Khác Bộ Bộ Sinh Liên full

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
6730485-256-k172746.jpg

Bộ Bộ Sinh Liên Full
Tác giả: pykarai
Thể loại: Cổ đại, Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Giang sơn như họa
Mỹ nhân như thi
Sa bà thế giới
Bộ bộ sinh liên

Tạm dịch:
Giang sơn như vẽ
Mỹ nhân như thơ
Thế giới hỗn loạn
Từng bước nở hoa.

Dịch thơ:
Giang sơn như họa
Mỹ nhân như thơ
Cõi đời ô trọc
Gót hồng nở hoa



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
Related threads
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [Duyên Gái] BỐC PHÉT ĐÔI BA CHUYỆN Ở KIẾN PHONG
  • Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Thanh Sam
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Bông Hồng Của Sự Hủy Diệt
  • Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 1


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Giới Thiệu:

    Giang sơn như họa

    Mỹ nhân như thi

    Sa bà thế giới

    Bộ bộ sinh liên

    Tạm dịch:

    Giang sơn như vẽ

    Mỹ nhân như thơ

    Thế giới hỗn loạn

    Từng bước nở hoa.

    Dịch thơ:

    Giang sơn như họa

    Mỹ nhân như thơ

    Cõi đời ô trọc

    Gót hồng nở hoa

    Quyển 1: Phách Châu Đinh Gia

    Chương 1: Chỉ do ngoài ý muốn.

    Đing đing, Dương Đắc Thành bò lên tận lầu bảy, thở hồng hộc gõ cửa.

    Bên trong truyền ra ‘rầm’ một tiếng, không biết cái gì rơi xuống đất nữa, sau đó lại im bặt không một tiếng động.

    Dương Đắc Thành nghiêng tai ghé sát vào thành cửa cẩn thận lắng nghe, tiếp tục gõ cửa.

    Qua hồi lâu, bên trong truyền ra thanh âm sợ sệt của một cô gái:

    - Trong nhà không có ai..

    Dương Đắc Thành nhìn tờ danh sách trong tay mình, thẩm tra đối chiếu lại một chút biển số cùng dãy nhà, cao giọng nói:

    - Đồng chí Kim Đậu Đậu, mở cửa đi, ta không phải là người xấu, ta là do xã khu phái tới, tới làm một chút thủ tục cần thiết để cho gia đình đồng chí nhận được ‘ đê bảo.’

    (đê bảo: là cho vay một khoản tiền trợ cấp nhỏ.)

    Trong phòng không hề có động tĩnh, Dương Đắc Thành đành phải tốn sức tiếp tục gõ cửa, cuối cùng một số động tác gần như là phá cửa vậy.

    Thật sự là không có biện pháp mà, năm nay bộ tài chính đã hạ thấp những khoản cứu tế bảo hộ, nhưng là chỉ lĩnh một khoản trợ cấp nhỏ thôi mà người lãnh trợ cấp vẫn phải làm cam đoan, chứng minh thư, cùng với sổ tiết kiệm phải có một chút ít số dư dù ít ỏi, để cho bọn họ đi làm thủ tục phê duyệt cùng khoản tiền trợ cấp.

    Đại bộ phận những gia đình phù hợp đều đã cho vay xong rồi, còn lại là không chịu phối hợp, đều có một ít tật xấu cả, ví dụ như nhà cô gái này vậy, chính là một bệnh nhân mắc chứng tự bế (tự mình nhốt mình trong phòng ko ra) trầm trọng.

    Cũng không biết gõ cửa bao lâu, bên trong rốt cuộc cũng truyền ra thanh âm:

    - Ngươi là ai?

    Dương Đắc Thành nuốt nước miếng hăm hở nói:

    - Ta là người do xã khu phái tới mời cô đưa ra chứng minh thư, giấy cam đoan cùng giấy bảo lãnh là được rồi, để ta làm tốt thủ tục phát tiền này, bằng không tiền này không thể tới tay cô được à.

    - Tiền…vì sao không chia cho ta?

    - Cô muốn là có chắc, không có chứng minh thư, chúng ta đưa rồi bộ tài chính nói ngươi cấp cho ai?

    Ai mà tin được, đúng không?

    Cho nên, làm chuyện gì đều phải có thủ tục cả, cô yên tâm, ta cầm giấy chứng nhận đi, thì tiền sẽ tới tay cô ngay, ài nếu có lo lắng thì cô cứ tìm giấy chứng nhận đi, đưa qua khe hở cánh cửa này cho ta được không?

    - Ta…

    Ta chưa từng thấy ngươi, không biết ngươi là ai, không thể đưa cho ngươi đồ vật gì được.

    Dương Đắc Thành nhẫn nại nói:

    - Vẫn không chịu tin, vậy cô mở cửa đi, nhìn ta không được sao?

    Bảo cô mở cửa cô lại không chiu, cô nói ta lừa gạt cô sao, gạt người chỉ có thể lừa tiền người, liệu có thể chủ động đem tiền tới cho người sao?

    Ta đúng thật là nhân viên của xã khu, xã khu chúng ta…

    Dương Đắc Thành thao thao bất tuyệt nói một hồi, bên trong lại im lặng trong chốc lát, sau đó Kim Đậu Đậu sợ hãi hỏi lại:

    - Ngươi thực là người của xã khu?

    - Đúng vậy.

    - Ngươi tìm ta, có chuyện gì?

    - Ta…

    Dương Đắc Thành sau một lát thất thần, sau đó mới nhớ tới ý đồ mình tới đây:

    - À ta tới chứng minh thân phận của cô, làm cam đoan, cùng bảo lãnh để cho cô vay một số tiền nhỏ.

    Xin cô phối hợp một chút đi, hầu hết mọi người đều đã phát xong rồi, chỉ còn mấy hộ các vị là giấy chứng nhận không đồng đều, thủ tục này không cách nào xong được, tiền làm sao mà phát được?

    - Hầu hết phát xong cho mọi người rồi sao?

    Vì sao không chia cho ta?

    - Bởi vì…- Dương Đắc Thành mơ hồ nhớ hình như mình đã nói qua nguyên nhân rồi, nhưng hiện tại đầu óc hắn choáng váng, nhất thời không nhớ ra, vì thế lập lại một lần nữa.

    Rất lâu sau đó, trong phòng giọng cô gái như chém đinh chặt sắt nói:

    - Ta…

    Ta chưa thấy ngươi, không biết ngươi là ai, không thể đưa cho ngươi đồ vật gì được.

    ….

    Gây sức ép cả nửa ngày, Dương Đắc Thành không làm được gì, đành tiếp tục trèo lên trên tòa nhà cao tầng.

    Hộ gia đình này họ Ngô, là hai tên lưu manh, anh tên là Ngô Ưu, em tên là Ngô Lự người anh đạp xích lô trở thuê, trong diện phát ‘đê bảo’ chính là người em, nghe nói đầu óc hắn có chút….

    Dương Đắc Thành thật vất vả đập cửa, người anh đang ngậm điếu thuốc lá rẻ tiền đi ra mở cửa, vừa nghe là cho vay ‘đê bảo’, vội vàng lục tung đống cam kết cùng sổ tiết kiệm của mình đi ra, sau đó cười nói:

    - Đồng chí, chúng minh thư của em ta thật sự là không có, ngươi xem hai cái này liệu có được hay không?

    - Như thế sao được à, chính minh thư là giấy chứng nhận pháp luật duy nhất hữu hiệu để chuyển khoản à, giấy chứng nhận không có thì đi làm lại cái khác thôi, nếu không dùng cái tạm thời cũng được mà.

    - Nhưng là… ngươi xem em trai ta không chịu đi, cũng không có biện pháp gì mà.

    - Người đâu, ta nói chuyện với hắn.

    - Ồ, ở trong phòng chứ đâu.

    Cánh cửa đóng chặt bị Ngô Ưu mở ra, Ngô Ưu xoa xoa tay nói:

    - Ai nha, hôm nay may là Dương đồng chí tới, lần trước tới là một tiểu cô nương ở xã khu, ta nói không nên mở cánh cửa đó ra, nàng vẫn cứ mở, kết quả bị sợ hãi quá thét chói tai mà chạy, còn chân thì…

    Cửa mở, chỉ thấy một nam nhân đang ngồi ở trước cửa sổ, gió nhẹ thổi tới, mái tóc dài của hắn tung bay cùng rèm cửa, trông thập phần phiêu dật.

    Bộ râu của hắn thật dài, mày rậm, ánh mắt thâm thúy nhìn ra ngoài cửa sổ, thủy chung không hề quay đầu này.

    Cặp chân bị che khuất, khủy tay đặt ở trên đùi, cánh tay nâng cằm, rất có thần vận của một bức điêu khắc [Người suy tưởng].

    Hắn trần như nhộng …

    - Ngô Lự à, đồng chí ở xa khu tới mời em đi làm một cái chứng minh thư tạm thời.

    [ Người suy tưởng] chậm rãi xoay lại, thản nhiên nhìn thoáng qua Dương Đắc Thành, thản nhiên nói:

    - Không đi!

    Dương Đắc Thành bắt đầu lại một vòng giáo dục, thuyết phục, chính là cái bức tượng điêu khắc kia quay ra cửa sổ nhìn một gốc cây bạch dương, khi thì nhăn trán, khi thì mỉm cười, như phật đà ngồi an tường, không có quay đầu liếc hắn tới một lần.

    - Đồng chí Dương, ngươi xem…

    Người anh lo lắng hỏi.

    - Như vậy đi…

    Vô kế khả thi Dương Đắc Thành lấy một máy chụp ảnh ở trong cặp da:

    - Ngươi nghĩ biện pháp dẫn hắn xuống, bằng không ngồi đây phản quang, sợ rằng ảnh không được rõ lắm, đưa hắn xuống dưới, ta chụp cho hắn một phát, sau đó tới xa khu làm chứng minh nhân dân tạm thời cho hắn vậy.

    - Ai da, đa tạ đồng chí Dương, đa tạ đồng chí Dương.

    - Xoẹt!

    ánh đèn sáng ngời nháy lên, người trần truồng [ Người suy nghĩ] bị ánh đèn máy ảnh thu hút, sau đó Dương Đắc Thành co chân bỏ chạy, một chiếc dép lê bay theo hắn, khoảnh khắc cửa đóng “ Sưu” một tiếng dép lê bay vọt qua đỉnh đầu hắn.

    Dương Đắc Thành mồ hôi ròng ròng, may mắn nói:

    - Mẹ ơi, có thể thu được giấy chứng nhận của những hộ này sao?

    Mà giấy cam đoan cùng sổ tiết kiện đâu?

    Trời ơi, ta quên mất rồi….

    - Cộc cộc cộc…vừa thở hổn hển Dương Đắc Thành vừa gõ cửa lần nữa…

    Đối với phân công tác này hắn cũng là bất đắc dĩ, nhưng là như vậy không có chút năng lực nào?

    Từ khi tốt nghiệp đại học hạng ba trở về, hắn cũng chỉ tìm được một công việc như vậy.

    Đêm dài tĩnh mịch, hắn thích trần truồng nằm ngủ, thường xuyên ngồi ở trên giường nhìn ngắm tiểu JJ ( biến thái.), dường như nó có thể ẩn chứa tinh thần: có thể dài, có thể ngắn, có thể thô có thể nhỏ dài, có thể thẳng mà cũng có thể gấp khúc, có thể mềm mà cũng có thể cứng, học nó, những thất bại trước mắt là cái quái gì?

    Vì thế đáy lòng cũng thản nhiên hơn nhiều.

    Hơn nữa hắn là nhi ở một viện cô nhi, coi như nhận công việc này cũng là báo đáp cho xa hội đi.

    An ủi mình như vậy, một mắt của Dương Đắc Thành đã nhìn thấy cửa nhà lão Từ.

    Lão Từ tên là Từ Hải Sinh, nghe nói hồi trước cũng là một người giàu có, từng là nhân vật làm mưa làm gió trong giới cổ vật trên đường phố, sau đó bị người ta dùng đồ dỏm lừa đi một số tiền cực lớn, làm cho tinh thần suy sụp, biến thành một người bệnh tâm thần.

    Gõ cửa, cửa mở ra, một lão già gầy teo đứng trước cửa, dùng một ánh mắt cố chấp cảnh giác nhìn Dương Đắc Thành.

    Ngoài cửa là một thanh niên trung bình không cao không thấp tay xách túi da, mang kính đen.

    Từ lão đầu lạnh lùng nói:

    - Nhà ta tiền điện vừa đóng, không nợ!

    - Chờ một chút.

    Dương Đắc Thành cười cười giữ cánh cửa gượng nói:

    - Ha ha, cháu là..

    đồng chí xã khu, là tới để cho bác vay tài khoản cứu tế.

    - Tài khoản cứu tế sao?

    Lão tử hai mắt sáng lên:

    - Vào đi.

    Trong nhà lão Tử cơ hồ không có một chỗ đặt chân, nơi nơi đều là đồ cổ các loại từ thượng cổ Tiên Tần cho tới dân quốc cuối đời Thanh.

    Xem hình dạng keo kiệt của lão từ thì phỏng chừng tất cả đều là đồ dỏm.

    Được phát tài khoản cứu tế, lão Từ hoan nghênh vô cùng, chính là Dương Đắc Thành luôn luôn phải cần chứng minh thư, giấy cam đoan, cùng một số dư tài khoản dù ít trong sổ tiết kiện, Lão đầu thấy tức giận như tội ác bịp bợm tày trời của bọn giang hồ, căm giận muốn đánh hắn bay ra ngoài.

    - Để cháu nói đã, từ Lão, bác không thể cho cháu chứng minh thư, cháu làm sao hoàn thành được thủ tục công việc bây giờ, ài, bác còn đẩy cháu nữa, cháu là xã khu chẳng lẽ bác không biết?

    Lão Từ cười lạnh:

    - Xã khu rất giỏi sao?

    Lúc trước người gạt tiền của ta còn nói họ là người của bộ chính phủ nữa.

    - Bác….

    Dương Đắc Thành nghiêm nghị quát:

    - Cháu nói cho bác nghe, hôm nay bác không giao cũng phải giao, không giao cũng phải giao, giao cho cháu, tài khoản cứu tế đó liền đưa cho bác, không giao giấy chứng nhận, một phân tiền cũng không lấy được, bác hiểu không một phân tiền cũng không đưa được!

    - Cái gì? – Lão Từ mắt đỏ lên:

    - Ngươi lấy tiền của ta, ngươi lừa tiền của ta, ngươi là kẻ lừa đảo đáng chết! ta làm gì, dựa vào cái gì mà không đưa cho ta?

    “ Không hay rồi, lão Từ bắt đầu muốn cuồng rồi.”

    Dương Đắc Thành bắt đầu tỉnh táo lại, quay thân bỏ chạy, nhưng chính là vừa nghe tới tiền lão Tử đã cầm một cái bình cổ không biết của triều đại gì, giống như một con hổ bị điên vậy, nhảy lên hung hăng hướng thẳng tới ót Dương Đắc Thành ném tới..

    - Ba!

    Cái chai vỡ nát ra, Dương Đắc Thành cắm đầu xuống mặt đất.

    Lúc chủ nhiệm xã khu nghe thấy thế dẫn người tới, không chế được Từ lão, ôm lấy đầu chảy đầy máu của Dương Đắc Thành, trong lúc hấp hối hắn động đậy đôi môi trắng bệch của mình, thì thào nói một câu, Ngưu chủ nhiệm, chạy nhanh tới ghé lỗ tai, cẩn thận lắng nghe, Dương Đắc Thành thân mình run rẩy một chút, xốc lại tinh thần, cố gắng nói rõ ràng:

    - Ngưu…

    Ngưu chủ nhiệm…

    - Nói đi, nói đi, đồng chí Dương Đắc Thành, ta nghe đây.

    - Ngưu…ngưu chủ nhiệm, hắn…hắn đánh ta như vậy, phải… phải truy cứu trách nhiệm à…

    - Việc này…! – Ngưu chủ nhiệm sắc mặt hiện lên vẻ khó khăn nói:

    - Đồng chí Đắc Thành, hắn là kẻ điên à, đánh chết người không đền mạng, việc này khó lắm…

    - Ta… ta còn không được phân rõ phải trái… thực uất nghẹn à…

    Dương Đắc Thành từ từ thở dài một tiếng, một đám oan hồn lượn lờ tung bay.

    Trong đại hội truy điệu long trọng, Ngưu Chủ Nhiệm nước mắt lưng tròng đối với của công nhân, quần chúng xã khu cùng phóng viên báo chí nghẹn ngào nói:

    - Đồng chí Dương đắc Thành là cô nhi, là Đảng cùng nhân đân đã nuôi cậu ấy lớn lên, sau này tham gia công tác, đồng chí Đắc Thành vui vẻ hòa đồng với mọi người, thật sự công tác, trước chịu khổ, sau mới được hưởng thu, cẩn trọng, chưa từng nói một câu oán hận, là công nhân vỹ đại được phòng làm việc của ta công nhận.

    Cậu ấy … lúc lâm chung vẫn còn nhớ mãi không quên dặn ta nhất định phải đem ‘đê bảo’ - công tác cho vay này tiến hành tiếp tục, vừa làm quần chúng vừa lòng, chính chủ hài lòng, xã hội cũng thỏa mãn.

    Đây là một đồng chí đối đãi với người rất tốt, phẩm cách vĩ đại của cậu ấy làm cho mỗi chúng ta phải thật sự học tập.

    Đồng chí Dương Đắc Thành khi còn sống, là ánh sáng chói lọi trong cuộc sống, vì cuộc sống mà phấn đấu....

    Chương 2: Chết đi sống lại.

    - Hạo nhi…, hạo nhi…, ô ô ô, Mẹ đã sai rồi, con vốn không nên…không nên đầu thai lên kiếp này…, kiếp này đời con thật khổ mà, .. con tới kiếp sau vào một gia đình thật tốt, chớ có tiếp tục chịu ủy khuất như vậy…

    Bên tai truyền tới tiếng khóc than lúc xa lúc gần, Dương Đắc Thành dần dần tỉnh táo trở lạị: “Ta nằm trong viện sao?

    Ai khóc người chết ở bên cạnh vậy, thật sự xui xẻo à…”

    Vừa mới nghĩ tới đây, bỗng nhiên một ít ý niệm lung tung ùn ùn kéo vào trong đầu hắn, nhồi nhét vào đầu: nơi này là Phách Châu thành của Đại Tống, ta là Đinh Hạo con vợ kế của Đinh gia…

    Dương Đắc Thành lắp bắp kinh hãi, lập tức mở mắt, vừa mở mắt hắn lại thấy kinh ngạc, dưới anh nắng chiều, cảnh sắc trong phòng có chút mờ nhạt.

    Mình nằm ở trên một chiếc sạp (1) nhỏ ngửa mặt lên trời, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy đỉnh của phòng, gỗ tròn thô to, hai bên là các thanh xà bằng gỗ như xương sườn vậy, ngay cả lọng che cũng không có, có chút giống với mình ở trong phòng cô nhi viện trước đây, cũng không phải là cảnh của bệnh viện.

    Chậm rãi quay đầu nhìn lại, hai cánh cửa sổ, cổ kính, thoạt nhìn đã thấy có chút niên đại.

    Một nữ tử mặc quần áo màu xanh nhạt đang nhào vào người hắn khóc lóc bi ai, trước ngực một tảng lớn đã bị thấm ướt, bởi vì nàng phủ lên thân mình, chỉ có thể thấy một mái tóc màu đen, không thấy rõ diện mạo của nàng.

    Dương Đắc Thành không nghĩ tới lại phát sinh ra chuyện quỷ dị như vậy trên người mình, môi run rẩy, không nói lên lời.

    Những ý niệm lung tung trong đầu dung nhập với trí nhớ của hắn làm cho hắn suy nghĩ ngày càng thêm hỗn loạn…

    Hắn là người Đinh gia, tên là Đinh Hạo.

    Đinh gia là địa chủ lớn nhất vùng Phách Châu này, nhà có ruộng tốt vạn khoảnh, gia chủ Đinh Đình Huân là hương thân nổi tiếng nhất.

    Bởi vì Đinh gia có lương thực trăm vạn khối, lại ở Tây Bắc, trước đến nay đều bán quân lương cho quân chống đỡ biên ải làm việc chính, đây chẳng những là việc lớn, hơn nữa thế lực lại hùng hậu, là danh môn vọng hộ số một Phách Châu.

    Mẫu thân Đinh Hạo vốn là một tì nữ của Đinh gia, Đinh lão thái gia có một lần sau rượu chiếm đoạt nàng mà sinh ra Đinh Hạo.

    Ở thời đại này, đứa con của thiếp địa vị vô cùng hèn mọn, cùng cấp với người hầu, mà mẫu thân hắn ngay cả thân phận thiếp cũng không có, cho nên địa vị của hắn tại Đinh gia giống như đúc với người hầu.

    Nguyên phối của Đinh lão gia có sinh ra hai nam một nữ, đứa con cả là Đinh Thừa Tông hiện giờ thay lão thái gia chưởng quản việc nhà, trưởng nữa Đinh Ngọc Lạc nguyên đã gả cho người, đáng tiếc hôn phu bị bệnh chết sớm, hiện giờ còn chưa tái kết hôn.

    Thứ tử Đinh Thừa Nghiệp năm này mới 18 tuổi, làm một công tử quần là áo lụa.

    Đinh lão gia tái giá với Chu Thị, hiện giờ có một người con gái, năm nay mới 8 tuổi.

    “ Sao lại như vậy, ta có thể tá thi hoàn hồn sao, thân thể vẫn là Đinh Hạo, lại kì diệu có được trí nhớ của Đinh Hạo sao?”

    Hai loại trí nhớ xuất hiện giao nhau mạnh mẽ, làm cho đầu hắn đau nhức, trong lòng buồn nôn, nhất thời không phân biệt rõ mình là ai nữa.



    Nghĩ lại, hiện giờ là mùa đông giá rét, mình liên tiếp sốt cao vài ngày, chính là hôm trước nhị thiếu gia Đinh Thừa Nghiệp muốn đi yến tiệc của bằng hữu, mình vẫn phải hầu hạ xe ngựa đưa hắn vào thành.

    Hắn cùng các công tử thiếu gia ở trong phòng có lò sưởi uống rượu mua vui, mình đứng ở ngoài canh chừng “ phong lưu.”, kết quả bệnh tình ngày càng nặng thêm, đến nỗi ngất đi bất tỉnh…

    Hết thẩy mọi thứ hiện lên trong đầu, Dương Đắc Thành vừa kinh vừ sợ, sao lại xảy ra loại chuyện tình như thế nào?

    Chẳng lẽ là xuyên việt sao?

    Hắn xem sách giải trí cũng không ít, cũng xem không ít phim điện ảnh xuyên qua thời không, nhưng hắn không tin trên đời này thật sự có tình huống này, mặc dù các nhà khoa học lý luận hố đen thời gian là có thật, cũng đối với hắn cũng cực kỳ xa, nhưng trước mắt hết thảy….Chẳng lẽ cái bình mà kẻ điên Từ lão đầu kia đánh vào đầu mình đích thật là một kiện cổ vật, là một kiện cổ vật có pháp lực?

    Dương Đắc Thành thật là có điểm hồ đồ.

    Dương Thị nhào vào đứa con đã tuyệt hơi thở thống khổ khóc lóc không ngừng.

    Đứa con từ nhỏ tới lớn đã chịu rất nhiều đau khổ, cho dù là đứa nhỏ của một hộ nông dân tầm thường, hắn cũng không chịu khổ tới như vậy.

    Rõ ràng có phụ thân, lại giống như là một đứa bé không có phụ thân vậy.

    Rõ ràng sinh ra trong gia đình giàu có, mà lại ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, so với một đứa nhỏ của gia đình nông dân bình thường, đơn giản là Đinh lão thái gia sợ bị người biết hắn là con tư sinh của mình, làm bẩn thanh danh của mình, chẳng những không chiếu cố nửa phần cho hắn, lại còn hà khắc hơn so với người hầu kẻ ở bình thường.

    Đứa con rõ ràng phát sốt cao, nhị thiếu gia còn muốn hắn theo xe ra ngoài, mạo hiểm đội tuyết hầu hạ hắn đi du lịch.

    Đứa con trở về gục xuống không dậy nổi, lang trung trong thôn tới khám, nói sốt cao không giảm mười phần nguy hiểm, có lẽ chỉ có Từ đại phu trong Phách Châu Thành mới có thể cứu được tính mạng của hắn.

    Tưởng rằng lão gia nghe nói như vậy phải đưa hắn vào trong thành mời Từ đại phu thân phận ngự y tới chữa bệnh, nào ngờ lạnh nhạt phân phó nói:

    - Một tôi tớ bình thường trong trang mà sinh bệnh, có ai lại đưa xe ngựa tới đón Từ đại phu tới khám và chữa bệnh chứ, đạo lý này truyền ra ngoài, thân sĩ Phách Châu còn cho rằng Đinh mỗ ta không có quy củ, làm rối loạn tôn ty cao thấp? một bệnh nho nhỏ, có quan trọng gì, cho thầy lang trong trang tới khám và chữa bệnh cũng được rồi.

    Trì hoãn như vậy, trơ mắt nhìn đứa con tắt thở, sau khi biết tin, im lặng một lúc lâu, thản nhiên phân phó một ít bạc làm mai táng, hắn thật sự là độc ác.

    Dương thị biết, mẹ con nàng trong mắt của hắn còn không quan trọng bằng thể diện, hắn ước gì mẹ con mình biến mất trên đời này sạch sẽ, chưa từng xuất hiện mẹ con nàng trong Đinh gia.

    Lúc trước khi mang thai, lão gia còn mời lang trung tới, muốn bỏ đứa bé này đi.

    Khi đó hắn đã trở lên chân thực rồi, bản thân cũng không đành lòng bỏ đứa bé, đồng thời ôm một tia ảo tưởng, chờ mong khi có con, lão gia có thể mềm lòng, nạp nàng làm thiếp, cũng coi như có cái danh phận.

    Nhưng ai biết trước người tự xung là theo lễ gia truyền, dòng dõi thư hương, Đinh Đình Huấn vẫn muốn đem cái chuyện hoang đường bê bối này che dấu đi còn không kịp, đâu chịu nạp một người xuất thân nông dân bình thường như nàng làm thiếp.

    Sau khi đứa con sinh ra, tiền tiêu hàng tháng của nàng tăng lên, nhưng từ nay về sau bị đuổi ra ở phía sau, bị phái tới làm đầu bếp, lão gia từ lúc đó về sau chẳng thèm quan tâm tới mẫu tử nàng, như người xa lạ, người kia cũng chẳng phải là cốt nhục thân sinh của hắn …

    Dương thị vừa khóc cho đứa con, lại nghĩ tới mình, cơ hồ bị ho suyễn không ngừng.

    Dương Đắc Thành nằm, sau một thời gian suy nghĩ căn nguyên hậu quả cũng hiểu được, mắt thấy người phụ nhân bên này khóc lóc thê thảm, tuy là lần đầu gặp mặt, cũng không có tình cảm mẹ con, trong lòng vẫn đau khổ, hắn chậm rãi vươn tay, đang muốn gọi Dương thị, ngoài cửa thanh âm nặng nề, một hán tử mập mạp đen đúa trán đầy mồ hôi xông vào, người chưa vào tới nhà đã rống lên gọi:

    - Dương đại nương, a ngốc bệnh đỡ chút nào sao?

    Tên mập mạp này họ Tiết tên Lương, tên hiệu là Tao Trư nhi, bạn tốt nhất của Đinh Hạo, Đinh Hạo thuở nhỏ ngại ngùng chất phác, thường xuyên bị người ta khi dễ, đều là mập mạp Tiết Lương này cho hắn một chỗ dựa, hai người không phải anh em nhưng tình như anh em.

    Hôm qua Đinh nhị thiếu gia đi tới quán tranh ở thành đông, ở với một tiểu cô nương ở đó tới tận bây giờ mới về, Tiết Lương lái xe đi cùng, vẫn vướng bận chuyện bệnh tình của huynh đệ ở nhà, lúc này mới vừa hầu hạ trở về, vội vàng cất xe ngựa tới đây ngay.

    Dương Thị rơi lệ nói:

    - Tiểu Lương, Hạo nhi nó..

    Dương Thị còn chưa nói hết, Tiết Lương đã vui vẻ nói:

    - A Ngốc, ngươi tỉnh rồi hả? cả ngày nay ta lo lắng muốn chết, ngươi tỉnh là tốt rồi.

    - Cái gì?

    Dương thị nước mắt lã chã ngẩng đầu, vừa thấu đứa con đang mở to mắt nhìn nàng, không khỏi vừa mừng vừa sợ:

    - Con à, con vẫn còn sống, vẫn còn sống sao, con của ta à….

    Dương thị vui mừng quá độ mà khóc, một tay ôm lấy Dương Đắc Thành vào lòng.

    Dương Đắc Thành bị nàng ôm vào ngực, nhớ tới bản thân mình hồi nhỏ mất đi người thân, đần độn ngây người cả nửa ngày, trong lòng không khỏi đau xót, theo bản năng liền hô lên một tiếng:

    - Mẹ…

    Một tiếng kêu Mẹ này của hắn, e rằng có thể là chua xót mà cũng có thể là thương cho cuộc đời đau khổ của mình, Dương thị mất đi đứa con thân sinh, còn mình ngay cả mặt mũi cha mẹ thân sinh cũng còn không nhớ rõ nữa.

    Chương 3: Đổng gia nương tử.

    Đinh Hạo đã chết.

    Tin tức này sau khi được truyền ra khắp đại viện Đinh gia, ngay cả một làn sóng rung động cũng không xuất hiện.

    Mặc dù thân thế của Đinh Hạo ở Đinh gia là một trong những đề tài bị kiêng dè nhất, nhưng là các hộ lâu đời trong thôn vẫn biết một chút chuyện xưa, bọn họ chỉ có thể nhẹ nhàng thở dài một tiếng, than thở một câu: “ Đứa bé đáng thương, chết đi cũng tốt, chết đi cũng tốt, sớm chết sớm đầu thai à…”

    Đinh Hạo sống lại.

    Tin tức này ở cái thôn trang này còn lớn hơn nữa nhưng trong đại viện của Đinh gia vẫn là không có một chút nào gọi là oanh động cả, nhưng là lúc này ngay cả người không rõ thân thế của hắn cũng nói: “ Đinh Hạo này, thật đúng là người càng tiện nhân, sống lại càng dai, cũng là, chết tử tế không bằng còn sống à…”

    Vị Đinh nhị thiếu gia kia, trở về từ Khúc Họa quán, khoan khoái, ngâm nước nóng tắm, uống bát súp tốt nhất, nghe nói Đinh Hạo từ cõi chết trở về, cười to ba tiếng nói: “ Tiểu tử này thật đúng là rất cố gắng.

    Nghe nói người đã chết giả, đều đã đi qua cầu nại hà, có thể nhớ được một chút cảnh tượng âm phủ, nên gọi hắn tới nói cho ta nghe một chút mới được.”

    Ngoài phòng nước đóng thành băng, hắn trong phòng ấm áp như xuân.

    Trong phòng có đỉnh bằng đồng lớn, bên trong có than không khói phả ra từng trận khí nóng, mặc áo bào rộng thùng thình vẫn cảm thấy khí nóng phả vào mặt.

    Một thị nữ mặc nội y bằng lụa đang ngồi trên đùi hắn.

    Mĩ nhân này áo nội y khiêu gợi bó sát vào thân, làm nổi bật lên cái eo nhỏ tuyệt vời cùng các đường cong bên ngoài thêm phần hứng thú.

    Nàng vốn có bảy tám phần nhan sắc, khéo léo trang điểm, ăn mặc tinh tế, lập tức hiện ra mười phần nhan sắc, Đinh nhị thiếu ôm thân thể mềm nhũn ngào ngạt hương thơm của nàng, nụ cười dâm đãng tay không ngừng di chuyển trên bộ ngực đồ sộ của nàng, nữ nhân kia xuân tình nhộn nhạo, liếc mắt nhìn hắn một cái, cười rộ lên ha hả, cười tới mức đôi nhũ phong đồ sộ trước ngực kia không ngừng phập phồng.

    Chẳng qua Đinh nhị thiếu đêm qua miệt mài cả đêm, đã bị các hồng cô nương của khúc họa quán thổi tiêu lộng nguyệt dùng công phu dâm xảo của bản thân mình, làm hắn nhất thời không dậy nổi dục vọng thượng mã nữa.

    Kêu Đinh Hạo tới nói cho hắn, hắn cũng chỉ là nói vậy thôi.

    Đinh gia đại viện chín vào chín ra, càng đi vào nội viện càng xa hoa, người sai vặt, tôi tớ, đứa ở, người làm công, hạ nhân, nội viện chấp dịch, tam lục cửu lưu phân rõ ràng rành mạch.

    Giai cấp trong Đinh gia đại viện phân cấp rõ ràng, bảo vệ nghiêm mật, một tôi tớ nho nhỏ, nào có tư cách tiến vào trong nội trang mà thấy hắn.

    Đinh Hạo sau khi tỉnh lại, sốt cao liền lui như kỳ tích, nhưng thân thể suy yếu, chưởng quản chấp sự ngoại viên khai ân, cho hắn nghỉ ngơi hai ngày.

    Trong hai ngày, Đinh Hạo mỗi ngày đều chạy tới Đinh phủ, rất nhiều điều tồn tại trong trí nhớ của hắn đều dần dần rõ ràng rành mạch hơn, hắn đã có thể thích ứng với thân phận trước mắt, có thể lợi dụng thân phận chất phác nhát gan kia của Đinh Hạo để che dếu sự tồn tại của mình, nhưng tâm trí hắn luôn suy nghĩ, luôn luôn hy vọng có thể tìm ra con đường khác không giống như Đinh Hạo cũ.

    Hắn không phải là một người có ý chí lớn, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, vui vẻ khi thấy đủ luôn là câu châm ngôn của hắn, nhưng cũng không ý nghĩa hắn có thể thản nhiên chịu làm gia đinh tiện dịch.

    Tại đây cấp bậc sâm nghiêm, thời đại phân cấp rõ ràng, một hạ nhân, một gia nô tiện dịch, căn bản không phải là một người hiện đại có thể tưởng tượng, hắn nghĩ muốn nhảy ra khỏi đây, hắn tựa như một con ruồi bọ đậu trên một tấm thủy tinh, trước mắt toàn là một màu trắng, tìm không ra một lối đi cho mình.

    Trong trí nhớ được kế thừa của hắn, hắn biết thân thế mình mờ mịt.

    Kiếp trước hắn ở cơ sở công tác vài năm, thay đổi tới vài xã khu, cũng nhìn nhiều, nghe nhiều chuyện cha mẹ lang tâm cẩu phế.

    Người cha hỗn đản bắt con gái mình ăn uống nước rửa chén, người cha bắt đứa con mới năm tuổi của vợ trước đánh gãy xương còn tra tấn đổ dầu mỡ sôi vào miệng nó nữa, mẫu thân cầm thú sợ con chồng trước làm mình không tái giá được, cho con thân sinh uống trừ sâu…

    Thế nhưng những việc cầm thú như vậy bình thường có viết ở trên mặt đâu, Đinh lão gia đâu?

    Đều là cốt nhục của hắn, hắn đối với một người lại có thể phụ từ tử hiếu, đối với một người lại dửng dưng như người qua đường, nguyên nhân cũng chỉ là vì một thứ, một bên là con của người môn đăng hộ đối, một bên là kết quả của một lần hắn rượu sau làm việc thất đức, một là đứa con truyền lại hương khói của hắn, một đứa lại là thể hiện sự nhục nhã, người này thật đúng là “ yêu ghét rõ ràng.”

    à.

    Rơi xuống ruộng đất này, hắn phải làm cái gì bây giờ?

    Thời đại này của hắn, cơ hồ không thể nào rời khỏi đinh gia đại viện, tin tức bên ngoài, phần lớn là nghe được từ các chấp dịch của quý phủ, từ trong miệng bọn họ có thể hiểu biết rất ít các tư liệu để phân tích, thế giới này cùng với lịch sử hắn biết rõ là vô cùng giống nhau, trên địa lý, phương bắc Đại Tống là một bộ tộc du mục cường đại, mặt đông là biển rộng, phương tây cũng có một tiểu vương quốc bộ lạc du mục nho nhỏ Tây Vực,. nhưng là chi tiết phát triển lại không giống lắm.

    Đinh Hạo hoài nghi, có phải có người xuyên qua tới đây làm thay đổi lịch sử triều đại trước, ít nhiều cải biến vận mệnh biến hóa cùng lịch sử phát triển của toàn bộ thế giới, cho nên mới biến thành chỉ có tốt ở bề ngoài thế này.

    Chẳng qua trước mắt mà nói, đây cũng không phải vấn đề chủ yếu, qua sử có thể biết trước một chút sự phát triển của thế giới, cũng là diễn biến trong mấy trăm năm, không thể thay đổi hiện trạng bây giờ của hắn, hắn hiện tại là một trong những hạ nhân hạ tiện của đại viện Đinh gia, nhiều lắm có thể sống một trăm năm, đây là hiện thực hắn không thể thay đổi, dù cho hắn biết trước năm trăm năm hay sau năm trăm năm.

    Buổi chiều, mặt trời mùa đông có chút ấm áp, Đinh Hạo cuống quýt tới một tiểu viện nhỏ yên lặng, hắn suy tư một chút, nhớ tới nơi này là nơi các bác gái trong phủ dệt may, liền muốn xoay người bỏ về.

    Vừa quay người lại, thì thấy góc hành lang phía trước mặt có hai người đang đứng.

    Đinh Hạo dừng bước, đưa mắt nhìn đi, xem bóng dáng thì người có bóng dáng cao to kia có chút quen thuộc, một chiếc áo dài bằng vải bông với những hoa văn trang trí bên trên là những cây trúc xanh, đai lưng bằng lụa tơ tằm ngũ sắc lộ lên một miếng bích ngọc màu xanh biếc trong suốt, đầu đội mũ da chồn, cẩn thận suy nghĩ, đó chính là vị đinh nhị thiếu gia công tử mà mình hầu hạ ở kiếp này, Đinh Hạo khóe môi không khỏi lộ ra một tia ý tứ chua sót.

    Phía trước Đinh nhị công tử một thiếu phụ mặc nội y màu xanh nhạt, thiếu phụ này ước chừng 17, 18 tuổi rồi, mặc một thân áo dài màu xanh nhạt, bên ngoài lại khoác thêm một tấm áo choàng bằng vải bông, mùa đông lạnh như vậy hẳn là phải mặc một tấm áo bông rồi, cũng không biết là bởi vì xiêm y cắt khéo, hay là thiên sinh lệ chất khó che lấp, một cái dây lưng tinh tế kết hình hoa mai lượn lờ mềm mại quấn quanh eo nàng, một chiếc mộc trâm cắm trên mái tóc đen như quạ của nàng, chiếc váy bằng vải thường, toàn bộ không có chút hoa văn trang sức nào, nhưng là hiện lên một vẻ thướt ta duyên dáng, cho người ta cảm thấy một luồng tiên khí trong veo như nước đi vào lòng người.

    Đinh Nhị công tử đưa lưng về phía Đinh Hạo, không thấy hắn, hắn đang nhìn thiếu phụ quyến rũ trước mặt, trên mặt lộ ra vẻ anh tuấn pha chút mị hoặc tươi cười ấm áp nói:

    - Đổng gia nương tử, bản công tử từ xa đã gọi nàng, nàng đi thật nhanh, làm hại ta cơ hồ làm mất dấu nàng nữa, nàng tới đây làm gì vậy?

    Thiếu phụ đối điện sắc mặt chóng mặt cúi đầu nói:

    - Nhị công tử, quý phủ có vài món hàng dệt, đến tết là có thể dùng, lý đại nương nhờ nô gia diệt dùm, nô gia lúc này mới làm được, sợ làm trì hoãn việc sử dụng của quý phủ, vừa mới đưa tới cho đại nương.

    Đinh Thừa Nghiệp nghe xong cười nói:

    - Bản công tử đã sớm nghe qua, Đổng gia nương tử nữ công gia chánh mười dặm tám thôn quanh đây đều biết, châm nương cửa Đinh phủ ta tuyệt đối kém hơn, có vật phẩm thiêu thùa nào quý giá đều sợ đám châm nương đó làm hỏng cả nên tất cả đều giao phó cho nương tử làm, hiện giờ xem ra, thật sự là nương tử có một đôi tay sao lại xảo diệu như vậy?

    Hắn vừa tán thương, vừa tiện tay túm lấy cổ tay áo thiếu phụ, cổ tay khéo léo, một chụp của hắn, làm thiếu phụ kia lắp bắp kinh hãi, vội vàng rút tay lại, từ trong lòng bàn tay hắn trượt ra ngoài, sau đó vội vàng lùi lại, lông mày dựng lên có vẻ giận.

    Thiếu phụ này mềm mại thanh tú như một cây hoa lan, Đinh Thừa Nghiệp cảm thấy đầu ngón tay vẫn còn dư lại một chút trắng mịn màng, dâm tâm trấn động, ánh mắt mang chút tà ý, nóng rực thêm vài phần, hắn lông mi nhướng lên, ôn nhu nói:

    - Đổng gia nương tử, vì sao phải sợ ta như vậy, chẳng lẽ … nàng không nhìn ra tâm ý của bản công tử đối với nàng sao?

    Thiếu phụ kia mặt đỏ bừng, nói nhưng vẫn còn nhỏ giọng tử tế:

    - Nhị công tử, xin ngài hãy tự trọng, Đổng La là người đã có chồng.

    Đinh Thừa Nghiệp ngạo nghễ nói:

    - Sao lại thế được? chưa nói việc họ Đổng đã đoản mệnh sớm quy thiên, cho dù hắn còn sống, có tư cách gì đoạt nữ nhân với Đinh nhị công tử ta?

    La đông nhi, nàng biết bản công tử thích nàng bao nhiêu không?

    Cho dù là ở Khúc họa quán ngủ với các cô nương rất khéo léo rất vui vẻ nhưng bản công tử trong lòng đều nghĩ tới nàng.

    Nàng là một đóa hoa còn trẻ, chẳng lẽ chịu được nỗi khổ cô đơn tịch mịch?

    Ai cũng vậy… theo bản công tử đi, chỉ cần theo bản công tử, vinh hoa phú quý cả đời nàng còn phải thiếu sao….

    - Nhị công tử!

    Nữ nhân bị kêu khuê danh là La Đông Nhi kia xấu hổ, thanh âm đã hơi cao một chút:

    - Đổng La tuy rằng gia cảnh bần hàn, thân phận hèn mọn cũng là một gia đình thanh bạch trong sạch, một người trong sạch thanh bạch, nhị công tử là thiếu gia nhà giàu có, đã đọc sách hiểu lễ nghĩa, lại có công danh trong người, làm sao có thể nói như những lời như vậy, nếu nói ra ngoài, liệu có thể làm người được nữa hay không?

    Nhị công tử, xin cáo từ, ta phải đi.

    Đinh Thừa Nghiệp nghe xong thản nhiên không hờn giận, hắn trời sinh phong lưu, thiếu phụ lương gia có sắc đẹp quả thật là vưu vật.

    Hắn xem ra nữ nhân con nhà có giáo dục không giống với các phụ nhân thông thường khác, lại có được một tư vị mất hồn, cho nên nhất thời ham thích.

    Thâu tình là cần phải có, cầm kỳ thư họa, nói năng nhã ý, không chỗ nào là không có.

    Đinh Thừa Nghiệp bề ngoài anh tuấn, đọc đủ thi thư, ngâm gió ngợi trăng, lộng trúc điều tranh, quân bài đá cầu đều tinh thông, đúng là một nam tử phong lưu tao nhã, những phụ nhân lương gia bị hắn coi trọng, chỉ cần hắn thi triển thủ đoạn, đều ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, nhưng ai biết là người phong lưu đứng đầu như hắn lại bất lợi như vậy, hết lần này tới lần khác ở trước mặt thôn phụ này lại không có chút biện pháp nào, La Đông Nhi vừa mềm vừa cứng, mặc dù lưỡi hắn rực rỡ như hoa sen, nhưng vẫn không chịu mắc câu.

    Từ nhỏ tới lớn, hắn muốn gì có đó, còn không có chuẩn bị kĩ sao.

    Nếu không phụ thân hắn gia giáo nghiêm khắc, bình thường sử dụng bạc đi thanh lâu kỹ viện, còn có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho hắn, nếu biết hắn chiếm đoạt vợ của người ta sẽ không tha cho hắn, đây là lời nói làm cho tâm hồn hắn có chút cố kỵ chứ không hắn đã sớm cường đoạt trong sạch của vị quả phụ nhỏ tuổi này rồi.

    Nhưng làm lần nữa bị nhục, Đinh Thừa Nghiệp đã hết sạch kiên nhẫn, hắn vất đi phong độ phong lưu nho nhã, trong mắt đã lộ ra vẻ hung ác, tức giận nói:

    - La Đông Nhi, Đinh gia ở vùng này, là thế lực lớn nhất toàn bộ Phách Châu thành, ngươi không phải không biết, bản công tử thiếu gì nữ nhân?

    Ta để mắt tới ngươi, là phúc khí của ngươi rồi ….

    - Ta, không phải là của hiếm!

    Đổng la thị đối chọi gay gắt, vẻ bối rối ngượng ngùng dần dần bị thay thế bằng vẻ mặt cương nghị.

    - Ngươi…

    Đinh Thừa Nghiệp lửa giận bốc lên trong người, nhất thời quên mất thiệt hơn, đã nghĩ lập túc ôm lấy tiểu nương tử mỹ nhân này mãnh liệt một phen để giải cơn khát, nói không chừng toàn bộ phòng tuyến của nàng từng bước bị thất thủ thì sao, hoàn toàn làm cho hắn thỏa mãn tâm ý của mình.

    Không ngờ bả vai của hắn vừa động, phía sau có tiếng ho khụ, khô cằn nói:

    - Tiểu nhân ra mắt nhị thiếu gia.

    Chương 4: Thú Săn.

    Đinh Thừa Nghiệp dù sao trong lòng cũng thấp thỏm không yên, nghe thấy tiếng người hoảng sợ, quay người lại thấy Đinh Hạo đang ngây ngốc đứng ở đàng kia, lúc này mới yên lòng, không khỏi căm tức nói:

    - Ngươi…cái tên hỗn đản này, ngươi tới đây làm gì?

    - Bẩm thiếu gia, hai ngày trước tiểu nhân bị phong hàn, lão gia, thiếu gia cùng quản sự khai ân cho phép tiểu nhân tạm nghỉ hai ngày.

    Tiểu nhân nghĩ sắp tới cuối năm rồi, thiếu gia xuất hành đi bái phỏng bằng hữu còn cần tới tiểu nhân hầu hạ, cho nên không dám nằm nghỉ, sớm đứng lên một chút đi lại loanh quanh cho thư giản gân cốt, ngóng trông sớm ngày lành bệnh vì thiếu gia mà tận lực.

    Đinh Thừa Nghiệp cứng lại, Đinh Hạo này vừa biểu thị lòng trung tâm, lại tạ ơn, làm cho hắn không phát tác được, có chút xấu hổ, nhưng hắn thật ra đã không để ý Đinh Hạo ngây ngốc vì sao lại biết ăn nói.

    Không cam lòng quay đầu lại nhìn Đổng gia nương tử, đáy mắt hiện lên một tia độc ác, hắn cười lạnh đẩy Đinh Hạo, nghênh ngang mà đi.

    Tâm nguyện không thể đền bù, làm cho vị công tử quần là áo lụa này càng buồn phiền, một chủ ý ác độc nổi lên trong đầu hắn: “ Con đàn bà thối tha, ngươi không cho ta vui vẻ, ta khiến cho ngươi khổ sở, chúng ta chờ xem, một ngày nào đó ta sẽ bắt ngươi phải tới quỳ trước mặt cầu xin ta thượng lên ngươi!”

    Hắn vừa đi vừa nảy sinh ra ý nghĩ ác độc.

    - Đa tạ Hạo ca vì ta mà giải vây, nhị công tử tính tình không thể đắc tội được, huynh là người của Đinh phủ, thường hành tẩu bên người hắn, về sau phải cẩn thận một chút, đừng để cho hắn cố ý làm khó dễ huynh.

    La Đông Nhi nhỏ giọng nói, lại hương Đinh Hạo hơi hơi thi lễ.

    Đinh Hạo vừa mới nhìn thấy dáng người động lòng người của nàng, lúc này mới nhìn rõ chân diện thực của nàng.

    Vị Đổng gia nương tử này tuy không coi là tuyệt sắc nhân gian, khuôn mặt trắng nõn mơ hồ có vài điểm tàn nhang, nhưng hàng lông mày thanh tú, đối mắt thanh tú, khuôn mặt trái xoan đầy cương quyết, nổi lên hai đóa hoa hồng, nhìn như thế nào cũng lộ ra một vẻ xinh đẹp, hơn nữa vẻ xinh đẹp này tuyệt đối không quá lộ ra, hàm súc như mưa bụi Giang Nam vậy, lịch sự tao nhã cùng phiêu diêu, làm cho người ta có một loại cảm giác phải tự tay đoạt đi “Cái khăn che mặt” của nàng mà hung hăng “ khi dễ” nàng một phen, cảm giác thiên lý khó dung.

    Cái gọi là kẻ gây tai họa, đại khái chính là chỉ loại nữ nhân như thế này.

    La Đông Nhi nói tạ ơn, thấy hắn nhìn mình sững sờ, không hỏi nhìn trái nhìn phải, nghiêng trán, kỳ quán hỏi han:

    - Nhìn gì vậy?

    Ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt nàng, khuôn mặt trở lên trắng như ngọc, đồ trang sức nhỏ tinh xảo trên tai nàng dưới ánh mắt trời trở lên trong sáng, thùy ta lộ ra chút màu da đỏ bừng, con mắt như bảo thạch màu đen đang rạng rỡ phát ra ánh sáng, Đinh Hạo không tự chủ được khen:

    - Thật sự quá đẹp.

    La Đông Nhi đỏ mặt một chút, xấu hổ nói:

    - Nói huynh ngốc, luôn luôn chất phác thành thật, hiện giờ đi theo tên công tử vô lương hỗn đản kia lâu, cũng học được một chút miệng lưỡi trơn tru của hắn rồi.

    Đinh Hạo mỉm cười nói tránh đi:

    - Coi muội nói kìa, tốt xấu gì thì hắn cũng là thiếu gia nhà giàu có, vì như vậy một hạ nhân như ta cũng đã không theo được rồi? chẳng qua.. vẫn là đa tạ nương tử nhắc nhở, ta cẩn thận một chút là được rồi!

    - Ừ…

    La Đông Nhi hàng lông mày di chuyển, tựa hồ nàng có chút kinh ngạc, hôm nay tên ngốc Đinh Hạo có chút thể hiện không giống người thường, nàng liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái, lúc này mới thi lễ, đi qua bên người hắn.

    Eo thon nhỏ, dáng vẻ thướt tha, Đinh Hạo híp mắt nhẹ nhàng nhìn dáng đi uyển chuyển của nàng, đến khi biến mất trong tầm mắt mình, mới nhìn lên trời cao, thở dài kín đáo một tiếng: “ kỳ thật, ta cũng muốn làm một thiếu gia giàu có, mang theo vài tên cẩu nô tài, dưới ánh nắng đẹp đẽ thế này mà đùa giỡn con gái nhà lành à…”

    Một trận gió thổi tới, đem theo một ít tuyết thổi vào cổ hắn, Đinh Hạo run run một chút, từ trong ảo tưởng tỉnh lại, phủi phủi tuyết, nhanh chóng chạy tới mái hiên phía tây…

    Khi Đinh Hạo trở lại mái hiên phía tây, Tiết Lương vừa cho ngựa ăn trở về, lập tức chạy lại đây, nháy mắt ra hiệu nói:

    - Ài, ca hôm nay chuẩn bị một thứ tốt, chốc nữa cho đệ bồi bổ thân thể.

    - Cái gì vậy?

    Tiết Lương cười hắc hắc thần bí nói:

    - Đệ đừng hỏi, chốc nữa đi theo ta là được.

    Hắn vội vàng ôm hai túi lúa mạch một tay kẹp túi, đưa vào trong phòng, sau đó kéo tay Đinh Hạo:

    - Đi hôm nay chúng ta đi kiểm nghiệm.

    Đinh Hạo ù ù cạc cạc đi theo hắn, hai người dần dần tới tường bao quanh đại viện, tường cao chắc chắn, cao chừng hai trượng, chỗ cao có rất nhiều nhưng tháp tiễn cùng tháp quan sát.

    Căn cứ vài trí nhớ của Đinh Hạo thì hắn biết đây chính là thủ đoạn thi thố của một số nhà giàu dùng để đề phòng loạn thế cùng trộm cắp, không chỉ có tường cao hào sâu, hơn nữa toàn bộ kiến trúc của thôn trang trong đại viện Đinh gia đều là sân liền sân, phòng xá liền kề phòng xá, nóc nhà, trong phòng, hầm ngầm đều có thông đạo, ám đạo hoặc chở thành vị trí chiến đấu, khi phát sinh ra nạn trộm cướp, trang đinh liền trở thành chiến sĩ, có thể lợi dụng địa hình cùng vách tường phòng xá chắc chắn làm hàng rào phòng ngự, cường đạo sơn tặc đau đầu nhất chính là đối đầu với đại viện trận công thủ như thế này của các gia đình đại địa chủ.

    Phía trước là một cánh cửa nhỏ bên hông, Tiết Lương chạy ra cánh cửa, hắn kỳ bí vẫy vẫy tay, Đinh Hạo tò mò theo ra ngoài, một cơn gió lạnh đập vào mặt hắn làm hắn không nhịn được rùng mình một cái.

    Áo bông trên người hắn vừa rách vừa cũ, sợi bông cũng nhiều năm rồi không có thay đổi, trở lên vừa nặng vừa cứng, phỏng chừng làm áo giáp cũng có thể chống đỡ được đại đao cùng tên dài nữa, vừa thấy gió, gió đã luồn qua nhưng khe hở mà chui vào, thật sự là lạnh thấu tâm can.

    Tịch dương(nắng chiều) chiếu khắp mặt đất, khắp nơi một mảnh trời đất mênh mông, đi ra khỏi cửa nhỏ bên hông là một vùng đất mênh mông bát ngát, mùa đông vạn vật đều điêu tàn, ngoại trừ tuyết trắng mờ mịt ra, xa xa một vùng cây cối tàn lụi, không có nửa phần sinh khí.

    Đi khỏi trang viện chừng hơn nửa dặm, một đám nhà bạt giống như những bó củi lớn vậy, đó làm rơm rạ khi thu hoạch xong hoa màu lưu lại thành từng đống một, mặt trên uổng phí một tầng tuyết đọng.

    Tiết Lương dẫn Đinh Hạo đi tới, phủi phần tuyết đọng ra, từ bên dưới đống củi rút ra một bó rơm rạ, hắn lại tìm một kênh rạch đã khô cạn nước, đặt mông ngồi xuống bên sườn đất, chà xát bàn tay to đã đông cứng, lúc này mới lấy một hòn tảng đá lớn bên cạnh, phía dưới tảng đá không ngờ là một hốc tròn, Tiết Lương lấy một đồ vật từ trong ra, đó là một khối huyết đã đông cứng, là da đầu của một con thú nhỏ, cũng không biết là dê hay chó.

    Tiết Lương dâng cái vật như quý giá này lên nói:

    - Hôm nay vận khí tốt, ra khỏi cửa dắt ngựa đi rong không ngờ đụng phải một con hoẵng này, nó cũng thật ngốc cơ, thấy người đi qua mà cũng không biết đường mà trốn đi, ta đập nó một gậy.

    Đệ mới bệnh dậy, thân thể còn yếu, chịu khó bồi bổ chút thịt mới khỏe được.

    Nói tới đây, hắn nhìn cái đầu của con hoẵng chết đã bị lột da, liếc mắt một cái, lặng lẽ nuốt nước bọt nói:

    - Đại ca đệ từ nhỏ đã nướng thỏ, nướng chuột đồng, tay nghề như thế nào đệ đã biết đấy, hôm nay ta còn mang một ít muốn ăn Hướng đại nương cho tới, hắc hắc, cảm đoan ta sẽ chăm sóc cho con vật này ngào ngạt hương thơm giống như đổng gia nương tử vậy, hắc hắc…

    “ Đổng gia nương tử? xem ra quả phụ xinh đẹp kia được rất nhiều nam nhân trong thôn xem là tình nhân trong mộng đây.”

    Đinh Hạo liếc mắt nhìn Tiết Lương một cái, chỉ thấy Tiết Lương miệng nói xong, đã ngồi xổm tại con lạch, dùng dao đánh lửa lấy lửa đốt một đám lửa, dùng củi đốt bó rơm rạ, đem con hoẵng chết đặt ở trên một thân cây khô, đặt hai cái cây làm trụ mà quay quay.

    Lửa vừa nổi lên, còn có khói, Tiết Lương hé khuôn mặt to béo đen xì của mình lại gần ngửi ngửi khói lửa vẻ mặt hạnh phúc nói:

    - Hương thật thơm nha, bình thường trừ lễ mừng năm mới ăn tết còn có thời điểm ngày mùa, trong bát cơm của chúng ta một ít thịt đều không có, hôm nay có thể tính là bữa thịt mặn lớn à.

    Miếng thịt kia vừa với cho lên, căn bản còn chưa có mùi phát ra, hắn cũng đã có một bộ dạng tham ăn nước miếng chảy ra rồi, nhìn qua Đinh Hạo có chút buồn cười.

    Hán tử này coi hắn là huynh đệ tình nghĩa, làm cho hắn trong lòng có chút ấm áp, hắn cũng ngồi xổm xuống, cầm nhánh cây khơi đám rơm rạ có chút ẩm ướt để làm lửa cháy to hơn, cho Tao Trư nhi có thể chuyên tâm xoay tròn thịt hoẵng.

    Dần dần, thị hoẵng bắt đầu chín, mùi thịt tỏa ra bốn phía, lần này Đinh Hạo miệng cũng có chút động, hai người nhìn chằm chằm vào thịt hoẵng đang dần phát ra màu vàng mê người, tựa như nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp vậy, nuốt từng ngụm từng ngụm nước miếng.

    Tiết Lương lấy một túi nhỏ trên người ra, lấy một ít muối ăn bên trong, trước hết là vò nát, sau đó xoa xoa bột đó lên trên thịt hoẵng đã chín vàng.

    Đinh Hạo ngồi chồm hỗm ở bên cạnh phối hợp xoay tròn thịt, vừa dặn nói:

    - Đều một chút, đều một chút, còn ở bên bụng kìa, Ài từ chân sau xuống dưới kìa, cũng đừng đem tất cả thịt gặm hết, cho đệ…cho mẹ của đệ một ít…

    Hắn nhớ Dương thị khóc không thành tiếng vỗ về thân mình khi hắn vừa mới tỉnh lại, tuy nói không phải là mẹ ruột chính thức của mình, chính là mình tá thân lên đứa con ruột của bà, hơn nữa bà đối với mình cũng như đứa con thân sinh vậy.

    Người không vô tình, Đinh Hạo đối với bà cũng có một loại tình cảm quấn quýt như trẻ còn quấn cha mẹ vậy.

    - Còn đợi đệ nói, đại nương đối với ta cũng như con vậy, ta có thể quên đại nương sao?

    Tiết Lương quyệt cái mông to của mình, cẩn thận cất chỗ bột muối ăn ít ỏi của mình, một mặt vui mừng hớn hở nói.

    Đúng lúc này, phía sau nột tiếng kêu trách vang lên:

    - Hắc hắc!

    Hai tên hỗn đàn các ngươi, dám lấy trộm đồ trong bếp tới đây nướng ăn thật sự là to gan lớn mật mà!

    Tiết Lương hoảng sợ, thân thể ngã ra phía trước, tay nhấn một cái, thịt con hoẵng kia rơi vào trong đống lửa, cháy xèo xèo…

    Chương 5: Trợn mắt tất báo.

    Hai người vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy trước mắt một hán tử mặc trường bào màu xanh, đứng ngay ở trên sườn núi, dáng người gầy yếu, răng nanh lộ ra làm cho người ta trong lòng một phen hoảng sợ.

    Tiết Lương thất thanh kêu lên:

    - Cửu gia.

    Tiết Lương kêu lên, Đinh Hạo cũng nhanh chóng nhớ ra thân phận người này.

    Người này tên là Nhạn Cửu, là tổng quản nội vụ của Đinh gia đại viện, đừng nhìn hắn mặt đầy vết sẹo, mặc thanh trù cẩm y (áo gấm lụa màu xanh) cũng khó thể hiện vẻ khí phái mà khinh thường.

    Ngay cả Đinh lão gia Đinh Đình Huấn cùng hai mỹ thiếp như hoa như ngọc của mình nhìn thấy hắn cũng phải khách khí gọi một tiếng cửu gia, vì Nhạn Cửu đối với Đinh gia có đại ân, là một bầy tôi trung thành, các ghi chép ở Phách Châu phủ đều ghi chép việc trung nghĩa của hắn.

    Lại nói tiếp, vẫn là chuyện mười tám năm trước, lúc đó phu nhân nguyên phối của Đinh lão gia ở nhà mẹ đẻ vừa mới sinh con, bị bọn trộm cướp đánh lén, Đinh phu nhân sau khi sinh yếu ớt, không thể chạy trốn được, liền để cho gia nô Nhạn Cửu ôm theo tiểu thiếu gia liều chết chạy trốn, còn mình vì bảo vệ sự trong sạch đã tự sát.

    Nhạn Cửu tuy thân phận là gia nô hèn mọn, nhưng thật ra cũng một lòng trung nghĩa, không ngờ mang theo nhị thiếu gia nhiều lần trải qua gian khổ, ngàn dặm xa xôi tìm về Đinh gia, dọc đường đi thật đúng là chịu nhiều gian khổ, mặt hắn như vậy chính là do ôm nhị thiếu gia chạy trối chết bị ngã lăn xuống sườn núi, do cây cỏ quệt vào làm hắn bị như vậy.

    Đinh Đình Huấn có ơn báo đáp, cho hắn chức nội quản gia phái đi hưởng phúc, nhưng Nhạn Cửu này thật ra thông minh, vẫn tự mình theo hầu hạ nhị thiếu gia, đi theo làm tùy tùng, hỏi han ân cần.

    Nhị thiếu gia Đinh Thừa Nghiệp tuy là không có chút tình cảm chủ nhân, nhưng đối với trung thành của hắn cũng thập phần thân cận, đương nhiên cũng bởi vì Nhạn Cửu đối với việc ăn chơi đàng điếm, cờ bạc của hắn cũng không ngăn cản, còn giúp hắn che giấu lấm lếm.

    Nhạn Cửu cười lạnh nói:

    - Hai người các ngươi không có quy củ phép tắc gì cả, không ngờ dám lấy trộm đồ của nhà bếp ra chỗ này nướng ăn, phòng bếp này cần phải nghiêm trị.

    Tiết Lương vẻ mặt đau khổ nói:

    - Cửu gia, ngài hiểu lầm rồi, còn hẵng nhỏ này là chính con săn được.

    Nhạn Cửu cười ha hả nói:

    - Tiểu tử này còn muốn lừa ta, ngươi trong mắt ta chỉ như hạt cát nhỏ mà thôi, chính mình săn sao?

    Tốt, trở về cùng ta, tới trước mặt nhị thiếu gia nói chuyện.

    Nhạn Cửu giải Tiết Lương cùng Đinh Hạo, dẫn theo con hoẵng nhỏ đã bị đốt trọi, đắc ý trở về trong phủ, hai người bị mang tới sân tam tiền viện vào trong tòa nhà chính, trong nhà chính sạch sẽ, các trụ đều là những cây lim chống phân hủy cùng phòng ngừa côn trùng, hai bên có tám hán thủ châm lửa, Đinh Thừa Nghiệp chân bắt chéo ngồi ở trên, môi mỏng, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo vẻ tàn ác.

    Tiết Lương quỳ trước mắt hắn giải thích nói:

    - Nhị thiếu gia, nhị thiếu gia, con hoẵng kia thật sự ko phải là ăn cắp.

    Nhạn Cửu liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái, cười lạnh nói:

    - Không có quy củ gì cả, còn không mau quỳ xuống?

    Người là người ở của Đinh thiếu gia sao?

    Đinh Hạo nhìn các đại hán khỏe mạnh ở bốn phía, vài tráng đinh đang giương mắt nhìn, âm thầm cắn răng, đại trượng phu có thể co có thể dãn, Hàn Tín có thể chịu nhục chui qua háng chẳng lẽ ta không nhẫn nhịn được nhất thời? hiện giờ thân phận đã như vậy, cứng rắng không được, Nhạn Cửu, Đinh Thừa Nghiệp, lão tử lần này quỳ, các ngươi cứ nhớ đấy.

    Hắn cắn chặt răng, quỳ xuống bên cạnh Tiết Lương, Đinh Thừa Nghiệp quét mắt nhìn Đinh Hạo một cái, hai hàng lông mày kiếm chậm rãi nhướng lên, trên mặt hiện lên một chút cười lạnh ác động nói:

    - Thật là to gan lớn mật, dám phá vỡ quy củ Đinh gia ta, lén lút hoạt động đã đành lại còn muốn hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt bổn thiếu gia sao?

    Tiết Lương vội vàng noi:

    - Nhị thiếu gia, tiểu nhân và Đinh Hạo tuyệt đối không dám trộm cắp gì của quý phủ, con hoẵng này…

    đích xác là do tiểu nhân bắt được trong rừng ngoài trang.

    Nhạn Cửu hắc hắc cười nói:

    - Nhìn bộ dạng vụng về của ngươi, còn có thể bắt được thú sao?

    Tiết Lương, ở trước mặt thiếu gia, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn nói thật đi.

    Đinh Hạo vẫn thờ ơ lạnh nhạt, bởi vì hắn chưa làm qua hạ nhân, hiện giờ vẫn còn cảm thấy việc đó không quá lớn, dễ dàng bỏ qua mà thôi, hạ nhân một mực xin khoan dung, thiếu gia chắc cũng bỏ qua.

    Nhưng là Nhạn Cửu kia một mực chắc chắn bọn họ ăn trộm, mà Đinh Thừa Nghiệp tựa hồ cũng có tâm ý trừng trị bọn họ rốt cục cũng không nhìn được nói:

    - Nhị thiếu gia, quý phủ đặt mua hàng hóa có bị mất đi hay không, tới người của phòng bếp hỏi thì chẳng phải sẽ biết ngay sao, Cửu gia đối với Đinh gia trung thành và tận tâm, không chấp nhận được có người ăn cây táo rào cây sung, chuyện này chúng tiểu nhân đều biết, chỉ sợ do trung tâm quá mà sơ suất, khó tránh khỏi có thời điểm không thề chu toàn hết được.

    Không nghĩ tới Đinh Hạo thốt ra lời này, Đinh Thừa Nghiệp giận tím mặt:

    - Dù thế nào?

    Bản thiếu gia làm việc còn cần các ngươi dạy sao?

    Các ngươi hai tên cẩu nô tài này, thật sự to gan!

    Hôm nay phụ thân ta không có nhà, đại ca cũng không có nhà, phủ Đinh này, là do nhị thiếu gia ta định đoạt, Nhạn Cửu, chấp hành gia pháp cho ta!

    Vài tráng đinh đi lên đẩy hai người ngã rồi, cầm gậy lớn đánh liền.

    Bị gậy gộc đánh lên người, Đinh Hạo đau tới co người lại, hắn ôm bảo vệ lấy cái gáy yếu hại, cắn chặt răng phản kháng.

    Trong lòng nhớ tới lời Đổng gia nương tử đã nói qua, thì ra quả nhiên đinh nhị thiếu gia tướng mạo đàng hoàng quả nhiều có thù tất báo, mình đã làm hỏng chuyện tốt của hắn, có cơ hội, hắn liền bức tử mình.

    Hơn mười côn đi xuống, hai người kêu rên thê thẬ nửa thân dưới cảm giác như đã không thuộc về mình nữa.

    Đúng lúc này chỉ nghe thấy một tiếng bi thương:

    - Nhị thiếu gia, đừng đánh hắn, con ta không ăn cắp đồ đâu, con ta không ăn cắp đồ đâu.

    Một nữ nhân xông vào trong phòng, lập tức nhào lên người Đinh Hạo.

    Trang đinh kia thu côn không kịp, vội vàng đổi lực, sượt qua cái trán của bà, đánh thẳng vào vai, thân hình bà đau tới mức run mạnh lên, sau khi ngăn trở tráng đinh kia xong, lập tức chạy bổ nhào xuống dưới chân Đinh Thừa Nghiệp ôm lấy chân hắn đau khổ cầu xin nói:

    - Nhị thiếu gia, con ta oan uổng mà, hắn từ nhỏ đã thành thật, tuyệt không ăn trộm đồ đâu.

    Đinh Hạo kinh ngạc nhìn nữ nhân đột nhiên xông tới này, nhìn một dòng máu đỏ sẫm từ trên trán bà chảy xuống ròng ròng, nhưng bà phảng phất như không cảm thấy gì, ôm chân Đinh Thừa Nghiệp cầu xin cho mình, trong lòng không khỏi run lên.

    - Nhị thiếu gia, Tô quản gia, con ta xưa nay thành thật, các vị đều biết mà, nó tuyệt đối sẽ không ăn cắp đồ gì đâu, con ta nhất định oan uổng, nó vừa mới lành bệnh mà, sao chịu nổi bị đánh, nhị thiếu gia muốn đánh vậy thì đánh ta đi, Dương thị nguyện thay con chịu đòn…

    Đinh Hạo mũi trở lên cay cay, trước mắt hắn bỗng nhiên trở lên mơ hồ.

    - Nhị thiếu gia!

    Hắn đột nhiên gào lên, cắn răng khởi động cơ thể cơ hồ đã tê cứng, lắc lắc thân thể đứng lên lớn tiếng nói:

    - Nhị thiếu gia, chúng ta đều là người của Đinh gia, ngườithiếu chủ nhân của Đinh gia coi chừng tài sản của nhà mình không có sai.

    Nhưng là, ta tuy là một hạ nhân, cũng không thể vô cớ chịu oan uổng, người nói đồ vật này ta ăn cắp, thì nên xuất ra chứng cớ.

    Chỉ bằng một câu nói của Nhạn Cửu…

    Nhạn tổng quản liền định tội ta, ta không phục!

    Đinh Thừa Nghiệp giận tím mặt, một cước đá văng Dương thị, nhảy dựng lên nói:

    - Hỗn đản, cho dù ngươi như thế nào đi nữa?

    ở trong mắt ta ngươi ngay cả một con chó cũng không bằng, đánh chết ngươi bất quá cũng nhét vào trong chiếu ném ra bãi tha ma, nhị thiếu gia ta xử phạt nô tài trộm cắp trong nhà mình, quan phủ quản ta cũng không được…

    - Ta, không, có, ăn, cắp, đồ, gì, của, Đinh, gia!

    Đinh Hạo cắn răng nói từng từ từng chữ.

    Tiết Lương nằm úp sấp ở bên cạnh, khiếp đảm nhìn ông quần hắn, Đinh Hạo trong mắt như phun hỏa, hung hăng trừng mắt nhìn Đinh Thừa Nghiệp.

    Đinh Thừa Nghiệp nở nụ cười nói:

    - Ngươi không ăn cắp?

    Vậy sao, có mẹ trộm cắp, còn không có đứa con ăn trộm sao?

    Đánh, đánh cho ta, đánh tới khi hắn phục mới thôi!

    Tráng đinh hai bên lại đi lên bắt người, Dương thị cuống quít gọi Đinh Hạo phía trước, bị một gia đinh ngăn trở, lảo đảo ngã xuống mặt đất.

    Đinh Hạo trông thấy một cỗ hỏa khí vô danh trong người hừng hực cháy lên.

    Cái gì gọi là thân nương?

    Đây mới chính là thân nương!

    Lão tử là một hán tử không thể nhịn!

    đáng chết không chết, vốn là phúc khí, cần gì phải sống như vậy, còn không thống khoái bằng chết đi.

    Lão tử là bị lão Từ đập vào đầu nên xong rồi, mấy việc nặng ngày nay coi như cho ta thêm chút đi.

    Hắn suy nghĩ, con ngươi mở ra định liều mạng, lúc này ngoài cửa đột nhiên truyền tới một thanh âm khiển trách, như châu rơi xuống bàn ngọc, mãnh liệt thanh thúy:

    - Đủ rồi!

    Đinh Thừa Nghiệp, ngươi có uy phong quá nhỉ, trên có phụ thân, dưới có đại ca, khi nào tới phiên ngươi làm chủ?

    Chương 6: Đinh đại tiểu thư.

    Đinh Thừa Nghiệp ngẩng đầu lên thấy, kỳ quái nói:

    " Tỷ, đệ nói thế nào mà tỷ lại gây khó dễ cho đệ, đệ quản giáo gia nô, gia pháp nghiêm khắc, là sai sao?"

    " Đúng hay sai, cũng phải kiểm tra qua mới biết, không thể tự dưng luận tội cho người!"

    Đinh gia đại tiểu thư Đinh Ngọc eo thon chân dài, một đôi giày da hươu bước trên mặt đất rung động leng keng, chỉ thấy vị đại tiểu thư này quần áo lông cừu, thân thẳng dài như ngọc, trên đỉnh đầu mũ lông chồn màu trắng bạc, khuôn mặt như tranh vẽ, dung mạo uyển mị mang theo một chút anh khí đặc biệt của nữ nhân phía bắc Trung Quốc.

    Dương Thị năm đó là nha đầu của Đinh gia thượng phòng, tuy nói sớm bị trục xuất khỏi nội viên, nhưng năm đó cũng có vài tỷ muội thân thiết hiện giờ đều là những nhân vật cấp a di trong nội viện, người này người nấy trong tay đều được quản một chút chuyện rồi, ở trước mặt phu nhân cùng tiểu thư nói.

    Dương thị cũng biết mình thấp kém, lời nhẹ, vị tất ngăn được nhị thiếu gia đang bốc đồng, vội vàng nhờ người nhắn vào trong nội viện, thông qua vài người bạn tốt trong khuê trung, nói sự tình cho đại tiểu thư biết.

    Đinh Ngọc vừa nghe thấy liền phát hỏa, Đinh gia mấy ngàn hộ tá điền, hơn một ngàn người ở, còn có mấy trăm người là gia nô nha hoàn trong đại viện Đinh gia, một phần tài sản lớn như vậy, có thể gọn gàng ngăn nắp, cao thấp có trình tự, là dựa vào quy củ nghiêm cẩn, thưởng phạt phân mình, há có thể để Đinh Thừa Nghiệp dính vào chuyện như vậy, cho nên lập tức chạy tới.

    " Tiểu Thanh, đi tới quản sự phòng bếp, hỏi hắn có bao nhiêu thịt hoẵng, rồi mang sổ sách lại đây cho ta, lập tức!"

    " Vâng, tiểu thư!"

    Thị nữ Thanh Nhi nhìn đại tiểu thư, rồi nhìn lại nhị thiếu gia, rời đi nhanh như chớp.

    Đinh Ngọc liếc mắt nhìn Đinh Thừa Nghiệp một cái, đi tới một bên ghế thản nhiên ngồi xuống.

    Đinh Thừa Nghiệp nhìn hai bên, đột nhiên cười lạnh một tiếng, cũng ngồi thẳng xuống.

    Đinh Hạo cố hết sức đi tới bên cạnh Dương Thị, nâng bà nằm dậy khỏi mặt đất, nhẹ nhàng lau máu tươi trên trán, thân thiết kêu lên một tiếng:

    " Mẹ, đầu mẹ bị thương có sao không?"

    Dương thị kinh ngạc nhìn đứa con luôn luôn nhát gan chất phác này, nó không thèm để ý tới chủ nhân đang ngồi ở trên, không coi ai ra gì tới bên nâng bà dậy, cùng bà trò chuyện, trong lòng ngạc nhiên, lại cảm thấy vui mừng nhưng có chút ý tứ không vui vội thấp giọng nói:

    " Ta không có việc gì, đại tiểu thư cùng nhị thiếu gia đang ngồi, con không được vô lễ, nhanh quỳ xuống."

    Đinh Hạo làm như không nghe thấy, giúp đỡ bà lùi qua một bên, ổn định lại thân mình rồi lạnh lùng nhìn hai tỷ đệ đang ngồi trên ghế cao kia.

    Tỷ đệ hai người đều nghiêm mặt, không ai nhìn ai, chính là biểu hiện khí độ Đinh Hạo làm cho Đinh Ngọc Lạc có chút kỳ quái, dường như nàng mới biết Đinh Hạo vậy, nhịn không được nghiêng đầu cẩn thận nhìn hắn một cái.

    Trong nhà tĩnh trở nên yên tĩnh, chỉ có thanh âm nhựa thông từ cây đuốc bị cháy rơi xuống.

    Một lát sau, quản sự Lưu Minh mập mạp của phòng bếp đang cầm trên tay một quyển sổ sách, vội vàng chạy theo Tiểu Thanh tới, tên này đã ăn no uống chán, sớm cởi quần áo lên giường ôm vợ mình mà cố gắng cày cấy rồi, Tiểu Thanh cô nương ở bên ngoài hô gọi, sợ tới mức những khối thịt trên người hắn khô quắt lại.

    Nghe nói đại tiểu thư cùng nhị thiếu gia đang đợi hắn, hắn không hiểu được có chuyện gì, lập tức bất chấp mặt đất lạnh lẽo thấu xương, nhanh chóng mặc vội quần áo, xỏ giầy liền chạy tới.

    Hiện giờ nội khố hắn không mặc, tất không đi cũng không có áo choàng đứng không được tự nhiên, tóc tai bay toán loạn, vẻ mặt béo núc ních của hắn thật sự là buồn cười.

    Đinh đại tiểu thư ôn nhu thản nhiên nhìn hắn, nhẹ nhàng hỏi:

    " Lưu Minh, quý phủ chúng ta đặt mua hàng hóa cho năm mới, có thịt hoẵng sao, nếu có, vào bao nhiêu, ngươi kiểm kê thời điểm này còn bao nhiêu, thành thật khai báo cho ta, một chữ cũng không được lầm!"

    " Ách… vâng, vâng…"

    Lưu quản sự không biết đại tiểu thư sao lại chỉ hỏi về thịt hoẵng, chạy nhanh tới mở quyển sách ra nói:

    " Thưa đại tiểu thư, trang đặt mua hàng tết, có mười lăm con hoẵng, tiểu nhân vừa mới kiểm ra qua, mười lăm con hoẵng này đều đang được đông lạnh, đều ở trong đó cả, một con cũng không thiếu."

    Nhạn Cửu cướp hỏi:

    " Ngươi xem lại coi, quả thật một con cũng không thiếu, thật sự chỉ có mười lăm con chứ?"

    Lưu quản sự chỉ lên trời thề thốt nói:

    " Đích xác, đúng vậy chỉ có mười lăm con, trên sách đã viết, ta cùng với lão Tôn quản khố đã cẩn thận đêm rồi, quả thật một con cũng không thiếu."

    Đinh đại tiểu thư đôi mắt xinh đẹp nhìn Đinh Thừa Nghiệp, chỉ thấy mặt hắn không chút thay đổi ngồi ở đằng kia, sau một lát, bỗng nhiên vươn vai ngáp một tiếng, lười biếng đứng dậy nói:

    " Mệt quá, tiểu Cửu, đốt đèn lồng đi, chúng ta trở về ngủ."

    " Vâng."

    Nhạn Cửu khơi đèn lồng, nhìn Nhị thiếu gia, lại nhìn đại tiểu thư, chạy nhanh ra phía trước nhà chính.

    Hắn vừa mới ra khỏi cửa, Đinh Thừa Nghiệp theo sát phía sau đã hung hăng đạp một cước vào mông hắn, Nhạn Cửu bị một cước này đạp ngã xấp ra, đèn lồng bị văng ra xa, kêu “ hô” một chút.

    " Ôi chao, nhị thiếu gia, sao ngài lại đá ta?"

    Đinh Thừa Nghiệp không hé răng, vén áo dài lên, nâng giày trực tiếp bước qua người Nhạn Cửu, Nhạn Cửu mờ mịt nhìn bóng dáng hắn, mấp máy miệng, lúc này mới quay về với thực tại, vì thế chạy nhanh lên, giống như một cái đuôi chó vậy, chạy theo sau hắn.

    Đinh đại tiểu thư giương mắt nhìn tráng đinh hai bên, thản nhiên phân phó nói: " Đều trở về nghỉ ngơi đi."

    " Vâng."

    Hán tử cao lớn thô kệch cầm câu gậy lớn rời khỏi nhà chính, đinh đại tiểu thư nhìn Đinh Hạo bỗng nhiên nhẹ nhàng thở dài:

    " Ngươi… từ nhỏ đã theo hầu nhị thiếu gia, còn không biết tính tình hắn? hắn tính như trẻ con, kéo không đi, đánh không lùi, tuyệt không chấp nhận người khác nói hắn không hiểu đạo lý, ngươi làm gì mà phải quật cường như vậy, hắn là loại người đâu cần biết tới sự thật gì đâu, con hoẵng kia mặc kệ có phải của người lấy cắp hay không, chỉ cần người thừa nhận, khấu đầu nhận sai, thì tuyệt đối sẽ không bị đánh, núi vàng núi bạc còn bị hắn ném ra ngoài, thì tiếc gì con hoẵng con."

    " Tạ ơn đại tiểu thư đã chỉ điểm."

    Đinh Hạo dùng khẩu khí không ổn định nói.

    Trong lồng ngực hắn khí huyết lại dâng lên, hôm nay Đinh Thừa Nghiệp là một mực tìm hắn gây phiền toái, nếu hắn thừa nhận, còn thê thảm hơn nữa, nhưng là những lời này không thể nói rõ với vị đại tiểu thư kia được.

    Đinh Ngọc Lạc đôi mắt chuyển quanh người hắn rồi thu trở lại nói:

    " Ngươi nếu biết, về sau sẽ không lên quật cường như vậy.

    Ngươi là nô bộc của hắn, ta chỉ giúp ngươi nhất thời, không giúp được một đời, nên đôi khi phải chịu thua thiệt, chịu ủy khuất một chút, cũng đừng vì cảm thấy mình chịu ủy khuất mà tâm lung lay, nếu không làm gì có trái cây mà ăn.

    "

    Đinh Hạo lòng dạ bất bình, nghe lời này lập tức phản kháng nói:

    " Đại tiểu thư, ta là hạ nhân không sai, nhưng hạ nhân cũng là người.

    Có vài thứ có thể chịu, là bởi vì không chạm tới những cái mà hắn đã giữ gìn trong lòng.

    Mỗi người trong lòng đều có một thứ có thể bất chấp cả tính mạng để giữ gìn nó, nếu không ngay cả một com chó, con heo cũng không bằng?"

    Đinh đại tiểu thư kinh ngạc nhìn hắn, lại một lần nữa nhìn vào người cùng cha khác mẹ này, người ca ca thân phận và cảnh ngộ hoàn toàn khác mình: “ Đây có phải là Đinh Hạo nhát gan ngại ngùng không vậy?”

    Nàng nhấp môi hé miệng, vươn đôi bàn tay trắng nõn ôm lấy áo da, đứng dậy nói:

    " Quay về đi ngủ đi, tiểu Thanh, đưa cho bọn họ ít kim sang được."

    " Cám ơn đại tiểu thư, không cần đâu."

    Đinh Ngọc Lạc nhẹ nhàng đi tới cửa, nghe tiếng lần nữa quay đầu lại, chăm chú nhìn hắn thật sâu, liếc mắt nhìn hắn một cái, sau đó mỉm cười nói:

    " Có cốt khí là tốt, nhưng là người không có sở trường gì, lại một thân ngạo cốt, thì là không thức thời rồi, bị chết cũng không ai xót…"

    Chương 7: Tương thân.

    Dương thị cùng con và Tiết Lương ba người đỡ nhau chậm rãi trở về lại căn phòng nhỏ của Đinh Hạo và Tiết Lương, tiểu Thanh cô nương cũng đã nhanh nhẹn tới chỗ lang trung lấy thuốc kim sang dược đưa cho mấy người.

    Một chút ánh sáng được thắp lên từ ngọn đèn dầu, Dương Thị lo lắng hỏi:

    " Con à, mau nằm sấp xuống, cho ta xem thương thế của con thế nào còn bôi thuốc."

    Đinh Hạo túm lấy đai lưng có chút ngượng ngùng nói:

    " Mẹ, không cần đâu, chút nữa con cùng Lương ca tự thoa thuốc cho nhau cũng được."

    Dương Thị nao nao, khẽ gắt một cái nói:

    " Đứa nhỏ này, con là khối thịt trong người mẹ sinh ra, còn phải hoảng hốt cái gì chứ?

    Ài, cũng là, bất tri bất giác con đã lớn tới thế này rồi, nếu là người thường, cũng đã có vợ cả rồi, nhưng con lại… tất cả đều tại mẹ làm khổ con mà."

    Thốt ra những lời này đôi mắt bà lại đỏ lên, lệ muốn chảy rồi, Đinh Hạo vội vàng an ủi nói:

    " Mẹ đừng nói nữa, con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo.

    Người đã cho con thân hình với tính mệnh này, thì là ân tình lớn nhất rồi, chẳng lẽ con đường đường là một đấng nam nhi lại không dựa vào chính mình làm lên một phần gia sản, không dựa vào năng lực chính mình cho mẫu thân an hưởng tuổi già sao, còn nghĩ giận cha mẹ cho hắn tính mạng không có dâng cho một phần vinh hoa phú quý, đó mới là không có chút tiền đồ gì cả."

    Dương thị không nghĩ tới con mình có thể nói ra những lời như vậy, trong lòng vừa cảm động vừa vui mừng.

    Đinh Hạo đang nằm trên sạp nhảy xuống, đặt Dương thị ngồi xuống, cẩn thận vén tóc bà lên, nhẹ nhàng bôi thoa kim sang dược.

    Sau đó lại từ từ lấy một mảnh vải buộc chặt, Dương thị nằm trong tay đứa con, trong lòng tràn ngập cảm giác an tường cùng hạnh phúc.

    Con của bà sau lần bệnh này, rốt cuộc cũng thông suốt, không hề còn ngơ ngác, đứa con đã trưởng thành đó là thỏa mãn lớn nhất trong lòng người mẹ.

    Tiết Lương trong tay cầm theo đồ vật màu đen tuyền, vẫn đứng ở bên cạnh.

    Trong phòng đơn sơ, không bàn không ghế, ngoại trừ cái sạp nằm ra thì không còn thứ gì, cho nên thứ trên tay hắn cũng không có chỗ đặt xuống.

    Băng bó cho mẫu thân xong rồi, Đinh Hạo quay đầu lại nhìn thấy không khỏi ngạc nhiên hỏi:

    " Trư nhi, trên tay cầm theo cái gì vậy?"

    Tiết Lương cười hàm hồ nói:

    " Thịt hoẵng, nếu ném đi thì thật đáng tiếc, ta đã kiếm trở về, bên ngoài đã có chút cháy xém như bên trong vẫn còn rất thơm."

    " Tốt, tới đây, huynh cũng ngồi đi, chúng ta ăn thịt hoẵng …"

    Tiết Lương đang cầm thịt hoẵng nướng ngồi xuống bên cạnh, Đinh Hạo xé một bên chân thịt hoẵng, bên ngoài mặc dù cháy xém, nhưng bên trong thịt vẫn còn khá tươi, ẩn chút khí nóng phả lên.

    " Mẹ, nếm thử một chút đi, rất thơm đó."

    Ừ, Dương thị cắn nhẹ miếng thịt hoẵng trên tay đứa con, chậm rãi nhấm nuốt, lệ dần dần hiện lên trong hai mắt, bà vội vàng xoay đầu ra chỗ khác, lặng lẽ lau nước mắt vương trên má, sau đó quay đầu lại, nhìn từng miếng thịt hoẵng của con và Tiết Lương, vui mừng tràn ngập.

    Người mẹ này, vốn trong lòng Đinh Hạo vốn không có cảm giác huyết mạch tương liên.

    Người không phải huynh đệ nhưng tình như huynh đệ tiết Lương, ở trong lòng Đinh Hạo vốn cũng không khác gì người qua đường.

    Hắn kế thừa trí nhớ của Đinh Hạo, nhưng không có kế thừa cảm tình của hắn, nhưng lúc này hắn lại cảm giác được, có chút tình mẫu tử sâu sắc, tình huynh đệ, đang dâng lên tận trong đáy lòng hắn.

    Hắn bỗng nhiên cảm thấy trên cuộc đời này hắn cũng không phải là chỉ có hai bàn tay trắng.

    Đinh gia gia chủ Đinh Đình Huấn hai ngày nay đã tới trong thành gặp gỡ với một vị lão bằng hữu.

    Vị bằng hữu này họ Lý, kêu là Lý Ngọc Xương, là một vị thương gia buôn muối.

    Đinh lão gia gia có ruộng tốt vạn khoảnh, sản lượng vô số, đều bán cho quân đóng ở biên giới Tây bắc, quân biên giới không có nhiều ngân lượng để trả tiền, liền viết hóa đơn cho bảo quan phủ cho hắn độc quyền về bán muối, làm cho hắn đưa muối về trong nội địa buôn bán, dùng tiền bán muối đó hoàn trả phần nào tiền mua lương thực.

    Đinh Đình Huấn có thân phận, có công danh là địa chủ hương thân, lo liệu buôn bán vốn đã có chút tự hạ thân phận, cộng với đã có chút cao tuổi, không khỏi khó muốn rời cố thổ, không nghĩ tới việc đi ra ngoài lo liệu việc buôn bán tạo dựng sản nghiệp, vì thế luôn luôn đem việc bán muối giao cho người bạn tốt này, hắn dẫn theo người đi buôn muối, lợi dụng mạng lưới buôn bán, phát ra khắp các xứ khác.

    Hai người hợp tác nhiều năm, tình bạn vững bền, hiện giờ không chỉ là bằng hữu buôn bán, càng đ muốn thành công kết làm thông gia với nhau.

    Đinh Đình Huấn vốn định mời lão bằng hữu của hắn về quý phủ ở tạm, nhưng bị Lý Ngọc Xương từ chối, Đinh Đình Huấn kinh ngạc hỏi, mới biết được cháu ngoại hắn Đường Diễm Diễm lần này theo hắn tới Phách Châu Thành, xử lý một số chuyện thương trường rồi đưa nàng về Quảng Nguyên.

    Lý Ngọc Xương này gia đình buôn muối cực kỳ giàu có, em rể hắn Đường Bách Tuyền lại càng cao hơn, Đường thị chính là thế gia giàu có nhất nhì toàn bộ khu tây bắc này, phú quý địch quốc.

    Đường gia cùng Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng có quan hệ thông gia, Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng là dượng của Đường Diễm Diễm, lần này Đường Diễm Diễm đại biểu cho Đường gia tới mừng thọ bảy mươi của mẫu thân dượng mình.

    Đinh Đình Huấn biết rõ ràng Đường Gia, Lý Gia, Trình Gia này quan hệ rắc rối phức tạp, lại nghe nói vị Đường tiểu thư này vẫn còn là khuê nữ, bất giác nổi lên tâm sự.

    Hắn thương yêu nhất là đứa con thứ hai Đinh Thừa Nghiệp, mắt thấy đã hai mươi tuổi tới nơi rồi, nhưng so với đại ca hắn trầm ổn ngưng trọng thật sự kém quá xa, cả ngày chỉ chơi bời lêu lổng, đã chơi bời lêu lổng lại thường xuyên trăng hoa khắp nơi, thật sự là làm cho hắn rất đau đầu.

    Hắn vẫn cân nhắc tìm cho đứa con thứ hai này một người vợ tử tế, hy vọng sau khi thành hôn hắn có thể chững chạc hơn.

    Chính là gần với thế lực Đinh gia, ở Phách Châu này rất khó tìm được một gia thế tương đương, tìm được lại vị tất có khuê nữ thích hợp, đứa con của hắn dường như đã là con ngựa hoang thoát khỏi cương không giữ được rồi, nhưng là nếu là Đường gia…vậy không giống à…Đường gia luận tài luận thé, đều cao hơn rất nhiều sao với Đinh gia của hắn, có thể kết thân được cửa này, địa vị của Đinh gia ở Tây bắc sẽ vững hơn núi Thái, hơn nữa Đường gia Đại Tiểu Thư còn sợ không quản được bản thân mình kia tất không chịu thua kém đứa con mình?

    Thêm nữa mặc dù đứa con thứ hai Đinh Thừa Nghiệp của mình chơi bời lêu lổng, quần là áo lụa, nhưng chính là diện mạo cũng phi phàm anh tuấn, mi thanh tú mục, môi hồng răng trắng, không rõ chi tiết người ngoài nhìn vào cũng chỉ biết tướng mạo bên ngoài tô vàng nạm ngọc của hắn, không khỏi khen một tiếng giai công tử?

    Đinh Đình Huấn càng nghĩ, liền nhờ rượu lấp liếm, hướng tới Lý Ngọc Xương tỏ vẻ muốn kết thân, Lý ngọc Xương cũng không biết bản chất vốn có nhị thiếu gia của Đinh Gia, mỗi lần lão tới Phách Châu đều là vội vàng cả, Đinh Thừa Nghiệp tuấn tú lịch sự, trước mặt lão đều trả lời khéo léo, nhã nhặn lễ phép, thực rất hợp nhãn lão.

    Nói Đinh gia mặc dù luận tài thế không bằng Đường gia, nhưng miễn cưỡng cũng khá xứng đôi.

    Muội phu của hắn chết sớm.

    Đường gia hiện tại là cháu trai ( bên ngoại) lão làm chủ, lão là vì cháu ngoại của mình mà quan tâm tới hôn sự một chút hẳn cũng được, vì thế liền đáp ứng, ước định ngày cho hai bên gặp mặt trong Phách Châu thành, nếu có ý với nhau, hướng tới Đường gia cầu thân cũng không muộn.

    Đinh Đình Huấn nghe vậy mừng rỡ, nhưng không trở về phủ ngay mà ở lại cùng Lý Ngọc Xương yến tiệc mời khách, tới tận tối mới vội vàng viết một phong thư, cho người mang về phủ, bảo Đinh Thừa Nghiệp ngay sáng hôm sau tới Phách Châu Thành, ở Bách phong lâu tẩy trần đón Lý thế thúc, thuận tiện an bài cho con trai cùng Đường đại tiểu thư gặp mặt.

    Đinh nhị thiếu vừa thấy thư tín thì không vui, tiểu thư nhà giàu hắn đã gặp nhiều rồi, lớn lên xinh đẹp không nhiều lắm, tính tình không tốt, nghe nói Đường gia kia so với Đinh gia thế lực còn hơn rất nhiều, hắn càng không có hứng thú với tiểu tổ tông này làm hắn mất đi những tháng ngày tiêu dao, nhưng lệnh phụ thân không dám cãi, sáng sớm hôm sau hắn có bộ dạng bực dọc, nha hoàn gia đinh mang ra đánh mắng, làm người hầu của hắn cũng không dám ló mặt ra.

    Đợi khi mặt trời lên cao, Nhạn cửu chuẩn bị tốt xe ngựa, gấp tới độ như kiến bò quanh chảo nóng vậy, Đinh Thừa Nghiệp với khoan thai đi tới, ngồi lên xe ngựa.

    Nhạn Cửu đuổi theo xem, dặn dò:

    " Mau mau lên, đưa nhị thiếu gia tới Bách Phong lâu, hôm nay chính là ngày lành của nhị thiếu gia, người ta chính là đại tiểu thư của Tây bắc Đường gia, các ngươi mà chậm trễ, trở về ta lột da các ngươi!"

    Tiết Lương run lên dây cương, xe ngựa phi nhanh như bay, Tiết Lương ngồi không yên, tới gần Đinh Hạo nói thầm:

    " Nhị thiếu gia hôm nay đi xem mặt?

    đáng thương à, Đường gia tiểu thư kia đời này coi như xong rồi…"

    Đinh Hạo khóe miệng hơi nhếch một chút, nhẹ nhàng nói:

    " Xem mặt không phải là thành thân, phải gặp gỡ nhau lâu, không dễ dàng như vậy đâu…"

    Tiết Lượng nháy mắt mấy cái:

    " Sao lại nói như thế được? nhị thiếu gia của chúng ta gia thế như vậy, tướng mạo như kia, còn không được sao?"

    Đinh Hạo ko có nói tiếp, hắn rung cổ tay giơ cây roi lên, “ ba” đánh vào không khí một cái, khóe môi lộ lên nét cười:

    " Có thù không báo, không phải là quân tử à.."

    Chương 8: Thảo cá dược phương.

    Bách Phong lâu là khách điếm lớn nhất của Phách Châu thành, lầu cao năm tầng, rường cột chạm trổ, trước cửa lại có rất nhiều màu sắc vui vẻ, thập phần tráng lệ, trong tửu quán bố trí bàn ăn hấp dẫn, ăn uống chung bàn cùng với giải trí, cực kì được khách nhân hoan nghênh.

    Buổi trưa vừa tới, bên trong đã ồn ào tiếng người.

    Lầu một là bàn đơn, từng bàn khách nhân đang đưa chén cụng ly, tửu bảo, người hầu trà, người tính tiền xen kẽ nhau, chào hàng những món điểm tâm, rượu, ăn sáng, hoa quả.

    Tiểu nhị xướng lên thực đơn cũng không dùng giấy bút, chỉ có thể ghi nhớ kỹ các loại trái cây thức ăn của mỗi khách nhân ở mỗi bàn, rồi nói một hơi mấy chục món ăn cho đầu bếp ở trong, âm điệu đầy nhịp điệu, giống như xướng ca vậy, tuyệt không làm người khác cảm thấy khó chịu.

    Tiểu nhị mang đồ ăn từ phòng bếp ra, mỗi lần từ tay tới bả vai đều có hơn mười món đồ ăn vững vàng đặt ở trên, mặc dù hắn chạy lầu trên lầu dưới như bay, nhưng ngay cả một giọt nước cũng không rơi xuống.

    Trên sân khấu, vài tay biểu diễn kỹ năng xiếc ảo thuật, hơn hai mươi cái chén lớn bị hắn ném lên không trung, nhanh hơn bình thường, làm người xem hoa cả mắt.

    Hai bên hành lang là những nữ tử ăn mặc tươi mát đang bồi rượu, tay cong dáng chuẩn bị chờ tiếp đón khách, lại có ca nữ hát dong cùng nam nhân đánh đàn đang chậm rãi đi lên lầu, đi lên lầu trên để kiếm khách mưu sinh.

    Từ lầu ba trở lên thì tiếng động lớn đã ít đi nhiều rồi, thanh tĩnh, lịch sự cùng tao nhã hơn rất nhiều, cấp bậc cũng tương đối hoành tráng hơn ở lầu hai rồi, những nữ nhân giang hồ bồi rượu cũng không có tư cách lên lầu này.

    Ở trong này khách tới ăn cơm đều là đại thương nhân lưng dắt vạn quan tiền, hoặc là các quan viên, thân hào bản địa, không ai là không chú ý tới tư tưởng nhã nhặn cả.

    Lúc này, lầu bốn trong phòng chữ thiên, Đinh Đình Huấn cùng bằng hữu thâm giao của lão là Lý Ngọc Xương thần sắc có điểm xấu hổ.

    Hai vị trưởng bối này vì lần gặp mặt của hai hậu bối mà có chút đường đột, còn cố ý mời rất nhiều vị tai to mặt lớn ở Phách Châu thành tới uống rượu, như vậy cho hai tiểu bối gặp mặt, có vẻ tự nhiên hơn một chút.

    Không ngờ tiệc rượu quá ba tuần, Đinh Thừa Nghiệp còn chậm chạp chưa thấy bóng dáng, Đinh Đình Huấn trên mặt không nhịn được mà tức giận thầm mắng thằng nghịch tử.

    Mà Lý Ngọc Xương thấy Đinh Thừa Nghiệp chưa tới, ngược lại âm thầm thở dài nhẹ nhõm.

    Lão cũng có nỗi khổ của mình, buổi sáng ngày hôm nay, nhất thời nhanh mồm nhanh miệng, đem chuyện gặp mặt ra nói cho cháu ngoại của mình, ai ngờ nha đầu kia vốn đã đáp ứng tham gia tiệc rượu, vừa nghe tới đưa nàng đi gặp mặt thì lại cố ý không tới, làm cho lão mất mặt quá đi.

    “ Ài, đứa nhỏ này từ nhỏ đã không có cha, đều là muội muội của ta dạy dỗ làm hỏng nó rồi.”

    Lý Ngọc Xương hiện tại có điểm hối hận rồi, lão làm bà mối không được à.

    Đúng lúc này, xe ngựa của Đinh gia đã tới dưới lầu Bách Phong, Tiết Lương buông bàn đạp, Đinh Thừa Nghiệp nắm chặt da cừu, chậm rãi đi ra khỏi xe.

    Hắn ổn định thân mình, quay đầu hỏi: " Lão gia đang ở phòng nào?"

    Đinh Hạo đáp một câu:" Bẩm thiếu gia, lão gia đang ở phòng chữ Thiên lầu bốn ạ!"

    " Ừ!"

    Đinh Thừa Nghiệp ngửa đầu nhìn đại tửu lâu nguy nga đồ sộ bĩu môi nói:

    " Các ngươi ra phía sau đi."

    Nói xong đi vào trong quán.

    Nhìn hắn đi vào trong, Đinh Hạo lập tức hướng Tiết Lương nói:

    " Trư Nhi, huynh cất xe ngựa đi, đệ đi ra đây một chút."

    " Đệ đi đâu vậy, đừng để lão gia cùng thiếu gia trở xuống không gặp cậu."

    " Không có việc gì, đệ đi tìm chỗ tiện lợi một chút thôi."

    Đinh Hạo vẫy vẫy hắn, chạy vào trong một ngõ nhỏ.

    Từ nhỏ sống ở trong cô nhi viện mà trưởng thành, sớm đã biết người lương thiện là sao, đạo lý người đè đầu cưỡi cổ người lương thiện.

    Đặc thù hoàn cảnh cuộc sống làm cho hắn hiểu được nên phản kích nhất định phải phản kích, nên ẩn nhẫn thì nhất định phải ẩn nhẫn, không thể kinh xuất dùng thời điểm không tốt.

    Ở xã khu khi đi phục vụ những đối tượng kia, hắn là không có biện pháp, cũng không phải hắn lòng dạ hẹp hòi, cũng không phải là người có tinh thần không được tốt, có thể khác với Đinh nhị thiếu, hiện giờ Đinh Hạo không phải là một nô tài từ nhỏ đã chịu cuộc sống nhẫn nhục, hắn biết không thể cứng rắn với vị thiếu gia này được, nhưng khi có cơ hội, hắn vẫn là ra tay cho bõ tức.

    Nhưng là loại chuyện xấu này, trong đại viện Đinh gia có ai có hỏa nhãn kim tinh mà nhìn ra được?

    “ Giang Nam.. xuân dược điếm? không tồi, chính là nó.”

    Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn tấm biển [Giang Nam Xuân Dược Điếm] kéo cái mũ rách của mình xuống, lại dùng khăng quàng cổ kéo lên che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt, nghênh ngang đi vào trong dược điếm.

    Nghe nói Đinh Thừa Nghiệp phải vào Bách Phong Lâu tính chuyện gặp mặt, Đinh Hạo cân nhắc trừng trị cho tên công tử quần là áo lụa ngang ngược này một chút, trong lòng có một chút ác khí.

    Phương pháp này hắn đã nghĩ tới rồi, cái này hắn biết từ một tên vô lại khi công tác tại xã khu.

    Cái tên vô lại kia ở chợ làm lũng đoạn thị trường, bị ngưu chủ nhiệm phạt, vì thế ác ý chỉnh ngưu chủ nhiệm một phen.

    Thủ đoạn cũng làm cho Ngưu chủ nhiệm một phen thê thảm, quấy nhiễu làm cho vợ của hắn thô bạo tựa như con mèo nhỏ vậy, ở nhà không được yên tĩnh, tới đơn vị cũng không ngẩng đầu lên được, mặc kệ là đồng nghiệp trong đơn vị hay quần chúng tới, hai mi vẫn khép chặt không ngẩng đầu lên được.

    Mãi tới hai tháng sau tên vô lại kia sau khi say rượu mới thổi phồng chuyện lên kể cho người, chuyện này mới có chân tướng rõ ràng, Ngưu chủ nhiện mới hết bị oan, khi đó Ngưu chủ nhiệm nguyên bản vòng lưng ba thước bốn đã gầy đi còn hai thước sáu, nhưng lại tiến theo một bước tới xu thế phát triển eo thon nhỏ.

    Đinh lão gia Đinh Đình Huấn không phải rất để ý tới mặt mũi đại thân sĩ của mình sao?

    Phương pháp này sẽ làm phụ tử lão mất mặt, gặp mặt sao?

    Khiến cho gia đình thân gia với lão làm sao đối phó nổi đứa con dở hơi của lão đây, kha kha tát cho bọn họ một cái tát vang dội đi.

    Thời tiết lạnh giá, cách ăn mặc của hắn giống như nhiều người qua đường, cho nên tiểu nhị trong dược điếm cũng không để ý.

    Bởi vì trong thời gian rét mướt này, nhiều người cảm lạnh, nóng, cho nên dược điếm cũng rất thịnh vượng, bọn tiểu nhị đều bận rộn phục vụ khách nhân mua thuốc, nghiền dược, thỉnh thoảng còn có vài thanh âm ho khan của khác truyền tới, có vẻ rất ồn ào.

    Đinh Hạo đi hai vòng trong dược điếm, chậm rãi bước thong thả tới bên người một lão lang trung đang ngồi thiền tay bưng chén trà nóng.

    Lão lang trung này hơi hơi cười nhìn vài người trung niên đang xem mạch tìm bệnh, bản thân rất ít ra tay, xem ra hẳn là một sự phụ già.

    " Khụ!

    Lão tiên sinh, ta…muốn nhờ ngài cấp cho phương thuốc…"

    Đinh Hạo cố ý dùng thanh âm sợ hãi nói.

    Lão lang trung nâng mí mắt lên liếc nhìn hắn một cái, thanh âm kéo dài nói: " Ngươi bệnh ở đâu?"

    " Người bệnh… không có tới."

    " Người không tới, làm sao lão phu kê đơn thuốc cho ngươi được."

    " Bệnh này… hắn không cần người tới."

    Đinh Hạo bỗng nhiên cúi xuống bên tai lão lang trung thì thầm vài câu.

    Lão lang trung nghe xong hiểu ý cười, thực đồng tình liếc mắt nhìn hắn một cái thầm nghĩ:

    “ Trông ngươi bộ dạng lén lút, lão phu ăn muối còn nhiều hơn so với ngươi ăn cơm, ngươi còn muốn gạt lão phu?

    Cái gì mà bằng hữu người có chứng bệnh bất lực, chỉ sợ là chính ngươi thôi, tuổi không lớn, cũng quá đáng thương mà, nam nhân có tật xấu này, thật đúng là nâng cũng không ngẩng đầu lên được.”

    Lão lang trung vuốt chòm râu suy nghĩ trong chốc lát, nhấc bút viết một cái phương thuốc, Đinh hạo đi qua xem, chần chờ hỏi han: " Lão tiên sinh, phương thuốc này, dùng được không?"

    " Ha hả, dùng dược, dùng được, đương nhiên là dùng được, lão phu làm nghề y đã vài chục năm, bằng điểm đó đã chắc chắn là dùng được rồi, phương thuốc này tên là [linh quy triển thế] ngươi tự chiếu theo phương thuốc mà bốc thuốc, bảo đảm ngươi ăn vào ba lần, hùng phong đại chấn.

    Cho dù là cái đó mềm nhũn như sên cũng nó thành kim cương hàng ma diệt yêu, muốn cho lão nhân ăn… khụ khụ… lão phu ngồi tại Giang Nam này đã hơn hai mươi năm rồi, ngươi còn không tin sao…"

    Lão lang trung đại khái nói lỡ miệng, vội vàng cúi đầu viết, đem bốn chữ khải thư xinh đẹp “ Linh Quy Triển Thế” viết to lên trên phương thuốc, che dấu sự xấu hổ của mình.

    " Cái đó…còn có…tiên sinh có thể viết ra…cái việc đó ấy… khụ khụ…phương thuốc?"

    Đinh Hạo nhăn nhó nói.

    Lão lang trung nghe xong sắc mặt nhất thời trầm xuống, hắn trầm ngâm một lát, mới phụng phịu nhấc bút, viết tiếp phương thuốc nữa.

    “ Liễu Ám Hoa minh” sau đó nét mặt bình tĩnh nói: " Người trẻ tuổi, phải yêu quý thân thể mình à, nếu như hồ thiên tửu địa như vậy, thân thể bằng sắt cũng không chịu đựng nổi à."

    " Vâng, vâng, vâng, đa tạ lão tiên sinh, đa tạ lão tiên sinh."

    Đinh Hạo cầm phương thuốc chen vào đám người, đi tới quầy thuốc mua thuốc, rồi lại một bộ dạng sợ sệt rụt rè ngượng ngùng cầm phương thuốc đi ra, lão lang trung nhìn bộ dạng không tiền đồ của hắn mà khinh thường xoay người đi mất.

    Một lát sau, thừa dịp lão lang trung kia đang xem mạch cho người, Đinh Hạo lén lút đi ra dược điếm.

    Hắn vội vàng tiến tới một góc kín đáo, lấy ra từ trong lòng một bao dược thuốc, đó là dược liệu chữa bệnh cảm mạo của hắn, bởi vì hắn đột nhiên khỏi hắn, thuốc này liền không dùng nữa, chỉ còn giấy bọc thuốc mà thôi.

    Đinh Hạo tháo chỉ buộc bao thuốc ra, đem hai phương thuốc kia, đường đường chính chính đặt lên, cố ý cố ý đem hai cái tên phương thuốc kia đặt ở chính giữa, sau đó gói lại, cần theo gói thuốc thản nhiên đi tới Bách phong lâu…

    Chương 9: Nhất thiếp dược.

    Tiểu nhị đón khách ở Bách Phong Lâu gặp một người quần áo rách nát đứng ở cửa nhìn vào trong, lại băn khoăn không dám đi vào, liền đi tới mắng người:

    “ Đi, đi, đi, nơi này ngươi không ở lại được, đừng cản trở việc buôn bán của nhà ta.”

    Đinh Hạo cúi đầu khom lưng cười nói:

    “ Tiểu nhị ca, đây là một gói thuốc mà một vị khách quan quên ở quý điếm nhà ta, vị đó nói phải tới phòng chữ Thiên của Bách Phong lâu dự tiệc, đi vội vàng, thuốc này ta mới gói vào bao, thì vị khách quan kia đã lên xe đi rồi, chưởng quầy bảo ta đuổi tới đây, ngươi xem, đưa lên dùm ta đi, thật là phiền toái tiểu nhị ca quá…”

    “ Khách nhân của phòng chữ Thiên?”

    Tiểu nhị nghĩ thầm, rằng: “ khách nhân của phòng chữ Thiên, đều là những chủ nhân rộng rãi, thuốc này đưa lên, không chừng được mấy đồng tiền thưởng.”

    Liền thay đổi thái độ tươi cười nói:

    “ Được được, nhưng nhìn hình dáng khó coi của nhà ngươi, sao có thể đi vào Bách Phong lâu được?

    Ta mang lên dùm cho ngươi vậy.”

    “ Vậy cũng được, đa tạ tiểu nhị ca, đa tạ đa tạ, ngài nhớ kỹ, vị khách nhân kia họ Đinh, Đinh nhị công tử…”

    Đinh Hạo nhìn tiểu nhị nhận gói thuốc nhanh như chớp chạy vào trong quán, mỉm cười, cũng rời thân lánh đi.

    Bách Phong lâu phòng chữ Thiên, Đinh Thừa Nghiệp không vui vẻ gì đi lên lầu, thấy phụ thân, Lý thế thúc cùng vài vị trưởng bối thúc bá, chỉ nói trên đường tuyết lớn khó đi, cho nên muộn vài canh giờ, mặc dù như thế, vẫn bị phụ thân quở trách trước mặt mọi người một phen.

    Đợi khi hắn ngồi xuống, thì thấy Đường gia tiểu thư kia không có lộ diện, trong lòng không khỏi hờn giận, thấy không được tự nhiên ngồi xuống bên cạnh, vẻ tức giận không cách nào che lấp hiện diện trên mặt hắn.

    Đinh, Lý hai người mở tiệc vui vẻ mời khách nhân chính là những lão bằng hữu hiện thời, mọi người cũng không để ý tới tiểu bối, chỉ vui vẻ hòa thuận, chỉ có Đinh, Lý hai vị chủ nhân lòng đầy tâm sự, nhưng là miễn cưỡng ứng đối.

    Thường thường thừa dịp người không để ý, Đinh lão thái gia còn hung hăng trừng mắt liếc nhìn đứa con một cái.

    Đúng lúc này, tiểu nhị bị kích động kia đi lên lầu, nhẹ nhàng gõ cửa, nhẹ chân tiến vào, đứng ở cửa cười nói:

    “ Các vị quan khác, vị nào là Đinh nhị công tử à?”

    Hắn vừa hỏi, con mắt vừa tìm kiếm khắp nơi, liền nhìn thấy Đinh Thừa Nghiệp, những người đang ngồi ngoại trừ Đinh Thừa Nghiệp trẻ tuổi ra còn lại cao thấp cũng ngoài bốn mươi rồi, hẳn hắn chính là Đinh nhị công tử.

    Quả nhiên, Đinh Thừa Nghiệp quay ra… tức giận hỏi han: “ Chuyện gì?”

    “ Ôi chao, công tử gia, đây là dược thuốc ngài để quên trong quán dược điếm gì đó, tiểu nhị mang tới cho ngài.”

    Tiểu nhị hai tay cầm gói thuốc, cong lưng giơ cánh tay, mũi chân điểm nhẹ, giống như lúc thu tiền nhanh như nước chảy mây trôi vậy, cung kính đặt gói thuốc ở trước, hai tay thu lại, còn làm tư thế gởi lại đồ vật nữa, tư thế hoa mỹ nghĩ: “ Xem ra công tử này quần áo ngăn nắp hoa lệ, tiền thưởng ít chỉ sợ hắn không lấy ra.”

    “ Ta quên gì ở dược điếm? ta có khi nào…”

    Đinh Thừa Nghiệp vừa cúi đầu thấy bên trên phương thuốc, sắc mặt nhất thời biến đổi, nâng tay tát cho tiểu nhị một cái:

    “ Ngươi tên hỗn đản, sao lại cầm một bao đồ vật khó coi như thế này mang tới cho bản thiếu gia, ngươi…”

    Hắn vênh mặt hất hàm, nhấc chân muốn đá, đột nhiên nhớ ra chung quanh còn rất nhiều thúc bá đang ngồi, hắn là một tiểu bối không nên không có phép tắc như thế, lúc này mới nhịn xuống một khẩu ác khí trong lòng, nhưng vẫn tức giận tới đỏ cả mặt, ho không dứt.

    Tiểu nhị kia bụng đầy ủy khuất nói:

    “ Công tử gia, sao nói như vậy, sao lại còn đánh người nữa, tiểu nhị kia nói, nói ngài mua thuốc trong quán, rồi nhớ ra việc tới tửu lâu dự tiệc, kết quả lên xe vội quá mới để quên phương dược, người ta mới vội vàng cho người đưa tới, Đinh nhị công tử phòng chữ Thiên, có sai sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp nếu có trầm tĩnh được thì những vị thúc bá ở đây vị tất đã nhìn ra tên bao dược liệu kia, nhưng đổi lại ai có thể nhìn thấy hai phương thuốc kia mà có thể trầm tĩnh được chứ?

    Hai người tranh cãi nhau, vài vị thân sĩ liền tò mò tới xem bên trên gói thuốc kia viết những gì, một hàng chữ to viết là “ Linh Quy Triển Thế” một phương thuốc khác viết là “ Liễu Ám Hoa Minh” đang ngồi cũng có thể hiểu được, nhất thời sinh ra vẻ chán ghét, lặng lẽ ngó ra sau, ra trái phải nghe ngóng, lại nhìn về hướng Đinh Thừa Nghiệp, ánh mắt cũng lộ ra một loại cổ quái.

    Tiết mục kế tiếp thì không cần phải nói, mặc kệ là ai, mắc phải bệnh này, trước mặt người khác đều chết không thừa nhận, hiện giờ tiểu nhị chỉ đích danh, lại bị mọi người nhìn thấy, hắn càng thấp thỏm không yên, bị cẠngược lại một cái, đó là biểu hiện bình thường, mọi người đang ngồi ở đây trực tiếp phản ứng.

    Nói cho cùng hôm nay hắn xác thực là tới chậm hơn các vị trưởng bối, lại nói cái gì mà đi bị chậm, theo như lời của tiểu nhị kia nữa thì vội vàng thanh toán bạc xong ngay cả dược liệu cũng quên mất, hai chuyện xác minh rõ ràng, còn không phải ván đã đóng thuyền sao?

    Lý Ngọc Xương không mời được cháu ngoại mình tới, vốn đối với lão hữu vẫn có vài phần áy náy, vừa nhìn thấy hai vị dược liệu kia, trong lòng một phen có lửa, thiếu chút nữa đã bị thiêu cháy.

    Buồn cười, tuổi còn trẻ mà đã ăn “ Linh quy triển thế” loại dược liệu hổ lang này, người này không phải sớm bị tửu sắc làm cho không ra thân người nữa sao?

    Cháu ngoại ta mà gả cho gã chẳng phải sống cô quả cả đời à.

    Hơn nữa hắn còn mắc phải bệnh đường sinh dục, nhìn tên Đinh nhị này nhân mô cẩu dạng ( bên ngoài là người mà bên trong là cẩu), thật là không biết kiềm chế gì cả.

    Còn có Đinh Đình Huấn chẳng lẽ ngay cả con mình mà lão cũng không biết tính tình sao?

    Bằng hữu nhiều năm như vậy mà lão cũng không biết xấu hổ định hãm hại ta, ta nếu đem cháu ngoại mình tiến vào Đinh gia, sau này mỗi ngày lấy lệ rửa mặt, ta còn có mặt mũi đi gặp người họ Đường sao?

    Lý Ngọc Xương càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng buồn bực, khuôn mặt từ hồng chuyển sang trắng, cuối cùng trở lên xanh mét, hơi thở cùng ồ ồ lên.

    Đinh Đình Huấn cũng thấy được chữ trên gói thuốc kia, hắn là người thích thể diện, vừa thấy đứa con hỗn đản này đã làm mình mất mặt trước mọi người, khuôn mặt đỏ như máu gà.

    Lại nhìn tới phản ứng của các lão bằng hữu, Đinh Đình Huấn tức giận tới tay chân lạnh lẽo, hắn chỉ vào Đinh Thừa Nghiệp nối giận gầm lên một tiếng:

    “ Ngươi, tên nghịch tử này, lão phu thực sự tức chết mà!”

    Nói xong giơ tay đánh liền.

    Đinh Thừa Nghiệp dù có sai cũng không chịu thành thật thì sao chịu bị đánh, huống chi hắn còn đúng chứ không sai, lập tức chớp động thân hình tránh đi ngạnh cổ cãi:

    “ Thuốc này không phải con mua, không có bằng chứng, phụ thân sao lại đánh người lung tung?”

    “ Ngươi tên nghịch tử còn dá cãi nữa!”

    Đinh Đình Huấn trong cơn giận dữ, nâng tay muốn đánh tiếp, Lý Ngọc Xương ở bên cạnh lạnh lùng nói:

    “ Đình Huấn huynh, muốn dạy con, cũng lên về nhà mà nói, ở đây là trong Bách Phong lâu, làm trò trước mặt mọi người, chẳng phải mất thể diện sao?”

    Đinh Đình Huấn thân mình cứng đờ, cười gượng nói: “ Ngọc Xương hiền đệ …”

    Lý Ngọc Xương cười lạnh một tiếng, ôm quyền nói:

    “ Đinh lão huynh, hôm nay nhận được thịnh yến khoản đãi của huynh, tiểu đệ còn một chút việc riêng cần sử lý, xem ra Đinh lão huynh cũng có một ít việc cần phải lo liệu, vậy, lão đệ xin cáo từ.”

    “ Ngọc Xương hiền đệ, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm…”

    Lý Ngọc Xương phẩy tay áo một cái, cũng không thèm quay đầu đi xuống lầu, vài vị thân sĩ nổi tiếng cũng hai mặt nhìn nhau, đều có chút không hiểu.

    Bọn họ đều biết Lý Ngọc Xương cùng Đinh Đình Huấn giao tình thân thiết, hiện giờ Đinh gia nhị thiếu gia hoang đường phóng đãng không biết sĩ diện, hắn tức cái gì?

    Những người này đều là những người lão luyện , nhất thời còn không rõ là chuyện gì, ai chịu dây vào, vì thế đều chắp tay cáo từ.

    Đinh Đình Huấn mắt thấy mọi người nhất nhất rời đi, tức giận đến cả người phát run, hắn hét lớn một tiếng, hất tung cái bàn lên trời, sau đó cầm cái ghế tựa ném tới Đinh Thừa Nghiệp như sao rơi…

    “ Đinh lão gia, ngài làm gì vậy, hay là Trần mỗ có chỗ nào đắc tội với ngài?”

    Một chiếc ghế đập tan cửa sổ phòng, phá một lỗ hổng lớn, từ cửa một người đi vào lên tiếng, giầy tơ tằm sạch sẽ, quần áo như một viên ngoại, khuôn mặt đường đường chính chính, mang theo vài phần tức giận.

    Thì ra tiểu nhị kia chờ phần thưởng không thấy, lại thấy họ vung tay vung chân trong nhà, nhanh như chớp đã đi gọi chủ quán tới.

    “ A, Tằng đông chủ…”

    Đinh Đình Huấn vừa thấy chủ nhân của Bách Phong Lâu Tằng Phi, vội vàng chắp tay cười gượng nói:

    “ Đắc tội, đắc tội, Đinh mỗ bị tức giận tới nỗi không giữ được mình, làm nhiễu loạn tới sinh ý của Tằng đông chủ, xin lỗi.”

    Tằng Phi hừ lên một tiếng kì quái nói:

    “ Đinh lão gia, ngài hân hạnh tới Bách Phong Lâu thiết yến mời khách, đó là đã cất nhắc cho Tằng mỗ rồi, nhưng là ngài ở chỗ này giáo huấn con cái, tựa hồ không thỏa đáng?

    Nếu Tằng mỗ mang theo con mình tới Đinh phủ vừa đánh mắng vừa đập đồ này nọ, ngài nói ta giáo huấn con mình, có phải là làm khó cho Đinh lão gia không?”

    Đinh Đình Huấn bị hắn nói trên mặt vừa đỏ vừa trắng, lại không phát tác được, lão lấy trong tay áo ra một thỏi bạc, đặt xuống chiếc ghế còn chưa đổ, khom người chắp tay nói:

    “ Đinh mỗ lỗ mãng, thỏi bạc này xem như Đinh mỗ bồi thường, cáo từ!”

    Đinh Đình Huấn hung hăng liếc nhìn thằng con quý tử một cái, bước ra ngoài.

    Đinh Thừa Nghiệp nhìn thấy phụ thân ánh mắt phẫn nộ cực điểm, không khỏi trong lòng phát lạnh:

    “Lúc này phụ thân đang giận thật sự, ta mà về nhà lúc ông ấy đang nổi nóng, không chừng bị đánh gẫy hai chân mất?”

    Đinh Thừa Nghiệp càng nghĩ càng sợ, nhìn bao dược liệu đã bị rượu cùng thức ăn làm bẩn, hắn nghiến răng nghiến lợi, hắn biết tiểu nhị nói như vậy là không sai, không phải đưa nhầm dược liệu, mà là có người dùng thủ đoạn để chỉnh hắn, chính là hắn tìm cừu nhân lại không thể rõ được.

    Bình thường đắc tội với nhiều người, trong đó người dũng cảm làm việc này cũng không nhiều lắm.

    Người khác không nói, hắn thông đồng với rất nhiều phụ nữ lương dân, rất nhiều gia đình trong đó là dựa vào Đinh gia của hắn mà sinh sống qua ngày, những người này nếu ai phát hiện ra mình bị cắm sừng, mới có thể ra tay âm hiểm như thế.

    Đinh Thừa Nghiệp nghĩ tới những người mình đã kết thù oán, nhưng duy nhất lại không ngờ tới người trong phủ bị từ trên xuống dưới gọi là a ngốc Đinh Hạo, nhất thời hắn nghĩ không ra, hắn mới bắt đầu lo lắng tình cảnh của mình, tuy nói xưa này phụ thân sủng ái mình nhất, nhưng chính là hôm nay mình làm phụ thân quá mất mặt, trở lại Đinh Phủ là bị đánh trốn không thoát, vậy phải làm thế nào cho phải?

    Càng nghĩ, Đinh Thừa Nghiệp càng bắt đầu sinh ra ý nghĩ trốn tránh: “ Mẹ nó, lão tử trước tiên đi Hùng châu tránh gió bão đã, chờ lão gia không còn giận nữa hẵng quay về.”

    Gia đình của nguyên phối phu nhân của Đinh Đình Huấn năm đó gặp phải nạn trộm cướp, tất cả đều chết hết trong loạn thế.

    Nhưng là vẫn còn lại một vị huynh đệ, bởi vì đang ở bên ngoài thư viện đọc sách, nên tránh được một kiếp nạn.

    Cậu của Đinh Thừa Nghiệp lúc này đang làm phán quan ở Hùng Châu, tình thế cấp bách, Đinh Thừa Nghiệp muốn tới chỗ cậu tránh đầu sóng ngọn gió.

    Ngồi ở trên xe lâu Tiết Lương buồn bực nói:

    “ A Ngốc này, sao lại như thế nhỉ, lão gia không phải đang ở bên trong thiết yến mời khách sao, sao lại nổi giận đùng đùng bước ra?”

    Đinh Hạo uể oải nói:

    “ Đệ làm sao biết được trong đó có chuyện gì?”

    Chương 10: Xuân thiên tòng kim dạ khai thủy.

    Làm một người có tri thức có thân phận có thể diện phải đi quét rác, hay đẩy ngã một đại cô nương cao cao tại thượng cả nhân gian thèm muốn, đều thực làm cho người ta cảm thấy đây là một chuyện cực kỳ khoái cảm cùng cảm giác thành tựu, cho nên tiểu nhị của Bách Phong lâu há miệng to truyền bá truyện này ra khắp nơi, Đinh gia Nhị thiếu gia Đinh Thừa Nghiệp chuyện phòng the bất lực, lại bị nhiễm bệnh đường sinh dục làm cả Phách Châu thành đều biết, hơn nữa một đồn mười mười đồn trăm mỗi lần mỗi khác nhau, làm cho hình tượng của Đinh gia nhị thiếu càng thêm thê thảm.

    Vì thế, đã làm cho một số các cô nương thanh xuân của Khúc họa quán khẩn trương hồi hộp.

    Các nàng ngượng ngùng không dám ra mặt, phần lớn phái các nha hoàn tâm phúc ra ngoài, tới các dược điếm mua dược liệu để khử trùng cơ thể, chỉ mua thuốc đắt không mua loại rẻ, tết âm lịch sắp đến, các cửa hàng dược điếm được một sinh ý thật lớn.

    Đinh nhị thiếu gia đi Hùng Châu, Tiết Lương cùng Đinh Hạo thoải mái hơn rất nhiều, mỗi ngày đều cho ngựa ăn, lấy cỏ khô, dọn dẹp sân tam tiền viện, vốn bọn họ cũng không có việc gì nhiều.

    Ngày 23 tháng chạp, Đinh gia bắt đầu tẩy trần, quét dọn chung quanh, rửa sạch các loại khí cụ, tháo giặt chăn đệm màn, vẩy nước quét sáu cổng đình viện, lấy phất trần phủi mạng nhện, khai thông cống ngầm.

    Tiết theo là hàng tết, thịt vịt, thịt bò, trà rượu, dầu mỡ, tương muối, hạt rang bắc nam, đường nhị trái cây, còn có một ít quà tặng mừng năm mới chuẩn bị đem biếu bằng hữu, tăng thêm diện mạo mới.

    Trên sân lớn của Đinh gia khắp nơi đều bắt đầu dán các câu đối chữ vàng mừng xuân, tài thần cùng chữ phúc, trong phòng dán đầu các bức tranh mừng năm mới, trên các song cửa sổ được cắt tranh dán giấy xinh đẹp, việc này làm cho cả nhà trên dưới thực là bận rộn muốn chết.

    Các quản sự cũng vội vàng, phải thu lệ phí hàng năm, chuẩn bị hàng tết, làm cơm tế thần, tế tổ,… tất cả mọi sự, cái gì là tam sinh ngũ sinh, ngũ cốc lục trai , hương nến, gạo, quả, trái lựu không thể để lên bàn, thân cá phải có vẩy, …mọi chuyện tạp nham cần chú ý nhiều lắm, làm cho bọn họ cứ chạy loạn cả lên.

    Nội quản sự Nhạn Cửu nhiều năm rồi đều thay mặt Đinh gia phụ trách mở tiệc chiêu đãi tá điền, người ở, tặng cho bọn họ hàng lễ tết hàng năm, nhưng là hiện giờ hắn không có ở trong phủ, nghe nói nhị tiếp gia đi xe tới gặp cậu ở Hùng Châu, Nhạn Cửu trung thành và tận tâm lập tức tới gặp Đinh lão gia, dập đầu thỉnh cầu lão cho mình tới Hùng Châu chăm sóc nhị thiếu gia.

    Đinh Đình Huấn lúc này đã sinh bệnh.

    Đứa con thứ hai không ra gì, làm cho lão mất hết thể diện, nhất là lại làm cho người ta biết được tật xấu trơ trẽn, muốn giải thích cũng chưa có cơ hội, muốn phủ nhận cũng không có khả năng, cho nên lão đi tới chỗ nào cũng đều bị người ta ở đằng sau lưng chỉ trỏ, làm như cường hào ác bá một phương, đau ở chỗ hàng năm lão cần phải đi lại nhiều nơi trong vùng hơn, nhưng lại không thể ra khỏi nhà, vì thế lại càng mất mặt hơn.

    Lão bằng hữu nhiều năm Lý Ngọc Xương trong lòng cũng có khúc mắc, tuy nói lão đã mặt mo tới tạ tội với Lý Ngọc Xương, cuối cùng cũng dịu đi, nhưng là thần sắc Lý Ngọc Xương vẫn luôn lãnh đạm, quan hệ khăng khít giữa hai ngươi đã không như trước nữa.

    Nhiều chuyện như vậy hỗn loạn cùng một chỗ, Đinh Đình Huấn tâm tình buồn bực, lại mệt nhọc quá độ, rốt cuộc đã bị sốt cao.

    Người khi sinh bệnh, tâm tính trở nên mềm yếu, đứa con trai mặc dù kém cỏi nhưng dù sao cũng là đứa con mình sủng ái nhất, một người chạy đi vào trăm dặm, lão cũng có lo lắng chứ.

    Thêm nữa đứa con lớn đang chuyển lương thực tới phủ tướng quân quảng nguyên, cũng không biết có kịp trở về lễ mừng năm mới hay không, mình phải tế thần tế tổ, bên người không thể không có con trai hầu hạ, tưởng tượng như vậy, mặc dù lão vẫn còn lạnh, nhưng cũng đã dịu đi khá nhiều rồi.

    Vì thế Nhạn Cửu lập tức khởi hành đi Hùng Châu, việc mở tiệc chiêu đãi tá điền, người ở, phân phát hàng tết liền giao cho quản sự phòng bếp Lưu Minh.

    Lưu quản sự quen thân với Dương đại nương, nên rất quen thuộc Đinh Hạo, Tiết Lương, hắn quản phòng bếp, sợ mình không đảm đương nổi nhiều việc, liền hướng tới viện quản sự mượn hai người tới, tới lúc này hai người đi theo Lưu quản sự đã có vài ngày vui vẻ.

    Ngày lễ tết mở tiệc chiêu đãi tá điền, người ở, tặng lễ vật hàng năm cho bọn họ, đều là lệ thường trong nhà các thân hào địa chủ, cái giống cường hào ác bá trong phim điện ảnh, nóng lòng muốn sai khiến đám tá điền người ở, tới lúc thu tô thuế thì bọn gia đinh thường mang theo súng, roi, một tiếng không giao nộp là ra tay ngay căn bản không không có, thực sự mà nói tài chủ đối đãi không tốt với đám tá điền hay người ở, không quá vài năm sẽ lụn bại.

    Thân hào địa chủ dù sao cũng không phải là quan phủ, nếu như các gia đình quyền quý không nắm quyền sinh sát trong tay, tá điền cũng sẽ thông suốt chu toàn, còn kè mặc cả, đường sống sẽ lớn hơn.

    Gặp phải tá điền xảo quyệt, khất nợ, nhu cầu nhiều, ăn cắp tư sản, áp sản, phản lấy lại ruộng, bỏ ruộng, bãi công, trốn thuế nếu không nữa thì chuyển ruộng, ỷ mạnh, kiện tụng, giao “ ngũ cốc ướt” hay “ ngũ cốc bẹp méo” cũng đủ làm ông chủ nháo tâm.

    Thu không được thuế thì động thủ đánh?

    Sang năm khẳng định chẳng còn nhà nào ở đất của ngươi.

    Đánh người?

    đả thương chính là gia công đường giải quyết, cho dù ngươi vô tội chẳng lẽ không phải mất bạc chắc, đó là với ai không bị gây khó dễ.

    Cho nên đối với việc đối sử với tá điền, mỗi một ngày hội trọng đại, ông chủ đều phải mở tiệc chiêu đãi một phen, phân phát tặng thịt khô cùng rượu trắng làm lễ vật tặng quà.

    Tá điền bình thường hoặc con ở mà có chút bệnh nặng, tài chủ cũng phải bố thí chút dược vật gọi là trợ giúp.

    Đứa ở cũng là như thế, “ sống ở trong tay” nếu ông chủ cùng đứa ở đối nghich, đứa ở sẽ không dám phản kháng cứng rắn, biện pháp có khi là bãi công tiêu cực, có khi là ở làm việc nhà nông thì động tay động chân, chịu thiệt khi thu hoạch vụ mùa vẫn là ông chủ.

    Cho nên cứ mười lăm ngày có một bữa ăn ngon, ngày lễ tết đưa lương thực tới, cuối năm còn cấp tiền lì xì, đây đều là bổn phận cùng thủ đoạn của thân hào địa chủ nếu muốn giữ nhóm người ở này ở lại lâu dài.

    Chân chính chịu khổ chính là gia nô, một loại khế ước gia nô bán mình, giống như Dương đại nương vậy.

    Một loại khác chính là các đứa nhỏ làm nô tài trong gia đình, cũng chính là con cái của các gia nô, bọn họ sinh ra đã phải phục vụ cho cái gia đình này, những người này tuy rằng bản thân được tự do, nhưng là bở vì có quan hệ với cha mẹ trưởng bối, hơn nữa từ nhỏ đã sống cuộc sống này rồi, hoàn toàn không có năng lực tự lập, vì thế cũng gần như là gia nô.

    Loại gia nô này nếu gặp phải người chủ tốt còn đỡ, bằng không thật đúng là thê thảm mà, địa vị thì gần như tá điền tự do, nhưng còn thấp kém hơn người ở tới cả trăm lần.

    Đinh Hạo lúc này mới hiểu được vị thế của mình so với tá điền còn đê tiện hơn.

    Tá điền cũng là người ở, bọn họ cũng là nô, nhưng quan hệ lại cách biệt một trời một vực.

    Hiểu được điểm này, Đinh Hạo lại càng không muốn ở lại Đinh gia.

    Ở trong này, hắn vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được, nếu muốn sống khác đi, không ly khai là không được.

    Nhưng là, người mà trong lòng hắn không phải là mẹ thân sinh kia lại có ân tình sâu nặng như mẹ, hắn thật không nhẫn tâm bỏ đi?

    Ly khai người này, hắn hai tay trống trơn, có năng lực làm gì đây?

    Xa xa gần gần, chốc chốc lại vang lên tiếng pháo nổ, hôm nay là đêm 30.

    Lúc này cả phủ trên dưới mọi người đều nghỉ ngơi cả rồi, chỉ có nha hoàn nội viện, và người hầu là còn một chút việc linh tinh mà thôi.

    Đinh Hạo rảnh rỗi, nằm ở trên đống rơm rạ cao cao trong đình viện, nhìn lên trên trời cao phơi náng.

    Ở trên đống rơm rạ đào một hốc nhỏ, nằm ở bên trong thật mềm mại, đỉnh đầu lại có thái dương chiếu, chung quanh gió lại không thổi tới, thực ấm áp.

    - A Ngốc, nghĩ cái gì thế?

    Bên cạnh đống rơm rạ truyền tới thanh âm của Tiết Lương.

    Đinh Hạo chắp tay vào nhìn lên trời xanh, sâu kín nói:

    - Đệ đang suy nghĩ, làm sao có thể rời khỏi Đinh gia đại viện đây.

    - Đi ra ngoài làm gì, lúc này, lúc này còn ngẩn ngơ cái gì, hôm nay chính là ngày 30 rồi, tối nay trừ tịch, chúng ta hôm nay có thể ăn một bữa ngon rồi.

    Tiết Lương vuốt bụng thỏa mãn thở dài:

    - Nếu quanh năm suốt tháng đều có thể ăn tốt như vậy, thì thật là tốt biết bao…

    Đinh Hạo trầm mặc một hồi, nhẹ nhàng nói:

    - Ta đang suy nghĩ, làm thế nào mới có thể ra khỏi Đinh gia đại viện này mãi mãi được, thẳng thắn mà nói, đệ đang nghĩ tới cuộc sống sau này.

    - A?

    đệ nói cái gì vậy, thẳng thắn cái gì, có phải là lúc khiêng thịt heo ra ăn không?

    Ta nói đệ đừng lấy một miếng thịt heo lớn như vậy, đệ còn có thể …

    Tiết Lương từ trong đám cỏ đi ra ngoài, hé lộ ra cái bản mặt trư to béo đen xì của hắn được khoát lên vài nhánh cỏ trên mép, quan tâm nhìn Đinh Hạo:

    - Ý định chợt hiện ra đại khái là không được, chuẩn bị không tốt liền trở thành hỏng cả thôi, cả đời này không làm được việc nặng gì, nếu không ta đi thảo điếm lấy rượu thuốc xoa bóp cho ngươi?

    Đinh Hạo trong lòng có một chút lo lắng, hắn lấy nhánh cây rơm rạ trên cằm của Tiết Lương ra nhẹ nhọng nói:

    - Trư Nhi, nếu có một ngày, ta có bản lĩnh, nhất định sẽ cho huynh mỗi ngày ăn thịt cá, nửa đời sau đều có thể thư thái dễ chịu.

    - Ta không cần.

    Tiết Lương đỏ mặt như trẻ con nói:

    - A Ngốc, nếu một ngày đệ thật sự làm lên chuyện, thì làm cho đại ca một cô vợ đi.

    Hắn dùng hai cái tay béo núc ních của mình nâng cái cằm lên, mặt đầy suy tư nói:

    - Người ta nói, cả đời này nếu không ngủ với nữ nhân, sẽ không tính là đàn ông, qua năm này ta đã hai mươi rồi, đối với nữ nhân còn chưa có dính tới dù chỉ 1 lóng tay thôi.

    Đinh Hạo “ Ăn” cười nói:

    - Trông viễn cảnh của huynh kìa, nếu ta còn tiền, liền giúp huynh cưới vợ, không, cho huynh tới hai cô.

    - Vậy ta vui rồi.

    - A Ngốc, đệ nói… ngủ với nữ nhân thì có tư vị gì nhỉ?

    Ta xem Lưu quản sự vừa nói đi vào phòng liền mặt mày hớn hở, ta không nghĩ ra, chẳng lẽ ngủ với nữ nhân tư vị còn hơn so với mùi hương của thịt lớn nướng sao?

    Tất cả đều không rõ à…

    Chương 11: Kinh biến..

    “Tư vị của nữ nhân…”

    Đinh Hạo thì thào, hắn lại nhớ tới cuộc sống hơn hai mươi năm tại kiếp trước, rồi cho tới tận kiếp này hắn cũng từng có một nữ nhân.

    Lần đầu tiên tận hưởng là khi hắn bước vào tuổi hai mươi.

    Lúc đó hắn đã thành người lớn, có khi tự ngắm tiểu huynh đệ của mình, sau khi đình chỉ phát dục thì mọi thứ đã ‘đâu vào đấy’ tất cả chỉ chờ ‘gió đông.

    Rất nhanh ‘gió đông’ đã tới.

    ‘Gió đông’ thực chất là một nữ đồng học cùng trường, học ở lớp trên gọi là Mặc Nhan.

    Hai người gặp nhau lần đầu ở trong vườn trường.

    Khi hắn đi xe qua đường thì đụng phải một người cũng đang vội vàng phóng xe – đây chính là nàng.

    Nàng đi xe đạp cũng đang phóng nhanh, hoảng hốt, tay lái cũng không còn vững nữa nên khẽ lách tay lái qua rồi ngã xuống đất, trong miệng còn kêu “Cẩn thận, cẩn thận, không được ngã lên tôi, không được…”

    Mặc Nhan có làn da rất trắng, ánh mắt dài nhỏ, không lớn nhưng tổng quan cũng đẹp, đẹp nhất chính là miệng của nàng.

    Môi hồng răng trắng và rất đều, trong lúc vội vàng năn nỉ thì vẻ mặt vô cùng mê người.

    Thân hình của nàng cũng không hề tồi.

    Dương Đắc Thành có ánh mắt không kém, liếc mắt một cái đã nhìn ra các ưu điểm của nàng.

    Sau khi nhìn kĩ Mặc Nhan, nhất là cái miệng nhỏ nhắn kia, Dương Đắc Thành lại nhớ tới thanh âm của nàng “Cẩn thận, cẩn thận, không được ngã lên tôi, không được…”

    Vì thế hắn bỗng điên lên, ôm Mặc Nhan càng chặt.

    Ngày đó, chính nàng lái xe đâm vào hắn, lại luôn miệng hô không được ngã đè lên nàng ta.

    Dương Đắc Thành chỉ có thể cười khổ.

    Hai người quen biết nhau như vậy, quan hệ tiến triển rất nhanh, từ lúc Dương Đắc Thành dìu nàng đi tới phòng y tế cho tới lúc nàng trèo lên người hắn mà nhấp nhổm như cưỡi ngựa trước sau chỉ mất có ba tháng thời gian.

    Học tỷ đó không phải xử nữ, Dương Đắc Thành đương nhiên cũng không thật thà đi thừa nhận mình là một xử nam, chỉ là lúc đó hắn vô cùng khẩn trương, căng thẳng không khác gì dây cung được căng ra, thế nhưng vị học tỷ này lại vạch trần hết thảy bí mật của hắn.

    Nguyên bản Mặc Nhan nằm yên chuẩn bị tiếp nhận mưa gió nồng nàn của hắn thì khi thấy hắn khẩn trương và lúng túng như vậy lại hưng phấn lạ kỳ, có phải nữ nhân có được lần đầu tiên của nam nhân đều sẽ có cảm giác hưng phấn, tự hào như vậy không?

    Vì thế, đêm đầu tiên của Dương Đắc Thành làm hắn nhớ mãi, thoạt nhìn thì người học tỷ kia có vẻ nhu nhược nhưng khi ở trên giường thì nàng ta mới là người nắm thế chủ động.

    Vì để che đi tiếng rên rỉ, học tỷ kia mở máy tính của hắn, để âm lượng lớn nhất, bật ca khúc “…

    Ngựa phi ngàn dặm, dương cung bắn chim điêu, thiên địa đều ở trong lòng ta…”

    Dương Đắc Thành mở to mắt, khí dồn đan điền, tụ lực một chút, quyết không tỏ ra yếu thế đối kháng với cặp mông đang nhấp nhô lên xuống kia, mãi một lúc lâu sau khi cung đã hết tiễn, vị học tỷ kia mới thỏa mãn.

    Dương Đắc Thành mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc, học tỷ kia lại châm cho hắn một điếu thuộc, đột nhiên hắn buồn bực nghĩ ra “Mẹ nó, hóa ra mình bị nó cưỡng gian”

    Chẳng qua, tư vị kia quả là tuyệt diệu, tới khi lên cao trào chẳng khác nào thiên toàn địa chuyển, toàn bộ cơ thể, từng khối cơ nhục như nổ thành hàng ti tỉ mảnh nhỏ, sau đó lại từ từ tổ hợp lại.

    Bởi vậy hai người làm nhiều lần vẫn không biết mệt.

    Quả là khi hai người hợp lại chẳng khác mây bay trên trời cao, không thể biết được khi nào chúng hợp lại, khi nào thì sẽ tách ra.

    Mặc Nhan bước vào xã hội trước hắn một năm, lấy BMWs thay cho đi bộ, tiêu tiền như nước.

    Loại tiểu tử mới ráo máu đầu như Dương Đắc Thành từ bạch mã vương tử hạ xuống thành Bạch Mã thị vệ, cho dù thế nào thì cũng chỉ là ‘vệ’ mà thôi chứ không hơn.

    Mặc dù hai người chưa nói chia tay nhưng bất tri bất giác từ tình nhân đã trở về quan hệ học tỷ cùng niên đệ.

    Nhớ tới chuyện cũ, Đinh Hạo khẽ thở dài.

    Kiếp trước không có gì đặc biệt đáng nhớ, nhưng hắn cũng là nơi hắn từng sống hơn hai mươi năm.

    Hắn còn đang nghĩ tiếp, khát khao ngóng trông có một nữ nhân, tận hưởng tư vị nữ nhân, hắn đang tưởng tượng đến một ngày mai tươi sáng của hắn.

    Đinh đại tiểu thư nói đúng, có cốt khí là tốt, nhưng nếu không có sở trường gì mà lại tỏ vẻ kiêu ngạo thì quả thực không thức thời.

    Một nam nhân nếu không có bổn sự, thì ngay cả tự tôn cũng xứng để hắn nhắc tới, hắn chỉ có hai bàn tay trắng.

    Nghĩ đến đây, Đinh Hạo bỗng nhảy dựng lên.

    Hắn đứng trên nóc đống rơm nhìn ra thật xa.

    Nhìn hồi lâu, trong tim hắn bỗng nổi lên nhiệt huyết “ngựa phi ngàn dặm, giương cung bắn chim điêu, trời đất trong lòng ta” – đầy hào hùng, hắn quay đầu lại, nghiêm túc hỏi: “ Trư nhi, ngươi nói xem, nếu ta rời khỏi Đinh gia, thì có tiền đồ không?”

    “Ừm…” người được kêu là Trư nhi khẽ nâng cằm ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên mặt mày hớn hở: “Ta nghĩ ra rồi, bằng vào công phu quất roi ngựa cao minh của ngươi nói không chừng có thể xin được làm xa phu ở trong đội xe của Diệp gia”

    Đinh Hạo trợn mắt, tức giận nói: “Nếu ta không làm xa phu, la phu thì ta còn có thể làm gì không?”

    Trư Nhi nghiêm túc suy nghĩ một hồi nữa: “Không làm xa phu, la phu…nếu ngươi có vận khí tốt có thể làm đại trưởng tiên ở đội xe Diệp gia.

    Đinh Hạo giơ tay bẻ gãy cành củi khô trước mặt, nói: “Không đánh xe có được không?”

    Đêm ba mươi, Đinh gia tế tổ.

    Từ đường Đinh gia rộng khoảng mười mẫu.

    Trong từ đường, Đinh Đình Huấn mang theo chính thê Chu thị, hai thiếp, hai nữ nhân, con cả và vợ hắn, cùng với toàn bộ gia đinh, nha hoàn từ cao tới thấp trong phủ đi tới Đinh gia từ đường.

    Hai bên cửa lớn của từ đường có một đôi sư tử đá làm bằng cẩm thạch, vừa bước vào cửa là một tứ hợp viện, ở giữa là sân.

    Đối diện cửa lớn có ngũ giác đình tử, trong đình có năm cây cột.

    Tất cả đều do cẩm thạch chế thành, hai bên đình có rùa đá trên lưng mang thạch bia làm bằng bạch ngọc cao khoảng bốn năm thước.

    Bốn phía tường bao kín mít, tường xây bằng gạch hồng, nền lát bằng đá khối, mái ngói xếp như vảy cá, dưới ánh đèn tỏa ra quang trạch lung linh.

    Mái hiên điêu khắc tinh mỹ hoa điểu đồ án, kết hợp hài hòa giữa sự trang nghiêm và hoa mỹ.

    Phía trước từ đường, gia đinh, nha hoàn dựa theo phân phó quỳ xuống trong sân.

    Đi tiếp là gian giữa, hai bên đều có mỗi dãy phòng ở dài, lại có một cái sân, đây chính là Đinh phủ chấp sự, tất cả tá điền đều phải quỳ tế ở đây.

    Tiếp tục đi về phía trước, tiến tới cái sân thứ ba, chính là đại điện cung phụng tổ tiên Đinh gia.

    Trên nóc nhà trong đại điện cũng là ngói màu xanh, ở hai bên điêu khắc đầu rồng, chữ “Thọ”.

    Bậc tam cấp được làm bằng đá cẩm thạch, trên đó đã để sẵn bồ đoàn.

    Nữ nhân không có tư cách tiến vào từ đường.

    Phu nhân Chu thị mang theo hai thiếp thân quỳ ngay cửa đại điện.

    Đinh Đình Huấn trong người có bệnh vẫn tới tế tổ, chậm rãi bước từng bước, từ từ tiến vào từ đường cung phụng linh vị tổ tiên.

    Đinh Hạo cũng phải quỳ xuống ở vị trí của các nô bộc, hắn nhìn đại lễ hiến tế long trọng của Đinh phủ như xem tuồng vậy, trong lòng âm thầm kêu may mắn, may mà có mẹ hắn nhắc nhở, làm cho hắn một miếng đệm thật dày ngay ở trong quần chỗ đầu gối, bằng không với bộ dạng của Đinh lão gia chủ kia thì đến khi hắn tế tổ xong thì đầu gối của mình cũng tê dại.

    Đinh Hạo ngẩng đầu lên nhìn, cung kính ư? hắn thèm vào, bắt đầu đảo mắt đánh giá khắp nơi.

    Từ đường nét kiến trúc cho tới độ cao của phòng, phòng bình thường đều thấp hơn ở đây, ngay cái ngũ giác đình kia đã cao đến bốn, năm thước; lại có một đám cột chống.

    Xà ngang của đình cũng thật là to, không hiểu Đinh gia phải chặt cây đại thụ mấy trăm năm mới làm được nó, rồi bao nhiêu khối hán bạch ngọc, cự thạch và thanh chuyên mới làm ra từ đường này.

    “Đinh gia quả là lắm tiền, chỉ cần một chút tiền làm đình này mà cho ‘ta’ thì đứa con tư sinh này cũng có thể sống tốt rồi” Đinh Hạo nhìn cái đình, khóe miệng nở nụ cười nhạt.

    Hắn khẽ hoạt động thân mình một chút, đang muốn tiến tới phía trước, trốn sau thạch quy để tránh gió thì phía sau bỗng truyền tới một tiếng kêu thê lương, vẻ yên tĩnh trang nghiêm của từ đường bỗng bị phá vỡ bởi tiếng thét chói tai: “Ông chủ, ông chủ, việc lớn không tốt, việc lớn không tốt!”

    Quản sự đang quỳ gối ở bên ngoài nghe thấy, hắn sợ kinh động đến lão gia đang tế tổ trong từ đường liền đứng nhanh dậy chạy tới bịt miệng người kia: “Tên hỗn trướng, ngươi kêu cái gì vậy, có chuyện gì thì chờ lão gia tế tổ xong rồi nói”

    Đinh Hạo quay đầu nhìn lại, trên đại môn giăng đèn lồng rất nhiều, một đại hán đứng ở giữa cửa, chân trong chân ngoài, tay vịn vào đại môn mà thở.

    Hắn mặc áo da dê, đầu đội mũ kín, vẻ mặt lo lắng kêu: “Không chờ được, có đại sự sảy ra, mau nói với ông chủ xe lương bị cướp, đại thiếu gia bị trọng thương, đại thiếu gia kêu tam ta trở về báo tin cho ông chủ để kịp ứng biến”

    “Oanh!”

    Tin tức này khiến cho mọi người trong sân sợ ngây người.

    Đại thiếu gia của Đinh gia bị trọng thương thì cũng không can hệ gì tới bọn họ nhiều lắm, nhưng xe lương bị cướp thì không phải chuyện nhỏ, đây là họa diệt tộc.

    Đinh gia bán cho quân đội mười năm lương thực, đây chính là tài thần của Đinh gia, mà quyền thế của Đinh gia cũng từ đó mà ra.

    Nhưng, đây là một thanh kiếm hai lưỡi, có nhiều lợi nhuận nhưng cũng vô cùng mạo hiểm.

    Một khi quân lương tiếp tế không tốt thì quả là một tội lớn.

    Vạn nhất khiến cho quân đội bất ngờ làm phản thì thì là tội tru di cửu tộc.

    Hiện giờ đúng là mùa đông khắc nghiệt, nghe nói bọn cướp ở phương bắc “Đả Thảo Cốc” đã quấy rối ở biên cảnh, nếu quân đội vì không có quân lương mà thất bại thì Đinh gia sẽ thế nào?

    Liễu Thập Nhất vừa nghe xong tin tức này thì luống cuống chân, vừa bước lên bậc thang đã ngã té xuống, hắn lại đứng dậy chạy tiếp, đâm quàng đâm xiên, kêu khóc thảm thiết “Lão gia, lão gia, việc lớn không hay rồi…!”

    Chương 12: Chủ động xin đi vận lương.

    Đinh Đình Huấn đang thắp nhang lễ tổ, vừa nghe Liễu Thập Nhất khóc lóc báo tin xong, hương trong tay đều rơi xuống đất, lão vội vàng nói xong tế từ, cắm hương vào lư hương.

    Sau đó mới cố gắng trấn định ra khỏi từ đường đi tới cánh cửa thứ hai ở gian giữa, hai mắt liếc nhìn sắp xếp trong phòng, đó là nơi mà dòng họ Đinh thị nghị luận đại sự trọng yếu.

    Mặc dù Đinh Đình Huấn cả đời trải qua vô số sóng to gió lớn, chính là đại sự lần này thật là hung hiểm quá lớn, lớn đến mức có thể làm cho Phách Châu Đinh gia sẽ bị xoá tên trong một đêm.

    Lão đã già rồi, có gia đình có cơ nghiệp, có vợ có con, trọng trách trên vai càng ngày càng nặng, đả kích như vậy thật không thừa nhận nổi.

    Vào phòng, rót hết một ly trà lớn, sắc mặt xanh mét của hắn mới khôi phục vài phần nhân khí.

    Mắt thấy trái phải hai bên thần sắc mỗi người đều kích động, hắn là gia chủ quyết không thể lộ ra hình tượng yếu đuối, Đinh Đình Huấn mạnh mẽ áp bức nỗi sợ hãi, bất động thanh sắc gọi hán tử đến báo tin vào, trước hết hỏi thương thế nhi tử, biết được Đinh Thừa Tông vì xe ngựa bị lật chặt đứt hai chân, tính mạng cũng không có nguy hiểm, lúc này mới quay lại hỏi sự tình xảy ra với xe lương.

    Lần này Đinh gia đại thiếu gia Đinh Thừa Tông dẫn hai trăm xe lương vận chuyển đến Quảng Nguyên, Đinh gia vận lương sinh ý đã làm từ lâu, ven đường mặc dù cũng có vài sơn trại ngang ngược, nhưng là mười mấy năm qua Đinh gia đã sớm đả thông quan hệ, mỗi lần đều đưa chút bạc lót tay, các sơn trại này đều không có chủ ý đến bọn họ.

    Nhiều năm qua Đinh gia kết bạn quảng giao rộng rãi, về phương diện khác bởi vì hộ viện gia đinh, thậm chí tôi tớ bình thường, nông nhàn đều phải thao luyện võ nghệ, chỉ bổ sung dân tráng.

    Hai trăm xe lương, phải hơn một ngàn người hộ tống, cho dù là sơn trại lớn cũng khó có thể nuốt trôi đội ngũ dân tráng hơn ngàn người.

    Hơn nữa Đinh gia vận chuyển chính là quân lương, vạn nhất đắc tội quan binh đến tiễu trừ, mất nhiều hơn được.

    Sơn tặc cường đạo cũng là vì tiền, ai cũng phải băn khoăn, cho nên mười mấy năm qua Đinh gia vận lương đến Quảng Nguyên vẫn tiến hành bình thường, chưa bao giờ xảy ra đại sự.

    Mặc dù như thế, Đinh Thừa Tông trước đó vẫn tính toán sơ lược lộ trình, lại khởi hành trước thời hạn mười ngày, vốn là vạn cái cũng không được sai một.

    Đinh Thừa Tông cùng phụ thân giống nhau ở tính tình cẩn thận, mặc dù là quen thuộc, dọc theo đường đi phùng sơn ngộ thuỷ, ăn cơm nghỉ trọ, dừng chân cắm trại vẫn hoàn toàn cẩn thận, cũng không vì đường quen mà sơ suất.

    Ai biết cẩn thận như vậy mà vẫn gặp phải sự cố.

    Ngày bọn họ ra khỏi Thâm Trạch trấn, tiếp tục đi về phía trước, lúc này cách Quảng Nguyên thành chỉ còn nửa ngày lộ trình, đi về phía tây Thâm Trạch trấn, là phạm vi mấy ngàn mẫu đất lớn nhỏ bị nhiễm phèn, chất đất vừa giống cát đen lại giống như bùn, thổ nhưỡng như vậy ngoại trừ cỏ lau thì không còn gì, cho nên khắp nơi dị thường hoang vắng.

    Đinh Thừa Tông phái khoái mã đi trước dò đường, đây cũng là an bài bình thường, một mảnh đất hoang vắng đầy cỏ lau như vậy căn bản không có người ở, cũng không nghi ngờ có gì nguy hiểm.

    Không nghĩ đến ở chỗ này bọn họ lại gặp một đám kiếp phỉ.

    Kiếp phỉ giống như từ sớm đã tìm hiểu kĩ càng thời gian cùng đường đi của bọn họ, bọn họ vừa đi được phân nửa thời gian, khói đặc cuồn cuộn tới, là có người đốt bụi cỏ lau.

    Ban đầu Đinh Thừa Tông còn tưởng là lửa cháy ngoài đồng nội vội vàng sai người đánh xe cỏ tiến lên, xe cỏ phía trước đi không bao lâu liền không tiến tiếp được, thế mới biết là bị phục kích, cường đạo phía sau liền chen chúc tới.

    Sớm bị khói lửa hun chảy nước mắt, toàn bộ đoàn xe tạo thành một hàng dài đầu đuôi không chiếu cố nhau được, bị chúng phỉ đánh cho thất tao bát đảo.

    Đinh Đình Huấn đang hỏi sự tình trải qua, lục thiếu phu nhân vội vàng xông vào, lấy khăn lau nước mắt nói :” Phụ thân, Thừa Tông thế nào?

    Nghe nói chàng bị trọng thương hôm nay trời rét lạnh không sao là tốt, phụ thân, Thừa Tông ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện gì nha.”

    Lục thiếu phu nhân tên là Lục Tương Vũ, phụ thân cũng là một đại thân sĩ ở Phách Châu.

    Hôm nay Đinh gia tế tổ, vị nãi nãi này ăn mặc thập phần khéo léo, dáng người mềm mại như châu tròn ngọc sáng, mặc một chiếc áo hồ lĩnh cẩm trù, mặc váy bát phúc tương thuỷ, không đeo trang sức, mái tóc đen dài, mặt cười đau khổ trong lòng ngưng lệ, tựa như một đoá liên hoa mềm rủ trên mặt nước, thanh thuần xinh đẹp tuyệt trần, khiến người ta không khỏi thương tiếc.

    Đinh Đình Huấn bụng đầy tâm sự, đối với việc tự tiện xông vào này đã có chút sắc thái thay đổi, lão nhướng mày không hờn giận mà quát :” Đây là từ đường nghị sự yếu địa, con tới đây làm gì, Thừa Tông là con ta, chẳng lẽ ta còn không gấp sao?

    Đi ra ngoài mau.”

    Lục Tương Vũ nhất thời nóng lòng xông vào, hiện tại bị phụ thân lớn tiếng mắng trước mặt mọi người, thần sắc nhất thời có chút bối rối, trên khuôn mặt trong vắt như ngọc xuất hiện hai vạt ửng hồng.

    “ Thiếu phu nhân,ngươi không nên gấp gáp, lão gia triệu tập mọi người không phải đang thương lượng biện pháp sao, thiếu phu nhân mời chờ một chút, cuối cùng sẽ có biện pháp.”

    Ngoại viện nghi trượng Liễu Thập Nhất đem Lục Tương Vũ đi ra ngoài, quay lại nói :

    “Lão gia, sốt ruột cũng không phải biện pháp, đây là thời điểm sinh tử tồn vong của Đinh gia chúng ta, ngài phải lập tức nghĩ ra biện pháp, chúng ta mới đồng tâm hiệp lực mà vượt qua cửa ải khó khăn này a.”

    Đinh Đình Huấn đã dần dần ổn định phía dưới, lão cầm lấy thư của nhi tử xem lại lần nữa: “ Phụ thân, nhi tử bất tài, quân lương bị cướp, làm Đinh gia gặp đại hoạ, chết trăm lần cũng không hết tội.

    Mong phụ thân xem xong thư nhanh chóng tìm cách hoá giải tai hoạ to lớn này.”

    Nhi tử lần này quân lương bị đoạt, trong đó có chút kì quái.

    Nhi tử từ Phách Châu vận lương đến Quảng Nguyên, đường lớn qua núi, đường lớn đường nhỏ, đan xen thay đổi, lộ tuyến rất nhiều, tuỳ thời mà đi, làm người ta khó có thể đoán trước.

    Thế nhưng đạo tặc lại biết trước lộ tuyến, thời gian, thiết lập mai phục, trong người đi theo ta tất có gian tế nội ứng.

    Nhi tử dẫn theo nhiều dân tráng dũng mãnh, kẻ cướp mặc dù có tính toán, vẫn thương vong không ít.

    Kẻ đầu lĩnh bị nhi tử bắn tên trúng mắt trái, dưới cơn phẫn nộ, phóng hoả đốt lương.

    Nhi tử áp chế la kéo xe khỏi sợ hãi, tiến vào vùng hoang dã, xe lật chẹn đứt hai chân của nhi tử, nhi tử trên đường về chậm chạp, sai tâm phúc cưỡi khoái mã chạy về trước.

    Phụ thân cần phải không tiếc mọi giá vận quân lương một lần nữa đến Quảng Nguyên.

    Nếu quân lương chậm chạp không tới.

    Đinh gia sẽ gặp phải đại hoạ…”

    Nét chữ có chút viết ẩu, nhưng là đứa con kinh biến đã nhiều, bản thân bị trọng thương, vẫn còn có thể nghĩ kín đáo như thế, thực không phụ công lao bao năm dạy dỗ.

    Nghĩ đến đây, Đinh Đình Huấn trong lòng cảm thấy một tia trấn an.

    “ Chủ nhân…, ngài có đưa ra chủ ý không?”

    Đầy tớ tâm phúc Lý Thủ Ngân vô cùng lo lắng nói.

    Đầy tớ đứng đầu cũng tương đương với nghi trượng.

    Việc làm ruộng của Đinh gia, cũng không cần chủ nhân tự mình giám sát, việc đó là của đầy tớ này, dưới tay hắn có một nhóm người,quản lý từng hộ bởi vậy nhóm nghi trượng được chủ nhân ưu ái.

    Đinh gia ăn thịt, bọn họ cũng được ăn canh, hiện giờ tại địa phương đều có uy tín danh dự nhất định.

    Vận mệnh bọn họ cùng Đinh gia gắn bó, mắt thấy Đinh gia gặp nguy trong sớm tối, bọn họ như thế nào không vội?

    Đinh Đình Huấn hít sâu một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên, gằn từng tiếng phân phó:

    “ Lưu Minh,ngươi suốt đêm kiểm kê tất cả lương thực dự trữ của Đinh gia chúng ta, lưu lại hạt giống, còn lại đều cho vào bao bắt đầu vận chuyển, đưa đến Quảng Nguyên.

    Chẳng qua chỉ sợ lương thực dự trữ của Đinh gia vẫn không đủ, ngươi kiểm kê xong lập tức vào thành.

    Hôm nay là giao thừa, Phách Châu không cấm đi lại ban đêm, ngươi vào thành lập tức đến các cửa hàng bán lương thực mua tất cả đem về, chính những cửa hàng của chúng ta chuẩn bị bán lương thực ra cũng toàn bộ thu hồi.”

    “Vâng!”

    Lưu Minh đứng lên, vội vàng lên tiếng.

    “ Liễu Thập Nhất, ngươi suốt đêm điều đến toàn bộ xe ngựa còn có thể sử dụng của Đinh gia chúng ta, còn có các hạ trang, biệt trang, lại vào trong thành, đem các nhà xe đi, khuân vác thuê, xe thuê đều thuê tất, lập tức đem về đây.”

    “Vâng!”

    “ Trần Phong, Dương Dạ, Lý Thủ Ngân…”

    Đinh Đình Huấn vẻ mặt dịu đi một chút, hướng vài gia nhân cùng người làm công chắp tay:

    “ Các vị,Đinh gia hiện giờ là lúc sinh tử tồn vong, Đinh mỗ có một đại sự kính nhờ các vị, còn thỉnh các vị lập tức phát động nhân thủ, đi thuê các tráng đinh trong mười dặm gần đây, làm phiền mọi người lặn lội đường xa.

    Đinh mỗ sẽ không bạc đãi bọn họ, một ngày bằng ba ngày công, chuyện mà thành sau đó còn có hậu tạ.”

    “Chủ nhân, ngài khách khí rồi, tiểu nhân nhất định đem hết khả năng, cùng Đinh phủ cứu nguy.”

    Trần Phong, Dương Dạ đám người vội vàng đứng dậy chắp tay.

    Đinh Đình Huấn gật gật đầu, trên mặt ửng hồng, hắn nắm chặt song quyền, nhếch khoé môi nói:

    “ Trên đời này, vốn không thể không trải qua khó khăn.

    Lần này…lão phu tự thân xuất mã, nhất định phải đem lương thực chuyển đến Quảng Nguyên.”

    “Chủ nhân, thân thể ngài, không được a…”

    “Lão gia, lần này phải giao cho ta đi, ngài không thể đi a…”

    Chúng nghi trượng đều đồng loạt ngăn cản, một thanh âm nữ nhân ở cửa nói: “ Cha để cho con đi đi!”

    Mọi người nghe tiếng quay đầu lại, chỉ thấy Đinh đại tiểu thư xinh đẹp đứng ở cửa.

    “ Con, chỉ là một đứa con gái, xem náo nhiệt làm gì!”

    Đinh Đình Huấn hung hăng quát lớn một câu, Đinh Ngọc Lạc mày liễu nhướng lên, không phục nói:

    “ Cũng là người Đinh gia, vì cái gì không được?

    Con biết cưỡi ngựa, biết bắn cung, Quảng Nguyên, Thái Nguyên, Bình Nguyên, tam đại thành biên quan đều đã đi qua, lúc này con không đi thì ai đi?”

    “ Ngươi là nữ nhân, không được phép!”

    Đinh Đình Huấn quả quyết cự tuyệt.

    Sáng sớm hôm sau, Đinh Đình Huấn nằm trên giường, trên đầu đắp khăn ướt, lặp lại đi lặp lại dặn dò nói: “ …,tóm lại, lần này dân tráng trốn trở về, bên trong tất có gian tế, cho nên một người cũng không thể dùng.

    Với tiền tài của Đinh gia chúng ta, vốn là chuẩn bị lại hai trăm xe lương thực cũng không suy sụp được, nhưng đây là quân lương a, một khi đại sự sai sót.

    Đinh gia trên dưới chính là bị tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, nữ quyến làm nô dịch kết cục bi thảm.

    Ngọc Lạc, cha hiện giờ chỉ biết đem Đinh gia giao phó cho con, vô luận thế nào cũng phái đem quân lương bình an chuyển đến Quảng Nguyên, có lẽ thời gian không còn kịp rồi, chẳng qua chậm chạp vài ngày, với Đinh gia ta cùng người Quảng Nguyên hợp tác nhiều năm như vậy, có lẽ không sao, chỉ cần đừng trì hoãn lâu…”

    Đinh Đình Huấn nói đến đây ho khan một trận, Đinh Ngọc Lạc vội vàng vỗ về an ủi lão nói: “ Cha,người yên tâm đi, nữ nhân cho dù cược tính mệnh, cũng phải đem quân lương chuyển đến.”

    Nguyên là Đinh Đình Huấn nhất định không chịu cho nữ nhân đại biểu Đinh gia đi chuyển quân lương, nhưng luân phiên chịu đả kích, rốt cục bị bệnh nằm giường không dậy được.

    Không còn ai, lão cũng chỉ đem đại sự này giao cho đại nữ nhân duy nhất của Đinh gia hiện giờ.

    Lão ho suyễn một hồi, mới nói:

    “ Đi, đi thôi, Đinh gia trên dưới, con muốn dùng người nào thì dùng, mang theo bên người mười vạn hai ngân phiếu, hai ngàn hai bạc vụn, bạc là trên đường làm phần thưởng chi dùng, ngân phiếu…Đợi lương thực đưa đến dùng để khơi thông các mối quan hệ đi, khụ khụ khụ…”

    Cuộc mua bán năm nay đã định rồi, lão biết nhóm quân lương thứ hai này có lẽ phải đưa đến trễ vài ngày, vì bảo trụ độc quyền tiêu thụ quân lương của mình, không tiếc xuất ra mười vạn hai bạc trắng cho nữ nhân đi khơi thông quan hệ.

    Chỉ cần bảo trụ đặc quyền kinh doanh, tổn thất rất nhanh có thể lấy lại, nhưng là…cho dù dùng bạc khơi thông quan hệ, thời gian trì hoãn cũng không thể quá lâu.

    Nếu không ai dám thu bạc của lão, ai dám thay lão giấu diếm?

    “Thượng thiên phù hộ, sớm nghe nói tướng quân Quảng Nguyên Trình Thế Hùng dũng mãnh thiện chiến, am hiểu binh pháp, chỉ mong hắn không bị đánh bại, bằng không …bằng không tội danh binh bại sợ là Đinh gia ta phải gánh vác…”

    Nữ nhi đã muốn đi, Đinh Đình Huấn không yên lòng nằm trên giường, một lòng lo lắng, cơn bệnh suyễn không hẹn tự nhiên lại đến.

    Năm mới đến, tiếng pháo trong các thôn xóm bạch bạch vang lên, các hộ sáng sớm đã bắt đầu hạ nồi sủi cảo.

    Năm vừa rồi, pháo đốt nửa canh giờ ở Đinh gia, hiện tại không có chút động tĩnh mừng năm mới nào.

    Trong đại viện Đinh gia rất nhiều dân tráng được chiêu mộ tạm thời tụ tập, các loại kiểu dáng, các chủng loại xe ngựa, mỗi chiếc chạy nhanh tiến vào sân, các gia phó dân tráng chạy tới chạy lui vội vàng đem các túi lương thực lên xe nhưng những con kiến di chuyển vậy, dùng giấy dầu buộc lại, sau đó đánh xe ra ngoài.

    Mặt trời lên cao, chiếc xe cuối cùng cũng chất đầy lương thực, chậm rãi đi ra khỏi đại viện Đinh gia, vừa mới khuân vác giao lương thực xong Đinh Hạo không có việc gì đứng ở một bên tò mò đánh giá những dân tráng tay cầm thương xoa, cung săn.

    Nếu chính thức điều động dân tráng, phải do tri phủ đại nhân hạ lệnh, thôi quan đại nhân phát thẻ lệnh mới được, chẳng qua dân tráng này vốn là nông dân, mùa nông nhàn đi làm công nhật có thêm thu nhập cũng là lẽ thường, về phần bọn họ làm công ngắn hạn vì cái gì còn đem theo binh khí.

    Với quan hệ của Đinh gia cùng tri phủ Phách Châu, chỉ cần bọn họ không xảy ra sai sót, vẫn là có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

    Đinh Hạo đứng ở trong đại viện nhìn, một hán tử bỗng nhiên cước bộ nhanh nhẹn từ bên người hắn đi tới, người này trên đầu đội mũ che kín dung mạo, mặc một bộ kỵ trang vải bông đầy bụi, trên thân mặc áo lông dê, treo phía sau một thanh kiếm, mũi kiếm màu vàng hơi đỏ thẳng đầu đón gió.

    Nhìn bóng dáng hắn lưng và thắt lưng đều hoàn chỉnh, quần bông được đánh xà cạp nhiều tầng, trên cổ tay cũng mang bao tay da dê mềm mại, dưới chân là một đôi giày tay hổ, dáng người không cao lắm lộ ra một cỗ khí thế hiên ngang, đúng là cách ăn mặc tiêu chuẩn vào mùa đông ở phương bắc.

    “Mọi người chuẩn bị tốt chưa?

    Chúng ta xuất phát !”

    Người nọ vừa nói khiến Đinh Hạo sửng sốt, nghe khẩu âm “hắn”, đúng là một nữ nhân?

    Lúc này người nọ đưa tay cầm cương, thân hình nhảy lên một cái, liền gọn gàng trên lưng ngựa, xem bộ dáng “hắn” , lông mi dài, mắt to, mũi cao, miệng nhỏ nhắn thanh tú, trên đời nào có tiểu tử tuấn tú như vậy, chính là một đại cô nương.

    “Đại tiểu thư?”

    Đinh Hạo ánh mắt chợt loé, trong đầu đột nhiên hiện lên một ý niệm: “Không đi ra ngoài, ta vĩnh viễn không có cơ hội ngóc đầu.

    Đi ra ngoài, xem ta tạo hoá ra sao!

    Nhìn thấy đại nạn của Đinh gia, đúng là một cơ hội, ta vì cái gì không đi ra ngoài một lần?”

    “Trư nhi,chúng ta cũng đi.”

    “A?

    Chúng ta, chúng ta được không?

    Đời này cả hai ta đều chưa từng rời khỏi cửa nhà quá mười dặm a.”

    “Ngươi có thể nói đến hiện tại chúng ta không đi xa nhà quá xa, không cần phải nói là cả đời, hôm nay, chúng ta phải đi đến địa phương xa ngàn dặm!”

    Mắt thấy Đinh Ngọc Lạc phóng ngựa muốn đi, Đinh Hạo đột nhiên lắc mình đi ra ngoài.

    Đinh Ngọc Lạc lòng nóng như lửa đốt, định bụng sẽ phi ngựa ra trung đình, đột nhiên có người đi đến, ngăn ở trước ngựa kêu lớn: “ Đại tiểu thư!”

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng kéo dây cương, con ngựa tê một tiếng dựng lên.

    Đinh Ngọc Lạc vững vàng ngồi trên lưng ngựa, mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy Đinh Hạo đứng ở trước ngựa, cao giọng nói: “ Đại tiểu thư, a ngốc cùng trư nhi nguyện ý đi cùng đại tiểu thư.”

    “Các ngươi?”

    Đinh Ngọc Lạc dắt cương ngựa đi vòng quanh hắn một vòng, hỏi: “ Nói xem, các ngươi có thể làm cái gì?”

    Đinh Hạo nhìn Tao trư nhi liếc mắt một cái, lớn tiếng đáp: “ Chúng ta cưỡi ngựa đánh xe công phu đều tốt, có thể theo đại tiểu thư vận lương.”

    Đinh Ngọc Lạc lông mi nhướng lên, rõ ràng nói: “ Được,đi theo ta đi!”

    Nói xong lên cương ngựa chạy nhanh mà đi.

    Đinh Hạo tinh thần rung lên,v ội vàng mang theo ít lương khô, đuổi theo thân ảnh Đinh Ngọc Lạc đi ra ngoài.

    Chương 13: Thâm Thủy trấn.

    Nam thuyền bắc mã, phương bắc vận chuyển tự nhiên lấy xe ngựa là chính.

    Kỳ thật xe trâu chở được trọng lượng lớn hơn, nhưng là tốc độ quá chậm, bởi vậy vận chuyển đường dài rất ít dùng xe trâu kéo.

    Khu vực sản sinh ra ngựa của đại Tống không nhiều lắm, ngựa quân dụng còn thiếu nghiêm trọng, ngựa trong dân gian cũng không có nhiều, bởi vậy đường dài buôn nhiều luôn lấy la và lừa làm súc vật kéo chính.

    Đinh gia trong lúc gấp gáp phải tìm hai trăm xe lương, hai trăm xe cùng la, ngựa chở thuê, cùng với hơn ngàn tráng dân, chỉ trong một đêm có thể làm được, chừng đó có thể thấy Đinh gia ở Phách Châu có thế lực khổng lồ thế nào.

    Chẳng qua do gấp gáp tìm xe nên tự nhiên là loại gì cũng có.

    Tao Trư nhi Tiết Lương vận khí không tốt, vội vàng lôi kéo một chiếc xe lừa chở phân, vì xe chở một lượng phân quá lớn nên nói là cọ rửa sạch sẽ, khó tránh khỏi vẫn có mùi vị khác thường, khiến cho hắn ngồi trên càng xe, dùng khăn che kín mặt, vẻ mặt như đang hóa trang.

    Nhất là khi nhìn thấy Đinh Hạo gấp gáp điều khiển hai con la có bộ lông sáng loáng kéo theo chiếc xe lớn.

    Nhìn quang cảnh phía trước, đôi khi đại tiểu thư còn theo xuống dưới, đến xe hắn ngồi trong chốc lát, Tao Trư Nhi không khỏi âm thần cảm khái:

    ” Trên đời này có nhiều người trông mặt mà bắt hình dong, Đinh đại tiểu thư cũng không có ngoại lệ a.

    Kỳ thật…ta đây so với A Ngốc chu đáo tới nơi tới chốn, đại tiểu thư sẽ không biết ta đây đích thực hiểu rõ xe ngựa?”

    Đinh Hạo là người Đinh gia, là chuyện thực không phải tranh cãi, hạ nhân Đinh gia rất nhiều người đều biết, mặc dù bọn họ trước mặt Đinh lão gia vẫn kín như bưng.

    Đinh Ngọc Lạc tự nhiên cũng hiểu chính mình có huyết thống so với người khác gần gũi hơn nhiều, nhất là thời điểm sinh tử tồn vong của gia tộc, ai là thuần tuý kết hợp vì lợi ích, ai thân sơ vừa xem hiểu ngay.

    Tựa như Liễu Thập Nhất có một người cháu bà con xa, bởi vì quan hệ ở Đinh gia là người hầu, bình thường đường thúc trong nhà có sự tình gì, hắn đều tận sức hỗ trợ, ngày lễ tết khi đi tặng lễ so với thân nhi tử hắn còn ân cần hơn.

    Liễu Thập Nhất tự so sánh cảm thấy người con mình không có tiền đồ, đối với lão tử cũng không đủ thân thiết, vì thế không khỏi bị càu nhàu.

    Vợ hắn dùng mặt trượng chỉ vào mũi hắn thoá mạ:

    ” Ngươi lão già mắt mù kia, đứa cháu bà con xa kia hiếu kính ngươi, là cảm thấy được hắn hữu dụng với ngươi, ngươi cho là người ta đem ngươi thực sự làm cha để hiếu thuận sao?

    Nhưng ngươi với con mình thì lại không như vậy, nhìn từ lúc thành thân, tới lúc có cháu ngươi còn chưa chịu khó tới cửa thăm hỏi, ngươi hiện tại làm quản sự ngoại viện, hắn là con ngươi; ngươi không phải ngoại viện quản sự, hắn vẫn là con ngươi, chỉ cần ngươi là cha hắn, hắn không thể không lý đến ngươi, ngươi không muốn nhìn thấy cháu của ngươi thành đạt sao?”

    Vì thế Liễu Mười Một rắm cũng không dám cãi.

    Đinh Ngọc Lạc cũng là như thế, mệt mỏi, thời điểm tâm lực tiều tuỵ, nàng không muốn trước mặt người bên ngoài bại lộ yếu đuối của chính mình, chính là không thể nghỉ ngơi một chút, duy nhất có thể làm cho nàng không che dấu trầm tĩnh, chính là Đinh Hạo đang đánh xe ngựa.

    Đinh Ngọc Lạc khi ngồi trên lưng ngựa, tựa như một nam nhân anh khí bừng bừng, nàng thúc tuấn mã, không ngừng đảo quanh đoàn xe, ủng hộ sĩ khí, xử lý một ít vấn đề xử lý chưa chu toàn, an bài thám mã không ngừng tra xét đường đi phía trước, tuỳ thời cùng Liễu Thập Nhất, Trần Phong, Dương Dạ ba quản sự thương lượng chỉnh sửa lộ tuyến tiến lên, dường như tinh lực đều vĩnh viễn dư thừa.

    Khi nàng xuống ngựa ngồi cùng Đinh Hạo trên xe, mỏi mệt tới độ ngay cả ngón tay cũng không muốn động đậy.

    Cũng chỉ có lúc ngồi bên người nàng, Đinh Hạo mới có thể nhìn thấy sâu trong mắt nàng vô cùng hoảng loạn lo lắng, còn có bộ dáng mỏi mệt không chịu nổi.

    Lúc Đinh Hạo nghỉ ngơi nhìn hai mắt thâm quầng của nàng mà giật mình, chắn gió cho nàng nghỉ ngơi, không cho người khác chú ý đến vẻ mỏi mệt của chính nàng.

    Hành động đó tuy rất nhỏ nhưng Đinh Ngọc Lạc lại biết hắn làm vì mình, tâm lý đối với hắn cũng thân thiết hơn.

    Giờ phút này nàng đang ngồi bên người Đinh Hạo, thân mình dựa vào trong đống lương thực, hai đùi chuyển hướng, lười biếng đem thân mình ngồi phịch trên xe, tựa như một hán tử thô tục, hoàn toàn nhìn không ra một chút bộ dáng tiểu thư khuê các.

    Hiện giờ cũng chỉ có lúc ở trước mặt Đinh Hạo, nàng mới có thể thả lỏng như thế.

    “ Đại tiểu thư, người không cần sốt ruột, ta nghe Phùng đầu lĩnh nói, nếu chúng ta giữ nguyên tốc độ này, tới Quảng Nguyên nhiều lắm là muộn ba ngày, may mắn đại thiếu gia xuất phát sớm như vậy, cuối cùng cũng hoãn thời gian lại cho chúng ta.”

    Phùng đầu lĩnh là Diệp gia xa hành nghe nói Đinh gia gặp nạn, liền mượn hắn cùng một xe.

    Diệp gia xa hành đoàn xa hành là lớn nhất khu tây bắc, vận chuyển người hàng hoá thư từ, việc gì cũng nhận.

    Tân xuân ngày hội, phần lớn người nhà Diệp gia đều đi qua tết nguyên tiêu mới trở về, Phùng đầu lĩnh không có người nhà, ngụ luôn ở xe trên đường, kinh nghiệm vào nam ra bắc phong phú, đi Quảng Nguyên lại càng nhiều, cho nên đã bị mời tới.

    Đinh Ngọc Lạc tinh thần tỉnh lại một chút, chậm rãi giang tay tư thế hai chân có chút bất nhã, nhẹ nhàng thở dài một tiếng nói:

    ” Ta biết, ta lo lắng chính là, kẻ cướp kia có thể hay không trở lại, tiếp tục có chủ ý đánh chúng ta.

    Đường đi xa xôi, nếu xảy ra chuyện gì đem hành trình trì hoãn lâu, lương thực chuyển đến không kịp rồi.

    Nói tiếp, ta hiện tại lấy trọng thưởng khích lệ mọi người thay nhau nghỉ ngơi thức trắng đêm mà đi, hành trình mặc dù nhanh, nhưng là rất khó kéo dài, Phùng đầu lĩnh quen đi đường dài, trên xe đều có thể nghỉ ngơi vội vàng, đừng nhìn vào niên kỷ lớn, vất vả như vậy vẫn chịu rất tốt.

    Nhưng chút dân phu xa phu này, phần lớn đều là tạm thời mời tới, đi hai ngày đều không được.”

    Đinh Hạo biết lời Đinh Ngọc Lạc nói là thật, cứ như vậy đi không bao lâu thì không chỉ vài người chịu không nổi, gia súc càng chịu không nổi, tốc độ nhất định phải chậm lại, nói vậy, ngày tới Quảng Nguyên rất khó xác định, có lẽ chậm năm ngày, tám ngày, thậm chí mười ngày nửa tháng, một khi biên quân vì vấn đề lương thực mà tác chiến với Thát Tử không có lợi, vận mệnh Đinh gia có thể nghĩ đến, bọn họ tất vì vô số tính mạng quân dân Quảng Nguyên mà đền tội.

    Đinh Hạo đối với Đinh gia một chút cảm tình đều không có, vô luận là Đinh Đình Huấn ra vẻ đạo mạo, chưa bao giờ gặp mặt Đinh Thừa Tông, Đinh Thừa Nghiệp quần áo lụa là, có lẽ chỉ có cùng muội muội cùng cha khác mẹ này, quan hệ với nhau coi như ôn hoà.

    Nhưng là hiện tại vận mệnh hắn cùng Đinh gia vẫn liên quan chặt chẽ, trong lòng hắn dần dần muốn chấp nhận mẫu thân Dương thị tại Đinh gia, đó là một đoạn ân tình khó dứt bỏ, một khi Đinh gia xuống dốc, làm một người có khế ước bán mình như Dương thị nên đi nơi nào?

    Tại đây trên đời không hề có căn cơ, thậm chí ngoại trừ Tao Trư Nhi hắn hoàn toàn không có một chút quan hệ nào với người khác, hắn nên đi nơi nào?

    Dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, cũng không phải nói là làm được.

    Xã hội hiện đại coi trọng nhân tố quan hệ, xã hội cổ đại lại càng thêm coi trọng.

    Không có quan hệ giữa người với người, không quen phong thổ thế giới này, đó là một kẻ vô tích sự.

    Thời điểm lễ mừng năm mới, Đinh gia chuẩn bị lượng lớn quà tặng, quan lại, thuế đinh, sai dịch đều có phần.

    Đinh Hạo nhìn thấy tâm sự xúc động, ngẫm lại dáng người tướng mạo mình cũng được, tuy nói không thể viết chữ phồn thể, chính là đại bộ phận coi như cũng đọc được, có thể tính là người nửa mù chữ, nếu ở quan phủ làm sai dịch coi như cũng đúng quy cách.

    Nhưng là sau khi nghe ngóng mới biết được, đừng nên nghĩ đến điều đó.

    Thuế đinh, sai dịch loại nhân vật này chỉ là áo rỗng, có cuộc sống tốt phải là nhân viên công vụ cổ đại.

    Đại Tống đãi ngộ nhân viên công vụ không tồi, nhưng thi vào tuyệt đối còn khó khăn hơn so với ngàn năm sau, hắn cho dù tổ tông tám đời trong sạch, cũng không có phương pháp cùng cơ hội, càng không nói đến thân phận hắn hiện giờ.

    Thậm chí so với thuế đinh, sai dịch điếm tiểu nhị hắn đều làm không được.

    Điếm tiểu nhị phải một hơi có thể nhớ kỹ bảy bàn khách gọi hai mươi tám loại đồ ăn, phải dùng âm thanh êm tai hướng phòng bếp báo danh đồ ăn, từ trù phòng bưng thức ăn ra ngoài, từ bả vai tới đầu ngón tay có thể bưng mười đĩa đồ ăn, còn phải một giọt canh cũng không tràn ra ngoài.

    Như vậy phải là chuyên gia tốc ký, tuyển thủ dân ca kiêm diễn viên tạp kỹ, điều đó ai cũng làm được sao?

    Cho nên tạm thời vì mình còn chưa phải lo chỗ ở, thậm chí cần phải lợi dụng Đinh gia kiếm sống, hiện giờ chỉ cần có thể, hắn đều vì Đinh gia xuất lực.

    Trầm mặc thật lâu sau, Đinh Hạo mới nhẹ nhàng nói:” Đại tiểu thư không cần nghĩ nhiều như vậy, trong lòng nhiều áp lực tâm tư cũng không giúp gì đựơc, ngược lại làm tâm lực chính mình tiều tụy.

    Chúng ta có khả năng, ta nghĩ, cường đạo kia sẽ không chú ý đến Đinh gia.

    Lại nói, chúng ta lần này chiêu mộ dân tráng so với lần trước còn nhiều hơn, nghe Phùng đầu lĩnh nói, mười mấy năm qua thiên hạ thái bình, phần đông nhân mã sơn trại ngang ngược cũng không gặp nhiều, bọn họ thật muốn đến đây cũng không có gì tốt .Đại tiểu thư nên nghĩ nhiều đến việc khi đến trễ thời gian hơn, làm sao khơi thông lại quan hệ ở Quảng Nguyên, chỉ cần Quảng Nguyên quân không bị bại trận, Đinh gia…hẳn là không gặp trở ngại gì.”

    Đinh Ngọc Lạc cười khổ nói :” Chỉ hy vọng như thế, ta hiện tại chính là nghĩ, phụ thân lúc trước không nên độc chiếm quyền vận chuyển lương thực cho Quảng Nguyên, làm vậy lợi nhận tuy nhiều nhưng phiêu lưu cũng quá lớn, nếu không trọng trách trên vai chúng ta cũng không nặng như vậy.”

    Nàng hít một hơi, thu hai chân lại, liếc nhìn Đinh Hạo một cái, bỗng ngạc nhiên nói:

    ” Trong phủ đều nói ngươi ngu ngốc, nhưng ta xem ngươi làm việc nói chuyện, thật sự không giống.

    Ngươi…, ta nhớ rõ ngươi từ nhỏ không rời Đinh phủ, vậy mà rất có kiến thức.”

    Đinh Hạo trong lòng nhảy dựng, trầm mặc một lát, bỗng nhiên nhếch miệng cười:

    ” Ha hả, ngu ngốc, là bởi vì ta không nói chuỵện mà thôi.

    Thân phận của ta nói cái gì đây, nói cho ai nghe đây?

    Ta không rời quá Đinh gia, nhưng là rất nhiều đạo lý đối nhân xử thế, không nhất định phải đi khắp thiên hạ mới hiểu rõ.

    Tiểu thư xem đây là một thiên hạ rộng lớn, Đinh gia chính là một tiểu thiên hạ, ở trong đại viện Đinh gia, đạo lý đối nhân xử thế cũng giống nhau.”

    Đinh Ngọc Lạc trầm mặc đứng lên, qua một lúc lâu, mới ôn nhu nói:

    ” Kỳ thật chuyện của ngươi, Đinh gia trên dưới rất nhiều người đều biết, chỉ là phụ thân…còn lừa mình dối người….Chuyện Đinh phủ, không phải ta chủ trì, chẳng qua ta có thể thay đổi chút tình cảnh của ngươi.

    Nếu…Đinh gia có thể tránh khỏi một kiếp này, đợi trở lại Phách Châu, ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi, dù sao so với hiện tại cũng tốt hơn nhiều.”

    Đinh Hạo quay đầu nhìn nàng một cái, một lọn tóc đen lộ ra trên dung mạo nàng, ở trong gió nhẹ nhàng bay lên, hiện ra cái trán trắng nõn, con ngươi trong suốt, phi thường tinh thuần.

    Đinh Hạo trong lòng dấy lên chút cảm động:

    ”Đại tiểu thư, có chuyện ta vẫn không nghĩ ra, loại lương này, có lợi nhuận lớn như vậy sao, Đinh gia chỉ trông vào trồng trọt, ba mươi năm qua, trở thành số một Phách Châu, nhưng là bán quân lương phiêu lưu quá lớn, vì sao không chuyển sang làm nghề khác, tỷ như mở cửa hàng tơ lụa, hoặc là tửu lâu?”

    Đinh Ngọc Lạc nói:” Đó là đương nhiên, nhà giàu khu tây bắc, có ai không lấy thổ địa là việc chính.

    Ở Trung Nguyên, có lẽ kinh thương phát triển, chính là ở tây bắc, trồng trọt tuyệt đối kiếm được sinh ý.

    Phương bắc Thát Tử hàng năm vượt biên, dân tộc du mục tây bắc cũng là thiên tai nhân hoạ, thường tập kích quấy rối biên giới chúng ta.

    Triều đình ở biên giới đồn trú rất nhiều quân đội, quân đội đóng quân ở đây tiêu hao lớn nhất chính là lương thực…”

    Đinh Ngọc Lạc đại khái cũng muốn nói chuyện phiếm để giải quyết tâm tình khẩn trương của mình, đứng lên nhẫn nại hướng Đinh Hạo giải thích.

    Đinh Hạo sinh hoạt tại xã hội hiện đại, đích thực là không lý giải được sự khó khăn của vận chuyển đường xa.

    Lương thực ở trung nguyên có lẽ không quý, chính là khi vận chuyển đến biên giới, thì phải là con số rất lớn.

    Nói cách khác nếu phải xuất động mười vạn quân, đồ quân nhu chiếm một phần ba, có thể ra trận đánh giặc chỉ có bảy vạn người, sẽ cần ba mươi vạn dân phu vận lương.

    Lương thực này chuyển đến tiền tuyến giá trị bao nhiêu?

    Nếu dùng súc vật vận chuyển, thật ra có thể chở được nhiều hơn, chính là một khi gia súc chết, ngay cả lương thực cũng phải vứt theo cùng.

    Huống chi rất nhiều địa phương không cho gia súc, xe ngựa xuất nhập.

    Nhưng mà gần đây lại không như vậy, nếu khai hoang ở khu tây bắc, gieo trồng tại chỗ, sau đó đem lương thực cung ứng quân đội, như vậy giảm bớt chi phí to lớn cho triều đình, cho nên triều đình phi thường cổ vũ khai hoang khu tây bắc, bọn họ đối với nhà giàu khẩn hoang, thu thuế thấp, cổ vũ bọn họ gieo trồng.

    Trồng trọt ở Tây bắc, tuyệt đối là đại địa chủ có vạn mảnh đất đem đến tài nguyên cuồn cuộn.

    Đinh Ngọc Lạc hướng Đinh Hạo giải thích, Liễu Thập Nhất cưỡi một con la đuổi tới trước xe:” Đại tiểu thư, đi được hai ngày, phía trước chính là Thâm Thuỷ trấn, cho mọi người vào nghỉ một chút bằng không tất cả mọi người đều chịu không nổi.”

    Đinh Ngọc Lạc gật gật đầu, mặc dù giỏi cưỡi ngựa, nhưng thân thể của nàng cũng nhanh chóng mệt mỏi, càng không nói đến rất nhiều dân tráng cưỡi ngựa tồi hoặc xa phu vội vàng chạy xe ngựa.

    Mặc dù nàng hận không thể chắp cánh bay đến Quảng Nguyên, nhưng cũng biết vô luận thế nào cũng phải để mọi người nghỉ ngơi một chút.

    Nàng gật gật đầu, phân phó nói:” Liễu quản sự, ngươi đi trước một bước, đem tất cả tiệm cơm cùng phòng trống của khách điếm ở Thâm Thuỷ trấn bao trọn hết, chúng ta nhiều xe nhiều người như vậy, chỉ sợ là ở khách điếm cũng không đủ, trời đông lạnh giá rét không thể cho mọi người ăn ngủ bên ngoài, ngươi mang những người này đi hỏi thăm một phen, mặc kệ mượn được phòng ở nhà nào, đều đối chiếu giá của khách điếm mà trả, tận lực làm cho mọi người ở được thoải mái.”

    Liễu Thập Nhất nghe xong vui vẻ nói:” Đại tiểu thư thật là chăm lo chu đáo cho mọi người, tiểu nhân đi làm việc này, nhất định làm cho mọi người được ăn ở thoải mái.”

    Nói xong vội vàng cưỡi la chạy đi.

    Thâm Thuỷ trấn không phải rất lớn, chẳng qua là chỗ giao thông tây bắc có địa vị quan trọng, cho nên cũng có chút phồn hoa.

    Vừa mới hết tết, tiến vào thôn trấn, đất còn toàn màu đỏ, đó là do mảnh vụn của quá nhiều quả pháo được đốt.

    Vừa qua năm mới, người đi ra ngoài rất ít, cho nên trên trấn khách điếm tiệm cơm đều vắng khách, hơn nữa có một số người cho mượn phòng ở, trải qua một phen bận rộn, nhân mã vận lương đều được dàn xếp xong xuôi.

    Phùng đầu lĩnh ước chừng năm mươi tuổi, vẻ mặt có nhiều nếp nhăn, hai mắt có thần, ngay cả chòm râu hai má đã hơi hơi trắng bệch, dáng người vẫn thuXung thẳng tắp, thân thể rất cường tráng.

    Hắn đi đường dài đã thành quen, cũng thường tới Thâm Thuỷ trấn.

    Vào thôn trấn, hắn vội vã giúp Đinh đại tiểu thư cùng Liễu Nghi Trượng dàn xếp cho mọi người, lúc này mới đến tửu quán Đại Phong ăn cơm.

    Đinh Hạo đi tới thời đại này, mới biết được chính mình so với cổ nhân biết nhiều hơn một chút công thức định lý, một chút chính trị xã hội, xu hướng trị quốc, nhưng với thân thế hèn mọn như hắn thì toàn bộ đều vô tác dụng, nếu muốn thoát ra có lẽ phải ăn nhiều đau khổ, hắn có ý theo sát bên người Phùng đầu lĩnh, học tập chút bản lãnh sống thật sự.

    Cho nên hắn chủ động đi theo Phùng đầu lĩnh bận rộn giúp đỡ, Phùng đầu lĩnh cũng thích tiểu tử chịu khó này, lúc này Đinh Hạo cùng Tiết Lương cũng đã bụng đói kêu vang, ba người tựa như lão bằng hữu cười nói đi vào tửu quán.

    Khi ba người vào tửu quán, đại bộ phận đoàn xe đã ăn xong vội vàng, trở về phòng nghỉ tạm.

    Tiến vào tửu quán, Đinh Hạo liền chú ý trong tiệm cơm còn có mấy người đang ăn cơm, bọn họ không phải người của đoàn xe mình.

    Hiện giờ chưa hết tháng giêng, người ra ngoài cũng không nhiều, cho nên Đinh Hạo dụng tâm nhìn vài lần.

    Vài người này chia làm ba bàn, một người mặc thanh bố miên bào, không giản dị, cũng không xa hoa, người thanh niên vẻ mặt đầy vẻ phong trần, ngồi xuống bên trái góc tường.

    Người trẻ tuổi mi thanh mục tú, mặc một chiếc áo da dê, cẩm y ẩn ẩn lộ ra bên trong, ngồi ở góc tường bên phải đang tự rót tự uống rượu, trên bàn rất ít thức ăn, đều là những món nông thôn tầm thường, chẳng qua tại địa phương nhỏ bé này cũng coi như thịnh soạn.

    Ngoài ra còn hai người một trung niên một thiếu niên, đều ngồi ở chiếc bàn giữa tửu điếm, trung niên nhân có hai mắt lớn, mày như kiếm, mắt nhìn quanh sáng ngời có thần.

    Khi Phùng đầu lĩnh cùng Đinh Hạo,Tiết Lương vào quán, hắn giương mắt nhìn trên dưới bọn họ một phen, ánh mắt nhìn kỹ, hơi có chút mùi vị không giận mà uy, đợi ba người ngồi xuống, lúc này mới thu hồi ánh mắt.

    Thiếu niên ngồi cạnh hắn lại chỉ vùi đầu vào ăn uống, mặc kệ ai vào ra, cũng không ngẩng đầu nhìn.

    Phùng đầu lĩnh ba người tìm một cái bàn ngồi xuống, vị trí ngay cạnh thanh niên mặc miên bào vừa vào quán, chỉ thấy thanh niên kia hai tay đặt lên bàn, hướng tiểu nhị than phiền nói:

    ” Ngươi nói nơi này có tên mấy chục món ăn, lời ngươi nói với sự thật không giống nhau, ngươi làm sinh ý như vậy sao được?”

    Tiểu nhị vì hôm nay làm ăn phát đạt, mặt mày hớn hở nói:” Thật sự xin lỗi khách quan a, ngày tết là thời điểm khách nhân lui tới không nhiều lắm, tửu quán chuẩn bị đồ ăn có hạn, ngài cũng nhìn thấy, hôm nay lại cóđoàn xe đi qua, đồ ăn không thể còn nhiều à.”

    “ Được rồi được rồi, những đồ ăn đó ta cũng không muốn, cho ta một bát canh nóng, bốn cái màn thầu, nửa cân thịt dê.”

    “Ha hả, canh nóng cùng màn thầu còn có, thịt dê không còn, phòng bếp còn nửa cái chân giò, ngài xem…”

    Người nọ cười khổ lắc đầu:” Được được được, có cái gì đem cái đó lên, chỉ cần no bụng là được.

    Đúng rồi, ngươi nói ngày tết là thời điểm khách nhân lui tới không nhiều lắm, nói vậy có người nào đến qua, ngươi còn nhớ rõ?”

    “ Ha hả, trên trấn cũng không chỉ có một nhà Đại Phong tửu quán chúng ta, nếu người ta tới tửu quán này, nhưng cũng không nhất đinh nhớ rõ được.

    Không biết khách quan muốn hỏi người nào?”

    Thanh niên nói:” Nếu bọn họ đã tới trấn này, cho dù không ở quán của ngươi, ngươi cũng có thể thấy qua.

    Bọn họ…hẳn là có ba bốn cái xe ngựa, cũng tương đối xa hoa.

    Đi theo có hai ba mươi thị vệ, chủ nhân là một nam một nữ, nam chừng bốn mươi tuổi, họ Lý, nữ mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi, họ Đường, ngươi có thấy qua không?”

    Phùng đầu lĩnh cùng Đinh Hạo, Tiết Lương ngồi xuống phía sau, không nghe họ nói gì, chỉ cười nói: "Xem hoàn cảnh này, cái gì có thể ăn đều ăn, chúng ta cũng không gọi đồ ăn gì, tiểu nhị, có cái gì đem hết lên cho chúng ta.”

    Phùng đầu lĩnh nói xong, lấy từ áo ra một cái tử hồng hồ lô, lại nói: " Đem rượu của quán đổ đầy hồ lô cho ta, tốt, nếu chua hoặc pha nước vào, ta sẽ không tha cho ngươi.”

    Lúc này người nam tử thanh tú mặc áo da dê, trong là cẩm y đứng dậy, đem áo da buộc chặt lại, lấy một chuỗi đồng tiền trong tay áo ra, đinh đinh đang đang rơi trên bàn, hắn dường như thuận tay hất một cái tung ra, những đồng tiền lại tạo thành một cây lập trụ rực rỡ ánh vàng, thoạt nhìn rất tiêu sái:” Chưởng quầy, ba mươi lăm văn đồ ăn, đều cho ngươi này.

    Ăn no uống kỹ, ta cũng phải nghỉ ngơi, lát nữa, gọi tiểu nhị mang một bồn nước ấm đến phòng ta.”

    “Hiểu rồi, mời khách quan về phòng nghỉ ngơi, nước đang đun ở nhà bếp, một lát liền đưa lên cho ngài.”

    Người nọ ha hả cười, rời chỗ người theo bên người bọn Đinh Hạo đi qua.

    Đinh Hạo ngẩng đầu liếc hắn một cái, thầm nghĩ :” Người này dáng vẻ mi thanh mục tú,chính là trời sinh cặp mắt hoa đào, lại ở trên mặt nam nhân, thật cảm thấy kỳ quặc…”

    Chương 14: Một người cũng không cho đi.

    Đinh Hạo, Tiết Lương cùng Phùng đầu lĩnh chung một phòng, buối tối lấy nước ấm ngâm chân xong, lúc này mới lên giường ngủ.

    Hôm nay toàn bộ khách điếm đầy ngập khách, cho nên giường đất đều được hơ lửa, thân mình nằm trên đó, hoả nhiệt ngấm tận vào xương, mười phần thoải mái.

    Chính là gần đến giờ ngủ, Đinh Hạo đều không ngủ được.

    Thì ra Phùng đầu lĩnh ngáy khò khè rất vang, kỳ thật cả Tao Trư nhi cũng ngáy, nhưng so sánh với Phùng đầu lĩnh, thật đúng là đệ tử gặp sư phụ.

    Phùng đầu lĩnh ngáy chẳng những làm cho thiên địa kinh hô quỷ thần khiếp, hơn nữa tiếng ngáy giống như ca hát, mỗi tiếng khò khè cũng không giống nhau, chợt cao chợt thấp, lúc thô lúc tinh, đến lúc này ý niệm của Đinh Hạo chờ nghe tiếng ngáy để đi vào giấc ngủ cũng biến mất.

    Sáng mai còn phải đi sớm, cứ trừng mắt như vậy cũng không phải biện pháp, Đinh Hạo phát sầu ngồi dậy.

    Hắn vừa động đậy, Tao Trư nhi bên cạnh liền nói nhỏ: “Động, ngươi cũng không ngủ được?”

    Đinh Hạo giật mình: “ Ngươi còn chưa ngủ?”

    Hai người im lặng, đều cười “ khúc khích”, một lát sau, Tao Trư nhi nhỏ giọng nói: “ Hay là ta kêu Phùng đầu lĩnh dậy? bảo hắn thay đổi tư thế, có lẽ tiếng động có thể nhỏ đi.”

    “Đừng, Phùng đầu lĩnh cũng rất vất vả, đừng gọi hắn.”

    Đinh Hạo nói xong, tất tả mặc quần áo, Tao Trư Nhi nhỏ giọng hỏi: “Ngươi làm gì đó?”

    Đinh Hạo nói: “Tiếng động lớn như vậy, ta thật sự không ngủ được, ta ra ngoài đi dạo, nhìn xem có thể kiếm một chỗ để ngủ hay không. ”

    Đinh Hạo ôm chăn màn ra khỏi phòng, đầu giường đặt gần lò sưởi nóng sực, nhưng vừa ra khỏi phòng, đêm hôm khuya khoắt khí lạnh thổi vào người, nào có chỗ ngủ?

    Đinh Hạo ôm chăn đệm đi loanh quanh ở tiểu viện, nhìn từ trước tiệm cơm đến phía sau phòng khách có một lối đi nhỏ, bên cạnh còn có rất nhiều ghế, Đinh Hạo nghĩ thầm rằng: “ Hay là ta đem ghế xếp lại một chỗ, đây qua đêm?Không được, nếu buổi tối có người đi qua, nhìn thấy người nằm thẳng đờ chỗ này, còn không bị doạ chết?Hơn nữa nơi này rất lạnh, đêm xuống sẽ bị đông lạnh mà bệnh.”

    Bất đắc dĩ, Đinh Hạo lại ôm chăn gối đi trở về, tới hành lang có một bóng người đi ra, hai người đối mặt, giật nảy mình.

    Nương theo ánh đèn lồng màu đỏ ở hành lang nhìn kỹ, người nọ đúng là người thanh niên có đôi mắt hoa đào gặp qua lúc ăn cơm.

    Người nọ nói: “ Ôi, đêm hôm khuya khoắt, ngươi làm gì đấy, làm ta sợ nhảy dựng lên.”

    Đinh Hạo cười gượng nói: “ Người bạn cùng phòng ngáy rất vang, ta không sao ngủ được, ngươi đây là?”

    Người nọ ha ha nở nụ cười: “ Ngươi cũng không có chú ý, xé một góc chăn làm bông nhét vào lỗ tai không phải xong sao?Đi ra bên ngoài, phải chịu đựng đi.

    Ta ngại đại tiện trong phòng có mùi, nên chạy đến nhà xí, giờ cả mông đều muốn đông lạnh, phải chạy nhanh về phòng cho ấm áp, mai gặp lại.”

    “Mai gặp. ”Hai người chào hỏi xong, người nọ nhanh như chớp vụt đi, Đinh Hạo trở lại trong phòng, theo biện pháp của hắn xé mở góc chăn, lấy ra hai miếng bông nhét vào tai, tiếng ngáy quả nhiên nhỏ lại, ít nhất cũng có thể chịu được.

    Hắn nhanh chóng đem phương pháp này nói cho Tao Trư nhi, hai người miễn cưỡng cố gắng, cuối cùng cũng mơ hồ trôi qua.

    Ngày mới đến, Phùng đầu lĩnh tinh thần phấn chấn đứng lên, còn gọi Đinh Hạo, Tiết Lương dậy, rất là quan tâm hỏi han: “Đêm qua ngủ được không?”

    Hai người ngáp mấy cái liền đứng lên, nhìn nhau cười khổ, trong miệng lại nói: “ Cũng được, giường sạch ấm áp, rất thoải mái, nhưng là xa nhà, ngủ…không quá quen.”

    “Ha hả, quen thì sẽ tốt thôi.

    Chủ quán nhà này là người phúc hậu, nếu không ta không chọn quán hắn mà nghỉ đâu.

    Ở thoải mái là tốt rồi, mau đứng lên đi, dọn dẹp xong chạy đi ăn cơm, chúng ta còn phải tiếp tục đi.”

    Cổ nhân tỉnh dậy rửa mặt so với hiện đại phiền toái hơn, bởi vì nam nhân cũng phải chải đầu buộc tóc.

    Lúc này đã có xà phòng, nhưng chỉ dùng mỡ sơn dương cùng tro than làm thành, vệ sinh hiệu quả không tồi, nhưng là quá mức thô ráp, cảm giác không tốt, cũng không có mùi, cho nên người ta mới thường lấy nó dùng rửa mặt, đồng thời người ta cũng dùng nước vo gạo.

    Gia đình giàu có một chút là dùng tạo sừng, tảo đậu, hoặc là hạt đậu tương chế thành đồ tẩy rửa.

    Đậu tương cũng là một loại hạt giống, so với tạo sừng, tảo đậu còn có bọt, cho nên chế thành gọi là xà phòng, cùng hiện đại giống tên.

    Xà phòng cao cấp chút chỉ dùng đậu phụ cùng hương cây cỏ hỗn hợp chế thành chất lỏng, đó mới là đồ dùng vệ sinh của nhà giàu.

    Bàn chải đánh răng cũng có, nghe nói là từ Thát Tử phương bắc truyền tới, chẳng qua đến Trung nguyên, kỹ thuật tinh xảo trái ngược với Thát Tử.

    Kiểu dáng bàn chải đánh răng cùng với bàn chải hiện đại cực kỳ giống nhau, chẳng qua lông bàn chải không phải bằng ni lông, mà làm từ lông lợn.

    Thuốc đánh răng dạng bột hiện giờ cũng có mấy chục loại, đều do các loại trung thảo dược chế thành, có đủ các tác dụng, mùi thơm ngát, hiệu quả chính cũng khác nhau.

    Chẳng qua Phùng đầu lĩnh, Đinh Hạo bọn họ không dùng nổi, bọn họ đều dùng bàn chải chấm bọt thanh diêm để đánh răng.

    Đinh Hạo đang ở trong sân khom lưng đánh răng, Đinh đại tiểu thư một mình nhẹ nhàng đi đến, nàng cầm theo roi ngựa, vẫn ăn mặc theo kiểu nam nhân, vừa thấy Đinh Hạo liền lộ ra nhợt nhạt ý cười, nói: “ A ngốc, Phùng đầu lĩnh đã dậy chưa?”

    Đinh Hạo vội vàng súc miệng, đứng dậy nói: “ Dậy rồi, chúng ta đang chuẩn bị chút cơm liền lập tức đi tìm đại tiểu thư.”

    Đinh Ngọc Lạc nói: “ Ta trước kia ra khỏi nhà, cũng chưa mang quá nhiều người ngựa như vậy, Liễu Nghi Trượng bọn họ cũng chưa kinh lịch nhiều, làm phiền Phùng đầu lĩnh, tối qua ta muốn thu xếp nhiều chuyện lắm, Phùng lão gia tử cũng không để ý, nay đã gặp được hắn, dọc theo đường đi, còn phải nhờ lão gia tử chỉ điểm nhiều hơn.”

    Hai người đang nói chuyện, một cửa phòng “loảng xoảng đương” một tiếng mở ra, một thiếu niên bên trong vội vã chạy ra, bên mặt trái còn lưu năm dấu tay đỏ tươi, há mồm hét lớn: “ Chủ quán, chủ quán, mau đi ra đây, lão gia nhà ta đã bị mất trộm. ”

    Trong viện rất nhiều người đang rửa mặt, nghe tiếng đều hướng hắn ngạc nhiên nhìn lại, chỉ thấy người này mặc quần lót, cũng không chỉnh tề, vẻ mặt kinh hoàng thất sắc, theo sau lại có một người trong phòng thong thả bước ra, người này có tai to, mi như trọng kiếm, đúng là trung niên nhân đêm qua ăn cơm ở tửu quán, hắn quần áo cũng không mặc chỉnh tề, vẻ mặt xám xịt, dường như cuồng phong thổi cũng không tan.

    Chưởng quầy nghe thấy vội vàng chạy đến, hấp tấp hỏi: “ Khách quan, ngài đã đánh mất cái gì…”

    Hắn còn chưa nói xong, thiếu niên kia đã túm áo hắn, hổn hển reo lên: “ Nhìn quán này của ngươi coi như sạch sẽ, như thế nào lại có bọn đạo chích, lão gia nhà ta tìm không thấy đồ vật trọng yếu, ngươi thân là chủ quán, khó thoát được liên quan.”

    Chủ quán kia họ Cừu, tên là Cừu Trung Thành, cũng quả thật là người trung hậu thành thật, vừa nghe thấy lời này nhất thời hoảng hốt, vội vàng dẹp đường: “ Ôi vị tiểu khách quan này, ngài không thể nói lung tung a.

    Tiểu điếm này của ta, buôn bán nhỏ, chính là cấp nơi ăn nghỉ cho khách từ nam chí bắc, ngài bản thân nên tự mình phải cẩn thận, lúc này qua một khoảng thời gian ngươi nói đã đánh mất đồ vật này nọ, rốt cuộc ngươi có đồ vật gì, lại đã đánh mất đồ vật gì, ta đây cũng không biết, cũng gánh không nổi trách nhiệm đâu…”

    “Hắc, ngươi chối thật sạch sẽ, không được, đồ vật nọ không tìm lại được, lão già ngươi sẽ bị tống vào nhà lao!”

    Bên này đang nói, Phùng đầu lĩnh từ trong phòng đi ra, Đinh Ngọc Lạc tuỳ ý liếc mắt nhìn hai người chủ tớ cùng chủ quán tranh chấp một cái, đón Phùng đầu lĩnh, ôm quyền nói: “ Phùng lão gia tử, mấy ngày nay ngươi vất vả rồi.

    Lát nữa dùng xong điểm tâm, còn phải làm phiền lão gia tử giúp đỡ thu xếp, chúng ta khởi hành càng sớm càng tốt.”

    “Ha hả, đây chính là chén cơm mà lão Phùng ta ăn, chưa nói tới vất vả, chủ nhân có phân phó, kêu người đến thông báo một tiếng là xong, sao dám làm phiền người đại giá, lát nữa ta sẽ đi chuẩn bị.”

    “Đứng lại!”

    Trung niên kia đột nhiên thanh âm xót xa nói ra, nhìn hai mắt hắn, ẩn ẩn ý tức giận: “Ta không tìm được vật đó trước, người nào dám đi?Mọi người trong điếm này, hết thảy đều lưu lại cho ta!”

    Liễu Nghi Trượng đi theo phía sau Đinh Ngọc Lạc nghe vậy cười lạnh nói: “ Ngươi đã đánh mất đồ vật nọ, còn hướng chúng ta đánh rắm?Ngươi nói không được đi sẽ không được đi sao?Thật sự là thối lắm, khẩu khí thật lớn, nhà của chúng ta có đại sự, đem ngươi đi bán, cũng không đổi được tiền vốn. ”

    Trung niên nhân kia uất giận không thôi, hắn còn không nói chuyện, tiểu đồng hầu hạ hắn đã tiến lên, chỉ vào Liễu Thập Nhất quát: “ Làm càn!Cẩu nhân lớn mật!Lão gia nhà ta là huyện uý Lâm Thanh, trên đường nhậm chức, ở tại đây bị trộm quan ấn, đây là đại sự như thế nào?Chuyện của ngươi trọng yếu, có hơn được lão gia nhà ta?Trước khi tìm được quan ấn, mọi người đều khó thoát khỏi quan hệ, các ngươi một đám đều cho là ta ngốc sao, ai dám đi chính là có tật giật mình.”

    Đinh Ngọc Lạc vừa nghe, cơ hồ toàn thân đổ mồ hôi, huyền uý là gần với huyện tôn, đó là một huyện chủ quản tư pháp trị an, là quan lớn hình ngục tố tụng địa phương, hắn quan ấn đã đánh mất vậy phải làm sao?Đinh gia thế lực không nhỏ, ở địa phương quan lại cũng nể tình, nhưng không có nghĩa là có thể áp đảo quan lại phía trên?Đối phương là huyện uý Lâm Thanh, muốn mạnh mẽ rời đi sợ là không được, quan ấn nếu không tìm lại đựơc, lương đội Đinh gia chẳng lẽ liền bị khốn ở Thâm Thủy trấn?

    Huyện uý kia cũng thật sự nóng nảy, vốn mất đi quan ấn là đại sự, hơn nữa cũng là việc lớn không nói toạc ra được, hắn cũng không lặng yên mà đem việc này giải quyết, không nghĩ gã sai vặt kia không biết lợi hại đem việc này nói ra.

    Đến lúc này giấu không được, còn chưa có nhậm chức đã bị mất mặt, việc này liên quan đến tiền đồ quan nhà mình, hắn lúc này cũng không cố kỵ nhiều như vậy, lập tức thẳng thắn, điềm nhiên nói:

    “ Lưu Hiểu, ngươi cầm trát tử của ta, đi triệu hương dịch của trấn, bảo bọn họ mang chút dân tráng tới duy trì trật tự, mau cưỡi ngựa tiến đến Lâm Thanh, hướng huyện tôn lão gia báo cáo tình huống, thỉnh hắn phái bộ khoái, tới đây thẩm vấn tìm kẻ trộm.”

    Gã sai vặt bên người huyện uý đáp ứng một tiếng, chạy như bay ra ngoài, chỉ chốc lát sau, bảo chính, chủ hộ, hương sách nghe nói huyện uý đại nhân đánh mất quan ấn, liền như bị lửa đốt mông dẫn một đội dân tráng hướng nơi này chạy tới, đem Đại Phong tửu quán vây chặt như nêm cối.

    Chương 15: Ta muốn gặp hắn.

    Huyện uý kia lấy ra công văn, hướng nhóm trưởng lý, bảo chính chứng minh thân phận của mình, thì ra người này họ Triệu tên Kiệt, là huyện uý vừa mới được điều đến, một đường bôn ba tới nhậm chức, không ngờ đánh mất quan ấn ở đây.

    Đinh Ngọc Lạc hỏi Phùng đầu lĩnh hỏi cho rõ ràng nếu theo người này đến Lâm Thanh huyện nha rồi trở về gấp dù là khoái mã cũng phải mất một ngày, nếu chờ huyện tôn lão gia kia đem theo tam ban nha dịch bộ khoái, đem tới nơi này, không phải chỉ là chuyện ba ngày hai đêm, nàng như thế nào chờ được?

    Mắt thấy vị Triệu huyện uý kia cho người đem toàn bộ khách điếm vây chặt như nêm cối, nàng liền cùng Liễu Thập Nhất, Trần Phong, Dương Dạ, Lý Thủ Ngân chờ mấy người quản sự thương nghị một phen, những người này đều ở thôn quê, thấy quan viên chính thức của triều đình liền sợ hãi, làm sao còn đưa ra được ý kiến hay, rơi vào đường cùng, Đinh Ngọc Lạc trong tay áo liền hé ra tờ ngân phiếu năm trăm lượng, chính mình đi đến cầu kiến Triệu Kiệt Triệu huyện úy.

    Triệu huyện uý triệu dân tráng trong trấn đến, chính là để bọn họ lục soát các gian khách phòng, cẩn thận đến ngay cả con gián cũng không bỏ qua, chính mình cắn răng, ngồi trong phòng khách chờ vận may, đến lúc nghe nói Đinh Ngọc Lạc thỉnh gặp, nhất thời không rõ dụng ý của nàng, liền cho nàng tiến vào.

    Đinh Ngọc Lạc thấy Triệu huyện uý, ngay lập tức bước lên phía trước ôm quyền tham kiến, cung kính nói:

    “Huyền uý đại nhân, tiểu dân là người nhà Đinh gia Phách Châu, lần này đem quân lương chi dùng đến Quảng Nguyên, sự tình thập phần cấp bách.

    Việc đại nhân đánh mất ấn tín, tiểu dân dám cam đoan Đinh gia trên dưới không liên quan đến.

    Đinh gia buôn quân lương, cũng là vì triều đình mà ra sức, thỉnh đại nhân quan tâm, giơ cao đánh khẽ cho xa mã Đinh gia rời đi, Đinh mỗ nguyện lấy người thân gia Đinh thị Phách Châu đảm bảo.

    đồng thời lưu lại người nghe đại nhân ra lệnh, cho đến khi chân tượng vụ án được rõ ràng.”

    Nói xong một tấm ngân phiếu liền lặng lẽ đưa đến.

    Triệu Kiệt đã đánh mất ấn tín, mắt thấy ngay cả hiệu uý đều làm không được, lúc này quả thực xem ai cũng như kẻ trộm, như thế nào bỏ qua như vậy, lập tức cười lạnh một tiếng nói:

    “ Ngươi lấy quân Quảng Nguyên đến doạ ta sao?Quảng Nguyên quân dù lớn, cũng không quản tới đầu huyện uý Lâm Thanh ta.

    Ta thật ra đã nghe nói qua Phách Châu Đinh gia, nếu là việc bình thường, bản quan cho ngươi mặt mũi cũng không phải không thể, chính là bản quan quan ấn đã mất, tiền đồ khó giữ được, hiện giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, ngươi muốn ta bỏ qua cho các ngươi?Ta một khắc không tìm thấy ấn tín, liền không cho một người rời đi, không thể thương lượng.”

    Đinh Ngọc Lạc nhiều lời muốn nhờ, Triệu huyện uý tâm phiền ý loạn nóng nảy đứng lên, vỗ án quát:

    “ Đinh gia tiền nhiều thế mạnh, như thế nào lại giao cho một nữ tử vận lương?Ta xem ngươi là nữ cải nam trang, lại bức ép rất nhiều tráng dân đồng hành, thật là khả nghi, nếu lại còn huyên náo, bản huyện uý liền bắt xe lương của ngươi, đem ngươi nhốt vào nhà lao, khi nào tra rõ sẽ lại thả ngươi ra!”

    Đinh Ngọc Lạc bất đắc dĩ, chỉ phải vâng vâng trở ra, thấy Liễu Thập Nhất chờ với ánh mắt kì vọng, ảm đạm lắc đầu.

    Lúc này dân tráng trên trấn đang ở nhà sau kiểm tra, đã đưa mọi người đến tiệm cơm chờ tin tức, tiệm cơm một mảnh yên tĩnh, qua một lúc lâu sau, chưởng quầy Đại Phong tửu quán vẻ mặt u sầu đi ra, mọi người vội vàng hỏi:

    “ Cừu chưởng quầy, đồ vật nọ tìm được rồi sao?”

    Cừu Trung Thành lắc đầu, thở dài: “Không thấy đâu, còn đang điều tra, Triệu đại nhân kia sắc mặt đáng sợ thật, tiểu lão nhân không dám đứng sau.

    Nghe khẩu khí Triệu đại nhân kia, phải đợi quan sai đến, cho đến lúc ấy tra án mới biết được.”

    Người trẻ tuổi bên cạnh mắt hoa đào đang ngồi ăn bánh bao, nghe tiếng kỳ quái nói: “ Đều nói Cừu Trung Thành hiền lành trung thực, ta xem cũng không hẳn vậy.

    Muốn nói trì hoãn hành trình, chúng ta người ở đây sốt ruột, chỉ có ngươi là chủ quán mong sự tình này, nhìn mà xem, đây một mâm bánh bao, đều giống như bốn món đồ ăn quý hôm qua, ngươi làm giá thật phi thường đúng lúc. ”

    Cừu Trung Thành mặt đỏ tai hồng, lắp bắp giải thích nói: “ Khách quan, tiểu lão nhân thật là oan uổng, Đêm qua trên trấn một lúc có hơn ngàn người đến, đem thịt dự trữ, đồ ăn của tiểu điếm ăn sạch, hôm nay buối sáng thật sự không còn gì, bánh bao này, này này…tăng giá cũng là bất đắc dĩ. ”

    Lúc này người thanh niên mặc thanh bố miên bào mất kiên nhẫn, hắn vỗ bàn “ba” một tiếng, đứng dậy nói: “ Buồn cười, làm quan cũng mặc, đứng đầu một phương, vốn nên tạo phúc cho dân chúng.

    Hắn là vị huyện uý còn chưa nhậm chức, thật có dáng vẻ kiêu căng đến đây, hắn một huyện uý nho nhỏ đánh mất quan ấn, làm toàn bộ khách điếm ở chỗ này chờ?

    Quan ấn một ngày tìm không thấy, bản công tử sẽ ở trong này một ngày, nếu một đời tìm không thấy, còn muốn bản công tử ở trong này cưới vợ sống chết phải không?”

    Dứt lời phất tay áo dựng lên, cất bước đi như chạy.

    Hắn vừa tới cửa quán, hai cái toa thương của dân tráng lập tức ngăn ở cửa, quát lạnh nói: “ Đứng lại, phụng lệnh huyện uý đại nhân, quan ấn không tìm được, bất luận kẻ nào cũng không được rời đi!”

    “Cút ngay!”

    Hán tử mặc thanh bố miên bào đem mi giương lên, ngang nhiên nói: “ Bản công tử là Thái Nguyên Tần gia Tần Dật Vân Tần công tử, trên vùng tây bắc này, mặc kệ địa phương nào, bản công tử muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, ai dám ngăn cản ta?”

    Đang ngồi toàn là người đã từng đi xa, không ai không biết Thái Nguyên Tần gia, vừa nghe hắn là Tần gia công tử, tửu quán nhất thời một trận xôn xao, nhưng là cẩn thận nhìn cách hắn ăn mặc, mọi người lại thấy có vẻ không đúng.

    Thái Nguyên Tần gia giàu có có thể so với vương hầu, Tần gia công tử xuất môn sao lại đơn giản vậy?

    Ngay cả một gã sai vặt cũng không đem theo?Kẻ giữ cửa kia lúc đầu cả kinh sau thấy bộ dáng hắn, cũng là cười lạnh liên tục, hiển nhiên là không tin lời hắn nói.

    Hai người ở cửa tranh chấp, Đinh Hạo thờ ơ lạnh nhạt, hướng Phùng đầu lĩnh thấp giọng hỏi nói:

    “ Lão gia tử, Thái Nguyên Tần gia rất có thế lực sao?”

    Phùng đầu lĩnh nói: “ Đó là tự nhiên, Thái Nguyên phủ Tần gia, Quảng Nguyên phủ Lý gia, Bình Nguyên phủ Triết gia cùng Đường gia, đó là tây bắc tứ đại thế gia, Tần gia ở tứ đại thế gia bài danh đệ tam, lấy buôn ngựa là nghề chính, phú khả địch quốc, kết giao đều là vương hầu cùng nhân vật nhất lưu, nếu người này thật sự là Tần gia công tử, chính là Phách Châu Đinh phủ ta đều cung kính từ xa, chẳng qua…nhìn bộ dáng hắn, sợ phần lớn là nói dối. ”

    Đinh Hạo nghe xong, chuyển mắt nhìn về phía người tự xưng là Tần Dật Vân Tần công tử kia, trong mắt lộ ra tia suy tư.

    Lúc này, vị Tần công tử kia cùng canh cửa đã muốn ầm ĩ, chủ hộ giận dữ, kêu hai tráng dân lên bắt người, Tần Dật Vân cười lạnh, đột nhiên thối lui một bước, từ trong áo lấy ra hai cái tiểu tảo tử, hai tay vung ra, đem hai cái tiểu tảo tử quay như chong chóng bình thường, ở trên không vài cái liền đột nhiên tiến đến hai người canh cửa, tiểu tảo tử nặng nề đập vào ống chân hai dân tráng, bọn họ đau đớn kêu thảm ngã xuống đất.

    Tần công tử thân hình lại động, nhảy lên một cái, thu tảo tử về, cổ tay vừa lật, hai tiểu tảo tử “xoát” một chút văng đi, hiên ngang bình tĩnh, Đinh Hạo nhìn xem tư thế động tác nàykhủng à, vị công tử này miệng kêu “ Y a” vài tiếng, quả thực chính là Lý Tiểu Long tái thế.

    Thì ra vị Tần công tử này sử dụng tiểu tảo tử chính là song tiệt côn.

    Tảo tử là tục xưng dân gian tây bắc, lúc ấy tên chính thức là bàn long côn.

    Phân làm hai loại lớn nhỏ, đại tào tử kêu là đại bàn long côn, tiểu tảo tử kêu là tiểu bàn long côn, chẳng qua bàn long côn lúc này không giống song tiệt côn hai đoạn dài giống nhau, mà là một đoạn hơi dài, một đoạn hơi ngắn.

    Vũ khí này là đương kim hoàng đế Đại Tống, trị vì không đủ mười năm Triệu Khuông Dận sáng chế, hắn làm thiên tử, tự hắn sáng tạo vũ khí độc đáo bàn long côn cùng một bộ quyền pháp lưu hành trong thiên hạ, rất nhiều người trẻ tuổi tập võ, đều phải luyện Triệu thị trường quyền cùng bàn long côn, chẳng qua luyện đến mức như người này, thật sự không nhiều lắm.

    Vừa thấy thủ hạ dưới tay ăn quả đắng, chủ hộ kia hô lên một tiếng, từ cửa vọt tới bảy tám dân tráng, phía trước vài cái toa thương, mặt sau vài bộ cung tên.

    Dân phong khu tây bắc nhanh nhẹn dũng mãnh, mỗi người đều tập võ.

    Nếu tại khoảng cách gần như vậy đem tên bắn đến, Tần công tử cũng không nắm chắc tránh né được, vừa thấy tình hình như vậy, có chút tiến thối lưỡng nan.

    Năm thanh trường thương nhân cơ hội đâm đến, đem hắn vây quanh, sau đó chủ hộ kia tiến lên tước tảo tử của hắn.

    Triệu huyện uý nghe thấy từ phía sau đi ra, hắn căn bản không tin thân phận mà Tần Dật Vân tự báo, chính là cười lạnh nói:

    “ Ngươi vội vã phải đi, lại đem theo hung khí bên thân, rất khả nghi, bắt hắn lại cho ta, bản quan muốn đích thân thẩm vấn. ”

    Tức giận không thể áp chế Tần công tử bị vài tráng dân trói gô dẫn xuống, Triệu huyền uý nhìn người ngồi ở tửu quán, nói:

    “ Các ngươi, tốt nhất đều an phận một chút.

    Ai nếu không biết suy xét mà xúc phạm bản quan, ta sẽ khiến hắn không sống nổi!Dân tâm như sắt, quan pháp như lò lửa, một khi rơi xuống án, ta cho ngươi từ nay về sau nửa bước khó đi!”

    Nói xong bước đi ra ngoài.

    Đinh Ngọc Lạc ngồi xuống trước bàn, nhìn mọi người hoang mang lo sợ, tuyệt vọng lẩm bẩm: “ Như thế nào cho phải, như thế nào cho phải?Phụ thân đem đại sự giao cho ta, đối với người…thế nhưng lại xảy ra việc này.

    Lại trì hoãn khởi hành, Đinh gia…Đinh gia sẽ bị huỷ trên người ta…”

    Nói xong, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng xuống.

    Ở một cái bàn khác, thanh tú công tử có đôi mắt hoa đào kia cười khổ nói: “ Năm nay quá đáng, tự nhiên gặp phải sự việc không hay ho gì, thôi thôi, xem ra ta phải học đánh cờ tại đây.

    Coi một phòng khổ qua, còn có ăn uống nha. ”

    Hắn đứng dậy bưng đĩa bánh bao lên, giương giọng nói: “ Tiểu nhị, cho ta hồ trà vào trong phòng. ”

    “Ngồi xuống, đi đâu, hậu viện còn chưa có kiểm tra xong đâu. ”Một dân tráng lập tức quát, người nọ bất đắc dĩ lại ngồi trở về.

    Đinh Hạo bình tĩnh quan sát người trong tiệm cơm, xem đến nơi đây ánh mắt hơi hơi chợt loé, đang muốn quay đầu lại nói cái gì đó, đột nhiên nhìn thấy Đinh Ngọc Lạc lệ rơi trên mặt, không khỏi ngẩn ra, hắn đang muốn nói chuyện, Đinh Ngọc Lạc đã cắn răng một cái đứng dậy, Đinh Hạo cũng vội đứng lên theo, hỏi :

    “Đại tiểu thư, ngươi muốn đi đâu?”

    “Ta, lại đi gặp Triệu huyện uý kia. ”

    “Đại tiểu thư, quan ấn kia liên quan đến tiền đồ Triệu huyền uý, ngươi có nắm chắc thuyết phục được hắn, làm cho hơn ngàn người Đinh gia rời đi trước?”

    “Ta…ta…”.

    Đinh Ngọc Lạc lúng ta lúng túng một lúc lâu, đột nhiên hai chân mềm nhũn, ngã ngồi quay về đằng trước.

    Đinh Hạo dừng ở khuôn mặt tuyệt vọng của nàng, đột nhiên nói: “ Đại tiểu thư, không bằng để ta đi gặp hắn thì tốt hơn!”

    “Ngươi?”

    Đinh Ngọc Lạc, Liễu Thập Nhất, Lý Thủ Ngân bọn họ ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn về phía Đinh Hạo.

    Phùng đầu lĩnh cùng Tao Trư nhi vẻ mặt khiếp sợ, Tao Trư nhi lặng lẽ giật nhẹ vạt áo hắn, nhỏ giọng nói:

    “ A ngốc, kia…kia chính là huyền uý lão gia, đại tiểu thư cũng không thành công, ngươi dựa vào cái gì, nhỡ chọc giận hắn là phải ăn đòn…”

    Phùng đầu lĩnh cũng nói: “ Tiểu Đinh, ngươi đi sợ là không nên việc, không đủ tháo vát để ra mặt.

    Hiện tại hy vọng Tần công tử kia thật sự là kẻ trộm quan ấn, như vậy chúng ta trì hoãn cũng không mất bao nhiêu thời gian…”

    Đinh Hạo lắc đầu, nhẹ nhàng cười: “ Vấn đề là, vị Tần công tử kia có chín thành chính là Tần công tử thật.

    Chúng ta nếu không làm gì, cứ như vậy chờ đợi, đợi đến lúc chân tướng rõ ràng, chúng ta cũng không cần đi tới Quảng Nguyên, trực tiếp quay về Phách Châu chờ chết thì hơn. ”

    Đinh Hạo nói xong, chỉnh quần áo, thong dong đi đến trước mặt người trông coi tiệm cơm, hơi hơi vái chào, cao giọng nói: “ Làm phiền chủ hộ hướng huyện uý đại nhân thông báo một tiếng, nói Phách Châu Đinh Hạo, có việc cầu kiến!”

    Chương 16:Lâm thành úy ký.

    Khi Đinh Hạo đi tới phòng của Triệu huyện úy, sắc mặt của y lúc này còn đáng sợ hơn lúc trước.

    Trong lòng y bây giờ giống như một người sắp chết đuối, giống như chỉ cần có được 1 cọng cỏ cứu mạng là y chắc chắn không buông.

    Vị Tần công tử kia vội vã rời đi, trong lòng Triệu huyện úy xuất hiện tâm lý nghi kị « Trịnh Nhân Thất Phủ » (1), lập tức biến hắn trở thành người đáng nghi nhất.

    Không ngờ sau khi y đưa vị Tần công tử vào phòng y, dùng đủ các cách tra hỏi, cứng có mềm có, chẳng những không lần ra được một chút gì có tác dụng, ngược lại còn bị Tần công tử nọ chửi rủa thẳng vào mặt, khiến cho Triệu huyện úy ngược lại còn thấp thỏm bồn chồn hơn, trang phục mà vị Tần công tử này đang mặc đích xác không giống Tần thiếu gia, dù hắn cũng có vẻ kiêu căng ngạo mạn ……

    Người ta đã không nhận, không lẽ lại nói là Phách Châu Đinh gia làm,ở đó cũng có một tài chủ có máu mặt, cho dù dưới quan úy của mình thì sao chứ?

    Nhưng còn Tần Dật Văn này có vẻ ngạo mạn không chút cố kỵ, chẳng lẻ y thật sự là người của Thái Nguyên Tần gia?

    Có tâm tư như vậy, Triệu huyện úy không có chút dám lạm dụng hình pháp, chỉ có thể sai người âm thần theo dõi quản chế, còn mình ở trong phòng lo nghĩ đến buồn bực.

    Vào lúc ấy, lý chánh của Thanh Thủy trấn Lâm Tế Minh đứng ở cửa khom người bẩm báo: "Huyện úy lão gia, Phách Châu Đinh Hạo cầu kiến."

    " Đinh Hạo?

    Là người của Đinh Gia?"

    " Dạ, huyện úy lão gia."

    Triệu Kiệt thoáng nghĩ ngợi, từ từ an tọa rồi nói: " Cho gọi hắn vào."

    Đinh Hạo đi vào trong phòng, nghiêm chỉnh hành lễ với Triệu Kiệt, kính cẩn thưa: "Tiểu dân Đinh Hạo, bái kiến huyện úy đại nhân."

    Triệu Kiệt híp hai mắt, đánh giá người này từ trên xuống dưới, chỉ thấy người trước mắt vận một bộ đồ bằng vải thô, là trang phục của hạ nhân, mi mục thanh tú, thần thái không hèn nhát cũng không làm cao, lại không có vẻ lo sợ thấp thỏm giống như đám đen khi gặp những viên quan lại, trong lòng bất giác có chút nghi hoặc: " Vừa nãy gặp 1 cô nương ăn vận nam trang, ta còn có chút kỳ quái, Đinh gia sao lại để 1 nữ tử như vậy xuất đầu lộ diện.

    Bây giờ xem ra, Đinh Hạo này mới là kẻ chủ sự chính thức ……"

    Vào thời điểm đó, có rất nhiều bình dân từ khi sinh ra cho tới khi chết đi chưa từng rời khỏi quê hương quá mười dặm, quan lại lớn nhất mà họ có thể gặp cũng chỉ là viên bảo chánh của thị trấn, nếu như may mắn một chút, có thể trông thấy viên tư lại mặc chế phục của quan lại.

    Một huyện thái gia trong mắt họ có lẽ cũng lớn ngang với hoàng đế !

    Đinh gia tuy là địa chủ có quyền có thế, quan hệ cũng nhiều, nhưng một tên gia phó bình thường khi trông thấy huyện úy cũng không thể thong dong như vậy được, cho nên khi trông thấy khí độ của Đinh Hạo như vậy.

    Triệu huyện úy lại là người từng trải, gặp người vô số liền đoán hắn chính là thiếu gia của Đinh gia.

    Hắn làm sao biết được Đinh Hạo đã gặp qua rất nhiều viên quan lại còn lớn hơn hắn như tri phủ, tri châu, quan viên trong triều đình, không tính tới hoàng đế,hoàng thân quốc thích hắn cũng có thể nhớ được không ít danh tự, cho nên trong lòng tự nhiên có vẻ thoái mái tự nhiên hơn nhiều,không giống như đám dân đen vô tri vừa trông thấy quan lại đã sợ đến vỡ mật.

    Triệu huyện úy trước tiên đi vào vấn đế chính, cho nên cũng không hỏi han thân phận chân thực của hắn, mà hỏi thẳng: "Đinh Hạo, nếu như người đến vì chuyện của lương đội, vậy không cần nói nữa, quan ấn đã bị trộm mất, không chỉ tiền đồ của bổn quan trở nên mờ mịt, mà còn khiến cho triều đình mất hết cả thể diện nữa.

    Đinh gia người đông thế mạnh, ngư long hỗn tạp, ai biết trong đó lại không có kẻ gian?

    Trước khi án này được phá, bổn quan sẽ không thả đi."

    Đinh Hạo mỉm cười đáp: " Đại nhân hiểu lầm rồi, tiểu dân lần này đến, chính là vì chuyện quan ấn bị mất."

    Ánh mắt của Triệu huyền úy ngưng lại, bỗng nhiên trở nên sắc bén vô cùng, đáp: "Chuyện là thế nào?"

    Đinh Hạo đáp: " Vào tối hôm qua tiểu nhân tới trọ ở khách điếm này, lúc ấy đại nhân đang ở phòng ăn dùng cơm, chắc là ngài cũng trông thấy tiểu nhân.

    Tiểu dân ở đây một đêm, phát hiện có một số chuyện kỳ quặc, vốn là tiểu dân vẫn chưa phát hiện ra chuyện gì kỳ quái cả, nhưng sau khi chuyện quan ấn bị mất truyền ra ngoài, tiểu dân càng nghĩ lại càng thấy khả nghi.

    Tiểu dân không hiểu các vị trí trong hình ngục, cho nên muốn nói ra để đại nhân tham tường một phen.

    Huyền úy đại nhân tuệ nhãn như thần, chẳng may lại có thể từ đó mà nhìn ra một số đầu mối……"

    ĐInh Hạo chậm rãi kể lể, hô hấp của Triệu huyện úy càng lúc càng nặng nề hơn, Đinh Hạo còn chưa nói xong, hắn đã bước tới trước mặt Đinh Hạo, trong ngữ khí còn không dằn được vể nôn nóng: "Đinh công tử, tố giác cần phải có trình tự, ngươi tuân thủ như thế là rất tốt, nhưng bổn quan bỏ qua cho ngươi.

    Ngươi phát hiện được việc gì kỳ quái, mau mau kể cho bổn quan nghe!"

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� � � � �※※※※※※※※※※※※

    Trong quán cơm, Đinh Ngọc Lạc cùng mấy vị quản sự cứ mặt đối mặt nhìn nhau đến cả nửa ngày trời, Lý thủ ngân mới chậm rãi nói: " Tên tiểu tử A Ngốc đó đi gặp huyện úy đại nhân … không hiểu hắn muốn làm gì?"

    Nói ra thì, bọn họ mấy người chấp sự, trưởng công đầu, điền hộ đầu, bình thường tiếp xúc với quan lại cấp bậc cũng là hương chánh, bảo chánh, sai dịch thuế đinh, hoặc là thị lại, quyền lực tuy không nhỏ, nhưng cũng vẫn không thuộc quan chế.

    Quan viên trong triều có phẩm cấp giống như huyện úy, bọn họ tuy đã từng này tuổi rồi nhưng vẫn còn chưa có cơ hội bái kiến.

    Nhất là huyện úy cai quản hình pháp cả một huyện, có đại quyền điều động dân binh bắt giữ trộm cướp, có đại quyền cấp báo lên trên xin điều quan binh để diệt trừ thảo khấu, nếu dùng chức vụ hiện tại để hình dung, tương đương với cục trưởng cục công an kiêm tư lệnh bộ an ninh quốc gia, đó là chức vụ vừa có binh uy lại vừa có sát khí.

    Mấy người có tiền chốn quê mùa như các vị chấp sự ở đây chỉ trông thấy khuôn mặt âm trầm của Triệu huyện úy, chân tay đã run lẩy bẩy lên rồi, vắt chân lên cổ chạy còn không kịp chứ đừng nói là ở lại, bọn họ thật sự không nghĩ ra cái tên A Ngốc luôn ngây ngốc như khúc gỗ ấy hôm nay lại khác thường như vậy.

    Đinh Ngọc Lạc biết Tiết Lương trước giờ có quan hệ rất tốt với Đinh Hạo, bèn hướng ánh mắt nghi ngờ về phía hắn, khiến Tiết Lương ngây ngô cười, gãi đầu gãi tai lắp bắp nói: "A Ngốc …… từ sau khi ốm dậy, hắn tựa như biến thành một người khác, so với trước kia hắn khôn ngoan láu lỉnh hơn nhiều, ta lại càng lo cho hắn hơn."

    Hắn trông thấy sắc mặt cổ quái của tất cả mọi người ở đây, bản thân hiểu ra được mình tựa hồ như đã nói sai gì rồi, nhưng lại không biết rốt cục là sai ở chỗ nào, không còn cách nào khác hắn đành phải lấy 1 cái bánh bao, dùng sức bịt lấy cái miệng của hắn.

    Tất cả mọi người chỉ đành lẳng lặng ngồi đợi trong quán cơm, một hồi viên lý chánh của Thanh Thủy trấn - Lâm Tế Minh từ phía sau đi ra, Cừu chưởng quỹ vội vàng tiến lại hỏi thăm, sau khi biết chuyện quan ấn không biết hiện tại đang ở chỗ nào,sắc mặt mọi người nhất thời trầm xuống.Lại thêm một hồi nữa, từ phía sau một đội dân binh tay cầm giáo mác, khí thế hùng dũng chạy ra, mọi người ý thức bèn đứng lên, đợi đến khi người từ phía sau bước tới, ai nấy không khỏi kinh ngạc mở to hai mắt ra nhìn, nhất là người của Đinh gia, bọn họ lại càng kinh ngạc hơn.

    Triệu huyện úy mới vừa rồi vẻ mặt âm trầm, giống như mọi người ai cũng nợ hắn mấy trắm lượng mà không chịu trả, lúc này lại xuất hiện một nụ cười rất hiếm thấy trên khuôn khắc khô khốc lạnh lùng , càng khiến cho mọi người suýt chút thì ngất xỉu chính là hắn không ngờ lại nắm tay của Đinh Hạo, nồng nhiệt cứ như hai anh em thân thiết lắm, sóng vai từ hậu viện bước ra.

    Hai người sau khi bước vào trong quán cơm bèn đứng lại, ánh mắt Đinh Hạo hướng về phía bên cạnh đầy vẻ nghi ngờ, Triệu huyện úy giống như hiểu ý, ánh mắt lập tức hướng về phía người nọ, hắn mỉm cười đầy vẻ ấm trầm, rồi khẽ phất tay 1 cái, tám mũi thương sắc nhọn từ từ hạ xuống rồi đâm ngang, khiến cho một kẻ có đôi mắt hoa đào (2) ở bên cạnh đang ngồi ngay ngắn xem náo nhiệt giật cả mình , vội vàng xua tay đáp: " Ấy ấy, cẩn thận một chút, các người …… các người định làm gì đây?"

    " Làm gì à?"

    Triệu huyện úy từ từ bước tới, ánh mắt đầy vẻ âm trầm từ từ bước tới gần y, khóe miệng chậm rãi nở 1 nụ cười đầy vẻ dữ tợn: " Nói, quan ấn của bổn quan giờ ở chỗ nào?"

    Bên trong điếm nhất thời trở nên ồn ào hẳn, người trẻ tuổi có đôi mắt hoa đào lại càng ngạc nhiên hơn,mất cả nửa ngày trời mới tỉnh táo lại, lúc này y hô lên đầy vẻ oan uổng: " Đại nhân, đệ tử bị oan, thật là oan uổng quá.

    Chuyện đại nhân mất quan ấn,thế nào lại rơi vào người đệ tử.

    Đệ tử tên Bích Túc, nguyên quán Bác Châu, gia thế trong sạch, gia phụ ở Bác châu kinh doanh dầu, gạo, dược liệu, mở đến mười mấy cửa hàng, nếu nói về sung túc đầy đủ, tại Bác Châu tuy không phải là giàu có nhất , như cũng là thế gia giàu có thứ 2 thứ 3 , học sinh sao lại làm chuyện hèn hạ thế được?"

    Ngữ khí của Triệu huyền úy lại càng trở nên lạnh hơn: " À ?

    Đã như vầy, bây giờ mới là đầu xuân, ngươi lại không ở nhà phụng dưỡng phụ mẫu, một mình chạy tới Thanh Thủy trấn này làm gì?"

    Bích Túc đáp: " Đệ tử du học thiên hạ, vốn muốn nhân lúc đầu xuân trở lại cố hương, không ngờ trên đường mắc phải phong hàn, chữa trị rất lâu mới khỏi, bởi vậy mới phải tạm hoãn hành trình.

    Bây giờ đang là nửa đêm canh ba, đâu phải là lúc để tiểu nhân lên đường?"

    Triệu huyện úy cười lạnh nói: " Còn dám xảo biện, định lường gạt bổn quan đấy phỏng?

    Người đâu , đến lục soát người hắn cho ta."

    Lập tức có hai dân binh xông lên, trước mặt Triệu huyền úy tiền hành lục soát, Bích Túc đầy vẻ oan khuất, nhưng vẫn đứng hiên ngang, hai dan binh lục soát từ đầu đến chân, đến ngay cả tóc trên đầu cũng không bỏ qua, nhưng vẫn không tìm được quan ấn, Triệu huyện úy vốn đầy vẻ tin tưởng nhất thời cũng có chút lo lắng.

    Người trong quán cơm lặng lẽ theo dõi, không mấy người tin vào phán đoán của Triệu huyện úy, thanh niên trước mắt mi thanh mục tú, cử chỉ nho nhã thư sinh, nào giống kẻ trộm gà bắt chó.

    Hơn nữa nhìn hắn ăn vận thập phần hào hoa,ngoại trừ áo khoác bên ngoài bằng da dê, bên trong là áo gấm thắt lưng bằng ngọc, bên hông còn đeo cả trong sức bằng thúy ngọc, quả thật giống công tử một phú gia.

    Đinh Hạo ở bên cạnh lặng lẽ theo dõi, hắn nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của Bích Túc, thậm chí đến những biến hóa rất nhỏ trong ánh mắt, cũng không phát hiện được điều gì khác lạ, trong lòng bất giác cũng có chút lung lay: " Chẳng lẻ ta nhìn lầm rồi?"

    Thấy trên người của Bích Túc không tra xét được gì, Triệu huyện úy không nén được tức giận, quay sang hỏi đám người bên cạnh: " Phòng hắn đã kiểm tra chưa?"

    Người ở bên cạnh đáp: " Bẩm đại nhân, tiểu nhân đã cẩn thận tra xét, chưa bỏ qua từng góc nhỏ."

    Triệu huyện úy nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Cừu chưởng quỹ, người này có nhờ ký gửi tài vật gì ở chỗ ông không?"

    Cừu chưởng quỹ vội đáp: " Có, có ạ, bất quá ……

    đầu tối hôm qua, tài vật được ký gửi ở chỗ tiểu lão nhi, tựa hồ không cần ……"

    " Bớt nói nhảm đi, mau đưa ra đây."

    " Dạ dạ", Cừu chưởng quỹ vội vàng lấy chìa khóa mở rương, chiếc rương nọ chỉ dùng gốc cây du để chế thành, thớ gỗ đan xen, tựa như rất khó để đệp vỡ, lại khó có thể cưa đứt, thập phần chắc chắn, hơn nữa bên ngoài chiếc rương còn được bọc bằng 1 lớp sắt dày, chỉ tính riêng chiếc rương này cũng đã nặng đến 110 cân có hơn, lại dùng đinh đóng chặt cố định ở phía dưới quầy .

    Dùng khóa mở hơn ba cái khóa ở bên ngoài, nhưng còn cần chiếc chìa khóa mà Bích Túc vẫn để trong bọc đồ, lão kể cho Triệu huyện úy để Triệu huyền úy mở bọc quần áo, bầy tất cả mọi thứ linh tinh lên trên bàn,bao gồm vàng lá, thỏi bạc, trang sức bằng ngọc, vòng bạc, còn có 2 tấm khăn bằng tơ tằm.

    Triệu huyện úy mở ra tấm khăn tơ tằm, Đinh Hạo ở bên cạnh cũng nghểnh cổ nhìn, còn chưa rõ chuyện gì xảy ra, Đinh Ngọc Lạc chửi thầm một tiếng, sắc mặt trở nên sa sầm quay đầu không dám nhìn nữa.

    Nguyên lại hai tấm khăn bằng tơ tằm đó chính là hai thứ rất thân thuộc với mọi nữ tử, một tấm thêu hình uyên ương hí thủy chính là quần lót, còn tấm thêu hình liên hoa xuất thủy chính là chiếc yếm, đều là y phục thân thuộc với mọi nữ tử.

    Trong quán mọi người cười nghiêng ngả, khiến Bích Túc mặt đỏ tới tận mang tai, tức giận nói: "Huyện úy đại nhân, ngài tuy là quan lớn, nhưng cũng không có quyền làm nhục đệ tử như vậy, danh tiếng của học sinh thế là mất hết rồi, thực sự mất hết rồi!"

    Triệu huyện úy mắng 1 tiếng: " Thối tha!" giống như sợ tà vật làm nhiểm bẩn đôi tay, lão nhanh chóng vất đi hai kiện đồ lót của nữ nhân, sau đó quay đầu nhìn về phía Đinh Hạo, sắc mặt có chút khó coi: "Đinh công tử ……"

    Thanh âm của hắn cũng có chút buồn phiền.

    Mười mấy người của Đinh gia lúc này nghệt mặt ra, tên A Ngốc này từ lúc nào trở thành công tử vậy, mà đó lại từ chính miệng của Triệu huyện úy đường đường là 1 vị quan viên triều đình nói ra.

    Đinh Hạo nhìn chăm chú vào từng cử động của Bích Túc, từ đầu đến cuối hắn vẫn chưa phát hiện ra sơ hở gì, nhưng khi Triệu huyện úy bỏ lại 2 kiện đồ lót của nữ tử, hắn rốt cục cũng phát hiện ra điểm khả nghi, hai mắt không khỏi sáng bừng lên, trên mặt cũng xuất hiện tiếu ý khi đã có kế hoạch hoàn hảo.

    Triệu huyện úy dù sao cũng lăn lộn bao năm trong chốn quan trường, chỉ là bất quá chuyện này ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn, nên hắn lúc này mới hơi có chút bối rối, chứ kỳ thật lão là người cực kỳ tinh minh, khi hắn quay đầu nhìn thấy vẻ tươi cười trên khuôn mặt của Đinh Hạo, hắn hơi ngẩn ra, [thần sắc cũng trở nên hòa hoãn chút ít.

    Tầm mắt của Đinh Hạo từ vẻ bi phẫn xấu hổ của Bích Túc từ từ chuyển xuống bên dưới, tới chiếc bách bao vẫn chưa được ăn ở trên bàn phía trước mắt, cười nhẹ đáp: " Đại nhân, vị Bích công tử này rất để ý tới bánh bao, vàng bạc ở trên bàn y vẫn không chút để tâm, mà chỉ sợ đại nhân làm rơi chiếc bánh bao trên bàn xuống đất."

    Triệu huyện úy cũng là người tinh minh,'' nghe nhạc điệu đoán được chương trình'' ^^, hắn với tay chộp lấy chiếc bánh bao trước mặt của Bích Túc.

    Sắc mặt của Bích Túc đại biến, y gầm lên một tiếng, rung tay vung lên, hai thỏi bạc bắn tới trước mặt của Triệu huyện úy, rồi y xoay người chuyển thân, nhân lúc Triệu huyện úy xông lên, mấy cây thương lộ xa 1 kẽ hở, lăn người về phía trước giống như linh thử bỏ chạy ra ngoài, thân thủ linh hoạt như vậy, thật khiến cho người đứng xem chỉ có thể than thở không thôi

    "Lộc cộc ……"

    Bích Túc chật vật mãi mới lăn đến cửa, hai tay chống đất, mông vểnh lên, thư thế giống như cách xông tới 100 mét trong quân đội thời hiện đại , trước mặt là một trận mưa tên dày đặc bắn tới, tiếng tên bay vù vù khiến người ta run sợ,mũi tên gần nhất chỉ cách đầu ngón tay của hắn chỉ đúng nửa thước, hắn nếu vọt nhanh tới trước cửa chỉ chút nữa thôi, chắc chắc hắn đã biến thành 1 con heo trúng tên rồi.

    Bích Túc sợ đến hai chân run lẩy bẩy ngồi bệt xuống đất, sau lưng có bốn cây thương đang chĩa vào xương sống của hắn.

    Triệu huyện úy trước khi tiến vào quán cơm đã phân phó cho lý chánh chuẩn bị thật tốt, hắn lần này ra ngoài chính là để bắt đạo tặc, nếu để một tên tiểu tặc dưới sự chuẩn bị chu đáo như vậy trốn mắt trước mắt mình, há không phải để cho người ta cười đến rụng răng hay sao.

    Triệu huyện úy cũng không thèm quay đầu nhìn, gạt số vàng bạc cùng 2 tấm đồ lót của nữ tử bày đầy trên bàn sang một bên, để ý đến bánh bao trên bàn,hắn lần lượt coi qua 1 lần, rồi cầm lấy cái bánh bao lớn nhất căn 1 cái , cẩn thận bóc ra.

    "Cạch" một tiếng, một cái đồng ấn rơi xuống mặt bàn, ánh mắt của Triệu huyện úy nhất thời rực sáng.

    Quan ấn hình vuông, cạnh bên dài khoảng 2 cm, phía trên ấn có hình ngói khum khum còn có khắc một chữ "Thượng" dùng để chỉ ấn văn nằm ở vị trí nào.

    Mặt ấn được khắc hoa văn in chìm.

    Thời Tống, các quan từ cấp châu, huyện quan trở lên gọi quan ấn là ấn, cấc cấp quan từ huyện quan trở xuống gọi quan ấn là ký.

    Các cấp quan ấn đều do Đại Tống Văn Tư Viện thống nhất chế tạo, tân quan nhậm chức được ban ấn, cựu quan phải trả lại ấn.

    Quan ấn của Triệu huyện úy vừa bị kẻ gian trộm mất chính là Lâm Thanh huyện úy quan ấn vừa mới được đúc : "Lâm thanh úy ký ".

    ================

    Chú Thích:

    (1): Tích '' Trịnh Nhân Thất Phủ" : thời cổ đại ở Trung Hoa, có người họ Trịnh mất chiếc búa, bèn nghi ngờ người hàng xóm là kẻ ăn cắp, từ đó, y theo dõi từng cử chỉ , hành vi , lời nói của người hàng xóm, càng lúc càng thấy người này giống tên ăn trộm.

    Sau này , y ở trong nhà mình tìm lại được chiếc búa, ngẫm lại , cử chỉ hành vi của người hàng xóm càng thấy người này là kẻ quân tử, ý câu điển cố này ở đây là chỉ lòng nghi ngờ khiến con người ta mất đi lý trí).

    (2): Đào hoa nhãn theo nhân tướng học là loại mắt có hình thái rất đẹp, còn đẹp hơn cả đan phượng nhãn, được miêu tả là đôi mắt to , có thần, mí mắt rõ ràng, nữ diên viên '' vạn người mê'' Trần Hảo có đôi mắt như vậy, còn ở nam là nam diễn viên Hồ Ca).

    Chương 17:Trừu ty bác kiển.

    Triệu huyện úy đứng ở trấn khẩu ( cửa ngõ ra vào của 1 thị trấn), nhìn bóng lưng của Đinh Hạo đang từ từ khuất xa, vuốt râu thở dài nói: " Người này tâm tư cẩn mật kín đáo, quan sát cặn kẽ tỉ mỉ, nếu như y có thể theo bổn quan tới Lâm Thanh nhậm chức, để hắn trở thành 1 áp ti cho mình cũng không có gì quá đáng, chỉ cần hơi rèn luyện hắn 1 chút, không lâu sau người này sẽ trở thành trợ thủ đắc lực."

    Áp ti không phải quan, thị lại, huyện tôn hay huyện úy đều có thể bổ nhiệm người vào chức vụ đó.

    Quan rất ít khi trực tiếp quan hệ với dân, áp ti này chính là nhân vật quan trọng để làm cầu nối, họ lật tay làm mây, vẫy tay làm mưa, ở bất kì địa phương nào cũng có thế lực riêng.

    Trong " Thủy Hử " , Tống Giang Tống Công Minh, chính là áp ti của 1 tiểu huyện thành, nhờ đó mà cũng hô mưa gọi gió một thời.

    Ở bên cạnh , lý chánh của Thanh Thủy trấn là Lâm Tế Minh nghe vậy , nhất thời đầy vẻ hâm mộ, nói: "Huyện úy lão gia nếu như đã thích hắn như vậy, sao lại không lưu hắn lại?"

    Triệu huyện úy cười tự giễu, lắc đầu đáp: "Đinh cô nương bắt đầu trước rồi mới tới Đinh Hạo, rất rõ ràng, y mới chính là người chủ sự của Đinh gia.

    Phách châu Đinh gia ta cũng nghe nói qua, Đinh gia thiếu gia sao lại rời cố hương đến Lâm Thành huyện làm lại mục cho ta?

    Thật đáng tiếc.

    Được rồi, người phương bắc các ngươi có phải là bị bệnh gì không?"

    Triệu huyện úy hỏi không chút suy nghĩ, Lâm Tế Minh lại không phải là không suy nghĩ, hắn không khỏi cười mỉa mai, nói: " Ý của huyện úy đại nhân là?"

    " Các vị công tử của đại hộ thế gia ở chỗ các ngươi khi ra ngoài,ai nấy cũng đều thích trang phục giản dị, thậm chí còn mặc cả trang phục của hạ nhân hay sao?"

    Triệu huyện úy hơi có chút buồn bực, khẽ nhướn mày hỏi, mới vừa rồi khi bắt được chân hung ( hung thủ thực sự), hắn lập tức phái người đi thả Tần thiếu gia, vừa xin lỗi, vừa khéo léo dò hỏi thăm thân phận thực sự của Tần công tử, không ngờ vị Tần công tử kia tức giận bừng bừng lên ngựa bỏ đi mất, khiến kẻ làm lão đại như hắn buồn bực không thôi.

    Triệu huyện úy cũng có chút đau đầu, chính là bởi vì y ăn vận như vậy, cứ coi như y chính là Tần công tử đi, nhưng trên người lại chẳng có tín vật gì để chứng minh, đổi lại là người khác thì liệu ai có thể tin được?

    Trang phục của vị Đinh công tử này lại càng kỳ quái hơn, y dứt khoát '' chơi trội '' ăn mặc như hạ nhân, thật không rõ khu Tây Bắc làm sao lại có tập tục quái gở như vậy, chẳng lẽ bởi vì nơi này không an toàn, sợ người ta trói lại bắt cóc đi hay sao?

    Triệu huyện úy đang nghĩ ngợi, trong trấn bỗng chạy ra một đám dân binh, dẫn đầu là 1 kẻ đang thở hồng hộc hô lớn: " Bẩm huyện úy lão gia, khởi bẩm huyện úy lão gia, tên …… tên ăn trộm kia đã trốn mất rồi ạ."

    Triệu huyện úy nghe vậy giận dữ quát : " Một đám phế vật, nhiều người như vậy còn không canh chừng được hắn hay sao?"

    Người kia có vẻ khổ sở đáp: " Đại nhân, tiểu nhân cũng không nghĩ ra, chúng tiểu nhân đã lục soát kỹ càng trên người hắn, lại trói hắn rất chặt rồi, hắn không ngờ lại có thể cởi được dây trói.

    Lúc hắn trèo tường định đào tẩu, tiểu nhân đã tóm được hắn, nhưng không nghĩ được khi nắm tóc hắn kéo xuống, nguyên lai tên trộm nọ lại là 1 kẻ trọc đầu."

    Triệu huyện úy vung tay đoạt lấy mớ tóc giả, hung hăng ném xuống đất, quát mắng: "Xuẩn vật, chỉ nắm được mớ tóc giả thì có cái tác dụng rắm chó gì!

    Tên ăn trộm nho nhỏ, lại dám động thổ trên đầu thái tuế, bổn quan há có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như thế, đuổi theo cho tra, nhất định phải bắt hắn cho bằng được!"

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� � � � �※※※※※※※※

    "A Ngốc …… a, không, Đinh Hạo à, khỏa quan ấn của Triệu huyện úy kia, ngươi làm sao lại biết được nó nằm trong tay của Bích Túc kia?"

    Xa đội vừa rời khỏi trấn, Liễu Thập Nhất, Lý Thủ Ngân, Tôn Phong, Dương Dạ mấy người bèn bức tới trước mặt Đinh Hạo,nồng nhiệt hỏi han , với bọn họ mà nói, A Ngốc hôm nay chính là thần.

    Nhìn nhìn 1 chút,rồi quay đầu lại nhìn, Triệu huyện úy vẫn còn đứng ở trấn khẩu phía xa tiễn đưa đoàn người, mới vừa rồi còn gọi hắn là Đinh hiền đệ, hiền đệ của huyện úy lão gia đấy, đâu phải ai cũng được vênh mặt nhìn đời như vậy đâu!

    Đinh Hạo mỉm cười đáp: " Kể ra thì cũng chẳng có gì thần bí, chỉ là từ tới hôm qua khi tới khách điếm, tiểu nhân phát hiện ngôn ngữ cũng như cử chỉ của Bích Túc rất đáng khả nghi.Hiện tại quan ấn của huyện úy bị trộm mất, hắn tự nhiên là kẻ bị tình nghi nhất."

    " Nói mau, nói mau, người này có điểm nào đáng khả nghi?"

    Đám người Lý Thủ Ngân nôn nóng đến độ không còn gì đáng để bọn họ nôn nóng hơn.

    Đinh Hạo cười nói: " Tối hôm qua tiểu nhân cùng Phùng đại chưởng tiên và Trư nhi tới quán cơm dùng bữa, Triệu huyện úy, Tần công tử và Bích Túc cũng đều đang dùng bữa ở đó.

    Trong ba người, nếu nói về quần áo, trang phục của Bích Túc có lẽ là hào hoa nhất.

    Nhưng theo tiểu nhân thấy, đồ ăn mà hắn kêu đều là những món ăn quen thuộc thường thấy, có lẽ lúc ấy trong điếm không còn món ăn gì thượng đẳng, cho nên điều này cũng không có gì đáng kỳ lạ cả.

    Nhưng những món ăn mà hắn dùng lại không tương xứng với thân phận Bác châu công tử có tiền có thế ."

    Liễu Thập Nhất hỏi: " Không đúng, Triệu huyện úy sáng nay khi tra xét thân phận những người trong điếm, hắn mới nói hắn xuất thân từ Bác châu hào môn, làm sao hôm qua ngươi hôm qua ngươi đã biết hắn là hào môn công tử thích ăn ngon mặt đẹp cho được?"

    Đinh Hạo đáp: " Ừm, chuyện này đích xác hôm qua tiểu nhân đã biết, đem so sánh với những gì mà hắn kể sáng nay , tiểu nhân có cảm giác rất kỳ quái.

    Tối hôm qua có 3 điểm khiến người ta nghi ngờ về hắn, thứ nhất, người này lúc tự rót rượu rồi uống 1 mình, y có thói quen đánh giá mỗi một người tới khách điếm.

    Tiểu nhân cũng Phùng đại chưởng tiên, Tao Trư nhi khi vào trong khách điếm, y cũng dò xét lần lượt cả ba người, chúng ta cũng đâu phải…con mẹ nó…đám đàn bà, có cái gì đáng coi chứ?"

    Mọi người cười nghiêng ngả 1 trận, Đinh Ngọc Lạc đang cưỡi ngựa, nàng cũng ghìm dây cương có ý đi bên cạnh xe ngựa của bọn Đinh Hạo, dỏng tai nghe hắn kể chuyện, thấy hắn nói chuyện thô tục y hệt đám hạ nhân, không khỏi hung hăng trừng mắt nhìn hắn, đáng tiếc Đinh Hạo lại không '' có phúc " được thấy.

    Đinh Hạo lại nói: " Khi y gọi món, y ném cả 1 cọc tiền lên trên bàn , thủ pháp vô cùng nhuần nhuyễn, tựa như một con bạc vung tiền trên sới bạc.

    Khi đứng dậy trở về phòng, y đi tới hậu viện,về tới của phòng mình,việc đầu tiên là cởi bỏ trường sam, điều này cho thấy y không phải là người quen mặc loại y phục này.

    Ngược lại nếu quan sát vị Tần Dật Văn thiếu gia, y lại hoàn toàn không giống.

    Khí độ ung dung tự tại của y có thể không nói làm gì, điều đó có thể bắt chước, ngụy trang bằng y phục cũng có thể được, nhưng có 1 số thói quen nhỏ lại không dễ gì có thể thay đổi.

    Đại Tống chúng ta coi thịt dê là cao sang, thịt lợn là thô tục, phú gia đại hộ chủ yếu ăn thịt dê mà ít ăn thịt lợn, Tần công tử nọ ăn vận tuy giản dị, nhưng khi vào tửu điếm mở miệng đã gọi ngay món thịt dê, đến khi nghe nói chỉ còn nửa khúc chân giò lợn thì vẻ mặt của y đã có vẻ không vui , điều đó cho thấy y bình thường rất ít ăn thịt lợn.

    Còn nữa, khi y ngồi xuống, hai chân theo tiềm thức đạp về phía trước, nhưng y lại đạp vào khoảng không, điều này cho thấy y bình thường bất kể là ngồi xe hay ngồi kiệu, hay là ở trong phủ đọc sách dùng cơm, bất kể là cái bàn y ngồi hay xe kiệu mà y hay đi, phía dưới đều có bàn đạp để nghỉ chân, cho nên khi y ngồi xuống, tiềm thức tự nhiên là tìm xem có cái bàn đạp hay không, đây chỉ có thể là thói quen của các bậc công tử hào môn mới có ……"

    Mấy người Liễu Thập Nhất , Lý Thủ Ngân nghe xong bèn ngẩn người, bọn họ còn không nghĩ ra được, những chuyện bình thường không có gì đặc biệt lại ẩn chứa nhiều đạo lý như vậy, Đinh Ngọc Lạc theo dõi đến mức nhập thần, đôi mắt đẹp của nàng liếc nhìn Đinh Hạo, thần thái cực kỳ mê người, trong tiềm thức có vẻ lại sùng bái hắn thêm 1 chút.

    Đinh Hạo lại nói: " Còn có một việc nữa, Đêm qua …… khụ khụ, đêm qua Phùng đại chưởng tiên ngủ ngáy quá to, tiểu nhân không làm sao mà an giấc được, đành phải ra ngoài tìm một chỗ nghỉ tạm, tiểu nhân bất ngờ phát hiện tên Bích Túc này lén lén lút lút đi lại trong hành lang.

    Điều này đương nhân cũng không phải bằng chứng để chứng tỏ y có định ăn trộm, Nhưng y là kẻ đáng nghi nhất.

    Nhất là khi y gặp tiểu nhân, tiểu nhân nói cho y biết tiểu nhân không ngủ được vì bên cạnh có người ngáy to quá, y không chút nghĩ ngợi khuyên tiểu nhân xé ngay một góc chăn bông ,lấy bông nhét vào lỗ tai là có thể ngủ ngon , điều này……liệu có thể là chủ ý mà một vị công tử phú gia đại hộ có thể nghĩ ra không?"

    Nói ra thì, tuổi thực của Đinh Hạo so với bây giờ còn lớn hơn, lại thường phải xử lý mấy công việc từ lớn đến nhỏ, từ việc nhà đến việc làng việc nước, khiến cho hắn có sức quan sát cùng khả năng suy luận ô cùng tinh tế từ những chi tiết nhỏ nhặt , nhưng nếu không phải hắn sinh sống được 1 thời gian khá dài ở nơi này, chưa chắc chắn đã chú ý đến những tiểu tiết như vậy.

    Khi y vừa mới đặt chân đến thế giới này, tuy nói y sở hữu ký ức nguyên vẹn của '' Đinh Hạo' , nhưng dù sao nhìn việc gì cũng có cảm giác mới mẻ, cho nên y đặc biệt mẫn cảm với những động tác rất nhỏ mà bình thường người ta cũng không mấy khi để ý.

    Bình thường ở Đinh phủ dọn dẹp quét tước,chuyến đi xa hoa hoành tráng lần này đã khiến khả năng suy luận của y có thêm nhiều thể hội mới, cho nên mới có thể từ một việc mà người ta coi nó là bình thường phát hiện ra những điểm không bình thường.

    Những người xung quanh không biết những chi tiết như thế, nghe hắn thao thao bất tuyệt như vậy, bèn coi hắn như là thần nhân.

    Mấy người Dương Dạ, Lý Thủ Ngân nghe đến nhập thần quá trình phân tích tinh tế đến như thế, chỉ có thể không ngừng than thở.

    Đinh Ngọc Lạc liếc nhìn hắn một cái, không nhịn được lòng trọng dụng người tài , nói: "

    Sau này khi nghỉ ngơi, ngươi không cần phải cùng phòng với Phùng đại chưởng tiên nữa.

    Được rồi, lòng hiếu kỳ của mọi người cũng đã được thỏa mãn rồi, cũng nên giải tán đi thôi, nên chú ý đến xa đội cho tốt ."

    Mọi người nghe xong lục đục giải tán, Đinh Ngọc Lạc quay ngựa chạy về phía trước, tới 1 nơi khá gần ,rồi chợt ghìm cương ngựa, đợi cho tới khi ngựa của Đinh Hạo chạy tới phía nàng,nàng vươn cao bờ lưng ong yêu kiều, cao giọng nói: "A ……

    Đinh Hạo, từ giờ trở đi, ngươi không cần phải đánh xe nữa."

    "A?

    Vậy ……

    Tiểu nhân làm gì bây giờ?"

    "Ngươi tâm tư cẩn mật, đúng là người đáng để trọng dụng.

    Vậy hãy làm chấp sự của đoàn xe chuyển lương của ta đi, ngươi phụ trách việc dò đường, an bài chỗ ăn nghỉ cùng tuyến đường vận lương , ngươi thấy sao?"

    Đinh Hạo đi cất cây roi điều khiển ngựa ở chỗ càng xe, tươi cười nói: " Tiểu nhân nào có tư cách nói làm hay không làm , đại tiểu thư nói làm là làm thôi."

    Đinh Ngọc Lạc giả vờ tức giận hỏi: " Bổn tiểu thư hỏi ngươi có làm hay không, làm là làm, không làm là không làm, miệng lưỡi thế làm gì, muốn làm lại giả vờ làm cao hả?"

    Đinh Hạo lập tức lớn tiếng đáp: " Làm !"

    Chương 18:Bích Túc chơi xấu.

    Đinh Hạo làm quản sự, nhiệm vụ so với Liễu Thập Nhất không khác nhau lắm, đều là phụ trách nghênh đón, tiễn khách, chỉ có giao tiếp cùng người khác, hắn từ một gia phó từng bước đến vị trí này, cũng không phải là một quản sự mà mọi người không phục.

    Địa vị của một người, vốn chính là dựa vào người khác mà lên, bọn họ là quản sự, thấy đường đường một huyện uý, hô hấp đều khó khăn, lấy đâu ra người như Đinh Hạo chứ?

    Triệu huyện uý luôn mồm gọi hắn là Đinh hiền đệ, hiền đệ của huyện uý, còn không làm được một quản sự của Đinh gia sao?

    Hơn nữa đây là việc gian khổ, lại chỉ do Đinh đại tiểu thư uỷ nhiệm, cũng không nhất định được lão gia tán thành, ai đi tranh chấp cùng hắn?

    Cho nên các vị quản sự đối với Đinh Hạo đều rất khách khí, cũng không ngáng chân hoặc âm thầm phá hắn.

    Vài ngày sau, hành trình coi như thuận lợi, bởi vì Đinh Ngọc Lạc đối với mọi người đặc biệt chu đáo, ăn uống dừng chân dọc đường, tuyệt không bạc đãi mọi người, ngày nào hành trình nhanh một chút còn có thể cho chút tiền thưởng, cho nên chiếm được sự ủng hộ của đội ngũ vận lương.

    Vận chuyển đường dài vốn là vất vả, giống như bọn họ mỗi người chạy đi chạy lại mệt mỏi không thôi, mọi người cũng không một câu oán hận.

    Đinh Hạo nguyên là một gia đinh, có thể cùng người khác hoà đồng, với lại tính nhẫn nại của hắn, ngay cả không dùng đến quyền hạn đều có thể ứng phó tình huống, đối phó bọn họ tự nhiên không có vấn đề gì, cho nên rất nhanh đã cùng mọi người hoà hợp.

    Chỉ mất vài ngày, người trong phủ Đinh gia đã hoàn toàn quen Đinh Hạo, rất nhiều người thậm chí còn có chút hâm mộ, sau một cơn sốt cao đã biến một tên ngốc thành một người mạnh vì gạo bạo vì tiền, nói chuyện làm việc khéo léo, so với người thường xuyên phụ trách đón tiếp như Liễu quản sự còn thoả đáng hơn.

    Ngay cả Đinh đại tiểu thư, không có việc gì cũng gọi hắn đến bên cạnh, hỏi hắn về lộ tuyến, an bài hành tung, tâm sự cũng có.

    Nhìn vẻ mặt đó, Đinh gia mặc dù không thừa nhận đứa con trai này nhưng nàng đã có chút thừa nhận sự tồn tại của vị đại ca này.

    Theo đề nghị của Đinh Hạo, lương đội thay đổi tốc độ di chuyển, chạy nhanh hai ngày, dừng chân một đêm, làm hành trình nhanh hơn, lại không để mọi người quá mệt mỏi.

    Đồng thời bởi vì bọn họ nhiều người, một khi xác định lộ tuyến, liến lập tức trước tiên phái người đến thành trấn phía trước an bài nơi dừng chân ăn uống, tiết kiệm được nhiều thời gian, theo ước tính đơn giản, dựa theo tốc độ này, đến Quảng Nguyên giao lương so với thời gian định ra trễ ba đến bốn ngày.

    Về phương diện Quảng Nguyên không có khả năng một chút lương thực dư cũng không có, hơn nữa ngày tết là thời điểm mọi người đều tích trữ hàng, tới trễ ba bốn ngày hẳn là không làm cho dân tâm xao động, quân tâm hoảng loạn.

    Đinh Ngọc Lạc mới thả lỏng tâm sự, an bài người trước tiên đi Quảng Nguyên thông báo cho tướng quân Trình Thế Hùng, trên mặt nàng cũng không khỏi lộ ra ý cười.

    Đến Hoàn Thuỷ trấn, đại đội nhân mã vừa mới nhập trấn, một hàng đội ngũ xe ngựa theo thôn trấn đối diện đã đi tới.

    Đi trước là bốn công nhân, đầu đội khăn tứ giác, mặc thanh bố giáp miên, chân đi giày lam bố, bên ngoài lại mặc áo khoác da dê, lưng đeo một thanh đao đang lười biếng vươn tay.

    Phía sau dẫn theo bộ khoái, một đám đông chóp mũi đỏ lên vì lạnh, không ngừng quát mắng trên dưới một trăm phạm nhân bị bọn họ áp giải.

    Những phạm nhân này quần áo tả tơi, tóc tai bù xù, trên trán xăm chữ, xem ra đều là tù phạm lĩnh chỉ sung quân Tây Bắc.

    Bọn họ so với sai nha ăn mặc còn đơn bạc hơn, một đám trông như cây củ cải đông lạnh trong mùa đông vậy, lạnh tới phát run.

    Hai đội nhân mã đồng thời tiến vào trấn, nhất thời có chút náo nhiệt, đoàn xe Đinh gia rất nhiều, hai đội nhân mã đem ngã tư đường nghiêm kín, sai nha gặp bọn họ cản trở hành trình, không khỏi hùng hổ đứng lên.

    Đúng lúc này, một người đầu trọc lén lút trà trộn vào nhân mã hai bên, người này mi thanh mục tú, trời sinh đôi mắt hoa đào, mặc quần áo tăng bào dài rộng, trên đầu không tóc cũng không có dấu hương, phỏng chừng là một tiểu sa di chưa thụ giới.

    Nhìn bộ dáng hắn, hết sức tuấn tú, thập phần phong lưu, tên nam nhân này đúng là đang đầu cơ kiếm lợi.

    Hắn đứng trong đống người một mực tìm kiếm, nhìn thấy đoàn xe Đinh gia đi tới, nhất thời nhếch… khoé miệng một cái, lộ ra vẻ mặt như cười mà không cười :” Thật đúng là con mẹ nó gặp tà, oan gia ngõ hẻm a.”

    Nguyên lai người này chính là kẻ trộm chạy trốn ở Thâm Thuỷ trấn Bích Túc, người này vốn là tên trộm chuyên nghiệp, ở một nhà giàu buôn bán, sắc tâm nổi lên câu dẫn vợ người ta, luyến gian tình nhiệt, nên quên hẳn nghề chính.

    Sau lại bị người phát hiện, một đường truy đánh, chạy trốn đến Thâm Thuỷ trấn.

    Hắn vốn nghĩ muốn ở Thâm Thuỷ trấn trộm thêm ít tài vật để tiếp tục chạy trốn, thấy Triệu huyện uý khí thế bất phàm, lúc này mới hướng hắn xuống tay, không ngờ đồ vật nọ trộm được mới phát hiện đó không phải châu báu, mà là một quả quan ấn.

    Hắn lá gan hiện tại không nhỏ, nhớ lời tổ sư gia lưu lại :” Kẻ trộm không đi về không”, liền muốn dùng cái quan ấn này vơ vét tài sẠTriệu huyện uý, không nghĩ lại gặp phải Đinh Hạo.

    Hắn khi đứng lên bị buộc chặt, dân tráng đem đồ vật đáng giá trên người hắn lấy hết, sau lại thừa dịp Triệu huyện uý đưa Đinh Hạo ra khỏi trấn, hắn thi triển xúc cốt công cởi dây thừng, mặc một quần lót chạy thoát ra ngoài, vừa ra khỏi thôn trấn gió lạnh làm hắn rét run, môi tái xanh.

    Cũng may trời không tuyệt đường người, chạy chưa được bao xa, hắn gặp một hoà thượng vân du bốn phương, hắn liền thừa dịp hoà thượng kia không đề phòng, một gậy đánh ngã, lột tăng y hắn bỏ trốn mất dạng, dọc theo đường đi hắn giả mạo hoà thượng, vừa đi vừa hoá duyên cầu thực, còn đáp xe đi, nhanh chóng đến Lâm Thanh.

    Bích Túc trên người còn có độ điệp của hoà thượng kia, trên đường gặp một ngôi chùa, hắn còn muốn vào miếu kiếm tiền, phải kiếm chỗ ở mấy ngày, sống qua mùa đông.

    Không ngờ hắn giữa đường thay đổi làm hoà thượng nên không hiểu quy củ, tăng nhân vân du bốn phương ngủ lại chùa khác không phải bất cứ lúc nào cũng được, hàng năm theo tháng giêng mười lăm ngày đông an kết thúc cho tới ngày mười lăm tháng tư, trong sáu con trăng này là thời gian hoà thượng dạo chơi, có thể đi thăm hỏi, ngoại trừ thời gian này, chùa chiền không tiếp đãi tăng nhân chùa khác đến nghỉ lại.

    Canh thời gian chẳng những không đúng, đầu trọc của hắn cũng có chỗ khả nghi.

    Chỉ có đủ giới đại hoà thượng mới có thể vân du bốn phương, nghỉ lại tại chùa khác.

    Hắn đỉnh đầu trơn tru, nhiều lắm là một tiểu sa di, với lại độ điệp viết thân phận rất không tương xứng.

    Người tiếp khách tăng kia nổi lên nghi ngờ, điều tra nghi vấn.

    Bích Túc đáp đầu Ngô mình Sở liền tự biết lộ chân tướng, vội vã lấy cớ đi tiểu tiện, nhảy ra ngoài từ bức tường sau nhà xí, lần nữa hoảng sợ đào tẩu, lần này ngay cả độ điệp đều đã đánh mất.

    Ỷ vào một thân tăng y, hướng tới người qua đường hoá duyên cầu thực, thật vất vả mới tới Hoàn Thuỷ trấn này, không nghĩ lại gặp phải đoàn xe Đinh gia.

    Mắt thấy đoàn xe Đinh gia đi tới trước mắt, Bích Túc hận tới mức hàm răng ngứa ngáy, hắn con mắt vừa chuyển, đột nhiên từ mặt đất nhặt lên một hòn đá, để vào cổ tay áo, đằng trước một chiếc xe ngựa đi tới trước mặt hắn, Bích Túc lấy đá ra, bấm tay bắn ra, hòn đá kia liền bay ra ngoài, vừa lúc đánh tới mắt con la.

    La ngựa tuy rằng khoẻ mạnh, nhưng con mắt cũng là nơi cực kỳ yếu ớt, lần này bị đau, con la kêu tê một tiếng, liền hướng phía trước chạy như điên, đối diện bốn công sai trở tay không kịp, cuống quýt trốn sang hai bên, ổn định thân mình chửi ầm lên.

    Xe la tiếp tục tiến lên trước, đâm thẳng qua những phạm nhân kia, lại đâm vào đối diện một đầu lừa kéo xe, lúc này mới bị xe kia giữ lại.

    Xe lừa đối diện kéo toàn là bình, bên trong đều là dưa muối, ăn va chạm này, vỡ vụn mấy chục cái bình, nước dưa muối nhất thời tràn ra đất, Bích Túc hắc hắc cười, lui lui cổ nghênh ngang mà đi.

    Vài sai nha kia tức giận, chỉ tay quát to :” Các ngươi làm phản rồi, dám đụng vào lão gia, người đâu, người đâu, dừng xe bọn họ cho ta, phải giáo huấn chúng nó một phen.”

    Theo tiếng quát lớn của sai nha, bộ dáng phạm nhân vừa lúc nãy thấy tội nghiệp giờ như mãnh khuyển được chủ thả ra, gào thét đánh về phía lương xe Đinh gia, một đám quyền đấu cước đá, thấy xe đập xe, thấy người đánh người, nhìn thấy vật gì yêu thích liền cất vào trong người, giống như một đám chó điên bình thường, nhất thời trên đường cái người ngã ngựa đổ loạn thành một đống hỗn độn….

    Chương 19: Va chạm.

    Liễu Thập Nhất vội vàng tiến lên, vừa thấy cảnh này chạy nhanh đến, vẻ mặt cười bồi, cúi đầu khom lưng nói :” Vị sai gia này, vị sai gia này, đừng động thủ, chuyện gì cũng từ từ.

    Súc sinh nó làm gì có mắt…”

    Người kia ngạnh cổ mắng :” Lão gia nhìn đầu gia súc này của ngươi rõ ràng là không có mắt, không đánh ngươi mấy roi, ngươi không hiểu được ngựa vua có ba mắt, đánh cho ta, đánh cho đầu gia súc này biết cách kêu tiếng lừa!”

    Người kia ra lệnh một tiếng, mấy người tù phạm đang vén một chiếc xe hăng máu xông lên, người nào cũng hung ác, đánh cho Liễu Thập Nhất lăn lộn dưới đất, gào khóc không ngừng.

    Trần Phong, Dương Dạ gặp vài người này công sai giống như tù phạm, tù phạm giống công sai, một người so với một người càng hung hãn, đều sợ tới mức đứng ở xa không dám đến gần, Đinh Ngọc Lạc vội vàng tìm đến, thấy bọn họ đã ném đi ba lượng xe ngựa, lương thực vứt đầy phố, ở chỗ này đập bể, liền phát hoả, nàng mày liễu dựng thẳng, nũng nịu một tiếng nói :” Dừng tay cho ta!”

    “Ai ôi, ta nghe thanh âm này giống như một nữ nhi, quả nhiên là một cô nương.”

    Công sai kia thấy một cô nương nữ xinh đẹp cải nam, đôi mắt nhất thời mị mị chớp loạn lên :” Tiểu nương tử, bản lão gia đi giải tù phạm đến nhà lao, đây chính là công sự quan trọng.

    Con la các ngươi kinh hãi cũng chẳng việc gì, ngươi nhìn xem, chẳng những người của ta bị thương, còn làm hỏng nhiều bình dưa muối như vậy, tù phạm nếu không có ăn, vạn nhất nhiễu loạn, ngươi làm thế nào mới tốt nha?”

    Đinh Ngọc Lạc cố nén giận dữ nói :” Vị quan gia này, xe chúng ta va chạm với ngài, tiểu nữ hướng ngài bồi tội.

    Người bị thương, tiểu nữ trả tiền thuốc men, bình dưa muối bị hỏng, tiểu nữ cũng bồi thường, không biết quan gia nghĩ tiểu nữ xử trí như thế còn chưa thoả đáng?”

    “ Ha ha ha, tiểu nương tử, ngươi nói thật dễ nghe, dễ dàng như vậy liền đem phu quân đuổi đi?”

    Công sai kia vẻ mặt chỉ thiếu hiện ra bốn chữ :” Ta là lưu manh”.

    Đinh Ngọc Lạc tức giận nói :” Thế vị quan gia bảo phải làm như thế nào?”

    Công sai kia còn chưa nói, một bên có phạm nhân đã cao giọng nói: “Cái này còn hỏi sao, chỉ cần tiểu nương tử nàng đừng đi đâu nữa mà theo chúng ta hầu hạ, thì việc kia coi như không có

    “ Ha ha ha…” sai gia mọi nơi, các phạm nhân đều cười to, Đinh Ngọc Lạc chưa chịu nhục nhã như vậy bao giờ, nghe những lời thô tục như vậy, mặt đỏ cơ hồ phun huyết, nàng nổi nóng lên, lớn tiếng quát :” Các ngươi rốt cuộc là quan hay là phỉ, giữa ban ngày ban mặt, trời đất sáng sủa, còn muốn lừa bịp tống tiền vơ vét tài sản phải không?”

    Sai gia kia khuôn mặt tươi cười nói :” Ngươi nói thật đúng, lão gia ngươi chính là phỉ khoác áo quan, thế thì sao?

    Là ngươi trêu chọc lão gia ta, không phải lão gia trêu trọc ngươi, ngươi đâm lão gia người ngã ngựa đổ, bỏ lại hai thỏi bạc rồi vỗ mông muốn đi sao?Trong thiên hạ làm gì có đạo lý như vậy.”

    Thời này công sai áp giải tù phạm đi lưu đày đến nhà giam vùng Tây Bắc bình thường không kiếm chác được gì, vận kém gặp vụ rắc rối nặng nhọc, tiền cấp lại ít, chỉ dựa vào đó rất khó nuôi gia đình sống qua ngày, dần dần lây nhiễm thói quen láu cá, không ít người ở các quan viên nhỏ, tìm biện pháp thu tiền.

    Bình thường nhìn thấy một ít người buôn bá đi ngang qua, đều nghĩ biện pháp lấy “va chạm” làm thủ đoạn tiến hành lừa bịp tống tiền.

    Hàng năm sau khi phán xét, sai gia cùng nhóm phạm nhân bị xử trọng hình cấu kết, hứa hẹn ngày sau ở trong ngục đãi ngộ sau, sau đó thừa dịp chuyển ngục, ở trên đường cố ý khiêu khích, lấy tiền tài của người khác, nếu đối phương dám phản kháng, liền sai bọn chúng cướp bóc hành hung, khu tây bắc ít người, thương lữ lại không phải người địa phương, làm sao đi kiện được, nếu muốn truy cứu đến cùng, sai gia liền đem trách nhiệm toàn bộ đổ lên người phạm nhân, tranh luận kiện cáo không bao giờ kết thúc.

    Hơn nữa tình hình chung, nạn nhân đều là người không có bối cảnh, quan viên cũng không nguyện vì thế miệt mài theo đuổi, bởi vậy “va chạm “ xu hướng càng ngày càng nghiêm trọng, do liên tục đắc thủ, sai gia càng làm càn, không chỗ nào cố kỵ.

    Hôm nay gặp đoàn xe Đinh gia thập phần khổng lồ, sai gia mới không nảy lòng tham vơ vét tài sản, chính là Đinh gia hiện giờ va chạm bọn họ trước, lưu manh này nào còn nói đạo lý.

    Đinh đại tiểu thư duyên dáng yêu kiều, dung mạo như tranh vẽ, dù nhăn mày hay cười đều rất đẹp, sai gia kia rất ít khi nhìn thấy một cô nương như vậy, trong lòng càng nhìn càng ngứa, hắn cũng biết vị tất có tư cách cùng tiểu mỹ nhân như vậy tiêu hồn một phen, nhưng chiếm chút tiện nghi ở mồm trong lòng cũng thoải mái, cho nên Đinh Ngọc Lạc càng tức giận, hắn càng đắc ý.

    Liễu Thập Nhất mắt thấy tiểu thư nhà mình chịu nhục, mặt mũi bầm dập đứng ở một bên can đảm nói :” Vị quan gia này, lương thực này của chúng ta, là quân lương chuyển đến Quảng Nguyên, trì hoãn thì giờ, chỉ sợ ngươi cũng khó trốn can hệ, sai ở chúng ta, bồi thường ngươi tiền là được, sao có thể khinh người như thế?”

    Công sai kia vừa nghe ngữ khí hắn uy hiếp, không khỏi giận tím mặt, chỉ tay mắng:” Các ngươi là thương nhân buôn lương thực, không có nhân đức, giá cả rẻ với quân địch, đắt với quân ta, gặp thiên tai địch hoạ, lại đầu cơ tích trữ, một hạt gạo đổi nghìn vàng, đoạt ruộng đất uống máu người, hướng quan phủ phiến lương, cũng là lừa trên gạt dưới, ở giữa mưu lợi bất chính, hiện giờ biên quân áp chế nước ta, không biết quân lương này chuyển cho vị quân gia nào, mời ngươi trở về nhìn xem!”

    Kẻ kia mắng, Liễu Thập Nhất sắc mặt phát trắng, nhất thời không lên tiếng được.

    Phiến lương mưu lợi lớn, tất nhiên là phải đầu cơ tích trữ.

    Mà quan phủ thu mua quân lương, lúc ấy thực hành chế độ “đánh giá “, mỗi tuần quan phủ địa phương triệu tập hành hội thương nhân bàn bạc quyết định giá cả thu mua.

    Thương nhân đút lót người môi giới, công lại cùng bán người, đem giá cả đẩy lên cao, lại cố ý không thu hàng hoá thương nhân khác, khiến cho giá cả xuống thấp phải bán cho thương nhân bản địa.

    Rất nhiều thương nhân gặp thời chiến sự, càng giữ lương lại, đầu cơ tích trữ, khiến cho quan phủ nâng giá thu mua.

    Nếu gặp thiên tai, không ít nhà thừa lương lại lập tức “bế địch”, giữ kho thóc bất động, giá hàng lên ào ào, mục đích chính là vì thiên tai thôn tính ruộng đất dân nghèo.

    Đinh gia có thể từ hai bàn tay trắng sau hai ba mươi năm trở thành đại phú đại quý, trừ việc chủ nhân Đinh gia Đinh Thừa Huấn thái độ làm người khôn khéo, ánh mắt độc đáo, cũng là chiếm được thiên thời, lúc trước Đinh Đình Huấn trữ lương, chính là lúc gặp nạn thiên tai trộm cướp, đất cằn ngàn dặm, dân chúng trôi giạt khắp nơi, nơi nơi đều có người chết, tình hình thảm trọng hai đồng vàng mới đổi được ba cái bánh bao.

    Đinh gia thừa dịp này đứng lên, mua vạn khoảnh ruộng tốt, trở thành Phách Châu thủ phủ.

    Tích luỹ ban đầu đều là huyết tinh, Đinh Đình Huấn làm người coi như ngay thẳng, còn như thế, những người khác có thể nghĩ đến.

    Hậu nhân thường xuyên than thở lòng người không bằng cổ nhân, lại không biết họ đến tột cùng đối với hành vi đạo đức đích thực của cổ nhân có bao nhiêu hiểu biết?

    Cũng không biết cổ nhân cao thượng dĩ nhiên có, sách sử cũng ghi lại, trên thực tế bất nghĩa giả càng nhiều, hơn nữa lúc ấy chế độ đo đạc chưa hoàn thiện, cho nên cổ đại gian thương càng làm hại dữ dội hơn.

    Đinh Thừa Huấn biết rõ trong giao dịch lương thực có rất nhiều môn đạo, mới cùng biên quân giao dịch, lấy “không đề cập tới giá, không ép giá”, lấy chỉ giá trung bình nhận vận lương, dùng thủ đoạn nhận thầu, lương khoản do quân đội đưa ra, chỉ do bọn họ vận chuyển.

    Tướng lãnh biên quân Quảng Nguyên không quản đến được quan lại nhỏ, mới đem Đinh gia có vạn khoảnh đất hợp tác, giảm bớt rất nhiều trung gian, tiết kiệm đại lượng quân phí.

    Hiện giờ lương thực Đinh gia muốn vận đi Quảng Nguyên bán cho quân đội, chính là thông qua quan hệ với tướng lãnh biên quân, đoạt được quyền kinh doanh lũng đoạn, hiện tại lương thực chưa đến biên quân, không được xem như quân lương, đừng nói quân đội sẽ không phái người hộ tống, bọn họ cũng không có đặc quyền hộ tống trên đường.

    Kia đều là quan lại nhỏ địa phương, làm sao có thể không biết ngọn nguồn trong đó, Liễu Thập Nhất đưa ra quân lương doạ người, ngược lại chọc giận hắn.

    Đinh Ngọc Lạc mày nhướng lên, trầm giọng hỏi :” Vị quan gia kia, việc này giải quyết thế nào?”

    Công sai kia vừa thấy cô nương giận tái đi, phong tình động lòng người, cả người xương cốt đều không có trọng lượng, đồng bạn cùng các phạm nhân ồn ào, nhưng cuối cùng tin tưởng chớt nhả Đinh Ngọc Lạc, trong miệng cười hì hì nói :” Bản lão gia bị la ngựa nổi chứng, nhất thời không nghĩ ra biện pháp, tiểu nương tử không bằng bồi lão gia uống hai chén, chúng ta ngồi xuống chậm rãi bàn.”

    Đinh đại tiểu thư thấy hắn khinh bạc như thế, lần này phát hoả thật sự, trong tay roi ngựa hướng xuống dưới đảo qua, “ba” một tiếng trúng lưng tay hắn, sai gia kia ăn mặc không dày, khí huyết không mạnh, bị nàng vừa kéo, đau kêu ôi một tiếng, hai đạo lông mi dựng thẳng lên, phạm nhân vừa thấy công sai đại ca bị đánh, lập tức tiến lên, đem Đinh Ngọc Lạc vây ở bên trong.

    Chương 20: Đạo lí tiểu nhân.

    Đúng lúc này, Đinh Hạo an bài ăn nghỉ ở tại trấn phía trước đi tới, vừa thấy Đinh Ngọc Lạc bị một đám phạm nhân vây ở bên trong, lập tức hét lớn một tiếng xông vào, thân thủ lôi kéo, đem Đinh Ngọc Lạc ra sau mình.

    Quát lớn: “ Các ngươi muốn làm gì?"

    Công sai đối với Đinh Ngọc Lạc mỹ nhân như vậy còn có chút thương hoa tiếc ngọc, đối với nam nhân không tốt như vậy, vừa thấy Đinh Hạo ngăn phía trước Đinh Ngọc Lạc, bộ dáng lục thất phẩm, quần áo thô tục bình thường, nhất thời nghiêm mặt cười quái dị nói: “ Tiểu tử ngươi là tảng đá nào tự nhiên hiện ra?Chẳng lẽ vị này là tiểu nương tử của ngươi?Tiểu nương tử, ta xem mắt ngươi không được tốt lắm."

    Đinh Ngọc Lạc nghe xong tức giận sắc mặt càng đỏ, nếu không có Đinh Hạo ngăn nàng phía trước, một roi sớm đã bất kể hậu quả vung xuống, Đinh Hạo một chút cũng không buồn bực, hắn không thể so với đại tiểu thư.

    Đinh Ngọc Lạc tuy nói vào nam ra bắc, biên quan tam đại thành đều đi qua, nhưng xuất hành đều có người nhà an bài thoả đáng, ăn , mặc, ở, đi lại cũng không đến nàng quan tâm, lại càng không cùng tam miêu cẩu tứ tiểu nhân vật giao tiếp, nói là lịch lãm, thật ra so với những người này kinh nghiệm giao tiếp kém xa lắm.

    Mà Đinh Hạo lại không giống, trước kia hắn phải giao tiếp với đủ loại đầu trâu mặt ngựa rồi, nhận thức sâu đậm “Diêm vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi" , làm quan phải nhiều ít cố kỵ thân phận, bình thường chuyện trái thông lệ sẽ không làm, nhưng người bình thường lại không giống.

    Rất nhiều việc không thành, chính là hỏng trong tay người bình thường làm việc cho nhân vật lớn, hơn nữa thường là hỏng những việc nhỏ nhặt.

    Chỉ cứng mà không mềm, khó thành đại sự.

    Người không thể không có nguyên tắc, cũng không thể quá nguyên tắc, hiện giờ Đinh gia khó khăn nhất là phải vận lương đến Quảng Nguyên, lúc này đòi hỏi phải thu mình, ngay cả bị oan uổng cũng phải nhịn, vì để thành đại sự, phải tự chịu mất mặt.

    Cho nên nghe xong tên sai gia hí lộng, Đinh Hạo không uất không giận, đạm đạm cười gian, trong lòng đã có tính toán, hắn tiến lên từng bước, hai mắt nhìn trời, vẻ mặt ngạo khí nói: “ Tại hạ chính là nghi trượng Đinh gia, quả thật tính không là gì.

    Chính là tiểu thư nhà ta các ngươi cũng có thể có ý làm nhục sao?

    Đinh gia lão gia tử ở Phách Châu thành, là nhân vậy số một số hai, tri phủ đại nhân ở trên, cũng là khách quý thường xuyên qua lại, ngươi là ai, cũng dám ngăn lương xe Đinh gia?"

    Sai gia kia cũng không biết cái gì Phách Châu Đinh gia, nhưng nghe hắn nói hàm hồ, trong lòng cũng có chút giật mình, nhất thời không rõ bọn họ rốt cuộc có địa vị gì, trong lòng liền sợ vài phần, chính là làm trò như vậy trước huynh đệ cùng tù phạm, hắn không thể vứt đi mặt mũi chính mình.

    Ngẫm lại Phách Châu còn cách nơi đây xa, không phụ thuộc lẫn nhau, sai gia kia ngạo khí dâng lên, cười lạnh nói:

    “ Vậy thì sao?

    Bản lão gia sự tình trọng đại, hiện giờ la của Đinh gia làm bị thương chúng ta, đụng phải xe chúng ta, dù quan toà ở trên kim loan điện(triều đình) đi nữa, bản lão gia cũng chiếm phần lý, sao phải sợ ngươi?

    Dùng tri phủ Phách Châu đến doạ ta sao, ngươi hỏi ta tên họ, lão gia liền nói cho ngươi, bản lão gia đi không thay tên, ngồi không đổi họ, ngươi nghe cho rõ, hình ngục Triệu Gia Bảo chính là ta, ngươi có thể làm gì ta?"

    Đinh Hạo am hiểu sâu tâm lý người bình thường cáo mượn oai hùm, trước ra vẻ ngạo khí chèn ép hắn, nếu hắn biết khó mà lui, mọi chuyện liền kết thúc.

    Nếu hắn muốn giữ mặt mũi, vẫn không chịu dừng, trong lòng tất cũng có ý nhượng bộ, hắn cũng có thể dùng cách khác.

    Hiện giờ vừa thấy Triệu Gia Bảo lộ ra tin tức, Đinh Hạo đột nhiên lộ ra vẻ mặt kinh hỉ, kinh ngạc kêu lên: “ Chuyện gì, ngươi…ngươi chính là Triệu Gia Bảo Triệu đại ca?"

    Triệu Gia Bảo kia bị bộ dáng hắn hù doạ đến sửng sốt, vẻ mặt vô lại cũng thu lại, chần chờ nói : “ Ngươi…ngươi biết được ta?"

    “Cửu ngưỡng đại danh, cửu ngưỡng đại danh a, ha ha ha…"

    Đinh Hạo vẻ mặt kinh hỉ đi đến bên người hắn, Triệu Gia Bảo còn đang sững sờ, Đinh Hạo đã nắm vai hắn nồng nhiệt hướng một khách sạn nhỏ bên cạnh đi tới: “ Ha ha, Triệu đại ca a, ngươi nói chuyện này thật buồn cười, chúng ta không phải là lụt vào miếu long vương, người nhà không nhận ra nhau sao."

    Triệu Gia Bảo lắp bắp nói : “ Ách…, vị huynh đài này…chúng ta có biết nhau?"

    Đinh Hạo vào tửu quán, gọi người đưa lên vài món ăn nhẹ, một hồ rượu nhạt, đem Triệu Gia Bảo đến chỗ ngồi, mặt mày hớn hở cười nói : “ Triệu huynh, ngươi không biết ta?"

    “Nga!"

    “ Ta lại nhận ra ngươi nha, từ nhà tù tiên khẩu về quản hạt Phì Hương, huyện uý Phì Hương kia, ha hả a…ha ha ha…"

    Triệu Gia Bảo căng thẳng, vội vã đứng lên, mang theo nghi hoặc nói : “ Ngươi…ngươi là thân thích huyền vũ đại nhân?"

    Đinh Hạo chạy nhanh kéo hắn ngồi xuống, cười nói : “ Không phải vậy, Võ đại nhân này a…., cùng huyện uý Lâm Thanh Triệu Kiệt Triệu đại nhân ngươi nghe nói qua chưa, ác, chưa từng nghe qua?

    Không sai, Mạc huyện uý đã cáo lão hồi hương, hiện giờ huyện uý Lâm Thanh họ Triệu tên Kiệt.

    Triệu đại nhân cùng tại hạ là huynh đệ, mấy hôm trước, còn cùng ngồi uống rượu, tiểu đệ lúc ngồi nói, phải hướng Quảng Nguyên vận lương, Triệu đại nhân còn cố ý nhắc tới Huyền Võ huyện uý, nói là bạn tốt tri giao, nếu ta có chuyện gì có thể thỉnh Võ huyện uý chiếu cố."

    Đinh Hạo lại nói: “ Triệu đại nhân tuy là mới tiền nhiệm, chính là cùng Võ huyện uý tương giao thật sâu, cho nên đối với các nhân vật của Phì Hương đều nghe nhiều nên thuộc, thỉnh thoảng cũng nhắc tới đại danh Triệu huynh, nói Triệu huynh quản lý nhà tù tiên khẩu, bọn kẻ xầu nghe danh mà chạy, chính là hào kiệt một phương, đáng tiếc dưới trướng hắn không có huynh đệ đắc lực như vậy, nhất thời vẫn thấy là việc đáng tiếc.

    Tại hạ bình sinh rất thích kết giao với nhân vật anh hùng, nghe Triệu đại nhân đối với Triệu huynh tán thưởng như thế, không khỏi ngưỡng mộ, ngươi xem, mới vài ngày công phu, tâm nguyện liền thành, rốt cục nhìn thấy Triệu huynh."

    “Nga…nga nga…."

    Triệu Gia Bảo bày ra bộ mặt tươi cười hướng hắn cười cười, bống nhiên trong lúc hắn vơ vét tài sản lại biến thành ngáng chân bạn tốt kiêm một kẻ ngưỡng mộ hắn, Triệu Gia Bảo nhất thời không thể thích ứng thân phận mới của chính mình.

    Đinh Ngọc Lạc, nhất chúng nghi trượng cùng sai gia, phạm nhân sóng vai đứng bên ngoài, nghi hoặc nhìn hai người trong tửu quán chạm cốc, một bộ dáng hữu hảo quen thân, nếu không biết Đinh Hạo cả đời chưa từng rời đi quá đại viện Đinh gia, bọn họ thật đúng là tưởng làm đây là hai người thân huynh đệ thất lạc nhiều năm gặp lại.

    Đinh Hạo rót cho Triệu Gia Bảo đầy một chén rượu, cười hì hì nói: “ Huynh đệ lần này là vận lương đến Quảng Nguyên, nếu đưa muộn làm hỏng đại sự của quan binh, huynh đệ không chịu trách nhiệm nổi, bằng không, còn muốn cùng Triệu huynh ở chỗ này vài ngày.

    Lần sau có cơ hội, huynh đệ hảo hảo mở tiệc chiêu đãi Triệu huynh một phen, như thế nào cũng không thể ở tại nơi nghèo nàn như thế này thiếc yến."

    Hắn ra bên ngoài xem xét, nhìn vài sai dịch mang bội đao, hướng Triệu Gia Bảo hỏi : “ Triệu huynh, vài vị sai dịch mang đao kia, cũng đều là kinh chế chính dịch bộ khoái sao?"

    Từ kinh chế chính dịch này, hắn là nghe Triệu huyện uý kia nói ở Thâm Thuỷ trấn, hiện giờ vừa lúc lấy ra dùng, biểu hiện hắn quả thật quen thuộc chuyện nha môn.

    Kinh chế chính dịch là chỉ danh ngạch biên chế bộ khoái của triều đình.

    Một huyện phủ nha có tạo ban, tráng ban, khoái ban, ba ban nha dịch.

    Bên trong bộ khoái chân chính cũng không nhiều.

    Bình thường một bộ khoái chân chính, phải có phó dịch hai người, từng phó dịch dưới tay lại có “người giúp việc" , “người cộng tác" sáu bảy người, toàn bộ một toán của một bộ khoái phải hơn mười người, như vậy bộ khoái mới là kinh chế chính dịch bộ khoái.

    Triệu Gia Bảo bị Đinh Hạo lừa dối một trận, nghe dường như hắn biết hết toàn bộ người ở Phì Hương, từ trên xuống dưới, trái trái phải phải, hắn đều có quan hệ, còn kém không nói thẳng hắn là thượng khách Huyện thái gia Phì Hương, Triệu Gia Bảo cố gắng tiêu hoá lời lý giải hắn nói, nghe vậy theo bản năng gật gật đầu.

    Đinh Hạo liền hướng ra ngoài vẫy vẫy tay, mạn thanh kêu : “ Tiểu Lạc, lại đây một chút."

    Bên ngoài vài người đang ngẩn ra, nghe xong lời này nhìn nhau, ai cũng không biết như thế nào.

    Đinh Hạo lại bảo: “ Tiểu Lạc, gọi ngươi đấy, tiến vào một chút, Triệu đại ca là hán tử hào sảng, cũng không phải lão hổ ăn thịt người, ngươi sợ gì?"

    Thấy hắn hướng chính mình vẫy vẫy tay, Đinh Ngọc Lạc ngạc nhiên nhìn tả hữu, chỉ vào mũi mình lắp bắp nói: “ Hắn…hắn gọi ai?"

    Tao Trư Nhi cười ha ha nói : “ Đại tiểu thư, A Ngốc hình như là gọi người…"

    Vài quản sự đều nhìn về phía Đinh Ngọc Lạc.

    Đinh đại tiểu thư như thế nhưng không có đi ngay, nàng chần chờ một chút, cư nhiên liền thật sự đi qua, vài quản sự không nhịn nổi liếc mắt theo.

    Triệu Gia Bảo liếc mắt một cái hơi xấu hổ đi tới Đinh Ngọc Lạc, nụ cười dâm đãng nói : “ Vị tiểu nương tử này là thế nào với Đinh huynh?"

    Hắn hỏi xong hai hàng lông mày còn ngả ngớn nhướng lên.

    Đinh Hạo nghiêm trang nói : “ Nàng là xá muội."

    “Ác!"

    Triệu Gia Bảo “bá" một tiếng thu hồi vẻ mặt dâm đãng, ngồi nghiêm chỉnh, so với thổ địa gia ngồi trong miếu nát còn đứng đắn hơn.

    “Tiểu Lạc, vị này là Triệu huynh, chính là vị Triệu đều đầu mà Triệu huyện uý nhắc tới.

    Mọi người là người một nhà, mới vừa rồi va chạm có chút hiểu lầm, ai cũng sẽ không để trong lòng.

    Chẳng qua vài huynh đệ dưới tay Triệu huynh bị thương, chúng ta không thể làm Triệu huynh khó xử, ngươi mang hai thỏi bạc đến, để Triệu huynh cấp cho các huynh đệ mua rượu uống.

    Chính là…

    Mấy chục bình dưa muối kia bị phá hư kia, cũng không biết trên trấn này các quán có trữ đủ hàng không, việc này thật sự khó giải quyết…"

    Triệu Gia Bảo vừa nghe vội vàng đứng lên, rất thức thời nói : “ Đinh lão đệ, người của ta cũng có lỗi với ngươi, tất cả mọi người đều là huynh đệ, như vật ta còn không bỏ qua được sao?"

    Hắn bưng lên một chén rượu một ngụm uống hết, xốc đai lưng, bước ra khỏi khách sạn, đứng dưới mái hiên vung tay lên, hào khí can vân nói : “ Các ngươi còn đứng đó làm gì ?Chờ lão gia ta mời các ngươi ăn tiệc phải không, một đám nên ăn cơm tù, không đem dưa muối nhặt lên, tới nhà tù các ngươi ăn cái gì?"

    Đinh Hạo hướng ánh mắt Đinh Ngọc Lạc, Đinh Ngọc Lạc hiểu ý, lấy ra hai thỏi bạc nguyên bảo, Đinh Hạo cầm lấy, vượt qua đi đến Triệu Gia Bảo bỏ vào trong tay, nói:

    “ Tình ý Triệu đại ca, tiểu đệ tâm lĩnh.

    Bạc này không phải cấp cho đại ca ngươi, đoàn xe Đinh gia hơn hai trăm xe ngựa, hơn một ngàn người, phải ở trên trấn tìm chỗ ở, nhất thời còn chưa tìm được nơi sắp xếp, tiểu đệ còn phải bôn ba trên trấn một phen, không thể tự mình hướng đại ca bãi rượu bồi tội, hai thỏi bạc này mời đại ca thay tiểu đệ hướng vài vị bị thương thiết yến tạ tội đi."

    “he ngươi nói, này…này…ca ca liền chịu rồi" Triệu Gia Bảo có chút ngượng ngùng thu bạc vào tay áo, thuận miệng nói : “ Hoàn Thuỷ trấn mặc dù nghèo, nhưng cũng không theo chuẩn mực.

    Triều Bảo chính gia nhà cửa lớn như vậy, vườn sau ước chừng ba mươi mẫu đất, còn dàn xếp không được hai trăm chiếc xe?"

    Đinh Hạo cười khổ nói : “ Tiểu đệ đi tìm Triều Bảo Chính, hắn không chịu cho ở, tung bạc ra thuê cũng không chịu."

    Triệu Gia Bảo vừa nghe, ngửa mặt lên trời ha ha, cười lạnh nói : “ Khí thế Triều lão nhân thật lớn, ngươi không cần phải gấp gáp, ca ca cùng ngươi đi, hắn không cho mượn cũng phải cho, một quan tiền cũng không đưa cho hắn.

    Hắn nếu không đáp ứng, ca ca hôm nay sẽ không đi, gần một trăm phạm nhân này, ăn của hắn, uống của hắn, không làm chết hắn, cũng không biết thủ đoạn của ca ca ngươi!"

    Chương 21: Hậu trạch nhữ ngữ.

    Có Triệu Gia Bảo Triệu đô đầu ra mặt, tài chủ của đất Hoàn Thủy trấn Triều Bảo Chính chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi mà đáp ứng đưa hậu viện (nhà sau) của mình cho đoàn xe Đinh gia.

    Không kiếm được tiền thì đã đành, lại còn phải khiêm nhường lễ độ mời người ta vào.

    Triều Bảo Chính tính toán sai lầm một hồi bị vợ mình mắng cho té tát.

    Hậu viện của Triều gia rộng lớn phi thường, lớn tới độ các gia đình nông gia không thể tưởng tượng nổi.

    Khu tây bắc hoang vắng, mà vùng này lại khá là nghèo, cho nên mỗi gia đình cũng không có ít đất, làm một bảo chính của địa phương.

    Triều gia có quyền có thế, đất tự nhiên là nhiều nhất, trong hậu viện của hắn có không ít hơn ba mươi mẫu đất.

    Đoàn xe Đinh gia tất cả đều chui vào trong đó cũng không thành vấn đề.

    Hôm nay thời tiết buổi tối đặc biệt ấm áp, ngay cả gió thổi qua người cũng không chút lạnh, hơn nữa trong thôn trấn chỉ có một khách điếm nhỏ.

    Cho nên đoàn xe Đinh gia toàn bộ đều ở trong trướng bồng trong hậu viên.

    Bởi vì từ nơi này muốn đi về Tây Bắc thì rất là hoang vắng, không có mấy nhà, ngoại trừ chỉ có một ít thôn nhỏ cơ hồ không có bóng người mà thôi.

    Cho nên cần phải mua đồ ăn nhiều một chút chuẩn bị cho hai ngày sắp tới, bởi vậy vừa dàn xếp xong, Phùng đầu lĩnh liền mang theo Trần Phong, Dương Dạ, Lý Thủ Ngân cùng vài vị quản sự đi lên trên bắt đầu mua đồ ăn, rau xanh, thịt, rượu, nước, thuốc trị thương… chuẩn bị cho đi đường.

    Mà buổi chiều Đinh Hạo cùng Triệu đô đầu với đám tay sai hò hét uống rượu, đưa những người này rời khỏi trấn nhỏ, khi trở lại Triều gia thì có chút men say.

    Kỳ thật lúc này nồng độ rượu không cao, nhưng để lâu quá rồi nên có phần nguy hiểm, nhưng là dù sao cũng có cồn.

    Đinh Hạo đi cùng đoàn xe, chạy tới phía trước an bài, thân thể đã sớm mệt mỏi, lại có men rượu vào người vì thế vừa trở lại trướng bồng đã lăn ra ngủ.

    Lần này hắn ngủ liên miên mãi tới khi hắn tỉnh lại thì sắc trời đã muốn tối rồi.

    Đinh Hạo đi ra khỏi trướng bồng, luc snayf rất nhiều dân tráng gia đinh cơm no rượu say đều đã ngủ sâu rồi, hậu viện tuy có nhiều người ở đây, nhưng mười phần cô liêu.

    Hậu viện dựa bên phải vào một sườn núi, trên sườn núi có rất nhiều cây ăn quả, lá cây đã rơi rụng hết, chỉ còn lại có cành khô trơ trọi.

    Xa xa, trên trấn truyền tới tiếng ca múa, thị trấn nhỏ còn có vũ sư, vũ long, say mê ngắm đèn ngày xuân mới.

    Trên ngọn cột cờ cao cao có xâu một chuỗi đèn lồng màu đỏ, nhẹ nhàng chớp động trong gió, kia là tiếng chiên tiếng trống, nhưng ở hậu viện lại vô cùng yên tĩnh lạnh lẽo.

    Đinh Hạo đứng dưới cột cờ, vừa tỉnh rượu, ý thức dần dần thanh tỉnh lại, bắt đầu suy tư nổi lên tâm sự của mình.

    Lần này hắn đi ra ngoài, khai mở giãn giới, đã biểu hiện năng lực của mình mới đám nghi trượng của Đinh gia, nhưng là sau khi trở về sẽ như thế nào đây, Đinh Đình Huấn đối với hắn sẽ có thái độ gì, rất khó mà xác định được.

    Không biết liệu cố gắng của mình có thể được hồi báo không?

    Có thể cải thiện tình cảnh của mình ở Đinh gia không?

    Có thể dựa vào Đinh thị mà khai sáng sự nghiệp của chính mình không?

    Có lẽ mình sẽ không có cơ hội để trở thành thân hào một phương như Đinh Đình Huấn, chẳng qua bằng vào kiến thức cùng sở học của mình, nếu cho một cơ hội đời này có thể sẽ làm được gì đó.

    Nhân sinh, chính là có thể sống khoái hoạt như người khác, như vậy có lẽ là đủ rồi.

    Đinh Hạo đang nghĩ ngợi, từ phía sau truyền tới tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn thấy, Đinh Ngọc Lạc đang yên lặng đi tới.

    Nàng vẫn một thân nam trang, chẳng qua bởi vì vừa mới tắm rửa mái tóc dài không buộc mà xõa ra, hơn nữa tối nay rất ấm áp, nàng không mang mũ, hé mở ra khuôn mặt cười ẩn dấu dưới mái tóc mềm mại, sóng mắt rực rỡ như sao trên trời đêm vậy.

    “ Đại tiểu thư!”

    Đinh Hạo có chút lúng túng vội vàng xoay người nhẹ nhàng vái chào: “ Chiều nay vì ứng phó với sai dịch, còn chưa thỉnh tội với đại tiểu thư, khi ở trên trấn, vì tên Triệu đô đầu kia, tiểu nhân phải giả mạo làm người chủ sự của Đinh gia, hô thẳng tên của đại tiểu thư, thật sự có lỗi.”

    Đinh Ngọc Lạc chăm chú nhìn hắn, đột nhiên cười khanh khách, ý cười thản nhiên, như hoa quỳnh dưới trăng: “ Được rồi, được rồi, đừng ở trước mặt ta mà ra vẻ tiên sinh, ngươi chỉ biết có vài chữ mà cũng đòi khoe chữ với ta.

    Ngươi có thể đuổi được công sai lưu manh đi, không làm lỡ đại sự của chúng ta, đó chính là một việc có công lớn, ta sao lại là người không biết tốt xấu mà trách ngươi chứ?

    Còn giả mù sa mưa nữa.”

    Đinh Hạo cảm thấy nóng mặt, Đinh Ngọc Lạc lại nói: “ Ta là một người con gái trong gia đình, dẫn dắt đội xe lương tới Quảng Nguyên, dọc đường tiếp xúc với người, đích xác cũng không tiện lắm, dọc đường đi có ngươi giúp đỡ, ta thoải mái rất nhiều, an bài tốt như vậy, chẳng qua trên thực tế… hiện tại ngươi chính là chủ sự đoàn xe này?

    Lương thực có thể tới Quảng Nguyên đúng hạn, chính là công lao của ngươi là lớn nhất.”

    Nàng nhẹ nhàng đi tới bên người Đinh Hạo, một mùi hương thơm cực phẩm cũng tùy ý bay tới, phảng phất xâm nhập vào chóp mũi Đinh Hạo.

    “ Ta vẫn có chút kỳ quái, ngươi chưa bao giờ đi quá xa nhà, lại chưa từng có lịch lãm gì, dùng cái gì để đối nhân xử thế chu đáo như thế, ngay cả Liễu nghi trượng, Lý nghi trượng bọn họ cũng không bằng ngươi đâu?”

    Đinh Hạo mở tay nói: “ Việc này… ta cũng không hiểu được, dưới tình thế cấp bách ta kiên trì đi lên, ngay từ đầu nói cái gì ngay bản thân mình cũng hàm hồ không rõ, nhưng nói xong chính là cảm thấy miệng lưỡi trơn chu, ta chỉ biết nói như vậy với bọn chúng thì sẽ có lợi, chưa từng nghĩ qua trong đó có đạo lý gì.”

    Đinh Ngọc Lạc khẽ thở dài: “ Nếu không như vậy, mọi người cũng không thể nghĩ ra được lý do nào khác, nói như vậy, thật ra ngươi là kỳ tài trời sinh không học cũng thành, nếu có thể được một phen mà luyện thì…”

    Nàng thở dài sâu kín, xoay người sang chỗ khác, buồn bã nhìn phương xa nói: “ Một đường này, cũng không gặp được đại ca, ta nghĩ, … huynh ấy hẳn là theo đường nhỏ trở về, hiện giờ đã về tới nhà rồi, nhưng không biết…huynh ấy bị thương thế nào.”

    “ Đại thiếu gia cát nhân thiên tướng, sau khi hồi phủ chỉ cần mời danh y khám và chữa bệnh, có thể…không có trở ngại gì.”

    Đinh Hạo cố gắng suy tư trong trí nhớ những gì có liên quan tới Đinh Thừa Tông, nhưng lại rất mơ hồ.

    Đinh Thừa Tông khác hẳn Đinh Thừa Nghiệp, hắn rất thành thục trầm ổn, tuổi còn trẻ đã thay phụ thân gánh vác sản nghiệp gia tộc.

    Trong một năm thời gian lớn đều ngoài bôn ba bận rộn, số lần trở lại trong phủ gặp Đinh Hạo là rất ít, hai người cũng không có gặp nhau nhiều cho nên ấn tượng đối với hắn cực kỳ ít.

    “ Đúng vậy ta cũng chỉ mong như vậy, chỉ mong đại ca cát nhân thiên tướng.”

    Đinh Ngọc Lạc than thở một hồi rồi phấn chấn lại tinh thần nói: “ Còn có ba ngày, phỏng chừng ba ngày nữa chúng ta có thể tới được Quảng Nguyên.

    Bắt đầu từ lúc này con đường phía trước mười phần hoang vắng, nếu thực sự cường đạo sơn tặc có ý đánh chúng ta, con đường nhỏ phía trước là nơi rất thích hợp cho bọn họ xuống tay, chúng ta cần phải đề phòng hơn gấp bội.”

    “ Vâng tiểu nhân đã rõ.”

    Đinh Ngọc Lạc quay đầu nhìn hắn mỉm cười nói: “ Người đó, tài ăn nói cùng nhanh trí đều có, nhưng không có học qua bát kinh đọc qua sách, chẳng qua không đọc sách cũng không lo, Tây Bắc này là nơi lạnh khủng khiếp, sông băng tan làm dân ở đó không nhiều lắm, phải ở trong này mà sống yên ổn thì phải dựa vào thân công phu, đọc sách thánh nhân vị tất đã có đất dụng võ.

    Nếu ngươi có cơ hội có thể học một chút công phu cung mã.”

    “ Cung mã, cưỡi ngựa bắn cung, học được để cường thân kiện thể cũng tốt, dùng để tự phòng vệ bản thân cũng tốt, chẳng qua tiểu nhân nghĩ, học một thân võ công cao minh cũng không thể chống lại được mười dân tráng không tinh võ nghệ bắn loạn vào người.

    Bằng một thân võ nghệ mà kiến công lập nghiệp chỉ có số ít mà thôi.”

    Đinh Hạo là người đời sau tới đây, khi đó người ta coi trọng lực lượng tri thức, bởi vì phát minh ra súng ống, võ nghệ cao minh vô cùng cũng chỉ trở thành những hạng mục biểu diễn hạng nhất mà thôi.

    Cho nên Đinh Hạo đối với việc dùng vũ lực ở thời đại này nhận thức không đủ, cảm thấy là không đúng.

    Đinh Ngọc Lạc đại khái nghe luận điểm như thế không khỏi nhướng mày kêu “ nga” một tiếng nói: “ Như vậy ngươi có cao kiến gì?”

    Chương 22: Kinh tâm.

    “ Ta cho rằng, người và thú khác nhau lớn nhất chính là người có trí tuệ.

    Một con dã thú có sức mạnh, nhất định phải dùng lợi trảo của nó để thể hiện; nhưng lực lượng của người, không nhất định phải dùng cơ thể để thể hiện, chỉ là người cậy sức mạnh thì có khác gì dã thú đâu?”

    Đinh Ngọc Lạc như cười như không nói: “ Ngươi không đọc qua sách, nhưng thật ra cũng có bộ dạng giống người đọc sách đó.

    Không tồi, nếu như mang cái lý do thoái thác này tới Khai Phong phủ hẳn là người đọc sách ở đó rất hoan nghênh, nhưng ở đây lại không thể thực hiện được.

    Thường nghe nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, nhưng ta mặc dù tập võ, cũng không phải nghĩ tới loại võ công địch vạn người, nếu không còn nuôi dưỡng quân đội làm gì?”

    “ Nhưng mà võ công cũng không chỉ là công phu cường thân kiện thể.

    Tây Bắc gần với Man tộc, cực kỳ mạnh mẽ, cho nên mọi người cũng tôn sùng vũ lực.

    Tỷ như nói, một người nhập ngũ có một thân công phu tốt, vậy sẽ có cơ hội được cấp trên nhận thức, đồng bạn khâm phục, ngươi dễ dàng trở thành người nổi bật.

    Võ công lúc này không chỉ là quyền thuật trên người ngươi, đồng thời cũng là hòn đá lót đường cho ngươi tiến tới.

    Ngươi hai bàn tay trắng không có gì, nhập ngũ lập được công lớn đã là một đường tắt để lập nghiệp của mình rồi.

    Ngươi đưa ra lý do thoái thác nếu là gặp phải Trình Thế Hùng Trình tướng quân từ một vị gia nô mà trở thành đại tướng quân trấn thủ biên cương, nghe xong tuyệt đối sẽ không đồng ý với ngươi.”

    Đinh Hạo ngạc nhiên nói: “ Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng vốn là gia nô của người khác sao?”

    “ Đúng vậy.”

    Đại khái là còn ba ngày lộ trình nữa là tới Quảng Nguyên, mà ngày giao lương đã trễ mất ba ngày.

    Quảng Nguyên chắc có ít nhiều lương thực dự trữ, nhất định có thể chống đỡ được, cho nên tâm tình của Đinh Ngọc Lạc khá tốt, liền kiên nhẫn giải thích với hắn nói:

    “ Trình Thế Hùng nguyên là một gia nô trong phủ của Tấn quốc đại tướng Đỗ Trọng Uy.

    Đỗ Trọng Uy là em rể của Tấn Đế Thạch Kính Đường, Thạch Kính Đường năm đó đem u vân mười sáu châu đưa cho người Khiết Đan, còn xưng là vua bù nhìn với người Khiết Đan.

    Hắn với người em rể của hắn đều là người không có khí cốt.

    Đỗ Trọng Uy khi còn chức vị là người tham tài háo sắc có tiếng, hắn nhậm chức ở địa phương, nơi đó cơ hồ cả đất cũng bị hắn quát cho sụt xuống ba thước.

    Khi đánh giặc, hắn thấy địch liền lui, khiếp đảm sợ chết, sau khi Tấn quốc vong, Đỗ Trong Uy tan cửa nát nhà, Trình Tướng Quân bỏ chạy tới Đại Tống ta, nhập ngũ làm một tên lính quèn, không tới vài năm sau dựa vào một thân bổn sự, liền liên tục thăng chức trở thành tướng quân trấn thủ biên cương uy danh hiển hách.”

    Nói tới người này, nàng thoáng dừng một chút lại nói:

    “ Đương nhiên, hắn có thể liên tục thăng chức, ngoại trừ bổn sự của mình, cũng được quý nhân phù trợ.

    Quý nhân này của hắn, chính là Chiết gia Phủ châu.

    Từ khi Đường Huyền Tông khởi nghĩa, trải qua hơn hai trăm năm loạn thế, các thế lực môn phiệt trong thiên hạ cơ hồ bị càn quét hết, nhưng là nhưng thế lực môn phiệt cũng không phải là không còn sót lại chút gì.

    Ở Mân Nam ( Phúc Kiến hiện giờ) còn có khu Tây Bắc ta, thế lực môn phiệt cùng bán phiên trấn vẫn còn đang tồn tại.

    Lấy khu Tây Bắc chúng ta mà nói, giống như Lân châu Dương gia, Phủ châu Chiết gia, Kim Minh Lý gia, Phong châu Vương gia, đều là nhưng môn phiệt lớn nổi danh, vũ lực cực mạnh, đối với hoàng đế Đại Tống cũng không cần phải nghe tuyên chỉ.

    Bọn họ chẳng những có binh lính, hơn nữa còn có tiền có lương, tây bắc nổi danh tứ đại thương nhân Đường Tần Chiết Lý, trong đó Đường gia chùng Lý gia chính là phụ thuộc vào Chiết thị, Chiết gia bản thân cũng là một chi buôn bán của Chiết thị, mà họ Lý lại là thương nhân trong chi họ tộc nhân của Kim Minh Lý gia…”

    Đinh Hạo bất động thanh sắc lắng nghe, lai lịch hắn kỳ lạ, cho nên đối với thân phận thật của mình vẫn giữ kín như bưng, chẳng những không dám nói ra với bất kỳ ai, cũng không dám lộ ra chút dấu vết nào.

    Lúc vừa mới xuyên quan, hắn đã hỏi thăm Trư Tao Nhi, biết được phương bắc có quốc qua Thát Tử kêu là Thiết Thoát quốc, còn tưởng rằng lịch sử đã có nhiều biến hóa.

    Hiện giờ xem ra, ngoại trừ đại Liêu biến tên thành Thiết Thoát, lịch sử cùng với mình hiểu biết cơ bản vẫn là độc nhất vô nhị.

    Nghĩ tới như thế, giả thiết hiệu ứng hồ điệp điều kiện tiên quyết là nó không có phản tác dụng gì, chính là người thực sự xuyên qua có khả năng thay đổi lại thế cục, ngươi tiếp xúc với người, trải qua chuyện, tự nhiên sẽ tạo ra rất nhiều phản ứng, triệt tiêu ảnh hưởng của nó.

    Nếu thật sự có người khác đi vào thời cổ đại trước mình, hơn nữa còn có ảnh hưởng nhất định, đích xác sẽ thay đổi một số chuyện tình, nhưng là chỉ cần đại xu thế không thay đổi.

    Vốn nên nhân thời thế mà trổ hết tài năng thì các anh hùng hào kiệt cũng không bởi vì hắn xuất hiện mà thay đổi nhân sinh vận mênh, thiên hạ lúc nào cũng to lớn như vậy.

    Nghĩ thông suốt mấy vấn đề này, trong lòng Đinh Hạo có cảm giác vui vẻ một chút, Thạch kính Đường là tội nhân thiên cổ, Đại Liêu đổi thang nhưng không đổi thuốc(bỠngoài thay đổi nhưng bên trong vẫn thế) sửa lại thành Thiết Thoát, như vậy….

    Đinh Hạo bỗng nhiên tò mò hỏi han: “ Phía nam của đại Tống chúng ta có phải là Đường quốc không?”

    Người thời đại này tin tức bế tắc, rất nhiều người cả đời không rời khỏi cửa nhà tới mười dặm, các lão nông chỉ biết ngồi ở điện Kim Loan là hoàng đế, về phần hoàng đế họ gì chưa chắc đã biết, triều đại thay đổi khi thiên hạ thái bình, có khi phải vài năm mới biết được, cho nên Đinh Hạo hỏi như vậy, Đinh Ngọc Lạc cũng không kỳ quái, nàng tự nhiên gật đầu nói: “ Đúng vậy Đường quốc đã truyền được ba đời, hiện giờ quân vương kêu là Lý Dục.”

    “ Quả thế..”

    Đinh Hạo trong lòng hưng phấn, có thể nhìn thấy thế giới mà trước kia chỉ trong đống giấy lộn, đích xác là một chuyện làm cho người ta hưng phấn, mặc dù nó có một chút biến hóa.

    Lý Dục, còn chưa biết vài năm nữa sẽ trở thành quân vương mất nước, hắn cùng Huy Tông hoàng đế Đại Tống tương tự nhau, hai người đều là quân vương mất nước, đều là đại tài tử, một người là Từ trung chi đế, một người là nhất đại tự tông.

    Hai người đều trọng dụng gian thần, là hôn quân không nghe lời trung lương.

    Lý Dục xa xỉ vô độ, tin phật nịnh phạt, tin gian thần Hoàng Phủ Huân, uổng sát danh tướng Lâm Hổ Tử; Tống Huy Tông trọng dụng “ lục đại gian” biến triều cương trở thành nơi chướng khí(khí độc) mù mịt.

    Lý Dục viết:

    Hoa minh nguyệt ám lung khinh vụ,

    Kim tiêu hảo hướng lang biên khứ.

    Hoa miệt bộ hương giai,

    Thủ đề kim lũ hài.

    ( Dich:

    Trăng lu hoa thắm sương bay nhẹ

    Đêm nay vừa hay chàng lại tới

    Tất bước lên thềm thơm

    Tay xách dép chỉ vàng) (1)

    Miêu tả hình tượng thiên cổ tình nhân sau thời tiểu Chu; Tống Huy Tông viết

    Thiển tửu nhân tiền cộng, nhuyễn ngọc đăng biên ủng.

    Hồi mâu nhập bão tổng hợp tình.

    ( Chén rượu nhạt uống cùng người, nhuyễn ngọc ở bên đèn.

    Quay đầu ôm lấy tình cuối cùng.) (2)

    Mà giành được đệ nhất danh kỹ đại Tống Lý Sư Sư.

    Cái khác chính là Lý Dục là vong trong tay Hán Nhân Hoàng đế, cho nên các nam nhân sau này đều đồng tình cho rằng hắn bất hạnh, nam nữ thanh niên quý hắn vì lãng mạn cùng tài hoa, hoàn toàn quên mất hắn hoa mắt ù tai vô năng.

    Mà Tống Huy Tông là vong trong tay hoàng đế ngoại tộc, những vết thương trong tâm trí hậu nhân bị hắn dùng muối chà xát vào, kết quả bị chửi mắng tới tận ngàn năm sau…

    “ Đinh Hạo?”

    Đinh Ngọc Lạc thấy tinh thần hắn hoảng hốt, không khỏi có chút sợ hãi, vội vàng gọi hắn một tiếng.

    Đinh Hạo giật mình bừng tĩnh, không khỏi cười nghĩ: “ Ta suy nghĩ việc này làm quái gì, cả đời này, ta ở Tây Bắc tạo ra một phần gia nghiệp, nhanh chóng làm người công đức viên mãn, còn chuyện của đế vương can gì tới ta.”

    Đinh Ngọc Lạc thấy hắn ngẩn người một hồi rồi cười ngây ngô, không khỏi vừa tức giận lại vừa buồn cười: “ Lúc này bởi vì nhân thủ bên trong đội vận lương không biết có ác ý không, một người cũng không dám dùng, đoàn xe lương này do một đám ô hợp hợp thành, ban đầu ta còn rất lo lắng, sau thấy biểu hiện đặc biệt của ngươi, ta mới có thể bình tâm được một chút, ngươi không nên khi thì khôn khéo, khi thì lại vờ ngớ ngẩn.

    Hiện giờ ta nhờ cậy toàn bộ vào ngươi.”

    Đinh Hạo vỗ cái cười ha ha nói: “ Không có gì, ta chỉ cảm thấy được đêm nay thời tiết…”

    Hắn ngửa đầu nhìn lên trời, tiếng cười ha hả chưa dứt, đột nhiên nhắm mắt cúi đầu.

    “ Làm sao vậy?”

    “ Đừng…không biết tại sao, một bông tuyết vừa rơi vào mắt ta.

    Ta vừa bảo đêm nay ấm áp, thì lại gặp phải tuyết rơi…”

    Nói xong câu đó, Đinh Hạo đột nhiên dừng lại, yên lặng một chút, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Đinh Ngọc Lạc, một nụ cười yếu ớt hiện lên trên gương mặt nàng.

    Hai người đối diện lúc lâu sau, trong mắt chậm rãi lộ ra sợ hãi khó hiểu, đồng thời ngẩng đầu lên.

    Bầu trời tối đen như mực, ngẩng đầu nhìn lại, cái gì cũng không rõ.

    Nhưng tới phạm vi ánh sáng bao phủ trên chuỗi đèn lồng trên cao, mới có thể nhìn thấy tuyết bay lả tả xuống dưới.

    Cảnh tượng phô thiên cái địa, tuyết lớn cô tịch, tâm trí hai người lập tức trầm sâu xuống tận đáy…

    ========

    (1) Bài “ Bồ Tát man” kỳ 1 của Lý Dục: Nguyên văn

    菩薩蠻其一

    花明月黯籠輕霧,

    今霄好向郎邊去!

    鏟襪步香階,

    手提金縷鞋。

    畫堂南畔見,

    一向偎人顫。

    奴為出來難,

    教君恣意憐

    Bồ Tát Man.

    Hoa minh nguyệt âm phi khinh vụ

    Kim tiêu hảo hướng lang biên khứ

    Sái miệt bộ hương giai

    Thủ đề kim lũ hài

    Họa đường nam bạn kiến

    Nhất hướng ôi nhân chiến

    Nô vị xuất lai nan

    Giáo lang tứ ý lân

    Trăng lu hoa thắm bay mù nhẹ

    Đêm nay đến với chàng duyên thế

    Tất xẻ dẫm thềm thơm

    Tay xách dép chỉ vàng

    Mé nhà nam gặp mặt

    Kháp chàng run bần bật

    Ra đây khó vô vàn

    Yêu em mấy tuỳ chàng

    P/S: Đoạn trong tác phẩm là mình dịch.

    (2) Đây là một đoạn mà Triệu Cát ( Tống Huy Tông) thêm vào trong bài đồng ca của Trung Quốc tên là Trương Hành Dâm Diễm Thi Ca.

    Nguyên văn tiếng trung:

    张衡淫艳诗歌《同声歌》:

    邂逅承际会,得充君后� � � � �,情好新交接,恐栗若探汤。

    不才勉自竭,贱妾职所� � � � �。绸繆主中馈,奉礼助蒸尝。

    思为莞蒻席,在下蔽匡� � � � �。愿为罗衾帱,在上卫风霜。

    洒扫清枕席,鞮芬以狄� � � � �。重户结金扃,高下华镫光。

    衣解巾粉御,列图陈枕� � � � �。素女为我师,仪态盈万方。

    众夫所希见,天老教轩� � � � �。乐莫斯夜乐,没齿焉可忘!

    Hán việt:

    Giải cấu thừa tế hội, đắc sung quân hậu phòng, tình hảo tân giao tiếp, khủng lật nhược tham thang.

    Bất tài miễn tự kiệt, tiện thiếp chức sở đương.

    Trù mâu chủ trung quỹ, phụng lễ trợ chưng thường.

    Tư vi hoàn nhược tịch, tại hạ tế khuông sàng.

    Nguyện vi la khâm trù, tại thượng vệ phong sương.

    Sái tảo thanh chẩm tịch, đê phân dĩ địch hương.

    Trọng hộ kết kim quynh, cao hạ hoa đăng quang.

    Y giải cân phấn ngự, liệt đồ trần chẩm trương.

    Tố nữ vi ngã sư, nghi thái doanh vạn phương.

    Chúng phu sở hi kiến, thiên lão giáo hiên hoàng.

    Nhạc mạc tư dạ nhạc, một xỉ yên khả vong!

    Triệu Cát tức Tống Huy Tông đã thêm vào một đoạn sau:

    Tiếng Trung:

    浅酒人前共,软玉灯边拥。回眸入抱� � � � �合情,痛痛痛。轻把郎推。渐闻声� � � �� ��微惊红涌。试与更番纵,全没些� � � �缝 ,这回风味成颠狂,动动动,臂儿相� � � � �,唇儿相 凑,舌儿相弄。

    Hán Việt:

    Thiển tửu nhân tiền cộng, nhuyễn ngọc đăng biên ủng.

    Hồi mâu nhập bão tổng hợp tình, thống thống thống.

    Khinh bả lang thôi.

    Tiệm văn thanh chiến, vi kinh hồng dũng.

    Thí dữ canh phiên túng, toàn một ta nhi phùng, giá hồi phong vị thành điên cuồng, động động động, tí nhi tương đâu, thần nhi tương thấu, thiệt nhi tương lộng.

    Chương 23:Tuyệt cảnh.

    Mùa đông năm nay liên tục không có tuyết, giờ đây tuyết lớn rốt cục vẫn tới, miền bắc Trung Quốc bông tuyết rất lớn, chỉ một lát sắc trắng đã bao trùm cả mặt đất.

    Sau khi phát hiện tuyết lớn rơi, Đinh Ngọc Lạc cùng Đinh Hạo lập tức đứng lên, kêu gọi mọi người vừa mới nghỉ tạm, mặc kệ bọn họ không tình nguyện, vừa đấm vừa xoa bắt mọi người phải đứng lên tiếp tục lên đường.

    Tuyết lớn dày đặc, đất trời một mảnh mênh mông, hừng đông, gió to lại nổi lên.

    Mới đầu còn lo lắng tuyết rơi đọng lại trên người, trên bánh xe, hiện giờ lo lắng không còn, gió thổi mạnh làm bông tuyết chui thẳng vào cổ áo, càng làm hàn khí lạnh thấu cốt, từ xa nhìn lại, cả đoàn người ngựa đều trở thành những người tuyết sống động.

    Trên mặt đất tuyết rơi dày vài thước, bánh xe khó có thể tiến lên, đầu lĩnh, xa phu cùng hộ xe dân tráng cùng đẩy xe, liều mạng đỡ la ngựa, tới giữa trưa mọi người đều kiệt sức, bước từng bước cũng khó khăn, toàn bộ đoàn xe tạm nghỉ bên trong cánh đồng bát ngát trước không thôn sau không điếm.

    Không hề lo lắng mặt trời trên đầu, ánh sáng chiếu xuống tuyết trên mặt đất, phản quang làm hoa mắt.

    Tránh ở bên cạnh xe ngựa bọn tiểu nhị mỏi mệt vội vàng ăn lương khô, mặc cho Đinh Ngọc Lạc cùng Liễu Thập Nhất, Lý Thủ Ngân cổ động, thậm chí lấy phần thưởng lớn ra dụ dỗ, cũng không chịu tiếp tục đi về phía trước.

    Đinh Hạo cổ họng đều đau nhức, hắn khàn khàn lặp đi lặp lại, còn chưa từ bỏ ý định khuyên nhủ mọi người: “Các huynh đệ, không còn đường nào nữa, mọi người từ ngàn sơn vạn lĩnh đến được đây, còn có thể thua ở đoan đường cuối cùng này sao, mọi người hãy dốc sức, Quảng Nguyên ngay ở phía trước chúng ta…”

    Một dân tráng kiệt sức dựa vào xe ngựa, hữu khí vô lực nói: “ Đinh quản sự, Đinh gia một ngày cấp 3 ngày tiền công, dọc đường đi đãi chúng ta không bạc, ta trong lòng đều có phân lượng, ngài nói không trượng nghĩa ta không tính đến.

    Nếu còn có thể đi, không cần ngài nói, ta liền theo ngài, chính là…. . chúng ta thật là không đi nổi nữa. ”

    Phùng đầu lĩnh đạp tuyết dày từ phía trước đã trở lại, lông mi hắn, râu đều đọng tuyết thành màu trắng, một thân mập mạp nếu áo da dê nhuộm thành màu đỏ, quả thực chính là ông già Nô-en.

    Hắn thấy Đinh Hạo, thở dài nặng nề, nói: “Tiểu Đinh à, đừng làm khó mọi người, cho dù đại gia hoả này đánh bạc với số mệnh mà đi, cũng là không được, đoạn đường này không dễ đi, tuyết rơi ngay cả đường đều không nhìn thấy, chúng ta hiện tại đã lạc đường ở giữa cánh đồng bát ngát, lại tiếp tục đi nữa, không được bao lâu trục xe đều sẽ gãy. ”

    “Chúng ta có thể sai người dò đường a, tuy nói chậm một chút còn hơn ngồi chờ chết. ”

    “Dò đường?Cho dù chúng ta tìm được đường, xe chở lương thực nặng như vậy, trên tuyết đọng dày như vậy cũng không thể chuyển động a. ”

    Đinh Hạo mắt nhìn bánh xe ngựa, gỗ làm bánh xe, độ rộng không bằng một nửa lốp xe o tô, trên xe chở thật nặng lương thực, hoàn toàn hãm sâu trong tuyết, la ngựa sức lực có hạn, dưới tình trạng chở nhiều lương thực chỉ sợ dù số lượng gấp bội cũng khó đem xe kéo qua tuyết đọng dày như thế này.

    Đinh Hạo nhìn đoàn xe khó khăn, dân tráng kiệt sức, vẻ mặt không khỏi mờ mịt, có lẽ hắn không để ý tiền đồ Đinh gia, chỉ là chuyện này hắn đã bỏ ra ít nhiều tâm huyết, hiện giờ…Liền như vậy xong rồi?

    Qua hồi lâu, yết hầu hắn mới nhẹ nhàng cử động, khàn khàn tiếng nói hỏi: “Đại tiểu thư đâu?”

    Người chung quanh nhìn phải nhìn trái, cũng không phát hiện thân ảnh Đinh Ngọc Lạc.

    Mới vừa rồi nàng còn ở nơi này cùng các quản sự đau khổ khuyên mọi người, trong lúc này, không ai chú ý đến nàng đi đâu.

    Qua hơn nửa ngày, Tiết Lương mới nói : “A ngốc, mới vừa rồi…ta xem đại tiểu thư hướng bên kia đi. ”

    Đinh Hạo nhìn theo phương hướng Tao Trư Nhi chỉ, trước mặt một mảnh trời cao, cùng đại địa tuyết trắng rất xa hoà cùng một chỗ.

    Tuyết lớn trắng xoá đem cỏ lau đè xuống, cỏ lau cong lại, bông lau chôn dưới tuyết, ở trên mặt tuyết đọng dày có một hàng chân thật sâu để lại.

    Đinh Hạo từ trên càng xe rút trường tiên làm gậy chống, đuổi theo vết chân.

    Đó là một cái sườn núi, nếu không nhìn thấy một gốc cây lau, xem phong cảnh kia tựa như bờ biển, càng giống sa mạc dạng sóng, thê lương mà hoang vu.

    Đinh Ngọc Lạc một mình đứng lặng im ở phía trước, Đinh Hạo đi đến sau nàng, tĩnh lặng, nhìn mặt nàng thật trắng, tựa như bông tuyết trên vai.

    Mặt tái nhợt không có sinh khí, khiến nàng thoạt nhìn như một khối điêu khắc.

    “Đại tiểu thư…”

    “Ta hỏi qua Phùng đầu lĩnh…. ”

    “Cái gì?”

    “Hắn nói, thời tiết quái dị như vậy không hề có dấu hiệu báo trước.

    Trận tuyết này sớm không sớm, muộn không muộn, cố tình lúc này…. ngăn chặn đường chúng ta đi, ngăn chặn sinh lộ của chúng ta a…. ”

    “Đại tiểu thư…. ”

    Đinh Ngọc Lạc đột nhiên khanh khách cười, tuyết đọng trên đầu vai tuôn rơi: “Trận tuyết này…quả thực giống như là vì Đinh gia chúng ta mà rơi…”

    “Đại tiểu thư…”

    Đinh Ngọc Lạc chậm rãi xoay người lại, một bông tuyết cô độc rơi xuống, bị gió nhẹ thổi đến trên mặt nàng, lông mi nàng thật dài chớp cũng không chớp, ánh mắt trống rỗng nhìn Đinh Hạo, giống như thấy được xa xa chồng chất núi sông…

    “A ngốc, ngươi vốn nên là nhị ca ta, sao ngươi lại phải gọi ta là đại tiểu thư.

    Đinh gia ba mươi năm vinh hoa phú quý, ngươi chưa từng hưởng thụ một hào nào.

    Hạnh phúc?Hay là bất hạnh?Trước kia, là bất hạnh, hiện tại, cũng là may, ít nhất, Đinh gia tới ngày đại hoạ cùng ngươi không có nửa điểm quan hệ. ”

    “Đại tiểu thư…”

    “Tuyết lớn một ngày không hết, lương thảo một ngày không chuyển đến Quảng Nguyên.

    Đây là ngày kết thúc Đinh gia ta, vận số Đinh gia…kết thúc…”

    Đinh Ngọc Lạc ánh mắt chợt giật mình, chăm chú nhìn Đinh Hạo, khoé miệng cũng lộ ra một tia mỉm cười : “Nếu là thời thái bình, lương xe bị cướp cũng không sao, đây lại là biên quân lương thảo, thát tử phương bắc đang quấy rối biên quan, như thế là trời giáng đại hoạ xuống Đinh gia, ai cũng không cứu được chúng ta.

    Ta nghĩ…phụ thân vẫn còn may mắn, may mắn hắn vẫn coi ngươi như người qua đường, bởi vì người nhẫn tâm, không ngờ để lại cho Đinh gia một đường hương khói.

    Cố nhân nói, trong phúc có hoạ, trong hoạ có phúc, hiện giờ nghĩ đến thật sự không sai…”

    Nàng thần chí hoảng hốt, trên mặt ngược lại nổi lên một mảnh đỏ bừng, loại thần khí cổ quái này, Đinh Hạo nhìn thấy thầm phát lạnh cả người.

    Chỉ thấy Đinh Ngọc Lạc nói xong, từ sau lưng rút ra lợi kiếm : “Ngọc Lạc cứu không được Đinh gia, hiện giờ chỉ mong cái chết sạch sẽ, miễn cho còn sống chịu nhục…”

    Đinh Ngọc Lạc một lời chưa hết, trở cổ tay, kiếm đã hướng chính mình đâm tới.

    Lúc này hai người còn cách xa hai trượng, trên mặt đất là tuyết, dù thay đổi ở Thanh Hà trấn gặp gỡ tên ăn trộm có thân pháp nhanh như khỉ cũng tuyệt đối không kịp phóng qua ngăn nàng lại.

    Đinh Hạo nhất thời toàn thân đổ mồ hôi lạnh…

    Chương 24:Sinh cơ.

    May mắn vừa rồi thấy Đinh Ngọc Lạc có vẻ mặt khác thường, Đinh Hạo đã đề phòng, lúc này dưới tình thế cấp bách, Đinh Hạo không kịp nghĩ nhiều, lập tức vung roi, ”Ba” một tiếng nổ vang, roi như linh xà bay lên uốn cong tràn đầy khí thế, lập tức đánh vào cổ tay Đinh Ngọc Lạc.

    Đinh Ngọc Lạc đau đớn kêu lên một tiếng, năm ngón tay nàng theo bản năng buông lỏng, kiếm rời tay rơi xuống, ”Phốc” cắm vào trong tuyết, nàng ôm cánh tay ngạc nhiên nhìn về phía Đinh Hạo, máu tươi đỏ sẫm theo cổ tay nàng chảy xuống, rơi tung toé xuống tuyết trắng.

    Đinh Hạo bỏ qua roi, chạy trên tuyết tới, nắm lấy cổ tay nàng quát: “Nàng làm cái gì vậy vì sao tự sát?”

    Đinh Ngọc Lạc buồn bã nói: “Quảng Nguyên chiến sự một khi bất lợi, cho dù không phải vì vấn đề lương thảo, chỉ sợ cũng sẽ đổ lên đầu người Đinh gia chịu tội.

    Vô luận như thế nào, một kiếp này của Đinh gia là trốn không thoát, đại hoạ giáng xuống Đinh gia, luận tội nam thì xử trảm, nữ bán vào kỹ viện.

    Ta hiện tại nếu chết, còn có thể giữ được thân mình trong sạch. . ”

    Thời Tống có thể nói là các đời triều đại có pháp trị tốt nhất, hơn nữa làm người ta khen chính là, thời Tống không giết sĩ phu, trừ phi tạo phản thì tội lớn bình thường đều lưu đày là xong việc.

    Chẳng qua tội lớn vẫn phải tịch thu gia sản, tỷ như tể tướng , đã bị bãi chức cùng lưu đày Hải Nam làm ti hộ trong quân, gia sản bị sung công sạch sẽ, bốn đứa con tất cả đều bị bãi chức.

    Chính là loại chế độ rộng rãi này là đối với sĩ phu, không phải là đúng với tiểu dân, tiểu dân nếu phạm phải tội nặng, hoặc là làm cướp, như vậy nữ quyến sung làm nô tỳ của quan, đưa vào kỹ viện loại sự tình này vẫn thường có.

    Có vùng địa phương xa hoàng đế, thậm chí đem “ Người chờ xử lý trong tù”, cũng chính là chờ đợi thẩm lý và phán quyết chưa định tội, nữ phạm đều sung quan kỹ.

    Đinh Ngọc Lạc là tiểu thư nhà giàu, chết nàng không sợ, chính là nàng không chịu nổi nhục, mắt thấy tuyết rơi cả thước, thời tiết lại rét lạnh, lương thực như thế nào cũng không có khả năng đưa đến đúng lúc, Đinh gia đại kiếp nạn khó thoát khỏi, liến bắt đầu sinh ra ý muốn chết.

    Nàng nói xong cúi người tìm kiếm trong tuyết, Đinh Hạo quýnh lên, đưa tay bắt nàng, Đinh Ngọc Lạc luyện qua công phu, bình thường đi đường như cây liễu trước gió, nhìn không ra lợi hại, lúc này hai người chênh lệch lộ rõ.

    Đinh Ngọc Lạc dùng lực tránh, cũng không biết dùng thủ pháp gì liền bay lên trời, ”Bá” đáp trên tuyết xa ngoài ba trượng, rồi quay đầu chuyển hướng.

    Đinh Ngọc Lạc cúi người nhặt kiếm từ trong tuyết, lộ vẻ sầu thảm nói:

    “Chết cũng không phải là chuyện nghiêm trọng, để cho ta chết mới thật là tốt với ta…A ngốc…, Ngọc Lạc sắp chết, gọi ngươi một tiếng nhị ca, chỉ cầu nhị ca sau khi ta chết, đem thi thể tiểu muội về Phách Châu, miễn cho lưu lạc tha hương làm cô hồn dã quỷ!”

    Đinh Hạo cổ họng khàn khàn vội la lên : “Ai nói lương thực nhất định không đưa đến, nhưng có hy vọng chúng ta không thể buông tha!”

    Đinh Ngọc Lạc cười thảm nói: ‘Hy vọng?Làm sao còn có hy vọng, tuyết lớn như vậy, lương thực vô luận thế nào cũng không thể đưa đến. ”

    “Vị tất!

    Ta có biện pháp!”

    Hắn nhảy dựng lên, la:” Ta nghĩ tới một biện pháp có lẽ được. ”

    “Ngươi không phải an ủi ta?Thực có biện pháp sao?”

    Đinh Ngọc Lạc nghĩ muốn tin hắn lại sợ hắn thuyết phục mình không tự sát, cảm thấy lo được lo mất, trông đến đáng yêu.

    “Đến đây, trước tiên ta băng bó vết thương cho nàng…”

    Đinh Ngọc Lạc vội la lên: “Trước mắt còn chưa chết được, băng vết thương làm gì.

    Ngươi có biện pháp?Thật sự có biện pháp?Mau nói cho ta biết!”

    Đinh Hạo liền đem ý nghĩ của mình nói cho nàng một lần, Đinh Ngọc Lạc kinh ngạc nói: “Như vậy…thật sự được sao?Như vậy…. có thể trên tuyết chạy tới thành?”

    Đinh Hạo trong lòng thấy kỳ lạ, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ lúc này mọi người còn không biết xe trượt tuyết là cái gì?”

    Hắn vội đáp: “Biện pháp này, ách…là có một lão khất cái, khi đi qua thôn chúng ta, ta hảo tâm cho hắn cái ăn, cùng hắn chuyện phiếm, nghe hắn nói người phía bắc mùa đông liền dùng biện pháp này để vận chuyển, chẳng qua…. ta cũng không biết có dùng được hay không. ”

    Đinh Ngọc Lạc lẩm bẩm nói: “Nghe cũng đúng, nhưng thật ra to mới có thể”

    Nàng suy tư, cắn răng, quả quyết nói: “Thành!Chữa ngựa chết thành ngựa sống, dùng biện pháp này đi!”

    “Đại tiểu thư đây là muốn làm gì nha?”

    Lý Thủ Ngân nhìn mọi người nghe Đinh Ngọc Lạc phân phó dỡ xuống lương thực, la ngựa, cuối cùng đem tất cả xe đều hoàn toàn phá huỷ, trục xe, bánh xe bị dỡ xuống, toàn bộ thùng xe ghép với nhau, càng xe cùng một ít tiết bản bị dựng thẳng cố định ở phái dưới xe trống, không khỏi vẻ mặt mờ mịt.

    Đinh gia quản sự Liễu Thập Nhất ủ rũ đứng ở một bên, hai mắt đăm đăm, lẩm bẩm: “Đinh gia xong rồi, Đinh gia xong rồi, Đại tiểu thư điên rồi…”

    Trần Phong cùng Dương Dạ, hai tá điền, đầy tớ ngồi xổm ven đường, u buồn nhìn dân tráng bận rộn, Trần Phong thở dài một tiếng nói: “Đinh gia xem như là hết rồi, chúng ta những ngày tốt đẹp cũng hết theo. ”

    Dương Dạ không cho là đúng nói: “Vị tất, mặc kệ ai làm chủ, đều không ly khai khỏi ruộng hoa màu của mình, nếu không chúng ta chính là bọn côn đồ?”

    Trần Phong không đồng ý nói: “ Chỉ mong sao, nhưng chính là tìm một ông chủ mới vị tất có thể giống Đinh lão gia đối với chúng ta phúc hậu như vậy a. ”

    Dương Dạ “này” một tiếng nói: “Được rồi, nhìn xem Đinh gia có kết cục gì, chúng ta a… vừa lòng không. ”

    Đinh Ngọc Lạc đem mũ da xuống, vội tiến về sau chỉ huy, trên trán mồ hôi chảy ròng ròng, đầu nàng ẩn ẩn bốc lên sương mù, Đinh Hạo lại bởi vì cổ họng khàn khàn, hăn hô lên thanh âm đều có chút lạc giọng, nghe có chút buồn cười, chính là ngữ khí đó lại lộ ra một ý nghiêm khắc, làm cho người ta không dám cười.

    Mọi người bận rộn nửa ngày, làm tất cả xe đều huỷ đi trang bị xong, lại lần nữa chỉnh lại, đem lương thực chất lên, buộc dây thừng làm thành cái dây kéo thuyền, đa số mọi người cũng nhìn ra chút môn đạo.

    Xe trượt tuyết, là dân tộc phương bắc phát minh là một loại phương tiện chuyên chở vào mùa đông, lúc ban đầu, nơi phương bắc lạnh khủng khiếp ván trượt tuyết hiện đại chính là phương tiện giao thông, việc này có từ thời ký Tuỳ Đường có người đi xa phát hiện ghi lại chẳng qua vẫn chưa khiến cho người Trung Nguyên chú ý.

    Sau lại do ván trượt tuyết dẫn dắt, dân tộc phương bắc lại phát minh ra xe trượt tuyết làm phương tiện chuyên chở, mà người Hán còn chưa gặp qua loại công cụ này.

    Nhưng mấy thứ này bọn họ có lẽ không thể tưởng tượng được, gặp được cũng không thể nhận biết.

    Vừa thấy mấy thứ này được đặt trên tuyết, trên đặt lương thực, người sáng suốt vừa thấy liền hiểu được làm như vậy có mục đích.

    Trần Phong cùng Dương Dạ vừa sợ vừa lạ đứng lên nhìn một đám xe trượt tuyết, hơn nửa ngày, Trần Phong mới giật mình thở dài: “Đại tiểu thư đây có phải là…, hắc!Thật sự là lợi hại, nàng còn nghĩ ra biện pháp như vậy, chính là…này…. có thể thành công sao?”

    Dương Dạ liếc mắt thấy Đinh Hạo đang vung tay múa chân bận rộn không ngớt, hừ một tiếng nói: “Xem ánh mắt ngươi kìa, đây là chủ ý của đại tiểu thư sao?Đây là A Ngốc nghĩ ra.

    Được A ngốc…Thời điểm này lưu lại, hắn có định lực này, khí phách này, tâm tư này thật sự là khó tin a.”

    Gió thổi, bông tuyết lẻ loi bắt đầu bay lên, hắn hai tay cho vào trong áo, liếm liếm da môi bị nẻ, lui cổ cười lạnh: “Đinh lão đại bại, có thể đứng lên hay không khó mà nói, Đinh lão nhị đúng là không có tiền đồ, hắn cũng không để ý gia nghiệp của Đinh gia, nếu có Đinh Hạo đương gia…, chậc chậc sách, đáng tiếc, ông chủ vì thanh danh đã đánh mất một cái bảo bối…”

    Chương 25:Hiểu được sẽ đứng lên.

    Đợi cho hết thảy chuẩn bị sẵn sàng, sắc trời đã trở nên ảm đạm, gió lớn hơn nữa, bông tuyết cũng bay liên miên, Đinh Ngọc Lạc đứng ở trước ngọn gió, hướng tới dân tráng và gia đinh nói: “Hiện tại, tuyết lớn một hồi cản trở chúng ta tại chỗ này.

    Chúng ta cách Quảng Nguyên còn có 2 ngày lộ trình, nếu buông tha như vậy ta không cam lòng!Xe vô luận thế nào cũng bất động, chính là có cái này…cái đó…”

    Đinh Hạo nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Trượt tuyết…Ân ngươi nói là xe trượt tuyết đi…”

    “Ân, chính là có cái này xe trượt tuyết, tuyết sẽ không cản trở được hành trình của chúng ta.

    Xe trượt tuyết chở lương thực sẽ không sa vào tuyết, dựa vào nó, chỉ cần chúng ta hiệp lực, liền có thể đem lương thực đúng lúc đến Quảng Nguyên. ”

    “Cái gì?”

    Chưa thấy qua loại phương tiện chuyên chở này nhóm dân tráng đều nghị luận không tin nói: “ Này đồ vật này có thể được không?”

    “Đại tiểu thư, xe ngựa đều huỷ đi phụ kiện, này cái gì…xe trượt tuyết xem xét cũng không đủ rắn chắc a, vừa đi còn không bị huỷ?”

    Đinh Ngọc Lạc nói: “Trong lúc gấp gáp này, chúng ta cũng chỉ có thể nghĩ được biện pháp như vậy, không tồi, xe trượt tuyết dưới không có đinh, chỉ dùng dây thừng cố định, bên trên lương thực cũng không có dây thừng trói buộc, chuyển lên xác thực hao chút sức lực, chính là chỉ cần mọi người một đường chiếu ứng, một lần nữa buộc chặt hàng lại, tổng cộng hai ngày lộ trình không được hoang phí.

    Có la ngựa kéo, chúng ta sẽ giúp một tay, mấu chốt này nhất định không có trở ngại. ”

    “Đại tiểu thư, tuyết lớn như vậy, tay không đi đường đều có thể làm người mệt chết, còn phải một đường giúp đỡ lương thực, lôi kéo dây thuyền?Người còn sống được sao?”

    “Đinh đại tiểu thư, tiền kiếm được cũng phải còn mệnh mới dùng được, đối với Đinh gia chúng ta hết lòng quan tâm giúp đỡ, việc này, chúng ta thật sự làm không nổi nữa. ”

    “Làm không được, làm không được, đi thôi, đi thôi, Đinh gia lần này xem như xong rồi, chúng ta quay về đi. ”Một ít người đã bắt đầu cổ động mọi người tan vỡ.

    “Các ngươi…các ngươi…, ”Đinh Ngọc Lạc môi trắng bệch, tê giọng nói:”Các ngươi không thể đi, Đinh gia đối đãi các ngươi không tệ, chỉ cần có thể đem lương thực đưa đến…”

    “Lỗi lầm năm nay xuất hiện, chúng ta không phải cực nhọc sao, nhưng sống như vậy…không phải thân thích không gắn bó, chúng ta không thể vì người Đinh gia mà đem mạng vứt đi, đi thôi, đi thôi…”

    Âm thanh xôn xao càng lúc càng lớn, Đinh Ngọc Lạc thanh âm cũng càng nhỏ, mắt thấy rất nhiều người bỏ xe lương đi đến, Đinh Ngọc Lạc hai đầu gối mềm nhũn, cơ hồ quỳ rạp xuống mặt tuyết.

    Đinh Hạo tay mắt lanh lẹ, nhảy xa một bước đến đỡ nàng, sau đó hít sâu một hơi, dùng giọng lớn nhất quát: “ Đều đứng lại cho ta!”

    Một tiếng rống phát ra thật xa, lập tức đem mọi người dừng lại, mọi người đều dùng ánh mắt kinh nghi nhìn về phía Đinh Hạo, lúc đầu là yếu đuối, sau đó thông minh, hiện tại vẻ mặt hung hãn, nhất thời không thể thích ứng chuyển biến của hắn.

    “Các ngươi biết lương thực này là dùng làm gì không?Thát tử đang ở biên giới đại Tống chúng ta cướp bóc, có Quảng Nguyên quân coi giữ, chính là chỗ dựa vững chắc của chúng ta, nếu Quảng Nguyên quân không thủ được thành, chiến mã thát tử có thể tiến quân thần tốc, đốt nhà của ngươi, hiếp đáp nữ nhân của ngươi, lấy tính mạng của ngươi!”

    Mọi người đều ngơ ngác nhìn Đinh Hạo sắc mặt xanh mét đứng ở trên, tiếng quát càng lớn, ngay cả hắn còn có chút thấy không rõ, thanh âm theo gió đến lại nghe rành mạch.

    Gió tuyết quất vào mặt, Đinh Hạo rống lớn nói:” Tới bước này rồi, các ngươi còn vỗ mông muốn chạy?Thật sự thoải mái nhỉ?Các ngươi biết Đinh gia vì cái gì trả gấp ba tiền công sao?Bởi vì đây là lương, là quan quân hạ lệnh, lương phải đưa đến!Ngươi, ngươi, còn có ngươi…”

    Đinh Hạo kích động chỉ, bị hắn điểm đến dân phu đều khiếp đảm lùi lại mấy bước, Đinh Hạo chất vấn nói: “Các ngươi một đám hiểu hay không hiểu pháp luật đại Tống?Ngươi làm việc cho ông chủ, thu tiền công không làm thì làm sao?Bồi thường tiền công là xong!Nhưng ngươi hiện tại chính là do biên quân phái đi, nếu vỗ mông chạy lấy người, làm hại biên quân nếm mùi thất bại, làm hại vô số dân chúng đi theo, ngươi có biết kết cục ra sao không?

    Mất nhà!Mất đầu!”

    Đinh Hạo sắc mặt nặng nề, hù doạ dân phu, dân trong thôn sửng sốt, bọn họ không biết chữ, không hiểu cái gì gọi là Tống luật a, bọn họ chỉ biết là Đinh Hạo cùng Lâm Thanh huyện uý còn có đô đầu của Thiển Khấu ngục tù đều là bạn tốt, hắn nói quốc pháp là cái này, nói vậy…thì là cái đó.

    “Tham gia quân ngũ bỏ chạy thì làm sao?Mất đầu.

    Vì sao lại làm vậy?Bởi vì sợ tất cả mọi người học theo dẫn đến thất bại.

    Vận chuyển quân lương lâm trận bỏ chạy thì làm sao?Không có quân lương đó là xác định bị đánh bại, các ngươi ngẫm lại đây là lỗi thế nào?

    Cho dù các ngươi nghĩ không được, dùng mông nghĩ cũng nên nghĩ thông đi.

    Đem lương thực vứt đây để ngươi đi?Tốt, ngươi đi a, đi gặp được hòa thượng mà không tới được miếu, tránh được một lần không tránh khỏi mười năm…đến lúc đó, ngươi bị bỏ tù, bị chém, cả đời vậy là xong rồi.

    Sẽ có nam nhân khác đến đất của ngươi, sống ở phòng của ngươi, ngủ với nữ nhân của ngươi, đánh con ngươi!”

    Nhóm dân phu đều bị chấn động, rắm cũng không dám đánh.

    Nam nhân hai cây thương, chính mình một cây, đứa con một cây.

    Nam nhân hai khối đất, ngoài phòng một khối, trong phòng một khối.

    Hiện tại ngươi cả hai thương hai khối đất đều phải sung công tịch thu, ngay cả đầu cũng mất?Này…này…. sớm biết có đánh chết cũng không đi a…

    Trong tiếng gió tuyết kêu, chỉ nghe thấy tiếng Đinh Hạo khàn khàn gầm gừ: “Hiện tại đánh bạc một ván, đem lương thực đưa đến Quảng Nguyên, trở về không thể thiếu tiền thưởng của ngươi, về sau ngươi còn có thể vỗ ngực khoe với con ngươi: lúc trước nếu không có lão tử ta, Quảng Nguyên hơn mười vạn quân đã có thể giảm nhiều!

    Nơi này là một cánh đồng bát ngát, thanh âm không quanh quẩn, thanh âm Đinh Hạo khàn khàn rống ra, vừa mới truyền vào lỗ tai mọi người, liền hoàn toàn tiêu tán trong không khí, nguyên do như thế lại càng tăng thêm một loại cảm giác tàn nhẫn.

    Hơn một ngàn người trong đội ngũ rốt cục nổi lên một tia xôn xao, nghe xong lời nói của Đinh Hạo, bọn họ bắt đầu ý thức được, tuyệt cảnh này đã không phải chỉ là tuyệt cảnh của Đinh gia, bọn họ cũng liên quan vào đó.

    “Đinh….

    Đinh quản sự…”

    Một tráng dân khiếp đảm nói: “Chúng ta chịu khổ xuất lực không quan hệ đến, cả đời chúng ta bán sức lực, có thể trải qua cực khổ, mùa đông khắc nghiệt tới cũng đặt ở đầu giường lò sưởi, chưa trải qua việc này nha.

    Tuyết lớn như vậy, vừa nhấc chân là thụt xuống, bốn chân gia súc còn có thể chống đỡ được, chúng ta chính là hai chân con người. ”

    “Người?

    Sống tiếp được mới có thể làm người!”

    Đinh Hạo đứng trên một tảng đá lớn la hét: “Lui là chết, tiến là sống, để lương thực đến được Quảng Nguyên, ai cũng đừng nghĩ bản thân làm người.

    Hiện tại, chúng ta là con la, là ngựa, chúng ta chính là hai cái đùi gia súc lớn!”

    Đinh Hạo nói xong, nhảy xuống tảng đá, chạy vội tới một cái xe trượt tuyết phía trước, đem dây kéo thuyền khoác lên vai, dùng sức kéo một chút như kéo thuyền vậy, quát : “Đi a!”.

    Đinh Ngọc Lạc đôi mắt hồng hồng, không nói hai lời bước nhanh chạy đi, kéo một cái dây thuyền khác, cùng hắn sóng vai đứng, đem dây kéo thuyền đặt tại đầu vai mình.

    Đinh Hạo giúp đỡ la ngựa lôi kéo xe trượt tuyết, la lớn: “Đừng nhàn hạ, dùng sức đi, chỉ cần tốc độ mau vậy càng ngày càng tỉnh…”

    Liễu Thập Nhất đỏ mặt tía tai đứng dậy, tựa như uống một vò rượu, vung tay hô to nói: “Các bạn, theo ta tiến lên, lương thực vận đến ta hãnh diện làm người, vận không đến liền làm chó nhà có tang!”

    “Đi a, chúng ta liều mạng!”

    Dân tráng bị kích thích rốt cục phát ra toàn bộ tâm huyết, bọn họ suy nghĩ đỏ con mắt, đều nắm lấy dây kéo thuyền từng bước một hướng Quảng Nguyên xuất phát.

    Hết thảy, vì sinh tồn.

    “A ngốc…”

    Đinh Ngọc Lạc cùng Đinh Hạo kiên cường, nghiêng thân mình, lôi kéo lương thực trên chiếc xe trượt tuyết giản dị, đè nặng cổ họng kêu.

    “Ân”Đinh Hạo há miệng, dưới chân đạp về phía sau chấm đất, mắt nhìn phái trước.

    Đinh Ngọc Lạc nhỏ giọng nói: “A ngốc a, kỳ thật…ngươi mới chính là không đúng, lương thực nếu vận không đến, chỉ biết trách Đinh gia ta, tội sẽ không liên quan đến dân phu xa phu. ”

    Đinh Hạo ánh mắt chợt loé, đè thấp thanh âm nói:”Ta biết, nhưng là bọn họ không biết…”

    Chương 26:Trăng sáng.

    Đêm khuya, gió ngừng thổi tuyết ngừng rơi, đoàn xe cũng dừng lại.

    Hành lý vứt bừa bãi khắp nơi, mọi người nằm ngổn ngang dựa vào trướng bồng, bao đồ mang theo, có người nằm ngủ luôn trên tuyết, ai cũng khoác kín áo da chỉ chừa lỗ mũi rồi cùng chìm vào giấc ngủ say.

    Đinh Hạo thấy toàn thân xương cốt như rời ra từng mảnh, rõ ràng mệt tới cực điểm nhưng vẫn một mực bảo trì tỉnh táo.

    Trong lòng hắn đấu tranh dữ dội mà tinh thần vẫn duy trì trạng thái phấn khích, không biết là do uống rượu hay là do chỉ huy nhiều người như thế này đã làm nảy sinh một cảm xúc mạnh mẽ trước nay chưa từng có.

    Tao Trư nhi đã ngủ say, cả người cuộn vào trong chăn phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ.

    Đinh Hạo nhẹ nhàng đứng lên rón rén ra khỏi trướng bồng.

    Trăng sáng sao thưa gió mát thổi đến làm tinh thần hắn trở nên tỉnh táo lạ, hưng phấn trong lòng dường như cũng bị đè nén xuống.

    Bên cạnh có mấy người dùng bao đồ để chắn gió thay cho trướng bồng làm chỗ ngủ, Đinh Hạo ôm chặt áo khoác đi qua những người này đầu ngửa lên nhìn bầu trời đêm…

    Đinh Ngọc Lạc vẫn chưa ngủ, sau khi sắp xếp ổn thoả đội ngũ giao cho người dưới làm tiếp nàng mệt mỏi rã rời, mãi đến khi doanh địa đã hoàn toàn an tĩnh mới trở về, nhưng chưa được bao lâu do không yên lòng nàng lại rời trướng bồng đi vòng quanh nơi trú quân.

    Nàng không biết trong khoảng thời gian này đã đi được bao lâu, còn cách Quảng nguyên bao xa, khắp nơi đều bị tuyết trắng che phủ.

    Bọn họ đã lạc vào giữa vùng hoang vu, bọn họ chỉ có khả năng xác định đại khái phương hướng tiến đến mục tiêu, ngay cả Phùng đầu lĩnh cũng không thể xác định rõ ràng đã tới địa phương nào thì nàng làm sao mà yên lòng được.

    Sau khi thăm dò quanh quẩn một hồi lâu nàng lại nghĩ đến sự an nguy của Đinh gia, bởi vậy nàng nghĩ đến phụ thân mình, nàng vẻn vẹn mới một lần vận lương đã gặp phải nhiều khó khăn như vậy, nếu như không có Đinh Hạo đột nhiên ra mặt thì chỉ bằng bọn họ những người vốn chưa từng đi xa này, chỉ sợ đội ngũ bây giờ vẫn còn ở trong trấn.

    Phụ thân năm đó chỉ bằng vào bàn tay trắng đã gây dựng được sự nghiệp, mỗi phần tài sản là một phần khổ cực.

    Nàng cả người ướt sũng đi không mục đích, tư tưởng trĩu nặng trong lòng rất lâu sau mới quay trở lại doanh địa hướng trướng bồng mình, bỗng nhiên nàng nghe loáng thoáng thấy tiếng hát.

    Đinh Ngọc Lạc nhất thời giật mình, đêm hôm khuya khoắt mọi người đều mệt mỏi gần chết làm sao có thể còn có người hát?

    Chẳng lẽ là quỷ?

    Đinh Ngọc Lạc mạnh mẽ ức chế nỗi sợ hãi, nghiêng tai lắng nghe cả nửa ngày mới nắm chặt bảo kiếm nhẹ nhàng tiến đến.

    “Ngã thị nhất thất lai tự bắc phương đích lang

    Tẩu tại vô ngân đích khoáng dã trung

    Thê lệ đích bắc phong xuy quá

    Mạn mạn đích hoàng sa lược quá

    Ngã chích hữu giảo trừ lãnh lãnh đích nha

    Báo dĩ lưỡng thanh trường khiếu

    Bất vi biệt đích

    Chích vi na truyện thuyết trung mĩ lệ đích thảo nguyên…”

    ( Ta là một con sói cô độc tới từ phương Bắc xa xôi

    Chạy khắp cánh đồng bát ngát vô tận

    Gió bắc thê lương thổi qua

    Cát vàng chầm chậm lướt qua

    Ta chỉ lạnh lùng cắn chặt hàm răng

    Gầm lấy hai tiếng thét dài

    Không bởi gì hết

    Chỉ bởi vì thảo nguyên mĩ lệ như trong truyền thuyết …)

    ( Bài: Lang – Tề Tần. )

    “Ai đó?”

    Một tiếng quát nhẹ, giọng hát im bặt, Đinh Hạo thoắt cái ngồi dậy yên lặng trong chốc lát, khẽ nói: “Đại tiểu thư…”

    “A ngốc?

    Đinh Hạo!”

    Đinh Ngọc Lạc theo tiếng đi đến: “Ngươi chưa nghỉ ngơi sao?”

    “Ta không ngủ được”

    “Ta cũng vậy…”

    Đinh Ngọc Lạc than nhẹ một tiếng tới bên cạnh ngồi xuống:

    “Ngươi hát bài gì giai điệu thật kì lạ có điều rất dễ nghe…”

    “Nga, đây là bài ca trên thảo nguyên phương bắc, chính là do lão ăn mày đã nói cho ta biết về xe trượt tuyết hát qua, giai điệu rất đặc biệt nên ta nhớ kỹ. ”

    Đinh Ngọc Lạc nói: “ Vậy tên ăn mày này biết được xe trượt tuyết của người phương bắc, lại có một khúc hát thê lương như thế kiến thức thật không giống người bình thường, hắn gọi là gì?”

    “Ách….

    Hắn gọi là Hồng Thất Công”.

    Đinh Hạo thuận miệng nói ra một cái tên.

    Đinh Ngọc Lạc cũng không nghi ngờ, nàng đong đưa hai bàn chân mỏi nhừ khẽ thở dài:

    “Các ngươi là nam nhân hoài bão so với đàn bà con gái chúng ta rộng lớn hơn nhiều, với tình trạng hiện nay mà ngươi còn có tâm tình ca hát, đối với ngươi …Ta chắng những không ngủ được mà ngay cả cơm ăn đều không vô. ”

    Đinh Hạo cười khổ nói: “Đại tiểu thư quá khen, ta đây cũng đang rất buồn phiền a”

    Đinh Ngọc Lạc nói : “Nói bừa, ngươi phát sầu mà vẫn còn ca hát?”

    “Đúng vậy ngươi không nghe nói qua nam sầu xướng nữ sầu….

    Ách…. a”

    “Ân?”

    “Nữ sầu đi dạo quanh đi…. ”

    “Nga…cũng có chút đạo lý, ta đây đi dạo cả buổi giờ tâm tình cũng tốt lên rất nhiều rồi. ”

    Đinh Hạo đổ mồ hội lạnh thầm tự mắng một phen nói tránh đi: “Đại tiểu thư, mặc kệ tất cả chúng ta cứ đi từng bước một tiểu thư không cần lo lắng nội bộ mất đoàn kết.

    Điều duy nhất chúng ta có thế làm là dù cố hết sức cũng phải đến được Quảng Nguyên thành nghỉ ngơi.

    Tiểu thư là chủ nhân Đinh gia thời điểm này ngươi nhất định phải bình tĩnh nếu như người luống cuống thì coi như xong rồi.

    Còn nữa lương thực dù đưa đến được cũng phải mất vài ngày, người còn phải xốc lại tinh thần mọi người, phải chuẩn bị khơi thông quan hệ với họ, nếu người ngã bệnh thì làm sao bây giờ?”

    Đinh Ngọc Lạc khẽ thở dài nói: “Ta hiểu, nhưng ta không tĩnh tâm được. ”

    Nàng nhìn phương xa mù mịt bỗng căm hận vỗ đùi nói: “Những man di này làm sao không chết, từ trước đến nay đều làm cường đạo, dù chính mình tự lập quốc vẫn hay hơn là làm cướp, hàng năm đều đến bắt người Hán, cướp lương thực. ”

    Đinh Hạo cười khổ nói: “ Nói đi phải nói lại nếu thát tử không đến cướp, Đinh gia cũng không có phú quý giàu sang như ngày nay?

    Ta nghe Phùng đầu lĩnh nói quân đội chúng ta rất thiếu kỵ binh, xây công sự kháng địch dễ dàng nhưng muốn đuổi theo tiêu diệt địch nhân hai chân sao nhanh bằng bốn chân?

    Vậy phải chủ động chuẩn bị kế hoạch đối phó ở từng nhà, người ta muốn tới thì tới muốn đi thì đi tiểu thư bực cái gì?

    Người cũng không cảm thấy được chúng ta cũng không chịu thua kém mà hăng hái tranh giành sao, trên đời này rất nhiều đô thị phồn hoa, đất đai giàu có đông đúc từ đầu đến cuối đều do người Hán chúng ta chiếm, phong cảnh đẹp nhất, khí hậu tốt nhất thuỷ chung từ trước đến sau đều do người Hán hưởng dụng, ai đã từng bị chiếm đoạt?”

    Đinh Ngọc Lạc tới hôm nay đã quen nghe Đinh Hạo giải thích cũng chẳng hề ngạc nhiên chỉ ở bên cạnh lắng nghe, Đinh Hạo nhìn về phương bắc mênh mông núi non nhẹ giọng nói:

    “Ta hiện tại đã biết rõ một đạo lý, có được tất có mất, lão thiên gia rất công bằng hắn cho ngươi vùng đất giàu có và đông đúc, ruộng nương để trồng trọt lương thực, cho ngươi cuộc sống nhàn hạ tự nhiên liền không thể cho ngươi sức mạnh cường đại nhất, thiên hạ chỉ cần nơi có mặt trời chiếu đến chính là địa phương của chúng ta, còn tất cả đều trở thành hán tộc?

    Những người du mục dựa vào nước mà ở, dựa vào khí trời, đồng cỏ, gia súc mà sống, cuộc sống so với chúng ta khổ hơn trăm lần, một người thường xuyên đói bụng đương nhiên so với người cơm áo không lo tất phải tàn nhẫn hung ác hơn.

    Một người không cơm ăn không áo mặc khẳng định liều mạng hơn, dũng mãnh hơn so với người không lo cơm áo gạo tiền.

    Một người từ nhỏ ngồi trên lưng ngựa chưa từng ở cố định, dựa vào cưỡi ngựa bắn cung săn bắn để duy trì cuộc sống dĩ nhiên so với binh lính huấn luyện thì kỹ năng phải hơn.

    Trừ phi… có một ngày, đánh trận không còn dựa vào quyền cước, đao thương và khí giới nữa nếu không tại phương diện này chúng ta đích thực là kém hẳn một bậc, đó là nguyên do mỗi khi chúng ta tranh đấu đều bị tổn thất nhiều chẳng qua người hán chúng ta có vốn nhiều nên cuối cùng vẫn có thể một lần nữa làm lại từ đầu nhưng bọn thát tử thì sao?

    Mặc kệ là họ mạnh mẽ đến đâu chỉ cần bị chúng ta đánh ngã sẽ không đứng lên được. ”

    Đinh Ngọc Lạc có chút suy nghĩ gật gật đầu nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, sẽ có lỗi với tổ tiên khi con cháu gặp phải khó khăn không gượng dậy được.

    Một quốc gia như vậy, bộ tộc như vậy mà một gia đình cũng là như vậy…”

    Nói đến nơi này, lòng của nàng bỗng nhiên áy náy khẽ động:

    “Đại ca nếu như không có khả năng khôi phục như trước kia, chỉ cần là không ngốc, mặc dù vẫn còn con trưởng nhưng chung quy vẫn không thuận tiện đối xử với mọi người, ra mặt giải quyết nhiều sự việc, khi đó ắt phải thừa nhận người khác làm, với tính cách hắn như vậy Đinh gia chẳng phải………A ngốc vốn là nhị ca của ta, phụ thân nếu có thể không hề câu nệ mẫu thân hắn có thân phận tiểu tỳ thấp hèn c hắn nhận tổ tông thì …. , nhưng phụ thân sẽ thừa nhận hắn sao?

    Chương 27😛hổ Tề thiền tự.

    Đi bộ trong tuyết lớn, còn kéo theo xe lương giống như trâu bò chắc chắn là rất gian khổ.

    Mà Đinh Hạo tựu trung lại là người vất vả nhất, bới vì xe trượt tuyết quá nặng, la ngựa lực không đủ, hắn chẳng những phải buộc dây thừng kéo xe còn thỉnh thoảng chạy trước chạy sau chiếu cố toàn bộ đoàn xe di chuyển, chỉ điểm tráng dân buộc chặt xe trượt tuyết.

    Vất vả như thế đến ngày thứ ba cuối cùng Đinh Hạo kiệt lực ngã bệnh, hắn chỉ có thế nằm trên xe trượt tuyết bị người kéo đi.

    Hắn sốt cao không dứt, đoàn xe kiếm dược vật thích hợp trước tiên cho hắn ăn cũng không thấy hiệu quả, trán hắn nóng có chút doạ người.

    Nơi này không người, lại không có chỗ chạy chữa, Đinh Ngọc Lạc vừa kinh vừa sợ, chỉ phải lấy khăn lụa của chính mình bọc tuyết đặt ở trán hắn làm hạ nhiệt độ.

    Đinh Hạo trên đường mê man, tỉnh lại rất ít chỉ biết là đoàn xe từ cánh đồng tuyết không ngừng đi tới nếu lại không thấy được Quảng Nguyên thành, mỏi mệt không chịu nổi chỉ sợ đội ngũ sẽ hỏng mất, huyết nhục gắn liền, dù sao sức lực có hạn không có khả năng đi liền một mạch.

    Sáng sớm ngày thứ năm, cơn sốt của Đinh Hạo giảm một chút, thần chí cũng có chút tỉnh táo, Đinh Ngọc Lạc vui mừng quá đỗi, nàng một bên lôi kéo, một bên quay đầu cùng Đinh Hạo nói chuyện, nói với hắn tình hình hai ngày nay, bỗng nhiên có tiếng dã thú kì quái vang lên.

    Đinh Ngọc Lạc kinh hãi, vội vàng quay đầu nhìn, chỉ thấy đội ngũ đã đi qua một triền núi thấp, trên cánh đồng tuyết mênh mông xuất hiện một mảnh kiến trúc, từ xa nhìn lại, liền biết là một ngôi chùa.

    Phía trước Phùng đầu lĩnh bổ nhào vào đống tuyết, sau khi đứng lên liền hoa chân múa tay vui sướng, la to như điên.

    Nguyên lai chùa này tên là Phổ Tề Tự, là chùa lớn nhất bên ngoài Quảng Nguyên thành, phương trượng Không Không đại sư phật pháp cao thâm, uy vọng rất lớn, nhiều nhà giàu trong Quảng Nguyên thánh thường đến chùa dâng hương, nghe Không Không đại sư giảng kinh.

    Tất nhiên Phùng đầu lĩnh nhận ra ngôi chùa nổi tiếng này.

    Dọc theo đường đi bởi vì bọn họ xông vào cánh đồng bát ngát, đi đều không phải là đường, hơn nữa tuyết lớn bao trùm, không có dấu vết rõ ràng, cho nên Phùng đầu lĩnh chỉ có thể xác định đại khái hướng đi, cũng không biết chính mình rốt cuộc tới chỗ nào rồi.

    Tới nơi này rồi hắn mới biết được, chính mình đã tới ngoại thành Quảng Nguyên.

    Nơi này cách Quảng Nguyên thành chỉ gần nửa ngày lộ trình, đương nhiên đó là tốc độ khinh xa bình thường, dựa theo tốc độ bọn họ hiện tại muốn tới ước chừng mất một ngày.

    Biết được đã đến Quảng Nguyên thành, toàn bộ đoàn xe vui mừng như điên, bọn họ cố sức kéo xe lương, điên cuồng hô loạn tiến về phía Phổ Tề Tự.

    Trước cửa chùa có bốn chú tiểu đang hăng say cầm chổi lớn quét tuyết, chợt thấy một đám người chậm rãi mà đến, mang vô số la ngựa, kéo chiếc xe không có bánh cổ quái, trên người ăn mặc nhếch nhác, trong miệng ô ô quái khiếu, tưởng là cường đạo thổ phỉ đến đánh cướp chùa, nhất thời hồn phi phách tán, bốn chú tiểu đem chổi vứt đi, vội vàng xông tới đóng cửa, sau đó liền khó sướt mướt đi gặp phương trượng Không Không.

    Tiếng chuông và khánh kêu vang trong đại hùng bảo điện hương khói lượn lờ, phương trượng Không Không cùng nhất ban đại hoà thượng đang tụng kinh, nghe thấy chú tiểu trình báo Không Không đại sư dưới tay căng thẳng liền gõ hỏng mõ, lập tức tập hợp võ tăng, phương trượng, thủ toạ nhanh chóng chạy đến tiền viện.

    Ngoài sơn môn hô quát không thôi, có giọng khàn khàn điên khùng, có tạ ơn thiên, phật, có tiếng bang bang phá cửa, có tiếng vui quá mà khóc nghe như quần ma loạn vũ, đem cao tăng đắc đạo Không Không đại sư hù doạ mặt không còn chút máu, mắt thấy chúng tăng vây quanh loạn chuyển, thân là người đứng đầu, không thể đổ trách nhiệm lên người khác, lập tức gọi người nâng dậy một cái thang, tay lần tràng hạt, trong lòng niệm A di đà phật, nơm nớp lo sợ trèo lên tường viện, nhìn trộm ra bên ngoài quan sát.

    Lão hoà thượng rốt cuộc so với chú tiểu hơn vài phần kiến thức, trộm nhìn một lúc lâu, cảm thấy những người bên ngoài không giống như thổ phỉ sơn tặc, lập tức lớn gan hỏi, mới hiểu được đúng là Đinh gia vận lương thảo đến Quảng Nguyên thành.

    Không Không hoà thượng lúc này mới sai người mở cửa sơn môn đón bọn họ vào.

    Trước mặt phương trượng không thể bỏ lễ, Đinh Ngọc Lạc thật vất vả mới gặp được người ở gần Quảng Nguyên, vốn có bụng muốn hỏi lúc này cũng không dám thất lễ, nàng nhẫn nại theo phương trượng vào đại hùng bảo điện, lễ phật kính hương xong, lúc này mới vội vàng nói: “Không Không đại sư, không biết quý tự có người tinh thông y thuật không?

    Đoàn xe ta có Đinh quản sự bị phong hàn, sốt cao không lùi, hiện giờ thập phần nguy cấp, nếu không nhanh chóng chữa trị sợ tính mạng có điều đáng lo.”

    Trong chùa có nhiều y tăng, Không Không nghe vậy vội hỏi: “ Sư đệ lão nạp Không Kiến am hiểu y thuật, nữ thí chủ đem bệnh nhân đến khách phòng để hắn khám và chữa bệnh. ”Dứt lời xoay người nói với tiếp khách tăng:” Nhanh đi gọi Không Kiến tới gặp sư huynh, đến khách phòng khám chữa bệnh. ”

    Không Kiến nghe thấy lên tiếng trả lời đi, Đinh Ngọc Lạc cảm kích nói: “Đa tạ đại sư từ bi, đoàn xe Đinh gia ta trên đường đi gặp tuyết lớn, thập phần chật vật, hôm nay có thể tới Phổ tề tự, thật sự là phật tổ hiển linh.

    Ở đây có ngân phiếu hai ngàn lượng, là tín nữ hiến tiền dầu vừng thỉnh đại sư vui lòng nhận cho. ”

    Không Không đại sư hiển nhiên là đại đức cao tăng, bình thường nhà giàu hiến tiền dầu vừng cũng không ít dĩ nhiên không để ý tới những chuyện nhỏ nhặt, nghe Đinh Ngọc Lạc nói hiến hai ngàn lượng, vẫn là thần sắc thong dong, tâm lặng như nước, hai tay hợp thành chữ thập, nhàn nhạt cảm tạ một tiếng, có câu cao tăng phong phạm không giống người thường, một bên liền có đệ tử lên thay lão nhận.

    Mắt thấy ngân phiếu lọt vào túi, Không Không đại sư thần sắc càng thêm hiền lành, hơi lộ ra tươi cười nói:” Nữ thí chủ, mời tới thiện phòng dùng trà nói chuyện, Không Trí sư đệ, ngươi đi dàn xếp đoàn xe Đinh gia một chút. ”

    Vì Đinh Ngọc Lạc ra tay hào phóng nên phương trượng tự mình tiếp đãi, lại vì nàng là nữ khách, vì tị hiềm nghi, phương trượng mời nàng đến thiện phòng nói chuyện, yêu cầu thủ toạ Phổ tề tự Không Tính dẫn theo hai chú tiểu cùng đi thiền đường ngồi.

    Ly trà nóng hổi của nàng vừa đưa đến trên bàn, Đinh Ngọc Lạc liền khẩn cấp hỏi han: “Đại sư, tín nữ lần này theo Phách Châu vận lương đến Quảng Nguyên, trên đường đi gặp kiếp phỉ, lại gặp tuyết lớn, đến nỗi trễ vài ngày mới tới được đây, nghe nói người ở biên cảnh đông bắc bị hại rất nhiều, không biết….

    Quảng Nguyên thành hiện giờ tình hình thế nào?”

    Đinh Ngọc Lạc hỏi đến đây, trong lòng thấp thỏm, sợ nghe được tin tức gì không tốt.

    Phổ tề tự cách Quảng Nguyên rất gần, nếu Quảng Nguyên thất thủ, phổ tề tự sẽ không có bộ dáng an tường như hiện tại, dưới phỏng đoán này, Đinh Ngọc Lạc lường trước Quảng Nguyên trước mắt thế cục sẽ yên ổn, kể cả Quảng Nguyên không đánh mất thành trì, nếu là bị vài thất bại, để trốn tránh trách nhiệm sẽ đổ lên đầu Đinh gia, người ta là quan, bọn họ là dân, đến lúc đó nghĩ muốn biện bạch sẽ không có cơ hội, trong lòng có thể nào không sợ.

    Không ngờ Không Không đại sư nghe xong cười rộ lên.

    Đinh Ngọc Lạc kinh ngạc nói:”Đại sư?”

    Một bên thủ toạ Phổ tề tự Không Trí ha hả cười, hai tay hợp thành hình chữ thập nói:”Nữ thí chủ nghe được tin tức khi nào?Hiện nay là mùa đông khô hàn, bắc nhân thiếu thốn áo cơm lương thực, xác thực đã xâm lược quy mô cướp tiến tài con dân ta.

    May mà bắc nhân có nội loạn, từ bảy ngày trước bọn chúng tất cả đều lui bước. ”

    Đinh Ngọc Lạc nghe đến đó mừng như điên, lập tức toàn thân khí lực hư thoát, ngồi một chỗ nửa ngày không lên tiếng được, chỉ cảm thấy thân mình mỏi mệt ngay cả một ngón tay cũng ko muốn nhúc nhích.

    Không Trí thấy bộ dáng nàng, còn tưởng rằng nàng kinh ngạc không hiểu, liền giải thích: “ Bắc đế Da Luật Thuật đi thị sát, hoang dâm vô đạo, khi đông thú(thăm thú phía đông) bị bỉ quốc đại thần Tiêu Tư Ôn, Di Ly Tất, Nha Lý Tư sai người giấu lưỡi dao sắc bén ám sát.

    Hiện giờ vì tranh đấu đế vương, bỉ quốc các tộc tù lĩnh đều tập kết binh mã, ai còn có tâm nam hạ. ”

    “Đa tạ…. .

    đa tạ đại sư cho biết.”

    Đinh Ngọc Lạc một lời chưa hết, nước mắt đã rào rào chảy xuống, lần này, là vui mừng vô hạn mà khóc.

    Trước công đức điện, một chú tiểu đầu bóng lưỡng kéo theo chổi lớn, lấm la lấm lét vội vàng bước vào gặp Không Không sư phụ, kinh ngạc nhìn về phía tăng nhân một cái hỏi: “Huyền Chiếu sư phó, phía trước như thế nào náo nhiệt vậy?”

    Hoà thượng kia nói:” Lương đội Đinh gia trên đường đi qua đây mà thôi, không phải chuyện của ngươi, hảo hảo quét tước đại điện đi.

    Bích Túc, ngươi nếu lười biếng dù có Không Văn sư thúc thương hại, phương trượng cũng sẽ không tha cho ngươi. ”

    “Vâng vâng ạ…. . ” Bích Túc cúi đầu khom lưng tiễn bước Huyền Chiếu hoà thượng, nhãn châu xoay chuyển, thì thào lẩm bẩm.

    “Lại là bọn hắn, lương đội to như vậy, lại gặp tuyết lớn thật khó cho bọn họ, xem ra lần này dựa vào sai người không như thế nào lại khó khăn vì bọn họ a, hắc!Nếu không lần này ở phổ tề tự đại gia ta có mục tiêu khác, còn muốn trêu đùa các ngươi một phen. ”

    Bích Túc nói xong, khiêng chổi lên đem vào đại điện…

    Chương 28:Bảo sát hiết dưỡng.

    Bắc quốc đích xác đã xảy ra việc lớn.

    Hoàng đế Bắc quốc Da Luật Thuật Luật ngày ngày uống rượu, không để ý tới chính sự, hơn nữa đam mê giết người.

    Chẳng những giết quan lớn trong triều đình, đầu bếp cạnh thân, dưỡng lộc nhân, dưỡng lang nhân, người hầu, hơi có chút hờn giận là động cái giết người, đến nỗi lòng người mất dần.

    Đại thần Tiêu Tư Ôn thấy tình cảnh như vậy, nhân cơ hội liên lạc với một nhóm quý tộc trong triều, mua được một nhóm đầu bếp với người hầu bên người hắn không chịu được sợ hãi, dấu vũ khí trong người tiến vào tẩm trướng mưu đồ ám sát.

    Nhưng là trong triều đình vẫn còn nhiều quý tộc trung thành với Da Luật Thuật Luật, nghe vậy rất bất mãn, đều tập kết binh lực thảo phạt phản nghịch, bắc quốc nổi loạn, tự nhiên không rảnh để xuống nam.

    Khi người phương bắc vội vàng lui binh, Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng còn nghĩ trong đó có gian trá, cho nên không dám lơi lỏng, hắn một mặt nghiêm mật phòng bị, một mặt phái thám mã đi hỏi thăm tin tức, cho tới hai ngày trước, tin tức mới được đưa về.

    Hiện giờ rất nhiều dân chúng thành Quảng Nguyên còn không biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ trong đó.

    Không Không đại sư cùng giới quyền quý thành Quảng Nguyên kết giao sâu, hai ngày nay lại có khách nhà quyền quý vào tự dâng hương, lúc này mới biết được tình hình cụ thể và chi tiết.

    Đinh Ngọc Lạc được tin rất vui mừng, vui mừng tới mức không thể tự kiềm chế, hai hàng nước mắt tuôn rơi làm cho Không Không đại sư kinh ngạc không thôi.

    Sau đó hỏi ra mới rõ ngọn nguồn, sau một phen an ủi liền mời Đinh đại tiểu thư tạm nghĩ trong phòng khách, Đinh Ngọc Lạc tự nhiên không chịu, mặc dù giặc phương bắc đã lui, nhưng lương thảo bọn họ đã tới muộn năm ngày, tuy là lúc thái bình, những nếu sai ước hẹn cũng sẽ bị trách phát, lương thực nếu đem được tới nhanh chóng vẫn là rất tốt.

    Lập tức Đinh Ngọc Lạc nói nỗi khổ của mình, đại đội nhân mã chỉ nghỉ tạm tợi Phổ Tề Tự, rồi tiếp tục chạy đi.

    Để tránh cho mọi người lơi lỏng, tin tức liên quan tới giặc phương bắc rút lui cũng không dám lộ ra với ai, chi đi thăm hỏi Đinh Hạo, kể lại tỉ mỉ một lần với hắn.

    Đinh Hạo nghe xong cũng rất là mừng rỡ.

    Nhân bệnh tình của Đinh Hạo có chuyển biến tốt, mà đoàn xe còn có ít nhất một ngày lộ trình nữa.

    Đinh Ngọc Lạc đành lưu hắn lại Phổ Tề Tự tĩnh dưỡng.

    Đoàn xe trước khi đi, Đinh Ngọc Lạc tìm Không Không đại sư, quyên góp năm trăm lượng tiền dầu vừng, xin đại sư chiếu cố cho Đinh Hạo.

    Không Không đại sư vui vẻ đáp ứng, miệng đáp ứng: “ Cứu một mạng người, còn hơn xây bảy tầng tháp phật.

    Tuy nữ thí chủ không nhờ vả, lão nạp cũng sẽ tận tình chăm sóc thí chủ này.

    Ở trong chùa lão nạp có một chỗ khá tốt, phía sau tự có một con suốt, bốn mùa đều chảy, nước suối như sôi, lấy nó mà tắm rửa có thể xua đuổi được phong hàn.

    Đinh thí chủ ở lại trong chùa tĩnh dưỡng, lão nạp có thể an bài cho Đinh thí chủ ở gần suối nước nóng, trong dùng dược tề, lại dùng suối nước nóng, có thể mau chóng khỏi bệnh, nữ thí chủ cứ yên tâm.”

    Thấy lão hòa thượng nhiệt tình đáp ứng, Đinh Ngọc Lạc mới yên lòng, lại đi gặp Đinh Hạo một chút, sau đó tự mình chỉ huy đoàn xe tiếp tục xuất phát hướng tới Quảng Nguyên thành.

    Phổ Tề tự được người ta cho nhiều ngân lượng như vậy, ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đối với vị khách nhân lưu lại cũng mười phần chu đáo.

    Tiễn bước đoàn người Đinh đại tiểu thư đi, thủ tọa Không Không liền an trí cho tiếp khách tăng Huyền Pháp dẫn Đinh Hạo tới phòng sau tự.

    Đinh Hạo vào chùa chiền, cản gió chống lạnh, lại được dùng hai chén nước đường với gừng nóng để khử lạnh, cả người liền thấy thoải mái hơn rất nhiều, lúc này đã có tinh thần rồi.

    Lập tức có hai tiểu sa di đi cùng hắn, đi qua mấy ngôi đền nguy nga tráng lệ, tới một nơi phía sau chùa thanh tĩnh u nhã, hồng mai nở rộ.

    Trong hậu viện có đình tháp, hồng mai khắp nơi, có một ao nước, uốn lượn khúc chiết, trên mặt nước còn bốc lên sương mù lượn lờ, cảnh thật giống như tiên cảnh.

    Đinh Hạo không nghĩ tới trong chùa miếu lại có chỗ đẹp như vậy, không khỏi ngạc nhiên.

    Huyền Pháp mang theo vài món đồ lặt vặt tới một tiểu viện nhỏ thì mở cửa phòng, lệnh cho sa di trải chăn đệm, khơi lò lên, cười với hắn nói: “ Đinh thí chủ, mời tĩnh dưỡng cho tốt đi.

    Một ngày ba bữa, trước tiên uống chén thuốc, bần tăng đã phái người mang tới.

    Phía sau gian phòng ở này có một bồn tắm tự nhiên, đó là chỗ thông tới của suối nước nóng ngoài kia, nếu cảm thấy thân thể mình đã tốt hơn thì có thể tắm rửa ở trong đó.”

    “ Đa tạ đại sư chiếu cố chỉ điểm.”

    Đinh Hạo nhập gia tùy tục, hai tay hợp thành chữ thập, thi lễ với Huyền Pháp.

    Huyền Pháp đáp lễ lại cười nói: “ Không cần đa lễ, không cần đa lễ, sau tự này phong cảnh tao nhã, chính hợp cho tĩnh dưỡng.

    Nhưng là đi ra khỏi cửa tới bên phải, có một cây cầu nhỏ bắc qua ao nước, xin thí chủ chớ có xâm nhập, nơi đó có gia quyến của một vị hộ pháp bản tự đang ở tạm đó, không nên quấy rầy người ta.”

    Đinh Hạo vội vàng nói: “ Đại sư yên tâm, kẻ hèn này sẽ ở chỗ này dưỡng bệnh, ở trong đây sẽ không đi lại lung tung.”

    “ Ha hả, như thế, bần tăng cáo từ.”

    Bần tăng tai to mặt lớn vừa nói xong liền mang theo hai tiểu sa di lui ra ngoài.

    Đinh Hạo đặt thanh than củi trong lò sang một bên, nằm lên trên giường đệm, thỏa mãn thở dài.

    Nhu cầu của con người luôn luôn thay đổi do nhân thời và nhân thế, lúc ở trong Đinh gia, hắn ngóng trông có thể thay đổi được thân phận cùng địa vị của chính mình, có thể sống cả đời thoải mái.

    Khi ở đại tuyết thương nguyên bôn ba nhiều ngày, lại gặp phải bệnh nặng, một chén thuốc nóng, một cái lò sưởi, một chiếc giường phủ đầy chăn ấm nệm êm, chính là thỏa mãn lớn nhất của hắn.

    Dùng thuốc của Không Kiến hòa thượng làm cho người ta uống mà muốn nôn mửa nhưng hiện giờ nhiệt độ trên người đã giảm dần, Đinh Hạo tay vắt lên trán suy nghĩ:

    “ Người phương bắc nội chiến mà lui bước, trận chiến này không thể nào diễn ra được, Đinh gia đại nạn xem như đã trôi qua.

    Chẳng qua, đã muốn vài ngày mới tới, quân đội Quảng Nguyên khó tránh khỏi lo nghĩ kinh sợ, chắc chắn sẽ làm khó dễ.

    Đinh Đình Huấn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, tâm trí sẽ không giống người thường, việc này hắn sẽ không thể nào không đoán trước được, hẳn là đã sớm có điều giao phó cho Đinh Ngọc Lạc.

    Ta chỉ là hạ nhân Đinh gia, việc đưa biếu tiếp đoán gia đình quyền quý không tới phiên ta ra mặt, những gì nên làm ta đã làm cả rồi, thế thì cứ ở đây nghỉ ngơi tốt cho bản thân mình một chút đi.”

    Đinh Hạo băn khoăn ở trong phòng, tiếp khách tăng cùng hai tiểu sa di đi tới trước điện, đi qua một tiểu đình, đột nhiên thấy bên trong rừng thanh tùng có một góc tăng y màu xám chợt lóe lên, không khỏi dừng bước.

    Chăm chú nhìn lại, chỉ thấy dưới một cây tùng thấp có một cái đầu trọc bóng loáng xuất hiện như phật quang phổ chiếu vậy, được vệ sinh sạch sẽ không một chút tỳ vết nào.

    Huyền Pháp không khỏi tức giận nói: “ Bích Túc, ngươi làm cái gì ở đó thế?”

    Người sau gốc thanh tùng hoảng sợ, vội vàng nhảy ra nói: “ Thì ra là Huyền Pháp sư phụ, ha ha, tiểu hòa thượng có làm gì đây, vừa thấy có mấy con chuột lấy dầu thắp, bị đệ tử đuổi đánh chạy ra tới đây mà.”

    Người nọ đúng là Bích Túc, hắn ở Hoàn Thủy hãm hại đoàn xe Đinh gia một phen, sau đó đi tới Quảng Nguyên thành, so với bọn Đinh Hạo thì đi sớm hơn gần sáu canh giờ.

    Trên đường, thấy Không Không đại sư cùng hai đồ đệ của Phổ Tề tự, Bích Túc lẻ loi một mình, liền muốn kết bạn cùng đồng hành.

    Lúc này Bích Túc rất ngoan ngoãn, hắn tự biết mình đối với Phật học là dốt đặc cán mai, rất nhiều quy của của Phật gia cũng không biết chút nào, cho nên liền xưng là vừa mới xuất gia cùng sư phụ, không ngờ trên đường đi gặp phải tặc đánh chết sư phụ, một mình một người lưu lạc giang hồ..vân…vân…

    Lúc nói nước mắt nước mũi giàn giụa, thê thảm vô cùng, Không Không đại sư thấy lòng trắc ẩn nổi lên, liền cho hắn cùng đi theo.

    Bọn họ trên đường đi cũng gặp phải Bạo Phong Tuyết, bởi vì bọn họ là đi bộ không mang theo nhiều đồ, lại đi đường chính cho nên tới sớm hơn Đinh gia lương đội hai ngày.

    Bích Túc hoa ngôn xảo ngữ, chính là có muốn có người chăm sóc dẫn ra khỏi cánh đồng bát ngát thôi, vừa tới Phổ Tề Tự hắn liền nghĩ muốn lẩn trốn tới thành Quảng Nguyên tìm khoái hoạt trong thành.

    Không nghĩ vừa tới được hậu viện trong chùa thì gặp được một vị quý nhân, chính là nữ quyến của hộ pháp thí chủ của chùa là Trình Thế Hùng Trình tướng quân.

    Lần này tới Phổ Tề tự, liền cúng tiền dầu vừng cho chùa tới một vạn hai, nhất thời lòng tham của hắn nổi lên, người này giàu có như vậy, có thể lấy trong người hắn ra một tấm ngân phiếu, không chừng có thể ngay tức khắc trở thành phú ông.

    Bởi vì có tâm tư này, hắn mới giả bộ thành một bộ dạng muốn thành tâm xuất gia, trước tiên làm một tiểu sa di ở trong chùa, tìm kiếm cơ hội lấy trộm tiền tài của người kia.

    Việc của Đinh gia hắn đã sớm bỏ ra đằng sau gáy lâu rồi, hiện giờ lại nghe nói đoàn xe Đinh gia đã đi xa, hắn không biết tên oan gia từng phá hỏng chuyện tốt của mình vẫn còn ở lại chỗ này.

    Huyền Pháp trở mình một cái xem thường nói: “ Công đức điện đã được quét dọn sạch sẽ chưa, dầu thắp đã được thêm đầy chưa.”

    Bích Túc khuôn mặt tươi cười nói: “ Đều vảy nước quét nhà sạch sẽ rồi, dầu thắp cũng được thêm đầy.”

    Huyền Pháp hừ một tiếng nói: “ Vậy trở về phòng đi, sau tự này cũng là nơi ngươi tùy tiện tới được sao?

    Nơi này có quý nhân ở, chớ có quấy nhiễu người ta.”

    “ Vâng, vâng, Bích Túc quay về ngay.”

    Huyền pháp là tri khách tăng, rất so đô lợi hại trong chùa, đối với tiểu sa di ăn không ngồi rồi này hắn rất không vừa mắt nhưng mà tiểu sa di này là do Không Không sư thúc từ bi mang về nên không thể đuổi ra ngoài được.

    Hắn đành phất tay một cái, nghênh ngang rời đi.

    Nhìn theo bóng dáng tri khách tăng Huyền Pháp, Bích Túc thu lại khuôn mặt đang tươi cười của mình, hung hăng mắng: “ Con mẹ nó, nghĩ Hồn Thân Thủ Bích Túc ta là ai, đường đường là một nam tử hán lại bị con lừa ngốc này dùng cẩu nhãn hô đến gọi đi.

    Hừ, sớm muộn gì lão tử cũng phải cho ngươi mở to mắt mà xem.”

    Nói xong, hắn dáo dác liếc mắt nhìn qua cầu sang bên kia hồ nước, cười gằn một tiếng, lúc này mới trở về công đức điện.

    Chương 29: Kiêm nhạ đích họa.

    Ngày hôm sau, bệnh tình của Đinh Hạo ngày càng tốt hơn, buổi sáng thức dậy trên người đã có chút khí lực.

    Nếm qua vài món cơm chay, Đinh Hạo tới căn phòng nhỏ ở phía sau, nhấc một tấm ván gỗ trên mặt đất lên, đó là một cái vũng nước ngầm làm thành một bồn tắm tự nhiên, suối nước nóng nhiệt khí bốc hơi, trong suốt nhìn thấy tận đáy.

    Đinh Hạo rất vui mừng, thử ngâm mình vào nước nóng, nhiệt độ của suối nước nóng này không tới nỗi phỏng tay, liền cởi bỏ quần áo nhảy xuống.

    Nước suối nóng ấm bao phủ toàn bộ thân thể, nhiệt lượng ấm áp dào dạt thẩm thấu cả tâm can phế phủ, làm cho cả người có cảm giác thư sướng vô cùng.

    Đinh Hạo đã lâu không tắm, tóc đã rối rắm thành một bó rồi, một lần tắm này đã muốn tẩy rửa hoàn toàn, chà xát rơi xuống phải tới hai cân bùn đất.

    Khi hắn từ trong bồn nước đi ra, cả người giống như được tháo bỏ một lớp da vậy, làn da hồng hồng giống như trứng tôm, thân thể nhẹ như chim yến, cảm giác thoải mái khôn tả.

    Đinh Hạo giặt sạch quần áo trong suối nước nóng, mặt tạm vào người bộ y phục tăng nhân lưu lại, trở lại ngồi cho khô người, lấy một chén nước ấm trên bếp uống vào, đợi cho mồ hôi trên người chảy ra hết, lúc này mới đứng dậy rời khỏi phòng.

    Có một bờ tường cao lớn chống đỡ, gió không thể thổi vào sân, liếc mắt lại thấy một dòng suối nước nóng, cảnh sau chùa thật hòa thuận vui vẻ, màu trắng chính là tuyết, màu hồng của hoa mai, màu vàng huy hoàng của tường cùng các kiến trúc phòng xá…

    Đinh Hạo ít có cơ hội đặt mình trong tiên cảnh như thế này, liền đi dạo chơi trong viện.

    Kia là ao sen chín khúc quanh co uốn lượn bảy tám lần, suối nước nóng chảy tới hợp với một dòng sông khác, chỗ giao hợp của hai dòng sông có vô số những chú cá nhỏ tung tăng vui đùa làm cho người ta không khỏi tán thưởng tạo vật thật kỳ diệu.

    “ Đương ..

    đương…dương….”

    Những tiếng chuông vang trầm bổng làm người ta quên đi thế tục, Đinh Hạo đứng dưới một gốc cây mai, nhìn những chú cá nhỏ vui vẻ thoải mái trong ao, ngẫu nhiên nghe thấy tiếng chuông ngân mà ngẩng đầu lên, chợt thấy một cái đầu trọc đang lén lút dán tới bờ tường bên cạnh rừng tùng, hắn ngẫu nhiên quay đầu lại làm Đinh Hạo mơ hồ nhận ra khuôn mặt hắn.

    Ở trên đời này, những người Đinh Hạo biết rất ít, đoàn xe Đinh gia đã qua Quảng Nguyên, “ người quen” này có thể là ai?

    Đinh Hạo không khỏi suy nghĩ trong lòng.

    Bởi vì Đinh Hạo đứng dưới tàng cây, bị cây mai to lớn che khuất hơn phân nửa thân ảnh, Bích Túc vội vàng nhìn thoáng qua nên không có thấy hắn.

    Bích Túc trà trộn vào trong miếu mấy ngày, đã quen với việc tầm này là tăng lữ trong tự tiến vào Đại Hùng Bảo Điện nghe tụng kinh niệm phật, những tiểu sa di cũng phần lớn ở trước điện hầu hạ, sau tự gần như không có ai.

    Lúc này hắn xuống tay đúng là cơ hội tốt nhất, nhưng hắn vẫn có chút sơ suất, chưa cảnh giác quá mức.

    Đinh Hạo cảm thấy người này mười phần quen mắt, từ xa nhìn lại, lại không rõ dấu hiệu mắt hoa đào, hơn nữa hiện giờ hắn đang mặt một thân tăng y, cho nên vẫn không nhận ra được người này liền tò mò đi theo.

    Bích Túc sau khi đi qua cửu khúc liên trì ( ao sen chín khúc), liền mười phần cẩn thận, bởi vì nơi này ban đêm thường có người đi tới đi lui hộ vệ, ban người hắn lại bị đám tăng lữ quản chế trong công đức điện, cho nên chưa từng đi vào tìm hiểu qua.

    Hắn cẩn thận qua sát phía trước, cho nên Đinh Hạo đang lặng lẽ tiến tới đằng sau hắn càng khó có thể phát hiện ra.

    Đinh Hạo thấy người này vừa đi vừa che dấu che dấu lại thăm dò thăm dò, hình dạng đứng lại nhìn ngó làm cho người ta phát cười.

    Hắn biết ngay người này không có hành vi quang minh chính đại gì, đợi khi phát giác ra thì chính mình cũng đã bước qua cầu bắc qua ao sen, cái đầu bóng lưỡng trước mắt đã nhanh chóng bước vào một nơi trong đại điện, Đinh Hạo giật mình liền đi theo vào.

    Trong điện trống trơn, tượng tứ đại hộ pháp ở trên vách chùa thái độ hung dữ, nhưng tên đầu óng loáng kia không thấy đâu cả, tìm kiếm mọi nơi mới phát hiện ra bên cạnh có một cửa nhỏ.

    Đinh Hao đi theo của nách nhỏ đó ra ngoài, nhìn thấy một góc tăng bào biến mất ở trong một góc khác của đại điện, liền chạy theo.

    Bích Túc xuyên qua lui tới, tìm kiếm nơi ở của vị gia quyến hộ pháp cư sĩ Phổ Tề Tự kia, những kiến trúc sau tự này lại không theo quy củ, Bích Túc lần đầu đi trộm của hòa thượng trong miếu hắn cũng không biết phương pháp đúng.

    Như đám ruồi bộ di chuyển cả nửa ngày cũng không tìm thấy chỗ ở của phú ông nhà giàu kia ở đâu, lại sợ tiến vào quá sâu, bị thị vệ của quý phủ phát hiện ra.

    Chưa kịp trở ra, đột nhiên thấy cửa điện phía trước có khóa cài, đoán ắt hẳn nơi này có thể có đồ vật quan trọng, trung thành với truyền thống vĩ đại của kẻ trộm “ Kẻ trộm không trở về tay không”, hắn liền nghĩ muốn tới đó tìm kiếm chút gì đáng giá.

    Hắn nhìn hai bên thấy không có người, liền rón ra rón rén chạy qua, từ trong tăng y lấy ra một thanh sắt, chọc vào cái khóa đồng vài cái, “ răng rắc” một tiếng khóa đồng mở ra, lập tức hắn chui đầu đi vào…

    Đinh Hạo đợi một lúc, không thấy tên đầu bóng loáng kia đi ra, liền bạo gan đi qua.

    Bích Túc vào trong phòng, chỉ thấy toàn đồ vật linh tinh, bên trên đầy tro bụi, tùy ý tìm kiếm vài ba cái, không thấy gì đáng giá đang thất vọng thì nghe thấy bên vách có người nói chuyện.

    Bích Túc vội vàng dán vào bức tường, nín thở lẳng lặng lắng nghe.

    Khi hắn dừng lại mới phát hiện ra bức tường này là một tấm ván gỗ, khó trách sao mà cách vách vẫn có thể nghe thấy rõ ràng như vậy.

    Đắn đo suy nghĩ một chút, phát hiện ra khe ván gỗ có ánh sáng truyền tới, dán mặt vào bản vách nhìn lại, có hai thị tỳ mặc quần lót đang đi lại bên trong.

    Chỉ nghe thấy một tiểu tỳ nói: “ khó trách tiểu thư không ở lại phủ của Trình tướng quân, nơi này so với tướng quân phủ còn thoải mái hơn, còn có dòng suối như vậy nữa, mỗi ngày lấy nước suối này tắm rửa, ta cảm thấy da dẻ mình cũng trở nên láng mịn hơn nhiều.”

    Hai tiểu tỳ đi tới đi lui như hồ điệp xuyên hoa, khe hở giữa quần lót cũng nhẹ nhàng tung tẩy, mặc dù cũng không hoàn toàn nhìn thấy nhưng nghe xong thanh âm này, Bích Túc mừng rỡ: “ Tìm được rồi, gia quyến của Trình Tướng quân chắc ở gần đây không nghi ngờ gì nữa, đợi chút nữa đi tìm hiểu một phen.”

    Bích Túc lắc mình đi ra ngoài, vừa mới tới cửa, chợt thấy một bộ tăng bào chớp động.

    Có người đang tới đây, Bích Túc không khỏi chấn động, hoảng sợ nhìn chung quanh, chợt thấy cửa sổ không khóa, liền vội vàng nhảy lên trên cửa sổ nhẹ nhàng trở mình chạy ra ngoài.

    Bích Túc vừa mới biến mất sau cửa sổ, Đinh Hạo liền nhanh chóng tiến vào gian phòng, trong phòng tối om, chỉ thấy đồ vật lung tung vất khắp nơi, nhưng không thấy thân ảnh hòa thượng đầu bóng loáng đâu cả.

    Đinh Hạo kinh ngạc không thôi, lúc này nghe thấy thanh âm bên kia vách, theo bản năng hắn cũng nhìn qua.

    “ Tiểu thư, nước nóng đã thích hợp rồi.”

    Hai tiểu tỳ cung thanh nói.

    Có người khẽ: “ Ừ.”

    Một tiếng, hai tay đưa ra, hai tiểu nữ tỳ đi tới, giúp nàng cởi thắt lưng quần áo.

    Đinh Hạo đi tới bên tường, phát hiện ra ánh sáng ẩn hiện, dùng một con mắt ngó vào xem, vừa thấy nhất thời con mắt mở to.

    Dán vào vách gỗ căn bản không nhìn thấy bộ dạng của vị tiểu thư kia, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của nàng.

    Nhưng cô gái này lộ vẻ non trẻ, vẻ đẹp làm cho hắn kinh tâm động phách, làm người ta phải mất hồn.

    Dán vào khe hở của vách tường nhìn lại, đôi mông kiều đĩnh đẫy đà hiện rõ ràng trong mắt, lúc đó gần trong gang tấc, bộ mông tựa như một bức tranh tuyệt đẹp, thật là tròn trịa.

    Eo nhỏ dưới thân thật nhỏ nhắn trắng trẻo, chiếc quần lót hoa văn hình rắn làm bằng sợi tơ lụa quấn chặt lấy hai mông nàng, ở giữa là một khe rãnh nhợt nhạt mê người, thoạt nhìn như một quả đào nhỏ màu hồng.

    Đinh Hạo không phải là một kẻ xấu không việc ác nào không làm, cho dù dây là núi hoang dã vắng vẻ, thi dâm sau đó vỗ mông bỏ chạy lấy người mà không chịu chế tài pháp luật, hắn cũng sẽ không làm cái việc táng tận lương tâm đó.

    Đinh Hạo cũng không phải chính nhân quân tử không dám phi lễ, thấy tình cảnh đó thì lập tức đỏ mặt tía tai mà tránh đi, còn cứ tự trách mình không thôi nữa.

    Hắn là một nam nhân bình thường, có diễm phúc như vậy, lại tự nghĩ không bị người phát hiện ra, đối với đối phương cũng không tạo ra thương tổn thực chất gì, lang tâm liền rục rịch gào thét nổi loạn.

    “ Khó trách cái con lừa ngốc kia lén la lén lút, thì ra là rình coi cô nương nhà người ta tắm rửa, thiếu đạo đức, thật sự là thiếu đạo đức mà.

    Ta .. ta xem hai mắt rồi đi, xem hai mắt rồi đi…”

    Quần lót trên người nàng vừa lúc cởi ra, hai bắp đùi trơn bóng mượt mà, mông tròn trắng nõn như tuyết, đường cong kinh người, da thịt như phát sáng, trắng mịn mà bóng loáng, tựa như lòng trắng trứng vừa mới được lột vỏ vậy, thật đáng yêu.

    Đinh Hạo âm thầm bình phẩm nói: “ Thường nghe người ta nói, mông chính là khuôn mặt thứ hai của nữ nhân, cô nương này phía dưới đẹp như vậy chắc khuôn mặt cũng rất xinh đẹp, thật không biết khuôn mặt nàng trông như thế nào nhỉ?”

    Khe hở này rất nhỏ, thân hình nàng kia vừa chuyển động, cặp mông uyển chuyển lập tức rời khỏi tầm mắt của Đinh Hạo, thêm đó tiếng nước truyền tới, Đinh Hạo theo bản năng ngó đầu sang một biên.

    Tức thời đầu hắn đập vào tấm ván “ Đông” một tiếng, tiếng động này mặc dù không lớn lắm, nhưng tại nơi yên tĩnh này thì lại không giống, một vị cô nương bên trong kinh hãi quát: “ Là ai?”

    Chương 30: Khởi binh vấn tội.

    Âm thanh vừa truyền ra thì Đinh Hạo đã biết ngay là không ổn.

    Hắn đang ngồi xổm ở đó liền đưa hai tay đẩy bức tường nhắm mượn lực rút lui.

    Chẳng ngờ rằng, cái này vốn chỉ có một gian nhưng lại dùng những tấm ván gỗ ngăn ra.

    Bên này là nhà kho chứa đồ linh tinh, bên kia lại là phòng tắm và bức vách ngăn cũng không phải là loại chắc chắn gì, hai đầu của nó chỉ được đóng bằng loại đinh gỗ, nên khi hắn đẩy một cái, do đã lâu cái đinh gỗ đó đã bị mục nát không thể chống đỡ nổi.

    "Rắc!

    Rầm!"

    Vách ngăn đó đổ xuống đập lên mặt đất.

    Còn Đinh Hạo thì do dùng lực quá mạnh nên giống như một con ếch ngã sấp lên trên tấm ván gỗ rất chắc kia.

    Đinh Hạo chậm rãi ngẩng đầu, trước mắt hắn hơi nước mờ mịt, một thiểu nữ ngồi tắm ở trong thùng, dung mạo quyến rũ nhu mì, đầu vai tròn trịa, khí chất tinh tế khêu gợi.

    Nàng ẩn bên trong màn hơi nước tựa như một bông hoa thược dược ấp ủ giữa làn sương sớm.

    Nét mặt nàng hiện giờ đầy vẻ kinh hãi.

    Còn hai thị tỳ, thân chỉ có một bộ tiểu y đang đứng ở bên cạnh cái thùng mà nhìn hắn, vẻ mặt vừa sợ hãi lại vừa giận dữ.

    “ Cô nương......Thực ra....

    Ta.....”

    Đinh Hạo thốt ra mấy chữ đơn điệu rồi đột nhiên thoáng run rẩy.

    Hắn vừa thấy được một kỳ cảnh mà chưa bao giờ được nhìn qua.

    Hắn chỉ thấy thiểu nữ kiều diễm ngồi trong thùng nước kia, đôi mày liễu của nàng chầm chậm chầm chậm dựng đứng cả lên.

    Đinh Hạo trước kia từng nghe bình luận cũng đã gặp qua lời " Liễu mi đảo thụ" (ND: Mày liễu chuyển dựng đứng lên), nhưng mà cho tới bây giờ hắn mới tin rằng trên đời này có người thức sự làm được điều đó.

    Hiện tại đôi lông mày của người thiểu nữ kia đang chậm rãi mà thẳng đứng lên, khiến cho nàng vừa xinh đẹp lại vừa có vẻ yêu dị.

    Hai ngọn lửa trong đôi mắt của nàng bốc lên, hai má vốn trắng sáng bỗng trở nên đỏ hồng.

    Trên mái tóc của nàng, Đinh Hạo tựa hồ nhìn thấy một đóa hỏa liên đang từ từ mọc lên, và luồng sóng nhiệt cuồn cuộn của nó tạt thẳng vào mặt hắn.

    “ Ngươi, cẩu tặc nhà người thật lớn gan....!”

    Dư âm réo rắt, thanh âm trong trẻo vương vất cả gian phòng.

    Giọng nói đó phối hợp cùng với đôi mày liễu dựng đứng kia làm cho cả nơi đây tràn ngập màu sắc.

    “Ta không phải...

    Ta không nghĩ......

    Kỳ thật ta....

    Chỉ là....

    Ta kháo!”

    Đinh Hạo biết mình có giải thích cũng chẳng thế rõ được nên hắn liền đứng lên ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

    Phía sau, cô nương có gò má đỏ như trái đào kia dùng tiếng quát sắc nhọn tựa như ma âm xuyên não thét: “Xú hòa thượng, bản cô nương muốn băm ngươi thành trăm vạn mảnh, muốn đánh đập, muốn bẻ xương, muốn ném chết ngươi, muốn đốt ngươi thành tro thành bụi!!!”

    " Xú hòa thượng?

    Hẳn không phải là nói ta?"

    Không Không đại sư vừa mới tan buổi giảng kinh từ Đại Hùng bảo điện đi ra, chỉ thấy một vị cô nương dẫn theo mười mấy tên thị vệ vác cung mang đao đang hùng hùng hổ hổ đi tới phía trước mặt mình.

    Không Không đại sư vội vàng chắp tay, nói: “A Di Đà Phật!”

    Rồi tới nghênh đón: “ Đường thí chủ, sao người lại tới tiền điện thế này.”

    Mắt hạnh của vị cô nương kia trợn lên, mày liễu dựng thẳng, ngón tay ngọc thon dài chỉ vào chóp mũi hòa thượng quát:

    “ Không Không hòa thượng, mọi người đều nói ngươi Phật pháp cao thâm nhưng không thể tưởng được cũng chỉ là loại có tiếng mà không có miếng.

    Trong Phổ Tề tự toàn thu nạp ẩn núp những tên dơ bẩn, không chuyện ác nào mà không làm!”

    Không Không kinh hãi, biến sắc nói: “ Đường thí chủ nói những lời này là có ý gì?”

    Tiểu tỳ bên người Đường cô nương cười lạnh nói: “ Có ý gì à?

    Ngươi làm gì thì tự mình biết rõ lại còn hỏi.

    Trong miếu này của ngươi còn có người xuất gia sao?

    Một tên đã chạy tới ăn cắp đồ trang sức bằng châu ngọc của tiểu thư nhà ta.

    Còn một tên khác lại....”

    “ Tiểu Thanh, im ngay!”

    Đường cô nương nào dám nói việc mình bị người ta nhìn thấy hết ra, hơn nữa còn là trước mặt một đám Đại hòa thượng.

    Không Không vừa nghe xong thì kinh ngạc rồi luôn miệng phủ nhận nói: “ Sao có thể, sao có thể như vậy chứ?

    Chỗ của lão nạp tự quy sâm nghiêm thì ai dám phá giới luật.

    Xin hỏi cô nương, là kẻ nào dám ăn cắp vậy?”

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thanh đỏ bừng lên, căm tức nói luôn: “ Ngươi hỏi ta thì ta đi hỏi ai đây?

    Bọn chúng chạy còn nhanh hơn cả chuột nữa kìa!”

    Không Không nghe xong thì âm thầm thở nhẹ ra: “Chạy là tốt rồi!

    Không ai làm chứng thì lão nạp có thể chối sạch bách.

    Mà cái tên hỗn trướng nào dám không tuân thủ thanh quy, làm bại hoại thanh danh của Phổ Tề tự ta.

    Nếu để ta tra ra thì không thể xử nhẹ cho hắn được!”

    Một cô nương khác bên cạnh Đường cô nương nói: “ Tên hòa thượng chạy trốn đó hắn không thể ra khỏi miếu được.

    Chúng ta không túm lấy ngươi để hỏi về tên tặc hòa thượng kia thì biết tìm ngưới nào hả?

    Dù sao đi nữa tên tiểu hòa thượng không tuân thủ thanh quy kia nhất định là người trong tự viện này của ngươi.

    Và hình dáng của hắn ta còn có thể nhận ra được.

    Ngươi đi tập hợp tăng chúng, ta nhất định phải tìm ra con lừa ngốc kia.”

    Bị nàng mắng chung chúng hòa thượng là con lừa ngốc khiến Không Không xấu hổ không thôi nhưng cũng không thể nào biện luận.

    Hắn quay sang thủ tọa Không Tính nói:

    “ Sư đệ, tập trung tất cả tăng chúng để tìm tên bại hoại không tuân thủ thanh quy ra giao cho Đường cô nương, thanh lọc môn hộ chúng ta.”

    Không Tính mù mờ nói: “ Phương trượng, toàn bộ trên dưới bản tự đều tập trung ở chỗ này nghe giảng tụng kinh thì làm gì có tăng lữ nào lẻn vào hậu tự ăn cắp được cơ chứ?”

    Đường cô nương nghe xong đang muốn phát tác thì Huyền Pháp hòa thượng đang đứng một bên đột nhiên nói: “ Phương trượng, thủ tọa.

    Bản tự không phải tất cả đều tập trung ở Đại Hùng bảo điện.

    Cái tên Bích Túc chưa chính thức cắt tóc xuất gia kia bây giờ vẫn còn đang coi sóc hương khói của Công Đức điện.”

    Công Đức điện là nơi chuyên để cho những người tới cầu phúc đóng góp tiền hương.

    Trong điện, hương khói liên tục cả ngày, mỗi lúc đều phải có người trông nom.

    Không Không đại sư nghe xong thì hết sức vui mừng, tên đó chưa chính thức xuất gia thì có phạm giới cũng không làm giảm uy danh Phổ Tề tự của hắn.

    Lông mày trắng của Không Không hắn lập tức dựng lên, chính khí lẫm liệt quát:

    “ Nếu đã vậy thì ngươi đích thân đi mang hắn tới đây cho Đường cô nương phân biệt cho rõ ràng.”

    “ Tuân pháp chỉ của phương trượng!”

    Thủ tọa Không Tính vung tay lên rồi mang theo mấy đại hòa thượng to béo đi tới Công Đức điện.

    Tiểu Thanh vẫn chẳng chịu bỏ qua nói: “ Còn có một tên nữa càng không thể bỏ qua.

    Hắn... hắn...”

    Nàng thoáng nhìn tiểu thư nhà mình rồi nói: “ Cái tên hòa thượng kia thì lại càng vô sỉ hơn.

    Nhất định phải giao hắn ra đây.

    Tên hòa thượng đó càng dễ nhận biết, hắn mặc dù có mặc tăng bào nhưng mà trên đầu vẫn còn có tóc.”

    Trái tim Không Không hòa thượng vừa mới bình lặng thì nghe được những lời này lại nổi sóng liền vội vã quay đầu lại hỏi:

    “ Chư vị sư huynh sư đệ, trong môn hạ của các vị hiện giờ còn có đệ tử nào còn chưa quy y không?”

    Chúng hòa thượng chắp tay, mấy chục cái đầu trọc sáng loáng đồng loạt lắc lắc khiến kẻ khác nhìn là đã hiểu.

    Đường cô nương cũng không vì thế mà xúc động, cười lạnh nói:

    “ Các ngươi nói không có là không có sao?

    Cái tên sâu mọt trộm cắp kia thì còn có thể miễn nhưng cái con lừa ngốc tóc dài này thì bổn cô nương tuyệt đối không thể tha cho hắn được.”

    Không Không hòa thượng cũng không biết người này rốt cuộc đã chọc Đường cô nương cái gì, có lẽ phải phạm vào dâm giới.

    Nhưng nếu quả đúng là cái tội này thì chỉ sợ vị Quảng Nguyên tướng quân kia sẽ dẫn binh đến cái tòa miếu này của mình mất thôi.

    Nghĩ đó mà trong lòng hắn sợ hãi không thôi, lại xoay người khiến bộ râu bạc trắng của hắn không gió mà tự bay, vô cùng tức giận nói:

    “ Chư vị sư đệ không thể giấu diếm.

    Rốt cuộc trong miếu còn có vị đệ tử nào chưa quy y?”

    Tri khách tăng Huyền Pháp chần chờ nói: “ Phương trượng, những người không phải là tăng lữ của bản tự mà vào đây ở đều phải qua tay đệ tử.

    Trong bản tự quả không có tín đồ vào đây tu hành.

    Nếu nói nam tử có tóc thì ngoài những thị vệ mà Đường cô nương dẫn tới thì cũng chỉ có....chỉ có đội lương thực của Đinh gia, vị Đinh quản sự kia.”

    Đường cô nương lạnh lùng nói: “ Cái gì mà Đinh quản sự, một tục nhân thì sao lại mặc tăng y.

    Ngươi nói chỉ có người này là có tóc dài.

    Được!

    Mang hắn đến để ta nhìn xem!”

    Không Không phương trượng bất đắc dĩ đành phải phân phó nói: “ Huyền Pháp, ngươi dẫn người đi mời Đinh thí chủ tới đây đi.”

    “Dạ!”

    Huyền Pháp đang muốn đi thì Đường cô nương đột nhiên nói: “ Bay đâu, hai người các ngươi theo vị hòa thượng này đi bắt người.”
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 2


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Quyển 2: Tiểu Hà Sơn Trấn

    Chương 31: Biến mất.

    Một lát sau, Không Tính mang theo người vội vàng chạy về nói: “ Phương trượng, Không Tính dẫn người tìm khắp các nơi nhưng cũng không thấy bóng dáng của tên Bích Túc kia đâu cả.

    Tên này không ngờ lại chẳng từ mà biệt.”

    Không Văn đại hòa thượng với nét mặt hồng hào nghe mà cảm thấy thương tiếc.

    Chẳng hiểu vì sao đối với tên Bích Túc này lại vô cùng hợp ý.

    Bên người mình quả thực cũng đang thiếu một tên đồ đệ lanh lợi, vốn đã muốn để hắn độ vào thành môn hạ của mình nhưng không thể tưởng được hắn lại là một tên trộm cắp.

    Đáng tiếc..

    Than ôi!

    Thật sự đáng tiếc...

    Thì ra Bích Tú kia điều tra ra được chỗ gần với nơi ở của gia quyến nhà Trình tướng quân kia nên hắn cực kỳ hứng thú liền đi tới đó ăn cắp.

    Nào hiểu được Đường đại tiểu thư đang ở trong phòng bỗng quát lên.

    Bọn thị vệ biết tiểu thư đang tắm rửa mà đã tránh đi ở xa xa liền chạy về.

    Kết quả là ngay cả hắn cũng bị phát hiện.

    May mắn là tiểu tử này đã sớm nhìn ra tình hình mà bỏ chạy, và hắn nào có ngu xuẩn mà lại chạy về Công Đức điện để chờ người ta tới chỉ tận mặt cơ chứ.

    Qua một lát nữa, Huyền Pháp mang theo người cũng vội vã trở về: “ Khởi bẩm phương trượng, trong hậu viện không thấy bóng Đinh thí chủ với cả hành lý của hắn đâu cả.

    Đệ tử hỏi qua mấy sư điệt trông giữ của miếu thì họ đều nói là Đinh thí chủ đã rời khỏi thiền tự chúng ta rồi.”

    Không Không hòa thượng đau khổ nhìn sang Đường cô nương, bất đắc dĩ nói: “ Đường thí chủ....”

    Đường cô nương này chính là đại tiểu thư của Đường gia tại Tây Bắc, Đường Diễm Diễm.

    Nàng cũng chính là người mà Lý Ngọc Xương từng muốn tác hợp cho nàng làm vợ Đinh Thừa Nghiệp.

    Dượng của nàng chính là Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng.

    Bởi vì nàng sau khi tới Quảng Nguyên thì phải một thời gian nữa mới tới ngày mừng thọ của Trình lão thái quân mà thời tiết đang là mùa đông, trong thành Quảng Nguyên lại không có chỗ nào hay để tới nên nàng cảm thấy nhàn chán mới tới một chỗ nhỏ bé như Phổ Tề tự này ở.

    Mà một nguyên nhân có quan hệ tới nàng nữa là do Trình lão thái quân là một tín đồ Phật giáo.

    Một khi hai cái tên sâu mọt này đã không phải là hòa thượng của Phổ Tề tự thì Đường Diễm Diễm cũng không muốn gây khó dễ cho bọn họ.

    Đối với tên tiểu tặc ăn cắp kia nàng cũng chẳng muốn truy cứu, dù sao nàng vẫn chưa xác minh xem mình đã đánh mất thứ gì.

    Nhưng cái tên dâm tặc dám nhìn trộm thân thể nàng nếu không trừng trị thì cơn giận dữ của nàng khó mà bình lặng lại được, nàng tức khí nói: “ Tên họ Đinh kia gọi là gì hả?

    Hắn là quản sự ở đội lương thực gì vậy?”

    Không Không hòa thượng không dám giấu diếm vội vã đem tên họ của Đinh Hạo rồi thân phận của hắn ra giải thích cho nàng.

    Đường Diễm Diễm nghe xong cười lạnh một tiếng nói:

    “ Người đâu, chuẩn bị xe cho ta.

    Bổn cô nương phải lập tức chạy về Quảng Nguyên thành!”

    Quảng Nguyên thành.

    Bước chân vào Quảng Nguyên thành thì trời đã là buổi chiều.

    Đinh Hạo biết, ở thời hiện đại nếu nhìn thấy đại cô nương nhà người ta tắm rửa mà chạy kịp thì có lẽ cũng chẳng có chuyện gì.

    Thế nhưng ở thời đại này, nữ nhân rất trọng danh tiết.

    Không phải như cái thời hậu thế, nữ nhân ặc Bikini đi dạo trên bãi biển hấp dẫn vô số sắc lang lao tới có gắng khom lưng lấy lòng bọn họ.

    Nhìn chuyện của bản thân mình thì nó có thể lớn mà cũng có thể là nhỏ, toàn bộ còn phải tùy xem xem người ta có đuổi hay là không đuổi.

    Nếu nàng ta là người thẹn thùng có thể nhẫn nhục thì chuyện này coi như là đã dàn xếp ổn thoả và nó sẽ kết thúc ở đây.

    Nhưng nếu lại gặp phải một quả ớt nhỏ cay độc, một quả ớt cố chấp hoặc là một quả ớt rất có thế lực thì đây lại là phiền toái lớn.

    Mà cũng tại mình hễ thấy sắc mà chẳng thể tỉnh táo nổi, nếu như lúc đó mình không có nhìn trộm hoặc là có nhìn lén nhưng không đẩy cái bức tường đó thì cũng chẳng tới mức thế này.

    Đinh Hạo ra khỏi chùa thì vừa khuất khỏi tầm mắt của mấy tăng nhân trong coi của chùa kia, hắn liền núp vào một bên.

    Quả nhiên, một lát sau, một hàng xe ngựa đã vội vàng tới khỏi chùa.

    Đinh Hạo đứng ở một bên suy tư.

    Hắn nghĩ bất luận là cổ hay kim thì một cô nương con nhà người ta không thể trắng trợn nói toạc ra cái chuyện xấu hổ như thế này rồi ngoảnh đi ngoảnh lại là hết giận được.

    Mà nói vậy thì việc này vẫn chưa thể kết thúc được.

    Còn như nàng không biết thân phận của mình hoặc là đã biết thân phận của mình thì cũng không thể gióng trống khua chiêng đến Đinh gia đòi người được.

    Chỉ nghe nói nàng là thân thích của hộ pháp thí chủ Phổ Tể tự nên hẳn là tiểu thư hoặc là thiếu phu nhân của nhà giàu có.

    Nên mình có về thành thì việc này lại không bẳng không chứng thì cho dù nàng có nhận ra mình thì bản thân cũng chẳng làm sao cả.

    Dù sao bây giờ hắn ngoại trừ đi Quảng Nguyên cũng không còn con đường thứ hai để đi.

    Tự xoa dịu bản thân như vậy, Đinh Hạo theo vết bánh xe in trên mặt tuyết mà đi, và tới tận chiều hắn mới vào Quảng Nguyên thành.

    Quảng Nguyên này tuy là thành gần biên giới nhưng lại vô cùng phồn hoa, là nơi đồng thời mang tới hủy diệt cùng tử vong khi chiến tranh xảy ra, nhưng dù vậy nó vẫn thường mang lại những cơ hội.

    Nơi này là nơi giáp giới của hai tộc người nam bắc.

    Đây cũng là nơi Thiết Thoát cùng Đại Tống thiết lập giao dịch.

    Thời điểm khi mà không có chiến tranh thì ở đây luôn luôn là một điểm giao dịch sầm uất.

    Lông thú, bò dê của Phương bắc từ nơi này cuồn cuộn không dứt vận chuyển về Trung Nguyên, mà trà, tơ lụa, đồ sứ của Trung Nguyên cũng từ nơi này vận chuyển tới những nước ở phía bắc để đổi tiền tài.

    Cho nên dù bây giờ đang là mùa đông mà ở đây đã khá tiêu điều vắng lặng nhưng trên phố vẫn thấy rất nhiều thương nhân người Hồ mũi cao mắt sâu râu quai nón, rồi cả người Tây Vực, Thổ Phiên Hồi Hột, thậm chí là cả thương nhân của Ba Tư cùng Đại Thục.

    Bọn họ ở trên phố chào bán các loại như lông thú, sừng tê giác, ngọc thạch, hương liệu, tơ tằm, lụa l.. cái gì cũng có cả.

    Bởi vì lương thực của Đinh gia đã vận chuyển tới nơi nên người dân cũng an lòng.

    Nhiều ngày nay các tửu lâu đều ngừng kinh doanh và cũng không dám giao dịch vì muốn dự trữ thức ăn để dùng nó giữ lại mạng sống cho cả nhà mình.

    Nhưng giờ những cửa hàng đó đều đã khai trương trở lại.

    Từ đó, mùi của thịt dê chín, của món thịt dê, dạ dày, phổi, cật của nó hầm với táo cát, rồi mùi của bánh đường phiêu tán khắp nơi.

    Cũng có rất nhiều hiệu thuốc bắc, tửu lâu, nhà may cũng đều trang hoàng xong xuôi với những phụ nhân eo cài khăn tay hoa, đầu búi tóc ngồi ở cửa hàng kinh doanh.

    Cũng có rất nhiều tiểu thư, phu nhân của những nhà giàu thoải mái đi dạo trên đường, vui mừng mà lưu luyến khi tới những cửa hàng bán son phấn, đồ trang sức, quần áo, hoa.

    Sự phồn hoa ở đây hoàn toàn khác biệt so với ở Phách Châu thành.

    Đó là bởi vì ở đây không ít thì nhiều còn chứa đựng chút gì đó tiêu điều cùng nỗi niềm đau xót.

    Đó không phải là do thời tiết mà dù thế nào đi nữa thì đây cũng là một tòa trấn trọng yếu có ý nghĩa quân sự nên chốc chốc lại có một toàn binh lính cầm thương đeo đao đi qua trên phố.

    Đinh Hạo hỏi thăm người ta nơi dừng chân của đoàn xe Đinh gia.

    Trong thành này gần như người người đều biết rằng Đinh gia vận lương đã vào thành nhưng không mấy người biết được họ đang ở chỗ nào.

    Đinh Hạo đánh phải hỏi thăm vị trí của mấy khách điếm lớn rồi tự đi tìm kiếm.

    Đinh Hạo đi tới một con đường khá phồn hoa náo nhiệt thì thấy một dãy lầu gác ở sát đường.

    Dãy lầu gác này được tô xanh vẽ đỏ với những chiếc đèn nhiều màu sắc đang nhẹ nhàng đung đưa theo gió, trên cửa là ba chữ rất lớn :"Nghênh Xuân các"

    Tên quá tục quá nát!

    Người thông hiểu chữ Hán thì chỉ cần vừa nhìn đã biết đây chính là kỹ viện.

    Trong lòng Đinh Hạo vui vẻ, hắn đi đường vừa mệt lại vừa mỏi, trong giày vừa lạnh lại vừa ẩm ướt, các ngón chân đều cứng ngắc.

    Hắn chỉ muốn mau mau tìm được đoàn xe của Đinh gia rồi ngồi trong phòng ngâm một chậu nước nóng cho ấm hai chân, sau nghỉ ngơi cho thật tốt.

    Nhưng mà hắn đã đi cả hai cái khách điếm lớn nhưng đều không thấy tung tích người của Đinh gia đâu cả.

    Khi tới cái khách điếm lớn thứ ba thì mới nghe nói bọn họ ở phía trước, chỗ "Nghênh Xuân các", cách nơi này không tới một dặm.

    Đinh Hạo lập tức tăng tốc đi về phía trước.

    Vừa mới tới trước cửa "Ngênh Xuân các" thì hắn chỉ thấy đối diện với cửa là một đội quan binh.

    Một đội quan binh này rất uy vũ, giáp diệp leng keng, lại đằng đằng sát khí.

    T chỉ có hơn hai mươi tên binh lính đứng ở trên đường nhưng lại khiến hắn có một loại cảm giác trầm trọng.

    Đó không chỉ bởi vì dáng người khôi ngô cao lớn của những binh lính này hay những bộ áo giáp đầy những vết chém dày đặc trên thân bọn họ mà chính là do tinh, khí, thần của chúng bính sĩ này.

    Từ bọn họ toát lên một cảm giác dũng mãnh thẳng tiến không chịu lùi bước, một cảm giác cường hãn mà không gì là không thể phá nổi.

    Họ có lẽ đều là những binh lính ở lâu trong quân đội tại biên thùy phương bắc này, đều là những người đã trải qua hàng trăm trận chiến, đều là những người tìm được sự sống trong cái chết và cũng chỉ có họ mới có thể phát ra khí chất như vậy.

    Nếu đồi diện với họ thì cho dù biết là họ đối với ngươi không có ác ý nhưng cũng khiến trong lòng ngươi sinh ra cảm giác áp bách.

    Phía trước đội binh lính này là một tướng lĩnh có bộ râu quai nón, ánh mắt như điện, mặt đen như bộ râu của mình, như được đúc bằng sắt vậy.

    Đó quả là một tướng quân đầy uy phong.

    Nhìn dáng người lưng hùm vai gấu của hắn với sát khí bức người thật giống như một tháp sắt màu đen.

    Tướng quân mặt đen nhìn quanh hai bên, uy phong lẫm lẫm rồi đột nhiên ánh mắt kia dừng lại ở bên phải nơi Đinh Hạo đang đứng, sau đó hét lớn một tiếng nói: “ Tiểu tử kia, đứng lại!”

    Chương 32: Hoạt bảo tướng quân.

    Đinh Hạo biết rõ vị tướng quân kia không phải nói mình nhưng vẫn bị tiếng quát mười phần trung khí này của hắn làm cho rung động tới mức thoáng run rẩy.

    Hắn quay đầu lại thì thấy từ trong "Nghênh Xuân các", một vị công tử bột đang lắc la lắc lư đi ra ngoài.

    Vị công tử bột này mặc một bộ quần áo bông dài, cổ tròn, có hoa văn hình cây trúc; lưng thắt một dây lưng bằng gấm có hoa văn; đầu đội mũ hồ bộ, trông có vẻ rất tuấn tú nhã nhặn lịch sự, chỉ là mắt có chút thâm quầng nên nhìn thì biết hắn là loại người tửu sắc quá độ.

    Nhưng một người như vậy mà ra ngoài ăn chơi thì cũng cần phải tay phe phẩy quạt nhỏ mạ vàng hoặc là cầm theo một cái lồng chim mới đúng.

    Mà cho dù là trời đang đông cũng không cần mấy đồ dùng thiết yếu của những tay ăn chơi đó thì cũng không nên để trên cánh tay một con chim ưng, song hắn lại đeo một cái tí sao ở tay và đậu ổn định trên đó là một con hùng ưng.

    Có lẽ con ưng kia còn chưa quen nên trên chân nó còn buộc một cái dây, trông thật chẳng ra sao cả.

    Hắn mới từ trong "Nghênh Xuân các" đi ra, và tú bà phía sau vẫn còn dùng giọng nói ngọt tới phát ngấy của mụ để nói theo cáo biệt hắn.

    Khi nghe thấy vị tướng quân này quát hỏi, hắn không khỏi ngỡ ngàng đứng lại, với điệu bộ chẳng biết vì sao nhìn vị tướng quân này, kinh ngạc nói: “ Vị Thái úy này, chẳng biết có chuyện chi chỉ giáo?”

    Người dân triều Tống đối với tướng lĩnh trong quân đội đều nhất loạt cung kính gọi bọn họ là Thái úy.

    Còn như nếu gặp quân nhân thì lại gọi họ là quân gia, hoặc là gặp công sai đều xưng hô với bọn họ là công gia và đây tuyệt đối không phải quan chức thực tế của bọn họ.

    Tướng quân mặt đen cũng không biết bị chọc giận ở nơi nào mà sắc mặt âm trầm đi tới, giọng nói ồm ồm, lớn tiếng hỏi han: “ Ngươi tên là gì?”

    Vị công tử kia thấy hai hàng đại hán ôm lấy bảo vệ vị tướng quân này, liền ngẩng đầu nhìn hắn, thấp thỏm đáp: “ Thái úy đại nhân, tiểu sinh tên là Diệp Chi Tuyền!”

    “ Làm cái gì?”

    “ Tiểu sinh là thiếu chủ nhân của Diệp gia chuyên xe ngựa ở đường lớn Tây Giác lâu.”

    Tướng quân mặt đen trừng mắt ngưu quát: “ Xe ngựa sao?

    Thời gian này chính là lúc mà tháo ngựa khỏi xe cho nó nghỉ ngơi để chuẩn bị cho sáng sớm mai khởi hành lên đường nhưng sao ngươi không ở nhà làm việc hả?”

    " Ta có ở nhà hay không thì liên quan rắm gì tới ngươi?"

    Vị công tử kia oán thầm nhưng trên mặt cũng không dám biểu hiện ra mà đành phải đau khổ đáp:

    “ Hồi Thái úy, việc mua bán trong nhà tiểu sinh đều có phụ thân đại nhân chủ trì nên tiểu sinh trở về muộn một chút cũng không sao.”

    “ Cút con mẹ đồ *** chó nhà ngươi đi!”

    Tướng quân mặt đen đột nhiên giận dữ, vươn ngón tay điểm điểm lên trán hắn khiến cho cái đầu của vị Nghiệp công tử gật lên gật xuống như gà mỏ thóc mà nước miếng của tướng quân mặt đen vẫn bay tứ tung, mắng:

    “ Nhìn cái dạng sợ hãi của người kìa.

    Ngươi là đồ hỗn đản chỉ biết nằm úp rồi ra sức trên bụng đàn bà.

    Thằng cha của ngươi ở nhà vất vả làm việc mà ngươi lại xài tiền đi kỹ viện chơi.

    Trên vai ngươi kia là cái gì?”

    Nghiệp công tử đứng trước mắt tướng quân mặt đen cao lớn uy mãnh mà tựa như một con chim cút đáng đứng trước một đầu hùng ưng, rụt rè đáp: “ Hồi Thái úy, cái này....

    Đây là một con chim ưng...”

    “ Chim ưng?

    Ngươi tiêu tiền như vậy mà còn muốn nuôi chim ưng?

    Đúng là, đúng là một tên phá gia chi tử.

    Một con chim ưng một ngày không biết phải ăn bao nhiêu cân thịt.

    Cha ngươi vất vả kiếm tiền để nuôi ngươi mà ngươi lại lấy tiền đó mua thịt đi hiếu kính cho con súc sinh đầy lông này!

    Lập tức thả nó ra cho ta rồi lăn về nhà làm việc.

    Nếu một lần nữa để lão tử thấy ngươi lang thang ngoài đường thì ta nhất định phải đánh ngươi hai mươi quân côn.”

    Vị Diệp Chi Tuyền Diệp công tử kia bị tướng quân mặt đen làm cho một trận chửi rủa thậm tệ khiến cho sắc mặt của hắn vàng như đất.

    Mắt thấy bên cạnh hai tên quân sĩ mắt lộ hung quang đang nóng lòng muốn tiến lên bắt hắn mà trong lòng mặc dù không nỡ nhưng cũng đành mau chóng cởi cái dây trên tay ra rồi vung tay để cho con hùng ưng kia giương cánh bay đi.

    Hùng ưng rung cánh bay thẳng lên trời cao rồi phát ra một tiếng kêu trong trẻo truyền trong không gian, sau đó lập tức lại đón gió mà đi.

    Diệp công tử lưu luyến không rời mà nhìn bóng dáng của nó đi xa, thầm than thở:

    "Ta đang tốt lành thì con mẹ nó, chưa ra đường đã gặp phải tên sát thần này.

    Bay!

    Bay rồi!

    Sáu mươi xâu tiền ta.

    Một con ưng giá trị tròn sáu mươi xâu tiền đó.

    Ôi...."

    “ Còn nhìn cái gì nữa.

    Chẳng biết hiếu kính cha mẹ mà chỉ biết chơi bời lêu lổng.

    Đúng là đồ không đáng làm người!”

    Tướng quân mặt đen tạo tư thế muốn đánh khiến cho Diệp công tử sợ tới mức đang nhìn trời tiếc nuối liền ba chân bốn cẳng chạy thẳng.

    Tướng quân mặt đen vẫn còn tức giận bất bình, hắn đảo mắt, chợt thấy ven đường dưới mái hiên có hai người đang ngồi yên ổn nói chuyện.

    Trong đó, một tên quay đầu nói câu gì đó với tên còn lại khiến tên đó cười ha hả ha hả.

    Vị tướng quân nhìn thấy mà lòng không khỏi nghi ngờ bọn họ đang nói về mình, lập tức hắn liền xông vào quát:

    “ Thằng nhãi, ngươi nói với hắn chuyện gì hả?”

    Người nọ hoảng sợ, vội vã cúi đầu khom lưng nói: “ Bẩm Thái úy, tiểu nhân đang nói về Hàn Tín.”

    Tướng quân mặt đen vừa nghe xong câu liền giận dữ, chỉ tay mắng: “ Còn muốn lừa gạt ta sao?

    Nhìn là quá biết ngươi nói cái gì rồi.

    Trình Đại Trùng ( đại trùng = con cọp) ta đây là nhân vật tinh tế tới mức nào mà há lại bị tên tặc tử ngươi lừa gạt sao?

    Hôm nay ta đây vừa hỏi ngươi thì ngươi liền lừa dối ta là đang nói về Hàn Tín.

    Ngày mai ngươi làm trò kia trước mặt Hàn Tín, chẳng phải là muốn nói tới ta sao....”

    Đinh Hạo nghe xong lời này, lập tức cơ nhục trên má kịch liệt co giật vài cái, và phải rất cố gắng hắn mới không phát ra tiếng cười.

    Hắn nhớ tới thời đại kia của mình từng có một ca sĩ nổi tiếng, nghe xong bài "Mãn giang hồng", cảm thấy bài này ca từ viết rất hay liền muốn mời tác giả Nhạc Phi giúp đỡ viết lời.

    Vị ca sĩ nổi tiếng kia cùng vị tướng quân này không ngờ cũng được xem như là có cùng "ý tưởng"

    Cái người bị mắng kia vốn đang cùng người bạn nói về chuyện của vị anh hùng thời Hán Sở Hàn Tín, nghe xong vị Thái úy này nói thì không khỏi cứng họng.

    Hắn muốn dừng lại giải thích nhưng lại sợ vị tướng quân này thẹn quá hoá giận nên nhất thời chỉ biết chi chi ngô ngô mà khó có thể nói ra lời.

    Tướng quân mặt đen thấy hắn bị mình nói cho đứng như trời trồng ở đó lại tiếp tục hùng hồn mắng:

    “ Đường đường là một hán tử mà lại đi học cái thói lắm mồm của đàn bà à?

    Chột dạ phải không?!

    Tưởng muốn lừa Trình Đại Trùng ta sao.

    Đúng là đồ không có tiền đồ.

    Mau mau cút ngay!”

    Hai tên gia hỏa xui xẻo kia nghe được lời này thì như được đại xá, một người hướng phía đông, một người hướng đằng tây, chửi thầm một câu rồi tỏa ra.

    Vị tướng quân mặt đen, thành viên của hiệp hội bảo vệ động vật kia lúc này mới hầm hừ tránh ra.

    Đinh Hạo thấy mà vừa bực mình vừa buồn cười.

    Trông dáng vẻ của tên tướng quân đó, hắn đoán vị này chắc bị uất khí ở chỗ nào rồi nên mới cố ý tới đây đập phá.

    Chỉ đáng tiếc cho con chim ưng của công tử kia.

    Một đầu hùng ưng tốt như vậy thì giá trị của nó cũng không ít tiền đâu.

    Một người lão hán xem náo nhiệt ở bên cạnh thấy người đã tan nên cũng bèn gánh quang gánh đi.

    Cạch!

    Cạch cạch!

    Hắn vừa đi vừa gõ cái mõ bằng trúc lại vừa rao:

    “ Yển nguyệt vằn thắn đây....

    Vằn thắn nóng hôi hổi vừa thổi vừa ăn đây....

    Vằn thắn mới ngon bổ rẻ đây.....”

    Đinh Hạo thấy lão là một người bán rong đi khắp cả thành để buôn bán nên vội vàng hô: “ Lão gia tử, xin dừng bước!”

    Lão hán quay đầu lại nhìn.

    Đinh Hạo mau chống đuổi tới, cười hỏi: “ Lão gia tử, người có biết đội lương thực của Đinh gia hôm qua vào thành thì ở chỗ nào không?”

    Lão hán cười nói: “ Thật có lỗi, chuyện này lão không biết đâu.”

    Đinh Hạo thất vọng nói: “ Kỳ quái!

    Hơn một ngàn nhân mã thì rốt cuộc được bố trí ở chỗ nào đây.

    Không biết nói sao nữa.

    Ta phải tìm người khác hỏi thôi.”

    Lão hán nói: “ Ngươi muốn tìm người trong đội lương thực của Đinh gia sao?

    Hơn một ngàn nhân mã thì khách điếm trong thành này không có một nơi nào có thể chứa được.

    Kể ra thì cũng chỉ có nhà trọ lớn Xa Mã do Diệp gia chuyên xe ngựa ở thành tây mở mới có khả năng.

    Lão đây nhớ rõ, hôm qua đoàn xe Đinh gia vào thành cũng hướng phía tây mà đi.

    Tiểu ca không ngại thì cứ thử đi tới đó xem xem.”

    Nhà trọ Xa Mã của Diệp gia cũng chính là cái cuối cùng trong những khách sạn lớn mà Đinh Hạo đã hỏi ra.

    Bởi vì khoảng cách là xa nhất cho nên Đinh Hạo tới đó cuối cùng.

    Lúc này khi nghe được lời lão hán, hắn không khỏi mừng rỡ, luôn miệng nói: “ Đa tạ lão nhân gia, ách!

    Ở đây con đường nào đi thành tây vậy?”

    Lão hán cười nói: “ Ngươi là người nơi khác tới sao?

    Trong thành này ngõ hẻm như mạng nhện nên trong chốc lát không thể nói rõ được.

    Ngươi tạm thời cứ đi theo ta đi.

    Lão giờ muốn đi phố lớn Tây Giác lâu, tới đó thì ta sẽ chỉ cho ngươi.

    Cũng không xa đâu.”

    Đinh Hạo liên tục cảm ơn rồi cùng lão hán quẹo vào một ngõ nhỏ.

    Trên mặt đất tuyết đọng bị dồn, nén lại bóng loáng như gương.

    Đinh Hạo thấy lão nhân này tuổi đã lớn, liền nói: “ Lão nhân gia.

    Để ta giúp người gánh nó được không ạ!”

    Cái gánh hàng trên vai ông lão đung đưa rất có tiết tấu, và ông lão đi cũng rất là chắc chắn.

    Nghe Đinh Hạo nói liền cười nói:

    “ Đa tạ ý tốt của tiểu ca.

    Gánh cái này ngươi gánh không quen đâu nên vị tất đã thoải mái được như lão chứ.

    Hơn nữa đường lại trơn nhẵn mà giày kia của ngươi lại không có ma sát.

    Thôi cứ để lão tự mình gánh thôi.”

    Đinh Hạo cúi đầu nhìn mới phát hiện trên đôi giày của lão hán có quấn từng vòng từng vòng dây thừng rất tinh tế, có tác dụng đề phòng những nơi trơn nhẵn nên khi bước đi quả thật còn vừng vàng hơn so với hắn.

    Đinh Hạo thuận miệng hỏi: “ Lão nhân gia nói nhà trọ Đại Xa Mã là do Diệp gia chuyên xe ngựa mở sao?”

    Lão hán nói: “ Đúng vậy!

    Ha ha ha!

    Nhà trọ Đại Xa Mã chính là do nhà của vị Diệp công tử kia, cái người vừa rồi bị Trình Thái úy bắt phải thả con hùng ưng đó, mở.

    Diệp gia chuyên xe ngựa đó đều có mở phân điếm ở khắp các thành lớn trong vùng tây bắc này.

    Họ ngoại trừ vận chuyển ra thì còn kinh doanh cả khách điếm nữa.”

    Đinh Hạo nhớ tới vị công tử xui xẻo kia cũng không khỏi bật cười, lại hỏi: “ Vị Trình Thái úy kia là ai vậy?”

    Lão hán nói: “ Vị Trình Thái úy kia chính là chính là Trình Đại tướng quân, người đứng đầu Quảng Nguyên ta.”

    Chương 33: Gặp chuyện bất bình rống một tiếng.

    Đinh Hạo lắp bắp kinh hãi, thất thanh nói: “ Người nọ chính là Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng sao?”

    Lão hán nói: “ Đúng vậy!”

    Đinh Hạo cười nói: “ Ha ha!

    Vị Trình tướng quân này quả nhiên không đọc qua sách nên ngay cả Hàn Tín cũng không biết.”

    Lão hán không cho là đúng nói: “ Biết Hàn Tín thì có tài năng gì sao?

    Trình Đại tướng quân tuy là một người không biết chữ nhưng ngài lại hiểu được đạo lý trung hiếu nhân nghĩa hơn so với rất nhiều tên có học khác.”

    “ Câu này nên giải thích thế nào đây?”

    Lão hán nói:

    “ Trình Thái úy vốn là một đầy tớ trong phủ của nhà đại tướng nước Tấn cũ, Đỗ Trọng Uy.

    Đỗ Trọng Uy kia tham tài háo sắc, nhát gan sợ chết nhưng có một điểm tốt là đối với hạ nhân của mình thì lại vô cùng rộng lượng.

    Khi Trình Thái úy làm đầy tớ ở Đỗ phủ cũng rất được Đỗ Trọng Uy hậu đãi, sau lại được cất nhắc lên làm thị vệ, tập cho hắn có một thân võ nghệ cao cường.

    Sau khi nước Tấn mất, trai tráng của Đỗ gia toàn bộ đều bị bắt đem đi xử trảm.

    Trình Thái úy lưng cõng mẹ già chạy trốn thẳng tới Trung Nguyên rồi nhập ngũ và giờ đã làm tới chức Đại tướng quân.

    Trình Đại tướng quân biết ơn báo đáp nên phái người tìm nữ quyến của nhà Đỗ Trọng Uy kia.

    Nữ quyến của Đỗ gia sớm đã bị sung làm nô tì cho bọn quan lại.

    Thế là Trình Đại tướng quân đã chuộc nguyên phối phu nhân của Đỗ Trọng Uy về rồi để cho lão thái thái thu xếp cho nàng ở nhà mình nhưng vẫn dùng lễ nghi chủ nhân để đối đãi, lại còn không hề kiêng kị lập mộ cho chủ cũ Đỗ Trọng Uy.

    Những hành động trung nghĩa như vậy thì có mấy người làm được đây?

    Hơn nữa Trình Thái úy còn là một người rất hiếu thảo với mẹ già.

    Mặc dù giờ Trình Thái úy có địa vị cao quý làm đại tướng một phương, cầm trong tay mấy vạn binh mã, bên ngoài là một nhân vật dứt khoát, tín nghĩa; nhưng ở nhà bất luận là mẹ già của tướng quân có trách mắng, răn dạy thế nào đi nữa thì ngài cũng tuyệt đối không dám nói một câu nào.

    Lão nghe hạ nhân Trình phủ kể rằng, trong Trình phủ nô tỳ nhiều như mây nhưng mà chỉ cần ở nhà thì mỗi ngày Trình tướng quân đều muốn tự tay bưng nước, hầu hạ mẹ già rửa chân, nghỉ ngơi.

    Một người con hiếu thảo như vậy thì có mấy quan lớn có thể làm được đây?”

    Đinh Hạo nghe xong cũng không nén nổi sự kính trọng.

    Một người đáng để cho người khác phát ra lòng tôn kính từ trong nội tâm thì không phải là nhìn vào lời lẽ hay địa vị của hắn mà là nhìn xem hắn có giống như những người khác không.

    Phụng dưỡng hiếu thảo với mẹ già, trung thành đối đãi với chủ cũ.

    Một hán tử như vậy thì dù có không biết chữ thì cũng là một nam nhân đỉnh thiên lập địa.

    Hai người vừa đi vừa nói chuyện, qua bảy tám chỗ rẽ, tới một ngõ nhỏ thì Đinh Hạo dừng bước.

    Hắn đi đường vừa lạnh lại vừa đói, sờ trong túi áo còn mấy đồng tiền nên mới dừng lại hỏi: “ Lão gia tử, vằn thắn này của người bán như thế nào?”

    “ Lão bán mười đồng tiền một chén vằn thắn.”

    Ông lão vai gánh quang gánh dừng bước nói.

    Đinh Hạo líu lưỡi nói: “ Mười đồng tiền một chén?

    Sao lại đắt như vậy chứ!”

    Lão hán cười nói: “ Lão Quan ta tay nghề tốt.

    Mùi vị của vằn thắn lão làm thì ngươi ăn một chén thì đảm bảo không quên.”

    Đinh Hạo cười nói: “ Ai kinh doanh thì đều nói như vậy cả.

    Được!

    Cháu bây giờ vừa lạnh lại đói nên sẽ nếm trước một chén.”

    Quan lão hán cười nói: “ Được!

    Vậy xin ngồi chờ một chút.

    Vằn thắn lập tức có ngay.”

    Quan lão hán nói xong bèn hạ gánh hàng xuống.

    Cái đòn gánh này của lão được làm bằng trúc, một đầu đặt bếp nấu, còn đầu kia là một cái giá để hàng.

    Cái giá này trong ba tầng phân biệt để đặt vỏ bánh, nhân bánh, thớt, bát đũa...Trên cùng còn để các loại gia vị.

    Cả gánh hàng ngăn nắp như là một phòng bếp nhỏ di động.

    Bây giờ trong gánh hàng đang có những cái vàn thắn lạnh đã được làm từ trước trông giống như những đĩnh nguyên bảo nhỏ.

    Quan lão hán nhanh chóng đem vằn thắn bỏ vào cái nồi trên bếp than.

    Vằn thắn do kích thước nhỏ nên chín rất nhanh.

    Chỉ trong thời gian ngắn, những cái bụng của miếng vằn thắn đã nổi lên rồi sủi trên mặt nước.

    Lão Quan cầm một cái bát lớn rồi múc ra một chén canh nóng, cho thêm hành đã thái nhỏ, tôm khô, cải tím, dầu vừng các loại gia vị phối chế với nhau.

    Ngay lập tức mùi thơm đã tỏa ra bốn phía.

    Đinh Hạo ngửi mà miệng không khỏi nuốt nước bọt ừng ực, khen một câu: “ Hì hì!

    Tay nghề của lão đúng là không tệ!”

    “ Đương nhiên!

    Nếu không lão đâu dám lấy mười đồng tiền chứ!”

    Lão Quan vô cùng đắc ý rồi cầm bát vằn thắn đưa tới, sau thuận tay lấy một đôi đũa, cưới nói: “ Lại đây!

    Nhân lúc còn nóng mà ăn đi.

    Bát vằn thắn này rất thơm đó!”

    Đinh Hạo đón cái bát, thấy vỏ của miếng vằn thắn mỏng như cánh ve, nhìn kĩ thì thấy bên trong có màu hồng hồng của thịt băm, hơn nữa còn có màu trắng mềm của hành thái, màu tím của cải, tôm khô, dầu vừng.

    Càng nhìn lại càng khiến người ta muốn gắp thêm miếng nữa.

    Cho dù một người có không đói bụng nhưng chỉ ngửi một hơi là nước miếng đã chảy ra rồi, huống chi lúc này bụng của Đinh Hạo hắn đeo réo lên như sấm.

    Ngay sau đó, hắn liền ngồi xuống chiếc ghế nhỏ mà lão Quan đã chuẩn bị, bưng bát vằn thắn thổi bới nóng rồi ăn.

    Trong chốc lát, hắn đã ăn được hơn nửa bát rồi.

    Lão Quan thấy hắn ăn xong thì bắt đầu thu dọn quầy vằn thắn của mình.

    Lúc này, một tiếng gào khóc của một đứa bé truyền tới.

    Một phụ nhân mặc áo bông rất dày, dùng chăn bọc một đứa trẻ ôm trong ngực, đang vội vã từ đằng trước quán vằn thắn đi qua.

    Phụ nhân này đầu vấn một cái khăn màu xanh bằng vải bố để che gió tứ trán xuống tới cằm nên chỉ lộ ra một phần hình tam giác của khuôn mặt.

    Đinh Hạo uống bát canh vằn thắn thơm phức rồi tùy ý đưa mắt nhìn nàng, ánh mắt hắn bỗng dâng lên một hồi lo ngại.

    Đứa trẻ mập mạp đang khóc oa oa được phụ nhân ôm trong lòng ngực kia thoạt nhìn thì chưa tới hai tuổi, khóc tới mức nước mắt nước mũi chảy loạn khắp nơi; còn phụ nhân kia một mặt vội vã đi, một mặt vỗ nhẹ vào mông đứa trẻ, lừa nói: “ Bảo bối ngoan, đừng khóc nữa.

    Tí nữa về nhà mẹ nấu cháo cho con ăn.”

    Nhưng đứa con trong lòng nàng đâu chịu đáp ứng.

    Nó một bên thì vẫn khóc oa oa, một bên thì tay bắt chân đạp khiến cái chăn đang quàng lên người nó để ngăn gió cũng bị đá rơi ra.

    Điều này khiến phụ nhân kia buốn bực không thôi nhưng cũng chẳng có cách nào cả, và cũng vì đó nên việc đi lại của nàng cũng trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

    Đinh Hạo vốn chỉ là tùy ý liếc qua nhưng mà khi đứa trẻ kia đạp tung cái chăn để lộ ra bộ quần áo nó đang mặc ở trong thì trong lòng hắn bỗng sinh ra một cảm giác cổ quái.

    Tiểu oa nhi kia thân mặc một bộ quần áo bách gia, đầu đội mũ hổ đầu.

    Những nhà bình thường vì muốn cầu cho con cái mình được khỏe mạnh bình an nên phần lớn đều cho con mình ăn mặc như vậy nên điều này cũng không có gì là đáng ngạc nhiên.

    Nhưng mà cũng như việc Đinh Hạo lái xe ngựa cho Đinh gia.

    Lấy việc người được chở trên xe thì không quản là người có địa vị ra sao đều được đi loại xe ngựa có kiệu vây, nhưng mà sự khác nhau về địa vị, địa vị cao hay thấp, của người đi lại được thể hiện ra từ nguyên liệu làm ra cái kiệu đó.

    Điều này cũng giống như quần áo mà hài tử kia đang mặc.

    Nó mặc dù kiểu dáng cũng bình thường như bao đứa trẻ khác nhưng mà lại dùng chất liệu không phải là tầm thường.

    Mà khi nó gào khóc thì còn lộ ra một cái vòng đeo trên cổ, trước ngực còn có một cái khóa trường mệnh bằng kim loại lóng lánh.

    Cho dù cái khóa đó có bằng đồng nhưng bây giờ đồng cũng là một thứ rất có giá trị.

    Quần áo, vật trang sức như vậy; rồi cả việc cho một đứa trẻ mỗi ngày ăn cháo thì một gia đình bình thường có thể mua được sao?

    “ Đứng lại!”

    Đinh Hạo cái gì cũng không kịp nghĩ, mắt thấy phụ nhân kia ôm con vội vã đi ngang qua trước quán vằn thắn, lập tức hét lớn một tiếng rồi đứng lên khiến bát vằn thắn vãng trên quầy hàng rồi nặng nề rơi xuống và tiếng quát đó cũng làm cho lão Quan hoảng sợ.

    Một tiếng rống này của hắn không hề thua kém tiếng hô như mãnh hổ của vị tướng quân mặt đen mới vừa rồi.

    Tiếng thét dạo lão Quan nhảy dựng lên dù cho chuyện này không hề liên quan tới lão.

    Mà huống chi là cái vị phụ nhân kia, nàng sao lại không hoảng sợ cho được?

    Bị Đinh Hạo quát một tiếng, phụ nhân kia sợ tới mức dưới chân loạng choạng, thiếu chút nữa là té ngã trên đất.

    " Không thể để nàng đi!"

    Đinh Hạo nóng này nghĩ rồi nhanh chóng đuổi theo.

    Nếu mà hắn hiểu lầm người ta thì rất có thể sẽ bị mẹ của đứa trẻ thóa mạ một hồi.

    Mà nếu phụ nhân này sống ở gần đây không chừng còn bị người nhà của nàng nghe tin mà tới rồi tẩn cho hắn một trận.

    Chỉ là trong lòng hắn đối với việc này có mối nghi ngờ khó có thể giải đáp, tựa như có một cây kim có độc đâm vào người hắn, khiến hắn mỗi khắc không được yên lòng.

    " Sự việc trước khi được làm rõ thì không thể để cho nàng đi!"

    Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Đinh Hạo lúc này.

    Đinh Hạo là cô nhi, không thân không thích nên so với rất nhiều người có cả cha cả mẹ, hắn lại càng quý trọng tình thân hơn.

    Hắn không muốn nhìn nhất là sự thê lương khi thân nhân ly tán.

    Hắn là một nam nhân nhưng sau khi xem TV thấy cảnh trẻ con bị lừa đem đi bán thì hắn lại cảm thấy đau khổ tới tột cùng, hơn nữa còn khiến hai mắt hắn cay cay nữa.

    Hắn xem trên báo đăng thấy trên đó viết: Một tập đoàn ăn mày chuyên đi bắt cóc trẻ con, còn chuẩn bị cả việc mình bị tàn tật, mất tay, mất chân, mù mắt rồi dùng cái thân thương tật từ nhỏ của mình để gạt lấy sự thông cảm của mọi người.

    Đọc cái đó hắn liền giận dữ không gì ngăn cản nổi, lúc đó hắn chỉ muốn nhà nước lập tức khôi phục hình phạt lăng trì, rồi dùng loại cực hình thời cổ đại này đem đi trừng trị mấy tên súc sinh vô nhân đạo không có tình người đó.

    Trong lồng ngực nhiệt huyết dâng trào, Đinh Hạo bước nhanh đến, ngăn phía trước vị phụ nhân kia, hai mắt nhìn chằm chằm vào nàng, tận lực ổn định lại hô hấp hỏi: “ Hài tử này là gì của ngươi?”

    Chương 34: Hài tử thoại.

    Phụ nhân kia có gương mặt ngăm đen, môi rất dày, và có dáng dấp của một dân phụ thật thà chất phác.

    Thấy rõ bộ dáng của nàng, trong lòng Đinh Hạo cũng chợt hiện một tia do dự, nhưng mà khi trông thấy quần áo của hài tử kia cùng với bộ dáng giãy dụa khóc lóc của nó, rồi cả cái gai trong lòng hắn nữa mới khiến hắn lại một lần nữa trở nên kiên định.

    Phụ nhân ôm chặt hài tử, ngỡ ngàng nói: “ Đây là con của ta, sao vậy?”

    “ Không sao cả.

    Nó là con của ngươi ư?

    Ngươi là mẹ của nó thì sao con trai ở trong lòng mẹ mình mà lại khóc một cách hăng say như vậy chứ?

    Nó cũng không muốn cho ngươi bế.”

    “ Liên quan quái gì tới ngươi!”

    Phụ nhân kia phẫn nộ, khuôn mặt đỏ lên nói:

    “ Tiểu hài tử nếu như không khóc lóc, không ầm ĩ thì còn là tiểu hài tử sao?

    Điều này có gì đáng ngạc nhiên đâu.

    Ta còn tưởng ngươi có chuyện gì nữa.

    Dù có bắt chó đi cày cũng chẳng dùng cái biện pháp kiểu này.

    Ngươi vô duyên vô cớ chặn đường ta thì đến cùng là muốn có ý đồ xấu xa nào hả?”

    Những người đi đường ở quanh đó cũng đi tới vây lại thành vòng tròn, tò mò nhìn bọn họ.

    Phụ nhân kia vừa thấy có người vây xem thì trên mặt mụ bỗng chợt lóe vẻ điêu ngoa âm độc như có như không.

    Mà Đinh Hạo hắn suýt nữa thì tưởng mình bị hoa mắt, khi nhìn lại thật kỹ nàng ta thì lại vẫn là cái diện mạo thật thà chất phác kia.

    Nàng cao giọng nói với dân chúng đang quây vào xem: “ Mọi người coi, mọi người đến đây mà coi, coi cái tên từ nơi khác đến này ức hiếp một nữ nhân chân yếu tay mềm như ta.

    Mà cũng chẳng biết hắn có tâm tư gì nữa, các vị, các vị hương thân phải làm chủ cho ta!”

    Nàng càng kêu hăng thì trong lòng Đinh Hạo ngược lại càng thêm hiểu rõ.

    Hắn thấy đám người đã hơi rối loạn thì liền cao giọng nói:

    “ Các vị hương thân, tại hạ chỉ là một người qua đường mà giữa ban ngày băn mặt thì nào dám có ý đồ xấu xa gì chứ?

    Ta chỉ là cảm thấy hài tử này không giống như là cốt nhục của nàng, cho nên mới ngăn lại hỏi.”

    Phụ nhân kia nghe xong thì vừa khóc vừa nói: “ Con của ta không phải là ta sinh ra thì chẳng lẽ là ngươi sinh sao?

    Cũng bởi vì con của ta không chịu về nhà nên khóc lóc ầm ĩ mấy tiếng, nhưng ngươi lại vì thế mà vu oan cho ta.

    Ngươi là quan sai công gia sao?

    Vậy thì mang yêu bài của ngươi ra đi.”

    Bên cạnh có người nói: “ Đúng vậy!

    Vị tiểu huynh đệ này, ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng đứa trẻ này không phải là con người ta.

    Những lời này không thể nói lung tung được đâu.

    Nếu dẫn đến việc người nhà của nàng tới cho ngươi một trận thì cũng thật không đáng.”

    Đinh Hạo cũng không dao động, mạnh bạo nói: “ Nếu sự thật chứng minh được rằng là tại hạ hiểu lầm thì cho dù có bị người nhà của phụ nhân này đánh một trận, tại hạ cũng cam tâm tình nguyện.

    Nhưng mà các vị xin nhìn hãy nhìn thật kỹ, đứa trẻ này mặc quần áo, rồi đeo cả khóa trường mệnh rồi nhìn cả quần áo mà phụ nhân này đang mặc nữa.

    So sánh thì hai người bọn họ sao có thể là mẹ con được chứ?”

    Mọi người nghe vậy liền nhìn lại cách ăn mặc của hai "mẹ con" này, nhìn mà trong lòng họ cũng không khỏi dân lên nỗi nghi hoặc.

    Phụ nhân kia khóc lóc nói:

    “ Hài tử này là hài tử duy nhất của nhà lão Hồ chúng ta.

    Từ khi nó sinh ra thì trong nhà, từ trên xuống dưới ai mà không coi nó là bảo bối đâu?

    Vì vậy trong nhà mà có đồ tốt thì tất nhiên cũng đều cho nó dùng.

    Ta cưng chiều con trai mình thì cũng có lỗi sao.”

    Đinh Hạo cười lạnh nói: “ Nếu thật sự là tại hạ hiểu lầm cô thì cũng chỉ là không muốn con trai của cô bị bọn buôn người bắt cóc, vì vậy đó cũng chỉ là có ý tốt nhưng cô làm sao mà khóc như vậy hả?”

    “ Ý tốt cái rắm!”

    Phụ nhân kia không chút cảm kích, phẫn nộ nói:

    “ Mọi người nhìn xem ta đây bao nhiêu tuổi.

    Lớn tuổi như thế này ta mới có con, lại còn có một số hàng xóm láng giềng nói bậy nói bạ đặt điều nói rằng hài tử này của ta chỉ là con nuôi.

    Mà người hôm nay lại tiếp tục nói hươu nói vượn như vậy thì tới khi hài tử này trưởng thành mà lại nghe được những lời nhảm nhí đó.

    Tới khi ấy, ta thật không biết, thật sự không biết đứa con này của ta còn có thể nhận ta làm mẹ ruột của nó không nữa?”

    Mọi người nghe xong thì bỗng nhiên hiểu ra.

    Phụ nhân này một khi đã là lão bạng sinh châu(*), nên đương nhiên là phải cưng chiều con trai.

    Mà hơn nữa trong nhà nó lại là hương hỏa duy nhất, vì thế có sủng nịnh, ưu ái nó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

    Đúng lúc này, chợt nghe thấy có một người cao giọng niệm:

    “ Vô lượng thiên tôn, Hồ đại nương, cô ở chỗ này làm gì vậy?”

    Mọi người nghe vậy liện quay lại nhìn thì thấy một đạo nhân dáng người gầy yếu, có lông mày hình chữ bát, mặc một bộ đạo bào đã cũ nát, một tay làm lễ, đang đứng hướng về phía mọi người mà mỉm cười.

    Phụ nhân kia như vớ được cứu tinh, vội vàng kêu lên:

    “ Lăng Phong đạo trưởng, ngài tới thật đúng lúc.

    Xin ngài hãy làm chủ cho ta.

    Các vị hương thân, các vị hương thân, vị Lăng Phong đạo trưởng này là đạo nhân hương khói trong Tam Thanh quán.

    Những điều ta nói vừa rồi nếu mọi người còn không tin thì xin cứ hỏi Lăng Phong đạo trưởng, hỏi xem hài tử này có phải là của nhà ta hay không?”

    Đạo nhân kia kinh ngạc nói: “ Đã xảy ra chuyện gì?”

    Mọi người đều nói: “ Đạo trưởng, người trẻ tuổi này chặn hai mẹ con đó lại và nói rằng hài tử kia không phải cốt nhục của nàng.

    Đạo trưởng nhận ra phụ nhân này sao?

    Và hài tử này có phải là của nhà nàng không?”

    Lăng Phong đạo nhân giật mình nói: “ Thì ra là thế.

    Người xuất gia không dám nói dối.

    Hài tử có phải là con nhà Hồ đại nương hay không thì tiểu đạo không dám khẳng định.

    Nhưng mà Hồ đại nương này là tín đồ hành hương của bản quán và thường xuyên đến đạo quán dâng hương cầu phúc.

    Mỗi lần khi nàng trở về thì tiểu đạo đều thấy nàng ôm đứa trẻ này.”

    Quan lão hán bán vằn thắn đang ở một bên nghe xong thì cười nói: “ Nói như vậy thì không thể nhầm được nữa rồi.

    Nào có chuyện đã bắt cóc trẻ con mà lại còn thường xuyên mang tới đạo quán để thắp hương kính thần chứ.

    Mọi người cũng chớ trách móc, ta cùng tiểu ca này đi cùng một đường nên biết hắn là một hán tử nhiệt tâm, mà chặn đường của phụ nhân này cũng là có ý tốt.

    Vậy mọi người xin hãy giải tán thôi!”

    Mọi người đều đồng ý rồi còn đi khuyên phụ nhân kia chớ truy cứu Đinh Hạo nữa.

    Còn Đinh Hạo thì vẫn cứ đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng biểu diễn mà càng xem hắn lại càng thêm tin tưởng vào phán đoán của bản thân.

    Hắn cười lạnh nói:

    “ Chậm đã!

    Đạo nhân này vừa nói là đạo nhân chuyên hương khói trong Tam Thanh quán.

    Vậy mọi người nhận ra hắn sao?”

    Dân chúng dù có đi tới Tam Thanh quán nhưng làm sao có thể nhận ra được toàn bộ đạo nhân trong quán, huống chi hắn lại chỉ là một đạo nhân tạp vụ chuyên việc hương khói bên trong đạo quán.

    Thấy mọi người đều lắc đầu, Đinh Hạo cười lạnh nói:

    “ Như vậy là mọi người đều không nhận ra đạo nhân này, đã thế thì sao chúng ta lại chỉ nghe từ một phía được chứ?

    Lời ta nói không được thừa nhận thì lời hắn nói đương nhiên cũng không thể được thừa nhận.

    Chúng ta không bằng tới hỏi đứa trẻ này để xem nó nói thế nào, được không hả?”

    Dân chúng xung quanh nhìn qua hài tử vẫn còn đang bú sữa kia tất nhiên không thể nói được câu nào.

    Quan lão hán bật cười nói:

    “ Tiểu ca à, ngươi xem hài tử này còn chưa tới hai tuổi thì nó có thể nói điều gì chứ?”

    Hài tử kia bởi vì phụ nhân vừa khóc lóc vừa kêu la nên khiến nó sợ tới mức trừng lớn hai mắt mà chẳng dám cựa quậy gì cả.

    Lúc này, hai nắm tay nhỏ bé của nó đang nắm chặt vào vạt áo phụ nhân, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi mở lớn nhìn dân chúng đang vây quanh mình, cái miệng nhỏ bé cũng mím chặt lại.

    Đinh Hạo hơi xoay người, cười cười nói với đứa trẻ: “ Tiểu bảo bảo, nói cho thúc thúc biết vị phụ nhân này có phải là mẹ của con không hả?”

    Tiểu hài tử mở đôi mắt to to trong suốt tựa như hai viên bảo thạch màu đen nhìn hắn nhưng cái miệng nhỏ nhắn của nó vẫn mím chặt mà chẳng nói chứ nào.

    Bình thường, một hài tử chưa đến tuổi thì vẻn vẹn chỉ có thể nói cha, mẹ, bảo bảo, ăn, hay là những từ ngữ đơn giản.

    Mà có những hài tử nói cũng không được rõ ràng nên nếu không phải là người quen thuộc thì có khi không thể hiểu được ý nó muốn diễn đạt là gì nữa.

    Và cũng vì thế mà phụ nhân kia không hề sợ hãi, liếc nhìn Đinh Hạo cười lạnh.

    Đinh Hạo mỉm cười, giọng nói càng dịu dàng hơn: “ Bảo bảo, thúc thúc mua đường cho ngươi ăn được không nào?

    Đường, con nếm qua chưa, rất ngọt đó, có thích không?”

    Ánh mắt tiểu hài tử rốt cục cũng có biến hóa, nó hơi chút do dự rồi đưa nắm tay nhỏ bé của mình để lên lồng ngực như là để tăng thêm dũng khí, nhỏ giọng nói: “Đường, bảo bảo, ăn.”

    “ A!

    Hảo hài tử, con phải ngoan mới có đường ăn!”

    Đinh Hạo tựa như một tiểu hồ ly đang trộm gà, càng cười càng vui vẻ:

    “ Vậy con nói cho thúc thúc biết mẹ con đang ở đâu rồi thúc thúc sẽ cho con đường để con ăn.

    Chỉ cho thúc nhìn nào!”

    Tiểu oa nhi mập mạp kia quay quay đầu rồi nhìn trái nhìn phải, nhìn cả nửa ngày vô ích mới hướng về Đinh Hạo lắc đầu, tiếng được được không nói: “ Mẹ, không có!”

    =====

    (*)Lão bạng sinh châu: Ý nói là người đã già nhưng mới có con.

    Chương 35: Gặp quan.

    Vừa nghe được lời này thì "Ồ!" một tiếng, dân chúng đang vây quanh xem thoáng cái liền xôn xao.

    Đinh Hạo cười lạnh liếc nhìn về phía phụ nhân kia.

    Giờ khuôn mặt của nàng ta đã thành một miếng thịt vàng như nghệ.

    Việc bắt cóc trẻ con này nàng đã thực hiện được rất nhiều vụ và tuy cũng có khi thất bại nhưng phần lớn là bị người nhà của đứa trẻ đó phát hiện kịp chứ chưa bao giờ bị rơi vào tay loại đàn ông kiểu này cả.

    Nam nhân thì liệu có mấy người biết được làm sao để giao tiếp với tiểu hài tử chứ?

    Không quản là bất cứ gia đình nào cũng rất coi trọng cái gọi là nghiêm phụ từ mẫu.

    Làm cha là phải có dáng dấp của kẻ làm cha, cho dù là con cái có đau yếu cũng sẽ không học theo đàn bà lao vào mà ôm mà ấp, càng không có chuyện cả ngày trêu đùa, nói chuyện với hài tử, nên chẳng mấy nam nhân biết được cách dùng những phương thức câu thông, dẫn dụ này để khiến một đứa trẻ vẫn còn đang trong thời kỳ bú sữa còn chưa có năng lực biểu đạt đầy đủ nói ra đáp án mà hắn muốn biết.

    Phụ nhân vừa kinh vừa sợ rồi đột nhiên "A!" một tiếng, sau đó tàn nhẫn ném hài tử trong tay mình về phía Đinh Hạo và nhân cơ hội đó mà nhanh chân bỏ chạy.

    Hai người đứng cách nhau quá gần nhưng Đinh Hạo đã sớm đề phòng nàng nên sao có thể để nàng ta đắc thủ được cơ chứ?

    Đứa trẻ vừa bị ném đi, lực còn chưa được bung ra đã bị Đinh Hạo một tay bắt lấy ôm nó vào lồng ngực, đồng thời một chân vung lên.

    Phụ nhân kia vừa mới chạy được hai bước liền bị một cước của Đinh Hạo đá trúng, khiến nàng trượt dài trên mặt tuyết bóng loáng.

    Nàng là một nữ nhân nhưng mà trong mắt Đinh Hạo, loại nữ nhân này chính là súc sinh đội lốt người nên hắn ra chân không chút lưu tình.

    Một cước này đá cho phụ nhân kia đau tới mức nằm sắp trên mặt đất mà không thể đứng dậy nổi.

    Đinh Hạo không có cha mẹ nên chưa được càm nhận được cái tình cảm của người làm cha làm mẹ, nhưng hắn có thể hiểu việc cốt nhục thân sinh của mình lại bị người bắt cóc thì đối với người làm cha làm mẹ sẽ đau đớn thống khổ, suy sụp tới mức nào.

    Rồi sẽ có bao nhiêu người làm cha vì sự đau đớn, giày vò kiểu này mà trong một đêm tóc đã bạc trắng.

    Rồi có bao nhiêu người làm mẹ vì bị kích động do mất con mà biến thành người điên.

    Rồi lại có bao nhiêu gia đình vì tìm kiếm cốt nhục đã thất lạc của mình mà bỏ lại đằng sau tất cả mọi thứ rồi như điên như cuồng đi kiếm tìm máu mủ của họ ở khắp nơi.

    Tất cả những thống khổ này đều do một tay loại súc sinh này trước mắt tạo nghiệt.

    “ Giết đi!”

    “ Đánh chết bọn buôn thịt bán người này đi!”

    Dân chúng đang vây quanh sau khi đã hiểu rõ mọi việc liền vô cùng phẫn nộ rồi quây phụ nhân kia lại.

    Đạo nhân chuyên hương khói kia vừa kinh vừa sợ, vừa muốn chạy trốn nhưng lại không đành lòng bỏ mặc phụ nhân kia mà đi, đang lúc hắn còn do dự, Đinh Hạo chỉ có nói một câu:

    “ Đạo nhân kia nhất định là đồng bọn của phụ nhân này!”

    Hắn giờ có muốn chạy trốn cũng chẳng kịp nữa rồi.

    Vô số quyền đầu đổ ập xuống đầu hắn.

    Người người đều hướng về hắn phát tiết sự phẫn nộ cùng nỗi sợ hãi, là sự phẫn nộ, là nỗi sợ hãi của những người làm cha làm mẹ.

    Đinh Hạo lạnh lùng nhìn hai kẻ buôn trẻ con bị mọi người vây đánh kia rồi ôm hài tử đến ven đường.

    Trả tiền vằn thắn cho Quan lão hán, sau đó cho hài tử kia ăn vài miếng canh vằn thắn thơm nồng, lúc thì hắn làm mặt quỷ với nó, lúc thì hơi tung nó lên rồi tiếp lấy.

    Sau một hồi trêu đùa, cảm giác xa lạ của hài tử kia đối với hắn đã hoàn toàn biến mất.

    Giờ nó đã bị Đinh Hạo hắn biến thành một hài tử không ngừng cười khanh khách.

    Khi Đinh Hạo nhìn qua thấy đạo nhân cùng phụ nhân kia bị nộ dân giáo huấn không sai biệt lắm thì hắn mới kéo tiểu oa nhi này vào trong ngực rồi đi tới.

    Còn tiểu hài tử trong ngực hắn thì lại dùng sức quáy quáy cái mông nhỏ bé của mình, ý bảo nó vẫn chưa chán muốn Đinh Hạo tiếp tục cùng nó đùa.

    “ Được rồi!

    Các vị hương thân không cần đánh nữa!”

    Đinh Hạo ôm đứa trẻ đi qua ngăn mọi người lại.

    Tiểu gia hỏa mồm đang mút một n và dùng đôi mắt to tròn ngây thơ của mình nhìn đám đông mà không rõ những người lớn này đang ở đây làm cái gì nữa.

    Đạo nhân cùng phụ nhân kia tóc tai bù xù đang từ trên mặt đất đứng lên, ánh mắt vô cùng oán độc nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo.

    “ Các vị hương thân, tại hạ là người nơi khác đến, lại nhìn thấy thần thái phụ nhân này rất bí hiểm, không giống mẫu thân của hài tử này nên mới chặn nàng ta lại.

    Tiểu hài tử bị mất tích thì hẳn là cha mẹ của nó nhất định sẽ lòng nóng như lửa đốt.

    Tại hạ nghĩ cần đưa hài tử này cùng hai kẻ bắt cóc kia tới nha môn.

    Vậy làm phiền các vị hương thân đi trước giúp tại hạ làm nhân chứng.

    Chẳng biết ý các vị hương thân thế nào?”

    “ Được, tiểu huynh đệ, ta đi cùng ngươi!”

    Mặc dù thời tiết rất lạnh giá nhưng những người dân cũng không người nào thoái thác mà đều đáp ứng rồi tự động áp giải hai kẻ buôn bán trả con kia tới quan phủ.

    Đinh Hạo bị dân chúng vây ở bên trong, ôm tiểu oa nhi kia rồi thẳng đường vừa đi vừa dùng một số trò hề chơi đùa với nó khiến tiểu gia hỏa này cười khanh khách, ồn ào không ngừng.

    Khu Tây bắc trên cơ bản đều nằm trong tay thế lực của những nhà thế phiệt.

    Đại Tống lập quốc còn chưa tới mười năm nên tới giờ vẫn chưa thể hoàn toàn tiêu hóa được hết những thế lực địa phương xung quanh đó mà họ trên danh nghĩa đã tỏ vẻ thuần phục quốc gia.

    Tây Bắc Chiết thị chính là thế lực của phiên trấn chỉ nghe điều động chứ không nghe thông báo.

    Nơi đó thuế má không cần nộp lên triều đình.

    Dù Chiết thị hàng năm đều cống nạp một vài vật phẩm mang tính tượng trưng cho triều đình nhưng mà triều đình lại ban thưởng cho họ những thứ còn phải quý giá hơn, nhiều hơn so với cống vật mà họ đã dâng lên.

    Trần thị ở Mân Nam cũng giống như Chiết thị ở Tây Bắc.

    Bởi vì khoảng cách giữa Trần thị ở Mân Nam cùng Đại Tống còn cách nhau một Đường quốc Lý Dục, cho nên Trần thị tuy rằng cũng hướng về Đại Tống tỏ vẻ thần phục, nhưng mà bọn họ so với Chiệt thị lại càng có quyền tự chủ hơn.

    Gia tộc này trên danh nghĩa là thần tử của triều Tống nhưng những mệnh lệnh cùng quan lại ở Mân Nam đều từ nhà Trần thị mà ra cả.

    Mà tại đây, khu Tây Bắc này ít nhất cũng có lưu quan do triều đình phái tới, chỉ là do hoàn cảnh chính trị đặc thù nên rất nhiều lưu quan được triều đình phái tới trú tại đây dều mang ý nghĩa tượng trưng hơn là có quyền lực thực tế.

    Ví dụ như ở Quảng Nguyên này, là một trọng trấn mang ý nghĩa quân sự của vùng Tây Bắc, là một quan ải trọng yếu để chống cự người phương Btới xâm lược phía nam, đồng thời đây cũng là một cứ điểm quan trọng của thế lực Chiết thị.

    Tri phủ mà triều đình phái tới lưu ở nơi đây cũng phải phục tùng sự quản lý của Quảng Nguyên tướng quân.

    Tri phủ Quảng Nguyên tên là Từ Phong Thanh.

    Nha môn của hắn cách phủ Quảng Nguyên tướng quân không xa nhưng quy cách so với phủ tướng quân thì lại nhỏ hơn rất nhiều.

    Đinh Hạo cùng dân chúng áp giải hai buôn bán trẻ em này tới nha môn tri phủ.

    Từ rất xa chúng nhân đã nhìn thấy rất rõ một đôi sư tử đá ở cổng nha môn.

    Lúc này một đội sai nha tựa như bị lửa đốt mông nhanh chóng từ trong nha môn chạy đến rồi tách tản ra con đường.

    Có một đội hơn mười người hướng về phía dân chúng nhào tới với tốc độ rất nhanh khiến bọn họ theo bản năng phải tránh ra hai bên đường.

    Đội nha sai kia vội vàng quét mắt nhìn bọn họ rồi lại như một con gió cuốn đi, thế nhưng một nha sai chạy cuối cùng bỗng nhiên thoáng nhìn thấy có một đứa trẻ trong lòng Đinh Hạo, liền hú lên quái dị: “ Người này có một đứa trẻ!”

    Mười mấy nha sai đang chạy đằng trước nghe tiếng vội vàng dừng lại rồi xoay người.

    Nhưng do tuyết trên đường trơn nhẵn nên nhất thời khiến bọn họ đứng không vững.

    Hai nha sai "Ôi!" một tiếng rồi té ngã trên đất.

    Ngay lập tức hai người này kéo theo cả những tên nha sai còn chưa kịp đứng vững khác cũng đều trượt ngã cả trên đất.

    Cả một đám té ngã trông vô cùng chật vật, rồi lại thấy tiểu oa nhi rúc trong lòng Đinh Hạo xòe bàn tay nhỏ bé mà cười không dứt.

    Những nha sai này chống côn, đỡ mũ, trông có vẻ cực kỳ chật vật mà chạy tới rồi vây Đinh Hạo vào giữa.

    Bộ khoái dẫn đầu Dương Tấn Thành giơ đơn đao trong tay lên, đằng đằng sát khí, lớn tiếng quát hỏi: “ Đứa trẻ này là của nhà ai?”

    Chương 36: Buồn vui lẫn lộn.

    Dân chúng vừa tới đều là những người có tâm huyết mà đến, vừa thấy quan vẫn còn có chút sợ hãi, Đinh Hạo liền đi ra phía trước, hơi hơi khom người nói: “ Sai gia, đứa nhỏ này chúng ta cũng không biết là con nhà ai, đạo nhân kia cùng phụ nhân bắt cóc đứa nhỏ này, bị tại hạ cùng các vị hương thân phụ lão bắt được ở đương trường.

    Hiện giờ đang muốn đưa bọn chúng tới quan phủ, muốn nhờ tri phủ đại nhân xử lý.”

    “ A!

    Trời cao thật có mắt à!”

    Hình bộ Quảng Nguyên Phủ Dương Tấn Thành vừa nghe thấy, đơn đao chỉ lên trời, vẻ mặt dữ tợn nhưng lại có chút kích động run rẩy.

    Làm bộ khoái thật không dễ dàng.

    Người ta thường nói: “ Quan phụ mẫu nếu đỏ một chút, dân gian ngàn giọt máu.”

    Nếu nói nhiều việc một chút, cơ hội phát tài cho bộ khoái tới rồi, lời này thật không sai.

    Bên trong đám nha dịch, bộ khoái có tiền lương cao nhất, khi phá án cầm theo thẻ bài mà chạy tới các nơi bị cáo muốn một chút “ Tiền đi lại”, “ Tiền giày dép”, “ Tiền rượu và thức ăn”, “ Tiền mở khóa.”, “ Tiền bảo lãnh.”, “ Tiền gia hạn” , theo đó vơ vét thêm của nguyên cáo một chút tài sản như là “ Tiền thưởng”, “ Tiền vất vả”.

    Hơn nữa bọn trộm bình thường, bọn đạo tặc “ hiếu kính” còn có thêm “ Tiền nghề nghiệp”, tiền bẩn thu về không ít, có khi còn nuốt hết cả tiền phi nghĩa của bọn trộm cướp nữa chứ.

    Nhưng là giữa các loại nha dịch, bộ khoái cũng là người gặp nguy hiểm cùng vất vả nhất.

    Khi kẻ cắp chống lại lệnh bắt, vậy thì khó tránh khỏi cái chết rồi.

    Hơn nữa bộ khoái lĩnh nhiệm vụ phá án đều có thời gian hạn chế, loại khảo hạch này được gọi là “ Bỉ Hạn”.

    Bình thường “ Bỉ Hạn” thường được cho năm ngày, nếu trong năm ngày vẫn không thể phá án, bộ khoái gánh vác vụ án này sẽ bị đánh, bình thường một lần mười gậy.

    Còn thường thường hay đánh vào một bên thân thể, lưu lại bên khác cho lần đánh sau.

    Vụ án trọng đại có liên can tới mạng người còn thể Bỉ hạn chỉ có ba ngày, cho nên bộ khoái thường xuyên bị đòn đau mà tập tễnh đi phá án, đằng sau lưng máu nhiều hơn mồ hôi à.

    Lần này rất nguy cấp, đại phu nhân của Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng mang con đi dâng hương lễ phật, thế nhưng đứa con bảo bối bị trộm mất.

    Phu nhân của Trình Tướng Quân là tiểu thư của Bình Nguyên Đường gia, Đường gia ở khu Tây Bắc là đại thế gia, hơn những nguyên nhân bởi những tầng quan hệ này mà Trình Thế Hùng mới được chủ tử Chiết Gia mạnh mẽ ở phía sau Đường gia ủng hộ, mới có thể nhanh chóng thành tựu trở thành đại tướng quân trấn thủ vùng biên ải với mấy vạn quân trong tay.

    Bởi vậy Trình Tướng Quân cũng có chút sợ vợ, Trình phu nhân lấy hắn mười năm chưa từng có đứa con này, hắn cũng không dám nạp thiếp, nhiều năm như vậy Trình gia vẫn ân cần cầu y vấn dược tìm đủ mọi phương pháp.

    Trình tướng quân qua cái tuổi bốn mươi mới có được đứa con bảo bối kia, chính là hòn ngọc trong mắt Trình Gia à, Trình lão thái quân rất vui sướng.

    Đứa nhỏ bị đánh mất, sau này ở Quảng Nguyên phủ đừng nghĩ có được một ngày lành, một ngày đứa nhỏ không tìm lại được, chắc chắn không một ai có ngày yên lành được.

    Đứa nhỏ này đang sợ hãi ở đâu có trời mà biết, vậy mà lúc này vừa mới ra khỏi cửa thì một cái công lao thật lớn đã tới trên đầu mình.

    Dương đầu mục càng nghĩ càng thấy vui vẻ, các cơ trên mặt vặn vẹo cả ra.

    Người đứng ở bên cạnh nhìn thấy còn tưởng hắn đang bị trúng gió nữa.

    Một bộ khoái bên cạnh nhỏ giọng nói: “ Đầu nhi, đầu nhi, chúng ta phải đưa người mau chóng trở về, để cho Trình phu nhân nhận diện đã, hiện giờ còn chưa rõ đứa nhỏ này có phải là tiểu công tử của Trình đại nhân không mà.”

    “ A?

    đúng rồi!

    đúng đúng!”

    Dương Tấn Thành tỉnh táo lại, nhanh chóng chạy tới nói: “ Mau mau, đưa đứa nhỏ này giao cho ta, ta đưa bọn ngươi tới gặp đại nhân.”

    Đứa nhỏ kia đã thân thiết với Đinh Hạo, thấy người tiến tới tướng mạo xấu xí, lại đang lớn tiếng, nhất thời khóc oa lên , hai tay mập mạp nhỏ bé nhanh chóng ôm lấy cổ Đinh Hạo, nói thế nào cũng không buông ra.

    Dương Tấn Thành vừa thấy vậy chuyển giọng nói: “ Được được được, tiểu tổ tông này là ngươi ôm đi, mau mau đi theo ta tới gặp tri phủ lão gia.”

    Trên công đường, tri phủ Từ Phong Thanh lúc này đang dựa vào tấm “ Giang nha sơn hải đồ”, nhìn lên biển “ Minh nguyệt cao huyền”, tay vuốt chòm râu, yên lặng không nói gì, một bộ dạng đang nâng chén ngắm trăng.

    Tất cả người bên cạnh hắn đều được phái ra ngoài, ngay cả sư gia cũng bị phái đi quân doanh bẩm báo với Trình đại tướng quân, hiện giờ Trình phu nhân làm mất đứa con còn không dám hồi phủ vấn an Trình lão thái quân, đang an vị ở trên công đường của hắn, đang khóc lóc thảm thiết nghe thấy mà muốn rơi lệ.

    Từ tri phủ khuyên cũng không khuyên được, nói cũng không nói được, buồn rầu chỉ có thể ở một chỗ mà vuốt ve chòm râu mép của mình, bộ râu quai nón dưới hàm đã bị hắn làm cho rối tinh rối mù lên.

    Đúng lúc này, Dương Đầu Mục bắt người vội vã trở về, chưa vào tới cửa đã hô to một tiếng: “ Tri phủ lão nhân gia!”

    Từ Phong Thanh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Dương Tấn Thành thân thể cao lớn hiện ra ở cửa, cởi giày ném loạn ở trước cánh cửa, nhất thời một bộ dạng “ Ác cẩu thưởng thực” xẹt một cái đã nhảy tới trước mặt hắn…

    Dương Đầu Mục bị đánh trúng đau tới nhe răng nhếch miệng, vừa che chắn vừa vội vàng nói: “ Lão gia, tiểu nhân … tiểu nhân tìm được người rồi.”

    “ Cái gì?”

    Từ tri phủ nhất thời chân còn đang giơ ở trên không vừa nghe thấy những lời này cực kỳ mừng rỡ, hắn còn chưa kịp hỏi thì Trình phu nhân vốn đang ngồi khóc lóc trên ghế lập tức đứng dậy cực kỳ nhanh, vọt một cái đã tới trước mặt Dương đầu mục run giọng hỏi: “ Ngươi…ngươi nói đã tìm được con ta rồi sao?”

    Dương Tấn Thành vội trả lời: “ Dân chúng vừa đưa hai người tới, còn ôm theo một đứa trẻ con, tiểu nhân không biết tiểu công tử của quý phủ, làm phiền Trình phu nhân chính mắt đi coi một chút.”

    Dương Tấn Thành vừa mới nói xong, chân của Từ tri phủ còn đang giơ trên không liền thuận thế đạp lên trên mông hắn một cái, quát mắng: “ Tên hỗn đản nhà ngươi không biết làm việc gì cả, còn muốn phu nhân đi ra nhìn sao?

    Sao ngươi không đem người vào đây hả!”

    Dương Tấn Thành bụng đầy ủy khuất nói: “ Việc này không phải vậy…trước tiên tới báo tin trước đã, còn dĩ nhiên dân chúng ôm theo đứa nhỏ tiến vào trong cửa nha môn chứ.”

    Trình phu nhân nghe xong không nói hai lời, nhấc chân chạy ra ngoài, Từ tri phủ chỉnh lại mũ quan, phủi phủi quan y, vội vàng đuổi theo sau.

    Dương đầu mục báo tin thì đang quỳ rạp trên mặt đất, không còn sức mà nhấc tay lên nữa, hai chủ nhân thì đã sớm chạy biến mất không thấy bóng người.

    Trình phu nhân khi chạy ra ngoài cửa, đoàn người Đinh Hạo cũng vừa vặn đối diện đi tới.

    Vừa thấy đứa nhỏ trong lòng ngực hắn quả nhiên là cốt nhục của mình, Trình phu nhân vừa vui vừa buồn, còn chưa kịp ôm đứa nhỏ vào trong lòng đã dán mặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn đứa nhỏ khóc rống lên.

    Tiểu tử kia còn chưa thấy rõ người tới, thấy mẹ nó khóc lớn, cái miệng nhỏ nhắn cũng há ra gào khóc cùng nàng.

    Từ tri phủ đuổi tới, vừa thấy tình hình như vậy, đành phải ho khụ một tiếng, tiến lên khuyên nhủ: “ Trình phu nhân, đứa nhỏ đã tìm được rồi, đây là việc mừng lớn à, người đừng khóc như vậy, cứ như vậy sẽ làm tổn thương bản thân mình.

    Còn nữa, lão thái quân còn đang gấp gáp ở nhà, phu nhân nhanh chóng đưa tiểu công tử trở về, làm cho lão thái quân được an tâm lại chứ.”

    Những lời nhắc nhở này đề tỉnh Trình phu nhân, đứa nhỏ được lão thái quân rất yêu quý, trượng phu nàng là một người con rất hiếu thảo, đừng nhìn trượng phu mình thường ngày nể sợ nàng, nếu lão thái thái mà tức giận công tâm có lời nói không hay gì đó, cho dù nàng có chỗ dựa là Đường gia, trượng phu cũng nhất định không chịu bỏ qua.

    Trình phu nhân vừa nghĩ tới đó, nhanh chóng gạt nước mắt, vội vàng nói: “ Nhanh nhanh chuẩn bị kiệu, lập tức hồi phủ!”

    Chương 37: Oan gia ngõ hẹp.

    Nha môn tri phủ tiếp giáp với tướng quân phủ, bọn thị vệ hộ tống Trình phu nhân chạy về trước, Từ tri phủ cũng muốn đi theo tới Trình phủ tỏ vẻ an ủi.

    Cho nên vội vã cho người áp giải hai tên buôn người rồi hỏi qua loa dân chúng vài câu, liền đưa bọn buôn người tới đại lao trông giữ, lại đưa một thỏi bạc thưởng cho dân chúng, đuổi bọn họ về.

    Hắn suy tính chốc nữa Trình tướng quân trở về, nói không chừng còn muốn hỏi sự việc đã xảy ra, liền lưu Đinh Hạo lại, mang theo hắn tiến thẳng tới Trình tướng quân phủ.

    Trình lão thái quân đang ngồi khoanh chân ở trong đại sảnh mà khóc như ruột gan đứt thành từng khúc vậy, lúc thấy tức phụ mang theo tôn tử bảo bối của lão trở về, lão thái thái vừa thấy liền vui mừng quá đỗi, đem tôn tử ôm vào trong lòng mà thân thiết.

    Nước mắt vừa mới ngừng trong chốc lát, tự nhiên nhớ tới việc nếu đứa nhỏ này không tìm được về, từ nay về sau cốt nhục ly tán, trong lòng vừa đau vừa chua xót, càng nghĩ càng sợ, nước mắt lại rơi xuống.

    Từ tri phủ đuổi tới, đành phải tiếp tục kiên trì khuyên giải: “ Lão thái quân, người đừng khóc nữa, người xem, tiểu công tử không còn nhỏ nữa, thấy nãi nãi đau khổ khóc lóc, tiểu công tử cũng khóc theo nè.”

    Trình lão phu nhân đau lòng vì tôn tử, vừa nghe thấy thế gạt nhanh nước mắt, cố gắng nở nụ cười nói với đứa nhỏ: “ Tôn nhi ngoan, tôn nhi ngoan, nãi nãi không khóc, nãi nãi không khóc đâu…”

    Từ tri phủ lại ân cần nói: “ Tiểu công tử của quý phủ bị người bắt cóc đi, may mắn được người này cứu, hiện giờ người bắt cóc đã bị bản quan hạ ngục trong giữ, người cứu được tiểu công tử cũng được hạ quan mang tới, lão thái quân có gì không rõ có thể hỏi hắn đi.”

    Hắn một câu một từ lão thái quân, cũng không nịnh hót, Trình lão thái thái đích thực được phong hào Thái quân.

    Theo pháp chế, vợ của quan tứ phẩm được xưng là quận quân, vợ của quan ngũ phẩm được xưng là huyền quân.

    Còn về phần mẫu thân thì được gọi là thái quân.

    Trình thế Hùng là Quảng Nguyên tướng quân, là quan ngũ phẩm trong triều đình, mẫu thân hắn tự nhiên được phong là lão thái quân.

    Trình lão thái thái nghe thấy tiểu tử trông thật thuận mắt đứng trước mặt này là đại ân nhân đã cứu tôn tử của mình về, liền cảm kích nói: “ Lão thân tạ ơn tiểu ca nhi, ngươi chính là đại ân nhân của Trình gia ta, ân nhân mau mau mời ngồi.”

    Đinh Hạo khiêm tốn cười nói: “ Trước mặt lão thái quân, tiểu nhân nào dám ngồi xuống.”

    Từ tri phủ nói: “ Lão thái quân rất hiền từ, bảo ngươi ngồi ngươi cứ ngồi đi, không cần quá mức câu thúc.”

    Đinh Hạ cảm tạ, ngồi xuống ghế, Trình lão thái liền hỏi hắn sự tình trải qua.

    Đinh Hạo tự thuật lại quá trình mình đã cứu tiểu công tử từ đầu tới cuối, lão thái thái cùng Trình phu nhân vừa nghe vừa kinh sợ, không khỏi lại rơi lệ lần nữa.

    Đinh Hạo thấy thế cũng là bất đắc dĩ, linh cơ hắn vừa động, liền cóp nhặt chuyện tình của tiểu công tử trong khoảng thời gian này mà nói ra, việc này rất hay quả nhiên hấp dẫn chú ý của hai người.

    Đinh Hạo nói chuyện sống động như thật nói tiểu công tử phải ăn đường như thế nào, vẻ mặt động tác của mẹ mìn như thế nào, làm cho Trình lão thái quân cùng Trình phu nhân mặt mày hơn hở.

    Lão thái thái mừng rỡ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu tôn tử liên tục khen nói: “ Tôn nhi của ta này, thật là thông minh à, tương lai nhất định là một đứa nhỏ có tiền đồ to lớn.”

    Đúng lúc này, “ Hí…hí…” tiến ngựa kêu vang, một người thân thể vạm vỡ mặc quân phục lao vào đại sảnh như gió lốc, làm cho lá cây xôn xao vang lên, chiến ngọa dưới chân kêu lên khanh khanh, hắn nhìn không chớp mắt, vừa thấy Trình lão thái quân vội vàng tiến tới hỏi: “ Nương, quý phủ chúng ta xảy ra chuyện gì vậy?”

    Đinh Hạo trên đường tới đây đã nghe Từ tri phủ nói quan, đứa nhỏ hắn cứu chính là tiểu công tử của Trình tướng quân, lúc này vừa thấy vị tướng quân uy phong như mãnh hổ này, cũng không phải là vị thái úy dở hơi “ nói Hàn Tín” mà hắn gặp lúc vừa tiến vào thành.

    Lão thái thái vừa thấy cong trai, sắc mặt nhất thời trầm xuống, hừ lạnh nói: “ Súc sinh ngươi làm quan thì được cái gì?

    Còn đại tướng quân cái gì chứ, đến nỗi chính cốt nhục của mình còn bị người ta tẹo nữa lừa bán đi mất.”

    Trình Thế Hùng tuy rằng địa vị quan cao, nhưng là một người con cực kỳ hiếu thuận, Trình mẫu mắng chửi hắn trước mặt người ngoài như thế, hắn cũng chỉ đứng chắp tay trước ngực, vẻ mặt cười bồi, vâng vâng dạ dạ không dám biện bạch một câu.

    Mãi tới khi lão mẫu mắng xong, nhìn thấy đứa con đang sau ngủ trong lòng lão mẫu, Trình Thế Hùng mới thở phào nhẹ nhõm lộ sắc mặt vui mừng nói: “ Mẫu thân giáo huấn chí phải, may mắn Từ đại nhân tìm tiểu nhi về đúng lúc.

    Trình mỗ thực vô cùng cảm kích.”

    Từ tri phủ vội vàng xua tay nói: “ Không dám nhận, không dám nhận, hạ quan cũng không dám kể công, cứu được lệnh công tử trở về, là tiểu ca Đinh Hạo này.”

    “ Nga?”

    Trình Thế Hùng xoay thân, đôi ánh mắt như điện nhìn chăm chú lên người Đinh Hạo, đánh giá trên dưới một lượt, hơi chắp tay nói: “ Đa tạ tiểu ca nhi đã cứu khuyển tử trở về, Trình mỗ đa tạ.”

    Đinh Hạo cuống quýt đứng dậy thi lễ, cũng không dám nhận lễ, Trình lão thái quân thấy đứa con đang làm cho có lệ, bất chợt phát tác: “ Có cái gì mà không dám nhận?

    Nếu không phải là Đinh tiểu ca, Trình gia ta đã tuyệt đường hương khói, chặt đứt mất mầm rễ.

    Lão bà ta chết liền biến thành tội nhân thiên cổ của Trình gia, có chết cũng không dám đi gặp mặt liệt tổ liệt tông Trình gia.

    Tiểu tôn ngoan ngoãn đáng thương của ta, nếu bị tiện nhân vô lương tâm ấy đánh gãy tay chân đi làm tiểu khất cái, không phải là làm lão bà ta đau lòng mà chết sao…”

    Trình lão thái quân nói xong nước mắt lại chảy xuống, lão ôm lấy tôn tử của mình đi tới trước mặt Đinh Hạo làm bộ quỳ xuống miệng nói: “ Ân nhân cứ ngồi, người nọ lúc trước tuy là gia nô nghèo hèn, nhưng hiện giờ cũng làm một quan to rồi, người ta cao giá, đương nhiên không thể bái tạ ân nhân được, không được, lão bà ta chỉ là một dân chúng tóc húi cua bình thường.

    Không nói nhiều nữa, ta quỳ xuống ta ơn, nguyện phật tổ phù hộ ân công trường mệnh bách tuế, phục lộc lâu dài…”

    Đinh Hạo nào dám cho lão nhân này quỳ xuống, chạy nhanh tới đỡ lấy tay, Trình tướng quân đứng bên cạnh khuôn mặt đỏ tới tận mang tai, khuôn mặt đen liền biến thành màu đỏ tím.

    Kỳ thật không phải hắn có ý gì khác, hắn chỉ nhìn quần áo của Đinh Hạo này biết hắn chỉ là tiểu dân tầm thường, người này đối với Trình gia có đại ân không sai, nhưng còn muốn mình tạ ơn hắn thế nào đây?

    Chốc nữa ban thưởng cho hắn trăm lượng vàng báo ơn cũng được rồi, không hiểu lại chọc giận lão nương của mình.

    Trình phu nhân nghe mẹ chồng nói những lời này cả người khó chịu, cái gì mà tuyệt hương khói, chặt đứt mầm rễ, trở thành tội nhân thiên cổ của Trình gia, có chết cũng không dám đi gặp mặt liệt tổ liệt tông…

    Đây là mắng ai chứ?

    Đứa nhỏ là do nàng đi dâng hương sơ ý làm mất, mẹ chồng mình rõ ràng là chỉ cây dâu mắng cây hòe, nói cho nàng nghe mà.

    Trình phu nhân là nữ nhi của Bình Nguyên Đường gia, xuất thân phú hộ nhà cao cửa rộng, mà Trình lão thái thái chỉ là hộ nông dân trong nhà người ta, hai người xưa nay cách ăn nói cùng làm việc đều khác nhau, tính nết khác nhau sao có thể ở cùng nơi được chứ?

    Trình lão thái thái tin phật, trình phu nhân lại tín đạo; Trình lão thái thái xuất thân từ gia đình nông dân, tuy nói hiện giờ là mẹ của tướng quân, nhưng thói quen của một lão nhân nông thôn không bỏ được, Trình phu nhân lại có tác phong của nhà phú hộ.

    Trình phu nhân lâu không chịu sinh đẻ, mẹ chồng cấp bách khó chịu, năm lần bảy lượt bảo con trai mình nạp thiếp, Trình tướng quân không dám nhắc lại với phu nhân.

    Mẹ chồng nàng dâu vì việc này mà tranh đấu gay gắt bao lâu, đáng thương cho Trình đại tướng quân ở bên ngoài biên ải thì như một con mãnh hổ vậy, về tới trong nhà lại bị kèm chặt giữa hai người.

    Mãi tới khi tiểu oan gia này oa oa khóc chào đời, cuối cùng chuyện tranh cãi giữa mẹ chồng nàng dâu dừng lại, cả hai cùng chiếu cố tới đứa nhỏ này, nhưng mà vì thế lại nổi lên xung đột.

    Lão thái thái yêu quý tôn tử, chỉ cần tôn tử muốn, lão không gì là không đồng ý.

    Tôn tử thích ăn kẹo mạch nha, Trình phu nhân không cho ăn, lão thái thái liền vụng trộm cho nó ăn.

    Lão thái thái cảm thấy làm mẹ chồng thật ủy khuất, Trình phu nhân cảm thấy mẹ chồng là nông dân thật ít kiến thức, nhưng lại không có cách nào nói với mẹ chồng, trong bụng khổ tâm chất chứa.

    Hai người cừu mới oán cũ cũng không biết ứ đọng bao lâu, nay con dâu mang đứa nhỏ đi dâng hương lễ phạt, kết quả lại đánh mất đứa nhỏ, Trình lão thái thái chờ khi con mình về, có chỗ dựa, thêm vào đó là nhớ tới chuyện ngày xưa, có thể nào lại không phát tác ra đây.

    Trình phu nhân tuy rằng vừa thẹn vừa giận, chẳng qua cẩn thận ngẫm lại, việc hôm nay quả thật là một việc đại họa, nếu thật sự đánh mất đứa con này, ngay cả mẹ chồng không nói, nàng cũng không sống nổi nữa, ân nhân này nên quỳ lạy, lập tức đỏ mặt đứng dậy, nói: “ Mẫu thân, hết thảy là nỗi của con, người đừng nóng giận, tức phụ thay mặt Trình gia tạ ơn tái tạo của ân công.”

    Trình phu nhân vừa nói xong, hai đầu gối tức thời quỳ xuống, Trình tướng quân vừa nghe thấy vợ mình nói như vậy, cũng như trút được gánh nặng nói: “ Đúng đúng đúng, nương, người đừng nóng giận, con quỳ, con tới quỳ tạ ơn ân công.”

    Trình tướng quân dứt lời “ phốc” một tiếng quỳ xuống mặt đất, thiết khôi chạm đất, “ Đương đương, đương” ba lạy.

    Trình lão thái quân thấy con trai mình nghe lời vợ như vậy, lại tức giận, hừ lạnh một tiếng xoay đầu qua chỗ khác không thèm để ý tới hắn.

    Đinh Hạo luống cuống, vội vàng đỡ tới phía trước, luống cuống tay chân nâng vợ chồng Trình tướng quân đứng dậy, còn chưa nói được ba câu, ngoài cửa lại có một thanh âm nữ nhân vội vã kêu lên: “ Di mẫu, đứa em phú quý của cháu đã tìm được chưa?”

    Theo thanh âm, một cô gái hấp tấp xông vào đại sảnh, cô gái này cổ áo lông cừu, dung nhan như ngọc, lại có cảm giác trong suốt sáng trong, nhưng là khuôn mặt cười uyển chuyển hàm xúc đẹp như tranh vẽ kia lúc này lại tràn đầy vẻ hoảng loạn.

    Đinh Hạo vừa thấy vị cô nương này, tựa như bị sét đánh vậy, tóc gáy “ bá” một tiếng dựng thẳng lên, âm thầm kêu khổ: “ Trời ơi, sao lại là cô nương ở Phổ Tề tự chứ?”

    Chương 38: Xảo lưỡi như hoàng.

    Đường Diễm Diễm lúc này cũng đã thấy Đinh Hạo, hai mắt nàng vốn đang nhìn thẳng, bỗng một chút sát khí bừng bừng dâng lên trong hai mắt của nàng.

    Đinh Hạo nhìn thấy mà phát run rẩy, khí lạnh phả ra sau lưng, ai kêu hắn có tật giật mình chứ.

    Thì ra, Đường Diễm Diễm sau khi trở về thành, trước là hỏi dượng mình xem lương đội của Đinh gia đi về phía nào, biết bọn họ bị an trí ở một xó quân doanh bỏ không ở thành Tây, liền khẩn cấp chạy tới đó đòi người từ Đinh đại tiểu thư.

    Đinh đại tiểu thư lúc này vẫn đang phát sầu ở trong trướng, tuy nói đại ca nàng Đinh Thừa Tông đối nhân xử thế rất cẩn thận, lần trước đi vận lương tính toán thời gian đã sớm hơn vài ngày, bởi vậy gặp chuyện không may vẫn còn đủ thời gian để cho Đinh Ngọc Lạc vận chuyển lần nữa.

    Nhưng là Đinh Ngọc Lạc không quản ngày đêm kiêm trình chạy đi, bằng tốc độ nhanh nhất đi tới Quảng Nguyên thành, nhưng vẫn giao lương tới muộn hơn sáu ngày.

    Nếu không phải người phương bắc nội chiến phải tự lui bước thì lương thảo không đến sẽ làm cho quân lính cùng dân chúng thành Quảng Nguyên khủng hoảng thôi rồi.

    Trong khoảng thời gian sáu ngày này, đương nhiên làm cho lương thực tồn kho của Quảng Nguyên tiêu hao hết, chính là cũng không tránh khỏi làm cho lòng người có chút dao động, một khi quân lính ở đây thiếu lương thực mà không có ý chí chiến đấu, hậu quả này thật khó lường.

    Do vậy khi biết được bọn họ đã tới, Trình Thế Hùng âm thầm thở nhẹ ra, nhưng theo đó cũng là phẫn nộ rất lớn.

    Đinh Ngọc Lạc đưa thiếp mời gặp, hắn cũng không gặp, liền an trí bọn họ tới một quân doanh bỏ đi, cũng không chịu nghiệm thu quân lương.

    Đinh Ngọc Lạc mấy lần xin gặp đều bị bác bỏ, lại nhờ các quan viên thân sĩ bản địa có quan hệ thân mật với Đinh gia ra mặt giúp đỡ, Trình Thế Hùng vẫn kiên quyết từ chối gặp mặt làm cho Đinh Ngọc Lạc rất lo lắng.

    Nàng triệu tập vài người quản sự cùng nhau thương nghị đối sách, nhưng các quản sự này cũng chỉ làm tạm thời, bình thường cũng không ra khỏi cửa nhà bao giờ, đối với quân phủ cùng nha môn hai lộ này ở Quảng Nguyên cũng không chút quen thuộc.

    Bọn họ nhìn thấy huyện úy lão gia là hoa mắt chóng mặt, ở trước mặt Quảng Nguyên tướng quân thì còn có thể ra được đối sách gì?

    Hết đường xoay sở, Đinh Ngọc Lạc lại nổi lên ý niệm nếu giờ có Đinh Hạo thì thật là tốt, nàng muốn thương nghị kế sách với Đinh Hạo nhưng không biết bệnh tình của hắn lúc này như thế nào.

    Đang lúc nàng lo lắng muốn quay về Phổ Tề tự một chuyến, thì Đường đại tiểu thư đằng đằng sát khí vọt tiến vào, đại mã kim đao ngồi ở chủ vị, bắt nàng giao nộp quản sự Đinh Hạo.

    Đinh Ngọc Lạc không hiểu chuyện gì, sau biết được thân phận thật của nàng cũng không dám đắc tội, nhưng là không thể để nàng nói giao người là giao người.

    Lúc đó mới hỏi nàng nguyên nhân vì sao, Đường đại tiểu thư tránh né, chỉ nghiến răng nghiến lợi, người bên cạnh xem ra có vài phần không có đạo lý.

    Tống triều trong thời điểm này tập tục đã thoáng hơn, nữ nhân đã có địa vị trong xã hội, nữ nhân có tính tình hoạt bát điêu ngoa có rất nhiều.

    “ Yên chi hổ”, “ Sư tử Hà Đông” các điển cố này đều tới từ thời này.

    Ngay cả đương kim thiên tử Triệu Khuông Dận năm đó lúc ở nhà kiểm đếm tùy tiện nói ra vài câu bực tức mà bị tỷ tỷ cửa hắn lấy gậy đuổi theo ra tận đường cái, Đường Diễm Diễm là tiểu thư duy nhất trong thế hệ này của Đường gia, từ nhỏ đã được nuông chiều từ bé, vênh mặt hất hàm sai khiến, tự nhiên đối nhân xử thế lại càng không khiêng nể gì ai.

    Nhưng cũng vì tính tình do nuông chiều, một cô nương chưa xuất giá lại bị một người nhìn thấy thân thể, loại sự tình này cũng không thể nói lên lời.

    Nàng không nói lý do, Đinh Ngọc Lạc sẽ không giao Đinh Hạo ra, lúc này không biết vì sao hai người lại kết thù kết oán, vẫn còn tưởng rằng Đinh Hạo còn đang dưỡng bệnh ở Phổ Tề Tự chứ.

    Hai cô ngươi cứ giằng co mãi, thấy Đinh Ngọc Lạc không chịu đi vào khuôn khổ, Đường Diễm Diễm giận lệnh cho thị vệ coi chừng Đinh Ngọc Lạc.

    Chính nàng dẫn theo người đi điều tra các phòng, nàng gây sức ép tới mức gà chó cũng không dám sủa bậy nhưng là vẫn không sao tìm được tên Đinh quản sự đáng chém ngàn đao kia.

    Đường Diễm Diễm không làm sao được, bỗng nhiên lại nghe thấy đại doanh bên kia truyền tới tin tức biểu đệ bị mất tích.

    Đường Diễm Diễm lần này theo cữu phụ( cậu) Lý Ngọc Xương tới chúc thọ Quảng Nguyên Trình lão thái quân, vừa thấy thanh âm nói chuyện nãi thanh nãi khí (1) thêm vào đó là bộ dạng phì nộn rất đáng yêu của tiểu đệ làm nàng rất yêu quý.

    Nay nghe nói biểu đệ bị mất tích, dường như ngọn lửa trong lòng Đường Diễm Diễm lập tức bị rập tắt, cũng không tìm Đinh Hạo nữa liền vội vã cưỡi ngựa trở về Trình Phủ.

    Thật không nghĩ ra, nàng vừa mới bước vào cửa đã trông thấy tên vương bát đản (2) kia đang ở bên cạnh dượng mình, Đường Diễm Diễm nhất thời ngây ngốc đứng đó.

    Trình phu nhân thấy cháu gái mình, vẻ mặt giãn ra nói: “ Diễm Diễm đã về rồi à, không cần phải lo lắng, huynh đệ phú quý của cháu đã được tìm trở về rồi, chính là nhờ vị tiểu huynh đệ họ Đinh này, là hắn đã bắt được hai tên buôn người, cứu được tiểu huynh đệ của cháu đó.”

    “ Hắn?”

    Đường Diễm Diễm sóng mắt chuyển động, nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo, trong đôi mắt hạnh không khỏi lóe ra vài ánh lửa.

    Đinh Hạo thấy lúc này không thể tránh né được nữa, đúng lúc hắn lại nhìn thấy biến hóa trong mắt Đường đại tiểu thư, rõ ràng là muốn cắn chết hắn.

    Thừa dịp Đường Diễm Diễm còn chưa nói gì, hắn tức thời tiến lên vài bước vài chào thật sâu lớn tiếng nói: “ Tiểu dân Đinh Hạo, xin thỉnh tội với Trình đại tiểu thư!”

    Mọi người nghe xong đều ngẩn người ra, Trình phu nhân kinh ngạc nói: “ Hạo ca nhi không phải vừa mới tới Quảng Nguyên thành sao, sao lại quen biết với Diễm Diễm nhà chúng ta?”

    Trình lão thái quân cũng nói: “ Cô nương ở nhà ta đây là họ Đường, là con gái của Bình Nguyên Đường gia, cũng không phải họ Trình.

    Nó mới tới Quảng Nguyên, là muốn chúc thọ cho lão bà ta đây, hai ngày nay vẫn ở trong Phổ Tề tự ăn chay, Hạo ca nhi làm sao có thể đắc tội với cô nương nhà chúng ta vậy?”

    Đinh Hạo ảm đạm nói: “ Lão thái quân, việc này…nói ra thì rất dài…”

    Lão thái thái thiện tâm, thấy ân nhân đang khó khăn vội hỏi: “ Đừng nóng vội, đừng vội, cứ ngồi xuống đã, ngồi xuống rồi chậm rãi nói.”

    Đường Diễm Diễm cắn chặt răng âm thầm cười lạnh: “ Ngươi làm ra việc xấu xa như vậy, còn có thể nói cái gì tốt, bổn cô nương thật muốn coi ngươi biên diễn chuyện này ra thành cái gì!”

    Đinh Hạo theo lời ngồi xuống, thở dài một tiếng nói: “ Tại hạ bởi vì sinh bệnh mà phải ở lại trong Phổ Tề tự ngoài thành hai ngày, buổi sáng ngày hôm nay tiểu nhân ở trong Phổ Tề tự có phát hiện ra một nam tử mặc đồ tăng y đang lén lút, hành tung khác thường.

    Tiểu dân liền nghĩ, mình đã nhờ ân điển của phương trượng mới có thể ở đây chữa bệnh, nay gặp người không có thiện tâm với bảo tự lẽ nào có thể ngồi yên mà không ngó ngàng tới sao?

    Cho nên mới theo dõi hắn.”

    Đinh Hạo vừa tới Quảng Nguyên thành, nhân sinh không quen, gặp phải phải bọn người lừa bán trẻ em liền dũng cảm đứng ra, rõ rằng là một hán tử hiệp nghĩa chân thực.

    Khi hắn ở trong chùa nhìn thấy người có hành tung lén lút liền nhúng tay hỏi tới rõ ràng có bản sắc anh hùng trước sau như một.

    Trình lão thái quân cùng vợ chồng Trình tướng quân, Từ tri phủ đều nhận định Đinh Hạo là một hán tử tốt bụng lo lắng cho việc quốc gia đại sự, cho nên nghe tới đâu liên tục gật đầu tới đó, làm cho Đường Diễm Diễm buồn bực không thôi.

    Đinh Hạo thấy phản ứng của mọi người, trong lòng càng thêm dũng khí, hai hàng lông mày hắn nhướng lên vẻ mặt chính khí nói: “ Người nọ nằm sấp như rắn, trốn chui trốn lủi như chuột, lẻn vào sau tự, tại hạ trong lòng cảm thấy hoài nghi vì thế bám theo đuôi hắn, thấy hắn vụng trộm mở khóa, vào một nơi trong Thiên điện.

    Tại hạ đợi trong chốc lát vẫn không thấy hắn đi ra, liền tiến vào trong điện coi, chỉ thấy trong điện kia toàn là đồ vật linh tinh, cũng không có một bóng người.

    Lúc đó tại hạ mười phần ngạc nhiên, người này sao lại không thấy ở đây?

    Chẳng lẽ hắn còn có thể phi thiên độn địa? hắn rốt cuộc là người nào?

    ở đâu?...”

    Đinh Hạo vừa nói vừa cân nhắc thật nhanh, nhưng thủy chung vẫn không nghĩ ra biện pháp nào tự bào chữa cho mình, trong lòng sốt ruột, Trình lão thái thái không nhịn được mở miệng nói: “ Quái, hắn còn có thể chạy đi đâu chứ?

    Nếu hắn có bổn sự phi thiên độn địa thì còn lén lút đi vào làm gì?

    Nếu lão bà ta đoán không sai người này tám phần là ẩn nấp ở đằng sau đống đồ vật linh tinh…”

    “ Ai nha!

    Lão thái quân nói rất hay!”

    Đinh Hạo dùng sức vỗ đùi, nhất thời cảm giác như Bá Nha gặp Tử Kỳ (3), lại nhìn lão thái quân thật sự “ Nguy Nguy hồ chí tại cao sơn”, “ Dương dương hồ chí tại lưu thủy”, thật sự là tri âm khó tìm.

    Hắn theo lời nói của lão thái thái mà tiếp tục kể tiếp: “ Vẫn là lão thái quân khôn khéo, tại hạ lúc đó cũng không biết làm sao, còn tưởng rằng người này không phải là yêu thì là quỷ, thực trong lòng cũng có chút sợ hãi.

    Tuy nhiên lại không muốn rút đi như vậy, ngồi xem ác nhân kia làm xằng làm bậy, vì thế cẩn thận tìm tòi phía sau đống đồ linh tinh đó, bỏ đi vào món đồ, quả nhiên thấy có một bóng đen đang ngồi xổm ở sau một vật, thì ra tiểu tặc kia đã phát hiện ra ta đang theo dõi hắn…”

    Trình lão thái quân khẩn trương hỏi: “ Kẻ cắp kia phát hiện ra ngươi?

    Ôi chao, việc này không tốt chút nào, vậy sau đó…thì thế nào?”

    Trình Thế Hùng cùng phu nhân cười khổ, lão nương của mình lúc này đã coi Đinh Hạo là người kể chuyện rồi.

    Đinh Hạo nói: “ Tiểu dân liếc mắt thấy có người ở đó, nhất thời hoảng sợ, vì thế …đúng rồi, vì thế ta vội vàng lùi lại, nhất thời vấp phải vật gì dưới chân, đầu đập vào trên vách tường, “ phanh” một tiếng vang lên, đầu va vào tường một cái đau điếng.

    Liền lúc này, kẻ cắp kia thủ một thanh đao nhọn liền đâm tới trước ngực của ta.

    May mắn sao, đúng lúc đó sau vách có người quát hỏi một câu – là ai?

    May mắn nhờ một tiếng quát này, người nọ vừa nghe thấy có người nói chuyện, không dám tiếp tục đả thương tính mệnh người, liền xoay người đào tẩu.

    Tại hạ nhảy lên đánh hắn, cùng người nọ đọ sức, bị hắn xoay người hung hăng đá vào tay tại hạ một cái, cả người đụng vào vách tường.

    Cũng may, bức tường kia chính là một tấm ván gỗ ngăn cách mà thôi, bởi vì thường bị hơi ẩm từ nước suối ăn mòn, bị ta va chạm vào bức tường lập tức đổ xuống…”

    Lời nói dối thật cao minh, chính là muốn nói tám phần thực hai phần giả, lúc này người thông minh cũng khó mà phân biệt thật giả.

    Đường đại tiểu thư nghe tới đây trợn mắt há hốc mồm, không lên tiếng được.

    Đinh Hạo thao thao bất tuyệt, giống như sợ có người cắt đứt lời nói của hắn, nói xong ngửa mặt lên trời thở dài nói: “ Kẻ cắp kia nhân cơ hội đào tẩu, tiểu dân khi đứng lên quay đầu lại nhìn thì thấy …thì thấy Đường đại tiểu thư đang ngồi trong thùng tắm, hai bên còn có hai tiểu tỳ đang hầu hạ.

    Đường tiểu thư vừa thấy tiểu dân thì vừa sợ vừa tức giận, tiểu dân lúc đó hết đường chối cãi.

    Tuy rằng đại tiểu thư đang ngồi trong thùng nước tắm, tiểu nhân kỳ thật cũng không nhìn thấy cái gì, nhưng đại tiểu thư mười phần tức giận, tại hạ không biện bạch được đành phải quay đầu đào tẩu.”

    Đinh Hạo đau buồn nhìn về phía Đường Diễm Diễm, đau nhức nói: “ Tiểu dân nguyên tưởng rằng không còn cơ hội nhìn thấy Đường tiểu thư, không thể tưởng tượng được lại có thể gặp lại ở trong này, có thể thấy hết thảy đều là thiên ý, việc cho tới bây giờ tiểu nhân đã không còn lời nào để nói.

    Đại tiểu thư nếu không chịu thôi, muốn đánh muốn giết cũng tùy tiểu thư.

    Nhưng là tiểu dân thật vô tình mạo phạm, cũng không có chủ ý mạo phạm tới tiểu thư à…”

    *****

    (1) Nãi thanh nãi khí: tiếng cười của trẻ nhỏ

    (2) vương bát đản: tên hỗn đản, xấu xa…

    (3) Bá Nha, Tử Kỳ: Bá Nha và Tử Kỳ là hai người bạn tri âm thời Xuân Thu Chiến Quốc.

    Sách Lã Thị Xuân Thu có chép: “Bá Nha gảy đàn, Tử Kỳ ở ngoài nghe trộm”.

    Tử Kỳ còn khen tiếng đàn của Bá Nha lúc thì “nguy nguy hồ chí tại cao sơn", lúc thì "dương dương hồ chí tại lưu thủy”.

    Bá Nha, họ Du tên Thụy, là người nước Sở, nhưng làm quan Thượng Ðại Phu nước Tấn.

    Bá Nha nổi tiếng là một khách phong lưu văn mặc, lại có ngón đàn tuyệt diệu nhất đời và không bao giờ rời cây Dao cầm yêu quý của mình.

    Tử Kỳ, họ Chung tên Huy, là một danh sĩ ẩn dật làm nghề đốn củi để báo hiếu cha mẹ tuổi già nua, nhà tại Tập Hiền Thôn, gần núi Mã Yên, ở cửa sông Hán Dương.

    Chương 39: Uyển Cự.

    Đinh Hạo nói xong, tất cả mọi người theo bản năng nhìn về phía người bị hại là Đường Diễm Diễm, còn Đường Diễm Diễm thì thần sắc do dự, bộ dạng dường như cũng tin tới bảy tám phần.

    Trình lão thái quân nhẹ nhàng vỗ về tôn tử trong lòng, chậm rãi nói: " Hạo ca nhi làm việc thiện, Phật tổ cũng sẽ phù hộ, nếu không phải sát vách có tiếng hô, thì không phải đó là một huyết quang tai ương(1) thật lớn sao.

    Lại nói nếu Trình gia ta không tích thiện giúp người, không tiếc của cải, cũng không chừng đại cô nương quả thật đã bị người chiếm tiện nghi a.

    "

    Từ tri phủ ngẩn ngơ, lập tức giống con gà mổ thóc liên tục gật đầu: "Ách. . .

    đúng đúng đúng, lão thái quân nói có đạo lý, phi thường có đạo lý.

    "

    Trình lão thái quân đạo lý lớn không hiểu, nhưng đạo lý lấy oán trả ơn tất bị báo ứng, Phật tổ cũng không dung lão cũng biết.

    Lão nói nhẹ nhàng cho qua như vậy, rõ ràng là muốn giải vây cho Đinh Hạo, Từ tri phủ nhìn ra được, Trình phu nhân tất nhiên cũng biết, nhưng dù sao nàng vẫn quan tâm đến gia đình bên ngoại của mình, tuy biết mẹ chồng cố ý thay Đinh Hạo giải vây, vẫn hỏi Đường Diễm Diễm: "Diễm nhi, hắn nói có đúng không?"

    Đường Diễm Diễm tất nhiên điêu ngoa tùy hứng, cũng vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào nhưng Đinh Hạo lời nói có tình có lí, mà nàng cũng biết đúng là có một tên trộm lúc đó, nghe tới càng cảm thấy toàn bộ có có sơ hở, bởi vậy chần chờ nói: "Chất nữ (cháu) quả thực thấy hắn lúc đó rất kinh sợ gọi người, thị vệ của cháu xác thực từng gặp được một tên tiểu tặc. . .

    "

    Đường Diễm Diễm nói như vậy, Trình phu nhân cũng không vì nàng xuất đầu nữa, Từ tri phủ liền vỗ đầu một cái, ha ha cười nói: "Nói như thế, tất cả đều là hiểu lầm.

    Đinh Hạo a, nếu không có ngươi cùng kẻ cắp kia đánh nhau, chẳng những Đường tiểu thư bị mất tài vật, nói không chừng tiểu tặc kia còn có thể rình coi Đường cô nương nhập dục ( tắm rửa ^^), trở về còn đắc ý khoe khoang, chẳng phải làm cho Đường tiểu thư thanh danh cũng bị tổn hại sao?

    Nói như vậy, ngươi chẳng những không có tội, ngược lại còn có công.

    Đường tiểu thư là tiểu thư khuê các, thông tình đạt lý, ôn nhu hiền thục, như thế nào lại trách ngươi?"

    Giữa Đường tiểu thư cùng Trình Lão thái quân, Từ tri phủ rõ ràng lựa chọn nịnh bợ trình Lão thái quân.

    Trình Thế Hùng Trình Đại tướng quân vẫn ngồi ở đằng kia, giống như pho tượng gỗ bình thường, đừng nhìn hắn ở bên ngoài giống như rồng như hổ, một khi trở về nhà, chỉ cần mẹ cùng phu nhân có ý kiến là được, hắn thông thường đều chỉ là phụ. ( tên này hóa ra lại sợ vợ ^^)

    Trình lão thái quân thấy Từ tri phủ biết điều như thế, mà con trai của mình lại như tượng gỗ chẳng nói gì, không khỏi tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái.

    Trình tướng quân bị hắn lão nương trừng mắt, đột nhiên tỉnh lại, cũng vội lớn giọng phụ họa: " Đúng vậy đúng vậy, Diễm Diễm, nhìn cháu dọa người ta như vậy kìa.

    Đinh Tiểu ca là hán tử nghĩa hiệp can đảm nhiệt thành, sao lại làm ra chuyện xấu xa kia được, vốn chỉ là hiểu lầm thôi, theo như ta thấy, các ngươi hai người … quay về sống tốt với nhau đi.

    "

    Trình phu nhân tức giận nói: "Coi ngươi kìa, mở miệng chỉ biết nói khoác, không đọc sách thì không phải khoe chữ, cái gì quay về sống tốt, là hóa giải hiểu lầm.

    "

    Trình tướng quân vỗ cái trán, cười nói: "đúng đúng đúng, ta xem các ngươi nên hóa giải mọi hiểu lầm đi.

    Mẹ à, người xem con xử trí như vậy, thỏa đáng chưa?"

    Trình Lão thái quân hừ một tiếng, Trình tướng quân thấy mẹ không nói chuyện, liền xoa xoa tay, cười gượng nói: "Mẹ à, người xem tiểu Phú Quý buồn ngủ rồi kìa, ở chỗ này chớ để phong hàn, lão nhân gia ngài cùng phu nhân, còn có Diễm Diễm đều quay về phía sau nghỉ ngơi đi thôi, về phần Đinh ân công ra sao, con sẽ biết báo đáp hắn .

    "

    Ở trước mặt Trình lão thái quân, chỉ có thể mượn Trình gia bảo bối Trình Phú Quý nói chuyện mới có thể không bị bất lợi, lão thái thái nghe xong lời này quả nhiên đứng lên, Trình phu nhân cùng Đường Diễm Diễm vội vàng một trái một phải đỡ hắn, Trình lão thái quân nói: "Hạo ca nhi, sự tình hôm nay, thật là vất vả cho ngươi.

    Trình gia không phải không biết ân nghĩa, con ta nhất định sẽ rất tạ ơn ngươi, lão bà tử thân mình mệt mỏi, đành phải trở về nghỉ ngơi .

    "

    Đinh Hạo cùng Từ tri phủ vội vàng đứng dậy thi lễ: "Cung tiễn lão thái quân.

    "

    Đường Diễm Diễm ngọn lửa trong tâm không hề giảm liền trừng mắt nhìn Đinh Hạo một cái, giúp đỡ lão thái quân hướng bình phong phía sau mà đi, Đinh Hạo âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

    Đợi đoàn người lão phu nhân đi qua, Trình Thế Hùng chờ Từ tri phủ cùng Đinh Hạo một lần nữa ngồi xuống, cao giọng phân phó nói: "Người đâu, lấy hai trăm lạng vàng, tặng vị ân công này.

    "

    Đinh Hạo vừa nghe vội vàng đứng lên, khéo léo từ chối: "Thái úy vạn lần chớ nên như thế, khi tiểu dân cứu lệnh công tử, cũng không biết xuất thân lai lịch của hắn, chặn đường cứu người, chỉ vì mong bản thân tâm an, cũng không mong được báo đáp, Thái úy tặng hai trăm lạng vàng, lễ này thật sự là quá nặng .

    "

    Từ Tri Phủ ha ha cười nói: "Trình tướng quân là người đứng đầu Quảng Nguyên, tài sản không phải do làm quan mà có, chỉ hai trăm lạng vàng, hắn còn không để vào mắt.

    Hiện giờ Trình tướng quân cảm ơn ngươi cứu con hắn, tặng trăm lạng vàng, hai người các ngươi một bên trượng nghĩa, một bên báo ơn, coi như hợp với đạo lý, ta nghĩ ngươi không nên từ chối.

    "

    Cục diện chính trị ở Quảng nguyên hiện giờ vẫn do quân đội canh giữ, Trình Thế Hùng ở Quảng Nguyên lên ngựa quản quân, xuống ngựa quản dân, thuế phú đinh dịch, một mực hắn nắm giữ, hai trăm lạng vàng đối với hắn mà nói đích xác không là gì, nhưng Đinh Hạo nghiêm túc từ chối khẩn thiết, kiên quyết không chịu nhận.

    Đinh Hạo làm như vậy không phải là ra vẻ ta đây khác người, hắn cũng không phải dạng quân tử cố chấp, kim tiền đối với Trình tướng quân có thể nói là chín trâu mất sợi lông - không đáng kể, nhưng với hắn mà nói thì quả là một món tài phú xa xỉ, một khi đã như vậy, hắn lấy món tiền này trả thù lao có gì không được?

    Đinh Hạo không chịu nhận, là bởi vì hắn nghĩ cứ như vậy chấm dứt chuyện này có lẽ không bao giờ còn gặp được cơ hội lớn như thế này lần nữa.

    Hai trăm lạng vàng, có thể đổi chín trăm xâu tiền, chín trăm xâu tiền, có thể làm cho hắn ly khai Đinh gia, mua một căn nhà, mua hai mẫu đất, bình thường nếu làm thêm chút việc vặt, miễn cưỡng cũng có thể qua ngày, có thể thay đổi địa vị tình cảnh của hắn, hắn sao lại từ chối? bởi vì có câu thả con săn sắt bắt con cá rô, hai trăm lạng vàng là con săn sắt, Trình Đại tướng quân chính là con cá rô (đoạn này dịch sang câu tục ngữ việt nam cho dễ hiểu).

    Trong đó bên nào nặng bên nào nhẹ hắn còn phân biệt không rõ sao?

    Hắn cũng không hy vọng hão huyền dựa vào cái công lao này mà có thể xem Trình gia như đại thụ che chở mà đi nên, Đinh phủ nội quản sự Nhạn Cửu chính là một vết xe đổ cho hắn học tập.

    Hai trăm lạng vàng, chính là phú quý nhất thời, Thứ hắn muốn là một đời vinh hoa. vinh hoa đó, phải do hai tay chính mình làm nên, nhưng bây giờ hắn cần nhất chính là một cơ hội, cần một người cho hắn cơ hội đó, kim lân hóa rồng, không phải như thế mà thành sao?

    Trình Thế Hùng ban đầu chỉ coi hắn như là một tiểu dân bình thường, vẫn còn chưa đem hắn để vào mắt, lúc này thấy hắn có thể trượng nghĩa cứu người, có năng lực gặp lợi mà không bị mê hoặc, quả thật đối với hắn đã thêm vài phần xem trọng, hắn nhìn kỹ Đinh Hạo, thấy đây là người thần thái trầm ổn lão luyện, ánh mắt lộ ra nét khôn khéo, thuận miệng nói: "Ngươi không chịu nhận ban tặng của bản tướng quân, vậy muốn bản quan tạ ơn ngươi như thế nào?

    Ngô. . .

    Ngươi đến Quảng Nguyên có phải là được người khác phái đi?

    Nếu như không có ai phái đi, Vậy có thể ở lại bên người bản tướng quân, không biết. . .

    Ý của ngươi như thế nào?"

    Đinh Hạo nghe xong lời nói của Trình Thế Hùng, trong lòng kích động một hồi, một câu "Nguyện theo Thái úy an bài" cơ hồ sẽ thốt ra, nói đến bên miệng hắn mới mạnh mẽ cảnh tỉnh, vội vàng đem những lời này nuốt trở vào.

    "Thật là đắc ý quên mình !

    Đây chính là một ngàn năm trước a, ta phải nhập gia tùy tục, thích ứng hoàn cảnh nơi này, phải dựa theo nhận thức của thời đại này mà làm việc mới được, đi ăn máng khác, nhất là tình hình hiện giờ mà muốn đi ăn máng khác, là thái độ xử sự làm người tối kỵ a.

    Vị Trình Tướng Quân này ở nhà cực kỳ hiếu thảo với mẹ, ở trong quân ngũ, hắn cũng rất được trọng dụng, có thể yên tâm đem Quảng Nguyên trọng trấn tổng số hàng vạn hùng binh giao trong tay hắn, nhất định hắn cũng là một người trung nghĩa.

    Một người trọng đạo hiếu, biết trung nghĩa, Ta nếu như đáp ứng ở lại, hắn hỏi của ta xuất thân lai lịch thì ta nên nói như thế nào?

    Đinh gia đang lúc gặp rủi ro, ta là quản sự mà bỏ chạy, hưởng vui sướng một mình?

    Trình tướng quân ngoài miệng tuy không nói, trong lòng cũng tất sinh ý niệm chán ghét khinh bỉ.

    Như vậy cho dù ta có ở lại bên người hắn, có vết nhơ như vậy, sao có thể được hắn thưởng thức cùng tín nhiệm?"

    Suy nghĩ như vậy, Đinh Hạo nói: "Đa tạ Thái úy ưu ái, Tiểu dân vô cùng cảm kích.

    Nhưng tiểu dân đang làm việc cho người khác, lần này theo chủ nhân cùng đi Quảng Nguyên có chút việc phải làm , hành sự phải lấy trung nghĩa làm trọng.

    Chưa được ông chủ cho phép, tiểu dân không dám quyết định.

    "

    "Nga!"

    Trình Thế Hùng nghe xong lời này rốt cục lộ vẻ xúc động, hắn nhìn Đinh Hạo thật sâu, trong mắt lộ ra ý tôn trọng, trên mặt cũng tràn đầy khen ngợi tươi cười nói: "Tốt!

    Đây mới là người tốt, một hán tử biết trung nghĩa, Bản tướng quân kính trọng ngươi chính là một người tốt trung nghĩa có một không hai, nếu như thế, bản tướng quân không miễn cưỡng ngươi.

    Ngươi sau này nếu đến quảng nguyên, có việc gì khó giải quyết, cứ tới đây tìm ta, Trình phủ đại môn, vĩnh viễn đối với ngươi rộng mở.

    "

    "Đa tạ Thái úy ưu ái!"

    Đinh Hạo đứng dậy, vui vẻ vái chào, hắn biết, lần này mình đã sử sự đúng đắn.

    Lưu lại đoạn ân tình này, chính là một con đường, đợi khi hắn cùng đường, đây chính là tiền đồ của hắn.

    *****

    (1) tai họa đổ máu.

    Chương 40: Nhân tình ấm lạnh.

    Đinh Hạo rời khỏi Trình phủ, rồi tới tây thành Diệp gia đi xe đến quán trọ, vừa hỏi mới biết đoàn xe vừa từ chỗ này đi về phía tây ba dặm đến một chỗ quân doanh bị bỏ xó.

    Đinh Hạo phấn chấn tinh thần tiếp tục chạy đi, vừa đến chỗ doanh địa kia, tiến vào nha môn đổ nát, liền thấy một chiếc đèn lồng cắm bên cạnh giếng, một người đang quay trục hướng lên trên lấy nước, xem thân hình, đúng là Tiết Lương.

    Đinh Hạo vui mừng hô to: “Tao Trư Nhi!”

    Tiết Lương nghe được thanh âm quen thuộc, ngẩng đầu nhìn thấy, trong bóng đêm trên mặt tuyết một bóng người đi đến, tới gần nhìn kỹ chính là Đinh Hạo.

    Tiết Lương kinh hãi, nhẹ buông tay, nước vừa kéo lên liền rơi trở lại.

    Tiết Lương chạy đến trước mặt Đinh Hạo, kéo cánh tay hắn khẩn trương nói: “Ngươi, ngốc tử này, ở bên ngoài rốt cuộc gây ra tai hoạ gì, giờ thì nguy rồi, người ta đã tìm tới cửa, nghe nói nàng kia là chất nữ của tướng quân Quảng Nguyên, mang theo một đội thị vệ mang đao kiếm, đằng đằng sát khí không phải người tốt, ngươi nếu bị nàng bắt được, sợ phải ăn quả đắng, thừa dịp không ai phát hiện, ngươi mau trốn quay về Phách Châu đi thôi. ”

    Hắn cho tay vào người, sờ soạng nửa ngày, lấy ra một vốc tiền nói: “Đó đều là do đại tiểu thư thưởng trên đường, trong người ta chỉ có bấy nhiêu, ngươi cầm cả đi. ”

    Đèn lồng cắm một bên ở trong gió nhẹ nhàng loạng choạng, Tiết Lương đứng nghiêng người gương mặt nửa ẩn nửa hiện, trên gương mặt hiền hậu, hiện len vẻ chân thành cùng lo lắng.

    Đinh Hạo trong lòng một trận ấm áp, hắn cầm bàn tay lạnh như băng của Tiết Lương, chậm rãi đẩy trở về, nhẹ giọng nói: “Ca, tiền này ngươi thu lấy, đừng hoang phí, dùng để kiếm một cô vợ tốt, huynh đệ không có việc gì, ngươi không cần lo lắng. ”

    “Thật sự không có việc gì?”

    “Thật sự không có việc gì!”

    Tiết Lương thấy hắn thần sắc thoải mái, lúc này mới đem tiền thu về, nhăn nhăn cái mũi nói: “Không có việc gì là tốt rồi, ban ngày lúc cô nương kia tới, thực so với quan sai tróc phạm còn đáng sợ hơn.

    Đúng rồi, ngươi không phải ở Phổ Tề tự dưỡng bệnh sao, như thế nào chính mình chạy đến?Hết bệnh rồi sao?Ngươi như thế nào đắc tội với vị đại tiểu thư kia?”

    Đinh Hạo cười nói: “Việc này, nói đến rất dài, chúng ta trở về chậm rãi nói sau.

    Đến đây, chúng ta trước tiên lấy nước lên. ”

    Hai ngươi xách theo một thùng nước, trở lại chỗ ở của Tiết Lương, trên đường nhìn thấy còn một ít dân tráng chưa nghỉ, thấy Đinh Hạo đều là vừa mừng vừa sợ, không khỏi tiến lên hàn huyên vài câu, hỏi một chút bệnh tình, hỏi nguyên do hắn đắc tội Đường đại tiểu thư.

    Tất cả mọi người đều tỏ ra thân thiết, trải qua một đường bôn ba, Đinh Hạo đã tạo ra trong lòng họ uy vọng lớn lao.

    Đinh Hạo trong lòng thập phần ấm áp, vẻ tươi cười trên mặt cũng nở ra, lại tiếp tục đi đến, dưới mái hiên Liễu quản sự trầm ngâm đi tới, Đinh Hạo vừa mới cùng dân tráng nói chuyện, quay đầu nhìn thấy hắn, không khỏi mặt lộ vẻ tươi cười, hắn nâng tay lên vừa muốn lên tiếng gọi, chỉ thấy Liễu quản sự “chi lưu” một chút vọt đến hành lang phía sau, Đinh Hạo vẻ tươi cười nhất thời cứng đờ. .

    Hắn dưới chân không dừng, cùng Tiết Lương xách theo thùng nước đi qua, lúc sau một chút minh bạch nảy lên trong lòng: hôm nay Đường đại tiểu thư hùng hổ đến tìm hắn, Đường Diễm Diễm là chất nữ tướng quân Quảng Nguyên Trình Thế Hùng.

    Quảng Nguyên hiện giờ là tồn tại dưới thế lực phiên trấn, phiên trấn là gì?Chính là không phụ thuộc vào pháp quyền, quân phiệt nơi này đều có quyền hành, hắn Đinh Hạo chính là bị Đường đại tiểu thư muốn đánh chết, cũng không nhất định phải kiện ra toà, Liễu quản sự đây là “quân tử” không lập nguy dưới tường nha.

    Nhớ tới dọc đường đi hai người ở chung coi như hoà hợp, Đinh Hạo không khỏi trong lòng đau xót, lòng người dễ thay đổi, lòng người ấm lạnh a, một trận gió thổi đến, Đinh Hạo theo bản năng rụt cổ lại, hắn lúc này cảm giác không phải gió rét lạnh, mà là nhân tình bi thương.

    Trở lại chỗ ở của Tiết Lương, chỉ thấy Phùng đầu lĩnh cũng ở chỗ này, trên mình khoác áo da dê, ngồi bên cạnh hoả lò nướng thịt, thấy hắn tới cũng là mừng rỡ, tuỳ ý hỏi vài câu tình hình, biết được hắn bôn ba ban ngày còn chưa có ăn cơm.

    Phùng đầu lĩnh chạy nhanh đi lấy một cái bát, tráng qua nước sôi, bỏ mấy khối thịt vào, lại đưa cho hắn hai miếng thị nướng thơm ngào ngạt, cười nói: “Có cái gì nói sau, ăn cho no bụng đã, ha ha…, ta nói tiểu Đinh a, ta hai ngày nay mới biết được…ngươi chịu không nổi ta ngáy cứ nói thẳng nha, chịu giày vò không phải là ngươi sao?Ngươi không cận lo lắng, ta đêm nay không ngủ một giường với ngươi, ha ha ha…”

    Ba người cười nói, hai miếng thịt nướng, một chén thịt hấp đã bị Đinh Hạo nuốt vào bụng.

    Hai ngày nay thật đúng là đói bụng, biết rõ thịt vào bụng sẽ bành trướng, vẫn nhịn không được cầm lấy miếng thứ ba, đúng lúc này có người cao giọng hô: “Đinh quản sự, Đinh quản sự, ngươi đã đến rồi sao?”

    Theo thanh âm, một hán tử đẩy cửa đi đến, vừa thấy Đinh Hạo liền mừng rỡ: “Đinh quản sự, ngươi thật sự tới rồi, thân thể có sao không?”

    Đinh Hạo nhận được người này, hắn cũng là một gia đinh của Đinh phủ, tên là Ngũ Duy, trước kia mọi người đều gọi hắn là a ngốc, dọc đường đi Đinh Ngọc Lạc đối với hắn rất là nể trọng, gọi hắn là Đinh quản sự, Ngũ Duy liền cũng sửa miệng gọi hắn Đinh quản sự, thật đúng là một người xuất thân nông dân, vội đứng lên cười nói: “Ta vừa mới đến, thân mình tốt hơn nhiều. ”

    “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. ”Ngũ Duy thấy Phùng đầu lĩnh đã ở trong phòng, hướng hắn khom người, kêu một tiếng “Phùng lão gia tử” xem như chào, sau đó hướng Đinh Hạo nói: “Đại tiểu thư nghe nói ngươi đã trở lại, rất cao hứng, kêu tiểu nhân gọi Đinh quản sự đến nói chuyện. ”

    Đinh Ngọc Lạc không đến, Đinh Hạo cũng muốn đi, nguyên tưởng rằng sắc trời đã tối muộn, tin tức mình trở về chưa chắc đã truyền ra, hắn còn tính toán trước nghỉ ngơi một đêm, sáng mai đi gặp Đinh Ngọc Lạc, nay Đinh Ngọc Lạc sai người đến gọi hắn, hắn liền buông miếng thịt, hướng Phùng đầu lĩnh cùng Tiết Lương nói: “Ta đi gặp đại tiểu thư. ”

    Ánh sáng đèn dầu nhỏ như hạt đậu, Đinh Ngọc Lạc bồi hồi dừng dưới ánh đèn thật lâu, ánh mắt ẩn mang ưu sầu.

    Đúng lúc này, Ngũ Duy ở cửa kêu: “Đại tiểu thư, Đinh quản sự tới rồi. ”

    “A?”

    Đinh Ngọc Lạc mày liễu khẽ dương, nói nhanh: “Mau mời Đinh quản sự tiến vào. ”

    Đinh Hạo kéo rèm cửa lên, đi vào bên trong.

    Nơi này là quân doanh bỏ hoang, tất cả kiến trúc đều cùng một hình thức, vừa vào cửa chính là giường ngủ, hai bên gian nhà cũng là giường, chẳng qua phòng này Đinh đại tiểu thư ở, cho nên vừa vào cửa gian phòng này làm phòng tiếp khách.

    Phía trên đặt một cái bàn, trên bàn có một ngọn đèn, một ly trà, Đinh Ngọc Lạc đứng trước đèn, ngay cả dưới ngọn đèn ảm đạm, cũng nhìn ra được ngọc dung nàng hao gầy rất nhiều.

    “Đinh Hạo ra mắt đại tiểu thư. ”Đinh Hạo vào cửa , cúi dài thi lễ.

    “Ngồi đi, không cần khách sáo. ”Đinh Ngọc Lạc khoát tay, ngồi xuống một đầu bàn, tựa người vào ghế, nhìn hắn nói: “Bệnh….

    đã khỏi chưa?”

    Đinh Hạo ngồi xuống, mỉm cười nói: “Làm phiền đại tiểu thư lo lắng, ta chỉ là phong hàn, ở trong miếu điều trị một ngày, lại tắm trong suối nước nóng cho ra mồ hôi, hiện giờ đã muốn khỏi hẳn. ”

    “Ân!”

    Đinh Ngọc Lạc hơi hơi vuốt cằm: “Vậy là tốt rồi.

    Ta hỏi ngươi, ngươi…. chính là đắc tội Đường đại tiểu thư?”

    Đinh Hạo ngẩn ra, nhớ tới phản ứng vừa rồi của Liễu Thập Nhất, trong lòng tình cảm mất sạch, hắn nhìn kỹ vẻ mặt khẩn trương của Đinh Ngọc Lạc, trong lòng rùng mình dâng lên: “Đại tiểu thư cũng muốn tránh ôn thần sao?Cũng tốt, ta đang định quay về Phách Châu, liền cùng mẫu thân rời đi.

    Đinh Đình Huấn nhìn mẹ con ta như cái đinh trong mắt, nghĩ đến hẳn là không thích một gia nô như ta.

    Dọc theo đường đi, đối với Đinh gia cũng coi như hết lòng giúp đỡ, từ nay về sau chúng ta chia tay, mỗi người một đường. ”

    Đinh Hạo thanh âm cứng rắn lên, lãnh đạm nói: “Không sai, tiểu nhân xác thực đắc tội Đường đại tiểu thư. ”

    Đinh Ngọc Lạc lo lắng nói: “Lời này không đầu không đuôi, ngươi yên lành ở trong miếu dưỡng bệnh, như thế nào gặp nàng?Như thế nào cùng nàng kết thù oán?Ta hỏi nàng, nàng không nói, ngươi lại làm bộ dáng như vậy, làm người ta như lọt vào sương mù, có thể nào biết rốt cuộc ra sao?”

    Đinh Hạo âm thanh lạnh lùng nói: “Đại tiểu thư không hỏi lại, chuyện này không thể hoà giải. ”

    Đinh Ngọc Lạc thoáng cái đứng lên, cả giận nói: “Ngươi…”

    Đón nhận ánh mắt lạnh lùng của Đinh Hạo, nàng lại mềm người xuống, dậm chân nói: “Rốt cuộc là chuyện gì, ngươi cũng phải giải thích cho ta hiểu được nha. ”

    Đinh Hạo hít sâu một hơi, ngang nhiên nói: “Ta ở chùa dưỡng bệnh, nhìn thấy một người hành tung lén lút, nhất thời tò mò đi theo, không nghĩ người nọ là một tên ăn trộm, lẻn vào chùa mưu tiền tài.

    Ta theo đuôi, kết quả phát hiện một chỗ phòng tắm, dừng lại rình coi thấy một vị nữ thí chủ đang tắm rửa. ”

    Đinh Ngọc Lạc đôi mắt hạnh trợn tròn, thất thanh nói: “Kia…kia nữ tử đang tắm …chính là Đường đại tiểu thư?”

    “Đúng vậy”

    Đinh Ngọc Lạc hy vọng môt tia may mắn nói: “Ngươi…không thấy gì chứ?”

    Đinh Hạo xem nàng giật mình, trong lòng dâng lên một trận khoái ý.

    Từ khi biết Đinh Đình Huấn không có tình cảm, giả nhân giả nghĩa, Đinh Hạo chưa từng nghĩ tới cùng hắn có gì liên quan.

    Dọc theo đường đi hắn tận tâm hết sức, đã nghĩ muốn chính mình có được lịch duyệt phong phú, cũng là muốn cải thiện tình cảnh mình ở Đinh gia, mục đích cuối cùng, là muốn chờ thời điểm vĩnh viễn thoát ly nhà giam Đinh gia, bay lên trời cao.

    Hiện giờ xem ra, kế hoạch nguyên bản phải thay đổi, mà khiến cho hắn làm ra quyết định này, cũng là do đại tiểu thư người duy nhất có chút quan tâm che chở hắn trong Đinh gia làm hắn đau lòng.

    Miệng hắn hiện một ý cười mỉa mai, thản nhiên nói: “Thấy được a, không riêng gì eo, lưng, đùi a, liền ngay cả mông nàng ta cũng nhìn hết trơn. ”

    “Ngươi…ngươi…ai!”

    Đinh Ngọc Lạc trên mặt khổ ý càng đậm, nàng ở giữa phòng đi hai vòng, lẩm bẩm: “Nguyên lai chuyện là như vậy, một khi đã như vậy, thật là không thể hoá giải, làm thế nào cho phải?Làm thế nào cho phải?”

    Nàng đột nhiên dừng lại, hung hăng trừng mắt nhìn Đinh Hạo liếc một cái, sau đó từ trong tay áo lấy ra hai thỏi bạc con, hướng Đinh Hạo hung hăng ném tới, sẵng giọng: “Ngươi cũng lạ, như thế nào không biết kiểm điểm, nữ hi tử . . kia…kia cũng là tuỳ ý nhìn ?Ai, hiện giờ nói cái gì đều chậm, chúng ta lương thực mặc dù đã vận đến, xem tình hình, tướng quân Quảng Nguyên chờ ta trễ một chuyến cũng không chịu bỏ qua.

    Hiện giờ mặc dù tính mạng không lo, quân lương sinh ý tám chín phần mười là không có hy vọng, hơn nữa chuyện Đường đại tiểu thư…ta nghĩ trong đêm chúng ta phải đi trở về.

    Này cho ngươi hai thỏi bạc, ngày mai sáng sớm liền rời đi, tạm ra ngoài thành tìm chỗ ở trong thôn trang, chờ chúng ta trở về, ngươi cách xa nơi đây.

    Đường đại tiểu thư kia không tìm thấy ngươi, giận giữ cũng dần dần tiêu biến, nàng không thể không buông tha đuổi tới Phách Châu phải không…”

    “Cái gì?”

    Đinh Hạo cầm hai thỏi bạc, lập tức giật mình, như thế nào, …tình thế phát triển cùng hắn đoán trước không hề gặp nhau?Đinh Hạo có hai thỏi bạc trong tay áo, mê mê man man quay trở lại trên đường, tâm thần hoảng hốt, không chú ý tới Liễu quản sự đang từ một đường khác nghênh diện đi tới, Liễu Thập Nhất vụng trộm ngắm hắn liếc mắt một cái, cước bộ nhanh hơn hướng chỗ Đinh Ngọc Lạc ở đi tới.

    Đinh Hạo cúi đầu, mỗi bước đi tuyết đọng dưới chân, thanh âm “kẽo kẹt” dưới ánh trăng yên tĩnh đặc biệt rõ ràng, tựa như hòn đá nhỏ quăng vào trong nước, ở đáy lòng hắn tạo nên nên tầng gợn sóng.

    Trong tay áo hai tay, nhẹ nhàng sờ sa bạc bóng loáng bên ngoài, tựa như đặt trái tim ôn nhu trong nước, hắn bỗng nhiên dừng bước, ngửa đầu nhìn trắng sáng trên trời, ánh trăng như sương, chiếu vào trên mặt hắn có chút trong trẻo nhưng cảm giác lạnh lùng.

    Đinh Hạo tinh thần thanh tỉnh, bỗng nhiên như là quyết định cái gì, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, dứt khoát xoay người, bước đi hướng đến chỗ Đinh Ngọc Lạc ở…

    Chương 41: Bỏ được.

    Đinh Hạo biết, chính mình có thể nhân duyên trùng hợp, cùng tướng quân Quảng Nguyên Trình Thế Hùng tạo nên một tầng quan hệ, là phi thường quý giá, cũng phi thường khó khăn, hơn nữa loại quan hệ ân tình này phi thường nông cạn, nhờ làm hộ người ta một sự kiện, phần ân tình này liền phải chia ra, hắn vốn định đem quan hệ này lưu đến thời điểm mấu chốt của chính mình mới dùng, chính là hắn chung quy không thể để Đinh Ngọc Lạc khó xử.

    Có lẽ làm như vậy có điếm ngốc, nhưng trong tay hắn nắm mấu chốt như vậy , hắn không thể lừa mình dối người.

    Hắn là cô nhi, từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh lạnh lùng, cho nên đổi với người khác quan tâm che chở cũng mẫn cảm gấp đôi.

    Ở một số ít người, cho dù không đi chiếm tiện nghi người khác, ít nhất cũng đồng giá trao đổi mới tính là công bình, mà Đinh Hạo vẫn theo quan niệm được người giúp một giọt nước đáp lại cả một dòng suối.

    Đinh Ngọc Lạc ngăn cản Đinh nhị thiếu gia đánh bọn họ, vì bọn họ trượng nghĩa, dọc theo đường đi đề bạt trọng dụng, chính mình ở khốn cảnh lại ban bạc cho hắn, hành vi đó ngăn chặn tư tâm trong lòng Đinh Hạo, hắn làm người có tôn chỉ của mình, không làm chuyện khiến lương tâm mình bất an.

    Đinh Hạo bước nhanh đến phòng Đinh Ngọc Lạc, đang muốn nhấc màn che cửa lên, chợt nghe bên trong Đinh Ngọc Lạc trách mắng : “Câm mồm, không cần nói nữa. ”

    Đinh Hạo ngẩn ra, tay mới chạm vào rèm cửa, liền đứng im tại chỗ.

    Chợt nghe Đinh Ngọc Lạc nói: “Liễu quản sự, chủ ý như vậy ngươi thế nào nghĩ ra?Ta nếu làm làm ra chuyện như vậy, lương đội trên dưới ngàn người đều sau lưng ta đâm một đao, về sau còn có người chịu hết lòng vì Đinh gia làm việc sao?”

    Đinh Hạo kinh ngạc không thôi: “Liễu Thập Nhất?Hắn đến đây khi nào, đến cùng là đại tiểu thư nói về chuyện gì?Ta nên hay không tránh đi một chút?”

    Đinh Hạo đã muốn chú ý đến hành vi của mình, hắn ngày đó nhìn Đường đại tiểu thư tắm rửa, sở dĩ không có tránh đi, là vì bản tính nam nhân, có chút ý tứ nghịch ngợm của thiếu niên.

    Về phương diện khác, một nữ tử thân thể đẹp mặc bikini thoải mái bước chậm trên bờ cát, ước gì tất cả ánh mắt nam nhân đều bị nàng hấp dẫn mới đắc ý, cho dù bị người nhìn trộm thân hình mình, nhiều lắm đỏ mặt mắng hai câu “đồ lưu manh” , làm sao phải tìm chết, hắn ý thức còn giống như trước kia, có phúc được xem liền xem, chính là trải qua chuyện của Đường đại tiểu thư, hắn ý thức được không thể không câu nệ tiểu tiết, nghe được hai người nghị sự, bản năng đã nghĩ tránh đi.

    Không ngờ hắn vừa mới nhấc chân, chợt nghe Liễu quản sự nhắc đến tên của hắn, Đinh Hạo lại lần nữa đứng lại. .

    Trong phòng Liễu quản sự khép nép nói: “Đại tiểu thư, tiểu nhân cũng biết như vậy đối với Đinh Hạo sẽ làm đại tiểu thư khó xử.

    Chính là…Tiền đồ Đinh gia chúng ta không thể cứ như vậy chôn vùi nha.

    Vị Đường cô nương kia đối với Trình tướng quân thân thiết, chúng ta chỉ cần đem Đinh Hạo giao cho Đường cô nương, thỉnh Đường cô nương trước mặt Trình tướng quân nói tốt vài câu, chuyện này còn…có tương lai.

    Đại tiểu thư nếu cảm thấy khó có thể ra mặt, tiểu nhân có thể lặng lẽ đi gặp Đường cô nương, thỉnh nàng đến bắt người, làm như vậy, không có ai biết được chân tướng. ”

    Đinh Hạo nghe thế, trong ngực bùng lên cơn giận dữ, chợt nghe Đinh Ngọc Lạc trầm giọng nói : “Không ai biết?Trời biết đất biết, ngươi biết ta biết, như thế nào có thể nói không ai biết?Nếu không có Đinh Hạo, phụ thân ta, ca của ta đã bị chặt đầu, ta Đinh Ngọc Lạc cũng bị sung vào nô tỳ cho quan, hiện giờ ngươi muốn ta trói hắn lại để dành tư lợi , thiên địa không dung!Quỷ thần khiển trách. ”

    “Đại tiểu thư, vậy sinh ý của Đinh gia ta…”

    “Đi ra ngoài!”

    “Đại tiểu thư…”

    “Cút ra đi!”

    Nghe đến đó, lửa giận trong lòng Đinh Hạo tiêu thất, nghe thấy Liễu Thập Nhất cáo từ, Đinh Hạo lắc mình tránh về phía một cây trụ ở hành lang.

    Liễu Thập Nhất từ phòng Đinh Ngọc Lạc đi ra, lắc đầu khe khẽ thở dài, hai tay lui khỏi cổ tay áo, chậm rãi đi .

    Đinh Hạo chán ghét liếc mắt nhìn bóng dáng hắn, vén rèm cửa đi vào phòng.

    “Ngươi còn không đi?”

    Đinh Ngọc Lạc quắc mắt xoay người, mày liễu chau lại, trong mắt ẩn chứa tức giận.

    Đinh Hạo ôn hoà cười, nhẹ giọng nói: “Là ta. ”

    “Ngươi…?

    “Đinh Ngọc Lạc vẻ mặt chợt loé, hỏi: “Ngươi nghe được ?”

    “Ta nghe được, mới vừa rồi, thật là tức muốn điên lên, chẳng qua nghe xong lời nói của đại tiểu thư, tức khí của ta liền tiêu tan.

    Người đều có tư tâm, thánh nhân cũng không ngoại lệ, huống chi là Liễu quản sự?Hắn là Đinh gia quản sự, cùng Đinh gia gắn bó, hắn tự nhiên nên vì Đinh gia, cũng vì tính toán của hắn, với ta mà nói là tiểu nhân vô sỉ, đối Đinh gia mà nói, hắn là trung thành và tận tâm. ”

    Đinh Ngọc Lạc cười khổ nói: “Ngươi không cần châm chọc ta. ”

    Đinh Hạo thản nhiên cười nói: “Đây không phải là châm chọc, đó là ta nói thật tâm.

    Ta vừa mới còn đang suy nghĩ, nếu ta là chủ hắn, như vậy đứng ở lập trường của ta, ta không tiếp thu ý kiến của hắn, nhân vật như vậy nên dùng.

    Đại tiểu thư có thể lớn tiếng đem đuổi hắn, xử trí như vậy Đinh Hạo vô cùng cảm kích. ”

    Đinh Ngọc Lạc điềm nhiên nói: “Nước quá trong ắt không có cá.

    Ta không thể quá nghiêm khắc, mỗi người đều có giác ngộ, chính là ta chính mình cũng không thể làm vậy, làm như vậy, cũng chỉ là cầu bản thân an tâm thôi. ”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “Quốc gia đại sự đại nghĩa, Đinh Hạo cũng không dám bàn luận, ta làm người, cũng chỉ không làm cho lương tâm bất an thôi.

    Cho nên ta mới quay lại gặp đại tiểu thư. ”

    Đinh Ngọc Lạc nghe ra trong lời nói hắn có chuyện, ánh mắt ngưng đọng, hỏi: “Lời ấy là ý gì?”

    Đinh Hạo nói: “Lúc này đây, Đinh gia vận lương ra đường rẽ, suýt nữa gây thành đại hoạ, xem ra tướng quân Quảng Nguyên tức giận, có ý huỷ bỏ quyền bán lương thực của Đinh gia. ”

    Đinh Ngọc Lạc sâu kín thở dài: “Đúng vậy, ta đã nhờ rất nhiều người giúp đỡ, chính là tướng quân Quảng Nguyên thuỷ chung không chịu buông tha, ai!Một đường bôn ba vận lương, khổ nữa ta cũng chịu đựng được, chính là đối mặt với sự gian trá của con buôn quan lại, ta thật sự là hữu tâm vô lực, hiện giờ cả thể xác và tinh thần đều rã rời, nếu không phải sản nghiệp Đinh gia to lớn, chi tiêu thật sự rất nhiều, nhiều năm qua vẫn dựa vào quyền kinh doanh lương thảo, một khi mất đi thiết nghĩ hậu quả không chịu nổi, ta thật muốn không để ý đến nữa, lập tức quay về Phách Châu. ”

    Đinh Hạo biết Đinh gia trừ bỏ kinh doanh ruộng đất, còn mở ra rất nhiều hiệu cầm đồ, tiệm bán lương thực dầu mỡ, …kinh doanh chủng loại cùng mặt hàng chính đang không ngừng khuếch trương, nếu đột nhiên mất đi một khối thu nhập ổn định lớn, kinh doanh Đinh gia đích xác lập tức rơi vào tê liệt, nhà cao tầng một khi nền móng không vững, so với nhà tranh còn sụp đổ mau hơn.

    Đinh Hạo nhân tiện nói: “Cho nên ta đi rồi quay lại, chính là muốn cùng đại tiểu thư hảo hảo thương nghị lại một phen, xem làm thế nào hoá giải cục diện bế tắc này. ”

    Đinh Ngọc Lạc lắc lắc đầu, ở một bên mệt mỏi ngồi xuống, ôn nhu nói: “A ngốc, ngươi cũng ngồi xuống đi. ”

    Đinh Hạo nghe lời đi qua, ngồi ở phía bên kia bàn, quay đầu nhìn nàng, Đinh Ngọc Lạc tâm thần lơ đãng nhìn về phía trước, hai hàng mi thanh tú hơi hơi nheo lại, ngọn đèn chiếu vào một bên mặt nàng, sáng bóng như ngọc, trán trơn tru, mũi hơi vểnh lên, đôi môi như củ ấu, tạo nên một hình phác hoạ tuyệt đẹp.

    Chỉ có lông mi dài nhẹ nhàng chớp động, biểu hiện đó là người sống, lập tức, đôi môi như cánh hoa duyên dáng mở ra: “A ngốc, nói thực với ngươi, năm đó phụ thân ta nắm quyền kinh doanh, ở Quảng Nguyên chuẩn bị trên dưới, không biết mất bao nhiêu tâm tư, mới được tướng quân Quảng Nguyên đồng ý, lúc ấy nơi này là địa bàn của Chiết thị, chẳng qua khi đó bọn họ còn phụ thuộc vào bắc hán Lưu thị…”

    Đinh Hạo biết cuối thời Đường đại loạn, thiên hạ quần hùng đều lập quốc xưng đế, ở đây từng có một cái hán quốc, bởi vì phía nam Nghiễm Châu còn có một hán quốc, Lưu thị cũng lập quốc, vì vậy phân chia, lấy nam bắc làm biên giới phân chia, hiện giờ người hán ở phía nam, phía bắc là thát tử, đại tống chỉ còn sót lại ba năm toà thành trì kéo dài hơi tàn mà thôi.

    Chiết thị trải qua thời Đường, thời Ngũ Đại, Tống, phủ châu, phiên trấn tây bắc, luôn phụ thuộc vào người mạnh, ở đầu thời tống, cũng đã từng làm bắc hán thần tử.

    Đinh Ngọc Lạc chậm rãi nói: “Từ khi đại Tống lập quốc tới nay, một đường nam phạt, diệt Thục diệt Kinh, không ngừng khuếch trương, mà phương bắc tương đối thái bình, cho nên khu tây bắc cũng có nhiều phú gia đi lên, bởi vì Đinh gia ta độc quyền tiêu thụ lương thực, liền chặt đứt đường tiền tài không ít người, hiện giờ Đinh gia gặp chuyện không may, bọn họ há có thể không nghe phong phanh, làm chuyện bỏ đá xuống giếng?”

    “Ngươi là nói?”

    Đinh Ngọc Lạc hé miệng thầm nói: “Đinh gia hàng năm hướng Quảng Nguyên chuyển không biết bao nhiêu lương thực, có nhà ta tự cung cấp, cũng có thu mua bên ngoài, nếu không có Đinh gia quyết định giá, thương nhân buôn bán lương thực còn muốn kiếm được nhiều bạc hơn.

    Hiện giờ Đinh gia xảy ra chuyện, tướng quân Quảng Nguyên có ý định huỷ bỏ độc quyền buôn bán của Đinh gia, bon thương nhân kia còn không ngửi ra điều gì sao?Bọn họ tất nhiên đều chuẩn bị, châm ngòi thổi gió.

    Ta lần này nhờ người giúp đỡ, đều là những quan lại nhỏ nhiều năm qua được Đinh gia cấp bạc, chính là…”

    Nàng lạnh lùng cười: “Những người này vốn là đều thấy tiền sáng mắt, hiện giờ thấy bạc của ta rất nhiều người qua loa tắc trách, không chịu ra mặt hoà giải, nếu ta tính không sai, những người đó âm thầm muốn làm động tác sau lưng Đinh gia, có những người này trợ giúp, tướng quân Quảng Nguyên lại có ý huỷ bỏ độc quyền kinh doanh của ta, chúng ta chưa bao giờ cùng họ giao thiệp sâu, nhân địa lưỡng sinh, còn có thể có biện pháp gì?Cho dù ta hiện tại tới Phách Châu, chỉ sợ cũng đã muộn. ”

    “Vậy cũng không nhất định, ” Đinh Hạo nói: “Sự việc đều do con người tạo ra, không làm thử, không đợi đến kết quả cuối cùng, không thể nghĩ tới thất bại!”

    Đinh Ngọc Lạc liếc mắt nhìn hắn một cái, nói: “ Như thế nào, người còn có thể nghỉ ra biện pháp như xe trượt tuyết, giải được tử cục này phải không?”

    Chương 42: Ngay gian đều dùng.

    Đinh Ngọc Lạc muốn tin nhưng vẫn còn hoài nghi, ánh mắt hiện trên vẻ mặt ngây thơ động lòng người, tựa như một muội muội ngoan ngoãn hướng ca ca mình làm nũng xin giúp đỡ, Đinh Hạo trong lòng vui sướng, mỉm cười nói : “Ha ha, không tồi, chúng ta lại làm một cái xe trượt tuyết.

    đi qua đại tuyết sơn tướng quân Quảng Nguyên này!Đại tiểu thư, hôm nay khi ta vào thành, ta bắt được một người, người này đang muốn bắt cóc một đứa nhỏ, ta cứu đứa nhỏ này mới biết được, hắn là Trình Phú Quý nhi tử của tướng quân Quảng Nguyên Trình Thế Hùng. ”

    “Thật sao?”

    Đinh Ngọc Lạc hưng phấn nhảy dựng lên.

    Đinh Hạo vội hỏi: “ Ngươi đừng cao hứng quá sớm, đây là việc tư, lương thảo là việc công, chúng ta đem lương thực tới trễ sáu ngày, nếu không phải thát tử nội loạn lui binh trước, thì sẽ gây ra biến đổi lớn, vị Trình tướng quân kia cũng là nghĩ mà sợ thực, ngay cả khi không muốn đoạt sinh ý, hắn cũng không muốn phiêu lưu như thế nữa.

    Ta cứu Trình gia tiểu công tử, chính là chỉ hơn mọi người một cơ hội xoay chuyển, nếu chúng ta lấy ân này trao đổi, đó là hành vi ngu ngốc.

    Chủ động quan hệ với người dưới, thay đổi quyết định như chong chóng, làm như thế, sau này còn ai tin tưởng hắn?Cho nên, chúng ta phải nghĩ một kế sách vẹn toàn, để tướng quân khỏi có nỗi lo về sau. ”

    Đinh Ngọc Lạc mắt lóng lánh toả sáng, nhảy nhót nói : “ Ta đoán, ngươi trong lòng đã có chủ ý, phải không?”

    Đinh Hạo không đáp, trầm tư một lát nói: “ Có một việc, trước tiên ta cần hiểu rõ, thành trì Quảng Nguyên lớn như vậy, chẳng lẽ không có kho lương?Hoặc là kho lương có hạn?”

    Đinh Ngọc Lạc nói: “Một toà đại thành, nào có đạo lý không có kho lương?Quảng Nguyên tự nhiên cũng có kho lương, chẳng qua đại Tống lập quốc hơn mười năm, bắc cảnh luôn luôn bình an, tuy rằng hàng năm đều có bộ lạc phương bắc đến cướp bóc, nhưng có gan xâm nhập đất tống đã ít lại càng ít, dù sao đây chính là hành vi của bộ lạc phía bắc trung quốc, mà không phải miền bắc trung quốc do triều đình phát binh xâm nhập phía nam, cho nên biên giới phía bắc coi như bình an.

    Hơn mười năm bình an, đại thành phương bắc phát triển rất nhanh, Quảng Nguyên thành xây dựng thêm không chỉ gấp đôi, dân cư cũng gia tăng nhanh chóng, trú binh tại Quảng Nguyên cũng ngày một nhiều, trước kia xây dựng kho lương đã không thể sử dụng. ”

    Đinh Hạo nghi hoặc hỏi: “ Như vậy, vì sao không xây dựng thêm kho để chứa lương?”

    Đinh Ngọc Lạc cười khổ nói: “ Ngươi phải biết rằng, Quảng Nguyên tuy là đất đại Tống, nhưng phủ châu vẫn thuộc phạm vi thế lực của Chiết thị, triều đình hiện giờ không trực tiếp can thiệp việc xây thêm kho lương.

    Về phần Trình tướng quân, chỉ sợ biết rõ lợi hại trong đó cũng không tiện chủ trương.

    Từ cuối đời Đường đến nay, thiên hạ chiến loạn thường xuyên, mười năm lập một quốc gia, ba năm soán ngôi, thiên hạ rung chuyển, thời xưa tốt hơn bây giờ nhiều.

    Trình tướng quân tay cầm trọng binh, trấn thủ một phương, nếu là tích trữ lương thảo, khó tránh khỏi bị người nghi kỵ.

    Mười mấy năm qua, Đinh gia thu lương, phân loại, hướng Quảng Nguyên vận lương, không xuất hiện cái gì đường rẽ, hắn tự nhiên cũng lười thu xếp việc này.

    Một tầng cửa sổ giấy, không ai nguyện ý đi đâm thủng. ”

    Đinh Hạo khẽ thở dài: “ Quan trường…, ai!Chính là hiện giờ xem ra, đó cũng là một tai hoạ ngầm.

    Chiết thị nếu dám để hắn ở đây hơn mười năm, tất nhiên cực kỳ tín nhiệm, hoặc là có thủ đoạn khống chế hành động của hắn.

    Trải qua lần vận lương này, suýt nữa gây thành hoạ lớn, ta nghĩ vô luận là Trình tướng quân hay phủ châu Chiết thị, đều nên ý thức được tầm quan trọng của việc xây thêm kho lương.

    Nếu chúng ta không phải trực tiếp đi cầu tướng quân Quảng Nguyên duy trì quyền kinh doanh lương thảo của Đinh gia, mà là muốn Đinh gia xin mở kho lương, có phải hay không là có công một nửa?”

    Đinh Ngọc Lạc con mắt sáng lên, trên mặt hiện lên hưng phấn đỏ ửng: “ Ta hiểu được, lương thảo trực tiếp quan hệ đến tính mạng thân gia Trình tướng quân, cái hoạ này một khi gỡ bỏ, tướng quân cũng sẽ không đem đại sự trọng yếu này đổ lên đầu một nhà chúng ta.

    Hắn ở Quảng Nguyên thành, tự biết việc trữ lương là quan trọng, chính là hắn không tiện chủ động đưa ra ý kiến xây dựng kho lương, nếu chúng ta có thể nhân cơ hội này thúc đẩy Quảng Nguyên xây thêm kho lương, liền giải được buồn phiền trong lòng hắn, khi đó lại cầu hắn giúp đỡ thì dễ dàng nước chảy thành sông.

    Lại nói tiếp, khi đó hắn trong lòng còn sợ thiếu chúng ta một phần nhân tình.

    Mà chúng ta phải lợi dụng, sự kiện xuất hiện nguy cơ lần này, dựa thế mà làm, hoá bất lợi thành có lợi, thật sự thực là khéo. ”

    Đinh Hạo thấy bộ dáng nàng nhảy nhót vui mừng, trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười, nhắc nhở nói: “ Nàng đã nhiều ngày nhờ quan lại Quảng Nguyên hỗ trợ, như vậy trong đó ai thật sự chịu hỗ trợ, ai bị người khác mua, trong lòng cũng đều đã biết.

    Ngày mai, ngươi tìm những người chịu hỗ trợ, gọi bọn họ lên nói về việc xây dựng kho lương, chỉ cần phủ châu Chiết thị đồng ý, chuyện chúng ta cũng thành một nửa. ”

    “ Tốt!”

    Đinh Ngọc Lạc lập tức ngoan ngoãn gật đầu, nàng hiện giờ có một loại tín nhiệm không rõ với Đinh Hạo, trước kia, nàng chỉ trước mặt phụ thân cùng đại ca, mới ngẫu nhiên có loại tâm tình này, bất tri bất giác, Đinh Hạo trong lòng nàng đã có đại vị trọng yếu, chính là nàng còn không ý thức được điều đó: “Chính là một nửa sao?Nửa khác là cái gì?”

    “ Nửa khác đương nhiên chính là nhân tình, không thông nhân tình, nửa bước khó đi.

    Quan hệ này còn phải lôi kéo nhiều.

    Trình lão thái chuẩn bị mừng thọ, chúng ta có thể chuẩn bị một phần lễ vật đặc biệt, nếu có thể làm tốt việc này, khiến lão thái thái vui vẻ, Trình tướng quân là đại hiếu tử dĩ nhiên trong lòng cảm kích, chuyện kinh doanh lương thảo, tám chín phần mười có thể bảo vệ. ”

    “ Ân, lần này đến đây, phụ thân vốn đã có chuẩn bị, ta trên đường sai người đi trước đến Quảng Nguyên, phải biết Trình lão phu nhân đại thọ sáu mươi, Trình lão phu nhân tin phật, cho nên ta đến tiệm vàng bạc lớn nhất Quảng Nguyên làm một toà kim phật, ngày mốt là giao hàng, sau đó lại thỉnh Phổ tề tự Không Không đại sư làm lễ khai quang, dâng lễ vật cho Trình lão thái. ”

    “Vàng mặc dù quý trọng, cũng là tục vật, chẳng qua…Trình lão thái cũng không phải là người tao nhã, ngươi đưa tranh chữ danh nhân cho lão phu nhân mới là nguy. ”

    Đinh Hạo cười nói: “ Hiện giờ thỉnh Không Không hoà thượng tụng kinh làm lễ khai quang, cấp cho tín đồ sùng bái Trình lão thái bà nhất định vui mừng.

    Khó trách nàng ở Phổ tề tự đóng góp lớn như vậy, nguyên lai sớm có tính toán.

    Ân…Cái lễ vật này đưa nàng khác không nhất định thích hợp, nhưng đưa cho Trình lão thái lại rất hợp. ”

    Đinh Ngọc Lạc được hắn khích lệ, trong lòng vui mừng, lại vẫn không yên tâm nói: “ chính là…Trình Thế Hùng là người đứng đầu Quảng Nguyên, đại thọ mẫu thân hắn, thân sĩ toàn thành, đều đến tham gia, người có tâm thay thế Đinh gia, dĩ nhiên cũng là vắt hết óc suy nghĩ lễ vật, so với bọn họ, kim phật của ta sợ không làm nên chuyện gì. ”

    Đinh Hạo nhíu mày nói: “ Đúng vậy, muốn thành công, phải đánh thắng bất ngờ mới được. ”

    Đinh Ngọc Lạc cười khổ nói: “Ta đúng là có cơ sở tốt, Trình lão thái rất tin phật, ta không phải làm một toà kim phật đưa cho bà sao?Chung quy không thể đưa một toà kim miếu được. ”

    Đinh Hạo trong lòng đột nhiên vừa động, khoé miệng lộ ra tia cười thần bí, vui vẻ nói: “ Ta nghĩ tới, ha ha, làm như vậy, nhất định sẽ có hiệu quả tốt, nói không chừng đưa bà một toà kim sơn còn tốt hơn. ”

    Đinh Ngọc Lạc nghe xong hai mắt toả sáng, liên thanh thúc giục nói: “ Là biện pháp gì, ngươi nói mau. ”

    Đinh Hạo mỉm cười: “ Không vội, không vội, ta còn muốn nghĩ tỉ mỉ, trước tiên ta phải mở một cái nút thắt, ngày mai…nàng đi nhờ quan lại đáng tin giúp đỡ, ta đây…. liền bắt tay vào chuẩn bị chuyện này. ”

    Đinh Ngọc Lạc thấy hắn không nói, giận dữ liếc hắn một cái, bất đắc dĩ nói: “ Được rồi, vậy ngươi cần bao nhiêu bạc?Phụ thân cho ta mười vạn lượng bạc, muốn ta không tiếc tiền, chỉ cần bảo trụ quyền kinh doanh.

    Hiện giờ ta chuẩn bị mọi thứ, hơn nữa mua kim phật, còn dư bốn vạn lượng. ”

    Đinh Hạo liếc nhìn nàng một cái, hơi trầm ngâm nói: “ Bốn vạn lượng, cũng miễn cưỡng đủ, vậy đưa cho ta cả đi. ”

    “ Hảo!

    “Đinh Ngọc Lạc không chút nghĩ ngợi, liền đi lấy ngân phiếu, Đinh Hạo giật mình nói: “ Nàng…”

    “ Ân?



    “ Nàng không sợ ta lấy ngân phiếu rồi rời đi sao?”

    “ Ngươi sẽ làm thế sao ?”

    Cặp mắt trong suốt nhìn Đinh Hạo, bên trong chỉ có tín nhiệm, không có nửa phần do dự.

    Đinh Hạo cúi đầu xuống, khe khẽ thở dài: “ Bất cứ thời điểm nào, nàng đối với mọi người nên có vài phần cẩn thận mới được. ”

    Đinh Ngọc Lạc vui vẻ cười, đem xấp ngân phiếu thật dày đưa tới: “ Biết rồi, cho ngươi!”

    Đinh Hạo sờ sờ mũi, cười khổ nói: “ Chỉ là nàng không nghe ra, ta vừa mới lừa nàng đó. ”

    “ Cái gì?”

    “ Không dùng hết bốn vạn lượng, bốn trăm hai là đủ rồi, chờ chút…ta nghĩ muốn. vì phòng vạn nhất, ân…lấy năm trăm hai đi. ”

    Đinh Ngọc Lạc giật mình nói: “ Năm trăm hai?Năm trăm hai là đủ rồi?”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “ Vậy là đủ rồi!”

    Đinh Ngọc Lạc kinh nghi đứng im nhìn hắn, nói: “Ta đưa, đây là một ngàn hai, nếu tiết kiệm được, đều là của ngươi, đây là việc ta làm được. ”

    Đinh Hạo chần chờ một lúc liền nhận lấy, đem ngân phiếu cẩn thận cất kỹ, nói: “ Đại tiểu thư, ta trở về nghỉ ngơi, sáng mai chúng ta phân công nhau hành động. ”

    Đại sự có hy vọng, Đinh Ngọc Lạc trong lòng vui mừng, nhân tiện nói: “ Ngươi một đường bôn ba vừa mới trở về, cũng đã mệt mỏi, nhanh trở về nghỉ đi. ”

    “Xin vấn an đại tiểu thư, tiểu nhân cáo lui. ”

    “ Ai!

    “Đinh Hạo mới vừa đi tới cửa, phía sau Đinh Ngọc Lạc lên tiếng gọi, Đinh Hạo dừng lại quay đầu, hỏi: “ Đại tiểu thư còn có chuyện gì?”

    Đinh Ngọc Lạc sắc mặt hơi đỏ, vẻ mặt có chút xấu hổ nói: “ Ta còn quên một chuyện, kia…kia Đường tiểu thư nơi đó, nói như thế nào?”

    Đinh Hạo đầu tiên là sửng sốt, lập tức bật cười nói: “ Nga, nàng không đề cập tới việc này ta có lẽ đã quên, ta đưa Trình gia tiểu công tử trở về, đã muốn gặp qua nàng.

    Lúc đó Trình tướng quân cùng Từ tri phủ có mặt, việc này nói ra, ta nghĩ…nàng sẽ không lại làm khó ta. ”

    Đinh Ngọc Lạc kinh ngạc trừng to mắt, thất thanh nói: “ Nàng hào phóng như vậy?”

    Đinh Hạo gượng cười nói: “ Cũng không phải hào phóng…, chủ yếu là…, ta vừa cứu biểu đệ nàng, thứ hai, khi ta nhìn thấy nàng ở miếu, cũng không biết ta đến tột cùng có thấy được gì hay không, cho nên…”

    Đinh Ngọc Lạc bật thốt lên hỏi: “ Vậy ngươi rốt cuộc nhìn thấy gì?”

    “ A?”

    Đinh Hạo toát mồ hôi.

    Đinh Ngọc Lạc tự biết mình lỡ lời, mặt cười bỗng chốc biến thành đỏ rực, quay người chạy nhanh đi, quẫn bách nói: “ Ngươi ngươi ngươi…ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

    “Vậy, tiểu nhân cáo từ. ” Đinh Hạo vén rèm ra khỏi phòng, thở phào nhẹ nhõm: “ Nữ nhân cho dù tiến hoá năm nghìn năm, vẫn không thay đổi, cũng là các nàng đều bị lò bát quái thiêu đốt tâm hồn a!”

    Chương 43: Mưu kế.

    Sáng sớm hôm sau, Đinh Ngọc Lạc lên xe đi, theo an bài của Đinh Hạo đến gặp những người trong tầng lớp quan viên và quân đội mà Đinh gia kết giao trong những năm gần đây, mà Đinh Hạo cũng mang theo Tao Trư Nhi Tiết Lương đến Quảng Nguyên thành.

    Trong Quảng Nguyên thành, Đinh Hạo chuyên môn dò hỏi xem có người thợ tay nghề giỏi nào, nghe được liền đăng môn bái phỏng.

    Mùa đông vốn là thời kỳ nhàn rỗi, thợ thủ công có công việc cũng không nhiều lắm, ngay cả thợ có việc làm, Đinh Hạo hứa trả công cao, thợ thủ công ai cũng vui vẻ làm theo, nhất nhất thu tiền đặt cọc, liền dọn dẹp công cụ, chạy tới tây thành nơi lương đội Đinh gia hiện tại đang ở để báo danh.

    Tao Trư Nhi đi theo Đinh Hạo, thấy hắn bận rộn tìm thợ mộc, thợ rèn, thợ giày, sơn tượng, dán giấy, thật sự không kiềm chế được nghi hoặc trong lòng, nhịn không được hướng Đinh Hạo hỏi, Đinh Hạo cười nói: “ Hiện tại nhất thời có nói cũng không rõ, đợi bọn họ đem vật nọ làm ra, ngươi tự nhiên vừa thấy liền biết.

    Trở về khi thợ thủ công đều đã đến doanh địa, ta sẽ bố trí một nơi cho bọn họ sử dụng, đến lúc đó ngươi tự nhiên có thể xem rồi, trước khi đến lễ đại thọ của lão mẫu tướng quân Quảng Nguyên, những người thợ thủ công này đều không được rời đi, cũng không cho người nào đi vào. ”

    Tao Trư Nhi đơn giản hỏi: “ Ai cũng không cho ra thì dễ rồi, bọn họ thu bạc của đại tiểu thư là được.

    Ai cũng không cho đi vào…, ngươi cùng đại tiểu thư cũng không được vào sao?Liễu quản sự, Dương đầu nhi bọn họ cũng không được sao?”

    Đinh Hạo cười mắng: “ Ngươi ít đi theo ta nên thành ngốc rồi, ta cùng đại tiểu thư đương nhiên là được vào, trừ bỏ hai người chúng ta, những người khác không được vào, ai cũng không được.

    Nếu bọn họ bất mãn, ngươi cứ hướng đại tiểu thư mà đẩy trách nhiệm.

    Đến lúc đó, ta sẽ tìm vài người tin cậy nghe ngươi sai khiến. ”

    Tao Trư Nhi phấn chấn nói: “ Ha ha, nếu hết thảy có đại tiểu thư chịu trách nhiệm, vậy không có gì lo ngại, chuyện này ngươi cứ giao cho ta đi làm, chẳng qua…Ngươi tìm thợ thủ công rốt cuộc là làm cái gì nha, hay là muốn làm xe trượt tuyết?”

    Đinh Hạo tức giận trừng mắt nhìn hắn liếc một cái, vừa muốn nói chuyện, phía trước đột nhiên có người quát: “Tránh ra tránh ra, chớ cản trở đường đi lão gia nhà ta. ”

    Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn, người đứng đầu hàng vừa kêu đúng là đầu mục bắt người Quảng Nguyên phủ Dương Tấn Thành, hắn còn đem theo vài tên nha dịch, phía sau có một chiếc kiệu, rèm kiệu được cuốn lên, bên trong thùng xe có hai người, bên ngoài mặc áo cừu bên trong là áo gấm, đem thân mình che kín, trên đầu đội mũ làm từ da tuyết điêu, đang chỉ điểm đàm tiếu, trong đó một người chính là tri phủ Quảng Nguyên Từ Phong Thanh.

    Nghĩ đến hôm nay Từ đại nhân xuất hành, cũng không phải tuần thành làm việc công, cho nên không dùng kỳ bài nghi thức, xa giá đi cũng chậm chạp, chính là dưới tay sai dịch của hắn, vẫn không tránh được phải cáo mượn oai hùm một phen.

    Dương Tấn Thành đang quát tháo, ngẩng đầu nhìn thấy Đinh Hạo, thần tình dữ tợn trên mặt lại lộ ra ý cười thân thiết, nếu không có Đinh Hạo bắt được người kia, huynh đệ bọn họ ăn cơm cửa công nói không chừng đã bị ăn đòn, hiện giờ điềm nhiên không việc gì, may mắn hơn nữa là lão gia còn cho bọn họ mỗi người năm mươi văn tiền thưởng, đây đều là do Đinh Hạo ban tặng, Dương đầu mục thấy hắn tự nhiên liền lộ ra vài phần thân thiết.

    Hắn hướng Đinh Hạo mỉm cười gật đầu ra hiệu, sau đó hướng một người bán hàng rong khiển trách nói: “ Không có mắt sao, còn muốn xông đến, cẩn thận ta huỷ đi xe của ngươi. ”

    Người bán hàng cuống quýt đẩy xe sang một bên, Dương đầu mục lúc này mới đi đến trước mặt Đinh Hạo, chắp tay hô: “ Hạo huynh đệ, vội vàng a. ”

    Đinh Hạo mỉm cười tiến lên, hoàn lễ nói: “ Đúng vậy, có một số việc cần làm, Dương đầu mục, tri phủ đại nhân đây là cùng người nào đồng hành vậy?”

    Dương Tấn Thành quay đầu liếc mắt một cái, bĩu môi, nhỏ giọng nói: “ Nghe nói là cái gì trung nguyên danh sĩ, cùng lão gia chúng ta lúc đó là đồng môn.

    Người này rất kiêu ngạo, hai mắt đều hướng lên trời, lúc này đi du lịch phương bắc, lão gia chúng ta nghe nói liền đặc biệt mời hắn đến Quảng Nguyên thành một chuyến. ”

    Đinh Hạo “ Ác “ một tiếng, hắn hiện tai đầu óc đang phác hoạ sơ lược, nguyên bản chính là thuận miệng hỏi, vừa nghe đúng là cùng hắn một tiểu dân lao động chân tay kiếm sống không liên quan gì đến bọn danh sĩ vô dụng, càng không thèm để trong lòng, liền chắp tay cười nói: “ Thì ra là thế, Dương đầu mục đang vội, tiểu dân không quấy rầy ngài . ”

    Dương đầu mục cười, cũng hướng hắn chắp tay, đang muốn bước đi, trong xe Từ tri phủ đã thấy Đinh Hạo, vội vàng đá chắn bản, xe ngựa dừng lại, Từ tri phủ hơi hạ thấp người nhô đầu ra, hướng hắn mỉm cười nói: “ Đinh Hạo. ”

    Đinh Hạo bước lên phía trước làm lễ: “ Tri phủ đại nhân. ”

    Từ tri phủ vuốt râu cười: “ Ha hả, không cần giữ lễ, ngươi đây là đi đâu nha?”

    Đinh Hạo theo thực đáp: “ Nghe nói kỳ đại thọ của trình phủ lão tới gần, tiểu dân phụng mệnh gia chủ chọn mua chút lễ vật, biểu thị tâm ý của gia chủ. ”

    “Ách?”

    Từ tri phủ ánh mắt chợt loé, trên mặt ý cười càng đậm vài phần: “ Vậy ngươi tự đi đi, bản phủ cùng ngươi vừa gặp mà như đã quen, đáng tiếc hai ba bận gặp đều vội vàng, luôn không có cơ hội đàm đạo.

    Ha hả đại thọ Trình lão, bản phủ cũng muốn đi, đến lúc đó ngươi và ta tái kiến. ”

    “Là, tiểu dân cũng hy vọng có cơ hội có thể nghe đại nhân chỉ bảo, phủ tôn đại nhân đi thong thả, tiểu dân cung tiễn đại nhân. ” Đinh Hạo thong dong lui tới một bên, lạy dài đưa tiễn, cấp bậc lễ nghĩa chu đáo, Từ tri phủ đá đá chắn bản kiệu, nhìn Đinh Hạo liếc mắt một cái, vuốt cằm mỉm cười.

    Xa giá khởi hành, ngồi bên cạnh lão giả râu dài xuy cười một tiếng, gọi Từ tri phủ nói: “ Từ Thủy huynh, ngươi đường đường là một phủ tôn đại nhân, trên đường đi như thế nào gặp phải một tiểu dân cũng dừng xe ân cần hỏi thăm, bất kể thân phận. ”

    Từ Phong Thanh ha hả cười nói: “ Nhân gia huynh, tiểu đệ công vụ ràng buộc, sao so được với ngươi danh sĩ phong lưu, một thân thoải mái a.

    Tri phủ Quảng Nguyên này cùng quan lại trung nguyên không thể so sánh nổi, chức vị tiểu đệ lúc này, như đứng trước vực sâu, như miếng băng mỏng, một ngày ba lần tỉnh táo, không dám kém chút nào.

    Đinh Hạo này, tuy là thảo dân, chính là không chừng có một ngày trở thành người đắc dụng bên Trình tướng quân, tiểu đệ liền kết giao trước, có gì không được?”

    Trung nguyên danh sĩ khinh thường nói: “ Từ Thuỷ a, ngươi khi thiếu niên phong mang, giờ bị quan trường ma luyện không còn chút gì.

    Một tên Trình Thế Hùng đã làm ngươi lo lắng không yên, vi huynh thấy, chính là ngươi thật đáng buồn.”

    Từ Phong Thanh thần sắc có chút xấu hổ, lục nhân gia nhìn như không thấy, lãnh tiếu cười, ngạo nghễ nói: “ Trình Thế Hùng kia là ai vậy?Chẳng qua chỉ là gia nô của quý phủ tiền Tấn Đỗ Trọng Uy, ngươi đọc sách thánh hiền, mười năm gian khổ học tập, mới đạt được tiến sĩ, ngược lại phải kính ngưỡng một thất phu như hắn?Hừ, Từ Thuỷ, ngươi nhìn xem, đợi triều đình giải quyết xong nam hán cùng Giang Nam, phiên trấn này, tất nhiên bị diệt trừ, nhất thống giang sơn. ”

    Từ Phong Thanh nghe xong trên mặt nhất thời biến sắc, lục nhân gia này, đã lớn tuổi như vậy, như thế nào vẫn bốc đồng, không biết nặng nhẹ!Nhân vật như vậy, cũng chỉ văn chương kiệt xuất, bàn luận tung hoành, đầu trên cao mắt nhìn thấp, khó thành người tài.

    Nay thỉnh hắn đến, vốn là muốn mượn danh khí hắn vì Trình phủ hạ thọ, hiện giờ xem ra cũng không biết là đúng hay sai, ngàn vạn lần đừng để cho hắn gặp phải tai hoạ gì.

    Từ Phong Thanh âm thầm ảo não, vội hỏi: “ Nhân gia huynh, ngươi lời này từ đâu mà nói?Văn cũng thế, võ cũng thế, tất cả mọi người đều vì triều đình ra sức, vì dân chúng mưu phúc lợi.

    Tiểu đệ nhận chức tri phủ Quảng nguyên, đứng đầu một phương, đang lúc cùng Trình tướng quân văn võ hoà hợp, tương trợ lẫn nhau, nói như vậy nhân huynh rốt cuộc có hiểu không. ”

    Lục nhân gia lão đại không hờn giận, trừng mắt nói: “ Ngươi…”

    Từ Phong Thanh nhanh chóng buông rèm kiệu, cười gượng nói: “ Tốt lắm tốt lắm, lập tức khởi hành, tiểu đệ đã phân phó trong phủ chuẩn bị rượu thịt, lát nữa, cùng nhân gia huynh nói chuyện . ”

    Nhìn theo xa giá Từ tri phủ đi xa, bên đường cạnh một sạp bán hàng da, một người cúi đầu nói: “ Khó có được cơ hội, chúng ta vì sao không động thủ?”

    Trước sạp có ba người ngồi, đều mặc áo da dê nặng nề, đầu đội mũ tai chó, ngay cả nam hay nữ đều nhìn không ra, chỉ thấy ở bên trong sạp một người dáng vẻ gầy gò đang giả vờ trả giá mua hàng, một bên thấp giọng nói: “ Giết hắn thì làm được chuyện gì, Từ Phong Thanh ở Quảng Nguyên, chỉ là kẻ điếc tai, đồ trang trí!Chỉ có giết chết Trình Thế Hùng, mới có thể đạt được mục đích của chúng ta. ”

    Nghe thanh âm là của nữ nhân, hơn nữa tuổi không lớn.

    Nàng ngẩng đầu lên, hướng bóng dáng Đinh Hạo đi xa liếc mắt một cái, nàng trên mặt mang khăn che mặt che đi gió lạnh thường xuyên của phương bắc, chỉ lộ ra đôi mắt, lông mi đen nháy, ánh mắt quyến rũ, có cảm giác rất kinh diễm.

    Thoáng nhìn qua, nàng lại cúi đầu, nhẹ giọng phân phó nói: “ Chúng ta vừa tới Quảng Nguyên, phải nhanh chóng thăm dò hành tung, lộ tuyến của Trình Thế Hùng, còn nữa hắn đường đường là tướng quân Quảng Nguyên, thiết vệ bên người võ công đều cao cường, tỉnh táo hơn người, chúng ta tuy là quyết tâm liều chết mà đến, sợ cũng không có cơ hội xuống tay.

    Thời gian cấp bách, không đủ để chúng ta thong thả tính kế, mới vừa rồi họ Đinh kia nói đại thọ mẫu thân Trình Thế Hùng sắp tới, nới không chừng là cơ hội tốt, ngươi lập tức đi hỏi thăm rõ ràng, chúng ta có thể từ phương diện này tiến hành. ”

    Tên còn lại khen hay nói: “ Không sai, hắn như thế nào lại cẩn thận ngay ở chính nhà mình, lại là đại thọ mẫu thân là lúc khách nhân tụ tập, cũng tất nhiên thả lỏng đề phòng, chính là cơ hội tốt để nhóm chúng ta xuống tay.

    Vấn đề là, có thể được Trình gia phát thiệp mời tất là quan lại thân hào Quảng Nguyên phủ, chúng ta như thế nào trà trộn vào Trình phủ?”

    Một trận thanh la vang lên cắt đứt ba người thương nghị, ba người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ba chiếc xe ngựa cắm cờ màu, mấy chục người vây quanh xe ngựa, mấy người phía trước đi tới, thường thường còn lôn nhào vài cái trên tuyết, dẫn tới một đám người qua đường trầm trồ khen ngợi.

    Phía sau người nhào lộn, một hán tử béo nửa thân trên để trần, một thân thịt béo run rẩy, hắn một tay nâng một cây đại kỳ cao ba trượng, trên đại kỳ có một hàng chữ to: “Ngô gia nhạc bằng, Trình phủ hạ thọ!”

    Mắt thấy những người này đi tới trước mặt, ba người vội cúi đầu…

    Chương 44: Dự tiệc.

    Về phía Đinh Ngọc Lạc mọi chuyện tiến hành thực thuận lợi, nếu là cầu những quan lại này hướng Trình Thế Hùng cầu khẩn buông tha sinh ý cùng người nhà Đinh gia, bề ngoài dưới tình huống biết Trình Thế Hùng vì quân lương đến trễ thập phần căm tức, bọn qua vi ngay cả khẳng định vì Đinh gia xuất đầu, vừa thấy Trình Thế Hùng cũng tự khiếp ba phần, như thế nào còn nói tiếp được?

    Chính là làm cho bọn họ gác qua một bên là việc Đinh gia giảng giải ngôn sự, thỉnh cầu xây dựng thêm kho chứa lương, đây chính là việc công lớn, nhắc đến cũng hợp tình hợp lý.

    Một ít chức quan địa vị không kém bao nhiêu so với Trình Thế Hùng, còn trực tiếp đề bút hướng phủ châu trịnh trọng nhắc tới việc này.

    Những người này có võ tướng bụng dạ thẳng thắn, nói năng bộc trực, quan văn thì động bút, rồng bay phượng múa, rực rỡ gấm hoa, bút pháp thần kỳ.

    Trình Thế Hùng hàng gày đều để sư gia phụ tá đọc cho hắn nghe cảm thấy đau đầu, chẳng qua đối với thỉnh cầu xây dựng kho lương, hắn thật ra cũng chưa thấy ngoài thành, vì thế đem văn giản hướng phủ châu một mực truyền xuống.

    Hắn không xem được chữ, bình thường quan viên dưới tay có đề nghị gì, hắn đồng ý liền vẽ vòng tròn, không đồng ý vẽ cái xoa, sau đó phát xuống phủ châu mặc cho Chiết đại tướng quân xử lý, đây lè lệ thường, cũng không phải vì sự kiện này mà khác người.

    Về phần Đinh Hạo bên này, nhanh chóng tìm một đám thợ thủ công, ở doanh trại tìm một đại viện cho bọn họ ở lại, Đinh Hạo vẽ sơ đồ phác thảo, lại tự mình giải thích một phen cho nhóm thợ thủ công này, hắn nghĩ muốn diễn giải cũng không phức tạp, chỉ là người khác không nghĩ đến mà thôi, cho nên nhóm thợ thủ công vừa nghe liền hiểu, cụ thể chế tác chi tiết, bọn họ xem sơ đồ phác thảo trong lòng hiểu rõ, so với Đinh Hạo càng nắm chắc hơn.

    Đồ vật này chế tác rất là thuận lợi, Đinh Ngọc Lạc vài lần tới nhóm thợ thủ công xem xét, đã nhìn thấy hình dáng ban đầu của vài thứ kia, ngay cả nàng cũng cảm thấy mới lạ không thôi, thật không biết Đinh Hạo như thế nào nghĩ ra, nếu trên mấy thứ kia không có nước sơn cao cấp, chính đang chờ để làm, cơ hồ với tính trẻ con của đại tiểu thư, cũng muốn thử thứ đồ chơi này một lần.

    Đến ngày đại thọ của Trình lão quân, Đinh Ngọc Lạc một phen ăn mặc tỉ mỉ, cấp cho Đinh Hạo một bộ thường phục thân sĩ, bộ dáng thay đổi thành danh giá hơn, gọi người tìm đến vài cái xe ngựa, đem chế tác của Đinh Hạo đều đặt lên xe, trên bao bằng vải bố, thần thần bí bí đi thẳng đến phủ Trình tướng quân.

    Trình phủ hôm nay giăng đèn kết hoa, hạ khách doanh môn.

    Lui tới Trình phủ tự nhiên không có một người dân thường nào, quan viên thương nhân thân phận thấp chỉ ở đại môn dâng tặng lễ vật, một bên cười nhìn quản gia Trình phủ viết tên mình trên lễ bộ, liền cảm thấy mĩ mãn rời đi.

    Đinh Ngọc Lạc không nhận được thiệp mời của Trình phủ, gia đinh Trình phủ cũng không biết khách nhân, nhất thời tới cửa liền bị chặn lại, Đinh Hạo vội vàng tiến lên trước, nói rõ thân phận của mình.

    Trình quý phủ ai chẳng biết chuyện hai ngày trước tiểu công tử bị bắt, nghe nói nhà mình Thái uý còn cùng phu nhân cấp cho Đinh Hạo này một phần lễ lớn, biết được người này chính là Đinh Hạo, gia đinh không dám chậm trễ, vội vàng cho người đi vào truyền báo.

    Chỉ chốc lát sau, một người mặc áo xanh, thắt lưng hồng, lão gia nhân vui sướng đi ra, vài người gia đinh ở đại môn vừa thấy vội vàng kêu: “ Lão quản gia.”

    “Ai ai ai”, lão quản gia ha hả cười, đón Đinh Hạo, chắp tay trước ngực thi lễ, nói: “ Đinh tiểu ca đúng không?

    Ha hả a, lão gia nhà ta đang ở cùng vài vị khách quý, nhất thời bứt ra không được, biết được ân nhân giá lâm, đặc biệt sai lão đến đón chào, tiểu ca, mau mau mời vào.”

    Đinh Hạo vội hỏi: “ Lão nhân gia, nghe nói lão quân hôm nay đại thọ sáu mươi, tiểu thư nhà ta chuẩn bị lễ mọn đến bái hậu, Đinh Hạo là theo giúp đại tiểu thư nhà ta, lão nhân gia ngươi xem…như thế nào an bài thoả đáng một chút?”

    “Nga?”

    Bành lão quản gia nhìn Đinh Ngọc Lạc liếc mắt một cái, gặp cô nương duyên dáng yêu kiều này, khí độ không tầm thường, nhân tiện nói: “ Tiểu ca nhi, tiểu thư nhà ngươi là?”

    “Tiểu thư nhà ta là Phách Châu Đinh gia, lương thực Quảng Nguyên đều do Đinh gia buôn bán vận chuyển.

    Nhiều năm sinh ý đều được Thái uý chiếu cố, nghe nói đại thọ lão quân, tiểu thư nhà ta liền nghĩ muốn bái kiến một phen, để biểu đạt tâm ý. ”

    “Này…”

    Lão quản gia do dự một chút, thầm nghĩ: “ Hôm nay khách quý nhiều như mây, lão gia nào có nhàn rỗi để ý đến việc này, ta nếu quay lại xin chỉ thị, Đinh tiểu ca nhất định là mất mặt, hơn nữa, lão thái thái đối với thiếu niên có ân với Trình giathích thú, không phải là hậu viện thêm một bộ bát đũa sao, ta đem Đinh tiểu thư an trí là được. ”

    Nghĩ đến đây, lão quản gia thay đổi một bộ mặt tươi cười, đón nhận Đinh Ngọc Lạc nói: “ Ha hả, lão phu nhân nhà ta hôm nay đại thọ, hân hạnh Đinh cô nương tới thăm, mời vào mời vào. ”

    Đinh Hạo nói: “ Lão quản gia, ngươi xem mấy cái xe ngựa này…”

    Bành quản gia vừa thấy hoảng sợ: “ Đây là đồ vật gì vậy?”

    “Đây là…lễ vật của tiểu thư nhà ta cho lão quân. ”

    “A?”

    Bành quản gia líu lưỡi không thôi, ở Trình gia nhiều năm, hắn thấy không ít lễ vật, nói như vậy, hộp lễ càng nhỏ lại càng là lễ vật quý giá, Đinh gia đây là đưa cái gì nha, sẽ không phải là một xe lúa mạch, một xe đậu nành, một xe….

    Thấy hắn sợ run, Đinh Hạo tiến đến bên tai hắn nhẹ nhàng nói nhỏ vài câu, Bành quản gia ngạc nhiên nói: “ Thật sao…, này…như thế nhất định phải nhận, lão phu nhân nhà ta nhất định vừa lòng.

    Nhưng mấy chiếc xe ngựa này không đi qua cửa phủ được, như vậy đi, ta tìm người dẫn ngươi theo cửa bên đi vào, lão Bành dẫn tiểu thư nhà ngươi đến hậu viện trước, lát nữa chúng ta gặp lại. ”

    “Như thế, làm phiền lão nhân gia. ” Đinh Hạo nói xong, một thỏi bạc đã đi tới, lão Bành đem bạc thu vào trong tay áo, bất động thanh sắc xoay người hô:” Lưu Hiểu, ngươi dẫn xe ngựa của Đinh tiểu ca, theo cửa bên đi vào. ”Sau đó hướng Đinh Ngọc Lạc chắp tay nói: “ Đinh cô nương, mời. ”

    Đinh Ngọc Lạc mắt nhìn Đinh Hạo, theo Bành quản gia vào đại môn, Đinh Hạo chỉ huy mấy chiếc xe ngựa tới cửa bên, trước tiên được binh vệ kiểm tra kỹ càng một lần, lúc này mới mở cửa cho đi, vào sân, Đinh Hạo cho người đem đồ vật nọ dỡ xuống, lúc này Bành quản gia cũng phái mười mấy gia đinh đến, Đinh Hạo vội nhờ bọn họ đem đồ vật này theo, qua nhiều hành lang gấp khúc đến hậu viện, chỉ lát sau Bành quản gia cũng tới, Đinh Hạo đem vài thứ kia lắp ráp xong xuôi, lại hướng Bành quản gia giao lại một phen, lúc này mới theo một gia đinh quay trở về tiền viện.

    Trình gia hôm nay khách nhân rất nhiều, từng người lại dẫn theo thân thích hoặc hạ nhân thân tín, hơn nữa còn có gia định thị nữ Trình phủ, mời đến gánh hát ca múa, xuyên qua lui tới, quả thực không còn là nơi thanh tĩnh nữa.

    Như vậy thọ yến tuy nói khí thế rất lớn, chẳng qua trong mắt Trình phu nhân xem ra chắc chắn có điểm đẳng cấp không hơn, chính là lão thái thái thích loại náo nhiệt này, đại thọ của lão thái thái, ai dám cấp thêm phiền phức, cũng may nữ quyến, nữ khách đều ở hậu viện, Trình phu nhân mắt không thấy, tâm không phiền, cũng mặc kệ.

    Khách có thể vào phủ lại phân làm tam lục cửu lưu, trừ bỏ nữ khách an bài trong viện, nam khách quý ở bạch hổ đại sảnh, do Trình Thế Hùng tự mình khoản đãi, là nhất đẳng, ở trung thính, Từ tổng quản cúng một tì tướng thân tín của Trình Thế Hùng trông nom, khách trong quân ngũ đều được an trí ở thiên sương, do người khác thiết rượu khoản đãi.

    Trước sân, được đắp một sân khấu kịch, đối diện mặt phòng ở triển khai tiệc cơ động, cung cấp đồ uống cho khách nhân, bên ngoài đứng rất nhiều người, xem biểu diễn, đàm tiếu, giống như chợ bình thường tiếng động lớn xôn xao.

    Đinh Hạo là lần đầu thấy một đại thọ của cổ nhân, hắn tò mò dạo chơi, gặp sân khấu kịch bên kia có điều, so sánh náo nhiệt, liền chạy theo hướng khác đi tới.

    Vừa đi qua một toà giả sơn, chỉ thấy trong đình nghỉ mát phía trứơc có hai người một nam một nữ đứng, người kia đối mặt hắn mặc quần áo lông cừu đắt tiền, đai lưng sừng tê giác, dáng người cao gầy mặt mày anh tuấn.

    Đinh Hạo đầu tiên cảm giác có chút quen mặt, nhìn kỹ mới nhận ra hắn là kẻ bị Triệu huyền uý nghi là kẻ trộm ấn Tần Dật Vân Tần công tử.

    Thật sự là người dựa vào ăn mạng, phật dựa vào cà sa, một thân ung dung đẹp đẽ không hiện chút tục khí, cả người cảm giác liền bất đồng, xem đến lại có vài phần phong phạm công tử.

    Vị công tử thế tục nhanh nhẹn, giờ phút này trên mặt lộ vẻ tươi cười tục tằn khó dấu nổi, đôi mắt hướng đến cô gái trước mặt nói: “ Diễm Diễm, ta ngàn dặm xa xôi đến đây, đối với nàng còn chưa đủ thành tâm sao?Nàng luôn trốn tránh ta, ta một lòng hết sức chân thành, nàng cảm động một chút sẽ chết sao?”

    Chương 45: Đại tiểu thư dũng mãnh.

    Thì ra cô gái đứng đối diện với Tần Dật Vân đúng là Đường Diễm Diễm, chỉ nghe Đường Diễm Diễm ác thanh ác khí nói: “Đúng vậy, sẽ chết, ta sẽ chán ghét ngươi tới chết mất!”.

    Nói xong lắc mình bước đi, Tần Dật Vân vội vàng chặn ngang kéo lại.

    Đường Diễm Diễm giận dữ, phất tay hắn ra giống như phủi ruồi bọ, nhỏ giọng nói: “ Xem ra ta đối với ngươi dễ dàng tha thứ, ngươi lại trở thành người không biết xấu hổ, ngươi còn dây dưa không ngớt như vậy ta liền đem ngươi ra Trình phủ. ”

    Tần Dật Vân vẻ mặt đau khổ nói: “ Diễm Diễm, kỳ thật…ta chỉ đi như vậy một lần, thực sự chỉ một lần, nàng tha thứ cho ta đi.”

    “Tha thứ?

    Tha thứ cái gì?

    Ngươi đi vài lần thì liên quan gì đến ta, đừng dính như thuốc cao bôi trên da chó, ngươi không hiểu tâm tính con gái nhà người ta sao, người ta cười tổ tông ngươi, ngươi càng muốn đến trước mặt cho ta khinh bỉ, có phải ngươi không có lòng tự trọng hay không?”

    “Nàng có thể đừng giận như vậy nữa không à, nàng cũng nghe ta giải thích một chút được không?

    Lúc ấy ta cùng với tam ca nàng uống một chút rượu, nghe một khúc đàn, cái gì cũng chưa làm, không tin nàng có thể hỏi tam ca của nàng.”

    “Tam ca ta với ngươi có cùng ý đồ đen tối, cấu kết với nhau làm việc xấu, cá mè một lứa, ta hỏi hắn làm gì?Nghe hắn giúp ngươi nói dối sao?Ngươi là không làm gì, cũng chính là thời điểm nghe hát được người ta ngồi lên đùi, uống rượu được người ta đem miệng làm chén rượu nhỉ, ta đây là thấy được, có phải ta muốn thấy đâu?

    Kế tiếp các ngươi sẽ cởi áo giắt tay cùng ngủ, sáng mai ngủ dậy mặc vào xiêm y cẩu nhân dạng ngươi còn mạnh miệng nói là cái gì cũng chưa làm…”

    Tần Dật Vân bị nàng quở mắng liên tiếp đã có điểm nổi giận, thấp giọng ngập ngừng nói: “ Nàng nghĩ như vậy ta còn biết nói thế nào, dù sao ngày đó chính là thật sự đi uống rượu…”

    “Ngươi nói to một chút, đem đầu lưỡi thẳng ra cùng ta nói chuyện, nãi nãi ta nghễnh ngãng, nghe không rõ!”

    Tần Dật Vân tức giận, lớn tiếng nói: “ Ta hỏi nàng, rốt cuộc nàng muốn ta như thế nào?”

    Đường Diễm Diễm nổi giận đùng đùng nói: “Ngươi hãy nghe cho kĩ, ta đã nghĩ nói với ngươi hai từ : chết đi!”

    Nàng nói xong quay mạnh người lại, nhìn thấy Đinh Hạo đang đứng ở đàng kia, không khỏi ngẩn ra.

    Sau lưng Tần Dật Vân lại nhận thua, ai thanh nói: “ Diễm Diễm, nàng không thể cho ta một cơ hội sao?”

    Đường Diễm Diễm nhãn châu xoay chuyển, chỉ vào Đinh Hạo nói: “ Xin lỗi, ngươi không còn cơ hội, ngươi nhìn đi vị công tử này chính là người mà Đường đại cô nương ta hiện giờ đang thích, bổn cô nương thẳng thắn, cũng không giống ngươi, thay đổi thất thường, hai lòng, ngươi muốn ta cho ngươi cơ hội, trước hỏi hắn có đáp ứng hay không. ”

    Đường Diễm Diễm nói xong, một đôi mắt đẹp nheo lại uy hiếp nhìn Đinh Hạo, Đinh Hạo mấy ngày trước đây xông vào phòng tắm của nàng, có lỗi với nàng, hiện giờ lại biết thân phận của nàng, có hai tầng áp lực, không sợ hắn không theo mình.

    Tần Dật Vân nghe xong, nhất thời dùng ánh mắt tình địch nhìn về phía Đinh Hạo, âm thanh lạnh lùng nói: “ Ngươi là ai, hãy xưng tên ra. ”

    Đinh Hạo chính mình đến đưa lễ cho lão thái thái, cư nhiên không muốn rước hoạ vào thân, mắt thấy Tần Dật Vân như con nhím xù lông, đôi tay theo bản năng đưa ra sau thắt lưng sờ, cũng không biết là bên mình không mang theo cặp tiệt côn kia, hắn lập tức hơi hạ thấp người, không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp: “ Công tử không cần hỏi tên họ ta, nói ra ngươi cũng không biết là ai, ta chỉ trùng hợp trên đường đi qua nơi đây, cùng vị Đường cô nương này không có gì liên quan!”

    “Ngươi…”

    Đường Diễm Diễm không nghĩ tới hắn đương trường dám nói toạc ra, da mặt nhất thời đỏ bừng.

    Đinh Hạo thở dài, mở ra hai tay nói: “ Đường cô nương chớ trách, Đinh Hạo địa vị thấp kém, hiểu biết nông cạn, không ngăn được Tần công tử giận dữ. ”

    Tần Dật Vân nghe xong tức giận tím mặt nói: “ Tần Dật Vân ta còn chưa từng ở trước mặt người khác nói năng khép nép, cầu cũng cầu qua, lời hay đã tận, nàng lại dùng biện pháp lấy lệ như vậy với ta. ”

    Đường Diễm Diễm xoay người, thẹn quá thành giận nói: “ Ngươi còn ủy khuất sao?

    Ủy khuất thì ngươi còn chịu tội làm gì, đường đường đại thiếu gia Tần gia, ngươi còn sợ không ai thích ngươi?”

    Tần Dật Vân giận dữ nói: “ Hảo!

    Tần Dật Vân ta chẳng lẽ còn không tìm được một cô nương vừa lòng đẹp ý?

    Đi, ngươi coi như hôm nay ta không có tới, chúng ta từ nay về sau chia hai đường.”

    Đường Diễm Diễm mày liễu nhướng lên, cười lạnh nói: “ Ta đây nên cám ơn ngài, ngài đi may mắn nha không tiễn.

    Từ hôm nay, chúng ta ai cũng không quen ai, cho dù trên đường cái ngươi cũng đừng chào đón ta, ngươi yên tâm, ta cũng tuyệt sẽ không phản ứng, ta chỉ coi ngươi là đống tuyết…”

    Tần Dật Vân tức giận cùng cực, ngẩng cao mặt, lập tức phẩy tay áo bỏ đi.

    Đường Diễm Diễm xoay qua…thấy Đinh Hạo rón ra rón rén đang muốn trốn, nhất thời giận dữ, quát: “ Uy, ngươi…. cái tên kia, ngươi đứng lại cho ta!”

    Đinh Hạo thấy hai người ầm ĩ, sợ nàng đem giận dữ phát tiết lên người mình, hắn đang muốn trốn, xoay người liền nhìn thấy một cô gái đứng cạnh cây nho, áo đen quần đen, khuôn mặt nhỏ nhắn như quả nho trên tuyết, nàng xem Tần Dật Vân cùng Đường Diễm Diễm cãi nhau, bàn tay nhỏ bé che miệng cười, hai con mắt đều cười thành hình mặt trăng lưỡi liềm, chính là Nguyệt Nha Nhi, cái loại cười này làm cho người ta có cảm giác ngọt ngào trong lòng.

    Vừa thấy Đinh Hạo chú ý tới nàng, nàng theo bản năng hướng mặt sau cây cột né tránh, cặp mắt to kia mang đến một ánh mắt, ý bảo hắn không chỉ nơi mình trốn, Đinh Hạo bất đắc dĩ đứng lại, vẻ mặt đau khổ quay đầu lại, thi lễ nói: “ Đường đại tiểu thư. ”

    Đường Diễm Diễm nổi giận đùng đùng đi tới nói: “ Chuyện lần trước, bổn cô nương buông tha ngươi, ngươi hôm nay đưa ta một cái nhân tình luôn?

    Theo ta một chút ngươi sẽ chết a, nếu đổi lại thành người khác còn không có cơ hội này đâu. ”

    Đinh Hạo cố ý yếu thế nói: “ Đúng vậy, đại tiểu thư, thật sự sẽ chết người a, ta có thân phận gì chứ?

    Tần công tử người ta chỉ động ngón tay, ta liền xong đời.

    Ta biết đại tiểu thư thiện tâm, là người tốt, không lẽ nàng che chở ta cả đời. ”

    Đường Diễm Diễm là người ăn mềm không ăn cứng, vừa thấy tình hình tội nghiệp của Đinh Hạo, nàng vừa bực mình vừa buồn cười, nhất thời không tiện bắt bẻ hắn, đành phải cung tay áo nói: “ Coi ngươi hình dáng không có chút tiền đồ nào, bổn cô nương mặc kệ ngươi. ” Nói xong khinh thường mà đi.

    Nàng vừa đi, Đinh Hạo “lưng còng” liền thẳng, hắn ha hả cười hai tiếng, lẩm bẩm: “ Cô nương như vậy ai chịu nổi?

    Vị Tần công tử kia có thế tráng sĩ buông tay, thật là có phúc.”

    Hắn hướng cây nho nhìn thoáng qua, vị hắc y cô nương tươi cười ngọt ngào kia đã không thấy, Đinh Hạo trong lòng có chút mất mát, bước về phía trước đi đến.

    “Uy !”

    Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng gọi giòn tan, Đinh Hạo quay đầu nhìn, chỉ thấy vẻ tươi cười ngọt ngào của vị cô nương kia, không biết đã tới mặt sau hòn giả sơn từ lúc nào, lúc này mới từ phía sau đi đến, trên mặt hai má lùm đồng tiền nhỏ như ẩn như hiện.

    Niên kỷ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, đúng là cô nương ngây thơ, nàng lại mặc bộ xiêm y màu đen, trên đầu quấn tóc theo kiểu chưa gả chồng, ngoài bao một chiếc khăn bạch quyên, đen nhánh buông xuống trước ngực, trước ngực huyền y, hơi hiện lên một đường cong duyên dáng, tràn đầy sạch sẽ linh hoạt, cho người ta cảm giác tuổi trẻ đẹp đẽ.

    “Không biết cô nương gọi tại hạ có chuyện gì sao?”

    Đinh Hạo mỉm cười thi lễ, theo cách ăn mặc trên người nàng, nhìn không ra thân phận của nàng, hôm nay nhân vật lui tới Trình phủ rất hỗn tạp, tam giáo cửu lưu, người nào cũng có, xem quần áo nàng vừa không giống tiểu thư nhà giàu, cũng không giống thị tỳ của quý phủ, làm người ta có chút đoán không ra.

    Cô gái kia khanh khách cười nói: “ Đường đại tiểu thư rất được đó, ngươi sao lại không chịu anh hùng cứu mĩ nhân a?”

    Khuôn mặt nàng phi thường xinh xắn, mặt trái xoan tinh xảo, đôi mắt thật to, mũi cao, cằm đầy, ngũ quan đẹp đẽ như nhụy hoa màu vàng nhạt, lộ ra vẻ tươi đẹp thơm tho.

    Nàng cười có cảm giác châm biếm.

    Đinh Hạo cười nói: “ Người quý tự mình hiểu, trước tiên cũng phải tính xem mình có bao nhiêu phân lượng?

    Ta không phải anh hùng, lấy cái gì đi cứu mỹ nhân?”

    “Ha ha, ngươi thật là thú vị, ngươi cũng là thân sĩ bản địa đến mừng thọ Trình lão quân sao?”

    Nàng ha ha cười, Đinh Hạo mới phát hiện, tiểu cô nương này miệng hơi lớn một chút, so sánh với mặt mày kiều diễm như nhuỵ hoa, thiếu vài phần tinh xảo cổ điển, hiện giờ đáng chú ý nhất là miệng như anh đào.

    Chẳng qua môi nàng như cánh hoa, mang theo độ cong mê người, mặc dù không phải hơi thở anh đào mùi đàn hương từ miệng, cũng rất là gợi cảm, nếu ở thời hiện đại, với đôi môi đỏ mọng như vậy có thể làm son môi nổi danh quốc tế, lúc đó cũng không phù hợp lớn với quan điểm thẩm mỹ của mọi người.

    Đinh Hạo cười nói: “ Ta là tới mừng thọ Trình lão quân, chẳng qua ta cũng không phải thân sĩ bản địa gì, ta họ Đinh, đến từ Phách Châu. ”

    Cô gái kia ánh mắt chợt lóe, nói: “ Ác?

    Có thể đến Trình phủ mừng thọ, hẳn là nhà giàu ở Phách Châu, ngươi là Đinh gia thiếu gia sao?”

    Đinh Hạo nghiêm nghị nói: “ Ta thật là người Đinh gia, cũng không phải là Đinh gia thiếu gia, Đinh gia gia nghiệp to lớn, họ Đinh không biết có bao nhiêu, ta, chính là một hạ nhân quản sự của Đinh gia, cô nương là ngươi đây?”

    Tiểu cô nương mắt to miệng cười, nói: “ Ách, ta họ Chiết, đến từ phủ châu.”

    Chương 46: Cô gái thích cười.

    Đinh Hạo nghe lời cô gái nói xong không khỏi động dung: "Phủ châu Chiết gia?

    Nàng là tiểu thư phủ châu chiết gia?"

    Cái tên Phủ châu Chiết gia, hắn nghe qua không chỉ một lần hai lần.

    Chiết gia là vân trung vượng tộc, là hậu duệ dân tộc Khương Chiết cao quý, từ thời Đường, thời Ngũ Đại tới Đại Tống, định cư ở Phủ châu, là danh gia vọng tộc qua nhiều Triều đại, Chiết gia kinh doanh ở tây bắc trên ba trăm, căn cơ trong đó không phải cỡ như Đại Tống vừa mới lập quốc mười năm có thể so với được .

    Ở trong lòng Đinh Hạo, Chiết thị gia tộc cũng giống như một hoàng đế không thành, không nghĩ tới ở nơi này đụng phải người của Phủ châu Chiết gia.

    Thiếu nữ thản nhiên nói: "Phủ châu Chiết gia là không sai, chẳng qua Chiết gia ở Phủ châu, cho tới nay đã trải qua ba trăm năm, ba trăm năm qua, gia tộc ngày càng khổng lồ, giờ phần lớn chỉ là chi phụ, họ Chiết , cũng không nhất định là Chiết gia tiểu thư."

    Đinh hạo nghe xong, mới hiểu nàng thuộc Chiết thị gia tộc nhưng chỉ là bàng chi phụ hệ, là một nữ tử nhà nghèo thế nhỏ, nếu không cũng sẽ không ăn mặc giản dị như thế, hơn nữa ngay cả tư cách vào trung thính cũng không có.

    Nhất thời nghĩ đến thân thế của mình, Đinh Hạo bỗng nhiên nảy sinh cảm giác đồng cảm, liền an ủi nàng: "Thân thế là cha mẹ cấp , không cần phải tự thương hại mình.

    Tương lai là do chính mình làm lên, chúng ta so với thiên chi kiêu tử quả thật là có cơ sở non kém hơn rất nhiều, nhưng không phải là không có cơ hội, vô luận là Phách châu Đinh gia, hay là phủ châu Chiết gia, khi chưa phát tài tổ tiên họ cùng ta và nàng hôm nay có gì khác nhau đâu?"

    Chiết cô nương lộ vẻ kinh ngạc, cặp mắt long lanh ở trên mặt hắn lưu chuyển hai vòng, đột nhiên mân miệng cười: "Ân, có chút đạo lý, chẳng qua...

    Các ngươi là nam nhân mới có cơ hội như vậy thôi, chúng ta là nữ tử, nếu xuất thân không tốt , cũng chỉ có thể gả cho người tốt thì mới có thể thay đổi vận mệnh.

    Đúng rồi, mới vừa rồi chính là một cơ hội của ngươi đó nha.

    Đường cô nương mà ngươi nói chuyện khi nãy, nếu ngươi biết thời biết thế ứng biến hợp lý, một khi làm cho nàng vui, trở thành rể hiền Đường gia, còn không phải một bước lên trời sao?"

    Hai người ngắn ngủn nói mấy câu, liền phi thường hòa hợp, bọn họ thực tự nhiên mà sóng vai nhằm phương hướng về phía đại sảnh mà đi, Đinh Hạo thoải mái cười nói: "Cô nương giễu cợt , nương tử trong mộng của ta phải là một mỹ nữ cái thế, có một ngày, nàng sẽ chân đạp tường vân bảy màu, cưỡi hỏa nhãn Kim Tinh thú tới tìm ta.

    Ta nghĩ nàng phải thật dịu dàng, cũng không phải giống như nàng kia lỗ mũi hơi nước, miệng phun ra lửa."

    "Ân?"

    Chiết cô nương đôi lông mi thanh tú hơi hơi nhích lên, suy nghĩ một lát, đột nhiên bật cười: "Ha ha ha... , coi ngươi kìa, một bụng nghĩ xấu a, ngươi dám đem Đường tiểu thư so sánh với...

    So sánh với một đầu hỏa nhãn Kim Tinh thú, nếu bị nàng nghe được, ngươi chắc chắn thảm rồi."

    Đinh Hạo cười nói: "Chẳng lẽ nàng không giống sao?

    Ta dù cho có nói một chút, nhưng ai sẽ nói cho nàng nghe, chẳng lẽ nàng lại bán đứng ta?"

    "Đương nhiên sẽ không," Tiểu cô nương cười trộm, ưỡn ngực nói: "Bổn cô nương rất có nghĩa khí a, ngươi cứ yên tâm được rồi, ngươi nói ra câu này, lọt vào tai ta, cho dù đánh chết ta, ta cũng sẽ không nói ."

    "Ân, đánh chết nàng cũng không nói, còn nếu đánh không chết, thì sẽ nói có phải không?"

    Tiểu cô nương ngẩn ra, lập tức lại cười to một hồi, nụ cười rất giống nam nhân sang sảng đầy sức mạnh, xem ra nàng cũng biết miệng mình khá lớn, vừa mới được Đinh Hạo dùng ánh mắt ra hiệu, liền có chút chú ý, tuy rằng thoải mái cười to, nhưng lại dùng hai tay nhỏ bé che miệng lại, cặp mắt long lanh đảo qua lại , bộ dáng xem ra thập phần đáng yêu.

    Nàng nhảy chân sáo hai bước đuổi theo Đinh Hạo, dùng khuỷu tay huých hắn một cái, nói: " Nói chuyện cùng với ngươi thật là có ý tứ, ai, ngươi là Đinh gia quản sự, vậy lần này là theo ai tới chúc thọ vậy?"

    " Ta theo giúp gia Đại tiểu thư a, còn ngươi, ở xa như vậy đến đây, là theo ai tới ?

    " Ta theo giúp Cửu thúc a...

    Ách...

    Cửu ta thúc ở trong phủ Chiết Đại tướng quân chịu trách nhiệm không nhiều, đại thọ Trình Lão thái quân, Chiết gia cũng không có thể thiếu phần lễ nghĩa, cho nên liền phái cửu thúc ta đến tùy lễ.

    Đang lúc mùa đông, không có chỗ nào tốt để chơi, bởi vì Cửu thúc chiều ta nhất, cho nên ta liền quấn quít lấy thúc ấy theo tới xem náo nhiệt."

    Nàng nói xong, lén lút liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái, thấy Đinh Hạo thần sắc không chút nghi ngờ, khóe miệng liền khe khẽ nhếch lên, mang theo nụ cười nhẹ có chút giảo hoạt cùng chút ý tứ nghịch ngợm thích thú.

    Lúc này trong viện lại đi tới một nữ tử, phía sau đi theo hai thị nữ.

    Nàng dáng người cao ráo, cử chỉ tao nhã, trên người mặc một chiếc áo choàng, đúng là người đẹp mặc đồ đẹp lại càng tăng thêm vẻ cao quý, đúng là con gái của Từ Tri phủ.

    Đinh hạo cùng Chiết cô nương đều không nhận biết nàng, Chiết cô nương liền cười nói: "Ngươi xem, nữ tử thanh tao như vậy, dù thế nào cũng không thể xem như hỏa nhãn Kim Tinh thú được a?

    Nếu ngươi có duyên phận được cô nương như vậy, thì thế nào?"

    Đinh Hạo lắc đầu nói: "Tài nữ, là về loại tài tử ; mỹ nữ, là thuộc về công tử .

    Một bên có sắc, một bên có tài, như vậy là hợp nhau quá rồi a.

    Ta là thân phận gì, mỹ nhân như họa, cho dù lấy về nhà cũng không có thể làm bức tranh mà nhìn được, thân phận của ta như vậy, có lấy một bà vợ về, là phải củi gạo mắm muối mà sống a."

    Chiết cô nương bất bình nói: "Đinh huynh nói vậy sai rồi, ai nói tài nữ, mỹ nữ chỉ để nhìn ?

    Ngươi đối nữ tử đánh giá có phần bất công, có phải đã bị mỹ nữ, tài nữ đá đít rồi không a."

    Đinh Hạo bật cười nói: "Ta cũng không phải nói nàng, nàng tức giận làm gì?

    Ta trái lại còn muốn bị đá kìa, đáng tiếc còn không có cái loại cơ hội này. cái loại nữ tử hoàn mỹ này có lẽ tồn tại, nhưng là dù sao cũng quá ít, đại bộ phận tài nữ tự phụ mình giỏi giang, cự tuyệt người ở ngàn dặm, theo đuổi chính là người cầm, kỳ, thi, họa tâm ý tương thông, nam nhân nếu không ngâm thơ, vẽ tranh, học đòi văn vẻ, ở trong mắt nàng đó là loại cực kì quê mùa, loại người này giống như tiên tử không thuộc nhân gian khói lửa, đem kỹ xảo nho nhỏ lấy lòng của nam nhân thành lừa gạt hết, đem chính mình phòng nghiêm kín thực, sợ bị nam nhân xấu xa lừa gạt, cho nên nữ tử băng tuyết thông minh, không phải là sẽ buồn bực mà chết sao.

    Về phần mỹ nữ, thiên sinh lệ chất, thuở nhỏ đều được người ta cung phụng nghênh đón, một đám tự cho mình là cao quý, nóng giận thất thường, lúc nào cũng muốn nam nhân phải nói lời ngon ngọt mới yêu thích, muốn được chúng tinh ủng nguyệt, ái mộ phồn hoa náo nhiệt, dễ dàng bị người ta dụ dỗ, lại còn lo lắng nhớ thương, cho nên cổ nhân từng nói phần lớn vưu vật trời sinh này, không yêu kỳ thân, tất yêu kỳ nhân, ( không yêu người ngoài tất yêu bản thân mình) kỳ thật là có đạo lý ."

    Chiết cô nương cả kinh giật mình nói: "Ai nha ai nha, cái người này, nhìn ngươi có vẻ thành thật, tướng mạo xấu xí, không thể tưởng được đối với nữ nhân còn có suy nghĩ lệch lạc như vậy, nhưng dường như...

    Có thể...

    Đại khái cũng còn có vài phần đạo lý, ngươi đối nữ nhân thực sự biết rất rõ sao?"

    Đinh Hạo ha hả cười nói: " Bổn phận thành thật thôi xin miễn, nhưng ta như thế nào lại có tướng mạo xấu xí vậy?

    Nàng xem xem bên trong viện này, ai so với ta phong lưu tiêu sái hơn chứ?"

    Tiểu cô nương tức giận nhướng mày, sẵng giọng: "không so ngươi với những người này, ngươi sao không đi so vị Tần công tử vừa rồi chứ?"

    "Cái này...

    Khụ khụ, nàng muốn ta tức chết sao, ta không đề cập tới Tần công tử a, chúng ta nên là chính mình thôi, như đã nói vừa nãy, thích mỹ nữ mệt chết đi, thích tài nữ thực phiền, còn thích tài nữ xinh đẹp, thì chẳng phải là vừa phiền vừa mệt sao.

    Cho nên a, làm người phải tự biết mình ở đâu, nàng nói người thông minh giống như ta, sẽ tự đi tìm phiền toái sao?

    Ta chỉ là một quản sự nho nhỏ, muốn kết hôn thê tử, cũng chỉ lấy người có thể chịu khổ, một nữ nhân có thể tự lo cho mình được."

    "Nga?"

    Tiểu cô nương hai tay chắp sau lưng, chậm chậm đi qua đi lại trước mặt hắn, hàm răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, hai tròng mắt hơi hơi giơ lên, trên mặt hiện lên vẻ nhộn nhạo, cười xấu xa nói: "Vậy ngươi về sau nếu gia tài bạc triệu thì sao?

    Ân?"

    Nói xong cặp lông mi quyến rũ còn nhẹ nhàng nhíu nhíu.

    Đinh Hạo ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt chính khí, hiên ngang lẫm liệt nói: "Chẳng lẽ cô nương sẽ không nghe qua câu danh ngôn; quý chọn bạn, phú chọn thê sao?"

    Tiểu cô nương khẽ gắt một hơi nói: "Ta nhổ vào!

    Ta chỉ biết, các ngươi là một lũ xú nam nhân a, hừ hừ...

    Không có một người nào tốt."

    Đinh Hạo thấy nàng tức giận nghiến răng, bộ dáng càng xinh đẹp, không khỏi cười ha ha.

    Tiểu cô nương này hoạt bát, sáng sủa, hơn nữa không có một chút tính tình được nuông chiều thái quá, khi cùng nàng vui đùa, nàng cũng sẽ không tức giận, muốn nói nữ nhân bộ dạng xinh đẹp thật sự không tính là gì, tính tình đáng yêu mới được nhiều người thích, còn những nữ nhân tính tình nóng nảy thất thường, Đinh Hạo luôn luôn là kính nhi viễn chi .

    Tiểu cô nương này thực hiền hòa, cùng nàng nói chuyện phiếm thực làm cho người ta có một loại cảm giác như cây đón gió xuân a.

    Đinh Ngọc Lạc đi gặp Trình Lão thái quân sở hiến lễ vật, hắn không có việc gì làm , hiếm khi được gặp một Tiểu nha đầu có thể thân thiện như vậy, sau này một người đi Phách Châu, một người đi Phủ Châu, cách xa nhau đâu chỉ ngàn dặm, chỉ sợ cả đời cũng không có cơ hội gặp lại, cho nên Đinh Hạo rất quý trọng duyên phận khó có được này.

    Hắn thấy trong đình viện người đến người đi, quá mức ồn ào, liền hướng Tiểu cô nương nói chuyện một chút, hai người đứng ở hành lang phơi nắng thái dương, sau đó cười hì hì nói: "Chúng ta làm sao lại thành ra toàn là xú nam nhân vậy, nam nhân có tiền phải đi học hư hỏng mà, đây chính là Tử viết ."

    Tiểu cô nương nhất thời trợn tròn một đôi mắt to, kinh ngạc kêu lên: "Không có khả năng, hắn nói khi nào ?"

    Đinh Hạo chỉ vào chính mình, dào dạt đắc ý nói: "Là Đinh Tử vừa mới viết ."

    "Ngươi...

    Ngươi là tên lừa gạt...", Tiểu cô nương vừa bực mình vừa buồn cười, nàng oán hận trừng mắt nhìn Đinh Hạo một cái nói: "Bất quá ngươi cũng không nói sai, nam nhân các ngươi a, thật đúng là có tiền liền đi học thói xấu."

    Đinh Hạo nghiêm trang, ra vẻ đạo mạo nói: "Đinh tử còn có câu tiếp theo phải viết, đó mới chính là vẽ rồng điểm mắt, nàng muốn nghe hay không."

    Tiểu cô nương nhịn cười nói: "Tốt, bổn cô nương chăm chú lắng nghe."

    Đinh Hạo hắc hắc cười nói: "Cái câu này chính là nữ nhân học cái xấu thì có tiền."

    "Nói cho rõ coi, nữ nhân học cái xấu như thế nào...

    A!"

    Tiểu cô nương một đôi mắt to xoay tròn, đột nhiên tỉnh ngộ, hai má ngọc tức thì đỏ ửng, nàng khẽ gắt một hi nói: "Ngươi nha, thật sự là miệng chó không phun ra ngà voi..." .

    Đinh Hạo thở dài, lẩm bẩm nói: "Nếu miệng chó mà phun ra ngà voi, ta đây đã có thể phát tài rồi."

    Tiểu cô nương hừ nói: "Chờ ngươi giàu to rồi đi học thói xấu sao?"

    "Hắc hắc, nàng sao biết ta hiện tại chính là người tốt?

    Nói không chừng trong chốc lát ta liền lừa gạt nàng đi xem tiểu kim ngư..."

    Tiểu cô nương đang muốn hỏi một chút xem tiểu kim ngư còn có cái điển cố gì, thì thấy Bành lão quản gia đi ra, hướng về chỗ bậc thang họ vừa đứng, hướng xa xa tìm kiếm, không thấy được thân ảnh Đinh Hạo, vừa muốn hô lớn ầm ĩ, nhưng ánh mắt vừa thu lại, lại nhìn thấy hắn đang đứng ở hành lang hạ, cùng một vị hắc y cô nương trò chuyện cả ngày, liền hô: "Hạo ca nhi, lão phu nhân cho mời."

    Đinh Hạo nghe xong tiếc nuối nhìn vị Chiết cô nương kia nói: "Hôm nay cùng với cô nương trò chuyện với nhau, tại hạ phi thường khoái trá, chỉ mong nàng và ta còn có cơ hội gặp lại."

    "Ân..."

    Cô nương nhẹ nhàng lên tiếng, nhìn hắn chạy đi, bỗng nhiên gọi to một tiếng: "Uy!"

    Đinh Hạo đã bước lên bậc thang, nghe tiếng quay đầu lại, tiểu cô nương rực rỡ cười, giương giọng nói: "Ngươi nếu ngoài cái miệng ăn nói bậy bạ, còn có một thân bản lĩnh thật sự như trong lời nói, thì ngươi nhất định sẽ không còn là hạ nhân lâu nữa đâu."

    "Cảm ơn lời chúc của cô nương..."

    Đinh Hạo chắp tay, theo Bành quản gia đi vào trong sảnh, Chiết cô nương đứng ở hành lang hạ chắp hai tay sau lưng, nhìn bóng dáng hắn, mỉm cười.

    Chương 47: Trình gia tư nhân ấu nhi viện.

    Đinh Hạo theo Bành lão quản gia vào bên trong, trên đường đi thầm quan sát mọi nơi, chỉ cảm thấy nơi đây nhất đình, chỗ kia nhất các, bố trí đan xen rất phù hợp, ung dung mà hào phóng.

    Lúc trước từ Tây sương sườn viện đi qua khu nhà ở, quả thật không nhìn ra khí độ như vậy.

    Nơi này là nơi ở của Trình phủ nữ quyến, bình thường không thấy có khách lạ, hôm nay Trình lão thái quân đại thọ, mới mở cửa cho khách vào, Khu nhà ở phía sau cũng mở rộng cửa, khách đến mừng thọ, thăm viếng, tỳ nữ đi lại như nước chảy, trông mười phần náo nhiệt.

    Đinh Hạo trên đường đi, một mạch nghĩ sẵn trong đầu cách ứng biến, nghĩ đến cách đưa quà thọ chúc lão thái thái, sau đó nói như thế nào, như thế nào để lão thái thái xem mấy màn biểu diễn do chính mình tạo ra, chính yếu chính là, vị tiểu tổ tông kia thích thì như thế nào, không thích thì như thế nào...

    Trên đường cúi đầu tính toán mọi sự cho thật tốt, nhưng đến khi vào đại sảnh, Bành quản gia nói một câu: "Lão phu nhân, Đinh Tiểu ca nhi tới rồi."

    Đinh hạo mới ngẩng đầu, nhưng không khỏi hoảng sợ, cơ hồ các ý tưởng tính toán hay ho toàn bộ mất hết.

    Ôi! một phòng đầy người, đàn thư rụt rè, hương khí phun mũi, thiếu chút nữa làm hắn té xỉu.

    Đưa mắt nhìn xung quanh, tất cả đều ăn mặc hoa mỹ, là một đám đông các phu nhân, tiểu thư.

    Những phu nhân, tiểu thư của các quan lớn, một đám đang dùng ánh mắt tò mò đánh giá hắn, trong phòng lúc này trừ Bành lão đầu, chỉ có mình hắn là đàn ông, Đinh Hạo khí thế vừa mới lên được một chút liền tức khắc suy yếu đi ba phần.

    "Đinh Hạo ra mắt Lão thái quân."

    Đinh Hạo hơi hơi giương mắt, thấy Trình lão thái thái y phục hoa văn đồng tiền, trường bào vẽ tùng hạc, nhân tiện nói: "Đinh Hạo chúc người thọ tựa nhật nguyệt, trường xuân như hạc tùng."

    "Ha hả a, tốt tốt lắm, " Lão thái thái tự mình đi tới nâng Đinh Hạo dậy, vẻ mặt tươi cười nói: "Lão nghe Đinh tiểu thư nói, Tiểu ca nhi làm cho Phú Quý nhà ta chút đồ chơi kỳ lạ sao?

    Thật đúng là làm khó ngươi, Phú Quý nhà ta thật sự không có bạn chơi đùa, lão bà tử ta suốt ngày phải đi theo dỗ dành nó, thế mà tiểu tổ tông này còn không cao hứng cho, ngươi tạo ra thứ đồ chơi gì có thể làm nó thích vậy?"

    Đinh Hạo nhìn Đinh Ngọc Lạc bên cạnh Trình lão thái quân đang lộ vẻ khẩn trương, có chút tự tin mỉm cười nói: "Lão thái quân yên tâm, tiểu công tử nhất định sẽ thích."

    "Tốt lắm, tốt lắm, thực làm ngươi nhọc tâm rồi, lão bà tử sẽ ghi tạc trong lòng."

    Trình lão thái quân cười đến rách cả miệng, hướng về phía vài vị quan viên phu nhân giới thiệu nói: "Vị này là Hạo ca nhi, chính là tráng sĩ đã cứu Phú Quý nhà ta trở về, đại gia hỏa nhi cũng đã tới gặp mặt đấy."

    Đám quan phu nhân, quan tiểu thư phụ họa theo lão thái thái, đều hướng Đinh Hạo chào hỏi, oanh thanh yến ngữ, làm cho đầu óc Đinh Hạo choáng váng, vội hướng mọi người đáp lễ, rồi hướng Trình lão thái thái nói: "Lão thái quân, lúc này yến hội còn chưa bắt đầu, lão thái quân có thể tranh thủ đến xem tiểu dân tạo ra món đồ chơi này ra sao không?"

    Trình lão thái quân coi tôn tử ( cháu trai) bảo bối trở thành con ngươi trên mắt, chỉ cần là chuyện của nó, thì phải là chuyện lớn bằng ông trời, lập tức nhận lời, hào hứng bừng bừng quay người lại nói: "Diễm Diễm, nhanh đi ôm Phú Quý đến đây, cho nó cũng nhìn một chút."

    Đinh Hạo lúc này mới phát hiện Đường Đại tiểu thư đang đứng ở bên Trình lão thái quân, đang hung hăng trừng mắt nhìn hắn, đáng tiếc Đinh Hạo vẫn không thèm để ý đến nàng, sau khi lãng phí rất nhiều ánh mắt sát thương mà chẳng được gì, nghe thấy Trình lão thái quân phân phó, nàng mới không tình nguyện mà đáp ứng một tiếng rời đi.

    Chỉ chốc lát sau, Đường Diễm Diễm ôm Trình tiểu công tử đội mũ hổ, mặc quần áo sặc sỡ, gọn gàng mang theo vẻ mặt không tình nguyện đi đến, tiểu tử kia trừng đôi mắt to đen lúng liếng, kinh ngạc nhìn một phòng đầy nữ nhân, lại thấy Đinh Hạo, nó yên lặng xem xét một lát, sau đó nhảy nhót, miệng nhỏ nhắn nhoẻn cười, hai tay dang ra, cái mông nhỏ ra sức giãy dựa trong lòng Đường Diễm Diễm, đòi nàng phải cho Đinh Hạo ôm nó.

    Trình lão thái quân ngạc nhiên mà cười nói: " Phú Quý nhà ta cùng Hạo ca nhi thật có duyên, vừa thấy ngươi là vui mừng thực sự, xem ra nó cũng biết ngươi là đại ân nhân của nó mà."

    Đinh Hạo cười thầm, tiểu gia hỏa này chẳng qua là thích làm cho chính mình giống như quả bóng da bị đá qua đá lại thôi, Trình gia nhân ai dám cùng nó chơi trò chơi như vậy, bất quá lại làm Trình lão thái quân hiểu lầm, hắn cũng không dám nói ra.

    Đinh hạo cười đáp ứng một tiếng, Bành quản gia liền đi trước dẫn đường, dẫn bọn họ tới Tây khóa viện, các vị quan thân phu nhân trong lòng tò mò, đều cùng đi theo họ.

    Trình gia nhà cửa rất lớn, mỗi gian phòng ở diện tích đều không nhỏ, tây khóa viện này lại vốn không phải là phòng ở, Đinh Hạo trước khi đến đã đem các đồ vật cần thiết bố trí ở bên trong, cùng Bành quản gia làm một phen chuẩn bị, lúc này đẩy cửa đi vào, liền thấy đại sảnh rộng lớn đã biến thành chỗ vui chơi của trẻ em.

    Trên mặt đất được trải bằng một loại cỏ mềm mại, phía trên bày các loại đồ chơi, đại loại như thang trượt, mê cung, cầu gỗ, ngựa gỗ, đu quay 12 cầm tinh, tất cả đều được vẽ hoặc chế tác các loại động tác đáng yêu trông rất sống động, hơn nữa phía trên được sơn các loại màu sắc sặc sỡ.

    Nhỏ thì có các món đồ chơi như là con mèo nhỏ, con chó nhỏ, con thỏ nhỏ, một số loại động vật nhỏ lông xù khác, còn có vài loại thực vật lớn như cây táo, cây đào, cây lê...

    đều được sắp đặt ngăn nắp, còn có một con lật đật cao tương đương với một tiểu hài đồng dáng điệu thơ ngây khả ái, trên mặt mang theo nét cười dạng rỡ; một bên còn có cây búa, cái xẻng làm bằng gỗ, cùng những đồ chơi mang theo dáng dấp cuộc sống hàng ngày khác.

    Lão thái thái giật mình nhìn trong phòng xuất hiện các đồ vật quái mô quái dạng, nhìn sơ qua cũng thấy cảm giác kỳ lạ, nhất thời há to miệng nói không ra lời, phía sau nàng các phu nhân cũng đều hai mặt dò xét, nhỏ to bàn tán.

    Đinh Ngọc Lạc không khỏi lo lắng nhìn về phía Đinh Hạo, thấp giọng nói: "A ngốc..."

    Đinh Hạo mỉm cười lắc đầu, nói nhỏ nói: "Nàng yên tâm."

    Hắn đương nhiên nắm chắc mười phần, mấy thứ này đều đã trải qua thực tiễn kiểm nghiệm qua , rất lâu sau này cho dù là bông hoa nhỏ của tổ quốc, hay là tiểu thái dương trong nhà, không có đứa nhỏ nào lại không thích mấy món đồ chơi đó, Trình Phú Quý sao có thể ngoại lệ?

    Trừ phi nó cũng là người xuyên việt tới, hơn nữa kiếp trước đã là một người lớn, nó có thể sao?

    Trình Phú Quý nhìn không chớp mắt, nó dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn theo từng kiện từng kiện đồ chơi kiểu dáng mới lạ, mỗi lần nhìn qua một đồ chơi màu sắc sặc sỡ, miệng lại càng há to hơn, một đạo nước miếng trong suốt theo khóe miệng chảy xuống, đọng cả trên vạt áo trước ngực nó.

    Sau đó thằng bé không dằn nổi nữa mà gắng sức dùng cái chân phải béo mũm đạp đạp muốn nhảy xuống mà đi đến, Đường Diễm Diễm không rõ những vật này như thế nào lại có ma lực lớn như vậy, tuy nói...

    Kỳ thật nàng cũng muốn thử xem, tỷ như đu quay mười hai cầm tinh kia...

    Trình Phú Quý đi được vài bước, liền kêu lên cạc cạc, tập tễnh bước chân chạy tới, sờ sờ cái này, chạm chạm cái kia, đánh lén con chó nhỏ lông xù một cái, sau đó quay mông bỏ chạy, đến khi vấp ngã một cái xuống đất, Trình lão thái quân một trận khẩn trương, sợ tôn tử khóc lớn, nhưng ngược lại nó ngồi ở đàng kia nở nụ cười khanh khách, bộ dáng thơ ngây đáng yêu làm cho toàn bộ nữ nhân trong phòng đều bật cười .

    Đinh Hạo mỉm cười đi qua đi, ô lấy thằng bé, bỏ nó vào sơn động giả trông như thông đạo hình vòm, nói vài câu, tiểu tử kia quả thực thông minh, lập tức liền hiểu được Đinh Hạo muốn cùng nó muốn chơi trò trốn tìm, liền hưng trí bừng bừng chạy đi.

    Bởi vì sợ tiểu hài tử sợ hãi, "Sơn động" này đều thiết kế thành mỗi đoạn ngắn liền trang bị thêm một đạo hàng rào chắn, căn bản không thể giấu cả người.

    Trình phú quý đầu chui ở trong "Sơn động", nhưng cái tiểu mông mặc quần yếm lại lộ ở bên ngoài "Sơn động", điển hình của giấu đầu lòi đuôi, làm cho một đám phụ nhân cười đến ngã tới ngã lui, rất nhiều phu nhân nhà có ấu tử đều vui sướng hướng về phía Đinh Ngọc Lạc hỏi thăm thợ thủ công nào đã chế tác các món đồ chơi này, xem ra chuẩn bị sau khi trở về làm theo vài món như vậy.

    Trình lão thái quân thấy tôn tử cao hứng, vui mừng cười híp cả mắt, Đinh Hạo mang theo Trình Phú Quý, mỗi món đồ chơi mới lạ đều thử một chút, đồng thời cũng đem phương pháp sử dụng biểu diễn cho Trình lão thái quân xem.

    Những món đồ chơi này chẳng những sắc thái diễm lệ, hơn nữa được làm tinh tế, tất cả các góc cạnh, gờ ráp đều được mài cùn hết, những nơi dễ dàng va chạm còn được bọc bằng da, cũng không sợ tiểu công tử bị thương.

    Định Hạo cùng Trình Phú Quý ở trong phòng chơi được khoảng nửa canh giờ, Trình phu nhân vội vàng tới rồi nói: "Mẹ, khách nhân đều đã đến đông đủ , đang chờ cho người tới để kính rượu chúc thọ đấy."

    Nói xong, nàng kinh ngạc nhìn thấy trong phòng toàn các món đồ chơi mới mẻ chưa bao giờ gặp qua cùng đứa con đang vui vẻ không dứt.

    "Nga, cháu ngoan, đi với bà nội một lát, chút nữa lại về chơi tiếp."

    Trình lão thái quân muốn lừa tôn tử, Trình Phú Quý thấy bà nội muốn dẫn hắn ra ngoài, hắn đang cưỡi trên ngựa gỗ liền lập tức ôm chặt lấy cổ ngựa sống chết cũng không chịu đi, gào khóc ầm lên, Trình lão thái quân thấy thế thì rất luống cuống, vội nói: "Được được, để nó ở chỗ này chơi đi, người đâu, trông chừng nó thật tốt, đừng để cho thằng bé bị va chạm gì ."

    Trình phu nhân nghe xong vội hỏi: "Mẹ à, Vậy sao được, thằng bé là cháu trai của người, lát nữa còn phải dập đầu mừng thọ người nữa mà.

    "

    "Hải, Hài tử còn nhỏ như vậy thì hiểu được gì?

    Để cho nó chơi tiếp đi, không cần nó lạy, không cần nó lạy, chúng ta đi thôi, đi thôi."

    Mọi người nghe xong đều theo Lão thọ tinh đi ra, trong phòng chỉ để lại bốn thị tỳ chiếu cố Trình Phú Quý đang vui chơi.

    Đinh Hạo đi theo Lão thọ tinh vào phòng chính tiếp chúc mừng của khách quý, và những người muốn dâng lên lễ vật mừng thọ, vì phần lớn nữ tân đều có phu phụ (chồng) cùng đi, không cần các nàng xuất đầu lộ diện, liền được dẫn trở về bên trong, chỉ có Đinh Ngọc Lạc là người đến chúc thọ, lát nữa phải dâng tặng lễ vật mừng thọ, nên cũng theo hướng phòng chính đi tới.

    Trình phu nhân ở phía trước giúp đỡ Trình lão thái quân, Đinh Ngọc Lạc cùng Đường Đại tiểu thư sóng vai đi sau, Đinh Hạo do dự một chút, vốn định đi chậm một chút tạo khoảng cách, rồi quay về phía ngoài phòng chờ đợi.

    Phòng chính là nơi khách quý tập hợp, thân phận của hắn không thể tới, không ngờ Trình lão thái quân lại quay đầu thấy, thấy hắn phải rời đi, vội vàng vẫy tay nói: "Đến đây, đến đây, Hạo ca nhi, đi theo lão thân, đi hướng bên này."

    "Việc này...

    Lão thái quân, thân phận tiểu dân..."

    "Gọi ngươi đến ngươi cứ đến, hôm nay là lễ mừng thọ lão bà tử ta đây, ai dám nói này nói nọ với ta, vậy thì cho hắn về nhà mình đi, ngươi sợ cái gì, đến đây đến đây, chúng ta đi."

    Đường Diễm Diễm thấy Đinh Hạo đến gần, liền quẳng cho hắn một cái nhìn vô cùng xem thường, sau đó cằm giương lên, giống như khổng tước kiêu ngạo đang ngẩng đầu ưỡn ngực, nhưng Đinh Hạo không thèm để ý đến, chỉ mỉm cười, thản nhiên đi theo sau.

    Khi đến gần đại sảnh, Đường Diễm Diễm bỗng nhiên nhớ tới bộ dáng lúc này của mình, Thật trông giống như thị nữ mở đường thay hắn, không khỏi quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái.

    Đinh Hạo sờ sờ cái mũi, trong lòng chẳng biết tại sao thầm hỏi: "Đang đi đứng bình thường, ta có chỗ nào đắc tội ngươi đâu?

    Nha đầu này hay nóng lạnh thất thường a, ai, Các vị tiểu thư nhà giàu, đều hỏng hết cả rồi, lại nói tiếp...

    Chiết cô nương tuy chỉ là một cô gái xuất thân bình thường, nhưng lại làm cho người ta yêu thích.

    Ai, nha đầu này, đợi buổi lễ mừng thọ xong, cũng nên trở về Phủ Châu thôi..."

    Chương 48: Giương thương múa kiếm.

    Trình lão thái quân vừa tiến đại sảnh bạch hổ, người điều khiển chương trình liền cao giọng xướng: "Lão thọ tinh đến ~~~ "

    Cả sảnh đường tân khách đều đứng dậy, cung kính đón chào.

    Trình Thế Hùng đang cùng với khách nhân đàm tiếu uống rượu, nghe tiếng hô liền buông chén xuống, bước nhanh đến đón lão mẫu, trên mặt mang theo vài nét ửng hồng hơi chút ngà ngà say, cao hứng nói:

    "Nương, đây là các vị quan thân, các nhân vật nổi tiếng, đều là vì mừng thọ cho mẹ mà tới, vị này là Từ đại nhân chắc mẹ cũng nhận ra được , vị này chính là Trương thông phán, vị này chính là Trung Nguyên danh sĩ Lục tiên sinh, vị này..."

    Lão thái thái với mỗi người đều gật đầu một cái thăm hỏi, còn vị đại nhân nào được giới thiệu cũng đều chắp tay hành lễ, nói một vài câu chúc tụng, nhưng khi tới vị Lục nhân gia, vị này tự cho mình là Trung Nguyên đại danh sĩ chỉ ngạo mạn chắp tay, khóe miệng nhếch lên, như cười như không hư ứng một chút.

    Đường Diễm Diễm khá khách khí với Đinh tiểu thư, vừa vào tới đại sảnh liền dẫn nàng tiến tới một bàn tiệc rồi ngồi xuống, nhưng lại cố ý phớt lờ không để ý tới Đinh Hạo, cố ý nhìn hắn bị chê cười.

    Đinh Hạo hết nhìn đông tới nhìn tây một hồi, chỉ thấy khách quý chật nhà, một đám người không phú thì cũng quý, nhưng hắn cũng không có bộ dáng lo lắng kích động, nhìn thấy ở một góc buổi tiệc còn có chỗ chưa ai ngồi, liền thong dong đi đến, Đường Diễm Diễm không khỏi có chút thất vọng.

    Ở một chiếc bàn gần cạnh cửa, ở đó có một thiếu niên đang ngồi mặc huyền y, màu da như ngọc, mặt mày như bức tranh, quả là một nam tử tuấn tú ngàn dặm khó gặp, nhìn qua chẳng qua mới chỉ mười hai mười ba tuổi, cũng không biết là tiểu công tử nhà ai.

    Nếu là Đinh Hạo thấy được, hẳn là có thể nhận ra nàng chính là người đã từng cùng mình ở phía trước viện đàm tiếu nói chuyện phiếm, người đó chính là Chiết cô nương.

    Hiện giờ đã cải trang thành nam trang, thoạt nhìn tuổi liền nhỏ đi vài phần.

    Nàng ở trong đám người, Đinh Hạo nhìn không thấy nàng, nhưng khi Đinh Hạo bộ dáng hết nhìn đông tới nhìn tây lại dừng lại ở trong mắt của nàng.

    Tiểu cô nương thấy không ai tới dẫn khách, mà hắn lại một bộ dáng từ trước đến nay vẫn như thế, không khỏi cười "Kê" một tiếng , nhưng liền rất nhanh lấy tay che khuất miệng, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, thấy không có người chú ý, lúc này mới lặng lẽ thở phào.

    Sau khi gặp qua khách nhân, Trình Thế Hùng giúp đỡ lão nương ngồi phía trên, sau đó ở trước mặt nàng nghiêm chỉnh sửa sang lại trang phục, hai đầu gối quỳ xuống đất, cung kính dập đầu ba cái, lớn tiếng nói: " mẫu thân hôm nay đại thọ sáu mươi tuổi, con chúc mẫu thân phúc như Đông Hải trường lưu thủy, thọ bỉ nam sơn bất lão tùng."

    "

    "Hảo hảo hảo, con ta đứng lên, ha hả a..."

    Trình lão thái quân mặt mày hớn hở, nha hoàn bên cạnh liền bưng lên một cái mâm nhỏ, phía trên có hơn mười phong tiền lì xì, Trình lão thái quân liền lấy ra một phong đến đưa cho con, Trình Thế Hùng vội hai tay tiếp nhận, nói: "Tạ ơn mẫu thân."

    Lục nhân gia thờ ơ lạnh nhạt, thấy vị thái quân hoàn toàn dùng phương pháp của một bà già ở vùng nông thôn, con mình đường đường là một Quảng Nguyên Đại tướng quân, mừng thọ tự nhiên còn muốn cấp tiền lì xì, quả thực vừa nực cười vừa đáng khinh, nhịn không được "Xuy" liền một tiếng cười.

    Lúc này Trình Thế Hùng đang hướng về phía mẫu thân mừng thọ, tân khách trong buổi lễ đều yên lặng không tiếng động, tiếng cười nhạo này của hắn thanh âm mặc dù không lớn, nhưng mỗi người đều nghe được rõ ràng, rất nhiều người đều nghe ra trong thanh âm có ý nhạo báng, không khỏi đều hướng phía hắn nhìn lại. bên cạnh Từ Phong Thanh Từ tri phủ gân xanh trên trán nhất thời nổi lên, nếu không phải hắn rất nhiều năm lịch lãm trên quan trường, tính tình đã qua ma luyện trầm ổn rất nhiều, hắn thật sự muốn hung hăng đá Lục đại danh sĩ này một cước.

    Vị danh sĩ này vừa mới thấy chuyện không vừa mắt, với tính tình lỗi thời, kỳ thật thật còn muốn nói tiếp, hắn trong lòng thấy thật bất công.

    Trình gia này thấy thế nào cũng chỉ là một gia tộc nhỏ, tại sao con được làm đại quan quyền cao chức trọng tại vùng biên giới, không phải thế thái bất công sao?

    Hắn nơi này không tốt, làm cho Từ tri phủ rất lo lắng, may mắn hôm nay là ngày vui, Trình lão thái quân tuy rằng nghe được, lại cũng không có gì tỏ vẻ, Từ tri phủ lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, lặng lẽ lôi kéo ống tay áo Lục nhân gia, ám trách nói: "Nhân gia huynh..."

    Lục nhân gia làm như không có gì nhún nhún vai, nâng chén rượu lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

    Đinh Hạo ngồi ở vị trí gần nhất phía bên, có thể thấy sắc mặt Trình Thế Hùng đang quỳ, sau tiếng cười nhạo của Lục nhân gia, hắn nhìn thấy Trình tướng quân sắc mặt hơi hơi trầm xuống, hai tay đang cầm tiền lì xì cũng nhanh chóng nắm chặt, không khỏi hướng trong đám người nhìn lại.

    Vừa thấy người nọ là danh sĩ bạn tốt của Từ tri phủ, Đinh Hạo không khỏi giật mình: "Nguyên lai là hắn a, như vậy cũng khó trách, người ta là danh sĩ mà, cái gọi là danh sĩ, giống như các tài tử tài nữ được giới truyền thông thổi phồng lên trời như ở cái thời đại của ta cũng không sai biệt lắm, nhưng cuối cùng thì sao.

    Cái gọi là phong lưu không biết kiềm chế, không câu nệ tiểu tiết, hành vi phóng đãng, miệt thị quyền quý, nói trắng ra đều là lừa đảo, còn là lừa đảo phi thường đẳng cấp."

    Tiếp sau Trình Thế Hùng bái lạy, là Trình phu nhân, Đường Diễm Diễm và những họ hàng gần, các nàng cũng đều lĩnh tiền lì xì, lúc này vị kia Lục đại danh sĩ nhưng không có cười nữa, Từ tri phủ bị một phen mồ hôi lạnh cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra.

    Đến khi họ hàng nội quyến chúc mừng xong, đến lượt các vị quan thân sĩ tử, những người này lễ vật đẹp đẽ, rực rỡ muôn màu, đều là các vật quý giá không tầm thường, Trình lão thái quân đều rất vui vẻ nhận lễ.

    Lúc này, Trung Nguyên danh sĩ Lục nhân gia cũng trình lên lễ vật của hắn.

    Đồ vật Hắn dâng tặng chính là một bức họa, bức tranh vẽ cảnh tùng hạc, là “thương tùng bạch hạc”, ý cảnh u nhã, thân là danh sĩ, bút lực đương nhiên bất phàm, Đinh Hạo chỉ là một người bình thường tất nhiên nhìn không ra môn đạo gì cả, nhưng một ít quan viên, thân sĩ đang ngồi là liên tiếp gật đầu.

    Lục nhân gia mỉm cười thỏa mãn, vô cùng tự đắc, chỉ cảm thấy một quyển thi họa của mình, có thể so được với cả kim quang bảo khí, đúng là đồ vật phong nhã, nhưng hắn không nghĩ đến khi Trình lão thái quân nhìn thấy lại không hề có cảm giác gì, Tùng a Chim a, liệu có thể làm gì?

    Vừa không thể ăn lại không thể mặc, chẳng qua người ta đem chúc thọ, đó chính là một lần tình cảm, nên cũng mỉm cười nhận lấy.

    Lục nhân gia thấy lão thái thái không có vui mừng, cũng không tán thưởng, sắc mặt nhất thời trầm xuống, liền ngẫm lại, nàng thật ra chỉ là một bà già ở nông thôn, sao có thể biết cái gì là tranh chữ, nên cũng có chút thoải mái, nhưng biểu tình trên khuôn mặt, vẫn không thấy có chút vui vẻ gì.

    Đến phiên Đinh đại tiểu thư, nàng dâng lên một pho tượng phật bằng vàng, kim phật kim quang sáng ngời, Lão thái thái nhìn thấy liền thích ngay.

    Đinh Ngọc Lạc khéo léo nói mấy câu chúc thọ, sau đó lại nói tiếp: "Lão thọ tinh, dân nữ cũng là tín đồ phật môn, bức tượng phật này, đã đặc biệt mời phổ tể tự Không Không đại sư tụng kinh khai quang, hôm nay là ngày đại thọ Trình lão, cầu phật tổ phù hộ, Lão thọ tinh sống lâu trăm tuổi, phúc lộc liên miên."

    Lão thái thái nghe xong càng cảm thấy thân thiết, khen: "tốt tốt tốt, lão thân cũng là người tin phật , lễ vật này của tiểu thư, cực kì hợp tâm ý của lão."

    Kỳ thật mới vừa rồi khi các vị thân sĩ tặng lễ vật, cũng không thiếu người đưa ra kim phật đàn châu như vậy, chẳng qua Đinh Ngọc Lạc mang cho tôn tử bảo bối của nàng vài món đồ chơi, làm cho lão thái thái rất vui mừng, yêu cây yêu cả cành, thấy nàng tặng kim phật, tất nhiên là khen không dứt miệng.

    Lục đại danh sĩ ở bên thấy bức họa do chính mình khổ tâm vẽ ra Lão thái thái này không để vào mắt, nhưng khi thấy kim phật thì sáng mắt, không khỏi phẫn nộ nói: "Ngọc thì thanh nhã còn vàng là thứ phàm tục, nếu vị cô nương này dâng tặng chính là một pho ngọc phật, lão hủ cảm thấy quả thực càng thêm tốt, nhưng cái này là kim phật sao, không cần khai quang cũng có thể làm người ta hai mắt tỏa ánh sáng, thực đúng là tục vật, chỉ sợ lão thọ tinh không thừa nhận nổi."

    Trong phòng có người nghe xong liền ha ha cười trộm, Đinh Ngọc Lạc thần tình đỏ bừng, vô cùng lúng túng.

    Đinh hạo thấy thế nổi nóng lên, nhịn không được nói: "Ta nghe thấy khi Phật tổ giảng pháp, được các tín chúng lấy kim chuyên phô địa (1) tương nghênh; thiên hạ vô số chùa chiền, ai cũng lấy hoàng kim làm phật tượng, vàng vốn là vật tinh khiết, ngay cả Phật tổ cũng thích , tiểu thư nhà ta hiến kim phật, sao lại có thể trở thành tục vật?"

    Từng có phật môn tín đồ lấy kim chuyên phô địa, mời đến Phật tổ hiện thân giảng pháp, chính là Đinh Hạo lúc trước xem phim truyền hình , nghe chính miệng Đường Tăng nói ra, hắn cũng không biết tên vị tín đồ kia, nhưng vị Lục tiên sinh này lại biết này rất rõ, cười nói: " Tu Đạt Đa (2) trưởng giả lấy kim chuyên phô địa, thỉnh Phật tổ giảng pháp, chính là biểu đạt tấm lòng thành kính đối với Phật tổ, vị cô nương này hôm nay chúc thọ, chẳng lẽ cũng là một lòng thành kính hướng phật?

    Ngươi nói tiểu thư nhà ngươi? vậy ngươi chính là một hạ nhân, sao lại có tư cách ngồi ở trong sảnh này, thật sự là rối loạn cao thấp tôn ti, không có quy củ."

    Vị Lục tiên sinh nói gần nói xa, chính là trào phúng Đinh Ngọc Lạc mượn danh nghĩa Phật tổ, đưa vàng bạc lễ vật là thực, nhưng lại đường hoàng lấy danh nghĩa Phật tổ, quả thật không khỏi làm người ta buồn cười.

    Đinh hạo lại nói: " trước mặt Phật tổ, chúng sinh ngang hàng, lão thọ tinh là người thành kính hướng phật, cũng không vì tại hạ thân phận thấp kém mà cự tuyệt ngoài cửa, ngươi chỉ là khách nhân cần gì phải lắm chuyện?

    Tiểu thư nhà ta cũng là người tin phật, nghe nói lão thọ tinh cũng là phật môn tín đồ, khi làm ra pho kim phật này, còn tắm rửa trai giới, vì Lão thọ tinh tụng kinh cầu phúc, như thế nào lại không có tấm lòng thành kính?"

    Lục nhân gia hai hàng lông mày nhướng lên, cười lạnh nói: "Nga?

    Tiểu thư nhà ngươi thành kính hướng phật, lại vì lão thọ tinh tụng kinh cầu phúc?

    Ha hả, kia...

    Lão hủ thật muốn hỏi hỏi, trong một bộ (3), có bao nhiêu câu ?"

    Đinh Hạo ngẩn ngơ, theo bản năng mà nhìn Đinh Ngọc Lạc, hắn biết Đinh Ngọc Lạc quả thật tin phật , khi tâm thần không yên cũng mặc tụng kinh Phật, bất quá nói nàng tụng cả cuốn kinh Phật, chỉ sợ cũng làm không được , về phần công tác thống kê trong một bộ kinh thư có bao nhiêu câu , chỉ sợ lại..."

    Quả nhiên, Đinh Ngọc Lạc đâu có thể nào nhớ kỹ trong một bộ kinh thư có bao nhiêu câu "A di đà phật!", nàng tặng kim phật, vốn là vì sinh ý của nhà mình, Lục tiên sinh trào phúng nàng lợi dụng danh nghĩa phật tổ, hối lộ vàng bạc là thật, vốn đã là sai lầm, lúc này bị hắn nói ra, không cách nào đáp lại, trong lòng ủy khuất, nước mắt trong hốc mắt nàng cũng sắp sửa tuôn ra.

    Một bên Từ tri phủ thấy hai mẹ con Trình lão thái quân cùng Trình Thế Hùng đều là sắc mặt âm trầm, trong lòng vô cùng lo lắng, hận không thể đem tên bạn tốt chó má của hắn ra bóp cổ, đem cái đầu chó của hắn dìm chết trong chén rượu.

    Hôm nay mặc kệ đưa kim đưa ngân hay là đưa tranh chữ, cái gì là phong nhã hay dung tục, cuối cùng đều không phải là muốn lôi kéo làm quen với Trình Thế Hùng sao?

    Chó chê mèo lắm lông, ngươi lại cao thượng hơn người nào vậy?

    Thật đúng là một tên hỗn trướng không hiểu đạo lý đối nhân xử thế.

    Đinh Hạo thấy Đinh Ngọc Lạc khó xử, trong lòng linh quang chợt lóe, bất chợt hỏi: "Tụng kinh niệm phật, cốt cần một lòng hướng phật.

    Nào có người nào lại đi đếm từng chữ một, đi tính toán trong đó có bao nhiêu câu nói lặp lại?

    Vị tiên sinh này là Trung Nguyên danh sĩ, một bụng kinh văn, chắc là tứ thư ngũ kinh thi từ ca phú tất cả đều thuộc nằm lòng chứ?"

    Lục nhân gia kiêu ngạo cười nói: "Đương nhiên, không cần tiểu nhân ngươi xen vào!"

    Đinh Hạo cười lạnh: "Một khi đã như vậy, tại hạ thật xin hỏi tiên sinh, bên trong bộ thứ nhất của (4) , không biết có bao nhiêu câu: tử viết?"

    *****

    Chú thích:

    (1), (2): Tu Đạt Đa trưởng giả là đại thần vương tộc của Ba Tư, hắn thích làm người khác vui, rất tử tế với người tế bần cùng người cô quả, nên được xưng là cô độc trưởng giả,

    Tu Đạt Đa lấy vàng phủ kín toàn bộ lâm viên tạo thành một tịnh xá.

    Ươc chừng tịnh xá này chiếm tám mươi khoảnh đất, dài một ngày sáu trăm thước Anh, rộng bốn trăm năm mươi thước Anh ( thước Anh = 0.3048 mét), ngoài ra phòng ốc có khoảng một ngàn hai trăm chỗ, điều khác biệt là chỗ để dân chúng đánh kiền trùy ( kiền trùy: tiếng phạn có nghĩa là chông, khánh, mõ, ...trong chùa) có chừng 120 nơi .

    Theo như vậy thì đây là chùa chiền hùng vĩ bậc nào.

    Dùng vàng phủ kín toàn bộ lâm viên được mọi người đời sau gọi là " Kim chuyên phô địa."

    --- Tự dịch: nguồn tiếng trung.( có thể có chút nhầm lẫn mọi người bỏ quá )

    (3) Pháp Hoa Kinh: Kinh Pháp Hoa là bộ kinh đại thừa gồm bảy quyển tổng cộng là hai mươi tám phẩm, suốt hơn sáu vạn lời, nghĩa lý sâu xa, kinh văn rộng lớn, chứa đựng tâm nguyện và phương tiện huyền diệu ngời sáng của Phật và Bồ-Tát.

    (4): Tứ Thư: Tứ Thư (四書 Sì shū) là bốn tác phẩm kinh điển của Nho học Trung Hoa, được Chu Hy thời nhà Tống lựa chọn.

    Chúng bao gồm:

    1.

    Đại Học (大學 Dà Xué)

    2.

    Trung Dung (中庸 Zhōng Yóng)

    3.

    Luận Ngữ (論語 Lùn Yǔ)

    4.

    Mạnh Tử(孟子 Mèng Zǐ)

    Thông thường người ta hay nói là: Tứ Thư Ngũ Kinh.

    Tứ Thư và Ngũ Kinh hợp lại làm 9 bộ sách chủ yếu của Nho giáo.

    Các sách này còn là những tác phẩm văn chương cổ điển của Trung Quốc.

    Sự học của Nho giáo có nhiều lý tưởng cao siêu, nhưng có thể nói một cách vắn tắt là: sự học chú trọng ở luân thường đạo lý, chủ trương biến hóa tùy thời, sự vụ thực tế nên không bàn đến những cái viển vông ngoài sinh hoạt của con người nơi trần thế.

    ( Theo: http://vi.wikipedia.org/wiki/Tứ_thư)

    Chương 49: Lục danh sĩ đầu đào tu báo lý.

    "Ách..."

    Nghe Đinh Hạo hỏi, Lục đại danh sĩ nhất thời nghẹn họng, bộ đầu tiên là (1), hắn thật sự đọc làu làu, nhưng chưa từng làm công việc nhàm chán là thống kê bên trong có bao nhiêu câu viết như vậy, giờ Đinh Hạo hỏi, chẳng lẽ hắn phải đương trường lẩm nhẩm, bấm đầu ngón tay đi tính toán một phen?

    Từ tri phủ tuy rằng buồn bực hắn kiêu căng vô lễ, nhưng hắn rốt cuộc gì cũng là người mình mời đến, dù sao cũng không thể để cho hắn bị lăng nhục ở nơi đông người, vì thế liền cười ha ha, đứng dậy nói: "Nhân gia huynh, việc này là do huynh không phải rồi, hôm nay là ngày đại thọ của lão thái quân, chúng ta hẳn là phải làm cho lão thọ tinh vô cùng cao hứng mới đúng.

    Huynh đầy bụng cẩm tú, như thế nào lại cùng với người khác tranh luận vấn đề nhàm chán như vậy?

    Hôm nay quan thân nhân vật nổi tiếng đều tập trung tại nơi đây, lại có đồ ăn được chế biến khéo léo, rượu ngon hiếm có, mọi người không bằng làm một cái tửu lệnh để giúp vui thế nào?

    Tới tới đi..."

    Nói xong Từ tri phủ liền tiến lên kéo Lục nhân gia, đồng thời như tùy ý liếc mắt với Đinh Hạo một cái.

    Đinh Hạo thấy Từ tri phủ ngầm có ý cảnh cáo, rất nhanh suy tính, cảm thấy nếu như làm cứng tới cùng quả thật được cái nhỏ mà mất cái lớn, liền nhịn oán giận, xoay người về phía Đinh Ngọc Lạc thấp giọng nói nói: "Đại tiểu thư mời về chỗ ngồi đi thôi ", Đinh Ngọc Lạc cảm kích nhìn hắn một cái, chân thành trở về chỗ ngồi.

    Đinh Hạo lại quay về phía Trình lão thái quân làm một khuôn mặt tươi cười nói: "Lão thọ tinh, tại hạ lỗ mãng , mong ngài lão nhân gia đừng giận."

    Trình lão thái thái thấy hắn đem kia tên danh sĩ đáng ghét làm cho mất mặt, vui tươi hớn hở nói: "Không sao, không sao, hôm nay lão thân mừng thọ, làm phiền Hạo tiểu ca đến thăm, lát nữa còn phải uống thêm vài chén rượu mới tốt."

    Nói xong lấy từ trong khay ra một phong tiền lì xì, cười dài đưa tới tay Đinh Hạo.

    Đinh hạo tạ ơn, nhận tiền lì xì rồi tự quay lại chỗ ngồi, Từ tri phủ thấy Lục nhân gia nét mặt không hài lòng, lại có ý làm náo loạn tiếp, vội vàng nói: "Đi đi đi, chúng ta làm một cái tửu lệnh, nhanh nhanh một chút nào."

    Lục nhân gia nhíu mi nói: "Không cần đi, nơi đây người nhiều như vậy, nếu mỗi người nghĩ ra một câu, thì cần gì phải tốn thời gian chứ?"

    Ở bên cạnh, Quảng Nguyên thông phán Trương Thắng Chi cười nói: "Không cần thứ gì cả , chúng ta đều là người bình thường, cần gì phải tô vẽ, chỉ cần Trình tướng quân, Từ đại nhân, Lục tiên sinh, cùng vài vị nhân vật có chút văn chương mỗi người đưa ra trước một câu, ứng hoà lẫn nhau, thế nào?"

    Trình Thế Hùng nghe nói đến chuyện “chơi chữ”, vội vàng xua tay nói: "Ai, Trương đại nhân giễu cợt , lão Trình ta có nhận biết chữ, chữ cũng không nhận biết ta đây, chuyện như thế này thực so với ra trận giết địch còn muốn khó xử hơn nhiều, ta làm không được.

    Nhóm người đọc sách các ngươi tới ngâm thi phú là tốt rồi, ta đây chỉ tùy ý nghe là được.”

    Từ tri phủ nghe xong liền điểm tướng nói: "Nếu như thế, chúng ta làm một bữa tiệc đi, Bản phủ tính một câu, Lục huynh tính một câu còn có...

    Khương giáo thụ, Đỗ cử nhân, chúng ta bốn người liền làm một bài tửu lệnh, đừng để mọi người cười chứ."

    Hắn là tiến sĩ hai bảng, tri phủ Quảng Nguyên, học vấn tất nhiên là có, Lục nhân gia là danh sĩ Trung Nguyên nổi danh, học vấn tất nhiên không cần phải nói, còn Khương Việt Khương giáo thụ là thầy giáo ở Quảng Nguyên học phủ, rất nhiều người muốn mời gọi, hiện giờ đã được Triều Đình đề bạt làm tiến sĩ trường thái học, ít ngày nữa sẽ đi nhậm chức, cũng là bậc túc nho, chỉ có Đỗ Chi Văn là thanh niên mới hơn ba mươi tuổi, nhưng ở địa phương này cũng là người rất có danh vọng.

    Đỗ Chi Văn thấy nhắc tới hắn, được sủng ái mà lo sợ cười nói: "Đệ tử cảm thấy không đủ tư cách, nhưng được lão đại nhân nhắc tới, đành phải tự thẹn ứng đối.

    Nhưng không biết lệnh quan (người cầm đầu-chủ trì trong bàn tiệc) lần này do ai làm đây?"

    Khương giáo thụ vuốt râu cười nói: " lệnh quan lần này...

    Tự nhiên là do Lục tiên sinh làm."

    Trong bốn người này, Từ Phong Thanh là tri phủ, Khương Việt là giáo thụ, luận quan chức Từ Phong Thanh lớn nhất, luận tuổi Khương giáo thụ lớn nhất, nhưng luận danh khí là Lục nhân gia lớn nhất.

    Lục nhân gia việc nhân đức không nhường ai, cũng không chối từ, nhân tiện nói: "Tốt lắm, lão hủ đành nhận vậy . nhưng mà khi l làm lệnh quan này, nhất định phải biết tửu lệnh như quân lệnh, nếu ai đáp không được, cần phải phạt rượu 3 chén."

    Mọi người liên thanh đáp ứng, Lục nhân gia trầm ngâm nói: " Tửu lệnh nên bắt đầu thế nào cho tốt đây?"

    Suy nghĩ một lát, hắn đột nhiên vỗ tay cười nói: " Tửu lệnh a, đã có.

    Tửu lệnh này của chúng ta, liền chích 3 câu, một câu đầu, phải dùng từ danh trong (2), câu tiếp theo phải dùng một ca khúc bài danh, câu cuối phải dùng một câu thơ cổ chỉ mùa thu, trong câu thơ còn phải có một chữ chỉ hoa.

    Mọi người rõ ràng chưa."

    Bên này vừa nói muốn làm tửu lệnh, bốn phía liền trở lên yên tĩnh, cho nên Đinh Hạo ngồi ở đàng xa cũng nghe thấy rành mạch, vừa nghe muốn đi tửu lệnh cũng cần phải có học vấn nhiều như vậy, không khỏi thầm kêu một tiếng may mắn.

    May mắn là lúc tới thời đại này, hắn không phải giả mạo văn nhân tài tử, bằng không đã sớm bị chửi bới, kêu gào đuổi đánh.

    Chớ nói hắn ngay cả mấy bài thi từ nổi danh nhất đều thuộc lòng không được đầy đủ, mà cho dù “Đường Thi tam bách thủ, Tống Từ ngũ bách khuyết” (3)hắn tất cả đều không thuộc, nếu thật sự phải xông ra hàng đầu, cùng văn nhân mặc khách kết giao, liền lộ chân tướng ngay tức thì.

    Tựa như cái tửu lệnh này, vốn là nhóm văn nhân xã giao trả lời hằng ngày, trong kết giao lại là một việc nhỏ rất bình thường, nhưng mà chỉ một câu tửu lệnh, lại phải có một từ trong Kinh Thi, câu đầu trong ca khúc bài danh, một câu thơ cổ, câu thơ cổ này còn phải có chữ hoa, thơ cổ vốn từ ngữ thật sự nội tình thâm hậu đến mức tận cùng, không phải bậc túc nho liệu có thể làm được sao?

    Như vậy trong trường hợp cần đến bản lãnh thực sự, lúc nào cũng có như ở trong cuộc sống hằng ngày của văn nhân mặc khách thời xưa, một cái quy củ thơ từ cơ bản nhất cũng đều không hiểu, bằng bằng trắc trắc cũng không thông, Tứ thư, Ngũ kinh, Luận ngữ Mạnh Tử toàn bộ đều không bằng được người ta, ở trong mắt văn nhân cơ bản chính là người thất học, người như vậy có cái điểm yếu chí tử chính là, thơ từ, như vậy có thể thành công giả mạo thành tài tử danh sĩ sao?

    Thời gian hắn bị lộ mặt thật tuyệt không vượt qua hai mươi tư giờ.

    Lục nhân gia làm lệnh quan, tự nhiên sẽ là người đi đầu, hắn trầm ngâm một lát, nói:

    “Tái sậu xâm xâm, túy hoa âm, xuất môn câu thị khán hoa nhân." (4)

    ( Bỗng nhiên lại đông vui, say hoa đẹp, ra xem toàn người ngắm hoa thôi.)

    Bên cạnh lập tức có người cao giọng trầm trồ khen ngợi, Từ tri phủ cùng Khương giáo thụ khiêm nhường một lát, liền từ Từ tri phủ tiếp được một câu, hắn suy nghĩ một lát, nói:

    "Ngã hữu gia tân, túy thái bình, nhân diện đào hoa tương ánh hồng." (5)

    ( Khách quý tới chơi nhà, say thái bình, mặt người hoa đào càng thêm hồng.)

    Khương giáo thụ suy tư một lát cũng đã nghĩ ra đáp án rất tốt, liền buột miệng nói tiếp:

    "Công hầu kiền thành, đắc thắng lệnh, túy văn hoa khí thụy văn oanh." (6)

    ( Công hầu giữ thành, may mắn thắng, say thấy hương hoa ngủ mơ oanh ca.)

    Đỗ cử nhân suy tư một lúc lâu, đỏ mặt vừa định nâng chén tự phạt, đột nhiên nhớ tới một câu, vội hỏi:

    "Tam ngũ tại đông, nhất điểm hồng, đào hoa y cựu tiếu xuân phong." (7)

    ( Đông qua ba năm, một điểm hồng, hoa đào vẫn vậy cười gió xuân.)

    Lục nhân gia nghe xong ung dung nói: " Lệnh này của Đỗ cử nhân vốn là tốt, nhưng câu Hoa đào y cựu tiếu xuân phong cùng câu của Từ tri phủ Nhân diện đào hoa tương ánh hồng(8) lại cùng một bài thơ, sợ là không được hay cho lắm."

    Đỗ cử nhân mặt đỏ lên, tự giễu nói: "Đúng đúng, so với ba vị đại tài, Đỗ mỗ tự nhận không bằng, xin chịu phạt 3 chén rượu."

    Lập tức tự châm 3 chén, nhất nhất uống cạn, nhưng lại có vẻ rất sảng khoái.

    Cứ như vậy luân phiên đối đáp, hết một vòng lại tiếp một vòng, Trình Thế Hùng ngồi ở bên cạnh trừng đôi mắt mờ mịt, hoàn toàn không không hiểu gì hết, Trình lão thái thái ở cùng một bàn, nghe mà buồn ngủ ngáp dài, Từ tri phủ đi tửu lệnh vốn là để hòa hoãn tình hình lúc đó, hiện giờ không khí một lần nữa hòa hợp trở lại, thấy mẫu tử Trình tướng quân đã lộ vẻ không kiên nhẫn nổi, liền cười nói: " Ha ha, Bản phủ cảm thấy bắt đầu say rồi, cứ tửu lệnh tiếp nữa thì nguy.

    Nhân gia huynh a, cầm khúc của ngươi như tiên nhạc luân âm, thiên hạ nhất tuyệt, sao không trước mặt mọi người khảy một bản, cho cái tai của ta được hưởng chút phúc với a."

    Hắn vốn đã biết vị lão hữu rất thích khoe khoang bản lĩnh của mình, bất quá hắn là người tuy rằng rất ngạo mạn, nhưng quả thật cũng có chút bản lãnh thật sự, để cho hắn trước mặt mọi người tấu một khúc, làm thỏa mãn dục vọng của hắn, cùng với đó gián tiếp hướng Trình lão thái quân bồi tội , chẳng phải nhất cử lưỡng tiện sao?

    Trình tri phủ một phen khổ tâm, Lục nhân gia sao có thể không biết, hắn ở trong tiếng trầm trồ khen ngợi của mọi người, lại được Khương giáo thụ, Đỗ cử nhân một phen thổi phồng, lúc này mới khoe khoang cười nói: "Được rồi, nhưng mà Trình tướng quân là võ tướng, trong phủ toàn là đao thương côn bổng, cầm tiêu là vật tao nhã như vậy mà cũng có sao?"

    Những lời này của hắn vốn là không có ý xấu, nhưng cách nói như vậy, thật giống như có ý nói người trong phủ tất cả đều là tục vật.

    Trình lão thái quân cùng Trình tướng quân nghe không hiểu, nhưng Trình phu nhân cùng Đường Diễm Diễm hai cô cháu không hẹn mà cùng đem mày liễu nhíu lại, cùng nhìn về hướng Lục nhân gia, trong mắt thật sự đã có phần tức giận, vậy mà hắn vẫn chưa phát giác, vẫn còn dương dương tự đắc.

    Trình phu nhân lớn giọng nói: "Người đâu, lấy cây đàn của ta đến đây."

    Bên cạnh liền có thị tỳ vội vàng chạy vào bên trong, chỉ chốc lát mang một khối cầm đến, lại có gã sai vặt chuẩn bị án thư(chỗ để đặt đàn lên), Lục nhân gia cũng quên mất mới vừa rồi bị Đinh Hạo chất vấn làm cho lúng túng, thản nhiên vui sướng uống một chén rượu, lúc này mới đi đến ngồi xuống, nhẹ nhàng đánh một cái vào dây đàn, kinh ngạc nói: "Hảo cầm, hảo cầm, đáng tiếc...

    Đáng tiếc..."

    Nhìn hắn vẻ mặt thương xót, giống như là đang thương tiếc cho một khối hảo cầm như vậy, lại còn cố tình dừng ở người Trình Thế Hùng như muốn ám chỉ hắn đến một chữ cũng không biết chỉ là một tên vũ phu trong nhà, hai cô cháu Trình phu nhân nghe xong lại tức giận.

    Mẫu tử Trình tướng quân tuy nói không nhìn được chữ nghĩa sâu xa, nhưng đạo lí đối nhân xử thế so với rất nhiều người còn từng trải phong phú hơn nhiều, nghe ý tứ trong câu nói đó, trong lòng cũng có chút tư vị không vui.

    Lục nhân gia coi như bên cạnh không có người, đem cầm huyền điều chỉnh, hai tay áo trải ra, hai mắt nhìn quanh một vòng, mười ngón tự nhiên khoan thai xoa nhẹ lên dây đàn, nhất thời tiếng đàn từ từ vang lên, tiếng đàn như nước chảy mây trôi, thanh âm trong vắt như khoảng không minh, vô cùng êm tai, người bên ngoài chưa say, Lục đại danh sĩ đã tự say trong đó, không thể tự thoát ra được .

    Đinh hạo một bên nhìn thấy toàn bộ thì cười nói: " Tên gia hỏa này, thật là một tên tự kỷ (gần như tự sướng)."

    Sau khi Lục nhân gia ung dung đánh xong một khúc đàn, dư âm vẫn còn văng vẳng bên tai, lượn lờ không dứt, đám người Khương giáo thụ, Đỗ cử nhân sau khi tỉnh táo vẫn còn tiếc nuối mãi không thôi, cùng lớn tiếng khen hay.

    Từ tri phủ trên mặt cũng lộ ra ý cười: mặc kệ như thế nào, tên bạn đồng môn này cũng là kẻ có thực tài, tuy rằng lời nói cao ngạo, làm cho người sinh ghét, nhưng cuối cùng cũng cho hắn chút mặt mũi.

    Hắn mới vừa có chút vui mừng, Lục nhân gia kia như sợ thiên hạ không loạn lại bắt đầu gây chuyện, nguyên lai khi hắn gảy đàn, giống như xuất thần ra khỏi thực tại, đợi đến khi tiếng đàn ngân nga đến hết, mới mở mắt, liền thấy Trình Thế Hùng thần sắc vẫn như thường, thế là cái tính ngông cuồng lại nổi lên.

    Hắn vốn là người cậy tài khinh người, một khi thấy việc không vừa mắt là không coi ai ra gì, mà việc kia lại là việc mà hắn không thể chịu đựng được, lập tức cố nén không tức giận, ha hả cười nói: "Ha ha, chút tài mọn, bị mọi người chê cười.

    Trình Tướng Quân là hổ tướng trấn thủ một phương của Triều đình, tiểu kĩ như vậy chắc là sẽ không để vào mắt, không bằng xin mời Trình tướng quân trước mặt mọi người múa một hồi kiếm xem sao, ngươi và ta một văn một võ, một cầm một kiếm, cũng có thể tính là tạo ra một đoạn giai thoại ở Quảng Nguyên này à."

    Trình lão thái quân vừa nghe xong trong lòng liền có chút không vui, các lão thái thái ở nông thôn rất là kiêng kị mấy chuyện này, trong buổi lễ đại thọ của mình, lại khiến đứa con của chính mình đem bảo kiếm chói lọi ra đùa giỡn đến đùa giỡn đi? như vậy còn ra thể thống gì nữa!

    Họ Lục này là con cáo sống dài quá, hay là con bọ sống lâu năm trên người con cẩu a, như thế nào lại không biết ngại chuyện?

    Trình Thế Hùng nhướng mày, nghĩ thầm, rằng: " lão hóa này thật đúng là tên không có mắt, Từ tri phủ cũng thật sự là, còn nói chuyện gì mời danh sĩ đến để cho buổi lễ thêm hoành tráng, thế này không phải là làm cho lão nương ta ấm ức trong lòng sao?

    Thôi, đành múa một hồi kiếm, khẩn trương ứng phó với hắn cho xong việc, tên này sống lâu quá thành ra thối miệng, tránh cho hắn sinh sự rồi rước cái bực mình không đâu."

    Nghĩ đến đây, Trình Thế Hùng liền đứng dậy nói: "Tốt, Lục tiên sinh đánh đàn, ta đây...

    Liền múa một hồi kiếm.

    Đến đây, lấy cho ta phối kiếm đến đây!"

    *******

    Chú Thích:

    (1) Luận Ngữ: là một trong Tứ Thư

    (2) Kinh Thi : Kinh Thi (詩經 Shī Jīng) là một trong năm quyển Ngũ Kinh tương truyền do Khổng Tử san định từ những câu ca dao của nhân dân Trung Hoa thời Xuân Thu.

    (3) Đường Thi: Thơ Đường hay Đường thi (chữ Hán:唐诗) là toàn bộ thơ ca đời Đường được các nhà thơ người Trung Quốc sáng tác trong khoảng từ thế kỉ 7 - 10 (618 - 907).

    Các sáng tác của hàng nghìn nhà thơ đời Đường được bảo tồn trong cuốn Toàn Đường thi gồm 48.900 bài.

    Đời Thanh chọn 300 bài do Hành Đường và Trần Uyển Tuấn bổ chú thành "Đường thi tam bách thủ" được phổ biến rộng rãi ở Trung Quốc, Việt Nam...

    Tống Từ: Các bài từ thời Tống, tiêu biểu là tác phẩm (Bồ Tát Man)

    (4) : Túy Hoa Âm – Tên một bài thơ của Lý Thanh Chiếu (Lý Thanh Chiếu (chữ Hán: 李清照, 1084 - mất khoảng năm 1151), hiệu Dị An cư sĩ (易安居士), là nữ tác gia chuyên sáng tác “từ” nổi tiếng thời nhà Tống, (Trung Quốc).

    Theo đánh giá của nhà văn Lâm Ngữ Đường (林語堂), thì bà là nữ thi nhân bậc nhất Trung Hoa.)

    (5) Túy Thái Bình là tên một làn điệu, cũng là tên ca khúc lưu truyền thời Tống

    (6) Đắc Thắng Lệnh - lên của một làn điệu truyền miệng, cũng là tên của bài hát.

    (7) Nhất điểm hồng. – Tên một ca khúc do Tạ Đình Phong biểu diễn trong ( Thế Kỉ Dự Ngôn -世纪预言)

    (8) Hai câu trong bài《 đề đô thành nam trang 》của Thôi Hộ(618-907)

    * Câu thơ cuối cùng của Khương giáo thụ: Túy văn hoa khí thụy văn oanh – là một câu thơ trong bài Xuân Hiểu – của Nguyên Chẩn (Nguyên Chuẩn 元稹 (779-831) tên chữ là Vi Chi 微之, người Lạc Dương, Hà Nam, gia đình quan lại, làm Thượng thư Tả thừa, có quan điểm chính trị và văn học gần gũi với Bạch Cư Dị, chủ trương tác phẩm phải giàu tính hiện thực, nên người đương thời gọi là Nguyên-Bạch.)

    * Câu thơ cuối cùng của Lục danh sĩ là: Xuất môn câu thị khán hoa nhân – là câu thơ trong bài Thành Đông Tảo Xuân - 城東早春 của Dương Cự Nguyên (Dương Cự Nguyên 楊巨源 tự Cảnh Sơn 景山, người Hà Trung 河中, đỗ tiến sĩ năm Trinh Nguyên thứ 5 (790) đời Đường.)

    Chương 50: Tiểu quản sự ấu độc đỉnh lão nho.

    Bởi vì thời Ngũ Đại rất loạn, việc võ tướng soán ngôi vua xảy ra như cơm bữa, chuyện thay đổi hoàng đế diễn ra liên miên, cho nên Đại Tống sau khi lập quốc vô cùng chú ý ước thúc binh quyền, từng có nghiêm lệnh quy định.

    Đại tướng cầm binh cho dù quý phủ thân binh cũng không cho vượt qua ba mươi người, nếu như có vượt qua liền bị nghi ngờ là tạo phản, một khi bị người khác tố giác, cho dù không mất đầu cũng bị bãi quan, mất chức .

    Nhưng Tây Bắc khu hiện giờ là biên giới đang diễn ra chiến tranh, vốn nơi này có rất nhiều kiêng kị, hơn nữa dân nơi đây có tính thượng võ, tướng quân phủ đệ lại cần đề phòng sâm nghiêm, Trình tướng quân phủ thân binh vượt quá ba trăm người, nhưng mà hôm nay đại thọ lão mẫu, nếu cho quân sĩ mặc đầy đủ giáp trụ mà đứng gác thì không khí có vẻ hơi nặng nề, cho nên bọn thị vệ mới ít đi, những người lưu lại cũng đều thay đổi thường phục.

    Sau tiếng quátTrình Thế Hùng, lập tức có vài tên thân binh mặc thường phục chạy về phía sau đến khu luyện tập võ nghệ, chỉ chốc lát liền đem bội kiếm của Trình Thế Hùng đến.

    Trình Thế Hùng chỉnh sửa lại quần áo, cầm lấy kiếm ở tay, trông uy mãnh như bạch hổ xuống núi, đột nhiên "Sang lang" một tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm như vẽ thành một đường dài màu bạc, một tiếng rồng ngâm không dứt bên tai, thực giống như thần long trên chín tầng mây ngâm nga một tiếng, dư âm lượn lờ chảy tới mặt đất. tạo ra uy phong rất dọa người.

    Trình Thế Hùng là con nhà võ, khi thay đổi quần áo bình thường trông rất đơn giản tầm thường, cũng không có chỗ nào khác biệt mọi người, nhưng khi hắn cầm kiếm nơi tay, khí độ lại khác hẳn, Đinh Hạo dường như thấy được thế nào là mãnh tướng thời cổ đại, ánh mắt như điện, mặt đen râu dài, sát khí tỏa ra bức người.

    Hắn nín thở ngưng thần, hai mắt nhìn tập trung trước mũi kiếm, cũng không nói lời khách sáo, đợi cho tinh thần ổn định, đột nhiên thanh kiếm vung lên, thân tùy kiếm chuyển, ào ào vũ khởi. kiếm vũ hắn đang dùng tuyệt đối là kiếm pháp giết người, tiền thính để trống vốn rất lớn, hắn múa kiếm chỉ một lát liền làm cho cả sảnh đường điện quang ào ào, sấm vang gió giật, kinh tâm động phách, sắc bén vô cùng.

    Một tòa đại sảnh to như vậy, nhưng lại giống như tất cả không gian đều bị chiếm cứ trong bàn tay hắn cùng với một thanh trường kiếm vậy.

    Đường Diễm Diễm thấy vẻ mặt của quan thân danh sĩ, cố ý đề cao tiếng nói: "Trong Đại Đường Tam tuyệt, kiếm pháp của Bùi tướng quân chính là đứng đầu, hôm nay chư vị có thể nhìn thấy, cũng coi như có phúc."

    Lục nhân gia cũng biết đôi chút về kiếm vũ, thấy kiếm pháp quá sắc bén như vậy, vốn đang âm thầm kinh ngạc, vừa nghe tên Bùi tướng quân kiếm, ngón tay nhất thời run lên, cơ hồ sém chút nhổ rụng cả chòm râu.

    Đỗ cử nhân thiếu kiên nhẫn, thất thanh kêu lên: "đó là...

    đó là Bùi tướng quân kiếm pháp?

    Công Tôn đại nương sáng chế là tên của bộ kiếm pháp này a!"

    Kiếm pháp của Công Tôn đại nương?

    Cả sảnh đường tân khách nghe xong lúc này mới ồ lên, rất nhiều người cũng không biết Bùi tướng quân là ai, nhưng lại biết Công Tôn đại nương. nhân vật truyền kỳ trong phong trần, bao giờ so với võ tướng văn thần của triều đình cũng có sức cuốn hút hơn ở dân gian.

    Bùi Mân tướng quân là một võ tướng giai đoạn đầu của Đại Đường, kiếm thuật cực kì cao minh, kiếm thuật của hắn được coi là một trong đại Đường Tam tuyệt(*). thời Khai Nguyên hưng thịnh thì đường cung đệ nhất vũ kỹ Công Tôn đại nương cũng theo hắn tập luyện kiếm pháp, kiếm vũ kinh động thiên hạ, trong đó cực nổi danh một bộ kiếm vũ gọi là chính là học từ Bùi Mân. (1)

    Nghe nói khi xưa Thảo Thánh Vương Húc nhìn thấy kiếm pháp của Công Tôn đại nương, liền nghĩ ra tuyệt thế thư pháp như rồng bay phượng múa.

    Thi thánh Đỗ Phủ thời thiếu niên cũng từng xem qua kiếm vũ của nàng, quả là bay bổng như kinh hồng, uyển chuyển như rồng lượn, kiếm khí xuất ra, hùng hồn tiêu sái, sắc bén vô cùng, sau này viết những câu thơ tuyệt vời sau.

    Tích hữu giai nhân công tôn thị

    Nhất vũ kiếm khí động tứ phương.

    Quan giả như sơn sắc tự tang

    Thiên địa vi chi cửu đê ngang.

    Hoắc như nghệ xạ cửu nhật lạc

    Kiểu như quần đế tham long tường.

    Lai như lôi đình thu chấn nộ

    Bãi như giang hải ngưng thanh quang...

    Dịch

    Thuở xưa người đẹp họ Công Tôn

    Kiếm khí múa lên động bốn phương.

    Khán giả vững sơn tâm khiếp đảm

    Đất trời theo điệu múa quay cuồng.

    Chín mặt trời rơi, tên Hậu Nghệ,

    Vững vàng tiên chúa, cỡi lưng rồng.

    Đến tựa thiên lôi thâu sấm sét,

    Dừng múa ánh ngời tỏa biển sông樲)

    Mà hết thảy những điều này, đều xuất phát từ kiếm thuật của Bùi Mân, bộ kiếm pháp của này Trình Thế Hùng, có phải là năm xưa Bùi tướng quân đích thực truyền thụ?

    Chỉ thấy Trình Thế Hùng tay cầm kiếm, kiếm quang như chớp, nơi nơi đều bị dày đặc kiếm khí bao phủ, sáng rực cả gian phòng.

    Trình Thế Hùng di chuyển trong sảnh đường, kiếm quang xoàn soạt phát lạnh hùng hồn vô cùng, thật sự là làm người ta tâm tình hoảng sợ, tâm thần như bị chiếm đoạt.

    Đinh Hạo nhìn không chuyển mắt, hắn lúc này mới biết được cao thủ kiếm thuật chân chính đáng sợ ra sao, bóng kiếm lượn lờ trong phòng sắc bén vô cùng, nếu cho hắn cùng với người như vậy đi so đấu, thì cho dù cả trăm tên Đinh Hạo, sợ cũng không phải đối thủ, hơn nữa làm hắn kích động chính là, đây chính là kiếm vũ kỳ danh thất truyền chỉ nghe thấy trong sử sách... , hôm nay được nhìn thấy tận mắt, quả là cơ hội khó có được.

    Trình Thế Hùng dừng múa, đột nhiên trường kiếm rời tay, ở trên không trung quay mấy vòng, sau đó mũi kiếm thẳng tắp lao xuống, "Khanh" một tiếng, chuẩn xác không sai lệch chui vào vỏ kiếm ở trên tay trái hắn. lúc này trong mắt mọi người vẫn còn lóng lánh cảnh cả sảnh đường nhấp nháy quang hoa vừa rồi. yên lặng một lát, Trình Thế Hùng vừa ha hả cười, vừa thở hổn hển nói: "Trình mỗ không có sở trường, chỉ có một thân võ nghệ này, hôm nay biểu diễn tại tiền đường, làm cho chư vị chê cười, ha hả..."

    Trong sảnh yên tĩnh một lát, đột nhiên bộc phát ra những hoan hô, thanh âm như muốn phá tan cả ốc ngói, Trình lão thái quân cười toe tóe, Trình phu nhân thì vẻ mặt trìu mến nhìn phu quân của mình, xem ra ngoài miệng nàng luôn chê bai Trình Thế Hùng, nhưng ở trong lòng nàng kỳ thật yêu hắn cực kỳ .

    Nghĩ cũng đúng, nếu không có như thế, năm đó Trình Thế Hùng chẳng qua chỉ là tiểu tướng trong quân, nàng thân là Đường gia Đại tiểu thư, nếu không có thích hắn, lại như thế nào ủy thân gả cho hắn?

    Hai người tuổi trẻ khi đó đó chắc hẳn phải có cả một câu chuyện tình yêu rung động đến cả tâm can..

    Lục nhân gia nhìn thấy bộ kiếm pháp đã từng làm Công Tôn đại nương, thi thánh Đỗ Phủ, thảo thánh Vương Húc (3) hết lòng ca ngợi, cũng hoa mắt thần trì.

    Trình Thế Hùng chỉ là một tên thô tục, không ngờ kiếm pháp lại tuyệt diệu như thế, điều này khiến cho Lục nhân gia luôn luôn cao ngạo không coi ai ra gì khó có thể dễ dàng tha thứ, mắt thấy Trình Thế Hùng khuôn mặt ửng hồng, hô hấp dồn dập, Lục nhân gia liền tựa như cười mà không cười, nói: "Bùi tướng quân kiếm pháp đích xác muôn hình vạn trạng, hoa lệ vô cùng làm cho Lục mỗ tưởng như được gặp công Tôn đại nương năm xưa.

    Ha ha, không biết khi Công Tôn đại nương múa kiếm, có như Tướng quân thở hồng hộc, mặt mũi đỏ bừng như bây giờ không đây, ha ha..."

    Hắn tự thấy lời nói này mặc dù mang ý trào phúng, ý tứ giễu cợt nhưng cũng không rõ ràng, Trình Thế Hùng cho dù trong lòng tức giận, cũng không dám trở mặt ngay tại đương trường.

    Dù sao, thi từ văn vẻ tuy ca ngợi công Tôn đại nương rất nhiều, nhưng chưa từng một câu nhắc tới công Tôn đại nương múa kiếm xong rồi thì cũng mệt mỏi thở dốc như Trình Thế Hùng, trong thi từ lưu truyền ai lại đi nhắc đến chuyện này?

    Điều này chính là không có cái để đối chứng.

    Không nghĩ tới hắn vừa dứt lời, chợt nghe một thanh âm nói: "Rắm chó, đúng là đồ rắm chó, thật là một con chó thối tha!"

    Một tiếng mắng kia vang lên rõ ràng, cả sảnh đường trên dưới đều nghe thấy rành mạch, có người nghe xong đã bật cười, đó là Tiểu cô nương họ Chiết yêu cười ngồi ở đàng xa, nàng nghe xong những lời này, nhất thời cười đến nghiêng ngả, xuýt nữa trượt chân ngã cả xuống ghế, nàng vội ngồi thẳng, nhưng hai bả vai vẫn còn rung rung , vì cố nhịn cười mà nước mắt đã lưng tròng.

    Lục nhân gia làm như vậy vốn không tốt, trong sảnh rất rất nhiều người bất mãn, nhưng e ngại hắn danh khí quá lớn, nên cũng không ai ra mặt bác bỏ, cho nên Lục nhân gia vừa nói xong câu này, tất cả mọi người đều nín thở nhìn về phía Trình tướng quân, sợ hắn kiềm chế không được giận dữ.

    Đinh hạo lúc này đã có chút lúng túng, hắn mới vừa rồi buồn bực mà một mình uống liền mấy chén rượu, lại nhìn thấy Trình tướng quân kiếm vũ kinh người, lại nghe Lục nhân gia lời nói thật sự không giống tiếng người, liền mượn rượu hung hung hăng mắng một câu.

    Khi hắn mắng một câu kia, trong đại sảnh đang nhao nhao ồn ào, ca ngợi , nghị luận , ong ong không dứt, một tiếng mắng nói ra vốn sẽ không có người nào nghe được, ai ngờ sau khi Lục nhân gia nói ẩu nói tả một lúc, mọi người đều nhìn phản ứng của Trình Thế Hùng, âm thanh ồn ào tựa dường như có người hiệu lệnh, đột nhiên dừng lại, rốt cuộc thành cháy nhà ra mặt chuột, hắn đen đủi trở thành thằng hề.

    Giờ phút này Đinh Hạo muốn nói nhỏ đi cũng không được nữa rồi, mấy người ngồi gần chỗ biết hắn, đều đang nhìn hắn, mấy người ở xa xa đang tìm người nào nói, cũng rất ăn ý đồng loạt hướng về phía hắn, trước mắt bao người, sao có thể phủ nhận phủ nhận.

    Lục nhân gia tức giận đến mặt mũi trắng bệch, lớn tiếng quát: "Là danh sĩ tài tử nào khinh thường Lục mỗ như vậy, đứng ra nói chuyện!

    "Nói đã nói, dù có nuốt trở lại đi nữa thì đắc tội vẫn là đắc tội , lâm trận rụt rè ngược lại làm cho người ta khinh bỉ, hơn nữa xem ánh mắt Trình lão thái quân và vợ chồng Trình tướng quân, thật không giống tức giận mình phá hoại bữa tiệc của họ, ngược lại có ý đồng tình, ngay cả cây ớt cay nhỏ Đường Diễm Diễm cũng nhìn ta lộ ra điệu tươi cười hiếm có, xem ra bọn họ đối với tên đáng ghét tự cho mình là nhất này chán ghét tới cực điểm rồi...

    Hắc!

    Hiện giờ đã đâm lao phải theo lao, ta vốn không muốn xuất đầu, ai nghĩ thời thế bắt buộc.

    Lục đại danh sĩ, Lục đại cuồng sinh, xin lỗi , voi nó cũng còn sợ chuột, đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc - vua cũng thua thằng liều , ta không sợ thua, ngài lại không được a…

    Đinh Hạo nghĩ vậy, liền chầm chập đứng lên, chuẩn bị một chút, cười to một tiếng, cất cao giọng nói: "Ở đâu có nhiều danh sĩ tài tử như vậy? thời thế bây giờ, danh sĩ cũng giống như tên bán cải trắng đầu đường, cũng đều là kẻ chẳng đáng tiền.

    Lục tiên sinh xưng hô như vậy, tại hạ thực thực không dám nhận!"

    Ngồi ở gần cửa Chiết cô nương đang rất hăng hái truy tìm người vừa mắng chửi khi nãy, vừa thấy dĩ nhiên là hắn, liền vội vã kéo ghế lại sát bàn, tay nâng cằm, hai con mắt tròn xoe thành nguyệt nha nhi, chuyên chú theo dõi diễn biến...

    ****

    Chú thích:

    (1): Hoàng đế nhà Đường đã ban chiếu chỉ tuyên bố, thư pháp của Vương Húc, kiếm thuật của Bùi Mân và thơ của Lý Bạch là “ Đường tam tuyệt”.

    (2) Câu thơ trích từ bài “Quan Công Tôn đại nương đệ tử vũ kiếm khí hành”- “Bài hành xem đại nương Công Tôn múa điệu kiếm khí” của Đỗ Phủ

    (3) Đỗ Phủ: Đỗ Phủ (712 – 770) là một nhà thơ Trung Quốc nổi bật thời nhà Đường.

    Cùng với Lý Bạch, ông được coi là một trong hai nhà thơ vĩ đại nhất Trung Quốc.

    Tham vọng lớn nhất của ông là có được một chức quan để giúp đất nước, nhưng ông đã không thể thực hiện được điều này.

    Cuộc đời ông, giống như cả đất nước, bị điêu đứng vì Loạn An Lộc Sơn năm 755, và 15 năm cuối đời ông là khoảng thời gian hầu như không ngừng biến động.

    Mặc dù không nổi tiếng từ đầu, những tác phẩm của ông gây ảnh hưởng nhiều đến cả văn hóa Trung Quốc và Nhật Bản.

    Ông từng được các nhà phê bình Trung Quốc gọi là Thi sử và Thi thánh.

    Đối với độc giả phương Tây, tầm vóc các tác phẩm của ông sánh ngang với "Virgil, Horace, Ovid, Shakespeare, Milton, Burns, Wordsworth, Béranger, Hugo hay Baudelaire.

    Chương 51: Cuồng tựu cuồng đáo để.

    Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Lục nhân gia giận tím mặt, Đường Diễm Diễm kinh ngạc nhìn Đinh Hạo, người này, mỗi lần đều làm cho nàng có cảm giác không giống nhau.

    Lần đầu tiên, hắn chật vật bỏ trốn mất dạng, lưu cho nàng ấn tượng đầu tiên là ăn nói vụng về.

    Lần thứ hai, hắn miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, có thể biến sắt thành vàng, đổi trắng thay đen, thật là có tài ăn nói; lần thứ ba, hắn ở trước mặt Tần công tử giả ngốc, điển hình là một điêu dân.

    Mà hiện tại…

    “Lại là ngươi?

    Xuất thân đê tiện ngôn ngữ thô tục, cố làm ra vẻ huyền bí, thật sự là đáng ghét.

    Một tiện dịch hạ nhân nói chuyện như thế không biết trời cao đất rộng, xem ra quy củ ở Quảng Nguyên phủ không được hay lắm.”

    Lục nhân gia bất âm bất dương mà cười trào phúng, hắn nói những lời này cơ hồ đắc tội với tất cả mọi người.

    Lúc bấy giờ quan niệm giai cấp so với đời sau mạnh hơn gấp trăm lần.

    Đinh Hạo không phải người vùng núi, nhưng dù sao cũng là người Tây Bắc, hắn so sánh với danh sĩ Trung nguyên, vốn cảm thấy khá gần, hắn nói những lời này, trừ bỏ Từ tri phủ, Khương giáo thụ.

    Đỗ cử nhân, mọi người đều nhất trí với Đinh Hạo.

    Đinh Hạo ngẩng mặt lên, ngang nhiên nói: "Hoa sen sinh ra nghèo hèn, nhìn thấy bẩn thỉu, lại băng thanh ngọc khiết, không nhiễm một hạt bụi, ngược lại nhiều người tự cho mình là giỏi giang là danh sĩ nổi tiếng, bề ngoài ra vẻ đạo mạo, trong thâm tâm nam đạo nữ xướng, lòng dạ hẹp hòi, không coi ai ra gì.

    Lục đại danh sĩ tài trí hơn người, lịch duyệt thiên hạ, chẳng lẽ cũng là hạng tục nhân sao?”

    Lục nhân gia thốt nhiên mắng: "Tiểu tử vô lễ, đồ hỗn trướng, ngươi chính là một tiện dịch nô bộc, cũng dám hướng lão phu khua tay múa chân!”

    Thông pháTrương Thắng đứng một bên chỉ lo hai người nháo lên, đai nhân nhà mình mất mặt, vội đứng dậy nói: "Định Am tiên sinh ngài là danh sĩ Trung nguyên, chính là nhân vật cao quý, ngươi là hậu sinh tiểu tử không nên vô lễ với tiên sinh, còn không mau mau lui ra.”

    Định Am tiên sinh là hiệu của Lục nhân gia, nhân hắn là bạn tốt của Từ tri phủ, vì vậy Trương thông phán liền gọi tôn hiệu.

    Đinh Hạo tự biết hiện giờ đã đâm lao thì phải theo lao, hắn hoặc là kiên định đứng về phía Trình Thế Hùng, hoặc là cuốn gói rời đi, không có con đường thứ ba để lựa chọn, cho nên biết rõ Trương thông phán cố ý can ngăn, cũng không thể cảm kích, liền hướng hắn vái chào nói: "Xin hỏi vị đại nhân này, hắn nói chính mình là Trung nguyên danh sĩ, không biết là triều đình sắc phong, hay là sĩ lâm đề cử?

    Có khi hắn tự mình thổi phồng, chạy tới Trình tướng quân quý phủ hết ăn lại uống, đại nhân trung hậu, chớ để bị hắn lừa mới phải.”

    “Ngươi ngươi…”

    Lục nhân gia tức giận cùng cực, chỉ vào Đinh Hạo cả người run run, nhất thời nói không ra lời, Đinh Hạo trừng mắt nói: "Như thế nào, nói vậy sai oan uổng cho ngươi sao?

    Há mồm ngậm miệng tự thừa nhận là danh sĩ, cũng không biết thi từ văn chương nào của ngươi lưu truyền hậu thế!

    Ngoại trừ ăn nói xằng bậy khắp nơi với thiên hạ, thì ngươi đã làm được điều lợi gì cho dân chúng.

    Ta không hiểu thi từ, cũng nhận không được mấy chữ, chính là từng nghe một lão ăn mày họ Hồng đến làng ta xin cơm ngâm qua vài câu, nghe cũng có thể so với người có học vấn, ngươi nói ngươi là danh sĩ tài tử, ta lại nói lão họ Hồng nọ ngâm vài câu thi từ, ngươi có thể so sánh cùng hắn, tái xưng danh sĩ cũng không muộn.”

    Lục nhân gia giận quá mà cười: ” Hậu sinh tiểu tử, ở trước mặt lão phu mà bừa bãi như vậy, dám lấy một lão khất cái đánh giá cùng lão phu, tốt tốt lắm, thật sự là hậu sinh khả úy, ngươi hãy nói đi, lão phu xin được chỉ giáo!”

    Đinh Ngọc Lạc dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Đinh Hạo, nàng không biết có chuyện gì phát sinh trên người Đinh Hạo, trừ bỏ bên ngoài vẫn là người kia, hắn nội tại dường như thay đổi hoàn toàn, hắn… hắn thật là A Ngốc kia sao?

    Nhưng là…nếu nói không phải hắn, còn có loại giải thích thứ hai sao?

    Đinh Ngọc Lạc nhớ tới biểu hiện của Đinh Hạo cho tới nay, trong đầu một mảnh hỗn loạn.

    Đinh Hạo quyết định phải đạo văn của cổ nhân để uy nhiếp lão gia hoả này, chẳng qua hắn cũng không dám thừa nhận là chính mình viết, tuy nói như vậy có thể bỗng nhiên nổi tiếng, trở thành đỉnh đại danh sĩ nở mày nở mặt, chính là đỉnh đại danh sĩ này nhiều lắm là làm được ba ngày, là trở thành cái đích cho mọi người trong giới văn học đến thử tài.

    Cho nên hắn đem thơ chuyển lên người Hồng lão tiên sinh không có thật kia.

    Đinh Hạo nói: "Lão ăn mày này làm từ, mỗi lần mua rượu uống say xong liền ngâm liên tục, cho nên ta vẫn nhớ rõ, ngươi nghe đây.

    Từ rằng:

    Đại giang đông khứ, lãng đào tẫn.

    Thiên cổ phong lưu nhân vật.

    Cố lũy tây biên, nhân đạo thị, tam quốc chu lang xích bích.

    Loạn thạch băng vân, kinh đào phách ngạn, quyển khởi thiên đôi tuyết.

    Giang sơn như họa, nhất thì đa thiểu hào kiệt

    Đi tới phía đông Trường Gian, sóng vỗ vô cùng.

    Người phong lưu thiên cổ.

    Thành lũy cổ tây biên, người nói rằng, tam quốc Chu Lang Xích Bích.

    Loạn thạch băng vân, sóng dữ ngạo mạn, cuồn cuộn nổi lên ngàn đống tuyết.

    Giang sơn như họa đồ, nhất thời bao nhiêu hào kiệt!”

    Tất cả mọi người nghĩ Đinh Hạo không có học vấn gì, không biết đem thơ văn xoàng xĩnh ở đâu ra đặt cược, đang chờ để cười to một trận, không nghĩ đây là bài từ ngâm ra, từng chữ châu ngọc, mang trong lòng khí phách, chính là của Tô đại học sĩ (1)nổi danh nhất, cho dù không nhận ra cũng nghe ra nó thật hay.

    Đinh Hạo tiếp tục nói :

    "Diêu tưởng công cẩn đương niên, tiểu kiều sơ giá liễu.

    Hùng tư anh, vũ phiến luân cân, đàm tiếu gian, tường lỗ hôi phi yên diệt.

    Cố quốc thần du, đa tình ứng tiếu ngã, tảo sinh hoa.

    Nhân gian như mộng, nhất tôn hoàn lỗi giang nguyệt..."

    “ Xa nhớ Công Cẩn(Chu Du) năm đó, Tiểu Kiều( vợ Chu Du) vừa gả.

    Oai anh hùng, quạt lông khăn chít đầu, cười luận thế gian, cột buồm tan nát.

    Cố quốc lạc cõi tiên, đa tình cười với ta, sớm sinh hoa.

    Nhân gian như mộng, một bình rượu cạn xuống sông…”

    Đinh Hạo nhớ nguyên vẹn quá ít, ngoài đọc (2) ra, chỉ có Liễu Vĩnh tán gái là biết dùng, cái gì mà kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước nhân gian vô sổ….

    Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ.(3) Hiện giờ trong đại sảnh, ngâm từ như vậy, cách điệu hiển nhiên không bằng , cho nên đây là lựa chọn tốt nhất.

    Định am tiên sinh đang muốn cho hắn tan tác tơi bời, đợi nghe xong bài từ này của Tô đại học sĩ, lập tức sụp đổ, tên khất cái này là cái dạng gì mà ngâm ra từ ngữ châu ngọc như vậy?

    Hắn như thế nào ứng đối ?Nhưng nếu không đáp, một đời thanh danh toàn bộ sẽ bị hủy, trong lòng quýnh lên, mồ hôi trên trán đều chảy xuống dưới.

    Vừa thấy tình trạng này, Khương giáo thụ vội đứng dậy nói: “Hậu sinh tiểu tử, nghe được nửa câu thi từ, cũng dám không coi ai ra gì, Lục tiên sinh, ngươi thân phận tôn quý như thế nào, làm gì phải so đo cùng người bình thường như hắn, tự rước lấy chê cười!”

    Người đọc sách rốt cuộc giúp đỡ người đọc sách, hơn nữa hắn lập tức sẽ thăng nhiệm tiến sĩ trường thái học đi vào kinh làm quan, cũng không sợ đắc tội Trình Thế Hùng, về sau còn chạm mặt nhân gia nhiều hơn, nên mới ra mặt vì hắn giải vây.

    Lục nhân gia ngửa mặt lên trời cười ha ha, nhân thể nói: “Khương giáo thụ dạy rất phải, Lục mỗ hiểu rõ đối nhân xử thế, nhưng lại so đo cùng một tên tiện dịch tiểu dân, tự giác cũng thấy buồn cười, ha ha…”

    Đinh Hạo nhìn lên, mới vừa rồi Từ tri phủ còn chơi đùa một hồi, hiện giờ hai vị lão ca này liền muốn diễn trò lừa bịp, muốn rút lui thì rút lui đi, cuối cùng lại nói một câu tiện dịch tiểu dân, đã vậy chúng ta lại chơi tiếp.

    Cổ nhân dạy chúng ta nói: “Không đánh kẻ cùng đường”, Lỗ Tấn(4) tiên sinh dạy chúng ta nói: “Đánh rắn phải đánh giập đầu!”

    Hiện giờ tình thế đang tốt, ta phải ra sức đánh cho ngươi thành chó rơi xuống nước!

    ***

    Chú Thích:

    (1) Tô đại học sĩ tức Tô Thức (Chữ Hán: 苏轼, 8/1/1037–24/8/1101), tự Tử Chiêm, một tự khác là Hòa Trọng, hiệu Đông Pha cư sĩ nên còn gọi là Tô Đông Pha, là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng Trung Quốc thời Tống.

    Ông được mệnh danh là một trong Bát đại gia Đường Tống.

    (2): Niệm Nô Kiều: một bài từ nhớ về Xích Bích của Tô Đông Pha.

    (3) Tần Quán 秦觀 (1049-1100) tự Thiếu Du 少游, Thái Hư 太虛, hiệu Hoài hải cư sĩ 淮海居士, người Cao Bưu (nay thuộc tỉnh Giang Tô).

    Ông từng là học trò và kết hôn với em gái của Tô Thức.

    Tô Thức từng khen Thiếu Du có tài Khuất Nguyên, Tống Ngọc.

    Ông từng làm quan tới chức Quốc sử biên tu, sau bị cách chức.

    Bài từ của ông phong cách uyển chuyển, trước tác của ông có tập "Hoài hải từ".

    鵲橋仙

    纖雲弄巧,

    飛星傳恨,

    銀漢迢迢暗度。

    今風玉露一相逢,

    便勝卻人間無數。

    柔情似水,

    佳期如夢,

    忍顧鵲橋歸路!

    兩情若是久長時,

    又豈在朝朝暮暮

    Thước Kiều Tiên.

    Tiêm vân lộng xảo,

    Phi tinh truyền hận,

    Ngân Hán điều điều ám độ.

    Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng,

    Tiện thắng khước nhân gian vô số.

    Nhu tình tự thuỷ,

    Giai kỳ như mộng,

    Nhẫn cố thước kiều quy lộ!

    Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì,

    Hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ ?

    Dịch thơ:

    Mây nhẹ tươi đẹp,

    Sao bay hối hận,

    Thầm qua sông Ngân vời vợi.

    Gió vàng sương ngọc khẽ gặp nhau,

    Nhân gian ai biết mấy lần gặp nhau.

    Tình mềm như nước,

    Ngày cưới như mơ,

    Cầu Thước một đường về.

    Hai tình nếu như mãi lâu dài

    Há phải hoàng hôn sớm tối buồn.

    (4) Lỗ Tấn (chữ Hán phồn thể: 魯迅; chữ Hán giản thể: 鲁迅; bính âm: Lǔ Xùn; 25 tháng 9, 1881– 19 tháng 10, 1936) là nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc.

    Ông được giới nghiên cứu văn chương coi là người đặt nền móng cho văn chương hiện đại Trung Quốc và là bậc thầy của thể loại truyện ngắn.

    Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là AQ chính truyện.

    Chương 52: Gia Cát võ hầu mắng Vương Lăng..

    Đinh Hạo hừ lạnh một tiếng, hướng Khương giáo thụ hỏi :” Không biết vị đại nhân này, là vị danh sĩ nào?”

    Khương giáo thụ vừa nghe hai chữ ” Danh sĩ”, nhất thời hết hồn, hắn cũng không dám tự cho mình là danh sĩ, vạn nhất tiểu tử này nói lão khất cái kia còn ngâm thi từ, thỉnh hắn chỉ giáo một phen, phải làm thế nào cho phải?

    Lục nhân gia nói: “Vị này chính là học phủ Quảng Nguyên Khương giáo thụ, ít ngày nữa thăng lên chức tiến sĩ trường Đông Kinh.

    Ngươi là tiện dịch điêu dân, làm gì?”

    Đinh Hạo tựa cười mà không cười nói :” Nguyên lai là Khương giáo thụ, không phải danh sĩ là tốt rồi, ha hả, không phải danh sĩ là tốt rồi.”

    Hắn mặc dù đắc ý, cũng không dám buông thả, vẫn là đắc tội càng ít càng tốt, Lục nhân gia một câu một cái tiện dịch điêu dân, không thể tha cho hắn, nhưng Khương giáo thụ này, mặc kệ như thế nào đều xem như người trên quan trường, cũng không nên đắc tội quá mức.

    Lục nhân gia nghe hắn nói với chính mình rất là khinh thường, mình lại ngâm không được , trong lòng thực sự khó chịu, tức giận công tâm, bật thốt lên mắng: “Ở đây, người nào mà không có thân phận địa vị, gia nô như thế không kiêng nể gì, nói xằng bậy, thân không phải gia chủ mà cư nhiên nói năng không ngừng, này nữ chủ nam phó …Hắc hắc !

    Không biết là uy của chủ nhà không so được với hạ nhân sao!”

    Lục nhân gia nói ra những lời này, lấp tức trong lòng đại hối, hắn cả đời thật sự ít bị người ngỗ nghịch như thế, khi đấu đá, những lời này nói sai cả mười phần, những lời này nói ra, đã có thể thấy phẩm cách của mình.

    Quả nhiên, trong sảnh rất nhiều người nghe xong, trên mặt đều có chút khó coi, chưa nói tới Trình thái uý không chừng mực, chưa nói tới Đinh quản sự người có địa vị cao lại nhân nhượng người có địa vị thấp, dẫu sao, chỉ là cách làm người mà thôi.

    Chính là…, ngươi nói từ cuối cùng, lấy loại chuyện này làm văn, lấy nữ chủ nam phó trẻ tuổi làm đề tài, muốn hường người ta nghĩ đến chuyện dâm tà, quả thực giống đàn bà chanh chua ở chợ, phẩm cách cũng quá…Một ít người lão luyện thành thục nhịn không được nhẹ nhàng lắc đầu, rất không bằng lòng.

    Đinh Hạo vừa nghe giận tím mặt:

    “Cuồng sinh này, tính cách quái gở cuồng vọng, trong tam quốc, nếu luận phẩm cách, cũng không bì kịp ngươi, xấu xa như thế!

    Ngươi nói thiếu tự trọng, ta còn muốn mắng chết tiện nhân ngươi!”

    Hắn đảo mắt nhìn thấy Đinh Ngọc Lạc tức giận đến mặt trắng bệch, liền kìm nén lửa giận, đi qua hai người, xoay người hướng Trình lão thái quân nói: “Được lão thái thái coi trọng, cho tiểu dân được vào bạch hổ đại sảnh này, tiểu dân ghi nhớ trong tâm, hiện giờ cùng người tranh cãi, làm người mất hứng, đều là lỗi của tiểu dân.

    Tiểu dân có lòng bồi lễ, nhưng vì tiểu dân không thể ca hát, lại không biết múa võ, cầm kì thi hoạ ù ù cạc cạc.

    Càng nghĩ, chỉ có thể làm người cười, nếu truyện cười mà làm cho người vui được một phen, cũng coi như trọn tâm ý của tiểu dân.”

    Cả sảnh đường mắt to mắt nhỏ trừng lên, mọi người đều không biết hắn muốn làm gì.

    Truyện cười, bọn họ đương nhiên biết, bằng hữu quen biết cùng nghe nhạc, bọn họ cũng hay nói đùa, vừa nói vừa cười, chính là hiện giờ cục diện như vậy, hắn tự nhiên lại kể chuyện cười?

    Mọi người đều biết trong đó tất có điều quỷ dị, hai lỗ tai đều dựng thẳng lên, tự nhiên xuất hiện đàn thỏ trong phòng, mỗi người ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Đinh Hạo.

    Lão thái không tiện nói ra lời mắng, Đinh Hạo đều giúp bà mắng, cho nên lão thái thái này đối với hắn càng nhìn càng thuận mắt, nghe hắn nói nhu thuận, liền cười đáp: “Lão thân không có giận ngươi, ha hả, chẳng qua có truyện cười nghe, ngươi đã nói, chỉ cần ngươi đứa nhỏ này nói, lão thân liền thích nghe.”

    Đinh Hạo cười, nhân tiện nói: “Truyện cười này, là tiểu dân khi đi dạo nghe người ta nói, chính là chuyện vào thời điểm tiền triều Đại Đường.

    Ở Sơn Đông Tế Nam phủ thành có hai gia đình, một gia đình họ Trương, một gia đình họ Điền.

    Hai nhà là láng giềng, bởi vì việc ruộng đất, tưới nước cho ruộng, hai nhà dần dần trở nên lục đục, cừu càng kết càng sâu.”

    Loại sự tình này ở dân gian thường xuyên phát sinh, nghe tới cũng không lạ, chẳng qua hắn vừa nói chuyện cười, trong lòng liền nghĩ hắn muốn lấy Lục nhân gia làm đề tài, nghe rồi lại thấy không giống, không khỏi nghi hoặc đầy bụng.

    Chỉ có tiểu cô nương kia, một tay nâng cằm, một tay cầm hạt dưa đưa lên miệng, hàm răng cắn một cái, tước lưỡi một cái, vỏ dưa liền rơi trên bàn, mùi vị thật ngon, nhìn có vẻ say sưa, cặp mắt to trong veo kia vẫn nhìn Đinh Hạo.

    Nàng không tin Đinh Hạo bị người bức đại tiểu thư nhà mình phát khóc, lại ở trước mặt mọi người bị Lục nhân gia mắng tiện dịch điêu dân, cuối cùng còn bị Lục nhân gia dùng lời nói không chịu nổi, hắn còn nói với khẩu khí này.

    Người kia, đừng nhìn hắn hiền lành, kỳ thật trong đầu “quái “ lắm.

    Đinh Hạo nói: “Hai nhà ở gần như vậy, lại kết thù với nhau, cừu kia tự nhiên là càng kết càng sâu, rốt cuộc không hoá giải được.

    Điền gia nam đinh nhiều, khi dễ Trương gia không ngẩng đầu lên được, vì vậy trong lòng tích trữ oán khí.

    Trương gia không tiếc tiền tài, cho con cái khổ đọc thi thư, sau đứa nhỏ này du học thiên hạ, danh khí càng lúc càng lớn.

    Tuy nói thuỷ chung chưa từng có quan tước, nhưng à bạn hắn, đã có không ít người làm đại quan.

    Họ Trương này, biết dùng người thổi phồng, liền cũng mang chiêu bài danh sĩ, thật là nở mày nở mặt.”

    Mọi người một trận khẩn trương, cũng một trận hưng phấn, trong lòng chỉ nói: “Đến rồi đây đến rồi đây, hắn nói danh sĩ, quả nhiên là hướng vào Định Am tiên sinh.”

    Đinh Hạo nói tiếp: “Đứa nhỏ Trương gia thành danh sĩ, bằng hữu có chức vị lại nhiều, muốn thu thập cừu gia còn không dễ như trở bàn tay?

    Điền gia kia bị Trương gia lật đổ khổ không nói nổi, cuối cùng đứa con cả Điền gia vốn ở nhà làm nghề nông, đem cả một mạch trên dưới, thê tử, đến nơi khác lang bạt kiếm sống.”

    Mọi người nghe xong đầy bụng kinh ngạc : người ta là thuở nhỏ đọc sách, ngươi cưới vợ ở nhà làm nghề nông, về sau mới xuất ngoại, còn có thể làm nên chuyện gì?

    Lại nghe Đinh Hạo nói: “Chẳng qua sau thời gian một năm, đứa con Điền gia kia liền áo gấm về nhà, còn mang theo một đội quan binh như lang như hổ, tìm tội danh đổ lên đầu Trương gia, áp giải ra pháp trường xử chém.

    Thẳng đến lúc này, người Trương gia mới biết đứa con Điền gia ác tâm, tự thiến chính mình vào cung làm thái giám.”

    Bởi vì hắn họ Điền, được đại thái giám Điền Lệnh tin tưởng, lần này áo gấm về nhà, chính là muốn báo cừu.

    Trên pháp trường, lão phụ Trương gia hiểu được nguyên do sự tình, nhất thời lão lệ tung hoành, mắt thấy nhóm đao phủ giơ lên cương đao, Trương phụ đột nhiên hô to một tiếng…”

    Đinh Hạo hít vào một hơi, đợi lòng ham muốn của mọi người, đột nhiên dùng giọng bản địa Sơn Đông kêu lên: “Con của ta a ~~ nếu sớm biết có ngày hôm nay--- cha tiếc lúc trước, ngươi đừng làm thứ danh sĩ gì gì đó, ngay cả ‘trứng’ của người ta cũng không bằng…”

    “Phốc !Khụ khụ khụ…”

    Chiết cô nương một hạt dưa mắc vào khí quản, vỗ ngực khụ khụ không ngừng.

    Trình phu nhân cùng Đường Diễm Diễm biết rõ tiểu thư khuê các nghe như vậy xong không nên cười, chính thật sự nhịn không nổi, đành phải khom lưng, thấy các nàng đầu vai run run kịch liệt, có thể thấy được phải vất vả bao nhiêu mới nhịn được cười.

    Trình lão thái quân cũng không để ý sắc mặt Lục nhân gia, sớm thoải mái cười ha hả.

    Trong đại sảnh khách nhân vốn là nhịn không nổi, vừa thấy lão thái nở nụ cười, vừa thông suốt tiếng cười thật sự thanh chấn ngói nhà, trên bàn rất nhiều chén đĩa đều đinh đương rung động.

    Từ tri phủ cùng Khương giáo thụ, Đỗ cử nhân không tiện cười ra tiếng, bọn họ sắc mặt biến thành màu mận chín, hai con mắt đều lồi ra, cũng không biết có thể bị nghẹn thành nội thương hay không.

    Lục nhân gia ngón tay chỉ Đinh Hạo, cả người run rẩy, giống như một vị nam trung niên diễn tuồng: “Ngươi thật không biết trời cao đất rộng tiện dịch tiểu dân chanh chua xấu xa đáng khinh gian hiểm xảo trá điên đảo tôn ti không biết khiêm tốn nhất là dám hướng lão phu nói năng xằng bậy không trên không dưới quả nhiên là thói đời ngày sau lòng người không…Cố…”

    Vị Định Am tiên sinh này tuy là tu dưỡng không tồi, nhưng cũng là không có sự tình xảy ra, không làm lão thư sinh chuyển động.

    Bệnh nóng giận trước đây đáng lẽ chưa đủ, hắn còn không muốn để yên, một đoạn này nói chưa xong, hắn liền oán hận ngửa đầu, thân mình mềm nhũn, như một mảnh lá thu điêu tàn, bi tráng mà tao nhã ngã xuống, ngón tay run rẩy ở không trung vẽ lên một đường cong đẹp đẽ…

    Đinh Hạo thấy hắn ngất, trong lòng không khỏi cười thầm: “Lão tử mà chửi, còn hơn năm đó Gia cát võ hầu mắng Vương Lãng ba phần?”

    Trong lòng cười, ngoài miệng hắn lại cả kinh kêu lên :”Không tốt, Định Am tiên sinh nói chuyện nhiều quá, lưng không chống nổi nữa rồi…”

    Chương 53: Sát khí.

    Vừa mới mắc nghẹn Chiết cô nương vươn eo thon nhỏ, vừa nghe Đinh Hạo cố ý tổn hại Lục đại danh sĩ là nói nhiều bị mỏi lưng, không khỏi “Cáp” một tiếng cười, lại nằm úp sấp trên bàn…

    Từ tri phủ thấy Lục nhân gia bị ngất, vội vàng đi đến đỡ hắn, quay đầu lại hướng Trình Thế Hùng xấu hổ nói: “Trình tướng quân, đều là hạ quan lỗ mãng, mời vị bạn tốt này đến, hắn thực không có ác ý, chỉ là không giỏi giao tiếp, trời sinh như vậy rồi, nói chuyện….thật sự là…khụ, hạ quan làm phiền hỉ yến của lão thái, thật sự là có lỗi…”

    Trình Thế Hùng vội hỏi: “Từ đại nhân ngàn vạn lần không cần nói như vậy, ngươi mời đến vị trung nguyên danh sĩ này, cũng là cấp vinh dự cho Trình Thế Hùng ta, chẳng qua…ha hả a, ta là người thô hào, không hợp vào mắt của tài tử danh sĩ thôi, tâm ý của Từ đại nhân, Trình mỗ hiểu rõ, ngươi cũng không cần để trong lòng, trước hết vẫn nên đem vị Lục tiên sinh này về cứu trị, cho hắn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi.”

    Hắn vừa nói đến danh sĩ, đã nghĩ đến chuyện cười kia của Đinh Hạo, trên mặt phải nhịn cười, vẻ mặt trở nên cổ quái đứng lên, Từ tri phủ nghe xong lời này cảm thấy được an ủi, hắn cười khổ một tiếng nói: “Nếu như thế, lão thái, Trình tướng quân, hạ quan…xin được cáo từ.”

    Lục nhân gia chính là tức giận công tâm, vừa ngã xuống khí huyết liền khôi phục, ý thức cũng phục hồi, thế nhưng gặp tình hình này hắn như thế nào có thể tỉnh táo lại?

    Chỉ phải vẫn giả vờ đang ngất, Từ tri phủ tuy là giới văn nhược thư sinh, vẫn phối hợp âm thầm rất tốt với hắn.

    Lục đại danh sĩ hai mắt nhắm nghiền, dưới chân từng bước một được Từ tri phủ kéo theo, trong tiếng cười của mọi người xám xịt rời khỏi đại sảnh…

    Bữa tiệc của Trình lão thái quân có nhạc đệm là Lục đại danh sĩ này, chẳng những không có tạo thành chuyện gì mất hứng, ngược lại thành câu chuyện cười cho khách, không khí thọ yến sau khi Từ tri phủ cùng Lục nhân gia ra về, ngược lại càng thêm náo nhiệt.

    Lục đại danh sĩ mặt xám mày tro, làm Trình lão thái cùng Trình Thế Hùng trong lòng vui sướng, đối với mọi người chuyện trò vui vẻ, không đem chuyện của họ Lục kia để trong lòng.

    Chỉ chốc lát sau, Tả Sương trong nhóm tướng tá cũng tới hướng lão thái kính rượu, trong đại sảnh liền càng náo nhiệt.

    Trình Thế Hùng thấy lão nương hưng phấn, nhân tiện nói: “Nương, phía trước có sân khấu kịch, đang ở đoạn xướng khúc, người muốn hay không đi xem một chút?”

    Trình lão quân uống hai chén rượu, khuôn mặt đỏ bừng, vừa nghe lời này hứng khởi nói: “Được, mọi người đều đi cho vui vẻ vui vẻ, con dâu a.”

    Trình phu nhân liền bước lên phía trước, chỉ nghe Trình lão thái quân nói: “Con cùng Diễm Diễm trở về, thay lão thân chiếu cố nữ tân, ác, còn có Phú Quý, cũng phải đi xem xét, tiểu tổ tông này mà nháo lên, vài nha đầu kia không quản nó được.”

    Trình phu nhân đáp ứng, cùng với Đinh Ngọc Lạc đi về sau trạch, còn lại mọi người như quần tinh ủng nguyệt, cùng Trình lão thái đi ra tiền phòng.

    Nhất thời mâm bát la liệt, Đinh Hạo không thể một mình lưu lại uống rượu, liền cũng theo đi.

    Trong tiền viện, ở tường làm một cái lán, phân cao thấp hai tầng, trước sau hai cách, phía trước phía dưới là cái giá, mặt trên phủ dải lụa hồng làm nơi diễn trò.

    Mặt sau cao thấp hai tầng là địa phương thay quần áo đổi trang phục của diễn viên.

    Đối diện sân khấu là phòng ở tiểu lâu cao thấp hai tầng, cách sân khấu hai trượng, phía dưới trong đại sảnh đều là hạ khách, lầu hai dành cho Trình tướng quân và khách quý an vị.Trong tiền viện không nghĩ đến Trình lão thái tới, vì vậy chỉ để chỗ cho Trình tướng quân, Từ tri phủ, chẳng quan Từ tri phủ đi rồi, chỗ ngồi kia vừa lúc thừa ra, liền để Trình Thế Hùng ngồi, Trình Thế Hùng thủ vị tự nhiên là tặng cho lão nương.

    Trước khi bọn họ tới, Ngô gia nhạc bằng đang biểu diễn đô vật, bởi vì chính chủ của Trình phủ đã tạ thế, cho nên cũng không có đô vật chân chính, xuất trường chính là hai nữ đô vật.

    Nữ đô vật ở triều tống được gọi là nữ biểu, lúc này tuy là sắp ra giêng, thời tiết đã từ từ ấm áp, nhưng vẫn còn hàn ý bức người, vậy mà trên đài hai nữ biểu cường tráng lại mặc trang bị đô vật tiêu chuẩn : trên thân mặc một kiện áo ngực, hạ thân mặc một kiện quần bố, để lộ cánh tay bắp đùi cùng tiểu phúc, bộ dáng so với mặc bikini cũng không khác lắm.

    Hai nữ biểu này công phu không tồi, chiêu số liên tục thay đổi, thân pháp như gió, các nàng chính là nữ nhân, mọi người nơi đây xem các nàng biểu diễn, xem náo nhiệt hơn là xem công phu, các nàng cũng tự biết ở chỗ này, chính là hấp dẫn ánh mắt mọi người, cho nên cũng là thản nhiên.

    Hai nữ đô vật trên đài vô cùng chăm chú, đối diện trong sảnh, hành lang trạm gác, hư thanh, tiếng cười không dứt bên tai, có người còn kêu to: “Đem khố của nàng tụt xuống dưới, tụt xuống dưới!”

    Trên đài hai nữ đô vật có nhiệm vụ làm náo nhiệt, tự nhiên cũng có chút động tác mê hoặc người xem, có đôi khi thậm chí cho người ta một loại ảo tưởng, tựa hồ nàng lần này đập tay, có thể kéo áo đối phương xuống, kết quả đương nhiên là hữu kinh vô hiểm.

    Hy vọng rồi thất vọng, thất vọng lại tiếp tục hy vọng, liền cũng trêu trọc được rất nhiều người nhìn chằm chằm vào hai luồng ba đào mãnh liệt trước ngực các nàng, chính là nếu nói rõ ràng, thuỷ chung mong muốn không được đền đáp.

    Khi lão thái quân nói muốn đến tiền viện xem diễn trò, Bành lão quản gia đã đi trước an bài, đợi cho Trình lão thái quân đi tới tiền viện, đi lên lầu hai, bình yên an vị, mở cửa sổ ra, sân khấu đối diện hai nữ biểu không thấy, một vị tiên sinh áo mũ chỉnh tề đương đứng trên đài, tay vuốt râu dài, khàn giọng nói “Tam quốc”…

    Một bên sân khấu, hai hán tử Ngô gia lười biếng dựa vào sân khấu, một bộ dáng rỗi việc, bọn họ ánh mắt nhìn tản mạn, hết nhìn đông lại nhìn tây, chính là khi cửa sổ lầu hai đối diện mở ra, tình hình khách quý tiến vào trong mắt, hai người thân mình lập tức đứng thẳng, tựa như có một sợi dây vô hình, nắm nhất cử nhất động bọn họ.

    Hai người nhìn thoáng qua nhau, không dấu vết gật gật đầu, sau đó liền một trước một sau, thản nhiên đi đến mặt sau, xốc rèm cửa vải thô gian thay quần áo đi vào.

    Dưới mặt sau lầu một là nơi thay quần áo của nam kỹ, bên trong có đốt bếp lò, trong phòng ấm áp dễ chịu.

    Lúc này đại than đá đã bắt đầu dùng thay cho củi gỗ, đại Tống đô thành đại bộ phận dân cư đều đã dùng than đá, địa phương khác đương nhiên còn chưa thông dụng, có thể dùng than đá đều là nhà giàu.

    Trình Thế Hùng là tướng quân Quảng Nguyên, trong nhà tự nhiên là mua được rất nhiều than đá tốt, hơn nữa nơi đây cách Nhạn Môn Quan cùng khu người Khiết Đan không xa, nơi đó là nơi sản xuất ra than đá, buôn đến nơi này giá cũng không cao, Bạch quản gia liền cấp cho Ngô gia để giữ ấm.

    Lúc này một gã sai vặt ngồi cạnh bếp lò, đang hướng bếp lò thổi, một hán tử tô mặt lặng lẽ tiến đến trước mặt “hắn”.

    Nàng hơi hơi ngẩng đầu, con ngươi đen như bảo thạch sáng lên, hán tử tô mặt kia không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, liền phản thân tránh ra, gã sai vặt lập tức bỏ vào lò thêm vào mấy xẻng than đá, vỗ vỗ bụi than đá trên người, bất động thanh sắc theo sát đi lên.

    Thừa dịp không ai chú ý, hai người một trước một sau quẹo vào thang lầu hẹp lên lầu, hán tử tô mặt lập tức đi qua ngồi xuống thang lầu phía trên, giống như mệt mỏi phải nghỉ lại.

    Lầu hai lúc này chỉ có hai vị kỹ nữ, một người tên là Lãnh Tiếu Khanh, một người tên là Hình Tử Liễu.

    Hai người là nữ kỹ không nhiều lắm của Ngô gia, Lãnh Tiếu Khanh là vai nữ chính duy nhất của Ngô gia, luyện chính là công phu đơn giản cùng nhu cốt thuật, lúc chưa gả chồng hiệu là tiểu chuồn chuồn, từ năm kia gả cho Ngô bầu gánh, thân mình hiện vẻ nhu du, liền chú tâm vào nhu cốt thuật, buông bỏ thằng kỹ, đắng kỹ, bới vậy cũng sửa lại nghệ danh, gọi là “ Ngọc bôi ”.

    “ Ngọc bôi ” bởi vì chuẩn bị diễn, đang vội vàng thay quần áo, nghe thấy tiếng bước chân ngẩng đầu nhìn lên, thấy gã sai vặt cùng hán tử tô mặt mới đến gánh hát hai ngày đi đến, không khỏi vừa sợ vừa giận, chạy nhanh kéo quần áo che thân mình, trách mắng: “Các ngươi lên trên này làm gì, mau đi ra!”

    Cái gã sai vặt gầy nhỏ kia cũng không biết muốn làm gì, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn dính nước sơn đen, “hắn” mở miệng cười khì, một hàm răng trắng tinh: “Lãnh tỷ tỷ, đại lãnh thiên nhi, đoạn này, không bằng để ta thay ngươi diễn đi.”

    “Chuyện gì?”

    “ Ngọc bôi ” đứng lên thất thanh kêu, gã sai vặt này bởi vì tuổi không lớn, nói chuyện thanh âm luôn bán nam bán nữ, nàng vẫn nghĩ gã sai vặt này đang ở thời kỳ vỡ giọng, ai ngờ “hắn” vừa nói hai câu này, lại là giọng nữ nhân thanh thuý, gã sai vặt này….chẳng lẽ đúng là nữ nhân?!

    “ Ngọc bôi ” vừa suy nghĩ cẩn thận, gã sai vặt kia đã cười dài tiến đến, dựng chưởng như đao, gọn gàng bổ vào gáy nàng, “ Ngọc bôi ” chưa kịp lên tiếng trả lời, đã ngất đi.

    Hình Tử Liễu thấy vậy sợ nhảy dựng lên, há mồm định kêu, đại hán mặt vẽ mắt lộ ra hung quang, vọt một bước xa đến, giơ cánh tay lên, bàn tay to che miệng nàng lại, tay kia gọn gàng vung lên, một thanh tiểu đao trên tay hàn quang chợt loé, liền mở ra tại yết hầu nàng như cắt tiết gà.

    Gã sai vặt thấy nhướng mày, trách mắng: “Chẳng qua là đùa giỡn mà thôi, giết nàng làm chi”

    Đại hán kia buông lỏng tay, nữ nhân hai mắt trợn lên cổ phun máu tươi, ngã quỵ trên mặt đất.

    Đại hán như không có chuyện gì vẩy vẩy máu tươi trên đao, bình tĩnh nói: “Thuận tay mà thôi, ngươi mau thay quần áo đi.”

    Gã sai vặt trừng mắt liếc hắn một cái, đại hán không có lên tiếng, hắn xốc rèm cửa lên đi ra ngoài, mặt hướng xuống dưới lầu, trong tay vẫn cầm theo loan đao không dính một giọt máu, đại hán ngồi ở thang lầu nghe thấy động tĩnh, quay đầu liếc mắt một cái, vô hình chung, ánh mắt hai người đều mang theo một cỗ sát khí u lãnh…

    Chương 54: Kiến huyết phong hầu

    Gã sai vặt kia thấy đại hán đi ra ngoài, lập tức cúi người cởi phục trang trên người “ Ngọc Bôi “.

    Phục trang kia có màu trắng ngà, bó sát người, trên quần áo có vân bảy màu, mặc trên người giống như da rắn.

    Hạ thân cũng là tiểu khố bó sát, vật liệu may mặc mềm mại, cũng có vân nghiêng, mặc vào phía sau lộ ra, cần một chiếc váy ngắn xoã tung bên ngoài che đậy chỗ yếu hại.

    Nói thật, “Ngọc Bôi” biểu diễn, kỳ thật chính là một loại nhu cốt công, tại đây có trăm loại kỹ nghệ, cũng không phải hạng nhất, chính là “Ngọc Bôi” dáng người rất tốt, mặt ngoài xinh đẹp dịu dàng đường cong uyển chuyển, mặc vào loại trang phục biểu diễn hấp dẫn này, đem một thân mềm mại vặn vẹo đứng lên, giống như một mỹ nữ xà bàn, mới hấp dẫn rất nhiều quần chúng thưởng thức, trở thành vai chính của Trình gia.

    Chỉ chốc lát sau, thân thể nở nang của “Ngọc Bôi” liền bị lột sạch, may mắn trong lều lò than còn đang cháy đượm, nhiệt khí hướng lên phía trên, gian thay quần áo lầu hai kín không có kẽ hở, lại oi bức, không lo bị cảm lạnh.

    Gã sai vặt kia hoán đổi y phục với “Ngọc Bôi”, giãn một chút gân cốt, cầm lấy chiếc mặt nạ trên bàn, đi thẳng tới trước cửa sân khấu, hơi hơi xốc lên mành vải bông nín thở nghe động tĩnh bên ngoài.

    Cánh cửa này là trực tiếp hướng đến sân khấu kịch, mà nam kỹ vẫn là đi theo chỗ rẽ ở thang gác.

    Bên ngoài vị thuyết thư tiên sinh kia đứng trên đài cao giữa trời lạnh, hiệu quả thật sự không thể tốt, thật vất vả mới nói xong một đoạn, trong tiếng vỗ tay thưa thớt cúi đầu đi xuống.

    Gã sai vặt nghe thấy nhạc lại tấu lên, biết chính mình nên đi ra, khoé miệng nhẹ nhàng nhấc lên, lộ ra một nữ nhân đặc biệt, phi thường mị hoặc tươi cười, nàng đem một cái ống ngắn tinh xảo cẩn thận ngậm vào miệng, lại đem mặt nạ đeo lên.

    Sau khi Lãnh Tiếu Khanh gả cho Ngô bầu gánh, đây chính là mặt nạ Ngô bầu gánh cấp cho phụ nữ đã có chồng che mặt, chẳng qua Lãnh Tiếu Khanh thân hình tuy đẹp nhưng dung mạo vốn bình thường, từ lúc mang mặt nạ hoa đào, mọi người không biết chân diện, ngược lại khiến nàng càng được hoan nghênh.

    Ngô bầu gánh cũng bất ngờ, cho nên mặc kệ tới nơi nào diễn xuất đều dùng mặt nạ hoa đào.

    “Gã sai vặt “ này cùng hai đại hán vẽ mặt kia chính là những người buôn bán da lông ở đầu đường Quảng Nguyên, ý đồ làm thích khách ám sát Trình Thế Hùng, bọn họ mới tới Quảng Nguyên thành, người sống ở hai phương khác nhau, rất khó thăm dò quy luật đi lại của Trình Thế Hùng, không thể an bài hữu hiệu kế hoạch ám sát.

    Ngô gia từ thành trì khác đến biểu diễn tiết mục mừng thọ Trình lão thái, mang theo đều là diễn viên gánh hát, cần ở nơi này mướn người làm việc vặt cùng tô vẽ, ba người liền nhận lời lăn lộn tiến vào, muốn xem có khả năng thực hiện kế hoạch không.

    Mấy ngày nay, bọn họ biết rõ tình hình trên dưới Ngô gia, ba người nghiên cứu nhiều lần, thấy chỉ có giả mạo con hát, âm thầm xuống tay, cơ hội đắc thủ là lớn nhất, hơn nữa cơ hội bỏ chạy cũng cao.

    Chính là mặc kệ bọn họ đưa ra bao nhiêu tiền, đều không có khả năng thu mua Ngô bầu gánh cho bọn họ sử dụng, bọn họ cũng không có khả năng khống chế toàn bộ gánh hát, biện pháp duy nhất là vàng thau lẫn lộn.

    Trải qua phân tích nhiều lần, bọn họ tìm ra “Ngọc Bôi” Lãnh Tiếu Khanh là một người có thể giả mạo.

    Đầu tiên, “Ngọc Bôi” mỗi khi biểu diễn đều đeo mặt nạ, cái này rất tiện lợi cho bọn họ mạo danh thân thế.

    Tiếp theo, nữ tử bên bọn họ, cũng luyện qua nhu cốt công, quả thực là duyên trời.

    Nhưng là nữ tử này thân phận vô cùng tôn quý, nàng lần này tự mình tới chỉ huy hành động, thật sự là bởi vì sự tình trọng đại, mà nguy cơ của gia tộc nàng cần một cơ hội bức thiết để giải quyết.

    Chính là muốn cho nàng tự mình ra tay, hai người cùng nàng đồng hành kia vô luận như thế nào cũng không đồng ý.

    Cuối cùng do nàng kiên trì, thậm chí lấy cái chết bức bách, hai hán tử kia mới buộc phải đáp ứng, hiện giờ nàng sắp lên đài, tâm tính vững vàng, nhưng thật ra hai đại hán đối diện thiên quân vạn mã không sợ kia, vì nàng lo lắng không thôi.

    Bọn họ trước đó cũng không biết trong lễ mừng thọ Trình phủ sẽ an bài gánh hát như thế nào, theo lẽ thường phỏng đoán, Trình Thế Hùng ngồi ở chủ toạ sẽ cách sân khấu không xa, lấy ống phóng độc châm ám sát, là an toàn nhất cũng là thủ đoạn dễ dàng nhất.

    Một chút độc châm nhỏ bé đâm vào thân người, cũng không làm cho người ta chú ý, hơn nữa bọn họ có thể lợi dụng thời gian độc phát để thong dong rời đi, hiện giờ hết thảy y kế hành sự, về phần thành công hay không, cũng chỉ có nghe theo ý trời.

    Trình lão thái quân ngồi vào chỗ của mình ở lầu hai, một bên là đứa con cùng vài vị khách nhân tôn quý, những người khác đều đứng phía sau bọn họ, đối diện linh nhân “Ngọc Bôi” lên đài.

    Tiểu mỹ nhân này thân thể rất đẹp, dài ngắn phù hợp, làm lay động cả sảnh đường.

    Nhóm nhạc công tấu nhạc lên, “Ngọc Bôi” theo khúc nhạc ở trên đài đứng lên, làm ra đủ loại động tác yêu cầu mềm mại cao độ, coi như một khối nhuyễn ngọc dường như thân mình không có xương cốt, mà kỹ thuật nhảy nhẹ nhàng trước kia chưa từng có, “Ngọc Bôi” chân chính vũ kỹ thường thường, mà lần này, nàng lại biểu hiện ra vũ đạo cao siêu, mỗi một động tác, tuyệt đẹp cao nhã, đem thanh thuần cùng diêm dúa lẳng lơ, khờ dại cùng mị hoặc, cao quý cùng sa đoạ hoàn mỹ dung hợp vào với nhau.

    Ngô bầu gánh đứng ở dưới đài, thấy đối diện khách nhân trên dưới lầu nín thở chăm chú nhìn, hết sức chăm chú nương tử mình biểu diễn, trong lòng không nhịn nổi bực tức, hắn lại không biết tiểu mỹ nhân trên đài đã thay đổi người.

    Mỹ nhân trên đài kia vũ kỹ cao nhã, một thân nhu cốt công lại xuất sắc, nàng đem thân thể khom lưng khom cổ, toàn bộ tiến vào một cái chậu rửa mặt lớn, từ trên lầu nhìn lại, chỉ thấy trong chén hồng hồng, bạch bạch, băng tuyết óng ánh, đúng là một chén mỹ ngọc, căn bản nhìn không ra có một nữ nhân cuộn mình trong đó.

    Nàng ở trong chén nhẹ nhàng nhu động như bàn xà lấn tới.

    Chờ nàng thoáng có động tác, tựa như nụ hoa nở ra, ngươi mới có thể nhận ra cái chén ngọc kia đúng là một mỹ nhân, đợi nàng từ trong chén đi ra, đầu tiên là tay xà, tiếp theo là thắt lưng xà, cuối cùng là chân xà, chân thành vặn vẹo, tuyệt không thể tả, quanh thân cao thấp, đều xinh đẹp, cơ hồ nam nhân nhìn qua đều miệng lưỡi khô khốc.

    Trình Thế Hùng trước mặt lão nương, chẳng những không dám tán thưởng, ngay cả thở mạnh cũng không dám, nghẹn hơn nửa ngày, mới có một khoảng không mà thở hổn hển.

    Đinh Hạo cũng là nhìn xem cảnh đẹp ý vui, đều ở dáng người của người ta mà lưu luyến, thích cái đẹp là bản tính của mỗi người, có cơ hội thưởng thức mỹ nữ thoải mái như vậy, hắn là chưa từng có.

    Đinh Hạo nhìn chằm chằm thân thể nhu nhuyễn không xương kia làm ra yêu cầu động tác cao suy nghĩ trong đầu đang bay lượn, liền nghe một thanh âm già nua nói nhỏ: “Cố huynh, nữ tử này thật tuyệt vời, ngươi xem nàng dáng người cân xứng, cực mỹ, khom lưng xoay cổ, mềm mại không xương, có thể làm ra đủ loại động tác kì dị, thật sự là cao thủ chốn khuê phòng, nhất đẳng lẳng lơ.

    Nếu cùng nàng, từ nàng thi triển động tác đa dạng, nhất thế tam vị, khắp nơi tiêu hồn, đủ loại kiều diễm, vạn loại tư vị, ai nha nha nha…”

    Đinh Hạo nghe xong theo bản năng quay lại nhìn: “Không biết lão lưu manh xấu hổ này là ai a, theo ta là anh hùng chứng kiến, thấy lược đồng a.”

    Vừa quay đầu lại, Đinh Hạo dựa vào tiếng nói, thấy người kia ra vẻ đạo mạo, lão gia râu hoa râm này đúng là Quảng nguyên phủ họ Khương giáo thụ, sắp được làm Khương bác sĩ của trường thái học, thật sự tên là thú a…

    Vừa thấy Đinh Hạo quay đầu lại, Khương giáo thụ tay đang vuốt râu mặt mày hớn hở lập tức làm mặt nghiêm, bày ra một bộ dáng đức cao vọng trọng trang nghiêm.

    Học sĩ, tự phong lưu, triều tống sĩ phu chưa bao giờ kiêng kị nữ sắc, không kiêng phong lưu, bọn họ tả ủng hữu ôm, là sự kiện tao nhã nhất bực.

    Chẳng sợ ông lão tám mươi nạp mỹ thiếp mười tám tuổi, đó cũng là một đoá hoa lê có tình yêu cùng hải đường, rất vXng, không coi là việc xấu xa gì.

    Chẳng qua đường đường giáo thụ học phủ, tuổi lớn như vậy, đối với một con hát bình phẩm từ đầu đến chân nước miếng ròng ròng như thế, ít nhiều sẽ gây chú ý.

    Thấy Đinh Hạo quay đầu trông lại, Khương giáo thụ như thế nào cũng phải chú ý một chút hình tượng.

    Trên đài nữ tử vũ động thân mình, đôi mắt đẹp sau tấm mặt nạ hoa đào vẫn bình tĩnh quan sát động tĩnh trên lầu, tính toán hữu hiệu khoảng cách ám sát.

    Thấy một cơ hội, nàng ở trên đài xoay vài vòng, thân hình bay lên không, thừa dịp vung đầu, ám khí trong lúc đó “Phốc” thổi ra, một chiếc châm bay vụt ra ngoài, thẳng đến ngực Trình Thế Hùng…

    Chương 55: Sự kiện khỏa thân trong năm ở Đại Tống

    Trên lầu, Trình lão thái quân thấy “Ngọc Bôi” biểu diễn chậc chậc tán thưởng, hướng Trình Thế Hùng nói: “Cô gái này không dễ dàng, thật không dễ dàng a, trời lạnh thế này, mặc quần áo ít ỏi như vậy, vì lão bà ta vui vẻ a, con a, ngươi xem người ta luyện thân thể, cùng sợi mì mềm mại như nhau, hẳn là nên thưởng cho nàng chút bạc mới đúng.”

    “Mẫu thân yên tâm, con biết.”

    Trình Thế Hùng dứt lời, lập tức hướng bên cạnh vẫy tay một cái, một gia đinh lập tức bước nhanh tới, cúi người cười nói: “ Lão gia, ngài phân phó…”

    Đúng vào lúc này, nữ tử trên đài bắn ra độc châm, gia đinh áo xanh đội mũ quả dưa khom lưng nghe Trình Thế Hùng phân phó, chợt thấy trên cổ ngứa một cái, chính là đang nghe lão gia nói chuyện, hắn cũng không dám lỗ mãng, đợi nghe xong Trình Thế Hùng phân phó, hắn trên cổ đã thấy bình thường, bởi vậy cũng không để ý.

    Trên đài nữ tử vừa thấy ám sát thất bại, trong lòng âm thầm ảo não, lúc này trước mắt bao người còn muốn lắp lại độc châm làm sao có thể, nàng cũng là cầm được thì cũng buông được, trong lòng biết đã mất cơ hội, liền lập tức thối lui, lại múa một lát, tay thu thế, bao quanh vái chào, vội vàng lui xuống.

    Gia đinh kia hướng Bành quản gia dưới lầu truyền lời lão gia phân phó, Bành quản gia tự đi đến phòng lãnh ngân lượng ban cho, Ngô bầu gánh được thưởng bạc, đứng ở dưới đài dương dương tự đắc, lòng tràn đầy vui sướng.

    Theo sau lên đài chính là lão Giang am hiểu ảo thuật, lão Giang thấy “Ngọc Bôi” được thưởng bạc, không khỏi chấn hưng tinh thần, xuất ra tuyệt kỹ kiếm sống của chính mình, hắn lấy ra một sợi dây thừng, đón gió rung lên, dây thừng kia liền giống như gậy gộc bình thường thẳng tắp đứng lên, lão thái quân nhìn xem chậc chậc lấy làm kỳ.

    Lão Giang lấy dây thừng hướng không trung ném đi, cái dây thừng kia lập tức thẳng tắp treo ở không trung, lão chắp tay cười nói: “Hôm nay đại thọ sáu mươi của lão thái, tiểu lão nhân hai tay không có gì đến mừng thọ, cũng không tao nhân?

    May mắn tiểu lão nhân còn hiểu được mấy trò công phu bàng môn tà đạo, một đạo dây thừng này lão thái đừng nhìn nó ngắn, nó có thể dài tới thiên đình, tiểu lão nhân kêu đồ đệ leo lên, đi đến thiên đình, hái bàn đào hiếu kính lão nhân gia.”

    Lão Giang nói xong vung tay lên, tiểu đồ đệ hướng lòng bàn tay nhổ nước miếng, liền giống như một con khỉ theo dây thừng đi lên, chỉ chốc lát liền biến mất ở đỉnh.

    Mọi người đều nghển cổ hướng trên đài xem, nghĩ muốn tìm hiểu ảo diệu của trò ảo thuật này, lúc này gia đinh trúng độc châm trên người độc tính bắt đầu phát tác.

    Hắn chỉ cảm thấy váng đầu hoa mắt, hụt hơi.

    Hắn cũng không biết mình bị làm sao, lại không dám ở trước mặt lão phu nhân cùng tướng quân mất lễ nghi, đành phải tự cường chống đỡ.

    Đồ đệ lão Giang đi chỉ chốc lát, theo bầu trời rơi xuống một quả đào mừng thọ cực lớn, đào mừng thọ kia trong trắng lộ hồng, rất là vừa ý, lão Giang mau tay nhanh mắt, đón đào nơi tay, quỳ một gối xuống đất, cao giọng nói: “ Chúc mừng lão thái, tiểu đồ đệ kia không để ta mất mặt, lấy được một quả bàn đào, tiểu lão nhân đem đào này dâng lên lão thái, chúc lão nhân gia ngài phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn!”

    Trình lão thái nghe mặt mày hớn hở, thật đã quên chuyện cho phần thưởng, lão Giang lời hay nói hết, thấy Trình lão thái không nói đến phần thưởng, không khỏi nhướng mày thầm nghĩ: “Xem ra còn phải thanh kính thêm, mới có thể đả động lão thái này nha.”

    Hắn lập tức hướng đồ đệ đang ẩn trên đỉnh làm thủ thế.

    Ảo thuật “ thâu đào “ của hắn, vốn là dung hợp ảo thuật với một câu chuyện xưa, mới vừa rồi chính là biểu diễn một nửa, phía sau có thể diễn cũng có thể dừng, toàn bộ xem phản ứng khán giả để quyết định.

    Lúc này vừa thấy lão thái vẫn chưa cho thưởng, hắn liền tiếp tục diễn, chợt nghe trên đỉnh hét lớn một tiếng, truyền đến một tiếng hét thảm, lão Giang hoảng sợ ngẩng đầu, một cái đầu người máu chảy đầm đìa trên đỉnh rớt xuống, phanh một tiếng nện trên đài, người xem nhất thời truyền ra tiếng kêu sợ hãi.

    Lão Ging cũng kinh hoảng đứng lên, chỉ thấy bầu trời lại có cánh tay, đùi nhất nhất rơi xuống, cũng không biết cái gì làm ra vậy, xem ra tựa như thật sự bình thường, lão Giang cầm đầu người khóc nói: “Tiểu lão nhân mạo phạm tiên phủ, đây là tiên nhân trừng trị tiểu đồ, đồ nhi đáng thương của ta, một mạng quy thiên…”

    Trình lão thái nhìn xem hết hồn, vội vàng nói: “Nhìn máu rơi doạ người, con a, gọi hắn nhanh thu lại đi, đổi cái áo thuật khác, đối cái ảo thuật khác…”

    Trình Thế Hùng mở miệng gọi người, gia đinh kia đứng ở góc tường lúc này trước mắt lúc sáng lúc tối, trong tai nghe được thanh âm chợt xa chợt gần, làm sao có phản ứng lại, Trình Thế Hùng còn tưởng hắn xem ảo thuật đến nhập thần, không khỏi sắc mặt trầm xuống.

    Đinh Hạo thấy cười nói: “Trình tướng quân, tiểu dân đi nói với họ một tiếng.”

    Đinh Hạo đi xuống lầu, tới đài đối diện, vén rèm lên hỏi :” Vị nào là bầu gánh a?”

    Diễn viên chờ diễn đã đến lâu ngoại góc, lúc này chỉ có một diễn viên đang hoá trang, hắn quay đầu hỏi: “Ngài là vị nào, có chuyện gì a?”

    Đinh Hạo cười nói :” Hôm nay là đại thọ Trình lão thái quân, tặng đào cũng được thôi, như thế nào đầu người đều đi ra, không vui, các ngươi mau thông tri vị lão huynh trên đài kia đổi đi, bằng không phần thưởng bạc có thể bị nhỡ đó.”

    “ Ôi ta chạy nhanh đi đây!”

    Đến trên lầu vén rèm cửa nhỏ giọng nói, thầy trò lão Giang có thể nghe thấy, cho nên diễn viên kia hạ bút vẽ xuống, xoay người chạy lên trên lầu, đại hán kia ngồi ở thang lầu không cản lại, chỉ đành để hắn đi lên, đợi hắn lên lầu, cũng nhanh chóng theo lên.

    Đinh Hạo đi qua lò sưởi, chợt nghe sàn gác “địa” một thanh âm vang lên, truyền đến một tiếng đau hô ngắn ngủi, trong lòng không khỏi nghi hoặc: Diễn viên kia bị ngã phải không?

    Hắn cũng hướng thang lầu đi đến.

    Đinh Hạo vài bước đi trên thang lầu, vừa đến trên lầu, chỉ thấy trước cửa một “nam tử” nhỏ gày đứng, ở đối diện “hắn” một đại hán khôi ngô đem người vừa rồi thả ra, máu tươi từ yết hầu phun ra.

    Đinh Hạo vừa thấy nhất thời ra mồ hôi lạnh, thấy không ổn hắn không rảnh nghĩ nhiều, quay người chạy trốn, đại hán đối diện vội kêu lên: “ Phía sau!”

    “Nam tử” nhỏ gầy nghe tiếng vội xoay người, tay co lại, Đinh Hạo chỉ cảm thấy tựa như lần trước bị Đinh Ngọc Lạc đánh ngã giống nhau, còn không có phản ứng lại, cả người liền đầu óc choáng váng ngã trên mặt đất.

    Lúc này hắn mới phát hiện bên cạnh còn có một đại hán, trong tay cầm một thanh loan đao nho nhỏ, nhe răng cười cúi người hướng hắn đâm tới.

    Ngay chớp mắt lúc đó, Đinh Hạo nhìn thấy trên cổ tay y có hình xăm, tập trung nhìn vào, là một đầu sói, Đinh Hạo kinh ngạc tâm niệm vừa chuyển, vội vàng hô một câu: “Các ngươi do triều đình Đại Tống phái tới ám sát tướng quân nhà ta sao?”

    Loan đao trong tay đại hán kia đã tới trước ngực Đinh Hạo, vừa nghe lời này đột nhiên ngưng lại, ánh mắt lộ ra thần sắc cổ quái.

    Đinh Hạo trong lòng nhảy loạn, trên lưng đầy mồ hôi lạnh, hắn còn muốn nói nữa, trán đột nhiên đau, nhất thời hôn mê bất tỉnh, nguyên lai cô gái giả trang “Ngọc Bôi” đã tiến lại đây, hung hăng đã một cước vào trán hắn.

    “ Tên ngu xuẩn này lại nghĩ chúng ta là hoàng đế Đại Tống phái tới?”

    Đại hán kia dở khóc dở cười nói.

    Nàng kia cười lạnh nói: “Hán nhân ngươi lừa ta gạt, chuyện soán lập nhiều vô kể, ngươi tưởng bọn hắn quân hiền thần trung, cao thấp một lòng sao?

    Hừ, miền Bắc cũng là độc nhất vô nhị.

    Người này tự cho là thông minh, thật là thu hoạch ngoài ý muốn của chúng ta, lưu hắn một cái mạng chó, chúng ta đi!”

    Nói xong vội vàng hướng dưới lầu đi đến.

    Lúc này trên lầu đối diện gia đinh kia trước mắt đã là một mảnh tối đen, trong tai chỉ có tiếng tim đập.

    Hắn mở lớn miệng liều mạng hít thở, ngực như bị đá nặng ép, một tia khí cũng không hít được vào, chỉ cảm thấy hồn như đằng vân giá vũ bình thường, say, giống như thuyền tam bản xóc nảy trên sóng lớn.

    Đối diện trên đài lão Giang cầm cái thùng, nói phải làm phép “tập hợp”, biến thành người sống, làm cho đồ nhi sống lại, gia đinh kia thân mình lay động vài cái, liền một đầu thò ra cửa sổ, phanh một tiếng rơi trên mặt đất.

    Trình Thế Hùng vừa thấy hoắc mắt một chút đứng lên, nhanh chóng đứng phía trước lão nương, mắt hổ trừng, quát: “Sao lại thế này?Nhanh đi coi!”

    Đối diện trên đài lão Giang đang nhảy “tác pháp”, vừa thấy tình hình như vậy không khỏi trợn mắt há mồm, không hiểu được trên lầu đối diện vị khách nhân này như thế nào lại ngã xuống dưới.

    Trình Thế Hùng sai người đóng cửa sổ, an trí lão mẫu, dẫn vài tên thị vệ đằng đằng sát khí lao xuống, bọn thị vệ theo sau bảo vệ tới mái hiên phía dưới, chỉ thấy gia đinh kia ngửa mặt ngã trên đất, khoé miệng tràn ra bọt cùng máu đen, dĩ nhiên khí tuyệt mất mạng.

    Trình Thế Hùng bình tĩnh ngồi xổm xuống, trước tiên khám nghiệm, liền phát hiện trên cổ gia đinh kia có một vòng màu đen, hắn nhìn chằm chằm vòng đen một lúc lâu, chậm rãi vươn hai ngón tay, theo trên cổ tử thi lấy ra một cây lông châm yếu ớt bằng sợi tóc, hai mắt Trình Thế Hùng nhất thời nổi lên một cỗ hàn quang.

    Đúng lúc này, trong phòng sân khấu kịch đối diện “Ngọc Bôi” bị đánh đã tỉnh lại, nàng vừa mở mắt, chỉ thấy bên người nằm một hán tử mặt vẽ, máu tươi từ hầu ồ ồ chảy ra, cơ hồ chảy đến trước mặt mình, nhất thời như gặp phải quỷ, sợ tới mức hồn phi phách tán.

    Dưới sự kinh hãi, nàng căn bản không phát hiện chính mình trên người trần như nhộng, nhảy bật lên hướng sân khấu kịch chạy tới, đồng thời sử dụng khí lực hét to: “Giết người rồi….”

    Đinh Hạo dù sao cũng là nam nhân, năng lực đề kháng so với nữ nhân mạnh hơn, cái trán bị trúng một cước, làm hắn mê man một lát, bị nữ nhân này hét lên the thé, lập tức tỉnh lại, hắn mê mê hoặc hoặc vừa mở mắt, liền thấy phía trước không trung xuất hiện một đạo hình tam giác toả ánh sáng, một nữ nhân trần truồng, lưng ngọc eo nhỏ, mông cong lên như sóng, nhún người nhảy vào chỗ đường đi.

    Đinh Hạo nhất thời mở to hai mắt nhìn: “Ta kháo, ta đây lại vừa chọc thủng chỗ nào nữa rồi?”

    Bên ngoài chính lúc đang hỏng bét, “Ngọc Bôi” liền thét chói tai “ Giết người rồi…”

    Chạy như điên tới mắt trên sân khấu kịch.

    Người dưới đài ngạc nhiên hướng lên trên nhìn lại, chỉ thấy từ mặt sau sân khấu kịch lao tới một nữ nhân da thịt tươi nộn, trần như nhộng, đá rơi đàn tranh trước người nhạc công, làm rớt bạt nhi trong tay lão Giang, ngực mông như sóng, nhất thời thu hút vô số ánh mắt…

    Chương 56: Diễm Diễm Viêm Viêm

    Đại sảnh Bạch Hổ trở thành xơ xác tiêu điều, toàn bộ Trình phủ đã bị binh lính vây chật như nêm cối, Trình Thế Hùng đeo bội kiếm, ngồi ngay ngắn ở án thư Tướng quân, sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng hỏi: "Hạo ca nhi, ngươi đem tình hình lúc ấy kể lại cho ta xem."

    Một bên Trương Thắng Chi Trương thông phán ngưng thần nghe xong, đột nhiên hỏi: " Người chết ở trong phòng có một người là nữ, một người là nam, chỉ có ‘ Nhất Oản Ngọc ’ kia, chắc là bởi vì tên thích khách cần phải lấy xiêm y trên người nàng, sợ xiêm y bị nhiễm máu tươi nên đã không lấy đi tánh mạng của nàng.

    Nhưng tại sao thích khách lại buông tha ngươi?"

    Đinh Hạo lông mi giương lên, hỏi: "Chẳng lẽ Trương đại nhân hoài nghi tiểu dân cùng thích khách chính là một người, đang dùng khổ nhục kế sao?"

    Trương Thắng Chi cười lạnh không nói, Đinh Hạo hơi trầm ngâm chốc lát, nói: "Bọn họ không giết ta, xác thực có nguyên nhân, chẳng qua...

    Nguyên nhân trong đó, quả thực không thể nói cho người ngoài biết được."

    Trương Thắng Chi không có ý buông tha, truy vấn: "Ngươi không nói, làm thế nào để cho người ta không nghi ngờ ngươi?"

    Đinh Hạo hơi trầm ngâm, đứng dậy chắp tay nói: "Nguyên nhân này, ta muốn nói cho Trình tướng quân biết, nhưng mà...

    Không thể để cho người thứ ba biết được ."

    Trương thông phán không để ý nói: "Như thế nào, chẳng lẽ Bản quan cũng không thể nghe đưuợc sao?"

    Đinh Hạo lộ vẻ khó xử, Trình Thế Hùng thấy vậy, lập tức nói: "Trương đại nhân, Bản quan thầm nghĩ điều quan trọng bây giờ là phải biết được lai lịch của thích khách kia, Đinh Tiểu ca nhi không chịu nói, tất có nguyên do, đành phải thỉnh Trương đại nhân dời đi một chút ."

    Trương Thắng Chi bất đắc dĩ, chỉ phải chắp tay lui ra, Đinh Hạo nhìn lướt qua bính lính hai bên trái phải, Trình Thế Hùng nở nụ cười: "Bản tướng quân không phải là sợ bị ngươi ám sát, nhưng những Tướng tá này đều là các hảo huynh đệ đồng sinh cộng tử cùng bản tướng quân, không có gì cần giấu giếm bọn họ , ngươi có bí mật gì cứ nói thẳng ra, bọn họ...

    Cùng bản tướng quân giống như một người."

    Đinh Hạo nghe xong thầm nghĩ: "Ai nói hắn là kẻ thô lỗ?

    Xem ra chỉ một câu nói này, liền có thể làm cho tất cả các binh sĩ này có thể thề sống chết mà theo hắn."

    Ánh mắt của Hắn hơi đảo qua, nhìn thấy những binh sỹ này đứng nghiêm trang một chỗ, một đám giống như thiết chú bình thường, trên mặt, trong mắt không một chút biến hóa, không biểu hiện chút cảm động trong mắt, dường như lời nói của Trình tướng quân bọn họ hoàn toàn chưa từng nghe thấy trong tai, vẫn âm thầm nghiêm nghị.

    Đinh Hạo thu nhiếp tâm thần, nói: "Trình tướng quân, tiểu dân bị tên giả dạng ‘Nhất Oản Ngọc ’ kia đánh ngã xuống đất, đại hán cầm đao kia liền hướng ta bức tới, lúc này ta nằm trên mặt đất, vừa khéo nhìn thấy cổ tay hắn, người nọ trên cổ tay có xăm một đầu sói, màu xanh , trông rất sống động.

    Tiểu dân từng nghe người ta nói, người Khiết Đan ở phương bắc sùng bái thảo nguyên lang, nhiều nam nhi trên người xăm hình đầu sói, mà tướng quân trấn thủ Quảng Nguyên, đúng là khắc tinh của bắc nhân, việc này..."

    Trình Thế Hùng hai mắt hơi nheo lại, hỏi: "Chuyện sau đó như thế nào?"

    Đinh Hạo có chút xấu hổ nói: "lúc này... lúc này tiểu dân nhanh trí, gào to một câu: ‘ Các ngươi là người mà Đại Tống quan gia phái tới ám sát Tướng quân nhà ta sao? ’ đại hán kia nghe xong ngẩn ra, ngay lập tức cái trán của ta liền trúng một cước ngất đi, ta cũng không biết biện pháp này hiệu quả hay không, khi đó, ta cũng chỉ có thể thử xem thế nào, tranh thủ một cơ hội cứu lấy mạng sống thôi."

    Trình Thế Hùng ngạc nhiên nói: "Ngươi biết bọn họ là người Khiết Đan, nhưng sao còn nói bọn họ là..

    Ngô..." gương mặt Hắn hơi hơi run rẩy một chút, không tiếp tục hỏi nữa.

    Triều đình cùng với quân tây bắc quan hệ rất rắc rối phức tạp, đã là quân thần, nhưng trong đó lại có cả tranh đấu ngầm với nhau nữa, chuyện này cũng không phải là chuyện bí mật gì, người sáng suốt đều nhìn ra được.

    Đinh Hạo nhận ra bọn họ là người Khiết Đan, nên cố ý nói một câu như vậy, nếu người Khiết Đan kia đủ thông minh, sẽ đâm lao phải theo lao, mặc dù ám sát không thành, cũng có thể lợi dụng cơ hội này để châm ngòi cho mâu thuẫn giữa triều đình cùng Chiết thị càng ngày càng tăng lên.

    Những nguyên nhân này chỉ có thể là những suy nghĩ trong lòng, không thể nói ra bên ngoài được , do đó khi Trình Thế Hùng bừng tỉnh liền lảng tránh đi, mày rậm nhíu lại nói: "Người Khiết Đan sao?

    Người Khiết Đan muốn ám sát ta cũng không ngạc nhiên, nhưng mà hiện giờ bọn họ đang nội chiến không ngớt, cho dù giết được ta, khiến cho Quảng Nguyên đại loạn, bọn họ còn có dư lực xuất binh nam hạ sao, chẳng lẽ bọn chúng phá được Quảng Nguyên thành sao?"

    Trình Thế Hùng ở đại sảnh bước đi thong thả đến bước đi thong thả đi, thì thào tự nói, qua một lúc lâu mới thấy Đinh Hạo vẫn còn đang đứng ở chỗ cũ, liền nói: "Hôm nay chuyện tên Lục đại danh sĩ đáng ghét kia, ta lại không tiện ra tay, nhưng thật ra ngươi đã thay ta ra tay giáo huấn hắn, ha hả, ta bây giờ không tiện đi ra ngoài, ngươi cứ về đi, sau này có rảnh thì cứ đến quý phủ chơi."

    "Đúng, Trình tướng quân ngài đang bận, tiểu dân xin cáo từ ."

    Đinh Hạo thi lễ, xoay người muốn đi, chợt cái trán lại đau nhức một trận, hắn đột nhiên nhớ tới một việc, vừa rồi suýt nữa thì quên, không khỏi lại dừng bước, nói: "Trình tướng quân."

    "Đinh Tiểu ca nhi còn có chuyện gì?"

    "Trình tướng quân, ta đột nhiên nhớ tới một việc, vừa rồi khi ta đi lên bằng ốc, lúc đó một tên đại hán thấy ta từng kinh hô một tiếng: ‘Diễm Diễm, phía sau’, nữ thích khách kia...

    Chắc danh khuê là Diễm Diễm."

    Trình Thế Hùng ngẩn ra: "Diễm Diễm?

    Cùng tên với chất nữ (cháu) ta, ân, bản tướng quân sẽ nhớ kỹ, nếu có thể bắt được hung thủ, bản tướng quân sẽ nhớ tới công lao của ngươi."

    Đinh Hạo ha hả cười: "Tiểu dân cáo từ."

    Đinh Hạo vừa đi, phía sau bình phong liền đi ra hai người, đi trước là một lão giả dung mạo cao gầy, đôi sáng ngời có thần, giơ tay nhấc chân, đều có khí độ ung dung tôn quý, bên cạnh là một cô gái mặc đồ đen, nụ cười thản nhiên, không vui không buồn, đúng là Chiết cô nương đã cùng Đinh Hạo nói chuyện phiếm ở trong viện lúc trước.

    Trình Thế Hùng vội nàng ra đón, chắp tay chào: "Cửu tướng quân, Ngũ công tử."

    Lão giả gật gật đầu, quay đầu hỏi: "Tiểu Ngũ a, ngươi thấy thế nào?"

    Chiết cô nương thản nhiên nói: "Ta cảm thấy được hắn thực tỉnh táo a, sống chết trước mắt, trong khoảnh khắc đó mà lại có thể nghĩ ra phương pháp như vậy để tìm đường sống sống.

    Cẩn thận ngẫm lại, nếu là ta cũng không thể làm vậy được, quả thực rất giỏi đó."

    Lão giả hừ một tiếng nói: " Ta hỏi là Tiểu Trình gặp chuyện này ngươi thấy thế nào, ai quản chuyện tên tiểu tử kia chết sống thế nào."

    Chiết cô nương gắt giọng: "Người hỏi không rõ ràng, ta làm sao biết người muốn hỏi cái gì?

    Thật là, rõ ràng người chính là lão hồ đồ thôi, là tên quái nhân gia."

    Lão giả kia tay cầm trọng binh, quyền cao chức trọng, nhưng khi hắn là bị đứa cháu gái mà mình vô cùng yêu quý nói vài câu mà một chút nổi nóng cũng không có, hắn hừ một tiếng chuyển hướng Trình Thế Hùng, lông mi nhíu lại nói: "Tiểu Trình a, ngươi thắc mắc quả không sai, lão phu cũng tự hỏi, Bắc đế sau khi bị giết chết, Bắc viện xu mật sử kiêm Bắc phủ tể tướng Tiêu Tư Ôn lập Da Luật Hiền làm tân đế, lúc này mới được vài ngày, hắn đã bị các thế lực đối đầu ám sát, Da Luật Hiền đột nhiên mất ô dù, nóng lòng củng cố đế vị, mà Khiết Đan các bộ cũng dã tâm bừng bừng, không ngừng chém giết lẫn nhau, bọn họ như thế nào còn có tâm tư nam hạ làm chuyện ám sát?"

    Ánh mắt hắn chợt lóe, đột nhiên nói: "Ân...

    Có thể hay không... thật sự giống như tên Đinh Hạo kia chỉ hươu bảo ngựa, bọn họ cũng là giả mạo người Khiết Đan mà đến? các bộ ở bên ngoài, các tộc tây bắc, bộ tộc lấy hình xăm là con sói cũng không ít."

    Chiết cô nương đi đến án thư của Trình Thế Hùng, thả người nhảy vào chiếc ghế da hổ của hắn, sau đó hai tay giơ lên giống con mèo nhỏ vừa ngủ dậy, thoải mái nheo mắt lại nói: "Cửu thúc a, ngài cũng đừng đoán mò, hai người các ngươi, một người là Phủ Châu Tiết độ sứ(1), một người là Quảng Nguyên phòng ngự sử, đều là đại tướng cầm binh, nhưng không phải nhất cử nhất động đều biết hết.

    Đinh Hạo đã nói cho ngươi biết thích khách là ai , các ngươi lại ở chỗ này đoán già đoán non làm gì, không chừng lại đoán ra cả người Thiên Trúc, thực là..."

    *****

    Chú Thích:

    (1) Tiết độ sứ (節度使) là chức quan đứng đầu đạo, có nguồn gốc từ thời nhà Đường, Trung Quốc, bắt đầu từ khoảng năm 710-711, nhằm mục đích ngăn chặn các mối đe dọa từ bên ngoài Trung Quốc.

    thời này, Trung Quốc được chia thành 10 đạo, mỗi đạo đặt chức Thái phong phùng ngự sứ (ở những đạo biên viễn cũng đặt chức quan này), trao cho cờ tiết, gọi là tiết độ sứ lớn thống lĩnh khoảng hơn 10 châu, tiết độ sứ nhỏ thống lĩnh khoảng vài châu; được quyền định đoạt mọi việc trong đạo, từ việc có quân đội riêng, chế độ quan thuế riêng.

    Chương 57: Bá ti trừu kiển.

    Cửu tướng quân biết cháu gái hắn băng tuyết thông minh, học rộng biết nhiều, đại ca hắn cũng thường nói đời này tiếc nuối nhất chính là nàng là nữ nhân chứ không phải nam nhi, cho nên hắn đối với đứa cháu gái này rất coi trọng, nếu không vừa rồi trong lòng có nghi vấn cũng sẽ không hỏi nàng .

    Lúc này nghe nàng nói như vậy, Cửu tướng quân hai mắt sáng ngời, mặt giãn ra cười nói: "Ha hả, Tiểu Ngũ a, ta chỉ biết cháu thông minh hơn người, so với huynh trưởng của cháu thì mười lần, a không, gấp trăm lần.

    Cháu nói nhanh lên, thích khách là ai?

    Ý đồ ở đâu, chỗ nào?"

    Chiết cô nương ngón tay đung đưa nói: "Cửu thúc a, tuy nhiều bộ tộc du mục trên thảo nguyên tôn sùng loài sói, nhưng bọn chúng xăm hình không cùng một vị trí, các bộ Khiết Đan xăm hình đầu sói ở cổ tay, chỉ có quý tộc họ Tiêu, mà trong họ Tiêu, cùng với họ Da Luật là hai đại bộ tộc gần với miền Bắc Trung quốc nhất."

    Cửu tướng quân vuốt cằm nói: "Điều này ta biết, nhưng xăm hình đầu sói ở cổ tay , ít nhất còn có ba bộ tộc quý tộc ở phía tây cũng làm như vậy, mà trong các đại bộ tộc, hiện tại không có khả năng khiêu khích chúng ta nhất chính là người Khiết Đan họ Tiêu, bởi vì họ Tiêu là cánh tay đắc lực của Da Luật Hiền, các bộ tộc Khiết Đan khác ám sát Tiêu Tư Ôn, chính là muốn trừ bỏ cánh tay đắc lực của Da Luật Hiền, Tiêu Tư Ôn đã chết, Tiêu thị hiện đang ở hiểm cảnh, việc quan trọng nhất của bọn chúng bây giờ là giữ vững ngôi đế vương của Da Luật Hiền, làm gì có nhàn rỗi mà đi ám sát Tiểu Trình, tấn công Quảng Nguyên?"

    Chiết cô nương nháy mắt mấy cái cười nói: "Vốn ta cũng vậy nghĩ như vậy , cho nên điều đầu tiên ta nghĩ đến chính là Tiêu thị, nhưng bị ta loại trừ đầu tiên cũng là Tiêu thị, nhưng Đinh Hạo lúc gần đi đã nói một cái tên, cuối cùng lại làm cho ta nghi ngờ Tiêu thị."

    "Tên?"

    Trình Thế Hùng mày nhíu lại: "Cái người tên kêu là Diễm Diễm sao?"

    Chiết cô nương cười nói: "Đúng vậy, tên thích khách kia là một nữ nhân trẻ tuổi, đi cùng nàng là hai tên họ Tiêu, cho nên...

    Ta lớn mật đoán rằng, Đinh Hạo hẳn là là nghe lầm, người kia gọi không phải ‘ Diễm Diễm ’, mà là ‘Viêm Viêm ’ "

    Con mắt nàng sáng sáng ngời, nói từng chữ một: "Tiêu, Viêm, Viêm!"

    Trình Thế Hùng ngạc nhiên nói: "Tiêu Viêm Viêm là ai?"

    Cửu tướng quân cũng nghi hoặc nhìn về phía Chiết cô nương, Chiết cô nương ảm đạm cười nói: "Còn có người nào là Tiêu Viêm Viêm nữa chứ, đương nhiên là người sắp trở thành Khiết Đan hoàng hậu Tiêu Viêm Viêm."

    "Cái gì?"

    Trình Thế Hùng chấn động, Cửu tướng quân đã ngạc nhiên nói: " Hoàng hậu Bắc quốc, ngươi nói con gái của Tiêu Tư sao?

    Ta nghe nói Tiêu Tư Ôn phò tá Da Luật Tề lên làm vua, Da Luật Tề ‘bánh ít đi, bánh quy lại’, đề bạt hắn làm thượng thư, gia phong là Ngụy vương, còn lập con gái hắn làm hoàng hậu, ít ngày nữa sẽ cưới vào cung.

    Nhưng mà, Vị Hoàng hậu sắp vào cung không phải gọi là Tiêu Xước sao?"

    Chiết cô nương mỉm cười nói: "Cho nên mới nói, nữ nhân chúng ta thích hỏi chuyện, thích nhớ kỹ chuyện tình , cùng với nam nhân các ngươi không giống nhau, ngươi chỉ biết nàng gọi là Tiêu Xước, nhưng lại không biết khuê danh của nàng tên là Viêm Viêm, đại danh của nàng ( tức là Tiêu Xước), chỉ dùng trong các công văn chính phủ, bình thường người nhà của nàng, thậm chí người phương bắc thường gọi nàng là Viêm Viêm ."

    "Lại có việc này?"

    Cửu tướng quân bán tín bán nghi nói: "Nhưng mà...

    Nàng sắp trở thành hoàng hậu Khiết Đan, lấy tôn nghiêm của hoàng hậu, sao lại có thể tự mình đi làm việc ám sát chứ?"

    Chiết cô nương cười hì hì nói: "Nếu là Da Luật Hiền bị lật đổ, nàng còn làm hoàng hậu được sao?

    Đến lúc đó, chỉ sợ toàn tộc Tiêu gia đều phải trở thành tộc nô tỳ, mà nàng là người sắp thành hoàng hậu, chỉ có đường chết không có đường sống, muốn làm nữ nô đi chăng nữa cũng chỉ là nằm mơ.

    Thời điểm sinh tử tồn vong, còn muốn giữ chút thể diện sao?"

    Cửu tướng quân lẩm bẩm nói: "Như thế nào có thể... , cho dù tình thế nguy cấp như thế nào, nàng cuối cùng là cũng là một hoàng hậu..."

    Hắn lấy lại bình tĩnh nói: "Không tính đến chuyện đó, cho dù người nọ chính là Tiêu Viêm Viêm, nhưng nàng hiện giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, muốn giúp Da Luật Hiền củng cố địa vị đế vương lại càng khó, sao lại tự dưng chạy tới Quảng Nguyên sinh sự?"

    Chiết cô nương từ chiếc ghế da hổ nhảy xuống, hướng về phía Cửu thúc làm mặt quỷ, cười rạng rỡ nói: "Ta làm sao biết được, không chừng Da Luật Hiền sắp xong rồi, Tiêu gia cũng sắp xong rồi, vị Tiêu cô nương kia thấy không làm được hoàng hậu, cho nên nổi điên, muốn đến Quảng Nguyên làm chút sự tì, kích Cửu tướng quân ngươi phát binh, đem tất cả người Khiết Đan tiêu diệt sạch thì sao" .

    "Ngũ công tử, ngươi đi đâu vậy?"

    "Ta đi lanh quanh một chút, các ngươi cứ bàn chuyện tiếp đi ."

    Trình Thế Hùng khẩn trương nói: "Ngũ công tử, hiện giờ còn chưa tìm được thích khách, ngươi không nên tùy ý đi lại, nếu Ngũ công tử bị thương tổn, đến lúc đó cho dù có giết Trình lão đầu, thì mọi sự cũng đã muộn."

    Chiết cô nương cười nói: "Yên tâm đi, tên thích khách không nhắm vào ta, cũng không biết thân phận của ta, các ngươi cứ nghiên cứu chân tướng của thích khách cho tốt đi."

    Chiết cô nương đứng dậy đi ra ngoài, Trình Thế Hùng không yên lòng, nhanh chóng hướng thủ hạ thân binh ra hiệu, tám gã đại hán liền lập tức đuổi theo.

    "A!

    Ta hiểu rồi!"

    Cửu tướng quân dường như không để ý Chiết cô nương đi lại lung tung, khi nàng rời đi Cửu tướng quân lại đến chiếc ghế da hổ của Trình Thế Hùng ngồi xuống, Chiết cô nương mới vừa đi ra, hắn lại vỗ án thư, lập tức đứng lên.

    Trình Thế Hùng vội vàng hỏi: "Cửu tướng quân, ngài nghĩ thông suốt cái gì?"

    Cửu tướng quân ha hả cười nói: "Ta đã nghĩ thông suốt mục đích bọn chúng nam hạ."

    "Nga?

    Mong Cửu tướng quân mau giải thích."

    Cửu tướng quân nói: "Hiện giờ Bắc quốc nội loạn, chính là đại cơ hội của chúng ta.

    Ta lần này đến đây, ngoài vì đại thọ của lệnh đường, còn có mục đích khác, là gia huynh nhận được thư hàm của ngươi, muốn ta đích thân tới đây xem có nhất thiết phải xây dựng thêm các kho lương thực dự trữ nữa không.

    Nhưng việc quan trọng nhất, là muốn biết có hay không cơ hội thừa dịp miền Bắc quốc nội loạn, không rảnh nam cố, phát binh tiêu diệt Bắc Hán quốc còn sót lại.

    Chúng ta vốn có tâm Bắc phạt, nếu quả thật bắc nhân ám sát ngươi, để lại chứng cứ chỉ đích xác là Khiết Đan tộc, Ta không còn lựa chọn nào khác, bắt buộc phải xuất binh chinh phạt.

    Hiện giờ Tiêu Tư Ôn gặp chuyện bỏ mình, Da Luật Hiền ngôi vua không chắc chắn, các bộ tộc Khiết Đan khác tuy nhiều dã tâm, nhưng chỉ cần chúng ta dấy binh bắc phạt, thì sẽ thay Da Luật Hiền giải vây .

    Bắc nhân đối đầu kẻ địch mạnh, tất nhiên sẽ chống kẻ thù bên ngoài trước, như vậy ngôi hoàng đế của Da Luật Hiền sẽ trở nên vững vàng, nếu như hắn chỉ huy các bộ tộc đánh lui ta quân, thì ngôi báu của hắn càng trở nên vững chắc ."

    Trình Thế Hùng nhướng mày suy tư, Cửu tướng quân chắp hai tay sau lưng ở trong đại sảnh Bạch hổ đi qua đi lại, lẩm bẩm: "Da Luật Hiền là Tiêu Tư Ôn phò tá lên ngôi , hắn vừa mới lên ngôi, còn chưa có căn cơ, thì Tiêu Tư Ôn chết, những người có thể trọng dụng rất ít, người có thể tin lại càng ít, người có thể gánh vác trọng trách tất nhiên phải là người cực kì thân cận với hắn.

    Nhưng cho dù như thế nào đi nữa, cũng không thể để hoàng hậu gặp chuyện nguy hiểm được, nàng tuyệt đối không phải vì chỉ một chuyện ám sát mà tự mình nam hạ, nhưng vấn đề nan giải ở chỗ này là nàng rốt cuộc còn có mục đích khác?"

    Cửu tướng quân đi đi lại lại một lúc lâu, đột nhiên đứng lại, nhìn Trình Thế Hùng, vội vàng nói: "Tiểu Trình, ngươi lập tức hạ lệnh, tăng cường cảnh giới Quảng Nguyên thành và tăng cường kiểm tra đối với những người tha hương, đồng thời phái các tiểu đội kỵ binh lục soát các sơn cốc lân cận Quảng Nguyên."

    Trình Thế Hùng có chút sở ngộ(hiểu ra) nói: "Cửu tướng quân muốn..."

    Cửu tướng quân trầm giọng nói: "Hiện giờ ta cũng chỉ tạm tin lời nói của Tiểu Ngũ, theo ý của nàng phân tích, cứ đi thăm dò trước rồi tính sau, cẩn thận vẫn không thừa!"

    " Đúng !"

    Chương 58: Đại công cáo thành

    Đinh Hạo ra khỏi Trình phủ, thì xe ngựa của Đinh Ngọc Lạc đã sớm chờ ở cửa, vì việc Trình tướng quân bị ám sát, lúc này Binh lính đang đi lại tập lấp đầy đường, truy bắt hung thủ khắp nơi, không khí thập phần khẩn trương.

    Đinh Ngọc Lạc có nhiều thứ muốn hỏi hắn, nhưng trước tình hình như thế này không tiện ở lâu, thấy hắn đi tới, liền phân phó mọi người lập tức trở lại doanh địa.

    Đinh quản sự vẫn như trước cùng Tao Trư nhi ngồi ở trên càng xe, xe ngựa chạy băng băng, đụng phải mấy tảng đá trên mặt đất vang lên tiếng kêu "Cách lăng cách lăng", xe đi được một lúc, rời xa Trình phủ, đến một ngõ nhỏ, Tao Trư khoác vai hắn, cười nói: "Ai, Tiểu tử ngươi vận sѠthật tốt a, tên thích khách dám giết Trình Thái úy, tự nhiên lại bỏ qua ngươi ai."

    Đinh Hạo cười cười, quất một roi vào ngựa nói: "Đúng vậy, một tiểu nhân vật như ta, bọn chúng sao thèm để ý tới."

    Tao Trư nhi không cho là đúng nói: "Cái gì mà tiểu nhân vật với đại nhân vật, còn sống mới có thể là con người, nếu đã chết, mặc kệ đại nhân vật hay tiểu nhân vật không phải đều chôn xuống ba thước đất sao?

    Chết tử tế cũng không bằng vô lại mà còn sống a.

    Chẳng qua...

    Thật sự là đáng tiếc a, lúc ấy ngươi lại ngất xỉu, nếu không có thể thấy được trò hay rồi, thật là...

    Chậc chậc..."

    Tao Trư nhi nuốt nước miếng "Ừng ực", Đinh Hạo thấy vậy cười thật to, biết hắn nói chắc là việc "Nhất Oản Ngọc" trần truồng, liền cố ý nói: "Cái gì là trò hay nha?"

    Tao Trư nhi trợn tròn mắt nói: "Ngươi không biết?

    Ác... cũng đúng, ngươi vừa tỉnh dậy liền bị Trình Thái úy mang đi , đương nhiên không biết."

    Hắn quay đầu nhìn thùng xe, thấy rèm che kiệu của Đại tiểu thư vẫn đóng kín, lúc này mới quay về phía Đinh Hạo, mặt mày hớn hở, thần bí cười nói: "Hắc, ta nói cho ngươi biết, ta ở hành lang hạ được xem một vở kịch lớn đó, cái vị tiểu nương ‘ Nhất Oản Ngọc ’ kia đột nhiên chạy lên đài a, nàng nha... là không mặc gì hết a."

    "Thật sao?"

    "Ài, ta nói cho ngươi biết, ngươi còn không tin.

    Đúng là không mặc gì hết , ta vừa thấy tròng mắt suýt rơi cả ra, cặp nhũ hoa kia, chậc chậc... vừa trắng vừa tròn, cái mông kia, chậc chậc... vừa tròn vừa trắng, làm cho ta muốn... chết đi được."

    Đinh Hạo nhịn không được bật cười "Ha ha", Tao Trư nhi bất mãn trừng mắt nhìn hắn một cái: "Ta nói thật đó, đừng có hi hi ha ha."

    Sau đó mắt nhìn về phía trước, thì thào tự nói: "Ta nhìn thấy một hồi a, ánh mắt còn thấy không đủ, ta sau này lấy vợ, nếu cũng có thân mình như của ‘ Nhất Oản Ngọc ’ vậy, thật sự là...

    Chậc chậc... có chết trên bụng nàng cũng thấy vui a..."

    Đinh Hạo bật cười, nói: "Cái tên này, lại nói chuyện xui xẻo rồi, được rồi được rồi, cẩn thận đừng cho Đại Tiểu thư nghe thấy đó."

    "Ừa, ta biết rồi, ta biết rồi."

    Tao Trư nhi đáp lại mấy câu, thanh âm liền nhỏ đi, chỉ có chính hắn mới có thể nghe được, rồi trở về chỗ cũ tự nói một mình: "Ta thật không chịu nổi nữa, cặp nhũ hoa kia, cái mông tròn trịa kia, thật sự là muốn giết người mà..."

    Khi Tao Trư nhi đang trong mơ mộng viển vông, xe ngựa đã về đến doanh địa.

    Đinh Hạo cùng Tao Trư nhi dừng xe ngựa, buông bàn đạp, Đinh Ngọc Lạc bước xuống xe, mắt nhìn Đinh Hạo, nhẹ nhàng nói: " A Ngốc, ngươi theo ta đến đây."

    Tao Trư nhi đang dắt La Ngựa đi, nghe thấy vậy liền dừng lại, nhìn bóng lưng Đinh Đại Tiểu thư, hắn tiến đến trước mặt Đinh Hạo hỏi: "Đại Tiểu thư tìm ngươi có chuyện gì vậy?"

    Đinh Hạo cười cười nói: "Có lẽ...

    Đại Tiểu thư đối với tên thích khách cũng có chút tò mò đi.

    Ta đi gặp Tiểu thư, ngươi tháo xe về nghỉ ngơi trước đi."

    "Ai!"

    Tao Trư nhi lên tiếng, Đinh Hạo liền hướng Đinh Ngọc Lạc đuổi theo, Tao Trư nhi nhìn hai người đi xa, nhìn chằm chằm bóng hình xinh đẹp của Đinh Ngọc Lạc.

    Đại Tiểu thư chiếc eo thon nhỏ, chân dài hấp dẫn, lúc trước hắn vẫn thấy rất khá, nhưng cũng không có cảm giác đặc biệt gì, nhưng hôm nay nhìn thấy ‘ Nhất Oản Ngọc ’ thân thể trần trụi, đã đánh sâu vào tâm trí của chàng trai hơn 20 tuổi như gã, nên bây giờ khi nhìn Đại Tiểu thư, liền có một loại cảm giác gì đó khác thường, một loại cảm giác khó hiểu từ đáy lòng, làm cho hắn căng thẳng bất an, nhưng không thể nói nên lời.

    Khi đó tri thức về sinh lý thông thường hoàn toàn chưa được nói tới, càng không có người nào nói cho Tao Trư nhi tri thức về phương diện này, trước kia nghe người ta nói tới nữ nhân, cũng chỉ đề cập về hình dáng bên ngoài, còn về chuyện sinh hoạt nam nữ thì hắn đúng là dốt đặc cán mai, nhưng đây chính là vấn đề bản năng con người đã bị đánh thức, hắn si ngốc nhìn bóng dáng Đinh Đại Tiểu thư, lẩm bẩm: "Đại Tiểu thư nếu giống như ‘Nhất Oản Ngọc ’, nếu như thoát...

    Không biết là đẹp như thế nào?"

    "Ba!"

    Hắn hung hăng tự tát vào miệng mình một cái, thấp giọng mắng: "Nếu còn dám suy nghĩ như vậy, cẩn thận thiên lôi đánh xuống, lão gia đánh đầu Tao trư nhi ngươi, thực nhìn không còn ra dạng gì nữa!"

    Đinh Hạo đi theo Đinh Ngọc Lạc vào phòng của nàng, Đinh Ngọc Lạc ngồi trên ghế, yên lặng nhìn Đinh Hạo, Đinh Hạo thần sắc bình tĩnh, thản nhiên mắt đối mắt nhìn nàng.

    Qua hồi lâu, Đinh Ngọc Lạc đột nhiên nói: "A Ngốc, ta có chút nghi vấn, hy vọng ngươi thành thực trả lời ta, chớ có giấu diếm."

    Đinh Hạo nói: "Đại Tiểu thư, nàng không cần phải hỏi ta, có hỏi ta ta cũng không có đáp án.

    Kỳ thật...

    Ta cũng không biết đây là chuyện gì.

    Chỉ là năm trước sau một lần lên cơn sốt, gần như đem ta hại chết.

    Mê man mất mấy ngày, đến khi tỉnh lại, ta liền cảm thấy đầu óc như được chiếu sáng, vô luận nói chuyện hay làm việc, so với trước kia đều có chút bất đồng.

    Ta cũng biết được có điểm gì đó cổ quái, nhưng mà nói thật, ta cũng không rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra nữa."

    Đinh Ngọc Lạc còn chưa có đặt câu hỏi, Đinh Hạo lại tự mình nói ra trước, quả thật làm Đinh Ngọc Lạc phải giật mình, phát ngốc một trận, Đinh Ngọc Lạc cười khổ hai tiếng, tự giễu chính mình: "Ta vốn đã biết, không có khả năng có đáp án , lại không kiềm chế được tò mò.

    Thôi, loại biến hóa này, đối với ngươi chỉ có lợi, mà không có hại, cũng không truy cứu nguyên do nữa, trong thiên hạ, chuyện chúng ta không biết còn nhiều lắm, nếu chuyện gì cũng muốn biết, chỉ làm tăng phiền não cho mình."

    Nàng đứng dậy, vừa thong thả đi lại trong phòng hồi, vừa hỏi: "Hôm nay chúng ta đưa lễ vật, làm cho Lão thái quân phi thường thích, trong tiệc rượu, vị Lục tiên sinh kia lại gây chuyện, thật là thành toàn ngươi ta, hiện giờ Trình quý phủ đối với chúng ta rất coi trọng, ngươi thử nghĩ xem, quyền chuyên doanh (kiểu như kinh doanh độc quyền) lương thảo của Đinh gia, lúc này có thể giữ vững được không?"

    Đinh Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: "Phủ Châu Chiết đại tướng quân có đồng ý xây dựng thêm mấy kho lương thực ở Quảng Phủ hay không, việc này không cần lấy ý kiến của chúng ta, cũng không thể quyết định bởi Trình tướng quân.

    Ta cho rằng, chỉ cần Quảng Nguyên không được phép xây dựng thêm các kho lương thực nữa, thì chuyện kinh doanh đặc quyền lương thực của Đinh gia ở Quảng Nguyên, tất không thể tiếp tục được, cho dù Trình Thái úy đối với chúng ta phi thường ưu ái, cũng sẽ không lấy tính mạng người thân ra làm giao dịch.

    Nếu chuyện xây dựng thêm các kho lương thực có thể thành hiện thực, Đinh gia tuyệt đối nắm chắc tiếp tục có được độc quyền doanh.

    Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị chu đáo, làm tốt mọi thứ khi việc xây dựng thêm các kho lương thực còn chưa được cho phép, đến khi đó, chúng ta có thể xuống tay trước, tranh thủ cung ứng số định mức lớn nhất.

    Trình tướng quân lửa giận đã hết, như vậy bằng vào quan hệ hai mươi năm qua của Đinh gia, cũng đủ để cam đoan Đinh gia tiếp tục trở thành đệ nhất lương thương ở Quảng Nguyên."

    Đinh Ngọc Lạc gật đầu, nàng ở trong phòng thong thả đi qua đi lại, tâm tình dần dần trở lên khẩn trương, bỗng nhiên vỗ mạnh một quyền, nói: "A Ngốc, ta thực sự chờ không được nữa .

    Ta phải đi gặp vài vị quan lại đáng tin, để cho bọn họ ‘rèn sắt khi còn nóng’, lại lần nữa góp lời, ngươi xem thế có được không?"

    Sau một lúc lâu không thấy Đinh Hạo trả lời, Đinh Ngọc Lạc liền quay đầu lại, thì thấy Đinh Hạo đang dùng ánh mắt cổ quái nhìn nàng, hai người đối mắt thật lâu, Đinh Ngọc Lạc thẹn thùng cúi đầu, xấu hổ nói: "Ta...

    Ta rất thiếu kiên nhẫn."

    Đinh Hạo thở dài, cười khổ nói: "Trình Đại tướng quân vừa mới gặp chuyện, lúc này còn làm cho các quan viên đi đóng góp ý kiến xây dựng các kho lương đích xác không thỏa đáng."

    "Ngươi nói rất đúng, " Đinh Ngọc Lạc thẹn thùng nói: "Trước kia, ta vẫn cảm thấy nếu mình là nam nhi, cũng thừa sức thay phụ thân quản lý gia sự, ai biết...

    Ta còn không bằng một phần vạn của ngươi nha."

    Đinh Hạo mỉm cười nói: " Tại nàng quan tâm quá hóa loạn thôi, hiện giờ xem ra, chúng ta còn phải ở lại Quảng Nguyên thêm mấy ngày nữa.

    Kiên nhẫn một chút, chúng ta đã làm hết sức, hiện tại cần phải ‘lấy tĩnh xem biến’, tìm kiếm cơ hội, lúc đó mới có thể tính toán tiếp."

    Mấy ngày sau đó, Đinh Ngọc Lạc tạm thời không đề cập tới chuyện đó nữa, chỉ ngẫu nhiên đi bái phỏng vài vị quan viên, thám thính một chút tin tức từ phía Tướng quân phủ, còn Đinh Hạo cũng thường xuyên vào thành, thông qua đó thám thính một ít tin tức.

    Trong thành mấy ngày này các loại tin tức bay đầy trời, có người nói thích khách là do Đại Tống Quan gia phái tới , Quan gia muốn tiêu diệt chế độ phiên trấn, tập trung quân quyền vào Triều đình, Phủ Châu Chiết thị nếu không chịu giao ra binh quyền, Triều đình lập tức sẽ xung đột vũ trang cùng quân tây bắc.

    Có người lại nói thích khách là người Khiết Đan phương Bắc, còn nói Trình tướng quân ngày đó gặp chuyện, đã phái các nhóm kị binh ra khỏi thành, tìm tòi quanh các sơn cốc trong phạm vi tám mươi dặm về phía bắc, từng gặp phải một đội ngũ chừng một ngàn người Khiết Đan trong một sơn cốc, song phương huyết chiến một hồi, thương vong rất nặng.

    Còn có người nhắc tới Bắc Hán, nhắc tới Đảng Hạng Khương nhân ở Tây Vực, đủ loại tin tức chưa kết luận được.

    Đinh Hạo cũng không có đến Trình phủ hỏi thăm tin tức, đây là việc quân cơ đại sự, hắn chỉ là một tên quản sự trong nhà, cũng không phải là quan lại triều đình, lấy lý do gì mà chạy tới hỏi thăm?

    Lại qua hai ngày nữa, Đinh Ngọc Lạc đột nhiên mang tới một tin tức tốt, phía Phủ Châu đã đồng ý cho Quảng Nguyên xây dựng thêm các kho lương thực.

    Đinh Hạo nghe xong rất là phấn chấn, lập tức cùng Đinh Ngọc Lạc đi bái phỏng Trình phủ, nói thẳng ra, thứ nhất là để thỉnh tội, thứ hai là muốn thỉnh cầu cho Đinh gia cùng Quảng Nguyên Tướng quân ký kết hiệp nghị mua bán lương thực, trở thành thương lương duy nhất cung ứng lương thực cho Quảng Nguyên thành.

    Nếu các kho lương thực mới ở Quảng Nguyên được sử dụng, sẽ không bởi vì chuyện lương đội một lần đến trễ mà tạo nên tình trạng khan hiếm lương thực toàn thành như trước nữa, một khi đã như vậy, có quan hệ thân thiết của Đinh Hạo cùng Trình phủ, Trình Thế Hùng sao có thể không cấp cho bọn họ chút mặt mũi.

    Mặc dù biết vậy Đinh Ngọc Lạc vẫn lo lắng không thôi, thế nhưng mọi việc diễn ra lại rất dễ dàng, chẳng qua Trình Thế Hùng yêu cầu bọn họ trước tháng 5 phải đem toàn bộ lương thực cho các kho lương mới vận chuyển đến Quảng Nguyên thành.

    Số lượng lương thực cung ứng cần rất lớn, Đinh gia không thể tự mình đáp ứng hết được, bọn họ còn cần phải mua lại từ lương thương khác, sau đó tập trung vận chuyển đến đây, cho nên Trình Thế Hùng mới định ngày ở tháng 5, như vậy là có đầy đủ thời gian, lấy căn cơ kinh doanh lương thực vài chục năm của Đinh gia, cũng đủ để hoàn thành đúng hạn.

    Chỗ ở của bọn Đinh Hạo ở gần phía tây của đại doanh Quảng Nguyên quân, bình thường mỗi ngày đều có thể nhìn đều có thể nhìn thấy binh sĩ trong doanh trại thao luyện, gần đây trong quân doanh thao luyện ngày càng thường xuyên hơn, đại quân thường xuyên ra vào, cùng diễn luyện hằng ngày trước kia có điểm bất đồng, Đinh Hạo nhìn thấy sự việc như vậy, trong lòng đánh giá bọn họ đối với việc ám sát của người Khiết Đan tất có hành động trả thù, nhưng cũng chỉ làm như không biết.

    Bọn họ chỉ là người bình thường, khi sinh kế đại sự đã có kết quả, liền chuẩn bị rời Trình Phủ.

    Được Trình tướng quân cho phép, Đinh Ngọc Lạc rất là vui sướng, vừa ly khai Trình phủ, liền lập tức đến hội kiến vài vị quan lại Quảng Nguyên, thương lượng một ít công việc cụ thể.

    Đinh Hạo nghĩ đến chuyện lập tức sẽ trở về Phách Châu, lại nhớ lúc trước nhất thời hứng khởi, liền hướng Đinh đại Tiểu thư tự đề cử mình, còn chưa kịp báo cho biết lão nương(mẹ) biết, nữ nhân thiện lương này không chừng ở nhà đang nóng ruột nóng gan lo lắng cho mình, bây giờ trở về, trong túi lại có tiền, như thế nào cũng phải mua cho mẫu thân chút lễ vật, biểu đạt một chút tâm ý mình, liền hướng Đinh Ngọc Lạc xin phép, để Tao Trư nhi đánh xe đưa nàng đi, còn mình chạy đến khu phố xá chọn mua một ít đồ vật.

    Quảng Nguyên là nơi giáp ranh của người Hán ở Trung Nguyên và dân du mục ở tái ngoại, tơ lụa, vải vóc của Trung Nguyên, ở nơi này giá cả so với nội địa đắt tiền hơn nhiều, nhưng da lông, điêu cừu ngược lại so với nội địa rẻ hơn rất nhiều.

    Dương thị tự nhiên không có khả năng mặc áo lông cừu, nhưng mua vài món áo da khác cũng là tốt rồi.

    Đinh Hạo ở chợ lựa chọn nửa ngày, cuối cùng cũng chọn được một bộ áo khố da dê.

    Bởi vì thời tiết đang dần ấm áp, vốn mấy hàng da cũng có xu thế ế ẩm, lại dưới tình huống lão bán hàng là người dân tộc Khương từ quan ngoại tới nói tiếng Trung Nguyên còn không thông, bị Đinh Hạo mặc cả đầy lý lẽ biện luận hùng hồn cả nửa ngày, cuối cùng nhịn đau hộc máu bán cho hắn hai bộ.

    Đinh Hạo cười hì hì cuộn hai bộ áo da dê bỏ vào trong túi đồ, rồi lại đến cửa hàng trang sức, lại mua cho lão nương một cây ngân trâm tạo hình phong cách cổ xưa trông rất tự nhiên, đang lúc muốn trở về doanh địa, bỗng nhiên phát hiện ở một quầy bán háng gần đó có một vị cô nương, đang cầm một bộ xương trâu được điêu khắc thành một khô lâu tò mò nhìn.

    Đinh Hạo nhất thời hai mắt sáng ngời, vui vẻ nói: "Chiết cô nương?"

    Chương 59: Ngẫu ngộ.

    Chiết cô nương mặc một bộ Hồ phục cổ bẻ quấn thắt lưng, mang giày thấp cổ, thập phần tinh tế.

    Quần áo đều một màu đen, càng làm tăng thêm vẻ đẹp cho làn da như dương chi mỹ ngọc, ôn nhuận oánh trạch ( trong suốt như bạch ngọc) của nàng.

    Thân thể của nàng vốn nhỏ xinh, mặc Hồ phục vào liền trông như một nữ đồng, nhưng khuôn mặt quyến rũ, đường cong duyên dáng, đôi môi như hạnh, lại càng có một cỗ hương vị mê người.

    Nàng cầm trong tay chính là một bộ khô lâu đầu màu trắng được điêu khắc từ một bộ ngưu cốt(xương trâu), đây là bộ trang sức cầu may của một số bộ lạc du mục ở quan ngoại, nhưng loại đồ vật này ở Trung Nguyên lại không có trên thị trường, vì khó có khách nhân nào lại cảm thấy hứng thú với món đồ chơi như vậy, do đó Lão bản dốc lòng dốc sức để đẩy mạnh tiêu thụ, đáng tiếc hắn hao hết lời lẽ, nhưng cô gái kia khóe môi chỉ nhếch lên ý cười nhợt nhạt, vừa không nói mua, cũng không nói không mua, chỉ lật qua lật lại xem tới xem lui, cô gái dù một văn tiền cũng chưa từng trả giá, lão bản đã muốn bán ngay khi cô gái trả bất cứ giá nào, nhưng mà Chiết cô nương vẫn từ chối cho ý kiến.

    Đinh Hạo vẫy tay kêu: "Chiết cô nương."

    Chiết cô nương ngạc nhiên ngẩng đầu, vừa thấy là hắn, hai hàng lông mày hơi hơi nhướng lên, trên mặt liền lộ ra vẻ vui mừng nói: "Là ngươi?

    Đinh quản sự."

    Đinh Hạo cười nói: "Tại hạ nghĩ cô nương đã trở về Phủ Châu, không ngờ vẫn còn ở nơi này."

    Nói xong liền tiến tới chỗ nàng.

    Trong đám đông liền có mấy đại hán nhanh chóng tiến về phía hắn, nhưng khi Chiết cô nương nâng tay vuốt ve mái tóc, tùy ý vung lên buông xuống, mấy tên đại hán kia liền dừng lại, khôi phục lại người bộ dáng thong dong, giống như những khách nhân đang đi dạo trong chợ.

    "Vốn đã phải về Phủ Châu rồi, chẳng qua...

    Cửu thúc của ta lại muốn đi phương Bắc làm chút sinh ý, kiếm một ít điêu cừu, xạ hương, trùng thảo, đông châu để khi trở về Phủ Châu buôn bán, ta tất nhiên cũng muốn đi cùng hắn."

    Chiết cô nương nói xong, liền nhanh nhẹn xoay người, cùng Đinh Hạo sánh vai mà đi, tùy ý tự nhiên, giống như bạn cũ gặp lại.

    " Cửu thúc của ta nói...

    Ân, lần này được Chiết đại tướng quân phái đi Quảng Nguyên, chính là một cơ hội khó có được, không làm chút sinh ý kiếm chút tiền tiêu, cuộc sống cũng không khá giả đâu."

    Chiết cô nương cười hì hì nói.

    "Muốn đi quan ngoại sao?"

    Đinh Hạo lập tức dừng lại hỏi.

    "Đúng vậy, làm sao vậy?"

    Chiết cô nương cũng đứng lại, nghiêng đầu nhìn hắn, giống như con chim nhỏ bay theo bên người, linh động tiếu xảo.

    "Việc này..."

    Đinh Hạo do dự một chút, hỏi: " Cửu thúc của nàng làm việc ở phủ Chiết đại tướng quân, ách... không nghe nói qua chuyện gì... tin đồn gì sao?"

    Chiết cô nương ánh mắt chợt lóe lên, hỏi: "Tin đồn gì cơ?"

    "Việc này...

    Tất nhiên là việc quân ngũ rồi."

    "...

    Ác, Cửu thúc ta chỉ thay Đại tướng quân quản lý một ít chuyện nội vụ trong nhà, chuyện quân ngũ hắn cũng không hỏi qua, cũng không có người nào nói cho nghe hắn cả."

    "Hóa ra là như vậy."

    Đinh Hạo do dự một chút, rốt cục cũng nói: "Theo ý ta, nàng nên khuyên nhủ Cửu thúc nàng, lần này không nên đi tới vùng quan ngoại nữa.

    Lương đội chúng ta ở gần tây thành quân doanh, nhìn thấy gần đây Quảng Nguyên quân điều động thường xuyên, chỉ sợ là sắp dụng binh đối với bọn Thát tử, lúc này xuất quan, nếu như gặp phải chiến loạn, chú cháu các nàng làm sao mà thoát thân được?"

    "Lại có việc này sao?"

    Chiết cô nương kinh ngạc nói: " Điều động Quân đội, chưa hẳn nhất định phải xuất chinh, nhưng mà ta vẫn rất cám ơn ý tốt của ngươi.

    Lại nói tiếp, Cửu thúc ta nhất thời nổi lòng tham muốn đi quan ngoại một chuyến, mua chút châu ngọc da lông đem về , cũng có của Chiết tướng quân phủ một phần.

    Bởi vì đây là việc tư, nên vẫn chưa nói cho Trình tướng quân nghe, nếu không, hắn chắc chắn sẽ khuyên bảo Cửu thúc không nên xuất quan , khi quay về ta nhất định sẽ nói cho Cửu thúc biết, để hắn tới hỏi Trình tướng quân một chút."

    "Vậy thì tốt rồi, " Đinh Hạo yên lòng, mỉm cười nói: "Các nàng là người Chiết gia, Trình tướng quân đương nhiên sẽ không làm khó các nàng.

    Thật may mắn, nếu không phải hôm nay tình cờ gặp nhau, chú cháu các nàng cứ hồ đồ mà xuất quan, đến khi chiến trận xảy ra, thảo nguyên nơi nơi khói lửa, đến lúc đó... mọi sự khó lường, làm ta nghĩ đến mà sợ."

    Chiết cô nương cười nói: "Người ta đi quan ngoại, ngươi nghĩ mà sợ chuyện gì?"

    "Khụ... , cô nương tuấn tú như vậy, nếu đi quan ngoại gặp lúc chiến loạn, loạn binh chính là thổ phỉ, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì, sao không làm người ta nghĩ mà sợ chứ?"

    Chiết cô nương như cười như không hừ một tiếng, đảo mắt thấy một lão giả đang khiêng một cây gậy đi tới, trên cây gậy được cột đầy rơm, cắm rất nhiều kẹo đường hồ lô, không khỏi nhảy nhót nói: "Nha, thời tiết đã ấm, có người bán kẹo rồi kìa, lâu lắm rồi mới thấy.

    Uy, ngươi bán kẹo như thế nào vậy?"

    Lão hán kia dừng lại cười nói: "Cô nương, kẹo của lão hán là rẻ nhất trong thành Quảng Nguyên này đó, một đồng một chuỗi, ngươi xem cây kẹo này đi, quả là rất ngon đó."

    Chiết cô nương vui vẻ nói: "Được, vậy ngươi cho ta lấy một chuỗi."

    Lão hán vội chọn một cây kẹo có nhiều mứt quả nhất đưa cho nàng, Chiết cô nương cầm trên tay, sau đó ngẩn ngơ nhìn về phía Đinh Hạo, xấu hổ nói: "Ách ~~~, ta trên người không có mang theo tiền, ngươi có thể cho ta mượn một đồng không?"

    "Cô nương này, đi chợ lại không mang theo tiền, xem ra nàng không phải gia giáo rất nghiêm, thì chắc là tiền tiêu vặt có hạn."

    Đinh Hạo nghĩ vậy, lòng thương xót nổi lên, vội lấy ra một đồng đưa cho kia lão hán.

    Chiết cô nương ánh mắt loan lên, nhẹ nhàng cắn một miếng mứt quả, lại liếc nhìn Đinh Hạo một cái, thấy hắn đang nhìn mình cười, lại nói: "Không bằng...

    Ngươi cho ta mượn thêm một đồng nữa đi, ta sẽ mời ngươi ăn một cây."

    "Tốt, " Đinh Hạo không ngờ nàng lại mời khách như vậy, hắn cười hì hì lại lấy ra một đồng đưa cho lão hán kia, tùy ý lấy một cây kẹo, cùng Chiết cô nương sóng vai vừa đi, vừa trêu chọc cười nói: "Có thể được cô nương mời kẹo, tại hạ vinh hạnh vô cùng."

    "Đúng vậy..."

    Chiết cô nương không hề ngượng ngùng, vừa cắn một viên kẹo đường hồ lô ngọt ngào, vừa tủm tỉm cười nói: "Ngươi đúng là rất vinh hạnh đó, có thể làm cho bổn cô nương mời khách , ngươi chính là người đầu tiên."

    Đinh Hạo nghe vậy cười to, Chiết cô nương vẫn mỉm cười thản nhiên, đợi hắn cười xong, mới nói: "Ai, ngươi thử nghĩ xem, nếu Triều đình muốn xuất binh Bắc Phạt, thì sẽ chinh phạt Bắc Hán quốc, hay là chinh phạt người Khiết Đan?

    Liệu có được bao nhiêu phần thắng?"

    Đinh Hạo suy tư một chút nói: "Theo như ta nghĩ, khả năng chinh phạt Bắc Hán quốc có thể lớn hơn một chút.

    Không phải người Khiết Đan đang nội loạn sao? nếu Triều đình lúc này xuất binh thảo phạt, ngược lại còn thành toàn cho bọn họ, người Khiết Đan lúc đó sẽ đoàn kết một lòng, đồng tâm chống địch, còn vấn đề nội loạn ngược lại là triều đình Đại Tống chúng ta giúp cho bọn chúng giải quyết .

    Ta nghĩ, cho dù là Phủ Châu Chiết đại tướng quân, hay là vị quan gia ở Đông Kinh Thành kia, đều sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy."

    Chiết cô nương nở nụ cười, mang theo một đôi má lúm đồng tiền nhỏ nhắn làm say lòng người, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết thực có vài phần quyến rũ nói: "Như vậy...

    Ngươi cho rằng triều đình phát binh là muốn chinh phạt Bắc Hán ?"

    "Rất có thể là như vậy, người Khiết Đan làm Bắc Hán và Đại Tống quan hệ hòa hoãn đi nhiều, vì nếu Đại Tống chinh phạt Bắc Hán, bọn họ sẽ xuất binh tương trợ, mục đích vốn là như vậy.

    Nhưng giờ Triều đình nếu không trực tiếp phát binh đánh Khiết Đan, mà đi lấy Bắc Hán, người Khiết Đan không có đau điếng người, rất nhiều tù thủ bộ tộc không nhìn xa trông rộng, giữa ngôi vị hoàng đế và Bắc Hán quốc phía trước bọn họ phải chọn lựa, thì tất nhiên sẽ bỏ Bắc Hán mà mưu toan ngôi vị hoàng đế, cứ như vậy, Triều đình thừa dịp người Khiết Đan nội loạn không ngớt, mới có thể hoàn toàn giải quyết Bắc Hán Quốc."

    "Vậy sao ?"

    Chiết cô nương chắp đôi bàn tay nhỏ bé sau lưng, trên mặt có pha vài phần ý tứ trêu tức cùng giảo hoạt nói: "Bắc Hán Quốc hiện giờ tuy chỉ có ba năm thành trì, nhưng lại được người Khiết Đan che chắn phía trước, hơn nữa họ có mấy viên hổ tướng rất thiện chiến, cho dù gặp nguy cũng không ngã.

    Ngươi sao lại có tin tưởng như vậy ?

    Dựa vào điều gì cho rằng quân ta tất thắng?"

    Đinh Hạo biết đích xác trong lịch sử Bắc Hán không sai biệt lắm sau này sẽ bị tiêu diệt, hơn nữa Khiết Đan nội loạn, không rảnh bận tâm bọn họ, tiêu diệt bọn họ không phải là chuyện không thể, nhân tiện nói:

    "Mặc dù Bắc Hán có thực lực nhất định, nhưng cũng không phải là địch thủ của Đại Tống.

    Chỉ cần người Khiết Đan không rảnh bận tâm bọn họ, phải bị diệt vong, cũng là chuyện bình thường.

    Chẳng qua...

    Đại Tống sớm muộn gì cũng phải trực tiếp đối mặt với người Khiết Đan, phía nam Đường quốc, Nam Hán quốc, tất cả đều không phải là đối thủ, Đại Tống tương lai chỉ có một cường địch duy nhất, đó là Khiết Đan.

    Một khi trực tiếp chạm trán cùng thế lực người Khiết Đan, chỉ sợ biên cảnh sẽ không đơn giản như chuyện ở ‘ Đả Thảo Cốc ’ vậy."

    Chiết cô nương hơi cúi đầu, nghe hắn phân tích, khó nén được vẻ kinh dị trong mắt.

    Nàng nghĩ mình nắm giữ đủ loại tư liệu, có thể phân tích được như thế này cũng không ngạc nhiên lắm, nhưng mà Đinh Hạo có thể có hiểu biết cùng kiến thức như vậy, quả thật không giống bình thường.

    Thường nghe người ta nói ‘Tú tài không ra khỏi cánh cửa, cũng biết mọi sự trong thiên hạ’, đó là trong thời kỳ thái bình, nhưng cũng chỉ biết đến một ít đại đạo lý hời hợt bên ngoài, còn có thể phân tích giống hắn vậy, nếu không có hiểu biết tình hình các nơi, khẳng định khó có thể nói như vậy.

    Hắn chỉ là một tên quản sự nho nhỏ, sao lại có hiểu biết uyên bác như vậy?

    Đại Tống khi mới lập quốc, cả triều văn võ vắt hết óc, cuối cùng Tể tướng Triệu Phổ mới dâng lên một cái quốc hiệu, kết quả quốc hiệu này được dùng một thời gian, bỗng nhiên có người nói cho Triệu Khuông Dận, quốc hiệu này trước đó nhiều năm đã được Thục Quốc dùng qua, Triệu Khuông Dận tức giận đến méo mặt méo mũi, nhiều văn võ đại thần như vậy, đều nhớ không nổi một Quốc gia khác mấy năm trước đã dùng qua quốc hiệu gì, có thể thấy được lúc ấy tin tức các nơi, thậm chí ngay cả cục diện chính trị đều khá bế tắc, các thượng quan triều đình còn không biết rõ ràng việc này.

    Tên Đinh Hạo này...

    Thực không đơn giản a...

    Chiết cô nương vừa chuyển tâm tư, vừa thuận miệng hỏi: "Như vậy ngươi cho rằng, nếu chống lại người Khiết Đan, chúng ta có bao nhiêu phần thắng?"

    Chương 60: Đào hoa y cựu tiếu xuân phong

    Đinh Hạo suy nghĩ hồi lâu, mới nói: "Hẳn là có thắng bại đi.

    Nếu mạnh mẽ đánh một trận, chỉ sợ phải lưỡng bại câu thương."

    Chiết cô nương âm thầm gật đầu, người này không hề giống như những người trẻ tuổi cuồng ngạo không thực tế khác, có thể theo thực tế phán đoán, nhìn thẳng vào địch nhân, điểm này rất nhiều người chỉ biết khoe khoang khoác lác làm không được.

    Nàng thản nhiên hỏi: "Đinh quản sự có cao kiến gì, mời nhất nhất nói ra."

    Đinh Hạo mỉm cười nói: "Cao kiến thì không dám, ta chỉ từ thực lực hiện có của song phương so sánh, đại khái đánh giá như thế.

    Bắc nhân lập quốc đã năm mươi năm, tuy rằng phương bắc bần hàn, nhưng thực lực của một nước tích tụ cũng không kém.

    Hơn nữa Bắc nhân chiếm địa thế hiểm yếu, lại có vô số tuấn mã, công thủ tự nhiên, đây là lực lượng thật sự, không phải cứ lắc lắc quạt lông, đàm tiếu mạnh yếu là có thể hôi phi yên diệt.

    Thực lực không đông đảo, cho dù là Gia Cát võ hầu, cũng chỉ có nơi nơi chạy trốn."

    Chiết cô nương khẽ gật đầu, đồng ý.

    Hiện giờ Bắc quốc uy nghi đại mạc, chấn phục trăm bộ, lãnh thổ quốc gia đông gặp Hoàng Hải, tây chạm Kim Sơn, bắc tới Lư Cù hà, nam hết Bạch Câu, diện tch lãnh thổ ngàn dặm, địa quảng binh cường, dân cư ngoài bốn trăm vạn khẩu, già trẻ nam nữ đều có thể cưỡi ngựa bắn cung, một tên kỵ binh có tới ba con ngựa thậm chí năm con ngựa, chính là hùng cứ phương bắc vũ lực bá chủ.

    Mà Đại Tống lập quốc mười năm, chăm lo việc nước, thực lực của một nước cũng tự hùng hậu, binh giáp cường thịnh, gần trăm năm qua ở Trung Nguyên không nước nào có thể địch nổi, nhưng Đại Tống lập quốc cơ sở vẫn còn non kém, bản đồ so với Bắc quốc thì nhỏ hơn, địa lý lại không hiểm yếu để có thể phòng thủ, ban đầu khi lập quốc chỉ có gần chín mươi bảy vạn hộ, không có một nơi sản mã( nơi sản sinh ngựa).

    Mặc dù trải qua mười năm sinh tụ, mười năm chinh chiến, diệt Kinh Nam, Vũ Bình, diệt Hậu Thục, hiện giờ lại ma đao soàn soạt, kiếm chỉ Nam Hán, Nam Đường, nhưng dù sao vẫn là hai mặt thụ địch.

    Còn nữa, Bắc quốc lãnh thổ quốc gia bao la, một khi bắc Phạt, lúc đó chắc chắn sẽ thiếu người thiếu ngựa, phải phát động lực lượng cả nước tập lương vận chuyển, đối với thực lực của một nước tiêu hao quá lớn, đối thủ lại không phải kẻ yếu, một khi chiến sự kéo dài, chưa hẳn đã là cái phúc cho xã tắc, phúc cho dân chúng.

    Chiết cô nương không khỏi gật đầu nói: "Ngươi nói vậy...

    Ta cũng hiểu được phần nào, chẳng qua những năm gần đây chúng ta cùng Bắc nhân mặc dù không có đại chiến sự, nhưng tiểu chiến cũng không ngừng.

    Ta ở Phủ Châu cũng biết rõ việc chút sự tình, Bắc nhân đều là kỵ binh, qua lại như gió, mặc dù có thắng bại, nhưng mà đánh bại chỉ có rút lui, thắng lại đuổi không kịp, cứ như vậy Bắc nhân không bị thương tổn nguyên khí, luôn đến khiêu khích.

    Phủ Châu Chiết Đại tướng quân dưới trướng chiến mã coi như là có, nhưng so sánh nhiều ít, còn xa mới bằng của bắc nhân, ta nghe nói mỗi quân trung chỉ được phân phối một ngàn thất chiến mã, trừ những người mang tin tức cùng với tướng lãnh thân binh, còn lại không tới tám trăm thất, cơ bản là không làm được việc gì."

    Đinh Hạo lắc đầu cười, loại sự tình này còn không tới phiên hắn quan tâm, Đại Tống nhiều người tài trí, nhưng bị giới hạn trong điều kiện của thời đại, nên đây vẫn là một nan đề vẫn chưa có lời giải, thậm chí đời sau có vài nho giả sau một phen lý luận suông cũng không có mấy phần dùng được, đi nói cho một Tiểu cô nương nghe lại càng vô dụng.

    Chiết cô nương thấy hắn đối với đề tài này không có hứng thú, liền cũng trầm mặc, hai người yên lặng đi một hồi, Đinh Hạo đột nhiên lấy lại tinh thần nói: "A, có phải cô đã nói, chiến mã dưới trướng của Chiết Đại tướng quân, mỗi doanh trung được phối trí một ngàn thất?

    Vậy Chiết Đại tướng quân dưới trướng có mấy doanh binh a?"

    Trong mắt Chiết cô nương nhanh chóng hiện lên một chút cảnh giác hỏi: "Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"

    Đinh Hạo nói: "Chiết Đại tướng quân vì sao phải phân phối chiến mã cho các doanh?"

    Chiết cô nương nói: "Tây bắc đại quân.

    Mấy trăm năm nay đều dùng phương pháp như vậy.

    Mỗi doanh dù sao cũng phải có một chi nhanh nhẹn linh động làm đội ngũ kinh kị binh chứ?"

    Đinh Hạo lắc đầu. rồi lại gật gật đầu.

    Giật mình nói: "Đúng rồi.

    Ta hiểu rồi.

    Quân đội Tây bắc hai ba trăm năm qua.

    Đối thủ hoặc là các tiểu bộ lạc du mục địa phương.

    Hoặc là các phiên trấn khác từ thời Đại Đường.

    Về sau lại là các tiểu quốc mới mọc lên ở Trung Nguyên.

    Nếu nói về lực lượng kỵ binh.

    Cả hai bên đều không nhiều.

    Mỗi doanh chỉ cần một chi quân nhanh nhẹn.

    Tùy cơ điều động.

    Vậy là đủ rồi.

    Nhưng hiện giờ lại khác biệt với lúc trước.

    Trung Nguyên đã dần dần thống nhất.

    Mà người Khiết Đan ở quan ngoại cũng dần dần cường đại lên.

    Đem các bộ tộc trên thảo nguyên kết hợp lại thành một lực lượng thống nhất.

    Nếu còn phân phối số lượng ngựa vốn đã không nhiều như vậy.

    Quả thực đã làm tổn hại một chi lực lượng vốn rất cường đại."

    Chiết cô nương tuy thông minh tuyệt đỉnh.

    Nhưng cũng chưa từng suy nghĩ qua vấn đề sâu xa như thế này.

    Một người từ lúc oa oa rơi xuống đất.

    Mở hai mắt liền nhìn thấy cái bàn có bốn chân.

    Có mấy người sẽ tò mò vì sao không làm một bàn có ba chân nhưng cũng vững vàng như vậy?

    Chiết cô nương như thế cũng không thể trách được.

    An bài như vậy đều là do tổ tiên trải qua huyết chiến mà tổng kết lại.

    Tất có uẩn ý sâu sắc trong đó.

    Hơn nữa mỗi doanh sắp đặt một chi kỵ binh.

    Đánh giáp lá cà, xung phong dò đường, đánh bọc sườn từ xa, hay thẳng hướng trung quân.

    Trong giao phong hội chiến đều có chỗ hữu dụng. sao nàng còn nghĩ đến chuyện đó nữa.

    Nghe được Đinh Hạo nói như vậy.

    Nàng không khỏi thập phần tò mò.

    Buột miệng hỏi: "Theo ý kiến của ngươi thì nên làm như thế nào?"

    Đinh Hạo nói: " Địch nhân hiện tại và trước kia không giống nhau.

    Trước kia đối thủ có thế lực tương đương ta.

    Ẩn giấu một thức phía sau.

    Đến Thời khắc mấu chốt dùng để khắc địch chế thắng (đánh bại địch thủ giành chiến thắng).

    đó chính là một cái diệu .

    Nhưng hiện tại.

    Đối thủ dần dần chỉnh hợp thành một.

    Một khi xuất binh.

    Động một chút là dùng đến mấy vạn, thậm chí hơn mười vạn đại đội kỵ binh.

    Như vậy cũng giống như tập trung một quyền toàn lực khó mà chống đỡ.

    Ngươi không nhanh nắm tay đón đầu công kích.

    Còn muốn dùng năm ngón tay rời rạc chống đỡ.

    Năm đầu ngón tay sao có thể đỡ nổi một quyền đầu?"

    Chiết cô nương đã rung động.

    Nhưng vẫn chần chờ nói: "Khiết Đan cường đại.

    Ngay cả khi chỉnh hợp tất cả kỵ binh.

    Cũng không thể so sánh được với bọn chúng.

    Một khi Khinh Kị binh sát nhập lại.

    Nếu bị địch nhân đánh bọc sườn.

    Chỉ sợ tâm huyết nhiều năm sẽ toàn bộ hủy hoại chỉ trong chốc lát."

    Đinh Hạo đang lúc nói cao hứng.

    Đồng thời bởi vì vị cô nương này xuất thân từ gia tộc quyền thế.

    Tuy nói thân phận hèn mọn.

    Có kiến thức và suy nghĩ như vậy xem ra cũng là chuyện bình thường.

    Cho nên toàn bộ đều không nghi ngờ gì cả.

    Chỉ nói: "Ha hả.

    Việc này còn phải xem ngươi dùng chi kỵ binh này như thế nào đã.

    Nếu dùng để tiến công.

    Đại đội bộ binh cùng chi kỵ binh sẽ tạo thành một đội ngũ hỗn loạn.

    Như vậy sẽ bị kiềm chế lớn.

    Ưu thế hoàn toàn đánh mất.

    Nên cần phải dùng để phòng thủ.

    Thì không giống như vậy nữa.

    Người Khiết Đan một khi đến công thành.

    Bọn họ là người tấn công.

    Còn chúng ta dựa vào tường cao hào sâu.

    Lấy thủ là việc chính.

    Trước kia chỉ có thể theo thành thủ vững. nếu có ra khỏi thành tác chiến.

    Cũng chỉ lấy bộ binh là chính.

    Triển khai thế trận.

    Địch nhân đồng chiến thì chiến.

    Còn nếu tránh né không đánh.

    Ngươi cũng tốn công vô ích.

    Nhưng nếu ngươi có một đội ngũ kỵ binh cường đại, thì có thể tùy thời xuất động làm cho địch bị thiệt hại nghiêm trọng.

    Mà chi kị binh đó được che chở xung quanh là các quân doanh hoặc thành trì chắc chắn, tùy thời có thể trốn vào ẩn nấp, lại không có sợ hãi.

    Làm cho bọn chúng ăn vài cái đòn đau, sẽ không dám không hề cố kỵ mà cậy vào ưu thế kỵ binh mau lẹ đè đánh ngươi nữa.

    Cái này gọi là bị động trúng chưởng nắm chủ động, tập trung lực lượng, thúc đẩy bộ phận ưu thế."

    Nói đến đây, hắn đột nhiên "A " một tiếng, hưng phấn mà nói: "Kỳ thật khi muốn viễn chinh, với số quân mã phối trí hữu hạn như vậy, cũng có thể phát huy lớn nhất sức mạnh bên ta.

    Bộ tốt viễn chinh, khi chinh phạt lấy kỵ binh làm chủ, đánh chắc tiến chắc, như vậy vẫn có thể phát huy ưu thế mau lẹ của kỵ binh lớn nhất, cùng với thành lũy phối hợp, càng có thể phát huy lực sát thương a."

    Chiết cô nương thầm nghĩ: "Bị động trúng chưởng nắm chủ động, tập trung lực lượng, thúc đẩy bộ phận ưu thế... . biện pháp Này không ngại nói cho cửu thúc nghe một chút, xem ngươi có phải hay không chỉ biết lý luận suông..."

    Trong lòng nghĩ vậy, lại cười nói: "Dường như...

    Dường như rất có đạo lý, làm ta nghe cũng hiểu được nhiều điều.

    Y, tên gia hỏa này, sao không đầu quân nhập ngũ, nói không chừng cũng có thể làm Đại tướng quân đấy."

    Đinh Hạo thoải mái cười nói: "Coi như hết, ta ngay cả một tên binh sĩ đầu to cũng không bằng, ở chỗ này lý luận suông còn được, nghe thì có chút đạo lý rõ ràng , nhưng cũng chỉ hù được Tiểu cô nương như cô thôi.

    Còn nếu thật sự phải hành quân đánh giặc, ta cái gì cũng không biết, căn bản không làm nên việc gì."

    Chiết cô nương hé miệng cười nói: "Ngươi thật ra rất khiêm tốn, kỳ thật ngươi có thể nói ra những lời như vừa nãy, kiến thức đã là bất phàm rồi, ít nhất cũng hù được tiểu nữ tử như ta sửng sốt sững sờ."

    Đinh Hạo ha ha cười nói: "Không dám không dám, cô nương cũng không phải tự coi nhẹ mình, một phiên kiến thức này của cô nương, đã muốn ít có khuê các trung nữ tử có thể như vậy kiến giải .

    Này còn thôi, làm như một nữ hài tử, cô nương mặc dù Băng Tuyết thông minh, nhưng không có rất nhiều thông minh nữ tử cao ngạo, hung có mới học mà tính tình hiền hòa, cùng ngươi nói chuyện với nhau làm cho người ta như mộc xuân phong."

    Chiết cô nương từ nhỏ đến lớn, không biết đã nghe qua bao nhiêu lời nói so với Đinh Hạo càng ba hoa chích chòe thổi phồng hơn, nghe thấy chỉ cảm thấy ghê tởm, nhưng những lời nói này của Đinh Hạo lại làm cho nàng vui mừng thực sự, nàng cười hì hì nói: " Nam nhân các ngươi không phải đều nói nữ tử không tài đó là đức sao, ngươi khen ta có tài, chẳng phải là mắng ta sao?"

    Đinh Hạo ngạc nhiên nói: "Nói vậy là ta mắng cô sao?

    Ta...

    A...

    A..."

    Đinh Hạo cũng bị câu nói đùa dí dỏm của nàng làm bật cười.

    Nếu nữ tử vô tài đó là đức, như vậy khen nàng có tài, chẳng phải là nói nàng thiếu đạo đức sao?

    Hai người nói nói cười cười đã đi ra khỏi chợ, Đinh Hạo tiếc nuối dừng bước bước, nói: "Cô nương, ta phải quay về nơi dừng chân rồi."

    "Ác..."

    Chiết cô nương nghe tiếng dừng bước, ý do chưa hết nói: "Như vậy ngày mai, ngươi còn có thể vào thành không?"

    "Ngày mai, ta sẽ quay về Phách Châu ."

    "Ách..." nụ cười yếu ớt trên mặt Chiết cô nương nhanh chóng biến mất.

    Im lặng sau một lúc lâu, một tia tình tố không hiểu nhộn nhạo ở hai người,tuy là lờ mờ, nhưng lại sâu sắc.

    Nàng là Chiết gia cô nương a, cho dù chỉ là bàng chi biệt hộ, Nhưng có thể xứng đôi với ta sao ?

    đề cập tới thân phận của mình, Đinh Hạo ảm đạm thần thương, lời nói vọt tới bên miệng cuối cùng lại nuốt trở vào, chỉ miễn cưỡng cười, thấp giọng nói: "Chiết cô nương, ta đi rồi.

    Nếu có duyên, chúng ta còn có thể gặp lại ."

    Những lời này nói ra, ngay cả chính hắn cũng không tin, biển người mênh mông, rất nhiều ngẫu ngộ biến thành khách qua đường, nghĩ muốn gặp lại, là chuyện nói dễ hơn làm.

    Chiết cô nương trên mặt vẫn mang theo ý cười nhẹ, nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, cũng giống như lúc mới quen ở Trình phủ, chỉ dùng xoang mũi mềm mại phát ra tiếng.

    Đinh Hạo thở dài, quay người đi.

    Chiết cô nương mắt thấy Đinh Hạo đi xa, đột nhiên gọi một tiếng: "Ê..."

    "Cô nương còn có lời gì muốn nói?"

    Chiết cô nương nhăn mày thản nhiên: "Ngươi đúng là không có chút thành ý nào cả, đã nói muốn gặp lại, lại không muốn biết tên của ta sao?"

    Đinh Hạo vui vẻ nói: "Tất nhiên mong muốn, không dám hỏi cô."

    Chiết cô nương thản nhiên cười: "Ta họ Chiết, Chiết Tử Du."

    "Nga?

    Tử phi Ngư, là con cá nhỏ thích vui chơi- tử ngư sao?"

    "Sai một chữ rồi."

    "Ân, như vậy chính là chấp tử chi thủ (tử thủ ^^), có chết không dời - tử du?"

    Chiết cô nương mỉm cười cười: "Ngươi nhớ rõ chưa?"

    "Ta nhớ rõ ."

    Hai người nhìn nhau cười, Đinh Hạo bước đi, nhưng vẫn chưa quay đầu lại.

    "Chiết Tử Du, Chiết Tử Du..."

    Đinh Hạo từ từ thở dài:

    Khứ niên kim nhật thử môn trung

    Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.

    Nhân diện bất tri hà xử khứ

    Đào hoa y cựu tiếu xuân phong...

    Chương 61: Nhị thiếu nghênh quy.

    Đinh đại tiểu thư phải trở về Phách Châu.

    Sáng sớm, người của Đinh gia trang đã đứng ở cửa thôn tay ngắm nhìn đàm luận.

    Nghênh đón có hộ nông dân, cũng có người của Đinh gia đại viện.

    Nữ nhân trong các hộ nông dân muốn tới sớm một chút để nhìn nam nhân của mình.

    Giao thừa, nam nhân mình đã rời khỏi lò sưởi ấm áp ở đầu giường mà đi, một con đường băng thiên tuyết địa này là vì cái gì?

    Còn không phải muốn làm cho lão bà của mình ăn ngon một chút, mặc ấm một chút, phụ nữ có chồng có thể không đau lòng sao.

    Hơn nữa, chủ nhà đi lâu như vậy rồi, buổi tối nằm ở đầu giường đặt gần lò sưởi , nhưng vẫn lạnh tanh lạnh ngắt ngay cả người nói chuyện cũng không có, mắt thấy nam nhân của mình sắp trở lại, trong lòng ai lại không khai nhạc nở hoa chưa?

    Cái này không phải là tâm động mà thò đầu ra sao?

    Người của Đinh gia đại viện thì lại nghênh đón Đại tiểu thư, Đại tiểu thư là công thần lớn nhất của Đinh gia, cứu lại vận mệnh của Đinh gia, cũng khiến cho vô số người sống dựa vào Đinh gia một lần nữa lại bình an sinh sống, bọn họ tự nhiên mang theo lòng cảm kích.

    Nữ nhân các hộ nông dân kiễng chân ngóng trông, đám trẻ nhỏ thì chạy quanh náo loạn, còn có vài người ở cùng một nơi với người của Đinh gia đại viện, nghe bọn họ nói chuyện phiếm.

    Người Đinh gia đại viện nói chuyện đề tài cũng không rời khỏi một tên A Ngốc.

    A Ngốc, đều ở trong một thôn này, ai là không biết hắn chứ?

    Cái đứa nhỏ thành thật kia, khuê nữ nhà ai mà nói với hắn vài câu, mặt có thể đỏ cả buổi sáng.

    Là đàn ông thì dám bắt nạt hắn, đánh ba cái cũng không bằng cái rắm của chủ nhân, không ngờ lại có tiền đồ lớn như vậy.

    Ngươi nhìn một cái, lão nương của hắn rõ ràng bệnh nặng như vậy, còn gọi người tới đỡ, đứng ở đầu thôn dõi mắt trông mong đứa cont rở về, vẻ mặt kia trông thật vui mừng.

    Đinh Ngọc Lạc một đường đi thẳng tới Quảng Nguyên, một đường sai người trở lại Đinh gia đại viện hồi báo tin tức, lão phụ nóng ruột nóng gan, đêm không thể ngủ, không cho lão biết quá trình vận lương tiến triển thế nào lão không lo lắng được sao?

    Đến lúc này, hành động của A Ngốc đã truyền lại, mỗi một người quay về báo tin gặp qua lão gia, ăn no uống đủ, mở miệng ra nói mọi việc sắp xếp cùng người khác thì đầu tiên khẳng định là A Ngốc.

    “ A Ngốc ở Thanh Thủy trấn giúp đỡ Lâm Thanh Huyện Huyện Úy lão gia tìm được quan ấn, huyện úy nói chuyện với hắn rất là khách khí, mở miệng ra là nói Đinh hiền đệ.”

    Khi tin tức này truyền trở về mọi người đầu tiên là một phen kinh ngạc, sau đó cười nhạt nói: “Cái tên ăn cắp kia, hắn còn bị kết án tử mới đúng?

    Thật không biết là vận số *** chó nào, trùng hợp đụng vào hắn, đúng thật khi vận khí tới, tường thành cũng không ngăn cản được.”

    “ A Ngốc ở Hoàn Thủy trấn giải vây cho Đại tiểu thư, ứng đối với một đám bộ khoái lưu manh, làm cho bộ khoái kia còn phi thường nhiệt tâm giúp đỡ A Ngốc đi lấy đất của gia đình Triều bảo chính làm chỗ tá túc.”

    Lần này mọi người không hề nói gì nữa, bọn họ đều là những người nông dân trung thục, có thể hiểu được nhất quan thanh như nước, khó phòng ngự nhất lại là đạo ý trơn như dầu mỡ, nhất là làm bộ khoái, làm bộ khoái là những người nào?

    Những người đó vốn chính là một đám lưu manh vô lại, hơn nữa lại là lưu manh vô lại nhất trong đám lưu manh vô lại.

    Những người này đã để ý là không buông tha người, ba phần vô lý, rơi vào trong tay bọn họ, không quản ngươi là ai, lằng nhằng một phen, bảo đảm là cho ngươi sứt đầu mẻ trán một trận.

    Đám lưu manh này một khi đã đứng lên, chính là không sợ trời sợ đất, quay đầu lại chẳng sợ lão gia nhà ai cả, ở trước mặt cũng tuyệt không thở được một hơi.

    Nhưng mà…Ngựa của Đinh gia đụng vào xe người ta, còn làm người bị thương, bọn họ không ngờ lại thống khoái thả người đi đường, còn giúp Đinh gia chuẩn bị dàn xếp?

    Việc này thật sự là do A Ngốc làm sao?

    Ngay sau đó, đoàn xe vốn không có tin tức nào.

    Khi tin tức tiếp tục truyền tới, Đinh lão gia đã gấp tới độ phun cả nước miếng.

    Lần này, tin tức nói đoàn xe đã tới Phách Châu thành.

    Cái tin báo kia được người nói sinh động, kể lại thế nào là đại tuyệt như tịch, cuồng phong rít gào, xe ngựa nửa bước khó đi, người trên đoàn xe đang định giải tán, đều tự trở về nhà, làm cho đám người bị hù tới phát sửng sốt, tâm hồn cứ như treo ngược cành cao vậy.

    Hiệp Thư Các chiêu mộ nhân tài: http://luongson.net/forum/showthread.php?t=134326999

    Sau đó lại học theo thần thái ngữ khí của Đinh Hạo, thanh âm câu lệ chỉ vào mũi của một đám người nghe, nói lại từng câu từng chữ của hắn không sai một từ, cuối cùng mới cười đắc ý, nói ra biện pháp dùng xe trượt tuyết kia.

    Người trong thôn chưa từng gặp qua một người khất cái họ Hồng nào cả, nói xong mọi người lại càng không hiểu biết hết về Đinh Hạo.

    Cho dù Đinh Hạo thật sự là nghe biện pháp này từ một lão khất cái đi nữa, tính cách động lòng người, gan dạ sáng suốt sẽ không bởi vậy mà thay đổi chứ?

    Sao bỗng nhiên hắn trở nên lợi hại tới như vậy?

    Đám người này nghị luận đi nghị luận lại, cuối cùng mọi người có một cái nhận thức chung, làm cho bọn họ tất cả đều cảm thấy được kết quả suy diễn này của mình là chuẩn xác nhất: Lúc A Ngốc sốt cao không hạ, thần hồn ly thể, đã được hồ tiên làm phép.

    Đối với những người nông dân này mà nói, lý do này là không hoang đường chút nào, thiết thực nhất có thể tin được.

    Cho dù bọn hiện đang đứng ở đây chờ A Ngốc, phần lớn là muốn tận mắt nhìn xem, người dính chút tiên khí là có bộ dạng như thế nào.

    “ Cái gì mà hồ tiên, một đám điêu dân xuẩn ngốc không có kiến thức.”

    Đinh Thừa Nghiệp tức giận mắng một câu, nhàm chán quay về.

    “ Cũng không chắc đã như vậy, A Ngốc thì có cái bổn sự gì, hắn cũng có thể xưng huynh gọi đệ với huyện úy lão gia sao?

    Ta nhổ vài!

    Nhất định là Đại tiểu thư dùng bạc khơi thông quan hệ, nhưng nàng là nữ nhân, lại không thể trực tiếp giao tiếp với người mới cho A Ngốc ra mặt ứng đối, người ta là xưng huynh gọi đệ với bạc của Đinh gia à,phải hướng tới A Ngốc đâu nha…”

    Nhạn Cửu đi theo sau mông hắn cười hì hì nói.

    “Hừ!”

    Đinh Thừa Nghiệp tức giận bất bình đứng lại, cổ quay lại nhìn về phía chân trời, bất mãn nói: “Tới bóng người còn chưa có thấy đâu, cha đã kêu ta đi đón tiếp tỷ tỷ rồi.

    Về thôi, nếu ta đi, nhất định còn làm chuyện này tốt hơn so với tỷ tỷ nhiều.

    Cha cũng thật sự là hồ đồ, người cũng không ngẫm nghĩ lại, sau trăm tuổi ai sẽ thọ tang cho người, ai sẽ nối dõi tông đường cho Đinh gia, là tỷ tỷ sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp dương dương tự đắc cười lạnh.

    Đại ca hắn Đinh Thừa Tông đã trở về.

    Đinh Thừa Tông thương thế nghiêm trọng hơn dự đoán nhiều, nhưng là sau khi sự việc xảy ra, hắn chỉ muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề lương thảo, mới có thể miễn cho Đinh gia cái họa diệt môn, che giấu thương thế để tránh vướng bận cho phụ thân.

    Hắn từ trên xe ngựa ngã xuống, lúc ấy cường đạo đột nhiên nhảy ra chém giết, bọn họ trở tay không kịp, chỉ hơn ngăn cản, la ngựa ở xe ngựa Đinh Thừa Tông bị chấn kinh, điên cuồng hất xuống đất, bánh xe ở phía sau bị rời ra, nện vào đùi trên của hắn, hai chân bị đoạn tới tận gốc, ngay cả việc nối dõi tông đường chắc cũng không làm được nữa.

    Hạ thể một mảnh huyết nhục mơ hồ, thật sự là vô cùng thê thảm.

    May mắn là vào lúc trời đông lạnh, dùng dược đắp vào, không có bị sinh mủ nhiễm trùng.

    Hắn tìm được một nơi gần thành, chữa trị ngoại thương thật tốt mới trở về, lần này tuy toàn mạng trở về nhưng đã thành phế nhân.

    Đinh Thừa Nghiệp hiện giờ là hương khói duyn nhất của Đinh gia ngàn khoảnh địa lý, hương khói của Đinh gia toàn bộ do hắn truyền lại, tự nhiên mười phần lo lắng.

    Trước kia hắn còn e ngại tỷ tỷ ba phần, hiện giờ lại trừ Đinh lão gia ra, cũng chỉ có hắn mới xứng làm người chủ gia đình, cho nên thắt lưng cũng tự nhiên cứng rắn hơn.

    Nhạn Cửu mặt mày hớn hở phụng mệnh: “Đúng vậy, đúng vậy, chẳng qua Đại tiểu thư chỉ là một lần bảo vệ Đinh gia chúng ta, còn không bằng thiếu gia ngài cả ngày ăn không ngon ngủ không yên lo lắng hãi hùng, về sau Đinh gia chỉ có ngài là chủ sự, ngoại nhân do ngài hiệu lệnh, ngài còn phải quan tâm săn sóc bọn chúng một phen, huống chi Đại tiểu thư nói như thế nào cũng là người của Đinh gia.

    Lão gia vẫn muốn đại tiểu thư tiến tới hôn nhân.

    Với tướng mạo cũng thân phận của đại tiểu thư, thông gia hiển nhiên cũng không tệ được.

    Đinh gia có vài thân thích có tiền có thế, đó không phải là trợ lực của thiếu gia ngài sao?

    Cho nên, ngài đối với đại tiểu thư cũng phải nên lung lạc một chút mới được.”

    “Ừ…lời này có lý.”

    Đinh Thừa Nghiệp vỗ vỗ vai hắn nói: “ Tiểu Cửu à, tiểu tử ngươi đó, ngẫu nhiên cũng có thể nói ra được những là không tồi, rất không sai.”

    Nhạn Cửu cười tới phát khổ, nói: “ Thiếu gia ngài khích lệ…”

    “Đã trở lại!

    đã trở lại!”

    Đúng lúc này đột nhiên có người phát một tiếng hô gọi, Đinh Thừa Nghiệp nghe thấy tiếng quay đầu, phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy đoàn xe cuối đường, uốn lượn mà tới.

    Đinh Thừa Nghiệp hơi nhướng đôi tuấn mi lên, đôi môi khắc bạc mân lên…

    Chương 62: Phân kỳ.

    “ Tới rồi, tới rồi!”

    Rời xa đã lâu, rất nhiều phụ nhân đã dắt theo con nhỏ xông lên, trong lúc nhất thời kẻ khóc người cười náo loạn hẳn lên.

    Đoàn xe đang đi phía trước, mắt thấy cửa thôn đã ở trước mắt, người cùng trẻ nhỏ đi tới, Đinh đại tiểu thư cái eo nhỏ nhắn như gập lại, xinh đẹp ở trên xe, nhìn cảnh tượng quen thuộc, cái mũi ê ẩm, song nhãn cũng có chút ươn ướt.

    Nhưng khóe môi của nàng lại mang theo nụ cười vui mừng.

    Ngàn dặm trở về, thật vui mừng.

    Xe còn chưa dừng lại, Đinh Hạo liền nhảy xuống xe ngựa, bước tới Dương thị.

    Tâm muốn an ủi, dùng gì để được an tâm?

    Nếu không phải cần được an ủi tâm linh, đó là nói lời vô nghĩa.

    Một mình tha hương, ngay cả cẩm y ngọc thực, tâm tình cũng không cùng cô đơn, chỉ có một người làm hắn vướng bận, mới có thể cho hắn gia đình ấm áp.

    Người này chính là mẫu thân Dương thị của hắn.

    “Con à, con à, Hạo nhi của ta.”

    Dương thị được người giúp đỡ, như là thấy được bảo bối vậy, nghiêng ngả lảo đảo xông lên về phía trước, hai hàng lệ đầm đìa chảy xuống: “Đứa nhỏ này, lớn như vậy rồi chưa từng rời khỏi Đinh gia đại viện, đi Quảng Nguyên mà một tiếng cũng không nói với nương, làm mấy ngày nay ta lo lắng muốn chết, con của ta…”

    Đinh Hạo xông về phía trước đỡ lấy thân thể của bà, Dương thị dưng dưng nước mắt ngã nhào xuống, liếc mắt nhìn lên đánh giá con của mình, lộ ra vẻ cười cười: “Tốt lắm, tốt lắm, hơi gầy một chút, hơi đen nữa nhưng nhìn rắn chắc, cũng có tinh thần.”

    “Nương…”

    Đinh Hạo thấy Dương thị biểu lộ chân tình, trong lòng đau xót, một tiếng Nương này gọi thật tình chân ý thiết “ Nương, người làm sao vậy…sao người lại bị bệnh?”

    Dương thị sắc mặt tiều tụy, bởi vì kích động cùng vui sướng, khuôn mặt tái nhợt do bị bệnh có chút ửng đỏ, Đinh Hạo liếc mắt một cái đã nhìn ra bà đang bị bệnh, không khỏi chấn động.

    Giúp đỡ Dương thị chính là Đinh Phủ quản sự châm nương Lý đại nương, khi còn trẻ hai người đều là nha hoàn hầu hạ của phu nhân, quan hệ với nhau rất tốt.

    Bà thường giúp đỡ Dương thị, thở dài nói: “ Tiểu Hạo à, nương của cháu nhiều năm vất vả một mình nuôi dưỡng cháu, lại lo nhiều công việc vất vả bộn bề như vậy, người khỏe mấy cũng phải mệt mà sinh bệnh thôi.

    Huống chi nương của cháu từ lúc sinh ra cháu, liền có chút bệnh xấu, vẫn không được qua lần điều trị nào tốt cả, lần trước cháu bỏ đi bà ấy quýnh lên thế là…”

    “Lý tỷ, đừng nói nữa, con muội vừa về, dọc đường không biết bao nhiêu mệt nhọc, còn nói những chuyện với với nó làm gì.

    Hạo nhi à, mẫu thân làm đồ ăn chờ con trở về, chúng ta về nhà đi.”

    “ Nương rốt cuộc người làm sao vậy, mời lang trung xem qua chưa?

    Nếu không được, con mời lang trung trong thành tới xem.”

    Đinh Hạo gấp gáp nói.

    Dương thị cười nói: “Xem qua rồi, qua rồi, là bệnh cũ, trị không hết, cũng không chết được, lãng phí tiền làm gì, nương còn phải để dành tiền cho con cưới vợ chứ, chờ con thành gia thất, có đứa nhỏ, nương rất vui vẻ rồi, bệnh gì cũng khỏi.”

    “ Nương…”

    “Được rồi, không nói nữa, về nhà, về nhà.”

    Đinh Hạo thấy thế, buộc phải dừng lời muốn nói ở trong lòng, sờ sờ túi tiền trong ngực, hắn cảm thấy khoan khoái: “ Trở về đại tiểu thư cho ta mấy trăm quan tiền giao cho nương, dư giả trong tay thì sẽ nhẹ nhành, khuyên nương đi xem bệnh coi.”

    Hắn giúp đỡ Dương thị cùng mỉm cười với những người dùng ánh mắt khác lạ chào hỏi hắn, hướng tới Đinh gia đai viện đi vào.

    Lúc này Đinh Thừa Nghiệp đã tới đón Đinh Ngọc Lạc, tỷ đệ ở một bên.

    Nhạn Cửu quản sự ở một bên khóe mắt lạnh lẽo nhìn thân ảnh Đinh Hạo, ung dung cười…

    ....

    Từ đường Đinh gia.

    Đinh Ngọc Lạc vào thôn, đã trực tiếp được đưa tới từ đường, Đinh Đình Huấn đang chờ nàng chỗ này.

    Nữ nhân đúng là không được phép tiến vào từ đường, cho nên Đinh Ngọc Lạc thấy phụ thân chờ mình ở Từ đường không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn.

    Đinh Ngọc Lạc bước nhanh tới chào, Đinh Đình Huấn nhìn nữ nhi, trên mặt lộ ra một chút vui mừng cười cười, nhưng nét cười lập tức thu liễm.

    Hắn xoay người sang chỗ khác, đi lên trên bậc thang, đẩy cửa từ đường ra.

    Cửa đại môn nặng nề “ chi cha” một tiếng mở ra, một mùi thơm từ bên trong bay ra.

    Hai chân Đinh Đình Huấn không dừng lại, cất bước đi vào, lập tức thản nhiên phân phó nói: “ Nghiệp Nhi, Ngọc Lạc, hai con đều tiến vào đi.”

    “ Vâng!”

    Đinh Thừa Nghiệp kinh ngạc nhìn tỷ tỷ rồi bước vào.

    Đinh Ngọc Lạc nghĩ mình nghe lầm, chần chờ nói: “ Phụ thân, nữ nhi…”

    “ Con vào đi, thắp cho liệt tổ liệt tông một nén hương.”

    Thanh âm Đinh Đình Huấn từ trong từ đường truyền ra, có vẻ có chút nặng nề.

    “ Vâng!”

    Đinh Ngọc Lạc nhấc váy, chân thành bước lên bậc thang.

    Từ đường tổ tông, hàng năm nàng đều tới cúng bái, nhưng đây là lần đầu tiên được tới gần như vậy, thậm chí tiến dần từng bước, tâm tình cũng có chút kích động.

    Tiến vào từ đường, Đinh Ngọc Lạc lắp bắp kinh hãi, đại ca Đinh Thừa Tông của nàng ngồi ở bên trong.

    Hắn ngồi trên ghế, trên đùi đắp một tấm thảm, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, hai mắt vô thần, thần vận xưa kia hoàn toàn không thấy đâu.

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng đi tới hai bước, kêu lên: “Ca…” một lời chưa xong, hai hàng nhiệt lệ đã cuồn cuộn rơi xuống.

    Đinh Thừa Tông ôn hòa cười với nàng, dựng ngón trỏ trong tay nhẹ nhàng lay động sau đó chỉ chỉ về phía phụ thân.

    Đinh Đinh Huấn đang quỳ trước bài vị tổ tông, cầm một nén hương trong tay, đang yên lặng dâng hương cầu nguyện.

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng lau nước mắt, đứng ở bên cạnh đại ca.

    Đinh Đình Huấn khấn thầm thật lâu sau, cắp hương vào trong lư hương rồi mới đứng dậy nói: “ Ngọc Lạc, con tới dâng hương đi.”

    “Vâng!”

    Đinh Ngọc Lạc lấy từ trên hương án một nén hương, hướng tới ánh sáng nến, châm một ngọn lửa, quỳ xuống trên bồ đoàn, dâng hương cầu nguyện.

    Đinh Đình Huấn ở bên cạnh giáo huấn: “ Liệt tổ liệt tông ở trên, Đinh gia gặp phải đại nạn, may có nữ nhi Ngọc Lạc gánh vác, hóa hiểm thành an, bảo toàn Đinh gia.

    Hôm nay bất hiếu tử Đinh Thừa Huấn cùng con Thừa Tông, Thừa Nghiệp, nữ Ngọc Lạc, cáo tế tổ tông, mong liệt tổ liệt tông phù hộ cho Đinh gia thuận buồm xuôi gió.”

    Đinh Đình Huấn nói xong cùng Đinh Thừa Nghiệp nâng con cả Thừa Tông, ba phụ tử cùng trịnh trọng bái lạy bài vị tổ tông ba lạy, lúc này mới đứng lên theo thứ tự, Đinh Ngọc Lạc cùng Đinh Thừa Nghiệp cùng nhau đỡ đại ca trở về trên ghế.

    Nhìn thấy hai con trai một con gái có bộ dạng thân cận, Đinh Đình Huấn vui mừng thở dài nói: “ Đi thôi, chúng ta tới phòng nghị sự nói chuyện.”

    Đinh Thừa Tông được hai gia đinh nâng dậy, phụ tử đi tới giữa phòng nghị sự, thị nữ dâng lên một ly hương trà, sau đó lẳng lẽ lui đầu ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

    Đinh Đình Huấn xua tay nói: “ Các con ngồi cả đi.”

    Đinh Ngọc Lạc cùng Đinh Thừa Nghiệp vội thối lui tới ngồi một chiếc ghế.

    Đinh Ngọc Lạc lúc này mới cẩn thận đánh giá phụ thân vài lần.

    Chẳng qua mới hơn tháng không gặp, phụ thân rõ ràng đã già đi nhiều hơn, tóc bạc càng ngày càng nhiều, các nếp nhăn trên mặt cũng thấy rõ ràng, trong khoảng thời gian này bị giày vò, xem ra thật sự làm cho vị lão nhân này tâm lực tiều tụy tới cực điểm, nàng lén lút thở dài.

    “ Ngọc Lạc, thư từ lui tới không rõ ràng, hiện giờ huynh trưởng cùng đệ đệ con đều ở trong này, con nói chuyện dọc đường lại một lần cho mọi người xem nào.”

    “Vâng, phụ thân.”

    Đinh Ngọc Lạc cúi người, liền đem mọi chuyện từ đầu tới cuối nhất nhất kể lại một lần, nhất là lúc nàng tới được Quảng Nguyên thành, liền truyền thư bảo phụ thân vận lương đã tới, bởi vì tới trễ sáu ngày, Trình tướng quân rất là bất mãn, chẳng qua cũng không có ý vấn tội, về chuyện lương thảo chuyển tới quân doanh đang lúc kiệt lực chu toàn mọi việc, người di chuyển lại quá xa, không có tiếp tục truyền tin tức, lúc này phải kể lại một lần.

    Đinh Thừa Nghiệp ở một bên âm thầm bĩu môi, hắn thủy chung không tin, cái tên xuẩn ngốc như trâu Đinh Hạo kia không ngờ lại có tài ăn nói tới như vậy, chính hắn lại không có căn cứ bác bỏ lời nói của tỷ tỷ, chỉ có thể mang vẻ mặt cười lạnh kinh thường mà thôi.

    Đinh Đình Huấn vẫn đối với mẹ con Đinh Hạo làm như không thấy, không ai dám nhắc tới mẹ con này trước mặt lão, cho nên đối với mẹ con bọn họ lão hiểu biết cực kỳ có hạn, bởi vậy cũng không biết tính cách cùng thái độ của A Hạo, nghe xong sự tích này của Đinh Hạo ngược lại không cảm thấy kỳ quái.

    Sau khi nghe xong toàn bộ quá trình sự việc trải qua, hơi hơi khép hai mắt, ngẩng đầu lên thở ra một hơi thật dài, lẩm bẩm nói: “Vạn hạnh, trời còn thương Đinh gia ta…”

    Lão suy tư một lúc lâu đột nhiên hé mở hai mắt hỏi: “ Con nói, là Đinh…Đinh Hạo khuyên nhủ cổ vũ con, cổ động quan quân Quảng Nguyên xây thêm kho lương, do đó hóa giải phiền muộn trong lòng Trình tướng quân?”

    “Vâng, Thanh Thủy trấn Triệu huyện úy mất đi quan ấn, Hoàn Thủy trấn bị bộ khoái dẫn theo phạm nhân làm khó, đường đi Đại Tuyết Phong chế tạo ra trượt tuyết, đều là công của Đinh Hạo.

    Tới Quảng Nguyên thành rồi, bởi vì hắn làm bậy làm bạ mà cứu được con của Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng, Trình gia trên dưới đối với hắn đều đối xử rất rộng rãi, có hắn ở giữa xoay vần, lại bày mưu tính kế cho nữ nhi, nữ nhi mới có thể bảo vệ sinh ý quan trọng nhất của Đinh gia này.”

    Đinh Ngọc Lạc nhấp miệng nghiêm nghị nói: “Cha, nữ nhân ở trên đường ít nhiều được Đinh Hạo giúp đỡ, cho nên cho hắn một chức vị quản sự.

    Tình hình lúc ấy, không thể mời phụ thân báo phải làm gì, hiện giờ việc này, mời phụ thân cho quyết định à.”

    Đinh Đình Huấn còn chưa nói chuyện, Đinh Đình Nghiệp đã kỳ quái cười lạnh nói: “Đinh gia chúng ta nhận đuổi quản sự, đề bạt nô bộc, khi nào đã tới phiên nữ nhân làm gia chủ?

    Ca, con cũng không nghe tháy người lập ra quy củ như vậy!”

    Chương 63: Phụ tử.

    Đinh Ngọc Lạc lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái chất vấn nói: “Nga?

    Ta là một nữ nhân trong gia đình, không được hỏi tới chuyện trong Đinh gia, như vậy khi Đinh gia tai họa lâm đầu, lúc hiểm nguy tai ương ngập đầu, Đinh nhị thiếu gia đường đường là nam tử hán đại trượng phu thì đang ở nơi nào?”

    “ Tỷ….đệ không phải…hừ!”

    Đinh Thừa Nghiệp thẹn quá hóa giận, không đề cập tới việc này thì không sao, nhắc tới việc này trong lòng hắn nhất thời một bụng hỏa.

    Tự dưng bị người ở đâu đó ném vào cái chậu phân, hơn nữa loại chuyện này càng giải thích càng không được, biến hắn thành người bị dân chúng khắp thành Phách Châu đàm tiếu sau lưng, hiện giờ còn không dám đi ra ngoài gặp lại bằng hữu ngày xưa nữa, Đinh ngọc Lạc lại nhắc tới việc này.

    Thấy bộ dạng hổn hển của hắn, Đinh Ngọc Lạc ảm đạm cười, lại chuyển mắt tới phụ thân Đinh Đình Huấn: “Phụ thân, Đinh gia gia nghiệp lớn, dân cư phần đông.

    Gia đình to như vậy, trì gia như trì quân ( duy trì gia đình như duy trì quân lính), mình phải thưởng phạt phân minh.

    Nếu không có Đinh Hạo, Đinh gia chúng ta lúc này đã lâm vào cục diện gì?

    Công lao lớn như vậy, ban thưởng cho cái gì cũng phải nên, không, không phải ban cho…”

    Đinh Ngọc Lạc kích động đứng lên, trên mặt hiện lên phớt đỏ hây hây: “ Là cảm tạ! cảm tạ hắn đã cứu Đinh gia, cứu sản nghiệp của Đinh gia, cứu tính mạng người của Đinh gia.”

    Đinh Thừa Nghiệp cười lạnh nói: “Hắn là gia đinh của Đinh gia ta, là nô tài của Đinh gia, việc của Đinh gia là việc hắn phải làm, nào có chuyện chủ tử phải cảm kích nô bộc?

    Tỷ nói hắn có công lớn à, được thôi, thưởng cho hắn trên dưới một trăm qua tiền, hắn còn phải mang ơn, còn muốn cái gì nữa đây?

    Cha, quản sự của Đinh gia ta, người nào không phải đi theo người dãi nắng dầm mưa, chịu bao khổ cực hơn mười năm trời mới lên được vị trí này.

    A Ngốc? hừ! hắn là cái thá gì, chỉ có đi một chuyến như vậy trở về liền làm quản sự sao, người khác thấy thế đâu phục? mấy lão gia phó hơn chục năm nay của Đinh gia ta có thể phục sao?”

    Đinh Ngọc Lạc chú ý tới đại ca ngồi đằng kia không nói một lời.

    Người thường xuyên đi tới đi lui khôn khéo như vậy, hiện giờ tinh thần lại uể oải như vậy, ngồi ở đằng kia hai mắt thất thần, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, bọn họ tranh luận kịch liệt như vậy ở đây, hắn ngồi ở đó không nói một lời, dường như việc này không có quan hệ gì tới mình vậy.

    Trước kia có thể giải quyết việc trước mặt phụ thân dứt khoát chỉ có đại ca, Đinh Ngọc Lạc trong lòng không khỏi buồn thảm.

    Đại ca đời này coi như xong rồi, nếu làm cho lão nhị bại hoại gia phong này chấp chưởng, sản nghiệp của phụ thân vất vả gây dựng sớm muộn gì cũng phải bại vong.

    Vô luận thế nào, ta phải đập tan uy phong của hắn ở đây.

    Đinh Thừa Nghiệp lúc này tinh thần dâng trào như gà chọi, trước kia đại ca cùng phụ thân thảo luận đại sự, hắn nào có miệng dám xen vào, hiện giờ đại ca chỉ ở một bên nghe.

    Trong những đứa con Đinh gia đồng lứa, hắn là một đứa con, đây là tiền vốn của hắn, Đinh Thừa Nghiệp lo lắng mười phần, nếu không vì lão cha vẫn luôn luôn ngồi ở trên mặt, thì hắn đã tự cao tự đại rồi.

    “Cha, người không thể nghe tỷ tỷ nói bậy, phụ đạo nhân gia, làm gì có kiến thức?

    Đinh Hạo kia rốt cuộc có cái bổn sự kia hay không thật khó nói, người có biết điêu dân đều bàn bạc chuyện gì không?

    Nói hắn lần trước sốt cao khi chết thần hồn xuất khiếu, được hồ tiên làm phép, người nghe một chút, nghe một chút, tử không chết thật là loạn lực loạn thần, Đinh gia chúng ta có thể sử dụng người như vậy sao?

    Dân chúng Tây Bắc nhanh nhẹ dũng mãnh, nhiều người lợi dụng quỷ thần để mê hoặc hương dân tạo phản, chiếm núi làm vương, nếu cũng ta dùng nhân vật như vậy là quản sự, quan phủ sẽ nghĩ như thế nào?”

    Đinh Ngọc Lạc nổi giận đùng đùng nói: “ Cha, ta là người Đinh gia, lần này vận lương đi Quảng Nguyên, ta không nói khổ, không cầu công, chính là vì công lao này của Đinh Hạo, ta nhất định phải lấy về cho hắn.

    Nếu công lao lớn như vậy mà nhẹ nhàng bỏ đi, về sau còn có người vì Đinh gia mà ra sức làm việc sao?

    Nếu lúc có nạn lâm thời, chỉ sợ đại nạn chưa tới, lòng người đã chạy, còn có người sẽ đồng cam cộng khổ cùng với hoạn nạn của Đinh gia sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp cười lạnh nói: “Nói chuyện như vậy, giống như chúng ta không có A Ngốc, Đinh gia chúng ta dường như có tai vạ tới nơi rồi, Đinh gia chúng ta khi nào phải dựa vào một tên gia nô mới có thể chống đỡ nổi?

    Đinh gia ta còn có phụ thân, có đại ca, có đệ, sao lại kém một hạ nhân đê tiện như vậy?”

    “Ngươi quả thực là một tên hỗn trướng hết mức!”

    Đinh Ngọc Lạc tức giận tới ngọc diện ửng hồng, vỗ bàn đứng lên.

    “Tỷ thiên lệch ngoại nhân, rắp tâm ra sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp trở mình xem thường, một bước cũng không nhường.

    “Đủ rồi!”

    Đinh Đình Huấn vỗ bàn “ ba” một tiếng phẫn nộ quát: “Đi ra ngoài!”

    Hai người tỷ đệ đồng loạt câm mồm, Đinh Đình Huấn đưa một lóng tay quát: “Ở trong từ đường tổ tông, hô to gọi nhỏ còn ra cái thể thống gì, hai người các ngươi, đi ra ngoài hết cho ta!”

    Đinh Ngọc Lạc cùng Đinh Thừa Nghiệp nhìn thoáng qua nhau, nhất tề hừ lạnh một tiếng, đi nhanh ra ngoài.

    Cánh cửa “loảng xoảng” một tiếng rồi đóng lại, Đinh Đình Huấn thở ra một hơi, im lặng một lúc lâu sau, hắn mới nhìn ra người vẫn ngồi đằng kia, phảng phất như hết thảy mọi thứ đều không liên quan gì tới đứa con cả này, mệt mỏi nói: “ Thừa Tông, con thấy thế nào?”

    Đinh Thừa Tông thản nhiên nói: “Việc này…phải xem ý tứ của phụ thân.”

    Đinh Đình Huấn ảm đạm nói: “Thừa Tông, cha không phải đang thương lượng cùng con sao?

    Cha biết…lúc này con bị thương quá nặng, nhưng là sau này phải xốc lại tinh thần.

    Nhị đệ của con tính tình hào nhoáng sau này khó mà thành châu ngọc được, cho dù về sau con không xuất đầu lộ diện, cũng phải cầm giữ ở phía sau màn, theo như thế cha mới yên tâm, bộ dạng hiện giờ của con, làm cho cha phải làm như thế nào mới phải?

    Ta đã nghĩ …Tông nhi, con hận phụ thân sao?”

    Đinh Thừa Tông ảm đạm cười nhẹ giọng nói: “Cha con là con cả của Đinh gia, việc này chính là việc con phải làm.

    Sinh tử có mệnh, phú quý do trời, nếu trúng phải kiếp nạn này, cho dù ngồi ở nhà cũng bị gió to thổi làm rơi miếng ngói xuống đầu, đều một tính mạng như nhau mà thôi.

    Đứa con dù hỗn cũng sao có thể oán hận cho già được.

    Con nói là, an bài Đinh Hạo kia như thế này, muốn xem cha…đối với hắn…có ý tứ gì.”

    Hiệp Thư Các chiêu mộ nhân tài:http://luongson.net/forum/showthread.php?t=134326999

    Đinh Thừa Tông nói hai chữ “ý tứ” này rất nặng, Đinh Đình Huấn nhất thời khó nghĩ nói: “ Tông nhi, rốt cuộc con đang nói chuyện gì?”

    Đinh Thừa Tông khóe miệng lộ ra nụ cười khổ bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói: “Cha, kỳ thật…người biết thân thế của Đinh Hạo cũng không ít, bọn họ chỉ là không dám nhắc tới ở trước mặt người mà thôi.

    Đinh Hạo này, con thật không hiểu rõ lắm, nhưng là con tin tưởng Đinh Ngọc Lạc, muội ấy nói người này có tài có thể tin tưởng được, con tin hắn thật sự có bổn sự như vậy.

    Vấn đề là, Đinh gia có phải muốn ly khai hắn hay không?

    Không phải! nếu có hắn, đối với Đinh gia mà nói chính là dệt hoa trên gấm, không có hắn, Đinh gia ta cũng sẽ xuống dốc như vậy thôi.

    Hắn đối với Đinh gia có công lớn, hơn nữa là công lớn hóa giải nguy cơ, theo công mà nói, phải thưởng cho Đinh Hạo.

    Nhưng là phần thưởng này là phần thưởng như thế nào?

    Có thể ban cho hắn ngàn vật phẩm, có thể cho hắn ba gian nhà tốt, vài mẫu ruộng tốt, cũng có thể làm cho hắn trở thành một quản sự ở Đinh gia.”

    Hai tay hắn đỡ lên ghế, lưng hơi hơi thẳng lên, ánh mắt nhìn vào Đinh Đình Huấn gằn từng tiếng nói: “Cho nên, hết thảy phải xem cha có tính toán gì với hắn.

    Cha muốn cho Đinh Hạo nhận tổ tông, có thể cho hắn một cái đại quản sự không?

    Nếu cha không thừa nhận thân phận của hắn là người Đinh gia, như vậy…hắn càng có ý chí thao lược, tài trí hơn người, Đinh gia càng không thể dùng hắn được, tuyệt đối không thể…để cho hắn dính nửa điểm vào quyền lực!”

    Chương 64: Mẫu tử.

    Một chiếc bánh nướng thật lớn hình cầu, bột mỳ trong suốt nhìn mà thèm được lấy ra từ trong lò phả ra mùi hương thơm thoang thoảng, nước trà nóng hôi hổi với vài lá hành trong veo như nước, còn có một vài vị phối hợp tương xứng, bữa ăn sáng đặt trên bàn nhìn mà thấy ngon vô cùng.

    Dương thị ngồi ở bên cạnh bàn, uống muốn ngụm nước thuốc, cầm chén đặt lên trên, nhìn Đinh Hạo ở đối diện đang ăn uống ngấu nghiến như hổ những món ăn tự mình làm cười nói: “Hạo nhi, đồ ăn ăn ngon lắm sao?”

    “Vâng!”

    Đinh Hạo cắn một miếng bánh lớn vừa ăn vừa mơ hồ không rõ nói: “Ăn ngon, nói thật, lần này theo Đại tiểu thư đi ra ngoài, khổ ơi là khổ, mệt cũng thật là mệt mỏi, nhưng là về cái ăn, Đại tiểu thư không bạc đãi mọi người, chỉ cần không phải ở trong rừng núi hoang tịch mịch, thì tất cả đều đầy đủ thịt cá.

    Nhưng là cũng thật kỳ quái, bình thường lúc không có thì tham thịt, nhưng mỗi ngày ăn thịt cá, lại ăn thế nào cũng không ngon, chỉ thích món ăn do nương làm thôi.”

    “ Ha ha, khụ…

    đứa nhỏ này vậy mà giờ cũng học được cách nói ngọt rồi đấy.”

    Dương thị nhẹ nhàng xoa ngực, mặt giãn ra cười nói: “ Đứa nhỏ này, con thật sự là có tiền đồ rồi.

    Việc con làm nha, ta đều nghe người báo tin quay về nói cả rồi, tất cả mọi người đều nói, lần này con lập được công lớn như vậy, lão gia nhất định sẽ cho con làm đại quản sự.”

    Dương thị càng nói càng vui vẻ, bà ngồi xuống nhấc chân, cười nhẹ thản nhiên nói: “ Hạo nhi nhà ta có tiền đồ à nha, chờ con làm đại quản sự, tiền tiêu hàng tháng sẽ nhiều hơn, mấy năm nay nương miệng không dám ăn chỉ tích góp cũng không làm cho con được thứ gì…

    ân, chờ thời gian thích hợp, nương nhờ lý đại nương giúp đã con tìm được người thích hợp nha.”

    “Nương.”

    Nghe tới đây Đinh Hạo buông đũa xuống nghiêm mặt nói: “ Nương, Hạo nhi đã có tính toán, vốn nghĩ lúc về sẽ nói lại tỉ mỉ cho nương nghe, Đinh Hạo muốn thương lượng với nương một việc.”

    “Chuyện gì?”

    Dương thị hỏi.

    Đinh Hạo bình tĩnh nói: “Nương, chúng ta phải rời khỏi Đinh gia.”

    “A?”

    Dương thị cả kinh, cơ hồ sém chút làm rơi chén thuốc từ trên bàn xuống, vội vàng hỏi: “ Con phải rời khỏi Đinh gia, rời khỏi Đinh gia…con…muốn đi đâu?”

    Đinh Hạo trầm tĩnh cười: “Thiên hạ to lớn, nơi nào không đi được?

    Vốn trong lòng con cũng không yên, chính là lần này đi ra ngoài, một phen trải qua, con đã có tin tưởng.

    Việc khác không đề cập tới, nếu con tới Lâm Thanh Huyện hoặc Quảng Nguyên cũng không phải không có sinh lộ, Quảng Nguyên tướng quân Trình Thế Hùng trình đại nhân ở nói đó, con cũng nhờ vả được người ta.”

    Dương thị không biết phòng ngự sử là quan gì, chẳng qua biết gia nghiệp Đinh gia lớn như vậy, cũng là dựa vào một tay Trình Thế Hùng đặt mua lương thực mà nên, đứa con nếu có thể có tiền đồ lớn như vậy, đó chẳng phải là giấc mộng của mỗi người mẹ sao.

    Chỉ là đứa con dù sao cũng cả đời chưa rời khỏi mình, bà có chút không dứt bỏ được.

    Trầm ngâm một lúc lâu sau, bà mới quyến luyến nói: “Con à, con có tâm đi ra ngoài làm một phen sự nghiệp, nương không muốn chặn con, nhưng là…hiện giờ con đã lập được công lao lớn như vậy, lão gia nhất định sẽ trọng dụng con, tới nơi khác làm lại từ đâu, thích hợp sao?

    Con cũng không còn nhỏ, nương còn chờ ngày con cưới vợ, có cháu bế bồng nữa, con đi…”

    “Nương, con phải đi, tự nhiên là phải mang người đi cùng, làm sao có thể yên tâm để cho nương ở lại trong nhà này?”

    Dương thị he thấy thế kích động vội hỏi: “Con à, đó là không có khả năng, nương đã ký khế ước bán mình với Đinh gia, sinh là người của Đinh gia, chết là quỷ của Đinh gia sao nói có thể đi là đi.”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “Thật sao, con đã nghĩ tới biện pháp, nương không cần lo lắng…”

    Hắn lấy từ trong lòng ngực ra một cái túi rắn chắc, đưa cho Dương thị, Dương thị mở ra nhìn thấy toàn trang giấy màu sắc rực rỡ sững sờ: “Con à, đây là cái gì?”

    “Đây là ngân phiếu, tổng cộng có 570 lượng, có thể còn có nhiều hơn, nương cứ giữ lấy, chúng ta trước tiên chữa trị bệnh tình cho nương thật tốt, sau này đó là tiền đi đường, có tiền cũng không đến nỗi lưu lạc không biết đi đâu.”

    Dương thị giật mình hỏi: “Hạo nhi, con…con lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

    “Nương, người yên tâm, con cũng không đi trộm cắp gì mà là tiền thưởng, cùng vì Đinh gia làm việc, khơi thông quan hệ với Trình phủ tướng quân, tiền tiết kiệm thu mua lễ vật đều được ban cho, đều rất sạch sẽ.”

    Dương thị phát tài cảm thấy giật mình nhẹ nhàng lắc đầu: “Hạo nhi, nương tuổi đã lớn, thân thể lại không tốt, nếu theo con bôn ba đi khắp phương sợ là không dậy nổi, không phải là làm liên lụy tới con sao?

    Còn nữa, cả đời này, ta chưa từng nghĩ tới rời khỏi Đinh gia, con cho ta đi, lòng ta lại có chút hoảng hốt à.

    Hạo nhi, tới nơi khác liệu có hơn ở Đinh gia trang này không?

    Mẫu tử chúng ta hiện giờ sinh sống ở đây, có nhiều tiền như vậy, không phải rất tốt sao, con trang trí lại nhà cửa, lại là quản sự của Đinh gia, có thể diện mà cưới vợ, không phải tốt hơn sao?”

    “Nương, Đinh gia dù tốt cũng là Đinh gia.

    Con là Đinh Hạo, cùng với Đinh gia cho dù có cùng một chữ Đinh, nhưng cũng không phải là người cùng một đường.”

    Dương thị im lặng không nói, Đinh Hạo lại nói: “Nương, đi ra ngoài xác thực có nhiều phiêu lưu, hơn nữa nhất định sẽ chịu không ít đau khổ, đích xác không an nhàn bằng ở đây, nhưng là mặc kệ thế nào, chỉ cần làm ra được một phần sự nghiệp, mặt kệ nó là lớn hay là nhỏ, đều là do chính ta mình làm ra.

    Ở Đinh gia cống hiến tiếp tục không phải là làm xiêm y cho người khác sao?”

    Dương thị lúng ta lúng túng nói: “Đứa nhỏ này, nương căn bản không rõ suy nghĩ của con.

    Làm quản sự của Đinh gia có thể diện như thế nào, bao nhiêu người đều không thể có được đâu, sao lại là ăn nhờ ở đậu, con xem Nhạn quản sự, Liễu quản sự bọn họ người nào không phải là gia nghiệp của mình, được giàu có tự tại, lại có thể diện nữa?”

    “Thể diện?”

    Đinh Hạo bật cười: “Ở Đinh gia phải nhìn mặt mũi người khắc cũng gọi là thể diện sao?

    Cho dù Đinh gia cả đời này không phụ ta, cẩm ý ngọc thực, cuộc sống không lo, nhiều nhất cũng chỉ là như Nhạn Cửu, trước mặt người khác thì là gia, trước mặt người Đinh gia thì là tôn tử.

    Người ta bắt làm người thì làm người, không cho làm người thì ngay cả cẩu cũng không bằng.

    Nương, con không muốn cả đời này phải ăn nhờ ở đậu!”

    Dương thị nghe hắn nói, hoảng sợ thất thần, giọng nói đã mang theo ý tứ hàm xúc cầu xin: “Đâu có…nào có không chịu nổi như vậy, đứa nhỏ này lòng dạ con cũng có chút cao.

    Hạo nhi, nương sinh sống ở đây cả đời, đây chình là gia đình của nương.

    Gần đến lúc già rồi, nương không nghĩ muốn rời đi, thật sự không nghĩ tới, chúng ta thật sự không thể lưu lại sao…”

    Đinh Hạo thấy bà khó xử như thế, trong lòng hơi động lòng: “Bà đúng là càng già càng lưu luyến gia đình, vẫn là cũ nô luyến chủ, hoặc là tình nghĩ với tên giả nhân giả nghĩa Đinh Đình Huấn kia vẫn không bỏ được? ta thật muốn xem tâm tư của bà thế nào mới có thể đoán bệnh hốt thuốc cho chuẩn được.”

    Sắc mặt hòa hoãn lại mỉm cười nói: “Nương người không cần sốt ruột, chuyện này còn không thể nóng lòng nhất thời, người quay về ngẫm nghĩ kỹ lại đi, Hiện ra thân thể của người không được tốt lắm, không chịu nổi đường xa lặn lội, chúng ta trước hết phải tìm lang trung chữa bệnh cho người đã, chờ khi khỏi bệnh, chúng ta tính toán sau.”

    Đinh Hạo đi ra khỏi mái nhà tranh mới hiểu được vì sao có lão nông cả đời cũng không từng rời khỏi cửa nhà mười dặm.

    Lúc này giao thông thật sự không ổn, cho dù thân thể hắn có cường tráng, thừa xe ngựa đi một ngày đường mà xương tốn như vỡ ra, làm cho Dương thị thân thể đang nhiễm bệnh như vậy mà bôn ba đi lại, chỉ sợ không tới Quảng Nguyên thành bà đã mất mạng.

    Cổ nhân thường nói cái gì khí hậu không tốt, là nguyên nhân nhưng thật ra nguyên nhân lớn nhất chính là người mệt mà sinh bệnh, chết nơi tha hương.

    Hiện giờ mẫu thân chẳng qua đang chưa muốn, Đinh Hạo cứ gác lại việc này đã, chậm rãi làm công tác tư tưởng với bà.

    Dương thị trong lòng chung quy cũng chỉ hướng về mình, chỉ cần bà thông suốt đạo lý trong đó, còn sợ bà không đi theo mình sao?

    Dương thị thấy đứa con không hề kiên trì, trong lòng cũng cảm thấy trấn an, vội vàng đáp ứng, âm thầm nghĩ: đứa con lớn rồi, gặp phải phồn hoa bên ngoài, tâm cũng ra ngoài rồi, hai bàn tay trắng có thể đạt được sự nghiệp dễ dàng như vậy sao?

    Bỏ chủ làm phó còn muốn tìm người có gia sản kém sao, nhưng là không ai có thể dùng à.

    Năm đó lão gia đã có căn cơ, còn chịu nhiều đau khổ như vậy, bị nhiều sai lầm, chuẩn bị hết thảy, cười cười đối ứng, chỉ một lầm vô ý toàn bộ tâm huyết liền có thể trôi như nước chảy, đứa nhỏ này, nghĩ thật là đơn giản.

    Ta phải nhanh chóng nhờ Lý đại nương cho con ta một người vợ mới có thể giữ lại tâm của Hạo nhi.

    Chương 65: Ý khó quyết.

    Trong phòng nghị sự ở Đinh gia từ đường, hiện giờ chỉ còn một mình Đinh Đình Huấn ngồi lưỡng lự, trong phòng lúc này không có ai, lão bỏ hết tất cả lớp ngụy trang trên mặt xuống, nguyên vốn cố gắng đứng thẳng tắp thì giờ thắt lưng cũng hơn khom xuống, chân bước đi cũng có chút vô lực rồi.

    Lẻ loi lưỡng lự, mãi tới một lúc lâu sau, lão mới thở dài một tiếng, vô lực ngồi xuống ghế, đưa tay với lấy chén trà, lúc này mới phát hiện ra nước trà đã lạnh rồi.

    Vừa muốn há mồm gọi người tới châm trà, nhưng là tay lão vừa nâng lên, rồi lại bỏ đi xuống, tựa thân mình vào ghế dựa, vẻ mặt đầy ý buồn tẻ…

    Năm đó, cũng chính vào một mùa đông, sự nghiệp bản thân mình cũng đã có chút quy mô.

    Tới gần cuối năm, vào thành tặng lễ, bồi tiếp Áp ti trong thành uống rượu, say mèm trở về, nhất thời dục tính khó cưỡng, chiếm đoạt nha đầu Dương thị.

    Ai ngờ một lần hoan lạc này, Dương thị liền âm thầm mang thai, ai, thật sự là oan nghiệt mà.

    Khi đó lão mới lập nghiệp không lâu, chính là nhờ lực của nhà vợ trợ giúp, sao dám nạp thiếp trẻ tuổi được.

    Huống hồ Dương thị tuy rằng thanh tú, nhưng cũng không phải là tuyệt sắc giai nhân, nếu không có rượu vào, lão cũng không dám mạo hiểm đắc tội với phu nhân mà mang nàng lên giường, cảm giác say vừa đi qua là cảm giác hối hận vô cùng, sau lại biết nàng có bầu, liền vừa đấm vừa xoa bảo nàng bỏ đứa con trong bụng đi.

    Ai ngờ nàng kiên quyết không chịu, thật sự là buồn cười, một gia nô ti tiện với cái văn tự bán mình chẳng lẽ còn vọng tưởng đặt mình lên làm đầu phượng hoàng?

    Hao hết tâm cơ, cuối cùng, cũng đem nàng rời khỏi bên người phu nhân, giấu diếm kín việc này đi, nhưng là khi đứa nhỏ được sinh ra, tin đồn vẫn chậm rãi truyền ra ngoài.

    Có lẽ chính là tiện nhân kia tự mình đường hoàng nói ra ngoài, bằng không tại sao toàn bộ trên dưới Đinh gia đại viện ai cũng biết? nghĩ muốn bức bách điều khiển ta sao?

    Thật sự là buồn cười!

    Lo lắng đề phòng hai năm trời, tin đồn cuối cùng vẫn truyền tới tai của phu nhân.

    Khi đó phu nhân vừa mới mang thai Thừa Nghiệp, vốn tính tình còn có chút hỉ nộ vô thường, biết được chân tướng liền bỏ về nhà mẹ đẻ, kết quả gặp phải nạn trộm cướp, âm dương cách biệt như vậy….nếu không phải là tiện nhân kia, phu nhân ta sao có thể chết thảm như vậy, hết thảy việc này đều là do ngươi ban tặng à!

    Đinh Đình Huấn thở hắt ra, mặc dù việc đã qua nhiều năm nay, nhưng tới nay vẫn không thể tiêu hết căm phẫn trong lòng mình.

    Hiện giờ nên làm cái gì bây giờ chứ, nhẫn tâm nói, Đinh Hạo kia nếu đúng như lời của Đinh Ngọc Lạc, thật ra là một nhân vật có khả năng giữ vững cơ nghiệp này, Thừa Tông đã bị tàn phế, Thừa Nghiệp đứa nhỏ này…cũng không biết bao lâu mới có thể lập được sự nghiệp, nếu làm cho hắn nhận thức lại tổ tông thì…

    Không thể à…

    Đinh Đình Huấn thở dài trong lòng một tiếng: làm nô làm phó nhiều năm như vậy, mẫu tử nàng trong lòng thật sự không có khúc mắc sao?

    Cho dù ta đánh bạc nét mắt già nua tới nhận hắn, hắn cũng là con vợ kế, tuyệt đối không có đạo lý bỏ con trai trưởng mà lập con vợ kế được, hắn không thể kế thừa gia nghiệp, ta đã phải phụ người vợ kết tóc của mình, quyết không thể phụ con trai của nàng.

    Nhưng là một khi Đinh Hạo này nắm quyền to trong tay, có thể cam tâm tình nguyện làm việc vì hắn sao?

    Dã tâm như cỏ dại, một khi đã nảy sinh, lại mất đi khống chế, vạn khoảnh ruộng đất đều biến thành hoang vu…

    Đinh Đình Huấn ý khó quyết, bồi hồi hồi lâu, không khỏi nghĩ tới chuyện vận lương ngày hôm nay.

    Hắn muốn báo quan, cũng đã thỉnh bằng hữu ở trên thương trường giúp đỡ hỏi thăm, nhưng là thẳng tới bây giờ còn không biết chân tướng của đạo tặc kia nữa.

    Theo Thừa Tông nói, Đinh gia có nội gián.

    Nếu không với cẩn thận của hắn cùng việc tùy thời cơ thay đổi lộ trình, cường đạo phải đuổi theo bọn họ, theo đuôi mà kiếp sát chứ, mai phục trước trên đường đi là chuyện không thể.

    Chính là nội gián này…hiện lại không thể rõ được.

    Vì ổn định lòng người, chuyện có nội gián không thể đường hoàng khai ra, đây chính là một đầu mũi kim đâm vào trong lòng.

    Đinh gia một kiếp này tuy rằng đã trôi qua, nhưng nguyên khí cũng tổn thương cực lớn.

    Không biết có bao nhiêu phú thân lương thương đang theo dõi nhất cử nhất động của hắn, ngóng trông Đinh gia phạm sai lầm, nhân cơ hội mà chiếm lấy tiên cơ.

    Loạn trong giặc ngoài, lúc này không thể để có việc gì làm cho người ta chỉ trích được.

    Đinh Hạo ở trước mặt Quảng Nguyên tướng quân có tiếng nói, lưu hắn lại, càng trợ giúp cho Đinh gia vốn đã bắt đầu dao động địa vị ở Phách Châu này ổn định lại, nhưng thân phận hắn lại như thế, ta làm thế nào mới có thể an bài tốt được đây?

    Đinh Đình Huấn trầm tư thật lâu sau, đột nhiên ổn định thân hình, giương giọng kêu lên: “Người đâu!”

    Cửa phòng vừa mở ra, Nhạn Cửu như một con chuột đồng khom tay tiến vào, cúi đầu khom lưng cười: “Lão gia, ngài có gì sai bảo…”

    Đinh Đình Huấn thản nhiên nói: “Sau giấc ngủ trưa của lão phu, mang Đinh Hạo tới gặp ta.”

    Nhạn Cửu ngẩn ngơ, lập tức đáp ứng nói: “Vâng, lão gia.”

    Đinh Đình Huấn bước đi ra khỏi cửa, ánh mắt Nhạn Cửu chợt lóe lên, cũng vội vàng theo sau…

    Đinh Hạo ở ngoài viện, cùng một đám hạ nhân của Đinh phủ ngồi chồm hỗm phơi nắng nói chuyện phiếm.

    “A Ngốc, ngươi nói một chút đi, kiếm pháp của Đại tướng quân kia rốt cuộc lợi hại như thế nào, nghe nói rất giống như kiếm tiên, cái gì mà không không nhi, niếp ẩn nương, hồng tuyến nữ ….., kiếm thuật của đại tướng quân nếu là một trong Đại Đường tam tuyệt, chẳng lẽ còn cao minh hơn so với kiếm tiên sao?

    Hắn cũng có thể phi thiên độn địa sao?”

    Đinh Hạo cười nói: “Kiếm pháp của Trình đại tướng quân thật sự lợi hại, nhân vật giống như ta đây, chỉ sợ trên dưới một trăm người cũng không phải là đối thủ của hắn.

    Chính là phi thiên độn địa thì không có khả năng, cái gì mà không không nhi, hồng tuyến nữa, kiếm tiên trong truyền thuyết, còn không phải như là phiên trấn đại tướng quân sử dụng sao?

    Bọn họ à, chẳng qua được hậu nhân truyền đi truyền lại, truyền thành địch vạn người, kỳ thật ta xem, đối địch với trăm người cũng là lợi hại nhất rồi”

    “Hỏi kiếm thuật kia làm cái gì, các ngươi mua được kiếm tốt, luyện được kiếm pháp sao?”

    Tao Trư Nhi trên nhảy dưới đập, khó mà dằn nổi, đỏ mặt nói: “ Ta đây nói cho các ngươi biết, lần này đi ra ngoài, ta đây mới được mở rộng nhãn giới à.

    Cổng chào Ngô gia các ngươi đã nghe nói qua chưa?

    Kỹ lâu nổi danh Tây bắc ta hắc hắc! bọn họ chính là ‘Nhất oản ngọc’ một đại mỹ nhân nhìn mà chảy cả nước miếng nha…ha…ha..ha..ha..”

    Tao trư nhi còn chưa nói xong đã ngửa miệng cười, ngửa tới ngửa lui, hắn vốn định làm một cái nút thắt mở cho mọi người ham muốn, đáng tiếc lời nói của hắn quá lộn xộn, câu cũng chưa nói ra hết, người làm cho người ta hiểu được thế nào?

    Mọi người gia đinh không hiểu chuyện gì trừng mắt nhìn hắn, rốt cuộc cũng có người đưa tay sờ sờ sau ót hắn kinh ngạc nói: “Không phát sốt, ta nói Tao Trư Nhi nè, ngươi bị trúng tà sao?”

    Mọi người đang nói giỡn không ngớt thì Nhạn Cửu Nhạn quản sự đã tới trước mặt bọn họ, ngoài cười nhưng trong lòng không cười nói: “A Ngốc, lần này đi ra ngoài, ngươi thực nở mày nở mặt à!”

    “Cửu gia khích lệ, Đinh Hạo chẳng qua cũng chỉ là thục trung vô đại tướng, liêu hóa tố tiên phong (1) mà thôi.

    Nếu lúc ấy có Cửu gia ở nhà, chuyện này nhất định sẽ được xử lý tốt đẹp hơn, cao minh hơn so với Đinh Hạo trăm lần.”

    Đinh Hạo vốn đang ngồi chồm hổm trên mặt đất nói chuyện cùng mấy gia định, thấy hắn tới vội vàng đứng lên nói.

    Nói những lời hay, trên mặt cũng biểu lộ ra vẻ tôn kính, không nhìn ra chút khác thường nào.

    Nhưng là Nhạn Cửu cảm thấy trong mắt hắn có một giọng mỉa mai khinh miệt, vì thế sắc mặt càng thêm ủ dột.

    Hắn hừ một tiếng kỳ quái nói: “Mặc kệ nói như thế nào, lúc này đưa lương đi quảng nguyên, ngươi chính là vô cùng nở mày nở mặt à.

    Đại tiểu thư trước mặt lão gia đau khổ cầu xin cho ngươi, lão gia khai ân, quyết định sau giờ cơm trưa sẽ gặp mặt ngươi một chút, đến lúc đó ngươi hãy tới sau hậu viện đi, nghe lão gia dạy bảo một chút.”

    “Đinh Ngọc Lạc tận lực cầu xin cho ta, Đinh Đình Huấn mới bằng lòng gặp mặt?”

    Đinh Hạo trong lòng dấy lên lửa giận, hắn cắn chặt răng cố nén tức giận nói: “Vâng, Đinh Hạo đã rõ.”

    “Ừ, qua giờ cơm trưa phải đi, đừng làm cho lão gia chờ ngươi lâu.”

    Nhạn Cửu lạnh lùng nói xong một câu liền xoay người bỏ đi.

    “Hạo nhi, Nhạn quản sự đã tới?”

    Dương thị nghe thấy tin tức, vịn khung cửa đứng dậy hỏi.

    Dương Hạo vội vàng tới đón bà nói: “Nương, khí xuân đang lạnh, gió cũng mạnh, người sao lại đi ra đây, mau trở về phòng nghỉ ngơi đi, chớ để nhiễm phong hàn.”

    “Ừ, nương quay về ngay, Nhạn quản sự tới, là có chuyện gì vậy?”

    “Không có gì đâu, lão gia muốn gặp con một chút, muốn sau bữa cơm trưa, tới sau hậu viện gặp người.”

    Dương thị nghe xong nhất thời kích động trở lại: “Lão gia muốn gặp con sao?

    Thật tốt quá, thật tốt quá, Hạo nhi à, sau bữa cơm con phải đi ngay, đừng để cho lão gia chờ con.”

    “Nương con biết rồi.”

    “Còn có, ở trước mặt lão gia nói chuyện, phải nhớ ngàn vạn lần cẩn thận, những lời không nên nói đừng có nói, không nên đề cập tới thì miễn bàn, nếu lão gia ban phần thưởng, nhớ phải khiêm tốn khước từ…”

    Đinh Hạo cười khổ, người yêu ôn nhu cùng lão nương nói chuyện, đều là vũ khí mà nam nhân không thể chống đỡ được, ngoại trừ hắn gật đầu đáp ứng ra, hoàn toàn không thể nói được một từ gì trước mặt Dương thị.

    “Ai nha, con ăn mặc thế này là không được, ta phải tìm cho con một bộ đồ khác mới được, con chờ chút, đừng đi loạn nha, cẩn thận muộn giờ đó.”

    Dương thị nói xong, vội vàng trở về phòng, Đinh Hạo đứng ở trên hành lang, chỉ có thể bất đắc dĩ mà nhìn về mặt trời bằng nửa con mắt mà thôi.

    Cách đó không xa, truyền tới tiếng cười cạc cạc của Tao Trư nhi “Nhất Oản Ngọc” a “Nhất Oản Ngọc” các ngươi có từng nghe nói qua chưa?

    Thật quê mùa à, các ngươi đúng là một đám quê mùa, ha ha…ta nói cho các ngươi hay, ta chính là đã được mở mắt rồi, cái kia thật là đầy đặn à, lại tròn trắng nữa, ôi cái vú kia, thật tròn và trắng, ôi mẹ ơi…oa…ha hah….”

    “Cái tên này nói cái gì vậy nhỉ?”

    “Ai biết, không đầu không đuôi.”

    “Đi ra ngoài rồi trở về, nói năng lộn xộn lung tung, không phải trúng tà chứ?”

    “Vị tất, ta xem tám phần là con lợn này giầu to rồi…”

    Đinh Hạo nghe xong không nhịn được cười.

    ======

    Chú thích:

    (1): Tây thục vô đại tướng, liêu hóa tố tiên phong.

    Tây Thục không còn đại tướng Liêu Hóa phải làm tướng tiên phong.

    Câu thành ngữ: Ý nói không còn ai làm nữa, mình dù không phải người giỏi nhất cũng phải cố đứng ra làm mà thôi.

    Chương 66: Các hữu tung hoài.

    Đinh phủ, một cái đại viện tam tiến cửu trọng, tam tiến tam sân trong cũng chỉ cách với nơi ở của Đinh Hạo chừng một dặm, nhưng nơi này là lần đầu tiên hắn được đi vào.

    Không đến nơi đây, không biết Đinh gia phú quý.

    Nơi này trên mỗi bức tường là một khối riêng biệt, trên mỗi phòng là một phiến ngói, bên dưới mỗi đường là một cái cột trụ, mỗi một phiến đá vuông dưới chân, tất cả được điêu khắc mài dũa tinh tế, công phu tinh xảo, vô luận là phòng xá kiến trúc, vẫn trong sân hoa, cây cảnh, hòn giả sơn, chằng chịt hứng thú, biểu hiện ra khí thế cùng ung dung tận cùng.

    Nội phủ thị tỳ Lan nhi được Nhạn quản sự phân phó, đưa hắn vào sau trạch, đi qua hành lang uyển chuyển gấp khúc, cầu đá, tiểu đình, thẳng tới một nơi sâu nhất trong đại trạch, cuối cùng đứng ở một sân viện tú mục đẹp đẽ cao quý.

    Nơi này có cả cánh cửa phi, cửa sổ linh, đều là dùng gỗ lim quý như vàng tạo ra, hoa cùng cây cảnh lưa thưa sáng sủa, lan hồng, ngói đỏ, được bao bọc quanh bức tường cao cao quanh viện, nhìn qua có một loại cảm giác cửa sâu như biển vậy.

    “Vị tỷ tỷ này, lão gia ở nơi nào vậy?”

    Đinh Hạo khách khí hỏi một câu.

    Lan Nhi lườm nguýt, trong mắt mang theo khinh bỉ cùng chán ghét, khinh thường nói: “Lão gia mới vừa ngủ trưa, ngươi ở chỗ này đợi đi.

    Lão gia tỉnh, tự sẽ có người gọi ngươi đi vào.”

    Dứt lời phất ống tay áo một cái nghênh ngang mà đi.

    Đinh Hạo ngẩn ngơ, chợt tức giận, ngươi phải ngủ trưa thì gọi ta làm cái quái gì?

    Hai hàng lông mày hắn rung lên, xoay người rời đi, ẩn ở trong gốc tường một đôi mắt không khỏi sáng ngời nhìn, không ngờ Đinh Hạo đi tới chỗ cánh cửa nguyệt lượng, đột nhiên đứng lại, chỉ thấy hắn ngẩng đầu nhìn trời, môi khẽ nhúc nhích, cũng không biết đang thì thào tự nói cái gì, qua một lúc lâu sau, xoay người trở lại, bước tới hành lang, khí định thần nhàn vừa đứng một chỗ, khóe miệng thậm chí còn mang theo một tia cười thoải mái.

    Ánh mắt nơi góc tường hơi lộ ra vẻ kinh ngạc, suy nghĩ một chút, rồi lén lút biến mất.

    Đinh Hạo đứng dưới hành lang này một chút lâu, hai chân đều tê cứng lại, đúng lúc này, bên trong có người ho khan một tiếng, Đinh lão gia đi lên.

    Đinh Đình Huấn vừa tỉnh lại, bên ngoài phòng ốc đã có nha hoàn bưng ống nhổ trà đi vào, mời lão gia thay đổi quần áo, một phen bận rộn, Đinh Đình Huấn đi ra, hỏi nha hoàn: “Ngươi đi xem, Đinh…Đinh Hạo kia đã tới đây chưa?

    Nếu tới rồi, gọi hắn tiến vào gặp ta.”

    “Vâng!”

    Tiểu tỳ kia lên tiếng, mở cửa phòng nhìn lên, thấy Đinh Hạo đang đứng ở trên hành lang, liền hé miệng cười nói: “A Ngốc, lão gia gọi ngươi tiến vào đó.”

    Đinh Hạo nghe xong thở hắt ra trọc khí, bước đi vào bên trong cánh cửa.

    Vừa vào cửa, chỉ thấy Đinh Đình Huấn đoan đoan chính chính ngồi ở trên ghế, trên mặt bình tĩnh như nước, nhưng là đôi mắt mang theo chút khác thường nhìn hắn, vẻ mặt có chút phức tạp.

    “Đinh Hạo…bái kiến lão gia!”

    Đinh Hạo chần chừ một chút, bước đi lên, lần đầu tiên đối mặt, lại cũng biết có cùng quan hệ huyết thống phụ tử với Đinh lão gia, chắp tay trước ngực thi lễ.

    “Thôi, đứng trả lời đi.”

    Thanh âm bình thản mang theo uy nghiêm.

    “Vâng!”

    Đinh Hạo đứng sang bên cạnh, không kiêu ngạo không siểm nịnh, nhìn không chớp mắt.

    Đinh Đình Huấn thấy hành động của hắn khóe mắt hơi hơi dựng lên, lập tức liền thoáng hạ xuống, chậm rãi nói: “Đinh Hạo à, lần này vận lương đi Quảng Nguyên, ngươi một đường bày mưu tính kế, xuất lực rất lớn.

    Đại tiểu thư đã nói những gì trả qua cho lão phu nghe, lão phu rất là vui mừng.”

    “ Lão gia khích lệ rồi, đây đều là Đại tiểu thư chủ trì đại cục, Đinh Hạo bôn tẩu thi hành mà thôi.

    Nếu không phải nhiều năm qua, lão gia kinh doanh ở Tây Bắc này, kết giao rộng rãi, thì sẽ không thể gặp dữ hóa lành, gặp nạn hóa thành an được.”

    Đinh Đình Huấn khóe miệng giật giật, biểu thị ý cười: “Ngươi phụ tá tiểu thư có công, lý nên phải thưởng, không biết ngươi muốn ban thưởng cái gì?

    Nếu muốn làm việc ở Đinh gia này, lão phu liền đề bạt ngươi làm quản sự; nếu muốn tự lập môn hộ, lão phu liền ban thưởng cho ngươi ngàn quan tiền bạc, cho thêm một tòa nhà, hai ba mẫu đất cho ngươi, hai cái mặc cho ngươi tuyển chọn một, không biết…ngươi cần cái gì?”

    Đinh Đình Huấn nói xong, bất động thanh sắc nhìn Đinh Hạo.

    Đinh Hạo hơi hơi khom người trấn định nói: “Lão gia, Đinh Hạo không cần lão gia thưởng cho tiền vật, cũng không cần lão gia đề bạt làm quản sự, Đinh Hạo thầm nghĩ muốn xin lão gia một vật này thôi.”

    “Ách?”

    Đinh Đình Huấn dường tay đang vuốt râu lại, chăm chú nhìn thật sâu vào Đinh Hạo, hỏi: “Đồ vật nào?”

    “Khế ước bán mình của gia mẫu!”

    Đinh Đình Huấn lưng cùng thắt lưng lập tức thẳng dậy, ngay sau đó lão hiểu được mình thất thố, lại chậm rãi ngồi trở về: “Khế ước bán mình của Dương thị?

    Ừ…ngươi muốn khế ước bán mình của nàng, là có dụng ý gì?”

    Đinh Hạo thắt lưng can dần dần thẳng lại, ánh mắt nghiêm nghị nói: “Đinh Hạo muốn cho mẫu thân một thân phận trong sạch, trọn đạo nghĩa làm con mà thôi, cũng không phải có dụng ý gì.”

    Ở triều Tống trước kia, gia phó chính là gia nô, là tài sản sở hữu của gia chủ, tuy rằng nếu giết nô tỳ nhất định chuyện này quan phủ phải tra xét, tỷ như nữ quan danh kỹ nổi tiếng Đại Đường Ngư Huyền Cơ đánh chết nha hoàn, cũng coi là trọng tội.

    Chẳng qua ngoại trừ đại sự chết mạng người ra, gia chủ có quyền xứ trí nô bộc rất nhiều.

    Hơn nữa mặc dù đánh chết nô tỳ, bình thường cũng là Đại thành đại quan phủ mới có thể quản, nông thôn sơn dã, mọi người dựa theo tông pháp của đại tộc lớn mà tùy ý xử phạt người vi phạm vào tộc quy, càng miễn bàn tới nhà giàu có đánh chết nô tỳ.

    Chỉ là nếu không có người đi tố giác, dân không cử, quan phủ không truy xét, quan phủ mới lười so đo.

    Đại tộc hào môn trên đất của mình giống như thổ hoàng đế một phương, thật muốn đánh chết một nô tỳ, thì làm gì có ai dám đi tố giác?

    Cho nên gia nô trên thực tế ngay cả bản thân mình cũng không có bảo đảm.

    Tới triều Tống, triều đình mới ban bố rõ ràng mệnh lệnh, mướn nô bộ, là dong mà không phải là nô.

    Dong là chức nghiệp, thân phận mặc dù cũng đê tiện, nhưng hoàn toàn khác với nô.

    Dong so với nô có quyền lợi về nhân thân hơn, có thể hợp tác hay không hợp tác, chỉ cần ngươi có bản lĩnh, có thể đi khoa cử, có thể có chức vị, cũng không so đo với những gì ngươi đã trải qua.

    Dong tuy rằng vẫn không thể so sánh với người làm thuê hiện đại được, chẳng quan so với gia nô ngày xưa đã cách biệt một trời một vực rồi.

    Chẳng qua bởi vì Đại Tống vừa mới lập quốc không lâu, đang đứng ở thời kì hai chế độ cũ và mới đan xen, bởi vậy nô cùng phó bị vậy cùng tồn tại trong một giai đoạn, còn có rất nhiều nhà giàu có được lượng lớn gia nô.

    Đó là gia nô thu lưu ở chế độ cũ, không chịu luật bảo hộ mới, cho nên không chỉ nói bình dân, chính là gia phó, đối diện với nô cũng có chút khinh bỉ.

    Nô, là thân phận đê tiện khuất nhục nhất, Đinh Hạo xuất phát từ tấm lòng hiếu thảo, nên vì mẫu thân mà đòi lại khế ước bán mình, lý do này cũng là đầy đủ.

    Đinh Đình Huấn ánh mắt lóe ra, một chút kinh ngạc nhanh chóng thu liễm lại, cẩn thận đánh giá Đinh Hạo sau một lúc mới thản nhiên nói: “Lão phu thấy ngươi có bổn sự, vốn có ý hứa cho ngươi một thân phận quả sự, ngươi làm quản sự, tự nhiên có quyền lực tương đương, khi đó mẫu thân người ngay cả có thân phận gia nô, tại Đinh gia này có ai dám coi thường nàng?

    Làm gì mà chỉ vì một cái hư danh mà buông tha cho cơ hội chân chính của ngươi?”

    “Lão gia, thái độ của người làm con, chỉ mong mẫu thân mình không phải một đời làm nô, Đinh Hạo không muốn làm quản sự gì đó, thầm nghĩ muốn đổi lấy một thân tự do của mẫu thân, đây là một chút lòng hiếu thảo của người làm con, xin lão gia thành toàn cho.

    Nếu lão gia nói đó chỉ là hư danh nhất thời, vậy… ban thưởng cho mẫu thân của ta được tự do thì có ngại gì.”

    Đinh Đình Huấn đối mắt đục ngầu cũng không mất vẻ khôn khéo nhìn thật sâu vào trong mắt Đinh Hạo, thần sắc Đinh Hạo ung dung, qua một lúc lâu sau, Đinh Đình Huấn chậm rãi khép nhẹ mi mắt, nở nụ cười ha ha hai tiếng: “Ngươi nhớ kỹ, cho dù ngươi có lập được công lao lớn nữa, cũng chỉ là gia phó của Đinh phủ chúng ta mà thôi, làm một gia chủ như ta, lão phu phải thưởng cho ngươi, cũng không phải là việc buôn bán với ngươi, để tùy ngươi cò kè mặc cả được.

    Một là thân phận quản sự, hai là một ngàn quan tiền cộng thêm một tòa nhà, ngươi có thể chọn một trong hai, nhưng không có lựa chọn thứ ba.”

    “Đinh Hạo thầm nghĩ muốn khế ước bán mình của gia mẫu!”

    Đinh Đình Huấn mí mắt vừa nâng, hai ánh mắt sắc bén vẩn đục trong mắt lão phun ra: “ Chuyện lão phu quyết định, trên dưới Đinh gia chưa từng có người dám nghịch ta!”

    “ Lão gia, Đinh Hạo không phải là nghịch mệnh lệnh của người.”

    Đinh Hạo cũng bình tĩnh nói: “Ta cần cũng không phải nhiều, chẳng qua chỉ cầu một thân phận bình dân cho gia mẫu, yêu cầu như vậy liệu có phải quá đáng không.

    Lão gia nếu cho rằng ý nghĩ của gia nô như vậy là xằng bậy, như vậy … mời lão gia cho ra một cái giá, Đinh Hạo nguyện vì mẫu thân mà chuộc thân.”

    Đinh Đình Huấn nhướng mày không giận mà uy.

    Đinh Hạo không chút yếu thế, ánh mắt hai người giao phong thật lâu, Đinh Đình Huấn không giận mà cười: “Bao nhiêu người muốn cầu một thân phận quản sự của Đinh gia ta mà không được, ngươi lại muốn tránh đi, thật là một việc khác lạ.

    Ngươi không cần phải tranh chấp cùng lão phu như vậy, như vậy đi, mẫu thân ngươi có bệnh trong người, lão phu liền cho ngươi một việc tương đối nhẹ nhàng tiền tiêu hàng tháng cũng không ít, như vậy ngươi vừa có thể nhàn hạ, cũng có dư thời gian đưa nàng vào trong thành chữa bệnh, điều dưỡng.

    Chúng ta lấy thời gian nửa năm nữa, sau nửa năm, nếu ngươi làm việc thật sự có thành tựu, lão phu sẽ thành toàn cho ngươi…trả khế ước bán mình của nàng lại cho ngươi, như thế nào?”

    Đinh Hạo trong lòng “phanh” một tiếng nhảy dựng lên: “Lão lưu ta nửa năm là có dụng ý gì?

    Nửa năm sau…nửa năm sau, đúng là thời gian Đinh gia giao phó lương thực tới kho lương của Quảng Nguyên thành.

    Phỏng chừng Trình tướng quân khi đó cũng phát động quân bắc phạt, phong vân tế hội, không lầm thì sẽ là đại sự của ta.

    Hiện giờ lão không chịu giao ra khế ước bán mình của mẫu thân, ta cũng không thể cưỡng cầu, nói sau khi mẫu thân nhiễm bệnh trầm kha, vốn không thể đi xa, bà cũng không muốn đi, ta không ngại cùng lão cáo già này lá mặt lá trái, sau khi điều trị tốt thì thả mẫu thân mình, nói sau khi bà điều trị xong, nửa năm qua đi, Đinh Đình Huấn lại sẽ lý luận thiệt hơn, khi đó nếu hắn vẫn có kéo dài, thì hắn đã đuối lý rồi, không thể được thì ta sẽ dùng Trình tướng quân ra đè ép hắn.”

    Nghĩ tới đây, Đinh Hạo truy vấn hỏi: “Chỉ có nửa năm thôi sao?”

    “ Không sai hạn định nửa năm.”

    “Tốt! nếu như vậy, Đinh Hạo theo lời lão gia, chúng ta một lời đã định!”

    Hôm nay có thể đem suy nghĩ trong lòng bấy lâu mà nói ra, trong lòng hắn nhất thời cảm thấy rất thoải mái.

    Hắn cũng không quay đầu lại mà đi ra khỏi cửa phòng, ngẩn đầu nhìn lên trời qua bức tường viện có một đóa mây trắng trên bầu trời màu lam, ý chí lâm vào thư sướng: “Sau nửa năm nữa, ta hoàn toàn sẽ rời khỏi Đinh gia đại viện, từ nay về sau sẽ như cá nhảy trong biển rộng, như chim bay trên trời cao…”

    Nhìn bóng dáng Đinh Hạo rời đi, trầm mặc hồi lâu, Đinh Đình Huấn mới lẩm bẩm: “Không thể tưởng được, ngươi còn muốn vĩnh viễn rời khỏi Đinh gia, lão phu đúng là xem nhẹ ngươi.

    Nói như thế, nửa năm sau, ta không ngại đưa ngươi đưa cho ngươi một phần tiện nghi phong phú.

    Còn hiện giờ…lão phu thật phải nhìn xem, ném một con cá nghịch ngợm vào trong nước, có thể đuổi ra được một con cá chạch ẩn nấp sâu dưới lớp bùn hay không…”

    Chương 67:Hạo nhi tuyển thê.

    Đinh gia hiện giờ vừa có thêm một quản sự mới, quản sự này trước kia tên là A Ngốc, hiện giờ tự nhiên không ai kêu hắn như vậy nữa, Đinh phủ một số quản sự có thâm niên lâu lắm gọi hắn là Đinh Hạo, một số người lớn tuổi gọi hắn là Đinh quản sự, người trẻ tuổi mặc kệ nhiều hơn hay ít hơn tuổi hắn một vài tuổi đều như nhau gọi hắn là Hạo ca.

    Hạo ca được làm rất hỗn tạp, hắn là Đinh gia giải khố (hiệu cầm đồ) kiểm kê tuần sát, lúc cần thì đi tuần sát mấy hiệu giải khố của Đinh gia trong Phách châu thành, đốc tra việc kinh doanh của bọn họ, đặc quyền như vậy cũng không nhỏ, trước kia ngoại trừ Đinh gia lớn nhỏ, Đinh nhị thiếu, cũng chỉ có Nhạn Cửu mới có quyền lợi như vậy, chỉ một việc này hắn chính là tân phú quý trong Đinh phủ, trở thành người tâm phúc bên cạnh Đinh lão thái gia.

    Ngoài ra, hắn còn kiêm cả việc đi chọn mua hàng trong Đinh phủ nữa, quản việc chọn mua chính là công việc béo bở hạng nhất, các cô nương sau trạch viện, hiện giờ thấy A ngốc đều mở miệng kêu hạo ca nhi, thanh âm ngọt ngào, nị nị, tựa như tiếng mèo con phát xuân, gọi vào trong tai người nghe, giống như quấy nhiễu trong lòng, ngứa ngáy mà không thể gãi được.

    Hiện giờ tin tức truyền ra như gió, nói là Đinh gia phát lương năm nay giao cho Đinh Hạo chủ trì.

    Đinh gia hàng năm vào mùa xuân đều ở cạnh bức tường từ đường Đinh gia mà lập một phòng nhỏ, đem các loại lương thực có chất lượng tốt phát cho tá điền tá điền đồng ý ký nhận, sau đó mùa thua bọn họ nộp lên lương thực đã được khấu trừ các loại phí tổn lương thực rồi.

    Thống nhất thu mua đồ ăn, chứa đựng loại lương thực chất lượng tốt, mùa xuân phân phát cho tá điền, là vì cam đoan gieo trồng chất lượng, miễn cho lương thực sau thu mua bị khiếm khuyết, tá điền bị hao tổn, ông chủ cũng không có lợi.

    Hơn nữa loại giống lương thực này là từ xa tới, thích hợp hơn xa do với loại mình bỏ tiền ra mua, cho nên tá điền đều muốn dùng hạt giống lương thực của Đinh gia, vì chính mình có thể có một ít hạt giống tốt hơn.

    Có thể được chia một số loại hạt giống lương thực tốt, nhóm tá điền đều hết sức nịnh bợ, hiện giờ tin tức truyền ra, Đinh Hạo chẳng những là phú quý mới của Đinh phủ, hơn nữa nghiễm nhiên trong mắt toàn bộ thôn dân trở thành người tâm phúc.

    Nơi LSB chiêu mộ nhân tài: http://luongsonbac.com/forum/showthread.php?t=134326999

    Đinh Hạo làm việc việc thực sự nghiêm túc, cũng không bởi vì hắn quyết tâm rời đi mà làm việc cho Đinh phủ tùy ý cho có lệ.

    Hoặc là không làm, làm sẽ phải tốt, đó là thái độ làm người của Đinh Hạo.

    Đồng thời, hắn cũng đem việc ở Đinh gia này trở thành một loại lịch lãm của mình.

    Một đường thông, trăm đường thông, mọi sự thế gian này đều có ý tương thông, hiện giờ có nhiều lịch lãm một chút, khi mình một mình làm việc có thể có ít nhiều kinh nghiệm.

    Một nhà mà không quét được, sao có thể quét cả thiên hạ? việc nhỏ không làm tốt được, người như vậy sao có thể làm nên đại sự? cho nên hắn đối với việc mình phụ trách luôn luôn cân nhắc nhiều lần, khi bắt tay làm chuyện gì luôn tận lực an bài ngay ngắn có trật tự.

    Đinh gia đại trạch có rất nhiều quản sự đỏ mắt vì hắn được sủng ái, nhưng đối với lão luyện của hắn cũng vẫn âm thầm gật đầu.

    Bởi vì hắn được sai phái làm việc có phần thoải mái cùng tùy ý, là đại biểu cho ông chủ tiền vào thành kiểm kê giải khố (hiệu cầm đồ), khi là chọn mua đồ dùng hàng ngày, hắn thường xuyên mang mẫu thân vào trong thành tìm những lang trung nổi danh khám và chữa bệnh, mua thuốc điều trị.

    Không biết là bởi vì tiền đồ của con trai mình mà làm cho Dương thị vui mừng ra mặt, cho nên những thang thuốc này thực sự dùng được, bệnh tình của Dương thị dần dần khởi sắc, trên mặt cũng có vài phần huyết sắc.

    Bệnh tình của Dương thị có khởi sắc, Đinh Hạo cũng yên lòng.

    Trong khoảng thời gian này, Đinh Hạo vội, bệnh tình Dương thị khởi sắc càng vội, vội vàng thu xếp cho con mình người vợ đẹp lòng vừa ý, nhưng là Đinh Hạo cả ngày bôn ba ở ngoài, việc này hắn còn chưa phát hiện ra.

    Lúc này Dương thị cùng Lý thị lão tỷ khoanh chân ngồi ở đầu giường gần lò sưởi, bình luận từng cô gái một trong thôn.

    “Lý tỷ à, người nói khuê nữ của lão Triệu gia kia thế nào à?

    Nàng ở bên cạnh tỷ may vá thêu thùa, tỷ hẳn là rất quen thuộc, ta xem đứa nhỏ này cũng thành thật, nói cũng không nhiều, một cô nương rất có bổn phận.”

    “Triệu gia khuê nữ …sợ là không được, ta nói cho muội, muội cũng đừng nói toạc móng heo ra cho người ngoài nhé.”

    “ Ủa, muội là hạng người như vậy sao, chuyện gì vậy?”

    “Triệu gia khuê nữ có tật xấu là hôi nách, còn rất nghiêm trọng nữa.

    Vào mùa đông thì không sao, mùa hè vừa tới mồ hồi ra làm cho người ta thở không nổi à, nếu lấy nàng ta đã lấy chồng lâu rồi, muội không được nói chuyện này ra trước mặt người khác nhé.”

    “Nga, … vậy quên đi, nếu không ….phải là Lưu gia khuê nữ? chính là tuổi còn hơi nhỏ, năm nay mới có mười một đi, vẫn còn là tiểu nha đầu à, cho dù định thân rồi, ít nhất cũng phải hai năm nữa mới vào động phòng được à.”

    Lý tỷ trầm ngâm nói: “Khuê nữ Hoắc gia cũng vậy?”

    “Không được!”

    Dương thị quả quyết nói: “Khuê nữa đó bộ dạng cao lớn thô kệch, giống như nữ Trương phi vậy.

    Hồi trước ở đầu thôn tây có một tên lưu mang đùa cợt với nàng ta hai câu, làm cho nàng ta bạt tai cho mấy cái tẹo nữa rụng răng à, nhìn mà dọa người.

    Hạo nhi nhà muội tuy nói rằng không phải là đứa nhỏ giàu có gì, nhưng đứa nhỏ này …lòng dạ cũng có chút cao, khuê nữ Hoắc gia kia hắn nhất định sẽ chướng mắt.”

    “ Ai nha, khuê nữ không ít nhưng muốn tìm một người thích hợp còn khó hơn lên trời, muội nói chuyện này…kỳ thật muốn nói thích hợp, Trần gia khuê nữ kia là thích hợp nhất, người xinh đẹp, tay lại khéo, nhà nàng cũng có trên dưới một trăm mẫu ruộng đất, cùng là người bậc trung.

    Cho dù tiểu Hạo nhi lúc này có tiền đồ, là một quản sự, chỉ sợ cha người ta cũng không đáp ứng.”

    “Lý tỷ, Lưu Hiểu của xưởng ép dầu không phải có một chất nữ (cháu gái) sao?

    Lần trước tới cửa Đinh gia, muội thấy một lần, nghe nói còn chưa hứa gả cho ai, năm năm vừa tròn mười sáu đi, tuổi này chính là thích hợp.

    Diện mạo mặc dù không có gì xuất sắc, dáng người cũng được, hơn nữa nghe nói còn biết chữ nữa.”

    Lý đại nương phảng phất như không nghe thấy, Dương thị nói: “Tỷ tỷ, lời của muội tỷ có nghe thấy không vậy?”

    Lý đại nương có chút khó xử chậm rãi nói: “Muội tử, chúng ta hai tỷ muội đã giao tình nhiều năm như vậy, nếu nói có chút gì khó nghe, muội cũng đừng trách mọc ta, tuy nói là phải cưới vợ cho Hạo nhi, nhưng muội dù sao cũng là nương của hắn, à, muội thân là gia nô, thân phận này thật không tốt, người ta có chút ghét bỏ thân phận của muội…”

    Dương thị nghe xong sắc mặt buồn bã không lên tiếng.

    Lý đại nương chần chừ một chút nói: “Muội tử, ta thực ra nhớ tới một người, sáng nay Hạo nhi nhà muội vào thành khi đi qua cửa thôn có gặp qua nàng, ta xem thấy ánh mắt người ta nhìn Hạo nhi nhà muội, như mèo thấy chuột vậy, chắc là thấy Hạo nhi bộ dạng tuấn tú trong lòng đã có chút tham, nếu lời có lời của nàng, hạo nhi nhà muội khẳng định thích, cũng không biết muội là nương của hắn có chủ ý gì.”

    Dương thị vỗ đùi nói: “Được vợ là do nó tìm, nó phải thích đương nhiên muội là mẹ nó cũng không có gì mà không thích.

    Tỷ tỷ nói đó là đứa nhỏ nhà ai vậy à?”

    Lý đại nương nói: “Chính là người thủ tiết ở Đổng gia, La Đông nhi, muội cảm thấy đứa nhỏ đó như thế nào?”

    Dương thị vừa nghe thấy lời của Lý đại nương có chút không vui: “Lý tỷ việc này không thành rồi, Đổng gia nương tử, khéo tay, bộ dạng xinh đẹp, là khuê nữ thật tốt, nhưng là…

    Hạo nhi của ta là đồng nam tử, nàng lại là người đã có chồng, phải là trước kia có thể lấy nàng làm vợ chính là Hạo nhi của nhà ta đã trèo cao, nhưng hiện giờ…

    Hạo nhi nhà ta lớn nhỏ gì cũng là một quản sự, tiền tiêu hàng tháng còn mười sáu quan, sao lại không thể lấy được một hoa cúc khuê nữ ( ý nói còn zin)?

    Từ xưa tới nay tuy nói trinh nữ không thờ hai chồng, nhưng cũng chỉ là có người đề xướng mà thôi, cũng đọc sách không rõ mà tẩu hỏa nhập ma nghiêm trọng vậy, nữ nhân chồng chết tái giá, hoặc được tái giá đương thời cũng giống như hiện đại vậy.

    Trác Văn Quân chẳng những tái giá hơn nữa cùng nam nhân bỏ trốn; Thái Văn Cơ qua ba bốn đời chồng, trong đó một người là tả hiền vương của dân tộc Hung nô; Lý Thanh Chiếu tái giá không nói, sau hôn sự không bao lâu còn khởi kiện chia tài sản với trượng phu của mình, việc này ở hiện tại cũng coi như tin tức ở giữa hàng xóm láng giềng mà thôi.

    Các nàng lúc ấy đều là tiểu thư khuê các nổi tiếng nhà người tam còn có thể như thế, phụ nhân trong dân gian đối với việc tái giá tự nhiên càng nhan nhản hơn.

    Chẳng qua ngay cả ở hiện đại, một bên là hôn nhân dầu, một bên là hôn nhân lần thứ hai, cha mẹ trong lòng có chút không vui, giống như đứa nhỏ nhà mình ăn bị giảm nhiều.

    Lý đại nương nhân tiện nói: “Triệu gia khuê nữ, Hoắc gia khuê nữ, ta không nhìn ra các nàng tốt hơn chỗ nào so với Đổng gia nương tử kia, thuận lợi hay không cũng chỉ sống qua mới biết? ta nói muội nghe, muội cũng đừng phạm phải hồ đồ à.”

    Bà thấy sắc mặt của Dương thị thấy cũng không hề giận còn nói: “Đông nhi đứa nhỏ này tính tình nhu thuận sinh ra đã xinh đẹp, có thể lo liệu việc gia đình, trong ngoài đều xử lý tốt, là người an phận thủ thường mà sống.

    Nói tiếp, nàng số mệnh cũng khổ, từ nhỏ đã không có cha mẹ, cậu nàng nuôi nàng chỉ coi như một món hàng hóa mà bán.

    Đứa nhỏ Đổng gia kia là một con ma ốm, từ nhỏ đã ôm lấy ấm sắc thuốc mà sống, chỉ cần ánh mắt không có hạt ai cũng nhìn ra hắn không thể sống lâu?

    Kết quả cậu của nàng lại ham sính lễ nhà người ta, đêm một khuê nữ số khổ ném vào trong hố lửa…”

    Dương thị sờ đầu gối trầm mặc không nói gì, Lý đại nương tận tình khuyên bảo khuyên: “Đông nhi đứa nhỏ này hơn nữa là người không tồi, thái độ làm người, nhân phẩm, tướng mạo cũng được, mười dặm quanh đây có mấy khuê nữ có thể so sánh được với nàng?

    Muốn nói, cưới được người vợ như vậy còn lo lắng gì?

    Muội không phải nghĩ trói buộc tâm của đứa con, nếu bắt nó lấy khuê nữ nó không thích chỉ sợ nó phải chạy xa.

    Cần phải có nữ nhân như Đông nhi kia, vẻ xinh đẹp thùy mị có thể ngon ngọt tiến vào trong lòng nam nhân, muội còn sợ không thể đặt tâm của Hạo nhi ở bên đầu giường gần lò sưởi nhà muội sao?”

    Dương thị có chút ý động chần chứ nói: “Tỷ nói…có thể thành?”

    “Việc này, có gì không được, muội tử à, ta nói muội đừng do dự, Đông nhi đứa nhỏ kia, mông vừa cao lại rắn chắc, vừa thấy là có thể sinh con dễ dàng, nếu lấy nàng trở về, ta xem mùa xuân sang năm là muội có tôn tử ôm bế rồi.”

    Dương thị nở nụ cười “vèo” một cái, cẩn thận ngẫm lại, khuê nữ nhà người ta hơn người, thật đúng là lựa chọn không tồi chút nào, không có nữ nhân nào tốt hơn người đó nữa? bà liền ỡm ờ nói: “ Vậy… nhưng mà?

    Cũng không biết Đổng gia có đồng ý hay không nữa.”

    Lý đại nương nói: “ Con trai bà ta đã chết, vợ tái giá bà ta còn làm được cái rắm gì, ta đi nói cho, có chút ưu đãi cấp cho bà ta, còn sợ bà ta không đồng ý sao?”

    Nhà trai bỏ vợ, chỉ cần bản thân hắn đồng ý, cha mẹ hai bên đồng ý, có hàng xóm láng giềng làm chứng, thư bỏ vợ lập tức có hiệu lực.

    Nếu nhà gái yêu cầu từ bỏ, thường thì do quan phủ địa phương phán quyết, nhưng quan phủ bình thường thiên hướng về nhà trai, trừ phi có lý do thập phần đầy đủ, nếu không sẽ không phê chuẩn.

    Nhưng là nếu nhà trai đã chết mà nhà gái phải tái giá, mặc dù cũng cần chủ hộ nhà trai viết thư từ bỏ chính thức, nhưng là chủ hộ nhà trai nếu cố gắng lưu giữ nữ tử không cho tái giá, quan phủ phán quyết có thể thông qua tôn trọng ý kiến của nhà gái.

    Cho nên Lý đại nương mới nói là mười phần chắc chắn, nghĩ rằng Đổng thị kia sẽ không cự tuyệt.

    “Được rồi, vậy phiền tỷ tỷ đi hòa giải một phen, chuyện này mà thành, tỷ chính là bà mai của Hạo nhi, muội nhất định phải cám ơn tỷ rất nhiều.”

    “Này, nhìn muội nói kìa.”

    Lý đại nương hạ chân xuống hấp tấp nói: “ Chúng ta có quan hệ gì chứ, Hạo nhi nhà muội từ nhỏ cũng là ta nhìn nó lớn lên, có thể cho nó một người vợ thỏa mãn, ta cũng cao hứng rồi. ha ha, được rồi, được rồi, thân thể muội không được tốt cho lắm cũng đường bận tâm.

    Ta về trước, buổi chiều sẽ qua Đổng gia nói chuyện…”

    Chương 68:Chọn mua.

    Nhanh tới buổi trưa, Đinh Hạo mang theo vài người vào trong thành đã trở về, hôm nay vào trong thành là chọn mua đồ ăn cùng một số đồ vật gia dụng khác, lại tiện thể đưa lão nương của mình đi uống thuốc, lúc này mới vừa trở về.

    Chọn mua đồ cần phải hiểu biết giá cả thị trường, cần phải có giao tiếp với những người bán dạo, chậm rãi buôn bán, hiểu biết đặc sản nam bắc các nơi một chút, hiểu biết tính chất khác nhau của các thương phẩm sản sinh ở các nơi khác nhau, những kinh nghiệm này đối với hắn là cực kỳ hữu ích, loại cơ hội thực tập miễn phí này Đinh Hạo sao có thể dễ dàng buông tha, cho nên thực là dốc sức làm.

    Người bên ngoài nhìn thấy thế lại tưởng hắn dối với đề bạt của Đinh lão gia thì rất là mang ơn, phải hy vọng ở Đinh gia làm việc cả đời.

    Đinh Hạo về Đinh Phủ trùng hợp gặp được Lý đại nương từ trong trái viện đi ra, Đinh Hạo đứng lại, chào đón bà: “Đại nương.”

    “A, là Hạo nhi hả.”

    Lý đại nương cười khanh khách nói: “Mới nhìn thấy nương của ngươi đó, dạo này muội ấy điều trị không tồi, khí sắc cũng tốt lên nhiều, ta cũng an tâm.

    Ngươi mới từ trong thành trở về sao?”

    “Vâng, là vào trong thành chọn mua vài thứ, ta đang muốn đi ra sau trạch.”

    “A, vậy ngươi vội rồi, ngươi vội, ha ha, ta còn có việc cần phải trở về.”

    Làm mai chuyện bát tự còn chưa có hoàn thành, Lý đại nương cũng không có nói gì cùng hắn, lên tiếng cười rồi đi ra ngoài.

    Đinh Hạo bảo Tao Trư nhi cùng vài người đã theo hắn đi mua vài thứ gì đó mang tất cả hàng hóa vật phẩm cất vào một nơi rõ ràng, cuối cùng đi ra chỗ ở nội quyến sau trạch.

    Vừa mới tiến vào trong, thật xa liền có một thanh âm ỏng ẹo gọi hắn: “Hạo ca ca, son phấn của người ta huynh đã mua về rồi sao?”

    “Ta kháo, còn Hạo ca ca, ngươi cho ngươi là dung nhi sao.

    Cũng không nhìn lại đôi môi dày của mình đi, gợi cảm quá…

    đi mà?”

    Đinh Hạo vừa nghe thấy thanh âm, mày liền nhíu lại.

    Người tới chính là cô nương Lan nhi người dẫn Đinh Hạo lần đầu tiên đi gặp Đinh Đình Huấn, kỳ thật cô nương Lan nhi này dáng người cao gầy, mảnh mai tinh tế, bộ ngực nhỏ bụng phình, bộ dáng thực cũng không kém, nhưng là đôi môi hơi hơi ngoại cỡ, thật có điểm thái quá.

    Đinh Hạo đối với nữ tử như thế này trong mắt là phản cảm, cho nên nhìn khuyết điểm của nàng cũng phóng đại ra vô hạn, nhìn cái cặp môi của nàng, liền hận không thể co giò đá xoáy một cái đá nàng bay ra khỏi tầm mắt mình.

    Đinh Hạo hờ hững ỡm à một tiếng nói: “Lan cô nương có chuyện gì thế, ta cũng không rõ lắm, dù sao… trên bản kê khai nguyên vật liêu ta đều đặt mua hết về, chờ khi cô nương kiểm kê xong, Lan nhi cô nương lấy cái gì đó của mình cũng không phải muộn.”

    Lan nhi chạm một cái là mềm nhũn ra, da mặt liền có chút hồng.

    Theo lý thuyết, nha đầu trong nội viện đều có chút cao ngạo, bị Đinh Hạo nói như vậy, nàng lúng túng vừa muốn trở giọng muốn quay đầu bước đi, nhưng nàng không phải không có não, cũng không phải là không biết Đinh Hạo hiện giờ là quản sự tâm phúc của quý phủ, nàng không thể đắc tội, thế nên ngoan ngoãn đáp ứng một tiếng, tặng cho Đinh Hạo một cái nhìn mị hoặc, liền giống như một con chim chích một đường bay đi.

    Chỉ chốc lát sau Liên cô nương đã nghe thấy báo chạy tới, Liên cô nương là nha đầu quản sự phòng chính, chưởng quản cho phu nhân, như phu nhân, cùng với các thị tỳ nha hoàn từ trên xuống dưới cung ứng các loại vật phẩm.

    Nàng một cô nương đã hơn 20 tuổi, bộ dạng đoan trang, văn tĩnh, nhã nhặn thanh tú, bởi vì là người đắc lực cho phu nhân, cho nên tới nay cũng không cho nàng ra ngoài tìm nam nhân để gả cho nữa.

    Liên cô nương đưa Đinh Hạo tiến vào phòng khách, tiến hành kiểm kê các món đồ đã mua trong phòng chính, có cái gì đó đặc biệt ở trong, Đinh Hạo cố ý thuyết minh lại lịch của chúng cùng bối cảnh.

    Đinh Hạo có thể tranh biện rất tốt, mồm miệng cũng lanh lợi, những lời nói đến cũng không phải là chọc người hay ngại chủ nhân, Liên cô nương liên tiếp gật đầu, đối với hắn hiển nhiên là rất vừa lòng.

    Nghiệm thu đã rất rõ ràng, sau khi đồng ý kí nhận xong, Đinh Hạo lại lấy ra một chiếc hộp nhỏ trong lòng ra, đưa cho cho Liên cô nương, hơi hơi nở nụ cười.

    Cái hộp nhỏ kia vừa chạm vào, một mùi thơm cực phẩm cao quý tràn đầy ra ngoài, Liên cô nương nhãn tình sáng lên, lập tức rụt rè nói: “Đinh quản sự, cái này là thứ gì, các đồ vật cần mua dường như đều đã kiểm nhận qua rồi?”

    Đinh Hạo cười nói: “Ha ha, Liên tỷ tỷ, lần này chọn mau nhiều thứ, ta cùng chưởng quầy hung hăng mặc cả giá cả, làm cho hết ít tiền, tặng cho tỷ tỷ một hộp son phấn, đây chính là ‘cửu hoa ngọc lộ’ cực phẩm đặc chế của Giang Nam hoán hoa phường, chỉ cần xoa một chút lên mặt, liền tươi đẹp như hoa đào.”

    Liên cô nương tiếp nhận hộp son phấn, xốc lên một cái chỉ thấy tươi đẹp dị thường, mùi hương ngọt ngào nức mũi, trong mắt hơi hơi lộ ra ý cười, lại đem hộp son phấn trả lại cho hắn, lắc đầu thở dài: “Làm phiền tâm ý của Đinh quản sự rồi.

    Ta là gái đã lỡ thì, còn dùng mấy cái thứ này làm gì đâu…”

    “Thời đại khác nhau à, thời đại của ta khi đó, rất nhiều cô nương lớn hơn hai mươi tuổi vẫn là nhóc con đánh rắm còn không biết nữa là.

    Nàng cũng đã hối tiếc cùng tự thương hại, khuê oán sâu kín….”

    Đinh Hạo âm thầm cười khổ vội hỏi: “Sao lại nói như vậy, Liên cô nương xinh đẹp như hoa, xem ra chỉ mới như người mười tám, nếu hơi thay đổi cách ăn mặc, cho dù là 28 tuổi thanh xuân, còn ai dám nói liên cô nương là một lão nhân chứ, thật sự người đó không có mắt à.”

    “Ha ha, ngươi cứ trêu đùa làm cho ta vui à.”

    Liên cô nương trên mặt mới lộ ra ý cười, trong suốt nhìn thoáng qua, mang theo vài phần vui mừng.

    Cô nương hai mươi tuổi, kỳ thực đúng là vừa mới thành thục, nữ nhân phong tình vừa mới hiển lộ, không phải là cố ý trêu chọc như vậy, ánh mắt liền lộ ra mười phần quyến rũ.

    “Mặt xoa lớp phấn, xoa xoa hai gò má, người thích đậm thì sáng như uống rượu, người thích mỏng thì như mây chiều, điểm một chút vào môi, tha thiết hoa đào.

    Tục ngữ nói bảo kiếm tặng anh hùng, hồng phấn tặng giai nhân, hộp ‘cửu hoa ngọc lộ’ này tặng cho Liên cô nương, chúc Liên cô nương càng sống càng trẻ, năm nay hai mươi sang năm mười tám.”

    Đinh Hạo thấy nàng vui mừng, rèn sắt phải rèn khi còn nóng cho nên đem nguyên lời lão chủ cửa hàng son phấn mà nói tặng nàng, lại nói những từ những câu chữ quảng cáo thời hiện đại cực kỳ mới mẻ nói với nàng, làm cho Liên cô nương mặt mày hơn hở, Đinh Hạo thấy việc chuyển biến tốt liền đứng dậy cáo từ.

    Cùng Liên cô nương này đặt giao tình, sẽ không sợ Lan nhi loại nữ nhân này dùng cái lưỡi quấn hắn nữa.

    Nhưng là con gái lỡ thì nhìn thì điềm đạm nho nhã, nhưng cũng thật hỉ vộ bất thường, không chừng nói câu nào phạm phải kiêng kị của nàng, vẻ mặt liền lập tức chua xót.

    Hơn nữa ở phía sau trạch của Liên cô nương có rất nhiều nữ nhân lanh lợi nổi bật giữa đàn thư, trở thành một nữ nhân tâm phúc nhất được phu nhân sủng ái, là người không có tâm cơ sao?

    Đinh Hạo nghĩ muốn cùng nàng có quan hệ tốt, cũng không nghĩ có thêm một bước phát triển gì với nữ nhân khó ứng phó này.

    Liên cô nương cất son phấn vào trong tay áo, cười khúc khích đưa hắn ra về.

    Hai người một trước một sau mới ra khỏi cánh cửa nhỏ, trước mặt chỉ thấy một thiếu phụ thân thể uyển chuyển khoan thai đi tới.

    Thiếu phụ này một mái tóc đen buộc lên cao, bên trên có xuyên một cây trâm khảm thúy ngọc hình con bướm.

    Mặc một bộ váy màu thiển tử tay áo được bó buộc như đuôi cá, dưới chân là một đôi giày tơ lụa với hoa văn hình hoa mai, khi bước đi thì thân thẳng vai bằng, bộ dáng thanh thuần xinh đẹp tuyệt trần, tựa như một đóa hoa sen đang chậm rãi di chuyển trên mặt nước.

    Đinh Hạo vừa nhìn thấy vội vàng né sang một bên, khom lưng thi lễ, Liên cô nương cũng thi lễ nói: “Thiếu phu nhân…”

    Người tới đúng là phu nhân trưởng của Đinh gia Lục Tương Vũ, nàng ngừng bước chân, nhỏ giọng hỏi: “Đinh quản sự, đã đi mua đồ trở về rồi sao?”

    “Vâng.”

    “A, những món đồ ta muốn đã mua về chưa?”

    “Vâng, thiếu phu nhân muốn mua đồ nào cũng đã đặt mua được rồi, vừa mới giao hàng cho Liên cô nương.”

    Liên cô nương bước lên phía trước từng bước nói: “Thiếu phu nhân, người muốn bộ ‘diệu pháp liên hoa kinh’ đã có rồi à, nô tỳ đang định chút nữa mang cho người.

    Bộ kinh thư này là do khai phong Đại Tướng Quốc Tự Trí Thâm hòa thượng lấy giấy trong rừng tâm đường ở Giang Nam viết bằng chữ triện, chính là một bộ phật bảo, trong thành Phách Châu này chỉ có một bộ như vậy.

    Đinh quản sự đã sớm đặt cọc tiền, lúc này mới vượt mặt nhiều người mà mang được bộ ‘Liên hoa kinh’ này về với chúng ta.”

    Nàng được ưu đãi của Đinh Hạo, lại được hắn nịnh nọt thật vui vẻ, tự nhiên nói tốt cho hắn.

    Lục Tương Vũ nghe xong, mắt hạnh liếc nhìn Đinh Hạo, trên mặt liền lộ ra vài phần vui vẻ, cảm ơn nói: “Đinh quản sự thật có tâm.”

    “Thiếu phu nhân không cần khách khí, đây là việc Đinh Hạo phải làm.”

    Đinh Hạo chắp tay cười cười.

    Nghĩ nàng tuổi còn trẻ, đã đọc kinh phật, tất là bởi vì trượng phu bị thương nặng, tịnh thân cầu phúc cho hắn, cho nên Đinh Hạo đối với nàng cũng có vài phần kính trọng từ đáy lòng, hơn nữa Đinh Hạo cùng Đinh đại thiếu gia Đinh Thừa Tông không có khúc mắc, vị thiếu phu nhân này lại luôn luôn không xuất đầu lộ diện, hai người không quen, lúc này thấy nàng nhã nhặn có lễ, nói năng cũng khách khí, Đinh hạo liền lấy cung kính đễ tiếp đãi.

    Lục thiếu phu nhân hé miệng thản nhiên, lại nhẹ nhàng thở dài, đang muốn bước rời đi, thì một thanh âm âm dương quái khí đột nhiên vang lên: “Eo ơi, tưởng là ai?

    Thì ra là Đinh quản sự, mấy ngày không gặp, Đinh quản sự hiện giờ thật là rạng rỡ à…”

    Đinh Hạo bất đắc dĩ thở dài, không cần ngẩng đầu hắn cũng biết, nhất định là Đinh nhị thiếu gia kia tới rồi.

    Quả nhiên, Đinh Thừa Nghiệp từng bước đi tới, đằng sau dường như là Nhạn Cửu, đang chậm rì rì bước tới phía hắn.

    Chủ tớ hai người vẻ mặt đều cười, đáng tiếc trong cái gương mặt tuấn tú kia, đúng là cười ra một bộ dạng mỗ mỗ bất thân, cữu cữu bất ái…

    Chương 69: Mật nghị.

    “Ôi, thì ra tẩu tẩu(chị dâu) cũng ở trong này hả, Thừa Nghiệp xin chào tẩu tẩu.”

    Đinh Thừa Nghiệp tùy tiện tiến lên, vái chào thật dài với Lục Tương Vũ.

    “Thúc thúc không cần khách khí.”

    Lục Tương Vũ khéo léo lơ đãng gật đầu rồi lui lại từng bước, quay lại nói: “Liên nhi, ngươi mang ‘liên hoa kinh’ vào phòng của ta…”

    Nói xong hơi hơi vuốt cằm hướng tới Đinh Thừa Nghiệp, tay áo phất một cái, phả lên một mùi hương thơm sâu kín, rồi nhẹ nhàng bước rời đi.

    Liên cô nương vội vàng lên tiếng đáp ứng, lo lắng đưa mắt nhìn Đinh Hạo một cái, chạy vào trong phòng lấy kinh phật rồi đuổi theo thiếu phu nhân.

    Đinh Thừa Nghiệp liếc mắt nhìn thân ảnh thướt tha của đại tẩu đang rời đi, liền chuyển hướng sang Đinh Hạo cười cười bất âm bất dương nói: “A Ngốc à, tiểu tử ngươi đúng là có bổn sự ác thiệt, lừa cho tỷ tỷ ta vui vẻ, rồi lại lừa cho lão gia tử nhà ta cũng vui vẻ, dường như cả ngày chạy như khỉ vậy, sắp vượt lên đầu tiểu cửu nhi rồi.

    Tiểu Cửu nhi…so với người ta ngươi thật không nên thân à, ngươi xem xem, tỷ tỷ ta dạy dỗ nô tài, đúng là có nhiều tiền đồ…”

    Nhạn Cửu cười nịnh nói: “Nhị thiếu gia, sao lại nói Đại tiểu thư dạy dỗ nô tài thật tốt chứ, tên A Ngốc này… vốn là một tên đánh xe cho ngài mà thôi…”

    “Ha ha ha ha…”

    Đinh Thừa Nghiệp tùy tiện nở nụ cười.

    Đinh Hạo thấy chủ tới này làm trò hề, chỉ mỉm cười không chút tức giận.

    Hắn cũng không nghĩ ở lại Đinh gia, tâm trí cũng trở nên bình tĩnh, mặc cho người ta làm ngục mình, đúng là gió mát thổi qua sen, bên dưới có nước sạch, tự nhiên không nhiễm phải bụi bẩn.

    Đợi khi hai người cười đủ rồi, Đinh Hạo nghiêm trang hỏi han: “Không biết nhị thiếu gia gọi tại hạ, có gì sai bảo không?”

    “Ách?”

    Đinh Thừa Nghiệp vốn định làm cho hắn nhục nhã một phen, thấy bộ dạng của hắn bình thản, ngược lại có phần không biết phải làm sao, Đinh Hạo lại cười: “Buổi chiều hôm nay, chính là phân loại lương thực phân cho tá điền.

    Nếu nhị thiếu gia không có gì sai bảo, vậy…tại hạ cáo từ.”

    Đinh Hạo nói xong, hơi hơi chắp tay, không đợi trả lời nhanh nhẹn lùi ra.

    Đinh Thừa Nghiệp lúng túng nói: “Ai…ngươi…” mắt thấy Đinh Hạo đã nghênh ngang mà đi, hắn siết chặt cây quạt giấy trong lòng bàn tay hung hăng đập mạnh xuống, oán hận nói: “Tiểu nhân đắc chí, hiện giờ dám kiêu ngạo trước mặt bổn thiếu gia như thế.

    Ta nhổ vào, còn không phải là một nô tài của Đinh gia sao, tiểu Cửu nhi, ngươi nhanh nghĩ cho ta biện pháp, để ta sửa trị hắn một phen.”

    Nhạn Cửu nói: “Thiếu gia, lão gia hiện giờ đối với hắn rất tốt, nếu thiếu gia cố ý làm hắn khó xử, chỉ sợ lão gia sẽ có quở trách…”

    “Thế thì sao, hiện giờ ngay cả ngươi cũng sợ hắn phải không?”

    Nhạn Cửu cười âm hiểm nói: “Như thế nào như thế, lão no là nói, nếu muốn sửa trị hắn, thủ đoạn tốt nhất là làm cho chính hắn gặp phải vài chuyện rắc rối, chỉ có như thế, mới có thể làm cho lão gia mất đi lòng tin với hắn, khi đó muốn cho hắn cút đi còn không dễ như trở bàn tay sao?”

    “A? ngươi có biện pháp nào dễ xử lý không?”

    Nhạn Cửu đang muốn nói chuyện, trên trời đột nhiên truyền tới tiếng ưng kêu, Nhạn Cửu nheo mắt lại nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một con chim diều hâu đang sải cánh, nhanh nhẹn lướt qua vòm trời xanh như ngọc, con mắt hắn chợt đảo, hàn quang chợt lóe.

    Lập tức cúi đầu nói: “Thiếu gia, chuyện này ngài đợi lão nô ngẫm nghĩ lại, có thể tìm kiếm được một kế sách lưỡng toàn để xử trị tên A Ngốc kia.

    Lão gia phân công cho lão nô một việc, hiện giờ phải đi làm trước, chờ khi xong xuôi sự việc, lão nô lại tìm tới phụng sự thiếu gia.”

    “Đi đi, đi đi.”

    Đinh Thừa Nghiệp tức giận phất tay, trong lòng bực mình vô cùng, cẩn thận ngẫm lại, cuối cùng phẫn uất khó tiêu: “Không có tiểu Cửu nhi ngươi hỗ trợ, chẳng lẽ bổn thiếu gia không thể sử trị được tên nô tài kia sao?

    Thích!

    À….làm cho hắn gặp phải vài rắc rối nhỏ, đâm chọc cho hắn gặp phải vài rắc rối….ngô…”

    Đinh Thừa Nghiệp vỗ nhẹ thiết phiến một hồi, đột nhiên nhướng mày, nảy ra ý hay, hắn ngay lại một gia đinh đang đi ngang qua đường, sai bảo nói: “Đi, lập tức đưa Liễu Thập Nhật cùng Dương Dạ tới đây, bảo bổn thiếu gia gọi tới.”

    Đầu thôn tây chính là đất ruộng khôn cùng, lúc này mới đầu xuân, vùng đất lạnh mới bắt đầu tan tuyết, còn không phải là mùa gieo trồng, cho nên thôn tây toàn bộ một màn lạnh lẽo, cũng không gặp tới nửa người đi đường.

    Nhưng trong một cái miếu thổ địa ở đầu thôn tay, lúc này lại có một lão khất cái, trong lòng ôm theo một cái chén vỡ, lưng tựa vào một bức tường thấp, lười biếng nằm trên nắm rơm rạ mà phơi nắng.

    Nhạn Cửu chậm rãi chạy tới đầu thôn, chắp tay sau khí đứng ở đằng kia, ngắm nhìn đất đen mênh mông bát ngát, dường như có một bộ dạng đang lững thững giải sầu, liếc mắt một cái cũng có nhìn trộm đi nơi nào khác.

    Lão khất cái bắt con rận trên người ra chậm rãi ngẩn đầu, lộ ra diện mạo cùng ánh mắt sắc bén như đao phong, lập tức lại cúi đầu xuống, cúi đầu kêu một tiếng: “Đại ca…”

    “Ngươi còn có mặt mũi tới gặp ta!”

    Nhạn Cửu vẫn đang nhìn xa xa, thản nhiên quát lớn một tiếng, bình thường hắn luôn luôn khom thắt lưng xuống, lúc này chậm rãi cao ngất lên, thanh âm cũng trở nên nghiêm khắc, nếu không phải nhìn ra nét mặt già nua cửa hắn, chỉ nhìn bóng dáng cùng lời nói, cơ hồ làm cho người ta nghĩ tới đây chính là Đinh lão gia đang răn dạy gia nô của mình.

    “Đại ca, ta đã làm hỏng chuyện này.”

    “Không chỉ là làm hỏng, ngươi cơ hồ làm cho hai mươi năm tâm huyết của ta, bị hủy hoại trong chốc lát!”

    Lão khất cái kích động nói: “Đại ca, là ta nhất thời vô ý coi thường tên tiểu súc sinh kia, thế nhưng bị hắn bắn mù một con mắt, cơ hồ đau đớn ngất xỉu đi, huynh đệ ta thấy ta bị thương mới không để ý tới lời ta dặn, phóng hỏa đốt lương, việc này…”

    “Câm mồm! thất bại chính là thất bại, tìm cái gì mà đánh trống lảng chứ.

    Mù một con mắt thì làm sao, ngươi kể khổ với ta?

    Chẳng lẽ ca ca ngươi là ta đây cả đời này trả giá còn ít hơn ngươi sao?”

    Lão khất cái cúi đầu thấp xuống, không hề nói câu gì nữa.

    Nhạn Cửu hay tay sau người động nhiên chuyển động nhanh, kích động nói: “Khi ta nghe được tin tức, cơ hồ sợ tới hồn phi phách tán – hồn vía lên mây, ta nghĩ tới hơn hai mươi năm cơ khổ tất cả đều vô ích, ta khổ tâm ở Đinh gia hai mươi năm tất cả cố gắng đều tan thành bọt nước.

    Trời biết cái tên tiểu tiện ngày thường ngu si ngơ ngơ ngác ngác kia không biết tại sao tự nhiên lại lanh lợi lên, không ngờ lại giải cứu được đại nạn của Đinh gia, giúp chúng ta một đại ân, bằng không…ngươi chết một trăm lần cũng không hết tội!”

    “Đại ca, ta biết sai rồi…”

    Nhạn Cửu hừ lạnh một tiếng nói: “Biết sai rồi ngươi lại còn không cẩn thận, không ngờ lại giả làm khất cái chạy tới nơi này, chẳng phải càng làm cho người ta hoài nghi sao?”

    Lão khất cái nói quanh co: “Đại ca, ta cũng không muốn à.

    Ta vốn nghĩ, mù một con mắt, làm cho người ta rất dễ chú ý, cho nên nhuộm trắng râu tóc, lại ăn mặc thành một lão khất cái thối hoắc, làm cho mọi người không ai chú ý tới.

    Ai biết chung quanh thôn trang này lại có chuyện lạ thế này, đối với lão khất cái thì thật là nhiệt tâm, luôn luôn có người vây quanh ta đổi tới đổi lui, làm cho tao không dám lộ diện, đành phải trốn ở chỗ này gặp huynh…”

    Nhạn Cửu nhớ tới Đinh Hạo nói qua một tên khất cái dạy hắn chế tạo xe trượt tuyết như thế nào, chuyện ngâm thơ khó với lục đại danh sĩ, hai má không khỏi run rẩy vài cái, nghĩ tới… thôn phu này, dân trong thôn đều vọng tưởng mình trở thành bạn của dị nhân giang hồ cho nên thật là đánh bậy đánh bạ.

    Hắn thu giọng, tức giận nói: “Nhị ca ‘thừa tự đường’ là của tổ tiên Lô thị chúng ta đề xướng thành lập, Đại Đường Thất Tông Ngũ Họ bởi vậy mới có thể bảo toàn.

    Nhưng là Lô thị chúng ta cuối cùng lại cùng với Thất Tông Ngũ Họ bị xóa tên.

    Nếu cha chúng ta trước đó không gửi hai huynh đệ tới phủ Thái Nguyên, Lô thị nhất mạch sợ rằng đã tuyệt.

    Chúng ta hiện giờ còn sống, thì Lô thị vẫn đang còn sao? hông, còn sống, chỉ là một lão nô kéo dài chút hơi tàn, với một lão sơn tặc mà thôi.

    Chỉ có chúng ta nở mày nở mặt, đường hoàng lộ mặt mà sống, Lô Thị mới tính là không có vong.

    Vì mục đích này, kế hoạch của ta, nhất định phải hoàn thành.”

    Tập tục của thời Tống, thân huynh đệ thời đó, cũng không xưng huynh, đệ tương ứng, mà đều xưng là ca, người em đứng hàng thứ mấy đều kêu là ca hết, Nhạn Cửu kêu lão khất cái này là Nhị ca, chẳng lẽ hắn lại có một thân huynh đệ?

    Cái tên khất cái kia nghe xong lời của Nhạn Cửu đau buồn phẫn nộ ngẩng đầu lên: “Đại ca, biện pháp của huynh thật sự dùng được sao, phải bao nhiêu năm chúng ta mới đạt được mục đích?

    Ta hiện giờ có mấy trăm người nguyện cống hiến vì ta, còn có quen biết nhiều anh hùng tam sơn ngũ nhạc, ai cũng thiện dùng võ lực…”

    “Cuồng dại mới nghĩ như thế!”

    Nhạn Cửu cắt ngang lời hắn nói.

    Hắn nheo mắt nhìn lại phương xa, cười lạnh nói: “Năm đó ngươi lợi dụng thiên tai, kêu gọi tụ tập mấy vạn nạn dân, tự phong là đại tướng quân thuận lòng trời, kết quả có năng lực như thế nào?

    Đám ô hợp không địch lại một trận chiến với quan quân.

    Mà Thất Tông Ngũ Họ cùng nhau lập ra ‘thừa tự đường’ có bao nhiêu thế lực tiềm ẩn khổng lồ ngươi có biết không?

    Khi thoái đi Thái Nguyên, ngươi mới năm tuổi, không, ngươi không biết….Ngươi vĩnh viễn cũng không thể nghĩ ra, bọn họ trong toàn bộ thiên hạ này có thế lực tiềm ẩn khổng lồ tới mức nào.

    Đại Đường Thất Tông Ngũ Họ, năm đó chính là có lực lượng đủ để lập một quốc gia, hủy một quốc gia, tuy nói hiện giờ thế lực giảm, nhưng bách túc chi trùng, tử mà bất cương…” (1)

    Một cơn gió tới, hắn không khỏi run run một cái: “Kỳ thật…ta chưa từng có vọng tưởng dựa vào thế lực của ngươi và ta là có thể diệt trừ được bọn họ, hiện giờ cho dù hoàng đế Đại Tống cũng không có năng lực hất cẳng được bọn họ, huống chi là chúng ta.

    Ta nghĩ chỉ là muốn cho Lô thị chúng ta đứng lên được một lần nữa mà thôi.

    Huynh đệ chúng ta mai danh ẩn tích đã nhiều năm như vậy, mục đích chính là thế này, ngươi không cần vội, muốn nhanh thật nhanh, tuy rằng lúc này chúng ta không có đạt được mục đích hoàn toàn, chẳng qua…Đinh Thừa Tông bị phế đi, ta thật ra đã nghĩ được biện pháp thỏa đáng, hai mươi năm chờ đợi à, rốt cục cũng nhanh sắp tới hửng đông rồi….”

    Lão khất cái kia nói: “Đại ca, vậy có cần huynh đệ làm gì không?”

    Nhạn Cửu vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nhị ca, ngươi không cần vội vã trở về sơn trại đi, ta có một việc khó cần ngươi đi làm.”

    “Cứ nói…”

    “Tiểu tử Đinh Hạo kia sau khi từ Quảng Nguyên trở về, được lão già Đinh Đình Huấn ưu ái.

    Lão cáo già này, có tính toán gì người ngoài không thể biết, hiện giờ ta thực không rõ tâm tư của hắn, không biết hắn có muốn cho Đinh Hạo trở về nhận lại tổ tông hay không, ó chủ ý giao Đinh gia cho hắn hay không.

    Chúng ta phải hành động nhanh hơn, miễn cho gà bay, trứng vỡ, công dã tràng.

    Ngươi giúp chuẩn bị một vị dược liệu mang về đây…”

    Nhạn Cửu nhẹ giọng nói ra một tên dược liệu cổ quái, lại nói: “Nghe nói thuốc này chỉ có vu sư của Bắc triều mới có, bên người ngươi vừa vặn có chút hiểu rõ, ngươi trước tiên đi chuẩn bị dược liệu, trong khoảng thời gian này ta tạm thời thăm dò chiều hướng của lão cáo già kia, nếu hắn thật sự cố ý làm cho Đinh Hạo lên thượng vị. hừ! vậy cho ngươi cầm khoái đao, bắt hắn cho ta…”

    Nhạn Cửu dựng thẳng chưởng như đao, nhẹ nhàng bổ xuống phía dưới, tên khất cái kia hiểu ý, hơi hơi vuốt cằm, khóe miệng nhe răng lộ ra nụ cười tàn nhẫn…

    =========

    Chú thích:

    (1): Ý nói ảnh hưởng sâu rộng.

    Chương 70: Phóng chủng.

    Đinh gia phân hạt giống, Đinh gia tá điền trong vòng mười dặm đều chạy tới, toàn bộ Đinh gia trang người tới kẻ đi, mười phần náo nhiệt. hạt giống không cần dùng của Đinh gia, nhưng đây là nhóm tá điền tự nguyện chọn lựa, chẳng qua hạt giống lương thực của Đinh gia hạt tròn to chắc, hạt giống tốt, hơn nữa cất giữ đúng lương pháp, dùng hạt giống lương thực của Đinh gia, thu hoạch của chính mình mua hoặc mình bảo quản thì bình thường phải kém một thành, có khi thậm chí còn kém hai thành, hơn nữa Đinh gia hạt giống lương thực còn ổn định giá cả bán ra, còn có thể kí sổ nữa, nhóm tá điền đương nhiên là nguyện ý dùng hạt giống lương thực của Đinh gia cung cấp.

    Mùa đông năm trước.

    Đinh gia trong một đêm phải vận chuyển lương thảo cho Quảng Nguyên thành, nhất thời vội vã mà gây lỗi, mở kho cất giữ hạt giống ra, bởi vì trong trang có rất nhiều tráng đi phải đi vận lương, cũng không có người bận tâm, đợi khi phát hiện ra thì hạt giống này đã bị đông lạnh ẩm ướt làm cho biến dị, cho nên lần này chỉ sợ hạt giống không thể đủ thỏa mãn nhu cầu của tất cả tá điền.

    Vì vậy được tin tất cả tá điền đã tới từ sớm rồi, trời còn chưa sáng mà tất cả đã xếp thành hàng dài trước kho cất giữa. mà thời gian phát hạt giống ra ngoài được định là sau giờ ngọ, lúc này Đinh chủ sự còn chưa có đến, cũng thật khó cho các hộ nông dân.

    Đinh Hạo từ sau trạch đi ra, trở lại chỗ ߠcủa mình, Dương thị thấy con trở về, vội vàng đúng lên thu xếp cái ăn cho hắn, nhìn con ăn cơm, trong lòng vừa lòng cùng vui vẻ.

    Con mình mi thanh mục tú, bộ dạng kỳ thật có chút đáng nhìn.

    Hiện giờ giơ tay nhấc chân cũng có một loại cảm giác thực đặc biệt, ân…Loại cảm giác đặc biệt này dường như giống như năm đó cùng với tiểu tỷ, lần đầu nhìn thấy lão gia.

    Khi đó quần áo lão gia còn keo kiệt, nhưng chính là cử chỉ lời nói vẻ mặt khí độ, tuy còn kém so với rất nhiều công tử thế gia khác, nhưng lại mang tới một cảm giác tin tưởng từ tận nội tâm.

    Nhưng là con mình có bộ dạng như trước kia, có thể lúc trước sẽ không phát hiện ra loại cảm giác này trên người hắn?

    Dương thị càng nhìn càng mừng, nhớ tới bộ dáng như con chim nhỏ của La Đông Nhi khi nép vào người hắn, thật xứng với con của mình, thật đúng là một đôi trời sinh.

    Tưởng tượng như vậy, một chút khúc mắc với La Đông Nhi cũng liền phai phạt.

    Đinh Hạo ăn uống tò mò liếc mắt nhìn lão nương một cái, từ lúc vào nhà, lão nương dùng ánh mắt ‘săm soi’ nhìn hắn, dường như mới quen với hắn vậy, đây là làm sao vậy?

    “Nương, người sao lại nhìn ta như thế, có chuyện gì sao?”

    “Không có việc gì không có việc gì, nhìn con mình có tiền đồ, người làm mẹ tất nhiên phải cao hứng rồi.”

    Dương thị cười ha hả.

    Đinh Hạo lắc đầu, bất đắc dĩ cười: “Tiền đồ?

    Cái này là tiền đồ sao?

    Ta còn cảm thấy được quanh co.

    Nhưng là lão nương thấy vậy cũng đúng, bà cả đời này đều sinh sống ở trong đại viện Đinh gia, chỉ có thể nhìn thấy một mảnh trời như vậy, ở Đinh gia có thể làm quản sự, đã muốn là người bề trên, tiền đồ lớn, còn có thể trông mong vào bà nghĩ được chuyện gì nữa?”

    Ăn cơm xong, Đinh Hạo ăn thức ăn bồi tiếp nói chuyện hàn huyên với mẫu thân, mãi tới khi Tao Trư nhi tới thục giục mới đứng dậy đi ra nơi phát hạt giống, nghe nói hôm nay phải phát hạt giống, Dương thị giữa chặt con lại căn dặn một hồi, Đinh Hạo đáp ứng, lúc này mới vội vàng rời khỏi Đinh phủ.

    Tới nơi vừa nhìn thấy Đinh Hạo không khỏi hoảng sợ, đám tá điền này vác gánh, mang sọt, mang theo vợ con, hàng dài người ngoằn ngoèo tới tận hai dặm hơn, thật là một đội ngũ thật dài…Thực so với trường thành còn muốn dài hơn à….trường hợp đồ sộ như vậy, Đinh Hạo chỉ mới nhìn thấy ở trong nhà ga lúc tết tới mà thôi.

    Tao Trư Nhi đẩy đám tá điền chật chội ra, ưỡn ngực ưỡn bụng hãnh diện kêu: “Tránh ra, tránh ra mau!

    Không cho Đinh quản sự đi vào, các người có đứng tới tối mịt cũng không lĩnh được một chút hạt giống nào đâu.”

    Các tá điền vừa nghe thấy thế, vội vàng né tránh ra một đường cho bọn họ đi vào.

    Tới bên trong vừa thấy, quản lý các tá điền Dương Dạ cùng quản sự ngoại viện của Đinh gia Liễu Thập Nhất cũng đang duy trì trật tự ở đằng kia, vừa nhìn thấy Đinh Hạo đi tới đây vội vàng lên tiếng kêu gọi hắn.

    “Làm phiền hai vị, hai vị quản sự thật vất vả.”

    Đinh Hạo cười trả lễ, Đinh Hạo đối với bọn họ rất khách khí, vẫn thực khách khí, duy trì một loại khách khí ‘quân tử chi giao đạm đạm như thủy’” (quân tử giao tiếp thản nhiên như nước)

    “Đinh quản sự đừng nói như vậy, chúng ta đều làm việc cho ông chủ thôi, nên trợ giúp lẫn nhau chứ.

    Ha ha, tất cả đã sắp xếp thành một hàng dài, Đinh quản sự xem, chúng ta có nên mở kho phân phát hạt giống ngay bây giờ không?”

    “Được, hai vị quản sự chờ một chút, ta kiểm tra qua một lát, chúng ta liền mở kho phát hạt giống.”

    “Được, được, được, tất nhiên rồi, mời Đinh quản sự.”

    Đinh Hạo đi vào trong kho hàng, chỉ thấy một đống bao tải để ở đằng kia, không khỏi nhướng mày: “Nơi nay, tổng cộng có bao nhiêu túi hạt giống? có bao nhiêu cân tất cả?”

    Tiên sinh ghi chép sổ sách bên cạnh vội vàng lấy sổ sách ra nhìn qua, báo cáo số túi cùng số cân cho hắn, Tao Trư Nhi cái lỗ tai nhỏ của hắn như dán vào nhau, nhỏ giọng nhắc nhở: “A Ngộc, chúng ta khi ra đi đại nương đã dặn qua, hàng năm khi quản sự phân phát hạt giống, ghi chép, phân công, tất cả đều cắt xén hạt giống, lưu cho nhà mình chi dùng, lại nói hao tổn khi phân phát.

    Năm nay hạt giống thiếu hơi nhiều, nếu quá ‘hao tổn’ chỉ sợ có tá điền làm loạn, bảo ngươi cẩn thận chút, ngươi chớ có quên.”

    Đinh Hạo cười cười, lớn tiếng nói: “Nhiều hạt giống như vậy, nhiều tá điền như vậy, phải phân phát tới chừng nào?

    Chúng ta đi an bài mấy cái cân lớn để phân phát?”

    Trên ghi chép kia trả lời: “Đinh quản sự, tổng cộng ai bài 12 cái cân lớn để phân phát.”

    “Ân…nói như vậy, còn không nhiều lắm.”

    Đinh Hạo thản nhiên nói một tiếng, đi vòng quanh kho lương vào vòng, nhỏ giọng nói với Tao Trư Nhi: “Nghe rõ không?

    Tổng cộng 12 cái cân lớn đồng thời phân phát, cho dù hai người chúng ta ba đầu sáu tay cũng chẳng làm được hết.

    Những người này đều là thân tín của Liễu quản sự, Dương Dạ, lời nói của bọn họ hẳn là có ý gian lận, người phòng được không?”

    Tao Trư nhi lúng ta lúng túng nói: “Vậy chỉnh thế nào?

    Dựa vào ý tứ này của ngươi, ta mặc kệ?

    Nếu như bọn chúng muốn lén trộm dấu đi, thật là không muốn phân cho tá điền hạt giống muốn náo loạn rồi, thật là ngươi phải chịu oan ức rồi.

    Người ta ăn trộm lừa ta với chịu rao, thật là choáng váng à?

    Dù thế nào cũng phải coi chừng hết sức, có thể được ít được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”

    “ Ha ha…”

    Đinh Hạo gõ nên đầu vai hắn một cái, cười nói: “Cái biện pháp này thật không được?

    Tất nhiên phải xem, chẳng qua không cần chúng ta phải mở to hai mắt mà chú ý xem xét, ta có chủ ý, cam đoan sẽ không xảy ra cái gì.

    Không phải là phân phát một ít đồ thôi sao, hắc hắc, việc này ta thành thục, bảo đảm người người phục, ai cũng không muốn mắc lỗi.”

    Đinh Hạo nói xong chớp mắt xoay người, đi nhanh tới ngoài nhà kho, Tao Trư Nhi ngạc nhiên nói: “Ngươi thành thục? ngươi phân phát đồ vật này nọ lúc nào vậy?”

    Đinh Hạo đi ra ngoài kho hàng, dõi mắt – đám tá điền đang trông mong lập tức xôn xao, Đinh Hạo đảo qua mọi nơi, nhìn thấy một cái cọc gỗ cao hơn non nửa thân người liền đi qua đó, đứng ở trên cọc gỗ, miệng cao giọng hô: “Các vị hương thân, lần này cho vay hạt giống, ta là quản sự.

    Tất cả mọi người đều biết, mùa đông năm trước, Đinh gia gặp phải một hồi kiếp nạn lớn, hạt giống được cất giữ cũng tổn hại rất nhiều, năm nay cho vay hạt giống, tất không để đáp ứng phân phát cho từng nhà được.

    Hôm nay là dựa theo người tới trước phát trước, dựa theo số ruộng đất các nhà được thuê mà tính toán, bất quá phát hạt giống tới ai mà hết, ngươi cũng đừng oán trời trách đất.”

    Các tá điền yên tĩnh một chút sau bắt đầu có chút nghị luận, có một số người cũng không biết hạt giống không đủ thì có vẻ kích động, những người xếp hàng phía trước thì mừng rỡ như điên, người tới muộn thì lo lắng đề phòng, thất chủy bát thiệt, đều nói cái gì đó.

    Trong đội ngũ xôn xao giằng co thật lâu, Đinh Hạo khoanh tay đứng trên cọc gỗ thủy chung không nói được một lời, nghị luận phía dưới cuối cùng cũng dần dần ổn định lại, một lão nông đề giọng hô to: “Đinh quản sự, làm chuyện gì đều có thứ tự đến trước và sau, nếu hạt giống không phát được đến ta, ta không có phản đối.

    Nhưng là, hạt giống đã không đủ, các người cũng không thể không có lương tâm mà cắt xén của chúng ta à, người nông dân chúng ta dựa vào trời mà ăn cơm, dựa vào đất mà sống, thật không dễ dàng à.”

    Đinh Hạo chính là chờ những lời này, hắn cười rộ lên đề giọng hô tiếp: “Vị lão bá này cứ yên tâm, hôm nay cho vay hạt giống, Đinh Hạo ta mặc dù không thể làm cho tất cả các hương thân phụ lão vừa lòng mà về, nhưng hôm nay cho vay hạt giống ta cam đoan tất cả các hương thân, mặc kệ là được phân hay không phân, mỗi người đều tâm phục khẩu phục!”

    Chương 71: Thấu minh hóa quản lý.

    Đinh Hạo nói xong quay đầu lại hét lớn một tiếng: "Người đâu, gom toàn bộ hạt giống lại rồi mang tất cả ra đây."

    Liễu Thập Nhất nhìn hắn, trong mắt không khỏi có chút nghi hoặc nói: "Đinh quản sự, ngươi làm vậy là ý gì, chúng ta phát hạt giống, đều phát hết một túi rồi mới lấy ra túi khác, hiện giờ lại mang tất cả ra kia, lại phải mất một hồi cân, mở bao, không phải như vậy rất mất công sao."

    "Liễu quản sự, ta làm như vậy tự có đạo lý của ta, lát nữa thôi, ta sẽ nói cho mọi người nghe."

    Đinh Hạo nói xong hì hì cười, hướng về phía bọn gia đinh chấp dịch quát một tiếng: " Ta nói các ngươi không nghe thấy gì sao, còn không mang tất cả ra ngoài!"

    Những người đó nhìn nhau, cuối cùng cũng lần lượt từng người đi vào, khiêng từng túi từng túi hạt giống ra ngoài.

    Đinh Hạo hướng về phía các tá điền đang xếp hàng ôm quyền nói: "Mọi người đều nghe thấy cả rồi chứ, toàn bộ hạt giống đều ở chỗ này, tất cả có bấy nhiêu, Đinh lão gia đã tự mình kiểm tra qua, xác định đây là toàn bộ hạt giống trong kho.

    Trong chốc lát, ta sẽ cân từng bao một, tính tổng số hạt giống, sau đó bắt đầu cấp phát cho mọi người.

    Nếu các vị còn không tin, thì có thể vào trong kho kiểm tra lại, xem trong đó có còn một hạt giống nào mà không được đem ra hay không.

    Đến lúc cho vay hạt giống, Đinh mỗ sẽ ở bên kia, chính là là ở dưới tàng cây đại hòe trước mặt, lập ra một cây cân chuẩn.

    Vì sao gọi là cân chuẩn?

    Vì ở đó ta có đặt một cây cân đòn, các vị nhận hạt giống xong, tự mình đi đến đó kiểm tra lại một lần, nếu ngay cả cái cân đó cũng không dùng được, thì có thể người mà các ngươi có thể tin được giúp ngươi ước lượng lại, nếu như trọng lượng không giống như trong lời nói, ngươi cứ tới tìm ta, Đinh mỗ sẽ cho ngươi một chỗ dựa."

    Biện pháp này quả là mới mẻ, bọn họ từ bé đến giờ còn chưa được nghe thấy cái gì gọi là “cân chuẩn”, bên dưới các hương dân bắt đầu nghị luận to nhỏ, đều cảm thấy biện pháp này rất công bằng, không khỏi lộ rõ sự vui mừng trên nét mặt.

    Đinh Hạo lại nói: "Các ngươi sau khi nhận hạt giống thì kí tên vào sổ để sau này còn đối chứng, ta cũng sẽ kiểm tra lại sổ sách thật kĩ càng không kém.

    Cái này gọi là công bình, công chính, công khai!

    Mọi người đồng ý không?"

    Một đội ngũ thật dài bắt đầu xôn xao, dần dần tập trung thành một trận hoan hô: "Đồng ý!

    Đồng ý!

    Đinh quản sự làm việc công chính, chúng ta phục!"

    Phòng ăn của Đinh gia đại viện cách đó không xa, Lưu Minh Lưu quản sự đang ở trong nhà bếp chế biến một cái đầu dê, nghe thấy bên ngoài bên ngoài có động liền cầm cả thái đao (dao phay^^) lật đật chạy ra xem.

    Hàng năm mỗi khi cho vay hạt giống đều xảy ra ẩu đả, hắn còn tưởng rằng năm nay vừa mới bắt đầu cho vay hạt giống đã xảy ra đánh nhau.

    Nhưng khi hắn đi quanh một vòng, thấy nơi nơi đầu trật tự nghiêm chỉnh, mỗi người đều tâm bình khí hòa (bình tĩnh và hòa nhã), không khỏi cảm thấy kì quái.

    Đến khi biết được biện pháp của Đinh Hạo, Lưu quản sự không khỏi thán phục trong lòng, trở về liền kể lại cho vợ mình nghe: "Tuấn Ny a, nàng nói người ta tại sao lại có thể thay đổi lớn như vậy chứ?

    Ban đầu chỉ là một người vụng về, hiện tại đã trở thành một người rất thông minh, liệu việc như thần, chẳng lẽ thật sự có hồ tiên giúp hắn khai thông tâm hồn sao."

    Bà nương(vợ) của Lưu quản sự tên là Tuấn Ny, vốn là nha đầu bên thượng phòng, nhưng hiện giờ đang có bầu, Đinh phu nhân áo thương tình, nên thường giao phó cho nàng những việc nhẹ nhàng hơn người khác, nghe trượng phu nói những chuyện xảy ra bên ngoài, Hồ Tuấn Ny trên đường đi vào nội trạch liền kể cho người khác nghe, nhất thời thật làm cho rất nhiều hạ nhân của Đinh phủ đang nhàn rỗi không có việc gì làm chạy ra xem náo nhiệt.

    Liễu Thập Nhất, Dương Dạ được Đinh Thừa Nghiệp phân phó, vốn là phải nhân cơ hội này để sửa trị Đinh Hạo một chút.

    Mắt thấy Đinh Thừa Tông chắc là xong rồi, gia chủ tương lai của Đinh gia chỉ có thể là Đinh nhị thiếu gia, bọn họ đang muốn nịnh bợ chủ tử tương lai của Đinh gia, lên mới ma quyền lau chưởng (chơi đểu đó mà^^) âm thầm tạo ra chút sự tình, ai ngờ tên Đinh Hạo kia lại cao tay như vậy chứ.

    Trong lúc nhất thời, Liễu Thập Nhất, Dương Dạ, cùng mười mấy vị tiên sinh ghi chép, mấy chục tên chấp dịch gia nhân, đều há mồm nhìn nhau không có chủ ý gì, Đinh Hạo căn bản không cần ngồi một chỗ giám sát việc cho vay hạt giống, nhưng tuyệt đối không có kẻ nào dám động thủ cước.

    Hàng trăm hàng ngàn con mắt đang nhìn vào, lại còn đặt dưới tán cây hòe một cái cân chuẩn, Còn có thể động tay động chân được nữa sao?

    Đinh Hạo lúc đầu còn đi qua đi lại một hồi, quản lý trật tự việc cho vay hạt giống.

    Nhưng chỉ một lúc sau, liền lười biếng ngáp dài mấy cái, sau đó chạy luôn vào trong nhà kho tìm một nơi không xếp bao bố đánh một giấc dài, làm cho bọn Liễu Thập Nhất cùng Dương Dạ chỉ có thể tức giận nghiến răng ken két, nhưng cũng chẳng thể làm gì được hắn.

    Đinh Hạo đánh một giấc dài, tới khi mặt trời đã đổ về hướng tây, hắn mới mông lung tỉnh lại.

    Vừa mở mắt, thì nghe thấy có tiếng cãi nhau từ bên ngoài truyền đến, Đinh Hạo rất buồn bực trong lòng, biện pháp cho vay hạt giống vừa rồi, các tá điền đã không có ý kiến gì, mà bọn gia đinh chấp dịch ở trước mắt bao nhiêu người như vậy, cũng không dám lấy việc công làm việc tư, như thế nào còn có người cãi nhau?

    Đinh Hạo vội vàng đứng lên, vỗ vỗ phủi quần áo rồi đi ra ngoài.

    Đống hạt giống cao tắp giờ đã hết sạch, còn đám người Liễu Thập Nhất, Dương Dạ thì đang hậm hực thu dọn đống hỗn độn.

    Nhưng ở trước bàn cân vẫn còn lại vài người, phía trước là một nữ tử mặc quần áo bình thường một màu trắng như tuyết, phía trên đội một chiếc khăn trùm đầu màu xanh, đang đứng ở giữa mấy trang hộ đại hán, cặp mắt trong veo tựa như lá trúc buổi sớm mai đang đọng một giọt sương sớm.(sắp khóc à 0.0)

    "La Đông Nhi?"

    Đinh Hạo vội vàng đi qua, nhìn lại số hạt giống còn lại trong đại ki ( dụng cụ để đựng hạt giống, kiểu như cái hốt rác), liền thấy số hạt giống còn lại chỉ đủ cho khoảng 5 mẫu ruộng.

    Đinh Hạo hỏi: "Làm sao vậy, vì chuyện gì mà lại cãi nhau?"

    Đi theo hắn phát hạt giống, lại không hề được một chút tiện nghi gì, nên mấy tên gia đinh, ghi chép đều nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt, một tên ghi chép đứng lên nói: "Theo sự phân phó của Đinh quản sự, các tá điền đều xếp hàng để vay hạt giống, nhưng Đổng gia nương tử này lại chen ngang hàng, nếu đem hạt giống cấp cho nàng, chỉ sợ các tá điền khác sẽ sinh sự."

    "Vậy sao?"

    Đinh Hạo không khỏi vừa nhíu mày.

    "Ta không có, Hạo ca nhi..., Đinh quản sự, ta không có chen ngang."

    La Đông Nhi lộ ra khuôn mặt thanh tú đã đỏ ửng bước ra, đôi mắt ta trong veo như hàm chứa một chút ủy khuất cùng bướng bỉnh: "Vừa rồi Lưu bá muốn ta giúp hắn kiểm tra lại khối lượng hạt giống được vay, ta chỉ mới đi ra khỏi hàng một lúc, trước đó còn đang xếp ở chỗ này."

    Phía sau chợt bước ra một nam tử có khuôn mặt như hồ tôn, đắc ý cười nói: "Uy uy uy, Đổng gia Tiểu nương tử, nàng đừng có nói lung tung, ta luôn đứng ở chỗ này từ đầu đến giờ, nàng đứng trước ta khi nào vậy, chẳng lẽ ta không biết nói sao."

    Có một bà lão bạc đầu vội vàng nói: "Đinh quản sự, Đổng gia nương tử không có nói sai, phát hạt giống đến tận lúc này, mọi người đều đã về hết, mắt ta nhìn không rõ, không thể sử dụng cân được, nên mới nhờ Đổng gia tiểu nương tử giúp cân lại số hạt giống vừa nhận, nàng cũng là có ý tốt, nếu vì vậy mà làm cho nàng bị chậm trễ, lão hán này trong lòng cũng rất băn khoăn."

    Tên nam tử mặt hồ tôn kia ánh mắt đảo một vòng nói: "Ta nói Lưu lão hán, lão đã bao nhiêu tuổi rồi, sao lại có tâm địa gian xảo như vậy chứ, thấy Tiểu nương tử nhà người ta bộ dạng tuấn tú, liền giúp nàng nói chuyện.

    Lão băn khoăn sao?

    Nếu lão băn khoăn thì đem số hạt giống của ngươi cấp cho nàng đi, không chừng người ta vô cùng cảm kích, lại lấy thân báo đáp, ngươi già như vậy rồi còn vớ được cô vợ trẻ, không phải quá tốt sao."

    "Ngươi...

    Ngươi người này..., Cao Nhị, ngươi là đồ vô lương tâm."

    La Đông Nhi tức giận đến nỗi thân mình run lên, nước mắt đã lưng tròng như muốn trào ra.

    "Đừng cãi nhau đừng cãi nhau, đều là hàng xóm láng giềng cả, chỉ vì chút hạt giống này mà ác khẩu với nhau, vậy có đáng không?"

    Đinh Hạo bất đắc dĩ nói một câu, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trông mong của nhóm tá điền còn lại, trong lòng chợt hiểu ra, đối bọn họ mà nói, chỉ cần từng ấy hạt giống thôi, như vậy cũng là đáng rồi.

    Đinh Hạo suy nghĩ một chút, quay về phía Đông Nhi hỏi: "Trong nhà nàng ... có bao nhiêu mẫu đất?"

    "Mười hai mẫu."

    La Đông Nhi rất nhanh đáp ứng một tiếng, trong cặp mắt to lộ ra một chút vui mừng, nàng nghe ra Đinh Hạo là đang muốn giúp đỡ nàng.

    Đinh Hạo vốn định đem số hạt giống còn lại chia đôi cho hai người, nhưng vừa nghe thấy chỉ riêng nhà nàng đã 12 mẫu ruộng, có đem toàn bộ số hạt giống còn lại cấp cho nàng sợ cũng không đủ, đành phải phân phó cho vị tiên sinh ghi chép kia nói: "Đã có người làm chứng, vậy số hạt giống này đem cấp cho Đổng gia nương tử đi."

    Cao Nhị vừa nghe thấy vậy liền kêu lên: "Đinh quản sự, ngươi phân như vậy ta không phục.

    Nàng có người làm chứng, ta cũng có người chứng."

    Chương 72: Dữ khanh đồng hành.

    "Ồ?"

    Đinh Hạo quay người lại hỏi: "Ngươi cũng có người làm chứng?

    Là người nào?"

    "Đại ca ta - Cao Đại, đại ca ta có thể làm chứng cho ta, nhạ, chính là người cân hạt giống đàng kia."

    Đinh Hạo quay đầu nhìn, thấy có một hán tử đang ngồi ở bên cạnh đại ki quả nhiên cùng với Cao Nhị có bảy phần tương tự, nhưng mà dáng người gầy yếu, xấu xí, thật sự nhìn không ra cao đại (cao lớn) ở chỗ nào cả.

    Vừa thấy Đinh Hạo nhìn hắn, Cao Đại ương ngạnh ngẩng cao đầu, hùng hồn nói: "Ngang, Đinh quản sự, ta có thể làm chứng cho huynh đệ ta, vừa rồi ta không hề thấy Đổng gia Tiểu nương tử xếp hàng phía trước hắn."

    Đinh Hạo trong lòng đã hiểu rõ mọi chuyện, hắn nhìn Cao Đại, rồi lại nhìn Cao Nhị, không biết nên khóc hay cười hỏi: "Cao Nhị a, chẳng lẽ lệnh đường là biểu tỷ của lệnh tôn?"

    Cao Nhị ngạc nhiên nói: "Di, làm sao ngươi biết?"

    "Ta..."

    Đinh Hạo nuốt nước bọt, cười gượng nói: "Chỉ tùy tiện phỏng đoán một chút.

    Cao Nhị a, ca ca của ngươi cũng đi phát hạt giống, lời hắn nói có thể làm chứng được sao?

    Ta nói cho ngươi biết, cho dù ngươi có kiện lên quan phủ, mà đi lấy người chí thân làm bằng chứng thì cũng không thể dùng được.

    Chư vị hương thân phía sau, làm phiền mọi người làm nhân chứng, không biết vừa rồi Đổng gia nương tử cùng Cao Nhị, người nào xếp hàng ở phía trước?"

    Cao Đại Cao Nhị, vốn là hai tên lưu manh trong thôn, mấy người nông dân xếp hàng ở phía sau tự biết số hạt giống còn lại tất nhiên không đến lượt mình, bảo bọn họ nói láo giúp Cao Nhị tất nhiên không thể được, nhưng bảo bọn họ giúp đỡ La Đông Nhi, đắc tội với hai tên lưu manh, bọn họ cũng không khỏi do dự.

    Đinh Hạo hỏi hai lần, La Đông Nhi ở bên đôi mắt trông mong nhìn lại, ánh mắt cầu xin nhìn các tá điền này, nhưng những người đó đều quay mặt đi, không một người nào đồng ý giúp nàng làm chứng.

    Lưu lão hán ở bên tức giận đến nỗi dậm chân liên tục, lo lắng không yên trực tiếp hướng La Đông Nhi xin lỗi.

    Công nghĩa cái quái gì, ở trong lòng bọn họ, tình làng nghĩa xóm cũng thật là bình thường, nếu cùng song phương không có quan hệ mật thiết, họ cũng đâu dám tùy tiện đắc tội với người khác.

    Đinh Hạo hỏi hai lần, thấy bọn tá điền đều giả câm vờ điếc, liền cười nhẹ, nói: "Tốt, không ai thấy gì cả sao?

    Được, vậy bản quản sự sẽ đưa ra quyết định của mình.

    Đem số hạt giống còn lại cân lên, đăng kí vào sổ, sau đó đều cấp toàn bộ cho Đổng gia nương tử đi."

    Cao Nhị nghe xong kêu gào oan ức: "Đinh quản sự, nàng có nhân chứng, ta cũng có nhân chứng a, thân đại ca sao lại không thể làm nhân chứng, ta không phục!”

    Đinh Hạo cười hì hì nói: "Hiện giờ ta không cần ngươi phục.

    Nếu cả hai người đều có nhân chứng, vậy số hạt giống này thuộc về ai, là do ta định đoạt!"

    "Dựa vào cái gì?"

    "Chỉ vì ta là quản sự!"

    Đinh Hạo phất tay áo một cái, lạnh giọng nói: "Trư nhi, giúp Đổng gia nương tử đem số hạt giống này cân lên.

    Còn các ngươi mau mau dọn dẹp, sớm về nhà nghỉ ngơi một chút đi."

    "Ngươi..."

    Cao Nhị giận dữ, nhưng hắn chỉ dám trào phúng Lưu lão hán, còn đối với Đinh Hạo cũng không dám làm càn như vậy, đành phải nuốt xuống một ngụm ác khí, trơ mắt nhìn Tao Trư nhi đem số hạt giống còn lại bỏ vào trong bao của La Đông Nhi.

    "Đinh quản sự, thực tạ ơn...

    Cám ơn ngươi ..."

    La Đông Nhi chớp chớp đôi mắt to, cảm kích nhìn Đinh Hạo nói.

    "Tạ ơn gì, trời cũng tối rồi đó, nàng mau trở về đi thôi."

    "Ai!"

    La Đông Nhi đáp ứng một tiếng, đợi cân xong xuôi, kí tên, liền vác bao lương lên lưng quay trở về, còn tên Cao Nhị cứ bám sát không rời, lén lén lút lút theo sát phía sau nàng.

    Đinh Hạo cảm thấy có chút không ổn, tên Cao Nhị này vốn là một tên lưu manh trong thôn, hắn không dám làm gì mình, chưa chắc không dám mạnh mẽ cướp đoạt hạt giống từ tay La Đông Nhi, từ nhỏ La Đông Nhi đã là một nữ tử bị khinh bỉ, tính tình yếu đuối, xuất giá không đến nửa năm, tên trượng phu nhỏ hơn nàng vài tuổi lâm bệnh rồi đi đời nhà ma, nghe nói bởi vậy nàng chịu không ít cực khổ từ phía mẹ chồng, ngày thường không đánh cũng mắng chửi, lần này nếu hạt giống bị cướp mất, về nhà tất nhiên sẽ lại bị trách phạt một phen.

    Nghĩ đến đây, Đinh Hạo dặn vài câu với Tao Trư nhi, sau đó nhanh chóng đuổi theo: "Đổng gia nương tử, khoan hãy đi..."

    La Đông Nhi thấy Đinh Hạo đuổi theo phía sau, khó hiểu hỏi: "Đinh quản sự, làm sao vậy?"

    "Không có gì, hạt giống đã phát xong rồi, cũng chẳng còn chuyện gì nữa, ta giúp nàng đưa hạt giống trở về."

    Đinh Hạo giải thích, liền tiếp nhận hơn phân nửa túi hạt giống từ trên vai nàng khoát lên vai mình, ngón tay cái nhướng lên chỉ về phía sau, nhỏ giọng cười nói: "Tên Cao Nhị kia đang đi theo nàng đấy, ta sợ tên hỗn cầu này nổi ý xấu, nên giúp nàng đuổi hắn về."

    "Ác...", sợ túi hạt giống bị cướp đi, La Đông Nhi đỏ mặt, có chút lúng túng theo sát ở phía sau Đinh Hạo, ngượng ngùng nhìn lại, thấy Cao Nhị đang căm hận đứng lại phía sau.

    La Đông Nhi vội bước nhanh đuổi theo, rất là áy náy nói: "Đinh quản sự, hay là để ta tự mang túi hạt giống cho, ngươi mang hộ ta thế này, ta thấy rất áy náy."

    Đinh Hạo quay đầu nhìn lại thấy nàng đã mệt lả chịu không nổi đang nắm chặt chiếc eo thon nhỏ, dáng người như gió thổi cũng ngã, liền cười nói: "Không sao, có từng này đồ đối với ta chỉ là chuyện nhỏ, đi nhanh đi."

    La Đông Nhi vén mấy sợi tóc mai, ngượng ngùng nhấp nháy miệng, đi theo phía sau hắn.

    "Đổng gia nương tử, trong nhà ngươi chỉ có hai người là ngươi cùng mẹ chồng thôi sao?

    Mười lăm mẫu đất... có thể làm được sao?"

    "Làm được ", La Đông Nhi rụt rè đáp lời: "nhà mẹ chồng lao động không ít, năm huynh trưởng, ba huynh đệ, hiện giờ đều đã có con cái, đại ca nhà chồng còn có một con trâu, đến ngày mùa có nó giúp đỡ một chút, từng đấy đất, lúc thu hoạch có bận rộn một chút nhưng cũng xong xuôi."

    "Nói là nói như vậy, nhưng dù sao mỗi người đều ở riêng một nơi, việc trừ sâu diệt cỏ, rồi gieo trồng hạt giống, chắc là vất vả cho nàng rồi."

    "Chuyện đó có là gì, " La Đông Nhi hé miệng cười: "Gia đình nông dân, không phải cả đời đều tiếp xúc với đất sao, ta thật không thấy là vất vả, chỉ mong làm thêm được vài mẫu đất, trong nhà liền có thể sống khá giả thêm một chút."

    "Kỳ thật... tay nghề nữ công cửa nàng có tiếng là tốt, Đinh gia trả tiền công hàng tháng cũng không ít, nàng sao không vào Đinh gia làm việc chứ, dù sao so với làm ruộng vẫn nhẹ nhàng hơn a."

    "Mẹ chồng không đồng ý."

    La Đông Nhi phẩy phẩy mấy sợi tóc, có chút không tự nhiên nói: "Trước kia Lý đại nương cũng tới tìm ta, nhưng mẹ chồng nói...

    Ân...

    Nhà ta chỉ toàn là đàn bà con gái, xuất đầu lộ diện không quá..."

    La Đông Nhi ấp a ấp úng, Đinh Hạo nghe qua cũng được hiểu được, không ngờ Đổng gia lão bà tử lại gia giáo nghiêm khắc như vậy.

    La Đông Nhi nói đến đây, thở dài sâu kín, nói: "Ta vừa mới xuất giá làm vợ người ta, nam nhân lại mất, bình thường xuất môn, dễ bị người khi dễ.

    Mà chỉ cần có chút tin đồn gì đó truyền đến nhà, mẹ chồng lại muốn trách phạt.

    Chỉ có Đinh quản sự ngươi, đã không ít lần giúp ta giải vây, ta thật không biết nên tạ ơn ngươi như thế nào mới tốt."

    "Ha hả, chỉ một chút việc nhỏ, cần gì phải tạ ơn.

    Không nên lúc nào cũng gọi Đinh quản sự gì đó, ta nghe không được tự nhiên đâu, nàng vẫn cứ gọi ta là Hạo ca là được rồi."

    "Ân... , ta...

    Ta cũng thấy không được tự nhiên đâu..."

    La Đông Nhi hé miệng cười.

    Mắt thấy đã đến cổng Đổng gia, La Đông Nhi sợ mẹ chồng thấy có nam nhân giúp nàng vác đồ vật trở về, chắc chắn không thể thiếu một trận đánh chửi, vội vàng bước nhanh hai bước lên trước, nói: "Đa tạ Hạo ca, đã tới nhà ta rồi, hạt giống cũng được mang về đến nhà tốt cả, thật sự đã làm phiền ngươi quá."

    Đinh Hạo ừ một tiếng, vừa định đem bao hạt giống giao cho nàng, chợt nghe một tiếng "lạch cạch", cánh cổng vào Đổng gia lập tức bị đẩy ra, một phụ nhân bước đi lảo đảo , từ trong cánh cửa bất chợt chạy ra, lúc xuống bậc thang chút nữa là bị ngã sấp xuống.

    Đinh Hạo tập trung nhìn lại, không khỏi ngạc nhiên nói: "Lý đại nương?"

    Lập tức thấy một phụ nhân khác mặc áo tím quần xanh nhạt tay cầm phất trần xông ra, vừa mở miệng đã chửi người: "Đổng gia ta từ khi nào lại đến phiên họ lý nhà ngươi vung tay múa chân?

    Ngươi hỏi ai không hỏi, lại đến hỏi thăm chủ ý lão nương(mẹ ngươi).

    Lão nương không mang khăn đội đầu ngươi tưởng ta là nam tử sao, ta đường đường là phụ nữ có chồng.

    Trên nắm tay biết dùng người, trên cánh tay đi được mã, ngươi thử hỏi thăm hàng xóm quanh đây xem, lão nương ta đỉnh thiên lập địa, thủ tiết mười bốn năm, đường đường chính chính, thanh danh trong sạch, có ai không biết, ngươi nghĩ dùng tiền là có thể khuyên nữ nhân Đổng gia ta tái giá được sao?"

    Chương 73: Điêu bà bà.

    Nữ nhân này mở miệng ra là như súng liên thanh, mắng xong lại chống nạnh nhìn xung quanh, hai mắt hung quang bắn ra bốn phía, lộ ra một cỗ điêu ngoa tận trong xương cốt.

    Nữ nhân này chính là Đổng thị, khoảng chừng ba mươi bốn, ba mươi lăm tuổi, một đôi mắt xếch, môi bạc gò má cao, nhìn bộ dáng là biết ngay tính tình điêu ngoa, lại còn một mái tóc đen nhánh quấn theo kiểu tóc đuôi ngựa, một bên tóc mai còn cắm một đóa hoa hải đường bằng lụa, đang trong độ tuổi xế chiều, nhưng cũng rất có phong vận.

    Đinh Hạo trong lòng bồn chồn: "Hay là Lý Đại Nương tới khuyên Đổng thị tái giá?

    Lý Đại Nương từ khi nào lại kiêm luôn cả chức bà mối vậy.

    Nhưng mà Đổng thị này cũng thật là, ngươi không đáp ứng thì thôi, sao lại phải hô to gọi nhỏ như vậy làm gì?

    Làm như người ta bảo ngươi đi bán mình vậy?

    Lại còn cố tình làm ầm làm ĩ, chẳng lẽ ngươi sợ người ta không biết ngươi trinh liệt thanh bạch sao?"

    Đinh Hạo cùng Lý Đại Nương thân quen, trông thấy nàng bị như vậy tự nhiên không vừa lòng, hắn đang muốn tiến lên đỡ lấy Lý Đại Nương để hỏi rõ mọi chuyện, La Đông Nhi đã chạy lên trước sợ hãi hô to một tiếng: "Mẹ..."

    Đổng thị quay lại đầu nhìn nàng, lại thấy A Ngốc ở bên cạnh nàng, trên lưng chính là túi hạt giống nhà mình, cỗ tâm hỏa vừa mới lắng xuống một chút lại nhảy lên, nàng không nói hai lời, xông lên dùng cây chổi lông gà đang cầm trong tay vụt mạnh, La Đông Nhi hoảng sợ, theo bản năng nâng tay lên đỡ, một tiếng “Sưu” vang lên, chổi lông gà quất trúng cánh tay, nàng đau quá kêu lên một tiếng "Ôi", thân mình khẽ run lên, trên cánh tay đã hiện ra một vệt máu dài.

    "Ngươi không biết nhục à con điếm, ngươi khắc chết trượng phu còn chưa hết tang, ngươi ăn của Đổng gia ta mặc của Đổng gia ta, lại một lòng một dạ mong ngóng mấy tên dã hán tử.

    Bên này vừa mới có người cầu hôn ngươi, bên kia ngươi liền dẫn người ta tới tận cửa, khi dễ Đổng gia ta chỉ còn có một bà già góa chồng, không sửa trị được con tiện phụ ngươi sao.”

    Đổng thị không cần hỏi đầu đuôi cứ thế là đánh một trận, đánh cho La Đông Nhi liên tục lui về phía sau, mỗi nơi một cái quất, khắp nơi trên thân thể đều đau nhức, nàng cố gắng cầm lệ, ủy khuất biện bạch: "Mẹ sao lại nói như vậy chứ, con đi lĩnh hạt giống, lúc này mới vừa trở về, Đinh quản sự hảo tâm mang giúp ta một đoạn đường, sao lại có chuyện làm nhục môn phong chứ?"

    Đổng thị lại giận dữ hơn, vừa đánh vừa mắng: "Ngươi còn dám cãi lại à?

    Rào giậu cẩn thận, dã cẩu không vào nhà.

    Nếu không phải con tiện phụ ngươi động xuân tâm, ở bên ngoài ba câu đáp bốn, người ta sao lại chạy tới cửa cầu thân, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như thế chứ?

    Bên này mới vừa có ngươi cầu thân, bên kia người ta đã bắt đầu lấy lòng, giúp ngươi đưa lương về nhà, ngươi khinh bà già góa bụa này kiến thức nông cạn sao?"

    Hàng xóm láng giềng nghe thấy tiếng ồn đã bắt đầu tiến lại xem, Đổng thị thấy vậy càng mắng ác hơn, đánh đòn cũng ác hơn, nàng ghiến răng nghiến lợi, chổi lông gà trong tay cứ nhằm đầu và mặt mà quất xuống, La Đông Nhi cố gắng lấy tay bảo vệ đầu và mặt, bị một trận đòn đau đớn, không dám phản kháng, cũng không dám đào tẩu, chỉ có thể anh anh khóc ròng.

    "Đủ rồi!"

    Đinh Hạo không chịu được nữa, hắn đem túi hạt giống ném đi, chộp lấy cái chổi lông gà trong tay Đổng thị, "Răng rắc" một tiếng liền bẻ gãy thành hai đoạn, rồi mạnh mẽ tiến về phía trước từng bước một, chắn ở phía trước La Đông Nhi, hai mắt trợn lên, quát lớn một tiếng: "Bà tính làm chuyện gì vậy!

    Bà có phải bị điên rồi không?"

    Đổng thị biết hắn hiện giờ là quản sự của Đinh phủ, nên cũng không dám trực tiếp đắc tội với hắn, vừa rồi muốn ‘chỉ cây dâu mà mắng cây hòe’, cũng chỉ dám lấy người vợ trẻ ra để trút giận, hiện giờ thấy hắn nổi giận đùng đùng đoạt mất cây chổi lông gà của mình, không khỏi càng hoảng sợ, khi thấy hắn muốn động thủ đánh người, vội vàng hoảng sợ lui lại từng bước, không ngờ lui lại quá cấp bách, gót chân nọ đá vào chân kia té ngồi xuống mặt đất.

    Đổng thị cứ thế đem hai chân co lại, ngồi dưới đất đập đập xuống mặt đất gào thét ầm lên: "Mọi người xem đi, đều đến xem cả đi, Đinh gia quản sự tới tận cửa khi dễ mẹ goá con côi lão bà tử này a..."

    Đinh Hạo bị phụ nhân la lối khóc lóc thì rất tức giận, nhưng mà người ta đánh con mình, ngoại nhân đúng là không thể tùy tiện nhúng tay, nếu không lần này hắn phải làm đến nơi đến chốn, phụ nhân này gào khóc ầm ĩ, láng giềng hàng xóm quả nhiên nghe tiếng tiến đến xem ngày càng đông, nhưng thấy hắn ở chỗ này, liền không dám tiến sát lại để xem, mà chỉ đứng ở xa thì thầm to nhỏ.

    Đinh Hạo cầm phất trần trong tay ném đi, rồi đi đến Nương bên người Lý Đại, thấp giọng hỏi: "Đại nương, có chuyện gì xảy ra vậy?"

    Lý Đại Nương tức giận đến nỗi sắc mặt xanh mét, nói: "Lão thân vốn hảo tâm, tới đây để cầu thân cho ngươi cùng Đổng Tiểu nương tử..."

    La Đông Nhi ở bên nghe xong những lời này thì chân tay luống cuống thét lên một tiếng kinh hãi "A", vừa ngẩng đầu thì thấy được ánh mắt của Đinh Hạo cũng đang nhìn lại, trên khuôn mặt xinh xắn liền nổi lên một mảng đỏ bừng.

    Lý Đại Nương căm giận nói: "Vốn nghĩ đây là một chuyện tốt, nếu thành, hai người các ngươi có thể chung sống trọn đời.

    Nào biết Đổng thị lại điêu ngoa như vậy, người ta gả Đông nhi cho nàng để làm con, chứ không phải là bán Đổng gia, dựa vào cái gì lại coi nàng như nô tỳ sai khiến, không cho mọi người tiếp xúc với nàng.

    Ngươi xem Đổng thị giả điên la khóc om xòm kia kìa."

    Lúc này Đinh Hạo mới hiểu được nguyên do trong đó, quay đầu lại thì thấy gương mặt đỏ ửng của La Đông Nhi, một tiểu cô nương mới mười sáu mười bảy bộ dáng thanh thanh tú tú, nhưng mới vừa bị một trận đòn đau đến mềm người, trên cổ, trên tay đều có vết máu, cũng không biết trên người còn còn có bao nhiêu vết đòn nữa, liền không khỏi nổi lên một trận thương xót.

    Hắn không dám nghĩ nhiều, hàng xóm láng giềng ở đây đông như vậy hắn không dám làm gì, lại càng không dám cùng bà nói thêm gì, liền lập tức đi đến trước mặt Đổng thị.

    Đổng thị tuy vừa khóc vừa hô Đinh quản sự khi dễ người, nhưng khi Đinh Hạo trầm ổn đi đến bên người bà ta, bà chỉ sợ Đinh Hạo nâng tay đánh người, không khỏi co rúm người lại một chút, hai mắt từ đầu đến cuối chưa từng rớt một giọt nước mắt chớp chớp nhìn Đinh Hạo.

    Đinh Hạo tuy trong lòng lửa giận đã bốc lên, nhưng trên mặt lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, hắn chậm rãi khom lưng, hai tay chống lên đầu gối, nhìn Đổng thị điêu ngoa bằng ánh mắt xảo trá, cười cười nói: "Đổng thị, hôm nay phát hạt giống, đến khi tới lượt La Đông Nhi nhà bà thì chỉ còn ít hạt giống cuối cùng, ta liền đem tất cả cấp cho nàng.

    Lại thấy nàng chỉ có một thân một mình, sợ nàng không thể mang được số hạt giống nặng như vậy,mọi người đều là chòm xóm láng giềng, cúi đầu còn không thấy chứ ngẩng đầu liền thấy mặt nhau, sao có thể không biết xấu hổ mà không giúp nàng một phen?

    Ta chỉ giúp nàng mang chỗ hạt giống đó trở về.

    Lại giữa ban ngày ban mặt, đi ở trên đường cái, sao lại có quan hệ bất chính chứ?

    Bà tại sao lại có thể nghĩ xấu xa đến như vậy được?"

    Hắn mỉm cười nhưng lại rất có uy nghiêm, chấn nhiếp Đổng thị không dám phát tác.

    Đinh Hạo lại nói: "Ta vừa mới giúp nàng xong, thì thấy ngươi cầm phất trần đuổi Lý Đại Nương cấp ra ngoài, Lý Đại Nương với ai cũng đều hòa nhã a, tuy đã nhiều tuổi như vậy, nhưng chồng cũng chưa phải đỏ mặt tức giận quá vài lần, bà ấy chỉ là tới cửa làm mai, cũng không phải cầm dao tới cửa cưỡng hôn đi, còn bà thì sao, bà không đồng ý thì nói không đồng ý, sao lại còn hung hăng đem người ta đuổi ra ngoài như vậy?

    Nói thẳng ra là bà có dụng ý gì?

    Chẳng nhẽ bà không làm như vậy sợ người ta không biết bà đứng đắn sao?"

    Đinh Hạo liên tục chế giễu: "Đuổi ra ngoài thì đuổi ra ngoài, bà lại còn đánh người để ‘chỉ cây dâu mà mắng cây hòe’, mắng Đinh Hạo ta, người so với ta cũng có phải là đồng lứa đâu chứ, vãn bối hảo tâm muốn giúp nhà bà đưa hạt giống về, đến khi không làm gì được bà lại ngồi trên mặt đất giả điên khóc lóc mắng chửi người, bà là đang dọa người sao?"

    Khắp nơi truyền đến tiếng cười trộm của hàng xóm, Đổng thị mặt đỏ tía tai, lắp ba lắp bắp, không biết phải nói gì mới tốt."

    Đổng thị, bà là trinh tiết liệt phụ, sao không đem cái tai cắt luôn đi để chứng tỏ mình thủ tiết a?

    Sao bà không đem gia môn nhà ngươi phong kín lại, đem thân thích bằng hữu cự tuyệt hết đi?

    Bà sao không lấy váy chùm đầu lại, không phải như thế càng chứng tỏ ngươi trinh liệt sao?

    Bà là một trinh tiết liệt phụ a. vậy bà mang đồ đỏ đội khăn xanh, trên đầu cài hoa châm làm gì?"

    "Ngươi...

    Ta..."

    Đổng thị lắp ba lắp bắp không biết nói cái gì cho phải, đổi lại là người khác, nếu dám nói với nàng như vậy, chỉ sợ nàng đã chịu không nổi làm nháo nhào như có chuyện chết người rồi.

    Nhưng khi Đinh Hạo còn làm ở cơ sở công tác, không biết đã xử lý qua mâu thuẫn như vậy ở quê nhà, loại nữ nhân động chút là gào to hô như thế này cũng gặp không ít, những nữ nhân này căn bản là một người đàn bà chanh chua, ngươi nếu như không thể ác hơn nàng, căn bản không thể chấn trụ được nàng.

    Đinh Hạo thấy nàng đã rung động, cười lạnh nói: "Các người đều là mẹ góa con côi, sống nương tựa lẫn nhau, đích xác không dễ dàng.

    Nhưng mà nhìn mình cũng phải nghĩ đến người, bà cũng nên nghĩ cho người thiếu phụ này, nàng cũng không sống dễ dàng gì, bà không cần phải hà khắc như vậy chứ?

    Mang tiếng điêu ngoa ngoan độc thì có tốt đẹp gì?

    Được, đây chính là gia sự nhà bà a, ta không xen vào nữa, nhưng bà là người đã có thanh danh tốt như vậy , chẳng nhẽ những tin đồn không căn cứ, bà cũng tin ?"

    Hắn đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống, nhìn Đổng thị có chút chật vật, hèn mọn nói: "Ta là thằng đàn ông, hơn nữa còn là một tên lưu manh, ta còn phải sợ ngươi đặt điều với ta sao, nếu ta thực sự làm chuyện phong lưu như vậy, liền đem ra khoe khoang làm vốn, người ta hâm mộ ta còn không kịp đấy chứ, ta còn sợ ngươi nói ba thành bốn sao? nhưng không có lửa thì sao có khói, bà đặt điều cho nàng như vậy, chẳng khác nào ‘ tự đâm đầu vào đống phân’, chẳng lẽ bà sống tới từng này tuổi đầu rồi đều sống trên thân con cẩu sao!"

    Chương 74: Chủ tớ vô lương.

    .

    Đinh Hạo mắng xong xì một tiếng khinh miệt, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng đến bên người Lý Đại Nương nói: "Đại nương, chúng ta đi thôi, bà ta thích đùa bỡn thì chúng ta cứ mặc kệ bà ta đi, dù sao bà ta cũng là người Đổng gia."

    Nói xong kéo Lý Đại Nương nghênh ngang mà đi, Đổng thị ngồi dưới đất không biết có cảm giác gì, muốn đứng lên nhưng lại cảm thấy rất mất mặt, đang lúc không biết phải làm sao, La Đông Nhi liền tiến lên đỡ nàng, sợ hãi nói nhỏ một tiếng: "Mẹ..."

    Đổng Lý thị vịn vào nàng đứng lên, hung tợn mắng: "Cô là tiểu tao chân (đồ con ** =.=), về sau an phận một chút cho ta, lại trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, xem lão thân trừng trị cô như thế nào."

    Nói xong còn chưa hết giận, nàng véo mạnh cánh tay La Đông Nhi một cái, rồi nghiến răng nghiến lợi mà vặn, La Đông Nhi đau đến mức thân mình run lên, nước mắt lưng tròng sắp trào ra, nhưng nàng bị khi dễ thành quen , cũng không dám khóc thành tiếng đến.

    Lý Đại Nương vừa đi, vừa tức giận gằn từng tiếng: "Lão thân ta sống quá nửa đời người, còn chưa thấy qua người nào lại không có thông tình lý như thế, ngươi không đáp ứng thì thôi, cần gì phải giả bộ kêu khóc lóc om sòm như vậy chứ?

    Hạo nhi, ngươi đừng để ở trong lòng, đại nương nhất định tìm cho ngươi một cô vợ tốt, ta không tin, với tiền đồ hiện tại của ngươi, chẳng lẽ không lấy được một nương tử vừa ý.

    Hừ, ngươi đồng ý lấy một goá quả phụ như nàng ta, đó là đã đề cao các nàng rồi.

    Mụ Đổng Lý thị trời đánh chết toi kia, chỉ mong trói buộc người để thêm một lao động mạnh khỏe, chờ xem, Đổng tiểu nương tử hiện giờ tuổi đang còn nhỏ, còn không hiểu phong tình, nhưng lớn thêm vài tuổi nữa mà không có chút tư xuân mới là lạ, đến lúc cái bụng càng ngày càng to ra, rồi theo một tên nam nhân quê mùa bỏ trốn đi, làm cho Đổng Lý thị không còn ai bên cạnh nữa, để cho người đàn bà chanh chua xảo quyệt này tức chết đi!"

    Lý Đại Nương vốn luôn luôn thật thà phúc hậu mà cũng bị Đổng Lý thị làm tức giận đến nỗi phá lệ chửi rủa ầm lên, Đinh Hạo cười khổ, vội vàng dùng lời lẽ tốt đẹp khuyên nhủ.

    Lý Đại Nương oán hận nói: "Chẳng trách ta tức giận, đại nương ngươi chưa từng thấy người nào quá đáng như vậy, ngươi vừa rồi sao chỉ đoạt của nàng cái phất trần, cần phải cho nàng ta một cái đại tát tai, chúng ta ở nông thôn không cần phải nói nhiều như vậy, không thiếu người đàn bà chanh chua đanh đá bị đánh, lại chỉ bị người khác nhạo báng, không có người nào đi đồng tình với các nàng.

    Ngươi không thấy nàng khi dễ Đổng tiểu nương tử như thế nào sao, thật sự là làm cho người ta muốn tức bể phổi."

    Đinh Hạo lắc đầu, cười khổ nói: "Đại nương, da mặt Hạo nhi so với tường thành còn dày hơn đấy chứ, về chuyện hôn nhân, có được hay không ta cũng không để ý, còn muốn dùng chết để đe dọa ư?

    Chính là ta không quan tâm, còn Đổng gia tiểu nương tử a, nàng vì ta mà bị liên luỵ, chịu rất nhiều đau khổ.

    Ta cố ý phớt lờ không để ý tới nàng, lại cố ý nói vài câu làm tổn thương Đổng Lý thị, làm cho bà ta hoà nhã hơn, cảm thấy mất mặt mà không đánh Đông Nhi nữa.

    Nếu ta thật sự cho nàng hai cái bạt tai, hoặc nói giúp Đổng tiểu nương vài câu, đến khi chúng ta đi rồi thì thôi, nhưng còn Đổng gia tiểu nương tử thì phải làm sao bây giờ?

    Nếu nàng còn muốn ở lại Đổng gia, khi đó không biết còn phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ nữa, lúc đó chúng ta có thể chạy tới Đổng gia để bảo vệ cho người thiếu phụ được nữa sao?

    Bằng không, đâu chỉ tát vào cái miệng rộng của nàng, ta còn muốn một cước đạp chết nàng..."

    Lý Đại Nương nghe xong thở dài, vỗ vỗ hắn cánh tay nói: "Cái đứa nhỏ này, tâm tư thật là tinh tế, chỉ khổ thân một người a, Đông Nhi thật là đứa nhỏ không có phúc khí, chính mình vốn không có chủ ý, lại không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa, bị điêu phụ kia khi dễ thường xuyên, ai!

    Không nói chuyện nàng ta nữa, ngươi cứ yên tâm đi, đại nương nhất định sẽ tìm cho ngươi một cuộc hôn nhân thật tốt."

    Đinh Hạo nhướng mày, kinh ngạc nói: "Đại nương, sao vô duyên vô cớ, lại đột nhiên muốn tìm cho ta một cô vợ vậy?

    Sang năm ta mới hai mươi tuổi mà, cần gì gấp gáp vậy chứ."

    Lý Đại Nương ngạc nhiên nói: "Này, trong thành còn có mấy đứa nhỏ hai mươi tuổi còn đi tìm vợ đâu, mấy hài tử ở nông thôn chúng ta mười lăm mười sáu tuổi đã làm cha cũng không ít, ngươi đã lớn như vậy rồi, ngươi còn không vội, nhưng ta làm trưởng bối đã cấp bách lắm rồi nha."

    La Đông Nhi giúp đỡ mẹ chồng trở về trong nhà, hàng xóm láng giềng vây xem nghị luận cũng đều từ từ giải tán.

    Có người vừa đi vừa nói: "Thì ra Hạo ca nhi coi trọng Đổng gia tiểu nương tử, lại nói tiếp, Đổng gia tiểu nương tử thật sự là một nữ tử tốt a, ở cùng với bà mẹ chồng ác như vậy, cả ngày không đánh thì mắng chửi, cũng thật là khổ cho nàng, người nhà của nàng cũng thất là nhẫn tâm, cứ đem nàng gả đi như vậy là xong luôn a."

    Tên còn lại liền nói: "Cũng không hẳn là như vậy, khi cái tên bệnh tật của Đổng gia thành thân ta cũng có thấy qua, tên tiểu tử kia gầy xương bọc da, gió thổi đã muốn ngã, cả ngày lấy thuốc ăn thay cơm, mười ba tuổi làm chú rể, bộ dạng cứ như thằng bé tám chín tuổi, chỉ có ánh mắt là còn như người sống, còm nhom như một con khỉ.

    Cậu của Đổng gia tiểu nương tử cũng thật là, lại có thể bỏ được một đứa cháu như vậy, một miếng thịt dê ngon a, lại có thể đạp hư, quả thực là lọt vào miệng chuột..."

    Một người phụ nữ liền thở dài: "Nói chuyện đó làm gì nữa, Đổng tiểu nương tử cũng thành thật quá mức, bị ác bà bà(mẹ chồng) kia hành hạ chết đi sống lại.

    Đổng Lý thị là nhân vật lợi hại ra sao, đuổi người ta ra khỏi công lại còn mắng chửi cả ngày, mắng chửi không còn ra cái dạng gì.

    Cũng khổ cho Lý Đại Nương, cả năm ở trong Đinh gia đại viện, nên không hiểu được sự lợi hại của bà ta.

    Nhà mẹ đẻ của Đổng Lý thị kia người đông thế mạnh, có mấy người dám trêu chọc nàng?

    Ai, kể cũng lạ, hôm nay Đinh quản sự cư nhiên mắng như thế mà bà ta không dám cãi lại, không dám khóc lóc om sòm.

    Lại nói tiếp, rốt cục là hồ tiên làm phép lên người hắn, hay là hắn có tiên khí a, Đổng Lý thị kia vốn rất điêu ngoa, lại không dám đắc tội quá mức với hắn."

    "Ta thấy, Đổng Lý thị là sợ thân phận Đinh gia quản sự của hắn, mới không dám quá mức chống đối, dù sao cũng phải dựa vào Đinh gia mà sống..."

    Mọi người nghị luận xong đều giải tán, Đinh Thừa Nghiệp đứng ở bên trong cửa hông, nghe mọi người nói chuyện, căm giận mắng: "Hắc! tiểu tử Đinh Hạo kia, tự nhiên lại muốn kết hôn với Đổng gia tiểu nương tử, mẹ nó, lão tử còn chưa được thử qua, hắn đã muốn nếm thức ăn tươi sao?"

    Đứng bên cạnh Đinh Thừa Nghiệp là Dương Dạ và Liễu Thập Nhất, Dương Dạ cùng Liễu Thập Nhất vốn bày mưu đặt kế giúp Đinh Thừa Nghiệp phải sửa trị Đinh Hạo, hai người muốn trước mặt Đinh thị gia chủ trưng lai khoe khoang chút thủ đoạn của mình, cho nên mới ma quyền sát chưởng, chẳng những âm thầm an bài nhân thủ chuẩn bị gian lận, lại còn an bài người vào trong đám tá điền để chuẩn bị phát động gây rối, nhưng bọn chúng tuyệt đối thật không ngờ Đinh Hạo lại cao tay như vậy, phát động quần chúng đấu quần chúng.

    Đinh Hạo vốn chỉ mang theo một mình Tao Trư nhi là tâm phúc đi theo, nhưng chỉ trong nháy mắt, cả ngàn vạn tá điền đều trở thành người giúp đỡ hắn, bọn chúng chỉ còn biết trừng đôi mắt tặc lên, trước mắt bao người, sao còn động thủ cước được nữa?

    Trước tình thế như vậy, chỉ cần giở chút thủ đoạn ra, chẳng những không trừng trị được Đinh Hạo, mà bọn họ lập tức phải trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

    Lúc này hai người cũng không biết phải làm thế nào, hạt giống thì đã phát hết, đành phải muối mặt chạy tới Đinh nhị thiếu gia thỉnh tội.

    Đinh lão Nhị gần đây bị Đinh lão gia ủy nhiệm trọng trách, thu mua lương thực để vận chuyển đến Quảng Nguyên thành, lúc này hắn đang ở hậu viện an bài người đem lương thực đã thu mua được đi cất giữ vào kho.

    Liễu Thập Nhất cùng Dương Dạ vội vàng chạy tới, dẫn Đinh nhị thiếu tới chỗ vắng lặng, đem toàn bộ sự việc diễn ra thuật lại từ đầu chí cuối.

    Đinh Thừa Nghiệp nghe xong giận dữ, không tiếc lời mắng chửi hai người vô năng, bỗng nhiên lại nghe thấy ở ngoại viện một trận kêu khóc, lại nghe thấy Đinh gia quản sự gia khi dễ người.

    Đinh Thừa Nghiệp tò mò, mở ra cửa bên xem thử, liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

    Tiểu nương tử thiên kiều bá mị kia Đinh Thừa Nghiệp vốn muốn độc chiếm cho riêng mình, hắn còn chưa đắc thủ, sao có thể để cho người ngoài có chủ ý với nàng, tuy bà mối của Đinh Hạo bị Đổng Lý thị đuổi ra khỏi cửa, nhưng Đinh Thừa Nghiệp vẫn vừa đố kị vừa hận không thôi.

    Liễu Thập Nhất đang muốn vãn hồi hình ảnh của mình ở trong lòng Đinh Thừa Nghiệp, vừa nghe thấy lời này vội vàng thêm lời: "Thiếu gia, phụ nhân yêu đương vụng trộm phần lớn đều la do tư tưởng, thiếu gia nhân phẩm tuấn lãng, phong lưu nho nhã, nàng chỉ là một goá phụ, thiếu gia chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, nàng còn không nghe lời thiếu gia sao?"

    Đinh Thừa Nghiệp trừng mắt nhìn hắn một cái nói: "Nói nhảm, thiếu gia ta còn cần ngươi chỉ dạy à?

    Nhưng mà phụ nhân này lại khác a..."

    Đinh Thừa Nghiệp thở dài, nhìn về phía Đổng gia lưu luyến không muốn rời, nói: " La Đông Nhi này mắt sáng như nước, lại cương quyết thủ thân như ngọc, thiếu gia ta tìm mọi cách lấy lòng, dùng hết thủ đoạn, cũng không có thể làm gì được, cho tới hôm nay, còn còn chưa chạm được tới sợi lông của nàng, ai..."

    Liễu Thập Nhất nhãn châu xoay chuyển, cười nịnh nói: "Thiếu gia, nói đến nữ nhân, tiểu nhân đương nhiên không thể hiểu biết bằng thiếu gia được.

    Bất quá tiểu nhân lại biết, có một số nữ nhân tâm tính lại bất đồng a, giống như La Đông Nhi như vậy, giữ gìn trinh tiết trong sạch như tánh mạng, vậy thì phải phí một chút tâm tư, nhưng cũng không phải không còn chút cơ hội nào."

    Đinh Thừa Nghiệp là người kiêu căng tự đại, không coi ai ra gì, nhưng lại có một điểm tốt, đó là thích tiếp thu "Lời nói thật ", nên vừa nghe thấy mấy lời này nhất thời hai mắt sáng ngời: "Sao? ngươi có diệu kế gì?"

    Liễu Thập Nhất cười nói: "Diệu kế thì không dám, thí dụ như có thể dùng dược..."

    Đinh Thừa Nghiệp phất tay nói: "Vậy mà nói chủ ý cái quái gì, phụ nhân nếu không thể nhu thuận dâng tặng, dùng dược mê tạo thành một đống thịt chết, lúc lên giường còn thú vị gì nữa chứ?

    Thiếu gia ta háo sắc như vậy sao?

    Hơn nữa, nàng là nữ tử cương cường như vậy, nếu nàng không cam tâm tình nguyện theo ta, chỉ sợ đến khi tỉnh lại liền muốn tìm cái chết, đến khi vỡ nở ra, cha ta còn không đánh gãy cả ba chân của ta?"

    Liễu Thập Nhất vội nói: "Khụ khụ, tiểu nhân là nói... dùng dược à, đó chỉ là hạ sách.

    Muốn cho nàng cam tâm tình nguyện theo thiếu gia, vậy thì phải chặt đứt mọi hy vọng của nàng, hủy đi thứ mà trong lòng nàng coi trọng nhất, làm cho mọi hy vọng của nàng đều tan thành mây khói, đến khi nàng cùng đường, còn không ngoan ngoãn đi theo thiếu gia sao?"

    "Ân?

    Nhe còn có chút đạo lý, ngươi nói cẩn thận xem."

    Đinh Thừa Nghiệp không ngại ‘học hỏi’ kẻ dưới, vội vàng ghé tai sát lại.

    Dương Dạ mặc dù cũng muốn nịnh bợ Đinh Thừa Nghiệp, nhưng đối với việc phá hư phụ nhân trong sạch thì thấy có chút trơ trẽn, nhưng mà việc không liên quan đến mình, hắn lại không muốn làm Đinh Thừa Nghiệp không vui, cho nên đành qua đầu đi chỗ khác.

    Liễu Thập Nhất nịnh nọt nói: "Thiếu gia, nàng không phải coi trọng thanh danh thanh bạch sao?

    Ta liền hủy đi thanh danh trong sạch của nàng, chỉ cần tin đồn *** truyền ra, làm cho nàng mất hết thể diện, ở trước mặt hàng xóm láng giềng rốt cuộc không ngẩng đầu lên được.

    Mọi người khinh bỉ phỉ nhổ, khi đó..."

    "Hắc hắc, thiếu gia ngài thử nghĩ xem a, nàng rất coi trọng trong sạch, nếu như mỗi người đều nói nàng phong lưu phóng đãng, một ngàn người nói, chính là sự thật, nàng có nhảy vào Hoàng Hà cũng không tẩy nổi, ở trong nhà ngày ngày bị Đổng Lý thị đánh chửi, ra ngoài thì có vô số ánh mắt chế giễu, khi đó thiếu gia lại đối với nàng nhẹ nhàng ôn nhu, còn sợ nàng không phá bình phá ghế, hết hy vọng mà chạy theo thiếu gia sao?"

    Đinh Thừa Nghiệp nghe thấy vậy mặt mày hớn hở, đưa tay vỗ thật mạnh lên bờ vai của hắn, khen: "Ý kiến hay, chuyện này giao cho ngươi đi làm.

    Nếu là bổn thiếu gia có thể thỏa được tâm nguyện, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi."

    Liễu Thập Nhất vừa nghe vậy liền vội vàng tạ ơn, còn đắc ý liếc mắt với Dương Dạ bên cạnh một cái.

    Dương Dạ trên mặt không tỏ thái độ gì, nhưng trong lòng âm thầm cười lạnh: "Đắc ý cái gì, nếu La Đông Nhi thật sự thành người gối bên người thiếu gia, biết được việc hôm nay, sẽ không mang ơn đối với ngươi.

    Khi đó, gió thổi đầu giường, hừ, ngươi chết như thế nào cũng không biết.

    Muốn hủy đi thanh danh trong sạch của người ta, chính là việc vô lương tâm a..."

    Chương 75: Hạo Tử tương thân.

    .

    Thật ra Lý đại nương tính tình lại rất hấp tấp, sáng sớm hôm sau khi Đinh Hạo vừa mới gọi Tao Trư nhi thức dậy, đang định đi vào trong thành xem xét mấy nhà giải khố ( hiệu cầm đồ ), đã thấy Lý đại nương đứng ở trong sân, vừa thấy Đinh Hạo, Lý đại nương liền vui sướng kêu lên: "Tiểu Hạo nhi, Ngươi định đi đâu vậy?"

    Đinh Hạo nói: "Đại nương, ta muốn cùng Trư nhi vào trong thành kiểm tra mấy nhà giải khố một chút, lần này chịu trách nhiệm đi tuần sát(tuần tra quan sát), dù sao cũng phải thường xuyên đi lại một chút mới được."

    Lý đại nương nói: "Chuyện vào thành, cũng không cần phải ngay lập tức, đi một chút đi, Trước hết đi cùng đại nương một chuyến đã."

    Đinh Hạo hỏi: "Đại nương có chuyện gì cần Hạo nhi hỗ trợ sao?"

    Lý đại nương vừa lôi hắn đi, vừa cười nói: "Thật ra ta không có chuyện gì cần ngươi hỗ trợ cả, nhưng chuyện này a, thiếu ngươi đúng là không được.

    Ta lại tìm được cho ngươi một vị cô nương khác rồi, đó là một cô nương ở xưởng ép dầu của Lưu Hiểu Gia.

    Nàng là chất nữ của Lưu Hiểu Gia, trong nhà đứng hàng thứ tư, cô nương này thanh tú nhã nhặn, lại còn biết chữ, cô nương tốt như vậy cũng không dễ tìm đâu, lúc đầu a, ta cũng không nghĩ người ta có thể đáp ứng, nhưng mà vừa mời đề cập chuyện đó, hắc!

    Lưu Hiểu lại rất vừa ý ngươi, cũng không ghét bỏ thân phận của mẹ con ngươi, cũng không cần ngươi phải có sản nghiệp của riêng mình, Lưu gia rất giàu có, có thể cùng người như vậy làm thân gia, ngươi chính là nhờ phúc lớn của tổ tiên đấy.

    Lưu Hiểu nói a, có thể làm quản sự ở Đinh gia, như vậy nhất định bản lĩnh không phải là nhỏ, nếu ngươi có thể trụ được ở Đinh gia, vậy thì làm việc ở Đinh gia, còn nếu như không thể, chỉ cần có bản lãnh thật sự, tới giúp đỡ nhà bọn họ kinh doanh xưởng ép dầu, cũng sẽ không thiếu cơm ăn.

    Cứ như vậy, quyết định hôm nay gặp mặt ngươi, trước hết nói chuyện đã, nếu thấy thuận mắt, sẽ cùng với mẹ ngươi chính thức nói chuyện sau."

    Đinh Hạo nhíu mi nói: "Đại nương, ta hiện tại căn bản chưa tính tới chuyện lập gia thất, hơn nữa, cái cô cháu gái Lưu gia kia, ta cũng đâu có biết, cần gì phải gặp mặt."

    Lý đại nương nói: "Đừng có nói lời vô nghĩa như vậy chứ, ta với đại gia ngươi lúc trước cũng đâu có biết nhau, nhưng không phải rồi cũng yết hồng khăn voan (1), lúc này đã tính chuyện có con rồi sao?"

    Nàng cười, rồi nhỏ giọng nói: "Có điều a, ngươi cũng đừng lo lắng, nói đúng ra thì không cho phép hai đứa gặp mặt, nhưng thật ra cũng không nghiêm ngặt như vậy đâu, song phương phụ lão, cũng muốn an bài cho tiểu nhi nữ có cơ hội vụng trộm gặp mặt.

    Theo như ta nghĩ, hiện tại cháu gái của Lưu Hiểu rất có thể đang ở trong xưởng ép dầu, đến khi ngươi đến, nàng nhất định sẽ vụng trộm nhìn ngươi , nếu ngươi muốn nhìn bộ dáng của nàng một chút , nàng nhất định cũng sẽ bằng lòng."

    Lý đại nương không khỏi phân trần, bắt Đinh Hạo bước đi, người ta có ý tốt, Đinh Hạo không chối được, đành phải mang theo vẻ mặt đau khổ đi theo sau nàng.

    Tao Trư nhi theo ở phía sau, trông thấy mà thèm nói: "Đại nương a, người cũng đừng có gấp gáp tìm vợ cho A Ngốc như vậy chứ.

    Tiểu Trư nhi cũng chưa có vợ mà, lúc nào có thời gian người cũng giúp ta kiếm một cô nha."

    Lý đại nương nói: "Hả, ngươi còn tìm kiếm cái gì nữa, khuê nữ Hoắc gia kia, không phải không có việc gì mà cứ suốt ngày bám sát theo ngươi đó sao?"

    Tao Trư nhi chợt nhớ đến cô nàng trông như Trương Phi kia, không khỏi rùng mình một cái, không dám hé răng nữa.

    Khi tới xưởng ép dầu của Lưu gia, Lý đại nương quay đầu lại trừng mắt nhìn Tao Trư nhi một cái, nói: "Ngươi không có mắt à , đây là huynh đệ A Ngốc của đi ngươi cầu thân, ngươi đi theo làm cái gì?

    Ngồi ở cửa đợi đi, đừng tiến vào gây lộn xộn, đại nương dẫn huynh đệ A Ngốc của ngươi đi vào gặp trưởng bối của Lưu cô nương."

    Tao Trư nhi lên tiếng đáp ứng, nhanh chóng ngừng cước bộ, Đinh Hạo thì không tình nguyện bị Lý đại nương kéo vào xưởng ép dầu.

    Vào trong xưởng ép dầu, nghênh đón là một hồi mùi dầu vừng, Lý đại nương giương giọng kêu lên: "Lưu Hiểu có nhà không, ta đem người đến rồi."

    Sau tiếng gọi của Lý đại nương, bên trong ầm ĩ lên một chút rồi chạy ra một đám người.

    " Ha hả, Tới rồi à, Đinh quản sự, ngươi không nhận ra ta sao, ta là mẹ của Tiểu Thất đây mà."

    Phía Trước là một nữ nhân tóc hoa râm hướng Đinh Hạo nhiệt tình tiếp đón, Đinh Hạo suy nghĩ, Tiểu Thất chắc là nhi tử của Lưu Hiểu, còn người phụ nữ này chắc là phu nhân của Lưu Hiểu, vội khách khí nở một nụ cười, hô to: "Lưu đại nương."

    Lưu đại nương cười giới thiệu nói: "đây là đại cô, nhị cô, tam cô, đại bá, Nhị bá, tứ bá, đây là lão cữu, đây là lão dượng..."

    Đinh Hạo hoa cả mắt, máy móc gật đầu, theo giới thiệu của nàng mà chào hỏi, Lưu đại nương lại kéo đến một tiểu nha đầu đang sụt sịt hai hàng nước mũi: "Phao Phao, lại đây lại đây, Đinh quản sự a, đây là lão di (bà dì) của tứ cô nương a."

    Đinh Hạo nhếch miệng cười cười, thầm nghĩ: "Tiểu nha đầu này còn nhỏ mà thân phận không nhỏ a."

    Khi tiến vào trong phòng, chỉ thấy khoanh chân ngồi phía trên kháng thượng(giường lò _người phương bắc TQ có loại giường này)có một đôi nam nữ, một người trong tay đang cầm một chén trà, thần thái có chút nghiêm túc, đang dùng ánh mắt đánh giá hắn, nhiệt khí lượn lờ xung quanh, hai người họ tựa như tam thanh đạo nhân uy nghiêm vô cùng.

    Ngồi ở bên trái là một phụ nhân chừng trên dưới bốn mươi tuổi, ánh mắt sắc bén, trang phục tinh tế, vừa nhìn vào trang phục là có thể thấy được chủ nhân là một người khôn khéo, bên phải người kia là một nam nhân chừng trên dưới năm mươi tuổi, dung mạo bình thường, cách ăn mặc như một người nông dân bình thường, thuộc loại người ném vào trong một đám người thì không thể tìm ra được(rất bình thường), trên mặt mang theo nét cười thật thà chất phác.

    Lưu đại nương liền cười nói: "Đến đến đến, ta dẫn ngươi đến giới thiệu, hai vị này... là cha mẹ của tứ cô nương, ha hả, các ngươi gặp mặt, chỉ cần ngồi xuống tâm sự chốc lát liền hợp ý ngay thôi.

    Ngươi đứa nhỏ này, còn đứng làm gì, đến đến đến, ngồi đi, mọi người đều ngồi xuống đi."

    Nói xong đem Đinh Hạo ấn trên một chiếc ghế con, lại ấn vào trong lòng hắn một quả táo rất lớn, nhiệt tình nói: "Ăn táo đi."

    Chiếc giường đặt gần lò sưởi vốn không thấp, cha mẹ tứ cô nương lại khoanh chân ngồi ở phía trên , ghế con được làm từ loại gỗ Tiểu Mã Trát, liệu những cái bàn, ghế kia có thể cao bao nhiêu?

    Đinh Hạo ngồi ở trên chiếc ghế con, chỉ có thể ngẩng mặt lên nhìn lão phu thê đang ngồi ở đầu giường đặt gần lò sưởi kia, thoạt nhìn trông giống như là đại quan đang thẩm vấn bị cáo vậy (^.^).

    "Ba lạp" một tiếng, bọn tam ban nha dịch...

    A không, là đại cô nhị cô đại bá Nhị bá dì Ba tứ cữu của tứ cô nương đang phân thành từng nhóm ở hai bên tả hữu, đều ngồi trên đầu giường đặt gần lò sưởi, ánh mắt tất cả tập trung ở trên người Đinh Hạo.

    Đinh Hạo lần đầu trải qua hoàn cảnh như thế này, trong lòng mờ mịt một trận, hắn tìm nửa ngày cũng không thấy Lý đại nương đang ngồi ở chỗ nào.

    Lúc này, dì út của tứ cô nương Phao Phao, một tiểu nha đầu mới có năm tuổi đầu ôm một cái ghế con tập tễnh đi tới, buông chiếc ghế ở bên cạnh Đinh Hạo, đặt mông ngồi lên trên, sau đó lấy một quả đại táo từ trong lòng Đinh Hạo ra ăn...

    "Đinh Hạo a..."

    "A?"

    Đinh Hạo đang nhìn Tiểu cô nương bên cạnh đang ăn hăng say quả đại táo dính đầy nước mũi, thì phụ nhân ngồi ở đầu giường gần lò sưởi đột nhiên lên tiếng, Đinh Hạo phục hồi tinh thần, vội vàng ngửa đầu nhìn lại.

    Trong phòng có chút u ám, phía sau phụ nhân này lại là cửa sổ, ánh mặt trời đang đang từ bên ngoài xuyên qua khung cửa sổ mà vào, từng đạo ánh sáng chiếu vào sau lưng của nàng.

    Trong phòng vốn nhiều người, vừa rồi lại náo loạn một trận, tro bụi bay lên mù mịt, tro bụi bôc lên ở trong chùm sáng chiếu vào, trông giống như thụy khí thiên điều, mẹ vợ tương lai của hắn ở trong ánh hà quang vạn đạo, thụy khí thiên điều lơ lửng ở giữa quang hoàn, cảm giác trông như gặp đức mẹ Maria…

    Chương 76:Giầy vừa chân

    .

    "Đinh Hạo a, ngươi là Đinh gia quản sự, là người có thân phận, nhưng mà...

    Hôm nay là đến đây cầu thân, chúng ta ở đây đều là trưởng bối của ngươi, có lớn tiếng một chút, lại gọi thẳng tên của ngươi, hy vọng ngươi không lấy làm phiền lòng."

    Nói chuyện với hắn là “Mẹ vợ tương lai”, còn “Cha vợ trương lai” ngồi bên thì chỉ cười như phật Di Lặc, lại không nói được một lời, xem ra lại là một tên sợ vợ.

    "Không sao , không sao , các vị đều là trưởng bối của ta, kêu tên của ta là tốt rồi."

    Đinh Hạo khách khí cười.

    Đứng ở cửa phòng phòng là hai vị cô nương đồng lứa, một vị cô nương chừng mười sáu mười bảy tuổi đang vuốt ve bím tóc dài ngang thắt lưng của mình, vụng trộm ngắm hắn, nhìn thấy bộ dáng của hắn có chút xấu hổ, không khỏi hé miệng cười, cô nương bên cạnh khẽ huých nàng một cái, nàng liền có chút thẹn thùng dời ánh mắt đi. cô nương Này tư sắc bình thường, chẳng qua bộ dạng rất là điềm đạm nho nhã, khi ngại ngùng xấu hổ, cũng có chút hấp dẫn riêng.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Bốn bà cô, bảy bà bác, tám bà dì cả bắt đầu thay nhau oanh tạc:

    "Đinh Hạo a, ngươi ở Đinh gia, cụ thể thường được phái đi làm những việc gì?"

    "Đinh Hạo a, tiền tiêu hàng tháng của ngươi có bao nhiêu đồng?

    Ngô...

    Làm quản sự , sẽ không phải làm việc vất vả bên ngoài chứ?"

    "Đinh Hạo a, nếu ngươi thành thân, dù sao cũng phải đặt mua một tòa nhà cho mình đi?

    Ngươi vừa mới làm quản sự, trong tay có thể có bao nhiêu tiền a?"

    "Đinh Hạo a, tứ cô nương nhà ta chúng hiểu biết chữ nghĩa, là hài tử tri thư đạt lễ, theo lý là thành thân theo sự sắp đặt của cha mẹ cho tận đạo hiếu, không thể đi nhà khác, chẳng qua...

    Nghe nói mẹ ngươi vẫn còn thân phận gia nô? thân phận nô...

    Cũng không dễ nghe a..."

    "Đinh Hạo a, cô nương Lưu gia chúng ta, tính nết rất là ngoan, nếu thật sự kết thân, ngươi cũng không được khi phụ nàng a."

    "Đinh Hạo a, cho ta một quả táo lớn đi."

    "Hả?"

    Nghe thấy vậy đầu óc Đinh Hạo liền thành một mảnh vụ mờ mịt, vội lấy toàn bộ đại táo trong lòng nhét vào tay “Bà dì” ngồi bên cạnh, sau đó hít sâu một hơi, đứng lên chắp tay trước ngực thi lễ, nói: "Các vị trưởng bối, hôm nay Đinh Hạo còn phải vào thành tuần sát một phen, mắt thấy lúc này cũng đã muộn rồi, thật không phải với mọi người, các ngươi xem, ta hôm nay còn chưa thấy qua thiên kim tiểu thư như thế nào?

    Xin lỗi xin lỗi, thật sự xin lỗi."

    Đinh Hạo nói xong, hắn không đợi ‘dự bị’ nhạc phụ nhạc mẫu đáp ứng, liền khẽ cười lui nhanh ra ngoài, nhanh như chớp chạy ra cửa chính, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm.

    Lý đại nương từ phía sau đuổi theo, vội vàng nói: "Ngươi đứa nhỏ này, như thế nào nói đi là đi vậy chứ, cô nương nhà người ta nhìn ngươi thấy ngươi rất vừa mắt, ta đang cùng Lưu lão gia thương lượng, cho ngươi nhìn cô nương người ta một cái, ngươi như thế nào..."

    Đinh Hạo cười khổ nói: "Đại nương, hảo ý của ngươi Hạo nhi xin ghi nhận , chẳng nhà người ta nhiệt tình quá, ta thật sự là tiêu thụ không nổi."

    Hắn xoay người muốn đi, chợt nhớ tới một việc, lại xoay người lại nói: " Ác, đúng rồi, đại nương đừng tưởng ta choáng váng hết cả đầu óc, ta biết được rất nhiều đấy, cái vị cô nương tóc dài đứng ở cửa chính là vị tứ cô nương mà người nói sao?"

    Lý đại nương hai mắt sáng lên, nói liên thanh: "Đúng đúng đó, ngươi đã nhìn thấy rồi à?

    Ngươi xem cô nương kia thế nào?"

    Đinh Hạo cười cười nói: "Người đúng là không tồi , chẳng qua...

    Chuyện này phải tùy duyên phận , ta cảm thấy được...

    Ta cùng cô nương kia không hợp ý.

    Đại nương ngài cũng đừng cố gắng cho mất công nữa , hôm nay nếu không nể mặt đại nương ngài, ta đã sớm đi rồi, nếu mà lúc nào cũng phải như vậy , chắc ta chịu không nổi a."

    Lý đại nương bồn chồn nói: "Nếu nhìn không tồi, sao lại còn không hợp ý chứ, có phải ngươi chê cô nương nhà người ta không đủ tuấn tú không?"

    Đinh Hạo bất đắc dĩ nói: "Thật sự không phải, cảm giác này...

    Cảm giác không phải có thể nói rõ ràng ra được, tóm lại...

    Không có cảm giác.

    Tốt lắm, đại nương, ta phải vào thành , ngài ngàn vạn lần đừng đi an bài hôn sự cho ta lần nữa đó, ta đi đây."

    Đinh Hạo nói xong, vội vàng gọi Tao Trư nhi, nhanh như chớp theo hướng cổng thôn mà đi.

    Về phía họ hàng thân thích nhà tứ cô nương, Đinh Hạo tự thấy tiêu thụ không nổi.

    Về phần vị cô nương kia, hắn cũng hoàn toàn không có cảm giác.

    Không cảm giác chính là không cảm giác, không phải cứ đơn giản tăng giảm thặng dư một chút là có thể so sánh được.

    Giống như năm đó trong tứ đại mỹ nữ ở Đài Loan, Thanh Hà bài danh thứ nhất, nhưng hắn lại cực kỳ thích Mạn Ngọc (Trương Mạn Ngọc).

    Về phần Thanh Hà, hắn không phải chỉ là vấn đề có thích hay không thích, mà là đối với nàng hoàn toàn không có loại cảm giác nam nhân đối với nữ nhân, thực là kỳ lạ, nhưng cũng không ai có thể hiểu được đạo lý trong đó.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Tao Trư nhi đuổi theo Đinh Hạo, tò mò hỏi: "A Ngốc, cô nương kia có phải bộ dạng rất xấu, nên ngươi mới không thích không?"

    Đinh Hạo lắc đầu nói: "Không phải vậy, chỉ cảm thấy không hợp ý.

    Mua một đôi giày, cũng phải chọn đôi hợp chân chứ, nếu không hợp chân, ngươi còn có thể đi nổi sao?"

    "Đi chứ, vì cái gì lại không đi?"

    Tao Trư nhi ra vẻ ‘cây ngay không sợ chết đứng’ nói: "Chờ tìm được đôi chân giầy vừa chân thì đổi đi là được thôi."

    Đinh Hạo cười nói: "Cái đôi giày kia một khi đã đi vào, sẽ không cho phép ngươi tùy ý cởi ra, nếu không một khi ngươi tìm được rồi một đôi thích hợp hơn, vậy ngươi còn đi đôi đó nữa sao?"

    "Như vậy a ..., ta chẳng thèm cân nhắc như vậy, nếu thật sự không hợp chân, ta đây thà đi chân trần còn hơn..."

    Đinh Hạo cười nói: "Vậy là đúng rồi, ta cũng nghĩ như vậy đấy."

    Hai người vừa nói vừa cười thoáng chốc đã tới cổng thôn, Đinh Hạo bỗng nhiên dừng bước.

    Cổng thôn có một con sông nhỏ, nước sông trong trẻo, uốn lượn như một chiếc đai ngọc, bờ sông đã bắt đầu mọc lên một ít cây cỏ của mùa xuân.

    Đầu xuân nước sông vẫn còn lạnh thấu xương , nhưng lại có một người con gái đang ngồi xổm bên bờ sông giặt quần áo, thỉnh thoảng , nàng lại đưa hai tay lên miệng, dùng miệng hà hơi lấy một chút nhiệt khí.

    Đó là La Đông Nhi, mặc dù chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng Đinh Hạo chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra ngay.

    Từ phía sau nhìn lại, hình dáng của nàng tựa như một chiếc hồ lô, thắt lưng mảnh khảnh, chiếc mông tròn trịa phía dưới chính là một chiếc hồ lô tròn trịa a.

    Đinh Hạo đi chậm lại nói: "Này nha đầu, hôm qua trở về có bị bà già Đổng Lý thị khi dễ tiếp không vậy?"

    Đinh Hạo nhớ tới Đổng Lý thị khi đánh La Đông Nhi thì không từ bất kì thủ đoạn nào, trong lòng không khỏi có chút tư vị.

    Hắn đã đi lên cầu, rốt cục nhịn không được đứng lại, chống ở lan can quay đầu nhìn lại, La Đông Nhi ngồi xổm bờ sông, chiếc váy được nàng được cẩn thận nhấc lên tới ngang đầu gối, lộ ra chiếc quần con bên trong, chiếc quần trong cũng được sắn lên cao ngang váy, lộ ra màu xanh nhạt bên trong, dây lưng buộc lại cẩn thận, thắt lưng nhỏ bé nhu nhược làm người ta có một cảm giác thương tiếc.

    La Đông Nhi ngồi ở đó thoạt nhìn càng thêm non nớt, giống một hài tử đang còn vị thành niên.

    Mời tham gia nhóm Hiệp Thư Các: http://luongson.net/forum/showthread.php?t=134326999

    Nàng đang giặt vài bộ quần áo, đôi bàn tay nhỏ bé đã trở lên đỏ ửng, bỗng nhiên cảm thấy dường như có ánh mắt nào đó đang nhìn mình, nhịn không được ngừng tay, giương mắt nhìn về hướng cây cầu, vừa đúng lúc, bắt gặp ánh mắt Đinh Hạo nhìn qua, Đông Nhi hai tay nắm ở trước ngực, mắt đen lúng liếng hướng về phía trước, trông từ xa nhìn lại, tựa như một con sóc nhỏ màu trắng đang ngồi xổm bên bờ sông.

    Đinh Hạo mỉm cười một cái, mấp máy môi hỏi: "Nàng có ổn không?"

    "Sao?"

    La Đông Nhi thanh tú lông mi hơi hơi nhướng lên, nghi hoặc nhìn Đinh Hạo.

    Đinh Hạo lại dùng khẩu hình (dùng hình dáng của miệng để phát ngôn-không phát ra tiếng) hỏi: "Đổng Lý thị, có đánh nàng nữa không?"

    La Đông Nhi càng thêm khó hiểu, vì thế cặp mắt tuấn tú hạnh càng mở lớn hơn nữa, cái miệng nhỏ nhắn thanh tú há thành hình chữ O, kinh ngạc nhìn hắn.

    Đinh Hạo thấy nàng ngẩn người bộ dáng thật sự non nớt đáng yêu, nhịn không được muốn trêu chọc nàng một chút, khẽ bĩu môi, một cái hôn gió liền hướng cái miệng nhỏ nhắn hình chữ O của nàng bay đến.

    Đổng gia nương tử lần này thì đã hiểu, nàng lắp bắp kinh hãi, cái miệng nhỏ nhắn vội vàng khép chặt, hoảng hốt cúi đầu xuống đập loạn xạ lên bộ quần áo vài cái, nhưng trên mặt đã nhiễm một màu hồng, vẻ ngượng ngùng khó mà che dấu, đành phải quay mặt đi chỗ khác, cứ nhìn chằm chằm lên một cây đại thụ gần đó, nhất định không chịu quay đầu lại, từ trên cầu nhìn lại, có thể thấy cái cổ nhỏ của nàng đã đỏ hồng như một con tôm bị luộc chín.

    "Ha hả..."

    Đinh Hạo cười lên tiếng: " Tiểu nha đầu này, thật là thú vị."

    Hai người vô thanh trao đổi, nhưng dừng hoàn toàn ở trong mắt Tao Trư nhi, thấy Đinh Hạo cất bước bỏ đi, hắn vội đuổi theo, ấp a ấp úng nửa ngày, rốt cục kiềm chế không được, hỏi: "A ngốc, đôi giày vừa chân của ngươi, có phải là Đổng Tiểu nương tử không?"

    "Nàng?"

    Đinh Hạo tâm tình khẽ động: "Đời này, ta muốn dốc hết sức lực một lần, ở đất Tây Bắc lập ra một cửa hàng của riêng mình, cả đời không phải lo đến chuyện thể diện làm người đã là đủ rồi.

    Nếu có một nương tử như là Đông Nhi, trẻ tuổi xinh đẹp, ôn nhu hiền thục, lại rất mực yêu thương ta, chẳng lẽ đó không phải là phúc khí của ta sao?"

    Sự nghiệp, chính là lý tưởng lớn nhất bây giờ của Đinh Hạo, mà đối với chuyện bạn đồng hành cả đời của mình, hắn thật sự chưa từng nghĩ tới, nhưng lúc này nhìn thấy bộ dáng La Đông Nhi, Đinh Hạo chợt cảm thấy tâm tình rung động, thầm nghĩ: "Nếu nương tử là nàng, thành thân...

    Tựa hồ thật sự cũng không tồi...", vì thế trên mặt hơi nóng lên, khẽ ho khan một tiếng nhưng không nói gì.

    Tao Trư nhi cười hì hì tiếp tục truy vấn: "A ngốc, ta đang hỏi ngươi mà, ngươi cảm thấy đôi giày vừa chân kia, có phải là Đổng gia Tiểu nương tử nhà người ta không a?"

    Đinh Hạo rốt cục thẹn quá hóa giận: "Cái tên đáng chết này, ngươi không nói tiếng nào, chẳng lẽ sợ người ta nói ngươi câm sao?"

    Tao Trư nhi cười ha ha, nhanh như chớp chạy tới phía trước hắn...

    Chương 77:Trư Đầu giải khố.

    .

    Nội thành Phách Châu có năm nhà làm giải khố ( hiệu cầm đồ, thời Tống gọi là giải khố ), là tài nguyên trọng yếu nhất của Đinh gia, Đinh Hạo hiện giờ là tuần sát giải khố của năm nhà đó, nhưng mỗi lần hắn vào thành, phần lớn là chọn mua mấy thứ đồ vật linh tinh cho Đinh phủ, còn chuyện giải khố thì chỉ như đi dạo ngắm cảnh, cùng với đại chưởng quỹ , nhị chưởng quầy uống trà tâm sự cho hết ngày, có khi nhàm chán, hắn còn chẳng để ý tới thân phận, chạy tới xem đám tiểu nhị đánh bạc Quan Phốc.

    Quan Phốc là một loại cờ bạc thời nhà Tống, gần giống với đổ xúc sắc thời hiện đại.

    Nhưng bọn họ dùng đồng tiền để đánh, đổ xúc sắc là tính số điểm trên mặt xúc sắc nhiều hay ít, còn ném đồng tiền thì xem mặt chữ cùng mặt trái nhiều hay ít, nếu nếu đồng tiền ném xuống là mặt trái, gọi là "Thuần ", nếu tất cả đều là mặt trái, thì gọi là " Hồn thuần ", tương đương với " Báo tử " trong đổ xúc sắc, thông sát (ăn sạch).

    Đinh Hạo theo chân bọn họ lăn lộn ít ngày, dựa vào bộ não linh hoạt của hắn, tự nhiên cũng ngẫm ra một ít môn đạo, ngẫu nhiên cùng một nhóm điếm tiểu nhị chơi đùa một chút, đúng là thua ít thắng nhiều.

    Đinh Hạo thua coi như mời mọi người uống trà, còn thắng liền đem tiền trả lại cho bọn họ, vì vậy bọn tiểu nhị này đối hắn rất là thân thiết.

    Bề ngoài, Đinh Hạo đi tuần tra giải khố chỉ là chuyện cho qua ngày đoạn tháng, nhưng là Đinh Hạo lại thực sự rất chăm chỉ.

    Đinh Đình Huấn phái hắn đi tuần tra giải khố, hắn muốn tận sức đem việc này làm thật tốt, mặc kệ lão cáo già kia có dụng tâm gì, hắn luôn cho rằng mình nên làm việc để không thẹn với lương tâm.

    Sau mấy ngày mờ mịt, cuối cùng hắn cũng nắm được một chút thông tin về nghề cầm đồ mà hắn vốn không quen thuộc.

    Hôm nay, cuối cùng hắn cũng chuẩn bị động thủ.

    Nơi hắn muốn đến chính là Trư Đầu (đầu heo) giải khố.

    Giải khố chính là hiệu cầm đồ, còn đầu heo là lời châm chọc của khách nhân tới cầm đồ, bởi vì này tiệm cầm đồ này mở ở một ngõ nhỏ gọi là Trư đầu.

    Còn ngõ nhỏ ‘được’ gọi là Trư Đầu, nghe nói là bởi vì năm xưa tại đầu ngõ có một nhà bán đầu heo, hiện giờ nhà bán đầu heo kia chẳng biết đã đi đâu, còn căn nhà tranh đó cũng biến thành một tòa đại viện nguy nga, tòa đại viện này chính là Đinh gia giải khố, nhưng là ngõ nhỏ nầy, vẫn được gọi là ngõ nhỏ đầu heo.

    Phía trước ngõ nhỏ Đầu Heo trước kia chỉ là một phố nhỏ, nhưng hiện giờ đã là Phách Châu thành cực kỳ phồn hoa náo nhiệt.

    Nhưng lợi nhuận của Đầu Heo giải khố, ở trong năm giải khố của Đinh gia chỉ hơn được giải khố ở khu dân nghèo phía bắc thành một chút, nhưng lại thấp hơn rất nhiều so với ba nhà còn lại.

    Đinh Hạo cảm thấy việc kinh doanh bị trì trệ như vậy chứng tỏ giải khố này đang tồn tại một vấn đề rất nghiêm trọng.

    Trư Đầu giải khố được xây dựng thập phần khí thế, sân được lát bằng gạch màu xanh còn tường được xây bàng gạch màu trắng, bên trong là gồm có ba gian nhà ngói phía trước ba gian nhà ngói phía sau.

    Trước cửa có hai cây liễu đón khách, cành liễu vừa mới nở ra vài bông hoa màu vàng nhạt.

    Cửa lớn được sơn son bóng loáng có thể phản chiếu được cả mặt người, trên cửa có treo hai cái vòng vàng rất lớn, bậc thang đều được xâ bằng ma thạch, bên trái cửa vào có một cây cột lớn treo một cây đèn, bên phải cửa vào còn có một cây cọc dùng để buộc ngựa, trên cửa chính có treo một tấm bảng hiệu rất lớn viết bốn chữ rất to "Trư Đầu giải khố", phía trên được xây bằng đá xanh chuyên dùng để xây thành, dùng vôi mạt bình, lại dùng màu sắc rực rỡ vẽ ra đồ án hình "Bức thử điếu tiền tài".(đồ án tiền tài hình dơi chuột)

    Một la thì nghèo hai la thì phú, ba la bốn la mở hiệu cầm đồ, hiệu cầm đồ từ xưa đã được coi là ngành hái ra tiền, cửa vào tự nhiên phải xây dựng có phong thái thật phi phàm.

    Đinh Hạo cùng Tao Trư Nhi đi nhiều quen đường, vừa tới nơi liền bước thẳng vào trong, vượt qua tất cả nhà cao cửa rộng hai bên đường đi, thì thấy một lão phụ nhân tóc bạc còng lưng đang chầm chập quét dọn sân.

    Đinh Hạo thấy bà liền cười nói: "Liễu bà bà chịu khó quá, mặt đất đã sạch như vậy rồi , mà vẫn muốn vẩy nước quét nhà sao?"

    Lão phụ nhân ngẩng đầu nhìn thấy là hắn, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ tươi cười: "Nguyên lai là Hạo ca nhi, ha hả, cũng hai ngày rồi ngươi không có tới đây ."

    Lão phụ nhân ước chừng trên dưới sáu mươi tuổi, phía dưới mặc một chiếc váy đơn giản, phía trên là một chiếc nhu áo, tinh thần thật còn khá quắc thước.

    Đinh Hạo cười cười chào hỏi bà, thấy trong viện đặt một cái sọt bằng mây, bên trong có mấy cái đĩa vỡ và vài đồ vật linh tinh, lão phụ nhân đang muốn đem nó đi, liền tiến lên giúp một tay, giúp bà đem cái sọt nhấc ra phía sau cửa, lúc này mới lễ phép gật đầu với bà, rồi hướng về phía trong giải khố đi tới.

    Quản sự Đinh Hạo này không có tự cao tự đại, đối với một tạp dịch chuyên vẩy nước quét nhà cũng rất khách khí, đối với người lớn tuổi lại quan tâm săn sóc, vì vậy mấy tháng nay các lão hạ nhân đều coi hắn như con cháu trong nhà, ngay cả Đinh quản sự cũng không kêu, chỉ gọi hắn là Hạo ca nhi, tuy ít đi vài phần cung kính, nhưng lại phi thường thân thiết.

    Bên trong tiệm cầm đồ khá im ắng, ánh sáng ảm đạm u ám, quầy hàng ở phía cao cao, đang đóng cửa im lìm, Đinh Hạo đi đến trước một cái cửa sổ nhỏ, nâng tay nhẹ nhàng gõ gõ lêm tấm cửa sổ, bên trong quầy liền một người chậm rãi thò đầu ra.

    Đó là cái tiểu nhị, vừa thấy là Đinh Hạo liền vui mừng kêu lên: "Ôi, Đinh quản sự ngài đã tới, ngài chờ chút, tiểu nhân ra mở cửa ngay."

    Tiểu nhị kia vội vàng chạy tới cửa, mở cửa hông ra rồi cười hì hì nói: "Đinh quản sự, Tiết Gia ca ca, mời nhị vị mau mau vào."

    "Ha hả, Đinh quản sự đến đây sao?"

    Bên trong chợt có một người đi ra, chừng năm mươi tuổi, mảnh khảnh lanh lợi, mặc một bộ áo bào màu xanh, quần áo phẳng phiu, tóc tai đều chải truốt chỉnh tề.

    Đinh Hạo vội chắp tay cười nói: "Đỗ chưởng quầy."

    Quan giai Triều Tống có một số được gọi là Triều Phụng(1) lang, Triều Phụng đại phu, dân gian có nhiều kẻ sĩ cũng được tôn xưng là Triều Phụng, nhưng những người buôn bán không được gọi là Triều phụng, bình thường đều gọi là chưởng quầy, quản sự.

    Đỗ chưởng quầy tên là Đỗ Chi Văn, là một lão chưởng quầy ở Đinh gia, vẫn cai quản hiệu cầm đồ này cho Đinh gia.

    Đinh Hạo thi lễ, Đỗ chưởng quầy hơi giật mình, khách khí gật gật đầu, nói: "Đinh quản sự, Sao hôm nay lại hạ cố đến chỗ này vậy?

    Ngồi ngồi ngồi, người đâu a, còn không mau dâng trà."

    "Ha hả, Đỗ chưởng quầy không cần khách khí, Đinh mỗ hôm nay đến để kiểm kho, lát nữa còn phải đi chọn mua vài thứ, không thể ở lâu được."

    Đỗ chưởng quầy bàn tay đang vuốt râu chợt dừng lại, tinh quang chợt lóe lên trong mắt lão, lông mày khẽ nhướng, lập tức cười rộ lên: "Sao?

    Đinh quản sự hôm nay phải kiểm kho à?"

    Đinh Hạo quan sát nhất cử nhất động của hắn, thản nhiên cười nói: "Đúng vậy, ta lãnh trách nhiệm tuần sát cũng một đoạn thời gian rồi, nếu không kiểm tra lấy một lần, khi ông chủ hỏi đến cũng không biết trả lời sao cho tốt, lão chưởng quầy ngài nói làm vậy có được không?"

    Đỗ Chi Văn ha ha cười, liên tục gật đầu nói: "Đinh quản sự nói đúng lắm, Chi Châu a, ngươi tiếp Đinh quản sự...

    đến nhà kho xem xét một chút, lão hủ ở lại trông coi cửa hàng."

    Nhị chưởng quầy gọi là Vương Chi Châu, hơn ba mươi tuổi, là một người phi thường khôn khéo lão luyện.

    Từ lúc Đinh Hạo vừa tới cửa, hắn liền đứng ngay ở cửa ra vào, nghe thấy đại chưởng quỹ phân phó, vội gật gật đầu: "Đinh quản sự, mời đi bên này..."

    Nhà kho của giải khố (tiệm cầm đồ) này quả không nhỏ, kéo dài một loạt năm gian phòng, trên cánh cửa đều ghi loại đồ vật mà người ta cầm cố, mỗi gian phòng lại dựa vào thời hạn của “vật sống” cầm cố mà phân thành từng nhóm, chờ đến khi hết kì hạn chuộc đồ mà người cầm cố không đến chuộc lại vật phẩm, liền được thay bằng nhãn hiệu khác và được để vào một bên khác.

    Có thể thấy được, hai lão quản sự của Đinh gia rất tinh thông nghề cầm đồ này, theo như sổ sách ghi lại, rất nhiều vật cầm cố đều thu vào với giá cực thấp, sau một lần qua tay có thể bán lại với giá rất hời, mang lại lợi nhuận cực cao.

    Đinh Hạo thực sự dựa theo sổ sách kiểm kê lại đồ vật trong kho, Vương quản sự ở bên nhìn hắn với ánh mắt có chút quái dị: "Quái lạ, không phải tên Đinh Hạo này chưa từng được đi học chữ sao, hắn làm sao có thể tự mình xem sổ sách được chứ?

    Hay là... tin đồn kia là thật , người này thật sự đã được hồ tiên làm phép?"

    Đinh Hạo hồn nhiên không chú ý tới ánh mắt quái dị của Vương quản sự, là một người lớn lên ở cô nhi viện, không có bao nhiêu hoạt động vui chơi giải trí, cho nên lúc nhàn hạ hắn liền đọc sách, xem sách để giải trí, trong đó không hề ít tác phẩm vĩ đại bằng chữ phồn thể, xem nhiều cũng có thể hiểu được hàm ý đơn giản của từng chữ, nhưng mà hắn không có đi học qua từng câu từng chữ một, nên nếu để cho hắn nhìn hắn qua còn có thể biết được từng chữ, còn nếu muốn hắn viết thì có thể nói là “khuyết bút thiểu họa nan dĩ thành tự”. (vẽ ít khó thành chữ)

    Đinh Hạo cẩn thận kiểm tra một lúc lâu, mới nhíu mày lại chuyển hướng Vương Chi Châu hỏi: "Vương quản sự, trong sổ sách này... hình như có chút không đúng thì phải?"

    Vương quản sự nghe xong ngẩn ngơ: "Sao?

    Chỗ nào không đúng?"

    "Vương quản sự, ngươi nhìn xem, cái bình đồng Kim Lý Hí Thủy này, còn có ba bộ áo đơn này, đều là vật sống, còn chưa tới kỳ hạn, như thế nào lại chuyển sang nhóm vật cần bán chứ?"

    Vương quản sự cười gượng hai tiếng nói: "Ác, ta còn tưởng sự tình gì cơ, Đinh quản sự, ngươi còn có điều không biết a, cửa hàng này nhà chúng ta kinh doanh đã nhiều năm nay, những người đến cầm đồ gia cảnh thế nào, chúng ta đều biết rất rõ ràng.

    Mấy đồ vật đó tuy ‘còn sống’, nhưng mà bọn họ căn bản thể có tiền để chuộc lại số đồ vật đó, cho nên...

    Trước tiên cứ bán đi đã, như thế có thể thu lại tiền vốn sớm một chút.

    Ha hả, mùa đông năm trước, khi vận lương đến Quảng Nguyên thành, ông chủ đại thương nguyên khí, chúng ta đều là quản sự, cũng nên tính toán tỉ mỉ một chút không phải sao?"

    Đinh Hạo suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: "Vương quản sự, Đinh mỗ đích xác không quá tinh thông nghề cầm đồ này, nhưng mà... vật sống so với vật chết thì giá cả thấp hơn nhiều, ta còn biết được điều đó.

    Chẳng lẽ bọn họ biết rõ đến kỳ hạn cũng không có khả năng có tiền để lấy đồ vật về, như thế nào lại lựa chọn đem vật đi cầm cố?"

    Vương quản sự có chút bực mình, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Đinh quản sự, ngươi còn trẻ tuổi, nên không biết có một số người không tự mình hiểu được điều đó, bọn họ cứ nghĩ mình có chút bổn sự, đến lúc đó sẽ có biện pháp giải quyết, kết quả đương nhiên là còn thảm hại hơn.

    Ha hả a, nếu không phải những người này không biết nặng nhẹ, chúng ta sao có thể kiếm được nhiều tiền như vậy được chứ?

    Số quần áo và chiếc bình đồng cầm cố này là của dân chúng gần đây, chúng ta làm vậy chính là giúp cho bọn họ, Đinh quản sự cứ yên tâm đi."

    Đinh Hạo nghe hắn nói, giống như đang giảng giải về chuẩn mực làm người vậy, nhưng nói trong nói ngoài chung quy cũng là vì chính mình, nhưng cũng không nghĩ đến chuyện phản ứng thái quá, chỉ ảm đạm cười nói: "Có lẽ vậy, Vương quản sự, đem số đồ này đi bán ra sớm một chút đi, như vậy tài chính cũng mau hồi lại, nhưng mà...

    Một khi người ta thật sự có tiền, muốn tới chuộc lại đồ vật cũ, khi đó làm sao bây giờ?

    Chẳng lẽ mua một kiện giống như thế bồi thường lại cho người ta sao?

    Ta nghĩ tới lúc đó sợ rằng số tiền bồi thường cũng gấp bội số tiền bán ra.

    Việc này vạn nhất xảy ra, chỉ sợ trước tiên bán ra không hẳn đã là tốt, khi đó giá trị bồi thường không chỉ có tiền vật.

    Lại nói tiếp, việc đó cũng không phải sẽ làm hỏng đi danh dự của giải khố chúng ta sao?"

    Vương quản sự không cười nữa, nghiến răng lạnh lùng thốt: "Đây là Đinh quản sự đang chỉ chích tại hạ làm sai sao?"

    Đinh Hạo đuôi lông mày giương lên, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Không dám, tại hạ chỉ đang bàn luận, chẳng lẽ tại hạ nói không đúng?"

    Đỗ đại quản sự bên ngoài nghe thấy âm thanh bên trong vang ra, vội vàng đi đến, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

    "Đại quản sự, chúng ta vì Đinh gia, đã tận tâm tận lực như vậy, Nhưng Đinh quản sự lại chỉ trích chúng ta, hắn nói toàn bộ đều là không đúng, ngươi nhìn mấy thứ này đi, chỉ là một đôi đồng bình, còn có ba bộ áo đơn, đều là khẳng định không thể làm vật sống được lâu nữa, ta mới nói cứ bán ra trước đi, Đại quản sự ngươi cũng đồng ý, hiện tại Đinh quản sự rất không đồng ý đấy."

    "Nga, nguyên lai vì chuyện này à, ha hả, Đinh quản sự, ngươi chưa từng làm nghề cầm đồ, tất nhiên không biết chỗ linh hoạt trong đó, chiếu theo quy củ, vật sống chưa tới kỳ đúng là không thể đem bán ra, chẳng qua mấy món đồ này, bọn họ không có khả năng chuộc lại , lão hủ làm việc này bốn mươi năm nay, chút chuyện nhỏ này mà cũng không phán đoán chính xác nữa sao?

    Ngươi xem có phải hay không..."

    "Xin lỗi, Đỗ chưởng quầy, có lẽ ngài nói đúng.

    Nhưng mà ta tới đây tuần sát để làm gì?

    Chính là để kiểm tra những việc làm không tuân thủ quy củ.

    Nếu ta đứng ở vị trí của ngài, nói không chừng ta cũng làm như vậy, nhưng không ở vị trí này, thì không cần phải mưu tính về nó.

    Còn nếu như đã ở vào vị trí này, thì phải tận trung với cương vị công tác.

    Mong Đỗ chưởng quầy thông cảm cho chỗ khó xử của ta."

    Đỗ Chi Văn sắc mặt cũng dần dần trầm lại.

    Đinh Hạo chỉ vào quyển sổ nói: "Một ngày chưa tới kỳ, một ngày không được bán ra, đây là quy củ được ghi rõ ràng trong này, giải khố này mới mở có mười năm, nếu muốn mở thêm mười năm, thậm chí năm mươi năm, một trăm năm, thì quy củ này tuyệt đối không thể phạm.

    Chuyện khác không đề cập tới, nếu có người biết được giải khố đem xử lý vật sống từ trước, lợi dụng lỗ hổng này để lừa bịp tống tiền, không phải sẽ rất mệt sao?"

    Đỗ chưởng quầy nét mặt bình tĩnh nói: " Vậy ý Đinh quản sự là gì?"

    Đinh Hạo cười giống như một đại cô nương đang ngại ngùng, nhưng thanh âm vô cùng chân thật: "Không phải theo ý của ta, mà là dựa theo quy củ, chưa tới kỳ, một món cũng không được bán ra!"

    Chương 78:Không có sơ hở.

    .

    Đinh Hạo đem các mã phòng (kho hàng cất giữ đồ vật cầm cố) trong ngõ nhỏ Trư Đầu tỉ mỉ kiểm tra một lần, trừ một số đồ vật chuẩn bị bị phát mại trước thời hạn, cũng không thấy chỗ không ổn nào khác.

    Lại nói tiếp, chuyện xử trí cầm vật trước thời hạn tuy rằng không ổn, nhưng Đỗ chưởng quầy cũng chỉ vì suy nghĩ cho ông chủ hiện giờ tài chính quay vòng sợ là không đủ, chính là xuất phát từ ý tốt, tuy có vi phạm quy củ nhưng cũng không coi là chuyện lớn gì.

    Đinh Hạo từ trong mã phòng đi ra, Đỗ lão đầu nghểnh chòm râu dê lên cười lạnh nói: "Đinh quản sự, lão hủ sắp xếp mấy gian giải khố này, ngài còn có chỗ nào trướng mắt nữa không?"

    Đinh Hạo mở miệng cười: "Không có."

    "Vậy thì, mấy gian mã phòng chứa đồ vật bên kia, có bị chất đống hỗn loạn, có thứ nào bị hủ thực(ăn mòn) hay chuột gặm không?"

    "Đều không có."

    "Như vậy thì khi Lão hủ kinh doanh, có thể có chuyện giá cao thì nhập vào, giá thấp thì bán ra không?"

    "Không có, đều không có."

    Đỗ Chi Văn hừ lạnh một tiếng, phất tay áo một cái, không thèm để ý tới hắn nữa.

    Đinh Hạo thì cười hì hì cũng không tức giận, Vương quản sự ở bên bộ dáng lại không giống vậy, không ngừng thêm mấy câu chọc cười, cố gắng giảng hòa hai bên.

    Nhưng mà Đỗ Chi Văn giống như thực sự rất giận, căn bản cũng không đáp lại, tình hình trái lại càng có vẻ khó xử hơn.

    Đinh Hạo thấy thế, đành phải đứng dậy cáo từ.

    Đỗ Chi Văn ngồi một chỗ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn lại, ngay cả một chút ý tứ muốn đứng lên chào cũng không có.

    Vương quản sự ha ha tiễn Đinh Hạo ra cửa, còn cố gắng giảng hòa: "Đinh quản sự, ngài đừng để ý, lão chưởng quầy tính tình là như vậy đấy, thái độ làm người cổ hủ, không thích bị chỉ trích, nhưng mà...

    Hắn chính là một trong những nhân vật nổi danh hàng đầu đấy, ngài không biết chứ, đại chưởng quỹ của mấy nhà giải khố khác, đều ít nhiều được hắn chỉ điểm qua, có người còn là đồ đệ của hắn, vậy mà hắn hiện giờ lại bị Đinh quản sự trách phạt, khó tránh khỏi có chút mất thể thể diện.

    Chẳng qua ngươi không cần phải lo lắng quá, Đỗ chưởng quầy tính tình ngay thẳng, chỉ cần ngươi nói chuyện có lý, đừng nhìn lão chưởng quầy trên mặt không tình nguyện, nhưng hắn sẽ không để bụng đâu, chỉ cần qua một hai ngày là tan thành mây khói thôi."

    Đinh Hạo cười khổ nói: "Đa tạ Vương quản sự, chuyện của Đỗ chưởng quầy, còn phải phiền huynh nói giúp thêm vài lời.

    Huynh đệ cũng là vì chuyện công vụ, không phải muốn cố ý làm khó Đỗ lão."

    "Đúng vậy, đúng vậy, huynh đệ biết chứ, tất cả mọi người đều vì Đinh gia làm việc cả thôi, đều là làm theo trách nhiệm, lẽ ra nên như vậy."

    Đinh Hạo mang vẻ mặt đìu hiu đi ra, tới lúc hắn đến chỗ Tao Trư nhi trên mặt cũng không chút ánh sáng, Tao Trư nhi ở bên hỏi hắn cũng không nói lời nào.

    Ba người đi ra đại môn, chỉ thấy Liễu bà bà đang cầm một miếng khăn lau lau chùi đồng hoàn trên cửa, thấy Đinh Hạo đi ra, Liễu bà bà liền cười tủm tỉm nói: "Đinh Hạo đi làm việc à, nhanh như vậy mà đã kiểm tra toàn bộ mã phòng rồi sao?"

    "Đúng vậy Liễu bà bà, hôm nay Đinh Hạo đến chỉ tùy tiện xem xét một chút, ha hả, ta phải về rồi."

    Đinh Hạo gật gật đầu.

    Liễu bà bà cười ha hả nói: "Ngươi cũng thật là , Đỗ chưởng quầy mà còn phải kiểm tra nữa sao?

    Đỗ chưởng quầy làm việc này bốn mươi năm nay, rất là khôn khéo, không ai đến cầm đồ không nói hắn là cáo già thành tinh, vàng thỏi của người ta cũng có thể nói thành sắt vụn mới thôi, chính là một hảo thủ trong nghề giải khố, ông chủ cũng là rất là nể trọng.

    Đỗ chưởng quầy làm việc, còn có ai phải lo lắng nữa chứ?

    Năng lực người ta như vậy, nếu có thể tra ra hắn có gì mới là thấy quỷ..."

    Vương quản sự cười mắng: "Liễu bà tử, Lão chưởng quầy là người như thế nào, còn cần bà tới khích lệ lão nữa sao?

    Đi đi đi, đi làm việc của bà đi."

    Đinh Hạo cười dừng lại, chắp tay nói: "Tốt lắm, Đinh mỗ phải đi rồi, Vương quản sự xin dừng bước."

    Vương Chi Châu dừng bước bước, cười ha ha nói: "Đinh quản sự đi thong thả, Lão Vương không tiễn nữa."

    Vương Chi Châu thấy Đinh Hạo đi xa, quay người trở lại hiệu cầm đồ, Đỗ Chi Văn vẫn ngồi ở chỗ cũ dương dương tự đắc uống trà.

    Vương quản sự cười hắc hắc, giơ ngón cái lên nói: "Lão chưởng quầy, cao tay, quả là cao tay!

    Tiểu Vương hôm nay lại học được một chiêu hay."

    "Hừ..."

    Đỗ chưởng quầy ung dung cười: "Tiểu tử miệng còn hôi sữa, mà cũng dám cùng lão phu đấu đá."

    Hắn uống một ngụm nước trà, khinh miệt nói: "Lão phu quá nửa đời người, sống cùng vàng bạc tài bảo, cũng thấy qua trăm vẻ của đời người.

    Còn dạng nhân vật nào mà lão phu chưa gặp qua?

    Cố ý làm ra vẻ nhu nhược để lão phu lơi lỏng cảnh giác?

    Lại kết giao với bọn chấp dịch hạ nhân, nói bóng nói gió là hiểu rõ quy củ trong tiệm cầm đồ, mà có thể điều tra được lão phu sao?

    Thật buồn cười."

    Vương quản sự mặt mày hớn hở nói: "Một chiêu này của Lão chưởng quầy đúng là cao minh, cố ý để lộ cái nhược điểm vô thưởng vô phạt cho hắn biết, việc này không chừng lại có thể làm tiêu biến nghi ngờ trong lòng hắn, cho dù có nắm được nhược điểm này cũng chẳng làm gì được chúng ta, ha ha ha..."

    Đỗ chưởng quầy hừ một tiếng nói: "Ngươi cũng đừng coi thường hắn, tên thanh niên nhân này lòng dạ rất sâu.

    Ta cố ý không hoà nhã với hắn như vậy, hắn lại không xấu hổ không tức giận, mặt cũng không đổi sắc..., nếu hắn trở mặt, ngược lại càng không làm ta sợ hãi, càng như thế này, càng là làm người ta bất an.

    Ân...

    Ngươi đi thông báo cửu gia một tiếng, người này...

    Tốt nhất mau chóng tìm cái cớ gì đó phái hắn cút đi, nếu không...

    Vạn nhất tam thập lão nương tự nhiên lại sanh con, chúng ta không thể để chuyện gì xảy ra được ..."

    Vương Chi Châu thấy lão chưởng quầy thận trọng, vẻ mặt cũng vội vàng trở lên nghiêm túc.

    Tao Trư nhi cùng Đinh Hạo đi trên đường cái, Tao Trư nhi nhịn không được nói: " A ngốc, người ta cả đời làm nghề cầm đồ, ta sao có thể tìm được nhược điểm.

    Nhìn những cái khố phòng kia, các số liệu đều đã được người ta lợi chỉnh.

    Có tìm lòi mắt ra cũng chẳng tìm được bệnh gì, ngươi lại còn muốn xuống tay bắt lỗi người ta, nhìn lại ngươi xem, hôm nay đã bị người ta mỉa mai ra cái dạng gì rồi..."

    Đinh Hạo cười hì hì nói: "Đâu chỉ có khố phòng chỉnh tề, mọi sổ sách cũng đều rõ ràng, ngươi không để ý thấy mọi vật cầm cố khi nhập vào đều có giá rất thấp sao?

    Khi bán đi, lại có giá cả tăng lên không chỉ gấp đôi sao."

    "Oa, nói vậy Đỗ chưởng quầy này bổn sự có chỗ bất minh sao?"

    Đinh Hạo tươi cười nói: "Là bổn sự, rất bổn sự, sổ sách rõ ràng, giữ nghiêm quy củ, kinh doanh có lãi.

    Bổn sự như thế này là quá tốt đi, nhưng mà cửa tiệm mở ở khu phố sầm uất như vậy, nó như thế nào lại không kiếm ra tiền chứ?

    Không có sơ hở, hắc!

    Ta lại có cảm giác, không có sơ hở, chính là sơ hở lớn nhất."

    Hắn nói đến đây, bỗng nhiên giật mình đứng lại, Tao Trư nhi nhìn theo ánh mắt của hắn, chỉ thấy một đại cô nương cắm một bông hoa trên tóc đang khoan thai đi qua phía trước, vòng eo thật là đẹp, nhưng lại lộ ra khuôn mặt không thể khen tặng nổi, không khỏi bĩu môi nói: "A ngốc, ngươi đúng là không có nhãn lực a, ta thấy vị Tiểu nương tử này, cũng không bằng một phần vạn của ‘ Nhất Oản Ngọc’."

    Đinh Hạo phản ứng lại, bật cười một tiếng "Xuy", cặp mắt đảo một vòng nói " hiện giờ ở trong lòng ngươi thì ‘Nhất Oản Ngọc’ phải là tiên nữ nhi hạ phàm, có người nào có thể so sánh được với nàng chứ?"

    Hắn cười xong, lại khẽ cau mày, thì thào lẩm bẩm: "Có chút kỳ quái, ta có cảm giác ... trong câu nói của nàng có ý tứ gì đó nha."

    "Sao?

    Ai cơ?"

    Tao Trư nhi ngơ ngác nhìn chung quanh, ngạc nhiên nói: " Tiểu nương tử kia đã từng nói chuyện với ngươi à?"

    Đinh Hạo lắc đầu, đột nhiên nhoẻn miệng cười: "Không nghĩ nữa, chúng ta chung quanh mua sắm, mua cho mẹ ta một ít thuốc uống, sau đó trở về đi.

    Khi Đinh Hạo trở lại Đinh phủ, thì trong phòng không có ai cả, Dương thị bệnh tình đã có chút khởi sắc liền quay về hỗ trợ nhà bếp.

    Hiện giờ nhờ có Đinh Hạo, quản sự nhà bếp Lưu Minh rất nể mặt, toàn an bài cho Dương thị những công việc nhẹ nhàng nhất, cho nên Đinh Hạo cũng không lo lắng.

    Hắn cởi áo ngoài, vừa định nằm xuống nghỉ ngơi một chút, đột nhiên trong viện có âm thanh của nữ hài nhi hỏi: "Đinh quản sự ở chỗ nào?"

    Tao Trư nhi nói: "Nguyên lai là Lan nhi tỷ tỷ, Đinh quản sự vừa mới về phòng."

    Đinh Hạo liền ngồi dậy, nói: "Lan nhi cô nương, chuyện gì vậy?"

    Nha đầu thượng phòng Lan nhi nhanh nhẹn hiện ra tại cửa, liếc mắt tò mò đánh giá chỗ ở của hắn, thản nhiên cười nói: " Đinh quản sự, Thiếu phu nhân phân phó, mời Đinh quản sự sau khi trở về thì qua đó một chuyến."

    "Thiếu phu nhân?"

    Đinh Hạo nghe xong có chút khó hiểu: "Nhà giàu vốn nhiều quy củ, từ lúc trở về Đinh gia đại viện đến giờ, cho dù hắn hiện giờ đang giữ chức quản sự trong nhà, thường xuyên xuất nhập bên trong, nhưng ngay cả Ngọc Lạc Đại tiểu thư cũng khó mà gặp mặt một lần, càng không nói đến Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân tìm ta làm cái gì?"

    Chương 79:Tương thác.

    .

    Đinh Thừa Tông ở trong phòng của trưởng tử (con cả), cách không xa nơi ở của Đinh Đình Huấn, trông hết sức đẹp đẽ quý phái, trong viện lại được trồng rất nhiều hoa lan thơm mát càng tăng thêm phần tao nhã cho nơi này.

    Tới hành lang hạ, chợt truyền đến tiếng chim tước hót vang trong chiếc lồng treo gần đó, chóp mũi có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng của cỏ xanh, cảnh đẹp ý vui, làm lay động cả tâm thần.

    Nơi này là tiểu viện ở tây bắc nhưng lại rất có phần thanh nhã của vùng Giang Nam.

    Đi qua những khóm hoa màu trắng nối liền nhau, giống như đang bước đi trong một biển mây trắng vậy, đến chính giữa biển hoa đó thì thấy có một gian nhà, trước nhà là một hành lang bằng gỗ, trên hành lang có treo một quả chuông đồng màu đen, phía dưới hành lang hạ có dòng nước đang chảy nhẹ.

    Lan nhi dừng bước bước, nhẹ giọng nói: "Đinh quản sự mời vào, Thiếu phu nhân đang chờ ngươi ở trong sảnh."

    Nới một nơi lịch sự tao nhã như vậy, Đinh Hạo bước đi cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, hắn khe khẽ gật đầu, bước đi trên mộc giai ( bậc thang bằng gỗ), gõ gõ hai cái lên tấm bình phong trên cửa, trong sảnh liền truyền ra một thanh âm thanh thúy: "Vào đi."

    Đinh Hạo ngừng lại một chút, sau đó đưa tay đẩy cửa tiến vào, vừa nhìn vào phía bên trong, liền không khỏi có chút kinh ngạc.

    Lúc này ở khu Tây Bắc phần lớn mọi người đều dùng ghế cao theo phong cách người Hồ, nhưng cách bài trí trong căn phòng này, lại vẫn theo kiểu phong cách từ thời Đại Đường, ghế thấp giường thấp, không có một chiếc ghế cao nào cả.

    Đinh Thừa Tông ngồi trên một chiếc giường thấp(sạp), được lót bàng một chiếc thảm lông lạc đà, thấy hắn tiến vào, liền gật gật đầu với hắn, rồi khẽ mỉm cười một cái.

    Đinh Hạo hơi thu liễm vẻ mặt, bước lên phía trước chào: "Đại thiếu gia..."

    Ánh mắt hắn hơi hơi đảo qua, mới phát hiện trên đầu gối Đinh Thừa Tông đang đặt một quyển sách, đúng là quyển sách mà mình đã mua về “Diệu pháp liên hoa kinh”, Đinh Hạo thầm nghĩ: "Ta còn tưởng rằng Thiếu phu nhân phải tự mình niệm kinh , hóa ra là mua để đưa cho Đinh đại thiếu gia."

    "Đinh quản sự mới vừa về sao?"

    Phía sau truyền tới một âm thanh trong trẻo, Đinh Hạo quay đầu lại nhìn, thì thấy Thiếu phu nhân Lục Tương Vũ đang ngồi ở trên một chiếc ghế tựa ở bên cạnh một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày đặt mấy cành hoa đào.

    Nàng đang cầm một cái kéo, đang cắt tỉa lại mấy cành hoa đào, ngắm nghía một lúc lâu, mới cẩn thận cắm vào một chiếc bình sứ trông khá đẹp, lúc này mới buông kéo, phất ống tay áo một cái, rồi nhẹ nhàng đứng lên khỏi ghế.

    Đinh Hạo lại hướng Lục Tương Vũ chào: "Đinh Hạo ra mắt Thiếu phu nhân..."

    Lục Tương Vũ đi tới trước mặt, khẽ cười nói: "Đinh quản sự không cần đa lễ, mời ngồi."

    Đinh Hạo nhìn mọi nơi trong phòng, không thấy có chiếc ghế cao nào cả, chỉ có thể khoanh chân ngồi trên sạp, Đinh Thừa Tông thấy vẻ mặt hắn như vậy, ánh mắt lộ ra chút tiếu ý: " ở trong Viện này, các phòng, đều do phu nhân bài bố.

    Phu nhân thích phong cách đời Đường, trước kia, ta ở bên ngoài cả năm trời, trong viện này liền tùy ý nàng chơi đùa, kết quả thành ra bộ dáng như thế này đây.

    Ha hả..."

    Lục Tương Vũ ngồi xuống bên người trượng phu, mỉm cười nói: "Như vậy có gì không tốt, chẳng lẽ ngươi không thích sao?"

    Nàng lại quay về phía Đinh Hạo nói: "Đinh quản sự, ngươi mua bộ kinh thư này cho thiếu gia quả thật rất hợp tâm ý người.

    Thiếu gia gọi ngươi đến, là muốn tạ ơn ngươi."

    Đinh Hạo vội nói: "Đinh Hạo chỉ phụ trách việc mua sắm, chuyện này vốn là công việc phải làm, sao dám nhận tạ ơn của đại thiếu gia.

    Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân chớ khách khí."

    Đinh Thừa Tông nói: "Tuy cũng chỉ là chọn mua một vài đồ vật, nhưng ngươi lại dụng tâm nhiều như vậy, cũng nên để ta được tạ ơn một lần chứ.

    Ngươi cũng không nên khách khí, hôm nay gọi ngươi tới, là còn có một việc muốn nhờ ngươi làm."

    Đinh Hạo xưa nay không có kết giao gì với Đinh Đại thiếu gia nhưng thật ra không có thành kiến gì, khi hắn gặp chuyện bất hạnh còn có chút đồng cảm, nghe vậy vội hỏi: "Đại thiếu gia có chuyện gì xin cứ phân phó, chỉ cần tại hạ có thể làm được, nhất định sẽ làm hết sức."

    Đinh Thừa Tông lắc đầu nói: "Cũng không phải chuyện đại sự gì, chỉ là cách đây mấy ngày, ta tiếp đón vị Từ đại y sĩ từ Phách Châu thành đến quý phủ để điều dưỡng thân mình cho ta, hiện giờ Từ đại học sĩ muốn trở về thành, nhưng ta lại cần dùng một số dược liệu, lại phải do Từ đại y sĩ tự điều phối mỗi ngày, sau đó chuyển cho người khác đưa tới đây.

    Ta thấy ngươi làm việc cẩn thận, lại là người thận trọng, nên muốn đem chuyện này giao phó cho ngươi, ngươi mỗi ngày đều giúp ta vào thành lấy dược liệu, như thế nào?"

    Đinh Hạo đáp: "Nếu đại thiếu gia đã phân phó, Đinh Hạo tất nhiên tòng mệnh."

    "Tốt" Đinh Thừa Tông nói: "Ta hiện giờ ta không ra ngoài được, xe ngựa của ta giao cho ngươi sử dụng.

    Không chỉ vào thành lấy thuốc, sau này nếu có chuyện gì cần đi lại, ngươi đều có thể lấy xe ngựa của ta để đi."

    Đinh Hạo kinh ngạc nói: "Như thế này sao được?

    Xe của Đại thiếu gia, ta ngồi sao được."

    Xe ngựa của Đinh Thừa Tông vô cùng rộng rãi thoải mái, tuy bề ngoài của nó giống như những chiếc xe khác, nhưng thực tế Đinh Thừa Tông dùng lượng phí dụng để chế tác chiếc xe ngựa này phải gấp ba lần số tiền để chế tạo ra chiếc xe mà nhị thiếu gia đang sử dụng.

    Bởi vì hắn phải thường bôn ba bên ngoài, phần lớn thời gian sống trên đường, nên dùng loại gỗ thượng hạng để chế tạo bánh xe, để đi đường được thoải mái nhất, do đó số tiền để làm ra nó cũng không phải là con số nhỏ.

    Lục Thiếu phu nhân mỉm cười nói: "Đại thiếu gia đã cho phép, ngươi cũng không cần chối từ.

    Ngươi cũng là vì đại thiếu gia làm việc mà, chúng ta sao có thể bạc đãi ngươi được, nghe nói nương thân ngươi không được khỏe, ngươi nếu sử dụng xe này chở nàng vào thành xem bệnh cũng ít rung xóc đi nhiều.

    Dương thị bệnh nặng đã nhiều năm , muốn chữa khỏi cũng không dễ dàng, ngươi đã vì đại thiếu gia làm việc, về sau nếu tiền chữa bệnh quá lớn, ngươi gánh vác không nổi thì..."

    Ánh mắt trong suốt của nàng xoay chuyển, liếc về phía trượng phu của mình, Đinh Thừa Tông cười tiếp lời: "Nếu là tiêu dùng quá lớn, ngươi cứ ghi vào sổ tên ta.

    Hoàng đế cũng không thể để binh lính đói được, ta nhờ ngươi làm việc, cũng không thể bạc đãi ngươi..."

    -- oOo --

    Đinh Hạo ra khỏi nơi ở của Đinh Thừa Tông, đi tới cửa ra vào thì gặp Đinh Đình Huấn ở phía đối diện đang đi tới, Đinh Hạo liền né qua một bên đường, lễ phép vái chào.

    "Đinh Hạo, ngươi ở trong này làm gì vậy?"

    "Đại thiếu gia vừa gọi ta tới, phân phó ta hàng ngày vào thành lấy thuốc cho hắn, Đinh Hạo vâng mệnh, vừa mới đi ra."

    "Vậy à?"

    Đinh Đình Huấn ánh mắt chợt lóe lên, hỏi: "Hôm nay kiểm tra các giải khố, có thu hoạch gì không?"

    "Tiểu nhân lần đầu kiểm kê năm giải khố, trước mắt thấy không có vấn đề gì cả."

    Mí mắt của Đinh Đình Huấn liền khẽ nhíu lại, nhưng lại không nói gì.

    "Nhưng mà..."

    "Sao?"

    Đinh Đình Huấn giương mắt lên, trong mắt chợt lóe sáng.

    "Nhưng mà, giải khố ở ngõ nhỏ Trư Đầu, có một số việc tựa hồ không ổn."

    Đinh Đình Huấn không nói gì, chỉ nhìn Đinh Hạo, Đinh Hạo nói tiếp: "Bọn họ muốn mau chóng thu hồi lại tiền vốn, nên đã đem một số vật sống chuyển thành vật chết đem phát mại.

    Tuy như vậy vốn là có ý tốt, hơn nữa bọn họ còn nói rằng rất hiểu về mấy người đi cầm đồ, bọn họ chắc chắn không có tiền để chuộc đồ lại, nhưng ta lại cảm thấy, biện pháp này rất mạo hiểm.

    Một khi có một người muốn chuộc đồ về, giải khố lại không lấy ra được đồ vật của họ đem cầm cố, ít nhất cũng phải bồi thường gấp bội, hơn nữa còn ảnh hưởng tới danh dự của các cửa tiệm cửa Đinh gia."

    Đinh Hạo nói xong, liền chăm chú nhìn nhìn Đinh Đình Huấn, lão nhân trước mắt năm đó đã không chịu trách nhiệm về hành vi của mình làm cho hắn khinh bỉ, lại dối trá che dấu hiện thực càng làm cho hắn chán ghét, nhưng hắn cũng không bởi vậy mà nhìn người ta nhìn người ta bằng ánh mắt coi thường.

    Có thể từ tay trắng lập nên cả một cơ nghiệp to lớn như vậy ở Tây Bắc này, lão nhân này tự nhiên có chỗ hơn người, Đinh Hạo muốn biết đối với chuyện này hắn có nhận định như thế nào.

    Đinh Đình Huấn ảm đạm cười, không tỏ rõ ý kiến gì mà lại hỏi: "Còn có gì nữa không?"

    "Dạ... không còn vấn đề gì nữa."

    Không có bằng chứng, lại tùy ý chỉ trích thân tín của người ta, chính là tối kỵ.

    Hắn không phải người ngu, cũng không nghĩ Đinh Đình Huấn là kẻ ngốc, cho nên không đem suy đoán của mình nói ra.

    "Ha hả, ta biết rồi, Về chuyện này, Đỗ Chi Văn...

    Không sai.

    Ngươi...

    Cũng không sai, chỉ là chức vụ khác biệt, nên lập trường bất đồng mà thôi.

    Ngươi mấy ngày nay đã vất vả rồi, mỗi ngày lại phải đi lấy dược liệu giúp đại thiếu gia, vậy cứ nghỉ ngơi tạm vài ngày đi, còn chuyện mấy giải khố, tạm thời không cần quan tâm."

    "Ân?"

    Đinh Hạo không nghĩ hắn lại là người ba phải như vậy, rốt cục nhẫn nhịn không nổi nói: "Tổ kiến tuy nhỏ, nhưng có thể làm hỏng trường đê.

    Trư Đầu giải khố, ở khu phố xá sầm uất của Phách Châu thành, nhưng lợi nhuận lại không được bao nhiêu, lão gia không có nửa điểm nghi vấn sao?"

    Đinh Đình Huấn lạnh nhạt cười, xoay người đi vào viện: "Từ Mộ Trần làm việc, lão phu luôn luôn yên tâm."

    "Lão gia kiến thức rộng rãi, chẳng lẽ chưa nghe qua câu nói ‘dưới đèn là màu đen’?"

    Đinh Đình Huấn thân dừng lại một chút: "Lão phu chỉ biết nếu đã nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người!"

    Đinh Hạo lắc đầu cười: lời chân thật thì thường khó nghe, từ xưa đến nay vẫn vậy.

    Hắn phẩy tay áo một cái, nghênh ngang mà đi, cảm thấy dưới chân nhẹ nhõm đi rất nhiều...

    Chương 80:Lưỡng nan.

    .

    Tam phu nhân của Đinh Đình Huấn là Tô Minh Vũ yêu kiều ngồi trên chiếc ghế bành làm từ cây hoàng lê, cẩn thận lau chùi chiếc vòng tay mỹ lệ trong tay, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về hướng bình phong.

    Chân phải của nàng gác lên ghế, còn chân trái lại duỗi thẳng trên mặt đất, tư thế ngồi như vậy cùng với chiếc áo mỏng màu hoa chàm bó sát người càng làm tăng thêm sự hấp dẫn của vòng eo khêu gợi và bơ mông căng tròn, cùng với hai “trái đào” thành thục của cô gái đang tuổi đôi mươi, lão gia thích nhất nhấm nháp mỹ vị như vậy.

    Nhưng hôm nay Lão gia từ lúc vào cửa đến giờ chỉ nhíu chặt hay hàng lông mi đi tới đi lui, không hề liếc mắt nhìn qua nàng một cái, làm cho nàng kinh ngạc không thôi.

    Đinh Đình Huấn đi lại trong phòng chừng nửa canh giờ.

    Chuyện Từ Mộ Trần hắn cũng không để ở trong lòng, lợi nhuận của Trư Đầu giải khố luôn luôn không nhiều lắm, hắn biết rõ ngọn nguồn , nhưng bởi vì giải khố này trên thực tế chỉ là một trạm liên lạc giữa Đinh gia và quan phủ Phách Châu.

    Đinh gia ở Phách Châu muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, thuế ruộng thuế chước bạ đều ở mức thấp nhất, lại không phải chạy lên chạy xuống chuẩn bị từ trước, thương ly khai quan, liệu có thể kiếm được bao nhiêu tiền?

    Nhưng mà một số người như Tri phủ, Thông phán, Đoàn luyện sử không phải dễ dàng tiếp cận được, lễ vật quá ít bọn hắn không để vào mắt, còn lễ vật quá quý giá họn hắn cũng không dám đàng hoàng nhận lấy.

    Cho nên Đinh Đình Huấn luôn thông qua Đầu heo giải khố để làm hợp lý hóa số tiền này, dùng cách cầm đồ, rồi sau đó đem bán ra là phương thức không để lại dấu vết để đem tiền “cất” vào túi các quan viên.

    Việc này, nhiều năm qua đều do Từ Mộ Trần làm, Từ Mộ Trần là tâm phúc của hắn lên rất nhiều việc đều biết rõ ràng, chỉ bằng điểm này, nếu không có chuyện vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không thể động chạm tới Từ Mộ Trần được.

    Dưới đèn là bóng tối sao?

    Hắn luôn luôn đối xử trọng hậu đối với Từ Mộ Trần, hắn biết Từ Mộ Trần có lẽ sẽ có một ít hành động tham ô, nhưng quyết không làm ra chuyện gây bất lợi lớn cho Đinh gia.

    Điều làm hắn lo lắng hiện giờ chính là đứa con cả Thừa Tông, đứa nhỏ này, rốt cuộc đang có chủ ý gì đây?

    Hiện tại người bên ngoài chỉ biết Đinh Thừa Tông cả hai chân bị đứt, ngay cả con cháu hắn cũng không biết việc hắn bị bánh xe chèn qua, trừ Thừa Nghiệp, Nhạn Cửu, cùng với Lục thiếu phu nhân, bên ngoài cũng chỉ có Từ đại y sĩ là biết chuyện.

    Sự tình liên quan tới tôn nghiêm của một nam nhân, tất cả mọi người đều tận lực giữ gìn thể diện cho hắn, nhưng bị thương như vậy, đối với hắn thật sự là đả kích quá lớn, Tương nhi còn có nghe theo lời mình dặn dò, trước mặt người khác cố gắng nở nụ cười, che giấu cho hắn, nhưng ý chí của hắn vẫn rất uể oải, vẫn chưa thể hồi tỉnh.

    Hiện giờ hắn phải rất vất vả mới khôi phục tinh thần, nhưng chuyện thứ nhất hắn làm lại là đi thân cận cùng Đinh Hạo, như vậy là có ý gì?

    Nơi Thừa Tông bị bánh xe chèn qua vẫn thường xuyên bị vỡ ra, nên bị sinh mủ, vẫn không có thể khỏi hẳn được.

    Vị Từ đại y sĩ kia có độc môn bí pháp có thể chữa trị cho Thừa Tông, nhưng thuốc sau khi chế xong phải dùng ngay mới được, mà hắn lại không chịu ở lâu tại Đinh gia, nên chỉ có thể vào thành lấy thuốc.

    Nếu lấy thuốc bị chậm trễ, Thừa Tông sẽ một phen đau khổ, cho nên hắn muốn tìm một người đáng tin cậy cũng không kỳ quái.

    Nhưng vấn đề là, chẳng lẽ trong Đinh gia chỉ có một mình Đinh Hạo đi làm việc là không sợ bị bại lộ ra ngoài?

    Thừa Tông vốn không quen biết Đinh Hạo vì sao lại đột nhiên đi tín nhiệm hắn?

    Hắn chỉ muốn cho Đinh Hạo đi lấy thuốc, hay là mượn cơ hội này để tiếp cận Đinh Hạo, hay còn có ý đồ gì khác không?

    Đinh Đình Huấn thở dài, đứa con trai này thật sự rất giống mình, trong đầu có tính toán gì, luôn luôn giấu thật sâu trong lòng, không dễ dàng gì biểu lộ ra ngoài.

    Người ta thường nói không có ai hiểu con bằng cha, nhưng mà hắn cũng không thể đoán được đứa con này đang có ý nghĩ gì nữa.

    Dựa theo tính toán của hắn, Trưởng tử hiện giờ gặp chuyện chẳng lành, Đinh gia phải do thứ tử Thừa Nghiệp gánh vác.

    Trưởng tử tinh thông mưu lược, làm việc ổn trọng.

    Thứ tử đối nhân xử thế, lời ăn tiếng nói cùng khí chất đều không tồi, nhưng mà thái độ làm người lỗ mảng, từng trải chưa nhiều, nếu đứa trưởng tử đồng ý phụ tá hắn, hai huynh đệ một người phụ trách bên trong một người phụ trách bên ngoài, uy danh của Đinh gia làm sao có thể sa sút được, cho dù hàng trăm năm sau, Đinh gia cũng vẫn hùng cứ Phách Châu, phú quý không hết.

    Nhưng xem ra hiện giờ hai đứa con trai cũng không tình nguyện theo sự sắp đặt của chính mình.

    Thừa Nghiệp vẫn còn mang tính trẻ con, cả ngày chẳng làm việc gì, chỉ chơi bời lêu lổng, muốn an bài cho hắn làm chút việc, hắn đều sai thủ hạ đi làm thay, còn mình thì chẳng thèm hỏi đến.

    Mà theo hành động hôm nay của Thừa Tông, chắc chắn hắn cũng không cam lòng lui về phía sau, làm phụ tá cho Thừa Nghiệp...

    Thừa Tông từng nói qua, nếu không cho Đinh Hạo nhận tổ quy tông, thì không thể giao cho hắn nửa điểm quyền lực.

    Nhưng lúc này ta lại đề đạt Đinh Hạo làm quản sự, chẳng lẽ việc này làm cho Thừa Tông hiểu lầm ta có ý định cho Đinh Hạo nhận tổ quy tông?

    Nếu chỉ là như vậy mà hắn cố ý cùng Đinh Hạo thân cận, thì vấn đề này cũng không lớn.

    Nhưng nếu hắn là cố ý bồi dưỡng Đinh Hạo, để bù cho chỗ thiếu hụt của hắn là không thể xuất đầu lộ diện, để cùng Thừa Nghiệp tranh quyền, thì chuyện này đúng là không ổn.

    Rất nhiều gia tộc giàu sang quyền thế, người bên ngoài minh công ám đấu còn không bị suy sụp, nhưng cuối cùng lại bị hủy bởi anh em trong nhà tranh giành lẫn nhau a...

    Nghĩ đến đây, trong lòng Đinh Đình Huấn có chút phát khổ: "Có phải Lão phu đang tự mua dây buộc mình hay không?

    Giữ tên Đinh Hạo này lại, còn chưa dụ ra được tên nội gian kia, giờ lại làm cho đứa con sinh ra tâm tư khác thường."

    Hắn càng nghĩ càng đau đầu, chán nản ngồi trên ghế, thở dài: "Đinh Hạo a Đinh Hạo..., chẳng lẽ lão phu làm giả thành thật rồi sao..."

    "Lão gia..."

    Tam phu nhân mơ hồ nghe thấy hắn nhắc đến tên Đinh Hạo, trong lòng chơt động, nhớ tới một chút tin đồn trong viện gần đây, vội đem chiếc vòng vàng đặt trên chiếc khăn lụa, đi một vòng qua tấm bình phong, rồi tới sau lưng hắn, nhẹ nhàng đấm bờ vai của hắn, lấy lòng hỏi: "Lão gia, có chuyện gì mà khó xử như vậy, hay là...

    Lão gia muốn cho Đinh Hạo nhận tổ quy tông?"

    "Cái gì?" sắc mặt Đinh Đình Huấn đột nhiên trầm xuống, tam phu nhân đang đứng ở sau lưng hắn nên không có phát hiện ra vẻ mặt hắn lúc đó, vẫn thử dò xét: "Lão gia đề bạt hắn làm quản sự, chẳng lẽ là muốn thử chút tài cán của hắn sao?

    Hay là lão gia muốn hắn giúp đỡ ngài quản lý việc nhà?"

    Khóe môi Đinh Đình Huấn lộ ra điệu cười mỉa mai nói: "Nếu là lão phu muốn cho hắn nhận tổ quy tông, chỉ cần trên người hắn mang dòng máu của ta là đủ rồi, cần gì phải kiểm ta năng lực và nhân phẩm của hắn?"

    "Vậy...

    Lão gia ngươi có ý định gì..."

    Tam phu nhân nũng nịu đẩy đẩy bờ vai của hắn.

    Đinh Đình Huấn bỗng nhiên vụt đứng lên, tam phu nhân không kịp né tránh, chiếc cằm bị hắn va phải, đau điếng kêu "Ôi" một tiếng, nước mắt nhất thời trào ra.

    "Ngươi nghe rõ cho ta!"

    Đinh Đình Huấn trầm giọng nói: "Trong đại gia tộc, biện pháp phá sản nhanh nhất, chính là gia đình bất hòa, bên trong tranh đấu.

    Nàng muốn hỏi chuyện này làm gì?

    Lão phu còn sống, thêm hai mươi năm nữa cũng không chết được, nàng lại có ý định đi nịnh bợ đại gia chủ tiếp theo sao?

    Ngươi lo an phận làm tam phu nhân của nàng đi, nàng cũng không ít của cải rồi, không cần si tâm vọng tưởng làm gì nữa càng không được dò hỏi chuyện đại sự của Đinh gia, nếu không, lão phu sẽ không tha cho nàng!"

    Đinh Đình Huấn dứt lời phẩy tay áo bỏ đi, tam phu nhân tức giận đến mặt mũi trắng bệch, thấy hắn đã đi xa, không khỏi oán hận mắng chửi: "Ác gì mà ác, ngươi là lão già không có tâm đức, khó trách con cả ngươi thành tàn phế, con thứ hai không làm việc đàng hoàng, người có bản lĩnh lại là con tư sinh không thèm thân cận với ngươi, phi!

    Ông trời báo ứng ngươi!"
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 3


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Quyển 3: Liên Tử Thủy Sinh

    Chương 81:Nửa đêm ca bốn mùa

    .

    Đinh Hạo trở lại phòng mình, gặp lão nương đang ngồi ở đầu giường gần lò sưởi, liền vui mừng nói: “Nương, người như thế nào lại đây, hôm nay vào thành, mua cho người cái trâm cài tóc, người xem xem có thích không.”

    Dương thị ngồi xuống cười nói: “Ngươi đứa nhỏ này, nương lớn tuổi như vậy rồi, cả ngày ở trong phòng nấu bếp, còn mang đồ trang sức gì a, hiện tại cái trâm mộc này dùng rất tốt, ta vẫn thích dùng, cái kia tùy ngươi xử trí đi, chờ sau này làm lễ hỏi cưới vợ...”

    “Ha hả, đây là kiện lễ vật nhỏ tặng mẫu thân, nếu làm sính lễ, người không sợ cô nương nhà người ta chê lễ nhỏ sao.

    Đúng rồi, sáng hôm nay Lý đại nương mang ta đi cùng, vị cô nương kia là con cháu thế gia, xem gia thế dường như khá lớn, có lẽ không được rồi.”

    Đinh Hạo thấy mẫu thân không nhận trâm cài tóc, đành phải đem trở lại trong lòng, hắn thuận thế ngồi cạnh lò sưởi, đột nhiên có chút nghi hoặc nói: “Không đúng a, Lý đại nương như thế nào đột nhiên nồng nhiệt như vậy, nương, không phải người bảo người ta đi?”

    “Nương...là muốn cho ngươi lập gia thất, trước kia chúng ta gia cảnh không tốt, hiện giờ ngươi có tiền đồ, phải nhanh đi tìm vợ, đại sự vướng bận trong lòng nương mới được giải quyết.”

    “ Ta nói này...,nương, người không cần lo nghĩ việc này, hiện tại...ta không vội, qua năm rưỡi nữa rồi nói sau.”

    Đinh Hạo nói xong, thấy sắc mặt Dương thị, không khỏi lo lắng nói: “Nương, bệnh của người lại tái phát?

    Như thế nào sắc mặt khó coi vậy.”

    Dương thị xua tay cười nói: “Không có việc gì, chính là ngực có điểm khó chịu, vừa mới ở phòng bếp hấp thịt lợn, mùi vị đó làm ta không chịu nổi, giờ thì tốt rồi.”

    Bà nói xong chính mình cười rộ lên: “Trước kia chỉ có lễ mừng năm mới mới có thể được ăn thịt, thân mình ta ngược lại khỏe mạnh.

    Hiện giờ ngươi thường đem thịt gà thịt bò về, thân mình nương lại có vẻ như bị bệnh.

    Nương tính xem ra, cả đời này, ta chính là mệnh vất vả khổ cực, có phúc cũng không hưởng nổi...”

    “Lời này của người, có gì không chịu nổi?

    Chẳng qua...trong bụng hàng năm không ăn qua, nếu gặp thịt cá, hình như đối với dạ dày có ảnh hưởng...”

    Đinh Hạo suy nghĩ nói: “Ân, ta trước kia nghe người ta nói qua như vậy, nếu không...nương mấy ngày nay trước hết ăn nhẹ chút đi.”

    Dương thị nói: “Ân, mấy ngày nay ta ăn cháo với dưa muối, đem dạ dày tổt rồi.

    Đinh Hạo nói: “Nhẹ chút cũng không thể chỉ ăn dưa muối a.”

    Dương thị cười nói: “Đứa trẻ này, lúc này mới đầu xuân, không ăn dưa muối thì ăn cái gì?”

    Đinh Hạo giật mình nói: “Nói cũng đúng, rau bây giờ còn không có...Ai, có rồi...Ta lên núi hái rau dại cho nương, hiện tại đúng là thời điểm tốt, rau dại rất nhiều, trám chấm tương ăn, mùi vị rất tốt.”

    Dương thị khuyên can nói: “Tính sao vậy, ngươi còn phải đi vội, thôn chúng ta cách đỉnh núi gần nhất cũng sáu bẩy dặm đường, trên núi tuyết lại chưa tan hết, không dễ đi đâu.

    Lại nói tiếp ngươi đứa nhỏ này, nhận được rau dại gì a.”

    Đinh Hạo ha hả cười nói: “Ta biết rất nhiều loại rau dại, nương, người không cần cản nữa, ta sẽ đem về cho người một gánh rau dại, ta đi tìm Lưu Minh, yêu cầu hắn cấp cho ta tấm vé đi đường, ta lên núi lấy rau dại.”

    Đinh Hạo nói xong nhảy nhót mà đi, Dương thị không khỏi lắc đầu thở dài: “Đứa nhỏ này, đều đã làm qua nhiều chuyện như vậy rồi, vẫn tính tình trẻ con, không có bộ dáng ổn trọng tí nào.”

    Đinh Đình Huấn không muốn cho Đinh Hạo kiểm tra lại Trư Đầu giải khố, hắn một thân được thoải mái, sáng sớm ngày kế, đi trước trong thành tìm Đinh Thừa Tông lấy thuốc, sau đó liền nhàn nhã đi tìm Tao Trư Nhi, nghĩ muốn rủ hắn cùng lên núi.

    Tới chỗ ở của Tao Trư Nhi, đã thấy Tao Trư Nhi khoanh chân ngồi trên ghế mân mê cái gì đó, trên bàn là một đống công cụ, xem ra là từ chỗ thợ mộc đem tới, bên cạnh còn đặt vài đoạn gỗ hoàng dương, phẩm chất tốt.

    Đinh Hạo kinh ngạc nói: “Trư nhi, ngươi làm gì đó?”

    Tao Trư Nhi cười nói: “Nha, ở trong thành mua được hai thanh tiểu kiếm của người Khiết Đan, tay cầm bị hỏng, nhưng mũi kiếm rất tốt, mài một lúc là sáng bóng.

    Ta mới vừa làm xong một cái, ngươi xem đi.”

    Đinh Hạo ngồi xuống, tiếp nhận cái hắn đưa, một đoạn gỗ hoàng dương, bàn tay dài, hai ngón tay thô, vỏ cây nhẵn nhụi cũng không lột bỏ, nắm ở trong tay có cảm giác xốp.

    Đầu gỗ có một khe hở, tay vung lên, bên trong lộ ra một mũi kiếm.

    Mũi kiếm mài sáng lóng lánh, mũi kiếm hơi cong, kỳ thật là một thanh loan đao nho nhỏ, thập phần sắc bén, chẳng qua chính là hơi ngắn một chút, đây là đồ tùy thân của quý tộc Khiết Đan, dùng để cắt thịt trâu dê thay dao nhỏ.

    Tao Trư Nhi dùng gỗ hoàng dương làm tay cầm, cũng dùng nó làm vỏ kiếm, khép lại cầm lên chính là một khúc gỗ, rút ra là một thanh sắc bén tiểu đao, xem ra cũng rất khác lạ.

    Tiết Lương nói: “Một thanh tặng cho ngươi, chúng ta mỗi người một cái.”

    Đinh Hạo cười, thuận tay cho vào túi tiền, vừa định rủ hắn cùng nhau lên núi, chợt thấy trên bàn có mấy con rối gỗ, dáng điệu ngây thơ khả ái, phi thường đáng yêu.

    Đinh Hạo trước mắt sáng ngời khen: “Đây là ngươi làm?

    Nhìn không ra, ngươi còn có tay nghề như vậy.”

    “Đó là...”.

    Tao Trư Nhi đắc ý :” Ca bổn sự khá, ngươi không biết mà thôi, hắc hắc, cái này gọi là chân nhân không lộ mặt, lộ mặt không phải chân nhân.”

    “Đánh rắm, nói ngươi béo ngươi liền suyễn.

    Chẳng qua là cũng không tồi, khắc tốt lắm đưa ta nhé?”

    “ Không được, rảnh rỗi ta lại làm cho ngươi vài cái, cái này để cho người khác rồi.”

    “ Ai nha?”

    Tao Trư Nhi nói :” Lan nhi cô nương.”

    “ Lan nhi?

    Nha đầu Lan nhi?”

    “Ân, sáng nay ta đi tìm gỗ hoàng dương, nàng hỏi tìm làm gì, ta cùng nàng nói, nàng liền bảo ta làm cho nàng vài con rối gỗ, ta đáp ứng bữa chiều hôm nay đưa cho nàng.”

    Đinh Hạo lắc đầu cười nói: “Thành, vậy ngươi làm đi, dù sao hôm nay không cần đi ra ngoài, ngươi có thể trước tiên giao đồ, làm cho Lan nhi cô nương vui vẻ.”

    Tao Trư Nhi vui mừng đáp ứng, Đinh Hạo quay lưng muốn đi, Tao Trư Nhi bống nhiên gọi hắn lại, Đinh Hạo quay đầu hỏi: “Còn có việc gì?”

    Tao Trư Nhi trên mặt cư nhiên có chút xấu hổ: “Lan nhi cô nương....thấy ta khéo tay, nàng cười rộ lên...

    đặc biệt xinh đẹp.

    Ngươi nói...nàng có phải hay không có chút thích ta?”

    Đinh Hạo hơi hơi ngẩn ngơ, sau đó mỉm cười nói: “Có lẽ là vậy, nếu nàng có mắt nhìn người, nhất định sẽ thích ngươi.”

    Tao Trư Nhi nghe xong, trên mặt hạnh phúc tươi cười càng đậm...

    Đinh Hạo một mình ra khỏi Đinh phủ, dọc theo đường nhỏ đi tới sơn lĩnh phía đông, phiến sơn lĩnh kéo dài nhấp nhô, giống như mào gà, kêu là mão kê lĩnh.

    Núi bên này một mặt sáng bóng, tuyết còn chưa tan hết, lót ở giữa là một mảnh hồng, đó là hoa đỗ quyên.

    Triền núi không quá dốc, vẫn đi được, Đinh Hạo đem theo sọt, rổ, thưởng thức hoa đỗ quyên, lững thững đi lên đỉnh núi, lại nhìn triền núi khác, nơi mọc thanh tùng, tuyết đã tan hết, một dòng suối từ trong rừng chảy ra, cỏ cây đã muốn lộ ra màu xanh biếc, lững thững đi đến, mã xỉ, bà bà đinh, quyết, cây tể thái, mầm non, rau dại tươi mơí ngon miệng, đã muốn chui ra khỏi mặt đất, ở trong gió ấm áp nhẹ nhàng mà dày đặc cành lá.

    Đinh Hạo rất thích loại phong cảnh tràn ngập tính hoang dã tự nhiên này, cái loại cảm giác này, làm cho hắn cảm thụ được mỗi cây hoa ngọn cỏ, mỗi gốc cây đều trở nên thân thiết.

    Đinh Hạo đem rau dại tươi mới nhét vào sọt, tùy ý đi tới, vừa mới vượt qua một triền núi, bỗng nhiên nghe được tiếnga nhẹ nhàng, nghiêng tai nghe, chính là bài nửa đêm ca bốn mùa:” Xuân phong động xuân tâm, lưu mắt chúc núi rừng.

    Núi rừng nhiều kỳ thải, dương điểu phun thanh âm.

    Thanh hà cái lục thủy, phù dungba hồng tiên.

    Lang gặp dục thải ta, lòng ta dục hoài liên.

    Quật chỉ Cửu Châu trì, lộ vẻ đại trạch lý.

    Nơi chốn loại phù dung, uyển chuyển đắc hạt sen.

    Uyên băng hậu ba thước, tố tuyết phúc ngàn dặm.

    Lòng ta như tùng bách, quân tình phục gì như?”

    Làn điệu phong cách cổ xưa, cùng âm nhạc hiện đại hoàn toàn bất đồng, nhưng là không có nhạc khí phong phú xứng tấu, toàn bộ lấy giọng hát biểu diễn, lại càng thấy đặc biệt, tiếng ca réo rắt du dương, mới bắt đầu vui, sau lại đau thương, uyển chuyển hàm súc êm tai, gần trong gang tấc.

    Đinh Hạo trong lòng kinh ngạc, hắn đi vội vài bước, qua một khối núi đã, trước mẳt trở nên sáng ngời, chỉ thấy một suối nước trên núi chảy xuống dưới, bên cạnh suối nước là cô gái đã cất tiếng hát, rõ ràng đúng là La Đông Nhi.

    Chương 82:Đồng du.

    .

    La Đông Nhi đang ngồi xổm bên dòng suối, đang nghiêng đầu giặt quần áo, mái tóc dài của nàng tỏa sáng như vải gấm, phía cuối còn có một ít bọt nước bắn vào.

    Nước suối vui vẻ chảy xuôi bên thân nàng, ánh mắt trời chiếu vào xiêm y của nàng, xiêm y màu xanh nhạt dường như có chút nửa trong suốt vậy.

    Trong rừng núi này, bốn bề vắng lặng, La Đông Nhi tự nhiên hát vang, hiển lộ ra vẻ mặt sung sướng hiếm thấy, thần thái ngây thơ, một đôi mắt hạng ngân ngấn sáng, dưới ánh sáng kia lộ ra một thân hình quyến rũ, lập tức hấp dẫn Đing Hạo.

    Hắn không nghĩ được, người vợ bé nhỏ đáng thương dường như đã gặp phải cảnh khốn cùng này, không ngờ lại cũng có lúc vui vẻ tới như vậy, thần thái của nàng tự nhiên bay bổng như thế.

    Hắn không đành lòng phá mất cảnh như vậy, lẳng lặng đứng ở xa xa lắng nghe.

    La Đông Nhi ca xướng bài ca bốn mùa hai lần, gục đầu xuống nhìn nước suối, bỗng nhiên thở dài một cách sâu kín, nụ cười trên mặt biến mất, nàng yên lặng vuốt mái tóc mình,cầm theo cái sọt bằng trúc đứng dậy.

    Bất ngờ quay người lại, nhìn thấy Đinh Hạo đang đứng ở bên tảng đá, La Đông Nhi “A” một tiếng ngây ngẩn cả người.

    Khuôn mặt nàng bỗng đỏ bừng lên, dần dần lan tràn rộng ra, cuối cùng cả khuôn mặt đỏ bừng như một cây táo chín vậy, bộ dáng này….dường như giống một đứa nhỏ chơi đùa việc gì, lại bị cha mẹ bắt gặp tại đương trường vậy, cấp bách, đôi tay kia không biết phải để ở chỗ nào mới tốt….

    “Đổng tiểu nương tử, thì ra nàng cũng lên núi hái rau dại à!”

    Ngay lúc khuôn mặt La Đông Nhi sắp có thể luộc chín được trứng tới nơi, Đinh Hạo vẻ mặt “kinh hỉ” (kinh ngạc, vui mừng) đi lên trước mặt nghênh tiếp, Sọt rau dại đã sớm bị hắn vô thanh vô tức ném vào trong bụi cỏ đi nhiều rồi: “ Nàng cũng đi tới ngọn núi này hái rau dại sao?

    Ta bình thường không có hay lên núi, đông cuống tây cuống, cũng tìm không được nhiều rau dại, hơn nữa….lấy được cũng không hết, gặp phải nàng ở đây thật sự mừng quá, ha ha…”

    La Đông Nhi giật mình, thần thái trên mặt tự nhiên hơn rất nhiều: “Hay là hắn căn bản không có nghe thấy ta ca hát?

    Ân…thanh âm ta xướng ca cũng không lớn lắm, hắn hẳn là không nghe thấy gì.”

    La Đông Nhi tự an ủi, trên mặt cũng nở nụ cười nhợt nhạt: “Hạo ca, huynh hiện giờ là Đinh gia quản sự mà, có tài như thế, sao lại lên núi hái rau dại như vậy nha.”

    “À, lão nương của ta thích ăn, lại nói, ta cũng thích ăn nữa, rau dại thêm tương vào, ăn rất ngon, ngẫm lại liền chảy nước miếng à.

    Nếu đã gặp, mời tiểu nương tử chỉ điểm cho ta một chút, dạy ta phân biệt các loại rau dại xem loại nào mới tốt, bằng không, lỡ ta lại đi hái một sọt cỏ xanh trở về mất.”

    “Ừ!”

    La Đông Nhi miệng cười: “Hạo ca đúng là một đại hiếu tử, thật sự là làm cho người ta kính nể.”

    Nàng cười, trong đôi mắt ẩn chứa ánh sáng như trăng rằm, đôi môi anh đào trắng mịn như quả hạnh cùng với màu da trong sáng nổi bật dưới ánh mặt trời.

    Đinh Hạo ánh mắt híp lại, dừng ở trên đôi môi anh đào trong chốc lát.

    La Đông Nhi nhìn bộ dạng của hắn, đột nhiên nhớ lại hành động cợt nhả của hắn ở trên cầu hôm qua, hai má nhất thời đỏ lên, cuống quít xoay người sang chỗ khác, vội vàng đi tới phía trước.

    Đinh Hạo tìm lời nói khác để bắt chuyện: “Đổng tiểu nương tử, ngày hôm qua khi trở về, mẹ chồng nàng có bắt nạt nàng nữa không?”

    “Không có…”

    La Đông Nhi đáp lời, bàn tay rụt vào trong tay áo, nói tránh đi: “Hiện giờ mà hái rau dại ở trên núi này thì hơi sớm, chẳng qua có nhiều cỏ dại đã nảy sinh rồi.

    Thứ chồi non cùng chân mèo ăn rất tốt, hầm qua nước sôi nhai đi nhai lại cũng rất tốt, Hạo ca có thể hái cho đại nương, có thể lấy thêm nhiều chồi non cùng chân mèo.”

    “Ân, hai loại rau dại này ta cũng thích ăn, nhưng là một đường đi tới, ta không có phát hiện được bao nhiêu, nàng có biết nơi nào có nhiều không?”

    Đinh Hạo vừa nói, một bên hào phóng đánh giá thân thể La Đông Nhi.

    Hiện giờ đi ở đằng sau nàng, bên cạnh lại không có người khác, cơ hội thưởng thức tốt như vậy sao có thể bỏ qua.

    Thân thể La Đông Nhi phi thường yểu điệu, bởi vì muốn lên núi, cho nên nàng mặc một bộ quần áo màu tím nhạt, áo khoác liền quần, trên thật mang theo một cái gùi sát mong, cũng là màu xanh nhạt.

    Nàng đi ở phía trước, cái eo thon nhỏ như liễu vặn vẹo cùng bàn chân bước đi, thật có ý vị.

    Lúc nàng cúi người hái rau, cái váy căng ra làm cái eo thon thả tinh thế cùng bộ mông mượt mà hoàn mỹ xít chặt lại, hình thành ra một đường cong, như cốc trong núi, như gò đất đẹp, thật sự là một bức tranh sơn thủy vui tươi thanh thản à.

    “Ở bên sườn phải núi kia kìa, bên trên sườn núi, có nhiều chân mèo nhất, từng bụi cây một cũng có rất nhiều chồi non, cũng đủ cho huynh hái đó, chẳng qua …

    Huynh lấy cái sọt rau dại lớn như vậy làm gì?

    Rau dại để không được, hái nhiều như vậy mang về lại ăn không hết, chỉ để một hai ngày là hỏng rồi, còn không bằng ăn lúc nào thì lên nói hái, cho nó tươi ngon.”

    La Đông Nhi chưa biết được ánh mắt gian tà của tiểu tử này đang nhìn trên ngắm dưới mình, đậu hũ của mình bị hắn ăn no rồi, còn thực tận tâm giới thiệu một chút địa giới nơi đây cho hắn thưởng thức.

    “Ác, nàng nói cũng đúng, chẳng qua không có việc gì, ăn không hết ta cho Tao Trư Nhi ăn, đám đồ này, trư không ăn được nhưng hắn lại có thể ăn được.”

    La Đông Nhi nghe xong cười “xuy” một tiếng, vội lấy cái mu bàn tay trắng noãn che miệng, quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn một cái.

    Nàng vừa quay lại, Đinh Hạo phản ứng không kịp, ánh mắt nhìn lên cái eo nhỏ nhắn trên ngươi nàng quyến luyến rút về.

    La Đông Nhi hình như có cảm giác, nhất thời hai gò má đỏ vựng, cười hồn nhiên xấu hổ, người này xấu hổ lại có thêm vài phần ý vị quyến rũ.

    Đinh Hạo có chút xấu hổ, vội cười ha ha một cái nói: “Nga, chúng ta lên sườn núi phía nam đi, nàng thường lên núi hái rau dại sao?”

    Nói xong nhảy một bước xa vượt lên phía trước nàng.

    La Đông Nhi nhìn lại bóng dáng phía sau hắn, nhíu nhíu cái mũi mới nói: “Hiện giờ không thường lên đây nữa, trước đây, phụ thân thường mang ta tới, mang ta lấy rau dại, ca hát, mệt mỏi thì an vị bên dòng suối dạy ta đọc chữ, đọc thơ…”

    La Đông Nhi nói xong, trên mặt dần dần lộ ra an tường ngọt ngào, dùng tiếng nói ôn nhu nói: “Cha ta là tiên sinh dạy học trong thôn, khi đó, nhà của ta còn nuôi dưỡng một con hoàng cẩu, mỗi khi quay về lên núi, nó luôn chạy phía sau của ta, ta vừa nói đi, nó liền phốc một cái nhảy lên phía trước ta…”

    “Ách…”

    Đinh Hạo đang lên sườn núi, mới vừa bước được mấy bước, nghe nói như thế không khỏi nên khóc hay nên cười nói: “Đổng tiểu nương tử, còn đại hoàng cẩu nhà nàng có cần phải đi phía sau như thế không?”

    La Đông Nhi ngẩn ngơ, lập tức phản ứng lại, không nhịn được cười “kê” một tiếng: “Người ta không phải nói huynh à, ai kêu huynh nghĩ lung tung.”

    “ôi!”

    Đinh Hạo vừa định nói chuyện, đột nhiên biến sắc trượt ngã từ trên xuống.

    Hắn đứng lên tảng đá vốn đã lung lay, lúc này quay đầu lại nói giỡn cùng La Đông Nhi có chút phâ tâm, hòn đá kia vừa trượt một cái, trọng tâm không vững, hắn làm sao mà đứng yên được.

    “Cẩn thẩn chút!”

    La Đông Nhi thấy vậy chạy nhanh lên rìu hắn, Đinh Hạo ngửa mặt ra sau, tay chân luống cuống, chỉ nghe “xuy lạp” một tiếng, ngã sấp xuống mặt đất.

    Hắn còn chưa có kêu la lên tiếng, La Đông Nhi đã kinh hô một tiếng, vội vàng chuyển thân chạy qua.

    Xiêm y của nàng vốn không có nút thắt, cũng không có khóa kéo, chỉ lấy một cái dây lưng buộc lại mà thôi.

    Đinh Hạo luống cuống tay chân ngửa mặt té ngã, đưa tay lung tung chộp đúng vào vạt áo của nàng mà xé toạc ra, một cái *** phấn nộn tuyết trắng, tựa như một con thỏ nhỏ bướng bỉnh chỉ thiếu chút nữa là nhảy từ trong ngực nhảy ra.

    Làm cho La Đông Nhi xấu hổ tới đỏ mặt tía tai, cơ hồ phải tìm một cái hố trên mặt đất mà nhảy xuống.

    Đinh Hạo khi đứng lên, La Đông Nhi che đậy quần áo lại rồi, quần áo của nàng bị rách một góc, dấu nhanh vạt áo vào cái đai lưng nhìn thế nào cũng không ra, nhưng là cô nàng này da mặt mỏng, tuy rằng đã sửa sang lại quần áo kỹ rồi, nhưng vẫn ngượng ngùng xoay đầu, lại còn gắt gao cúi đầu xuống, cứ như vậy mà cọ xát cọ xát không biết phải đối mặt với Đinh Hạo như thế nào.

    Đinh Hạo liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, ta không cẩn thận, thật sự vô lễ với tiểu nương tử…”

    La Đông Nhi lưng cong xuống, cằm cơ hồ thấp xuống ngực rồi, thấp giọng nói: “Người ta biết, Hạo ca nhi không cần phải nói nữa.”

    “Việc này…tiểu nương tử không giận ta?

    Ta cũng hiểu được, cái tảng đá này lung lay, cú ngã này đúng là ngoài ý muốn, chẳng qua nàng yên tâm, ta chưa thấy gì cả cũng chưa đụng vào gì cả.”

    Đinh Hạo càng chối tội, càng làm như giấu đầu hở đuôi.

    La Đông Nhi quẫn trí, oán giận dậm chân một cái, gắt giọng: “Được rồi, người ta nói không trách huynh, huynh không cần phải nhắc lại như thế có được không?”

    Nói xong cúi đầu bước nhanh tới phía trước.

    Đinh Hạo vội vàng ngậm miệng đi theo sau nàng, giương mắt ra ngắm tiểu nương tử nhà người ta không chớp mắt, căn bản không hướng tới nơi quan trọng của nàng mà nhìn nữa.

    Đinh Hạo âm thầm hít nhẹ, nhẹ nhàng nắn vuốt ngón tay phải.

    Ngón tay nàng chạm phải ngọc nhũ bồ câu dường như có cảm giác mềm mại ngọt lịm khác thường, dư hương vẫn còn, lúc này vê nhẹ, có một vệt ngấn trắng trẻo nhộn nhạo trong lòng, hóa thành một vòng gợn sóng kiều diễm phi thường….

    Đinh Hạo lúc trước ở trong trường đại học cũng đã có kinh nghiệm hoan ái nam nữ, cũng không phải lần đầu trải qua tình trường, với những gì hắn trải qua, vốn không phải chỉ là nhẹ nhàng huých vào thân thể người ta một cái, dường như ý nghĩ này thật kỳ quái.

    Chính là hiện giờ ở niên đại này, một tiểu phụ nhân thanh xuân băng thanh ngọc khiết mới chừng mười tám đôi mươi, có mấy nam nhân có phúc khí có thể mò được?

    Người khó được, cho nên rất trân quý, chất adrenalin(chất kích thích trong tuyến thượng thận) của hắn cùng với năm tuyến thần kinh dường như bị cọ cọ liền nhảy lên, thực rất ngạc nhiên.

    Nhân nột, đều là tiện bì.

    Chương 83:Chiếc thoa cài tóc.

    .

    Hai tia sáng bình minh rực rỡ chiếu lên trên mặt La Đông Nhi, mãi tới khi hai người hiện lên ở triền núi phía nam, hái được đầy một ọt rau dại, chuẩn bị đi xuống núi thì La Đông Nhi mới khôi phục được trầm tĩnh, trong đó tự nhiên có công lao cố ý bắt chuyện của Đinh Hạo.

    La Đông Nhi lưng đeo một cái gùi trúc, đi đi lại lại nhẹ nhàng phía trước, Đinh Hạo đeo một cái sọt lớn, trong sọt đầy tràn rau dại.

    Hắn hái rau dại đúng là hơi nhiều, nhưng cái sọt đầy rau xanh biếc hiếm lạ với mỹ danh tinh khiết này là kết quả của một cuộc du ngoạn.

    Cho nên mặc dù mang cái sọt đầy Đinh Hạo phải cố hết sức mình, nhưng cũng không đành lòng ném cái sọt với thành quả lao động của mình đi.

    Tới chân núi, nhìn thấy một dòng suối chảy reo vui, Đinh Hạo có chút mệt mỏi, liền dừng chân lại nói: “Đổng tiểu nương tử, đi nãy giờ thực là mệt mỏi, chúng ta nghỉ ngơi ở chỗ này một chút nhé?”

    “Ừ, cũng được.”

    La Đông Nhi lên tiếng, buông cái gùi trúc xuống đặt dựa vào một tảng đá, ra suối rửa sạch chất dính màu xanh của rau dại dính vào hai tay.

    Đinh Hạo ngồi dưới một tảng đá bên bờ sông, rửa sạch tay dưới nước suối, sau đó lấy một cái túi ở trong người ra.

    Bên ngoài có mấy tầng bao bọc, bên trong là mấy tầng giấy dầu, mở ra, hương vị của báng nướng áp chảo liền tỏa ra bốn phía.

    Bởi vì vẫn để trong ngực cho nên nó vẫn còn mềm mại và ấm áp.

    “Có chút đói bụng rồi, ta có mang theo vài cái bánh, nàng cùng ăn với ta nhé.”

    Đinh Hạo nói với La Đông Nhi.

    La Đông Nhi liếc trộm hắn một cái lắc đầu nói: “Ta không đói bụng.”

    “Đây là bánh bọc đường, lạc rất thơm, cho dù không đói bụng cũng thử nuốt trôi cái bánh này xem sao?”

    Nhìn cái miệng anh đào nho nhỏ của người ta, lại nhìn cái bánh bọc đường trong tay, Đinh Hạo đổi giọng cười nói: “Nếu không ăn một nửa đi, được rồi, ta cho nàng một nửa, ta một nửa.”

    Hắn bẻ đôi cái bánh bọc đường ra, đưa qua cười nói: “Nếu không phải nàng chỉ đường cho ta, ta cũng không thể thắng lợi trở về, cái này là… bánh ít đi, bánh quy lại thôi.”

    La Đông Nhi hiển nhiên là cô gái không thể cự tuyệt được hảo ý của người khác, bánh được đưa tới trước mặt, nàng ngượng ngùng trở lại, đành phải thẹn thùng tiếp nhận nửa cái bánh kia.

    Nhìn thấy nước đường sắp chảy xuống dưới, nàng vội vàng dùng đầu lưỡi liếm một chút.

    Đinh Hạo cười rộ lên: “Đây là tay nghề của Lưu đại quản sự trong phòng bếp của Đinh gia, thế nào, ăn có ngon không?”

    La Đông Nhi cắn một miếng nho nhỏ, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, Đinh Hạo cầm lấy cái bánh hung hăng cắn mạnh một miếng lớn, cười hàm hồ nói: “Ăn ngon thì ăn nhiều một chút, chúng ta phân cam đồng vị.”

    Lời này có hàm xúc một chút ý tứ trêu đùa, chẳng qua cố tình nói mịt mờ, cho người khác muốn nổi giận mà không thể.

    La Đông Nhi đã đọc qua sách tự nhiên có thể hiểu được, nhưng loại trêu chọc như có như không này lại không thể để hắn tiếp tục, khuôn mặt lại đỏ lên, làm như không nghe thấy gì…

    Đinh Hạo lại hỏi: “Nương của ta tính khí gần đây không được tốt, có thể ăn những thứ loãng một chút cho dễ tiêu, Đổng tiểu nương tử nói đồ ăn trên núi này rất nhiều, ta cứ hai ngày lên núi hái rau dại một lần, không biết nàng thì sao, nếu cũng lên, chúng ta làm bạn đồng hành cũng tốt.”

    La Đông Nhi trên mặt có chút nóng, chần chừ một chút mới nói: “Chỉ sợ…có chút khó xử, hôm nay ta lên núi lấy chút thức ăn ở đây, vẫn là bởi vì cháu dâu của nhị gia gia ở trong thành có bầu, muốn ăn nhẹ một chút, đưa thư sang bảo, bà bà (mẹ chồng) ta mới cho ta lên núi, bằng không, còn không thể đi ra khỏi nhà đâu…”

    “À…”

    Đinh Hạo lên tiếng, trong lòng có chút thất vọng.

    La Đông Nhi thấy hắn cúi đầu không nói lời nào, liền cũng cúi đầu không nói câu nào, nhưng là mở cái miệng nhỏ nhắn của mình, cắn một miếng bánh lớn, đôi mắt to dường như vụt sáng như quả nho đen, thật vô tội mà liếc mắt nhìn hắn một cái, lại liếc mắt nhìn hắn một cái.

    Đinh Hạo chính là không có ngẩng đầu, cái miệng nhỏ nhắn của La Đông Nhi có chút ủy khuất liền vẩu lên một chút…

    Đinh Hạo đặt miếng bánh bọc đường còn lại vào trong bao, cất vào trong lòng, bị cái gì đâm vào ngực một chút, vừa lấy ra nhìn, thì ra đó là cái trâm cái tóc đầu phượng mà hắn mua ở trong thành Phách Châu.

    Đặt cái trâm cài tóc ở trong tay, dưới anh mặt trời, hai bảo thạch nho nhỏ đính làm hai mắt của đầu phượng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phi thường xinh đẹp.

    “Hạo ca nhi, chúng ta đi thôi.”

    La Đông Nhi đặt gùi trúc lên lưng, đưa tay che nhìn sắc trời nói.

    Đinh Hạo liếc mắt nhìn La Đông Nhi một cái, trong lòng vừa động, nhân tiện nói: “Ta có chiếc thoa cài tóc ở đây, là do hôm qua vào trong thành mua được, lão nương không chịu dùng, lưu lại trong tay cũng không tác dụng gì, tặng lại cho nàng nè?”

    La Đông Nhi nghe xong vội vàng xua tay: “Không được, vô duyên vô cớ, ta sao lại nhận đồ của huynh được.”

    “Không đáng giá bao nhiêu tiền cả.”

    Đinh Hạo vội hỏi: “Cái món đồ này thực chất là mạ bạc, hai con mắt trên đầu phượng chính là nhựa cây tùng, nếu không có thủ công chế tác không tồi, thì ngay cả ba văn tiền cũng không tới, mới vừa rồi ta ngã ở trên sườn núi, vô ý là rách quần áo của tiểu nương tử, thứ này coi như ta đền bù đi.”

    La Đông Nhi vẫn còn cự tuyệt, Đinh Hạo đặt ngân thoa vào trong tay nàng nói: “Hôm nay gặp lại, là cơ duyên khó có được.

    Về sau….muốn cùng tiểu nương tử dạo chơi trên núi chỉ sợ cũng không còn cơ hội.

    Cái lễ vật nhỏ này, nàng không thể cự tuyệt, được không?”

    La Đông Nhi không dám nhìn ánh mắt của hắn, chỉ là khép thùy mí mắt, ha ha nói: “Ta ….ta mang theo không tiện…”

    Đinh Hạo thấy nàng thu lại, được một tấc lại muốn tiến thêm một thước nói: “Trước khi nàng không thể mang theo, vậy ở đây cho ta giúp nàng cài vào để nhìn một chút được không?”

    Không biết nói sao, La Đông Nhi nghe xong lời của hắn nói khuôn mặt lại có chút ửng đỏ lên, nàng ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái thật nhanh, thấy thần thái hắn thản nhiên, lại vội vã cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mũi chân của mình quẫn bách lắc đầu: “Không được….thật sự…mang theo không tiện mà…”

    Đinh Hạo biết cô nàng này tâm địa mềm, liền giận dữ nói: “Mang một chút cũng không được? sắp ra khỏi núi rồi, ta muốn xem một chút chắc cũng không có cơ hôi.”

    La Đông Nhi vẻ mặt trở lên yếu đuối, nhưng là nàng do dự một chút, gắt gao cắn chặt môi, vẫn nhẹ nhàng lắc đầu: “Không được, huynh không nên ép ta, người ta, người ta thực sự không thể mang…”

    Đinh Hạo âm thầm thở dài: “Nữ nhân cổ đại này, chịu thật nhiều câu thúc, một chút việc nhỏ nhặt cũng không dám.”

    Vẻ tươi cười trên mặt hắn liền có chút tiêu điều nói: Không mang thì không mang, coi như vật kỷ niệm cũng tốt!”

    Trở lại trong thôn, hai người không hề nói chuyện với nhau, cũng cố ý cách xa ra, tới lối rẽ, hai người từ xa xa liếc mắt nhìn nhau một cái, mỗi người tự đi về nhà của mình.

    Đinh Hạo trở về Đinh phủ, về tới phòng của mình, chỉ thấy Lý đại nương đang tiếp chuyện mẫu thân mình ở trên giường gần lò sưởi nói chuyện phiếm.

    Lý đại nương thấy hắn trở về, vui vẻ nói: “Hạo nhi đã về rồi, ta đang nói chuyện với nương của ngươi đó, ngày hôm qua sau khi ngươi trở về rồi, Lưu gia hỏi tứ cô nương nhà mình, Tứ cô nương nhà người ta quả thật có chút tình ý với ngươi.

    Nhà lão Lưu thương khuê nữ, cho nên đại nương được người ủy thác, bôn ba chạy tới đây, cô nương nhà người ta đã có ý gật đầu, chỉ cần ngươi đồng ý, việc hôn nhân này chắc chắn sẽ thành.

    Đứa nhỏ ngươi có chủ ý thế nào?”

    Đinh Hạo cười khổ nói: “Đại nương, người sao vẫn còn đề cập tới chuyện này vậy, không phải ta đã nói rồi sao, ta thật sự không muốn kết thân với nhà Lưu gia, đại gia đình nhà nàng nhìn ta mà ta thấy sợ hãi à, hay là thôi đi.”

    Dương thị thở dài nói: “Đại nương, ta đã nói rồi, Con lớn không nghe mẹ, Hạo nhi hiện giờ có chủ ý của mình rồi, người làm mẹ như ta cũng không có cách nào cả.

    Thật sự làm khó tỷ rồi, chạy tới chạy lui thu xếp vì đứa nhỏ như vậy, ta chuẩn bị hai tấm vải lụa màu, làm phiền tỷ mang cho Lưu gia bảo họ quên đi.”

    Lý đại nương nói: “Việc đó cũng không cần, gia đình nông dân chúng ta không có quy củ như vậy, lấy hai cuộn vải bố thay thế là được rồi.”

    Đinh Hạo nghe vậy buồn bực vội hỏi: “Nương, Lý đại nương, ta không phải nói không muốn cùng Lưu gia kết thân mà thôi, làm sao phải trả lại cho nhà người ta vài vóc màu sắc cái gì?”

    Lý đại nương hừ nói: “Còn không phải bởi vì tiểu tử ngươi không đáp ứng sao?

    Đây là quy củ thân thiết, đã qua xem mặt cô nương nhà người ta, nếu ngươi đồng ý, sẽ đưa thoa cài đầu qua, nếu cô nương nhà người ta lấy cái thoa cài đầu của ngươi cài ở trên đầu, thì kêu là “Cài thoa” tỏ vẻ nguyện hứa hẹn chuyện chung thân.

    Nếu ngươi không đồng ý cô nương đó, vậy đưa cho gia đình người ta hai tấm vải gấm, đoạn, chính là đoạn, đồng thời cũng là ‘an ủi’ cô nương nhà người ta.”

    Dương thị nói: “Đại tỷ, việc này đã làm khó tỷ rồi, cho dù thế nào đ nữa đưa vải vóc sẽ bị người ta xem thường, vẫn nên đưa vải gấm đi.

    Hiện giờ Hạo nhi làm quản sự, nghênh đón hoặc đưa tiễn cũng nên tốt hơn người khác một chút, nơi này có mấy tấm vải gấm, lấy hai tấm mang qua nhà Lão Lưu đi.”

    Đinh Hạo nghe xong lời này, bỗng nhiên nghĩ tới La Đông Nhi, cài thoa, cài thoa?

    Thì ra khi nam nhân làm trò đưa thoa cài đầu, chính là có ý tứ hứa hẹn chuyện chung thân.

    Một cái thoa cài đầu nho nhỏ như vậy, lại có quy củ như thế.

    Khó trách nàng…khó trách nàng không chịu cài…

    .....Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ

    Lam Điền nhật noãn ngọc sinh yên.

    Thử tình khả đãi thành truy ức

    Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên.

    (1)

    Đinh Hạo si ngốc thầm nghĩ, trong lòng không khỏi dâng lên phiền muộn vô cùng.

    Từ khi tới thời đại này, hắn tổng cộng có hai nữ nhân tri kỉ, một là Chiết cô nương bất ngờ gặp gỡ ở Quảng Nguyên, một là cô nương La Đông Nhi này.

    Chiết cô nương không cần thiết nói ra, tuy nàng ở trong tộc thân phận không cao, nhưng dù sao người ta cũng là cô nương của Chiết gia thế trấn Tây Bắc, lại ở nơi xa xôi như vậy, kiếp này không biết còn có cơ hội gặp nhau hay không nữa, chính vì vậy lý trí hắn không có ý nghĩ xằng bậy nào, miễn hại cả đời cô nương nhà người ta.

    Nhưng một người này… vì cái gì cứ phải nhìn trước ngó sau, từng bước cẩn thận, nghĩ tới khó khăn một chút liền thối lui trở lại?

    Quả phụ không phải quả phụ, kỳ thật hắn không cần một đời anh hùng như Tào Phi, Lưu Bị, Tôn Quyền, còn không bằng lấy quả phụ làm vợ mà vui thú cả đời?

    Đông Tấn hoàng đế, còn có hoàng đế đại Tống sau này, cũng từng lập quả phụ thành vợ, hắn không có nhiều quan niệm móc meo như vậy, chỉ cần nữ nhân này có tâm ý với hắn, hắn sao phải so đo nhiều.

    Hiện giờ nghe Lý đại nương thuyết minh lý do cài thoa, nhớ tới thần thái của La Đông Nhi lúc đó.

    Lòng Đinh Hạo đột nhiên cháy bừng lên, lần này, nếu ta không lùi bước, đổng tiểu nương tử, cầm lấy thòa cài đầu, cuối cùng ta phải làm cho nàng cam tâm tình nguyện mà cho ta cài thoa lên đầu mới được.

    =====

    Chú thích:

    (1): Bài Cầm Sắt của Lý Thương Ẩn.

    Cả bài:

    Cầm sắt vô đoan ngũ thập huyền

    Nhất huyền nhất trụ tư hoa niên

    Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp

    Vọng đế xuân tâm thác đỗ quyên

    Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ

    Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên

    Thử tình khả đãi thành truy ức

    Chỉ thị đương thời dĩ uổng nhiên

    Năm chục dây đàn, tiếng diệu huyền

    Mỗi dây một trục nhớ hoa niên

    Trang Sinh nằm mộng thành bướm trắng

    Thục Đế qua đời hoá Đỗ Quyên

    Dâu Bễ trăng soi, dòng lệ nhỏ

    Lam Điền trời ấm, khói sương lên

    Cuộc tình khơi dậy trong tiềm thức

    Khuấy động tâm tư nỗi muộn phiền

    Theo truyền thuyết cây đàn đầu tiên 50 dây do thần linh chế tác, giao cho nữ thần Tố Nữ giữ và dạy người biết đàn.

    Từ đó sinh ra thể tài “tranh tố nữ” vẽ các nữ diễn viên, nhạc công .

    Thành ngữ nói “duyên cầm sắt”.

    Ý nói mối duyên đẹp, lãng mạn như cây đàn cầm sắt .

    Trang sinh: Trang Chu nhà triêt học cổ đại với “ giấc mơ hoá bướm” .

    Vọng đế: vua nước Thục thời cổ đại, theo truyền thuyết nhường ngôi cho viên tướng Miết Linh sau mất luôn cả vợ, khi chết hoá thành con chim (đỗ quyên, đỗ vũ, tử qui, chim cuốc) kêu “ quốc quốc “ tiếc rẻ ngai vàng .

    Lam Điền: một vùng núi ở tỉnh Thiểm Tây nơi có nhiều ngọc quí .

    Chương 84:Bí mật.

    .

    Vài ngày sau, Đinh Hạo ngoại trừ mỗi ngày vào thành lấy dược liệu một lần cho Đinh Thừa Tông ra, phần lớn thời gian đều đi dạo trong thôn, hy vọng sẽ có cơ hội phát sinh ngẫu ngộ vài lần với Đổng tiểu nương tử.

    Nhưng là lúc này đã là ngày mùa, nông dân vội vàng cày ruộng, bừa đất, reo trồng, bón phân.

    Đổng gia thuê mười hai mẫu đất, tự nhiên bận rộn.

    Các anh em nhà Đổng thị thì đông, từng người thành gia thật lập nghiệp, con cháu sum xuê, lao động tráng niên rất nhiều, hai thôn cách nhau lại không xa, cho nên thường xuyên lại đây hỗ trợ.

    Nhưng người ta dù sao cũng là tới hỗ trợ, La Đông Nhi tuy là nữ nhân yếu đuối, cũng không thể ngồi mát ăn bát vàng, mỗi ngày phải đi theo bọn họ gieo, bón phân, bận rộn không ngớt.

    Đinh Hạo ngay cả muốn gặp nàng, cũng chỉ có thể đứng ở trên bờ ruộng nhìn thân ảnh yểu điệu xa xa của nàng mà thôi, ngay cả cơ hội tới gần cũng không có.

    Cả ngày lượn lờ trên bờ ruộng thẳng tắp, Đinh Hạo thật ra có nghe được một ít tin tức có liên quan tới hắn từ những thôn dân.

    Nghe nói Lưu gia tứ cô nương sau khi biết hắn cự hôn, vừa thẹn vừa nhục bổ nhào vào trên kháng (giường thời Tống) khóc lớn một hồi trước mặt Lý đại nương.

    Hắn còn nghe nói, tứ cô nương nàng chộp lấy đoạn vải gấm màu trên tay Lý đại nương ném xuống mặt đất, còn lấy đôi giày vải của nàng hung hăng giẫm lên tấm vải gấm, còn dọa nói Lưu gia nàng không thèm cái “lễ an ủi” của Đinh gia, làm cho Lý đại nương rất mất mặt.

    Đinh Hạo rất là áy náy, bớt chút thời giờ tặng Lý đại nương miếng vải gấm sắc coi như lễ tạ ơn vậy.

    Đinh Hạo cõi lòng tràn đầy áy náy, những vẫn cố gắng thực hiện kế sinh nhai của mình: tận lực lợi dụng khoảng thời gian này tích lũy thật nhiều nhân sinh; lực điều trị thân thể mẫu thân; sau khi rời khỏi Đinh gia, thừa dịp tuổi trẻ mà tận sức một phen, tránh một phần sự nghiệp cả đời mình, chỉ là cuộc sống tiêu diêu tự tại cả đời.

    Đương nhiên, kết quả đẹp hơn, chính là mang được cô gái nhỏ vừa đáng yêu lại đáng thương La Đông Nhi kia cùng nhau rời đi, nhưng là thời đại này, cho dù là khuê nữ chưa gả, muốn tiếp xúc cũng còn khó như lên trời, huống chi nàng là người ở góa.

    Nếu liên tiếp ngay cả cơ hội tiếp xúc cũng không có, làm sao bắt được phương tâm của nàng đây?

    Trong khoảng thời gian này, ở phía La Đông Nhi không hề thu hoạch được gì, nhưng ở Đinh gia hắn thật ra lại có đoạt được cái khác, coi như là được mất bù trừ đi.

    Mỗi lần hắn lấy thuốc từ trong thành trở về, đều đích thân mang tới cho Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông đối với hắn rất nhiệt tình, thường xuyên yêu cầu hắn bồi tiếp nói chuyện phiếm, cùng uống trà thưởng rượu, tình hình là dáng vẻ không giống như đối đãi với quản sự nhà mình, thật sự như một bạn tốt tri giao bình thường vậy.

    Lục thiếu phu nhân thường xuyên hầu hạ bên người trượng phu, đàm tiếu giải ngữ, đối với Đinh Hạo cũng rất lễ ngộ. (đối đãi long trọng.)

    Đinh Hạo thấy đại thiếu gia mười phần nhiệt tình với hắn, chỉ là Đinh đại thiếu gia hiện giờ bởi vì hành động bất tiện, muốn tìm người nói chuyện phiếm giải buồn, vừa lúc hắn lại nhàn cư vô sự.

    La Đông Nhi lại không có cơ hội tiếp cận, vì thế một ngày có hơn phân nửa thời gian ở cùng Đinh đại thiếu nói chuyện trời ơi đất hỡi.

    Người trong thôn đều tin truyền thuyết hắn được hồ tiên làm phép, đây là một tầng màu sắc tự vệ tốt nhất của hắn, mỗi khi nói ra có khi ngẫu nhiên, có khi lại kinh thế hãi tục, cũng không làm cho người ta nghi ngờ.

    Dù sao việc hắn nổi bật cũng đã lộ ra không ít, lại không cần giấu dốt, cho nên lui tới cùng Đinh Thừa Tông, Đinh Hạo nói thoải mái, thường có những từ ngữ rất mới, làm cho Đinh Thừa Tông chậc chậc tán thưởng.

    Mà Đinh Thừa Tông này vài năm nay thay phụ thân để ý gia nghiệp, kinh nghiệm cùng lịch duyệt buôn bán được tích lũy khá lớn.

    Đinh Hạo mặc dù so với hắn là hơn một ngàn năm kiến thức, lại chỉ có thể nói sơ lược nhận thức tầm vĩ mô mà thôi, nói tới đủ loại cẩn thận tỉ mỉ trong hoạt động buôn bán của thời đại này, trong giới hạn của niên đại này điều kiện kinh doanh như thế nào, phải phát triển như thế nào, hắn lại hoàn toàn là thường dân ~~~~ Đinh Thừa Tông đối với Đinh Hạo không che dấu gì, Đinh Hạo hỏi câu nào hắn đều giảng giải cẩn thận, những gì tâm đắc của mình cũng không hề giữ lại mà nói hết cho Đinh Hạo, cùng hắn kết giao, Đinh Hạo nhận được rất nhiều kinh nghiệm buôn bán quý giá mà có lẽ vốn phải chịu nhiều đau khổ mới có thể nhận được.

    Hai người gặp gỡ thường xuyên, Đinh Đình Huấn liền cảm thấy sầu lo, nhưng là Đinh Thừa Tông vốn vẫn có chút uể oải không phấn chấn, hiện giờ cùng Đinh Hạo nói chuyện với nhau thật vui, dường như vừa khôi phục lại chút tinh thần, hắn có thể nào nhẫn tâm làm ra chuyện gì khiến con mình không được vui chứ, chỉ mong đợi vào Đinh Thừa Nghiệp, hy vọng hắn có thể có tiền đồ giống như Đinh Thừa Tông, mới có thể yên tâm giao gia nghiệp cho hắn quản lý.

    Đinh Thừa Nghiệp kỳ thật cũng không phải không nghĩ muốn biểu hiện gì đó trước mặt phụ thân, nhưng là hắn làm chuyện gì cũng không có tính kiên nhẫn, làm không được bao lâu, liền ném hết mọi chuyện lên người Nhạn Cửu, tự đi ăn chơi đàng điếm, tiêu dao khoái hoạt.

    Mỗi người đều có mục tiêu sinh mệnh của mình, một tên quần là áo lụa mục tiêu cuộc sống chỉ là như vậy, người có thể trông cậy vào nó được bao nhiêu?

    Đinh Hạo cùng Đinh Thừa Tông liên hệ chặt chẽ, Đinh Thừa Nghiệp cũng không phải là không biết, nhưng hắn không thèm quan tâm, ở hắn xem ra, đại ca đã là một phế nhân rồi, cho dù có bổn sự lớn thế nào, cũng không thể tranh chấp cùng hắn.

    Hiện giờ chuyện nóng bỏng nhất của hắn chính là làm cho La Đông Nhi mớ rau xanh trong veo như nước kia rơi vào tay mình, thỏa tâm nguyện đã thèm nhỏ dãi bấy lâu.

    Mấy ngày nay hắn thúc giục Liễu Thập Nhân làm nhanh, Liễu Thập Nhất tự nhiên nịnh bợ kiệt lực, vì thế có một ít tin đồn La Đông Nhi với Đinh Hạo nhanh chóng truyền ra khắp Đinh gia trang.

    Nhưng là đương sự Đinh Hạo lúc này còn chưa biết gì.

    Mấy ngày nay, hắn cùng Đinh Thừa Tông uống trà chơi cờ, nói chuyện trên trời dưới đất, hắn còn tưởng kiếp sống quản sự của mình có thể trong nhàn hạ như vậy hết hạn kỳ nửa năm.

    Không ngờ mới được than thản vài ngày, Đinh Đình Huấn lại phái hắn đi làm một việc cho lão.

    Thì ra, phủ Phách Châu khởi công xây dựng công trình thủy lợi, phải khai thông một con sông, con sông này chảy qua phụ cân Đinh gia trang.

    Lấy cớ lương thực cung cấp cho Châu phủ, châu phủ cưỡng bức lao động chia đều cho các thôn trấn thuộc lưu vực con sông.

    Người phụ trách phái nhân công này là các Bảo Chính thôn trấn.

    Bởi vì thôn dân Đinh gia trang mười phần đều có tá điền Đinh gia, cho nên Chân Dương Bảo Chính của thôn trang không có thế lực ảnh hưởng như gia chủ Đinh Đình Huấn của Đinh gia.

    Hắn muốn làm việc gì đều phải có cái gật đầu của Đinh Đình Huấn mới được.

    Hiện giờ là ngày mùa, sai lao dịch như thế nào, tuyệt đối không thể xa rời việc trợ giúp cùng duy trì của Đinh gia, cho nên Chân Bảo Chính mới tìm tới tận cửa.

    Đinh Đình Huấn đang lo đứa con có quan hệ chặt chẽ với Đinh Hạo nhưng lại không tìm được lý do ngăn cản.

    Vừa nghe thấy Chân Bảo Chính thuyết minh ý đồ tới đây, lập tức biết thời biết thế, phái việc này cho Đinh Hạo làm, lấy cớ tu bổ sông ngòi mà phái hắn đi.

    Chẳng qua Đinh gia dựa vào đất vườn mà kiếm cơm, dòng sông này chảy qua phụ cận của Đinh gia, việc này đối với Đinh gia cũng rất là có lợi.

    Đinh Đình Huấn đối với việc này cũng không dám qua loa, liền phái Liễu Thập Nhất theo sau phối hợp với Đinh Hạo.

    Liễu Thập Nhất là quản sự ngoại viện của Đinh gia, trước khi hắn từng phụ trách việc như thế này rồi, đồng thời hắn đối với gia đình các hộ đều nắm rõ như lòng bàn tay, nam đinh nhà ai, mấy người, có bao nhiêu mẫu ruộng đất,… hắn đều nhất thanh nhị sở (nắm rõ như lòng bàn tay), nên điều nhân công lao động nhà ai, trong lòng cũng có tính toán rồi.

    Đinh Hạo tự nhiên biết luận kiến thức về phương diện này, hắn còn xa mới theo kịp Liễu Thập Nhất, liền cũng không một chút khoe khoang, khiêm tốn nghe theo ý kiến của Liễu Thập Nhất, đợi Liễu Thập Nhất giúp hắn đưa ra danh sách những lao động cưỡng bức, cùng Chân Bảo Chính đi thông báo tới từng nhà, bắt bọn họ sáng mai tập hợp ở đầu thôn, bắt đầu làm việc đào mương.

    Một ngày làm việc qua đi, chân đều tê dại, Đinh Hạo cùng Chân Bảo Chính vốn hai đường khác nhau, đang muốn quay về nghỉ ngơi, vừa mới đi được không xa, Chân Bảo Chính đã đuổi theo, thở hồng hộc hô: “Đinh quản sự, xin dừng bước.”

    Đinh Hạo kinh ngạc nói: “Chân Bảo Chính còn có chuyện gì vậy?”

    Chân Bảo Chính nói: “Ngày mai sẽ bắt đầu làm việc, nhưng còn việc ăn uống của một trăm người trên sông này thế nào?

    Ai phụ trách nấu cơm đây?

    Còn phải tìm vài đầu bếp nữ nữa mới được à.”

    “Ôi!”

    Đinh Hạo vỗ ót nói: “Ta cơ hồ quên mất việc này, Chân Bảo Chính đừng vội, quay đầu lại cùng ta với Liễu quản sự thương lượng một chút, có thể an bài thỏa đáng, cố gắng ngày mai làm việc ổn thỏa à.”

    “Trên công trường còn thiếu vài đầu bếp nữ?”

    Đinh Hạo vừa đi trở lại, đột nhiên nghĩ tới La Đông Nhi: “Đó là một cơ hội tốt nha, có thể mang nàng tới đây được không?

    Nhưng là…chỉ sợ ta lộ diện, Đổng lý thị kia liền không hòa nhã với ta, làm sao đáp ứng lời mời của ta đây, không bằng để cho Liễu Thập Nhất ra mặt thì tốt hơn.”

    Đinh Hạo trong lòng tính toán, trở lại Đinh phủ tìm Liễu Thập Nhất.

    Nhưng hắn chạy một vài vòng cũng không thấy Liễu Thập Nhất đâu cả, mắt thấy đã tới trước nhà bếp, liền thuận thế đi vào.

    Tiến vào trong bếp, đẩy cửa chính ra, Đinh Hạo rầm rầm bước vào, miệng hướng vào bên trong hô to: “Lưu quản sự, Liễu quản sự, các người có ở trong này không?”

    Lưu Minh từ trong buồng chạy ra, quần áo dính dầu mỡ cùng với một cái tạp dề rách bươm, một mặt tươi cười nói: “Thì ra là Đinh quản sự à, Liễu quản sự không ở đây, sao hôm nay ngươi lại rảnh tới đây thế?

    Vào phòng ta ngồi chơi một chút đi, ta gọi ngươi mang vài cái bánh ăn sáng tới, thêm một bầu rượu nữa, chúng ta hai người uống với nhau mấy chung.”

    Đinh Hạo người đầy nước, thắt lưng thấp đẫm mồ hôi mặt cùng cổ, cười nói: “ Không cần, ta còn có việc.

    Đi rửa mặt trước cái đã, ngươi bận việc gì thế mà người cũng thấm đẫm mồ hôi.”

    Lưu Minh nói: “Vừa mới dẫn người tới phía sau viện bê mấy bao gạo trở về, còn thuận đường xem một tràng náo nhiệt.”

    Đinh Hạo vừa rửa mặt vừa hỏi: “Phía sau trang viện có tràng náo nhiệt gì?”

    Lưu Minh ánh mắt hơi nhíu lại, cười nói: “Đổng gia náo nhiệt chứ đâu, lão bà bà(mẹ chồng) điêu ngoa Đổng gia kia không biết nghe được tin đồn *** ở đâu ra, về nhà giận dữ, hung hăng sửa trị tức phụ kia một phen, hiện giờ đang phạt nàng quỳ ở giữa viện đó.

    Đinh Hạo nghe xong ngẩn người, thâm âm cứng lại: “Đổng gia bà nương, vì sao?”

    Lưu Minh cười hì hì nói tiếp: “Lại nói tiếp, việc này có liên quan tới ngươi đó, hiện giờ toàn bộ Đinh gia trang đều truyền miệng nhau, đều nói Đổng gia nương tử đang thân mật với ngươi, Lý đại nương đi Đổng gia cầu hôn cho ngươi, chính là bởi vì hai người các ngươi sớm có tư tình, đã muốn luyến … cái tình nhiệt gì gì đó …

    ài, dù sao nghe không rõ, ta cũng không tin à, không biết tên vương bát đản nào dám nói huyên thuyên loạn ngữ như thế.”

    Đinh Hạo vừa nghe tới đây lửa giận bốc lên, hắn “ba” một cái quay đầu trở lại, xoay người đi ra ngoài.

    Sự tình nếu đã xả tới trên đầu hắn, vô luận thế nào cũng phải xuất đầu, làm cho một người nữ nhân nhỏ bé như nàng chịu tội vì hắn, hắn còn là nam nhân sao?

    Lưu Minh kéo lấy hắn vội la lên: “Ta nói cho huynh đệ nghe, ngươi định làm gì thế?”

    Đinh Hạo hai mắt phun hỏa tức giận nói: “Ta đi tới Đổng gia xem sao!”

    Lưu Minh ánh mắt khó hiểu lúng ta lúng túng nói: “Đây là ý gì, hay là…hay là huynh đệ cùng với Đổng gia tiểu nương tử kia thực sự có….”

    “Ân?”

    Đinh Hạo trừng mắt, Lưu Minh vội vàng cười trừ: “Đừng đừng đừng, ngươi đừng có nóng giận nha, là ta chưa nói, chưa nói.

    Chẳng qua…huynh đệ này, ngươi đi như vậy, vốn tin đồn sẽ hóa thành chuyện thật, những lời lan truyền ra cũng không dễ nghe.

    Lại nói, Đổng tiểu nương tử dù sao cũng là vợ của Đổng gia, người này thư từ hôn còn chưa viết.

    Một khi thư từ hôn còn chưa viết, Đổng tiểu nương tử vẫn là người Đổng gia, bà bà kia giáo huấn tiểu tức phụ là chuyện thiên kinh địa nghĩa (chuyện tất nhiên), người ngoài sao có thể quản vào đây?

    Nghe ca ca khuyên đi, ngươi tốt nhất vẫn là đừng đi.”

    Đinh Hạo ** nói: “Ca ca yên tâm, ta tự có chừng mực, nếu không cũng sẽ không nói gì tới đạo lý mà chạy tới nhà người ta cãi nhau ầm ĩ.

    Nhưng là sự tình kia có người dựng lên người ta, ta há có thể làm rùa đen rụt đầu?”

    “Ngươi….nhưng ngươi đi tới cũng làm được gì?

    “Hành sự tùy theo hoàn cảnh thôi.”

    “Như vậy làm sao mà thành được?”

    Lưu Minh nói: “Ai bảo ta coi ngươi là huynh đệ của mình chứ không thể mắt thấy ngươi gặp chuyện khó xử được.

    Ta có chuyện này nói cho ngươi nghe, nói không chừng có thể có trợ giúp được một chút với ngươi.

    Nhưng là huynh đệ ngươi ngàn vạn lần đừng nói là ta nói, ta không thể trêu vào hắn được.”

    Đinh Hạo ngạc nhiên nói: “Chuyện gì, Lưu quản sự cứ nói, huynh đệ này cực kỳ kín miệng, những gì không nên nói, tuyệt đối sẽ không lộ ra nửa phần.”

    Lưu Minh nhìn ngó chung quanh, kéo lấy Đinh Hạo, kéo hắn tới chân tường, nhỏ giọng thầm nói: “Ta nói với ngươi, ngươi đừng xem Đồng gia bà tử ồn ào này lợi hại, dường như giống như liệt phụ trinh tiết vậy, phụ nữ có chồng này mới là biểu diễn đó, bà ta nha, sớm đã cùng Liễu quản sự của chúng ta thông đồng rồi, nhiều năm như vậy, chẳng qua gia đình người phụ nữ có chồng này ở ngay s hậu viện Đinh gia chúng ta, hai người lại không thường xuyên lui tới nên mọi người không chú ý.

    Nếu không phải Liễu Thập Nhất thường xuyên tới phòng bếp của ta lấy một chút thịt mang đi tặng cho người phụ nữ có chồng kia, ta cũng không phát hiện ra ẩn tình của bọn họ.”

    “Nga?”

    Đinh Hạo thầm nghĩ: “Nếu Lưu Minh nói là sự thật, bà nương này quả thật là vừa ăn cướp vừa la làng, nếu bà ta quả thật có nhược điểm như vậy thì có thể gậy ông đập lưng ông, chẳng qua việc này trong lúc nhất thời không có chứng cứ, dứt khoát mà nói như vậy, chỉ sợ là vô bổ, hơn nữa còn đắc tội với tên tiểu nhân Liễu Thập Nhất kia….”

    Đinh Hạo đang nghĩ ngợi, Lưu Minh nhìn trái phải, lại kiễng mũi chân nói sát vào lỗ tai hắn, thần thần bí bí nói: “Ta nói với ngươi, hôm nay Liễu quản sự đi qua nhà Đổng quả phụ, có thể…

    đối gian phu dâm phụ kia lại…

    Liễu quản sự buổi tối không thể không trở về nhà, cho nên vụng trộm tìm hoan lạc yêu đương với Đổng thị kia, đều là thời gian canh nhàn cuối chiều mà thôi.

    Đổng tiểu nương tử hôm nay tới quý phủ của ta nhận chức phường tống tú phẩm, Lý đại nương không ở đây, trở về sớm, hắc hắc, ngươi nói nàng sớm không phạt quỳ, muộn không phạt quỳ, Đổng tiểu nương tử nàng vừa mới về liền phát tác, không phải sợ … phát hiện ra Liễu quản sự ở trong phòng chứ?

    Ha ha, ta chỉ phỏng đoán thôi… hắc hắc…đoán là như vậy….”

    Đinh Hạo cười “hắc” một tiếng, vỗ vỗ bả vài đầy thịt của hắn nói: “Ân, đa tạ Lưu đại ca, lòng ta đã nhớ, nhân tình này, ta sẽ nhớ kỹ!”

    Chương 85:Chánh chủ nhi lại lạp.

    .

    Đinh Hạo nói xong nhấc chân bước đi, hắn vừa mới nhấc chân bước ra khỏi cửa, sau rèm cửa lão bà của Lưu Minh Tuấn Ny liền xuất hiện, cái bụng này bây giờ đang phình lên, hiện giờ nàng đang có bầu, việc ở trên phái xuống cũng không nhiều lắm, không có việc gì thì nằm ở trong nhà nghỉ ngơi.

    Vẻ mặt hèn mọn của Lưu Minh vừa nhìn thấy bóng dáng Đinh Hạo biến mất lộ ra nụ cười đắc ý, Tuấn Ny liền nhéo cái lỗ tay hắn quở trách nói: “Ngươi hôm nay thật là ngu ngốc mà, nói linh tinh đầu lưỡi cái gì thế, đắc tội với Liễu quản sự, đối với ngươi có chỗ tốt gì…”

    “Nói bậy bạ gì đó!”

    Lưu Minh che mồm vợ mình lại, nhìn chung quanh, nhỏ giọng nói: “Nữ nhân trong nhà thì biết cái gì, không đắc tội với Liễu Thập Nhất ta đổi lại được cái gì tốt?

    Mọi đồ vật sổ sách hắn làm ngoại viện cũng độc chiếm con mẹ nó rồi, thứ tốt hắn chiếm hết, không lưu lại cho ta nửa điểm ưu đãi gì, nàng cam tâm?

    Hắn không đi, nam nhân của nàng vĩnh viễn cũng không có ngày ngóc đầu lên được.”

    Tuấn Ny vừa nghe thấy thế thanh âm cũng nhỏ lại nói nhỏ: “Người ta làm quản sự ngoại viện nhiều năm như vậy, dưới tay có nhiều nhân thủ, cùng với các quản sự khác xưng huynh gọi đệ, tình cảm vô cùng tốt, ngươi có thể cam đoàn làm cho hắn đi xuống sao?

    Cho dù hắn thật sự suy sụp, dựa vào nhân mạch nhiều năm như vậy, cũng thu thập được một tiểu quản sự phòng bếp như ngươi.”

    “Lợi hại trong đó chẳng lẽ ta không rõ?

    Cái này không phải có người thay ta xuất đầu sao?

    Hắc! lão gia chúng ta là người coi trọng thể diện nhất, nếu đã biết hắn gièm pha, cho dù hắn là quản sự ngoại viện cũng xong rồi, nhưng là ai biết là lão Lưu ta đánh đổ hắn chứ?

    Đi đi, nói nhiều như vậy cũng vô dụng, quay về trong phòng đi, lão gia nói chuyện nàng chen miệng vào làm gì.”

    Tuấn Ny trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, hung hăng đâm vào ót hắn một cái nói: “Bạo ngược gia đình hả, tối nay ta tính toán với ngươi sau.”

    “Hắc hắc thật ra ta rất muốn bạo ngược gia đình, nhưng hiện giờ nàng như thế này, ta làm sao dám động tay chân, chẳng may khí lực lớn một chút, lại đả thương tới đứa con bảo bối của mình.”

    “Phi!

    Ngươi đúng là chủ nhân gia đình thiếu đạo đức mà, còn muốn sinh con trai, sinh ra đại a đầu cho ngươi thất vọng coi!”

    Tuấn Ny tức giận liếc mắt nhìn hắn, uốn éo thân thể đi vào nhà.

    Lưu Minh đi tới cửa, thò đầu ngó ra bên ngoài nhìn xem một chút rồi lẩm bẩm: “Trông cái tình hình này, hình như tin đồn cũng không phải vô căn cứ nha, Đinh Hạo cùng với Đổng tiểu nương tử kia, hay là thật sự có thân mật?”

    Đinh Hạo ra khỏi phòng bếp, vội vào đi tới, lý trí dần dần tỉnh táo lại: “Không được à, nếu ta cứ như vậy, đi tới làm cái gì?

    Chuyện này không thể vội vàng được à, ta chạy tới nhà người khác tróc gian?

    Chuyện này vốn chỉ nghe từ một phía Lưu Minh, còn chưa có chắc chắn, nếu Liễu Thập Nhất căn bản không ở nhà nàng, hoặc là đã rời đi, ta không phải tự đặt mình vào tình thế khó xử sao, người đàn bà chanh chua kia chỉ biết càng thêm tra tấn Đông nhi…”

    Đinh Hạo cẩn thận cân nhắc một hồi, đột nhiên nảy ra ý tưởng hay, quay lại đi tới nơi ở của Tao Trư nhi, nói nhỏ vào trong tai Tao Trư nhi, Tao Trư Nhi vội vàng trở về phòng chụp lấy một cái áo khoác đi theo hắn rời khỏi Đinh gia đại viện.

    Đinh Hạo đứng ở một giao lộ nhìn chung quanh một phen hỏi: “Liễu Thập Nhất nhà ở đâu?”

    Tao Trư Nhi nhức đầu nói: “Ta cũng chưa bao giờ đi tới nhà hắn, đại khái nhớ rất rõ…hình như ở tại dưới một tàng cây hòe phía đông thôn thì phải, chúng ta đi qua hỏi một chút sẽ biết.”

    Ngã tư đường phía đông thôn có mấy cây hòe già, hiện giờ cành lá còn chưa dài ra, một trái du, mùi thơm mát tỏa ra bốn phía.

    Ngõ nhỏ chỉ có một gia đình, chính là một bờ tường dài bao một sân rộng bên trong, trên mặt sân trước cửa một tiểu đồng ngồi chồm hỗm, đầu buộc hai bên, mặc quần yếm ngắn, chính là bên trên đầy đất và bùn.

    Tao Trư Nhi thật xa nhìn thấy đứa nhỏ, nhất thời vui vẻ nói: “Đúng rồi, đây nhất định là nhà của Liễu Thập Nhất, đứa bé kia ta nhận được, nó là con của Liễu Thập Nhất, Liễu Thập Nhất đã từng đưa nó tới Đinh gia đại viện rồi.”

    Đinh Hạo nghe xong vội hỏi: “Ngươi lùi lại đi, theo kế hành sự.” nói xong bước nhanh đi qua, hỏi: “Thiết đản nhi, mẹ của con có nhà không?”

    Đứa nhỏ kia trên tay trên mặt đều toàn là bùn đất, nghe thấy có người hỏi nó, giơ bàn tay bẩn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn nói: “Ở nhà ạ!”

    “Nga..”

    Đinh Hạo nghe xong trong lòng vui vẻ, bước vài bước lên bậc thang, nắm tay đập đập vài cái lên cửa.

    Đinh Hạo gỡ cửa nửa ngày không thấy có người ra mở, nghi hoặc quay đầu lại hỏi đứa bé: “Thiết Đản nhi, không phải con nói nương con có ở nhà sao, sao không ai trả lời thế?”

    Thiết Đản hợp tình hợp lý nói: “Ta cũng không biết thế nào, đó không phải là nhà của ta.”

    “Ách…vậy nhà của ngươi ở cánh cửa nào thế?”

    Thiết đản nâng tay đầy bùn lên chỉ lóng tay vào bên cạnh, thì ra đúng là tiếp giáp cái sân này còn một cánh cửa nữa.

    Đinh Hạo đầu hiện lên hắc tuyến, đi tới gõ cửa, một lá sau một phụ nhân trung niên đi tới mở cửa, nhìn thấy Đinh Hạo không khỏi cười nói: “A ôi, thì ra là A Ngốc à…ác hiện giờ phải gọi là Đinh quản sự mới đúng, chớ trách chớ trách, đại tẩu quen gọi như vậy rồi, ha ha ha…, Đinh quản sự sao rảnh tới nhà của ta thế, ngươi tìm cha của Thiết Đản nhi sao?”

    Đinh Hạo cười nói: “Đúng vậy, Liễu đại tẩu, ta tìm Liễu quản sự có chuyện quan trọng.”

    “Hắn không có ở nhà nha.”

    “Không ở nhà?

    Kỳ quái, Liễu quản sự vừa mới hết trưa đã rời khỏi Đinh gia đại viện, vậy có thể đi đâu nhỉ?”

    Đinh Hạo tự nhủ nói xong, nói với Liễu gia bà nương “Vậy được rồi, ta đi tìm hắn ở chung quanh đây xem.”

    Liễu bà nương nghe xong gật gật đầu, thuận tay đóng của nhà lại, đúng lúc này Tao Trư Nhi từ thật xa đi tới, hô với Đinh Hạo: “A Ngốc, ngươi tới đây làm gì thế?”

    Đinh Hạo cao giọng đáp: “Ta tới tìm Liễu quản sự thương lượng một chút sự tình, đáng tiếc hắn không có nhà.”

    Tao trư nhi lớn giọng nói: “Ngươi tìm Liễu quản sự hả, hình như hắn ở nhà Đổng gia quả phụ thì phải.”

    Liễu gia bà nương vốn định đóng cửa nhà lại quay về trong phòng, vừa tới giữa đình viện, nghe những lời này nhanh chóng chuyển mình quay trở lại, rón ra rón rén dán tai lên cánh cửa nghe lén.

    Đinh Hạo đi xuống bậc thang hỏi: “Hắn đi tới Đổng gia quả phụ làm cái gì?”

    Lời này đúng là Liễu gia bà nương muốn hỏi, nàng nín thở dán tai vào cánh cửa nghe lén, chợt nói chuyện thanh âm càng lúc càng xa: “Ta cũng không biết gì mà, chẳng qua đúng lúc nhìn thấy hắn đi vào cửa nhà Đổng gia mà thôi…”

    Liễu gia bà nương sắc mặt hơi hơi có chút thay đổi, nàng đứng một chỗ tính toán hồi lâu, càng nghĩ càng thấy không hợp lý, trong lòng đột nhiên có một tia ngờ vực vô căn cứ, ngờ vực kia tựa như một cái gai nhọn đâm vào trong thịt vậy, chỉ biết càng ngày càng đâm sâu vào, một khi không bỏ ra thì rất khó chịu không yên.

    Càng nghĩ nàng càng không yên tâm, rốt cục không kiềm chế được mà rời khỏi cửa, vội vã chạy tới nhà Đổng gia quả phụ.

    Đứng ở một góc tường đằng xa, Đinh Hạo cùng Tao Trư Nhi ánh mắt nhìn nhau, lén lút đi theo.

    ***

    Trong phòng Đổng lý thị, trướng rèm buông xuống, lung lay.

    Cái giường này này năm đó Lý thị mới về Đổng gia đặt mua, chiếc giường này mười phần chắc chắn, ở bên trong lúc này có hai thân hình đang chà đạp vận động kịch liệt, chỉ phát ra những thanh âm ôn nhu.

    Bỗng nhiên chi nha một tiếng yên lặng, lại qua một lát nữa, cái rèm kéo lên, một cái chân trắng mềm mại từ trên giường thò ra, sau đó là một thanh âm nữ nhân lười biếng nói: “Thật nhanh nha, oan nha nhà người, nhịn vài ngày, nhưng lại có thủ đoạn tốt như vậy, lần này đúng là làm người ta mệt muốn chết à…”

    Thanh âm này lẳng lơ vô cùng, không giống với vẻ mặt nghiêm trang trước người trong thôn của Đổng Lý thị.

    “Hắc hắc, lão tử nếu không lợi hại, có thể làm cho nữ yêu tinh như nàng hàng phục mà dính vào sao?”

    Thanh âm đắc ý dào dạt chính là của Liễu Thập Nhất quản sự Đinh phủ.

    “Tới địa ngục đi, càng ngày càng điên, không chút đứng đắn.

    Ta còn tức phụ nhi(con dâu) đang quỳ trong sân kìa, lá gan của ngươi cũng lớn thật đó, như vậy mà cũng dám mang ta lên giường trêu chọc, ngươi không sợ người khác thấy làm hủy đi thanh danh trong sạch của người ta, tên tặc tử vô lương tâm mà.”

    Liễu Thập Nhất cười nhạo nói: “Trong sạch?

    Trong sạch cái rắm!”

    Đổng Lý thị có chút xấu hổ, Liễu Thập Nhất nói nhanh: “Trong sạch có thể cho nàng sống như vậy được sao?

    Nàng yên tâm là được rồi, càng như thế càng an toàn.

    Có tức nhi quỳ trong sân, ai dự đoán được bà bà của nàng đang ‘nằm’ ở trong phòng chứ?

    Nàng lợi hại hàng xóm láng giềng của nàng đều hiểu được, ai dám tới đây biện hộ cho cô ta?

    Cô ta quỳ ở đó, chẳng phải thay thế bà bà của mình trông cửa sao?”

    Đổng lý thị “hừ” một tiếng, có chút không hờn giận nói: “Dường như nói ta hà bạc chứ gì.

    Hiện giờ trong thôn trang này không ai không nói tiện phụ kia cùng A Ngốc câu kết làm bậy? nhớ tới lão nương hồi đó lấy bao nhiêu tiền bạc mới lấy nàng được về cho con ta, ai ngờ nàng chưa từng lưu lại một chút điểm hương khói cho Đổng gia ta, lại hại chết con trai ta, lão nương há có thể để cho nàng ta vui vẻ?

    đời này nàng ta phải làm nô tỳ thủ tiết cho Đổng gia của ta, chết cũng đừng có mơ rời khỏi cánh cửa lớn Đổng gia nhà ta.”

    Liễu Thập Nhất vội hỏi: “Chuyện này ta cũng nghe nói qua, tức phụ này tuổi càng ngày càng lớn, còn có thể không tư xuân sao?

    A Ngốc tiểu tử kia thật ra có bổn sự, cư nhiên có thể thông đồng được với tiểu nương tử nhà nàng, đáng tiếc một miếng thịt dê ngon, làm cho cẩu tử này ngậm mất…”

    Đổng lý thị vừa nghe thấy sinh ghen tuông: “Dù thế nào, ngươi cũng muốn chủ ý với nàng ta sao?

    Ta nói cho ngươi, nếu ngươi dám động tới thân thể của nàng ta, lão nương liền cắn cả nhà ngươi à.”

    Liễu Thập Nhân ôm lấy cái mông phì của nàng, kéo lại gần bên người mình, trơ mặt ra cười nói: “Ta có phụ nhân như nàng là cảm kích rồi, làm sao để ý tới tức phụ ngây ngô kia chứ.

    Ta là nói, tin đồn vô căn cứ, nàng nên giáo huấn nàng thật tốt một chút, miễn cho người ta chỉ trỏ sau lưng nàng, làm cho nàng mất thể diện cùng nhục nhã.”

    Đổng lý thị vừa nghe thấy thể chuyển giận là vui, ôm chặt lấy thân hình cường tráng của Liễu Thập Nhất, hôn lên ngực hắn một cái, nói: “Ngươi thay người ta suy nghĩ, người ta vui mừng tận đáy lòng à, chỉ cần ngươi đối với ta thực sự tốt, người ‘khi dễ’ ta như thế nào, nô ái đều nguyện ý à.

    Tiểu tiện nhân sao, hừ hừ, ngươi còn không hiểu được thủ đoạn của ta, ta sẽ sửa trị cho nàng ta sinh tử lưỡng nan.”

    Hai người ôm nhau tâm tình kéo dài, lại một phen ôn tồn, Liễu Thập Nhất dục hỏa dâng lên, lấy bả vai của Đổng lý thị hướng tới hạ khố của mình cười hi hi nói: “Hôm nay khó mà bớt được chút thời giờ tới với nàng, nương tử tốt, mau thay vi phu ****, đợi khi nổi lên, chúng ta lại chuẩn bị làm lần nữa. (p/s: đoạn trên là cắt)

    “Không được, chỗ đó có mùi vị tanh nồng lắm à….”

    “Hắc hắc, hương vị đó của nàng thì còn ngại gì nữa?”

    “Oan gia nhà ngươi, chỉ biết lãng phí người ta, không một chút ý thương tiếc nào cả.”

    Đổng lý thị tức giận vỗ đùi hắn một cái nói: “Ngươi chờ chút đi, ta đi lấy khăn mặt lau qua một chút chỗ đó rồi nói sau…”

    Đổng lý thị xoay người lại, nắm lấy một cái khăn quấn lên người, Liễu Thập Nhất xốc màn lên, hiện rõ vậtnổi lên giữa háng của hắn tròn tròn như con ếch đang nổi giận vậy, cười dâm đãng nói: “Cũng được nhưng đừng lâu quá, ta chờ được nhưng nó không chờ được đâu…”

    Hai người đang lúc trêu đùa, Liễu gia bà nương dưới chân như có gió thổi, chạy như bay tới cửa Đổng gia…

    Chương 86:Nam nhân chi gian đích linh tê(*)

    .

    (*) Tạm dịch: Đàn ông thông minh trong lúc đó.

    Liễu gia bà nương hấp tấp chạy tới cổng Đổng gia, dưới chân lại có chút chần chừ, Tao Trư nhi kia nói không tỉ mỉ, rốt cuộc có phải chuyện như nàng nghĩ không, thực có chút không yên ở trong lòng.

    Nam nhân của mình là Đinh gia quản sự, ở bên ngoài là nhân vật có uy tín và danh dự, vạn nhất nghĩ sai rồi, chẳng phải làm cho hắn mất mặt sao?

    Nói nữa, Đổng gia bà nương kia cũng không phải là một phụ nữ thiện lương bình thường, nếu không lấy được chứng cứ gì, tự dưng tới tận cửa trêu chọc nàng ta, sẽ rước lấy phiền toái không dứt à.

    Nhưng mặc dù trong lòng nàng nghĩ như vậy, nếu không tận mắt chứng kiến, thì thủy chung cái “Gai nhọn” trong lòng kia không thể nhổ ra được, vì thế cắn răng cắn lợi, vẫn kiên trì đi tới trước cổng Đổng gia.

    Vài đứa nhỏ nhà láng giềng đang đứng ở bên ngoài cửa hướng đầu vào trong sân trong đại viện, thỉnh thoảng còn hi hi ha ha nhặt vài hòn đá nhỏ ném vào bên trong, vừa thấy có người lớn tiến tới, bọn nhỏ lập tức giải tán.

    Liễu gia bà nương vừa đi vào trong viện, chỉ thấy Đổng gia nương tử đang quỳ gối trong sân, trên đầu đội một cái bồn bằng gỗ, trong bồn đựng nước, hai tay vịn lấy bồn, muốn nâng được đúng là rất khó.

    Thỉnh thoảng nàng run rẩy để nước tràn ra, ở bên cạnh thân nàng còn có vài hòn đá nhỏ, chắc là do mấy đứa nhỏ không hiểu chuyện ném tới nàng.

    Liễu gia bà nương nhìn thấy trong lòng lại càng đắn đo: “Hay là ta nghĩ sai?

    Đổng tiểu nương tử đang quỳ ở đàng kia, ở cửa còn có một đám nhỏ đang xem náo nhiệt, giữa ban ngày ban mặt người tới người đi như thế này, có ma quỷ nào có gan chui vào trong chăn của quả phụ nhà người ta, ở giữa ban ngày mà làm được chuyện hoang đường này sao?”

    Nghĩ như vậy, Liễu gia bà nương vẫn đi vào trong sn, giả vờ kinh ngạc nói: “Ai nha, Đổng tiểu nương tử, phạm phải lỗi gì mà bà bà lại trừng phạt vậy? mau đứng lên đi, ta thay cô cầu xin cho, Đổng lý thị đâu, ở trong phòng hả?”

    Nàng vừa nói vừa hướng vào trong phòng nhìn chung quanh.

    “A! thì ra là Liễu đại nương…”

    La Đông Nhi hai tay giơ lên cao, đỡ cái bồn gỗ trên đỉnh đầu, vẻ mặt mệt mỏi ửng hồng lên một mảnh, tay chân bủn rủn, vốn đã chống đỡ không được, vừa thấy có người tới là có hi vọng, cái eo nhỏ kia nhất thời mềm nhũn: “Chưa được phép của bà bà, ta không dám đứng dậy…”

    Liễu gia bà nương chờ không kịp, nàng đưa tay đỡ lấy bồn gỗ trên đỉnh đầu La Đông Nhi, đặt xuống bên cạnh, nói: “Đổng tiểu nương tử, cô đứng lên đi, thím tử phải tìm Đổng lý thị nói chuyện một chút, cô đi kêu nàng ấy ra đây đi.”

    Đinh Hạo cùng Tao Trư nhi lúc này mới đi đến cửa, nhìn thấy một màn này trong mắt, Đinh Hạo máu dồn lên não, hai tay lập tức nắm chặt, Tao trư nhi bên cạnh tức giận nói: “Đổng lý thị quả là không phân rõ phải trái, người ta là khuê nữ nhà nàng ta chứ có phải là nô tỳ đâu?

    Thế nhưng làm như vậy thật là xỉ nhục người ta …”

    Đinh Hạo có nén giận dữ nói: “Không cần rối loạn, có chừng mực, hiện giờ đi vào chửi ầm ĩ một phen, ta ngươi thống khoái nhưng Đổng tiểu nương tử lại càng chịu nhiều tội, nhất thời cứ nhẫn nại đã.”

    Đổng gia nương tử thấy Liễu thẩm lên tiếng, nghĩ có người ngoài ở đây, bà bà mình cũng sẽ không làm khó dễ nàng quá mức, liền lên tiếng, đứng lên đi vào trong phòng.

    Nàng hai đầu gối quỳ lâu đã bủn rủn run lên, hơn nữa có chút khiếp đảm, đi run rẩy khó có thể bước thành bước.

    “Bà bà, Liễu gia thẩm mời người,…mời ra ngoài nói chuyện.”

    “Ai cho tiện phụ ngươi đứng lên.”

    Đổng lý thị đột nhiên từ trong nhà chính nhảy ra, chộp tới nàng, Liễu gia bà nương vội hô: “Đổng gia muội tử.”

    Đổng lý thị dường như lúc này mới nhìn thấy nàng, thở hồng hộc dừng bước bước nói: “Ai ôi, đây không phải là Liễu gia tỷ tỷ sao, xưa nay không thấy lui tới, hôm nay sao lại rảnh qua nhà của ta chơi vậy…”

    Liễu gia bà nương cười cười nói: “Đổng gia muội tử, ta có chút việc muốn tìm chủ nhà ta, nghe nói…hắn ở đây thì phải?”

    Đổng lý thị sắc mặt hơi đổi, trong lòng nhất thời có chút kích động, nàng nghĩ muốn phủ nhận, nhưng rồi lại không biết Liễu gia bà nương này được tin tức từ nơi nào, vạn nhất nàng có tin tức lai lịch vô cùng xác thực, chính mình thề thốt phủ nhận, chẳng lẽ không phải là chữa lợn lành thành lợn què sao?

    Chính lúc không biết nói sao cho thích đáng, nhìn thấy Đinh Hạo cùng Tao Trư Nhi đi vào cửa, Đổng lý thị nhân cơ hội này nói sang chuyện khác, hướng tới bọn họ phát tác: “Đinh gia quản sự tới nhà của ta là có chuyện gì thế?

    Liễu gia tỷ tỷ, người nhìn xem, ta giáo huấn tức phụ nhà ta, người ta còn nói ta không tốt, ngươi xem đây là muội tử tin sao?

    Ta bên này vừa mới đánh chửi hai câu, đã có kẻ trộm muốn che chở bà nương tới đây, nói bọn họ câu mi đáp mắt(có thể hiểu là : liếc mắt đưa tình) còn có oan uổng sao?”

    Tao Trư nhi cả giận nói: “Bà nương này bị điên mất rồi, gặp phải người nào cũng cắn hay sao ấy?”

    Đổng lý thị đối với Đinh Hạo còn có vài phần kiêng kị, đối với Tao Trư Nhi không một chút sợ sệt nào, vừa nghe thấy những lời này, nhất thời da mặt đỏ lên, khóc lóc om sòm nói: “Thôn làng bàn tán tức phụ nhà ta hết ăn lại nằm, không tuân thủ nữ tắc, cấu kết làm bậy với lưu manh, làm bại hoại gia môn Đổng gia ta, ta căn bản còn chưa tin, hiện giờ tình hình như thế này, Liễu gia tỷ tỷ đã thấy rồi đó, thông đồng còn chưa đủ, không ngờ còn có người hát đệm nữa, đúng là con điếm lẳng lơ ở trước mặt người ngoài thì tỏ ra giả ngoan bán kỹ xảo mà…”

    “Ta…ta nào có…”

    La Đông Nhi cố gắng biện bạch: “Từ khi bị bà bà giáo huấn, tức phụ nhi không hề dám xuất môn, hôm nay vẫn bị bà bà phân phó, từ Đinh phủ đưa vải diệt trở về, còn chưa kịp vào cửa, đã bị bà bà phạt quỳ,…tức phụ…tức phụ ngu muội, còn không biết mình làm sai chuyện gì.”

    “Còn muốn già mồm?”

    Đổng lý thị giận dữ, nhảy lên nhéo tóc nàng, vẻ mặt đanh đá: “Tiểu tiện nhân, có người làm chỗ dựa là được hả, ta bảo ngươi đi Đinh gia châm phường làm một chút việc rồi trở về, ngươi lại muốn giễu ta, mới đi được một chút đã hai tay trống trơn quay trở lại.

    Ta xem ngươi hiện giờ là không để tâm tới việc của gia đình, chỉ thầm nghĩ tới tên đàn ông của ngươi thôi!”

    Đinh Hạo thờ ơ lạnh nhạt, thấy Đổng lý thị hai má ửng hồng, tóc mai hỗn độn, bên cạnh tóc mai còn vết tích mồ hôi, váy với thắt lưng không có thẳng, mới vừa rồi khi đánh La Đông Nhi, cái váy bay lên, lộ ra một đôi giày thêu dưới chân, bên trong đối bít tất bằng vải bố cũng quấn tới mắt cá chân, coi như là vội vàng mặc vào cho có lệ, trong lòng ngẫm nghĩ hiểu được lời của của Lưu Minh mười phần sự thật.

    Đã có Liễu thị ở đây, hắn cũng không kiêng kị nữa, vừa thấy Đổng lý thị nhéo tóc La Đông nhi hất xuống, lập tức vọt lên phía trước, cầm lấy cổ tay bà ta, Đổng lý thị bất chấp đây là đất vườn mình thuê của Đinh gia, nghĩ tốt xấu gì cũng có Liễu Thập Nhất làm chỗ dựa lập tức hét to: “Ngươi làm cái gì, rõ như ban ngày, ngươi khi dễ một quả phụ như ta sao?”

    Đinh Hạo trên trán gân xanh đã nổi lên, lại nhe răng cười, chậm rãi nói: “Đổng lý thị, ngươi nói đúng, ta chính là khi dễ quả phụ nhà người ta rõ như ban ngày đấy.

    Nếu canh năm nửa đêm, ngươi cầu ta, ta còn không thèm nhé.”

    Đổng lý thị vừa nghe thấy thế hai hàng lông mày dựng thẳng, vừa muốn nói.

    Đinh Hạo đưa tay lên, nhằm thẳng vào cái vẻ mặt đáng ghét của bà ta, thẳng tay tát vào cái miệng rộng, “ba” một tiếng vang lên.

    Đổng lý thị nửa bên mặt nhất thời tê cứng, La Đông Nhi chính là đang anh anh khóc, vừa nhìn thấy bộ dạng hung hãn của Đinh Hạo, bị hù cho ngây ngốc ở đó.

    Đổng lý thị ngẩn người, đột nhiên cổ họng tru lên: “Đánh người rồi, Đinh gia quản sự khi dễ ta một quả phụ…”

    Từ “nhà” còn chưa kịp nói ra, Đinh Hạo trở tay kéo lại, lại một cái tát vang dội nữa, nửa bên mặt khác của Đổng lý thị tê cứng lại, hai má sưng đỏ, giống như khỉ, xèo xèo ngô ngô ngay cả nói cũng không nói ra lời được.

    Đinh Hạo lúc này mới cười lành lạnh nói: “Ngươi còn biết được ta là Đinh gia quản sự sao?

    Phụ nhân trọng danh tiết, nam nhi không nặng thanh danh sao?

    Năm lần bảy lượt, năm lần ba bận, người đàn bà chanh chua nhà ngươi hắt nước đen vào người ta, hủy hoại thanh danh của ta, chẳng lẽ ta đánh ngươi không được?

    Đinh gia là dòng dõi thư hương, thi lễ gia truyền, thân là quản sự Đinh gia, tự nhiên phải giữ gìn danh dự Đinh gia.

    Ngươi bịa chuyện sinh sự, cắn bậy lung tung, chẳng những hủy hoại thanh danh của Đinh Hạo ta, lại làm bại hoại thanh danh của Đinh gia.

    Ta tha cho ngươi một lần, ngươi còn không biết thông minh, ngược lại càng làm tới, Đinh gia trang lúc nào có thể dung túng cho Đổng gia ngươi nhảy múa như thế hả?”

    Hắn vừa mắng, vừa ra hiệu cho Tao Trư nhi, hàm ý bảo Tao trư nhi thấy hắn thủ thế thì lập tức chạy vào trong phòng.

    Đinh Hạo vốn xuất thân là một viên chức nhỏ ở một xã khu, thừa biết cách dựa thế như thế nào, lúc này hắn đánh người ta hai chưởng, cũng không đề cập một lời tới La Đông Nhi, ngược lại mỗi một câu chữ đều đem Đinh gia ra làm lá chắn.

    Đừng nói Đổng lý thị nhân duyên cực kém, vốn sẽ không có người xuất đầu ra thay nàng, cho dù có người vây xem, đồng tình với nữ nhân như nàng ta, cũng đều là sống dựa vào Đinh gia, tất nhiên là không dám xuất đầu vì nàng, tự nhiên mất mặt thêm à.

    Liễu gia bà nương thấy Đinh Hạo phát hỏa như vậy vốn đang nghĩ muốn tiến lên khuyên giải, vừa nghe thấy Đinh Hạo luôn mồm muốn công đạo cho Đinh gia, trong lòng sinh ra cố kỵ, thật không tiện ra mặt.

    Nàng đảo mắt nhìn thấy Tao trư nhi lén lút đi vào trong cửa nhà chính, đột nhiên nhớ tới mục đích tới đây của mình, cũng bỏ qua Đổng lý thị, cất bước đi vào trong nhà chính.

    Liễu Thập Nhất lúc này đã y phục chỉnh tề, ngồi trong nhà chính của Đổng lý thị, trong lòng như treo mười lăm cái thùng tát nước vậy, ngồi xuống mà bất ổn.

    Hắn nghĩ muốn làm như không có việc gì mà đi ra khỏi cửa, giả như mới biết vợ mình tới tìm mình, nhưng là lại chột dạ, chung quy không dám đứng dậy, lại ngóng trông Đổng lý thị có thể đối phó được với bà nương của mình, càng có chút thỏa đáng.

    Liễu Thập Nhất lòng thấy may mắn, âm thầm chuẩn bị, nhưng đang lúc không biết phải làm sao, thì Tao trư nhi đẩy cửa phòng, một cái đầu to tròn tiến vào dò xét, hai người bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt to cùng đôi mắt nhỏ cùng nhìn.

    Liễu gia bà nương thấy vẻ mặt của Tao trư nhi, rốt cuộc không kiềm chế được, bước nhanh đẩy Tao trư nhi ra mà vào, nhìn thấy nam nhân của mình bưng chén trà, hai chân ngồi bắt chéo, không khỏi thất thanh kêu lên: “Ông xã, chàng thực ở chỗ này?”

    Đổng lý thị nghe thấy thanh âm, sắc mặt nhất thời biến thảm, Đinh Hạo tức khắc kêu lớn: “Phách Châu phủ tu bổ sông ngòi, đi qua Đinh gia trang, đây là chuyện tạo phúc cho quê nhà, Đinh gia trang tất cả người làm nông không ai là không được lợi?

    Bản quản sự cùng Liễu quản sự, Chân Bảo chính không chối từ vất vả thu xếp việc này, hiện giờ nhân thủ tập trung đầy đủ, ngày mai liền bắt đầu làm việc nạo sông.

    Chính là còn thiếu vài đầu bếp khéo tay, cũng không biết Liễu quản sự đã an bài việc này chưa, việc này rất là cấp bách, nghe người ta nói hắn tới nhà ngươi, cho nên ta tới hỏi một chút.

    Bản quản sự vì gia trang mà ra sức, không có công lao cũng có khổ lao, bà nương ngươi không biết cám ơn thì thôi, ngược lại như chó điên gặp người liền cắn, ngươi nói có nên đánh hay không?”

    “Khụ!

    Nàng tới có chuyện gì?”

    Liễu Thập Nhất vốn trong lòng đã đập loạn, hai chân lạnh run, thấy bà nương nhà mình lộ diện, hắn cả kinh cơ hồ muốn nhảy dựng lên, nhưng là nghe những lời này của Đinh Hạo, hắn đột nhiên lại “tứ bình bát ổn” ngồi xuống, trái tim kia kêu “rầm” một tiếng, rồi theo cổ họng nuốt lại vào trong bụng, trên lưng đã có một tầng mồ hôi lạnh, làm ướt đẫm vạt áo hắn…

    “Ông xã, chàng quả nhiên ở chỗ này, chàng …

    Chàng tới nhà Đổng lý thị người ta làm chuyện gì?”

    Liễu gia bà nương vừa sợ vừa giận, trong lòng đã muốn nghĩ tới kết quả đáng sợ nhất.

    Không ngờ Liễu Thập Nhất lại nhìn mình bằng ánh mắt xem thường, vẻ mặt không kiên nhẫn nói: “Trên thôn tuyển ra tráng đinh nạo vét sông đắp đê, thiếu vào nữ đầu bếp, ta nghĩ Đổng gia tiểu nương tử trù nghệ không tồi, vì thế tìm tới bà bà nàng thương nghị một chút, nàng tới có chuyện gì, trong nhà có việc gấp hả?”

    “Không…”

    Liễu gia bà nương ngẫm lại vẫn cảm thấy khó hiểu lại hỏi: “Chàng nếu muốn mời Đổng tiểu nương tử làm nữ đầu bếp, tại sao nàng quỳ ở bên ngoài chàng cũng không để ý, chỉ ở trong phòng nói chuyện cùng bà bà của nàng vậy?”

    “Nói nhảm, việc nhà người ta, ta để ý tới làm chi?”

    Liễu Thập Nhân không hờn giận đứng lên khiển trách nói: “Đổng gia bà nương điêu ngoa thế nào nàng cũng không phải không biết, ta quản tới việc đó làm gì, nói nữa…hiện giờ trong thôn cũng không biết có bao nhiêu tin đồn *** liên quan tới Đổng tiểu nương tử, ta muốn đem tức phụ nhi này lên sông, tất cả ở đó đều là tráng hán, chỉ có năm ba nữ nhân, bà bà nàng yên tâm sao?

    Không cho nàng ta bớt giận thì có thể thả người sao?

    Ta không phải dùng lời khuyên bảo mãi sao, vừa mới nghe thấy bên ngoài tranh cãi ầm ĩ, ta còn tưởng rằng hàng xóm láng giềng vì Đổng tiểu nương tử mà tới nói giúp, không tưởng được là cũng có nàng ở đó, nàng dường như vội vã chạy tới tìm ta, rốt cuộc có chuyện gì?”

    “Ta…ta…”

    Liễu gia bà nương đối chiếu lời nói của chồng mình với lời của Đinh Hạo, nhất thời tin tám phần, khí thế nhất thời trùng xuống, không khỏi ngượng ngùng nói không ra lời.

    Liễu Thập Nhất thấy thế càng thêm trấn định, hắn nặng nề hừ một tiếng, đặt chén trà lên trên bàn, bày ra một tư thế uy phong trách cứ nói: “Nàng nha, ở nhà nhàn rỗi không có việc gì, cả ngày sẽ suy nghĩ lung tung, chút lòng dạ hẹp hòi này của nàng ta còn không rõ sao?

    Làm trò trước mặt người ngoài, ta thật chẳng muốn nói với nàng nữa!”

    Nói xong phất tay áo đi ra khỏi phòng.

    Liễu gia bà nương ngượng ngùng đi theo sau, nói: “Ông xã, kỳ thật,…kỳ thật ta không nghĩ gì, ta tới là …là bởi vì…vì…bà bà gọi chàng về nhà ăn cơm…”

    Chương 87:Tâm chiếu bất tuyên các tàng đao (*)

    .

    (*) Tạm Dịch: Hiểu lòng không tuyên truyền đều dấu tàng đao.

    Đổng lý thị vừa thấy Liễu gia bà nương cùng Tao trư nhi đi vào nhà chính, nhất thời cả kinh hồn phi phách tán, chân tay lạnh lẽo, thầm nghĩ phen này thanh danh tàn tạ, tiếng xấu lan xa, đang là không biết phải nói như thế nào, Liễu Thập Nhất liền dùng cái nhân khuông cẩu dạng đi ra, theo sau hắn là Liễu gia bà nương cùng Tao trư nhi, Liễu gia bà nương ôn thuận đi theo sau nam nhân của mình, không ngờ không có ý tứ phát tác, Đổng lý thị không khỏi cảm thấy mê hoặc.

    “Đổng lý thị, trên thôn nạo vét sông, đầu bếp nữ có ba bốn người thôi, buổi tối các nàng đều ngủ cùng một chỗ, đều có thể chiếu ứng lẫn nhau, ngươi làm sao phải lo lắng? ta nói cho ngươi, đây là ưu tiên, chẳng những có tiền, có đồ ăn, hơn nữa… quản việc ăn uống của hơn trăm người, béo bở có thể thiếu sao?

    Ta xem mẹ con các người mẹ góa con côi, lúc này mới hảo tâm để ý tới các ngươi.”

    Liễu Thập Nhất đưa cho Đổng lý thị một ánh mắt, mặt cau lại nói: “Việc này đã trì hoãn cả buổi rồi, có đồng ý hay không ngươi nói một câu, nếu không muốn, ta đi tìm gia đình khác, ngươi là quả phụ ta cũng không dám đợi lâu, tình ngay lý gian sẽ mang lại nhiều hiềm nghi, bằng không không chừng cái tin đồn ** đó lại rơi xuống trên đầu ta.”

    Liễu gia bà nương nghe thấy những lời nói này của nam nhân mình mang ý châm biếm, bởi vì thẹn trong lòng, cho nên đứng ở một bên lúng ta lúng túng ngay cả rắm cũng không dám đánh.

    Đổng lý thị là người tinh rang, nghe đã hiểu được lời nói của Liễu Thập Nhất có ý tứ gì, vội vàng tiếp lời nói: “Ta hiểu được Liễu quản sự có một phen ý tốt, kỳ thật không nhọc công ngươi khuyên bảo ta cũng có lòng đáp ứng, chính là không giáo huấn tức phụ nhi này một chút, thì lập tức phản tới trời à, nổi nóng quá, làm hỏng việc của Liễu quản sự, thật là không phải….”

    “Nga, nói vậy là ngươi đáp ứng rồi? ngươi nhìn xem, nếu sớm như thế chẳng phải tốt hơn sao.

    Được rồi, chúng ta đi đây, sáng sớm ngày mai, ngươi bảo tức thu thập hành trang đi theo tới nơi thi công đi.

    Ta còn phải đi tới các gia đình tiếp theo nữa, ai!

    Ngày hôm nay thật bận rộn mà…”

    Liễu Thập Nhất nói xong, cười cười với Đinh Hạo nói: “Đinh quản sự, người trẻ tuổi làm việc thật thiếu kiên nhẫn, ta không phải đã nói trước bữa cơm chiều nhất định sẽ mang tới cho ngươi vài nữ đầu bếp, làm sao ngươi đã đuổi tới đây rồi.”

    Đinh Hạo cười ha ha, chắp tay nói: “Liễu quản sự chớ trách, không phải huynh đệ không tin ngươi, chính là Chân bảo chính kia liên tiếp thúc giục ta, ta là một hồi trong đầu vẫn không biết làm cách nào, không thể để trong lòng, cho nên mới phải quyết định không tìm ngươi thì tìm người nào?”

    Hai người này kẻ xướng người họa, Liễu gia bà nương nghe xong tự nhiên hết sạch nghi ngờ, nàng tao mi đáp mắt theo sát nam nhân của mình ra khỏi cửa nhà Đổng gia, trên mặt không ngờ có chút nóng lên…

    “Đinh lão đệ, lần này ít nhiều phiền ngươi, lão ca ca thật không biết nên phải cảm kích ngươi như thế nào mới được òa!”

    Vừa mới đuổi được bà nương của mình đi, Liễu Thập Nhất nhanh chóng cầm lấy tay Đinh Hạo, giống như đột nhiên tìm được thân nhân thất lạc nhiều năm vậy, kích động không ngừng nói.

    “Liễu quản sự khách khí rồi.”

    Đinh Hạo mỉm cười: “Tất cả mọi người đều là nam nhân thôi, loại sự tình này trong lòng không truyền ra, ha ha, chúng đều hiểu trong lòng không truyền ra.”

    Liễu Thập Nhất nghe xong lập tức cho hắn một khuôn mặt cười trong lòng không truyền.

    Đinh Hạo lại nói: “Mới vừa rồi đại tẩu tới nhìn, huynh đệ sợ nàng trong lòng có nghi ngờ liền cố ý giải vây cho Liễu quản sự, cho nên đối với Đổng lý thị rất không cung kính, không để ý tới mặt mũi của ngươi, việc này…”

    “Cái chuyện như thế này, không chú ý nhiều, ta không để ý, hoàn toàn không để ý…”

    Đinh Hạo cười nói: “Liễu quản sự không để ý là tốt rồi.

    Lại nói tiếp, việc này huynh đệ cũng lạ, Chân bảo chính thúc giục thật gấp, huynh đệ lại không quen làm việc này, trước mắt ngày mai đã khởi công, lại không tìm thấy ngươi, cho nên liền tới nhà ngươi tìm ngươi, lúc này mới làm cho đại tẩu trong lòng nghi ngờ, may mắn, cuối cùng chuyện này cũng trôi qua một cách lấy lệ, xem như là đoái công chuộc tội…Chẳng qua, nữ đầu bếp hiện giờ mới chỉ có một người, còn thiếu mấy người nữa, Liễu quản sự còn nhiều việc phải lo lắng nha.”

    Liễu Thập Nhất một miệng đáp ứng: “Yên tâm, yên tâm, việc này mặc cho dù đặt lên người của ta, trong chốc lát ta phải đem được người tới, tuyệt đối không làm nỡ công việc ngày mai đâu.”

    “Còn có một việc…”

    Đinh Hạo do dự một chút, lúc này mới có chút xấu hổ nói: “Liễu quản sự cùng với Đổng lý thị thân mật như vậy, huynh đệ có một việc muốn nhờ vả ngươi, chuyện này…còn nhờ Liễu quản sự hỗ trợ nhiều hơn à.”

    Liễu Thập Nhất ngạc nhiên nói: “Chuyện gì, ngươi nói.”

    “Liễu quản sự, Đổng lý thị đối với Đổng tiểu nương tử thật sự không tốt chút nào.

    Mọi người đều là hương thân ở đây, ai cũng có thể nhìn ra?

    Ta nghĩ Liễu quản sự cũng không đành lòng như vậy.

    Tính tình Đổng lý thị, đó là không nghe người ngoài khuyên giải, nhưng là Liễu quản sự lại khác, ta nghĩ…nếu tiện lời, cầu Liễu quản sự ở trước mặt Đổng lý thị nói vài lời tốt cho nàng, cho nàng sống được vài ngày tốt đẹp hơn chút.”

    “Ác?”

    Liễu Thập Nhất ánh mắt hơi hơi lóe ra, hai mắt chậm rãi nheo lại: “Tại sao…hay là ngươi cùng Đổng gia tiểu ngươi tử kia thật là…”

    “Không có!”

    Đinh Hạo thản nhiên nói: “Trước mặt Liễu quản sự, ta không dám giấu diếm gì.

    Không sai, ta đối với Đổng tiểu nương tử rất có thiện cảm, nhưng là hai người chúng ta tuyệt không có tư tình, càng không có làm bậy.

    Ta…chính là bởi vì trong lòng có chút thương xót với nàng, mới muốn nói giúp nàng thôi.”

    Liễu Thập Nhất mỉm cười nói: “Đổng tiểu nương tử cảnh ngộ đích xác đáng thương, ta cũng đồng tình, vốn có tâm vì nàng mà biện hộ cho, hiện giờ lại chịu nhờ vả của ngươi, vậy càng không thể đổ trách nhiệm lên người khác rồi, ngươi yên tâm đi, chuyện này Liễu Thập Nhất tất làm hết sức.”

    “Như vậy, đa tạ Liễu quản sự.”

    Đinh Hạo vẻ mặt đầy tươi cười vái chào hắn thật sâu, Liễu Thập Nhất vội vàng đỡ lấy, cười ha ha một cái nói: “Huynh đệ chúng ta là quan hệ thế nào chứ?

    Sao phải khách khí như thế, rất khách khí rồi! ha ha… không hàn huyên nữa, ta thay ngươi đi tìm vài đầu bếp nữ, miễn cho hỏng việc công của ngươi.”

    “Được, được, được, vất vả cho Liễu quản sự rồi ha ha…”

    Hai người chắp tay cười, đều tự xoay người.

    Dường như hai mặt cùng biến sắc, thân hình vừa xoay lại, vẻ mặt hai người đều khẩn trương.

    Liễu Thập Nhất vừa thu lại nụ cười trên miệng, khoe miệng trầm xuống, trong mắt hiện lên tia âm độc: “Tiểu súc sinh, với chút bản lãnh ấy của ngươi cũng dám khoe khoang trước mặt Liễu Thập Nhất ta đây, ta thả cho ngươi vui vẻ mấy ngày, đợi khi đại kế thành, nhìn ngươi còn có thể kiêu ngạo như ngày hôm nay không!”

    Đinh Hạo khóe miệng nhếch lên, trên mặt lộ ra vẻ tựa cười mà không phải cười, còn nhẹ nhành nhảy nhót.

    Tao Trư nhi đi bên cạnh Đinh Hạo, hồ nghi một trận, rốt cục không kiềm chế được nói: “A Ngốc, cơ hội tốt như vậy, chúng ta buông tha sao?”

    “Ân?

    Cơ hội tốt gì?”

    Đinh Hạo quay đầu nhìn hắn, một bộ dạng ngây thơ, khuôn mặt tươi cười vô hại.

    Tao trư nhi nóng nảy: “ Cơ hội chỉnh cái Đổng lý thị kia à, cái mụ bà nương điêu ngoa đó, cả ngày giả bộ bộ dạng đứng đắn, cay độc khi dễ Đổng tiểu nương tử, nếu làm cho Liễu thẩm vừa vặn tróc gian, vạch trần bộ mặt bà ta, náo loạn lên long trời lở đất, điêu phụ kia còn không mắc cỡ mà chết sao?”

    “Bà ta chết vì xấu hổ.”

    Đinh Hạo lạnh lùng cười: “Cái loại người như bà ta, nếu xé rách da mặt, chỉ có thể làm cho bà ta không chút nào cố kỵ.

    Nói nữa, ta cùng với Liễu Thập Nhất ngày xức có oán sao?

    Gần đầy có cừu oán sao?”

    Muốn nói ngày xưa có oán, đó là có, nhưng việc này chỉ có Đinh Ngọc Lạc cùng Đinh Hạo biết, Tao Trư nhi tự nhiên không biết, chẳng những không biết, còn thấy tình hình bình thường.

    Dường như Liễu Thập Nhất cùng Đinh Hạo còn thân thân thiết thiết nói hai từ lão ca, hơn nữa lần này bắt lính làm sông, Liễu Thập Nhất còn ra sức làm việc giúp một đại ân.

    Nói tới đây hắn ngẩn người ra, lại lắc lắc đầu.

    “Có thế chứ.

    Ta đây tự dưng người xấu chuyện tốt, người khác sẽ thấy thế nào?

    Liễu Thập Nhất làm quản sự nhiều năm, nhân mạch rất rộng, ta làm như vậy khiến cho hắn hỏng, cho dù Đinh lão gia phái hắn đi, trong lòng cũng nghĩ ta muốn mưu quyền đoạt lợi, người khác chỉ nghĩ thôi cũng không chịu nổi được rồi.”

    Tao trư nhi đỏ mặt nói: “Vậy…vậy ngươi cũng không nên nhờ Liễu Thập Nhất chiếu cố nàng nha.”

    “Vì sao?”

    “Bởi vì Liễu Thập Nhất cùng với Đổng lý thị thân mật, ngươi nói hắn không thân với Đổng lý thị sao?

    Ngươi không hay nhờ vả hắn, ngày mai hắn sẽ nói cho Đổng lý thị nghe, Đổng lý thị nếu biết ngươi là vì Đổng tiểu nương tử, càng hận ngươi tận xương tủy, cho dù bà ta nhất thời kiêng kị, sợ ngươi gièm pha bà ta, không dám tìm Đổng tiểu nương tử gây phiền toái, nhưng bà ta sẽ thật sự bỏ qua cho Đổng tiểu nương tử sao?

    Nói nữa, Liễu Thập Nhất người này cũng không quá ngu xuẩn, chỉ sợ hắn quay đầu ngẫm lại, liền biết là ngươi cố ý hãm hại hắn, khi đó không cừu cũng có cừu.”

    Đinh Hạo cười nói: “Còn chờ về sau gì nữa, Liễu Thập Nhất làm quản sự ngoại viện nhiều năm như vậy, đạo lý đối nhân xử thế lẽ nào hắn không hiểu, hắn nghĩ cái gì không rõ sao?

    Hắn căn bản không cần quay đầu ngẫm lại, mới vừa rồi….hắn đã nghĩ thông suốt rồi.”

    “A?”

    Tao trư nhi lâm vào ngạc nhiên: “Hắn đã nghĩ thông suốt? vậy sao hắn còn có bộ dạng vô cùng cảm kích đối với ngươi như vậy, ngươi …ngươi biết được hắn đã đoán được ngươi cố ý hãm hại hắn, còn nhờ hắn biện hộ cho Đổng tiểu nương tử sao?”

    Đinh Hạo cười nói: “không như vậy, sao có thể che lấp được mục đích chân chính của ta?”

    “Mục đích chân chính, ngươi còn mục đích gì nữa?”

    Tao Trư nhi nghi hoặc nói: “Ngươi là người được hồ tiên làm phép, ta đây suy nghĩ không kịp, ngươi nói gì ta không hiểu, ta không thể đoán ra.”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “Ta nói rồi, ở trong này làm quản sự đủ nửa năm, liền từ việc phái đi Quảng Nguyên, mang theo ngươi cùng lão nương rời đi.”

    “Đúng vậy, sao nữa? ngươi thay đổi chủ ý?”

    Đinh Hạo nói: “Không sai, ta cải biến chủ ý, ta nghĩ…mang đi nhiều hơn một người.”

    “Mang ai, Liễu Thập Nhất?

    A! ngươi…ngươi…ngươi muốn dẫn…”

    Tao trư nhi đột nhiên chỉ vào hắn, vẻ mặt hưng phấn cùng kinh ngạc: “Trời ơi, ngươi muốn dẫn nàng đi?

    Có thể đi sao….Đổng tiểu nương ử khẳng định đi theo ngươi?”

    Đinh Hạo nhún nhún bên vai nói: “Phải thử một chút mới biết được, đúng hay không?

    Nếu không, Liễu quản sự ‘hỗ trợ’ đưa nàng đi làm đầu bếp làm gì, công việc nạo vét sông này, chính là ta cùng Chân bảo chính là chưởng quản.

    Về sau tự nhiên có nhiều cơ hội ở chung sớm chiều với nàng, nếu ta có thể đả động tới phương tâm của nàng, còn sợ nàng không theo ta đi sao?”

    Tao Trư nhi vui vẻ nói: “Tốt à, tiểu tử ngươi đúng là âm hiểm, thì ra Liễu Thập Nhất này bị ngươi xếp đặt một phen.

    Chẳng qua…Đổng gia điêu phụ kia khẳng định không viết thư từ hôn (nguyên văn: hưu thư).

    Nếu không có thư từ hôn này, cho dù Đổng tiểu nương tử có bỏ trốn đi theo ngươi, phụ nhân bỏ trốn chính là không thể làm vợ nha.”

    Đinh Hạo thở dài nói: “Ta nhọc lòng, nhẫn nại không vui vẻ nhất thời, chính là vì tính toán việc này.

    Hôm nay nếu vạch trần bọn họ, Liễu Thập Nhất vị trí quản sự tám chín phần là không thể đảm bảo.

    Đổng lý thị cũng có tiếng xấu, ở Đinh gia trang không còn chỗ để sống yên ổn.

    Nhưng là…đối với chúng ta, đối với Đổng tiểu nương tử có nửa điểm có lợi sao?

    Lời đồn đãi của tiểu nhân đều lan ra khắp nơi, lại gặp phải lời gièm pha của mấy lão nhân, nước miếng kia tuy nhỏ, nhưng có thể làm người chết đuối được không?

    Thanh danh dơ bẩn đi, cho dù là Đổng tiểu nương tử đó đáp ứng với ta, nương ta có thể đáp ứng sao?”

    Còn nói nữa, mục đích của ta là cứu Đổng tiểu nương tử, không chỉ cứu nàng lúc này, còn muốn làm cho nàng tùy thời rời đi cùng ta.

    Nhưng việc này dù sao cũng phải có cái gật đầu của nàng mới được, nếu Đổng lý thị ở Đinh gia trang đã không còn mặt mũi gặp người, Đổng gia nam nhân chết hết rồi sao, bà ta còn không chạy vội về nhà mẹ đẻ giấu mặt sao?

    Như vậy, Đổng tiểu nương tử cũng chỉ có thể đi theo bà bà mình rời đi, nàng ly khai Đinh gia trang, ta làm sao bây giờ?”

    Tao trư nhi cong cong cái ót giận dữ nói: “Nói cũng đúng, nhưng nói như thế, chúng ta đúng là không làm gì được điêu phụ kia.”

    Đinh Hạo cười nói: “Bà ta tính chuyện này chuyện nọ, ai muốn dây dưa vào làm gì?

    Mục tiêu của ta là La Đông Nhi à.

    Có câu nói cửa miệng; chó nóng nảy nhảy tường.

    Làm thật chặt, đối với chúng ta không có chút lợi nào, là chó, ngươi sách nó nó sợ hãi, nhưng nếu chó điên lên, không ‘cá chết lưới rách’ với ngươi mới là lạ…”

    Chúng ta giúp bà ta giấu diếm chuyện này, mới là có lợi.

    Phải biết rằng mỗi người đều c một bí mật vô giá, hiện giờ chỉ có ta biết, vậy giá cả thế nào….thật là chuyện tốt.

    Ngươi nghĩ, chỉ cần Đổng tiểu nương tử bị ta đả động, muốn rời đi với ta, ta dùng chuyện này làm giao dịch với Đổng lý thị.

    Đối với Đổng lý thị mà nói, nô tỳ miễn phí này đã nhất định không thể lưu lại, chính bà ta lại có nhược điểm bị ta nắm được, ngươi nói bà ta có nguyện ý dùng một cái thư từ hôn để mình sống được yên ổn không, hay là muốn cùng ta đấu tới lưỡng bại câu thương?”

    “A ha…ta đây hiểu rồi ta hiểu rồi.”

    Tao Trư nhi tán thưởng không thôi, liên tiếp gật đầu.

    Đinh Hạo cười nói: “Lợi dụng nhược điểm của người khác đó là thánh nhân, lợi dụng lợi thế của người khác đó là thường nhân, hại tới lợi ích của người ta đó là tiểu nhân, cần phải làm tổn hại tới bất lợi của người khác đó là kẻ ngu dốt.

    Ngươi xem ta có xuẩn ngốc như vậy sao?

    Ha ha, không nói nữa, tính toán này chỉ nói cho một người là ngươi biết, ngươi phải kín miệng đó.”

    “Ta biết, ta đây còn có thể nói cho ai nghe à!”

    Tao Trư nhi gật đầu, vui lòng bái phục đi theo bên người hắn, lại đi một hồi, mắt thấy cửa lớn của Đinh phủ đã nhanh tới, Tao Trư nhi trông thấy cái cánh cửa cao cao, đột nhiên nghĩ tới cái gì, hắn gọi Đinh Hạo lại, lắp bắp nói: “A Ngốc, ngươi…ngươi đầu Trình Tướng quân, muốn dẫn Đổng tiểu nương tử cùng đi, vậy…vậy…ta đây cũng có thể mang theo một người đi được không?”

    “Ngươi muốn dẫn ai đi?”

    Tao Trư nhi khuôn mặt vốn đen nay có chút đỏ lên: “Ta đây…ta muốn mang…mang Lan nhi cô nương…”

    Đinh Hạo lắp bắp cả kinh: “Lan nhi?

    Nàng bằng lòng đi theo ngươi sao, hai người các ngươi… hiện giờ đã tốt tới tình trạng này rồi sao?”

    Tao Trư Nhi khuôn mặt tròn đen có chút đỏ lên, cúi đầu lúng ta lúng túng nói: “Kỳ thật…kỳ thật…chúng ta hiện tại cũng chưa có thân cận như ngươi nghĩ, chẳng qua …chẳng qua ta đã cầm qua tay nàng rồi, ngươi nghĩ xem…nàng nếu không thích ta, sao lại cho ta sờ tay nàng?

    Ta đây mấy ngày nay cũng thấy nàng vui mừng, nói không chừng….nói không chừng nàng liền đồng ý đi cùng ta.”

    “Lan nhi sao…”

    Đinh Hạo hơi hơi nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: “Người con gái kia thực có chút nịnh hót, đương nhiên, người có chút nịnh hót cũng không phải là không sai, nàng là một nha đầu phòng hảo dạng, chính là người hầu hạ, nhìn ý tứ của người mà sống qua ngày, có chút nịnh nọt cũng là bình thường.

    Chẳng qua…nàng thật rất thích Trư nhi sao?”

    Tao trư nhi thấy hắn chần chừ, không khỏi vội la lên: “Sao, ngươi không đồng ý?”

    “Nga?

    Vậy không phải.”

    Đinh Hạo phục hồi tinh thần cười cười nói: “Ngươi sao lại bỗng nhiên thích Lan nhi cô nương, ở trong lòng ngươi không phải ‘Nhất oản ngọc’ kia mới là nữ nhân mê người nhất thế gian sao?

    Hiện giờ không nghĩ tới nàng ta sao?”

    Tao Trư nhi ngượng ngùng nhìn mũi chân, lúng ta lúng túng nói: “Nghĩ muốn thật ra đúng là rất muốn, chẳng qua nhớ chỉ là nhớ, nữ nhân như ‘nhất oản ngọc’ ta đây cũng chỉ suy nghĩ một chút, Lan nhi mới là nữ nhân trước mắt.”

    “Nga?”

    Bao nhiêu người thông minh đều không ngộ ra, nhìn không thấu chuyện này.

    Bị Tao Trư nhi một lời nói toạc ra, Đinh Hạo không khỏi kinh ngạc nhìn hắn một cái, cười nói: “Không lòng tham, không chấp nhất, ngươi người như vậy…cả đời mới có thể không có nhiều phiền não.

    Chẳng qua…không phải huynh đệ tát bát nước lạnh vào ngươi à, ta cảm thấy, Lan nhi cô nương là người thực dụng, cho dù nàng thật sự thích ngươi cũng không bằng lòng đi theo ngươi đâu, ngươi có thể cam đoan vừa đến Quảng Nguyên có thể làm cho nàng ta nhà cao cửa rộng, cẩm y, làm cho nàng ta nếm thử tư vị của một thiếu phu nhân sao?

    Rất khó à, trừ phi… trước tiên ngươi làm cho bụng của nàng ta lớn lên, nàng ta không muốn đi cũng phải đi theo ngươi à.”

    Tao Trư nhi vừa nghe mặt đỏ tai hồng: “Việc đó sao thành được, ta mới không làm chuyện như vậy, ta đây kính nàng, yêu nàng, nhất định phải cưới hỏi đàng hoàng, dưới tiếng nhạc đưa nàng vào động phòng hoa chúc mới được.”

    Tao Trư nhi coi trọng nhất chính là phương thức, mà Đinh Hạo coi trọng chính là kết quả, cân nhắc thì hai huynh đệ một người là cổ nhận, một người là người hiện đại, làm việc cũng rất khác nhau, cho nên cứ cố tìm cái chung, lại càng thêm bất đồng, Đinh Hạo lắc đầu cười, gác lại tranh luận này sang một bên, nói: “Được được được, ta không cãi cọ với ngươi, nếu nàng thật sự thích theo ngươi, nguyện ý theo ngươi, ta tất nhiên không dị nghị.”

    Tao Trư nhi nghe xong không khỏi vui mừng, hai người đi tới cửa Đinh gia, Đinh Hạo bước lên bậc thang, Tao Trư nhi lại hô nhỏ một tiếng, Đinh Hạo quay đầu lại hỏi: “Lại có chuyện gì thế?

    Trông ngươi cả kinh kìa.”

    Tao Trư nhi bước nhanh tới sát, nhỏ giọng nói: “Ta bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận, ngươi…ngươi muốn cho Đổng tiểu nương tử cam tâm tình nguyện đi theo ngươi, hay là có chủ ý đánh đập?”

    Đinh Hạo khó hiểu nói: “Cái chủ ý gì à?”

    “ Muốn làm cho cái bụng của nàng lớn ra…”

    “Ngươi…”

    Đinh Hạo vừa bực mình lại buồn cười, hắn chỉ vào mặt mình hỏi: “Ngươi nhìn cho rõ đi, A Ngốc ta là người vô sỉ như vậy sao?”

    Tao Trư nhi thành thật nói: “không giống…”

    “Còn được, tính ngươi có chút nhãn lực!”

    Đinh Hạo hừ một tiếng xoay người rời đi.

    Tao Trư nhi lẩm bẩm: “Nhìn không giống, đó là bởi vì người khác là viết chữ vô sỉ trên mặt, chỉ cần ánh mắt của mọi người nhìn là có thể thấy được, còn vô sỉ của ngươi là viết ở trên mông, không lột ra hết ta làm sao mà thấy được…”

    Chương 88:Lập kế hoạch.

    .

    Sáng sớm, Đinh Hạo mang theo Tao Trư nhi đi tới phủ đệ của Từ đại y sĩ trong Phách Châu thành, cho hắn nhận biết cửa nhà người ta, sau khi hồi phủ mang theo hắn đi tới chỗ ở của Đinh Thừa Tông, nói với hắn mình phải dẫn người đi lao dịch một hồi.

    Sau đó cố ý thay một bộ đồ mới, có vẻ có chút câu nệ dẫn Tao Trư nhi tới trước mặt Đinh Thừa Tông nói: “Đại thiếu gia, hắn là huynh đệ tốt của ta, họ Tiết tên Lương, đại thiếu gia hàng năm bôn ba bên ngoài, chắc là cũng không quen thuộc lắm.

    Tiết Lương bản tính trung hậu, làm việc thỏa đáng, trong khoảng thời gian này này việc lấy thuốc cho đại thiếu gia tiểu nhân không thể tiếp tục đảm đương được, cố ý dẫn hắn tới ra mắt đại thiếu gia, hắn nhất định sẽ làm việc này một cách thỏa đáng.”

    Đinh Thừa Tông mỉm cười nói: “Bằng hữu của ngươi, người ngươi đề cử, ta tự nhiên là tin được.

    Tốt, Tiết Lương à, chuyện lấy thuốc cho ta đành phải nhờ người.”

    Tao Trư nhi lần đầu tiên thấy thiếu gia khách khí đối với hắn như vậy, vội vàng muốn lên tiếng, muốn nói câu khách khí, ngập ngừng nửa ngày, cuối cùng chỉ là cười ấp úng.

    Gần ở đằng kia, chính là hậu trạch không sai, liền có càng nhiều cơ hội tiếp cậnLan nhi cô nương, vì thế đột ngột cười.

    Hình dáng kỳ dị của hắn làm cho Đinh Thừa Tông, lục thiếu phu nhân cùng Đinh Hạo đều nở nụ cười.

    Đinh Thừa Tông cười nói: “Tương Vũ, gọi người chuẩn bị kiệu, ta đi tống tiễn Đinh Hạo.”

    Đinh Hạo lắp bắp kinh hãi, vội từ chối nói: “Đinh Hạo sao dám để cho đại thiếu gia đưa tiễn, nếu không có chuyện gì, tiểu nhân cáo từ.”

    “Không việc gì phải ngại, cả ngày ta ở hậu trạch ta cũng cảm thấy bực mình.”

    Đinh Thừa Tông nói xong, liếc mắt nhìn phu nhân một cái, Lục Tương Vũ vội đi gọi người vào, hầu hạ đại thiếu gia xuất môn.

    Cỗ kiệu của Đinh Thừa Tông là một bộ khối đơn giản, có chút giống như nâng một cái cột trụ, hai gia đinh nâng hắn, Lục thiếu phu nhân, Đinh Hạo, Tao Trư nhi ba người đi theo hai bên.

    Ra khỏi cửa lớn Đinh phủ, khi chuyển hướng tới đường vào thôn, Đinh Thừa Thôn nhẹ nhàng gõ cọc trụ của kiệu, chợt nói với Đinh Hạo: “Đinh Hạo…”

    Đinh Hạo nghe thấy tiếng quay đầu, Đinh Thừa Tông dừng ở hắn nói: “Núi có nhấp nhô, hiển lộ thật cao.

    Người có lên xuống, mài dũa ý chí.

    Nhất thời lợi hại, ngươi không cần để ở trong lòng, vô luận thắng thua, dụng tâm làm người, cuối cùng cái được lại càng nhiều hơn so với người khác.” (câu này thật hay.)

    Những lời này thình lình phát ra có chút đột ngột, Đinh Hạo giật mình, lập tức tỉnh ngộ lại: “Đại thiếu gia an ủi ta như vậy, xem ra hắn đã hiểu được việc ta phụ trách nạo vét, là do bị Đinh lão cáo già lưu đầy?”

    Mặc kệ như thế nào, ngoại trừ Đinh Ngọc Lạc ra, Đinh Thừa Tông này là người thứ hai trong Đinh gia mà Đinh Hạo có cảm tình, nếu không nói chuyện dứt bỏ thân phận, Đinh Hạo đã coi như bằng hữu tri kỉ, bởi vậy nghe xong lời động viên này.

    Đinh Hạo hơi hơi chắp tay chỉ tạ ơn, cũng không nói được lời nào, hai người bốn mắt nhìn nhau, đều mỉm cười.

    Nhanh tới cửa thôn, Đinh Hạo lại nói lời cảm tạ, mời Đinh Thừa Tông dừng lại, phía trước đã là nơi tập hợp của nhóm tráng đinh trong các hộ thôn dân, Đinh Thừa Tông mỉm cười liếc mắt nhìn về nơi đó một cái, vuốt cằm nói: “Được, ta đây sẽ đưa người tới đây, đi tới phía trước đi, chỉ cần ngươi thân mật với một phế nhân như ta, cũng không có tiện cho công việc của ngươi.

    Ha ha, ngươi tự i thôi, Tương Vũ khó có khi nào rời khỏi nhà, chúng ta đi chung quanh một chút đi.”

    Đinh Hạo vội vàng chắp tay trước ngực tiễn đưa, nhìn Đinh Thừa Tông tiêu sái nhẹ nhàng rời đi, lúc này mới quay người đi tới cửa thôn…

    Đinh gia trang trên dưới một trăm lao công từ sáng sớm nay đã tập hơn ở cửa thôn rồi, đều là nam tử tráng niên trong thôn, đứng ở trước mặt Chân Bảo Chính cùng Đinh quản sự, bọn họ ôn nhu tựa như còn cừu non vậy, nhưng là khi đùa giỡn thì lại không câu nệ thô tục, chẳng cố kỵ gì, mãi tới khi vài vị đại thẩm tới đây, đám người trẻ tuổi này mới hiền lành đi một chút.

    Chân Bảo Chính đứng ở chỗ cao, cắt giọng hô to: “Con mẹ nó đều là trẻ con hết cả sao, các ngươi đứng thành một vòng cho ta đếm xem nào?

    Ai, lão Trần gia có tới không?

    Tên đầy tớ của Vu gia kia thì sao?

    Ngồi chồm hỗm ở chỗ đó làm gì, nhanh đứng lên.”

    Chân Bảo Chính đã trên dưới 50, trời sinh một cái cuống họng như vịt, cái này ngăn chặn yết hầu làm cho hắn không thể kêu to lên được, thật đúng là không biết khó nghe tới bao nhiêu, một đám vịt mẹ đứng dưới cây hòe nghe hắn hét to, xèo xèo cạc cạc kháng nghị.

    Đinh Hạo đứng ở bên cạnh, cặp mắt dõi nhìn trong đám người tìm kiếm thân ảnh La Đông Nhi.

    Ngày hôm qua hắn ngay cả việc nhìn qua Đông Nhi vài lần cũng không được, chình là nghĩ Đổng lý thị kia bị dọa một trận như vậy, vị tất có tâm tư tra tấn nàng, chính là lâu như vậy mà không thấy nàng tới, Đinh Hạo trong lòng có chút lo lắng.

    Bỗng nhiên, trong một cái ngõ nhỏ một bóng người đi ra, vẫn là một thân xiêm y màu nguyệt sắc cổ xưa, chẳng qua đã được giặt phi thường sạch sẽ, hơn nữa không có mang theo cái gùi, như vậy càng có một thân gọn gàng, dáng người yểu điệu.

    Trên đầu nàng đội một chiếc khăn màu xanh trắng, vì thế càng làm cho gương mặt kia hiện lên vài phần thanh thuần trĩ mỹ( trĩ: trẻ con), tựa như một đóa hoa sen trắng vừa mới từ trong nước nở ra.

    Đinh Hạo thấy nàng, lòng bỗng nhiên thả lỏng ra, lộ ra một tia hiểu ý mỉm cười.

    Hắn nhảy lên trên tảng đá lớn, cũng giống như Chân Bảo Chính vận lực hét lớn lên: “Ta nói đám gia hỏa các ngươi xếp hàng ngay ngắn lại đây, không được nói nữa, không đùa giỡn nữa, toàn bộ đứng yên rồi điểm danh nhân số, nạo vét lòng sông sẽ có tiền công, cũng không phải là làm không công, nếu ai nghịch ngợm gây sự không tuân thủ quy củ, Chân Bảo Chính sẽ có biện pháp trị các ngươi!”

    Đinh Hạo nói xong, nhìn quét qua mọi người, tầm mắt cuối cùng tự nhiên dừng lại trên người La Đông Nhi, La Đông Nhi đang cùng với vài đầu bếp nữ nữa đứng ở một nơi, một đôi mắt to trong veo nhìn hắn, vừa thấy hắn nhìn lại, môi thoáng nhích lên, dường như muốn cười một cái, nhưng lại cảm thấy như thế không được tự nhiên, vì thế cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, cái loại thần thái này của tiểu nhi nữ vô cùng động lòng người, cũng không có một loại bút pháp nào có thể tả lại sống động được.

    Những người này cơ hồ tất cả đều là tá điền Đinh phủ, toàn bộ bọn họ đều biết Đinh Hạo là người tâm phúc của lão thái gia, còn rất thân với Đinh đại thiếu gia, về phần gần đây bị Đinh lão thái gia thờ ơ, bọn họ những hộ nông dân này cũng không rõ lắm.

    Mắt thấy Đinh quản sự lên tiếng, cũng thật không phải như giọng nói như vịt con của Chân bảo chính, cho nên mọi người an tĩnh lại.

    Có Đinh Hạo phụ họa, Chân bảo chính càng thêm sức mạnh, hắn thì thầm vù vù kêu tên, thực uy phong hô: “Được rồi, hiện giờ bắt đầu điểm danh, người nào được đọc số lập tức bước đi, đừng để cho lão gia quản sự Châu phủ đợi lâu!”

    Đinh gia đại trạch hậu viện chính là kho thóc rất cao, Đinh Thừa Nghiệp đứng ở trên một vựa lúa cao cao lạnh lùng nhìn dòng dân công trước cửa thôn.

    Đinh gia hậu trạch có mấy kho thóc dự trữ, các kho thóc này đều là hình tròn, đường kính tới mấy trượng, bốn vách tưởng rất dày, dùng bùn vàng, rơm rạ, vải nỉ, … thi triển đủ các loại biện pháp để chống lạnh, chống ẩm vân vân.

    Dưới nền đất cũng dùng bùn vàng để đắp lên cao, phòng ngừa hơi ẩm từ dưới dâng lên.

    Phía dưới kho lúa có hai cửa nhỏ, dùng để lấy lương thực ra, hoặc là khi cho lương thực vào thì trực tiếp đổ từ trên cao xuống.

    Chỗ cao đắp một cái nóc nhà hình nấm, dùng cái giá để cách một khoảng cao hơn một người với lương thực phía dưới, mái hiên nhô ra khắp nơi khoảng hơn ba thước, như vậy vừa tránh được mưa gió lại có thể thông gió đổi khí.

    Dưới chân hắn là lương thực rực rỡ ánh vàng, đây là lương thực vơ vét khắp nơi để chuẩn bị đưa tới Quảng Nguyên.

    Liễu Thập Nhất đứng ở một bên, thêm mắm thêm muối bẩm báo, Đinh Thừa Nghiệp càng nghe sắc mặt càng âm trầm, dừng như là một đứa nhỏ được nuông chiều mà bị người khác cướp mất món đồ chơi yêu thích của nó vậy.

    Một cỗ đố kị hừng hực cháy trong lồng ngực hắn.

    Liễu Thập Nhất khom lưng nhìn sắc mặt Đinh Thừa Nghiệp, lại thăm dò nhìn Đinh Hạo ở cửa thôn, cùng trong đám người là một thân ảnh màu nguyệt sắc yểu điệu, cười lạnh nói: “Buồn cười Đinh Hạo kia còn trăm lần che dấu trước mặt tiểu nhân nữa, thật sự là giấu đầu hở đuôi mà.

    Một chút tâm tư quỷ quái của hắn làm sao qua được ánh mắt của tiểu nhân?

    Hắc hắc, không thể tưởng được ta ở trong thôn rải ra lời đồn đãi gây khó xử cho Đổng tiểu nương tử, hiện giờ lại đúng thật, bọn họ hai người thật lang có tình, thiếp có ý, có chút ý tứ thông đồng đây.”

    Đinh Thừa Nghiệp một cước đá mạnh vào lương thực, đem những hạt vàng này giơ lên, vừa đố kị lại vừa hận mắng: “Buồn cười, bổn thiếu gia gia thế như vậy, tướng mạo như thế, cũng nóng nẩy lấy lòng nàng, nàng ta cũng không thèm liếc mắt nhìn ta một cái, một chủ nhân như vậy mà không nhìn, tại sao lại coi trọng một tên cẩu nô tài?

    Đáng giận! thực là đáng giận! nếu là tiểu tử kia lấy mất lần đầu của nàng, ta thật là hận chết đi được.”

    Liễu Thập Nhất vội vàng an ủi nói: “Thiếu gia yên tâm, theo ta thấy, bọn hai người chỉ là có chút tình ý với nhau mà thôi, còn không có làm cái gì.”

    Đinh Thừa Nghiệp suy bụng ta ra bụng người hừ lạnh một tiếng nói: “Tráng nam thiếu phục, củi khô lửa bốc, đụng với nhau thì làm được chuyện tốt gì?

    Cho dù bọn họ bây giờ còn không có gì, nói không chừng ngày nào đó còn có chút gì.

    Ngươi ở trước mặt bổn thiếu gia khoe khoang khoác lác, bỏ có thể cho La Đông Nhi kia ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, hiện giờ có nửa điểm tiến triển sao?

    Thật sự là phế vật, một chút việc cỏn con cũng không làm tốt được, đã thế còn lật ngược thế cờ đưa bọn họ hai người lại thành một đôi.”

    Liễu Thập Nhất cười bồi nói: “Lúc đầu, tiểu nhân muốn chuẩn bị một vài tin đồn ***, tiếp xúi giục Đổng lý thị ức hiếp nàng ngoan độc một chút, khi đó mời thiếu gia ra mặt che chở nàng một phen, La Đông Nhi kìa cùng đường, nản lòng thoái chí, còn sợ nàng không ngoan ngoãn để thiếu gia ôm ấp sao?

    Ai ngờ được nửa đường xuất hiện ra Đinh Hạo kia, lại nhanh chân tới trước.

    Hiện giờ xem ra, có Đinh Hạo này là chuyện xấu, chúng ta thực phải hành động nhanh hơn.”

    Đinh Thừa Nghiệp trừng mắt, cả giận nói: “Nhanh hơn nhanh hơn, nhanh hơn như thế nào?

    Người chỉ biết khoe khoang mồm mép trước mặt ta thôi, cứ như vậy tiếp, đôi uyên ương kia ngay cả búp bê cũng sinh ra rồi, lão tử còn muốn cái gì nữa?”

    Liễu Thập Nhất cắn răng, nảy sinh ác độc nói: “Bệnh nặng thì phải dùng mãnh dược, không thể, phải sử dụng một biện pháp nặng hơn nữa, có thể đuổi Đinh Hạo kia đi, có khả năng làm cho Đổng tiểu nương tử không có đường để đi.

    Chính là tới lúc này nàng chịu nhiều đau khổ hơn nữa, thiếu gia chớ có bởi vì đau lòng cho nàng mà trách tội tiểu nhân đó.”

    Đinh Thừa Nghiệp chuyển buồn thành vui nói: “Chỉ cần ngươi có thể làm cho bổn thiếu gia đắc thủ, bổn thiếu gia thưởng cho ngươi còn không kịp, sao lại trách ngươi, nói nhanh lên, ngươi có biện pháp gì dễ làm?”

    Liễu Thập Nhất nói: “Đinh Hạo muốn dẫn người nạo vét sông cho Châu phủ, trăm phương ngàn kế đem Đổng tiểu nương tử tới đây làm đầu bếp, cái này cho chúng ta một cơ hội, chúng ta chỉ cần như thế này….”

    Hắn ghé sát vào lỗ tai Đinh Thừa Nghiệp, lén lén lút lút nói xong một phen, Đinh Thừa Nghiệp nghe xong, vỗ tay cười to: “Hay, biện pháp này mới có thể so sánh hợp với khẩu vị của bổn thiếu gia, đủ ác độc, cũng đủ sảng khoái.

    Đây còn là kế một hòn đá ném hai con chim, kể từ đó, vừa có thể bỏ cái gai trong mắt Đinh Hạo kia đi, lại có thể làm cho Đổng tiểu nương tử sinh tử lưỡng nan, khi đó bổn thiếu gia mới xuất mã.”

    Hắn tham lam nhìn thân ảnh xinh đẹp của La Đông Nhi, cười hắc hắc nói: “Đến lúc đó, xem nàng còn thanh cao được tới đâu, nếu không làm cho nàng ngoan ngoãn lên giường đong đưa cái đuôi vào bổn thiếu gia, thiếu gia ta sẽ không phải họ Đinh!”

    Chương 89:Hủy thư.

    .

    Đinh Thừa Tông đi dạo chơi quanh thôn một vòng, mất hứng trở về Đinh phủ, vừa tiến vào cửa lớn, chỉ thấy một người đứng đàng kia mặt đầy khó xử đang vái chào Nhạn Cửu, xem cách ăn mặc của người đó, không giống với người trong phủ.

    Đinh Thừa Tông liền khoát tay, ý bảo kiệu phu đưa qua.

    Tới gần, Đinh Thừa Tông hỏi: “Chuyện gì thế?”

    Nhạn Cửu vừa nhìn thấy hắn, vội nghênh tiến tới chắp tay trước ngực thi lễ nói: “Đại thiếu gia, người này của Diệp gia xa hành đi sai đường, một người hành cước(người đưa thư) mới, không hiểu quy củ, không dám làm phiền thiếu gia…”

    Đinh Thừa Tông ảm đạm cười vẫn là hỏi: “Chuyện gì?”

    Lúc này ngữ khí có chút lành lạnh.

    Nhạc Cửu cứng lại, không dám qua loa tắc trách.

    Đinh Thừa Tông thường ngày hành tẩu bên ngoài, người nọ thật ra vẫn nhận biết hắn, liền tiến lên vái chào, nói: “Tiểu nhân ra mắt Đinh đại công tử, tiểu nhân vốn là hành cước của Diệp gia xa hành, muốn đưa mấy phong thư tới cho quý phủ.

    Trong đó có một phong thư, khách nhân đặc biệt dặn phải đưa cho người, đây là tiểu nhân không dám phạm quy mà đưa cho Nhạc đại quản sự.”

    Đinh Thừa Tông nhíu nhíu mày, Diệp gia xa hành ở Tây Bắc có bao nhiêu chi nhánh, vừa chuyển người cùng chuyển đồ vật, còn chuyển thư thay người nữa, đây đều là phạm vi nghiệp vụ của bọn họ.

    Có thể cùng Đinh gia có thư lui tới, không phải là bạn tốt chí thân cũng là đồng bạn buôn bán, thư lui tới đích thực luôn luôn do Nhạn Cửu tiếp nhận chuyển giao, không biết phong thư này là người phương nào viết, và phải giao cho ai.

    Hắn mở miệng hỏi: “Thư thế nào, phải giao cho ai?”

    Tiểu nhị của Diệp gia xa hành kia nói: “Người viết thư là ai tiểu nhân cũng không biết, lá thư này là của chi nhánh xa hành ở Quảng Nguyên đưa tới, cố ý thêm thanh toán phí, nói rõ cần phải giao cho Đinh Hạo của quý phủ.

    Tiểu nhân lại không biết Đinh Hạo trong quý phủ là người nào?”

    Đinh Thừa Tông có chút ngoài ý muốn, ngẩn người ra một chút, rồi mới cười nói: “Nga, là Đinh Hạo sao, đó là một vị quản sự của bản phủ.

    Hắn đã phụng phân phó của Châu phủ, dẫn người đi ra sông sửa sang rồi, giao cho bản nhân là được? ta sẽ nhờ người đưa cho hắn.”

    Đinh đại thiếu đã nói, tự nhiên có phân lượng khác với Nhạn Cửu, còn nữa, Đinh đại thiếu buôn bán bên ngoài một lời nói đáng giá ngàn vàng, đó cũng chính là một nhân vật dũng cảm, tiểu nhị của Diệp gia xa hành kia nghe tiếng đã lâu, đối với hắn cực kỳ tín nhiệm, do dự một chút người nọ liền cười nói: “Vốn đây là không hợp với quy củ, nhưng là Đinh đại công tử đã nói tiểu nhân không tin được sao?”

    Hắn liếc mắt nhìn Nhạn Cửu một cái, không muốn đắc tội với hắn lại nói: “Kỳ thật Nhạn Cửu gia tiểu nhân cũng tin được, nhưng là người đã chỉ rõ phải giao đúng người, tiểu nhân cũng không dám làm chủ lung tung.

    Nếu vị vị Đinh quản sự này không ở quý phủ, vậy…chỉ có thể làm phiền đại công tử.”

    Đinh Thừa Tông mỉm cười tiếp nhận thư, hắn ký nhận đồng ý, liền nhận lá thứ, kiệu nhỏ đi thẳng vào bên trong.

    Nhạn Cửu đứng một bên cười bồi, đợi cho vỗ kiệu của Đinh Thừa Tông đi xa, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên, hung hăng nhổ một ngụm nước bọt.

    Đinh Thừa Tông trở lại phòng mình, đặt lá thư lên bàn, nhìn kinh ngạc, thỉnh thoảng đưa tay sờ qua, vẻ mặt có chút suy nghĩ.

    Lục Tương Vũ gọi người ngâm nước nóng vào trà, đặt chén trà lên trên án thư, châm cho hắn một ly, ôn nhu nói: “Quan nhân, có chuyện gì mà khó khăn vậy?”

    Nàng nhẹ nhàng nhìn thoáng qua lá thư, hé miệng cười khẽ nói: “Là lá thư này sao…phái Tiết Lương kia mang cho Đinh Hạo không phải là được sao.”

    Đinh Thừa Tông gật gật đầu, lại lắc đầu, đưa tay muốn tìm chén trà, đột nhiên lùi lại, trầm ngâm một lát, liền cầm lấy lá thư kia, chậm rãi xé mối hàn ra.

    Lục Tương Vũ đôi mắt quyến rũ bỗng mở lớn, đưa tay che lại cái miệng anh đào nhỏ nhắn của mình, giật mình nhìn về phía trượng phu của mình.

    Đinh Thừa Tông mí mắt không đổi, chính là chậm rãi mở phong thư, đặt phong bì thư kia cẩn thận lên bàn, mở bức thư ra xem, Lục Tương Vũ không khỏi tò mò, có lòng muốn đi qua xem nội dung, rồi lại không dám, chính là ngồi đối diện nhìn sắc mặt trượng phu.

    Nhưng Đinh Thừa Tông đúng là cây to trước gió, lòng dạ thâm hậu, vui giận không hiện sắc, từ trên mặt hắn làm sao có thể nhìn ra được manh mối gì.

    Đinh Thừa Tông vội vàng xem thư xong, đặt bức thư xuống, nhắm hai mắt lại, liền trầm tư suy nghĩ.

    Lục Tương Vũ không dám quấy rầy chỉ ngồi yên một bên.

    Trầm Tư trong chốc lát, Đinh Thừa Tông lại mở bức thư ra nhìn lại từ đầu tới cuối một lần nữa, đột nhiên nói: “Lấy thứ gì dễ cháy tới đây.”

    Lục Tương Vũ cả kinh nói: “Quan nhân.”

    “Mang vật gì dễ cháy tới đây!”

    Đinh Thừa Tông nghiêm khắc nhìn nàng một cái, Lục Tương Vũ không dám nói gì, ngoan ngoãn đứng dậy, nhóm một vật dễ cháy mang tới, Đinh Thừa Tông liền châm hỏa đốt bức thư.

    “Quan nhân…”

    Lục Tương Vũ hô gọi một tiếng, lại không biết là có chuyện gì.

    Đinh Thừa Tông chấn động làm tro tàn rơi xuống, trên mặt lộ ra tia cười khổ, nghiêm nghị nói: “Vũ nhi, đây là vi phu…bình sinh lần đầu tiên phụ người à….”

    “Quan nhân…”

    Lục Tương Vũ lòng muốn an ủi, nhưng nói tới bên miệng lại khó có thể thành lời.

    Đinh Thừa Tông ánh mắt ươn ướt, nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Rễ sâu mới có cây tốt, nếu là một cái rễ bị hư thối, không có một cái rẽ khác có thể chống đỡ, cây đại thụ này lại phồn hoa…gió thổi qua cũng muốn suy sụp.

    Vi phu làm như vậy, không phải là vì chính mình, chính là muốn lưu lại cây đại thụ này một nhánh sinh cơ mà thôi, chỉ mong…hắn có thể thông cảm cho nỗi khổ tâm của ta…”

    Lục Tương Vũ không kiềm chế được nói: “Quan nhân, thư…là người nào viết, nói chuyện gì?”

    Đinh Thừa Tông lắc lắc đầu, nghiêng người mệt mỏi nằm xuống giường, mệt mỏi nói: “Nàng chớ hỏi nhiều, ta mệt rồi, phải tạm nghỉ một chút.”

    “Vâng!”

    Lục Tương Vũ uyển nhiên cúi đầu, lại miễn cưỡng cười với trượng phu, dịu dàng đứng lên, phủ lên cho hắn thêm một cái chăn bạc, liền lặng lẽ lui ra ngoài…

    Phách Châu Phu tu sửa sông, mà trong hai mươi dặm Đinh gia, vừa lúc xuyên qua đất của Đinh gia, trên đồng ruộng dọc ngang tung hoành mấy con sông nhỏ thường xuyên khô cạn.

    Có con sông lớn này, trừ phi gặp phải hạn hán hiếm có, như vậy có thể cam đoan phụ cận đất vườn này có thể tưới.

    Người nông dân biết người nước là quan trọng nhất, nhất là vùng tây bắc này, cho nên các tráng đinh của các hộ nông dân, đối với việc tu sửa có liên quan chặt chẽ tới lợi ích của mình này độ nhiệt tình cũng rất cao.

    Đợi tới nơi, đợi quan viên thủy lợi của châu phủ mang theo một đám tiểu Lại(chức quan 0 phẩm cấp) tuần tra xác định lộ tuyến thượng du con sông, xác định lộ tuyến con sông cho bọn hắn xem.

    Đinh gia trang phụ trách khúc sông không ngắn, dựa theo tính toán sức lao động của hơn một trăm người này, hoàn thành khúc sông, trước sau mất khoảng chừng một tháng.

    Khu tây Bắc, quan thương đều có rất nhiều trướng bồng hành quân, phân phối tới một đống, lại có người của quan phủ tới dạy bọn hắn cách đóng cọc làm giá, trên mặt đất hiện lên vài đỉnh trướng bồng.

    Về phần lương thực, cũng từ Đinh gia đưa tới hai xe, nộp lên trên lương phú(thuế lương) thì đó còn lại là phần khấu trừ.

    Ngày đầu tiên, chính là dựng trướng bồng, đào đất chôn nồi, thăm dò lộ tuyến, vội vã bận rộn cũng trôi qua.

    Bọn họ mang tới có rau dưa, vài đầu bếp nữ lại hái được một ít rau dại ở trên sườn núi thấp gần đó phối hợp, thức ăn cũng không đến nỗi tồi.

    Trên sườn núi thấp còn có một tòa sơn thần miếu rách nát, Chân bảo chính xem qua liền nói với Đinh Hạo, về sau nơi này mở sông lớn không bằng sửa chữa tòa sơn thần miếu này một chút, đổi thành một tòa long vương miếu, phù hộ quê nhà mưa thuận gió hòa, nguồn nước sung túc.

    Chân bảo chính đề nghị tu sửa sơn thần miếu, tự nhiên là muốn tìm kiếm chút lợi ích, Đinh Hạo là quản sự Đinh phủ, lại là tâm phúc của Đinh lão gia, nói cho hắn nghe, là muốn bảo hắn giựt dây Đinh lão thái gia gật đầu.

    Đinh Hạo tính toán sửa xong con sông này, còn có một tháng thời gian, chính mình sẽ cao chạy xa bay, làm sao còn có thể để ý tới chuyện nhỏ này, liền cười đáp ứng, hàm hồ cười nói khi về sẽ nói lại với lão gia, nếu lão gia đồng ý, không tránh khỏi muốn phải làm phiền tới Chân Bảo Chính.

    Chân Bảo Chính nghe xong tâm hoa nộ phóng, đối với Đinh Hạo liền lộ ra vài phần thân thiết.

    Lừa Chân Bảo Chính đắc trí rời đi, Đinh Hạo theo bản năng đi tìm thân ảnh La Đông Nhi, giương mắt vừa thấy, trong bóng chiều chạng vạng chỉ nhìn thấy một cái bếp, mới vừa rồi La Đông Nhi còn đang ngồi chồm hỗm ở đàng kia bận rộn thổi cơm, trong chốc lát thế nhưng lại chẳng biết đi đâu.

    Đinh Hạo không khỏi ngạc nhiên nói: “Mới vừa rồi còn ở đàng kia, người đâu rồi?”

    Chương 90: Điều hí hoàn thị điều giáo (*)? (Thượng)

    .

    (*): Đùa giỡn hay là dạy dỗ.

    Đinh Hạo chính đang kinh ngạc, đột nhiên phía sau truyền tới một tiếng kêu sợ hãi: “Hạo ca nhi…”

    Đinh Hạo bị hù nhảy dựng lên, nhìn lại hóa ra là La Đông Nhi ở sau lưng hắn.

    Đinh Hạo khó tin nàng lại chủ động tới gần mình, không khỏi vui vẻ nói: “Nàng sao lại giống như chú mèo nhỏ thế, đi tới đây không chú động tĩnh nào, chạy tới sau lưng ta lúc nào vậy.”

    La Đông Nhi thẹn thùng nói: “Mới vừa rồi…. thấy ngươi cùng Chân bảo chính nói chuyện, ta không tiện lại đây, cho nên đành phải tránh ở một bên.”

    “A, có chuyện gì sao?”

    “Không có gì lớn cả, chỉ là…”

    La Đông Nhi ngẩng đầu, nhìn thoáng qua bên khu bếp, Đinh Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên dãy bếp, còn vài thôn phụ đang bận rộn ở đây, nhất thời hiểu sai ý, vội vàng vui vẻ nói: “Nàng có cái gì muốn nói cùng ta phải không, không tiện để cho người ta biết sao, đi, chúng ta tìm một nơi yên tĩnh tới đó nói chuyện.”

    La Đông Nhi có chút quẫn, khẽ gắt nói: “Ngươi người này… nói chuyện bậy bạ gì thế, ai muốn cùng ngươi kiếm chỗ yên lặng nói chuyện chứ.

    Ta…ta chỉ là muốn ngươi giúp đỡ bọn ta một chút thôi.”

    Đinh Hạo cười gượng nói: “Ác, việc này…có chuyện gì gấp, nàng nói.”

    La Đông Nhi nói: “Mới vừa rồi ta đang thổi cơm, lấy tay dọn sạch đống củi khô bên cạnh, đột nhiên nhìn thấy trong đống đất khai quật lên được một bộ xương người.”

    Nàng vỗ nhẹ ngực nói: “Thật đúng là hù chết người ta, tới bây giờ trong ngực ta còn đập loạn cả nên, nhìn thấy….hôm nay thật là đen, ta thật sự có chút sợ hãi, muốn mời Hạo ca nhi đưa đi chỗ khác.”

    Đinh Hạo cười nói: “Nơi này trên dưới có hơn một trăm hán tử, dương khí mười phần, thực sự dã quỷ cũng bị dọa chạy, một bộ hài cốt có gì mà phải sợ, ta đi xem.”

    La Đông Nhi dẫn Đinh Hạo tới chỗ bếp đất cách đó không xa, có chút sợ hãi đi trước chỉ chỉ.

    Đinh Hạo ngẩng đầu vừa thấy, chỉ thấy trên một đống đất vừa mới được đào bới lên có một nửa xương bàn chân, xem bộ dạng như thế, trong đất này hắn có chôn một bộ hài cốt.

    Khi thôn dân này đào đất phát hiện ra, gặp hài cốt vô chủ thế này cũng không khách khí, cũng không đổi đưa tới địa phương khác, loạn thất bát tao cứ thế là đào lên thôi, chính là bộ hài cốt đầy đủ đã bị quật nát, chỉ để lại nửa ống xương đùi ở trên mặt đống đất thôi.

    Xương cốt có màu trắng xỉn, bởi vì lâu năm, trên xương cốt thủng lỗ chỗ.

    Trong xương một nửa đều là bùn đất, cứ như vậy mà ném ở đằng kia, đừng nói là Đổng tiểu nương tử nhìn sợ hãi.

    Đinh Hạo tuy rằng có bộ dạng chẳng hề để ý, kỳ thật trong lòng cũng rất không thoải mái khi nhìn thấy xương chân kia.

    “Có thiêu sao?”

    Đinh Hạo nhìn hai bên, hắn cũng không muốn dùng tay cầm lấy cái xương chân đó.

    “Ác, ta ở đây có mang theo xẻng, ngươi chờ một chút.”

    La Đông Nhi xoay người chạy về, lấy cái xẻng mang tới.

    Đinh Hạo tiếp nhận cái xẻng, tới gần đống đất, thuận miệng hỏi: “Ngày hôm qua khi ta đi rồi, bà bà nàng có làm khó dễ nàng nữa không?”

    “Không có…”

    La Đông Nhi nâng ngón tay lên, hất hất sợ tóc mai, có chút không được tự nhiên nói: “Ngày hôm qua ngươi hung dữ như vậy, ta cũng còn bị dọa, ta xem bà bà ta cũng là như vậy, các ngươi đi rồi, bà còn ngơ ngác đứng một lúc lâu sau đó mới đi trở vào nhà, cũng không có mắng chửi ta một câu nào.”

    “Ừ…”

    Đinh Hạo đào một cái hố nhỏ bên cạnh đống đất, quay đầu nhìn nàng một cái, đột nhiên nói: “Kỳ thật, chuyện Đổng lý thị với Liễu Thập Nhất, nàng cũng sớm biết rồi, có phải không?”

    “A?”

    La Đông Nhi hoảng sợ cuống quít nói: “Ta không biết, người ta….người ta không biết … nói…”

    Dưới ánh mắt Đinh Hạo thanh âm của La Đông Nhi ngày càng nhỏ, chậm rãi cúi đầu.

    “Ha ha, đây là có chết cũng không nói hả?

    Ai, Đổng gia có người tức phụ này, cũng không biết mấy đời đốt hương nữa, nàng không làm Đổng lý thị thất vọng, thì Đổng lý thị thực có lỗi với nàng nha, Đổng tiểu nương tử, nàng tính cả đời chịu khổ ở Đổng gia sao?”

    La Đông Nhi thanh âm nhỏ nói: “Đây là mệnh của người ta…”

    “Mệnh?

    Ta cũng tin mệnh, nhưng ta không tiếp thu mệnh.

    Cổ nhân nói ‘ Một mệnh hai vận ba phong thủy, bốn tích âm đức, năm đọc sách’ có thể thấy được, ảnh hưởng của vận mệnh thật sự nhiều lắm, theo ý ta, ta sinh ra làm nam nhân, đó là mệnh!

    Ta gửi hồn vào nhà người sống bần cùng, đó là mệnh.

    Nhưng là nếu nhẫn nhục chịu đựng, cả đời chịu uất khí, cuối cùng cũng đều đổ lỗi cho mệnh, thì quá là oan uổng cho ông trời rồi.

    Ông trời đưa cho ngươi, chính là một cái mệnh, một cái xuất thân mà thôi, phải đi như thế nào, đó là chuyện của ngươi.”

    La Đông Nhi chớp đôi mắt to, mấp máy miệng mà không nói được lời nào.

    Đinh Hạo đã đào được một cái hố, đưa cái xương chân kia vào bên trong, giơ cái xẻng trong tay lên nói: “Một đời nhân sinh, cỏ cây một mùa thu, sau trăm tuổi, đều giống như cỏ cây mà mục nát, cùng với mong đợt tới kiếp sau không bằng hiện giờ sống thật tốt đi.

    Ta không nghĩ mình có gì ủy khuất, chỉ cần không phạm tới lương tâm, chuyện gì mà không thể làm chứ?”

    Nói xong hắn chụp lấy cái xẻng, nhất thời đập nát nửa thanh xương khô, cùng bùn đất hỗn độn một thể, khói bụi thản nhiên tung lên, trong giây lát hóa thành bụi bặm.

    Đinh Hạo dùng nhiều bùn đất che giấu tro cốt đi, cắm cái xẻng xuống đống bùn đất, vỗ vỗ hai tay đi tới, thản nhiên cười nói: “Xem đi, đây là một người, mặc kệ khi còn sống là nam hay là nữa, là nghèo khó hay giàu có, hiện giờ đều hoàn toàn biến thành tro bụi.

    Nàng không biết là một người quý trọng nhất chính là hiện tai sao?”

    La Đông Nhi bị ánh mắt sáng quắc của hắn nhìn chằm chằm, mất tự nhiên mà lùi từng bước.

    “Ta có chuyện…vẫn muốn hỏi nàng…?”

    “Cái gì?”

    La Đông Nhi ngẩng mặt, đối mắt trong suốt như nước.

    “Có một nam nhân, không có tiền, hắn thật tình thích một nữ nhân, lại chỉ có thể mua được một chiếc thoa cài tóc rẻ nhất đưa cho nàng, Hắn không có nhiều quyền thế, nhìn thấy cậu ấm kia đùa giỡn nữ nhân, nhìn thấy mụ ác bà bà khi dễ nữ nhân đó, cũng chỉ có thể đưa chân giúp nàng giải vây.

    Hắn còn có một lão nương, thân thể yếu nhược nhiều bệnh.

    Nếu ai gả cho nam nhân này, còn phải hầu hạ nàng.

    Chính là ta muốn hỏi nàng…”

    “Cái….cái gì?”

    La Đông Nhi lắp bắp đáp, khuôn mặt đã hồng tựa như trái táo chín.

    Đinh Hạo dừng trong ánh mắt của nàng, nhẹ nhàng nói: “Không có quần tơ áo lụa mặc, không được ở trong nhà rường cột chạm trổ, không được ăn sơn hào hải vị, còn có thể chịu rất nhiều đau khổ, điều kiện như vậy, nàng có nguyện ý … kêu lão nương hắn là bà bà không?”

    “A?”

    La Đông Nhiên đột nhiên quay lại, giống như một con thỏ cả kinh nhảy dựng lên, ngay cả cái xẻng cũng không kịp cầm lấy, xoay người chạy trốn: “Ta ….ta đi nấu cơm…”

    “La Đông Nhi!”

    Đinh Hạo kêu lớn một tiếng, thanh âm không lớn lắm, chung quanh cũng chỉ có La Đông Nhi có thể nghe thấy, nhưng đây chính là lần đầu tiên Đinh Hạo dùng khuê danh của nàng khi chưa xuất giá.

    La Đông Nhi nghe thấy, không thua gì khi nghe thấy tiếng sấm sét vậy, lập tức đứng khựng lại ở đàng kia, trong nháy mắt, trong lòng nàng dâng lên tư vị xa lạ khác thường.

    Nàng rõ ràng không dám quay đầu lại, không muốn quay đầu lại, cuối cùng lại như trúng ta mà chậm rãi chuyển thân, Đinh Hạo mỉm cười nhìn nàng ôn nhu nói: “Nấu cơm thì nấu đi, sao phải chạy nhanh như vậy chứ, nếu ngã, chẳng phải ta đau lòng lắm sao.”

    “A?”

    La Đông Nhi trong đầu cảm thấy ong ong, nhìn hắn ngẩn người.

    Đinh Hạo tiếp tục mỉm cười: “Lúc nấu cơm rảnh, nàng có thể ngẫm nghĩ cẩn thận lời ta nói.”

    “Ta…”

    “ Lúc ăn cơm nàng cũng có thể ngẫm lại lời ta nói.”

    La Đông Nhi có chút nóng nảy: “Không phải, ta….”

    “Còn nữa, lúc tối đi ngủ, nàng có thể ….một lần, một lần nghĩ lại lời ta nói.”

    “Không cần suy nghĩ, người ta không muốn!”

    La Đông Nhi thẹn quá hóa giận.

    Đinh Hạo truy vấn hỏi: “Không muốn cái gì?”

    La Đông Nhi thốt ra: “Không muốn gả cho ngươi!”

    Dưới tình thế cấp bách, lớp cửa sổ bằng giấy trong suốt này đã bị chính nàng đâm thủng, lời vừa nói ra khỏi miệng, nàng hối hận không thôi, làm cho lông mi như phát hỏa, trên hai má hoa đào từ từ mọc lên.

    Đinh Hạo nở nụ cười: “Kỳ thật, ta chuẩn bị hỏi nàng một trăm lần, lần thức hai mới tính hỏi nàng có muốn gả cho ta hay không, nàng sao có thể đoạt đáp trước được chứ?

    Được rồi, chúng ta điên đảo trình tự một chút, coi như đây là lần đầu tiên ta hỏi nàng.

    Được rồi, hiện giờ ta hỏi nàng lần thứ hai, nàng có nguyện ý làm nương tử của ta hay không?”

    “Ta không….”

    “Đừng nóng vội trả lời!”

    Đinh Hạo cướp lời nói: “Đại sự nghiêm trọng như vậy, nàng không cần suy nghĩ phải trả lời, có phải hay không rất không thành ý?

    Ta da mặt còn quá non, nàng ngẫm lại nói sau, lúc đó da mặt ta cũng tốt hơn.

    Như vậy đi, nàng khi nấu cơm suy nghĩ cẩn thận một chút, ăn cơm cũng suy nghĩ kĩ càng một chút, buổi tối khi đi ngủ cũng suy nghĩ thật sâu, sau khi nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, ta không vội vàng…”

    Đinh Hạo mỉm cười xoay người, thản nhiên đi về phía sườn núi.

    “Tú nhi bất mị, thanh nhi bất lãnh (thanh tú mà không mị hoặc, trong sáng mà không lạnh lùng.), hiền lành quản việc nhà, không quản mưa gió, đây là chỗ tốt của người con gái này.

    Chẳng qua chỉ là quá ngại ngùng, ngại ngừng khó cấm, phải lấy được phương tâm của tiểu nương tử này, phải chủ động tiến công, nhưng lại không thể cầm một cây đuốc mà dọa nàng sợ chạy được, thật không dễ dàng.”

    Đinh Hạo than thở suy nghĩ: “Từ từ sẽ tới, cho nàng dần thành thói quen, thói quen cũng sẽ tự nhiên; tự nhiên, cũng liền như vậy; mà như vậy, nước chảy kia liền thành sông.

    Không biết đêm nay nàng có thể một đêm ngắm sao không nhỉ?

    Sáng mai còn phải dậy nấu cơm, thực làm cho người ta đau lòng mà…”

    La Đông Nhi nhìn theo bóng dáng hắn, cũng không biết nên khóc hay nên cười, nàng ngây ngốc đứng giữa trời, dường như vừa mới hoàn hồn vậy.

    Rất xa, Đinh Hạo đứng trên sườn núi, dùng khóe mắt nhìn ngắm La Đông Nhi đang ngồi xổm trước bếp đất tâm thần bất định, bộ dạng luống cuống tay chân, khóe miệng có một tia mỉm cười đắc ý.

    Ánh mắt hắn, tựa như một con chim ưng xoay quanh không trung mà kiếm mồi, mà La Đông Nhi đang ngồi xổm bên bếp đất kia, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, một thân áo nguyệt sắc, trong mắt hắn nghiễm nhiên chính là một con thỏ nhỏ đang liều mạng chạy trốn vào trong những bụi cỏ, một con thỏ trắng như tuyết, thật là đáng yêu….

    Chương 91: Điều hí hoàn thị điều giáo?(*)? (Hạ)

    .

    Công việc nạo vét sửa sông này đúng là thiếu cố gắng thừa nhàn hạ, sáng sớm, nếm qua điểm tâm, chỉ là đôn đốc một đám tráng hạn đi đào vét sông, di rời con đê.

    Giữa trưa nếm thử qua cơm trưa, vẫn là công việc đào đất làm sông, buồn tẻ cực kỳ, nhưng là có La Đông Nhi tiểu nương tử xinh đẹp này bên người, cuộc sống vốn buồn tẻ liền trở nên thú vị.

    Nơi này thổ nhưỡng phì nhiêu, đào bới cũng không mất nhiều sức, việc đào sông kia tiến hành rất nhanh, quan viên thủy lợi của châu phủ phụ trách tuần ra khi tới tận đây, cũng biểu dương Chân bảo chính một phen, Chân Bảo Chính chính là được sủng ái mà lo sợ, sợ bước tiếp sẽ không may, đứng ở trên đê cắn răng nửa ngày, cẩn thận tính toán lại vài lần, rốt cuộc mới đưa ra quyết định xuất một chút máu, lấy tiền công mình cắt xén được cấp cho đám cu li này một ít, vì thế cao giọng tuyên bố: “Đám gia hỏa các ngươi làm việc tận tâm cho ta, đại gia ta sẽ không bạc đãi mọi người, mỗi người mỗi ngày, sẽ được thêm hai văn tiền công!”

    Không biết bởi vì sức mạnh của đồng tiền, hay là bởi vì có tiểu nương tử La Đông Nhi xinh đẹp này bên cạnh, dù sao đám gia hỏa này cũng càng thêm nhiệt tình.

    Chân bảo chính liền thầm mắng: “Đám con lừa này, nhiều hơn hai văn tiền thì nước mũi chảy cả ra, thật sự là một đám nhà quê mà…”

    Đinh Hạo ngẫm nghĩ lại, theo như lời của một vị tiên hiền đại trí nói, nam nữ phối hợp, làm việc không phiền lụy.

    Có La Đông Nhi như vậy nửa mừng nửa buồn, có tiểu nương tử xinh đẹp ở bên cạnh người, hắn rõ ràng cảm thấy mình làm việc không chút phiền lụy, nhiệt tình rất cao, nói vậy…

    đám gia hỏa này chắc cũng có cảm giác như vậy đi.

    Đinh Hạo đối với La Đông Nhi thật tốt, tất cả mọi người đều nhìn ra được.

    Đinh Hạo đối với mọi người tốt lắm, không khấu trừ chút tiền công nào, thức ăn lại không gian lận, mỗi ngày hoàn thành tiến độ thi công, liền săn sóc tiếp đón mọi người cùng nghỉ cùng ăn, đối với ai cũng rất khách khí, không dựa vào quản sự mà làm cao, từ trên xuống dưới đối nhân rất thân cận tự nhiên, hơn nữa đám đại gia hỏa này cũng biết chuyện đồng tình với La Đông Nhi, chán ghét Đổng lý thị ương ngạnh, bọn họ với chuyện này cũng rất là vui vẻ.

    Rời khỏi phạm vi tầm mắt của Đổng lý thị, không cần phải mỗi ngày trở về nhà chịu khi dễ của bà ta, La Đông Nhi thiên tính vốn hoạt bát, cũng giống như cây cỏ mùa xuân mạnh mẽ sinh trưởng.

    Mỗi lần sau khi nàng được Đinh Hạo che chở săn sóc, lại bị một đám thôn dân thiện ý trêu ghẹo, mặc dù làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng tới nửa ngày không hết, nhưng là quẫn bách ngày càng ít, mỗi lần bị người trêu ghẹo, trong lòng cảm thấy ngòn ngọt ngày càng đậm hơn.

    La Đông Nhi là tiểu quả phụ, hơn nữa là một tiểu quả phụ thật sự xinh đẹp, bình thường ra khỏi nhà không thể thiếu vài câu trêu đùa của hán tử trong thôn, nhưng là hiện giờ có Đinh quản sự ở đây, mọi người tuy rằng vẫn trêu đùa nàng, nhưng là hàm ý khen tặng, chúc phúc rõ ràng hơn so với trêu đùa trước kia khá nhiều.

    Loại cảm giác tôn kính cùng trân trọng này đối với La Đông Nhi mà nói, là từ khi nàng vào Đinh gia trang chưa bao giờ được cảm nhận qua.

    Mà loại thay đổi này, hoàn toàn tới từ Đinh Hạo.

    Giống như cái quý nhất của người nam nhân là gì, không phải là có cảm giác an toàn bên người đó sao?

    Phương tâm của Đông Nhi, bất tri bất giác đang từng ngày rơi vào tay giặc, vì thế việc nàng đếm sao ngày càng nhiều hơn.

    Đếm đi đếm lại, đôi mắt to tròn như hai quả nho đen vừa mới rửa sạch của nàng càng lúc càng lớn, cằm đã có chút ngày càng nhọn hơn, hai vạt áo bên hông dừng như cũng ngày càng rộng ra…

    Tương tư làm người ta gầy, nàng gần Đinh Hạo mặc dù chỉ trong gang tấc, sớm chiều có thể thấy được nhau, nhưng chịu ảnh hưởng nhiều năm, Đổng lý thị trong lòng nàng vẫn như một toàn núi cao vĩnh viễn không thể vượt qua, làm cho lòng của nàng không dám rời khỏi lôi trì một bước, thậm chí không dám có một chút ảo tưởng cấm kỵ.

    Dưới tình cảm của Đinh Hạo, nàng cảm thấy khoảng cách như vậy vẫn là xa xôi, vĩnh viễn không thể tới gần.

    Vì thế trằn trọc, vạt áo dần dần rộng hơn, cũng không thể tránh được.

    Nhưng là, khó có được cảm giác được người ta che chở ôn nhu như vậy, làm cho người ta khó bỏ, nàng tình nguyện vẫn đi làm sông này, những đêm dài đằng đẵng, như vậy vậy nàng có thể ở trên đê này, vĩnh viễn hưởng thụ cảm giác đau nhức cùng vui vẻ.

    Mà đối với Đinh Hạo mà nói, tuy rằng hắn cũng có đủ kiên nhẫn, lại không có đủ thời gian đi một chút làm cho La Đông Nhi mẫn cảm, nhát gan kia tâm hoàn toàn mở rộng với hắn, nhưng lại không thể vội được.

    Mặc dù La Đông Nhi xem ra, mỗi lần nhìn thấy hắn khuôn mặt tươi cười vừa đáng yêu lại đáng giận này lại cảm thấy đó như là ngôi sao xấu là oan gia của mình, từ nhỏ đã tra tấn mình.

    Đinh Hạo làm sao không có cảm giác như vậy chứ, nhưng là ….

    Hắn thủy chung tìm không thấy một cơ hội làm cho cảm tình hai người tăng nhanh tiết tấu.

    Hai người cũng chỉ có thể như vậy không hờn không giận mà chịu đựng.

    Lúc này, Liễu Thập Nhất Liễu quản sự đột nhiên ngồi một chiếc xe ngựa xa hoa chạy tới…

    Hôm nay còn chưa tới buổi trưa, Liễu Thập Nhất đi xe ngựa chạy tới, lái xe không ngờ lại là Tao Trư nhi.

    Liễu Thập Nhất mặc quần áo tơ tàm màu đen, phía sau là hai người hầu đi theo, hai người này là thân huynh đệ, ca ca kêu Vương Vũ, đệ đệ kêu Vương Dực, là một con cái một gia đình sa cơ thất thế, nhân vì huynh đệ hai người đều biết chữ, vì thế sau khi đầu nhập làm gia phó Đinh phủ, liền dần dần trở thành trợ thủ đắc lực của Liễu Thập Nhất.

    Hai người rất cung kính đi theo sau lưng Liễu Thập Nhất, Liễu Thập Nhất hai tay để sau lưng, chậm bước lên trên đê, chỉ trỏ, bình phẩm từ đầu tới chân, thật sự là mười phần kiểu cách.

    Đinh Hạo lúc này đang ống thấp ống cao đứng trước chỉ huy thi công, Hiện giờ con sông đã hiện hình dù nhỏ, ở đây vốn có sẵn một con sông địa phương, bởi vì đã có trụ cột của thiên nhiên, nên việc làm nhanh hơn một chút ít, chỉ cần mở rộng sâu hơn là tựu thành.

    Chẳng qua con sông nhỏ này vốn có nước, hiện giờ mặc dù ngăn chặn được nước chảy xuống chỗ hắn, nhưng là nước bùn dưới đáy vừa sâu lại vừa dính, vừa bước xuống, bùn đất dính liền, ngược lại không thể lấy được dễ dàng đất bùn này, đến lúc này tiến độ đã không còn nhanh như trước kia nữa, Chân bảo chính vừa mới bị thượng trách cứ, thấy tình hình như vậy trong lòng như lửa đốt, cả ngày cùng Đinh Hạo tới trước đốc công.

    Nghe nói Liễu Thập Nhất đến đây, Đinh Hạo vội vàng ném xẻng ra tiến lên.

    Từ rất xa hắn đã nhìn thấy Liễu Thập Nhất đứng trên đê, chính là đang chỉ vào đường sông nói chuyện gì, bên cạnh có hai công nhân trị thủy đang nói cái gì với hắn.

    Vừa thấy Đinh Hạo đi tới, hai người công nhân kia lập tức quay đầu rời đi.

    Những người công nhân này đều là người của Liễu Thập Nhất, Đinh Hạo sớm biết trong đó nhất định có tai mắt của hắn, chẳng qua nhất cử nhất động của hắn ở trên đê này cũng không muốn giấu diếm cái gì với Liễu Thập Nhát…cũng không cần phải giấu diếm gì cả.

    Cho nên thấy màn này, Đinh Hạo chỉ là cười cười, không có để chút gì ở trong lòng, thản nhiên đi qua.

    “Liễu quản sự.”

    Đinh Hạo tiến lên chắp tay thi lễ, Liễu Thập Nhất vẫn khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt nhìn theo La Đông Nhi đang bận rộn làm bếp trên sườn núi từ từ rút lại, rụt rè cười: “Tiêu Đinh à, tiến độ không tồi đâu, đường sông đã thấy vừa thâm sâu lại rộng, sông được mở rộng thành một thế hoàn chỉnh à, cái khúc sông này được sửa sang lại tốt lắm, ừm!

    So với ta năm đó ta làm thì cũng không rảnh rỗi chút nào, thật sự là hậu sinh khả úy nha, ha ha…”

    Đinh Hạo giật mình, người này tại sao đột nhiên lại biến thành sắc mặt như thế này?

    Hắn hồ nghi nhìn Liễu Thập Nhất khẽ cười một cái nói: “Hoàn thành, đều là công lao chỉ điểm của Liễu quản sự cho tiểu đệ mà thôi.

    Đúng rồi, Liễu quản sự hôm nay sao lại rảnh thế?

    Việc của ngoại viện gần đây thực rảnh sao?

    Liễu Thập Nhất ung dung cười, rụt rè không nói, Vương Vũ phía sau hắn nhếch cằm lên, đắc ý vô cùng nói: “Liễu gia hiện giờ không hề quản chuyện ngoại viện nữa, Dương Dạ Dương đầu nhi đã được đề bạt làm ngoại viện quản sự.

    Liễu gia hiện giờ là phó thủ của Cửu gia, kiêm một ít chuyện trong nội viện, còn có tuần sát ngũ gia giải khố(tiệm cầm đồ) nữa.”

    Đinh Hạo ngẩn ra, cái này không phải là kế nhiệm chính mình sao?

    Nội viện phó quản sự, trên đầu tuy rằng có chữ phó, nhưng so với quản sự ngoại viện thì phạm vi chức quyền phải cao hơn nhiều lắm, hắn hiện giờ là nội viện phó quản sự.

    Toàn bộ Đinh gia quản sự ngoại trừ Nhạn Cửu ra, hắn chính là nhân vật thứ hai, khó trách hiện giờ lại cười mất tự nhiên như vậy, cái mặt lừa này cũng không biết nên nhăn lại hay nên kéo dài ra quá.

    Đinh Hạo lơ đễnh cười nói: “A? thì ra là Liễu quản sự thăng chức, chúc mừng chúc mừng, nếu không phải trên đê này không quá tửu lâu trà quán, thì hôm nay phải bắt ngươi mời khách mới được.”

    Liễu Thập Nhất bày ra cái này, vốn định nhìn vẻ mặt thất vọng nản lòng của Đinh Hạo, không nghĩ tới hắn cũng không quan tâm tới hơn thua, bình thản như nước, không khỏi thất vọng.

    Lập tức phai nhạt ý niệm khoe khoang trong đầu, không chút thú vị xua tay nói: “Cái gì mà thăng hay không thăng, đều là sai nhan của ông chủ mà thôi.

    Tiểu Đinh à, hiện giờ trong ngoài phái đi ta đều quản một chút, việc tu sửa đê điều lần này có liên quan tới thu hoạch của đất ruộng, lão gia rất quan tâm, hôm nay phái ta tới chính là muốn xem tiến độ tu sửa thế nào, việc tu sửa nếu không làm ổn, trở về cũng phải bẩm báo cho lão gia biết, ngươi đưa ta đi mọi nơi xem qua được không.”

    “Đó là tự nhiên, Liễu quản sự mời ngài….”

    Đinh Hạo tươi cười như cúc, không hờn không giận.

    Liễu Thập nhất cảm thấy khó hiểu, không chút chối từ đi trước, hai người hầu của hắn lập tức theo sát.

    Sau đó Đinh Hạo đi đằng sau cùng.

    Đinh Hạo lắc đầu cười, như vậy cũng tốt, chẳng muốn so đo với tiểu nhân đắc chí.

    Tao Trư nhi đuổi theo nhìn thấy màn này không chịu được, hắn đỏ mặt nói với Đinh Hạo: “Này lão già kia, hiện giờ không phải ngươi đang phóng ra cái bộ dạng như con ngựa sao.

    Ngươi xem hắn đắc ý dào dạt, có cái gì đâu, cùng lắm thì, hắn được phái đi lần này, còn không phải chuyện ngươi từng trải qua sao.

    Khi đó cũng không thấy ngươi sĩ diện như vậy.

    Ta đều phải đi sau, ngươi làm gì phải ở trước mặt hắn ra vẻ đáng thương, hẳn là phải mỉa mai hắn một cái chứ.”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “Ra vẻ đáng thương làm sao vậy?

    Có gia gia nào không phải đi theo tôn tử của mình chứ?

    Trư nhi, ngươi nhớ kỹ, lúc nào ra vẻ đáng thương với cần phải ra vẻ đáng thương.

    Rõ ràng là tôn tử, càng muốn ra vẻ trước mặt gia gia, người ta sủng ngươi ngươi liền cười vui vẻ, không thích, một cước liền đá ngươi xuống, ngươi muốn làm gia gia, ta gọi ngươi là tôn tử, cái bối phận này vĩnh viễn cũng không khác đi được.

    Chúng ta không phải là gà chọi, nếu không có việc thì tranh làm gì, cùng hắn so đo làm gì, chuẩn bị dọa nạt hắn một cái là được rồi.”

    Đinh Hạo vừa dứt lời chợt nghe thấy tiếng vịt kêu của Chân Bảo Chính: “Lão Liễu hôm nay không được đi rồi? chuyện này là chuyện tốt, ta kêu người chuẩn bị, tối nay, chúng ta nhất định phải uống một chút chúc mừng ngươi thăng chức nội viện quản sự!”

    Chương 92: Bắt người.

    .

    Liễu Thập Nhất lần này đi vào công trình trên sông, tự nhiên phải khoe khoang một chút, tuy nói chuyện đào sông đắp đê thật chỉnh tề, nhưng nếu muốn để tâm chọn tật xấu, thực là chuyện dễ dàng.

    Đinh Hạo không phải là cao nhân coi danh lợi như mây bay gió thoảng, nếu không làm gì phải dốc sức tại hồng trần thế này?

    Nhưng là chí hướng của hắn không gửi gắm ở Đinh gia, như vậy làm việc ở Đinh gia không cần bản tâm thất vọng là được rồi, cũng không thèm để ý hắn châm biếm thành tích của mình.

    Thái độ của Đinh Hạo làm cho Liễu Thập Nhất có cảm giác như đánh vào bông vậy, trông không không chút sức lực nào.

    Mà Đinh Hạo chỉ cười không nói, nhưng lại làm cho Chân Bảo Chính mắt lại không nhìn rõ, luôn luôn ở bên cạnh khoe khoang thành tích của Đinh Hạo.

    Hắn cùng với Liễu Thập Nhất xưa nay hữu hảo, Liễu Thập Nhất cũng không tiện làm quá mức mà mất mặt mũi của hắn.

    Bọn họ khi đi lên trên sông, gặp một nhóm công nhân trị thủy đang lóp ngóp dưới bùn đất lòng sông chiến đấu hăng hái, nhưng là lòng sông vừa sâu lại đầy bùn, dùng các công cụ đào móc thô sơ thật có hiệu suất quá kém cỏi, nhóm người làm công này kêu khổ thấu trời, tiến độ đào móc cực kỳ chậm chạp.

    Liễu Thập Nhất nhìn thấy không khỏi nhăn mi lại.

    Chân Bảo Chính thấy thần sắc của hắn kêu khổ nói: “Lão Liễu à, tốc độ đào móc của chúng ta luôn luôn rất nhanh, cũng chỉ ở trong đoạn đường rẽ này.

    Lòng sông này ức đọng thật quá nhiều, nhóm công nhân trị thủy này đã cố gắng toàn lực rồi, muốn mau hơn nữa, trừ phi gia tăng nhân thủ, nếu không, thần tiên cũng không có biện pháp.”

    Liễu Thập Nhất bĩu môi nói: “Ngươi đốt vô số cao hương, thần tiên sao lại để ý tới việc đào móc của ngươi?

    Cái lòng sông này … chính là Châu phủ đã sớm xác định rồi?”

    “Đúng vậy.”

    “Như thế này, Các ngươi đã sớm biết lòng sông phải đào tới tận đây, phải nối liền một lòng sông đã sẵn có, tự nhiên phải nghĩ tới giữa sông có bùn nhũn là không thuận lợi cho việc đào móc, như vậy tại sao không làm sớm đi, trước tiên ngăn nước sông ra ngoài đã?

    Rồi sao không sớm tính toán, giờ thì thôi rồi, hiện giờ mới ngăn nước sông, bùn sông nhão không thể đào móc được, vậy sao không bỏ qua đoạn sông này, tạm thời tiếp tục tới phía trước đào móc chứ.

    Hiện giờ thời tiết đang nóng, nước không không có, chỉ cần vài ngày nữa, nơi này nước bùn sẽ nứt ra thành từng khối bùn, khi đó các ngươi quay đầu trở lại đào sạch đoạn sông này, chẳng phải bớt việc hơn sao?”

    “Oa!”

    Chân Bảo Chính vui mừng quá đỗi: “Lão Liễu nói một lời làm ta bừng tỉnh như người trong mộng thoát ra, ta cùng tiểu Đinh đều trong đoạn sông này vắt hết óc thầm nghĩ nên rửa sạch nó như thế nào, không ngờ lại không nghĩ ra biện pháp đơn giản như vậy, ha ha, ta nhanh chóng kêu nhóm dân công dừng lại, tạm thời bỏ qua đoạn này đi.”

    Đinh Hạo nghe tới đó, trên mặt cũng nóng lên.

    Khi muốn nạo vẻ đoạn sông này, hắn cũng cố gắng nghĩ đủ mọi biện pháp, nhưng từng cái biện pháp đều là làm như thế nào giải quyết được khó khăn khi đào móc đám bùn nước này, nhưng ở phương diện này tri thức của hắn cực kỳ có hạn, nhiều nhất cũng chỉ nghĩ ra cách dựa vào sức lực máy móc.

    Nhưng là cho dù hắn trước kia là một kỹ sư thiết kế máy đào móc, với điều kiện hiện giờ cũng không thể tạo ra được một cỗ máy móc có thể hoạt động được.

    Ai ngờ được, Liễu Thập Nhất nói một câu, liền làm cho bọn họ tỉnh người, kỳ thật phương pháp giải quyết không có gì là cao minh cả, nhưng trong đầu mỗi một người không thể làm việc gì cũng chu toàn lo trước lường sau được, nếu không có địch nhân truyền thụ kinh nghiệm, bằng vào chính mình mò mẫm, chắc cũng phải đi mấy cái đường vòng mới ngộ ra được.

    Hắn liếc mắt nhìn Liễu Thập Nhất một cái, thầm nghĩ: luận kinh nghiệm cùng bí quyết làm việc thích ứng với thời đại này, xem ra ta còn phải học tập rất nhiều ở những người khác à.

    Ban đêm, Liễu Thập Nhất ngủ lại trên công trường.

    Chân Bảo Chính tận dụng mọi khả năng, lợi dụng điều kiện hiện tại dọn ra vài thức ăn sáng, còn gọi người lên núi bắt gà rừng, hái chút nấm rừng, cùng với một vò rượu lâu năm của mình mang tới, cùng với Đinh Hạo, chúc mừng cho Liễu Thập Nhất vừa mới quang vinh thăng lên chức nội viện nhị quản sự.

    Liễu Thập Nhất khi ngồi vào bàn rượu, liền không còn cái thái độ vênh mặt hất hàm sai khiến ban sáng nữa, lại được mọi người khen tặng vài câu, lại hớn hở nở mày nở mặt.

    Đinh Hạo nói không nhiều lắm, nhưng là hét lên mấy chén cho có lệ, xem ra trong mắt Chân Bảo Chính, đoán chắc Đinh quản sự bị người đoạt mất việc trọng yếu, trong lòng buồn bực đây.

    Chân Bảo Chính xem ra, Đinh Hạo thật sự còn trẻ, luận thái độ xử sự với người, kinh nghiệm lịch duyệt, thực khó mà so sánh được với Liễu Thập Nhất.

    Dù bất luận hắn có quan hệ cá nhân gì với Liễu Thập Nhất, riêng là trong việc công mà nói thì Liễu Thập Nhất cùng Đinh Hạo đổi vị trí cho nhau cũng được.

    Đinh Hạo có thể còn trẻ thế mà trở thành quản sự, đã muốn chứng minh khả năng của hắn, thêm vài năm tư lịch nữa, hắn ở Đinh gia tiền đồ là vô hạn, tuổi trẻ cũng không thể nghĩ có thể một bước lên trời nhanh chóng được.

    Vì thế liền ân cần mời rượu cho hắn, Liễu Thập Nhất dường như cũng ra vẻ khí độ, liên tiếp nâng chén với hắn, Đinh Hạo tùy ý ứng phó, rượu này uống không ít chút nào.

    Khi trăng lên cao, Đinh Hạo có chút mệt mỏi, liền thôi chén cáo từ, Liễu Thập Nhất cũng không ngăn trở, dáng vẻ tươi cười mà tống tiễn hắn rời khỏi trướng, mắt thấy chân hắn lảo đảo một mình rời đi, liền hướng với người hầu Vương Vũ của mình ra hiệu bằng ánh mắt một cái, sau đó giữ chặt Chân Bảo Chính đang muốn cáo từ rời đi, cười hì hì kéo hắn trở lại trướng bồng.

    Khoan sâu theo lòng sông, trướng bồng của nhóm công nhân trị thủy cũng là di chuyển về phía trước ven sông, hôm nay được kế của Liễu Thập Nhất, Chân Bảo Chính bảo bọn họ tạm thời bỏ qua đoạn lòng sông này chờ khi bùn nước khô rồi quay lại đào móc sau.

    Từ trưa các trướng bồng cũng tùy theo hoạt động này mà tiến về phía trước.

    Bởi vì mấy cái trướng bồng của Chân Bảo Chính, Đinh Hạo, Liễu Thập Nhất cùng một ài vị quản sự lớn nhỏ vẫn giữ nguyên tại chỗ này cho nên vài cái nồi bếp cùng vài người nữ bếp cũng ở lại đây.

    Lúc này hơn nơi doanh địa đã cách nhau một khoảng đất, nơi này tự nhiên thanh tĩnh rất nhiều.

    Khắp nơi vắng vẻ, bầu trời có trăng sáng, trong trẻo nhưng lạnh lùng, trong bụi cỏ vài tiếng côn trùng kêu chít chít, một cảnh yên tĩnh u nhã.

    Đinh Hạo hơi say một chút một mình hành tẩu, nhưng lại không chú ý tới phía sau có hai người đang lén lút đi tới.

    Đi tới đi tới, Đinh Hạo đột nhiên dừng bước, nhìn khắp mọi nơi, hai người theo đuôi lặng lẽ lập tức linh hoạt nấp vào trong bụi cỏ.

    Đinh Hạo nhìn thấy bốn bề vắng lặng, liền đứng vững chân, cởi bỏ áo choàng, đứng tại nơi này tiểu tiện.

    Hai người vừa thấy, ra hiệu cho nhau, giống như một con báo nhẹ nhàng tiến tới gần.

    Đinh Hạo xong xuôi, vừa mới cúi xuống lấy áo choàng đang muốn xoay người rời đi, đột nhiên trước mắt tối sầm, hắn còn chưa kịp phản ứng lại, trên đầu đã trúng một cái thật đau, nhất thời liền hôn mê ngã xuống đất.

    Lúc này, La Đông Nhi cùng vài người đầu bếp còn chưa có ngủ, đợi Liễu quản sự uống rượu xong rồi, các nàng còn phải đi thu thập bát đĩa.

    Dưới ánh đèn mỏng manh, bốn phụ nhân ngồi ở một chỗ may vá xiêm y, một mặt làm việc nhà.

    Vài thẩm tử nói chuyện nhà cửa, nói xong liền nói tới chuyện của La Đông Nhi.

    Vài thẩm tử đối với hành vi ngang ngược của Đổng lý thị đều có chút nơm nớp lo sợ, vốn sẽ không đàm luận Đổng gia dài ngắn gì, chẳng qua nơi này có vài người, bình thường quen nhìn Đinh Hạo thân cận với La Đông Nhi cùng với đàm tiếu của nhóm công nhân, cũng không có kiêng kị gì mà đàm luận lên.

    “Đông Nhi nha, nói thật, Đinh quản sự là người không tồi, đứa nhỏ này tuy nói là hơi ngốc một chút, nhưng vẫn là một hài tử tốt lại thành thật.

    Hiện giờ bị hồ tiên làm phép, thông tâm hồn, nói chuyện làm việc lại càng được.

    Hắn hiện giờ là Đinh gia quản sự, là người có tiền đồ cỡ nào chứ?”

    La Đông Nhi đỏ mặt, cúi đầu không lên tiếng.

    Người bác gái nhân tiện nói thêm: “Đương nhiên rồi, nếu ngươi nguyện ý vì chồng thủ tiết, đại nương cũng không nên nói như vậy, nhưng là ngươi khi mới tiến vào Đổng gia, đứa nhỏ Đổng gia kia trời sinh đã bệnh tật gầy trơ xương, lấy ngươi vào nhà thì như là một đồng tử còn chưa hiểu chuyện, hai người các ngươi có thể có tình ý gì?

    Bà bà ngươi lại đối đãi ngươi không tốt như vậy, tuy nói nàng ta nổi tiếng ngang ngược trong thôn, huynh đệ thúc bá nhà mẹ đẻ nàng ta lại động, không ai dám trêu chọc nàng, nhưng cũng phải xem là ai chứ, Đinh quản sự là ai?

    Chính là quản sự của Đinh gia, hắn nếu lấy ngươi, Đổng gia dám động chạm tới cửa sao?”

    “Lời này có lý đó.”

    Người phụ nhân thứ ba liền gật đầu nói tiếp: “Lại nói tiếp, cho dù ngươi nghĩ muốn tái giá, toàn bộ Đinh gia trang cũng chỉ có Đinh gia quản sự lấy ngươi mới không sợ bị Đổng gia nàng ta tới đánh tận cửa.

    Ngươi nói đi, Hạo ca nhi luận thân phận, hay là thể diện.

    Tính nết cùng thái độ làm người, cũng là rất được; luận tuổi tác, cũng xứng đáng, hắn như vậy yêu thích ngươi, thật không để ý tới quá khứ, chỉ thương ngươi, ngươi tuổi còn trẻ, tính toán như vậy cả đời sao?

    Đừng nói có một điêu bà bà như vậy, cũng không dễ dàng sống nha.”

    La Đông Nhi bị các nàng nói làm cho tâm phiền ý loạn, bối rối vặn vẹo thân thể, xấu hổ nói: “Các vị đại nương, đang nói chuyện, sao lại nói tới chuyện của người ta thế, ta không nói chuyện này nữa được không?”

    Một thẩm tử nói: “Đông Nhi à, Hạo ca nhi người ta đối với ngươi nhiệt tình như vậy, ngươi không nói một lời, rốt cuộc có suy nghĩ gì, rốt cuộc là có khó khăn gì, làm cho người ta quay về nhà một mình được sao?

    Người ta là Đinh quản sự ngay cả hoàng hoa khuê nữ của Lưu gia cũng không cần, lại chỉ mong lấy một người đã có chồng như ngươi, không xứng với ngươi sao?

    Ngươi nên nghĩ xa hơn một chút, bỏ lỡ cái thôn này, vốn không có một cái khách điếm nào khác đâu.”

    La Đông Nhi nhớ tới bà bà hung hãn của mình, Đổng gia thế lực có mấy chục nam đinh, trong lòng là phát lạnh, nhưng lại nghe đại thẩm nói tới cô nương Lưu gia, hoàng hoa khuê nữ kia lọt vào tai nhất thời tự ti hối tiếc: “Đúng vậy, ta có một bà bà ác như vậy, lại là một phụ nhân, sao xứng đáng với Đinh Hạo người ta chứ.

    Đinh Hạo, nghe nói cùng huyện úy lão gia, Quảng Nguyên tướng quân, đều là nhân vật quen thuộc, nếu muốn gả tới đó, không phải là làm bẩn thể diện nhà người ta sao.

    Nói nữa, nếu bà bà ta biết ta có tâm tái giá, còn không đánh chết ta…”

    Nghĩ như vậy, nước mắt đã muốn chảy xuống, trong lòng thất thần, tay đang cầm châm khâu lập tức đâm vào trên bụng, nàng đau quá kêu lên một tiếng “ ai nha” một giọt máu đỏ sẫm như huyết châu chảy ra.

    “Dù thế nào, nha đầu ngươi cũng đừng khâu quần áo dưới đèn như thế…”

    Một thẩm tử vội vàng đặt quần áo xuống đi tới, đúng lúc này, một tiếng ho khan, người hầu của Liễu Thập Nhất là Vương Vũ đi vào, âm thanh kéo dài nói: “Ở đây cũng chưa ngủ sao?”

    “i có phải Liễu quản sự đã uống rượu xong rồi, chúng ta đi dọn dẹp ngay.”

    Hai thẩm tử khác vội lên tiếng.

    “Không vội, không vội.

    Liễu gia chúng ta cùng Chân Bảo Chính đang tán gẫu rất hợp ý, Đổng gia tiểu nương tử, Liễu gia nghe nói ngươi trù nghệ rất tốt, bảo ngươi tới cho hai văn tiền, ta bảo ngươi cũng đừng chạy tới chạy lui, hai vị uống rượu hơi nhiều, ngươi ở đó coi chừng một chút.”

    “A, ta đi ngay.”

    La Đông Nhi vội vàng đặt quần áo xuống, đi theo hắn ra khỏi trướng bồng.

    La Đông Nhi tới chỗ ở của Liễu Thập Nhất, lại lấy hai mớ rau xanh, lấy gà rừng hấp cách thủy cùng nấm rừng đang còn nóng bưng lên, ngồi xuống ở một cái ghế nhỏ trước cửa.

    Liễu Thập Nhất cùng Chân Bảo Chính vừa tháy động tác của nàng nhân tiện nói: “Đổng tiểu nương tử, ngươi ngồi ở đó làm gì thế?”

    La Đông Nhi đứng lên nói: “Ta ở trong này trông nom, tiện thể làm nóng đồ ăn.”

    Liễu Thập Nhất khoát tay nói: “Đêm dài người tĩnh, ngươi là một nữ nhân ta không tiện làm phiền, ta cùng với Chân bảo chính còn nhiều việc để nói, rượu này còn phải đối ẩm hồi lâu nữa, ngươi cứ về trước đi.”

    La Đông Nhi lên tiếng, quay người đi ra ngoài, Vương Vũ, Vương Dực thủ ở ngoài cửa liếc mắt nhìn nhau, trên mặt lộ ra tia cười âm hiểm, Vương Vũ ho nhẹ một tiếng nói: “Đổng tiểu nương tử, ta đưa ngươi về.”

    La Đông Nhi lên tiếng, sau khi nói tạ ơn rồi đi lên trước, dưới ánh trăng cẩn thận nhìn đường đi, mới đi được vài bước, Vương Vũ nhìn chung quanh thấy không có người, liền mạnh mẽ chạy lên, một phen che kín miệng La Đông Nhi.

    La Đông Nhi cả kinh hồn phi phách tán, dùng sức giãy dụa.

    Vương Dực ở bên cạnh cũng nhảy lên, dùng một cái khăn mặt che miệng của nàng lại, trói chặt hai tay nàng, đem nàng bỏ vào trong một cái bao tải.

    Hai người nâng bao tải lên, nhanh như chớp lẩn trốn vào trong ánh trăng yên tĩnh.…

    Chương 93: Chỉnh nhân, đắc tòng nam nữ quan hệ thượng thuyết sự nhi (*).

    .

    (*)Tạm dịch: Mọi người, đều thích bàn tán chuyện quan hệ nam nữ.

    Đinh Hạo ngẩng đầu ánh trăng trên trời, trên mặt một mảnh mù mờ.

    Nơi này là giữa sườn núi, có thể cách nơi hắn ở chừng ba dặm, trong ngôi miếu đổ nát này có liều mạng quát to cũng không ai nghe thấy.

    Phá sơn thần miếu nóc nhà đã muốn lộ ra, ánh trăng từ trên đỉnh chiếu xuống dưới, vừa lúc chiếu lên người hắn.

    Hai tay hắn bị trói ra đằng sau lưng buộc thẳng vào một cột trụ đầy vết tích nham nhở.

    Hoang mang hắn đánh giá bốn phía chung quanh, không rõ là ai đã kéo hắn tới đây, mục đích là gì.

    Vì tiền?

    Không có khả năng à, tên tiểu tặc đui mù nào chạy tới núi hoang đất hoang này cướp bóc?

    Vì sắc?

    Đinh Hạo trong tròng lạnh lẽo.

    Hắn sở dĩ còn có lòng trêu ghẹo chính mình là bởi vì hắn đoán mục đích đối phương không phải là cái mạng của hắn.

    Nếu không ở dưới chân núi đã giết rồi, làm gì phải vất vả mệt mỏi nâng hắn tới tận sơn thần miếu này.

    Chính là vừa không muốn giết hắn, lại càng không nghĩ ra người ta định làm gì, hai người bịt mặt kia buộc mình ở chỗ này, cũng không nói tới điều kiện gì, tại sao lại đảo mắt một cái bỏ chạy không thấy bóng người đâu chứ?

    Đinh Hạo đang suy nghĩ có phải mình bị thằng nào đó chơi trò đùa dai hay không, chỉ là đánh hôn mê hắn, dọa dọa hắn ở trong ngôi miếu đổ nát này một trận cho hết giận.

    Chợt nghe thấy một tiếng bước chân trầm nặng vang lên, hai nam nhân che mặt kia nâng một cái bao tải đi vào trong miếu hoang đổ nát, nhìn động tác liều mạng giãy dụa của bao tải, hẳn cũng là một người.

    Hai người kia đi tới bên cạnh Đinh Hạo, cởi bỏ bao tải ra, bên trong là một nữ nhân, hai người cởi bỏ dây thừng buộc trên hai tay nàng rồi buộc vào cột trụ.

    Đinh Hạo thấy rõ hình dạng nữ nhân kia không khỏi cả kinh kêu lên: “Đổng tiểu nương tử?”

    La Đông Nhi đang nghĩ Vương Vũ Vương Dực hai huynh đệ này bắt nàng đem đi sẽ có mưu mô với nàng, trong lòng cả kinh tay chân mềm nhũn ra, sợ hãi hết cả hồn, lúc gặp Đinh Hạo cũng ngẩn ngơ, thất thanh kêu lên: “Hạo ca nhi!”

    Đinh Hạo kinh nghi bất định chuyển hướng tới hai người lạnh lùng nói: “Các ngươi là ai, vì sao đem chúng ta tới nơi này?”

    La Đông Nhi gấp giọng nói: “Hạo ca nhi, bọn họ là hai hạ nhân bên người Liễu quản sự.”

    “Chuyện gì!

    Các ngươi là Vương Vũ, Vương Dực?”

    Đinh Hạo chấn động.

    Hai người bịt mặt kia chần chừ một chút, trong đó một tên liền bỏ khăn che mặt ra, cười lạnh hắc hắc một cái nói: “Nhận ra chúng ta rồi sao, chúng ta che mặt, chỉ là sợ vạn nhất có người khác phát hiện, về phần các ngươi…hắc hắc, hắc hắc. ..các ngươi vẫn là tự cầu nhiều phúc hơn đi!”

    Đinh Hạo nương theo ánh trăng vừa thấy, nhận ra quả nhiên chính là Vương Vũ người hầu bên cạnh người Liễu Thập Nhất, không khỏi vừa sợ vừa giận: “Là Liễu Thập Nhất bảo các người tới sao?

    Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?”

    Tuy nói La Đông Nhi thân thể nhẹ nhàng, nhưng là nâng lên núi, nàng lại một đường giãy dụa, Vương Vũ Vương Dực hai huynh đệ cũng mệt muốn chết, lúc này nào có lòng dạ nào mà trả lời.

    Hai người cười hắc hắc, cũng không đáp lời.

    Hai người cột La Đông Nhi vào bên cạnh Đinh Hạo, lúc này mới đặt mông ngồi bên cạnh một cái đòn giông từ trên đỉnh tháp rơi xuống, thở hổn hển nghỉ ngơi.

    Thoáng thở qua một hơi Vương Vũ tức giận mắng: “ ***, vì muốn thành toàn cho đôi cẩu nam nữ này, làm hai huynh đệ ta mệt muốn chết rồi.”

    Vương Dực đứng lên tới trước mặt bọn họ cười nói: “Chúng ta đưa hai người các ngươi tới đây làm một đôi, cho các ngươi nam nữ hoan ái, khoái lạc một đêm, không biết hai người các ngươi muốn cảm tạ bọn ta như thế nào đây?”

    Nói xong hắn không nghiêm túc nhéo vào mặt La Đông Nhi, La Đông Nhi hung hăng xoay qua…

    Vương Dực trong lòng ngứa ngáy còn muốn đùa giỡn nàng, tiện thể đưa tay tới định chọc ghẹo bộ ngực sữa của nàng.

    Vương Vũ bên cạnh ho khan một tiếng, Vương Vũ bị đại ca nhắc nhở, lúc này mới nhớ lại Liễu quản sự đã nói tuyệt đối không được mượn gió bẻ măng chiếm tiện nghi của La Đông Nhi kia, liền cười hắc hắc, ngượng ngùng thu tay lại.

    Hai người ngồi ở đàng kia tạm nghỉ một hồi, khôi phục lại thể lực, liền bận rộn làm việc trong ngôi miếu đổ nát.

    Bọn họ ở trong điện phát lên một đống lửa, lại nang một cái bàn dài chắn ở trước tận lực ngăn trở ánh lửa.

    Sau đó cách đó không xa bày ra một đám cỏ dại, lúc này mới che mặt lại một lần nữa, quay trở ra ngoài đại điện, cũng nhẹ nhàng che cái cửa miếu sơn thần kia lại.

    Thấy bọn họ hành động quỷ dị như vậy, Đinh Hạo cũng không hiểu được ý gì, La Đông Nhi ở bên cạnh Đinh Hạo khiếp sợ hỏi han: “Hạo ca nhi, bọn họ…sẽ làm gì chúng ta?”

    “Không phải nói muốn làm chúng ta thành một đôi sao, cột như vậy, làm sao mà khoái hoạt?”

    Đinh Hạo một mặt trêu đùa, một mặt nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

    La Đông Nhi vốn sợ muốn chết, nghe hắn nói lời như vậy, không khỏi vừa xấu hổ, quẫn bách quay mặt đi chỗ khác, chẳng qua bị Đinh Hạo trêu đùa như vậy, sợ hãi trong lòng nàng phai nhạt đi rất nhiều.

    Ngoài cửa, Vương Vũ Vương Dực hai huynh đệ giữ cửa ra dấu hiệu tốt, rón ra rón rén đi tới trước cửa, lập tức hai người âm thầm nhảy ra, thân hình chiều cao thậm chí gầy béo cũng không khác biệt với huynh đệ bọn chúng nhiều lắm, cách ăn mặc lại giống nhau như đúc, trên mặt cũng che khăn mặt.

    Song phương không nói lời nào, chỉ là cho nhau vài cái dấu hiệu, Vương Vũ cùng Vương Dực hai huynh đệ im lặng trở về dưới chân núi.

    Hai người bịt mặt kia liếc nhau, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh đại điện sơn thần miếu, vừa tới trái phải hai bên, kéo khăn chùm mặt xuống, liền hàm hồ bắt chước thanh âm của Vương Vũ Vương Dực hô lên.

    “Hắc hắc, còn không biết sống chết, đắc tội với Liễu quản sự chúng ta, còn có lợi với ngươi sao?”

    Thanh âm kỳ quái nói: “Đêm hôm khuya khoắt thế này, chúng ta ở đây giữ cửa uống gió tây bắc, người ta thì cùng với mỹ nhân trong như nước ở trong kia, huynh huynh muội muội thân mật ôm hôn nhau thành một, diễm phúc bực này còn không tốt sao?”

    “Ha ha ngươi hâm hộ? hâm một thì đổi ngươi lên nha.”

    “Hắc ta cũng không dám, trong chốc lát nữa, Liễu gia mang theo người tới núi tìm, thấy đôi cẩu nam nữ cùng ôm nhau một chỗ, chậc chậc, ta còn không muốn ở trong thôn đợi sao?

    Chỉ cần nước miếng nhỏ cũng đủ làm người chết đuối rồi, ta có thể phải cả đời đầu chôn trong đũng quần mà gặp người.”

    Thốt ra những lời này, La Đông Nhi nhất thời sắc mặt trắng bệch, thân hình run rẩy muốn ngã xuống.

    Chỉ cần là có mặt mũi, ai có thể chịu nổi vũ nhục như vậy chứ?

    Ngẫm lại đều là cho người ta hồn phi phách tán.

    Đinh Hạo sắc mặt cũng thay đổi, hắn theo đuổi La Đông Nhi, không thành vấn đề, ai cũng không thể chỉ trích hắn.

    Nhưng là, thời đại này trọng danh phận, nói danh phận, là nói tới mệnh của cha mẹ, cùng lời nói của người mai mối, hai người không có danh phận, lại bị người phát hiện cùng một chỗ, thì còn thanh danh gì?

    Hắn có thể không cần, nhưng La Đông Nhi chịu sao được?

    Không đúng!

    Đinh Hạo lấy lại bình tĩnh, đột nhiên nghĩ tới vấn đề: bọn họ cột chúng ta vào một chỗ như thế này, cho dù người khác lên núi ai sẽ tin tưởng chúng ta có bộ dạng yêu đương vụng trộm chứ?

    Liễu Thập Nhất ….

    Không có khả năng ngu xuẩn tới tình trạng này, hay là hắn có kế hoạch sau?

    Đinh Hạo vừa mới nghĩ tới vậy, chợt nghe bên ngoài một người nói: “Nhị ca, giám sát chặt chẽ một chút, đợi chân đuốc sáng lên hướng tới đây tìm người thì dùng cho bọn họ dùng thuốc, thừa dịp tay chân bọn họ vô lực, lột xiêm y của bọn họ sau đó nhanh chóng rời đi, cũng đừng để cho người ta vừa vặn bắt chúng ta.”

    Nghe xưng hô thế này, hẳn là Vương Vũ.

    Vương Dực nhân tiện nói: “Ta biết, đại ca, thuốc kia không thành vấn đề, nhưng người ăn có chết không?”

    Vương Vũ khinh thường nói: “Trông đảm lược của ngươi kìa, Liễu gia đã nói qua, thuốc này không khác gì mông hãn dược (thuốc mê) lắm, chỉ là liều lượng nhỏ hơn một chút, có thể làm cho người ta mê man một chút, chúng ta lúc đó tay chân phải linh hoạt, phải cân nhắc thời gian chính xác.

    Liễu gia khi dẫn người chạy tới, bọn họ vừa lúc khôi phục thể lực, ngay cả tới trễ một chút, bọn họ ăn mặc chỉnh tề chạy ra thì cũng không kịp, khi đó…ha ha trăm ánh mắt dò xét, hắn có ba hoa chích chòe nói đúng đi nữa thì cũng không ai tin hắn.”

    La Đông Nhi càng nghe càng sợ, tưởng tượng mình trần truồng, bị trên dưới một trăm nam nhân nhìn thấy bộ dạng, chỉ hận không thể chết ngay được, khuôn mặt nhỏ nhắn kia sợ hãi trắng bệch, không có nửa phần huyết sắc, ngay cả thở ra cũng cảm thấy được hơi lành lạnh.

    Đinh Hạo nghe rõ kế hoạch của bọn họ, trong lòng cũng rung mạnh.

    Nếu đúng như lời hai người này nói, hắn cùng La Đông Nhi đúng là trăm miệng cũng không nói được, cho dù hắn có miệng lưỡi tài như Tô Tần(1), nói cả thiên hạ cũng là nằm mơ mới làm cho người ta tin tưởng hắn không phải đang yêu đương vụng trộm lúc này.

    Mọi người, đều thích bàn tán chuyện quan hệ nam nữ, đây là chân lý không thể bàn cãi từ xưa đến nay.

    Ngay không có căn cứ, thì cũng có người phát huy tâm lý quần chúng, thêm mắt thêm mũi vào cho ngươi, làm cho người ta không thể nghi ngờ, huống chi làm cho bọn họ tận mắt chứng kiến hai người cùng một chỗ?

    Không biết bao nhiêu quan lại danh sĩ bị loại chuyện tình như thế này làm cho có miệng cũng không biện bạch được, chật vật không chịu nổi.

    Không thể tưởng tượng được ta lại thua bởi mưu kế thô tục hủ lậu như thế này, nhưng kế đó lần nào cũng thành.

    Liễu Thập Nhật chẳng lẽ không sợ ta vạch trần chuyện hắn cùng Đổng lý thị yêu đương vụng trộm ra ngoài sao?

    Đúng rồi, ta bị nắm vừa vặn, cho dù có Tao Trư nhi làm chứng, khi đó còn mấy người có thể tin lời nói của ta?

    Tất nhiên là cho ta trả thù hắn mới cắn càn lung tung.

    Đinh Hạo tâm tư rối loạn, nhìn không được nhỏ giọng nói: “Đổng tiểu nương tử…”

    La Đông Nhi không có lên tiếng, Đinh Hạo quay đầu nhìn nàng, ánh trăng trong trẻo như lạnh lùng chiếu qua lỗ hổng trên đỉnh miếu xuống dưới, chính là đang chiếu lên gương mặt của La Đông Nhi, mặt mày nàng ảm đạm, hai trong mắt đã ngưng trệ, dường như hoàn toàn mất đi ánh sáng.

    Đinh Hạo cúi đầu lại gọi một tiếng: “Đổng tiểu nương tử…”

    La Đông Nhi thân hình chấn động, hai hàng lệ tuôn chảy xuống, hai má dính lệ, làm cho người ta thương tiếc.

    Đinh Hạo nói: “Ta thực không nghĩ tới…Liễu Thập Nhất lại dùng mưu kế âm hiểm như vậy hại ta.

    Ta là không sợ, cùng lắm thì đánh mất chức vị quản sự này, nhưng nàng….nàng phải làm thế nào cho phải?”

    =======

    Chú thích:

    (1): Tô Tần (chữ Hán: 蘇秦; ?

    - 316?

    TCN), tự Quý Tử (季子),người ở Lạc Dương nước Đông Chu, là một biện sĩ đi du thuyết thời Chiến Quốc, nổi tiếng về khả năng du thuyết.

    Tương truyền ông là học trò của thầy Quỷ Cốc Tử, bạn đồng môn với Trương Nghi.

    Ông là một trong những đại diện tiêu biểu của phái Tung Hoành Gia.

    Tô Tần đi nhiều nước đề xuất việc hợp tung liên kết các nước Hàn, Ngụy, Triệu, Yên, Tề, Sở để chống lại nước Tần.

    Chương 94: Tiểu nương tử nãi thị tính manh (*)?

    .

    (*) Tạm dịch: Tiểu nương tử là người không biết gì?

    Từ: "tính manh" ở đây làm ám chỉ người không hiểu một chút gì về nam (nữ)

    La Đông Nhi trên mặt một mảnh ảm đạm, xuất thần một lúc lâu sau, nàng mới buồn bã cười, lẩm bẩm: “Cuộc đời này, ta sống vốn không vui gì, tuy chết thì cũng không có gì phải sợ.

    Chẳng quả chính là chết mà thôi, ta nghĩ, đi chết đi…chết đi thì hơn…”

    Đinh Hạo giận dữ dâng lên quát: “Đến mức đó sao, cái này là tội chết sao?”

    La Đông Nhi cười thảm nói: “Cái này không phải là tội chết sao?”

    Đinh Hạo ngẩn ngơ, đột nhiên nói: “Ai cũng như … nàng theo ta đi thôi, chúng ta đi tha hương, rời khỏi những người này, quản làm gì chuyện đồn đãi nói nhảm, nói ba nói bốn.”

    Ánh mắt La Đông Nhi giơ lên, cẩn thận đánh giá khuôn mặt Đinh Hạo, cuối cùng giao tiếp với ánh mắt si ngốc của hắn, nhẹ giọng nói: “Hạo ca nhi, mấy ngày nay, ngươi đối với ta như thế nào, ta không phải là đầu gỗ, trong lòng ta sao lại không biết?

    Từ khi bảy tuổi… phụ thân mất, qua rất nhiều năm, nhưng gọi là sống chỉ có mấy ngày nay ….ta cám ơn tình cảm của ngươi, nhưng là… ta không thể đi, người còn sống, còn phải có thanh danh?

    Nếu ta đi rồi, cả đời này không thoát khỏi ô danh, ngay cả khi ta chết đi cha mẹ cũng hổ thẹn vì ta…”

    Đinh Hạo vội la lên: “Vậy nàng muốn thế nào?”

    “Ta…”

    La Đông Nhi suy nghĩ một hồi, thần sắc dần dần kiên nghị: “Ta đi chết!

    Ngay cả hết đường chối cãi ta cũng lấy cái chết của mình để thanh minh!

    Người khi dễ ta, trời không khi dễ ta, ta đánh bạc với số mệnh này, rồi sẽ có người tin ta…tin tưởng ta oan uổng.”

    “Người khác tin hay không có quan trọng vậy sao?

    Đông Nhi, nàng căn bản không cần để ý tới lời người khác bàn ra tán vào, người khác phỉ báng nàng, để ở trong lòng làm gì, nàng là vì người thân của nàng mà sống, hay là người có liên quan với nàng mà sống?

    Chỉ cần rời khỏi bọn người này, chúng ta mắt không thấy lòng không phiền.

    Nàng không phải là cam chịu số phận nào sao?

    Bọn họ dùng thủ đoạn đối phó chúng ta như vậy, làm sao không phải là ông trời cho chúng ta một cơ hội ở cùng một chỗ?

    Theo ta đi đi.”

    La Đông Nhi ánh mắt si ngốc nhìn Đinh Hạo, rơi lệ khẽ lắc dầu nói: “Nói vậy, ta thật sự là chết cũng chưa biện bạch được, dưới cửu tuyền cũng không có mặt mũi đi gặp cha mẹ.

    Ta….ta kiếp này nợ ngươi một đoạn ân tình, kiếp sau trả lại ngươi!”

    Khuôn mặt trắng bệch của nàng chậm rãi dâng lên một màu đỏ ửng, hai con ngươi cũng đen trở lại rất nhiều: “Hạo ca nhi, kiếp sau, Đông Nhi gả cho huynh, làm nương tử của huynh, hầu hạ huynh cả một đời.”

    “Cái rắm!”

    Đinh Hạo không bị lời nói này làm cho cảm động, ngược lại tức giận tới mức thiếu chút nữa thì phát khí ra đằng sau: “Người chết như đèn tắt, nào có cái gì gọi là kiếp sau, nhìn nàng bộ dạng thanh tú, tại sao….

    Sinh cái đầu toàn gỗ vụn như vậy!”

    La Đông Nhi thấy hắn bộ dạng thân thiết lo lắng, trong lòng lâm vào cảm động, trong mắt dần dần hiện lên một chút ôn nhu, nàng đột nhiên nâng cằm, kiệt lực sát vào người Đinh Hạo, lấy hết lòng dũng cảm nhanh nhẹn hôn lên môi hắn một cái.

    Nhẹ nhàng đụng vào một chút, đôi môi mềm mại tiếp xúc lướt qua, Đinh Hạo lập tức sửng sốt.

    La Đông Nhi vừa thấy vẻ mặt của hắn, ánh mắt đột nhiên chuyển khai, trán rủ xuống dưới, hai má dần dần bao phủ một lớp đỏ ửng, thẹn thùng ngây thơ.

    Ổn định ý niệm chết ở trong đầu, nàng ngược lại thở ra, hơi hơi cúi đầu, nàng từng chữ từng chữ thật rõ ràng thổ lộ với Đinh Hạo: “Hạo ca nhi, huynh không tin có kiếp sau, Đông Nhi tin!

    Đông Nhi tin tưởng, người, nhất định có kiếp sau, kiếp sau, Đông Nhi nguyện ý làm nương tử của huynh, huynh có muốn không, hay là chê?”

    La Đông Nhi nói xong, không thấy Đinh Hạo trả lời, liền chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt vừa chuyển, cùng giao thoa với ánh mắt của Đinh Hạo.

    Trên mặt nàng vốn đã cởi ra lớp đỏ ửng lại lần nữa hiện lên, ánh mắt dường như muốn trốn tránh, nhưng là đôi mắt di chuyển, chỉ dao động một chút, liền dụng cảm đối diện với Đinh Hạo, không rời đi một chút nào.

    Đinh Hạo dừng ở nàng, cảm thụ được tình ý miên miên trong lòng nàng, bỗng nhiên cố gắng tiến sát vào, ôm lấy thân mình mềm nhũn của nàng, cúi người hướng tới đôi môi anh đào của nàng.

    Hai tay hắn bị trói ngược vào cột, không thể so với La Đông Nhi chỉ bị trói hai tay vào bên người, di động một chút khó khăn hơn rất nhiều, nhưng là hắn không để ý tới cổ tay càng xiết càng chắt, càng xiết càng đau, muốn hôn nàng một cái, thương yêu nàng một chút.

    La Đông Nhi thân thể run rẩy, nhưng nàng không có trốn tránh, mắt thấy Đinh Hạo càng tiến gần, hô hấp của nàng dồn dập, hai mắt không khép lại, ngược lại càng mở lớn hơn, trên mặt cười, trái nổi lên hai đóa hoa đào rực rỡ.

    Khuôn mặt kia càng ngày càng gần, đã cảm giác được nhiệt khí của Đinh Hạo, bởi vì quá thân cận, La Đông Nhi không thể mở to mắt nhìn hắn, đôi mắt nàng tự nhiên khép lại, nhưng hô hấp, đang muốn nếm thử hương vị hôn môi nam nhân, chợt nghe “A” một tiếng thét kinh hãi.

    La Đông Nhi vội vàng mở mắt, chỉ thấy Đinh Hạo lùi đầu về, trong mắt lóe ra ánh sáng vui vẻ khó hiểu.

    La Đông Nhi bị hắn nhìn xem tới xấu hổ, thân thể có chút mềm nhũn ra, không khỏi cúi cái cổ trắng xuống hỏi: “Làm sao vậy?”

    Đinh Hạo nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài điện một chút, Vương Vũ Vương Dực hai huynh đệ cũng không quen, hiện giờ xem ra đang nói chuyện lảm nhảm, miệng nói liên tục không nghỉ ngơi, hai người nói chuyện đông chuyện tây, đã muốn nói tới lúc trở về được Liễu gia ban thưởng cho, muốn đi đầu tìm kỹ nữ khoái hoạt chơi, nói được tới đây, nụ cười dâm đãng không thôi, cũng không chút ý tới động tĩnh trong điện.

    Đinh Hạo mạnh mẽ thấp giọng nói: “Đông Nhi, cần được làm ồn, ta có biện pháp thoát thân.”

    “Cái gì?”

    La Đông Nhi mắt mở lớn, vẻ mặt sợ hãi lẫn vui mừng.

    Đinh Hạo nhìn ra ngoài điện nhỏ giọng nói: “Ở ‘hoài sủy’ (túi trong áo trước ngực) ta bên trong có một thanh đao, là giấu ở trong một cây gỗ hoàng dương, nàng thử xem có thể tới gần chút, nhìn xem có thể lấy được nó ra giùm ta hay không, nhanh một chút.”

    Túi tiền của người xưa đều là dấu ở phía dưới quần áo, cái gì nặng hơn một chút, bọn họ đặt ở lưng túi, trong dải thắt lưng, đồ vật quý giá mà nhẹ nhàng mềm mại thì đặt ở trong ‘ tụ đại’ (túi trong ống tay áo).

    Cho nên người xưa hình dung một người thanh liên, có thanh liêm là nói tới, ở trong túi trong tay áo của hắn không cất giấu tài vật gì.

    Còn vật cần thiết thường xuyên mang theo bên người nhưng lại không quý trọng gì thì lại để ở trong ‘hoài sủy’.

    Túi áo này tương đối lớn, có thể đặt một ít vật phẩm hơi lớn.

    Đinh Hạo này ấy lấy chuôi Khiết Đan tiểu loan đao này từ tay Tao trư nhi, liền thuận tay bỏ vào trong ‘hoài sủy’, mới vừa rồi Đinh Hạo cố gắng vặn vẹo thân mình, muốn hôn môi La Đông Nhi.

    Đao nhỏ trong ‘hoài sủy’ đâm vào bụng hắn làm cho hắn đau thét lên, nên lập tức nhớ ra.

    Đinh Hạo tiếp cận lại gần La Đông Nhi, dồn dập nói: “Nhanh, đồ vật này ngay tại trong ‘hoài sủy’ của ta, hai tay của ta bị trói chặt sau lưng không thể động đậy được, nàng thử xem có thể tận lực tiến vào trong lòng ngực này lấy được chuôi đao đó ra, đây chính là cơ hội duy nhất của chúng ta.”

    La Đông Nhi thấy hắn nói vội vã như thế, không dám chậm trễ, cũng vội tiến sát lại gần.

    Nhưng La Đông Nhi tuy là bị một vòng dây thừng quấn vào trên cột trụ, hai tay tự nhiên rủ xuống, muốn nâng tay lên cũng là khó như lên trời.

    Cánh tay hướng về phía trước cổ tay bị xiết chặt lại cũng rất đau đớn, thật vất vả mới đưa được cánh tay vào trong lòng ngực của Đinh Hạo, da thịt trên cổ tay đã bị chà xát mất đi một tầng thịt.

    La Đông Nhi lần đầu đưa tay dò xét bên trong, ôm ấp nam nhân, trên mặt cũng thấy nóng lên, nhưng là trong lúc nguy cấp thế này, còn bận tâm nhiều làm gì, nhưng là dây thừng kia không suy chuyển, mặc dù có thể tiến vào trong lòng ngực hắn nhưng lại không mò tới sâu được, dưới tình thế cấp bách chỉ phải cố gắng tới gần.

    Thân thể của cô gái nhỏ mềm mại mềm mại đầy đặn hơi co giãn, hơi hơi nghiêng người lấy tay tiến vào bên trong.

    Một đôi nhũ phong trước ngực nhỏ nhắn như ngọc oản liền ma ma sát sát trên cánh tay Đinh Hạo làm cho La Đông Nhi xấu hổ thân thể như có lửa.

    Đinh Hạo liếc mắt nhìn thấy khuôn mặt hoa đào của người ta xấu hổ không thể đè nén, quyến rũ như nước, trên người lại bị cái thân thể kiều nhuyễn động lòng người kia vặn vẹo cọ sát, một cánh tay nhỏ bé đang sờ tới sờ lui trên bụng mình, mặc dù trong tình trạng khẩn cấp thế này nhưng là hạ thể lại có phản ứng.

    Nam nhân bị vây trong thời điểm khẩn trương, hoặc là rất khó khởi tính, hoặc là chỉ cần thoáng khởi tính một chút là chỗ yếu hại kia sung huyết với tốc độ cực nhanh.

    Hiện giờ Đinh Hạo bị như thế này, hắn càng muốn bình tĩnh, cái đó lại cố tình càng ngày càng bừng bừng hứng khởi, thẳng tắp kề sát bụng, liên tục tăng vọt, trở đi trở lại phá lên cao, không chịu quay về.

    Cái này làm cho vẻ mặc của Đinh Hạo biến thành xấu hổ, chỉ có thể cắn chặt răng nhẫn nại, làm ra vẻ không có nửa điểm khác thường, ôm một tia may mắn, hy vọng còn cách hai tầng quần áo, vật đó sẽ không bị La Đông Nhi đụng phải.

    La Đông Nhi mặt đỏ hồng cười cười sờ soạng một hồi ở trong lòng ngực hắn, dây thừng trên cánh tay đã chậm rãi trượt về phía trước, trượt tới khuỷu tay của nàng, tới lúc đó nửa cánh tay của nàng được tự do, trong phút chốc liền ấn xuống bụng dưới của Đinh Hạo.

    Đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm một cái, Đinh Hạo không khỏi run lên, còn chưa kịp há mồm ra nói chuyện La Đông Nhi dường như lấy được chí bảo, một phen nắm lấy cái vật yếu hại cứng rắn như sắt kia.

    Đinh Hạo hít một ngụm lãnh khí thầm nghĩ: “Xong rồi, La Đông Nhi chắc phải thét chói tai một phen, làm cho hai huynh đệ Vương Vũ tiến vào, hai người ta làm sao còn cơ hội thoát thân.”

    Nhưng là La Đông Nhi không thấy xấu hổ kinh hô, trên mặt đầy vui mừng, nàng nắm chặt lấy cái đó, đảo mắt nhìn về phía Đinh Hạo, nhỏ giọng vui vẻ nói: “Hạo ca nhi, ta đụng tới nó!”

    “Sặc?”

    Đinh Hạo nhất thời vẻ mặt ngạc nhiên.

    La Đông Nhi dùng sức kéo và kéo, lại rút lên trên, ngạc nhiên nói: “ Sao lại không có ở trong ‘hoài sủy’, còn cách một tầng quần áo nữa, nóng quá đi…sao giống như đang di chuyển?”

    Đinh Hạo muốn khóc lên: “Ta không có ý đùa giỡn người như vậy….”

    Chương 95: Lý ngư thoát khước kim câu khứ

    .

    (*) Tạm dịch: Cá chép thoát khỏi móc câu.

    Đinh Hạo thật sự không nghĩ tới cái hoàng dương bổng nối dõi tông đường của mình lại bị chà đạp lên xuống như vậy, mặc dù cảm giác…có chút mất hồn.

    Hắn thở sâu, khó khăn nói: “Không phải là cái cây này, nàng hướng tới bên cạnh, cái cây kia hẳn là ở trong túi….”

    “Ách!”

    La Đông Nhi tò mò thật lớn, nàng lại tò mò nhéo nhéo cái cây gậy cổ quái kia, nhìn Đinh Hạo, ngây thơ, dường như cũng muốn hỏi bên người hắn có ẩn dấu cái bảo bối gì, nhưng thấy vẻ mặt của Đinh Hạo, tự nhiên cảm thấy liều lĩnh như vậy là không tốt, vì thế bỏ tay, cố gắng chịu đau nơi khuỷu tay, hết sức nghiêng bả vài tiếp tục tiến vào bên trong ‘ hoài sủy’.

    Đinh Hạo nhìn La Đông Nhi đang cố gắng đào đào sờ sờ trong lòng ngực mình, nhớ tới nàng đã là một tiểu quả phụ thủ tiết hai năm rồi, vẻ mặt mười phần cổ quái.

    Hắn nghe được một số chuyện vui liên quan tới việc "không biết gì" thế này, tỷ như dán cao phong thấp cho người làm công tránh thai, đơn giản là cao phong thấp bên trên viết: “Phụ nữ có thai cấm dùng.”; tỷ như một đôi nghiên cứu sinh kết hôn một vài năm rồi thê tử vẫn còn là xử nữ, đơn giản là mấy con mọt sách này nghĩ kết hôn chính là một đôi nam nữ nằm trên cùng một cái giường; tỷ như một bác gái ở trong xã khu bọn họ khi nói chuyện phiếm đã từng nói qua, lúc bà ta còn trẻ, lúc yêu đương cũng không dám nắm tay với đối tượng, lo lắng nắm tay sẽ mang thai.

    Đinh Hạo vẫn thường dùng chuyện này để nói lúc nửa đêm, hiện giờ có phải thảm ma thuật của Aladin …Ác, là bao tải của Liễu Thập Nhất, thật sự đưa đưa loại “quái vật” này tới trước mặt hắn.

    Nàng là một phụ nhân sao, sao lại xa lạ đối với thân thể nam nhân như thế?

    Liễu Thập Nhất bồi tiếp kéo Chân Bảo Chính đi đông đi tay, Vương Vũ cùng Vương Dực nhanh chóng trở về.

    Bắt Đinh Hạo, là hai người vẫn đang ở trên núi kia, mà Vương Vũ hai huynh đệ bọn họ phụ trách đi bắt La Đông Nhi.

    Bọn họ thi triển kế vàng thau lẫn lộn, làm cho Đinh Hạo nghĩ nhầm hai lần bắt người đều là do huynh đệ hai người bọn hắn gây nên, lại lưu lại hai người giang hồ ở trước của miếu hoang, thủy chung giả giống như hai huynh đệ bọn họ còn ở trên núi, lập tức chạy về.

    Hai người trở về, kiếm cơ hội tiến tới trướng bồng ra hiệu một cái cho Liễu Thập Nhất, Liễu Thập Nhất vừa thấy ra hiệu, liền làm ra cái bộ dạng không thể uống rượu được nữa, Chân bảo chính vội đứng dậy cáo từ.

    Liễu Thập Nhất giả mù sa mưa tiễn hắn ra bên ngoài, tới ngoài trướng bồng, lại lại giữ chặt hắn lại.

    Lúc này Vương Vũ đã nhanh chóng chạy tới đưa vài đầu bếp nữa mang tới.

    Ba thẩm tử đi theo Vương Vũ tới, vừa vào nhà thấy chén bát một đống hỗn độn trên bàn, nhưng không thấy có thân ảnh La Đông Nhi, một thẩm tử kinh ngạc hỏi: “Đổng tiểu nương tử ở đâu rồi?”

    Vương Vũ hừ lạnh nói: “Ta còn muốn hỏi các ngươi nè, tiểu nương tử quá không chịu khó, nên ta gọi các ngươi tới thập chén bát đây, nàng đi đâu rồi?”

    Đại thẩm kia kỳ quái nói: “không đúng nha, không phải ngươi gọi nàng tới hầu hạ Liễu quản sự uống rượu sao?”

    Vương Vũ lớn tiếng nói: “Đúng vậy, chính là Liễu gia nói nàng là nữ nhân, đêm hôm khuya khoắt thế này lưu nàng lại không tiện, đã sớm bảo nàng trở về rồi.”

    “A?”

    Vị đại thẩm kia vừa nghe thấy thế liền luống cuống: “Nhưng là từ lúc nàng đi ra, không thấy trở về nha, này…việc này…đừng xảy ra việc gì thì tốt.”

    Liễu Thập Nhất nghe xong cố ý giật mình nói: “Nàng không có trở về? lâu như vậy, nàng ta có thể đi chỗ nào?

    Một người phụ nhân trẻ tuổi, cũng không nên xảy ra chuyện gì mới được…”

    Chân Bảo Chính cảm giác say nhất thời tỉnh lại vài phần, lập tức nghĩ tới trên đê có trên dưới một trăm tráng nam, vạn nhất có người nào vô liêm sỉ nổi lên ác ý với tiểu nương tử, vậy là hỏng rồi.

    Nếu Đổng gia nương tử bị người là hãm hại, vậy là chính mình chịu một cái án tử rồi, cấp trên kiểm tra đánh giá phải có chỗ bẩn, nói nữa…Đinh quản sự đối với nàng có chút tốt, tất sẽ mình chiếu cố không chu toàn tất sẽ oán hận, còn có Đổng quả phụ kia nữa, không có nhân cơ hội mà hạch người sao…”

    Chân Bảo Chính càng nghĩ càng cấp bách, nhất thời vội vàng: “Nhanh nhanh nhanh, mau mau đốt đuốc tìm kiếm khắp mọi nơi, sống thì gặp người, chết cũng phải thấy thi thể, ngàn vạn lần không xảy ra chuyện gì mới được.”

    Vài người thâm nhất cước thiển nhất cước (1), ở chung quanh bếp đất cùng vài người phục nhân tìm kiếm tỉ mỉ trước sau trướng bồng một vòng, vẫn là không thấy thân ảnh La Đông Nhi.

    Chân Bảo Chính rốt cuộc thiếu kiên nhẫn, hắn mang theo cái áo bàn chạy thẳng tới doanh trướng vừa dựng lên của đám công nhân trị thủy, tùy tiện xốc một trướng bồng lên rồi chui vào, đi vào cũng không quản cảnh tối lửa tắt đèn, đoán chính là đầu là chân, chỉ lo lắng loạn đạp lên, kêu lớn: “Đứng lên, đứng lên, con mẹ nó đứng lên hết đi, có chuyện lớn rồi.”

    May mà Chân Bảo Chính có giọng nói đặc biệt, cho dù là mơ mơ màng màng người trong mộng tỉnh lại, vừa nghe cũng biết là hắn, nếu không hắn gọi người như vậy, khó mà không bị người nào đó đang trong giấc mộng đẹp tỉnh giậy đánh cho một trận.

    Nghe nói La Đông Nhi mất tích, nhóm công nhân trị thủy lập tức đứng dậy, dấy đuốc lên tìm kiếm khắp mọi nơi.

    Đợi cho tới khi Liễu Thập Nhất đuổi tới, toàn bộ trên dưới đê đã một mảnh hỗn loạn, rất nhiều tráng hán đều nhảy loạn lên khắp nơi như đám ruồi bọ.

    Liễu Thập Nhất thấy cảnh lộn xộn như thế này không khỏi trong lòng thầm ân hận, hắn vốn định gọi người thức dậy cùng điểm danh, như vậy thực là dễ dàng làm cho mọi người biết Đinh quản sự không có ở đây, khi đó còn sợ không có ai liên tưởng việc mất tích tới hai người vốn có hảo cảm với nhau sao?

    Mọi người nếu là có trước ý niệm ở trong đầu, tất nhiên sẽ hướng bọn họ tới sơn thần miếu trên núi, chuyện này thật sự là thiên y vô phùng (2).

    Hiện giờ để cho Chân Bảo Chính làm lẫn lộn hết cả lên, toàn bộ đám công nhân công trường này như một tổ ong vò vẽ vỡ tổ, ai biết ai không có ở hiện trường chứ.

    Chiêu thức ấy không dùng được, đành phải trực tiếp chấp hành bước kế hoạch tiếp theo, Liễu Thập Nhất ánh mắt ra hiệu cho tâm phúc mình một cái, liền tránh đi, làm bộ dạng ra vẻ tìm kiếm.

    Vương Vũ Vương Dực hai huynh đệ lẫn vào trong đám người, diễn một hồi, Vương Dực liền đứng lên, chỉ vào sườn núi nơi có phá sơn thần miếu kinh hô: “Mọi người mau nhìn kìa, trong miếu hình như có ánh lửa, các người có nhìn thấy không?”

    Một công nhân nhìn lên trên sườn núi nghi hoặc nói: “Nào có, hay là ma trơi?”

    Lúc này Vương Vũ cũng đứng ở chỗ cao kêu lên: “Là có ánh lửa, có ánh lửa, ta cũng thấy được.”

    Hắn hô to như vậy, có vài dân công cũng thấy được như ẩn như hiện có ánh lửa, nhất thời đánh trống reo hò ầm ĩ.

    Liễu Thập Nhất vội vàng hướng tới mọi người cao giọng quát: “Sơn thần miếu có cổ quái, mọi người theo ta lên xem.”

    Nhất thời một đám người liền vội vàng theo sau hắn, tiến lên trên sườn núi.

    Đi tới chân núi rồi, Liễu Thập Nhất liền phân phó nói: “Chuyện này rất là kỳ quái, các người cẩn thận một chút, ngàn vạn lần không được làm ầm lên.”

    Mọi người vâng vâng xác nhận, lén lút đi về phía sườn núi.

    Liễu Thập Nhất một đường đi tới, trên đường âm thầm đắc ý: “Tiểu tặc, lại dám cùng lão Liễu ta đây gây cản trở, chuyện này, ta cho ngươi cả đời thân bại danh liệt, cả đời khó xoay người! hắc! trong chốc lát nữa ta ra mặt như thế nào đây?

    Ta hẳn là đầu tiên phải kinh ngạc, sau đó tiện đà đau kịch liệt, ta phải chỉ vào bọn họ mắng to: ‘các ngươi đôi gian phu dâm phụ, lại trộm tình trong sơn miếu này, không sợ đàm tiếu của mọi người thì thôi, lại khinh nhờ cả thần phật, thật sự là vô liêm sỉ tới cực điểm!’

    …không ổn, không ổn, La Đông Nhi kia sớm muộn gì cũng là nữ nhân của nhị thiếu gia, mắng nàng như vậy, sau này gặp lại thế nào?

    Ta nên nói như vậy: ‘Đinh Hạo!

    Ngươi tên vô liêm sỉ bại hoại, thừa dịp say rượu, bắt người lên núi, làm hỏng trong sạch của người ta, Đổng tiểu nương tử, ta…chúng ta đã tới chậm ….’

    Ân!

    Nói như vậy vẫn là thỏa đáng hơn một chút, vạn nhất Đổng tiểu nương tử kia được lòng của nhị thiếu gia, ta cũng không đắc tội quá mức với nàng.

    Ta nên đi vào như thế nào đây, đầu tàu gương mẫu vọt đi vào…, như vậy không tốt, ta nên đi phía sau, trước để cho đám thôn phu, thôn dân này vọt vào nhìn cho rõ ràng, sau đó mới tiếp tục đi vào, đúng!

    Lúc này mới giống người có thân phận, lại có điểm thâm trầm…”

    Liễu Thập Nhất càng nghĩ càng vẹn toàn, vẻ mặt khẩn trương vô cùng kia sắp có vẻ không thể giả trang được nữa.

    Lần này vì tạo thành trường hợp bắt gian Đinh Hạo yêu đương vụng trộm với La Đông Nhi, hắn đúng là mất một phen khổ tâm rất lớn, trăm phương ngàn kết mới nghĩ ra biện pháp này, loại biện pháp cao minh chưa bao giờ biết tới như thế này, chính là ở nông thôn này, là vũ khí đả kích người hiệu quả nhất.

    Vấn đề là, phải ở trước mặt bao nhiêu người gây ra loại trường hợp hiểu lầm như thế này không dễ dàng gì, cái gì ‘ âm dương hòa hợp tán’, ‘Ngã ái nhất điều sài’, loại cực phẩm xuân dược này, thế giới là không có, ngay cả khi có, hắn cũng không dám mang ra dùng, bằng không lợi bất cập hại, chính xác lại đem lại lợi ích cho Đinh Hạo, có thể cho A Ngốc hắn chiếm tiện nghi, nhị thiếu gia rất không thích.

    Hắn phải mất bao nhiêu thời gian đi hỏi thăm, lại lén thỉnh giáo vài cái nhà y đường đại dược phòng, mới tìm thấy được loại thuốc mê dược này, vì để nắm giữ dược tính của nó, trước đó cùng làm cho Vương Vũ cùng Vương Dực thử qua, lặp đi lặp lại vài lần, lúc này mới nắm giữ được thời gian hiệu quả phát sinh của nó.

    Hắn tính toán, nếu minh đi tới đúng lúc hai người vừa mới mất đi hiệu quả của dược tính tỉnh lại là tốt nhất, nếu đi hơi sớm một chút hai người còn chưa tỉnh lại cũng không có quan hệ gì, chỉ nói bọn họ trong lúc vụng trộm bị phát hiện, dọa làm cho sợ tới mức chân tay không thể nhúc nhích được, chỉ cần không để cho bọn họ bỏ trốn đi là thành.

    Liễu Thập Nhất vừa mới lên núi, Vương Dực ở bên cạnh làm như vô ý dùng cây đuốc trong tay khua khua lên không trung, phát tín hiệu, phỏng chừng thời gian không sai biệt lắm, bọn họ dưới chân núi tốc độ nhanh hơn, mắt thấy sơn thần miếu đã ở trước mắt, Liễu Thập Nhất dừng chân, vung tay lên, một đám người hùng hùng hổ hổ lao vào miếu hoang.

    Liễu Thập Nhất kích động tới hai chân phát run, giống như tướng quân chỉ huy một trận đại chiến lớn vậy.

    Hắn hy vọng, hy vọng được nghe thấy tiếng mắng tiếng phỉ nhổ của đám dân công truyền tới ; thanh âm tuyệt vọng cuồng loạn như dã cẩu của Đinh Hạo cùng tiếng anh anh khóc của La Đông Nhi.

    Hắn hy vọng ….

    Trông mong hăng hái ***…

    Nhưng là đám công nhân kia vọt vào trong sơn thần miếu, nửa ngày cũng không có thanh âm hắn hy vọng nghe thấy truyền tới, Liễu Thập Nhất kinh ngạc tiến lên hai bước, chợt nghe thấy trong sơn thần miếu có người nói: “Nơi này quả nhiên có phát ra ánh lửa, nhưng sao không thấy ai nhỉ?”

    Liễu Thập Nhất nghe xong trong lòng căng thẳng bước lên phía trước hai bước cao giọng quát: “Tránh ra, có chuyện gì?

    Mau tránh ra ta vào xem.”

    Nói xong bước vào trong điện.

    Hắn vừa mới bước tới nửa bước, bả vai đã bị người vỗ một cái thật mạnh, có người ghé vào lỗ tai hắn lớn tiếng cười nói: “Ôi!

    Bày trận lớn như vậy, vội cái gì chứ bắt kẻ trộm sao?”

    Liễu Thập Nhất vội vàng quay đầu, đưa ánh sáng lên nhìn thấy, thân thể không nhịn được mà run rẩy mãnh liệt, “A” một tiếng từ cổ họng phun lên, mặt bị dọa trắng.

    Chỉ thấy Đinh Hạo sóng yên biển lặng ở trước mặt hắn cười hì hì: “Liễu quản sự làm cái gì vậy gặp quỷ sao?”

    ===========

    Chú thích:

    (1) Thâm nhất cước thiển nhất cước: Bước thấp bước cao với tâm trạng rất nặng nề.

    (2): Thiên y vô phùng: áo trời không thấy đường may, áo lớn như vậy mà không thấy được đường chỉ may ý nói làm việc hoàn hảo không một vết tích.

    Chương 96: Nhất địa kê mao

    .

    Liễu Thập Nhất vốn trong lòng có quỷ, đột nhiên đối mặt với Đinh Hạo, việc này làm hắn cả kinh thực sự không nhỏ, sợ tới mức nói năng lộn xộn: “A!

    Đinh quản sự, ngươi như thế nào ở bên ngoài… không phải ngươi sao lại ở chỗ này?

    Không phải… mới vừa rồi còn không thấy thân ảnh của ngươi mà…”

    Đinh Hạo cười hì hì nói: “Bụng ta bị đầy, uống rượu cùng ăn rau dại nên có chút bị tiêu chảy, liền tìm một chỗ đi đại tiện một chút, kết quả vừa mới ngồi xổm xuống chợt nghe thấy thanh âm ồn ào trong doanh, ta còn tưởng rằng đi lấy nước nữa lúc ấy cũng không tiện đứng dậy, chờ khi ta xong xuôi rồi thì từ xa đã thấy Liễu quản sự ngươi nâng ngọn lửa trong bóng đêm, vung tay lên, oai hùng suất lĩnh một đám hảo hắn chậm rãi đi lên núi.

    Tại hạ nhất thời tò mò cũng chạy theo, may mà kịp, ha ha ha…”

    “Ha ha, ha hả…”

    Mấy công nhân đứng bên cạnh không rõ nên cũng cười ngây ngô vài tiếng.

    “Đi, chúng ta vào trong, xem trong miếu này có cái gì cổ quái!”

    Đinh Hạo không khỏi phân trần, nắm bả vai Liễu Thập Nhất đi vào trong ngôi miếu đổ nát, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, miệng lại lẩm bẩm: “Lão Liễu à, huynh đệ xem thường tâm ngoan của ngươi rồi!”

    Liễu Thập Nhân thân hình run lên, xoay mặt nhìn Đinh Hạo, Đinh Hạo nhìn không chớp mắt, trên mặt mang theo nụ cười ý vị sâu xa, vỗ nhẹ nhẹ chụp vào bờ vai của hắn.

    Đinh Hạo chụp một chút, Liễu Thập Nhất run lên, Đinh Hạo vỗ vài cái Liễu Thập Nhất đã là mồ hôi ướt đẫm.

    Đinh Hạo cười ha ha, buông hắn ra ngang nhiên đi vào trong miếu.

    Liễu Thập Nhất đứng ở phía sau, mờ mịt nhìn bóng dáng hắn, trong lòng hoang mang không thôi: “Hắn sao lại từ phía sau ta đi tới đây, hai người kia đâu?

    Là ta đến chậm hay là…”

    Thì ra Đinh Hạo sau khi được La Đông Nhi giúp hắn lấy cây đao trong túi ra, dùng đao nhỏ cắt đứt dây thừng, sau đó chui qua khe hở một bên miếu chạy ra ngoài.

    Lại lén lút vòng tới phía trước, nằm ở trên bờ tường thấp hướng tới cửa điện theo dõi, rình động tĩnh của hai huynh đệ Vương Vũ Vương Dực.

    Hai tên hung ác kia vẫn còn đứng trước cửa điện làm trò, trên cổ bọn họ buộc một cái khăn che mặt, lúc này lại không che khuất gương mặt, đó là chốc nữa tiếp nhập vào điện giả tạo hiện trường mới mang lên để giả mạo huynh đệ Vương Vũ.

    Bọn họ đứng ở cửa điện vẫn nói liên miên không dứt, nói bậy nói bạ một hồi, mục đích chính là làm cho Đinh Hạo cùng La Đông Nhi tin tưởng “Vương Vũ, Vương Dực” luôn luôn ở ngoài sơn thần miếu, chưa bao giờ xuống núi.

    Dưới ánh trăng trong trẻo như lạnh lùng như sương, Đinh Hạo thấy rõ tướng mạo hai người không phải là Vương Vũ Vương Dực hai người, trước tiên có chút kinh ngạc, cẩn thận tưởng tượng liền hiểu được dụng tâm hiểm ác của Liễu Thập Nhất, không khỏi kinh hãi đổ mồ hôi toàn thân.

    Nếu mình nhận định bọn họ mang mình lên núi, luôn luôn ở cạnh sơn thần miếu trông giữ bọn họ, nhóm công nhân xông lên núi, hắn lại thủy chung tin rằng hai huynh đệ Vương Vũ Vương Dực đã thoát y mình, trước mặt mọi người nói ra những lời như vậy, cho dù là La Đông Nhi lấy cái chết để chứng minh, thiên hạ cũng sẽ không có một người tin tưởng bọn hắn trong sạch.

    Ước chừng hơn trăm người chúng minh huynh đệ Vương Vũ lúc đó đang ở chân núi cùng bọn họ tìm người, khi đó chẳng những không ai tin tưởng chuyện Liễu Thập Nhất hãm hại hắn là chuyện thức, hơn nữa dù có Tao trư nhi làm bằng chứng phụ, cũng không thể chứng minh được Liễu Thập Nhất cùng Đổng Lý thị cấu kết, khi đó còn ai có thể tin tưởng lời nói của hắn được chứ?

    Cho dù có Địch Nhân Kiệt(1) xử án như thần sống lại, sợ là cũng không phá được vụ án hồ đồ này.

    Đinh Hạo nghĩ thông suốt các mấu chốt trong đó, không khỏi thầm kêu may mắn.

    Hắn cẩn thận tính toán một hồi, đã biết có thể may mắn đào thoát là vạn hạnh rồi, nếu muốn trở mình lật ngược bàn cờ là không có khả năng, hiện giờ vẫn là cam đoan cho sự an toàn cùng danh tiết của La Đông Nhi là chính.

    Do vậy Đinh Hạo lập tức nói nhỏ với La Đông Nhi tùy cơ hành động một phen.

    La Đông Nhi theo hắn phân phó lặng yên chạy đi, Đinh Hạo vẫn ở lại quan sát động tĩnh.

    Đợi cho đuốc dưới chân núi sáng lên, Đinh Hại thấy hai người kia đứng ở trên bậc thang miếu sơn thần, cổ hướng xuống chân núi nhìn xem, một bộ dạng có chút sợ hãi.

    Đinh Hạo cũng án binh bất động, khi một đội nhân mã hướng chạy lên trên núi rồi, thì hai người kia quay người nhào vào trong miếu.

    Đinh Hạo âm thầm cười lạnh, lặng lẽ nhặt mấy viên gạch vỡ lên, thấy hai người chạy tiến lại đại điện, thấy một khoảng không thì biết chuyện đã bại, lập tức quay người chạy ra ngoài tìm hành tung hai người Đinh Hạo.

    Không ngờ bọn họ mới ra khỏi cửa điện liền bị một khối gạch bay tới, đang chạy ra phía trước nhất không kịp phòng ngự, bị đập một cái thật mạnh, đầu rơi máu chảy.

    Người còn lại giận dữ, cũng không đỡ đồng bọn của mình, mà chạy vài bước từ cửa điện chạy tới, thân hình chợt trái chợt phải như rắn di chuyển, chạy trên đường, hắn thấp người một cái, liền nhảy lên trên đầu tường.

    Đinh Hạo sau khi ném viên gạch xong, liền lập tức chuyển thân tới chỗ khác, hắn ghé vào trong một bụi cỏ thấy người ta như vậy không khỏi âm thầm líu lưỡi; may mà mình không có lòng tham muốn lưu đối phương lại, nếu không người chịu thiệt thòi chính là mình.

    Ánh trăng như sương, mặc dù có thể thấy được người, nhưng nếu người ẩn trong bụi cỏ thì cũng không thể nào tìm thấy được, mắt thấy chân núi đuốc sáng ngày càng tới gần, người nọ trong lòng đại hận, chỉ còn các quay người trở lại, nâng huynh đệ mình dậy vội vàng rời đi.

    Đinh Hạo thấy thân thủ của hắn, cũng không dám đánh lén hắn nữa, đợi hai người vừa đi tâm niệm Đinh Hạo vừa chuyển, lập tức phản hồi trong miếu, lấy đám rơm rạ hỗn độn đốt lên, quay đầu nhìn sợ dây bị cắt trên mặt đất, ngẫm lại chỉ vài sợ dây thừng cũng không thể làm chứng chống lại Liễu Thập Nhất, liền lắc đầu, ném đoạn dây thừng vào trong lửa, ngoại trừ đám lửa ra tất cả dấu vết đều bị xóa sạch sẽ, lúc này mới quay người lui ra, đợi khi Liễu Thập Nhất tới thì xuất hiện.

    Mọi người đi vào sơn thần miếu, tự nhiên không thu hoạch được gì, đối với đống lửa kia cũng có nhiều phán đoán, chính là không một người nào dự đoán được đống lửa trên sơn thần miếu có liên hệ gì với Đổng tiểu nương tử vừa bị mất tích.

    Nhóm dân công khó hiểu???

    đoán đoán lai lịch đống lửa, mắt thấy sắp xuất hiện ra một cố sự quỷ dị thần quái sinh động, thì đột nhiên dưới chân núi có người vội vã chạy tới, bẩm báo nói đã tìm thấy được Đổng tiểu nương tử.

    Chân Bảo Chính gấp rút hỏi han tỉ mỉ, người nọ liền nói Đồng tiểu nương tử thừa dịp đêm tối đi tới bên sông nhỏ rửa mặt vừa mới trở về, bị người tìm kiếm nàng phát hiện ra, hiện giờ đã trở về trướng bồng.

    Mọi người sợ bóng sợ gió một hồi, liền bỏ lại đống lửa quái dị ở kia rồi vội vội vàng vàng xuống núi.

    Chân Bảo Chính bị La Đông Nhi lần này gây áp lực, trong lòng cực kỳ không hờn giận, hắn dài mặt chạy tới chỗ của La Đông Nhi.

    La Đông Nhi đầu ướt sũng tới đón tiếp vẻ mặt áy náy thi lễ với mọi người nói: “Nô gia ra mắt Chân bảo chính, ra mắt mấy vị quản sự, đại thúc, đại ca, ta làm mọi người vất vả tìm kiếm một hồi như vậy thực là xin lỗi”

    Chân bảo chính mặt bình tĩnh nói: “Ngươi rốt cuộc có chuyện gì, đã trễ thế mà cũng không lên tiếng kêu mọi người đi cùng?”

    La Đông Nhi áy náy nói: “Ta trên người đầy mùi rượu, lại thấy Bảo chính cùng Liễu quản sự đang uống rượu, nghĩ một chút nữa sẽ không gọi.

    Ta thừa dịp đi tới dòng suối bên rừng rửa mặt một chút, kết quả lại làm mọi người tìm kiếm như vậy, thật sự là có lỗi quá.”

    Chân bảo chính hờn giận nói: “Ngươi đi rửa mặt cũng không sao, nhưng nơi này hoang vu dã ngoại, sao không bảo người khác đi cùng mình, nếu xảy ra chuyện gì thì làm thế nào cho phải đây?

    Tiểu nữ tử không hiểu chuyện làm cho mọi người một phen kinh hoảng như vậy.

    Nữ nhân thật là phiền toái, đi tới nơi nào cũng gây ra rất nhiều chú ý, nửa đêm không ngủ? lại còn đi rửa mặt!

    Rửa mặt thì có cái gì tốt, bản Bảo Chính một năm không tắm quá hai lần chẳng lẽ không có người nhìn sao?”

    La Đông Nhi liên tục giải thích, e ngại thể diện của Đinh Hạo, Chân Bảo Chính cũng không nói thêm gì nữa, chỉ răn dạy vài câu rồi nhân tiện nói: “Tốt rồi, tất cả mọi người quay về ngủ đi, đêm nay vất vả hồi lâu rồi, sáng mai khởi công muộn một canh giờ.”

    Mọi người nghe xong đều nói lời cảm tạ, lập tức giải tán.

    Đinh Hạo khi rời đi cố ý đi ở phía sau, tới trước cửa trướng bồng nhìn lại, La Đông Nhi đầu cúi thấp, hiển nhiên mới vừa rồi vụng trộm nhìn hắn, thấy hắn quay đầu lại, lúc này mới lảng tránh.

    Một cái quay đầu, một cái cúi đầu, phản ứng này thật sự rất tuyệt vời.

    Nhớ tới tối nay một trảo *** của nàng thật sự có tính đột phá tiến triển trong quan hệ của mình với La Đông Nhi, nhất là nàng đối với thân thể nam nhân ngây thơ không hiểu biết chuyện gì, Đinh Hạo trong lòng chợt thấy vui mừng vô cùng.

    Vui mừng là cần cùng người chia xẻ, Đinh Hạo thấy đằng trước Liễu Thập Nhất đang lấm la lấm lét nhìn hắn, liền cao hứng đi qua, vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười ha ha một cái nói: “Liễu quản sự, xem ra đêm nay thật vất cả cho ngươi, hiện giờ nhất định là đang mệt rồi, đêm nay cần phải nghỉ ngơi cho tốt, cho tốt nhé.”

    Liễu Thập Nhất kêu lên một tiếng nói: “Ách, ách….khụ khụ, đúng vậy, đúng vậy, Đinh quản sự cũng nên nghỉ ngơi cho tốt, mới được….”

    Đinh Hạo cười cười xoay người, nhìn Đinh Hạo đi xa, Liễu Thập Nhất không khỏi đầy bụng nghi ngờ: “Rốt cuộc là sai lầm ở chỗ nào, ta phải mất số tiền rất lớn mới thuê được hai người giang hồ như thế sao lại tiêu thất vào hư không?

    Hắn…hắn dường như là quỷ vậy, đây là có gì bí hiểm đây?”

    “Liễu gia…”

    “A!”

    Liễu Thập Nhất cả kinh nhảy dựng, quay đầu lại thấy Vương Vũ, không khỏi thẹn quá hóa giận mắng: “Người thật làn, có chuyện gì mà thình lình nói thế, làm dọa người à!”

    Vương Vũ trở mình nhìn bằng nửa con mắt, cười gượng nói: “Vâng, Liễu gia, chúng ta…có cần trở về hay không.”

    “Ừ!”

    Liễu Thập Nhất do dự một lát, bỗng dừng bước quay đầu hỏi: “Các ngươi không phải đã chuẩn bị sẵn sàng, hiện giờ sao lại biến thành dạng này hả?”

    Vương Dực vẻ mặt đau khổ nói: “Tiểu nhân hiện giờ cũng không hiểu tại sao, thật sự không biết xảy ra sai lầm ở đâu.”

    Liễu Thập Nhất cắn chặt răng nói: “Ngươi đi tìm xem hai cái tên ngu xuẩn kia ở đâu, hỏi rõ vì sao lại sơ suất.”

    “Vâng!”

    Vương Dực nhấc áo, bả vai thấp xuống, nhảy vào mặt cỏ, Liễu Thập Nhất nhớ tới nụ cười quỷ dị của Đinh Hạo, hết hồn, vội vàng gọi hắn trở lại: “Trở lại!

    A…lúc này canh ba cũng không thể tìm bọn họ được, các ngươi theo ta trở về, đêm nay canh giữ ngoài trướng cho ta, đề phòng bất trắc.”

    “Vâng!”

    Vương Dực vội vàng quay trở lại.

    Chưa đi được mấy bước, Liễu Thập Nhất đứng lại, cân nhắc một lát, cuối cùng không yên lòng lại nói: “Không được, ngươi đi, tới trong doanh trướng gọi thêm vài người tới với chúng ta, cùng các ngươi canh giữ ngoài trước của ta, bằng không…chúng ta đêm nay cũng không dám chợp mắt.”

    “Vâng!”

    Vương Dực lại nhấc áo khoác, vai trầm xuống, cọ một chút rồi nhảy vào bãi cỏ…

    =======

    Chú thích:

    (1): Địch Nhân Kiệt (tiếng Trung: 狄仁傑, 630-15/8/700 tự Hoài Anh, còn gọi là Lương Văn Huệ công, là một quan lại của nhà Đường cũng như của triều đại Võ Chu do Võ Tắc Thiên lập ra.

    Ông từng giữ chức tể tướng thời kỳ Võ Tắc Thiên trị vì.

    Ông là người làm quan có tiếng là cương chính liêm minh

    Chương 97: Dạ tư lượng (*).

    .

    (*) Đêm suy xét.

    Đêm đã khuya, mọi nơi lại lâm vào trong yên lặng, trong trướng ánh đèn dầu nhỏ như hạt đậu, Tao Trư Nhi đang khò khè bên cạnh, Đinh Hạo tay vắt lên trán nhìn lên đỉnh trướng ngẩn người: “Liễu Thập Nhất không có lý do gì đối nghịch với ta như vậy cả, cho dù hắn đoán ngày đó là ta muốn dẫn bà nương của hắn tới đó, nhưng là hắn rõ ràng biết ta muốn cứu Đông Nhi, mọi người đều có thế để theo đuổi, có đáng mạo hiểm hại ta như vậy không?

    Nếu nói là vì tranh quyền, càng không thể như vậy, ta khi nở mày nở mặt hắn không hại ta, hiện giờ thời thế thay đổi, làm điều thừa đó làm gì?”

    Đinh Hạo cân nhắc đi cân nhắc lại, thủy chung không thể ngờ lên trên đầu Đinh Thừa Nghiệp.

    Hắn không phải là thần không gì không biết, nếu ban đầu đã đoán sai thì cứ theo ý nghĩ này mà thôi diễn ra thôi, kết quả đạt được tự nhiên cũng là sai lầm: “Như thế xem ra, duy nhất có thể, chính là Đổng lý thị kia.

    Phụ nhân này trước hết bị ta làm hỏng chuyện tốt, lại bị ta tát cho vài cái thật mạnh không phát tác được.

    Bà ta là người chưa từng chịu thiệt, làm sao có thể nuốt trôi cơn tức giận này, lại nghe Liễu Thập Nhất nói ta có chủ ý với Đông Nhi, tất nhiên càng thêm phẫn hận.

    Phụ nhân này dùng một chút thủ đoạn trên giường, mê hoặc Liễu Thập Nhất ra mặt hãm hại ta, xem ra đó là khả năng lớn nhất.

    Nói như vậy chưa đủ sợ hãi, loại điêu phụ này, có thể xuất ra thủ đoạn như vậy là bổn sự lớn nhất rồi, bà ta không dám đả thương hay sát hại tính mệnh người.

    Nhưng là ta nên đối ứng như thế nào?

    Cứ buông tha nhẹ nhàng như vậy, cái loại điêu phụ này sợ sẽ không từ bỏ ý đồ, ta thật không sợ, nhưng là Đông Nhi sẽ ngày càng khó khăn hơn.

    Đối chọi gay gắt với Liễu Thập Nhất ư?

    Ta đây phải bắt tay vào làm từ chỗ nào.

    Hiện giờ Liễu Thập Nhất đã được đề bạt làm nội viện nhị quản sự, uy phong đang lớn, luận thế ta không bằng hắn.

    Hắn ở Đinh gia làm quản sự hơn mười năm, dưới tay có cả đám thân tín, kết giao rất nhiều bằng hữu, ta chỉ có một người huynh đệ là Tao Trư nhi, vẫn không thể cùng hắn đối địch được.

    Còn có, Đông Nhi bây giờ là tức phụ của Đổng lý thị, ương ta cùng Trư nhi còn làm nô bộc ở Đinh phủ, ta cũng sợ ném chuột vỡ đồ…

    Ai, Quảng Nguyên khi nào mới có hồi âm đây?

    Nếu là có thư tới, cá chép lại thoát được câu sắt rồi, rung đùi đắc ý không cần phải quay về.

    Một chút sóng gió nhỏ này ở Đinh gia trang, tùy nó tới rồi đi, ta để lại trong lòng làm gì cho mệt đây…

    Đinh Hạo nghĩ tới đau đầu, suy nghĩ liền bỏ qua như kiểu nhảy qua đoạn “dòng sông lầy lội” này, “La Đông Nhi, thật sự không ngờ, xinh đẹp như vậy, tiểu phụ nhân dáng người phong lưu, lại đúng là một tiểu cô nương không biết chuyện nam giới.

    Nàng…nàng đúng là ngay cả cái kia cũng không hiểu ….”

    Đinh Hạo khóe miệng lộ ra nụ cười thú vị: “Nàng sao lại cáo gì cũng không hiểu vậy, tiểu hài tử ở trong thôn cả ngày mặc quần yếm, nàng không có lý do ngay cả tiểu JJ cũng chưa hề thấy qua à?

    Chẳng lẽ…. nàng nghĩ tới nam nhân trưởng thành….cũng là bộ dạng kia sao?

    Vậy cũng không đúng nha, trước khi nữ nhân thành thân, trưởng bối nữ ở trong nhà thường dùng loại đông cung đồ gì gì đó, trước tiên phải tiến hành giáo dục nàng một phen chứ?

    Ân….nàng là bị cậu ‘ bán’ cho Đổng gia, cậu còn đối với nàng như vậy, sợ rằng mơ nàng sao coi nàng là nữ nhân trong nhà, chỉ sợ là chưa từng dạy nàng chuyện gì….”

    Đinh Hạo nghĩ, nụ cười có chút gian tà: nếu giờ là tiểu nương tử nằm ở bên cạnh người ta, thân hình mềm nhũn ở bên cạnh, dùng cái lưỡi như mèo con liếm bên tai ta, thở dốc tinh tế, đôi tay nhỏ bé thon mềm nhỏ xinh lạo hơi cứng rắn thay ta thưởng thức….

    Tưởng tượng như vậy, bụng dưới liền dấy lên một luồng nhiệt hỏa, kim cương liền tăng vọt, Đinh Hạo liền đọc kinh niệm phật của nữ bồ tát: “Không tức là sắc, sắc tức là không.”

    “Hết thảy đều có pháp, hình ảnh như trong mộng, như lộ lại như điện, chỉ xem như vậy thôi.”

    Mặc niệm sau một lúc lâu, cũng không có hiệu quả, vì thế đảo mắt nhìn về phía Tao Trư Nhi, Tao Trư Nhi đang nằm nghiêng, ép cho cái gối đầu thành hình, một tia nước miếng từ trên miệng nhỏ xống, dính vào gối đầu.

    Đinh Hạo vừa thấy, linh đài nhất thời một khoảng không minh…

    La Đông Nhi trong trướng bồng, các thẩm tử đã ngủ rồi, La Đông Nhi đôi mắt mở to nhìn lên đỉnh không chút buồn ngủ.

    Nhớ tới mình vừa rồi đã chủ động hôn, liền cảm giác thấy mặt của mình phát sốt lên: Trời ơi!

    Đời này, ngoại trừ phụ thân đã mất của nàng ra, nàng còn chưa có thân thiết gì với một nam nhân, hiện giờ lại…., nhớ tới những lời nói với hắn tối nay, nàng xấu hổ vô cùng, trong lòng dường như có cả đàn nai đang nhảy loạn lên, lúc ấy nghĩ đã không còn sinh lộ, mới nói ra với hắn những lời như vậy, hiện giờ….

    Hiện giờ nước đổ khó hốt lại, làm cho người ta mai gặp lại hắn không biết sẽ xấu hổ tới như thế nào đây?

    La Đông Nhi càng nghĩ càng xấu hổ, trên mặt như phát sốt, nàng thẹn thùng kéo chăn, che khuất khuôn mặt đang nóng lên của mình, chỉ lộ ra đôi mắt to.

    Đỉnh trướng tối như mực không có một ngôi sao, chỉ có đôi mắt hắn phát sáng giống như một ngôi sao đang lập lòe lóe sáng lên…

    Trời đã sáng, Đinh Hạo vẻ mặt sáng khoái đi ra ngoài trướng bồng, đã thấy mọi nơi im ắng, ngẩn ra, mới nhớ ra là đêm qua Chân Bảo Chính nói hôm nay khởi công muộn một canh giờ, không khỏi cười khổ.

    Hắn đang muốn quay về trong trướng nằm thêm một lát, chợt thấy trước cửa trướng bồng của Liễu Thập Nhất có xe ngựa, Vương Vũ Vương Dực đứng giữ xe ngựa, không khỏi nheo mắt, chậm rãi đi qua.

    Vương Vũ cùng Vương Dực thấy hắn đi tới, trong lòng cũng có chút sợ hãi, nghĩ lại ngẫm lại đều có chỗ dựa vững chắc, liền cố lấy dũng khí, cười lạnh nhìn về phía Đinh Hạo, ánh mắt lộ ra thần sắc khiêu khích: “Chúng ta muốn hại ngươi, nhưng ngươi không có bằng chứng, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?”

    Đinh Hạo đảo mắt nhìn qua, cười đạm đạm, căn bản khinh thường không thèm nói chuyện cùng bọn chúng.

    Liễu Thập Nhất vừa ngáp vừa đi ra khỏi trướng bồng, vừa thấy huynh đệ Vương Vũ đứng ở đằng kia không khỏi tức giận nói: “Không phải bảo các ngươi đi gọi Tao Trư nhi đánh xe tới đấy, lập tức đi về trong thôn trang sao, còn ngẩn ngơ đứng ở đó làm gì nữa, giữa ban ngày hắn còn dám đem người…ách …ách….”

    Đảo mắt nhìn thấy Đinh Hạo, sắc mặt Liễu Thập Nhất có chút cứng lại, Đinh Hạo cười dài đi tới đón chào nói: “Liễu quản sự, ngủ ngon giấc không?”

    “Hừ!”

    “Sáng sớm, Liễu quản sự không ăn cơm định đi đâu thế?”

    “Hừ!”

    Đinh Hạo nói: “Liễu Thập Nhất, ngươi có việc của ngươi, ta có việc của ta, chí hướng của ta, cũng không ở tại Đinh gia trang này, hy vọng về sau ngươi không cần phải nghe lời xúi giục của đàn bà, đến làm khó cho ta.

    Luận quyền thế luận nhân mạch, ta cũng không bằng người, nhưng là phương pháp chỉnh người, nếu thật sự phải dùng tới, ta cũng không kém hơn ngươi đâu.”

    Đinh Hạo khinh thường cười, lạnh lùng nói: “Chính là…ta căn bản khinh thường không muốn dây dưa với ngươi!”

    Liễu Thập Nhất trên mặt đỏ bừng lên, vừa định nói lời giễu cợt, đột nhiên nghĩ lại: “Người đàn bà kia, người đàn bà nào nhỉ?

    Hay là … hắn cho rằng ta bị Đổng lý thị mê hoặc thì phải?”

    Đinh Hạo thấy hắn ngậm miệng không nói, nhân tiện nói: “Đinh Hạo ta sẽ không ngần ngại chuyện của ngươi, không bao lâu nữa, Đinh Hạo ta cũng sẽ rời khỏi nơi này, vĩnh viễn không bước vào Đinh gia một bước nào nữa.

    Ngươi cần gì phải tiểu nhân mà tính kế với ta, gièm pha của ngươi, ta không coi là nhược điểm gì.

    Nếu ta đi rồi, lại mang theo Đông Nhi, chẳng phải càng tiện cho ngươi lui tới với Đổng lý thị kia sao?

    Liễu Thập Nhất, hy vọng ngươi nhớ kỹ một câu: lợi người lợi ta!”

    Đinh Hạo nói xong liền chắp tay, xoay người rời đi.

    Liễu Thập Nhất mặt xanh đứng ở đàng kia, một lúc lâu sau cũng không nói được lên lời.

    Vương Vũ sợ hãi đi tới nói: “Liễu gia…”

    Liễu Thập Nhất đột nhiên đá một cước vào mông hắn, quát: “Đi gọi Tao Trư nhi lăn tới đây đánh xe cho ta, ta muốn quay về trang lập tức!”

    Chân Bảo Chính ôm gối đầu ngủ say, chợt nghe ngoài trướng có người hô: “Chân Bảo Chính, Liễu gia chúng ta có việc gấp phải làm, quay về thôn trang thôi.”

    “A?

    Sao lại cấp bách như thế?”

    Chân Bảo Chính quăng mông từ trong chăn đi ra, vội vàng mặc vội bộ quần áo nhảy ra khỏi trướng bồng, chỉ thấy Đinh Hạo khoanh tay đứng ở trên đê, Chân Bảo Chính vội ngăn cái cổ họng vịt của mình hô: “Đinh quản sự, vừa rồi ai nói Liễu quản sự phải đi thế, người đâu?”

    Đinh Hạo cười, cằm giương lên trước, chỉ thấy xe ngựa của Liễu Thập Nhất đã sớm đi không từ biệt, mắt thấy sắp biến mất, Chân Bảo Chính ngạc nhiên không thôi, liếc mắt nhìn lẩm bẩm: “Cũng không phải là lão bà vụng trộm với nam nhân khác, vội vã chạy về để làm gì nha…”

    Đinh Hạo cười ha ha, tự nhiên xoay người bước đi, liền thấy mấy cái bếp đất có khói bếp bay lên, liếc mắt một cái nhìn thấy tiểu phụ nhân thân áo nguyệt sắc.

    Đinh Hạo trước mắt sáng ngời, bước tới tiến đón.

    La Đông Nhi đang ôm một bó củi, mới chui ra từ trong đám bụi rậm, vừa thẳng thắt lưng lên nhìn thấy Đinh Hạo kích động đi tới trước mặt, La Đông Nhi dường như gặp quỷ, “ rầm” một cái bó củi rơi xuống đất.

    Tiểu nương tử cũng quay đầu lại chạy trốn tới đằng sau đống củi.

    Đinh Hạo không biết nên khóc hay nên cười nữa, sau một lát, thấy La Đông Nhi một mặt né tránh trốn tới bếp đất, một mặt vụng trộm nhìn ngắm, cái miệng của hắn không khỏi lộ ra nụ cười ý vị thâm trường: “Nam nhân tốt không có vợ tốt, nữ nhân tốt sợ nam nhân quấn, nương tử à, nàng còn muốn cùng ta chơi trò trốn tìm tới bao giờ, tính nhẫn nại của ta không có đủ đâu!”

    Đinh Hạo lông mi vừa mới nhướng lên, chợt nghe thấy trên bầu trời truyền tới một tiếng chim ưng náo khoảng không át mây bay.

    Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một một con chim ưng đang giương cánh, ào ào bay tới từ phương xa, lượn tròn một vòng ở trên không trung, rồi lại tiếp tục bay tới phía trước.

    Ở Tây Bắc này, Ưng cũng không phải là hiếm thấy, cho nên Đinh Hạo cũng không để ý, ánh mắt hắn vừa thu lại, nhìn thấy một đại hắn đứng ở đằng xa xa, thân áo may ô, đứng trên đê mà mờ mịt nhìn quanh.

    Nhìn cách ăn mặc của hắn, như là một người bán dạo từ phương Bắc tới.

    Người nọ ánh mắt kinh ngạc nhìn lòng sông, lại quay đầu liếc mắt nhìn Đinh Hạo đứng ở trên đê một cái, rồi đi dọc theo đê xuống lòng sông, hướng đi tới bờ bên kia…

    Chương 98: Nhuyễn ma ngạch phao (*).

    .

    (*) Tạm dịch: quấy rầy ngâm cứng rắn. (ngâm ở đây: có thể hiểu làm tán gái)

    Hôm qua nhóm công nhân đã nhảy vọt qua đoạn lòng sông chưa khô ráo tiếp tục đào bới về phía trước, đã cách xa nơi dừng chân lúc trước rồi, vì thế doanh trướng cũng phải di chuyển về phía trước, chỉ để lại Liễu quản sự, Đinh quản sự cùng vài đầu bếp nữ là chưa đi.

    Hôm nay Chân Bảo Chính phái thêm vài người nữa tới giúp đỡ bọn họ khuân vác trướng bồng, đồ vật linh tinh, toàn bộ di chuyển tới phía trước.

    Đinh Hạo là quản sự, tự nhiên không cần phải tự mình làm việc, trướng bồng của hắn có mấy công nhân tới khuân vác thu thập dùm.

    Đinh Hạo không có việc gì làm, đứng yên ở bên cạnh, đại khái cũng biết thế nào là ngượng ngùng, vì thế liền xung phong đi nhận việc, chạy tới giúp La Đông Nhi thu dọn.

    Đinh Hạo có tâm tư với La Đông Nhi, tất cả mọi người đều biết.

    Mắt thấy Đinh quản sự chạy tới hỗ trợ, ai còn không rõ đây?

    Vì thế bốn năm người đang sách mấy đỉnh trướng bồng,.

    Đinh Hạo vừa tiến tới vài công nhân trị thủy cùng mấy thẩm tử đã biến mất quỷ không hay thần không biết.

    Từ lúc Đinh Hạo tiến vào, La Đông Nhi liền chui đầu vào một đồng đồ linh tinh vỡ vụn mà sửa sang, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

    Nàng vừa mới gói bọc đồ nặng lại, bỗng nhiên cảm thấy được trong trướng bồng yên tĩnh đáng sợ, sau đó tóc như dựng thẳng lên, dường như một con thỏ phản ứng theo bản năng khi thấy một con chim ưng đang lao mình xuống dưới vậy.

    Nàng uốn éo cái đầu ngó nghiêng, chỉ thấy mỗi Đinh Hạo vẻ mặt tươi cười ngồi xổm ở bên cạnh, trong trướng bồng im lặng, ngoại trừ hắn ở đó ra thì không còn ai cả.

    La Đông Nhi cả kinh, cơ hồ muốn té ngồi xuống đất, nàng quẫn bách nhìn khắp mọi nơi, nhỏ giọng nói: “Ngươi tránh ra đi.”

    Đinh Hạo cười hì hì nói: “Nàng nói to lên một chút.”

    La Đông Nhi khép chặt miệng dỗi không thèm lên tiếng.

    Đinh Hạo xe dịch tới phía trước, La Đông Nhi càng khẩn trương, nhìn cửa trướng bồng đã được khép kín, thấp giọng nói: “Hạo ca nhi, ngươi không được lại đây, người ta lại nói xấu.”

    “Dám!

    Ta liền trừ tiền công của hắn, phái việc nặng nhất cho hắn!”

    Đinh Hạo bày ra một bộ dạng ngang ngược, sau đó cười hắc hắc nói: “Đông Nhi, tối hôm qua nàng nói những lời đó là có ý gì?”

    La Đông Nhi đỏ mặt, lắp bắp nói: “Cái…nói cái gì?”

    Đinh Hạo hùng hồn nói: “Nàng nói chuyện nguyện ý làm nương tử của ta, chẳng lẽ bây giờ đổi ý rồi phải không?”

    La Đông Nhi vội la lên: “Ngươi nhỏ giọng một chút, đừng để người ta nghe thấy, người ta…. người ta nói là kiếp sau mà…”

    “Nga, kiếp sau cũng thành.”

    Đinh Hạo lơ đễnh, lại tiến tới phía trước, đầu gối đã đụng tới đầu gối của nàng.

    La Đông Nhi luống cuống: “Ngươi….ngươi không được vào gần sát như vậy, vạn nhất có người tiến vào thì làm sao bây giờ?”

    “Người tiến vào thì sợ cái gì?”

    Đinh Hạo vô liêm sỉ nói: “Nàng xe, ngày cưới đã định rồi, chúng ta cũng là người có chút tiếng, thân thiết với nhau một chút, ai có thể nói cái gì được chứ?”

    La Đông Nhi nhất thời không biết nói gì, nàng hiện giờ mới biết, thì ra Đinh Hạo cũng có kinh nghiệm hệt như Đinh Thừa Nghiệp công tử quần là áo lụa kia.

    Chẳng những vậy vô sỉ của Đinh Thừa Nghiệp so với Đinh Hạo quả thực là thúc ngựa phi nước đại cũng không theo kịp.

    Nhưng hiện giờ nàng làm sao có thể tức giận với bản mặt của Đinh Hạo lúc này đây?

    La Đông Nhi bị Đinh Hạo cuốn lấy không còn cách nào khác, đành phải hai tay bắt chéo hình chữ thập, cúi chào hắn, nhỏ giọng năn nỉ nói: “Hạo ca nhi, người ta thật sự rất thẹn mà, van xin ngươi… buông tha ta đi.”

    Đinh Hạo cười nói: “Buông tha nàng cũng được, nhưng nàng phải trước mặt mọi người thì gọi ta là Hạo ca nhi, lúc không có ai phải gọi ta là Hạo ca ca.

    “Ta…”

    “Hiện giờ đúng lúc không có ai.”

    “Ta….”

    “Gọi đi, vẫn không gọi sao?”

    “Hạo…Hạo ca ca…”

    La Đông Nhi bị hắn bức bách quá, tội nghiệp mà kêu lên một tiếng.

    Khuôn mặt lại đỏ bừng lên, hận dưới chân không có một cái khe nứt để nàng chui vào đó trốn.

    Nhìn hình dáng uyển chuyển của nàng, Đinh Hạo thấy vừa thương vừa yêu, hắn cầm lấy cổ tay của La Đông Nhi, La Đông Nhi khẩn trương nhìn ra cửa, hoang mang rối loạn vội vội hỏi: “Ngươi làm chuyện gì?”

    Đinh Hạo nhẹ nhàng lấy một sợi rơm rạ từ trên tóc nàng xuống, cầm lấy hai tay nàng, Đông Nhi bị hắn làm cho xấu hổ không biết phải làm sao, xấu hổ nói: “Ngươi muốn làm chuyện gì?”

    “Bảo bối Đông Nhi, hôn ta một cái, được không?”

    La Đông Nhi vô cùng quẫn bách, từ chối nói: “Ta không muốn, ngươi ngày càng quá mức, không được chọc ta chửi mắng ngươi chứ, mau đi ra.”

    Đinh Hạo nghiêm trang nói: “Nàng muốn mắng ta, đó là bởi vì nàng còn không biết ta.

    Nàng nếu đã biết ta, ta nghĩ nàng sẽ đánh ta.”

    La Đông Nhi dở khóc dở cười, Đinh Hạo mỉm cười nói: “Hôn một cái thôi, được không?”

    La Đông Nhi dỗi nói: “Không hôn, chết cũng không hôn.”

    “Hôn một chút thôi mờ, giống như tối qua chúng ta hôn nhau ấy, nàng hôn ta đi ngay, nếu không… cho người ta đi vào thấy chúng ta đang do dự, nàng nói xem xấu mặt tới mức nào.”

    La Đông Nhi gấp tới độ dậm chân, tai nghe thấy thanh âm nói chuyện cùng tiếng bước chân bên ngoài đi lại, thật sự hết hồn, sợ có người đột nhiên đi vào, thấy hắn bỉu môi ghé sát vào mình, bày ra bộ dạng thật đáng giận.

    “Như vậy đi, ta nhắm hai mắt lại, tuyệt không mở ra, như vậy được rồi chứ?”

    Đinh Hạo đúng lúc tung thêm một cái bẫy nữa, La Đông Nhi quả nhiên mắc mưu, nàng bị tên ma đầu này làm cho không còn cách nào khác.

    Đi lên một chút, nàng càng sợ bị người ta nhìn thấy bộ dạng hiện nay của hai người.

    Đinh Hạo lại tự lùi từng bước, trong lòng nàng cảm thấy thoải mái hơn một chút.

    Nàng vội vàng nhìn ra cửa trướng, răng cắn chặt vào môi, hoang mang rối loạn nhìn cửa trướng rồi lại nhìn Đinh Hạo, giống như con gà con đang mổ thóc vậy, sau đó hai tay che mặt quay nghiêng người đi, không thuận theo mà hoảng sợ nói: “Ngươi ta hôn rồi, ngươi phải đi ra mau nhé!”

    ............

    Trạch viện của Nhạn Cửu ngay ở bên cạnh Đinh gia đại viện.

    Nhạn Cửu là Đinh gia quản sự nhiều năm, túi tiền riêng không nhỏ, chỗ ở mặc dù không thể phú quý như Đinh gia được, nhưng ở toàn bộ Đinh gia trang này cũng phải tính là một nhà rất có mặt mũi.

    Chính là trong sân Nhạn gia, phòng xá, thậm chí bố trí trong phòng luôn lộ ra một cỗ khí chất gia đình giàu có, một bộ dáng hận không thể sơn son thiếp vàng cửa lớn được, chỉ phù hợp với thân phận của Nhạn Cửu.

    Trong phòng ngủ của hắn, hiện giờ có một đại hán đang nằm ngang trên giường, miệng gáy rất lớn.

    Nhạn Cửu một thân tơ lụa, rung đùi đắc ý đi từ trong Đinh gia đại viện đi ra, quẹo vào trạch viện của mình, đẩy cửa lớn ra, bộ dạng tiểu nhân đắc chí kia lập tức biến thành hư không.

    Hắn đi nhanh vài bước, vội vàng tiến vào trong phòng, đóng cửa thật chặt, buông thanh cài cửa xuống, lúc này mới nhanh chóng đi vào trong phòng.

    Đại hán đang ngủ say sưa trên giường chợt nghe thấy tiếng cửa vang lên, hắn liền bừng tỉnh.

    Ngay lúc tỉnh dậy, theo bản năng hắn bắt lấy một con dao ngắn đặt ở trong tay.

    “Là ta!”

    Nhạn Cửu cúi đầu kêu lên một tiếng, đi nhanh tới bên cạnh đại hán kia, đại hắn này con mắt như mèo, tướng mạo lại hoàn toàn khác với tên khất cái lần trước.

    Nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi của hắn, trong mắt Nhạn Cửu hiện lên một chút thương tiếc, thanh âm cũng chậm lại: “Nhất Sinh, ngươi cũng vất vả rồi.”

    Nhất Sinh, hộ Lô tên Nhất Sinh.

    Người này chính là người lần trước hóa trang thành lão khất cái.

    Lô là họ của hắn, Nhất Sinh là hắn năm đó chạy chối chết sau đó được đại ca vì hắn mà sửa tên lại.

    Nhạn Cửu trước khi đầu nhập làm gia nô cho Đinh phu nhân có tên là Lô Cửu Tử.

    Đương nhiên, tên này chỉ hai người huynh đệ này biết với nhau mà thôi, trong mắt người khác, bọn họ chỉ là những tên ăn mày vô danh.

    Cửu Tử, Nhất Sinh, đơn giản một câu, có thể làm cho người ta tưởng tượng được, lúc trước bọn họ ở Thừa Tự đường bị đuổi giết, thoát được một mạng, ẩn tính danh mà sống tới tận ngày nay, gian khổ biết như thế nào.

    “Ta đời này, chỉ là lao lực với số mệnh mà thôi.”

    Đại hán cười ảm đạm, đưa con mắt duy nhất của mình lên: “Đại ca, ta vừa để ưng bay đi ra, huynh sao lại tới đây?”

    Nhạn Cửu khẽ cau mày nói: “Đinh gia gặp chút phiền toái, ta nhất thời không thoát ra được, lúc này mới tìm cớ để rời đi.

    Ta muốn tìm cái đó ngươi đã chuẩn bị được rồi sao?”

    “Ừ, vừa có, ta sợ có sơ xuất, ước chừng phải đắn đo ba phần với mua được từ trong tay vu sư quen biết kia, hắn nói loại dược này luyện ra cực kỳ khó, ước chừng phải bằng hai mươi phiến vàng lá của ta, hắn còn nói ta là bằng hữu mới bán, ***, trước kia người bắc cũng không có như vậy, có khách của bộ tộc tới đây, ngay cả bà nương của mình cũng khẳng khái kêu đi ra tiếp khách nhân ngủ.

    Hiện giờ người Hán tới định cư ở phương bắc nhiều lắm, ngay cả đám ma di thô lỗ cũng học được tinh ranh từ bọn họ.”

    Nhạn Cửu cười ảm đạm, đặt dược liệu vào trong người, hỏi: “Dùng như thế nào?”

    “Trong rượu, trong trà, trong đồ ăn đều có thể hạ độc, nhưng là trong nước thì không được, cho bao nhiêu cũng sẽ có một chút hương vị.

    Mỗi lần chỉ cần một nắm, ăn trên nửa tháng dược liệu mới phát tác, khi đó chỉ cần hơi chịu kích thích người sẽ…hắc hắc….”

    Nhạn Cửu hiểu ý cười, thần sắc có chút dữ tợn, Lô Nhất Sinh lại nói: “Đại ca, huynh lần trước muốn ta đối phó với người nào, ta giết hắn rồi phải nhanh chóng trở về.

    Rời sơn trại đi lâu như vậy, thật không ổn chút nào.

    Hơn nữa, lần này đi phương Bắc, ta kết bạn với một đại nhân vật, hắn ra số tiền lớn muốn nhờ ta làm một chuyện, chuyện này nếu thành, chúng ta sẽ tìm được một gốc đại thụ để dựa vào.

    Vạn nhất thăng chức nhanh như vậy, nói vậy…đối phó với cái ‘thừa tự đường’ kia cũng có thể dễ dàng.”

    Nhạn Cửu nhíu mày nói: “Nhị ca, ta đã nói rồi, thiết nghĩ chỉ muốn khôi phục lại cảnh quang của Lô gia ta ngày xưa, về phần tiêu diệt ‘ thừa tự đường’, ngươi có muốn cũng không được, đó căn bản là chuyện không có khả năng làm được.”

    Lô Nhất Sinh trên mặt nụ cười liền có chút quỷ dị: “Vị tất như vậy, nếu ta nói nhân vật lớn này là hoàng đế Bắc Quốc này thì sao?”

    Nhạn Cửu vừa nghe thấy đột nhiên động dung: “Hoàng đế mới của người bắc Da Luật Hiền?”

    La Nhất Sinh đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài cửa sổ sau đó đóng nhanh cánh cửa, nhỏ giọng nó với Nhạn Cửu, Nhạn Cửu gật đầu một phen nói: “Chuyện này, thật ra là có thể làm được, đặt lên cây đại thụ lớn này, đối với chúng ta đích xác là rất có lợi, nói không chừng Lô gia chúng ta một lần nữa quật khởi, có thể mượn lực lượng của bọn họ.

    Chẳng qua…muốn san bằng ‘thừa tự đường’ …hắc! không chỉ nói là hoàng đế Bắc Quốc, cho dù là quan gia Đại Tống cũng không thể làm được!”

    Lô Nhất Sinh đôi mắt lộ ra hung quang, không phục nói: “Đại ca, bọn họ rốt cuộc giỏi ở chỗ nào, vì sao huynh ngay cả dũng khí đối phó với bọn họ cũng không có lấy một chút gì?

    Ta xem huynh mấy năm nay làm nô tài ở Đinh gia, dần dần đã muốn quên chính thân phận của mình rồi, thực coi mình là một nô tài rồi.

    Nhiều năm như vậy, ta trà trộn trong đám giặc, mỗi ngày đều là đầu đao liếm máu, chẳng lẽ cứ như vậy tiếp tục sao?

    Huynh lúc nào cũng nói phải trọng chấn Lô gia, trọng chấn Lô gia, nhưng là khi nhắc tới ‘thừa tự đường’ huynh lại như chuột thấy mèo vậy, khi nào thì chúng ta mới có thể đường đường chính chính là người đây?”

    Nhạn Cửu giận, khuôn mặt mỏng gầy trắng nõn của hắn hiện lên một t箧 ửng đỏ uất hận: “Ngươi trả giá mất bao nhiêu?

    Chẳng lẽ đại ca ta trả giá cũng ít sao?

    Vì trọng chấn Lô gia, vì sợ mẹ của đứa nhỏ không thể kiềm chế mà lộ ra dấu vết, ta quyết định đẩy nương tử của chính mình xuống sông chết đuối, ta rạch mắt mình ra, đứa con thân sinh ngay trước mắt cũng không nhận được, còn phải lấy cái thân nô bộc này sống qua ngày, cả ngày giả trang mà lấy lòng hắn!

    Chẳng lẽ ta đau khổ không nhiều sao?

    Hiện giờ ta cách mục tiêu của mình ngày càng gần, ngươi chỉ biết giết người giết người, ngươi giết người nhiều năm như vậy, ngoại trừ một cái danh hiệu thuận thiên đại tướng quân tự phong ra, thì chỉ là một tên giặc cỏ đầu trộm đuôi cướp, còn có thể làm được chuyện gì?

    Tiêu diệt ‘thừa tự đường’? quả thật là chuyện cười thiên hạ, chúng ta mai danh ẩn tích nhiều năm như vậy, thậm chí không tiếc thân tới làm nô phó trong nhà người khác, chính là vì trốn tránh đuổi giết của bọn họ, một khi hành tung bị bại lộ, ngươi với ta lập tức chết không có chỗ chôn, tiêu diệt ‘thừa tự đường’? ngươi không cần phải si tâm vọng tưởng.”

    Lô Nhất Sinh giọng căm hận nói: “Thừa tự đường, thừa tự đường, thừa tự đường rốt cuộc là cái gì vậy, huynh mỗi lần nói đều không rõ ràng.

    Lúc trước khi hai huynh đệ chúng ta chạy trốn, ta còn nhỏ, nào biết được thừa tự đường này là cái dạng gì?

    Lấy lực lượng hoàng đế một quốc gia cũng không thể trừ được bọn họ? huynh nói vậy không tránh khỏi làm người khác cảm thấy kinh sợ khi nghe thấy.”

    Các khối thịt trên mặt Nhạn Cửu run rẩy vài cái, lẩm bẩm nói: “Thừa Tự đường là cái gì vậy.. .thừa tự đường là cái gì vậy…, kỳ thật…ta cũng biết không nhiều, ngoại trừ những lời phụ thân năm đó nói cho ta những lời này còn chuyện gì ta cũng không biết.

    Vài chục năm trôi qua, ta cũng không biết thừa tự đường hiện giờ có bộ dạng gì nữa, ta chỉ biết là, nó vẫn như cũ còn tồn tại, hiện giờ uy chấn Tây Bắc.

    Tần gia, Đường gia phú quý địch quốc, đều là một chút biểu hiện ra bên ngoài của thừa tự đường mà thôi, nó rốt cuộc sâu đậm tới như thế nào, ai cũng không thể biết, vĩnh viễn không thể lôi ra ngoài được.

    Cho dù là gia chủ đương gia của Thất Tông Ngũ Họ đều không thể tính toán chuẩn xác được bọn họ nắm giữa lực lượng lớn cỡ nào trong tay…”

    Lô Nhất Sinh thất thanh nói: “Đường gia, Tần gia, đều là chi nhánh của thừa tự đường?”

    Hắn hút một ngụm lãnh khí năn nỉ nói: “Đại ca, thừa tự đường này rốt cuộc có lai lịch như thế nào, huynh bây giờ nên nói từ đầu chí cuối cho ta biết đi!”

    Chương 99: Lai lịch thừa tự đường

    .

    Nói tới thừa tự đường, hiện giờ ít nhất cũng có 200 năm lịch sử. thừa tự đường cũng không phải là một bang phái giang hồ, mà là xưng hồ thống nhất của một ít người trong Đại Đường Thất Tông Ngũ Họ.

    Đại Đường Thất Tông Ngũ Họ là Thanh Hà Thôi, Bác Lăng Thôi, Phạm Dương Lô, Huỳnh Dương Trịnh, Lũng Tây Lý, Triệu Quận Lý, Thái Nguyên Vương( Thôi, Lô, Trịnh, Lý, Vương – ngũ họ các tên đằng trước là tỉnh lỵ hành chính).

    Bọn họ là những danh gia vọng tộc có thanh danh lớn nhất Đại Đường, bảy thế lực môn phiệt khổng lồ nhất.

    Từng có Thanh Hà Thôi thị vì ghét bỏ hoàng thất Đại Đường vì có huyết thống người Hồ mà cự tuyệt hôn thú với công chúa Đại Đường; Đại Đường tể tướng Tiết Nguyên Siêu lấy việc bình sinh mình không thể lấy được nữ nhân một trong Ngũ Họ làm thê tử là việc ăn năn lớn nhất đời mình.

    Từ việc này mà nói, ngươi có thể thấy được thế lực môn phiệt cùng ảnh hưởng của nó lớn tới như thế nào..”

    Lô Nhất Sinh nín thở nghe, Nhạn Cửu lại nói: “Nhưng là những môn phiệt này cực thịnh cho tới nhà Đường, chúng là nguy cơ ẩn dấu khi Đường triều lập quốc.

    Đại Đường có thể cung phụng các trọng thần khai quốc bên trong có một phần ba là dân tộc Hung nô, dân tộc Tiên Ti, tộc duệ Đột Quyết.

    Đường Thái Tông bản thân cũng là người có huyết thống người Hồ, hơn nữa trước khi kiến quốc còn mượn binh lực của người Đột Quyết, cho nên sau khi khai quốc, tự nhiên từ bỏ đi quốc sách của Tùy Văn Đế là lấy hoa hạ làm quốc gia chính thống còn các dân tộc man di bốn hướng là phụ, coi trọng tất cả cùng một thể.

    Di tộc có được chính thể của mình, binh quyền, cùng với có nền văn hóa khác với người Hán, lại dung túng không tăng lực áp chế tai họa dần dần ngầm chôn xuống.

    Ban đầu Đại Đường lập quốc, Đường Thái Tông binh hùng tướng mạnh, chiến tướng như mây, lại thừa dịp Đột Quyết nội loạn, mấy năm liên tục thiên tai, tiêu diệt Đông Đột Quyết, phân liệt Tây Đột Quyết, binh uy chấn nhiếp thiên hạ.

    Người Hồ tự nhiên đều thuần phục hắn, nhưng đám người Hồ này thuận theo Đại Đường chỉ là một cái danh tự mà thôi, thực lực một chút cũng không bị kiềm chế, ngược lại ngày càng lớn mạnh.

    Tới những năm cuối Đường Thái Tông, binh uy khai quốc dần hết, lúc này tán phổ (vua) Songtsän của dân tộc Thổ Phiên thôn tính chư Khương làm cho thế lực tăng lớn, dùng hai mươi vạn binh lực, đòi lấy công chúa Đại Đường.

    Đường Thái Tông cho rằng một người con gái có thể đổi lấy mười vạn hùng binh, liền buông tha việc động võ, đồng ý hôn sự, cũng mang đi y dược, xây dựng, công kỹ, nông nghiệp đủ loại tài nghệ đổi lấy hữu nghị.

    Không ngờ, Thổ Phiên bởi vậy càng thêm mạnh mẽ, dã tâm cũng nảy sinh ngày càng sâu, Văn Thành công chúa còn ở đó, tình hữu nghị giữa hai nước vẫn còn.

    Sau đó khi nàng mất đi, Thổ Phiên lần nữa hưng binh xâm Đường, bình tây đại tướng quân Tiết Nhân Quý đại bại, đánh tan mười vạn quân Đường, dân tộc Thổ Dục Hồn rơi vào tay giặc.

    Thổ Phiên được thứ ngon, từ đó về sau nhiều năm liên tiếp vượt biên giới, trước sau chiếm lấy bốn trấn An Tây nhà Đường là Quy Tư, Yên Kỳ, Vu Điền, Sơ Lặc, khống chế toàn bộ Tây Vực.

    Thời Võ Tắc Thiên, tổng quản Võ uy quân Vương Hiếu Kiệt đả bại Thổ Phiên, thật vất vả mới thu phục lại được An Tây Tứ trấn.

    Khi tới Đường Trung Tông, Đại Đường lại đáp ứng thỉnh cầu của dân tộc Thổ Phiên, tiếp tục dùng chính sách hữu nghị thân thiết, gả công chúa Kim Thành cho tán phổ(vua) Thổ Phiên, còn ngu xuẩn đêm Hà Tây cửu khúc ban do dân tộc Thổ Phiên, lấy nơi xinh đẹp này nói là nơi tắm rửa cho Kinh Thành công chúa.

    Cửu khúc là nơi thổ nhưỡng phì nhiêu, dân tộc Thổ Phiên được cửu khúc thì như hổ thêm cánh, từ đó thực lực lại tăng mạnh, lại mấy năm sau đó liên tục phản loạn xâm Đường.

    Ở Đường, Tiết độ sứ An Lộc Sơn người Hồ phản loạn, dân tộc Thổ Phiên nhân cơ hội chiếm cứ Hà Tây, Lũng Hữu, cho tới khi đem toàn bộ An Tây nhét vào trong lòng bàn tay họ.”

    Mắt thấy cái gọi là quốc sách hoa di nhất thể làm cho thế lực người Hồ ngày càng lớn mạnh, dân cư người Hồ nhanh chóng bành trướng, các môn phiệt này cảm thấy phi thường bất an.

    Bọn họ lo lắng nếu cứ dung túng như vậy nữa, sẽ lại xuất hiện thảm kịch ngũ hồ loạn hoa.(2)

    “Phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị.

    Nhung địch chí thái, bất dữ hoa đồng!” (3) Đây là một câu nói của người Tấn, Giang Thống trong [Tỷ Nhung Luận], hắn viết ra một thiên chính luận này không tới mười năm, liền xảy ra thảm họa Ngũ Hồ Loạn Hoa.

    Tộc nhân Hoa Hạ cơ hồ bị giết không cồn.

    Thất Tông Ngũ Họ những người này cho rằng các tộc man di đối địch không thể thành thật với nhau!

    Đại Đường đối với man di quá mức tín nhiệm cùng dung túng, thậm chí một triều đại còn cho tiết độ sứ quyền khuynh thiên hạ là người Hồ, đây là hành vi dưỡng hổ vi hoạn, một khi triều đình không thể khống chế thì khó tránh khỏi bi kịch.

    Hơn nữa làm hại người trung quốc, tất là các dân tộc man di đối địch, đây là mối họa cực kỳ lớn.

    Ngươi phải biết rằng, trong quá khí thiên hạ luân phiên, triều đình thay đổi, cùng lắm cũng chỉ là các bộ tộc Hoa Hạ phân tranh.

    Mà Thất Tông Ngũ Họ chính là Hoa Hạ chính thống, cho nên mặc kệ ai là hoàng đế, lợi ích của các đại tộc nhà cao cửa rộng này cũng không bị tổn thất quá lớn.

    Nhưng là một khi người Hồ ngoại tốc gây ra rắc rối ở Trung Nguyên, những thế gia vọng tộc môn phiệt này sẽ đứng mũi chịu sào, nói không chừng truyền thừa mấy trăm năm của các gia tộc này sẽ tan thành mây khó, cho nên bọn họ cho rằng phải ứng biến sớm cho kịp.

    Quốc không thể tồn thì phải tự bảo tồn gia đình.

    Nhưng là bọn họ những người có cơ trí dù sao cũng chỉ là số ít, trong đó chỉ có một số trưởng lão trong gia tộc có thể quyết định lại không có mấy, khó có thể vận dụng được lực lượng của gia tộc.

    Sau đó, người Hồ An Lộc Sơn quả nhiên phản loạn, Đường quân chiến bại nhiều lần, bất đắc dĩ mượn binh lực của Hồi, người Hồi đáp ứng xuất binh, nhưng là bọn họ có điều kiện ước định với Đại Đường “Lấy lại thủ đô, đất đai của Đường, cung nữ tơ lụa để cho người Hồi tùy ý lấy trong ba ngày.”

    Đại Đường thiên tử lại đáp ứng.

    Dân tộc Hồi nhân cơ hội tiến vào Trung Nguyên cướp bóc tài vật, gian dâm nữ nhân, nguy hại này thậm chí so với phản quân An sử còn dữ hội hơn.

    Lúc ấy có quan binh địa phương, đúng là người của Thất tông Ngũ họ, hắn phẫn nộ, bắt giam một đại quan người Hồi thủ phạm phóng hỏa thiêu chết rất nhiều người dân chạy nạn vào trong chùa.

    Thủ lĩnh người Hồi sau khi nghe thấy tự mình phi ngựa vào nhà ngục, chém quan coi ngục cứu người khỏi tù.

    Cái gọi là thần quốc kiêu ngạo như vậy, mà Đại Đường lại thúc thủ vô sách (không có biện pháp gì.)

    Cái này cũng chưa tính là gì, đợi cho người Hồi đi rồi, Đại Đường còn muốn không ngừng ban ‘thưởng tứ’ để trấn an bọn họ, đồng thời phải mua rất nhiều ngựa bệnh, ngựa già của người Hồi.

    Ngươi nghĩ xem, các thế gia vọng tộc chính thống của Hoa Hạ, quan niệm rất mãnh liệt, Đại Đường hoàng đế có huyết thống người Hồ đã làm cho trong lòng bọn họ sinh ra khinh bỉ, huống chi lại tùy ý để cho ngoại tộc tàn sát bừa bãi như vậy, triều đình cũng không cố giữ thể diện cùng tôn nghiêm?

    Những thế gia vọng tộc này đều có ý oán giận, do nề hà mặt mũi của triều đình, thực lực cũng không đông đảo, bọn họ cũng thúc thủ vô sách.

    Có người nhìn thấy nguy cơ ngày càng gần, nhưng là bọn họ không thể thuyết phục được những gia chủ cao cao tại thượng này chuyển từ sáng vào trong tối, che dấu lực lượng.

    Lúc này, một người tài trí tuyệt nhân trong bọng họ liền nghĩ ra một bố cục, nghĩ lợi dụng những người này để nắm giữ tài lực cùng nhân lực, chia cắt Thất tông Ngũ họ đang ở chỗ sáng, giấu một phần vào dân gian, như vậy khi thiên hạ đại loạn, Thất tông Ngũ họ đã bị một kích đả kích trí mạng, bọn họ vẫn có thể tồn tại huyệt mạch tiếp tục cho Thất tông Ngũ họ.”

    Nhạn Cửu tự hào nói: “Vị trí giả này, đó là người họ Lô chúng ta, cũng là tổ tiên của nhất mạch họ Lô.

    Ngươi đừng xem thường lực lượng của bọn họ, thực lực của Thất tông Ngũ họ, nếu tập trung đầy đủ được, đủ để lập ra một quốc gia, hoặc làm sụp đổ một quốc gia.

    Chỉ cần những người có thế lực lớn trong thiên hạ này tụ tập lại cùng nhau lực lượng sẽ làm cho bất luận kẻ nào thậm chí cả một quốc gia cũng không dám khinh thường.

    Sau khi bọn họ bố trí, Đại Đường thịnh qua ba đời, lập tức thường xuyên loạn ‘ Ngư Dương tần cổ’ ‘An sử chi loạn’ ‘Lấy lại thủ đô, đất đai về Đường, cung nữ tơ lụa vàng bạc người Hồi tùy ý lấy ba ngày’ ‘Chu bí chi loạn’ ‘Lưu Triển chi loạn’ ‘Phiên trấn cắt cứ’ ‘Kết đảng chi tranh’ ‘Cam lộ sự biến’ ‘ Lý hi liệt chi loạn’ ‘Ngô tể nguyên chi loạn’ ‘Kinh sư tam hãm, thiên tử tứ thiên’ ‘Nhân nhân dịch tử tương thực’, một loạt loạn cục làm cho Đại Đường từ từ suy vi, gió lớn càng thổi càng cháy mãnh liệt.

    Đại Đường lấy biên cương của Đại Tùy, nhưng là từ khi lập quốc tới mất nước, cho dù là thực lực quốc gia vào thời điểm thịnh trị nhất cũng không khôi phục được ranh giới cùng phú cường thời Tù, đã thế lại tự mình đục khoét khối thịt trên người mình mang ra nuôi dưỡng người ngoại tộc.

    Liêu Đông bị người Mô Hơ chiếm lĩnh, Liêu Tây bị Khiết Đan chiếm cứ, An Tây cùng Bắc Đình hộ phủ bị Thổ Phiên, Hồi, chia cắt; Hà Tây, Xuyên Tây bị Thổ Phiên chiếm lĩnh, bắc Trường An, Hạ Châu, Khánh Châu bị triều đình nhà Đường chắp tay dâng cho người Đảng Hạng, Thổ Phiên, người Hồi đều từng công hãm Trường An, thậm chí một quốc gia nho nhỏ phía nam cũng từng tiêu diệt hơn mười vạn quân Đường, hai lần chiếm lĩnh thành đô.

    Náo loạn tới nay, cơ hồ toàn bộ đất đai nuôi ngựa từ thời Tần Hán tới nay cơ hồ toàn bộ tiêu vong trong tay ngoại tộc.

    Đợi tới lúc Hoàng Sào tạo phản, Đại Đường căn bản không còn lực bình định, vì thế lại mượn binh người Sa Đà, đến lúc này còn dẫn sói vào nhà, họa người Sa Đà loạn Trung Nguyên, mười năm lập một quốc gia, ba năm lập một quân, nhất thời chư quốc san sát, chiến loạn không ngớt, cái gì cũng đều bị đánh tan cũng bị tiêu diệt hết, thị tộc môn phiệt sụp đổ, không còn lại phong cảnh ngày trước.

    Nhưng mà tổ tiên Lô thị ta cùng một số người của các tông các họ khác thành lập lên ‘ thừa tự đường’ bởi vì ở bên ngoài tam giáo cửu lưu, lấy ngũ họ dòng họ làm trung tâm, ẩn thân trong dân gian cho nên không bị đánh sâu vào.

    Lúc Thất tông Ngũ họ không còn nắm giữ lại chút lực lượng nào trong triều đình thì ‘thừa tự đường’ ở dân gian lại có được lực lượng thật lớn, lực lượng này cực kỳ khổng lồ.

    Bọn họ có được thật nhiều tài phú, hoàn thiện mạng lưới tình báo, nhân mạch giăng khắp nơi, thậm chí là vũ lực cường đại.

    Thừa tự đường lúc ban đầu thành lập tôn chỉ là ‘kế tục tồn tại’ ngũ họ, nhất thống ở Trung Nguyên, ở trong dân gian mà an định thiên hạ, bảo tồn thực lực, cũng nghiêm mật thân phận.

    Nhưng là ….”

    Nhạn Cửu ánh mắt hơi lóe ra một chút nói: “Nhưng là….theo thời gian thành lập ban đầu của ‘thừa tự đường’ bọn họ liền chặt đứt quan hệ với Thất tông Ngũ họ, hoàn toàn che dấu trong dân gian, ở ngoài Thất Tông Ngũ Họ mà phát triển ra một cỗ thế lực khác.

    Hơn hai trăm năm, ước chừng hơn hai trăm năm, bọn họ hoàn toàn không có liên hệ cùng Thất tông ngũ họ. ‘ kế thừa, tồn tại’ tôn chỉ này đã bị con cháu đời sau của Thất tông ngũ họ hờ hững.”

    Thừa tự đường này phát triển, kỳ thực có chỗ tương tự với Thanh hồng bang sau này, kỳ thật rất nhiều tổ chức, tôn giáo, trong quá trình phát triển đều dần dần bị lung lạc với phương hướng ban đầu.

    Muốn con cháu mấy trăm năm sau, vì mục đích tổ tiên mấy trăm năm trước của mình mà kiên định tiếp tục đi theo con đường của bọn họ, đích xác có chút ép buộc.

    Bởi vì, lòng người là hay thay đổi.

    Nhạn Cửu ánh mắt biến hóa kỳ lạ đứng lên: “Gia chủ của một thế hệ Thất tông Ngũ họ kia là một vị gia chủ cực kỳ có thể lực lai có hùng tâm đã nghĩ, hắn không cần phải … khôi phục cái danh vọng từ mấy trăm năm trước, vì dòng họ mà tiếp tục ẩn nhẫn, lãng phí tâm huyết sáng tạo của tổ tiên tiền bối mình?

    Bên trong loạn thế, nếu tập trung toàn bộ lực lượng của thừa tự đường chẳng lẽ hắn không thể lấy cho mình một thiên hạ thật rộng lớn sao?

    Phải tồn tại một cái huyết mạch, có thể so với trở thành hoàng đế một quốc gia tốt hơn sao?”

    Nhạn Cửu tiếp tục nói: “Nhưng là … nhóm gia chủ của Thất tông Ngũ họ đều không phải cùng một lòng với hắn, trong bọn họ vẫn còn người muốn tiếp tục theo di huấn của tổ tiên, tiếp tục che dấu trong dân gian; có người đã không còn hy vọng xa vời là khôi phục lại uy phong môn phiệt những năm đầu Đại Đường, thầm nghĩ mình phải dùng một thân phận mới đều tiếp tục kéo dài; có người muốn hy vọng bồi dưỡng một hoàng đế mới, còn mình tiếp tục ẩn cư sau màn. muốn tham dự phân tranh thiên hạ, chỉ có vị hùng tài đại lược kia thôi.

    Nhạn Cửu thoáng dừng một chút, khóe miệng run rẩy vài cái lại nói: “Nhưng là chỉ bằng lực lượng một mạch của hắn, thành không tự nhiên không lớn.

    Cho nên ..hắn muốn tập hợp toàn bộ lực lượng ‘thừa tự đường’.

    Nhưng mà Thất tông Ngũ họ làm theo ý mình, phải chỉnh hợp toàn bộ lực lượng ‘thừa tự đường’, vậy phải nghĩ ra được bpháp xảo diệu, đem chủ sự của Thất tông Ngũ họ một lưới bắt hết….”

    Lô Nhất Sinh nghe thấy thế, trầm giọng hỏi: “Vị gia chủ hùng tài đại lược muốn làm hoàng đế này, là phụ thân của chúng ta?”

    ==========

    Chú Thích:

    (1) Songtsän Gampo (Wylie: Srong-brtsan Sgam-po) (sinh 604, mất 650) là một vị vua đã mở rộng quyền lực của Tây Tạng và người được cho là đã mời Phật giáo vào Tây Tạng.

    Khi cha của ông, Namri Löntsän chết vì bị đầu độc, khoảng 618,[5] Songtsän Gampo đã nắm lấy quyền lực sau khi dập tắt một cuộc nổi loạn ngắn.

    (2) Ngũ Hồ loạn hoa: là vào thời kì Đông Tấn Trung Quốc, liên minh các bộ lạc người Hồ du mục ở phương Bắc thừa dịp vương triều Tây Tấn ở Trung Nguyên suy nhược mà mở quy mô lớn di chuyển về nam thành lập ra quốc gia người HỒ tạo thành thời kì giằng co với chính quyền Trung Hoa chính thống lúc bấy giờ.

    " Ngũ Hồ" là chỉ Hung Nô, Tiên Bi, Yết, Khương, Đê năm bộ tộc du mục người Hồ liên minh với nhau.

    Trong hơn trăm năm mở ra thời kì Ngũ hồ thập lục quốc.

    (3): không phải tộc ta, tâm tất khác nhau, chí hương Nhung Địch, khác với người Hoa ta.

    Chương 100: Đinh gia tàng ưu

    .

    Nhạn Cửu im lặng một lát nói: “Không sai, người đại anh hùng có tâm làm hoàng đế này chính là phụ thân của chúng ta.”

    Hắn thở dài một tiếng nói: “Trong vài thập niên trước, hào kiệt khắp thiên hạ đứng lên, lập quốc xưng đế giống như trò đùa, nếu lúc trước phụ thân có thể thống nhất Thất tông Ngũ họ, làm sao còn có Hán quốc, Đường quốc cùng Tống quốc ngày hôm nay, thiên hạ này đều là của họ Lô.

    Đáng tiếc…đáng tiếc chung quy người thất bại trong gang tấc, việc cơ mật bị bại lộ, ngược lại còn dẫn tới lục tâm hợp lực phản kích, trong một đêm, thế lực Lô thị của ta hoàn toàn bị tiêu diệt, thôn tính chiếm đoạt, cũng có nhiều đồ đệ gặp lợi vong nghĩa, bỏ rơi phụ thân dựa vào lục tông còn lại.

    Lục tông bọn họ, diệt được Lô gia chúng ta, chiếm lấy tài phú, huyết hải thâm cừu này ta hận không thể đốt cháy toàn bộ xương cốt của bọn họ để giải mối hận này.

    Nhưng là… nói dễ hơn làm à, bọn họ hoặc lấy kinh thương, hoặc theo chính, hoặc làm một thổ hào địa phương, đã cùng gắn bó một mảnh với tất cả thế lực địa phương rồi, Tái Bắc, Giang Na, Nam Chiếu, Đông Hải, Tây Khương, nơi nơi chốn chốn đều có chi nhánh của bọn họ, hơn nữa hoàn toàn bí ẩn, ngay cả hoàng đế đem toàn bộ con dân của mình giết sạch đi, cũng không cam đoan có thể đào được bọn họ ra, với lực của ta và ngươi, cả đời này cũng không thể làm gì được?”

    Lô Nhất Sinh khi rời khỏi nhà thì trẻ người non dạ, đối với Nhạn Cửu có thâm tình như với phụ thân, người giang hồ chú ý ân oán phân minh, hắn nhiều năm làm tặc như vậy, mưa dầm thấm đất, cũng chịu ảnh hường này.

    Trong chuyện này, rõ ràng là phụ thân muốn đem lục tông còn lại một lưới vây bắt hết, lúc này mới bị phản phệ, hắn xem ra cũng chẳng thể trách người.

    Chẳng qua… người thân không thể không để ý, tuy nói khí thế không khỏi có yếu đi vài phần, hắn đối với lục tông phẫn hận cũng là chưa từng giảm đi chút nào.

    Lô Nhất Sinh nói: “Ca ca, ta hiện giờ mới biết được chân tướng, theo lời huynh vừa mới nói, Đường Tần hai nhàn cũng chỉ là một biểu tượng của thừa tự đường, mà chỉ vào Tần Đường hai nhà cả đời ta và huynh cũng không có đủ lực để san bằng được, báo thù là kế lớn, có thể chậm lại cũng được.

    Nhưng là, huynh ở lại Đinh gia, chẳng lẽ có thể khôi phục được Lô thị ta sao?”

    Nhạn Cửu nói: “Lúc trước trốn vào gia đình người ta làm nô tài, chúng ta chỉ vì bất đắc dĩ mới làm như vậy, chỉ cần tránh thoát được tính mạnh, làm sao có thể kén cá chọn canh mà so đo nhiều được?

    Cho tới sau này, ngươi và ta tuổi tác càng lớn, ta nghĩ, cứ như vậy mà tiếp tục chung quy không phải là biện pháp, nhưng là, chúng ta hai tay trống trơn, làm sao có thể sơn đông tái khởi? nhất định phải có một trợ lực, ta liền tới Đinh gia không để vào mắt này là thứ nhất.

    Thứ hai, ta mất hai mươi năm, chờ nhị thiếu…” hắn thuận miệng nói, ở trước mặt huynh đệ mình kêu tên đứa con ra, vẫn phải xưng hắn là nhị thiếu gia, giọng nó có một chút nhỏ, thần sắc không khỏi cảm thấy chua sót: “Ta kiên nhẫn chờ Nghiệp nhi lớn lên, phải bất động thanh sắc mà lấy Đinh gia, mưu đồ chính là ngươi và ta ở sau màn làm việc.

    Ta biết một ít phương pháp kinh doanh cùng phương hướng hành nghề của thừa tự đường.

    Lương thực, chính là việc bọn họ để ý tới mười phần.

    Không nói gạt ngươi, sớm đã có người tới tìm lão …đi tìm lão Đinh Đình Huấn, muốn hợp tác cùng Đinh gia.

    Nhưng là lão già kia không chịu cho người ta dính dáng một ngón tay tới gia tộc hắn, chẳng sợ đối phương, một mực cự tuyệt.

    Nếu không, cục diện của Đinh gia đâu chỉ có bộ dạng như ngày hôm nay, chỉ sợ đã sớm giống như hai nhà Tần Đường trở thành hào môn số một số hai Tây Bắc.

    Ta hoài nghĩ, người bàn bạc của Đinh Đình Huấn kia, đến cùng là ai, hay chính là người của Thừa tự đường.

    Đáng tiếc, việc này là cơ mật, ngay cả với người tâm phúc như ta, Đinh lão nhân cũng không nói rõ ràng.

    Ta mặc dù hận thừa tự đường, nhưng là Lô thị ta phải quật khởi lại một lần nữa, lại không rời khỏi trợ giúp của bọn họ.

    Ngươi ta không thể gặp người khác, thừa tự đường từ trước tới nay làm việc cẩn thận, một khi quyết ý mượn sức người nào đó nhập bọn, tất nhiên miệt mài tìm hiểu lai lịch ba đời bọn họ.

    Ngươi ta những gì trải qua khi còn nhỏ, một khi tra ra thì không thể trống không được, không thể làm thế nào, một khi vô ý, có thể làm bại lộ thân phận.

    Nếu có Đinh gia che dấu, tự nhiên việc kia chẳng phải thỏa đáng sao.

    Cho nên, ta kiên nhẫn chờ khi Nghiệp nhi lớn lên, sẽ đoạt lấy gia nghiệp Đinh gia, giao cho Nghiệp nhi để ý, ta thì đi theo sau phụ tá, cùng sử dụng một chút phương pháp nhỏ khiến cho người thừa tự đường chú ý.

    Khi đó, lão Đinh Đình Huấn đã chết trên tay ta, phủ chủ mới được thành lập, bọn họ tất nhiên lợi tới mời chào, chúng ta có thể…”

    Hắn lạnh lùng cười nói: “Mượn lực của thừa tự đường, Lô thị ta có thể sơn đông tái khởi, hiện giờ thiên hạ đã có xu hướng thái bình, mỗi người đều biết bắc hán, nam hán còn có Đường quốc Lý Dục kia còn ra hồn, được thiên hạ tất là Triệu Đại.

    Chỉ cần thiên hạ yên ổn, không có loạn thế, thiên hạ liền có vương pháp.

    Khi đó Lô thị ta lại hùng cứ một phương, khi đó công nhiên khôi phục thân phận; thừa tự đường cũng không dám không kiêng kị thiên hạ to lớn, mà tiếp tục công kích mạnh mẽ tới chúng ta.”

    Lô Nhất Sinh nghe tới đó mới biết nội tình, hắn hơi nhíu mày nói: “Nhưng là …Nghiệp nhi căn bản không biết lại lịch của mình, hắn có thể tin tưởng lời huynh nói sao?

    Mặc cho huynh bài binh bố trận sao?

    Nói nữa, ta mặc dù không thường tới, cũng có nghe thấy, Nghiệp nhi dường như….có chút không chịu nổi suy xét.”

    Nhạn Cửu đau khổ cười:” Đâu chỉ không biết suy xét, quả thực là… ai, cho dù là anh chủ một thế hệ hùng tài đại lược, cũng sẽ không dạy dỗ được một thái tử có triển vọng, huống chi là ta đây.

    Đây là chuyện tình duy nhất không nằm trong lòng bàn tay ta.

    Ta là một gia phó, ngay cả một lời nói nặng cũng không thể.

    Đinh lão nhân này coi trọng tôn ti cao thấp, ta làm sao có thể quản giáo nhị công tử nhà hắn?

    Đinh lão nhân vốn sủng nịnh hắn, ta vốn tưởng đây là chuyện tốt, ai ngờ học giỏi không được nhưng học cái xấu lại không khó.

    Sau đó, ta vì tiếp tục ở lại bên người Nghiệp nhi, cũng vì không cho Đinh lão nhân kia sinh ra chán ghét mà vứt bỏ Nghiệp nhi, còn giúp hắn che lấp một vài chuyện phong lưu, người làm cha như ta, thật sự là bi ai mà.”

    Hắn im lặng một lát lại tỉnh lại nói: “Chẳng qua người rồi sẽ lớn lên, thiếu niên thì phong lưu hoang đường, vị tất không phải là châu báu.

    Về phần thân phận đích thực của Nghiệp nhi, hắn đương nhiên hiện tại không biết, đại sự chưa thành, ta sao dám nói cho hắn.

    Khi còn nhỏ không thể nói, sau khi thành niên việc cơ mật cũng chưa thành, với bộ dạng của hắn, nếu hắn biết, khó tránh khỏi lộ ra sơ hở, đợi cho hết thảy mọi việc ở trong lòng bàn tay ta.

    Khi đó ta có thể đối với hắn tay ta ta đoạt, hắn có thể không tin sao?

    Nếu là không tin chính xác, chúng ta liền dùng phương pháp lấy máu nhận thân, hắn nên tin không?

    Là con ta, giả cũng không được.”

    Lô Nhất Sinh nặng nề gật đầu: “Hiện giờ nói tới, ta thật cảm thấy được biện pháp của đại ca có một chút thỏa đáng.

    Nếu như thế, liền y theo đại ca đi, huynh muốn giết người nào, ta tìm cơ hội diệt trừ hắn, rồi trở về sơn trại.”

    Nhạn Cửu lắc đầu nói: “Chuyện này, nhất thời cũng không lo lắng.

    Ta vốn lo lắng Đinh lão nhân kia sẽ cho tên tiểu súc sinh nhận tổ tôn, cuối cùng ta cũng không thể dùng kế giết hết người Đinh gia được, như vậy quá ồn ào, nhiều người để ý.

    Hiện gì…Đinh lão nhân đã đánh hắn, nghe khẩu khí của Đinh lão nhân, cũng không có ý muốn nhận hắn, người này đã không còn gây được chuyện gì rồi.

    Hơn nữa Đinh gia gặp phải đại nạn, hắn cũng cố mà phải giải quyết.

    Lại cho ta một tháng thời gian, ta có thể thuận lợi đưa Đinh gia chuyển tới tay Nghiệp nhi, người nọ có quan trọng gì.

    Nhưng thật ra ngươi có thể gặp được hoàng đế Bắc Quốc đây là kỳ ngộ khó gặp, cũng là đại sự quan trọng nhất.

    Ngươi lập tức cống hiến cho hắn, tương lai, Lô gia ta có thể chưa có được quan hệ giao thiệp với thừa tự đường, thì ở Tây Bắc này chịu được ưu ái của bọn họ, quật khởi một lần nữa cũng dễ dàng hơn nhiều.”

    Lô Nhất Sinh nói: “Hết thảy theo ý của đại ca đi, ta nghỉ nửa ngày nữa, chạng vạng sẽ rời.

    Đúng rồi, Đinh gia có chuyện lớn gì?”

    Nhạn Cửu nửa cười nửa không cười nói: “Cửa thành cháy, hại người vô tại gặp nạn mà thôi.

    Đinh gia ở Phách Châu có chỗ dựa vững chắc, còn liên lụy tới Đinh gia, Đinh Đình Huấn cũng không coi việc này là phiền não.

    Chẳng qua chuyện này khó xử, sẽ không hủy được Đinh gia, thật ra không cần lo lắng quá mức.”

    “Đinh gia ở Phách châu có chỗ dựa vững chắc? huynh nói là …tri phủ Phách châu?”

    “Không sai.”

    Nhạn Cửu nói: “Đại Tống thừa lúc Bắc Quốc nội chiến, đang muốn xuất binh thảo phạt bắc hán, một mũi tên diệt trừ mối họa tâm phúc này.

    Tây Bắc quan phủ các nơi phải tự mình bố trí một chút, tể tướng Đại Tống Triệu phổ kia cùng tri phủ Phách Châu có mối oán hận chất chứa, Triệu Phổ ẩn nhẫn tới nay, cuối cùng cũng tìm được một cơ hội có thể trả thù, hắn nói chức quan tri phủ là không may mắn, muốn thu phục dân chúng tự nhiên cần nhiều chứng cứ, tố cáo tri phủ Phách Châu tham ô nhận hối lộ.

    Đinh gia đương nhiên khó thoát khỏi can hệ, chỗ dựa vững chắc nhiều năm bị đổ, lại bị quan phủ truy vấn, đứa con cả đắc lực nhất bị phế đi, Đinh lão nhân hiện giờ đang sứt đầu mẻ trán rồi.”

    Nhạn Cửu vui sướng khi thấy người gặp họa xong rồi lại nói: “Chẳng qua, hắn rất nhanh sẽ giải quyết được việc khó xử này, ta sẽ đưa hắn quy thiên trước, sau đó thay hắn chuẩn bị thật thỏa đáng cho Đinh gia.”

    ...........

    Giữa hai nước nổi lên phong vân, triều đình lục đục với nhau, đối với tiểu nhân vật như Đinh Hạo mà nói, bình thường như chín ngày chín đất vậy, hắn chẳng những chưa từng nghe nói, cũng căn bản không thèm quan tâm.

    Phách châu phủ quan lại thế nào, nhân sự biến đổi, cũng chả có can hệ gì tới hắn, hắn chỉ biết Phách châu phủ thay đổi người, thậm chí không biết sau cái này còn rất nhiều chuyện cũ.

    Hắn ở trên đê thông lòng sông, hắn càng ngày càng yêu thích tiểu nương tử, đếm đầu ngón tay đã đến hạn kỳ nửa năm trông ngóng rồi.

    Còn có nửa tháng, hắn có thể rời khỏi Đinh phủ.

    Mà cảm tình của hắn với La Đông Nhi, cũng ngày càng tiến triển, vô luận là thân thể hay tâm lý, La Đông Nhi đối với hắn lực kháng cự ngày càng nhỏ.

    Nàng nguyên là một người tiểu phụ đáng thương bị người ta khi dễ, bây giờ vẫn là như thế, chẳng qua người khi dễ nàng từ một nữ nhân biến thành nam nhân, phương thức từ bạo lực gia đình cũng biến thành quấy nhiễu tình dục mà thôi.

    Nhưng là Đinh Hạo “khi dễ” lại luôn làm cho nàng vừa thẹn vừa giận, sau khi trở về lại vừa vui vừa ngọt ngào, tiểu nha đầu đáng thương dần dần phải đổi thành “chịu cuồng ngược.” rồi.

    Nàng vẫn là không dám muốn về nói với ba bà mình là mình muốn tái giá, nhiều năm chịu ảnh hướng, vừa thấy Đổng lý thị, trong lòng nàng liền sợ hãi ra mặt, nhưng là bóng dáng của Đinh Hạo đã ngày càng trở nên rõ ràng trong lòng nàng, càng ngày càng sáng rõ, đã muốn che lấp mất bóng ma Đổng lý thị trong lòng nàng rồi.

    Đinh Hạo hy vọng, hy vọng lão nương sớm khỏi bệnh một chút, hy vọng con sông này sớm một ngày thành công, hy vọng La Đông Nhi vì hắn mà cố lấy dũng khí trực tiếp đối mặt với Đổng lý thị.

    Hắn còn đang trông mong, Tao trư nhi lại vội vàng đưa xe ngựa tới đây…

    Chương 101: Tự vấn lương tâm.

    .

    Chạng vạng, trời chiều chiếu lên mặt đất, hàng liễu rủ màu xanh đang cúi đầu soi bóng xuống dòng nước được phủ thêm một lớp mạ màu vàng.

    Nhóm công nhân trị thủy kết thúc công việc trở về nghỉ ngơi ăn cơm chiều, thô lỗ bỏ hết đi quần áo, ngụp lặn dưới sóng nước mà đùa giỡn nô đùa với nhau.

    Bọn họ cũng không ngu ngốc để nữ nhân nhìn thấy, nhóm đại thẩm này có thấy cũng không quan hệ, nữ nhân nông thôn, không sợ trước khi hôn nhân ngay cả một đoạn cổ hở ra cũng không dám cho nam nhân nhìn thấy, hơn nữa ở dưới gốc cây hòe đầu thôn đứa nhỏ nào chẳng có khắp nơi, huống chi các nàng đều là các thẩm nương đã nhìn bọn họ “truổng cời” lớn lên như thế nào.

    Về phần La Đông Nhi, lại càng không phải lo lắng, nàng lúc nào cũng bỏ chạy đi rất xa khi nhìn thấy nơi có nhiều nam nhân, huống chi hiện giờ lòng sông không ngừng được khai thông, lập tức sẽ có người cùng thôn trấn thông suốt đường sông, doanh trướng cũng không ngừng di chuyển.

    Hiện giờ các bếp đất của nữa đầu bếp đã được chuyển tới trong một khe núi bên cạnh, mấy người đều ở một chỗ, Đổng tiểu nương tử sẽ không dễ dàng rời khỏi khe núi.

    Đinh Hạo vừa bảo mọi người nghỉ ngơi liền đi tới khe núi, vừa tới trướng bồng, vừa mới nhìn lên, một thẩm tử đã cười nói: “Tìm Đông Nhi hả?

    Nàng còn đang ở trên bếp.”

    “Ai, cám ơn đại thẩm.”

    Đinh Hạo cười cười, đi tới bếp trên.

    Đại thẩm phía sau cười nói: “Nhìn coi, ta nói chuẩn không, đứa nhỏ A Ngốc này, một lòng một dạ theo đuổi, theo như người xưa nói, liệt nữ sợ nam nhân quấn lấy, ta xem A Ngốc cũng không phải là uổng phí tâm tư.

    Đổng tiểu nương tử kia đã có chút khí ở đuôi lông mày khóe mắt, là lộ ra ý mừng đây mà.”

    “Ừ, nhưng là một cửa Đổng lý thị kia cũng thật khổ sở à, Đổng tiểu nương tử nếu cũng mạnh mẽ, thì cũng được, nhưng thiên tính của nàng mềm yếu, chỉ sợ không qua được của của Đổng Lý thị.”

    “Hừ, Đổng Lý thị thì làm sao?

    Ngươi chờ xem đi, Đổng tiểu nương tử tuy là đứa nhỏ không có chủ ý sâu đậm gì nhưng A Ngốc đứa nhỏ này nhất định sẽ có biện pháp.”

    Đinh Hạo tới trước bếp, liền thả chậm cước bộ, rón ra rón rén đi qua, đi qua hai đống củi cùng đống đất, liền thấy La Đông Nhi đang ngồi xổm trước một cái bếp đất, lửa chưa tắt, làm cho khuôn mặt nàng đỏ lên.

    Nàng dùng cây gậy gỗ ở bên cạnh bếp khuấy khuấy trong đống tro tàn dường như đang muốn tìm cái gì.

    Bỗng nhiên, vẻ mặt nàng vui mừng khôn xiết gẩy gẩy cái gì đen tuyền ở trong tro ra, lấy tay vỗ vỗ bụi, sau đó từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn thô, cẩn thận gói nó vào trong bao.

    “Nướng cái gì vậy?”

    Đinh Hạo cười hì hì ngồi chồm hỗm xuống bên cạnh nàng.

    “A” La Đông Nhi hoảng sợ, đợi khi nhìn thấy hắn, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nhẹ nhàng gắt giọng: “Ngươi thật là đốt hương muỗi cũng lên mà, người ta vừa mới nướng xuống, ngươi đã tới rồi.”

    Đinh Hạo cười nói: “Ha ha, cho ta sao?

    Cái gì thế?”

    “Củ từ à, người ta nói, thứ này là là nhân sâm nhỏ, có thể bổ hư tráng thể, ta thấy ở trên núi, nhìn ngươi cả ngày làm việc ở trên sông, cho nên…nướng cho ngươi hai củ ăn.”

    La Đông Nhi có chút thẹn thùng nói xong, thúc giục nói: “Ngươi nếm thử một chút, có chút ngọt, vừa lúc còn nóng ăn đi.”

    “Không vội, còn có chút nóng mà, nàng sao không nhóm lửa?”

    “Thang gừng rang khô, một người uống một chén có thể phòng bệnh, đây là của Chân Bảo Chính…”

    “Ừ, ta giúp nàng.”

    Đinh Hạo đặt mấy thanh củi vào, cháy rực lên, ánh lửa hồng hồng trên khuôn mặt cười của La Đông Nhi, mặc dù nói hai người thường xuyên có động tác thân thiết một chút, nhưng là bị Đinh Hạo nhìn như vậy, nàng vẫn thật ngượng ngùng, bộ ngực nhỏ phập phồng, tốc độ thật có chút nhanh.

    Đinh Hạo quay đầu nhìn sang, nhẹ nhàng hôn lên hai má nàng một cái, La Đông Nhi giật mình nói: “Ngươi điên rồi người ta nhìn thấy.”

    “Chúng ta ở cùng một nơi đã không còn là chuyện lạ, ai cũng biết né tránh đi chỗ khác, cho ta thân thiết chút nhé?”

    La Đông Nhi răng cắn chặt vào môi dưới, đỏ mặt khẽ gắt nói: “Ngươi lúc nào cũng muốn thân thiết hết mà.

    Vừa thấy không có ai liền động chân động tay.”

    Đinh Hạo khẽ cười nói: “Việc này nàng còn không rõ, người khác nam nữ lén lui tới, cũng có bộ dạng như vậy, việc này cũng là bình thường, hơn nữa nói thân thiết nhất, thân thiết nhất chính là ngôn ngữ của tay chân, bối rối sao?

    Tới đây, Hảo ca ca sẽ nói thân thiết với nàng.”

    Càng thấy nàng e lệ, Đinh Hạo càng muốn trêu nàng, hắn trơ mặt tiến vào sát, đưa tay sờ ngực Đông Nhi, chỉ cách một tầng áo lót mỏng manh kia, là một chuỗi ngọc nhu mềm, sống động, bị lửa bếp làm cho nóng bỏng.

    Trong lòng Đinh Hạo không khỏi rung động.

    La Đông Nhi xấu hổ, nhảy bật lên khỏi mặt đất như quả bóng cao su vậy, liền né tránh qua một bên người hắn.

    Chạy ra không quá vài bước, chỉ thấy Chân Bảo Chính nghênh diện đi tới, La Đông Nhi vội nghiêm mặt lại, mất tự nhiên nói: “Bảo chính gia.”

    “Ừ!”

    Chân Bảo Chính ho khan một tiếng nói: “Đinh quản sự có ở trong này không?”

    La Đông Nhi thẹn thùng nói: “Đinh quản sự…hắn ở bên kia.”

    Đinh Hạo từ sau bếp đất đi ra, chắp tay sau đít, vẻ mặt nghiêm chỉnh nói: “Chân bảo chính, có chuyện gì sao?”

    Chân Bảo Chính trên mặt lộ ra nụ cười: “Đinh quản sự, Đinh phủ cho người tới, là Tao Trư nhi, tiểu tử kia vội vàng đi xe ngựa có rèm che của Đinh đại thiếu gia, nói là phải đưa ngươi trở về.

    Nơi này mắt thấy sẽ thành công, không cần nhọc nhằn Đinh quản sự phải tiếp tục lo lắng, hắn nói Đinh đại thiếu gia có chuyện quan trọng hơn cần giao phó cho Đinh quản sư.”

    “Cái gì?”

    Đinh Hạo ngẩn ngơ, La Đông Nhi bên cạnh nghe xong cũng ngẩn ngơ, sắc mặt nhất thời có chút trắng.

    Mấy ngày nay lừa mình dối người hưởng thụ tình yêu ngọt ngào, nàng thật sự đã mất đi suy nghĩ khi trở về thôn một lần nữa đối mặt với sự trông coi của Đổng lý thị, phải gặp lại hắn như thế nào.

    Chuyện này phải làm thế nào cho phải đây?

    La Đông Nhi một hồi đau khổ, một hồi hối tiếc, chỉ hận vừa rồi không đáp ứng nguyện vọng của hắn, nói hết “chuyện thân thiết” kia, về sau cũng có thể có thêm nhiều ngọt ngào để nhớ lại…

    Đúng lúc này, Chân Bảo Chính chuyển sang La Đông Nhi, mang theo chút thần khí cổ quái nói: “Đổng tiểu nương tử, ngươi cũng dọn dẹp một chút, Tao trư nhi còn nói, muốn đem cả ngươi trở về nữa, nói tài nghệ nấu ăn của ngươi Đinh đại thiếu gia cố ý cho Đổng lý thị một cơ hội, cho ngươi vào Đinh phủ làm châm nương.

    Ngươi cũng biết, Đinh đại thiếu gia hiện giờ không được tốt lắm…”

    Hai người nghe xong đều ngẩn ngơ…

    Đinh phủ, Đinh Đình Huấn cùng Đinh Thừa Tông hai phụ tử ngồi ở trên ghế, nhìn nhất thụ chi hoa (vườn hoa có hòn giả sơn) ở trước phòng.

    Mùi hoa thơm nức mũi, hai phụ tử vừa quan sát vừa suy nghĩ, vẻ mặt cùng cử chỉ có chút thần kỳ giống nhau.

    Đinh Đình Huấn chậm rãi nói: “Người ta nói tể trướng trong bụng có thể chống được cả thuyền, nhưng là hiện giờ xem ra, Triệu tướng công là có chủ ý quyết định không để cho con thuyền nhỏ của Lưu Tử Hàn Lưu tri phủ này tiếp tục trôi dòng rồi.

    Hắn phải cho chính mình trở thành một cái thuyền nhỏ, hắn phái người tới dám làm một loạt thuyền nhỏ đây.

    Đinh gia liên tục bất lợi, tai họa liên miên à.

    Tông nhi, ngươi có chủ ý gì không?”

    Đinh Thừa Tông trầm tư chốc lát mới nói: “Phụ thân, Đinh gia chúng ta chính là thương nhân, mượn lực của quan, nhưng không cách nào nắm rõ chuyện phải trái trong quan trường, huống chi lúc này là một tể tướng muốn là khó một tri phủ, hắn… suy sụp là chắc rồi, hiện giờ chúng ta lại không thể cho Đinh gia cùng lật thuyền với hắn được.”

    Đinh Đình Huấn than thở nói: “Khó à, bọn họ nghĩ Đinh gia đút lót là có căn cứ chính xác, thật sự đã bị bọn họ chiếm được, chúng ta sao có thể yên lành được đây?”

    Đinh Thừa Tông chậm rãi nói: “Chúng ta chỉ có thể tùy cơ ứng biến, gặp chiêu đối chiên mà thôi.

    Lúc này đây, quan lớn khâm sai triều đình đã tới đây điều tra án của Lưu Tử Hàm.

    Sử dụng rất nhiều quan lại ở các châu huyện phụ cận, một trong số đó chính huyện úy Lâm Thanh huyện Triệu Kiệt.

    Chúng ta có thể bắt tay với hắn, mong có được cơ hội thoát tội.”

    Đinh Đình Huấn cau đôi lông mày nói: “Lâm Thanh huyện úy Triệu Kiệt? là bằng hữu của ngươi?”

    “Không phải ta, là Đinh Hạo.

    Phụ thân chẳng lẽ đã quên, vị huyện úy kia quan ấn bị…”

    “À…”

    Đinh Đình Huấn cay mày, sau một lúc trầm ngâm suy nghĩ lại suy sụp thở dài: “Tông nhi, ngươi rốt cuộc là có chủ ý gì đây?

    Chẳng lẽ, ngươi thà rằng giao gia nghiệp cho ngoại nhân quản cũng không muốn theo phụ tá đệ đệ ngươi?”

    Đinh Thừa Tông trên mặt đột nhiên ửng hồng, sau một lúc lâu vẻ giận mới dần dần tan ra, hắn thở hắt ra thật dài, mới nói: “Phụ thân, ngươi một lòng vì Đinh gia, người làm con cũng hiểu.

    Ài đương gia không trọng yếu, quan trọng là…cơ nghiệp Đinh gia có thể suy sụp hay không.

    Lại nói, Đinh Hạo tuy không phải là con vợ cả, nhưng cũng không phải là ngoại nhân!”

    Đinh Đình Huấn đột nhiên cả giận nói: “Ngươi muốn nhận một ngươi không ra hồn làm huynh đệ mình sao?

    Không sai, Đinh Hạo kia cũng không hoàn toàn là ngoại nhân, nhưng nguyên nhân chính là như thế ta mới không muốn dùng hắn.

    Ta có hai con trai trưởng, chẳng lẽ muốn đem gia nghiệp giao cho con một người vợ kế để ý hay sao?

    Nói nữa, hắn lớn như vậy, có bao giờ có thực là phụ tử không, chưa từng có một loại tình cảm phụ tử gì?

    Thật sự giao gia nghiệp cho hắn quản lý, hắn liệu có đối đãi với các ngươi giống như đối với thân huynh đệ không?

    Ta sống còn vô phương, đợi tới sau này, hắn thân là gia trưởng, nếu có tâm trả thù ngươi, đệ đệ, muội muội ngươi, đại nương, nhị nương các nàng chỉ sợ tất cả đều bị đuổi ra khỏi nhà.”

    Đinh Thừa Tông thản nhiên nói: “Có lẽ, lòng người khó đoán, ai biết được.

    Chẳng qua, ít nhất nói vậy, Đinh gia còn tồn tại, dòng họ cũng không phải là Trương Vương Triệu Lý gì.

    Nhưng là…nếu giao gia nghiệp cho Thừa Nghiệp, ta sợ cái nhà này bị lật úp cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.”

    “Ngươi…”

    Đinh Đình Huấn tức giận tới đỏ mặt, ho khan mấy tiếng mới nói: “Nhị đệ ngươi, chẳng lẽ không thể trọng dụng được sao?”

    Đinh Thừa Tông mặt không chút thay đổi tiếp tục nói: “Nếu Đinh gia ta ngày ít người nhưng giàu có, như vậy Thừa Nghiệp nếu không trêu chọc phải nhân vật nào khó chơi thì cơ nghiệp nhà này hắn khó mà bại được, có lẽ cũng đủ tới đời con, cháu hắn.

    Nhưng là Đinh gia ta lại khác, cây to đón gió lớn, bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào Đinh gia, ngóng trông nó suy sụp?

    Đinh gia ta cửa hàng lớn như vậy, có một chỗ bại lộ lớn ra, ngược lại còn suy sụp nhanh hơn cả một gia đình bình thường.

    Cha, có lẽ Thừa Nghiệp giỏi ngụy trang ở trước mặt người, có lẽ trong người hắn chỉ là có một chút phong lưu lang thang, cái đó chỉ là những tiểu tiết.

    Nhưng là người không chú ý tới, vấn đề của hắn không chỉ có như vậy, nếu nói những lời không khách khí thì Nhị đệ nếu không phải là cốt nhục của người, hắn ngay cả tư cách làm một quản sự cũng không đủ!”

    Đinh Đình Huấn sắc mặt xanh mét: “Chẳng lẽ ở trong mắt ngươi, Đinh Hạo hơn gấp trăm lần Thừa Nghiệp?

    Hừ!

    Ngươi đừng tưởng rằng ta không biết, hắn hiện giờ ở bên ngoài, cùng một tiểu quả phụ câu kết làm bậy!”

    Đinh Thừa Tông mỉm cười: “Người không phong lưu uổng niên thiếu, con vừa chẳng nói qua, đó chỉ là tiểu tiết, tin tưởng cha cũng xem như vậy.

    Chỉ sợ cha đối với hắn một mực căm hận, làm cho người hoàn toàn xem nhẹ sở trường của hắn.

    Mặc kệ như thế nào, trước mắt quan lại của Phách Châu phủ đã thay đổi hoàn toàn, chúng ta nghĩ muốn thoát khỏi tình cảnh trước mắt thì không thể rời khỏi Đinh Hạo- người không chút giá trị trong mắt người lúc này.”

    Đinh Đình Huấn cắn chặt răng ngồi xuống, không nói được một lời.

    Đinh Thừa Tông lạnh nhạt nói: “Con đã phái người đưa xe đi gọi hắn.

    Hoàng đế sao có binh đói kém đây, để ý cao thấp.

    Con đã lấy danh nghĩa Đổng lý thị thuê mười hai mẫu đất vườn cho Đổng gia, coi như đây là điều kiện, đổi lấy việc nàng đáp ứng cho Đổng tiểu nương tử tới quý phủ làm châm nương, kỳ thật…Chẳng qua muốn tìm cơ hội cho Đinh Hạo cùng nàng thuyền trôi theo dòng mà thôi.

    Cái này không phải ân đức, ân đức chỉ có thể từ phụ thân mà ra thôi, có thể làm cho hắn cam tâm tình nguyện thừa nhận mình là hậu nhân của Đinh thị hay không toàn phụ thuộc vào ý niệm của phụ thân.

    Nếu muốn lưu lại hắn, phụ thân người nhất định hiểu rõ chứ…”

    Đinh Đình Huấn tức giận nói: “Ta muốn việc này sao?”

    Đinh Thừa Tông khẽ thở dài nhỏ giọng nói: “Phụ thân nếu muốn, người chán ghét Đinh Hạo đề phòng Đinh Hạo, rốt cuộc là thật sự ghét bỏ thân phận đê tiện của Dương thị, xem Đinh Hạo kia nhìn không thuận mắt, hay bởi vì… người hận chính người?”

    Đinh Đình Huấn giận tím mặt: “Hoang đường, ta sao lại hận chính mình?”

    “Phụ thân có phải cảm thấy…. là người hại chết mẫu thân, mỗi lần nhìn thấy Đinh Hạo kia, đều làm cho lòng người bứt rứt, cho nên mới căn hận hắn như vậy?”

    “Oanh” một tiếng nổ lớn, làm cho lòng Đinh Đình Huấn chợt ầm ầm xao động, làm cho hắn thất hồn lạc phách, ngơ ngác đứng ở đàng kia, sau một lúc lâu cũng không thể lên tiếng.

    Chương 102: Ý khó theo..

    .

    Đinh Thừa Tông khi nhìn thấy Đinh Hạo, vẫn là vẻ mặt mỉm cười không màng danh lợi.

    Căn phòng vẫn khoai thai đẹp đẽ và quý giá, nhưng là vị nữ chủ nhân kia cũng không ở bên cạnh hắn.

    Đinh Hạo nghe hắn nói chân tướng chuyện tình, nhất thời lộ ra vẻ khó xử.

    Đinh Thừa Tông châm cho hắn chén trà, mỉm cười nói: “Có chuyện gì khó xử, ngươi cứ nói.

    Có yêu cầu gì, ngươi cũng nói.

    Mặc kệ ngươi muốn cái gì, chỉ cần ta lấy được ra.

    Ngươi không cần cam đoan nhất định thành công, cái này vốn không có biện pháp.

    Chỉ là mong được vạn nhất mà thôi.”

    Đinh Hạo cười khổ nói: “Với đại thiếu gia, Đinh Hạo thật sự khó nói ra từ không, huống chi, đại thiếu gia cũng đã thay ta nói xong.

    Nhưng là, không dối gạt đại thiếu gia, Đinh Hạo lúc trước khi nhậm chức quản sự, đã có định ra minh ước quân tử với lão gia.

    Việc quản sự này, Đinh Hạo chỉ làm nửa năm, sau nửa năm, Đinh Hạo sẽ thu hồi khế ước bán mình của mẫu thân, từ nay về sau rời khỏi Đinh phủ, cả hai không thể ở chung được.

    Hiện giờ…chỉ còn lại nửa tháng.

    Đinh Hạo không dám cam đoan trong nửa tháng nhất định làm được chuyện ủy thác của đại thiếu gia.”

    Đinh Thừa Tông không hề biến sắc, dường như sớm đã biết được tâm ý của Đinh Hạo, hắn trầm mặc một lúc lâu sau mới nói: “Lập nghiệp ở nơi nào?

    Ngươi vì sao nhất định phải rời đi?

    Từng này tuổi, làm quản sự, ở Đinh gia ngươi đã là một sự khác biệt, còn chưa đủ sao?”

    Đinh Hạo thản nhiên cười nói: “Chân nhân trước mặt, không dám nói láo.

    Tình cảnh của ta như thế nào, đại thiếu gia chẳng lẽ không biết sao?”

    Đinh Thừa Tông ánh mắt đột nhiên sắc bén: “Nếu…tình cảnh của ngươi sẽ có thay đổi thì sao?”

    Đinh Hạo thần sắc vừa động, Đinh Thừa Tông tính tình trầm ổn, nh tình thạo đời, cũng không phải là một người nói lung tung, hắn nói như vậy là có ý tứ gì?

    Chẳng lẽ….Đinh Đình Huấn muốn sửa lại chủ ý, muốn nhận lại ta sao? với người…ta còn là Đinh Hạo trước kia sao?

    Đinh Hạo ánh mắt hơi hơi lóe ra một chút, chậm rãi lắc đầu: “Đại thiếu gia, người đối với ta tình nghĩa cùng tán thưởng, Đinh Hạo chỉ có thể để ở trong lòng.

    Đinh Hạo tuy là một gia phó hạ nhân, nhưng ta cũng có chí hướng của mình.

    Huống hồ, ta từ đáp ứng người ta, một khi thoát thân, liền đi tương trợ, ta… nhất định phải đi.”

    “Đinh Hạo, Đinh hai đại viện gặp phải một ít khúc mắc khó khăn, so với rời đi ra ngoài, có lẽ không đáng kể chút nào.

    Bên ngoài khó khăn lại càng nhiều hơn gấp trăm lần, nếu ngươi cảm thấy được ở trong này không thể thoải mái tay chân, như vậy cho dù ngươi đi ra ngoài cũng giống một kẻ vô tích sự mà thôi.”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “Đại thiếu gia, Đinh Hạo không phải không thể vung tay vung chân được, mà là chán phải sống hai mươi năm trời trong cái mảnh trời đất bé tẹo này.

    Bên ngoài mưa gió có lẽ lớn hơn nữa, ta muốn xông pha một lần.

    Như vậy, tới khi ta tuổi xế chiều, mới không cảm thấy tâm hồn tiếc nuối.”

    “Người trẻ tuổi phần lớn là có hùng tâm tráng chí, nhưng có thể giương cánh bay cao có thể có mấy người? phần lớn chẳng qua là chiết kích trầm sa (1)., gãy cánh mà thất vọng thôi.”

    “Ít nhất, thử qua rồi mới không hối hận.”

    Đinh Thừa Tông nhẹ nhàng thở dài nói: “Như vậy đi, lời ngươi nói ta sẽ suy nghĩ lại, lời ta nói, ngươi cứ cân nhắc đi.

    Ta nói việc này, ngươi vẫn là bạn như trước, đi tới bước này thì tính bước đó vậy, có một số việc, ta hiện giờ không thể tiện lộ cho ngươi nhiều lắm.

    Nhưng chẳng qua ta có thể nói cho ngươi, triều đình nhìn chăm chú vào chính là ngõ Trư Đầu, nhìn vào Từ Mộ Trần.

    Tên Từ Một Trần này, năm đó có trợ lực quá nhiều với Đinh gia, cũng luôn luôn được phụ thân cực kỳ nể trọng.

    Nhưng là những năm gần đây, hắn ở bên ngoài kết giao bè phái, làm trung gian kiếm tiền lời vào túi riêng, cơ hồ đã coi ngõ Trư Đầu là sản nghiệp của mình, càng lợi dụng thân phận của Đinh gia chúng ta để kết giao với quan phủ, làm rất nhiều chuyện mạo nhận là của Đinh gia ta, trong đó phần lớn là không hợp pháp.

    Ngươi lần trước hoài nghi không có sai, phụ thân sở dĩ không cho phép ngươi tiếp tục điều tra nữa, đều không phải là không có hoài nghi, nhưng là Từ Mục Trần này nắm được rất nhiều nhược điểm của Đinh gia.

    Hắn mặc dù là khối u ác tính của Đinh gia, nếu muốn bỏ, cũng phải kiêng kị nhiều lắm, nhưng lại để ngươi nề hà hắn là không được.

    Một người bề trên, không nên để hạ nhân nắm trong tay nhiều việc riêng tư, nếu không sớm muộn gì cũng chịu nguy hiểm, dù sao… người ở trung tâm, nếu có cơ hội, hắn cũng không muốn làm người dưới, ngươi sau này làm việc, phải nhớ kỹ điểm này trong lòng.

    Vậy đi, có một số việc ngươi cũng không tiện đi lại, có thể nói cho Liễu bà bà phụ trách vẩy nước quét nhà ở đó.”

    Đinh Hạo giật mình: “Liễu bà bà?

    Bà ấy là tai mắt do đại thiếu gia sắp xếp vào ngõ Trư Đầu?”

    Đinh Thừa Tông đang muốn nói chuyện, tấm bình phong nhẹ nhàng rớt ra, Lục thiếu phu nhân trong tay cầm một cái bát ngọc màu xanh nhạt từ từ khoan thai đi tới, tiếng kêu leng keng, bước đi thật đẹp.

    Đinh Hạo vội hạ thấp người nói: “Thiếu phu nhân.”

    “Ngươi cứ ngồi đi.”

    Lục thiếu phu nhân thản nhiên cười với hắn, cầm chén thuốc đi tới trước mặt Đinh Thừa Tông, ôn nhu nói: “Ông xã, tới giờ uống thuốc rồi.”

    Đinh Hạo nói: “Đại thiếu gia bây giờ uống thuốc, vẫn là do Tiết Lương đi lấy chứ?”

    Đinh Thừa Tông nhấp một ngụm thuốc nói: “Ừ, đều là do hắn sáng sớm vào thành lấy thuốc, ngẫu nhiên mới sai phái người khác đi.

    Tiết Lương thật thà, làm việc cũng rất ổn thỏa.”

    “Ông xã, trước uống hết thuốc đi, Lan nhi mới vừa sắc, nếu để lạnh, khó uống lắm.”

    “Ừ!”

    Đinh Thừa Tông không nói nữa, giơ chén thuốc uống một hơi, Lục thiếu phu nhân giơ ngón tay ngọc nhỏ vài dài lên, nhẹ nhàng vén tóc mai, ánh mắt chạm vào ánh mắt Đinh Hạo, mở miệng cười với hắn.

    Đinh Thừa Tông cau mày uống thuốc, lại súc miệng bằng bước, lúc này mới cầm lấy khăn lụa trắng như tuyết nhẹ nhàng lau bên môi, nhẹ nhàng nói: “những gì nên hỏi, ta đã nói cho ngươi nghe, ngươi mau chóng bắt tay vào làm đo.

    Kỳ thật trong lòng ta, việc người đi mới là đại sự hàng đầu.

    Chẳng qua…chuyện này, chúng ta gặp lại sẽ nói sau đi.”

    “Vâng, Đinh Hạo cáo từ.”

    Đợi Đinh Hạo lui ra ngoài, Lục thiếu phu nhân ôn nhu hỏi nói: “Ông xã, vẫn không thể khuyên được hắn sao?”

    Đinh Thừa Tông lắc đầu cười khổ: “Lưng đeo trời xanh, phóng nhãn khắp thiên hạ, tiểu ưng giương cánh, há lại lưu luyến một mảnh đất nhỏ này?

    Ta vẫn chưa từ bỏ ý định, Đinh Hạo tâm ý đã quyết, rất khó nói được.

    Hiện giờ, chỉ có thể có phụ thân may ra còn được, nếu hắn có thể cởi bỏ khúc mắc, như vậy…. liền dễ dàng hơn.

    Mặc kệ thế nào, chảy trong người hắn đều có huyệt mạch Đinh gia.

    Chỉ cần phụ thân gật đầu, thực dễ dàng có thể thuyết phục được Dương thị, Đinh Hạo hiếu thảo, nếu lão nương hắn kiên quyết phản đối, hắn chỉ có thể ở lại.

    Nhưng chỉ sợ…phụ thân trong lòng chướng khí khó bài trừ à.”

    Lục thiếu phu nhân thở dài, đi tới phía sau hắn, nửa quỳ mát xa bả vai cho hắn sâu kín nói: “Ông xã vất vả quan tâm, vì toàn bộ Đinh gia, tin tưởng công công sẽ hiểu cho một phen khổ tâm của chàng.”

    Đinh Thừa Tông nói: “Chỉ hy vọng như thế, phụ thân vốn rất băn khoăn, sợ là trong thời gian ngắn, cũng khó có thể buông ra được ý chí.

    Ta làm cho Đổng tiểu nương tử kia tới Đinh phủ làm châm nương, chính là bước đầu tiên.

    Nếu phụ thân vẫn khó có thể yên tâm tiếp nhận Đinh Hạo, ta nghĩ … trước tiên làm cho phụ thân nhận Đổng tiểu nương tử kia làm nghĩa nữ, tái giá cùng Đinh Hạo, Đinh Hạo kia trở thành con rể của Đinh phủ.

    Ở rể, trợ giúp để ý gia nghiệp, cũng là việc kinh thiên địa nghĩa, lại làm mất ý nghĩ sợ hắn nắm quyền của phụ thân, người cũ của Đinh gia cũng không còn lo lắng.

    Về phần hắn, dù có hùng tâm, nhưng nếu có phần ‘đồ cưới’ này đủ để cho hắn cả đời không lo.

    Lại còn thân phận hạ nhân, lại có Dương thị cùng Đổng tiểu nương tử ràng buộc, hai chân hắn sợ không thể đi được?

    Nhưng nếu là như vậy, khó tránh khỏi làm cho nhị đệ khó chịu cản trở, vẫn là cho hắn nhận thức tổ tông mới là biện pháp căn bản.

    Chút nữa ta lại phải tìm phụ nhân nói chuyện.”

    Lục thiếu phu nhân nghe xong, trong mắt đẹp không khỏi hiện lên một chút thần thái khác thường…

    ===========

    Chú Thích:

    (1) Chiết kích trầm sa: trích từ câu thơ “Chiết kích trầm sa thiết vị tiêu” (mũi kích sắt trong cát vẫn chưa mòn) từ bài thơ “Xích Bích hoài cổ” của nhà thơ Đỗ Mục đời Đường, tưởng nhớ trận chiến Xích Bích nổi tiếng trong Tam Quốc Chí.

    Có thể hiểu đại khái ý nghĩa trong đó là chỉ sóng to gió lớn.

    NGUYÊN THƠ:

    Chiết kích trầm sa thiết vị tiêu

    Tự tương ma tẩy nhận tiền triều

    Đông phong bất dữ Chu Lang tiện

    Chương 103: Tình thiêu.

    .

    La Đông Nhi đi ra khỏi Đổng phủ, nhìn trái nhìn phải, thấy trên đường không có người, bỗng nhiên bước nhanh tới bước tường cao lớn đối diện của Đinh phủ, nhẹ nhàng đẩy cửa nách nhỏ ra, cửa không có khóa, nàng quay đầu nhìn thoáng qua, lúc này mới lắc mình chui vào.

    Cánh cửa đóng lại, Đinh Hạo mỉm cười hiện ra trước mặt¸ La Đông Nhi vỗ ngực, thở dốc nói: “Cần gì phải hù chết người ta, huynh….

    Người ta phải tới Đinh phủ làm châm nương, còn sợ không có cơ hội gặp huynh sao?

    Không nên làm cho người ta mạo hiểm đi ra như vậy à.”

    Giận là hơn dỗi, ngữ khí nhu nị, Đinh Hạo thích cùng nàng thân cận, trong lòng nàng vẫn thực là thoải mái.

    “Ngày mai, ha ha, ngày mai ta sẽ đi vào thành.”

    “A? muốn làm chuyện gì vậy?”

    “Đi tìm một chỗ rồi nói sau, nơi này tuy rằng ít người, nhưng cũng khó tránh khỏi có người nhìn thấy.”

    Đinh Hạo đóng cánh cửa lại, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, chạy nhanh ra ngoài.

    Trong kho thóc bởi vì đều là vừa mới thu mua ngũ cốc, hai ngày nay mới mở thông gió, cũng là trời muộn, ánh sáng có chút hôn ám, vừa vặn che giấu.

    Vì thế bọ hắn đặt lên đùi, La Đông Nhi dù xấu hổ vẫn làm theo.

    Đinh Hạo ôm cái eo nhỏ nhắn của nàng, ngón tay như có như không nhẹ nhàng trượt trên bộ mông mượt mà cùng đôi chân khỏe mạnh của nàng, làm cho nàng thở gấp.

    Một mặt tùy tiện vuốt ve ôn tồn, một mặt đem chuyện Đinh Thừa Tông giao phó, nhỏ giọng tự thuật lại một lần, Đinh Hạo nói: “Đinh Thừa Tông cắt mười hai mẫu đất, đem nàng tới Đinh phủ này, miễn cho nàng phải chịu ngược đãi của bà bàn, là muốn đưa cho ta một phần nhân tình không thể cự tuyệt được.

    Kỳ thật hắn căn bản không cần phải làm như thế, chỉ bằng thời gian hắn lấy tri kỉ đối đãi với ta.

    Hắn mở miệng cầu khẩn, ta sao có thể nhẫn tâm cự tuyệt?

    Ha ha, dù sao cũng là người làm ăn nhiều năm.

    Ý tưởng của hắn luôn không thoát được xiềng xích gông cùm của người làm ăn.

    Chẳng qua như vậy cũng tốt, nàng thường thường lui tới Đinh phủ, ta ở đây bớt buồn phiền đi một chút.

    Xưa nay nhiều người cùng Lý đại nương các nàng ở cùng một chỗ.

    Đinh Thừa Nghiệp dù có tâm khi dễ cũng không làm được, ta giao cho Tao Trư Nhi, bảo hắn thay ta để ý chiếu cố tới nàng.

    Nàng yên tâm, lần này vào thành, mặc kệ thành hay không, nửa tháng sau ta cũng phải đi.

    Ngày ngày cũng thường xuyên trở về.”

    La Đông Nhi khe khẽ một tiếng, sâu kín nói: “Hạo ca nhi, Đông Nhi là tiểu nữ tử không có chủ ý, chỉ thấy huynh, cái lá gan này mới lớn hơn một chút.

    Huynh vừa nói đi, trong lòng người ta là có chút không yên, nhưng là nam nhân muốn làm việc đại sự, Đông Nhi không dám cản chân của huynh.

    Chỉ mong huynh mau trở lại, nếu nói phải đi, bà bà ở đó, ta vẫn không dám nói, hiện giờ thấy bà ấy, thẹn trong lòng, ngược lại càng không dám nói.”

    “Loại chuyện này, nàng không cần phải tự mình suy nghĩ?

    Ta sẽ giải quyết.”

    Đinh Hạo nghĩ thấy thương yêu, ôm chặt lấy cái eo nhỏ nhắn của nàng, ôn nhu nói: “Ca ca sẽ vào thành, hôm nay phải lấy hết can đảm, cùng nàng an ủi một phen.”

    La Đông Nhi xấu hổ, cuối cùng cũng không lay chuyển được chủ ý của hắn, xấu hổ hiện ra mặt, xấu hổ quẫn bách mà ngượng ngùng hôn hắn một cái, sau đó vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một chút lên môi hắn.

    Hạo ca ca nói qua, cái này gọi là cách thức tiêu chuẩn của hôn, là phương thức hợp pháp nhất của hôn môi, chính là chỉ dính một chút vào môi đó là không được.

    La Đông Nhi là một đệ tử tốt, tuy rằng biết nghe lời phải, chung quy vẫn không dám đưa đầu lưỡi vào trong miệng hắn, liền đành phải ăn bớt ăn xén, liền biến thành dùng đầu lưỡi liếm môi hắn một chút.

    Đinh Hạo trong lòng nóng lên, ấy sau gáy của nàng, chủ động nghênh tiếp.

    Đầu lưỡi của La Đông Nhi thẹn thùng muốn lui về, không thể tưởng tượng được đầu lưỡi của Đinh Hạo cũng liền theo chui vào, quấy nhiễu một hồi trong miệng nàng.

    Đầu lưỡi hai người liền quấn chung một chỗ.

    Không biết hôn bao lâu, La Đông Nhi nện vài cái vào ngực hắn, lúc này mới thở hồng hộc tránh được nụ hôn hợp pháp nhất của hắn, hai má mềm mại bổ nhào vào ngực hắn, mềm nhũn ra, nghe tim hắn đập mà cảm giác mỹ mãn muôn phần.

    La Đông Nhi tuy là nữ nhân thôn quê, nhưng bởi vì từ nhỏ tay nghề thủ công xuất sắc, thay người làm chút việc thủ công, thật là làm việc với người khác còn nhiều hớn, bởi vậy ngoại trừ ngày mùa, xưa nay người làm ruộng có cơ hội làm thủ công không nhiều.

    Số lượng vận động vừa phải, khiến cho thân thể nàng mềm mại co dãn và quyến rũ, tuy rằng thiếu cái loại cảm giác đẫy đà của nữ nhân trưởng thành, nhưng là làn da săn chắc bóng loáng, cơ thể rắn chắc mà co dãn, ôm trong lòng ôn thơm ngát ngọc, thật sự là sảng khoái khó có thể nói hết được.

    Đinh Hạo vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của nàng, chơi đùa bộ mông với đường cong duyên dáng của nàng yêu thích không chịu rời tay, không nhịn được lại tìm lấy đôi môi anh đào của nàng.

    La Đông Nhi né tránh nụ hôn của hắn, nhưng nàng bị hắn ôm vào trong ngực, có thể trốn đi được chỗ nào đây?

    Rốt cuộc lại bị hắn bắt được đôi môi anh đào của mình.

    Nàng ban đầu còn có chút kháng cự, sau đó không thể không mở ra, mặc cho đầu lưỡi của hắn vun vén đầu lưỡi thơm tho của nàng, gắn bó cùng một chỗ, thân mình của nàng dần dần mềm yếu trong lòng hắn mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

    Chính là ngẫu nhiên thân thể lại thoải mái một chút, thật giống như một con mèo nhỏ đáng yêu.

    Kiều đồn mượt mà rắn chắc của nàng vừa động một chút giữa hai chân Đinh Hạo, đột nhiên đụng tới một nơi cứng rắn nổi lên, thấy có chút vướng víu, La Đông Nhi đưa tay sờ sờ, thân thể Đinh Hạo không khỏi run lên.

    La Đông Nhi lạ lẫm hỏi: “Di, rốt cuộc huynh cất giấu cái gì ở đó vậy?”

    Đinh Hạo nhớ tới chuyện trước kia, bất giác bật cười, hắn ghé sát vào bên tai La Đông Nhi, ngửi mùi hương thơm ngát trên mái tóc nàng, cúi đầu thì thầm một phen.

    La Đông Nhi nghe xong lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nhất thời trên mặt như cháy lên, đầu không ngẩng lên nổi.

    Đinh Hạo nhân cơ hội đặt câu hỏi: “Đông Nhi yêu quý, nàng chưa từng gặp qua thứ này sao?”

    La Đông Nhi lúng ta lúng túng nói: “Thấy, thấy qua rồi, nhưng là vật của hài đồng …không giống của huynh à, người ta sao có thể nghĩ tới được….ai nha, thì ra ta cầm phải cái đó nha, thật sự là… người ta không biết.”

    Đinh Hạo bị nàng đùa cho ngứa ngáy trong lòng, đồng thời cũng khó hiểu ngày thành thân của nàng nàng qua như thế nào, không khỏi hỏi: “Nàng….cùng con của Đổng gia kia chưa từng vào động phòng sao?”

    “Trở thành vợ chồng, chưa từng động phòng là như thế nào?”

    La Đông Nhi nói tới đây vẻ mặt có chút ảm đạm, xem ra vẫn vì mình không thể lấy thân hoàn bích mà phụng bồi Đinh Hạo mà vẫn còn canh cánh trong lòng.

    Đinh Hạo vẻ mặt càng thêm cổ quái: “Nàng….đêm động phòng của nàng như thế nào?

    Trải qua đêm động phòng như thế nào?”

    Hỏi như vậy, thật là thô lỗ, nhưng là La Đông Nhi tự thấy không hoàn bích (nguyên vẹn), ở trước mặt Đinh Hạo có chút tự ti, mặc dù không được tự nhiên, cũng không dám không trả lời, liền cúi đầu nói: “Ta.... khi tới Đổng gia, mới thấy được hình dáng phu quân, hắn gầy teo nho nhỏ như một đồng tử, hoàn toàn khác với tưởng tượng của ta.

    Nhưng là đã bị ký thác tới Đổng gia, cũng không còn cách nào khác.

    Sau khi khách khứa rời đi rồi, ta trải chăn đệm, đặt hắn lên đó, sau đó… sau đó chính mình cũng tiến vào trong ổn chăn, nằm ở đó mà sợ hãi.

    Nhưng hắn…tự hồ hắn còn sợ hơn ta, hơn nữa vẫn ho khụ , khụ,… cũng không biết khụ khụ được bao lâu, Đông Nhi mệt mỏi ngủ thiếp đi.

    Đợi khi tỉnh lại hắn vẫn còn khụ, khụ…”

    Đinh Hạo ho khan hai tiếng hỏi: “Không làm gì nữa?”

    “Không có gì nữa.”

    “Vậy sau đó?”

    “Sau cái gì?”

    “Về sau…vẫn ngủ như vậy?”

    “Ngủ…không ngủ như thế thì muốn ngủ như thế nào nữa, người ta không phải là con ngựa, chẳng lẽ còn phải đứng ngủ sao?”

    “Ách ….có đạo lý, Đông Nhi nói những lời này thật sự là. …rất …rất có đạo lý!”

    Đinh Hạo mở cờ trong bụng, con ếch nhỏ dưới hạ khố vui mừng nhảy nhót mấy cái, dính ở kiều đồn ôn nhu, La Đông Nhi liền khẽ run lên, thẹn thùng lay lay thân mình, nghi hoặc nói: “Sao thế….sao cái vật ấy của nam nhân trưởng thành đều có bộ dạng như vậy sao?

    Bước đi lại không có chuyện gì sao?”

    Đinh Hạo cơ hồi cười ra tiếng nói: “Thật cũng không phải, nó chỉ thấy được nữ nhân yêu thích, mới có thể ngẩng đầu lên kêu gọi, bình thường cũng là ngủ xuống như ở hài tử.”

    La Đông Nhi nghe không giống lời hay, nhưng cũng không nói lên nguyên do, chính là chỉ quẫn bách nói: “Vậy…vậy vừa chào hỏi đã muốn đánh rồi, huynh cho nó nghỉ ngơi đi, nó cứ dính vào mông người ta thôi, làm cho người ta trong lòng hoảng hoảng.”

    Đinh Hạo cười “vèo” một cái, nó ở bên tai nàng: “Như vậy không được, lễ thượng vãng lai ( tạm hiểu có đi có lại), nàng phải cho nó cái lễ, nó mới bằng lòng cúi đầu, bằng không nó sinh ra hờn dỗi, Hạo ca ca sẽ rất khó bảo.”

    La Đông Nhi kỳ quái: “Sao có thể như vậy, cái này trên người huynh, thật giống như động vật sống có chủ ý vậy.”

    Đinh Hạo thở dài nói: “Nàng nói đúng rồi, đồ vật này trên thân nam nhân đúng là có chủ ý của chính mình mà có đôi khi, làm chủ nhân cũng không thể khống chế được chủ ý của nó, liền phải theo chủ ý của nó mà thôi, vì thế một ít người thực thông minh, cũng sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn gì.”

    “Nhưng lại có chuyện như vậy sao?”

    La Đông Nhi cảm thấy thật sự là việc thần kỳ huyền ảo trong thiên hạ, nữ tử vốn thân thể không giống với nam nhân, trước kia có nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới.

    Nàng do dự một chút, mới nói: “Vậy….người ta phải hoàn lễ với nó như thế nào?”

    Đinh Hạo bị dáng vẻ tinh khiết như trẻ con của nàng làm cho kiềm chế trêu đùa đi không ít, không ngờ mình lại có ngày dụ dỗ một tiểu cô nương thục lệ như kim ngư này.

    Tiểu cô nương này tuy đã là quả phụ, nhưng ở phương diện này, quả thực so với tiểu nữ nhân ở thời hiện đại còn tinh khiết hơn nhiều lắm.

    Nếu không có ước thúc từ bên ngoài, chính là chuyện ngày mai phải đi vào trong thành, nàng không thể ở lâu.

    Đinh Hạo thật muốn đè lên thân thể của nàng, làm cho nàng biết cái gì mới là động phòng chân chính.

    Hắn mạnh mẽ áp chế xúc động trong lòng, nghiêm túc nói: “Hôm nay thời gian cấp bách, không thể nói nhiều.

    Chờ khi nàng tới Đinh phủ làm châm nương, chúng ta gặp lại thời gian thong dong, Hạo ca nhi sẽ nói cho nàng nghe cẩn thận.

    Nói …cách thức tiêu chuẩn của thân thiết có ba mươi sáu thức, chúng ta vừa mới làm, chỉ là thức thứ nhất mà thôi.

    Nàng về sau sớm chiều ở chung với ta, ca ca một thức một thức chỉ dạy cho nàng, cho tới khi nàng học được toàn bộ mới thôi.”

    La Đông Nhi, một thức hợp pháp hôn hít đã làm cho người ta thẹn thùng như vậy rồi, không biết ba mươi lăm thức còn lại có bộ dạng gì, mình đúng là mới nghe nói lần đầu, không khỏi ngượng ngùng tán thưởng nói: “Ân, người ta nói đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, thật sự nửa điểm không giả.

    Đông Nhi cũng là đọc qua mấy quyển sách, cũng không biết nhiều học vấn như Hạo ca ca.”

    “Đó là” Đinh Hạo dõng dạc: “Chẳng qua, trong sách cũng có chút đạo lý, tỷ như nói ‘nữ tử vô tài tiện thị đức’ ha ha …”

    (Nữ nhân không có tài mới là có đức.)

    “Đông Nhi đâu chỉ vô tài…”

    La Đông Nhi nhẹ nhàng ỉ ôi trong lòng ngực hắn không nghĩ tới gì chỉ sâu kín nói: “Đông Nhi vẫn là một tiểu nữ tử đáng thương không có chủ ý, không giúp được cho huynh chuyện gì, còn luôn luôn hại huynh chịu liên lụy vì người ta.

    Chẳng qua Liễu Thập Nhất kia thiết kế một phen như vậy, mục đích hẳn vẫn là huynh.

    Hiện giờ nghĩ lại, có lẽ là bà bà bày mưu đặt kế, có lẽ bởi vì hắn nghe được phong phanh, biết Đinh lão gia vừa muốn trọng dụng huynh.

    Huynh ngàn vạn lần phải cẩn trọng đề phòng hắn mới được.

    Nhớ tới lần trước hắn sử kế, người ta tới nay vẫn còn nghĩ mà sợ, thật là thủ đoạn ghê gớm à, hắn chẳng những làm cho người ta trăm miệng khó dãi bày, còn muốn cho chúng ta hiểu lầm huynh đệ Vương Vũ hai người vẫn thủ ở ngoài, thực nếu bị người khác vừa vặn bắt được, nói những lời này ra, ta chính là lấy cái chết để chứng minh cũng không có người tin.

    Hắn làm cho chúng ta tự miệng nói ra, lấy cái tội danh giả đối hư ảo đặt lên người chúng ta, còn cho bản thân hắn vẫn sạch sẽ, cái người này thực sự âm hiểm, huynh tuyệt đối không được sơ suất.”

    “A” một tiếng, Đinh Hạo dựng thẳng thân mình.

    La Đông Nhi nói những lời này, trong đầu hắn linh quang chợt lóe, đột nhiên nghĩ tới một chủ ý.

    Kiềm chế lại linh quang chợt lóe kia, cẩn thận cân nhắc sau, Đinh Hạo hiểu ra, không khỏi tươi cười rạng rỡ: “Lúc đầu, ta trong lúc vội vàng khó có thể làm được, đối với Đinh đại thiếu luôn có vài phần ý thẹn.

    Ha ha, việc này thành rồi, nghe nàng nói chuyện, hiện giờ ta nắm chắc tám phần có thể giúp hắn giải quyết tai ách này.”

    La Đông Nhi trừng to mắt, bất giác vui mừng, lại có chút mờ mịt: “Người ta… người ta nói chuyện gì giúp ích được cho huynh thế?

    Huynh còn chưa có đi, đã nghĩ tới biện pháp giải quyết rồi.”

    Đinh Hạo cười nói: “Đúng vậy.

    Nói tới đây, Triệu tướng công trong kinh muốn làm cho Lưu tri phủ suy sụp, đại thiếu gia phải bảo trụ Đinh gia, người làm ban sai(việc bắt phu v trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa) chính là muốn mau chóng kết án, làm thỏa mãn ý tứ của cấp trên, nếu cái án tử này đã có trong hồ sơ bản thân, ta cần gì phải tiêu hao hết tâm tư đi thăm dò án tử.

    Hắc hắc, ta chỉ cần thi triển một số thủ đoạn, cấp cho các lộ thần tiên một kết quả vừa lòng tất cả, việc không phải thành sao?”

    “Ân?”

    La Đông Nhi mắt mở to, vẫn là khó hiểu được ý này.

    Đinh Hạo nhéo kiều đồn nàng một cái, cảm nhận cảm xúc mềm mại mà con dãn, hưởng thụ thực sảng khoái.

    La Đông Nhi duyên dáng gọi to, Đinh Hạo cười nói:”Đông Nhi, nàng thật sự là phúc tinh chiếu mệnh của ta, nếu không phải bởi vì nàng mà đắc tội với Đinh nhị thiếu, ta cũng không được Đại tiểu thư chú ý, có thể đi tới Quảng Nguyên.

    Hiện giờ nàng lại như nữ bồ tát làm phép, giải quyết dễ dàng vấn đề khó khăn trong lòng ta.

    Nàng trở về, ngày mai sớm tới Đinh phủ làm công, miễn cho Đổng lý thị lại tìm nàng gây phiền toái.

    Hạo ca ca lần này vào thành, nhất định sớm sẽ đạo cáo công thành, sớm trở về…cùng nàng đi tới Quảng Nguyên, dùng cả đời này dạy nàng ba mươi lăm thức còn lại ha ha ha ha…”

    Chương 104: Tự có huyền cơ.

    Ngày hôm sau, Đinh Hạo cùng Đinh Thừa Tông mật nghị tới giữa trưa, buổi chiều lại vội vàng chuẩn bị, chạy tới học hỏi vài phương pháp làm kế toán sổ sách thời cổ đại của vài lão phòng kế toán có thâm niên ở Đinh phủ, cho tới ánh mặt trời cuối tây, lúc này mới vội vã mang theo Tao Trư nhi vào thành.

    Vào Phách châu thành, Đinh Hạo cũng không lập tức đi tới ngõ Trư đầu, mà là đánh xe trực tiếp tới nha môn châu phủ, hỏi thăm hành tung của Triệu Huyện úy.

    Triệu huyện úy chức quan này ở trong nha môn châu phủ tự nhiên không tính là lớn, nhưng cũng không nhỏ, huống chi lần này là thanh tẩy quyền lực ở Phách Châu phủ này, rất nhiều quan lại được điều tạm thời tới để điều tra phá án.

    Trong đó một bộ phận tương lai sẽ ở lại địa phương làm quan, ai biết Triệu huyện úy này có thể lưu lại nơi này hay không.

    Do vậy những quan lại nhỏ ở địa phương vô luận là quan viên từ nơi khác tới lớn hay nhỏ cũng ân cần cung kính đối xử như nhau, không dám đắc tội nửa phần với ai.

    Vừa nghe người nọ tìm Triệu huyện úy, lại được hắn đưa cho cả đống tiền, tên thủ vệ kia mặt mày hớn hở chạy đi thông báo.

    Một lát sau, Triệu Kiệt một thân công phục bước nhanh tới đón, bộ dáng kia biểu hiện trời đã tối nhưng hắn vẫn còn đang làm công việc nhà nước.

    Thấy Đinh Hạo ở xa, Triệu huyện úy đã cười ha ha nói: “Đinh lão đệ, vi huynh đối với đệ ngày ngày tưởng nhớ.

    Lần này tới Phách Châu, công vụ quá mức bận rộn, nhất thời không có thời gian tới gặp lại, khó tin đệ lại tới gặp ta, mau mau, mời vào mời vào, tới phòng ta ngồi đi.”

    Đinh Hạo tiến vào cửa lớn tri phủ, ngay cả tướng quân phủ cũng là khách quen ra vào nhiều lần, đối với Phách Châu phủ này không có cảm giác mới mẻ nào, liền cười một tiếng, cùng hắn tiến vào cửa lớn.

    Hai người tới phòng của Triệu huyện úy rồi ngồi xuống, chỉ thấy trên án thư có hai chồng hồ sơ vụ án chất cao như núi, xung quanh nơi nơi cũng loạn thất bát tao, xem ra chuyện sư vụ thực là nhiều lắm, lý do thoái thác vừa rồi xem ra cũng không phải là hư ngôn.

    Tên sai vặt đưa trà lên, Triệu Kiệt mời hắn ngồi xuống một bên uống trà, một mặt tự thuật lại tình hình sau đó hỏi: “Hôm nay Đinh lão đệ tới đây gặp ta, có phải chỉ là ôn lại chuyện cũ không?”

    Đinh Hạo mỉm cười chỉ chỉ vào đống hồ sơ vụ án nói: “Không có chuyện thì không tới ta bảo điện, Triệu đại ca sự vụ bận rộn, nếu không có việc, huynh đệ cho dù muốn tới, cũng sẽ không chọn lúc này.

    Triệu đại ca là biết rõ mà.”

    Triệu Kiệt cười ha ha, trong mắt hiện lên một tia khôn khéo: “Huynh đệ, lão Triệu ta là người sảng khoái, vậy nói thật đi.

    Vốn hiếm có cơ hội tới Phách Châu, ta nhất định phải gặp ngỡ đệ, không riêng gì chuyện ta thiếu đệ một ân tình, hơn nữa bởi vì…

    đệ là một nhân vật đáng được ta kính trọng.

    Nhưng lần này tới, việc công sai này có dính dáng tới Đinh gia, cho nên ta không muốn tới gặp đệ, miễn làm cho nhau khó xử.

    Vừa mới rồi thủ vệ nói đệ đã tới đây, ta liền hiểu được tại sao đệ lại tới, nếu đệ giả bộ ngớ ngẩn đề lừa đảo thì không phải là huynh đệ của ta rồi, ta đây không có gì hay để nói, chỉ mong mọi chuyện cho được thông suốt, nói với đệ cũng không có trở ngại gì đó là--- hiện giờ đệ cứ nói thẳng, vi huynh cũng thẳng thắn trả lời…”

    Triệu huyện úy hai hàng lông mày hơn hơi cau lại nói: “Đệ có biết hay không lần này nước sâu có bao nhiêu hồn đây?

    Đằng sau là một đại nhân vật, muốn bóp chết một tri phủ tựa như bóp chết một con kiến bình thường vậy.

    Không phải vi huynh không nghĩ giúp đệ, mà ta thật sự không có năng lực giúp đệ.

    Đinh gia đặt lên trên Lưu tri phủ đó là tìm tử lộ à.”

    Đinh Hạo không chút hoang mang cười nói: “Triệu đại ca, ta biết cái án tử này sau lưng là ai, bởi vì biết cho nên cũng không hy vọng xa vào là Triệu đại ca có thể giúp đỡ được ta lần này.”

    Triệu Kiệt giơ ngón tay cái lên nói: “Huynh đệ trực ngôn, lời nói thẳng thắn, ca ca không nhìn lầm người.

    Vậy đệ nói đi, việc này có liên quan, cũng không phải là đại ca có thể đạt thức ăn trên miệng đại nhân vật kia được, đệ có tính toán gì không?”

    Đinh Hạo ngồi thẳng lại nghiêm mặt nói: “Triệu đại ca, ta tin tưởng, hiện giờ mọi người đều cho rằng Đinh gia chính là chủ mưu đút lót cho Lưu tri phủ, chính là những người ở trong đều có ý tưởng giống nhau.

    Nhưng là ta có thể nói cho huynh, Đinh gia là gia đình đứng đắn tuân theo pháp luật, căn bản kinh thường không thèm làm những việc trái với pháp luật này.”

    Triệu huyện úy sửng sốt, lập tức mỉm cười nói: “Những lời này cũng chỉ nói cho tốt mà thôi, ha ha, liệu làm được chuyện gì?

    Cho dù ta tin đệ, tới Biện Lương(phủ Khai Phong) cũng không thể làm chứng được, bằng vào mấy câu đó của đệ, làm sao thoát tội cho Đinh gia được?”

    Nhìn vẻ mặt hắn, cực kỳ không cho là đúng, chính là vẫn nhìn nét mặt Đinh Hạo, biết rõ hắn bịa chuyện cũng ngượng ngùng vạch trần, nếu không sẽ không còn quan uy, trước mắt phải thẳng thắn bài xích.

    Đinh Hạo biết rõ người ta xem bản thân mình nói lời vô nghĩa, nhưng sắc mặt không đổi vẫn nghiêm túc nói: “Đinh lão gia thư lễ gia truyền, dòng dõi thư hương, thái độ làm người nặng nhất là danh dự, biết được quan phủ ngờ vực vô căn cứ, Đinh lão gia trong lòng thực khó chịu, vì trong sạch của bản thân.

    Đinh lão gia cố ý phái đệ vào thành, hiệp trợ quan phủ đưa sổ sách Đinh gia cho quan phủ điều tra, hy vọng sớm có ngày điều tra rõ chân tướng, trả lại sự trong sạch cho Đinh gia.”

    Triệu huyện úy trên mặt âm tình bất định, nhìn Đinh Hạo một lúc lâu sau, mới bật cười nói: “Đinh lão đệ, vi huynh biết đệ là người trí kế bách xuất, tâm tư kín đáo, nhưng là án này không nhỏ, nếu ai khoe khoang chút thông minh, hủy diệt chứng cớ ở trong trướng bồng kia, chỉ sợ sẽ rước lấy họa sát thân vào mình, vi huynh khuyên đệ, vẫn là cẩn thận thỏa đáng một chút.”

    Đinh Hạo thực thành khẩn nói: “Triệu huynh lầm rồi, Đinh Hạo căn bản sẽ không làm ra chuyện gì hủy diệt chứng cớ.

    Đại nhân vật trong triều một khi muốn chỉnh một người là không từ thủ đoạn, cũng không thể so đo với hắn phủ nhận chuyện trong sạch.

    Bọn họ không cần phương thức, quá trình, chỉ muốn kết quả mà thôi.

    Không chỉ nói Đinh gia căn bản không thoát được can hệ, cho dù Đinh gia thanh danh trong sạch, lúc này trong án hoàn tòa là người vô tội thì tính sao đây?

    Bọn họ khi cần vật hy sinh, đại nhân vậy này ngay cả mí mắt cũng không nháy một cái.

    Ở Phách Châu, bọn họ giống như bầu trời một phương, trong mắt đại nhân vật trong triều đình này, bọn họ chẳng qua chỉ là một khối đất vớ vẩn, vướng bận, một cước đá nát, ai cần tốn thời gian liếc mắt một cái nhìn coi?”

    Hắn tăng thêm ngữ khí, từng chữ một nói: “Chứng cớ, nếu muốn có…nó sẽ có, làm sao có thể hủy được đây?”

    Triệu Kiệt trong mắt hiện lên một chút dị sắc, tựa cười mà không phải cười nói: “Lão đệ không có trải qua quan trường, nhưng là đối với quan trường thật là thấu triệt à.

    Ha ha …

    đệ đã biết, vì sao còn muốn đi vào chỗ khó?”

    Đinh Hạo nói: “Tiểu đệ không dám đứng trên đầu dao mà huênh hoang.

    Ý tứ của vị tướng công trong triều đình kia là làm cho Lưu Tử Hàm suy sụp, trừ phi là người có thực lực tương đương với Triệu tướng công, nếu không ai dám ngăn trở, chỉ có tan xương nát thịt mà thôi.

    Đệ không thể nghịch lại đại thế được, Đinh Hạo trong lòng sao lại không biết rõ ràng đây.

    Không dối gạt Triệu Huynh, Từ Mục Trần của ngõ Trư Đầu kia, tuy là làm việc cho Đinh gia, nhưng là nhiều năm qua hắn kết bè kéo cánh, tham ô, kết giao quan phủ, dần dần phát triển an toàn.

    Đinh gia có bụng trừ lão, nhưng cũng cố kỵ rất nhiều người mà không dám xuống tay.

    Hiện giờ triều đình phải điều tra án này, đối với Đinh gia mà nói, nếu hết sức trung thành tương trợ, đem cái án này phân ra rõ ràng, hạng người cậy thế khi chủ này bị trừ, lại làm triều đình vừa lòng, chẳng lẽ không phải là nhất cử lưỡng tiện?”

    Triệu huyện úy vẻ tươi cười trên mặt ngày càng thâm trầm, hắn vuốt nhẹ chòm râu, trầm ngâm một lúc lâu, mí mắt cũng mở mà nói: “Như vậy, Đinh lão đệ có phương pháp gì?”

    Hắn ngũ quan đoan chính, mày rậm như mực, xem ra giống như một vũ phu ngực lớn không chút thông minh, lại lộ ra vẻ giảo hoạt cùng thâm trầm của quan trường, làm cho người ta rất khó mà đo lường được thành ý của hắn.

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “Đinh gia là địa chủ Phách châu, chẳng qua cũng là người làm ăn.

    Người làm ăn mà thôi, muốn phát tài phải dựa vào hòa khí, cùng người quan hệ, hai bên đều có lợi, lại là dựa thế mà ‘tá kê sinh đản’, ‘tá địa phát tài’ ‘tá thuyền xuất hải’ ‘tá cơ hành sự’ ‘tá đề phát huy’ …

    ('mượn gà sinh trứng', 'mượn đất phát tài', 'mượn thuyền ra biển', 'mượn cơ hội để làm việc', 'mượn đề tài để nói chuyện của mình'...)

    Kỳ thật phóng nhãn khắp thiên hạ đều không thoát được một từ ‘mượn’.

    Vương giả mượn tay lấy thiên hạ, trí giả mượn mưu lấy quan lớn, thương nhân mượn kiếm tiền lớn, người giỏi mượn, mượn người khác tự thân hiến hoa cho phật, mượn người khác mà phò trợ lên tới đỉnh sự nghiệp, mượn thiên thời địa lợi nhân hòa mà chu toàn giấc mộng lớn.

    Không có mượn ngoại lực giúp đỡ, người có thể trống không mà thành tựa, xưa này không có ai.”

    Triệu huyện úy cười ha hả nói: “Không sai, nhón chân mà nhìn, không bằng trèo lên cao mà nhìn xa trông rộng.

    Trèo cao mà vẫy gọi, cánh tay cũng không dài hơn được, mà gặp người ở xa; thuận theo gió mà hô, thanh âm cũng không to hơn, mà người nghe thấy rõ ràng.

    Người mượn xe ngựa cũng không đủ lợi, mà trí xa ngàn dăm; người mượn thuyền bè, không cần sóng nước cũng có thể vượt qua Trường Giang và Hoàng Hà.

    Quân tử cũng không dời việc cũng mượn thiện làm vật.

    Những lời đó của lão đệ rất đúng, chẳng qua đệ đã tính toán gì cụ thể chưa?”

    Đinh Hạo giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, Triệu huyện úy cũng cùng hắn qua loa, chủ yếu là nghe chính mồm hắn nói ra lời bản thân muốn nghe thì mới bằng lòng bỏ qua.

    Mắt thấy cứ bàn luận tiếp như vậy, hai người sẽ đàm thơ luận họa, hiện giờ chủ động nhân thủ, không phải do hắn, Đinh Hạo không thể không cười khổ một tiếng, thoáng đưa tay ra nói: “Triệu tướng công ở thành Biện lương muốn thứ gì?

    Chứng cứ phạm tội của Lưu tri phủ mà thôi; trong kinh nhóm người tới đây muốn thứ gì?

    Là mau chóng phá án, công đức viên mãn, lấy được vui vẻ của chủ quan mà thôi; Triệu đại ca muốn cái gì?”

    Triệu Kiệt cười ha ha, *** đứt lời nói của hắn: “Vi huynh nhận bổng lộc của triều đình, vì triều đình phục vụ, cúc cung tận tụy, như thế mà thôi, nào có mong muốn gì?”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: “Nếu vì triều đình cúc cung tận tụy, giãi bày tâm can, việc này tự nhiên càng cần phải hiểu được cho rõ ràng, mới không làm cho lương tâm của mình thất vọng.

    Triệu huynh trời sinh tính đạm bạc, làm việc cẩn trọng, tự nhiên không cầu lấy lòng quan trên, nhưng trong lòng cũng nguyện làm việc được phái đi hoàn thành tốt đẹp, mới không làm thất vọng một thân quan y này phải không?”

    Triệu huyện úy cười ha hả nói: “Đinh lão đệ muốn … tự nhiên là bảo toàn Đinh gia, nhưng là …trên đời này chẳng có chuyện gì là kế sách vạn toàn cả, có thể chuẩn bị được các mặt đều vừa lòng sao?”

    Đinh Hạo nghiêm mặt nói: “Huynh đệ đã nói qua, Đinh gia thực sự oan uổng, việc phi pháp này, có lẽ là có, chẳng qua đều là do Từ Mục Trần kia một tay gây nên, mượn Đinh gia kết gia với quan phủ, mượn quan phủ để chấn nhiếp Đinh gia.

    Chỉ cần đưa người này ra điều tra rõ ràng, còn sợ không làm cho các mặt nhân mã các nơi đều vừa lòng mà trở về sao?”

    Triệu huyện úy lông mi giật giật, thầm nghĩ: “Tới đây, hắn chủ ý là muốn đem Từ Mục Trần ra chịu tất cả tội lỗi.

    Ta cùng Từ Mục Trần kia tiếp xúc qua vài lần, người này lời nói việc làm cẩn thận, nghĩ muốn tìm sơ hở của hắn nói dễ hơn làm.

    Đinh Hạo này tuy có chút thông minh cơ trí, dù sao lịch duyệt còn thấp, hắn không sợ Từ Mục Trần kia bị ép tới nóng giận, đem toàn bộ Đinh gia kia ra thú nhận?

    Nếu là Từ Mục Trần kia ở công đường cung khai, xuất ra chứng cớ nhận bạc, Triệu tướng công, ở trong kinh kia, còn có lão Triệu ta cũng đều hài lòng.

    Nhưng là Đinh gia lại bị vây ở bên trong, một người cũng đừng muốn chạy thoát.

    Đinh Hạo này không phải do thông minh quá mà bị lầm chứ?”

    Chương 105: Chí hướng.

    Triệu huyện úy thầm nghĩ, nếu án tử này ở trong tay mình có kết quả, tất được Triệu tướng công khen ngợi, đây là cơ hội ngàn năm một thuở, một khi được Triệu tướng công để vào mắt, còn sợ không thể bay lên tận mây xanh sao?

    Nhưng là Đinh Hạo này ý tốt xuất ra kế sách rất nhiều lỗ hổng, một khi vô ý, bị Từ Mục Trần kia cắn ngược lại một cái.

    Đinh gia sẽ thua trắng toàn bộ, khi đó Đinh Hạo sẽ đi đâu?

    Trong lòng cân nhắc một phen, không khỏi lại nghĩ tới chuyện mất trộm quan ấn lần trước, được Đinh Hạo trợ giúp một lần, thu hồi quan ấn cho mình, lần này nói không chừng được Đinh Hạo trợ giúp, đổi lại một quả còn lớn hơn quan ấn.

    Người làm quan, đều muốn được điều động từ nơi cằn cỗi hướng tới nơi đông đúc và giàu có, nhưng đều là ngàn nan muôn vàn khó khăn, mỗi lần thăng một cấp khó như lên trời, cơ duyên tốt như vậy tuyệt đối không nên chỉ ngồi xem, vì thế trong lòng đã quyết, ngẩng đầu nói: “Như vậy, lão đệ muốn huynh làm chút chuyện gì?”

    Đinh Hạo đưa một ngón tay thu thập các trướng bạc(sổ ghi chép) rơi dụng lả tả khắp nơi nói: “Đinh Hạo phụng mệnh Đinh lão gia, phải giúp quan phủ thanh lý sổ sách.

    Chính là đám sổ sách này, thỉnh Triệu huynh đồng ý, ta sẽ thanh lý sổ sách, còn chuyện của hắn ra sao…tiểu đệ sẽ lo liệu.”

    Triệu huyện úy vuốt cằm đáp ứng lại nói: “Đinh lão đệ, vi huynh đối với đệ vẫn có lời mời chào.

    Một lần trước sai lầm nghĩ đệ là thiếu gia Đinh gia, nghĩ đệ vị tất có thể bỏ được gia nghiệp mà đi Lâm Thanh, cho nên chưa từng nhắc với đệ.

    Khi tới Phách Châu rồi, phái người đi tìm hiểu một phen, mới biết đệ chỉ là quản sự của Đinh phủ.

    Làm một người bên cạnh ta, so với là quản sự Đinh phủ kia còn phong quang hơn nhiều.

    Việc đã tới đây, nếu đệ có ý, có thể tới làm môn hạ của ta.”

    Đinh Hạo trong lòng có chút cảm động, ngâm mình trong quan trường nhiều năm, người ta phần lớn là tính toán lợi hại thiệt hơn.

    Triệu huyện úy tính kế cho tiền đồ của mình, còn có thể nghĩ cho ta đường ra, coi như là rất nặng tình nặng nghĩa rồi.

    Triệu huyện úy thấy hắn cũng không ứng lời, lại tận tình khuyên bảo khuyên nhủ: “Côn bằng(1) cưỡi gió mà bay liệng, trí giả mượn lực mà đi lên.

    Thiên địa cùng hợp, dĩ hàng cam lộ.

    Lựa theo thời thế, không trách người, cố làm sao chọn được người mà theo xu thế.

    Lão đệ đối với một từ ‘mượn’ có thể lý giải thấu triệt như thế, làm sao không phải là một trí giả đây, mượn thế của Đinh lão gia kia, làm sao có thể bằng mượn thế của vi huynh?

    Bản quan mặc dù không dám nói cho đệ nhiều tiền đồ, nhưng là tiền đồ chắc chắn hơn so với ở Đinh gia trang.

    Đinh lão đệ không ngại suy nghĩ cân nhắc một chút chứ.”

    Đinh Hạo thầm nghĩ: “Triệu huyện úy này thật là có tâm, nhưng là….ta còn có Quảng Nguyên tướng quân kia có thể mượn lực, thế của huyện úy Lâm Thanh, ta cũng chỉ có thể kính tạ xin miễn cho mình bất tài mà thôi.”

    Đinh Hạo đang muốn nói lời dịu dàng khước từ, chợt nghe ngoài cửa có người cười vang nói: “Triệu huyện úy, từ sổ sách ở ngõ nhỏ Trư Đầu tìm ra được chuyện gì thế?”

    Theo tiếng nói, một người mặc trang phục màu xanh cười dài từ ngoài cửa đi vào, người này trên dưới ba mươi, mặt trắng râu ít, ngũ quan trong sáng, trên mặt lộ ra vẻ cả người lẫn vật đều vô hại thân thiết tươi cười làm cho người ta vừa nhìn thấy liền sinh hảo cảm.

    Triệu huyện úy vừa thấy người này, vẻ mặt nhất thời nghiêm túc, vội vàng tiến nhanh tới chắp tay nói: “Trình áp ti, ngài có việc thì kêu người hầu tới đây nói một tiếng là được, làm sao lại vất vả quá bộ tới đây như thế.”

    Đinh Hạo kinh ngạc không thôi: “Áp ti?

    Áp ti chính là một lại (chức vụ không có phẩm cấp thời phong kiến), so với hắn Triệu huyện úy kia chính là quan bát phẩm, như thế nào hắn lại được phải thi lễ ngược với Trình áp ti kia.”

    Trình áp ti bước nhanh tới nâng tay Triệu huyện úy, mặt mày hớn hở cười nói: “Triệu đại nhân không cần đa lễ như vậy, Trình Đức Huyền(2) ta không có đảm đương nổi nha.”

    Đinh Hạo trọng lòng vừa động: “Nghe quen tai thật, áp ti nho nhỏ này là nhân vật nổi danh trong sử sách sao?”

    Trình Đức Huyền kia hai mắt đảo qua Đinh Hạo hỏi: “Vị này chính là?”

    Triệu huyện úy cười ha ha, thong dong nói: “Người này tên là Đinh Hạo, là một quản sự ở trong Phách Châu Đinh gia.

    Trình áp ti mau mời ngồi, người đâu, dâng trà.”

    Đinh Hạo cũng vội vàng hạ thấp người hoàn lễ: “Tiểu dân Đinh Hạo, ra mắt Trình đại nhân.”

    Trình Đức Huyền cười nói: “Trình mỗ chẳng qua chỉ là một lại mục, không kêu là đại nhân được.

    Triệu huyện úy, ngươi gọi Đinh gia quản sự, là muốn giáp mặt hỏi ý vụ án sao?

    Hiện giờ ngươi ở nơi này có cái gì tiến triển?”

    Triệu huyện úy không chút hoang mang nói: “Trư Đầu giải khố ( tiệm cầm đồ) sổ sách thực sự nhiều, ngàn đầu vạn chữ thật khó kiểm tra.

    Đinh Hạo này là tuần sát giải khố của Đinh gia, cho nên bản quan gọi hắn tới, muốn cho hắn giám thị công nhân ở dưới, để ý nhất nhất sổ sách, một lần nữa sao chép, chưởng quỷ Từ Mục Trần của giải khố kia cũng đã đồng ý xác nhận, sau đó lại bảo quan lại nhỏ am hiểu sổ sách kế toán tìm đọc lại một lần nữa…”

    Trình Đức Huyền nhìn sổ sách loạn thất bát tao đầy khắp phòng, cười khổ nói: “Đành phải như thế.

    Chính là đám sổ sách này cần phải nhờ vài người đắc lực trông giữ, chớ để đánh rơi mất mới được.”

    Triệu huyện úy tươi cười khắp mặt, liên tục đáp ứng.

    Đinh Hạo thấy hai người thương nghị vụ án, chính mình ở đây không tiện, vội vàng đứng dậy cáo từ.

    Ra khỏi nha môn tri phủ, tới bên cửa ngoài, quay đầu tìm xe ngựa của Tao trư nhi, mất một hồi trong lòng hắn chợt sáng ngời, đột nhiên nhớ tới lai lịch của Trình Đức Huyền kia.

    Là hắn!

    Trình Đức Huyền, thì ra người này chính sát thủ hoàng đế tiếng tăm lừng lẫy kia.

    “Thập tứ vạn nhân tề giải giáp”(3) Thục Vương ạnh Sưởng, sau khi hàng Tống không lâu sau liền qua một lần tiệc rượu bạo bệnh mà chết, nguyên nhân chết không rõ.

    “Cố quốc bất kham hồi thủ nguyệt minh trung” (4)Nam Đường Lý Dục sau khi hàng Tống bị dính độc “co cơ” mà chết, cả người co rút lại thành một, thảm không thể nói được.

    Hai vụ án đế vương tử vong ly kỳ này, sau lưng ẩn ẩn đều có thân ảnh quỷ dị của Trình Đức Huyền.

    Đại Tống khai quốc hoàng đế Triệu Khuông Dận ‘Phủ ảnh diêu hồng’(5) chết bất đắc kỳ tử một cái thật ly kì, người kế nhiệm là người bị hiềm nghi lớn nhất Triệu Quang Nghĩa, đám sử quan(quan ghi chép lại lịch sử) đối với Hoàng Đế có nhiều điều kiêng kị, ngòi bút liền có chút hàm hồ.

    Bởi vì trong lòng không cam liền đại khái mà đột ngột ghi lại cái đêm thái tổ chết bất đắc kỳ tử, Trình Đức Huyền đêm khuya đội tuyết mở cửa phủ nha, hình như có người đợi.

    Trong hoàng cung cái đêm Triệu Khuông Dận chết bất đắc kỳ tử, phủ của Trình áp ti hơn phân nửa lại không ngủ được, mạo hiểm giữa tuyết lớn chạy tới cửa nha môn đứng, là có ý tứ gì?

    Những dòng này ghi lại như dư thừa, như lại làm cho người ta nghiền ngẫm.

    Đinh Hạo hướng tới cửa lớn của Phách Châu phủ nha trong lòng xúc động nhớ lại, đột nhiên nhớ tới đoạn lịch sử này.

    Ba hoàng đế ly kỳ tử vong, trong đó hai người là quân vương mất nước, một người là quân vương khai quốc, nếu bọn họ đều có liên quan tới Trình Đức Huyền này thì vị Trình áp ti này còn không đảm đương được cái danh hiệu sát thủ hoàng đế sao?

    Đinh Hạo càng nghĩ càng cảm thấy tiếc nuối: “Đáng tiếc nếu sớm nhớ tới thân phận người này, mới vừa rồi hẳn nên ở lâu trong chốc lát, có thể tận mắt chứng kiến được nhân vật như vậy, người đời sau cũng chỉ có một mình ta có phúc được thấy.

    Đây chính là một danh nhân trong sử sách đầu tiên ta được nhìn thấy à nha, sau này sợ không có cơ hội nhìn thấy người thứ hai.

    Chẳng qua….thật đúng là kỳ quái, Lưu tri phủ một án này, Triệu Phổ phái người tới, Triệu Quang Nghĩa cũng phái người tới, thần phật đầy trời, khó trách Triệu Huyện úy nói nước sâu lắm hồn, tranh cũng không được, ta phải cẩn thận một ít mới được.”

    Xe ngựa dừng ở cửa thành, Đinh Hạo cùng Tao Trư Nhi đi tới tường thành Phách Châu.

    Nắng chiều tà dương, trời đất một màu vàng óng ánh.

    Đứng ở cao cao trên tường thành, sông lớn chạy lượn quanh thôn xóm, xa xa hơn là núi xanh nổi bật lên, trong tĩnh có động, trong động có tĩnh, cấu thành một bức họa non nước mười phần hài hòa tuyệt đẹp.

    Tao trư nhi hỏi: “A Ngốc, sắc trời đã muộn, hiện giờ phải đi tới Trư Đầu giải khố hay nơi nào?”

    Đinh Hạo nói: “Chút nữa ta tự đi kiếm khách điếm ngủ trọ, ngày mai đi tới Trư Đầu giải khố để ứng tiếng với nha môn.

    Nơi này ngươi không thể chiếu cố giúp được, ngươi vẫn là chạy trở về đi, mỗi ngày giúp đại thiếu gia lấy thuốc, đồng thời giúp ta, chiếu cố trông coi dùm cho La Đông Nhi ở nơi đó.”

    Tao trư nhi đáp ứng một tiếng hỏi: “Đổng tiểu nương tử đáp ứng đi theo ngươi rồi sao?”

    Trên mặt Đinh Hạo lộ ra ý cười: “Nàng nha, một tiểu nữ tử ôn nhu sợ sệt, tuy là có tâm, cũng không dám nói.

    Chỉ cần giải quyết được phiền toái của Đổng lý thị kia, còn sợ nàng không theo ta đi sao?

    Liễu Thập Nhất không thể hãm hại được ta, nhược điểm còn nằm trong tay ta.

    Hiện giờ ta giúp Đinh phủ giải quyết cái việc khó khăn này, Đinh đại thiếu gia tất cũng phải cấp cho ta một ân tình, muốn dẫn nàng đi, không quá khó xử.

    Nhưng thật ra là ở nương của ta, sợ rằng không tình nguyện, chẳng qua nhiều ngày, bà đã biết được quyết tâm của ta, hiện giờ bà cũng không khuyên ta lưu lại nữa, cũng không đưa ra vấn đề thành gia lập nghiệp.

    Ngươi ở nơi đó thì thế nào, Lan Nhi khẳng định sẽ đi cùng ngươi chứ?

    Ta nghe nói, hai người các ngươi hiện giờ ở chung vôn cùng tốt.”

    “Đúng vậy” Tao trư nhi mặt mày hớn hở: “Cũng nhờ ngươi cho ta đây đi đưa thuốc, bằng không nàng ở bên trong trạch làm việc, ta đây cũng là không có cơ hội gặp nàng.”

    “Ngươi đã đề cập với nàng chuyện ngươi cùng nàng với ta rời khỏi Đinh phủ chưa?”

    “Chưa có, ngươi bây giờ còn là quản sự Đinh phủ thôi, tự nhiên nói toạc móng heo ra ai còn nể ngươi, nghe ngươi sai sử.

    Nói nữa, ngươi và Đổng tiểu nương tử còn không có thông tin chính xách, ta đây càng không thể nói lung tung.

    Chẳng qua…ta tin tưởng Lan nhi là thích ta.

    Nàng là cố phó (nô bộc nhưng làm thuê) tùy thời có thể rời đi, ngươi là đại ân nhân của Trình tướng quân, tới Quảng Nguyên tất được trọng dụng.

    Ta nghĩ rằng, ta cũng không thể làm đại quan, chỉ cần có thể làm một tiểu giáo, quản mười mấy người, cũng phong quang hơn làm nô bộc rất nhiều.

    Lan nhi hiện giờ nguyện cùng ta, ta có thể có tiền đồ lớn hơn nữa, nàng có gì là không vui chứ.”

    Tao trư nhi nói xong, lại nói: “Ngươi đó, ngươi chính là được hồ tiên làm phép, đi theo Trình tướng quân, tương lai ít nhất cũng có thể làm một cái tướng quân đi.”

    Đinh Hạo ách nhiên thất tiếu: “Tướng quân?

    Ta còn không nghĩ tới mặc giáp cầm thương, chinh chiến sa trường.

    Ta lại không có một thân võ nghệ, chỉ sợ vừa vào đã chết rồi.

    Ngươi tưởng rằng một tướng quân chỉ là mang binh đi thôi sao.

    Khu Tây Bắc hiện giờ vẫn là địa bàn của phiên trấn, quân chính là ôm đồm, tựa như tiểu hoàng đế thủ hạ của đại hoàng đế vậy, vì Trình tướng quân làm việc không nhất định là phải mang binh.”

    Tao trư nhi nói: “Vậy ngươi muốn làm quan văn, giống như Triệu huyện úy kia vậy?

    Ân…cũng không tồi, tuy rằng thoạt nhìn không uy phong bằng tướng quân.”

    Đinh Hạo cười mắng: “Quan văn phải có học vấn mới có thể làm được? ta ngay cả thi còn chưa qua?

    Ngươi không cần luôn nghĩ tới chức vị nữa có được hay không?”

    Tao trư nhi ngạc nhiên nói: “không làm quan, vậy làm cái gì?”

    Đinh Hạo tự vào tường, dõi mắt trông xa thản nhiên nói: “Ngươi xem núi cao liên miên kia, núi cao làm người ta phải ngước nhìn, chính là chỗ cao không thắng hàn; ngươi xem một dòng nước chạy xuyên qua, sóng lớn ngập trời làm cho người ta hoa mắt chóng mắt, nhưng nó cũng là thân bất do kỷ; người như ta, lòng không chí lớn, thầm nghĩ làm một con sóng nước trong hồ bích thủy mênh mông, lẳng lặng mà sâu kín, tùy tâm sở dục, có người thưởng thức tự nhiên vui, đợi khi gió xuân thổi về, ngàn hoa sen nở, không phải là một cảnh sắc đẹp kinh người sao?”

    Tao trư nhi vân vê cái mũi, thầm nghĩ: “Mẹ ơi nghe thật chua à.

    Vừa nói hắn thư thái hắn lập tức ho ngay, không muốn làm quan văn thì ngươi khoe cái túi thư làm quái gì, hại ta đây nghe cũng không hiểu gì, cái gì mà hồ sơn nha thủy nha, ngươi làm cái gì cũng vừa phải thôi chứ.

    Quan gia Đại Tống chúng là là loại nhân vật cỡ như thế nào, còn không phải bị người dùng vải bố vàng quấn lấy thành một bó tố lên hoàng đế sao, quan gia là bậc anh hùng như vậy còn không thể làm việc tự bản thân mình muốn làm, ngươi còn muốn tùy tâm sở dục sao?

    Ngươi cũng đừng ở bên cạnh ta mà ra vẻ đi!”

    ============

    Chú Thích:

    (1) Côn Bằng (loài cá lớn và loài chim lớn trong truyền thuyết thời xưa, cũng chỉ loài đại bàng do loài cá côn hoá thành trong 'Tiêu Dao du' của Trang Tử)

    (cá côn: loài cá lớn trong truyền thuyết thời xưa)

    (2) Trình Đức Huyền (940 - 1004) Là đại thần triều Tống, tự Vũ Tích

    (3) Thập tứ vạn nhân tề giải giáp : là một câu trong bài thơ Thuật quốc vong thi của Hoa Nhị phu nhân.

    (Hoa Nhị phu nhân 花蕊夫人 họ Từ 徐, người Thanh Thành 青城, từ nhỏ đã biết làm văn, sau được làm phi của Hậu Thục chúa là Mạnh Sưởng 孟昶.)

    述國亡詩

    君王城上豎降旗,

    妾在深宮那得知。

    十四萬人齊解甲,

    寧無一個是男兒。

    Thuật quốc vong thi.

    Quân vương thành thượng thụ hàng kỳ,

    Thiếp tại thâm cung na đắc tri.

    Thập tứ vạn nhân tề giải giáp,

    Ninh vô nhất cá thị nam nhi.

    Thơ kể chuyện mất nước.

    Quân vương trên thành dựng cờ hàng

    Thiếp tại thâm cung nào biết được

    Mười bốn vạn người cùng cởi giá

    Có ai đáng mặt một nam nhi.

    (4) Cố quốc bất kham hồi thủ nguyệt minh trung.

    Một câu thơ trong bài Ngu Mỹ Nhân kỳ I của Nam Đường Hậu Chủ Lý Dục.

    虞美人其一

    春花秋月何時了,

    往事知多少。

    小樓昨夜又東風,

    故國不堪回首月明中。

    雕欄玉砌應猶在,

    只有朱顏改。

    問君能有幾多愁,

    恰似一江春水向東流。

    Xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu,

    Vãng sự tri đa thiểu.

    Tiểu lâu tạc dạ hựu đông phong,

    Cố quốc bất kham hồi thủ nguyệt minh trung.

    Điêu lan ngọc xế ưng do tại,

    Chỉ hữu chu nhan cải.

    Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu,

    Cáp tự nhất giang xuân thủy hướng đông lưu.

    Xuân thu hoa nguyệt bao giờ hết

    Dĩ vãng bao nhiêu việc

    Đêm qua gác nhỏ lại đông phong

    Nước cũ chẳng kham ngoảnh lại dưới trăng trong

    Hiên son bệ ngọc chừng nguyên tại

    Chỉ có dung nhan đổi

    Hỏi ai hay đặng bấy nhiêu sầu

    Đầy ngập một dòng xuân thủy chảy về đông

    (5) Phù ảnh diêu hồng: Tên một nghi án trong lịch sử Trung Hoa.

    Còn được gọi là "Chúc quang phủ ảnh" có thể hiểu là bóng rìu dưới ánh nến.

    Chương 106: Chuẩn bị.

    Trong phủ nha Phách Châu một mình Đinh Hạo trong một phòng, ở cuối tây viện, một mặt là tường cao, trong phòng đặt đầy sổ sách của Trư Đầu giải khố, ở cửa lại có hai nha sai đứng nhìn.

    Thời tiết đã bắt đầu bóng, bốn cửa sổ đóng chặt, trong phòng không có chút gió, thật sự là có chút gian nan.

    Đinh Hạo trên người chỉ mặc một cái áo, trên cổ đắp một cái khăn lông thấm nước ướt đẫm, bộ dạng trong như thế nào cũng không giống một người làm kế toán sổ sách.

    Cũng may Triệu huyện úy cũng có chút chiếu cố với hắn, lệnh cho người hầu bưng nước mang trà tới đúng giờ.

    Hai người hầu kia cũng được Triệu huyện úy dặn cũng không hét lên lúc tới đó.

    Hai người ngại ở hắn ở trong phòng bực mình, đặt trà ở trong, rồi lấy mấy cái ghế con đặt ngồi ở lối đi nhỏ trên hành lang, nói chuyện trời đất cũng rất nhẹ nhàng.

    Đinh Hạo cũng không vội để ý tới sổ sách, hắn trước tiên sắp xếp lại tất cả các sổ sách hỗn loạn lại một lần nữa cho có trình tự, sau đó cầm lấy bút, vẻ lệ trên bìa sách một loạt những ký hiệu mà chỉ hắn mới hiểu.

    Triệu huyện úy quan tâm tới quá trình tiến triển, cố ý chạy tới xem hắn thế nào, Đinh Hạo liền giải thích nói: “Nếu nói đút lót, số lượng tiền bạc này hẳn không thể ít.

    Cho nên những sổ sách này trước mắt ta đều loại bớt ra, chỉ chọn trong khoảng thời gian thực hiện một loạt mua bán kim ngạch quá hai ngàn mà thôi, hoặc trong khoảng thời gian khách hàng có hàng loạt mua bán tổng cộng lại quá hai ngàn, sao chép nhưng thứ này thành một quyển sách.

    Từ giữa những lỗ hổng kia, tra ra sẽ dễ dàng hớn.

    Vì để thuận lợi cho việc tra án này, không cần phải nhớ rõ ràng rành mạch mỗi tỉ lệ mỗi phân lượng kiện hàng hóa trong sổ sách của giải khố, hơn nữa phần lớn những kim ngạch nhỏ nhặt vụn vặt thì cũng không cần phải để ý tới.

    Bởi vậy nếu sao chép lại hồ sơ vụ án một lần nữa thoạt nhìn sẽ lại càng thêm rõ ràng.”

    Triệu huyện úy biết rõ hắn kỹ càng không chỉ như thế, nhưng cũng không hỏi nhiều, có đôi khi, giả bộ hồ đồ mới là bo bo giữ lấy trí tuệ đích thực cho mình.

    Triệu huyện úy liên tiếp gật đầu, một bộ dạng thâm trầm.

    Hắn dặn hai người coi chừng, không được để xảy ra sự cố gì, rồi rời đi.

    Nếu Đinh Hạo không có việc tìm hắn, hắn không chủ động xuất hiện.

    Đinh Hạo ở nha môn châu phủ lọc lại sổ sách một lần, có sai nha đưa tin tới Trư Đầu giải khố, nói cho Từ Mục Trần về sau không cần phải mỗi ngày phải tới nha môn chờ bị hỏi ý kiến nữa.

    Đinh quản sự mỗi ngày thanh lọc lại một quyển sổ sách thì sẽ gọi hắn đi tới thẩm tra đối chiếu, hết thảy không lầm lẫn gì thì ký tên đồng ý rồi về.

    Tin tức này làm cho bọn tiểu nhị trong Trư Đầu giải khố đều nhao nhao phỏng đoán, Từ Mục Trần rất trầm lặng, trên mặt không nhìn ra được cái gì khác thường.

    Sáng sớm, hắn vẫn đúng giờ hiện ra trong quầy, xiêm y vẫn được giặt là thẳng tắp, tóc tai vẫn được chăm sóc tỉ mỉ, không có gì khác với bình thường cả.

    Bọn tiểu nhị ở đây trong lòng thoáng an tâm một chút, nếu Đại trưởng quầy còn bình tĩnh như vậy, hôm nay liền không có chuyện gì rồi.

    Theo thường lệ tiểu đồ đệ liền châm trà mang tới, Từ chưởng quầy đưa tay bưng chén chậm rãi thưởng thức hương trà như mọi ngày vậy.

    Hắn ngửi hương lá trà nhắm mắt dưỡng thần, giống như lão tăng nhập định vậy, mắt cũng không từng mở ra, bọn tiểu nhị trong lòng lại có chút không yên, nhẹ tay nhẹ chân làm việc.

    Nói chuyện cực kỳ nhỏ giọng, chỉ sợ làm cho đại chưởng quỷ không được vui.

    Lúc này mới có người phát hiện ra, nhị chưởng quầy luôn luôn như hình với bóng với đại chưởng quầy hôm nay lại không có xuất hiện.

    Chính lúc bọn tiểu nhị phát hiện ra điểm khác thường thì Vương nhị chưởng quầy vội vội vàng vàng đi vào.

    Vương nhị chưởng quầy thần sắc có chút mệt mỏi, hai mắt đỏ lên, dường như một đêm không ngủ vậy.

    Nhìn bộ dạng kia chắc là có chuyện lớn xảy ra, bọn tiểu nhị trong lòng lại dấy lên sợ hãi, nhưng không ai dám tiến lên hỏi.

    Từ Mục Trầm vẫn nhắm chặt mắt không nói gì, nghe nói Vương nhị chưởng quầy trở về hắn mới mở mắt ra, nhìn thấy Vương Chi Châu hơi thở gấp gáp, đưa chén trà mà nước đã bắt đầu lạnh uống cạn một hơi.

    Buông chén trà xuống phất tay áo một cái vào phòng trong, Vương Chi Châu lập tức vội vàng theo vào.

    “Lại có tin gì nữa rồi?”

    Hai chưởng quầy vừa mới đi, vài tiểu nhị không chịu nổi mà khe khẽ nói nhỏ.

    “Không biết, chẳng qua xem sắc mặt của nhị chưởng quầy thì hình như là có chuyện lớn rồi.”

    “Thực là làm cho người ta lo lắng mà, các ngươi nghe nói chưa, Đinh lão gia phái Đinh Hạo Đinh tuần sát tới, nói là phải giúp quan phủ để ý quyết toán sổ sách.

    Ngươi nói Đinh lão gia có ý tứ gì, chẳng lẽ muốn đưa Đại chưởng quỷ ra gánh tội thay sao?”

    “Đừng có nói lung tung, Đại chưởng quỷ là thân tín của Đinh lão gia, Đinh Hạo kia mới làm quản sự được vài ngày?

    Cố gắng làm như vậy là vì muốn cho cả Phách Châu thành này nhìn xem.

    Đinh gia là không có chuyện đuối lý, cho nên mới làm việc hợp lý hợp tình như vậy.”

    “Ông chủ chúng ta….thật sự là thông qua Trư Đầu giải khố mà đút lót quan viên trong châu phủ sao?”

    “Hắc!

    Tốt nhất ngươi nên sống cho mình tốt đi, việc không nên quản đừng có động vào; việc chúng ta không nên hỏi thăm, đừng nghe lung tung; việc chúng ta không nên nói đừng nói lung tung.

    Họa là từ miệng mà ra, biết không?”

    “Hiểu rồi, hiểu rồi.”

    Được lão phục vụ nhiều năm kinh nghiệm răn dạy một phen, vài tiểu nhị vội vàng tản ra.

    Trong phòng, Vương Chi Châu lau cái trán ướt đẫm mồ hôi mới nhỏ giọng nói: “Đại chưởng quỷ, ta mất chừng một trăm xâu tiền mới mua được tin tức của bọn sai nha trong đó.

    Xem ra tình hình là không hay à, bọn sai nha này bình thường chỉ cần hai xâu tiền là có thể hỏi được tin tức ở chỗ bọn họ rồi.”

    Từ Mục Trần ảm đạm cười: “Việc này cũng đã tới như vậy rồi.

    Nói nói có tin tức gì?”

    Vương Chi Châu nói: “Đinh Hạo kia xác thực là đúng như người báo tin đã nói, mỗi ngày đều ở trong nha môn châu phủ thanh lọc sổ sách.

    Hắn đem tất cả sổ sách phân loại ra, đem tất cả các loại giao dịch đặt một bên, phân loại tập hợp, nói rõ chân tướng, lấy quan phủ kiểm tra.

    Cả ngày hôm qua, hắn đều vội làm việc này, không có gì khác thường.”

    “Hừ hừ, có một số việc không cần thiết phải làm ở ngoài chỗ sáng, nhất là việc lớn, rượu trên bàn so với giấy tờ trên bàn xử án còn nhiều hơn nhiều, ngoại trừ ở trong nha phủ thanh lọc sổ sách, hắn còn làm cái gì đây?”

    “Buổi sáng ngày hôm qua, hắn ăn sáng bằng bánh bao ở Hưng Thịnh, chính là tiệm bánh bao ở trước trạch viện của Từ đại y sĩ.

    Tao trư nhi vào trong thành lấy thuốc cho Đinh đại thiếu gia, cùng hắn ăn sáng.

    Hai người nói chuyện gì đó, lại không có cách nào để biết được.

    Giữa trưa, Đinh Hạo rời phủ nha đi tới ‘tứ hải tiên’ ăn cơm.”

    Từ Mục Trần xen miệng vào hỏi: “Quan viên nào được mời?”

    “Chỉ có một mình hắn, hắn dùng cơm ở trong phòng lớn, từ đầu tới cuối cũng không có bất kỳ người nào cùng ăn với hắn.”

    Từ Mục Trần khóe miệng hơi giật giật, cười lạnh nói: “Tứ Hải Tiên tửu lâu bán không phải là cá tươi tôm sống mới bắt từ sông biển lên, đều là dùng nước biển đóng thùng hoặc dùng các khối băng lạnh lưu trữ mang từ Sơn Đông Bồng Lai đảo đi một đoạn đường dài mới mang tới được đây, giá cả cực kỳ đắt đỏ.

    Hắn một người không ngờ dám đi tới đó ăn cơm thật đúng là rất sĩ diện.

    Xem ra lần này được phái đi Đinh lão gia cũng thưởng hắn không ít bạc đây.”

    Vương Chi Châu lại nói: “Buổi tối hắn ở ‘ Bình Xuyên khách điếm’ dừng chân.

    Dùng cơm ở đó, kêu vài món ăn, uống một bầu rượu nhỏ, rồi trở về phòng ngủ.

    Ta cẩn thận quan sát hắn một ngày một đêm không có việc này khác lạ cả.”

    Từ Mục Trần lông mày hơi hơi nhướng lên, thì thào lẩm bẩm: “Như thế này là sao?

    Việc này làm cho lão phu có chút không hiểu, ông chủ muốn chơi chiêu thức đó rốt cuộc là có dụng ý gì?”

    Vương Chi Châu khẩn trương hỏi han: “Đại chưởng quầy, ông chủ… không phải muốn để chúng ta ra ngoài tai chứ?”

    Từ Mục Trần lặng lẽ cười lạnh nói: “Hắn dám!

    Hắn không sợ ta đập vỡ bình, cũng vạch trần hắn ra ngoài sao?

    Còn nói nữa, sổ ghi chép đều ở đây.”

    Hắn vỗ vỗ trước ngực mình, ngạo nghễ cười lạnh nói: “Sổ sách này, chính là một cái biểu tượng, không có ta vạch trần chỗ huyền ảo trong đó, có thể có người nhìn ra bí mật của Từ Mục Trần ra, toàn bộ Tây Bắc này đừng mơ tưởng tìm được ra người thứ hai.

    Ngươi yên tâm đi, ông chủ cả đời nghĩ muốn mặt mũi, hiện giờ hắn bị chỉ là gian thương.

    Khắp Phách Châu thành không biết bao nhiêu người chờ nhìn hắn chê cười, hắn làm ra vẻ phái tuần sát chó má gì đó tới chẳng qua là muốn cho thấy hắn trong sạch mà thôi.

    Đinh Hạo kia có thể nhìn được sổ sách sao?

    Hừ!”

    Vương Chi Châu lúc này mới thoáng yên tâm, hai người còn nói chuyện một hồi, bên ngoài có người đến cầm đồ.

    Vương Chi Châu vội đi ra ngoài tiếp đón, Từ Mục Trần nhìn theo bóng dáng của hắn, khinh thường mà cười.

    Từ Mục Trần không nghĩ tới có một ngày triều đình sẽ tới điều tra sổ sách của hắn, nhưng là hắn làm việc cho Đinh gia, quan hệ với quan viên cao thấp trong châu phủ, vốn không có hành vị hối lộ người, làm sổ sách từ đầu tới cuối phi thường nghiêm cẩn.

    Mãi sau này, dã tâm của hắn mới dần dần nảy sinh, lại cùng đám người Nhạn Cửu quan hệ trung gian kiếm lời vào túi riêng, tuy nói trong tay nắm được nhược điểm của Đinh Đình Huấn kết giao với quan viên.

    Chung quy là không cần phải xé da mặt nhau là tốt, cho nên các mục trong sổ sách được dấu tới giọt nước cũng không lộ ra.

    Hiện giờ triều đình đột nhiên tra coi sổ sách của hắn, việc này coi như là không cần quan tâm.

    Hắn trong lòng cực kỳ tự tin với vài chục năm kinh nghiệm làm việc của mình, sổ sách đó là thiên y vô phùng (cực kỳ hoàn hảo), không ai có thể mơ tưởng tìm ra được sơ hở trong đó.

    Vấn đề là, sổ sách không tìm ra được gì, nhưng mà qua nhân thân cũng có thể có đột phá.

    Nhiều chuyện như vậy, không phải một mình hắn có thể làm được, nhiều năm qua, hắn cũng có rất nhiều tâm phúc.

    Trong đám tâm phúc này nhiều ít cũng có một số người hiểu biết ít nhiều vài chuyện của hắn, hiện giờ quan phủ coi hắn là kẻ khả nghi mà tra án, không hề dùng hình, một khi bọn họ thủy chung không tìm được nhược điểm gì, có thể ngoan độc mà dùng cực hình bức cung.

    Khi đó khó có thể cam đoan không có người thú nhận chuyện bất lợi với hắn.

    Mặc dù bọn họ biết những chuyện chưa đủ để hãm hại hắn vào chỗ chết, nhưng chung quy vẫn là không ổn.

    Mấy ngày nay, hắn ngồi một chỗ nhổ râu tính toán, tính toán xem đám người dưới của mình có ai biết chuyện gì, người nào có thể tin cậy một chút, người nào xương cốt mềm, nếu thú nhận thì việc nào sẽ tới, mình phải sớm phòng bị như thế nào.

    Việc này làm hắn nghĩ tới bạc cả tóc, chòm râu dưới cằm cũng mau chóng hết đi.

    Lúc này Đinh Hạo lại càng phiền, nói thật, không phải hắn xem thường Đinh Hạo mà thật sự là một người giấu vật, ngàn người khó tìm.

    Cho dù là người làm trong nghề cầm đồ có khôn khéo tới thế nào, cũng không có thể tìm ra được sơ hở gì cả.

    Đinh Hạo tổng cộng mới chỉ có tiếp xúc với hiệu cầm đồ có vài ngày, cũng không phải là kỳ tài ngút trời, tinh thông học vấn, bằng vào hắn? có thể tra ra được chuyện gì.

    Phân tích như vậy, Từ Mục Trần càng thêm nhận định, ông chủ phái Đinh Hạo tới không phải là để đối phó hắn, chính là muốn biểu hiện tư thái trước mặt dân chúng Phách Châu, ổn định lòng người trên dưới Đinh gia.

    Vì thế bỏ chuyện Đinh Hạo sang một bên, đối với những người thân tín dưới tay mình lại suy nghĩ: “Người nào không quá tin cậy đây?

    Hắn biết một số chuyện của ta? một khi nhận tội chuyện gì đó, ta có nhược điểm để cho người ta nắm hay không?

    Từ Mục Trần tay vuốt chòm râu khổ sở suy tư, trên người hắn tấm áo choàng tới một chút nếp nhăn cũng không có, nhưng các nếp nhăn trên mặt hắn lại khác, càng ngày càng sâu…

    Đinh Gia đại viện, hậu trạch, Lục thiếu phu nhân bưng chén thuốc còn nóng từ cửa bên tiến vào, nhìn thấy Tao Trư Nhi đi từ cánh cửa trước ra ngoài.

    Lục thiếu phu nhân ngồi xuống trước cái bàn trà nhỏ ôn nhu nói: “Quan nhân(ông xã), nên uống thuốc đi.”

    Nàng cầm lấy chén thuốc, nhẹ nhàng thổi mấy hơi, đưa tới trước mặt Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông tiếp nhận chén thuốc, nhấp một ngụm, Lục thiếu phu nhân khẽ thở dài: “Quan nhân nếu cảm thấy nặng nề, ta cùng chàng đi ra ngoài giải sầu một chút đi.

    Chúng ta tìm một nơi sơn thủy, cho chàng giải bớt phiền não trong ngực ra ngoài.”

    Đinh Thừa Tông khẽ cười nói: “Tình hình hiện nay của Đinh gia, ta có thể rời đi được sao?

    Sao nàng đột nhiên lại muốn cùng ta ra ngoài?”

    Lục thiếu phu nhân sâu kín nói: “Quan nhân đi lại không tốt, mỗi ngày đều buồn bã ở hậu trạch, khó trách khỏi cảm thấy tịch mịch.

    Lúc trước quan nhân nói chuyện với Đinh Hạo có chút vui vẻ thì thôi không nói, hiện giờ Tiết Lương là ngốc tử vụng về ăn nói, chàng có thể nói chuyện với hắn cả buổi sáng, thiếp nhìn, trong lòng …có chút khó chịu.”

    “Ha Ha, nàng tưởng thế nào.”

    Đinh Thừa Tông bật cười nói: “Tiết Lương là người truyền tin của Đinh Hạo.

    Vi phu không có nhìn lầm người, Đinh Hạo này quả nhiên rất cao tay, hắn bảo Tao Trư nhi đưa tin cho ta, nói hắn đã có biện pháp đối ứng, vừa có thể làm cho người triều đình vừa lòng ra về, vừa có thể bảo toàn cho Đinh gia bình an vô sự, bảo ta chớ quá lo lắng.”

    “Nga?”

    Lục thiếu phu nhân kinh ngạc nói: “Đinh gia ta người nào cũng thúc thủ vô sách không có biện pháp, lão gia vì thế mà sầu bệnh, hắn chỉ mới đi môt ngày, liền có biện pháp sao?”

    Đinh Thừa Tông cười ha ha nói: “Nàng lầm rồi, là khi hắn còn chưa có đi, đã có bẩy phần nắm chắc rồi, nhưng là còn một chút đồ vật này nọ cần xác nhận lại mà thôi, cho nên lúc nấy không dám nói là vẹn toàn.

    A Ngốc? ha ha, nếu hắn là ngốc tử, trên đời này có mấy người không ngốc đây, người này thực là đại trí giả ngu.”

    Lục thiếu phu nhân chớp đôi mắt đẹp, thản nhiên cười nói: “Quan nhân vui vẻ như vậy, thiếp cũng thực vui vẻ.

    Nhưng là thiếp rất ngạc nhiên, không biết. .. là biện pháp gì vậy, có thể làm điên đảo càn khôn?”

    Đinh Thừa Tông cười nói: “Hắn chỉ nói có biện pháp, cũng chưa nói cho ta biết trong đó tột cùng là như thế nào, ta sao có thể hỏi rõ hắn đây, mỗi người đều có biến ảo của mình, các loại xảo diệu này khác nhau.

    Loại chuyện này, vốn là không nên lộ ra cho người ngoài.”

    Đinh Thừa Tông thở dài an ủi: “Ta không nhìn lầm người, Đinh gia ta nếu muốn đứng sừng sững không ngã, ta không làm được, hiện giờ chỉ có thể dựa vào hắn.

    Nếu Đinh gia để cho hắn chạy đi, đó chính là tổn thất lớn nhất trong nhiều năm qua của Đinh gia ta.”

    Lục thiếu phu nhân nhấp miệng hé môi nói: “Quan nhân quyết ý lưu hắn lại sao?

    Chàng không phải nói, hắn sớm đã có ý rời đi sao?”

    Đinh Thừa Tông gật gật đầu, lông mi hơi hơi nhướng lên nói: “Hắn là chân tài thực học, ở một địa vị xấu hổ như thế này sao lại không đi chứ?

    Nếu đổi lại ta là hắn, ta cũng phải đi.

    Chẳng qua, ở Đinh gia làm quản sự, cùng với việc nhận tổ tông Đinh gia làm thiếu gia, đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.

    Nếu là dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, hắn làm cả đời, vị tất có thể được cục diện như Đinh gia ngày hôm nay, còn có thể không lưu lại sao?”

    Hắn buông chén thuốc, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Nương tử, ta cùng Thừa Nghiệp là thân huynh đệ cùng một mẹ, làm huynh trưởng, đối với đệ đệ cũng nên phải khoan dụng một chút mới đúng, cho nên bình thường hắn làm loạn như thế nào, ta cũng không mảy may nói một chút chuyện gì trước mặt phụ thân.

    Nhưng là, hiện giờ phụ thân có ý để cho nhị đệ làm đương gia, nhị đệ lại thật sự không có bản lĩnh gì, ta cũng chỉ có thể mặt dạn mày dày mà nói.

    Kỳ thật…. hai ngày trước ta đã dặn bảo người dưới thu thập những việc làm xằng làm bậy của nhị đệ nói cho phụ thân nghe.

    Phụ thân mặc dù sủng nịnh nhị đệ, nhưng người cũng không hồ đồ.

    So sánh giữa nhị đệ và toàn bộ gia tộc Đinh gia này, người sẽ có những lựa chọn chính xác.”

    Lục thiếu phu nhân chấn động: “Quan nhân…nói chuyện nhị thúc với lão gia có chút không phải?”

    Đinh Thừa Tông yên lặng gật đầu thâm trầm nói: “Giữa Đinh gia và tình nghĩa huynh đệ, ta chỉ có thể chọn lựa cái đầu tiên.

    Ta chỉ hy vọng, tình cảm giữa phụ tử Đinh gia, phụ thân có thể có lựa chọn chính xác.

    Nhưng là…ta chọn thời điểm thật sự không ổn.”

    Đinh Thừa Tông hối hận nói: “Quan phủ chính là muốn tìm Đinh gia gây phiền toái, ta lại lửa cháy đổ thêm dầu, cho phụ thân biết chân diện mục của nhị đệ, khụ!

    Nếu không có như thế, phụ thân cũng sẽ không lửa giận công tâm, nằm trên giường không dậy nổi.”

    Lục thiếu phu nhân trầm mặc một lát, nhẹ nhàng hàm ý nói: “Trông chàng kìa, mải nói chuyện, thuốc nguội cả rồi, thiếp đi hâm nóng lên nha.”

    Đinh Thừa Tông không đồng ý nói: “Quên đi, không cần phải phiền toái, chỉ là uống mấy ngụm nữa thôi mà.”

    “Sao lại như thế được, chàng vốn đau ốm như vậy… vẫn là nên nhân lúc còn nóng mà uống cho thật tốt, thiếp đi hâm nóng lên.”

    Lục thiếu phu nhân nói xong nâng chén thuốc lên.

    Đinh Thừa Tông bỗng nhiên cầm lấy cổ tay nàng, Lục thiếu phu nhân thân mình run lên, chén thuốc trong tay cơ hồ nghiêng xuống, Đinh Thừa Tông kỳ quái nói: “Nàng làm sao vậy?”

    “Thiếp…thiếp….”

    Lục thiếu phu nhân hai má đỏ ứng, khẽ gắt giọng nói: “Ai bảo quan nhân dọa thiếp, chàng thật lâu rồi không có làm vậy… người ta có thể không sợ hãi sao?”

    Đinh Thừa Tông thần sắc chuyển sang ảm đạm, giọng nói khàn khàn: “Tương Vũ, vi phu… ai, khổ thân cho nàng…”

    Lục Tương Vũ cúi đầu xuống, yếu ớt nói: “Quan nhân nói chuyện gì vậy, cái đó là gả cho ăn mày thì theo ăn mày, gả cho ông lão cũng phải theo ông lão mà thôi.

    Thiếp là thê tử của chàng, cả đời này tự nhiên phải tòng nhất nhi chung(chung thủy theo một người), phụng dưỡng lang quân.

    Có khổ hay không, đều là cái mệnh, có chuyện gì đâu.”

    Đinh Thừa Tông còn muốn nói chuyện gì nữa, nhưng là miệng mở ra nửa ngày, chậm rãi nhắm mắt, chua sót thở dài.

    Lục Tương Vũ buông mày suy nghĩ, nâng chén thuốc đứng dậy rời đi.

    Đinh Thừa Tông nhìn theo bóng dáng nàng, dáng người uyển chuyển lả lướt, mái tóc sáng bóng, eo nhỏ thắt lưng phong, vẻ quyến rũ khó nói lên lời, rõ ràng là một phụ nhân vẫn đang cái tuổi thanh xuân, nhưng là chính mình đã…

    Đinh Thừa Tông không khỏi buồn bã nói: “những năm gần đây ta bận việc…buôn bán, cả ngày bôn ba, ngay cả chuyện nhất nam bán nữ với nàng cũng không… cũng không thể an ủi tịch mịch của nàng!

    Ai, vi phu thật xin lỗi nhiều…!”

    Đinh Đình Huấn ở trong phòng, mùi thuốc đông y nồng nặc.

    Thời tiết đã muốn nóng, trên người Đinh Đình Huấn còn cái chăn thật dày, cửa sổ đóng chặt, không chút gió lùa.

    Năm nay hắn vì sự nghiệp của Đinh gia, bôn ba ở Tây Bắc chẳng quản gió lạnh, trong lòng lo lắng vô cùng, cho nên thân mình liền không tốt cho lắm.

    Vài năm sống an nhàn sung sướng, bệnh là không mắc phải, nhưng kỳ thật thân thể ngày càng yếu đi, cảm xúc lên xuống lớn, khó tránh khỏi đau ốm liệt giường.

    Hắn đặt chén thuốc lên phía trước, Nhạn Cửu vội vàng tiến tới tiếp nhận cái bát, Đinh Đình Huấn ho khan vài tiếng, từ từ nói: “Quan phủ tra ra án đút lót của Đinh gia ta, hiện giờ đã có gì chưa?”

    Nhạn Cửa đặt chén thuốc lên mặt bàn, ân cần dìu hắn nằm xuống, nhẹ giọng an ủi nói: “Lão gia, Từ chưởng quầy làm việc quả thực ổn thỏa, quan phủ có thể bắn được nhược điểm gì của hắn chứ?

    Lại nói, chuyện này không phải giao cho đại thiếu gia làm sao, ngài đang mang bệnh trong người, trước mắt nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thân thể mới là trọng yếu.

    Bệnh của ngài chính là lo lắng quá mà sinh bệnh, cũng không thể tiếp tục lao lực như thế nữa.”

    Đinh Đình Huấn

    Nhạn Cửu cười nói: “Lão gia, ngài cũng biết đại thiếu gia tính tình giống ngài, có tâm tư gì, rất ít nói với người dưới.

    Đại thiếu gia không hề nhắc tới, lão nô cũng không dám hỏi.”

    Đinh Đình Huấn mệt mỏi khoát tay nói: “Thôi, trở về gọi nó tới hỏi cho rõ cũng được.

    Ngươi cũng không cần phải trông coi bên cạnh ta, Thừa Nghiệp tuổi còn trẻ, làm việc không hề có kinh nghiệm lịch duyệt.

    Thu mua lương thảo không phải là chuyện nhỏ, ngươi phải giúp đỡ nó nhiều hơn, việc này tuyệt đối không thể để sơ suất.”

    Nhạn Cửu khom lưng cười nói: “Lão gia yên tâm, nhị thiếu gia tuy còn trẻ tuổi, tính tình không đủ trầm ổn, nhưng là tính tình thông minh, làm việc linh hoạt.

    Lại nói, trên đất Phách Châu này, những nhà nhiều lương thực không bán cho Đinh gia chúng ta thì họ còn có thể bán cho ai đây?

    Chuyện này ngài cứ yên tâm đi, cam đoan không xảy ra sơ suất gì.”

    “Hừ!”

    Đinh Đình Huấn muốn nói lại thôi, vô lực xua tay nói: “Lão phu phải nghỉ ngơi một chút, ngươi đi nghỉ đi.”

    “Vâng… vậy lão nô cáo từ.”

    Nhạn Cửu tiến lên kéo chăn, lúc này mới rón rén lui ra ngoài.

    Đinh Đình Huấn hai mắt mở to nhìn lên trên đỉnh, căn bản không hề buồn ngủ.

    Trong đầu lão còn hồi tưởng lại những việc hoang đường Đinh Thừa Nghiệp đã làm mà Đinh Thừa Tông nói cho lão.

    Trước kia lão chỉ cảm thấy Thừa Nghiệp chọi gà trêu chóm, làm việc có chút không đàng hoàng.

    Chẳng qua, cái này dù sao cũng là bệnh chung của những công tử nhà giàu, về sau tuổi tác hơi lớn một chút tự nhiên thu liễm, bởi vậy cũng không thường xuyên răn dạy hắn, kỳ thật cũng không trở thành lỗi lầm nghiêm trọng cỡ nào.

    Nhưng là hiện giờ lão mới biết được mình tinh minh cả đời, mạnh mẽ cả đời, cuối cùng lại nuôi một đứa con không ra cái gì.

    Những cuộc ***, trêu đùa cợt nhả với kỹ nữ đào hát, đã thế, hắn không ngờ ngay cả ‘phong khoa’ (nhà chứa gay của Tống Triều) cũng đã đi chơi qua.

    Điều này làm cho Đinh Đình Huấn luôn luôn giữ mình trong sạch nghĩ tới cũng phải ghê tởm.

    Lần này cho hắn thu mua lương thảo, hắn còn khất nợ với một ít lương thương (thương nhân bán lương thực), ép giá, tham ô, lấy tiền đi đánh bài, chỉ trong thời gian một chén trà nhỏ đã thua liền vạn quan tiền.

    Đinh gia cho dù có núi vàng núi bạc, cũng có thể nào chịu nổi phá gia chi tử này sao?

    Đạo đức gia truyền, đã ngoài mười đời; hướng tới canh độc gia truyền, vừa hướng tới thi thư gia truyền rồi phú quý gia truyền, không quá ba đời.

    Không nặng đáo đức phẩm hạnh thường ngày sao?

    Thừa Nghiệp sao có thể kế thừa gia nghiệp cả ta đây?

    Nghĩ tới đây Đinh Đình Huấn không khỏi lệ tuôn dài: “Ta có hai người con trai, hiện giờ Thừa Tông đã không thể thừa tông, Thừa Nghiệp cũng không thể thừa nghiệp, ta rốt cuộc đã gây ra nghiệp chướng gì, trời cao sao lại trừng phạt ta như vậy!”

    Hai mắt đẫm lệ trong mờ hồ, một thân ảnh lão chưa từng nhìn thẳng bao giờ, thậm chí còn cực kỳ chán ghét dần dần hiện rõ lên, lời nói của Đinh Thừa Tông lặp đi lặp lại bên tai lão: “Lập chính là lập hiền, chuyện liên quan tới tồn vong của Đinh gia, phụ thân nhất định phải thận trọng à!”

    Chương 107: Móc câu..

    Đinh Hạo ở trong nha môn vội vã ba ngày, sắp xếp tất cả sổ sách lại một lần, đều làm dấu hiệu với một loạt các giao dịch trong sổ sách, cũng sắp xếp trình tự thời gian cũng thân phận khách hàng lại một lượt thật tốt, tới ngày thứ tư với bắt đầu sao chép lại một lần nữa.

    Đinh Hạo lúc bắt đầu sao chép sổ sách, thật là phi thường khắc khổ, ngay cả giữa trưa hắn cũng không rời khỏi phủ nha.

    Hắn ở mấy đại tửu lâu nổi tiếng thưởng thức đồ ăn ngon, mỗi ngày vào giữa trưa tửu lâu lại mang đồ ăn tới tận cửa.

    Đương nhiên rượu và thức ăn đều nhiều hơn hai phần, hai thủ vệ sai nha kia tự nhiên không thể thiếu lộc ăn.

    Món canh cá kia thật ngon miệng, băng tuyết lóng lánh trải bên trên, chỉ có một tầng bên dưới là những lát cả mỏng manh.

    Hai nha sai này bình sinh là lần đầu tiên được thưởng thức, nghe nói một suất ăn này phải mất mươi lăm xâu tiền, hai nha sai này ăn được một miếng, trong đầu hiện lên một chuỗi tiền đồng nặng trịch.

    Nếm một chút cơm, khi nhìn Đinh Hạo, tựa như nhìn thấy một thần tài mà kính sợ.

    Đinh Hạo ở phủ nha sàng lọc sổ sách mất năm ngày, nhóm sổ sách đầu tiên đã được sao chép lại thành một quyển.

    Liền thông tri cho Triệu Huyện Úy, bảo đưa Từ Mục Trần tới phủ nha xem qua xác nhận.

    Triệu huyện úy chính là không kiên nhẫn nổi, lập tức bảo người đi tới Trư Đầu giải khố mang Từ Mục Trần tới.

    Từ Mục Trần đã nhiều ngày nay không bị nha môn gọi tới nữa, theo lý thuyết thì hẳn là nhàn nhã đi rất nhiều.

    Nhưng là không thể mỗi ngày so chiêu với đại nhân phá án, ngờ vực không khỏi nảy sinh vô căn cứ trong lòng, không yên tâm, ngược lại càng làm cho mình thêm khó chịu.

    Hắn mặt ngoài không nói, nhưng trong lòng lại đặt cả vào trong nha môn châu phủ.

    Vừa nghe thấy công nhân đưa tin, Từ Mục Trần không khỏi mừng rỡ, lập tức ra khỏi giải khố, đi thẳng tới phủ nha.

    Từ Mục Trần vào phủ nha, được người đưa thẳng tới khóa viện phía tay, đi được nửa đường, đột nhiên trong một phòng có người đi ra, đừng ở một chỗ chậm nói: “Người tới chính là Từ chưởng quầy của Trư Đầu giải khố phải không?”

    Sai nha kia dừng bước quay đầu lại nhìn thấy “Ô” một tiếng, chạy nhanh tới tiến lên chào: “Trình áp ti, nhãn lực của ngài thật tốt, người này đúng là Từ chưởng quầy, Trình áp ti có gì phân phó không?”

    Trình Đức Huyền cười cười, chậm rãi đi xuống cầu thang, Từ Mục Trần chăm chú nhìn hắn, giống như cũng có chút ấn tượng.

    Nhớ rõ lần trước mình bị theo dõi thẩm vấn thì thanh niên này đứng ở một bên của đại đường, cười hiền hòa, từ đầu tới cuối không nói một câu nào, thì ra là một áp ti, Từ Mục Trần bước lên trước thi lễ nói: “Thảo dân Từ Mục Trần ra mắt Trình áp ti.”

    Trình Đức Huyền cười dài nói: “Từ chưởng quầy, chuyện Trư Đầu giải khố đút lót cho Lưu tri phủ, các ngươi làm thế nào đây?”

    Từ Mục Trần sợ hãi nói: “Trình áp ti sao lại nói vậy?

    Trư Đầu giải khố là sản nghiệp của Đinh gia.

    Đinh gia ở Phách Châu là hương thân rất trọng bổn phận, sao lại làm cái việc không hợp pháp là hối lộ quan viên kia chứ.”

    Trình Đức Huyền cũng không giận cười hắc hắc nói: “Tuân thủ hay không tuân thủ bổn phận mình, nói chuyện bằng chứng cứ đi.

    Đinh gia ở Phách Châu đích thật là một hộ gia đình lớn danh chấn một phương, những năm gần đây, đều cấp lương thực cho binh mã của triều đình, nếu xác thực không có hành vi trái với luật pháp kia thì vẫn là có công với triều đình.

    Chẳng qua… nếu thật sự không hề làm việc theo luật… thì Từ chưởng quầy…”

    Từ Mục Trần vội vàng tiến nhanh tới từng bước, chắp tay trước ngực nói: “Thảo dân đây.”

    “Từ chưởng quầy, ngươi chính là người làm thuê của Đinh gia, tội đút lót này vốn không rơi lên đầu ngươi, nhưng là nếu ngươi khăng khăng một mực, che lấp cho Đinh gia lừa đảo quan phủ, một khi lấy được chứng cứ, thì sẽ mang tội đồng mưu, bao che.”

    Nới tới điểm này, hắn cười có chút lạnh nói: “Đinh gia ngươi ở Phách Châu là có chút danh vọng, chúng ta không có bằng chứng cũng sẽ không tra tấn bức cung, nhưng là ngươi tốt nhất không cần bởi vì vậy mà cảm thấy may mắn, nghĩ sẽ có thể qua được chuyện này.

    Một khi bị chúng ta lấy được bằng chứng, Đinh gia chạy không được, ngươi cũng giống họ chạy không thoát, cho nên, Từ chưởng quầy à cũng không nên tự mình mắc sai lầm.”

    Từ Mục Trần thầm nghĩ: “Nếu là sớm có thể nhận, lão phu đã sớm nhận.

    Nhưng là, ta thay Đinh phủ đút lót, cũng không biết lén làm bao nhiêu hoạt động phi pháp rồi, củ cái nhổ lên cũng dính bùn, việc này tất không thể che dấu được.

    Đinh gia ngã, ta cũng xong đời.

    Trình áp ti này rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, nghĩ tới một phen nói cứng là có thể làm cho ta thực tình cung khai sao?

    Hắn cũng giả lả cười, liên thanh đáp: “Vâng, vâng vân lời vàng ngọc của Trình áp ti, thảo dân ghi nhớ trong lòng.

    Nhưng là thảo dân bình sinh thanh danh trong sạch, thực là không có tội gì để mà nhận, xin Trình áp ti minh giám.”

    Trình Đức Huyền ngửa mặt lên trời cười ha ha một cái, bước đi thong thả tới trước mặt hắn, vỗ vỗ nhẹ nhàng vào vai hắn lạnh giọng nói: “Thuốc đắng dã thật, Từ chưởng quầy là người thông minh, ngươi tốt nhất lên cẩn thận cân nhắc lời nói của bản áp ti một chút.

    Bản áp ti là sai nha ở phủ Khai Phong, làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi ở lại Phách Châu chơi đây.

    Ngươi cũng không nên thử tính nhẫn nại của bản áp ti à.”

    Từ Mục Trần âm thầm cười lạnh, trên mặt một mảnh khiêm tốn, khom người cúi thấp, mười phần lễ kính đưa Trình áp ti rời đi.

    Đợi Trình áp ti rời xa, sai nha mới kêu lên: “Còn nhìn cái gì, mau đi thôi.”

    Từ Mục Trần xoay người tiếp tục bước đi theo hắn, tới nhà ngang phía tay, đi qua một cánh cửa cao cao, Từ Mục Trần đột nhiên có chút suy nghĩ, hắn dừng bước đem từng lời nói của Trình Đức Huyền lặp đi lặp lại nhấm kỹ mấy lần, âm thầm nghi hoặc: “Kỳ quái, vị Trình áp ti này không giống như đang đe dọa, thật như là cho ta thêm can đảm đi.

    Cái gì mà Đinh gia ở Phách Châu mấy năm nay, thu lương thực cho binh mã triều đình, nếu xác thực không có hành vi trái pháp luật là có công với triều đình.

    Cái gì mà không có bằng chứng là sẽ không tra tấn bức cung, một khi bọn họ lấy được bằng chứng, mới có thể làm gì đó.

    Nếu là ta có tâm giấu diếm, nghe xong những lời này có không phải mới được một liều thuốc an thần sao?

    Trình áp ti kia tuy là một người trẻ tuổi, dù sao cũng là một áp ti, làm việc so với nhóm quan nhân còn có vẻ láu cá hơn, nói chuyện há có thể không biết sâu cạn đây?”

    Người sai nha đi phía trước vài bước, quay lại thấy hắn đang đưa tay vuốt chòm râu nhìn chằm chằm vào mấy cái lỗ lớn trên vách tường cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì liền tức giận nói: “Sao lại đứng lại không đi nữa?”

    Từ Mục Trần vội vàng đi hai bước đuổi theo, cười nói: “Vị công gia, góc vách tường kia sao lại có bốn cái lỗ lớn như vậy?”

    “Châu nha này vẫy là do tiền triều lưu lại, rất nhiều phòng ốc lâu năm đã bị mục nát, động một tí là hỏa hoạn, nếu không có vài cái hố nước này, nha môn châu phủ đã sớm bị cháy thành bãi đất trống rồi.” liếc mặt nhìn Từ Mục Trần một cái, cười khảy nói: “Lão nhân ngươi cũng có chút ý tứ đó, bản thân mình một thân phiền toái, còn có lòng thanh thản mà quản chuyện vớ vẩn này.”

    Từ Mục Trần cười ha hả nói: “Lão hủ trong lòng không có quỷ, tự nhiên thản nhiên tự tại.”

    Sai nha kia cười “hắc hắc” không thèm nói tiếp xoay người đi lên phía trước dẫn đường, Từ Mục Trần đi theo phía sau, trong lòng thầm nghĩ: “Sớm nghe người ta nói nam nha Triệu Quang Nghĩa cùng Triệu Phổ xưa này bất hòa, hay là nam nha Trình áp ti này đúng là chân sau của Trần quan, cùng đối địch với Triệu tướng công?”

    Cẩn thận nghiềm ngẫm, đúng là càng nghĩ càng đúng, Từ Mục Trần trong lòng không khỏi bình tĩnh, khi hắn bước vào gian phòng nhỏ hẻo lánh, thấy Đinh Hạo mặc áo cộc tay, đầu đầy mồ hôi múa bút thành văn.

    Từ Mục Trần bình tĩnh hòa nhã, tựa như nhìn một kẻ vô tích sự đáng thương đang bận rộn không dứt vậy, nhưng lại ách nhiên thất tiếu….

    “Từ chưởng quầy, ngươi đã tới rồi. ha ha, đây là đoạn sổ sách mà Đinh mỗ sửa sang lại trong thời gian này, làm phiền Từ chưởng quầy xem qua, nếu không có gì sai lầm, xin mời ký tên vào đồng ý.”

    Đinh Hạo thấy Từ Mục Trần, cũng rất là khách khí, dường như căn bản không có nhìn thấy vẻ tươi cười trào phúng trên mặt hắn, đứng dậy lau lau mồ hôi, liền đem bản sổ sách đã được sao chép cẩn thận đưa qua.

    Tm ngạo mạn tới tiếp nhận sổ sách, đi tới một bên đặt lên mặt bàn, hất trường bào lên ngồi ngay ngắn vào chỗ của mình, lúc này mới mở quyển sổ sách kia ra nhìn kỹ.

    Vừa mở sổ sách ra, Từ Mục Trần đầu tiên là ngạc nhiên, lập tức nở nụ cười ha hả.

    Đinh Hạo đứng ở bên cạnh hắn, giống như học sinh tiểu học ngại ngùng vậy, thẹn thùng nói: “Hổ thẹn, hổ thẹn, Đinh mỗ chữ viết hơi xấu một chút, làm cho Từ chưởng quầy chê cười rồi.”

    Từ Mục Trần cố gắng nhịn không cười ha ha ầm ĩ lên.

    Trên thực thế Đinh Hạo có rất nhiều cổ tự không viết nổi, cũng may đây là sao chép sổ sách cũ, chữ không biết cũng có thể sao chép lại thôi, ngẫu nhiên có mấy chữ sai, cũng không có gì đáng trách.

    Nhưng là. … viết chữ xấu như hắn, bình bình Từ Mục Trần lần đầu tiên mới được gặp.

    Đinh Hạo dùng tay viết bút lông chính là thảm không nói nổi, một hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo lên lên xuống xuống trên trang giấy không ra bộ dạng nào cả.

    Ngay từ đầu hắn còn dựng thẳng chữ được, sau dường như cảm thấy phiền toái, cơ hồ không thèm vẽ thẳng nữa vì thế một hàng chữ tựa như hàng liễu bị gió thổi vậy, bỗng nhiên phiêu bay sang trái rồi lại đột nhiên nhảy sang phải làm cho người xem hoa mắt chóng mặt.

    Cái này không nói, hơn nữa hắn viết có chữ to chỡ nhỏ, chữ to thì bằng tận ba chữ nhỏ, chỉ sợ chỉ có đệ tử vừa mới đọc viết ba ngày với có thể viết như những chữ cẩu thả tới như vậy.

    Một tên không học vấn không nghề nghiệp như vậy, không ngờ nghĩ muốn tìm được nhược điểm trong sổ sách của Từ Mục Trần, chẳng phải là chuyện cười lớn nhất trong thiên hạ sao?

    Hắn cười, Đinh Hạo cũng cười.

    Hắn cười to, Đinh Hạo cũng cười to, Đinh Hạo miệng nói hổ thẹn xong, dường như có hình dạng dạt dào đắc ý vậy, dường như có thể viết ra được chữ là bổn sự to lớn tới nhường nào, nào có nửa phần hổ thẹn trong lòng chứ.

    Từ Mục Trần khuôn mặt tươi cười liền thu lại, vẻ mặt trầm xuống, liền cúi đầu xem lại sổ sách, Đinh Hạo đứng bên cạnh hắn không thèm để ý tới nữa.

    Hai sai nha đứng ngoài cửa thấy Đinh Hạo bị như vậy đều có chút khó chịu thay cho hắn, Đinh Hạo thật ra tâm lớn, nghiêng đầu nhìn ra ngoài một chút, thấy Từ Mục Trần chăm chú việc sổ sách, căn bản không nghĩ tới để ý hắn, liền sờ sờ cái mũi, đưa tay quẹt mũi một cái tạo thành một vết mực màu đen trên mũi.

    Sau đó dường như là một đứa nhỏ đang làm trò trở về chỗ ngồi của mình, nắm chiếc bút lông kia lên, nghiến răng nghiến lợi cầm bút vung vẩy mực lên.

    Từ Mục Trần vốn không tin Đinh Hạo có thể tìm ra cái gì ở trong sổ sách cả, nhưng hắn sợ Đinh Hạo có thể vẽ thêm vào trong sổ sách, tuy rằng một hàng chữ cực xấu đập vào mắt hắn, nhưng hắn vẫn xem kỹ từng câu từng chữ một không chịu bỏ qua dù chỉ một hàng.

    Xem xong một quyển sách này, Từ Mục Trần thật sự nhìn tới đầu lớn như đấu.

    Chữ viết khó coi, chẳng qua chỉ là tra tấn ánh mắt hắn mà thôi.

    Nhưng là Đinh Hạo ngay cả tìm từ đặt câu cũng không hiểu lắm, khi thì bài văn không có tới một dấu chấm câu.

    Một hàng chữ đi xiêu xiêu vẹo vẹo, lúc to lúc lớn, trật tự thì đảo lên đảo xuống, làm cho Từ Mục Trần đầu váng mắt hoa.

    Thật vất vả xem xong toàn bộ, Từ Mục Trần đưa sổ sách lên trên bàn, thở phào một hơi dài.

    Trời ơi, nếu vị ở trong kinh kia phái Trần quan tới tra án mỗi ngày bắt hắn phải xem ba bản sổ sách do Đinh Hạo viết, hắn thật không biết chính mình có thể bị “Vu oan giá họa” hay không, cho hắn tội danh gì cũng đều vui vẻ mà đáp ứng.

    Sổ sách ném lên trên bàn, phanh một tiếng vang lên, Đinh Hạo đang múa bút thành văn bên kia lập tức ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Từ Mục Trần ngửa mặt lên trời thét dài, vội vàng ném cái bút lông “phịch” một cái, vui vẻ đi tới trước chào đón: “Từ chưởng quầy, Đinh mỗ làm sách này, có được hay không?”

    “Ha ha, tốt, thật sự rất là tốt.”

    Từ Mục Trần buồn cười, liên tục gật đầu.

    Đinh Hạo vui mừng khôn xiết, hay tay chà xát vào nhau, cái mũi vểnh cao hỏi: “Như vậy… những ghi chép đó, có chỗ nào sai không?”

    Từ Mục Trần mỉm cười nói: “Không có.”

    “Ha Ha, vậy là tốt rồi, nói như vậy, xin mời Từ chưởng quầy ký tên đồng ý đi.

    Cái này là ta an tâm rồi, vì thanh lọc đống sổ sách loạn thất bát tao này, Đinh mỗ viết cái này đầu lớn như cái đấu à.”

    Từ Mục Trần đồng tình nói: “Đó là tất nhiên, lão hủ xem mà đầu cũng lớn như đấu mà.”

    Đinh Hạo hình như không nghe ra ý trào phúng của hắn, hắn bị kích động mà ông lấy cái bút mực cùng hộp mực tầu, Từ Mục Trần liếc mắt nhìn hắn một cái, nhắc bút tới chấm vào cái nghiên mực, mở sổ sách ra bắt đầu kí tên vào.

    Tay trái hắn mở mấy trang sổ sách, tay phải nâng cổ tay đề bút, đề tên lên một trang sách kia tạo thành một hàng chữ cực nhỏ cực kỳ xinh đẹp.

    Mấy chục trang sổ sách, Từ Mục Trần nâng cao cổ tay đề bút, hành văn liền mạch lưu loát, giở trang, ký tên, không chút đình trệ.

    Động tác lưu loát như mây bay nước chảy kia tạo thành loại mỹ cảm tao nhã không nói lên lời.

    Công phu này không phải vài chục năm làm sổ sách là không thể luyện được.

    Từ Mục Trần đánh dấu sổ sách từ đầu tới cuối xong, lại lấy con dấu, đánh lại một lượt từ đầu tới cuối, lúc này mới điểm chỉ vào, một bên chậm rãi đặt ngón tay vào trong mực in, một mặt ung dung cười nói: “Nhìn sổ sách của ngươi thanh lọc, lão phu lúc này mới hiểu được lão gia phái ngươi tới, rốt cuộc là có ý tứ gì.

    Ngươi vì sao nguyện ý đi lần này, lão phu trong lòng cũng nhất thanh nhị sở. (đoán ra)”

    Đinh Hạo nháy mắt mấy cái, cười nói: “Lão gia là có ý tứ gì, Đinh Hạo là có ý tứ gì đâu?”

    Từ Mục Trần cầm xấp giấy trong tay bó tròn lại, mỉm cười nói: “Một lần trước, ngươi muốn tìm chuyện rắc rối với lão phu, kết quả bị ‘sung quân’ tới vùng ngoại ô đào sông, đại khái trong lòng ngươi vẫn không phụ đi?

    Ha ha, Đinh Hạo à, quen biết một hồi lâu, lão phu có một câu khuyên bảo, không biết ngươi có muốn nghe không?”

    Đinh Hạo vui vẻ nói: “Từ chưởng quầy xin chỉ giáo nhiều.”

    Từ Mục Trần mí mắt hướng lên, thành khẩn nói: “Lão phu khuyên ngươi, vẫn là trở về đào sông đi.

    Nếu đào sông xong rồi, đào kênh rạch cũng được, đó với là việc thích hợp cho ngươi làm à!”

    Từ Mục Trần nói xong, hai tay chắp đít, ngang nhiên đi ra ngoài.

    Đinh Hạo đứng ở trong phòng, nhìn bóng dáng hắn rời đi, khóe miệng hơi lệch, tự cười mà không phải cười lẩm bẩm: “Từ chưởng quầy nói con mẹ nó rất có đạo lý, ta không phải đang ở chỗ này cho ngươi móc câu sao…”

    Từ Mục Trần ra khỏi cửa lớn phủ nha, xe ngựa của Trư Đầu giải khố lập tức chạy lại, kiệu vừa dừng lại, Vương nhị chưởng quầy đã chui đầu từ trong ra, vẻ mặt khẩn trương hỏi han: “Đại chưởng quầy, sổ sách kia tra như thế nào?”

    Vương Chi Châu thật sự không yên lòng, không biết Đinh Hạo chuẩn bị làm cái gì.

    Cho nên vừa thấy Từ Mục Trần đi, hắn liền phân phó hạ nhân đóng cửa tiệm, còn chính mình vội vàng chạy tới nha môn châu phủ, thấy Từ Mục Trần lên xe ngựa, liền đi lên xe chờ hắn.

    Từ Mục Trần lên xe, phân phó nói: “Trở về đi!”

    Nói xong kiệu chạy đi, cười lạnh nói: “Sổ sách kia cho Đinh Hạo điều tra, đúng là càng tra càng hồ đồ.”

    Hắn nghĩ nghĩ, Vương Chi Châu này là người tâm phúc của mình, người này có khuyết điểm lớn nhất là nhát gan, phải tận lực ổn định lại hắn, miễn cho hậu viện cháy, hắn liền đem chuyện “ngẫu nhiên gặp mặt” Trình áp ti ở trong phủ nói một lần sau đó cười nói: “Hiện tại ngươi yên tâm?

    Bên trên dùng lực đã lâu.

    Lưu tri phủ suy sụp đã định rồi, Triệu tướng công nghĩ muốn tận lực tìm tòi tội danh của hắn, là muốn nổi danh, miễn cho có người chê mình lòng dạ hẹp hòi, dùng việc quan công báo thù riêng.

    Khai Phong phủ phái người tới hết sức cản trở, chính là muốn cho tội danh ở trên người của Lưu tri phủ càng ít càng tốt.

    Triệu tướng công hiện giờ quyền cao chức trọng, cho dù phủ doãn phủ Khai Phong là đương kim hoàng đệ cũng không thể hất được hắn, nam nha tới đây là dùng kế hủy tích tiêu kim, dùng gièm pha mà mài mòn cái khung chắc chắn đó.”

    Vương Chi Châu hưng phấn tay đấm vào nhau liên thanh nói: “Hay, hay, hay quá, vậy ta an tâm rồi, chỉ cần chúng ta mất thêm một chút thời gian, sai nha từ trong kinh đưa tới không thu hoạch được gì, tất không còn lòng dạ nào mà tiêu phí nhiều thời gian, chúng ta thoát được một kiếp nạn này.

    Hắc!

    Đinh Hạo tiểu tử này, không biết lượng sức, một tên vừa mới tấn chức quản sự, không biết cụp đuôi làm người, còn dám cùng lão chưởng quầy ngài luôn đối địch, tới lúc đó phải sửa trị hắn một phen mới được.”

    Từ Mục Trần bên ngoài cười nhưng trong không cười hừ lạnh một tiếng, che miệng ho khan vài cái nói: “Ngươi đi tìm vài tên lưu manh, chăm chú nhìn tên Đinh Hạo kia, khi có cơ hội, ta phải giáo huấn hắn một phen mới được.”

    Vương Chi Châu ngẩn ra, bật thốt lên hỏi: “Lão chưởng quầy, ngươi là nói… hai ngày sao?

    Vụ án chưa có kết quả?”

    Từ Mục Trần ảm đạm cười, hai mắt hơi hơi nhíu lại, nói: “Không sai, theo lời lão phu mà làm, nhớ rõ dặn bảo bọn họ, không thể đánh cho Đinh Hạo kia không thể động đậy, sổ sách này … lão phu còn muốn cho hắn tiếp tục tra tiếp.”

    Vương Chi Châu do dự nói: “lão chưởng quầy, hiện giờ giáo huấn hắn chỉ sợ không ổn? hiện giờ động thủ, mỗi người đều đoán được là chúng ta tìm người làm, chẳng phải là…”

    Từ Mục Trần mỉm cười nói: “Lão phu đúng là muốn cho tất cả mọi người biết, Đinh Hạo tra sổ sách của lão phu, lão phu có chút sợ hãi, ha ha…”

    Vương Chi Châu bừng tỉnh đại ngộ: “Không sai, làm cho ánh mắt bọn họ tất cả đều nhìn chăm chú vào sổ sách kia vĩnh viễn cũng không tra ra được vấn đề gì, chúng ta còn sợ một cửa này không qua sao?

    Lão chưởng quầy anh minh, ha ha ha…”

    Chương 108: Ba tên lưu manh.

    Tuy nói thực bất yếm tinh, quái bất khả tế (thức ăn không ngại tinh xảo, băm thịt không ngoại nhỏ ), nhưng là mỗi ngày ăn thịt cá, cho dù là ai cũng không chịu nổi.

    Đinh Hạo hiện giờ muốn đổi mới một chút vị canh cua.

    Đối với sơn trân hải vị thật sự có chút chán ghét, hôm nay chạng vạng đi từ nha môn châu phủ đi ra, hắn không lui tới đại tửu lâu như bình thường, dọc theo đường cái đi một hồi, rồi quẹo vào trong một ngõ tắt nhỏ.

    Trong ngõ nhỏ này đều là một ít tiệm ăn nhỏ, có quán cổ xưa đặt ở mặt tiền gia đình, những tấm phướn gọi hồn nhỏ phất phơ trong gió, cái bàn nhỏ đặt dưới tàng cây, liễu rủ lả lướt, bên cạnh một dòng suối nhỏ, suối nước cũng rất trong suốt, ý cảnh thật u nhã.

    Đinh Hạo liền ngồi ở một bàn, dùng một chén nước lớn, nghe dân chúng trên phố trò chuyện việc nhà, vừa mới gõ gõ chiếc đũa vài cái, ba người áo ngắn vải thô đi tới trước mặt hắn vỗ “phanh” một cái lên mặt bàn, con ngươi nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo.

    Đinh Hạo ngạc nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy ba người này tuổi cũng không lớn, đại khái cũng chỉ có mười bảy mười tám tuổi.

    Ở giữa là một người có bộ dạng khá tốt eo nhỏ, lưng thẳng đáng tiếc là khuôn mặt là gồ ghề, thật sự làm cho người ta không dám lĩnh giáo.

    Bên trái là một người dáng ục ịch, bên trên cái cổ ngắn tới mức cơ hồ không nhìn thấy đâu cả là cái đầu tròn tròn cực lớn, ánh mắt hẹp dài, cái mặt đầy mụn cơm dường như là vừa mới thò mặt ra ngoài liền bị người ta úp cả cái bánh mì vào mặt thành rỗ như cái bánh nướng vậy.

    Bên phải là một người có bộ dạng thô nhưng khỏe mạnh, rắc chắc giống như một tòa tháp bằng sắt, khuôn mặt trẻ tuổi nhưng có chút trầm ổn ngưng trọng, đó là một hào kiệt làm cho người ta cảm thấy trước mắt sáng ngời.

    “Ba vị tiểu huynh đệ, có chuyện gì vậy?”

    “Chuyện gì à?”

    Người trẻ tuổi eo nhỏ lưng rộng ở giữa không nhịn được nở nụ cười: “Hồ lão tứ, người lừa tiền của loan đao tiểu lục ta, trốn tới tận đây còn không có việc gì sao?

    Ngươi thật sự là ăn gan gấu mật báo rồi, lần này tới ta lão tử ta, còn nói gì nữa?”

    Đinh Hạo nhất thời hiểu được ý, hiểu được ba người này định đập phá, hắn nhìn qua trái phải, thấy các vị thực khách đã muốn rời đi chỗ khách.

    Hai người cùng với Loan Đao Tiểu Lục một trái một phải chặn đường đi của mình.

    Loan Đao Tiểu Lục hô: “Đại Đầu, Thiết Ngưu, giáo huấn hắn một chút cho ta.”

    “Chậm đã!”

    Mắt thấy hai người muốn động thủ, Đinh Hạo bỗng nhiên nhảy dựng lên, dùng sức vỗ mạnh vào cái bàn, nghiêm nghị quát: “Ngươi Loan Đao Tiểu Lục coi như là một nhân vật có danh, nhưng lại muốn lấy nhiều bắt nạt ít sao, ngươi có dám cùng ta đơn đả độc đấu, tỷ thí quyền cước không?”

    Loan Đao Tiểu Lục là một tên lưu manh lăn lộn ở vùng này, hắn nhận tiền của người tới tìm Đinh Hạo gây phiền toái.

    Vốn định tuân theo lời dặn bảo đánh Đinh Hạo một chút rồi trở về báo cáo kết quả là xong việc.

    Nhưng không nghĩ tới Đinh Hạo lại muốn cùng hắn đơn đả độc đấu.

    Việc này với đám lưu manh thân không có gì lưu lạc khắp nơi vốn là việc dư thừa, duy nhất cũng chỉ là khoe khoang hay là khoe khoang mình vang danh nghĩa khí giang hồ hoặc tự hào vô nghĩa một chút, cho nên tự nhiên không chịu bỏ qua ưu thế của mình.

    Vì thế cười lạnh nói: “ha ha, xem ra ngươi có biết chúng ta vì cái gì mà tới? ngươi ngươi đó… nếu không chịu ủy thác của người khác, ta thật muốn kết giao bằng hữu với ngươi.”

    Hắn lui hai bước, phân phó bảo: “Thiết Ngưu, ngươi cùng hắn so chiêu đi.”

    Đại hán như thiết tháp kia nghe theo lời nói, thân thủ cực kỳ nhanh nhẹn, hắn trầm giọng đáp ứng, bả vai khẽ nhoáng lên một cái, xuống tấn, thắt lưng mở rộng ra, giống như tư thế đại bàng giương cánh vậy.

    Đinh Hạo mặt cười lạnh, không chút hoang mang đẩy cái bàn đứng lên, chậm rãi kéo ống tay áo, trầm giọng nói: “Hai vị hảo hán, ta muốn cùng huynh đệ các ngươi tử chiến một trận, các ngươi đứng ở gần như vậy, là sợ hắn không địch lại, vẫn muốn đánh lén sao?”

    Thiếu niên béo ục ịch kia giận dữ, Loan Đao Tiểu Lục giữ hắn lại cười nói: “Đại Đầu, chúng ta lùi ra xa một chút, miễn cho người nói linh tinh.”

    Hắn kéo tên béo ục ịch kia lùi lại hơn hai trượng, trong lòng có chút không yên lòng, gọi Thiết Ngưu dặn dò một câu: “Thiết Ngư, ngươi cẩn thận một chút.”

    Bọn họ đều là những người trẻ tuổi khí huyết phương cương, lại có một thân võ nghệ, ở trong phố thường xuyên kéo bè kéo cánh đánh nhau với một lũ lưu manh.

    Vốn là người không sợ trời sợ đất, nhưng là bộ dạng nhã nhặn của Đinh Hạo, khí độ trầm ổn, thoạt nhìn có chút giống như chân nhân bất lộ tướng.

    Loan Đao Tiểu Lục không biết chi tiết bên trong thế nào, liền sợ huynh đệ của mình không may mắn.

    Thiết Ngưu là một hán tử khù khờ, thật không coi phương pháp này của Đinh Hạo vào trong mắt, hừ lạnh nói: “Yên tâm, các ngươi từ từ xem ta xử lý hắn như thế nào.”

    Đinh Hạo kéo ống tay áo, đột nhiên chân bước tay xuất, quát khẽ một tiếng, bày ra chiêu bài thủ thế trong phim [Hoàng Phi Hồng].

    Thiết Ngưu ngưng thần nắm tay, vốn tưởng Đinh Hạo lập tức sẽ nhảy lên đánh đấm, không ngờ nắm tay hắn vừa nhoáng lên một cái, trước mắt lại là một cái chén nước sốt đập vào tay, thì ra khi Đinh Hạo kia đẩy tay, lại là lấy một chén ném tới.

    Một cái chén đập vào tay, sợi mì rơi hết xuống đất, Thiết Ngưu nhất thời ngây ngốc ở một chỗ, hắn lắc lắc nước sốt trên nắm tay cả giận nói: “Ngươi tên khốn không nói đạo lý, vừa nói là so quyền cước sao lại…”

    Hắn còn chưa nói xong, Đinh Hạo thắt lưng cong lại, hô lên một tiếng, một cái ghế bị hắn nhấc lên, lại ném tới Thiết Ngư đứng đối diện.

    Thiết Ngưu giận dữ vô cùng, thân thể nhoáng lên một cái, nắm tay to lớn liền đưa ra đón tiếp.

    Thiết Ngưu này thật là có một thân công phu cứng rắn.

    Hắn luyện một thân công phu kêu là “Tam Hoảng Bàng” lại nói “Lục Bộ Giá” Đại Hồng Quyền chính là bộ quyền đời sau.

    Bộ quyền pháp này có từ đời Tùy, hưng thịnh trong Đường Triều, tới đầu thời Tống, đã truyền rộng khắp cả vùng Hoàng Hà, Giang Hoài rồi.

    Bộ quyền thế này uy mãnh, mạnh mẽ có lực, có khí công cùng quyền trong một thể, quả thực là có hiệu quả thực chiến rất tốt.

    Thiết Ngưu này một quyền mang theo phẫn nộ, chỉ nghe thấy “phanh” một tiếng khí bạo nổ vang trời, cái ghế gỗ vững chắc kia bị nắm tay của của Thiết Ngưu đánh một cái dập nát, gỗ vụn như châm bay ra bốn phía, uy thế thật là kinh tâm.

    Đinh Hạo hoặc là không làm, đã làm thì phải làm tới cùng, cái ghế đẩu vừa văng ra, sau đó hai tay lại dùng lực, cái bàn kia cũng bị hắn nhấc lên, vừa kịp chặn lại một chùm gỗ vụn bắn ra.

    Thiết Ngưu một quyền đánh nát ghế, tức giận trợn mắt lên, oa oa kêu lên: “Thằng nhãi con ngươi thật là vô sỉ …”

    Một lời chưa xong, chỉ thấy một bàn ăn toàn dầu mỡ với bánh quai chèo đối diện bay tới, Thiết Ngưu hét lớn một tiếng, chân sau giơ lên, lấy chân dùng một chiêu Lực Phách Hoa Sơn, “oanh” một tiếng chém cái bàn kia thành hai nửa.

    Trừng mắt nhìn lại không còn thấy bóng dáng của Đinh Hạo đâu nữa.

    Thiết Ngưu đang ngẩn ngơ thì nghe thấy tiếng của Đại Đầu bên cạnh reo lên: “Thiết Ngư, tên kia chạy về hướng tây.”

    Thiết Ngưu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Đinh Hạo mang theo áo choàng, nhảy rầm rầm qua sông nhỏ, liền giật mình chạy như điên về phía trước dọc theo một hàng cây liễu, vừa chạy vừa quát to không ngừng: “Tiểu tử chết tiệt kia, có gan thì quay lại đây.”

    Đinh Hạo thầm nghĩ: “Con mẹ nó, ai tìm lưu mạnh vậy, nếu không phải là Liễu Thập Nhất thì chắc chắn là Từ Mục Trần, thân thể của ta có thể sánh với độ rắn chắc của cái bàn kia sao.

    Nếu là lưu lại, còn không bị ngươi xé thành từng mảnh, khi đó có gan dạ nữa cũng vô dụng.”

    Đinh Hạo vừa nghĩ, một mặt chạy trốn thật nhanh, Thiết Ngưu giận dữ reo lên: “Ta Thiết Ngưu hôm nay mà không đánh ngươi lòi phân ra, tính ngươi bài tiết sạch sẽ. các huynh đệ đuổi!”

    Đinh Hạo xuyên qua mấy con phố, ba người phía sau đuổi theo không bỏ, Đinh Hạo thầm kêu không ổn: “Cho dù ba tên lưu manh này không tinh thông võ nghệ, lấy một địch ba ta cũng không phải là đối thủ, huống chi bọn chúng một thân công phu thật sự rất dọa người.

    Ta nên trốn tới hướng nào đây?”

    Vô tình nhìn thấy trước mắt là cửa hàng Trư Đầu.

    Đinh Hạo không có lựa chọn nào khác, lập tức chạy nhanh hơn thẳng vào trong cửa hàng Trư Đầu.

    Chạy tới cửa hàng Trư Đầu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Loan Đao Tiểu Lục dẫn đầu gắt gao đuổi theo, Đinh Hạo thở hổn hên nắm tay cửa đập liên tục “bang bang bang”.

    Cửa lớn chi nha một tiếng mở ra, Đinh Hạo một quyền đập ra cơ hồ suýt chút nữa bổ vào mũi người vừa mở cửa, hắn vội vàng dừng nắm tay, tập trung nhìn lại, không khỏi vui vẻ nói: “Liễu bà bà, bọn tiểu nhị trong cửa hàng đâu rồi?”

    Liễu bà bà vừa thấy hắn không khỏi chấn động, thất thanh nói: “Đinh quản sự! sao cậu lại tới đây, mấy ngày nay việc buôn bán không được tốt, cửa hàng đông cửa sớm hơn mọi khi, trong nhà có lão Thích đầu nhi trong coi việc trong cửa hàng, lão bà tử thay hắn ra coi cửa hàng một hồi, có chuyện gì thế?”

    Liễu bà bà mặt ngoài là lão bộc chuyên vẩy nước quét nhà trong Trư Đầu giải khố này, nhưng bà đồng thời cũng là tai mắt của Đinh Thừa Tông xếp vào trong Trư Đầu giải khố.

    Lại nói, Từ Mục Trần hai mươi năm qua kinh doanh Trư Đầu giải khố này đích thực là mưa gió không thấu.

    Lại với thân phận của Đại thiếu gia, muốn không dấu vết mà cắm vào trong đó một tai mắt của mình, cũng chỉ có thể an bài một lão bộc vẩy nước quét nhà thân phận thấp kém mà thôi, hoàn toàn không tiến vào được trung tâm kinh doanh của Trư Đầu giải khố.

    Từ việc này mà xét có thể thấy được Từ Mục Trần cẩn thận tỉnh táo như thế nào.

    Đinh Hạo vào thành đã muốn tiếp xúc với Liễu bà bà mấy lần, đưa vài chuyện mình không tiện xuấtra làm cho bà đi làm.

    Lão thái bà này làm việc cũng rất thỏa đáng, bất động thanh sắc làm cho hắn hài lòng.

    Nhưng là trong trường hợp công khai, hai người cũng không dám thân cận quá mức.

    Vừa nghe thấy Liễu bà bà nói, Đinh Hạo thất vọng: “Trong cửa hàng không có ai?

    Vậy… mau cho ta vào đi.”

    “Hắc hắc, ngươi định trốn ở đâu đây!”

    Đinh Hạo một chân còn chưa có bước nửa bước vào trong, áo đã bị người ta nắm lấy, Loan Đao Tiểu Lục một phen bám chặt lấy Đinh Hạo, “Hô” một quyền đánh vào ngực hắn.

    Đinh Hạo bị đánh cho một cái lảo đảo, bước xuống cầu thang hai bước, lúc này Thiết Ngưu cùng Đại Đầu cũng đã tới rồi, thở hổn hển vây hắn ở giữa, thở không ra hơi nói: “Ngươi ngươi…thằng nhãi ngươi còn có thể chạy không ….”

    Đinh Hạo thấy tư thế này biết là không ổn, hắn kiên trì nói: “Là ai phái các ngươi tới đây?

    Ta nói cho các ngươi biết, ta hiện giờ chính là đang làm việc trong nha môn châu phủ, nếu đánh ta bị thương, không có lợi cho các ngươi đâu.”

    Loan Đao Tiểu Lục cười hắc hắc, căn bản không thèm để ý lời đe dọa của hắn, hắn thấy hai huynh đệ đã trông chừng Đinh Hạo, liền rung rung bờ vai cười nói: “Việc của ngươi, huynh đệ chúng ta đã biết rồi, hắc hắc, làm việc ở trong nha môn sao?

    Ta sao lại không biết, có thật ngươi đúng là đang ăn cơm của công môn không?”

    Loan Đao Tiểu Lục lời còn chưa dứt, cái ót liền bị tát cho một cái, Tiểu Lục “ôi” một tiếng, căm tức xoay người sang một bên, trừng mắt mắng: “Là thằng nào đui mù, dám trêu ngươi lão Lục..lục…lục …”

    Loan Đao Tiểu Lục thanh âm vừa phát ra, bả vai cũng sụp xuống, lông mi cũng cúp lại, đang như con gà chọi hùng hùng hổ hổ bỗng nhiên biến thành con chim nhỏ, ngượng ngùng nói: “Liễu bà bà, ngài … ngài, lão sao lại ở chỗ này?”

    Chương 109: Chân phiêu hãn (*).

    (*) tạm dịch: thật nhanh nhẹn dũng mãnh.

    Liễu bà bà khoan thai bước từng bước xuống ba cấp bậc thang, dáng đi trầm ổn, thật như Xa lão thái quân thống lĩnh những quả phụ Dương môn tọa chấn giữa biên quan Tây Hạ vậy.

    Loan đao Tiểu Lục ngượng ngùng đi sát đằng sau bà, nghĩ muốn lại gần nhưng lại không dám.

    Liễu bà bàn cũng không đưa mắt nhìn hắn, chỉ là bình tĩnh nhìn trừng trừng vào hán tử béo ục ịch kia hỏi: “Ngươi l Đại Đầu nhỉ?”

    Hán tử béo ục ịch nói: “Là ta, thì ra là Liễu bà bà, Đại Đầu có mắt như mù, vừa rồi không nhìn thấy…”

    “Ngươi còn có thể nhận ra ta là Liễu bà bà sao?”

    Liễu lão thái bà bỗng nhiên kêu lên, đưa tay đánh liền, hán tử béo ục ịch nhấc tay bảo vệ mặt liên tục lùi về phía sau, xấu hổ cầu xin khoan dung nói: “Liễu bà bà, Liễu bà bà Đại Đầu không đắc tội gì với ngài à, ngài sao lại làm thế này?”

    “Không đắc tội với lão bà sắp chết này sao?

    Ngươi là một đứa nhỏ sinh khó.

    Nhớ ngày đó nương của ngươi khó sanh, nếu không phải lão bà tử ta đỡ đẻ, cũng không giữ được tính mệnh của mẹ con ngươi, nương của ngươi quy tiên, cũng không thể sinh ra tai họa nhà ngươi.

    Hiện giờ ngươi trưởng thành rồi có phải không?

    Đến bắt nạt lão bà tử này còn không phải đắc tội với lão sao?

    Ngươi cũng biết người bị ngươi truy đánh là người gì, đó là Đinh gia quản sự.

    Lão bà tử ta có cơm ăn tới giờ đều là của người ta ban cho, ngươi làm như vậy không phải đập bể chén cơm của lão bà tử ta sao?”

    “Đừng, đừng …”

    Đầu To chật vật không chịu nổi, hoảng sợ lùi lại, Thiết Ngưu ở bên cạnh nhìn thấy tình thế không ổn vừa định né đi, đã bị lão thái thái nhìn vào trong mắt: “Ngươi cao lớn thô kệch thì có bản lĩnh gì?

    Ôi, là ngươi à, ngươi cũng có thể làm như vậy sao?

    Không phải mới trước đây lão thái bà ta còn thấy ngươi là đứa nhỏ đáng thương mà cho ăn sao?”

    Thiết Ngưu mặt như cái bánh bao chiều, nói: “Liễu bà bà…”

    Lão thái thái lại đưa tay đánh: “Ngươi cái tên vong ân phụ nghĩa, nếu không phải lão thái bà ta thấy ngươi đáng thương, thường xuyên tiếp tế ngươi, ngươi sớm đã thối rữa mà chết như con chó hoang rồi, hiện giờ ngươi cũng tới khi dễ lão nương già cả này, nuôi chó nó còn biết lắc lắc cái đuôi vẫy mừng, ngươi lại….”

    Đáng thương cho Thiết Ngưu một hán tử tráng kiện như vậy, bị Liễu bà bà đánh cho trên lùi dưới nhảy như một con khỉ con vậy.

    Loan Đao Tiểu Lục ở phía sau Liễu bà bà cười cười khép nép nói: “Liễu bà bà, ngài ở chỗ này, chúng ta mới biết cái này gọi là không biết không có tội, ngài xin bớt giận dữ, đừng chấp nhặt với chúng ta, chúng ta chỉ là hỗn nhân….”

    Liễu bà bà chỉ vào hắn mắng: “Ngươi đúng là đủ hỗn láo.

    Nhớ ngày đó ngươi bị bệnh đậu mùa, ai cứu ngươi một mạng? khi đó ngươi chỉ là một thằng nhóc bé tXục vào lòng lão thái bà ta khóc sống khóc chết, sao không có chút uy phong như bây giờ thế?Cuối cùng lão thái bà ta còn phải lấy rỉ mắt cho ngươi, hiện giờ ngươi có còn nhớ rõ hay không thế?

    Đỉnh đầu ngươi sinh lở loét, lòng bàn chân mưng mủ, cái gì đã làm hỏng ngươi…tiểu súc sinh không chịu học hành.

    Vốn những đứa nhỏ có chút nhu thuận nếu không bị ngươi lừa đảo, sao có thể biến thành bộ dạng như thế này…”

    Đinh Hạo không nghĩ tới Liễu bà bà lại có uy phong như vậy, mắt thấy người qua đường khắp nơi đã vây tới xem, hắn bước lên trước từng bước, nháy mắt với Liễu bà bà nói: “Liễu bà bà, chúng ta đi vào trong nói chuyện, như vậy cho người ta thấy không hay à.”

    Liễu bà bà tỉnh ngộ lại, xoay đầu hướng vào trong viện, lớn giọng nói: “Ba người các ngươi, lăn vào đây cho ta.”

    Ba thiếu niên kia cũng không dám chạy trốn, nhìn nhau vẻ mặt cùng khổ, ngượng ngùng đi vào cửa hàng.

    Liễu bà bà ổn định thân hình, quay đầu lại nói: “Đóng cửa vào.”

    Ba người vội vã đóng cửa chính lại, Đinh Hạo kinh ngạc nói: “Bà bà quen ba người này ư?”

    Liễu bà bà nhỏ giọng cười nói: “Ba tên lưu manh này, đều là những đứa nhỏ sinh ra và lớn lên trong thành Phách Châu này.

    Thiết Ngưu họ Vương, từ tiểu tử không cha không mẹ, Đại Đầu cũng họ Vương tên là Vương Bằng, phụ thân là một người tàn tật, cưới một người vợ thần trí không tốt lắm sinh ra đứa nhỏ này tâm nhãn hơn ngu dốt, bị các đứa nhỏ khác bắt nạt luôn.

    Tiểu lục kia là Đồng Vũ, trong nhà mở võ quán, của cải cũng coi như giàu có, quỷ tâm cũng nhiều nhất.

    Nhưng là mấy đứa nhỏ này đánh nhau cũng là việc bình thường, Đinh quản sự sao lại trêu chọc vào bọn chúng?”

    Liễu bà bà nói xong nghiêm mặt nói: “Ba người các ngươi, lăn lại đây cho lão thân!”

    Ba người chậm chạp nghi hoặc tiến tới trước mặt, nghe song phương đối đáp một hồi, thì ra Liễu bà bà vốn ở cùng một ngõ nhỏ với bọn chúng, nhưng bây giờ đã hai ba năm không gặp rồi.

    Liễu bà bà trước kia làm bà mối, mẹ mìn, bà đỡ, còn làm một vu bà chuyên chữa bệnh cho trẻ em nữa.

    Lúc tuổi còn trẻ vang danh nữ lưu manh, vốn cũng là một nhân vật nổi tiếng trên phố.

    Sau này bà ham một chút lợi nhỏ mà giới thiệu một người không quen biết tới làm nô tỳ cho một nhà giàu có.

    Kết quả tiểu nô tỳ này ăn trộm tài vật của chủ nhân định bỏ đi thì bị chủ mẫu phát hiện ra, liền thuận tay giết chết chủ mẫu đó.

    Tuy nói việc này là do tiểu tỳ kia làm ra nhưng liễu bà bà giới thiệu nàng ta cũng chịu án của nha môn.

    Đinh gia đại thiếu gia Đinh Thừa Tông hôn sự đều là do một tay Liễu bà bà vun vào, tuy nói hôn sự này đều là Đinh lão thái gia một tay xúc tiến, nhưng mà cũng phải có bà mối cho hợp tình hợp lý, do vậy cũng có một phần nhân tình.

    Liễu bà bà rơi vào đường cùng, liền nhờ người đi tìm Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông cũng sảng khoái dùng bạc cứu giúp bà ta thoát khỏi lao ngục.

    Liễu bà bà gặp nạn không chết, không thể làm theo nghề cũ được nữa, liền nghe theo an bài của Đinh đại thiếu gia, tới Trư Đầu giải khố này làm tai mắt cho hắn.

    Liễu bà bà cả cuộc đời gặp không biết là bao nhiêu nhân vật muôn hình muôn vẻ, đôi khi là độc ác vô cùng, tuy rằng thủy chung không thể tiếp cận vào trung tâm kinh doanh của Trư Đầu giải khố mà chỉ là một người vẩy nước quét nhà, nhưng cũng nhìn ra được không ít hành động tầm thường nào.

    Một lần trước Đinh Hạo làm tuần sát giải khố, bà cố ý nói chuyện với Đinh Hạo.

    Nhưng là Đinh Hạo căn bản vô tình không để tâm ở Đinh gia, tuy rằng nghe được một chút kỳ quái, nhưng cuối cùng cũng không giải quyết được chuyện gì.

    Về phần ba tên lưu manh này, quả thật là bị người ta sai sử, nhận tiền bạc của người ta tới tìm Đinh Hạo gây phiền toái.

    Vương Thiết Ngưu không cha không mẹ, tên Đại Đầu Vương Bằng phụ thân tàn tật của hắn đã mất mấy năm trước, lão mẫu của hắn đầu óc không được rõ ràng lắm nên bị gọi là Dương điên điên.

    Có một lần Dương điên điên phát tác, nhảy vào trong bếp lửa, tự thiêu sống mình.

    Do đó hai người mỗi ngày đều đi theo Đồng Vũ lang thang khắp nơi, theo Đồng phụ học võ, làm sư huynh đệ.

    Cha của Đồng vũ khai mở võ quán, lại nói một thân võ nghệ của lão đúng là bất phàm, nhưng là mở ra võ quán cũng không phải có quá nhiều tiền đò, chí khí tuổi trẻ muốn làm giầu toàn bộ tiêu tan.

    Đồng quán chủ mấy năm năm vốn liếng gì không có, chỉ có nhiều con cái mà thôi, tám đứa con trai, sáu con gái, tập trung dưới một mái nhà.

    Gia đình nhiều người như vậy, ăn cũng khó nói chi tới tâm quản giáo.

    Cho nên đứa con này ở bên ngoài gây chuyện thị phi, hắn cũng lười quản, khi có người tìm tới cửa, liền cởi giầy ra đánh đứa con một vài cái là xong việc.

    Kết quả đứa con này càng ngày càng cứng đầu, ngược lại càng ngày càng sai lầm.

    Ba người này ở giữa hàng xóm láng giềng lừa bị giả danh nghĩa thay trời hành đạo, kỳ thật cũng không lừa được vài đồng tiền trinh nào.

    Ngày hôm qua bỗng nhiên có người tìm bọn họ, đưa ra năm mươi xâu tiền bảo bọn họ giáo huấn một người, ba người liền vui vẻ đáp ứng.

    Cũng không ngờ lại chạm phải Liễu bà bà.

    Biết rõ chân tướng, Đinh Hạo bật thốt lên hỏi: “Người thuê các ngươi xuống tay với ta là ai?”

    Ba người khó khăn nhìn nhau không lên tiếng được.

    Liễu bà bà cả giận: “Ba thằng tiểu cẩu các ngươi, người ta cho ăn phân cũng ăn hả, không biết phân biệt trên dưới trước sau gì cả?

    Đinh quản sự hỏi chuyện các ngươi còn dám khước từ không chịu nói sao?”

    Loan Đao Tiểu Lục khó xử nói: “Liễu bà bàm vị này …có quen biết với Đinh quản sự, người ta cũng nhiều tiền, Tiểu Lục nhi không dám làm hắn khó xử.

    Nhưng là, được người khác ủy thác, không thể thành việc của người, Tiểu Lục nhi cũng không thể làm người ta khó xử, lộ ra tin tức của cố chủ làm gì còn đạo lý gì nữa.

    Đây là đạo nghĩa giang hồ, Tiểu Lục nhi đỉnh thiên lập địa, nếu làm ra những việc vô sỉ như thế này, về sau cũng không thể làm người.”

    Liễu bà bà còn muốn thúc ép, Đinh Hạo đối với đám lưu manh này cũng có vài phần tán thưởng, vội ngăn trở nói: “Liễu bà bà, quên đi, người nọ có thể bỏ ra năm mươi xâu tiền, ta đoán được là người gì rồi, hỏi bọn hắn, chẳng qua là muốn xác minh một chút.

    Bọn hắn làm như vậy cũng không sai, nam tử hán đại trượng phu, phải có nguyên tắc cùng thái độ làm người, ngài không nên làm khó cho bọn hắn.”

    Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Liễu bà bà cũng không nói nữa, Loan Đao Tiểu Lục ba người không khỏi cảm kích nhìn hắn một cái.

    Liễu bà bà lại răn dạy một hồi, mới bảo ba tên lưu manh kia rời đi.

    Xem lão thích đầu nhi kia cũng là người của Từ Mục Trần, Đinh Hạo sợ hắn trở về gặp mình ở cùng một chỗ với Liễu bà bà sẽ nghi ngờ ở trong lòng, liền đứng dậy cáo từ.

    Liễu bà bà đưa tới cửa gọi hỏi: “Đinh quản sự, cá kia còn phải cần bao nhiêu? ‘tứ hải tiên’ vào được cũng không nhiều người, ngài cần sớm chuẩn bị đi, miễn cho lúc bất ngờ lại không có chỗ đi tìm.”

    Đinh Hạo nói: “Không cần bao nhiêu, một nhóm tiến vào là đủ rồi.

    Bà bà thông thạo tam giáo cửu lưu, tinh thông đạo thuật ăn trộm, người thân thủ nhẹ nhàng linh hoạt đã tìm được chưa?”

    Liễu bà bà cười nói: “Người này lão thân đã tìm được, cho phép hắn cầm một trăm xâu tiền, mừng tới nỗi luôn hỏi lão thân khi nào thì động thủ.”

    Đinh Hạo mở cửa đi ra ngoài mỉm cười nói lại: “Sắp thôi, hiện giờ mọi sự đã chuẩn bị, chỉ thiếu gió xuân.

    Chúng ta kiên nhẫn chờ vài ngày nữa khi ‘dục lan lệnh tiết’(1) vừa tới, liền động thủ!”

    ============

    Chú thích:

    (1): Dục lan lệnh tiết: tết đoan ngọ, hay còn gọi là lễ dục lan.

    Chương 110: Thảo mãng bối.

    Đinh Hạo ra khỏi đại môn, quan sát hai bên không thấy ai chú ý lập tức bước nhanh đi ra khỏi cửa, xuyên qua đường lớn đối diện, chỉ thấy loan đao Tiểu Lục ba người đang ở dưới gốc liễu thì thầm to nhỏ.

    Đinh Hạo giật mình, thầm nghĩ: ”Hay là bọn họ còn chưa từ bỏ ý định?”

    Đinh Hạo ở giữa đám người đi đường, xe la che dấu, lặng lẽ tiến lại gần, áp lưng vào cây liễu, trộm nghe ba người nghị luận sau gốc cây, loan đao Tiểu Lục nói: ” Vốn cuộc mua bán này tiền dễ dàng tới tay, cha ta liền có tiền chữa bệnh, giờ thì tính sao.”

    Thiết Ngũ ha ha nói: ”Chúng ta dù chưa đem Đinh Hạo kia đánh cho đầu rơi máu chảy, nhưng cũng truy đuổi hắn chạy như chó nhà có tang, xem như không làm thất vọng cố chủ kia, tiền sẽ không đem trả lại cho hắn, thế nào?

    Sư phụ nửa đời tập võ, thân mình cường kiện, luôn luôn mạnh khỏe, nay sinh bệnh, nằm trên giường không đứng dậy được, phải mau chóng trị liệu mới được”.

    Loan đao Tiểu Lục nghiêm mặt nói: "Không được, chúng ta tuy làm lưu manh, nhưng đã nhận thì phải làm, nói tiếp chúng ta là do người ta phái đi, vậy phải đem việc hoàn thành mới nhận lấy tiền này, bằng không cũng đuối lý.

    Thôi, trước tiên chúng ta trở về, đêm này đi Tứ Hải Tiên, nói đó nhiều người có tiền, nhìn xem có thể hay không lấy được vài túi tiền đem về”.

    Đinh Hạo nghe xong đối với vài tên tiểu lưu manh này ánh mắt nhìn đã có chút khác, bọn họ vốn là lưu manh bị người ta coi thường, bọn họ cũng không cảm thấy làm như vậy có gì không ổn.

    Nhưng là bọn họ còn có thể tự mình định ra quy củ cùng đạo đức để làm việc, người này tuy là lưu manh, cũng không phải tiểu nhân, kẻ thối nát, so với Từ Mục Trần, Liễu Thập Nhất kia thật sự là cao thượng hơn không biết bao nhiêu.

    Nay bọn họ gặp khó khăn, không ngại giúp bọn hắn một phen, đồng thời chính mình tại trong thành Phách Châu này thân cô thế cô, chính là nên dùng lực lượng như bọn họ.

    Lưu manh loại này cả ngày trên phố làm điều gian, ném chuột sợ vỡ đồ, lực lượng thật sự to lớn.

    Nghĩ đến đây, Đinh Hạo lập tức chuyển qua gốc liễu, hướng ba người chắp tay cười nói: "Ba vị tiểu huynh đệ, các ngươi nói vừa rồi ta đều đã nghe.

    Các ngươi khó xử, ta cũng biết.

    Đối với ba vị tiểu huynh đệ, Đinh mỗ thật sự là khâm phục.”

    Loan đao Tiểu Lục nhất thời đỏ mặt, ảo não nói: "Ngươi nói mát chúng ta sao, chúng ta chẳng qua là lưu manh bị người ta xem thường, dùng bất cứ thủ đoạn tiểu nhân để hãm hại lừa gạt người, ngươi đường đường Đinh gia quản sự, ngay cả người đánh xe cũng không muốn dùng người như chúng ta, còn nói chuyện gì khâm phục.”

    Đinh Hạo nghiêm nét mặt nói: "Lời này sai rồi, ba vị tuy ở thân phận thấp hèn nhưng vẫn kiên trì, nói thật, nếu ta lưu lạc đến bước này, có thể còn giữ được quy củ hay không, cũng là không thể nào biết được.

    Lưu Bị bán quạt, Trương Phi giết heo bán thịt, Quan Vân Trường rao hàng trên phố, trượng nghĩa phần nhiều là cẩu bối, vô lương luôn là người đọc sách, ba vị hà tất phải tự nghĩ xấu như vậy?”

    Đại Đầu nghe xong vui vẻ nói: "Đinh quản sự chẳng lẽ xuất thân là thầy tướng số, ngươi sao biết ta nguyên là người giết chó bán thịt?

    Thời điểm cha ta còn sống, đúng là dựa vào bán thịt chó để sinh sống.”

    “Đại Đầu câm miệng!”

    Loan đao Tiểu Lục tức giận mắng Đại Đầu một câu, đánh giá trên dưới Đinh Hạo một phen, sắc mặt dịu đi một chút nói: "Ngươi khen lên tận trời thì chúng ta bất quá vẫn là tiểu lưu manh, không thể so với các đại anh hùng như Lưu Quan Trương.

    Nể mặt, chúng ta cũng không làm ngươi khó xử, bất quá ngươi phải cẩn thận, cố chủ kia nói không chừng sẽ tìm người khác đối phó ngươi, còn ở nơi này dông dài cùng chúng ta làm gì?”

    Đinh Hạo cười nói: "Đúng là như thế, ta mới đến tìm các ngươi.”

    Hắn từ trong tay áo lấy ra tấm ngân phiếu, nói: “Người nọ cho ngươi năm mươi văn, ta cho ngươi một trăm văn.

    Ta cũng không truy vấn người nọ thân phận lai lịch, chỉ chờ ngươi trả hắn sinh ý này, liền làm việc cho ta thế nào?”

    Đại Đầu thấy càng vui, xoa tay nói: "Này, ngươi cùng ai từng có thù oán, muốn cho chúng ta đi sửa hắn một chút sao?

    Cần đả thương hay là đánh cho tàn phế, nếu là hạ độc thủ đem đối thủ kia đánh thành tàn phế, thì phải thêm tiền, nếu đối phương người đông thế mạnh, ngươi cũng phải thêm tiền.”

    Loan đao Tiểu Lục hung hăng vỗ một cái lên đầu hắn, mắng: "Bảo ngươi câm miệng, còn muốn mất mặt.”

    Sau đó ôm lấy song chưởng, ôn hòa nhìn Đinh Hạo nói: "Nếu ngươi định dựa vào chúng ta để tìm hiểu cố chủ kia thì tỉnh lại đi.

    Ta hôm nay từ chối sinh ý của người ta, ngày mai liền thay ngươi đi tìm hắn phiền toái, chẳng phải là cực độ vô sỉ?

    Chuyện này là chuyện này, cho dù ta không nhận sinh ý của hắn, cũng sẽ không biến thành hai chuyện, Tiểu Lục nhi sẽ không lừa mình dối người.”

    Đinh Hạo muốn bọn họ cho chính mình sử dụng, thấy hắn một ngụm nói toạc ra, liền lui từng bước nói: "Không phải vậy, ta không bảo các ngươi đi xem xét, làm cố chủ kia khó xử, ta đưa một trăm văn tiền này mướn các ngươi bảo vệ an toàn cho ta, như vậy thế nào?

    Ta xem vị Thiết Ngưu huynh đệ này một thân cứng rắn công phu rất cao, nói vậy hai vị công phu chắc cũng không kém, có thể bảo hộ chu toàn cho ta.”

    Loan đao Tiểu Lục cười nói: "Huynh đệ chúng ta, địa vị dù thấp, chí cũng không đoản.

    Ngươi mướn chúng ta giết người phóng hỏa, chỉ cần bỏ tiền đầy đủ, chúng ta cũng sẽ làm cho ngươi.

    Nhưng sự việc này, chúng ta hôm nay tìm ngươi gây phiền toái, vì người làm khó ngươi, mặc kệ ngươi nói dễ nghe cỡ nào, đi xem xét động tĩnh người nọ cho ngươi cũng tốt, bảo hộ ngươi chu toàn cũng thế, hai chuyện này không phải là một sao?

    Chuyện thay đổi hai mặt như vậy, ta loan đao Tiểu Lục tuyệt không bao giờ làm?”

    Đinh Hạo giật mình khẽ thở dài: "Tiểu huynh đệ giáo huấn thật đúng, ta so với ngươi già hơn vài tuổi, lại tưởng có thể hiểu rõ đối với ngươi.”

    Hắn tự giễu cười, sầu não nói: "Đinh mỗ cho tới nay ở trong hoàn cảnh này, đó là do cùng người ta tranh quyền đoạt lợi, lục đục với nhau, luồn cúi mưu lợi, chỉ cảm thấy khéo đưa đẩy một chút mới không thiệt.

    Cho tới bây giờ, huyết khí trong người đã phai nhạt, tuổi trẻ khí thịnh cũng không có, nghe ngươi nói, thực làm cho ta hổ thẹn không thôi.

    Thôi, tiền này các ngươi vẫn cầm lấy, ta cũng không cần các ngươi làm bất cứ chuyện gì.”

    Nói xong vẫn đem tiền kia đưa qua.

    Loan đao Tiểu Lục da mặt có chút đỏ lên, nhớ tới bệnh tình phụ thân, có ý muốn đưa tay lấy tiền, nhưng là hắn vừa nói xong, thật ra có chút không bỏ được hình tượng, chỉ phải ha ha nói: "Ta…chúng ta chưa từng làm chuyện gì cho ngươi, sao có thể thu tiền của ngươi?”

    Đinh Hạo cười nói: "Các ngươi coi như ở nơi này lừa ta đi là được, ngươi không phải nói lừa gạt hại người cũng thường xuyên làm sao?Ha ha…”

    Loan đao Tiểu Lục càng thêm thẹn thùng, ngượng ngùng cười nói: "Đối với chúng ta…chúng ta thực tại không có lừa ngươi.”

    Đinh Hạo nhất nhất ngẫm lại, đột nhiên cười nói: "Việc này cũng đơn giản thôi.”

    Đinh Hạo giơ quyền đầu lên quơ quơ, nhẹ nhàng đánh một đòn lên ngực loan đao Tiểu Lục, một bên Thiết Ngưu lập tức trừng mắt, nắm tay tiến lên trước một bước quát: "Ngươi thằng nhãi này, vì sao động thủ đánh người?

    Hay chỉ biết sử thủ đoạn đánh lén?”

    Đinh Hạo nhân cơ hội đem tiền bỏ vào tay hắn, mỉm cười nói: "Đánh người, phải bối thường mới được, như vậy…thiên kinh địa nghĩa đi?

    Ha ha…, ba vị tiểu huynh đệ, cáo từ.”

    Đinh Hạo chắp tay cười, xoay người rời đi.

    Thiết Ngưu cùng Đại Đầu nhất thời ngây người, loan đao Tiểu Lục ngực nóng lên, đột nhiên đuổi theo hai bước, ngăn trước người Đinh Hạo, nặng nề ôm quyền nói: "Đinh đại ca trọng nghĩa khinh tài, phân tình này Tiểu Lục nhớ kỹ.

    Lúc này đây, Tiểu Lục thật sự không thể giúp ngươi, bất quá về sau mặc kệ Đinh đại ca có chuyện gì, dù ở đâu, lên núi đao xuống biển lửa, ngươi chỉ cần nói ra, Tiểu Lục mà chau mày, thì không phải anh hùng hảo hán!”

    Đinh Hạo vỗ vỗ bả vai hắn cười nói: "Núi đao biển lửa, ta nghĩ không làm sao có, cũng không nghĩ ra vì cái gì muốn đi.

    Bất quá núi thịt biển rượu, trong thành Phách Châu này có vài chỗ.

    Ta một người ở châu phủ nha môn tính toán sổ sách, ăn cũng một người, ở cũng một người, thật sự tịch mịch, các ngươi nếu có tâm, chúng ta rảnh rỗi, cùng đi núi thịt biển rượu kia với ta như thế nào?”

    Đại Đầu vừa nghe “núi thịt biển rượu”, nhất thời hai mắt tỏa sáng, loan đao Tiểu Lục còn chưa mở miệng, hắn liền lớn tiếng hét lên: ”Có rảnh, có rảnh, như thế nào không rảnh, chúng ta cam đoan mỗi ngày đều rảnh!”

    Chương 111: Hậu đông phong

    Đinh Hạo mỗi ngày làm việc xong, liền cùng ba tiểu huynh đệ khoái hoạt, cũng không hề tịch mịch.

    Hắn sợ loan đao Tiểu Lục cho rằng hắn lôi kéo ba người làm bảo tiêu, mỗi lần hẹn bọn họ uống rượu, đều là nói rõ canh giờ, địa điểm, cùng ở nơi nào gặp nhau, cũng không đi cùng đường với bọn họ.

    Bất quá Đinh Hạo cũng không dám sơ suất, nếu là Liễu Thập Nhất, vì tư oán cũng tốt mà tranh quyền cũng vậy, lợi hại nhất cũng là sử ra chút thủ đoạn huỷ hoại thanh danh, nhưng Từ Mục Trần lại bất đồng, sự tình liên quan đến tính mạng người thân hắn, chó cùng dứt giậu, thuê người hại mình cũng là có khả năng, bởi vậy hắn đem hai công sai phụ trách trông giữ chính mình làm bảo tiêu, mỗi ngày lôi kéo bọn họ cùng đi uống rượu.

    Một quản sự, hai công sai, ba lưu manh, cùng ngồi uống rượu, cầm tay nói chuyện, cũng coi như một quang cảnh ở Phách Châu này.

    Đã nhiều ngày mấy người ở chung khoái hoạt, người trẻ tuổi dễ dàng cùng người khác hoà mình, loan đao Tiểu Lục ba người liền muốn cùng hắn kết bái huynh đệ.

    Đinh Hạo đối với sự tình kết bái giang hồ loại này có chút hồ đồ, nhưng là xem ba tiểu huynh đệ này thập phần thật lòng, liền cũng cười đáp ứng.

    Bốn người quỳ bái thiên địa, tự mình lớn tuổi nhất, Đinh Hạo tự nhiên là làm đại ca.

    Hôm nay giữa trưa, mấy người uống rượu xong, Đinh Hạo nói: ” Ba vị huynh đệ, ngày mai là lễ dục lan, nha môn châu phủ đóng cửa nghỉ lễ, đại ca ta cũng muốn trở về Đinh gia một chuyến.

    Huynh đệ chúng ta, hẹn ngày tái kiến.”

    Nghe nói hắn phải về quê, ba huynh đệ trong lòng có chút hơi không muốn.

    Huynh đệ bốn người hàn huyên hồi lâu, đến lúc hai sai nha không kiên nhẫn thúc giục, Đinh Hạo mới cùng bọn họ cáo biệt, trở về phủ nha.

    Quan viên Tống triều, tiền lương so với các triều đại khác là cao nhất, thời gian nghỉ ngơi cũng dài nhất.

    Lễ lớn nghỉ bảy ngày, lễ vừa và nhỏ nghỉ ba ngày hoặc một ngày, hàng tháng được nghỉ ba ngày, hơn nữa các công sở hàng năm có hai mươi ngày nghỉ, quan viên về nhà đón lễ mừng năm mới tới ngày mùng năm tháng giêng mới phản hồi nha môn.

    Cứ như vậy, bọn họ cả năm ngày nghỉ thực tế gần một trăm ngày, đã muốn tiếp cận chế độ nghỉ ngơi của thời hiện đại, mà chế độ hiện nay mới thực hành bất quá hơn mười năm, thời đại này quan viên được đãi ngộ hoàn hảo so với hiện đại.

    “Dục Lan Lễ Tiết” đến, cùng với ba ngày nghỉ lễ, có thể nghỉ cả bốn ngày, đến buổi chiều, toàn bộ nha môn liền vắng hẳn, rất nhiều quan lại, nha dịch đã về nghỉ trước.

    Bộ dáng kia tựa như tình cảnh nghỉ lễ tết ở các cơ quan đơn vị trong thời hiện đại, Đinh Hạo nhìn thấy, không khỏi có cảm giác thân thiết.

    Hắn lúc này còn bận rộn ở trong phòng, hai sai nha trong giữ hắn còn có thể nào nghĩ đến trách nhiệm, mắt thấy trong nha môn vắng vẻ, hai nha sai trong lòng cũng nôn nóng, đã sớm không biết đi đâu mất rồi.

    Kì thật ba ngày trước Đinh Hạo đã làm xong sổ sách, ngày hôm trước Từ Mục Trần tới, đã kiểm tra xác nhận sổ sách, cũng ký tên đồng ý.

    Nhưng là Đinh Hạo đối với sổ sách của Triệu huyện uý còn chưa sửa sang xong, một mặt kéo dài.

    Lúc trước sau một phen đối đáp, Triệu huyện uý chỉ biết hắn kém ở việc động thủ cước trên sổ sách, về phần hắn cụ thể sử dụng biện pháp gì, Triệu huyện uý không biết, cũng không muốn biết, không dám biết, cho nên đối với tiến độ sửa sang lại sổ sách vẫn chẳng quan tâm.

    Hắn nói còn chưa sửa sang được tốt, Triệu huyện uý cũng hừ hừ ha ha một tiếng cho xong việc, cũng không thúc giục hắn.

    Trên bàn bày một mâm băng, một bát canh nóng, trên băng vốn là thịt cá, nay thịt ngon đã bị ăn hết, xương bị Đinh Hạo ném vào trong ao cá phía trước hành lang, chỉ để lại một mâm băng tuyết trong suốt.

    Hai loại đồ ăn này là Đinh Hạo mang từ tửu lâu về, nhóm nha sai đều biết Đinh quản sự hầu bao rất lớn, khẩu vị cũng tốt, chiều tối nào cũng vừa sửa sang lại sổ sách, vừa ăn thịt cá, uống canh ngô.

    So với tri phủ lão gia còn tiêu dao hơn, làm người ta thật hâm mộ.

    Giờ phút này, lãnh khí lành lạnh trên băng, nóng hôi hổi trên canh đều bay lên thành một khối, Đinh Hạo đem sổ sách thay nhau đặt ở trên băng, trên canh, một hồi nóng, một hồi lạnh.

    Ba ngày nay, Đinh Hạo luôn làm như thế này, kiên nhẫn chờ “lễ dục lan” đến.

    Nay “lễ dục lan” đến, nha môn đúng hạn nghỉ, toàn bộ kế hoạch của hắn cuối cùng rốt cục có thể thực hiện.

    Hắn lại bận rộn một trận, mới mở sách cẩn thận lật xem, xem một lần, hắn mỉm cười đóng lại, đem chút băng còn sót lại đổ xuống dưới chân, bàn đặt ra ngoài hành lang, sau đó đem sổ sách cẩn thận bỏ vào một cái hộp nhỏ, ôm lấy đi ra ngoài, đứng ở hành lang cao giọng kêu: ” Hai vị công sai?”

    Kêu nửa ngày, hai cái sai nha kia không biết từ đâu chui ra, mừng không nhịn được nói: ” Thế nào, Đinh quản sự xong việc rồi, ta theo thường lệ soát người, sau đó Đinh quản sự sớm một chút trở về, chúng ta hai người cũng sớm được về nhà.”

    Đinh Hạo cười dài nói: ” Vất vả hai vị công gia, sổ sách thôi mà, cuối cùng sửa sang lại tốt lắm, Đinh Hạo lấy đựơc cái này giao cho Triệu huyện uý, còn thỉnh hai vị công gia dẫn đường.”

    “ Sửa sang lại tốt rồi sao?”

    Hai cái sai nha nghe xong thực tại có chút thất vọng, từ khi đi theo Đinh quản sự mỗi ngày đều có món ngon, sợ là tri phủ lão gia bình thường cũng không có ăn tinh tế như vậy, hắn chậm sửa sang một ngày, chính mình có thể đi theo hưởng lộc một ngày, như thế nào nhanh như vậy đã sửa sang lại tốt đây?

    Hai cái sai nha không tình nguyện, nhưng cũng không thể chậm trễ.

    Bọn họ cùng Đinh Hạo đến phòng Triệu huyện uý, Triệu huyện uý đang sửa sang lại hành trang.

    Sau khi hắn đến Lâm Thanh nhậm chức, liền sắp xếp gia quyến ở đây, cách nhau không xa, vừa lúc nhân dịp mấy ngày nghỉ dài hạn trở về xem.

    Kỳ thật Trần quan cùng Trình áp còn ở lại, hai vị này một người sau lưng là tể tướng Triệu Phổ, một người sau lưng là hoàng đệ Triệu Quang Nghĩa, bọn họ là nhân tài nịnh bợ để thăng quan.

    Nhưng là nghe đồn hai vị này luôn luôn không hoà hợp, lần này bọn phái người đến liên thủ phá án, cũng lộ ra chút không được tự nhiên.

    Loại sự tình này không lộ ra ngoài, mà tỏ ra thái độ trong lời nói, một khi làm sai, tiền đồ liền xong rồi, còn không bằng trốn xa một chút cho tốt, cho nên Triệu huyện uý liền lựa chọn trở về Lâm Thanh.

    Hắn vừa kêu gã sai vặt hầu hạ bên người sửa sang lại hành trang, chợt nghe bên ngoài có người kêu: ” Huyện uý lão gia, Đinh phủ quản sự Đinh Hạo đã sửa xong sổ sách, hiện đang chờ trước cửa.”

    “ Chuyện gì?”

    Triệu huyện uý trong lòng vui vẻ, vội vàng đi ra khỏi ốc, chỉ thấy Đinh Hạo hai tay đang cầm một cái thư hạp, đứng một chỗ cười dài.

    Triệu huyện uý nhíu mày, hỏi: ” Thành?”

    Triệu huyện uý một từ hai nghĩa, Đinh Hạo trong lòng biết rõ ràng, liền cũng đáp một câu: ” Thành.”

    Triệu huyện uý mừng rỡ, liền đưa tay tới đón thư hạp, Đinh Hạo hai tay đưa qua, ở thư hạp nhẹ nhàng vỗ, nói: ” Dục lan lễ tiết, phủ nha nghỉ, Triệu đại nhân nghĩ cũng muốn chính mình hồi quý phủ đi.”

    Triệu huyện uý cười nói: ” Có cái này, ta quay về làm sao được?”

    Đinh Hạo mỉm cười nói: ” Cái này làm gì gấp nhất thời, Triệu huyện uý nhanh chóng tìm người kết toán sổ sách cẩn thận lại một lần nữa xem sao, sau đó làm một mâm đi.

    Hôm nay là lễ dục lan, thủ hạ nghỉ hết, đại nhân như thế nào phá án?

    Không ngại đợi sau này, tinh thần no đủ, nói không chừng….sẽ có điều vui mừng lớn.”

    Đinh Hạo nói xong, nhẹ nhàng vỗ trên thư hạp, Triệu huyện uý hiểu ý, vỗ trán, giả ý giật mình nói: ” Đúng vậy, bản quan vui mừng quá mức, nhưng quên mất phần lớn nhân thủ đã rời đi.”

    Hắn đang cầm cái thư hạp kia còn thật sự nhìn nhìn, cố nén ý niệm mở ra xem trong đầu, hướng hai người sai nha nói: ” Đi, để nó vào khố phòng phủ nha, niêm phong mật tàng.

    Đợi lễ dục lan qua, bản quan sẽ đến lấy dùng.

    Việc này làm xong, các ngươi cũng có thể ly khai.”

    Hai sai nha vừa nghe, vội vàng tiếp nhận thư hạp, nhanh như chớp hướng phủ khố đi.

    Đinh Hạo nhìn Triệu huyện uý mỉm cười, chắp tay nói: ” Đinh Hạo chúc huyện uý đại nhân đường về bình an, thuận buồm xuôi gió, chúng ta…sau này tái kiến.”

    Triệu huyện uý khoé miệng hơi hơi nhếch lên, nhỏ giọng nói: ” Bản quan…chờ ngươi đưa đến kinh hỉ.”

    Chương 112: Dục lan tễ tiết.

    Nông lịch mùng năm tháng năm, gọi là “Đoan Ngọ chương”, vì kiêng kị sinh nhật của Đường Thái Tông( mùng tám tháng năm), sửa ngũ thành ngọ, gọi là tết đoan ngọ.

    Ngày tết đoan ngọ các gia đình lấy hoa cúc, lan nấu lấy nước tắm, đường tống lại gọi đoan ngọ là dục lan lễ tiết.

    Rời khỏi phủ nha, Đinh Hạo đi vòng quanh phố xá, lấy một đồng tiền, thuê một đứa bé chơi đùa ngoài đường đến nhà họ Liễu thông báo một tiếng, ước định canh giờ ngày mai gặp, rồi quay về nhà trọ.

    Buổi sáng ngày kế, rửa mặt xong, đến tiểu điếm ở phố đối diện ăn bữa sáng, chờ một lát, Liễu bà bà liền từ cửa sau tiểu điếm tiến vào, Đinh Hạo vội vàng giao phó việc cho bà, liền rời tửu lâu lên phố mua chút lễ vật, quay về nhà trọ chờ xe ngựa của Tao Trư Nhi, xe ngựa Tao Trư Nhi đến, liền tính tiền ly khai nhà trọ.

    Liễu bà bà ở tửu lâu ăn cơm, lại mua bốn cái bánh lớn, trở lại nhà mình, cất bánh xong liền đến một căn phòng ở góc sân gõ gõ cửa.

    Gõ một lúc lâu, “Chi nha” một tiếng cửa mở ra, một đầu lừa nhô ra, đầu bóng lưỡng, như gương mặt của nữ tử, rõ ràng đúng là tên ăn trộm Bích Túc.

    “ Liễu bà bà, dậy thật sớm a.”

    Bích Túc lười iếng ngáp, dụi mắt nói.

    Liễu bà bà cười mắng: ” Sớm cái rắm, lão nương đã đi ra ngoài dạo một vòng về rồi.

    Hôm nay là đoan ngọ, phủ nha nghỉ việc, ngươi còn không ra ngoài kiếm ăn?

    Đừng cậy vào thân thủ của mình, không cẩn thận một ít thất thủ, ngươi không được tốt, còn muốn làm phiền bà bà ta.”

    Bích Túc đắc ý cười nói: ” Liễu bà bà, bà cũng không phải không biết bổn sự của Bích Túc ta, võ nghệ cao cường, như giẫm trên đất bằng, tiến lui đều dễ dàng.

    Huống chi sự việc như vậy, nếu muốn động thủ, vậy trước tiên trả cho ta một nửa thù lao đi?

    Đã nhiều ngày không được uống rượu, động tới con sâu rượu trong bụng, thật là khó chịu.”

    Liễu bà bà mắng hai tiếng, đem bánh lớn nhét vào tay hắn, lại đưa qua mấy văn tiền, xụ mặt nói: ” Chỉ có từng này thôi, ngươi tiểu tử này, càng hỗn càng không có tiền đồ, đã làm hoà thượng còn muốn uống rượu.”

    Bích Túc được tiền, mặt mằy hớn hở nói: ” Liễu bà bà, bà nói như vậy là không đúng rồi.

    Ta nguyên cũng không biết thân phận hoà thượng lại tốt, nay mới hiểu được, làm hoà thượng khiến người ta mất đi cảnh giác, chẳng những trên phương diện đánh cắp tiền tài, mà câu dẫn phụ nhân cũng dễ dàng hơn nhiều.

    Thật là việc kì quái, phụ nhân như thế nào lại đối với tiểu hoà thượng nảy sinh hứng thú.”

    Liễu bà bà cốc vào đầu hắn một cái, hừ nói: ” Làm hoà thượng, cũng có điều không tốt, nhìn ngươi bộ dáng này, trời sinh có cặp mắt hoa đào, làm sao giống người xuất gia lục căn thanh tịnh?

    Ta biết ngươi xưa nay lanh lợi, cũng không quản ngươi, ngươi phải để tâm một chút, đừng làm lỡ đại sự của lão nương, việc thành, một trăm quan tiền tự nhiên sẽ đưa đủ cho ngươi.”

    Bích Túc nhếch miệng cười nói: ” Bích Túc tự nhiên là tin bà bà, chuyện này ai làm chủ vậy, có cái yếu hại gì đó, lại sinh lá gan lớn, muốn đi phủ nha động thủ, nghĩ đến cũng không phải người lương thiện?”

    Liễu bà bà trừng mắt liếc hắn một cái, nói: ” Đạo lý quy củ ngươi đều đã quên?

    Chỉ để ý đến tiền công, không hỏi chuyện khác.

    Lão nương tuổi đã cao, đi ra ngoài một vòng, liền thấy có chút mệt mỏi.

    Ta trở về phòng nghỉ tạm, ngươi tự an phận một chút.”

    Nói xong hướng về phòng mình đi đến.

    Bích Túc lười biếng vặn lưng, lẩm bẩm nói: “ Nếu không có thiếu nhân tình Liễu bà bà, ta vị tất đã làm sinh ý này.

    Bà lại còncao.”

    Hắn mân mê trong tay mấy văn tiền, nheo mắt lại thấy mặt trời đã lên cao, lẩm bẩm: ” Sắc trời vẫn sớm, tiểu hoà thượng phải đi ngủ đã, đợi tiền làm lần này, cao chạy xa bay, đi Biện Lương thành khoái hoạt.”

    Nói xong quay đầu trở về, đem cửa phòng đóng lại, lăn ra ngủ tiếp.

    Đinh Hạo trở lại Đinh phủ đã là sau giờ ngọ, tiến vào sân, liền có người nghênh đón, nói hắn lập tức đi gặp lão gia.

    Đinh Hạo cũng không kinh ngạc, kêu Tao Trư Nhi đem đồ đạc về chỗ mình ở, liền theo gia đinh kia vào sau vườn.

    Đinh Đình Huấn đối với Lưu tri phủ vẫn rất để ý, nhưng là Đinh gia đút lót có chút ngại ngần, hiện nay quý châu phủ quan lại đều tỏ thái độ kính nhi viễn chi, hắn muốn nghe một chút tin tức cũng không thể.

    Đinh gia mặc dù đối ngoại xưng là chủ động phái ra quản sự hiệp trợ quan phủ phá án, nhưng là ở phương diện quan phủ, lại công bố bởi vì Đinh gia sổ sách quá mức hỗn loạn, nên Đinh gia phải phái người hiệp trợ.

    Đây là phương pháp Đinh Hạo nói cho Triệu huyền uý, nếu không quan phủ không có chủ trương, Đinh gia đang trong diện hiềm nghi, nào có tư cách nói đi liền đi.

    Đinh Hạo là cố ý muốn đi vào phủ nha thanh khoản, Đinh Đình Huấn chỉ biết hắn muốn gian lận trên sổ sách, nhưng là hắn cụ thể dùng biện pháp gì, Đinh Đình Huấn cũng không biết.

    Từng đó ngày Đinh Hạo ở phủ nha sửa sổ sách, đã cho Tao Trư Nhi đem về một chút tin tức tiến triển công việc, Đinh Đình Huấn nghe xong như thế nào có thể an tâm, biết hắn hôm nay hồi phủ, sớm phân phó người gác cổng, thấy hắn đến, liền lập tức dẫn ra sau vườn để gặp.

    Đinh Hạo ngay cả nhà mình cũng chưa qua, liền lập tức đi ra sau vườn.

    Đến phòng Đinh Đình Huấn, thông báo truyền gặp, Đinh Hạo tiến vào trong phòng, thấy Đinh Đình Huấn đang ngồi ở ghế chờ hắn.

    Hơn mười ngày không gặp, Đinh Đình Huấn tựa hồ nhìn càng già đi, trước kia luôn đứng thẳng lưng uy nghiêm, giờ phút này dáng vẻ đứng lên đã hơi còng.

    Vì Đinh gia liều mạng, hắn mới đổi lấy phú quý cùng địa vị hôm nay, phòng xá vẫn là như vậy đẹp đẽ quý giá, trên người mặc bộ cẩm ti tú bào đủ để người bình thường ăn trong một năm, nhưng là dưới áo kia, lại là những sợi tóc xám trắng, mặt đầy nếp nhăn, vẻ mặt thân thể tiều tuỵ, cuộc đời hắn bận về việc …bôn ba, bận về việc…tính kế, lưng đeo nhiều gánh nặng, cũng có rất nhiều thường nhân không thể có được tài phú, nhưng là…hắn từng có khi nào vui vẻ sao?

    Đinh Hạo lòng sinh cảm khái, nhưng chân động tác cũng không chậm, tiến lên liền xoay người thi lễ.

    Đinh Đình Huấn thấy hắn, theo bản năng đứng thẳng lên, ôn tồn nói: ” Không cần thi lễ, ngươi ngồi đi rồi nói.”

    Đinh Hạo âm thầm cười, này đã không phải như lúc trước hắn đứng một bên đáp lời, xem ra Đinh Đình Huấn thật có chút thiếu kiên nhẫn.

    Đinh Hạo ngồi xuống ghế không chút câu nệ, Đinh Đình Huấn lập tức gấp gáp hỏi: ” Đinh Hạo, sự tình như thế nào rồi?”

    Nhạn Cửu đứng ở sau lưng Đinh Đình Huấn, không nhanh không chậm bóp bả vai cho hắn, nhẹ nhàng hướng Đinh Hạo liếc mắt một cái, lại thu liễm ánh mắt.

    Đinh Hạo hạ thấp người nói: ” Sổ sách đã làm sạch sẽ rồi, chỉ đợi sau dục lan lễ tiết, phủ nha quan lại kiểm tra lại lần nữa, liền thẩm vấn Từ chưởng quầy.”

    Đinh Đình Huấn chờ đợi rất lâu, chỉ nghe đợc một lời nói nhẹ nhàng bâng quơ, rốt cục không kiềm chế được tính tình, không kiên nhẫn gõ bàn nói: ” Không cần cùng lão phu giả bộ ngớ ngẩn.

    Lão phu là hỏi ngươi, lần này nhất định làm cho Đinh gia ta thoát khỉ liên quan, không bị Lưu tri phủ truy cứu sao?”

    Đinh Hạo trầm ổn nói: ” Nếu không có việc ngoài ý muốn, đảm bảo vô sự.”

    Đinh Đình Huấn nhướng mày, có chút giận nói: ” Như thế nào là ngoài ý muốn?”

    Đinh Hạo nói: ” Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, thế gian làm gì có chuyện tuyệt đối, Đinh Hạo không dám nói ngoa nhất định giữ được Đinh gia vô sự.

    Chỉ cần không có người nào làm ra chuyện trọng đại, như vậy, Đinh gia nhất định chuyển nguy thành an.”

    Đinh Đình Huấn ánh mắt chợt loé hỏi: ” Như vậy…

    Trư thủ khố làm như thế nào?

    Từ Mục Trần làm như thế nào?”

    Đinh Hạo không trực tiếp trả lời, chính là nhẹ nhàng thở dài nói: ” Lão gia, một án này của Lưu tri phủ, Triệu tướng công cùng đương kim hoàng đệ đều bị kinh động, bọn họ không có việc gì trở về, việc này như thế nào có thể xong?”

    Đinh Đình Huấn trong lòng căng thẳng, tay vuốt chòm râu một lúc lâu không nói được từ nào, Đinh Hạo mỉm cười nói: ” Chuyện lão gia lo lắng, Đinh Hạo trong lòng hiểu được.

    Về điểm này, lão gia không cần lo lắng, nếu sự tình không bại lộ, như vậy không ai có thể cắn lại Đinh gia.”

    Nhạn Cửu nghe đến đó, tay hơi hơi hạ xuống một chút, khoé mắt sáng ngời, hắn hướng Đinh Hạo liếc mắt nhanh một cái, mới lại không nhanh không chậm tiếp tục việc của mình.

    Đinh Đình Huấn biết nếu đem đại sự phó thác cho hắn, như vậy tất nhiên cũng đem nguyên nhân Đinh gia kiêng kị Từ Mục Trần nói cho hắn, Đinh Hạo nhất định là biết Từ Mục Trần nắm được nhược điểm của Đinh gia, hắn nói như vậy, chắc là cũng nắm chắc vài phần.

    Ý niệm đến đây, Đinh Đình Huấn thế nhưng có chút tâm lý khó khăn, hắn là thật muốn hỏi Đinh Hạo, rốt cục dùng biện pháp gì, đem việc này làm cho chu đáo, Từ Mục Trần này là khối u ác tính của Đinh gia nếu bỏ được hắn, sẽ không lo bị hắn phản lại.

    Lòng hiếu thắng trỗi dậy, Đinh Đình Huấn giống như lại khôi phục ý chí chiến đấu tuổi trẻ, nhưng hắn cẩn thận cân nhắc sau một lúc lâu, đều không thoát khỏi ý niệm diệt trừ Từ Mục Trần, đó là biện pháp đem Đinh gia trở nên sạch sẽ, không khỏi chán nản thở dài, nói: ” Tuổi trẻ đáng sợ, lão phu thật là già rồi.”

    Hắn ảm đạm lắc đầu, vẻ mặt phức tạp nhìn Đinh Hạo liếc mắt một cái, nói: ” Ngươi vừa mới trở về, quay về nghỉ ngơi một chút đi.

    Nếu có tin tức gì, tuỳ thời bẩm báo lão phu.”

    “ Vâng!”

    Đinh Hạo đứng lên lên tiếng trả lời, hơi hơi vái chào, lui ra ngoài.

    Đinh Đình Huấn vẻ mặt dường như không có chuyện gì, lại nói: ” Ngươi làm việc dụng tâm, lão phu rất vừa lòng.

    Vốn sau khi ngươi làm quản sự, nên cho ngươi một chỗ ở, chính là lúc ấy bận việc… sau lại đến việc trù bị Quảng Nguyên, nhất thời không rảnh nghĩ đến.

    Nay đã dọn dẹp được một sân phòng, thông gió cũng tốt, cảnh vật chung quanh lại u nhã.

    Mẫu thân ngươi bệnh trầm kha đã lâu, cũng cần địa phương u tĩnh nghỉ dưỡng, chờ ngươi hiểu rõ chuyện trong thành, liền dọn qua đi.

    Mẫu thân ngươi làm ở phòng ăn, lão phu cũng chuẩn bị miễn, tiền tiêu hàng tháng chiếu cấp, kêu nàng an tâm nghỉ ngơi.”

    Nói lời này, Đinh Đình Huấn che dấu nụ cười, lại nói: ” Ngươi vì Đinh gia đã làm nhiều việc lớn, đây là nên thưởng cho ngươi, không cần chối từ.”

    Đinh Hạo ngẩn ngơ, lão hồ ly chủ ý chuyện gì, hắn cũng không phải không biết ta muốn rời đi, còn bàn cái gì sân.

    Nói sau, hương viện kia tuy không phải là nơi thân tộc Đinh gia ở, nhưng cũng thuộc phạm vi sau vườn, Đinh gia chưa từng có người quản sự nào có tư cách cùng gia quyến ở phía sau vườn?

    Lão nhân gia đây là đang làm cái quỷ gì?

    Đinh Hạo đang muốn lên tiếng, Đinh Đình Huấn đã đứng dậy, hướng trong phòng đi đến, thì thào tự nói: ” Tiểu cửu a, ngươi cũng lui ra đi, lão phu thân thể mệt mỏi, muốn nghỉ một chút.”

    Chương 113: Yêu ước.

    Đinh Hạo lòng đầy nghi hoặc trở lại chỗ ở của mình, trên cửa đã treo ngải thảo, tiến vào phòng, liền ngửi thấy mùi của cây xương bồ cùng ngải thảo, Dương thị thấy con trở về, vẻ mặt vui mừng, giúp hắn phủi tro bụi trên người, mừng rỡ nói: ” Nương chờ ngươi đã lâu, vẫn không thấy bóng dáng ngươi, nay mới trở về.”

    Đinh Hạo tạm thời buông xuống tâm sự, cười nói: ” Nương, những ngày qua thân thể thế nào, có hay không đúng giờ uống thuốc, Trư Nhi có thường đến thăm người không?

    Tiểu tử này nếu không thay ta hiếu thuận nương, ta không tha cho hắn.”

    Dương thị cười nói: ” Đứa nhỏ kia mỗi ngày đều đến, còn hơn ngươi lúc nhỏ.

    Giúp ta quét nhà a, múc nước a, nấu thuốc a, việc nặng nhọc bẩn thỉu cũng tranh làm.”

    Nàng có tâm muốn đem việc lão gia cho bọn họ vào sống bên trong nói ra, nhưng là con mình một lòng một dạ nghĩ rời khỏi Đinh gia, hiện giờ cũng không biết có sửa lại chủ ý không, nếu nói ra hắn lại phải suy nghĩ, còn không chờ hắn xong xuôi mọi việc trở về, lập tức bàn qua, như vậy là lý tưởng nhất, Dương thị liền đem câu chuyện định nói nén lại trong lòng.

    Hai người ngồi ở đầu giường gần lò sưởi trong chốc lát, Dương thị liền lấy trong người ra mấy sợi chỉ màu, cười nói: ” Đến đây, hôm nay là lễ dục lan, nương buộc cho ngươi mấy sợi chỉ màu, phù hộ con ta bình an, an an lành lành.”

    Đinh Hạo dở khóc dở cười nói: ” Nương, tiểu hài tử mới mang cái này, ta đã lớn rồi?”

    Dương thị sẵng giọng: ” Ngươi dù lớn thì sao?

    Đừng nhìn ngươi hiện tại là đại quản sự, ở trong lòng nương vẫn là một đứa nhỏ, ngươi nha, khi nào thành gia, về sẽ có vợ quản.

    Hiện tại nương quản ngươi, ngươi liền vẫn là đứa nhỏ, không tính là nam tử hán.

    Ha ha, đưa tay ra đây.”

    Đinh Hạo cười khổ vươn tay, Dương thị cẩn thận buộc chỉ vào cổ tay trái hắn, Đinh Hạo nhìn lão nương tóc hoa râm còn chính mình tự buộc chỉ, trong lòng ấm áp vui vẻ, hắn vẫn không nhúc nhích, tựa như một đứa nhỏ nhu thuận, tuỳ ý lão nương đem chỉ buộc xong, lại lấy kéo cắt đứt, phủi phủi cổ tay, liền đem lão nương dừng lại, thuận tay lấy sợi chỉ màu đặt ở đầu giường gần lò sưởi vào trong lòng.

    Dương thị ngạc nhiên nói: ” Ngươi lấy cái đó làm gì ?”

    Đinh Hạo hướng nàng làm mặt quỷ, cười nói: ” Nương không cần hỏi, sẽ có việc cần.”

    Dương thị cười cười cũng không truy vấn, lại nói: ” Nương làm cho ngươi bánh bao, trong nhà không nấu bếp, đang nấu ở phòng ăn, ngươi ngồi xuống nghỉ một lát, nương đem đồ trở về.”

    Đinh Hạo vội vàng nói: ” Nương nghỉ ngơi đi, ta đi, thuận đường cùng Lưu Minh nói chuyện chút.”

    Đinh Hạo nói xong, chạy nhanh ra sân, lại không đến phòng ăn, hắn đến chức phường bên ngoài, quay đầu xem xét, nghĩ rằng: ” Đông nhi cũng không biết có ở đây hay không, lúc này, nàng hẳn là chưa về nhà, bằng không thật đúng là không có cách nào khác tìm nàng.

    Nhưng cô gái ngốc này, ta như vậy đi vào tìm người, nàng còn không hoảng hốt sao?”

    Đang nghĩ tới đây, La Đông Nhi mang theo mấy chiếc bánh chưng từ chức phường đi ra, nàng quay mình, hướng trong phòng nói: ” Ai, cám ơn Lý đại nương, ta đem cái này về.”

    Trong phòng có người đáp ứng một tiếng, La Đông Nhi xoay người ra khỏi cửa, liếc mắt một cái thấy Đinh Hạo, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ kinh hỉ, nàng vội vàng xông lên hai bước, nhớ lại thân phận cùng hoàn cảnh chính mình, lúc này mới dừng cước bộ, hướng hắn ngượng ngùng cười.

    Đinh Hạo bước nhanh đến đón, tinh tế đánh giá, chỉ thấy La Đông Nhi hôm nay vẫn mặc bộ màu hồng cánh sen pha tím, hạ thân mặc váy cùng màu, trên đầu giống như nữ tử trong ngày lễ dục lan, cài một đoá hoa lựu, cười yếu ớt đứng một chỗ, như một bông hoa.

    Đinh Hạo vui mừng nói: ” May mắn ở chỗ này gặp nàng, nếu không ta thật không biết làm thế nào tìm nàng.”

    La Đông Nhi vui sướng nói: ” Hạo ca ca, ta cũng nhớ huynh nên đến đây, lại không tiện hướng người hỏi thăm, trong thành làm thoả đáng chưa?”

    Đinh Hạo nói: ” Cũng bình thường, đúng rồi, mấy ngày nay lão điêu phụ kia có làm khó dễ nàng không?”

    La Đông Nhi nhỏ giọng nói: ” Đánh chửi vẫn phải có, bất quá bà bà tự dưng được hơn mười mẫu ruộng, trong lòng tự nhiên vui mừng.

    Ta bây giờ làm việc, tiền công mỗi ngày đều giao cho bà bà, cho nên cũng chưa quá mức khắt khe với ta.”

    Đinh Hạo thở dài: ” Thiếu chút đánh chửi, nàng đã thấy đủ chưa?

    Nơi này nói chuyện không tiện, nàng…khi nào thì tiện ra ngoài?

    Điêu phụ kia có trông chừng nàng không?”

    La Đông Nhi nói: ” Hôm nay là lễ dục lan, bà bà về nhà mẹ đẻ ‘ trốn đoan ngọ’.”

    Nguyên lai phong tục nơi đây, ngày đoan ngọ phụ nữ xuất giá phải về nhà mẹ đẻ, được gọi là ‘trốn đoan ngọ’, La Đông Nhi vốn nên cũng về nhà mẹ để, chỉ là nhà mẹ đẻ nàng chỉ có một người cậu vô lương, đem nàng “bán” cho Đổng gia tức phụ chặt đứt lui tới, nàng không có nhà để về, đành phải một mình ở đây.

    Đinh Hạo vừa nghe nhất thời mừng rỡ, mặt lộ vẻ vui mừng, mắt ánh tà quang, hưng phấn nói: ” Thật sao?

    Quả nhiên?

    Điêu phụ kia về nhà mẹ đẻ?

    Ha ha, ta đêm nay qua tìm nàng, hắc hắc…”

    La Đông Nhi nói xong có chút hối hận, lại nhìn bộ dáng hắn lúc này, giương nanh múa vuốt chảy nước miếng, một bộ dáng muốn đem chính mình ngay cả dây lưng đều nuốt vào bụng, trong lòng sợ hãi, mặc dù không biết hắn muốn làm gì, nhìn bộ dáng hắn cũng không phải làm chuỵện tốt, liền vội vàng nói: ” Không được, huynh không thể tới.”

    Đinh Hạo cười nói: ” Tiểu Đông Nhi, lá gan nàng như thế nào nhỏ vậy, trong nhà không có ai ở, ta đi gặp nàng có gì không thể.”

    “Không được!

    Huynh…nếu huynh đến thật, người ta về sau không bao giờ để ý đến huynh nữa.”

    La Đông Nhi khẩn cấp dậm chân, bộ dáng tức giận cực kỳ đáng yêu.

    Đổng Lý thị mặc dù không có nhà, nhưng trong nhà kia mỗi góc đều lưu lại mùi của nàng, đem Đinh Hạo đến Đổng gia, nàng nào có lá gan đó?

    Hơn nữa, ở bên ngoài cùng hắn nói chuyện, tâm lý nàng còn có thể miễn cưỡng chấp nhận.

    Nhưng là chính mình hiện tại dù sao vẫn là vợ Đổng gia, nếu đem hắn về Đổng gia, La Đông Nhi như thế nào cũng không tiếp thụ được.

    Đinh Hạo thấy nàng thật sự nóng nảy, sửa miệng nói: ” Được được được, ta đây không đi, đêm nay trăng tròn sao sáng, vẫn ở chỗ cũ, nàng tới gặp ta.”

    “ Ta không đi, làm thế nào đi ra, ta sợ lắm.

    Huynh khó có thể trở về được vài ngày, để bồi tiếp Dương đại nương đi.”

    Xa xa, đầy tớ của Lí Thủ Ngân quệt mông đi tới, hắn đi đường luôn luôn cúi đầu, tựa như đang tìm tiền rơi trên mặt đất, nhất thời còn không có nhìn đến hai người, Đinh Hạo liền dùng ngữ khí chắc chắn vội vàng nói: ” Quyết định rồi, trăng lên, chỗ cũ, nàng không sợ ta chờ, vậy đừng đến!”

    Đinh Hạo nói xong vội vàng chạy đến phòng sau, nhanh như chớp biến mất.

    La Đông Nhi ngay cả cự tuyệt đều không kịp nói, khong khỏi mắt hạnh trợn lên, sẵng giọng: ” Ta kiếp trước nợ huynh hay sao?

    Lại ức hiếp ta!”

    Nói xong dậm chân một chút, cũng không biết là giận hắn hay giận mình.

    Đinh Hạo lấy bánh chưng, lại hướng Lưu Minh làm một bàn thức ăn.

    Bởi vì không phải giờ cơm, trở lại trong phòng vừa mới làm xong mâm thức ăn, Tao Trư Nhi liền tiến vào.

    Đinh Hạo cười nói: ” Ngươi thằng nhãi này mau chân thật, đến thật đúng thời điểm, đến đây, ngồi ăn nào.”

    Ba người xếp bằng ngồi vây quanh mâm thức ăn, nếm qua cơm, lại ủ một ấm trà, liền ra ngoài cửa hành lang đặt xuống, lấy ba cái ghế con ngồi uống trà nói chuyện phiếm.

    Người một nhà hoà thuận vui vẻ, đang nói nói cười cười, Đinh Hạo mắt tinh, đột nhiên nhìn thấy Lan Nhi cô nương từ trên phòng chạy đến.

    Hôm nay là lễ dục lan, Lan Nhi cô nương cũng mặc một bộ đồ mới.

    Một kiện áo màu tím ngắn tay, thắt lưng thêu hoa cùng váy, xem vừa xinh đẹp lại linh hoạt.

    Đinh Hạo trước kia thấy nàng bợ đỡ, vừa gặp là có chút chán ghét, nay nàng chính là người mà huynh đệ mình thích, yêu ai yêu cả đường đi, nhìn nàng cũng không phải không vừa mắt, liền đứng dậy tiếp đón, cười nói: ” Lan Nhi cô nương, nàng đến tìm đại Lương ca ca?”

    Tao Trư Nhi vừa nghe, vội vàng xoay người, không khỏi vui vẻ nói :” Lan nhi, nàng đã đến rồi.”

    Lan Nhi oán trách trừng mắt liếc hắn một cái, bước chân vọt tới, lúc này mới hướng Đinh Hạo hơi hơi hoàn lễ, thản nhiên cười nói: ” Đinh quản sự, đại thiếu gia biết ngươi trở về thật vui mừng, mời ngươi về sau vườn uống rượu.”

    Đinh Hạo còn chưa nói chuyện, Dương thị đã đứng lên, vui mừng nói: ” Lan Nhi cô nương, ngươi nói đại thiếu gia mời Hạo nhi nhà ta uống rượu?”

    Lan Nhi hướng Dương thị cười càng ngọt: ” Đúng vậy, Dương đại nương, đại thiếu gia coi Đinh quản sự như tri kỷ, Đinh quản sự vào thành từng đó ngày, đại thiếu gia tự nhiên không vui, luôn có lòng nhớ đến.

    Hôm nay nghe nói Đinh quản sự đã trở về, đại thiếu gia cố ý ở đình viện chuẩn bị tiệc rượu, mời Đinh quản sự qua uống.”

    Dương thị vừa nghe, mừng đến đầy mặt hồng quang, vội vàng thúc giục nói: ” Ngươi đứa nhỏ này, còn ngốc ra đấy làm gì, đại thiếu gia gọi ngươi còn không mau đi.”

    Đinh Hạo vốn định cùng người nhà nói chuyện nhiều hơn, bất đắc dĩ phải đáp ứng.

    Đinh Hạo vừa đi, Lan Nhi quay người theo sau, Tao Trư Nhi nghiêm mặt đi theo Lan Nhi, ngửi trên người nàng mùi hương nhẹ nhàng, muốn cùng cô nương mình yêu thích nói vài câu, lại ngập ngừng không dám mở miệng.

    Lan Nhi phát hiện phía sau có người, quay đầu thấy hắn đi theo, không khỏi trừng mắt liếc hắn một cái, Tao Trư Nhi bị Lan Nhi trừng mắt, nhất thời bị doạ không dám nhìn, Lan Nhi tức giận nói: ” Ngươi đi theo ta làm gì?”

    “ Ta….Ta…”

    Tao Trư Nhi gấp gáp lấy trong lòng ra một túi hương, tiến lên nói:” Hôm nay vào thành, mua cho nàng cái túi hương.”

    Lan Nhi chuyển sang mừng rỡ, tiếp vào trong tay, hơi cười liếc hắn nói: ” Hừ, tính ngươi có tâm, còn nhớ đến ta.”

    Tao Trư Nhi bồi cười nói: “ Trong lòng của ta, đương nhiên là nhớ đến nàng.

    Túi hương này mặc dù không đáng giá nhiều tiền, nhưng là một phen tâm ý của ta.”

    “ Biết rồi, ta đi đây.”

    Lan Nhi nhẹ nhàng xoay người, hướng hắn giơ tay, cũng không quay đầu lại bỏ đi.

    Tao Trư Nhi lại đi cùng hai bước, than thở nói: ” Đại thiếu gia cũng keo kiệt, ta mỗi ngày vì hắn lấy thuốc, không có công lao cũng có khổ lao, giờ mời a ngốc, sao không mời ta?”

    Chương 114: Hiệu Bá Di.

    Hiện nay là thời tiết tháng năm, trong đình viện của Đinh Thừa Tông hoa cỏ càng tươi tốt, gần nửa sân, khắp nơi đều là tùng xanh, hoặc cao hoặc thấp, hoặc thưa hoặc dày, đem không gian trở nên hoàn mỹ.

    Thường thường nhìn thấy một cây tùng xanh trước mặt, làm cho người ta nghĩ đã đến cuối đường, nghiêng người vừa chuyển, lại thấy một trời đất mới, đặt mình trong đó, quả thực không biết đình viện này rộng lớn bao nhiêu.

    Trúc, chuối hợp lại trước mắt một mảnh màu lục xen lẫn nhiều điểm đỏ thẫm, nhìn kỹ, đúng là anh đào.

    Tiếng chim hót dễ nghe loáng thoáng truyền đến, Lan nhi ở phía trước dẫn đường, không hướng đến chỗ ở của Đinh Thừa Tông, mà là đi về phía một con đường nhỏ bên trái, đi không lâu, mũi ngửi thấy mùi hương, trước mắt là một phiến hoa lan đang nở.

    Hoa lan thành hình một dòng suối khúc khuỷu đi xa, giữa hoa cỏ thấp thoáng một gian tiểu đình.

    Tiểu đình kia không lớn, dựng ở giữa một ao nứơc nhỏ, đắp bùn làm bậc, trên làm bằng trúc, cũng không trang trí nhiều, bên ngoài đình cỏ xanh hoa lan mọc hoang dã.

    Một cái cầu nhỏ bắc lên trên bờ.

    Trong đình có một cái bàn đá, Đinh Thừa Tông ngồi bên cạnh bàn, đang hướng nơi này nhìn lại.

    Lục thiếu phu nhân đi ra khỏi tiểu đình, đứng giữa hoa và nước, phiêu phiêu như tiên.

    Xa xa nhìn lại, đôi vợ chồng này thật sự là một cặp thần tiên quyến lữ.

    Tình cảnh này, cũng càng làm cho biết được tình trạng tạo hoá trêu người của Đinh Thừa Tông,

    “Đinh Hạo” Bên tai đột nhiên truyền đến môt tiếng gọi vui mừng, Đinh Hạo thân hình chấn động, bỗng nhiên xoay người, chỉ thấy Đinh Ngọc Lạc đứng dưới gốc chuối, tay áo nhu y, quần màu xanh ngọc, trên mái tóc đen cài một cây trâm ngọc bích, mặt đầy vẻ vui mừng.

    Đinh Hạo vui vẻ kêu lên :” Đại tiểu thư….”

    Đinh Ngọc Lạc nhẹ nhàng đi đến, hướng Lan nhi phân phó nói: ” Ta mang Đinh quản sự đi qua, ngươi đi giục nhị thiếu gia.”

    “ Vâng “ Lan nhi đáp ứng một tiếng, xoay người rời đi.

    Đinh Ngọc Lạc nhìn Đinh Hạo, trong mắt có một loại hâm mộ thân thiết, nàng tựa hồ muốn nói gì, nhưng là dừng ở Đinh Hạo, nhìn một lát, cuối cùng lại làm ra bộ dáng thản nhiên: ” Đại ca đang đợi, chúng ta đi qua đi.”

    Nói xong phất tay áo, nhanh nhẹn xoay người, nhẹ nhàng hướng đến tiểu kiều.

    Đinh Hạo đồng dạng có rất nhiều lời muốn nói, lời đến bên miệng, lại không biết nên nói chuyện gì.

    Đinh Ngọc Lạc xoay người vừa đi, Đinh Hạo thấy thoải mái, lại có chút mất mát, dưới chân ngừng lại một chút, liền bước nhanh đuổi theo.

    Cầu nhỏ hẹp, khó chứa hai người đi song song, hai người một trước một sau, cách xa hai thước, Lục thiếu phu nhân đã ở đầu cầu chờ, hai người đều đang mang tâm sự, cũng không nói được, Đinh Hạo ánh mắt liền hướng đến một bên lan can tiểu kiều.

    Nhìn xuống mặt nước, phẳng lặng như gương, bên trong rõ ràng có hai thân ảnh, phía trước là nàng, phía sau là hắn.

    Đưa tay là có thể chạm vào, nhưng không cách nào chạm được, tựa như thân phận bọn họ với nhau, tuy rằng cùng huyết mạch, nhưng khó xưng thân nhân.

    “Âm thanh giữa trời đầy tuyết kia, kiếp này còn có cơ hội nghe nàng ca lại sao?”

    Đinh Hạo thở dài, ngẩng đầu, cầu đã đi qua một nửa.

    Sau khi trở về từ Quảng Nguyên, Đinh Đình Huấn liền thu xếp hôn nhân cho nữ nhi.

    Đối phương cũng là dòng dõi thư hương, hơn nữa chính là quan lại thế gia.

    Hộ này họ Tư, đứa con của Tư gia này gọi là Tư Mặc Lâm, nguyên nhân vì cầu công danh, vẫn không rảnh rước dâu, nhưng là tuổi tác cao, trong nhà cũng sốt ruột, cho nên nạp một người thiếp cho hắn, thêm hai tì nữ xinh đẹp hầu hạ hắn ăn uống tắm rửa, nhưng là chính thất vẫn chưa có.

    Thẳng đến năm kia trúng cử nhân, Tư Mặc Lâm này mới bắt đầu thu xếp hôn sự, lúc này Tư công tử đã lớn tuổi, ba mươi bốn tuổi, cơ hồ so với Đinh Ngọc Lạc hơn gấp đôi.

    Đỗ cử nhân, người này ánh mắt cũng cao lên, rất nhiều cô nương đều không vào mắt, thẳng đến tháng bảy năm trước ở lễ vu lan gặp được Đinh gia tiểu thư Đinh Ngọc Lạc, vị công tử này nhất kiến chung tình, sau liền phái người đến cửa cầu thân.

    Lại nói tiếp, Tư công tử này vô luận là thân phận cử nhân, hay là địa vị gia tộc, đều hoàn toàn xứng đôi Đinh gia tiểu thư.

    Đinh gia tuy là bá châu thủ phủ, cũng là thế lực lớn ở Phách Châu, là gia tộc có ảnh hưởng lớn.

    Tư gia là quan lại thế gia, tuy rằng không giàu có bằng Đinh gia, địa vị xã hội lại ở trên.

    Chẳng qua Tư công tử này người ốm yếu, đi đứng khập khiễng, dáng đi bất nhã hoặc diện mạo xấu xí làm quan không được, hắn mặc dù đỗ cử nhân, được hưởng rất nhiều đặc quyền, lại vĩnh viễn không có khả năng có chức vị, bởi vậy Đinh lão gia có chút do dự, chuyện này liền tạm thời buông xuống.

    Nay Đinh gia gặp phải kiếp nạn, trên phương diện quan trường nhân mạch không có đã gây nhiều khó khăn.

    Đinh Đình Huấn không khỏi tâm tư hướng đến đám hỏi.

    Tư Mặc Lâm kia mặc dù không thể làm quan, dù sao cũng là cử nhân, hơn nữa gia đình lại là quan lại thế gia, có rất nhiều người trên quan trường, nếu hai nhà thông gia, có khả năng củng cố địa vị Đinh gia, cho nên Đinh Ngọc Lạc sau khi đưa lương đến Quảng Nguyên trở về, Đinh Đình Huấn liền hỏi ý tứ nữ nhi.

    Tư Mặc Lâm kia thân là cử nhân, quan lại thế gia, có thể nói là môn đăng hộ đối.

    Về phần chân có điểm cao thấp, đi đường có chút khó coi, Đinh Đình Huấn xem ra không tính là gì, nữ nhân sinh mạo, nam nhân trọng tài, có thể thác phụ chung thân, nam tử cũng không phải là vẻ ngoài.

    Nhưng là Đinh Ngọc Lạc cùng phụ thân tự nhiên bất đồng, Tư Mặc Lâm kia so với nàng cơ hồ niên kỉ lớn gấp đôi, lại là thư sinh, chân cao chân thấp, trong lòng như thế nào thích được?

    Đinh Ngọc Lạc vừa nghe liền quả quyết cự tuyệt.

    Hai người tranh chấp thật lâu, Đinh Ngọc Lạc bị cấm ra khỏi nhà, cho nên Đinh Hạo đã rất lâu không nhìn thấy nàng.

    Việc này Đinh Hạo có nghe qua, cũng là không thể nào xen vào.

    Xem trọng địa vị gia thế dĩ nhiên không tốt, nhưng là hắn cùng với tứ cô nương này thân cận cũng không sâu.

    Nếu ngày đó đi không phải hắn, mà là Đinh Thừa Nghiệp, tướng mạo anh tuấn, nói năng phong nhã, tứ cô nương thế tất cũng là vừa gặp đã thương, nhưng là Đinh Thừa Nghiệp trong ngoài không đồng nhất, lại như thế nào vừa gặp liền nhìn ra được?

    Ngày sau thành vợ chồng mới biết không xứng thì đã chậm.

    Thời đại này lưu hành là cha mẹ chi mệnh, hoàn cảnh như vậy, hy vọng không lớn, các lão nhân là người lo lắng cho gia thế địa vị hôn nhân.

    Trọng yếu là môn đăng hộ đối, tại đây không phải là niên đại tự do luyến ái, muốn tình đầu ý hợp chỉ có thể mặc cho số phận.

    Thay đổi lời nói của hắn, cũng không có phương pháp lưỡng toàn.

    Chính là nay xem vẻ mặt nàng vui thích, xem ra đã muốn cuộc hôn sự kia đây?

    Đinh Hạo âm thầm suy nghĩ, Đinh Ngọc Lạc đi ở phía trước lòng cũng tràn đầy vui mừng, đại ca đã hướng nàng nói qua cố gắng thúc đấy Đinh Hạo nhận tổ tông, nàng đối với vị “nhị ca” này cũng rất yêu quý.

    Nghe đại ca nói phụ thân đã có ý, chỉ cần chuyện ở phủ nha viên mãn, liền cùng Đinh Hạo thương nghị, làm cho hắn nhận tổ tông, trở thành Đinh gia nhị thiếu gia, Đinh Ngọc Lạc nhiều ngày buồn bực trở thành hư không.

    Hôm nay đại ca đề nghị huynh đệ tỷ muội gặp nhau, nàng lập tức vui vẻ đáp ứng, lần đầu bước ra khỏi khuê phòng của mình.

    Vượt qua tiểu kiều, Lục thiếu phu nhân cười đón: ” Ngọc Lạc, Đinh quản sự, đến đến đến, mau vào trong.”

    Lục thiếu phu nhân mặc quần áo Giang Nam “thiên thuỷ bích” thuý la y.

    Tay áo la sam mặc dù cổ áo mở không quá nhiều, nhưng cũng hiện ra một khe rãnh mê người trên bộ ngực sữa trắng như tuyết, thật sự là đẹp mắt.

    Cũng may là lúc này Đại Tống vừa lập quốc, vốn thói quan cũ còn sót lại, không làm người ta ngạc nhiên.

    Nhưng là Đinh Hạo kính trọng Đinh Thừa Tông, cho nên tuy là sắc đẹp trước mặt, ý nghĩ dâm tà cũng không dám có, dù có tâm tình thuần chỉ là thưởng thức cũng không có, liền vội đem ánh mắt đi xuống.

    Đinh Ngọc Lạc biết thói quen ăn mặc của chị dâu mình, thấy bộ dáng Đinh Hạo câu nệ thủ lễ, trong lòng không khỏi cười thầm: ” Người này, nói hắn là quân tử thủ lễ, khi ở Quảng Nguyên Phổ Tề Tự, lại rình coi nữ tử người ta tắm.

    Nói hắn háo sắc không đủ đức hạnh, lúc này có cơ hội thoải mái thưởng thức, hắn lại giữ lễ tiết.

    Thực là không thể hiểu tâm tư nam nhân như vậy.”

    “ Ha ha, Đinh Hạo đến đây, mau mau mời ngồi, uống trước chén trà.”

    Đinh Thừa Tông không thể đi lại, chính là ngồi ở bên cạnh bàn, cười dài hướng hắn vẫy tay.

    Đinh Hạo cảm tạ, đợi thiếu phu nhân, Đinh Ngọc Lạc đều ngồi xuống, mới ngồi, nói: ” Đinh Hạo chính là hạ nhân quản sự, không đảm đương nổi thiếu gia mở tiệc chiêu đãi, vì thiếu gia có lệnh, lại không dám không đến.”

    Đinh Thừa Tông cười nói: ” Hôm nay không câu nệ thân phận, ngươi không cần cố kỵ nhiều, ngồi đó cho vui.

    Ngọc Lạc, Thừa Nghiệp còn chưa đến?”

    Đinh Ngọc Lạc nói: ” Kì hạn hướng Quảng Nguyên đưa lương ngày càng gần, Thừa Nghiệp đang vội vàng kiểm nhận tính toán.

    Ta đã bảo Lan nhi đi thúc giục.”

    Đinh Thừa Tông gật gật đầu nói: ” Chúng ta uống trà, chờ hắn một lát.”

    Đinh Hạo nghĩ rằng: ” Đinh Đình Huấn bảo ta đổi nhà, Đinh Thừa Tông hôm nay làm tiệc rượu, huynh đệ muội tử tất cả đều gọi tới, ta lại là một quản sự, loại hành động này….Hay là Đinh lão đầu cố ý làm cho ta nhận tổ tông?”

    Đinh Thừa Tông quay đầu cười nói: ” Đinh Hạo, suy nghĩ gì vậy?”

    Đinh Hạo vội vàng nói: ” Nga, không có gì, ta suy nghĩ sự việc kia trong thành, chịu đại thiếu gia tin cậy giao phó, cái chuyện này còn chưa có làm thoả đáng, cho nên trong lòng bất an.”

    Đinh Thừa Tông trong mắt hiện lên một tia hiểu rõ, cũng không vạch trần nghi ngờ của hắn, ha ha cười nói: ” Cái chuyện này nếu phạm vào, cùng lắm thì Đinh Thừa Tông ta đi gánh tội thay, ngồi vài năm trong tù là xong, sẽ không liên quan đến gia đình.

    Dù sao ta là một phế nhân, chính là có tác dụng…”

    Lục thiếu phu nhân biến sắc, vội la lên: ” Quan nhân”

    Đinh Thừa Tông xua tay bảo ngừng, châm cho Đinh Hạo chén trà, nước trà vào chén, hương thơm toả bốn phía, Đinh Thừa Tông cười nói: ” Đến, đây là long đoàn thắng tuyết, cống trà Kiến An, ngươi uống xem tư vị thế nào.”

    Đinh Thừa Tông buông ấm trà, mỉm cười nói: ” Đương nhiên, này chính là tính đến tình huống xấu nhất.

    Không tính đến thắng, trước phải lo bại, khi lâm sự mới không hoảng hốt.

    Thật muốn nói đến bại, nhưng cũng vị tất, Đinh Hạo biện pháp vô tình này, sẽ giữ được an toàn cho Đinh gia.”

    Đinh Ngọc Lạc cùng Lục thiếu phu nhân đều biết Đinh Hạo vào thành làm việc, lại không biết hắn dùng diệu kế gì, hai ánh mắt không khỏi hướng đến hắn, lòng tràn đầy tò mò.

    Đinh Hạo khẽ cười cười, đưa chén nhấp một ngụm trà, cũng không nhắc đến việc này.

    Bốn người ngồi một chỗ uống trà nói chuyện phiếm, hai bình trà hết, còn chưa thấy Đinh Thừa Nghiệp tới, Đinh Thừa Tông nhíu mày, không giận nói: ” Thừa Ngiệp làm việc đến như vậy sao?

    Hôm nay đoan ngọ, ai tới đưa lương, như thế nào còn chưa tới.”

    Đinh Ngọc Lạc vội nói: ” Ta đi thúc giục.”

    Nàng đứng dậy đi đến cửa, chỉ thấy Lan nhi vội vàng đi tới, không khỏi nói: ” Lan nhi đến đây, như thế nào Thừa Nghiệp không đi cùng?”

    Lan nhi đến cửa, bẩm báo nói: ” Đại thiếu gia, thiếu phu nhân, đại tiểu thư, nhị thiếu gia nói có lương thực còn chưa đưa đến, hắn muốn thúc giục, cho nên lấy xe xuất môn, không thể đến dự yến của đại thiếu gia, thỉnh mọi người tha lỗi.”

    Đinh Thừa Tông nhất thời sắc mặt trầm xuống, Đinh Ngọc Lạc lo lắng nhìn hắn một cái, sợ hắn phát tác, nhưng là Đinh Thừa Tônh hít một hơi, đè lại phẫn nộ trong lòng, mặt giãn ra nói: ” Quên đi, khó có được hắn quan tâm đến chính nghiệp.

    Hắn không rảnh tới, chúng ta liền khai yến.

    Lan nhi, phân phó đi xuống, thức ăn có thể đưa lên đây.”

    Trong đình giác làm một bồn gỗ, trong chứa nước cây xương bồ cùng ngải thảo nấu qua, mấy người liền dùng nước trong chậu rửa tay, khi thức ăn đưa lên, lại đem lên một chậu đầy thịt hỗn tạp, hạt dẻ, táo đỏ, chờ thức ăn đem lên hết, bốn người nâng cốc nói chuyện, không đề cập đến việc Đinh Thừa Nghiệp.

    Một bàn rượu này, trông thấy mà thèm, trong đình bỗng nhiên có chút râm mát lên, Lục thiếu phu nhân nhìn sắc trời nói: ” Quan nhân, trời giống như sắp mưa.”

    Một lời chưa xong, hạt mưa tí tách đã rơi xuống, một lát sau, mưa càng lớn, lục bình lá sen, bị đánh cho “ phốc phốc “ rung động, hơi ẩm nhất thời tràn ngập, bốn người vừa mới uống rượu, mưa đến, lại thấy vui sướng.

    Đinh Thừa Tông vui vẻ nói: ” Đến đây, theo ta đến lan biên(tương tự lan can) nhìn xem.”

    Đinh Thừa Tông đã làm một xe lăn bằng gỗ, có thể thôi động đi tới.

    Lúc này đương nhiên không cần hắn động thủ, Đinh Hạo đứng dậy phụ giúp hắn đến lan biên, hai người vịn tay hướng ra ngoài ngắm cảnh, mưa đột nhiên dừng, đến mau đi cũng mau, từ đình thượng nhìn lại, xa xa một mảnh xanh lá mạ, bị mưa tẩy sáng rõ.

    Gần chỗ nước ao, hơi nước mờ mờ.

    Đinh Thừa Tông trầm tư chốc lát, nhẹ giọng nói: ” Ngươi xem trong viện cảnh sắc thế nào?”

    Đinh Hạo đứng trên hành lang, nhìn một mảnh sương mù xanh biếc, gật đầu nói: ” Phi thường tao nhã.

    Trước kia, ta ở bên ngoài viện, chưa bao giờ nghĩ đến sau trạch đúng là khoảng trời riêng, dường như ngay cả sơn thuỷ đêù ở trong trang, làm cho người ta thấy lưu luyến.”

    Đinh Thừa Tông mỉm cười, lại nói: ” Nếu lưu luyến, ngươi còn muốn rời đi sao?”

    Đinh Hạo quay đầu nhìn về phía hắn, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

    Bên tai, truyền đến thanh âm nhẹ giọng đàm tiếu của Lục thiếu phu nhân cùng Đinh Ngọc Lạc, còn có tiếng nước tí tách bên ngoài, nhưng là Đinh Hạo đã mắt điếc tai ngơ, nhìn ý cười trên vẻ mặt Đinh Thừa Tông, Đinh Hạo hỏi ngược lại: ” Lời nói mạo muội, nếu thiếu gia ở địa vị của ta, thiếu gia lưu lại làm khách sao?”

    “ Sẽ không!”

    Đinh Thừa Tông cười cười nói: ” Ăn nhờ ở đậu, không phải là kế lâu dài.

    Nếu ta là ngươi, có cơ duyên cũng sẽ nắm lấy.

    Nhưng là, nếu có thể đảo khách thành chủ, ngươi còn muốn lựa chọn rời đi?”

    Đinh Hạo tim đập có chút mau, hỏi: ” Đại thiếu gia, như thế nào là đảo khách thành chủ?”

    Đinh Thừa Tông quay đầu nhìn về phía lá sen trong nước bị mưa đánh cho lên xuống, nhẹ nhàng đưa tay chỉ, từ từ nói: ” Nếu…phụ thân của ta, cũng là phụ thân của ngươi, mở rộng từ đường cho ngươi nhận tổ tông, tái nhập gia phả, về sau cho ngươi quản lý gia nghiệp Đinh gia, làm chủ nhân Đinh gia, ngươi…còn muốn đi sao?”

    Đinh Hạo bị những lời này chấn động sững sờ tại chỗ, tuy rằng hắn đã dự đoán, vẫn không nghĩ là Đinh Thừa Tông đương trường nói ra, nhất thời không có phản ứng.

    Đinh Thừa Tông chậm rãi nói: ” Phụ thân đã bị ta nói động, tuy rằng ta còn chưa thông báo cho Thừa Nghiệp, bất quá Nhạn Cửu là lão bộc của phụ thân, lại xưa nay thân thiết Thừa Nghiệp, hắn sẽ nghe thấy.

    Hôm nay, ta vốn định gọi hết anh em đến, chúng ta hảo hảo tâm sự, không nghĩ Thừa Nghiệp đối với ngươi thành kiến đã sâu, cuối cùng không chịu tha cho ngươi.

    Hắn tìm cớ không chịu đến, đã biểu lộ thái độ, ngươi dù sao cũng là con vợ kế, không có căn cơ, cho dù phụ thân đem ngươi nhận tổ tông, có hắn ngăn cản, nói vậy cũng khó làm.

    Bất quá, về chuyện này, ngươi không cần lo lắng.”

    Hắn mỉm cười, chậm rãi ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: ” Ta, cho dù là tàn phế, chỉ cần còn một hơi thở, vẫn là Đinh gia trưởng tử.

    Chỉ cần ngươi gật đầu, ta ở trong thành làm một phòng ở, khu vườn này, tặng cho ngươi.

    Từ nay về sau, ta đối với sự vụ lớn nhỏ Đinh gia không hỏi đến, hết thảy nghe ngươi xử lý.

    Ta làm như vậy, Thừa Nghiệp là Đinh gia thứ tử, liền không có lý do, không có thân phận can thiệp ngươi!”

    “ Đại thiếu gia…”

    Đinh Hạo nghe xong hắn tỏ thái độ, nhất thời không biết nói thế nào.

    Đinh Thừa Tông quay đầu dừng ở hắn nói: ” Nam nhi chí khí, muốn dựng nên gia nghiệp của chính mình, là phải làm.

    Nhưng nếu bất kể lợi hại, vậy chính là thất phu, không có mưu lược.

    Ta làm như vậy, lý do ngươi rời đi đã hoàn toàn không còn, làm lại từ đầu, hay là muốn ăn nhờ ở đậu, phần gia nghiệp này ta chắp tay đưa lên, ngươi có lý do gì không cần?”

    “ Đại thiếu gia….”

    Đinh Thừa Tông cầm cổ tay hắn, không dụng lực, nhưng lại làm cho Đinh Hạo có chút cảm giác đau đớn.

    Đinh Thừa Tông ánh mắt nồng chy, trầm giọng nói: ” Đinh Hạo, ta thật sự hy vọng, ngươi gọi ta một tiếng đại ca!”

    Lúc này Đinh Ngọc Lạc cùng Lục thiếu phu nhân phát hiện hai người khác thường, không khỏi hướng ánh mắt nhìn đến, mặc dù không biết bọ họ nói chuyện gì, lại đều đã đoán được, trên mặt liền mang theo vài phần khẩn trương.

    Đinh Hạo tâm loạn như ma, Đinh Thừa Tông ánh mắt khí thế bức nhân, làm hắn không dám nhìn thẳng, chỉ phải hướng ánh mắt nói: ” Đại thiếu gia, ngươi….ngươi cho ta cẩn thận ngẫm lại, được không?”

    Đinh Thừa Tông cười hiểu ý, vuốt cằm nói: ” Hảo, dự định đã lâu, chợt buông bỏ, xác thực làm người ta khó quyết định.

    Đại sự như thế, ngươi tự nhiên hảo hảo lo lắng một chút.”

    Đinh Thừa Tông ánh mắt hiện lên một tia vui vẻ.

    Tính toán lần này, phụ thân còn bảo hắn đưa vị thế của Đinh gia ở Phách Châu ra giảng giải, hắn lại biết, một phần gia ngiệp khổng lồ kia, vị tất đã làm Đinh Hạo động tâm.

    Người này trọng tình nghĩa, động đến tình mới có hiệu quả.

    Hiện tại, hắn tâm đã muốn rối loạn, chờ phụ thân cùng hắn nói đến, nói vậy…hắn hội đáp ứng đi…

    Vì thế hắn tình chân ý thiết lại nói: ” Phụ thân kỳ thật là hy vọng ngươi lưu lại, ta cùng Ngọc Lạc cũng hy vọng ngươi lưu lại.

    Ngươi cùng Đổng tiểu nương tử chuyện tuy là có khó khăn lớn, nhưng là chỉ cần ngươi làm gia chủ Đinh gia, Đổng lý thị dù có sinh tám lá gan, chỉ cần còn muốn sống ở Đinh gia, sẽ tuyệt không dám cản trở.

    Người ngươi không thích, về sau sẽ không có.

    Ngươi không có cái gì, Đinh gia đều có thể cho ngươi, Đinh Hạo a, ngươi còn lý do gì thì nói ra đi!”

    Chương 115: Phong riêng nói chuyện.

    Trời âm trầm, mưa tí tách, Đinh Thừa Nghiệp đứng ở trước cửa sổ, nhìn trời mưa thành một mảnh lờ mờ, sắc mặt lại càng âm trầm.

    Nhạc Cửu đứng ở phía sau hắn, một bên hướng lên thấy sắc mặt hắn, đau khổ nói:” Nhị thiếu gia, ngài biết, bởi vì nhị thiếu gia là Cửu nhi buông tha tính mạng cứu trở về, nói một cách không quy củ, Cửu nhi thực đem nhị thiếu gia trở thành cốt nhục thân sinh để yêu thương a.

    Hiện nay đại thiếu gia bị tàn phế, gia sản Đinh gia lớn như vậy, nên để cho nhị thiếu gia làm chủ mới đúng.

    Nhưng là đại thiếu gia muốn đem gia nghiệp truyền cho ngoại nhân, Cửu nhi xem không được a.”

    Đinh Thừa Nghiệp đem hàm răng cắn kêu băng băng, rất nhanh nắm hai tay nói: ”Vì cái gì, vì cái gì, ta nhưng là thân huynh đệ hắn a, hắn rốt cuộc suy nghĩ chuyện gì, chân hắn hỏng, chẳng lẽ đầu hắn cũng hỏng luôn rồi?”

    Nhạc Cửu âm âm cười, tiến lên một bước nói: ”Nhị thiếu gia, đây không phải là điều có thể nói rõ ra.

    Đại thiếu gia cùng nhị thiếu gia là cùng một mẹ, đều là con trưởng.

    Hắn tàn phế, gia nghiệp giao cho nhị thiếu gia, hắn từ nay về sau sẽ không bị hạ xuống.

    Nhị thiếu gia nhận hắn là ca ca, nhưng là hai ba đời sau, thân thích liền xa, khi đó cháu ruột đích tôn, là do nhị thiếu gia truyền xuống, từ đường hương khói, cũng là nhị thiếu gia, ai còn nhớ rõ hắn là ai?”

    Đinh Thừa Nghiệp cười nói: ”Cái gì hai ba đời, hắn còn có bổn sự nối dõi tông đường sao?”

    Nhạc Cửu tay vuốt chòm râu, híp hai mắt, trong mắt hàn quang chớp động, tựa cười mà không cười nói: ”Nếu đại thiếu gia đem Đinh Hạo làm thượng vị, Đinh Hạo mang ơn, đối với hắn sao có thể không nghe theo?

    Nói sau cho dù hắn nhận tổ tông cũng là con vợ kế, cũng không làm gì được nhị thiếu gia, thế tất phải giúp đại thiếu gia.

    Chuyện hai ba đời sau không đề cập tới, ít nhất hiện tại, đại thiếu gia có thể lui về sau màn, không phải chỉ có hư danh.

    Nói tiếp, Đinh Hạo kia tương lai có con, cho hắn làm con thừa tự còn không dễ dàng?

    Lấy tâm cơ thủ đoạn của đại thiếu gia, nói không chừng hai mươi năm sau, còn có thể đem quyền to cướp về, giao cho hắn một phòng truyền xuống đi.

    Mặc kệ quyền này giao vào trong tay ai, tóm lại nhị thiếu gia là xong rồi, phụ thuộc, phải xem sắc mặt người khác…”

    Hắn lấy tay áo chà xát khoé mắt, thổn thức nói: ”Hắn kia lúc trước còn là hạ nhân đánh xe ruổi ngựa a, về sau thiếu gia còn phải nhìn sắc mặt hắn, Cửu nhi nghĩ đến trong lòng ….. liền khó chịu muốn chết.

    Nói sau, nhị thiếu gia trước kia đối xử với hắn cũng không tốt, một khi hắn nắm quyền, còn không biết chèn ép người như thế nào đây.”

    “Ta đi tìm phụ thân, lão hồ đồ này, ta rốt cuộc làm cái gì cho hắn chướng mắt.”

    Đinh Thừa Nghiệp càng nghe càng giận, càng nghe càng sợ, xoay người định lao ra khỏi phòng.

    Nhạn Cửu vội vàng giữ chặt lại, nói: ”Nhị thiếu gia, tính tình lão gia người còn không biết?

    Hắn quyết định chuyện gì, chín trâu cũng không kéo lại được.

    Người không đi tranh cãi ầm ĩ còn được, nếu đi tranh cãi ầm ĩ chọc giận lão gia, liền không còn đường quay lại nữa.”

    Đinh Thừa Nghiệp vừa nghe, thất hồn lạc phách đứng ở một chỗ, lẩm bẩm: ”Kia… ta đây nên làm thế nào cho phải?

    Muốn ta hướng một tên hạ nhân khúm núm, đánh chết ta cũng không chịu.”

    Nhạn Cửu âm trầm nói: ”Nhị thiếu gia, lão nô thật ra có một biện pháp thoả đáng, có thể cắt đứt ý niệm trong đầu lão gia, đem gia nghiệp thuận lợi giao vào tay người, có thể bỏ cái đinh trong mắt Đinh Hạo đi, chính là…cần nhị thiếu gia phối hợp lão nô đóng một vở kịch.”

    Đinh Thừa Nghiệp kéo lấy hắn nói: ”Kế gì hay, nói mau, nếu thật có thể như ta mong muốn, thiếu gia ta làm gia chủ Đinh gia, tuyệt không bạc đãi ngươi.”

    Nhạn Cửu hướng lỗ tai hắn nói một phen, Đinh Thừa Nghiệp nghe xong mặt trắng bệch cả kinh, run giọng nói: ”Sao có thể làm vậy?

    Hắn…hắn nhưng là đại ca của ta, dù có tất cả không đúng, ta….ta như thế nào có thể hại hắn?

    Đại ca vì phú quý của Đinh gia ta, bị tặc nhân làm hại đứt mất hai chân, không thể đi đứng, đã đủ thảm rồi, ta có thể nào…, không được, vạn lần không được.”

    Nhạn Cửu âm âm cười, lạnh giọng nói: ”Nhị thiếu gia, lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu.

    Đại thiếu gia đã là một phế nhân, còn sống cũng là thống khổ, nhị thiếu gia sao không thay hắn chấm dứt nỗi khổ này.

    Nói sau….”

    Hắn mí mắt chậm rãi nhướng lên, không nóng không lạnh, chậm rãi nói: ”Nhị thiếu gia, ngài…hiện tại không thất vọng về hắn sao?”

    Trên bầu trời một tiếng sấm rền vang lên, Đinh Thừa Nghiệp cả kinh run run, lui liền hai bước, biến sắc nói: ”Ngươi…ngươi có ý gì ?”

    Nhạn Cửu hạ mí mắt cười nhẹ, âm u nói: ”Nhị thiếu gia, chuyện ngài cùng đại thiếu phu nhân vạn nhất bị thiếu gia biết được, người nhớ đến tình cảm huynh đệ, hắn cũng sẽ không nói chuyện tình cảm huynh đệ gì với người đâu.”

    Đinh Thừa Nghiệp vừa nghe như gặp quỷ, như bị sét đánh, liên tiếp lui lại mấy bước, chỉ vào hắn run giọng kêu lên: ”Ngươi…ngươi ngươi….ngươi như thế nào biết được?”

    Nhạn Cửu thở dài nói: ”Nhị thiếu gia, nhà cao cửa rộng, có điểm hành động gì, chẳng sợ tự cho là bí ẩn, cũng không thể gạt được người có tâm.

    Đại thiếu gia hàng năm bôn ba bên ngoài, thiếu phu nhân xuân khuê tịch mịch, làm cho nhị thiếu gia ngươi đắc thủ, chuyện này, trong phủ trên dưới há có thể mọi người đều không biết?

    Vài cái hạ nhân hầu hạ bên người thiếu phu nhân sớm đã nhìn ra môn đạo, nếu lão nô không có thủ đoạn nghiêm lệnh bọn họ không thể lộ ra, nhị thiếu gia còn có thể khoái hoạt đến ngày nay?

    Đã sớm bị lão gia giải quyết rồi.”

    Hắn nói xong liên tục lắc đầu, lẩm bẩm: ”Lại nói tiếp, bằng nhân phẩm bộ dáng nhị thiếu gia, gia thế học vấn, dạng nữ tử gì mà không chiếm được?

    Lão nô cũng không nghĩ tới, nhị thiếu gia lá gan lớn như vậy, ngay cả đại thiếu phu nhân cũng…., bây giờ, lại nghĩ đến tình huynh đệ.”

    Đinh Thừa Nghiệp mặt đỏ tai hồng, cãi chày cãi cối nói: ”Kia…kia bất đồng, Lục thị là một cái nữ tử mà thôi, ta cùng hắn là huynh đệ ruột thịt…”

    Nói được một nửa, hắn cũng tự thấy vô sỉ, liền ngượng ngùng ngậm miệng, Nhạn Cửu từng bước ép sát, lại nói: ”Bỏ hắn!

    Ngươi có thể làm gia chủ, hạ nhân kia vĩnh viễn cũng không thể cưỡi lên đầu ngươi lập uy.

    Còn có người kia lan tâm huệ chất, quyến rũ đa tình đại thiếu phu nhân, từ nay về sau là vật trong tay ngươi, cho dù ngươi công nhiên đem nàng vào phòng, trên dưới ai dám nhiều lời?

    Nhị thiếu gia, đại thiếu gia hắn cướp đoạt Đinh gia của ngươi trước, ngươi còn bận tâm đến tình cảm huynh đệ?

    Vì không cho Đinh gia rơi vào tay hạ nhân cũng tốt, vì tự bảo vệ mình cũng tốt, nhị thiếu gia ngươi nên hạ quyết tâm, làm gọn chuyện này…”

    Đinh Thừa Nghiệp trên mặt lúc xanh lúc trắng, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút điên cuồng nói: ”Ta….ta làm như thế nào, hiện tại liền động thủ?”

    Nhạn Cửu vui vẻ, vội nói: ”Hiện tại không được, thời cơ chưa tới.

    Chỉ cần nhị thiếu gia hạ quyết tâm là tốt rồi, hết thảy giao cho Cửu nhi đi an bài, nơi đại thiếu phu nhân, còn phải nhờ nhị thiếu gia đi thuyết phục nàng mới được.”

    Đinh Thừa Nghiệp tâm phiền ý loạn nói: ”Chuyện nàng không cần lo lắng, nàng không thể cự tuyệt được.

    Bổn thiếu gia nếu nói ra, nàng cũng không sống được!”

    “Nếu như thế, lão nô an tâm, bất quá…vẫn nên tận lực.”

    Đinh Thừa Nghiệp mặt âm trầm hừ một tiếng: ”Loại thủ đoạn này, còn cần ngươi phải dạy ta ?”

    “Vâng vâng vâng,” Nhạn Cửu bồi cười nói: ”Vậy…lão nô bắt tay vào an bài.”

    Hai người lại thương nghị sau một lúc lâu, Nhạn Cửu mới cáo từ rời đi, đẩy cửa ra, một cỗ hơi thở tươi mát đập vào mặt, mưa đã tạnh, mặt đất đầm đìa nước mưa, nước mưa trong vắt, ráng màu đầy trời, mặ trời đang xuống núi.

    Nhạn Cửu lạnh lùng cười, quét mắt nhìn mây hồng phía chân trời, ánh hồng chiếu vào con ngươi hắn, lộ ra một cỗ âm hàn, sáng rọi biến hoá kìa lạ…

    Đinh Hạo trở lại chỗ ở của mình, Tao Trư Nhi đã muốn ly khai, Dương thị liên tục hỏi chuyện dự tiệc, đại thiếu gia đợi hắn như thế nào, ăn ngon hay không, lại đem một bình trà ngon lên.

    Đinh Hạo trả lời lung tung một phen, mắt thấy sắc trời đã tối muộn, Dương thị liền về phòng ăn làm việc, Đinh Hạo nằm trên giường, cân nhắc lại lời nói của Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông nói ra điều kiện thực làm cho người ta động tâm, nói thật, nguyên bản Đinh Hạo này ngay cả con vợ kế cũng không phải, vô danh vô phận, hai bàn tay trắng, về phần hồi bé như thế nào bị lạnh nhạt, hiện tại Đinh Hạo không có cảm giác gì.

    Chính là hắn kế thừa than phận này cùng trí nhớ về sau, chỉ thấy Đinh Đình Huấn dối trá cùng lạnh nhạt, trong lòng khinh bỉ mà thôi.

    Phải rời khỏi Đinh phủ một phen, hắn không nghĩ đến việc ăn nhờ ở đậu, chính mình phải nắm giữ một ít gì đó, có thể tiêu diêu tự tại.

    Hắn thậm chí không nghĩ qua một ngày kia tiếp nhận gia nghiệp khổng lồ của Đinh Đình Huấn.

    Hiện tại có người chắp tay dâng gia sản này cho hắn tác chủ, như thế nào không động tâm?

    Hơn nữa Đinh Thừa Tông coi trọng hắn, cũng làm cho hắn rất cảm động.

    Nhưng là, Đinh Đình Huấn hỉ giận không hiện ra mặt, nay tuy thoáng lộ ra lời nói, rốt cuộc tâm ý thế nào còn không hiểu được, như thế nào có thể tuỳ tiện đáp ứng?

    Còn có Đinh Thừa Nghiệp kia, hắn có thể cam tâm buông tha sao?

    Đi, hay là ở lại?

    Vấn đề này lăn qua lộn lại, nghĩ đến Đinh Hạo đầu muốn to ra.

    Lúc này nhìn xem sắc trời, trăng đã lên, Đinh Hạo nhớ tới ước hẹn cùng La Đông Nhi, không khỏi ôi một tiếng, chạy nhanh bò lên uống một ngụm trà lạnh, liền đem theo mấy thứ này nọ, hướng kho hàng hậu viện Đinh gia đi đến.

    Trong hậu viện, La Đông Nhi đứng ở dưới tàng cây một gốc sơn chi, trăng lên cao, một mảnh màu xanh, dưới tàng cây một tiểu mỹ nhân, dáng người yểu điệu như trăng nơi chân trời, đẹp như một bức tranh.

    Đinh Hạo thấy, lập tức phóng nhẹ cước bộ, cố ý đi về một bên, chậm rãi hướng sau lưng nàng tới gần, bỡn cợt ho khan một tiếng, dùng giọng già cả hỏi: ”Đổng tiểu nương tử, nàng ở trong này làm chuyện gì?”

    “A!”

    La Đông Nhi cả kinh nhảy dựng, chạy nhanh ngẩng mặt lên xem đỉnh đầu lộ ra mùi hương của hoa, nói: ”Hoa của cây này thật đẹp, ta ngửi mùi hương của nó, ngươi là….Di?”

    La Đông Nhi quay đầu vừa thấy, gặp Đinh Hạo cười hì hì hướng nàng nghênh đón, không khỏi nhếch lên cái miệng nhỏ nhắn nói: ”Huynh lại trêu cợt người ta.”

    Đinh Hạo cười nói: ”Ta nào có.

    A~~ hoa này thật đẹp, ta ngửi hương nó, ha ha, tiểu Đông Nhi của ta nói dối, nguyên lai không nháy mắt.”

    “Huynh …huynh….”, La Đông Nhi đỏ mặt trừng hắn, đáng tiếc một đôi mắt đẹp không hề có lực sát thương.

    Đinh Hạo nhìn quanh, tiến lên xoay người, liền ôm lấy hai chân nàng, nói: ”Đến đây, ta đỡ nàng, hái hoa xuống.”

    “Ai nha,” La Đông Nhi kêu sợ hãi một tiếng, ôm bả vai hắn nói: ”Không được, mau buông ta xuống, chớ để bị người ta nhìn thấy, người ta rốt cuộc không thể làm người.”

    Đinh Hạo ôm sát cặp đùi tròn rắn chắc của nàng, mặt dán tại eo mềm mại bằng phẳng, nhân cơ hội ăn đậu hũ, nói: ”Nàng nhanh hái xuống không phải là được sao.”

    La Đông Nhi sợ hãi, ngắt nhanh một đoá hoa, nói: ”Được rồi được rồi, mau buông ta xuống.”

    Đinh Hạo đem nàng buông xuống, thân mình dán vào, bàn tay to nhân cơ hội sờ một cái trên bộ ngực co dãn của nàng, La Đông Nhi mặt đỏ hồng giơ đoá hoa lên, ở trên vai hắn nhẹ nhàng kéo, dưới ánh trăng, mỹ nhân mắt ngọc mày ngài, nhuyễn mị phong tình, thật sự lưu luyến vô hạn.

    Thấy hình dáng nàng mềm mại đáng yêu, Đinh Hạo trong lòng dâng lên một chút nhu tình, hắn ôn nhu dắt tay Đông Nhi, nhẹ giọng nói: ”Đi, chũng ta đổi địa phương nói chuyện.”

    Hai người vào trong kho ngũ cốc, nương ánh trăng, dọc theo đường đi, ngồi trên núi kê chồng chất.

    Ngô là tiểu mễ, mễ lạp nhỏ nhất, sắc vàng óng ánh, là thu hoạch chủ yếu của lưu vực phía bắc Hoàng Hà.

    Kê kia chồng chất như núi, hai người ngồi ở trên, tựa như ngồi trên cát vàng sa mạc.

    Cửa sổ trên đỉnh đầu, ngồi ở đây, nhìn chân trời một vòng như nguyệt nha nhi, ánh trăng ôn nhu trên mặt nàng, đạm oánh như ngọc.

    Một loại hơi thở cổ xưa, cùng ánh trăng lạnh lùng trong trẻo chảy xuôi, làm cho người ta có loại cảm giác yên ổn.

    Đinh Hạo nhẹ nhàng ôm eo nhỏ của nàng, La Đông Nhi dịu dàng tựa vào trong lòng hắn, bàn tay nhỏ bé cầm hạt kê, nắm lên một nắm, thả nó dưới ánh trăng.

    Hai người lẳng lặng hưởng thụ cảm giác hai tâm hồn gắn bó, La Đông Nhi ngẩng mặt lên, ngây thơ hỏi: ”Hạo ca ca, khi nào thì chuyện trong thành chấm dứt?”

    Đinh Hạo ngửi mùi hương trên người nàng một chút, nói: ”Ta ở đây chờ tin tức, ngày mai, tin tức nên truyền đến đây.

    Nếu có tin tức mà ta nghĩ, rất nhanh có thể chấm dứt chuyện này…”, hắn im lặng một lát, lại nói: ”Sẽ không xảy ra sự cố, nhất định thành!”

    La Đông Nhi đột nhiên vươn thẳng người, ánh mắt giống như một đôi hắc bảo thạch rạng rỡ toả ánh sáng: ”Hạo ca ca, huynh vào trong thành, mọi người đều nói, huynh có ý tưởng cứu Đinh gia thoát vây, đều khen huynh là người có bản lĩnh nhất Đinh gia, huynh rốt cuộc sử pháp thuật gì?

    Có người nói, huynh cùng hồ tiên học qua pháp thuật?”

    Đinh Hạo cười nói: ”Người khác hồ ngôn loạn ngữ mặc hắn, ta cũng không hy vọng người cho là ta biết chút thần đạo gì đó.

    Kỳ thật biện pháp ta dùng…lại nói tiếp vẫn dựa vào nàng nhắc nhở.”

    “Ta?

    Ta giúp huynh nghĩ biện pháp khi nào?”

    La Đông Nhi ngạc nhiên mở lớn hai mắt.

    Đinh Hạo lại đem nàng ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng ma xát sợi tóc mềm mại thơm ngát của nàng, sau khi nàng về nhà đã tắm rửa qua, hẳn là cũng dùng bội cúc phong lan nấu lên để tắm, cho nên da thịt chẳng những mềm nhẵn như ngọc, còn mang theo mùi cỏ xanh dễ ngửi.

    “Nàng còn nhớ rõ, lần trước tại đây, nàng đã nói Liễu Thập Nhất sử kế, hắn đưa nàng vào tử địa, không thể biện bạch, lại không thể chỉ trích lại hắn sao?

    Ta lúc ấy nghe lời nói này của nàng, bỗng nhiên nghĩ đến, có biện pháp như thế, làm cho Từ Mục Trần kia cũng ăn một cái.”

    La Đông Nhi kinh ngạc nói: ”Huynh làm như thế nào?

    Cũng trói hắn lại, bắt hắn cùng với người hợp…hợp…sao?”

    Cái từ gian kia, La Đông Nhi thật sự ngượng ngùng nói ra, liền bỏ qua.

    Đinh Hạo lắc đầu nói: ”Không phải vậy.

    Nếu muốn kết quả một đá ném hai chim hoàn mỹ như Liễu Thập Nhất phương pháp cũng không giống nhau.”

    Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vầng trăng nơi chân trời, nhẹ giọng nói: ”Trước kia, có một quốc gia, hoàng đế có rất nhiều con, hắn thích nhất đứa con thứ mười bốn, cho nên trước tiên viết di chiếu, cho đứa con này kế thừa ngôi vị hoàng đế.

    Nhưng là, chờ sau khi hắn tuyên bố di chiếu, đứa con thứ tư của hắn lại làm hoàng đế, nàng có biết tại sao không?”

    La Đông Nhi con mắt đảo quanh, nói: ”Tứ hoàng tử kia dụng binh bức cung?”

    Đinh Hạo lắc đầu, La Đông Nhi lại hỏi: ”Hắn…mua được vài đại thần tuyên chiếu, dám chỉ hươu bảo ngựa?”

    Đinh Hạo cười vẫn lắc đầu, La Đông Nhi làm nũng nói: “Huynh nói đi, người ta thật sự không đoán được.”

    Đinh Hạo cười nói: ”Lão hoàng đế kia ở trên di chiếu viết là ‘truyền ngôi thập tứ hoàng tử’, nhưng là một đại thần ủng hộ tứ hoàng tử, ở trước khi tuyên chiếu một ngày, đánh cắp chiếu thư, đem chữ thập bên trên thêm một nét, phía dưới bỏ thêm một dấu, biến thành truyền ngôi cho tứ hoàng tử.”

    La Đông Nhi ngạc nhiên nói: ”Như vậy cũng thành?

    Ai nha, lão hoàng đế kia thật sự là hồ đồ, thánh chỉ cũng viết đơn giản như vậy?”

    Đinh Hạo véo cái mũi đáng yêu của nàng một cái, nói: ”Đương nhiên không phải đơn giản như vậy, nàng là chưa thấy qua thánh chỉ, khụ…kỳ thật ta cũng chưa thấy qua, bất quá nghe người ta nói qua, thánh chỉ khi nói đến hoàng tử, chữ hoàng là đặt ở phía trước, chỉ có thể nói là hoàng tứ tử, hoàng thập tứ tử, sẽ không đảo xưng là tứ hoàng tử, thập tứ hoàng tử, hơn nữa ý chỉ trọng yếu như vậy, ngay cả tên của bọn họ cũng viết lên, như thế nào sửa được?

    Còn có, cái thánh chỉ kia, trừ bỏ dùng văn tự người Hán còn dùng một loại văn tự khác, cứ như vậy có bổn sự lớn cũng không bóp méo được.

    Chẳng qua tứ hoàng tử kia làm hoàng đế về sau đối với người đọc sách không tốt, cho nên văn nhân bọn họ đã nghĩ ra biện pháp này để phá hư thanh danh hắn.

    Người biết thánh chỉ viết như thế nào, tự nhiên là không tin, nhưng là trên đời này dân chúng phần lớn là không biết, tự nhiên làm hắn ma tiếng xấu.

    Chuyện này tuy rằng là giả, nhưng biện pháp này chưa chắc đã không được, văn nhân nghĩ ra trò đùa văn tự này, nghĩ tới dùng biện pháp này để chống lại hoàng đế.”

    La Đông Nhi khẩn trương hỏi: ”Kia…..ngươi cũng thêm chữ vào ?

    Trên bút tích nhìn không ra sơ hở sao?”

    Đinh Hạo hắc hắc cười nói: ”Đó là sổ sách, nếu thêm chữ vào, ta phải thêm bao nhiêu chữ?

    Nói sau, Hạo ca ca của ngươi chữ xấu, chỉ cần thêm một chữ, nhất định sẽ bị phát hiện.

    Ta nha, chẳng qua ta có suy nghĩ ngược lại…, không hiểu?

    Nga!

    Là một suy ra ba, Hạo ca ca suy một ra ba, liền nghĩ ra một cái giải pháp giảm chữ….”

    Chương 116: Lửa cháy.

    La Đông Nhi kinh ngạc nói: ”Giảm chữ?

    Nếu thêm chữ còn có khả năng, nói đến giảm đi… kia giảm làm sao?”

    Đinh Hạo đắc ý cười: ”Nàng muốn biết, liền hôn ta, ta đây cái gì cũng nói hết.”

    La Đông Nhi hé miệng nhỏ nhắn nói: ”Huynh không đề cập tới điều kiện, thế nào một hồi nữa người ta không phải theo huynh?”

    Nàng tức giận nói xong, vẫn là ghé sát vào Đinh Hạo, nhẹ nhàng hôn nhẹ trên miệng hắn, sau đó dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm.

    Nàng thật không có quên Đinh Hạo đã dạy quy củ: ”Hôn, không phải là hai môi chạm nhau đã kêu là hôn, phải dùng đầu lưỡi, hôn xuống, mới đúng là hôn môi.”

    La Đông Nhi tuy là nghe lời, bất quá ngượng ngùng, không khỏi biến báo giảm bớt đi, huỷ đi một khâu không nói, đầu lưỡi chạm nhau cũng biến thành liếm môi, bất quá nhưng cũng chưa bao giờ thấy Đinh Hạo nói nàng làm không đúng, La Đông Nhi vì chính mình thông minh mà đắc chí.

    Đinh Hạo cười hắc hắc, lúc này mới chuyển người , ghé vào lỗ tai nàng tinh tế nói một phen, La Đông Nhi nghe xong mở lớn hai mắt, ngạc nhiên nói: ”Thật sự?

    Trên đời thật sự có việc này?

    Người ta đúng là chưa bao giờ nghe nói qua.”

    Đinh Hạo ha ha cười nói: “Thiên hạ to lớn, không có gì là không có, chuyện này cũng không lạ.

    Hải ngoại có một quốc gia, trong đó có một loại động vật kỳ quái, trên bụng có một cái túi to, đi đến chỗ nào, con của nó cũng nằm trong đó đến theo, nàng nói có phải hay không càng kỳ lạ?

    Tốt lắm, ta không nói chuyện này nữa, ta có kiện đồ vật này cho nàng”

    Đinh Hạo lấy tay cho vào túi, lấy ra một đoạn tơ nhiều màu, nói: ”Đến đây, ta cho nàng sợi tơ này, buộc nó lại, không mắc bệnh, được bình an.”

    La Đông Nhi bật cười nói: ”Hạo ca ca, tiểu hài tử mới đeo thứ này.”

    Đinh Hạo nói: ”Ai nói người lớn không thể đeo?

    Bằng không….Nàng coi nó là tơ hồng đi, bị ta buộc tơ hồng, một đời này, nàng là nữ nhân của ta.”

    La Đông Nhi ánh mắt dịu dàng dâng lên, nàng vươn cổ tay trắng mịn, tuỳ ý để Đinh Hạo đem chỉ màu buộc trên cổ tay, cúi nhìn cổ tay, sợi chỉ kia trên cổ tay, cũng coi như trong lòng, La Đông Nhi trong lòng mật ngọt, say sưa một lúc lâu, mới giật mình nói: ”Suýt nữa quên, người ta cũng có vật này đưa cho huynh.”

    Nàng xoay người, từ trong lòng lấy ra một vật, đưa tới tay Đinh Hạo, ôn nhu nói: ”Hạo ca ca, đây là người ta tự tay may, cho huynh mang theo bên mình.”

    Đó là một cái túi hương, ngoài thêu nụ hoa ngũ sắc, mùi thơm ngát, tinh thần tươi tỉnh.

    Đinh Hạo tiếp ở trong tay, mũi ngửi ngửi, khen “Thơm quá “.

    La Đông Nhi vui mừng nói: ”Bên trong chứa bạch chỉ, xuyên khung, hoắc hương, ngân đan thảo, tía tô, long não các loại dược liệu, cùng hoa ngọc lan, tự nhiên là thơm.”

    Đinh Hạo lắc đầu, nghiêm trang nói: ”Không phải, không phải, mùi này không giống, là mùi hương trên người nữ nhân.

    Ngửi đến thật làm cho người ta say mê.”

    La Đông Nhi nhất thời vẻ mặt đỏ ửng, khẽ gắt nói: ”Lại không đứng đắn, huynh nha, nếu một ngày không khua môi múa mép, liền không phải là huynh rồi.”

    Đinh Hạo ha ha cười nói: ”Ta chỉ mong cả đời này đối với nàng không đứng đắn, nàng không ghét là tốt rồi.”

    Nói xong hắn từ trong lòng lấy ra một vật, tập trung nhìn vào, không khỏi “ Ôi “ một tiếng nói: ”Hỏng rồi, đều hỏng rồi.”

    “Cái gì vậy?”

    “ Đây là cây mơ, quả trong suôt như ngọc, ngọt mát ngon miệng, phi thường mỹ vị.

    Ta cố ý đem theo, muốn cho ngươi nhấm nháp, không nghĩ hỏng rồi.”

    La Đông Nhi thấy hắn vẻ mặt tiếc nuối, liền ôn nhu an ủi nói: ” Chỉ cần ngươi đưa cho người ta, người ta liền thích.

    Chảy nước cũng vẫn ăn được, Hạo ca ca cùng người ta ăn đi?”

    “Được!”

    Đinh Hạo mở gói đồ ra, từng miếng đút cho La Đông Nhi ăn.

    Bánh bày là sau khi dự tiệc sau trạch lấy về, nhà giàu ăn bánh, bất quá là tính đến khẩu vị, tinh xảo, cũng không quá nhiều, La Đông Nhi hé ra miệng nhỏ, trong chốc lát công phu đã đem bánh ăn sạch.

    Đinh Hạo nhìn trái phải, trên tay dính gạo nếp không có chỗ nào lau, nhìn thấy lưỡi La Đông Nhi, liếm trên một viên bánh, trong lòng không khỏi rung động, đùa nói: ”Nàng muốn, tay này rất ngon, nàng thay ta liếm sạch sẽ mới đúng.”

    Đinh Hạo chính là thuận miệng nói giỡn, cũng không cho rằng Đông Nhi có tư tưởng như vậy, không nghĩ La Đông Nhi nghe xong, xấu hổ trừng mắt liếc hắn một cái, cư nhiên thật sự theo lời tiến đến, không khỏi vui mừng quá đỗi.

    Cái miệng nho nhỏ mê người hé ra, đầu lưỡi linh hoạt mềm mại, hoạt hoạt nộn nộn, như con rắn nhỏ quấn quanh, Đinh Hạo nhìn có chút ngây người.

    La Đông Nhi thấy vẻ mặt hắn, không khỏi đại xấu hổ, mí mắt cũng không dám nâng, chuyên chú trên tay hắn, mười ngón tay trở nên sạch sẽ.

    Nhìn cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận liếm ngón tay hắn, tình cảnh vô cùng kiều diễm, Đinh Hạo sắc tâm nổi lên, nhất thời miệng khô lưỡi khô, trong lòng thầm nghĩ: ”Tiểu yêu tinh này nhìn vẻ mặt thanh thuần, không nghĩ đúng là tiếu nữ nhân quyến rũ, nếu làm cho nàng liếm….không biết tư vị như thế nào?

    Thật sự là đòi mạng a….”

    Tâm động không bằng hành động, nghĩ đến đây, Đinh Hạo liền thanh âm có chút khàn khàn nói: ”Đông…..Đông Nhi, tối nay không gió không trăng, không nhìn rõ bàn tay….”

    “A?”

    La Đông Nhi mở lớn mắt hạnh, dung mạo động lòng người làm Đinh Hạo càng thêm nổi lên lòng hươu dạ vượn, vội hỏi: ”Ách…Không phải, tối nay trăng thanh gió mát, ngày tốt cảnh đẹp, Hạo ca ca liền đem cách thức thân thiết tiêu chuẩn chỉ dạy nàng mấy chiêu được không?”

    La Đông Nhi mắt hạnh ngập sương, trong ngực thấy lành lạnh, tâm thần hoảng hốt, giống như uống hai cân rượu nguyên chất.

    Dưới ánh trăng mờ ảo, trên mặt nàng có chút màu hồng nhộn nhạo.

    Nàng chưa bao giờ biết, nam nữ trong lúc đó, thế nhưng có thể thân thiết đến loại tình trạng này, làm rất nhiều chuyện người bình thường không nghĩ đến, cái gì thiển ngâm thấp xướng dạ thổi tiêu, cái gì nhị thập tứ kiều thưởng minh nguyệt, thật sự là xấu hổ chết người, như vậy…. tình nhân trong lúc đó liền hắn là làm như thế đi.

    Cũng may đêm khuya vắng lặng, không cần che dấu, Đông Nhi liền mặt nóng tâm động.

    Một phen âu yếm, biến thành nàng ý loạn tình mê, chỉ cảm thấy chính mình phát ra tiếng rên rỉ không giống nữ nhân ôn lương hiền thục, trong đầu liền có vài phần uyển chuyển.

    Nhưng là điều này trách nàng sao được?

    Hạo ca ca nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, đặt tại những địa phương nàng chưa từng tiếp xúc, nàng liền cả người run run, không biết trời đất.

    Nơi nhịp đập đó, là lực lượng nam nhân cùng cảm giác mạnh mẽ, như vậy rõ ràng truyền vào lòng nàng, sợ tới mức tâm hồn nàng như nai con nhảy loạn.

    Nàng có chút sợ hãi, không biết Đinh Hạo muốn làm gì, bản năng lại biết hắn định làm gì, vì thể rất nhanh nắm tay, không chịu như hắn nói đi âu yếm cái sự việc doạ người kia.

    Nhưng là đợi cho Đinh Hạo bắt lấy cổ tay nàng, mạnh mẽ đem bàn tay nhỏ bé của nàng không chút trở ngại cho vào y bào, chạm được chỗ phỏng tay kia, nàng rổt cục như tuyết gặp ngày nắng tan thành nước.

    Bàn tay nhỏ bé kia cũng tự vuốt ve đứng lên, tuy rằng không có kết cấu, lại thay đổi trúc trắc.

    Đinh Hạo xem như có kiên nhẫn, hắn không chịu vì thoả mãn dục vọng bản thân, làm cho lần đầu tiên của Đông Nhi để lại cảm giác đau đớn.

    Ở thời đại này, Đông Nhi đã được gả chồng rồi, ở thời đại của hắn, tuổi đại khái nàng này, vẫn là một gốc rau xanh trong veo như nước, Đinh Hạo kiên nhẫn âu yếm, giống như đang cầm một kiện đồ sứ tinh mỹ.

    Da thịt của nàng, cũng đúng như đồ sứ nhẵn nhụi, dưới ánh trăng, da thịt kia thản nhiên lộ ra oánh quang, giống như chỉ cần chạm nhẹ sẽ vỡ ra vậy, Nhưng là thân mình non nớt này, lại là tiền vốn làm cho nam nhân điên đảo, không công mà thắng, mang theo một loại nói không nên lời phong tình.

    Vừa mới dùng hương thảo hoa lan tắm rửa qua thân mình, mặc kệ là vỗ về, ngửi, đều là một loại cực phẩm hưởng thụ.

    “Hạo ca ca…..”

    La Đông Nhi mắt hạnh mịt mờ, tiếng kêu nỉ non.

    Nàng cũng không biết vì sao kêu, Đinh Hạo đang bận rộn, không rảnh để ý nàng, vì thế nàng liền ngậm miệng không hé răng, chính là cắn răng nhẫn nại cảm giác kỳ quái kia, hai chân rắn chắc hữu lực khép chặt lại.

    Khi hắn dứt khoát xâm nhập chỗ lầy lội kia, La Đông Nhi mười ngón tay không tự chủ được bấu vào lưng hắn, nàng sợ làm bị thương Đinh Hạo, thở hổn hển một ngụm, mười ngón tay bỗng mở nhanh ra, hướng hai bên sườn nắm lấy, thẳng đến khi thân mình mềm xuống, cặp tay nhỏ bé kia mới vô lực mở ra, dừng ở trên lưng hắn, lại theo trên lưng hắn từ từ đi xuống…

    Mây tan mưa tạnh, La Đông Nhi tóc đen rối loạn, mặt đỏ hồng, đổ mồ hôi đầm đìa.

    Nàng vẫn không nhúc nhích ngồi phịch một chỗ, tựa như đoá hoa vừa bị bão tố tàn phá.

    Đổi một góc độ khác, như là một đoá hoa tươi chịu đủ mưa móc, giờ khắc này tiều tuỵ, rõ ràng chính là ngày mai sinh cơ sức sống càng mạnh mẽ.

    Nguyên bản theo trong sách đọc được một ít chuyện tối nghĩa khó hiểu gì đó, giờ khắc này đã sáng tỏ, La Đông Nhi biết, từ tối nay trở đi, nàng mới là một người phụ nữ chân chính.

    Không biết vì cái gì, nàng bỗng nhiên muốn khóc, lệ đã theo hai má rơi xuống.

    Thấy nàng lông mi chớp như cánh bướm, Đinh Hạo ôn nhu kêu: ”Đông Nhi….”

    Đông Nhi quay người, che mắt khẽ nấc: ”Huynh lừa người ta, người ta đã biết rồi, hiện tại cũng hiểu được…., chúng ta……chúng ta không có thành thân, không nên làm như vậy.

    Bộ dáng này, người ta….

    Cùng bà bà có gì khác?

    Làm ra như vậy không tuân thủ lễ pháp, chuyện không biết liêm sỉ này, về sau thật không có mặt mũi gặp người khác.”

    Đinh Hạo vừa tức vừa cười, nắm ở thân mình nàng, ôn nhu nói: ”Nha đầu ngốc, chúng ta ý hợp tâm đầu, làm sao có thể so sánh cùng Liễu Thập Nhất Đổng điêu phụ?

    Nàng đem chính mình giao cho ta, một đời này nàng là của ta, về sau mặc kệ chân trời góc biển, mặc kệ thời gian bao lâu, ta đều thương ngươi yêu nàng, che gió mưa cho nàng, cho nàng được hạnh phúc, nếu ta có phụ nàng, vậy thiên lôi đánh xuống, không thể ….”

    La Đông Nhi quay nhanh lại che miệng hắn, sẵng giọng: ”Khắp nơi đều có quỷ thần, không cho huynh phát thệ lung tung.”

    Nàng dừng ở Đinh Hạo, sâu kín thở dài, ngón tay ôn nhu vuốt lông mi hắn, cái mũi, miệng, si ngốc nói: ”Từ nay về sau, người ta đều là của huynh….người ta là cam tâm tình nguyện, ông trời nếu muốn trừng phạt, cũng chỉ nên phạt trên người mình ta La Đông Nhi, ta chỉ cầu cho huynh một đời khoái hoạt, bình an vô sự.”

    “Đông Nhi….”, Đinh Hạo trong lòng cảm động, nhịn không được hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, quấn lấy lưỡi nàng, ai người lại một phen ôn tồn….

    Trăng cười đến mức khom mình, thẹn thùng trốn vào đám mây như tầng sa mỏng.

    Mùi thơm hoa mai, im lặng tràn ngập………

    Đông Nhi nằm dưới ánh trăng.

    Hai cánh hoa phấn bạch, nhất ngân u cốc, ánh trăng chiếu trên những đường cong mê người.

    Ánh màu vàng của hạt cốc chiếu vào vú màu xanh ngọc, Đinh Hạo nhìn thấy không kìm lòng được lại phủ người lên, liền “nha” truyền ra một tiếng yêu kiều….

    Vầng trăng không biết khi nào lại lén lút chui ra tầng mây, vừa mới nhìn thấy hai vú mĩ nhân bị một cái lang hôn….

    Một ngày này, là ngày đoan ngọ tháng năm, lễ dục lan, thời điểm cây lựu khai hoa….

    Một ngày này đêm khuya, bá châu phủ nha đi lấy nước, lửa cháy ngập trời….

    Sau lễ dục lan, Triệu huyện uý trở về Bá Châu phủ nha, vừa vào thành liền nghe nói phủ nha bị cháy, không khỏi khẩn trương, đợi hắn tới nha môn, mới biết không phải là cả nha môn bị cháy, chính là chỉ có một toà viện cháy, toà viện kia, chính là kho chứa sổ sách địa phương, bởi vì Đinh Hạo sửa sang lại trướng sách, chính là lúc tết đoan ngọ tới, người phủ nha phần lớn đã rời đi, sổ sách này tạm thời để trong gian phòng kia khoá lại, ai ngờ trận hoả hoạn này đã huỷ hoại toàn bộ trong chốc lát.

    Bởi vì đêm đó bị cháy người trong phủ lưu lại không nhiều lắm, lúc ấy lại là đêm khuya, cho đến khi phát hiện, toàn bộ đều đã bị huỷ, bất quá địa phương khác hoàn toàn vô sự, phủ khố quan trọng hơn lại hoàn toàn không tổn hao gì.

    Lời tuy như thế, Triệu huyện uý vẫn là lo lắng, mất đi sổ sách, lại không biết Đinh Hạo sửa sang lại có chính xác hay không, án tử này như thế nào tra xuống?

    Mấy ngày nay, hắn đã nhìn ra Lý Trần Quan cùng Trình Áp Tư, một cái là người của Triệu tướng, một cái là đương kim hoàng đệ, hai người địa vị rất lớn, chính mình ở tình thế không rõ ràng, khó tránh khỏi không ăn quả đắng.

    Bất quá chính mình cũng không dựa vào ai,” tỉnh tỉnh mê mê” phá án, thật muốn có đột phá, nóng lòng muốn nắm được nhược điểm của Lưu tri phủ, Triệu tướng công tất rất vui lòng, mà hoàng đệ bên kia, hắn chính là theo lẽ công bằng tra án, cùng người của Triệu tướng công cũng không lén lút lui tới, sau này cũng không thể chỉ trích hắn.

    Triệu huyện uý đã có chủ ý viên mãn, lại sợ một phen hoả hoạn này, huỷ đi tính toán của mình, liền đến phủ nha tìm Trần Quan hỏi thăm tin tức.

    Trần Quan hai ngày nay được quan viên địa phương mở tiệc chiêu đãi, vốn cũng là tiêu diêu tự tại, kết quả trận hoả hoạn này huỷ đi vật chứng trọng yếu, hắn tức giận đến sắc mặt xanh mét, đang ở đại đường phủ nha ra lệnh điều tra người đêm hôm đó, xem ai không coi chừng lửa để xảy ra hoả hoạn, một khi bắt được, hạ ngục nghiêm trị.

    Triệu huyện uý đến đại đường, Trần Quan đang nổi nóng không rảnh để ý đến hắn, hắn đem Ban Đầu Thống mắng một phen đuổi ra khỏi đại đường, thấy Trình Áp Tư vui sướng đứng một bên khi thấy người gặp hoạ, trong lòng hoài nghi hắn sai người phóng hoả, nhịn không được khua thương đấu gậy một phen, Trình Áp Tư vẻ mặt tươi cười, ngoài miệng cũng không hàm hồ, hai người một phen giương thương múa kiếm, Triệu huyện uý nhìn thấy không thích hợp, chạy nhanh lui xuống dưới.

    Hắn vừa ra khỏi, một nha sai chạy nhanh tới bẩm: ”Huyện uý lão gia, Đinh gia quản sự Đinh Hạo tới.”

    Nha sai này là người mấy ngày nay đi theo Đinh Hạo ăn sơn hào hải vị, đi theo Đinh Hạo ăn mười ngày qua, thành bộ dáng không ra gì.

    Triệu huyện uý thấy hắn chạy vài bước thật sự khó coi, trong lòng chính đang bực mình, vốn định há mồm răn dạy một phen, vừa nghe tên Đinh Hạo liền đổi giận làm vui, liên thanh nói: ”Mau mời, mau mời.”

    Đinh Hạo theo nha sai đến, chỉ thấy Triệu huyện uý đang xoa tay đi tới đi lui, vừa thấy hắn đến, Triệu huyện uý liền tiến tới trước đón nói: ”Đinh lão đệ, một phen hoả hoạn này, vật chứng trọng yếu đều bị huỷ, làm sao cho tốt bây giờ?”

    Nói xong những lời này, thấy nha sai còn đứng ở đằng kia, Triệu huyện uý lập tức trừng mắt, quát: ”Cút ra ngoài!”

    Sai nha kia hoảng sợ, trận hoả hoạn này, dẫn tới quan nhi trên dưới toàn bộ phủ nha cơn tức tựa hồ không nhỏ, hắn cũng không dám nhiều lời, vội vàng lui ra ngoài.

    Đinh Hạo hỏi: ”Tiểu đệ đã nghe nói, không biết ba quyển sổ sách mà tiểu đệ sửa sang lại có còn không?”

    Triệu huyện uý nói: ”May mà ba quyển sổ sách ngươi sửa sang lại đưa cho ta, ta cất vào kho phủ nha, không bị hoả hoạn.”

    Đinh Hạo mỉm cười, nói: ”Nếu như thế, Triệu đại ca còn gấp làm gì, sách kia là Từ Mục Trần ký tên đồng ý, đủ coi làm bằng chứng, tại sao phải sợ Từ Mục Trần không nhận?”

    Triệu huyện uý vội la lên: ”Sổ sách kia của ngươi đơn giản, dù có manh mối khả nghi, vẫn là phải tra sổ sách nguyên bản a, chỉ là ngươi này….A…..A……”

    Triệu huyện uý nhìn thấy Đinh Hạo ra vẻ biết trước tươi cười, trong lòng nhất thời cả kinh, một ý niệm trong đầu dâng lên: ” Lão thiên a, chẳng lẽ châm lửa tây viện, đúng là hắn…hắn sử thủ đoạn?

    Đinh Hạo này thật to gan, hảo đại khí phách, vì đạt mục đích, mà ngay cả nha môn châu phủ cũng dám xuống tay?”

    Đinh Hạo thấy hắn có chút ngộ ra, cười ha ha nói: ”Tiểu đệ nghe nói phủ nha bị cháy, trong lòng cũng sốt ruột, cho nên vội vàng tới để hỏi cho rõ.

    Nếu sổ sách tiểu đệ sửa sang lại kia vẫn còn.

    Tiểu đệ liền về khách sạn chờ, huyện uý đại nhân nhanh chóng cho người tra sổ sách kia, một khi có tin tức, đưa tin cho tiểu đệ, tiểu đệ lập tức đến.”

    Triệu huyện uý ngầm hiểu, vội vàng đáp ứng, Đinh Hạo thấy hắn tâm thần đã đặt hoàn toàn ở phủ khố, liền đứng dậy cáo từ.

    Đinh Hạo chân trước vừa đi, Triệu huyện uý liền đến thẳng phủ khố lấy ba quyển sách kia đến, vội vàng nhìn không ra cái gì môn đạo, tự biết chính mình không thiện sổ sách, liền đến nha môn, gọi đến ba lão thư lại giàu kinh nghiệm, cho bọn hắn kiểm tra cẩn thận ba quyển sổ sách này.

    Triệu huyện uý an bài xong, trở lại nha môn của mình, gọi người đưa lên một chén trà nóng, người chưa đưa trà đến, một lão thư lại, vẻ mặt cổ quái đi đến, mở miệng nói: ”Huyện uý đại nhân, thuộc hạ phụ trách một quyển sổ sách, tra ra có chút vấn đề….”

    Chương 117: Chân hảo hán, nhất kiến thiêu.

    Triệu huyện uý nghe vậy rất là kinh ngạc, nói: ”Bản quan chân trước vừa về, ngươi chân sau liền đến, có vấn đề gì tra nhanh như vậy?

    Phùng thư lại, ngươi đừng tưởng rằng sổ sách bị cháy, liền có thể tuỳ ý lừa bản quan.”

    Lão thư lại kia vẻ mặt cười khổ nói: ”Thuộc hạ không dám, đại nhân nói quá lời.

    Theo lý thuyết, thuộc hạ hẳn là phải tra cẩn thận, mới đến hướng đại nhân bẩm báo, chính là…mới vừa rồi tra cái này, thoạt nhìn liền đủ để định tội, tiểu nhân biết các vị đại nhân thập phần để ý án này, nên không dám chậm trễ, lập tức bẩm báo.”

    “Lại có việc này?”

    Triệu huyện uý vừa mừng vừa sợ, vội vàng nói: ”Mau trình lên cho bản quan xem.”

    Phùng thư lại từ trong tay áo lấy ra sổ sách, tiến đến trước mặt hắn mở ra sổ sách chỉ điểm nói: ”Đại nhân thỉnh xem nơi này, một hàng này, mặt trên viết, năm kiền đức thứ năm, mùng tám tháng sáu, vải pô-pơ-lin mười thất, một trăm mười hai quán, quyên mười ba thất, một trăm mười quán, bố hai mươi thất, ba mươi quán; tơ một cân, mười lăm quán…., tổng cộng một ngàn bốn trăm hai mươi quán….”

    Phùng thư lại từng câu nói ra, Triệu huyện uý chăm chú nhìn kỹ, quả nhiên không sai một chữ, không khỏi hai mắt đăm đăm, kinh ngạc nói: ”Như thế nào có khả năng, điều này sao có thể, mấy thứ này tất cả so với thị trường không chỉ cao hơn mười lần.

    Lưu phủ đem mấy thứ này cầm, lẽ ra nên so với thị trường càng thấp mới đúng.

    Cho dù hắn là bá châu phủ đài, Đinh gia không dám kiếm tiền của hắn, lấy chia đều thu lại cũng có thể.

    Nay Đinh gia lấy giá so với thị trường hơn mười lần, này….

    Này muốn nói hắn Lưu Tử Hàm không phải nhận hối lộ, còn có người nào chịu tin?

    Các ngươi lần trước xem xét, chưa từng phát hiện sơ hở này?”

    Phùng thư lại vẻ mặt đau khổ nói: ”Hồi bẩm đại nhân, Đinh gia những năm gần đây sổ sách đã nhiều lại hỗn tạp, bọn thuộc hạ từng quyển giở ra xem, nhìn hoa cả mắt, đầu đều to ra, khi đó chỉ chú ý mỗi trướng gía hàng mua bán, chân tướng có khác thường hay không, còn không tra xét toàn bộ, đại nhân liền cho người Đinh gia đến làm lại sổ sách, thuộc hạ tuổi già hồ đồ, nay thật sự là không nhớ có hay không đã tra qua sổ sách này.”

    Triệu huyện uý lông mi chớp động, nén hưng phấn trong lòng nói: ”Đi, ngươi lập tức trở về, trước đem điểm đáng nghi này làm ký hiệu ghi nhớ, tiếp túc tra tiếp.

    Sổ sách có vấn đề gì, đều điều tra ra, nhanh chóng bẩm báo bản quan.

    Nhớ lấy, không thể lộ ra!”

    Phùng thư lại vội đáp: ”Thuộc hạ hiểu rõ, đại nhân cứ yên tâm.”

    Lão thư lại khom người lui ra, Triệu huyện uý đứng bên cạnh bàn, cẩn thận suy nghĩ, vẻ mặt cổ quái hệt như lão thư lại vừa rồi đi vào giống nhau, thì thào lẩm bẩm: ”Kỳ quái, bản quan là một người không rõ ràng chỉ cẩn có người hơi chỉ điểm, đều có thể thấy rõ, Từ Mục Trần chẳng lẽ không nhìn ra?

    Nhưng là….Hắn kí tên đồng ý, lỗ hổng rõ ràng như vậy, hắn lúc trước như thế nào đồng ý, thế này cùng nhận tội có khác gì nhau?

    Đinh Hạo rốt cuộc động tay chân như thế nào.”

    “Mặc kệ như thế nào, sổ sách nơi tay, ta là có công lớn a.

    Ha ha, một phen này, tổng yếu có Triệu tướng công ra mặt, hắn họ Triệu, ta cũng họ Triệu, Triệu tướng công chỉ cần hơi tiến cử, ta chịu khổ mười năm cũng có tiền đồ, phen này sẽ tiến xa.”

    Triệu huyện uý càng nghĩ càng mừng, cầm chén trà lên một ngụm nuốt xuống.

    “Nôn…..Nôn…..A….”

    Triệu huyện uý vui quá hoá buồn, đã quên chén trà nhỏ kia vừa mới rót, dưới một ngụm nuốt xuống, làm hắn lệ nóng doanh tròng.

    Tới đây, lại có hai lão thư lại rón ra rón rén đi đến, đứng ở sau lưng kêu: ”Đại nhân.”

    Triệu huyện uý nước mắt lưng tròng xoay người, hai lão thư lại thấy vậy cả kinh, vội vàng tiến lên thân thiết hỏi: ”Đại nhân, có chuyện bi thương gì vậy?”

    Triệu huyện uý phẫn thanh nói: ”Bản quan bi thương cái rắm!”

    Hắn hít hai ngụm khí, lúc này mới xua tay nói: ”Hãy bớt sàm ngôn đi, có rắm mau phóng.”

    “Ách…..Là,” Lão thư lại kia kì quái nhìn hắn một cái, mới nói: ”Đại nhân, một quyển này là trướng mục tài chính trư thủ giải khố, lão hủ cẩn thận kiểm tra một lúc lâu, chính là giản lược tính toán, liền phát hiện lợi nhuận cùng khoản tiền xuất nhập nộp lên trên Đinh phủ quá nhiều…”

    Một lão khác chạy nhanh lên khoe thành tích nói: ”Đại nhân, thuộc hạ phát hiện, trư thủ giải khố thường bán ra vật cầm, khách hàng lại chuộc đồ, kết quả chỉ có thể theo giá cả mà bồi thường.

    Loại sự tình này ngẫu nhiên có phát sinh cũng bình thường, nhưng là trư thủ giải khố chẳng những liên tiếp lộ ra, hơn nữa bồi thường số tiền lớn kinh người.

    Sau khi biết được Trương thư lại bên kia phát hiện điều lạ thường, thuộc hạ nhanh ra xem một chút, phát hiện chuyện này hai quyển đại để đều giống nhau.

    Xem ra, Từ Mục Trần có khả năng làm sổ sách lừa dối Đông chủ.”

    “Nga?”

    Triệu huyện uý vừa nghe, cũng bất chấp cổ họng còn bỏng rát khó chịu, hắn tự biết người thường xem trướng mục, cũng không quá khó khăn, trực tiếp phân phó nói: ”Các ngươi lập tức trở về, đem chổ nghi ngờ sửa sang lại, phải nhanh, sửa sang xong lập tức giao cho bản quan.”

    Hai lão thư lại lên tiếng trả lời rời đi, Triệu huyện uý lại gọi bọn họ, vẻ mặt ôn hoà nói: ”Bản quan là được điều tạm đến Bá Châu phá án, các vị thư lại đối với bản quan vẫn rất là tận tâm, bản quan vẫn ghi tạc trong lòng, thật sự là vất vả cho các ngươi.”

    Hai lão thư lại thụ sủng nhược kinh, liên tục khiêm tạ, Triệu huyện uý lấy từ trong lòng ra một quan tiền, nói: ”Các ngươi cầm lấy, mua chén trà uống.

    Đợi án này tra xong, bản quan thiết yến hướng các vị đa tạ.”

    Lúc này hai lão thư lại mới lộ ra chân chính tươi cười, liên tục chắp tay nói lời cảm tạ, khiêm nhường một phen mới nhận tiền rời đi.

    Hai người vui sướng trở lại phòng, chỉ thấy Phùng thư lại đang long trọng bái thương vương, hai người không khỏi cười nói: ”Lão Phùng, ngươi được huyện uý đại nhân cho bao nhiêu tiền thưởng, vui mừng đến nỗi phải bái thương vương.”

    Phùng thư lại cũng không để ý đến hai người, hắn cung kính hướng về bức tượng gỗ nhỏ nghiêm nghị bái tam bái, xoay người nói: ”Đóng cửa phòng lại.”

    Hai lão thư lại kia thấy bộ dáng hắn, không khỏi hai mặt nhìn nhau, hai người không dám nhiều lời, lập tức đem cửa đóng lại.

    Phía sau cửa lộ ra Nha thần, Phùng thư lại lại tiếp tục bái.

    Thương vương trong truyền thuyết tên là Thương Hiệt, Nha thần là thừa tướng thời hán Tiêu Hà.

    Người phụ trách văn thư, thư lại, làm văn án, tính sổ mục, sựa theo quy củ “bách công tài nghệ, các tự nhất thần”, tự nhiên là thờ Thương Hiệt.

    Về phần Nha thần Tiêu Hà, bởi vì Tiêu Hà nguyên xuất thân là phụ trách văn thư của một tiểu trấn, làm đến khai quốc thừa tướng, ở trong mắt thư lại thiên hạ, thật không phải người thường, tự nhiên cũng thờ bái.

    Đợi hắn long trọng bái xong Thương Vương cùng nha thần, hai lão thư lại kia kinh ngạc đi qua nói: ”Lão Phùng, không sớm không muộn, ngươi như vậy trịnh trọng bái Thương vương, Nha thần, có ý tứ gì a?”

    Trong gian phòng có bọn họ là ba thư lại, Phùng thư lại tuổi tác cao, hai người khác một người tên là Lý Đàn Châu, một người là Lâm Thư Dương, so với hắn ít tuổi hơn.

    Trong nha môn này quan lại không biết thay đổi bao nhiêu người, ngay cả giang sơn đều thay đổi vài vị hoàng đế, nhưng là bọn họ vài lão thư lại vẫn kiên trì, thuỷ chung vững vàng làm đương sai tại đây, ba người cùng theo năm đó làm chân sai vặt, cho tới hôm nay làm chức quan nhỏ, trong đó nhiều năm giao tình, tự nhiên không có gì giấu nhau.

    Phùng thư lại ngồi xuống án thư của mình, một bên nghiêm mặt, một bên lạnh lùng thốt: ”Sổ sách trư thủ khố này, ta dù chưa xem hết, nhưng phần lớn là có ấn tượng.

    Các ngươi hai cái lão già này, bàn Nhất Sinh trướng, ta không tin các ngươi ngay cả nửa điểm đều không nhớ được.

    Nhưng là…Nay các ngươi nhìn xem, trên sổ sách kia nhớ được chuyện gì?”

    Lâm Chi Dương cùng Lý Đàn Châu nhìn nhau, cũng không lên tiếng.

    Phùng thư lại lại nói: "Lưu phủ tôn chịu chỗ tốt của Đinh gia, các ngươi không biết?

    Ngay cả chúng ta, cũng đều có chỗ tốt của Đinh gia.

    Nhưng là các ngươi hiện tại nhìn xem, trên sổ sách đều làm cho Từ Mục Trần mắc tội, theo sổ sách, hối lộ phủ đài đại nhân là hắn, lừa gạt Đinh gia, tham ô khoản tiền vay là hắn, Từ Mục Trần này chúng ta cùng hắn giao tế nửa đời người, đó là loại nhân vật lợi hại như thế nào, các ngươi còn không hiểu sao?

    Lấy tâm tính hắn, như thế nào cam tâm thay người chịu tội?

    Nhưng là chúng ta vừa liếc mắt liền nhìn ra vấn đề trong sổ sách, hắn trừng mắt coi cả nửa ngày, thế nhưng liền như vậy ký tên đồng ý.

    Chuyện này, tà môn a!

    Nếu không bị quỷ mê hoặc, lão hủ thật nghĩ không ra hắn tại sao lại làm như vậy.”

    Nói đến người này, hắn ngừng nói, nhìn quanh mọi nơi, đè thấp giọng lén lút nói: "Ta nghe nói, Đinh gia quản sự này, vốn là người ngu ngốc, trong trang đều gọi hắn là a ngốc.

    Nhưng là có một ngày bị sốt cao, bống nhiên sống lại, từ đó về sau, liền trở nên lanh lợi, trong thôn mọi người đều nói, hắn là thần hồn ly thể, gặp hồ tiên làm phép.

    Không chuẩn, thực không chuẩn a…

    Lần này, chúng ta là bạn tốt, miệng đều kín một chút, không nên nói thì đừng nói lung tung, bên trên bảo thế nào thì làm thế đó, chúng ta mấy lão già tuổi đã đủ cáo lão hồi hương ngậm kẹo đùa cùng cháu rồi, đừng có té ngã tại sự việc lần này.”

    Lâm Chi Dương cùng Lý Đàn Châu nghe xong không khỏi không yên đứng lên, Lâm Chi Dương khẩn trương nói: 'Lão Phùng nói có lý.

    Đến đến đến, chúng ta lão ca hai người cũng bái, Thương vương chính là thần, Tiêu thần là quý nhân, cúi đầu bái, xin hai vị thần tiên phù hộ, không gặp phải chuyện xấu. …

    Chương 118: Thăng đường.

    Trần khâm sai so với Trình Áp Tư chức quan không chỉ lớn hơn nửa điểm, nhưng Trình Áp Tư là người nha môn phía nam, cũng không thuộc hắn quản lý, lần này danh nghĩ là đến đây tra án, thực chất là được Triệu Quang Nghĩa cường ngạnh điều đến.

    Cho nên nghe Trần khâm sai tiếu lý tàng đao, Trình Áp Tư không uất không giận, nhưng là nói chuyện vẫn sắc bén, không nhượng hắn nửa phần.

    Trần khâm sai bị Trình Áp Tư không mặn không nhạt chống đối một phen, tức giận đến không nói nổi.

    Buổi chiều, hắn lại đi tra xét một phen chỗ tây sương phòng đã bị đốt thành tro, hỏi lại tình hình xảy ra, vẫn là không có phát hiện gì.

    Trở lại phòng mình, Trần khâm sai cẩn thận tính toán nửa ngày.

    Sổ sách kia bị đốt, hắn sẽ rất khó buộc tội Lưu tri phủ nhận hối lộ, lúc này đây nếu vô công trở về, Triệu tướng công kỳ vọng rất nhiều, tất nhiên sẽ rất tức giận, việc này nên làm thế nào cho phải?

    Trần khâm sai chắp hai tay sau lưng thong thả bước ở trong phòng.

    Trầm tư chốc lát, liền lấy bút, viết một phong mật tín cho Triệu Phổ, đem hết thảy phát sinh nơi này bẩm bảo lên, bên trong tự nhiên tố cáo, khuyếch đại Trình Áp Tư cản trở hắn, chuyện phủ nha bị cháy cũng cố ý vô tình chỉ ra Trình Đức Huyện.

    Lấy hắn bút pháp hoa mỹ, viết loại văn này vốn vô cùng thuần thục, nhưng là khó có thể giải vây cho mình, cân nhắc hồi lâu mới viết xuống được.

    Một phong thơ đắn đo viết xong, vừa mới cho vào bao, bên trên quét nước sơn phong ấn, đang muốn gọi người tâm phúc đem mật tín lập tức về Khai Phong, bỗng nhiên có người truyền báo: ”Khâm sai đại nhân, Lâm Thanh Triệu huyện uý cầu kiến.”

    Mới vừa rồi ở trên chính đường Bá Châu phủ hắn cùng Trình Đức Huyện đấu khẩu, từng thấy Triệu huyện uý tiến vào, Triệu huyện uý thấy hai người đấu khẩu, liền im lặng lui ra, hắn thấy thật bực mình, lúc này nghe hắn cầu kiến, liền tức giận nói: ”Gọi hắn vào!”

    Triệu huyện uý vui vẻ vào phòng, hướng hắn thi lễ nói: ”Hạ quan Triệu Kiệt, tham kiền Trần đại nhân.”

    Trần khâm sai phất tay áo hừ nói: ”Miễn, có chuyện gì?”

    Triệu huyện uý nói: ”Hạ quan tra xét sổ sách, đã có phát hiện trọng đại, hạ quan không dám giấu diếm, lập tức tới bẩm báo đại nhân.”

    Trần khâm sai nghiêng người, nhíu lông mày trừng hắn: ”Hồ sơ sổ sách đã cháy sạch sẽ, ngươi từ chỗ nào có phát hiện, hay là ngươi còn không có tỉnh ngủ, đang nói mê?”

    Triệu huyện uý thấy sắc mặt hắn không tốt, cẩn thận nói: ”Khâm sai đại nhân nói vậy còn nhớ rõ, Trư Thủ giải khố sổ sách thập phần hỗn loạn, kh có thể tra xét.

    Hạ quan đề nghị, Đinh gia điều động người kết toán sổ sách, đưa sổ sách cho bọn họ phân loại, sao chép lại, nhằm tra cứu?”

    Trần khâm sai hừ một tiếng nói: ”Vậy thì sao?

    Ân?”

    Hắn đột nhiên vươn người, hai mắt toả sáng nói: ”Có phải sổ sách người nọ sao chép không bị thiêu huỷ?”

    Triệu huyện uý cung kính nói: ”Vâng, quản sự Đinh gia kia, đem sổ sách sao chép xong, đúng là buổi tối trước ngày lễ dục lan, công lại phủ nha phần lớn đã rời đi.

    Hạ quan liền sai người đem sổ sách để trong phủ khố, đợi sau lễ mới kiểm tra thực hư.”

    Hắn nói đến đây ngừng một chút, lại nói: ”Nay sổ sách gốc đã bị huỷ, sổ sách sao chép tuy không phải Từ Mục Trần tự tay viết, nhưng là Từ Mục Trần ký tên đồng ý trên từng trang, dĩ nhiên thành chứng cớ.”

    Trần khâm sai nghe được tâm hoa nộ phóng, có Từ Mục Trần tự tay viết áp sổ sách, theo pháp lý đương nhiên có thể làm chứng cớ.

    Chứng cớ chưa bị huỷ diệt toàn bộ, đã là chuyện mừng, nghe khẩu khí hắn, tựa hồ còn có phát hiện trọng đại, lại vui mừng gấp bội, Trần khâm sai lập tức truy vấn nói: ”Triệu huyện uý, ngươi nói có điều phát hiện, có phát hiện trọng đại gì?”

    Triệu Kiết chắp tay nói: ”Hạ quan không thiện kiểm tra việc này, sổ sách này là do ba lão thư lại của Bá Châu phủ nha phụ trách kiểm tra, bọn họ ngay ngoài cửa, đại nhân có hay không gọi bọn họ vào giải thích tường tận.”

    Trần khâm sai vừa nghe, vội vàng hướng người phân phó nói: ”Mau, mau mời ba vị thư lại kia tiến vào.

    Đến a, dọn chỗ ngồi cho Triệu đại nhân, đem trá lên, loại tốt nhất.”

    Bầu trời đầy sao, trong bụi cỏ vườn hoa phủ nha, con dế mèn “chức chức” gọi cái không ngừng, cùng cảnh yên tĩnh này gia tăng vài phần ồn áo nào động.

    Trình Đức Huyện ngồi trước cửa sổ hoa mai hình lăng cách một tấm màn bằng lụa mỏng, đem đèn lại gần một chút, sau đó từ trong người chậm rãi lấy ra một phong thư.

    Phong thư này hắn thu được lúc trời chạng vạng, lúc ấy đã vội vàng nhìn một lần, lúc này đêm dài yên tĩnh, nhịn không được lại đem ra.

    Thư là do Khai Phong phủ nam nha phán quan Trình Vũ viết, Trình Vũ cũng là tâm phúc Triệu Quang Nghĩa, trên thư tuy lời nói không phải Triệu Quang Nghĩa tự tay viết, lại hoàn toàn có thể nhìn ra ý tứ của hắn.

    Trên thư nói, hoàng đế bệ hạ đã ngự giá thân chinh, thừa dịp Bắc quốc nội loạn không ngớt không rảnh chiếu cố phía nam, xuất binh thảo phạt bắc hán.

    Phủ doãn đại nhân đã hướng triều đình góp lời, nói Trình Đức Huyện hắn đang ở Phách Châu hiệp trợ tra án, người này thiện để ý dân chính, am hiểu điều hành hậu cần quân nhu, một thời gian, đã có thể bị điều đi.

    Nay triều đình đã gấp, giục hắn mau chóng chấm dứt Phách Châu Lưu Phủ Hàm nhất án, vô luận có đạt mục đich hay không, đều phải mau chóng đi tiền tuyến Tây Bắc.

    Những năm gần đây, phủ doãn đại nhân khổ tâm tổ chức Khai Phong phủ, thế lực đã tiến đến Khai Phong phủ cùng mười bảy huyện phía dưới, nay phủ doãn đại nhân dưa hắn thế lực tiếp tục mở rộng, một mặt kết giao quan lại cùng tướng lãnh cấm quân, một mặt hướng toàn bộ thiên hạ lan ra.

    Nhưng mà, muốn lấy quyền lực phủ doãn Khai Phong phủ trực tiếp gây ảnh hưởng đến địa phương khác, có muôn ngàn khó khăn, hiện nay có một cơ hội, Triệu Quang Nghĩa đương nhiên càng thêm coi trọng.

    Trình Đức Huyền cân nhắc tiền căn hậu quả, không khỏi kinh ngạc con mắt phủ doãn đại nhân nhìn xa, hắn hoài nghi một phen này phủ doãn đại nhân vị tất là nảy lòng tham, chỉ sợ hắn lúc trước phụng mệnh đến Phách Châu tra án, là phủ doãn đại nhân dự phục một con đường, mục đích chân chính của hắn, là làm cho chính mình có khả năng nhúng tay vào địa phương tây bắc.Về phần lấy Lưu Tử Hàm nhất án làm khó dễ đối thủ Triệu Phổ, bất quá là lấy cỏ đánh thỏ, thuận thế mà làm, về phần thành hay bại đều không ảnh hưởng đến đại cục.

    Trình Đức Huyền hít dài một hơi, âm thầm nghĩ ngợi nói: ”Dụ lệnh triều đình ít ngày nữa sẽ đến, phủ nha hoả hoạn, sổ sách cháy hết, Trần khâm sai không còn ra dạng gì nữa rồi.

    Ta nên tìm hiểu chút tin tức tấy bắc, quan lại địa phương, dân chính, sớm chuẩn bị, không phụ kỳ vọng vủa phủ doãn đại nhân.”

    Hắn bỏ chụp đèn, đem mật tín kia để sát vào ánh nến, đem mật tín đốt, yên lặng nhìn nó cháy, đến khi còn một góc mới chấn động rớt xuống, mật tín cuộn thành một đoàn, đã thành tro tàn.

    Ảnh lửa hồng hồng dần tắt, trong phòng nhất thời ảm đạm, Trình Đức Huyền phất tay một cái, đem ánh nến kia cũng thổi tắt, ngoài cửa sổ ánh trăng nhất thời tiến vào, chiếu vào cặp con ngươi loè loè toả sáng của hắn, con ngươi giống như của loài sói khát máu.

    Hắn tĩnh tọa một lúc lâu, đứng dậy tháo bội kiếm trên vách xuống, đẩy cửa đi ra ngoài, dưới bầu trời đầy ánh trăng tinh quang, bắt đầu múa kiếm.

    Kiếm quang lượn lờ, ánh trăng phát lạnh…..

    Trống thăng đường Phách Châu phủ nha đã thật lâu không có vang lên.

    Sau khi Lưu tri phủ bị bắt đưa về kinh, Triệu Phổ sử thủ đoạn lôi đính, quan lại Phách Châu phủ bị càn quét không còn, quan viên bên ngoài điều đến tất cả đều là hiệp trợ gánh vác Lưu Tử Hàm cùng quan lại bản địa tham ô nhất án, án kiện tầm thường dân sự, hình sự ai chịu đi quản?

    Hiện giờ hồ sơ chồng chất như núi, lưu lại cho quan viên kế nhiệm tương lai một đống rối mù.

    Hôm nay, trống thăng đường rốt cục một lần nữa vang lên.

    Một dùi trống đánh xuống, trên mặt trống liền bắn lên một mảnh tro bụi, hai nha dịch bồn chồn nhìn Trần khâm sai quan y quan mạo, vạt áo chỉnh tề nóng lòng đứng ở chính giữa đại đường, nắm dùi ra sức gõ.

    Trình Đức Huyền sáng sớm ở trong viện luyện kiếm, trở về phòng rửa mặt, ngồi bên cạnh bàn, vừa mới ăn sáng cháo hoa xong, chợt nghe trống thăng đường vang lên.

    Trình Đức Huyền bất giác kinh ngạc, buông bát, nghiêng tai lắng nghe một lát, ra khỏi phòng phân phó nói: ”Đi xem, người nào đánh trống thăng đường.”

    Gã sai vặt ngoài hành lang còn chưa chạy đi, một nha dịch đã bước nhanh tới rồi, hướng hắn làm lễ, nhếch miệng cười nói: ”Trình Áp Tư, Trần khâm sai thỉnh ngài đăng đường bồi thẩm.”

    Trình Đức Huyền trầm giọng nói: ”Thẩm án tử nào?”

    Nha dịch bồi cười nói: ”Tự nhiên là án trư thủ giải khố đút lót.”

    “Ác?”

    Trình Đức Huyện cả kinh, hai hàng lông mày chậm rãi giương lên: ”Trư thủ giải khố nhất án?”

    Hôm nay là công thẩm, dân chúng rất nhiều người nghe tin đến hàng rào bên ngoài xem, nha dịch duy trì trật tự mặc dù không ngừng quát bảo, thanh âm ồn ào náo động vẫn là không dứt bên tai.

    Trình Đức Huyền vội vàng đuổi tới, chỉ thấy Trần khâm sai y quan chỉnh tề, đã ngồi nghiêm nghị sau bàn xử án, tình hình này muốn hỏi thăm cũng là không thể.

    Hắn dừng bước, nhìn trái phải, chỉ thấy hai bên sắp hàng thứ tự một ít chỗ ngồi, có chút quan lại an vị, liền hướng chỗ ngồi chính mình đi đến, ngồi vào chỗ của mình, nhìn kỹ Trần khâm sai, không biết hắn hôm nay giở trò gì.

    Trần khâm sai hai mắt nhắm chặt, vẫn không nhúc nhích, đến khi các quan lại đều đến đông đủ, đột nhiên hai mắt mở ra, đem kinh đường mộc vỗ, quát: ”Thăng đướng!”

    “Uy….Vũ……”

    Tam ban nha dịch nối đuôi nhau mà vào, hô đường uy, tả hữu sắp xếp đứng thẳng, bội đao, chấp bổng, đằng đằng sát khí, mọi nơi liền lập tức im lặng.

    Trần khâm sai đứng lên, đem tra xét trư thủ đút lót nhất án cao giọng tự thuật một lần, những lời này đều là tối qua hắn cẩn thận chuẩn bị, giảng bất quá là Lưu Tử Hàm trong lúc làm tri phủ Phách Châu, cùng quan lại cao thấp một giuộc, tham ô nhận hối lộ, ức hiếp dân chúng địa phương, đủ loại hành vi phạm tội.

    Lưu tri phủ kia đã bị bắt đem về kinh, ai còn để ý hắn có tội hay vô tội, tiểu dân hy vọng là nhà giàu nhất Phách Châu phủ ngã xuống, phía dưới ồn áo lại dâng lên.

    Trần khâm sai cũng không ngăn lại, chính là đọc với tốc độ nhanh hơn.

    Đợi cho tóm tắt nội dung vụ án được giới thiệu rõ ràng, Trần khâm sai liền đem kinh đường mộc vỗ, trầm giọng quát: ”Bản quan phụng mệnh triều đình đến Phách Châu, cẩn thận, kiểm chứng nhiều mặt, lại được chư vị đồng nghiệp hợp mưu hợp sức, nay đã nắm giữ sung túc chứng cớ xác thực, hôm nay liền khai đưòng công thẩm trư thủ giải khổ đút lót nhất án.

    Đến a, mang nghi phạm Từ Mục Trần….Lên công đường!”

    Chương 119: Người trong bụi gai, không động cựa cũng bị châm.

    Từ Mục Trần bị giải đến công đường, đầu óc có điểm mơ hồ, người cũng không thấy, cảnh vật trong đại đường cũng không thấy rõ, liền có hai nha dịch quát to: "Quỳ xuống!"

    Hai cây thủy hỏa côn ép hắn quỳ xuống, đầu gối Từ Mục Trần liền "Bụp" Một tiếng quỳ xuống.

    Hắn liền ngẩng đầu lên, nhìn lên chỗ ngồi của vị quan châu phủ, trong lòng thấp thỏm không yên.

    Kiến thức của hắn mặc dù rất rộng, thế nhưng cũng chưa từng tới phủ nha này bao giờ, mấy lần trước bị truyền vào phủ nha, chỉ là hỏi han qua loa, cũng không phải là xét xử, hôm nay lại được giải đến công đường để thẩm vấn, hắn đã bao giờ gặp cảnh uy nghiêm như vậy đâu?

    Mái hiên nơi đại sảnh bề thế như một quả núi, vừa vào đại đường, một cỗ khí tức trang nghiêm tràn đầy không khí, đập vào mắt chính là tấm biển rất rõ "Quang minh chánh đại", bên dưới tấm biển là bức bình phong, bên trên bức bình phong có vẽ vô số con sóng cuộn trào bao quanh mấy tảng đá, bọt nước bắn tung, khí thế rất hào hùng.

    Trước tấm bình phong ba thước là bàn xử án trên bày văn phòng tứ bảo, kinh đường mộc, xử án bài, phát lệnh bài cùng với ống thẻ, tri phủ đại ấn.

    Bên trong ống thẻ có rất nhiều thẻ bài xử quyết màu hồng, còn có mổ cuốn sổ màu đen ghi nhật kí nữa.

    Bên bàn xử án là hai đầu hổ bài sừng sững "Hồi tị" và "Túc tĩnh".

    Ở phía dưới là hai hàng nha dịch tay cầm thủy hỏa côn, đứng thẳng nghiêm nghị.

    Vị quan đầy uy quyền ngồi nơi cao nhất, cho dù ngươi làm có đúng đi nữa, với quyền lực trên công đường cũng phải cẩn thận.

    Trong lòng Từ Mục Trần có quỷ, tự nhiên lại càng thêm sợ hãi, nhưng hắn ngẫm lại bản thân làm rất sạch sẽ không có nửa điểm sơ hở, hôm nay lại công thẩm, quan phủ sao có thể bịa đặt chứng cứ vu oan giá hoạ cho mình đây?

    Nghĩ đến đây hắn liền bình tâm lại.

    Bách tính bên ngoài đôi mắt đều trông mong nhìn vào công đường chờ thẩm vấn, Trần Quan Sát hỏi Đầu heo hướng Lưu tri phủ đút lót, cho nên chuyện này họ Trần tự nhiên thề thốt phủ nhận , Trần Quan Sát liền cười lạnh nói: "Từ Mục Trần, ngươi lúc ở nha môn châu phủ cũng làm một chức quan nhỏ, bây giờ lại không hiểu chuyện sao?

    Bản quan đã nắm được chứng cứ rõ ràng rồi, bây giờ ngươi lại còn giở thói tiểu nhân xảo trá không nhận tội sao.

    Người đâu, truyền thư lại Phùng Hữu Vi, Lý Quần Châu, Lâm Chi Dương tới."

    Ba người đã được đem đến, Trần Quan Sát nói: "Bọn ngươi đem truyện kiểm tra sổ sách có điểm điểm đáng ngờ nhất nhất nói ra".

    "Thuộc hạ tuân mệnh".

    Một lão cầm sổ sách trong tay, đem ba bản sổ sách từ từ mở ra, kể lại chi tiết, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, dù bách tính ở ngoài không có được xem, nghe xong cũng minh bạch, cả đám nhất thời ồ lên.

    Từ Mục vốn không sợ hãi sau khi nghe xong giống như ngũ lôi oanh đỉnh, hắn cũng không kiềm chế được nhảy dựng, lớn tiếng kêu: "Quan Sát đại nhân, tiểu dân bị oan bị kẻ gian hãm hại, đây là sổ sách giả tạo, tiểu dân cũng không từng ghi những điều mục như, cũng không làm những chuyện như vậy, đây đều là có người cố ý hãm hại.

    Muốn trị tội tiểu dân, mời đại nhân để tiểu dân xem lại toàn bộ sổ sách gốc, tiểu dân mới tâm phục khẩu phục."

    Trần Quan Sát giận dữ.

    Đập bàn nói: "To gan.

    Càn rỡ, toàn bộ Phách Châu Phủ ai cũng biết phủ nha Tây Sương bị phóng hỏa, sổ sách toàn bộ bị cháy sạch.

    Ngươi lại hò hét trên công đường như vậy chẳng lẽ có chỗ dựa.

    Hử?"

    Nghe xong câu nói trúng tim đen này.

    Từ Mục Trần vừa sợ vừa giận.

    Chỉ có điều vẫn làm bộ tức giận giải thích: "Đại nhân.

    Châu phủ nha môn lâu năm không có tu sửa, lại gặp thời tiết hanh khô cho nên mới bị hỏa hoạn chứ nào phải có kẻ cố ý phóng hỏa...

    Tiểu dân trong thành Phách Châu này đã hai mươi năm, được người phủ nha gọi tiểu dân vội vã tới, còn sáu lần xách nước cứu hỏa nữa.

    Chẳng lẽ đại nhân nghi ngờ tiểu dân phóng hỏa tiêu hủy chứng cứ sao?"

    Trình Đức Huyền nghe thế, hai mắt híp lại, trong lòng nghĩ thầm: "Người này tuy rằng giảo hoạt cơ trí, không chuyện kinh khủng gì mà hắn không làm được.

    Bây giờ lại hoảng hốt như vậy!

    Ngươi sợ tội danh phóng hỏa thiêu Tây Sương, mà không sợ tội bịa đặt chứng cứ, hủy đi chứng cớ, bây giờ hai tội danh đều rơi trên đầu ngươi.

    Hôm nay có lời nói này của ngươi.

    Trần Quan Sát thật đúng là ngủ mơ mà lại kiếm được gối đầu.

    Chưa thẩm mà người đã khai.

    Còn sợ không lấp được miệng quan Ngự Sử sao?"

    Trần Quan Sát nghe xong Từ Mục Trần nói.

    Bỗng đổi giận thành vui.

    Vỗ đùi một cái ha ha nói: "Bản quan thẩm vấn tất nhiên là có chứng có, nếu không có, bản quan không có hỏi chuyện đi lấy nước cứu lửa Tây Sương.

    Bản quan chỉ hỏi ngươi về vấn đề sổ sách.

    Ngươi tự mình xem qua đống sổ sách này đi, chỗ ký tên đó.

    Xem có đúng là Từ Mục Trần ngươi ký hay không?"

    Từ Mục Trần do dự một chút, chắp tay nói: "Tiểu dân muốn nhìn qua xem".

    Trong mắt Trần Quan Sát hơi lộ ra nét tiếu ý, nói: "Người đâu, đem sổ sách tới cho nghi phạm nhìn".

    Ba người thư lại liền bê đống sổ ghi nợ lần lượt tiến lên, để Từ Mục Trần lần lượt xem.

    Bọn họ vốn là quen biết, bình thường hay uống rượu chơi bời, hôm nay gặp mặt tại loại địa phương này, khó tránh khỏi có chút xấu hổ, Từ Mục Trần không rảnh để nhìn sắc mặt bọn hắn, chỉ nhìn chằm chằm đống sổ sách, Từ Mục Trần vừa nhìn đôi mắt nhất thời trợn lên: "Năm Kiền Đức thứ năm, ngày mồng 8 tháng sáu, Tử Đương Lưu mười bảy tấm lụa, quyển một trăm mười hai lụa mười ba cuộn, quyển một trăm linh mười vải bố ba mươi xâu, tơ tằm một cân hai sáu, quyển mười lăm..."

    "Cái này...

    Đây...”

    Từ Mục Trần tựa như lâm vào trạng thái điên cuồng, cả người co quắp.

    Hắn đến chết cũng không tin mấy dòng chữ số mình vừa đọc.

    Hắn cái gì đã gặp qua một lần là sẽ nhớ kĩ, hắn nhớ rõ ràng chỗ này viết "Năm Kiến Đức thứ năm, ngày mồng tám tháng sáu, Tử Đương Lưu mười bảy tấm lụa, quyển...."

    Bên cột ghi chép tơ lụa đặc biệt số lượng cũng tương đồng.

    Triều đình đối với việc phát bổng lộc cho quan lại, ngoại trừ tiền mặt còn có mễ lương và vải vóc và lụa nữa, hơn nữa trong phủ đệ còn hay nhận được quà biếu nữa, cũng có thể là lễ vật thuộc về đám người xã giao bình thường, mấy thứ này nhà mình cũng không dùng được, đại thể đều phải thay đổi lại cho hợp, mấy người làm quan đều làm theo cách này.

    Nhưng bây giờ Lưu phủ liệt kê những thứ tơ lụa vải vóc này đều chỉ là số lẻ, lập tức lộ ra điểm bất ổn.

    Tại sao có thể như vậy, tự dưng lại thiếu đi một con số?

    Từ Mục Trần trợn trừng hai mắt, cố gắng nhìn kĩ sổ sách, ba thư lại sợ hắn sé rách sổ sách, vội vã đứng ra chuẩn bị nếu có tình huống không ổn sẽ ra tay.

    Từ Mục Trần tỉ mỉ xem xét, trên mấy trang giấy này không bị đụng tay đụng chân hoàn hảo không tổn hao gì, cũng không lộ ra vết tích chắp vá, chỉ là nguyên vốn có một chỗ chú thích bây giờ lại không thấy.

    Thế nhưng chữ viết của Đinh Hạo cực kỳ khó coi, xiêu xiêu vẹo vẹo, không thành hàng lối, dựng thẳng cũng không phải dựng thẳng, hơn nữa chứ lớn chữ nhỏ, bởi vậy thiếu mất một vài từ cũng là bình thường, đó chính là phong cách của hắn.

    Phùng thư lại mặt không chút thay đổi nhìn hắn xem cho xong, thối lui một bước, Lâm Chi Dương lại tiến lên một bước, nâng sổ sách lên nói : "Từ chưởng quỹ, ngươi thấy rõ ràng chỗ ký tên của ngươi chưa?"

    Từ Mục Trần không cần nhìn kĩ cũng biết đó chính là chữ ký của hắn, ánh mắt của hắn nháy nháy Lâm Chi Dương cố ý nhìn lên chỗ không ổn, mắt thấy sổ sách sắp nộp lên trên, mà khoản tiền cũng chỉ dư ra một số lẻ, hắn quả thực sắp điên rồi.

    Lâm Chi Dương lui ra, Lý Quần Châu tiếp cận nói: "Từ chưởng quỹ, ngươi… quyển sổ này, bên trong đều là đồ thật, thường xuyên được bán ra, thế nhưng..."

    Từ Mục Trần không nhìn sổ sách nữa, hắn đột nhiên ngoái cổ ra tựa như một conn rùa tuyệt vọng, liều mạng mà đem đầu mình vươn tới, lúc lắc nhìn chằm chằm Lý Quần Châu, lớn tiếng nói: "Lý thư lại biết những sổ sách này đều là giả mà, ngươi biết, các ngươi cũng biết mà!

    Các ngươi đã xem qua sổ sách của ta, sổ sách tuy rằng đã bị đốt rụi, nhưng các ngươi là người lão luyện trong nghề, những điểm nhỏ nhất đều có thể phát hiện ra, cái này căn bản không phải sổ sách của ta, căn bản không phải như những gì ta nhớ, tại sao lại như vậy?"

    Lý Quần Châu lại càng hoảng sợ, vội vàng lui lại mấy bước, trong lòng có vài phần buồn rầu: "Lưu tri phủ chết rồi, mắt thấy ngươi hiện tại cũng khó tránh khỏi cái chết, lúc này còn muốn kéo ta xuống nước?

    Sổ sách này có đúng hay không ngươi biết rõ nhất, ngươi tham ô tiền bạc của Đinh gia, hối lộ quan viên châu phủ, trong thành Phách Châu làm những chuyện dơ bẩn chẳng lẽ đều là giả sao?

    Ngươi lại còn muốn ta cứu ngươi?

    Trần Quan Sát đại nhân hiện tại biết rất rõ ràng mọi chuyện, đã định tội Lưu tri phủ rồi, ta cứu ngươi vậy ai cứa ta đây."

    Từ Mục Trần vừa thấy hắn né tránh, vội vã đi tới ôm chân hắn kêu lên: "Lý lão ca, huynh đệ chúng ta giao tình bao nhiêu năm, ngươi không thể không có lòng trượng nghĩa a.

    Hôm nay huynh đệ gặp nạn, ngươi cứu ta một lần đi mà, huynh đệ ta cả đời cảm tạ ân đức của ngươi.

    Ngươi hãy nói sự thật cho mọi người đi...Ô!"

    Phía sau mấy tên nha dịch liền tiến tới giơ chuôi đao đánh trúng lưng Từ Mục Trần, khiến hắn ngã nhào trên mựt đất, thân thể run rẩy, kêu thảm không ngớt, Lý Quần Châu chật vật thối lui vài bước, cố ý lớn tiếng nói: "Buồn cười.

    Lão Lý ta trong nha môn xui xẻo cả đời rồi, công là công, tư là tư, không thể chập vào làm một được.

    Nếu ngươi nghĩ mình bị oan khuất, vậy cùng đại lão gia nói đi, lão Lý ta không có cái quyền đó, há có thể làm trái pháp luật, sổ sách ngươi đã nhìn, ngươi không xem cẩn thận sao, sổ sách này chính là tự ngươi ký tên, bây giờ lại định chối sao?"

    Trước mặt mọi người nhờ vả là điều tối kỵ trên chốn quan trường, Lâm Chi Dương cùng Phùng Hữu Vi, thậm chí một ít quan viên bản địa nguyên bản đối với hắn còn ôm lòng đồng tình, lúc đầu định nói giúp hắn mấy câu, giờ trông thấy bộ dạng của hắn như vậy, trong lòng mọi người đều phản cảm.

    Từ Mục Trần thấy mấy ngưởi lâu nay hắn kết làm bằng hữu giờ tránh hắn như tránh ôn dịch, trong lòng lại càng kinh hoảng, quẫn bách hét lớn: "Đại nhân, tiểu dân bị oan, tiểu thực sự bị oan uổng. những chữ ký trên sổ sách của tiểu dân đều là tiểu nhân tự tay viết, nhưng đống sổ sách này cũng không phải qua tay tiểu nhân kiểm tra".

    Trần quan biến sắc, quát to: "Lớn mật, còn muốn ngụy biện, bản quan hỏi ngươi, ngươi tổng cộng thẩm duyệt qua bao nhiêu sổ sách, đồng ý ký bao nhiêu sổ sách?"

    "Ba cuốn ạ".

    "Đã như vậy, ba cuốn trên có kí tên của ngươi không?"

    "Đúng là tiểu dân ký, bất quá..."

    "Chát!"

    Trần Quan Sát dùng mộc đường đập lên bàn, phẫn nộ quát: "Ngươi chỉ ký qua ba cuốn sổ, mà ở đây có cả.

    Ngươi còn nói ba cuốn sổ này không phải do ngươi kiểm tra qua, như vậy rõ ràng là ngụy biện, tự mâu thuẫn, ngươi lại dám trêu đùa bản quan sao?"

    “Không phải tiểu dân, tiểu dân…”

    “Bốp!”

    Kinh đường mộc lại đánh xuống: “Ở trên công đường mà dám lớn tiếng la lối, niệm tình ngươi tuổi tác đã cao bổn quan cũng không chấp nhất.

    Nhưng ngươi hôm nay ngươi là nghi phạm, vào công đường gặp bổn quan mà không quỳ, không hỏi mà tự nói, ngươi có coi nơi này là công đường hay không hả?”

    “Đại nhân hiểu lầm rồi, tiểu nhân…”

    “Bốp!”

    Tiếng Kinh đường mộc vỗ xuống án vang lên thanh thúy, Trình áp ti ngồi gần nhất nên lỗ tai ong ong ngứa ngáy, không khỏi cau mày, ngoáy ngoáy lỗ tai.

    “Ngươi còn giảo biện, dám lớn tiếng nơi công đường, gặp quan không quỳ, không hỏi mà tự nói, coi thường vương pháp, rõ ràng là một tên điêu dân không biết bổn phận!”

    “Tiểu dân…”

    “Bốp!”

    Kinh đường mộc lại vỗ xuống, Trần Quan Sát rút tay phải đã có chút tê dại về, rút ra một cái thẻ hồng ném xuống mặt đất, “cảng” một tiếng, nói: “Đến vả miệng hắn mười cái để cảnh cáo!”

    Bốn nha dịch tiến lại, hai người xốc hai bên vai của Trần Tử Mục lên, hai người khác mỗi người cầm một tấm mộc bài dùng để vả miệng, phân biệt đứng hai bên trái phải vả vào miệng Từ Mục Trần.

    Hai má Từ Mục Trần xanh tím lại, miệng chảy máu ròng ròng, đến cái thứ bảy thì văng ra hai cái răng.

    Đánh xong, nha dịch thả Trần Tử Mục ngã xuống đất, lui về sau.

    Trần Quan Sát khóe miệng nhếch lên, lộ ra một tia lạnh lùng cười nói: “Từ Mục Trần, ngươi đã xem qua sổ sách rồi, vậy có biết tội chưa?”

    Từ Mục Trần đang ngã ngồi, khóe miệng đầy máu, miệng mếu máo không rõ ràng: “Tiểu dân….

    Oan uổng.

    Sổ kế toán này có vấn đề, tiểu dân muốn cùng Đinh Hạo đối chất”.

    “Tốt, truyền Đinh Hạo ra công đường!”

    Trần Quan Sát trầm giọng nói, ung dung ngả người trên ghế, ánh mắt đắc ý nhìn Trình áp ti đang ngồi ở dưới.

    Trình Đức Huyền cười nhẹ, lãnh đạm như thường, Trần Quan Sát không khỏi cảm thất mất hứng.

    Đinh Hạo tiến vào công đường, thấy Từ Mục Trần vẫn đang ngã ngồi trên đất, miệng đầy máu đang dùng ánh mắt như mắt rắn quan sát hắn.

    Nếu không phải mới bị Trần Quan Sát cho ăn một trận đòn cảnh cáo thì có lẽ hắn đã nhảy tới cắn Đinh Hạo một phát mới cam tâm.

    Đinh Hạo vừa vào công đường liền có người kêu đại ca, thanh âm nghe có chút quen tai, Đinh Hạo quay đầu nhìn lại liền thấy Loan Đao Tiểu Lục, Thiết Ngưu cùng Đại Đầu mấy người đang đứng giữa đám người vẫy vẫy tay với hắn, Đinh Hạo không khỏi cười nhẹ.

    Trong đám người đứng còn có mấy gia đinh của Đinh phủ, mỗi tên cưỡi một con khoái mã, có lẽ chờ thông tin ở ngoài phủ nha rồi phi về truyền báo cho Đinh gia.

    “Thảo dân Đinh Hạo, bái kiến Quan Sát lão gia!”

    Đinh Hảo bước lên, hai tay chấp lại chào, Trần Quan Sát đã từ Triệu Huyện úy biết được án này có thể xoay chuyển được hay không toàn bộ là ở người này, bởi vậy thu lại bộ mặt lãnh khốc vừa rồi, vẻ mặt ôn hòa nói: “Đinh Hạo không cần đa lễ, ngươi là do bản quan mời đến hiệu chỉnh sổ sách, cũng có thể coi là một nửa người của nha môn rồi.

    Đứng sang một bên trả lời câu hỏi”.

    Trần Quan Sát một câu nói đem hết trách nhiệm nhận về mình, Đinh Hạo nghe vậy thì xá một cái nói: “Tạ đại nhân” Sau đó theo quy củ đứng sang một bên.

    Trần Quan Sát: “Đinh Hạo, sổ sách kế toán này do ngươi hiệu chỉnh lại?

    Nhưng Từ Mục Trần lại là người ký kết sổ, đầu đuôi mọi chuyện là sao, nói rõ cho ta nghe”.

    “Là thảo dân phụng lệnh của Quan Sát lão gia hiệu chỉnh lại sổ sách kế toán của phủ nha, sau đó thỉnh chưởng quỹ của phủ nha kiểm duyệt.

    Ba bộ sổ sách này đều do chính Từ chưởng quỹ đích thân ký xác nhận là sổ sách hiệu chỉnh xong, không có sai xót gì, tiểu dân đem sổ sách đến cho Triệu Huyện úy.

    Triệu Huyện úy niêm phong lại, để sau này đại nhân có thể điều tra tường tận.

    Những chuyện này, hai người do phủ nha phái đến giám thị thảo dân hiệu chỉnh sổ sách đều biết”.

    “Tốt!”

    Trần Quan Sát thấy hắn nói chuyện rất rõ ràng, thần sắc càng thêm ôn hòa nói: “Ngươi lên đây.

    Ba bộ sổ sách này có phải do chính ngươi hiệu chỉnh lại không?”

    “Đúng vậy!”

    Đinh Hạo tiến lên nhìn kỹ ba quyển sách rồi hướng Trần Quan Sát chắp tay nói: “Đại nhân, đây đúng là ba bộ sổ sách do tiểu dân hiệu chỉnh lại”.

    Trần Quan Sát nhổm người lên, gằng giọng hỏi: “Nghi phạm Từ Mục Trần không chịu nhận tội, nói ngươi ngụy tạo chứng cứ, ngươi có gì để nói không?”

    Đinh Hạo khom người nói: “Đại nhân, thảo dân là gia đinh của phủ Giải Khố Tuần Sát, phụng mệnh quan phủ hiệp trợ hiệu chỉnh lại sổ sách mà thôi.

    Thứ nhất án này cùng tiểu nhân không liên quan, không được lợi ích gì, tiểu dân sao phải đi làm chuyện phạm pháp đó chứ?

    Thứ hai, tất cả sổ sách này đều là do một tay thảo dân hiệu chỉnh, nhưng mà mỗi trang, mỗi hàng, mỗi chữ Từ Mục Trần đều tự mình kiểm tra qua, do chính hắn hạ bút ký duyệt, hôm nay hắn lại không chịu thừa nhận, tiểu nhân cũng không biết nói sao.

    Chỉ là tiểu dân tự hỏi, chính là hắn tự mình hạ bút ký duyệt, nếu đó không coi là bằng chứng thì cái gì mới là bằng chứng?”

    Từ Mục Trần hét lớn nói: “Không đúng, rõ ràng chuyện này có quỷ!

    Đúng rồi, ta nghĩ rằng hắn dùng quỷ thuật, chính là yêu pháp của hắn.

    Lão hủ từng nghe người ta nói hắn đã gặp qua yêu vật, học được yêu pháp”.

    Ngồi trên công đường, Trần Quan Sát vỗ mạnh mộc án nói: “Nói bậy, nơi đây là công đường, luật pháp sâm nghiêm, chính khí lẫm lẫm, yêu vật sao có thể đi qua đại môn nha phủ được?

    Bản qua chưa hỏi, nghi phạm lại dám xen miệng vào thật là không biết thân phẩn…

    Vả tiếp hai mươi cái cho bản quan”.

    “Đại nhân chậm đã” Đinh Hạo cười cười nói: “Đại nhân bớt giận, sổ sách này đều là do Từ Trần Mục ký lên từng tờ giấy, giấy trắng mực đen, không thể giả được.

    Nếu phạt nặng quá người ta lại nói đại nhân dụng hình bức cung, không tâm phục khẩu phẩu?”

    Hắn lại nhìn về Từ Mục Trần nói: “Từ chưởng quỹ, người nói là yêu pháp?

    Vậy có muốn chuẩn bị một chậu máu hắc cẩu mang đến đây để phá yêu pháp của ta?”

    Trần Quan Sát nghe Từ Trần Mục nói là có tà pháp, thật cũng sợ sổ sách này quả thật có tà thuật, một khi phá vỡ, chính mình không phải là tự lòi đuôi chồn sao, nghe Đinh Hạo nói một cách bình tĩnh như vậy mới bình tĩnh lại, ra lệnh: “Người đâu, đi tim một con hắc cẩu đến đây, bản quan không tin có mấy chuyện yêu tà, chủ yếu là muốn cho dân Phách Châu tâm phục khẩu phục mà thôi.

    À không cần.

    Bản quan nhớ là trong nha môn có một con đúng không?”

    Thư lại Lâm Chi vẻ mặt đau khổ nói: “Đại nhân, trong nha môn đúng là có một con hắc cẩu, nó là do tiểu nhân nuôi dưỡng”.

    Trần Quan Sát vui vẻ nói: “Quá tốt rồi, vậy ngươi dẫn người đi, lấy huyết của con chó đó mang tới đây”.

    Lâm thư lại không biết nên cười hay khóc nói: “Không phải…

    Lão hủ…

    Tiểu nhân… tuân mệnh!”

    Lâm Chi cúi đầu buồn bã dẫn theo một bộ đầu đi xuống dẫn con chó lên.

    Trước mặt bàn dân thiên hạ, ngay tại sân nha môn là thịt con chó, dùng một cái bồn gỗ để chứa máu huyết của nó, sau đó lại đem máu của con chó đổ lên sổ sách.

    Dân chúng phần lớn là mở to mắt mà nhìn, có vài kẻ đọc sách lấy câu nói của Khổng Tử làm đầu, “Tử bất ngữ quái lực loạn thần” (Người đọc sách không nói chuyện quỷ thần), làm vẻ là bình tĩnh khinh thường không them nhìn.

    Nhưng mà khóe mắt thì liếc ngang nghiên một góc bốn lăm độ, trông có vẻ rất quỷ dị.

    Khi đó không chỉ dân chúng trong dân gian, mà rất nhiều người trong thiên hạ đều tin rằng quỷ thần tồn tại.

    Cho nên bọn họ cũng tin tưởng rằng máu hắc cẩu có thể phá hết thảy các loại tà pháp, nhưng là mấy quyển sách được tưới máu hắc cẩu lên kia lại không giống như bị dùng tà thuật.

    Các quan viên âm thầm thở nhẹ một hơi, còn dân chúng thì lại thất vọng vì không thấy được cảnh mà họ rất mong muốn được thấy.

    Từ Mục Trần cũng không nghĩ ra làm sao mà sổ sách lại biển đổi thành như vậy, chỉ có thể nghĩ rằng là do tà pháp, nhưng rốt cuộc không có hiện tượng như hắn mong muốn, hy vọng cuối cùng hoàn toàn tan biến, tinh thần nhất thời sụp đổ, ngã quỵ xuống mặt đất.

    Trần Quan Sát cười lạnh lùng hướng Từ Mục Trần nói: “Từ Mục Trân, người còn lời gì để nói không, chứng cớ rõ ràng như vậy, ngươi còn muốn phủ nhận nữa hay không, hay là muốn bản quan dụng hình?”

    Từ Mục Trần sắc mặt ảm đạm, đờ đẩn nói: “Đây là hãm hại… sổ sách này đúng là do lão hủ ký duyệt nhưng mà nội dung đó không giống với những gì lão hủ xem qua, chuyện này có gì đó cổ quái, thật sự là có gì đó cổ quái”.

    Trình Đức Huyền ngồi im một chỗ, ánh mắt lạnh lẽo quan sát hết thảy, cuối cùng ngừng lại trên người Đinh Hạo, chăm chú quan sát hắn.

    Phủ doãn đại nhân lệnh hắn tùy tình hình mà hành sự, cứ theo dõi Trần Quan Sát, nhưng nếu đối phương có bằng chứng chân thật, thì thì hắn cũng không thể làm gì được.

    Phủ doãn đại nhân đang trong giai đoạn lấy lòng người, tạo uy vọng, há có thể vì mấy cái nhỏ mà bỏ cái lớn.

    Hôm nay Trần Quan Sát có chứng cớ rõ ràng, chứng minh rằng chẳng những Từ Mục Trần hối lộ tri phủ, mà còn làm giả sổ sách thu chi, lừa trên gạt dưới nhằm trục lợi cho bản thân.

    Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, hắn cũng không có khả năng trở mình.

    Mà tên này vốn chỉ là một tiểu nhân vật không khác gì quân cờ, Trình Đức Huyền cảm thấy có bỏ đi cũng không có gì đáng tiếc.

    Hắn cảm thấy một màn hồi phong hồi lộ chuyển, liễu ám hoa minh này toàn bộ đều là do một tay Đinh Hạo dựng lên.

    Trình Đức Huyền ánh mắt nhìn hắn có tia thưởng thức, trong đó còn có ẩn chứa nhiều điều hàm xúc.

    Từ Mục Trần si ngốc nói xong, hai tròng mắt cứ nhìn chằm chằm Đinh Hạo như mèo dòm chuột, chợt như hổ vồ nhảy lên túm lấy quần áo của Đinh Hạo gào théo: “Ngươi chính là tên lòng dạ đen tối, là ngươi hại ta, là ngươi hại ta!

    Tên tiểu tặc kia, rốt cuộc là người dùng thủ đoạn gì hãm hại lão phu?

    Ngươi nói đi, những chữ kia như thế nào mà biến mất, làm sao có thể biến mất”.

    Đinh Hạo cũng không phản kháng, hai tay giơ lên, lộ vẻ vô tội nói: “Từ chưởng quỷ nói vậy là sai rồi, ta nào phải tiểu tặc nào, ta làm gì có bản lĩnh mà hại lão tặc người?”

    Mấy nha dịch thấy Từ Mục Trần nhảy lên nắm lấy quần áo nhân chứng, sợ lão gia trách mình trông coi nghi phạm bất lực nên liền tới nắm lấy Từ Mục Trần kéo lại, đè xuống đất, dùng côn gỗ gác chéo đè lên cổ hắn, làm cho hắn không thể động đậy được nữa.

    Đinh Hạo chỉnh lại quần áo bị Từ Mục Trần nắm kéo loạn cả lên, nhìn thấy ánh mặt không cam tâm của Từ Mục Trần bất đắc dĩ cười, đáy lòng tự nhủ: “Nói chính xác, thì không phải ta hại lão tặc ngươi, chỉ là mấy con mực mà thôi.

    Tim con mực quả thật là màu đen, mà chẳng phải lão tặc ngươi cũng là một tên tâm địa đen tối sao…”

    Chương 120: Mãn nhãn không hoa.

    Một kế này của hắn kỳ thực đã phân tích hết các lộ rồi, sau khi nghe La Đông Nhi nói về mười một kẻ hãm hại bọn họ đồng thời khiến hai huynh đệ Vương Vũ Vương giở thủ đoạn vàng thau lẫn lộn để tự bảo vệ mình.

    Cụ thể thao tác cộng với linh cảm do hắn đã xem qua một bộ phim Hongkong có tên là "Thiên Vương".

    Nhân vật chính trong trong bộ phim này có một mánh khoé lừa bip cao siêu, khi hắn chơi bài đã dùng con mực rót vào chi phiếu, kết quả nếu như đối phương lúc đó chứng minh chi phiếu không phải là giả, sau đó đi ngân hàng chuyển khoản lại phát hiện trong tài khoản trên chi phiếu rỗng tuếch.

    Sau khi xem qua chi tiết thú vị trên, hắn cũng hiếu kỳ chạy tới một khu chợ sáng tìm một người bán thủy sản, kiếm một cái túi đựng mực bẩn thỉu, mua một con mực bỏ vào, sau dùng con mực này làm thí nghiệm nhỏ lên nét vẽ lung tung trên mặt giấy, hắn liền phát hiện quả nhiên là nét vẽ biến mất.

    Nguyên lai con mực này xuất ra "Nước mực" Trong đó có chứa sắc tố đen kết hợp cùng protein, thời gian dài nó sẽ bị phân giải, hoàn toàn biến mất, chỉ bất quá thời gian biến mất này không nhanh giống như trong phim, nó còn chịu ảnh hưởng bởi nhiệt độ, độ ẩm, dùng "mực" này thời gian biến mất chậm hơn rất nhiều, cũng có khi vài ngày, có khi là hơn mười ngày.

    Muốn xác định sổ sách của Từ Mục Trần có phải là thật hay không là không thể nào.

    Từ Mục Trần tinh thông việc ghi chép sổ sách, tâm tư kín đáo, hành động làm sổ sách của hắn, ngay cả Đinh Hạo là một tay siêu kiểm toán chuyên kiểm tra sổ sách cũng đừng mơ tưởng có thể tìm ra kẽ hở của Từ Mục Trần.

    Huống chi Đầu Heo hôm nay hầu như là do Từ Mục Trần độc chiếm thiên hạ, toàn bộ đều là tai mắt tâm phúc của hắn, Đinh Hạo đơn thương độc mã tới, nơi nơi đều có người khống chế hàng động, ngoại trừ một quyển sổ sách ghi chép mịt mờ ra, không có một sự giúp đỡ nào khác, lấy cái gì để tìm ra nhược điểm của Từ Mục Trần đây?

    Thế nhưng vị quan triều đình Triệu Tương kia muốn là cái gì?

    Bất quá chỉ có chứng cứ phạm tội của Lưu tri phủ mà thôi, vả lại trông mặt hắn có vẻ như không đạt được mục đích thề không bỏ qua vậy.

    Đinh gia muốn cái gì đây?

    Bất quá trước mắt chính là bảo toàn Đinh gia, miễn cho việc chịu liên luỵ cùng Lưu tri phủ.

    Từ Mục Trần này vốn là một con chuột to cực kì giảo hoạt.

    Đinh Hạo tự mình thẩm vấn cũng không phải như cái gì là Thanh Thiên đại lão gia, hà tất phải tiêu hao nhân lực vật lực như vậy, lề mề kéo dài thời gian tra xét, rồi bỗng nhiên giở thủ đoạn sét đánh không kịp bưng tai khiến kẻ bị tra khảo phải nôn ra hết.

    Cho nên hắn liền nhớ lại chuyện dùng con mực, kiểm tra sổ sách của hắn, sau đó làm giả chứng cớ...

    Mắt thấy chuyện đã thành công.

    Đinh Hạo dường như có cảm giác tháo được một tảng đá thật lớn đè nặng trên vai.

    Nhất thời cả người nhẹ nhàng, thoải mái không ít.

    Gia đinh của Đinh phủ hôm nay chứng kiến vụ án thẩm tra thành công như vậy rất là thống khoái.

    Tên chưởng quỹ trơn trượt như cá trạch, ai cũng không nắm được nhược điểm của hắn.

    Hôm nay cứ như vậy lại tự mình mà đem toàn bộ chứng cứ phạm tội đổ trên người mình.

    Ngay cả lời ngụy biện cũng không có.

    Lập tức có hai tên gia đinh bên ngoài kích động nhảy lên lưng ngựa một mạch phi về Đinh phủ bẩm báo.

    Sự tình cứ như vậy được giải quyết.

    Bách tính đứng ở ngoài cửa nha môn đối với án lần này bàn tán không ngớt.

    Âm thầm tán thán : Từ Mục Trần đúng là một kẻ chân hán tử mình đầy đạo nghĩa, trung nghĩa vô song!

    Không nghĩ tới hắn lại làm như vậy.

    Để bảo trụ địa vị của ông chủ.

    Cuối cùng đem toàn bộ đại tội một mình gánh chịu.

    Trần Quan Sát kêu thư lại đem tờ khai đặt trước mặt Từ Mục Trần.

    Bức hắn lăn lên con dấu rồi đóng xuống.

    Sau đó Trần Quan Sát liền đem Kinh Đường Mộc vỗ "Chát" Một tiếng xuống bàn.

    Không ngờ Kinh Đường Mộc không chịu được lực đập vỡ toác ra.

    Trần Quan Sát nhíu nhíu mày nói: "Phách Châu Phủ lâu năm không có tu sửa phủ nha.

    Ngay cả Kinh Đường Mộc này cũng....

    Khụ!

    Cũng sớm nên thay thôi."

    Che giấu vẻ xấu hổ.

    Trần Quan Sát liền đắc ý đầy mặt tuyên bố nói: "Người đâu, tới đây đem phạm nhân Từ Mục Trần tạm thời giải vào đại lao chờ ngày phán quyết.

    Bãi đường!"

    Từ Mục Trần quỵ xuống.

    Thân thể hắn bây giờ giống như đang trong mộng.

    Phủ nha bị cháy.

    Sổ sách tất cả đều bị đốt sạch.

    Khi hắn nhận được tin này, trong lòng mừng rỡ như điên.

    Thầm hô bản thân tránh được một kiếp rồi.

    Trong lòng hắn còn đang tiếc nuối vì sao lửa này không cháy sớm hơn mới đúng, khiến bản thân đỡ phải thấp thỏm.

    Nhưng cũng như nhau thôi, từ nay về sau Đinh Đình ít đi một việc có thể uy hiếp mình.

    Nhưng hắn sao có thể đoán được, những năm gần đây bản thân lợi dụng tài phú của Đinh gia kết giao với quan phủ, trái lại lợi dụng quan phủ để kiềm chế Đinh gia, mọi việc đều thuận lợi, từ đó liên tục kiếm lời, quan lại cùng ông chủ đều để hắn mặc sức bài binh bố trận, mỗi khi nhớ tới chuyện này, trong lòng hắn lại đang lên cảm giác dương dương tự đắc, giờ khắc này hắn mới đột nhiên phát hiện, kỳ thực bản thân cái gì cũng không phải, hắn cũng chỉ là một quân cờ trong tay người mà thôi, người chủ sau lưng mới chân chính nắm quyền lực, hắn đúng là kẻ không biết lửa nóng cứ thế lao vào.

    Trong nháy mắt, thành công biến thành thất bại, được thay bằng mất, trước mắt bỗng chẳng còn gì, chỉ là một mảnh hư ảo.

    Mấy chục năm bon chen đau khổ cuối cùng chỉ còn là khoảng trống.

    Đến rồi lại đi, loại người tự cho mình là mưu kế cẩn mật thâm sâu không có kẽ hở này cuối cùng cũng chỉ là mật nhỏ lên lưỡi dao, như một món ăn đẹp, liếm một cái là xong.

    Tuy nghĩ thế nhưng Từ Mục Trần vẫn si ngốc không thốt ra lời...

    Trần Quan Sát quát một tiếng bãi đường, hai nha dịch lập tức kéo Từ Mục Trần đang mang khuôn mặt xám xịt giống như lệ quỷ ra, nhìn Đinh Hạo đứng thẳng bên kia, trong bụng hắn đầy bồ chua xót, suốt đời tính kế cuối cùng bị kế của mình hại.

    Hắn uất ức phun ra một ngụm máu tươi, lặng lẽ bị giải đi....

    Tại Đinh phủ Trạch Thừa Tông đang đẩy bánh xe gỗ, khẩn trương di chuyển trong sân, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bầu trời một chút, vẻ trấm tĩnh trên khuôn mặt bây giờ xuất hiện thêm vài tia lo lắng, hắn rất ít khi bồn chồn lo sợ như vậy.

    Từ khi biết được Liễu bà bà thành công sai người đốt nha Tây Khóa Viện Nhi, hắn đã biết thành công tới tám phần, thế nhưng bây giờ bản thân đang ở Đinh phủ, hôm nay quan tòa thẩm tra tới mức nào rồi hắn hoàn toàn không biết, tâm tình sao không buồn bực đây, hắn đang mong ngóng mau mau có người trở về truyền tin.

    Sáng sớm ngày hôm nay hắn ở trong thư phòng chuyên tâm đọc Diệu Pháp Liên Hoa Kinh, không cho người tới quấy rầy.

    Thế nhưng tâm hắn lại không yên, không thể chuyên chú đọc sách.

    Đến phút cuối hắn đem sách quẳng qua một bên, tự mình đẩy xe ra ngoài, cứ đẩy lên bậc thang rồi lại đẩy xuống, một mình tại lâm viên lo lắng, nghe phong thanh có tiếng chim hót, lúc này hắn mới bình tâm lại đôi chút.

    Bỗng nhiên hắn thấy thị tỳ Lan nhi xuất hiện ở xa xa tại một đám hoa Thụ Hạ, động tác rất mờ ám, rón ra rón rén nhìn xung quanh, sau đó vạch bụi hoa chui vào.

    Trái tim Đinh Thừa Tông nhảy lên, há mồm muốn gọi nàng, nhưng hắn nghĩ lại, lời vừa tới miệng đành nuốt lại, thúc bánh xe lặng lẽ bám theo.

    Trong sân phủ đệ của chính mình tự nhiên hắn rất quen thuộc, tuy rằng đẩy xe bám theo Lan nhi , nhưng vẫn rất linh hoạt bám sát.

    Đi qua một tòa giả sơn bỗng nhiên hắn mất dấu Lan nhi, Đinh Thừa Tông đưa mắt quét xung quanh chợt phát hiện phía sau cây chuối tây lộ ra một góc váy, nhìn màu sắc và hoa văn trái lựu trên đó, đúng là một chiếc váy mà nương tử hay mặc.

    Đây là hắn đoán vậy, ngoại trừ nương tử cũng chỉ mấy người hạ nhân, mà nha hoàn chắc là không có tiền để may váy áo đắt tiền như vậy, không biết nương tử một mình ở chỗ này làm gì?

    Trong lòng Đinh Thừa Tông kinh ngạc, liền cẩn thận đẩy xe chậm rãi tiến đến.

    Trục xe đã được tra mỡ cho nên di chuyển rất nhẹ nhành không phát ra âm thanh, khi hắn tiến lại gần chỗ Nương Tử chợt nghe phía sau cây truyền đến thanh âm gấp gáp của nương tử nhà mình: "Ngươi điên ư, bây giờ đang là thanh thiên bạch nhật, ngươi lại chạy đến chỗ này làm gì?"

    Trái tim Đinh Thừa Tông đập mạnh, hai tay lăn nhanh bánh xe tới, muốn tiến lên xem đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, lúc này lại có thanh âm lạ lẫm vang lên, vừa nghe được thanh âm của người này, giống như một tiếng sấm vang trong lồng ngực Đinh Thừa Tông, huyết khí trong lồng ngực hắn cuồn cuộn dâng trào, màng nhĩ ông ông kêu, bàn tay víu bánh xe buông ra bỗng dưng dừng lại không thể tiến thêm nữa.

    Sau một lát, thần hồn hắn mới trở lại thân thể, chợt nghe phía sau cây người nọ nói: "Chị dâu, đã nhiều ngày không gặp, ta hiện tại rất nhớ ngươi, ngươi nỡ đuổi ta đi sao, có thể vuốt ve an ủi nỗi tương tư trong lòng ta được không, một lát sau ta sẽ đi mà."

    Nghe thanh âm kia quả nhiên là đệ đệ của mình Đinh Thừa Nghiệp.

    Lục Vũ khẽ gắt nói: "Bây giờ đang là giữa ban ngày ban mặt, chúng ta làm ra chuyện này còn ra cái dạng gì, ta và ngươi chính là da thịt tiếp xúc làm tổn hại đến nhân luân, đã là có lỗi với hắn rồi, bây giờ ban ngày còn muốn "làm" sao?

    Ngươi...

    Ngươi nói xem còn có chút kính trọng ta nữa không, oan gia, ngươi đem người ta trêu đùa giống như kỹ nữ vậy sao?"

    Đinh Thừa Nghiệp ha ha cười nói: "Nếu không phải yêu ngươi khính trọng ngươi, sao ta phải nhanh chóng chạy tới đây tìm ngươi chứ?

    Đại ca hôm nay hành động bất tiện, ta không sợ, mà hắn hiện tại đang làm cái gì vậy?"

    "Còn không phải là vì vụ án liên quan đến Đinh gia sao, sáng sớm hôm nay tâm trạng của hắn không tốt nên đang Ỡthư phòng đọc kinh."

    Đinh Thừa Nghiệp vui vẻ nói: "Đây đúng là trời giúp chúng ta mà, đại ca bây giờ cùng hòa thượng giống nhau, huynh đệ ta không có tính nhẫn nại để đọc kinh như hắn, chị dâu tốt của ta, tiểu hòa thượng dưới thân huynh đệ ta còn muốn nữ bồ tát nàng làm phép này, chị dâu chớ nên kéo dài, chúng ta mau chóng tiến đến tiên cảnh thôi."

    Phía sau cây truyền đến "Ôi" Một tiếng thở nhẹ, sau đó tiếng miệng lưỡi không ngừng vang lên, chỉ nghe Lục Tương Vũ duyên dáng gọi to, sau đó ngay cả bụi hoa cũng rung rinh không ngớt.

    Trước mắt Đinh Thừa Tông sao kim bay loạn, huyệt thái dương thình thịch nhảy, hắn cắn chặt răng, dùng sức đem xe đẩy đến gần bụi cây, chỉ thấy nương tử nhà mình đang khom lưng bên cạnh một cây chuối xanh biếc, mái tóc đen bay tán loạn, đôi mắt nhắm chặt, một thân y phục đã cởi ra một nửa, vạt áo tán loạn còn thấp thoáng thấy được một đôi bạch thỏ như ngọc không ngừng rung rinh.

    Bản thân đệ đệ Đinh Thừa Nghiệp của mình lại vén cái váy của nàng lên, bộ phân riêng tư của hắn nhấp nhô nơi đồn bộ trắng nõn của nàng, một đôi tay đang vỗ về chơi đùa nhũ phong của nàng, khuôn mặt tràn đầy vẻ dâm đãng cười nói: "Chị dâu ngày thường chăm sóc rât tốt nha, vừa thơm lại vừa trơn bóng, thực sự là khiến ta yêu muốn chết!"

    Bản thân đệ đệ Đinh Thừa Nghiệp của mình lại vén cái váy của nàng lên, bộ phân riêng tư của hắn nhấp nhô nơi đồn bộ trắng nõn của nàng, một đôi tay đang vỗ về chơi đùa nhũ phong của nàng, khuôn mặt tràn đầy vẻ dâm đãng cười nói: "Chị dâu ngày thường chăm sóc rât tốt nha, vừa thơm lại vừa trơn bóng, thực sự là khiến ta yêu muốn chết!"

    "Ngươi...

    Các ngươi...Tốt, làm tốt lắm!"

    Đinh Thừa Tông đẩy xe tiến lên chỉ vào bọn họ, môi run run, cánh tay cũng run rẩy, sao kim bay lượn đầy mặt, động tác cùng dánh dấp khó coi của hai người phảng phất cũng bị thổi bay, một câu này nói ra rơi vào lỗ tai hắn cũng trở nên trống rỗng, chợt xa chợt gần, dường như từ một nơi rất xa truyền lại.

    Phúc Lâu Bái có nói qua một câu quả thực không sai "Vợ ngoại tình, trượng phu luôn luôn là người biết cuối cùng."

    Đinh Thừa Tông lúc này mới thấm thía, thương nhân trọng lợi khinh biệt ly, hắn biết mình vì gia tộc mà lạnh nhật với vị kiều thê này, hắn có thể tự bào chữa bằng cách lấy một cái cớ là khổ cực cũng là vì cái nhà này, cũng là vì nàng.

    Vì sao...

    Vì sao nàng không chịu cô đơn như vậy?

    Điều đau lòng nhất chính là nàng cùng tiểu thúc làm ra hành động trái với luân thường đạo lý như vậy.

    Yêu biến thành hận, thân biến thành cừu, Đinh Thừa Tông lòng như đao cắt, cặp mắt hổ kia bất tri bất giác đã chan đầy nước mắt.

    Lục Tương Vũ cùng Đinh Thừa Nghiệp vừa thấy hắn xuất hiện, sợ hãi kinh hô nhảy ra, ba chân bốn cẳng vội vã mặc lại xiêm y, Đinh Thừa Tông thấy bộ dạng khó coi của hai người như vậy, khóe mắt như nứt ra, nói: "Ta thật là có một vị nương tử tốt, huynh đệ tốt, các ngươi đều rất tốt, tốt lắm..."

    Đinh Thừa Tông cười thảm một tiếng, cả người liền ngã xuống xe nhào vào bụi rậm, sắc mặt trắng bệch, quai hàm đóng chặt, bất tỉnh nhân sự.

    "Thừa Nghiệp, ta...

    Ta sợ...

    Hắn, hắn như thế nào rồi?"

    Lục Tương Vũ hồn phi phách tán gắt gao dựa vào trong lòng Đinh Thừa Nghiệp, nếu như không níu kéo lên vạt áo hắn, hẳn là nàng đã ngã rồi.

    Trái tim Đinh Thừa Nghiệp như nổi trống, tuy rằng hôm nay hắn định nghe theo chủ ý của Nhạn Cửu, hắn vốn là có ý định khiến Đinh Thừa Tông gặp được cảnh này mà kích phát bệnh cũ, mà Nhạn Cửu hết lần này đến lần khác đảm bảo kỳ dược trôi qua một thời gian dược hiệu sẽ phát tán, bây giờ quả đúng như thế, cũng khiên hắn hoảng sợ không thôi.

    Hắn không thể làm gì khác hơn là cố trấn định, vỗ vỗ vai Lục Tương Vũ nói: "Đừng sợ, đừng sợ, làm cũng đã làm rồi, thì có sao?

    Ngươi nghe ta nói đây, nhanh đi về, nhất định phải trấn tĩnh, nhất thiết không được lộ ra bất cứ chuyện gì, tất cả đều giao cho ta, chỉ cần làm thỏa đáng việc đó là được.

    Mau đi canh chừng, Ngươi mau đi đi, mau trở lại cho ta."

    Trái tim Lục Tương Vũ như con nai nhảy mạnh, hổ thẹn không dám nhìn Đinh Thừa Tông, nàng nhấc gấu váy lên mang theo tâm trạng hoang mang bỏ chạy.

    Đinh Thừa Nghiệp nhanh chóng tiến đến trước người Đinh Thừa Tông, lấy hai ngón tay đặt trên mũi hắn xem có còn thở hay không, sau lại vạch mí mắt xem con ngươi của hắn, lúc này mới nhìn xung quanh, rồi mau chóng ly khai...

    Đinh Thừa Nghiệp vừa đi, nhất trong bụi cây bên cạnh nhẹ nhành lay động, Lan nhi liền đi ra, nàng xem bóng lưng hoang mang hèn mọn của Đinh Thừa Nghiệp rời đi mới phì phì phun ra một ngụm nước bọt, sau đó làm ra một bộ dáng kinh hoảng há mồm hô to: "Người đâu, mau tới a, đại thiếu gia hắn...

    Hắn bất tỉnh nhân sự rồi..."

    Thẩm đường bắttản ra, ba hàng nha dịch cũng lần lượt nối đuôi nhau rời đi, bách tính cũng lập tức giải tán.

    Loan Đao Tiểu Lục trong đám người nhảy lên hô: "Đại ca, chúng ta ở chỗ này, ở đây, hôm nay huynh đệ ta sẽ khao ngươi , chúng ta đi Chức Kiều tửu lâu đùa giỡn thôi."

    Đinh Hạo cười, đang muốn bước tới, Triệu Huyền Úy đã vượt qua nói: "Đinh lão đệ, xin dừng chân đã, đi theo bản quan vào trong phòng nói chút chuyện có được không?"

    Đinh Hạo nghe xong chỉ đành hướng tới Loan Đao Tiểu Lục nhún vai làm một bộ dạng không thể đi được, liền đi theo Triệu Huyền Úy hướng sường nha môn đi đến, Thiết Ngưu lớn giọng reo lên: "Đinh Hạo ca ca, chúng ta tại Chức Kiều tửu lâu thiết rượu chờ ngươi, xong xuôi công sự rồi mau chóng tới nhé."

    Đinh Hạo giơ giơ tay lên, rồi mau chóng theo Triệu Huyền rẽ vào một con đường nhỏ.

    Đại Đầu lo lắng mà hỏi: "Đi trước như vậy có được không, dù sao đây cũng là bữa tiệc chúc mừng đại ca, trong túi còn bao nhiêu tiền vậy?"

    Loan Đao Tiểu Lục từ trong túi lấy ra mười đồng tiền lớn, đặt lên bàn tay đếm đếm nói: "Đây không phải là tiền sao?"

    Vẻ mặt Đại Đầu buồn rầu giống như nhà vua lo chuyện dân tình vậy, nói: "Mười đồng tiền có thể ăn một bữa thịnh soạn sao?"

    Loan Tiểu Lục cười nói: "Đây chỉ là tiền vốn mà thôi, đại ca được người lưu lại, vừa lúc thuận tiện cho chúng ta hành sự, mau đi kiếm tiền thưởng thôi."

    Huynh đệ ba người liền kích động ly khai phủ nha.

    Đinh Hạo tới phòng triệu úy, Triệu Huyền Úy tự mình rót cho hắn một ly trà, cười dài nói: "Lão đệ ngồi xuống đi, vi huynh những năm gần đây đã nghe qua, gặp qua, làm qua không biết bao nhiêu vụ án, thế nhưng lại không đoán ra được thủ đoạn của ngươi, thật là tài nha."

    Đinh Hạo cười nói: "Chỉ là chút tài mọn của đám người bàng môn tả đạo thôi mà, cũng chỉ có hiệu quả lần đầu thôi, cũng không có tác dụng lớn gì, nếu thật sự bàn về việc làm đại sự phải đường đường chính chính, dựa vào cái loại tiểu kỹ này thật đáng xấu hổ."

    Triệu Huyền Úy ha ha cười nói: "Huynh đệ quá khiêm nhượng rồi, có thể đem kết thúc mỹ mãn vụ án này như vậy đúng là kẻ có chân bản lĩnh.

    Vi huynh không nói nhiều nữa, đi thẳng vào vấn đề nhé, ta muốn để ngươi bên cạnh ta làm việc, nếu như ngươi đồng ý, liền lập tức ủy thác ngươi làm một một áp ti, Đinh lão đệ nghĩ thế nào?"

    Đinh Hạo nghe xong chỉ đành cười khổ, trước đây cũng không phải không có người đề cập đến vấn đề này, thế nhưng hắn không muốn, chỉ một lòng một dạ hướng tới mục tiêu của mình, dù cho gặp bao khó khăn cũng không ngại.

    Hiện tại Trình tướng quân cũng nhiều lần biểu hiện thái độ tán thưởng, với thân phận của hắn bây giờ, rất nhiều người có địa vị cao cực lực mời chào hắn.

    Triệu Huyền Úy đây cũng đã mời hắn ba lần rồi.

    Mà ở Đinh gia hắn cũng không thèm để ý, chỉ là Đinh đại công tử đã hướng hắn cầu tình, kiên trì khuyên nhủ, vừa là chủ lại có ân, khiến hắn an tâm lưu lại, cuối cùng cũng không nỡ ly khai Đinh gia, nếu mình "bị trục xuất" khỏi Đinh gia vậy chẳng phải là bọn họ mất đi một đại hiền tài trăm năm mới gặp sao.

    Với ý chí sắt đá như Đinh Hạo cũng không khỏi bị Đinh đại công tử làm cảm động.

    Dung nhập vào thế giới này được một thời gian cũng không thể nói là rất dài, thế nhưng đạo đức cơ bản là trọng tình trọng nghĩa Đinh Hạo chút bất tri bất giác đã tiếp nhận rồi, hắn lại học thêm được một chút giá trị tư tưởng của cổ nhân để lại, bản thân hắn cũng chẳng quan tâm tới cái tư tưởng hậu nhân cổ lỗ đó, thế nhưng đại trượng phu ân oán phân minh, vô luận như thế nào cũng phải để Đinh Thừa Tông thừa nhận, sau đó mới quyết định.

    Tuy nghĩ thế nhưng Đinh Hạo vẫn khéo léo nói rằng: "Đinh Hạo trên có lão nương, lại có Đinh đại công tử tán thưởng, cùng thụ trọng ân của hắn, một thời không thể từ bỏ.

    Vụ án của Từ Mục Trần này, Triệu đại nhân cứ vậy mà làm.

    Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, vị Triệu tướng công kia ở thành Biện Kinh (tên riêng của Khai Phong thuộc Hà Nam, Trung quốc) nhất định sẽ có động tĩnh, nếu Triệu đại nhân có thể kiên trì chờ đợi, vậy tương lại chúng ta có thể từ từ thương lượng, được không?"

    Triệu Huyền Úy nghe ngữ khí lần này của hắn không cự tuyệt dứt khoát như lần trước nữa, liền vui vẻ nói: "Tốt, vậy ngươi trở lại nhất định phải nghĩ cho thật kỹ, nếu ngươi có quyết định, không quản là lúc nào, cứ tới tìm ta."

    Đinh Hạo gật đầu đồng ý, hai người đàm đạo một hồi nữa, sau đó Đinh Hạo đứng dậy cáo từ, Triệu Huyền Úy tiễn hắn ra cửa, vừa lúc có một tên sai nha đi tới bẩm, nói: "Huyền úy lão gia, Quan Sát đại nhân cho mời."

    Đinh Hạo cười, chắp tay nói : "Đại nhân xin dừng bước, Đinh Hạo cáo từ đây.

    Ha hả, Đinh Hạo chúc mừng đại nhân trước..."

    Triệu Huyền Úy vui vẻ cười, Đinh Hạo này đúng là thiên hạ, chính là gãi đúng chỗ ngứa của hắn.

    Sau khi nói lời cảm ơn, hắn cũng không quản Quan Sát đại nhân đang chờ, vẫn tiễn Đinh Hạo tới tận cửa phủ, lúc này mới vội vã đi gặp Trần Quan Sát.

    Trần Quan Sát thấy Triệu Huyền Úy không ngừng khen ngợi mình, hắn cũng rất vui vẻ, Triệu Huyền Úy lăn lộn trên chốn quan trường hơn hai mươi năm, bên trên nói như thế nào bên dưới cứ thế mà làm, nếu có sai sót gì đương nhiên là đổ lên người Trần Quan Sát.

    Trần Quan Sát lại rất vui vì lần này Triệu Huyền Úy cơ trí như vậy, lập công mà không cần báo.

    Khiến hắn khen ngợi không ngớt, sau khi trở lại Biện Lương, hắn đã báo cáo lên Triệu tướng công, Triệu tướng công cũng đồng ý ban thưởng xuống.

    Triệu tướng công tại trước mặt Quan Gia lời nói chính là rất có phân lượng, quan viên trong triều phần lớn là do hắn tiến cử, có người nói có đôi khi Quan Gia tính tình không tốt, không hợp ý Quan Gia hắn đem tiến thư của Triệu tướng công trả lại.

    Triệu tướng công cũng không giận, vẫn lì lợm một mặt tiến cử.

    Quan Gia nổi giận đem tiến thư ném xuống, Triệu tướng công liền đi tới nhặt về, Quan Gia đem tiến thư xé nát, Triệu tướng công liền đi tới nhặt lên ghép lại, sáng sớm hôm sau, tiến thư đã đặt trên bàn Quan Gia, khiến Quan Gia bị quấy rầy không còn cách nào khác, chỉ đành phê chuẩn cho qua việc này.

    Nếu là người được Triệu tướng công tiến cử, vậy chính là nắm chắc được thăng quan.

    Trần Quan Sát đã nói như vậy, bản thân mình mười phần thăng quan là cái chắc.

    Hai vị thay nhau vỗ mông ngựa một phen, Trần Quan Sát được cả danh lẫn tiếng, mà Triệu Huyền Úy lại được hắn tiến cử, song phương tất cả đều cảm thấy mỹ mãn, hai người không nhịn được ha ha cười lớn...

    Chương 121: Ưng nuôi ở chợ, yên ổn sao có chí bay lên trời cao?.

    Đinh Hạo đem vụ án này giải quyết mỹ mãn, điều hắn muốn làm nhất bây giờ là trở về Đinh phủ, thế nhưng ba vị huynh đệ lại quá nhiệt tình, vô luận như thế nào hắn cũng phải nể mặt bọn họ một chút.

    Chức Kiều tửu lâu nằm cạnh một bờ sông, con đường từ đây đến đó xe ngựa không thể tiến vào được, cho nên Đinh Hạo dặn dò xa phu của Đinh phủ chờ mình ở gần phủ nha, sau đó hắn chạy vội đến tửu lâu nơi bọn Loan Đao Tiểu Lục ba người chờ sẵn.

    Con đường này kì thực cũng không phải là nhỏ, chỉ có điều hai bên lề đường hàng hóa bày bán rất nhiều cho nên nó mới nhỏ hẹp như vậy, người đi đường đông nghịt, hắn khó khăn lắm mới lách qua được đám người.

    Thật vất vả hắn mới thấy tòa tiểu kiều kia, trước cửa tửu lâu cũng có rất nhiều hàng quán rong, lại có vài người đi đường thỉnh thoảng dừng lại xem xét mua bán.

    Đinh Hạo chầm chậm tiến đến, chợt thấy phía trước cách đó không xa có ba bóng người nhìn rất quen mắt, hắn tập trung nhìn lại, đúng là Loan Đao Tiểu Lục cùng Thiết Ngưu, Đại Đầu.

    Đinh Hạo tươi cười rạng rỡ đang muốn gọi bọn họ, đột nhiên một người buôn cá đẩy một chiếc xe gỗ xẹt qua người Loan Đao Tiểu Lục, chỉ thấy Loan Đao Tiểu Lục ôi một tiếng liền nhảy dựng lên ôm chân, sau đó kéo lấy người nọ quát to: "Ngươi thằng nhãi này đi đường không có mắt sao, thế nào mà lại nghiến qua chân lão tử vậy?"

    Hắn còn chưa kịp nói xong, Vương Thiết Ngưu cùng Đại Đầu đã hùng hổ chạy tới quát to: "Không nên bỏ chạy, chưa đưa ca ca ta tới chỗ đại phu, lại định bỏ chạy sao?"

    Tên bán cá kia tính tình vốn ngay thẳng chân thật, vừa thấy ba người hùng hùng hổ hổ, tay áo sắn tới nách, biết là gặp đám lưu manh rồi, hắn vội vã cười cung kính nói: "Ba vị tiểu ca nhi có chuyện gì cứ từ từ thương lượng, đừng nóng giận."

    Loan Đao Tiểu Lục nhổ một bãi nước bọt xuống đât, nói: "Từ từ cái rắm, xe của ngươi nghiến lên chân ta, đó là sự thật rành rành, nên làm như thế nào còn muốn đại gia ta dạy ngươi sao?"

    Hắn vừa nói xong liền đi tới xe gỗ.

    Người nọ hoảng hốt vội vã chạy tới xe gỗ nhấc một con cá lớn lên, dùng một cọng cỏ xâu mang cá lại xách lên đưa tới tay Loan Đao Tiểu Lục, cười xu nịnh nói: "Đây là một chút thành ý của tiểu nhân, tiểu ca nhi tha cho ta một lần đi mà."

    Loan Đao Tiểu Lục liền biến giận thành vui, giơ tay tiếp nhận con cá, khen ngợi: "Ngươi đúng là một hán tử có con mắt tinh tường đó, hôm nay đại gia tâm tình rất tốt nên cũng không chấp nhặt với ngươi, mau đi đi."

    Hán tử kia luôn miệng nói lời cảm ơn, vội vã đẩy xe né qua một bên.

    Đinh Hạo đứng phía xa thấy một màn này vừa bực mình lại vừa buồn cười, trước đây chỉ nghe bọn hắn là đám lưu manh vô lại, không ngờ trình độ lưu manh lại đạt đến mức này, mấy người thanh niên nhân này bản tính vốn không có xấu như thế, tại lăn lộn nhiều trên giang hồ nên mới thành cái dạng này, bây giờ bọn họ đã gọi mình một tiếng đại ca, về sau cũng phải bớt chút thời gian giáo huân cho tốt bọn họ mới được.

    Đao Tiểu Lục nhưng không biết Đinh Hạo đang ở trong đám người nhìn mình, hắn nhấc nhấc tay, cười hì hì nói: "Mấy lần trước đại ca mời chúng ta uống rượu toàn chọn chỗ xa hoa đắt tiền.

    Hôm nay chúng ta mời lại đại ca uống rượu, chí ít cũng phải có cá có thịt chứ.

    Bây giờ có cá rồi, chúng ta mau đi kiếm thịt thôi."

    Phía trước, dưới cây cầu đá không xa có một sạp hàng nhỏ bán thịt heo.

    Bên trong có một vị phu nhân tầm khoảng ba mươi tuổi.

    Mặc một thân Y phục màu lục đã phai nhạt, mái tóc búi cao đen tuyền, bên tai đeo một đôi bông tai giống cánh hoa.

    Trước người có một chiếc thớt bóng nhẫy dính đầy mỡ.

    Bên cạnh nàng có hai đứa nhỏ.

    Đứa lớn tầm bảy tám tuổi, đứa nhỏ tầm ba tuổi.

    Đều mặc một cái quần thủng cũ kĩ, đang ngồi xổm trên mặt đất nghịch bùn.

    Loan Đao Tiểu Lục vừa thấy sạp hàng nhỏ này, trên mặt liền nở nụ cười tươi như hoa.

    Kêu lớn: "Bành tam nương tử, hôm nay có kiếm được nhiều tiền không?"

    Phu nhân kia quay đầu lại nhìn hắn, nàng trợn trừng hai mắt, phi phi một ngụm nước bọt, nói: "Lăn đi nơi khác mà kiếm ăn, ngươi lại định lừa tiền lão nương phỏng."

    Loan Đao Tiểu Lục cười hì hì cũng không để ý đến lời của nàng, hắn chỉ nói: "Hôm nay đánh bạc bị thua sạch, ta vốn muốn định dùng con cá lớn này cùng ngươi ta làm một quả cuối, nhưng bọn họ lại không chịu, vì vậy ta mới tìm đến nàng đổ thử một ván."

    Đôi mắt lé của Bành tam nương tử xoi mói con cá trên tay hắn, rốt cuộc nhịn không được liền vỗ đùi nhảy bật lên nói: "Đổ thì đổ, con cá này của ngươi đáng giá mấy tiền?"

    Loan Đao Tiểu Lục vung vẩy con cá nơi tay, nói: "Con cá to như vậy ít nhất cũng phải được năm đến sáu cân, lấy ba mươi đồng, được không?"

    Bành tam nương tử nhếch mội nói: "Đâu có đắt như vậy, chỉ đáng hai mươi đồng là cùng."

    Loan Đao Tiểu Lục sảng khoái nói: "Vậy cũng được, tới đây, tới tới tới, mau tới kiếm tiền."

    Bành tam nương tử hướng tới hai hài tử ngồi chồm hỗm trên mặt đất nói: "Ở đây trông kỹ hàng nhé, đợi lão nương thắng bạc trở vễ sẽ mua hoa quả cho các ngươi ăn."

    Sau khi dặn dò hai hài tử, nàng liền phất tay áo hăng hái bừng bừng kéo gấu váy ngồi chồm hổm trên mặt đất cùng Loan Đao Tiểu Lục đổ bài.

    Hai người thống nhất chọn mặt đồng xu, thấy bên này có đánh bạc, rất nhiều người đi đường liền bước tới vây quanh xem náo nhiệt.

    Chỉ thấy Bành tam nương tử đưa đồng năm hào cho Loan Đao Tiểu Lục, Loan Đao Tiểu Lục đem con cá đặt một bên cầm lấy đồng xu, hắn gào to, ngũ hay lục rồi đem đồng tiền ném xuống.

    Cũng không biết Loan Đao Tiểu Lục dùng thủ pháp gì, tuy nói trước nay hắn chẳng bao giờ thắng được một trận ra hồn, nhưng dù sao so với Bành tam nương tử vẫn hơn hẳn hai bậc, thời gian hai người đổ không đến một tuần trà, Bành tam nương tử đã thua đến gần hai mươi đồng, vậy mà vẫn chưa muốn ngừng lại.

    Loan Đao Tiểu Lục cười hì hì nói: "Bành gia nương tử, không chơi nữa, mau trả tiền đây."

    Bành tam nương tử trong lòng hối hận, muốn mắng to một trận, thấy hắn thúc giục, tức giận nói: "Ông xã ta quản lý tiền nong rất chặt, lão nương không có tiền trả ngươi."

    Đứa nhi tử đang nghịch bùn một bên lên tiếng: "Nương, mẹ vừa đánh bạc, lại còn thua tiền, trở về cha nhất định sẽ mắng đó."

    Bành tam nương tử đỏ bừng mặt nói: "Hai đứa tiểu vương bát đản ngươi, lăn ra chỗ khác chơi cho ta!"

    Nàng mặc dù hối hận nhưng cũng không muốn nợ nần, một bên trề môi ủ rũ, một bên đi tới sạp hàng cắt ra một khối thịt heo, nói: "Đây là một miếng thịt, cũng đủ hai mươi đồng đó, cầm, cầm đi!

    Sau này đừng có mơ tưởng rủ rê lão nương đánh bạc nữa."

    Đại Đầu ha ha cười liền nhận lấy miếng thịt, xướng một câu êm như hát, nói: "Đa tạ Bành gia tẩu tử."

    Ba người vừa bỏ đi, Đinh Hạo liền theo sát, chỉ thấy bọn họ lúc thì giả vờ ăn vạ, lúc thì đánh bạc bịp, lúc lại trộm đồ, mà ngay cả bãi bán đồ trang sức, nội y cũng không buông tha, đợi cho đến khi tới Chức Kiều tửu lâu, trong tay đã có không ít đồ vật bất chính, ba người vữa vào tửu lâu liền đem thịt cá đưa cho chủ quán, sau lại móc ra mười đồng trả tiền công cộng với tiền củi lửa, cuối cùng ba người đem một đống đồ trang sức cùng quần áo đổi lấy rượu rồi mới kích động bước lên lầu.

    Đại Đầu ha ha cười liền nhận lấy miếng thịt, xướng một câu êm như hát, nói: "Đa tạ Bành gia tẩu tử."

    Ba người vừa bỏ đi, Đinh Hạo liền theo sát, chỉ thấy bọn họ lúc thì giả vờ ăn vạ, lúc thì đánh bạc bịp, lúc lại trộm đồ, mà ngay cả bãi bán đồ trang sức cũng không buông tha, đợi cho đến khi tới Chức Kiều tửu lâu, trong tay đã có không ít đồ bất chính, ba người vữa vào tửu lâu liền đem thịt cá đưa cho chủ quán, sau lại móc ra mười đồng trả tiền công cộng với tiền củi lửa, cuối cùng ba người đem một đống đồ trang sức cùng quần áo đổi lấy rượu rồi mới kích động bước lên lầu.

    Đinh Hạo âm thầm lắc đầu đi theo bọn họ lên lầu, ba người vừa ngồi xuống liền thấy Đinh Hạo xuất hiện, ba người đều mừng rỡ vội vã đứng lên nghênh tiếp hắn.

    Đinh Hạo liền kiếm một cái ghế trống ngồi xuống, sau đó chỉnh sắc nói: "Đại ca một đường theo các ngươi tới đây đều thấy hết hành vi của mấy người.

    Đại ca không có ý coi thường các ngươi, nhưng các ngươi đã gọi ta một tiếng đại ca, cho nên đại ca khuyên các ngươi một câu, bây giờ còn trẻ có thể làm như thế nhưng sau này già rồi các ngươi tính làm gì?

    Các ngươi còn phải lấy vợ, sinh con, đến khi đó vợ con các ngươi bị người ta xỉ vả liệu các ngươi nghĩ như thế nào?"

    Ba người nghe xong lời này, mặt mũi đỏ bừng xấu hổ, Loan Đao Tiểu Lục lắp bắp nói: "Đại ca, đạo lý ngươi nói các huynh đệ cũng minh bạch,

    Nhưng ba người chúng ta, toàn là kẻ thất học ngu lâu dốt bên, nếu không làm lưu manh vậy đại ca ngươi nói chúng ta có thể làm trạng nguyên sao?"

    Đinh Hạo cười mắng: "Thi trạng nguyên?

    Tỉnh lại đi, có công mài sắt có ngày nên kim.

    Có ngày vót đũa cũng sẽ có lúc thành tăm.

    Không phải khối ngọc nào nguyên bản cũng đều đẹp cả, ta cũng không hi vọng các ngươi có thể có hùng tâm vạn trượng, bản lĩnh ngút trời làm nên một đại sự nghiệp gì, nhưng các ngươi cũng nên đọc qua một vài quyển sách để hiểu lý lẽ cuộc sống trong đó chứ, điều này hẳn là không có khó khăn chứ?"

    Thiết Ngưu nói: "Đại ca, ngươi xem chúng ta có thể làm được chuyện gì?

    Chúng ta đều có sức khỏe cả, động thủ động cước, làm phu khuân vác đều được cả, còn muốn chúng ta làm mấy chuyện liên quan đến sổ sách, động não suy nghĩ thì quên đi."

    Lúc này tiểu nhị đã lục tục đã lục tục bưng rượu thịt lên, bốn người vừa ăn vừa uống, Đinh Hạo lên tiếng: "Không thể nói như vậy được, ta thấy các ngươi lừa gạt người ta rất có mánh khoé, đầu óc linh hoạt, nếu chung vốn mở một tiểu sinh ý còn sợ không thể sống tạm được sao?"

    Đinh Hạo cổ vũ nói: "Không có gì là không thể.

    Căn bản là các ngươi chưa có thử qua thôi, cho nên lúc đầu mới e sợ, cứ như vậy không có làm thử, suốt đời cũng chỉ là một kẻ vô dụng mà thôi.

    Ta biết có một nhân vật, người này là...

    Ách...Là Dương Cốc Huyền ở Sơn Đông cũng chỉ là một bách tính tầm thường mà thôi, thân cao không tới năm thước, diện mạo xấu xí, trông rất buồn cười.

    Dân bản xứ thấy hắn vừa lùn vừa xấu, nên đặt cho hắn một cái biệt danh là "Tam Thốn Đinh Cốc Thụ Bì".

    Nhưng hắn không vì thế mà nản chí hay tự ti, sớm khuyê chăm chỉ, chỉ dựa vào việc bán bánh hấp, cũng dựng được căn nhà tiểu lâu hai lầu, ngày lễ ngày tết đều có rượu ngon thịt thơm để cúng tổ tiên, vậy mà cuối cùng hắn cưới được một cô vợ xinh đẹp làm nương tử..."

    Đại Đầu ngạc nhiên nói: "Đại ca không phải lừa gạt ta chứ?

    Người có bộ dáng như "Tam Thốn Đinh Cốc Thụ Bì" Lại có thể cưới được một cô nương xinh đẹp về làm nương tử, vận mệnh của người này thật là tốt a?"

    Đinh Hạo cười khan nói: "Đương nhiên...Số của người nọ...Cũng tương đối khá.

    Các ngươi nếu như tìm được một nghề phù hợp sau đó bám lấy nó, vậy so với tên kia cũng không kém hơn đâu.

    Các ngươi có nghề nghiệp ổn định, con người đàng hoàng vậy mới mong lấy được khuê nữ làm vợ, cũng không cầu là nữ nhân xinh đẹp trăm dặm mới gặp, nhưng với nhân phẩm của các ngươi, tìm một nữ tử thanh tú cũng không đến nỗi khó khăn.

    Cũng nên nói lại, các ngươi cũng có điểm chí khí, hôm nay làm đến nơi đến chốn ta xem các ngươi có thể làm được một ông chủ nhỏ đó, còn về sau từ từ rồi hãy tính, đi bước nào chắc bước ấy, từ làm ăn nhỏ sau đó sẽ phát triển đến đại sinh ý.

    Đại ca đã vào Nam ra Bắc kinh lịch qua rất nhiều chuyện, còn nghe qua một cố sự, tại bên kia Nam Hải có một địa phương, một người họ Lý dựa vào tài buôn bán...

    Bán vải vóc tơ lụa được một số tiền, sau đó mở rộng sinh ý cứ như vậy từ trứng nở thành gà, mới hơn hai mươi năm đã trở thành một đại phú hào giàu có nhất nước.

    Lúc trước hắn cũng chỉ là một kẻ nghèo hèn, sao có thể tưởng tượng ra hai mươi năm sau mình lại trở thành người giàu có nhất của một quốc gia?

    Các ngươi hiện tại chỉ là một kẻ lưu manh, thế nhưng chỉ cần quay lại chăm chỉ làm ăn, thế nào cũng có một ngày trở nên nổi bật.

    Nếu như các ngươi muốn làm, đại ca sẽ cho ngươi mượn một số tiền làm vốn, thế nào?"

    Đại Đầu bộ óc đơn giản, bị hắn kích động tư tưởng, hắn vô cùng ước mơ nói: "Đại ca, nếu chúng ta chăm chỉ buôn bán, một ngày kia có thể so với Sở viên ngoại được không?"

    Đinh ngạc nhiên nói: "Sở viên ngoại là người nào?"

    Vương Thiết Ngưu cướp lời nói: "Chính là nhà đối diện với Văn Lâu tiên sinh đó.Trong phủ Sở gia rất rộng, trong viện có rất nhiều chuồng nuôi lừa, nhiều kho nghiền ngũ cốc, qua bức tường xây làm bình phong ở cổng, bên trong viện tất cả đều là thương khố, bên trái lưu trữ gạo, bên phải trữ bột mì, tất cả đường hành lang đều được lợp ngói như phủ chính, ta cũng một lần được tham quan qua nội viện, thực sự là khí thế, chính phòng hợp với đông tây sương phòng, ở giữa tạo thành một một cái ao nuôi đầy cá vàng..."

    Đại Đầu hưng phấn mà nói: "Nếu như ta ở trong một căn phòng như vậy, kiếm một nương tử mĩ lệ, không không không, một người còn thiếu, phải hai người, nếu như nàng không để ý đến ta, vậy còn có chỗ mà ngủ chứ, sau đó sinh một đống hài tử, ngày nào cũng gọi ta là ba ba..."

    Đinh Hạo nghe xong bật cười, Đại Đầu này cùng Tao Trư Nhi thực sự đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, có cơ hội nên giới thiệu hai người bọn họ nhận thức nhau một chút.

    Loan Đao Tiểu Lục nâng chén rượu, khóe miệng nhếch lên, ở một bên khinh thường cười nhạt nói: "Ếch ngồi đáy giếng, vừa nhìn qua là đã biết hai người các ngươi đúng là nhà quê một cục, nhìn thấy cái gì cũng lạ!"

    Vương Thiết Ngưu cùng Đại Đầu trừng con ngươi nói: "Vậy theo ý ngươi là thế nào?"

    Loan Đao Tiểu Lục hất cằm, ngạo nghễ nói: "Các ngươi còn chưa thấy được Lý Phường Chính, mỗi lần hắn gặp cha ta đều kéo theo một phái đoàn như thế nào đâu.

    Chỉ cần bọn họ đi qua, tạo thành một luồng gió cũng thổi ngươi ngã lăn, cha ta đối với hắn rất cung kính.

    Ta nếu một ngày có tiền đồ, dù thế nào cũng phải làm chủ một phương, kiến tạo một căn nhà rộng một mẫu ba, vậy mới kêu là thể diện, vậy mới gọi là nở mày nở mặt."

    Vương Thiết Ngưu cùng Đại Đầu nghe xong vẻ mặt tràn đầy nét xấu hổ nói: "Bọn ta tại sao không có nghĩ đến điều này nhỉ, vẫn là chí hướng của ngươi lớn hơn một chút."

    Đinh Hạo nghe được ba kẻ dỠhơi này mặc sức tưởng tượng, chưa phát giác ra mình đang cười bọn hắn, hắn cố làm ra vẻ nghiêm trang nói: "Đại ca nhân lúc đang vui kể cho các ngươi nghe một câu truyện...

    Có ba nông phu đang làm việc ngoài đồng, trong lúc giải lao bọn họ tụ tập lại nói chuyện phiếm, trong đó có một người nói: "Nếu như chúng ta có thể làm hoàng đế thì thật là tốt."

    Người thứ hai nói: "Đúng vậy, thật không biết người ta làm hoàng đế ngày tháng sẽ khoái hoạt như thế nào."

    Người thứ 3 nhân tiện nói: "Cái này còn phải hỏi sao, người ta làm hoàng đế nhất định là mỗi ngày nhào bột làm bánh màn thầu, không thì cầm cái cuốc ra đồng làm việc..."

    Loan Đao Tiểu Lục ba người ngây người chốc lát, bỗng nhiên cười nghiêng ngả: "Ha ha ha, buồn cười chết mất, ba người này đúng là ếch ngồi đáy giếng lại tưởng trời chỉ to bằng miệng giếng, ha ha ha..."

    Đinh Hạo không nghĩ tới chính hắn muốn mượn câu chuyện cười này để răn dạy bọn họ cuối cùng lại có kết quả này, hắn vừa bực mình vừa buồn cười, ba kẻ này đúng thật là dở hơi, hắn cũng không nhịn được ha ha cười lớn.

    Huynh đệ bốn người chính là đang thoải mái cười, dưới lầu bỗng nhiên có người gấp giọng kêu lên: "Đinh quản sự, Đinh Hạo, ngài có ở đây không?"

    Đinh Hạo đi tới đẩy cửa sổ ra nhìn xuống, chỉ thấy tên xa phu của Đinh phủ đang đứng dưới lầu, người nọ vừa thấy Đinh Hạo liền vội kêu lên: "Đinh quản sự, trong phủ xảy ra đại sự rồi, tiểu nhân nghĩ nên lập tức thông báo với ngài một tiếng."

    "Xảy ra chuyện gì?"

    "Nghe nói đại thiếu gia đột nhiên phát bệnh, hôn mê bất tỉnh..."

    Trong lòng Đinh Hạo liền khẩn trương lên, vội vàng nói: "Ngươi đợi đó ...

    Ta lập tức sẽ xuống."

    Đinh Hạo nghiêm túc xoay người lại, hướng Loan Đao Tiểu Lục ba người nói: "Đinh gia xảy ra chuyện, ta phải lập tức trở lại, các ngươi cứ chậm rãi ăn uống đi, hãy nhớ kĩ mấy lời đại ca đã khuyên nhủ đó."

    Loan Đao Tiểu Lục đứng lên hỏi: "Đại ca, ngươi bao giờ thì lại tới thành?"

    Đinh Hạo nói: "Hiện tại còn không biết, ta phải lập tức trở về đây."

    Loan Đao Tiểu Lục nhân tiện nói: "Vậy được rồi, huynh đệ sẽ không tiễn ngươi đâu, ngày mai huynh đệ chúng ta sẽ đi tới cửa hiệu tìm ngươi, nhân tiện bái kiến đại nương luôn."

    Đinh Hạo không rảnh để nhiều lời, vội vã phất tay, nhanh chóng thoát ra tửu lâu.

    Vừa đến dưới lầu hắn liền vội vã hỏi: "Ngươi nói rõ ràng hơn xem, vô duyên vô cớ đại thiếu gia sao lại hôn mê bất tỉnh?"

    Phu xe kia nói: "Tiểu nhân cũng không hiểu, đó là Tao Trư Nhi nói, hắn vừa mới vào trong thành mời Từ đại y sĩ về chuẩn bệnh, trên đường gặp được tiểu nhân, hắn chỉ vội vã nói với đôi lời liền ly khai, tiểu nhân cũng không biết tình hình cụ thể ra sao."

    Đinh Hạo vừa nghe vậy, vội la lên: "Chúng ta đi mau, lập tức hồi phủ!"

    Chương 122: Người nào muốn ngăn ta trở lại.

    Đinh Hạo sau khi trở lại Đinh gia trang, lập tức chạy tới hậu trạch.

    Hắn bây giờ là người có chức có quyền rồi, tự nhiên là không có người nào dám ngăn cản, trái ngược với bên ngoài khi vừa tới nơi ở của Đinh Thừa Tông, chỉ thấy trong viện rất ồn ào, rất nhiều nô tỳ lui tới, mà ngay cả người rất ít gặp mặt như phu nhân cũng dắt tiểu nữ oa nhi xuất hiện ở trong sảnh.

    Đinh Ngọc Lạc ngồi trong sảnh âm thầm rơi lệ, vừa thấy Đinh Hạo chỉ nghẹn ngào gọi hắn một tiếng, cũng không nói ra lời.

    Đinh Hạo cố nén kích động hướng tới phu nhân và mấy vị phu nhân còn lại chào hỏi, lúc sau mới nhẹ giọng hỏi Đinh Ngọc Lạc: "Đại tiểu thư, đại thiếu gia rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

    Đinh Ngọc Lạc nức nở nói: "Đại ca mọi ngày vẫn rất tốt, hôm nay chẳng biết thế nào một mình đi tản bộ trong hậu viện đột nhiên lại té xỉu trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

    Chính là Lan nhi đi qua viện đột nhiên phát hiện ra, sau đó la lên kêu người tới cứu, mọi người mới biết được.

    Sau đó mọi người khiêng đại ca về phòng, mà Từ đại phu vẫn chưa tới, lang trung trong phủ chỉ trị được mấy bệnh cảm mạo thông thường, với bệnh tình quái dị như của ca, bọn họ cũng bó tay."

    Đinh Hạo nghe xong không giữ được bình tĩnh, muốn chạy vào phòng xem sự thể ra sao, thế nhưng hiện tại trong phòng Đinh Thừa Tông sợ rằng đầy họ hàng người nhà, mà với thân phận của mình lại không tiện, Đinh Ngọc Lạc nhìn ra tâm ý của hắn, nàng liền đứng dậy nói: "Ngươi đi theo ta."

    Đinh Hạo theo sau Đinh Ngọc Lạc đi qua hành lang quẹo vào ngọa thất của Đinh Thừa Tông, chỉ thấy một gian phòng rất lớn, nội thất trang nhã xa hoa.

    Chiếc giường rất lớn đặt ở chính giữa phòng bên ngoài có màn che mỏng manh, giống như chiếc giường của hoàng thất Nhật Bản vậy, Đinh Thừa Tông nằm trên giường sắc mặt trắng bệch hôn mê bất tỉnh.

    Đinh Đình Huấn ngồi ở cạnh giường, nhìn nhi tử mà trong lòng lão thở dài buồn bã, hai hàng nước mắt già nua chảy xuống gò má, lão cũng không để tâm lau đi.

    Bên kia giường là lục thiếu phu nhân, nàng nằm rạp người trên giường, đem bàn tay lạnh lẽo của Đinh Thừa Tông áp lên má mình, khóc lóc thảm thiết.

    Một mảnh mây đen mù sương bao phủ trong phòng, Đinh Thừa Nghiệp đứng ở phía sau Đinh Đình Huấn, vẻ mặt buồn bã nhìn đại ca trên giường cũng không nói gì.

    Đinh Hạo nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, thấy quản sự Nhạn Cửu cũng đứng ở một bên, hai tên hạ nhân liếc mắt nhìn nhau im thin thít.

    Đinh Ngọc Lạc đi tới bên người Đinh Đình Huấn thấp giọng nói: "Cha, Đinh quản sự từ trong thành cũng đã trở về rồi."

    Đinh Đình Huấn đờ người như pho tượng một lát nhưng cũng không quay đầu lại giọng nói khàn khàn cất lên: "Đinh Hạo, lần này phái ngươi đi làm việc, rất tốt, có người đem tin tức tốt báo cho lão phu rồi, chỉ là...

    Tông nhi hắn..."

    Một câu chưa trọn, nước mắt lại rơi lã chã, Đinh Hạo mặc dù đối với lão không có hảo cảm, càng không quen nhìn thấy bộ dạng thương tâm này của lão.

    Vả lại hắn cũng không phải thân thuộc gì, nghĩ thì nghĩ vậy nhưng hắn vẫn vội vàng hạ thấp người nói: "Việc này để sau hãy nói, quan trọng nhất bây giờ là xem bệnh tình của đại thiếu gia như thế nào.

    Lúc này Tiết Lương hẳn là đang trên đường dẫn đại phu về, Từ đại phu y thuật cao minh, có bàn tay thần kỳ, nhất định có thể trị bệnh cho đại thiếu gia.

    Mong lão gia hãy bảo trọng thân thể."

    Đinh Đình Huấn yếu ớt thở dài lắc đầu không nói.

    Đinh Hạo đưa mắt nhìn Đinh Thừa Tông nằm trên giường, thấy hắn nhắm nghiền hai mắt, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp yếu ớt, toàn thân phảng phất như đã mất đi tri giác, nhớ lại khi hắn ở trong đình cầm tay mình, mong muốn mình một ngày nào đó có thể chân thành gọi hắn một tiếng đại ca.

    Nghĩ tới đây trong mũi không chua xót, trước mắt cũng trở nên mông lung.

    Đợi khi Từ đại phu tới, Đinh Đình Huấn mới từ trạng thái đờ đẫn tỉnh lại, giống như bắt được vị cứu tinh, lão nhanh chóng dẫn vị đại phu này đến bên giường.

    Từ đại phu tướng mạo đường đường, vóc người cao ráo, thân thể to lớn, dáng vẻ tiên phong đạo cốt.

    Dù cho có xảy ra chuyện lớn đến đâu hắn vẫn ung dung nhàn nhã.

    Làm đại phu trước hết phải có tâm lý bình ổn như vậy khiến cho người nhà bệnh nhân cũng bình tâm lại một chút.

    Từ đại phu tiến lên bắt mạch cho Đinh Thừa Tông.

    Già trẻ Đinh gia đều tiến lại vây quanh.

    Bất kể là người thật lòng quan tâm đến Đinh Thừa Tông hay giả vờ quan tâm đến hắn, cuối cùng an nguy của vị đại thiếu gia đều ảnh hưởng lớn đến Đinh gia, mỗi người trên dưới Đinh phủ đều rất quan tâm tới chuyện này.

    Lục Thiếu phu nhân khóc đến nỗi dung nhan ảm đạm, thẳng đến khi Từ đại phu tới mới nhường chỗ cho lão chuẩn bệnh, một đôi con ngươi lã chã nước mắt khẩn trương nhìn chằm chằm lên khuôn mặt vẫn bình tĩnh của Từ đại phu.

    Từ đại phu bắt mạch xong lại vén mi mắt Đinh Thừa Tông lên kiểm tra, hắn cau mày trầm ngâm một hồi không nói.

    Đinh Đình Huấn nhịn không được hỏi: "Từ đại phu, người xem...

    Tiểu nhi tại sao lại bộc phát, bệnh lại càng trở nên nặng như vậy.

    Thế nào mà đang yên lành lại lăn ra bất tỉnh nhân sự rồi?"

    Từ đại phu chậm rãi nói: "Thoạt nhìn...Triệu chứng như là người trúng gió vậy, chân nguyên bị hao mòn, âm hàn quá tịnh, âm thịnh dương suy, dẫn đến dương khí bị đè nén, âm dương nghịch loạn.

    Phong hỏa không thông, đờm tắc khó thở, đến nỗi ứ huyết bên trong..."

    Lục Thiếu phu nhân không kiềm chế được nói: "Từ đại phu, bệnh này có thể trị hết được không, Phu quân ta, hắn...

    Lúc nào mới có thể tỉnh lại?"

    Từ đại phu lắc đầu than thở nói: "Có thể tỉnh lại hay không hiện tại thực khó đoán trước.

    Ài, Thiếu phu nhân, bệnh này của Đinh công tử rất khó giải quyết, lão phu xem ra hắn ngay cả khi tỉnh lại cũng nằm liệt giường, không động đậy được, á khẩu, thần chí có thể tỉnh táo lại hay không cũng rất khó nói.

    Ta...Chuẩn đoán cũng chỉ thấy hắn bị trúng gió mà thôi, mạch tượng của lệnh công tử thập phần quái dị, cùng với triệu chứng của trúng gió là như nhau, lão phu làm nghề y nhiều năm, cũng chưa từng gặp qua bệnh nào như vậy, tạm thời lão phu cắt thử một thanh thuốc cho hắn uống, nếu sau mấy ngày mà không có khởi sắc...Vậy chỉ có cách mời một vị đại phu y thuật cao minh khác thôi, lão phu...

    Bất lực rồi..."

    Đinh Hạo sau khi rời đi rời khỏi hậu trạch, mang theo tâm trạng buồn bực không vui.

    Tuy rằng thời gian cùng Đinh Thừa Tông lui tới qua lại cũng không lâu thế nhưng hắn đúng là có cảm giác gần gũi cùng kính trọng hắn, mắt thấy người này năm lần bảy lượt gặp kiếp nạn, cuối cùng rơi vào kết quả thê thảm như vậy, trong lòng hắn cũng không chịu nổi.

    Thế nhưng sinh lão bệnh tử, đến cả đế vương cũng vô lực chống lại, Đinh Hạo hắn liệu có thể chống lại hay sao?

    Chỉ có thể đồng tình nhỏ lệ cùng nỗi bất hạnh của Đinh Thừa Tông mà thôi.

    Đinh Hạo vốn định quay lại gian phong của mình, thế nhưng do thần tình hốt hoảng suy nghĩ miên man, đến khi hắn giật mình tỉnh lại như thế nào đã đi tới khoảng sân của Châm Chức Phường.

    Đinh Hạo đứng ngoài cửa sổ của Châm Chức Phường, yên lặng đứng một hồi, bên tai lại nghe loáng thoáng thấy trong phòng có tiếng mấy nữ nhân nói chuyện.

    Hắn ho khan một tiếng, qua một hồi, Đông Nhi từ bên trong phòng đi ra.

    La Đông Nhi bây giờ trái tim một lòng đều đặt trên người hắn, thanh âm của hắn sao nàng lại không hiểu, vừa nghe thấy tiếng ho khan ở ngoài cửa sổ, nàng liền biết Đinh Hạo đã tới, vì vậy nàng tùy ý mượn một cái cớ rồi chạy ra.

    Vừa thấy Đinh Hạo gương mặt của nàng liền đỏ hồng xấu hổ, là một nữ hài tử lại trải qua chuyện như vậy tự nhiên nàng sinh ra cảm giác ngượng ngùng rồi.

    Từ khi hai người da thịt thân mật tiếp xúc, bây giờ ánh mắt Đinh Hạo chỉ cần quét qua bộ vị nào trên ngươi nàng, chỗ đó liền cảm thấy mất tự nhiên ngay.

    La Đông Nhi đến gần Đinh Hạo, thấp giọng nói: "Hạo ca ca, chúng ta đang nói đến chuyện của đại thiếu gia, chàng biết rồi sao?"

    Đinh Hạo gật đầu thay cho lời nói, La Đông Nhi trầm mặc chỉ chốc lát sau đó hỏi: "Chuyện trong thành, chàng làm thỏa đáng rồi chứ?"

    "Làm thỏa đáng rồi..."

    Đinh Hạo nói đến đây trong lòng lại dâng lên một trận buồn bã, nếu như...

    Đại thiếu gia không có đột ngột phát bệnh, lúc này trở về

    Hắn sẽ hưng phấn mà kéo tay đại thiếu gia đi đối ẩm một phen, đàm tiếu về chuyện phong hoa tuyết nguyệt, trên trời dưới đất...Tự nhiên phong ba báo táp bất hạnh lại kéo đến, từng chuyện xấu một lại rơi trên đầu đại thiếu gia, ài!

    La Đông Nhi thấy hắn đứng im một hồi không nói, nàng lo lắng quay đầu lại nhìn, lưu luyến nói: "Hạo ca ca, ta phải quay lại đây."

    "Chậm đã."

    Đinh Hạo vội kêu nàng lại, hỏi: "Vậy Đổng Lý Thị...Đã quay lại rồi à?"

    La Đông Nhi gật đầu, chớp chớp mắt nhìn hắn, Đinh Hạo chỉ dừng lại chốc lát, nói: "Như vậy, buổi tối nàng có thể bớt chút thời gian ra ngoài không?"

    "Hạo ca ca..."

    La Đông Nhi hờn dỗi kêu lên một tiếng khuôn mặt ửng hồng, khóe mắt toát ra một tia ôn nhu lại có một tia oán trách nhìn Đinh Hạo.

    Đinh Hạo không khỏi tức cười nói: "Nàng đúng là một nha đầu ngốc, không nên nghĩ sai ý tứ của ta...

    Ta chỉ muốn cùng nàng thương nghị một chút chuyện, còn có...

    Chuyện của ta và nàng nữa."

    Hắn ngẩng đầu lên nhìn lên ánh dương dần u ám mờ mịt trên bầu trời, liền thở dài một hơi, nhẹ giọng nói: "Người duy nhất trong Đinh gia có thể khiến ta lưu luyến không bỏ đi chỉ có đại thiếu gia mà thôi.

    Thế nhưng...

    Bây giờ hắn lại mang bệnh nan y như vậy, đến cả Từ đại phu cũng thúc thủ vô sách, Đinh gia giàu có như vậy nhưng đâu có cách, vẫn phải chịu bất hạnh như bất cứ người nào thôi.

    Nhìn tình huống của Đinh đại thiếu gia, ta càng thêm quyết tâm, nên quý trọng những gì trước mắt, hãy cứ khoái hoạt mà sống cho qua kiếp này.

    Nàng có hiểu tâm ý của ta không?"

    "Dạ!"

    La Đông Nhi ngoan ngoãn gật đầu, nhỏ giọng nói: "Vậy...Ta sẽ nghĩ biện pháp.

    Chàng cứ đứng ở chỗ cũ chờ, ta sẽ tìm cơ hội lẻn ra."

    Đinh Hạo gật đầu, liền xoay người rời khỏi Chức Phường.

    Không được mấy bước đã gặp Thập Nhất đâm đầu đi tới, Thập Nhất thấy hắn liền bất âm bất dương ( eo éo) cười nói: "Ta còn tưởng là ai, nguyên lai là Đinh quản sự, nghe nói Đinh quản sự đã giải quyết giúp Đinh gia một cái đại kiếp nạn.

    Thế nhưng sao trông khuôn mặt lại đần ra thế kia."

    Đinh Hạo chỉ nhàn nhạt cười, Thập Nhất lại tiếp tục nói: "Chỉ là...

    Ta nghe nói lần này đại thiếu gia bị bệnh rất nặng, sau này chỉ sợ là sống đời thực vật rồi, ài, đại thiếu gia đúng là đáng thương.

    Mà sau này không có đại thiếu gia đỡ đầu, Đinh quản sự phải làm sao đây?"

    Ánh mắt Đinh Hạo mang đầy vẻ chán ghét liếc mắt nhìn hắn, phất tay rời đi, Thập Nhất đứng đó ha ha đắc ý cười.

    "Nếu như đại thiếu gia không có sinh bệnh, hắn lại thành tâm kéo ta ở lại Đinh gia, ta rốt cuộc có nên đáp ứng hay không đây?"

    Đinh Hạo tự hỏi bản thân một câu, rồi tự mình lại trả lời: "Sẽ không bao giờ!

    Cả đời ta sẽ không ở lại loại địa phương như thế này, suốt ngày lục đục như Thập Nhất đúng là không đáng.

    Tại tửu lâu Chức Kiều ta còn chê cười Loan Đao Tiểu Lục bọn họ chí hướng nông cạn, bây giờ nghĩ lại, thật không trách được bọn họ.

    Một con gà chỉ đứng ngấy ngốc ở một chỗ, nó sao có thể thấy thế giới rộng như thế nào?

    Bọn họ có thể nghĩ thành tựu lớn nhất của đời người chính là gia nghiệp như của Sở lão bản, có ba tiền viện, có kho xay thóc, có nhiều chuồng ngựa, có tiểu bà nương xinh đẹp.

    Nếu như ta cứ ở loại địa phương này, sớm muộn gì cũng sẽ giống như tên Thập Nhất kia thôi, biến thành một kẻ cả ngày đểu ở trong đại viện đấu đá tranh giàng với một đống gà mái, ài!

    Đinh Thừa Tông đã bệnh thành cái dạng như vậy, chuyện tình của Đinh gia cũng không cần hắn lo lắng nữa.

    Tri kỷ cũng đã qua đi, đại viện Đinh gia này còn có cái gì đáng để ta lưu luyến nữa.

    Đinh Hạo ta hôm nay cũng nên hảo hảo mà sống theo ý của mình thôi.

    Gánh nặng trong lòng đều bị hắn quẳng sang một bên, hắn hiểu rõ mấy lời này cũng không thể dễ dàng mở miệng được.

    Hắn dừng cước bộ xoay người nhìn về hậu trạch phía xa, trịnh trọng cúi người vái chào: "Ta cũng nên đi trên con đường của mình rồi, chỉ mong với tài lực cùng nhân lực của Đinh gia, một ngày kia có thể tìm được một vị đại phu như Hoa Đà vậy, chữa khỏi bệnh cho ngươi.

    Đinh Hạo ở chỗ này cũng bất lực, hôm nay...Ta hướng ngươi cáo từ.

    Đại ca, hãy bảo trọng!"

    Nhạn Cửu đang ngồi ở đại sảnh uống trà, vừa nãy an bài nơi ở cho Từ đại phu, lại khổ tâm khuyên nhủ Đinh lão gia, phu nhân, mấy vị phu nhân hãy bớt đau lòng quay về phong nghỉ ngơi, hắn lại an bài người chiếu cố việc ăn uống sinh hoạt của đại thiếu gia, một hồi bận bịu tối mặt, bây giờ hắn cũng có chút mệt mỏi.

    Lớn tuổi rồi, thân thể thực sự không thể so với trước được nữa.

    Lan nhi nhu thuận đấm chân cho hắn, thỉnh thoảng lại cười ngọt ngào nịnh bợ, nói: "Việc của Cửu gia phân phó, nô tỳ sao dám chậm trễ, ta đã cầm bộ quần áo kia của Đinh Hạo rồi.

    Tiểu tỳ y theo lời của Cửu gia phân phó, dặn dò Tao Trư Nhi hắn không được nói cho ai biết, hắn cũng nghe lời tiểu tỳ nói, nhất định không dám làm trái, chỉ là...

    Chẳng biết Cửu gia muốn lấy bộ quần áo đó để làm gì?"

    Nhạn Cửu lạnh lùng cười, hơi nghiêng người nói: "Kêu ngươi làm thì ngươi cứ theo đó mà làm, tự nhiên là có dụng ý trong đó, vả lại ngươi nhớ kỹ, đêm hôm nay, ngươi..."

    Lan nhi nghe hắn nói chưa hết câu, trên mặt liền lộ vẻ kinh hãi, Nhạn Cửu không vui, đặt chén trà xuống, nói: "Thế nào, ngươi không muốn sao?

    Đừng quên là ai đem ngươi từ kỹ viện chuộc ra, là ai cấp cho ngươi một cái thân phận trong sạch, việc hầu hạ nhẹ nhàng như vậy cứ hảo hảo mà làm.

    Cửu gia cho ngươi làm việc đó còn nhẹ hơn nhiều so với khi ngươi làm trong kỹ viện."

    Lan nhi lo sợ không yên nói: "Cửu gia phân phó tiểu tỳ làm sao dám không tuân lời?

    Chỉ là...

    Tiểu tỳ nghĩ kỳ thực vốn không cần phải dùng lại thủ đoạn như vậy.

    Cũng phải nói lại Đinh gia mấy chục năm nay vẫn ân ổn bình thường.

    Chỉ từ khi A Ngốc bị bệnh sau đó tỉnh lại, tính tình đột nhiên đại biến, mọi người đều nói Đinh quản sự thông minh như ngày hôm nay đều được Hồ Tiên âm thầm làm phép.

    Từ khi hắn trở nên thông minh lanh lợi, Đinh gia lại xuất hiện bao nhiêu sự cố, lại có người nói là hắn bị yêu vật chiếm giữ thân thể, khiến Đinh gia lụi bại.

    Mà năm nay đúng là tuổi hạn của lão gia, nên lão thường nghi thần nghi quỷ, thường xuyên lên miếu lễ bái tứ phương, cúng bái rất nhiều tiền vàng.

    Nếu như chúng ta đem chuyện Đinh Hạo bị yêu vật chiếm giữ thân thể nói cho lão gia biết, vậy hắn nhất định bị trục xuất khỏi Đinh phủ, chỉ một tên quản sự nho nhỏ, hà tất khiến Cửu gia hao tâm tổn trí như vậy."

    "Ha ha!"

    Nhạn Cửu cười hắc hắc, ngón tay nâng cằm nàng lên, cười quỷ quyệt, nói: "Người khác không biết cái miệng của ngươi có bao nhiêu diệu dụng, thế nhưng chỉ có Cửu gia ta mới biết cái miệng nhỏ nhắn của ngươi sẽ khiến nam nhân rất sung sướng, bất quá hôm nay Cửu gia mới biết được, ngươi khi há mồm lại phu ra những lời thông minh như vậy.

    Bất quá...

    Cửu gia làm như vậy tự có đạo lý của nó, ngươi chỉ cần y theo mà làm là được."

    Lan nhi liếc mắt nhìn hắn, đôi môi vểnh lên, lúc này mới lo lắng nói: "Thế nhưng...Vốn có thể đơn giản đuổi hắn đi, hà tất phải lao tâm khổ tứ như vây?

    Đinh Hạo bây giờ trở nên thông minh, mà lão gia hai năm qua tuy có chút hồ đồ, nhưng cũng không thể đơn giản lừa bịp được lão, vạn nhất để cho bọn họ phát giác ra bệnh của đại thiếu gia cũng không phải là tự nhiên mà sinh, vậy chẳng phải biến khéo thành vụng sao?"

    Nhạn Cửu rất bình tĩnh nghe hết lời nàng nói, sau đó hắn đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài một lát bỗng khanh khách cười, âm u nói: "Đinh Hạo tiểu nhi biết thì cũng đã có sao?"

    Nhạn Cửu trầm mặc chốc lát, khóe miệng lộ ra một nụ cười quỷ quyệt, nói tiếp: "Lão gia biết thì đã sao, hiện tại...Cũng nên cho lão biết thôi."

    "A?"

    Lan nhi đứng ở phía sau biểu tình vô cùng ngạc nhiên, trong mắt lại biến hóa hơn nhiều so với vẻ mặt của Nhạn Cửu...

    Chương 123: Phong ba nổi lên ..

    Ánh trăng ban đêm sáng tỏ, trăng gần đầy tháng cũng như một cái chén mẻ , giống như nhân gian ly rồi lại hợp, niềm vui không bao giờ duy trì mãi mãi.

    La Đông Nhi lặng lẽ đi theo Đinh Hạo tới cổng sau rồi quẹo vào kho lúa Đinh phủ, nàng thở hồng hộc nói: "Hạo ca ca, may là mẹ chồng được mấy vị huynh đệ tới cứu tỉnh lại, bây giờ mấy người đang nghỉ ngơi trong nhà, mà nhà lại nhỏ hẹp cho nên mẹ chồng bảo ta sang nhà Thẩm nhi gia ở tạm, vì thế mới trốn ra được một lát, mà cũng không thể ra ngoài quá lâu, kẻo người ta lại nghi ngờ."

    Đinh Hạo nắm tay nàng nói: "Đông nhi, ta sẽ nói ngắn gọn thôi, dù sao việc này ta cũng muốn cùng nàng cho ý kiến.

    Ta đã suy nghĩ rất lâu rồi mới đi đến quyết định sẽ, không lưu lại Đinh gia nữa.

    Ở đại viện Đinh gia...Hình như có một cỗ âm khí vô hình vậy.

    Ngự sử của Quảng Nguyên Phòng là Trình Thế Hùng rất coi trọng ta.

    Hơn nữa có lần ta đã cứu con trai độc nhất của hắn, chỉ với phần ân tình này, chúng ta cũng không sợ không có chỗ để đi, nàng có nguyện ý theo ta không?"

    "Ta...

    Ta..."

    La Đông Nhi cúi đầu nhẹ giọng nói: "Ta đã là người của chàng rồi, vô luận là đi đến chân trời góc biển, tự nhiên ta sẽ luôn ở bên cạnh chàng.

    Thế nhưng..."

    Nàng ngẩng đầu lên, lo sợ nói tiếp: "Thế nhưng làm sao ăn nói với mẹ chồng đây, vừa thấy bà ấy là ta lại sợ muốn chết, ta...

    Ta kỳ thực chết cũng không sợ, nhưng ở trước mặt của bà ấy lại không nói lên lời..

    Chẳng lẽ chúng ta nhất định phải bỏ trốn sao?"

    La Đông Nhi vội vã nói tiếp: "Hạo ca ca, có phải người ta rất vô dụng hay không...?"

    "Không đâu, Đông Nhi của ta ngược lại rất can đảm", Đinh Hạo ôn nhu gạt lệ trên khóe mắt nàng, nhẹ nhàng nói: "Nếu một người không sợ chết cứ lao đầu làm xằng làm bậy chỉ khiến người khác chê cười mà thôi.

    Trong lòng người có nhiều thứ so với cái chết còn đáng sợ hơn, người nào có can đảm đối mặt với nó đó mới thực sự là người tài."

    Hắn nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của Đông Nhi, đem thân thể nhu nhuyễn như con mèo nhỏ của nàng nép vào lồng ngực mình, ôn nhu nói: "Nàng không cần khẩn trương, ta sẽ không để cho nàng chịu ủy khuất, không danh không phận đi theo ta đâu, ta sẽ đi tìm Đổng Lý Thị, vừa đấm vừa xoa, khiến cho bà ta chấp nhận mới thôi.

    Mai ta sẽ kiếm Thập Nhất từ từ bình tĩnh mà đem chuyện này giải quyết, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau cao chạy xa bay.

    Ta không dám cam đoan nàng theo ta sẽ được mặc áo gấm ăn sơn hào hải vị, nhưng ta có thể đảm bảo nhất định sẽ đối tốt với nàng, tuyệt đối không đề nàng chịu nửa điểm ủy khuất!"

    "Vâng!"

    La Đông Nhi nặng nề gật đầu một cái, lau nước mắt, sau đó mỉm cười nói: "Người ta theo chàng dù cho có phải nhai rau nuốt cỏ, trải qua khổ cựa như thế nào, ta cũng thấy hạnh phúc, không oán thán một lời."

    Đinh Hạo mỉm cười nói: "Ai nói Đổng nhi của ta không biết nói lời ngọt ngào chứ.

    Những lời này chính là liều thuốc ngọt ngào nhất đối với nam nhân đó..."

    Lúc này nơi hậu trạch của Đinh Thừa Tông bỗng truyền ra một tiếng kêu sợ hãi.

    Nguyên nhân là do hai chân của Đinh Thừa Tông nằm liệt giường.

    Đám hạ nhân cùng Nguyên nhi cô nương phải bận rộn cả một buổi chiều, lúc này rất mệt mỏi nên ngủ thiếp đi, chợt nghe thấy thanh âm lạ nàng liền dụi mắt ngồi dậy, đã thấy Lan nhi thay đổi xiêm y mang đèn đi ra.

    Nguyên nhi liền vội hỏi: "Lan nhi, xảy ra chuyện gì vậy?"

    Lan nhi cũng không quay đầu lại nói: "Không biết nữa, hình như âm thanh từ phòng Thiếu phu nhân phát ra.

    Để ta đi xem thử?"

    Nguyên nhi nghe thấy thế, cũng nhảy xuống giường, mang giày vào sau đó vội vã đuổi theo.

    Căn bệnh này của Đinh Thừa Tông rất nghiêm trọng, nhưng hiện giờ cũng tạm thời không cần phải l có chuyển biến xấu, hơn nữa hắn thủy chung vẫn lâm vào trạng thái hôn mê, ngoại trừ ăn đồ ăn lỏng, chuyện vệ sinh, bình thường cũng không không có gì, Thiếu phu nhân Lục Tương Vân sau khi hầu hạ hắn xong liền quay về phòng ngủ, mà tiếng thét chói tai chính là từ phòng nàng truyền ra.

    Tiểu Nguyên cô nương vừa đi vừa nghĩ : "Thiếu phu nhân sao lại kêu to như vậy, chắc là gặp ác mộng, hoặc nhìn thấy chuột đây?"

    Sau khi tới phòng, chỉ thấy cánh cửa khép hờ, khe cửa lộ ra ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, tiểu Nguyên đẩy cửa nhìn vào, không khỏi kinh hô một tiếng, vội vã lấy tay che miệng lại, đôi mắt trừng lớn mà nhìn.

    Chỉ thấy Thiếu phu nhân bên trên mặc một cái áo lót và tiểu khố bên dưới, mái tóc rối tung, gò má tuôn đầy lệ, Lan nhi đứng bên cạnh ôm lấy cánh tay Thiếu phu nhân trấn an điều gì đó.

    Bộ dạng xộc xệch, áo lót còn bị xé rách một mảng, lộ ra một bên ngọc thỏ, tình hình này...Chuyện này...

    Chẳng lẽ...

    Tiểu Nguyên nhịn không được tiến lên hỏi: "Thiếu phu nhân, người...Người làm sao vậy?"

    Lục Thiếu phu nhân không đáp, chỉ lấy hai tay che mặt rưng rức khóc.

    Lan nhi ở một bên nghiêm mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đinh gia chúng ta chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

    Đại thiếu gia vừa sinh bệnh nằm liệt giường, bây giờ lại có tên hạ nhân vô lương tâm tới khi dễ chủ mẫu, Thiếu phu nhân, người đừng khóc nữa, chúng ta đi tìm lão gia để người làm chủ!"

    Tiểu Nguyên nghe đến đó cũng không khỏi vừa sợ vừa giận nói: "Ai vậy, kẻ nào mà dám lớn mật như thế chứ!"

    "Người nọ là ai, người có thấy tướng mạo của hắn không?"

    Đinh Đình Huấn đang sầu não vì chuyện nhi tử liên tiếp gặp bất hạnh, trằn trọc không ngủ được, bây giờ lại nghe tin con dâu bị người khác làm nhục, tức giận đến nỗi sắc mặt xám xịt.

    Lục Tương Vũ nghiêng người ngồi trên ghế, dùng khăc lau nước mắt, chỉ lắc đầu không nói.

    Đinh Đình Huấn như con thú bị nhốt, đi đi lại lại vòng vo nửa ngày, sau đó đập bàn cả giận nói: "Ngươi chỉ khóc thì có tác dụng gì, mau nói xem kẻ đó là ai."

    Lão to tiếng hù dọa, Lục Tương Vũ cũng không dám khóc nữa, chỉ thấp giọng nói: "Con...

    Lúc đó đã tắt đèn rồi, nên không rõ hình dạng người đó, người nọ chỉ nhỏ giọng nói, chỉ nói...Chồng con đã là phế nhân, không bằng để con theo hắn, chân chính làm phu thê của hắn, cùng khoái...

    Khoái hoạt...

    Ô ô ô, người nọ toàn dùng ô ngôn uế ngữ, con dâu thực sự không nói được..."

    Nói đến đây lục thiếu phu nhân nước mắt lại chảy ròng, nghẹn ngào nói tiếp: "Con lúc đầu sợ đến xụi lơ, đợi đến khi hắn cởi quần áo của con, lúc đó con dâu mới tỉnh giật mình tỉnh lại liều mạng phản kháng, liền dật được một góc áo của hắn, người nọ nghe thấy tiếng kêu của con liền hoảng sợ đào tẩu."

    Lúc này Lan nhi ở một bên cũng sợ hãi nói: "Lão gia, nô tỳ...Nô tì khi ra khỏi phòng, liền thấy một thân ảnh hoảng sợ chạy vụt qua rồi lẫn vào trong bóng đêm, thân ảnh kia...

    Thân ảnh kia ngược lại giống như..

    Giống như một người..."

    Đinh Đình Huấn bỗng nhiên xoay người, tròng mắt lộ ra hung quang, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngược lại trông giống người nào?"

    Lan nhi "Bịch" Một tiếng quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu nói: "Nô tì không có bằng chứng, nên không dám nhận bừa, quả thực không dám nói, xin lão gia đừng ép..."

    Đinh Đình Huấn từng bước một tiến đến trước mặt ả gầm gừ: "Nói!"

    Lan nhi nhất thời run run, quỳ một chỗ không dám đứn dậy, rung giọng nói: "Thân ảnh người nọ giống như...Như...

    Như là Đinh quản sự."

    Đỉnh đầu Đinh Đình Huấn vang lên một tiếng như sấm rền, thân thể lảo đảo.

    May mà được Nhạn Cửu ở đằng sau đỡ lấy, một lời này của Lan nhi khiến mấy người trong phong đều im thin thít không dám gây ra tiếng động.

    "Đinh quản sự?

    Đinh Hạo?

    Là hắn sao...

    Hắn?"

    Lan nhi vẫn quỳ ở chỗ đó liên tục dập đầu, không dám nói thêm lời nào nữa, Đinh Đình Huấn nghĩ đi nghĩ lại, ngoại trừ Đinh Hạo là kẻ đáng nghi ra quả nhiên cũng không có người thứ hai nữa.

    Đinh Hạo thường xuyên ra vào phòng Tông nhi, đối với từng cọng cây ngọn cỏ hắn đều rất quen thuộc, cũng chỉ có hắn ở trong bóng tối mới có thể ra vào tự nhiên như thế.

    Đinh Hạo cư nhiên lại cự tuyệt một nữ tử đàng hoàng thuần khiết hiền thục như Tứ cô nương để theo đuổi Đổng gia tiểu nương tử một quả phụ mỹ mạo, đủ có thể thấy hắn ham mê nữ sắc như thế nào.

    Tông nhi cố tình khuyên hắn nhận tổ quy tông, coi hăn như huynh đệ ruột thịt, con dâu thường xuyên đàm thoại khuyên nhủ hắn, cũng không nề hà thân phận nô bộc của hắn, vả lại con dâu có khuôn mặt đẹp như vậy...

    Tặc tử này không có ý đồ xấu mới là lạ."

    Đinh Đình Huấn đảo mắt nhìn lại, chỉ thấy nhi tử Đinh Thừa Nghiệp đã tức giận đến nỗi da mặt đỏ lên, song quyền nắm chặt, cặp mắt phun hỏa không cố kỵ gì đến lão phụ thân, chuẩn bị lao ra khỏi phòng muốn đi tìm Đinh Hạo tính sổ.

    Lại nhìn khuôn mặt con dâu đang tái nhợt, mấy sợi tóc bay tán loạn, cặp mắt rưng rưng.

    Tiểu tỳ Lan nhi quỳ sát xuống mặt đất, cũng không dám thở mạnh, Đinh Đình Huấn nghiến răng nghiến lợi nói: "Nghiệp nhi, đại tẩu ngươi bị hạ nhân lăng nhục, hôm nay vi phụ cùng ngươi sẽ dẫn người tróc nã Đinh Hạo, còn không mau đi!"

    "Vâng!"

    Hai hàng lông mày của Đinh Thừa Nghiệp dựng lên, lớn tiếng nói: "Cha yên tâm, đại tẩu không nên khóc nữa, Nhị đệ nhất định sẽ đi gô cổ tên tiểu nhân vô sỉ bỉ ổi đó để chị xử trí."

    Dứt lời hắn nhấc chân rời đi.

    Đinh Hạo cùng La Đông Nhi vẫn đang say sưa nói chuyện, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng hét ầm ỹ, với thân phận của hai người lúc này lại lén hẹn hò không thể để cho người khác thấy được, hôm nay Đổng Lý Thị đã trở về, La Đông Nhi lại như chim sợ cành cong, cho nên bây giờ rất sợ hãi.

    Đinh Hạo vội vã leo lên một cái thanh nhìn lại, chỉ thấy một hàng dài đèn đuốc chiếu sáng cả một vùng, cảnh tượng này chưa bao giờ xảy ra ở Đinh phủ, trong chốc lát hắn cũng không biết xảy ra chuyện gì.

    Hắn vội vã tụt xuống thang.

    La Đông Nhi ở bên vội vã nói: "Hạo ca ca, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

    Đinh Hạo lắc đầu nói: "Ta cũng không biết, xung quanh có rất nhiều đèn đuốc, tựa hồ bọn họ đang tìm thứ gì đó."

    Sắc mặt La Đông Nhi trở nên lo sợ nói: "Hạo ca ca, có thể do Thập Nhất sinh sự hay không?"

    Đinh Hạo suy nghĩ một chút nói: "Hiện tại hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra cả, nơi này là kho lúa, không thể tùy tiện mang theo đuốc vào đây được thừa dịp hỗn loạn, ta dẫn nàng rời khỏi đây, nếu để đám gia đinh tản ra, chúng ta sẽ rất khó xoay sở."

    ..

    Đinh Hạo lập tức kéo La Đông Nhi ra khỏi kho lúa, chỉ nghe tiếng quát tháo tranh cãi ầm ỹ, nhất thời cũng không biết truyện gì xảy ra, may mà trước mắt không có người, Đinh Hạo lập tức kéo La Đông Nhi nương theo bức tường mà chạy.

    Rất xa Thập Nhất dẫn đám người tiến đến gần kho lúa, hắn liền cao giọng hô: "Tắt đuốc đi, chỉ đê lại đèn lồng thôi, tiến vào kho lúa khám xét, tìm thật kỹ cho ta, nhớ là cẩn thận vật dễ cháy đó."

    Nguyên lai Đinh Thừa Nghiệp dẫn theo người chạy tới phòng của Đinh Hạo, đến khi đạp cửa xông vào liền không thấy Đinh Hạo ở trong phòng, trong lòng hắn không khỏi mừng như điên nói: "Như vậy mới tốt, tiểu tặc kia không có ở đây, điều này càng khiến hắn khó biện bạch rồi."

    Đinh Thừa Nghiệp thừa dịp đêm tối người loạn liền nhét mảng áo vào trong phòng, sau đó phân phó người tìm kiếm xung quanh, có khả năng hắn đi tìm Tao Trư Nhi.

    Lần này hắn nhất định phải chết rồi!

    Tao Trư Nhi chính là đang say trong giấc nồng, đột nhiên bị âm thanh ồn ào bên ngoài làm tỉnh giấc, hắn vội vàng chạy ra liền thấy một đám gia đinh Đinh phủ, mỗi người trên tay đều cầm đèn đuốc, rầm rập hối hả chạy, trong miệng lại liên tục hô đi bắt kẻ cắp, hắn cũng chạy tới góc nhà kiếm một cây gậy theo đuôi bọn họ.

    Tao Trư Nhi tới chậm một bước, mắt thấy đám hỗn loạn này cũng không khỏi âm thầm sốt ruột, hắn thấy người đi đâu thì mình theo đó, lúc này hắn kiềm chế không được mới lên tiếng: "Cao đại ca, chúng ta đây là đi bắt trộm à, thôn trang bị kẻ trộm tới nhòm ngó sao?"

    Tên Cao đại ca này chính là thân tín của Đinh Nhị Thiểu, họ Cao tên Đại, lúc trước phát lương giống hắn đã chiếm chỗ của Đổng Tiểu Nương Tử.

    Hắn biết Tao Trư Nhi rất thân với Đinh Hạo, nghe vậy hắn có chút hả hê nói: "Hắc hắc, đúng là có trộm, bất quá...Không phải tên trộm là người ngoài mà chính là người ở trong phủ Đinh gia ta."

    Tao Trư Nhi thất kinh nói: "Kẻ trộm trong Đinh gia, là người nào?

    Trộm cái gì?"

    Cao Đại cười âm hiểm nói: "Kẻ trộm này chính là vị hảo huynh đệ Đinh Hạo của ngươi đó, gan lớn bằng trời, cư nhiên tới giường "trộm" Thiếu phu nhân, ngươi nói hắn có đáng tội chết hay không?"

    "Cái gì?"

    Tao Trư Nhi cả kinh đứng lại, đỏ mặt tía tai hô to: "Điều đó không có khả năng, A Ngốc huynh đệ không phải loại người như vậy."

    "Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, ngươi dựa vào cái gì mà nói hắn không phải là loại người như vậy?

    Ngươi nói nếu không phải là hắn vậy đêm khuya sao hắn lại không ở trong phòng ngủ mà chạy đi đâu mất."

    Cao Đại nói xong liền cười lạnh một tiếng, rồi lại hô: "Kiểm tra cẩn thận cho ta, nếu bắt được người sẽ được nhị thiếu gia trọng thưởng."

    Tao Trư Nhi càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, thừa dịp bọn họ đang hăng hái tìm kiếm hắn liền vác gậy lui về phía sau, tìm một chỗ tối chạy thẳng đến chỗ ở của Đinh Hạo.

    Đinh Tông Nghiệp thấy thể liền đại hỉ âm thầm bám sát sau lưng hắn.

    Tao Trư Nhi còn chưa chạy đến phòng Đinh Hạo đã thấy Lan nhi cùng tiểu Nguyên từ phía trước đi tới, trong tay cầm vài bộ quân áo, Tao Trư Nhi lập tức vất gậy đi, tiến lên ngăn cản nàng lại, nói: "Lan nhi, ngươi nói xem có chuyện gì vậy?"

    Lan nhi xụ mặt nói: "Phụng mệnh của lão gia ta đi làm vài chuyện, ngươi chặn đương ta lại làm gì?"

    Tiểu Nguyên biết Lan nhi luôn thân mật với Trư nhi, lúc này hai người lại đang xung đột, nàng cảm thấy kỳ quái liền dừng lại.

    Tao Trư Nhi nói: "Lan nhi, hậu trạch rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?

    Như thế nào mà ta nghe nói A Ngốc huynh đệ cưỡng gian Thiếu phu nhân?

    A Ngốc không phải người như vậy."

    Lan nhi quay đầu lại nói với tiểu Nguyên: "Mấy thứ này ngươi cầm về trước đi, đừng để lão gia chờ lâu."

    Lan nhi nói xong liền đưa đống quần áo cho tiểu Nguyên, sau đo kéo tay Tao Trư Nhi, hướng sang một bên sẵng giọng nói: "Ngươi đúng là cái đồ ngốc, không suy nghĩ trước khi nói, hiện tại lão gia đang rất tức giận, không ai dám nói giúp Đinh Hạo, mà ngươi là thân phận gì, còn muốn can thiệp vào.

    Nếu như lão gia tức giận đuổi ngươi ra khỏi cửa, đến lúc đó ngươi ở Phách Châu này có thể sống sao, khi đó người ta phải làm thế nào?"

    Chương 124: Đuổi tận giết tuyệt .

    Trư Nhi nghe ả nói tất cả đều vì tiền đồ của hai người, trong lòng không khỏi nóng lên, nhưng lại nhớ tới Đinh Hạo cho nên hắn bối rối nói: "Lan nhi, ta biết ngươi chỉ vì tốt cho ta mà thôi.

    Nhưng...

    Nhưng ta là người như thế nào chứ, ta không thể nhìn huynh đệ mình bị người khác đổ oan mà không để ý được.

    Nói như thế nào đi nữa ta cũng không tin huynh đệ A Ngốc của ta lại đi thâu gian thiếu phu nhân?

    A Ngốc là người thành thật đâu phải loại người như vậy, chuyện này nhất định là có người muốn hại hắn."

    Lan nhi cả giận nói: "Ta cũng tin hắn là người tốt, nhưng...

    Nhưng mà theo lời đại thiếu phu nhân nói bóng lưng kẻ gian ở trong phòng kia chính là hắn, lúc nãy tới phòng cũng đâu thấy hắn ở đó, ngươi nói không phải hắn thì là người nào?

    Ngươi là hảo huynh đệ của hắn, chẳng lẽ lại không biết hắn trốn chỗ nào."

    Tao Trư Nhi vội vã đến độ luống cuống tay chân, một lát sau nói: "Huynh đệ hắn ở đâu sao mà ta biết được chứ.

    Bây giờ hắn đã là quản sự rồi, mọi chuyện của hắn ta cũng không thể nào biết hết được.

    Thế nhưng nếu nói là hắn thâu gian thiếu phu nhân, đánh chết ta đây cũng không tin, không nói đến chuyện A Ngốc hiện tại cùng thân mật với Đổng gia tiểu nương tử, chỉ bằng việc hắn rất tôn trọng đại thiếu gia, tuyệt đối sẽ không có chủ ý gì với thiếu phu nhân đâu, như vậy chẳng phải là vạch áo cho người xem lưng sao, người làm ra chuyện này đúng thật không bằng cầm thú!"

    Đinh Thừa Nghiệp ở trong bóng tối nghe hắn chửi thống khoái như vậy, da mặt không khỏi nóng lên, hận đến nỗi hàm răng cũng trở nên ngứa ngáy.

    Lan nhi cười lạnh nói: "Có người làm chứng lại có vật chứng, mà bây giờ lại không tìm được hắn, chỉ bằng một lời nói của ngươi mà đòi giải vây cho hắn sao?"

    Tao Trư Nhi nói: "Cái gì mà là nhân chứng vật chứng chứ, người chỉ nhìn thấy bóng lưng thì chưa chắc đã đúng, mà vật chứng kia là cái gì?"

    Lan nhi đắc ý cười nói: "Thiếu phu nhân liều mạng dãy dụa, cho nên hắn không đạt được mục đích, khiến hắn hoản sợ bỏ chạy, bị thiếu phu nhân nắm được một mảnh áo, nếu như tìm trong đám quần áo của hắn thiếu một mảnh vậy đương nhiên là hắn rồi."

    Tao Trư Nhi vừa nghe xong nhất thời nhẹ cả người nói: "Vậy là tốt rồi, tốt rồi, huynh đệ A Ngốc của ta đây là người thành thật sẽ không đi làm mấy việc xấu xa bì ổi đó đâu, cái áo đó nhất khoát sẽ không có ở trong phòng hắn."

    Nói đến đây hắn bỗng dừng lại, rồi vội vã hỏi: "Lan nhi, ngươi mới vừa rồi...

    Mới vừa rồi cầm đống...

    Hình như...

    Hình như là quần áo?

    Việc này, các ngươi cầm quần áo của ai vậy...Có phải là từ phong A Ngốc không?"

    Lan nhi biến sắc vội vàng chỉnh giọng, nói: "Đúng vậy, bởi vì nhị thiếu gia truyền tin tức nói một khi không tìm được hành tung Đinh Hạo, rất có khả năng hắn sẽ quay lại phòng lấy quần áo rồi giả trang để đào tẩu, cho nên ta mới cùng tiểu Nguyện tới phòng hắn kiểm tra, nhìn đám quần áo vẫn còn nguyên.

    Vì vậy ta cầm hết đống quần áo đó về cho lão gia kiểm tra."

    Trư nhi mặc dù là người thật thà chất phác nhưng cũng không phải là kẻ ngu.

    Thấy vẻ mặt ả khác với bình thường, bỗng nhớ tới một truyện khả nghi, nói: "Lan nhi, ngày hôm trước ngươi nói muốn giúp ta may một kiện ý phục, bảo ta lấy y phục của A Ngốc làm mẫu.

    Còn muốn không để lộ ra khiến người khác chê cười.

    Kiện y phục kia ngươi vẫn chưa trả lại...

    Hiện giờ ngươi mang tới cho ta xem."

    Sắc mặt Lan nhi hiện lên vẻ kinh hoảng.

    Một thời ả cũng không biết nói gì, Trư Nhi thấy thế rốt cục bừng tỉnh đại ngộ.

    Vừa sợ vừa giận tiến tới một bước, quát lên: "Lan nhi, chẳng lẽ đúng là ngươi muốn hại huynh đệ của ta sao?"

    "Lan nhi, ở đây không có chuyện gì nữa, đại tẩu đang thương tâm ngươi về chăm sóc nàng đi."

    Chợt một thanh âm bất âm bất dương vang lên bên tai hai người.

    Tao Trư Nhi bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thấy vẻ mặt âm trầm của Đinh Thừa Nghiệp ở phía sau đang nhìn mình chằm chằm.

    Lan nhi vừa thấy hắn, cuống quýt dạ một tiếng, sau đó quay lại nhìn Tao Trư Nhi, vẻ mặt hiện lên một tia không đành lòng.

    Sau đó liền lập tức ly khai.

    Tao Trư Nhi nhìn Lan nhi rời đi, lại nhìn Đinh Thừa Nghiệp, chợt nói: "Nguyên lai...Đúng là nhị thiếu gia muốn hại A Ngốc?"

    Đinh Thừa Nghiệp âm hiểm cười, nhẹ nhàng vỗ tay tán thưởng nói: "Khó có được, khó có được a, một tên đầu heo như ngươi cư nhiên lại thông minh đột xuất như vậy.

    Đáng tiếc, ài, đáng tiếc.

    Tao Trư Nhi, ngươi biết chuyện nhưng lại ngu ngốc không biết dấu trong lòng, vậy chỉ có con đường chết mà thôi.

    Thiếu gia ta nhất định phù hộ ngươi ở dưới âm phủ sẽ sống lâu trăm tuổi, ha ha."

    "Ngươi..."

    Tao Trư Nhi vừa sợ vừa giận, vừa định hô lên, Đinh Thừa Nghiệp đã tiến đến sát người, hắn xả một bụng uất ức bằng một cú đá nặng nề lên ngực của Tao Trư Nhi, một cước này khiến thân thể to lớn của Tao Trư Nhi bị đá văng ra đến bốn năm bước, "Bịch" Một tiếng ngã xuống đất, mặt đất rung nhẹ, Tao Trư Nhi vất vả thở ra đang định đứng lên, nhưng sau đó lại "Bụp" Một tiếng bị đá văng đi...

    Đinh Thừa Nghiệp cười độc ác, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo, dưới ánh trăng nhìn thật kinh khủng, hắn nói: "Tao Trư Nhi, bản công tử cũng chưa bao giờ giết người, ngươi cũng nên vinh dự khi là người đầu tiên chết trong tay ta!"

    Tao Trư Nhi là một kẻ xuất thân từ chốn nông phu, nửa đời cũng chỉ loanh quanh bên mảnh ruộng, chưa từng nghĩ có người lại muốn tính mạng hắn?

    Mắt thấy Đinh Thừa Nghiệp cười dữ tợn như vậy, dáng dấp hung ác khiến hắn kinh hồn táng đảm, hắn vội vã nhặt lên cái nĩa trước mắt, không chút nghĩ ngợi miễn cưỡng giơ lên hướng Đinh Thừa Nghiệp đâm tới, thân hình Đinh Thừa Nghiệp chợt lóe lên, đã nhẹ nhàng tránh thoát, Tao Trư Nhi cũng tung người bò dậy, thân hình so với tốc độ của hắn thật không tương xứng chút nào.

    "A?

    Chạy nhanh vậy sao!"

    Đinh Thừa Nghiệp thấy một tên mập mạp như lợn mà khi chạy lại nhanh hơn thỏ như vậy, cũng không khỏi lấy làm kỳ, lập tức cất bước đuổi theo, vừa đuổi được hai bước, đã thấy nhóm gia đinh Cao Đại dẫn đầu cầm đuốc đi tới trước mặt hắn nói: "Ở đây không có, bên kia cũng không có ...Thưa nhị thiếu gia."

    Đinh Thừa Nghiệp dừng bước, giả vờ bình tĩnh nói: "Không tìm được Đinh Hạo sao?"

    Cao Đại đáp: "Còn không tìm được ạ."

    "Bản thiếu gia phát hiện hành tùng của Tao Trư Nhi rất đáng nghi, mới vừa rồi còn dùng cái nĩa đâm ta, bị ta đá cho một cước, hiện tại hắn đã chạy ra bên ngoài rồi, các ngươi mau đuổi theo cho ta!"

    "Vâng thưa nhị thiếu gia."

    Cao Đại quay đầu vừa nhìn quả nhiên thấy Tao Trư Nhi chạy ở đằng sau mình, hắn vội vàng kêu lên: "Trư Nhi này quả nhiên không có ý tốt, hắn chính là một bè với Đinh Hạo, Đám người các ngươi mau theo ta đi bắt người."

    Nói xong hắn cũng đuổi theo thân ảnh của Đinh Thừa Nghiệp.

    Đinh Thừa Nghiệp vừa chạy vừa nghĩ: "Ta luyện lăm sáu năm võ nghệ, mặc dù cũng không tính là tuyệt học cao minh gì, thế nhưng lực đạo của một cước kia cũng không phải là hắn có thể chịu được, lại thêm tấm thân mập mạp như vậy, trong lúc liều mạng chạy trốn nhất định khí huyết sẽ dâng lên, chỉ cần thổ hai búm máu cũng đủ bỏ mình rồi.

    Người này nếu chết đi, đúng là kế hoạch của ta như áo tiên không thấy vết chỉ khâu rồi."

    Nhạn Cửu và Đinh Thừa Nghiệp tuy rằng không thể tùy tiện ra vào nơi ở của Đinh Hạo, nhưng nếu như thừa dịp sơ hở ăn cắp một bộ y phục cũng không phải là khó, thế nhưng nếu như không tìm được một thời cơ thích hợp, chẳng hạn như trộm quá sớm sẽ làm hỏng kế hoạch.

    Bởi vì vạn nhất bị Đinh Hạo phát hiện quần áo của mình bị mất, khó tránh khỏi đả thảo kinh xà.

    Vì vậy mới lợi dụng quan hệ của Tao Trư Nhi và Lan nhi.

    Lan nhi muốn Tao Trư Nhi lấy một bộ y phục của Đinh Hạo, lại dặn dò hắn phải giữ bí mật ngay cả Đinh Hạo cũng không được nói.

    Tao Trư Nhi cũng răm rắp nghe lời không có hỏi lại.

    Hắn ra vào phòng Đinh Hạo như cơm bữa, muốn lấy một bộ quần áo của Đinh Hạo cũng rất dễ dàng.

    Đinh Hạo cũng không phát hiện ra chuyện này, nếu như một khi phát hiện ra, Tao Trư Nhi cũng có thể lấy một lý do bất kỳ để biện hộ, chuyện này nếu không có Trương Dương, Lan nhi, thiếu phu nhân khai ra, hơn nữa vật chứng lại hoàn mỹ như vậy, cũng không kẻ nào có thể hoài nghi bọn họ.

    Đinh Đình Huấn tuyệt đối không vô duyên vô cớ hoài nghi con dâu mình đột nhiên đi hãm hại một kẻ không có quan hệ gì như Đinh Hạo, cũng sẽ không hoài nghi một ả nha hoàn vô duyên vô cớ đi hãm hại một người quản sự, nhất là nàng lại là tình lữ của hảo huynh đệ vị quản sự này.

    Ban đầu Đinh Thừa Nghiệp đối với đại ca của mình vẫn còn có một tia thiện lương, nhưng bây giờ hắn đã quyết định làm tới cùng rồi, hoàn toàn không còn cố kỵ nữa.

    Ngay cả đại ca ruột mà hắn cũng dám hại huống gì một tên Tao Trư Nhi?

    Trong phủ hỗn loạn, Đinh Đình Huấn cũng đã sai người ra cả bên ngoài để tìm kiếm, cửa phủ mở rộng, Tao Trư Nhi nhân cơ hội chạy vội ra ngoài, Đinh Thừa Nghiệp ở phía xa xa nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn, lần này hắn quyết định phải giết bằng được tên Tao Trư Nhi này.

    Đinh Đình Huấn dưới đèn tỉ mỉ quan sát cái áo thiếu một mảnh và mảnh áo mà con dâu xé rách được, hai thứ này đều hoàn toàn trùng khớp với nhau.

    Đinh Đình Huấn suy đi tính lại, cuối cùng ngửa đầu lên trời kêu thảm một câu: "Tông nhi, ngươi hãy mở to mắt ra mà xem đi.

    Đinh Hạo, hắn..Thật sự là tâm cơ giảo hoạt, âm mưu đầy rẫy...

    Hắn là một kẻ tâm thuật bất chính, là một tên háo sắc a, đúng là một kẻ táng tận lương tâm, việc vô sỉ như vậy mà hắn cũng có thể làm được, Tông nhi à...

    Ngươi nếu như tỉnh lại sẽ không biết là thương tâm như thế nào đây..."

    Đinh Đình Huấn lau nước mắt, lại thấy Nhạn Cửu cúi người đứng trước mắt, hàng lông mày lão nhíu lại, mấp máy môi lẩm bẩm nói: "Cửu nhi, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?"

    Nhạn Cửu tiến tới hai bước nói: "Lão gia, Cửu nhi cũng không nghĩ gì cả.

    Thế nhưng chuyện ác của Đinh Hạo ngày hôm nay là thật, Cửu nhi bỗng nhớ tới một việc..."

    Đinh Đình Huấn buồn bã hỏi: "Là chuyện gì?"

    Hai hàng lông mày của Cửu Nhạn nhíu lại, nói: "Lão gia, đại thiếu gia bị bệnh...Có vẻ bất thường a.

    Người có nhớ Từ đại phu nói qua không, bệnh này của thiếu gia chính là chân nguyên bị thiếu, âm thịnh dương suy, cho nên mới phát bệnh, mà thiếu gia thuở nhỏ cũng tập luyện võ công, thân thể cường tráng, mặc dù hai chân đã bị mất, thế nhưng chẳng qua chỉ là ngoại thương, khí huyết tuy có tổn hao, cũng không có suy nhược như vậy.

    Huống gì lúc đầu khi thiếu gia mới trở về, khí sắc vẫn còn rất tốt, thế nhưng hiện giờ..."

    Đình Huấn không nhịn được nói: "Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?"

    Cửu Nhạn vội vã cúi thấp người xuống nói: "Lão gia, lão nô nghĩ đến chuyện mấy ngày nay vào thành lấy thuốc đều không phải là Đinh Hạo, mà là Tiết Lương người hảo huynh đệ của hắn, liệu hai người kia có thể hay không..."

    Đinh Đình Huấn bỗng dưng đứng dậy, mây người ở trong phòng đều giật mình sợ hãi.

    Nếu như Đinh Hạo chỉ là ham mê nữ sắc, chạy vào thâu gian Thiếu phu nhân, mọi người đều có thể hiểu được nguyên nhân.

    Thế nhưng nếu như chuyện hắn muốn dồn đại thiếu gia vào chỗ chết.

    Như vậy...Chủ ý cuối cùng của hắn là gì?"

    Đa số mọi người trong nội thất đều biết thân phận thực sự của Đinh Hạo, bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía Đinh Đình Huấn.

    Dựa vào lời phân tích của lão nô, con dâu bị nhục, Lan nhi làm chứng, trước mắt lại có vật chứng, bệnh tình của Tông nhi đột nhiêu xấu đi, từng sự việc một đều có liên quan đến Đinh Hạo, Đinh Hạo...

    Đinh Hạo này chẳng lẽ lại hận ta đã lãnh đạm với mẫu tử bọn họ, ẩn nhẫn nhiều năm như vậy bây giờ mới trả thù?

    Trước mắt Đinh Đình Huấn sao kim bay loạn, đầu váng mắt hoa, Nhạn Cửu hoảng hốt bước lên phía trước đỡ lấy lão kêu lên: "Lão gia..."

    Đinh Đình Huấn ngồi xuống ghế, run rẩy nhìn ra ngoài cửa, giọng tràn đầy căm hận kêu lên: "Tiểu súc sinh, lão phu dù có phải bị lôi lên quan phủ cũng phải đánh chết ngươi!

    Cho ngươi thấy thủ đoạn của ta lợi hại như thế nào!"

    Chương 125: Tối hôm qua ngươi ở nơi nào? .

    Lý thị từ khi có được mười hai mẫu ruộng, trong lòng vui mừng không ngớt, chỉ có điều mẫu ruộng này cũng hơi xa một chút, lần này "Hồi nương gia thì" Trở về nhà mẹ đẻ, ả liền kêu gọi mấy người huynh đệ mình tới giúp đào một cái giếng gần đó để thuận tiện cho việc lấy nước.

    Cuối cùng cũng là ruộng vườn nhà mình đương nhiên phải cẩn thận chăm sóc.

    Mấy người huynh đệ của ả cũng dẫn theo hơn mười người cháu ở Đinh gia tới giúp, vì vậy La Đông Nhi cũng không có chỗ ngủ nên phải sang nhà hàng xóm ở nhờ.

    Hai người ở sau kho lúa tâm sự đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, Đinh Hạo vội vàng dẫn nàng rời đi, đưa nàng về đến tận nhà, lúc này hắn mới quay lại Đinh phủ.

    Tao Trư Nhi thấy nhị thiếu gia hung ác đuổi theo muốn giết mình, hắn cố kìm nén để khỏi phun ra một búng máu, nhanh chóng chạy ra khỏi Đinh phủ.

    Hắn thấy Đinh Hạo không ngủ ở trong phòng, chỉ có một trường hợp đó là Đinh Hạo đi tìm Đổng Tiểu Nương Tử rồi, lúc này hắn muốn đi báo tin cho Đinh Hạo, huynh đệ của mình thông minh hắn nhất định sẽ rửa được nỗi oan này.

    Thế nhưng Tao Trư Nhi lại không thông minh như vậy hắn đã tiết lộ ra chuyện này cho nên mới bị người ta đuổi giết, hắn cũng không rảnh để suy nghĩ sâu xa, một mạch chạy ra khỏi phủ Đinh gia, bám theo bức tường bao sau đó định hướng đến chỗ Đổng Lý Thị, nhưng chợt nhớ ra Đổng Lý Thị đã quay về nhà rồi , lại còn mang theo một đám huynh đệ nữa, Đinh Hạo sao có thể đến đó tìm Đông Nhi cho được.

    Đinh Hạo nếu không ở Đổng gia, Tao Trư Nhi cũng thật không nghĩ ra hắn ở chỗ nào nữa, tai nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của đám người nhị thiếu gia, đám người này ngoại trừ tên nhị thiếu gia, ngoài ra tất cả đều nghi hắn là đồng phạm cùng với Đinh Hạo, Tao Trư Nhi cũng không dám dừng lại giải thích, hắn cắm đầu cắm cổ chạy về phía thôn trang phía trước.

    Chạy được nửa đường liền phun ra một ngụm máu tươi, nếu ngay lúc Đinh Thừa Nghiệp đả thương liền đi tìm đại phu thì không sao, bây giờ chạy thục mạng như vậy càng khiến thương thế thêm nặng.

    Hắn đứng nghỉ ngơi một lát lại thấy Đinh Thừa Nghiệp như âm hồn bất tán đuổi sát phía sau, hắn lại lập tức lại co dò chạy.

    Đinh Thừa Nghiệp tuy là một thân võ công thế nhưng về khoản kinh công lại không am hiểu mấy, huống chi lại đang đuổi cái loại người sinh mệnh đang nguy ngập cho nên khoảng cách vẫn không được rút ngắn là bao.

    Tao Trư Nhi chạy như điên, hắn cũng bám sát theo.

    Mắt thấy chuẩn bị đến thôn bắc, chỉ còn cách nửa dặm nữa là đến một con sông chắn ngang, Tao Trư Nhi giống như tuấn mã trực tiếp nhảy vào lòng sông.

    Hắn trực tiếp nhảy xuống, vẫn giữ nguyên tư thế lúc chạy trốn tốc độ không giảm, nháy mắt đã biến mất dưới dòng sông.

    Khi vừa nhảy xuống sông, làn nước lạnh xộc thẳng lên não khiến nội thương của hắn lại phát tác.

    Đinh Thừa Nghiệp chạy đến bờ sông, chỉ thấy mặt nước lấp loáng tinh quang, một mảnh yên tĩnh, cũng không biết Tao Trư Nhi chết chìm giữa sông hay là đã chạy xuống thượng du rồi.

    Bên này Đinh Hạo cũng lặng lẽ đưa La Đông Nhi trở lại thôn nam nhà lão Lưu, sau đó quay người trở về, xa xa chỉ thấy Đinh gia đèn đuốc sáng trưng, vô số gia đinh tuần tra qua lại, trong lòng âm thầm kinh ngạc nghĩ : "Đinh gia không biết là xảy ra chuyện gì, nếu mình cứ ngông nghênh mà quay về bị bọn người kia hỏi thì biết trả lời thế nào?"

    Nghĩ vậy nên hắn lặng lẽ tới gần hướng đại môn Đinh phủ, lúc này lối rẽ bỗng có một đám người đi tới, song phương vừa vặn chạm mặt nhau, đúng là đám người của Đinh Thừa Nghiệp, đi sát phía sau là Cao Đại.

    Đinh Hạo giật mình kinh hãi, đang muốn tiến lên lấy cớ chào một tiếng, lại thấy Đinh Thừa Nghiệp hưng phấn muốn điên kêu lên: "Đinh Hạo ngươi tốt nha, đường có đường ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại chạy đến!"

    Đinh Hạo ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: "Chuyện gì vậy?"

    Đinh Thừa Nghiệp phất tay quát to: "Người đâu, tới đây, tới gô cổ tên nghịch tặc phạm thượng, lang tâm cẩu phế này lại cho ta!"

    Trời đã sáng.

    Đinh Hạo bị trói chặt tại một gốc cây dương to lớn ngoài tiền viện.

    Trên người chi chít vết thương.

    "Lang tâm cẩu phế, không biết vô liêm sỉ!"

    Một tên gia đinh hung hăng nhổ một ngụm nước bọt lên người hắn.

    "Hắc hắc, hắc hắc.

    Thực sự là không nghĩ tới a.

    Đại thiếu gia thế nào lại khen ngợi nâng đỡ hắn, hắn thực sự quá thâm độc mà."

    Lại có người mắng.

    Cửa lớn mở ra, một ít người dân cũng phong thanh nghe được liền đến trước cổng bàn luận xôn xao.

    Vẻ mặt khinh thường.

    Trong thôn có mấy tên lưu manh cùng vài kẻ nhàn rỗi cũng chạy tới, âm thanh oang oang, lên án công khai, tựa hồ làm như thế người khác mới cho bọn họ là chính nghĩa là vĩ đại vậy.

    Đinh Hạo thủy chung nhắm mắt làm ngơ.

    Từ trong miệng của đám người đang chửi bới kia, hắn cũng thu được một số tin tức, hắn chậm rãi sắp xếp lại từng sự kiện : đêm qua có người đột nhập vào phòng của thiếu phu nhân thâu gian, thiếu phu nhân liều mạng phản kháng, kẻ kia sợ hãi bỏ chạy.

    Lan nhi vừa vặn đi tới, nhìn thấy bóng lưng kẻ kia trông giống mình, Đinh lão gia đã tra rõ việc này đồng thời phát hiện lục thiếu phu nhân trong lúc dãy dụa đã xé được một mảnh áo của kẻ đó.

    Vì vậy Đinh Nhị Thiểu phụng mệnh đi bắt hắn đối chất.

    Đó chính là nguyên nhân vì sao tối hôm qua hắn thấy nhiều người cầm đèn đuốc chạy loạn như vậy.

    Lại đúng lúc mình tiến vào lối rẽ thì bị bắt.

    Kẻ thâu gian Thiếu phu nhân, đương nhiên trong lòng hắn biết không phải là mình.

    Như vậy có một nghi vấn, kẻ này rốt cuộc là ai đây?

    Lại nói, nếu có kẻ muốn hại hắn chỉ có một người, đó chính là tên Thập Nhất, thế nhưng Thập Nhất là người như thế nào, dù cho hắn thêm mười lá gan nữa cũng không dám thâu gian thiếu phu nhân rồi hãm hại mình.

    Vạn nhất thất thủ vậy hắn còn có thể ở chỗ này nữa không?

    Với tính cách của hắn tuyệt đối không dám làm chuyện nguy hiểm này.

    Nếu như không phải là Thập Nhất, nhất thời hắn cũng không nghĩ ra kẻ nào muốn dồn hắn đến chỗ chết như vậy.

    Cuối cùng tỉ mỉ suy nghĩ lại một phen, lòng nghi ngờ của hắn dần dần chuyển đến trên người Lan nhi.

    Ả lại nói thấy được bóng lưng người kia giống mình, tại sao ả lại nói như vậy?

    Hắn từ trước tới giờ cũng không có hảo cảm với Lan nhi, cho đến khi Tao Trư Nhi thân mật với ả, Đinh Hạo mới có chút qua lại.

    Hôm nay Trư Nhi cũng bị vu hại là đồng mưu với hắn, nhảy sông chạy trốn, sống chết còn chưa biết, Đinh Hạo không khỏi nhớ lại thái độ đối nhân xử thế của ả.

    Nếu như Lan nhi cùng người nọ đồng mưu, có ý định hãm hại mình, vậy ai có khả năng sai bảo ả đây?

    Đinh nhị thiếu gia là một trong số người đó, tại sao hắn phải hại mình?

    Đinh Hạo vắt óc suy nghĩ rồi từ từ chắp nối từng đầu mối lại, hắn nhớ tới lời Đinh Thừa Tông thuyết phục giao mọi chuyện của Đinh gia cho mình xử lý, nguyện ý rời khỏi thân phận trưởng tử kiếm một nơi trong thành quy ẩn cũng không cam lòng nhượng quyền cho nhị đệ Thừa Nghiệp.

    Đại thiếu gia đã nói qua, Đinh Thừa Nghiệp cũng đã hiểu tâm ý của hắn, chẳng lẽ là Đinh Thừa Nghiệp không cam lòng buông bỏ quyền thế, lúc này mới ra tay sai Lan nhi hãm hại mình?

    Lục thiếu phu nhân cũng là người đồng mưu sau?

    Đinh Hạo suy nghĩ một chút liền bỏ đi suy nghĩ này, tự nói: không có khả năng, lục thiếu phu nhân đoan trang hiền lương như vậy, làm sao có thể cùng Đinh Thừa Nghiệp hãm hại mình được, chuyện này đối với nàng không có nửa điểm tốt nào.

    Cho dù theo lời của Đinh Thừa Tông muốn ra khỏi Đinh gia kiếm một căn nhà trong thành quy ẩn, nếu quả thật là như vật hắn cũng không để Đinh Thừa Tông rời đi được, đó chính là chuyện vong ân phụ nghĩa.

    Nếu như lục thiếu phu nhân mà vì chuyện này cho dù không cam lòng cũng không cần phải...

    Cùng Đinh Thừa Nghiệp liên thủ hại hắn, Đinh Thừa Nghiệp một ngày làm gia chủ, vậy dâu trưởng như nàng lại càng không có chỗ đứng, đến lúc đó chẳng phải là càng thêm khó sống hay sao?

    Dù nói như thế nào đi nữa, nhưng chuyện này đúng là sự kiện lớn rồi.

    Đúng là Đinh Thừa Nghiệp biết được phụ thân hắn có ý định muốn cho Đinh Hạo hắn tiếp nhận vị trí đó cho nên mới dụ dỗ hoặc cưỡng bức Lan nhi thực hiện kế hoạch này.

    Lan nhi lại là người bên cạnh lục thiếu phu nhân, muốn động tay động chân lưu lại một mẩu quần áo đương nhiên là dễ dàng.

    Không biết bây giờ Trư Nhi có được bình an không?

    Ta làm thế nào mới có thể rửa nỗi oan này đây?

    Đinh Hạo đang vắt óc suy nghĩ, mầy người bên cạnh vẫn không ngừng nhục mạ hắn.

    Thập Nhất cười lạnh nói: "Đại thiếu gia đối với hắn rất khen ngợi, nhưng tên lang tâm cẩu phế này cư nhiên lại có chủ ý xấu với đại thiếu phu nhân, đúng là không có lương tâm mà."

    Cao Đại ở một bên chêm vào: "Như vậy đúng là vô tình vô tâm, táng tận thiên lương, loại người này cứ trói lại sau đó dìm xuống sông, lấy một người răn đe nghìn người."

    Một tên gia đinh khác nghe vậy sợ hãi nói: "Có thể làm như vậy sao?

    Đây chính là một nhân mạng đó, nếu mà để quan phủ biết chỉ sợ rước lấy phiền phức lớn đó?"

    Cao Đại khinh thường nói: "Quan phủ nào có nhàn rỗi mà để ý đên loại sự tình này, dân không kiện quan sẽ không để ý, chẳng có người nào ăn no không có chuyện gì làm đem chuyện này đi báo quan phủ đâu.

    Vệ gia trang hai năm về trước cũng tận tay bắt được con dâu Vệ gia cùng gian phu, sau đó thỉnh lên từ đường rồi đem hai kẻ gian phu dâm phụ dìm xuống sông, quan phủ cũng có hỏi đến đâu?"

    Khi đó ở nông thôn lệ làng còn ảnh hưởng hơn xa pháp trị của quan phủ, thường sử dụng hình phạt riêng để xử phạt một ít kẻ gây ra tai họa, mặc dù hình phạt này không được quan phủ thừa nhận là hợp pháp, thế nhưng nó vẫn âm thầm diễn ra, chỉ cần không có người kiện cáo quan phủ cũng giả câm giả điếc cho qua.

    Bởi vậy mấy gia tộc lớn khi sử phạt chỉ cần được số đông người trong thôn dân đồng ý, vậy sẽ tự động xử quyết, những chuyện không hợp pháp như vậy vẫn tồn tại song song với luật pháp của triều đình.

    Cao nhị đang cùng mấy người đàm luận xem nên trực tiếp đem Đinh Hạo dìm chết ở chỗ nào, bỗng có người nói: "A, nhỏ giọng thôi, lão gia tới kìa, lão gia chắc đã thương lượng được phương pháp xử phạt hắn rồi."

    Đinh Thừa Nghiệp cùng Nhạn Cửu một tả một hữu theo Đinh Đình Huấn đi ra.

    Mấy nữ nhân trong phủ cũng theo sau, Đinh Ngọc Lạc cùng Dương thị đi theo sau hai bên tả hữu Đinh Đình Huấn, Lan nhi cùng tiểu Nguyên theo sau cùng, các nàng đều là nhân chứng, Dương thị tập tễnh đi sau còn đang liên tục cầu xin.

    Từ lúc biết được tin tức này, Dương thị giống như bị sét đánh ngang tai, chạy tới ôm nhi tử khóc rống một hồi, sau đó lại chạy tới hậu trạch quỳ suốt một đêm không đứng dậy, xin Đinh Đình Huấn giơ cao đánh khẽ, buông tha nhi tử.

    Nàng liên tục quỳ dập đầu đến nỗi trên trán thâm tím một mảng máu đọng.

    Chuyện lớn như vậy, chứng cớ rõ ràng, lại có mấy người làm nhân chứng, Đinh Hạo vừa đi đến cửa phủ thì bị bắt được, Đinh Đình Huấn liền mất hết ý chí, ngày cả tâm tư để đặt ra nghi vấn lão cũng không có.

    Hơn nữa thân thể lão gần đây vô cùng suy yếu, tâm tình bất an, đầu choáng mắt hoa, sao kim lượn lờ đầy mặt, lại vì truyện của Đinh Hạo khiến lão trằn trọc suốt một đêm không ngủ, cảm giác trời đất quay cuồng này bây giờ mới giảm đi một chút, lúc này mới gắng gượng để hai người đỡ đi ra ngoài.

    Thân thể của lão suy yếu như bây giờ phần lớn nguyên nhân là do Đinh Hạo, thấy lão được Nhạn Cửu đỡ dậy tập tễnh bước ra, trong lòng Đinh Hạo đối với lão đầu bảo thủ này chỉ có vô tận phẫn nộ, mắt thấy lão nương trong một đêm đã tiều tụy đi không ít, thay hắn cầu mệnh, cái trán cũng xám xịt một mảng, trong lòng hắn vô cùng bi phẫn.

    Đinh Ngọc Lạc tâm tình phức tạp nhìn Đinh Hạo, đại tẩu cùng Lan nhi đều nói như vậy, nàng cũng không thể biện bạch giúp hắn được, cũng không thể sinh lòng nghi ngờ.

    Từ trong đáy lòng nàng không muốn tin, cũng không tin Đinh Hạo lại có thể làm ra thủ đoạn độc ác đê tiện như vậy, thế nhưng có nhân chứng vật chứng rõ ràng, khiến nàng không thể nói gì được.

    Nàng rất tôn sùng ca ca, ngày hôm nay thấy đại ca như vậy, nàng là người thương tâm nhất so với bất cứ người nào khác.

    Nhưng nàng lại càng không muốn vị "Nhị ca" này dần dần rơi vào kết cục xấu hơn cả đại ca.

    Thế nhưng...Chiếc áo kia thì giải thích ra sao?

    Thân thể đại ca vốn rất tốt, tự nhiên lại trở nên trầm trọng như vậy?

    Lan nhi thấy bóng ngươi giống hệt Đinh Hạo kia là ai?

    Vì sao đêm qua hắn lại không ở trong phòng, lại bị tiểu đệ bắt được ở bên ngoài?

    Những...Vấn đề này khiến nàng muốn điên lên.

    Nàng nghe nói sau khi Đinh Hạo bị bắt trở về, thật muốn chạy thật nhanh đến trước mặt hắn hỏi xem đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, thế nhưng lúc đó vẻ mặt cha lại không tốt, tức giận đến nỗi hơi thở trở nên yếu ớt, nàng sao nỡ rời đi đây.

    Cho nên vừa lúc hửng đông hôm nay, tình hình của cha đã tốt hơn một chút, liền cùng Nhạn Cửu, Thừa Nghiệp cùng mấy người thân cận thương nghị phương án xử phạt Đinh Hạo.

    Nàng không muốn chưa tra hỏi mà đã dùng hình phạt, hi vọng có thể tra rõ chuyện này, cố gắng khuyên can, cuối cùng Đinh Đình Huấn cũng đồng ý ra gặp tên nghiệp chướng này.

    Kết quả thương nghị là : tạm thời không nên hạ độc thủ đối với hắn, mà chuyện này có quan hệ trọng đại, đến khi đó Đinh Hạo chó cùng rứt giậu thà chết cũng không nhận.

    Cho nên lúc này chỉ nên hỏi hắn về truyện lén vào phòng thiếu phu nhân thâu gian thôi, mà hắn cũng chưa thâu gian thành công, nên chưa phạm phải chuyện lớn, hơn nữa hắn lại có quan hệ rất tốt với quan phủ, tất nhiên còn ôm tâm lý chờ may, chỉ cần hắn nhận tội, sau đó kiểm tra lại một lần là có thể tìm ra chân tướng tra ra manh mối mọi chuyện.

    Dương thị nhìn nhi tử bị người đánh cho thương tích đầy mình, nước mắt không nhịn được rơi xuống.

    Nàng chỉ là một người phụ nhân quên mùa chất phác, không biết cái gì là bằng chứng, cũng không hiểu cái gì là tra khảo, nàng chỉ dựa vào bản năng của một người mẹ tin tưởng vào con trai mình sẽ không làm ra hành động vô sỉ đó.

    Nàng muốn bảo vệ con trai mình, cũng không có muốn danh phận hay quyền lực gì, nàng chỉ mong Đinh Đình Huấn có thể nể tình cốt nhục mà bỏ qua cho hắn một lần.

    "Hạo nhi, Hạo nhi..."

    Dương thị vừa thấy trên mặt nhi tử lại có thêm vài đạo vết thương, đau lòng lao tới ôm lấy hắn, thương xót khóc không ra tiếng, nghẹn ngào nói: "Con của ta à, hiện giờ lão gia đã tới, ngươi hãy mau nói hết cho lão gia, ngươi bị oan, nói tất cả mọi chuyện đều không phải do ngươi làm."

    "Nương, xin hãy tin tưởng con, con tuy không phải là nhân vật anh hùng đội trời đạp đất gì, thế nhưng cũng tuyệt đối không làm ra cái loại truyện bất nhân bất nghĩa đó.

    Mấy loại chuyện như thế nhi tử của người không bao giờ làm."

    Dương thị nghe vậy đại hỉ nói: "Lão gia, ngươi có nghe thấy không, Hạo nhi đã nói không phải do nó làm, nhất định là nó không làm, lão gia, ngươi phải tin tưởng Hạo nhi."

    "Người đàn bà ngu ngốc, cút sang một bên!"

    Đinh Thừa Nghiệp cười âm lãnh mắng: "Lời hắn nói đương nhiên không thể tin rồi, mọi chuyện trong thiên hạ nếu đơn giản như vậy, vậy chức vị phán quan chẳng phải ai cũng làm được sao.

    Lan nhi đã tận mắt nhìn thấy bóng lưng kẻ kia giống hệt Đinh Hạo, chuyện này giải thích như thế nào?

    Đại tẩu ta còn xé được một góc áo, lại trùng khớp với chiếc áo bị thiếu một góc của Đinh Hạo, vậy chuyện này giải thích như thế nào?"

    "Chuyện đó...Chuyện đó nhất định là có người hãm hại Hạo nhi, nhị thiếu gia, từ nhỏ đến giờ Hạo nhi nhà ta luôn luôn thành thật, tuyệt đối không làm ra chuyện như vậy."

    Đinh Thừa Nghiệp nói: "Vậy ngươi hỏi hắn xem, đêm qua hắn không ở trong phòng mà ở chỗ nào, vì sao hỏi hắn lại không nói?"

    Dương thị lập tức xoay người hỏi: "Nhi à, nương tin tưởng ngươi trong sạch.

    Ngươi mau nói cho lão gia biết, nói cho hắn biết đêm hôm qua ngươi ở chỗ nào đi?"

    Ch126: Tín như vĩ sinh, xuẩn da si da.

    “Ta đêm qua đã ở đâu?

    Đêm qua ta đã ở cùng với Đông Nhi.

    Nhưng ta làm sao có thể nói ra khỏi mồm.

    Tốt xấu lẫn lộn, tích góp lâu ngày mà lại bị huỷ hoại sao…”

    Ánh mắt Định Hạo lướt nhìn lên đám người nhàn rỗi, vô lại, từ những người nông dân bình thường lại có thể lại có thể lướt qua những ánh mắt đầy tò mò, dao động đến mức làm mềm lòng liền thu lại.

    Cô ấy lương thiện, nhưng lại hèn nhát.

    Cô ấy tự trọng, coi danh tiếng nặng hơn tính mạng.

    Khi cô ấy được gả vào Đổng Gia vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn hoàn toàn.

    Sự sợ hãi đối với Đổng Lý đã biến thành một bản năng thâm nhập sâu vào trong xương cô ấy.

    Cô ấy có dũng cảm phá vỡ tấm lưới vô hình được đan dệt bằng những tư tưởng được vun đắp từ nhỏ, sự chế giễu của hàng xóm láng giềng, sự sợ hãi Đổng Lý Thị đã trở thành bản năng, dám đứng ra thừa nhận đã ở cùng ta sao?

    Cho dù…cho dù là cô ấy dám nhận, thì e rằng cũng không có dũng cảm để sống tiếp, đối với người con gái này cái gì cũng không sợ, cả chết cũng không mà nói, có lẽ cô ấy sẽ chọn…

    Đinh Hạo không dám nghĩ tiếp.

    Thời đại này không phải là hiện đại, trong khi không tự mình dừng lại được thì không có cách nào tưởng tượng ra những thứ vô hình đối với những người có sức trói buộc cực lớn.

    Mà ngươi ấy lại đang ở trong cái thời đại này

    Đinh Hạo khó có thể tin rằng La Đông Nhi người phụ nữ goá bụa này lại có dũng cảm để chấp nhận nhiều ánh mặt khinh bỉ, nhiều lời nói khinh miệt như thế sao?

    Cô ấy giống như một bụi cỏ, cái mà cô ấy cần là sự bảo vệ che chở của người khác, cô ấy không phải là một cái cây đại thụ có thể chắn gió che mưa, kiên cường.

    Khi mà ta muốn cơ thể cô ấy, đã hứa bên ta cô ấy, cả đời cả kiếp này sẽ yêu thương cô ấy, không để cô ấy vì ta mà chịu một chút ấm ức nào, nhưng bây giờ lại muốn cô ấy chịu những lời rèm pha này và sự chửi bới đòn roi của Đổng Lý Thị sao?

    Đinh Hạo lúng túng một hồi lâu, khuôn mặt dần lộ ra sự bối rối, xuất hiện cùng với Đinh lão gia, tất cả gia nhân của Đinh phủ hầu như đều tập trung ở đây, họ có gia đinh nô bộc của Đinh phủ, có làm công lâu làm công ngắn ngày, có những thím, đại nương trong thôn đang làm việc tại Đinh phủ…mọi người đều đang giương mắt nhìn ta…

    “Hạo Nhi à, ngươi nói cho mọi người biết đi, đêm qua ngươi không ở trong phòng thì đã đi đâu vậy”.

    “Ta… hôm qua trở về nhà thăm đại thiếu gia lâm trọng bệnh, trong lòng buồn bã vô cùng, lật qua lật lại vẫn không thể ngủ được, cho nên… ra ngoài đi lại một chút cho khuây khoả.

    Đinh Thừa Nghiệp cười khẩy nói: “Khuây khoả?

    Ha!

    Ngươi lại học cái nhã hứng của các nhà thơ rồi.

    Rời phủ lúc nào, có người nào coi cửa thấy ngươi ra ngoài không, không phải là đi dạo ngoài đường cả đêm đấy chứ?

    Ngươi có thể tìm thấy nhân chứng nào thấy hành tung ngươi không?”

    “Ta không thể.

    Đó là chuyện cá nhân***”

    Lời này ngay cả Đinh Ngọc Lạc đều phải lắc đầu, ở cái thời đại này ai tôn trọng quyền cá nhân của ngươi.

    Xét từ góc độ của họ mà nói, đại trượng phu quang minh lỗi lạc, có gì mà không thể nói ra cho người khác nghe?

    Đinh Thừa Nghiệp cười ha ha nói: “**?

    Ha ha ha.

    Thật là hoang đường!

    Nhưng phàm là những chuyện bí mật thì đa phần là những trò xấu xa bẩn thỉu.

    Ngươi đã nói là oan uổng thì ta sẽ hỏi lại.

    Ngươi có chuyện gì bí mật.

    So với tội ngươi nô tài dối gạt chủ nhân và gian trá với tổ mẫu mà ngươi đang gánh còn nặng hơn.

    Nếu như bắt ngươi phải gánh tội này ngươi cũng không chịu nói ra sao.”

    “Đương nhiên là có.”

    Khoé miệng Đinh Hạo lộ ra một nét cười nhẹ, trả lời rõ ràng: “Trên đời này có rất nhiều người, rất nhiều việc.

    Trong lòng của một người khác, coi một người quan trọng hơn cả sự thanh bạch, an nguy, tính mạng của bản thân mình.

    Nhưng loại người như ngươi sẽ không bao giờ hiểu được.

    Liễu Thập Nhất không nhịn được nói: “Ăn nói thật khéo léo.

    Nếu như không phải là ngươi chột dạ không dám nói, thì ngươi chính là đồ ngu.”

    Đinh Hạo thản nhiên nói: “Có lẽ là con người ta từ trẻ đến lúc già sẽ luôn làm vài chuyện ngu xuẩn.”

    Đinh Đình Huấn luôn lạnh lùng nhìn vào bên này, ông cuối cùng đã thất vọng: “Đinh Hạo đã nói như vậy mà ngươi vẫn không muốn biện bạch cho tội lỗi của mình sao?”

    Đinh Hạo ngang nhiên nói: “Ta không có thừa nhận, tôi nói rồi, đêm qua ta không ở trong phòng là do làm một chuyện riêng có liên quan đến ta.

    Ta không nhất thiết phải nói ra, tất cả những chứng cứ của các người cũng không có cách nào định được tội của tôi.

    Từ xưa đến nay, vu hoạ cho người là một chiêu thường dùng."

    Đinh Đình Huấn hai mắt hơi híp lại, cười khẩy nói: “Ai hãm hại ngươi, tại sao phải làm như thế?”

    Đinh Hạo không khoan nhượng nói: “Đinh lão gia thông minh tuyệt thế, người chỉ cần suy nghĩ kĩ một chút là có thể biết được ai có lí do hãm hại ta, hà tất phải hỏi ta?”

    Đinh Đình Huấn có chút sửng sốt, suy nghĩ một chút là có thể hiểu được ý trong lời nói của hắn, trong lòng lập tức trào lên sự giận giữ: Tên súc sinh này, hại Tông Nhi của ta, còn xoi mói ta và Nghiệp Nhi, Nghiệp Nhi tuy là bất hiếu, nhưng chỉ có chút ăn chơi mà thôi, nó sẽ không làm, không dám làm ra chuyện như thế đâu.

    Đinh Đình Huấn ánh mắt chớp lạnh, vẻ mặt càng trở nên giận dữ: “Đinh Hạo, nhân chứng, vật chứng, lão phu đều đã có trong tay, ngươi lại không nói được hành tung tối qua, tuy lão phu không bắt được ngươi tại trận, nhưng vẫn có thể định được tội của ngươi, tin chắc cũng không có người dám nói bất công.

    Ngươi hãy suy nghĩ cho kĩ, đêm qua ngươi rốt cuộc là ở đâu, có nhân chứng không?

    Đinh Hạo cất cao giọng: “Đinh lão gia, ta không có gì để nói với ngài.

    Nếu như ngài đã cho rằng ta có tội thì hãy bắt ta đưa lên quan phủ là được rồi.”

    Đinh Hạo không muốn Đông Nhi khó xử, tổn hại thanh danh, không muốn nói ra việc đã gặp gỡ với cô ấy.

    Một trong những nguyên nhân chính là cho rằng Đinh Đình Huấn sẽ không dám dùng đến tư hình, Đinh gia là bá chủ giàu nhất châu, cây to đón gió, nhất cử nhất động không thể không kiêng dè.

    Chỉ cần họ bắt mình đi quan phủ, ngọn nguồn sự việc có thể ngầm báo cho Triệu huyện uý, đường đường là mệnh quan triều đình, sẽ không đem những chuyện phong lưu của con gái mình nói cho mọi người biết, chỉ cần ông ta lén phái người đi hỏi Đông Nhi cho rõ ràng, thì tự mình có thể rửa được tội danh.

    Đinh Đình Huấn thấy hắn nói hàm hồ như vậy về chuyện đêm qua và còn nói đưa đi gặp quan phủ lại có chỗ dựa, nên trong lòng bất giác trầm xuống, lời của Nhạn Cửu không ngừng nổi lên trong lòng: “Lão gia, nghe nói Đinh Hạo này có mối thâm tình với Triệu huyện uý, tên này có chỗ dựa dẫm, nhưng chưa hẳn có thể ra chiêu.

    Theo lão nô thấy, không chừng hắn nằng nằng đòi đưa lên quan phủ trị tội, đến lúc đó Triệu huyện uý sẽ nghĩ cách để cho hắn thoát tội

    “Cha, cha, tên súc sinh này có chỗ dựa dẫm, còn biết rằng chúng ta không dám ra tay dùng hình với hﮮ Không để cho hắn ăn một trận đòn thì hắn sẽ lại phạm lần nữa.”

    Đinh Thừa Nghiệp nói, lấy một cái roi từ tay gia đinh ra, đi đến trước mặt Đinh Hạo, đầu mặt không trừ chỗ nào quất cho một trận.

    Dương Thị vội vàng chạy đến: “Nhị thiếu gia, đừng làm thương con trai tôi, nó nhất định là bị oan.”

    “Cút ra!”

    Đinh Thừa Nghiệp một chân đá bà ta ra, quay ra quát Liễu Thập Nhất: “Trông chừng bà già này!”

    Liễu Thập Nhất và Cao Đại vội vàng chạy đến, kéo Dương Thị ra.

    Đinh Đình Huấn vốn muốn ngăn cản, tay vừa giơ lên, lại bỏ xuống, con dâu bị làm nhục, nếu như chỉ là vì sắc mà thôi thì cho qua, nhưng thứ mà ấn chứa đằng sau nó liên quan đến sự sinh tử tồn vong của Đinh gia, không thể không xét.

    Ông ta vẫn không quên chuyện trên đường vận chuyển lương thực bị cướp kì lạ đó, đến bây giờ vẫn chưa bắt được nội gián.

    Vốn là muốn lợi dụng Đinh Hạo để tìm ra người đó, nhưng ai mà ngờ được lại hại Tông Nhi thê thảm đến như vậy, cuối cùng lại rơi xuống đầu Đinh Hạo.

    Thật sự là hắn sao?

    Một người không thể làm được nhiều việc như vậy, hơn nữa càng không thể chịu đựng được sự giày vò đó, cuối cùng cũng sẽ phải lôi bàn tay đen ở sau tấm màn ra.

    Đinh Thừa Nghiệp dùng hết sức đánh, chiếc roi da bò được nhúng vào nước quất đánh vào người hắn làm quần áo rách bươm, da thịt bên trong cũng bị rách ra, máu chảy đầm đìa, tuy đã cố sức chống chọi, nhưng mỗi lần chiếc roi rơi xuống là một lần co quắp người lại.

    Đinh Đình Huấn nhìn thấy khoé mắt không khỏi giật mình, Đinh Ngọc Lạc cầu khẩn nói: “Cha…cha…”

    “Im miệng!”

    Đinh Đình Huấn quát lên một tiếng, quay đầu đi không nhìn nữa

    “Lão gia tha tội, cầu xin ngài, đừng đánh nữa, đứa trẻ này luôn không chịu nói, nhưng nó sẽ không lừa dối người ta đâu.”

    Dương Thị quỳ dưới chân Đinh Đình Huấn , ôm lấy chân, đau khổ cầu khẩn, cơ thể bà ấy vốn suy nhược mà từ đêm qua tới giờ lại luôn bị làm cho sợ hãi đến tiều tuỵ, bây giờ tức khí công tâm đến cực điểm, bệnh tình phát tác làm cho miệng đau đớn vô cùng rồi dẫn đến hôn mê.

    “Mẹ!”

    Ánh mắt Đinh Hạo như muốn nứt ra, hắn phẫn nộ nhìn trừng trừng vào Đinh Đình Huấn và Nghiệp Thành, chiếc roi dùng hết sức vung lên phát ra cả tiếng kêu, Đinh Hạo sống chết giành lấy chiếc roi đang đập vào da thịt mình, ánh mắt đỏ rực nhìn chằm chằm voà Đinh Đình Huấn, như muốn phun ra lửa.

    Cái roi quất vào người hắn cũng chỉ như quất vào khúc gỗ, cứ như vậy mà những mảnh quần áo bay lên, cứ như vậy mà máu thịt tung toé, nhưng hắn đã hoàn toàn mất hết cảm giác, không có một chút phản ứng.

    Đinh Ngọc Lạc nhìn xem mà lòng đau xót, cô ấy là người luyện võ, biết rằng chỉ có người võ công đạt đến cảnh giới cao nhất mới có thể tự mình đóng lại ngũ tri lục thức, hoặc ngưng thấn nhất khiếu, còn người binh thường nếu như không phải là bi phẫn đến cực độ, thì sẽ không thể làm cho ngũ tri lục thức đóng lại ở trạng thái như vậy.

    Chỉ còn đôi mắt đầy phẫn nộ như nham thạch thiêu đốt.

    Nếu như quả thật là hắn làm, trong lòng sẽ rối bời, liệu có thể có tư thế này sao?

    Đinh Ngọc Lạc nếu như nói là vì nhân chứng, vật chứng hay một số thứ khác thì lúc này đã vứt đi toàn bộ lên chín tầng mây, cô ấy lao người tới giật chiếc roi từ tay Đinh Thừa Nghiệp, chiếc roi làm từ hơn mười mấy sợi dây đầy tính dẻo đã bị hai tay cô ấy vặn một cái đứt làm hai đoạn.

    “Cha cha!”

    Đinh Ngọc Lạc lại gọi một tiếng, vốn Đinh Đình Huấn đang như lão tăng ngồi thiền liền khẽ động đậy, hắn nhìn Dương Thị ở dưới chân, khoé môi Dương Thị chảy máu, mặt như tờ giấy vàng, nhìn dáng vẻ như chỉ còn một chút hơi tàn.

    Lông mày Đinh Đình Huấn bất giác nhíu lên, ra lệnh: “Đỡ Dương Thị sang một bên, tìm lang trung tốt đến điều trị”.

    Đinh Ngọc Lạc nước mắt lã chã, vội vàng chạy đến trước mặt Đinh Đình Huấn quỳ xuống rưng rưng nói: “Cha…cha, con gái cùng đi vận chuyển lương thực đến Quảng Nguyên với Đinh Hạo, biết rõ bản tính của hắn, Đinh Hạo nhất định sẽ không làm ra chuyện như thế đâu, việc này ắt có uẩn khúc, mong cha minh xét”.

    Đinh Thừa Nghiệp cười khẩy: “Tỷ tỷ, theo như tỷ nói, lẽ nào đại tẩu nói dối?

    Lẽ nào Lan Nhi nói dối?

    Lẽ nào đệ nói dối?

    Tất cả mọi người đều nói dối, duy nhất chỉ có tỷ là biết bản tính hắn sao?

    Trong gia trang này còn có ai hiểu rõ chỗ ở của đại ca như thế?

    Khi sự việc xảy ra Đinh Hạo đã ở đâu?

    Trư Nhi tại sao khi nghe thấy Đinh Hạo bị truy bắt liền tập kích con rồi chạy ra khỏi gia trang?

    Đại ca tại sao sau khi uống thuốc do Đinh Hạo và Tao Trư Nhi phụ trách lấy thuốc thì cơ thể lại càng yếu hơn, đến mức vô duyên vô cớ phát bệnh nặng?

    Từng điều từng điều một, tỷ có thể thay hắn giải thích rõ không?”

    “Ta không thể!”

    Đinh Ngọc Lạc ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Đinh Đình Huấn nói: “Cha, hiện giờ nhân chứng và vật chứng đều nhằm vào Đinh Hạo.

    Đại ca là huynh trưởng tôn kính nhất của Ngọc Lạc, Ngọc Lạc cũng muốn tìm ra hung thủ thật sự.

    Xin cha hãy giải Đinh Hạo lên quan xét xử, hãy để quan phủ điều tra ra chân tướng sự việc”.

    Đinh Thừa Nghiệp nói: “Chứng cứ xác thực, còn muốn xét cái gì nữa?

    Tên Đinh Hạo này có mối quan hệ với quan phủ, một khi đưa lên quan, được người ta bao che, còn có thể trị tội hắn không?

    Đinh gia ta…

    Đinh gia ta mấy ngày qua gặp nhiều tai ương, liên miên không dứt, chịu đủ những điều phi nghĩa, hôm nay còn muốn trở thành truyện cười cho đám nhân sĩ khắp nơi ư?”

    Đinh Đình Huấn quay mắt nhìn, hỏi: “Cửu nhi, chuyện này… ngươi thấy thế nào?”

    Nhạn Cửu luôn ngồi yên sau lưng Đinh Đình Huấn, nghe thấy ông ấy hỏi mới hướng lên trả lời: “Lão gia, nếu như đưa lên quan phủ, e rằng tên Đinh Hạo này thật sự sẽ tìm được cách thoát tội.

    Nhưng…

    Đinh Hạo này thứ nhất là người vận chuyển lương thực cho Quảng Nguyên, hai là lại giúp cho phủ nha thoát tội, đối với Đinh gia ta có công rất lớn.

    Không dạy mà giết, quả thực khó làm cho người ta phục.

    Hơn nữa, Đinh gia trong cái thời buổi rối ren này, không ít cường hào rục rịch ngóc đầu dậy, muốn thay thế chúng ta, nếu như dùng tư hình, một khi bị người ta phát hiện ra, cuối cùng cả nhà sẽ gặp phiền phức.

    Nói như vậy, dẫn lên quan vẫn là tốt hơn”.

    Đinh Ngọc Lạc biết rằng Nhạn Cửu luôn thân thiết với Đinh Thừa Nghiệp, hoàn toàn không nghĩ rằng hắn sẽ đồng ý với ý kiến của mình, không khỏi có chút bất ngờ.

    Đinh Đình Huấn nghe thấy tâm phúc mà mình coi trọng nhất cũng nói như vậy, bất giác có ý thay đổi.

    Nhạn Cửu nói xong, liền lùi ra đằng sau, con mắt hướng về Lan Nhi, Lan Nhi liền kinh hô một tiếng.

    Đinh Đình Huấn khiển trách: “Hô loạn lên cái gì?

    Không ra thể thống gì cả!”

    Lan Nhi hoảng sợ nói: “Lão gia, khi nô tì nhìn thấy Đinh quản sự nhìn mình, ánh mắt vô cùng đáng sợ, như có thể lấy đi mất linh hồn của nô tì, trong lòng sợ hãi, mới kinh hãi hô lên, xin lão gia tha tội” Cô ta nhìn Đinh Hạo, giọng run run nói: “Nô tì là một người không có kiến thức, cũng không biết ai đúng ai sai, nhưng có thể biết được công lao của nhị thiếu gia đã gánh vác Đinh gia ta, Nhạn quản sự đã gánh vác công việc quản lí họ Đinh, chợt nghĩ ra một chuyện…”

    Đinh Đình Huấn nhíu mày nói: “Nghĩ ra chuyện gì?”

    Lan Nhi nuốt nước bọt, nhìn về Đinh Hạo, nói một cách sợ sệt: “Nô tì nghĩ lại 20 năm nay thái thái bình bình, thuận buồm xuôi gió, chưa từng xảy ra một chuyện lớn nào, nhưng từ cuối năm ngoái thì sóng gió không ngừng nổi lên, liên tiếp xảy ra chuyện rắc rối.

    Lúc đó, chính là sau khi Đinh quản sự giả chết sống lại, tính tình thay đổi hẳn.

    Người trong thôn đều nói, Đinh quản sự vì hoạ được phúc, gặp được hồ tiên, vừa nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Đinh quản sự, nô tì mới đột nhiên mới nghĩ rằng…

    Đinh quản sự chắc không phải là… bị yêu tinh đi theo chứ?”

    Cao Đại vừa nghe thấy liền nhảy ra nói: “À nha, Lan Nhi tỷ tỷ nói tiểu nhân cũng cảm thấy rất nghi ngờ.

    Mọi người ở đây đều biết A Ngốc trước kia như thế nào chứ, người này ngơ ngơ ngốc ngốc, không nói không rằng, nhưng Đinh Hạo bây giờ thì sao?

    Mọi người nói xem, nói xem…

    Nghe thấy vậy đám người này liền rộ lên, những tên ngu dân quê mùa vốn càng tin những chuyện như thế này, Cao Đại lại nói như thế liền làm động lòng đám dân

    Đinh Hạo từ nhỏ đến lớn là người như thế nào, ai lại không biết, hắn nếu như không ngốc ngếch, thì cũng không bị người ta đeo cho cái danh A Ngốc.

    Nhưng từ cuối năm ngoái hắn bị ốm một trận, đột nhiên biến thành một người khác.

    Đại thiếu gia Đinh gia gặp cướp bị trọng thương, chính là lúc sau khi hắn sống lại.

    Đại nạn của Đinh gia cũng chính là do một tay hắn giải trừ.

    Sau này mọi phiền phức của Đinh gia luôn không ngừng tìm đến, ngay cả Đinh lão gia thủ đoạn thấu trời cũng không có cách nào giải quyết, lại đều để hắn dùng những phương pháp kì quái phá giải, trừ khi hắn là…hắn nhất định là bị yêu quái mượn xác hoàn dương rồi, lại còn có mưu đồ cướp đoạt tài sản Đinh gia và hại mọi người?

    Chương 127 : Nữ nhi cũng như cây tùng.

    Những tâm phúc thân cận của Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu trong đám người nhân cơ hội cùng gào lên: “Hắn là yêu tà nhập thể, muốn hại Đinh gia nhà tan cửa nát, muốn hại chúng ta không có nhà để về.

    Thiêu chết hắn đi, thiêu chết hắn, thiêu chết rồi thì tà pháp của hắn cũng bị phá.

    “Lão gia, thiêu chết hắn đi, yêu tà nhập thể, đó chính là đổi đầu với cả gia trang chúng ta, thiêu chết hắn rồi, Đinh gia trang chúng ta từ đây mới có thể thái bình

    “Lão gia, lão gia…”

    Đám người bị kích động lên kêu hét ầm ỹ, cái đám người cả ngày chỉ sống cuộc sống tầm thường, nếu như có thể tận mắt nhìn thấy một người, hay là cái người mà bình thường họ đều cung kính gọi ‘quản sự gia’ bị lửa thiêu chết, thì cho dù không phải là chuyện làm người ta hưng phấn thì cũng đủ làm chuyện phiếm cho họ mấy ngày

    Đinh Ngọc Lạc tức giận khi cha bị người ta nói làm động lòng, nói: “Cha, những điều mù mờ mà Liễu quản sự nói khó tránh bị xuyên tạc, Nhạn quản sự nói có lí, chúng ta vẫn nên đưa hắn đến quan phủ truy xét đi.”

    Đinh Đình Huấn do dự, đảo mắt nhìn Đinh Hạo, bất chợt sợ hãi: Đinh Hạo tóc tai bù xù, mắt như muốn phun lửa, con ngươi như vừa được cho vào trong lò luyện đao phát như những tia sáng còn hiện ra như sao hoả.

    Đây có còn là Đinh Hạo luôn mang một nụ cười thờ ơ không để bụng, hiền lành lương thiện không?

    Thành phủ như Đinh Đình Huấn cũng bị ánh mắt khiếp người làm cho sợ hãi, hắn vốn tính đa nghi, lại thấy những lời nói của Lan Nhi vừa có tình vừa có lí, lúc này nhìn khí chất của Đinh Hạo thấy những lời đó không thể không tin, hắn nói: “Đinh Hạo, những chứng cứ này căn bản không thể biện bạch, nếu như ngươi nhận tội thì lão phu có thể tha cho mi một con đường sống, nếu như vẫn chấp mê bất ngộ, thì đừng trách lão phu vô tình, ta hỏi ngươi một lần nữa, đêm qua người lẻn vào phòng Tông Nhi là người phải không?”

    Đinh Hạo nghe xong liền ngẩng cổ lên cười, Đinh Đình Huấn bị tiếng cười điên dại của Đinh Hạo chọc giận, quát: “Đinh Hạo, ngươi nghĩ lão phu không dám trị ngươi sao?

    Người đâu, đánh chết nó cho ta, tất cả hậu quả một mình lão phu chịu.”

    Nhạn Cửu khoé mắt hơi nhếch lên, cầm chiếc gậy lớn xông tới.

    Đinh Ngọc Lạc hoảng hốt kêu lên: “Cha cha, không thể làm thế.”

    Đinh Thừa Nghiệp quát lớn: “Người đâu, đỡ đại tiểu thơ về.”

    Lan Nhi và Tiểu Nguyên vội vàng chạy lên giữ Đinh Ngọc Lạc.

    Đinh Ngọc Lạc mặt hầm hầm đẩy họ ra.

    Đinh Thừa Nghiệp cười khẩy đứng cản phía trước cô ấy.

    Tỉ đệ hai người đứng nhếch mắt nhìn nhau.

    Chuẩn bị động thủ.

    Con trai trưởng của Đinh Đình Huấn đã thành phế nhân, trước mắt lại thấy hai đứa con còn lại đang giương cung bạt kiếm, liền tức giận đến run người: “Haiđứa dừng tay”

    Chính lúc này, ở cửa lớn có người hét to một câu: “Hào ca ca…huynh ấy…huynh ấy bị oan.”

    Tất cả mọi người trong sân nhất tề đứng yên lại, quay về phía cửa nhìn.

    Chỉ thấy một một cô gái mặc xiêm áo màu xanh nhạt đứng trên bậc thang cửa.

    Những tia nắng mặt trời chiếu rọi qua cửa.

    Chiếu vào chiếc áo ngắn màu xanh nhạt bên ngoài, làm cho nó trở nên long lanh như đang hoá bướm.

    Cô ấy từng bước từng bước đi vào.

    Đi vào bóng râm.

    Mọi người bây giờ mới nhìn rõ người con gái đó chính là nương tử của Đổng gia.

    Trong đám người lập tức xuất hiện tiếng xì xào.

    Những tiếng nói bắt đầu vang lên

    La Đông Nhi bộ ngực phập phồng, thờ dốc có chút dồn dập, giống như đã chạy cả một đoạn đường đến đây, cô ấy đứng trước mặt mọi người không khỏi có chút co rúm lại, nhưng ánh mắt cô ấy khi nhìn thấy Đinh Hào đang bị trói ở trên cây, khắp người là vết thương thì ánh mắt có chút hoảng loạn đó bỗng trở nên kiên cường.

    “Đông Nhi…”

    Đinh Hạo khản giọng gọi.

    Rất nhiều người dân trong thôn đang đứng trước cửa xem náo nhiệt, vừa nhìn thấy Đông Nhi bước vào, nghĩ tới người đông thế mạnh, Đinh lão gia cũng sẽ không trách tội được, nên cũng đều lấy thêm can đảm bước vào Trong sân bỗng chốc trở nên ách tắc.

    “Khốn nạn, ai cho các người để cô ta vào.”

    Đinh Thừa Nghiệp đột nhiên giận dữ, mấy tên giữ cửa co rúm người nhìn nhau, tất cả đều không dám trả lời

    La Đông Nhi đứng ngẩn ra nhìn Đinh Hạo, nhìn thấy bộ dạng đầy vết thương của hắn, hai cánh mũi phập phòng, hai hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi.

    Cô ấy hai mắt đẫm lệ nhìn Đinh Hạo, từng bước từng bước đi về hướng Đinh Hạo, gia đinh, nô tì, những người làm công ở Đinh phủ như ý thức được điều gì liền lần lượt tránh đường ra.

    “Đinh lão gia, ngài không thể làm oan uổng Hạo ca ca, huynh ấy…khi chuyện đêm qua xảy ra, hoàn toàn không ở nhà sau.”

    Khi La Đông Nhi vừa nói thì giọng nói trở nên sợ hãi, tiếng lúc to lúc nhỏ, cơ thể cũng không kìm nổi mà run lên.

    Nhưng khi nói xong, tinh thần cô ấy đã trấn tĩnh trở lại, bộ ngực cũng dần dần ưỡn lên.

    Cô ấy sáng nay từ nhà Lưu gia trở về, trên đường chỉ nghe thấy đêm qua Đinh gia nháo nhác vì kẻ trộm, gia đinh của Đinh gia đuổi đến thôn trang lại vẫn chưa nghĩ là chuyện này có liên quan đến Đinh Hạo.

    Về đến Đổng gia làm xong cơm, hầu hạ mẹ chồng, anh chị em thúc cháu nhà mẹ để dùng cơm sáng, khi con trai Đổng gia đều đi đào giếng, thì La Đông Nhi liền đi giặt sạch bộ quần áo mà họ thay ra.

    Khi cô ấy đang giặt quần áo thì nghe thấy mẹ chồng từ ngoài trở về đứng trước cổng nói chuyện với hàng xóm, vô tình nghe thấy có liên quan đên Đinh Hạo liền chạm tới lòng.

    Đợi nghe hết đầu đuôi câu chuyện, La Đông Nhi không kìm nổi sự kinh hãi, hôm qua khi cô ấy nói chuyện với Đinh Hạo trong kho thóc thì nghe thấy bên ngoài có người đốt lửa bắt người, vì thế Đinh Hạo mới đưa cô ấy rời đi.

    Căn nhà đằng sau Đinh gia bị trộm vào, tại sao lại có thể có liên quan đến Đinh Hạo?

    La Đông Nhi vội vàng chạy đến trước cửa nghe cho kĩ, nghe thấy Đinh gia chỉ nói Đinh Hạo lén lút vào khuê phòng của thiếu phu nhân làm chuyện xằng bậy, hôm nay đã bị bắt trói vào trong phủ chấp hành gia pháp không khỏi kinh ngạc.

    Muốn chứng minh Đinh Hạo không phải là kẻ tiểu nhân vô hạnh đó, chỉ có cô ấy mới có thể.

    Chỉ cần cô ấy nói ra chân tướng việc đêm qua đã ở cùng với Đinh Hạo,

    Tôi danh vào phủ làm nội dán cũng tự nhiên mà bị xoá bỏ.

    Nhưng…

    Muốn cô ấy trước mặt đại thúc đại thẩm, tất cả già trẻ gái trai trong thôn thừa nhận mình một phụ nữa goá bụa tư tình tình với một thanh niên trong kho thóc Đinh gia sao?

    Còn mẹ chồng, bình thường không có chuyện gì, nhưng khi nhìn chướng mắt lại tuỳ ý đánh chửi cô ấy, nếu như biết được chuyện này chẳng lẽ lại không đánh chết cô ấy ư?

    Nhưng mỗi khi nghĩ đến hình ảnh Đinh Hạo bị người ta đánh cô ấy lại không cầm lòng được, như dao đang đâm vào tim, Hạo ca ca…vì bảo vệ danh dự cho cô ấy mới chịu nỗi oan ức như vậy.

    Không thể suy trước tính sau nữa, La Đông Nhi đã quyết tâm, bước ra cửa lớn.

    Đổng Lý Thị vừa nhìn thấy cô ấy đi ra, lập tức biến sắc mắng: “Cô không ở trong sân giặt quần áo còn muốn đi đâu?”

    “Con đi gặp Đinh lão gia, ông ấy đã nghi oan cho Đinh Hạo, tên trộm vào gian nhà sau không phải là Đinh Hạo, con biết!”

    La Đông Nhi chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày không một chút sợ hãi đứng trước mẹ chồng nói như thế, hơn nữa lại là nói để bảo vệ một người đàn ông.

    Đổng Lý Thị tức giận: “Tiểu tiện nhân thì biết cái gì?

    Nhìn bộ dạng của hắn ta đã biết hắn chẳng phải là người tốt.

    Cô đi làm chứng cho hắn, cô là gì của hắn, dựa vào cái gì mà biết đêm qua hắn không làm việc trộm chó trộm gà.”

    La Đông Nhi lớn tiếng nói: “Vì…huynh ấy đêm qua ở với con.”

    Đổng Lý Thị ngẩn người ra, lập tức ánh mắt gà chọi trợn lên hung ác, lớn tiếng gào lên: “Cô..con tiểu tiện nhân đêm qua không đến Lưu gia tá túc mà lại dám…lại dám làm những chuyện có lỗi với Đổng gia ta, lão nương…lão nương vả vỡ cái mồm của ngươi.”

    Nói rồi bà ta nhảy bổ ra tát vào mặt La Đông Nhi, La Đông Nhi cũng không biết dũng khí lớn như thế từ đâu đến, hất bàn tay đó ra, thân hình bình thường lao động của cô ấy tuy mảnh khảnh, nhưng sức lực lại không nhỏ, Đổng Lý Thị từ trước đến nay chưa từng nghĩ cô ấy dám phản kháng lại, nhận một cú đẩy của cô ấy liền ngã nhào xuống đất.

    La Đông Nhi không nghĩ gì cả, chạy một mạch đến nhà Đinh Gia.

    Đổng Lý Thị vốn muốn nằm dưới đất mà khóc lóc la lối, nhưng vừa nhìn thấy cô ấy đi thì lại nhanh như chớp đứng dậy chạy về phía thôn tây, ra ngoài đồng hô hào huynh đệ thúc cháu của bà ta.

    Đinh Đình Huấn khi vừa nói cho người đánh chết Đinh Hạo thì trong lòng vừa tức vừa đau, mắt nổ đom đóm, mấy lần muốn ngất xỉu, ông ta lại bám vào vai Nhạn cửu lấy lại tinh thần, rồi lạnh lùng nói: “Đổng tiểu nương tử, lão phu biết cô và Đinh Hạo có mối quan hệ tốt.

    Nhưng cô cũng không cần phải ra mặt cho hắn, hắn tên tiểu súc sinh này…thôi, cô cũng là người đáng thương bị hắn lừa gạt, lão phu không muốn nói nữa, cô về đi, đừng quản việc Đinh gia ta.”

    La Đông Nhi nói: “Đinh lão gia!”

    Cô ấy đảo mắt qua nhìn Đinh Hạo, hiền từ cười một cái, cũng không biết dũng khí đến từ đâu mà nhiều vậy, ưỡn ngực lên nói lớn: “Đinh lão gia, ngài thật sự đổ oan cho Đinh Hạo rồi.

    đêm qua kẻ lẻn vào Đinh phủ làm chuyện xấu xa tuyệt đối không phải là Đinh Hạo.

    Vì…vì…”

    Cô ấy nhìn lướt qua người Dương Thị vẫn đang nằm ngất dưới đất và đang được lang trung cứu chữa, lướt qua những đôi mắt đầy ý hiếu kì, khinh thường, chế giễu tán tụng…, cuối cùng nhìn lên người Đinh Hạo, khoé môi hé một nụ cười ngọt ngào, rồi dùng ngữ điệu rõ ràng, dứt khoát nói: “Vì…huynh ấy đêm qua luôn ở cùng nô gia!”

    Câu nói này vừa thốt ra thì trong sân lớn nhà Đinh Gia lập tức xôn xao lên, ầm ầm, rầm rĩ dần vang lên

    “Điều này…điều này…làm bại hoại thuần phong mĩ tục, vô liêm sỉ, tiện phụ không biết xấu hổ, làm chuyện mèo mả gà đồng mà lại dám đường hoàng nói ra!

    Tiện nhân không biết xấu hổ!”

    “Thật là vô sỉ, vì một nam nhân mà cô ta dám rộng mở như thế.”

    Huynh đệ Cao Đại nhảy lên nói: “Này, xem xem, mọi người xem xem, lúc đầu tôi đã nói gì nào, Đinh Hạo cố ý đem thóc đáng ra được phát cho tôi mang cho cô ta.

    Đôi cẩu nam nữ, không biết liêm sỉ.

    Một bao thóc giống đã đông ý cho nam nhân ngủ với mình rồi…

    Những lời chửi mắng bằng tiếng nông thôn thô tục ác độc, có thể làm cho một người qua đường nghe thấy mà cảm thấy đỏ mặt.

    Một số người tức giận nói: “Tiện nhân làm phá hoại thuần phong mĩ tục, trộm gian dưỡng hán cũng có thể ngạo mạn như vậy sao?

    Loại tiện nhân này giống như con chó xấu xa trên đường, ai nhìn thấy chướng mắt thì đều có thể giơ chân ra đá cho bõ tức, nhưng nó thì vẫn không thể sủa tiếng nào, như vậy đã giấu cái đuôi đi để làm người, chịu đựng thêm 10, 20 năm nữa, cái hứng thú nói về chuyện của nó cũng hết, hoặc là cái lưng của ngươi vẫn có thể đứng thẳng lên, thế nên bây giờ mới ngạo mạn như thế?”

    “Có người không cam lòng, Đổng tiểu nương tử này cũng rất nịnh bợ.

    Khi nào mà giường đơn gối chiếc không chịu được cô đơn thì đến tìm ta nhé, ta đang rất nhàn rỗi đây, ta luôn mong chờ thế mà cô không thèm nhìn ta, Đinh Hạo hắn trong tay chẳng phải là có chút quyền uy sao, vì thế mà tấm thân cô lại cho hắn chứ không cho ta?”

    Người nghiêm nghị có, người nóng bực tức như lò lửa có, người chửi bới có, người nhẹ nhàng khuyên bảo và người cố chấp cũng có, sân lớn của Đinh gia nhất thời đại loạn.

    Lúc này, La Đông Nhi và Đinh Hạo đứng trơ ra nhìn, những thứ ngôn ngữ ô uế như cơn gió đã hết sức, hoàn toàn không lọt vào trong tai cô ấy nữa.

    Câu “Đêm qua huynh ấy ở cùng tôi” nói được ra miệng làm La Đông Nhi nhẹ nhõm hẳn, đã buông tất cả mọi thứ ra.

    Những điều phụ thân dạy bảo từ nhỏ, những tiếng oang oang đọc thuộc lòng bài “Nữ giới†sự áp bức của mẹ chồng ngang ngược, việc để ý tới danh tiết của con gái, những câu nói lạnh lùng của những người thân thôn xóm…những thứ mà một cô con gái phải trân trọng, phải sợ hãi phải để ý, cô ấy đều đã vứt bỏ hết, đó chính là vì người đàn ông vô danh vô phận, một kẻ trộm mà người ta đang nói đến.

    Ánh mắt đan chéo vào nhau, tất cả những thứ bên cạnh dường như đều không liên quan đến họ.

    Thái độ này làm cho đám thanh niên nổi giận đùng đùng, đặc biệt là đám nhàn rỗi, vô lại, ngay cả đại cô nương Hoắc gia chúng cũng đã từng trêu ghẹo, cuối cùng là bị Hoắc cô nương cho một trận

    Cao Nhị đứng ở bên rãnh nước đặc biệt phẫn nộ.

    Hắn hét to: “Đánh chết đôi cẩu nam nữ này, Đinh gia không có loại tặc tử tặc phụ không biết xấu hổ như thế!”

    Hắn nhặt một hòn đá hung hăng ném về phía La Đông Nhi, lại lấy một đống cỏ hất vào người cô ấy, dưới sự lôi kéo của hắn, càng nhiều người vừa chửi ra những lời bẩn thỉu, lại vừa trút hết ra, dẫm đạp vào tiểu phụ nhân xinh đẹp mà trước kia họ chỉ có thể nhìn, chỉ có thể chiếm được chút lợi từ lời nói, hoàn toàn không để ý đến những lời khuyên răn của người trung hâu lương thiện.

    La Đông Nhi và Đinh Hạo vẫn đứng trơ trơ nhìn, ánh cầu vồng tự sinh ra.

    Họ không nói bất kì điều gì, hai người ngốc nghếch đang đứng nhìn, đã hiểu được tất cả những gì đối phương muốn nói.

    Một chiếc giày ném đến, ác độc ném thẳng vào đầu La Đông Nhi, chiếc thoa cài tóc bằng gỗ của cô ấy rơi xuống, đầu tóc liền bù xù, trông càng thảm hại.

    “Các người dừng tay!

    Không được đánh nữa, cút ra!”

    Đinh Ngọc Lạc phẫn nộ chạy tới trước mấy tên vô lại muốn nhân cơ hội để động chạm chân tay vào người La Đông Nhi, tiếng quát lớn vừa ngưng thì ngoài cổng lại có tiếng kêu lớn: “Con tiểu tiện nhân không biết xấu hổ ấy đâu rồi!”

    Hoá ra Đổng Lý Thị kéo theo anh em huynh đệ đến.

    “Đinh lão gia, con tiện nhân này…làm bại hoại gia phong Đổng gia, cùng với người ta làm ra chuyện vô sỉ, nô gia phải trói nó về giáo huấn, nếu như có gì mạo phạm, Đinh lão gia thứ tội.”

    Đổng Lý Thị mặc dù điêu ngoa, nhưng không dám láo xược trước mặt Đinh Đình Huấn, đây là Đinh gia, nào có đến lượt bà ta la lối.

    Cho dù đám huynh đệ nhà bà ta ỷ vào nam đinh Đổng gia nhiều, bình thường ngang ngược trong thôn xóm, cũng là người ít người muốn dây vào, nhưng hôm nay bào sân lớn Đinh gia, cũng phải có chút sợ hãi rụt rè

    Đinh Đình Huấn không biết đang nghĩ những gì, tinh thần hoảng hốt, tim đập loạn, không trả lời.

    Đổng Lý Thị tự thấy lời nói thích đáng, nhưng Đinh lão gia lại không nói từ nào, bất giác có chút lúng túng.

    Đinh lão gia không nói thì ai dám bắt người ở Đinh gia, nhưng trong thôn bà ta ngang ngược quen rồi, hôm nay lại là quản giáo con dâu của mình, cứ tay không như vậy trở về sao?

    Sau này làm sao còn mặt mũi nhìn người đây.

    Đúng lúc không biết phải làm thế nào thì Liễu Thập Nhất nhìn thấy ánh mắt của ĐinhThừa Nghiệp, lập tức bước lên trước, ra vẻ nói: “Đổng Lý Thị, con dâu nhà bà thật không hiểu chuyện, lại chạy đến Đinh phủ nói ra toàn những điều kinh thiên động địa.

    Bà mau mau đưa cô ta về quản giáo đi, tránh lại làm mất mặt trước người khác.

    Lão gia nhà tôi đang giải quyết chuyện nhà, làm gì rảnh mà để ý đến chuyện nhà bà.”

    Đổng Lý Thị nhận được lời này của tình nhân, lập tức phẫn nộ, rồi vẫy vẫy tay, gọi hai đứa cháu tới muốn bắt La Đông Nhi về.

    “Buông ra, không cần các người bắt tôi!

    Tôi đã nói xong rồi thì sẽ tự theo các người rời khỏi đây!”

    La Đông Nhi chưa từng biết mình lại có dũng khí lớn đến thế, nhưng đột nhiên lúc đó cô lại cảm thấy mình như vậy mới giống như đang sống.

    Cô ấy hít một hơi, cao giọng nói: “Đinh lão gia, các vị hương thân phụ lão, đại thúc đại thẩm, La Đông Nhi là một quả phụ, nếu những lời đó không phải là sự thật thì nhất định sẽ không vì một kẻ tiểu nhân trộm cắp không có phẩm chất mà vấy bẩn bản thân mình.

    Đêm qua, Hạo ca ca và La Đông Nhi tôi đã ở cùng nhau, chúng tôi nhìn thấy trang viên Đinh gia bị lửa thiêu mới biết rằng có chuyện, Hạo ca ca liền đưa tôi về Lưu gia, sau đó quay lại Đinh phủ.

    Tất cả những lời La Đông Nhi nói hôm nay, từng câu đều là thật, tuyệt đối không nửa lời giả dối!”

    Cao Nhị nói: “Cô cái đồ tiểu tiện nhân vô sỉ, vì bảo vệ cho một tên tặc tử mà….”

    La Đông Nhi từ từ quay đầu, tuy rằng cả người trông thảm hại, nhưng hai con ngươi vẫn trong suốt như nước.

    Hai con ngươi trong suốt đó nhìn dán chặt vào bộ dạng Cao Nhị, bộ dạng la hét của Cao Nhị dần dần thu lại, cánh tay đang giờ lên không trung nhất thời cũng không biết nên rụt về không, hay là buông xuống, vẻ mặt có chút bối rối.

    La Đông Nhi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Hào ca ca chưa từng lấy vợ, La Đông Nhi ở goá đợi giá.

    Hào ca ca đã thích nô gia, nô gia cũng thích huynh ấy, nô gia muốn trao cả cuộc đời này cho huynh ấy, còn sợ Cao Nhị ngươi gì nữa?”

    “Ta…ta…”

    Cao Nhị bị nét mặt lúc này của cô ấy làm cho sợ hãi, không nói được gì, hai chân lặng lẽ bước lùi về phía sau.

    La Đông Nhi nói xong, quay lại nhìn Đinh Hạo, bước về phía đó vài bước, để bóng mình lộ ra trước ánh mặt trời, cô ấy chỉnh lại quần áo, hất xuôi lại những lọn tóc rơi xuống, quấn lại tóc, sau đó lấy ra một chiếc trâm, gim chặt tóc lại.

    Động tác của cô ấy ung dung, vẻ mặt thanh nhã, làm cho mấy trăm người trong đại viện của Đinh gia đều đứng ngẩn ra nhìn, không lên tiếng được.

    Chiếc trâm ấy chính là Đinh Hạo trước đây tặng cho cô ấy, giá không tới bốn phân tiền.

    Đinh Hạo đờ người ra nhìn động tác của La Đông Nhi, bên tai nghe thấy tiếng của Lý đại nương: “A Ngốc à, ngươi gặp người ta liền tặng cho người ta cây trâm, người ta đứng trước mặt ngươi cài cái trâm đó lên đầu, đó gọi là ‘cài trâm’, có nghĩa là nguyện cả đời này dành cho ngươi…”

    “Đông Nhi…”

    Đinh Hạo giọng run run nói.

    Tóc của cô ấy vẫn có chút rối, trên trán bị một tên vô công rồi nghề dùng đá ném vào u lên một khối, trên vai cũng rơi xuống một số thứ bẩn thỉu.

    Nhưng dáng vẻ chân thành, ngọt ngào của cô ấy lại giống như một tân nương đợi giá…

    La Đông Nhi cài xong trâm liền cười với Đinh Hạo.

    Đinh Hạo chưa từng nhìn thấy một cô gái nào giống như cô ấy lúc này, cười đáng yêu vô cùng, cười mà động lòng người, một cơn sóng mềm mại làm rung động cả ngọn gió, làm mềm cả lòng trần.

    Bất giác, nước mắt đã làm nhoè đôi mắt hắn…

    Chương 128 : Nhân sinh có bát khổ.

    Thấy La Đông Nhi nói xong, trong vô số ánh mắt đầy ý tứ, lấy sự dũng cảm trước đây chưa từng có, ưỡn ngực đi ra khỏi sân lớn của Đinh gia, Đinh Hạo lòng xao động, không thể nói ra một câu nào.

    Trong cái thời khắc cô ấy cài cây trâm lên đầu, đã kéo theo cả lòng dạ của hắn.

    Có được người vợ như thế thì còn cầu gì nữa?

    Tất cả những vết thương, những nỗi đau đều thành mây khói bay đi.

    Đinh Ngọc Lạc khâm phục La Đông Nhi, người mà bình thường trong mắt Đinh Ngọc Lạc luôn mềm yếu, nhút nhát, giống như một con thỏ có lá gan chuột nhắt, lập tức mang một nụ cười mừng rỡ nói với Đinh Đình Huấn: “Cha cha, bây giờ chân tướng sự việc rõ ràng rồi.

    Đêm qua, Đinh Hạo đã ở cùng với Đổng tiểu nương tử, Đinh Hạo luôn không chịu nói ra đêm qua ở đâu là vì bận tâm tới danh tiết của Đổng tiểu nương tử, cho nên chấp nhận chịu tội danh oan uổng.

    Đinh Thừa Nghiệp liếc nhìn một cái, cưởi khẩy nói: “Lời tỷ không thể nói chắc chắn như vậy, lẽ nào La Đông Nhi lại không thể nói dối?”

    Định Ngọc Lạc nói: “Nếu như đêm qua họ không ở cùng nhau, thì Đổng tiểu nương tử có lí do gì mà lại nói ra chuyện đó trước mặt mọi người?

    Vì tiền hay là vì cái gì?

    Cho dù là cô ấy có mối quan hệ tốt với Đinh Hạo, có lòng muốn cứu hắn, thì cũng có được lợi gì, cô ấy sẽ vì Đinh Hạo đêm hôm vào nhà sau, làm chuyện bỉ ổi vô sỉ mà giơ đầu ra, bất chấp mình bị thân bại danh liệt sao?

    Cha, Đinh Hạo nhất định là bị oan, con gái cảm thấy trong đây chắc có ẩn tình, chúng ta không thể làm oan uổng cho người tốt.”

    Trong phút chốc, Đinh Đình Huấn dường như một chút sức lực cũng không còn nữa.

    Người ông ta thực ra sớm đã không chống cự được nữa, tất cả đều là dựa vào sự thù hận và cơn thịnh nộ.

    Bây giờ Đổng tiểu nương tử đứng trước mặt mọi người tự thừa nhận mình có tư tình với Đinh Hạo, thì trước mặt ông ta giống như suối nước trong suốt có thể nhìn thấy, làm sao mà lại có thể không nhìn ra lời cô ta nói là thật hay giả.

    Nhưng…nếu như tất cả những lời của Đổng tiểu nương tử là thật, vậy…đêm qua kẻ lẻn vào phòng lại có thể là ai?

    “Đinh lão gia thông minh nhất thế, ngài chỉ cần suy nghĩ kĩ là có thể biết được ai có lí do hại ta, hà tất còn phải hỏi ta?”

    Nghĩ lại câu nói này của Đinh Hạo, Đinh Đình Huấn đầu choáng váng, trong lòng lướt qua một ý nghĩ lạnh cả người, nếu như không phải Nhạn Cửu đỡ thì đã ngã tê liệt dưới đất rồi.

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng nói: “Nói đi cha, cha có nghe thấy lời con gái nói không?”

    Đinh Đình Huấn khuôn mặt dần dâng hiện lên vẻ đau khổ khó nói, ông ta đang định mở miệng thì nghe thấy lang trung bên hành lang hổn hển gấp gáp nói: “Lão gia, lão gia thị…Dương Thị…bà ấy…cơ thể bệnh tật lâu ngày, vô cùng suy yếu nay lòng lại nóng như lửa dẫn tới phát tác, đã không thể cứu được nữa rồi.”

    “Gì cơ?”

    Đinh Đình Huấn thất kinh, cũng không biết sức mạnh đột nhiên đến từ đâu, vội vàng chạy tới trước mặt Dương Thị, Đinh Hạo nghe tin liền căng thẳng hét lên: “Mẹ, mẹ làm sao thế?”

    Chỉ nhìn thấy Dương Thị nằm liệt dưới đất, hơi thở thoi thóp, Đinh Đình Huấn không tự chủ được mà ngồi phục xuống đất.

    Thần sắc hốt hoảng kêu: “Dương Thị…”

    “Cô gia tử…e rằng là…không xong rồi…”

    “Dương Thị…”.

    Nửa đời này, Đinh Đình Huấn ghét nửa đời này, chỉ hận bà ấy không sớm chết đi.

    Bây giờ nghe những lời này lại thấy trong lòng hoảng loạn.

    Hình như ngực bỗng nhiên bị lấy đi một thứ gì đó, trống trải vô cùng.

    “Cô gia.

    Nô tì xin lỗi ngài.

    Nếu như nô tì…ban đầu nghe lời ngài.

    Không…không lưu lại Đinh phủ.

    Phu nhân sẽ không phát hiện…bà ấy sẽ không…đi, cũng sẽ không chết…đây là…đây là nghiệp chướng do nô tì tạo ra.

    Cả đời này…cũng không bù đắp hết…”

    Đinh Đình Huấn nghe những lời này thì mũi có chút cay cay. ‘Cô gia’ cái tên xưng hô này thoắt cái đưa ông ta về lại kí ức thời trẻ của mình.

    Tuổi thanh xuân, cái buổi đi chơi trong tiết thanh minh, cô gái dịu dàng xinh đẹp, đi bên cạnh là cô nha hoàn hoạt bát đáng yêu, mọi thứ của ngày xưa hiện lên rõ mồn một, cảm giác vô cùng chua xót trào dâng trong lòng.

    Đinh Đình Huấn há to mồm, nhưng lại không biết nói gì với người phụ nữ trước mặt.

    Đinh Hạo dùng hết sức giằng lấy dây trói, hét lớn: “Mẹ tôi làm sao rồi.

    Thả tôi ra!

    Thả tôi ra!

    Mẹ…”

    Dương Thị khoé miệng nở ra một nụ cười: “Cô gia, thực ra…nô tì…chỉ muốn ở lại hầu hạ cô gia thôi, không…không muốn hại mọi người, nếu như sớm biết sẽ có…kết quả như thế này, nô tì nhất định sẽ đi, nhất định sẽ đi…”

    Bà ấy quay đầu lại một cách khó nhọc, nhìn đứa con trai đang lo lắng hướng về bà ấy, cúi đầu nói: “Cô gia, xin ngài…tha cho nó đi, thân phận nô tì…ti tiện, nhưng…rốt cuộc trên người nó cũng chảy dòng máu của ngài, xin ngài…cầu xin ngài…cô gia!”

    Dương Thị bỗng nhiên nắm chặt lấy tay Đinh Đình Huấn, Đinh Đình Huấn vô cùng ngạc nhiên, trong tiềm thức thì như muốn gạt ra, nhưng cổ tay khi vừa động một chút thì lại như có quỷ sứ níu lại.

    Nhưng Dương Thị cũng chỉ nắm một cái, chỉ đúng một cái, rồi sau đó cánh tay không còn sức buông ra, mềm nhũn rủ xuống.

    Đinh Đình Huấn ngước mắt lên nhìn, Dương Thị đã đột ngột qua đời, khoé miệng vẫn còn một nụ cười chua xót.

    Trái tim Đinh Đình Huấn lập tức như rơi xuống vực sâu không đáy.

    “Mẹ…”, Đinh Hạo tuy không nhìn thấy rõ tình hình cụ thể, nhưng từ thần sắc của mọi người, liền biết chuyện gì đó đã xảy ra, hắn không chịu nổi khóc lên những tiếng khóc xé tim xé ruột, nước mắt tuôn trào.

    Trong sân yên tĩnh lại, mấy trăm người lạnh ngắt như tờ, chỉ nghe thấy tiếng khóc của Đinh Hạo.

    Đinh Hạo khóc thảm một hồi lâu, lớn tiếng rít gào: “Đinh Đình Huấn, ông… lão thất phu!

    Chuyện tốt ông làm trời này đất này và tất cả những người trong sân đều là nhân chứng của ta: hôm nay ông đổ oan cho tôi, đến một ngày nào đó tôi sẽ trả từng thứ từng thứ một.

    Hôm nay làm chuyện trái với lương tâm thì cuỗi cùng cũng sẽ gặp phải báo ứng của tôi!”

    “Cẩu nô tài, lại dám ngạo mạn như thế, dám nói ra những lời đe doạ đó!”

    Đinh Thừa Nghiệp nổi giận, xông tới định tạt tai hắn, Đinh Đình Huấn nghiêm giọng quá: “Dừng tay!”

    “Cha, cha…”

    Đinh Đình Huấn nói: “Cởi dây trói ra, thả nó xuống.”

    Nhạn Cửu, Liễu Thập Nhất đều sợ hãi, đồng thanh nói: “Lão gia…”

    Tinh thần của Đinh Đình Huấn có lẽ vì cái chết của Dương Thị mà chấn động đã hồi phục lại sự ung dung, lãnh đạm nói: “Ta Đinh Đình Huấn cả đời này sóng gió nào mà chưa từng trải qua, lẽ nào lại sợ một đứa nhóc miệng còn hôi sữa như nó sao?

    Thả nó ra!”

    Liễu Thập Nhất lòng không cam tâm, liên tục nói: “Lão gia, Đổng tiểu nương tử có tư tình, tất cả những lời đó chưa chắc đã là sự thực.

    Chuỵên này… phải tra ra rõ ràng mới được, chúng ta thả hắn ra như vậy sao?”

    Đinh Đình Huấn nhếch mắt lên, điềm nhiên nói: “Đinh gia này vẫn là còn lão phu làm chủ không?”

    Liễu Thập Nhất trong lòng lạnh toát, không dám nói gì nữa, vội vàng lùi hai bước, vẫy vẫy tay, mấy tên gia đinh lập tức bước lên trước cởi dây trói cho Đinh Hạo.

    Dây trói vừa cởi ra, Đinh Hạo liền chạy bổ tới ôm Dương Thị, lại khóc ầm lên.

    Người phụ nữ cả một đời lận đận, nói đúng ra thì không phải là mẹ của hắn.

    Nhưng từ khi hắn đến thời đại này, người quan tâm chăm sóc hắn nhất chính là người phụ nữ này.

    Trong lòng Dương Thị, có lẽ người mà bà ấy thương nhất chính là người trước kia

    Nhưng người cảm nhận được trái tim như từ mẫu của bà ấy chính là Đinh Hạo ở trước mắt.

    Hắn đã xem Dương Thị như người mẹ ruột của mình.

    Bản thân lại không thể mang lại mấy ngày tốt đẹp cho bà ấy, ngược lại còn vì mình mà mất đi tính mạng, việc này làm Đinh Hạo không biết lấy gì để bù đắp.

    Đinh Ngọc Lạc nghe một đại nam như khóc chua xót như vậy, đứng một bên nước mắt lã chã, mấy lần cô ấy định bước lên trước để khuyên, nhưng…tất cả những người khởi xướng chuyện này chính là người của Đinh gia cô ấy, làm sao còn mặt mũi để bước đến an ủi hắn?

    Đinh Hạo gục vào thi thể khóc lớn, một hồi lâu sau, bỗng nhiên đứng dậy, Đinh Ngọc Lạc vô cùng ngạc nhiên, chỉ lo hắn trong lòng oán hận, muốn làm hại phụ thân mình, liền xoay mình đứng cản trước phụ thân.

    Đinh Hạo từng bước từng bước đi tới trước, đi tới trước Đinh Ngọc Lạc cách khoảng hai bước thì đứng lại, nhìn Đinh Đình Huấn qua bả vai cô ấy.

    Đinh Ngọc Lạc lúng túng nói: “Đinh…Đinh Hạo…”

    Đinh Hạo cũng không nhìn cô ấy mà chỉ đưa tay ra, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt già nua của Đinh Đình huấn nói: “Đưa ra đây!”

    Đinh Đình Huấn sửng sốt hỏi: “Cái gì?”

    Đinh Hạo nói từng chữ một: “Khế ước bán thân!”

    Đinh Đình Huấn lặng người một hồi lâu, nhẹ nhàng lắc đầu.

    Đinh Hạo giận dữ nói: “Sao cơ, ông muốn nuốt lời?”

    Đinh Đình Huấn khuôn mặt nhăn lại, một hồi lâu mới hạ giọng nói: “Khế ước bán thân…, cái khế ước bán thân đó 19 năm trước đã bị lão phu thiêu huỷ rồi…”

    Đinh Hạo hét lớn: “Ông còn dám lừa ta!”

    Đinh Đình Huấn ngẩng đầu lên, nhìn thanh niên mang dòng máu của mình nhưng chưa từng một ngày làm con trai mình, trên mép Đinh Hạo còn có một ít râu mềm của thiếu niên, nhưng thần sắc trong con ngươi cương nghị, lạnh lùng của hắn đã rất giống mình lúc gần ba mươi tuổi, mang một chút tang thương

    Khuôn mặt già nua của Đinh Đình Huấn không khỏi lộ chút cảm thương: “Lão phu không lừa ngươi.

    Khế ước bán thân của bà ấy sớm đã bị đốt từ 19 năm trước rồi.

    Lão phu…vì làm chuyện hồ đồ, nên đã cho bà ấy một số tiền, và còn đốt khế ước bán thân trước mặt bà ấy, hi vọng bà ấy có thể rời đi, nhưng…bà ấy không chịu…”

    Bàn tay Đinh Hạo chầm chậm, không sức lực đưa trở lại người, hắn có thể nhìn ra những điều Đinh Đình Huấn nói là sự thật, Đinh Đình Huấn cũng không cần phải giữ lại khế ước bán thân của một người đã chết làm gì.

    Hắn ở lại Đinh phủ lâu như thế cũng là vì muốn lấy lại thân phận tự do cho mẹ.

    Nhưng bây giờ hắn mới biết, tờ khế ước đó sớm đã không tồn tại, sớm đã bị đốt thành tro bụi từ 19 năm trước.

    Mẹ của hắn sớm đã tự do rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi Đinh phủ.

    Nhưng tờ khế ước bán thân đó lại không có bị thiêu huỷ, nó vẫn luôn ở trong lòng Dương Thị.

    Vì một người đàn ông mà bà ấy ngưỡng mộ, hay vì một loại tình cách của nô tì ẩn sâu trong xương cốt, cũng có thể là do áy náy mà tình nguyện ở lại Đinh gia, điều đó bây giờ cũng không thể nào hiểu rõ được.

    Hắn chỉ biết, tờ khế ước bán thân đó ngoài Dương Thị ra thì không có ai có thể huỷ được

    Hắn im lặng một hồi lâu, gật gật đầu, bước lùi vầ phía sau mấy bước, từ từ cởi thắt lưng, cởi bỏ bộ quần áo phải mặc khi làm việc ở Đinh gia ra, hai cánh tay mở rộng, cả người đều đã bị đánh đến bầm dập, máu loang lổ rơi xuống mặt đất.

    Đinh Ngọc Lạc nhìn những động tác kì quái của hắn, không khỏi vừa lo vừa sợ, với võ công của cô ấy, nếu như động thủ thì có ba Đinh Hạo hợp lại cũng không phải là đối thủ của cô ấy, nhưng cô ấy lại có chút sợ hãi, lùi về phía sau hai bước, miệng lắp bắp nói: “Đinh Hạo, ngươi…ngươi định làm gì?

    Đinh Hạo không nói một lời nào, giơ hai cánh tay nổi đầy gân lên, cởi bỏ chiếc khăn buộc trên đầu , một mái tóc dài buông xuống, hắn lại đá hai chiếc ủng đi, chỉ còn mặc một chiếc áo nhỏ, quay người ôm lấy thi thể mẫu thân, đi về phía cửa phủ.

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng đuổi theo, hỏi: “Đinh Hạo, ngươi đi đâu vậy?”

    Đinh Hạo không dừng lại, hiên ngang nói: “ Ta…muốn tìm một nơi nào đó, tìm một nơi không có họ Đinh, an táng mẹ ta!”

    Đinh Hạo từng bước từng bước ra khỏi phủ, những người dân trong thôn, gia đinh như thuyền vỡ đầu, dần dần tản ra, yên lặng nhìn theo Đinh Hạo đầu tóc bù xù, toàn thân đẫm máu đang ôm thi thể Dương Thị từng bước từng bước đi mất.

    Đinh Ngọc Lạc không biết làm thế nào lại gọi một tiếng: “Đinh Hạo…”

    Đinh Hạo ôm thi thể Dương Thị, đứng một chân bên ngoài một chân bên trong cửa trầm giọng nói: “Kể từ hôm nay, đừng gọi ta là Đinh Hạo, từ bây giờ Đinh Hạo chỉ có họ Dương…”

    Trên ngọn núi mào gà, mảnh đất trước đây Đinh Hạo vì mẹ mà đi hái rau dại đã từ một màu xanh um tùm biến thành một màu xanh mướt trải khắp núi đồi, tiếng thông reo cùng gió, cây cổ thụ xanh biếc đong đưa đong đưa, tiếng chim hót côn trùng kêu, một mảnh đất đầy sự sống.

    Mười đầu ngón tay của Đinh Hạo đều nứt toác ra, máu tươi chảy ra từng giọt một, đau ở ngón tay, càng đau ở trong lòng.

    Hắn dùng hai tay đào một cái hố, nhẹ nhàng đặt thi thể Dương Thị xuống, cởi chiếc áo dính đầy máu của mình ra nhẹ nhàng đắp lên mặt Dương Thị.

    Đinh Hạo quỳ xuống trước bà ấy, nước mắt đã chảy cạn

    Quỳ một lúc lâu, đầu hắn gục xuống nói: “Mẹ, con trai bất hiếu, khi mẹ sống con không thể cho mẹ hưởng phúc, chết rồi ngay cả một phần mộ tử tế cũng không có.

    Hôm nay lại để mẹ ở giữa chốn núi non sông nước này…”

    Từng giọt nước mắt lăn xuống, hắn nắm chặt hai đống bùn, nức nở nói: “Nơi đây…sơn thuỷ tú lệ, khi mẹ buồn có thể đi khắp nơi ngắm cảnh.

    Nơi đây, không còn là đại viện của Đinh gia, sẽ không bao giờ…phải chịu sự trói buộc ức hiếp của chúng nữa.”

    Hắn giơ cổ tay lên lau nước mắt, nói từng từ một: “Mẹ…sẽ có một ngày con quay lại thăm mẹ, đợi đến một ngày những người đã nợ chúng ta, con sẽ bắt họ phải bồi hoàn gấp mười lần một trăm lần!

    Mẹ hôm nay một cái áo quan mỏng cũng không có, phần mộ đơn độc cũng không có, đợi khi con trở về, nhất định sẽ làm đại tang cho mẹ.

    Con trai có tiền đồ lớn bao nhiêu, thì sẽ làm cho mẹ một phần mộ to bấy nhiêu!

    Xây mộ xây lăng…, chỉ cần con trai có bản lĩnh đó!”

    Đinh Hạo nói xong, lại nặng nề dập đầu ba cái, sau đó rưng rưng nước mắt nắm từng nắm bùn lấp hố lại…

    ...Đinh gia, trong phòng ngủ của Đinh Đình Huấn, ông ta mệt mỏi nằm xuống giường, xua xua tay nói: “Đều ra ngoài đi, ra ngoài, không cần nói bất kì điều gì với lão phu nữa, lão phu muốn yên tĩnh một lát, tất cả ra ngoài hết cho ta…”

    “Lão gia…”

    Nhạn Cửu muốn nói lại thôi, ầm thầm nhìn về Đinh Thừa Nghiệp.

    Đinh Thừa Nghiệp vội vàng nói: “Cha, vậy cha nghỉ ngơi đi, Dư đại y sĩ nói rồi, cha bây giờ cần yên tĩnh.

    Ông ấy vào thành lấy một số thứ cần thiết, ngày mai khi trời sáng sẽ quay lại, để ông ấy lại điều trị cho cha.”

    Nói xong, hắn đưa đám người rón rén lui ra ngoài.

    Đinh Ngọc Lạc vẻ mặt u ám kéo đắp chiếc chăn cho Đinh Đình huấn, rồi nhẹ nhàng đứng dậy nói: “Cha, cha cố gắng nghỉ ngơi dưỡng sức nhé, Đinh gia bây giờ không thể thiếu bàn tay chống đỡ của cha.

    Con gái ra ngoài sẽ gọi người vào hầu hạ cha…”

    Khi cô ấy chưa nói xong thì hai con mắt Đinh Đình Huấn ở to ra, đôi mắt như rộ lên, có lẽ những sự uể oải, suy sụp tinh thần không quét mà biến mất, Đinh Ngọc Lạc ngạc nhiên vô cùng, cô ấy chưa nói hết thì Đinh Đình Huấn đã nắm chặt lấy cổ tay cô ấy, sức lực lớn đến mức làm cho Đinh Ngọc Lạc có thể cảm thấy nó.

    “Cha, cha…”

    “Chớ có lên tiếng!”

    Đinh Đình Huấn liếc mắt nhìn ra cửa, thấp giọng nói: “Con mang theo kiếm, nhanh chóng đi tìm Đinh Hạo.”

    Đinh Ngọc Lạc đôi mắt hạnh nhân mở to, kinh ngạc nói: “Cha, cha điều này là…”

    “Cha bây giờ ngoài con ra thì không còn tin ai nữa.”

    Đinh Đình Huấn buồn bã cười, lại nói: “Con nhất định phải cẩn thận, ngay cả Đinh Hạo cũng không cần gặp, tránh lộ hành tung, chỉ khi có người đuổi giết Đinh Hạo, thì cha muốn con lập tức bảo vệ Đinh Hạo, an toàn cứu nó trở về, bất luận như thế nào cũng không thể để nó chịu tổn thương nào.”

    Đinh Đình Huấn ánh mắt như thiêu đốt, nhìn làm cho người ta sợ hãi, giống như đang thiêu đốt toàn bộ sức sống, Đinh Ngọc Lạc vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, trong lòng có vô số nghi vấn, nhưng nhìn thấy ánh mắt như thiêu đốt của cha, cô ấy chỉ có thể gật đầu: “Cha yên tâm, cho dù phải liều chết, con gái cũng sẽ bảo vệ hắn chu toàn, nhưng…cha rốt cuộc là có ý gì?”

    Đinh Đình Huấn nói: “Con không cần hỏi, chỉ cần làm theo sự dặn dò của cha.

    Sự phiền muộn trong lòng cha chỉ khi hung thủ muốn giết Đinh Hạo hiện thân mới có thể giải trừ.

    Đến khi Đinh Hạo không còn hiềm nghi gì, thì lúc đó cha mới không phải phiền muộn nữa.

    Con nhớ kĩ, nếu như có người truy sát Đinh Hạo, bất kể đó là ai, con nhìn thấy cũng không cần phải ngạc nhiên.

    Tên hung thủ đó bắt được thì bắt, nhưng việc đầu tiên là phải mang Đinh Hạo về đây cho cha!”

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng đồng ý đáp: “Con gái nhớ kĩ rồi!”

    Cô ấy vội vàng đứng dậy, lại nhìn Đinh Đình Huấn một lần nữa, nói: “Cha, cha nghỉ ngơi cho khoẻ, con gái đi đây”

    Cô ấy quay người bước hai bước lại quay lại, mắt sáng lên, nhẹ nhàng hỏi: “Cha đã tin Đinh Hạo không phải là kẻ trộm muốn gây bất lợi cho Đinh gia ta?”

    Đinh Đình Huấn nằm ở đó, im lặng một lúc rồi cay đắng cười: “Đêm qua cha chỉ thấy hắn không phải là kẻ trộm, hôm nay…cha lại chỉ thấy hắn là kẻ trộm…”

    Tuy là Đinh Ngọc Lạc thông minh hơn người, nhưng những lời dặn dò cổ quái của cha lại vẫn không thể hiểu.

    Nhưng rõ ràng đối với Đinh Hạo đã hết nghi ngờ, hơn nữa lại có ý bảo vệ, trong lòng cô ấy tất nhiên là vui mừng, lúc này không suy nghĩ nhiều nữa, vội vàng đồng ý một tiếng, rồi chạy như bay ra khỏi phòng ngủ của phụ thân.

    Đinh Hạo để trần lưng, chỉ mặc một cái khố, đôi tất vải đã dẫm đất đến nỗi đen kịt, đầu tóc bù xù đi thẳng từ trên núi xuống thôn.

    Trên người hắn giăng khắp nơi đều là những vết thương do roi quất, những người trong thôn nhìn thấy đều bị doạ đến mức trốn hết sang một bên, ngay cả những người bình thường thân thiết với hắn cũng không dám đáp lời.

    Đinh Ngọc Lạc bên trong lớp áo dưới eo mang một thanh kiếm, mặc bộ quần áo nam nhi, trên khuôn mặt thì dùng cây gừng vàng vẽ râu, đội một chiếc mũ có vành to che ánh sáng mặt trời, xa xa đi dưới bóng cây bên đường.

    Nếu như không phải là người quen biết bắt gặp thì rất khó có thể nhận ra thân phận của cô ấy, hơn nữa lúc này tất cả mọi người đều đang chú ý đến Đinh Hạo, lại càng dễ che giấu.

    Tận mắt nhìn thấy những vệt máu loang lổ chảy ra từ những vết thương chằng chịt của Đinh Hạo, trong lòng Đinh Ngọc Lạc cũng rất đau xót, nhưng khi nghĩ đến nếu có thể tẩy bỏ hiềm nghi cho hắn, cha con nhận nhau, trở về tốt đẹp thì trong lòng cô ấy lại cảm thấy vui mừng vô hạn

    Cô ấy vốn còn lo lắng khi Đinh Hạo làm tang cho mẹ trở về, sẽ đến Đinh phủ làm loạn, như vậy hung thủ cũng sẽ không xuất hiện, Đinh gia và Đinh Hạo càng không biết phải chung sống với nhau như thế nào.

    Nhưng khi nhìn thấy hắn đi đến đầu lối rẽ lại rẽ về bên trái, đi men theo tường Đinh gia.

    Đinh Ngọc Lạc lúc này mới thấy yên tâm: “Đúng rồi, hắn đi tìm Đổng tiểu nương tử.

    Đổng tiểu nương tử đã đứng trước mặt mọi người tự thừa nhận đêm qua đã ở cùng hắn, trở về nhất định sẽ phải chịu sự trừng phạt của mẹ chồng, Đinh Hạo đến đó thì nhất định những kẻ thô bạo của Lý gia sẽ xông lên ra tay, đến lúc đó mình có nên hiện thân không?

    Nếu như lộ diện, vạn nhất có người muốn gây bất lợi cho Đinh Hạo trong bóng tối nhìn thấy, nhất định sẽ cảnh giác, há chẳng phải là đã phá hỏng đại sự của phụ thân sao.

    Nhưng nếu không lộ diện, hắn bây giờ không phải là quản gia của Đinh gia nữa, những tên nhà Lý gia sẽ không kiêng nể gì, còn không đánh hắn bị thương sao?”

    Khi Đinh Ngọc Lạc còn đang lo lắng cho Đinh Hạo, thì Đinh Hạo đã đến trước cửa nhà họ Đổng, trên đường có rất nhiều người theo đến, Đinh Hạo đi đến trước cửa Đổng gia, ngẩng đầu nhìn cánh cửa đã đóng chặt, đưa tay ra đẩy, ‘kẹt..’ một tiếng kêu vang lên rồi cánh cửa mở ra, Đinh Hạo bước những bước lớn vào trong, ở góc sân có mấy con gà đang tìm thức ăn ngẩng cổ lên điềm nhiên như không nhìn, vỗ vỗ đôi cánh rồi lại tiếp tục cúi đầu bới đất.

    Chiếc chậu gỗ ở giữa sân vẫn còn đấy, bên cạnh là một đống quần áo đang đợi giặt.

    Đinh Hạo trong lòng chua xót, lớn tiếng gọi: “Đông Nhi, Đổng Lý Thị!”

    Trong sân trống trải, không có người trả lời, rất nhiều người trong thôn tò mò đứng chật trước cửa nhìn, Đinh Ngọc Lạc không dám tiến sát đến, đứng xa xa nghe động tĩnh trong sân, trong lòng lo lắng nhưng lại không có cách gì.

    Đinh Hạo sốt ruột, vội vàng bước về phía trước đẩy cửa phòng, lúc này mới phát hiện trên cửa có cài then, liền chạy tìm một vòng xung quanh, ngay cả trong kho củi cũng không thấy nửa bóng người, Đinh Hạo vội vàng ra khỏi sân, đứng trên bậc cửa mà lòng lo sợ

    Vừa nhìn thấy Đinh Hạo khắp người là máu chạy ra, dân chúng sợ hãi vội vàng lùi ra sau, lại có một đứa bé khá lớn không biết sợ là gì, nhìn thấy dáng vẻ Đinh Hạo toàn thân là máu, sát khí đùng đùng lại sùng bái vô cùng, hỏi: “Đinh Hạo thúc, thúc muốn tìm Đổng gia tiểu nương tử à?”

    Đinh Hạo mừng rỡ, vội vàng chạy đến, cúi người xuống hỏi: “Đúng, Đinh Hạo thúc muốn tìm Đổng gia nương tử, Tiểu Chân, cháu có biết cô ấy đi đâu không?”

    Tiểu Chân trả lời: “Đinh Hạo thúc, khi cháu đang chơi ở trong thôn thì nhìn thấy Đổng lão quát…”

    Trong lúc vô ý đám người lớn đã bảo bọn trẻ con đặt một biệt danh cho Đổng Lý Thị, Tiểu Chân lè lưỡi ra, có chút ngại ngùng: “Nhìn thấy mấy huynh đệ của Đổng đại nương rất hung tợn bắt Đổng tiểu nương tử đi về hướng kia, Đổng đại nương tức giận đi theo sau, nói muốn mở từ đường, gia phả gì đó…”

    Đinh Hạo nghe xong lập tức kinh hãi, hướng Tiểu Chân chỉ chính là vị trí của Lý gia trang, cách Đinh gia trang không xa lắm.

    Đó là cái thôn mà do những người họ Lý sống tụ tập tạo thành, trong thôn họ Lý chiếm bảy tám phần, cho nên Lý gia cho dù chưa có người làm quan, thân sĩ lưu danh, nhưng trên cái đất đó cũng có không ít danh thế, rất ít người dám đến gây sự với người họ Lý.

    Lý gia đã không có một người thực sự có tài dẫn dắt, trong thôn xóm lại hoành hành bá đạo, hơn nữa lại hình thành cái tính hoành hành dã man, không coi ai ra gì, cho dù là con gái bình thường trong tộc như Đổng Lý Thị, cũng kiêu ngạo điêu ngoa từ nhỏ, dã man không biết lí lẽ.

    “Đổng điêu phụ bắt trói Đông Nhi về Lý gia trang ư?

    Bà ta muốn làm gì?”

    Đinh Hạo trong lòng hoảng sợ, không nghĩ ngợi nhiều nữa, vội vàng nói lời cảm ơn, rồi chạy nhanh theo hướng Lý gia trang.

    Chương 129 : Giận dữ vì hồng nhan.

    Hôm nay đúng là ngày huynh đệ Loan Đao Tiểu Lục hẹn về quê thăm Đinh Hạo và mẹ hắn.

    Ba tên lưu manh đi ra khỏi thành, vui mừng đi trên con đường nhỏ về quê, nhìn xung quanh con đường không khỏi buồn bực.

    Họ rất ít khi về quê, nhìn phong cảnh quê hương tự nhiên cảm thấy có hương vị khác biệt.

    Ngẫu nhiên nhìn thấy dưới ruộng có người đang làm việc, bọn họ liền đứng im xem.

    Nhìn thấy cô thôn nữ đi hái sen bên đường cũng quay ra nhìn trộm, khi người ta đi lại thì bình phẩm khuôn mặt, khi người ta đi qua thì lại binh phẩm cái mông, hi hi ha ha, tự đắc.

    Mới chỉ là mấy ngày đầu tháng 5 mà đã làm cho người ta không chịu nổi rồi.

    Thiết Ngưu và Đại Đầu cởi chiếc áo sờn rách trên người ra, buộc vào hông, lộ ra một thân hình săn chắc như sắt đen sì sì.

    Từ thời Ngũ Đại đến đời Tống, nhân gian đã biết khắc những hình xăm, có người không chỉ xăm khắp người, thậm chí ngay cả lưỡi cũng có hoa văn, chịu ảnh hưởng của trào lưu này, ba tên lưu manh đương nhiên cũng không phải là ngoại lệ.

    Hoa văn trước ngực Thiết Ngưu là hình con bò tót một sừng, mắt con bò đó trợn lên, giống như muốn phi lên như điên vậy. sau lưng Đại Đầu lại là một hình con hổ hạ sơn, mình của con hổ thì nằm đúng trên vai, phía trước thì ngồi xổm, phía sau thì kính cẩn, nhe nanh múa vuốt, đầu hổ thì ở trước ngực giống như đang chọn người để cắn.

    Ngày xưa không giống như bây giờ, bây giờ có hình xăm thì giống như là treo một cái bảng tự nói mình là lưu manh, người dân lương thiện bình thường nhìn thấy sẽ tránh xa.

    Nhưng ở thời đó, bách tính bình thường mà có hoa văn thì là chuyện rất mốt, ngẫu nhiên có cô thôn nữ nào đi qua đường nhìn thấy, không những không sợ mà ánh mắt sẽ không tránh khỏi nhìn vào cơ thể hai người đó, làm cho hai tên lưu manh ưỡn ngực dương dương tự đắc.

    Loan Đao Tiểu Lục thì thảm rồi, hắn vốn muốn hôm nay đến gặp đại ca và thăm mẹ đại ca, mặc cho có thể diện một chút mới tốt, liền vội vàng mua ngay bộ quần áo công tử của một tên lừa đảo mà còn không kịp mặc cả giá.

    Với kiểu người như Loan Đao Tiểu Lục, mặc quần áo công tử vào thì chẳng khác nào là vượn đội mũ người, bất luận là không hợp nhưng hắn vẫn cảm thấy rất tốt, nào có giống như hai cái tên lưu manh ở trần kia, cho nên đi đường ướt cả áo củng chỉ mở chiếc quạt phong nhã ra che lên đầu.

    Nhìn thấy phía trước sắp đến Lý gia, Loan Đao Tiểu Lục uể oải nói: “Hôm nay trời nóng như lửa đốt…”

    Đại Đầu cảm thấy khó chịu nói: “Tốt nhất là có cái gáo nước lạnh dội vào người.”

    Thiết Ngưu tức giận nói: “Nóng như thế này thì đến gốc cây mà ngồi nghỉ một chút, còn ngâm thơ cái nỗi gì.”

    Loan Đao Tiểu Lục nhún vai nói: “Xem lại học vấn của mi đi, ngưỡng mộ chúng ta à?”

    “Ta nhổ vào!

    Ngươi có học vấn của con rùa thì có…”

    Hai người đang đấu khẩu, thì Đại Đầu đã đến phía trước một mảnh hoa màu, vui mừng lớn tiếng nói: “Phía trước có một dòng sông, xuống uống nước rồi tắm một trận thoải mái rồi hãy đi tìm đại ca, thế nào?”

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu nghe thấy liền chạy lại phía trước, quả nhiên có một con sông lớn.

    Nước sông cuồn cuộn.

    Sóng vỗ trắng xoá.

    Nhìn thật là sảng khoái.

    Tiểu Lục liền nói: “Có sông sao không nói sớm.

    Đi đi đi.

    Chúng ta đi…Ý!

    Đám người kia vui mừng phấn khởi đến đây là có chuyện gì nhỉ?

    Ba tên lưu manh vốn là những kẻ thích chốn náo nhiệt, vội vàng nhanh bước chạy tới, chỉ nhìn thấy nam nữ già trẻ rất nhiều người đi ra khỏi thôn.

    Bốn người đàn ông lực lưỡng đang vác một cái lồng lợn.

    Ba người nhìn vào bên trong lồng lợn liền nhìn thấy một tiểu nương tử xinh đẹp vô cùng, xem ra chắc cũng 17, 18 tuổi rồi, mặc một bộ váy màu xanh hơi rách, trên người có một số vết bẩn.

    Mái tóc đen nhánh bù xù.

    Nhưng khuôn mặt vẫn rất đẹp và thanh tú.

    Loan Đao Tiểu Lục chưa từng đọc qua sách cũng không nói được rốt cuộc làm sao lại có thể sinh ra một người như thế, chỉ là cảm thấy cảm giác khi nhìn thấy tiểu nương tử này lại thấy giống như hình cái phôi đá của ông chủ trong tiệm đá quý, lộ ra một mảng màu xanh ngọc, làm cho mắt người nhìn sáng lên, trong lòng vui phơi phới.

    Một tiểu nương tử làm cho người ta phải thương như vậy, hai cánh tay nhỏ lại bị người ta trói vào, cả người lại bị cho vào trong lồng lợn.

    Hai hàng lông mi dài, con người không động, dường như đối với tất cả mọi người xung quanh nhìn mà không thấy.

    Loan Đao Tiểu Lục vừa nhìn thấy liền chạy ra chặn một người đàn ông đang vui vẻ hân hoan đi tới, hỏi: “Tiểu nương tử này đã làm chuyện gì đáng xấu hổ sao?”

    Người đàn ông này nhìn thấy là người ngoài thôn, đúng là thời cơ tốt đẻ nêu cao tên tuổi của Lý gia, liền nói: “Tiểu nương tử này không chịu được cô đơn, dám làm chuyện vụng trộm với đàn ông, cậu nói xem người như vậy có đáng chết không?

    Nói ra thì cô ta là quả phụ của Đổng gia, mẹ chồng cô ta mới là người mà Lý gia trang ta gả đi, nhưng nam nhân Đổng gia đều chết hết rồi, Lý gia ta thay thiên hành đạo, trượng nghĩa rút đao.”

    Ở triều Tống, tội thông gian, nam phạt ba năm lao dịch, nữ hai năm, bằng với lao dịch cải tạo bây giờ.

    Nhưng tuy triều đình có những luật định liên quan, nhưng vùng nông thôn tương đối lạc hậu này thì lại vẫn quen thói không báo quan mà lạm dụng tư hình.

    Nói chung, pháp luật không chấp nhận hành vi này, nhưng thông thường cũng không cấm, đặc biệt là những chuyện mà người trong cả thôn đều thống nhất, tất cả những biện pháp thi hành, pháp luật không truy cứu, một khi đã xử lí thì rất khó giải quyết, vạn nhất kích động dân biến thậm chí sẽ mất cả cái ô sa trên đầu, cho nên quan lại đại đa số đều giả câm giả điếc, mà tư hình của dân gian còn tàn khốc hơn nhiều, hình phạt thường dùng nhất chính là ‘Dìm lồng lợn”, cũng chẳng có ai cảm thấy có gì sai.

    Loan Đao Tiểu Lục vừa nghe thấy liền gật gật đầu: “Trượng nghĩa, thật là trượng nghĩa, người phụ nữ như thế quả thật đáng chết. tại sao lại chỉ có một mình cô ta, thế tên tặc tử của cô ta đâu, hay là đã bị đánh chết rồi?”

    Tên đại hán nói: “Tên gian phu của cô ta là quản sự của Đinh gia, tên Đinh Hạo đó hôm nay cũng phạm tội, Đinh gia đang trị tội hắn, người nhà Đinh gia không đến lượt Lý gia quản, chúng ta chỉ cần xử lí con tiểu dâm phụ này thôi.”

    Nói xong vội vàng đuổi theo phía trước.

    Loan Đao Tiểu Lục vừa nghe thấy liền kinh ngạc vô cùng, hắn vội vàng kéo Đại Đầu và Thiết Ngưu sang bên đường, thì thầm vào tai: “Chúng ta có nghe lầm không?

    Các ngươi có nghe rõ không, hắn vừa nói gì ấy nhỉ.

    Tiểu nương tử này là người đàn bà của Đinh đại ca…”

    Đại Đầu khờ khạo nói: “Nghe rõ rồi, đó chẳng phải là đại tẩu của chúng ta sao, aiya…không tốt rồi, đại tẩu sắp bị dìm xuống sông rồi.”

    Như thế nào mới là tốt đây?

    Thiết Ngưu vê vê tay áo, nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, nói rống lên: “Mẹ lũ giặc, dám hại người thương của đại ca ta, cũng chẳng thèm xem ba chúng ta ra gì, các ngươi đợi đấy, ta đi cho chúng biết tay.”

    Loan Đao Tiểu Lục liền kéo lại, quát: “Đồ ngu Thiết Ngưu, chỉ có biết dùng vũ lực sao?”

    Thiết Ngưu trừng mắt lên nhìn, nói: “Làm sao thế, ngươi cũng cho rằng tiểu nương tử này đáng giết sao?”

    Loan Đao Tiểu Lục nhổ một miếng nước bọt, nói: “Đánh cái rắm của ngươi ý, ngươi xem tiểu nương tử xinh đẹp như thế, làm vợ của đại ca chúng ta thì đúng là trai tài gái sắc trời định, cái lũ thất phu trời đất không dung dám làm chuyện láo toét.

    Huynh đệ chúng ta đã nhìn thấy, thì bất luận như thế nào đều phải lo, nhưng huynh đệ chúng ta có thể đánh thì đám càn trong thôn này cũng sẽ xông lên mà cắn, lúc đó sau khi cứu được đại tẩu thì chúng ta làm sao có thể thoát thân

    Đại Đầu liền nói: “Tiểu Lục vốn có nhiều chủ ý, theo ngươi nên làm thế nào?”

    Loan Đao Tiểu Lục xoay xoay con ngươi nói: “Để cho ta!”

    Khi Đinh Hạo xông vào Lý gia trang đã mệt đến mức không ra dạng người, người trong thôn đã đi mất một nửa, may mà còn lại một số người chưa từng đi xem cảnh náo nhiệt.

    Đinh Hạo hỏi rõ tình hình từ một đứa trẻ đang đứng chơi ở trước cửa nhà, nhất thời kinh hãi hồn phi phách tán, chạy như bay về phía bờ sông.

    Khi ra khỏi thôn, còn chưa đến bờ sông thì nhìn thấy rất nhiều người dân đang rỉ tai thì thầm với nhau đi về phía thôn, Đinh Hạo trong lòng chợt trầm xuống, cũng không để ý đến họ, hắn hét to lên một tiếng: “Đông Nhi!”

    Chạy lảo đảo xông tới bên hồ, rất nhiều người của Lý gia trang không nhận ra hắn, chỉ đứng nhìn hắn đầy kinh ngạc.

    Định Hạo lảo đảo chạy đến bờ sông, chỉ nhìn thấy dòng nước chảy cuồn cuộn, sóng cả trào lên, làm gì có nửa bóng người, đôi chân của mềm nhũn ra, quỳ xuống đám bùn bên bờ sông, không còn sức để đứng lên nữa.

    Nước sông nhè nhẹ đập vào Đinh Hạo, rồi im ắng mà trôi ra xa, dường như nó đã đánh vỡ tan thất hồn lục phách của hắn, trôi theo dòng nước về phương xa

    “Đông Nhi, Đông Nhi của ta….”

    Đinh Hạo như mất đi hồn phách, mẹ vừa mới bệnh qua đời, Đông Nhi lại rời xa hắn, những đả kích trầm trọng liên tiếp xảy ra đã làm cho hắn như phát điên lên.

    “Đa tạ Hào ca đã giải vây cho nô gia, nhị công tử là người không thể đắc tội được, huynh lại là người của Đinh phủ, lại thường đi bên cạnh hắn, sau này bản thân cần phải cẩn thận hơn, tránh để hắn cố ý làm khó dễ huynh.”

    “Bình thường đều nói muội ngốc, luôn chất phát thành thật, thế mà hôm nay cũng đã học được miệng lưỡi trơn tru như vậy.”

    “Hào ca ca, kiếp sau, Đông Nhi sẽ gả cho huynh, làm nương tử của huynh, hầu hạ huynh cả đời.

    Huynh có muốn không?

    Có chê không?”

    “Người ta theo muội, dù là ăn trấu nuốt rau, có khổ hơn nữa thì trong lòng cũng sẽ cảm thấy ngọt như đường.”

    “Hào ca ca bị oan!

    Vì…huynh ấy đêm qua luôn ở cùng nô gia!”

    Tháng hai xuân sớm, cây cầu trước cổng thôn, cô ấy mặc vài cái áo, đưa tay hà mấy hơi cho ấm, dáng vẻ rất đáng thương, trông giống như một con sóc trắng đang ngồi bên bờ sông.

    Khi bị hắn hôn một nụ hôn gió, khuôn mặt hoa đào có chút ngượng ngùng…

    “Gió xuân động lòng xuân, ánh mắt nhìn về phía sơn lâm…chàng muốn hái ta, trái tim ta như hạt sen.

    Khắp nơi đều là hoa sen…hạt sen dịu dàng….vực băng dày ba thước, tuyết trắng phủ ngàn dặm.

    Lòng ta như tùng bách, quân tình có đáp lại chăng?”

    Đó là những tiếng hát thanh tuyền mà cô ấy ca lên.

    Cô ấy trong vô số ánh mắt hèn mọn dùng cây thoa hắn tặng cài lại tóc, khi cô ấy cười toát ra phong thái làm động lòng người……

    Tất cả những điều đó đều đang hiện ra trước mắt, dung mạo và tiếng nói dường như vẫn còn nguyên, nhưng giai nhân thì đã trôi theo dòng nước.

    Mặt trời chói chang lên cao, Đinh Hạo trong lòng lạnh giá.

    Đời người có tám cái khổ: sinh, lão, bệnh, tử, yêu biệt li, oán lâu dài, cầu không được, buông không ra.

    Thế giới này phải chăng tất cả đều là khổ?

    “Chính là hắn, hắn chính là tên gian phu không biết xấu hổ!”

    Sau một hồi lo lắng và kinh hãi, Đổng Lý Thị sợ Đinh Hạo sẽ tìm bà ta gây phiền phức, bà ta sợ hắn sẽ nói ra chuyện xấu xa của mình, tuy nói là người Lý gia luôn bao che cho nhau, nhưng chuyện xấu mà lộ ra, thì cũng không còn mặt mũi nào nữa.

    Bà ta giống như con chó cái đang phát điên, nhảy lên hét: “Mọi người của Lý gia trang nhìn coi, hắn quyến rũ vợ người ta, bây giờ lại còn chạy đến Lý gia uy hiếp, đây có phải là cưỡi lên đầu đàn ông Lý gia mà ỉa không, mọi người xem có thể chịu được không?”

    Đinh Hạo bỗng nhiên quay đầu lại, máu đỏ trong mắt, tư thế như một con ma đang phát điên, doạ cho Đổng Lý Thị phải giật mình, nói không ra nửa chữ.

    “Đánh chết hắn, đánh chết hắn!

    Nỗi ô nhục này trời không dung đất không tha, đánh chết hắn cũng là hợp với ý trời!”

    Rất nhiều nam nhân của Lý gia trang xông lên, bắt đầu đấm đá vào Đinh Hạo.

    Đinh Hạo hét to lên một tiếng, giơ hai nắm đấm lên, giống như một con thú bị vây hãm đầy tuyệt vọng, cùng đánh nhau với bọn chúng.

    Hắn dùng nắm đấm, hắn dùng khuỷu tay, dùng đầu gối, dùng răng, đánh hoàn toàn không theo một cách thức nào cả, nhưng mỗi một quyền đều nặng nề đánh vào một người, trên cơ thể hắn dính đầy máu của người khác, cũng chảy đầy người máu của chính mình, hắn bây giờ chỉ có đánh những quyền cước nặng nề của mình vào người khác mới cảm thấy thoải mái, cũng chỉ có vô số quyền cược đấm vào cơ thể hắn thì hắn mới cảm thấy mình vẫn còn sống.

    Hắn kêu lên như một con dã thú, liều mạng đánh xé tất cả những gì trước mắt….

    Đinh Ngọc Lạc không chịu được nữa, cái gì mà hung thủ ẩn trốn, cái gì mà bại lộ thân phận, tất cả đều không để ý tới nữa.

    Cô ấy từ trong bóng tối nhảy ra, hét lên: “Nhiều người như thế mà đánh một người sao?

    Ta trên đường gặp chuyện bất bình quyết rút đao ra tương trợ!”

    Đinh Ngọc Lạc đánh phủ đầu một câu rồi xông vào đám người, ra tay không chút nương tình, quyền cước của cô ấy một quyền sạch sẽ gọn gàng đã cắt đứt những khớp xương trọng yếu của một người, mỗi cước đều có thể đá ngã một tên vạm vỡ.

    Nhưng tuy cô ấy có kinh nghiệm chiến đấu nổi danh nhưng quả thực cũng có hạn, khi một đấu một thì vẫn tốt, nhưng trong trận hỗn chiến như thế này đúng là ‘loạn quyền đánh chết thợ cả’.

    Cô ấy cũng gặp phải không ít gian khổ, cũng may là có căn cơ vững chắc tránh được chỗ hiểm yếu.

    Khi cô ấy xông lên mở đường huyết mạch thì những kẻ trước sau muốn giết Đinh Hạo đều đã nằm lăn dưới đất, rên rỉ đau đớn, trên người cô ấy cũng dính không ít quyền cước.

    Hai con mắt Đinh Hạo đỏ rực, trước mắt có kẻ địch, Đinh Ngọc Lạc xông đến phía trước, Đinh Hạo không nghĩ ngợi gì cả, nắm đấm mơ hồ hung hăng đấm vào cô ấy.

    Đinh Ngọc Lạc vặn cổ tay, khéo léo kéo Đinh Hạo lại.

    Đinh Hạo đã từng bị người ta dùng thủ pháp này làm ngã một lần, kí ức như mới, ý chí có chút tỉnh táo lại.

    Đinh Ngọc Lạc hét lên bên tai hắn: “Quên mất lúc đầu ngươi giáo huấn ta như thế nào sao?

    Muốn chết là kẻ nhu nhược, sống mới có hi vọng!”

    Những kẻ luôn ngang ngược của Lý gia phẫn nộ gào thét xông lên.

    “Ngươi đi đi!”

    Đinh Ngọc Lạc hét lên một tiếng, rồi xông vào đám người, nhảy lên cao, đá cho năm, sau tên cường tráng mồm miệng phun ra máu rồi ngã xuống đất, lập tức lại bị càng nhiều người bao vây.

    Đinh Ngọc Lạc vừa ra tay, vừa hét lớn lên: “Còn không đi?

    Ngươi không đi, ta cũng không thể thoát được.”

    Đinh Hạo đã nhận ra thân phận của cô ấy, hắn nhìn cô ấy, lại giống như con sói bị thương, bạt mạng chạy về phía trước.

    Chạy chưa xa thì thấy phía trước là một cái lều xanh mỏng, Đinh Hạo vừa chui đầu vào đấy liền biến mất luôn……….

    Trong một cái lều, Loan Đao, Thiết Ngưu, Đại Đầu đang ngồi dưới đất, hai mắt đang nhìn mảnh hoa màu trước mắt, giống như từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy cảnh sắc nào đẹp như thế, nhìn không chớp mắt

    Một hồi lâu, Đại Đầu nói: “Tiểu Lục, chúng ta ngồi ở đây, mặt trời chắc chắn sẽ không chiếu tới chứ, nhưng chỗ này kín không khe hở, hình như càng nóng hơn.”

    Mồ hôi như con rắn nhỏ luồn từ cổ bò xuống dưới, hắn hừ một tiếng nói: “Ừ, thế ngươi muốn thế nào?”

    Đại Đầu còn chưa nói gì, Thiết Ngưu đã nói: “Đúng là nóng chết đi được, ta cũng muốn đứng dậy đi một lát, đón một chút gió cũng mát hơn.”

    Loan Đao hung hăng nói: “Đại tẩu ở phía sau, đi đâu chứ?

    Mẹ nó chứ, ngồi yên cho ta, ta nói cho các ngươi biết, chúng ta đã làm không ít việc, nhưng đều là việc nhỏ nhặt.

    Muốn giết người phóng hoả ta cũng không nhăn mày, nhưng chuyện này ai cũng không được phép làm, đấy là chuyện bội nghĩa.

    Chúng ta và Đinh đại ca kết nghĩa huynh đệ, người đàn bà của Đinh đại ca chính là đại tẩu của chúng ta, chị dâu như mẹ, các ngươi đứa nào muốn nhòm ngó nhìn trộm hay động đến đại tẩu, ta Tiểu Lục mà biết được, thì cái đao bên hông ta sẽ không quen biết người đó, làm trái lại ta, ta móc mắt kẻ đó.

    Thiết Ngưu ngang ngạnh nói: “Ngươi coi chúng ta là loại người gì chứ?

    Chúng ta chỉ là nóng quá muốn xỉu đi thôi, được, ngươi nói nhịn thì chúng ta nhịn, vậy bao giờ chúng ta mới đi đây.”

    Loan Đao Tiểu Lục nói: “Đại tẩu toàn thân ướt đẫm, quần áo dính trên người thì đi thế nào?

    Phải đợi quần áo của đại tẩu khô đã.”

    Hắn nói đến đây, quay đầu hỏi: “Tẩu tẩu, người vẫn tốt chứ?”

    “Ừ, nô gia không sao.”

    Từ xa truyền lại một tiếng, đúng là giọng của La Đông Nhi

    Loan Đao Tiểu Lục lại nói: “Vậy thì tốt, đợi quần áo tẩu tẩu khô rồi, chúng ta sẽ dẫn tẩu đi tìm đại ca, nếu như người có phát hiện thấy con sâu hay con chuột thì cũng đừng sợ hãi.

    Ở mảnh đất này đa số là rắn cỏ, không có độc, người không nhúc nhích thì sẽ không bị nó quấn vào người đâu.”

    La Đông Nhi trả lời một tiếng rồi hai bên lại trầm xuống.

    Hoá ra người mà Lý gia trang muốn dìm xuống mà Loan Đao Tiểu Lục mang về chính là người đàn bà của đại ca chúng, liền lập tức đưa Đại Đầu và Thiết Ngưu chạy về phía hạ du, trốn đằng sau một tảng đá lớn, mắt nhìn động tĩnh bên đó, chỉ nhìn thấy người của thôn đang đứng bên bờ sông, lại là những lời trượng nghĩa, Loan Đao Tiểu Lục nói: “Hai ngươi đợi ở đây, khi chúng ném đại tẩu xuống nước thì ta sẽ cứu cô ấy lên, nếu như bị người ta phát hiện, thì hai người sẽ cản phía sau, nếu như hành động thuận lợi, thì chúng ta sẽ cứu được đại tẩu rồi đi tìm đại ca.”

    Thiết Ngưu và Đại Đầu biết khả năng chịu nước của Tiểu Lục xuất chúng, nằm ngửa cũng có thể ngủ trên mặt nước, khi đứng thẳng dẫm nước thì có thể nổi lên, muốn cứu người thì quả là dễ dàng, lập tức gật đầu đồng ý.

    Tiểu Lục cởi áo ngoài, cắt những đám cỏ lau dài bên bờ, buộc vào đầu, hít đầy không khí, rồi lặng lẽ lặn xuống nước.

    La Đông Nhi bị người ta ném xuống nước, vì trong lồng có buộc một hòn đá lớn, nên lập tức chìm xuống đáy, nhưng đã được Loan Đao Tiểu lục đang ở dưới nước kéo lên, rút loan đao dài hai thước của mình ra chém đứt lồng, kéo cô ấy ra ngoài.

    La Đông Nhi tuy không sợ chết, nhưng vì bị vứt xuống nước nên làm cho khó thở, cũng khỏi giãy dụa

    Tiểu Lục bơi kéo theo cô ấy rời khỏi nơi đấy, lúc này mới lấy cỏ lau cho vào mồm cô ấy.

    La Đông Nhi đã có thể thở, tinh thần cũng ổn định lại, mắt chỉ nhìn thấy một thanh niên trẻ xấp xỉ tuổi mình, đang cầm lấy tay mình bơi trong nước.

    La Đông Nhi nhìn thấy ý tốt của hắn, liền vững vàng, tuỳ cho hắn nắm cánh tay mình, theo hắn lặn về phía xa.

    Loan Đao Tiểu Lục thuỷ tính xuất sắc, đến bên tảng đá to liền kéo Đông Nhi lên bờ, trên bờ lại là lều của những người ở Lý gia trang, rất dễ phát hiện ra hành tung của họ.

    Nhưng y phục của La Đông Nhi đều ướt hét, tuy nói là cơ thể thiếu nữ này còn chưa phát triển hết, nhưng bị nước ướt áo, vẫn có chút bất nhã, cho nên bốn người họ đành phải vào bên trong lều, đi một lúc đã không phân biệt được đông tây nam bắc, cũng không biết là đi về hướng nào, bốn người đành phải trốn trong lều, đợi y phục cô ấy khô thì sẽ ra ngoài tìm đường.

    Trong lúc ấy thì Đinh Hạo đã xông vào Lý gia trang, một mình khiêu chiến với hơn một trăm kẻ đại hán cường tráng mà họ không hề hay biết

    Lúc trời sắp tối, Loan Đao Tiểu Lục đã đến Đinh gia trang tìm một lượt, rồi ra khỏi gia trang, chui vào một khu rừng rậm, La Đông Nhi và Đại Đầu, Thiết Ngưu lập tức đi đón, Đông Nhi vội vàng hỏi: “Huynh đệ của Đinh ca có nghe được tin tức gì của huynh ấy không?”

    Tiểu Lục căm giận nói: “Thật là đáng tiếc, chúng ta đến muộn rồi, đại ca nghe nói tẩu tẩu bị Đổng Gia điêu phụ bắt đến Lý gia trang nên đã sớm đuổi theo rồi.

    Ba người họ cả đường đi đều gọi La Đông Nhi là tẩu tẩu, La Đông Nhi lúc đầu nghe thấy có chút thẹn thùng, vì rõ ràng mình vẫn chưa gả cho Đinh Hạo, ba người họ cũng không để ý tới, thấy bọn họ gọi thuận mồm, Đông Nhi cũng không phản bác lại, chỉ hỏi: “Hạo ca ca đuổi đến Lý gia trang rồi sao?

    Vậy bây giờ huynh ấy thế nào rồi?”

    Tiểu Lục nói: “Đại ca đã đến chậm một bước, lúc ấy ta đã cứu tẩu tẩu rời khỏi đấy rồi.

    Đại ca bi thương phẫn nộ, đơn thương độc mã đến quyết chiến với hơn một trăm người nhà họ Lý.”

    La Đông Nhi nghe được tin này sắc mặt trở nên bi thảm, khóc lóc nói: “Việc này…việc này nào có tốt, huynh ấy một mình làm sao có thể là đối thủ của chúng, huynh ấy…huynh ấy bị thương hay đã làm sao, bây giờ thế nào rồi?

    Tiểu Lục lại nói: “Bị thương…hình như là không nghiêm trọng lắm.

    Ừ…chắc không nghiêm trọng, huynh ấy có thể tháo chạy nhưng không biết đi đâu rồi, ta nghĩ…chắc không có gì đáng ngại lắm.”

    Thiết Ngưu giận giữ, mắng: “Bình thường nói ngươi lanh lợi, huynh đệ chúng ta có chuyện gì đều để ngươi ra mặt hành động, nghĩ cái bà mẹ ngươi, sốt ruột muốn chết đi được.

    Còn cái gì nữa, ngươi một hơi nói hết ra đi.”

    Tiểu Lục trợn mắt lên nhìn hắn, vỗ vỗ mông nói: “Đại ca vừa động thủ, thì có một hiệp khách qua đường nhìn thấy chuyện bất bình nên ra tay tương trợ, giúp huynh ấy đánh ngac hơn hai mươi mấy tên, chặn người của Lý gia trang, giúp huynh ấy chạy thoát rồi, bây giờ hoàn toàn không có tung tích của đại ca.

    Nhưng đại ca tuy không luyện võ nghệ, cơ thể vẫn rất cường tráng, sẽ không có chuyện gì lớn đâu.

    Chỉ là…huynh ấy ngoài Đinh gia ra, còn có thể đi đâu nữa, tẩu tẩu, người biết không?”

    La Đông Nhi lắc đầu: “Không có nơi nào có thể đi, huynh ấy…huynh ấy từ nhỏ đã ở trong đại viện của Đinh gia, bây giờ…đại nương qua đời rồi, Trư Nhi đi đâu không rõ, huynh ấy chắc chắn nghĩ ta chết rồi, bây giờ…bây giờ huynh ấy đang cô độc đau khổ một mình, còn có thể có nơi nào để đi nữa?”

    Nói đến điều đau lòng này, Đông Nhi ngừng lại, Thiết Ngưu thấy bực mình, nói: “Ta chịu không nổi rồi, Tiểu Lục, mụ điêu phụ đó ở đâu, ta đi đánh chết mụ ta trước rồi sẽ đến Lý gia đánh một trận cho sảng khoái, đánh xong Lý gia rồi, lại đến Đinh gia đòi lại công bằng cho đại ca, các ngươi có đi không ?”

    Loan Đao nói: “Thủ phạm đầu sỏ hại đại tẩu chính là người nhà Đổng gia, mụ ấy đã trở về Đổng gia rồi, chúng ta có thể đi đánh cho mụ ta một trận.

    Còn về Đinh gia, lại không phải là chuyện dễ nói, chúng ta còn cần phải tính kế lâu dài, không nghĩ cho chúng ta thì cũng phải nghĩ cho tẩu tẩu, nếu như chúng ta tất cả đều bị hãm hại ở trong đó thì tẩu tẩu cơ thể nữ nhi yếu đuối làm sao mà chống lại được?”

    La Đông Nhi nghe thấy họ bàn bạc đi đánh mẹ chồng, rốt cuộc có chút không đành lòng, vội nói: “Thôi đi, bà ấy dìm nô gia xuống sông, duyên phận này với bà ấy coi như đã cắt đứt, từ nay về sau bà ấy là bà ấy, ta là ta, không có vướng mắc gì nữa thì thôi đi.

    Các ngươi đều là hảo hán đường đường chính chính, sao phải đi bắt nạt bà ta, hay là chúng ta đi tìm Đinh đại ca đi.”

    Tiểu Lục nhíu mày nói: “Điều này có chút khó, gia trang bị thương hơn hai mươi người, rất nhiều đại hán đang nằm ở trong nhà, trật khớp có, gãy xương có, người của Lý gia đang la hét đòi tìm đại ca trả thù.

    Đại ca tất nhiên sẽ không công khai lộ diện, việc tẩu tẩu chết đi sống lại cũng không thể cho mọi người biết, nếu không người đàn bà đanh đá đó nhất định sẽ không tha cho người?

    Bà ta dùng thân phận mẹ chồng thì ai cũng không thể công khai bảo vệ người, nếu như biết những nơi đạ ca có thể đến thì chúng ta sẽ đi tìm, như vậy thì tiện hơn nhiều.”

    “A!”

    La Đông Nhi chợt kêu lên một tiếng, vui mừng nói: “Tôi đã nghĩ ra nơi Hạo ca ca có thể đến rồi.”

    Ba người vui mừng đồng thanh hỏi: “Đại ca đi đâu?”

    Đông Nhi nói: “Hạo ca ca luôn nói với ta, nói muốn đến phủ Quảng Nguyện dốc sức cho đại tướng quân.

    Lúc đó, huynh ấy nói muốn đưa ta theo, đưa cả Dương đại nương và Trư Nhi cùng đi, bây giờ…bây giờ huynh ấy ở đây không còn chỗ dung thân nữa, lại cho rằng ta đã…, ta nghĩ nhất định là một mình đến đó rồi.”

    Ba người ngạc nhiên một hồi lâu, Tiểu Lục hơi hơi lắc đầu nói: “Điều này cũng chưa chắc, đại ca cho dù có đi, cũng nên gặp mặt tụi ta một lần, nói một tiếng.

    Bây giờ trời đã tối, tẩu tẩu có thể theo tụi ta trở lại thành, tạm thời ở nhà ta.

    Nhà ta huynh đệ tỉ muội rất đông, người tạm thời có thể ở cùng phòng với muội muội ta, hai ngày này chúng ta sẽ cẩn thận đi tìm đại ca.”

    Đại Đầu gãi đầu nói: “Vậy…nếu như đại ca đã đi rồi, thì phải làm thế nào?”

    Thiết Ngưu hỏi: “Vậy thì có sao đâu, nếu như đại ca đã đi rồi, chúng ta lại hộ tống tẩu tẩu đến Quảng Nguyên tìm.”

    Đại Đầu líu lưỡi nói: “Quảng Nguyên?

    Ta đã từng nghe thấy tên đó, nhưng…ba người chúng ta vẫn chưa từng đi đến nơi nào xa như vậy.”

    Thiết Ngưu hoàn toàn không để ý nói: “Lúc này đường có đáng là bao, nghĩ lại lúc đầu Triệu quan gia của chúng ta chưa có công danh, một chặng đường dài cả nghìn lí đưa Kinh nương đi, đó là nghĩa khí.

    Triệu quan gia và Triệu Kinh nương vốn không quen biết nhau, nhưng người mà chúng ta hộ tống lại là đại tẩu, giữa huynh đệ với nhau lại càng cần phải có chữ nghĩa, có gì mà không đi được.”

    Loan Đao Tiểu Lục nghe thấy hắn nhắc đến sự tích anh hùng Triệu Khuông Dận, trong ngực bỗng trào lên một luồng dũng khí: “Được!

    Chúng ta đón đại tẩu về, đợi ba ngày sau nếu như không có tin tức của đại ca, thì chúng ta sẽ đưa đại tẩu đến Quảng Nguyên!”

    La Đông Nhi cảm kích vô cùng, gập người quỳ xuống: “Ba vị huynh đệ trượng nghĩa, La Đông Nhi cảm tạ đại ân đại…”

    “Tẩu tẩu mau đứng lên.”

    Loan Đao Tiểu Lục nhìn thấy vội vàng ngăn lại: “Người là đại tẩu của chúng ta, hành đại lễ này chi bằng giết chúng ta, tẩu tẩu mau đứng lên.

    Đại Đầu, Thiết Ngưu đều là cô nhi, đi đâu cũng được, còn huynh đệ tỉ muội Tiểu Lục rất nhiều, cha ta chỉ hận trong nhà không bớt đi được mấy miệng ăn, nên ta có đi cũng chẳng thèm quản.

    Chúng ta đã định xong rồi, tẩu tẩu đến nhà ta, ba ngày sau nếu như không có tin tức của đại ca, ba huynh đẹ chúng ta sẽ… ‘Nghìn lí hộ tẩu, Quảng Nguyên tìm phu’”

    Đông Nhi vừa nghe thấy thế, khuôn mặt liền đỏ lên, Thiết Ngưu và Đại Đầu lại ha ha cười, ba huynh đệ vỗ tay thề, rồi đưa La Đông Nhi vào Bá Châu Thành.

    Chương 130 : Khoái ý nhất đao .

    Đổng Lý Thị ngả vào lòng Liễu Thập Nhất, vẻ mặt đầy hứng khởi nói: “Thập Nhất, Nhị thiếu gia muốn đánh chết tên Đinh Hạo đó ngay tại chỗ cho xong chuyện, nhưng ai ngờ lại thả hắn đi, hắn một mình xông vào Lý gia trang, một người dám đối đầu với nhiều nam đinh của Lý gia ta như thế, cái bộ dạng đó…haiz, ta thật sự từ trước đến nay chưa từng thấy kẻ nào hung tợn như vậy.

    Quả thật rất sợ hắn đến tìm ta gây phiền phức.”

    Liễu Thập Nhất cười nói: “Tên ngốc đó từ khi nào mà lại có cái gan lớn đến vậy, hừ, cho dù hắn bây giờ không ngốc nữa, thì chẳng qua cũng chỉ thông minh hơn một chút thôi, hắn còn dám làm gì?

    Nàng không phải sợ hắn, tại sao lại trở về từ Lý gia trang vậy?”

    Đổng Lý Thị đánh nhẹ hắn một cái, nói: “Không thích ta trở về, thì chàng còn chui vào phòng ta làm gì?

    Ây, tên Đinh Hạo đấy tuy là rất hung tợn, nhưng một mình hắn thì sao có thể là đối của nhiều nam đinh Lý gia được, đáng ra…hắn đã bị loạn quyền đánh gần chết, lúc đó luật không thể trách, quan lão gia cũng bắt không được hung thủ thật sự.

    Nhưng ai mà ngờ được, giữa đường lại xuất hiện một nam nhân mặt vàng, tự xưng là hiệp nghĩa, rút đao tương trợ.

    Quyền cước như gió lốc, một quyền đã có thể đánh ngã một người, một cước đã có thể đá bay lên không trung, những tên gia đinh cao lớn thô kệch này lại kém hơn rất nhiều cái tên nam nhân mặt vàng có vóc người hơi gầy đó, kết quả là tên Đinh Hạo đã nhân cơ hội đó chạy thoát.

    Đinh Hạo vừa chạy thoát thì tên mặt vàng cũng đi.

    Thật đáng thương cho hơn hai mươi nam nhân Lý gia ta, da tróc thịt bong, trọng thương gân cốt đứt, thế này thì phải dưỡng thương đến bao giờ đây?

    Sắp tới là đến vụ mùa rồi, vợ chúng dắt con cái đến tộc trưởng vừa gào vừa khóc, nhìn nô gia như kiểu mũi không ra mũi, mắt không ra mắt, mỉa mai ta đến mức ta không thể ở lại đó nữa, đành phải gắng gượng mà trở về, bây giờ…nô gia chỉ có biết dựa vào chàng thôi.”

    Liễu Thập Nhất vỗ vỗ cái mông béo của mụ ta, nói: “Yên tâm đi, Đinh Hạo bây giờ chỉ là một con chó mất chủ, bắt nàng phải coi hắn là một con người, hắn nếu như còn không biết sống chết, dám đến Đinh gia sinh sự, thì không cần nhị thiếu gia phải ra tay, Liễu Thập Nhất ta sẽ giơ hai ngón tay ra nghiền chết hắn.

    Nhưng…việc đem La Đông Nhi cho vào lồng lợn rồi dìm xuống sông thì nàng quả thật đã quá lỗ mãng rồi.

    Đổng Lý Thị trợn mắt lên: “Sao lại là lỗ mãng, nó làm bại hoại môn phong Đổng gia ta, hơn nữa ta thấy nó còn một lòng muốn đi theo tên tặc tử kia, không thể để như thế được.

    Vả lại nếu như nó nói ra chuyện xấu của chúng ta thì phải làm thế nào, sau này chúng ta làm sao có thể nhìn mặt người khác được, có cơ hội thì phải diệt trừ nó, như vậy ta mới ngủ yên được.

    “Được rồi được rồi, không cần nhắc đến nó nữa.”

    Nghĩ rằng La Đông Nhi đã chết, Liễu Thập Nhất lại đem chuyện mình và Đinh nhị thiếu gia ra nói: “Chết rồi thì thôi, nàng bây giờ cũng đã có nơi của của mình, những ngày này sẽ lại càng dễ sống hơn.

    Trong thôn có ta chăm sóc nàng, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, sau này đến đây sẽ không cần phải lén lút tránh tai mắt của người khác nữa, ta sẽ để nàng trở thành ngoại phòng của ta.

    “Nghĩ hay nhỉ…”

    Đổng Lý Thị đưa tay ra ấn vào ngực hắn, vừa định làm nũng thì đột nhiên hai con ngươi ngước lên.

    “A” một tiếng thét chói tai vang lên.

    Liễu Thập Nhất cảm thấy trước mắt có một bóng người.

    Trong lòng sợ hãi.

    Nhất thời muốn nhảy lên, nhưng phía sau đã vang lên một giọng lạnh tê người: “Không được động đậy!”

    Sống lưng Liễu Thập Nhất lạnh toát, cảm giác thấy con dao.

    Trong lòng chợt trầm xuống.

    Đổng Lý Thị quay lưng.

    Trước mắt là Đinh Hạo khuôn mặt như sắt đúc.

    Mắt lạnh như băng.

    Tóc tai rối bù.

    Sát khí đằng đằng đầy hận thù.

    Trông còn hung hãn hơn tên hải tặc bị xử quyết trong thành Bá Châu mà mụ ta đã thấy lần trước.

    Trong tay cầm một cây trường đao nhọn hoắt.

    Doạ mụ ta sợ đến mức ngay cả lấy áo che người cũng không dám.

    Đành phải núp sát vào Liễu Thập Nhất.

    Run rẩy nhìn Đinh Hạo.

    Liễu Thập Nhất biến đổi sắc mặt nói: “Đinh Hạo?”

    Người đó dùng cây đạo vỗ vỗ vào lưng.

    Giống như đang vỗ một con lợn chết: “Dương Hạo!”

    Liễu Thập Nhất trầm xuống một lát, rồi cười khan: “Đinh quản…Dương huynh đệ, oan có đầu, nợ có chủ, ta Liễu Thập Nhất chỉ là một nhân vật nhỏ chạy theo người ta để làm việc, phụng mệnh hành sự mà thôi.

    Chứ không phải là ta muốn hại ngươi.”

    “Ồ?

    Vậy ngươi nói xem, là ai muốn hại ta?”

    Liễu Thập Nhất hơi do dự một chút, liền cảm thấy mặt đao phía sau đã biến thành mũi đao, nhẹ nhàng đưa thấp xuống, Liễu Thập Nhất ‘aiiyoo’ một tiếng, vội vàng tiến về phía trước một chút, và Đổng Lý Thị cũng vội vàng kề sát theo.

    Hắn liền run run trả lời: “Là…là nhị thiếu gia.”

    Đinh Hạo, bây giờ là Dương Hạo liền lạnh lùng nói: “Nhị thiếu gia tại sao lại hại ta, vì lẽ gì mà hại ta, ngươi hãy nói lại từ đầu đến cuối, nếu như có nửa câu giả dối, ta Dương Hạo biết ngươi, nhưng cái đao này sẽ không biết ngươi đâu.”

    “Vâng vâng vâng, Dương gia, ngài thủ hạ lưu tình, ta nói, ta sẽ nói tất cả.”

    Liễu Thập Nhất đứng đờ người, lần lượt kể rõ ràng tỉ mỉ về việc Đinh nhị thiếu gia thèm thuồng La Đông Nhi, rồi bày kế hãm hãi hắn

    Những điều Liễu Thập Nhất biết chỉ có thế, Dương Hạo lặng im nghe, âm thầm suy nghĩ: “Liễu Thập Nhất là tâm phúc của Đinh Thừa Nghiệp, những điều hắn nói chắc không phải là giả.

    Nhưng Đông Nhi, cô ấy…hẳn chỉ là một nguyên nhân, sau đó, biết được Đinh Đình Huấn có ý muốn ta nhận tổ quy tông, đó mới là nguyên nhân làm cho Đinh Thừa Nghiệp lo lắng, ra tay hạ sát ta.

    Đinh Thừa Nghiệp, ngươi chỉ vì một chút ham muốn hại mẹ ta thương đau mà chết, hại Đông Nhi chết mất xác, Đinh Thừa nghiệp ơi Đinh Thừa Nghiệp.”

    Nghĩ đến điều này, Dương Hạo lòng bàn tay chợt run lên, mũi đao dịch vào mấy phân, chọc vào lưng làm Liễu Thập Nhất kinh hãi hét lên: “Đinh…Dương.

    Dương gia tha mạng, tất cả đều là mưu kế của nhị thiếu gia, không liên quan đến ta, một kẻ hạ nhân như ta không thể không tuân mệnh.

    Dương Hạo kéo từ trong người ra cái áo lấy trộm được, khua đao chém ‘xoẹt’ một tiếng cắt vải vang lên, Dương Hạo quát lên một tiếng: “Ta đọc, ngươi viết.”

    Liễu Thập Nhất hỏi: “Dương gia, ngài muốn tiểu nhân viết gì?”

    Mắt hắn liếc liếc, trong lòng nghĩ: “Đồ ngây thơ, muốn ép ta khai ra nhị thiếu gia à?

    Nhưng khi ta thoát ra, ta sẽ nói ngươi dùng đao ép ta, ép ta nguỵ tạo chứng cứ, vậy chứng cứ này sẽ chẳng có tác dụng gì.”

    Dương Hạo lạnh lùng đáp: “Viết hưu thư.”(*)

    “Sao?”

    Liễu Thập Nhất trợn mắt lên, vội vàng nói: “Dương gia là…là muốn Liễu Thập Nhất ta bỏ…bỏ vợ ta?”

    Dương Hạo quát: “Là hưu thư của La Đông Nhi!

    Mẹ ta chết rồi, đến lúc chết vẫn là nô bộc của Đinh gia, bà ấy đã cất khế ước bán thân trong lòng, ta không thể lấy ra được.

    Nhưng hưu thư của Đông Nhi, ta nhất định phải lấy. ta không muốn sau khi cô ấy chết vẫn phải mang cái sân phận con dâu Đổng gia, Viết!

    Cho dù Đông Nhi chết rồi, cô ấy vẫn là người của ta, nương tử của ta!”

    Liễu Thập Nhất bị hắn dùng dao chọc, vội vàng đáp: “Vâng vâng vâng, ta viết, ta viết, nhưng…nhưngương gia ngài phải để ta đứng dậy mới được, ở đây không có bút và mực, viết làm sao được?”

    Dương Hạo dùng cầm đao chém vào tay Lý Thị, Lý thị hét lên một tiếng, cánh tay trắng mập mạp đã có một vệt chém, Đinh Hạo lạnh lùng trừng mắt nhìn, Đổng Lý Thị bị doạ đến mức không dám kêu nữa, chỉ có thể rưng rưng nước mắt nhìn hắn, vẻ mặt đầy sợ hãi, vẻ kiêu ngạo điêu ngoa trước đây hoàn toàn không còn nữa.

    “Tay của ngươi là bút, máu của bà ta là mực!

    Ta đọc, mi viết.”

    “Vâng vâng.”

    Liễu Thập Nhất bị doạ mềm nhũn người, hai người hơi rời nhau ra, Liễu Thập Nhất đặt mảnh vải lên trên ngực của Đổng Lý Thị, nơm nớm lo sợ chấm máu của bà ta, rồi chỉ nghe Dương Hạo nói: “Bá châu Đinh gia trang, Đổng môn La Thị, người Bá châu Liễu gia thôn, năm Khai Bảo đã được gả vào Đổng môn.

    Con trai Đổng gia nửa năm sau qua đời.

    Đổng môn La Thị ôn thục hiền lương, vì tuổi còn nhỏ, không đành lòng để thời gian trôi qua vô nghĩa, vì vậy đặc biệt viết hưu thư này, từ bây giờ về sau, có làm bất kì chuyện gì, Đổng gia trên dưới đều không được hỏi, viết chữ làm khế ước.

    Người lập hưu thư: Đổng Lý Thị, người làm chứng: Liễu Thập Nhất.”

    Dương Hạo nói một câu, Liễu Thập nhất viết một câu, hắn văn cũng không giỏi.

    Lúc này trong lòng run sợ, chữ bây giờ còn xấu gấp ba lần chữ mà Dương Hạo lúc đầu viết cho Từ Mục Trần xem.

    Hưu thư viết xong, Liễu Thập Nhất, Đổng Lý Thị lần lượt ấn dấu tay, Liễu Thập Nhát nơm nớp lo sợ nói: “Dương gia, tất cả đều đã làm như ngài yêu cầu.

    Việc hại ngài, quả thực là do nhị thiếu gia ép, làm thân phận con chó, Liễu Thập Nhất không dám không nghe theo, vẫn cầu xin Dương gia tha mạng cho tiểu nhân.”

    Dương Hạo giật lấy hưu thư, cười lạnh nói: “Đinh Thừa Nghiệp nợ ta bao nhiêu, ta tự sẽ bắt hắn trả gấp mấy lần!

    Tên tiểu nhân ngươi chỉ có một mình, lão tử đại lượng, chỉ cần lấy một mạng của ngươi thôi!”

    Liễu Thập Nhất kinh hãi vô cùng, há to mồm muốn hét, liền nghe thấy một tiếng ‘phập’, lòng lạnh toát, một thanh đao thép đã xuyên qua ngực, đao đâm từ trên xuống dưới, từ từ đâm thủng ngực Liễu Thập Nhất, rồi lại đâm thủng ngực Đổng Lý Thị, xuyên đôi cẩu nam nữ thành một xiên…

    Trời sáng dần, sau khi người thợ rèn họ Mục trong thôn tỉnh dậy đột nhiên phát hiện một bộ y phục phơi trong sân không còn nữa, lập tức nổi giận nhảy lên, hắn tiện tay lấy bộ quần áo vẫn chưa kịp giặt mặc lên, đang muốn đứng ra sâ chửi rủa tên trộm quần áo, kết quả lại phát hiện một con đao vừa làm xong để bên lò luyện cũng không thấy nữa.

    Đó là con đao định mang vào trong thành bán cho tiệm đao.

    Thợ rèn Mục tức điên người, hắn bước bước lớn tới cửa, bỗng nhiên đẩy cửa lớn một cái, đứng dưới mái hiên nhà, hai tay chống nạnh, dồn khí vào đan điền, một tiếng ‘Đồ ăn trộm!’ vừa phát ra như tiếng sấm, thì liền nhìn thấy mấy người bà con chạy như ong vỡ tổ về phía trước, có người còn hét lên: “Nhanh nhanh nhanh, chính là ở Đổng gia, Liễu quản sự và Đổng Lý Thị bị người ta một đao đâm chết, chết ở trên giường…”

    Thợ rèn Mục nghẹn một hơi trong lồng ngực, con ngươi cũng trợn ra, mông hắn cũng không thèm đặt xuống.

    Quay người đóng cửa ‘rầm’ một tiếng.

    Ai nói đao của ta bị mất?

    Ai nói quần áo của ta bị mất?

    Tất cả đồ đạc của nhà ta đều còn.

    Lý gia, Liễu gia liền tới tri phủ nha môn đánh trống, tri phủ nha môn bây giờ là Triệu huyện uý.

    Trần quan sát đạt được kết quả như ý, trong lòng cảm thấy mĩ mãn đủ để dẹp đường về kinh rồi, trước khi đi còn chỉ định Triệu huyện uý tạm thời làm chức Bá châu thông phán.

    Những người làm ở quan trường đều biết, cái gọi là ‘tạm thời làm’ chỉ cần không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì sẽ giống như cây đinh được đóng trên cái bảng.

    Từ một huyện uý của một huyện mà được thăng tới thông phán của phủ, tuy những việc phải quản đều là tư pháp, nhưng chức quan đó quả thật thăng cao hơn hẳn một bậc.

    Trước mắt vị trí của tri phủ Bá châu vẫn còn đang treo, cho nên chức quyền của rất nhiều tri phủ cũng sẽ do hắn tạm thời đảm nhiệm, cho nên Triệu huyện uý hai ngày nay quả thật rất đắc ý.

    Nhưng đắc ý vẫn là đắc ý, Trần quan sát mấy ngày nay đến Bá châu, những cái án tích tụ lại cũng không ít, Triệu thiếu uý hai ngày nay cũng không được nghỉ ngơi chút nào, hắn phải đem tất cả các án ra phân loại cấp bậc rồi phân chia các ti ra làm, đang bận không thể dứt ra, thì lại nghe thấy bên ngoài cửa nha môn có tiếng trống kêu lên.

    Triệu huyện uý mới thăng chức, muốn thể hiện oai phong, vội vàng cho thăng đường, đến lúc thăng đường mới hỏi, hoá ra là cáo trạng của hai nhà Liễu, Lý.

    Lý gia tố cáo Liễu gia bức gian nữ nhi, lại tố cáo Đinh Hạo báo thù giết người.

    Xin đại lão gia làm theo lẽ công bằng.

    Phán Liễu gia bồi thường, vẽ hình hung thủ Đinh Hạo.

    Liễu gia lại tố cáo con gái Lý gia dụ dỗ con trai Liễu gia, dẫn đến vì ân oán cá nhân Lý gia mà con trai Liễu gia cũng bị kéo theo.

    Xin đại lão gia phán xử công bằng, phán Lý gia bồi thường, vẽ hình hung thủ Đinh Hạo.

    Triệu huyện uý nghe thấy bọn họ đều nhắc đến Đinh Hạo, bất giác cảm thấy ngạc nhiên, vội vàng hỏi, hai nhà Liễu Lý ồn ào mất hết trật tự, cuối cùng cũng nói ra hết chuyện Đinh Hạo nửa đêm lẻn vào nhà sau ý đồ gian dâm với thiếu phu nhân, Đinh Hạo bị cho là hung thủ, rồi cuối cùng La Đông Nhu đến làm chứng giải oan cho hắn.

    Liễu gia tiện thể nói luôn chuyện Lý gia mở từ đường rồi cho Đổng tiểu nương tử vào lồng rồi dìm xuống sông, dẫn đến Đinh Hạo báo thù giết người, lúc đấy mới liên luỵ đến con trai mình.

    Triệu thiếu uý nghe qua một lượt, sắp xếp lại những mạch suy nghĩ, mới định làm rõ nguyên nhân và hậu quả của nó, hắn đinh thần rồi hỏi người của Lý gia: “Thế hung thủ có để lại cái gì chứng minh thân phận của mình trong phòng không?”

    Người của Lý gia lắc đầu.

    Triệu huyện uý hỏi người của Liễu gia: “Vậy khi hung thủ chạy thoát, có bị ai nhận ra thân phận không?”

    Người của Liễu gia cũng lắc đầu.

    Triệu huyện uý trong lòng bình tĩnh, đập miếng gỗ xuống bàn, chỉ tay vào Liễu gia mà quát: “Điêu dân to gan, đã không có vật chứng, lại không có nhân chứng, vậy mà dám mở mồm ra nói Đinh Hạo là hung thủ?”

    Cha của Đổng Lý Thị vừa nghe đã vội nói: “Đại lão gia minh giám, tiểu dân cho rằng…”

    “Ngậm mồm cho bản quan.

    Ngươi là điêu dân, hơn nữa lại là đại đại điêu dân.

    Triều đình tự có luật pháp, ai cho ngươi tự ý mở từ đường thay công đường, dám đem mạng người cho vào lồng lợn rồi dìm xuống.

    Chuyện này bản quan sau này sẽ truy cứu với ngươi.

    Bây giờ thẩm tra án Liễu Thập Nhất và Đổng Lý Thị thông gian đến chết, nhưng hung thủ không rõ, án này…”

    Người trong Liễu gia này là thân bá phụ của Liễu Thập Nhất, nghe thấy liền chêm lời vào: “Đại lão gia, tên hung thủ này có gì mà không rõ, nhất định là Đinh Hạo.”

    Triệu huyện uý phẫn nộ: “Lại một tên điêu dân trong lũ điêu dân, là ngươi thẩm án hay là bản quan thẩm án, hung thủ là do ngươi phán định hay là ta phán định.

    Bản quan xử án, công chính liêm minh phải dựa vào chứng cứ thực, ngươi đã không có nhân chứng, vật chứng cũng không, chẳng lẽ chỉ dựa vào sự suy đoán của ngươi mà định tội cho người khác ư?

    Bây giờ việc của bản quan ngươi cũng ôm vào sao, ngươi muốn dẫn dụ bản quan xử án, để cho bản quan làm một tên quan hồ đồ sao?

    Còn dám tuỳ tiện chêm lời, thì ta sẽ đánh ngươi hai mươi trượng.”

    Ông Liễu nghe thấy liền dụt cổ lại không dám nói gì nữa, Triệu huyện uý lại nói: “Liễu Thập Nhất, Đổng Lý Thị đêm hôm vụng trộm, bị người ta một đao giết hai mạng, hung thủ là vào phòng ăn trộm, bị người ta phát hiện nên nảy ra ý giết người hay là Đổng Lý Thị còn có một gian phu khác, hoài nghi đố kị nên hành hung?

    Hoặc cũng có thể là vị hiệp khách đã ra tay giúp đỡ Đinh Hạo giết người, hoặc là Đinh Hạo bị trọng thương nên hiệp khách báo thù..

    Án này có rất nhiều điểm nghi vấn, bản quan phải phái người đi kiểm tra hiện trường, tìm dân thôn để nắm rõ chứng cứ xác thực, dựa vào đó để tìm ra hung thủ thật sự.”

    Án này chưa được điều tra thì không thể xử được, ai cũng không được chỉ trích hắn, Triệu huyện uý dặn dò người đưa hai nguyên cáo lên công đường ghi chép vào án, rồi lại lệnh cho hắn đi xem xét hiện trường.

    Người đó nghiêng bốn góc bốn mũ ô sa, nhăn nhăn cái áo, khuôn mặt uể oải như chưa được ngủ, vừa nghe lệnh của đại nhân, trông dáng vẻ như tên lưu manh, để một tên giảo hoạt như hắn tra án thì e rằng ba năm hắn cũng không tra ra bị cáo, ngược lại còn làm nguyên cáo phát điên.

    Tên giảo hoạt này cố ý ra vẻ ta đây, Triệu huyện uý chẳng thèm để tâm vì trong lòng hắn đã rõ như gương, đương nhiên là cũng cố gắng nói vài câu, rồi để hắn đi chà đạp hai nhà Đổng Lý.

    Triệu huyện uý nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Đại trượng phu như ngươi tại sao lại vì một goá phụ mà làm ra chuyện hại mình, thật là anh hùng khó qua ải mĩ nhân, những gì Triệu mỗ có thể làm cho ngươi cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, ngươi đừng có chọc thủng thêm vài lỗ nữa là tốt rồi…”

    (*) Hưu thư: là thư từ bỏ vợ hoặc bỏ con dâu của thời xưa

    Chương 131: Giật mình nửa đêm.

    Đêm đã khuya, trong phòng Đinh Đình Huấn, Ngọc Lạc ngồi cạnh lão nhẹ giọng nói kết quả hai ngày tìm kiếm: “Cha à, con vẫn chưa tìm thấy Đinh Hạo.

    Hôm đó nếu không cứu hắn, hắn sẽ bị người của nhà Lý gia đánh chết, con không thể ngồi nhìn được.

    Nhưng sau khi hắn chạy trốn lại không có tăm tích gì nữa, con nghĩ rất khó có thể tìm được hắn”.

    Đinh Đình Huấn lặng im, than: “Khi duyên đến khó nắm bắt, khi duyên đi thì không còn cơ hội nữa rồi”.

    Ngọc Lạc cũng im lặng, một lúc sau mới nói: “Cha à, hắn…hắn lần này khổ quá.

    Lúc này cha đã tin hắn không phải là kẻ gian nửa đêm vào trong phòng của chị dâu chưa?

    Cha bảo con tìm tung tích hắn, giờ lại nói có người sẽ tìm giết hắn, lẽ nào…”

    Đinh Đình Huấn không trả lời, lại hỏi: “Quan phủ bên kia nói thế nào về vụ án mạng này?”

    Đinh Ngọc Lạc đáp: “Hai nhà Liễu, Lý trở về Xử Tuyên Dương nói quan phủ đã nhận vụ này, phái Bổ đầu đi truy bắt hắn.

    Nhưng…con dùng bạc mua chuộc được người đó, nghe ngóng được hôm nay Phách Châu thay thông phán Triệu đại nhân nói điều tra vô căn cứ, còn cẩn thận điều tra.

    Người phái đến cũng không phải là Bổ đầu mà là một quan trưởng, viên quan đó hai ngày nay ăn uống hết nhà Liễu lại sang nhà Lý, cả ngày chỉ rượu chè chẳng làm gì cả.

    Giờ khắp nơi đều là họ hàng của hai nhà Liễu, Lý đi tìm tung tích Đinh Hạo”.

    Đinh Đình Huấn cười và nói: “Sau khi xảy ra án mạng Đổng thị mỗi tối đều ở trong phủ tránh Trang Đinh.

    Đinh Hạo may là không đến, nếu vậy thật không biết nên làm thế nào nữa”.

    “Hắn sẽ không đến đâu.”

    Đinh Đình Huấn nhắm mắt, lấy hơi: “Hồi trẻ cha lưu lạc khắp nơi đã từng thấy con sói ở thảo nguyên mà người Khiết Đan sùng bái nhất.

    Con sói đó xem ra không to.

    Từ xa nhìn nó giống một con chó hiền lành.

    Nhưng lúc sói hung hăng lên thì làm người ta khiếp sợ.

    Đặc biệt là sự ở ẩn của nó.

    Nó đói bụng thì sẽ đi theo con mồi ba ngày ba đêm, đợi tìm được cơ hội thích hợp nhất, sẽ cho một đòn chí mạng...

    Giờ Đinh Hạo giống như con sói vậy, hơn nữa còn là một loại rất nguy hiểm – một con sói bị thương”.

    Đinh Ngọc lo lắng nói: “Thế hắn...sớm muộn sẽ bị tìm ra sao?

    Nếu hắn khăng khăng tìm cha, tìm nhị đệ báo thù...con phải làm thế nào đây?”

    Đinh Đình Huấn nhìn lên trần nhà, khẽ nói: “Về hay không, rất khó đoán trước.

    Lúc nào đến thì càng khó đoán hơn.

    Nếu...hắn có thể lên thẳng Thanh Vân, cho Đinh gia chúng ta thành mảnh vụn, thì hắn sẽ đến.

    Một ngày mưa gió, báo thù rửa hận”.

    Đinh Ngọc Lạc lo lắng: “Cha à, nếu vậy thì...”

    “Haha, con sợ hắn ta cuối cùng không bỏ qua Đinh gia chúng ta?”

    Đinh Đình Huấn cười lớn: “Con gái à, con đánh giá quá cao hắn rồi.

    Xem ra, huynh con cũng vậy, hai huynh muội con.

    Trước đây ít giao tiếp với hắn, nhưng lại tâm đầu ý hợp, rất hợp với hắn.

    Thật kỳ lạ”.

    Hắn ấy thở dài và nói : “Cả đời cha là một thương gia thành đạt, tay trắng làm nên sự nghiệp; Cuộc đời này của cha cũng là một quý tộc rất thành đạt, ở Phách Châu bây giờ nơi nào mà không phải là đất của cha.

    Nhưng cha không phải là một người cha tốt, không phải là trụ cột tốt của gia đình.

    Đây là sự thất bại lớn nhất của cha.

    Cũng may, cha còn có một cô con gái, một người con gái ngoan...”

    Hắn giơ tay, đôi mắt hiền từ, nhẹ nhàng xoa đầu Đinh Ngọc Lạp, khẽ nói: “Một người muốn thành đạt cần có năng lực, hơn nữa phải có vận may.

    Người không có vận may, có giỏi thì cũng không thể thành đạt được, ...

    Nói cách khác, hoặc sẽ chết trong sự mơ hồ, hoặc rõ ràng là người giỏi nhưng lại bị người ta áp chế và loại trừ, chán nản cuộc sống.

    Đời cha, nhìn thấy bao nhiêu cảnh như vậy rồi, trong sự nhận biết của thanh niên, không biết có bao nhiêu người đã phải sa vào vũng bùn, giỏi hơn cha cả trăm lần, thế nhưng bọn họ lại không chịu đấu tranh để bị loại, cuối cùng trở thành kẻ bình thường, nghèo khó cả một đời.

    Đinh Hạo hắn muốn lật đổ Đinh gia chúng ta, nói thì dễ đấy nhưng khó mà làm được”.

    Hắn ta sinh ra thân phận thấp hèn, không học văn, không luyện võ, muốn đánh bật người khác, thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thiếu đi một cái là hỏng.

    Có lẽ cả đời hắn sẽ không thành công được, đến khi quá thù hận, chính là một kẻ dân đen bình thường...”

    Đinh Ngọc Lạc lắc đầu nói: “Cha, Đinh Hạo trước đây không có chí, chỉ muốn có cho mình một phần tài sản, chỉ muốn có một ngôi nhà cho mình, lúc ấy hắn có lẽ khó thành công.

    Nhưng bây giờ, con tin cuộc đời này, hắn sẽ không phải là một người bình thường”.

    Đinh Đình Huấn cười và đáp: “Thế là thế nào?

    Nếu một ngày nào đó thực sự như vậy, sợ rằng cha sớm đã không còn trên thế gian này nữa.

    Hắn muốn làm gì thì cho hắn làm, coi như cho hắn tất, lẽ nào hắn không phải người nhà họ Đinh nữa?

    Kệ hắn có thay đổi hay không, hắn vẫn mang dòng máu của cha, đó là sự thực không thể thay đổi.

    Hơn nữa con người này, cho dù là thay đổi thế nào vẫn là một người trọng tình trọng nghĩa”.

    Đinh Ngọc Lạc ủ rũ, lòng nghĩ: “Con mơ hồ quá cha ạ, tại sao mãi đến lúc này con mới hiểu?

    Nếu con sớm nghĩ được thế này, thì làm sao có chuyện không thể cứu vãn như ngày hôm nay?”

    Đinh Ngọc Lạc lòng rối như tơ vò, Đinh Đình Huấn có một tấm lòng độ lượng, lão thấy vậy cười hà hà nói: “Thôi tối rồi, con cũng về ngủ đi.

    Vì ngôi nhà này, ta sẽ cố hết mình để giữ nó.

    Chỗ đại ca con, con cũng nên thỉnh thoảng qua đó chăm sóc nó, chúng ta cứ đi khắp nơi tìm thầy tìm thuốc, có lẽ một ngày nào đó có thể cứu Tông nhi tỉnh lại.

    Nay...đó cũng là mong ước duy nhất của cha rồi...”

    “ Vâng ạ, cha nghỉ đi, con về đây”.

    Đinh Ngọc Lạc nghe hắn nhắc đến đại ca, trong lòng u tối, đồng ý một tiếng, đứng dậy đi về.

    Nhìn theo bóng con gái xa dần, nụ cười trên mặt Đinh Đình Huấn dần mất đi, lão ngồi xuống, mở ngăn tủ, lôi ra một thứ được gói bằng lụa, nhẹ nhàng mở lớp lụa ra, lấy ra một chiếc trâm thoa.

    Đó là vật kỉ niệm mà năm ấy lão tặng cho phu nhân, phu nhân khi về nhà mẹ vợ để lại, ai ngờ nó trở thành đồ vật kỷ niệm duy nhất.

    Hắn nhẹ nhàng lau chiếc trâm thoa sáng như mới, Đinh Đình Huấn thầm nhủ: “Nương tử sao ra đi sớm vậy, nếu ta bôn ba vì gia nghiệp ở ngoài, thì nàng giúp ta dạy con, Nghiệp nhi sẽ không trở thành như bây giờ a”.

    “Nương tử, hai con đều là con nàng sinh ra, tại sao tính chúng khác nhau đến vậy, nàng bảo ta phải lựa chọn thế nào đây?

    Nghiệp nhi tranh giành gia tài, tính kế hại Đinh Hạo, ta rất tức giận, nhưng đợi khi ta hiểu ra đã quá muộn, tất cả đều đã quá muộn.

    Đôi mắt này vì ta cả đời không làm gì sai, nhưng giờ ta không thể không giả hồ đồ.

    Việc xấu này, ta thực sự không thể để bất cứ ai biết...”

    Đinh Đình Huấn nói đến đây, hai hàng nước mắt tuôn rơi thầm thì: “Nương tử ơi, Đinh Hạo đã bỏ Đinh gia này mà đi, không về nữa rồi.

    Đến nay Đinh gia chỉ có một người có thể nuôi ta đến lúc chết, nương tử bảo ta phải làm thế nào đây?

    Ta muốn bỏ cơ ngơi này, nhưng cả đời khó nhọc của ta mới có gia nghiệp này, nàng bảo ta giao cho ai đây…”

    Đinh Đình Huấn càng nói càng đau lòng, hai hàng nước mắt lã chã, run rẩy nói: “Năm mới đến, sức khỏe của ta càng ngày càng kém đi, có lẽ không lâu nữa sẽ đi gặp nàng.

    Nhưng…Đinh gia chúng ta lương thực bị cướp, rốt cuộc có nội gian hay không đến giờ chưa rõ.

    Tông nhi miên man không dậy, Nghiệp nhi lại không ngừng tranh giành, ta không yên lòng.

    Nương tử có linh, xin nàng giúp ta…”

    Đinh Đình Huấn nhòa lệ nói nhỏ dần, dường như có ngọn gió thoảng qua, hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Nhạn Cửu không biết từ đâu vào phòng, đứng trước mặt hắn, Đinh Đình Huấn giật mình, vội lau nước mắt nói: “Cửu nhi, muộn thế này rồi, đến có chuyện gì?”

    Nhạn Cửu cười tươi như hoa: “Lão gia đã mệt nên đi nghỉ, Lão nô…đến nhắc nhở thôi ạ”.

    Đinh Đình Huấn nheo mày nói: “Chẳng có phép tắc gì cả, Lão phu chưa muốn ngủ, cần ngươi đến lắm mồm à, cút”.

    Nhạn Cửu cười nhăn nhở: “Lão gia chưa hiểu ý của lão nô rồi, ý lão nô là, Lão gia năm nay vì Đinh gia mà hao tâm tổn sức, cơ thể suy nhược, thực sự quá mệt mỏi rồi, lão gia nên nghỉ đi, ha ha, nhắm mắt, việc phiền lòng không còn nữa, thì đau lòng nỗi gì?”

    Đinh Đình Huấn giật mình, hai mắt mở to, thẳng lưng nói: “Nhạn Cửu, ngươi nói gì?”

    Nhạn Cửu cười nham hiểm nói: “Lão gia, chúng ta chủ tớ một nhà, lão nô thật không muốn lão gia đau lòng.

    Nhưng con hổ không răng như lão gia thực sự là có thể tóm được, trong gió chỉ rơi xuống mà không ngã, tàn lụi mà không chết, lão nô thực hết cách, đành tận trung phò tá lão gia, tiễn lão gia một đoạn đường”.

    Hắn cười nham hiểm, bước lên một bước: “Đinh gia cho đến nay mà nói, bên ngoài danh giá, hào quang nhưng bên trong thì sao?

    Ô nhục biết bao, nên đổi chủ để dọn dẹp lại thôi, lão nô cũng là vì muốn tốt cho Đinh gia, lão gia xem đúng không?”

    Đinh Đình Huấn tức giận, hét lớn: “Người đâu, người đâu!”

    Nhạn Cửu cười nói: “Lão gia không cần phải hét lớn như vậy đâu, người hầu của lão gia đều bị lão nô đuổi rồi, lão nô là người quản mọi việc trong phủ này, là người mà lão gia tin dùng nhất, ai dám chống lại?”

    Đinh Đình Huấn gằn giọng: “Nhạn Cửu, ngươi to gan lắm, lão phu luôn tín nhiệm ngươi, ngươi rốt cuộc muốn gì?”

    Nhạn Cửu vái một vái, cười nói: “Chính vì lão gia tin lão nô như vậy nên lão nô không muốn khiến lão gia làm chuyện hồ đồ, một số việc đến giờ phải nói cho lão gia ngươi hiểu.”

    Đinh Đình Huấn gằn giọng, cười nhạt nói: “Ngươi có chuyện gì muốn nói với lão phu?”

    Nhạn Cửu chỉ thẳng một ngón tay lên, cười hì hì nói: “Điều thứ nhất, nhiều năm nay lão gia đã nghĩ oan cho Dương Thị, cái chuyện làm cho lão gia không tỉnh táo sau bữa rượu, quan hệ với Dương Thị sinh ra Đinh Hạo, người nói chuyện đó với phu nhân, không phải Dương Thị làm mà là lão nô”.

    “Cái gì?

    Ngươi…ngươi…”

    Đinh Đình Huấn trợn tròn mắt, tức giận tới mức chân tay lạnh buốt.

    Nhạn Cửu tự đắc cười và nói tiếp: “Đầu độc phu nhân khiến nàng trở về nhà mẹ vợ, để mình lão gia cho lão nô chăm sóc.

    Ôi chao lão gia ơi, lão gia đừng có giận nhé, lão nô vẫn chưa nói hết đâu.

    Lão gia à, dẫn dân tị nạn và cường đạo đến giết nhà mẹ đẻ phu nhân, chuyện giết phu nhân và nhị thiếu gia, đó cũng là do ta làm”.

    Đinh Đình Huấn nổi trận lôi đình, kêu lên: “Ngươi nói gì?

    Nhị…Nhị thiếu gia Nghiệp Nhi…Nghiệp Nhi…nó…”

    “Hắc hắc, Nhị thiếu gia đến nay thực sự là con của tôi.

    Người ta thường nói, con theo mẹ, vợ theo chồng, lão gia ngài ơi”.

    “Thiếu gia lớn không giống phu nhân mà na ná người lúc đầu bên phu nhân”.

    “Tích Nhi?”

    Nếu không phải Nhạn Cửu nhắc đến thì Đinh Đình Huấn thực không nghĩ đến người này, Đinh gia nhiều năm gần đây, không biết thay đổi bao nhiêu a hoàn, sao hắn nhớ mà nhắc tới.

    Nhạn Cửu cười hì hì nói: “Đúng vậy, Dương Thị và Tích Nhi cùng là người hầu hạ phu nhân, cô ta vì trộm nữ trang của phu nhân bị lão nô phát hiện nên lão gia đã đuổi khỏi phủ, giờ lão gia nghĩ ra chưa?

    Hắc hắc, kì thực cô ấy không trộm nữ trang của phu nhân mà là vì có con với ta, lão gia thích sĩ diện, quy tắc của Đinh gia nhiều như vậy, nhỡ phát hiện chuyện nam nữ nảy sinh tình cảm có thai, nhất định sẽ đuổi sạch bọn ta, lúc ấy bọn ta sống sao?

    Cho nên ta đã khuyên cô ấy tìm một lí do để bị đuổi khỏi phủ, chỉ có ta ở lại, có thể đảm bảo cơm áo cho hai mẹ con họ”.

    Nhạn Cửu cười và nói tiếp: “Cô ấy một con người không kiến thức, còn có thể nghĩ gì được cơ chứ, tự nhiên mà nghe lời thôi”.

    Đinh Đình Huấn nghe đến đây đầu nóng ran, sống mũi cay sè, nghiến chặt răng, mồm suýt phun ra máu, lúc sau mới kìm được, tức giận nói: “Nhạn Cửu, lẽ nào ngươi…ngươi mượn gió bẻ măng, lẽ nào chính ngươi mưu đồ chiếm gia sản Đinh gia ta?”

    Hỏi xong, Đinh Đình Huấn thoáng thấy một cái đầu người đáng sợ, thất thanh nói: “Không phải, Nghiệp Nhi…”

    Theo đó, lời vừa nói xong tên đứa con mình thương yêu nhất, trong lòng không biết nên giận hay thương: “Không đúng, hắn ta chỉ là con thứ, cho dù giết cũng không đoạt được gia sản Đinh gia, lẽ nào…lẽ nào Tông nhi của ta bị ngươi…bị ngươi…”

    Nhạn Cửu cười khach khách: “Lão gia quả thật thông minh, đã nghĩ ra rồi, không sai, tin hộ tống lương thực đi Quảng Nguyên đã bị lộ, đó là có nội gian, kì thực chính là ta, tiếc là, con ngươi mạng lớn, tàn mà không chết, không sao, vốn dĩ sản nghiệp này phải thuộc về tay con ta, chỉ cần động chút tay chân, để lão gia ngươi sớm quy tiên thì sự sẽ thành…”

    “Ngươi…ngươi, giết lão nô…” trước mắt Đinh Huấn hơi thở thoi thóp, không thể đứng dậy được.

    Nhạn Cửu liên tục hét: “Ai biết được, giờ con riêng của ngươi có tiền đồ rồi, còn nói à, thật là có huyết thống nhỉ, ngươi tôn trọng hắn nhỉ?

    Cả anh lẫn em đều thích gần hắn, khắp nơi người người đều thích Đinh Hạo, muốn bảo nó nhận tổ quy tông, kế thừa gia nghiệp.

    Vốn dĩ con của ngươi mà nhiều năm nay ngươi lại không cần, cứ mời bọn tạp chủng.”

    “Ngươi bất nhân, ta có nghĩa, điều này không phải nói.

    Đại thiếu gia lại không thích lo chuyện vặt, nhưng Đinh Hạo bây giờ đã rời đi, ngươi nói xem bây giờ làm gì mới được đây?”

    “Hừ, con ta tuấn tú, lời ăn tiếng nói phong nhã, thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa, gì cũng giỏi.

    Đại thiếu gia nhiều năm bôn ba, mà thiếu phu nhân còn trẻ, hoạt bát, khi buồn chỉ trong sân nhìn trời nhìn đất, chẳng bao lâu mà sinh tình với con ta, làm chuyện ‘vợ chồng’”.

    Đinh Đình Huấn nghe được chuyện này, tức giận muốn chửi nhưng không có sức mà chửi.

    Nhạn Cửu vỗ tay cái “Bộp”: “Lần này xong xuôi rồi, cô ta ngoan ngoãn nghe lời.

    Lão nô nhiều lần quan sát, phát hiện ra Đinh Hạo chỉ cần vềĐinh phủ, mỗi tối ở trong phòng nghỉ, chưa từng đi uống rượu, thế là ta có gian kế, với sự hợp tác của thiếu phu nhân, có Nghiệp nhi, Lan nhi hưởng ứng, không để sơ hở, không thể khiến lão gia ngươi nghi ngờ”.

    Lão nô vốn nghĩ, mượn tay ngươi, giết đi đứa con duy nhất của Đinh gia, ai cũng biết Đinh Hạo cũng là một người phong lưu, quyến rũ một nàng rồi lại làm cho nàng ta thất vọng, làm hỏng việc của ta.

    Cũng may, tuy hắn chưa chết, nương tử của ngươi bị ngươi áp bức mà chết, đến Đổng tiểu nương tử cũng chết, ha ha ha, mối thù sâu nặng, cả đời không rửa được thù, lão nô chưa nghĩ đến người có quyền lực nhất, chính là lão gia ngươi…”

    Đinh Đình Huấn co quắp vài cái, răng nghiến chặt, máu đen từ trong miệng trào ra.

    Hai mắt mở to, nhìn thẳng lên trần nhà, giờ đã là người chết.

    Nhạn Cửu đắc ý, cười nhếch mép, an ủi vài câu: “Lão gia, đi mát mẻ nhé, đại thiếu gia chưa uy hiếp gì ta, đến Từ đại y sĩ cũng bó tay, còn ai có thể giỏi hơn hắn?

    Nên ta sẽ cẩn thận hầu hạ hắn, sẽ đi khắp nơi hỏi thầy thuốc cho hắn, như vậy mới là kính huynh đệ, nhị thiếu gia nhà này được coi là gương mẫu, lão gia nói xem có phải không?

    Giờ ai ngăn cản ta sẽ bị xử lý hết, người khác nhà họ Đinh ta sẽ không hại đâu, lão gia nghe rõ chưa, cảm ơn lão nô đi chứ?”

    Nhạn Cửu khom lưng, cẩn thận xem xét hình dáng Đinh Đình Huấn, thò tay ra quơ quơ trước mặt lão, nói: “Lão gia sao đi lúc này, lão nô còn chưa nói hết mà.

    Lão gia cũng bị lão nô hạ thuốc, nếu không thì…chết cũng không có ai biết sẽ có điểm bất thường”.

    Hắn ta từ từ đứng dậy, mặt ngạo nghễ: “Thật là đáng tiếc, ngươi còn chưa biết thân phận của ta”.

    Hắn thò tay nhẹ nhàng vuốt mặt Đinh Đình Huấn, nói: “Ta được xếp vào hàng cao quý, con ta là chủ của Đinh gia các ngươi.

    Đời ngươi thích sĩ diện, lẽ nào không thấy vinh hạnh sao?”

    Chương 132: Trên đường đi hướng tây có người giả nữ nhi.

    Đêm tối, Loan Đao Tiểu Lục cùng tên Đại Đầu, Thiết Ngưu trong phòng Đông Nhi, vừa pha trà vừa lo lắng hỏi: “Khổ cho ba vị huynh đệ rồi, phải dò xét 1 ngày, xin hỏi có tin gì của Đinh ca chưa?”

    Loan Đao Tiểu Lục nói: “Tiểu Lục tới quan phủ rồi, quan phủ đã dán giấy truy nã, xong theo tôi nghĩ, bọn họ đang ngấm ngầm hại đại ca đấy, đại ca vừa giết đôi nam nữ, mang trên mình hai vụ án mạng, sợ rằng không đến thành tìm chúng ta nữa”.

    Thiết Ngưu nói: “Ta về quê cũng không có tin gì của Đích ca.

    Haiz, không ngờ đại ca một con người văn nho nhã nhặn lại có gan làm việc động trời đến vậy, một lưỡi dao giết hai mạng, không ngờ, thực sự ngoài sức tưởng tượng, không hổ thẹn là đại ca”.

    Đại Đầu chau mày: “Đại ca giết xong phải ẩn đi, đến giờ vẫn không biết có phải huynh ý đi Quảng Nguyên không, chúng ta phải đi tìm huynh ý ở đâu đây”.

    Loan Đao Tiểu Lục trừng mắt: “Đại ca nếu đi được Quảng Nguyên là tốt nhất, nếu không đi Quảng Nguyên được thì chắc có chuyện gì đó, ngươi thật lắm mồm”.

    Đại Đầu buồn nói: “Ngươi nói cái gì đấy, ta chỉ nói 1 câu thôi mà”.

    Loan Đao Tiểu Lục: “1 câu cũng quá đủ rồi”.

    Nói với Đại Đầu xong, hắn quay sang an ủi Đông Nhi: “Tẩu tẩu yên tâm, huynh đệ ta lời hứa đáng giá nghìn vàng, bất luận thế nào, cũng sẽ giúp tẩu tìm đại ca.

    Chúng ta mai sáng sớm lên đường đi Quảng Nguyên tìm đại ca, nếu đại ca không ở đó, dù đi đến chân trời góc biển quyết tìm cho được huynh ấy”.

    Hắn cầm chén trà uống một hơi, rồi quay sang nói với Đại Đầu và Thiết Ngưu: “Ta đã nói với cha rồi, nói lão Đại ta không nhỏ, cả ngày ở nhà cũng chẳng có tiền đồ gì, muốn ra ngoài một phen.

    Cha ta mừng rỡ khen ngợi ta, còn mong ta oai phong trở về, nhà chỉ độc đứa con trai, như bảo bối ấy, cầm trong tay còn sợ rơi, cho vào miệng thì sợ hóa tan đi, ta nói ta không ở nhà ăn bám nữa, bệnh của phụ thân ta tự nhiên khỏe lên 8 phần.

    Không nói nữa, các hạ về chuẩn bị đi, sớm mai chúng ta đưa đại tẩu lên đường cẩn thận”.

    Thiết Ngưu lớn giọng: “Chúng ta một ruột, một người ăn no, mọi người không sợ đói bụng.

    Đại tẩu yên tâm nghỉ nơi đi, chúng tôi cũng trở về ngủ đây, sáng mai nhé, chúng ta lên đường”.

    Gà gáy.

    Dương Hạo lạy lão nương một lạy.

    Rồi ở bên ngôi mộ cũ, trước mũ áo của La Đông Nhi, đốt lá thư viết bằng máu và nói: “Đông Nhi, đây là lá thư mà Đổng gia viết cho nàng, nàng cũng là con dâu của Đổng gia rồi, nàng có thể đường đường chính chính mà theo ta.

    Không cần sợ bất cứ ai nói rèm pha hết, ta lấy nàng làm nương tử, chúng ta...”

    Không kìm được nước mắt, Dương Hạo vội vàng lau nước mắt: “Nương tử, ta phải rời xa nàng rồi, ta sẽ bình yên trở về, nàng ở đây chờ ta nhé, nơi này nàng cũng thích mà, ở đây nàng nhất định sẽ vui hơn ở Đổng gia”.

    Ta muốn nghe nàng hát cho ta nghe, như bài “Tử dạ bốn mùa ca”.

    Nương tử à, nàng hát rất hay, thật đấy, là tiếng ca mà ta nghe động lòng nhất”.

    Dương Hạo đứng dậy, từ từ đi lên đỉnh núi, xa xa có một tia gì đó, nó vô cùng ảm đạm, dường như là hướng nhà phía Đinh gia.

    Dương Hạo nghĩ rằng sẽ có người bắt mình, bất luận là Đinh gia, Lý gia, Liễu gia hay quan phủ, cho nên hai ngày nay ở vùng hẻo lánh này ẩn nấp, hái vài quả ăn, ban đêm lẩn vào thôn dò xét tin tức Tao Trư.

    Hắn ta đợi ba ngày, Tao Trư Nhi ở nơi nào không hay.

    Dương Hạo biết đại lương ca từ nhỏ thường hay chơi đùa trong cái phao, dù không biết bơi nhưng rơi xuống nước cũng không chết, nhưng lúc đó hắn ta đã bị thương, chạy như điên nên trượt chân xuống nước, không ngờ hắn vẫn sống được.

    Hắn không thể không đến, vì huynh đệ của hắn còn ở đây.

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo thấy lòng chua chát.

    Phải đi, tất cả đã kết thúc rồi, mình phải đi.

    Trong thành Phách Châu còn có huynh đệ kết nghĩa nhưng hắn lại không dám đi, giờ trong thành dán lệnh truy nã hắn.

    Hôm nay hắn đã giết người, quan phủ đang truy lùng hắn, không thể làm liên lụy đến huynh đệ được.

    Bọn họ hẳn đã biết chuyện của hắn sẽ không tha thứ cho hắn.

    Dương Hạo đi dọc theo triền núi xuống núi, đó là đồng bằng, Dương Hạo dừng chân quay đầu nhìn về phía Đinh gia trang, nơi đó đã đen như mực, không nhìn thấy ánh đèn nữa.

    “Những ngày tháng này tại Phách Châu, ta rất muốn đi Quảng Nguyên, chỉ để có một cái nhà, có một chỗ yên tĩnh của riêng mình.

    Giờ ta muốn đi, sẽ có ngày trở lại Phách Châu.

    Giờ ta chỉ là một con kiến, đợi ta quay lại đây, các ngươi đều là con kiến hôi dưới chân ta!”

    Dương Hạo nhìn về nơi tối ấy, buộc lại thắt lưng, đi nhanh xuống dốc núi.

    Sao đầy trời, gió núi thổi mạnh, dựng tóc hắn lên.

    Đi xuống núi là cánh đồng bát ngát.

    Trong bóng đêm, không nhìn rõ bốn phía, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của hắn.

    Cả thế gian dường như chỉ có mình hắn vậy, xem ra hắn quá bé nhỏ, nhưng đất trời này dường như ủng hộ hắn, bóng Dương Hạo dần dần mất trong bóng đêm...

    Dưới chân núi có một cái trấn nhỏ, không biết đông tây nam bắc, ở đây tuy cằn, không trông trọt được gì, nhưng nhà khách, quán rượu, lầu xanh, xe cộ ở đây rất nhiều, từ nam chí bắc, từ tây sang đông, người đi lại đông đúc.

    Từ đây qua sông nam tiến, ven theo con sông đi về hướng tây là đến Quảng Nguyên, Dương Hạo đi từ nam sang tây, muốn quay lại nhưng sợ quan phủ và mấy nhà Đinh gia, Đổng Lý phục kích ở hướng tây, vì vậy đành đi đường vòng.

    Để đoạn đường đi an toàn, Dương Hạo không đi đường lớn, mà đi tắt con đường nhỏ giữa núi, khi từ cánh đồng đi đến đây quần áo đã tả tơi, mặt mũi nhem nhuốc, chẳng khác gì tên ăn mày, thực ra dọc đường hắn ăn quả dại, bắt mấy con thú ăn, vô tình cũng xác định được hướng thôn này có ít đồ ăn, giờ thực sự hắn đã là một tên ăn mày.

    Đường này đi xuống có thể tránh được con đường nguy hiểm kia, Dương Hạo vẫn có cảm giác đi men theo con đường thôn này có nhiều trạm gác, có quan phủ đi tuần tra hắn, nhưng sau khi nghe được tin của người đi đường kháo nhau mới biết được Hoàng đế Đại Tống đã đi chinh phạt, quân Bắc Hán đã chạy tới Hán Đô thành, hôm nay cho dù đi hướng tây hay hướng nam đều được, vì đó là vùng kiểm tra sát sao phòng trừ gian tế phương Bắc.

    Trong tình cảnh như vậy, con đường của Dương Hạo càng thêm khó khăn.

    Kì thực, vật tín trên thân hắn, đó là tín vật ra vào Trình phủ.

    Trình Thế Hùng lấy quân pháp trị nước là dùng tín vật, thực tế ra là tín vật ra vào doanh trại Quảng Nguyên, cho dù không có thứ này thì có thể ở trong doanh trại Quảng Nguyên, tùy tiện ra vào doanh trại, nhưng đã đủ thấy Trình Thế Hùng không đến mức thân thiết và tin cẩn hắn, xem ra tấm bài này không dễ trao cho.

    Có tín vật này có thể dễ dàng qua trạm gác nhưng hắn tưởng hắn đã bị bỏ qua, không bị quan phủ truy lùng.

    Nhưng với dáng vẻ này, hắn lại đi một mình, khi lấy ra tín vật, dễ bị nghi ngờ, kiểm tra bức vẽ truy nã hắn, lúc đó muốn trốn cũng không trốn thoát.

    Để an toàn, hắn giả làm kẻ ăn mày đi qua.

    Hắn vòng quanh chỗ kiểm ra, qua núi bên kia, xuyên qua rừng rậm, vào cái trấn nhỏ đó.

    Phía trước hắn, là một hộ gia đình, đi qua nhà đó là một ngõ nhỏ dẫn tới cái trấn nhỏ tấp nập.

    Dương Hạo rẽ vào phường, cẩn thận chuẩn bị vài thứ ăn trên đường, tiếp dục đi về hướng tây, chợt thấy phía trước có một lão tăng, áo màu tro, chân đi đôi dép cỏ, ánh sáng lòe lòe chiếu rõ cái đầu trọc, bốn phương tỏa sáng.

    Lão tăng này lông mày và râu đều trắng, khuôn mặt hồng hào, trên mặt không có nếp nhăn nào, Dương Hạo nhìn mắt lão tăng đó rất quen nhưng nghĩ kĩ, từ trước đến nay, hắn không thấy một hòa thượng nào như này.

    Lúc này, vị hòa thượng nọ cách phía Dương Hạo không xa, có một bà lão dắt đứa bé đi dạo cười đùa, tự nhiên giọng nói vang như chuông: “A di đà phật, lão thí chủ, bần tăng đến từ phủ Đại Tướng Quốc, trên đường qua đây, có duyên với lão thí chủ, phật từ bi, phù hộ lão thí chủ nhiều phúc nhiều thọ, phù hộ tiểu thí chủ tiền đồ, đại phú đại quý”.

    Lúc đó bất luận Đại Tống, Khiết Đan hay dòng tộc nào đều sùng bái Phật giáo, vừa thấy một lão hòa thượng mày râu trắng phau nói vậy, lời lại hay, bà lão đó liên tiếp lạy cảm ơn, sau đó sờ mấy đồng tiền đưa cho lão tăng đó.

    Lão tăng nói cảm ơn rồi nói thêm mấy câu chúc nữa mới cất bước ra đi.

    Dương Hạo vừa xem đến đây thì phía trước có hai người cầm thanh đao từ từ đi tới, Dương Hạo vừa thấy thì giật thót tim, vội vàng xoay người, đi vào trong một cái ngõ.

    Lúc này mấy người nữa cũng đi tới, vị hòa thượng lúc nãy cũng giật mình, vội đi vào ngõ, mấy tên kia nhìn thấy áo của hòa thượng bèn quát: “Đứng lại!”

    Chúng không quát thì không sao, chúng quát xong hòa thượng rẽ nhanh vào ngõ, rẽ vào ngõ để trấn tĩnh lại.

    Chúng nói xong “Đứng lại!” bèn đuổi theo.

    Nào ngờ vừa chạy được vài bước thì nghe vù một tiếng, tối sầm mặt mũi, lão hòa thượng đi như bay, để lại sau lưng tro bụi mù mịt.

    Dương Hạo giật mình, lão hòa thượng này thoạt nhìn không thấy sợ lắm, ai ngờ cao thủ như vậy.

    Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bốn tên chạy từ trong ngõ chạy ra, sau bốn tên đó lại có hai tên một tay cầm đao, một tay cầm chiếc nón chạy đến.

    Dương Hạo chỉ biết bốn tên đó rất khỏe, chịu sự điều khiển của hai tên phía sau, không biết là đi đến bắt hắn hay lão hòa thượng, thôi kệ, dù có chạy đằng trời, bất luận thế nào cũng không muốn phải chạm mặt với chúng, hắn bèn chạy như điên.

    Hai tên tuần bắt thấy có bốn tên đuổi theo hòa thượng, lúc này mới đuổi được, không muốn Dương Hạo hiểu lầm.

    Dương Hạo đi theo con đường này, thân mệt nhoài, bụng đói meo, chạy qua hai ngõ thì bốn tên lưu manh chạy vượt qua.

    Dương Hạo quay đầu nhìn, hai tên kia không nhìn thấy bóng dáng chúng đâu nữa, bọn lưu manh không phải đuổi theo hắn, lúc này hắn mới yên tâm rồi vội vàng rẽ vào trong ngõ, ai ngờ ở góc tường chỗ rẽ có một người chạy thục mạng, đầu đâm vào bụng hắn.

    Dương Hạo kêu thất thanh, ngã lăn ra, phát đụng này làm hắn xây xẩm mặt mũi, được một lúc mới tỉnh lại, Dương Hạo ôm lấy bụng nhìn người kia, mặt ngây ra.

    Hóa ra là lão hòa thượng lúc nãy, hắn nhìn kĩ lông mày trắng, đã bị mất một nửa, nhìn kĩ hơn hóa ra là tên tiểu tặc Bích Túc, Dương Hạo kêu lên: “Ngươi”.

    Tên hòa thượng lúc này cũng nhìn kĩ tên ăn mày, hắn cải trang thành hòa thượng, kêu lên: “Là ngươi”

    Hai người nói xong cùng đồng thanh hỏi : “Sao ngươi lại thành thế này?”

    Nói xong hai người lại ngẩn người ra nhìn nhau.

    Mặt trời sắp xuống núi, một hòa thượng, một tên ăn mày, ở trong một góc nhỏ của cái trấn này.

    Dương Hạo đem chuyện của mình ra kể lại xong cho tên kia nghe, cười nói: “Thật khó lường trước, hôm nay ta mới hiểu.

    Nếu ngày thường gặp ngươi chắc ta sẽ bắt ngươi đi gặp quan, nhưng...giờ chúng ta một ruột với nhau.

    Việc này dĩ nhiên cũng chỉ nói cho ngươi hay, số mệnh thần kì, cuối cùng cũng chỉ như thế này thôi sao, đúng rồi, ngươi thành hòa thượng còn đến đây làm gì?”

    Hai người ngồi ở thành Quảng Nguyên một lúc, chỉ có điều, Dương Hạo vẫn không biết thân phận tên kia, Bích Túc cũng không biết tên ở đằng sau làm hỏng chuyện của hắn là Dương Hạo.

    Giờ Dương Hạo và hắn đã trở thành kẻ mà quan phủ đang truy lùng, hắn cũng chẳng cần phải dấu diếm gì nữa, nói: “Đứa con không còn mẫu thân, nói đi nói lại, chao ôi, quan ấn trong tay ngươi, ta từ trấn Thanh Thủy lui tới, chỉ mặc một bộ quần áo, lạnh sắp chết đây, nên đã mạo muội làm hòa thượng, giả làm kẻ xuất gia.

    Ta đi Quảng Nguyên trước, đánh một trận, sau sẽ đến Phách Châu buôn bán một phen, kiếm được trăm quan bạc, vốn muốn cầm đống bạc đó đi quan phủ sung sướng, ôi, nhân bối vận thì, thật là uống nước lạnh sít răng, lại đến cái trấn này, lại gặp tên trộm trên đường, tên trộm giết nghìn đao...”

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Ngươi chẳng phải là tên trộm sao, lại còn có thể gặp tên trộm trộm đồ của ngươi?”

    Bích Túc mặt đỏ gay, nói: “Ta cũng muốn đi con đường cũ, lại có thể là trộm, con đường cũ đó giống như cả đời ngủ không dậy vậy, giở sống giở chết, có sức mà không có lực.

    Ai ngờ hắn lại có thể là trộm, tên trộm này trộm tiền khổ cực kiếm được của ta không nói làm gì, lại còn để lại một tờ giấy chế nhạo ta, bảo ta rửa tay gác kiếm, bỏ ác hướng thiện.

    Bản thân hắn là tên trộm, nhưng…lại muốn ta rửa tay gác kiếm...”

    Bích Túc càng nói càng tức, nói đến đây, hắn thở dài một hơi, nhẩy cẫng lên mà chửi: “Đồ đểu, tên trộm bỉ ổi, để ta mà gặp thì sẽ đánh cho ngươi không còn nhận ra mặt mình như nào nữa”

    Đi qua chỗ đó có hai người, nghe thấy những lời này liền dừng bước, lông mày dựng ngược, quát: “ Tên đầu trọc kia, ngươi nói gì?”

    Dương Hạo vội đứng dậy nói: “Hai vị đạo trưởng chớ giận, vị hòa thượng này không nói các ngươi”.

    Hai tên đạo sĩ đi cùng đường với tên ăn mày và tên hòa thượng.

    Dương Hạo kéo tay Bích Túc, ấn hắn vào góc tường hỏi: “Nguyên nhân truy bắt ngươi là gì?

    Bích Túc chau mày nhăn nhó nói: “Đừng nhắc đến nữa, tiền khổ cực mới kiếm được của ta bị tên quỷ kia trộm đi, ta không cam lòng, ta muốn tìm cuộc sống vui vẻ, hôm nay đến đây, sao?

    Làm tên trộm kiếm chác lại thôi....”

    Dương Hạo chợt hiểu ra: “Ngươi thua rồi?”

    Bích Túc nói: “Người nào chả có điểm mạnh của mình, tuy ta biết trộm song không trộm giỏi, thua rồi...thật tầm thường, bọn kia chống lại ta, vu oan ta là tên trộm tiền, vại còn cố tình cho ta vay tiền, ta nợ bọn chúng, ta sẽ giả”.

    “Hả?”

    “Chúng...chúng muốn ta bán Phong Liêu giả nợ”.

    Dương Hạo biết Phong Liêu là quán Nam Xương, ngay cả quan huyện còn dám to gan lớn mật trộm, nay bị vài tên làm cho nông nỗi này, trong lòng bất giác cười nói: “Sao ngươi không đi đi, còn ở đây làm gì?”

    Bích Túc chau mày nhăn nhó: “Khắp nơi phòng ngừa gian tế.

    Muốn xuống phía nam, sẽ bị hỏi có phải gian tế phương bắc hay không?”

    “Thế về Phách Châu thì sao?”

    “Không về được nữa rồi, chiến tranh tây bắc căng thẳng, không có đường rời khỏi quan bằng, bắc thượng.

    Hừm, giờ gian tế về bắc không biết ở trấn này giờ náo nhiệt như vậy.

    Khách nam bắc, hòa thượng, đạo sĩ, ba giáo đều ở đây, đi đằng nào đây?

    Ngươi thì sao, định đi đâu?”

    “Nửa muốn, nửa không muốn đi Phách Châu”.

    Dương Hạo nói: “ Căn bản ta có ý đi Quảng Nguyên, giờ vẫn muốn đi đến đó.

    Ngươi cũng biết, Quảng Nguyên giờ là thế lực phạm vi triều đình roi trường không kịp của phủ Châu Chiết gia, ở trấn phiên Tây bắc lấy an làm chính, quyền tự trị.

    Nếu ta đến đó, có sự che chở của Trình tướng quân, hải bộ văn thư phủ Phách Châu vốn không có tác dụng gì.

    Ta không muốn ẩn trốn cả đời, ta muốn trỗi dậy, thành công, đợi đến lúc đó hẵng về Phách Châu”.

    Bích Túc lặng im nhìn Dương Hạo, giờ đầu hắn sắc bén như thanh đao rút khỏi vỏ vậy.

    Qua một hồi lâu mới chậm rãi nói: “Dương huynh, ta và ngươi giờ chung số phận, có nhau lúc khó khăn, ta khuyên ngươi câu này, ngươi giờ thế này, không đến Quảng Nguyên được”.

    Dương Hạo nói: “Bất luận thế nào, ta nhất định phải đi.

    Trong tay ta có tấm bài qua các trạm, tiếc thay, quan phủ đang dán lệnh truy nã ta, ở đây là trong phạm vi thế lực triều đình, dù có tấm bài đó, ta cũng không dám đường hoàng lên đường, rất dễ bị quan sai phát hiện ra thân phận”.

    Bích Túc nghe xong cười nói: “Ta thì ở đây chịu chết, muốn đi cũng không đi được.

    Nếu ta đưa ngươi đi Quảng Nguyên, ta sẽ che chở cho ngươi, ta cũng thoát thân được”.

    Dương Hạo cười đau khổ nói: “ Ngươi không biết chuyện quan trường, có tấm lệnh bài này, đi sao được hai người?

    Quan sai chỉ nhìn qua lập tức sẽ tìm được sơ hở của chúng ta”.

    Bích Túc nghĩ một lát, nhếch mép, cười nham hiểm nói: “Là ngươi quá kém nên mới thế, ai bảo một tấm lệnh bài không đi được hai người?”

    “Há?

    Bích Túc đệ có diệu kế gì?”

    Bích Túc đứng dậy nói: “Đi, trước tiên tìm chỗ nghỉ chân đã, tối nay, ta đi trộm đồ về, đến lúc đó... haha, ta không nói ngươi cũng biết”.

    Đêm khuya, Dương Hạo đã tắm xong, hết ba thùng nước, giờ muốn gọi tiểu nhị mang ít sách đến, nhưng nghĩ tiểu nhị năm lần bảy lượt đưa nước lên, với cả đêm khuya rồi, Dương Hạo đành thôi không gọi nữa.

    Ra khỏi thùng tắm, khoan khoái chuàng thứ áo vải mịn lên người.

    Tắm sạch sẽ vệ sinh lại được mặc chiếc áo mới, một chàng trai thanh tú hiện ra.

    Thanh niên giờ, phần lớn còn ngây thơ, nhưng Dương Hạo khí chất chín chắn, hắn bây giờ đã qua sự tôi luyện gian khổ, tuy tướng mạo chưa thay đổi nhưng nhưng khí chất tinh thần đã khác hẳn so với trước kia.

    Tiền ở, tiền quần áo đều của Bích Túc chi, 100 đồng của Bích Túc bị trộm, rồi lại rơi vào bẫy, bởi vì không rời đi được lại không dám to gan làm càn nên chỉ chờ cơ may, chút tiền lẻ trong túi cũng không đến nỗi không có chỗ ngủ cho hai người.

    Bích Túc gọi cơm cho hắn ăn xong rồi chuồn mất, đi rồi trở về, tay xách một cái bao, chẳng hiểu Bích Túc định làm gì, Dương Hạo cũng chẳng hỏi câu nào.

    Hai người trong phòng, ở một nơi không được coi là cao sang gì so với chốn này song vì cái trấn này chủ yếu dựa vào việc buôn bán nam bắc của các thương nhân, mà thương nhân mỗi lần đến đều làm buôn bán, dù sao cũng chẳng khác miền bắc là mấy, đất đủ rộng nên phòng trọ ở đây tương đối to, có một phòng bên trong có màn che, dù không trang trí gì nhưng rất hợp với bọn thương nhân.

    Bích Túc đang trong phòng làm gì đó, Dương Hạo ngồi chơi ở ngoài chiếc bàn, tay nắm một vật gì phát sáng, nhẹ nhàng lau đi, nhìn nó một hồi lâu.

    Đó là cái túi thơm mà Đông Nhi đưa cho hắn, túi thơm có một vết tích để lại, đó là chỗ có máu.

    Vì mấy ngày qua ra mồ hôi, mùi thơm của túi đã không còn, Dương Hạo đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi cẩn thận cất nó đi.

    Cất đồ xong, đột nhiên rèm cửa rung rung, có một người từ gian trong đi ra.

    Dương Hạo ngẩng đầu nhìn, giật thót tim đứng dậy, thất thanh kêu: “Ngươi...ngươi là ai, làm sao mà ngươi đi từ trong đó ra?”

    Trước mắt hắn là một cô gái mặc váy màu xanh lục, vóc người cao gầy, mặt trắng môi đỏ, đôi mắt có phần lo lắng nhưng rất hút hồn, môi chúm chím gần sát với mặt hắn, dưới ngọt đèn thật khiêu gợi.

    Cô ta mỉm cười, ra vẻ gần gũi, nhẹ nhàng nói: “Hai trang nam tử, dùng một cái tấm bài”.

    Dương Hạo há hốc mồm, không nói được câu nào, tên này mặc dù nói giọng nữ song có gì đó vẫn mang theo chút giọng nam, cẩn thận quan sát, Dương Hạo làm thế nào cũng không nhận ra chính Bích Túc cải trang thành một nữ nhi.

    “Hì hì, quan nhân, ngươi xem với dáng vẻ của ta, có thể qua mắt được người khác không”.

    Bích Túc giả trang nhu mì, khuôn mặt hiền từ mỉm cười.

    Dương Hạo cẩn thận nhìn hắn, thật là, khuôn mặt kiêu sa, đôi mắt biết cười, thật đáng xấu hổ, dù giọng nói hơi thô nhưng nếu hắn không nói ra, ai cũng sẽ tin đó là một nữ nhi.

    Mắt Dương Hạo trợn tròn, Bích Túc quả thật đẹp, không thể không qua mắt được người khác, không biết bao nhiêu người con gái nhìn thấy hắn thế này sẽ ghen tỵ đây?”

    Bích Túc đắc ý, vênh cái mặt lên, di dạo một vòng quanh phòng, trở lại giọng nam cười nói: “Dương ca, ngươi thấy sao?”

    Dương Hạo hít một hơi, nói: “Hừm, làm xấu chút nữa”.

    “Hả?”

    Dương Hạo nghiêm túc nói: “Ngươi làm cho xấu chút nữa nhé, nếu không thì...thì chúng ta chưa chắc đến được Quảng Nguyên”.
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 4


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Quyển 4: Đoạt Thử Thiên Can Nhất Trì Bích

    Chương 133: Con đường gian nan đến thành công.

    Thành Quảng Nguyên ở phía xa, Dương Hạo vui mừng khôn xiết, vỗ tay: “Oa, chúng ta đã đến Quảng Nguyên rồi sao?”

    Bích Túc mặt mày ảm đạm bò lên xe, ngẩng đầu lên nói: “May mà chưa chết còn đến được Quảng Nguyên, trước tiên phải đi tìm lang y chữa trị cho ngươi cái đã, nếu cứ thế này, cái mạng chó của ngươi sẽ nằm ở đây”.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Trách ai được đây, uống nước còn không xong, ngươi không biết gì còn la ó, đi một đoạn kéo một đoạn, chúng ta trên đường tới đây nếu lạc cũng không sợ, có thể tìm được đường về”.

    Bích Túc trừng mắt, gắt giọng: “Đi đường của ngươi đi, ngươi là thể loại gì”.

    Dương Hạo cho một tràng: “Ta nói cho mà hay, ở đây không có ai, ngươi không cần cải trang thành nữ nhi nữa”.

    “Ai muốn cải trang thành nữ cơ chứ”.

    Bích Túc quắc mắt, sắp khóc: “Ngươi cho rằng ta làm nũng ngươi sao?

    Ta đây cũng có khí phách, trời ơi, chết ta rồi chết ta rồi, ngươi dừng xe đi, ta...ta còn phải đi...”

    Xe chưa dừng, Bích Túc liền ôm bụng tuồn xuống xe, Dương Hạo lắc đầu cho xe dừng lại.

    Hai người khi ở Ngưu Thủ trấn đã chuẩn bị kỹ, Bích Túc dùng lông lợn làm một bộ râu, Dương Hạo dán lên mặt thành râu quai nón, Dương Hạo khuôn mặt vốn thanh tú nhưng hóa trang đã trở thành một người uy phong lẫm liệt.

    Bích Túc là nam tử hán nhưng dáng vẻ lại nữ nhi, chỉ cần mặc bộ quần áo nữ nhi lên, dù không cần hóa trang thì nét thanh tú của hắn đã làm trái tim người ta rung rinh rồi, nếu không còn vẻ phong trần thì sẽ giống một bà già Nương gia.

    Hai người giả trang thành vợ chồng rồi đi về hướng tây.

    Dương Hạo tự xưng mình là quân thị vệ của Quảng Nguyên.

    Lần này về nhà thành thân, nghe nói tây bắc chiến sự đã bắt đầu liền vội vã về nhập quân.

    Mang theo nương tử.

    Dương Hạo bên mình có mang theo một mỹ nữ, ngay cả quan phủ có bức ảnh mặt hắn cũng không nhận ra hắn, huống chi quan huyện.

    Án này vốn vẫn chưa khắt khe tra xét người đi đường để tìm Dương Hạo.

    Bọn chúng thấy tráng sĩ có mang theo một mỹ nữ về quê để tòng quân đánh giặc.

    Hơn nữa hắn lại có lệnh bài, ai dám gây khó dễ cơ chứ.

    Vì vậy hai người yên tâm đi trên đường.

    Bích Túc tuy là tên trộm, xong hắn chịu khổ được.

    Lặn lội đường xa kể cũng làm khổ hắn, vì vậy trên đường đi qua một cái thôn trang thì hắn trộm được một chiếc xe ngựa.

    Có xe, hai người đi nhanh hơn rất nhiều.

    Hôm qua đi trên đường hơn trăm dặm mà thời tiết lại nóng bức.

    Bích Túc không nghe Dương Hạo khuyên, hắn thấy nước hồ trong suốt nên vục mặt uống vài ngụm nước, ít lúc sau bụng đau quần quại.

    May hai người đi đoạn đường không có ai.

    Hoa quả, đồ ăn cũng mang theo kha khá, Dương Hạo pha chút nước muối cho hắn uống, th thoảng uống một ngụm, rồi nhanh chóng tới Quảng Nguyên, nếu không thì, đời tên giả nữ nhi õng ẹo này sẽ thành tro tàn rồi.

    Qua một hồi lâu, Bích Túc uể oải đi từ bụi cỏ đi ra, mặt tái vàng, chả có chút sức lực nào đi về phía xe ngựa, dẫm lên cỏ ven đường, rên rỉ nói: “Đi nhanh đi, nếu không làm chút thuốc uống thì đời ta tàn rồi, người toát cả mồ hôi lạnh”.

    Dương Hạo vung roi ngựa, Bích Túc nằm trên xe lẩm bẩm: “Giờ tới Quảng Nguyên, ngươi định thế nào, tòng tuân nhập ngũ làm đại đầu binh không?”

    Dương Hạo đáp: “Ừ, trên chiến trường phải có lập trường.

    Trừ khi lúc đó không còn đường thoát.

    Mà ngươi không phải lo, ta và ngươi có duyên với nhau lắm.

    Ta và ngươi tình huynh đệ cả chặng đường.

    Ta nay bình yên chạy tới Quảng Nguyên cũng nhờ có ngươi giúp.

    Tình nghĩa này, ngươi cứ dàn xếp thỏa đáng ta mới an tâm ra đi.

    Thật ra Dương Hạo kiến thức về quân ngũ hắn chẳng biết tí nào.

    Một lớp, một hàng có bao nhiêu người hắn chỉ biết đại khái, huống hồ nói đến quân đội.

    Quân đội biên chế thì không biết, vũ khí trang bị thì không biết dùng, quan bậc chức vụ cũng không biết nốt, kiến thức đơn giản nhất hắn cũng không biết thậm chí còn không cần phải nói đến doanh trại, mai phục, chém giết nơi chiến trường, cách chỉ huy quân.

    Thế mà hắn còn kiêu ngạo cho rằng kiến thức của mình hơn người và có thể làm chỉ huy, chỉ huy cả một đội quân chiến đấu.

    Hắn không làm quan được, lại sợ làm lính, bọn thổ phỉ cho nhát đao là chết, quân đội không thể cần một người không có kiến thức quân đội như hắn làm binh ăn lương.

    Nhưng hắn giờ muốn đập đổ thế lực Đinh gia, nhưng ngoài con đường vào quân ngũ thì liệu có cách nào khác không?

    Hắn không nghĩ ra, không nghĩ ra thì đành đi con đường duy nhất, dù gian khổ có thể chết bất cứ lúc nào.

    Có quan hệ với Trình tướng quân, chưa chắc hắn đã chết.

    Dương Hạo muốn tâm sự với ai đó, nhưng lại không tiện tâm sự với Bích Túc.

    Bích Túc nghe xong câu trả lời của hắn liền nghĩ lung tung, hắn bò về phía trước, quát tháo như một con chó sắp chết: “Dương lão đại, nói thật, nghĩ trước nghĩ sau cũng nghĩ không ra, áo giáp là cái thể loại gì nhỉ.

    Nhập ngũ á, ngươi còn tỉnh táo đấy chứ, thật sự muốn tham gia vào trận chiến sao, ngươi phó mặc cuộc đời ngươi sao?”

    Dương Hạo cười, nói: “Thực ra, với bản lĩnh của ngươi, nếu không làm tên trộm nữa mà làm một quân sĩ, biết đâu lại có tương lai thì sao?”

    Bích Túc nhếch mép nói: “Ngươi thôi đi, ta giỏi như thế này, mà ở trên chiến trường lại chẳng dùng chút võ công nào.

    Chém giết nhau ở chiến trường, cứ cho một nhát đao thì được gọi là giỏi, tài nghệ của kẻ giang hồ không phải ở chiến trường.

    Mấy năm nay, một tên trộm như ta tuy không có tiền đồ gì cả, nhưng nếu như ngươi có thể là một quan chức gì đó dưới trướng của Trình tướng quân, thì ta sẽ đi theo ngươi làm quân sĩ”.

    Dương Hạo cười nói: “Được, nếu thực như ngươi nói, nhất định ta sẽ mời ngươi làm trợ thủ đắc lực của ta.

    Giờ phải vào thành trước, tìm một nơi khám bệnh cho ngươi cái đã, trị được bệnh rồi mới hoàn lương được”.

    Bích Túc tức giận nói: “Hoàn lương cái cóc khô, nói vậy nghĩa là, ta là một tên yêu quái?”

    Lúc ấy đã gần đến cửa thành, trên đường có vài người qua lại.

    Người đi đường cứ nhìn chằm chằm vào cái xe của bọn chúng, Bích Túc lớn tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn, chưa nhìn thấy ai xinh đẹp thế này à?”

    Mấy người đó nhìn Bích Túc, đẹp thì đẹp thật nhưng điên như vậy, liền sợ đến mức tản ra ngay lập tức.

    Trước khi hai người vào thành thì rẽ vào một chỗ vắng, Bích Túc trở lại là một trang nam tử, lau sạch vết hóa trang trên khuôn mặt, vén rèm xe sang một bên rồi bước xuống.

    Bích Túc lúc ấy mặc một cái tăng bào, sau khi bỏ tóc giả xuống, đầu hắn lại trọc lông lốc, giống như một sư tiểu.

    Có tấm bài của Trình tướng quân, hai người nghiễm nhiên đi vào thành, rồi đi tìm lang trung, kê và mua xong đơn thuốc, Dương Hạo để Bích Túc ở một quán nhỏ rồi chạy tới Trình phủ.

    Đã nửa năm nay mới quay lại Trình phủ, cảnh vật vẫn y nguyên, thậm chí vẫn còn mấy tên canh cửa ngày xưa, nhưng lúc này Dương Hạo trong lòng có cảm giác gì đó rất lạ.

    Hắn không chần chừ nữa, vội lấy tấm bài đưa cho mấy tên canh cổng, bọn chúng chạy vào báo.

    Một lúc sau, một tên quản gia bước ra, từ xa thấy Dương Hạo, lão quản gia kêu lên: “Chao ôi, cháu đích tông của ta, sao giờ ngươi mới đến”.

    Dương Hạo ngạc nhiên, nói: “Lão quản gia, ngươi có ý gì?”

    Trình lão quản gia nói: “Ta đây sớm đã thay tên đổi phận cho ngươi, nghe nói ngươi có ý định nhập ngũ nên đã sắp xếp một chức dành cho ngươi rồi.

    Nhưng hôm nay tướng quân lại xuất chinh rồi, sao ngươi đến được đây.... ha ha, tốt rồi, tốt rồi, ở đây không phải là nơi nói chuyện, vào trong nhà đi”.

    Dương Hạo đi theo Trình quản gia vào trong phủ, nói: “Lão quản gia, Dương Hạo chưa từng nhận thư tín của quý phủ, thế ngươi viết thư khi nào?”

    Lão quản gia của Trình phủ ngạc nhiên nói: “Chưa đến sao?

    Làm sao có thể như vậy được cơ chứ, Diệp nhà xe đã đi xe uy tín như vậy, lão hán đã nói rõ phải có chữ ký của ngươi thì mới chứng tỏ là đã nhận mà, bọn họ chưa đưa thư đến sao.

    Chà…, việc này cũng không xong, sau này ta sẽ tìm bọn họ tính sổ, nhận tiền của lão hán này, việc quan trọng như vậy, bọn họ nào dám làm lỡ việc”.

    Dương Hạo ngạc nhiên: “Lão quản gia đã từng gửi thư cho ta sao?

    Điều này...không biết bức thư của lão quản gia viết gì?”

    Trình lão quản gia đưa sang phòng bên cạnh, bảo người đi pha trà, ngồi xuống, thở dài một tiếng nói: “Hạo ca, ngươi bỏ lỡ một cơ hội tốt rồi”.

    Dương Hạo trở nên lo lắng, vội hỏi: “Lão quản, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi nói rõ ra đi”.

    Trình lão quản gia khi ở ngoài quản lý binh sĩ, chuyện to nhỏ của Trình phủ đều do lão già này quản lý, có thể coi là người tin cậy nhất của Trình tướng quân, lão ta biết rất nhiều bí mật, quản gia bình thường không thể giỏi hơn lão ta, lão ta thở dài: “Việc này vốn là một việc rất bí mật, không thể nói rõ ra được, song hôm nay việc này được coi là chẳng còn bí mật gì nữa.

    Lão hán nói cho ngươi hay.

    Hai tháng trước, tướng quân đại nhân nhà ta nhận được mật hàm, nói quan gia muốn ngự giá thân chinh đánh dẹp bắc hán, cần chuẩn bị đội quân tây bắc một cách tốt nhất.

    Đại nhân nhà ta được tin, nghĩ đến ngươi, muốn cho ngươi một cơ hội thể hiện bản thân.

    Đất tây bắc này, nếu muốn thăng quan thì chỉ có con đường lập công mới thăng quan nhanh nhất, nhưng ngươi chưa từng là thiên binh, vội vã nhập ngũ, thì làm sao làm quan được, chi bằng cho ngươi một chức quan nhỏ, làm thân binh bảo vệ tướng quân, nhưng lại sợ không biết bao giờ mới có cơ hội lập chiến công.

    Nếu cho ngươi ra chiến trường chém giết, mà trên chiến trường đao thương lại không có mắt, đến đại tướng quân chưa chắc đã lo được cho mình thì ai có thể chăm sóc cho ngươi đây, ngươi là đại ân nhân của Trình gia ta, ngộ nhỡ nếu mất đi cơ hội này, lão gia nhà ta sẽ rất áy náy.

    Lần này, quan gia nhà ta lại thân chinh đi dẹp bắc hán rồi, quan gia anh minh, võ nghệ cao cường, lần này đích thân dẫn đại quân tây chinh, ít nhất cũng có bảy phần thắng.

    Tướng quân nhà ta muốn sắp xếp cho ngươi làm đưa thư, với chức thông tin liên lạc giữa doanh trại đại tướng quân và quan gia”.

    Trình lão quản gia cảm thấy miệng hơi khô, uống một hớp nước, lại tiếp tục nói: “Ngươi cũng không nên xem thường sứ giả đưa thư trong quân đội, chức này cũng được phân làm ba, sáu, chín loại, làm sứ giả thông tin liên lạc ở các doanh trại, chức đó cũng không phải là chức thấp.

    Công việc nhẹ nhàng, ít nguy hiểm, khi quan nhà thắng trận, đương nhiên không thể thiếu công của ngươi nên ngươi cũng sẽ được thưởng.

    Đến lúc đó tướng quân nhà ta đương nhiên sẽ có lý do để đề bạt ngươi thăng chức, ngươi là một người nhanh trí, làm việc lại tháo vát, hơn nữa lại có đại nhân nhà ta giúp đỡ, sau ba năm bảy năm còn sợ không thể trở thành một nhân vật quan trọng của điệp báo quân tây bắc sao?

    Còn có thể được phái làm một kẻ mà chủ tướng tin cẩn, uy phong làm sao!”

    “Trời ơi, đây không phải là quan văn trong quân đội, mà là quan văn đứng đầu các quan văn, không cần đến đao thương nhưng lại có quyền lớn nhất trong tay”.

    Dương Hạo tuy chưa từng tòng quân, song cũng biết chức quan cai quản thư từ trong quân đội không chỉ là một hệ thống truyền, nhận thông tin đơn thuần, nó là một chuỗi hệ thống điệp báo, thông tin.

    Nếu có thể ở trong hệ thống này, trở thành một mắt xích quan trọng, có thể hô mưa gọi gió, rồi có một ngày thành quan cai quản người khác thì có thể đứng vững ở vùng đất tây bắc, như vậy thì không còn gì để nói.

    Nghe xong, Dương Hạo tim đập thình thịch, hơi chút căng thẳng, chưa suy nghĩ được sâu xa, Trình Thế Hùng tuy cảm ơn đại ân của hắn đối với Trình gia, có lòng muốn báo đáp, sắp xếp cho hắn một chức quan gì đó thì cũng được coi là trả được đại ân rồi, hà tất phí tâm tổn sức sắp xếp hắn đi hành dinh Hoàng Đế, thổi phồng công lao thay hắn, dễ dàng giao cho hắn một chức vô cùng quan trọng.

    Chưa nói đến hắn có năng lực như vậy hay không?

    Đề bạt một người mới như vậy trong quân đội của Trình Thế Hùng, cũng cần lo lắng đến sự ghen ghét của các quan lại.

    Nhiệt tình như vậy, chẳng lẽ không có nguyên do nào chăng?

    Sự sắp xếp này hay là sự thành công mà Chiết cô nương “Hoa đào vẫn cười trước gió xuân” đem lại.

    Chiết cô nương lấy suy nghĩ chiến lược đã nói hôm ở bên hắn nói với cha của cô ta là tướng quân Đại Chiết, nào là “Tập trung ngựa, thống nhất sử dụng”, “Trong bị động nắm thế chủ động, tập trung lực lượng, thúc đẩy ưu thế cục bộ, chủ động tạo chiến tranh có lợi cho mình”, Những lời này vừa nói ra khiến đại tướng quân tay cầm đại quân, quyền thế tung hoành hiểu ra, vừa mừng vừa sợ.

    Vị lão tướng sa trường này chưa từng nghĩ đến việc phải thay đổi hệ thống dụng binh mà các tiền bối để lại, nhưng không có nghĩa là ông ta không nhìn ra được mặt tốt của việc thay đổi này, Chiết Tử chỉ nói lại một lần lời của Dương Hạo, đối với tình hình tây bắc, sự thay đổi này được coi là rất lớn.

    Biện pháp này của Dương Hạo thật sự có hiệu quả, hơn nữa đối với người Tống đang thiếu ngựa mà nói, có điều kiện như hiện nay sẽ phát huy được sức chiến đấu đến mức cao nhất, có hiệu quả nhất.

    Là nhân tố quyết định chiến thắng ở chiến trường.

    Bất kì yếu tố nào cũng được đề cao như thiên thời, địa lợi, nhân hòa, quân bị, hậu cần, trình độ chỉ huy của các quan, sức chiến đấu và tinh thần, chúng đều có sự ảnh hưởng đến sự thành bại của chiến dịch và sự thay đổi cả một chiến cục, có thể nắm được lực lượng linh hoạt hùng mạnh, sự linh hoạt khi đối phó với quân địch trong thời gian dài, thuận lợi cho việc nắm giữ được một quân cờ mạnh.

    Cách đơn giản như vậy, không biết có bao nhiêu danh tướng vì đã quen với cách cũ mà không nghĩ tới việc phải thay đổi nó.

    Tư duy mới này là của World Warli người Đức đầu tiên đã nghĩ đến và dùng cho quân sự, họ lấy chiến xe của Tank làm thành một tập đoàn lao vào chiến đấu, lúc đó lấy sự phân tán của Tank sắp xếp làm đại quân Anh Pháp phụ trợ quân sĩ, tạo thành cuộc công kích chí mạng cho họ.

    Nó mở ra dòng suy nghĩ chiến đấu mới cho người chỉ huy quân sự.

    Chiết gia dựa vào cách này đem tập trung ngựa để sử dụng, khi đối địch với quân tây bắc quả nhiên có hiệu quả, trước đây người ta nghĩ rằng muốn chiến thì chiến, không muốn chiến thì đi, chủ động thao túng hoàn toàn quân sĩ.

    Nó làm tiêu tán nhuệ khí của địch, đặc biệt là bọn tây bắc đang làm loạn, Chiết gia ra nhập binh chủ chốt, từng bước làm doanh trại, tập trung một kỵ binh tinh nhuệ bất ngờ tìm địch để đánh, tiêu diệt mấy ngàn quân tinh nhuệ của địch, trong thời gian ngắn đã dẹp loạn được quân phản loạn.

    Thấy cách của Dương Hạo thực sự là có hiệu quả, Chiết cô nương vốn có ấn tượng ban đầu tốt đối với hắn, nay lại càng ưu ái hắn hơn nên lập tức đề bạt Dương Hạo với Cửu thúc của cô.

    Cửu thúc của Chiết cô nương là người phụ trách điệp báo của Chiết gia, Chiết cô nương tuy không làm việc dưới quyền của ông ấy, nhưng kì thực lại giống như quân sư của ông.

    Có Chiết cô nương tiến cử, lại thấy lời nói của hắn có ảnh hưởng lớn với chiến thuật của quân Chiết gia, nên Cửu thúc đồng ý.

    Nhưng muốn đề bạt, trọng dụng một người bình thường không phải chuyện đơn giản, Cửu thúc giờ vẫn không muốn cho Dương Hạo biết là Chiết gia đã đồng ý, bèn nói là sang hỏi ý Trình Thế Hùng, coi như thử hắn thêm một lần nữa.

    Dương Hạo có đại ân với Trình gia, nay ý của Chiết gia như vậy, Trình Thế Hùng còn có gì mà không đồng ý.

    Chỉ là các thông tin tình báo thông qua hệ thống truyền tin của quân bưu, mà quan gia muốn ngự giá thân chinh, hắn thì chưa tới, tai mắt của triều đình đã trải rộng tây bắc, Trình Thế Hùng không muốn để lại chút sơ xuất nào bèn bảo lão quản gia viết một phong thư, thông qua đường đi dân bưu thông báo cho Dương Hạo biết mà kịp thời đến, để tiện cho việc sắp xếp việc cho hắn.

    Trong phong thư đó đương nhiên sẽ nói chi tiết như vậy, sẽ không hứa hẹn cho hắn chức quan nào, sau này cho hắn những gì đều viết lên, thư đã để lộ ra một cơ hội tốt là nếu hắn có ý tòng quân, rời xa nơi này, đi theo Trình tướng quân thì hãy kịp thời đến.

    Ai biết lá thư đó sau khi được gửi đi đã bị thất lạc, mãi đến khi Trình Thế Hùng xuất binh, quan gia xuất chinh mà vẫn không thấy hắn xuất hiện.

    Trình Thế Hùng chỉ nói hắn không có chí lớn, không có ý định rời xa quê hương tòng quân xuất chinh, ngũ cô nương phủ Châu Chiết gia lại càng thất vọng hơn.

    Có trời mới biết tạo hóa hay trêu người, Đinh đại công lúc đó đã để ý đến Dương Hạo, giờ cơ hội trong tay hắn tự nhiên mất đi..

    Dương Hạo thầm nghĩ nếu có một cơ hội như vậy, thì chẳng khác nào ra nhập vào cơ quan đặc biệt của thế quân tây bắc, hơn nữa rất dễ có khả năng thăng quan tiến chức, với chức quan ấy, lãnh đạo không biết bao nhiêu lực lượng lớn, lúc ấy về Phách Châu báo thù rửa hận cha con Đinh Đình Huấn, Đinh Thừa Nghiệp, muốn làm điều đó thật không dễ.

    Nay cơ hội đã mất rồi sao?

    Hắn vội vàng hỏi: “Lão quản gia, ta đến muộn một bước, nay đã không kịp rồi sao?”

    Lão quản gia nói: “Ngọn lửa chiến tranh hôm nay đã dấy lên một đạo lý tòng quân lâm trận.

    Nếu đến sớm 1 tháng trước có thể có chỗ cho ngươi trong quân đội, đến giờ thì gạo đã nấu thành cơm.

    Bây giờ, quan gia đã đích thân đến chiến trường, chiến sự ác liệt.

    Nếu ngươi vội vàng ra nhập đội quân, thì lập tức ủy thác cho ngươi một chức quan trọng là truyền tin giữa các trại.

    Nhưng ngươi không hiểu quy tắc gì cả, một ngày làm binh cũng không.

    Thì tướng quân nhà ta cũng không giám mạo hiểm”.

    Dương Hạo nghe xong đầu cúi xuống, buồn bã không nói câu gì.

    Lão quản gia thấy vậy liền an ủi hắn: “Song, ngươi cũng không cần sốt ruột quá, ngươi còn trẻ, còn nhiều cơ hội.

    Trận này, thắng được coi là thắng lớn, nhưng nếu là người Khiết Đan xuất binh, chúng ta lại chưa chắc đã diệt được nước Bắc Hán, trận này còn phải đánh nữa, tướng quân nhà ta sẽ cố đề bạt ngươi, ngươi không phải lo không có ngày tòng quân”.

    Dương Hạo thở dài nói: “Không dấu gì lão quản gia, lần này tại hạ thực sự không chớp được cơ hội.

    Nhưng tại hạ sớm đã có ý định dốc sức cho Trình đại tướng quân, làm hay không làm quan…thì để lần khác, nhưng lần này chiến sự đang tới lúc gấp rút, đây là một cơ hội để rèn luyện bản thân, Dương Hạo thực sự không muốn ở Quảng Nguyên ngồi chờ cơ hội sau.

    Lão quản gia có cách nào, có thể cho tại hạ chạy đến trước quân Trình tướng quân, hiến cái mạng này cho tướng quân không?

    “Điều này…”

    Lông mày hoa râm của lão quản gia nhíu lại, trầm ngâm nói: “Hạo ca nhi, hôm nay chiến sự tới lúc gấp rút, đang dốc sức cho quân đội, người mà chưa từng lãnh đạo quân binh như ngươi thì không thể có chức tước gì.

    Nếu có làm thì cũng chỉ là một tiểu tốt đứng hò hét trung phong trước trận, ngươi…còn muốn đi không?”

    Dương Hạo hơi trầm ngâm, rồi kiên định nói: “Đi, đương nhiên là ta muốn đi!

    Một cơ hội tốt đã bị ta bỏ lỡ, nhưng ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội thứ hai này hoặc chính ta sẽ làm ra cơ hội cho mình.

    Nhưng nếu như ở lại trong thành Quảng Nguyên này, thì ta tuyệt đối không có bất cứ cơ hội nào nữa!”

    Hai hàng lông mày của lão quản gia nhíu lại, trầm giọng khen: “Được lắm, có chí lắm.

    Vậy ta sẽ nghĩ ra cách cho ngươi tới trước quân, còn về có cơ hội hay không, thì xem vận may của ngươi vậy!”

    Chương 134: Vây thành.

    Hán Đô thành, quân Tống tứ phía vây lấy thành, tiếng giết rung trời.

    Đây là một chiến trường chỉ có máu và lửa, khắp nơi là sự anh dũng đấu tranh, sĩ tốt hò hét rung trời,khắp nơi là vũng máu đã vĩnh viễn ở trên xác tử thi.

    Có lẽ trước đây không lâu, những thi thể này là một hán tử sống sờ sờ; Trong thiên binh vạn mã này, chỉ là một tiểu tốt không quan trọng, nhưng trong nhà, lại là một người đàn ông cao hơn cả trời một đầu, là một người cha còn cao hơn cả quân binh ba phần, là một trụ cột trong gia đình, hôm nay lại chỉ là một cái hài cốt mà không ai thèm liếc một cái.

    Nếu có quân Bắc Hán từ đầu thành xuống dưới thì có thể nhìn thấy một mảng màu đỏ dưới thành, như ngọn lửa hợp thành một biển lửa, khiến người ta nhìn mà khiếp sợ.

    Đó là Phạm Dương Mạo cấm quân tinh nhuệ của Bắc Tống.

    Người ngựa quá một vạn, lúc này dưới thành quân ngựa đâu chỉ có một vạn, xem ra có đầu rơi máu chảy, khí thế của cái chết nhẹ tựa lông hồng.

    Trên thực tế, quân coi giữ thành nếu như không chán sống thì sẽ không xem cảnh tượng này, dưới thành sắp xếp một loạt nỏ tiễn, bắn lên đầu thành ào ào, trong sự đả kích mãnh liệt của bão tố, lại có hơn trăm hòn đá vứt xuống, có hòn đá đến 50kg vứt xuống, mỗi một khối đá vứt xuống, dưới đất bay lên một màu khói bụi vàng dày đặc, đất thành Bắc Hán phải được hàng trăm hàng nghìn lỗ.

    Thành trì là nơi lấy chất liệu ngay tại chỗ.

    Đất vàng do bị nện mạnh xuống nên dinh dính, đất quánh lại, kết thành một loại kiên cố giống như xi măng vậy, tính dẻo của nó còn hơn cả xi măng, giờ nó đã trở thành một thành trì cứng hơn đá.

    Nếu như bức tường thành chỉ xây bằng gạch đá đơn thuần, đá to như vậy đã làm vỡ nó, thì thành rất dễ bị vỡ vụn.

    Quân đầu thành Bắc Hán cũng đang ngoan cường đánh trả quân Tống dưới thành, sau những tiếng ào ào của hàng loạt tiễn, ngay lập tức có sự đánh úp như châu chấu từ đầu thành xuống quân Tống dưới thành.

    Hòn đá bắn mạnh về phía quân Tống, tốc độ mà mắt thường có thể thấy là sự xoay tròn chậm rãi trong không trung, một tiếng nện ầm xuống mặt đất, tạo thành một cái hố bùn nhão sâu ba thước, đất nhanh chóng văng ra phía trước với cự li khoảng mười trượng, hòn đá lớn lăn qua, một con đường máu….

    Hai bên đã giằng co nửa tháng ở cái thành này.

    Cùng với việc Triệu Khuông Dận phái binh lính tiêu diệt các huyện bên ngoài đô thành Bắc Hán, đại quân trực tiếp phá Bắc Hán.

    Nửa tháng sau, tổn thất của hai bên đều vô cùng lớn, so sánh với nhau thì tổn thất của quân Bắc Hán trong thành không lớn bằng quân Tống dưới thành.

    Dù họ thừa dũng cảm hy sinh tính mạng để chiếm đất thì trong kho phủ đô thành cũng có đủ lương thực và vũ khí, nhưng quân Đại Tống ngự giá thân chinh lần này, lại vẫn có một nhược điểm chí mạng: lính hơi ít.

    Mười lần quân Tống đánh thành mới bằng quân thủ bắc, họ vũ khí trang bị dùng không hết, lương thực cung ứng chất đống như núi, sau đó thức ăn lại không ngừng chuyển đến, mà trong thành tiêu hao đi một ít que tên, họ không thể không nhặt que tên mà quân Tống bắn vào trong thành, như vậy mới đảm bảo yêu cầu cho quân thủ đầu thành.

    Cuộc đọ sức ở chiến trường, ở một mức độ lớn hơn là sự đọ sức của hai nước, sức mạnh của Đại Tống bây giờ so với Bắc Hán, lẽ nào có thể giống nhau.

    Tình thế bắt buộc của Quan Gia ở trận chiến này.

    Năm nay, Triệu Quan Gia vừa mới có bốn mươi mốt tuổi.

    Năm nay là năm mà kinh nghiệm, tinh lực, trí tuệ của hắn đã đạt đến đỉnh cao.

    Hắn tài trí mưu lược kiệt xuất.

    Còn có con mắt chiến lược nhìn được cục diện trận chiến.

    Hắn biết, giờ đấu tranh cho sự sống còn của Nam Đường, Nam Hán, Ngô Việt, thậm chí là Minh Giáng, cát cứ địa Trần Hồng tiến vào đều chịu không nổi một đòn đánh.

    Sớm muộn gì trong trận chiến hắn sẽ đối đầu với cường địch của hắn: Khiết Đan.

    Cho nên đã đến.

    Lần này hắn ngự giá thân chinh thảo phạt Bắc Hán.

    Mục đích của hắn chính là thừa dịp nội bộ nước Bắc không ổn định, họ sẽ xâm lược về phía nam, đó là một điểm quan trọng để giành chiến thắng Bắc Hán.

    Làm chuẩn bị để sau này thảo phạt Khiết Đan lấy mười sáu châu.

    Lúc này Triệu Quan gia không chỉ có tài trí mưu lược kiệt xuất.

    Vũ dũng ở con người hắn chưa từng bị lùi nửa phần.

    Giờ hắn là một cái côn bàn long.

    Đánh tan Triệu Khuông Dận tám mươi tư quân châu.

    Dưới sự lãnh đạo của hắn.

    Cấm quân Đại Tống, người như hổ, ngựa như rồng.

    Con đường hướng về phía tây thế như phá trúc.

    Đến một cái tượng muốn ngăn cản đều không gặp phải.

    Đến quân Bắc Hán, tên được gọi là tướng quân vô địch Lưu Thừa Nghiệp cũng sẽ bị một trận thất bại tan tác.

    Nhìn gió mà chạy.

    Thành trì huyện châu bên ngoài Bắc Hán đã rơi vào tay hắn.

    Nay chỉ còn lại một tòa thành đơn độc, là điểm tựa cuối cùng của Bắc Hán.

    Ở đây, hắn cuối cùng đã gặp phải một trận khó khăn.

    Cũng là trận cuối cùng mà hắn ngự giá thân chinh.

    Sức ngựa Triệu Khuông Dận rất mạnh.

    Trước mắt đô thành Bắc Hán lung lay rơi xuống.

    Tòa thành như chiếc lá cô độc giữa cơn sóng gió động trời.

    Bất cứ lúc nào cũng sẽ có nguy cơ gặp nạn.

    Nhưng luôn xuất hiện một lần nữa ở trên ngọn sóng.

    Đầu thành, dưới thành tựa như một chiếc đài có máy chém giết không biết mệt.

    Mạng người bị cắt nhanh như bay.

    Kinh nghiệm phong phú về trận chiến của Triệu Quan Gia.

    Chưa chắc tướng lĩnh nhân hậu đã thương xót cho mạng người vô tội.

    Hắn không phải không biết dùng thủ đoạn tàn khốc này tấn công sẽ phải trả giá bằng sự hy sinh rất lớn.

    Như vậy cần bao nhiêu mạng người đi lấp đây, mới lấp bằng được, dòng sông bảo vệ thành cuối cùng không còn cách nào mà vượt qua.

    Nhưng tiễn ở trên cung, không thể không bắn, không tốc chiến không được.

    Hai mươi năm trước, hắn quách uy, tấn công thành trong sông với thời gian là một năm, trận chiến vây thành kéo dài đến một năm, hao tổn vô số lương thảo, nhưng thương vong lại ít, cuối cùng hắn đã có trong tay chiếc thành đó, nhưng ai có thể cho Triệu Khuông Dận hắn thời gian dài như vậy?

    Muốn tốc chiến tốc thắng sao?

    Hơn mười năm trước, so với một đời giỏi giang vinh dự ngự giá thân chinh, tấn công các châu thành của Triệu Khuông Dận hắn càng có tài trí mưu lược kiệt suất.

    Chinh phạt được hơn trăm nghìn tráng đinh ở Tống Châu, Trần Châu, Từ Châu, Túc Châu, Hứa Châu, Thái Châu…

    Hơn một tháng ngày đêm không ngừng đốt đèn để đánh trận đêm, trái lại thành Thọ Châu im hơi bất động.

    Máy ném hỏng đến mấy trăm cái, chỉ là gần trăm vạn hòn đá thì có thể san bằng thành Thọ Châu, nhưng đại tướng Nam Đường Lưu Nhân Chiêm dù chết cũng bảo vệ thành trì, thành Thọ châu cuối cùng cũng chưa bị chiếm, mãi đến khi các châu huyện xung quanh đều thuộc về tay người Tống, cờ Nam Đường vẫn tung bay trên thành Thọ châu.

    Mãi về sau, hắn bệnh nặng hôn mê, tướng bộ sợ mất vía hiến thành đầu hàng.

    Nay quân thủ của đô thành Bắc Hán này cũng không phải trên dưới một lòng, không phải ai cũng không sợ chết.

    Năm ngày trước, tướng thủ thành nam Bắc Hán mất, sự tấn công như vũ bão của quân Tống làm cho Bắc Hán sợ tới mức hồn phi phách tán, ra khỏi thành đầu hàng, nhưng sau khi giết quân giam, hắn tự ra khỏi thành mà không cho thuộc hạ biết.

    Không nói lời nào, lại không cờ trắng đánh, xuất đắc thành lai, chưa nói lời nào thì bị một tên tiểu giáo quân Tống tiến đến giơ đao chém hắn ra làm đôi.

    Vị tướng quân này hỗn loạn chết trong tay tên tiểu giáo quân Tống, vì hắn lâm trận mà quy thuộc quân địch, người thân lại bị quân thủ thành xử trảm ở đầu thành, đến lúc này, tướng thủ có ý đầu hàng thì cũng kiên định sự tín nhiệm, tử thủ thành trì, mong đại quan người Khiết Đan đến viện trợ.

    Không thể công phá từ bên trong, chinh phạt điều dân phu phá thành như thế nào đây?

    Khu tây bắc, cả miền bắc đất rộng người thưa.

    Nay mới không đến năm vạn hộ dân, hắn phải đi nơi nào tìm được nhiều người như vậy để giúp cuộc chiến thành Thọ châu, thành Trung châu, chỉ có thể là đô thành Bắc Hán, đó là hy vọng cuối cùng của người dân Bắc Hán, chống cự của họ so với Thọ châu phải ngoan cường bao nhiêu lần?

    Binh lực trong tay hắn hiện giờ vốn chỉ đủ tiêu diệt lần này đến lần khác tất cả quân đội trong đô thành Bắc Hán, nhưng điều kiện cần là Bắc Hán phải cùng hắn ra khỏi thành quyết chiến, nếu muốn công thành nhanh nhất thì lấy đô thành Bắc Hán đánh xuống chinh phạt dân phu hoặc đại cử tăng binh, nhưng… hắn có binh để mà tăng không?

    Binh trong nước không thể lại điều động nữa, các nước Kinh, Hồ, Thục đã bị hắn diệt, nhưng vẫn chưa diệt triệt để, cần một lượng lớn quân đội đóng quân; Nam Đường, Nam Hán hai nơi đó cũng cần trọng binh đóng quân, phòng ngừa bọn họ nhân cơ hội cho một miếng vào giữa tim; Mở cửa dưới thành cũng cần phải đóng quân, loạn thế năm đời đến nay, tự cầm binh, đại tướng dã tâm nhiều lắm, không phòng ngự sẽ có người nhân cơ hội mà tạo phản; Bên tây bắc người Khương đang làm loạn, cũng phải có quân trấn áp; Đặc biệt là người Khiết Đan, quân địch mạnh nhất, Đại Tống của hắn mới thành lập được hơn năm mươi năm, người Khiết Đan hiện nay không còn là bộ lạc liên minh, khi lâm trận vội vàng tập hợp các quân hung nô dã man tác chiến như trước kia nữa.

    Chính thể của họ như một Trung Nguyên, là đế quốc chế độ phong kiến; Về kinh tế có người Khiết Đan du mục, người Hán làm nông nghiệp ở mười sáu châu Yến Vân; về mặt quân sự vẫn duy trì dũng võ dân tộc du mục; Về địa lí họ chiếm cứ địa thế hiểm yếu nhất; Về quân bị thì có Đại Tống, võ bị tấn công còn thiếu nhiều nhất là: chiến mã.

    Quân địch này, sẽ là một kình địch duy nhất mà hắn phải đối mặt.

    Chỉ cần Đại Tống phạt Hán, họ nhất định đến trợ giúp, nhưng tên đó có đến hay không?

    Lần này hắn ngự giá thân chinh, đã nghĩ đến khả năng bắc quốc xuất binh, vì vậy mới phân binh ra nhiều con đường, vây thành viện trợ, trước tiên phải dọn sạch quân địch bên ngoài, cuối cùng mới là chiến lược phá đô thành Bắc Hán.

    Đại quân có 4 đường, đường thứ nhất trực tiếp tấn công đô thành Bắc Hán.

    Còn đoạn đường bắc xuyên qua Vân Lĩnh, cắt đứt con đường giao thông đường bộ lớn nhất của Bắc Hán với Khiết Đan, phòng ngừa quân Hán chạy về phía bắc, người Khiết Đan tiếp ứng phía nam.

    Đường thứ ba là đại quân đóng ở bên sông theo hướng đông, phòng ngừa người Khiết Đan phái quân trợ giúp.

    Hắn đích thân dẫn đại quân đi theo con đường thứ tư, mục tiêu cũng là đô thành Bắc Hán.

    Nay đến đại quân mà hắn đích thân dẫn cũng đã phái vào chiến trường, nhưng hắn muốn công phá cái thành này vẫn thiếu độ chín muồi, nhưng không được điều động đại quân cảnh giới hai đường, nếu không thì lúc nào đó quân Khiết Đan đột nhiên bị giết, đó không phải vấn đề có hay không có đô thành Bắc Hán, mà là vấn đề có ung dung rút quân được hay không.

    Triệu Khuông Dận lo lắng nhìn về phía bắc, phía thảo nguyên sa mạc lớn mênh mông gió mạnh, cửa ải hiểm yếu, có mắt nhìn xa trông rộng hay không, tạm thời đặt ở nội bộ tranh chấp, giải vây cho Bắc Hán sao?

    Nếu không muốn nhanh chóng tấn công đô thành Bắc Hán, họ lại xuất binh ra giúp đỡ, há chẳng phải lại vô công mà phản sao?

    Triệu Khuông Dận nhìn một hồi lâu, thành trì bị vây đến mức nước còn không chảy qua được, tòa thành này sớm muộn sẽ nằm trong tay hắn, Hoàng Đế trong thành sớm muộn cũng sẽ giống như những đế vương khác, phục tùng dưới chân của hắn, nhưng ông trời có cho hắn đủ thời gian công thành hay không?

    Thành như hòn đảo cô độc, từ đỉnh núi nhìn xuống, hàng vạn hàng nghìn quân tốt, giống như đàn kiến hôi.

    Hắn cũng từng là một con kiến hôi trong số đó, đến nay, hắn đã khoác hoàng bào, trở thành thiên tử.

    Thiên tử giận dữ, trăm vạn kẻ nằm xuống, máu chảy ngàn dặm, dù hắn có muốn hay không, đôi tay này đã nhuốm máu, chỉ vì…hắn là Thiên tử!

    Triệu Quan Gia nhìn về chiến trường, lo lắng, trong lúc không nhìn thấy thiên binh vạn mã, chỉ có một “con kiến hôi” chưa mặc quân phục, đang vội vã đi về doanh trại của Trình Thế Hùng, Trình Thế Hùng thuộc quân tây bắc của phủ châu Chiết gia, lần này bị điều tới với nhiệm vụ chủ yếu là phụ trách dẹp yên châu huyện bên ngoài đô thành Bắc Hán, đồng thời phụ trách việc hộ tống các con đường vận chuyển lương thực cung ứng.

    Viên hổ tướng không cần xếp vào cùng với quân tây bắc có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, mà lấy cấm quân đi đầu trận, Triệu Quan Gia tự có dự định của hắn, hắn chẳng những muốn một tay có Bắc Hán, còn muốn lộ vẻ quân uy, gõ núi làm hổ sợ.

    Trình Thế Hùng mừng rỡ, vũ trang Bắc Hán huyện trấn bên ngoài đều bị hắn đuổi, chém giết, dọn sạch bên ngoài xong liền đến trước quân báo chưa phải ra hiệu phủ châu Chiết gia, hắn cũng chưa bao giờ chủ động mời tham chiến.

    Mấy ngày này dốc sức phòng ngự, phụ trách cấm quân đánh thành tây, thương vong vô cùng nhiều, Triệu Quan Gia không thể không để bọn họ nghỉ ngơi và hồi phục sức lực, Trình Thế Hùng lúc này gánh vác một nhiệm vụ là tấn công thành tây.

    Nhắc đến Trình Thế Hùng, là một chiến tướng trời sinh.

    Người giống như hắn ta, trời vì chiến trường mà sinh ra hắn, không biết hắn đọc bao nhiêu binh thư.

    Triệu Quát có một người cha dụng binh như thần, thủa nhỏ đã học được cách này, danh tướng thiên hạ vượt được qua hắn là rất ít, nhưng vào chiến trường thực sự thì hoàn toàn không đúng.

    Tôn Vũ và hắn na ná nhau, cùng không phải là một tiểu tốt làm nên, là đại tướng thì có thể bách chiến bách thắng.

    Chưa đọc qua bộ binh thư nào, không có thầy nào dạy bảo cả, toàn dựa vào sự chém giết ở chiến trường, tinh thông chiến trận cũng không nằm ở “khoa ban” dưới danh tướng mà xuất thân, bắt đầu từ một tiểu tốt sát thần, chiến thần, bất bại, đến chữ cũng không biết, chỉ biết cong cung bắn tên vào con chim thì trở thành một danh tướng như vậy.

    Trình Thế Hùng không biết hắn có nhiều bộ hạ cam tâm chịu chết như thế, cũng không biết nhiệm vụ quan trọng được Chiết gia giao cho, thân phận của người ngoài độc dẫn quân đi trấn phủ tây thùy.

    Nhưng mãi đến trước hôm nay, hắn là người nhàn nhạ nhất ở đô thành Bắc Hán.

    Giờ nhận nhiệm vụ tấn công tây thành, Trình Thế Hùng tập trung hơn mười hòn đá vứt xuống, công phá thành trì, làm vỡ một chỗ tường thành, làm hỏng chiếc cửa sau tây thành, múa trường kích, lãnh binh công kích.

    Tuy sách lược công kích của quân ta, là quân thủ trong thành chiếm địa lợi, không cần đến nhiều binh mã, nhưng dựa vào kiêu dũng của Trình Thế Hùng, liên tiếp phát lên trung phong cũng không thể tiến thêm, ngược lại mất đi rất nhiều thi thể.

    Dương Hạo đi theo tiểu giáo đến bên hắn ta, Trình Thế Hùng vừa mới lùi xuống trước trận tiễn, trống trận ầm vang, Trình Thế Hùng bị trúng tiễn lùi lại, lộ ra một cơ thể cơ bắp cứng như sắt đá, trên người vừa có mồ hôi vừa có máu.

    Hơn hẳn cánh tay của Dương Hạo to và thô, hắn vừa mới nhổ đầu tên, máu thịt như rơi một mảng ra, đúng lúc đó có tên quân y, hắn cả đầu đầy mồ hôi băng bó cho Trình Thế Hùng.

    Tên quân y này không phải là y thuật thấp kém, cũng không phải lần đầu nhìn thấy máu nơi chiến trường, nhưng thật khó để đối đãi chủ nhân Trình Thế Hùng, hắn không đổ mồ hôi không được.

    Trình Thế Hùng đại mã kim đao ngồi ở đằng kia, quân y ở một bên giúp hắn rửa sạch máu bẩn, bôi thuốc cho hắn, nhưng Trình đại tướng quân trái lại không nghỉ ngơi, ngồi ở đó, râu quai nón như gai, hai mắt điềm tĩnh, hai tay thỉnh thoảng giơ lên múa múa , nghiêng trái nghiêng phải: “Tên trộm kia, hôm nay giết”.

    Kẻ địch chỉ biết ám tiễn làm thương người, làm sao mà ló mặt ra được để quyết một trận.

    “Ngươi đi, ngươi đi, vứt tiếp mấy hòn đá xuống, cho lão Trình ta đây cửa thành của chúng”.

    “Điều doanh trại bên trái xuống nghỉ tạm, đổi doanh trại bên phải lên, hắn dùng ám tiễn làm thương ta, thì lão tử sẽ dùng chiếc xe chiến kéo chết hắn, ta xem thành này còn thủ được đến khi nào”.

    “Báo!

    Đại tướng quân, mũi tên không đủ dùng nữa”.

    “Biến, việc này mà cũng báo tướng quân à?

    Khi ngươi thành thân ngươi có cần bổn tướng quân thay ngươi đi động phòng hay không?

    Tên thiếu thì phải đi sang doanh trại Quan Gia xin, Hoàng Đế lão tử có thể để binh đói sao?

    Quan quân nhu ngươi làm kiểu gì đấy, thứ chó như ngươi không có mắt”.

    Trong tiếng cười của vài tên thân binh, tên quan quân nhu đó mặt xám xịt chạy ra, Trình Thế Hùng nghe thấy có tiếng giết không được liền mạch ở phía trước, liền đứng dậy quát lớn: “Bà mày, sao có thể thả lỏng tinh thần dũng cảm như vậy, kẻ lâm trận mà sợ hãi, giết không tha!”

    Có người vội la lên: “Đại tướng quân, không phải lấy uy chiến, sự thực là mũi tên không đủ, không có cách nào áp chế quân địch đầu thành, đợi tên được chuyển đến chúng ta lại ra lệnh tấn công”.

    Tiểu giáo dẫn đường vội vàng tiến lên phía trước, chắp tay bẩm: “Báo…Đại tướng quân, người phủ đại tướng quân đến rồi”.

    “Hả, người nào tới hả?

    Lão nương ta có chuyện hay là nhi tử của ta lại gây chuyện hả?”

    Trình Thế Hùng quay người, xương hông bị đụng một cái, cái băng vải mà lão lang trung khó khăn lắm mới băng được cho hắn bị xộc xệch, hắn xô mạnh làm tên đó văng đi ba thước xa, mông ngồi bệt luôn xuống đất.

    “Chao ôi, xin lỗi ngươi, ngươi xem đầu ngươi à, ta cũng không chú ý đến”.

    Trình Thế Hùng bước lại, nâng lão lang trung dậy giống như nâng con gà con, không khỏi ngạc nhiên nói: “Ồ, chính là ngươi, ngươi đến đây kiểu gì?”

    Lão lang trung nọ lau trán mồ hôi, quấn lại vài vòng băng vải, nhặt vải trên mặt đất, tiếp tục băng bó cho Trình Thế Hùng, Trình Thế Hùng quay đầu lại quát: “Ngươi…không làm binh của lão tử chết không yên sao?

    Còn đi làm tên hò hét.

    Ta đây đợi mũi tên đưa đến sẽ đi công thành”.

    Dặn dò xong xoay người lại hỏi: “Ngươi đi kiểu gì tới trước hai quân đấy?”

    Dương Hạo vội bước lên phía trước nói: “Đại tướng quân, tại hạ nghe tướng quân xuất chinh, có lòng đến đây dốc sức, đáng tiếc thay khi đến Quảng Nguyên thì tướng quân đã xuất binh rồi, tại hạ không muốn ăn bám ở lại Quảng Nguyên, có lão quản gia giúp đỡ, mới đến được đây”.

    Trình Thế Hùng dậm chân nói: “Tiếc, tiếc sao không sớm đến, ta đây nghĩ rằng ngươi lưu luyến quê hương không muốn tòng quân cơ”.

    Trước mặt mọi người, hắn không tiện nói rõ quá đành đi về chỗ ngồi, lão lang trung kia bị hắn dắt về, Trình Thế Hùng nói lớn: “Ngươi đến, ngươi đến, ngay chiến sự đang tới lúc gấp rút, ta đây không có thời gian sắp xếp cho ngươi, chỉ là ngươi đã vào đến trong quân, nhưng không có việc nào nhẹ nhàng cho ngươi làm, ngươi tuy là ân nhân của ta, nhưng một khi đã tòng quân, tất cả đều theo quân pháp, Trình lão ta đây không thể nói chuyện tình cảm với ngươi được, ngươi biết chứ?”

    Dương Hạo nghe nói vậy hết sức mừng rỡ, vội tiến lên mấy bước vái dài một vái: “Thuộc hạ biết ạ, dù là chức gì, Hạo cũng can tâm tình nguyện nhận”.

    “Ừ được, tốt rồi, chúng ta phải nói rõ ràng mới dễ làm việc.

    À đúng rồi, Dương Hạo…ngươi sửa lại tên họ khi nào?”

    Dương Hạo kể lại một lần câu chuyện đáng buồn đó, trong đó tuy có rất nhiều tình tiết chưa nói kỹ, song tình tiết đại khái đó cũng đủ để hiểu rồi.

    Dương Hạo dứt lời, nói: “Tại hạ đến bước đường cùng này, nghĩ đến con đường ra duy nhất, chính là đầu quân vào quân của Trình tướng quân.

    Thực mà nói, Dương Hạo lần này tòng quân vào quân của đại tướng quân cũng là nguyện vọng của bản thân, cũng không tránh khỏi có ý tránh họa.

    Nếu đại tướng quân có điều gì lo lắng thì xin nói thẳng, tại hạ sẽ lập tức đi ngay, sẽ không làm khó đại tướng quân nữa”.

    Trình đại tướng quân ngẩng mặt lên trời cười lớn, vung một tay lên, vất vả cực nhọc của lão lang trung đáng thương lúc nãy lại công toi rồi: “Chuyện này được coi là lớn, không phải là giết một đôi gian phụ sao, giết thì giết, nhìn bộ dạng của ngươi mới giết có hai người, ha ha ha ha, tay Trình lão tướng ta không biết đã giết 800 hay 1000 mạng nữa, chẳng phải trời không dung đất không tha sao?”

    Dương Hạo nghe xong dựng tóc gáy: “Như vậy chẳng phải là không có luật pháp sao?”

    Hắn thử thăm dò nói: “ Đại tướng quân nhưng…chưa hiểu ý của tại hạ, người mà tại hạ giết không giống với người mà đại tướng quân giết trên chiến trường, nay sợ rằng phủ Phách châu đã dán bảng văn, lệnh truy nã ta đã trải khắp thiên hạ”.

    Trình Thế Hùng trừng mắt, hắc một tiếng nói: “Hạo ca nhi, ngươi biến Trình lão ta là một lão đại thô sao, đến sự thể thế này còn không hiểu sao?

    Giết người đền mạng mà, phải không?”

    Dương Hạo gật đầu một cái, Trình Thế Hùng bèn nặng nề nói một câu: “A…phi!

    Có bao nhiêu người đã nằm dưới tay của Trình lão tướng ta, Phách châu chi phủ dám đến địa bàn của lão tử bắt người sao?

    Cho hắn mượn một cái gan đi!

    Ngươi chỉ cần lưu ý thế này, không thay tên đổi họ, họ cũng phải giả câm giả điếc.

    Sau này chỉ cần ngươi lập công, Trình lão ta đây sẽ viết một lá thư, gọi họ đến xóa án của ngươi, ngươi sẽ đi lại bình thường trong thiên hạ.

    Cái gì gọi là Phiên trấn cơ chứ, cái này gọi là Phiên trấn.

    Khẩu khí thật lớn, uy phong thật lớn!

    Dương Hạo vui vẻ vái chào, cung kính tạ ơn, nói: “Đa tạ Trình đại tướng quân, từ hôm nay trở đi, Dương Hạo cam tâm tình nguyện là quân tốt đứng trước ngựa trong quân bách chiến của đại nhân, phơi bày ruột gan, chết mà không hối hận

    Dương Hạo nói xong những lời ấy, thì nghe thấy một âm thanh trong trẻo dịu dàng cười nói: “Được, một quân tốt đứng trước ngựa trong quân bách chiến.

    Trong thơ Hán Xương Lê có câu này, quân tốt trước ngựa vốn chỉ bị người ta thao túng, tình thế bi thảm, dùng ngươi một lát, có một loại phong thái dũng cảm là: “Nghĩa chi sở tại, tuy thiên vạn nhân ngô vãng hỹ!”

    Chương 135: Đêm tối tập kích doanh trại địch.

    Dương Hạo nhìn lại, không khỏi giật mình, trước mắt người này tuy chính thức nói chỉ gặp qua một lần, nhưng muốn bảo hắn quên đi con người này thật không dễ, người này chính là lúc đầu ở Phách châu đã từng nói chuyện với vị này trong phòng Triệu huyện úy công Phách châu.

    Vị Trình Áp Tư này nay cũng mặc giáp y, bội kiếm bên mình, xem ra càng thêm khí khái.

    Dương Hạo không biết hắn có biết án mình đã gây ra ở Phách châu hay không, nhưng Trình Đức Huyền đã cười, dường như không biết án mạng hắn gây ra ở Phách châu vậy, cũng chưa từng nghe chuyện hắn, Trình Áp Tư bước về phía trước, chắp tay làm quân lễ với Trình Thế Hùng: “Hạ quan đã nhìn phòng ngự sử Trình”.

    “A, thì ra là Trình Đô đã đến”.

    Lão lang trung đó khó khăn lắm mới băng bó được cho hắn, Trình Thế Hùng vẫy tay, cười ha ha và đứng lên.

    Tuy nói chức vị của hai người còn kém nhau vài cấp, song Trình Thế Hùng là người hoàng đệ triệu quang nghĩa, nay lại nghe dùng ở bên Quan Gia, một chút lễ khi gặp mặt cũng cần lắm chứ.

    Dương Hạo đứng một bên, nghĩ thầm: “Vị Trình áp tư này sao chưa về thành Biện Lương, nhưng lại chạy đến dưới thành Bắc Hán này, đô giám ư?

    Chắc muốn lên chức quan, nhưng không biết phải phụ trách việc gì đây.

    Trình Đức Huyền chắp tay nói: “Quân gọi ta Tiểu Trình, tướng quân đây…bị thương rồi sao?”

    “Hắc hắc, vết thương nhỏ, không đáng kể, như muỗi đốt thôi mà, Trình lão ta đây đang chờ mũi tên chuyển đến, mũi tên vừa chuyển đến, ta đây sẽ đích thân mang binh đi công phá thành, toà thành này như thép, ta đây cũng muốn gõ cho nó một cái”.

    Trình Đức Huyền nói: “Hạ quan lần này đến, là theo lệnh của Quan Gia, tướng quân hãy tạm hoãn công thành”.

    Trình Thế Hùng sửng sốt, hai hàng lông mày chụm lại, nói: “Trình đô giám, nhắc đến Quan Gia ở đây có ý gì, là không tin khả năng của Trình lão ta đây sao?”

    Trình Đức Huyền bật cười nói: “Tướng quân không phải giận dữ như vậy.

    Hiện nay, các đường, người, ngựa tứ thành đều đã có người đi truyền dụ chỉ vây mà không tấn, hạ trại, đào hố cản trở ngựa, phòng ngừa quân thủ trong thành thừa cơ đánh lén, Quan Gia tự có con đường chiến thắng”.

    “Ồ?”

    Sắc mặt Trình Thế Hùng lúc này mới dịu đi, nói: “Nếu như vậy, Trình lão sẽ phục lệnh đó”.

    Trình Đức Huyền lúc này mới liếc mắt nhìn Dương Hạo một cái.

    Mặt cười mà như không cười nói: “Vị mã tiền tốt huynh này, hình như ta và ngươi đã từng gặp nhau ở Phách châu phủ nha.

    Ai chà…Ngươi xem trí nhớ của ta, không nhớ nữa rồi, không nhớ nữa rồi.

    Danh tính của ngươi là…”

    “Tại hạ Dương Hạo.

    Vừa vào quân ngũ.

    Làm viêc dưới trướng của Trình tướng quân”.

    Dù Trình Đức Huyền hắn giả bộ không biết hay là có ý hạ mình xuống một cấp.

    Lúc đó Hạo chỉ có thể nói như thế mà thôi.

    Trình Đức Huyền vỗ trán một cái.

    Bộ chợt hiểu ra sự việc: “Đúng rồi, ta có chút ấn tượng về ngươi, hóa ra là Dương huynh, vừa mới vào trong quân ngũ.

    Ta và ngươi từ nay về sau là chiến hữu trong quân đội rồi.

    Ha ha ha, đại tướng quân thật biết nhìn thấy giá trị của nhân tài.

    Dương huynh có thể làm việc thoải mái dưới trướng của Trình tướng quân rồi”.

    “Đâu có, đâu có…”

    Dương Hạo khiêm tốn nói.

    Trình Đức Huyền bèn nói với Trình Thế Hùng: “Quân lệnh của đại tướng quân, hạ quan đã truyền đến, nay xin phép cáo từ”.

    Sau đó lại quay sang Dương Hạo cười nói: “Dương huynh, đợi chiến sự xong, ta ngươi nếu có duyên, bổn quan ra sẽ mời rượu ngươi”.

    “Dạ không dám, không dám.

    Nên là tại hạ mời đại nhân mới phải”.

    Đợi đến khi Trình Đức Huyền cất bước đi khỏi, Trình Thế Hùng mới nói: “Hạo ca nhi, sao ngươi nhận ra người này?”

    Dương Hạo nói: “Thuộc hạ khi ở Phách Châu, hắn đi quan sát thăm dò Phách Châu Tri phủ, nên đã từng gặp thuộc hạ một lần.

    Song, lúc đó hắn vẫn là áp tư phủ Khai Phong, nay sao lại trở thành đô giám rồi?

    Trình Thế Hùng cười hắc hắc nói: “Một chức quan mà Quan Gia ban cho là thiếu suy nghĩ, ủy thác cho hắn, hắn tạm thời ở quân tiền tìm hiểu quân cơ, lo liệu quân lương mà thôi.

    Hạo ca nhi, ngươi và hắn không thân, Trình lão ta muốn khuyên ngươi vài câu, tên này có việc thì ba phần cười, vô sự thì cười ba phần, xem ra để không mất lòng nhau, nhưng người như này rất khó để qua lại, ngươi nay vừa mới vào làm việc, trước mặt những người này, nói chuyện hay làm việc cũng phải cẩn thận, thận trọng, không được dễ dàng nói rõ điều gì.

    Dương Hạo vội nói: “Đa tạ đại nhân chỉ giáo, vừa rồi hắn chỉ khách khí với thuộc hạ mà thôi, làm sao có chuyện mời ta uống rượu.

    Hơn nữa, hôm nay Dương Hạo làm việc dưới trướng của đại nhân, cũng là một thành viên trong quân ngũ, đại nhân xưng hô với thuộc hạ có thể trực tiếp gọi tên họ, và tuyệt đối không nên khách khí như vậy, trong khi hành ngũ, hết thảy cứ như quân pháp, không phải nể tình, đó là sự chỉ giáo của đại nhân”.

    Trình Thế Hùng cười hà hà nói: “Được, vậy chúng ta sẽ không cần tư tình, công tư phân minh.

    Nay Quan Gia hạ lệnh, vây mà không thay đổi, bổn tướng quân muốn triệu tập sở bộ, tiếp tục bố trí.

    Ngươi vừa đầu quân, mọi việc không quen, tạm thời làm một quân thân đi theo ta nghe ngóng”.

    “Thuộc hạ tuân mệnh!”

    Dương Hạo chắp tay hành lễ, tuy không được đúng lắm nhưng cũng long trọng và nghiêm trang.

    Trình Thế Hùng cười lớn quát: “Giáp lai!”

    Lập tức có hai gã thân binh cầm mũ giáp, khoác lên người Dương Hạo, Dương Hạo lúc tuy nay là thân binh nhưng đến mũ giáp cũng không biết đội, bèn nhìn sang bên cạnh.

    Mũ giáp đội chỉnh tề, huýt sáo đeo bảo kiếm cẩn thận, lại đội cái mũ không vành cho hắn, mới vừa rồi còn là một tên Đại Hán thô lỗ bị chê cười nhạo báng, nay đã trở thành một quân thân, hắn liếc mắt nhìn tướng quân.

    Dương Hạo nhìn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, nhưng phần nhiều là hàm ý kính trọng, đây mới là phong thái hàng ngũ chân chính, không biết đến bao giờ mới có thể như hắn.

    Tướng quân thắng hàng trăm trận chiến, mình có một ngày có chiến công như vậy không?

    Triệu Khuông Dận xử lý xong việc trong cái trại lớn có đội quân của hắn, thì có công văn quan trọng từ Khai Phong truyền đến, tiểu hoàng môn theo bên người lập tức dùng lụa vàng gói lại để vào một cái tráp, bên ngoài lại bọc bằng lụa vàng, trong tay một minh hổ, trên người là một cái dây được buộc chặt, Triệu Khuông Dận làm đại lễ, rồi sau đó quay người đi ra trại.

    Ngoài trại sớm đã có chiến mã chờ, tên sứ giả dẫn ngựa đi, đi đến chỗ cánh cửa, lại có một cấm quân Đại Hán uy phong lẫm liệt ở đó, người nắm cương ngựa, tên sứ giả hô một tiếng, hơn trăm chiến sĩ nhất tề lên ngựa giơ roi ra, theo hắn phi ra doanh trại.

    Triệu Khuông Dận làm vài động tác vặn người, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Trình Đức Huyền tới chưa?”

    Một tiếng nói nhỏ bên tiểu hoàng môn: “Quan Gia, Trình Đức Huyền sớm đã ở ngoài trại rồi”.

    “Bảo hắn vào đây!”

    Trình Đức Huyền tiến vào, Triệu Khuông Dận nói: “Trình Đức Huyền, trẫm theo kế của ngươi, đã tạm hoãn công thành, nhưng bên ngươi bao lâu mới có thể hoàn thành?

    Trình Đức Huyền cung kính nói: “Quan Gia, vi thần đã làm, khoảng mười ngày có thể chuẩn bị sẵn sàng”.

    Triệu Khuông Dận lắc đầu: “Mười ngày…Trẫm không chờ lâu như vậy được, chỉ cho ngươi thời gian là năm ngày”.

    Trình Đức Huyền buồn nói: “Quan Gia, việc lớn như vậy, thời gian năm ngày, sợ là khó mà chuẩn bị sẵn sàng.

    Hay Quan Gia nới rộng ra mấy ngày nữa”.

    Triệu Khuông Dận mỉm cười nói: “Trẫm có thể ra hạn cho ngươi, thì ai ra hạn cho Trẫm đây?”

    Trình Đức Huyền im lặng một lúc, nói: “Quan Gia nói…”

    Triệu Khuông Dận lặng lẽ nói: “Sợ chuyện gì, đến chuyện gì, người Khiết Đan vẫn xuất binh”.

    Hắn gõ gõ vào tập sách, ánh mắt lộ vẻ phấn chấn: “Đến là tốt, người có cái nhìn sâu xa, mới xứng là đối thủ của Trẫm.

    Nay chúng ta muốn xem họ đến trước hay là Trẫm có thành Bắc Hán trước”.

    Hắn quắc mắt đứng lên, trầm giọng nói: “Trẫm…điều cho ngươi ba nghìn kiện tốt, chỉ cho ngươi thời gian là năm ngày, trong năm ngày, ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng, có thể tiêu diệt được Bắc Hán hay không đều nằm ở đây, nếu có được thành này, ngươi sẽ lập công đầu”.

    Mặt Trình Đức Huyền lộ vẻ vui mừng, hắn lùi ba bước rồi quỳ xuống nói: “Vi thần sẽ lên đường ngay, bất luận như thế nào, trong vòng năm ngày sẽ đến phúc chỉ”.

    Ba ngày.

    Quân Đại Tống bỏ thói quen mỗi ngày thay nhau lập chiến công, ngày nào cũng thảnh thơi, đào móc chiến hào, chất đất củng cố tường, cắm cọc chặn ngựa, đóng cọc vào trại trại, xem ra như vậy, như họ từ Khai Phong nơi xa xôi đến không phải để công thành, ngược lại như chạy đến nơi này để trấn thủ doanh trại vậy.

    Quân Tống làm như vậy, quân thủ thành càng lo lắng đề phòng, không biết quân Tống đang làm trò gì.

    Có người đề xuất với Hoàng Đế Lưu Kế Nguyên của Bắc Hán thế này, bất kể quân Tống có mục đích nào, họ ở đô thành Bắc Hán đóng quân tất có mưu kế, có thể phái binh đi phá hủy công sự và doanh trại của người Tống.

    Lúc này có người lên tiếng phản đối, đề xuất đến việc cũ là hậu châu thái tổ Quách Uy công thành giữa sông, nói Triệu Khuông Dận bắt chước kế của Hậu Châu thái tổ, ta không thể trúng gian kế của quân địch, cứ an tâm thủ thành, chờ người Khiết Đan viện quân.

    Lưu Thị là hậu duệ của người Sa Đà, người Sa Đà lúc đầu từng là lính đánh thuê của Đại Đường, nhiều lần nhận sự chiêu mộ của Đại Đường nam chinh bắc chiến, thay Đại Đường sát phạt thiên hạ, cuối cùng lại hung ác táng tống Đại Đường, gây họa cho Trung Nguyên mấy chục năm, ngược lại hôm nay Lưu Tri Viễn sinh trong thâm cung, lớn lên trong vòng tay của phu nhân, dù không có dũng võ của tiên tổ, không có trí tuệ của tiên tổ, ý kiến của đại thần hắn nghe tai này ra tai kia, bản thân không có một chút chủ ý quyết đoán, cuối cùng bèn chọn kế chiết trung, lệnh đại tướng Lưu Kế Nghiệp đêm tối tập kích doanh trại quân địch, quấy nhiễu quân Tống.

    Lưu Kế Nghiệp là đệ nhất danh tướng của Bắc Hán, hắn vốn họ Dương, gọi là Dương Trọng Quý, Lân Châu Dương Trọng Huân là một trong những thế lực hai Phiên trấn lớn tây bắc, là em ruột của hắn.

    Dương Thị vốn theo về với Bắc Hán, nhưng đợi đến khi Đại Tống quật khởi, thế lực có thể sánh với tây bắc, Dương Trọng Huân liền đầu quân vào Đại Tống, mà huynh trưởng của hắn Dương Trọng Quý trái lại lại đầu quân vào Bắc Hán, và nhận quốc họ mà Hoàng Đế ban thưởng, sửa lại thành Lưu Kế Nghiệp.

    Lưu Kế Nghiệp xưng danh tướng quân vô địch ở Bắc Hán, đây là một danh hiệu đến từ trận đấu giữa người Khiết Đan và hắn.

    Đừng xem Bắc Hán một khi có việc thì có người Khiết Đan nhất định đến viện, đó là vì lợi ích của chính người Khiết Đan, khi Đại Tống chưa phát binh đánh Bắc Hán, Bắc Hán và người Khiết Đan đã thường xuyên phát sinh chiến trận, cái này trong chiến đấu có quy mô nhỏ,

    Lưu vô địch tự biết khí phách lòng quân không thể dùng, nay vẫn đau khổ chống đõ, toàn vì các sĩ tốt vẫn mong muốn một hy vọng cuối cùng: “Khiết Đan xuất binh.

    Lúc này thủ thành, quấy nhiễu quân địch với những chuyện vô bổ, một khi thất bại, còn muốn dựa thêm vào sự hao tổn.

    Nhưng thánh chỉ đã truyền, hắn trái lại không dám không tuân lệnh, đành phải trở về mang ra 600 tên võ sĩ kiêu dũng thiện chiến mà hắn đã chọn tuyển tỉ mỉ cùng với trường thương, người và ngựa, chờ đêm khuya tĩnh lặng, đánh úp doanh trại địch.

    Chương 136: Còn kém ba đao.

    Tối hôm đó, Dương Hạo đang luyện đao dưới ánh trăng

    Một góc của doanh trại là nhà bếp, lúc này ánh trăng sáng như gương, củi chất đống ở khoảng đất trống cao như núi, Dương Hạo cầm lấy một cái cọc dựng đứng nó trên mặt đất, hai tay cầm đao, nín thở, huơ đao chém xuống, lực chỉ có bảy phần, cọc gỗ phát ra một tiếng vang “Bang”, cọc tách ra làm đôi, mũi đao cách mặt đất chỉ có ba tấc.

    Trên tay hắn gân đã nổ lên, giờ hai bàn tay đều đã quấn vải.

    Cánh tay hắn khi vừa vung lên thì đau nhức, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu.

    Hắn giờ đã mất đi cơ hội một bước lên trời, hy vọng dựa vào chính sức lực của mình, con đường sự nghiệp của hắn sẽ thành công.

    Trong doanh trại này, vũ lực tối thiểu cần có là phải tự bảo vệ, cùng với chiến sự, đại tướng quân thân còn chưa lo được, ai đến lo cho mình?

    Lúc đó hắn có tài kinh bang tế thế cũng bị binh đại đầu cho một nhát đao là chết.

    Cần có sức mà tự bảo vệ mình, dựa vào thân phận của hắn hiện nay, không thể có thân binh bảo vệ, vậy cần nắm được lực lượng quân sự nhất định.

    Mỗi ngày chém năm trăm nhát đao là nhiệm vụ mà hắn tự giao cho mình.

    Mỗi ngày ở bên Trình Thế Hùng, học hắn cách lo liệu quân vụ, học hắn cách xét hỏi tuần doanh, học hắn cách giao tiếp như thế nào với lũ binh đại đầu…

    Đêm khuya, hắn tới bên cạnh nhà bếp, làm nghĩa vụ bổ củi.

    Năm trăm nhát đao, nghe tưởng dễ, nhưng khi thực hiện, hắn mới biết, năm trăm nhát đao này, mỗi nhát đều ngưng tụ tinh thần và khí lực của hắn, vận dụng cách môn hạ vận lực mà Trình tướng quân chỉ bảo, cần tiêu hao biết bao sức lực, nhưng hắn vẫn kiên cường, không quản mưa gió, tối qua mưa tầm tã, năm trăm đao trong mưa như con chó chết bò về ổ chó ngủ.

    “Soạt!

    Bốn trăm chín mơi bảy…”

    Lưng của Dương Hạo cong xuống đau nhức, vừa dựng thẳng một cái cọc gỗ, lấy đao cắm xuống đất nghỉ tạm.

    Mỗi một đao, hắn đều không muốn tùy tiện chém xuống, hắn cần phải vận khí một cách chính xác rồi mới xuất đao, năm trăm đao, mỗi đao đều không thể không chấp hành theo cách Trình tướng quân dạy, tuyệt đối không lãng phí một đao, tuyệt đối không lơ là một chút khí lực.

    Hắn lại một lần nữa giơ đao lên, thân hình vững như núi, hai tay nắm lấy đao, mũi đao nhẹ nhàng nâng quá đỉnh đầu, ánh mắt tựa hư mà thực, chằm chằm nhìn cây cọc gỗ ấy.

    Ánh sáng mặt trăng sáng loáng trên mũi đao, như nước chảy bấp bênh, 497 nhát đao chém xuống, hắn giữ đao ổn định trong tay đã vô cùng mất sức rồi.

    Đúng lúc đó.

    Hắn đột nhiên nghe thấy một âm thanh ồn ào.

    Yên lặng lắng nghe.

    Dương Hạo bước nhanh lên phía trên, nhìn về đống củi xa xa.

    Chỉ nghe thấy tiếng chém giết từ phía bắc truyền đến.

    Tiếng kim loại không ngừng bên tai, lòng hắn không khỏi lo lắng: “Quân Bắc Hán tập doanh, bọn họ đêm hôm đánh úp doanh trại phía bắc, là để đả kích tinh thần quân sĩ Tống ta, hay định chọc thủng vòng vây, chạy về hướng thảo nguyên chăng?

    Lúc này trong doanh trại chuông cảnh báo đã vang lên.

    Trình Thế Hùng cũng nhanh chóng từ trong trại lớn đi ra.

    Trình Thế Hùng trị quân có cách của hắn, quân biên không được trang bị bằng cấm quân.

    Thoạt nhìn cao thấp mập ốm.

    Không giống với cấm quân, ai ai cũng đều là đại hán dũng mãnh có cùng chiều cao.

    Nhưng mọi năm phòng thủ chịu rét chịu khổ.

    Sức chiến đấu và kinh nghiệm chiến đấu của họ trái lại ngang ngược hơn so với cấm quân bất bại trong chinh chiến Trung Nguyên.

    Đặc biệt là lọ vừa mới bị điều lên một tuyến.

    Tinh lực sĩ tốt dư thừa.

    Sớm đã chuẩn bị ứng biến tốt.

    Trong doanh trại yên tĩnh.

    Không có tiếng ồn nào..

    Dương Hạo vội vã trở về, nơi đó ngược lại trở thành nơi yên tĩnh.

    Nhìn thấy doanh trại trật tự ngay ngắn.

    Dương Hạo không khỏi xấu hổ.

    Trình Thế Hùng biết hắn ở sau doanh trại luyện đao.

    Thấy đầu hắn mồ hôi nhễ nhại chạy tới liền không trách cứ.

    Ngược lại còn an ủi nói: “Không cần phải lo sợ.

    Càng gần việc lớn, càng phải bình tĩnh.

    Ngươi vừa mới nhập ngũ.

    Đợi đánh được vài trượng, nếu lại nghe thấy tiếng kêu thì phải giữ bình tĩnh”.

    Hắn leo lên đài vọng thăm dò xem trận ở phương bắc.

    Ở đây do có một góc thành trì che chắn.

    Chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy thành bắc, phương hướng thì ánh lửa bập bùng.

    Tiếng giết rung trời.

    Trình Thế Hùng nói: “Quân Bắc Hán tập kích đêm đóng quân ở thành bắc.

    Thành bắc là quân bộ cấm quân do Triệu tướng quân coi giữ .

    Người này kiêu dũng thiện chiến.

    Cơ trí đa mưu.

    Quân Bắc Hán chưa chắc bỏ qua.

    Dương Hạo là thân binh của hắn thì sẽ theo hắn, hắn hỏi: “Tướng quân.

    Chúng ta không cần phái binh qua chi viện sao?

    Trình Thế Hùng nói: “Bóng đêm tối mù, tình địch không rõ, há có thể hành động khinh suất.

    Một khi trúng kế điệu hổ ly sơn, hoặc kế sở dụ mai phục thì làm sao?

    Ngươi nhớ kĩ, nhưng phàm là loại ban đêm tập kích doanh trại, tất cả doanh trại không thể phó viện cẩu thả, mặc dù bắt được tín hiệu viện trợ bị tập kích doanh trại cũng phải rất cẩn thận, tất cả doanh trại hô ứng mà đi.

    Quân địch phá doanh trại thành công, cũng chỉ có một doanh trại bị loạn, nếu trận cước tự loạn, vội vàng phó viện, một khi trúng kế địch, vậy thì sẽ thua thê thảm, không thể có đường sống nữa.

    Dương Hạo kính cẩn thưa: “Vâng, thuộc hạ xin thụ giáo”.

    Tiếng chém giết, giằng co ở thành bắc trong khoảng thời gian không đến hai nén hương thì yên tĩnh trở lại, sau đó doanh trại phòng ngự thành bắc đã phát hiện quân địch đã có tín hiệu chiêng trống rút lui.

    Đánh lén chính là đánh nhằm lúc đối phương không chú ý, một khi đối phương đã chuẩn bị hoặc ứng biến kịp thời thì điều kiện đánh lén cũng mất đi, một tướng lĩnh sáng suốt ngay lập tức sẽ lui binh mà không phải thay đổi cuộc chiến đánh lén thành trận quyết chiến.

    Trình Thế Hùng cười ha ha, ngáp dài nói: “Đồ ranh con, chúng ta không đi công thành, bọn chúng còn nhàn nhã đi đánh lén, haiz…cởi áo giáp về ngủ đi".

    Dương Hạo theo hắn bước xuống một cái thang, trở về doanh trại của chủ soái, lúc này hắn đã nắm được các bộ phận tạo thành áo giáp cùng cách mặc nó, hắn thấy Trình Thế Hùng bỏ mũ bỏ áo khoác, bèn nói: “Mới vừa rồi tin cảnh báo đột nhiên truyền đến, thuộc hạ thấy cảnh tấn đến từ bắc thành, còn phỏng đoán quân hán phải chăng nhân đêm hôm phá vòng vây chạy về phía thảo nguyên, nay thấy mục đích của chúng là muốn nhiễu loạn tinh thần của quân ta, tướng quân không lo chúng sẽ lại tập kích doanh trại ta sao?”

    Trình Thế Hùng nói: “Đêm hôm tập kích, loại này nhằm lúc đối phương không để ý đánh, một khi bị người ta biết tỏng âm mưu quỷ kế thì không thể đánh được nữa.

    Tình cảnh này xem ra quân địch nửa đêm đánh úp không phải là vì muốn phá vòng vây mà là để làm nhiễu loạn tinh thần quân sĩ ta, hắc! nay các doanh trại đã có sự đề phòng rồi, bọn chúng còn dám trở lại nữa không?

    Ngươi cũng đi ngủ đi”.

    Dương Hạo nói: “Dạ vâng, mời đại tướng quân đi ngủ trước, thuộc hạ đã lệnh cho mình mỗi ngày phải bổ đủ năm trăm nhát đao, hôm nay còn kém ba đao”.

    Trình Thế Hùng bật cười nói: “Nhưng ba đao ấy hôm nay có thể bỏ qua, đi ngủ đi”.

    Dương Hạo hơi do dự nói: “Ngày nào cũng luyện đao, thuộc hạ nếu hôm nay với lí do là vì một người mà thiếu đi ba đao, thì ngày mai sẽ có một lí do khác để giảm đi mười đao, càng ngày càng giảm xuống, cuối cùng sẽ không thực hiện được nhiệm vụ mình đề ra cho mình, cho nên số đao chỉ có thể tăng lên mà không thể giảm đi”.

    Trình Thế Hùng ngạc nhiên nhìn hắn một cái, cười ha ha nói: “Tiểu tử tốt, được lắm, vậy ngươi đi đi, luyện xong đao thì đi ngủ sớm đi”.

    Lúc này, đại tướng phương bắc Lưu Kế Nghiệp đã lặng lẽ tập trung 600 tên kỵ binh tinh nhuệ bên trong cánh cửa.

    Hai mươi tên bắn nỏ đã được phái ra ngoài, bọn chúng ẩn mai phục, có nhiệm vụ là bắn chết binh ở trạm canh gác phòng thủ của doanh trại Trình Thế Hùng.

    Chân tướng mục tiêu mà hắn đêm nay đánh úp không phải doanh trại phía bắc mà là doanh trại phía tây.

    Trong bốn doanh trại ngoài thành, chỉ có doanh trại phía tây không phải do cấm quân khống chế mà là trong tay nắm chiết thị tây bắc, hơn nữa quân đội của họ vừa mới đổi lại phòng ngự ra trận, tinh thần, lòng quân, sức chiến đấu chưa từng chịu nhục, không phải là trận mạnh nhất, điều này cũng chính là một trong những nguyên nhân mà Trình Thế Hùng phỏng đoán hắn sẽ không đến.

    Nhưng Lưu Kế Nghiệp cứ làm ngược lại với cách của đối phương, trong con mắt của hắn, tinh thần của doanh trại phía tây đang thịnh cho nên không chú ý đến đề phòng, điều này chính là một cơ hội tốt để đánh úp.

    Nếu đánh úp doanh trại phía tây mà thành công thì triều đình sẽ trách sự lơ là mất cảnh giác của doanh trại phía tây, để địch nhân cơ hội.

    Mà doanh trại phía tây thuộc về Chiết thị, bọn quân sĩ tất cũng sẽ oán trách binh mã triều đình thấy chết mà không cứu.

    Bọn chúng một khi mà rời trung tâm, binh mã vây thành sẽ không là một khối đá nữa, Bắc Hán sẽ có cơ hội, Lưu vô địch chính là vô địch, không phải binh của hắn kiêu dũng với người Khiết Đan, cũng không phải là hắn lấy võ công để đánh với vạn địch, mà chính là vì mưu lược cùng chiến thuật của hắn.

    Vờ đánh úp doanh trại phía bắc, khi các doanh trại đều bỏ sức chú ý, hai mươi tên thần tiễn dưới tay hắn đã lén lút che đậy nơi dừng chân của Trình Thế Hùng hướng về doanh trại phía tây ngấm ngầm bắn chết các tên ở vọng gác, rửa sạch cự mã lộc sừng, làm tốt công tác chuẩn bị để kỵ binh của hắn đột ngột đánh úp.

    Phía trước hết thảy đã chuẩn bị sẵn sàng, phát ra hỏa tín hiệu về phía hắn, Lưu Kế Nghiệp lập tức mở to cửa thành, đích thân dẫn 600 tráng sĩ nhanh chóng tiến đến đại doanh trại của Trình Thế Hùng như vũ bão.

    Dương Hạo vừa mới đi tới đống củi bên cạnh doanh trại, giơ cây đại đao lên, tiếng chém giết từ phía trước doanh trại truyền tới, Dương Hạo giật mình, cầm đao nhanh chóng chạy về phía doanh trại chủ soái, thì thấy y bào của Trình Thế Hùng nửa hở, đang thắt lại dây đai, chạy từ trong trại chạy ra.

    Hắn đoán tối nay quân địch sẽ không đánh úp lần thứ hai nữa, cởi sạch quần áo, trong áo bào còn chưa mặc quần áo bên trong, nửa thân ngực còn phơi ra để rõ chút lông ngực, xem ra Trình tướng quân vẫn buồn ngủ.

    Hắnđi giày, song dây tất vẫn chưa thắt, khăn trên đầu cũng đã bỏ đi, tóc tai bù xù, dáng vẻ giống như vừa mới bị một phu nhân sư tử hà đông đuổi từ trên giường xuống.

    Trước doanh trại đã dấy lên ngọn lửa, bởi trung sĩ trong doanh trại lớn vì quân Bắc Hán đánh lén thành bắc không có kết quả đã luông lỏng cảnh giác, cho nên chiêu này của Lưu Kế Nghiệp “Hồi mã thương”, quả thực ứng phó không kịp.

    Họ vừa mới cởi bỏ áo giáp, nay lại vội vàng mặc vào, chờ đến lúc nhắc đao ra khỏi doanh trại, kỵ binh Bắc Hán đã đánh tới như vũ bão, khắp nơi lửa cháy nghi ngút, đến chiếc xe cỏ cũng bị thiêu trụi, khiến cho doanh trại đại loạn.

    Trình Thế Hùng vì bản thân sai lầm khi liệu việc, tức điên người lao ra khỏi doanh trại, vội vàng thắt chặt áo bào, tiếng như xé gió: “Quân địch đánh úp?”

    Sớm đã có người đến trước vài bước, quỳ gối bẩm: “Khởi bẩm đại tướng quân, mấy trăm kỵ binh quân Bắc Hán đêm hôm đánh úp quân ta, ngựa dẫm đạp lên các doanh trại, giống như muốn xuyên qua doanh trại phía trước, giết thế trận của đại tướng quân, xin mời đại tướng quân định đoạt”.

    Trình Thế Hùng hét lớn: “Địch vừa đến chỗ ta, ta sẽ nghênh địch đi, chuẩn bị ngựa, theo ta giết địch”.

    Một thân quân vội vàng khuyên nhủ: “Đại tướng quân, trước doanh trại hỗn loạn, ta địch khó phân, trong bóng đêm không thể liều lĩnh được, chi bằng chúng ta bảo vệ thế trận cũ, xin đại tướng quân nhanh chóng điều động các doanh trại đến viện trợ”.

    Thân binh vội vàng nói, Trình Thế Hùng mắng hắn, rồi nhảy lên một con chiến mã, cây đuốc sáng rực, chỉ thấy hắn râu tóc như bay, hai mắt long sòng sọc, tiếng hét như sấm rền vang trời: “Theo ta giết địch!”

    Dứt lời liền cầm cương ngựa, xung trận về phía trước doanh trại, nơi ánh đèn và sự chém giết.

    Chương 137: Chiến sĩ.

    Thân binh vừa nhìn thấy Trình đại tướng quân ra ngoài chém giết thì như ong vỡ tổ xung trận về phía trước doanh trại.

    Thân binh đều là dũng sĩ mà Trình Thế Hùng đích thân tuyển chọn.

    Ai cũng là người không sợ chết, trong đó có vài tên là giang hồ đã gác kiếm.

    Sau đó được Trình Thế Hùng chiêu mời đến.

    Dương Hạo cầm đao theo đám thân binh tiến ra ngoài phía trước doanh trại.

    Nhưng trong lòng lại nghĩ: “Mới vừa rồi ngươi còn nói đêm tối đen thui, tình địch không rõ, không thể tự loạn trận cước được.

    Chưa từng nghĩ lời này có thể cầm ra để giáo huấn người khác.

    Đến cái đầu của bản thân như vuốt râu hổ.

    Trình đại tướng quân đánh nhau như vậy kể ra cũng lỗ mãng thật”.

    Theo một vị tướng quân như này, hắn cũng không biết họa hay là phúc.

    Lúc này không rảnh suy nghĩ nhiều, chỉ lo phóng về phía trước, đợi hắn xông vào doanh trại phía trước, chỉ thấy Trình Thế Hùng đại kích huy vũ.

    Đã đánh chết bao nhiêu bọn kỵ sĩ đánh úp.

    Hắn lớn tiếng quát tháo.

    Móng chiến mã chồm lên phía trước.

    Hí một hồi dài.

    Đại kích trong tay hắn đã chọc trúng một kỵ sĩ trong quân địch.

    Tên kỵ sĩ nọ tay bị thương, đau nhức ở huyệt đan điền. khẽ nói: “Mở”.

    Chỉ nghe thấy một tiếng “leng keng”.

    Thương kích tương giao.

    Đại kích của Trình Thế Hùng bật ra.

    Với thần lực của Trình Thế Hùng, ít ai chịu được một đòn của hắn.

    Tên này lại có thể chặn được đòn đại kích của hắn.

    Trình Thế Hùng không khỏi kinh ngạc.

    Giờ hắn mới gặp một tên địch mạnh như vậy.

    Tên địch này chắc chắn là Kế Nghiệp.

    Lưu Kế Nghiệp dùng một cây đại thương, suất 600 tên kỵ sĩ lao như mưa vào doanh trại quân địch.

    Thừa lúc tướng sĩ trong doanh trại Trình Thế Hùng không kịp phản kích liền phi ngựa dẫm lên các doanh trại.

    Khắp nơi phóng hỏa làm hỗn loạn.

    Tiến đến giết chủ soái trong doanh trại phía trước.

    Mục đích của hắn là bắt tặc bắt tướng.

    Nếu như không thực hiện được mục đích này, không giết nổi chủ tướng chủ soái của đối phương thì cũng phải làm cho quân chủ soái bị nhiễu loạn, khiến cho chủ soái không thể chỉ huy được nữa.

    Lúc đó cho dù quân địch người đông thế mạnh, trong đêm tối mù mịt không ai có thể điều độ chỉ huy, sẽ biến thành một toán tan rã.

    Chiến lực theo đó mà tan.

    Lúc đó quân địch dù có mười vạn tên cũng như một đám đợi làm thịt.

    Còn có thể ngăn cản nổi hắn một con sói liều chết sao?

    Không ngờ hắn vẫn chưa phá tan được quân cuối cùng trước doanh trại.

    Trong bóng đêm có một tên Đại Hán thúc ngựa phi như bay đến.

    Phát ra tiếng hò hét kinh thiên động địa từ xa, lập tức giữ quân sĩ khắp trại hỗn loạn.

    Quân Tống hoảng loạn, dưới sự chỉ huy từ tướng lớn đến tướng nhỏ tổ chức lại thành sự phản kháng.

    Đại hán sử kích lại càng bổ thẳng đến.

    Cây đại kích trong tay đâm vào những tên dũng sĩ đánh úp.

    Lưu Kế Nghiệp thấy tên này rất có kĩ thuật đánh.

    Hơn nữa một tiếng hét lớn có thể làm ba quân ngưng lại.

    Hắn là chủ tướng của quân này.

    Trình Thế Hùng lập tức đề mã nghênh đón.

    Hai người đánh một trận lâu.

    Một tốp thân binh chạy từ doanh trại chủ soái tới.

    Lưu Kế Nghiệp và Trình Thế Hùng một nhát kích một nhát thương.

    Đã được mấy chục hiệp.

    Lúc này tình hình xung quanh đối với phía Lưu Kế Nghiệp mà nói càng đánh càng không có lợi.

    Lần này đánh úp tuy làm loạn doanh trại thành công.

    Nhưng không thể làm loạn trận thế của quân địch.

    Quân của Trình Thế Hùng lúc này vẫn vững vàng như núi, hỗn loạn đang dần dần lắng xuống, người ngựa trong doanh trại đang từ từ tới gần đây.

    Thế ám hình hợp vây đến trận đánh úp này đã mất đi ý nghĩa vốn có của nó.

    Nếu như Lưu Kế Nghiệp có thể ám sát Trình Thế Hùng, thì cái chết của Trình Thế Hùng sẽ khiến cho doanh trại thành tây từ ổn định trở nên hỗn loạn.

    Nhưng hắn không phải là đối thủ của Trình Thế Hùng.

    Nói về mưu lược, hắn mạnh hơn Trình Thế Hùng.

    Nói về võ nghệ, cây đại thương của hắn so với cây đại kích cử trọng của Trình Thế Hùng.

    Rõ ràng là kém một bậc.

    “Thôi đi, lại xuống nữa, toàn bộ 600 tráng sĩ sẽ chôn vùi ở doanh trại này”.

    Lưu Kế Nghiệp thầm than cơ hội đã mất, hắn hoảng loạn trèo lên ngựa đi.

    Cao giọng hét lớn: “Các huynh đệ binh sĩ, theo ta quay về doanh trại”.

    Lưu Kế Nghiệp giật đầu ngựa đi về.

    Võ công của hắn, hơn nữa lại có con chiến mã tốt.

    Thật không có mấy người ngăn nổi hắn.

    Nhưng những kỵ sĩ mà hắn mang đến đã bị sĩ tốt của quân Tống ghìm chân.

    Nào nói đi là đi ngay, Trình Thế Hùng thấy hắn bỏ chạy, nào chịu thôi.

    Vội vàng đi theo sau hắn.

    Lúc này trước doanh trại là bức tranh hỗn chiến.

    Dù trên chiến trường trận đấu kịch liệt.

    Nhưng đối với Dương Hạo lần đầu lên chiến trường mà nói, đã khiến hắn vô cùng bị chấn động.

    Hóa ra đây là chiến trường.

    Người giống như dã thú vung đao múa thương.

    Tròng mắt đỏ ngàu liều mạng chém giết.

    Nào thì run sợ, nào thì máu tanh, nào thì cảnh tàn khốc, nếu không đặt mình trong cảnh tượng đó thì khó mà cảm nhận được

    Hắn giết người, giết hai mạng người, hơn nữa là một đao mà chết.

    Nhưng so với hiện nay, quân Bắc Hán và Tống cùng chém giết nhau, không khác gì giết gà giữa ban ngày ban mặt.

    Trong lúc phẫn nộ giết người và đối thủ bị tiêu diệt tàn khốc trên chiến trường lạnh lẽo vốn hoàn toàn khác nhau.

    Khó trách Tần Vũ Dương mười hai tuổi giết người không ghê tay.

    Nhưng đến Tần Vương đại điện sắc mặt trái lại tái nhợt.

    Luống cuống hốt hoảng.

    Hắn không sợ chết, và không phải hắn chưa từng thấy dân chợ búa chịu cái chết giữa mặt phố.

    Hàng vạn hàng nghìn sĩ tốt hò hét chém giết.

    Hàng trăm tên dũng sĩ quơ đao kiếm bên người hắn.

    Đầu lâu và máu quân định la liệt, làm cho Dương Hạo lần đầu ở chiến trường chán nản.

    Hắn nhìn thấy những đồng đội của mình lăn xuống ngựa, liều mạng với những dũng sĩ quân Bắc Hán, nhưng không nên xông lên như thú vật nuốt chửng lấy quân địch thế này.

    “Mau tránh ra”.

    Dương Hạo đứng cầm đao.

    Sợ hãi xem cảnh tượng không lãng mạn, không bi tráng trước mặt.

    Toàn là máu tanh cùng những trận chém giết điên cuồng.

    Bỗng nhiên chân hắn trượt một cái.

    Cái trượt này lực vô cùng lớn, khiến cho người Dương Hạo lăn ra chỗ khác, lúc hắn ngã xuống thì thấy một ánh sáng sắc lạnh chợt lóe.

    Khó khăn lắm hắn mới đứng thẳng được.

    Là thân vệ Thạch Song của Trình Thế Hùng.

    Thạch Song hơn hắn không nổi vài tuổi.

    Khuôn mặt đầy đặn nhưng giống một đồ phu gần bốn mươi tuổi.

    Bình thường cũng ít nói cho nên Dương Hạo tuy cũng là thị vệ nhưng không thân với hắn.

    Không ngờ vào thời khắc quan trọng lại là hắn cứu mạng Dương Hạo.

    Thạch Song nhìn thấy hắn giơ đao đứng ở chỗ đó nhìn ngang nhìn ngửa.

    Có dáng vẻ thấp thỏm.

    Thật không có gì mà trách cứ cả vì người vừa mới vào chiến trường phần lớn đều như vậy, nhưng chỉ cần bò ra từ trong đống người chết một lần thì lần sau lại lên chiến trường.

    Hắn sẽ từ một tên trông cửa cho chó thành một con sói thảo nguyên.

    Hắn đang đánh giáp lá cà với địch.

    Thấy một tên cầm đao quân Bắc Hán lăn xuống ngựa bổ một nhát mạnh vào Dương Hạo, bèn vội vàng đến trước một bước, một chân đá văng Dương Hạo ra, cứu lấy cái mạng của tân binh mới này.

    Nhưng cái chân đó của hắn không kịp nhận thế.

    Cương đao tàn nhẫn của chiến sĩ Bắc Hán bổ trúng, hắn đau đớn kêu lên một tiếng, người đổ phía trước.

    Một vài tên Bắc Hán cưỡi ngựa đánh úp, người người cưỡi tuấn mã, mặc áo giáp, tay cầm cung tên.

    Đao để bên sường, còn tay kia cầm trường thương.

    Trên ngựa dùng thương, xuống ngựa dùng đao.

    Bắn tên từ xa.

    Thân mặc áo giáp.

    Để tận lực bảo vệ lực lượng tinh nhuệ của bản thân, Lưu Kế Nghiệp có thể được coi là hao tổn bao tâm sức, trong tình cảnh trứng chọi đá ở trong thành Bắc Hán, bọn chúng được trang bị đầy đủ như vậy để đánh vũ trang, hắn đã dốc hết lực lượng lớn nhất của mình.

    Nhưng mà hắn thực sự đánh giá sai phản ứng của Trình Thế Hùng, và cũng không ngờ rằng quân nhân mã của Trình Thế Hùng lại nghiêm ngặt như vậy.

    Sau khi đánh úp thành công không thể tạo thành bùng nổ doanh trại vì dựa vào tiếng tăm của Trình Thế Hùng chỉ một tiếng thét đã khống chế được thế loạn, do vậy khả năng sống sót của hàng trăm chiến sĩ quân hắn cực kỳ nhỏ bé.

    Nhưng những con hổ mà Lưu Kế Nghiệp mang đến đều là những dũng sĩ dám chết.

    Võ sĩ lúc nãy bổ một đao trúng vào chân của Thạch Song.

    Nhân lúc người hắn ngã quỵ đổ về phía trước liền xông đến một bước.

    Đao trong tay thuận thế vung lên, một tiếng “Phốc” chặt đứt cánh tay của hắn.

    Chưa từng nói một tiếng cảm ơn với hắn, chưa từng có một khuôn mặt tươi cười hữu hảo khi nhìn thấy hắn.

    Chiến hữu ấy cứu cái mạng của hắn, đến một tiếng cảm ơn hắn cũng chưa nói thì đã chết, Dương Hạo ngây ra: Đây là chiến trường tàn khốc, nhưng ai nói nó không bi tráng và lãng mạn?

    Sau những vết máu tanh kia, trong những cái tàn nhẫn của quân địch ai bảo không có một tình nghĩa huynh đệ nồng đậm tình đồng chí?

    Mắt hắn đỏ dần lên, các chiến sĩ dùng hết mọi thủ đoạn liều mạng mà giết địch.

    Lộ ra sự điên cuồng của máu tàn nhẫn.

    Hắn hét lớn một tiếng, vung đao nhằm hướng tên võ sĩ Bắc Hán kia bổ đao xuống.

    Trong lúc nổi giận điên cuồng, cả người hắn toàn máu là máu.

    Cái chết của Thạch Song tựa như một lượng sát khí và dũng khí cực mạnh cho hắn.

    Bổ một nhát đao xuống hắn hét lớn một tiếng, như điên cuồng vậy.

    Nhưng trong tâm hồn hắn vẫn bảo trì một con đường rõ ràng.

    Vẫn nhớ như in một câu của Trình Thế Hùng nói với hắn: “Thế không thể dùng mãi, phúc không thể hưởng mãi, cái lợi không thể chiếm hết.

    Làm việc là một đạo lý, dùng đao giết người cũng như vậy, mỗi nhát đao ngươi đều cần chú tâm tập trung tinh thần.

    Nhưng mỗi nhát đao đều phải lưu lại ba phần, lúc xuất đao thu đao cũng phải nhanh.

    Thế đao liên miên như cuồng phong bạo vũ.

    Khiến đối thủ đến thời gian thở cũng không có”.

    Dương Hạo trong lòng nhớ kỹ những lời dặn dò của Trình Thế Hùng.

    Giờ cái gì là đao pháp cao minh cũng không cần hiểu.

    Khí của bản thân không được coi là cao minh.

    Sự dũng mãnh, khí huyết trong lúc phẫn kích, hắn ghi nhớ cách dùng đao vận lực mà Trình Thế Hùng dạy.

    Một đao bổ xuống, đúng là đằng đằng sát khí.

    Đao pháp sắc bén.

    Tên võ sĩ đó của Bắc Hán bị hắn đoạt được tiên cơ, hắn lên một đao, xuống một đao, phải một đao, trái một đao.

    Bổ liên tiếp, không ngừng xuống.

    Tên đó đã mất tay, Dương Hạo chém xuống một đao, “Phốc” một tiếng, đầu người bay lên, một dòng máu tươi phun cao hai thước.

    Máu nóng phun lên mặt.

    Hắn thò tay vuốt một cái, bèn quát to một tiếng.

    Cương đao giơ lên hơi cong, rồi xông ra phía sau chiến sĩ Bắc Hán giơ đao lên.

    Bổ mạnh xuống một nhát đao giống như bổ cây dọc đường.

    Một âm thanh phát ra, tách cột sống của tên chiến sĩ Bắc Hán ra làm đôi, nhát đao cách đốt sống đuôi của tên đó chỉ có ba tấc.

    Quân Tống đó bị hắn cho một nhát đao hung mãnh.

    Trong ánh lửa hừng hực chỉ thấy mặt mũi Dương Hạo dữ tợn đầy máu me.

    Còn về Trình Thế Hùng, hắn theo sát đại doanh của Lưu Kế Nghiệp.

    Ban đầu còn có vài tên thân binh muốn đuổi theo.

    Kết quả địch ta bị hỗn chiến, mất đi bóng dáng chủ tướng.

    Sau khi Trình Thế Hùng đoán rằng quân địch sẽ không đánh úp nữa bèn yên tâm không lo lắng gì.

    Kết quả lại bị quân Lưu Kế Nghiệp đánh lén.

    Thực sự mà nói, các bộ hạ của hắn đã cho hắn một cái bạt tai để sáng mắt ra.

    Trình Thế Hùng vừa xấu hổ vừa giận.

    Phẫn nộ vì giá trị của mình đã giảm.

    Hắn đuổi theo sau ngựa của Lưu Kế Nghiệp, chỉ muốn giết tên đại tướng kia.

    Ngựa của Lưu Kế Nghiệp đi được nửa đường thì ngoảnh đầu nhìn lại.

    Không một binh một tốt nào được hắn mang về.

    Tóc tai rối bời.

    Trình Thế Hùng trường kích cầm trong tay, đuổi đến tận cùng, lại còn kêu u..wa…

    Lưu Kế Nghiệp tức giận.

    Hắn giật cương ngựa quay lại tái chiến với Trình Thế Hùng.

    Giao tranh hơn mười hiệp, vai phải của hắn bị Trình Thế Hùng dùng trường kích đâm thủng một lỗ.

    Lưu Kế Nghiệp giật cương ngựa tháo chạy.

    Chạy tới dưới tường thành, phía trước lại là chiến hào cự mã vừa rộng vừa sâu.

    Lưu Kế Nghiệp xoay người xuống ngựa.

    Bỏ ngựa nhảy xuống chiến hào.

    “Bỏ chạy à.

    Đánh một trận xem nào.

    Mẹ kiếp.

    Lại còn vượt vào chiến.

    Khí phách trong lòng Lưu Kế Nghiệp là vô địch.

    Thế nhưng đánh đơn chính là sở trường của Trình Thế Hùng.

    Mới vừa rồi giao đấu, hắn đã biết võ nghệ của mình không bằng Trình Thế Hùng.

    Huống chi lúc này lại bị thương, nhảy xuống dòng sông bảo vệ thành.

    Bơi đến chân thành.

    Kêu lên để cứu trợ.

    Trình Thế Hùng đương nhiên sẽ không bơi qua sông bắt hắn.

    Chỉ đứng trên bờ sông mà chửi.

    Quân thủ đầu thành Bắc Hán nghe thấy tiếng kêu ở dưới thành lập tức chưng đèn đuốc lên.

    Nhưng nhìn không rõ người dưới chân thành, tên tướng lĩnh từng biết Lưu Kế Nghiệp cũng không nhận ra âm thanh quen thuộc của hắn.

    Vội vàng gọi người dùng dây trói cái tên đó vào.

    Cho hắn ngồi vào một cái khung, kéo vị đại tướng quân mặt mũi đầy bụi đất đến đầu thành.

    Trình Thế Hùng chỉ về phía thành đầu chửi té tát.

    Lo lắng trong thành phái người đi tìm.

    Lúc đó mới xoay người lên ngựa trở về doanh trại.

    Trong doanh trại lúc này đã kết thúc cuộc chiến.

    Các doanh trại đang được dọn dẹp sạch sẽ.

    Thân binh của Trình Thế Hùng đang lo lắng, đến khi nhìn thấy Trình Thế Hùng, bọn họ mới yên tâm.

    Hơn trăm cây đuốc được thắp sáng để đón Trình Thế Hùng trở về.

    Sĩ tốt trong doanh trại nghe nói Trình đại tướng quân vô sự liền cất tiếng hoan hô.

    Tiếng hoan hô liên tiếp không dứt.

    Dương Hạo cũng đứng trong đó, cảm nhận được tầm ảnh hưởng của con người Trình Thế Hùng.

    Quả thực lực lượng của Trình Thế Hùng là rất lớn.

    “Ta cũng có thể như vậy không?”

    Dương Hạo cảm thấy miệng hơi khô

    Trình Thế Hùng đã nhìn thấy cái mặt dính đầy máu đen của hắn trong ánh đuốc cháy bập bùng.

    Với dáng vẻ đó rất xấu xí, nếu để cho một tiểu nương tử nhìn thấy thì có thể gặp ác mộng cả đêm.

    Nhưng trong con mắt của Trình Thế Hùng, đó là một huân chương vinh quang nhất của một chiến sĩ.

    Trước mặt người khác hắn không có biểu hiện quan tâm đến dh thái quá, chỉ là thoáng nhìn qua rồi trở về đại doanh trại.

    Sau khi vào doanh trại, hắn mới dặn dò.

    Lệnh người ngay lập tức báo cáo cụ thể tình hình đánh úp của quân địch đêm nay với quan gia.

    Truyền tin bằng tiếng trống và ánh đèn tới các doanh trại và đại quân vây thành ở đông nam bắc.

    Dương Hạo quan sát.

    Trước doanh trại: Chuyện binh trí tù quét sạch chiến trường, Trình Thế Hùng không hỏi một câu.

    Hoàn toàn giao cho tướng thủ doanh trại phụ trách.

    Các tướng quan khác dưới trướng hắn cũng đều nghiêm túc.

    Không ai rời khỏi đội ngũ chạy tới hỏi han sự an nguy của chủ soái.

    Chỉ lấy tín hiệu ra hỏi han.

    Sau khi biết Trình Thế Hùng bình yên vô sự thì các doanh trại liền tắt đèn.

    Một màn đêm yên lặng bao trùm.

    Dường như đêm nay chưa từng xảy ra một trận huyết chiến nào cả.

    Dương Hạo không kìm được âm thầm phục cách trị quân của Trình Thế Hùng.

    Lại nói về chủ soái.

    Trình Thế Hùng và các thân binh cùng đến nhà bếp góc doanh trại.

    Tận tay vộc nước từ trong giếng lên.

    Các binh sĩ dùng nước lau lau những vết máu khô bám trên người.

    Trình Thế Hùng giống như bọn binh sĩ bình thường, cũng cởi trần.

    Nếu như không phải tay hắn bị thương, thì hắn cũng xách được xô nước lên.

    Nước giếng mát.

    Bọn lính cười hì hì múc nước rửa sạch vết máu trên người.

    Chiến hữu, huynh đệ của bọn họ, có người thì đã chết, có vài người thì bị thương ở tay chân.

    Hôm nay sẽ ở lang trung trị dưỡng vết thương, nhưng trên mặt của các binh sĩ, Dương Hạo hoàn toàn không nhìn ra một chút đau đớn và tưởng nhớ gì cả.

    Dù mới vừa rồi trải qua một trận chiến.

    Cái chết có thể không chút do dự thay bạn chiến đỡ một đao.

    Lấy đao thương viết nhân sinh.

    Cái chết nhẹ tựa lông hồng chính là Đại Hán tây bắc.

    Vì cái chết của Thạch Song luôn đọng trong lòng Dương Hạo mỗi khi hắn nhìn thấy một vài huynh đệ tốt bỏ thân mình.

    Cũng nên mở lòng mình ra đi.

    Vì cái chết của Thạch Song mà nỗi buồn giận chất chứa trong lòng hãy quét sạch đi.

    Hắn cởi khăn trên đầu ra, khiến mái tóc dài xõa xuống; Cởi chiến bào của mình dính máu ra.

    Cởi trần giống các chiến hữu của hắn.

    Kéo một thùng nước lên.

    Dội từ đỉnh đầu dội xuống.

    Tay xoa xoa người.

    Ngửa đầu nhìn bầu trời đen ngòm mà tĩnh mịt.

    Trên trời có vô số ngôi sao.

    Bên đó có một ngôi sao sáng nhất, nhất định là linh hồn của Thạch Song.

    “Huynh đệ, được lắm.

    Nhìn ngươi điềm đạm ít lời thế này.

    Lần đầu ra trận giết địch mà hung hãn như vậy, giống binh tây bắc chúng ta lắm lắm.

    Không để cho đại tướng quân của chúng ta phải xấu hổ”.

    Khi trở về, Phạm Lão Tứ vỗ bả vai Dương Hạo khích lệ.

    Tân binh luôn bị người ta xa lánh, ức hiếp.

    Dù Trình Thế Hùng đã từng gọi hắn là “Hạo ca nhi”.

    Nếu hắn là một loại vô dụng.

    Như vậy sẽ không có ai để mắt đến hắn.

    Trên chiến trường.

    Muốn đoạt được sự tôn trọng của người khác thì phải dựa vào một đao một thương.

    Trận chiến ngày hôm nay.

    Dương Hạo đã rất dũng cảm.

    Lại nói về chủ soái.

    Thân binh thị vệ đã tản đi, bọn chúng đều quay về trại nghỉ ngơi.

    Trình Thế Hùng đang định vào trại, đột nhiên dừng chân, thầm nói: “Dương Hạo”.

    Trại của Dương Hạo đóng ở bên phải trại của đại tướng quân.

    Hắn đang vào trại, tai dường như nghe thấy một âm thanh nào đó liền dừng bước, xoay người: “Tướng quân”.

    “Ba đao của ngươi đêm nay đã luyện xong chưa?”

    Dương Hạo hơi ngây người ra.

    Hiểu được ý của tướng quân liền cười.

    Chắp tay ôm quyền trịnh trọng nói: “Bẩm đại tướng quân, ba đao đó, thuộc hạ đã bổ xong rồi”.

    Trình Thế Hùng vuốt râu, nghiêng đầu nhìn hắn.

    Đèn đuốc trong trại hắt ra chiếu vào hai mắt hắn, nói: “Cọc người này so với cọc gỗ kia, ngươi thấy thế nào?”

    Dương Hạo thở dài, đáp: “Không dễ bổ ạ”.

    Trình Thế Hùng cười ha ha.

    Một tay vén rèm đi vào trại: “Nghỉ ngơi đi, đại trượng phu muốn nổi tiếng hơn người.

    Thế giới này còn có cọc người cho ngươi chặt đấy”.

    Chương 138: Thế sự xoay vần.

    Sau khi Lưu Kế Nghiệp chọn trở về thành, 600 tráng sĩ của hắn mang tế hiếu bái, đau khổ khóc thất thanh.

    Qua trận đánh này.

    Hoàng Đế Lưu Kế Nguyên không lòng dạ nào run sợ, đối với đề nghị nửa đêm đánh úp lại không dám nhận, chỉ lệnh đóng chặt cửa bốn thành, phòng ngừa quân Tống lại tấn công thành.

    Vị Hoàng Đế Hậu Hán này mỗi ngày ở trong cung khuyết lên núi nhìn về phía xa, ngóng trông về hướng bắc, giống như hòn đá vọng phu.

    Sứ giả cầu viện của hắn sớm đã được phái đi, nhưng người Khiết Đan trái lại từ đầu chí cuối chưa từng lộ diện.

    Chẳng lẽ Phụ Hoàng Đế đã từ bỏ Nhi Hoàng Đế hắn này hay sao?

    Theo dòng thời gian trôi qua, Lưu Kế Nguyên càng ngày càng tuyệt vọng.

    Hai ngày nay, Dương Hạo và Trình Thế Hùng thân mật, khăng khít, Dương Hạo lên một bổn phận quy tắc là một đời hình thành nếp sống của mình, hào hoa phong nhã, hình ảnh của binh khôn lỏi đã không còn tồn tại nữa, hắn giờ đã càng ngày càng giống một binh rồi.

    Một ngày đội quân tốt gồm hắn cùng với Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên, Đái Lĩnh rời khỏi đại doanh, nhằm hướng tây nam càn quét.

    Vì trong quân nhận được tin, bị tàn binh Bắc Hán đánh cho hai ngày nay phá hủy con đường lương thực, tập kích đội ngũ quân nhu từ Quảng Nguyên chạy tới.

    Do nhiệm vụ ban đầu của người ngựa Trình Thế Hùng là phụ trách càn quét bên ngoài, từ đó Quan Gia chỉnh đốn đôi chút, cấm quân vốn vây thành và tấn công thành tây sau đó điều lên tiền tuyến, thay Trình Thế Hùng làm một bộ phận phòng ngự.

    Khiến con đường nhân mã mà hắn xuất động đảm bảo được an toàn.

    Dương Hạo vốn là thân binh của hắn, không cần chấp hành nhiệm vụ như vậy, nhưng Trình Thế Hùng ngoài miệng tuy nói trong quân doanh công tư phân minh, đối với sự quan tâm của hắn để hắn phụ trách nhiệm vụ này, trong đó không phải không có ý rèn luyện cho hắn.

    “Dương sai sử, phía trước có một thôn, có lẽ có tàn binh bại tướng của Bắc Hán trốn trong thôn.

    Chúng ta có nên đi lục soát một phen không?”

    Phạm Lão Tứ chỉ vê một thôn trang ở phía trước và hỏi ý kiến Dương Hạo.

    Phạm Lão Tứ và Lưu Thế Hiên là “Soa sử” một đường nhân mã, là quan, nhưng chưa có cấp bậc, chỉ là tống lĩnh trăm mười danh sĩ tốt, Dương Hạo là thân binh của Trình Thế Hùng, sau khi được phái đi, tạm thời nhận chức quan “Sai sử”, là người phụ trách đội ngũ này, song đồng nghĩa với “Sai sử” là một tiểu quan, đến phẩm cấp cũng không có.

    Dương Hạo nhìn về phía trước, chỉ thấy trên đồng bằng có một cái thôn, thôn ấy rách nát, nghèo nàn vô cùng, nhà tranh vách đất, trước thôn lại có một cái sông nhỏ chảy qua, xung quanh trông rất hoang vu, dù cho có cả tàn binh Bắc Hán, cũng không có cách nào mai phục ở đây.

    Bèn vuốt cằm nói: “Ta dẫn binh vào trong kia trước, Lưu đại ca, Phạm đại ca, các ngươi ở bên cạnh chiếu ứng.

    Dương Hạo lần đầu cầm binh, tuy nói thủ hạ chỉ có hơn trăm danh binh lính, là một chức quan còn nhỏ hơn cả bật mã ôn, nhưng có bất cứ quyết định gì đều phải hết sức cẩn thận, nhất là quan tâm các sĩ tốt.

    “Các huynh đệ xông vào cho ta”, nào là coi người khác làm huynh đệ của mình, ngay cả vài binh lính này cũng là một ruột mù chữ với nhau, cũng có thể phân rõ.

    Hắn ghi nhớ “Phải ưu tiên sĩ tốt mới được sĩ tốt ủng hộ”.

    Dương Hạo nói xong không đợi bọn chúng từ chối, liền dẫn một đường người ngựa vào trong thôn đó trước.

    Trong thôn im ắng, một đội đại binh khiên thương tiến vào, cũng không làm náo động cảnh tượng, thôn nhỏ này thực sự là rất nghèo, tựa như một cái cây già cỗi chỉ có vẻn vẹn hai chiếc lá, xác xơ không có một chút sức sống.

    Dương Hạo không chỉ tìm mỗi chỗ sân, mỗi căn phòng, cái sân vỡ, hắn chỉ đi dọc về phía trước men theo con đường lớn, đi thẳng đến cuối thôn, ở con đường chủ yếu đều sắp xếp cảnh bị, lúc này mới ra phía sau vẫy tay ra hiệu, Phạm Lão Tứ và Lưu Thế Hiên hai tên đó lập tức ra lệnh cho bộ đội sở thuộc tản ra, tìm kiếm từng căn hộ, đuổi bọn dân trong trôn ra.

    Dân làng lâu đời đều sống ở đây, từ sinh đến tử không đi đến nơi nào mà có bán kính hơn 20 dặm, sinh ở đây, chết cũng ở đây.

    Chỉ muốn chết ở nơi này, cho dù nơi đây là một nơi cằn cỗi.

    Cho nên ở đây không có chút kiến thức gì, nhưng khi nhìn thấy binh Đại Tống, binh Chiết gia, binh Bắc Hán, binh Khiết Đan, thậm chí bọn thổ phỉ hỗn tạp Tây Vực từ xa tới, khi dân chúng bị đuổi từ trong nhà ra, Dương Hạo không thấy khuôn mặt họ có chút gì kinh ngạc mà là một vẻ đờ đẫn.

    Thôn này có già có trẻ, có nam có nữ, nhưng có một điều không ngoại lệ đó là thân hình cò hương, quần áo rách nát, có vài nhà nghèo đến mức bọn trẻ con không có quần áo mà mặc, cuốn một cái chăn đơn rách nát đi ra.

    Dương Hạo nhíu nhíu mày, nói với Phạm Lão Tứ: “Dân thôn quá khổ, không có một tên nào làm binh ăn cơm kẻng, thôi, không cần làm khó bọn họ nữa”.

    Phạm Lão Tứ nhếch mép cười nói: “Haha, Dương chỉ sử không cần phải lo lắng, nhà trong thôn này ngoài rách nát còn có cái chăn sắp rách, ở đâu còn có thứ gì, các huynh đệ không coi thường”.

    Dương Hạo tay cầm đao, ánh mắt đảo qua người bọn thôn dân, nhìn thấy một vài cô nương, mặt mày xanh xao vàng vọt, bèn nói: “Ồ, còn có một điều, không được hiếp dâm đàn bà con gái”.

    Phạm Lão Tứ nói: “Điều này, Phạm Lão Tứ dám vỗ ngực bảo đảm với Dương chỉ sở, chúng ta dưới trướng của Trình đại tướng quân, công thành chiếm đất, cương trận chém giết, chuyện nhặt được tiền tài là có, đại tướng quân cũng không cấm, nhưng chữ “Dâm” này, Trình gia quân chúng ta tuyệt không xúc phạm”.

    Phạm Lão Tứ vừa dứt lời, thì nghe thấy một tiếng khóc của một phu nhân truyền tới: “Quân gia khai ân, bỏ qua cho mẫu tử tôi, ai da…”

    Dương Hạo nheo mày, lập tức cất bước đi về phía căn phòng đó, Phạm Lão Tứ vừa nãy to mồm trước mặt Dương Hạo, nay nghe thấy động tĩnh này, cũng không biết là có phải tên quân tốt nào đó thấy sắc sinh ham muốn không, không khỏi hậm hực mà mắng một câu, theo Dương Hạo bước nhanh đến.

    Dương Hạo đi đến cái sân nọ, thì nhìn thấy một tên sĩ tốt tay cầm đao đang xông vào phòng, một phu nhân chặn cánh tay hắn lại, đồng thời cầu khẩn một cách đau khổ nói: “Quân gia, tiểu phu nhân ta không có lừa ngươi, thật không lừa ngươi…”

    Dương Hạo nhìn tình cảnh này không giống quân tốt ức hiếp đàn bà, vẻ giận dữ trên mặt mới dịu đi, trầm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

    Quân tốt nọ quay đâu lại nhìn, thấy Dương Hạo vội vàng vung tay vứt mụ đàn bà đó ra, nói: “Dương chỉ sử, thuộc hạ phụng mệnh lục soát phòng, mang tất cả dân thôn ra ngoài, nhưng mụ đàn bà này lại mượn cớ là con trai mụ mắc bệnh lạ không được nhìn trực tiếp ánh sáng mặt trời, ta nghĩ, trong phòng này ắt có điểm khả nghi”.

    “Ồ?”

    Dương Hạo nhìn mụ đàn bà đó, tuổi tác mụ này không đến mức quá già, cảm thấy chỉ khoảng đầu ba mươi, nhưng tóc đã hoa râm, sắc mặt tiều tụy, dáng vẻ có vài phần giống lão nương.

    Dương Hạo giọng hơi run: “Đại tẩu chớ khóc lóc, nhi tử của ngươi bao nhiêu tuổi rồi, mắc bệnh gì, sao lại không được gặp ánh sáng mặt trời?”

    Mụ đàn bà đó thấy hắn nói chuyện ôn hòa, liền bổ nhào tới chân hắn, rơi lệ khẩn cầu nói: “Vị thái úy, xin ngài thương xót, bỏ qua cho ta, bỏ qua cho nhi tử của ta, nhà ta nghèo, nào dấu giếm gì hán binh, ta không dám lừa gạt, con ta từ nhỏ đã mắc căn bệnh quái gở này, bình thường thì không sao, nhưng một khi gặp ánh sáng mặt trời thì toàn thân sẽ nổi mụn nước, dẫn đến thối rữa, nguy hiểm tới tính mạng.

    Những điều mà ta nói đều là thật, trong thôn già trẻ trai gái ai ai cũng biết, tuyệt không dám lừa gạt Thái úy”.

    Phạm Lão Tứ giận giữ nói: “Ngươi mụ đàn bà ăn nói hồ đồ, con ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?

    Trong thiên hạ, nào có căn bệnh sợ gì không sợ, lại sợ gặp ánh nắng bao giờ, ngươi rõ ràng là xuất ngôn bừa bãi, lừa gạt chúng ta!”

    Mụ đàn bà nọ bị hắn quát, sợ đến mức cả người run bắn lên, Dương Hạo phất tay bảo Phạm Lão Tứ dừng lại, hắn khom lưng nâng mụ đàn bà đó lên, nói nhỏ: “Bổn chi sử phụng lệnh lục soát quân tàn phiệt Bắc Hán, căn phòng này nhất định phải lục soát, ngươi nói con ngươi không thể nhìn thấy ánh nắng, ta đây vào thử xem thế nào, được không?”

    Mụ đàn bà nọ chưa trả lời, Phạm Lão Tứ đã nói: “Nếu như vậy, thuộc hạ vào trong lục soát”.

    Dứt lời hắn nhấc chân đá văng cửa phòng xông vào.

    Dương Hạo cảm kích tấm lòng yêu mến của hắn đối với mình, nhưng tác phong lỗ mãng đó thật không xứng, hắn hơi nhíu mày, đi theo phía sau vào phòng.

    Cửa phòng bị đá văng ra, một tia sáng hắt vào, hình lên một cái hình chữ nhật ở trên mặt đất, ở cái giường đối diện, có một cậu bé ngồi chồm chỗm với cái thân gầy trơ xương, cố nhấc cái cánh tay gầy tong teo lên để che ánh sáng cho đỡ chói mắt.

    Phạm Lão Tứ vào phòng nhìn hắn một cái, hắn nắm chặt cương đao đi lục soát một lượt, nhưng căn phòng rách nát này đến đồ dùng trong nhà cũng không có, xung quanh trống rỗng, làm sao dấu người được.

    Dương Hạo đi vào trong phòng, nhìn thấy đứa bé đó, liền nói: “Đóng cửa phòng”.

    Các danh sĩ tướng đi theo sau vội vàng đóng cửa phòng lại.

    Trong phòng ánh sáng dần tắt, tay của cậu bé kia mới dần dần buông xuống, đôi mắt nhìn về phía Dương Hạo.

    Hắn gầy đến đáng thương, cổ bé tí đỡ lấy cái đầu tương đối to, da hắn trắng bệch, con ngươi hơi vàng, ngồi chồm hỗm ở đầu giường giống như một con chó con, nhưng ánh mắt hắn lại giống một con sói.

    Dương Hạo đi từng bước qua hắn, mụ đàn bà nọ vội vàng nói: “Thái úy lão gia”.

    Mụ ta muốn chạy lại ôm lấy nhi tử của mình thì bị quân sĩ giữ lấy.

    Dương Hạo ôn tồn hỏi: “Tiểu tử kia, ngươi tên gì?”

    Tên đó không đáp, chỉ dùng ánh mắt đối địch nhìn hắn, Dương Hạo mỉm cười nói: “Mẫu thân ngươi không gạt ta, ta tin lời nói của bà ấy”.

    Ý nghĩ đối địch trong mắt cậu bé đó lập tức mất đi.

    Thế giới tâm linh của trẻ con thật đơn giản, yêu đơn giản, hận đơn giản, hơn nữa dễ dàng thỏa mãn, Dương Hạo vừa nói tin mẫu thân hắn thì hắn đã tin tưởng Dương Hạo, chút thân thiết và có phần cảm kích.

    “Ngươi từ nhỏ sinh ra đã mắc bệnh này à, không bao giờ ra ngoài chơi à?”

    Lúc này, tên nó mới nói: “Có ra ngoài, mẫu thân ta mỗi tối đều đưa ta ra ngoài chơi, khi không có mặt trăng thì châm đèn lồng, trong thôn này ai cũng biết ta, ta còn trèo lên cây lấy trứng chim cơ mà, nhưng…chưa có ai chơi với ta.

    Những đứa trẻ khác những lúc ấy đều đã ngủ rồi.”

    “Ừ”.

    Dương Hạo xoa xoa đầu hắn, tóc rất ít.

    Hắn biết, đứa trẻ này mắc chứng bệnh da liễu rất lạ, trong một vạn người chưa chắc đã có một người mắc chứng bệnh này, trước mắt đứa trẻ này là một trong số đó.

    Ở thời đại này, một người chỉ có thể buổi tối mới gặp người.

    Sống trong sự gian khổ như vậy, nhà lại quá nghèo, vĩnh viễn sẽ không trở thành một trụ cột trong gia đình được, nhưng mẫu thân vẫn rất yêu thương, quan tâm đến nó.

    Có thể nói, hai bọn họ sống trong một cái thôn nhỏ nghèo nàn này thật không dễ dàng.

    Dương Hạo hỏi: “Ngươi tên là gì?”

    “Gọi ta là Cẩu Nhi”

    “Không có đại danh à?”

    “Không có, tên của ta chẳng bao giờ dùng đến.

    Trừ mẫu thân ta ra, ta không có người nào bên cạnh nữa, cũng không có ai gọi ta cả”.

    Dương Hạo nghe xong, trong lòng chua chát, hắn là một cô nhi, nhưng đứa trẻ này lại còn cô độc hơn cả hắn.

    Dương Hạo im lặng một lát, sờ tay vào bụng, lấy ra bốn mươi quan tiền.

    Đó là một tháng quân lương của hắn.

    Dương Hạo để tiền ở đầu giường.

    Sau đó xua tay với Phạm Lão Tứ và các quân sĩ nọ nói: “Chúng ta đi thôi”.

    Ánh mắt của Cẩu Nhi nhìn theo hắn.

    Đợi đến khi Dương Hạo bước ra cửa, hắn vội vàng hỏi: “Đại thúc, ngươi tên là gì?”

    Dương Hạo quay đầu nhìn hắn, cười nói: “Đại thúc tên Dương Hạo, nhớ chưa?”

    Cẩu Nhi nghiêng đầu, có vẻ nó đang cố gắng nhớ lấy cái tên này, sau đó nó gật đầu nói: “Dương Hạo đại thúc, ta nhớ kỹ rồi”.

    Dương Hạo lắc đầu cười, vì hắn nhất thời rung động, nên tiện tay để lại tiền quân lương tháng này cho hai mẹ con đáng thương đó, nhưng không thể mỗi lần nhìn thấy những người đáng thương mà giúp đỡ họ như vậy, làm sao giúp bọn họ được cả đời.

    Hành động đó, hắn không để bụng.

    Rời khỏi hộ gia đình đó, Dương Hạo lại lục soát một lần nữa trong thôn, thôn này nằm trên con đường vận chuyển lương thực từ Quảng Nguyên đến dưới thành Bắc Hán, nhưng trong thôn lại không có tung tích gì của tàn quân Bắc Hán, hỏi thôn dân của thôn này cũng không có chút tin tức nào.

    Lúc này đã qua giờ ngọ, tuy không phải lúc giữa trưa mặt trời chói chang, nhưng mặt trời chiếu xuống vẫn nóng như lửa đốt, Dương Hạo bảo đội quân lại đi lục soát một lượt nữa rồi quay trở lại con đường.

    Khi ánh mặt trời không còn nóng như lúc nãy nữa, Dương Hạo dẫn người đi về hướng đô thành Bắc Hán.

    Đi qua một con đường núi, nhìn thấy một tòa thành cô độc ở một đồng bằng rộng lớn trước mắt, Dương Hạo hơi thẫn thờ, hơn trăm danh tướng sĩ cũng ngây ra.

    Trước mắt vốn là một thành trì hùng vĩ.

    Dưới thành là một loạt doanh trại san sát nhau, cờ cắm ở doanh trại như mây, trống trận như sấm.

    Xung quanh thành trì có vô số chiến sĩ của Phạm Dương Mạo đang chém giết công thành, mũi tên bay qua bay lại như mây đen.

    Mấy trăm hòn đá được vứt xuống đất như vũ bão.

    Nhưng bây giờ, cảnh tượng đó không nhìn thấy nữa.

    Doanh trại trải dài, không có đại quân tứ phía công thành nữa, không có mưa bão mũi tên nữa.

    Không có những hòn đá tảng ở trên khiến người ta phải khiếp sợ nữa.

    Nước sông cuồn cuộn đến, bao phủ lấy nửa thành, đô thành Bắc Hán hôm nay đã là một mảnh đại dương mênh mông.

    Chương 139: Một kế cũng không thành.

    Gần đây nước mưa rất dư thừa, sông lớn sông nhỏ tràn nước, nhưng mà không hiểu sao lại làm cho đô thành Bắc Hán biến thành một mảnh đại dương mênh mông thế này?

    Đang lúc quân Tống hoảng loạn tìm kiếm đội ngũ mình, Dương Hạo trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ, hắn đã hiểu được: “Dẫn nước vào thành, đây là việc Tống quân mượn hiện tượng tự nhiên của thiên nhiên để vào thành”.

    Dương Hạo vừa mới nghĩ đến đây, thì nghe thấy một tiếng trống trận, trong sơn cốc có nước sông vọt tới, đột nhiên giết được vô số binh tốt, xem trang phục biết ngay là cấm quân Đại Tống.

    Bọn họ quai thuyền nhỏ đi, nhiều chiếc thuyền được đóng bằng gỗ mộc, buộc với nhau thành bè gỗ lớn, trên thuyền và trên bè chứa cung, nỏ cứng, binh sĩ mượn sức mạnh của dòng chảy, không cần mất lực chèo thuyền, liền nổi trống xông đến cửa nam đô thành Bắc Hán.

    Từ xưa đến nay, mượn sức mạnh tự nhiên đâu chỉ có thiên quân vạn mã, Quan Vân Trường nước ngập bảy quân, đều là lợi dụng địa thế, mượn sức mạnh của nước lửa tự nhiên, con người đã nghĩ ra cách như vậy, nhưng đây là một thành trì cao to hùng vĩ, thành được xây dựng dày rộng và rắn chắc, trận này sử dụng nước lũ thì có tác dụng gì không?

    “Mau nhìn kìa, mau nhìn kìa, đó là người ngựa của bộ quân đô ngu hầu Triệu tướng quân”.

    Có vài tên binh sĩ nhìn thấy cờ cắm xung quanh mấy cái bè lớn, bèn hưng phấn hét to lên.

    Bọn họ đứng ở trên triền núi nhìn, chỉ thấy bộ quân đô ngu hầu Triệu tướng quân suất lĩnh các loại thuyền đơn sơ, bè gỗ kéo đến dưới chân thành Bắc Hán.

    Trong thành sớm có quân Bắc Hán phục kích, chúng lập tức phát ra một trận mũi tên dày đặc như mưa đến phía bọn đang kéo đến.

    Bởi vì nước lũ ngập đến nửa thành, vị trí mà bọn họ cách đầu thành đã rất gần rồi, nhưng trên những chiếc thuyền mộc thật không dễ điều khiển, cũng không thể mang theo vũ khí công thành quá nặng, lại không thể linh hoạt trốn tránh mũi tên của quân địch bắn ra, đúng là có cái lợi mà cũng có cái hại, cấm quân Đại Tống tuy kiêu dũng thiện chiến, lần công kích này vẫn là sự phản lại của vô số mũi tên đang bắn như mưa.

    Lập tức quân Tống vốn đóng ở doanh trại phía nam phát ra tín hiệu công kích, một tên trong quân Tống hào hứng tham chiến, áo giáp, chèo thuyền nhỏ, đánh trống trận kích dương tinh thần, không ngờ đầu thành tên bắn như bay, ngay cả chỗ trốn tên cũng không có, thân binh đứng dẹp lại một mé của con thuyền nhỏ dùng khiên làm vật che chở lấy tấm thân, chỉ không cẩn thận lộ ra một khe hở, thì sẽ có một mũi tên nhọn nào đó bắn trúng đầu hắn, chủ tướng chết, sĩ tốt sẽ tản mạn, đợt công kích thứ hai này lại thất bại rồi.

    Lập tức, một bên của Tống quân tạm thời yên lặng, các tướng lĩnh ở tình huống này đang thương nghị đối sách.

    Dương Hạo nhìn sơn cốc nơi mà họ xuất binh, bèn vội vàng đi bắt chuyện các sĩ tốt, nói: “Đi, chúng ta nhanh đi về cùng với nhân mã đại đội.

    Bọn họ đi dọc theo con đường triền núi, khó khăn lắm mới đi đến được cốc giấu binh, phát hiện ra một lá cờ của quân Tống, đột nhiên nghe binh sĩ hô: “Trình tướng quân nhà ta xuất binh rồi”.

    Dương Hạo nghỉ chân vừa nhìn, quả nhiên quân Tống lại phát binh, trên lá cờ viết chữ Trình, dưới cờ là một đại kích, một Trình Thế Hùng ngang nhiên đứng đó.

    Lúc này gặp, quân Tống không khỏi khiến cho sức lực cứng cáp lên, trước thân Trình Thế Hùng có mấy chục cây gỗ đã được xếp, trên bè gỗ chất đống vô số cây cỏ gỗ vụn, chỉ khiến mấy tiểu giáo đang ở hai bên bè gỗ khống chế phương hướng, điều khiển ở dưới thành Bắc Hán.

    Khi chiếc bè gỗ được mang đến cửa nam thành thì bị cháy, quân Tống biết thuộc tính của nước liền nhảy xuống đằng sau bơi, từng bè gỗ liên tiếp được đánh lên nam thành môn, lửa cháy rừng rực, khói đặc cuồn cuộn, khiến cho quân Bắc Hán thủ trên thành lầu cũng nhảy lên hai bên tường xem.

    Lửa cháy ngày một to, cả mặt nước ánh đỏ.

    Dương Hạo vừa quan sát cuộc chiến, vừa nhìn tòa sơn cốc, trong sơn cốc sớm đã có người nhìn thấy đội ngũ của họ, đã phái người nghênh tiến lên đây, hỏi rõ là nhân mã phụ trách càn quét bên ngoài trở về, bèn chỉ dẫn cho bọn họ chỗ trận ban đầu.

    Dương Hạo đợi người, không vội đến thành trì của mình, chỉ ở triền núi nhìn tướng quân nhà mình công thành.

    Mấy chục cây gỗ được xếp lại cùng một chỗ, ngọn lửa nghi ngút tận trời được nửa canh giờ, Trình Thế Hùng, lên giọng quát: “Bắn tên!”

    Phía sau ầm ầm hô vang, một chiếc bè khổng lồ hơn chiếc bè gỗ của Trình Thế Hùng điều khiển phía trước nhằm hướng cửa thành, trên bè gỗ cócái nỏ lớn, đó là “Nỏ bát ngưu”, mấy chục người giương cung bắn tên, trên nỏ bát ngưu, ở giữa là một cự tiễn thô hơn đầu cây thương, ước chừng có vài cái tên ở ba nhánh nhỏ, được gọi là “Một thương tam kiếm tiễn”, tiễn vừa bắn, bắn lên cửa lớn đang bị thiêu cháy, cửa thành vốn đã bị lửa cháy sạch lung lay muốn đổ, không chịu được khi bị thương nặng như vậy liền đổ xuống, nước lũ cứ thế mà tràn vào, Trình Thế Hùng mừng rỡ, vừa ra hiệu lệnh tam quân thừa cơ vào thành, không ngờ tòa thành đó lay động, cột trụ đỡ thành không nổi, hơn nữa lại chịu sức mạnh của nước lũ, được một lúc thì đổ sụp xuống.

    Tòa thành lớn vừa đổ, nước lũ tràn vào dâng lên khoảng hai trượng, mấy con thuyền, mấy cái bè được xông vào trước nhất, bè của Trình Thế Hùng bị đẩy về phía sau, nếu không có hắn lấy cây đại kích chống xuống giữ bè, lúc này có rất nhiều binh sĩ trên bè ngã dúi dụi.

    Thành đã đổ, tuy thành bị ngập trong nước nhưng có nó làm vật cản, nước lũ bao lấy thành, đặc biệt là một góc của thành còn dựng thẳng trên mặt nước, cản trở sự tiếp cận của bè gỗ và thuyền.

    Tướng thủ đầu thành Bắc Hán là Lưu Kế Nghiệp, thấy tình hình như vậy thầm kêu may mắn, vội vàng tổ chức cung nỏ bắn lên thuyền và bè, ngăn cản bọn họ tới gần.

    Lưu Kế Nghiệp đứng ở thành đầu, vừa chỉ huy, vừa cầm đại cung, tự mình nhằm hướng quân Tống bắn tên, hắn có tài bắn cung như thần, bắn không hỏng phát nào, dây cung vừa kêu, tất có một tên trong quân Tống ngã xuống.

    Trình Thế Hùng đứng ở trên bè gỗ lắc lư, dưới chân lại không có chỗ bám vững chắc, dũng võ ngày thường đến sáu phần cũng không phát huy được, đại kích trong tay không phát huy được tác dụng của nó, hắn bèn rút ra một bội kiếm đỡ lấy cơn mưa tiễn ở thành đầu, nếu không thận trọng thì sẽ bị Lưu Kế Nghiệp bắn trúng, bên cạnh hắn vài tên thân binh bị tiễn của Lưu Kế Nghiệp bắn trúng đâm thủng qua ngực, nằm gục xuống.

    Trình Thế Hùng hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, hét lớn: “Bắn nỏ bát ngưu, cho bổn tướng quân thành đầu”.

    Chiếc nỏ bát ngưu lại thay đổi tác dụng, một mũi tên ngắn và thô được dây cung giữ chặt, một loạt tên được bắn lên tường thành, nhằm thẳng hướng tường mà bắn, chỉ cần bè có thể tiếp cận được với tường thành, các binh sĩ có thể mượn “Cái thang tử” do mũi tên tạo thành mà trèo vào thành, nhưng thành đầu tiễn phát như mưa, vũ khí phòng bị lại không thiếu, bè gỗ vốn không được như lúc đầu đang tăng tốc đến bên dưới thành, lúc này thật khó để tiến gần.

    Hai bên quyết chiến một hồi lâu, vô số xác người chết, khi tác chiến, trong thành lại đẩy ra một cái bao cỏ to, che lấp đi lỗ hổng khi thành bị đổ.

    Thứ cỏ đó bị ướt, khó mà bị cháy.

    Tuy ướt nhưng vẫn giữ được sự mềm của cỏ, không phải là sợ cung nỏ bắn tên, mà còn là một đống cỏ lớn, đến gần rồi mà vẫn không có cách nào leo lên được, cỏ này chất đống, hy vọng tường thành bị công phá để vào thành càng một xa vời.

    Triệu Khuông Dận nhìn về phía xa xa, hắn hận một nỗi năm đó không đích thân khoác áo giáp chiến đấu nơi chiến trường, nhưng hắn giờ là vua của một nước, đích thân xông trận đã trở thành một giấc mơ xa vời.

    Huống hồ, hắn đích thân ở chiến trường thì có thể công thành chiến thắng hay không?

    Trong thành không biết có bao nhiêu vị tướng thủ chỉ huy, lại có thể lâm nguy không loạn, chuyển điều kiện vốn bất lợi của quân Tống thành điều kiện dễ thủ thành, vào thời điểm này nước lũ ngập hết lần này tới lần khác, nhưng lại không mượn được sức nước của nó, có đại quân trong tay mà không dùng được, lòng của Triệu Khuông Dận rối như tơ vò.

    Phía bắc…Người Khiết Đan ở phía bắc đang cưỡi ngựa tới gần.

    “Truyền lệnh, Minh Kim thu binh!”

    Triệu Khuông Dận nghiến chặt răng phát lệnh thu binh.

    Ba trận mất đi vô số binh lính, Minh Kim quân Tống đã thu binh.

    Sắc trời ảm đạm, dòng lũ đã chảy nhanh hơn, trên dòng nước đục có những chiếc lá héo, xa xa, trong dòng nước chảy, có rất nhiều thi thể của các tướng sĩ.

    Trong một mảnh đại dương mênh mông, đô thành Bắc Hán như một cái pháo đài lớn lơ lửng trên mặt nước, không ai biết nó có thể chịu được đến lúc nước lũ rút, người Khiết Đan tới hay không, nhưng ít nhất, đến bây giờ, nó vẫn đang yên lành đứng đó.

    Tàn dương như máu, Dương Hạo cùng plt, lth ngồi sóng vai ở hòn đá chỗ sườn núi.

    Hòn đá bị mặt trời chiếu một ngày, giờ ngồi lên nó vẫn cảm thấy nóng nóng, rất thoải mái.

    Đã xế chiều rồi, nhưng bởi vì không có gió, nên nóng bức khác thường.

    Lúc này nếu trên trời có vài đám mây đen, tiếp đó mang theo những hạt mưa phùn, thì cả trời đất sẽ mát mẻ, trong lành biết mấy, nhưng rõ ràng trước mắt bọn họ là một mảnh đại dương mênh mông, nước lũ mà người này tạo ra không làm thay đổi được khí trời nóng bức, đây là sự khác nhau của thiên uy và nhân lực.

    Thiên tử trong hành doanh, giờ phút này thiên uy ra sao, phải chăng đang nổi trận lôi đình?

    Ba người ngồi trên hò đá, nhìn về phía xa xa, thành ì tự nhiên nó có vẻ xa lạ, plt khẽ thở dài: “Hôm nay chúng ta không sợ bị quân Hán đánh úp nữa, nhứng muốn công thành, thì khó khăn hơn.

    Đại tướng quân đi hành doanh đàm phán chuyện quân cơ, cũng không biết Quan Gia có thể nghĩ ra Pháp Nhi hay không?

    Lth chỉ vào thành trì xa xa nói: “Thành kia tuy lấy đất vàng xây nhưng //, hơn nữa tường thành rất dày, nước vỗ vào không sụp, hôm nay nước lũ thay đổi, càng khó//.

    Dương Hạo trầm ngâm một lát rồi nói: “Thời tiết hôm nay cực kỳ nóng bức, nếu nước vỗ vào mà không sụp, nếu chặn dòng nước lại thì sao?

    Các ngươi có thể nhớ đến mặt đất đã bị ướt, rồi lại bị mặt trời chiếu rọi, nó nổi cuồn cuộn một lớp da.

    Nếu tường thành gặp nước một thời gian rồi lại bị ánh mặt trời chiếu rọi, nhất định sẽ nứt ra, có thể lúc đó chỉ cần thò tay đẩy nhẹ một cái, toàn thành sẽ sụp ngay tức khắc”.

    Plt nói: “Cách này được đấy, có thể làm theo như vậy, Dương chỉ sử là người thân tín với đại tướng quân, không ngại nói chủ ý này cho đại tướng quân chứ?”

    “Các ngươi đang nói chuyện gì vậy?”

    Phía sau truyền đến một âm thanh nặng nề của một người, ba người nhìn lại, vội vàng nhảy bật lên phủi tay làm lễ: “Đại tướng quân đã trở về”.

    “Ừ!”

    Trình Thế Hùng lúc không đánh trận thì không ra dáng một tướng quân, hắn phủi tay, đi lại đặt mông lên một tảng đá lớn, nhíu mày nhìn về tòa thành trì phía xa xa, thuận miệng nói: “Ngồi”.

    Plt cùng lth không phải là thân binh của hắn, dù sao cũng kém hắn một bậc, thấy đại tướng quân tới, có chút câu nệ vội vang nói: “Thuộc hạ không dám làm phiền đại tướng quân suy nghĩ, xin phép cáo lui”.

    Trình Thế Hùng tức giận nói: “ Nghĩ cái cóc khô, chết nhiều người như vậy, toàn thành này vẫn nằm yên bất động, chi bằng ngày đêm đánh nhau dưới thành, thì có thể có cơ hội, đó là chủ ý của Trình Đức Huyền…”

    Nói đến đây, hắn đột nhiên ý thức được có cái gì đó không ổn, đưa ra chủ ý tuy là Trình Đức Huyền, nhận chủ ý đó lại là Quan Gia, nói như vậy có chút bất kính.

    Tuy nói trước mắt ba người này đều là dưới trướng của mình, hắn cũng không tiện nói thêm gì nữa, bèn vỗ tay nói: “Các ngươi đi đi”.

    Ba người vội vàng lui ra, Trình Thế Hùng quay đầu nhìn lại, lại nói: “Dương Hạo, ngươi ở lại”.

    Dương Hạo dừng chân, hai tên kia vội vàng rời đi, Trình Thế Hùng hỏi: “Ngươi lúc nãy nói cách gì, cái gì mà vừa thấm vừa phơi nắng?”

    Dương Hạo nói cách nghĩ của mình một lần nữa cho Trình Thế Hùng.

    Trình Thế Hùng cười nói: “Nói thì dễ, ngươi cũng biết khi xây thành dùng đất vàng nên không thấm nước, tường thành rất chắc, ngươi cũng biết thành đó dày như vậy, đủ bốn lớp đấy, sao có thể lấy tòa thành một lớp ra so đo.

    Cách của ngươi, nước phải được thấm thành ít nhất mười ngày, nước mới có thể thẩm thấu tường thành được, lúc đó lại dùng ba đến năm ngày để bịt lỗ hổng, nước lũ không tràn vào nữ, rồi phơi nắng năm bảy hôm, thì tường thành mới có khả năng nứt được ra, cách tính này..sợ là...ước chừng mất một tháng”.

    Dương Hạo nói: “Đại tướng quân, chúng ta công thành đã một tháng nay, chết đi biết bao nhiêu huynh đệ rồi, nhưng chưa tiến vào thành được nửa bước, giờ tốn thêm thời gian là một tháng nữa thì có thể dễ dàng mà lấy được thành, chẳng lẽ không chờ sao?

    Trình Thế Hùng lắc đầu, khẽ thở dài nói: “Đúng vậy, chúng ta thực là không chờ nổi”.

    Hắn đứng lên đi lên phía trước vài bước, đứng ở trên vách núi này nhìn tòa thành cô độc, sau đó ánh mắt chậm rãi nhìn sang hướng bắc, chỉ một ngón tay về nơi đó nói: “Sáng sớm ngày mai, chúng ta phải nhổ trại, đưa quân vào bách cốc trú”.

    Dương Hạo ngẩn người: “Đi vào đó làm gì ạ, lại phát hiện ra đoạn đường nào có người ngựa Bắc Hán sao?”

    Trình Thế Hùng trầm giọng nói: “Không phải binh Bắc Hán, mà là binh Khiết Đan, người kđ xuất binh rồi”.

    Dương Hạo nghe xong thì giật mình, hung nô Hán, Đột Quyết của Đường, kđ của Tống, Nữ Chân, Mông Cổ, một vài dân du mục thảo nguyên đến từ phương bắc, xưa nay chính là vũ lực mang tính chất tiến công của nông canh Trung Nguyên đối với người hán Trung Nguyên, bọn họ mỗi người đều là ác mộng dân tộc chiến mà trời sinh ra, môi trường sống rất đặc biệt, thúc đẩy bọn họ từ đầu đến cuối có tướng sĩ, sự kiêu dũng của bọn họ, Dương Hạo sớm biết rõ trong các quyển sách sử, nay…cần đối với họ sao?

    Trình Thế Hùng thản nhiên nói: “Bổn tướng cũng vừa được tin này, người kđ chia làm hai đường, một đường do nam viện tể tướng Da Luật Sa, dực vương Da Luật quân mạnh và đại tướng Da Luật Oa ca, trong Da Luật Đức, ///, binh //suất đi đường sông, một đường khác do nam viện đại vương Da Luật Tà Chẩn, bắc viện đại vương Da Luật Ốc Chất, xuyên qua Vân Linh mà đến, hai đường đại quân xa hô ứng, hình thành thế kiềm, hung hăng xông đến”.

    Dương Hạo nghe xong giật mình nói: “Người kđ bày chiến trận rộng như vậy sao?

    Điều này…không phải là phát binh lực khuynh quốc sao?”

    Trình Thế Hùng mỉm cười nói: binh khuynh quốc chưa chắc.

    Chiến tướng Bắc quốc nhu mây, cũng không chỉ vài tên tướng lĩnh, song lần này phái đến đều là đại tướng nổi danh của bọn chúng.

    Quan Gia thương nghị chuyện quân cơ còn hết lời khen hoàng đế kđ cơ mà”.

    Dương Hạo vui vẻ nói: “Hết lời khen sao?

    Nhưng Quan Gia đã có kế sách ứng phó hay chưa?”

    Trình Thế Hùng thôi không cười nữa: “Cũng không phải là vì điều này.

    Hoàng đế Bắc quốc Phủ Lập, trong nước có rất nhiều đại tướng không phục.

    Ở tình cảnh này, nếu hoàng đế Bắc quốc chỉ lo lắng đến sự an toàn ngôi vị hoàng đế, cân đong so tính chuyện trước mắt, tất nhiên không muốn xuất binh tương trợ Bắc Hán.

    Nhưng mà, nếu hắn có đủ thông minh, nhìn xa trông rộng. thì nhất định sẽ nắm chắc cơ hội này, các tộc người thảo nguyên có sức lớn, nếu dựa vào chinh phục họ để ôm lấy ngôi vị hoàng đế, nhất định sẽ hoạn vô cùng.

    Nếu như hắn thuyết phục được các bộ, lấy lí do bảo vệ kđ, phát binh đến cứu viện Bắc Hán để lấy sự đoàn kết, thì vị hoàng đế kđ này rất khôn khéo, Quan Gia là anh hùng trọng anh hùng, nhưng hắn phát binh.

    Chúng ta đánh Bắc Hán sẽ rất mất sức”.

    Dương Hạo nói: “Như vậy qg lệnh đại tướng quân đóng ở bách cốc, nhưng để ngăn người kđ tấn công tới sao?”

    Trình Thế Hùng nói: “Không sai, lần này thảo phạt Bắc Hán một phen, qg đang trong tình thế bắt buộc, chinh điều đội quân lớn và lương thảo, há vô công mà phản sao? qg lúc đầu phát binh thì lo lắng người kđ sẽ xuất binh, sớm đã lệnh hai viên đại tướng Phan Mỹ, Quách Tiến canh giữ ở thiên hà, lại lệnh cho Lý Kế Huân, Hà Kế Quân canh giữ ở trên Vân Lĩnh, một thủy một lộ canh ở yếu đạo, nhưng qg vẫn không yên tâm, ngươi phải biết rằng một khi để cho người kđ xông thẳng vào, quân Bắc Hán trong thành trong ứng ngoài hợp, lúc đó đại quân của ta sẽ rất nguy hiểm, qg sợ sẽ không thể bình yên nam phản. nên lại phái lão Trình ta đi đóng ở bách cốc, tùy lúc xuất binh tiếp ứng cho Phan, Lý hai đường nhân mã.

    Còn về Bắc Hán này…”

    Trình Thế Hùng lắc đầu thở dài nói: “Nếu là vài lộ đại quân đều có thể ngăn được bước của người kđ.

    Kiên trì trên một tháng, Bắc Hán này sẽ thuộc về quân Tống, nếu..nếu không thì, sợ qg gặp phải điều này lại vô công mà phản.

    Ôi, Bắc Hán này.

    Thật là xương khó gặm.

    Từ thời Quách Uy, đánh tiến đánh lui, lặp đi lặp lại đến hôm nay, Bắc Hán càng đánh càng nghèo, càng đánh càng phá, nhưng dưới sự trợ giúp của người kđ, nó lại không thể đổ xuống”.

    Dương Hạo lo lắng hỏi: “Thế theo tướng quân, chúng ta có thể chặn chân kị binh tinh nhuệ người kđ một tháng không?”

    Trình Thế Hùng trầm mặc nói: “Còn chưa xuất chiêu, ai biết ai thắng ai thua?

    Song…theo dự đoán của ta, nếu chỉ huy tốt, khả năng thắng có mấy phần, nhưng người kđ kì thực ngẫm nghĩ lại, chúng ta muốn ở cửa nhà người kđ chặn ngăn cản họ một tháng, sợ…khó mà làm được.

    Ta đây đoán, qg cũng nghĩ như vậy, chỉ là không cam lòng mà thôi, qua mấy ngày nữa, nếu không có hy vọng đánh thành Bắc Hán, sợ rằng qg sẽ thay đổi chủ ý mà rút binh”.

    Dương Hạo đứng ở phía sau hắn, nhìn thấy thành trì bị nước lũ vây quanh, trầm mặc một hồi lâu, nói: “Tướng quân, nếu như phen này không diệt được Bắc Hán, nhưng cũng chưa chắc vô công mà phản.

    Kì thực, thần hạ có một cách, cách này không thực hiện được ở Trung Nguyên, nhưng trên mảnh đất tây bắc Quảng Nguyên, tin rằng sẽ có hiệu quả.

    Thuộc hạ tin rằng, cách này chỉ cần sử dụng, quân Bắc Hán không diệt thì cũng bị diệt, chỉ có điều…kế này tuy không cần đao thương chết chóc, phiền phức trong đó trái lại ít hơn ngoài chiến trường, không biết qg có thu nhận cách này không?”

    Trình Thế Hùng xoay người, hứng thú nói: “Hả, ngươi lại có cách có thể không đụng đao thương mà lại diệt được Bắc Hán?

    Nói cho bổn tướng quân nghe coi.

    Dương Hạo chỉ một ngón tay xuống núi, nói kế hoạch của mình: “Kế này là… rút củi dưới đáy nồi!”

    Chương 140: Tăng liền ba cấp.

    Dương Hạo nói: “Tướng quân xem, chúng ta ban đầu nhìn không ra, nhưng lúc này, nhìn từ đây xuống, trong một mảnh đại dương mênh mông, song là một tòa thành cô độc, một khi nước lũ rút, toàn thành này làm sao tồn tại được nữa?”

    Không để cho Trình Thế Hùng suy ngẫm, Dương Hạo vung tay từ từ lên nói: “Dựa vào dân chúng các huyện Bắc Hán xanh xao ốm yếu, nhà không có lương thực, dân chúng nhìn mà tưởng là ăn mày, dân chúng cung ứng thuế ruộng trong mồ hôi và nước mắt cho triều đình Bắc Hán, duy trì sự hiếu kính với người Khiết Đan, duy trì quân bị quân lương của họ, duy trì cuộc sống của bọn giàu có.

    Khu tây bắc vốn hoang vắng, dân số không nhiều bằng Trung Nguyên, di chuyển cũng nhanh, nếu chúng ta có thể dời dân chúng đi nơi khác, Bắc Hán sẽ ra sao đây?

    Chỉ còn lại tòa thành mà thôi, không có dân chúng, ai đến nuôi bọn chúng?

    Không có dân chúng, tổn thất của binh sĩ lấy đâu mà bù vào?

    Không có quân đội và thuế ruộng, bọn chúng lấy gì để bảo vệ Bắc Hán?

    Khi đó bọn chúng không chết mới lạ”.

    Trình Thế Hùng nghe xong, vỗ đùi, vui vẻ nói: “Tuyệt, cách này được…à không, cách này quá được, Trình lão ta đây sao không nghĩ ra nhỉ, quả nhiên là kế tuyệt diệu, ha ha ha…”

    Dương Hạo cười nói: “Bề trên, chưa từng để ý tới tiểu dân.

    Tiểu dân như cây cỏ trước gió mưa, bất kì ai có binh, đều dẫm đạp lên một phen, nhưng bất kể là ai, đều không rời xa được tiểu dân hèn mọn này, vì dân là gốc rễ, những lời này không phải ta nói xuông.

    Bề trên ai cũng không thể rời xa dân chúng, rời xa họ, thì sẽ mất đi gốc rễ.

    Một khi bọn chúng mất đi giá trị lợi dụng, người Khiết Đan sẽ không đến giúp đỡ bọn chúng nữa.

    Nhưng làm như vậy cũng không đơn giản hơn đánh giặc.

    Thậm chí còn nhiều phiền phức, dù đưa họ đến một mảnh đất giàu có màu mỡ, nhưng vì chưa từng đi đâu vượt khỏi lãnh thổ quốc gia nên dân chúng sẽ sợ hãi, sẽ lo lắng, di dời như thế nào đây, nhiều người như vậy sắp xếp ăn uống hộ dân như thế nào, di dời dân đi đâu, đến lúc đó phân chia đất đai như thế nào, trấn an ra sao, những việc này thật khó mà giải quyết thỏa đáng…”

    Trình Thế Hùng vui vẻ nói: “Ta chỉ phụ trách đánh giặc, những việc này giải quyết như thế nào không liên quan đến ta.

    Cần gì phải đau đầu, để cho Quan Gia và các văn võ bá quan đau đầu vậy, hắc hắc, việc này không nên chậm trễ, ta đây đi nói với Quan Gia cái đã”.

    Hắn vỗ mạnh vào bả vai Dương Hạo khen: “Ngươi được lắm, ngươi thực sự rất được, ha ha ha…”

    Dương Hạo bị hắn vỗ đôi bàn tay thô kệch vào vai đau nói, nhìn Trình Thế Hùng đi nhanh thoăn thoắt, hắn cười đau khổ vài tiếng, ngẩng đầu lên nhìn trời, thầm nghĩ: “Ta đến lúc luyện đao rồi”.

    Hắn buộc đao thật chặt, cũng đi xuống sườn núi.

    Triệu Khuông Dận cùng văn võ bá quan bàn bạc một lúc lâu, lập tức rời khỏi trại, hắn ngồi ở đó bất động, giờ có rất nhiều sự chọn lựa khiến hắn khó mà bỏ qua.

    Lần này xuất binh là vì Bắc Hán, Bắc Hán một miếng thịt mỡ ở trước mắt, cho hắn thời gian là một tháng, thì có thể lấy được, nhưng người Khiết Đan cuối cùng vẫn xuất binh.

    Thực lực của Khiết Đan giờ đang trên hắn, hơn nữa gần người Khiết Đan quá, bọn họ thúc ngựa giơ roi, nếu ngặp trở ngại thì sao, gần người Khiết Đan đến nỗi dường như sáng đi chiều đến, mình ở bên này, chiến trận lại kéo quá dài rồi.

    Giờ vẫn không phải lúc quyết chiến một trận sống mái với người Khiết Đan, hắn ý thức được, nếu chiến đấu với người Khiết Đan, cần phải chuẩn bị tốt, giải quyết được mọi nỗi lo lắng, tích góp thuế ruộng, chuẩn bị đầy đủ để chĩa mũi nhọn vào vũ khí và chiến thuật của kỵ binh phương bắc.

    Nay cần phải có trận đánh ác liệt trước cửa nhà người Khiết Đan, đó là cử chỉ khôn ngoan.

    Nhưng nếu thắng nhỏ, không có sức đuổi theo, nếu bị đại bại, hai cái chân này cũng không chạy qua được bốn chân của người Khiết Đan, lúc ấy sợ đội quân tinh nhuệ phải cho ở đây.

    Nhưng mà, trước đây chinh chiến với quân Bắc Hán, người Khiết Đan luôn kịp thời xuất binh quấy nhiễu, kiến vũ khí của hai bên không tài nào sử dụng được, thành công lần này vẫn đang hi vọng, mà lùi bước như vậy sao?

    Cơ hội tiếp theo, lại phải đợi đến khi nào?

    Triệu Khuông Dận trong lòng đang cân nhắc, thì một tên tiểu hoàng môn rón rén bước vào trại lớn, cong lưng bẩm: “Quan Gia, phòng ngự sử Quảng Nguyên Trình Thế Hùng cầu kiến”.

    “Hả?”

    Triệu Khuông Dận nhướng đôi lông mày, nói: “Gọi hắn vào yết kiến”.

    Trình Thế Hùng di vào trại lớn, thấy Quan Gia mặc quân trang, cười tươi như hoa đứng ở đằng kia đợi hắn, tiến lên phía trước đón hắn, hắn còn chưa kịp quỳ gối làm lễ, Triệu Khuông Dận đã tiến lên một bước, nâng hắn dậy nói: “Trình tướng quân không cần đa lễ, giờ không phải lúc lên triều, đến đến đến, ngồi xuống nói”.

    Cạnh tên tiểu hoàng môn có một cái ghế, hắn đứng chắp tay trước ngực, sau đó Triệu Khuông Dận quay về chỗ ngồi, Trình Thế Hùng lúc này mới hành lễ, rồi mới đặt mông ngồi xuống.

    Triệu Khuông Dận mặt mày hớn hở nói: “Trình tướng quân đi mà quay lại, là có chuyện gì cần nói cho Trẫm biết sao?”

    Trình Thế Hùng chắp tay nói: “Là…thần lúc nãy về doanh trại, dặn dò thuộc hạ tướng lĩnh chuẩn bị chu đáo cho ngày mai khởi hành, sau đó truyền tín dụ của Quan Gia cho thân tín biết, bên cạnh thần có một tân binh, hắn biết quân ta giờ đang tiến thoái lưỡng nan nên dâng lên một kế, thần càng nghĩ càng thấy có lý, cho nên vội vàng chạy đến báo cho Quan Gia biết”.

    Triệu Khuông Dận thích nhất võ tướng thật thà thẳng thắn, mà Trình Thế Hùng lại là tướng của Chiết gia, nay tuy xưng thần với hắn, nhưng trên thực thế hắn lại nghe lệnh của Chiết gia.

    Trong lòng đã có chủ ý mời chào, nay nghe được tin đó liền khen: “Được, Trình tướng quân không những dũng mãnh vô địch trên chiến trường, mà còn có thể bày mưu tính kế, Trẫm rất vui mừng, ngươi nói đi, diệu kế đó là gì?”

    Trình Thế Hùng liền nhắc đến Dương Hạo, Triệu Khuông Dận nghe xong trầm ngâm không nói gì, Trình Thế Hùng thấp thỏm lo lắng, hỏi dò: “Quan Gia thấy kế này không được sao?

    Tân binh này của thần, mới nhập ngũ không lâu, kiến thức tuy còn nông cạn, nếu không nói là kém, xin Quan Gia chớ trách”.

    Triệu Khuông Dận lắc lắc đầu, liếc nhìn hắn một cái nói: “Tân binh này của ngươi, hắc hắc, làm một tân binh thật là đáng tiếc”.

    Trình Thế Hùng nghe hiểu ý, không kìm được vui vẻ nói: “Quan Gia thấy có được không?”

    Triệu Khuông Dận đang định trả lời, tiểu hoàng nhi đứng ở cửa lại khẽ giọng lên tiếng: “Khởi bẩm Thánh Thượng, Trình Đức Huyền cầu kiến”.

    Quan thần Đại Tống đều gọi Hoàng Đế là Quan Gia, đây là cách xưng hô vô cùng thân thiết mà không mất đi sự cung kính, trường hợp chính thức còn gọi là Thánh Thượng, Trình Thế Hùng là ngoại thần, trước mặt hắn, tiểu hoàng nhi đó đã sửa, dùng cách gọi chính thức.

    Triệu Khuông Dận không muốn làm cho Trình Thế Hùng tránh né, để tránh kế của hắn không bị coi là kế của người ngoài, nhân tiện nói: “Cho hắn vào”.

    Trình Đức Huyền vào trong trại, sau khi nhìn thấy Quan Gia ngồi ở trên ghế, ngồi bên cạnh là Trình Thế Hùng, vội làm lễ với Hoàng Đế.

    Triệu Khuông Dận bảo hắn đứng dậy, sau hỏi: “Trời đã tối, Trình khanh đến gặp Trẫm có chuyện gì?”

    Trình Đức Huyền nhìn Trình Thế Hùng, thấy Hoàng Đế không có ý tránh né hắn, vẻ mặt ôn hòa nói: “Thánh Thượng, vi thần suy nghĩ không chu đáo, làm xảy ra trận lụt này, chưa đạt được hiệu quả, hơn nữa lại một thời gian dài làm trễ việc quân ta công thành, hôm nay đến đây nhận tội với Thánh Thượng”.

    Triệu Khuông Dận xua tay nói: “Thôi, đây không phải lỗi của ngươi.

    Xem ra, Trẫm chỉ hận kế của ngươi đã muộn rồi, haiz, nếu quân ta một đường dưới thành Bắc Hán dùng kế này mà không tấn công, lúc này Bắc Hán vẫn nằm trong tay Trẫm”.

    Trình Đức Huyền thấy mình vẫn chưa bị trách tội, trong lòng vui mừng, vội nói: “Vi thần thấy người Khiết Đan vẫn phát binh, để cho chúng ta thời gian không nhiều, lúc nãy đứng ở đằng xa trông về đô thành Bắc Hán, nghĩ cách xem làm thế nào, tự nhiên nghĩ được một kế, đến dâng lên cho Bệ Hạ.

    “Ồ?”

    Triệu Khuông Dận rất ngạc nhiên, lúc nãy Trình Thế Hùng vừa mới hiến kế, nay Trình Đức Huyền lại đến hiến kế, xem ra cơ hội lấy lại Bắc Hán vẫn còn.

    Hắn vui vẻ nói: “Trình khanh mời, có diệu kế gì thì trình lên đi”.

    Trình Đức Huyền chắp hai tay, cung kính nói: “Thánh Thượng, kế này của thần, tên là kế rút củi dưới đáy nồi”.

    “Á!”

    Trình Thế Hùng quát to một tiếng, tay chỉ vào Trình Đức Huyền, nói luôn một câu: “Tân binh của ta đến chỗ ngươi sao?”

    Đột nhiên nhớ tới có Hoàng Đế ở đó, vội bịt miệng lại.

    Triệu Khuông Dận biết ý nghĩ của hắn, cười nhìn hắn một cái, rồi nói: “Rút củi dưới đáy nồi?

    Thế nào là rút củi dưới đáy nồi?

    Ngươi nói tường tận về cách đó đi”.

    “Vâng, thần tuân chỉ”.

    Trình Đức Huyền tò mò nhìn Trình Đức Huyền thấp thỏm không ngồi yên, bình tĩnh lại, cao giọng nói: “Thánh Thượng, trước khi chặt cây thì phải tỉa lá, sau đó mới đi chặt gốc.

    Nay ngoài Bắc Hán có sự trợ giúp của Khiết Đan, trong có dân chúng nộp thuế, thiên binh của Đại Tống ta trong thời gian ngắn không thể công thành thành công.

    Sức sống của Bắc Hán ba năm, năm năm nữa hồi phục, lần sau thảo phạt lại phải hao tài tốn của.

    Vi thần nghĩ, nơi tây bắc hoang vắng, cái quý giá nhất chính là dân cư.

    Nếu quân ta phải rút lui, thì không thể không lui, làm thế nào để làm cho dân chúng trong thành Bắc Hán theo Đại Tống ta đây?

    Mất đi dân chúng, Bắc Hán làm sao có thể tồn tại được, không cần công thành mà tự sụp đổ thôi”.

    Triệu Khuông Dận gật đầu nói: “Ngươi nói rõ cho ta nghe”.

    “Vâng, Thánh Thượng, thật may mắn vì Thánh Thượng sớm đã có sự phòng ngự, giờ quân đang thông thiên hà, Lý tướng quân cắm ở Vân Lĩnh, đã phòng bị quân Khiết Đan lui tới, lại có Trình tướng quân ở bách cốc tiếp ứng, nhân cơ hội này, nếu chúng ta cố gắng đưa người Bắc Hán hướng Đại Tống, đoạn tuyệt con đường tiếp ứng của Bắc Hán.

    Như vậy, không cần thời gian vài năm, Bắc Hán sẽ bị diệt vong.

    Chỉ là, làm như thế nào, bố trí ổn thỏa ra sao, trấn an ra sao, nếu mà làm kích động lòng dân hoặc làm cho dân chúng bị chết, mất đi lòng dân, như vậy thì thật là không ổn”.

    Trình Đức Huyền có tài ăn nói, phân tích rõ ràng lợi và hại, dễ hiểu, có sức thuyết phục hơn so với Trình Thế Hùng, Triệu Khuông Dận nghe gật đầu lia lịa, Trình Đức Huyền thấy vậy, trong lòng mừng thầm, vấn đề giờ là Triệu Khuông Dận sẽ quyết định ra sao, có thể bù đắp lại lỗi của hắn, không ngờ Triệu Khuông Dận nghe không có biểu hiện gì, đợi hắn nói xong, chỉ gật đầu, thản nhiên nói: “Trình khanh lo lắng quốc sự, hiến kế cho ta, Trẫm khen ngợi và khuyến khích.

    Kế này, Trẫm sẽ gọi các quan lại thương lượng, trời đã tối, Trẫm cũng đi nghỉ đây.

    Trình khanh, hai ngươi cũng lui ra đi’.

    Trình Thế Hùng, Trình Đức Huyền vừa rồi thấy hắn gật đầu liên tục, thấy rõ vẻ vui mừng rồi lại nói một câu như vậy, hai người nhất tề ngẩn ra, vội vàng rút lui, cáo biệt đi ra.

    Vừa ra trại, Trình Đức Huyền chắp tay cười nói với Trình Thế Hùng: “Trình tướng quân, hạ quan không nghĩ ngươi cũng ở đây, hôm nay công thành, sự dũng mãnh của Trình tướng quân khiến lệnh quan rất khâm phục, trên chiến trường, hổ tướng thắng được Trình tướng quân thật không nhiều”.

    Đây vốn là một câu khen, nhưng Trình Thế Hùng trái lại không khách khí như lần trước, hắn không khen không chê lên tiếng: “Dũng mãnh như thế nào, nhưng chẳng phải vẫn chưa chiếm được thành sao?

    Việc này không nhắc đến nữa, ngày mai bổn tướng quân sẽ xuất binh đi bách cốc, giờ ta phải về chuẩn bị đã, xin cáo từ”.

    Dứt lời hắn nghênh ngang bỏ đi.

    Trình Đức Huyền ngạc nhiên chắp tay, nhìn bóng dáng của Trình Thế Hùng thầm nghĩ: “Ta nào có đắc tội ngươi?

    Ngươi không chiếm được thành kia, há phải giận cá chém thớt sao?

    Thật là…thô lỗ”.

    Hắn lắc đầu, phẩy tay áo bỏ đi.

    Trình Thế Hùng vừa đi vừa mắng thầm: “Tên chết tiệt, lão tử không thể ăn nói được như ngươi, Quan Gia vẻ nho nhã hơn một cây đại thụ, lại anh minh, nhưng nếu ngươi lại đến chiếm công lao dưới tay ta.

    Quan Gia nếu tính công này chỉ là của ngươi, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua”.

    Trình Thế Hùng bao che, nếu không thì nào có nhiều kiêu binh vì hắn mà thề sống chết, nay Trình Thế Hùng hiến kế với Quan Gia, thực sự là không biết hắn lại hiến kế này, cũng không gọi là cướp công.

    Nhưng hắn thấy Trình Đức Huyền mồm miệng lanh lợi, sức thuyết phục tốt hơn hắn, hắn hiến kế trước không bằng Trình Đức Huyền hiến kế sau, cảm thấy hổ thẹn với thuộc hạ của mình, công này tự nhiên lại thuộc về Trình Đức Huyền.

    Quan Gia đang nhìn bức bản đồ trong trại lớn.

    Bản đồ vô cùng đơn sơ, chỉ có mấy vị trí con công Sơn Xuyên trọng yếu, Triệu Khuông Dận chỉ chỉ vào vị trí của thành Bắc Hán, chậm rãi quan sát.

    Cắm quân phía bắc Vân Lĩnh, phía đông thông thiên hà, đoàn bách cốc của hai người, có ba nơi là cửa ải hiểm yếu, nhưng giữa ba nơi còn vô số sông ngòi sơn cốc, người Khiết Đan và người Bắc Hán vô cùng quen thuộc với con đường nơi đây, một khi thông hành bí mật yếu đạo, bị họ bất chợt xông vào thì tác dụng của ba nơi đó sẽ hoàn toàn bị đánh mất.

    Địa thế cho thấy, đó là một dải núi non trùng điệp, đó là vùng đất hướng nam là lòng chảo, phía tây và phía đông đều là núi non, toàn bộ lòng chảo như bị vây ở giữa một vùng săn bắt, đô thành Bắc Hán chính là con mồi, một khi qua được cửa ải hiểm yếu, đô thành Bắc Hán từ con mồi trở thành mồi nhử, người thợ săn ngược lại sẽ trở thành mục tiêu bị người săn bắn.

    Mười lăm, mười sáu vạn lấy bộ binh là chủ yếu, lục chiến một tháng đều mệt mỏi tinh thần lẫn thể xác, lại thếu đi chiến xa chở đội ngũ trang bị cần thiết để kháng cự với kỵ binh, một khi binh hổ lang mà đến thì sẽ ra sao?

    Không thể tồn tại ý tưởng may mắn, trên chiến trường có thể có may, song thống soái lại không thể mang sự may mắn đó đến, giờ nên làm tốt công tác chuẩn bị, nếu bỏ chạy thì lần sau khi tấn công Bắc Hán nó sẽ hồi phục lại sức sống, nhưng mang dân chúng Bắc Hán cùng đi thì chính lại không đơn giản.

    Nếu như có thể để cho dân chúng ở mấy châu huyện còn sót lại của Bắc Hán đi vào trong đất liền, dù chỉ đi một phần ba, thì Bắc Hán nãy cũng sẽ bị sụp đổ, song…việc di dời, bố trí ổn thỏa mà Dương Hạo và Trình Đức Huyền đề xuất cho thấy di dân có thể thành công hay không, đây mới là vấn đề quan trọng.

    Trẫm hiện giờ sẵn sàng ra trận, nam chinh bắc thảo, ý đồ thống nhất thiên hạ, đánh là cờ hiệu của nhân nghĩa.

    Nếu lần này di dân phụ nữ và trẻ em an bài không tốt, gây ra sự chết chóc, khác gì trực tiếp giết hại dân chúng Bắc Hán.

    Việc này một khi bị lan truyền ra, sẽ nhận được sự chỉ trích của thiên hạ, đó là điều khó tránh.

    Trẫm muốn dùng kế này, nhưng trước tiên phải bố trí ổn thỏa di dân mới được”.

    Tay của Triệu Khuông Dận chỉ vào hướng bản đồ, rò rò tìm một vòng xung quanh Bắc Hán, sau đó đi vòng theo hướng đông nam, chỉ vào hà bắc tây lộ, hà bắc đông lộ, kinh tây tây lộ, kinh đông tây lộ…

    Hà Nam, Sơn Đông, khu vực này tương đối ổn định, cũng khá giàu có, nhưng trong chốc lát sắp xếp hơn hai vạn hộ vào trong cư dân, sợ rằng quan địa phương không cai quản được, nhưng có thể đi theo một đường mà vào, từng bước sắp xếp, bố trí cho từng cụm dân Bắc Hán vào, bố trí ổn thỏa theo bốn đường.

    Nhưng hướng đông, toàn bộ tuyến đường tiến vào dường như đều là vắt ngang, giống như một con rắn, theo tốc độ đột phá của kỵ binh Khiết Đan, nếu con đường vắt ngang gặp trở ngại, sợ rằng các nơi đóng quân khó ngăn cản, mà đại quân của mình lại hết cách tiếp ứng chu toàn.

    Một con đường khác là di dân đến con đường hướng nam, tiến vào đường quân Vĩnh Hưng, hướng Phủ châu, giữa sông, trì hoãn sự di dời, con đường này, càng đi phía nam càng an toàn, nhất là khi qua Hoàng Hà, người Khiết Đan nào dám truy đuổi nữa, nhưng như vậy, nhân khẩu thì cần sắp xếp vào khu chia cắt thế lực Chiết gia, lực lượng bọn họ lớn mạnh, sợ rằng khó mà làm cho họ phục tùng.

    Giải quyết được Bắc Hán rồi, ngộ nhỡ tây nam lại sinh sự, như vậy chẳng phải vừa được vừa mất sao?

    Triệu Khuông Dận suy nghĩ mãi, cuối cùng quyết định, xoay người quay lại trước bàn, cao giọng dặn dò: “Đi, truyền ý chỉ của Trẫm, Trình Thế Hùng an bài cho Dương Hạo có công tiến vào đó, đặc biệt sẽ được thăng cấp, cần giám sát, di dân khâm sai phó sử, lệnh Trình Thế Hùng cho hắn một đường nhân mã, lập tức bắt tay vào việc di dân Bắc Hán.

    Lại truyền ý chỉ của Trẫm, huề thăng đô giam Trình Đức Huyền là dẫn tiến phó sử, nhẫn nại di dân khâm sai chính sử, toàn quyền phụ trách chuyện dân chúng Bắc Hán.

    Quan phủ bên đường đóng quân, tiện cho việc di dân của hai vị đó, nhất quyết không được mắc sai lầm”.

    Vừa ghi lại cuộc sống hàng ngày, phác thảo thánh dụ cho cuộc sống hàng ngày của dân, Quan Gia được tin một tiểu tốt dưới trướng Trình Thế Hùng là đô giam bát phẩm, hai người cả ngày đi theo hầu hạ Thiên tử, hiểu biết sâu rộng, mặt không ngừng lộ ra vẻ kinh ngạc.

    Đô giam là chức quan, là quan bát phẩm.

    Từ một tên tiểu tốt, một tên tiểu lại, nếu làm theo con đường làm quan bình thường thì mức độ khó không thua gì từ chuyển từ làm công sang làm viên chức chính thức của quốc gia.

    Hơn nữa quan viên Đại Tống chia làm chín phẩm, người này từ vô cấp lên luôn bát phẩm, bỏ qua tòng cửu phẩm, cửu phẩm, tòng bát phẩm, đây là liền một lúc lên ba cấp.

    Trình Đức Huyền vốn là đô giam bát phẩm, nay là là phó sử, là quan chính thất phẩm, tăng liền hai cấp ving quang hơn Dương Hạo làm quan từ một tiểu tốt, tăng liền ba cấp vinh dự làm giám thị, không khỏi ngán ngẩm.

    Đừng nhìn hậu nhân xem hí kịch, quan thất phẩm trên sân khấu đều là quan tép riu, đó là vì nhân vật trong vở kịch là tướng quân Đế vương, kì thực quan thất phẩm không được coi là nhỏ, là bác học tài tử xuất thân tiến sĩ, cũng không phải ai cũng đều có cơ may làm quan thất phẩm này.

    Hiện giờ triều đình Đại Tống, quan nhất nhị phẩm là hư chức, dùng để chỉ cho tuổi già, chỉ dùng cho lão thần có công lao.

    Triều đình trong chướng bách khoa toàn thư phần nhiều là từ nhị phẩm, quan lại bắt đầu từ chính tam phẩm, quan lại từ ngũ phẩm tương đương với chức quan lớn.

    Chức quan này tốt như vậy, quận vương Hàm An Đại Tống Hàn Thế Trung sau này, lúc thanh niên thì lưu manh, người ta gọi là Bát Hàn ngũ, chỉ vì xuất thân hèn mọn, sau khi hắn tham gia quân ngũ rồi lập chiến công, song cũng là thừa tiết lang tòng cửu phẩm.

    Tuy nói làm quan sau này khó hơn khi khai quốc, bởi vậy cũng thấy thăng quan khó khăn đến thế nào.

    Cho nên nói, tiếp cận với thiên nhan tốt ở chỗ này, dựa vào sự tôn trọng Đế vương, hắn vị tất nhớ rõ các chức quan nhỏ, cho nên dốc lòng tận tụy, cấp bậc quan sẽ không thấp.

    Thánh chỉ Tề đã đưa cho Quan Gia xem, Triệu Quan Gia đã xem sơ qua một lần, gật đầu đồng ý.

    Lần lượt có thái giám tới truyền chỉ.

    Triệu Khuông Dận suy nghĩ một lát.

    Lại gọi một tiểu hoàng môn, trầm giọng nói: “Đi, đi gọi Trình Đức Huyền cho trẫm, Trẫm muốn dặn hắn cái này”.

    Tiểu hoàng môn phụng lệnh, nhanh như chớp đi tìm Trình Đức Huyền, Trình Đức Huyền nhận thánh chỉ, biết được mình làm khâm sai thiên sứ, thăng liền hai cấp, vui sướng khôn nguôi, vừa nghe Thánh Thượng gọi đến, vội vàng chuẩn bị vào trại của Quan Gia, bái tạ thiên ân.

    Triệu Khuông Dận khen ngợi hắn, sau đó mới nói: “Trình Đức Huyền, mai Trẫm giao cho ngươi một đoàn người ngựa, thu thập dân chúng xa gần của Bắc Hán, mềm nắn rắn buông.

    Đưa bọn họ di dời về hướng Tống cảnh.

    Kế rút củi dưới đáy nồi này, là ngươi và Trình Thế Hùng lần lượt dâng lên cho Trẫm, Trẫm trọng người, thưởng phạt phân minh, liền giao việc lớn cho hai ngươi làm.

    Còn về phần quan phủ bên đường, đóng quân, hai ngươi duy trì đến tết Thiên Tử thì có thể nhờ lực lượng giúp đỡ”.

    “Vâng, vi thần tuân lệnh”.

    “Ngươi tới”.

    Triệu Khuông Dận bảo hắn tới bản đồ phía trước.

    Chỉ vào hướng bắc hà tây lộ, bắc hà đông lộ, kinh đông tây lộ, nói: “Trẫm lệnh cho ngươi đưa dân chúng đến đây, tản mác bố trí thỏa đáng, cho đến kinh đông đông lộ.

    Đây là tuyến đường di dân, ngươi phải cố gắng đi theo tuyến đường này”.

    “Vâng”.

    “Nhưng trên chiến trường, tình thế thay đổi trong nháy mắt.

    Nếu người Khiết Đan tới, được tin Trẫm sẽ đi theo sau dân chúng dọc đường chặn đường đuổi giết, mà nếu Trẫm lại không thể phát binh ngăn chặn, thì ngươi thực sự không đi hướng đông được…”

    Ánh mắt của Triệu Khuông Dận từ từ rời hướng tây nam, ngón tay hất mạnh một cái, trầm giọng nói: “Vậy đi tây nam đi, dẫn dân chúng Bắc Hán dời theo hướng châu phủ Duyên An, sắp xếp cho bọn họ ở đó.

    Đây là cách bất đắc dĩ, không nhất thiết đi thì không cần phải đi, nhưng nếu liên quan tới sự an nguy của bách tính.

    Ngươi cũng tùy cơ ứng biến”.

    Trình Đức Huyền trong lòng hiểu rõ, trầm giọng nói: “Vâng, vi thần sẽ cố gắng hết sức, không phụ sự ủy thác của Thánh Thượng”.

    Lúc này Dương Hạo đang ở giữa núi luyện đao, mồ hôi nhễ nhại bổ xuống bốn trăm lẻ một đao, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một tiểu hoàng môn đang vào trong doanh trại, Dương Hạo tò mò nhìn theo hắn, rồi lại chăm chú nhìn vào đao, hắn vẫn không biết tại sao mình được thăng quan, hơn nữa lại thăng liền một lúc ba cấp.

    Chương 141: Hai điểu nhân.

    Vào một buổi sáng ngày thứ hai, Chính Phó Sứ Giả Khâm Sai của di dân mặc quan y vào trướng để tham kiến Hoàng Đế.

    Triệu Đại vừa khen ngợi và khích lệ Nhị Nhân của hắn một lần nữa, lại nói quân tình cấp bách, lệnh cho Nhị Nhân nhanh chóng chuẩn bị, di chuyển dân chúng.

    Nhị Nhân nhận lệnh rồi lui ra ngoài, đi điểm thu người và ngựa của mình.

    Trình Thế Hùng chỉnh đốn ba quân, đã sắp rút trại khởi doanh để đuổi theo Bách Cốc.

    Nhìn thấy Dương Hạo vinh quang trở về, Trình Thế Hùng há to miệng cười lớn, thật là vui hơn cả khi hắn được thăng chức.

    Đám thủ hạ thân binh của Trình Thế Hùng cũng đều nồng nhiệt vây lấy Dương Hạo, sờ vào quan y, chạm vào mũ quan của hắn, nói cười cung hỉ kèm theo một chút ngưỡng mộ.

    Trình Thế Hùng nhìn thấy đám quân vây lấy Dương Hạo nói cười không dứt, hoàn toàn không có sự trang nghiêm của quân đội, còn đại quan ăn mặc chỉnh tề như mình thì đứng bên cạnh hô hậu lệnh mà cũng quên mất mình lúc nãy cũng đã cười híp cả mắt, giống như bọn họ, không ra thể thống gì.

    Hắn hắng giọng một tiếng, quát nói: “Được rồi được rồi, đợi xong chiến sự rồi thì để Tiểu Dương mời mọi người đi uống rượu, lúc đó cười nói không muộn, trận phát binh sắp tới đều phải làm theo quy củ một chút cho lão Trình ta

    Sau khi quát đám thân binh lùi ra, Trình Thế Hùng liền cười lớn: “Phụng thánh dụ, bản tướng quân dẫn theo một nghìn tinh binh đến nghe ngươi điều động.

    Ngươi là người của lão Trình ta, ngươi có tiền đồ rồi, mặt của ta cũng vẻ vang hơn, như vậy, ta sẽ lại phong tặng ngươi năm trăm người.

    Người và ngựa của lão Trình ta đều ở đây, tuỳ cho ngươi chọn.”

    Dương Hạo nghe thấy, trong lòng vô cùng cảm kích, hắn liếc nhìn Trình Thế Hùng, nhìn thấy hắn thật sự đang vui mừng cho mình, lại vái chào một cái, không nói gì thêm, đại ân không cần đáp trả.

    Hắn đi về phía đội quân đang đứng chỉnh tề, nghiêm túc như sơn, ánh mắt từ từ di chuyển, chỉ và nói: “Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên, tất cả bước ra khỏi hàng.”

    Hai người này đã từng mấy lần qua lại với hắn, hai bên cũng có chút giao tình, thuận tay đương nhiên là sẽ điều lại.

    Hai người họ đi theo sau Dương Hạo bước về phía sau đội quân, thỉnh thoảng lại gọi ra một số quan binh có chút quen thuộc.

    Dương Hạo biết Trình Thế Hùng lần này xuất binh là có kẻ địch hiểm ác cần đánh, do đó hắn không chọn những kẻ tinh nhuệ.

    Điều này đã lọt vào mắt Trình Thế Hùng, hắn liền ngăn Dương Hạo lại, chủ động giúp hắn chọn lựa nhân mã có thể đánh tốt.

    Dương Hạo vội vàng cảm ơn nói: “Tướng quân, ty chức lần này đi chủ yếu là chuyển cư dân Bắc Hán đi, không phải l đánh trận ác liệt với Đoàn Bách Cốc như tướng quân, những tướng tinh nhuệ vẫn nên để lại chỗ tướng quân là được rồi.”

    Trình Thế Hùng nói: “Bản tướng dùng binh không phải chỉ dựa vào mấy người này.

    Cứ để bản tưởng chọn người hộ ngươi là được rồi, ngươi là người bản tướng tiến cửa với quan gia, lần này ngươi là Phó Sứ, chuyện này ngươi phải làm cho thật tốt, đừng để cho bản tướng mất mặt là tốt rồi.”

    Dương Hạo không lay chuyển được ý tốt của hắn, đành phải làm theo sự sắp xếp đó.

    Lúc này cơ cấu phân công trong quân đội đa phần là dựa vào bốn cấp: Sương, quân, doanh, đô.

    Một sương thì quản mười quân, một quân thì quản năm doanh, một doanh lại quản năm bộ, mỗi bộ đều có khoảng một trăm người.

    Dương Hạo nhận lệnh của Hoàng Đế, sẽ dẫn hai doanh nhân mã, Trình Thế Hùng lại cấp thêm cho hắn một doanh người, quản lí 1500 quân, chỉ huy ba doanh, 6 phó chỉ huy, 15 đô đầu, đó đều là những tướng lĩnh có kinh nghiệm chiến trận phong phú.

    Sau khi sắp xếp xong, Trình Thế Hùng liền nhổ trại đuổi theo Đoàn Bách Cốc.

    Còn Dương Hạo thì dẫn theo 1500 quân vội vàng đuổi theo tụ hợp với Trình Đức Huyền.

    Trình Đức Huyền nhận được 2000 cấm quân, vì hắn là Chính Sứ, để hắn có thể hoàn thành thuận lợi nhiệm vụ di dân trọng đại, Triệu Đại đã đem một phần chiến xa và ngựa trong quân giao cho hắn, bây giờ đều dùng để chở lương thực, thậm chí các công cụ vận chuyển càng nhiều thì lại cần hai vị Khâm Sai tự mình chuẩn bị.

    Hai người gặp nhau, vội vàng bàn bạc một lúc, định ra địa điểm tụ hợp, rồi mỗi người đều tự dẫn quân đi tìm cư dân Bắc Hán.

    Hai người đều dùng một đô một quân, phân tán người ra khắp nơi, đem tất cả những cư dân Bắc Hán có thể tìm được chuyển đến địa điểm tụ hợp đợi lệnh, rồi chuẩn bị lên đường.

    Dương Hạo tập hợp tam doanh nhân mã của mình, trực tiếp trao quyền cho họ, nói: “Các ngươi lần này đi hãy tìm đến những huyện trấn có nhiều khu vực, cư dân ở đó nhiều một chút, thời gian của chúng ta có hạn, nội trong năm ngày, có thể tìm được bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.

    Trung nguyên tuy đất đai rộng lớn, nhưng những dân chúng cả đời chưa rời khỏi cửa chưa chắc đã chịu rời đi, các ngươi hãy nói thật nhiều về sự phông hoa của Trung Nguyên cho họ nghe, mềm rắn kết hợp, có thể doạ, nhưng không được giết người, không được cướp bóc, kẻ vi phạm sẽ xử theo quân pháp.”

    Dương Hạo cẩn thận căn dặn rất nhiều, đám quân đều có thể hiểu được, lập tức hô một tiếng rồi tản ra.

    Đám quân này mấy ngày trước đã từng cùng Trình Thế Hùng đi càn quét bên ngoài phạm vi thành Bắc Hán, nên đối với địa lí xung quanh đều rất thông thuộc.

    Nơi nào phồng hoa, nơi nào người đông, bọn họ đều có dự liệu trong lòng.

    Những đại binh này khí thế hừng hực xông lên.

    Bất kể là huyện thành hay là thôn trấn, lần trước thì thấy người bắt đinh, nhưng lần này không những bắt đinh mà cả nam nữ già trẻ đều không tha.

    Trong những huyện thành, thôn trấn này có nhiều hộ lớn vừa nhìn thấy quân mã đến thì bất kể là đánh cờ hiệu, khua chiêng gõ trống theo lệm thì đều cất hết trâu dê tiền bạc.

    Đám đại binh này cũng lại đi xung quanh cửa nhà, nhưng trở ngại này cũng không là gì, càng những hộ trong nhà có tiền, gia đinh khoẻ lao động nhiều, xe lừa xe ngựa không ít, thì lại càng là đối tượng di rời của Tống binh.

    Dưới sự đe doạ của đao thương, những hộ lớn giàu có này đành phải thấp thỏm không yên dắt lừa ngựa, bọc những túi nhỏ, lưu luyến nhìn nhà cửa vườn tược nồi niêu chum vại rồi bước lên đường.

    Ba bốn đại binh cầm đao thương áp tải hàng trăm dân chúng đang bước một bước lại quay đầu ba lần nhìn, giống như ngựa đang phi về địa điểm tập hợp vậy.

    Những Tồng quân còn lại tiếp tục đuổi vào những thôn trại.

    Đối với những bách tính nghèo khổ thì Tống quân lại khoe khoang với họ sự phồn hoa của Trung Nguyên.

    Khoe khoang Đại Tống giàu có như thế nào, dân chúng nhiều của cải như thế nào, đó thật sự là mảnh đất vàng, đi rồi sẽ có việc để làm.

    Mỗi người đều được ăn thịt uống rượu, những người canh giữ cổng thành đều mặc lụa là gấm vóc, họ so với Huyện Thái Gia của Bắc Hán còn giàu hơn nhiều.

    Một mặt lại doạ bọn họ, nói người Khiết Đan muốn hoán đổi một vị Hoàng Đế khác.

    Vị Hoàng Đế này mắt xanh tóc đỏ, đó là quỷ thác sinh chuyển kiếp, thích ăn tim người, tàn bạo vô cùng.

    Lần này người Khiết Đan được hắn phái đến là để bắt người, hắn muốn biến cả Bắc Hán thành một mảnh đất không một cọng lông.

    Chúng doạ đến nỗi những thôn dân không có kiến thức đều sửng sốt, ngẩn người ra.

    Những lời nói này tất nhiên là do Dương Hạo nghĩ ra để tuyên truyền cho dân chúng nông thôn.

    Những lời này đối với những người dân một chữ bẻ đôi cũng không biết và thiếu kiến thức là một đòn sát thương lớn, vì họ rất tin vào nó.

    Tiếp đó những người dân này sẽ sợ hãi rồi đi theo Tống quân, rời bỏ quê nhà nơi mà cha ông đời này qua đời khác đều sinh ra, lớn lên và chết đi ở đó.

    Nhà họ bốn bề đều là vách tường, hoàn toàn không có thứ gì đáng để thu dọn, cả nhà già trẻ vác một túi lương thực, xách một cái nồi to, tất cả mọi thứ trong nhà đều mang lên người, tốc độ tập trung còn nhanh hơn cả những phú hộ.

    Ngày hôm nay, Triệu quan gia nhận được tin tức tình báo quân cơ, Tể Tướng Nam Viện Khiết Đan – Da Luật Sa, Ký Vương – Da Luật Địch Liệt, Chủ Soái Đại Tướng Quân – Da Luật Oa Ca, Da Luật Đức Lý, Lệnh Ổn Đô Mẫn, Tường Ổn đã đuổi đến Thông Thiên Hà.

    Người đóng thủ ở Thông Thiên Hà chính là Tống tướng Phan Mỹ, Quách Tiến.

    Hai viên tướng này kinh nghiệm chiến trận vô cùng phong phú, đều là những danh tướng hàng đầu của Đại Tống.

    Đặc biệt là Phan Mỹ, người này trong Bình thư (*) “Dương Gia Tướng” đã được miêu tả là dựa vào những mối quan hệ với đàn bà mà được làm Thái Soái, là tên gian thần số một của Đại Tống, chuyên môn hãm hại Dương Gia Tướng.

    Hắn còn là danh tướng đầu tiên diệt Kinh Hồ, diệt Hậu Thục khi Đại Tống khai quốc, thậm chí sau đó còn diệt Nam Hán, diệt Nam Đường, diệt Bắc Hán.

    Trong những trận đại chiến diệt quốc này, hắn đều là chủ tướng, người này túc trí đa mưu, có thể xuất trinh thiện chiến, cho nên công lao của hắn so với công lao của cả nhà Dương Gia Tướng gộp lại vẫn nhiều hơn một bậc.

    Tể Tướng Nam Viện Khiết Đan Da Luật Sa cũng là một viên tướng dũng mãnh trên chiến trường, nhưng đối với Phan Mỹ kẻ đã sớm có chuẩn bị kĩ càng thì hắn không phải là đối thủ.

    Hắn vội vàng đuổi đến Thông Thiên Hà, những tham mã trinh sát phía trước đã qua sông, tìm kiếm bốn hướng không thấy có mai phục, rồi hướng về bên kia sông phát ra tín hiệu.

    Da Luật Sa nóng lòng định bơi qua, hắn muốn cướp công đầu ở vị trí Nam Viện Đại Vương, Bắc Viện Đại Vương, nên khi vừa nhìn thấy phía bờ đối diện không có mai phục và nghĩ rằng quân Tống đang công kích Bắc Hán, sẽ không sắp xếp nhân mã ở đây để ngăn cản người Khiết Đan, cho nên hắn vô cùng mừng rỡ, không chờ hậu quân đuổi đến mà lập tức hạ lệnh qua sông, rồi xung phong dẫn đầu, cùng với Ký Vương Da Luật Địch Liệt đi trước.

    Bất ngờ, khi đại quân của hắn lội qua được nửa đường thì bỗng nghe thấy một tiếng pháo vang ra từ trong sơn cốc, dư âm dội vào chưa dứt thì lại nghe thấy tiếng những con trâu điên chạy truyền ra từ Hà Cốc, một ngọn sóng lớn cao hơn cả hai con ngựa đứng chồng lên nhau cuốn theo cả cát bụi sỏi đá, cây cối, gào thét mà xô lên, làm cho người ngựa Khiết Đan tách làm đôi.

    Da Luật Sa và Da Luật Địch Liệt đã qua sông quay lại trợn mắt há mồm nhìn.

    Liêu tướng – Da Luật Đức Lý đang dẫn quân qua sông đã bị một hàng cây đập nát cả người à ngựa, con trai của Da Luật Sa – Da Luật Oa Ca cũng biến thành một con cóc chết trong Thông Thiên Hà, vô số binh tướng Khiết Đan đang qua sông cũng bị hất tung không biết tới phương nào.

    Hai viên tướng Lệnh Ổn Đô Mẫn, Tường Ổn đợi áp phái sau trận đang đuổi đến, chỉ có thể ghìm ngựa đứng ở bên bờ sông, nhìn Tể Tướng và Ký Vương ở bên bờ kia bị Phan Mỹ, Quách Tiến cùng binh mã hai bên xông tới giết.

    Đầu tiên là một trận cung tiễn dày đặc giết chết vô số dũng sĩ, sau đó là phóng ra đao thương, bắt đầu giết hại hàng loạt.

    Lúc này, Thành Đức Huyền và Dương Hạo đảm nhiệm chức Chính – Phó Sức Khâm Sai đang làm việc với khí thế ngất trời.

    Người ngựa của Trình Đức Huyền không quen thuộc đường đi trong thành trì như người ngựa của Dương Hạo, nhưng thứ nhất là hắn có rất nhiều người, so với Dương Hạo thì nhiều hơn năm bộ người ngựa, hai là hiệu xuất làm việc của chúng nhanh hơn nhiều Dương Hạo, cho nên dân chúng tìm được cũng nhiều hơn.

    Dưới sự gợi ý của Trình Đức Huyền, binh mã thủ hạ của hắn hoàn toàn không cần dùng biện pháp vừa đấm vừa xoa tuyên truyền cái gì cả, chỉ cần nhìn thấy thôn trấn, thì chúng liền vào cướp, cướp người, cướp xe lừa ngựa.

    Còn tất cả những thứ dùng để đi và tiền bạc thì đều cho phép dân chúng mang đi, còn những vật nặng rườm rà thì ép họ bỏ lại.

    “Ngươi tiếc à?

    Được rồi, cho một mồi lửa đốt sạch, xem người còn gì để lưu luyến không.

    Muốn vác lương thực à?

    Không cần ngươi phải bận tâm, quan gia đã phát một xe lớn lương thực rồi, chúng ta vốn đang chuẩn bị đánh Bắc Hán, và sau khi đánh xong Bắc Hán dùng để bình định bách tính trong thành, nhưng bây giờ đều cho các ngươi ăn rồi, còn sợ gì không nắm được đầu của các ngươi.”

    Hai người phụng chỉ làm Khâm Sai, thiên sứ Đại Tống lại đi cướp người như trong trận đấu, người ngựa phi trên thảo nguyên ngày càng nhiều.

    Những người ở đây giàu nghèo đều có, đại hộ tiểu dân rất nhiều, nhưng vẫn không giống như cái thôn mà hai ngày trước Dương Hạo đã lục soát, tất cả đều giống như nạn dân, trong đó không thiếu những phúc thẩm ăn mặc lụa là gấm vóc, béo trắng mũm mĩm, và những đại tiểu thư xinh đẹp nõn nà.

    Có một số đại binh không tránh khỏi bao vây lấy những đại tiểu thư, tuy chưa từng có người dám làm gì, nhưng mồm miệng cũng lợi dụng được không ít, chuyện kéo ra giữa đường sờ mó cũng có.

    Trình Đức Huyền và Dương Hạo lo lắng có kẻ nhân cơ hội này để cướp bóc tài sản, sàm sỡ đàn bà, vi phạm quân quy.

    Vì vậy, một mặt nhắc lại quân kỉ, một mặt tự mình điều động đám thân quân giúp duy trì kỉ luật trên mảnh đất người ngựa đang tập trung ngày càng nhiều này.

    Thời gian mới có mấy ngày đã quản lí được tất cả ngay ngắn rõ ràng, lại có chút dáng vẻ như chính phủ lâm thời.

    (*) Bình thư: Một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ.

    Chương 142: Một đế một hậu.

    Thông Thiên Hà vừa đánh một trận thì Phan Mỹ và Quách Tiến đã giành được toàn thắng, giết hơn 8000 địch, Tể Tướng Nam Viện Khiết Đan - Da Luật Sa, Ký Vương – Da Luật Địch Liệt bị chém đầu, Lệnh Ổn Đô Mẫn, Tường Ổn đứng song song cách một dòng sông với Phan Mỹ và Quách Tiến, không dám ngông cuồng tiến đến.

    Tin tức đã truyền đến hành doanh của Hoàng Đế, Triệu Khuông Dận mừng rỡ, lập tức thông báo toàn quân truyền lệnh khen thưởng, rồi treo đầu của người Khiết Đan mà tiền tuyến gửi về lên cột cao, đả kích sĩ khí của thủ quân Bắc Hán.

    Trong một khoảng thời gian sau, Triệu Đại vô cùng hứng khởi chỉ muốn đi thẳng đến Tháp Vân Lĩnh nếu như có thể làm cho địch thiệt hại nặng, không chừng ngay cả Phiên Toả cũng phải bại, tân Hoàng Đế Khiết Đan sẽ chịu sự công kích của bách quan, lúc đó người Khiết Đan thân mình còn lo chưa xong, thì mưu đồ muốn lấy Bắc Hán của Đại Tống cũng có hi vọng.

    Tiếp đó, hắn lập tức truyền lệnh, lệnh cho Trình Thế Hùng dẫn một bộ người ngựa đuổi đến Tháp Vân Lĩnh, xây dựng phòng tuyến ở đó.

    Bộ quân của Trình Thế Hùng vẫn chưa đuổi đến Tháp Vân Lĩnh thì trên Tháp Vân Lĩnh lại truyền đến một tin tức vô cùng quan trọng, Đại Vương Nam Viện Khiết Đan, Đại Vương Bắc Viện Khiết Đan liên kết cùng tiến đến, công kích mạnh vào Tháp Vân Lĩnh.

    Tống quân thiện thủ, còn kị binh của Khiết Đan ở trên ngọn hùng lĩnh này lại không có đất dụng võ, kết quả là bị hai viên hổ tướng Lý Kế Huân, Hà Kế Quân đánh giết đại bại.

    Một trận kịch chiến, bắt sống được Thứ Sử Vũ Châu Khiết Đan – Vương Ngạn Phù, chém đầu hơn 1000 quân, đoạt được hơn 600 con ngựa và bắt 300 binh lính Bắc Hán, 160 binh lính Khiết Đan làm tù binh

    Triệu quan gia nghe được tin thì vô cùng mừng rỡ, nhất thời hả lòng hả dạ, đang suy tính có nên hạ lệnh cho Trình Thế Hùng, Dương Hạo tạm dừng chuyện di dân lại, trực tiếp tấn công thẳng vào đô thành của Bắc Hán.

    Hắn triệu tập quần thần, trong khi còn chưa bàn bạc tìm ra được đối sách, thì đột nhiên có một tham mã phi nhanh tới báo.

    Bên ngoài núi khoảng trăm dặm đột nhiên xuất hiện hành tung của người Khiết Đan, hơn một nghìn đội quân tiên phong đang tập kích bất ngờ đến đây, rốt cuộc số lượng địch là bao nhiêu thì vẫn đang trong sự thăm dò.

    Triệu Khuông Dận nghe vậy vô cùng kinh hãi, lập tức điều động ba quân, bỏ qua đô thành của Bắc Hán mà hướng về phía bắc để bày thế trận nghênh chiến.

    Triệu Khuông Dận vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng âm thầm kinh hãi: “Đám người ngựa Khiết Đan này rốt cuộc là đến từ đâu?

    Là Thông Thiên Hà, Tháp Vân Lĩnh xảy ra biến cố gì lớn, hay là người Khiết Đan có một mật đạo khác?

    Bất kể là thế nào đi nữa, nếu như người Khiết Đan đột phá cửa ải hiểm yếu đuổi giết đến phía trước, thì lực lượng quân hùng hậu bố trí ở phía trước cũng trở thành vô dụng, sau khi người Khiết Đan và binh mã Bắc Hải hợp lực lại thì e rằng mình muốn rút êm cũng không được nữa.”

    Triệu Khuông Dật một mặt lệnh cho người đi thông báo tin tức cho Trình Đức Huyền, bất kể là tìm được bao nhiêu dân thì đều phải nhanh chóng quay lại nước Tống; một mặt hắn phái người đi thông báo cho Trình Thế Hùng đem quân đến cứu viện.

    Còn về tuyến Tháp Vân Lĩnh, Thông Thiên Hà, hắn cũng phái người đến để hiểu thêm quân tình, lệnh cho họ từ từ điều động, chuẩn bị rút lui, sợ họ sẽ gặp nguy hiểm, gặp phải mai phục của người Khiết Đan.

    Triệu Khuông Dật trao cho họ toàn bộ quyền điều khiển quân cơ, được lệnh tự chọn đường đi, phân đường trở về, đem quân tụ họp tại thành.

    Lúc này kỵ binh của Khiết Đan đang trở mình ở Ngũ Hầu Cốc, ra khỏi Phi Hồ Cốc, từ từ đi ra khỏi mật đạo.

    Đội quân tiên phong đã phi ngựa đến thành Bắc Hán để thăm dò tình hình, sáu đội kị binh tiền quân đã bày thế trận bên ngoài cốc, chủ soái bảo vệ chủ tướng đang đi từ trong cốc ra.

    Vị chủ tướng của đại quân Khiết Đan này mặc một trường bào cổ tay hẹp màu chàm, bên ngoài mặc giáp vẩy có khoá, trước ngực là một tấm hộ tim phát sáng, mũ đội đầu được trang trí thêm lông cáo màu trắng tinh, trên đỉnh còn có bó lông vũ rất dài bay phấp phới.

    Khuôn mặt như ngọc, môi đỏ răng trắng, hào khí bừng bừng phấn chấn, lộ ra vẻ xinh đẹp hết sức quyến rũ.

    Đó chính là một viên nữa tướng tuấn tú trẻ tuổi.

    Nữ tướng dung mạo mĩ miều này chính là Hoàng Hậu Bắc Quốc – Tiêu Xước Tiêu Viêm Viêm, nhìn nàng mắt ngọc mày ngài, ấn đường điểm một nốt đỏ thắm, dưới sườn có đeo kiếm, trên vai lại mang cung, sau lưng là một lọ lông đại bàng, hồng nhan kiều diễm nhưng không che mất vẻ anh tuấn.

    Bên trái nàng là bóng của một viên hổ tướng, chính là đại hán đã từng dẫn nàng mạo hiểm vào Quảng Nguyên để thích sát Trình Thế Hùng, người thay tên Hán là Hàn Đức Nhượng, tên Khiết Đan là Da Luật Long Vận, là người giữ quyền đóng thủ ở Nam Kinh của nước Khiết Đan.

    Bên phải Tiêu Hoàng Hậu cũng là một viên tướng lĩnh còn trẻ và dũng mãnh, con ngươi tinh tường, khí khái hào hùng.

    Hắn là hoàng tộc Khiết Đan, vừa được đề bạt lên làm Đại Thích Ẩn Tư, nắm giữ chánh giáo và hoà giải những tranh chấp trong nội bộ hoàng tộc Khiết Đan.

    Hắn vốn là Phò Mã Khiết Đan.

    Phò Mã là tiếng hán, ở Khiết Đan người ta gọi là “Xá Lợi”, “Sa Lý” có nghĩa là dùng sĩ, đó là danh hiệu của những người không có chức vị mà dũng mãnh trong quý tộc Khiết Đan.

    Bây giờ khi tân Hoàng Đế đăng cơ, đã giao chức cho hắn, người này đã quyết tâm dôc hết lòng phục vụ vì tân Hoàng Đế.

    Tên của hắn là…Da Luật Hưu Ca.

    Hàn Đức Nhượng và Da Luật Hưu Ca bây giờ vẫn chưa có tư cách độc lập dẫn đại quân, họ chỉ có thể là tướng lĩnh nghe lệnh bên cạnh Tiêu Xước.

    Nhưng đại soái thống binh thực sự đang ở trong sáu trận bên ngoài cốc.

    Tất cả quân binh đều đợi lệnh của người này.

    Đó là lão tướng, đại tổng quản binh mã Khiết Đan – Da Luật Qua Liệt, người này thông minh khác thường, rất được lòng quân dân, là một minh tướng Khiết Đan.

    Đám quân ngay ngắn có thứ tự từ từ đi ra khỏi cốc, xếp thành một đại trận bên ngoài cốc, Da Luật Qua Liệt phi ngựa đến bên cạnh Tiêu Xước, Tiêu Xước hỏi: “Qua Liệt tướng quân, tình hình Bắc Hán bây giờ như thế nào?”

    Da Luật Qua Liệt chắp tay nói: “Khởi bẩm Tiêu Hậu, Bắc Hán chiếm thành khổ chiến, quân Tống vẫn chưa rời xa, chúng dẫn nước vào thành, bây giờ đại dương mênh mông vừa mới rút, thành Bắc Hán vẫn nằm trong tay Lưu Thị, nhưng hiểm nguy khó lường.

    Tiêu Hậu khẽ nhếch mày lá liễu, hai con mắt quyến rũ nhìn lướt qua quân trận, hỏi: “Nam Viện Đại Vương, Bắc Viện Đại Vương công phá Tháp Vân Lĩnh, Tể Tướng Nam Viện Da Luật Sa, Ký Vương Da Luật Địch Liệt công phá Thông Thiên Hà, tình hình thế nào rồi?”

    Da Luật Qua Liệt lại nói: “Tiêu Hậu, Nam Viện Đại Vương, Bắc Viện Đại Vương tấn công Tháp Vân Lĩnh thất bại; Da Luật Sa, Da Luật Địch Liệt lỗ mãng hấp tấp, gặp phải mai phục ở Thông Thiên Hà, tổn thương hơn một nửa.

    Nhưng đại quân lớn như thế này đã kìm hãm thành công hai đoàn quân của Phan Mỹ và Lý Kế Huân.”

    Tiêu Xước mỉm cười, đôi mắt quyến rũ như đoá tường vi nở: “Rất tốt, mặc kệ bọn chúng, lập tức phát binh, thẳng đến thành Bắc Hán, cùng với binh mã Bắc Hán trong ngoài kết hợp, nếu như bắt được Tống Đế thì có phải hi sinh lớn nữa cũng đáng.”

    “Mạt tướng tuân mệnh!”

    Lão tướng Da Luật Qua Liệt hất chòm râu đã bạc trắng của mình, phi ngựa quay về bản trận, giương cờ lên, tiếng kèn lệnh thê lương vang vọng, từng đội quân Khiết Đan bắt đầu đi về phía trước.

    Gót sắt đạp xuống đất, từng đội kị binh chậm rãi tiến về trước, đợi đến khi kéo dài khoảng cách với hậu trận thì liền quất ngựa chạy như băng, trông như là một rừng cây cối bằng thép đang di động, đao thương giơ lên, không có người hét, không có ngựa hí.

    Trong sự trang nghiêm lại trào dâng lên những luồng sát khí.

    …………………………………………� � � �………………………………………

    Trong doanh trại quân Tống, chư tướng đang góp lời khuyên Hoàng Đế.

    “Thánh Thượng, lần này chủ tướng Khiết Đan là Đại Tổng Quản binh mã Khiết Đan – Da Luật Qua Liệt, người này giỏi về định kế, dùng binh cay độc.

    Bây giờ bên Phan Tướng Quân, Lý Tướng Quân đang bị người Khiết Đan vây hãm, nhất thời không có cách nào trở lại tri viện.

    Người Khiết Đan tiến quân thần tốc, xông thẳng tới đây, mục tiêu chính là Thánh Thượng, Thánh Thượng nên sớm lui binh.”

    “Thánh Thượng, chúng ta lần này Bắc thượng, mục tiêu là Bắc Hán chứ không phải là Khiết Đan.

    Bất luận là quân giới hay bố trí, đều không thích hợp để tác chiến với một đội đại kị binh.

    Chúng ta nên lựa thời cơ mà quyết định nhanh, lập tức rút lui.”

    “Thánh Thượng, phía trước là núi xanh, không sợ không có củi đốt…”

    “Thánh Thượng, lần này lui rồi thì còn có thể từ từ bố trí lại.

    Nếu như đợi người Khiết Đan bày xong thế trận, dùng kị binh để làm tê liệt đường rút của quân ta, đến lúc đấy muốn lui cũng chỉ có thể chọn con đường hà cốc thung lũng khó đi thôi, lúc đó những quân giới, lương thực mà chúng ta tích luỹ được như núi sẽ đều phải vứt đi, không có cách nào mang về được…”

    “Thánh Thượng…”

    “Tất cả không phải nói nữa.”

    Triệu Khuông Dận đang ở trong trướng bước nhanh ra, đột nhiên dừng lại, trầm giọng nói: “Trẫm không phải là muốn liều lĩnh.

    Nhưng Trẫm không thể thoái lui bây giờ, chúng ta phải khống chế người Khiết Đan ở đây, để cho hai đại quân của Phan Mỹ, Lý Kế Huân có thể thoát thân.

    Đồng thời, chúng ta đánh giặc ở đây mới có thể cho Trình Đức Huyền, Dương Hạo thêm chút thời gian, để họ di chuyển được dân Bắc Hán đến Đại Tống ta.

    Vì hai đại quân của Phan Mỹ và Lý Kế Huân mà Trẫm cần lưu lại đây.

    Vì hàng vạn bách dính Bắc Hán, Trẫm cũng cần lưu lại đây.”

    Hắn thở từ từ, nói: “Một khi thế lực của địch mạnh lên, quân chúng ta sẽ dốc núi đổ đèo, men theo đường hà cốc sơn lũng mà quay về phía nam.

    Kị mã người Khiết Đan dù có kiêu dũng đến mức nào thì tới nơi đó cũng không có đất dụng võ, còn về lương thảo và quân giới…”

    Triệu Khuông Dận cười nhạt nói: “Cho dù tất cả để lại cho chúng, thì có thể đủ cho chúng ăn trong bao lâu chứ?

    Trong lòng Trẫm một vạn dân chẳng nhẽ lại thấp hơn một trăm vạn hộc lương thực ư.”

    Chúng tướng nghe Hoàng Thượng nói như đinh chém sắt, không khỏi quay mặt nhìn nhau, không khuyên răn nữa, ở một bên sớm đã có hai quan văn bước lên trước tán dương: “Thánh Thượng lấy dân làm trọng, quả là một đấng quân chủ nhân từ…”

    Người Khiết Đan đến rất nhanh, cơ hồ như không chậm hơn tam mã của quân Tống.

    Triệu Khuôn Dật vừa mới đem quân rút về phía dưới thành Bắc Hán, căn cứ vào địa thế để bày bố trận phòng ngự, thì kị binh tiên phong của người Khiết Đan đã đến được phía dưới thành Bắc Hán.

    Chúng khua chiêng gõ trống, truyền tin vào trong thành.

    Hoàng Đế Bắc Hán – Lưu Kế Nguyên đang trông chờ mòn mỏi trong thành sớm đã đứung trước cung điện nhìn thấy rất rõ, vừa nhìn thấy binh mã Khiết Đan đến, vui mừng đến mức khoa tay múa chân, cơ hồ như muốn nhảy ngay từ trên lầu xuống.

    Hắn vội vàng chạy đến đại điện, lệnh cho thị vệ truyền chỉ phái Lưu Kế Nghiệp, Phùng Tiến Kha nhanh chóng dẫn binh xuất thành dẫn kị binh Khiết Đan đi tìm Tống quân, rồi lại lệnh cho Mật Sứ - Mã Phong nhanh chóng thu dọn kho lương, lục soát đáy kho để chuẩn bị hiếu kính cho đại tướng Khiết Đan, khao kị binh Khiết Đan.

    Rồi hắn chạy nhanh về hậu cung, chải đầu chỉnh sửa quần áo, cắt lại chòm râu để chuẩn bị đích thân khua chiêng gõ trống, dẫn các tần phi đi nghênh đón quân Khiết Đan.

    Triệu Khuông Dật mở thế trận, yên lặng chờ quân Khiết Đan đến.

    Hắn biết đây sẽ là một trận đánh ác liệt, lợi dụng nội bộ Khiết Đan náo loạn sẽ phát binh thảo phạt Bắc Hán, đó là một nước cờ hiểm, người Khiết Đan nếu như vướng mắc với nội loạn thì sẽ không chịu phát binh, nhưng một khi phát binh rồi thì tạm thời sẽ để lại mâu thuẫn nội bộ, cùng nhau đối phó với bên ngoài.

    Điều này đối với Bắc Đế Da Luật Hiền mà nói, không tiếc tất cả mọi thứ cũng phải mưu đoạt thắng lợi.

    Bây giờ người Khếit Đan đã đột phá hiểm ái đuổi giết đến phía trước, cục diện vốn có lợi với mình thoắt cái đã trở thành bất lợi.

    Hai đại quân đã bị buộc chân ở bên ngoài, binh mã trong tay mình từ xa mà đến, khổ chiến hơn một tháng, tướng soái binh sĩ đều trở nên mệt mỏi, không còn chút sức lực nào, hắn biết biện pháp tốt nhất lúc này chính là lui quân, hơn nữa là lập tức lui binh, không một chút do dự lui binh.

    Nhưng hắn nhất định phải đánh mấy trận, cho dù những trận này có thất bại thì chỉ cần hai đại quân ở phía sau địch có thể tranh thủ rút lui được, thì sẽ giúp Trình Đức Huyền, Dương Hạo có thêm thời gian di dân.

    Như vậy từ phía chiến lược mà nói hắn cũng đã thắng lợi.

    Song, lúc này đối với lực tổng binh phái ra và quyết tâm trợ giúp của người Khiết Đan khi Nam hạ hắn vẫn không hiểu lắm.

    Hắn lại không biết kẻ đối địch với hắn lúc này không phải chỉ là một Đại Tổng Quản binh mã Khiết Đan, mà còn là người sắp sửa triển khai đại chiến ở đây.

    Trận chiến này là trận chiến của một Đế một Hậu, Đế của Tống quốc, Hậu của Khiết Đan.

    Sau khi tin tức được truyền ra từ trong quân, Trình Đức Huyền và Dương Hại vô cùng kinh ngạc, họ không nghĩ rằng người Khiết Đan lại đến nhanh như vậy, may mà lần này nơi mà họ đi tìm dân chúng Bắc Hán lại hướng về phía xa đội tiên phong Khiết Đan, sau đó cứ tìm theo hướng ngược lại, thì có thể tránh được.

    Đám sĩ tốt đi đi về sẽ về rất lãng phí thời gian, hơn nữa mấy đoàn người đi xa nhất của họ cũng đang nhanh chóng quay trở về, không cần phải đợi quá lâu.

    Hai người họ lập tức chuẩn bị, đưa tất cả người già yếu phụ nữ trẻ nhỏ và lương thực lên hết các loại xe kéo to nhỏ, buộc chặt xe lại, làm tốt công việc chuẩn bị cho hành quân đường dài, chờ người phi ngựa đi triệu tập binh tốt các ngả trở về, liền đem hơn một vạn hộ, năm vạn dân chúng đã tìm được vội vàng lên đường trở về Tống.

    Chương 143: Hải thị thận lâu.

    Trên con đường cổ của Quảng Nguyên, một đoàn người dài uốn lượn như con rắn.

    Từ xa nhìn lại hình như là một đội quân, vì có rất nhiều người mặc áo giáp, binh sĩ cưỡi ngựa cầm thương dài đi tới, khi đi lại gần hơn một chút thì giống như một đoàn thương gia, vì trong đội ngũ có rất nhiều chiếc xe to nhỏ với quy cách khác nhau, có lừa có ngựa, thậm chí có cả lạc đà; lại gần hơn nữa lại giống một đoàn người đi chạy nạn, dân chúng nghèo khổ quần áo rách rưới, có cả những đại hộ giàu có mặc gấm vóc lụa là, tất cả đều đang đi cùng nhau, đi từ từ trong hoang dã.

    Có một số đại hán Tây Bắc, một ngày nóng nực như vậy mà mặc một chiếc áo da dê rách, trên người bốc ra một mùi rất khó ngửi, bốn mùa xuân hạ thu đông họ cũng chỉ có một chiếc áo này mà thôi.

    Đây chính là đám dân chúng mà Trình Đức Huyền và Dương Hạo đem từ Bắc Hán về, đại đa số trông còn nghèo khổ hơn ăn mày ở Trung Nguyên.

    Còn Hoàng Đế Bắc Hán Lưu Kế Nguyên lúc này đang ở trong cung điện biết được tin thì vô cùng đau xót, đó là một phần ba số dân của nước Bắc Hán.

    Mặt trời chói chang nhô lên, không khí bốc hơi, một trận gió cuốn theo hơi nóng đến, làm cho người ta hoàn toàn không cảm thấy mát mẻ.

    Hơi híp mắt nhìn về phía xa, cảnh vật trong làn khí nóng chập chờn dao động như ảnh trong nước.

    Mọi người đều sức cùng lực kiệt, mà đám binh sĩ vẫn không ngừng thúc giục.

    Binh sĩ bây giờ biết rằng Hoàng Đế Bệ Hạ đang vì họ mà cản ở phía sau, đang khổ chiến với người Khiết Đan, phải nhanh chóng rời xa nơi nguy hiểm.

    Họ biết rằng dân chúng đang không khỏi oán thán.

    Một mặt họ vứt bỏ hết những lời oán thán đó, một mặt họ dùng đao thương uy hiếp, rồi tiếp tục tiến về phía trước.

    Một chiếc xe lừa trước mặt đã lọt vào hố, con đường cổ này mấy ngày trước có trận mưa rất lớn, nên ở đây sinh ra một số hố nước, bên ngoài đã khô ráo, nhưng bên trong vẫn còn bùn lầy.

    Con lừa đó đã dùng hết sức nhưng vẫn không thể kéo xa đi qua.

    Đám dân chúng đi từ một phía tới.

    Có chút hờ hững đứng nhìn một cụ già ở phía trước xe đang bạt mạng dắt con lừa và một người đàn bà đang đẩy xe ở phía sau.

    Không có một ai đến giúp một tay.

    Họ vốn không quen biết.

    Lúc này, những người có lòng cảm thông hình như đều bị sự mệt mỏi và cái nắng cay độc của mặt trời hành hạ hết rồi.

    “Mau lên, mau lên.

    Các ngươi sao lại chậm chạp, mau đi nhanh.”

    Hai kịbinh phát hiện ra có chút khác thường, liền phi ngựa tới, giơ thương dài ra quát lớn.

    Người đàn bà sắp phát khóc.

    Lắp bắp đáng thương giải thích: “Quân gia, không phải là tiểu dân không đi, mà là chiếc xe này bị sa lầy rồi.”

    Dương Hạo phi ngựa tới, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?

    Ý, là bà sao?”

    Hắn nhìn người đàn bà ấy có chút quen mặt, nhìn kĩ lại, đột nhiên nhớ ra bà ta là người mà hôm đó hắn vào trong thôn tìm tàn binh Bắc Hán đã từng gặp.

    Người đàn bà này vừa nhìn cũng nhận ra hắn, mừng rỡ gọi: “Dương lão gia.”

    Dương Hạo xuống ngựa bước tới nói: “Không cần phải gọi là lão gia.

    Gọi một tiếng đại nhân là được rồi.

    Đại tẩu, đứa bé trong nhà bà đâu?”

    Lúc này có người trong xe gọi vọng ra: “Dương Hạo đại thúc.”

    Dương Hạo quay sang nhìn vào xem, chỉ thấy chiếc rèm vải hoa được vén lên một góc, có một đứa bé đang ngồi co quắp tận sâu bên trong xe.

    Chỉ có hai con mắt là sáng long lanh, dùng một cái nhìn đầy rạng rỡ và trìu mến nhìn hắn, nhưng nhìn không rõ mặt đứa trẻ đó, chỉ cảm thấy có vẻ hơi nhem nhuốc, vẫn giống như một con cún con, bên cạnh nó là một đống xoong chảo chum vại.

    “Cẩu nhi.

    Mọi người cũng bị đưa đến đây sao?”

    Dương Hạo kinh ngạc hỏi: “Đến đây, đại thúc giúp cháu đẩy xe ra.”

    Dương Hạo dùng hết sức để đẩy xe, nhưng chiếc xe đã bị lún sâu, những đồ vật linh tinh nhét đầy xe đã làm nó quá nặng, con lừa ở phía trước kéo một cái, bộ phận trục xe có chút vặn vẹo, nếu còn dùng thêm lực lớn thì e rằng chiếc xe sẽ nứt ra bốn năm phần.

    Dương Hạo phía sau hoàn toàn không dùng thêm được sức nữa, mặt đỏ lên.

    Đang muốn hét hai binh sĩ đến giúp nâng xe, thì ở một phía xa bỗng truyền đến tiếng kêu khàn khàn: “Mộc Ân, đi giúp một tay đi.”

    Dương Hạo quay đầu nhìn, chỉ nhìn thấy một đại hán mặt đầy râu quai nón đang đứng trong một chiếc xe, đỉnh đầu bù xù.

    Vị đại hán này thực ra ít nhất đã 50 tuổi rồi, râu và tóc đều đã hoa râm, khuôn mặt đầy nếp nhăn như khắc.

    Dương Hạo vừa nhìn đã ngộ nhận rằng đó là một đại hán chỉ vì trông người này thật sự vạm vỡ lực lưỡng.

    Hắn đang ngồi khoanh chân trong xe, lại cho người ta có cảm giác như cây tùng trên thái sơn, như tảng đá dưới đông hải, cao ngạo, mạnh mẽ.

    Người này vừa cất tiếng ra lệnh thì một đại hán ngồi cạnh xe lập tức nhảy xuống.

    Dương Hạo và đôi mắt đầy bể dâu nhìn xa trông rộng gặp nhau, đảo mắt nhìn vị đại hán, nhất thời lại bị doạ cho sợ hãi.

    Trời nóng vô cùng, vị đại hán này để lưng trần trụi, cơ thể ngăm đen với những bắp thịt phơi dưới ánh mặt trời cuồn cuộn như những gò đất, rắn chắc như sắt đúc.

    Nhìn hắn chắc phải cao trên dưới một mét chín, cho dù khổ người của dân chúng vùng Tây bắc thường khá cao, nhưng dáng của người này vẫn làm cho người ta kinh ngạc, đặc biệt là hắn không chỉ cao mà còn rất cường tráng.

    Nếu như đứng so với hắn thì Dương Hạo chỉ cao trên eo hắn một chút.

    Vị đại hán này đi đến phía sau xe, nhìn dò xét trên dưới, lưng cong xuống, hai cánh tay đưa xuống nhấc chiếc xe.

    “Hey” một tiếng kêu trầm vang lên.

    Chiếc xe đã được hắn nhấc lên.

    Hắn nhấc chiếc xe qua chô khe, lại nhẹ nhàng đặt xuống.

    Xem ra rất dễ dàng.

    Cẩu nhi ở bên trong xe như có thừa sức lực kêu “Aizaa” một tiếng, vội vàng đỡ đống đồ liểng xiểng như muốn rơi xuống.

    Đại hán nhếch mép cười.

    Lại như không có chuyện gì xảy ra, đi về phía xe của mình, cầm chiếc rơi lớn giơ lên.

    Phi chiếc xe về phái trước.

    Dương Hạo để ý thấy chiếc xe đó là dùng hai con la khỏe kéo.

    Trên xe chỉ ngồi hai đại hán cao to tóc hoa râm, hơn nữa sau khi xe đi qua lại có mười mấy hán tử đang đi theo sau, có vẻ đều là tôi tớ của họ.

    Nhìn dáng vẻ như vậy, có lẽ người này là một phú thân hào thương.

    Nhưng nhìn quần áo và những thứ bố trí trong xe lại như không phải.

    Đặc biệt là đám đại hán đi theo sau, người nào người nấy quần áo tả tơi, còn kém ăn mày mấy phần.

    Sự tò mò chỉ loé lên trong lòng, hắn liền đứng bên cạnh xe, vừa dắt ngựa đi, vừa nói chuyện với người đàn bà.

    Hoá ra nhà chồng người đàn bà này họ mã, chồng sớm đã chết trong binh tai, để lại hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, mẹ con họ bị binh lính của Trình Đức Huyền ép ra đây, họ đành phải phục tùng, lại sợ đứa trẻ bị ánh mặt trời chiếu đốt nên đã thỉnh cầu một người già trong thôn để chừa lại một chỗ cho đứa con trai.

    Sau khi hỏi rõ sự tình, Dương Hạo liền nói: “Đại tẩu, cả chặng đường này nhất định sẽ rất vất vả.

    Nhưng đến được Trung Nguyên rồi cuộc sống sẽ tốt hơn nhiều so với ở Bắc Hán.

    Ở đó giàu có, lại có thể tuỳ ý tìm được kế mưu sinh, cuộc sống của hai người cũng khá hơn nhiều so với ở đây.

    Hai người cứ yên tâm mà đi đi, có chuyện gì cứ nói với ta một tiếng, nếu có thể giúp ta nhất định sẽ giúp.”

    Đại tẩu liên tục cảm ơn.

    Dương Hạo quay người lên ngựa, phi về phía trước.

    Cẩu Nhi ở trong xe vội kêu lên: “Dương Hạo đại thúc.”

    Dương Hạo hắng ngựa, quay lưng cười nói: “Cẩu Nhi, gọi đại thúc có chuyện gì vậy?”

    Cẩu Nhi đôi mắt hấp háy nhìn Dương Hạo, lại không dám thò đầu ra, chỉ nói: “Đại thúc, đại thúc cũng phải đến Trung Nguyên định cư à?”

    Dương Hạo cười nói: “Đại thúc không đi đến Trung Nguyên, nhưng đại thúc sẽ hộ tống mọi người đến đó.”

    “Ồ…”

    Cẩu Nhi có chút thất vọng.

    Nghĩ nghĩ rồi lại hỏi: “Đại thúc, thúc tối nay có thể ở cùng Cẩu Nhi không?

    Cẩu Nhi vẫn chưa từng rời xa thôn, chưa từng nhìn thấy trời đất bên ngoài.

    Tối nay ở đây nhiều người như vậy, rất náo nhiệt.

    Nhưng mẹ sợ tản đi sẽ không tìm thấy xe của mình nữa, nên không có phép cháu đi lại xung quanh.”

    Mã đại tẩu vội quát lớn: “Thật không hiểu chuyện, Dương lão gia…Dương đại nhân có rất nhiều việc phải làm, cả một ngày không biết đã mệt đến thế nào, làm gì có thời gian đi cùng với con.”

    Cẩu Nhi trề cái môi nhỏ ra, Dương Hạo cười nói: “Được rồi, nếu như tối nay có thời gian, đại thúc sẽ dẫn cháu đi dạo trên thảo nguyên này và nói chuyện nhé.”

    Cẩu Nhi nghe thấy liền cười tươi, kiềm chế không được hưng khởi nói: “Vâng.

    Dương Hạo đại thúc, tối nay Cẩu Nhi chờ thúc.”

    Dương Hạo cười rồi đạp hai chân vào hông ngựa, phi về phía trước, xa xa nhìn về chiếc xe được mười mấy vị đại hán hộ tống.

    Hắn đột nhiên nghĩ đến điều ngờ vực lúc nãy, lại tiến gần đến.

    Nghiêng đầu nhìn vào trong xe, chỉ thấy một người già ngũ tuần đang cầm một cái túi da dê từ bên chỗ ngồi, đang vặn mở nắp túi đổ đầy nước từ trong đó vào mồm, nhìn dòng nước chảy tràn ra hai bên mồm, có vẻ như đó là rượu chứ không phải nước thường.

    Nhìn thấy Dương Hạo đang nhìn về phía hắn.

    Người già hơi mỉm cười, Dương Hạo nói: “Lão bá làm gì vậy?

    Cơ thể thật khoẻ mạnh.”

    Người già cười nhạt nói: “Ta là người mệnh khổ, lận đận long đong nửa đời người, chỉ dựa vào nuôi ngựa mà sống, lại chẳng thể nói là có gia nghiệp gì.

    Hôm nay được Trình đại nhân đưa đến Trung Nguyên.

    Ha ha ha, không chừng sẽ được sống những ngày tốt đẹp, ta rất vui mừng.”

    Dương Hạo nhìn thấy hắn có vẻ nghĩ một đằng nói một nẻo.

    Nghĩ hắn nhất định có điều giấu diếm, xem ra đội quân của mình đúng là long xà hỗn tạp, mọi loại người đều có.

    Hắn đang muốn nói xa nói gần hỏi thêm lần nữa, thì đột nhiên nghe thấy phía trước truyền đến một trận chửi mắng ồn ào, liền thúc ngựa phi đến trước.

    Cả chặng đường tới đây, tuy là hộ tống dân chúng đến nước Tống, đến bây giờ vẫn chưa gặp phải quân Khiết Đan, cũng chưa từng gặp đạo tặc, nhưng chuyện nhỏ chuyện lớn lại không ngừng xảy ra, có người trốn chạy, có người ẩu đả, có người lạc đội, có người phát bệnh, những đại quân này làm gì còn tâm trí để mà giảng giải đạo lí với người khác nữa, những chuyện này luôn không thể phân biệt được phải trái đúng sai, không thể phân biệt ai đúng ai sai, mà chỉ có thể dùng quyền để phân định.

    Vì một chút cãi cọ mà làm cho dân chúgn oán giận.

    Hai vị Khâm Sai Trình Đức Huyền và Dương Hạo cứ phải chạy qua chạy lại để giải quyết mâu thuẫn, làm an lòng dân.

    Quả thật là mệt vô cùng.

    Vừa nhìn thấy đằng trước có người tụ tập, Dương Hạo lại lo rằng dân chúng được hộ tống và đám binh sĩ lại xảy ra mâu thuẫn, lập tức phi ngựa như bay tới.

    Đến được phía trước lại chỉ nhìn thấy mấy tên binh sĩ của mình đang cầm thương vây quanh một người, Phạm Lão Tứ đang hô lớn nói cái gì đó.

    Người đó nhìn có vẻ khoảng trên dưới 40 tuổi, cơ thể hơi gầy, khuôn mặt hắn yếu ớt, tóc đen nhánh, hai con mắt nhỏ như kiểu luôn ngủ không tỉnh, dưới mép là lưa thưa ít râu, mặt một chiếc áo dài vừa rách vừa bẩn, trên đầu là một búi tóc dùng một cây xiên túm rối, có chút giống một kẻ đi vân du bốn phương.

    Dương Hạo phi ngựa đến, cất cao giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

    Người đó nhìn thấy có người đến, từ từ ngẩng đầu lên nhìn.

    Khi nhìn thấy dung mạo của Dương Hạo, hắn vội ngây người ra, lại nhìn kĩ một lần nữa.

    Hai con mắt như luôn không mở ra đột nhiên sáng lên như sao mờ, lại có chút chói mắt.

    Nhưng Dương Hạo lại không hề nhìn vào thấy, hắn nhìn về phía Phạm Lão Tứ hỏi xong mới lại quay đầu nhìn người đó.

    Sự ngạc nhiên trên khuôn mặt người đó đã biến đi, hai con ngươi cũng không sáng lên nữa.

    Phạm Lão Tứ vừa nhìn thấy Dương Hạo đến liền chắp tay bẩm báo: “Đô giám đại nhân, chúng ta vừa mới dò đường phía trước, thì nhìn thấy người này lấm la lấm lét trốn trong bụi cỏ, nghi rằng hắn là chó săn dò thám của Khiết Đan, nên bắt hắn đến truy hỏi, hắn lại nói là đang đi đại tiện ở trong bụi cỏ, nhìn thấy người ngựa đại quân đến nên không dám ra ngoài, vì vậy mới trốn ở trong đó.”

    “Sao cơ?”

    Dương Hạo nghi hoặc nhìn về phía cái người có tướng mạo rất bình thường kia, lại nhìn về cánh đồng bát ngát phía sau, hỏi: “Một người lại một mình đến thảo nguyên Tây Bắc hoang vu này, nói xem để làm gì?”

    Phạm Lão Tứ nói: “Thuộc hạ cũng đang nghi ngờ điều này, cổ đạo hoang dã ít có người qua lại, nếu thật có người đến đây thì chí ít cũng phải đi cùng mấy chục người mới có thể an toàn.

    Đột nhiên một mình chạy đến đây, khó tránh khỏi có điều nghi ngờ.”

    Lúc này người đó chợt nhún vai, cúi đầu hướng về Dương Hạo, nói: “Vô lượng thiên tôn.

    Vị Thái Uý này xin nghe ta nói.

    Bần đạo là một khổ hành đạo nhân, trời nam đất bắc, chu du thiên hạ, mấy ngày trước vốn theo một thương đoàn qua đây, nhưng lại bị cường đạo tập kích, những thương nhân đó đều đã tháo chạy, bần đạo và họ đã li tán, rồi lạc đường đến đây.

    Bần đạo cũng là người Hán, thật sự không phải là gian tế Khiết Đan, cúi xin Thái Uý minh giám.”

    “Ồ.”

    Dương Hạo lại nhìn kĩ hắn, hỏi: “Đạo trưởng tu hành ở đâu?”

    Người đó vươn bộ ngực lên, mỉm cười nói: “Trong lòng có đạo, thì khắp thiên hạ có nơi nào là không thể tu hành?”

    “Ồ.

    Thế đạo trưởng từ đâu tới?”

    “Bần đạo đến từ nơi đến.”

    “Thế đi về đâu?”

    “Đi về nơi phải về.”

    Dương Hạo mỉm cười rồi nhẹ nhàng nhấc cánh tay phải lên, chỉ xuống dưới, thản nhiên nói: “Đánh hắn cho ta.”

    Mấy binh sĩ lập tức vứt thương xuống, chạy đến tay đấm chân đạp.

    “Ôi ôi, tha mạng cho ta.

    Xương cốt của bần đạo…aiya…không thể chịu nổi quyền cước của quân gia đâu…ai ya…”

    Lão đạo bị mấy binh sĩ đánh cho hoa mắt chóng mặt, người cuộn tròn trên mặt đất kêu rên không ngừng.

    Rồi hắn chợt cảm thấy quyền cước trên người hắn đã dừng lại, mở to mắt ra nhìn, liền thấy vị Dương Thái Uý đang ngồi xổm phía trước mặt hắn, cười mà như không cười nhìn hắn, lão đạo lắp bắp nói: “Thái…Thái Uý…”

    Dương Hạo dùng roi ngựa nhẹ nhàng hất cằm hắn, cười nói: “Đạo trưởng tu hành ở đâu, từ đâu đến?”

    “Bần đạo tu hành ở Thái Hoa Sơn Vân Đài Quan.

    Đến từ Thái Hoa Sơn.”

    “Đi về đâu?”

    “Lên núi Tử Vi bên ngoài Nhạn Môn Quan để tìm đạo hữu.”

    “Tôn hiệu của đạo trưởng là gì?”

    “Bần đạo là Phù Diêu Tử.”

    “Ha ha.

    Ngươi xem , nếu sớm nói thì đã không bị ăn đòn.”

    Dương Hạo đứng dậy nói: “Phía trước đang có đại chiến, cửa ải này ngươi không thể qua được, hay theo người ngựa của ta quay về, một khi vào được lãnh thổ hoàng toàn khống chế của người Tống ta, thì lúc đó muốn đi đâu thì tuỳ ngươi.

    Phạm Lão Ngũ, trông chừng hắn, không cho phép người này rời khỏi đội quân ta.”

    Nói xong liền nhảy lên ngựa phi đi.

    Lão đạo toát ra đầy hơi lạnh.

    Đứng lên trong tiếng người nhe răng nhếch miệng của đám binh sĩ, nhìn theo bóng Dương Hạo đang dần xa, trong lòng thầm nghĩ: “Ngươi, cái đồ yêu nghiệt, thật dám ra tay ư.

    Lão đạo ta năm nay đã sống đến 99 tuổi, còn chưa từng bị người ta đánh…”

    Dương Hạo phi ngựa trở về, Trình Đức Huyền liền ra đón, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

    Dương Hạo thắng ngựa nói: “Không có chuyện gì cả, gặp phải một đạo nhân lôi thôi, cũng không nhìn ra điều gì đáng nghi, nhưng để cho an toàn nên ta đã lệnh cho binh sĩ xem chừng hắn, bắt hắn đi theo chúng ta, đến khi vào lãnh địa của Trung Nguyên rồi thì sẽ thả hắn đi.”

    Trình Đức Huyền nghe xong tán thành nói: “Dương Đô Giám suy nghĩ thật chu đáo.

    Chuyến đi lần này của chúng ta nhìn có vẻ an nhàn, nhưng thực ra nguy hiểm trùng trùng.”

    “Đúng vậy.”

    Dương Hạo lau lau mồ hôi trên, nhìn về phía đội quân dài dằng dặc, nhăn mày nói: “Đã đi được ba ngày rồi, cũng không biết tình hình chiến sự của quan gia như thế nào rồi, thật làm cho người ta lo lắng.

    Chúng ta nên đi nhanh hơn nữa, mới có thể thoát khỏi nguy hiểm.”

    Trình Đức Huyền cười gượng nói: “Nhưng tốc độ này đã không thể nhanh hơn được nữa, thời thiết nóng bức, trong hàng ngũ có rất nhiều người già trẻ nhỏ và phụ nữ.

    Nếu như phía sau có truy binh thì khỏi phải nói, nhưng bây giờ gió yên biển lặng, lại bắt họ nhanh chóng lên đường, mấy vạn người này làm sao chịu?”

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Ta thà đi tiếp như thế này còn hơn là thật sự có truy binh đằng sau, nếu không…chúng ta sẽ chính là mục tiêu, mang nhiều người như vậy, muốn thoát khỏi truy kích của kị binh Khiết Đan không phải là chuyện dễ.”

    Trình Đức Huyền gật gật đầu, trong lòng thầm lo lắng, phi ngựa rời đó đã ba ngày rồi, ba ngày sóng yên biển lặng, nhưng càng bình yên thì lòng hắn càng bất an.

    Nếu như quan gia giành được thắng lợi thì không có lí nào lại không phải người báo cho họ tình hình chiến sự, hành quân về phía đông là do một mình tay quan gia chỉ định, hắn không thể không tìm được người.

    Do đó, chỗ quan gia mãi không có tin tức gì, lẽ nào đại quân triều đình đã…”

    Hắn lắc lắc đầu, thầm an ủi: “Sẽ không đâu.

    Nếu như quan quân triều đình thật sự đại bại, thì quân lính tan rã sớm đã tháo chạy, tuy người Khiết Đan hung hãn như vậy lẽ nào lại có thể một hơi ăn hết được hơn mười vạn người ngựa sao?

    Nói như vậy, hai quân hẳn là sẽ giằng co với nhau, nếu như thế mình dẫn đầu mấy trăm vạn dân sẽ có thể rời khỏi nơi nguy hiểm, nhanh chóng đến được chỗ an toàn.”

    Nghĩ như vậy, lòng hắn bình tĩnh hơn.

    Dương Hạo ghìm ngựa nhìn trước nhìn sau.

    Hơi nhăn mày nói: “Trình huynh.

    Lúc này mặc dù sóng yên biển lặng, nhưng luôn không có tin tức của phía sau, việc đề phòng vẫn cần phải làm.

    Huynh xem, đội ngũ tuỳ tùng hộ vệ của chúng ta kéo quá dài, còn nữa, nhưng chiến xa cũng đều hỗn tạp trong đoàn xe của dân chúng, như vậy, một khi có người đến đột kích thì rất khó có thể phát huy tác dụng.

    Thực ra những dân chúng này đều là những lương dân an phận thủ thường, một binh trông chừng một nghìn người cũng sẽ không có người dám phản kháng lại.

    Chúng ta nên để lực lượng quân tập trung lại bảo vệ cho hậu trận.”

    Trình Đức Huyền tuy có tài kiếm thuật, nhưng thực ra hắn chỉ giỏi văn tài y, chứ hoàn toàn không hiểu binh pháp, còn không hiểu biết nhiều bằng những gì Dương Hạo biết được khi xem tivi.

    Nghe thấy Dương Hạo nói vậy liền đáp lại: “Quan gia phái cho chúng ta mấy nghìn binh này, một là để áp tống dân chúng, phong có kẻ gây náo loạn; hai là đề phòng sơn tặc thổ phỉ chặn đường cướp.

    Nếu thật sự người Khiết Đan đuổi tới, thì ba nghìn binh của chúng ta có phòng thủ thì cũng được ích gì?”

    Dương Hạo nói: “Nếu như thật sự có chuyện đó, thì ba nghìn quân của chúng ta ít nhất cũng có thể chống cự lại được một lúc.

    Nếu không tập trung lại thì sẽ bị chia rẽ ngay.

    Trình Đức Huyền lắc đầu, lại gật đầu, thở dài nói: “Được rồi.

    Vậy sắp xếp như ngươi nói đi.

    Nhưng đội quân người ngựa của chúng ta không nên thật sự dùng vào việc này mới tốt.”

    ※※※※※※※※※※※※※※※※

    Bóng đêm đã trùng xuống.

    Cái nóng khắc nghiệt của ban ngày đã được quét sạch, gió trên thảo nguyên cũng lạnh hơn.

    Nhiều người như vậy, lại đa phần là những người không có kinh nghiệm đi xa, nên tuy đã là ngày thứ ba, nhưng muốn thu xếp ổn thoả cho tất cả bọn họ cũng mất khá nhiều sức lực.

    Dương Hạo đã đi xem xét qua một lượt các binh sĩ đi áp ở phía sau, rồi cứ ba đến năm tốp lại tập hợp thành một nhóm.

    Xong việc hắn liền đi qua bên cạnh đám dân chúng đang đốt lửa nấu lương khô để ăn.

    Đi chưa xa thì đột nhiên nghe thấy có người gọi: “Dương Hạo đại thúc.”

    Dương Hạo dừng bước quay người thì nhìn thấy Cẩu Nhi đang vừa đi vừa nhảy từ chỗ đống lửa về phía mình, mẹ của nó đang đốt lửa để nấu chút lương thực mà binh sĩ đã phát cho, nhìn thấy đứa con chạy ra khỏi thì vội vàng gọi nó, Cẩu Nhi quay đầu nói: “Mẹ.

    Con đi chơi cùng với Dương Hạo đại thúc.”

    Dương Hạo giơ tay vẫy vẫy với Mã đại tẩu, nói: “Đại tẩu, cho Cẩu Nhi đi với ta đi, một lát ta sẽ đưa nó về.”

    Mã đại tẩu lên tiếng đồng ý, rồi lại ngồi xổm bên đống lửa.

    Dương Hạo nắm bàn tay nhỏ nhắn gầy yếu của Cẩu Nhi, cười nói: “Cẩu Nhi, từ mặt trời xuống dưới núi chính là thiên hạ của cháu, ha ha.

    Mẹ cháu chăm sóc cháu rất vất vả, không được nghịch ngợm nhé.”

    Cẩu Nhi ngây thơ đáp: “Cẩu Nhi rất nghe lời mẹ, từ trước đến nay không có nghịch ngợm.”

    “Thật không?

    Mới vừa rồi thúc thấy có người đang nằm nghỉ bên cạnh đống lửa, tại sao lại nhìn thấy cháu hình như đang trêu chọc người ta nhỉ?”

    Cẩu Nhi che miệng cười: “Dương Hạo đại thúc, thúc không biết rồi.

    Hôm nay có một người ăn mặc cực kì quái dị mới đến, mẹ nói ông ta là người xuất gia, gọi là đạo sĩ.

    Đạo sĩ này rất kì quặc.

    Khi mọi người đi thì ông ta lại ngủ, vừa đi vừa ngủ.

    Khi mọi người dừng lại, ông ta vẫn còn ngủ, cũng đòi người ta đồ ăn.

    Lúc nãy đống lửa vừa mới bốc lên thì ông ta đã nằm ngủ mất rồi.

    Cẩu Nhi lấy cọng cỏ chọc vào mũi ông ta mà ông ta cũng không tỉnh.”

    “Ồ.”

    Vừa nghe Cẩu Nhi nói vậy, Dương Hạo đã biết đó là ai.

    Sớm đã thấy người này có gì đó kì quặc.

    Hôm nay nhìn thấy biểu hiện của hắn, thật sự có chút dáng vẻ của kì nhân giang hồ.

    Kì nhân giang hồ, tài nghệ có cao bao nhiêu thì cũng có cao hơn Trình Đại Tướng Quân không?

    Dương Hạo cười một lát, lại quay đầu nhìn.

    Chỉ nhìn thấy đạo sĩ đó đang nằm nghiêng, tay để lên trán ngủ rất ngon, một chùm râu bị gió thổi đang hơi bay bay trong ánh lửa.

    “Dương đại thúc, Cẩu Nhi…Cẩu Nhi đói rồi.”

    Dương Hạo quay đầu lại, cầm bàn tay nhỏ của đứa bé, nói: “Cẩu Nhi mấy ngày nay đã ăn gì rồi?”

    Cẩu Nhi vui mừng, giơ ngón tay ra đếm và nói: “Mấy ngày nay được ăn rất nhiều thứ, có bánh nang, có màn thầu, còn có cơm gạo trắng.

    Rất thơm, rất thơm.

    Từ sau khi cha mất, Cẩu Nhi chưa từng được ăn nhiều thứ ngon như vậy.

    Trước đây, mỗi khi đến tết may mắn lắm thì Cẩu Nhi cũng chỉ có thể ăn được một miếng.”

    Dương Hạo trong lòng có chút thương xót, nói: “Đi thôi, đi ăn tối với đại thúc nào, ở chỗ đại thúc không những có bánh nang, còn có cả thịt nữa, rất thơm.”

    Hắn quay đầu nói một tiếng với Mã đại tẩu ở phía xa, rồi nắm bàn tay nhỏ của Cẩu Nhi đi về phía trại của mình.

    Đến được chỗ của hắn thì tân binh đã nấu xong cơm rồi.

    Màn thầu, cơm, canh thịt thơm phưng phức.

    Cẩu Nhi nhìn thấy thèm đến nuốt nước bọt, Dương Hạo cười cười rồi gọi tân binh đem đến cho đứa nhỏ một bát đầy, mình cũng bê lấy một bát, vừa ăn vừa hỏi: “Cẩu Nhi, cháu chỉ có biệt danh này thôi sao, tại sao cha cháu lại không đặt một cái tên cho cháu?”

    Cẩu Nhi đang ăn ngấu ăn nghiến, nghe thấy liền dừng đũa lại.

    Buồn bã nói: “Cha nói, nhà nghèo, gọi Cẩu Nhi cho dễ nuôi.

    Cha nói, đợi khi nào Cẩu Nhi lớn sẽ đặt một cái tên hay cho Cẩu Nhi, nhưng…sau đó, loạn binh đánh giết tới, cha đã chết rồi…”

    Dương Hạo nhìn đứa bé, thực ra Cẩu Nhi trông rất thông minh lanh lợi.

    Chỉ có điều đến tối lại xuất hiện bệnh lạ, da tái nhợt đi.

    Hoàn cảnh gia đình lại khó khăn, làm cho nó thiếu chất dinh dưỡng.

    Nhìn dáng vẻ của nó có chút giống như củ cà rốt nhỏ.

    Dương Hạo cười nói: “Đừng buồn nữa, hay là…đại thúc giúp đặt tên cho Cẩu Nhi nhé?”

    “Được ạ, được ạ” Ánh mắt Cẩu Nhi sáng lên, vội vàng bê bát chạy đến ngồi phía trước hắn: “Đại thúc, thúc đặt tên gì cho Cẩu Nhi?”

    “Ừm...”

    Dương Hạo nhìn ngọn lửa phía trước, nói: “Cháu à, trời sinh đã có bệnh lạ, chỉ đêm mới phát tác, mãi mãi không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

    Trong cuộc sống của cháu, thứ khó có nhất chính là ánh sáng, cho nên…ta sẽ gọi cháu là Mã Diệc nhé.

    Chữ Diệc này có bốn ngọn lửa, bù đắp cho cái thiếu mất trong cuộc sống của cháu.”

    “Mã Diệc…”

    Cẩu Nhi lẩm bẩm nhắc đi nắhc lại cái tên, đột nhiên nắm lấy tay Dương Hạo.

    Vui mừng nói: “Đại thúc.

    Cháu nhớ kĩ rồi.

    Sau này cháu tên là Mã Diệc, thúc có thể dạy cháu viết tên cháu không?”

    Dương Hạo thuận tay với lấy một cành củi, vẽ ngay ngắn xuống dưới đất hai chữ “Mã Diệc”.

    Cẩu Nhi vội vàng vét mấy hạt cơm còn thừa lại trong bát đưa vào mồm, rồi cũng nhặt lấy một cành củi, quỳ xuống đất, cầm học viết từng nét một, ánh lửa chiếu vào mặt nó, có vẻ rất chăm chỉ.

    “Nhóc này, buồn ngủ chưa, ta nên đưa cháu về nhà, nếu không mẹ cháu lại lo lắng.”

    Cẩu Nhi ngẩng mặt lên cười nói: “Cháu không buồn ngủ.

    Ban ngày ngủ đủ rồi.”

    Nó nhảy lên, chỉ tay vào đám người ở phía xa xa, vui vẻ nói: “Cháu từ trước tới giờ chưa từng có buổi tối mà lại có nhiều người ở cùng với cháu như vậy, thật náo nhiệt.”

    Dương Hạo mỉm cười, nắm tay nó.

    Kéo đứa trẻ cô đơn, rất dễ vì một chút thoả mãn mà vui vẻ đó đi lên phía sườn núi cao, rồi cùng nhìn đoàn người dài như một con hoả long.

    Sau đó quay về phía đông nam, ôm lấy đứa trẻ, chỉ tay về phía xa, nói: “Cẩu Nhi, cháu nhìn bên kia kìa.

    Chúng ta sẽ phải đi một con đường rất xa rất xa, qua một con sông rất rộng rất rộng, rồi đến một thành trì rất lớn rất lớn.

    Thành trì đó gọi là Khai Phong.

    Sau khi tất cả các nước trong thiên hạ đều chìm vào màn đêm thì những ngọn đèn ở đó lại sáng và nhiều như sao trên trời.

    Đó là thành duy nhất trên thế giới không có ban đêm.

    Người trong ngôi thành đó nhóm lửa nấu cơm không giống như chúng ta dùng củi để đốt, mà là dùng đá màu đen.

    Cháu nói xem có vui không?

    Điều vui nhất chính là mỗi tối, ở đó lại có rất nhiều rất nhiều người, nhiều hơn gấp mười lần chúng ta ở đây, họ mặc những bộ quần áo xinh đẹp, đi vào trong thành phố đêm náo nhiệt.

    Đến đó rồi, cháu mãi mãi sẽ không cô đơn như bây giờ.

    Cho dù ngày ngày cháu chỉ có thể ra ngoài vào ban đên, nhưng vẫn sẽ nhìn thấy chợ phiên, cửa hàng, tửu lầu, quán trà mở cửa giống như ban ngày.

    Ở đó, cháu có thể tìm thấy rất nhiều bạn, sẽ không còn cần mẹ cháu dẫn đi nữa, không phải cầm một ngọn đèn lồng đi trong thôn tĩnh mịch, một mình trèo cây lúc nửa đêm nữa…”

    Cẩu Nhi đôi mắt lấp lánh, lẳng lặng nghe, trong ánh mắt càng lúc càng sáng lên, nó nhẹ nhàng hỏi: “Đại thúc.

    Đó…chính là Đại Tống?”

    Dương Hạo một cánh tay ôm đứa trẻ, cái dáng gầy gò của nó trông như một con mèo không có sức lực.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Đúng vậy, nơi đó chính là Đại Tống, là nơi giàu có nhất thiên hạ.”

    “Vậy…tại sao đại thúc không đến đó sống?”

    “Ha ha.

    Ở đó tuy tốt, nhưng đại thúc còn có rất nhiều việc phải làm.

    Đợi đại thúc làm xong tâm nguyện, có lẽ…sẽ đến đó sống.”

    Ánh mắt Dương Hạo từ từ nhìn quay sang hướng đông, nụ cười dần tan biến, con mắt trở nên mông lung: Mẹ già Dương Thị, Đại Lương ca, Tao Trư Nhi.

    Còn có người mà làm người khác phải thương – La Đông Nhi, khuôn mặt như hiện ra rõ rệt, dường như đang nổi lên trên bầ trời đêm.

    Đang mỉm cười với hắn…

    Hắn hít hít cái mũi, ngăn dòng nước mắt mình.

    Đứa trẻ trong lòng tuy mãi mãi chỉ có thể sống trong màn đêm, nhưng trái tim thơ ngây của nó lại chưa từng bị nhiễm bụi trần.

    Dương Hạo không muốn để nó biết trên đời này còn có nhiều chuyện tàn khốc, những trái tim cay nghiệt độc ác như vậy…

    Cẩu Nhi được đưa về bên cạnh mẹ.

    Có lẽ là vì xung quanh có rất nhiều người, nó cả đời chưa từng nhìn thấy nhiều người như vậy, hoặc cũng có lẽ là vì Dương Hạo đêm nay đã kể cho nó những thứ bên ngoài thế giới kia, vì thế vui mừng quá mà không ngủ được, cứ kéo kéo tay mẹ, kể những thứ đã được nghe.

    Nó rất tự hào vì nó biết được nhiều thứ mà mẹ nó không biết, nó có kiến thức hơn mẹ.

    Nó biết thiên hạ này rất lớn, ngồi xe cưỡi ngựa cũng phải đi rất xa rất xa.

    Nó biết nơi mình cần đi phải vượt qua một con sông rất rộng, nó biết bên kia sông là một cái thành, đó là thành phố duy nhất trong thiên hạ mà đêm cũng náo nhiệt như ngày, khắp nơi đều là đèn, giống như sao trên trời vậy.

    Nó chớp chớp mắt, nhìn lên những ông sao lấp lánh trên bầu trời, thầm nghĩ : “Nơi đó không phải là giống như thiên cung, nơi ở của thần tiên ư?”

    “Đúng rồi.

    Mẹ, còn có một chuyện lớn nữa.

    Con bây giờ có tên rồi, là Dương Hạo đại thúc đặt tên cho con.

    Mẹ…mẹ.”

    Đứa trẻ ngồi dậy, trề trề cái môi.

    Vì cả ngày đã mệt mỏi nên Mã đại thúc đáp đại mấy câu với đứa con lúc này đang chưa chịu ngủ.

    Buổi tối mới là thế giới của nó.

    Chỉ có buổi tối mới là lúc tinh thần nó tốt nhất.

    Nó không muốn ngủ, một mình đứng dậy, chạy đến bên đống lửa, lấy một cảnh củi đang cháy từ trong đó ra, khua khua lên cho tắt lửa đi, rồi ngồi bên cạnh đó.

    Nghiêng đầu chăm chỉ vui vẻ viết tên của mình: “mã Diệc, bốn chữ lửa.

    Tên đại thúc đặt thật là hay.”

    “A…a…a” Đạo nhân ngủ say như heo chết không biết từ lúc nào đã ngồi dậy, ngáp mấy cái nói: “Tiểu quỷ, người ta mới chỉ đặt cho ngươi một cái tên mà đã vui vậy sao?

    Ngươi phải cẩn thận đấy.

    Thiên hạ này có rất nhiều người xấu, đừng để bị người khác lừa mà bán mất đấy, đến lúc đó xem ngươi còn vui mừng đếm bạc hộ người ta không?”

    “Ngủ đi ông, đi cả chặng đường đều ngủ gật, bây giờ lại tỉnh táo thế, Dương Hạo đại thúc là người tốt, sẽ không hại tôi đâu.

    Nếu ông nói xẵ Dương Hạo thúc, tôi sẽ không để ý đến ông đâu.”

    Cẩu Nhi nói xong, tức giận quay lưng lại với hắn ta, lại viết tên mình lên mặt đất.

    Đạo nhân lôi thôi cười híp cả mắt, lại nằm xuống, gối đầu lên cánh tay, hai chân duỗi dài, nhìn sao trên trời.

    Thần sắc lại trở nên cổ quái: “Lão đại tu cả một đời đạo pháp, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải chuyện kì lạ như thế này, lại gặp một người kì quái như thế.

    Lão đạo có thể đi theo hắn, xem xem người này rốt cuộc là thứ gì.

    Không chừng lão đạo có thể vì đó mà biết được thiên cơ.

    Lão yêu đạo Thuần Dương Tử.

    Ha ha, để hắn đợi vài ngày nữa ở quan ngoại vậy, hắn đã sống lâu như vậy, không thể nói chết là chết ngay được.

    Dương đo giám trước mắt lại là một kì nhân có thể gặp mà không thể cầu.”

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� � � �※※※※.

    Trời vừa sáng, đám binh lính đã hối thúc mọi người dậy, ăn chút đồ ăn sáng rồi lên đường.

    Chặng đường mỗi ngày đều rất dài và vô vị, ngay đã đám binh lính cũng tê hết cả chân.

    Bất luận là trước hay sau thì đều là những cánh đồng bát ngát mờ mịt.

    Vùng đất này giống như đất sa đất thổ, không có cây lớn, chỉ có một ít cây bụi thấp bé.

    Cả chặng đường nếu ngẫu nhiên nhìn thấy mấy con linh dương đang ăn có ở trên núi thì cũng bị đoàn người lớn làm cho kinh động, không biết chạy về hướng nào.

    Thời tiết càng ngày càng lớn, khi mặt trời lên cao đến ba sào, thì người người đều toát mồ hôi như tắm.

    Ngay cả binh sĩ cưỡi trên ngựa cũng có chút không chịu được.

    Dương Hạo và Trình Đức Huyền đứng song song ở bên đường, nhìn về phía xa nói: “Trình đại nhân, nếu cứ tiếp tục thế này thì ban ngày sẽ không có cách nào đi tiếp được.

    Huynh xem xem nếu như ban ngày tìm một nơi nào râm mát để mọi người nghỉ, rồi ban đêm lại lên đường, thế nào?”

    Trình Đức Huyền nói: “Mấy vạn người ngựa, đến tối sợ không quản hết được.

    Đặc biệt là phụ nữ, người già và trẻ nhỏ.

    Còn có rất nhiều người mắc bệnh về mắt, đêm xuống không nhìn thấy gì.

    Nói thì dễ nhưng nếu thật sự hành quân đêm thì đội quân có tốt chất mới làm được, chú đám ô hợp này thì…”

    Hắn vừa nói đến đây thì đột nhiên có người kêu thét lên, tiếng gào thét này như bị truyền nhiễm, nhanh chóng tụ thành những tiếng gào thét cực lớn, Trình Đức Huyền rút kiếm ra khỏi vỏ, quát lớn: “Xảy ra chuyện gì?”

    Một tên binh sĩ chỉ lên trên trời đáp lớn: “Đại nhân.

    Mau nhìn xem, mau nhìn, trên trời là người ngựa của chúng ta.”

    “Cái gì?”

    Trình Đức Huyền ngẩng đầu nhìn.

    Chỉ nhìn thấy một trận sóng trên bầu trời mờ mịt.

    Một bức tranh hơi mơ hồ dần dần hiện ra rõ rệt.

    Bức tranh đó đang chuyển động, cực lớn, che khuất cả bầu trời mặt đất.

    Chiếm vị trí một phần ba bức tranh đó chính là một sườn núi, từ sườn núi đó nhìn xuống thấy vô số quân Tống và dũng sĩ Khiết Đan đang chém giết nhau.

    Cảnh tượng rất rõ rệt, giống như một trận đại chiến đang diễn ra ngay trước mắt họ vậy.

    Tàn khốc, thảm thiết, nhưng lại không có bất cứ một âm thanh nào, cho nên càng làm cho nó có vẻ quái dị.

    “Hải Thị Thận Lâu.”

    Dương Hạo kinh ngạc hét lớn.

    Trình Đức Huyền vốn cũng có chút kinh hãi, thì vừa nghe Dương Hạo hét lên bất giác cũng thầm nói “Thật xấu hổ”.

    Kì cảnh Hải Thị Thận Lâu hắn đã từng đọc qua trong cổ thư, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên lúc nãy vừa nhìn đã có chút thất thần, lại còn nghĩ là do yêu quái làm ra.

    May mà chưa nói gì, nếu không thì sẽ cho mọi người thấy mình thật nông cạn.

    Nhưng đám binh sĩ, đặc biệt là dân chúng thì đều không biết Hải Thị Thận Lâu là thứ gì.

    Có một số người dân kinh hãi hét lên “Thiên binh thiên tường.”, rồi vội vàng nằm sấp xuống đất ngẩng đầu lên.

    Cũng có rất nhiều binh sĩ hoang mang không biêt phải làm gì.

    Chỉ tay lên trời hét lớn: “Nhân mã của chúng ta tại sao lại trên trời?

    Lại còn cả bọn cẩu Khiết Đan nữa, xảy ra chuyện gì vậy?”

    Trình Đức Huyền nhăn mày quát: “Trấn tĩnh lại, hô ầm ỹ như thế còn ra thể thống gì nữa.”

    Nhưng những người hắn có thể quát dừng lại cũng chỉ có mấy người bên cạnh, còn một đoàn người dài như con rắn, khắp nơi đêu kêu gào thì hắn làm sao có thể ngăn được.

    Dương Hạo ngẩng đầu lên, mắt nhìn chằm chằm vào đó.

    Không biết kì cảnh Hải Thị Thận Lâu đến khi nào sẽ biến mất.

    Trên bầu trời, đám người Khiết Đan đang dần chiếm được ưu thế.

    Quân Tống đang dần dần lui bước, để lại vô số thi thể.

    Bức tranh luôn được quan sát từ trên sườn núi xuống phía dưới, giống như có một người đang đứng ở trên đó, nhìn sự tranh giành sống chết của hai đại quân trong sơn cốc và sườn núi.

    Đột nhiên, một lá cờ lớn từ từ rơi xuống đất, chiếc cờ đó chính là chiếc được cắm thẳng trên sườn núi, nên khi nó rơi vào trong bức tranh thì lập tức bao phủ toàn bộ màn trời. cả bầu trời đều là đại kì chữ Tống màu vàng hơi đỏ, đại kì từ từ rơi xuống, liền nhìn thấy vô số người Khiết Đan đang cầm loan đao xông lên núi giống như những con sói, sau đó là hình một đôi giầy chiến đầu phượng đang đạp mạnh lên chiếc cờ bị đổ, một bóng người từ từ hiện lên, chiếm cả màn trời.

    Đầu tiên là bóng người thon thả, sau đó nàng ta từ từ quay lưng lại, chỉ nhìn thấy nàng ta mặc một chiếc áo giáp vảy cá, ở eo có thắt tám chiếc váy chiến thêu hình phượng, phía trước ngực là tấm kính hộ tâm sáng lấp lánh, chiếc mũ hộ đỉnh đều được làm bằng lông cáo.

    Đỉnh đầu là một bó lông vũ đang bay phấp phới. trên vai có vắt một con thú đang trừng mắt.

    Phía sau là lọ cũng tiễn.

    Nàng có đôi mắt hạnh nhân, mày lá liễu, miệng nhỏ anh đào, giữa hai hàng lông mày có một nốt chấm đỏ.

    Trong cái xinh đẹp có cả uy lực không thể xâm phạm.

    Lúc này, nàng ta đang đứng gần đó, chân dẫm mạnh lên đất.

    Những cái lông vũ trên đầu dựng thẳng lên trời, trông giống như Đại Thánh thần giới.

    Rất nhiều người đang cuống quýt khấu đầu, hô vang: “Quan âm nương nương hiển linh.”

    Họ chỉ nhìn thấy người con gái này đang đưa ánh mắt sáng trong như ánh mùa thu nhìn về phía xa, mỉm cười, khua tay lên, thì rất nhiều dũng sĩ Khiết Đan liền xông lên núi như hổ như sói.

    Trên trời lại có một làn sóng chập chờn, bóng dáng yêu kiều của nữ tướng bắt đầu méo dần.

    Lờ mờ còn có thể nhìn thấy một trận tạp loạn diễn ra khi đội quân Khiết Đan xông lên núi.

    Ngay sau đó thì đốt lửa lên, đốt đỏ cả bầu trời, lửa cháy nuốt hết tất cả, nữ tướng xinh đẹp đó không hề mất đi sự anh dũng, dần dần biến mất trong biển lửa.

    Trình Đức Huyền kêu lớn lên một tiếng, quay đầu cười: “Dương Đô Giám thật là có kiến thức, ta cũng từng đọc được những ghi chép về việc này trong cổ thư.

    Nghe nói thế gian có ảo ánh.

    Nó có thể nuốt cả mây, huyễn hoá lên các tầng lớp, nhân vật xe ngựa.

    Tất cả những gì lúc nãy chúng ta nhìn thấy, nghĩ rằng…Dương Đô Giám, ngươi làm sao vậy, sắc mặt tại sao lại trở nên khó coi vậy?”

    Dương Hạo mặt xanh xao nói: “Trình đại nhân, cảnh Hải Thị Thận Lâu này thực không phải là do ảo yêu biến thành, mà là do thời tiết nóng quá, không khí bị đốt nóng.

    Nó giống như một tấm gương, đem tất cả cảnh tượng in lên bầu trời, chiếu lại một cảnh đang diễn ra ở nơi khác.”

    Trình Đức Huyền nói: “Ồ, đúng là nguyên nhân này.

    Dương Đô Giám thật là hiểu rộng.

    Trình mỗ còn…”

    Câu nói vẫn chưa nói hết thì sắc mặt của hắn bống biến đổi: “Dương Đô Giám, ngươi nói…?”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Không sai, tất cả những cảnh tượng diễn ra lúc nãy đều là thật, hơn nữa nó đang xảy ra.”

    Trình Đức Huyền sắc mặt từ từ thay đổi.

    Ánh mắt dừng lại nói: “Dương Đô Giám, ngươi nói…quân ta bại rồi?

    Dương Hạo hơi lắc đầu, nói: “Chưa chắc, nên nói là…quân ta lui rồi.”

    Trình Đức Huyền hơi ngẩn ra, liền hiểu ngay sự khác biệt giữa những từ này.

    Bại là bị uy lực cực lớn của địch làm cho lui về, còn rút lui là hoàn thành nhiệm vụ ngăn cản di chuyển của địhc, hai cái này không giống nhau.

    Nhưng, Dương Hạo làm sao biết được quân Tống là lui hay là bại?

    Hắn nghi ngờ hỏi: “Dương Đô Giám, cảnh tượng lúc nãy quân ta rõ ràng là bại.

    Ngươi nói quân ta rút lui chứ không phải là bại, ngươi dựa vào đâu vậy?”

    Dương Hạo nói: “Dựa vào đám lửa lớn trên trời.”

    “Lửa?”

    “Không sai.

    Ngọn lửa này từ đâu mà tới?

    Người Khiết Đan không có lí do gì để phóng hoả.

    Khi chúng đang chiếm thế thượng phong mà lửa lớn sẽ không có lợi cho chúng tiến công.

    Như vậy ngọn lửa này là do quan gia phóng.

    Mục đích là gì?

    Là để ngăn địch mà thôi.

    Huynh xem chỗ lương thực kia vốn không dễ cháy, nhưng lại cháy lớn như vậy, tất là đã được tưới dầu.

    Nếu như không phải là quân ta có ý định rút lui mà là trận chiến đã bại thì sao lại có thể làm ra một ngọn lửa to đến thế?”

    Trình Đức Huyền nghe thấy Dương Hạo nói thế liền thức tỉnh, không khỏi vui vẻ nói: “Không sai, không sai.

    Dương Đô Giám nói đúng.

    Nếu quân ta đã chủ động rút lui, thì thương vong tổn thất chắc sẽ không lớn.”

    Dương Hạo thở dài nói: “Nhưng…chúng ta mấy ngày nay đi quả thật là không nhanh, trừ phi là người Khiết Đan không muốn đuổi đến, nếu không…chỉ dựa vào chút binh mã này thì chúng ta có thể chạy đi đâu?

    Trình Đức Huyền vừa nghe lập tức đơ người ra.

    Tất cả sự vui mừng đều tan biến hết.

    Chương 144: Gấp rút đánh một trận.

    Đại quân và di dân chống chọi với cái khắc nghiệt của mặt trời mà tiến về phía trước.

    Bất chấp sự oán trách của dân chúng, đám binh sĩ vẫn dùng đao thương ép họ phải đi tiếp.

    Bây giờ là lúc chỉ có thể dựa vào nắm đấm để nói lí thôi.

    Mọi người đều chảy mồ hôi như tắm, Ngay cả Trình Đức Huyền và Dương Hạo ngồi trên ngựa cũng mặt mũi đầy bụi bẩn nhếch nhác, rồi cứ như thế đuổi sát chậm chạp.

    Buổi trưa ngày thứ hai họ đã bị kị binh tiên phong Khiết Đan đuổi đến.

    Chính ngọ vừa qua, đoàn xe vừa ăn xong bữa trưa, đang vội vàng lên đường, đột nhiên một con chim bay nhanh trên không trung, lướt qua đầu họ và bay về phía trước.

    Dương Hạo kéo ngựa quay đầu lại, nhìn về phía xa, chỉ nhìn thấy trên mặt đất xuất hiện một điểm màu đen, điểm đen này nhanh chóng biến thành lớn, dần dần nhìn rõ đó là một đội kị binh đang phi nhanh về phía mình.

    Dương Hạo khuôn mặt biến sắc, hét lớn: “Không hay rồi, người Khiết Đan quả nhiên đã đuổi đến.”

    Những kẻ đang đuổi đến đây đương nhiên cũng có thể là Tống quân, nhưng thời tiết nóng như thế này, không chỉ người không chịu được mà ngay cả ngựa cũng chịu không nổi.

    Nếu như đằng sau là kị mã của Tống quân, thì họ chẳng có lí nào lại phi nhanh như thế cả, cho nên lúc này tuy không nhìn rõ hình dạng và trang phục của đội binh mã đó nhưng cũng có thể đoán chắc được họ là người Khiết Đan.

    Trình Đức Huyền lúc này cũng đã nhìn thấy truy binh, lập tức rút kiếm hét lớn: “Nhanh, nhanh, tiến nhanh về phía trước. hiệu lệnh cho tất cả mọi người lập tức tiến về phía trước.

    Có thể vứt được cái gì thì cứ vứt…Hoảng hốt cái gì… ngươi… ngươi… ngươi, kẻ nào chạy loạn không nghe hiệu lệnh giết không tha.”

    Trình Đức Huyền lần đầu nhận nhiệm vụ quan trọng như thế này, kinh hãi rút kiếm cầm chặt trong tay, nói năng thì loạn lên, phía hậu trận có một người phi ngựa đến, người nay mặc áp giáp chỉnh tề, hắn phi ngựa tới trước mặt hai vị Khâm Sai, bẩm báo: “Hai vị đại nhân, chúng ta không thể đi tiếp nữa, trừ phi bỏ lại đám dân chúng này, nếu không chúng ta hoàn toàn không thể thoát khỏi truy binh.

    Lúc này nếu trốn chạy tình thế nhất định sẽ đại loạn, binh sĩ cũng đã sức tàn lực kiệt, không dám chống chọi lại, vậy thì đại cục sẽ bị phá tan.

    Theo mạt tướng nghĩ, đội tiên phong của người Khiết Đan tuy là tinh nhuệ, nhưng người lại không nhiều, chúng ta không hẳn là không thể đánh một trận, bây giờ cần phải nhanh chóng bày binh bố trận để nghênh tiếp.”

    Tên tiểu tướng này sinh ra vốn đã thông minh, lại mặc thêm bộ áp giáp trông lại càng anh tuấn.

    Vì thời tiết nóng bức, khuôn mặt trắng của hắn đỏ lên, chảy đầy mồ hôi.

    Dương Hạo vừa nhìn đã nhận ra người này tên là La Khắc Địch, lo cho việc từ quan đến quân, thống soái hai nhìn cấm quân.

    Là Phó Thủ của Đô Chỉ Huy Sứ.

    Trong biên chế của bốn cấp sương, quân, doanh, đô thì đã là tướng lĩnh cao cấp bậc một.

    Vì hắn chịu sự quản lí của cấm quân, thuộc quản chế của Trình Đức Huyền, cho nên Dương Hạo và hắn qua lại không nhiều.

    Trình Đức Huyền quát lớn: “Kị binh chạy nhanh như hổ báo.

    Chúng ta mới có năm vạn dân đã mệt rồi, làm sao có thể đánh với chúng một trận chứ?

    La quân chủ, ngươi nghe bản quan ra lệnh đây.

    Nhanh chóng đưa binh đi ngăn cản quân địch.

    Bản quan và Dương Đô Giám đưa người gấp rút lên đường, đưa được bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu.

    Còn hơn là dừng lại ở đây chờ chết.”

    La Khắc Địch vội nói: “Đại nhân, nơi đây địa thế rộng lớn bằng phẳng, mạt tướng cho dù có đưa binh nghênh địch, nhưng quân địch chưa chắc đã nghe theo sự bài bố của chúng ta.

    Nếu như địch vòng ngựa qua chiếc xa của chúng ta, tấn công dân chúng thì lúc đó sao có thể ngăn cản được đội binh lang sói?

    Đại nhân, bây giờ chỉ có thể thu nạp nhân mã chuẩn bị chiến đấu tại chỗ, còn chần chừ sẽ không được nữa.”

    Dương Hạo lập tức tỏ thái độ, cao giọng nói: “Trình đại nhân, hạ quan cho rằng lời nói của La quân chủ rất đúng.

    Nếu như chúng ta một mực tháo chạy thì cả đoàn người đều sẽ kéo dài thành một con rắn, một khi bị người Khiết Đan cắt đứt thì chỉ có thể để chúng tuỳ ý chém giết thôi.

    Bây giờ xem ra kị binh tiên phong của Khiết Đan quả thật không nhiều người, chi bằng làm theo La quân chủ, đấu một trận với chúng

    Dương Hạo chưa từng dẫn dắt binh và cũng chưa từng đọc qua binh thư, nhưng hắn biết nhận ra người tài giỏi.

    Trình Đức Huyền quả thật là học cao hiểu rộng, nhưng không có nghĩa là hắn tinh thông binh pháp, có kinh nghiệm chiến trận phong phú.

    Cho dù trong lòng Dương Hạo cũng giống như Trình Đức Huyền, vừa gặp sự truy đuổi của kị binh Khiết Đan, hắn vốn đã muốn tháo chạy, chạy càng nhanh càng tốt, càng xa càng tốt, nhưng hắn tin tưởng vào La Khắc Địch kẻ xuất thân từ trong quân ng, những lời hắn nói tất có lí lẽ của nó.

    Mình không hiểu không có nghĩa là người khác nói không đúng.

    Lúc này nếu như đem tất cả hi vọng đặt lên người một tên xuất thân thư sinh như Trình Đức Huyền thì chi bằng làm theo La Khắc Địch còn hơn.

    La Khắc Địch nào có biết vị Khâm Sai Dương Hạo như đang ngồi trên đống lửa, chỉ như bệnh nguy kịch cần tìm đại phu nên mới đặt trọng trách này lên người hắn thôi.

    Hắn còn nghĩ rằng vị quan thăng liền ba cấp này rất có tầm mắt, không khỏi khâm phục

    Trình Đức Huyền thấy truy binh ngày càng gần, nhất thời không chú ý, đành nói: “Vậy được, La Chỉ Huy, bản quan tạm thời giao cho người binh quyền, ngươi nói xem, chúng ta nên bày trận thế nào?”

    La Khắc Địch vui mừng nói: “Hai vị đại nhân.

    Hai vị nhìn về phía bên kia xem, cách đây hai dặm là một ngọn núi hoang vu, thỉnh hai vị đại nhân nhanh chóng đưa dân chúng rời khỏi con đường lớn, di chuyển đến núi, mạt tướng sẽ tập trung chiến xa yểm hộ đằng sau, cứ theo địa thế mà ngăn cản truy binh, người Khiết Đan không thể vòng ra sau tập kích chúng ta, tiếp theo đó chỉ cần đánh một trận với ta, ta sẽ có cơ hội sống.”

    Trình Đức Huyền đã buông quyền nên cũng không bừa bãi đưa ra chủ ý nữa, tình hình trước mắt không còn làm theo ý của hắn, liền nói: “Được, Dương đại nhân, chúng ta nhanh chóng đưa dân chúng lui ra phía bên trái chân núi.”

    Lập tức ra lệnh, trong một thời gian ngắn, trên cả chặng đường có người lớn tiếng hô ngựa, có tiếng ngựa hí lừa kêu, có người khóc hét, có người chửi mắng, nhưng lại không có ai chần chừ chậm chạp.

    Cả một đoàn người lớn hoang mang vội vã rời khỏi đường chính, đi theo sự dẫn dắt của quân Tống đến phía chân núi chọc, trên đường nhân mã đã không còn, nhưng lại để lại rất nhiều sọt chum vại, giống như một thành phố bị cướp bóc vậy.

    Đám người Lưu Thế Hiên, Phạm Lão Tứ hô khản cả giọng, vội vàng hối thúc dân chúng như thúc bò dê lên núi tập trung.

    Dân chúng khi đã tụ tề lại thì sợ hãi nhìn về phía đội kị binh Khiết Đan đang càng lúc càng gần.

    La Khắc Địch nhìn thấy kị binh tiên phong Khiết Đan đã đến, lập tức tập trung tất cả chiến xa bày bố thành hai đại trận hình hình tam giác rỗng giữa có hai lớp bên trong và bên ngoài, rồi lệnh cho đám cũng tiễn lấy chiến xa làm vật che người, đứng ở bên trong.

    Thế trận đã bày ra, đứng cản phía trước mặt dân chúng, cách họ chỉ một bước tiễn.

    Theo sự chỉ huy thì hai viên tướng Từ Hải Ba, Hách Long Thành lần lượt dẫn hai đội quân, một là cấm quân, hai là kị binh và sĩ tốt do Trình Thế Huyền giao phó cho, xếp thành hai trận nhỏ như cánh chim nhạn ở hai bên trái phải xa trận, bảo vệ dân chúng.

    Hai đoàn người ngựa kị binh này ở bên trong, tương giáo ở bên ngoài, bộ binh ngồi xổm xuống, chống thương xuống đất, vô số những cây thương lớn từ từ giơ lên phía trước, giống như một rừng gang thép nhọn hoắt vậy.

    Đại trận vừa mới ra được hình thế ban đầu thì La Khắc Địch lại phi ngựa tới kêu người thông báo cho hai Khâm Sai Trình Đức Huyền và Dương Hạo tập trung thân binh của họ chuẩn bị hành động.

    Nhưng khi vừa nhìn thấy đại trận và hai trận nhỏ còn chưa kịp đến bổ sung viện trợ thì đội kị binh Khiết Đan đã đuổi giết đến nơi.

    Đoàn kị binh này quả thực như La Khắc Địch đã phân tích, đám tiểu binh tiên phong người Khiết Đan này biết được dân chúng Bắc Hán bị bắt đến đây, Hoàng Đế Bắc Hán Lưu Kế Nguyên đau đớn như mẫu thân phụ thân qua đời vậy, nhìn thấy nữ chủ Khiết Đan liền khóc lóc kể ấm ức của mình.

    Tiêu Hậu sau khi nghe xong ngọn nguồn sự việc cũng biết được kế này của người Tống quả thật là cay nghiệt, nếu như thật sự để cho chúng đạt được thì Bắc Hán không tới hai năm sẽ bị diệt vong.

    Tuy người Khiết Đan lần này xuất binh chủ yếu là muốn loại trừ xung đột nội bộ, nhưng nếu như không thể giữ lấy Bắc Hán, thì việc hi sinh để duy trì Bắc Hán bấy lâu nay cũng trở thành công cốc.

    Vì thế, sau khi chủ lực Tống quân của Triệu Khuông Dận chủ động rút rui, thì nàng ta đã lập tức phái hơn ngàn người phân chia ra tìm kiếm, một là muốn tìm ra hướng đi của chủ lực Tống quân, hai là muốn tìm nhưng dân chúng Bắc Hán bị đưa đi.

    Người dẫn đầu đoàn kị binh tên là Kha Phi Bào, đó là thủ hạ của Ký Vương Da Luật Địch Liệt đã mất mạng tại trận Thông Thiên Hà.

    Da Luật Địch Liệt tính tình táo bạo, dụng binh luôn chỉ có tiến mà không có lùi, nhưng tướng mà hắn đề bạt đương nhiên cũng là người có tính tình hợp với hắn, đa số đều là những kẻ rất sôi nổi và cuồng vọng, khi đánh trận chỉ nghĩ đến dùng sức mạnh chứ không có kế sách.

    La Khắc Địch chỉ sợ chúng không chịu xông lên thôi, nếu như chúng tấn công lên một bên cánh quân của mình thì thế trận vừa bố trí khó có thể hô ứng với ba trận phía trước..…

    Kha Phi Bào mắt thấy dân chúng Bắc Hán bị dẫn đi, cho rằng đại công đang ở ngay trước mặt, lập tức vui mừng nhìn về phía trước.

    Hắn liên tục thúc ngựa, gào thét ầm trời, chỉ muốn chém giết tan tác quân Tống trước mặt, nào có nghĩ đến những điểm mạnh và yếu của địch.

    Đội quân Khiết Đan này đều do hắn bố trí, mỗi tên đều rất ngang tàng,hề coi ai ra gì.

    Lần này Tiêu Hậu đại thắng, ngay cả Hoàng Đế Đại Tống cũng phải tháo chạy, càng làm cho chúng không coi đoàn quân Tống đang di dân ra gì, mắt thấy Tống quân bày binh bố trận nhiều người hơn mình, nhưng đám kị binh Khiết Đan lại không một chút sợ hãi, người như hổ, ngựa như long, bừng bừng nhuệ khí xông tới đại trận của quân Tống, ý đồ muốn một trận phá huỷ sạch xa trận của quân Tống, giết sạch giống như giết dê giết lợn vậy: “Đầu quân Tống có thể đem về lĩnh thưởng, còn trong đám dân kia lại có vô số những cô nương xinh đẹp.

    Ha ha.

    Chuyến đi tốt đẹp này chúng ta đã giành được, có lẽ là do lão nhân gia Ký Vương phù hộ.”

    La Khắc Địch cưỡi ngựa đứng trước trận, ngồi trên yên ngựa cầm trường thương, nhìn thấy kị binh của địch phi nhanh không giảm tốc độ cũng không có ý đồ tránh trận xe ra để tấn công vào hai bên cánh quân, không khỏi mừng thầm trong lòng.

    Hắn thầm tính toán tốc độ của địch, nhìn thấy bụi bay mù mịt khi địch phi tới thì lập tức giơ thương lên, hét lớn: “Bắn tên.”

    Cung tên sớm đã được lên dây, một loạt tên được ào ạt bắn ra.

    Sự phối hợp của cung thủ trong quân Tống là nhiều nhất, binh sĩ trong mỗi một Đô thì đao thủ có 8 người, thương thủ có 16 người, còn lại 70 người là cung thủ, binh sĩ cận chiến là ít nhất.

    Trận tên này bao phủ cả bầu trời, khi từ trên không trung bắn xuống thì đúng là lúc kị binh tiên phong của Khiết Đan xông đến gần.

    Tên bay như mưa, thế tấn công của kị binh Khiết Đan đang rất gấp gáp, hơn nữa đa phần lại không có phòng bị, cho nên lập tức bị bắn cho người ngã ngựa đổ.

    La Khắc Địch cầm thương giơ lên, lại hét lớn: “Bắn tên.”

    Đợt cung tên thứ hai lại bắn ra, người Khiết Đan dựa vào ngựa nhanh, đấu chọi với cả mưa tên mà gào thét xông lên, bất chấp người chết người bị thương.

    Đến khi trận tên thứ ba bắn ra thì người Khiết Đan đã xông tới phạm vi gần một trăm bước chân, khuôn mặt dữ tợn của kẻ xông lên đầu tiên đã có thể nhìn thấy rất rõ.

    La Khắc Địch lạnh lùng hô lên: “Giương nỏ, bắn!”

    Đám binh lính phía sau lập tức phất cờ, những người dùng nỏ này đều là những lão binh có kinh nghiệm chiến trường phong phú, thấy phía trước quân địch đã gần tới lại không hề hoang mang sợ hãi.

    Nghe theo hiệu lệnh của chỉ huy, họ đứng phía sau những chiến xa làm tấm chắn, đều hạ quyết tâm cao, chân dẫm vững xuống đất, cong người, thở chầm chậm, giương nỏ lên, cho tiễn vào, chỉ nghe thấy những tiếng “soạt soạt”, rồi lập tức vô số nhưng tên nỏ từ hai bên cánh quân phóng đến đội kị binh Khiết Đan.

    Nỏ tiễn so với cung tiến thì có uy lực hơn, nó có tầm bắn thẳng.

    Lúc này khi quân Khiết Đan đã tiến tới gần thì nỏ tiễn lại càng dễ ngắm chuẩn, lập tức những nỏ tiễn bay đến đám kị binh Khiết Đan đang tới gần.

    Nhìn thấy đám kị binh đang xông đến gần bị nỏ tiễn làm cho ngã xuống, vì chúng đang xông lên rất nhanh nên có rất nhiều binh mã dính nỏ tiễn bị trượt ngã xa đến cả hai ba trượng, làm cho đám quân đằng sau phải dừng bước lại, La Khắc Địch lập tức phát ra mệnh lệnh chủ động tấn công: “Chiến xa, xông trận.”

    Hàng chục chiếc chiến xa xông lên phía trước chém giết, quay vòng tròn quanh đám kị binh Khiết Đan mà thế trận đã hỗn loạn.

    Bất kì một loại quân nào cũng đều có ưu nhược điểm của nó, nếu như Kha Phi Bào lợi dụng đặc điểm tính cơ động của kị binh rất cao để công kích vào hai bên của quân Tống thì sẽ ép cho xa trận chuyển động hỗn loạn, rồi chỉ huy quân lên chém giết, như vậy thì xa trận của La Khắc Địch nhất định sẽ khó phát huy uy lực như thế này.

    Bây giờ tiên cơ của Kha Phi Bào đã thất bại, kị binh bị sa vào xa trận, thật là còn kinh khủng hơn cả bộ binh.

    Dương Hạo xa xa nhìn chỉ thấy chiến pháp xa trận của Tống quân giống như chiến thuật xe tăng của hậu thế, lấy hoả pháo để công kích tới phía xa, lại dựa vào mặc giáp để xông tới, bộ binh ở phía sau đi theo sẽ được tiện lợi hơn.

    Giờ phút này là như thế, chiến xa xông lên vây hãm kị binh, đám binh lính đi theo xe khua đao múa kiếm, chặt đầu chém đứt chân ngựa, những tinh binh Khiết Đan còn không kịp thi triển thủ cước thì đã lâm vào thế trận, chiến mã không biết trốn tránh nên kị binh lập tức bị giết chết.

    Loại chiến thuật này bày bố trên bình nguyên để đối phó với kị binh là thủ đoạn có lợi nhất, sau này quân Tống trong các chiến dịch Đại Nghi Trấn, Thác Cao đều đánh bại kim quân, đó là đều dùng chiến thuật này.

    Dũng sĩ phương bắc cũng phải thừa nhận rằng quân đội Trung Nguyên thứ lợi hại nhất vẫn là cung tiễn, thứ nhì là đại đao rìu nặng, còn những thứ khác thì không đáng sợ.

    Bầy giờ lại có sự phối hợp vừa vặn của đội kị binh Khiết Đan làm cho quân Tống có thể thi triển một cách hoàn mĩ chiến thuật tấn công xa trận trùng đao này.

    …………………………………………� � � �…………………

    Cẩu Nhi không dám nhìn ánh sáng mặt trời, trốn trong xe, lơ lắng hỏi: “Ây, lão đạo sĩ, Dương Hạo đại thúc có đánh thắng được người Khiết Đan không?”

    Lão đạo sĩ tỉnh mà như không tỉnh nhìn về đại chiến mà không nói một lời nào.

    Cẩu Nhi lại nói: “Đạo sĩ, Dương đại thúc của ta không sao chứ?”

    Lão đạo sĩ đưa tay vuốt chòm râu mà không thèm để ý đến nó, Cẩu Nhi đành phải thay đổi giọng: “Ây, lão đạo gia gia, ông nói cho ta biết đi mà.”

    Nó thấy lão đạo sĩ tóc đen sì, có vẻ trẻ hơn nhiều so với Lưu gia gia, nhưng nếp nhăn trên mặt thì không ít, liền khôn ngoan thay đổi, gọi hắn là gia gia, làm cho hắn bật cười nói: “Dương Hạo đại thúc của ngươi đang đứng ngay ngắn yên vị ở chỗ kia quan sát trận chiến mà không phải dùng một đao nào, cũng không phải bắn một cái tên nào, hơn một trăm thân binh bên cạnh đang bảo vệ hắn, hoàn toàn không phải rút đao ra trận, thì hắn có thể xảy ra chuyện gì chứ.”

    Cẩu Nhi nghe thấy lúc này mới mới yên tâm, vỗ ngực nói: “Đại thúc không có xông lên trận thì tốt rồi, đạo sĩ gia gia, ta nghe thấy bên ngoài kia tiếng gáo thét rất kinh khủng, chúng ta có thắng không?”

    Phù Diêu Tử nhăn mắt nhìn xa xa, chỉ thấy thân binh của La Khắc Địch đang dùng chiến xa xông vào trận địa của địch, lợi dụng ưu thế trang bị trùng trùng mà áp chế được không gian cơ động của kị binh Khiết Đan, làm chi địch hoàng toàn mất đi ưu thế chiến đấu cơ động linh hoạt. chỉ huy Tống quân ở hai bên cánh đều là những lão tướng nơi sa trường có kinh nghiệm phong phú, lúc này cũng đã nắm bắt được chiến cơ, nhanh chóng dẫn kị binh và bộ binh đi theo hai hướng bao vây hai bên ngoài, bộ binh thì tấn công trận địch, kị binh thì men theo đánh phía sau địch, rất muốn đem cả nghìn binh Khiết Đan dìm chết ở đây, liền tươi cười nói: “Thắng rồi, thắng rồi, ngươi không cần phải lo nữa, kị binh Khiết Đan đơn độc đánh tới lại tự bỏ mạng.

    Trận này bại tan tác rồi.”

    Cẩu Nhi nghe thấy vô cùng vui mừng, chỉ giận mình không thể ra ngoài tận mắt nhìn thấy uy phong thắng lợi của Dương Hạo đại thúc.

    Uy phong của Dương Hạo đại thúc?

    Đó là điều đương nhiên, hắn không xông lên trận thì cũng có sao, trong lòng Cẩu Nhi hắn luôn là một đại quan, cho dù không có xông trận thì trận chiến này cũng nhất định là do Dương Hạo đại thúc đích thân chỉ huy.

    Trong lòng Cẩu Nhi “Dương đại tướng quân”có tài sách lược như Gia Cát Lượng, dũng mãnh như Tử Long.

    Dương Hạo lúc này đứng song song với Trình Đức Huyền, há mồm trợn mắt nhìn Tống quân đang đánh cho người Khiết Đan tan tác.

    Nhưng Tống quân trận này tuy là thắng một cách dễ dàng, nhưng hắn cũng biết rằng không phải là không có sự may mắn, nếu như đội quân Khiết Đan thật sự tề tụ đầy đủ thì ngay cả nhân vật anh hùng như Triệu Khuông Dận cũng chưa chắc đã có thể dẫn đại quân đi xa như vậy.

    Nhìn thấy hai vị chỉ huy sứ Từ Hải Ba và Hách Long Thành từ hai bên cánh quân bao vây tới, đại cục đã được định, Trình Đức Huyền không khỏi mừng rỡ nhìn ra xa, giống như trận chiến này cũng có công lao của hắn vậy, mặt mày hớn hở nói: “Thiên binh của Đại Tống ta quả là thần dũng, ha ha, người Khiết Đan tuy thế lực hung hãn, nhưng lại không biết tấn công.

    Dương Đô Giám, ngươi xem quân ta có thể tiêu diệt hết được đội kị binh đó không?”

    Dương Hạo nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Đại nhân, trừ phi là đám Khiết Đan này không có ý định tháo chạy, nếu không muốn giết sạch chúng e rằng…rất khó.”

    Lúc này đã có một đám binh Khiết Đan thấy thế trận bất ổn nên đã tìm đường tháo chạy, Trình Đức Huyền thở dài, tiếc nuối nói: “Thật đáng tiếc, quả là đáng tiếc, nhưng bản quan thấy trận này có thể địch lại kị binh Khiết Đan, làm chúng phải bỏ chạy, thế cũng là đủ rồi.”

    Dương Hạo thấy hắn có chút đắc ý liền nhắc nhở, nói: “Trình đại nhân, bây giờ cá đã lọt lưới chạy thoát, e rằng rất nhanh sẽ có đại đội kị binh đuổi đến.

    Trận này tuy thắng nhưng mục đích của chúng ta là đem mấy vạn dân chúng này an toàn về đến đất Tống.

    E rằng nhiệm vụ lần này sẽ thêm phần khó khăn.”

    Trình Đức Huyền hơi nhăn mày, nghĩ nghĩ rồi nói: “Chúng ta nếu muốn nhanh chóng đến đại thành cố thủ gần nhất thì phải mất bao lâu?”

    Dương Hạo suy nghĩ một lát rồi nói: “Còn khoảng 600 dặm.”

    Giọng hắn có chút mệt mỏi: “Chúng ta mang theo người già và trẻ nhỏ, thì chặng đường này e rằng không chạy khỏi kị binh Khiết Đan.”

    Trình Đức Huyền có chút khinh miệt nhìn Dương Hạo, nói: “Dương đại nhân sợ rồi à?”

    Dương Hạo nén tức giận, nói: “Đại nhân, hạ quan thực sự sợ rồi, không vì an nguy bản thân thì cũng vì an nguy của mấy vạn dân chúng.

    Bây giờ người Khiết Đan đã đuổi đến, lại phát hiện hành tung của chúng ta, sợ rằng chúng ta không thể đem những dân chúng này bình an trở về đất Tống.

    Nếu như…chúng ta bây giờ chia thành hai hướng như quan gia đã chỉ định, một hướng nam, một hướng tây, qua sông, đi men theo An Phủ thì sao nhỉ?

    Trình Đức Huyền do dự một hồi, nhẹ nhàng lắc đầu.

    Dương Hạo lại nói: “Từ chỗ này hướng về phía đông là một đường thẳng, một vùng bằng phẳng rất dễ để truy đuổi, hơn nữa con đường này cách Bắc quốc rất gần, chúng có thể đuổi đến từ phía sau, cũng có thể thông báo cho quân trong thành lập tức đến truy kích.

    Chúng ta mang một đoàn người dài như rắn thế này thì khả năng muốn an toàn tiến vào nơi không nguy hiểm là rất nhỏ.

    Nếu như chúng ta lập tức thay đổi lộ trình, đi men theo dãy núi về phía nam, và về phía tây, vượt sông mà đi về tây bắc thì người Khiết Đan sẽ tuyệt đối không dám đi sâu vào bên trong đất Tống để truy đuổi đến đó, chỉ có như vậy thì chúng ta mới có thể an toàn mà đến nơi thôi.

    Bây giờ chúng ta mới chỉ thắng một trận nhỏ, đúng là có tác dụng làm cho địch cảm thấy nghi ngờ.

    Kị binh sẽ đuổi đến phía trước tìm kiếm, tuyệt đối sẽ không nghĩ rằng chúng ta đột nhiên đã thay đổi hướng đi, đợi đến lúc chúng phát giác ra thì chúng ta đã đến được bên kia Hoàng Hà rồi, lúc đó chúng ta có thể yên bình mà không tổn thất một binh một mã, an toàn đến đất Tống rồi.”

    Dương Hạo nói rất thấu tình đạt lí, nhưng Trình Đức Huyền biết rằng Triệu Khuông Dận hoàn toàn không hi vọng phải đem dân chúng đi qua phạm vi thế lực của Chiết Thị tây nam, nếu như không phải là vạn bất đắc dĩ thì hắn không muốn đi con đường này.

    Nếu như có thể đưa toàn bộ dân chúng an toàn trở về theo hướng đông thì công lao này sẽ hoàn mĩ hơn, mới có thể có được sự ưu ái của quan gia.

    Hắn do dự một lúc rồi cười nói: “Dương đại nhân nói có chút phóng đại rồi, người Khiết Đan còn đang ở khắp nơi tìm kiếm đại quân nhân mã của quan gia, nào có thể điều động lượng binh lớn đến truy sát chúng ta, các vị tướng quân anh dũng thiện chiến, có họ bảo vệ ngăn địch, chúng ta lại ngày đêm đi về phía đông thì làm sao lại không thể an toàn tuyệt đối về đến đất Tống chứ?”

    Dương Hạo còn định nói thêm thì Trình Đức Huyền đã phi ngựa đến phía trước, lạnh lùng nói: “Người Khiết Đan đã thoái lui.

    Chúng ta đi kiểm tra binh mã đã, còn chuyện thay đổi lộ trình thì tạm gác lại.”

    Nhìn thấy Trình Đức Huyền dẫn đám tuỳ tùng của hắn vui mừng dương dương tự đắc ảnh hưởng đến nhưng binh sĩ bị thương máu me đầy người, Dương Hạo nhẹ nhàng lắc đầu, thở dài nói: “Không sợ địch mạnh như hổ, chỉ sợ chiến hữu ngu như heo, ngươi không thể không đem hàng vạn tính mạng của dân chúng vào tuyệt cảnh sao.”

    Phạm Lão Tứ nhai nhuyễn cọng cỏ rồi nhổ ra, u ám nói: “Đại nhân, chỉ cần đem đầu heo làm thịt, thì còn sợ ai kéo chân sau nữa?”

    Dương Hạo biết giữa hai người thuộc địa vị cao thì phải nể mặt mũi, nhưng Chiết Thị ở tây nam và triều đinh có ngăn cách, lại làm cho giữa đám quân binh và binh mã triều đình “Kinh Hà nước trong, Vị Hà nước đục” (phân biệt rõ ràng), hai bên hoàn toàn không có chút thân thiện nào.

    Nhưng hắn lại không nghĩ rằng đám binh tốt Phạm Lão Tứ lại hoàn toàn không coi uy nghiêm triều đình ra gì, lại dám nói những lời đại nghịch bất đạo như vậy.

    Hắn sợ Phạm Lão Tứ thật sự sẽ gây ra đại hoạ tru di cửu tộc, vội vàng nghiêm giọng nói: “Sao lại nói ra những lời hạ lưu như vậy, hãy thu lại những lời đầy giọng điệu của thổ phỉ giang hồ đó lại.

    Chớ có đem đại hoạ đến cho ta đấy.”

    Phạm Lão Tứ vừa bị hắn quát thì vẻ mặt u ám đã tan biến, thay vào đó là vẻ mặt gian trá.

    Hắn vặn vặn hai tay, cười khan nói: “Ty chức chỉ là nói cho sướng mồm thôi, đại nhân sao lại coi là thật như thế, hì hì, đùa chút thôi, chỉ là đùa thôi.”

    Dương Hạo vừa bực mình lại vừa buồn cười, trừng mắt nhìn hắn, lúc này mới vỗ ngựa đi về phía Trình Đức Huyền

    Nhìn thấy đội quân Khiết Đan điên cuồng như gió, lại cuồn cuộn như nước chảy, đám dân chúng kinh hãi run sợ gào thét lên, người già ngũ tuần dáng vẻ khôi ngô lại không buồn không vui, chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn quân Tống đại thắng trở về, khoanh hai tay lại, nhíu nhíu hai mắt nhìn lên trời, trên bầu trời có một con diều hâu đang bay lượn mấy vòng, rồi lay động cánh bay về phía bắc, hắn thở dài, hơi lắc đầu nói: “Con đường phía trước gập gềnh chông gai, e rằng khó đi.”

    Một đại hán Mộc Ân ngồi bên cạnh trầm ngâm nói: “Người Khiết Đan có hùng ưng truyền tin tức, e rằng kị binh trong Bắc quốc sẽ nhanh chóng đuổi đến.

    Con đường phía trước đã không còn an toàn, chúng ta có cần đi nhắc nhở hai đại nhân Tống quốc không?”

    Người già cười nhạt nói: “Đi để làm cái gì?”

    Mộc Ân vội nói: “Chủ thượng.

    Nếu như người Khiết Đan đuổi giết đến, trong chiến loạn e rằng sẽ làm bị thương chủ thượng, chúng ta…”

    Người già lạnh lùng nói: “Lão phu cả đời nước chảy béo trôi tuỳ cho người ta xếp đặt, sống những ngày như một thi thể sống, hôm nay có gục xuống thì còn có gì trông mong nữa?

    Sống một ngày lại phải tính một ngày, người Tống cũng được, người Khiết Đan cũng được, cũng có liên quan gì đến ta?”

    “Chủ thượng…”

    “Yên tâm một chút đi.”

    Người già nói xong, hai mắt nhắm lại, Mộc Ân muốn nói lại thôi, hắn dậm mạnh chân, nhìn theo hướng con hùng ưng biến mất, thở dài một tiếng.

    Chương 145: Khí phách nam nhi.

    Điều Dương Hạo lo lắng cuối cùng cũng thành sự thật, bọn họ chỉnh đốn hàng ngũ, tiếp tục đi về phía đông, nhưng ngày thứ hai khi đi tới Sát Hồng Lĩnh thì bị một đoàn người Khiết Đan đuổi đến.

    Đội quân nghìn người này đã gặp đội kị binh Khiết Đan bị đánh tan rã và biết được đại quân mà Tiêu Hậu lệnh đi tìm đang ở phía trước, hơn nữa quân lính hộ tống chỉ trên dưới ba nghìn người, bọn chúng liền phái người đi truyền tin tức, đồng thời nhanh chóng đuổi đến.

    Thủ lĩnh của đội quân Khiết Đan lần này đã nhận được sự giáo huấn của Kha Phi Bào, không dám khinh xuất đánh nhau với đội xe Tống quân nữa, mà ra sức phát huy đặc điểm của kị binh, vừa tiến vừa kùi, vừa trái vừa phải, cả đội quân như gió lốc.

    Lợi dùng khoái mã mà mì nhanh đến trận địa.

    Xa trận của quân Tống không thể dùng được vào việc lớn, ba nghìn bộ tốt lại không có cách nào bảo vệ chu toàn cho mấy vạn bách tính.

    Họ đều đã mệt mỏi kiệt sức với chiến thuật cơ động trên dưới trái phải của kị binh Khiết Đan.

    Cũng may là vùng này rừng núi rậm rạp rất nhiều, La Khắc Địch phái hai tướng tài Hách Long Thành, Từ Hải Ba ngăn cản địch ở phía sau, còn Trình Đức Huyền và Dương Hạo đưa dân chúng đi xuyên vào rừng sâu, lúc này trời đã tối dần, mặt trời đã xuống núi, người Khiết Đan sẽ không dám mạo hiểm truy đuổi vào trong rừng. sau khi đám người La Khắc Địch hoàn thành nhiệm vụ ngăn cản địch cũng đuổi kịp đoàn người.

    Lúc này tất cả tướng sĩ Tống quốc đã chỉ còn không quá 2300 người, rất nhiều người đã bị thương.

    Buổi sáng ngày thứ ba, đoàn người cuối cùng đã đi ra khỏi khu rừng rậm, Trình Đức Huyền đi ra ngoài, đứng phía dưới một cây tùng cao lớn thở phào nhẹ nhõm, hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời, đã nhận ra phương hướng, nói: “Người Khiết Đan đi rất nhanh, chúng ta phải tăng tốc, lệnh xuống phía dưới, vứt bỏ tất cả những thứ đồ nặng, chỉ còn lại năm ngày lương thực, tất cả phải dốc toàn sức đi về phía trước.

    Dương Hạo cuối cùng không thể kiềm chế được nữa, hắn phi ngựa đến trước mặt Trình Đức Huyền, nói: “Trình đại nhân, hạ quan có lời muốn nói.”

    Trình Đức Huyền sắc mặt trầm xuống, quát: “Dương đại nhân, bản khâm sai đã có quyết định rồi.”

    Dương Hạo nén giận nói: “Trình đại nhân, không phải là hạ quan kháng lệnh, nhưng thật sự chúng ta không thể đi tiếp được nữa.

    Trình đại nhân, hãy nhìn kĩ xem, bên cạnh chúng ta bây giờ còn lại bao nhiêu tướng sĩ?

    Đại nhân hãy nhìn cả năm nghìn bách tính này, có rất nhiều người già yếu, phụ nữ và trẻ nhỏ, họ đã không thể chống đỡ được với cuộc hành quân gấp này nữa, lẽ nào đại nhân bảo họ bỏ tất cả cha mẹ con nhỏ ở lại đây để lên đường sao?”

    Dương Hạo chất vấn hắn như vậy trước mặt mọi người, làm cho Trình Đức Huyền có chút khó xử, sắc mặt của hắn xanh xám lại, phẫn nộ quát: “Dương Đô Giám, ngươi định uy hiếp ta, một mực ngăn cản, rốt cuộc là muốn gì?”

    Dương Hạo lớn tiếng nói: “Bẩm đại nhân, bây giờ chúng ta chỉ còn trên dưới hai nghìn tướng sĩ, phần lớn đều đã bị thương, luân phiên hành quân tác chiến.

    Cho dù người Khiết Đan đã phát hiện ra ý đồ của chúng ta thì ta vẫn có thể dựa vào dãy núi liên hoàn này, kị binh của chúng sẽ không phát huy được uy lực to lớn vốn có, như vậy chúng ta cũng sẽ có cơ hội thoát thân.

    Nhưng nếu tiếp tục hành quân ư?

    Lại đi về phía trước, đó chính là một thảo nguyên hoang dã, lúc đó quân địch đuổi đến, chúng ta chạy không được, đánh cũng không lại, ngay cả lợi thế địa hình cũng không có.

    Hai nghìn tướng sĩ, năm vạn dân chúng lẽ nào lại vì chúng ta mà bỏ mạng ở trên thảo nguyên hoang vu, biến thành một đống xương trắng hay sao?”

    La Khắc Địch trên cánh tay quấn vải đang thấm máu ra, đám người Từ Hải Ba, Hách Long Thành cũng đều bị thương khắp nơi, chọ ghìm cho ngựa nghỉ chân, lạnh lùng nhìn hai vị Chính Phó Sứ, hai người họ sẽ quyết định sự sống chết của hàng vạn sinh linh.

    Trình Đức Huyền đột nhiên giận dữ, lớn tiếng quát: “Dương Hạo, ngươi năm lần bảy lượt nói những lời uy hiếp người khác, rốt cuộc là ngươi có ý đồ gì, nói đi.”

    Dương Hạo không hề sợ hãi, thản nhiên nói: “Trái tim này của Dương Hạo nhật nguyện soi chiếu, liệu có thể có ý đồ gì chứ?”

    Trình Đức Huyền cười lạnh một tiếng, nghiêm giọng nói: “Dương Hạo, ngươi vốn là một tiểu dân vùng quê, đừng có quên đấy.

    Là quan gia đã mở mồm đề bạt ngươi lên làm chức Phó Khâm Sai, Tây Tường Đô Giám, quan gia ân trọng như núi.

    Chúng ta không thể quên được bổn phận của một thần tử.

    Ngươi cứ quanh co lòng vòng chính là muốn mấy vạn dân này phải đi về hướng tây nam, ngươi dám nói ngươi không có ý đồ riêng sao?”

    Dương Hạo nghe thấy những lời vạch trần của hắn, mặt không khỏi biến sắc, một vài người bằng hữu của hắn đã từng sóng vai ngăn địch, liên thủ đẫm máu nhưng lại làm tướng lĩnh của hai phe triều đình và Chiết Thị.

    Nghe hắn đã nói ra chuyện này mấy tướng sĩ mà dẫn đầu là Hách Long Thành đều không tránh khỏi thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Dương tướng quân thật sự cố ý muốn đem năm vạn dân chúng này đến tây nam?”

    Còn đám tướng sĩ dẫn đầu là La Khắc Địch thì thấy thần sắc của họ có chút không tự nhiên, nhất thời cũng không tránh khỏi nghi ngờ, không khí lậo tức trở nên quái dị

    Dương Hạo cười lớn, cầm roi ngựa chỉ vào Trình Đức Huyền, mắng lớn: “Nếu là chuyện khác thì ta còn nhịn ngươi, nhưng lại tận mắt chứng kiến ngươi đen vô số tính mạng dân chúng đi vào con đường tuyệt mệnh, Dương Hạo ta đã không thể nhẫn nhịn được nữa.

    Ngươi, cái tên thất phi, đợi đến khi chúng ta rơi vào đường cùng không có lối đi thì ngươi có mấy cái mạng cũng không để đền hết được cho năm vạn dân đâu.”

    Trình Đức Huyền thẹn quá thành giận, hai hàng lông mày dựng lên, quát: “Dương Hạo, ngươi to gan thật, ngươi ôm ý đồ riêng, không nghe theo ý ngươi thì liền muốn xông tới bản quan, đợi khi nào về đến đất Tống, bản quan nhất định sẽ nói tội ngươi trước mặt quan gia, bây giờ à, ha ha.

    Ta mới là Khâm Sai Chính Sứ, lời của ta chính là thánh chỉ, ai dám làm trái?

    Đứng ra nói xem.”

    Hắn trừng hai mắt lên, nhìn lướt qua mặt đám tướng sĩ, đám tướng sĩ đều cúi đầu xuống.

    Trình Đức Huyền đắc ý cười lạnh một tiếng, quát: “Tiếp tục đi về phía đông, tất cả hậu quả tự bản quan gánh chịu.

    Đi!”

    Dưới sự ra lệnh của hắn, dòng người khổng lồ dần dần đi về phía đông.

    Dương Hạo tức giận nổi đầy gân xanh trên trán.

    Hắn ghìm ngựa đứng ở chỗ cũ.

    Mắt nhìn đám dân chúng như một đàn bò dê bị lủi thủi đi quan mình.

    Mình chức vị thấp, không có cách nào kháng cự lại tên Khâm Sai Chính Sứ do Hoàng Đế cử ra này.

    Đang lúc không biết làm thế nào thì đột nhiên có người ht lớn: “Mau nhìn kìa, mau nhìn, phía xa có một đoàn người ngựa đang đến.”

    “Trời ơi, là từ phía trước tới, chúng đã bao vây phía trước ta.”

    “Đại Mao, Nhị Mao, mẹ của đám trẻ ơi, mau chui vào rừng đi.”

    “Không được chạy loạn, ai dám lộn xộn, giết ngay không cần hỏi.”

    “Nương tử, đừng sợ hãi, ta đang đi tiện, lập tức sẽ ra…”

    Đang trong lúc hỗn loạn, một binh sĩ quát lớn: “Không cần phải hoảng sợ, không phải hoảng sợ, những người đang đến là quân của Đại Tống.”

    “Cái gì?”

    Trình Đức Huyền nghe thấy thì vui mừng khôn xiết, vội vàng phi ngựa tới, kêu lên: “Là binh mã của Đại Tống sao?

    Thật là binh mã của Đại Tống sao?”

    Tên binh sĩ chỉ về phía xa nói: “Đại nhân xem, đội quân đó mang cờ không phải chính là cấm quân Đại Tống sao?”

    Trình Đức Huyền nhín chăm chú, thấy đội nhân mã ấy đi đầu là Phạm Dương Mão, trên đầu đội mũ tua đỏ như một ngọn lửa, trái tim đang nặng nề lập tức được thả lỏng, hắn ngửa mặt lên trời cười lớn nói: “Ha ha ha, binh mã triều đĩnh đã đuổi tới phía trước đón chúng ta rồi, lần này cuối cùng cũng đã an toàn.

    Ha ha ha.

    Mau mau theo bản Khâm Sai đi nghênh đón, xem xem người đến là đoàn binh mã nào.”

    Trình Đức Huyền vui sướng hân hoan, thúc nựa giơ roi lên phi về phía đoàn nhân mã.

    Vừa đi chưa được mấy trăm bước thì phía sau một người phi ngựa như bay đuổi đến, lập tức kị sĩ nắm lấy cương ngựa của hắn, trầm giọng nói: “Trình đại nhân, không được lỗ mãng, đoàn ngựa này có chỗ cổ quái.”

    Trình Đức Huyền ngẩn ra, quay đầu lại nhìn, hoá ra đó là La Khắc Địch, không khỏi thừa dịp lên mặt quát lớn: “La tướng quân, ngươi cũng bị Dương Hạo đầu độc rồi à, đoàn người ngựa phía trước có gì cổ quái chứ?”

    La Khắc Địch sắc mặt nghiêm lại, hắn không trả lời, chỉ giơ trường thương lên, nghiêm giọng quát: “Bước lên ba bước dàn trận, cẩn thận đề phòng.”

    Tướng sĩ Tống quân lập tức chạy lên phía trước, đứng chắn trước mặt dân chúng, rồi vội vàng bày thế trận hình X.

    Thế trận này rất thích hợp để phòng ngự, hơn nữa có thể tuỳ cơ mà di chuyển đội hình, làm cho trung tâm phòng ngự có thể từ trước chuyển sang hai bên cánh trái phải.

    Đồng thời, các cung tiễn thủ cũng bước lên trước, đao gươm thủ đứng ở phía sau, kị binh xếp thành ba hàng cũng có mục đích phòng ngự.

    Một thế trận nhanh chóng được dựng lên nhưng chưa kịp hoàn chỉnh thì kị binh Tống quân phía trước mặt đã phi đến.

    Vừa nhìn thấy dưới chân núi là thế trận nghênh chiến của Tống quân, thì người cưỡi ngựa đi đầu liền cười lớn mấy tiếng, cầm cung lên tay, không nói gì, bắn ra một mũi tên, người bắn mặc y phục quan văn.

    Trình Đức Huyền đứng ngẩn ra phía trước trận.

    La Khắc Địch thấy vậy liền vội vàng giơ thương lên nghênh tiếp, “Phập” một tiếng, chọc trúng vào mũi tên nhọn, hắn vốn biết được rằng cây thương này có thể đỡ được mũi tên đang bay kia, nên không muốn vội vàng xông ra.

    Tướng lĩnh Tống quân ăn mặc rất nho nhã dùng một cây cung cứng làm bằng gỗ, khi tiễn và thương giao nhau, thì cánh tay La Khắc Địch vốn đã bị thương vì chấn động mạnh mà lại nứt ra, cánh tay vừa lỏng ta thì mũi tên cũng hơi mất đi phương hướng.

    “Xoẹt” một tiếng, thoắt cái đã bay qua đầu Trình Đức Huyền, không những làm bay mũ quan của hắn mà ngay cả tóc hắn cũng bị làm bung rối ra.

    Trình Đức Huyền kinh hãi kêu lên, vỗ cho ngựa bước đi.

    La Khắc Địch kêu lớn: “Bảo vệ Khâm Sai đại nhân.”

    Nói dứt lời thì thúc vọt lên phía trước, đi theo hướng ‘Tống quân Chỉ Huy Sứ’ đang cầm tên, vị ‘Chỉ Huy Sứ’ này nhìn thấy hắn tránh được mũi tên của mình, thần sắc lộ ra vẻ tức cười, hắn giơ cung lên, bắn liền ba phát về phía La Khắc Địch, nhưng đều bị cây thương của La Khắc Địch ngăn lại.

    Nhìn thấy La Khắc Địch đang dần lại gần, người đó liền đeo cung lên, lấy ra một cây thương, hung hăng xông về phía La Khắc Địch.

    Lúc này La Khắc Địch mới biết ‘Tống quân Chỉ Huy Sứ’ chính là một đại hán mắt chột, có một con mắt bị mù.

    Hoá ra ‘Tống quân Chỉ Huy Sứ’ này chính là em ruột của Nhạn Cửu – Lư Nhất Sinh.

    Bắc Đế Da Luật hiền khổ vì nội bộ phân tranh, đã không thể dùng vũ lực giải quyết lại không có cách nào hiệu lệnh các bộ, nên Hoàng Thủ Tiêu Náo đã hiến một kế, đó là đã chiêu mộ Lư Nhất Sinh, một tên đại đạo tặc đã sớm có quan hệ làm ăn buôn bán qua lại với Tiêu Gia, rồi bí mật giao cho hắn chức Tướng Quân, ban vàng ngọc gấm vóc vô kể, giờ lệnh cho hắn đóng giả cấm quân Đại Tống, tập sát bộ tộc Khiết Đan làm cho họ phẫn nộ, rồi sau đó mời Nam Viện Đại Vương Da Luật Ốc Chất, Đại Tổng Quản binh mã Da Luật Qua Liệt và tân nhiệm Đại Dịch Ẩn Da Luật Hưu Ca ra mặt điều đình, cuối cùng làm ch các bộ Khiết Đan vứt bỏ tranh chấp hoàng vị, đồng lòng đánh Hán.

    Lư Nhất Sinh đã hoàn thành sứ mạng bí mật của hắn, vốn đang định cho cờ Tống một mồi lửa thì đột nhiên nhận được mật chỉ, lệnh hắn lập tức xuất binh nam hạ, ngăn cản di dân Bắc Hán xuống phía đông.

    Lư Nhất Sinh rất nhạy bén, liền mặc quân phục Tống quân, chỉ có điều lần trước mặc y phục này người bị hại là dân chúng Bắc quốc, còn lần này lại là đều đối phó với người Trung Nguyên.

    Nhưng bọn chúng mặc y phục quân Tống có thể lừa gạt được dân chúng Bắc quốc, lại không thể lừa được La Khắc Địch, người xuất thân từ cấm quân.

    Bọn cướp cưỡi ngựa coi trọng kẻ kiêu dũng.

    Đội cấm quân là một đội quân phối hợp chặt chẽ với nhau thành một thể thống nhất, kị nhất là độc lập hành động, vì thế trong những lần huấn luyện và tiến công bình thường thì làm thế nào phải sắp xếp bố trí cho thật quy củ.

    Lư Nhất Sinh là người không có kinh nghiệm nên khi vẫn chưa tiến tới gần đã để lộ sơ hở, La Khắc Địch vốn tính cẩn thận bỗng nhiên nảy sinh cảnh giác.

    Lư Nhất Sinh cũng rất nhạy bén, vừa biết mình bị lộ liền không giả mạo nữa, lập tức thừa lúc trận thế của quân Tống chưa triển khai thì phát lệnh tấn công toàn diện.

    Rất nhiều Tống quân tuy đã nghe theo mệnh lệnh của La Khắc Địch bày trận hình phòng ngự, nhưng thứ nhất là tốc độ không nhanh, thứ hai tận mắt nhìn thấy đoàn người ngựa đang xông tới là rõ ràng là mang cờ hiệu Đại Tống, trong lòng khó tránh khỏi do dự, vì thế mà khi vừa xông trận thì đã lộ ra rất nhiều kẽ hở, bị bị bọn cướp đánh cho tan nát, xông vào trong trận, đến lúc này lũ cướp như cá gặp nước, còn quân Tống thì ngay cả tiễn cũng chưa kịp phóng ra, rất nhanh sẽ bị bại.

    Tướng sĩ Tống quân phần lớn trên người đã bị thương, lai luân phiên khổ chiến mệt mỏi vô cùng, thế trận một khi đã bị phá loạn thì làm sao còn là đối thủ của chúng nữa.

    Lư Nhất Sinh vốn thủ hạ chỉ có hơn nghìn người, đều là những mã tặc cướp của đánh nhau ở giữa vùng đất của Bắc quốc và Đại Tồng, lần này lẻn vào Bắc quốc tập sát các bộ lạc du mục, dưới sự thả lỏng của Da Luật Hiền mà luôn thuận lợi, nhất thời tiếng tăm vang xa, lập tức có rất nhiều tên thổ phỉ trên thảo nguyên đến đầu quân, thời gian chỉ mới hai tháng mà hắn đã hội tụ được ba nghìn tên.

    Binh mạnh ngượi tráng, lần này đánh đến thật sự là rất có uy phong.

    Quân Tống ứng phó không kịp, thế trận một khi đã bị loạn thì ngay cả sự chỉ huy điều động cũng không có tác dụng nữa, đành phải vừa đánh vừa chạy, men theo rừng núi sơn cố tản lùi về hướng nam, đến tận trưa hôm sau mới chạy đến Phù Vân sơn cốc.

    Lúc này mới dựa vào địa hình cửa cốc có lợi mà vững chân, lệnh cho dân chúng vứt bỏ lừa ngựa đi vào cốc, còn quân tống thì ở lại cửa cốc chiến đấu với mã tặc.

    Ở cửa Phù Vân cốc, dân chúng đang vội vàng tiến về trước, quan binh đẫm máu cản phía sau, Trình Đức Huyền đứng ở chỗ cao, thấy hơn bốn nghìn dân chúng không kịp vào trong cốc đã bị Tống quân giả ngăn lại ngoài cốc, ngay cả hai nghìn quân anh dũng thiện chiến của mình cũng bị chia làm đôi, không khỏi đau lòng.

    Hắn quát lớn một tiềng, rút kiếm ra xông vào trận địch.

    Trình Đức Huyền là một tay kiếm giỏi, khuyết điểm chỉ là dũng khí và kinh nghiệm.

    Lần này trong cơn bi phẫn, kiếm pháp cũng sắc bén hơn, liên tiếp mấy tên địch bị hắn chém chết.

    Trình Đức Huyền trong lòng rát hận, cho dù đã cắt đứt chân tay của đối phương làm cho nó không có cách nào đánh tiếp nữa, những vẫn cứ xông lên lấy đi tính mạng của nó.

    Nhìn dáng vẻ tóc tai bù xù của hắn cũng thấy đáng sợ.

    La Khắc Địch sợ Khâm Sai sẽ xảy ra chuyện nên đành phải đi theo từng bước không rời để bảo vệ hắn.

    Quay mắt lại thấy Phó Khâm Sai cũng đang cầm đao đích thân xông vào giết địch, La Khắc Địch vội vàng phái mấy thân binh ra hộ vệ bên cạnh Dương Hạo.

    Dương Hạo đánh không lại những tên mã phỉ ngày đêm đao thương đẫm máu kia, nhưng cho dù hắn ở đến bất kì chỗ nào thì bên cạnh luôn có mấy tên thân binh đi theo bảo vệ.

    Có người cầm trường thương, có người cầm đoản đao da thuẫn, có người thì cầm nỏ, chỉ cần hắn hô lên thì đã có rất nhiều tên thổ phỉ bị giết mà mình thì không bị thương gì.

    Trong sơn cốc đã không thể đi thêm xe ngựa nữa, xe đều bị vứt ở bên ngoài.

    Lão giả khôi ngô lúc này cũng đã xuống xe, được Mộc Ân vội vàng đỡ vào trong cốc.

    Đột nhiên những mũi tên lạc hướng bay đến, Mộc Ân, người vẫn luôn chú ý quan sát ở phía sau tay trần không kịp cứu viện, liền hét lớn mà đưa cánh tay ra ngăn ở phía sau gáy lão giả.

    Nội trong vòng mười bước, cái tên đó đã bay cắm phập vào cánh tay hắn, lại xoẹt một đường sau gáy lão giả, lão giả nhăn mày lại, không không có chút hoảng sợ.

    Lúc này Mộc Ân liền kêu lớn lên một tiếng: “Bảo vệ Chủ Thượng!”

    Rồi quay người chạy đến cửa cốc.

    Trong đám dân chúng đột nhiên có hai người nhảy ra, đưa lão giả đến cạnh gốc cây, cùng lúc đó lại có mười mấy đại hán xông ra cửa cốc đi theo phía sau Mộc Ân.

    Lão giả gọi với một tiếng, Mộc Ân cơ thể to lớn, thủ cước tinh nhanh vừa chạy đã đi xa mười mấy trượng, nên làm sao có thể nghe được tiếng hắn gọi, lão giả đành phải cười gượng lắc đầu, ngồi xuống để hai đại hán băng bó vết thương cho.

    Mộc Ân xông ra khỏi cốc, đưa tay lên một cái thì “tách” một tiếng, cái thân tiễn trên tay đã đứt làm đôi, hắn nhổ đầu tiễn ra, xé toạc một cái chiếc áo bào, lộ ra một bộ lông ngực đen sì, rồi ngửa mặt lên trời hét lên một tiếng, rồi tung như bay nhảy vào trận địa

    Một tên mã tặc một tay cầm đao xông lên, chỉ nhìn thấy một cơ thể to lớn đột nhiên thoáng một cái đã đến trước mặt mình, tên mã tặc ngẩn ra, chỉ nhìn thấy hai con ngươi to tròn đang phẫn nộ, miệng mở, răng lộ ra.

    Sau đó hô lên một tiếng mà đánh vào ngực hắn.

    “Bộp” một tiếng.

    Vì dùng lực quá mạnh mà quyền sắt đó thoắt cái đã đánh gãy xương ngực hắn, còn vì tốc độ quá nhanh cho nên năng lượng đều trút lên cơ thể tên mã tặc.

    Chưa đợi tên mã tặc ra quyền thì Mộc Ân đã đứng ở bên cạnh hắn.

    Người không biết sự tình lại cho rằng đại hán lộ ngực trần này rất yếu, quyền cước không có tác dụng.

    “Ặc…

    ặc…” tên mã tặc trợn trừng hai mắt, cơ thể hắn co quắp lại, một dòng máu đen sì chảy ra từ mồm của hắn, Mộc Ân sớm đã quay người bỏ đi, nhặt một cây cung bên cạnh một Tống quân đã chết, bàn tay to liứn nắm chặt, lại rút một cái tên từ trong hộp đựng tên ra cắm xuống đất, rồi đứng hiên ngang ở đó như tảng đá, đưa ba mũi tên lên cung, nhẹ nhàng kéo dây cung, lập tức căng hết dây, rồi thả dây cung lên, ba mũi tên liền bắn ra, lao thẳng tới ba tên mã tặc, làm chúng ngã nhào xuống.

    Hơn mười đại hán chạy ra cửa cốc cũng giống như Mộc Ân, đều nhặt cung tên lên, lập tức mũi tên bay ngang lên trời, vang lên những tiếng xoẹt xoẹt trong gió, dây cung vừa động thì có người lại ngã xuống, quả thật là như có thần giúp.

    Đại chiến hai bên ở cửa cốc thoát cái đã biến thành màn biểu diễn kĩ nghệ bắn tên của mười mấy đại hán, hoặc là liên hoàn, hoặc là một lúc ba tên, nhìn hoa cả mắt.

    Những người này chẳng những tiễn không chệch phát nào, mà còn bắn nhanh lạ thường, thời gian để những binh sĩ bình thường bắn ra một mũi tên thì họ có thể bắn được năm, sáu mũi, có mười mấy đại hán như thế chấn thủ ở cửa cốc không thua gì bảy tám mươi thần tiễn thủ của quân Tống liên kết chống địch.

    Đám mã tặc liên tụcêu lên thảm thiết, rồi lần lượt mất mạng.

    Lư Nhất Sinh nhìn thấy uy lực của cửa cốc như vậy không khỏi kinh ngạch, vội vàng dừng tiến công, chỉ lệnh thủ hạ dùng cung chống trả, lập tức một cơn mua tên xuất hiện, tạo ra áp chế đối với đối phương.

    La Khắc Địch nhìn thấy tình thế vậy liền lệnh giơ những tấm thuẫn lên để bảo vệ hai vị Khâm Sai lùi ra khỏi vùng nguy hiểm.

    Lúc này dân chúng trong cốc cũng vội vàng đi.

    Hai bên đấu tiễn, rất nhiều múi tiễn bay vào phía người dân làm họ bị thương.

    Tai không ngừng nghe thấy những tiếng kiêu khóc thảm thiết phát ra.

    Những người dân này ngay cả thời gian đi xem cũng không có, họ chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đường dưới chân để đi, biết rằng đi càng xa thì cơ hội sống càng lớn.

    Cẩu Nhi được đạo sĩ ôm vào trong lòng, mẹ của nó đang đi mở đường ở phía trước, cũng đang cố gắng chen chúc trong đám người để có thể đi về phía trước.

    Khi ánh mặt trời trong sơn cốc chiếu vào người thì lại được một đại thúc cao lớn che chắn cho.

    Mỗi khi đi đến những chỗ có ánh sáng mặt trời thì lão đạo lại giơ cái tay áo lớn lên che đầu cho nó.

    Cẩu Nhi trèo lên vai lão đạo ngồi, nhìn về phía xa để tìm kiếm Dương Hạo, nhưng trong cục diện hỗn loạn như vậy, nó làm sao có thể nhìn thấy bóng dáng Dương Hạo.

    Đột nhiên, từ phía mã tặc có hai mũi tên mất hướng bay lên không, trên không trung lại vẽ ra hai đường vòng cung, rồi bay về phía sau đạo sĩ.

    Đúng lúc Cẩu Nhi đang tìm bóng dáng Dương Hạo nhìn thấy, nhất thời sợ hãi hồn phi phách tán.

    Nó đưa một cánh tay ra chỉ vào hai mũi tên nhọn hoắt đang bay tới, muốn dùng mồm để nói nhưng vì sợ hãi quá mà không thể phát ra tiếng, chỉ có thể dùng tay để chỉ, khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi vô cùng.

    Hai mũi tên thoắt một cái đã bay đến, nhanh như ánh chớp điện.

    Cẩu Nhi sợ hãi đến mức muốn nhắm mắt lại, nhưng chính vào lúc đó thì nhìn thấy lão đạo đầu không quay lại, chỉ giơ tà áo ra vung lên, rất nhanh rồi thu tà áo trở lại, hai mũi tên kia liền biến mất vào hư không.

    Cẩu Nhi nhìn thấy cảnh tượng kì lạ như vậy, hai mắt đang mở to lại càng to hơn, chỉ “A a” mà không nói ra lời.

    Lão đạo rung tay áo một cái thì hai mũi tên từ trong tay áo rơi xuống đất, Cẩu Nhi ngạc nhiên hỏi: “Đạo sĩ gia gia, ông…ông là thần tiên à?”

    Lão đạo cười nói: “Đứa trẻ ngốc này.

    Ngươi đã từng nhìn thấy một thần tiên nào mà quá giản dị như ta chưa?”

    “Cẩu Nhi chưa từng gặp thần tiên, nhưng…nếu ông không phải là thần tiên thì làm sao lại dùng tay áo thoắt cái đã có thể bắt được hai mũi tên đó?

    Đạo sĩ gia gia, ông có bản lĩnh tốt như vậy tại sao lại không cứu mọi người?”

    “Ngươi là đồ con nít, không ai để ý đến người, sao ngươi lại thương tiếc cho người khác.”

    Lão đạo vừa nói vừa quay đầu lại nhìn, bùi ngùi thở dài nói: “Đường, Lương, Tấn, Hán, Chu, đến bây giờ là Tống.

    Hoàng Sào giết người, Vương Tiên Chi giết người, Chu Ôn Sát giết người, Sa Đà Nhân giết người….haizzz, chuyện giết qua giết lại như thế này lão đạo ta đã nhìn suốt mấy mươi năm rồi, sớm đã chán ghét.

    Đây là việc của Đế Vương, người ngoài cuộc chỉ cầu đạo trời.

    Khổ lạc trong nhân gian ta có thể quản được bao nhiêu chứ…”

    “Đạo sĩ gia gia nói gì vậy, Cẩu Nhi không hiểu.”

    Lão đạo cười nói: “Đạo sĩ gia gia nói là ta không phải là thần tiên, cơ thể toàn xương này của ta cũng không thể cứu được nhiều người, pháp thuật ta dùng lúc nãy mỗi ngày chỉ có thể làm được ba lần thôi, ngươi nói ta có thể làm gì nào?

    Nhóc con, ngươi không được nói cho người khác nghe nhé, nói ra thì nó sẽ không linh nữa đâu.

    Ngươi xem những tên cường đạo kia hung ác như vậy, một khi không thể dùng pháp thuật phòng thân thì ta chẳng phải là bị ngươi hại chết rồi sao?

    Đến lúc đó, lão đạo nhất định sẽ trách ngươi hại ta, mỗi đêm đều đến tìm ngươi, bay bay trên bầu trời trừng mắt nhìn ngươi.

    Ngươi sợ không?”

    Cẩu Nhi sợ hãi giơ hai tay liên tục xua xua: “Đạo sĩ gia gia, ngươi đừng doạ Cẩu Nhi, Cẩu Nhi nhát gan lắm, Cẩu Nhi không nói với người khác là được chứ gì, không nói với ai cả.”

    Lão đạo cười ha ha, Cẩu Nhi sợ hãi liếc nhìn hắn, nói: “Đạo sĩ gia gia, pháp thuật của ông có thể dạy cho Cẩu Nhi không?”

    “Sao cơ?

    Cái con tiểu nha đầu này học nó làm cái gì?”

    “Ta học nó để có thể bảo vệ cho người ta yêu mến.”

    “Ồ.

    Thế ngươi muốn bảo vệ ai?”

    Cẩu Nhi đếm đếm đầu ngón tay, nói: “Ta muốn bảo vệ mẹ, vì mẹ đã sinh ta nuôi ta.

    Ta muốn bảo vệ Dương Hạo đại thúc vì Dương Hạo đại thúc đối với ta tốt nhất, thúc không muốn người xấu ức hiếp mẹ và ta, còn cho ta ăn thịt.

    Ta còn muốn bảo vệ Lưu gia gia, vì khi người trong thôn bị quan binh bắt đi hết, thì chỉ có một mình ông ấy là chịu để ta ngồi trong xe của ông…”

    Lão đạo nhếch râu mép lên, giả vờ giận dỗi nói: “Sao cơ.

    Ngươi muốn học bản lĩnh của lão đạo mà lại không bảo vệ cho lão đạo à?”

    Cẩu Nhi mở to hai mắt, kì lạ nói: “Ông tự biết pháp thuật mà, còn cần người khác bảo vệ sao?”

    Phù Diêu Tử cười ha ha: “Có lí, ha ha.

    Hoá ra tiểu nha đầu ngươi cũng không ngốc.”

    Hắn cười cười rồi xoa đầu Cẩu Nhi.

    Để một người không thân cận xoa đầu vốn là chuyện làm người ta phản cảm nhất, nhưng khi lão đạo xoa đầu Cẩu nhi thì Cẩu Nhi lại cảm thấy cánh tay đó truyền đến một cảm giác từ từ tan ra, làm cho nó không hề cảm thấy xa lạ.

    “Đạo sĩ gia gia, ông có đồng ý dậy ta không?”

    “Ừm, chuyện này, đạo sĩ gia gia phải suy nghĩ kĩ đã.”

    Con ngươi của Cẩu Nhi tròn vo quay vòng vòng, hứa nói: “Nếu như ông dậy Cẩu Nhi phép thuật thì đến tối khi đi ngủ Cẩu Nhi sẽ không dùng cỏ khô trêu ông nữa.”

    “Được được, ta sẽ nghĩ, nhưng lão đạo chỉ thu nhận đồ đệ lanh lợi thôi.”

    “Cẩu Nhi không lanh lợi sao?

    Nếu ông dạy Cẩu Nhi pháp thuật thì Cẩu Nhi sẽ đấm chân cho ông.”

    “Ha ha ha…”

    “Ừm…, còn đấm lưng cho ông nữa.”

    Cẩu Nhi tiếp tục nói

    Lão Đạo sờ mũi không nói gì.

    “Mùa hè quạt cho ông, mùa đông đốt lò sưởi cho ông.”

    “Hình như cũng có lợi nhỉ?”

    “Ông đồng ý rồi sao?”

    “Ta đâu có nói gì…”

    Ngoài cửa côc tiếng chém giết như những con thú không ngừng vọng lại.

    Trong cốc khắp nơi đều là những nạn dân đang hoảng loạn tìm đường trốn, chỉ có một già một trẻ trong cái cảnh hỗn loạn ấy mà vẫn còn có tâm tình như vậy.

    Tống quân hộ vệ dân chúng vừa đánh vừa lui, đi xuyên qua cốc, lại có một con sông rộng khoảng 100m.

    Sau khi chạy một mạch qua rừng rậm, lúc này mới thoát được sự truy đuổi của đám người Lư Nhất Sinh, họ dừng lại đóng doanh trại bên trên sườn núi.

    Khi đã rời khỏi nguy hiểm, mọi người ý thức được mình vẫn còn sống, lúc này tinh thần đang tê liệt của họ mới thức tỉnh dậy.

    Những người đã mất đi người thân ngồi kêu gào thảm thiết, những người có thân nhân li tán thì tìm kiếm người nhà trong đám người đang hoặc đứng hoặc nằm, vừa đi vừa khóc, còn có rất nhiều dân chúng bị thương đang rên rỉ đau đớn không ngừng.

    Đám Tống quân phòng thủ may mắn sống sót thì đứng thành những tốp ở bên ngoài, họ âm thầm băng những vết thương cho chiến hữu, bỏ mũ và áo giáp nặng nề xuống, cố gắng chống chọi cơ thể mệt mỏi đi tìm những cây củi cỏ dại để nhóm lửa nấu cơm.

    Ngọn lửa hồng chiếu lên khuôn mặt họ, làm nó mờ nhạt đi.

    Họ là những chiến sĩ kiên cường mạnh mẽ hơn rất nhiều người bình thường, nhưng cũng không biết rằng ngày mai họ có thể chống chọi được với bao nhiêu tên địch, không biết họ có còn sống để trở về cố hương hay không.

    Kiềm chế, tất cả mọi nơi đều mang một không khí kiềm chế, nó làm cho người ta mệt mỏi, làm cho người ta cảm giác như không thể thở nổi.

    Dương Hạo bước những bước chân nặng trình trịnh vào giữa đám binh lính và dân chúng, thậm chí còn không dám nhìn họ nhiều, hắn cảm thấy mình chính là đao phủ.

    Nếu như không do chủ ý của hắn, thì những dân chúng này sẽ không vứt bỏ nhà cửa ruộng vườn để bây giờ trở thành như vậy, nếu như không do chủ ý của hắn thì đám binh sĩ này cũng sẽ không vô cớ mà bị chết oan ở đây.

    Trong rừng cây, một cái trướng vải mới được dựng lên, Trình Đức Huyền ngồi trên đống cỏ êm ái, ngu ngốc run sợ nói: “Nguy hiểm thật, không ngờ người Khiết Đan lại cải trang thành Tống quân, may mà La Khắc Địch nhận ra sơ hở của chúng, nếu không thì…”

    Nghĩ lại mũi tên hung ác của Lư Nhất Sinh, Trình Đức Huyền vẫn còn sợ, trên hắn còn để lại một vệt máu, đó là do ba mũi tên đã bắn sượt qua, bây giờ vẫn còn cảm thấy rất đau.

    “Hiện giờ nên làm sao mới tốt đây, xem ra Dương Hạo đã nói không sai, người Khiết Đan quả nhiên là phái quân xuyên qua cảnh giới đuổi đến đây.

    Hai ngày này chúng ta đã vượt qua những ngọn núi, dựa vào lợi thế địa hình, mỗi lần đều có thể có hoặc không có huy hiểm, nhưng nếu cứ tiến về phía trước, hành quân thẳng đến Minh Cố, đó là một bình nguyên rộng lớn mênh mông bằng phẳng, nếu như bị người Khiết Đan đuổi đến thì liệu có còn may mắn sống sót như hôm nay không?”



    Trình Đức Huyền trong lòng rối loạn, đang thầm tự nhủ, thì một người thị vệ đem một bát nước bước vào, kính cẩn nói: “Trình đại nhân, uống miếng nước trước đã, cơm một lát sẽ nấu xong.”

    Trình Đức Huyền lúc này mới cảm thấy khát và đói bụng, hắn vội đứng lên, sửa sang một chút quần áo đầu tóc, rồi nhận bát nước.

    Người thân binh đó lại lặng lẽ lui ra.

    Trình Đức Huyền cảm thấy thái độ của người thân binh đó có chút lạnh nhạt, nhưng lại chỉ có thể cười một cách bất lực với hắn.

    Quan vị và quyền lực không phải lúc nào cũng có tác dụng, trong tình thế như bây giờ đối với một số sự phản đối không lời của một số binh sĩ, thì hắn chỉ có thể coi như không nhìn thấy.

    Hắn nhấp một miếng nước ấm, đang suy nghĩ đến hành động của ngày mai thì nghe thấy mấy tiếng “Pang pang pang”, ngẩng đầu lên nhìn thấy Dương Hạo đang lạnh lùng đứng ở cửa trướng, mấy tiếng vừa nãy là hắn dùng đao đập vào cây cột ở cạnh đó.

    Dương Hạo bước tiến vào trong trướng vải, tiến gần tới Trình Đức Huyền, nhìn thẳng vào mắt hắn nói: “Khâm sai đại nhân, khi rời khỏi Mã Nguyên, Hoàng Đế Bệ Hạ đã giao vào tay chúng ta 3500 dũng sĩ mạnh như hổ long, 5 vạn dân chúng.

    Bây giờ…Nhân mã của chúng ta không hơn nghìn người, số còn lại đa phần là bị thương, 5 vạn dân đã bị cướp mất 4000 người, rất nhiều người vợ con li tán, đang kêu khóc thảm thiết ở ngoài kia.

    Ty chức đến đây to gan xin thỉnh cầu, xin Khâm Sai đại nhân lấy tính mạng của dân chúng và tướng sĩ làm trọng, hãy nhìn vào tình cảnh trước mắt của chúng ta mà lập tức thay đổi lộ trình.”

    Trình Đức Huyền sắc mặt lạnh lùng, quát lớn: “Dương Hạo, ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định sao?

    Ta hỏi ngươi, nếu như bây giờ chúng ta thay đổi đường xuống phía Nam, chuyển sang hướng Đông thì ngươi có thể bảo đảm rằng người ngựa Khiết Đan sẽ không đuổi đến không?”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Không thể, nhưng tình thế bây giờ đã quá rõ ràng, hành tung của chúng ta đã bị người Khiết Đan nắm được, nếu cứ đi theo hướng đông thì sẽ đến một bình nguyên rộng 300 dặm, đó chính là một bãi săn phù hợp nhất để cho người Khiết Đan giết người.

    Ngài nói xem chúng ta nên chọn thế nào?”

    Trình Đức Huyền là Chính Sứ Khâm Sai, đồng thời hắn còn là người của Nam Nha Triệu Quang Nghĩa, không nể mặt thì cũng phải nể mũi.

    Nếu như không phải là bắt buộc thì Dương Hạo hoàn toàn không muốn xảy ra xung đột với hắn.

    Nhưng nhìn thấy quyết định của Trình Đức Huyền sẽ quyết định tất cả mạng sống của mấy vạn dân, mấy nghìn vạn quân đã hi sinh vô ích, thì Dương Hạo không thể ngồi nhìn.

    Đi đến bước này, nếu như cứ tiếp tục đi tiếp thì họ sẽ không thể đưa dân chúgn an toàn trở về đất Tống, đến bước này rồi thì người Khiết Đan cũng không còn dư sức đưa dân chúng trở lại Bắc Hán, nhưng họ vẫn phái quân đuổi theo ngăn lại, chứng tỏ chúng có ý đồ khác.

    Thà rằng giết sạch 5 vạn dân cũng không để Đại Tống đưa họ đi.

    Sự hung hãn tàn bạo của người Khiết Đan sớm đã vang danh khắp thiên hạ, chúng không sợ lại phải nhuốm thêm máu tanh.

    Nhưng nếu như 5 vạn dân này bị chết thì Hoàng Đế Đại Tống tất sẽ bị chửi rủa sau lưng, lẽ nào Trình Đức Huyền không nhận ra được điều đó?

    Trình Đức Huyền mặt biến sắc, nghiêm giọng nói: “Thật là truyện cười, chúng ta bây giờ cách Minh Cố còn bao xa?

    Đã không đến 300 dặm nữa, chúng ta đem theo 5 vạn dân, vắt cạn sức lực, hi sinh biết bao tính mạng binh sĩ mới đến được đây, giờ ngươi lại bảo bản quan quay đầu nam hạ, lại đi về phía Nam, vượt qua núi cao, dãy núi rộng, mấy vạn dân chúng căn bản không thể leo núi được, đến lúc đó ta chỉ có thể quay đầu về hướng tây mà đi thôi.

    Người ngựa của ta đã không còn nữa, tất cả lương thực cũng không còn, nếu quay đầu lại thì chúng ta sẽ có bao nhiêu người sống được đây?”

    Dương Hạo buồn bã nhìn hắn, lắc đầu: “Ta không biết, ta chỉ biết hôm nay tới bước đường này đều là do Trình đại nhân ngươi cố chấp tạo thành, ngươi còn dám hỏi ta sao?

    Ta biết bây giờ quay đầu xuống phía nam rồi chuyển về hướng tây đã mất đi thời cơ tốt nhất, 5 vạn dân của chúng ta rất có thể ngay cả nửa cơ hội sống cũng không có.

    Nhưng…tiếp tục đi về hướng đông thì chết là chắc chắn, quay đầu nam hạ thì sẽ có chút cơ hội sống.

    Chúng ta còn có lựa chọn khác sao?”

    Bên ngoài trướng, không biết từ lúc nào những thương binh, đô đầu, ngu hầu, chỉ huy đã lặng lẽ quây tụ lại, tạo thành một đám đen lớn, tất cả mọi người không ai nói gì, chỉ nín thở ngồi nghe hai vị Khâm Sai đại nhân đang đấu khẩu.

    Trong trướng, khuôn mặt Trình Đức Huyền đỏ lên.

    Vô cùng phẫn nộ nói: “Ngươi một điều không thể, hai điều không biết, lẽ nào ngươi muốn bản quan đem tính mạng của tướng sĩ và dân chúng đi mạo hiểm sao?

    Nam hạ, hướng tây.

    Ngươi thì chỉ biết nam hạ rồi đi theo hướng tây thôi, vậy ngươi có biết bây giờ chúng ta đã cách đất Tống rất gần không?

    Đi theo hướng đông, cứ đi theo hướng đông 200 dặm nữa thì chúng ta đã an toàn rồi.

    Lúc này mà quay đầu nam hạ?

    Ngu xuẩn!

    Có đồ ngu xuẩn mới làm thế!

    Dương Hạo, ngươi đừng cho rằng bản quan không biết ngươi có ý đồ gì.

    Ngươi là người của Trình Thế Hùng, là môn hạ của Chiết Thị, tây bắc tây nam đất rộng người thưa, muốn dựa vào lợi thế đó để nuốt mất 5 vạn dân.

    Ngươi một mực muốn dẫn họ đi theo hướng tây chính là thụ ý của Trình Thế Hùng, phải không?

    Ngươi.

    Rõ ràng là người của Chiết gia.

    Dương Hạo cũng tức giận, mặt đỏ lên gân giọng quát lớn: “Lão tử là ai không quan trọng, điều quan trọng trước mắt chính là 5 vạn dân mà chúng ta vừa đấm vừa xoa kéo họ tới đây, chúng ta đã hứa rằng sẽ cho họ một cuộc sống tốt hơn Bắc Hán, chứ không phải là để chúng ta dẫn họ đi tìm đường chết.

    3500 binh ăn cơm nhà binh thì làm việc binh, hi sinh tính mạng là lẽ đương nhiên, nhưng chết cũng phải chết cho đáng, bên ngoài kia còn 1000 binh, có cấm quân, có biên quân, ta không quan tâm là họ ăn cơm Triệu gia hay ăn cơm Chiết gia, ta chỉ biết chúng ta đã từng sóng vai tác chiến, chúng ta từng liên thủ giết địch, chúng ta là đồng đội, chúng ta là huynh đệ, có đường sống thì quyết không để huynh đệ đi vào đường chết.”

    Bên ngoài trướng, những binh sĩ cho dù là bị chặt mất tay chân, chị bắn vào ngực cũng không rơi lệ, thì lúc này lại có rất nhiều người lặng lẽ ngẩng đầu lên lau nước mắt

    “Hỗn xược, to gan!”

    Trong trướng Trình Đức Huyền vừa giận vừa thẹn, vội vàng quát: “Ngươi không cần phải yêu ngôn mê hoặc mọi người.

    Ta là Khâm Sai, ý của ta chính là ý của quan gia.

    Kháng mệnh Khâm Sai là kháng lại thánh dụ, là đại nghịch bất đạo, là tội tru di cửu tộc!

    Là…”

    Dương Hạo giận giữ, những gì kiêng nể đều vứt hết lên chín tầng mây.

    Hắn đầu quân tây bắc vốn là muốn làm một chức quan nào đó, để báo ân oán Bá Châu, nhưng nhiều ngày như vậy, tận mắt nhìn thấy tướng sĩ chiến đấu đẫm máu, vai hắn bất giác cảm thấy nhiều hơn một phần trách nhiệm, hắn không thể có lỗi với sự hi sinh của nhiều chiến hữu như vậy, không để họ phải chết một cách vô nghĩa như thế.

    Dương Hạo huyết khí trào dâng, hắn hét lớn: “Ngươi bớt lấy thánh chỉ ra ép ta đi, khi tình hình bất lợi thì chọn con đường thứ hai là nam chuyển sang tây, qua Hoàng Hà, rồi đi men theo An Phủ, lấy an nguy của dân chúng làm trọng, đây chính là lời quan gia chính miệng nói ra, Dương Hạo ta sẽ không đi theo con đường của ngươi đâu!”

    “Bản quan là Chính Phó Khâm Sai, há lại dung thứ cho những lời xằng bậy của ngươi?

    Cho dù bản quan có đưa ngươi xuống địa ngục thì ngươi cũng phải không do dự mà đi theo ta.”

    “Ta không xuống địa ngục, ai thích thì cứ xuống.”

    “Ngươi láo xược!”

    “Ngươi thật to gan!”

    “Ha, cứ để ngươi nói đấy, đồ đáng chết, xem ngươi làm gì nào.

    Dương mỗ ta chẳng tiếc tấm thân này, Hoàng Đế ta còn dám kéo xuống ngựa, lẽ nào lại còn sợ một loại Khâm Sai như ngươi sao?”

    “Ngươi….”

    “Đạo bất động bất tương vi mưu, từ bây giờ ngươi và ta sẽ phân ra hai đường, ai đi đường người nấy!”

    Dương Hạo nói xong thì quay ra khỏi trướng, Trình Đức Huyền tức giận há mồm cứng lưỡi.

    Đến khi ra bên ngoài, Dương Hạo mới phát hiện ra có một đám người lớn đang ngồi đen một mảng, đều yên lặng không một tiếng động quanh trướng.

    Dương Hạo đứng lại, có một chút hổ thẹn nhìn họ; binh sĩ, quân hiệu, đô đầu, ngu hầu, chỉ huy…, tất cả binh sĩ đều nhìn hắn, những binh sĩ này không hẹn trước mà cùng giơ hai tay lên, chắp cánh tay nặng trình trịch về phía hắn.

    Dương Hạo ngẩn ra, mắt hắn nhoà đi, hắn mở miệng ra lại không nói câu gì.

    Hắn từ từ chắp hai tay lại, tay trái như mặt trăng, tay phải như mặt trời, hai đầu tay chắp vào nhau hướng về phía binh lính.

    Đầy vẻ quang minh lỗi lạc, đầy nhiệt huyết.

    Trong trướng, Trình Đức Huyền chán nản ngồi đó, hắn không phải là không hiểu những gì Dương Hạo lo lắng, nhưng hắn chỉ có thể ôm ý chí như của con bạc, tiếp tục kiên trì hướng đi của mình.

    Lúc này nếu đồng ý với ý kiến của Dương Hạo, dẫn mấy vạn dân quay đầu nam hạ chẳng khác nào chứng minh những gì hắn luôn kiên trì làm là sai lầm, như vậy tất cả sẽ vứt hết, đến khi luận công lao thì hắn một tấc cũng không có, rồi đám Giám Sát Ngự Sử lại hùa nhau vào viết tấu chương vạch tội hắn.

    Khi đó hắn sẽ phải chịu trách nhiệm với cái chết của hơn hai nghìn tướng sĩ, với cái chết của bốn nghìn dân chúng rơi vào tay giặc, hắn phải chịu trách nhiệm vì đã đưa mọi người vào con đường chết…hắn sẽ phải chịu trách nhiệm nặng như vậy sao?

    Nhưng nếu như trên con đường chỉ còn hơn 200 dặm, trên bình nguyên rộng lớn mênh mông mà không xuất hiện một người Khiết Đan nào thì hắn sẽ dễ dàng đưa thành công đám dân chúng vào đất Tống, lúc đó hắn sẽ là Khâm Sai đầu tiên di dân được dân chúng Bắc Hán, công lao của hắn rất vĩ đại, tiền đồ to lớn sẽ có được dễ như trở bàn tay.

    Thậm chí trong sử sách cũng sẽ lưu lại tên hắn.

    Điều này…còn không đáng để làm sao?

    Mặc dù thất bại, chỉ cần hắn quyết không thay đổi con đường khác, thì rất lâu sau cũng sẽ không có ai có thể chứng minh rằng con được thứ hai nhất định là con đường có thể đi tốt hơn.

    Như vậy cho dù hắn có chết trên con đường về đất Tống thì hắn vẫn có thể giữ lại được cái danh quyên thân cho đất nước.

    Vì thế hắn không được chọn.

    Bất kể là còn đường hắn đang đi có sai, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể đi tiếp mà thôi, đem tất cả mọi người theo hắn lên đường, đã sai rồi thì chỉ có thể sai đến cùng, hắn không có cách nào quay đầu lại được.

    Ý chí đã quyết, Trình Đức Huyền cắn răng chậm rãi ngẩng đầu lên, cây đuốc đang được cắm nghiêng trong trướng đang cháy hừng hực, ngọn lửa chiếu vào hai con ngươi có chút điên cuồng của hắn, mơ hồ ánh lên màu đỏ.

    “Tách tách” tiếng nhựa thông bị đốt kêu nhè nhẹ lên, trong tai Trình Đức Huyền như nghe thấy tiếng chém giết liên tục, tiếng thương đao đánh lên, khoé mắt hắn không khỏi nhăn lại.

    Ở một bên góc rừng, có một cái trướng to khác, trong trướng cũng đang cháy một cây đuốc.

    Dưới đất còn đốt một đống lửa nhỏ, trên ngọn lửa dùng mấy cây gỗ thô làm một cái giá, rồi dùng một thanh sắt uốn cong một đầu treo lên làm cái móc.

    La Khắc Địch khoanh chân ngồi cắt những cành cỏ dày để làm đệm nằm, hắn nhìn chăm chú vào Dương Hạo người đang ngồi đối diện mình.

    La Khắc Địch đã bỏ áo giáp ra, hắn cởi trần, một miếng vải đã được băng trước ngực hắn.

    Xem ra vết thương rất nghiêm trọng, nhưng thần sắc của hắn thì khá tốt, hắn một tay cầm hũ đầy nước rót cho Dương Hạo, còn tay kia lại không chút cử động, đến khi bát nước đã đầy hắn mới lại treo hũ nước trở lại lên giá

    Dương Hạo không đặt bát nước xuống đất, hai tay đặt lên đùi, trầm giọng nói: “La quân chủ.

    Ngươi xuất thân từ quân ngũ, nguy cơ trước mắt ngươi chắc hiểu rõ hơn ta.

    Trận chiến đẫm máu lần này người ngựa của chúng ta đã tổn thất hơn nửa, sức cùng lực kiệt, đã không thể tiếp tục chiến đấu, còn những dân chúng kia đã vứt đi một lượng lớn xe cộ, tổn hại rất nhiều lừa ngựa.

    Mặc dù nơi đây cách Minh Cố chỉ còn hơn 200 dặm, nhưng với tình hình của chúng ta bây giờ thì chưa đến được đó toàn quân đã bị tiêu diệt, tiếp tục tiến về phía trước chỉ còn một con đường chết.

    Chúng ta phải quyết định thật nhanh, lập tức thay đổi đường đi, nam hạ rồi chuyển sang tây, như vậy mới có khả năng cứu được mấy vạn tính mạng.”

    La Khắc Địch hai tròng mắt buông xuống, nhìn vào bát nước bập bềnh, chậm rãi nói: “Dương đại nhân, chuyện này đại nhân nên bàn với Trình đại nhân mới phải.”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Trình Đức Huyền vốn là người thông minh, nhưng càng là người thông minh, một khi đã đi vào ngõ cụt thì lại càng kiên trì theo ý nghĩ của mình, vô cùng ngang ngạch cố chấp…còn ngu xuẩn hơn cả heo.

    Hắn bây giờ vẫn kiên quyết đi theo hướng đông, hắn làm như vậy sẽ có rất nhiều người bị kéo xuống âm tào địa phủ.

    Ở đây ngươi là Thống Soái cao nhất trong quân, ta hi vọng ngươi có thể cùng ta ngăn cản hắn.”

    La Khắc Địch cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu: “Dương đại nhân, ngài ấy là Khâm Sai, ngài bảo mạt tướng phải ngăn cản như thế nào?”

    “Tướng ở bên ngoài quân mệnh thì không phải nghe.

    Ta hi vọng tướng quân có thể phối hợp với ta quay đầu về hướng nam.”

    La Khắc Địch thở dài, tỏ ra khó xử nói: “Dương đại nhân, tuy nói tướng ở ngoài quân mệnh thì không phải nghe, nhưng bây giờ Khâm Sứ của quan gia đang ở trong quân.

    Ngài ấy chính là đại diện cho quân mệnh.

    Nếu coi như không có thì chẳng phải là dối mình dối người sao.

    Khi mạt tướng thống lĩnh binh đã nhận được lệnh là tất cả nghe theo sự dặn dò của Trình đại nhân.

    Quân lệnh đã hạ xuống thì cho dù là núi đao biển lửa ta cũng chỉ có thể xông lên mà thôi.

    Cũng có nghĩa là quân lệnh cho dù có sai thì ta vẫn phải tuân theo.”

    Dương Hạo rất thất vọng, cười gượng nói: “Thôi vậy, ngươi cố chấp như thế ta thấy… có lẽ là có chút hoang đường, nhưng ta biết chính vì sự cố chấp này mới nhận được rất sự kính nể của mọi người.

    Ta không làm khó ngươi nữa.

    La quân chủ, trên cả chặng đường may mà có ngươi mưu trí dũng mãnh, chúng ta mới có thể chống cự được đến ngày hôm nay.

    Dương mỗ bây giờ phải lui về, duy có một thỉnh cầu mong La quân chủ đáp ứng.”

    “Dương đại nhân xin cứ nói.”

    “Sáng ngày mai, ta sẽ đưa bộ quân nhân mã đi về phía nam.

    Nếu như dân chúng đồng ý đi theo thì xin La tướng quân đừng ngăn cản, họ bây giờ còn có thể sống, cũng công lao của tướng quân và rất nhiều tướng sĩ đã hi sinh máu tươi của bản thân và tính mạng để đổi lấy, ta tin rằng tướng quân cũng không muốn họ phải chết một cách oan uổng.

    Dương mỗ chỉ nói vậy thôi, xin cáo từ.”

    Dương Hạo đứng dậy, chắp tay chào hắn rồi quay người bước đi.

    La Khắc Địch khoanh chân ngồi một chỗ, lẳng lặng nhìn hắn.

    Dương Hạo vừa mới bước đến cửa thì La Khắc Địch đột nhiên nói: “Trận huyết chiến hôm nay, mạt tướng đã bị thương.”

    Dương Hạo dừng lại, quay người, lông mày hơi nhíu lên, có chút kinh ngạc khi nghe thấy hắn nói điều này.

    La Khắc Địch tiếp tục nói: “Vết thương của mạt tướng rất nặng, không chừng ngày mai sẽ hôn mê không thể tỉnh lại.”

    “Sao cơ?

    Nghĩa là sao?”

    Ánh mắt Dương Hạo sáng lên.

    Ánh mắt La Khắc Địch buông xuống, trầm giọng nói: “Một lát nữa mạt tướng sẽ hạ lệnh cho một đội quân, hiệu dụ cho tất cả các tướng sĩ: hành trình trở vệ Đại Tống cực kì nguy hiểm.

    Bản tướng quân không thể nắm trong tay toàn quân cùng một lúc, nên để cho Hách Long Thành tướng quân tạm thời thay chức bản tướng, nghe theo sự điều động của Hách Long Thành tướng quân.”

    Chỉ Huy Hách Long Thành chính là người của Trình Thế Hùng, như vậy là nói…

    Nghĩ tới đây, Dương Hạo vừa mừng vừa sợ, khi nhìn vị thiếu niên tướng quân này lại có cảm giác nghiêm nghị đến đáng kính, hắn vui vẻ nói: “Đa tạ La tướng quân.”

    La Khắc Địch mỉm cười, nói: “Dương đại nhân bảo trọng.”

    Chương 146: Đoạt tiết.

    Trời đã sáng, Trình Đức Huyền vội vàng thức dậy, sai người làm chút đồ ăn, rồi lệnh cho thị vệ đi triệu tập tất cả tướng lĩnh từ cấp Đô Đầu trở lên đến trước trướng Khâm Sai nghe lệnh.

    Bên ngoài doanh trướng của hắn binh sĩ đã chuyển hơn mười tảng đá lớn đến làm ghế ngồi, xếp thành hai dãy trái phải.

    Một lúc sau, những Đô Đầu, Ngu Hầu, Chỉ Huy Sứ lần lượt bước vào ngồi xuống hai bên.

    Tuy tình cảnh bây giờ có chút hỗn loạn, nhưng áo giáp đều rất chỉnh tề, tư thế ngồi rất kiên cường như cây tùng.

    Không khí trước trướng Khâm Sai lập tức trang nghiêm hơn rất nhiều.

    Trình Đức Huyền luôn chú trọng vẻ bề ngoài nhất, cho dù trong hoàn cảnh như thế nào hắn vẫn ăn mặc rất cẩn thận tỉ mỉ, khoác bộ quan phục mới giặt hôm qua và đã được phơi nắng, buộc chặt đai ngọc, đeo bội kiếm, lại xoa xoa vết thương trên trán hôm qua, rồi đội mũ quan vào thật chặt, xong mọi thứ mới bước ra khỏi trướng.

    Khi đến cửa trướng hắn hắng nhẹ một tiếng, tướng lĩnh hai bên đều hướng nhìn hắn.

    Trình Đức Huyền chân bước vững vàng, tay cầm vào vỏ kiếm bước đi, phía sau hắn hai hàng thị vệ cũng không rời, hai người phía trước cầm Tiết giơ lên, đi về phía sau Trình Đức Huyền.

    Sử Tiết của Khâm Sai chẳng qua chỉ là một thân trúc được trang trí bằng lông thú, nhưng cái vật bằng trúc này lại thể hiện thân phận Khâm Sai, không thể xem thường được.

    Triều đình lệnh cho tướng lấy Tiết làm tín, Khâm Sai giữ Tiết thì có thể điều động chỉ huy đội quân.

    Còn Việt (một loại binh khí thời xưa) lại là một cây rìu đồng màu vàng rất sắc, chất đồng khá mềm, vốn không thích hợp dùng trên chiến trận, nhưng có thể dùng để chặt đầu.

    Chiếc Việt này chính là "Thượng phương bảo kiếm", có thể trực tiếp chém đại thần triều đình kháng mệnh.

    Trước đây Trình Đức Huyền triệu tập chúng tướng đến nghị sự rất ít khi bầy ra các thứ binh khí như thế này, nhưng hôm nay hắn đem Tiết - Việt ra, quả thật làm cho người ta phải ngạc nhiên.

    Nhưng điều mà càng làm cho người ta không ngờ tới chính là Trình Đức Huyền vừa xuất hiện thì hai hành quan viên đều đứng dậy chắp tay hành quân lễ, những ánh mắt đó rõ ràng là nhìn thấy hai vật Tiết - Việt thị vệ đang cầm ở phía sau, nhưng chúng tướng lại không hề tỏ ra kinh ngạc một chút nào, hoặc có thể nói là từ đầu đến cuối trên mặt tất cả tướng lĩnh không có bất kì một sự thể hiện cảm xúc nào.

    Trình Đức Huyền hơi nhăn mày, mắt lướt qua một lượt, trầm giọng nói: "La Quân Chủ sao vẫn chưa tới?

    Thân làm tướng lĩnh cấm quân, lẽ nào không biết đến giờ mà tướng không tới thì sẽ bị tội chặt đầu sao?"

    Hách Long Thành bước lên một bước, chắp tay nói lớn: "Hồi bẩm Khâm Sai, La Quân Chủ hôm qua chiến đấu bị thương, giữa đêm vết thương trở nên nghiêm trọng, sốt rất cao, khó có thể đến trước trướng nghe lệnh, đặc biệt lệnh mạt tướng thay mặt thỉnh tội."

    Trình Đức Huyền nhìn khắp người hắn, chiếc đâu mâu (mũ đội khi ra trận) đội rất chỉnh tề, bộ áp giáp trên người leng keng, ngữ khí rất cung kính, liền gật đầu vừa ý, trầm giọng nói: "Biết rồi.

    Chư vị tướng quân, nơi đây cách Minh Cố thành đã không đến 300 dặm, bản quan quyết định lập tức tập hợp mọi người, đi vòng qua ngọn núi trước mặt, nhanh chóng tiến về Minh Cố.

    Chúng tướng các bộ, coi chừng dân chúng, nửa canh giờ sau sẽ nhổ trại khởi hành, không được chậm chễ!"

    Dương Hạo lạnh lùng nói: "Hành tung đã bị bại lộ, ý đồ đã bị địch nắm chắc trong tay, hổ lang cũng đã nhe nanh, lẽ nào Trình đại nhân muốn thúc mấy vạn dân chúng làm bò dê trên bãi săn sao?"

    Trình Đức Huyền mắt đầy sát khí, cười lạnh nói: "Dương đại nhân muốn như thế nào?"

    Hắn bây giờ bầy ra trận binh khí lớn như thế chính là vì những lời đêm qua Dương Hạo đã nói.

    Hắn biết rằng hôm nay Dương Hạo sẽ một mình dẫn quân đi nam hạ, chỉ đợi hắn mở miệng phản bác sẽ dùng Tiết - Việt chặt đầu hắn, bây giờ Dương Hạo quả nhiên đã đứng ra, Trình Đức Huyền cười thầm nhìn hắn, ánh mắt như đao đang chuyển động.

    Dương Hạo phủi áo, mạc nhiên nói: "Dương mỗ sẽ không đi theo ngươi về hướng đông, ta sẽ dẫn nhân mã nam hạ, lấy phía tây tìm con đường sống."

    Trình Đức Huyền ngẩng mặt lên trời cười lớn: "Dương Hạo, ngươi năm lần bảy lượt công kích bản quan, bản quan lấy đại cục làm trọng nên đều không tính toán với ngươi, bây giờ ngươi lại dám to gan lấy tay che trời, dám độc hành, bản quan có thể tha cho nngươi, nhưng quốc pháp quân luật không thể tha cho ngươi.

    Người đâu, bắt Dương Hạo lại cho ta."

    Trình Đức Huyền vừa quát lên thì phía sau thị vệ đã nhận được sự dặn dò của hắn lập tức đứng ra, trong tay cầm thương chạy tới phía Dương Hạo.

    Phía sau Dương Hạo cũng có một số người bước ra, chống đỡ lại với thương của thị vệ.

    Mấy người này chính là Phạm Lão Tứ và mấy bộ hạ của hắn.

    Mấy binh sĩ này tay đều cầm nỏ, giơ nỏ lên, mũi nỏ dày đặc.

    Phạm Lão Tứ hai tay cầm nỏ, khuôn mặt lạnh lùng nói: "Mấy huynh đệ thu thương lại cho ta.

    Lão tử ta gan nhỏ, ai dám làm loạn khiến cánh tay này của ta cũng run run, thì cái mạng nhỏ của ngươi cũng xong đấy."

    Trình Đức Huyền tím mặt nói: "Dương Hạo, ngươi muốn tạo phản?

    Được, được lắm, bản quan sớm đã biết ngươi cái loại ở biên thuỳ hoang dã không có vương pháp, các tướng quan còn không bắt tên phản nghịch này lại cho ta?

    Từ chỉ huy, ngươi còn đợi gì nữa?"

    Trình Đức Huyền nhìn thấy cấm quân Từ Hải Ba đứng ngây người ra một chỗ, hình như bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi.

    Trình Đức Huyền không khỏi phẫn nộ, bây giờ La Khắc Địch thương nặng, đại tướng quân triều đình duy nhất mà mình có thể dựa vào chính là Từ Hải Ba, vậy mà tên ngu ngốc này lại không lập tức điều binh khống chế Dương Hạo và đám phản nghịch, còn đứng ngây ra một chỗ.

    Nghe thấy Trình Đức Huyền quát lớn, Từ Hải Ba hai mắt nhìn xuống, chắp tay nói: "Khâm Sai đại nhân, mạt tướng không phải là quan cao nhất ở đây, việc tranh chấp của các bị Khâm Sai, mạt tướng khi chưa nhận được tướng lệnh của quân chủ thì không dám can thiệp."

    Trình Đức Huyền dường như tức không thể thở nổi, lớn tiếng mắng: "Khốn kiếp, La quân chủ đã bị trọng thương hôn mê, lẽ nào ngươi muốn bản quan đi kêu hắn hạ lệnh?"

    Từ Hải Ba mặt không chút thay đổi, thẫn thờ trả lời: "La quân chủ trọng thương, đêm qua đã chỉ định một tướng khác thay quyền."

    Trình Đức Huyền phẫn nộ quát: "Là ai thay cầm quyền, ra đây!"

    "Mạt tướng ở đây!"

    Hách Long Thành lên tiếng bước tới, rút kiếm ra khỏi bao, thần sắc hung tợn quát lớn: "Phụng lệnh của quân chủ, Hách Long Thành bây giờ thay chức Quân Đô Ngu Hầu, tam quân tướng sĩ nghe theo sự điều động của bản quan, không biết Khâm Sai đại nhân có phân phó gì?"

    Trình Đức Huyền đang rất nôn nóng, quên mất rằng hắn là người của Trình Thế Hùng, liền chỉ vào Dương Hạo, quát lớn: "Phân phó gì nữa?

    Còn hỏi bản quan phân phó gì à?

    Ngươi còn không bắt tên cuồng đồ miệt thị triều đình, vong ân phụ nghĩa kia lại?"

    "Mạt tướng tuân mệnh!

    Người đâu, các ngươi còn không lập tức bắt tên cuồng đồ miệt thị triều đình, vong ân phụ nghĩa kia lại, còn đợi đến khi nào nữa?"

    Hách Long Thành vừa hô một tiếng thì mười mấy tên hổ lính liền rút đao ra, giơ tiễn, sát khi đùng đùng xông lên, bao vây Trình Đức Huyền và người của hắn vào giữa.

    Nhìn thấy tình hình như thế, không ai dám động đậy, lập tức bị coi như là đống thịt thối.

    Trình Đức Huyền vừa sợ vừa giận: "Ngươi...Hách Long Thành, ngươi muốn tạo phản?"

    Dương Hạo mỉm cười, đưa hai ngón tay ra, nhẹ nhàng đẩy cái mũi thương ở trước ngực hắn ra, lạnh lùng nói: "Thánh Thượng có chỉ, nếu như phía trước bị ngăn trở không tiến về đông được thì có thể lựa thời cơ cắt đứt, nam hạ tây hành có thể tránh được địch thì hãy rời dâm chúng đến Phủ Châu, Lân Châu, Duyên An Phủ.

    Trình Đức Huyền có ý đồ riêng, cố chấp đông hành, không để ý tới tính mạng của tướng sĩ và mấy vạn dân chúng, phụ lòng thánh ân.

    Người đâu, lấy Tiết - Việt của hắn cho ta!"

    Hách Long Thành quát mấy thị vệ của Trình Đức Huyền: "Các ngươi vẫn chưa chịu lui xuống."

    Mấy tên thị vệ quay sang nhìn nhau, cùng hạ mũi thương xuống, lùi về sau.

    Lưu Thế Hiên bước ra, coi như bên cạnh không có ai, đi qua Trình Đức Huyền, đoạt lấy Tiết - Việt Khâm Sai từ hai tên thị vệ.

    "Các ngươi..."

    Trình Đức Huyền tay chân lạnh toát, nhất thời chỉ cảm thấy không luống cuống.

    Hắn là một quan văn luôn làm việc ở Nam Nha phủ Khai Phong, dưới chân thiên tử luật pháp rất nghiêm, quan lại ở đó thận trọng, làm việc như những tảng băng mỏng, ai lại có thể tưởng tượng rằng sẽ có một người to gan che trời dám chống lệnh Khâm Sai Thiên Sứ.

    Nhưng hắn lại quên rồi, làm binh ba tháng không được phát lương thì dám giết quan tạo phản.

    Triều đình từ trước đến nay chuyện quân binh tạo phản đều có, bây giờ mọi chuyện đã có Dương Hạo gánh vác, thì cái đám người chết tiệt này có coi hắn ra gì.

    Dương Hạo một tay cầm Tiết, một tay cầm Việt, cao giọng quát: "Từ đây hướng đông, bình nguyên khoảng 200 dặm, người Khiết Đan mắt dữ thèm thuồng chính là đang ngồi chờ chúng ta tự bước chân vào tuyệt cảnh.

    Vì sự an nguy của mấy vạn dân và tướng sĩ, bản quan quyết định, bỏ hướng đông, chuyển sang nam hạ, tránh mũi nhọn của địch, tìm một đường sống khác, các doanh trại nhanh chóng về trận của mình, tập hợp người ngựa, giám sát dân chúng, nửa canh giờ sau nhổ trại lên đường."

    "Bản tướng tuân mệnh!"

    Chúng tướng rào rào đồng ý, rồi chỉ nghe thấy tiếng áo giáp từng lớp như lá cây kêu leng keng, tiếng giầy dẫm đất rầm rầm, trong chốc lát, từ chỉ huy cho tới đô đầu tướng quan các doanh đều đã đi hết không còn một ai.

    Trình Đức Huyền đứng cô lẻ một mình tại trận, vô cùng oán hận nhìn Dương Hạo, tay nắm chuôi kiếm mà hơi run run.

    Phạm Lão Tứ nhíu mày, cầm nỏ trong tay khua lên, Trình Đức Huyền cắn chặt răng, cánh tay cầm kiếm cuối cùng cũng bỏ ra, từ từ buông xuống.

    Phạm Lão Tứ há mồm ra, "Phì'' một cái, nhổ ra một cọng cỏ, hắn lắc lắc đầy, lập tức hai thân binh chạy tới lấy kiếm của Trình Đức Huyền.

    Dương Hạo quay người bước đi, từ từ nói: "Trình đại nhân, con đường còn lại hãy để Dương mỗ dẫn mọi người đi, ngài có thể nghỉ ngơi rồi."

    Trình Đức Huyền cười khẩy nói: "Dương Hạo, ngươi đoạt Tiễn Việt của ta, trong mắt không có triều đình.

    Thành, ngươi có thể thoát được tội.

    Bại, thiên cổ sẽ chửi rủa tên ngươi, ngươi sẽ một mình phải gánh chịu.

    Ta thật không ngờ ngươi lại là một người ngu xuẩn đến vậy."

    Dương Hạo dừng bước, lại quay về sau: "Trình đại nhân hà tất phải nổi giận?

    Thứ mà Dương mỗ đoạt lấy không phải là Tiết Việt mà là trách nhiệm, thành bại thế nào tuỳ hậu nhân nói đi, khả năng Dương mỗ có hạn, chỉ có thể vì người trước mắt, chuyện trước mắt mà chịu trách nhiệm thôi!"

    Đoàn người ngựa gặp nhiều khó khăn hoạn nạn này cuối cùng cũng quay đầu về phía nam, cho dù đồi núi rừng rậm khó đi, nhưng trên con đường này không phải khổ cực mà chạy.

    Dân chúng còn có cái để ăn, đặc biệt là rừng cây râm mát, lại có nhiều nước sông nước suối, cũng coi như là được hưởng thụ trong cái nắng chói chang của mặt trời.

    La Khắc Địch nằm trên một cái cáng được làm tạm, vết thương của hắn không phải là thực sự nghiêm trọng nhưng Trình Khâm Sai vẫn còn ở trong quân ngũ, nếu như hắn khỏi quá nhanh thì sẽ chẳng ra sao trước mặt Trình Khâm Sai, cho nên hắn vẫn phải diễn thêm mấy ngày nữa.

    Dương Hạo đi ở bên cạnh hắn, nhìn thấy mấy bóng người cao lớn ở trong đám dân, nói: "Bản quan cũng nhìn không ra lai lịch của mấy người này.

    Hôm đó ở Phù Vân Cốc, nếu như không có mười mấy thủ hạ của người già này dùng kĩ nghệ thần tiến tương trợ, vừa rút lui vừa dùng tiễn thuật ngăn cản, làm cho người Khiết Đan giả cấm quân kia phải buông tha, thì e rằng chúng ta không dễ có thể thoát được.

    Từ đó có thể thấy họ không có ý đối địch với chúng ta.

    Trong đám cỏ dại sẽ có rất nhiều hào kiệt, phía tây bắc là nơi nổi tiếng với võ công, có rất nhiều đại hộ nuôi những dũng sĩ tài ba."

    Dương Hạo nhẹ nhàng thở dài nói: "Chỉ có điều trông bộ dạng của hắn không giống đại hộ, không khỏi làm người ta hoài nghi."

    Phạm Lão Tứ chen lời nói: "Đại nhân, mười mấy thủ hạ của hắn đều có tiễn thuật thần thông, nếu đánh tay không cũng là một đối thủ cừ, một đại hào nuôi bán ngựa trong nhà có mấy cao thủ như vậy cũng có thể, nhưng mười mấy thủ hạ tài ba như vậy thì người thường không dễ có được."

    Dương Hạo nói: "Đúng vậy, ngươi ở tây bắc làm binh đã từng nghe nói tới người họ Mộc chưa?

    Ta hỏi thân phận của hắn, nhưng hắn một mực không trả lời.

    Có điều mười mấy bộ hạ trung thành của hắn đều nói hắn họ Mộc, trong đó lấy Mộc Ân là trưởng."

    Phạm Lão Tứ lắc đầu nói: "Chưa từng nghe nói qua.

    Không giấu gì đại nhân, trước đây Phạm Lão Tứ ta là mã tặc, anh hùng trên cái đất Tây Bắc này ta, cho dù chưa từng nhìn thấy hết tất cả, nhưng nhất định cũng phải nghe nói qua, trong đó tuyệt đối không có ai họ Mộc."

    Dương Hạo nói: "Điều này cũng thật kì lạ, từng có người nghe thấy Mộc Ân gọi lão giả là chủ thượng, xưng hô như vậy ta cảm thấy thân phận người này không hề thấp."

    "Chủ thượng?"

    Phạm Lão Tứ vuốt vuốt râu nói: "Chẳng lẽ đám người đó không phải là người Hán?

    Theo thuộc hạ biết người Đảng Hạng Khương (một nhánh của dân tộc Khương - TQ), cận thị của Thổ Phiên các bộ đều cung kính gọi người đứng đầu là 'Chủ thượng'.

    À...đại nhân, ngài nói xem họ có phải là người Đảng Hạng Khương không?"

    Dương Hạo kì quái hỏi: "Làm sao mà biết được?"

    Phạm Lão Tứ nói: "Người Đảng Hạng Khương đặc biệt sùng bái màu trắng, cho nên tự gọi là 'Đại Bạch Thượng Quốc, người già đấy và mười mấy người bên cạnh cho dù bên ngoài mặc y phục nhiều màu, nhưng lớp áo bên trong lại có màu trắng.

    Hơn nữa người Đảng Hạng Khương rất hiếu chiến, khi bị ngoại tộc xâm lược làm tổn hại thì nhất định phải báo thù, nếu chưa báo được thù thì sẽ đi chân trần bẩn thỉu, cấm ăn thịt.

    Khi nào giết được kẻ thù thì mới có thể khôi phục bộ dạng ban đầu.

    Ta nghe nói hôm ấy mười tám tráng sĩ đột nhiên ra tay tương trợ chính là vì lão giả kia đã bị người Khiết Đan làm bị thương, thế nên Mộc Ân và đám thủ hạ mới nổi giận lôi đình như vậy, họ xé nát quần áo, bất chấp sinh tử, nhanh nhẹ dũng mãnh, nhìn quả thật giống tác phong của người Đảng Hạng Khương.

    Phạm Lão Tứ càng nói càng cảm thấy rất có khả năng, liền nói: "Đại nhân nếu cảm thấy khả nghi thì để thủ hạ đi hỏi xem, đừng lo bọn họ võ công cao cường, 'Hổ giỏi không bằng lang nhiều', bây giờ họ ở trong quân chúng ta thì sẽ không phải sợ họ làm loạn."

    Dương Hạo vội lắc đầu: "Với tình hình bây giờ, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, ta cũng chỉ là trong lòng có chút nghi ngờ thôi.

    Họ bây giờ đang đi trên cùng một sợi dây với chúng ta, chớ chọc giận bọn họ để tạo thêm sóng gió.

    Chỉ cần họ không sanh sự thì không cần phải để ý đến lai lịch."

    Phạm Lão Tứ gượng ép đồng ý, La Khắc Địch hỏi: "Dương đại nhân, khi chúng ta trốn vào sơn cốc, tất cả những lương thực mang theo đã không còn nhiều, mấy ngày nay hành quân, lương thực trước mắt đã cạn kiệt, từ đây hướng phía nam rồi về phía tây, trên đường ít có người, lại càng không có thành lớn, không có chỗ để bổ sung lương thực, điều này Dương đại nhân phải chú ý tới."

    Dương Hạo nói: "Hai ngày nay chúng ta đã bắt đầu tiết kiệm rồi.

    Ở đây đều là núi non, mỗi khi đến chỗ đóng quân ta cũng sai người đi săn bắn thú hoang, hái quả dại, xuống sông bắt cá, lấy đó để bù đắp số lương thực không đủ.

    Đợi khi ra khỏi rừng thì tốc độ chắc sẽ nhanh hơn, ta nghĩ vẫn có thể chống chọi tiếp."

    Hắn thở dài, nhìn đội quân đang khó nhọc tiến vào rừng rậm, lẩm bẩm nói: "Càng khó chống cự thì chúng ta càng phải chống cho bằng được."

    Trời đã dần tối, người ngựa đã đóng quân trong rừng, dân chúng như đã thành thói quen, không cần người khác phải ra lệnh, sau khi sắp xếp ổn thoả mọi thứ thì trai tráng khoẻ mạnh sẽ tản ra bốn hướng, đi hái quả, đào rau củ dại, bắt những con chuột, thú nhỏ để thay thế cho gạo.

    Lão giả ngồi xuống dưới một gốc cây đại thụ có cái rễ như sừng con rồng.

    Mộc Ân dặn dò mấy tiếng, liền có mấy đại hán chia nhau vào rừng săn mồi.

    Bọn họ không có binh khí, nhưng khi trở về thì mỗi người luôn bắt được mấy con thú, làm người khác thấy mà thèm.

    Mộc Ân lấy một cái túi da từ chỗ lão giả, chạy tới dòng suối trong vắt.

    Lão giả có chút mệt mỏi, ngồi tựa vào cây, những tia nắng còn sót lại len qua kẽ lá chiếu xuống khuôn mặt hắn, lão giả mơ hồ nhìn về phía trước, chỉ cảm thấy cuộc đời của mình thật li kì.

    Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay, vô duyên vô cớ lại thành dân Hán, rồi hồ đồ đi về hướng đông, đến giờ lại tiến vào những dãy núi rừng rậm liên miên này.

    Hắn là người Đảng Hạng, tám bộ lớn nhất trong Đảng Hạng lần lượt là: Tây Phong Thị, Phí Thính Thị, Vãng Lợi Thị, Pha Siêu Thị, Dã Ly Thị, Phòng Đương Thị, Mễ Cầm Thị, Thác Bạt Thị.

    Trong đó Thác Bạt Thị vốn xuất thân từ tộc Tiên Ti, là một bộ mạnh nhất trong các bộ của Đảng Hạng.

    Còn hắn vốn chính là con của thủ lĩnh bộ lạc lớn nhất này, hắn tên Lý Quảng Sầm.

    Nhưng đối với hắn mà nói, phận là con thủ lĩnh bộ tộc, con của Định Nan Quân Tiết Độ Sứ sở hữu Hạ Châu, Hựu Châu, Ngân Châu, Tĩnh Châu, Ngũ Châu lại không đáng để chúc mừng, ngược lại còn là căn nguyên gây nên sự đau khổ cho cuộc đời hắn.

    Làm con trai của Thác Bạt Thị Tộc, hắn từ nhỏ đã bị người ta đưa đến một bộ lạc cường mạnh khác là Thổ Phiền Phan Tư La làm con tin, phụ thân hắn là tộc trưởng Thác Bạt, là người đứng đầu các bộ tộc Đảng Hạng, là Định Nan Quân Tiết Độ Sứ được Đại Đường khâm phong.

    Nhưng hắn...lại chỉ có thể sống từ nhỏ đến lớn ở trong bộ tộc khác, bị người ta coi là con tin.

    Khi hắn 15 tuổi, theo ước định, cha của hắn sẽ đón hắn trở về và thay vào đó là một đứa con trai khác tiếp tục làm con tin, nhưng vào chính lúc đó, cha hắn dinh bệnh nặng, sau khi tam thúc của hắn nắm giữ ba quân, Hậu Đường mượn sóng đẩy thuyền, đem chức Định Nan Tiết Độ Sứ chính thức giao cho thúc hắn, tiếp đó Lý Quảng Sầm, người kế thừa liền ở trong tình cảnh khó xử

    Đối với bộ Thổ Phiền mà nói, hắn đã mất đi tác dụng của con tin.

    Đối với các bộ Đảng Hạng mà nói hắn là người kế thừa hợp pháp nhất, nhưng người Đảng Hạng bây giờ đã có một Tiết Độ Sứ mới, ai dám mạo phạm, thay hắn lộ diện?

    Vẫn có một người, người đó chính là tứ thúc của hắn Tuy Châu Thứ Sử - Lý Di Mẫn, Lý Di Mẫn nghe nói tam ca đoạt quyền vị của cháu, chỉ từ xa Hạ Châu mà mắng chửi không ngừng.

    Hắn lập tức phất cờ tạo phản, không còn nể tình nghĩa với tam ca, đồng thời phái người đi đón cháu về địa bàn của mình.

    Kết quả là khi tín sứ của tứ thúc ngày đêm rong ruổi ngàn dặm đến Tuy Châu thì tứ thúc của hắn đã binh bại và bị bắt, bị chính huynh mình cầm đao chặt đầu, Lý Quảng Sầm đã rời khỏi Thổ Phiền nhưng vẫn là cô nhi như trước, chỉ có điều ngoài mấy tuỳ thị phụng mệnh cha hắn ở bên hắn thì hắn lại có thêm mười mấy đại hán hết mực trung thành do tứ thúc phái đến.

    Định Nan Ngũ Châu đã trở thành địa bàn của tam thúc, hắn chỉ là một đứa trẻ không nơi nương tựa, có bản lĩnh gì để đoạt lại quyền lực vốn thuộc về mình?

    Hắn chẳng nhưng không có sức chống lại mà còn không ngừng chạy trốn, đề phòng người tam thúc phái tới truy giết, hắn đã đem họ Lý mà Đại Đường ban tặng đổi thành họ Mộc, rồi lang bạt trên thảo nguyên, từ một thiếu niên anh khí bừng bừng, rồi lưu lạc đến khi thành một lão già đầu đã đầy tóc trắng, thì cuộc sống của hắn vẫn chưa từng được yên ổn.

    Ba năm trước đây, tam thúc của hắn cuối cùng cũng chết.

    Con của tam thúc trở thành Định Nan Quân Tiết Độ Sứ mới.

    Khi Lý Quảng Sầm nghe thấy tin này, trong lòng không chút sợ hãi, lận đận nhiều năm như vậy, hắn cơ hồ như đã quên mất hình dáng Hạ Châu bây giờ như thế nào rồi.

    Nhưng chính vào lúc ấy, các bộ Đảng Hạng xé cờ nổi dậy tạo phản.

    Các bộ luôn bị bộ lạc Thác Bạt áp chế nhiều, lần này thay đổi tân chủ, những kẻ kiêu ngạo bất thuận liền liên thủ lại khiêu chiến với quyền uy vô thượng của Định Nan Quân Tiết Độ Sứ mới.

    Lý Quảng Sầm đã quên mất mình là người Đảng Hạng, quên mất Hạ Châu, nhưng các bộ Đảng Hạng vẫn chưa quên rằng hắn mới chính là chủ nhân thật sự của Định Nan Ngũ Châu, họ không quên rằng hắn vẫn đang lưu lạc ở trên thảo nguyên.

    Cho nên một mặt khởi binh, một mặt phái người đến thảo nguyên tìm kiếm, muốn hắn khởi cờ hiệu, hiệu triệu càng nhiều người Đảng Hạng quy phục.

    Lý Quảng Sầm không muốn trở vệ, ý chí mạnh mẽ của hắn khi còn thiếu niên đã sớm chết rồi, bây giờ hắn chỉ muốn mang theo bộ lạc mà mình đã gây dựng được sống trên thảo nguyên.

    Nhưng, có những chuyện không do bản thân làm chủ, sứ giả Đảng Hạng hết lời cầu khẩn, đám thuộc hạ cũng không cam tâm luồn cúi, Lý Quảng Sầm đành phải dẫn mọi người trở về Hạ Châu, nơi mà hắn đã quên đường về.

    Nhưng, vận mệnh lại đùa với hắn.

    Lần này giống như ba mươi năm trước hắn ngàn dặm rong ruổi trở về Tuy Châu, những dũng sĩ Đảng Hạng vội vã khởi sự, không có kế hoạch cẩn thận, lương thực không đủ, cho nên họ đã đến Phủ Châu cướp lương thảo.

    Ai ngờ Chiết Gia Phủ Châu đột nhiên thay đổi chiến pháp truyền thống mấy trăm năm nay, lại đem tất cả quân mã tập trung đánh mấy trận cơ động với họ, đội quân xé cờ tạo phản khi còn chưa chính thức giao tranh với Lý Quang Duệ ở Hạ Châu thì đã bị Chiết Gia đánh cho tan đàn xẻ nghé, việc tạo phản đã thất bại.

    Lý Quảng Sầm vừa đi đến nửa đường nếu lúc này lại tiếp tục nam hạ thì sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nên hắn đã đem theo gần một nghìn dũng sĩ luôn theo hắn viễn trinh trở về thảo nguyên bảo vệ bộ lạc, hắn đã lưu lại trên đất Bắc Hán, rồi đem những đồ vốn mang theo làm quân tư đi bán.

    Nhưng ai mà ngờ được lúc này Bắc Hán lại xảy ra chiến tranh với Đại Tống.

    Hắn vô duyên vô cớ bị bắt lại, trở thành một thành viên trong đại quân chạy nạn.

    Nghĩ lại hơn nửa đời sóng gió của mình, Lý Quảng Sầm tự cười giễu cợt: Hắn cả đời này số trời đã định làm kẻ thất bại, là một tội nhân bị người ta vứt bỏ, bây giờ vô cớ lưu lạc đến đất Tống, cũng tốt, thiên hạ này tuy lớn, nhưng lại chẳng có chỗ cho hắn, vậy đến Tống quốc làm một bách tính bình thường vậy.

    Ở nơi đó hắn không phải gánh vác những trách nhiệm nặng nề, không cần phải gánh những kỳ vọng của nhiều người như vậy, những bộ lạc trên thảo nguyên kia đã mất đi hắn, một thủ lĩnh cả đời làm bạn với thất bại có lẽ sẽ tốt hơn.

    Lý Quảng Sầm đang nghĩ miên man bất định thì Mộc Ân đã mang nước đến, quỳ một đầu gối xuống đất, cung kính dâng nước về phía hắn, Lý Quảng Sầm nhận lấy túi nước, uống một ngụm, lông mày hắn hơi nhăn lại, hắn thích rượu, luôn mang bên mình ít rượu, nhưng trên chặng đường này sớm đã uống hết rồi.

    Cách đó không xa, Dương Hạo đang đứng trong đám dân chúng đang tụ lại thành những tốp ba đến năm người hỏi han ân cần, nhìn thấy phản ứng của lão giả liền bước tới.

    "Lão trượng, uống một hớp đi."

    Dương Hạo lấy một túi da từ phía hông ra, đưa vào tay Lý Quảng Sầm, rồi mỉm cười.

    Lý Quảng Sầm hoài nghi nhìn hắn, mở nút gỗ túi da ra, một mùi thơm nồng của rượu liền bay ra, Lý Quảng Sầm hai mắt không khỏi sáng lên, lập tức nắm chặt lấy miệng túi da như đoạt được vàng vậy.

    Dương Hạo cười ha ha lên: "Lão trượng thích vậy ta tặng luôn cho ông.

    Nhưng loại mĩ rượu này Dương mỗ cũng chỉ có một túi, uống hết rồi sẽ không có nữa đâu, lão trượng vẫn phải tiết kiệm chút nhé, muốn thì uống một ngụm cho đỡ thèm là được rồi."

    Dương Hạo thực ra là không có rượu ngon, túi rượu này là khi lui quân ở cửa Phù Vân Cốc, hắn đã tiện tay nhặt lấy trong đám đồ đạc dân chúng đã bỏ lại, hắn vốn tưởng rằng đó là một túi nước, mang theo để phòng chạy trốn giữa đường khát nước không chịu được, nhưng khi vào trong rừng thì mọi thứ đã thay đổi, không hề thiếu nước, cho nên túi rượu này cũng không bị bỏ đi.

    Lý Quảng Sầm gật gật đầu, vội vàng uống một hớp, hắn nheo mắt lại, ngậm hớp rượu một lúc để thưởng thức vị tinh tế của rượu rồi mới nuốt xuống, khuôn mặt màu xám đỏ của hắn lộ ra một nụ cười đầy thoả mãn

    Một đại hán trở về, xách theo ba con gà rừng và một con thỏ, Lý Quảng Sầm gọi hắn lại, lấy con thỏ và một con gà từ trong tay hắn ra đặt trước mặt Dương Hạo nói: "Của ngài đó."

    Dương Hạo biết hắn đang lấy vật đổi vật, nên cũng không từ chối, liền nhận hai con mồi.

    Lý Quảng Sầm vui vẻ, hắn ngửi ngửi mùi rượu, rồi đậy nút lại, đặt túi rượu vào trong lòng mình, vỗ vỗ như bảo bối vậy, một lúc mới hỏi: "Dương đại nhân, chúng ta còn bao lâu nữa mới có thể ra khỏi cánh rừng này?"

    Dương Hạo nói: "Ta đã hỏi những quân sĩ quen thuộc địa hình gần đây, theo như tốc độ bây giờ thì ngày mai chúng ta có thể ra ngoài.

    Đến lúc đó tốc độ sẽ nhanh hơn nhiều, ngoài việc đi về hướng tây của rừng chúng ta còn phải đi vào một mảnh đất khô cằn trước không có thôn sau không có quán nữa, có lẽ mọi người sẽ phải vất vả mấy ngày, nhưng sẽ không cần phải lo lũ chó Khiết Đan truy đuổi, sẽ tốt hơn nhiều mấy ngày trước.

    Lúc này một binh lính vội vàng tìm đến, nghiêm nghị nói: "Dương đại nhân, Hách tướng quân mời ngài đến một lát."

    ----- Dương Hạo gật đầu chào Lý Quảng Sầm, đứng dậy bước đi, Lý Quảng Sầm nhìn theo bóng hắn, lòng có chút do dự, vội gọi: "Dương đại nhân."

    Dương Hạo mỉm cười xoay người lại hỏi: "Lão trượng còn có chuyện gì sao?"

    Lý Quảng Sầm trịnh trọng nói: "Đại nhân nếu như sớm nam hạ, thì tất sẽ thái bình.

    Nhưng lúc này mới ép dân chúng quay về phía nam, khó khăn lại trùng trùng.

    Khi lão phu còn trẻ đã từng bị người ta truy sát, đại mạc thảo nguyên, hoang sơn dã linh đều đã từng là nơi ẩn trốn của ta.

    Không phải là đến được những vùng dễ đi thì tốc độ sẽ nhanh hơn, nếu con người càng mệt mỏi thì tốc độ càng chậm.

    Đặc biệt là khi đến hoang nguyên bốn phía không thấy bến bờ thì người có ý trí kiên cường cũng sẽ rơi vào tuyệt vọng, liệu có thể nhanh hơn được ai.

    Những bách tính bình thường đa phần cả đời không ra khỏi cửa, thì sự tuyệt vọng khi bản thân rơi vào tử cảnh sẽ đáng sợ hơn cả khi gặp kị binh Khiết Đan, một khi đã xảy ra rối loạn thì hậu quả sẽ rất khó lường.

    Nụ cười trên mặt Dương Hạo đã biến mất, Lý Quảng Sầm lại nói: "Trong rừng có quả dại rau dại để hăn, miễn cưỡng còn có thể qua được ngày, nhưng một khi đã đến hoang nguyên, lại thiếu lương thực, trong lòng sẽ nảy sinh sự tuyệt vọng, bụng lại không có gì ăn, đến lúc đó...Hơn nữa, bây giờ chỉ toàn ăn các loại quả dại rau dại, ăn gió nằm sương, nên đã có người ngã bệnh, thời tiết nóng như vậy, người lại đông, một khi phát sinh dịch bệnh thì sẽ vô cùng nguy hiểm."

    Dương Hạo càng nghe sắc mặt càng trầm xuống, Lý Quang Sầm nói: "Dương đại nhân, kẻ địch của ngài và kẻ địch của Trình đại nhân không giống nhau, nhưng sự nguy hiểm đáng sợ lại không hề kém kẻ địch của hắn, thậm trí khó khăn còn lớn hơn hắn.

    Có thể đưa mọi người thoát ra hay không thì lần này ngài phải đấu với trời, đấu với người, đấu với chính mình và đấu với sinh mạng.

    Không được khinh xuất."

    Dương Hạo hơi ngẩn người ra, nghiêm nghị làm lễ nói: "Đa tạ lão trượng đã nhắc nhở, Dương mỗ hiểu rồi."

    Hắn quay người, vừa bước đi mấy bước thì thấy cách đó không xa, Trình Đức Huyền bị Lưu Thế Hiên trông giữ đang chắp hai tay lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt giống như một con kền kền đang bay thâm thấp để chờ người ta chết sẽ lập tức bay xuống hút máu, thấy vậy hắn không khỏi rùng mình.

    Chương 147: Địa ngục, thiên sứ.

    Dương Hạo đã từng thử hai ngày không ăn cơm xem mùi vị thế nào, thực ra cũng không có gì là to tát lắm, chỉ có hơi đói một chút.

    Trước đây hắn chưa từng thử ba bữa không ăn cơm có giác gì, mà bây giờ cả ba ngày mỗi bữa chỉ cùng Phạm Lão Tứ và Lưu Thế Hiên uống một bát cháo loãng, trong bụng luôn không có gì nhét đầy vào, hắn cảm thấy mắt mình xanh đi.

    Đói cũng chỉ là một chuyện, hoang nguyên buồn tẻ, mênh mông vô hạn làm cho tinh thần người ta mệt mỏi, không có cách nào chịu nổi.

    Ba ngày rồi, bất kể là có đi bao nhiêu dặm, mọi người nhìn hướng về phía xa, nhưng tất cả những cảnh tượng mà họ nhìn thấy chỉ là một mảnh đất cằn cỗi, cơ hồ như không có bất cứ một thứ gì khác, nó làm cho người ta có cảm giác bi thương, dường như ba ngày rồi mà chẳng đi được bao xa.

    Dương Hạo nhớ tới ở kiếp trước hắn đã từng nhìn thấy trên một cuốn tạp chí có nói đến một phương pháp thi hành hình phạt tàn khốc nhất, phương pháp đó không phải là móc hàm treo lên cây, cũng không phải là dùng sắt đốt đỏ hay nước sôi, mà là dùng một căn phòng tuyệt đối yên tĩnh, cho người ta vào đó không nghe không hỏi gì cả, chỉ trong mấy ngày tinh thần người đó sẽ sụp đổ, rồi đối mặt hỏi thì sẽ không có bất kì bí mật nào có thể giấu được.

    Dương Hạo luôn không thể lí giải được phương pháp này rốt cuộc có gì mà đáng sợ thế, nhưng bây giờ có lẽ hắn đã hiểu.

    Một cảnh tượng thảo nguyên hoang vu không một chút thay đổi này chẳng có gì khác căn phòng không có nửa tiếng động cả.

    Chúng đều có thể phá huỷ hoàn toàn ý chí của con người, làm người ta muốn vứt bỏ hết tất cả, nằm xuống chỗ nào đó chờ chết.

    Con đường họ đang đi giống như một chữ "C", sau mấy trận hỗn loạn, bây giờ cần phải quay về hướng khởi đầu, rồi tiếp tục hướng về phía tây nam, chỉ đi trên con đường oan uổng này đã đủ làm cho người ta tan thương rồi.

    Lại còn đói, tuyệt vọng, mặt trời thì lại nắng chói chang.

    Như gặp quỷ vậy, không những cảnh vật bốn phương không có một chút thay đổi, mà mặt trời rực rỡ trên bầu trời cũng luôn ở một chỗ, như nuốt mất từng giọt nước trên cơ thể họ.

    Cho dù khi họ rời khỏi rừng cây đã mang tất cả đồ dùng ra đựng đầy nước, hơn nữa nhiều lần nhắc nhở dân chúng phải dùng tiết kiệm, nhưng nhiều dân chúng không hiểu được sự nghiêm trọng của việc này nên mới có ba ngày mà rất nhiều người đã không con chút nước nào.

    Ngoài số ít người đã từng viễn hành nhịn cơn khát nên để dành lại được chút nước thì những người khác chỉ có thể trơ mắt ra trông chờ mỗi ngày quân nhân phát cho họ ít nước để sống.

    Thời tiết quá nóng, mọi người đụng chạm vào nhau còn nóng hơn, trong cổ họng như muốn phát hoả.

    Ba ngày tới, mọi người cũng chỉ biết đờ đẫn nhìn về phía trước, chậm chạp đi theo những bước chân của người khác, khi có người ngã gục xuống cho dù là người thân thì họ cũng không có sức mà đỡ dậy.

    Có người nhân lúc đêm xuống mà tháo chạy, nhưng người tháo chạy thì chỉ có chết nhanh hơn thôi, đại đội quân không chừng khi đi đến chỗ đó thì sẽ thấy trên sa mạc có một thi thế bị mặt trời chiếu khô, cơ thể này đã mục khô không thể nào nhận diện được, một ngày trước hắn vẫn là một thành viên trong đoàn người.

    Binh sĩ bây giờ cũng không có gì khác dân chúng, những vật mà họ phải mang theo đều đã vứt hết, bao gồm cả áo giáp, duy chỉ có một điều làm người ta an ủi đó là họ dù sao cũng là một chiến sĩ lăn lộn trên chiến trận, họ vẫn còn có thể duy trì được sự giám chế, nghe theo mệnh lệnh, nên lúc này toàn đội ngũ không bị tan vỡ.

    Mặt trời cay độc đã xuống núi, nhưng những cơn gió chầm chậm thổi tới một luồng hơi nóng hầm hập, mọi người không còn sức lực nằm lăn lóc trên cát, chỉ còn lại một chút nước lại không nỡ uống mà chỉ dám liếm liếm một chút, ai biết được ngày mai có thể tìm thấy được nguồn nước không, bây giờ mỗi người đều biết nước vô cùng quý giá.

    Con đường họ đi là một dòng sông cổ, chất kiềm ở phía dưới lớp bùn đất nổi lên làm nơi này trở thành một vùng khô cằn, cát đất có kiềm theo gió thổi bay khắp nơi, đến nghìn trăm năm sau đã làm cho đám cây cối vốn đã hiếm có chết đi và biến vùng này thành sa mạc, ngay cả những cây dại có sức sống kiên cường nhất cũng không còn mấy.

    Trên dòng sông cổ này có một số cái cây không biết đã sống cách đây bao nhiêu năm đang nằm ngửa trên mặt đất, có thể thấy ở đây đã từng có sự sống.

    ........Lương thực, đó chính là thứ duy nhất mà binh sĩ không vứt bỏ đi, bây giờ Dương Hạo đã thực hành việc quản chế quân sự, lương thực sẽ do binh sĩ bảo quản, thống nhất sử dụng, mỗi ngày sẽ nấu cháo, bất kể là binh tướng sĩ hay là dân chúng thì mỗi người đều chỉ được một bát, nó có thể miễn cưỡng duy trì sự sống, sẽ không để người ta phải chết, nhưng một bát cháo loãng cho vào bụng lại càng làm tăng cơn đói lên, khiến người ta đói đến mức muốn ăn cả thịt người.

    ......

    Trình Đức Huyền vốn luôn mang một điệu cười nham hiểm, đợi xem trò cười của Dương Hạo, nhưng bây giờ hắn ngay cả sức để thù hận cũng không còn, đội quân dừng lại hắn liền bổ nhào xuống mặt đất thở hổn hển, tiết kiệm từng phần thể lực của mình.

    Lúc này ngay cả hắn, kẻ luôn ngóng chờ thất bại của Dương Hạo cũng mong mỏi có thể sớm một ngày ra khỏi nơi này.

    Hắn không sợ chết, nhưng hắn không ngờ rằng sự dày vò này lại làm cho con người ta đau khổ đến vậy.

    .......Ở phía bên trái một mảnh đất có mọc thưa thớt mấy bụi lau, cỏ lau là loại cây có thể chịu khô nước nên vẫn sống được.

    Có một số người đang đào mấy bụi lau lên, phía dưới lớp đất cát có chút ẩm ướt, không chừng rễ của những cây cỏ lau này lại có thể ăn được.

    Dân chúng phân tán đi tìm thức ăn thì phát hiện có một vũng nước bùn, không to lắm, rộng khoảng hai trượng, nước ở đấy vốn không phải là đục lắm nhưng vì bị họ nhảy vào tranh cướp nên trở thành bãi nước đục ngầu.

    Nhưng cho dù là nước bùn đục thì trong mắt họ nó vẫn là thứ quý giá.

    Họ tiếp tục đánh giết nhau, chỉ đến khi binh lính dùng gươm đao can thiệp thì mới dẹp được trận chiến sinh tử.

    Vũng nước đục ngầu đó rất nhanh đã bị bọn họ chia cắt ra, những dân chúng vừa nghe được tin tức thì ngồi một cách tuyệt vọng trên bờ, một người có khuôn mặt đôn hậu trên dưới tam tuần đang cầu xin người ta cho dù chỉ là một giọt nước, hắn nói con hắn còn chưa đến một tuổi, mẹ nó lại không có sữa...

    Hắn ấp a ấp úng chưa nói hết lời thì nước đã bị người ta uống cạn, hắn chỉ có thể chán nản xoay người trở về.

    Có mấy người không cam tâm lại đào bới mặt đất hi vọng có thể tìm thấy dù là một con giun.

    Trong đó có một người trung niên trông khá mập mạp, mặc một chiếc áo vải lụa nhàu nát, còn có vân kim tuyến ở trên, xem ra đó là một viên ngoại.

    Nhưng tiền của hắn bây giờ không thể sai khiến được những kẻ hầu mà trước đây như những con chó con chỉ suốt ngày ngồi xổm dưới chân hắn chờ nghe lệnh nữa, từng người đang vì một miếng ăn, một hớp nước mà tranh đoạt nhau, không phân biệt cao thấp giàu nghèo, bây giờ thật sự chúng sinh đã bình đẳng...

    Quan binh bắt đầu phát nước uống, tuy chỉ có một ít, thật sự là rất ít, nhưng dân chúng vẫn phải chen nhau đi xếp hàng.

    Lão đạo Phù Diêu Tử cẩm một chút nước quý báu của hắn chen ra khỏi đám người, có chút mờ mịt nhìn vào đám dân nửa người nửa quỷ kia, trong mắt có chút thương cảm, nhưng hắn cũng bất lực.

    Khi hắn ở Tiết Cốc, có thể nội trong một buổi sáng không ăn không uống, công phu mà hắn tu luyện đã đến mức binh sĩ tinh luyện khó có thể làm hắn bị thương.

    Nhưng hắn dù sao cũng không phải là thần tiên, hắn không thể hô phong hoán vũ làm cho nơi này rơi xuống một cơn mưa giảm cái nắng hạn, hắn cũng không biết thuật Ngũ Quỷ Chuyển Mây, để đem tất cả chỗ dân chúng này ra khỏi tuyệt cảnh.

    Với cái tuổi đã gần một trăm của hắn thì khi ở Hoa Sơn hắn có thể nhẹ nhàng hành tẩu như thường.

    Nhưng hắn đang ở trên một hoang mạc, cũng không thể bay trên đất liền một ngày cả trăm dặm.

    "Đạo sĩ gia gia, ta đã lấy được nước rồi, chúng ta về đi."

    Cẩu Nhi kéo tay áo lão đại sĩ.

    Mấy ngày nay Cẩu Nhi và lão đạo sĩ cả ngày chỉ thích ngủ này đã trở thành đôi bạn không tuổi nương tựa vào nhau.

    Phù Diêu Tử đang thất thần chợt tỉnh lại, hắn đem nước của mình đổ vào trong bát của Cẩu Nhi, tự thầm chế giễu cười: "Ai sẽ nhớ tới hắn, hắn là kẻ đã được bách tính gần Hoa Sơn tôn làm chân nhân, là lão đạo trăm tuổi Thuỵ Tiên Nhân, giờ đây cũng có một ngày thê thảm như vậy, dưới thiên uy ai có thể chống lại chứ?

    Chính vào lúc này, hắn đã nhìn thấy Dương Hạo.

    Dương Hạo nhăn mày, bước từng bước trên cát nóng bỏng.

    Hắn rất kì lạ, bản thân sao lại có sức sống mãnh liệt đến vậy, một người trước nay chưa từng phải chịu cái khổ nào như hắn lại vẫn có thể đứng được, sau khi dừng đoàn quân lại vẫn có thể chống chọi mà đi xem xét tình hình một lượt.

    Có lẽ chỉ vì trong đầu hắn luôn có một ý chí chống chọi, hắn biết mình lúc này không thể gục xuống, nếu như hắn cũng ngã khuỵu thì mấy vạn người này liệu có một người nào có khả năng đi ra khỏi đây không, tất cả mọi người sẽ phải phơi xác trên dòng sông cổ này.

    Lúc này, mọi lời an ủi, cổ vũ đều vô hiệu, trên thức tế lúc này không có một người dân nào muốn nghe theo những lời hắn đảm bảo, cũng không còn sức đứng dậy gây chuyện nữa.

    Dương Hạo đi qua cửa thấy lão giả và mười mấy đại hán đang ngồi trong đám dân chúng, bọn họ cũng mệt mỏi không còn ra dáng người, nhưng ít nhất họ còn có kinh nghiệm sống tại chốn hoang vu.

    Ở đây cho dù bản lĩnh của họ cũng không thể săn bắn được gì, nhưng trước khi rời khỏi rừng rậm họ đã giữ trữ một ít thức ăn và nước, nên trông sắc mặt họ vẫn khá hơn nhiều so với đám dân chúng kia.

    Thấy ánh mắt Dương Hạo hướng về phía mình, Lý Quảng Sầm cười gượng với hắn một cái rồi lắc đầu.

    Dương Hạo thở dài, xoay người trở về.

    Đột nhiên, hắn thấy một nam nhân nhân lúc trời tối kéo một nữ nhân chui vào trong một cái khe nhỏ, Dương Hạo rất sửng sốt, lập tức nắm chặt thanh đao ở eo đi theo vào trong.

    Hắn luôn lo lắng có người vì tuyệt vọng mà bộc lộ bản tính ti tiện vô sỉ ra, làm những chuyện ác động trời oán người oán, nhưng từ trước đến nay trong đội quân vẫn luôn được coi là khá bình yên, nhưng không ngờ chuyện hắn lo lắng nhất đã xảy ra.

    Chu này một khi đã phát sinh thì lập tức sẽ truyền nhiễm như ôn dịch, sẽ biến tất cả mọi người thành kẻ điên.

    Hắn tuyệt đối không thể để những chuyện như thế này xảy ra, hắn thậm chí còn không kịp gọi thêm mấy binh sĩ, vội vàng đi theo họ.

    Khi chạy tới chỗ khe sâu đất vàng, Dương Hạo chân trượt một cái và làm lăn những lớp đất cát xốp xuống sườn dốc.

    Hắn dừng bước lại, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trong khe động không xa có một người phụ nữ đang bị đẩy xuống đất, người nam nhân đó xông tới, vừa vội vàng cởi áo ra, vừa ôm vừa hôn người phụ nữ.

    Dương Hạo vô cùng tức giận xông lên đá nam nhân kia ra, cầm thanh đao gí vào cổ hắn quát lớn: "Gan chó của ngươi thật lớn, đang làm gì vậy?"

    Người đó bị Dương Hạo đã văng ra, nằm dưới đất cát thở hổn hển, nhìn hắn chắc khoảng trên dưới 30 tuổi, dung mạo có chút thô tục, nhưng cơ thể thì lại rất tráng kiện, hắn liếm liếm môi hét lên: "Ngươi...ngươi đang làm gì vậy, ngươi dựa vào cái gì mà phá hỏng chuyện tốt của lão tử?"

    Dương Hạo áp mũi đao lại gần, quát lớn: "Bản quan sớm đã có lệnh, kẻ nào to gan dám *** phụ nữ thì giết!

    Lẽ nào ngươi không nghe thấy sao?"

    Người kia cười lớn nói: "Người nào*** phụ nữ cơ?

    Ta và ả một người muốn đánh một người không muốn chống cự, chúng ta không muốn chết như vậy, chúng ta muốn trước khi chết thì được sống, việc của nguơi à?"

    "Sao cơ?"

    Dương Hạo ngẩn ra, quay đầu nhìn người phụ nữ, nàng ta chắc khoảng 27, 28 tuổi, tuy trên mặt đầy bụi bặm của đoạn đường bôn ba, y phục cũng bẩn thỉu do lầy lội, nhưng nhìn nàng cũng có chút sắc đẹp, nàng đang nửa che nửa hở chỗ ngực bị cởi, mơ hồ lộ ra một một bả vai trắng ngần, cơ thể như một viên ngọc châu, có chút mùi vị phụ nữ đã chín muồi.

    Vì Dương Hạo đột nhiên xông vào nên người phụ nữ này vội vã ngồi dậy che vạt áo, cúi đầu không dám ngẩng lên.

    Khuôn mặt ửng đỏ.

    Nam nhân đó khuôn mặt đầy vẻ lưu manh nằm dưới đất, lấy ra từ trong lòng một túi và lắc lắc, trong bình vang ra tiếng của nước.

    Lúc này âm thanh đó quả thật như tiếng tiên nhạc, có thể làm say tâm trí con người.

    Người phụ nữ đó lập tức ngẩng đầu dậy, nhìn vào túi nước mà hắn đang nắm chặt trong tay, liếm liếm đôi môi đang khô nứt, trong ánh mắt lộ ra vẻ thèm khát.

    "Nàng cho ta tấm thân của nàng, ta sẽ đưa chút nước này cho, bây giờ một miếng nước ngay cả hoàng kim cũng không thể đổi được, trao đổi này rất công bằng, nói không chừng nàng còn có lợi hơn ý chứ.

    Thế nào?

    Nàng muốn thì cứ tới đây."

    Người phụ nữ nuốt nước bọt do dự liếc nhìn Dương Hạo một cái, nam nhân kia cười ha ha: "Con mẹ nó, thật buồn cười, mạng sắp mất rồi còn sợ người khác nhạo báng ư?

    Nếu nàng không muốn thì ta sẽ uống hết, đến lúc đó đừng có hối hận đấy."

    Nam nhân vừa nói vừa mở nút túi nước, làm bộ chuẩn bị uống, người phụ nữ kia hét lên: "Ta muốn, đem túi nước kia cho ta, cho ta!"

    Vừa nói xong thì đứng dậy lao bổ tới cướp túi nước.

    Dương Hạo ngẩn người ra, thu đao lại, không còn sức lực mà chúc mũi đao xuống đất, nam nhân kia đắc ý nhìn hắn một cái, rồi bế người phụ nữ kia đặt xuống đất.

    Ngay trước mặt Dương Hạo, hắn xé bỏ y phục của người phụ nữa.

    Người phụ nữ nằm dưới đất đã hoàn toàn không còn để ý tới việc mình bị lột sạch y phục trước mặt một nam nhân khác, nàng chỉ ôm chặt lấy túi nước vào lòng, nhắm chặt hai mắt, chỉ nghe thấy tiếng nam nhân như con dã thú ở trên người.

    Khi toàn bộ y phục bị cởi ra, để lộ một cơ thể trắng nõn nà, Dương Hạo liền quay người đi, tai nghe thấy những tiếng thở gấp gáp từ phía sau vọng lại, hắn dùng đao lê xuống dưới lớp bùn đất, khó khăn lắm mới trèo ra được sườn khe, đi về phía doanh trại của mình, hoàn toàn không quay đầu lại.

    Mấy tướng lĩnh La Khắc Địch, Hách Long Thành, Từ Hải Ba đang ngồi vây xung quanh thương nghị cái gì đó, vừa nhìn thấy hắn đến liền vội vã đứng dậy.

    La Khắc Địch giọng khàn khàn nói: "Dương đại nhân, mảnh đất khô cằn này chúng ta chưa ai từng đến, cần mấy ngày nữa mới có thể ra khỏi được thì không ai biết, bây giờ cho dù binh sĩ của chúng ta cũng...lương thực và nước uống không thể chống cự được mấy ngày nữa, cứ tiếp tục thế này e rằng..."

    Con đường này là do hắn chọn, cho dù cũng từng có người chửi rủa hắn sao lúc đầu không đi về Minh Cố, cho dù bị người Khiết Đan sớm đã chờ sẵn ở đó giết sạch thì cũng chết nhanh hơn, sẽ tốt hơn kiểu chịu tội nửa sống nửa chết như thế này.

    Nhưng đám tướng lĩnh này lại chưa từng có lời oán trách hắn.

    Dương Hạo không nói gì, nhưng trong lòng lại vô cùng cảm kích.

    Nghe La Khắc Địch nói xong hắn xấu hổ thở dài, nói: "Đây đều là lỗi của ta, thật không ngờ chặng đường tháo mạng này không những làm tiêu tốn hết số quân nhu mà còn làm cho thể lực của mọi người cũng tiêu hao đi nhiều, đã không thể chống đỡ nổi bôn ba như thế, là ta đã kéo mọi người vào con đường tuyệt vọng."

    La Khắc Địch vọi nói: "Đại nhân đừng nên nói như vậy, người Khiết Đan đã nắm vững ý đồ của đông tiến của chúng ta, mà cách Minh Cố lại là một cách đồng 200 dặm bát ngát, là địa điểm tốt để chúng đi săn, chúng không ở chỗ nào đó bày binh mai phục chờ chúng ta sa lưới mới là lạ đó.

    Muốn trách chỉ trách chúng ta không sớm nghe theo lời đại nhân khuyên can, nếu như sớm nam hạ về phía tây thì với những quân lương của chúng ta cũng sẽ không rơi vào cảnh chật vật như thế này."

    Dương Hạo cười gượng nói: "Bây giờ nói những điều này thì có ích gì?

    Không những dân chúng đang tuyệt vọng, thực ra ngay cả ta...ôi!"

    La Khắc Địch nói: "Dương đại nhân, mạt tướng đang cùng chư vị tướng quân thương nghị, nếu chúng ta tiếp tục đi như vậy thì chỉ có con đuờng chết.

    Ta nghĩ hay chúng ta phái người ra ngoài, nghĩ cách vận lương cứu viện.

    Như vậy chúng ta sẽ có hi vọng, có thể chống chọi được thêm mấy ngày, đi cũng sẽ nhanh hơn.

    Nếu như chúng ta bên này đi tới, đồng thời đội vận lương cũng tiếp ứng đến thì chặng đường sẽ giảm được một nửa, không chừng có thể cứu vãn được tính mạng của chúng ta."

    Dương Hạo nhìn hắn, không nói lời nào.

    La Khắc Địch kì quái nói: "Dương đại nhân, ngài làm sao vậy?"

    Dương Hạo chua chát nói: "Phái mấy người ra ngoài thì được.

    Nhưng mọi người nhìn mảnh đất hoang vu này xem, có thể có bất kì một đánh dấu hay nhận dạng đường đi không?

    Phái người đi, họ mang được lương thực về, nhưng làm thế nào để liên lạc được với chúng ta, làm thế nào để biết chúng ta đang ở đâu, làm sao có thể tiếp ứng cho chúng ta?

    Trên một mảnh đất không có bất cứ thứ gì có thể làm dấu được, cho dù họ có mang theo cả vạn người, chia nhau đi tìm chúng ta thì hai bên cũng không thể phát hiện ra được đối phương.

    Mấy vị tướng quân nghe đến đó cũng ngẩn ra, sự hứng khởi trên mặt lập tức tan biến, La Khắc Địch cũng không khỏi ủ rũ, làm thế nào để liên lạc đây?

    Làm thế nào để liên lạc?

    Hắn cười cay đắng, chán nản ngồi sụp xuống đất.

    Mấy người đó hoặc ngồi hoặc đứng, ngẩn ngơ không nói như một tảng đá, một khúc gỗ.

    Ánh mặt trời chiếu vào người, kéo dài bóng của họ ra, càng kéo càng dài.

    Đêm đã khuye, Dương Hạo gối đầu lên đất cát vừa với mơ màng thiếp đi thì Phạm Lão Tứ vội vã đi tới, thấp giọng nói: "Đại nhân, đại nhân, mau đứng lên."

    Dương Hạo bị làm cho tỉnh giấc, hắn ngồi vụt dậy, ngạc nhiên hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

    "Đại nhân chớ có lên tiếng."

    Phạm Lão Tứ nhìn xung quanh, gấp gáp nói: "Đại nhân, sang một bên nói chuyện."

    Dương Hạo vội vàng đứng dậy, đi theo hắn sang một chỗ, Phạm Lão Tứ nói: "Đại nhân, vừa mới có một người chết."

    Mấy ngày nay ngày nào mà chẳng có mấy người chết?

    Dương Hạo có chút tê người, hắn ngạc nhiên nói: "Người chết là ai, là tướng lĩnh trong quân chúng ta sao?"

    Phạm Lão Tứ lắc đầu nói: "Không phải, là một người dân.

    Nhưng đạo sĩ mà chúng ta bắt được nói người này mắc phải ôn dịch.

    Đại nhân, ty chức cũng thấy giống, nghe người nhà hắn nói, sáng hôm nay hắn vẫn rất khoẻ, nhưng xế chiều lại đổ bệnh, kết quả là mặt trời vừa lặn thì hắn đã chết rồi.

    Đại nhân, trong đoàn người chúng ta nếu như đã sinh ra ôn dịch thì quả thật là gọi trời trời không đáp, gọi đất đất không linh, thuộc hạ không dám làm to chuyện, bằng không một khi tin tức truyền ra, sợ rằng ngay cả sĩ tốt của chúng ta cũng sẽ chạy trốn một nửa."

    Dương Hạo trong lòng trở nên căng thẳng, vội nói: "Đi, chúng ta đi xem một chút, đã có ai biết chuyện này rồi?"

    Phạm Lão Tứ vừa đi vừa nói: "May là bây giờ bất kể có người sinh bệnh hay chết đi thì người bên cạnh cũng chẳng buồn hỏi.

    Bây giờ ngoài ta, Lưu Thế Hiên và mấy tên thị vệ tuyệt đối tin tưởng ra thì chỉ có người nhà kẻ đó và lão đạo sĩ biết, ta đã khống chế tất cả họ rồi.

    Đại nhân, chuyện đã quá cấp bách, không thể có dạ đàn bà được, ngài xem chúng ta có nên đem tất cả người nhà kẻ đó và lão đạo sĩ..."

    Nắm đấm tay hắn hung hăng giơ xuống đất, Dương Hạo đột nhiên đứng lại, nhưng không phải nhìn về phía hắn mà nhìn tới một đống lửa cách đó vài bước, bên cạnh đống lửa có mấy người đang nằm ngủ, có hai người đang ngồi, hắn đột nhiên cảm giác một bóng người trong đó có một chút quen thuộc, làm cho hắn không khỏi bước chậm lại.

    Đó là một phu nhân, từ góc độ của Dương Hạo, chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt nàng, đó chính là người lúc sẩm tối vì một miếng nước mà đã bị tên vô lại đó làm nhục.

    Nàng ngồi khoanh chân lại, trong lòng ôm một đứa trẻ, bên cạnh có một nam nhân đang quỳ, hắn dùng toàn thân để che túi nước, lén lút cho đứa trẻ uống mấy ngụm, rồi vội vàng giấu túi nước vào trong lòng, nhìn thấy trên miệng đứa con trai còn vương ít nước, khuôn mặt đôn hậu của hắn lộ ra một vẻ vui mừng: "Nương tử, may mà có nàng, nếu không thì con trai chúng ta đã...chỗ nước này nàng lấy ở đâu ra vậy, đây chính là nước đã cứu mạng chúng ta."

    Phu nhân đó áp má mình vào má đứa trẻ, yếu ớt nói: "Nước này là...là nô gia đã xin được từ một người hảo tâm."

    "Là ai mà có lòng tốt như vật, ta đã từng nói hết lời với người ta mà vẫn không thể xin được chút nước nào.

    Chiều này, Ngưu lão gia phải dùng hai đĩnh vàng mới đổi lại được một túi nước đấy.

    Nương tử, ân tình của người ta lớn như vậy, nàng nên dẫn ta đi cảm tạ người ta mới phải."

    "Việc này...ừm..."

    Vị phu nhân nói ấp a ấp úng, tinh thần có chút hỗn loạn, chính vào lúc này, bọn họ chợt chú ý tới Dương Hạo đang đứng yên lặng một bên nhìn.

    Nam nhân đó vội giấu túi nước vào trong ngực, sợ bị hắn cướp đi.

    Còn vị phu nhân đó đã nhận ra Dương Hạo, cho dù bây giờ Dương Hạo không mặc quan y, không đeo đao , nàng nhìn một cái vẫn có thể nhận ra.

    Khuôn mặt nàng đột nhiên trắng bệch ra như tuyết, mặt cắt không còn giọt máy, nàng giống như một tù nhân đợi chết, nhìn Dương Hạo một cách tuyệt vọng, cơ thể không khỏi phát run, ánh mắt lộ ra một vẻ cầu xin đau xót.

    Dương Hạo đã hiểu được, hắn nhìn nam nhân đó, lại nhìn đứa con chưa đầy tuần tuổi trong lòng, mắt có chút nóng lên, hắn từ từ đi lại gần, nhẹ giọng nói: "Đại tẩu, ở đây buổi sáng tuy nóng, nhưng buổi tối lại lạnh, cẩn thận đừng để đứa trẻ bị phong hàn."

    Nhẹ nhàng nựng má của đứa trẻ, Dương Hạo lại cười với nam nhân đó: "Nước, là bản quan cho đại tẩu, tiếc là...

    Ta cũng chỉ có một chút này thôi, cố gắng kiên trì tiếp nhé, cho dù thế nào ta cũng sẽ nhất định đưa mọi người ra khỏi đây, nhất định thế!"

    Hắn nhẹ nhàng vỗ vào vai nam nhân, rồi từ từ đứng dậy bước về phía trước.

    Phạm Lão Tứ đi theo phía sau, nhìn thấy Dương Hạo đang bước đi, đột nhiên giơ tay áo lên xoa xoa khoé miệng...

    Cái tử thi đó đã được người của Phạm Lão Tứ bí mật đêm đến một góc hẻo lánh, còn người nhà của hắn đã được tập trung lại, khóc nhỏ nức nở.

    Lão đạo Phù Diêu Tử đang ngồi khoanh chân dưới đất, vẫn còn bộ dạng nửa tỉnh nửa ngủ, trên mặt có chút nặng nề

    Dương Hạo bước lại, chắp tay nói: "Đạo trưởng, xin mời qua bên này nói chuyện."

    Phù Diêu Tử vuốt cằm, đứng dậy theo hắn sang một bên.

    Phạm Lão Tứ ra một hiệu lệnh kì quái với thủ hạ của hắn, đám binh lính lập tức tản ra bốn hướng, âm thầm hình thành một thế bao vây xung quanh họ, tay cũng nắm chặt đao hơn, mắt Phù Diêu Tử lướt qua, lơ đễnh nhìn sang Dương Hạo

    Dương Hạo trịnh trọng hỏi: "Đạo trưởng thông y thuật?"

    Phù Diêu Tử vuốt cằm một cái nói: "Bần đạo đối với thuật Đan Thạch Kỳ Hoàng có biết một chút ít."

    Dương Hạo lại hỏi: "Người đó...quả thật là bịôn dịch sao?"

    "Đúng vậy, bệnh ôn dịch này phát tác rất nhanh, một khi sinh bệnh chỉ cần nửa ngày có thể phát tác, mất mạng cực nhanh, lợi hại hơn cả binh đao."

    Dương Hạo lòng trầm xuống, đi qua đi lại mấy bước, nói: "Dịch chứng, một khi đã truyền ra..., đạo trưởng, bây giờ, ta muốn hỏi là người nhà của hắn có khả năng bị nhiễm bệnh không?"

    Phù Diêu Tử lắc đầu nói: "Bây giờ vẫn chưa có triệu chứng truyền nhiễm, có điều mấy vạn người này có bị lây truyền ôn dịch hay không thì vẫn chưa thể biết được."

    Dương Hạo nhăn mày nói: "Điều bản quan lo lắng chính là điều này.

    Mấy vạn dân nếu như ôn dịch nảy sinh thì sẽ lan tràn rất nhanh."

    Hắn bỗng ngẩng đầu lên, hỏi: "Đạo trưởng đối với bệnh này có cách nào trị không?"

    Phù Diêu Tử thở dài một tiếng, lắc đầu nói: "Bần đạo có thể trị, nhưng không có thuốc, bần đạo cũng chịu thôi."

    Dương Hạo buồn rầu ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời với những ngôi sao đang lấp lánh, cười đau khổ nói: "Những điều ta có thể làm ta đều đã làm hết rồi.

    Những chuyện còn lại đành phải xem người thôi, mong trời rủ lòng thương cho chúng ta một con đường sống."

    Hắn quay đầu gọi: "Phạm Lão Tứ."

    Phạm Lão Tứ lập tức lên tiếng và chạy tới, tay nắm chặt đao, ánh mắt đầy sát khí nhing Phù Diêu Tử, nói: "Đại nhân xin ra lệnh."

    "Ngươi đem theo mấy người, dùng vải che miệng bịt mũi, chuẩn bị chút củi rồi đem thi thể đi thiêu."

    "Vâng, đại nhân, nhưng..."

    Dương Hạo vốn đã chuẩn bị rời đi, thì nghe thấy lời nói lấp lửng liền quay đầu lại, chỉ nhìn thấy Phạm Lão Tứ đang nháy mắt ra hiệu với hắn, rồi hướng về lão đạo sĩ, Dương Hạo chợt hiểu ra, vỗ trán quay người nói: "Đúng rồi, mấy ngày nay mệt mỏi quá nên cũng hồ đồ rồi."

    “Người nhà của người đó và vị đạo trưởng này ngươi đem họ đi cách đoàn quân ra rồi trông chừng họ, nếu như sáng mai không có dấu hiệu khác thường gì thì mới thả cho họ tự do.

    Nhưng phải cực kì nghiêm ngặt, không được để họ tung tin ra, gây hỗn loạn khủng hoảng."

    Phạm Lão Tứ ngẩn ra, đành phải miễn cưỡng đáp đồng ý.

    Phù Diêu Tử có chút kinh ngạc, khi nhìn lại Dương Hạo thì ánh mắt trở nên khác thường.

    Dương Hạo lòng đầy phiền não trở về, hắn tưởng tượng tới hình ảnh mấy vạn dân bị nhiễm ôn dịch rồi lần lượt chết, không khỏi rối bời.

    Hắn chợt bừng tỉnh khi bị một người va vào, người đó kêu lên một tiếng, đứng không vững, ngã sấp xuống bên cạnh hắn, sau đó chỉ thấy một bóng nhỏ chồm lên người đó người đó lập tức kêu lên mấy tiếng rồi hất bóng đen đó ra, không ngờ tốc độ của bóng đen kia lại nhanh kinh người đến vậy, n lại chồm lên người đó, hung hãn cắn vào mặt hắn.

    Dương Hạo chợt rùng mình, cứ tưởng là có một loại thú nhỏ nào đó đang làm hại người, liền nhìn gần lại, mới biết đó là một đứa trẻ đang nhảy lên trên người đó và hung hăng cắn, người đó liên tục đập đánh lại, tiếng kêu thảm thiết động trời, nhưng vẫn không thể hất được đứa trẻ đó ra, ở đằng xa có mấy người dân đang đứng lên nhìn, nhưng lại không có ai tới xem.

    "Dừng tay lại cho ta!"

    Dương Hạo nghiêm giọng quát, rồi bước lên trên túm vào lưng đứa trẻ nhấc ra, đứa trẻ vừa nghe thấy giọng hắn lập tức vui mừng lớn tiếng gọi:" Dương Hạo đại thúc."

    Dương Hạo lúc này mới nhận ra đứa trẻ như con sói nhỏ đấy lại chính là Cẩu Nhi, Dương Hạo vội hỏi: "Cẩu Nhi, cháu đang làm gì vậy?"

    Cẩu Nhi vừa nhìn thấy hắn thì vẻ hung dữ trên khuôn mặt đã biến mất, cái miệng nhỏ nhắn của nó dẹt ra và khóc ầm lên, nói: "Đại thúc, kẻ xấu này nhân lúc mẹ Cẩu Nhi đang ngủ say liền lấy trộm túi nước.

    Nước mà quân gia mỗi ngày phát chỉ có một chút, là mẹ khó khăn lắm để dành lại phòng lúc nhỡ nhàng.

    Kẻ xấu này, Dương Hạo đại thúc, thúc phải giúp Cẩu Nhi."

    Dương Hạo vừa nghe xong thì vô cùng tức giận, bước lên trước nắm cổ vai áo của hắn kéo lên, nhìn chằm chằm vào hắn, lòng càng phẫn nộ: "Lại là ngươi sao?

    Ngươi nghĩ đao của bản quan ăn kiêng ư?

    Dám để rơi vào tay ta."

    Hoá ra người này chính là kẻ lúc sẩm tối đã lấy nước để đổi lấy tấm thân phu nhân đó.

    Tên khốn nạn này dám dùng nước của mình để phá hoại sự thanh bạch của người ta, rồi lại đi ăn trộm nước của người khác, Dương Hạo tức đến run cả người, nếu như lúc này trong tay có đao thì hắn nhất định sẽ chặt tên này ra làm hai nửa, không cần nói thêm lời nào nữa."

    Người đó bị hắn túm chặt cũng phản kháng lại, chỉ cười ha ha nói: "Ngươi muốn giết ta à?

    Làm đi, làm đi.

    Đổng Thập Lục ta sớm đã biết không thể sống ra ngoài được, sống thêm một ngày cũng chỉ khổ thêm một ngày thôi, ta bây giờ cái gì cũng không sợ, lẽ nào lại sợ chết sao."

    Dương Hạo nổi gi nói: "Nếu ngươi đã muốn chết thì tại sao lại còn lấy trộm nước của người khác?"

    Kẻ đó thở dài, tlẩm bẩm nói: "Ta thật sự muốn chết..., cho nên mới muốn trước khi chết được sống vui vẻ một tí...ta muốn tự sát, nhưng lại không thể xuống tay tàn nhẫn với bản thân mình, khát quả thực là khó chịu, nên mới đi trộm nước.

    Bây giờ nếu đa rơi vào tay ngươi, ngươi cứ giết ta là tốt rồi.

    Dù sao thì ta cũng chỉ chết sớm trước ngươi một hai ngày thôi, các ngươi cuối cùng cũng sẽ đi theo ta, ha ha ha..."

    Dương Hạo sát khí nổi lên, giọng đáng sợ nói: "Bản quan không chỉ muốn giết ngươi, mà còn muốn róc thịt ngươi, để ngươi lưu lại đây làm cô hồn dã quỷ, ngươi không cần phải lo cho chúng ta, chúng ta nhất định sẽ đi được ra ngoài."

    "Ha ha ha, buồn cười thật.

    Ngươi dựa vào cái gì mà đòi thoát ra ngoài?

    Ngươi có biết rằng từ hoang mạc này đến Ngọ Cốc cây cối um tùm phải mất bao nhiêu ngày không?

    Dựa vào tốc độ của đoàn người này thì ít nhất cũng phải mất 7 ngày, 7 ngày đấy!

    Ha ha, đến được Ngọ Cốc thì sao chứ, vẫn không có lương thực, từ đó đến Quảng Nguyên lại mất 10 ngày nữa, 10 ngày đấy, chúng ta còn phải chống cự 17 ngày nữa?

    Chi bằng xuống 18 tầng địa ngục còn thoải mái hơn một chút."

    Cơ thể Dương Hạo như bị chấn động, thất thanh nói: "Ngươi nói cái gì?

    Lẽ nào...ngươi đã từng đi con đường này?"

    Đổng Thập Lục, kẻ một lòng muốn chết bị đưa đến trước mấy vị tướng quân, hắn cắn chặt răng không chịu nói gì cả.

    Hách Long Thành tướng quân nói ngon ngọt cả nửa ngày mà hắn không chịu nói liền lật mặt, sai mấy thân binh chân đấm tay đá cho hắn một trận, Đổng Thập Lục đã thành một con quỷ con.

    Sống mũi của hắn bị đánh gẫy, miệng đầy răng cũng bị rụng gần hết, mũi và miệng đầy máu, bàn tay co quắp như móng gà, vì năm đầu ngón tay của hắn đều đã bị đánh trật khớp.

    Đổng Thập Lục không thể chịu được nữa, kêu thảm thiết và khai ra.

    Hoá ra, người này giống Dương Hạo, đều là người của Phủ Bá Châu.

    Vì rượu say tranh kỹ nữ mà giết người, bị quan phủ phán án tử hình.

    Nhưng khi chiếu phê đỏ của triều đình vẫn chưa xuống tới thì hắn đã vượt ngục bỏ trốn.

    Hắn tháo chạy đương nhiên là không thể chạy về phía Trung Nguyên, nếu sang phía nam thì sự khống chế của quan phủ càng lớn, hắn chỉ còn một con đường là đi về phía tây bắc.

    Nhưng vì mấy con đường từ Bá Châu đến tây bắc đều đã bị triều đình khống chế, để không bị quan phủ bắt được, hắn đã đi con đường sông cổ mà một phạm nhân cùng trong ngục đã nói đến.

    Trong ngục có một lão tặc đã từng nhiều lần đi qua con đường này, hắn đã vẽ đường đi cho Đổng Thập Lục xem, Đổng Thập Lục đã ghi nhớ kĩ con đường, rồi bắt đậu lập kế hoạch vượt ngục, mật đạo này chính là đường sông cổ mà đám người Dương Hạo đang đi.

    Con đường này hắn đã từng bước đi tới, kí ức về chặng đường trốn thoát đó hắn vẫn còn nhớ như in, làm sao mà hắn có thể quên được?

    Đổng Thập Lục lúc đầu sau khi vượt qua được con đường chết vốn muốn đi về phía nam đến thành Quảng Nguyên, nhưng khi đến được gần Quảng Nguyên thì mới phát hiện trên cổng thành có dán cáo thì truy bắt hắn, vì thế hắn lại phải tháo chạy về phía bắc, đi một mạch đến Bắc Hán, ai mà biết được lần này lại rơi vào tay đội quân Đại Tống như cá sa lưới vậy.

    Lúc trước, khi đi con đường này, hắn đã chuẩn bị đầy đủ lương thực, nước uống và một số thuốc cần dùng, tất cả đều đầy đủ.

    Nhưng lúc này hắn như đang đi vào tuyệt vọng, bây giờ đội quân di dân của Dương Hạo có đem tất cả mọi thức nặng nhọc vứt lại ở cửa Phù Vân Cốc thì theo hắn nghĩ làm sao có thể sống để đến được Ngọ Cốc?

    Sau khi biết rõ ràng chân tướng, Đổng Thập Lục bị dẫn xuống dưới, Dương Hạo gọi mấy vị đại tướng đến ngồi quanh đống lửa, vẻ mặt hứng khởi nói: "Chư vị tướng quân, ta nghĩ...những gì chư vị bàn bạc lúc nãy, bây giờ đã có điểm dựa để làm rồi."

    Đám người La Khắc Địch suy nghĩ cũng rất nhạy bén, vừa nghe hắn nói lập tức nhớ ngay đến Đổng Thập Lục, La Khắc Địch nói: "Đại nhân, chẳng lẽ ngài muốn lợi dụng tên Đổng Thập Lục này để giải thoát cho chúng ta sao?"

    Dương Hạo nói: "Không sai, hắn đã từng đi qua con đường này, hơn nữa lại đã từng đến Quảng Nguyên.

    Quả thực là trời đã rủ lòng thương, đã cho chúng ta một người dẫn đường.

    Ý của ta là, chúng ta sẽ phái người ngựa ngày đêm chạy tới Quảng Nguyên tìm lương thực, rồi dùng xe ngựa chở về, cùng lúc này thì đoàn người của chúng ta sẽ dốc toàn lực đuổi về phía trước, khi đã gặp được nhau...khi đã gặp được nhau thì thời gian chỉ mất có một nửa.

    Chúng ta muốn thoát ra khỏi tuyệt cảnh này không phải là không có khả năng."

    Chúng tướng lập tức phấn chấn lên, Từ Hải Ba nghĩ một lúc, nói: "Quan gia đã hạ dụ, hai vị Khâm Sai có thể điều động lương thảo, dân dịch thậm chí là quan binh nơi gần nhất tương trợ.

    Chúng ta muốn lấy lương thảo ở Quảng Nguyên và dùng dân dịch vận chuyển đến thì phải có Khâm Sai cầm Tiết mới có quyền này.

    Bây giờ...nhưng chẳng lẽ lại Dương đại nhân lại đích thân đi sao?

    Dương Hạo hơi trầm ngâm, nói: "Không được, đại quân tây phản là chủ ý của ta, Dương mỗ đã thể là sống chết với dân chúng, quyết không rời đi."

    Hách Long Thành không nhẫn nại được, nói: "Dương đại nhân, ngài không rời khỏi đây thì ai sẽ đi đây?

    Người bên cạnh đi thì làm gì có quyền lực để điều động lương thực, dân dịch, quan binh."

    Dương Hạo do dự nói: "Nếu như...chúng ta xin Trình đại nhân đi một chuyến thì sao?"

    Đám tướng lĩnh La Khắc Địch, Từ Hải Ba, Hách Long Thành nghe xong nhất tề lắc đầu, ngay cả bọn thân binh đằng sau cũng lắc đầu liên tục như sóng.

    Hách Long Thành là người của Trình Thế Huyền, nói chuyện hoàn toàn không chút kiêng nể gì: "Dương đại nhân là quân tử lỗi lạc, cũng cần phải phòng mưu đồ của kẻ tiểu nhân.

    Tên Trình Đức Huyền hận không thể ăn thịt, uống máu của ngài, ngài nếu để hắn đi Quảng Nguyên thì chẳng khác nào tự đâm đao vào mình"

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Hách tướng quân nghĩ sai rồi, Dương mỗ không phải là không có sự phòng bị với hắn, việc này không chỉ để một mình hắn đi làm, sự việc quan trọng liên quan đến mấy vạn người, cho dù hắn có hận Dương Hạo ta cũng tuyệt đối không dám động tay chân làm hỏng chuyện này, Trình Đức Huyền là người thông minh, hắn sẽ không vì chút oán hận mà không tính tới lợi hại, làm ra chuyện ngu xuẩn đâu."

    Cho dù là nói như vậy nhưng mấy người này vẫn không dám đem hi vọng của cùng c mình giao cho một kẻ bây giờ đang bị họ giam lỏng, ngay cả tướng lĩnh cấm quân Từ Hải Ba cũng không kiêng nể nói: "Không sợ nhật vạn chỉ sợ vạn nhất.

    Nếu như Trình Đức Huyền không dụng tâm để làm việc, hoặc cố ý trì hoãn, đến lúc đó chúng ta phải làm sao?

    Bây giờ xem ra chỉ có thỉnh Dương đại nhân đi một chuyến thì chúng ta mới yên tâm được.

    Việc ở đây ngài cứ yên tâm, Tiết - Việt cho dù ngài có cầm đi thì chúng ta cứ gạt hắn ra, không thừa nhận thân phận Khâm Sai của hắn thì hắn còn có thể làm gì chứ."

    Chúng tướng đều đồng thanh, Dương Hạo không biết phải làm thế nào đành chấp nhận nói: "Được rồi, chúng ta hãy sai Đổng Thập Lục vẽ địa đồ ra, phải hết sức chuẩn xác, ta nghĩ bên cạnh Ngọ Cốc có một dòng sông, cũng dễ tìm.

    Mọi người đêm nay nghỉ một chút, đến sáng mặt trời lên sẽ lên đường, chớ đừng để mất phương hướng, đợi khi tới Ngọ Cốc, thì nghỉ ở đó đợi.

    Theo như tốc độ của chúng ta, từ đây đến Quảng Nguyên cần 17, 18 ngày, nhưng nếu ta ngưỡi ngựa ngày đêm phi nhanh thì chỉ cần 3 đến 4 ngày có thể tới được Quảng Nguyên.

    Ta sẽ lập tức mở kho quan lấy lương thực, điều động lừa ngựa dân phu, đem lương thực trở về một cách nhanh nhất.

    Nếu như tất cả đều thuận lợi thì trước sau sẽ gặp lại mọi người ở Ngọ Cốc.

    La Khắc Địch phấn chấn nói: "Được, quyết định như vậy.

    Sáng sớm ngày mai xin mời Dương đại nhân lên đường.

    Mạt tướng sẽ đem đem tin Khâm Sai đại nhân đích thân đến Quảng Nguyên vận lương thông báo cho toàn thể quân dân, nhất định sẽ làm phấn chấn khí thế quân dân, mọi người sẽ kiên trì đến Ngọ Cốc chờ tụ hợp với Khâm Sai.

    Đợi đến khi tất cả nước và lương thực đều hết thì mạt tướng sẽ đem mấy con ngựa còn lại giết cho mọi người bớt đói, chắc có thể chống cự đến được chỗ đó."

    Ngày thứ hai, khi trời mới tờ mờ sáng, Dương Hạo liền đem theo Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên và vài tên thân binh lên đường, còn có cả Đổng Thập Lục mặt mũi bầm dập và lão đạo Phù Diêu Tử cũng đi theo.

    Dương Hạo lo lắng trong quân sẽ xảy ra ôn dịch tràn lan, nên cũng muốn lấy thêm cả thuốc về, mà lão đạo Phù Diêu Thử lại biết cách trị nên đương nhiên phải dắt hắn theo.

    Đây là một đội quân kì quái, một người xuất gia không hỏi thế sự, một tử tù tháo chạy đến Bắc Hán, một gia đinh luôn muốn làm quan để trở về Bá Châu báo thù, còn có mấy tên mã tặc đã tòng quân.

    Đoàn người này không có một ai là đại hiệp vì dân vì nước, nhưng nhiệm vụ trọng đại cứu mạng mấy vạn dân lúc này lại được đặt lên vai họ.

    Họ thúc ngựa phi nhanh trên thảo nguyên, ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu vào lưng, nó đang mang hi vọng của cùng của mấy vạn dân quân...

    Chương 148: Khâm sai ăn mày.

    Hôm nay là ngày mừng thọ 52 tuổi của Tri Phủ Quảng Nguyên Từ Phong Thanh.

    Từ sáng sớm đã có nườm nượp quan khách đến, những chiếc xe ngựa chở đầy vàng bạc không ngừng được đưa tới.

    Từ Tri Phủ mặc y phục Thọ Tinh Ông có thêu hoa văn cây tùng, con sếu và hoa mai, cười cười nắm hai tay vào với nhau rồi đứng trên bậc cao của nhị đường đích thân đón khách,

    Trong Từ phủ, người đang nói cười đều là những kẻ giàu có quyền thế, tới tham dự không có một dân đen nào, một lát sau, đủ các loại lễ vật quý báu đều đã bày chật hai bên nhị phòng.

    Từ Tri Phủ là người có tiền nên làm việc gì cũng dễ, hắn nhìn quan khách rồi cười: "Ai ya ya, Phũng Lão vất vả rồi, vất vả rồi.

    Aiyaa, Đỗ Cử Nhân, lễ trọng quá, lễ trọng quá.

    Ai yaaa, Lạc Quan Sát, bây giờ quan gia đang trinh phạt Bắc Hán, đang khổ chiến với Khiết Đan, Từ mỗ chỉ là một văn nhân, không có sức để lên trận giết địch, đành phải chấn thủ hậu phương, chẳng có công lao gì, làm người ăn lộc vua thấy thật là hổ thẹn, buổi mừng thọ nhỏ làm sao lại dám nhận hậu lễ như này?"

    Những người đến chúc mừng lại không khỏi phải buông lời khen ngợi, tán dương hắn đã làm yên hậu phương, làm việc đâu ra đấy.

    Không ngừng cứu vận chuyển cứu trợ chiến sự tiền tuyến.

    Tuy công danh không hiển, nhưng thực sự có công với đất nước, có công với dân, làm cho Từ Phong Thanh vui vẻ mặt mày hớn hở

    Đợi khi khách đã đến gần hết, trong Từ phủ đã bày xong thịnh yến.

    Những nhân gia trong đại hộ thường rất quy củ, tiền đường là tán tiệc, trung đường là quý binh, hậu đường là nữ khách.

    Từ Tri Phủ là văn nhân nên bố trí những vật dụng trong phòng đều rất trang nhã, trung đình là một hồ nước lớn, trong hồ có hòn non bộ, cây tử đằng, cây cầu với đình nhỏ.

    Trong nước là những cây sen xanh mọc thành một mảng, những con cá chép đang bơi lội tung tăng; đưa mắt lên trên nhìn sẽ thấy trong cái tán lá cây sum suê lộ ra một góc hồng lâu của nhà sau, thật là tiên cảnh nhân gian.

    Trong hồ không chỉ có một cái đình mà có rất nhiều, được bố trí như hình hoa mai, ở giữa là cái to nhất, trong các đình đều có bày tiệc rượu khoản đãi các cao bằng quý hữu.

    Mọi người đều đã lần lượt ngồi xuống, chúc Lão Thọ Tinh, rồi giơ những chén rượu lên, rượu đã qua tam tuần nên mặt mọi người đều đã bắt đầu nóng.

    Phía dưới hiên lại có đàn sáo nhã nhạc, thật là làm cho người ta không cảm thấy cái khổ sở của mùa hè.

    Từ Phong Thanh đã nhận mấy chén rượu chúc thọ của người ta, say khướt giơ chén rượu lên, cao giọng nói với các tân khách trong đình: "Chư vị hảo hữu, chư vị hảo hữu, xin nghe Từ mỗ nói."

    Tân khách trong các đình cũng dừng chúc rượu nhau, nhìn về phía hắn, Từ Phong Thanh một tay cầm chén, một tay vuốt râu, mỉm cười nói: "Chư vị.

    Ta phòng ngự ở Quảng Nguyên, để Trình Thế Hùng Trình đại nhân phái nam nhi trên đất Quảng Nguyên này đi theo Thánh giá trinh phạt Bắc Hán, thật cực khổ vất vả.

    Từ mỗ và Trình tướng quân cùng coi quản Quảng Nguyên, giờ Trình tướng quân đã trinh phạt Bắc Quốc, Từ mỗ lòng rất mong nhớ.

    Ở đây, Từ mỗ xin đề nghị, chúng ta cùng nâng cốc chúc quan gia đánh bại Khiết Đan, bình phạt Bắc Hán, mở rộng biên cương bờ cõi.

    Chúc cho Trình đại tướng quân uy hiếp có hiệu lực, giương cờ thắng lợi, mã đáo thành công, gia quan tấn tước, từng bước thăng cao."

    "Xin mời, xin mời..."

    Các tân khách nghe xong đều rào rào hưởng ứng, đứng dậy đi tới phía bắc đình, nâng chén lên, thần sắc kính nể, giơ chén về phía Từ Tri phủ tỏ ý chúc mừng.

    Những lời chúc mừng còn chưa nói xong thì đã nghe thấy bên cửa có những tiếng ầm ầm hỗn tạp, mọi người đều ngạc nhiên nhìn ra, chỉ thấy một đám bảy, tám tên ăn mày đầu bù tóc rối xông vào.

    Những gia đinh đốn khách muốn ngăn trở thì bị một tên ăn mày cao lớn đẩy một cái, trượt chân ngã xuống hồ sen.

    Những chiếc lá sen xanh ngắt lay động, đợi đến lúc hắn đứng dậy thì đã có một con ếch ngồi chỗm chệ trên đầu mắt đang nhìn bốn hướng.

    Từ Phong Thanh vừa sợ vừa giận: "Làm sao lại có cái lý đó, đám ăn mày này từ đâu đến đây làm loạn hả?"

    Chiến sự phương bắc kịch liệt, có một số lưu dân đã đến Quảng Nguyên, Quảng Nguyên là một thành lớn do Quân chấn phát triển lên, tuy không thể dung nạp nhiều cư dân, nhưng vẫn có thể chứa thêm một số lưu dân nữa.

    Từ Phong Thanh hôm nay mừng thọ, có ý phát cháo cứu tế trong thành, một là thể hiện công đức, hai là tránh lưu dân đến làm loạn, chưa từng nghĩ rằng có người lại dám to gan động trời xông vào phủ hắn.

    Mấy tên ăn mày này đã xông vào trung đường, không nói lời nào chạy thẳng vào đại đình ở giữa Từ Phủ, lúc này ở cửa lớn mới xuất hiện lão quan gia của Từ Phủ, bước chân lảo đảo, nhìn thấy cảnh hỗn loạn trong trung đường không khỏi vội vàng luốn cuống.

    Mấy tên ăn mày đó xông đến, chiếm chỗ của các tân khách, đầu cũng không ngẩng lên, như lang như hổ vươn tay tới bốc thức ăn nhanh như gió cho lên mồm.

    Nhìn quần áo họ rách nát, nhuốm đầy bùn đất, trong đó có một người có một bàn tay co quắp giống như móng gà, chỉ còn một tay có thể sử dụng được, nhưng hắn cướp đồ ăn vẫn nhanh hơn người khác.

    Quảng Nguyên Thông Phán Trương Thắng Chi nhìn thấy cảnh này thì vô cùng phẫn nộ, lớn tiếng quát: "Làm gì có cái lý đó, đám ăn mày này từ đâu đến mà dám làm loạn yến tiệc mừng thọ của Tri Phủ đại nhân, người đâu, người đâu, bắt đám ăn mày to gan này lại cho bản quan, ta sẽ trừng trị chúng thật nặng."

    Có một tên ăn mày trong đó cúi thấp đầu xuống, cũng không thèm để ý xem bên trong cá trong thịt có xương hay không, chỉ đem thất cả nuốt hết vào mồm, khi nghe thấy Trương Thông Phán ra lệnh như vậy thì hắn liền ôm một bình mĩ tửu, vừa ngẩng đầu lên uống ực ực, một tay vừa tháo cái gói đồ trên vai, vứt xuống trước mặt Trương Thắng Chi.

    Túi đồ rơi xuống thì bị mở ra, bên trong lộ ra bên trong hai thứ đồ, một vật giống như sào trúc, mỗi đốt lại quấn một ít lông thú, lúc này nó trông rất bẩn nên không nhìn rõ lông thú đó có màu gì; vật còn lại là một đầu rìu đã gãy mất cán dài màu vàng, trên đầu rìu còn khắc những hoa văn vô cùng tinh xảo.

    Trương Thắng Chi sai người cúi đầu xem, kinh ngạc hỏi: "Đây là cái gì?"

    Trương Thông Phán đã nhận ra, hắn nhìn hoa văn tinh xảo trên chiếc đầu rìu không khỏi kinh ngạc, vội vàng cúi người xuống nhặt lên xem thật kĩ.

    Sau đó lại cầm cây sào trúc ngắn có gắn lông thú lên, lập tức nhận ra, kinh hãi nói: "Đây là Tiết - Việt Khâm Sai?''

    "Cái gì?"

    Từ Tri Phủ nghe thấy vội vàng bước lên phía trước mặt Trương Thông Phán.

    Hắn cẩn thận xem những vật trong tay Trương Thông Phán.

    Kinh ngạc quay người về đám ăn mày nói: "Ngươi...ngươi...các ngươi...là ai?"

    Hắn nhảy một bước tiến về phía trước, chén rượu trên tay bắn tung toé lên cổ áo.

    Từ Tri Phủ lại như bừng tỉnh.

    Hắn nhìn thấy một tên ăn mày đầu tóc rối bù ngồi đối diện đang xé thịt gà, uống mĩ tửu, rồi vứt xương gà xuống, mỡ dính đầy mồm, hắn lấy tay quệt một cái, rồi nhấc hai tay lên vén những sợi tóc dài đang bay phất phơ trước mặt, mập mờ cười nói: "Từ đại nhân, đã lâu không gặp."

    "Ngươi...ngươi là ai, ngươi quen bản quan sao?"

    Từ Phong Thanh nhìn khuôn mặt gầy gò, đầy râu, cáu đầy bụi bẩn, kinh ngạc hỏi.

    Người này không để ý đến Từ Tri Phủ, quay sang nói với hai bên: "Mọi người ăn ít một chút, chúng ta đã rất đói, thoắt cái đã ăn no căng thì dạ dày sẽ không chịu nổi đâu."

    Trong những người này chỉ có một lão ăn mày thần sắc ung dung một chút, ăn cũng không nhiều lắm, hắn chỉ ăn mấy miếng thịt, uống mấy chén rượu rồi đặt xuống, nghe thấy lời người ăn mày lúc nãy nói thì hơi gật gật đầu.

    Hắn cũng đang muốn muốn mở mồm nhắc nhở.

    Lão ăn mày đầu tóc cũng rối bù bẩn thỉu, y phục rách nát như lưới đánh cá.

    Tên ăn mày lúc nãy lại thúc giục mấy lần nữa, mấy tên ăn mày còn lại mới tiếc nuối mà buông tay xuống, nhưng hai con mắt đói khát vẫn cứ nhìn chằm chằm vào rượu thịt trên bàn, không chịu rời đi.

    Người đó cười gượng nói, lại hất tóc lên, đứng dậy chắp tay nói: "Từ đại nhân không nhận ra ta sao?

    Ta là Đinh Hạo ở Bá Châu...à, ta vốn họ Đinh, nhưng bây giờđổi theo họ mẹ là Dương rồi.

    Tại hạ Dương Hạo, đã từng gặp đại nhân mấy lần, đại nhân có nhớ tiểu công tử của Trình tướng quân mùa đông năm ngoái bị kẻ xấu bắt đi..."

    Từ Phong Thanh "A" lên một tiếng.

    Chỉ tay vào hắn kinh ngạc nói: "Ngài là Đinh Hạo, không đúng, ngài là Dương Hạo, bản quan biết, bản quan đương nhiên biết, thánh dụ sớm đã ban xuống, hiểu dụ cho các châu các phủ.

    Bản quan biết chuyện Dương Hạo Dương đại tướng quân phụng thánh dụ đi di dân Bắc Hán về đất tống.

    Nhưng, ngài...ngài làm sao lại đến đây, lại còn biến thành bộ dạng này?"

    "Một lời không thể nói hết được Từ đại nhân ạ, bây giờ cứ trì hoãn mỗi khắc là lại không biết được có bao nhiêu người đang đói chết trên hoang nguyên, thực sự là không thể đợi được nữa.

    Dương mỗ đã đem Tiết - Việt đến cho đại nhân xem, đại nhân biết ta là Khâm Sai thì càng tốt.

    Đi đi đi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện..."

    Dương Hạo bước đi, nắm lấy tay từ Phong Thanh đi ra ngoài, Từ Phong Thanh kinh ngạc nói: "Dương Hạo, à không...Dương đại nhân, chúng ta đi đâu vậy?"

    Dương Hạo vừa đi vừa nói: "Đi đến kho lương Quảng Nguyên Phủ!"

    Nhưng vị khác trong các bàn tiệc khác nhìn thấy đám ăn mày xông vào chiếm bữa tiệc, ăn uống nhồm nhoàm, vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy một tên ăn mày trong đó nhảy ra rồi kéo Từ Tri Phủ đi.

    Trương Thông Phán và mấy quan viên cùng bàn tiệc cũng khong ngăn cản, rồi lại chạy đi theo sau họ, mấy tên ăn mày bẩn thỉu nhìn thấy thế cũng bước theo ra ngoài, đám tân khách không khỏi vừa kinh ngạc vừa hiếu kì, vội vàng bỏ chén rượu xuống chạy theo.

    Mấy tên đầy tớ nhanh nhẹn chạy vào hậu đường thông báo.

    Khi Từ phu nhân và Từ tiểu thư cùng đem theo một đám quý phụ vội vã chạy đến trung đình thì chỉ nhìn thấy một đống hỗn độn, nhưng không một bóng người.

    ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

    Trên con đường lớn của Quảng Nguyên xuất hiện một kì cảnh mà trăm năm khó thấy, Tri Phủ đại nhân bị bảy, tám tên ăn mày tóc tai bù xù vây quanh đi về phía trước, vừa đi Từ Tri Phủ lại vừa quay đầu thầm thì điều gì đó với một tên ăn mày bên cạnh.

    Phía sau bọn họ còn có một người đi sát theo, đó là Thông Phán đại nhân cực kì uy nghiêm, Thông Phán đại nhân tay trái còn cầm một cái đầu rìu, tay phải cầm một cái sào trúc có gắn lông thú, thở hổn hển chạy theo.

    Phía sau nữa lại là mấy gia đinh trông cửa Từ Phủ tay cầm thương, cuối cùng là một tốp quan cao, phú thân và học giả uyên thâm mặc những y phục làm từ gấm, trong đó còn có một lão già chạy thở không ra hơi, đổ mồ hôi như tắm, lại vẫn không đuổi kịp lên, nhưng không chịu tụt lại phía sau.

    Dân chúng lấy làm kì lạ, quay sang hỏi nhau nhưng vẫn không biết được ngọn ngành, liền chạy theo sau.

    Kẻ bán hàng đang đẩy xe, phu nhân đang ôm con, lão thái thái đang đi dạo...ngày càng nhiều dân chúng không biết chuyện gia nhập vào dòng người tiến về phái trước.

    Dương Tấn Thành Dương Bổ Đầu đang tuần tra thành, thời tiết nóng nực, Dương Bổ Đầu mệt mỏi vô cùng, hắn vừa trốn đến một tiệm trà ngồi uống mấy hớp thì khi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy vô số dân chúng đang chạy vui vẻ trên đường, làm hắn giật mình đến mức hất cả chén trà lên người tuần bổ trước mặt.

    Hắn nhảy xuống, hoảng hốt gọi: "Xảy ra chuyện gì vậy, có phải là lưu dân gây chuyện không?"

    Mấy người tuần bổ nhìn nhau không hiểu xảy ra chuyện gì, Dương Tấn Thành vội vàng bảo một người lớn tuổi nhất chạy về nha môn gọi thêm người, mắt thấy dân chúng đông như lũ bão, hắn vô cùng sợ hãi, liền điều động nha dịch, tuần bổ, dân ráng đền nghe lệnh, rồi chạy đến thành thủ tướng quân báo tin, tiếp đó hắn dẫn mấy tuần bổ chạy lên phía trước dân chúng.

    Từ Phong Thanh nghe Dương Hạo nói rõ ràng chân tướng sự việc một lần, thở hổn hển kêu khổ nói: "Aiyoo Dương đại nhân, bản quan sớm đã nhận được lệnh dụ của triều đình, tất cả các quan phủ đều muốn tận lực làm việc, ngài là Khâm Sai, lại có cả Tiết - Việt, cũng giống như là Thánh Thượng đang đích thân tới, bản quan nào dám không thuận theo.

    Nhưng... tồn lương ở Bá Châu phủ quả thực là không có nhiều lắm.

    Kho trữ quan lương vừa mới được xây dựng xong, còn chưa thể trữ lương thực.

    Lương thực trong kho lương cũ mấy ngày trước đã được áp tải đến Bắc Hán, lương thực còn lại cũng chỉ đủ dùng cho dân chúng trong nửa tháng nữa thôi, đội xe lương của Bá Châu vẫn còn chưa đến, nếu như đại nhân đem hết lương thực đi, vạn nhất xe lương gặp trục trặc thì thành Quảng Nguyên sẽ bị náo loạn..."

    Dương Hạo ngắt lời nói: "Đại nhân, nếu như ngài nhìn thấy cảnh thê lương của đoàn quân di dân thì nhất định sẽ không do dự đem lương ra.

    Đây là lương cứu mạng, trì hoãn không được, trước tiên hãy xếp lương lên xe để ta mang đi, rồi Từ đại nhân lại nhanh chóng đến các thành trấn gần đây thu mua, hoặc mượn dùng đề phòng lúc Quảng Nguyên nguy cấp."

    Từ Phong Thanh cũng không còn cách anò khác, Dương Hạo đã tìm đến tận cửa rồi, hắn không thể đặt mình ngoài cuộc.

    Nếu như để mặc mấy vạn dân chúng đói chết, ngôn quan h, Ngự Sử Quan Sát các đạo các lộ có thể không kết tội hắn sao, lúc đó hắn bất luận thế nào cũng không thể thoát được liên can, vì vậy đành phải đau khổ đồng ý.

    Nhưng hắn đã nghĩ lại, làm vẻ buồn rầu nói: "Vẫn không được, Dương đại nhân, lương thực cung cấp cho mấy vạn dân thì phải cần bao nhiêu xe?

    Xe áp tải lương đến Bắc Hán vẫn chưa thấy trở về, bây giờ số xe trong phủ chẳng có mấy chiếc dùng được."

    Dương Hạo nghe xong lòng chợt trầm xuống, hắn đột nhiên nhớ tới Diệp gia bán xe mà lần trước khi vừa đến Quảng Nguyên đã từng đi qua, không khỏi vui mừng nói: "Không phải lo nhiều thế, bản quan là Khâm Sai, là người có quyền điều động dân xa dân phu, việc không thể chậm trễ, chúng ta chia làm hai bên, Từ đại nhân đến kho lương điểm quân, lệnh cho người nhanh chóng đóng bao chuẩn bị chuyển đi.

    Bản quan cầm Tiết Việt đến Diệp gia mượn xe mượn người."

    Hắn vừa xoay người bước đi thì đột nhiên dừng lại: "Không được, những người dân bình thường thì làm sao nhận ra cái gì là Tiết Việt, Từ đại nhân, ta vẫn phải mượn ngài mấy quan viên và binh sĩ để tỏ uy phong mới được.

    Đúng rồi, ở đây còn có một đạo trưởng..."

    Dương Hạo kéo Phù Diêu Tử đến trước mặt, Từ Phong Thanh vừa nhìn đã nhân ra đó rõ ràng là một tên ăn mày áo rách như lưới cá, nào có giống đạo nhân.

    Dương Hạo nói: "Trong nạn dân đã có dấu vết ôn dịch, cần phải có một số thuốc để trị, thỉnh đại nhân phái người đi theo đạo trưởng này để tìm thuốc, sau đó cùng vận chuyển đến Ngọ Cốc."

    Từ Phong Thanh vội vàng quay đầu dặn dò: "Trương Thông Phán, ngài mau chóng đi theo Dương Khâm Sai đến Diệp gia mượn xe, điều động dân dịch dân phu.

    Mấy người các ngươi cũng đi theo Khâm Sai đại nhân, kẻ nào dám kháng chỉ thì tống luôn vào ngục.

    Sài Chủ Bộ, ngươi theo vị đạo trưởng này đi tìm thuốc, cần bất kì loại thuốc nào thì các tiệm thuốc to nhỏ đều phải đưa ra không được kháng cự, những loại thuốc đã lấy đi thì ghi lại, bản quan sẽ thỉnh triều đình phát bạc, đến lúc đó sẽ trả."

    Chương 149: Tương ngộ trên đường đi.

    Trương Thông Phán và Sài Chủ Bộ vội vàng nhận lệnh, Vương Chủ Bộ đem theo mấy người đi cùng Phù Diêu Tử lấy thuốc.

    Trương Thông Phán đem mấy quân binh đi theo Dương Hạo về phía đường lớn Tây Giác Lầu.

    Còn Từ Phong Thanh tự mình đem theo số người còn lại đến kho lương.

    Dương Hạo gấp rút đến tây thành, những người dân đang đi phía sau Từ Tri Phủ cũng đi cùng hắn để xem, nhưng không ai gây phiền toái cho hắn cả.

    Mắt đã thấy địa phận tây thành, từ phía trước con đường lớn đột nhiên có một công tử nho nhã, tay cầm một cái lồng chim, lắc lắc đầu đi tới.

    Vị công tử đó cứ đi thẳng tới, đang cảm thấy phong cảnh làm vui lòng người, "Ánh xuân" đẹp vô hạn, đột nhiên nhìn thấy một tên ăn mày vội vã chạy tới thì có chút ngẩn ra, lại nhìn thấy phía sau tên ăn mày đó có bảy, tám đại binh đi theo.

    Vị công tử này đột nhiên thay đổi sắc mặt, quay đầu bỏ chạy.

    Dương Hạo người tuy đã đến Quảng Nguyên nhưng lòng lại vẫn ở hoang mạc, làm gì còn tâm trí để ý đến chuyện người khác, nên không quan tâm tới hắn.

    Vị công tử phía trước càng chạy càng hoảng.

    Hắn phát hiện ra mình rẽ bên nào thì đại binh lại cũng rẽ bên đấy, mình đi tránh sang một bên thì đoàn binh cũng đi theo.

    Trước mắt đã là cổng nhà mình rồi, vị công tử này chạy toát hết cả mồi hôi.

    Chợt hắn dậm mạnh chân nói: "Thôi đi, thôi đi, các người không phải đuổi nữa, ta thả con anh vũ này đi rồi mà vẫn chưa được sao?"

    Tên ăn mày chẳng thèm để ý đến hắn, chạy vọt qua người, một tay cầm một chiếc rìu, tay kia cầm sào trúc, chẳng ai thèm để ý đến hắn.

    Ngay cả những binh sĩ cầm thương cũng chạy vọt qua người hắn.

    Vị công tử này lòng đầy ngạc nhiên, xách lồng chim nhìn theo đám người đó chạy vào trong nhà mình, liền chạy theo sau.

    Hoá ra vị công tử này chính là thiếu gia Diệp Chi Tuyền của Diệp gia, lần trước khi từ Nghênh Xuân Các đi ra thì bị Trình đại tướng quân giận dữ không đâu thẳng mặt mắng chửi cho một trân, rồi thả đi 60 con hùng ưng đắt tiền mà hắn mua về, từ đó hắn đã mắc phải chứng bệnh "Sợ hãi quân nhân".

    Hắn thích nuôi chim, mang lồng chim đi dạo, lại sợ bị quan binh nhìn thấy sẽ bắt phải thả, thế nên mỗi lần đi trên đường nhìn thấy quan binh là lại trốn ngay đi xa.

    Gần đây Trình Thế Hùng dẫn binh đi tham chiến Bắc Hán, trong Quảng Nguyên chỉ còn lưu lại một bộ phân nhân mã thủ thành, trên những con đường trong thành khó mà nhìn thấy được quan binh, vì thế hắn mới có thể tuỳ ý mà đi lại, không ngờ rằng hôm nay vừa ra cửa chưa lâu thì lại gặp phải họ.

    Diệp Chi Tuyền về đến nhà, nhìn vào trong không khỏi bất ngờ, thấy cha mình đang dẫn cả nhà già trẻ quỳ xuống sân, bên trên bậc cao là một kẻ ăn mày tóc dài vắt qua vai đang đứng, một tay cầm rìu một tay cầm cái gậy như chổi lông gà, Diệp Chi Tuyền bất giác vừa kinh ngạc vừa giận, xông lên phía trước nói: "Ban ngày ban mặt mà tên ăn mày ngươi lại dám vào đây mà cầm rìu doạ nạt hả?"

    Hắn vừa nói đến đây thì đột nhiên nhớ tới mấy quan binh đang đứng ở trong sân, cường đạo đánh cướp mà quan binh lại không giúp khống chế sao, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ lại có chuyện gì mà bản công tử không biết sao?

    Lúc này hắn nhìn thấy cha hắn quay đầu lại, nghiêm giọng quát: "Tiểu súc sinh, còn không mau quỳ xuống!"

    "Cha...."

    "Quỳ xuống!"

    Diệp Chi Tuyền vội vàng quỳ xuống, Diệp lão gia quay người lại, nói: "Khâm sai đại nhân, tiểu nhi lỗ mãng không hiểu chuyện, Khâm Sai đại nhân xin đừng trách tội."

    "Khâm Sai đại nhân?"

    Diệp Chi Tuyền chỉ cảm thấy như trời đất xoay chuyển, như mây sương che trời che biển.

    Trong nhà mình tuy là có một số tiền để không, nhưng dù sao thì cũng chỉ là một tiểu thương, cho dù có đi cầu xin thì quan phủ cũng chẳng thèm đến cửa, nhưng Khâm Sai...Khâm Sai là người mà Hoàng Thượng phái xuống, là sứ giả, sứ giả đến nhà mình làm cái gì, làm sao lại...làm sao sứ thần của thiên tử lại còn rách nát hơn cả ăn mày vậy?"

    Dương Hạo ôn hoà nói: "Ông chủ Diệp, sự việc can hệ đến tính mạng của mấy vạn sinh linh, vẫn mong ông chủ Diệp trượng nghĩa tương trợ.

    Bản quan lần này đến đây là thay mặt cho triều đình, ngươi yên tâm, nếu như xe ngựa dân phu có thương tổn gì thì triều đình sẽ bồi thường.

    Những tổn thất do trưng dụng xe làm cho việc buôn bán đình tệ quan phủ cũng sẽ bồi thường thoả đáng."

    Ông chủ Diệp ngẩng đầu lên, cảm động nói: "Khâm Sai đại nhân đừng nói như vậy, tiểu nhân tuy là một tiểu thương, nhưng cũng hiểu được đại nghĩa, cho dù đội xe của ta tất cả đều bị huỷ thì cũng là đáng.

    Việc này có thể đến với Diệp gia thì cũng là vinh dự cho Diệp gia.

    Xe lừ ngựa của Diệp gia mỗi ngày đều đi khắp nơi, không ở Quảng Nguyên, nhưng tiểu nhân sẽ lập tức bắt đầu chuẩn bị, điều động tất cả xe, phu xe đang ở Quảng Nguyên đến kho phủ nghe sự sai khiến của đại nhân."

    Dương Hạo cảm thấy rất xúc động, hắn không ngờ trong dân gian lại có một người hiểu chuyện như vậy, một người làm buôn bán lại biết rõ lễ nghĩa như thế, hắn vội vàng đưa Tiết Việt vào tay Trương Thông Phán, bước lên trước đỡ ông chủ Diệp dậy, vui mừng nói: "Ông chủ Diệp thâm hiểu đại nghĩa, bản quan sẽ nói chuyện này cho Từ Tri Phủ, đặc biệt sẽ lên triều khen ngợi ông chủ Diệp."

    Ông chủ Diệp nghe vậy vội vàng nói không dám, trên trán lộ rõ vẻ mừng rỡ.

    Tiền hắn có, duy chỉ có danh tiếng, vinh quang là không thể dựa vào gia tài vạn quan mà có thể có được.

    Nếu như triều đình khen ngợi một tiếng "Nghĩa thân hỉ sĩ", thì từ nay về sau Diệp gia ở trên cái đất tây bắc này sẽ không còn là một tiểu thương đơn giản như cũ nữa.

    Nhưng ông chủ Diệp cũng là thành tâm thành ý muốn giúp nan dân, bây giờ bất ngờ lại nhận được những lời hứa của Khâm Sai đại nhân như vậy nên rất vui.

    Hắn quay người nói với nhi tử: "Con à, lần này chúng ta cứu giúp nạn dân là một nghĩa cử hành thiện lớn, con hãy đích thân dẫn đội xe đi theo Khâm Sai đại nhân đến Ngọ Cốc đi."

    "Sao cơ?

    Con?"

    Diệp Chi Tuyền đang quỳ một bên như chẳng có chuyện gì nào biết khổ tâm của phụ thân, không nghĩ rằng cái cụm từ "Nghĩa thân thiệt sĩ" lại chụp lên đầu mình, vừa nghe thấy lời này liền ngẩng đầu lên, chỉ vào mũi mình nói.

    ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

    Khi Dương Hạo đi đến kho lương thì Từ Tri Phủ đang chỉ huy nẻngười đóng bao lương để đợi vận chuyển.

    Nhìn thấy Dương Hạo đi tới thì hắn vội vàng chạy lại nghênh tiếp, chắp hai tay nói: "Dương đại nhân.

    Có thể điều được xe không?"

    Dương Hạo nói: "Diệp gia tuy là buôn bán vận chuyển nhưng các xe đều đã chuyển hàng đi xa.

    Bây giờ số xe còn lại trong thành cũng không còn nhiều, những chiếc xe vận chuyển hàng hôm nay đã về thì đều được dừng lại rồi, chỉ đợi xếp lương thực lên là lập tức đi.

    Còn có một số xe chở khách cũng cần phải nói rõ tình hình cho khách nghe, bồi thường tiền đi lại cho họ, rồi sẽ lập tức đi.

    Nhưng...những chiếc xe này chỉ vận lương không đã không đủ rồi, ta vốn ngoài muốn mang đủ số lương và dược thảo đi, còn muốn để chống một ít xe để trở người già trẻ nhỏ và người mắc bệnh nữa, như vậy tốc độ có thể nhanh hơn, cách thì tốt nhưng bây giờ không thể thực hiện được."

    Từ Phong Thanh vội vàng nói: "Dương đại nhân chớ lo lắng, đại nhân cứ vận chuyển lương trở về trước, mấy ngày sau bản phủ sẽ cố gắng thu xếp chuẩn bị thêm một đội xe nữa, những lương thực còn lại sẽ gấp rút đuổi theo sau tiếp ứng.

    Đúng rồi, phía bắc bây giờ chiến sự ra sao rồi?

    Có cần quan binh áp tống không?

    Thật không dám giấu, Quảng Nguyên bây giờ quan binh thủ thành cũng không nhiều lắm, bản quan cũng không thể tìm được đâu ra nhiều người, khấu trừ nhân mã hộ thành thì đưa cho ngài 300 binh miễn cưỡng vẫn có thể được."

    Dương Hạo lắc đầu, thầm nghĩ: "Phía bắc bây giờ đều đang đánh loạn, nếu thư thật sự không may mắn gặp phải quân Khiết Đan thì 300 người của ngươi cũng không đủ nhét vào kẽ răng, phái đi thì cũng có tác dụng gì."

    Hắn đang định cự tuyệt thì đột nhiên nhìn thấy Dương Tấn Thành mang theo một đám tuần bổ nha sai đang đứng cạnh đó, đây đều là người mà hắn gọi từ nha môn.

    Dương Tấn Thành đến đây mới biết mình đã sợ bóng sợ gió, hoá ra chỉ là Khâm Sai triều đình tới Quảng Nguyên là để trưng thu lương thảo.

    Có điều vị Khâm Sai này lại là người hắn quen biết.

    Thời gian mới có nửa năm mà người ta từ một tiểu quản sự của Đinh gia đã trở thành đường đường Khâm Sai trên triều đình, bát phẩm đô giám, Dương Tấn Thành đứng một bên nhìn, quả thật rất ngưỡng mộ.

    Dương Hạo nhìn thấy hắn, vốn mồm định nói từ chối nhưng lại thôi, chỉ tay vào Dương Tấn Thành cười nói: "Từ địa nhân, bản quan không cần binh tướng của ngài, chỉ hi vọng ngài có thể cho ta mượn một đám tuần bổ sai nha thôi, thế nào?"

    Từ Tri Phủ rất ngạc nhiên, nói: "Dương đại nhân là nói...chúng ...bọn chúng?"

    Hắn chỉ vào đám người Dương Tấn Thành, Từ Tri Phủ cười nói: "Bọn chúng ngoài việc tuần tra thành, quảng trị an, phòng gian cấm bạo, tra áp buôn lậu, bắt cướp bóc, vô lại ẩu đả, đuổi đám điêu dân buôn bán làm loạn ra thì còn có tác dụng khác gì nữa?"

    Đám người Dương Tấn Thành nghe thấy vừa ngượng vừa xấu hổ.

    Bộ ngực vừa ưỡn lên thoắt cái đã lại lặng lẽ khom xuống.

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Từ đại nhân nói sai rồi.

    'Quả quýt dày có móng tay nhọn, muối bỏ đậu phụ'.

    Việc mà 3000 tinh binh không làm được thì ta lại có thể mượn 300 quản thành...à không, 300 tuần bổ nha sai để làm cho đâu ra đấy thôi."

    Đám người Dương Tấn Thành thấy thế liền dương dương tự đắc, lại ưỡn ngực lên.

    Từ Phong Thanh chợt hiểu ra, nói: "Dương đại nhân là muốn...để bọn họ đi quản lý chỗ dân Bắc Hán đang di rời?"

    Dương Hạo nói: "Không sai, gần 5 vạn người, già trẻ gái trai, xấu tốt đủ cả, ăn uống bừa bãi, tiến hành đóng doanh trại lại giống như một đại quân thành phố di động.

    Những quan binh trên chiến trường chém giết địch thì không hề mơ hồm nhưng để họ quản lý dân chúng thì lại không được, ngoài hô đánh hô giết ra họ cũng không biết làm gì khác.

    Những chuyện này lại là việc mà tuần bổ nha dịch quý phủ giỏi nhất."

    Từ Thanh Phong nói: "Muốn mượn tuần bổ sai dịch cũng được, nhưng bản quan tổng cộng chỉ có 500 nha sai, cho ngài mượn 300..."

    Hắn do dự một chút rồi đột nhiên nói: "Thôi vậy, vẫn là chuyện của Khâm Sai đại nhân bên đó gấp gáp hơn, bản quan ở đây đành phải để những người còn lại khổ cực một chút vậy."

    Dương Hạo nghe thấy thì vui vẻ nói: "Đa tạ Từ Tri Phủ, 5 vạn quân dân đều sẽ cảm tạ công đức của Từ đại nhân."

    Chính vào lúc này, có người phi ngựa tới, hắn ghìm ngựa lại, nhìn thấy kho lương đang rất bận rộn, có nhiều người đang đổ đầy lương vào bao, liền hét lớn: "Lương trữ Sử đại nhân ở đâu, tại hạ là Tín Sử của Đinh gia Bá Châu, lương thực Đinh gia vạn chuyển lập tức sẽ vào thành.

    Xin mời đại nhân chuẩn bị điểm thu."

    Dương Hạo hơi rùng mình, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên: "Đinh gia Bá Châu!"

    Khi nghe thấy mấy từ Đinh gia Bá Châu phát ra từ miệng của người khác hay phát ra từ miệng mình hắn đều không có cảm giác gì, nhưng bây giờ lại nghe thấy tráng đinh vận lương của Đinh gia trang nói ra bốn chữ này, lại như là tiếng sấm mùa xuân đầu tiên, thoắt cái đã làm chấn động tâm tư đã bị khoá lại rất lâu của hắn.

    Những từ này hắn đã từng nghĩ rằng sau khi trải qua những trận chiến đẫm máu trên chiến trường, rồi sự tranh giành sinh tử trong chặng đường bôn ba đã làm nó phai nhạt đi.

    Nhưng bây giờ đột nhiên nó lại hiện lên một cách rõ ràng như mới trong đầu hắn.

    Người mẹ già kêu ca, lại có chút hèn nhát, cả một đời chỉ muốn ở lại Đinh gia, nhưng đối với hắn thì hết mực yêu thương; Tao Trư Nhi một người huynh đệ hay trốn trong động đất đợi hắn để chia sẽ những chuyện hay ho, một người cả một đời chỉ muốn có được một nữ nhân; một La Đông Nhi dịu dàng trong sáng như một suối nước trong.

    Nụ cười, tướng mạo của họ như hiện lên rõ mồn một trước mặt hắn, giống như những vết thương bị từng đao từng đao cứa vào tim đã kết khô máu, lại một lần nữa chảy ra dòng máu đỏ.

    Từ Tri Phủ đã nhìn thấy sứ giả đến báo tin, lại quay đầu nhìn Dương Hạo, hắn đột nhiên hoảng sợ: Vị Khâm Sai đại nhân mặc giống ăn mày này không biết từ lúc nào hai mắt lệ đã chảy...

    Dương Hạo cùng Từ Tri Phủ cưỡi ngựa chạy ra ngoài thành, gia đinh của Đinh gia đã được cho về trước, Từ Tri Phủ lệnh cho đội xe Đinh gia tạm thời ở ngoài thành, không cần vào bên trong, đám gia đinh này mơ hồ không biết lần này có giống lần trước không, lại vì những chuyện gì đó mà đắc tội với quan phủ, nên đều vội vàng chuồn mất

    Từ Tri Phủ mặc dù là quan văn nhưng cũng biết cưỡi ngựa, nhưng hắn cũng chỉ có thể cưỡi ngựa lành, ngựa phi nhanh thì lại không thể, may mà bây giờ vẫn còn phải đợi Phù Diêu Tử đi thu thập thảo dược và đợi xe của Diệp gia tập trung lại nên nhất thời không cần nhanh chóng lên đường, vì thế Dương Hạo có thể từ từ cưỡi ngựa đi với hắn ra ngoài thành.

    Khi đội xe Đinh gia đến thì bọn họ đã có sẵn xe ngựa hơn nữa đều đã quen chạy đường dài, lương thực cũng sớm đã buộc chặt cẩn thận, Dương Hạo liền quyết định trực tiếp vận chuyển một phần số lương thực này đến Ngọ Cốc, ngay cả xe ngựa và phu xe cũng đều có thể trưng thu được.

    Ngựa đi về phía đông thành, mãi mới đến được ngã tư, thì nhìn thấy một đoàn người đang từ từ đi tới, vừa đúng lúc ngăn bước chân của họ.

    Đó là một hộ gia đình đang bê linh cữu, nhìn thấy có vẻ như là một đại hộ, người trong gia tộc và gia đinh cũng không ít, hơn một trăm người đang mặc áo tang, cầm phướn chiêu hồn, rải dọc hai bên đường là tiền giấy.

    Tám đại hán phía trước khiêng một chiếc quan tài, đi phía trước quan tài là một tăng nhân mặc áo cà sa, mồm lẩm bẩm tụng kinh.

    Chiếc quan tài đó và cả trăm người đưa tang đã đứng chật cả đường, làm cho người ta lùi lại cũng không được, hơn nữa làm tang người chết là việc lớn, quan phủ cũng không thể không tôn trọng tục dân gian, Từ Tri Phủ liền cau mày nói: "Dương Tấn Thành, bảo bọn chúng đi nhanh đi, bản quan còn có chuyện phải làm."

    Dương Tấn Thành đang định thúc ngựa lên trước thì Dương Hạo ngăn lại, nói: "Thôi vật, thuốc và xe của chúng ta vẫn chưa tập trung xong, không thiếu nửa khắc này.

    Nhà có tang sự, vốn đã là chuyện bi thương, không cần phải thúc giục họ nữa."

    Dương Hạo vừa nói vừa nhìn kĩ về đoàn người, nhất thời ngây ra.

    Thời Hán Nguỵ cao tăng thường mặc áo cà sa màu đỏ, thời Đường Thống lại mặc cà sa màu tím và màu đỏ tươi, chiếc áo cà sa mà vị cao tăng này mặc chính là màu tím, trên đầu đội mũ tì lô.

    Chỉ thấy cao tăng đó đi từ từ từng bước, miệng lẩm bẩm tụng kinh, trong tay cầm chuông kim cương lắc lắc.

    Vị cao tăng đó môi hồng răng trắng, lại có vẻ tuấn tú, lại nhìn thấy mặc áo cà sa, đội mũ tăng, trông rất giống Đường Tam Tạng tái thế, nhìn thấy bộ dạng đó Dương Hạo không khỏi kêu thất thanh: "Bích Túc!"

    Bích Túc đang bị ánh nắng chiếu vào làm cho loá mắt, cố gắng lắm mới ngẩng đầu lên để đọc kinh thì đột nhiên nghe thấy có tiếng người gọi tên tục của mình.

    Nhổ vào!

    Lão tử căn bản chưa từng xuất gia, còn không phải là đang đuổi vịt lên giá sao...

    Hắn vội vàng ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy một tên ăn mày cưỡi ngựa đến, bên cạnh là những nhân vật cưỡi ngựa tỏ vẻ rất uy nghiêm, ngoài hai kẻ ăn mày bẩn thỉu ra thì còn có một văn sĩ mặc cẩm y dài, tuần bổ mặc hồng bào, làm hắn không khỏi có chút kinh ngạc.

    Dương Hạo xoay người xuống ngựa, đứng bên ven đường nói: "Bích Túc, ngươi...ngươi làm sao lại đi làm hoà thượng vậy?

    Ta là Dương Hạo đây."

    "Dương Hạo?"

    Bích Túc vô cùng vui mừng, liên mồm hỏi: "Ta nghe nói ngươi đã làm Khâm Sai, nhưng sao bộ dạng ngươi lại ra thế này, đang cải trang vi hành à?"

    "Vi hành cái gì chứ."

    Dương Hạo oán trách nói: "Đừng nhắc tới nữa, cả đoạn đường bị bọn chó Khiết Đan đuổi giết, ta vội vàng đưa người đi theo hướng khác, lần này trở về đây là để trưng thu lương thực của Từ đại nhân Quảng Nguyên.

    Ngươi xuất gia rồi sao?"

    "Xuất gia cái khỉ gì."

    Bích Túc nhổ một miếng nước bọt nói: "Tiền mà ngươi để lại vốn là có thể dùng đủ, ai ngờ tên đại phu tầm thường không có bản lĩnh gì, thu tiền chữa bệnh lại cao.

    Hắn nói cái gì mà chiến sự phía bắc rất căng thẳng, rất nhiều thuốc đã bị quan phủ thu mua mang đi, cho nên tiền thuốc mới đắt lên mấy lần, ta cũng không biết là thật hay giả, nhưng lúc đó cả ngày nằm bò ở Hàng Đầu, đành phải làm theo hắn vậy.

    Aiyo, ta đúng là hổ lạc vào bình dương bị chó lừa mà, cứ như vậy đến khi bệnh của ta khỏi thì tiền cũng hết sạch, nợ người ta cả một khoản lớn tiền ăn và ở..."

    Dương Hạo nhìn huynh đệ mình, không tin nói: "Dựa vào bản lĩnh của ngươi, kiếm một chút tiền đâu có khó?"

    Bích Túc trừng hai mắt lên nói: "Dễ?

    Dễ cái gì?

    Phía bắc đại chiến, trong thành Quảng Nguyên mỗi ngày đều có người kiểm tra lai lịch, ta ở trong khách điễm mà đám tuần bổ không biết đã đến bao nhiêu lần, trong đó lại có một người biết ta, biết được thân phân ta, rồi cảnh cáo ta không được gây án tại Quảng Nguyên.

    Bây giờ không giống như xưa nữa, kẻ nào dám làm loạn sẽ bị trị tội nặng gấp 10 lần, kẻ bị chặt đầu trước mặt mọi người cũng có.

    Ta tuy là có thể kiếm ra tiền, nhưng lại không có lệnh bài xuất thành, lúc đó còn không để người ta bắt lại được sao...haizzz, thật sự bất lực, đành phải vào làm rửa chén cho tiệm ăn, làm tiểu nhị, những khoản nợ này không biết đến bao giờ mới có thể trả hết được, ngươi đi vinh quang làm Khâm Sai đại sứ, ta lại ở tiệm ăn làm tiểu nhị, khổ quá..."

    Bích Túc nói có vẻ rất bi thương, Dương Hạo nghe xong cơ hồ như cũng có chút đồng tình.

    Khi mấy người họ vào thành, đã thấy những quan binh thủ thành đang khám xét rất nghiêm ngặt người ra vào, những nạn dân từ phía xa chạy trốn đến đều bị kiểm tra từ đầu đến chân rất tỉ mỉ.

    Nếu như không phải là đám người Phạm Lão Tứ trên người có đeo lệnh bài quan binh thì hắn cũng không thể vào được thành, biết rằng những lời này của Bích Túc không sai, liền nói: "Là do ta suy nghĩ không chu đáo, vậy ngươi làm sao lại...?"

    Bích Túc cười ha ha, dương dương tự đắc nói: "Thiên hạ không tuyệt đường sống của con người.

    Phụ thân của Tiền viên ngoại chết, muốn làm một cái tang thật lớn, lại không tiếc tiền mời hoà thượng trong Phổ Tế Tự làm pháp sự, liền tìm hai hoà thượng tha phương trong thành Quảng Nguyên, lại chê họ quá xấu xí, nên đã mướn ta làm đại hoà thượng chủ trì pháp sự.

    Nói rằng sẽ thay ta trả tiền ăn ở."

    Gần đó có một người mập mạp khuôn mặt rỗ, mặc một chiếc áo hiếu, trong tay cầm một cây gậy tang, nghe thấy lời này của Bích Túc thì lập tức giận tím mặt.

    Có lẽ đó chính là đại hiếu tử Tiền viên ngoại, nghe nói kẻ giống ăn mày là Khâm Sai, lại thấy người đứng bên cạnh là Tri Phủ lão gia nên không dám làm gì.

    Dương Hạo nghe vậy liền đi lại xem mặt hai tên hoà thượng thật, chỉ thấy một tăng nhân mặc áo xám, một người có lông mày thô ác, mũi to xấu, một người có vẻ đôn hậu tráng kiện, cánh tay to eo tròn, giống như Sa hoà thượng và Trư Bát Giới tái thế, nếu như kết hợp thêm tiểu đồng đang cầm phướn chiêu hồn phía trước thì có thể diễn một vở "Tây du kí" rồi.

    Bích Túc kể xong nỗi khổ, hai mắt chợt sáng lên nói: "Dương Hạo, à không, Dương Khâm Sai, Dương Sứ Giả.

    Chúng ta là hoạt nạn gặp nhau, bây giờ ngươi đã làm quan lớn rồi, không thể quên tình nghĩa huynh đệ, bên cạnh ngươi có thiếu người không?

    Nếu như ngươi đồng ý, ta có thể đi theo ngươi, vì ngươi mà trải giường gấp chăn, bưng trà rót nước và...phì phì phì, mấy ngày nay quen làm việc ở tiệm ăn rồi nên thuận mồm nói.

    Ta sẽ dắt ngựa cho ngươi, đứng trước trướng nghe lệnh, được không?"

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: "Không giấu gì ngươi, ta là Khâm Sai, bây giờ lại không phải là đang hưởng phúc, ngươi thật sự muốn đi theo ta?"

    Bích Túc nhảy lên nói: "Đồng ý đi, đồng ý đi.

    Đương nhiên là đồng ý đi cùng rồi, thà dắt ngựa cho hảo hán cũng không làm ông của tiểu nhân, ai mà lại không muốn đi lên chỗ cao chứ, ngươi xem xem, mới có mấy ngày mà đã sóng vai đứng sóng vai cùng Tri Phủ lão gia rồi.

    Trong cái khổ lại có cái phúc, người ngay thẳng mà.

    Ngươi đợi một chút..."

    Bích Túc quay người lại, đến trước quan tài, chỉnh lại mũ, rung rung áo cà sa tím, một người đang cầm linh vị đứng phía trước quan tài, một người cầm bát hương đều không biết vị hoà thượng này muốn làm cái gì, chỉ thấy hắn đi đến trước bát hương, cầm lấy một cây kim, xâu vào một sợi chỉ đỏ rồi cắm cây kim vào trong tịnh sa, tay trái nắm vào đầu sợi chỉ đỏ, tay phải cầm kiếm chỉ vào tịnh sa, niệm niệm nói: "Cố Tiền Hâm Long, bần tăng Không Tuệ hiện có mật pháp siêu độ giải thoát làm cho ngài rời xa cái khổ đau để về nơi cực lạc.

    Sự sinh tử ngài phải dùng tâm để nghe, thật thành tâm.

    Minh thử lí, phát đại tâm, thành phật đạo, độ chúng sinh, đừng để lỡ lương cơ thiện duyên cuối cùng.

    Cố Tiền Hâm Long, nghe kĩ!

    Nghe kĩ!

    Dựa giáo mà phụng hành!

    Kinh Kim Cang nói rằng: "Tất cả đều có pháp, như mộng huyễn bọt nước, như lộ cũng như chớp, nên làm như đã thấy" .

    "Phàm là có tương, đều có hư vong, nhược kiến chư tương phi tương, tức kiến như lai."

    Ngài nếu như đã quan hành lên cảnh giới không trung, thì phải giải thoát, vĩnh biệt khổ não mà hưởng khoái lạc....

    Bích Túc nói xong, liền đến trước quan tài, chắp tay hành lễ.

    Nhặt cái lĩnh trắng vắt qua quan tài lên, cởi nút thắt ra.

    Tụng: "Trần duyên đã hết, giải thoát tất cả.

    Nguyện chư công đức, ta tin Tiền Hâm Long thí chủ sẽ sinh nơi cực lạc, vứt bỏ hết bụi trần, giải thoát thành phật..."

    Bích Túc dùng giọng điệu của một đại hoà thượng thi hành pháp sự nên làm khi đưa quan tài xuống đất, xong việc hắn vỗ vỗ hai tay, toàn thân nhẹ nhàng đi quay trở lại, nhìn vào Tiền lão gia đang đứng ngây người ra, nói: "Việc đã xong rồi, ngài chỉ cần đưa phụ thân ngài chôn xuống là được.

    Bần tăng bây giờ phải đi rồi."

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Ngươi...từ lúc nào mà đã học được cách làm pháp sự vậy?"

    Bích Túc chỉ vào hai tên hoà thượng thật nói: "Học theo họ."

    Dương Hạo thở phì một cái, cười nói: "Ngươi quả thật là lắm mưu đồ."

    Bích Túc nghiêm trang nói: "Ngươi nghĩ rằng ta muốn học thuộc chắc?

    Ta không hết lòng không được, ta sợ bị lão quỷ Tiền gia đó đối phó, lúc đó thì làm sao mà chịu đựng được?"

    Dương Hạo nghe xong thì á khẩu không nói được gì nữa: "........"

    Chương 150: Diệp thiếu gia bắc du..

    Bên ngoài đông thành, đội xe Đinh gia kéo dài cả vài dặm, mấy tiểu quản sự đều chạy đến phía trước hỏi xem xảy ra chuyện gì, nhưng đại quản sự Lý Thủ Ngân cũng không biết rõ sự tình, rồi chợt có người chạy tới báo cáo, nói đích thân Tri Phủ đại lão gia ra lệnh đội vận lương Đinh gia đứng ngoài thành đợi, không được phép vào trong thành.

    Đại quản sự Lý Thủ Ngân ngẩn ra, thời tiết nóng như thế này làm cho toàn thân hắn toát đầy mồ hôi, mồ hôi trên mặt men theo cổ áo mà chảy xuống.

    Năng lực làm việc của hắn có hạn, lại vì cũng tự biết mình vụng về nên ít tranh chấp với người ta, cũng chẳng trông mong gì vào cái chức đại quản sự.

    Nhưng đại quản sự Đinh Hạo mắc hoạ, Liễu Thập Thất Liễu đại quản sự giảo hoạt cũng xong đời, cuối cùng không ngờ hắn lại dễ dàng ngồi được vào cái chức đó, trở thành ngoại viện đại quản sự.

    Nhưng dù sao thì năng lực của hắn cũng không đủ, nên khi gặp những tình huống đặc biệt hắn cũng chỉ biết trơ mắt ra nhìn.

    Bây giờ Đinh gia là do nhị thiếu gia cai quản, Dương Dạ là nội viện quản sự, Lý Thủ Ngân là ngoại viện quản sự.

    Trong thành, Trần Phong Điều phụ trách cai quản năm cửa tiệm, Đinh gia bây giờ đã lập lên chức đại tổng quản, do Nhạn Cửu gia nắm toàn cục.

    Chuyến vận lương lần này rất trọng đại, Nhạn Cửu gia vốn muốn đi cùng hắn để xem xét tình hình ở Quảng Nguyên, nghĩ là sẽ không có vấn đề gì ngoài ý muốn xảy ra.

    Rồi hắn đột ngột bỏ đi, nói là có việc riêng cần giải quyết, khi quay về sẽ lại đến Quảng Nguyên tìm Lý Thủ Ngân để cùng trở về Bá Châu.

    Nhưng không ngờ rằng, khi Nhạn Cửu gia không có ở đây lại xảy ra chuyện này.

    Lý Thủ Ngân rất sợ, lần trước vì chậm trễ mà làm lỡ giao lương, họ bị Quảng Nguyên Ngự Sử Trình Thế Hùng tống đến quân doanh bỏ hoang ở tây thành đợi đến mười ngày, lần này ngay cả thành cũng không được vào, không biết Đinh gia đã lại làm gì để Từ lão gia không vui?

    Mấy đại tiểu quản sự đang suy nghĩ đoán mò thì nhìn thấy bên trong thành có một đội nhân mã đi tới.

    Bây giờ vào thành đều được phòng bị rất nghiêm, rất nhiều dân chúng đang xếp thành một hàng dài để đợi kiểm tra, khi đoàn người kia ra tới cổng thì những dân chúng đó đều bị đẩy sang hai bên.

    Nhìn thấy đoàn người đó hầu như đều cưỡi ngựa to, trong đó có mấy người đội mũ quan, mặc hồng bào của tuần phủ, tri phủ lão gia.

    Lý Thủ Ngân dắt theo đám người đại tiểu quản sự đi nghênh tiếp.

    Nhìn thấy một con ngựa phi tới trước tiên, Lý Thủ Ngân vội vàng cúi lậy một cái: "Lão gia, quản sự Đinh gia Lý Thủ Ngân ở Bá Châu đã áp tải lương đến, không biết bao giờ mới có thể vào thành để giao lương."

    Hắn do dự một lúc rồi cẩn thận hỏi: "Vị lão gia này, chúng ta lần này không có chậm trễ giao lương chứ?"

    Người kia lập tức người lên: "Ha ha ha.

    Không có.

    Ta cũng không phải là lão gia, vị này mới là Tri Phủ lão gia của chúng ta."

    Người đó chính là Dương Tấn Thành, hắn phi ngựa dạt sang một bên, Lý Thủ Ngân mới chỉ nghe tới Tri Phủ lão gia chứ nào có từng được gặp, hai chân chợt mềm nhũn ra, quỳ sụp xuống nói: "Thảo dân Lý Thủ Ngân bái kiến Tri Phủ đại lão gia."

    Lý Thủ Ngân hơi choáng váng, thầm nghĩ: "Lần trước người mà có chức quan lớn nhất đã được gặp chính là Thương Đại Sử, là quan lão gia từ cửu phẩm, Thương Đại Sử chỉ là một người coi kho lương, còn vị Tri Phủ lão gia này lại là người cai quản cả thành Quảng Nguyên và huyện trấn gần đấy, cũng không biết là đại quan mấy phẩn, ngài ấy...làm sao lại đích thân đến đây?"

    "Ừ..."

    Từ Tri Phủ vuốt vuốt râu, dùng giọng quan hỏi: "Lương...chuyển đến rồi à?"

    "Đồi đại lão gia, chuyển đến rồi, chuyển đến rồi, lần này lương thực rất nhiều.

    Để trữ đủ ở trong kho quan, Đinh gia đã thu mua cả nửa năm, lần này đã mang hết đến đây rồi."

    Lý Thủ Ngân không dám lớn giọng, bên trong người như đang đánh trống ngực nói lắp bắp một câu với vị đại nhân này, hắn có chút cảm giác nghẹt thở.

    "Ừ, rất tốt, rất đúng lúc, ha ha ha..., Khâm Sai đại nhân, lần này việc của ngài và việc của ta đều đã được giải quyết rồi, ngài xem xem, ngài cần bao nhiêu lương thực thì hãy tuyên chỉ với hắn đi."

    Lý Thủ Ngân vừa nghe thấy phía sau Tri Phủ đại nhân còn có một vị Khâm Sai đại đại đại lão gia nữa, liền sợ hãi vô cùng.

    Hắn trước đây chỉ từng nghe thấy chức quan Khâm Sai này trong kịch văn, mà làm sao vị Khâm Sai của Hoàng Đế lại đến đây?

    Dương Hạo luôn nhìn dò xét vào đoàn người của đội xe Đinh gia, trong đó có rất nhiều người hắn quen biết, nhìn họ Dương Hạo cũng lại có một cảm giác gì đó, khi Từ Từ Phong Thanh quay đầu hỏi hắn, hắn mới đạp vào hông ngựa tiến về phía trước.

    Lạnh lùng đáp lời.

    Vừa nhìn thấy vó ngựa của Khâm Sai đi tới trước mặt, đám người Lý Thủ Ngân cả đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ cảm thấy giọng nói của vị quan này có chút quen thuộc, lúc này mới nghe vị Khâm Sai nói: "Lý Thủ Ngân, bản Khâm Sai phụng hoàng lệnh di dân Bắc Hán về đất Tống, đang cần phải huy động lương thảo cứu trợ di dân..

    Các ngươi đến rất đúng lúc, bản Khâm Sai có Tiết Việt, có quyền trưng thu dân dịch, dân vật, bây giờ ngươi đưa một phần số lương thực của phủ Quảng Nguyên cho bản Khâm Sai mang đi, đồng thời điều động xe và phu xe của ngươi đi theo."

    Lý Thủ Ngân nghe thấy Dương Hạo gọi tên mình thì vô cùng ngạc nhiên, ngẩng đầu lên, lúc trước chỉ nghe thấy giọng của Dương Hạo khá quen, bây giờ lại nhìn rõ dung mạo của vị Khâm Sai ăn mày này, dù sao cũng là người đã sống với nhau bao nhiêu năm rồi, vừa nhìn đã có thể nhận ra thân phận của hắn, bất giác kinh ngạc kêu lên: "Dương Hạo!"

    Dương Tấn Thành quát lớn: "To gan!

    Đây là Khâm Sai đại nhân, ngươi lại dám gọi thẳng tên huý của ngài, ngươi không muốn sống nữa à?"

    "Tiểu nhân mạo phạm, tiểu nhân mạo phạm."

    Lý Thủ Ngân vội vàng cúi đầu xuống, lòng thầm nghĩ: "Kì lạ thật, kì lạ thật, còn chưa tới một tháng, sao hắn có thể làm được Khâm Sai.

    Khâm Sai tại sao lại trông thảm hơn cả ăn mày?"

    Dương Hạo lúc này cũng không có thời gian để nói nhiều với hắn, hắn và Từ Tri Phủ bàn bạc với nhau vài câu, rồi định lượng số lương thực, sau đó phóng ngựa lên trước, từ trong đoàn chở lương chọn ra những con lừa ngựa khoẻ mạnh, xe chắc chắn, cho xe ngựa đứng xếp sang một bên.

    Sau đó Dương Hạo lại chọn ra một số phu xe, bảo họ ở ngoài thành đợi, rồi quay về phía bắc, không để ý đến những người ở Đinh gia đang thì thầm to nhỏ, vừa sợ hãi vừa tỏ ra kính cẩn nữa, chỉ cùng Từ Tri Phủ vội vàng trở vào thành.

    Khi tới được kho lương thì Phù Diêu Tử đã đem thuốc trở lại, và một lúc sau thì xe của Diệp gia cũng đuổi tới.

    Sau vài canh giờ, Diệp công tử mới khóc lóc thảm thương mang nốt mười mấy chiếc xe ngựa lớn cuối cùng đến, nói:

    "Khâm Sai đại nhân, số xe mà Diệp gia có thể điều động được đều đã ở đây cả."

    Dương Hạo nói: "Cũng đủ rồi, chúng ta chuẩn bị lên đường.

    Từ đại nhân, Dương Hạo sốt ruột muốn trở về, không thể cùng ngài nói chuyện nhi được.

    Nếu có cơ hội, chúng ta sẽ gặp lại, Dương Hạo sẽ bày tiệc rượu cảm tạ."

    Từ Phong Thanh vội nói: "Đều là vì việc công, Dương đại nhân đừng nói những lời khách khí như thế."

    Dương Hạo mỉm cười, rồi chắp tay vái chào chúng quan, nói mấy câu, thì lại nghe thấy phía sau có tiếng ồn ào.

    Dương Hạo quay người lại nhìn, thì thấy một tốp người vây thành một vòng tròn.

    Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên đang đứng khuyên giải ở đấy

    Dương Hạo đi tới xem xét, thì thấy Bích Túc đang kéo lấy một lão đạo, tức giận đến nỗi mặt đỏ cả lên: "Là ông, là ông, chính là ông, nếu như không phải ông đã ăn trộm túi tiền của gia gia, thì gia gia làm sao lại rơi vào cảnh thảm thương như thế này, ông...cái lão đạo chết tiệt này, bây giờ rơi vào tay ta, ta sẽ không để ông yên đâu."

    Phù Diêu Tử cười khan nói: "Lời này của tiểu thí chủ nói sai rồi, nếu không có bần đạo mượn mất tiền của thí chủ, thì hôm nay thí chủ có cơ hội tham gia vào làm người của Khâm Sai đại nhân không?

    Một ẩm một trác, chẳng lẽ là tiền định.

    Tiểu thí chủ, bần đạo là một người xuất gia, thí chủ cứ kéo kéo như vậy còn ra thể thống gì nữa."

    Bích Túc tức giận quát: "Ai là thí của ông?

    Ông là lão đạo, ta là hoà thượng, bản đầu trọc ta và ông không độ trời chung, tiền của ta đâu?"

    Phù Diêu Tử hai tay xoè ra: "Tiêu hết rồi."

    Bích Túc kêu thảm một tiếng: "Aaaaa!

    Ông là người xuất gia thì cần gì nhiều tiền thế, đó là 100 xâu đấy."

    Phù Diêu Tử đảo đảo con ngươi, phản đối nói: "100 xâu mà nhiều sao, khi lão đạo ở Hoa Sơn, đám đồ đệ đồ tôn hiếu kính dâng tặng cực phẩm trà, mỗi lạng cũng đã 10 xâu tiền."

    Bích Túc tức khí cười nói: "Xem như ông lợi hại, ta cũng không tính với ông nữa, nếu như ông đã có nhiều tiền như vậy thì trả lại tiền cho ta."

    Phù Diêu Tử cười lắc đầu: "Tiểu thí chủ lại nói sai rồi, ngài xem bộ dạng bây giờ của bần đạo, lục cả người liệu có thể tìm ra một đồng không?

    Ha ha ha, tiểu thí chủ sau này đi theo Khâm Sai đại nhân lại còn phải lo nghĩ tiền bạc sao?

    Đợi đến ngày thí chủ có được tiếng tăm, quay đầu nhìn lại, 100 xâu tiền đó có đáng là gì?

    Bần đạo thấy thí chủ rất có tuệ căn, mới có lòng điểm hoá, người khác có muốn lão đạo làm phép cho, lão đạo cũng chẳng muốn đưa tay ra ý chứ."

    Bích Túc phẫn nộ, lập tức cởi áo cà sa ra: "Đến đây đến đây, để ông xem tuệ căn của gia gia, dám làm chuyện đó hả..."

    Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên và đám tuần phủ nha bên cạnh che miệng cười trộm, Dương Hạo nhìn thấy vội vàng quát ngăn lại: "Bích Túc, không được vô lễ, trước mặt các vị đại nhân mà dám làm chuyện mất thể thống.

    Nếu như ngươi đã theo ta thì sau này phải bỏ ngay đi những cái thói ngỗ ngược của thổ phỉ nghe chưa."

    Phạm Lão Tứ cười ha ha rồi bước lên trên nắm vào vai Bích Túc, nói: "Được rồi, được rồi, không phải chỉ là 100 xâu tiền thôi sao, đợi hoàn thành nốt chuyến đi tồi tệ này, vinh quang lên làm quan thì 100 xâu tiền ấy còn sợ không kiếm lại được sao?"

    Lập tức có mấy người bước lên nói qua lại vài câu, lúc này mới khuyên được Bích Túc buông tay ra, Phù Diêu Tử đứng ở bên cạnh nghe thấy liền thầm cười khà khà.

    Đoàn xe đã đến tụ họp với đoàn xe Đinh gia đang đứng đợi ngoài cổng thành, mang theo 50 xe lớn chở đầy lương thực, vội vàng khởi hành đi về phía bắc, Dương Hạo đã trưng dụng được 50 xe lớn của Đinh gia, hơn một trăm dân phu.

    Còn Lý Thủ Ngân, hắn không hề yên tâm chút nào, nhưng vẫn đành phải kiên trì đi cùng.

    Dặn dò những người quản sự khác vào trong thành đợi Nhạn Cửu gia quay lại rồi cùng trở về.

    Dương Hạo đã ngồi trên một chiếc xe lớn, chiếc xe vòng qua đường lớn bắc thành, lúc này Dương Hạo mới hỏi tình hình Đinh gia ở Bá Châu: "Lý quản sự, Đinh gia trang bây giờ như thế nào rồi?"

    Lý Thủ Ngân sớm đã biết hắn sẽ vặn hỏi mình, trong lòng cũng đã có chuẩn bị.

    Tuy biết hắn là Khâm Sai, nhưng dù sao cũng là người quen, nên cũng không cảm thấy lo lắng như khi gặp Từ Tri Phủ, liền cười bồi nói: "Đinh quản...

    Dương đại nhân, ngài muốn biết chuyện gì?"

    Dương Hạo lạnh lùng cười một cái: "Ngươi biết được những gì thì cứ nói đi, đường còn rất dài, ta đều muốn nghe tất cả."

    Lý Thủ Ngân nghĩ nghĩ rồi nói: "Từ sau khi Dương đại nhân ra đi, Đinh gia chúng ta đã xảy ra rất nhiều chuyện."

    "Sao cơ?

    Kể ta nghe."

    "Liễu Thập Nhất Liễu quản sự...chết rồi?"

    Lý Thủ Ngân nói xong, hai mắt nhìn chằm chằm vào sắc mặt của Dương Hạo, nhưng Dương Hạo không có chút biểu hiện nào, hắn có chút thất vọng, liền nói tiếp: "Ông ấy và Đổng quả phụ chết trên giường, bị người ta đùng đao chém chết, rất thảm.

    Nhưng đáng tiếc...hung thủ đến bây giờ vẫn chưa điều tra ra.

    Thông Phán Bá Châu Triệu Kiệt Triệu đại nhân phái một Bổ Khoái lão gia đi tra án, nhưng cả ngày ông ấy chỉ đến hai nhà nguyên cáo ăn uống, ăn đến mức mà cả hai nhà đều không chịu nổi, cuối cùng đành phải cung kính đưa trả Bổ Khoái lão gia hồi thành, án mạng một đao hai thi thể bây giờ đã không còn được giải quyết nữa."

    "Sao cơ?"

    Dương Hạo nghe đến đây thì nét mặt hơi thay đổi, trong lòng dậy lên một sự ấm áp và cảm kích, thầm nghĩ: "Triệu huyện uý, huynh đệ sẽ ghi nhớ chuyện này."

    Lý Thủ Ngân lại nói: "Còn nữa, lão gia cũng đã qua đời rồi."

    "Cái gì?"

    Dương Hạo chợt quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào hắn: "Ngươi nói cái gì?"

    Lý Thủ Ngân có chút sợ hãi, trong miệng tiểu dân đã tương truyền, Khâm Sai là người có quyền tuỳ ý giết người, trong lòng hắn nghĩ Dương Hạo là người đã giết Liễu Thập Nhất và Đổng Lý Thị, tuy nói rằng mình chưa từng đắc tội hắn, nhưng Đinh gia lại có lỗi với hắn, mình lại là quản sự Đinh gia, hắn có thể vì tức giận chuyện khác mà lấy mất mạng mình, lập tức thật cẩn thận nói: "Vâng, lão gia thực ra là bệnh nặng kéo dài rất lâu, mấy ngày đó có lẽ là quá mệt mỏi, đến đêm thứ ba từ sau khi Dương đại nhân đạp cửa đi ra thì lão gia qua đời."

    Dương Hạo im lặng một hồi lâu không nói gì.

    Kẻ đầu sỏ hại chết Đông Nhi hắn đã giết rồi.

    Bây giờ chỉ còn lại hung thủ đã ép mẹ hắn phải chết là Đinh Đình Huấn và Đinh Thừa Nghiệp.

    Không ngờ, Đinh Đình Huấn cũng đã chết, phụ thân mang cùng một huyết thống này khi sống là kẻ thù, sau khi nghe thấy tin về cái chết của hắn Dương Hạo không có chút thương cảm, thù hận cũng tiêu tan, chỉ còn lại một mảng trống không mơ hồ.

    Thấy hắn ngẩn ra nhìn về phía trước không nói gì, Lý Thủ Ngân không biết phải chăng là nên tiếp tục nói, đành phải rụt rè mà đợi ở bên cạnh.

    Qua một lúc sau, Dương Hạo mới trầm giọng nói: "Còn có chuyện gì nữa, tiếp tục nói đi."

    "Vâng..."

    Lý Thủ Ngân biết những chuyện mà hắn hỏi về Đinh gia nhất định là có liên quan đến hắn, nếu như đem mấy chuyện linh tinh như nhà Lưu Minh sinh con trai, tiểu tử Cao Nhị xem trộm cô nương Hoắc gia tắm bị cha nàng đánh gẫy hai xương sườn ra nói thì sợ rằng vị Khâm Sai này sẽ nổi giận, liền nói kể tiếp những chuyện đại sự của Đinh gia: "Lão gia chết rồi, đại thiếu gia hôn mê không tỉnh, bây giờ Đinh gia...

    Là do Nhị thiếu gia trông nom.

    Nhị thiếu gia đặt ra một chức là đại tổng quản, do Cửu gia...Nhạn Cửu đ nhận, còn đề bạt Dương Dạ làm nội viện quản sự, ta...làm ngoại viện quản sự..."

    Dương Hạo cười lạnh một tiếng, đột nhiên hỏi: "Đại tiểu thư bây giờ thế nào rồi?"

    Lý Thủ Ngân biết ở trong Đinh gia ngoài đại thiếu gia, thì chỉ có Đinh đại tiểu thư là thân thiết với Dương Hạo, vì thế hắn luôn không dám nói về tình hình của đại tiểu thư, chỉ sợ chọc giận Dương Hạo, nhưng lúc này đã bị hắn hỏi đến nên đành phải trả lời: "Đại tiểu thư..., khi lão gia còn sống, đã từng nghĩ sẽ gả đại tiểu thư cho Tư gia công tử.

    Tư gia công tử tên là Tư Mặc Lâm, là con nhà quan, xem ra cũng rất môn đăng hộ đối.

    Sau khi lão gia qua đời, nhị thiếu gia nói hôn sự đã do lão gia định khi còn sống, cho nên tạm thời không làm tang, mà chuẩn bị hôn sự cho đại tiểu thư trước, vì thế sẽ không bị coi là thành thân trong tang lão gia, không bị coi là vi phạm lễ chế...

    Dương Hạo hơi nhăn mày lại, Lý Thủ Ngân lại nói: "Nhưng đại tiểu thư kiên quyết không chịu, hai tỷ đệ cuối cùng đã xảy ra động thủ trước linh đường, đến khi Nhạn Cửu ra khuyên ngăn thì nhị thiếu gia mới chịu lùi một bước, nói nói nữ tử chịu tang một năm là đủ rồi, một năm sau sẽ làm hôn sự.

    Nhưng đại tiểu thư nói cả đời sẽ không gả cho ai, cũng không cần ai phải chuẩn bị hôn sự, hai người họ....tranh cãi rất kịch liệt..."

    "Còn gì nữa?"

    "Lão gia được chôn tại núi Mào Gà, đại tiểu thư rời đi, nói muốn đến sống gần mộ lão gia để túc trực bên linh cữu.

    Còn nói ngọn núi đó non xanh nước biếc, sẽ đưa đại thiếu gia đến đó dưỡng bệnh, không ở trong phủ cùng nhị thiếu gia nữa.

    Nhưng đại thiếu phu nhân lại không muốn chuyển đi, khi ta đến Quảng Nguyên thì cô tẩu ác độc đang vì việc này mà xảy ra tranh chấp."

    Dương Hạo không thể nói rõ được cái cảm giác trong lòng mình.

    Nói là mình trở về Bá Châu sớm muộn cũng sẽ tìm Đinh Thừa Nghiệp tính nợ, nhưng món nợ này phải tính như thế nào đây?

    Cái chết của lão nương chính là do Đinh Thừa Nghiệp hãm hại mình mà ra.

    Bây giờ cho dù đã làm quan rồi, nhưng chẳng nhẽ có thể bắt cả nhà hắn phải đền mạng sao?

    Hắn không có quyền lực đó, triều Tống cũng khó mà dung thứ được cho những quan lại tàn ác như thế.

    Nhưng nếu không trừng trị tên súc sinh Đinh Thừa Nghiệp thì hắn không cam tâm.

    Đám người Phạm Lão Tứ ra tay rất tàn ác, hơn nữa đã từng làm mã tặc, dựa vào giao tình cùng sống chết bấy lâu nay giữa hắn và họ thì muốn họ giúp diệt trừ Đinh Thừa Nghiệp không phải là chuyện khó, họ nhất định sẽ đồng ý.

    Những con người ấy tuy là đã làm binh, trong mắt có quân kỉ, nhưng lại không có vương pháp.

    Nhưng Đinh Ngọc Lạc thì phải làm sao?

    Cho dù Đinh Thừa Nghiệp có làm sai cả nghìn cả vạn chuyện nhưng hắn vẫn là người của Đinh gia, là người kế thừa hương hoả duy nhất của Đinh gia, với tính cách của Đinh Ngọc Lạc, nàng cho dù có rất hận Đinh Thừa Nghiệp, nhưng một ngày nào đó Đinh Thừa Nghiệp gặp nạn, nàng sẽ thà chết cũng phải bảo vệ chu toàn cho hắn.

    Nhìn thấy trên trời có một con diều hâu đang bay qua bay lại, lòng Dương Hạo chợt có chút ngưỡng mộ.

    Nếu như mình đầu thai thành một con diều hâu thì tốt biết bao, có thể dang cánh bay lượn trên chín tầng mây, nhìn xuống tứ hải, bất kể là đến đâu thì đều có thể tự do độc lập như vậy.

    Trong thế giới sinh linh đó chỉ có đơn giản là ta sống ngươi chết, không có nhiều ái hận tình thù như nhân gian.

    Ngươi còn hạnh phúc hơn nhiều Dương Hạo ta.

    Trong đội xe, Diệp Chi Tuyền đại thiếu gia lúc này cũng ngẩng đầu lên nhìn con diều hâu: "Mi so với con chim mà ta đã bỏ ra mười quan tiền để mua về còn uy vũ hơn nhiều, xem đôi cánh kìa, cứng chắc như sắt, bản công tử đã chơi biết bao nhiêu chim, nhưng chưa từng có con nào lại có phong thái như mi, nếu như mang được mi trở về thành thì còn không làm cho lũ chim trong thành phải ngưỡng mộ đến chết sao?

    Đi về phía bắc thảo nguyên chắc chắn hùng ưng không ít, ta phải nghĩ cách bắt một con mang về mới được, nếu không chẳng phải là 'đi vào núi châu báu mà trở về tay không' à"?

    Nghĩ như vậy, Diệp Chi Tuyền lập tức hăng hái bàn bạc tính kế với đám gia nhân đi cùng.

    Trong lòng hắn, lần này đi hộ tống lương cũng coi như là một chuyến du ngoạn.

    Chương 151: Người thường

    Ngày thứ tư, sắp đến Tử Ngọ Cốc rồi.

    Dương Hạo trở nên căng thẳng, hắn không biết La Khắc Địch mang theo đội ngũ lánh nạn khổng lồ có thể đuổi đến đây hay không, thúc ngựa chạy nhanh về phía cánh đồng hoang vu, đuổi tới thành Quảng Nguyên, rồi lại trở về, quất roi thúc ngựa trở về.

    Đủ dùng bẩy ngày, khoảng thời gian đó theo lý mà nói, quân đội của La Khắc Địch đi đến Tử Ngũ Cốc cũng khó khăn lắm, đấy là nói nếu bọn chúng có thể chịu đựng được.

    Lúc hắn đi, quân đội trong tay còn lương thực và nước uống, mỗi ngày tiết kiệm một chút, có thể khiến cho số đông tiếp tục đi đường, đương nhiên, trong quá trình này thể chất suy nhược, người già nhiều bệnh vì thiếu nước, thiếu lương thực, sợ rằng sẽ cầm cự không nổi.

    Dương Hạo lúc đuổi từ trong cánh đồng hoang vu ra, mảnh đất cạnh hoang mạc đã thấy được một chút nước, có nước rồi, người ngựa của Khiết Đan dù không có lương thực, làm thịt mười mấy con chiến mã dư thừa cho mọi người thịt luộc canh uống, thì cũng có thể gắng sức qua được nơi này.

    Nhưng đây chỉ là cách nghĩ của hắn mà thôi, càng gần Tử Ngũ Cốc, hắn càng lo lắng, hắn lo không gặp ai, hắn sợ chỉ là số người ít ỏi nhìn thấy đi ra sa mạc.

    Dương Hạo không chịu được, bèn gọi Bích Túc, Phạm Lão Tứ và Lưu Thế Hiên.

    Bốn kị sĩ phóng ngựa về phía Tử Ngũ Cốc trước.

    Con đường của bốn người Dương Hạo đi là con đường men theo một dòng sông.

    Dòng sông này chính là xuất phát từ Tử Ngũ Cốc, Tử Ngũ Cốc hướng đông tây, kẹp giữa hai núi là một sơn cốc, nước trong sơn cốc chảy ra miệng cốc thì quay về hướng nam, chảy đến thành Quảng Nguyên.

    Lòng sông rộng, đó là vì có nước lũ, nay nước sông chỉ chiếm độ rộng là 1/3 so với đường sông, còn lại là cỏ dại mọc um tùm.

    Cỏ dại ở bãi làm cho mặt đất có độ dẻo cực lớn, đủ để chịu được trọng lượng của xe ngựa và chiến mã.

    Đến chỗ Tử Ngũ Cốc, đi hơn hai mươi dặm về hướng bắc là tới thảo nguyên, nhưng thảo nguyên đó phía trước là một dãy núi cao trùng điệp, không có đường đi.

    Lúc đầu Trình Thế Hùng phái bắc quân thượng và quân của Quan Gia hợp sức thảo phạt Bắc Hán, tới Tử Ngũ Cốc này cũng phải chuyển hướng tây, đi một vòng rộng, thì mới trở lại hướng Bắc Hán được.

    Nếu không thì lúc đầu khi di dân, Triệu đại cũng sẽ không chọn con đường hướng tây hoặc hướng đông.

    Một mình không có sự lựa chọn trực tiếp nam hạ Quảng Nguyên.

    Nhưng bây giờ dân tị nạn nếu đến Tử Ngũ Cốc, mà lại còn đi vòng qua núi, lúc này có nhiều hơn một sự lựa chọn con đường trực tiếp nam hạ Quảng Nguyên, thì Dương Hạo sẽ cùng các tướng lĩnh suy nghĩ thêm, nghĩ đến con đường của bước tiếp theo hành động, là trực tiếp xuyên qua con đường phía tây của Tử Ngũ Cốc, đi phủ Châu, vùng Lân châu đủ để bố trí ổn thỏa dân chúng, hay là ven sông đi đến Quảng Nguyên.

    Thành Quảng Nguyên là nơi mà không thể chứa được số dân đông thế này, đất đai xung quanh quá cằn cỗi, cũng không thích hợp để khai khẩn đất đai, nhưng có thể có một thời gian ngắn nghỉ ngơi, sau đó mới quyết định đưa người dân đi đâu.

    Dương Hạo trong lòng ý thức được sau khi đến thành Quảng Nguyên, sẽ đưa nạn dân phân tán ra Trung Nguyên, hắn đoán được một chút phần nào ý nghĩ của Quan Gia.

    Lo lắng cho sự an nguy của nạn dân, muốn sau khi bọn họ đi sẽ sắp xếp bước tiếp theo, Dương Hạo có con ngựa đi nhanh đã đến Tử Ngũ Cốc trước.

    Phóng ngựa lên một cái sườn núi cỏ um tùm, nhìn về cảnh trước mắt, “tách” nước mắt Dương Hạo rơi xuống.

    Ai bảo nam nhi nước mắt không có âm thanh cơ chứ?

    Thấy cảnh tượng ấy mà rơi lệ!

    Trước mắt là một đại quân chạy nạn dài dằng dặc, trước không thấy đầu, chưa vào sơn cốc, hậu không thấy đuôi, dân đi đến không ngừng.

    Đội ngũ này binh không giống binh, dân không giống dân, ai ai cũng có vẻ khác thường, dìu già dắt trẻ, chạy thất tha thất thểu về phía sơn cốc.

    Bất kể thế nào, bọn họ còn phải sống, phải sống.

    Đến Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên là kiêu binh giết người không chớp mắt, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đôi mắt đều đỏ ngầu lên.

    “Đi, chúng ta qua đó, bảo mọi người ở đây nghỉ ngơi dưỡng sức, nói với bọn họ, lương thực sắp đến rồi”.

    Dương Hạo giơ tay về phía trước, chạy xuống trước.

    Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên và Bích Túc áo cà sa cũng theo đó mà xuống.

    “Ta là khâm sai Dương Hạo, La tướng quân ở đâu?”

    Dương Hạo đến gần chỗ đó, ghìm ngựa lại, chặn một tên dáng vẻ quân sĩ hỏi.

    Trong tay hắn còn có một cây thương, lúc này dùng báng súng chống xuống, làm ra vẻ lung lay sắp đổ.

    Tên đó vừa nghe hỏi xong thì mừng rỡ, nói: “Khâm sai đại nhân, khâm sai đại nhân, ngài đã về rồi đấy à.

    La tướng quân ở phía sau”.

    Dương Hạo thấy hắn có vẻ mệt mỏi, bèn nói: “Ngươi nghỉ ngơi đợi chút sẽ có lương thảo đến”.

    Tên kia nói: “Không nghỉ được, ngựa người Khiết Đan không biết từ đâu mà xông ra, đại quân tập trung, La tướng quân chỉ thị tôi khẩn cấp đưa người vào trong sơn cốc ẩn nấp, lệnh cho binh cản phía sau, nếu muộn, kị binh Khiết Đan vây đánh sau lưng, chúng ra không còn gì nữa”.

    “Cái gì?”

    Lòng Dương Hạo lập tức nặng trĩu, bây giờ, tình hình như vậy, đại quân người Khiết Đan tập trung, lúc này còn dùng đại quân gì cơ chứ.

    Chỉ mất đi một ngàn người, thì có thể giết một vạn dân như giết gà giết chó.

    Lẽ nào…lẽ nào kết quả chung quy là thất bại trong gang tấc, ông trời cũng muốn diệt vong ta sao?

    Nhất thời, tay chân Dương Hạo lạnh toát, chỉ nghe tên sĩ binh kia lại nói: “Đại quân của Quan Gia cũng đến rồi, đang đứng sóng đôi với kị binh tinh nhuệ Khiết Đan, chúng ta cần phải nhanh chóng vào cốc, lánh quân tiên phong”.

    Dương Hạo vừa nghe những lời này, lòng lúc nãy nặng trĩu đã hồi phục trở lại, nói: “Đại quân Quan Gia cũng đến rồi sao?”

    “Ở phía sau, đều đang ở phía sau”.

    Tên sĩ binh chỉ về phía sau của đội ngũ, Dương Hạo không nói gì.

    Lập tức thúc ngựa phi về phía đội ngũ.

    Phạm Lão Tứ và Lưu Thế Hiên hét lớn phía sau hắn: “Mọi người đi nhanh một chút, lương thực sắp tới rồi, vào trong sơn cốc ăn cơm, mọi người đi nhanh chút đi”.

    Dân chúng chân mềm như bún nghe được tin này lập tức phấn chấn hẳn lên, họ đem hết sức lực cuối cùng, tốc độ đi nhanh hơn một chút.

    Dương Hạo chạy đến phía cuối của hàng ngũ, lúc này người không nhiều lắm, thưa thớt vài người.

    Dương Hạo quan sát một lúc thấy La Khắc Địch đứng ở trên sườn núi cao chỉ tay thúc giục số người tuy không nhiều ở phía sau đi nhanh lên.

    Dương Hạo thúc ngựa đi tới, lên sườn núi, cao giọng nói: “La Khắc Địch!”

    La Khắc Địch nghe tiếng quay đầu lại nhìn, vừa thấy hắn, mừng như điên nói: “Đại nhân, lương thực đến rồi sao?”

    Dương Hạo đứng ở trên sườn núi, ngẩn người nhìn về phía trước, không nói được lời nào.

    Trước mắt hắn là một đồng bằng, trên đồng bằng là hai quân trận khổng lồ đang từ từ điều động.

    Dương Hạo nhìn qua cách bày trận của La Khắc Địch.

    Nhưng trận nhỏ mấy nghìn nhân mã vội vàng bày ra so với trận lớn trước mắt, thực mà nói khác một trời một vực, đại trận trước mắt khiến người ta nhìn thấy đã hoa mắt chóng mặt.

    Trước đây, xem phim, đọc bình sách, sự huyền diệu của trận pháp thật khó giải thích, đại trận mê hoặc ở trước mắt, hai đại trận dày đặc sát khí thực ra mà nói là trẻ con qua nhà nhà, nực cười.

    Đây mới là trận chiến chân chính, không có nhiều sức tưởng tượng, cũng không có gì là rườm rà, nói đến cùng, trận pháp kì thực chính là sự phân phối hợp lý của các binh chủng, sự sắp xếp hợp lý của các quân doanh gánh vác những nhiệm vụ khác nhau.

    Sĩ tốt công thủ, một hình thức bảo vệ đội hình cần thiết.

    Nếu không thì mấy vạn người một khi đầu quân vào quân đội, ngay lập tức sẽ trở thành hỗn trận không có trật tự, căn bản không thể nào điều hành chỉ huy phát huy được uy lực.

    Có trận hay vô trận, điều kiện chỉ huy lúc đó, tố chất binh sĩ và hạn chế về vũ khí có thể là một tiêu chuẩn quan trọng phát huy được sức chiến đấu mạnh nhất không.

    Mấy năm trước, quân Tần lấy yếu thắng mạnh.

    Càng đánh càng thắng.

    Cuối cùng lại thất bại thảm hại ở trận chiến Phì thủy.

    Vương Mãnh dựa vào chục vạn bộ tốt, mấy mươi vạn kỵ binh đã thắng trong trận chiến.

    Dương Hạo đứng ở trên sườn núi, đồng bằng trước mắt, hướng mà lũ nạn dân chạy tới là trống rỗng, đây là một gò đất.

    Phía bắc của nó chính là quân trận quân Tống khổng lồ.

    Tiên phong trận, sách tiên phong trận, đại trận, tiền trận, người què mã trận, vô đích phân mã, cự hậu trận, sách điện hậu trận…

    Nhìn qua, đó là một tiểu quân trận giống như vô số tạc, phủ, cứ, tỏa, trùy, kiềm, tạo thành một cỗ máy giết người tinh vi, tuy giữa mỗi tiểu trận đều có khoảng cách rộng, nhưng không có người nào dám khinh suất đi vào, nếu không thì mấy trăm người, đội quân trên nghìn người cũng đủ để trong nháy mắt bị đập nát.

    Gò đất nam diện, cũng chính là một mặt mà bọn họ lui tới, lại có thể là trận doanh của người Khiết Đan, thật không biết đại doanh họ làm sao có thể quanh quẩn ở trước mặt quân Tống được, chặn đường đi của họ, người Khiết Đan cũng có bộ tốt, nhưng giống như cùng quân Tống bố trí người bắn nỏ vượt qua bẩy thành vậy, sự bố trí kị binh trong quân bọn chúng cũng vượt qua được bẩy thành.

    Tiền quân kị binh Khiết Đan đang bố xe huyền trận, đây là một loại chiến thuật đột kích kị binh năm xưa của Hán Phiêu Kị đại tướng quân bỗng nhiên có bệnh mà nghiên cứu ra, từng kỵ binh chùy hình trận đang sắp xếp có thứ tự, trước sau, phải trái, sử dụng binh khí không giống nhau, khoảng cách giữa các kỵ binh cũng không giống nhau, giữa chiến mã để ra một khoảng trống vừa đủ, khi họ xung phong, bộ tốt quân địch có thể né tránh nhường đường.

    Nhưng…đội quân kỵ binh cũng có mấy chục loại, thậm chí mấy trăm loại, hơn nữa một tốp kỵ binh đều là sai liệt, một khi để bọn chúng phát huy được uy lực đột xuất, bọn chúng có thể giống như máy diệt cỏ, quét sạch gọn mọi thứ trước mắt.

    Bọn chúng là những cung binh không có chuyên môn, Tống binh cần huấn luyện một thời gian dài cho các cung binh đủ tư cách, ai cũng có thể cưỡi ngựa trên thảo nguyên mà vẫn bắn được tên trúng đích.

    “Dương đại nhân, Dương đại nhân!”

    “A…a…sao vậy?

    Sao vậy?

    La tướng quân không sao chứ?”

    La Khắc Địch lắc lư muốn ngã, mà vẫn vui vẻ nói: “Dương đại nhân, mạt tướng không hoàn thành nhiệm vụ được giao phó.

    Dân chúng…ta đều đưa về rồi”.

    Phạm Lão Tứ thúc ngựa đi tới, cầm vào vai hắn, nhấc hắn lên chiến mã, Dương Hạo nói: “Lão Tứ, nhanh đưa La tướng quân đến phía sau, ta đi sau”.

    Phạm Lão Tứ đồng ý một tiếng, không để ý La Khắc Địch kháng nghị, chở hắn chạy về phía sau.

    Dương Hạo ngẩng đầu nhìn quân trận Tống quân, đại quân đó đã bố trí thành hình, gần với sn cốc, quân được tập quân bố trí là kỵ binh quân Tống, xem ra chính là do đội quân kỵ binh này như hổ rình mồi ở đằng kia, đối đầu người ngựa Khiết Đan sợ khi đánh úp đội quân nạn dân sẽ bị bọn chúng hai cánh quân công kích, lúc này mới buông đội quân gọi là hoa tử, duy trì trạng thái giằng co với Tống quân.

    Mắt thấy đại chiến hết sức căng thẳng, Dương Hạo không rỗi mà xem nhiều.

    Nắm bắt cơ hội xuống sườn núi, hô to với số dân không nhiều: “Nhanh, vào cốc ngay lập tức, vào đến sơn cốc rồi thì ăn cơm!

    Bên này phải đánh nhau rồi, đi nhanh lên!”

    Quay đầu lại nói với Lưu Thế Hiên: “Ngươi đi mau, thúc đội quân lương thảo nhanh lên, cũng dấu vào trong cốc đi, hai quân một khi xảy ra chiến, sợ rằng sẽ quét sạch hậu binh”.

    Lưu Thế Hiên biết sự khẩn trương của sự việc, vội vàng đồng ý rồi đi.

    Lúc này, chỉ thấy một phu nhân xoay người nhìn về hướng cửa cốc, một lão già khuôn mặt hoảng hốt, Dương Hạo nổi giận đùng đùng thúc ngựa đi đến quát: “Còn không mau vào cốc, các ngươi còn định làm gì nữa?”

    Mụ phu nhân kia khóc nói: “Con của ta, con của ta, nó bị lạc ở bên ngoài”.

    Một lão già nói: “Mã đại tẩu, thật sự xin lỗi.

    Lão đây…lão đây…ngươi không thể ra ngoài được, nếu không thì đâu còn mạng sống”.

    Dương Hạo giật mình nói: “Mã đại tẩu?

    Con ngươi…Cẩu Nhi làm sao cơ?”

    Mụ kia nhìn lại thấy là hắn, không khỏi vừa mừng vừa sợ: “Dương đại nhân, Cẩu Nhi mắc bệnh, ta không ôm được nó, nhờ Lưu đại thúc giúp, ai ngờ…”

    Lão già kia dậm chân nói: “Lão đây cũng không còn sức nào nữa.

    Cũng là bất đắc dĩ, cầu khẩn một lão già giúp đỡ, ai ngờ…ai ngờ thấy hai bên đánh nhau, lão đây khiếp đảm, để đứa trẻ ở phía trước, ôi, lão đây xin lỗi ngươi Mã đại tẩu…”

    Nói xong lão già kia rơi lệ, Dương Hạo nghe xong ngẩng đầu nhìn về phía đất trống trải bên kia, chỉ thấy chiến mã trong doanh trại người Khiết Đan đang xôn xao.

    Đối diện với doanh trại quân Tống, phía sau có một đám thương binh và cung nỏ phối hợp đang nhằm phía trước thẳng tiến.

    Tam quân hơi động, như vọng hết vào Thái sơn.

    Bước đi mạnh một chút, âm thanh có thể nghe thấy.

    Dương Hạo không khỏi lo lắng.

    Ở thời đại vũ khí lạnh, không cần biết ngươi có dũng cảm tam quân, khi không có chiến hữu che dấu, đối mặt với một hai mười cây thương thì chỉ có chết chắc.

    Một khi giống như đơn binh ở thời đại vũ khí nóng, đi nhanh hay chạy xung phong, tốc độ xung phong sẽ hình thành thế đại loạn, đó là một thương binh chỉ là đưa cho quân địch đồ ăn.

    Hắn ở trong quân lăn lộn nhiều, đã biết trong trận tác chiến với số lượng tập hợp nghìn quân vạn mã, loại nghi thức duyệt binh là hình thức kết trận, trên thực tế chính là dấu hiệu mở đầu cuộc chiến.

    Một khi khai chiến, vạn tên bay, nghìn quân vạn mã dẫm đạp lên chiến trường, chớ nói một đứa nhỏ đã mắc bệnh, đang đứng ở mảnh đất giao hai trận xung phong, ai còn có thể có đường sống cơ chứ?

    Dương Hạo đứng ở chỗ cao, vội vàng dõi mắt nhìn xuống dưới.

    Bỗng nhiên, giữa hai quân đối chọi nhau, hắn nhìn thấy một thân hình gầy gò ốm yếu đang lò dò đi về phía trước.

    Có lẽ là cảm thấy sát khí đằng đằng của hai quân giao phong, thứ bé nhỏ đó đang cố gắng đi về phía trước, nhưng vì quá yếu, không chạy nổi mấy bước thì ngã xuống, có lẽ đôi chân đã bị thương nhưng hắn vẫn cố gắng bò về phía trước.

    Là Cẩu Nhi!

    Dương Hạo trong lòng lo lắng, là một thân hình gầy gò ốm yếu, sinh ra chưa bao giờ nhìn thấy mặt trời, một đứa trẻ chỉ sống về đêm nhưng tấm lòng mở ra sáng như mặt trời.

    “Dương Hạo đại thúc!”

    Tiếng gọi đó như vang vọng bên tai, Dương Hạo lòng như lửa đốt, trầm giọng nói: “Nhanh vào cốc, ta đi cứu người!”

    Dứt lời thúc ngựa mạnh, lao ra khỏi cốc.

    Hắn phi băng băng qua người Bích Túc, thò tay lôi đi, kéo chiếc áo cà sa của Bích Túc xuống, cầm gọn trong tay, gió thổi vù vù, chiến trận nguy hiểm song phương mấy chục vạn đại quân kề nhau.

    Mặt trời chói chang, gò đất hai bên thiên quân vạn mã sát khí đằng đằng, kiếm kích sát khí đè lên bầu trời đang nắng chói.

    Lúc song phương đang điều quân đại chiến, Dương Hạo thúc ngựa một mình phóng từ cốc ra.

    Tuy nghìn vạn người, ngô vãng hĩ!

    Việc này, không có liên quan đến đại nghĩa, chỉ vì một tiếng “Dương Hạo đại thúc”.

    Chương 152: Ngươi là phật tương lai

    “Leng keng leng keng…”

    Thương binh Tống quân áo giáp leng keng, tay cầm lá chắn trường thương, sắp đội hình dày đặc, ước chừng có hai mươi cách sắp xếp, bốn mươi liệt, trường thương giơ lên cao, đi đến phía trước như rừng rậm, theo đó hét lớn, tất cả binh tốt đan xen thế quỳ một gối xuống đất, trường thương chĩa về phía trước, xếp thành một trận thương phòng ngự lập thể.

    Hai cánh trận thương, tay lao và tay cung của cánh trận tiên phong cũng xếp thành một đội ngũ chỉnh tề đi nhanh về phía trước, khoảng cách gần như vậy, khoái mã vừa xông ra, bọn chúng chỉ cần bắn ba phát tên, là giữa các quân trận sẽ để lại cho bọn chúng đường qua lại đại trận trung quân, đại trận trung quân là trung không, bộ quân tay thương đao dựa vào trận hình dày đặc này mà sắp xếp đại trận ngay ngắn, theo đó có thể mở “cửa” thả bọn chúng lùi vào, phía ngoài bố trí đao thương, phía trong bố trí cung nỏ, phối hợp tác chiến.

    Đối diện, huyền trận xe trùy hình của thiết kỵ Khiết Đan cũng đã bố trí sẵn sàng, hàng xếp ở trước nhất là chiến sĩ binh khí nặng như liên trùy, lang nha bổng, đại kích, lửa xoa…, binh khí nặng đều được đặt ở nơi xúc tu, lúc này bọn chúng đã cầm cung ở tay, một tay từ từ lấy tên sau lưng, cong đao như cỏ, phản quang như ánh sáng ở mặt nước.

    Bây giờ chỉ cần ra lệnh một tiếng, thì hàng ngàn mũi mâu sẽ chồng chất, hàng vạn tên bay đến, chính tại lúc này đây, “hí…”, một tiếng ngựa hí vang, quân Tống đang di chuyển vào trong sơn cốc bỗng lao ra một con ngựa, nhằm hướng trước trận hai quân mà phi đến.

    Con ngựa này đến bất ngờ, tướng sĩ hai bên không khỏi không nhìn về phía hắn, chỉ thấy một con ngựa nhằm hướng trước trận hai quân vọt tới, một tên như ăn mày, áo quần tung bay, tay không vũ khí, một tay giơ lên cao, trong tay không phải là cờ, mà là một chiếc cà sa màu tím, cà sa đón lấy hướng gió, như đôi cánh con chim ưng.

    Lúc này bất luận Khiết Đan nước Tống hay là tạp hồ tây vực, phần lớn đều theo tín ngưỡng Phật giáo, mắt thấy một tên binh không giống binh, dân không giống dân, trong tay giơ cao chiếc áo cà sa, binh sĩ hai bên đều không tránh khỏi ngạc nhiên.

    Tim Dương Hạo đập thình thịch, máu sôi sùng sục, dường như quả tim của hắn đã chạy lên trên cổ họng.

    Hắn cũng biết, không cần chủ tướng hai bên hạ lệnh tấn công, chỉ mất đi một tiểu tốt giơ một mũi tên, tính mạng của hắn coi như kết thúc là bỏi vì bản thân lao ra tạo tiền đề cho sự phát động trước, bản thân mình càng cần trở thành sự tổng hợp của Dương Tam Lương và Dương Thất Lang trong truyền thuyết, bước chân ngựa Dương Tam Lương như dẫm bùn, Dương Thất Lang là người có tài sau Dương Tam Lương, Dương Thất Lang chỉ làm vợ chồng với nương tử Đỗ Kim Nga một đêm, sau đó bản thân lại một mình chết đi, toàn gia coi như hết.

    Nhưng mà lúc này, hắn bất chấp nhiều như vậy, hắn thậm chí không nhìn vào đôi mắt chứa nỗi sợ hãi của đại quân hai bên, hắn chỉ là chăm chăm lao như điên, tìm hình bóng của Cẩu Nhi.

    Chiếc áo cà sa trong tay, hắn cũng chỉ là nhất thời có ý định, còn lại tia may mắn nào đó, hy vọng các quân tốt hai bên có thể hơi nghi ngờ, nương tay mà thôi.

    Trong quân trận Khiết Đan, có một chiếc xe nhung to lớn, trong quân trận quân Tống, có cái ô Hoàng La cao, hai vị anh chủ đều quyết sống mái một phen và chú ý đến một con ngựa đột nhiên giết ra.

    Triệu Khuông Dận cảm thấy hơi ngạc nhiên, vội vàng dặn dò, bỏ cờ hiệu ra, tướng sĩ ba quân giữ thế chuẩn bị bữa tiệc phát động, bữa tiệc này là sự cọ sát những chiếc áo giáp vòa với nhau, tiếng rền vang của binh khí.

    Trên chiếc xe nhung trong quân trận Khiết Đan đối diện, có một ngọc nhân, mặc giáp, giữa hai hàng lông mày có một cái chấm đỏ.

    Lông mi của người đó hơi nhướng lên, thân thể mềm mại, tò mò nhìn tên quái nhân tay cầm áo cà sa, bàn tay trắng nõn hơi hơi đưa lên, đứng ở trên xe đạp một cái “Na khả nhi…”, rồi đưa chiếc sừng trâu lên thổi vài tiếng.

    “Na khả nhi” ở Khiết Đan được dân chăn nuôi gọi là “Ha lợi xuất”, là một võ trang thị vệ thân cận nhất bên cạnh người quyền quý, tiền quân Khiết Đan chăm chú nhìn Dương Hạo.

    Lúc này, trên xe nhung Tiêu Hậu có một cô nương đột nhiên kêu lên: “Hạo ca ca, là Hạo ca ca!”

    Cô nương này vừa kêu vừa nhảy dựng lên, lo sợ nói: “Hoàng hậu nương nương, xin người để tôi qua đó, đó là…đó là Hạo ca ca của tôi”.

    Cô nương này đích thị là La Đông Nhi, nàng vội vàng cầu xin, không ngừng quay đầu lại nhìn Dương Hạo phóng ngựa như bay, sợ rằng rời mắt đi sẽ mất đi hình bóng hắn.

    “Ô?

    Hắn…là người đàn ôngngươi?”

    Tiên hậu mỉm cười nhìn Đông Nhi, La Đông Nhi gật đầu, Tiên Hậu nói: “Được lắm, ngươi thật có con mắt nhìn và chọn người đàn ông”.

    La Đông Nhi biết bà ấy thân phận cao quý, không dám kéo ống tay áo, chỉ cố gắng cầu khẩn: “Hoàng Hậu nương nương, xin người cho tiểu nữ qua đó gặp hắn”.

    Tiên Hậu hừ một tiếng nói: “Ta để ngươi đi, thì ai để ta đi đây?”

    “A?”

    La Đông Nhi mở to mắt, không hiểu Tiêu Hậu đang nói gì.

    Tiêu Hậu thở dài, trở về chiếc ghế da sói, thản nhiên nói: “Thiên quân vạn mã há là chuyện đùa, bổn hậu đây chưa hạ lệnh bắn tên, chỉ là tò mò xem hắn muốn làm gì mà thôi, đưa ngươi qua đó sao?”

    “Hoàng hậu nương nương…”

    La Đông Nhi như muốn khóc lên, đành vậy, nhấc chân váy nhảy xuống khỏi xe nhung, chiếc xe nhung cao lớn, bánh xe cao như người nàng, nhảy xuống suýt ngã, nàng cũng không cần quan tâm, gắng sức chạy như điên về phía trước.

    Nhưng đại trận trung quân cách tiền quân còn khá xa, một hàng chiến mã đứng bất động. nàng nhảy xuống nhìn thấy khắp nơi đều là chân ngựa, đến đường còn không nhìn thấy, khoái mã của Hạo ca ca chạy đến đâu nàng cũng không biết, biết làm sao đây, trong lòng quýnh lên, nước mắt chảy xuống dàn dụa.

    Bên cạnh có một tên mặt mũi thanh tú nhảy xuống khỏi chiến mã, nhẹ nhàng an ủi: “Đông Nhi cô nương, bây giờ đại chiến hết sức căng thẳng, nếu cô lao ra đó, một khi chiến trận phát động, thì sẽ bị dẫm đạp lên.

    Hay là cô lên xe đi, chỉ cần còn sống, thì sợ gì không gặp nhau.

    La Đông Nhi kéo lấy tay hắn, khóc lóc nói: “Da Luật đại ca, Đông Nhi biết ngươi cũng có việc, nhưng ngươi đưa ta qua đó được không?”

    Da Luật Hưu ca cười đau khổ lắc đầu, La Đông Nhi tuyệt vọng, không kìm được vịn vào bánh xe khóc to lên, ánh mắt Da Luật Hưu ca thương tiếc, hắn muốn đưa tay an ủi nàng, nhưng nhìn thấy băng vải chảy máu lại hơi chần chừ, nên chỉ thở dài.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy Cẩu Nhi, không khỏi mừng rỡ như điên.

    Hắn không có ý náu mình, giục ngựa chạy tới trước mặt Cẩu Nhi, Dương Hạo ghìm ngựa lại, hắn xuống ngựa, dưới sự chú ý của hơn mười vạn đại quân hai bên, quỳ một gối xuống và nói: “Cẩu Nhi”.

    “Dương Hạo đại thúc, ta tìm không thấy mẫu thân, Cẩu Nhi sắp chết rồi…”

    “Cẩu Nhi sẽ không chết, có đại thúc đến cứu ngươi rồi!”

    Dương Hạo lấy chiếc áo cà sa, cuốn Cẩu Nhi vào bên trong, ôm vào lòng, Cẩu Nhi ôm chặt cổ hắn, má giáp má Dương Hạo, nói nhỏ: “Cẩu Nhi khát quá, đại thúc, có nhiều người quá…đang làm gì vậy…

    Dương Hạo ôm Cẩu Nhi đi về bên ngựa, chuẩn bị lên ngựa, nhưng kĩ thuật cưỡi ngựa có hạn, hơn nữa lại còn ôm một đứa trẻ, ba bốn lần đều không lên được ngựa, quân Tống bên phải cũng lo lắng thay cho hắn, binh Khiết Đan đối diện không chịu nổi nữa, một tên râu dài phẫn nộ nói: “Tên hán nhân kia, thật to gan nhưng lại không có sức lực gì cả, đến một con búp bê cũng không cứu được, nhìn ngứa mắt…”

    Hắn mắng nhiếc Dương Hạo, lè lưỡi, lại định giơ tên lên bắn.

    Dương Hạo vất vả lắm mới ôm được Cẩu Nhi lên ngựa, sĩ tốt hai bên cùng thở phào nhẹ nhõm.

    Dương Hạo đạp vào bụng ngựa, lao như bay trước sự hò reo của hai quân.

    Tiêu Hậu nhìn theo bóng dáng đang lao như bay kia, bàn tay trắng nõn vỗ mạnh một cái, đôi mắt quyến rũ lộ ra vẻ sát khí.

    “U….u…” mấy chục chiếc sừng trâu thổi lên.

    “Tùng…tùng…” lúc đó, quân Tống đối diện cũng không để lỡ cơ hội đánh trống trận.

    “Giết!”

    Tiếng như sấm rền, hàng vạn mũi tên được phát ra, bay vù vù đen xì trên bầu trời.

    Bích Túc đứng ở cửa cốc, chỉ thấy mũi tên bay như mưa che lấp bầu trờ, thiết kỵ Khiết Đan phi ra, cuồn cuộn như nước lũ, quân Tống đối diện dường như ngọn núi đứng bất động, sóng lớn và núi cao sẽ đụng nhau.

    Dương Hạo lại đang đơn thương độc mã, ở ranh giới của hai bên, phi về cốc trong cơn mưa mũi tên trên không trung.

    Bích Túc đứng ở đó, lẩm bẩm: “Đại hòa thượng nói, phật là người từng trải, người là phật tương lai, theo ta nghĩ, Dương Hạo ơi Dương Hạo, ngươi bây giờ đã thành Phật rồi”.

    Chương 153: Ngự phong Phù Đao Tử

    Miệng cốc đang đợi vài binh sĩ của Dương Hạo thấy hắn yên ổn mà làm phản, quát to lên một tiếng, vừa đói vừa mệt nên tiếng hét không có chút sức lực nào cả, hoàn toàn bị đè nặng bởi tiếng la hét của đại quân hai bên ngoài cốc.

    Mã đại tẩu vừa nhìn thấy Dương Hạo đến, vội vàng nhận lấy Cẩu Nhi từ Dương Hạo, rơi lệ chuẩn bị quỳ xuống.

    Dương Hạo thở phì phò nói: “Chớ khách sáo như vậy, mau mau vào cốc đi”.

    Hắn nói với Bích Túc: “Ngươi đi xem xe lương thực đến hay chưa, nếu đến rồi, bảo chúng nhanh chóng vào cốc, phát cơm rang, phát cho mọi người đỡ đói, ta ở đây xem tình hình cái đã”.

    Bích Túc liền đồng ý, Mã đại tẩu ôm Cẩu Nhi trong lòng, theo họ đi vào trong cốc.

    Miệng cốc là miệng loa hướng về phía đông nam.

    Vì những khu vực bên ngoài cốc là núi cao, sau đó mới là một đồng bằng, cho nên nước sông vừa chảy vào miệng cốc liền đổi hướng sang phía nam, nước sông chảy hình chữ dĩ, đoàn xe đi men sông đến.

    Địa thế phía trước tương đối cao, như vậy họ sẽ không bị thiết kỵ Khiết Đan đang giao chiến với quân Tống phát hiện, phải vào trong cốc.

    Lúc này đoàn xe vừa mới quẹo vào trong cốc, trên con đường này bọn chúng tận dụng được hai chiếc xe trống làm nơi rang cơm xong trước phân phát cho dân, dân chúng, sĩ tốt tay cầm cơm rang nuốt với nước sông, dù đang đại chiến với người Khiết Đan bên ngoài cũng phải nuốt cơm rang xuống rồi tính sau.

    Mắt Đổng Thập Lục thấy cảnh hỗn loạn trong cốc, mắt chuyển hướng, nhân cơ hội không ai để ý luồn đi phía sau.

    La Khắc Địch cùng Hắc Long Thành, Từ Hải Ba vừa nuốt cơm rang vừa bàn bạc, mấy tên tướng lĩnh đang bàn bạc việc trở về, muốn đợi xem tình hình đại chiến hai bên.

    Lúc này Đinh Hạo trên sườn núi, đang nhìn xuống phía dưới.

    Binh chủng lấy bộ binh làm chủ đối với binh chủng lấy kỵ binh làm chủ, thực mà nói vị tất không thể chiến thắng.

    Nếu là ở vùng núi, khe sâu, đầm lầy, không chừng còn có thể đại chiếm thượng phong, nhưng ở trên cánh đồng bao la đồng bằng, bọn chúng nhất định sẽ khổ.

    Đặc biệt là kỵ binh quân địch bọn họ có một nhược điểm chí mạng, đó là thắng khó đuổi, bại khó chạy. nên doanh trại quân Tống bây giờ về cơ bản áp dụng thủ thế, dựa vào sự tiêu hao lượng mũi tên của địch ngoài miệng cốc, rõ ràng là có ý đồ muốn che chở cho dân chúng.

    Mà bộ binh bị va chạm mạnh với kỵ binh của địch, bắt đầu từng bước tiến về phía trước, nhằm hướng trung quân kỵ binh.

    Tốc độ di chuyển rất chậm, bọn chúng cần di chuyển chậm như vậy để bảo đảm mật độ trường thương như rừng, mới có thể triệt tiêu ưu thế tấn công của kỵ binh Khiết Đan.

    Kỵ binh Khiết Đan dưới sự chỉ huy của trung quân, cánh tả đi theo hình vòng cung tấn công đại trận quân Tống, kỵ binh cánh hữu giữ chặt đội ngũ kỵ binh quân Tống, ý đồ tiêu diệt lực lượng quân Tống, nhưng kỵ binh Tống lại dựa vào sơn cốc, bên cạnh có tiên phong thương trận, tiếp xúc với kỵ binh Khiết Đan rất có hạn, tạm thời chưa thua.

    Theo sự chiến đấu kịch liệt, chiến trận song phương có lay động chút ít, phạm vi chiến trường bắt đầu có xu thế được mở rộng ra, binh lính đã khuếch tán sang hai bên, tới gần sơn cốc, lúc La Khắc Địch đến cửa cốc, chỉ thấy một bầu trời tên.

    Chém giết rung trời, binh lính ào lên đánh như thủy triều mênh mông mãnh liệt, tuy nhìn tưởng hỗn loạn, nhưng thực chất nó có sự sắp đặt.

    La Khắc Địch quan sát trận nói: “Hai bên ta và địch vội vã tiếp chiến, tuy bày ra thế trận hơi vội, kỳ thực vẫn không đủ.

    Trận này do ta đến chỉ huy, theo tốc độ di chuyển của quân địch tấn công.

    Chiến trận khổng lồ, chúng ta ít nhiều cũng ăn may”.

    Dương Hạo thấy đại trận quân Tống bất động dưới sự tấn công của quân địch như một màn thủy triều mênh mông, các doanh trại lớn nhỏ đều liên kết với nhau, hơn nữa lại có thể thẳng tiến tấn công, kỵ binh Khiết Đan như một dòng lũ đang cuộn trôi doanh trại quân Tống.

    Từ đầu chí cuối không thể tấn công, rõ tàng quân Tống chiếm thế thượng phong, không khỏi ngạc nhiên hỏi.

    La Khắc Địch nói: “Tác chiến ở đồng bằng, kỵ binh địch chiếm lợi thế.

    Tuy trước mắt quân ta có thể giằng co với địch, không phân cao thấp, nhưng dưới tình hình của các quân sĩ, một bộ phận quân địch bất kể bị thương, các kỵ binh còn lại đều có thể nhanh chóng bồi thường những sơ hở, mà quân ta đều là bộ tốt, nhưng có một doanh trại bị chiếm đóng, các doanh trại khác chỉ có thể vứt đi, mà không thể viện trợ.

    Chiến đấu gian khổ, như tằm ăn rỗi.

    Đại quân Quan Gia và ta cũng không liên lạc, lần này đột nhiên xuất hiện, phải trở về Trung Nguyên, mà người Khiết Đan đã lấy được tin tức, dựa vào sự cơ động của kỵ binh, vây chặn.

    Quan Gia chưa từng nghĩ đến khả năng chúng ta đột nhiên xuất hiện, vội vàng bố trí nhất quán đại quân Tống ta chuẩn bị, thời khắc then chốt kỵ binh ta và địch bị thương nặng để ở bên cạnh, chúng ta rút lui, người Khiết Đan hiển nhiên cũng chú ý tới sự thay đổi này, tiêu diệt kỵ binh quân ta là sự đột phá của họ”.

    Dương Hạo biết lắng nghe, há dám đàm luận binh pháp của triều đình, lúc này mới dò hỏi: “Tướng quân, chúng ta nên làm thế nào đây?”

    “Lui, chỉ có dẫm vào cái bọc của chúng ta.

    Quan Gia mới có thể ung dung nghênh địch”.

    “Lui sao?

    Hướng tây hay hướng nam?”

    “Hướng tây, men theo con đường phía tây sơn cốc.

    Phía nam một bên là quân doanh của Khiết Đan, Khiết Đan chỉ phân một nghìn địch ra, chúng ta vạn vô sinh lý”.

    Dương Hạo chắp tay nói: “Vậy thì đi.

    Trong lúc mười mấy vạn đại quân đang vì chúng ta mà chiến đấu, thời cơ chỉ lướt qua, lập tức lên đường”.

    Lúc này Đổng Thập Lục đang dắt ngựa vào cửa cốc, lên ngựa vội vàng đi, hắn hoảng hốt khi đi theo con đường cong cong men theo sông hình chữ dĩ, mà vách núi lại thẳng đứng.

    Vừa đi qua vách núi, thì thấy kỵ binh Khiết Đan đầy núi như hổ sói đang phi đến.

    Bọn họ tấn công một lúc lâu, đội hình cũng hơi toán loạn, đã tản ra hai cánh, có vài tên tốt đã lên sườn núi, lúc này Đổng Thập Lục mới đi men theo ven sông, bọn chúng nhìn từ cao xuống, không qua được mắt chúng.

    Đổng Thập Lục hoảng hốt, hai tay run rẩy, nói: “Ta không phải quân Tống, ta không phải quân Tống”.

    Chủ tướng ra lệnh một tiếng, đại chiến địch ta nổ lên.

    Lúc này trong mắt binh sĩ Khiết Đan chỉ có địch và ta, nào có người khác, Đổng Thập Lục vừa ló mặt ra, vù vù, hắn liền bị hàng loạt tên bắn, trước ngực, dưới sườn, đầu cũng bị trúng vài mũi tên, giống như con nhím lăn xuống ngựa, thiết kỵ Khiết Đan dẫm đạp lên người hắn, vội vàng tiến đến bọc đánh qt ở cốc khẩu.

    La Khắc Địch thúc giục người vào trong cốc khẩu, giục dân chúng vừa mới uống được một hớp nước, ăn chút cơm rang tiếp tục đi về hướng tây.

    Nhiều người quá mệt mỏi, chỉ biết rằng bên ngoài hai quân đang giao chiến, sẽ không có ai đến bắt nạt họ nữa.

    Dù ai đó quát to đến mấy cũng không thể đứng dậy nổi nữa.

    Lúc này Dương Hạo phái ba trăm nha sai lên chiến trường, chúng giương nanh múa vuốt hòa vào đám người, vung dây sắt trong tay múa, bọn chúng đánh người cực kỳ điệu nghệ, nhìn đã thấy hung hãn.

    Đánh thật đau, không thương hại.

    Chỉ thấy họ như đàn hổ, bỏ chút sức lực thì có rất nhiều già trẻ bị ném lên xe.

    Không để ý tới dân chúng khác, áp giải những người này nhanh chóng vào sâu trong cốc.

    Có vài tên dân đã biết tâm lý của đám đông, người người không ai di chuyển, rõ ràng biết cảnh đao thương, nhiều người không biết nguy hiểm là gì, nếu có người di chuyển trước, bọn họ sẽ bắt đầu sợ hãi mà di chuyển, lại có vài tên binh sĩ thúc giục, bị các tên sai dịch tuần bổ mở đường phía trước cho họ vào dọc theo sơn cốc.

    Trời tối, một vầng trăng rằm treo lơ lửng giữa không trung, chiếu sáng sơn cốc tối tăm.

    Trong cốc đốt lửa trại, một vài tên dân chúng ăn hai bát cháo, thì bị cấm không cho ăn bên xe lương thực nữa, nên chúng vẫn có cảm giác thèm khát.

    Phù Dao Tử chỉ huy cho mấy người sắc nồi thuốc, ông trời không thương, dân chạy nạn không thể khống chế được đại dịch bệnh, nhưng phần lớn binh sĩ dân chúng thể chất đã quá yếu, có vài người còn bị mắc bệnh dịch, Phù Dao Tử lấy ra dược liệu trị dịch bệnh, trong đó có vài thứ có lợi cho cơ thể, lúc đó lấy ra thuốc để cho mọi người dùng.

    Xem ra khí sắc mọi người vẫn tốt, tuy họ giờ vẫn no nên trong lòng không thấy sợ hãi, phần lớn dân chúng giống như cây cỏ khô héo gặp một đêm mưa phùn, có nắng thì tinh thần sẽ trở lại.

    Cẩu Nhi nằm trong lòng mẹ, tay bưng bát thuốc, chiếc miệng nhỏ xíu khó khăn lắm mới nuốt được thuốc, đây là phần thuốc nhỏ mà Phù Dao Tử kê, nói là nếu uống hết thì ngay ngày mai có thể chạy nhảy, nếu không thì bệnh tình ngày một nặng, Dương thúc thúc sẽ rất buồn, Cẩu Nhi nghe xong những lời đó mới chịu uống thuốc, nếu không nói như thế, làm sao mà uống được thứ thuốc đắng ấy.

    Mọi người ngồi tụm ba tụm năm, kể ra những niềm vui sống sót sau tai nạn, cái được nói nhiều nhất chính là khâm sai Dương Hạo hôm nay đã cứu được cô nương Cẩu Nhi.

    Điều mà dân chúng để ý không phải là sự dũng mãnh hai lần trước của Dương Hạo mà là hắn đã làm dân chúng hài lòng vì đã cứu một tiểu đồng nhỏ tên gọi Cẩu Nhi, một tiểu dân tính mạng như con chó.

    Đường đường là một khâm sai, vì một tiểu dân tội chi mà chịu chết, đây mới là điều bọn họ để ý.

    Vì họ chính là tiểu dân, tự nhiên cảm thấy kính phục, ước gì quan trong thiên hạ đều giống như Dương khâm sai thương dân như con, vì thế mà không có bất cứ lời nói nào chê bai Dương Hạo.

    Mã đại tẩu ôm Cẩu Nhi, vừa cho nó uống, vừa nói chuyện với mọi người về chuyện Dương Hạo một mình cưỡi ngựa xông ra giữa trận địa cứu Cẩu Nhi về.

    Cẩu Nhi nằm trong lòng mẹ, hai mắt vụt sáng lên, nghe mẫu thân kể lại chuyện, uống từng hớp thuốc cũng cảm thấy không đắng nữa.

    Trình Đức Huyền ngồi ở đằng sau, mỉm cười nghe Mã đại tẩu kể chuyện.

    Hắn chẳng có chút gì giống quan, quần áo tả tơi, tóc tai rối bù, tuy cách nước sông không xa nhưng hắn cũng chưa đi rửa mặt.

    Mọi người nghe lời Mã đại tẩu kể, chậc lưỡi tán thưởng Dương Hạo, Trình Đức Huyền cũng hùa theo.

    Nghe thấy dân chúng nói sau này sẽ cho Dương Hạo làm cái ô của vạn dân, đức chính bia, Trình Đức Huyền đột nhiên chen lời nói: “Nếu không có Dương khâm sai, chúng ta mấy vạn người đã hóa xương khô rồi, vì vậy nên cảm ơn Dương khâm sai.

    Sau khi đến nơi định cư, sợ không có tiền làm ra chiếc ô vạn dân và đức chính bia tặng cho Dương khâm sai.

    Hơn nữa Dương khâm sai trải qua bao gian nguy, một khi mang theo chúng ta an toàn tiến vào trong Tống cảnh, nhất định sẽ đi gặp Quan Gia, Dương khâm sai sẽ có công lớn, Quan Gia nhất định sẽ thăng quan tiến chức, chúng ta không biết đến bao giờ nhìn thấy khâm sai đại nhân nữa.

    Theo ta, chúng ta sau khi đến Tống cảnh, chúng ta sẽ khấu đầu, nói một tiếng vạn tuế, chúc một tiếng vô cương, như thế là được”.

    “Vạn tuế”, “Vạn thọ vô cương” những lời chúc mừng tốt đẹp từ thời xuân thu đến đời hán đều là những lời chúc may mắn, không đặc chỉ phẩm cấp có thể dùng.

    Thời Hán Vũ Đế mới trở thành những lời ca tụng đối với các quan, nhưng văn hóa dân gian quá thấp cho nên vẫn bắt chước mà chưa sửa.

    Cuối thời Đường, nhiều khi ngày lễ ngày tết dân chúng chúc nhau còn lấy vạn tuế ra để chúc nhau.

    Dân gian còn lấy vạn tuế để đặt tên, cho nên đâu đâu cũng thấy vạn tuế, có phụ nhân đứng ở cửa xoa thắt lưng gọi: “Vạn Tuế, tên nhóc ranh kia có về nhà ăn cơm không hả.

    Sư cha thằng Vạn Tuế, đi tìm đứa con vô liêm sỉ kia đi!”

    Chính là Đại Tống bây giờ, các nơi như Quảng Nam vào đêm giao thừa, bách tính môn dân cùng vỗ tay hô vang vạn tuế.

    Từ vạn tuế ai ai cũng biết, nói với Hoàng Đế là chuyện sau này trong triều Tống khi văn hóa đã cao.

    Nhưng lúc ăn tết, khi gặp đồng hương, cùng chắp tay nói: “vạn tuế, vạn tuế”, đêm giao thừa cùng nói: “vạn tuế, vạn tuế”.

    Tiểu dân chỉ muốn biểu đạt tình cảm của chính mình, nhưng lại chưa nghĩ đến cái lý trong đó.

    Trình Đức Huyền thừa lúc không ai chú ý, cười lặng lẽ rời khỏi đám người.

    Lúc này Dương Hạo đang tắm ở giữa sông, tuy là mùa hè, nhưng nước sông vẫn có chút mát mát.

    Hắn tắm gội sạch sẽ từ đầu tới chân, lúc này mới trần truồng đi đến bên bờ lấy quần áo mặc, cuốn tóc cẩn thận.

    La Khắc Địch bước lại, thì hắn cũng vừa tắm xong, bụng no, lại tắm rửa sạch sẽ, hắn trở lại hình tượng tướng quân khôi ngô tuấn tú.

    Thắt lưng, bên hông đeo kiếm sáng loáng.

    Dũng khí bừng bừng.

    “Dương đại nhân”.

    “La tướng quân, vọng gác đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”

    “Sắp xếp ổn thỏa rồi, năm dặm có hai trạm canh, nếu có tin gì sẽ lập tức báo về”.

    La Khắc Địch khổ sở cười nói: “Trạm canh gác này có còn hơn không, người Khiết Đan nếu cưỡi ngựa đuổi theo, bọn họ sẽ kịp thời báo cáo.

    Chúng ta cũng không kịp chạy.

    Ta chỉ trông chờ Quan Gia, hy vọng Quan Gia có thể đả thương nặng người Khiết Đan.

    Nơi này dù sao cũng là Tống cảnh, tuy xung quanh không có viện trợ, người Khiết Đan cũng không dám kéo dài, nếu chúng ta thất bại, tất nhiên sẽ bỏ chạy, chúng ta có thể cùng nhau chạy.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “La tướng quân, cách nghĩ của ta khác ngươi, chiến trường máu ngoài cốc kia, nếu người Khiết Đan thắng, ta đoán bọn chúng sẽ không đuổi nữa, ngược lại sẽ truy kích quân Quan Gia để mở rộng thành quả chiến đấu.

    Hoàn toàn tương phản, nếu người Khiết Đan bại, hoặc không chiếm được bên Quan Gia, sợ rằng…bọn chúng sẽ không bỏ qua chúng ta, bọn chúng sẽ hung hăng tiến vào Tống cảnh, nếu như không chiếm được cái gì bên Quan Gia, lại không tiêu diệt được đội ngũ di dân của chúng ta, như vậy bọn chúng sẽ làm thế nào?”

    Nói về cách đánh giặc, Dương Hạo không bằng La Khắc Địch, tuy nói Dương Hạo trước đây chưa từng nghe chức quan to nào, nhất thời lạc vào thế giới này, thực sự thấu triệt hơn La Khắc Địch, nghe Dương Hạo nói xong, La Khắc Địch không khỏi ngạc nhiên nói: “Ta mong người Khiết Đan có thể ăn may trong tay Quan Gia, nghe ngươi vừa nói, nếu Quan Gia ăn may chúng ta mới có thể an toàn sao?”

    Dương Hạo cười khổ sở lắc đầu, những lời này không nên nói nhiều, hắn liền hỏi: “Trình đại nhân tìm được rồi sao?”

    La Khắc Địch nói: “Vừa mới tìm được, Trình khâm sai hiện giờ cũng rất chật vật, bảo binh sĩ chiếu cố cho ông ấy.

    Song xem ra ông ta hiện giờ an phận hơn rồi, thần sắc cũng đỡ oán giận”.

    Dương Hạo nói: “Ông ta oán hay không, ta cũng không quan tâm nhiều nữa, lúc đầu dốc toàn lực, đoạt tiết kháng lệnh, Dương mỗ nghĩ đến mấy trăm quân.

    Nay chỉ cần chúng ta bình yên đến Tống cảnh, thì đó đã là công lớn rồi.

    Ngay cả Quan Gia, cũng sẽ không so tính tội đoạt tiết”.

    La Khắc Địch do dự một lát nói: “Đại nhân quang minh lỗi lạc, nhưng Trình đại nhân là thân tín nam nha của Triệu đại nhân, Triệu đại nhân có thể làm hoàng đế.

    Dương đại nhân, mạt tướng có cái này, không biết nên nói sao”.

    “Nói đi!”

    La Khắc Địch thành khẩn nói: “Đại nhân, trên quan trường, bạn bè là có phúc cùng hưởng, nếu không nhận sự giúp đỡ, cùng lệ thuộc nhau, lại còn tâm đầu ý hợp bao nhiêu năm, lúc đề cập tới chiến tranh chính trị của ngươi và các quan khác, phần lớn đều phải khoanh tay đứng nhìn.

    Huống chi đối phương lại lớn như vậy, mà Dương đại nhân về cơ sở quan trường quá nông, nói thực ra là không có một người bạn, cho nên…cây lớn đến mấy cũng không bằng có một người bạn, trừ những tên không thể làm bạn, nếu có thể giải trừ lòng căm thù của hắn, cũng còn tốt hơn là làm thù địch.

    Dương đại nhân, trước đây, ngươi cùng Trình đại nhân chính kiến bất đồng liên quan đến sự sống còn của mấy vạn người, lúc đó không muốn đắc tội hắn cũng không được.

    Nhưng hôm nay hướng tây đã là sự thực không thể thay đổi,…Dương đại nhân có thể thử làm hòa với hắn một phen?”

    Dương Hạo nghe xong có chút động lòng nói: “La tướng quân xem, ta nên làm hòa với hắn như nào?”

    La Khắc Địch nói: “Dương đại nhân nếu không ngại làm hòa với hắn, thì sau khi đưa mấy vạn dân đến nơi an toàn, phục chỉ Thánh Thượng.

    Công lao này, không ngại cho hắn.

    Như vậy việc đoạt tiết hắn sẽ tự nhiên im bặt không nhắc đến, có chúng ta ở đó, hắn nhận ơn huệ của người không thể để cho người khác biết, hắn mất đạo nghĩa trước, rồi sẽ chịu sự hèn mọn của bách quan.

    Một khi coi ngươi như tiểu nhân, còn muốn làm bạn tri kỷ.

    Lúc đó hắn tất chịu cô lập của bách quan.

    Nhưng nếu ngươi xem hắn là kẻ địch, bất đồng.

    Cho dù ngươi có vì dân chúng hay không.

    Hắn vẫn khăng khăng dời dân chúng về Trung Nguyên, cho nên quản gia cho dù trách hắn hồ đồ, cũng không bị xử trảm.

    Đại Tống ta còn ít có đại thần mưu phản đại nghịch phải chết, cùng lắm thì cũng chỉ là lưu đày.

    Có nam nha Triệu đại nhân, chẳng bao lâu lại sẽ dùng lại hắn.

    Lúc đó hắn chính là chính địch của ngươi.

    Dương đại nhân hà tất phải tranh giành.

    Lợi hại trong đó, mạt tướng chỉ nói đến đây, đại nhân tự hiểu.

    Dương Hạo vui vẻ nói: “La tướng quân, Dương mỗ cho ngươi là một cây thương dũng mãnh vô địch, oai hùng vũ phu, không thể ngờ tâm tư ngươi lại sạch sẽ như vậy, nhìn thấu triệt với con đường làm quan”.

    La Khắc Địch cười gượng nói: “Mạt tướng tuy là quan võ, gia phụ lại là quan văn, gia phụ trong năm triều Đường Tấn Hán Chu Tống mà không ngã, người đời gọi là một cây thông không già, Tiểu La mưa dầm thấm đất, ít nhiều cũng kế thừa phần nào”.

    Dương Hạo rất vui khi nghe hắn nói, cầm tay hắn cười to.

    Phù Dao Tử bận rộn nấu thuốc, đợi đến khi phát hết cho mọi người thì đã nửa đêm, dân chúng đi đi lại lại, không biết tìm chỗ Mã đại tẩu làm gì.

    Lão đạo ngồi trên mặt đất, rung đùi nói: “Tiểu nữ, ngươi không phải cứ đến tối là tinh thần tỉnh táo sao?

    Sao rồi?

    Bệnh không đỡ à?”

    Cẩu Nhi gối vào đùi của mẫu thân ngủ ngon lành.

    Nghe thấy tiếng nói liền tỉnh giấc, nàng ta hừ một tiếng rồi nói: “Không phải đâu, không ai nói chuyện với ta, ta lại không dám đi quấy rầy Dương thúc thúc, chắc thúc thúc đang rất mệt, một mình ở đây thật chán ngắt”.

    Nói xong nàng xoay người ngồi dậy, sờ sờ trán nói: “Nhưng lão đạo sĩ kia cho ta uống thuốc thật sự linh nghiệm, ta đã tốt lên bảy tám phần rồi”.

    Phù Dao Tử tự đắc cười nói: “Đương nhiên rồi.

    Người ngoài đều nói là tiên đan đấy, đến miệng con nhà đầu ngươi thì nó thành đắng, thật là uổng công ta”.

    Cẩu Nhi làm cái mặt quỷ với hắn, cười nói: “Vốn đã đắng rồi, chẳng lẽ lại không phải sao?”

    Nàng hất cằm, hai mắt sáng lên nghĩ một lúc lâu, bông nhiên nói: “Đạo sĩ, hôm nay…Cẩu Nhi mà bị vứt ở trên chiến trường không ai quan tâm, may mà có Dương đại thúc mạo hiểm tới cứu đấy”.

    Phù Dao Tử mỉm cười nói: “Ừ, chuyện này đã được truyền đi, Lão đạo cũng nghe nói rồi, này yêu nghiệp…À!

    Dương Hạo quả là có một trái tim từ bi”.

    Cẩu Nhi trịnh trọng nói: “Cho nên, đạo sĩ à, ngươi nhất định phải dạy cho ta phép thuật”.

    Phù Dao Tử sửng sốt: “Điều này có liên quan gì đến phép thuật?”

    Cẩu Nhi nghiêm túc nói: “Cha ta nói, nhận của người một ơn huệ thì phải báo đáp.

    Ta nhận ơn huệ của người ta, ngươi nói xem nếu ta không học phép thuật, thì làm sao báo đáp được?”

    Phù Dao Tử sờ sờ mũi, cười khan nói: “Này, cô bé như ngươi không cần phải như vậy đâu”.

    Cẩu Nhi nói: “Thế thì không được, có ơn thì phải báo đáp chứ, đạo sĩ ơi, ngươi dạy ta phép thuật đi được không?”

    Vừa nói vừa ôm chân đạo sĩ: “Đạo sĩ mệt rồi à, Cẩu Nhi đấm chân cho đạo sĩ nhé.

    Cẩu Nhi biết đạo sĩ là người tốt, ngươi nhất định sẽ không làm Cẩu Nhi thất vọng mà”.

    Phù Dao Tử cười đau khổ nói: “Này, lão đạo sĩ ta có một trái tim nhân hậu, nó đã bị ngươi thuyết phục rồi”.

    Hắn xoa đầu Cẩu Nhi, nhìn lên ông trăng, nói: “Hắn có thể bồi dưỡng đạo đức cá nhân.

    Đứa trẻ này biết ơn biết nghĩa.

    Đạo sĩ ta đây thì sao?

    Thật hổ thẹn”.

    Cẩu Nhi nói: “Đạo sĩ, ngươi nói cái gì ta không hiểu”.

    Phù Dao Tử cười nói: “Lão đạo nói, ngươi không phải quấy, lão đạo sẽ nhận ngươi là đồ đệ, ngươi nghe hiểu chưa?”

    Cẩu Nhi vui mừng nói: “Đa tạ sư phụ, thế…từ giờ trở đi, Cẩu Nhi chính là đồ đệ của ngươi rồi”.

    Phù Dao Tử cười to nói: “Đúng, ta là một sư phụ, lão đạo có một đệ tử tên Cẩu Nhi gọi ta là sư phụ, ha ha ha”.

    Lúc trời rạng sáng, lúc mọi người đang ngủ say.

    Cốc thật vắng vẻ, tựa hồ chim chóc cũng không tỉnh giấc.

    Đột nhiênPhù Dao Tử hé mắt ra, thấy ánh sáng lóe lên rọi vào mắt, xoay người ngồi dậy.

    Hắn nhìn thấy Cẩu Nhi đang ngủ say, ánh mặt trời dìu dịu.

    Hắn nhẹ nhàng nâng đầu Cẩu Nhi dậy, cho nó gối vào một tảng đá lớn, sờ tóc nó.

    Cười hắc hắc nói: “Tiểu nữ à, ngươi gọi ta là đạo sĩ, ta phải bảo vệ cho ngươi chu toàn, mấy chục năm không dính dáng tới trần thế, lão đạo giờ đây đã phá lệ rồi”.

    Hắn đứng dậy, chạy, hắn chạy năm dặm.

    Đôi giày cỏ dẫm lên đám cỏ xanh biếc, ống tay áo bay bay, như thần tiên.

    Phía trước, tiếng chân như sấm, kỵ binh Khiết Đan đã tới.

    Chương 154: Lui ngàn quân

    Một đội quân Khiết Đan đang men theo đường trong cốc đến, nhờ có ánh sáng buổi sớm, bọn chúng cưỡi ngựa phi nhanh hơn.

    Kỵ binh này là một nghìn người Khiết Đan, có nam viện Đại vương Da Luật tà chẩn bộ hạ một tên đại tướng.

    Đại chiến ngoài cốc đánh đến chạng vạng tối, hai bên đều tự thu binh.

    Quân Tống hơi suy sụp hơn, nhưng người Khiết Đan thương vong càng thêm thảm.

    Triệu Khuông Nghĩa vì phòng quân địch nhắm đêm hôm tập kích doanh trại, liền thu thập đội ngũ, từ từ lui về phía sau, cắm trại trên núi cao, giảm áp lực tứ phía bị đánh, cứ như vậy, vốn để che dấu đội ngũ dân chạy nạn lùi vào một bên cốc khẩu, cũng rút kỵ binh về.

    Không ngoài sự dự đoán của Dương Hạo, lần này Tiêu Hậu dẫn đại quân chặn trước Triệu Khuông Dận, nếu Tiêu Hậu chiến thắng trận này, thì bà ta có thể sẽ bỏ qua đám đại quân tị nạn đang trốn vào trong cốc.

    Giờ đội quân Khiết Đan không thắng như dự định, lực của bọn chúng đặt ở trên đám dân tị nạn.

    Cuộc chiến máu lửa một ngày, Tiêu Hậu tự biết mình không thể chiến thắng Hoàng đế Đại Tống Triệu Khuông Dận, đây là Tống cảnh, đại quân của bà ta chỉ có thể tốc chiến tốc thắng, đã không nắm chắc phần thắng, Tiêu Hậu quyết định, sau khi hạ trại thì theo đại quân hành động, thương binh, bộ binh chọn tuyến đường đi theo núi về Bắc quốc, ấn đại quân thành bộ tộc, bộ lạc chia thành mấy đường, lệnh cho các bộ thừa lúc đêm tối đi ra khỏi doanh trại, giết “cỏ cốc” ở Tống cảnh, bù những hao tổn thuế ruộng của lần viễn chinh này, sau đó tự mình chọn con đường về nước, đồng thời lệnh cho nam việc Đại vương Da Luật Tà Trân phái người ngựa đuổi theo giết đội ngũ đang di chuyển.

    Dân cư cũng rất quan trọng, nếu bắt vài trai tráng cùng nữ nô, có thể bán được với giá cao, hơn nữa đuổi giết nạn dân không chịu nổi một đòn này dễ hơn so với việc công thành lược trại đi ngăn cản người Tống, Trạch Si coi việc này là béo bở, lòng vui như mở hội, đợi đến khi sắc trời sáng sáng, chiến mã có thể đi, hắn liền nhanh chóng đuổi vào cốc.

    Sơn cốc này không phải là một đường thẳng, có nhiều chỗ cong, nhưng hai bên lại dựng thẳng đứng, trong cốc rất bằng phẳng, hiếm thấy có tảng đá nào lớn, không ngờ bị người phục kích, thúc ngựa lao nhanh, đang rong ruổi thức chiến mã thì nó hí dài, suýt làm hắn ngã xuống ngựa.

    May cho Trạch Si đã có sự chuẩn bị tâm lý trước, vội vàng kẹp chặt bụng ngựa, ghìm cương ngựa và quát: “Súc sinh, muốn làm phản phải không?”

    Con chiến mã như bị điên, cứ nhảy chồm lên không thôi, nghe hắn quát, lúc này bọn kỵ binh đều sợ hãi, nghe chiến mã hí một hồi inh tai, con ngựa điên, nhẩy loạn lên, lăn lộn vài vòng, thậm chí còn đứng cắn xé lẫn nhau.

    Một con chiến mã ngã về phía trước, đầu va vào chân con ngựa Đạc Si, một tiếng gãy giòn, chân ngựa bị gãy, chến mã của hắn hí một tiếng rồi ngã xuống đất, Đạc Si cũng ngồi không vững ngã xuống, hai người hai ngựa cùng ngã xuống.

    Đặc Si chẳng ra sao, thuộc hạ của hắn lại càng bất kham, vài con chiến mã đó phóng nhanh về phía trước, bông nhiên phi vào cái dây cản ngựa của đối phương, có con ngựa bị ngã xuống, có con ngựa thì sợ hãi, có con thì phát điên cắn vào con ngựa khác, những kỵ binh đến sau không kìm được ngựa, ào ào phi lên trên, càng thêm hỗn loạn, có nhiều kỵ binh ngã ngựa, bị vô số vó ngựa dẫm lên phát ra những tiếng kêu thảm thiết, có nhiều kỵ binh và ngựa ngã xuống dưới sông.

    Đặc Si hốt hoảng bò lên, chỉ thấy một con chiến mã quay đầu chực chạy trốn, nhưng bị bọn chiến mã đông nghịt chặn lại, hí dài một tiếng, chạy như điên vào vách tường, “Ầm” một tiếng, một cái đầu ngựa to va phải vách tường nham thạch đã phong hóa, con chiến mã đó bị đụng cho đầu vỡ toang, chết ngay tại chỗ.

    Đặc Si tóc gáy dựng đứng, không có quân địch, hắn không nhìn thấy quân địch,nhưng đột nhiên những con chiến mã đều phát điên, những con chiến mã đã được huấn luyện hắn hoi cũng sợ hãi, nhìn thấy binh lính cùng chiến mã hoảng loạn, sau đó thì bị hất khỏi lưng ngựa, bị hơn một ngàn con ngựa cắn xé nhau dẫm lên binh sĩ, Đặc Si hoảng hốt, không biết phải làm thế nào, mặt hắn đỏ gay, lòng thầm nghĩ: “Tại sao lại như vậy?

    Tại sao?

    Hay là chúng ta đang va phải tới yêu ma quỷ quái cỏ cây?”

    Lúc này, hắn mới phát hiện cây cối hoa cỏ xung quanh đều phát run khi đón ánh sáng ban mai, nước sông dâng lên cuồn cuộn, bọt bay tung tóe, ở dưới chân hắn có một chút bọt nước, chân ngựa run rẩy.

    Trong đôi mắt ngựa chảy máu, thật khổ không sao tả siết.

    Ngoài con đường phía trước, Phù Diêu Tử đứng bên cạnh hòn đã trong cốc, hắn ta người nhỏ, mặc bộ quần áo xám.

    Trời còn chưa sáng hẳn, nhưng không ai nhìn thấy bộ dạng của hắn.

    Hai ống tay áo của hắn bay bay như cánh, như bị một sợi vô hình nâng tay áo bay.

    Cái bộ dáng ngủ không tỉnh của hắn giờ không thấy, đôi mắt hắn sáng như điện, gáy thô xù xì gấp đôi, gân nổi lên như rắn, hắn có dáng vẻ đang hét dài một tiếng, nhưng miệng lại không phát ra âm thanh.

    Tai người thì không thể nghe được sóng âm với âm tần cao đang hét ra, dường như có thực chất, nước sông được kích thích sôi lên, cây cỏ run lên.

    Hai bên vách tường hợp âm thanh đó lại, nó có tác dụng khuếch đại âm thanh, loại âm thanh này tai người không thể nghe được tần sóng âm thành gấp đôi, không biết mà cứ phóng vào sâu trong cốc, chỉ có ngựa mới có thể nghe thấy âm thanh cao tần sóng đó.

    Những con ngựa đang ở nửa đường ngoài không dám tiến vào, chúng không bị sóng âm cao tần đó tra tấn, vô số chiến mã phát điên dẫm đạp lên nhau, quay đầu bỏ chạy, kỵ binh trên ngựa ngã xuống, hoặc là dẫm lên người chủ nhân, hàng nghìn kỵ binh bị chết dưới tiếng kêu của Phù Diêu Tử.

    Trạch Si đứng ở đó, hoảng sợ nhìn cảnh hỗn loạn, binh sĩ ngã xuống, không hiểu sao làm cho mặt hắn đỏ gay, hắn hoàn toàn không hiểu nguyên nhân dẫn đến cảnh tượng trước mắt hắn.

    Hắn năm tuổi đã cưỡi ngựa như bay, mười một tuổi giết sói, mười ba tuổi giết người, thiên quân vạn mã phía trước hắn, hắn không hề sợ hãi, nhưng đối với những thứ không sợ được, hắn lại trở nên sợ hãi.

    Trước mắt hắn như có ma quỷ, hắn trơ mắt nhìn bọn kỵ binh đang bị hoảng loạn, hơn nữa không thấy bóng dáng quân địch nào, trong lòng hắn thực sự sợ hãi.

    Trạch Si không dám kêu lên tiếng nào, bỏ đội ngũ đang hoảng loạn chạy, như đằng sau đang có con quỷ vô hình đuổi theo hắn, hắn chạy không dám quay đầu lại.

    Đội ngũ tiếp tục hành trang để lên đường, hai tên cảnh trạm canh gác cũng chạy trở về, không ai biết ngoài hai mươi dặm đường núi đã xảy ra chuyện gì.

    Lão đạo Phù Diêu Tử cũng trong số đó, vẫn là cái bộ dáng ngủ không tỉnh, vừa đi đường vừa ngáp, mà cái thói quen hoạt động về đêm, ban ngày ngủ của Cẩu Nhi đang tựa vào vai hắn, sáng ngày hôm qua được uống thuốc thảo dược do hắn bào chế giờ đang ngủ rất say.

    Mặt trời ló ra, đám mây cũng xuất hiện trên bầu trời.

    Cảnh sắc tươi đẹp giữa bầu trời trống.

    Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu đang kiên nhẫn nằm ở trong bụi cỏ, không có gió thooirn mồ hôi ra nhễ nhại, bọn chúng không động đậy.

    Châu chấu nhảy lên cái cổ của bọn chúng, cắn cắn bọn chúng, nhưng bọn chúng vẫn không hề động đậy.

    Ở sơn đạo, có hai con chiến mã đang từ từ đi tới, hai kỵ binh đó rõ ràng là người Khiết Đan, xem ra do cuộc chiến với quân Tống, bọn chúng bị thương nặng, lúc bắc phản bị rớt ở phía sau.

    Thấy hai tên đó đi tới, Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu đột nhiên nhảy ra khỏi bụi cỏ, Thiết Ngưu vươn người nhảy lên, nắm tay lại cho một cú đấm vào mặt của hai tên đó, võ sĩ Khiết Đan kêu lên một tiếng, máu trong miệng phun ra.

    Loan Đao Tiểu Lục như con vượn nhảy lên lưng ngựa, vung roi lên, thúc ngựa đi.

    Thiết Ngưu theo sát từng bước, dùng đầu gối thúc cho tên võ sĩ Khiết Đan đó một quyền, ôm lấy đầu hắn mà vặn, kết thúc đời hắn.

    “Nhanh lên, cẩn thận bị người khác nhìn thấy”.

    Tiểu Lục nói, hai người liền nhanh chóng đem thi thể kéo vào sâu trong bụi cỏ, sau đó hai người cưỡi ngựa vào rừng.

    Hai tên đó ngồi trong rừng, ăn pho mát, thịt khô và sữa ngựa ở trên lưng ngựa tên Khiết Đan, Thiết Ngưu nuốt miếng thịt khô xong, nói: “Tiểu Lục nhi, tính cả hai tên lúc nãy, chúng ta đã giết được chín tên, lúc nào thì đi Quảng Nguyên tìm đại ca đây?”

    Loan Đao Tiểu Lục vui mừng ra mặt nói: “Ta nói rồi, giết đủ một trăm, thì sẽ đi đến chỗ đại ca nhận tội.

    Nếu ngươi sợ thì đi trước đi”.

    “Ai nói ta sợ cơ chứ?”

    Thiết Ngưu trừng mắt nói, thì thầm: “Đây không phải vì bọn Khiết Đan càng ngày càng ít, cơ hội ra tay cũng không nhiều nữa đâu?”

    Loan Đao Tiểu Lục nói: “Lần sau sẽ giết bọn còn sống, hỏi xem tình hình bọn chúng”.

    Đúng lúc này, ngoài rừng vọng đến một âm thanh quát mắng, hai tên này nhảy dựng lên, thuận tay cầm lấy binh khí của hai tên Khiết Đan phi ra ngoài rừng, con đường ngoài rừng nhỏ hẹp, hai tên Khiết Đan đang đánh với một tên mặc hán phục, hai tên này vừa nhìn thấy, lập tức chạy nhanh đến, thừa lúc hai tên kia không để ý, giết một tên, còn tên kia thì ghìm đao vào cổ.

    Tên kia thở hổn hển trước thi thể của tên Khiết Đan, xoay người lại chỉ thấy hắn mặt mũi bầm dập, môi sưng phồng lên, nhưng vẫn nhận ra được, đó là huynh đệ Đại Đầu.

    “Pi” Loan Đao Tiểu Lục nhổ nước bọn khinh thường vào khuôn mặt của Đại Đầu, áp tải tên binh Khiết Đan đó rồi đi.

    Thiết Ngưu nói với Đại Đầu: “Nhớ mang cái thi thể kia đi, tránh bọn chó Khiết Đan”.

    Nói xong quay người bỏ đi.

    “Thiết Ngưu, mang ta đi với”.

    Đại Đầu khẩn cầu: “Nhiều người nhiều nhân lực, dễ giết bọn chó Khiết Đan”.

    “Thiết Ngưu, chần chừ gì nữa, đi thôi”.

    Loan Đao Tiểu Lục quát, Thiết Ngưu nói: “Cho dù ta đồng ý ngươi, Tiểu Lục cũng không đồng ý, tính của hắn không phải ngươi không biết, ngươi…tự bảo trọng nhé”.

    Đại Đầu thất vọng bò dậy, nhìn bóng dáng họ đi, hét một tiếng: “Thiết Ngưu”

    Thiết Ngưu quay đầu nhìn hắn, không nói lời nào.

    Đại Đầu nghiêm nghị nói: “Ta không biết, ta còn có thể giết vài tên Khiết Đan nữa, nếu ta chết rồi, hãy thay ta…nói với đại ca tiếng xin lỗi”.

    Nói xong hắn lau nước mắt, quay đầu đưa thi thể kia vào bụi cỏ.

    Thiết Ngưu do dự một lát, rồi dậm chân bước nhanh.

    Loan Đao Tiểu Lục đem tên Khiết Đan kia áp giải vào trong rừng, để đao vào cổ họng hắn, hung hăng hỏi: “Nói, đại đội nhân mã của bọn ngươi giờ đến đâu rồi?”

    Thiết Ngưu đồng ý, quay đầu nhìn về phía ngoài rừng, Đại Đầu đã không thấy đâu nữa, hắn thở dài một tiếng.

    Vốn ba người phải che chở La Đông Nhi đi Quảng Nguyên tìm Dương Hạo, nhưng do chiến sự, các con đường đều bị tuần kiểm tra, phải có quan dẫn mới đi được, ba người họ tìm không thấy đường dẫn quan bằng, ba tên và một tiểu nữ.

    Ở thời đại rời xa cha mẹ, càng phải tự lực cánh sinh.

    Bình thường thì con đường vốn không thể đi về phía tây, nhưng Loan Đao Tiểu Lục mấy năm nay làm lưu manh nên không lo.

    Hắn hỏi thăm nhiều người, rồi đã thấy một con đường bí mật.

    Con đường này chính là Dương Hạo đợi người đi qua.

    Thế là ba người chuẩn bị nước và lương khô mang La Đông Nhi lên đường.

    Con đường kia là đi qua một mảnh đất sỏi đá, cũng không cần phải mang theo lương khô ăn trong nhiều năm, nhưng con đường nhỏ.

    Bọn chúng từ cánh đồng hoang vu đến, mỗi ngày dựa vào ánh mặt trời để xác định phương hướng, đi về phía cốc.

    Lúc sắp đến Tử Ngọ cốc, mặt đất đã có nước, bèo, rong…

    Con đường họ đi đều có lương khô, La Đông Nhi có thể cầm cự được, ba người có thói quen uống rượu ăn thịt.

    Thế là đi săn bắt chút chim muông về nướng ăn, Loan Đao Tiểu Lục tìm được một cái bóng cây râm mát, cho đại tẩu nghỉ tạm, mình cùng Thiết Ngưu đi săn dã thú.

    Có nước và lương thảo, các món ăn dân dã cũng có nhiều, gà gô, gà rừng, vịt rừng, chó…hai người đi săn mấy con gà rừng, đuổi theo một con chó, kết quả cách chỗ La Đông Nhi và Đại Đầu ngày càng xa, đúng lúc này, quân Khiết Đan xuất hiện.

    Tự nhiên nhìn thấy kỵ binh Khiết Đan, La Đông Nhi và Đại Đầu sợ đến mức hồn bay phách tán, lập tức chạy đi trốn.

    La Đông Nhi chỉ là một tiểu nữ, mặc váy khó chạy, chạy được một đoạn ngã nhào xuống, Đại Đầu phải chạy lại dìu, chỉ thấy mấy chục kỵ binh đuổi theo, giương cung bắn tên từ xa, mấy mũi tên bắn trượt qua hắn, Đại Đầu sợ toát mồ hôi hột.

    Loan Đao Tiểu Lục ngày thường rất thích đánh nhau, Đại Đầu mặc dù cũng hay đánh nhau với người khác, nhưng nhìn thấy những tên giết người trong chớp mắt, hắn chỉ muốn trốn đi thật xa.

    La Đông Nhi tự biết mình khó có thể chạy thoát, kêu to lên: “Nhanh chạy đi, nhanh lên, đừng quan tâm đến ta nữa”.

    Đại Đầu do dự, có một mũi tên bắn xoẹt qua đầu của hắn, Đại Đầu sợ phát khiếp, hắn chưa bao giờ thấy như vậy, lại nghe thấy La Đông Nhi thúc giục như vậy, liền bỏ nàng một mình chạy thục mạng.

    Khó khăn lắm mới chạy được vào trong rừng, Đại Đầu quay đầu nhìn, chỉ thấy La Đông Nhi run rẩy đứng lên, nhổ cái thoa trên đầu, đâm vào cổ họng mình, Đại Đầu vừa xấu hổ vừa giận mình, giận chính mình quá nhát gan vô dụng, đường đường là đấng nam nhi mà không cứu được một vị phụ nhân, còn không bằng chết quách đi, bản năng sợ hãi, khiến chân hắn như có lực, cắm đầu chạy vào trong rừng.

    Hắn vào sâu trong rừng, lúc này mới bắt đầu gặp được Loan Đao Tiểu Lục cùng với Thiết Ngưu, mới khóc lóc như vậy, hắn nói ra cái kết cục ban nãy, làm cho Loan Đao Tiểu Lục giận tím mặt, bị Thiết Ngưu và Loan Đao Tiểu Lục đánh cho một trận, tuyệt giao, không nhận hắn làm huynh đệ nữa, hai người bỏ hắn lại rồi đi.

    Đại Đầu đi theo bọn họ xa xa phía sau, cho rằng mình phải chết mới có thể rửa sạch được nỗi nhục này.

    Lúc chạy trốn hắn chỉ nghĩ cho sự an toàn của mình, lúc này khi tỉnh ngộ lại, mới bị Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu mắng cho một trận, hắn thấy, cái chết không đáng sợ như vậy, giờ không chỉ có lương tâm đang dày vò, từ nhỏ huynh đệ đã nương tựa nhau mà sống, giờ vị xa lánh ruồng bỏ, như vậy sống làm gì nữa, chi bằng chết đi để khỏi đau lòng.

    Nhưng giờ chuyện sống chết cũng đã là quá muộn. nghĩ đến lúc La Đông Nhi cầm cái thoa đâm vào cổ họng, lúc đó vẫn có khả năng sống sót.

    Nơi nghỉ ngơi của bọn chúng đã biến thành trận địa của người Khiết Đan, chiến mã như mây, muốn tìm thi thể La Đông Nhi để chôn cũng không được.

    La Đông Nhi lúc đó vẫn chưa chết hẳn, người Khiết Đan lúc đó vừa mới đuổi tới cốc khẩu thì phát hiện ra có người, lập tức gọi nhau đến, khiến cho tiên phong đại tướng quân Luật Hưu Ca chú ý, hắn muốn bắt người sống.

    Hỏi rõ lai lịch của người này, thế là phi ngựa đuổi theo, xa xa gặp nàng tự sát, Luật Hưu Ca không nghĩ ngợi gì, bắn tên.

    Dựa vào kỹ thuật bắn tên như thần của hắn, trong vòng trăm bước, mũi tên bắn thẳng vào tay La Đông Nhi, La Đông Nhi bị đau, chiếc thoa cầm trong tay bị rơi xuống đất.

    Luật Hưu Ca phi ngựa như bay đến trước mặt nàng, xoay người đem nàng lên lưng ngựa.

    Theo quy định trên thảo nguyên, trên chiến trường, ai đoạt được nô lệ, đều được tính là tài sản tư hữu của hắn, muốn đánh hay giết là do hắn.

    Nhưng những nhân vật bậc cao Khiết Đan, phần lớn đều có văn hóa Trung Nguyên, dù họ có thèm nhỏ dãi những mảnh đất ở Trung Nguyên, nhưng vẫn hâm mộ văn hóa và con người Trung Nguyên.

    Luật Hưu Ca thủa nhỏ đã đọc các sách của Trung Nguyên.

    Thường ngày cướp được người hầu, hắn phần lớn sẽ ban cho các tướng tá, lần này hắn thấy dung mạo của La Đông Nhi đẹp, điềm đạm, đáng yêu, khác với những cô gái Trung Nguyên, trong lòng thấy tiếc, nên để nàng ở lại.

    Nhưng thấy La Đông Nhi có ý tự sát, bị bắt đến đây, nên chắc chắn phải đề phòng.

    Chỉ sợ nếu mạnh tay, bông hoa đó sẽ héo tàn trong tay mình, nên mới gọi người đến băng bó vết thương lại, nói giọng an ủi, nghĩ rằng với năng lực của mình, sẽ khiến nàng ngoan ngoãn phục tùng mình.

    Lúc này Hoàng Hậu Khiết Đan Tiêu Xước dẫn đại đội nhân mã đến, Da Luật Hưu Ca là tướng lĩnh dưới bà ta, ngạc nhiên khi thấy Luật Hưu Ca bên mình có một cô gái Trung Nguyên, tò mò gọi nàng lên xe nhung, nàng kể ra quãng đường đi tìm chồng.

    Tiêu Xước chưa bao giờ có cảm tình với loại người Trung Nguyên, nhưng lại thích nét dịu dàng của loại người này.

    Nàng tuy tính cách cương nghị, không giống nữ nhi bình thường, được gả vào trong quan trường lấy sự an nguy của hoàng thất làm nhiệm vụ của mình, tuy thân trùm khăn, nhưng lại coi mình là một nam nhi bình thường, trái lại dù sao nàng cũng chỉ là một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, nhiều lúc khó tránh khỏi buồn khổ, cho nên có ý lưu lại nữ nhi nhà Hán ở bên cạnh mình.

    Tiêu Hậu thương lượng xong, Da Luật Hưu Ca nào dám không đồng ý, lúc sau, xảy ra trận chiến hai quân, dt tay cầm áo cà sa, một mình một ngựa đi cứu người.

    Tất cả những điều này, Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu tự nhiên chẳng hay biết gì, bọn họ nghe Đại Đầu nói đại tẩu đã chết, tự nhiên cảm thấy hổ thẹn với đại ca, nên thừa lúc có hai tên lính Khiết Đan bị thương liền ra tay báo thù cho đại tẩu, sau đó đi tìm Dương Hạo để nhận tội.

    Đại Đầu giờ đã vứt đi sự nhút nhát, đi theo bọn họ, đánh úp những người Khiết Đan để chuộc tội, hy vọng có thể nhận được sự tha thứ từ huynh đệ của mình.

    “Đi thôi, không thì sẽ có người đến đấy, chúng ta không phải có đội quân tiến vào Tử Ngũ cốc rồi sao, chúng ta đuổi theo xem có cơ hội không”.

    Mai phục đến lúc hoàng hôn, lại giết đi mấy tên binh Khiết Đan rớt lại phía sau, người Tiểu Lục có đao, Loan Đao Tiểu Lục đứng lên từ bụi cỏ, nhìn về Tử Ngọ cốc xa xa, nói với Thiết Ngưu.

    Đại Đầu ẩn trong bụi cỏ, cũng chờ binh Khiết Đan rớt lại sau để ra tay, hắn thường nhìn chỗ mà Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu mai phục.

    Tính cách của hắn yếu đuối nhất trong ba người, hắn đều bị Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu sai đâu đánh đó, chưa bao giờ tự mình làm cái gì, tuy Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu đều là huynh đệ của hắn, nhưng hắn chỉ là con tép hôi, điều này chả trách khiến hắn kinh hoàng khi gặp chuyện lớn thế này.

    Lúc này tuy hắn đã đánh cược với bản thân báo thù cho đại tẩu, kỳ thật ra mà nói vẫn chưa phải là chủ ý của bản thân hắn, tất cả vẫn do Tiểu Lục và Thiết Ngưu quyết định.

    Nhưng hắn nấp trong bụi cỏ một hồi, dò xét một lúc lâu, vẫn không thấy Tiểu Lục và Thiết Ngưu có động tĩnh gì, Đại Đầu luống cuống, vội vàng đến nơi bọn họ ẩn nấp, thì đã không thấy bóng dáng họ đâu, Đại Đầu tìm kiếm một phen, đứng dưới ánh mặt trời mờ mịt xế chiều, đột nhiên có cảm giác bị cái thế giới này bỏ rơi, cô đơn chỉ muốn chết quách đi.

    Đội ngũ đi về phía tây đi ra khỏi Tử Ngọ cốc, trước mặt bắt đầu xuất hiện một thảo nguyên rộng lớn, hoa cỏ tươi tốt, mây trắng bay lơ lửng trên bầu trời xanh, ngoài đội quân đông kìn kịt, con đường đó hiếm thấy có người đi đường, khắp nơi đều là cảnh vật của thảo nguyên.

    Đi ra khỏi sườn núi vài dặm là một rừng cây bạch dương lớn, tán cây màu xanh lục, phía dưới là những mảnh giống như tuyết.

    Ngẩng đầu nhìn, đám mây trắng trên bầu trời xanh tựa hồ có thể giơ tay là chạm tới.

    Diệp Đại Thiếu ung dung nằm trên nóc xe ngựa, dưới thân là tấm cỏ xanh thật mềm, nằm vắt chép hai chân nhìn bầu trời.

    Hắn là thiếu gia Diệp gia, tự mình tìm lấy một vị trí thích hợp, đặc quyền tất nhiên là có.

    Về cơ bản, Diệp Đại Thiếu chưa từng chịu khổ, hắn chưa bị bọn binh Khiết Đan đuổi theo, bắt khuôn mặt nhỏ trắng của hắn đi Bắc quốc làm nô lệ cũng được ăn no, mỗi tội đồ ăn không ngon bằng ở nhà, nhưng về cơ bản, hắn như đang đi du xuân.

    Ôi, trời thật là xanh.

    Ôi, thảo nguyên thật là đẹp.

    Ôi, những con diều hâu thần thông.

    Diệp Đại Thiếu híp mắt, nhìn lên những cánh chim trên bầu trời, có cảm giác như quen lắm.

    Những con diều hâu này không phải lần trước ta đã gặp rồi sao?

    Hắc hắc, thế thì thật là có duyên, Diệp Đại Thiếu cười càng giống kẻ trộm, giống như một con sói trộm ba con gà, thật đắc ý.

    “Ta nói, lái xe nhanh lên, ồ, mông của Lưu Đại, có nói ngươi đâu, chỉnh xe xa đại đội đi, nếu không thì con diều hâu kia sẽ không mắc câu”.

    Diệp Đại Thiếu đặn dò, vẫn nằm trên nóc xe bất động.

    Phu xe theo lời dặn của hắn, lái xe rời khỏi đại đội, đi về phía bên phải thảo nguyên, lái tới một sườn núi thì dừng lại.

    Bên phải là thảo nguyên mênh mông, địa thế tuy nhấp nhô, nhưng nhấp nhô ít, xa xa nhìn như con sóng.

    Trên xe của hắn, có hai ba sợi giống dây câu và mấy con bồ câu nhử diều hâu, cho dù xe được lái đến đâu, chim bồ câu đều bay theo, nhưng từ đầu đến cuối không có cách nào bay cao, mà bay thì cũng không bay xa được.

    Diệp Đại Thiếu không mất nhiều sức với mấy con bồ câu này lắm, nhưng vì để huấn luyện chúng nghe lời không bay loạn lên, lại mất công vài ngày luyện.

    Trên bầu trời con diều hâu đã sớm chú ý tới con bồ câu, nó sẽ không ngoạm một miếng, tự mình đi bắt sống ngay trên bầu trời.

    Nhưng thủ đoạn chủ yếu của nó là theo dõi tình địch đang ăn hoặc không có ai để ý thì bổ nhào xuống.

    Lúc này vừa thấy chim bồ câu bay khỏi khoảng không của đại quân nhân mã, một cánh diều hâu bay nhanh tới, nó xoanh quanh một vòng trên không, bỗng nhiên dừng lại, lao nhanh xuống, ập đến, móng vuốt sắc chụp lấy con bồ câu béo múp đang bay lượn ở thấp.

    “Ha ha ha, gian sảo như ma, cũng dám uống nước rửa chân của lão nương à”.

    Diệp Đại Thiếu nhìn thấy con diều hâu kia mắc mưu, mừng rỡ, hắn hí hửng hét: “Mau mau, thu dây, thu dây”.

    Diệp Chi Toàn vừa nói xong, không đợi người khác có phản ứng gì, liền bổ nhào vào bên cạnh xe, xoắn chặt thu dây lại.

    Chiếc dây vừa dẻo vừa nhỏ, không thể lấy tay kéo, phía dưới bánh xe có vài cây gỗ, Diệp Chi Toàn buộc dây vào đó vội cho bánh xe chuyển động, sợi dây thắt vào con diều hâu lôi lại.

    Kì lạ là, con chim bồ câu không ngừng vỗ cánh theo con diều hâu kia, không biết nó có phải không nỡ bỏ đồ ăn hay không dám chạy khỏi con diều hâu đó.

    Nhìn vào nơi một bồ câu, một diều hâu rơi đến, phu xe Diệp gia trùm chăn vào con diều hâu và bồ câu, Diệp Đại Thiếu như bắt được vàng, nhanh chóng quỳ xuống đất, tóm chặt lấy đôi cánh chim diều dâu, nói: “Mau mau, gỡ móng vuốt của nó đi.

    Ôi, nhìn ngươi vụng về chưa kìa, làm thương chân nó thì nó tàn tật à, lại đây lại đây, ngươi giữ cánh nó, ta đến gỡ”.

    Xa xa, Dương Hạo nghe Lý Quang Sầm và Mộc Ân ở trong xe kể chuyện thảo nguyên, ba người say sưa nói chuyện, lúc đang nói chuyện, đột nhiên thấy Diệp Đại Thiếu rời khỏi đại đội một cách không chính đáng, một mình lái xe đến cái sườn núi, ngồi chồm hỗm ở đằng kia không biết là làm cái gì, cười khổ sở, nói tội với Lý Quang Sẩm, liền phóng ngựa về hướng hắn.

    Nhìn vào cái chăn, chỉ thấy người con bồ câu ngoài cánh và cổ, các chỗ khác đều bị dây trói dai mà nhỏ quấn quanh, như sa vào lưới đánh cá vậy, đầu con diều hâu như móc câu quắp lấy con bồ câu, móng vuốt cong sắc bị cuốn bởi dây rợ, dẫy dụa muốn thoát ra.

    Diệp Đại Thiếu vùa cẩn thận gỡ móng vuốt con diều hâu, vừa nói một tràng giáo huấn: “Nhìn thấy chưa, phải như này này, duỗi chân sau của nó ra, để chỗ này vào chỗ này, móng diều hâu bị lôi ra, nó sẽ không bị thít vào nữa.

    Hắc hắc, diều hâu ơi diều hâu, đây là con diều hâu mà tự tay ta bắt”.

    Diệp Đại Thiếu đang dương dương tự đắc, thì phu xe đột nhiên hô lên: “Đại Thiếu, có người, có phải là người Khiết Đan không?”

    Diệp Đại Thiếu hoảng sợ, quay đầu nhìn, quả nhiên, xa xa có hơn trăm kỵ binh và hai chiếc xe ngựa đang đi đến chỗ bọn họ, bọn kỵ sĩ này cũng đã phát hiện ra họ, lập tức có hai con ngựa phi đến, rồi đến gần bọn chúng hỏi han, sườn núi có thật nhiều nhân mã, trước không thấy đầu, sau không thấy đuôi, đúng là thật khó nhìn thấy cảnh tượng này trên thảo nguyên, hai kỵ sĩ dù kiến thức rộng rãi cũng thấy kinh ngạc.

    “Các ngươi là ai?

    Nếu có ý đồ bất chính, nhìn thấy chưa, phía sau ta là thiên quân vạn mã”.

    Diệp Đại Thiếu cũng không quan tâm xem sau mình có thiên quân vạn mã.

    Hai tên kỵ sĩ tuy thấy hắn mặc hán phục, lại nói tiếng hán, hoài nghi nhìn hắn, sau vẫn dùng giọng Khiết Đan hỏi: “Các ngươi là ai, sao nhiều người thế…đây là bộ tộc nào di chuyển đến?”

    Diệp Đại Thiếu kinh ngạc nói: “Á?

    Các ngươi nói tiếng mẹ gì đấy?”

    Hai kỵ binh kia nghe xong thở dài, cần biết Khiết Đan quay về Bắc quốc mười sáu châu, ở đó phần lớn là người hán, Khiết Đan vì quản lý người hán và khu này, bố trí cho nam viện Đại vương chuyên quản lý khu người hán này, ở toàn Bắc quốc thực thi một quốc gia hai chế độ, tiếng hán từ đó mà thành ngôn ngữ thứ hai của Khiết Đan.

    Mà hán phục càng là bộ quần áo mà quý tộc Khiết Đan thích mặc, cho nên lúc nãy tuy nhìn thấy Diệp Đại Thiếu mặc hán phục, nhưng hai kỵ binh lại không dám lơ là.

    Bọn chúng là thương nhân, chúng ôm mấy thứ đồ, được phân biệt là dẫn quan bình lộ Đại Tống, dẫn quan bình lộ của Khiết Đan còn có một vật thông hành đảng hạng Khương bộ, vật thông hành đảng hạng dân tộc Thổ Phiên nếu trên đường gặp thế lực nào đó, bọn chúng chỉ cần giơ cái tín vật này ra, ngoại trừ gặp bọn cướp, lúc đó chỉ có giơ tay mà cho một đập.

    Giờ biết đội ngũ kì quái kia là người hán, bọn chúng mới yên tâm, vì chúng cũng là người hán.

    Bọn chúng nhìn thủ thế của đội hình đội ngũ chiến đấu phía sau, lại chuyển sang nhìn Diệp Đại Thiếu hỏi: “Hóa ra các ngươi cũng là người hán, nhưng các ngươi đây…nhiều người thế này, đang làm gì vậy?”

    “Chúng ta…”.

    Bị hỏi, Diệp Đại Thiếu hơi buồn, nói với bọn chúng là từ Tây Vực đi du hành, ngươi hỏi hắn rốt cuộc là có ý gì, hắn thật sự vẫn chưa nghĩ đến, ngẩn ra mới nhớ đến lần này bị cha đuổi đi, hình như là hộ tống một tốp gọi là bọn ăn xin đi Phủ châu…

    Lúc này, kỵ sĩ nhận được tín hiệu an toàn, có hai chiếc xe ngựa đi gần lại, xe ngựa đang dừng, vén mành che phía trước xe ngựa ra, có một thiếu nữ nhanh nhẹn đi ra, nàng đứng ở càng xe, hỏi giòn tan: “Gặp phải kẻ nào vậy?”

    Diệp Đại Thiếu vừa nhìn thấy vị cô nương đó, hai mắt sáng lên: vị nương tử này, dung mạo thật kiều diễm làm sao, hàng mày lá liễu, mắt quả anh đào, miệng chúm chím, quần áo xanh màu lá mạ, tay áo ngắn, eo nhỏ nhắn, chân dài, đôi mắt long lanh như nước mùa thu.

    Mỹ nhân đó đang nhìn ngơ ngác, nhớn nhớn hàng mi nhìn, mắt trợn tròn, miệng anh đào nhỏ rộng ra, hai tay chống vào eo thon, tay chỉ vào mắt hắn mà rít lên: “Nhìn cái gì vậy, cẩn thận cô nương ta móc mắt chó của ngươi ra”.

    Diệp Đại Thiếu không biết làm thế nào, cười ha ha nói: “Cô nương chớ tức giận, tại hạ cũng không dám mạo phạm cô nương, không biết cô nương tính danh là gì?”

    Cô nương nọ đảo mắt, nói: “Bổn cô nương hỏi ngươi trước, ngươi trả lời trước đi”.

    Diệp Đại Thiếu lấy một chân dẫm vào móng vuốt con diều hâu phịch một cái, chỉnh quần áo lại chỉnh tề, nhã nhặn chắp tay nói: “Thiếu sinh Quảng Nguyên đông hành thiếu Đông gia Diệp Chi Toàn, không dám thỉnh giáo danh tính của cô nương là gì?”

    Cô nương kia nói: “Ồ, hóa ra là Diệp gia xe hành, ngươi không dám thỉnh giáo danh tính của bổn cô nương, thế thì không cần nói nữa vậy”.

    Cô nương nhắc làn váy lên, tiến lại đến bên sườn núi: “Diệp gia các ngươi buôn bán gì vậy, lại có thể gặp các người ở đây”.

    Cô nương đó tiến đến phía trước sườn núi nhìn, nói: “Oa!

    Quả nhiên không hổ hẹn là Tây Bắc đệ nhất xe hành, các ngươi lại có thể‭ột lần vận chuyển nhiều người khách như vậy sao?”

    Dương Hạo giục ngựa chạy tới, bộ dáng thiếu nữ, giật mình nói: “Đường…cô nương”.

    Cô nương đó nhìn khinh khỉnh, nói: “Phí lời, không phải cô nương lẽ nào là thiếu gia?

    Ngươi…cái loại ngươi…là ai?”

    Chương 155: Nhất báo hoàn nhất báo

    Dương Hạo hạ thấp người nói: “Ta tên Dương Hạo”.

    Đường Diễm Diễm đập đập vào não nói: “Ồ, là Dương Hạo sao?

    Ngươi ở đây làm gì?”

    Diệp Đại Thiếu vội nói: “Đường cô nương?

    À, Đường cô nương, vị đại nhân này là phụng chỉ khâm sai”.

    Đường Diễm Diễm lúc này mới giật mình: “Phụng chỉ khâm sai?

    Là ngươi?

    Ngươi làm quan khi nào vậy, phụng chỉ gì, khâm sai gì cơ?”

    Lúc này một người đàn ông trung niên ở trên xe ngựa phía sau chậm rãi đi lên sườn núi, nghe Đường Diễm Diễm nói những lời này vẻ mặt ngạc nhiên nói: “Khâm sai?

    Vị nào là khâm sai?”

    Hắn khinh khỉnh nhìn Dương Hạo ăn mặc rách nát, lại quay sang nhìn Diệp Chi Toàn ăn mặc giống công tử, bước nhanh về phía trước, làm lễ nói: “Không biết nên xưng hô thế nào đây?”

    Lão trung niên ấy có khuôn mặt sáng sủa chính là cậu của Đường Diễm Diễm, thương nhân muối Lý Ngọc Xương, ở các thời đại thu muối luôn là món lời kếch xù, Lý Ngọc Xương là người buôn muối, nhà cửa giàu có, buôn bán ở khắp tây bắc.

    Bất luận là tây bắc Đại Tống, hay là Khiết Đan, đảng hạng, dân tộc Thổ Phiên, Hồi Hất, không thể thiếu muối, cho nên thế lực phức tạp của Lý Ngọc Xương ở toàn tây bắc đi lại tự do, lần này đi từ bộ lạc Hồi Hất về Phủ châu.

    Đường Diễm Diễm tức giận chỉ tay vào mặt Dương Hạo: “Cậu, tên này mới là khâm sai”.

    Diệp Chi Toàn bên cạnh lóng ngóng cầm lấy con diều hâu, trên chân con diều hâu đó đã bị dây thừng buộc chặt, nó bị rơi xuống bụi cỏ, không ai nhìn thấy.

    Biết Dương Hạo là khâm sai, lần này phụng chỉ đón dân Bắc Hán rời đến Phủ châu, Lý Ngọc Xương rất vui, ki của dân ở khu vực tây bắc giàu có, buôn bán của hắn càng thêm tốt hơn.

    Nhân mã của hắn và đội quân của Dương Hạo xen lẫn nhau, cùng xuất phát hướng tây nam.

    La Khắc Địch đợi tướng lĩnh gặp Dương Hạo mang về một đội người, đều tò mò lên xem, biết được Lý viên ngoại là người thân của tướng quân Trình Thế Hùng, đều vội chắp tay lạy.

    Hạo Long Thành Thị là đại tướng dưới trướng Trình Thế Hùng và Lý Ngọc Xương, đại tiểu thư Đường Diễm Diễm quen nhau, cùng nhau hàn huyên một lúc.

    Dương Hạo thấy Đường đại tiểu thư, trong lòng có chút thiếu tự tin, sau khi thay họ tiến cử cấm quân hoa sen như La Khắc Địch, Lưu Hải Ba…thủ tá tướng lĩnh.

    Thấy hai bên nói chuyện vui vẻ, liền lặng lẽ rút lui.

    Hắn đến chiếc xe có Cẩu Nhi ngồi, Cẩu Nhi nhìn thấy hắn, lập tức vui sướng nhoài người về phía hắn.

    Cẩu Nhi xưa nay đều là ban ngày ngủ, tối thức.

    Nhưng đó là lúc ở nhà của nàng, giờ mấy vạn nhân mã đều hoạt động ban ngày, đứa trẻ đó vốn thích náo nhiệt, thì làm sao ngủ được, cho nên ngày ngày đều ghé mắt qua cửa xe nhìn dòng người đi đường.

    Vừa nhìn thấy Dương đại thúc đến, nàng vội nói: “Dương Hạo đại thúc, vừa có một vị họ Diệp bắt được con diều hâu rất lớn, con chim ấy thật hung dữ, móng vuốt của nó lại sắc nhọn, đấy, thúc xem, ở đằng kia kìa”.

    Dương Hạo cười nói: “Đại thúc thấy rồi.

    Ngươi thích con chim nhỏ không, nếu như thích, đại thúc sẽ nói với Diệp công tử bắt mấy con cho ngươi chơi, nhưng con diều hâu thì rất ác, ngươi không chơi được, nó không những biết cào làm da người xước ra, mà còn mổ người nữa”.

    Cẩu Nhi liên tục gật đầu.

    Trên xe phía trước, Diệp Đại Thiếu khoanh chân ngồi, kiểm tra hai chân của con diều hâu, thở dài nói: “Tiếc thay, tiếc thay, móng vuốt của ngươi đã bị gẫy rồi, không biết có thể trở lại bình thường được hay không”.

    Bích Túc ở một bên lấm la lấm lét nhìn, hất cằm nói: “Móng vuốt không có thịt, mọc tốt.

    Mà mọc hay không mọc liên quan gì?

    Theo ta tốt nhất là vặn đầu, ướp gia vị, nướng lên ăn”.

    Diệp Đại Thiếu liếc nhìn tên đần độn đó, quay đầu đi không thèm để ý đến hắn.

    Lúc này, Đường Diễm Diễm đã đổi con ngựa khác, cưỡi ngựa hiên ngang đi đến bên Dương Hạo, chậc chậc mồm nói: “Này,tên họ Dương kia, bổn cô nương vừa mới nghe người nói về chuyện ngươi một mình cứu người giữa hai quân trận, ái chà, thật giỏi đấy, người rất cừ, nhưng mấy chục vạn đại quân, có một người chỉ cần nhổ nước miếng cũng có thể làm ngươi chết đuối, ngươi…”

    Nàng ta nhìn thấy Cẩu Nhi đang vín vín vào thành xe, đột nhiên nói: “Là ngươi cứu đứa trẻ này hả?”

    “Vâng”.

    Dương Hạo đi bên cạnh xe, vuốt đầu Cẩu Nhi mà nói: “Cũng không có gì là to tát cả, nhưng trượng phu thì có khí dũng, trở về hai chân tôi mềm nhũn, như không xuống ngựa được vậy, ha ha”.

    Lúc này, Lý Ngọc Xương cũng đã đuổi kịp, nhìn thấy dân chúng đang nhìn Đường Diễm Diễm, bèn không nề hà nói: “Diễm Diễm, ngươi một tiểu thư khuê các, không được ra nói lung tung.

    Nếu không người ta cười cho đấy”.

    Đường Diễm Diễm hứ một tiếng nói: “Tiểu thư khuê các là phải ngày ngày trốn trong xe sao?

    Trời nóng thế này, cả ngày ngồi trong xe, tiểu thư khuê các sẽ biến thành cái gì đây.

    Cậu à, cậu không cần ngày ngày nói với cháu những điều đó nữa, được không cậu?

    Này cô bé, trèo vào trong xe làm gì đấy, xuống mau, tỉ tỉ đưa ngươi đi cưỡi ngựa chơi”.

    Đường Diễm Diễm lúc ở phủ Quảng Nguyên, cả ngày cùng Đường Đệ Trình chơi đùa, giờ thì rất thích trẻ con, nhìn thấy Cẩu Nhi ngoan ngoãn như vậy, cũng muốn chơi với nó.

    Cẩu Nhi thấy nàng cưỡi ngựa đi chơi trông rất oai phong, trong lòng rất ngưỡng mộ, nghe nàng nói xong, thì buồn rầu cúi đầu xuống, nhẹ lắc đầu.

    Dương Hạo thở dài nói: “Đứa trẻ này sinh ra đã mắc một căn bệnh lạ, không thể gặp ánh mặt trời, nếu bị ánh mặt trời chiếu vào, da sẽ bị phồng lên, nếu không băng thuốc kịp da thịt sẽ bị thối rữa.

    Ở đây có nhiều người, cho nên nó mới ở trên xe nhìn, nếu như bình thường thì…nó đều là ban ngày ngủ, ban đêm mới thức đi lại một chút”.

    Nói ra những lời này, lại khiến cho bản năng làm mẹ của Đường Diễm Diễm chạnh lòng, lúc nhìn Cẩu Nhi, ánh mắt nàng có chút xót xa.

    “Hôm nay ánh mặt trời không gắt lắm, nếu che ô, thì có lẽ là không sao đâu, nếu chẳng may bị ánh mặt trời làm tổn thương, chẳng phải là còn có lão đạo ta sao”.

    Phù Diêu Tử nằm ở một góc xe, ngáp một cái dài rồi ngồi dậy.

    Đường Diễm Diễm nghe xong mừng rỡ nói: “Thế thì tốt rồi, bổn cô nương có cái ô giấy dầu ở trên xe, tiểu tử kia, ngươi chờ chút, tỉ tỉ sẽ mang đến đưa ngươi cưỡi ngựa đi chơi”.

    “Diễm Diễm, ài, con bé chết tiệt ngươi…”

    Lý Ngọc Xương lắc đầu, hắn quay đầu nhìn lão đạo kia, có chút không vui nói: “Vị này chính là?”

    Dương Hạo vội vàng giới thiệu: “Lý viên ngoại, vị này chính là đạo trưởng Phù Diêu Tử, y thuật của đạo trưởng rất tinh thông”.

    Lý Ngọc Xương vuốt vuốt râu, mặt lộ vẻ xem thường, nhưng hắn đang nghĩ gì đó, vội chuyển giọng, chần chừ một lúc rồi hỏi: “Đạo hiệu của đạo trưởng là…Phù Diêu Tử?

    Ồ…không biết đạo trưởng tu hành ở tiên phủ nào?”

    Lão đạo liếc nhìn hắn không nói gì, Dương Hạo nói tiếp: “Vị đạo trưởng này tu hành ở Thái Hoa Sơn, cái gì Quan Lai, ha ha ha, ta cũng không nhớ rõ lắm”.

    “Gì cơ?”

    Lý Ngọc Xương kinh ngạc, nhìn trên nhìn dưới càng giống với đạo sĩ ăn mày, đột nhiên xoay người xuống ngựa, cung kính nói: “Tại hạ là Lý Ngọc Xương Phủ châu, năm ngoái đã từng đến Thái Hoa Sơn thắp hương, tiếc rằng Ngọc Xương không có phúc, chưa từng diện yết tiên trưởng, không ngờ hôm nay lại có duyên gặp chân nhân, thật là có phúc ba đời”.

    Phù Diêu Tử ngửa mặt lên trời cười ha ha nói: “Tiên trưởng, chân nhân cái gì, bần đạo chỉ là một tên thích ngủ mà thôi.

    Ta đây khổ cực từ nhỏ, chưa từng có ngày nào vui vẻ, cháu gái ngươi muốn đưa đồ đệ của ta cưỡi ngựa đi chơi, viên ngoại cản làm chi?”

    Lý Ngọc Xương giật mình nói: “Cái gì cơ?

    Đứa trẻ này là đồ đệ của chân nhân sao?

    Ôi…, thất kính thất kính, chân nhân dặn dò như vậy, có thể cùng lệnh cao túc kết giao, đó là phúc của Diễm Diễm.

    Dương Hạo thấy hắn như vậy, cung kính với đạo sĩ này, không khỏi cảm thấy kì quái.

    Lão đạo này lai lịch ra sao?

    Hắn nhìn qua một lượt, lão đạo này có cái tóc con quạ, nếp nhăn trên mặt tuy nhiều, xem ra khoảng sáu mươi tuổi, dung mạo không có gì là đẹp đẽ, lại mặc một bộ quần áo rách rưới, nào biết người dung mạo xấu xí đó lại là một thế ngoại cao nhân, Hoa Sơn có thế ngoại cao nhân này sao?

    Dương Hạo đột nhiên nhớ đến một người: Tiên ngủ Trần Đoàn, đạo sĩ này có một chỗ ở Hoa Sơn vào thời Tống Thái Tổ, thực là nhân vật nổi tiếng trong giới đạo gia, nhưng Trần Đoàn có phải là đạo hiệu Phù Diêu Tử, hắn không biết, tiên ngủ Trần Đoàn, mặt mũi hẳn phải hồng hào lắm, nhất phái tiên phong đạo cốt?

    Có phải là người trước mặt mình không đây?”

    Phù Diêu Tử thấy Lý Ngọc Xương như vậy, cười hắc hắc, lại chui vào trong xe tiếp tục ngủ, tên Lý Ngọc Xương dắt ngựa đi theo đoàn xe, trước mặt không dám xoay người lên ngựa.

    Lúc này Đường Diễm Diễm đã phi ngựa chạy tới, lấy được chiếc ô dầu, lnc vội vàng bỏ ngựa ra đón, Đường Diễm Diễm không vui nói: “Cậu, ngươi còn muốn ngăn ta sao?”

    Lý Ngọc Xương cười nói: “Nào có, đến đây, đến đây, cậu giúp ngươi ôm cô bé này lên ngựa, Diễm Diễm, ngươi cẩn thận chút nhé, chớ để ngã bị thương vị tiểu huynh đệ này, tiểu huynh đệ lại đây, ta ôm ngươi lên ngựa đi chơi”.

    Cẩu Nhi tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng biết ai thật sự có thiện ý với nàng, vừa nhìn thấy Lý Ngọc Xương nịnh mình như vậy, giả vờ yêu quý mình đến ôm, liền tránh ngay sang một bên, Lý Ngọc Xương lấy làm xấu hổ.

    Dương Hạo vội đến nói: “Ha ha, đứa trẻ này từ nhỏ chưa từng giao tiếp với người ngoài, có chút sợ hãi, để ta đến giúp”.

    Nói xong Dương Hạo nhảy xuống ngựa, thò tay ra ôm Cẩu Nhi, Cẩu Nhi tự đứng dậy, Đường Diễm Diễm vội mở ô che, ô giấy dầu màu trắng, bên trên vẽ ba ông hoa đào, có một cái cán dài, ánh sáng dưới tán ô ấm áp.

    Cẩu Nhi ngồi lên ngựa, Đường Diễm Diễm sờ cánh tay của nàng, thấy toàn xương cốt như củi, chạnh lòng, liền dịu dàng cười nói: “Ngươi tên là gì?”

    “Ta là Mã Diệc”.

    Cẩu Nhi nói, quay đầu nhìn Dương Hạo cười, Dương Hạo đại thúc đặt tên, đó nhất định phải rất hay, có bốn chữ hỏa cơ mà.

    “Được tiểu Mã Diệc, hai chân kẹp chặt một chút, cầm lấy yên ngựa, không phải sợ, tỉ tỉ sẽ cầm ô, không đi nhanh đâu, đi nhé…”.

    Hai chân của Đường Diễm Diễm thúc ngựa đi, mang Cẩu Nhi lần đầu biết đến việc cưỡi ngựa đi về phía trước.

    Nhìn Cẩu Nhi không ngừng cười khanh khách trên lưng ngựa, Dương Hạo cũng thấy vui.

    Hắn đi mau, sóng vai cùng Lý Ngọc Xương, ra vẻ ngẫu nhiên nói: “Lý viên ngoại cũng biết Phù Diêu Tử chân nhân ư?”

    Lý Ngọc Xương quay đầu nhìn Phù Diêu Tử đang ngủ trên xe, nhỏ giọng nói: “ Đó là chuyện tất nhiên rồi, Phù Diêu Tử chân nhân tiếng tăm khắp nơi, Quan Gia Đại Tống ta đã từng may mắn gặp chân nhân.

    Bây giờ chân nhân cũng là thượng khách của Quan Gia, song…ta thật không ngờ tới Phù Diêu Tử chân nhân không ở Thái Hoa Sơn hưởng phúc, lại có thể xuất hiện ở nơi này”.

    Dương Hạo nhướn nhướn mũi, hỏi: “Phù Diêu Tử chân nhân…tên tục là Trần Đoàn?”

    Lý Ngọc Xương xua tay: “Chớ nói, chớ nói, chớ nói hẳn tên tục ra”.

    Quả nhiên là hắn, tiên ngủ Trần Đoàn ở Hoa Sơn, thuộc hạ của Tống Thái Tổ.

    Dương Hạo nhớ tới tên đạo sĩ này, chính mình đã sai Phạm Lão Tứ đánh cho hắn một trận, đường đường là Trần Đoàn lão tổ!

    Lại có thể…Môi Dương Hạo run lên.

    Người có tâm tư đơn giản rất dễ làm bạn với những người có tâm tư đơn giản.

    Cẩu Nhi mê mẩn cưỡi ngựa, cả ngày đều cùng với Đường Diễm Diễm, một lớn một nhỏ cười đùa.

    Dương Hạo còn phát hiện ra mỹ nữ cũng có tác dụng rất lớn đối với việc làm vệ sinh.

    Tướng lĩnh trong hàng ngũ mấy ngày này trước khi xuất phát vội vàng, đều đã lôi thôi lếch thếch, mặt mũi lem luốc không cần phải nói, tóc tai rối bù đã thành thói quen.

    Nhưng Đường Diễm Diễm và Cẩu Nhi trở về, ai ai cũng thích thập tam nương, đi theo nàng về thì phát hiện ngu hậu La Khắc Địch tự quân, chỉ huy sứ Lưu Hải Ba, Hách Long Thành, mấy viên đại tướng đều ăn mặc chỉnh tề, tinh thần phấn chấn, giống như duyệt binh trước mặt quan gia vậy, cái đó được gọi là tinh thần.

    Hoàng hôn, cạnh hồ nước, mấy viên đại tướng chỉ huy binh sĩ hạ trại nghỉ ngơi, như đánh máu gà vậy, dắt ngựa đi đến bên hồ, tắm sạch sẽ cho ngựa, sau đó lại xách nước vào trong rừng tắm rửa sạch sẽ, Dương Hạo ngồi ở trên bãi cỏ ở sườn núi, nhìn các hoạt động của họ, lắc đầu cười.

    Cảnh bên hồ rất đẹp, cây cỏ xanh rờn, rừng cây xanh xanh.

    Chân trời ráng đỏ, nước hồ như bị lửa đốt vậy.

    Tắm dưới trời đất này, đẹp không sao tả xiết, khiến người ta vui vẻ, thoải mái.

    “Này, sao ngươi không đi tắm đi?”

    Dương Hạo đang say sưa ngắm cảnh, Đường Diễm Diễm cầm roi ngựa phe phẩy đi đến, đặt mông xuống ngồi cạnh Dương Hạo.

    “Hả?”

    Dương Hạo giật mình, quay đầu nhìn về dưới núi, lại quay nhìn Đường Diễm Diễm, mặt nghệt ra.

    Đường Diễm Diễm trợn mắt: “Có mông thì ta ngồi, ngươi có ý gì?”

    Dương Hạo chỉ xuống dưới sườn núi: “Bọn họ…đang tắm mà”.

    Trước sườn núi là hồ nước xanh biếc, bên phải sườn núi là một rừng cây, có vài tên tướng, quân tốt cầm lấy quần áo che thân, sau đó đi xách nước.

    Nếu đứng ở chỗ bằng, có vài cái cây và quần áo chắn, nếu nhìn thấy cũng chỉ thấy hai cái chân, nhưng từ trên sườn núi nhìn xuống thì…

    Đường Diễm Diễm nhìn thoáng qua, thở dài một tiếng: “Ta có làm chuyện gì đâu, cách xa như vậy, cũng không nhìn thấy cái gì cả, không phải sợ”.

    Dương Hạo không nói gì, nữ nhân không phải là thường rụt rè sao, tại sao trước mắt mình lại là một nữ nhân khác người thế này?

    Nữ nhân khác người này vỗ vào vai của hắn, cười hì hì nói: “Này, Dương Hạo kia, ngươi rất được đấy nhé”.

    “Hả?

    Ta?

    Được ở điểm gì?”

    Dương Hạo không hiểu nàng đang nghĩ gì mà nói vậy.

    “Ta nghe Tiểu Diệc nói rồi”.

    Đường Diễm Diễm khen: “Ngươi tìm bại quân ở nước Hán, gặp mẹ con họ, cho họ chút tiền.

    Trước hai quân trận, đại chiến hết sức căng thẳng, ngươi liều chết cứu người, có nhân có nghĩa lắm.

    Nhớ khi ở Quảng Nguyên, nếu không là ngươi, Đường đệ của ta đã bị bọn buôn người bắt cóc rồi, xem ra ngươi thực sự rất nhiệt tình, nhưng không giống như ngươi nói, chỉ là cái dũng đơn thuần.

    Có lòng chắc chắn sẽ được báo đáp, ngươi giờ là khâm sai rồi, sau khi là khâm sai có công nhất định sẽ được thăng quan, ta đây xin chúc mừng ngươi trước”.

    Dương Hạo cười nói: “Vốn dĩ, ta vẫn mong ngóng mình có thể thăng quan, nhưng con đường này, ta mới biết muốn thăng chức quan cao lên thì cần phải có bao nhiêu mạng người.

    Haiz, ta giờ không nghĩ nhiều, chỉ cần có thể mang những người này đến nơi an toàn là tốt lắm rồi”.

    Nói đến đây, nàng ta đột nhiên biến sắc, lập tức nhảy dựng lên nói: “Cẩn thận, có rắn!”

    “Ở đâu?

    Ở đâu?”.

    Đường Diễm Diễm kinh hãi, nhảy dựng lên, gần bên hắn, tay nắm chặt đoản kiếm.

    Dương Hạo chỉ: “Ngươi nhìn xem, ở đó”.

    Đường Diễm Diễm tập trung nhìn theo tay hắn chỉ, dở khóc dở cười, chỉ thấy một con rắn nhỏ màu xanh cỏ, dài hơn cái đũa một chút, đang trườn về phía trước.

    Đường Diễm Diễm đứng thẳng người nói: “Nhìn ngươi kìa, chỉ là một con rắn nhỏ không độc, một chân dẫm phát là chết, làm gì đến mức kinh ngạc như vậy”.

    Khi không thấy con rắn đâu nữa, hắn mới thổi phù một tiếng, nói: “Những động vật khác còn được, ta sợ rắn.

    Những con rắn mềm mềm, màu sắc sặc sỡ, nhìn thấy tóc gáy ta dựng thẳng đứng.

    Nói thật, ta thà gặp một lũ sói, làm thức ăn cho chúng, cũng không muốn gặp những con rắn này, bị chúng trườn đi trườn lại trên người”.

    Đường Diễm Diễm cười một cách ngu ngốc nói: “Hóa ra Dương Hạo cưỡi ngựa một mình cứu người trong thiên quân vạn mã là như vậy, còn sợ rắn hơn cả tiểu nữ ta, nói ra người ngoài cười rụng cả răng mất”.

    “Người ngoài dù cười rụng cả răng, sợ vẫn là sợ”.

    Dương Hạo nói rồi quay đầu lại, tự nhiên hai mặt của họ chạm gần nhau, vội lui ra sau hai bước.

    Đường Diễm Diễm cười nói: “Trên người ta nào có con rắn nào, ngươi sợ cái gì?”

    Dương Hạo nói nghiêm túc: “Vẫn nên giữ khoảng cách.

    Nam nữ gần nhau quá, sẽ không tốt, sẽ là chuyện bàn luận của người khác”.

    Hai má trắng nõn của Đường Diễm Diễm đỏ ửng, nói: “Ta và ngươi có cái khỉ gì mà dị nghị.

    Đúng, nói đúng đấy, cho nên càng phải cẩn thận, bằng không sẽ thành bị dị nghị sao?”

    Đường Diễm Diễm cười nhạt nói: “Ai dám dị nghị bổn cô nương?

    Bổn cô nương sợ ai nói xấu nào?”

    Dương Hạo xua tay nói: “Ngươi nếu không sợ, vậy chúng ta ngồi xuống nói chuyện tiếp nào”.

    Đường Diễm Diễm hừ một tiếng nói: “Bổn cô nương không có hứng nữa”.

    Nói xong chắp tay sau lưng, quay người đi, đi được bảy tám bước, môi nàng chu lên nói: “Anh hùng sợ rắn cỏ, hì hì, ha ha…”

    Nhìn bóng Đường Diễm Diễm, lòng Dương Hạo buồn rười rượi, Đường Diễm Diễm eo thon, chân dài, có một mùi thơm không thể tả.

    Dáng người thon khiến Dương Hạo nhớ tới một hình bóng xinh đẹp đã cùng ở với hắn: Nếu như, nàng vẫn còn sống, ta và nàng sẽ ngồi chỗ này đây ngắm cảnh, như vậy thì thật tuyệt…nhưng…Dương Hạo lại nhìn về phía đám mây ráng đỏ phía chân trời, thở dài một tiếng: Y nhân đã ở thiên đường, ta đây vẫn ở nhân gian.

    Sự đẹp đẽ của thảo nguyên của thiên đường.

    Lều trại dựng giống như cái nấm trắng mọc trên thảo nguyên xanh biếc.

    Đây là quân doanh, giống chỗ tây bắc, nơi mà bọn Dương Hạo nghỉ chỉ có một ngày.

    Đây là quân nhân mã của Tiêu Hậu tự dẫn binh.

    Sau khi người Khiết Đan tự hành động xong, phía bắc Đại Tống tùy ý cướp bóc tàn sát bừa bãi một phen, sau đó lần lượt phản Khiết Đan.

    Về theo con đường hướng đông, cũng có về theo đường hướng đông, chỉ cần tránh được dãy núi vắt ngang Quảng Nguyên ở phương bắc, dựa vào tốc độ nhanh của ngựa bọn chúng cũng không đi được.

    La Đông Nhi ngồi ở trên càng xe, vắt hai chân, hai tay chống vào quai hàm nhìn về phương xa, như mất hồn.

    Nàng từ Phách Châu đi ra, một lòng nghĩ rằng tìm Hạo ca ca, một ngày nào đó, thiên quân vạn mã, thương kích như rừng, nàng cuối cùng đã gặp được Hạo ca ca rồi, Hạo ca đơn thương độc mã, phi tới trước quân trận, chỉ vì cứu lấy một đứa trẻ.

    Lúc đó, chỉ cần có một tên sĩ binh giương cung bắn tên, thì sẽ lấy đi cái mạng của hắn.

    Dù sao, việc này cũng chính là dũng khí, không phải vũ lực.

    Nhưng, đến những thanh niên Khiết Đan giết người trong chớp mắt cũng giơ ngón cái lên tán thành khen ngợi hắn.

    “Đó là người đàn ông của ta”.

    Nhìn thấy vẻ mặt khâm phục của thanh niên Khiết Đan, La Đông Nhi vịn vào lan can của xe nhung, trong lòng ngập tràn sự tự hào.

    Nào có nữ nhân nào không hy vọng người đàn ông của mình đội trời đạp đất, nhận được sự ngưỡng mộ của các nam tử hán?

    Người đàn ông của ta là một đại anh hùng, đến quân địch cũng khâm phục, nhìn thấy bộ mặt hung ác của các võ sĩ Khiết Đan cũng không sợ.

    Nhưng…khi nào ta mới có thể gặp Hạo ca ca đây?

    Ta giờ đang trên đường đi Khiết Đan, họ lại đến Tống quốc chúng ta “cắt cỏ” rồi, quân đội của một nước cũng cần làm những hành động của bọn cướp.

    Khó mà tưởng tượng nổi người hạ lệnh là Hoàng Hậu nương nương, một người đàn bà đẹp, làm sao có thể trong chớp mắt nói đến chuyện xuất thương và giết?

    Người Bắc quốc thật khác với người Trung Nguyên chúng ta, Hoàng Hậu nương nương của người Trung Nguyên chúng ta hiền thục, sáng suốt làm chủ hậu cung, mãi mãi không thể mặc áo giáp, đưa binh rong ruổi ngàn dặm, bôn ba nơi chiến trường.

    Nghe nói đến Hoàng Hậu nương nương của người Khiết Đan, lãnh thổ của họ rộng hơn của Đại Tống rất nhiều, phía đông giáp Hoàng Hải, phía tây giáp Kim Sơn, diện tích của lãnh thổ là ngàn dặm, mở mang khôn cùng.

    Ta chuyến này đi, còn có cơ hội gặp lại Hạo ca ca không?

    Khi nào mới có thể khẩn cầu Hoàng Hậu nương nương khai ân thả ta đây?

    La Đông Nhi thở dài, chợt nghe thấy tiếng bước chân bước đến, La Đông Nhi quay đầu nhìn, chỉ thấy Da Luật Hưu Ca mặc một bộ quần áo hán, soải bước đi đến, cách ăn mặc có phần thô kệch, bộ tóc con quạ vắt sang một bên vai, nước chảy từng giọt, có lẽ là vừa tắm rửa xong.

    La Đông Nhi vội vàng đứng dậy, học giả người Khiết Đan xưng hô với hắn là: “Hưu Ca đại nhân”.

    Da Luật Hưu Ca nhìn thấy nàng vội cười nói: “Không cần giữ lễ tiết, ngươi ngồi đi”.

    Hắn đứng, nhìn xung quanh một lượt, lẩm bẩm: “Quái, lúc này, nó nên sớm quay về rồi chứ”.

    La Đông Nhi sợ hãi hỏi: “Hưu Ca đại nhân đang tìm gì vậy?”

    Da Luật Hưu Ca nói: “Đang tìm con chim ưng diều hâu của ta, thật lạ, bay qua bay lại, lúc này, bất luận là thế nào cũng phải quay trở lại rồi chứ, con chim đó tự tay ta luyện, nó sẽ không đi kiếm ăn linh tinh, hiếm có ai có thế bắn được nó, nên chắc chắn sẽ không sao”.

    Da Luật Hưu Ca nhướn mày, tay buông thõng đi đi lại lại, cúc áo ngực không cúc, ngực có lông giống như đầu sói, nhìn vô cùng hung ác, La Đông Nhi không khỏi sợ hãi, lùi lại mấy bước.

    Da Luật Hưu Ca nhìn thấy hành động của nàng, nở nụ cười: “Sợ à?”

    La Đông Nhi gật gật đầu, lại sợ chọc giận hắn, vội giải thích: “Ta sợ…con sói hung ác kia”.

    “Sói?

    Sói được coi hung ác hơn người sao”.

    Da Luật Hưu Ca ngồi dậy khỏi càng xe, nhìn về thảo nguyên phía trước, từ từ nói: “Sói chỉ có khi đói mới vì mạng sống của mình mà bắt giết con mồi, khác với người, người thì vì quyền thế, vì tiền tài mà giết người…Ngươi nói xem…sói so với người, cái nào ác hơn?”

    “Đương nhiên là…người hung ác hơn”.

    La Đông Nhi nhớ đến bọn người Hán đang hung ác đốt lửa cướp bóc, lấy hết dũng cảm, trả lời Da Luật Hưu Ca.

    Đáng tiếc thay cho đạo lý đối nhân xử thế, nàng thật non nớt trước Da Luật Hưu Ca, Da Luật Hưu Ca liếc mắt nhìn nàng một cái rồi mỉm cười nói: “Cô nương đây đang khiển trách bọn ta xâm lấn Trung Nguyên sao?

    Quân quốc đại sự, ngươi không hiểu, ha ha, vậy ta nói một chút ngươi có thể hiểu được”.

    Hắn đứng dậy, hai tay vắt ở phía sau bước chậm rãi vài bước, đứng lại nhìn về phía thảo nguyên, tuy quần áo nửa mở, nhưng dáng người rất cao lớn, đầy khí phách: “Cô nương, hôm nay ngươi trách ta dẫn quân xâm chiếm Trung Nguyên, nhưng ngươi đừng quên, là người Tống các ngươi đánh Bắc Hán trước, mục đích đánh Bắc Hán là để làm gì?

    Triệu Hoàng Đế ngự giá thân chinh, chẳng lẽ chỉ vì mấy thành mấy huyện sao, mười mấy vạn quân dân thì sao?

    Chúng ta giờ không phát binh, thì sau này người Tống các người cũng sẽ chiếm lãnh thổ của chúng ta”.

    Hắn đứng yên một chỗ, chỉ tay về phía nam nói: “Các ngươi phát binh bắc thượng là để làm gì?

    Là để ăn hay là để mặc?

    Đều không phải, phương bắc chúng ta nghèo khổ gấp hàng trăm lần Đại Tống.

    Người Hán các ngươi phát binh chỉ là để chiếm đất, có công trạng, làm rạng rỡ Đế Vương.

    Nhưng chúng ta thì sao?”

    Chúng ta là bộ lạc trên thảo nguyên, hàng năm đều phải du mục hàng ngàn dặm, chỉ vì kiếm miếng ăn.

    Nhưng chúng ta quá khổ rồi, gặp thiên tai trắng, trời mưa tuyết, vô số bò dê chết lạnh, rồi gặp thiên tai đen, súc vật thiếu nước, bệnh tật hoành hành, súc vật béo gầy giảm, đẻ non, có rất nhiều súc vật chết, dân du mục phải làm sao?

    Trong mắt các người dân Khiết Đan đều là sói hung ác, nhưng dê đói phải ăn cỏ, sói đói thì ăn gì?

    Lẽ nào phải chịu đói mà chết sao?

    Ở trên thảo nguyên, có cây cỏ tươi tốt, hai bộ lạc cùng một bộ tộc còn đấu tranh vì sự sống chết, huống hồ để sống.

    Nhị Lang Nhà Hán suy yếu và đổi vị trí cho người Khiết Đan chúng ta, các ngươi sống trên thảo nguyên, chúng ta sống ở trung thổ, các ngươi thì ngày ngày muốn đánh phía nam, làm chủ ở những nơi phồn hoa”.

    Hắn quay đầu nhìn La Đông Nhi, nhe răng ra như con sói vậy, khóe miệng nhếch lên, có ý châm chọc nói: “Nhiều năm như vậy, người Khiết Đan chúng ta không đi về phía nam, Trung Nguyên có thể thái bình không?

    Không, người Hán các ngươi vì quyền thế địa vị, luôn đánh giết, giết bao nhiêu người rồi, làm bao nhiêu thủ đoạn tàn khốc rồi, lẽ nào không ác hơn bọn người Khiết Đan ta sao?

    Đợi đến Đại Tống thâu tóm được các nước xung quanh, thống nhất thiên hạ, nhất định lòng tham vẫn chưa đủ, lúc đó sẽ lấy luôn mười sáu châu U Vân, tất cả đất đai màu mỡ, các ngươi đều chiếm rồi.

    Những nơi hiểm yếu, các ngươi đều trấn giữ rồi, chúng ta thì sao, có lẽ sẽ bị phó mặc sống chết đuổi đến những nơi hoang vu hẻo lánh, cùng là người, dựa vào cái gì mà như vậy?

    Lẽ nào công nghĩa nhân đạo, người Hán các ngươi hưởng phúc, dựa vào cái gì mà vũ lực với chúng ta?

    Nếu dựa vào đạo lý công nghĩa, thì có thể ngồi xuống bàn bạc, Trung Nguyên màu mỡ, phồn hoa, cũng phân cho người Khiết Đan chúng ta một ít, người Trung Nguyên dám không?

    Được, Da Luật Hưu Ca ta cũng không cho rằng trên thế giới này có công nghĩa chân chính gì nữa, tất cả đều nói chuyện bằng lực lượng.

    Nếu người Hán các ngươi có lực lượng thì sao?

    Các ngươi sẽ dựa vào cái gì yêu cầu chúng ta phải giữ nguyên hiện trạng?

    Cô nương, ngươi là người Hán, ngươi cảm thấy chúng ta nói không đúng.

    Nếu, ngươi là người Khiết Đan thì sao?

    Ngươi sẽ nghĩ thế nào?”

    La Đông Nhi tức giận, chỉ trích: “Hưu Ca đại nhân, nếu cướp bóc lương thảo chỉ vì mạng sống, tàn sát vô số bách tính tay không vũ khí, hiếp dâm hán gia nữ tử, lại có thể có lí do đường hoàng sao?”

    Da Luật Hưu Ca cười nhe răng ra nói: “Điều ta nói là lý do chiến tranh, về cơ bản là ở chỗ này, về phần chiến loạn, có rất nhiều việc từ đơn giản thành phức tạp, cũng không phải người phát động chiến tranh có thể khống chế được.

    Những dũng sĩ nghèo như chúng ta được gọi là ăn mày, cần phải cổ vũ bọn họ dũng mãnh tác chiến, chúng ta lại không có phần thưởng gì, thế nên đành phải dựa vào bọn họ chém giết.

    Trung Nguyên các người khi sát phạt, bên nghèo khổ chẳng phải làm qua sự việc này sao?

    Đã là đối thủ ngươi chết ta sống, còn mong bên hai bàn tay trắng chúng ta hào hoa phong nhã đối với quân địch, vậy không phải là chuyện đáng cười sao?”

    Quý tộc Khiết Đan xưa nay chẳng những mặc hán phục, nói tiếng hán, những tác phẩm như Kinh thi, Lễ ký, Xuân thu, Luận ngữ…đều được bọn họ học thấu.

    Da Luật Hưu Ca thao thao bất tuyệt nói những điều này, thấy La Đông Nhi không lên tiếng, không khỏi cười ha ha.

    Hắn xoay người nhìn về phía chân trời ráng đỏ, tự nhiên nghĩ đếncảnh chiều hôm, tiếng cười chợt tắt, sắc mặt trầm trọng nói: “Quái, nó vẫn chưa về, nó đi truyền quân lệnh của Tiêu Hậu, nếu đi nhầm đường, lỡ đại sự mất.

    Không được, ta phải đi gặp Hoàng Hậu nương nương bẩm báo một tiếng, lúc bất đắc dĩ, ta dẫn một đạo quân nhân mã xuống phía nam tiếp ứng mới được”.

    Nghĩ đến đây, Da Luật Hưu Ca vội vàng buộc lại quần áo, huýt sáo, con ngựa đang ăn cỏ lập tức chạy tới, bờm ngựa bay trong gió như ngọn lửa.

    Da Luật Hưu Ca vươn tay một cái, nhảy lên trên lưng ngựa, hắn nghiêng đầu phóng đi, ánh mắt sáng quắc nhìn La Đông Nhi: “Cô nương, ngươi nhất nhất đi, hay là ngươi yên tâm đi với Khiết Đan chúng ta đi.

    Đến đó, ngươi sẽ thấy rằng, nam nhi Khiết Đan chúng ta, cũng có những anh hùng hiên ngang lẫm liệt.

    Song, cái mà người Hán các ngươi giữ gìn là cái nghĩa của người Hán, cái mà nam nhi chúng ta giữ gìn là cái nghĩa của người Khiết Đan.

    Ngươi sẽ phát hiện ra, nữ tử Khiết Đan chúng ta, là vợ hiền mẹ tốt.

    Con sói thảo nguyên trong mắt các ngươi kỳ thực rất có tình có nghĩa, có huyết có nhục.

    Ta mong, ngươi sẽ thích nơi này, thích người ở nơi đây, mãi mãi ở lại đây!”

    Da Luật Hưu Ca nói xong, thúc ngựa đi như bay về chiếc trại lớn của Hoàng Hậu.

    Chương 156: Hồ nước gợn sóng.

    Đường Diễm Diễm trong lòng nhảy dựng lên, nàng rất muốn bẻ nhánh cây tùng, che khuất mắt mình, nhưng tay nàng nắm vào nhánh cây đó lại không thể nhúc nhích.

    Nàng muốn di chuyển đôi mắt mình, nhưng mắt cứ chăm chăm vào cơ thể trần truồng của Dương Hạo, không thể khống chế không nhìn xuống dưới được…nói đến cùng, một thiếu nữ luôn có cảm giác tò mò và thần bí trước một cơ thể của người khác giới.

    Cẩu Nhi bên cạnh, khiêm tốn nhìn theo Diễm Diễm tỉ tỉ nói: “Diễm tỷ tỷ, cơ thể Dương Hạo đại thúc tại sao lại không giống ta?”

    “Cái gì không giống cơ?”

    Đường Diễm Diễm sắc mặt nhử lửa đốt, lắp bắp hỏi lại.

    Cẩu Nhi chỉ vào Dương Hạo, ánh đèn yếu ớt treo trên nhánh cây gần với bộ lưng của Dương Hạo, muốn nhìn nhưng lại sợ nhìn rõ vật ấy, Đường đại tiểu thư muốn giả vờ như không nhìn thấy không được.

    Cẩu Nhi tò mò hỏi: “Cái thứ ấy của Dương Hạo đại thúc, thật to, sao ta lại không có?”

    Tay của Đường Diễm Diễm như vị ong đốt, rụt lại, tối đêm có gió, lá cây che, tay nàng va phải nhánh cây kia phát ra tiếng động tương đối lớn, may không bị Dương Hạo phát hiện.

    Đường Diễm Diễm không nói gì, xoay người đi, Cẩu Nhi bị sương, nhìn sang bên trái để nhìn thấy Dương Hạo tắm, lại nhìn sang phải để nhìn Đường Diễm Diễm vội vàng bỏ chạy, cắn ngón tay suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đuổi theo Đường Diễm Diễm.

    “Diễm tỷ tỷ, ngươi chạy gì cơ chứ, đại thúc sẽ không phát hiện ra chúng ta đâu”.

    Tuy nói dưới ánh trăng không thấy sự thay đổi của màu da, trước mặt lại là một đứa trẻ không hiểu chuyện, Đường Diễm Diễm vẫn cảm thấy mặt mình nóng ran, nàng nói nhỏ: “Muộn rồi, chúng ta đi về ngủ thôi”.

    Cẩu Nhi chạy theo nàng, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, vẫn không chịu được kéo vạt áo nàng, dựa vào tinh thần siêng năng ham học hỏi, bám riết lấy không chịu buông tha hỏi: “Diễm tỷ tỷ, vì sao Dương Hạo đại thúc lớn không giống ai cả, nhất là cái thứ kỳ quái đó…Ai zô…”

    Đường Diễm Diễm dừng chân quay người, Cẩu Nhi nhìn Diễm Diễm tỷ, Đường Diễm Diễm trừng mắt, xấu hổ thành giận nói: “Vì ngươi còn nhỏ, hiểu chưa?

    Đợi ngươi lớn rồi, đợi ngươi lớn…đợi ngươi lớn, ngươi sẽ giống như hắn…”

    Cẩu Nhi giật mình, thất thanh kêu lên: “Thật sao?”

    “Phí lời, ngươi lớn rồi, tự nhiên sẽ to như vậy thôi…ai zô, ta nói cái này với đứa trẻ như ngươi làm gì nhỉ, thật là…”

    Đường Diễm Diễm dậm chân, nói: “Không được hỏi nữa, cái gì cũng thấy hỏi”.

    Nàng đi được hai bước, lại quay đầu lại dọa: “Chuyện tối nay, không được nói với ai, nghe chưa?

    Đến mẹ ngươi, ngươi cũng không được nói, nếu không thì…thì sau này tỷ tỷ không thích ngươi nữa, không cho ngươi cưỡi ngựa đi chơi nữa”.

    Cẩu Nhi sợ hãi, ở trên đời này, ngoài mẫu thân, dương thúc thúc và sư phụ, thì chỉ có mỗi Đường tỷ tỷ tốt nhất.

    Mẫu thân ít nói, sư phụ thích ngủ, Dương Hạo đại thúc lại quá bận, chỉ có mỗi Đường tỷ tỷ đưa Cẩu Nhi đi chơi, Cẩu Nhi sợ Diễm Diễm không chơi cùng nữa, liền gật đầu cam đoan nói: “Diễm tỷ tỷ, ta sẽ không nói với bất kỳ ai cả, ta cam đoan, nếu ngươi không tin, chúng ta ngoắc tay”.

    Đường Diễm Diễm dở khóc dở cười, hạ giọng nói: “Được lắm, không cần ngoắc tay đâu, Diễm tỷ tỷ tin ngươi.

    Đi đi đi, nhanh về ngủ thôi”.

    “Vâng vâng”.

    Cẩu Nhi đáp một tiếng, chạy theo.

    Chạy được vài bước, nàng nhấc quần, cúi đầu tò mò nhìn xuống, vẫn không hiểu tại sao mình giờ không có, đợi lớn lên mới có thứ kỳ lạ đó, mẫu thân là người lớn, nhưng sao bà ấy không có?

    Cẩu Nhi vì bệnh tật, từ nhỏ đã xa cách với các bạn cùng tuổi, phụ thân lại mất sớm, mẫu thân và Cẩu Nhi sống nương tựa lẫn nhau, ban ngày trong nhà, tối mới ra ngoài chơi, không có cơ hội chơilũ nam nhi, không có khái niệm nam nữ.

    Mã đại tẩu là giới phụ nữ trong thôn, cả ngày làm lụng vất vả kiếm kế sinh nhai, hơn nữa Cẩu Nhi tuổi còn nhỏ, càng không thể nói với nàng kiến thức về phương diện này.

    Cẩu Nhi chỉ cho rằng mình và mẫu thân lớn lên bình thường, thấy Dương Hạo khác người, lấy làm ngạc nhiên, lúc này mới chạy đến bên Đường Diễm Diễm, kết quả là được một câu trả lời khó giải thích, lại còn không cho nàng hỏi thêm.

    Cẩu Nhi đáng thương mang trong lòng câu hỏi đó chạy về, nằm ở bên cạnh sư phụ thích ngủ, nhìn lên bầu trời đầy sao, cảm thấy thiên hạ thật to lớn, thật là có đủ những cái lạ.

    Đường Diễm Diễm nhanh chóng trở về xe của mình, nằm yên, nàng ấn ấn ngực của mình, tim vẫn đập nhanh.

    “Không sao, không sao, đây là nhất báo hoàn nhất báo, sẽ không có ai biết, nhất định sẽ không có ai biết”.

    Đường Diễm Diễm tự an ủi mình, bỗng nhiên nhíu mày lại: “Làm cho ta luống cuống cả lên, cái tên Mã Diệc chết tiệt này”.

    Đường Diễm Diễm ảo não kéo lấy chắn, che hai má đang nóng ran, đầu cứ nghĩ đến việc vừa xảy ra.

    Hơn nữa…càng không muốn nghĩ thì nó càng nhớ lâu: “Trời đất ơi, bổn cô nương bị tên chết tiệt kia hại chết rồi…”

    Đường đại tiểu thư cắn răng mắng mỏ, không biết tên chết tiệt kia trong lòng nàng là Dương Hạo hay là Mã Diệc.

    Trời sáng, đội ngũ tiếp tục đi về hướng tây.

    Lương thực có đủ khi đi con đường này, lại không bị binh đuổi theo làm phiền, phong cảnh thảo nguyên đẹp hơn cánh đồng hoang vu không biết bao nhiêu lần, tinh thần của dân chúng cũng đã hồi phục trở lại, mặt bọn họ bắt đầu lộ ra những nụ cười, bắt đầu có những câu chuyện gia đình được kể, trong đội ngũ còn có những người cất lên tiếng hát, tiếng hát thật chất phác, tràn ngập sự hoan hỉ.

    Dương Hạo cùng Lý Ngọc Xương cưỡi ngựa song song đi tới, trò chuyện với nhau.

    Lý Ngọc Xương hai ngày này luôn đi bên cạnh xe của Phù Diêu Tử, Phù Diêu Tử là nhân vật thần tiên sống trong lòng hắn, nghe nói năm đó Quan Gia được hắn chỉ bảo, lúc này mới đi vào quân ngũ, thành vị chủ đứng đầu thiên hà, nếu mình có thể được hắn chỉ bảo, sự nghiệp Lý gia nhất định sẽ lên tầm cao mới.

    Người thường như mình mà được hắn hóa phép, nếu như làm hắn vui, hắn sẽ tự tay luyện cho mấy viên đan dược, khiến cho sức khỏe dẻo dai, sống lâu cũng nên.

    Tiếc thay Phù Diêu Tử cả ngày chỉ ngủ, tiểu đệ của hắn là Mã Diệc lại không muốn gần hắn, thế là Lý Ngọc Xương cả ngày bên Dương Hạo kết giao.

    Dựa vào con mắt tinh thông của một người làm ăn buôn bán, tự nhiên thấy sư đồ của Phù Diêu Tử có cảm tình không bình thường với Dương Hạo mà kết giao, chính là một trò chơi trong tay của kẻ buôn bán.

    Dương Hạo đi chậm, tiện hỏi: “Lý viên ngoại ngoài buôn bán muối, thì không làm gì khác nữa sao?”

    Lý Ngọc Xương cười hà hà nói: “Cũng không hẳn là như vậy, lão phu vận chuyển muối, bán muối, không bán lẻ, bởi vậy đi một chuyến khì đã mất một khoảng thời gian rồi, trong nhà nuôi bao nhiêu người như vậy không thể để miệng ăn núi lở, cho nên cái gì có thể kiếm tiền, ta nên làm cái đó, song đó chỉ là việc trong thời gian ngắn, hiệu buôn bán của Lý gia vẫn chủ yếu buôn muối là chính”.

    Dương Hạo gật đầu, hắn viên viên roi ngựa trong lòng bàn tay, trầm ngâm một lát nói: “Như vậy, không biết Lý viên ngoại có làm sửa cầu, xây phòng hay không?”

    Lý Ngọc Xương ngẩn người ra, bật cười nói: “Cái này, ta cũng có đề cập tới, Phủ châu Triết gia dựng thêm quân doanh thì có hiệu Lý gia ta phụ trách bộ phận xây dựng, còn có mấy tòa bảo tháp cùng chùa miếu trong thành Phủ châu cần sửa lại, song…đó chỉ là mấy năm đầu.

    Đại đa số dân chúng đều bảo những người bạn của họ đến xây phòng, cho nên ngoài quan phủ kiến tu nha môn, kiến tạo quân doanh, tu sửa sơn môn của chùa, còn chung quy, dựa vào việc tiêu thụ gỗ đá, xây dựng phòng cũng chẳng kiếm được bao tiền.

    Sao vậy, Dương khâm sai có ý làm buôn bán sao?

    Dương Hạo lắc đầu, nói: “Lý viên ngoại xem, có nhiều dân chúng thế này có lẽ phải lên đến hàng vạn hộ, tây bắc tây nam đất đai rộng rãi, chỗ đó có thể để cho họ ở, nhưng bọn họ giờ cần một nơi để an cư.

    Nếu đợi họ đến mới bố trí, chỉ sợ luống cuống gấp gáp quá, sợ rằng quan lại Phủ châu không đáp ứng kịp.

    Nếu giờ có người đến đó trước mua ít gỗ và đá, làm nhà, đến lúc dân chúng đi đến đó thì có thể dàn xếp ổn thỏa, như vậy thì thật tốt”.

    Dương Hạo bấm tay nói: “Đầu tiên, dân chúng từ Bắc Hán di dời đến Tống cảnh, Quan Gia Đại Tống ta vì rộng lòng nhân ái, nhất định sẽ ban thưởng đất vườn, ban cho tiền tài làm nhà cửa.

    Trước khi ta đi, Quan Gia đã có sự sắp xếp đó, nếu có người làm xong nhà cho dân chúng đến ngụ cư, triều đình sẽ cấp vốn để xây dựng nhà cửa, những thương gia làm theo yêu cầu của dân chúng, cái này có lợi lắm, há không tốt sao?”

    Dương Hạo còn chưa nói hết, Lý Ngọc Xương liền vỗ trán, giật mình tỉnh ngộ.

    Lời nói của Dương Hạo kỳ thật có chỗ cần nói thêm, ví dụ nói quan phủ nơi đó sắp xếp cho dân chúng di dời này, thì có thể trích cấp tiền của triều đình xây dựng nhà cửa cho bản thân mà không thông qua hiệu buôn.

    Lại thêm một ví dụ nữa, lúc quan phủ sắp xếp cho dân chúng đến nơi nào đó, giờ vẫn chưa định, đất đai sắp xếp thế nào chưa định, thì làm sao có thể xây dựng chỗ ở đây?

    Nhưng những điều này đối với Lý Ngọc Xương mà nói là không vấn đề, hắn vốn là một đại thương nhân dựa vào Đường gia, mà Đường gia lại dựa vào nhà tài chính lớn Triết gia.

    Phải thám thính xem quan phủ sắp xếp di dân, và chuyện xây dựng bó lại, đối với người khác thì khó, đối với hắn rõ ràng là một chuyện dễ dàng, Dương Hạo chỉ nói một nửa, hắn liền ngộ ra thương cơ nằm trong đó.

    Lần này từ Hồi Hột trở về, bọn Lý gia làm ăn buôn bán muối có lợi nhuận lớn nhất cũng phân chặng rồi, lần sau các nơi vận chuyển muốn, cần đến cuối thu, khoảng thời gian này sắp xếp ổn thỏa cho mấy vạn dân di rời là một cơ hội kiếm tiền lớn, Lý Ngọc Xương mừng ra mặt, xoa tay liên tục nói: “Ai zô, khâm sai đại nhân suy nghĩ thật sâu xa, một lời thôi mà đã đánh thức giấc mộng của ta.

    Nói như vậy, ta nên mau chóng về Phủ châu chuẩn bị trước mới được”.

    Dương Hạo chắp tay cười nói: “Như vậy là tốt nhất, việc này nếu làm tốt, Lý viên ngoại không chỉ có lợi mà còn có cái danh làm việc thiện nữa, đến lúc đó, tây bắc tây nam đều ca tụng, Lý viên ngoại không những có danh tiếng trong bách tính, triều đình quan phủ cũng sẽ hết lời khen ngợi”.

    Lý Ngọc Xương cười ha ha, không chờ đợi nói: “Nói vậy, lão phu không thể đi chậm với khâm sai được rồi, ta cần nhanh chóng trở về.

    Lão phu đi cáo biệt La tướng quân rồi cùng đoàn người mau chóng về Phủ châu đây”.

    Lý Ngọc Xương chắp tay, thúc ngựa phi về phía trước.

    Một lát sau nhân mã Lý Ngọc Xương tụ lại một chỗ, La Khắc Địch thúc một con ngựa nghênh đón hướng Dương Hạo, đến gần phía trước ghìm dây cương cười: “Nghe nói, khâm sai đại nhân đã chỉ một con đường tài lộ cho Lý viên ngoại?”

    Dương Hạo cười nói: “Thương nhân mà, vô lợi bất khởi tảo, dù sao cũng để cho hắn kiếm tiền, hơn nữa khoản tiền của triều đình là nhất định cần trích cấp, dân cúng cũng có thể tí chịu sự dày vò, vừa đến nơi thì có chỗ ở, cũng dễ trấn an lòng người.

    Huống hồ, Lý viên ngoại là một thương nhân có địa vị trong xã hội, làm chuyện đó sẽ chiếu cố đến thanh danh một chút, nếu như thợ quan phủ đi làm, chỉ sợ ăn bớt nguyên vật liệu, những căn phòng này không chịu nổi khi gió thổi, mưa rào, người gặp họa chẳng phải là dân chúng sao?

    Vậy điều này cũng là cái lợi nên làm”.

    La Khắc Địch vuốt cằm cười nói: “Nói đúng lắm, vẫn là Dương đại nhân chu đáo.

    Mạt tướng thầm nghĩ đưa dân chúng đến nơi bình an thôi, còn những việc sau đó chưa nghĩ đến, thật đáng xấu hổ”.

    Hai người đang nói chuyện, Lý Ngọc Xương nhanh chóng trở về, đến bên xe ngựa của Phù Diêu Tử cung kính thi lễ, nói: “Đạo trưởng, đệ tử Lý Ngọc Xương được vô mộng chân nhân chỉ bảo ra sai lầm, tránh được kiếp nạn.

    Đồng hành cùng tiên trưởng và vô mộng chân nhân là tốt lắm rồi, dựa vào tình nghĩa, hy vọng tiên trưởng có thể thưởng cho tình nhỏ của ta”.

    Dương Hạo đã biết thân phận thực sự của Phù Diêu Tử, nên cũng có vài phần tò mò kính sợ nhân vật truyền kỳ này.

    Tuy nói cho đến tận bây giờ, hắn chưa thấy tên này bỏ ngủ để làm việc chính sự.

    Nhưng La Khắc Địch lại không biết thân phận của Phù Diêu Tử, thấy Lý viên ngoại cung kính như vậy, lấy làm lạ.

    Phù Diêu Tử đang ngủ trên xe, Lý Ngọc Xương nói xong, hắn ngáp dài một ngáp rồi ngồi dậy, liếc mắt nhìn Lý Ngọc Xương, vuốt râu cười nhạt nói: “Bần đạo ở đâu đâu đều có thể ngủ, núi đá đất hoang, khu nhà cao sang, chẳng có gì khác nhau.

    Mỗi tội tiểu đồ nhi, thể chất quá yếu, màn trời chiếu đất như vậy không tốt cho nó.

    Bần đạo đang muốn tìm một nơi cho nó điều trị, sau đó mang theo về Hoa Sơn.

    Nói như vậy, bận đạo cũng muốn quấy rầy Lý thí chủ”.

    Lý Ngọc Xương lấy làm vui mừng, vội nói: “Trong nhà đệ tử có mấy chỗ lịch sự tao nhã, xin mời tiên trưởng và lệnh cao đồ cùng đi, đệ tử nhất định sẽ sắp xếp thỏa đáng, sau đó sẽ sắp xe để đưa tiên trưởng và lệnh cao đồ về Thái Hoa Sơn.

    Hôm nay phá lệ, Đường Diễm Diễm Đường đại tiểu thư không giống con ngựa hoang không đi trước cậu nữa.

    Nàng nói mấy ngày nay sức khỏe không được tốt, không muốn đi nhanh, Lý Ngọc Xương cũng hết cách, nhìn vào phạm vi thế lực Chiết Thị, không có nguy hiểm gì, Lý Ngọc Xương sắp xếp hai mươi võ sĩ chăm sóc nàng, đích thân mình mang theo đại đội nhân mã đi trước.

    Đến chiều tối, cắm trại trên cỏ.

    Lộ trình một ngày rưỡi đi về phía trước thì phải đi qua một dòng sông, thì sẽ vào phạm vi thế lực Chiết Thị, quân dân đều rất vui.

    Chỉ có Diệp Đại Thiếu, buồn thiu nhìn vào con diều hâu bị thương một bên móng.

    Hắn rất muốn bắt con diều hâu này về, nhưng tiếc là một ngày buồn bã, cũng không thấy bóng con diều hâu nữa.

    Dương Hạo sắp xếp ổn thỏa cho dân chúng, cưỡi ngựa tuần tra như thường lệ, đợi đến khi hắn về đội ngũ thì Đường Diễm Diễm khi nhìn thấy hắn, mặt đỏ ửng lên như tôm chín.

    Dương Hạo vừa nghe nói mấy ngày nay không thoải mái, cho nên không đi trước cậu, đoán là bệnh phụ nữ nên không qua hỏi thăm.

    Lúc này nhìn thấy nàng đi tới, mặt đỏ như tôm chín, cảm thấy rất ngạc nhiên, liền xoay người xuống ngựa nói: “Đường cô nương, trời rất nóng sao?”

    Đường Diễm Diễm không thấy thoải mái, cho dù đã ăn mặc chỉnh tề trước mặt Dương Hạo, nhưng khi nhìn hắn, cô lại không nghĩ được gì, ngượng ngùng, muốn trốn đi nhưng không kịp nữa, né tránh suy nghĩ rồi cười nói: “À…đúng vậy…trời…rất nóng”.

    Dương Hạo ngẩng đầu nhìn, giờ đã không còn mặt trời gay gắt nữa, thật không hiểu ra sao, hắn lấy túi nước trên lưng ngựa xuống, cười nói: “Giờ trời cũng được coi là đẹp rồi, cô nương nếu thấy khô nóng, đi rửa mặt đi, như vậy sẽ khoan khoái hơn”.

    “Đa tạ”.

    Đường Diễm Diễm không dám nhìn thẳng vào mặt Dương Hạo, sau đó lấy ra một chiếc khăn trắng nõn nhẹ nhàng thấm nước, rồi đưa trả túi nước cho hắn, xấu hổ cười: “Đa tạ ngươi, Dương đại nhân”.

    “Không cần đâu”.

    Dương Hạo cười, cầm lấy túi nước nhìn nàng.

    Hắn cảm thấy vị cô nương trước mặt mình có gì đó hơi lạ, không thể nói rõ lạ ở điểm nào.

    Đột nhiên, trong đầu hắn chợt lóe lên: Đúng rồi, thẹn thùng.

    Nàng đang thẹn thùng.

    Biều hiện của nàng bây giờ là thẹn thùng.

    Điều này làm sao có thể được, Đường đại tiểu thư mà biết thẹn thùng sao?

    Đường đại tiểu thư thẹn trước mặt đàn ông sao?

    Dương Hạo ý thức được ngẩng đầu lên nhìn, ồ, mặt trời quả nhiên ở đằng tây.

    Đường Diễm Diễm bị ánh mắt của Dương Hạo làm cho không tự nhiên, nàng ta dùng khăn lau mặt, trốn tránh ánh mắt của Dương Hạo, rồi tự nhiên từ thẹn thùng thành tức giận, không kìm được gắt giọng: “Ngươi làm cái gì vậy, chẳng có ai nhìn người như ngươi cả”.

    Dương Hạo cười nói: “Thôi được rồi, mới vừa rồi ta còn tưởng cô nương ốm cơ.

    Giờ thì ta yên tâm rồi”.

    Đường Diễm Diễm chán nản: “Ngươi có ý gì, bổn cô nương tính tình không tốt sao?”

    Dương Hạo vội vàng xua tay nói: “Không phải, không phải, ta không có ý vậy, ta nói là…”

    Đường Diễm Diễm ánh mắt đột nhiên lóe sáng lên, quát: “Không được cử động”.

    Dương Hạo ngẩn người, chỉ thấy Đường Diễm Diễm rút đoản kiếm bên hông “Xoẹt” một tiếng, Dương Hạo tuy biết tính nàng nóng nảy, nhưng không tin nàng lại rút kiếm ra đâm mình, cười nói: “Đường cô nương, ta nào có trêu chọc gì cô đâu?

    Ngươi không có bệnh, thì trở lại bình thường đi”.

    Đường Diễm Diễm bị hắn nói châm chọc như vậy, tức đến mức nghiến răng, nhưng lúc này không hơi đâu giận rỗi với hắn, nàng nắm chặt chuôi kiếm, cong người, kêu lên: “Đừng nói nữa, có rắn, ngươi không được động đậy, nhất định không được nhúc nhích”.

    Dương Hạo giật mình, hắn đứng im không nhúc nhích, mắt nhìn theo ánh mắt của Đường Diễm Diễm, quả nhiên nhìn thấy có một con rắn to màu sắc sặc sỡ, đầu nó dữ tợn đang ngóc lên khỏi mặt đất, lè lưỡi.

    Con rắn này đột nhiên xuất hiện ở chỗ của dân chúng đang nghỉ ngơi, đầu nó ngóc lên rất cao, đong đưa, cách chỗ Dương Hạo chỉ có hơn một mét.

    Mặt Dương Hạo trắng bệch trong phút chốc, bị con rắn đó nhìn chằm chằm, nửa người hắn tê cứng.

    Dương Hạo sợ rắn, thực sự là rất sợ, trong tất cả các loài động vật, hắn sợ nhất là những sinh vật mềm mềm bò trườn trên đất, ngay cả đến con rắn cỏ không độc, theo bản năng, nếu nhìn thấy, hắn sẽ toát mồ hôi hột.

    Răng Dương Hạo va vào nhau lạch cạch, hắn run run nói: “Ta…ta phải làm sao bây giờ?”

    “Đừng nhúc nhích, ngươi không được nhúc nhích, tránh quấy nhiễu nó, đợi ta cho một kiếm thì nó sẽ chết toi”.

    Đường Diễm Diễm nói rồi giơ kiếm ra, cổ tay ném mạnh ra.

    “Xoẹt”.

    Kiếm quang lóe lên, cùng lúc đó, con rắn nhảy dựng lên, răng nanh nhe ra, căn vào cổ tay của Dương Hạo.

    Dương Hạo choáng váng, Đường Diễm Diễm cũng choáng váng, chỉ thấy chuôi kiếm cắm vào bụi cỏ, còn đuôi kiếm còn đang bay trên không trung.

    Thấy con rắn cắn phải tay xong thì lập tức quay đầu lỉnh vào bụi cỏ, Đường Diễm Diễm nhảy dựng lên, hét: “Tên ngốc kia, nó cắn ngươi mà ngươi cũng không động?”

    Dương Hạo cười nói: “Là ngươi bảo ta không được động mà”.

    Đường Diễm Diễm tức sôi người, nói: “Ta bảo ngươi chết, ngươi có đi không?”

    Dương Hạo cười hề hề nói: “Ta tưởng võ công của cô rất cao cơ…”

    Đường Diễm Diễm không nói lý: “Võ công của ta rất cao, nhưng thân thủ của con rắn đó cũng không tồi mà”.

    Dương Hạo: “…”

    Đường Diễm Diễm nhìn hắn rồi ngạc nhiên nói: “Ơ, sao mặt ngươi lại đen xì thế này?”

    “Trời ạ”.

    Dương Hạo bi phẫn kêu lên một tiếng, người như khúc gỗ đổ xuống đất.

    Đường Diễm Diễm đứng ngơ ngác một lúc, rồi hét thật to: “Người đâu, cứu…”

    “Lão từ đầu, ngươi không cần giúp, khoản này không phát tới tay ngươi…”

    “Đại nương ca, ngươi còn sống hay đã chết, ta…ta thường mơ thấy ngươi…”

    “Nương, ta sẽ trở về, có Đông Nhi bên cạnh rồi, ngươi đừng lo lắng thay ta, nhi tử đã lớn rồi…”

    “Đông Nhi, ta đồng ý che chở cho nàng, để nàng cả đời không tủi thân nữa, không bị ức hiếp nữa, Đông Nhi, ta…ta xin lỗi nàng…”

    Đường Diễm Diễm ngồi bên cạnh Dương Hạo, nghe những lời nói đứt quãng, mãi đến khi hắn ngủ say, mới cẩn thận rút ngón tay khỏi bàn tay của hắn.

    Dương Hạo nằm ở trong xe lớn của Đường Diễm Diễm, nằm ở nơi mềm mại như vậy, mùi thơm tỏa ra từ chăn, sắc mặt không còn khó coi nữa.

    Đường Diễm Diễm ngồi dựa vào một bên cửa sổ, tay chống cằm, nhìn hắn, trong lòng có cảm giác đau nhói.

    Lần đầu quen hắn là ở trong chùa Phổ Tế, hắn luống cuống, dấu vết hoạt động bại lộ.

    Gặp lại hắn, là trong nhà chồng cô, hắn gặp chuyện bất bình, người nhiệt tình cứu Đường đệ trở về.

    Lần thứ ba gặp hắn, là ở bữa tiệc mừng thọ Lão Thái Quân.

    Lần nữa gặp hắn, hắn mặc quần áo rách rưới cùng tên ăn mày, nhưng giờ đã là khâm sai phụng chỉ, quan viên triều đình.

    Cẩu Nhi nói, khi hắn đuổi theo quân Hán, không cho binh sĩ bắt nạt cô nhi quả phụ, còn để lại vài đồng bạc.

    Dân chúng di rời nói, mười mấy vạn đại quân hai nước bảo vệ nghiêm mật, trên chiến trường kiếm kích như núi, hắn chẳng có gì, đơn thương độc mã xông lên chiến trận chỉ vì cứu một đứa trẻ.

    Hình tượng của hắn bỗng nhiên cao lớn, rồi lại bỗng nhiên thấp kém, bỗng nhiên lười biếng, bỗng nhiên nghĩa hiệp vô song.

    Giờ những lời nói ngắt quãng của hắn, Đường Diễm Diễm mơ hồ hiểu được những sự việc mà mình không biết, nàng chưa bao giờ nghĩ đến hắn đã phải chịu khổ như vậy, yêu một người yêu đến mức khắc cốt ghi tâm như vậy.

    Những người đàn ông mà nàng gặp, hoặc là quá phóng đãng không kiềm chế được, hoặc là say mê công danh, ai trọng tình như này chưa?

    “Dương Hạo…”

    Đường Diễm Diễm khẽ gọi, dùng tay tô tô lại lông mày rậm rạp của hắn, sau đó lau mồ hôi trên mặt hắn, mặt nàng chưa từng lộ ra vẻ dịu dàng như vậy…

    Ngón tay ngọc nhẹ nhàng vuốt ve hàng mày của Dương Hạo, đột nhiên giật mình, nàng rụt tay lại, mắt nhìn đi chỗ khác: Hắn…ngày gặp ở trong chùa Phổ Tế, chưa từng nhìn ta tắm sao?

    Ta hôm qua nhìn thấy hắn rồi, tuy nói là bị Mã Diệc xúi đi, nhưng nếu như hắn hỏi, ta mặc dù không thẹn, nhưng ta sẽ thừa nhận sao?

    “Nếu…hắn nhìn thấy thân thể của ta…”

    Răng Đường Diễm Diễm cắn nhẹ vào môi đỏ mọng, mặt tự nhiên đỏ bừng, người nóng ran: “Này oan gia…hắn rốt cuộc đã nhìn thân thể của ta chưa?”

    Nhưng lệnh ổn đô mẫn và tường ổn đường từ đầu chí cuối chưa đợi mệnh lệnh của Da Luật Hưu Ca, lại đợi đại quân Phan Mỹ từ trên trời rơi xuống, bị Phan Mỹ cắt đường lui của chúng, mấy con đường mà đại quân binh mã đi qua đều bị Phan Mỹ giết chết, con đường hiểm yếu khó đi cũng bị quân Tống bố trí binh chặn, chúng đã trở thành cá trong chậu.

    Lệnh Ổn Đô Mẫn và Tường Ổn Đường dẫn binh tấn công mấy lần, kết quả lại bị hao binh tổn tướng.

    Phía sau là thành kiên cố khó phá được của quân Tống.

    Giờ là giữa trưa, quân Tống đã ngừng tấn công.

    Nhưng thấy tình hình như bây giờ, họ không biết sau khi mặt trời ngày mai mọc lên, còn có thể nhìn nó lặn được nữa không.

    Tại sao con chim diều hâu của Da Luật Hưu Ca vẫn chưa truyền tin, lẽ nào…lẽ nào Hoàng Hậu vốn có ý tặng mạng của họ?

    Khốn Thú bình thường ngồi ở giữa Lệnh Ổn Đô Mẫn và Tường Ổn Đường ở đống lửa không hẹn mà cùng có câu hỏi này.

    Tiêu Tư Ôn giết Tiên Đế, lập Da Luật Hiền làm Đế, Bạch Cam Bộ vẫn đứng về phe phản đối, còn ra tay với bộ lạc Tiêu Thị.

    Cho đến Tống quân luồn vào Khiết Đan, tập kích tiêu diệt mấy bộ lạc nhỏ của Bạch Cam Bộ, chúng mới đồng ý nhất trí phân tranh đối ngoại, phát binh giữ Bắc Hán, đuổi người Tống.

    Lẽ nào…Hoàng Hậu nương nương mượn đao giết người chăng?

    Nếu không, Da Luật Sa đại nhân, Da Luật Địch Liệt đại nhân dũng mãnh thiện chiến, luôn dũng mãnh phi thường, người Tống làm sao có thể liệu trước được mà phục binh và thiên hà, giết hai đại nhân của bộ tộc ư?

    Nếu không thì, tại sao tinh binh cuối cùng của bộ lạc lại trì trệ mệnh lệnh rút quân, đại quân của người Tống lại như trời giáng, tăng tốc xuất hiện ở sau mình, cắt đứt tất cả đường lui?

    Nghi ngờ một lát được nảy sinh, sẽ giống như một hạt mầm, mọc rễ nảy mầm trong lòng người, Lệnh Ổn Đô Mẫn và Tường Ổn Đường đều hoài nghi tất cả những nguyên nhân thất bại là người khác gây nên, sau khi cân nhắc lại, bọn chúng đã hoàn toàn tin vào phán đoán của mình nhìn về phương bắc xa xôi, bọn chúng hận tới mức nghiến răng nghiến lợi.

    “Các dũng sĩ!

    Chúng ta bị lừa rồi, chúng ta không bại trong tay người Tống, là chúng ta bị một đao sau lưng.

    Giờ chúng ta giết!

    Vứt bỏ tất cả để xông ra trận, không tiếc bất kỳ sự hy sinh nào, chỉ cần dũng sĩ của Bạch Cam Bộ rút ra một cái, chúng ta sẽ không chết vô nghĩa!

    Bất kể ai trốn chạy, cần nói với tộc người của chúng ta cái bất công của chúng ta, nói với tất cả các bộ tộc hữu hảo kết giao của Bạch Cam Bộ chúng ta, đòi công lý ở Tiêu Thị!”

    Lệnh Ổn Đô Mẫn giơ tay đuốc, một tay kia nắm chặt, mắt mở to nhìn về hướng những võ sĩ Khiết Đan mà hô vang, các võ sĩ Bạch Cam Bộ vẻ mặt bi phẫn, bỗng nhiên bị người một nhà bán đứng khiến chúng cảm thấy cái chết của bản thân mình cũng không phải anh hùng bước đường cùng, giống như vị Sở Bá Vương trong sách sử của người Hán.

    Không ai nghĩ rằng con đường đánh chém cướp bóc của chúng có phải là đánh sâu vào hướng Tống cảnh hay không, không ai nghĩ rằng nếu như khi đường lui sẽ bị quân Tống cắt đứt chúng nếu như kịp thời vứt bỏ tất cả của cải, thừa dịp quân Tống vẫn chưa vây kín thì có thể tấn công ra bên ngoài.

    Chúng chỉ biết rằng, chúng đã bị người một nhà bán đứng, cho nên chúng cho dù đánh bại cũng không mất đi sự quang vinh, bọn chúng chưa mất đi cái sĩ diện của chiến sĩ Bạch Cam Bộ.

    Bảy ngàn dũng sĩ Bạch Cam Bộ giơ đuốc, gào thét, rít gào, đạo nghĩa không cho phép chùn bước tấn công đại doanh quân Tống, bày thế trận chờ quân địch giống như những con thiêu thân lao vào lửa.

    Được biết sự mất tích của con thần ưng, Tiêu Hậu lo buồn cho Da Luật Hưu Ca, chúng lo lắng người.

    Tiêu Hậu lo lắng ngoài sự cố con thần ưng truyền tin, hai tên Lệnh Ổn Đô Mẫn và Tường Ổn Đường sẽ không biết tiến lui thế nào, liều chết mà tấn công, nhưng một khi vào Trung Nguyên, hao binh tổn tướng trở về, mâu thuẫn giữa Đường Thị và Bạch Cam Bộ.

    Cho nên nghe nói con chim diều hâu kia mà Da Luật Hưu Ca nuôi dưỡng không về, vì vậy quyết định Da Luật Hưu Ca dẫn một đội kỵ binh tinh nhuệ xuống phía nam tiếp ứng.

    Đương nhiên, Tiêu Hậu dù lo lắng tinh binh Bạch Cam Bộ bị giảm, nhưng cũng lại lo lắng cho tác phẩm văn xuôi của Da Luật Hưu Ca bị ảnh hưởng, thất thủ ở Trung Nguyên, nghiêm lệnh là xuống phía nam tiếp ứng ở vùng biên giới Tống cảnh, dù không có tin tức xác thật của hai tên Lệnh Ổn Đô Mẫn, thì cũng không có khả năng thâm nhập.

    Đêm, sắc trời đã tối, không nhìn rõ con đường nữa, Da Luật Hưu Ca mới bảo quân đội dừng lại nghỉ ngơi ngay tại chỗ.

    Nơi hắn d뮧 lại chính là nơi mà hôm qua đội quân Dương Hạo đi qua.

    Chiến tướng có kinh nghiệm hạ trại ngay ngoài trời, chọn một địa điểm thích hợp, dễ chạy dễ phòng thủ đánh lén, thứ hai là phải thích hợp chắn gió phòng mưa.

    Cho nên chỉ cần quan sát nhanh một lượt, Da Luật Hưu Ca liền chọn được chỗ nghỉ giống với chỗ của La Khắc Địch đã chọn.

    Ba nghìn quân tinh nhuệ xuống ngựa hạ trại, lập tức phát hiện ra có dấu tích của người, hơn nữa lại có số dân rất đông.

    Da Luật Hưu Ca vội vàng bật đèn lồng đi soi xét mọi nơi một lúc, từ các dấu vết trên thảo nguyên còn lưu lại, thì chúng có xe có mã nhưng không nhiều, phần lớn đều là số quân ngũ, ít nhất là trên vạn người.

    Hắn còn phát hiện nhân mã đã từng đóng quân ở đây mới rời khỏi nơi này không lâu, theo tốc độ của ba nghìn thiết kỵ, sáng mai khởi hành, giữa trưa mai có thể đuổi theo bọn họ.

    Trên thảo nguyên có thể có bộ lạc nào di chuyển một lần mà hơn vạn người sao?

    Da Luật Hưu Ca lập tức nghĩ đến đội quân di dân Bắc Hán từ Tử Ngọ cốc.

    Từ nơi này, nếu chúng đi ra khỏi Tử Ngọ cốc là đi tới phương hướng này, lẽ nào Đạc Thứ không hoàn thành nhiệm vụ sao?

    Da Luật Hưu Ca nhíu mày nhìn lên thảo nguyên, nơi này đã là Tống cảnh rồi, dù nơi này không có bóng người, cũng không có Tống binh gác.

    Hắn quyết định, sáng sớm ngày mai phái một số kỵ binh tiếp tục đuổi theo hướng nam, nghe ngóng tin tức của Lệnh Ổn Đô Mẫn, còn hắn sẽ dẫn đại quân đuổi theo đội quân vạn dân di chuyển Trung Nguyên, nếu chúng thực sự dời theo phương bắc, chỉ đi qua chỗ này thôi, lần này cũng không phải là chuyến vô ích.

    Chủ ý đã định, Da Luật Hưu Ca lập tức dặn dò ngay, hiệu lệnh toàn quân chuẩn bị kỹ càng.

    Lúc Diệp Đại Thiếu đang ôm phiền muộn lưu luyến con chim ưng diều hâu, thì hắn tuyệt đối sẽ không nghĩ tới vì mình đã bắt được chim ưng, nguyên nhân làm cho người Khiết Đan mấy chục năm chiến loạn.

    Đương nhiên, hắn càng không nghĩ đến, bởi vì săn được con diều hâu này, cho hắn một màn biểu diễn đặc sắc của nửa tháng tây vực du ngoạn.

    Trận này chính ngọ ngày mai sẽ được biểu diễn, diễn viên là ba nghìn năm trăm dũng sĩ Khiết Đan, hơn bảy ngàn chiến mã, cùng với hơn bốn vạn quân dân di dời của Đại Tống và Bắc Hán, mà diễn viên chính là: Khiết Đan đại thích ẩn ti Da Luật Hưu Ca, khâm sai di rời dân chúng Dương Hạo Ca.

    Chương 157: Quân cờ có chí tiến thủ.

    Khi trời sắp sáng, những hạt mưa rơi tí tách xuống, đợi đến khi ánh mặt trời chiếu sáng hẳn thì mưa to tầm tã.

    Dương Hạo nằm ở trong hương khuê của Đường Diễm Diễm.

    Chiếc giường thơm tho, thực sự đây là một lần hắn ngủ ngon như vậy trong nhiều ngày nay.

    Do được chữa trị kịp thời, lại kịp thời hút bỏ độc tố, cho nên lúc sáng sớm Dương Hạo đã tỉnh lại, hắn mở mắt ra, thì nhìn thấy Đường Diễm Diễm đang quỳ gối bên chiếc giường nhỏ, nghiêng đầu ngủ say, liền nhanh chóng nhắm mắt lại.

    Cảm giác không có động tĩnh gì, hắn mới từ từ mở mắt, Đường Diễm Diễm còn đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lông mi được cắt tỉa gọn gàng, ngủ rất say.

    Miệng nhỏ nhắn như đóa hoa, chiếc mũi xinh xinh, nàng trong lúc ngủ say không còn thấy cái bộ dáng đanh đá như mọi ngày nữa, chỉ còn cảm giác nàng rất đẹp.

    Ngoài xe trời mưa to tầm tã, tiếng nước mưa rời ào ào.

    Nhưng dáng vẻ ngủ ngon lành của thiếu nữ lại khiến cho người ta cảm thấy không chán ghét thiên nhiên bên ngoài nữa, Dương Hạo nhìn đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, nhường cho mình chiếc giường nghỉ ngơi, lòng hắn có chút ấm áp.

    Mưa như trút nước, trong xe hơi ẩm, Dương Hạo nhìn thấy Đường đại tiểu thư dựa vào chiếc đệm, ngồi như vậy nghỉ ngơi, hắn kéo chăn đắp cho nàng, khi vừa mới kéo chăn, lại nhớ đến hai người tuy một ở trên giường một ở dưới giường, nếu như cùng đắp một chiếc chăn thì không đủ, cũng không biết khi vị tiểu thư này khi tỉnh dậy thấy đắp chăn cùng hắn thì sẽ tức giận đến mức nào, nhưng nếu không đắp chăn thì sợ nàng sẽ nhiễm lạnh, lúc đang do dự như vậy, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ ở cửa xe, Dương Hạo vội vàng nhắm mắt lại.”

    “Chuyện gì vậy?”

    Đường đại tiểu thư bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc, thấy mấy người La Khắc Địch mặc áo tơi đứng ở trước xe, nàng trừng mắt lên hỏi.

    “Đường cô nương, Dương đô lâm đã đỡ hơn chưa?”

    La Khắc Địch khách khí hỏi, trước mặt mỹ nữ, phần lớn người đàn ông đều sẽ trở nên nhã nhặn hơn, nhất là tướng quân có kinh nghiệm nơi chiến trường lâu năm.

    “Hả…”

    Đường Diễm Diễm vừa mới tỉnh ngủ, nhìn thấy trong xe mình có một người đàn ông đang ngủ, nàng vội chuyển người, cúi lưng xuống nhìn sắc mặt Dương Hạo, nhẹ nó với hắn: “Này, Dương Hạo, Dương Hạo…”

    Dương Hạo chậm rãi mở mắt ra, nhìn Đường Diễm Diễm, ngạc nhiên hỏi: “Đường cô nương, ta…ta sao lại ngủ ở đây, ai zô, vết thương của ta…khỏi chưa?

    Đường Diễm Diễm mừng rỡ, nói: “Ngươi có thể nói chuyện được rồi sao?

    Xem ra ngươi không thể chết được, quả nhiên là tai họa nghìn năm.

    La tướng quân tìm ngươi sao?”

    Dương Hạo ngồi dậy.

    Hắn trúng độc rắn, cơ thể không bị thương quá lớn, một khi tỉnh lại thì bình phục hẳn, Dương Hạo thấy mưa to như trút, nước mưa chảy theo áo tơi xuống bọn người La Khắc Địch, nhưng trong xe lại không thể chứa được nhiều người như vậy, liền vội hỏi: “La quân chủ, Lưu chỉ huy, Hách chỉ huy.

    Nếu mưa to thế này, sao dám làm phiền các ngươi…”

    La Khắc Địch vui mừng nói: “Khâm sai đã tỉnh lại rồi.

    Chúng ta yên tâm rồi, thuốc chữa rắn quả nhiên có tác dụng.

    Dương đại nhân, ngươi xem, giờ mưa to tầm tã.

    Chúng ta đợi mưa nghỉ ngơi hay là vẫn bất chấp mưa tiến lên?”

    Dương Hạo nhìn thoáng qua tấm màn che, mưa to tầm tã, nhìn ra phía ngoài, xa xa một mảnh mênh mông.

    Xung quanh những con ngựa có vài tên dân chúng khoác áo tơi đi lại trên bãi cỏ, giờ đa số dân chúng đã có áo tơi che mưa.

    Chỉ là vì mưa to không thể đốt lửa, cơm sáng chưa ăn, có vài phụ nữ và trẻ con đang ăn lương khô từ hôm qua còn lại.

    Dương Hạo nhìn lên không trung, mây dày đặc, không thấy ánh mặt trời.

    Bèn nói: “La tướng quân, còn có lộ trình nửa ngày nữa thì đến Trục Lãng Xuyên rồi.

    Ta thấy nên đi tiếp tới thì tốt hơn, quân đội của chúng ta đến lều cũng không có, thì ở lại đây, dân chúng cũng chỉ có thể dầm trong mưa, mưa hôm nay cũng không biết đến khi nào mới ngớt, ngộ nhỡ mưa lâu, lại không thể nhóm lửa thổi cơm, thì càng khổ hơn, sớm xuất phát đi là tốt nhất.

    Không biết La tướng quân ý thế nào?”

    La Khắc Địch vui vẻ nói: “Mạt tướng cũng có ý này, nếu như vậy, Lưu chỉ huy, Hách chỉ huy, các ngươi dặn dò bên dưới đi, chúng ta ngay lập tức xuất phát, nhanh chóng lên đường”.

    Còn nửa ngày nữa thì đến Trục Lãng Xuyên rồi, qua cái sông kia thì tiến vào phạm vi tây bắc Chiết Thị, điều này có nghĩa là ngay lập tức đi đến thảo nguyên lớn rộng không một bóng người, hơn nữa ở nơi thảo nguyên rộng lớn cũng không có chỗ trú mưa, vì vậy mệnh lệnh được tiến hành, dân chúng cũng không một câu oán hận, lần lượt đứng dậy, du già dắt trẻ tiếp tục khởi hành.

    Dương Hạo ngồi ở trong xe ngựa xa hoa của Đường Diễm Diễm, nhưng thật ta khó mà có cơ hội hưởng thụ.

    Ở trong xe bày rất nhiều mỹ vị.

    Đây là những thứ mà nhà giàu có đã chuẩn bị sẵn, cô nương này thích ăn đồ ăn vặt, nên ở đó có đầy những món điểm tâm thịt khô và mứt.

    Đường Diễm Diễm lấy đến ra một cái bàn nhỏ, sau đó để cao lương mỹ vị bày lên.

    Dương Hạo ngồi ở trên giường, Đường Diễm Diễm quỳ đối diện, xem ra giống người tỳ nữ đang hầu hạ chủ nhân dùng bữa.

    Đãi ngộ như vậy, khiến Dương Hạo thấy hơi ngạc nhiên.

    “Ồ, ngươi muốn uống chút gì không?”

    Hôm nay thái độ của Đường đại tiểu thư rất tốt, có cảm giác hơi buồn cười, đó là sự dịu dàng khó mà có được.

    Dường như nước mưa đã làm cho nàng hạ hỏa, dù cười nói với Dương Hạo.

    Nhưng Dương Hạo lại không biết sự thay đổi tâm tình của nàng, còn cho rằng đó là sự đãi ngộ chăm sóc với bệnh nhân.

    Người hầu lấy ra hai chén bạch ngọc, lại lấy ra một cái bình gốm sáng như ngọc, rót hai chén rượu ngon, cười với Dương Hạo.

    Màu rượu đỏ, mùi thơm của rượu xông vào mũi, thật khiến cho người ta hút hồn, Dương Hạo do dự một chút mới nói: “Cái này, ta sợ độc tố trên người chưa hết, không tiện uống rượu.

    Đa tạ nhã ý của cô nương”.

    “Ồ, ta quên mất”.

    Đường Diễm Diễm nói: “Thế ngươi uống chút nước cũng được, thức ăn này dù ngươi ăn được hay không, thì cứ ăn, chớ làm ra vẻ khách khí.

    Nếu đói thì cũng đừng trách ta”.

    “Ha ha, sẽ không như vậy đâu”.

    Dương Hạo cười đáp.

    Cầm lên một miếng thịt khô ăn, nói lời cảm tạ: “Đường cô nương, đa tạ ngươi, chẳng những cứu mạng của ta, còn cho ta chỗ giường này nghỉ ngơi, giờ lại khoản đãi như vậy, Dương Hạo thật sự vô cùng cảm kích”.

    Đường Diễm Diễm nhíu mày, che miệng cười nói: “Thấy ngươi nhã nhặn nói chuyện như vậy, thật sự là không quen.

    Bổn cô nương cũng không làm được gì cả, ngươi không cần khách khí như vậy”.

    Lúc này nghe thấy ngoài xe có tiếng nói kỳ lạ: “…”

    Dương Hạo vừa đem miếng thịt khô đưa tới ngang miệng, nghe thấy âm thanh này liền ngẩn người ra: “Trong đội ngũ của chúng ta có người Nhật Bản sao?”

    Đường Diễm Diễm cũng ngẩn người ra: “Người Nhật Bản sao?

    Không phải đó chứ?”

    Nhật Bản ban đầu được gọi là Oa Quốc(người Nhật Bản theo cách gọi của người Trung Quốc thời xưa – dịch giả chú thích), một Oa sáu Quốc, sau dần dần học văn hóa Trung Quốc, hiểu được nghĩa xấu chứa đựng trong chữ Oa, thì không thấy vui mừng nữa, vì nơi này gần mặt trời nhất liền tấu trình lên Đại Đường thiên quốc lên triều tặng tên cho.

    Tên Nhật Bản từ đó mà ra.

    Dân gian lúc ấy có thói quen gọi Nhật Bản là “Nhật Bản” hoặc “Phù Tang”( theo thần thoại, ngoài biển có cây dâu lớn, tương truyền mặt trời mọc lên ở đây – dịch giả chú thích).

    Song Dương Hạo theo bản năng kêu lên cái tên này, Đường Diễm Diễm vẫn biết hắn nói gì.

    Đương lúc hai người nói chuyện, phu xe nói câu gì, thì tên đó lại lớn tiếng kêu lên: “lang a, lang a, a sư bặc thú…”

    Dương Hạo vén rèm lên xem thì thấy một tên choàng áo tơi đang đứng trong mưa, Dương Hạo thấy hắn là Bích Túc, không khỏi ngạc nhiên, vội nói: “Bích Túc, một đêm không thấy, sao ngươi nói là ra nước ngoài, nhanh lên xe đi”.

    Bích Túc vui mừng, vội vàng nhảy lên xe.

    Dương Hạo mới sực nhớ ra trên xe có chủ, liền quay sang nhìn Đường Diễm Diễm ra vẻ xin lỗi.

    Đường Diễm Diễm nhướn nhướn mũi, cau mày, hừ nói: “Nhìn ta làm cái gì, bổn cô nương là người không thân cận sau?

    Chiếc xe này hôm nay do ngươi làm chủ, ngươi tự nhiên làm chủ đi”.

    Bích Túc lên xe, cởi áo tơi ra rồi vào xe.

    Đường Diễm Diễm nhường sang một bên, tuy nói khoang xe không rộng lắm, nhưng nếu để hai ba người ngồi cũng không đến nỗi chật chội lắm.

    Bích Túc ngồi xuống, thấy trên bàn nhiều đồ ăn, nói: “Oa…một buổi trưa thật mệt…”

    Dương Hạo lúc này mới nhìn thấy môi hắn bị sưng vù lên, không ngậm được môi lại, đầu lưỡi bên trong cũng sưng phồng lên, ngạc nhiên nói: “Ta cho rằng những lời ngươi nói là tiếng Nhật cơ, miệng ngươi làm sao vậy?”

    Bích Túc buồn rười rượi, hoa chân múa tay vui sướng nói: “A cắt tới ốc oa, hào đều đều lý, lang hưu giới lực tất hạ a tôn…”

    Dương Hạo thấy hắn chỉ vào Đường Diễm Diễm, rồi một lúc sau chỉ vào hắn, rồi lại chỉ vào chính hắn, không biết đang nói cái gì, không hiểu ra sao.

    “Câm miệng, nói cái chết tiệt gì đấy, ta thay ngươi nói”.

    Đường Diễm Diễm mắt lạnh lùng trợn mắt với hắn, tức giận, Bích Túc liền im lặng, hắn nhìn sang Dương Hạo, chỉ chỉ Đường Diễm Diễm, ý bảo nàng nói.

    Đường đại tiểu thư nghiêm nghị nói: “Lúc ngươi trúng độc ngất xỉu, ta liền hô to cứu mạng, hắn liền nhảy lại.

    Ta bảo hắn giúp ngươi hút nọc rắn ra, thân binh hắn có rất nhiều tài lẻ, lại còn có thuốc rắn, cho ngươi một chút, quả nhiên có hiệu quả.

    Nhưng ai biết được, hắn chữa được lại cho ngươi nhưng lại mang vạ vào thân, lúc ngươi đang hôn mê bất tỉnh, miệng hắn lại bị sưng lên.

    Bích Túc nước mắt nước mũi nhìn xuống miệng mình, gật đầu lia lịa, tỏ ý Đường Diễm Diễm nói không sai, Dương Hạo biết độc rắn không thấy máu là không phát tác, cho dù hút sạch độc tố là sẽ không nguy hiểm nữa, nhưng, nghĩ đến bệnh của Bích Túc, Dương Hạo biết nguyên nhân miệng hắn sưng lên là do đâu.

    Chính bản thân mình cũng không ngờ hút máu độc ra thì mình lại qua cơn nguy kịch, lại còn được nằm giường thơm an dưỡng, có mỹ nữ chăm sóc, nhưng Bích Túc hắn…thật là…

    Dương Hạo rất cảm kích nói: “Bích Túc huynh, đa tạ ơn cứu mạng của ngươi, nếu không có ngươi cứu tính mạng của ta thì ta sẽ không còn sống nữa.

    Ngươi có muốn ăn chút gì không?”

    Hắn ân cần đưa miếng thịt bò qua cho Bích Túc, Bích Túc lắc đầu một cách tội nghiệp, chỉ chỉ vào miệng của mình, nói: “Lang áo oa.

    Ốc mệt sư oa”.

    Dương Hạo nghe không hiểu, tắc đầu nhìn sang Đường đại tiểu thư phiên dịch, Đường Diễm Diễm cũng không hiểu gì, Dương Hạo nghĩ một lúc, mới biết hắn muốn nói: “Dương Hạo à, ta mệt chết mất, mượn nơi nghỉ ngơi một lát”.

    Hắn liền hỏi lại Bích Túc, Bích Túc mừng rỡ, vội gật đầu lia lịa, Dương Hạo liền nhìn sang Đường Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm mí mắt trĩu xuống, cắn môi, nhìn sang bên Dương Hạo, ý là do hắn quyết định.

    Dương Hạo gật đầu đồng ý, Bích Túc vui mừng, liền ngồi sang một mên, nhìn hai người ăn đồ ăn.

    Mưa nhỏ dần, gió cũng lặng, phía trước truyền đến một tràng hoan hô, nghe được đại khái là tiếng hô “Cầu Trục Lãng, Cầu Trục Lãng”.

    Xe dừng lại, Dương Hạo đang nói chuyện với Đường Diễm Diễm, nghe tiếng hoan hô, liền vui vẻ nói: “Hay làđã đến Cầu Trục Lãng?”

    Nàng kéo rèm cửa sổ, thì nhìn thấy gió đã lặng, trời đã sáng dần, quay đầu lại nói với bọn Bích Túc nói: “Này, thời tiết đã như thế này, ngươi là đàn ông, còn không mau xuống xem thế nào đi?”

    Bích Túc nhận cái lườm của nàng, liền chạy ba chân bốn cẳng.

    Dương Hạo không ngăn cản kịp, liền nói: “Đường cô nương, ta cũng muốn xuống xem”.

    Đường Diễm Diễm chuyển từ giận sang mừng, liền nói: “Tốt, ta cũng không giận gì, chỉ sợ một mình ngươi trong xe vô vị.

    Đi, ta đưa ngươi xuống, cẩn thận chút, vết thương của ngươi chưa khỏi hẳn đâu”.

    Đường Diễm Diễm mở của xe đi ra, mở ô, quay đầu lại đỡ Dương Hạo.

    Dương Hạo vốn muốn từ chối, nhưng thấy nàng tự nhiên thân thiện như vậy, nên chính mình cũng không thể làm kiêu.

    Liền đưa tay ra cho nàng đỡ xuống.

    Vừa ra khỏi xe, không khí tươi mới trên thảo nguyên, Dương Hạo hít hơi thở sâu, nhìn thấy dân chúng đi dạo hướng về trước.

    Cỏ ướt sũng, hai người sóng vai nhau đi, dân chúng bỏ áo tơi ra, ô hoa giấy, dưới ô là một đôi nam nữ, trai anh tuấn, nữ xinh đẹp, lững thững đi, tay áo bay nhè nhẹ, dân chúng nhìn thấy bọn họ, liền hô vang, đi theo phía sau họ.

    Trục Lãng Xuyên, Trục Lãng Xuyên, Trục Lãng Xuyên là Trục Lãng Xuyên.

    Cầu đó thật giống Trục Lãng Xuyên, nước gầm rít phía trên, không xa chính là thác nước chênh lệch cực đại của lòng sông với mực nước biển, sóng đập mạnh, hơi nước bay lên trên mười trượng, hơi nước đón gió thổi tới.

    Cầu rộng hai trượng, trên cầu đều là ván gỗ, hai bên là dây xích quấn quanh, mỗi năm Chiết gia đều phái người tu sửa một lần, vì cầu này để mua bán lương thực, nên có rất nhiều thương nhân bỏ vốn tu sửa, cho nên đầu cầu khắc tên những người đã quyên tặng, trong đó có tên của Lý Ngọc Xương.

    “Dương đại nhân, đến Cầu Trục Lãng rồi”.

    Dương Hạo vừa đi đến, La Khắc Địch nghênh đón vui sướng kêu lên.

    Dương Hạo cũng vui ra mặt, hắn gật đầuSức khỏe đã không có gì đáng ngại, nhìn cây cầu, Dương Hạo nói: “Cầu tuy rộng, người lại đông, mưa nên cầu trơn, bảo dân chúng đi lại cẩn thận qua cầu”.

    La Khắc Địch gật đầu đồng ý, dân chúng bắt đầu đi qua cầu.

    Nhiều người như vậy, sắp đến trưa mới đi qua được quá nửa, phía sau còn có xe ngựa.

    Dương Hạo nhìn thấy Lý Quan Sầm đang đi tới, liền cười với hắn.

    Lý Quang Sầm cũng vuốt cằm hỏi thăm, hắn đối với tên thanh niên này có cảm giác rất tốt, trong những đại nhân mà hắn gặp ở thảo nguyên, phần nhiều đều kiêu ngạo, mà quan lại của Trung Nguyên hoặc là khó tiếp xúc, hoặc là bọn chúng đều miệt thị người khác, nhưng vị khâm sai đại nhân họ Dương này không phải người như vậy, nhất là hắn rất nhân từ đại nghĩa, càng làm Lý Quang Sầm khâm phục, hắn đã coi thanh niên này như anh em kết nghĩa.

    “Đường cô nương, cô cũng nên xe mà qua cầu trước đi.

    Ta là khâm sai, phải chăm sóc người ngựa xong sẽ qua”.

    Thấy xe ngựa của Đường Diễm Diễm đi lại, Dương Hạo tiện nói vậy.

    “Được, ngươi vết độc chưa lành, cẩn thận chút nhé”.

    Đường Diễm Diễm nói: “Cho ngươi ô này”.

    Dương Hạo cầm lấy ô, Đường Diễm Diễm cười với hắn, rồi xoay người lên xe.

    Xe ngựa đi tấp nập, người thân của già trẻ trai gái đều đi bên xe, Dương Hạo dặn mọi người cẩn thận qua cầu, đột nhiên có một con ngựa đi đến, đạp nước mưa văng tung tóe, đi vọt tới đầu cầu hô to: “Dương khâm sai, không xong rồi, người Khiết Đan đuổi đến nơi rồi”.

    “Cái gì?”

    Dương Hạo giật mình, hắn không thể nghĩ tới là người Khiết Đan đuổi theo.

    Đứng lên trên một hòn đá quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy một đội kỵ binh phi đến.

    “Nhanh, nhanh lên, mau qua cầu nhanh”, có người vội hét to, một phụ nhân kêu lên, đứa trẻ thì khóc, xe ngựa bị hỏng.

    “Tướng sĩ cấm quân, theo ta cản địch phía sau”.

    La Khắc Địch kêu lên, ném luôn áo tơi, dù bị nước mưa dội vào người hắn cũng ném đi, chỉ mặc một chiếc áo, chộp lấy cây đại đao, liền chạy ngay về phía sau, vừa đi vừa hô to: “Cầm thương kiếm, cầm đao kích, chớp cơ hội, trảm bọn địch”.

    Các quân sĩ cấm quân đều hưởng ứng.

    Cầm lấy thương kích chạy về phía sau, Dương Hạo mặc áo giáp của Hách Long Thành vào, kêu lên: “Hách tướng quân, mấy trăm người các ngươi, lại không có chiến mã, quyết chiến với quân địch thế nào đây?”

    Hách Long Thành nhếch miệng cười: “Trên chiến trường, mỗi người đều là một quân cờ, chỉ có thắng bại toàn cục”.

    Hắn nói một cách tự nhiên, nhưng ngữ khí lại lộ vẻ không hài lòng, lạnh lùng: “Khi cần vứt bỏ, thì không phải do dự.

    Giờ chúng ta là cái bỏ đi rồi.

    Khâm sai đại nhân, mấy vạn dân quân, giao cho ngươi vậy”.

    Hắn múa đao, cao giọng quát: “Tướng sĩ cấm quân dũng mãnh phi thường như vậy, tây bắc chúng ta chẳng lẽ không bằng hắn sao?

    Theo ta giết địch, tử chiến chiến trường, xông lên!”

    Chương 158: Gãy cầu.

    Sự tấn công của kỵ binh vào mấy vạn dân đang đi quả thực là một hồi ác mộng, may mắn thay phần lớn dân chúng đã qua cầu.

    Ác mộng bây giờ chính là sự gánh vác do La Khắc Địch và những nam nhi đang sục sôi khí thế chiến đấu.

    Trận chiến xưa nay là dũng sĩ thắng, trí giả bại.

    Vì gặp song phương chiến đầu căn bản không kịp đối binh lực, binh chủng tiến hành theo sự phân phối hợp lý, cũng không tài nào bố trí được chiến thuật thỏa đáng nhất, nhưng thế lực lại chênh lệch nhau như vậy, người dũng cảm nhất định có thể chống lại chăng?

    Huống hồ quân đuổi theo lại không phải bình thường.

    Bọn chúng là binh hổ sói, thống soái của chúng rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, thể hiện tài năng của mình.

    Gió gào thét bên tai, tiếng vó ngựa chạy ra trận nhanh.

    Thảo nguyên, ánh mắt của Da Luật Hưu Ca nhìn theo không chớp mắt, mưa to khiến cho bọn chúng truy kích thêm phần khó khăn hơn, may mắn là vết tích của mấy vạn dân đi qua không dễ bị nước mưa xóa nhòa, bọn chúng cuối cùng cũng đuổi kịp.

    Nhìn về phía dân quân đã qua cầu được một nửa, Da Luật Hưu Ca vội vàng hô, bổ mạnh một đòn về phía trước, bất chấp gió mưa đi đến, gió thổi vù vù, tuy là mùa hè nhưng hắn lại lạnh thấu xương, mặt xanh mét, cổ họng lạnh nên cứng ngắc, hắn kẹp chặt bụng ngựa, đi tới, chiến mã tuy được đổi liên tục, nhưng lúc này nó cũng thở nặng nề, nhưng dù cho thế nào đi nữa, hắn vẫn đuổi đến kịp.

    Hắn phải ngăn chặn sự di chuyển của đại quân, hắn còn muốn bắt sống tên kia nữa, tên đó là tên đã làm cho La Đông Nhi yêu say đắm.

    Hắn là con chim ưng trên bầu trời, văn thao võ lược.

    Hắn không tin trên đời này có ai giỏi hơn hắn, hơn nữa còn nói về sự ái mộ của phía nữ.

    Cây cầu kia như đóa hoa lđn, dựa vào cái gì mà khăng khăng từ chối hắn?

    Mưa là lạnh, tim hắn nóng rực lên, tai hắn văng vẳng đoạn đối thoại với lđn.

    “Đại nhân, xin ngài rủ lòng thương buông tha cho ta về nước Tống được không?”

    “Ở đây có gì là không được chứ?

    Ta là Khiết Đan đại dịch ẩn ti, là hoàng tộc.

    Tuy rằng chúng ta nghèo hơn nước Tống, nhưng ta đảm bảo với nàng sẽ được hưởng vinh hoa phú quý, ta thực sự thích ngươi, hơn nữa, bổn đại nhân vẫn chưa có vợ, ta có thể lấy ngươi làm phu nhân của ta”.

    “Đại nhân, Đông Nhi đã gả cho người ta rồi”.

    “Ha ha, Có liên quan gì tới chuyện này sao?

    Đàn ông trên thảo nguyên chúng ta không bằng đàn ông Trung Nguyên các ngươi sao, ta thích một người con gái, thì giống như cưỡi ngựa bắt bằng được con mồi vậy, nhất định phải khiến cho người đó thành người của mình.

    Còn về phần đã từng gả cho người, có quan trọng gì đâu”.

    “Đại nhân, Đông Nhi sẽ không yêu ngài được đâu.

    Khi ta đâm chiếc thoa vào tim, thì là thời khắc trọn đời này ta sẽ là người của người ta rồi, ta không cần biết người đó là hèn mọn hay là anh hùng”.

    “Nàng biết hay không, theo quy định của Trung Nguyên, người mà ai đó mang về là của người đó, chủ nhân có thể tùy ý xử lý”.

    “Đại nhân…ta không sợ chết, ta có thể chết ngay bây giờ”.

    “Nàng…!”

    Da Luật Hưu Ca ngẩng mặt lên, nước mưa rơi vào khuôn mặt hắn, hắn ngửa mặt rít gào một lúc.

    “Thật sao?

    Cho dù hắn hèn mọn hay là anh hùng, ta muốn bắt hắn, trói vào dây xích, làm con chó giữ nhà cho ta.

    Ta xem đến lúc đó, nàng có tình nguyện theo con chó đó không hay là hắn còn muốn làm tên đàn ông đầu đội trời chân đạp đất”.

    Da Luật Hưu Ca thò tay vung trường kích, nước mưa văng khắp nơi, giơ trường kích lên.

    “…”

    Nếu như lúc này có người nhìn từ trên cao xuống, sẽ nhìn thấy thiết kỵ Khiết Đan đi tới, thế giống như một mũi thên bắn ra.

    Theo động tác của Da Luật Hưu Ca, tất cả các kỵ sĩ đều chuẩn bị ngựa và dây cương, nghiêm túc dừng ngựa lại ở sau trận.

    Các kỵ sĩ trong tay có vũ khí, cúi người đi.

    La Khắc Địch và hơn trăm dũng sĩ phía sau chạy như bay.

    Hơn trăm dũng sĩ, thân áo vải, tay cầm cương đao, nghênh diện hướng thiết kỵ Khiết Đan.

    Chúng đang tự tìm đường chết!

    Chúng là một lũ bỏ đi, một đám chiến sĩ không có chí tiến thủ, sứ mệnh duy nhất là hy sinh.

    Mỗi dũng sĩ Khiết Đan đều hiểu, dưới sự vọt mạnh của thiết kỵ, không thể hợp thương tự bảo vệ mình, theo sự nghênh diện toán loạn mà xông tới, chính là tự tìm đường chết.

    Vài tên Tống này vốn không nghĩ chiến thắng, cũng không nghĩ rằng sẽ sống mà trở về, mục đích duy nhất của chúng là kéo dài thời gian.

    Dũng sĩ!

    Người người đều thích thập tam nương, dù là địch của chúng.

    Không ai hạ lệnh nhưng tất cả các binh sĩ Khiết Đan không hẹn mà cùng giơ binh đao lên, là sự chào hỏi với các võ sĩ quân Tống, cũng biểu thị sự chào hỏi một cách quang minh.

    Nếu lúc này vạn tên bắn lên, quân Tống xông đến thì sẽ đưa tướng sĩ tới đường chết, không ai sống sót.

    Nhưng chúng lại không có ý định dùng tên, chúng đường đường chính chính giết chết quân địch.

    “Giết!”

    La Khắc Địch giơ đại đao, đi nhanh về phía trước, khoảng cách chỉ còn ba trượng.

    Liền đổi thế, quỳ xuống đất, theo đó trượt về phía trước.

    Cỏ ướt dễ trơn, thấy hắn trượt xuống, mọi người cũng nhanh chóng trượt về phía trước, lúc này thiết kỵ Khiết Đan đến liền va chạm với hắn, một tiếng nện ầm vang trên mặt đất, liền đẫm vào một cái hố ở trên cỏ, nước mưa té lên.

    Một tên kỵ sĩ lấy đao định đâm vào cổ họng La Khắc Địch, nhưng binh đao của La Khắc Địchỡ được, bị mẻ một chút.

    La Khắc Địch quỳ người trượt về trước, người ngửa ra sau, tên kỵ sĩ kia tuy sắp đè ép hắn, nhưng lại đâm phải khoảng không, trượt qua trán hắn, một đao của La Khắc Địch lại đâm vào chân ngựa.

    Hắn vốn dĩ không dùng lực bổ về phía trước, chỉ là dùng đao đâm vào đùi ngựa, ngựa vọt về phía trước, đao trượt về sau, chân ngựa bị chém phải.

    Chiến mã ngã xuống, tên kỵ sĩ kia ngã xuống theo, lăn bảy tám vòng, bị một con ngựa khác dẫm phải.

    Kỵ sĩ khác trên lưng ngựa vội vàng ghìm ngựa né tránh, ngựa trượt một chân, ngã xuống, hắn thoát ra không kịp, một chân lập tức bị đè gãy.

    Giữa tiếng kêu gào thê thảm, hắn nhìn theo một tên chân đầy bùn đất lấm lét chạy qua, đó là một tên binh sĩ quân Tống, mưa như này nếu đi ủng thì như thêm mười cân đeo vào chân.

    Bọn chúng chẳng những cởi áo giáp, đến ủng cũng vứt bỏ.

    Trường kích vung lên, chặt đứt một cái chân ngựa, quân Tống vốn không hơi đâu lấy cái kích của tên kỵ binh ngã ngựa, lập tức lăn lộn mà vào, hai chân của ngựa bị chặt.

    Chúng không muốn thắng, không muốn giết người, hôm nay chỉ muốn giữ lũ chiến mã ở tại đây.

    Những tên võ sĩ Khiết Đan rớt khỏi ngựa rút đao ở thắt lưng đuổi theo quân Tống, nhưng chúng không đuổi được, chúng không để ý tới đao thương đang múa may phía sau, chúng bổ phải chém trái, mục tiêu duy nhất là: chặt chân ngựa.

    Cậy khỏe mạnh, Da Luật Hưu Ca đưa một kích nghênh diện đánh bọn quân Tống vọt tới, hắn khinh khỉnh nhìn quân Tống một cái, rồi thúc mã phóng về phía trước.

    Lúc này không hơi đâu theo cùng trận chiến, mục đích của hắn không nằm ở mấy thứ vứt đi này.

    Nhưng, có một tốp vứt đi này lại xông đến, người lên trước cầm đại đao, uy phong lẫm liệt, không hề sợ hãi, chính là đông bắc Chiết phủ chỉ huy Hách Long Thành.

    Da Luật Hưu Ca dựng mày, trường kích nhằm hướng cổ họng của Hắc Long Thành, không ngờ…cự ly là ba trượng, Hách Long Thành bèn cuộn người lăn trên đất, trong lúc một người một ngựa lộn xộn, hắn bèn nhảy người quỳ, vung đao giết.

    Mấy trăm đồ bỏ đi ấy, mấy trăm đao thương ấy, mục tiêu đều là chân ngựa.

    Dân chúng ở đầu cẵ lao như điên về phía trước.

    Nỗi sợ hãi không phải là đao kiếm đơn thuần, mà là đao kiếm đánh úp ngay trước mắt.

    Chúng giờ theo bản năng hốt hoảng xông lên.

    Hai chiếc xe ngựa tắc ở đầu cầu, dân chúng chỉ có thể nhích từng bước theo phía trước, có người trượt chân, liền ngã xuống nước sông cuồn cuộn, âm thanh kêu chưa dứt đã không thấy người đâu nữa.

    Dương Hạo la hét khản cả giọng, vốn không một ai nghe lệnh hắn.

    Tướng sĩ quân Tống dùng máu tươi và sinh mệnh làm thời gian để tận dụng cơ hội, chúng sắp bị chôn vùi ngay chỗ này, Dương Hạo rút đao xông lên.

    “Phốc!

    Phốc!”

    Máu tươi bắn tung tóe, hai tên dân đang bon chen ở đằng kia bị hắn cho một đao.

    Một tên là thanh niên, một người là phụ nhân thập tam nương.

    Mắt thấy khâm sai điên lên cầm đao giết người, dân chúng đều ngây người ra.

    “Đẩy xe đi, nhường đường, không được chen chúc nhau, không thì ta sẽ giết chết bất luận tội”.

    Dương Hạo lớn tiếng quát: “Nhưng nếu còn có một người dân chưa từng qua cầu, bổn khâm sai sẽ không đi nửa bước.

    Nghe rõ chưa?

    Đẩy xe đi nhường đường”.

    Dương Hạo bị nói vậy, già trẻ trai gái đều hợp sức đẩy xe, Dương Hạo đứng bên cạnh quan sát.

    Mau chóng lên cầu theo thứ tự.

    “Dương Tấn Thành, đứng lại!”

    Dương Hạo thấy trong đám người có vài tên hoang mang rối loạn đi về phía trước, chúng mặt bộ quần áo quan, là nha sai từ Quảng Nguyên tới.

    Mấy tên nha sai này chưa từng xông pha trận mạc, tuy cũng có kinh nghiệm truy bắt, nhưng lại không thể so sánh với chiến trường, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, bọn chúng giờ sợ ngây người, sắc mặt trắng bệch.

    “Khâm…khâm sai đại nhân…”

    Dương Tấn Thành đứng lại lắp bắp nói.

    Dương Hạo lạnh lùng nói: “Để cho huynh đệ của ngươi đi trước, ngươi đi cuối cùng.

    Lại đây, lương thực không cần nữa, gỡ hết dây thừng xuống, cột vào hòn đá ở đầu cầu”.

    “Khâm…khâm sai đại nhân…người…”

    Dương Hạo nhìn dũng sĩ đang ngăn cản kỵ binh địch, gằn giọng quát: “ Gẫy cầu”.

    Chiến sĩ quân Tống đang giao chiến với người Khiết Đan bị ngã xuống từng tên từng tên một, Dương Hạo lòng đau như cắt.

    Dân chúng đều đã qua cầu, lúc này mới ý thức được vấn đề nghiêm trọng thế nào, ai làm gẫy cầu?

    Cầu phải gẫy, bằng không tướng sĩ quân Tống sẽ hi sinh vô ích, nhưng…ai làm gẫy cầu?

    Ánh mắt của Dương Hạo nhìn về hơn mười tên nha sai, nói: “Đi!

    Nhanh qua cầu!”

    “Vâng, vâng, vâng”.

    Dương Tấn Thành cùng đám người như được đại xá, lập tức bổ nhào qua cầu.

    Dương Hạo nhìn về phía đầu cầu, cây trường dao từ đầu chí cuối chưa rơi xuống, mỉm cười, đi lại đó nhặt lấy một chiếc roi ngựa mà người ta vứt bỏ.

    Cán thật dài, roi thật dài, hắn đã từ lâu chưa cầm roi ngựa.

    Tướng sĩ quân Tống dường như không còn bị đuổi bắt nữa, có vài tên bị người Khiết Đan bắt.

    Da Luật Hưu Ca đã dẫn đại quân đánh tới đầu cầu.

    Dương Hạo quay đầu nhìn Dương Tấn Thành đang đợi đám người đang bổ nhào về đầu cầu đối diện.

    Phần đất bên ngoài mấy chục mét có rất nhiều người đứng ở trên đầu cầu đối diện, nhìn thẳng vào hắn, ở đó có mặt Lý Quang Sầm, có Mộc Ân, có Đường Diễm Diễm, có Bích Túc, có Diệp công tử, còn có Trần Đức Huyền nữa.

    Tiếng sóng ào ào, hơi nước đầy trời, ở phía sau hắn là dũng sĩ Khiết Đan như sói như hổ xông đến.

    Lúc nhìn thấy Đường Diễm Diễm đang chạy về, Dương Hạo vội vàng chỉ tay về phía nàng, chỉ lên trời, chỉ xuống đất, chỉ chỉ…

    Hắn nghiêm túc thủ thế, hắn không hiều ngôn ngữ của người câm người điếc, chỉ là dùng vài thế có thể đủ giải thích, biểu đạt điều mình muốn nói: “Chủ ý là do ta đưa ra, trong lòng ta vốn có chuyện chưa dứt, nhưng hiện tại đã không còn quan trọng nữa rồi.

    Sứ mệnh của ta đã hết, nhưng ta không làm cho quân dân thất vọng.

    Trời đất bao la, nếu có duyên, chúng ta sẽ gặp nhau ở kiếp sau…”

    Đường Diễm Diễm đứng ở bờ bên kia, mấy tên nha sai đều đã qua cầu, Dương Hạo lại một mình ở lại đầu cầu, nàng cũng hiểu hắn sẽ làm gì.

    Lòng nàng đột nhiên đau không nói thành lời, mắt nàng dàn dụa nước mắt.

    Nàng nhìn Dương Hạo, chăm chú nhìn Dương Hạo.

    Lúc hắn chỉ chỉ vào bản thân, lại chỉ vào nàng, lòng nàng run lên.

    Nàng cố gắng lý giải những lời bộc bạch: “Kỳ thực, lòng ta cũng đã có nàng.

    Ta sẽ không quên nàng, mấy ngày quen nàng, cùng đồng hành trên thảo nguyên, ta rất vui.

    Nếu có duyên, chúng ta kiếp sau gặp lại”.

    Nàng đã có tình với Dương Hạo, nhưng lúc này khi tháy Dương Hạo lúc sắp chết thổ lộ tâm tình của mình với nàng, cảm xúc của nàng dâng trào, không là chính mình nữa, Đường Diễm Diễm khóc òa.

    Nàng lần đầu thích một người đàn ông, chính là người đàn ông này…sắp chết!

    Lòng nàng vỡ vụn.

    Nước mắt không kìm được tuôn trào, hai mắt đẫm lệ, thấy Dương Hạo chuyển người bổ nhào về phía thiết kỵ Khiết Đan.

    Chương 159: Tử sinh.

    Ba!...

    Một tiếng nổ vang trời.

    Tiếng nước ào ào, quân dân bờ bên kia không nghe được; tiếng chân ầm ầm, võ sĩ Khiết Đan xông lại cũng không nghe được, nhưng trong lòng của bọn chúng không hẹn mà cùng run lên một lúc, dường như chiếc roi rút ra từ trong lòng bọn chúng.

    Đó là lấy một cái dây từng cuốn lại thẳng tắp, ra sức kéo hướng dòng nước chảy.

    “Ba ba ba!” lại vài âm thanh của dây thừng, xèo xèo vang lên.

    Đá lớn hơi lay động, dây xích trên hòn đá đó cũng bị kéo nghiêng sang một bên, phát ra âm thanh ầm ầm khi ma xát với hòn đá.

    Lũ binh Khiết Đan xông lại phát hiện ra ý đồ của hắn, bọn chúng lập tức đều lần lượt treo đao thương lên, cầm cung rút tên.

    Dương Hạo quýnh lên, chạy đến giữa dây thừng, kéo dây lại, nhưng một mình hắn đủ sức để kéo dây sao?

    Nhưng lúc này hắn không nghĩ gì nhiều, chỉ muốn thêm thắp vài phần sức vào đó.

    Giống như gẫy cầu, hắn vội nghĩ tới lúc làm gãy cầu thì người phải ở đầu cầu, không nghĩ rằng lúc làm gãy cầu thì cần phải ở lại một người, việc ngay trước mắt, chỉ có thể là chính mình ở lại.

    Đương nhiên, lúc đó hắn đã nghĩ tới chuyện này, có mười phần thì tám chín phần vẫn là chọn mình ở lại.

    Vì những người bên bờ bên kia vô chủ, nếu tùy ý mà chỉ định một người thì người đó có quyền không làm cầu gãy, thì sẽ bị mọi người trách móc, hoặc cầu sẽ gẫy sớm, người dân không kịp qua cầu.

    Hơn nữa những chiếc xe đã qua sông, nếu hắn bỏ dân chúng mà chạy sang bờ bên kia, nếu hắn đi sang bên kia trước, dân chúng tất sẽ chết vô số, số có thể qua cầu cũng không là bao.

    Cho nên hắn chỉ có thể ở lại bờ bên này.

    Tên bay vù vù.

    Dương Hạo “Ai ui” một tiếng, vai trúng một mũi tên.

    Dương Hạo cắn răng chịu đựng, sờ vào bả vai bị bắn trúng tên.

    Đúng lúc này, Mấy con ngựa phía trước cũng bị trúng mấy tên, cố gắng chịu đau, vó ngựa cào cào mặt đất, hí một tiếng dài rồi lao về phía trước, sau cơn mưa bùn đất nhão nhoét.

    Dưới đất chôn hòn đá tảng to chắn dòng nước.

    “Bùm” một tiếng, cái cột trụ bị nhổ tận gốc, chiếc cầu rớt xuống dòng sông, ngựa cố gắng hết sức cũng không được, tất cả đều rơi xuống sông.

    Dương Hạo ở giữa dây thừng, mọi người ở bờ bên kia hô vang, ngựa cùng rơi xuống nước sông cuồn cuộn, vì cột trụ nặng nên bọn chúng bị kéo vào dòng nước xoáy, không thấy tăm hơi.

    “Hí……”

    Một đàn ngựa hí vang, một chiến mã Khiết Đan đứng lên, dẫm lên những mảnh đá vỡ vụn, bọn chúng vỗ nhẹ gáy ngựa.

    Nhìn về bờ bên kia, chỉ còn lại một nửa trên bờ, một nửa còn lại đã bị nhấn chìm trong nước.

    Trận chiến này đối với những tên chinh chiến cả đời như bọn chúng, thực sự là không có gì nguy hiểm, nhưng những cảnh tượng này quả thực chưa từng có.

    Nam nhi đại trượng phu, võ tướng, quan văn, bọn chúng đều cam chết mà có những cống hiến, hành động vĩ đại, sức chiến đấu của mỗi chiến sĩ Khiết Đan như nửa cây cầu kia, rung động không thôi.

    Bờ bên kia, vô số dân chúng quỳ rạp xuống đất.

    Dương Hạo là một viên quan tốt, La tướng quân là một binh tốt, một quan văn một quan võ, sự hy sinh của hai người này khiến chúng dân khắc cốt ghi tâm.

    Lập tức đứng ở bờ tây của Trục Lãng Xuyên, chúng đã từ một dân bh trơt thành dân Đại Tống chân chính.

    Da Luật Hưu Ca ngồi thẳng lưng trên ngựa, nhìn xuống con sông, sau đó ánh mắt chuyển sang nhìn bờ bên kia.

    Tiếc nuối thở dài một tiếng.

    Cuối cùng đám dân đã bị chúng đưa đi Tống cảnh.

    Cuối cùng…chưa từng giao chiến với tình địch đã trở thành ma sông.

    Lúc hắn xông lại, thì thấy rõ diện mạo của Dương Hạo, vai Dương Hạo bị hắn bắn trúng một mũi tên, hắn muốn bắt sống Dương Hạo, coi Dương Hạo như con chó chết mang về trại, để cho người đàn bà kia xem người đàn ông giống con chó này còn có gì đáng để yêu, đáng để tiếc nữa không, tiếc là mình và hắn vẫn chưa từng đọ sức với nhau.

    Hắn nhìn Dương Hạo, trong lòng lẩm bấm: “Thật là chưa từng đọ sức không?”

    Tên Tống tự mình dẫn quân, một mình cản ở đầu cầu phía sau, nhất định hắn không phải là người Tống bình thường, tên này nhất định là quan người Tống, rất có thể hắn là người chỉ huy đội ngũ này.

    Đấu trí, đấu dũng trong mấy ngày này, thật là chưa từng đọ sức với nhau không?

    Da Luật Hưu Ca hơi chút khó chịu, tên đó không những đã từng đọ sức với hắn, hơn nữa còn đọ sức với Tiêu Hậu, với mười mấy vạn đại quân Khiết Đan, hắn đã thắng, tuy hắn chết, nhưng kết quả vẫn là: Hắn đã thắng!

    Có rất nhiều dân chúng bên bờ bên kia khóc lóc, với cự ly gần như vậy, nếu bị thiên hạ bắn tên, nhất định sẽ chết chắc một vài người Tống, nhưng…lúc này, còn có ý nghĩa gì nữa đâu.

    Cầu đã gẫy, hắn còn cần xuất đao sao?

    Lưỡi đao được cho vào vỏ đao “Keng” một tiếng, Da Luật Hưu Ca thở dài một tiếng rồi cưỡi ngựa đi.

    Đúng lúc đó, hắn nghe thấy từng đợt hô hoán…không, không phải hô hoán, mà mà tiếng hoan hô, từng đợt hô liên tiếp, giống như sóng rít gào.

    Da Luật Hưu Ca quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vô số dân chúng bên bờ bên kia nhảy nhót vui sướng, không hiểu vì sao người Tống lại hoan hô như vậy.

    Lúc này có một binh lính thuộc hạ đứng ở trên bờ sông hô vang, Da Luật Hưu Ca phi ngựa trở về, nhìn về giữa sông, không khỏi ngạc nhiên.

    Một tên, cầm lấy chiếc dây thừng, từng bước một đi lên từ giữa sông, mũi tên ở vai hắn không biết là do va chạm hay là do nước sông đập vào, đã không còn thấy vết tích gì nữa, một chút máu tươi ở vai rỉ ra.

    Hắn chui ra từ dưới sông lên.

    Hắn đi lên cầu vô cùng khó khăn.

    Da Luật Hưu Ca nửa muốn cong cung nửa không, võ sĩ Khiết Đan đều nhìn thống soái của bọn chúng, lão bách tính ở bên bờ bên kia cùng lo lắng.

    Đường Diễm Diễm khóc sướt mướt khi thấy Dương Hạo từ đáy nước đi lên, vừa cười vừa nhảy múa, lúc này chú ý tới động tĩnh bên bờ bên kia.

    Không khỏi hồn phi phách tán, đứng ở trên bờ chỉ là một âm thanh hướng về phía Dương Hạo.

    Dương Hạo lúc này như đứng ở mặt cầu đang rung kịch liệt, nó rung chuyển khiến người ta nhìn không rõ, nhưng hắn vất vả lắm mới đứng vững trên cầu, lúc này nếu như không tập trung tinh thần thì không thể đứng thẳng được, nào có thời gian đâu mà chú ý người khác khóc la thế nào.

    Nếu như mưa dầm liên miên mấy ngày thì cung tên và dây cung bị ẩm, ảnh hưởng tới việc sử dụng nó.

    Nhưng cung tiễn đã được che đậy cẩn thận, với cả chỉ bị một trận mưa nên ảnh hưởng cũng không lớn, nên cung tên vẫn có thể sử dụng bình thường.

    Dây cung kéo ra, nếu kéo căng thì cung sẽ cong hình bán nguyệt.

    Da Luật Hưu Ca cầm cung trong tay nhắm trúng ngực của Dương Hạo.

    Bờ bên kia yên tĩnh trở lại, sau một lúc thì phát ra những tiếng gào thét về phía Da Luật Hưu Ca, hắn không để ý, trong mắt hắn bây giờ chỉ có một mũi tên, trong tim hắn chỉ có một người.

    Tay giờ chỉ cần buông lỏng một chút, thì cái mạng người ở trên cầu kia sẽ chết hẳn, mặc dù nước mưa, hướng gió đều ảnh hưởng tới độ chuẩn xác, nhưng Da Luật Hưu Ca vẫn rất tin tưởng sẽ ngắm bắn xuyên tim Dương Hạo, dồn hắn vào chỗ chết.

    Người bên bờ bên kia không la hét nữa, các binh tướng thuộc hạ của Da Luật Hưu Ca cũng không hò hét nữa, chỉ có tiếng nước ầm ầm chảy từ thác xuống.

    Người trên chiếc cầu gãy cũng không quay đầu lại, còn đang cố gắng leo từng bước lên.

    Da Luật Hưu Ca nhìn thấy hắn bị rơi chiếc ủng, chân trần đạp lên mặt cầu, đi từng bước một lên bờ.

    Mưa phùn bám trên cung, tên của hắn, nhiều hạt mưa phùn ngưng tụ lại thành giọt nước mưa, long lanh giống như nước mắt của người phụ nữ.

    Cung vẫn căng, ít ai có thể giữ cái tư thế cầm cung bất động lâu như vậy, nhưng Da Luật Hưu Ca lại làm được.

    Tay hắn vững vàng cầm cung.

    Lúc này đây, đột nhiên váo vài tên binh sĩ quân Tống không hẹn mà cùng nhảy xuống đầu cầu, tay nắm tay, cố gắng kéo Dương Hạo lên.

    Cầu gãy bị nghiêng, đầu Dương Hạo còn ở bên ngoài, Da Luật Hưu Ca vẫn nhắm bắn trúng hắn.

    Nhưng hắn thấy hoàn cảnh này không khỏi giật mình, lập tức cất tiếng cười to: người đàn bà mà hắn thích, người đàn ông bị hắn nhìn, quả nhiên sẽ là đối thủ của hắn.

    Trong tiếng cười ấy, hắn cài cung vào lưng, mũi tên bị hắn ném đi.

    “Đi!”

    Da Luật Hưu Ca không chần chừ.

    Nói rồi thúc ngựa, phi về hướng thảo nguyên.

    Ba nghìn thiết kỵ đi theo hắn, binh mã bờ bên kia vui mừng.

    Dương Hạo trèo đến đầu cầu, ngẩng đầu nhìn.

    Có vô số bàn tay đưa về phía hắn, Dương Hạo giơ tay ra, không biết là nắm được vào bàn tay của ai.

    Hai chân hắn vừa chạm đất, thì tiếng hô vang lại nổi lên.

    Có vô số người ôm lấy hắn, Dương Hạo thậm chí không nhớ mặt bọn họ, chỉ thấy họ ôm mình rất chặt, cảm thấy sự vui mừng của họ, vì vậy cũng ôm chặt lấy họ.

    “Ô, tóc này, này ngực này, này sống lưng này…”

    Bên tai hắn là một tiếng gọi mảnh mai, Dương Hạo chuyển người thì thấy, người đó tiếng cười hòa lẫn trong nước mắt, đó chẳng phải là con cọp mẹ…Đường Diễm Diễm sao?

    Chương 160: Vạn tuế.

    Ở đây vẫn là một thảo nguyên.

    Dù nó có đổi thay nhanh chóng, nhưng nó vẫn để lại cho người ta một cảm giác, đã đến nơi này, thì sẽ có cảm giác mê man thay đổi trong chớp mắt, mà cảm giác đó rất thật.

    Cảm giác nhà là gì, chính là sự yên tĩnh.

    Tất cả mọi người đều tụ tập trên đồng bằng.

    Dương Hạo cưỡi ngựa.

    Dước sự bảo vệ của binh sĩ và đám người.

    Đang đi, tự nhiên dân chúng đứng lại.

    Trước mặt là một sườn núi cao.

    Hắn biết, âm thanh của hắn không thể khiến cho mỗi người khó nghe, nhưng vẫn âm thanh khàn khàn ấy.

    Cố gắng đem hết sức lực còn lại hô vang về phía dân chúng: “Các đồng hương, ở đây, chúng ta an toàn rồi.

    Các ngươi nhớ cho rõ.

    Từ hôm nay trở đi, các ngươi là người Tống.

    Giọng nói của hắn có phần nghẹn ngào: “La quân chủ, Lưu chỉ huy sứ, Hách sai sứ.

    Đã dẫn ba nghìn năm trăm những tướng sĩ quân Tống khí khái, dùng tính mạng mình, đổi lấy cơ hội sống sót cho chúng ta”.

    Hắn giật đầu ngựa, hướng nó về hướng đông, nhẹ nhàng tiến lên vài bước.

    Giật dây cương ngựa, đứng lặng yên.

    Những dân chúng sống sót sau trận tai nạn dìu già dắt trẻ không nói lời nào, đi theo về hướng đông.

    Mưa bụi bay theo gió nhè nhẹ ở phía trước chỗ bọn chúng đứng, nhưng phương hướng mà bọn chúng đi.

    Mưa đã ngừng.

    Phía đông mặt trời đã ló ra, phía tây vẫn còn mưa.

    Chỗ sông, chân trời, một chiếc cầu vồng vắt qua.

    Chiếc cầu vồng ấy có phải là con đường mà các anh hùng khí khái đang yên nghỉ không?

    Dương Hạo cảm thấy buồn, thở dài, lấy lại tinh thần nói: “Mọi người nghỉ chút đi, sau đó tiếp tục lên đường.

    Lý Ngọc Xương Lý viên ngoại đã nhanh chóng về trước.

    Tin tức của chúng ta đến đã bẩm báo cho Phủ châu Đại tướng quân biết.

    Chiết đại tướng quân Phủ châu sẽ nhanh chóng phái người đến tiếp ứng cho mọi người, dàn xếp cho hết thảy mọi người.

    Từ nay về sau ở đây, chính là quê hương của các ngươi”.

    Dân chúng yên lặng, sau đó có tiếng hoan hô: Không bao giờ phải lo lắng sợ hãi nữa, sẽ không bao giờ bị lưu lạc nữa.

    Dàn xếp xong, lũ tiểu dân này không mong gì nhiều, chỉ mong có thể sống cuộc sống thái bình mà thôi, nhưng những ngày này, đã trải qua quá nhiều sự sinh tử và đẫm máu.

    Giờ, mãi đến giờ, cuối cùng đã an toàn rồi.

    Đã cảm nhận được không khí hiện tại như mùi vị của sự thái bình và yên tĩnh.

    Tiếng cười của dân chúng có thể bay cao, mỗi người dùng mỗi cách riêng để biểu thị sự vui mừng, sự may mắn khi biết chính mình còn sống sót.

    Trong đám dân chúng, tự nhiên có vài người quỳ rạp xuống, hô vang những tiếng hô từ đáy lòng về phía Dương Hạo: “Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế”.

    Vài người làm vậy nên mọi người đều làm theo, những người xung quanh thấy đám người này như vậy cũng quỳ rạp xuống hướng Dương Hạo.

    Dáng vóc tiều tụy của chúng vẫn thể hiện được lòng biết ơn vô hạn: “Vạn tuế, vạn tuế”.

    Ban đầu chỉ là một nhóm người quỳ rạp, rồi một lúc sau, cả một đám đông nghìn nghịt đều hưởng ứng theo, đều quỳ theo xuống.

    Trong số đó có người không biết vị đại nhân đó tên là gì, có nhiều người không biết xưng hô với vị quan này là gì, nhưng chúng đều biết chính vị đại nhân này đã đơn thương độc mã cứu một đứa trẻ mang bệnh giữa quân trận hai bên.

    Bọn chúng cũng biết chính vị này là một đại nhân quan văn không giỏi võ nghệ đã cùng các võ tướng ở lại bờ bên kia cuối cùng.

    Hắn từ bỏ hy vọng sống của chính mình, làm gẫy cái cầu kia.

    Bọn chúng cũng đều biết, chính con người trên ngựa này đã đưa bọn chúng từ cõi chết đi ra, cho chúng một sinh mạng mới.

    “Vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế”.

    Không có từ nào ngoài những từ này, chúng chỉ là dùng những ngôn ngữ đơn giản biểu thị sự vui sướng và cảm kích.

    Lúc đầu có phần lộn xộn, rồi rất nhanh đã là vạn dân chúng thống nhất nói một từ.

    Âm thanh ngắn gọn vang đến trời xanh, vang khắp ruộng đồng mênh mông.

    Ngay cả mưa phía trước dường như cũng phải giật mình.

    Mưa, ngớt rồi.

    Vào lúc những âm thanh vạn tuế vang lên, Dương Hạo không còn nghe được.

    Người quỳ xuống càng ngày càng nhiều, âm thanh vạn tuế ngày một vang dội.

    Ban đầu Dương Hạo nghe rõ, về sau thì quá sợ hãi vì âm thanh quá lớn, nhưng những âm thanh nghe được chỉ là mấy người phía trước, vì họ không ngừng hô, đợi đến khi phía sau đều quỳ xuống và hô vang thì không tài nào ngừng hô được nữa.

    Phóng tầm mắt nhìn, toàn bộ bình nguyên đều là người quỳ rạp.

    Trong đám người đó chỉ có vài người còn đứng.

    Lý Quang, Diệp Đại Thiếu, Đường Diễm Diễm, Bích Túc và những người nhà của bọn chúng.

    Trình Đức Huyền lẳng lặng đứng dưới sườn núi, không mừng không vui, không chút biểu hiện.

    Đột nhiên, Dương Hạo quay người, chạy hai bước về hướng đông nam, vén áo bào lên, nhìn về phía phủ Khai Phong mà quỳ rạp xuống.

    Vô số lão bách tính ở xung quanh hoan hô, hắn khấu đầu hô: “Vạn, vạn vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế.

    Ngô Hoàng vạn tuế, Ngô Hoàng vạn tuế…”

    Thấy Dương Hạo quỳ xuống, âm thanh vô vang của dân chúng cũng ngừng lại.

    Đám dân chúng ở gần nghe rõ Dương Hạo hô, lập tức khấu đầu theo và hô: “Vạn tuế, vạn tuế, Ngô Hoàng vạn tuế”.

    Khẩu hiệu hoan hô mới từ chỗ Dương Hạo nhanh chóng lan truyền ra, trở thành âm thanh hô của hàng vạn dân.

    Tướng sĩ quân Tống sau Dương Hạo lần lượt quỳ xuống theo.

    Mấy vạn quân dân đi theo Dương Hạo đồng loạt hô to: “Ngô Hoàng tuế, Ngô Hoàng vạn tuế”.

    Đường Diễm Diễm lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ rất thục nữ, định lau mặt dơ bẩn, lại thu vào.

    Nàng khom lưng, kéo lấy vạt áo của người quỳ phía trước, rồi từ từ quỳ xuống.

    Ánh mắt nhìn về phía Dương Hạo, ngập tràn sự khâm phục.

    Quỳ phía trước là Bích Túc, thấy chiếc áo cà sa của mình bị Đường Diễm Diễm lấy làm chiếc đệm quỳ chân.

    Cao tăng Bích Túc hơi chút khó chịu.

    Lý Quang nhìn Dương Hạo, ánh mắt hiện lên sự tán thưởng.

    Hắn cười cười, có ý với bảo các bộ hạ đứng xung quanh cùng quỳ xuống.

    Trình Đức Huyền ngây ra.

    Mãi đến khi hắn phát hiện ra toàn bộ cách đồng bát ngát chỉ còn một mình hắn đứng chỏng trơ.

    Lúc này mới quỳ ngay xuống.

    Khấu đầu, hô to: “Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế”.

    Vừa vào phạm vi thế lực Chiết thị, Dương Hạo mới phát hiện ở đây khác xa với Quảng Nguyên.

    Ở đây vẫn có thảo nguyên và đất đai rộng lớn, nhưng ở đây nhiều non nhiều nước.

    Núi là những núi nguy hiểm, nước là nước độc.

    Thôn trang ở đây nhỏ, phần lớn đều là thành lũy hoặc sơn trại sống kiểu bộ tộc.

    Hoặc dựa vào núi vào nước, đều là những chỗ hiểm yếu.

    Thành ở đây xây bằng đất, núi đá, có chỗ xây bằng đá, nhưng không nhiều, thành lũy sơn trại trong khu Chiết phủ có xây bằng đá, còn lại bên ngoài khu đó thì toàn xây bằng đất.

    Nhưng loại đất này cực kỳ chắc chắn, nó cứng và rắn.

    Thấy đội ngũ của Dương Hạo không có cờ hiệu, quần áo rách nát đi theo một đoàn đến.

    Thành lũy sơn trại trên đường phát ra tiếng kêu.

    Tất cả phụ nữ trẻ em đều trốn vào thành lũy.

    Những cánh cửa to, những nơi hiểm yếu, những tên cầm mâu cầm thương đi qua đi lại.

    Ở đây, vì hằng năm gặp những bộ lạc du mục Khiết Đan phương bắc và bộ lạc tây bắc.

    Thậm chí còn có sự đánh úp bộ lạc.

    Dường như mỗi người thanh niên ở đây đều được huấn luyện có tố chất của chiến sĩ.

    Chúng có cách riêng của mình để ứng phó với quân đội.

    Dương Hạo vốn không muốn đi quấy rầy dân trong làng, nhưng lương thảo còn không nhiều, phần lớn đều đã bị rơi xuống cầu.

    Mặc dù đại tướng quân Phủ châu một khi biết tin, sẽ mau chóng phái người đến nghênh đón.

    Nhưng nhiều người như vậy làm sao có thể cả ngày không vào.

    Đại quân nhân mã đến chiều tối ngày thứ hai, những lương thực mang theo đã thiếu.

    Lúc này đã là hoàng hôn, thấy phía trước có một tòa thành lũy cao to dựa vào núi.

    Ánh mặt trời đã bị núi chắn, chiếu chênh chếch vào thành lũy dựa vào núi đó.

    Đội ngũ dừng lại, tới cửa xin viện trợ.

    Trong thành sớm đã có sự chuẩn bị, nhiều tráng đinh sau khi giấu mũi tên, giả vờ như không có động tĩnh gì với đội quân này.

    Dương Hạo liền giơ hai tay, một mình tiến về phía trước, ngửa mặt trông lên, chỉ thấy một tấm biển treo cao trên cửa thành, phía trên có ghi ba chữ mơ hồ “Mục Kha Trại”.

    Dương Hạo vừa nhìn lên thì có một mũi tên bay vèo từ trên trại xuống.

    Bắn vào mũi ủng của hắn.

    Trên thành vọng ra một âm thanh: “Còn tiến về trước một bước.

    Còn dám đi tới.

    Bắn”.

    Dương Hạo ngửa đầu, chắp tay về phía trước, cao giọng nói: “Bổn quan là khâm sai đặc sứ Đại Tống Dương Hạo nhận nhiệm vụ di dời dân.

    Dẫn bốn vạn dân Bắc Hán di dời tới tây bắc.

    Trên đường đi qua nơi này.

    Vì lương thảo hết, cần viện trợ gấp.

    Không biết phía trên vị nào là trại chủ, xin hãy đáp lời”.

    Dương Hạo đứng một mình ở phía trước.

    Trên trại có một người đi ra.

    Một thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi.

    Anh dũng hơn người, vô cùng tuấn tú, người mặc một bộ quần áo xám, cầm cung đeo kiếm, uy phong lẫm liệt, hắn đứng ở đầu thành, một chân đạp lên tên bắn.

    Trên cung là một mũi tên, lạnh lùng nhìn Dương Hạo: “Ngươi…là khâm sai Đại Tống?”

    Chương 161: Say rượu.

    Dương Hạo cao giọng nói: "Chính là bản quan."

    Thiếu niên ở trên trại ung dung cười, lớn tiếng cười nào nói: "Khâm sai triều đình?

    Quan viên triều đình đến đây chúng ta cũng đã từng gặp một số, nhưng không phải là khâm sai.

    Khâm sai có bộ dạng rách nát như ngươi chúng ta cũng chưa từng gặp.

    Vùng này không yên ổn, luôn có những kẻ ngu dốt muốn đến đánh cướp nhà cửa, giả mạo nạn dân lừa gạt trại môn cũng có, giả mạo quan binh đến cướp cũng có, các ngươi nhiều người như vậy, ai biết được các ngươi rốt cuộc là ai."

    Dương Hạo chắp tay nói: "Vị tráng sĩ này, xin mời.

    Bản quan có Tiết - Việt khâm sai, nếu như quý trại chủ không tin thì có thể sai một người đến kiểm tra."

    Người trong trại cười lớn: "Ngươi, tên hán tử này nói chuyện thật thú vị, cái gì mà Tiết - Việt khâm sai, chúng ta là dân thường sao có thể nhận ra mấy thứ đó chứ.

    Một quân sĩ đằng sau Dương Hạo phẫn nộ quát: "Sứ giả khâm sai Đại Tống ở đây, đám các ngươi còn không chịu ra nghênh đón, đây là miệt thị triều đình, không sợ mất đầu sao?"

    Người trên trại đó hoàn toàn không để tâm, chỉ cười khẩy nói: "Ngươi doạ cái gì?

    Ngươi dám tiến thêm một bước nữa thử xem đầu của ta rơi hay một kiếm đâm xuyên tim ngươi?"

    Thứ người này nhặt lên là một chiếc cung săn, nhưng nhìn thấy hắn đang áp sát mũi nhọn vào phía trước người Dương Hạo, câu nói này không phải là lời nói dối, người quân sĩ đó quả thật không dám bước lên trước để chết oan uổng.

    Địa giới Phủ Châu từ mấy trăm năm trước đã nằm dưới sự thống trị của Chiết Thị, dân chúng ở đây tuy biết Chiết Thị đã quy thuận triều đình Đại Tống, nhưng trong lòng chỉ biết đến Triết đại tướng quân, ai mà để ý khâm sai hay là ai."

    Huống hồ những năm gần đây, triều đình mà Phủ Châu đã từng quy phục cũng nhiều rồi, Hậu Đường, Hậu Tấn, Hậu Chu, Hậu Hán, Đại Tống, ai mạnh hơn thì quy phục kẻ đó, chuyện này đã trở thành chuyện bình thường như cơm bữa rồi.

    Mười năm trước, đại tướng quân Triết Đức quân phạt Bắc Hán, chiếm lĩnh Sa Cốc Nham, chém đầu năm trăm cấp làm lễ tấn kiến, sẵn sáng góp sức cho Đại Tống.

    Khi hắn vào triều gặp quân vương, đương kim Đại Tống gia đã hậu đãi ban tặng cho hắn, cũng tại điện Kim Loan chính miệng đã hứa: "Con cháu của ngươi sau sẽ được cai quản các việc của Phủ Châu."

    Lời hứa này của Triệu Khuông Dận có nghĩa là gì?

    Chính là nói Chiết Thị Phủ Châu đời đời kiếp kiếp có thể giữ và cai quản mảnh đất này, Chiết đại tướng quân trên ngựa là người đứng đầu phủ võ tướng, xuống ngựa là đứng đầu phủ quan văn, võ văn đều nắm cả, có quyền tự điều động binh mã, có quyền tự định đoạt phú thuế, binh quy về sự điều khiển của hắn, độc giữa vùng Tây Bắc này!

    Việc này chính là quan gia Đại Tống chính thức thừa nhận địa vị phiên trấn của Chiết Thị Phủ Châu.

    Cho nên những dân chúng thô lỗ bạo ngược phía Tây Bắc này sẽ không để tâm đến mấy câu doạ dẫm của Tống binh.

    Bích Túc thấy dân chúng trong trại quá cảnh giác, không chịu tin những lời Dương Hạo nói, trong đội quân có rất nhiều phụ nữ và trẻ nhỏ không thể không nghỉ ngơi và ăn uống, hắn nhìn chiếc áo cà sa trên người mình chợt nghĩ đến chuyện Dương Hạo lúc trước cầm áo cà sa xông lên trận, hắn thầm nghĩ sao mình không thử làm một đại anh hùng, bây gi thiên hạ phần lớn là thờ phụng Bồ Tát, mình sao không thử một phen làm đạo cao tăng, nếu có thể bảo dân chúng trên trại mở cửa, thì mình sẽ giống như một đại anh hùng xoay chuyển dông tố.

    Nghĩ đến đây Bích Túc như mở cờ trong bụng, hắn vội vàng chỉnh lại trang phục, bước dài lên phía trước, một tay giơ lên tuyên một tiếng Phật hiệu, nghiêm trang nói: "A di đà phật..., vị tiểu thí chủ trên trại xin nghe ta nói, vị Dương thí chủ này đích thực là khâm sai triều đình, vì bị người Khiết Đan truy sát, cho nên mới rách rưới như thế này, người xuất gia không biết nói dối.

    Ngài hãy mở cửa ra đi, có thể tiếp đón khâm sai là sự vinh hạnh của thí chủ.

    Tiểu thí chủ chớ bỏ lỡ, mau đi tìm đại nhân nhà thí chủ ra đây, a di..."

    Bích Túc hí hửng nói rồi bước lên trước, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng "Phụt".

    Lại là một mũi tên bay tới, mũi tên bay từ trên xuống dưới, Bích Túc chỉ cảm thấy hoa mắt, mũi tên đó như đi sượt qua sống mũi, đang đâm xuống đất giữa hai chân hắn, Bích Túc dùng đối mắt chọi gà nhìn chằm chằm vào mũi tên ở dưới chân, cảm thấy kinh hãi đến mức mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa, may mà miệng của hắn đã tiêu sưng rồi, nếu không mũi tên đó chắc đã cắm xuyên qua chỗ môi sưng của hắn.

    Bích Túc ngẩng đầu đang chửi lớn, thì đột nhiên tỉnh ra, nhớ rằng đằng sau đang có vô số dân chúng đang nhìn, mình lúc này đang giả làm cao tăng đại đức.

    Bích Túc liền nén giận, làm động tác chấn tĩnh, mỉm cười nói: "Tiểu thí chủ, hãy dập cơn tức.

    Lời của bần tăng không tin thì thôi.

    Nếu thí chủ rộng lòng mở cửa thì những ngày sau Chiết đại tướng quân tất sẽ có ban thưởng.

    Thực ra ngài không mở cửa cho chúng ta vào cũng không sao, chỉ là mất đi một số lương thực mà thôi."

    "Còn muốn bước đến?"

    Thiếu niên trên trại cười khẩy, nhìn thấy hoà thượng tóc ngắn còn bước lên phía trước, lại giơ mũi tên ra, nhắm thẳng bắn xuống đất phía trước chân hắn, Bích Túc nhớ đến uy phong ngày đó của Dương Hạo, làm sao có thể tỏ ra yếu thế được, hắn trầm giọng xuống, từ từ bước lên phía trước, nói: "Tiểu thí chủ, bần tăng là người xuất gia, tay không một tấc sắt, lẽ nào ngài cũng không tin sao."

    Lời vẫn chưa nói xong thì Bích Túc kêu thảm lên một tiếng.

    Thiếu niên trên trại lại bắn ra một mũi tên, thiếu niên này cũng lo lắng những người dưới trại kia thật sự là di dân Bắc Hán, vạn nhất làm thương người thì dù sao cũng sẽ bị trừng phạt, hắn chỉ muốn ngăn cản họ không tiến gần thôi, phòng ngừa họ xong lên cửa, nhưng thiếu niên tính tình như Thập Tam Nương này (Thập Tam Nương là một nữ tử cổ đại, dũng mãnh phi thường, chuyên bắt cường đạo) khó mà tránh khỏi có chút khoe khoang, mũi tên này quả thật là rất nguy hiểm.

    Giầy của Bích Túc sớm đã bị rách ra, đầu ngón chân cái lòi ra ngoài, thiếu niên trên trại đã tính toán sai lầm, mũi tên này đã bắn sượt qua giầy hắn, lập tức ngón chân cái bị lột một mảng thịt ra.

    Mười đầu ngón chân liền tim, đau đến nỗi Bích Túc thu cả người lại mà ôm lấy chân, miệng chứi lớn: "Ai ya ya, ngươi...cá tên con ở nuôi, dám bắn vào chân ta, đau chết mất.

    Dương Hạo, khâm sai, đại ca của ta...ngươi phải thay ta báo thù!

    Chúng ta đừng khách khí với họ nữa, chúng chỉ là một đám tráng dân hèn mọn, có bản lĩnh gì chứ, chúng ta có binh, đánh thẳng vào, đánh thẳng vào, lão nạp sẽ bắt con thỏ nhà ngươi rồi chặt chân, móc mắt...!ai ya..."

    Thiếu niên trên trại nghe hắn chửi khó nghe như vậy cũng nhức lỗ tai, sắc mặt lạnh xuống, tay đưa ra sau lấy một mũi tên đưa lên cung, lạnh lùng quát: "Tên hoà thượng giả kia, ngươi thì niệm kinh gì cơ chứ, đến đến đây, lại niệm một câu nghe thử."

    "Tên tiểu súc sinh kia không biết trời cao đất dày, bản đại soái..."

    Bích Túc hung hăng ngẩng đầu lên, thấy cung tên đang nhằm thẳng mặt mình, ánh mắt thiếu niên đầy sát khí, lập tức cười khan, đổi giọng nói: "A di đà phật, bần tăng đã thất thố, thiện tai thiện tai."

    Đúng vào lúc này thì Đường Diễm Diễn từ phía sau chạy tới, xe của nàng chạy ở đoạn trung hậu, chân núi này đường rất khó đi, người ngựa lại nhiều, nàng đợi không chịu đường liền bỏ xe lại đi bộ tới, thấy phía trước trại Mục Kha có Dương Hạo đang đứng dưới, trên người còn đang cắm một mũi tên, vội vàng chạy tới nói: "Dương Hạo...đại ca, xảy ra chuyện gì vậy?"

    Dương Hạo nhìn thấy nàng, sợ người đứng ở phía trước cửa nhiều quá, người thiếu niên kia càng căng thẳng, vội vàng quay người nói: "Ta đang muốn vào trại mượn lương thực, muội lùi xuống đi, tránh để họ bắn tên."

    "Mượn lương sao?

    Chỉ là mượn lương thôi mà, tại sao lại thành ra như thế này?"

    Đường Diễm Diễm kinh ngạc nhìn Bích Túc bên cạnh, chỉ thấy Bích Túc đứng ôm chân giống như một con khỉ lớn, ở chỗ đó, trên đầu ngón chân còn đang có máu chảy ra, Đường Diễm Diễm không hiểu gì ngẩng đầu lên nói: "Mục gia tỷ tỷ, tại sao lại xung đột với khâm sai Đại Tống và nhưng dân chúng quan binh vậy?"

    Thiếu niên trên trại kinh ngạc nói: "Đường tiểu muội, là muội sao, muội...sao lại lẫn lộn với bọn chúng?"

    Dương Hạo kinh ngạc hỏi: "Đường cô nương...muội và ả ta...quen nhau?"

    Bích Túc nước mắt lưng trọng nói: "Đường cô nương...cô nương nói ả...là đàn bà?"

    Sau khi Đường Diễm Diễm nói rõ tình hình với "thiếu niên" trên trại, thì dân tráng bắt đầu trừ bỏ hoài nghi.

    "Thiếu niên" trên trại và Đường Diễm Diễm đối đáp vài câu, rồi nói: "Tiểu muội đợi chút."

    Liền quay lưng lại.

    Đường Diễm Diễm quay đầu nói với Dương Hạo: "Các sơn trại phía dưới Phủ Châu đều là nửa dân nửa binh.

    Các trại chủ đều là nửa dân nửa quan, đều trực thuộc Chiết đại tướng quân.

    Đường gia muội làm ăn rất lớn, cũng đều quen biết với các trại chủ.

    Mục Kha trại ở đây là do hai tộc người lớn Mục và Kha hợp lại thành, người lúc nãy là con gái, tên là Mục Thanh Tuyền, là con gái của Mục lão trại chủ, là bạn rất tốt của muội từ trước đến nay.

    Cô ấy có bốn huynh trưởng, ba tam huynh đệ, một tiểu đệ còn nhỏ, ngoài ra đều làm việc dưới sự chỉ huy của Chiết đại tướng quân..."

    Lúc này cánh cửa bị đóng chặt đã được mở ra, chỉ thấy mấy dân tráng trong trại đang đặt những tảng đá ở cánh cửa sang hai bên, hai hàng dân tráng cầm thương đứng xếp dọc bên trong.

    Một đôi thanh niên bước từng bước lớn ra, hai người đều mặc trang phục ngắn, trang sức có chút giống thợ săn, một nam tử lông mày rậm đen như mực, nữ tử cải trang nam đứng bên cạnh giống như Mục Thanh Tuyền mà Đường Diễm Diễm đã nói.

    Hai người bước ra cổng, nam tử lông mày dày lập tức đi về phía Dương Hạo, chắp tay thi lễ nói: "Thảo dân Kha Trấn Ác đã từng gặp khâm sai đại nhân."

    Dương Hạo ngạc nhiên, nói: "Kha Trấn Ác!"

    Hán tử thanh niên kinh ngạc nói: "Đúng vậy, khâm sai đại nhân...ngài nhận ra ta sao?"

    "Không nhận ra, chỉ là thấy cái tên này rất có uy lực, bản quan...điều này...ha ha ha..."

    Kha Trấn Ác cười, thi lễ nói: "Lúc nãy không biết thân phận thực sự của đại nhân, phu nhân ta đã mạo phạm đến đại nhân, xin thứ tội."

    Dương Hạo thấy người thanh niên này ngũ quan ngay ngắn chỉnh tề, lông mày rậm mắt to, chỉ cảm thấy bộ dạng này quả thực là chà đạp lên cái tên hay như con dơi bay trên trời Kha Trấn Ác.

    Lúc này nử tử Thập Tam Nương mặc trang phục nam ở bên cạnh không để ý tới chắp tay thi lễ mà tuỳ tiện nói: "Dương khâm sai, thảo dân đã mạo phạm rồi."

    Nói xong thì hai mắt trừng trừng lên nhìn Bích Túc ở cạnh đó.

    Vị đại cô nương này có chút trung tính, lông mi dài, tóc mai lất phất, tay dài chân dài, đầy sức sống, trông giống như một con báo cái tiềm ẩn sức mạnh, nhưng đôi mắt thì vừa đen vừa sáng, lông mi dài cong vút, lúc trừng mắt lên lại rất có mùi vị đàn bà.

    Dương Hạo nghe thấy Kha Trấn Ác gọi đại cô nương đầy dũng mãnh nam nhi này là phu nhân thì biết đó là thê tử của Kha Trấn Ác, vội chắp tay nói: "Không biết không có tội, Kha phu nhân là vì sự an toàn của sơn trại, cẩn thận cũng là có lý, không cần phải khách khí."

    Bích Túc ở bên nghe thấy thầm nói: "Được, mũi tên này coi như uổng công, ta thật đúng là ăn no rỗi việc, rõ ràng biết nơi rừng hoang nước độc này có điêu dân mà còn tự tìm..."

    Sau khi làm lễ xong với Dương Hạo, Mục Thanh Tuyền lập tức đến chỗ Đường Diễm Diễm, thân thiết nói: "Tiểu muội, lâu rồi không gặp, đại tỷ thật nhớ muội quá.

    Muội tại sao lại theo những người này.

    Lần này đến đây thì ở với tỷ mấy bữa nhé..."

    Phía bên kia Kha Trấn Ác liền nói: "Khâm sai đại nhân, trại chủ và gia phụ đang ở hậu sơn, thảo dân đã phái người đi thông báo rồi, đợi một lát sẽ đến nghênh đón, chỉ có điều, số người của ngài nhiều quá, trong sơn trị không thể ở nhiều như vậy."

    Dương Hạo vội nói: "Những người này lặn lội đường xa, đều đã kiệt sức, hơn nữa bây giờ đã đến Tây Bắc, sắp xếp như thế nào còn phải cần nghe theo ý kiến của Chiết đại tướng quân, để phân tán ra hay là tập trung lại một chỗ bây giờ chưa thể biết được, cho nên bản quan cũng không vội lên đường.

    Ngươi xem ở bên đó có một cánh rừng, hiện nay thời tiết nóng bức, bắc trướng cũng đủ để hcúng ta ở, chỉ là có hai chuyện xin thỉnh Kha tráng sĩ hiệp trợ.

    Một là lương thực, hai là thảo dược trị thương dịch, một số dụng cụ nấu nướng và chăn gối cũng cần.

    Kha tráng sĩ yên tâm, những thứ mượn dùng triều đình nhất định sẽ bồi thường."

    Hắn cũng nhìn những người ở đây đối với triều đình không thiện cảm lắm, cho nên cũng không lấy Tiết Việt ra để ra lệnh mà nói chuyện cũng rất khách khí.

    Kha Trấn Ác cười nói: "Khâm sai nói gì vậy, khâm sai đại nhân trên đường qua đây thì trại Mục Kha ta sẽ dốc hết sức làm chủ.

    Chư vị đại nhân hãy thỉnh vào trong nghỉ ngơi, những người già phụ nữ trẻ nhỏ cũng có thể sắp xếp vào trại nghỉ, chỉ là nhân mã đại đội quả thực không tiếp đãi được, một lát ta sẽ phái trang đinh ra giúp sắp xếp trong rừng, những lương thực, muối, thuốc cần dùng sẽ mang đến sau."

    Dương Hạo vui mừng liên tục cảm tạ.

    Lúc này Kha Trấn Ác liền gọi trang đinh ra dẫn người ngựa đến khu rừng bên cạnh.

    Trong rừng đã được bố trí xong, có người mang gạo và rau cỏ đến.

    Trong rừng vốn có rất nhiều muỗi nhưng sau khi vơ cỏ đốt lửa lên thì đã sạch sẽ yên tĩnh, đợi những trướng cỏ được dựng lên thì để từng hộ dân chúng vào trong, nó giống như một doanh trại hoang dã vậy, lại cũng có chút tao nhã.

    Còn bên khâm sai đại nhân thì phải khoản đãi hơn, nhận ân tình lớn như thế của người ta, Dương Hạo đương nhiên là rất vui lòng, cho nên không hề làm ra vẻ quan với Kha Trấn Ác.

    Ở bên kia Mục Thanh Tuyền đang nắm tay tâm sự hàn huyên với Đường Diễm Diễm, cũng không biết đang nói chuyện gì, đến khi Dương Hạo vào trại với kéo tay vào theo.

    Mục lão trại chủ và thông gia Kha lão trại chủ nghe thấy khâm sai Đại Tống di dân đến đây đã vội vàng chạy từ hậu sơn về, đứa con trai của ông ta mới 11 tuổi, trông rất tinh quái, dung mạo có bảy, tám phần giống Mục Thanh Tuyền, họ Mục tên Vũ.

    Chả trách khi nhìn thấy nhiều người như vậy, đứa trẻ này lại vô cùng hưng phấn, nó không đi cùng khâm sai mà lại theo trang đinh vào rừng xem náo nhiệt.

    Hai lão trại chủ mời Dương Hạo vào phòng lớn của trại rồi lập tức bày tiệc rượu thiết đãi.

    Trong sơn trại này những đồ ăn ngon đều là những thứ quý hiếm rừng hoang, dùng bát lớn uống rượu, bát lớn đựng thức ăn, ngay cả một cái đĩa tinh xảo cũng không có, trứng gà tráng cũng chỉ dùng cái chậu lớn để đựng, cái chậu đó đủ để đặt cả 80 quả trứng gà vào đó, khi vừa bê lên đã làm cho Dương Hạo kinh ngạc vô cùng, không biết trong sơn tại này lại có tác phong thô tục như vậy.

    Dương Hạo và Tam Giáo Cửu đều rất có tài giao tiếp, nên khi cùng hai vị trại chủ nói chuyện đương nhiên cũng rất ăn ý, chẳng cần nhiều thời gian mà họ đã gọi nhau là huynh đệ, họ cảm thấy vị quan này rất biết làm việc, đại sự tiểu tiết đều rất thuận mắt, đầu tiên còn khách khí nhưng một sau đã vô cùng thân thiết, tiếp theo đó liền mang sơn tửu tự làm ra cùng nhau ép uống.

    Đến lúcnày Dương Hạo mới biết phong tục ép rượu sớm đã được hình thành, tuy đầu đã khá choáng váng nhưng cũng không thể từ chối được sự nhiệt tình của họ.

    Loại rượu này là rượu làm từ quả rừng, cũng là rượu hoa quả ch chua ngọt ngọt, độ không cao nhưng độ ngấm về sau lại đủ.

    Hơn nữa chiếc bát lớn uống rượu quả làm người ta sợ.

    Một bát rót hết, thức ăn chưa ăn được mấy miếng mà bụng đã phình ra tròn xoe.

    Mới một bữa cơm mà mặt Dương Hạo đã đỏ như lửa, ý rượu hoà hợp.

    Ở sơn trại này quan hệ giữa nam và nữ không nghiêm khắc như Trung Nguyên, nữ không phải ăn ở một chỗ khác, có thể uống rượu cùng một bàn.

    Đường Diễm Diễm lúc đầu còn có chút ngại ngùng trước hai vị lão trại chủ Mục Kha và hai vị lão phu nhân, nhưng khi bát rượu đã uống vào bụng thì hai má đỏ ứng lên, lời cũng nói nhiều hơn.

    Nàng khoa chân múa tay, những chuyện nói ra đều không ngoài chuyện của Dương Hạo.

    Từ khi Dương Hạo cứu đường đệ của nàng ở đường Quảng Nguyên đến khi làm những đồ chơi đáng yêu cho đường đệ, rồi hắn lại tức khí mắc Lục đại minh sĩ, người nói có hình có sắc, người nghe thì mặt mày hớn hở.

    Vừa mới nghe thì Dương Hạo đã nhìn lại bản thân mình, hình như hắn đã quên mất thân phận khâm sai của mình.

    Đường Diễm Diễm lại nói tiếp, lại kể về những sự tích anh hùng đáng ca đáng khóc trên đường của Dương Hạo.

    Làm cho Mục Thanh Tuyền vốn không coi Dương Hạo ra gì cũng phải động lòng, nàng nhìn dò xét Dương Hạo từ trên xuống dưới, rồi bê bát rượu lên uống, nói: "Là một hán tử, ta đã xem thường ngài rồi, nào, Dương khâm sai, ta kính ngài!"

    Dương Hạo bê bát rượu lớn lên, vẫn còn chưa kịp nói lời khách khí thì người ta, Mục đại cô nương đã đứng lên, ừng ực uống cả bát rượu vào bụng mà mặt không thay đổi thần sắc.

    Dương Hạo trợn cả hai mắt lên, đành phải cố sức uống hết bát, khi ngồi xuống chỉ cảm thấy bụng như sắp vỡ ra.

    Đến khi rượu tan thì hai mắt Dương Hạo trở nên mơ hồ, đã không nhận ra đường đi nữa.

    Hắn muốn đi cũng không thể.

    Mục Kha trại chủ quá nhiệt tình, những người trong núi này rất thẳng tính, khi đã nhìn bạn không thấy thuận mắt mà bạn lại khách khí thì họ sẽ không xem bạn là bạn bè.

    Khi thấy bạn thuận mắt thì cho dù nhìn thế nào đi chăng nữa cũng cảm thấy dễ chịu.

    Bây giờ Dương Hạo trong lòng hai vị lão trại chủ đã có khá nhiều trọng lượng, đương nhiên muốn giữ lại để tiếp đãi, làm sao có thể để cho hắn dễ dàng rời đi được, vì thể liền sắp xếp chỗ nghỉ ngơi trong sơn trại cho hắn.

    Đám người Bích Túc, Diệp đại thiếu gia cũng vì đó mà được ở lại trong sơn trại.

    Trong khuê phòng của Kha phu nhân Mục Thanh Tuyền.

    Kha phu nhân bản tính nam nhi, trong khuê phòng ngoài những vật dụng cần phải có của nữ nhân ra thì dường như không thể nhìn thấy những thứ xinh đẹp yểu điệu của nữ nhi.

    Hôm nay Đường Diễm Diễm đã đến, Kha đại hiệp liền bị phu nhân đá một cước khỏi giường, hai tỷ muội thân thiết đêm nay sẽ nằm trên giường tâm sự.

    Đường Diễm Diễm đôi mắt mơ màng dựa vào trướng, còn đang hưng phấn khua tay múa chân: "Tỷ tỷ, tỷ nói xem, huynh ấy năm lần bảy lượt gặp đại nạn không chết, phải chăng là thần tiên phù hộ?

    Huynh ấy...

    Từ khi chui từ dưới dòng nước lên, trái tim đang đập thình thịch của người ta thoắt cái đã không đập nữa, ngẩn ra một hồi lâu, mãi mới có thể thở được.

    Con người này, thật là..."

    Mục Thanh Tuyền rót cho nàng ta một bát trà, quay người ngồi trên giường, cười nói: "Được rồi được rồi.

    Muội uống nhiều quá rồi, ngoan nào, uống chút trà rồi nằm xuống nghỉ đi, muội đã nói cả buổi tối về hắn rồi."

    Đường Diễm Diễm cười ngốc nghếch nói: "Thật vậy sao, sao muốn chẳng cảm giác thấy gì?

    Đúng rồi tỷ tỷ, tỷ đến đây đến đây.

    Muội...muội nói thầm với tỷ một câu."

    "Muốn nói gì đây, muội đúng là...tiểu nha đầu này..."

    Mục Thanh Tuyền bê bát trà đến, Đường Diễm Diễm nhảy bổ tới tai nàng, dùng cái kiểu nói thầm mà người đứng ngoài cửa cũng có thể nghe thấy rõ ràng được để nói: "Tỷ tỷ, lúc nãy trên bàn rượu, có câu muội vẫn chưa nói, thực ra...lần đầu tiên muội gặp huynh ấy ở trong chùa Phổ Tế.

    Muội đã hoài nghi...huynh ấy trong chùa Phổ Tế đã nhận ra thân phận muội rồi."

    Mục Thanh Tuyền rất ngạc nhiên, vội quay đầu lại nhìn ngó, dùng tay che mồm Đường Diễm Diễm lại, sắng giọng nói: "Muội muội ngốc của ta ơi, muội nói linh tinh cái gì vậy.

    Cô nương gia của tôi ơi, lời này không nói bừa được."

    "Muội không phải là chỉ nói với mỗi tỷ thôi sao, trên bàn rượu muội đâu có nói gì, tỷ nghĩ...tỷ nghĩ muội ngốc lắm sao, hi hi hi...."

    Đường Diễm Diễm cười khúc khích, thấy vậy Mục Thanh Tuyền không nhịn được cười, nhưng sự hiếu kì trong lòng nàng lại nổi lên, nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Muội nói hắn đã nhìn ra thân phận "thập tam nương" của muội, sao lại có thể khẳng định như vậy?

    Hắn làm sao lại nhận ra được thân phận của muội?"

    Đường Diễm Diễm vừa nãy giọng còn to ầm lên nhưng bây giờ lại nhỏ nhẹ giống như con mèo, nàng lê cái bộ dạng say xỉn đó đến sát vai Mục Thanh Tuyền và nói, Mục Thanh Tuyền cảm thấy lỗ tai ngưa ngứa, khó khăn lắm mới nghe nói hết, vội vào ngoáy ngoáy lỗ tai, Đường Diễm Diễm nghiêm chỉnh nói: "Muội không phải là hoài nghi mà là khẳng định!

    Huynh ấy nhất định đã nhìn ra thân phận muội."

    Mục Thanh Tuyền nhìn nàng, chần chừ nói: "Tiểu muội, muội không phải là đã thích vị Dương khâm sai đó chứ?"

    "Sao lại có thể?"

    Đường Diễm Diễm phản bác lại theo bản năng, làm ra vẻ khinh thường.

    Mục Thanh Tuyền đong đưa con ngươi, cười đùa nói: "Tiểu muội, ta chẳng phải là đã nhìn thấy muội mở mồm là nói về nam nhân đó sao.

    Còn nữa, muội nói hắn đã biết thân phận muội, ha ha, một đại cô nương giống như bị người ta ném vào bồn tắm mà lại không hề tức giận, thích mà lại không nói ra được, còn nói là không thích sao, ai mà tin được?"

    Đường Diễm Diễm mặt đỏ tía tai nói: "Ai nói muội không tức giận, ai nói muội thích huynh ấy chứ, muội hận không thể đập dẹt huynh ấy rồi vo lại thành viên ý chứ, chức quan của huynh ấy tuy không phải là to nhưng lại là khâm sai, muội không thể không nghĩ cho Đường gia.

    Hơn nữa muội cũng không chịu thiệt.

    Hi hi, muội nói với tỷ nhé, tỷ không được nói với ai đâu đấy, tỷ tỷ, muội nói cho tỷ nghe, có một buổi tối vào một hôm..."

    Thân hình của nàng lại ngã vào người Mục Thanh Tuyền, Mục Thanh Tuyền lại nghiêng tai nghe mấy tiếng, nhưng không nghe rõ, đành phải hỏi lại: "Muội nói cái gì?

    To lên một chút."

    "Muội muội không thể nói cho tỷ, hihi, chuyện này không thể nói được."

    Mục Thanh Tuyền vừa tức vừa buồn cười: "Nha đầu thối.

    Cơ thể ngọc ngà thanh khiết của mình cũng bị người ta nhìn thấy hết rồi, còn có gì mà không thể nói chứ?"

    Đường Diễm Diễm làm mặt xấu, nói: "Nói cho tỷ rồi tỷ lại bắt nạt huynh ấy, hi hi, cứ không nói cho tỷ đấy."

    Mục Thanh Tuyền bất đắc dĩ trợn mắt lên nói: "Nha đầu này, thật là say không nhẹ, được rồi, được rồi, không nói thì thôi, mau đi, mau cởi xiêm y ra nằm xuống nghỉ đi."

    "Muội không!"

    Đường Diễm Diễm nghiêng vai hất tay Mục Thanh Tuyền ra, mắt nhìn bốn hướng, đột nhiên hỏi: "Tỷ tỷ, muội có nhớ là trên người tỷ có thuốc kim sang (thuốc trị vết thương do đao kiếm gây ra) đã điều chế xong không, nó ở đâu rồi?"

    Mục Thanh Tuyền ngạc nhiên hỏi: "Muội muốn cái đó để làm gì?"

    "Huynh...huynh ấy bị trúng tên, trên đường chỉ có lấy tạm dược thảo chữa qua, làm gì có kim sang dùng được như Mục gia nhà tỷ, tỷ...tỷ cầm một bình đến đây, muội đi...giúp huynh ấy bôi thuốc.

    "Muộn như thế này rồi, chi bằng ta bảo trang đinh một tiếng, kêu họ mang đến..."

    "Đưa cho muội đi, muội sẽ mang đến đó."

    "Việc này...vậy để ta đưa muội đi, trong núi trời tối đường khó đi."

    "Không cần đâu, sơn trại này không phải là lần đầu muội đi mà, quen lắm rồi."

    Đường Diễm Diễm phân bua, đến khi Mục Thanh Tuyền lấy thuốc từ trong tủ ra thì vội vàng giành lấy và cất vào trong áo, chạy như bay ra khỏi cửa.

    Mục Thanh Tuyền đuổi theo ra đến cửa thì thấy bóng nàng ta đã tung bay đi xa rồi, liền lắc lắc đầu thở dài nói: "Còn muốn nặn người ta thành viên ư...sắp sửa biến người ta trở thành báu vật rồi.

    Ta thấy nên để công công, cha chuẩn bị hậu lễ rồi, đại tiểu thư Đường gia...trái tim xuân đã động lòng rồi..."

    Gió trong núi ban đêm rất lạnh, ánh trăng đêm nay lại mềm mại như nước.

    Đường Diễm Diễm cầm đèn lồng, lắc lư đi trên đường núi, trong rừng cô liêu, bóng cây đong đưa, tiếng côn trùng kêu vang, nghe có vẻ rất yên bình.

    Phía trước là đến chỗ ở của Dương Hạo, Đường Diễm Diễm đi cùng với phu nhân Kha Trấn Ác đưa Dương Hạo đến đây đương nhiên là biết hắn ở đâu.

    Nàng yên lặng đứng dưới gốc cây nhìn về căn phòng có ánh sáng lập loè nơi không xa, trái tim bập bềnh phơi phới như nước chảy.

    Một lúc sau, nàng như nghĩ đến chuyện gì đó, liền bước nhẹ đến bên bờ sông, đặt chiếc đèn lồng ở bên cạnh, rồi ngồi xổm xuống, dùng hai tay vốc nước lên mặt, một lúc lại soi mình xuống mặt nước, tuy dưới ánh trăng chẳng có gì nhìn rõ cả, nhưng nàng vẫn rất cẩn thận chỉnh lại đầu tóc, cẩn thận súc miệng.

    Đến khi nàng tự hà hơi, tự cảm thấy không còn mùi rượu nữa mới mỉm cười.

    Một tiểu mĩ nữ thanh khiết đáng yêu, lại có chút tinh linh kì lạ đã hồi phục lại sắc thái anh hùng vốn có.

    Sau khi cho nước lên mặt, cơn say của nàng liền tỉnh hơn một chút.

    Đột nhiên lại thấy do dự.

    Nửa đêm nửa hôm lại chạy đến thăm bệnh đưa thuốc, hình như...lờ mờ...hình như...là có chút không hợp lý lắm, nhưng...huynh ấy...huynh ấy vẫn chưa ngủ.

    Nhất định là đau quá không ngủ được?

    Ta đến đưa thuốc lẽ nào là việc không nên?

    Đương nhiên là nên, rất hợp lý, ai dám nói ta lắm chuyện?

    Đường đại tiểu thư nghĩ đến đây thì cảm thấy không sợ gì nữa, cầm đèn lồng lên.

    Cửa sổ phòng Dương Hạo hắt ra ánh sáng mập mờ của đèn dầu, giống như là một sợi dây vô hình đang kéo bước chân Đường Diễm Diễm đến đó, giống như một con thiêu thân lao vào ngọn đèn vậy.

    Trong bụi cỏ bên dòng sông có mấy con đom đóm bị bước chân của nàng làm kinh sợ mà bay cả lên, xoay vòng quanh, trong ánh mắt của nàng điểm những đốm lửa đang nhảy múa, con ngươi vừa đen vừa sáng cũng thấp thoáng chút điểm sáng.

    Dương Hạo còn chưa ngủ, hắn đã sai người vào cánh rừng xem tình hình của mấy vạn dân chúng, biết rằng mọi chuyện đều được sắp xếp ổn thoả thì mới yên tâm.

    Dương Hạo không thể uống rượu dồn dập, nhưng uống từ từ thì có thể, vì khả năng giải rượu của hắn nhanh, khoảng một thời gian lại uống một bát trà thì lại ngồi nói chuyện với Bích Túc, thần trí đã tỉnh táo hơn nhiều.

    Khi Bích Túc rời đi thì hắn cũng nằm xuống nghỉ ngơi, bên đầu vai vẫn còn cảm giác đau đớn, nhất thời khó có thể ngủ được, chính vào lúc này thì có tiếng gõ nhẹ cửa, hắn còn tưởng rằng Bích Túc đi rồi lại quay trở lại, nên vẫn nằm trên giường và chỉ nói một tiếng: "Vào đi."

    Cánh cửa kọt kẹt mở ra, Đường Diễm Diễm bước vào nhìn thấy hắn đang nằm quay lưng mà ngủ, liền mỉm cười một cái.

    Nàng rón rén bước tới, hạ thấp người ngồi xuống phía sau hắn, đưa tay ra định đặt lên vai Dương Hạo, nhưng đột nhiên lại thu lại, chần chừ một lúc mới đưa một đầu ngón tay ra chọc chọc vào hắn.

    Dương Hạo đầu cũng không quay lại nói: "Còn không ngủ, làm gì vậy?"

    Đường Diễm Diễm nhỏ tiếng nói: "Vết thương của huynh còn đau không?"

    "Còn một chút, có lẽ đã mưng mủ rồi, đêm đã khuya mà lại quấy rối người ta, ngày mai nhớ mang ít thảo dược đến là được.

    Cái tên này, đừng có giả nữ nhi nữa, phát điên vì rượu rồi hả."

    Đường Diễm Diễm ngẩn ra, cái gì mà giả nữ nhân, nàng không hiểu.

    Bị người đàn ông mà mình thích nói như vậy..., thật là...rất bị tổn thương.

    Cúi đầu nhìn xuống, ngực của mình quả thật không đầy đặn như Mục tỷ tỷ, Đường Diễm Diễm bất giác cảm thấy nản lòng, nghĩ: Người ta tuổi còn nhỏ mà, lại không phải là phát triển nhanh.

    Tiếp đó nàng ưỡn ngực lên, có chút không vui hỏi: "Bản cô nương rất giống nam nhân sao?"

    "Sao cơ?"

    Lần này nghe giọng không giống, Dương Hạo vội quay lại, bả vai đau nói liền kêu lên một tiếng, lúc này mới nhìn rõ, bất giác thất thanh nói: "Đường cô nương ư?

    Ta còn tưởng là tên tiểu tử Bích Túc đang trêu chọc ta.

    Thật xin lỗi, thành thật xin lỗi.

    Sao cô nương lại tới đây?"

    Đường Diễm Diếm vừa nghe đã cảm thấy vui mừng, nhưng vẫn ưỡn ngực lên: "Thuốc kim sang của Mục gia rất có tiếng, muội biết bả vai huynh bị thương nên mang thuốc đến cho huynh."

    Dương Hạo vội nói: "Phiền tới cô nương rồi, cứ đặt xuống đâu đi, một lát ta sẽ kêu Bích Túc đến bôi giúp."

    Đường Diễm Diễm nói: "Đại nam nhân tay chân thô bạo, sao có thể làm tốt được việc này.

    Huynh cởi áo ra, muội giúp huynh."

    Dương Hạo ngại ngùng nói: "Việc này...không tốt đâu."

    Đường Diễm Diễm thầm nghĩ: "Có gì mà không tốt?

    Toàn thân huynh còn có chỗ nào mà ta chưa nhìn thấy chứ?"

    Nghĩ như vậy, mặt của nàng chợt nóng lên, liền trừng mắt hạt hạnh nhân lên nói: "Chuyện này thì có sao chứ?

    Mấy ca ca nhà muội cởi trần bả vai, lưng muội đã nhìn nhiều rồi, huynh là một đại nam tử, sao lại lề mệ chậm chạp như vậy, quay lại đây, cởi xiêm y ra, muội giúp huynh bôi thuốc xong sẽ đi."

    Dương Hạo do dự một lúc rồi quay người lại, cởi áo trên ra, để lộ một bả vai, cơ thể này quả thật là rắn chắc, chỗ mũi tên bắn vào đã được băng bó, ẩn hiện vết máu thấm ra.

    Khuôn mặt Đường Diễm Diễm có chút nóng lên, giúp hắn cởi bỏ băng ra.

    Từng vòng được cởi ra, vết thương trên bả vai hắn chính là mũi tên nanh sói, mũi tên trong nước bị những sợi dây thừng quấn quanh kéo căng rơi ra, nó đã làm mất một miếng thịt, nhưng nơi máu thịt lẫn lộn, mấy cây cỏ đắp tạm màu xanh cơ hồ đã trở thành màu đen.

    Đường Diễm Diễm chợt thấy đau lòng, nàng dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào, hỏi: "Huynh còn đau không?"

    Dương Hạo nói: "Ừ, có đau một chút, ha ha ha.

    Không sao, đau mới tốt.

    Ta nghe nói người trên thảo nguyên này thường dùng mũi tên tẩm thuốc độc, bị những mũi tên đó bắn trúng thì sẽ không đau, nhưng muốn trị khỏi thì lại không dễ, ta cũng coi như là may mắn rồi."

    Đường Diễm Diễm đứng dậy cầm ngọn nến trên bàn đến, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, rồi lấy cây trâm hơ lên ngọn lửa, cẩn thận giúp hắn bôi dược thảo.

    Động tác mềm mại làm Dương Hạo cũng cảm thấy sự ân cần của nàng, nghĩ lại những chuyện mà từ khi họ quen nhau, bất giác thở dài một tiếng.

    Đường Diễm Diễm nhẹ nhàng bôi thuốc, mi mắt hơi nhíu lên, hỏi: "Thở dài cái gì?"

    Dương Hạo nói: "Duyên phận của con người thật khó đoán được.

    Khi mới quen biết cô nương, cô nương có thái độ hung dữ, Dương Hạo lại có chút kinh hãi run sợ, lúc nào cũng muốn trốn khỏi cô nương, thật là không ngờ lại có ngày hôm nay, chúng ta đồng cam cộng khổ, chạy trốn ý trời, còn có thể...được cô nương ân cần chăm sóc như thế này nữa."

    Cánh tay Đường Diễm Diễm chợt dừng lại, nhìn chăm chú vào ngọn lửa hồng, nghĩ đến những chuyện từ khi họ gặp nhau, nhất thời cũng ngẩn ra, một chốc lát nàng mới định thần lại, vừa cần thận bôi thuốc cho vết thương, vừa hất hất mấy sợi tóc mai đang buông nhẹ xuống, dịu dàng cười nói: "Huynh nói cũng đúng, sau này, tuy biết huynh đã cứu đường đệ của muội, hơn nữa còn giúp chúng ta chửi mắng tên mọt sách trong tiệc rượu của lão thái quân, nhưng...muội vẫn thấy huynh đáng ghét.

    Nhưng...huynh vừa rời đi thì muội lại rất nhớ huynh..."

    Nói đến đây nàng vội cho vào thêm một câu: "Thật đấy, muội không lừa huynh.

    Khả năng ghi nhớ người của muội rất giỏi.

    Tuy muội không nhớ được tên huynh nhưng hình dáng của huynh muội lại nhớ rất rõ, khi gặp huynh trên thảo nguyên, đầu tóc bù xù, quần áo tả tơi, nhưng muội vừa nhìn đã có thể nhận ra huynh.

    Chuyện này...có lẽ là duyên phận..."

    Nàng xấu hổ liếc nhìn hắn, lại nhìn thấy tấm lưng rắn chắc của Dương Hạo: "Huynh...huynh có cảm giác này với muội không?"

    Dương Hạo hơi ngẩn ra, cảm thấy những lời này của nàng có chút không thích hợp lắm, liền cười khan nói: "Việc này ư...ta là một người khá một lòng một dạ."

    "Là có ý gì?"

    "Nhìn thấy cô nương thì muốn chạy, đã rời xa rồi thì đương nhiên là vẫn muốn chạy."

    "Huynh..."

    Đường Diễm Diễm giơ tay muốn đánh, nhưng nhớ tới khi hắn sắp chết bên sông đã thật lòng tỏ tình với mình, trong lòng lại chợ có cảm giác ngọt ngào, liền tha thứ cho cái miệng lưỡi trơn tru của hắn, nàng cúi đầu xuống, ngại ngùng nói: "Huynh...huynh khi ở bên bờ sông...huynh đã ra hiệu.

    Có thế...có thể nói cho người ta biết là có ý gì không, người ta không...không có hiểu."

    Nói đến đây thì nàng xấu hổ không thể ngẩng đầu lên, trái tim như con nai đang sợ hãi muốn chạy ngay ra khỏi lồng ngực.

    Nàng thật sự muốn được nghe chính miệng Dương Hạo nói ra với mình, nhưng nàng cũng đã biết Dương Hạo sẽ nói gì nên vui mừng mà khó tránh khỏi lo lắng.

    Thuốc đã bôi xong, Đường Diễm Diễm nhẹ nhàng quấn hai vòng băng trước ngực lại.

    Gục đầu xuống một lúc lâu mà không thấy Dương Hạo thổ lộ.

    Đường Diễm Diễm bất giác kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Sao vậy?"

    Dương Hạo ngẩn ra nghĩ, lắc đầu nói: "Lúc sắp chết có rất nhiều tâm nguyện, rất nhiều tâm tư muốn bộc bạch cùng người ta đều muốn nói cho người ta biết.

    Người chết như ngọn đèn đã tắt, chẳng mấy ngày mà mục nát, những gì có thể giữ lại chỉ có mấy lời nói và một chút niềm tin mà thôi.

    Nhưng, bây giờ không chết được, trong lòng đột nhiên trở nên mệt mỏi, lại không có tâm sự muốn nói cho người khác nữa rồi."

    Đường Diễm Diễm vô cùng thất vọng, Dương Hạo đang ngồi quay lưng lại với nàng dường như không có một chút cảm giác, hắn lạnh lùng cười, cảm khái nói: "Nam và nữ không giống nhau, như không mà có, nam nhân thích mang tâm tư của mình giấu vào trong lòng, mà không phải nói với người đó.

    Nam nhân càng thích hành động!"

    Nụ cười trên khoé môi của hắn có chút lạnh lùng, trong mắt lại trở nên mạnh mẽ hơn, thầm nghĩ ngợi: "Nếu ta đã không chết thì những tâm nguyện kia nhất định sẽ phải đi hoàn thành cho bằng được.

    Cái chết của mẹ, cái chết của Đông Nhi đều là do sự hãm hại của Đinh Thừa Nghiệp mà ra.

    Món ân oán này ta nhất định sẽ trở lại Bá Châu, làm một nhát cho nó kết thúc!"

    Đường Diễm Diễm ở đằng sau nghe hắn lẩm bẩm như vậy lập tức tai nóng tim đập loạn lên: "Hành động?

    Huynh...huynh ấy là có ý gì?

    Muốn hành động như thế nào?

    Nếu như muốn hôn ta...ta có cần phải cự tuyệt không?"

    Một lát sau cơ thể mềm mại của Đường Diễm Diễm như căng ra giống dây cung, hai tai dựng lên, giống như một con thỏ đang cảnh giác, đáng tiếc Dương Hạo không có hành động gì, chỉ ngồi yên một chỗ.

    Đường Diễm Diễm thở phào một hơi, lại không cảm thấy có chút thất vọng nào nữa, tâm sự của nữ nhi Thập Tam Nương quả thật là khó đoán.

    Dương Hạo ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, lại nhìn thấy mặt Đường Diễm Diễm đỏ lên như ngọn lửa, bất giác Dương Hạo hỏi: "Loại rượu này uống có vị chua ngọt, độ ngấm quả thật là không nhỏ, Đường cô nương, cô không sao chứ?"

    "Muội...muội không sao."

    Đường Diễm Diễm mấp máy môi, ngay cả thở cũng không dám, bàn tay nhỏ của nàng đang bận rộn ở phía trước ngực Dương Hạo, ngón tay nhẵn nhụi đang trêu đùa ngực của Dương Hạo, Dương Hạo tuy đối với nàng luôn không có ý nghĩ khác, nhưng bây giờ một thiếu nữ dung nhan xinh đẹp đang đứng trước mặt bất giác cũng hơi động lòng.

    Hắn cũng không dám nói gì nữa.

    Căn phòng trở nên tĩnh mịch, chỉ nghe thấy hơi thở của hai người, ngược lại càng bớt đi chút không khí mập mờ.

    Đường Diễm Diễm vội vàng băng bó cẩn thận vết thương cho Dương Hạo.

    Bây giờ một bên đùi đã ngồi lâu đến mức tê cả đi, nàng kêu "ôi cha" lên một tiếng , nhấc đùi lên, đúng vào lúc này thì "rầm", cánh cửa mở ra.

    Đường Diễm Diễm rất ngạc nhiên, lập tức bỏ chân xuống.

    Cả người đứng không vững mà ngã nhào về phía Dương Hạo, xô hắn ngã xuống giường.

    Bả vai của Dương Hạo va vào giường, đau đến mức kêu cả lên, Đường Diễm Diễm luống cuống, hai tay đưa ra trước ngực hắn, chỉ muốn kéo hắn lên, nhưng một chân nàng đang bị tê, cảm giác khi vừa chạm vào thì nửa thân tê dại quả thật là khó hình dung được, động cũng không thể động, chỉ có thể kêu a a không ngừng.

    Diệp đại thiếu gia tay đang cầm chặt một con cú mèo vừa mới bắt được, đứng ngẩn ra ở trước cửa.

    Hắn vốn muốn bắt con này là để tỏ lòng thành kính với Dương Hạo, nhưng ai ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng này.

    Chỉ thấy tiểu mỹ nhân Đường Diễm Diễm đổ mồ hôi mà nằm trên lòng Dương Hạo, kêu a a không ngừng.

    Dương Hạo phía dưới bị váy của Đường Diễm Diễm che phủ...

    Tư thế này của hai người...!

    Dương Hạo ngẩng đầu lên thì thấy Diệp công tử đang há mồm ra đứng nhìn, trong tay còn cầm một con cú mèo, hai mắt của Diệp công tử và con cú mèo đều kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mình, không khỏi giơ tay lên xua xua, kêu ca oan ức: "Diệp công tử, ta không có làm gì cả..."

    Diệp công tử giật mình một cái, lúc này mới nhớ ra thân phận khâm sai của đối phương, vội xua hai tay nói: "Dương khâm sai, ta không nhìn thấy gì cả!"

    Nói rồi quay đầu chạy mất.

    "Đường cô nương...nhìn thì có vẻ là một nữ tử thuần khiết đáng yêu, lại...lại ngay cả một động tác có độ khó cao như thế mà cũng làm ra được, thật là cao thủ trên chiến trường tình yêu.

    Tiếc cho ta đã xem nàng là nữ thần, hoá ra lại là một thần nữ."

    Diệp đại thiếu gia nghĩ đến đây không chịu nổi, bất giác thấy bi thương trong lòng, trái tim như đã vỡ ra vậy...

    Chương 162: Đế minh.

    Trong cùng một đêm đó

    Phủ cốc, cô sơn, đủ các loại hoa.

    Một ít thức ăn, một bát canh đậm.

    Chén và đĩa là do kĩ thuật làm đồ sứ mà Ngô Việt Yến Tử làm ra, rượu là loại rượu nho Lương Châu rất ngọt.

    Thức ăn là một ít thịt dê non nướng, còn lấy cá chép dưới sông Hoàng Hà làm nguyên liệu nấu món ăn, thịt tươi thơm mát, cuối cùng là dùng thịt dê, củ sen, sơn dược, hoàng kỳ, hoàng tửu cho vào bếp lửa hầm đến chín nhừ mà thành một bát canh bát trân.

    Trong đình có hai người đàn ông trung niên đang ngồi, đều mặc áo vải mềm mại, tóc thắt dây gọn gàng, ung dung tự tại.

    Bốn góc đình đều có treo đèn lồng, mơ hồ ẩn hiện bóng dáng hai người.

    Một người dáng vẻ khôi ngô tuấn tú ung dung ngồi trên ghế đá mà cũng như con hổ đang canh giữ long bàn.

    Nhìn tướng mạo của hắn, mặt thì như trái táo, hai con mắt như phượng hoàng, bộ ngực vạm vỡ; một người thì da trắng bóc, giống như một văn sĩ, nhưng liếc nhìn thì thần quang lại rất nghiêm nghị, cũng có cả uy nghi làm người khác phải sợ.

    Hai người này vừa nhìn đã biết là nhân vật trong tay có nắm trọng quyền, nói một không hai.

    Giữa từng cử chỉ cũng phát ra uy nghi.

    Từ xưa dân gian đã nói: "Sơn Đông xuất tướng, Sơn Tây xuất tướng."

    Hai vị đại hán Sơn Tây quả thực chính là võ tướng oan phong lẫm liệt.

    Người trung niên có khuôn mặt trái táo kia chính là Chiết Ngự Huân, chủ của Phủ Châu, người đối diện có khuôn mặt văn sĩ trắng chính là Dương Sùng Huân, chủ của Lân Châu.

    Những mỹ thực trên bàn cực kì ngon miệng, nhưng hai người dường như không động đũa đến mấy, Dương Sùng Huân nhăn mày, gọi tên tự của Chiết Ngự Huân: "Thế Long à, quan gia thân phạt Bắc Hán tay không trở về, nhưng ngài ấy vẫn chưa trở về Biện Lương mà đã bắt đầu đại thưởng quần thần.

    Lần này Dương gia ta không có công lao gì lại cũng được ca ngợi, ca ca ta thụ phong làm thượng quốc trụ, tiết độ sứ Hà Đông, quan gia lần này đến khí thế không thể coi thường."

    Chiết Ngự Huân mỉm cười, vuốt râu nói: "Ha ha, Trọng Văn huynh, quan gia còn đối với Chiết gia ta rộng rãi hơn, đã phong ta làm Trịnh Quốc Công, thế nào, còn cao hơn hai phẩm cấp so với huynh, huynh nói xem hai chúng ta khi nào sẽ đi đây?"

    Hắn nhỏ hơn Dương Sùng Huân một tuổi, cho nên gọi Dương Sùng Huân là huynh.

    Dương Sùng Huân nghe thấy lời này liền nói: "Thế Long, đệ nói lời này có ý gì, lẽ nào Dương Sùng Huân ta mà đệ cũng không tin, lại còn ra oai với ta, chúng ta một khi đã vào triều làm quan thì sẽ như rồng bị trói dưới nước, hổ lạc vào bình dương vậy, phú quý thì không phải lo nhưng cơ nghiệp tổ tông lại hoàn toàn rơi vào tay người ta, đừng mơ tưởng mà lấy về.

    Lần này ta đến đây không phải là muốn tìm đệ bàn bạc tìm cách sao?"

    Chiết Ngự Huân hai tay xua xua, bất lực nói: "Quan gia điều đại binh quay trở về nhưng lại không về kinh thành, hơn mười vạn tinh binh mắt trừng nhìn vào Tây Bắc, gia quan tấn tước triệu chúng ta tiến kinh hphúc, thành ý lớn như vậy...ha ha ha!

    Nếu như chúng ta làm ngược lại ý tốt của quan gia, nói không chừng chức quan này cũng chẳng còn, ngay cả đầu cũng mất, huynh nghĩ đại quân của quan gia ăn chay à?"

    Dương Sùng Huân nhăn mày nói: "Đại quân của quan gia canh chừng tây bắc mà không về kinh, rõ ràng là đang doạ chúng ta, ta không tin ngài ấy dám dùng binh với chúng ta."

    Chiết Ngự Huân liếc nhìn hắn một cái, cười mà như không cười nói: "Nếu như thật muốn dùng binh đối phó chúng ta thì cũng chưa chắc đã không thể.

    Nhưng...ngài ấy phải giải quyết nỗi phiền muộn lớn ở phía nam trước đã, lúc này ư, ngài ấy sẽ không dùng binh với chúng ta đâu.

    Nhưng...quan gia đã hạ chỉ rồi, huynh nói chúng ta có đi không?

    Không đi là kháng chỉ, ngài ấy sẽ nhận nhịn lúc này, nhưng sớm muộn cũng sẽ động thủ với chúng ta, lẽ nào chúng ta còn có thể đi đầu quân cho đám Bắc Hán đến thân mình còn khó giữ sao?

    Hay là dứt khoát hàng phục Khiết Đan, tự mình làm chủ, làm một hoàng đế?

    Ha ha, ta vốn là hậu duệ của hoàng thất, cùng thuộc Hồ tộc, đối với người Khiết Đan cũng có cấm kị, Khiết Đan rất ngưỡng mộ văn hoá Trung Nguyên, Dương đại tướng quân như huynh là người hán, đại ca của huynh lại là người của Bắc Hán, nếu đầu quân sẽ rất được trọng dụng..."

    Dương Sùng Huân đập bộp bàn một cái, đột nhiên đứng lên, trầm giọng nói: "Xem ra Dương mỗ lần này đến đây là sai lầm.

    Thôi, ta tự trở về Lân Châu, quan gia dựng thế uy hiếp ở Thái Sơn, Dương Sùng Huân ta thế đơn độc, tuyệt đối không địch lại được, đành giao Lân Châu đến Biện Lương làm một vị quan yên ổn vậy.

    Chỉ không biết một khi Lân Châu ta thất thủ thì Phủ Châu của đệ còn giữ vững được không thôi."

    Dương Sùng Huân nói xong thì cất bước đi, Chiết Ngự Huân giơ chén rượu lên tự uống một mình, cũng không để ý đến Dương Sùng Huân nữa, đến khi Dương Sùng Huân lên ngựa chuẩn bị ra khỏi cửa của hoa viên thì Chiết Ngự Huân mới buông chén rượu xuống, lớn tiếng gọi: "Trọng Văn huynh xin dừng bước."

    Dương Sùng Huân đột nhiên quay người lại, hai hàng lông mày nhếch lên nói: "Sao thế, Chiết tướng quân muốn trói Dương mỗ để dẫn đi báo công với quan gia sao?"

    Chiết Ngự Huân tươi cười bước đến, ngăn trước hắn, dáng vẻ uy nghiêm không còn sót lại một chút nào, khuôn mặt tươi cười giống như một tên vô lại: "Ha ha ha, Trọng Văn huynh xin dập lại cơn tức, chớ trách, chớ trách, ta cũng chỉ là muốn biết cách nghĩ thật lòng của huynh nên mới bộc trực như vậy thôi.

    Đến đây, đến đây, ngồi xuống, ngồi xuống, thời tiết nóng nực, khó trách huynh bốc hoả.

    Người đâu, mang cho Dương tướng quân một bát mai chua đang được ướp lạnh trong nước giếng."

    Dương Sùng Huân cười gượng nói: "Thế Long, đệ..., cái con người này...từ nhỏ đã giảo hoạt như vậy, thật là thiệt thòi cho đệ khi làm chủ của Phủ Châu, bá của Vân Trung, nhìn bộ dạng khinh nhờ của đệ, thật là..., thôi đi thôi đi, uống nước mai chua gì chứ, ta bây giờ chẳng muốn ăn gì cả, đệ mau nói đi, có cách nào lay chuyển quan gia mà không bị mất hoà khí không?"

    Chiết Ngự Huân kéo hắn quay trở về bàn rượu, cái vẻ lưu manh đã được thu lại, nghiêm nghị nói: "Trung Văn huynh thẳng thắn như vậy thì Thế Long sẽ nói rõ vậy.

    Mười năm trước phụ thân ta nương tựa vào Đại Tống, khi vào triều gặp mặt, quan gia đã chính miệng hứa rằng Chiết gia ta sẽ đời đời kiếp kiếp được cai quản Phủ Cốc, tự điều chỉnh quân và thu thuế, lúc này thời gian đã qua mười năm, hài cốt gia phụ còn chưa lạnh, lời nói của quan gia còn văng vẳng bên tai, giờ đã có sự chú ý đến Phủ Châu của ta.

    Ha ha!

    Huynh nghĩ ta cam tâm tình nguyện sao?

    Nhưng dù sao chúng ta cũng ở dưới mái nhà c người ta.

    Biện Lương, chúng ta không đi, nhưng khuôn mặt này cũng không thể bị xé rách, phải làm cho triều đình cam tâm tình nguyện để chúng ta lưu lại mới được."

    Dương Sùng Huân mắt sáng lên, nghi ngờ hỏi: "Thế Long, đệ không phải nói úp mở nữa, nói thẳng ra đi, làm thế nào để quan gia cam tâm tình nguyện cho chúng ta ở lại?"

    Chiết Ngự Huân mỉm cười nói: "Đương nhiên là...dưỡng, phỉ, tự, trọng!"

    Dương Sùng Huân trợn mắt lên nói: "Phỉ từ đâu đến?

    Phải dưỡng lớn bao nhiêu phỉ?"

    Chiết Ngự Huân trợn mắt tỏ ra xem thường, nói: "Từ nhỏ huynh đã ngốc hơn ta, đến bây giờ vẫn ngốc như thế."

    Dương Sùng Huân tức giận nói: "Phí lời, ai mà lại so bì được với người của Chiết gia đa mưu quỷ kế, lão Dương gia chúng ta trung hậu, làm sao có thể nghĩ ra lắm mưu mẹo thế, mau nói đi.

    Phỉ ở đâu?"

    Chiết Ngự Huân cười ha ha chỉ một ngón tay về phía tây nam, Dương Sùng Huân kinh ngạc nói: "Người Đảng Hạng?

    Không phải chứ...bảy bộ Đảng Hạng làm phản, Hạ Châu Lý Quang Duệ khoanh tay đứng nhìn, lần đó đệ ăn no không có việc gì làm nên phái binh đến đó đánh tan tác chúng rồi, bây giờ chỉ còn chừa lại mấy con cá nhỏ, còn có thể gây ra sóng gió gì chứ?"

    Chiết Ngự Huân mỉm cười nói: "Trung Văn huynh, chúng ta đến xem tình thế phía tây bắc, phía bắc, đông bắc chúng ta là Bắc Hán, Khiết Đan; phía nam, đông nam là Đại Tống; phía tây, tây nam là Định Nan Quân Tiết Độ Sứ Lý Quang Duệ.

    Lý Quang Duệ vẻ ngoài thì thuần phục Tống, nhưng thực ra còn bất thuận hơn cả hai chúng ta, mà thế lực của hắn còn lớn nhất trong ba chúng ta, nếu như triều đình muốn thu nạp binh quyền của chúng ta thì uy hổ của quan gia sẽ trực tiếp nhắm thẳng vào đầu Lý Quang Duệ, huynh nghĩ xem...hắn sẽ sống được tiêu diêu tự tại như bây giờ không?"

    Dương Sùng Huân kinh ngạc nói: "Lẽ nào đệ muốn...liên thủ đồng minh với Lý Quang Duệ?"

    Hạ Châu Định Nan Quân và Vĩnh An Quân của Phủ Cốc vì muốn chiếm được địa bàn mà bao nhiêu năm nay trinh phạt không ngừng, sau khi tự đầu quân cho Đại Tống thì bề ngoài đều là thần của một triều, nhưng bên trong thì không ngừng ngầm chống đối, những chuyện cố ý xúi bẩy chém giết lẫn nhau giữa các bộ, các tộc người là chuyện bình thường, nếu nói chúng một lang một sói có thể thành đồng mình thì quả thật là chuyện khó tin."

    Chiết Ngự Huân cười nói: "Liên thủ không phải là giả, đồng minh lại chưa chắc.

    Lý Quang Duệ cũng lo lắng cái đuôi hổ của Triệu Khuông Dận sẽ quét lên đầu hắn, có chúng ta ở đây trấn thủ, tuy chúng ta với hắn coi nhau chẳng ra gì, động một cái còn muốn đánh một trận, nhưng dù sao thì vẫn thuận mắt hơn so với Triệu Khuông Dận, đúng không?

    Da không tồn tại thì lông đâu thể bám theo?

    Cho nên, hắn cũng muốn để chúng ta ở lại đây, nên đương nhiên sẽ cùng phối hợp với chúng ta.

    Ta đã cho người ẩn danh tính để trợ giúp thất bộ Đảng Hạng một chút binh giáp vũ khí tiền lương củi thảo, mấy ngày nay thất bộ Đảng Hạng lại muốn khởi binh, lúc đó chỉ cần Lý Quang Duệ Hạ Châu giả bệnh, không thể xuất binh thì Chiết Ngự Huân ta..."

    Hắn cười khan hai tiếng, nói: "Chức trách đều ở đây, Chiết đại tướng quân ta đương nhiên là sẽ xuất binh, nhưng một khi đã đánh trận thì cứ giả đò bại, ta sẽ tỏ ra bất lực và phải kéo theo lão ca, đến lúc đó chúng ta sẽ đánh tan thất bộ Đảng Hạng, vì triều đình huynh nói xem quan gia còn có ý muốn chúng ta đến Biện Lương uống trà trong hoàn cảnh cấp bách không?"

    Dương Sùng Huân vừa nghe đã vô cùng vui mừng, liên tục nói: "Đệ đã có kế hay như thế sao không sớm nói ra, hại ta lo lắng, thật là chẳng ra sao cả.

    A a..."

    Hắn chỉ vào Chiết Ngự Huân, chợt hiểu ra, nói: "Đây có phải là chủ ý của tiểu yêu nữ nhà đệ nghĩ ra không?"

    Chiết Ngự Huân trừng mắt lên nhìn: "Nói cái gì vậy, ta đường đường là Vĩnh An Quân Tiết Độ Sứ, dưới trường mười vạn đại quân, lệnh cờ một khi phất lên là vô số đầu người rơi xuống, uy phong thống soái một phương như vậy mà lại không nghĩ ra được một kế sách như vậy sao?"

    Dương Sùng Huân châm chọc cười nói: "Thôi đi mà, tiểu muội của đệ không có phát triển vóc dáng mà chỉ phát triển tầm nhìn thôi, mấy tiểu tử nhà ta và tiểu tử nhà đệ cũng được coi như là tinh ranh, nhưng có đứa nào mà không bị con búp bê tiểu muội đệ làm cho quay vòng lòng, ngay cả chúng ta mấy năm nay cũng vì nó mà cũng bị chịu thiệt thòi.

    Tiểu muội đó của đệ, ha ha ha.

    "Khụ khụ, thôi đi, thực ra tiểu muội ta rất thông minh, thông minh hơn người, hiểu không?"

    Chiết Ngự Huân tức khí cái chính lại.

    Dương Sùng Huân không nhìn rõ ánh mắt của Chiết Ngự Huân đang ám chỉ mà vẫn còn cười: "Đúng vậy, thông minh, rất thông minh, so với hồ li chín đuôi còn thông minh hơn.

    Cũng không biết có đại nam tử nào dám lấy nó không nữa, một nữ nhi lợi hại như vậy ai lấy về còn không bị nó ức hiếp cả đời không ngẩng đầu lên được chứ?

    Ha ha, tưởng tượng đến con quỷ đen đủi trong tương lai sẽ lấy nó mà ta vui vẻ vô cùng, ha ha ha ha ha ha......"

    "Bộp!"

    Bả vai Dương Sùng Huân đột nhiên bị đập nhẹ một cái, một giọng nói thanh thoát ngọt ngào vang lên từ đằng sau: "Dương đại ca, đại tỷ ta là đại tẩu của huynh, nói ra thì chúng ta cũng là họ hàng, huynh lại nói xấu cô nương nhà người ta sau lưng như thế, vạn nhất tội danh này bị truyền ra ngoài thì ta tương lai thật là không thể gả cho người khác được rồi, vậy sao sống tốt đây?"

    Dương Sùng Huân giật mình một cái, dựng cả tóc gáy lên, hắn nhếch nhếch mép, đột nhiên cái khó ló cái khôn, lảo đảo bước lên phía trước hai bước, kêu "ôi ôi" mấy tiếng, nói: "Rượu này uống nhiều quá rồi, ta...ta có chút đau bụng, ta đi vệ sinh một lát."

    Nói rồi đầu cũng không quay lại chuồn mất.

    Sau lưng hắn xuất hiện một thiếu nữ mặc áo xanh, khuôn mặt hạt dưa, mắt to, mắt ngọc mày ngà, kiều diễm như người, đó chính là Chiết đại cô nương Chiết Tử Du.

    Dưới ngọn đèn ngắm mỹ nữ, nhan sắc cũng tăng lên ba phần, Chiết Tử Du lúc này cười mới xinh đẹp làm sao, cả một vẻ uyển chuyển.

    Nàng nhìn thấy hình bóng bối rối rời đi của Dương Sùng Huân thì hơi cau cau cái mũi, ngồi xuống bên bàn, hỏi: "Đại ca, mọi việc đã tính toản ổn thoả chưa?"

    Dáng vẻ uy phong lẫm liệt lúc nãy của Chiết Ngự Huân thoắt cái đã thay đổi, lộ ra một điệu cười có pha chút nịnh hót: "Tiểu muội quả nhiên thần cơ diệu toán, ta đã phái người đi nói với Lý Quang Duệ, con hồ li tinh đó đã hiểu ngầm trong lòng.

    Nhưng thất bộ Đảng Hạng cùng dồn dập tới, không thể dễ dàng để chúng lớn mạnh được, nếu không Lý Quang Duệ áp chế không nổi, địa giới Phủ Châu chúng ta lại hoả chiến liên miên, việc này còn phải suy nghĩ tính toán cẩn thận.

    Đúng rồi, mấy ngày nữa con trai của Lý Quang Duệ là Lý Kế Quân sẽ đến đây bàn bạc chuyện này với ta, muội có muốn thay đại ca đi nói chuyện với hắn không?"

    Chiết Tử Du bĩu môi nói: "Chuyện của nam nhân, muội chẳng muốn để bận tâm.

    Nếu còn tham gia tiếp thì muội sẽ thật sự giống như Dương Sùng Huân nói, muốn gả cũng không gả đi được."

    Chiết Ngự Huân chà xát tay, cười bồi nói: "Sao lại thế được, muội của ta muốn có nhân tài thì có nhân tài, muốn có vóc dáng thì có vóc dáng, muốn có tướng mạo thì có tướng mạo, muốn có thế gia thì có thế gia, còn có thể không gả đi được sao?

    Muội muốn ai, nếu hắn không chịu lấy thì gan hắn thật lớn, muội nói với ta, đại ca sẽ chặt đầu hắn."

    Chiết Tử Du làm mặt xấu với hắn, nhảy lên cười nói: "Cho dù huynh có nói ba hoa chích choè như thế thì muội cũng không lộ diện thay huynh đâu.

    Huynh tự đi đi, muội nghe nói đạo nhân hay ngủ mà sống ở Hoa Sơn đã đến Phủ Cốc, bây giờ đang dừng bước ở Tây Vân Quan - Lạc Hà Sơn, ngày mai muội sẽ đến Tây Vân Quan ăn chay tránh nóng, gặp vị thần tiên sống, qua mười ngày nửa tháng thời tiết mát mẻ hơn thì muội sẽ trở về.

    Chiết Ngự Huân oán trách nói: "Muội, cái đứa tiểu nha đầu này, sinh ra vốn đã thông minh, khi cha còn sống xem trọng muội nhất.

    Bây giờ đại ca một mình đảm đương mọi chuyện, muội lại không chịu giúp đại ca làm chút việc.

    Đặc Sứ Hạ Châu muội không quan tâm thì cũng không cần phải lên núi chứ, tiếng tăm của đạo sĩ hay ngủ ta cũng đã từng nghe thấy, nhưng lẽ nào muội lại muốn theo ông ta tu tiên học đạo sao?

    Ta còn đang muốn muội đi sắp xếp cho dân chúng di dân đến Đại Tống nữa, vị khâm sai của họ tên là gì nhỉ, tên là Đinh Hạo gì đó, bọn họ đã đến đất Phủ Châu, có tới mấy vạn người liền, muốn sắp xếp ổn thoả quả thực không dễ."

    Chiết Tử Du vốn đã đi rồi, nhưng vừa nghe thấy lời này thì đột nhiên dừng bước, hai mắt phát sáng lên: "Đinh Hạo?

    Huynh nói Đinh Hạo?"

    Chiết Ngự Huân đập đập trán nói: "Uống nhiều quá, không phải là Đinh Hạo, là Dương Hạo."

    Chiết Tử Du vô cùng thất vọng, xua tay nói: "Được rồi được rồi, bất kể hắn là Dương Hạo hay là Dương Cao, huynh là đại tướng quân Phủ Châu, huynh tự nghĩ cách đi, muội lên núi tránh nóng học đạo."

    Chiết Tử Du nói xong thì nhún nha nhún nhảy chạy về phía trước, Chiết Ngự Huân nghiêng đầu, bĩu môi, hất những lọn tóc mai dài sang hai bên, đôi lông mày dựng lên, mắt đan phượng híp vào, tự nói: "Rốt cuộc là Đinh Hạo hay là Dương Hạo nhỉ, ôi cha...quả thật là uống nhiều rồi, chẳng thể nhớ ra được..."

    Sau khi Trình Thế Hùng trở về Quảng Nguyên liền phái người mang tấu trình tình hình quân cho hắn biết, bên trên tấu sớ có viết tình hình trường mắt của Đinh Hạo và công cán của hắn, cũng đã nhắc đến chuyện bây giờ hắn đổi tên thành Dương Hạo.

    Nhưng tấu trình của hắn lại đến cùng lúc với ý chỉ thăng quan muốn hắn vào thành "hưởng phúc" của triều đình, Chiết Ngự Huân lại không biết tâm sự của tiểu muội nhà mình cho nên chỉ coi Dương Hạo như một người binh thường, lúc này hắn đang suy nghĩ xem phải cự tuyệt như thế nào chuyện vào kinh, nào còn nhớ được người ta rốt cuộc họ Đinh hay họ Dương.

    Nếu không phải sáng hôm nay Lý Ngọc Xương đến Phủ Châu nói chuyện khâm sai di dân Bắc Hán đên đất của hắn thì hắn hoàn toàn không nhớ tới người này.

    Chiết Ngự Huân vỗ vỗ trán, không muốn nghĩ đến dương dê gì nữa, quay đầu nói với bụi hoa: "Trung Văn huynh à, tiểu muội ta đã đi rồi, huynh có thể ra được rồi."

    Dương Sùng Huân lấm la lấm lét chui từ bụi hoa ra, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Mẫu thân à, đừng để nó thấy con, nó sẽ không để con còn ra hình dạng gì đâu."

    Chiết Ngự Huân nói: "Không cần sợ, tiểu muội ta đã không còn nghịch ngợm như lúc nhỏ nữa rồi.

    Việc mà lần trước huynh bị nó làm cho sống dở chết dở ta nhớ đó đã là chuyện 5 năm trước rồi.

    Lúc đó vẫn chỉ là một đứa nhóc, bây giờ muội muội của ta đã trưởng thành rồi, huynh xem nó duyên dáng yêu kiều, dịu dàng như nước, hiền thục đoan trang, có tri thức hiểu lễ nghĩa, là một khuê các đầy đủ phẩm chất mà."

    Dương Sùng Huân nghe thấy vậy thì kinh ngạc thất sắc, bỗng nhiên quay người nói: "Chiết tiểu muội!"

    Khoảng không phía sau nào có bóng người, Dương Sùng Huân mới quay người lại, bán tín bán nghi nói: "Nó đã không ở đây mà đệ còn tâng bốc nó như thế sao, xem ra...xem ra tiểu muội này thật sự lớn rồi."

    Chiết Ngự Huân dương dương tự đắc nói: "Đúng thế, muội muội của ta mà.

    Được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa, còn chuyện liên quan đến kích động thất bộ Đảng Hạng tạo phản thì còn phải chờ Lý Quang Duệ phái đến mới tính kĩ càng kế sách.

    Bây giờ khâm sai triều đình đã đem mấy vạn di dân Bắc Hán đến đây, dân số tăng là chuyện tốt, nhưng chúng ta nếu như không muốn vào triều, quan gia kế này không được lại tính kế khác, phái lưu quan đến quản lý bốn vạn hán dân, cắm rễ lâu ngày ở đây thì đó sẽ trở thành đại hoạ trong lòng chúng ta, việc này ta và huynh phải tính toán thật kĩ."

    Dương Sùng Huân hơi thay đổi nét mặt: "Không phải là không thể, Triệu quan gia không phải là võ phu, đầu óc của ngài ấy cực kì thâm hiểm."

    Chiết Ngự Huân cười lạnh lùng, lúc này mới lộ ra một vài phần sát khí lạnh lùng: "Cho nên, sắp xếp như thế nào cho bốn vạn dân, tiếp đón khâm sai Đại Tống như thế nào thì ta và huynh...còn phải bàn bạc thật kĩ...."

    Dương Sùng Huân nói: "Vậy, sao không tách rời họ đến các nơi khác nhau?"

    Chiết Ngự Huân nói: "Tây bắc ta đất rộng người thưa, dân chúng đa phần nhiều y tộc, tập trung cư ngụ ở pháo đài sơn trại, không thể so được với thành đài Trung Nguyên, huynh bảo ta sắp xếp chỗ nào, xếp xen mấy vạn dân chúng không cùng họ vào nhà ai cho đủ, họ lại chịu đồng ý sao?

    Nếu như tách ra nhỏ một chút thì huynh muốn ta sắp xếp đến năm nào tháng nào?"

    Dương Sùng Huân nói: "Vậy đệ nghĩ thế nào?"

    Chiết Ngự Huân híp đôi mắt đan phượng lại, mỉm cười nói: "Huynh xem, nếu như chúng ta sắp xếp cho họ đến Lô Hà Lĩnh...thì thế nào?"

    Dương Sùng Huân kinh ngạc: "Cái gì?

    Chuyện này...làm được sao?"

    Chiết Ngự Huân dường như bĩu môi ra giống Quan Vân Trường, hất tóc mai, cười nói: "Dân chúng mà quan gia Đại Tống đem tới, huynh và ta đều là thần tử của Đại Tống, dù thế nào di dân mà quan gia Đại Tống mang tới sao lại cũng chỉ do mình ta sắp xếp?

    Mảnh đất đó đất tốt ngàn dặm, thảo nguyên nước xanh, chỉ có điều vì đó là cùng ranh giới tiếp giáp của ba nhà ta, huynh và hắn, vì thế đã trở thành mảnh đất không ai quản, cũng may thảo nguyên đó bị vứt xó, ta đem họ sắp xếp ở đó thì chính là lợi dụng phế thải, có gì mà không thoả đáng?"

    Khiết Đan ngẩn người ra hồi lâu, giơ ngón tay trở lên, nói: "Sự thâm hiểm của đệ quả thật là có mấy phần phong thái năm xưa của bá phụ."

    Chiết Ngự Huân chắp tay, cười nói: "Hổ thẹn, hổ thẹn, quá khen rồi, quá khen rồi!"

    Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi thức dậy súc miệng rửa mặt, Dương Hạo liền được đưa đến gian phòng khách, hai lão trại chủ Mục Kha đã nhiệt tình tiếp đón.

    Lần này là tiệc nhỏ, chỉ mời một mình Dương Hạo mà thôi.

    Dương Hạo đến bàn thì thấy mới sáng sớm mà đã bày rượu, bất giác thấy kinh hãi, liên tục từ chối.

    Hai vị lão trại chủ thấy hắn nhất định không chịu uống, cũng may lúc này không phải là mới nghênh đón vào trại nên cũng không miễn cưỡng nữa.

    Hai vị lão trại chủ là người thích rượu như mạng sống, Dương Hạo không uống thì họ tự rót tự uống, vô cùng vui vẻ.

    Dương Hạo lướt mắt nhìn quanh, thấy Đường Diễm Diễm không có ở đây, nàng và hai nhà Mục Kha đã quen biết nhiều năm, Kha thiếu phu nhân Mục Thanh Tuyền cũng ở đây, nhưng lại không thấy bóng dáng Đường Diễm Diễm đâu, không khỏi ngạc nhiên.

    Mục Thanh Tuyền thấy hắn mắt liếc ngang liếc dọc, liền nhịn cười nói: "Đường tiểu muội nói hôm nay không được khoẻ, ta đã sai người mang chút đồ ăn đến phòng cho Đường tiểu muội rồi, cho nên không đến đây."

    Mục Thanh Tuyền trong lòng rất tò mò, đêm qua khi Đường Diễm Diễm trở về thì khuôn mặt lúc tức giận lúc vui mừng, vẻ mặt rất cổ quái, hỏi gì cũng không trả lời, dáng vẻ ngại ngùng trước đây Mục Thanh Tuyền chưa từng thấy.

    Nàng thật sự rất muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

    Nàng và Đường Diễm Diễm đã có giao tình lâu năm, lại là vì tính cách hợp nhau, đều là có khí khái phóng khoáng của nam tử.

    Nhưng bây giờ thấy dáng vẻ đó của Đường Diễm Diễm lại giống như mình mấy ngày trước khi thành thân, lúc nóng lúc lạnh vậy.

    Mục Thanh Tuyền không biết giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì, đoán có lẽ là đã xảy ra những hành động thân mật gì đó.

    Lúc này lại nhìn Dương Hạo, không khỏi có chút coi hắn là muội phu, nhìn kĩ con người này, tướng mạo cũng anh tuấn, cũng xứng với muội tử, trong lòng bất giác cảm thấy có chút thích thú.

    Dương Hạo bị người khác nói trúng tâm ý, khuôn mặt nóng lên, lại bị ánh mắt sắc bén của nàng nhìn thăm dò, không khỏi càng thêm chột dạ, vội vàng trả lời lung tung mấy tiếng, rồi cúi đầu ăn cơm.

    Ở bên kia, Kha Trấn Ác thấy thê tử của mình cứ nhìn chằm chằm vào Dương Hạo không thôi, liền có chút ghen nổi lên.

    Nhưng hắn vốn sợ vợ, lại thêm cha, mẫu thân, nhạc phụ, nhạc mẫu đều ở đây nên quả thực rắm cũng không dám đánh một cái.

    T_T

    Dương Hạo vừa động đũa thì bả vai lại đau, cảm giác đau này không giống với cảm giác trầm trọng đau tê lúc trước, kim sang dược rất có tác dụng, Dương Hạo có thể cảm thấy vết thương của mình đang tốt hơn.

    Nghĩ lại đêm qua sau khi Diệp Chi Tuyền sau khi đi, Đường Diễm Diễm một câu cũng không nói, kéo cái chân đang bị tê đứng dậy khập khiễng chạy mất, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, trong lòng hắn bất giác trào lên một cảm giác ấm áp.

    Được người ta quan tâm, chăm sóc mãi mãi là thứ mà Dương Hạo không có cách nào cự tuyệt.

    Từ nhỏ đến lớn, thứ hắn thiếu thốn nhất chính là tình thân, tình bạn, cho nên đối với tình cảm hắn đặc biệt coi trọng và nâng niu.

    Sự dịu dàng của Đường Diễm Diễm như một nhát dao đã khắc một vết tích vào trong lòng hắn.

    Ăn cơm xong, Mục lão trại chủ nói: "Dương khâm sai, lão hán đã sau người đi thông báo cho Xích quân chủ đang đóng quân ở đây rồi, Xích quân chủ nhận được tin tức sẽ tới ngay.

    Bây giờ lão hán sẽ dẫn khâm sai đại nhân đến sau núi săn bắn, được không?

    Mùi vị của những con dã thú do đích tay mình săn được mùi vị không tồi đâu."

    Dương Hạo vội nói: "Đa tạ Mục lão trại chủ, nhưng Dương Hạo đang có vết thương trên người, quả thực không tiện du sơn, hơn nữa nói thật là quá mệt rồi, Dương mỗ muốn về phòng nghỉ ngơi một lát, rồi ra ngoài trại xem tình hình dân chúng."

    Mục lão trại chủ cười ha ha nói: "Lão hán là người thô lỗ, quên mất là Dương khâm sai đang bị thương, vậy được, dù sao núi non ở đây hoang vu, cũng chẳng thể nói là cảnh đẹp, vậy...mời Dương khâm sai về phòng nghỉ ngơi.

    Một lát lão hán sX鮧 khâm sai đại nhân đến xem xét tình hình dân chúng Bắc Hán."

    Chỗ ở của Dương Hạo vốn ở ngay cạnh chỗ của Mục lão trại chủ, họ cùng nhau trở về, khi Dương Hạo về tới thì Mục lão trại chủ đã sai người mang trà đến, ngồi uống trà một lát với Dương Hạo, khi hai vị lão trại chủ đang định đứng dậy cáo từ thì chợt nghe thấy tiếng hét chói tai: "Chim ưng của ta, aaaaaaaaaaaa........"

    Tiếng đứa trẻ vẫn chưa tới lúc vỡ giọng, vừa kêu lên thì đã thấy the thé, làm cho Dương Hạo và hai vị lão trại chủ phải giật mình.

    Chỉ nghe thấy đứa trẻ kêu: "Ngươi là con rùa khốn khiếp, ta nói con chim ưng của ta nuôi không thấy đâu, hoá ra là bị ngươi bắt mất, còn...còn...bứt hết lông trên người nó nữa, tiểu gia sẽ giết chết ngươi, aaaaa..."

    Tiếp theo đó là tiếng kêu thảm thiết của Diệp đại thiếu gia: "Cứu mạng với khâm sai đại nhân, tên Bích túc khốn nạn kia chỉ biết đứng xem vui thôi à...ta đền ngươi tiền, tha mạng cho ta..."

    Dương Hạo và hai lão trại chủ quay sang nhìn nhau, vội vàng ra cửa, thì thấy Diệp Chi Tuyền trong tay đang xách một con gà chụi lông, đang chạy loạn trong sân, phía sau còn có một đứa nhỏ, đó chính là Mục Vũ mụn con nhỏ của Mục lão trại chủ.

    Thiếu niên này trước ngực đeo một túi dao, phía trước có cắm một dãy các phi đao hình lá liễu, hắn đuổi đánh phía sau Diệp Chi Tuyền, bất ngờ phi một cái dao ra, nhưng cái dao đó không thật sự muốn lấy mạng hắn, lại giống như sở thích của tỷ tỷ nó, chỉ thích phi dao nhắm sát vào người ta, doạ làm cho Diệp Chi Tuyền chạy tán loạn quanh sân.

    Bích Túc vì chân bị thương, cái chân đó bị quấn băng như bánh trưng vậy, công phu xoay người không thể thi triển ra được, Diệp Chi Tuyền chạy qua người hắn thì hắn chỉ có thể dùng chiếc chân còn lại để nhảy tránh ra, nhìn tình hình của hai tên đó trong thật là thảm hại.

    "Tiểu Vũ, dừng tay!"

    Mục lão trại chủ nhìn thấy vậy thì vội vàng quát lên, thiếu niên đó vẫn còn đuổi theo, Mục lão trại chủ đành phải đuổi đến tóm lại kẹp chặt vào sườn, ông ấy tát cho nó một cái, quát: "Cái đứa ranh con này, muốn tạo phản à?"

    Khuôn mặt trứng gà của tiểu vũ tức đến đỏ cả lên, chỉ tay vào Diệp Chi Tuyền nói: "Hắn!

    Cha hỏi hắn đi!

    Hắn bắt trộm chim ưng của con, còn nhổ hết lông của nó, cha xem, cha xem..."

    Mọi người đều nhìn kĩ mới phát hiện ra con gà chụi lông trong tay Diệp Chi Tuyền lại là một con cú mèo (cú mèo là một loại chim ưng) đã bị nhổ sạch lông, đã chẳng còn một nửa dáng vẻ của cú mèo nữa, chỉ có hai con mắt là có chút thần thái giống thôi, có điều không biết là bị Diệp Chi Tuyền xách ngược lên hay là vì không chịu nổi ánh sáng ban ngày mà Dương Hạo nhìn thấy hai mắt mày xanh của nó như đang bị choáng váng...

    Diệp Chi Tuyền vừa nhìn thấy đứa trẻ bạo ngược bị tóm lại liền làm vẻ mặt cầu xin nói: "Ta...ta quả thực không biết con cú mèo này là có người nuôi."

    Dương Hạo bất đắc dĩ nhìn hắn nói: "Cho dù là ngươi không biết, nhưng ngươi...cũng đâu cần phải nhổ sạch lông của nó thế, ngươi xem, bây giờ nó giống như một con gà chụi lông vậy, làm sao có thể trả lại cho người ta đây?"

    "Ta..."

    Diệp Chi Tuyền lập tức á khẩu không nói được gì, hắn sao có thể nói rằng đêm qua nhìn thấy cảnh tượng nữ thần trong lòng hắn và Dương Hạo đang ở tư thế đó, nên đau lòng cầm con cú mèo nhổ lông cho bớt tức.

    Mục Vũ nghe thấy lại tức giận hét lớn: "Ta khó khăn lắm mới bắt được nó, khó khăn lắm mới nuôi nó thành thục, kết quả lại bị ngươi làm thành thế này, ngươi đền nó cho ta đi, đền đi."

    Dương Hạo vừa nghe xong thì bất giác vui mừng nói: "Tiểu huynh đệ, hoá ra là đẹ thích nuôi chim, chi bằng như thế này đi, ta sẽ bảo hắn đi bắt một con hùng ưng thật sự về cho đệ, đệ không cần làm khó hắn nữa, được không?"

    Mục Vũ khinh thường nói: "Dựa vào hắn sao?

    Tiểu gia ta cũng có bản lĩnh, chim ưng cũng từng bắt được mấy con, nhưng không phải chết thì tàn tật, nhìn dáng vẻ của hắn như vậy thì làm được gì, một chút công phu quyền cước cũng không có, còn có thể bắt được hùng ưng thật sự sao?"

    Dương Hạo cười nói: "Tiểu huynh đệ, bắt chim ưng không nhất thiết là phải có võ nghệ.

    Đệ không bắt được chim ưng nhưng vị Diệp công tử này lại có thể bắt được một con hùng ưng hoàn toàn lành lặn không chút tổn thương nào cho đệ đó."

    Mục Vũ không phục hỏi: "Huynh dám đánh cược với ta không?"

    "Sao lại không dám, cược thế nào?"

    Mụ Vũ chỉ vào Diệp thiếu gia nói: "Nếu như hắn có thể bắt được một hùng ưng thật sự mà không bị tổn thương nào thì ta nhận huynh làm đại ca, đem tất cả võ nghệ trên người cho huynh.

    Còn nếu như hắn không bắt được thì, hi hi hi!"

    Nó nhìn chằm chằm vào đầu Diệp Chi Tuyền nói: "Ta muốn nhổ sạch lông từ đầu đến chân của hắn, để cho hắn biến thành giống như con cú này của ta."

    Dương Hạo vừa nghe đã không chút do dự, lập tức nói: "Được, chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh."

    Diệp Chi Tuyền không kịp ngăn cản, trong lòng thầm nói: "Đây gọi là đánh cược gì chứ, ngươi thắng hắn coi ngươi là đại ca, ngươi thua thì bản thiếu gia lại chịu khổ, một chút tổn thất khâm sai ngươi cũng không phải chịu sao?"

    Mấy người con của Mục lão trại chủ đều có năng lực trước quan tiền, bây giờ Dương Hạo là khâm sai, nghĩ rằng tất sẽ có tiền đồ lớn, cậu con trai bảo bối này nếu theo hắn thì tiền đồ phía trước nhất định sẽ tốt hơn cả mấy ca ca của nó, cho nên Mục lão trại chủ vừa nghe thấy hai người đánh cược với nhau thì trong lòng đã mang một thái độ đầy lạc quan, hoàn toàn không hề ngăn trở, còn buông đứa trẻ ra.

    Mục Vũ lập tức bước tới, nói với Dương Hạo: "Nào, đến đây, chúng ta đập tay làm thề, huynh là người lớn, lại là khâm sai, sau khi đập ba quyền thì không được đổi ý."

    Dương Hạo thầm cười trong bụng: "Mục Vũ này đúng là vẫn mang tâm tính trẻ con, Diệp thiếu gia cho dù không có bắt được hùng ưng về thì vẫn có thể mua lấy một con, đâu thể để nó nhổ hết tóc được.

    Tên tiểu tử này có chút võ nghệ, điều khó có được chính là một ngày nào đó khi nó đầu quân cho mình, thì Mục Kha trại này cũng trở thành chỗ dựa của mình, mấy người con khác của Mục lão trại chủ lại đang làm quân quan ở Chiết phủ, vậy thế lực về người của mình cũng mở rộng thêm một bước rồi, cuộc mua bán này đúng là không lỗ chút nào."

    Sau đó hắn không hề do dự, đưa tay ra đâp "bộp bộp bộp" ba cái với đứa trẻ.

    Đứa trẻ này sức lực không nhỏ.

    Ba quyền vừa đập vào thì bả vai đang bị thương của Dương Hạo lập tức bị đau, nhưng không muốn thiếu niên này xem thường nên mặt hắn cũng không nhăn.

    Bích Túc ở phía không xa bất giác nói: "Ý?

    Bả vai Dương Hạo bị trúng thương, vết thương còn rất nghiêm trọng, sao lại khỏi nhanh như vậy?"

    Diệp đại thiếu gia ôm con cú mèo chụi lông, lòng thầm chua xót, tỏ ra kì quặc nói: "Ngài ấy không khỏi nhanh mới lạ đấy, dược bổ không bằng thực bổ, thực bổ không bằng âm dương bổ..."

    Chương 163: Người đến Phủ Cốc.

    Dương Hạo đã thắng.

    Diệp công tử chơi chim quả thật là có tài nghệ, mới qua thời gian hai ngày mà đã bắt được một con chim ưng, đó là một con hùng ưng thảo nguyên thực sự, mà lại còn là một con tiểu ưng, đây không phải là con cú mèo mà Mục Vũ chơi, làm cho Mục Vũ nhay nhót lên sung sướng, Diệp công tử vốn trong mắt hắn bị coi là kẻ thù đã lập tức được coi như là thần tiên, được nó bái làm sư phụ nuôi chim.

    Mục Vũ vì ván cá cược này mà mơ hồ trở thành người của Dương Hạo.

    Nhưng trước mắt Dương Hạo đối với việc di dân đến đâu ở thì vẫn là một ẩn số, hơn nữa tuổi của Mục Vũ thực tế là quá nhỏ, muốn đến nha môn làm việc thì cũng phải lớn thêm hai tuổi nữa, cho nên trước mắt vẫn không thể đi theo được.

    Ở Mục gia đã hai ngày rồi, đến ngày thứ ba, người mà Chiết đại tướng quân phái đến nghênh tiếp khâm sai và di dân đã đến, người đó chính là hạ bộ của Chiết đại tướng quân Đô Ngu Hầu - Mã Tông Cường, người đi cùng với hắn là Quân Đô Chỉ Huy Sứ - Xích Trung.

    Mã Tông Cường là một người trẻ tuổi mới có 20 tuổi đầu, ở tây bắc, những chiến sĩ khi mới có 13, 14 tuổi đã cầm đao ra trận giết vô số địch thì nhiều vô kể, nhưng hơn 20 tuổi đầu mà đã lên tới chức quan Đô Ngu Hầu thì quả hiếm gặp, người này chắc chắn là tâm phúc của Chiết Ngự Huân.

    Còn Xích Trung Quân Đô Chỉ Huy Sứ thì đã hơn 40 tuổi, mắt sâu hoắm, mũi chim ưng, có chút huyết thống người Hồ, tay cầm thiết giáp leng keng, rất có phong thái người học võ.

    Dương Hạo mượn phòng khách của Mục gia để gặp hai vị tướng quân, đợi dâng trà nóng lên thì Mã Tông Cường mặt mày vui vẻ nói: "Dương khâm sai, từ khi biết khâm sai mang theo di dân Bắc Hán đến đây thì tiết độ sứ đại nhân vui mừng không thôi, vốn muốn đích thân tới đây nhưng không có cách nào vì công vụ bận rộn không dứt ra được, vì thế đã đặc biệt ra lệnh mạt tướng thay ngài ấy đến trước, cung nghênh khâm sai đại nhân và dân chúng đến Phủ Châu.

    Để biểu thị long trọng, Xích tướng chủ sẽ đích thân đưa binh mã hộ tống mọi người."

    Xích Trung hai tay chắp lại, lớn tiếng nói: "Bản quan có thể vì sứ giả khâm sai mà tiên phong thì thật là vinh hạnh vô cùng."

    Dương Hạo vội nói: "Quân chủ khách khí rồi, bây giờ dân chúng đã có thể bình yên tới đất Phủ Châu, nhiệm vụ di dân của sứ mạng khâm sai ta cũng đã hoàn thành, Dương Hạo chức vị thấp, không dám nhận lễ cuẩ hai vị đại nhân.

    Dương Hạo đã đến đây thì tất nhiên sẽ nghe theo sự sắp xếp của Tiết Độ Sức đại nhân.

    Nhưng trong lòng ta vẫn còn một nghi vấn, Mã tướng quân, không biết Tiết Độ Sứ định sắp xếp như thế nào cho mấy vạn dân chúng?

    Dương Hạo theo lý thì nên đến Phủ Cốc để gặp Tiết Độ Sứ đại nhân, nhưng mấy vạn dân chúng này đi bộ đường xa tới, người ngựa ồ ạt, tiết độ sứ thương cảm dân chúng, nếu như đã sắp xếp chỗ ở thì vẫn nên trực tiếp đưa dân chúng tới chỗ ở cho thoả đáng đã."

    Mã Tông Cường cười nói: "Chuyện này Dương khâm sai không phải lo, tiết độ sứ đại nhân đã tìm một nơi tốt cho mấy vạn dân chúng.

    Ở chỗ đó non xanh nước biếc, đât phì nhiêu, có thể trồng trọt và chăn nuôi, mấy vạn dân chúng chắc chắn có thể sống được, cũng không cần phải lo kế sinh nhai sau này.

    Viên ngoại Lý Ngọc Xương đã đến đó trước để dựng nhà cho dân chúng, tất cả nhưng lương thực, trâu cày, lưỡi cày cần có trước khi triều đình cấp phát thì tiết độ sứ đại nhân cũng sẽ điều động mượn từ nơi khác, chắc chắn sẽ dàn xếp xong xuôi."

    Dương Hạo vô cùng vui mừng, đưa được những người này đến đây thì sứ mệnh của hắn cũng đã kết thúc.

    Những chuyện sắp xếp còn lại là chuyện của triều đình, hắn vốn không muốn để tâm lo lắng nhưng nhiều ngày khổ cực sớm chiều ở chung, sinh tử cùng nhau, nên hai bên đều có cảm tình, mỗi lần vào rừng sâu thăm bách tính, những sự hoan nghênh và ủng hộ mà hắn nhận được làm cho hắn có thể cảm nhận được sâu sắc khát vọng được nương tựa sinh sống yên ổn của dân chúng đối với hắn, cái cảm giác trách nhiệm cũng vì đó mà không thể bỏ đi.

    Sau khi bàn bạc với hai vị tướng quân, nghỉ ngơi một lát thì Dương Hạo cáo từ đám người ở Mục Kha trại, đưa dân chúng đến Phủ Cốc.

    Mấy vạn dân chúng tốc độ đi luôn chậm chạp, nhưng chậm thì cũng có lúc đi đến đích, mấy ngày đi đường, ngày mai đến Phủ Cốc rồi, Dương Hạo vui mừng vô cùng, trằn trọc trong trướng một lúc lâu mà không ngủ được, tự nhiên đứng phắt dậy ra bên ngoài.

    Nơi đây là một vùng thảo nguyên, xung quanh là người ngựa hộ vệ của Xích Trung, ở giữa là nơi nghỉ ngơi của dân chúng.

    Dân chúng đều được Ỡtrong trướng, trên những cái trướng không hề có đèn dầu, chỉ có xung quanh đám binh sĩ là đốt mấy đống lửa, giống như sao lấp lánh trên bầu trời.

    Dương Hạo bước tới chỗ cao của sườn núi, ngồi xuống bãi cỏ, dưới bầu trời yên tĩnh đưa mắt nhìn về hướng Phủ Cốc, tâm hồn của hắn nhất thời có chút lơ lửng.

    Mấy lần thoát mạng trong cái chết bây giờ trọng trách đã được giao lại, hắn cảm thấy rất nhẹ nhõm, nhưng lại có chút hư không mờ mịt.

    Một nam nhân phải luôn có chút trách nhiệm, có chút việc cần đảm đương thì mới có động lực và ý nghĩa của cuộc sống.

    Nhưng, trách nhiệm bây giờ đã hết, thật sự thoải mái nhẹ nhõm sao?

    Bá Châu.

    Bá Châu, Dương Hạo không kìm nổi mà quay đầu nhìn lại, ở Bá Châu có những tháng ngày gian khổ nhất của hắn, cũng có những kí ức ngọt ngào nhất, bây giờ tất cả đều như những cảnh tượng huyền ảo, khi quay đầu lại, hắn đã chỉ còn một thân một mình.

    "Bá Châu à, Đinh Thừa Nghiệp!"

    Nghĩ đến nỗi đau, hai tay của Dương Hạo lại nắm thật chặt.

    "Dương Hạo!"

    Phía sau đột nhiên có tiếng người truyền đến, Dương Hạo hơi giật mình, hai bàn tay nắm chặt dần buông lỏng ra, hắn quay đầu lại nhìn,thì thấy Đường Diễm Diễm đang đứng dưới sườn núi.

    Chiếc áo choàng buộc trên vai nàng đang bay nhè nhẹ trong gió, tóc nàng cũng bay lất phất qua mặt, đôi mắt lấp lánh giống như ánh sáng sáng ngời của những vì sao trên trời.

    "Đường cô nương, cô vẫn chưa ngủ sao?"

    Đường Diễm Diễm mỉm cười, hai tay cầm mép áo choàng, bước từng bước tới.

    Những bước đó vừa yên lặng lại vừa mềm mại, giống như một con mèo đang đi nhẹ trên cỏ vậy.

    Dương Hạo lần đầu tiên nhìn thấy nàng đi đường mà lại lộ ra mùi vị nữ nhân như vậy.

    Từ sau đến đó, đây là lần đầu tiên hai người trong đêm tối gặp nhau.

    "Huynh cũng vậy mà."

    Đường Diễm Diễm thoải mái ngồi xuống bên hắn, nghiêng mặt nhìn Dương Hạo, có lẽ là đã gần nhà nên dũng khí của nàng cũng đã mạnh mẽ lên, thần sắc điềm tĩnh hơn.

    Dương Hạo cố ý không nhắc đến sự xấu hổ của đêm hôm trước, hắn hiền từ mỉm cười, nói: "Chặng đường này là đấu với trời đất, chốc chốc lại đấu với kẻ địch như lang như sói, mấy lần thoát chết, giờ thấy sắp hoàn thành sứ mạng rồi, nhưng lòng lại cảm thấy có gì đó mờ mịt và hư không, lại không thể ngủ được."

    Đường Diễm Diễm mỉm cười: "Thật là không thể hiểu được tâm tư của nam nhân các huynh, có gì mà mờ mịt chứ, giao đi cái trách nhiệm này thì người sẽ nhẹ nhõm hơn, nên vui mừng mới phải, chuyện lần này đô giám huynh chắc lại được thăng quan chứ?"

    "Có lẽ thế."

    Dương Hạo nhìn về phía xa buồn buồn mỉm cười: "La Khắc Địch chết rồi, Từ Hải Ba chết rồi, Hách Long Thành cũng chết, còn có rất nhiều tướng sĩ, rất nhiều dân chúng, ta bây giờ vẫn sống, chỉ cảm thấy ...ta sống mà nợ họ rất nhiều, thăng quan ư...ta chẳng thấy vui mừng gì, ngược lại còn thấy bất an."

    "Huynh này, không cần phải làm khổ mình như thế được không?"

    Đường Diễm Diễm cầm tay xúc động dịu dàng nói với hắn.

    Bàn tay của nàng man mát, hình như vừa mới tắm xong, làn da trơn mềm: "Huynh không nợ ai gì cả, những gì cần làm huynh đã làm rồi, hơn nữa còn làm rất tốt.

    Huynh không biết rằng bây giờ dân chúng tin tưởng và ủng hộ huynh như thế nào sao.

    Muốn làm cho cả nghìn gia vạn hộ đến từ các châu huyện khác nhau đều kính trọng một người thật là khó, huynh biết không?

    Huynh đã làm được, huynh chính là một đại anh hùng đáng nể.

    Anh hùng không nhất định phải khua đao múa kiếm chặt đầu người, những gì huynh bỏ ra không hề ít hơn so với những tướng sĩ đã chết."

    Dương Hạo có chút ngạc nhiên nhìn nàng, không ngờ từ một nha đầu luôn cho hắn cảm giác điêu ngoa dã man lại cũng có một mặt dịu dàng mềm mại như nước, dịu dàng động lòng người như vậy.

    Đường Diễm Diễm bị hắn nhìn như vậy lại đột nhiên năm tay người ta nên bất giác khuôn mặt nóng lên, vội vàng thu tay về, xấu hổ nói: "Thực ra...người ta cũng không phải là điêu ngoa như vậy, chỉ là...trong nhà chỉ có đám ca ca đệ đệ, đường huynh, đường đệ, không có một tỷ muội nào, người ta bị lẫn trong bọn họ, nói chuyện to thành quen rồi, muội không nói to thì họ sẽ không sợ muội."

    Dương Hạo không nhịn được mà cười, Đường Diễm Diễm vội nói: "Muội nói thật mà..."

    "Ta đương nhiên là tin rồi."

    Dương Hạo mỉm cười nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, không hiểu sao lại đột nhiên nhớ tới cái ngày hôm đó ở chùa Phổ Tế đã nhìn thấy cái eo thon nhỏ xinh đẹp, cánh tay trắng mịn đẫy đà, giống như một quả đào đang chín đỏ.

    Khuôn mặt này, khuôn mặt đó, cứ giao thoa với nhau xuất hiện trong đầu, đều là những cảnh tượng làm người ta khó quên.

    Một nữ tử điêu ngoa đột nhiên hiền dịu như nước giống như một người đẹp lạnh lùng đột nhiên mỉm cười xinh tươi vậy, rất có hiệu quả công kích thị giác, làm cho người ta phải động lòng trắc ẩn.

    Đường Diễm Diễm bị đôi mắt sáng quắc của hắn nhìn vào làm cho tâm trí hoảng loạn, nàng vô thức mà thu người lại, thấp giọng hỏi: "Sao vậy?"

    Trong lòng Dương Hạo đột nhiên hiện lên một cảnh tượng thanh lệ khác, giống như một cánh hoa sơn chi đang cúi đầu xuống, làm tỉnh lại thần trí của hắn, hắn lắc lắc đầu, ngọn lửa trong ánh mắt đột nhiên ảm đạm đi: "Không có gì, cô nương sớm về ngủ đi.

    Ta ngồi đây một lát rồi cũng về nghỉ."

    Hắn quay đầu, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đầy sao.

    Đường Diễm Diễm yên lặng nhìn hắn một lát rồi cũng ngẩng đầu lên theo, những thứ lọt vào mắt nàng là những vì sao lấp lánh, nhưng hình ảnh xoay trong tâm trí nàng, quanh quẩn trong đầu nàng lại là bóng hình hắn.

    Trong nhà huynh đệ rất nhiều, nàng đã không phải là lần đầu tiên tiếp cận gần như thế với nam nhân, nhưng tại sao lần này lại căng thẳng, tim lại đập nhanh, mặt lại nóng lên như vậy?

    Giống như uống một hũ rượu say thì phải, ngất ngây vui vẻ một hồi lâu rồi nàng không kìm được, kéo kéo bả vai Dương Hạo, thấp giọng hỏi: "Chuyện này xong rồi, huynh có thể ở lại đây không?"

    Dương Hạo định thần lại, chần chừ nói: "E rằng...chuyện này không do ta làm chủ."

    Đường Diễm Diễm ngượng ngùng nói: "Người ta là muốn hỏi ý của huynh mà, nếu như huynh muốn ở lại đây thì ta có thể bảo tam ca đi nói tốt cho huynh, huynh ấy và đại công tử Chiết phủ vốn có giao hảo, nói hộ huynh mấy lời thì rất dễ, chỉ là...sợ huynh không nỡ rời xa thế giới phồn hoa của Trung Nguyên thôi.

    Dương Hạo nói: "Thế giới phồn hoa của Trung Nguyên?"

    Trong lòng hắn có chút thở dài, nói: "Ta trước đây từng nghe nói một câu, người ta nói, nếu trong lòng bạn là thiên đường thì dù thân ở dưới địa ngục cũng là thiên đường.

    Nếu lòng bạn là địa ngục thì ở trên thiên đường cũng là địa ngục.

    Không có người thân, bằng hữu, không có một người sớm tối ở bên, dù có đến Trung Nguyên phồn hoa thì có thể làm gì được?"

    Đường Diễm Diễm khuôn mặt đỏ lên, nàng...cuối cùng đã nghe được chính miệng Dương Hạo thổ lộ rồi.

    Tiểu cô nương trong lòng tràn đầy vui mừng, xấu hổ một lúc, cúi đầu xuống, nghẹ nhàng nói: "Huynh...trong lòng huynh có ta...ta rất vui..."

    "Sao cơ?"

    Dương Hạo tỏ rõ sự ngạc nhiên, lập tức tỉnh ngộ.

    Nàng ấy tưởng rằng...người sớm tối ở bên mà mình nói là nàng ấy...sao lại có thể gây ra hiểu lầm như vậy chứ?

    Đông Nhi vừa mới qua đời không lâu, bóng hình xinh đẹp còn đang ẩn hiện trước mắt, vết thương trong lòng Dương Hạo vẫn chưa lành, tuy nói vị cô nương trước mắt rất làm người ta động lòng, hắn cũng thích tính cách thoải mái như vậy, nhưng thật sự chưa từng nghĩ đến phát triển thêm một bước.

    Lúc này nhìn thấy cô nương nhà người ta hiểu nhầm ý của mình, hơn nữa thổ lộ tình ý của nàng, Dương Hạo mới nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.

    Trong lòng cô nương này đại khái có được một tình lang thì vạn sự đã đủ rồi.

    Nhưng hắn đã qua cái tuổi nằm mơ rồi, sao có thể chỉ nghĩ về tình ái mà không tính toán cái khác?

    Lần này đoạt tiết là đại nghịch bất đạo, trong triều tất có ngự sử tốt tội.

    Nhưng thành công đưa mấy vạn dân chúng Bắc Hán trở về, đồng thời bảo toàn danh tiếng của quan gia, làm suy yếu nghiêm trọng thực lực của Bắc Hán, đối với Đại Tống mà nói có công lao như khai phá đất.

    Phần công tội này rốt cuộc là thưởng hay phạt thì đều nằm ở ý của quan gia.

    Bây giờ tự mình không thể biết, hắn sao có thể suy nghĩ chuyện gia thất?

    Bá Châu là nơi hắn nhất định phải quay trở về để giải quyết ân oán, không có tội chứng của Đinh Thừa Nghiệp thì quan cũng khó có thể xử, nếu như dùng đến lực lượng riêng thì hậu quả rất khó đoán trước được.

    Hơn nữa, Đường Diễm Diễm lại là đại tiểu thư Đường gia, Đường gia tiền nhiều thế mạnh, chưa chắc đã coi một quan viên bát phẩm như hắn ra gì, có thể gả đại tiểu thư Đường gia cho hắn sao?

    Đường gia dựa vào Chiết gia, nếu như lấy Đường đại tiểu thư thì có nghĩa là mình sẽ đứng bên phía Chiết gia.

    Hắn còn nhớ trong lịch sử thời Tống làm gì có phiên trấn nào mà có thể đấu ngang hàng với Triệu quan gia đến cùng, cuối cùng còn bị thu lại sạch sẽ.

    Đến lúc đó ngồi cùng một con thuyền đang chìm, có đáng không?

    Đã có những suy nghĩ như vậy, Dương Hạo vội vàng nói cho rõ ràng: "Đường cô nương, cô hiểu nhầm ý của ta rồi, Dương Hạo bây giờ còn chưa có ý định thành gia lập thất."

    Đường Diễm Diềm liền xấu hổ, cằm của nàng đã sắp cúi tới ngực, đưa tay lên lấy áo che mặt, ngại ngừng nói: "Người ta...người ta đâu phải muốn huynh lập tức lấy đâu."

    Hỏng rồi, chuyện càng ngày càng nghiêm trọng, khuôn mặt Dương Hạo có chút tái đi, lắp bắp nói: "Cô nương...ta...ta là nói, ta bây giờ còn mang nhiều gánh nặng, tiền đồ chưa định, không muốn đề cập đến nhi nữ tư tình."

    "Cái gì?"

    Đường Diễm Diễm đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt có chút trắng bệch ra: "Huynh...huynh như thế là có ý gì?

    Huynh nếu như đối với muội...đối với muội không có tình ý gì, vậy...khi ở cầu Trục Lãng Xuyên, tại sao...lại thổ lộ với muội như vậy?"

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: "Ở Trục Lãng Xuyên?

    Ta ở trên Trục Lãng Xuyên thổ lộ với cô bao giờ?"

    Đường Diễm Diễm tức giận, nhảy lên nói: "Huynh có phải là muốn chơi trò xỏ lá không vậy?

    Lúc đó huynh chỉ tay vào muội, lại chỉ vào tim, chỉ lên trời, chỉ xuống đất..."

    Đường Diễm Diễm nhấn mạnh từng từ giải thích một lượt, làm cho Dương Hạo há mồm trợn mắt, hắn không ngờ việc đoán đố đấy lại gây ra hiểu lầm lớn như vậy, Dương Hạo thấp thỏm lo âu, vội đứng dậy, giải thích một lượt ý mình vốn muốn nói.

    Đường Diễm Diễm nghe xong thì như sấm đánh bên tai, nàng không ngờ rằng tất cả lại là tự mình đa tình, nhất thời vừa xấu hổ vừa ngượng, trong lòng lại có một mùi vị khó chịu mà trước đây chưa từng có.

    Cánh mũi nàng động đậy, trong hai con mắt đã chứa đầy nước mắt.

    Dương Hạo nhìn thấy nàng lệ ướt đôi mi thì trong lòng rất bất an, vội nói: "Cô nương quốc sắc thiên tư, tại hạ đã lọt vào mắt xanh, đó là phúc phận của Dương Hạo, nhưng, Dương Hạo trên mình mang quá nhiều trách nhiệm, nào dám đưa ra lời thề hẹn với người khác?

    Nào có thể xứng đáng với thâm tình như vậy của cô nương..."

    "Huynh cút đi cho ta!"

    Đường Diễm Diễm khuôn mặt xanh lét, oán hận chỉ vào chóp mũi hắn nói.

    "Đường cô nương....."

    Đường Diễm Diễm từ xấu hổ trở nên tức giận, đã rút kiếm ra khỏi vỏ: "Huynh cút đi cho ta, lập tức cút đi, còn không cút đi sao!"

    Dương Hạo tự biết thân hình mình dài hơn nhiều con sâu, Đường đại cô nương cho dù nhắm sai đầu thì thanh kiếm đó cũng sẽ không thất thủ, bây giờ cô ấy đang tức khí lên tận đầu, không nên trêu chọc nàng, vì vậy vội vàng không dừng bước rời đi.

    Đường Diễm Diễm cầm kiếm đứng ở đó, cắn chặt răng nhìn Dương Hạo chạy về phía xa, đột nhiên chém loạn xạ, khóc ầm lên: "Huynh được lắm, được lắm, muội bảo huynh cút mà huynh cút thật, huynh là đồ khốn nạn không có lương tâm..."

    Lúc này Trình Đức Huyền ở trong một cái trướng chung cùng với quan ghi chép đang ngồi quanh chân ngồi dưới đèn viết t kí, mơ hồ nghe thấy có người chửi lớn "đồ khốn nạn", hắn chợt chột dạ dựng tai lên, nghe thật kĩ, nhưng lại không nghe thấy tiếng gì.

    Trình Đức Huyền không yên tâm liền vồi vàng đứng dậy ra cửa trướng, hắn thò đầu ra giống như một con chuột từ dưới đất chui lên nhìn xung quanh, không thấy động tĩnh gì mới quay trở lại dưới ngọn đèn, cầm bút lên lại viết: "...

    Dương Hạo thừa nước đục thả câu, làm cho dân chúng hô vang 'vạn tuế, vui đến mức không thể tự kiềm chế.

    Gặp thần và tướng sĩ cấm quân đứng mà không chịu quỳ, mới cảnh giác, vội xuống ngựa mà quỳ lạy về phia đông, lớn tiếng hô 'ngô hoàng vạn tuế'...

    Trình Đức Huyền viết xong thư cho Triệu Quang Nghĩa, cẩn thận xem lại dưới ngọn đèn dầu, thấy không còn chỗ nào sai sót liền nhếch môi cười lạnh lùng nham hiểm.

    Hắn thổi thổi vết mực, rồi gấp bức thư cất vào trong ngực, đưa tay ra phất tắt ngọn nến một cái, nụ cười nham hiểm cũng tắt trong bóng đêm.

    Khi trời sáng, Dương Hạo mặc quần áo sẵn sàng, vừa mới vén trướng lên thì nhìn thấy đô ngu hầu Mã Tông Cường của quân Phủ Cốc đã đứng ngay ngắn trước mặt, làm hắn giật cả mình, Dương Hạo liền lùi một bước, chắp tay nói: "Mã tướng quân đến rồi à, có chuyện gì sao?"

    Mã Tông Cường ho một tiếng, nói: "Dương khâm sai, trời vẫn chưa sáng hẳn, Đường cô nương đã mang người đi rồi."

    Dương Hạo cả kinh, thất thanh nói: "Sao cơ?

    Đi đâu rồi?"

    "Trở về Phủ Cốc."

    Dương Hạo lúc này mới yên tâm, hắn thầm nghĩ: "Ta tiền đồ bây giờ còn chưa biết ra sao, nào có thể nói chuyện tình ái định thân với người ta được chứ, một người đã bị ta hại rồi vẫn chưa đủ sao?

    Đường cô nương, sự khổ tâm này của ta cũng không mong cô hiều, đau lâu chi bằng đau ngắn, Dương Hạo thật sự xin lỗi."

    Hắn thở dài, cố làm ra vẻ ung dung nói: "Ha ha, Đường cô nương có 20 vị võ sĩ dũng cảm đi cùng, vốn không cần phải đi chầm chậm cũng chúng ta, muốn đi trước thì cứ đi trước thôi."

    Mã Tông Cường thần sắc có chút kì quái nói: "Đường cô nương trước khi đi còn nhờ ta gửi lại ngài một câu."

    Dương Hạo căng thẳng, chột dạ hỏi: "Đường cô nương nói gì?"

    Mã Tông Cường càng tỏ ra cổ quái: "Đường cô nương nói, cô ấy sẽ cùng với đám huynh đệ Đường môn đợi ở Phủ Cốc, món nợ ở chùa Phổ Tế cả vốn lẫn lãi nhất định sẽ tính cẩn thận với Dương đại nhân..."

    Dương Hạo vừa nghe xong thì đơ ra như phỗng.

    Mã tướng quân thấy tình hình như vậy thì thầm nghĩ ngợi: "Thật là đáng thương, nhìn thế này thì Dương khâm sai thật sự đã nợ người ta rất nhiều tiền....."

    × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × × ×

    Phủ Cốc, trăm hoa đua nở, nội đường bạch hổ của tiết độ sứ quân Vĩnh An, Chiết Ngự Huân cả người mặc quân phục, đang ngồi thẳng ngay ngắn.

    Tiết độ sứ có sáu đạo tinh lễ, hai môn nhã kì, có quyền làm việc ở khai nha phủ nội, theo ngày mà đến tiết đường.

    Vì tiết đường thường bố trí ở phía tây phủ đệ, còn bạch hổ tượng trung cho phương tây, vì vậy người ta gọi là bạch hổ tiết đường.

    Bạch hổ đường là nơi quân cơ trọng địa, tương đương với bộ quân bị tư lệnh của hậu thế, nhưng việc không phải là quân cơ đại sự thì không thể làm ở đây.

    Lúc này Chiết Ngự Huân ngồi trên ghế cao, phía trước có mười mấy viên hổ tướng đang mặc áo giáp đang đứng, Chiết Ngự Huân uy phong lẫm liệt, cao giọng điểm tướng điều binh, giọng nói có lực, chúng tướng nhận lệnh đồng thanh đáp.

    Sau khi ra lệnh xong thì Chiết Ngự Huân đập bàn đứng lên, nói với chư tướng đang đứng nghiêm như núi: "Chư tướng chia ra dẫn quân canh phòng nghiêm ngặt khắc nơi, đề ngừa thảo khấu vào làm loạn, bản tướng giờ phải đích thân dẫn quân đi dẹp loạn thất bộ Đảng Hạng, các vị tướng quân hãy lui ra đi."

    Chúng tướng đồng thanh hô, áo giáp hình lớp cá va vào nhau kêu leng keng, rồi từ từ lui ra bên ngoài, nhận lệnh cầm binh chia ra đi trấn giữ các vùng hiểm yếu.

    Ngựa phi như bay, những người đi theo Chiết tướng quân đi bình phản thì vào hiệu trận đợi lệnh, còn có cả quân tư mã, văn thư, thư ký, truyền lệnh của truyền lệnh, điều binh của điều binh, phát lương của phát lương, một cảnh tượng thật náo nhiệt.

    Khi mọi người đều lui ra hết thì trên đường nghị sự chỉ còn năm tướng lĩnh đứng trơ trọi, năm vị tướng này ngoài một người khoảng 30 tuổi thì những người còn lại đều là tiếu niên tướng quân, tuy là mặc quân phục nhưng xem ra tuổi lại chưa quá 16, 17 tuổi.

    Vị tướng tam tuần là em ruột của Chiết Ngự Huân, Chiết Ngự Khanh, bốn vị tướng kia là con trai của Chiết Ngự Huân: Chiết Duy Chính, Chiết Duy Tín, Chiết Duy Xươngvà con trai của Chiết Ngự Khanh là Chiết Hải Siêu.

    Người ngoài đã đi hết, Chiết Ngự Khanh liền tiến lên trước, chắp tay nói: "Đại ca, chiến trận đao thương không có mắt, lần này huynh đi phải cẩn thận."

    Chiết Ngự Huân cười ha ha nói: "Ôi, đệ lại không phải là không biết ý đồ ta đi lần này, có gì mà nguy hiểm chứ?

    Ha ha, có điều lần này ta đi cho dù là giả dạng nhưng nhất thời cũng không dễ trở về, nếu không sẽ khó mà nhìn mặt quan gia.

    Ta đã dâng tấu sớ lên quan gia, một là muốn nói rõ chuyện này, Đảng Hạng thất bộ làm loạn, Chiết mỗ ta vì nước tận trụng, đích thân đi thảo phạt giặc.

    Thứ hai, chính là muốn bẩm tấu với quan gia chuyện mấy vạn di dân Bắc Hán đã bình an tới Phủ Châu, tiết độ sứ ta đã sắp xếp cho họ ở vùng Lô Hà Lĩnh thảo nguyên xinh đẹp, đất đai màu mỡ cả nghìn dặm.

    Con trai của Chiết Ngự Huân - Chiết Duy Xương chen lời vào nói: "Cha cha, e rằng một khi quan gia biết được rõ địa hình vùng đó sẽ biết cha có lòng cảnh giác với triều đình."

    Chiết Duy Xương năm nay mới 12 tuổi, tuổi quả thực là rất nhỏ, nhưng phía tây bắc tạp hồ và phía bắc người Khiết Đan đa phần là 12, 13 tuổi đã lên trận giết địch, Chiết Duy Xương thân làm con trại Chiết đại tướng quân, tuy không cần tuổi nhỏ ra trận giết địch, nhưng mỗi lần mở tiết đường điều binh khiển tướng thì Chiết Ngự Huân cũng đều để nó mặc áo giáp đứng bên để khai sáng trí tuệ.

    Nghe thấy nó hỏi thì Chiết Ngự Huân cười ha ha, hắn xuống khỏi ghế thống soái, vỗ vỗ vào vai con trai nói: "Xướng Nhi, Triệu quan gia còn cần phải hiểu về địa lý vùng đó mới biết được tâm ý của cha sao?

    Nhưng thấy sóng gió Tây Bắc nổi lên, cha lại đích thân xuất trinh, trong lòng ngài ấy đã hiểu rõ hết rồi.

    Chỉ là trong tình thế nguy hiểm thì không tiện vạch mặt nhau ra thôi.

    Cha cho ngài ấy một bậc thang, ngài ấy buông cho ta một bước, mọi người đều được ngày nào qua ngày ấy."

    Nói xong, Chiết Ngự Huân quay đầu nói với Chiết Ngự Khanh: "Đệ à, Lô Hà Lĩnh là thổ danh địa phương, vì trong sớ huynh tâu có chút mơ hồ, quan gia nhất thời sẽ không hiểu được có vấn đề gì, đợi khi ta đi rồi, vị khâm sai đó đến thì đệ nhất định phải giữ hắn ở Phủ Châu, lệnh cho người khác dẫn dân chúgn đến Lô Hà Lĩnh."

    "Giữ hắn lại Phủ Châu?

    Ý của đại ca là..."

    "Không sai, giữ hắn lại Phủ Châu.

    Nếu như hắn theo đến Lô Hà Lĩnh phát hiện ra địa thế nhỏ bé của vùng đó rồi lập tức nói rằng không ổn thì phải làm sao?

    Chúng ta theo quan gia, cho dù là giả khách khí, thì bây giờ vẫn phải giả khách khí tiếp, nếu cùng lột mặt nạ của nhau ra thì cả hai đều khó coi cả.

    Cho nên, đệ phải giữ hắn lại Phủ Châu, hắn thích tiền thì cho hắn tiền, thích rượu thì cùng uống với hắn, thích nữ nhân à, Duy Chính này, bảo mấy đám bạn của con dẫn hắn đi tìm hoa hỏi liễu là được, tóm lại để hắn ở lại cùng Phủ Châu, phải để di dân Bắc Hán định cư xong không thể thay đổi được mới thôi."

    Chiết Ngự Khanh và bốn người con cháu đồng thời chắp tay, đồng thanh nói: "Mạt tướng tuân lệnh!"

    Chiết Ngự Huân hất tà áo, mắt đan phượng híp lại, cười ha ha.

    Khi Dương Hạo đưa dân chúng đến Phủ Cốc thì tới một lỗi rẽ, viên quan được phái dẫn dân chúng đến Phủ Cốc liền đưa họ đi về phía tây, nói là đến Lô Hà Lĩnh, đại tướng Xích Trung dân binh theo hộ vệ.

    Còn Dương Hạo được mời vào trong phòng, gặp nhân vật quan trọng của Phủ Cốc.

    Vị Chiết đại tướng quân này sắp xếp đâu ra đấy, dân chúng bất kể là đi đến đâu thì bảo trại địa phương đều sẽ mang cháo mang lương thực đến tiếp vô cùng chu đáo, lần này còn có cả Xích Trung đại tướng cho quân bảo vệ xung quanh cho nên Dương Hạo không cần phải lo lắng.

    Thực tế hắn lo cũng vô dụng, nhiệm vụ khâm sai của hắn là đưa dân chúng an toàn đến đây, sứ mệnh đã hết.

    Bây giờ sắp xếp di dân như thế nào thì là chuyện của quan phủ địa phương, đã không cần hắn phải lo nữa rồi.

    Nhưng chức danh khâm sai này của hắn vẫn chưa phục chỉ, tiết việt vẫn trong tay, người nhà Chiết đại tướng quân bán mặt cho Triệu quan gia nên vẫn phải khách khí với hắn như vậy, nếu không hắn dựa vào quyền vị chức quan mà chống lại, nên Quân Đô Ngu Hầu Mã Tông Cường kông dám trừng mắt khi nói chuyện với hắn, ai lại dám không nói chuyện khách khí với hắn chứ.

    Phủ Châu thành phân thành nam thành và bắc thành, hai thành cách nhau một con sông, tạo thành cái sứng.

    Bắc thành xây tại Sơn Lương, mặt nhìn ra Hoàng Hà, lưng áp vào vách núi đá, địa thể hiểm yếu, dễ thủ khó tấn công.

    Có tứ đại môn đông tây nam bắc và hai tiểu môn tiểu nam, tiểu tây.

    Các phía đầu thành đều xây thành lầu; kiến trúc nam môn, bắc môn và tiểu tây môn xây ủng thành (bức thành nhỏ ở ngoài cổng thành), tạo cho ngôi thành trì một bức tường đồng vách sắt.

    Chiết phủ đệ được xây ở trong thành này.

    Phía nam bắc thành có một dãy núi có ngạch sâu áp vàp phía bắc Hoàng Hà, tên là Doanh Bàn Lĩnh, nơi đó có đóng trọng binh.

    Phía bắc bắc thành là trạm dịch Thạch Chuỷ, cũng là khu quân sự cứ điểm quan trọng, bắc thành mặt nhìn ra sông Hoàng Hà, lưng áp vào núi cao, hai bên có cứ điểm binh doanh hiểm yếu, bảo vệ xung quanh vùng chính giữa.

    Nam thành phía đối diện địa thể hiểm yếu không bằng bắc thành.

    Một con sông lớn từ phía bắc vòng qua đông và nhập vào Hoàng Hà, một mặt của thành này hướng ra sông, một mặt hướng về con đường thông lương thực với Lân Châu.

    Ngoài ra hai bên đều là vách núi hiểm trở, ba mặt dễ thủ khó tấn công, duy chỉ có một mặt là Mã Bình Xuyên, thành này một khi đã mất thì ngàn vạn lần khó mà lấy lại được.

    Thành mà Dương Hạo muốn vào chính là nam thành, so với bắc thành thì nam thành phồn hoa giàu có hơn, rất nhiều quan lại chính yếu của Phủ Cốc đều sống ở nam thành.

    Mắt thấy sắp tới thành, Dương Hạo bất giác lo lắng, với chức quan của hắn hắn đương nhiên là không trông mong Chiết đại tướng quân sẽ xếp quân ra ngoài nghênh đón, nhưng hắn rất sợ Đường đại tiểu thư sẽ kéo đám huynh đệ Đường môn đến cổng thành chờ.

    Lần này nếu đến trước Phủ Châu thành mà phía trước cổng thành lại có tới mấy trăm hán tử cường tráng đứng đợi, phía trước có một tiểu nương tử đứng khóc lóc, kéo người kéo ngựa lớn tiếng chửi người thì cảnh tượng đó thật là kinh khủng, mặt của mình cũng không biết giấu đi đâu nữa.

    Theo như cá tính của Đường Diễm Diễm thì chuyện đó không phải là không thể làm ra.

    Cho nên mắt thấy thành trì càng lúc càng gần, Dương Hạo như miếng băng mỏng đang rơi xuống vực sâu, nơm nớp lo lắng đề phòng, Bích Túc đi bên cạnh mặt nhìn chăm chú, bất giác cười nói: "Huynh ngay cả quan gia cũng đã từng gặp mặt, lần này đến gặp tiết độ sứ sao lại căng thẳng thành ra bộ dạng như thế này?"

    Dương Hạo xoa xoa cằm, lòng vui trong nỗi khổ: "Bích Túc này, ngươi nói xem ca ca có thật sự có sức hấp dẫn lớn như thế không?

    Trên chặng đường chỉ toàn đao kiếm này ta không hề chỉn chu trang phục, sao lại có thể thu hút ong bướm tới được?"

    Chương 164: Lòng như có thiên đường.

    Dương Hạo bình yên tiến vào thành nam Phủ Cốc, nhưng không hề nhìn thấy một đệ tử Đường môn nào, lúc này lòng mới yên tâm lại.

    Trình Đức Huyền cũng được dẫn đến trạm dịch, Dương Hạo và Trình Đức Huyền lần lượt được đưa vào các phòng ở, nước nóng đã được chuẩn bị sẵn sàng, mọi người lần lượt tắm rửa thay quần áo, chỉnh lại đầu tóc râu ria.

    Mã Tông Cường đã ở lại ụ Bách Hoa để thông báo, Vĩnh An Quân tiết độ sứ Chiết Ngự Huân có thể đến gặp họ bất cứ lúc nào.

    Sau khi tiến vào thành Phủ Châu, Dương Hạo đã cơ bản hiểu được tình hình trước mắt, biết rằng Chiết đại tướng quân đã đích thân dẫn quân đi diệt thổ phỉ, bây giờ do em ruột của Chiết đại tướng quân làm chủ, đương nhiên nên sang phủ bái kiến.

    Dương Hạo chuẩn bị sẵn sàng, ngồi trong phòng thầm nghĩ: Ở đây mọi việc đều là do hắn làm chủ, mọi người đều coi hắn là người đứng đầu, chính khâm sai Trình Đức Huyền cơ hồ đã bị mọi người coi như vô hình, đó cũng là việc bất đắc dĩ mà thôi.

    Nếu như sứ mệnh khâm sai của mình đã hoàn thành thì còn có thể vượt quá chức phận nữa sao?

    Trên các thông báo của triều đình mà các quan phủ nhận được viết rõ ràng sứ giả khâm sai lấy Trình Đức Huyền làm người đứng đầu, Dương Hạo là phó.

    Dương Hạo ngồi trong phòng thầm nghĩ đi nghĩ lại, bất giác nghĩ đến lời thành thật mà La Khắc Địch đã nói với mình trong Ngọ Cốc.

    Lời nói đó hắn đã thật sự đi vào trong lòng, nhưng trăm chuyện rối ren nào có thời gian hoà hoãn tình cảm với Trình Đức Huyền, hơn nữa khi mới gặp mặt tên Trình Đức Huyền này hắn nhìn thấy ai cũng đều dính trên miệng một nụ cười mỉm như gió xuân, nhưng bây giờ lúc nào cũng hằm hằm u ám.

    Nếu thời gian không thích hợp thì quả thực là khó có thể tiếp cận được.

    Nhưng những tính toán mà hắn đã suy nghĩ khổ tâm vì mình vẫn văng văng bên tai.

    Xét từ góc độ tình cảm mà nói, Dương Hạo không muốn trái với ý tốt của người bạn quá cố, đồng thời hắn cũng tin tưởng rằng nếu kéo Trình Đức Huyền đến, chia một phần công lao cho hắn thì thực ra là chuyện hai bên cùng có lợi, cái lợi này có liên quan tới bản thân hắn.

    Trình Đức Huyền đó sẽ không ngu xuẩn mà đem chuyện đoạt tiết để bẩm báo.

    Còn về chuyện có thể vì thế mà bỏ hết tất cả hiềm khích với Trình Đức Huyền hay không thì không quan trọng.

    Trước mắt mới là việc cấp bách, bây giờ đã bày ra rõ ràng hậu sơn vững chắc của Trình Đức Huyền, mình trong chốn quan trường lại chỉ như một mảng lục bình trôi nổi, hoàn toàn không có chỗ bám, lúc này có thể tránh được một cường địch mới là cách làm đúng.

    Còn chuyện sau này thì ai mà biết được chứ?

    Oán hận chất chứa 20 năm của Tể tướng đương triều Triệu Tấn với chi phủ Bá Châu còn không phải là đã nhẫn nhịn đến ngày hôm nay mới có thể tìm được cơ hội phát tác, kéo chi phủ Bá Châu xuống ngựa hay sao?

    Thành tích của Trình Đức Huyền trong tương lai chưa chắc đã so sánh được với Triệu Tấn, sao biết được địa vị sau này của mình sẽ không cao hơn hắn chứ?

    Nghĩ tới đây, Dương Hạo đã ra quyết định, lập tức đi tìm Trình Đức Huyền, muốn hắn cùng đi gặp tiết độ sứ quân Vĩnh An, trên đường đi cũng có thể nói về ý định của mình.

    Nhưng không ngờ khi đến thì phòng của Trình Đức Huyền trống không, hỏi tiểu lại ở trạm dịch mới biết Trình Đức Huyền đã một mình đi dạo xung quanh rồi.

    Dương Hạo quay về nơi ở của mình, trầm tư một lúc, rồi mài mực nhấc bút, dùng cái chữ xấu không thể ngửi được của hắn viết tấu chương, hắn đã viết theo sự dặn dò của La Khắc Địch, đề cập đến sự vô vọng khi đi theo hướng đông và việc quả quyết quay trở lại, còn việc đoạt tiết thì nhẹ nhàng lướt qua, chỉ nói mình và chính khâm sai xảy ra tranh chấp, nhưng dưới sự khuyên nhủ của chư vị tướng sĩ, Trình khâm sai đã biết lắng nghe và quyết ý quay trở về tây, cuối cùng đã bình an trở về đất Tống.

    Viết xong tấu chương thì Dương Hạo liền nghĩ có cần phải thương lượng với Trình Đức Huyền một lần không, song nghĩ lại, lại cảm thấy như vậy khó tránh khỏi có chút ban ơn, có thể trình tấu chương trước rồi mới nói chuyện này cho Trình Đức Huyền biết, đây là chuyện lợi cả đôi bên, Trình Đức Huyền chắc chắn theo lý sẽ không từ chối.

    Lúc đó mình không cần nói gì cả, cả hai đều ngầm hiểu thì nhìn mặt nhau cũng dễ hơn.

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo liền phái người gọi dịch thừa đến (người chuyên chuyển thư từ công văn ngày xưa).

    Chữ của Dương Hạo đương nhiên là xấu, tài văn chương cũng chẳng cần phải nói, khi dịch thừa đến trước mặt để đóng phong ấn thì hắn có chút xấu hổ, nhưng không ngờ tên dịch thừa này lại hoàn toàn không hề để tâm đến.

    Hắn liền cho rằng Đại Tống tuy là là triều đại tài văn phong lưu, nhưng đây dù sao vẫn mới chỉ là đầu triều Tống, triều đình trên dưới có rất nhiều quan viên đều là những người thô kệch.

    Còn đại nhân vật như Triệu Tấn đã tưng dùng nửa bộ "Luận ngữ" để trị thiên hạ, nhưng đó không phải là khoa trương hắn chỉ dùng nửa bộ "Luận ngữ" đã có thể trị thiên hạ đâu ra đấy mà là hắn đang tự chế giễu mình ngay cả "Luận ngữ" cũng học không hết.

    Một tể tướng đương triều còn như vậy thì tố chất văn hoá của quan viên cả triều chỉ cần nghĩ cũng đã biết.

    Tên tiểu lại này nhìn nhiều chữ xấu rồi nên đương nhiên là không thấy lạ.

    Dương Hạo sau khi phong ấn bức tấu viết theo cách thức quan viên mà mình đã tưởng tượng rồi đưa cho tiểu lại thông qua quân bưu gửi đến Biện Lương.

    Hiệu suất làm việc của quân bưu đương nhiên là cao, huống hồ đây là làm việc cho khâm sai.

    Những việc được bẩm lên Hoàng Đế người dịch thừa sẽ phải ghi vào giấy tờ, rồi lập tức cho người phi ngựa nhanh cả 600 dặm mang đi.

    Khi vừa này vừa làm xong thì Mã Tông Cường liền đến chào hỏi, hắn muốn dẫn khâm sai đến gặp tiết độ lưu hậu Chiết Ngự Khanh.

    Dương Hạo và Mã Tông Cường lại đến chỗ của Trình Đức Huyền, thấy hắn vẫn chưa trở về, không muốn để Chiết tướng quân đợi lâu nên đành phải một mình theo Mã tướng quân đến ụ Bách Hoa gặp Chiết Ngự Khanh.

    Trên đường lớn, Trình Đức Huyền đang ung dung tự tại, hắn giống như một người dân bình thường đi dạo phố, lúc thì dừng lại bên đường hỏi giá cả hàng hoá, lúc thì chen vào đám người đông đúc, thích thú thưởng thức trò mãi võ đầu đường với kĩ nghệ đập đá vỡ tan trên ngực, còn ném cho người ta hai đồng tiền.

    Tướng mạo của hắn ung dung nhưng hai mắt lại luôn cảnh giác nhìn xung quanh.

    Chặng đường xuống phía nam, Dương Hạo đã sai mấy tên sai nha thân binh của Chiết Thị âm thầm theo dõi hắn, phòng hắn giở trò, chỉ đến khi qua Trục Lãng Xuyên thì mới dừng sự coi lỏng khâm sai này.

    Nhưng Trình Đức Huyền là người lấy bụng ta so bụng người, luôn sợ Dương Hạo còn âm thầm sắp xếp người theo, hắn bây giờ trong người đang có mật thư rất quan trọng mà.

    Trình Đức Huyền đi qua các con phố lớn trong thành Phủ Châu, dạo cả hơn nửa ngày đột nhiên nhìn thấy một cửa hàng, hai mắt hắn liền sáng lên, dừng bước lại.

    Bụng dạ quỷ quái của hắn không dám thông qua trạm quân bưu dịch để truyền mật tín xuống Biện Lương, nhưng hắn biết Triệu Quang Nghĩa tai mắt khắp nơi, trong các thành lớn thành giàu có trong khắp thiên hạ đều dựng một tín trạm bí mật, hơn nữa tất cả các tín trạm bí mật đều có đánh dấu nhưng không làm người ta quá chú ý, nếu như không phải là người biết tín trạm bí mật thì rất khó có thể nhận ra đánh dấu đó có gì khác thường.

    Trình Đức Huyền đương nhiên không thể nhớ rõ Phủ Châu có tín trạm bí mật của Triệu Quang Nghĩa hay không, cũng không biết nếu có thì sẽ được đặt ở đâu, cho nên chỉ có thể ôm hi vọng mà khắp các nơi, bây giờ cuối cùng hắn cũng đã tìm được.

    Trình Đức Huyền vô cùng vui mừng, hắn đứng lại, cẩn thận phân biệt kĩ, xác định đánh giấu đấy không sai mới nhìn xung quanh và bước nhanh vào trong.

    Đây là cửa hàng bán đồ da, thời tiết tháng 7 tháng 8 như thế này thì ai lại đến mua đồ da chứ?

    Cho nên nhìn chung là không có buôn bán gì, hai tên làm thuê ở quầy đang nằm soài ở quầy lười nhác ngủ gật, thấy Trình Đức Huyền bước vào thì chúng ngẩng đầu lên nhìn, một trong hai tên đó lười nhác hỏi: "Vị khách quan này muốn mua gì?"

    Trình Đức Huyền bước chậm vào, bình tĩnh nói: "Ta muốn mua một ít xếp vải gai.", rồi đưa một đầu ngón tay lên chỉ chỉ, Trình Đức Huyền nói.

    Tên bán hàng ngáp nói: "Khách quan, xin ngài nhìn cho kĩ, ở đây chúng tôi là cửa hàng bán đồ da."

    "Ha ha, bán đồ da chưa chắc là không có vải.

    Ta đã nghe người ta chỉ mới biết tiệm các ngươi bán vải, chớ nên đuổi khách nhé, sẽ bị trưởng quầy quở trách đấy, hãy mời trưởng quầy các ngươi ra đây nói chuyện!"

    Tên bán hàng lúc này mới mở trừng mắt lên, nhìn thăm dò hắn từ trên xuống dưới, thấy hắn thái độ ung dung, điềm tĩnh khí khái, rất giống một nhân vật lớn, liền bán tín bán nghi vén rèm bước vào trong phòng.

    Một lúc sau, một ông già gày gò có chòm râu sơn dương bước ra, vừa nhìn thấy Trình Đức Huyền liền chắp tay nói: "Lão hủ là trưởng quầy của tiệm này, vị khách quan này muốn mua vải sao?"

    "Không sai."

    "Nghe giọng của quý khách hình như không phải người đây?"

    Trình Đức Huyền mỉm cười, nói với hắn: "Ta đến từ Biện Lương."

    "Sao cơ?"

    Thần sắc của trưởng quầy có chút thay đổi.

    Ánh mắt trầm xuống, nghe giọng điệu nhẹ nhàng mà dứt khoát thì đột nhiên thay một bộ mặt khác, cười ha ha nói: "Tin tức của khách quan thật là nhanh nhạy.

    Lão hủ vốn là bán vải nhưng mấy ngày trước có người khách mua hàng không có tiền trả nên lấy một đống vải để trả, vẫn còn chưa biết phải xử lí như thế nào?

    Không ngờ ngài lại tìm đến tận cửa, không biết khách quan muốn mua bao nhiêu?"

    "Ông có bai nhiêu thì ta mua bấy nhiêu."

    Lão trưởng quầy nghe xong thì tươi cười nói: "Được được được, đến đây đến đây, xin mời khách quan vào trong, chúng ta nói chuyện chi tiết."

    Hai người lần lượt bước vào trong phòng, để lại hai tên trông quầy quay mặt ngơ ngác nhìn nhau: "Trưởng quầy của chúng ta từ lúc nào mà có vải bán thế nhỉ?

    Sao ta không biết?"

    Trong phòng, Trình Đức Huyền và lão trưởng quầy xác nhận thân phận của nhau, Trình Đức Huyền lúc này mới yên tâm, hắn lấy bức mật tín từ trong người ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn, đẩy về phái lão trưởng quầy, nghiêm nghị nói: "Bức mật tín này cần phải đưa đến nham nha phủ Khai Phong, tận tay giao cho phủ doãn đại nhân, tuyệt đối không được xảy ra sai sót."

    Trưởng quầy vuốt cằm nói: "Vâng, ngày mai ta sẽ bố trí người mang tơ lụa đến phủ Khai Phong, thuận tiện mang mật thư này tới."

    Trình Đức Huyền trầm giọng nói: "Không được, như vậy thì bao giờ mới tới được phủ Khai Phong?

    Đây là đại sự rất cấp tốc, phải lập tức đi, đi trong cả đêm tối, phải đi với tốc độ nhanh nhất để đưa đến tay phủ doãn đại nhân."

    "Nhghiêm trọng như vậy sao?"

    Trưởng quầy có chút kinh ngạc.

    Nghĩ kĩ lại mới nói: "Đại nhân, chỗ nơi xa xôi này mới được xây dựng không lâu, bình thường cũng không có việc cấp bách gì, vì thế trong tiệm ngoài lão hủ và một đứa cháu ra thì đều là dân chúng bình thường, họ không biết thân phận của lão hủ.

    Đại sự quan trọng như vậy không thể giao cho họ đi làm được.

    Cháu của ta thì vừa mới thành thân, hôm qua vừa mới bái đường mà lại bảo nó đi xa như vậy thì không hợp tình lí.

    Như thế này đi, nếu việc này đã là trọng đại thì lão hủ sẽ đích thân đi một chuyến."

    Trình Đức Huyền rất vui mừng, nói: "Lão trưởng quầy vất vả rồi, việc này quả thật là rất quan trọng, liên quan đến bố cục của phủ doãn đại nhân ở tây bắc, cho nên ông nhất định phải cẩn thân, cần phải trong thời gian nhanh nhất đưa được bức mật tín này đến tay phủ doãn đại nhân.

    Khi hai người đã bàn xong thì Trình Đức Huyền cáo từ rời khỏi.

    Hắn vừa bước chân đi thì phái sau lão trưởng quầy đã kêu hai tên người làm đóng cửa tiệm, nói có chuyện gấp phải về quê xử lí, tạm thời tiệm nghỉ mấy ngày, đợi khi nào cháu qua kì thành thân thì lại tiếp tục kinh doanh, rồi hắn vội vàng lên xe ngựa chạy như bay về phía phủ Khai Phong.

    Trình Đức Huyền đứng ở đầu đường thấy chiếc xe đã đi xa, cơ hồ như đã nhìn thấy lưỡi đao kề trên cổ Dương Hạo, hắn cảm thấy rất khoái chí.

    Từ khi bị đoạt tiết đến nay đây là điệu cười đầu tiên thật sự phát ra từ lòng hắn, điệu cười này đầy sự êm dịu.

    o0o

    Trình Đức Huyền lại hân hoan vui vẻ đi dạo một lúc lâu mới trở về trạm dịch.

    Vừa bước vào cửa lớn thì một tiểu lại chạy đến cúi đầu nói: "Ngài trở về rồi, Dương khâm sai tìm ngài mấy lần."

    Trình Đức Huyền lạnh lùng nói: "Hắn tìm ta làm gì?"

    Tiểu lại cười bồi nói: "Mã ngu hầu mời hai vị khâm sai đến phủ để gặp tiết độ lưu hậu đại nhân, nhưng quả thực là không tìm thể tìm thấy đại nhân, cho nên Dương khâm sai đành phải đi một mình.

    Bây giờ Dương khâm sai trở về rồi thì ngài mới về."

    Trình Đức Huyền cười lạnh một tiếng, phất áo đi, trở về phòng của mình ngồi yên, rồi nhâm nhi chén trà lạnh, cửa phòng đột nhiên có tiếng gõ cửa, Trình Đức Huyền quay đầu nói: "Vào đi."

    Tiếng cửa cọt kẹt, Dương Hạo đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy hắn thì sắc mặt Trình Đức Huyền trầm xuống, đặt chén trà lên bàn và lạnh lùng nói: "Khách quý à, Dương đại nhân khó khăn lắm mới bước chân qua cửa Trình Đức Huyền ta, nhưng trong phòng ta một chén trà nóng cũng không có, chỉ có chén trà lạnh này, ngài có muốn uống không?"

    Hắn vừa nói lời giễu cợt trong lòng vừa suy nghĩ căng thẳng: "Hắn đến đây làm gì, lẽ nào bị hắn phát hiện có chỗ không ổn rồi sao?

    Ha ha, đến Khai Phong không phải chỉ có một con đường, cho dù có phát hiện thì hắn cũng không đuổi được."

    Dương Hạo không để tâm, mỉm cười chắp tay, thành khẩn nói: "Trình đại nhân, lúc đầu chúng ta cùng góp ý kiến cho quan gia việc di dân Bắc Hán, đó cũng coi như là có chút cùng chí hướng.

    Nhận được sự tiếp thu của quan gia và chúng ta cùng phụ trách chuyện này.

    Lần này chúng ta phải cùng nhau sinh tử, cùng hoạn nạn mới đến được hôm nay."

    Trình Đức Huyền hừ lạnh một tiếng, lòng thả lỏng nghĩ: "Hoá ra hắn không phát hiện ra gì, vậy hắn đến đây làm gì?

    Lẽ nào muốn làm lại quan hệ tốt với ta?

    Ha!

    Lúc này mới tỏ ra yếu thế với ta, muộn rồi, đã muộn rồi!"

    Dương Hạo khẩn thiết nói: "Thực ra hướng đông cũng được, hướng tây cũng tốt, chúng ta đều là muốn hoàn thành sứ mệnh quan gia giao phó.

    Lúc đó đi về hướng đông tuy đoạn đường còn lại ngắn hơn nhiều, nhưng kị binh Khiết Đan ở trên đoạn thảo nguyên đó rõ ràng là đã bố trí sẵn cạm bãy, nếu Trình đại nhân cố chấp đi theo hướng đông thì không những tự diệt đi tính mạng mình, làm cho mấy vạn quân dân đi vào đường chết, mà còn phụ sự uỷ thác của quan gia.

    Ta nghĩ Trình đại nhân cũng không muốn có một kết cục như thế.

    Nếu như nói Trình đại nhân lúc đầu cho rằng con đường mà ta chọn có gì không thoả đáng thì bây giờ chắc cũng đã biết sự chọn lựa của hạ quan quả thực không sai.

    Hai người chúng ta không hề có thù oán riêng, tất cả đều là vì việc công.

    Dương mỗ vì sự việc cấp bách mà đã có chút mạo phạm, thỉnh Trình đại nhân có thể rộng lượng cảm thông."

    Trình Đức Huyền cười ha ha, ngồi từ từ xuống bên cạnh bàn, vẻ mặt chính khí nói: "Dương đại nhân rất thẳng thắn, vậy Trình mỗ cũng nói thẳng.

    Ngài chọn tây đi là đúng hay sai, là công hay tội Trình mỗ không tiện xen vào, triều đình tự có xem xét.

    Còn về hai người chúng ta thì quả thực là không có thù riêng, Trình Đức Huyền ta rất thẳng thắn, quang minh lỗi lạc, cũng sẽ không so đo tính toán thù riêng gì với ngài, việc này ngài cứ yên tâm."

    Mũi nhọn của lời nói hắn xoay lại, nói: "Nhưng, sứ giả ta, khi mà ý kiến của ta và ngài không đồng nhất thì vốn phải lấy ý của ta làm chủ,ngài tự ý lấy tiết việt phát khẩu hiệu thi lệnh, chuyển về hướng tây, Trình Đức Huyền ta có thể không tính toán với ngài, nhưng là một thền tử triều đình, chuyện khi quân phạm thượng như vậy, vô số người đều đang nhìn, Trình mỗ ta không dám che giấu, chúng ta phải nói rõ mọi chuyện.

    Khi ta trở về Biện Lương chuyện này nhất định sẽ bẩm báo cho quan gia biết.

    Chuyện này ta nghĩ đừng nhắc tới nữa."

    Dương Hạo ôn hoà mỉm cười, cũng ngồi xuống bên cạnh, nói: "Trình đại nhân, chúng ta đã hi sinh 3000 tướng sĩ, hi sinh mấy nghìn dân, mới đưa được số dân chúng còn lại đến đây, ngài nghĩ triều đình sẽ cho rằng lúc đó đông hành mới là đúng sao?

    Đó không phải là gián tiếp thừa nhận sự hi sinh của mấy nghìn tướng sĩ và mấy nghìn dân chúng là vô nghĩa sao?

    Nếu như triều đình đã cho rằng tây hành là chính xác thì việc đoạt tiết cũng không phải là tội lớn đầy trời nữa.

    Nhưng chuyện này trình lên triều đình thì tội danh Dương mỗ coi thường hoàng quyền chắc chắn sẽ bị định, nhưng đến lúc đó thì Dương mỗ công lớn hơn tội, cũng sẽ được giữ lại quan vị hiện nay, nhưng Trình đại nhân ngài không nhìn thấy nguy hiểm, cố chấp đông hành, cuối cùng phút cuối bị ta đoạt tiết việt đổi đường, một cái tội trạng "bảo thủ cố chấp" cũng không thể thoát được.

    Ngài nói xem, hà tất phải như thế."

    Trình Đức Huyền ngẩng cổ lên trời cười ha ha, cuối cùng không nhịn được sự oán hận trong lòng, cười khẩy nói: "Vậy theo Dương đại nhân thì nên làm thế nào?

    Phải chăng là bản quan dâng tấu, thêu hoa dệt gấm nói hay nói tốt cho ngài, giúp cho Dương đại nhân ngài gia quan tấn tước?"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Cũng không phải vậy, Dương mỗ không phải là muốn Trình đại nhân nói mấy lời tốt đẹp trước mặt quan gia.

    Trên thực tế, phải là Dương mỗ nói mấy lời tốt đẹp trước mặt quan gia cho Trình đại nhân mới đúng.

    Chuyện đoạt tiết việt chỉ cần ta và ngài bỏ qua không nhắc tới, "kiệu hoa mọi người cùng nhấc", thì ai còn dám tự tìm phiền phức chứ?

    Quan gia cũng hi vọng mắt nhìn người của ngài ấy là đúng, hai vị khâm sai quyết đoán kịp thời mới cho thấy quan gia dùng người chính xác, quan gia cũng được nở mày nở mặt.

    Huống hồ những tướng sĩ biết chuyện đều đã cùng sinh tử với chúng ta, sẽ không có người nào nói ra bí mật này đâu."

    Trình Đức Huyền căn bản không hề nghe thấy vế sau của những lời này, trong lòng hắn hoàn toàn bị câu "Dương mỗ nói mấy lời tốt đẹp trước mặt quan gia cho Trình đại nhân" gây chú ý, lúc này vội vàng ngắt lời, hỏi: "Dương đại nhân, ngài nói đã nói tốt về ta trước mặt quan gia là có ý gì?"

    Dương Hạo chắp tay cười nói: "Thỉnh thứ cho Dương mỗ mạo muội, chưa bàn bạc với Trình đại nhân đã viết tấu chương, lệnh cho dịch thừa đưa đến cho quan gia ròi.

    Trong tấu sớ kể về việc Dương mỗ tự tiện quyết định lúc lâm nguy, rồi chỗ người quyết sách đi theo hướng tây đã thêm vào tên của Trình đại nhân."

    Mặt hắn trở nên nghiêm túc, trịnh trọng nói: "Đương nhiên, những gì mà Dương mỗ thuật lại trọng điểm nằm ở chặng đường đi phía sau, kể những lần gian khổ đấu với trời, đấu với đất, đấu với địch, đề cập đến nhiều nhất là những tướng sĩ đã tắm máu trên chiến trường.

    Phần công lao này đầu tiên là của những tướng sĩ đã quyên thân vì đất nước như La quân chủ, Lưu chỉ huy sứ, Hách chỉ huy sứ...có bọn họ ở phía trước thì dương mỗ và Trình đại nhân mới có thể lập được công lao này.

    Phần công lao này sẽ cùng hưởng với Trình đại nhân, chúng ta có thể bỏ đi ân oán trước đây cũng có sao đâu?"

    Trình Đức Huyền ngẩn người ra, hoàn toàn đờ đẫn.

    Hắn hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng ra được chuyện sau khi Dương Hạo đoạn tuyệt quan hệ với hắn rồi dùng trò may rủi để lập công công lớn này lại có thể nỡ chia phần công lao đó cho hắn cùng hưởf ng.

    Không sai, hắn biết cho dù tấu chương của mình đến được Biện Lương dẫn đến sự nghi kị của quan gia thì cũng chỉ là hại Dương Hạo mà thôi, hắn cuối cùng cũng sẽ chịu sự chỉ trích của đám ngự sử vì sự tính toán sai của mình.

    Vậy thì đã làm sao?

    Hắn thật sự không chịu được Dương Hạo hơn mình, muốn xui xẻo thì cả hai cùng xui xẻo, như thế trong lòng hắn mới vui một chút.

    Nhưng...nhưng dương hạo lại khảng khái chia một phần công cho hắn.

    Hắn là chính khâm sai mà, chỉ cần công lao này có phần của hắn thì hắn sẽ được phần lớn nhất.

    Huống hồ hắn là người của phủ doãn phủ Khai Phong Triệu Quang Nghĩa, ngài ấy sẽ nâng đỡ cho hắn trước mặt đương kim thánh thượng, phần công lao đầu này ai muốn cướp cũng không cướp nổi.

    Phủ doãn đại nhân trong lòng đang muốn mở rộng thế lực và sức ảnh hưởng, có được đại công thì phủ doãn đại nhân sẽ đề bạt chức cao hơn cho hắn, còn sợ không thể mở phủ xây nha sao, đúng là một tấc lên mây?

    Nhưng...nhưng..., tấu chương của mình...một khi cùng lúc đặt lên trước mặt ngự án của quan gia, vậy...quan gia sẽ nghĩ thế nào?

    Trong tấu chương của mình đã viết Dương Hạo đoạt tiết việt, bất kính bất trung, tham công đoạt quyền, lấy lòng dân, sinh dã vọng, vô liêm sỉ, lập đảng phái, là thần tử đại ác, vương pháp bất dung, hai bức tấu chương ngược hoàn toàn nhau thì quan gia sẽ nghĩ như thế nào?

    Sẽ coi Trình Đức Huyền hắn ra sao?

    Đương kim quan gia không phải là người hồ đồ, hơn nữa ngài ấy lại biết ân trọng nghĩa, rất tán thưởng những người có tình có nghĩa, hai bức tấu cùng đưa đến kinh, mang ra so sánh với nhau thì e rằng chuyện đoạt tiết việt quan gia cũng sẽ không tăng tội.

    Còn về tội của hắn, việc này thật là...đây hoàn toàn là mang đá đập xuống chân mình mà.

    Nghĩ đến đây tay chân Trình Đức Huyền lạnh toát, mồ hôi chảy ra như tắm, đại khí biến thành hoả nhiệt.

    Trình Đức Huyền lòng như lửa đốt, có một chút thời gian thôi mà hắn đã ướt sũng người, giống như vừa mới đi ra từ chỗ có nước vậy.

    Người thông minh đã từng nói, nếu như trong lòng có thiên đường thì ở đâu cũng là thiên đường.

    Còn nếu trong lòng là địa ngục thì cho dù thân xác trên thiên đường thì cũng sẽ bị chính mình biến thành địa ngục.

    Bây giờ Trình Đức Huyền thân như đang trong ngọn lửa nóng chảy, địa ngục này chính là do tự tay hắn tạo nên.

    Trình Đức Huyền đầu óc choáng váng, hắn ngẩng đầu lên nhìn Dương Hạo, chỉ cảm thấy bóng Dương Hạo lúc gần lúc xa, như mờ như tỏ, ngọn lửa nóng đang thiêu đốt tin hắn.

    Đột nhiên hắn đứng dậy, chỉ tay vào Dương Hạo, vừa định mở mồm nói thì lăn đùng xuống đất, trước mắt toàn là sao, không rõ gì cả, chỉ nghe thấy Dương Hạo kêu lên: "Trình đại nhân.

    Trình đại nhân."

    Rồi tiếng nước vang lên, chén trà nguội đã đổ đầy vào mặt hắn, sau đó nghe thấy Dương Hạo lớn tiếng hô: "Người đâu tới nhanh, Trình đại nhân bị cảm nắng rồi."

    Lòng Trình Đức Huyền đang chảy máu, hắn đã không thể chịu được sự dày vò này, đầu ngả ra mê man bất tỉnh."

    Chương 165 Tiệc rượu.

    Người tu đạo cho rằng: "Đạo" là lạc của hư vô, là gốc của tạo hoá, là cội nguồn của thần minh, là nguyên của thiên địa, đạo là đạo lí hợp tự nhiên nhất, cho nên những lúc kiến tạo tu hành thường tìm những nơi thiểm linh thuỷ tú và cách tuyệt với sự phồn hoa của thế tục, rồi hết sức tạo cho mình một loại không khí động thiên phúc địa.

    Thê Vân Quan ở Lạc Hà Sơn toạ lạc ở trên ngọn núi Thương Sơn cây cỏ rậm rạp được ôm bởi các dãy núi.

    Nơi đây núi rừng xanh biếc, cảnh sắc âm u tĩnh mịch.

    Đặt mình trong đó là núi âm u, nước âm u, rừng âm u, đình âm u, cầu âm u, đường âm u, đó là một cảm giác kẻ phàm phu tục tử đều phải lập tức thoát tục.

    Men theo các bậc đá đi lên có thể thấy bên cạnh đường núi có suối nước chảy róc rách.

    Những tiếng lào xào do gió trên núi thổi xuyên qua các khu rừng rậm tạo ra, tiếng gió, tiếng nước trộn lẫn vào nhau, như một dàn âm thanh của tự nhiên.

    Bước vào đạo quán sẽ không hề thấy cảnh tượng phồn tạp của hương khói bao quanh như ở tự miếu trong thành phố thế tục, khắp nơi đều tĩnh lạnh, kiến trúc của những ngôi nhà ở đây kết hợp cùng với những cây cổ thụ như tùng xanh, cây bách màu phỉ thuý, những bụi cây mây xanh rờn, thật có cảm giác như động phủ của thần tiên, đây mới là đạo quá thật sự.

    Ngôi đạo quá này là do Lý gia quyên tiền xây dựng lên, cho nên cũng không cần tín đồ cung cấp hương hoả, đạo quán chỉ có mấy đạo nhân trông hương hoả.

    Vô cùng yên tĩnh.

    Vì Lý Ngọc Xương đã tự biến nơi này thành chỗ tránh nóng của mình, cho nên phong cách kiến trúc không giống như thường, phía sau cùng của đạo quán được xây dựa vào sườn núi, kiến trúc của nó phức tạm hơn nhiều những gian phòng của đạo quán bình thường, có thể cung cấp cho người nhà họ hàng thân thích đến tránh nóng ở.

    Lúc này, Cẩu Nhi đang nằm yên trên giường, cửa sổ để mở, bên ngoài là vách núi cao và dốc, có một cây tùng gốc ở trên vách núi, nghiêng thân xuống phía dưới, gần như lơ lửng giữa không trung, lá tùng như cái ô cùng với những đám mây trắng ở phía xa bầu trời xanh đang từ từ trôi hợp lại thành một bức tranh tùng vân rất đẹp.

    Lại nhìn về phía ngọn núi trước mắt, chỉ thấy những cây tùng đang đung đưa màu xanh cuồn cuộn.

    Gió thổi qua từng trận, làm cho người ta thoải mái sảng khoái, hoàn toàn không có chút không khí nóng nực của mùa hè nào.

    Cẩu Nhi nằm nghiêng người sang một bên, một tay để lên bụng, một tay để hờ lên cằm, hai mắt hơi nhắm, ngủ mà như không ngủ, một lúc lâu nó đột nhiên xoay người ngồi dậy.

    Giận dỗi vỗ giường nói: "Sư phụ gia gia.

    Pháp thuật ông dạy cháu hoàn toàn không được, khi muốn hít hơi vào thì ông lại bảo cháu thở ra, khi cần thở ra thì ông lại bảo cháu hít vào, lại còn hóp bụng với cả phình bụng, để ý cái này thì lại quên cái kia, nhớ đến cái kia thì lại không nhớ được cái này, sao có thể ngủ được chứ."

    Ở bên trên cành cây tùng khô như con rồng có sừng giữa không trung bên ngoài cửa sổ đột nhiên vọng lại tiếng của Phù Dao Tử: "Ha ha, vội không được, phải từ từ, sư phụ ngươi phải ngộ đạo một giáp, mới có thể lĩnh hội được cách thổ ra nạp vào của nguyên đại đan đấy, đâu phải dễ dàng mà ngươi có thể học được chưa?

    Lão mũi bò Thuần Dương Tử lấy hai công pháp tu công của hắn để đổi mà sư phụ ngươi cũng không đồng ý đây, ngươi còn kêu ca cái gì, đúng là sống trong phúc mà không biết."

    Cẩu Nhi tức giạn nói: "Nhưng đây chỉ là cách hít thở, có thể học được bản lĩnh gì chứ?"

    Phù Dao Tử cười nói: "Lần này chỉ cần ngươi luyện thuần thục thì cả đời dùng cũng không hết.

    Muốn học được bản lĩnh lớn thì ngươi cũng phải học được cái gốc tốt trước đã.

    Chiêu thức này luyện thành mới có thể học chiêu thức thứ hai, chín chiêu thức công pháp phải học hết, sau khi dịch cân tẩy tuỷ mới có thể học được võ công thượng thừa.

    Bây giờ vẫn chưa tới lúc ngươi chịu khổ đâu, nếu như không muốn mệt nhọc thì đừng học nữa là được.

    Dù sao đại thúc Dương Hạo của ngươi cũng làm quan, cũng không cần tiểu nha đầu ngươi phải làm việc gì giúp hắn cả."

    Cẩu Nhi nghe thấy "đại thúc Dương Hạo", đành phải chịu thua, lắp bắp nói: "Người ta vẫn chưa học thành mà?"

    Rồi lại ngoan ngoãn nằm xuống, nằm nghiêng người, tay lại để lên má, hơi nhắm mắt làm thế "ngủ gật", "ngủ gật" chưa lâu thì nó lại từ từ mở mắt ra, càu nhàu, xoay khắp các hướng.

    Phù Dao Tử ở chỗ cây tùng vang lên tiếng khiển trách: "Lại phân tâm rồi, đáng đánh!"

    Một cái tháp nhỏ liền từ trong cây tùng bắn ra, nhắm trúng vào mông Cẩu Nhi, kêu "ôi cha" một tiếng.

    Ôm mông nhảy lên, lớn tiếng kêu: "Sư phụ gia gia, sao lại đánh vào mông cháu, mông đều bị ông đánh sưn cả lên rồi!"

    Chính vào lúc này, từ cánh cửa truyền lại một âm thanh: "Cẩu nhi tỷ tỷ, Cẩu Nhi tỷ tỷ!"

    Cành cây tùng bên ngoài cửa sổ nhẹ rung, thân hình Phù Dao Từ loé lên, rồi đứng ở giữa phòng, nghe thấy giọng nói thanh thoát của một tiểu nữ: "Lão tiên trưởng, Tử Du lại đến làm phiền rồi."

    "Ha ha, Chiết cô nương đến rồi, mời vào đi, lão đạo cũng đang muốn đánh một ván cờ với cô đây."

    Cửa vừa mở ra, Chiết Tử Du liền dắt một đứa trẻ bụ bẫm bước vào, Phù Dao Tử cười nói: "Sao thế, lại đến tìm chị Cẩu Nhi chơi à?"

    Người bước vào là Chiết Tử Du và đứa cháu Chiết Duy Trung.

    Chiết Tử Du mới có 16 cái tuổi xuân, đứa cháu lớn của nàng Chiết Duy Chính còn lớn hơn nàng 5 tuổi, đứa cháu thứ hai là Chiết Duy Tín cũng lớn hơn nàng 2 tuổi, đứa cháu thứ ba Chiết Duy Xương bằng tuổi với nàng, chỉ có đứa cháu nhỏ nhất Chiết Duy Trung năm nay mới 5 tuổi, quả thực là nhỏ hơn nàng rất nhiều, cho nên Chiết Tử Du yêu quý nhất đứa cháu này, bình thường luôn dẫn nó đi chơi.

    Lần này nó nghe thấy tiểu cô cô muốn lên núi bái thần tiên, nên sống chết cũng đòi đi theo, nhị thúc Chiết Ngự Khanh không cho thì đứa nhóc này nhảy ầm ỹ gào khóc lên, nước mắt nước mũi ròng ròng, Chiết Ngự Khanh quả thật không chịu nổi bộ dạng của nó nên đành phải đồng ý cho muội muội đưa nó đi, l này đứa nhóc mới quệt nước mắt nhe răng ra cười.

    Ai mà ngờ được khi đến Thê Vân Quan vừa nhìn cái người được gọi là thần tiên sống hoá ra chỉ là một lão già gầy gò tướng mạo chẳng có gì đặc biệt, cả ngày ngoài ngủ th chỉ có ngủ, còn không vui bằng mấy trò biến hình mà mấy kẻ chuyên diễn xiếc biểu diễn, Chiết Duy Trung lại lập tức ầm ỹ đòi về, làm cho Chiết Tử Du ngứa cả răng, chỉ muốn đập cho nó một trận.

    Không ngờ lúc này nó lại nhìn thấy Cẩu Nhi, Cẩu Nhi chỉ mới 9 tuổi, lớn hơn nó không nhiều.

    Có tiểu tỷ tỷ này ở đây làm bạn Chiết Duy Trung mới chịu ở lại.

    Mỗi ngày sau khi ngủ trưa nó lại đến tìm Cẩu Nhi để chơi.

    Chiết Ngự Huân tuy muốn học một chút bản lĩnh, tương lai báo đáp đại thúc Dương Hạo, nhưng vì nó còn nhỏ tuổi, vẫn mang tâm tính trả con, để một đứa trẻ nhỏ như vậy nằm yên không động đậy tập hít thở thì thật khó, thời gian tu thân dưỡng tính còn thiếu rất nhiều.

    Vừa nhìn thấy Chiết Duy Trung bước vào, cũng coi như là có cơ hội lười biếng, Cẩu Nhi không khỏi mừng rỡ.

    Chiết Tử Du cười nói: "Cẩu Nhi, dẫn tiểu Trung ra ngoài sân chơi nhé, để ta và sự phụ muội chơi mấy ván cờ."

    Cẩu Nhi đắc ý làm mặt xấu với sư phụ, rồi nắm tay Chiết Duy Trung bước ra ngoài.

    Trong phòng đã đặt sẵn bàn cờ, Chiết Tử Du cùng đánh cờ với Phù Dao Tử.

    Chiết Tử Du tài chơi cờ rất cao, nhưng so với sự lão luyện của Phù Dao Từ thì vẫn kém một bậc, nhưng với thực lực chơi cờ của nàng cũng được coi là một đối thủ khó tìm của Phù Dao Tử rồi, cho nên Phù Dao Tử rất thích đấu với nàng.

    Phù Dao Tử hạ một nước cờ, rồi nói: "Ngày mai, bần đạo sẽ đưa Cẩu Nhi xuống núi."

    Chiết Tử Du rất ngạc nhiên, hỏi: "Ở đây sơn thuỷ hữu tình, rất phù hợp để tránh nóng, tiên trưởng hà tất phải rời đi, hay là Lý gia chăm lo không chu đáo?"

    Phù Dao Tử lắc đầu thở dài: "Không phải.

    Bần đạo đến đây là để gỡ bỏ những nghi ngờ và những điều không hiểu, thế nhưng thiên đạo khó đoán, bần đạo cuối cùng cũng không thể lĩnh hội được.

    Bần đạo tuổi đã lớn, còn có thể tiêu diêu thế gian được mấy ngày nữa chứ.

    Bây giờ đã thu nạp tiểu đồ đệ, chi bằng đưa nó về Hoá Sơn, dạy dỗ cẩn thận.

    Đứa trẻ này nếu ở trong trần thế thì rất khó định tâm theo ta tu hành, chuyện bên ngoài ta cũng không muốn quan tâm nhiều nữa."

    Chiết Tử Du thất vọng nói: "Tiểu nữ tử vốn muốn tiên trưởng chỉ bảo một số chuyện, không ngờ...tiên trưởng lại sắp đi."

    Phù Dao Tử vuốt râu cười nói: "Chiết cô nương thông minh hơn người, mưu trí thao lược, lão đạo không thể theo kịp, có gì mà chỉ bảo được?"

    Chiết Tử Du nói: "Lệnh cao đồ Vô Mộng chân nhân đã từng chỉ giáo cho Lý viên ngoại, giúp ông ấy thoát khỏi đại đạn.

    Vô Mộng chân nhân tinh thông thuật dịch chiêm (xem quẻ), thuật này lại được truyền từ tiên đạo.

    Tiên đạo giỏi về dịch lý, dịch tượng, dịch số, dịch chiêm, bây giờ khắp thiên hạ không có người so bì được.

    Những học vấn tinh thông như vậy tiểu nữ ngu dốt không hiểu."

    Phù Dao Tử ánh mắt hơi lộ ra sự vui mừng: "Ha ha, đứa nha đầu này thật là biết nhẫn nhịn, chơi cờ với lão đạo mấy hôm nay mà không chịu hỏi câu nào, giờ nghe nói lão đạo sắp đi mới chịu mở lời, cũng thật là khó cho cô."

    Chiết Tử Du hơi nghiêng đầu hé miệng cười.

    Phù Dao Tử lại nói: "Thuật bói toán huyền diệu khó giải thích, bất cứ lúc nào cũng có thể dẫn đến các nguyên nhân, thậm chí làm cho cỏi lòng người chủ thay đổi, cho nên...vận mệnh bói toán quả thực rất hư vong xa vời."

    Trong ánh mắt Chiết Tử Du lộ ra một vẻ giảo hoạt: "Nếu nói như vậy đương kim quan gia khi chưa thành cữu ngũ chi tôn thì chuyện mà lão tiên trưởng đã có chút chỉ điểm cho quan gia cũng là giang hồ đồn đại sao?"

    Phù Dao Tử nhìn chằm chằm vào bàn cờ, hình như đang tính đường đi, tuỳ ý gật đầu nói: "Ờ, đúng vậy.

    Đồn đại, đương nhiên là đồn đại rôi."

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: "Hoá ra là như vậy, tiểu nữ ngu muội lại tưởng đó là thật."

    Phù Dao Tử thả lỏng thần thái, vừa mới lộ ra một nụ cười thì Chiết Tử Du lại nói: "Nếu thuật bói toán chỉ có thể nói là hư vô xa vời thì tiểu nữ sẽ không coi đó là thật nữa, lão tiên trưởng cứ tuỳ ý nói đi, tiểu nữ vẫn cứ nghe, lão tiên trưởng, ông xem như vậy được không?"

    Phù Dao Tử vừa mới đặt quân cờ xuống bàn, nghe thấy lời này lập tức dừng lại, ngón tay trắng như ngọc của Chiết Tử Du đang vân vê con cờ, trên khuôn mặt còn mang một nụ cười nhàn hạ.

    Tay hai người đều đang cầm quân cờ của mình, yên lặng không động, nhưng trong bàn cờ, Chiết Tử Du đã hạ được một thành.

    Phù Dao Tử là người xuất gia, là người được rất nhiều người kính trọng coi là thần tiên sống.

    Nhưng thần tiên tuy là không yêu tiền tài, tuy không háo sắc, nhưng lại thích cái danh.

    Chiết Tử Du muốn hắn tuỳ tiện nói để nghe thử, chẳng nhẽ hắn lại chịu mở mồm nói linh tinh rồi phá hỏng danh tiếng sao?

    Phù Dao Tử cười gượng lắc đầu, đặt quân cờ xuống bàn, thở dài một hơi rồi nói: "Lão đạo đã mắc lừa cô rồi, cô là đang buộc lão đạo phải làm thần xấu rồi."

    Hắn ngồi thẳng người dậy, nhìn tướng mạo Chiết Tử Du, nói: "Cô nương là nữ tử của Chiết gia Phủ Châu, có thể nói là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, lão đạo quả thật không nghĩ ra còn có cái gì mà cô nương muốn, cái gì mà cô nương không thể nắm chắc được.

    Cô nương rốt cuộc muốn hỏi những gì?"

    Chiết Tử Du cười nói: "Đạo trưởng chắc cũng biết tiểu nữ muốn hỏi gì chứ?"

    Phù Dao Tử vuốt râu nói: "Cô nương là kiều nữ xinh đẹp của trời, lại rất trẻ, duy nhất có một điều quan tâm chắc là nhân duyên?"

    Đúng vậy, ngoài vị hôn phu tương lai thì còn có gì mà vị kiều nữ của trời như cô ấy không thể nắm chắc chứ?

    Cũng chỉ có vị hôn phu này, nếu không phải của mình, nếu không phải người nàng thích, thì với sự thông minh trí tuệ và địa vị gia thế của nàng cũng không có cách nào thay đổi được kết quả, nó còn là điều mấu chốt ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời nàng.

    o0o

    Chiết Tử Du cười nhạt, nói: "Nếu hỏi nhân duyên thì lão tiên trưởng có thể nói cho Tử Du những gì?

    Côn danh lợi lộc của người đó?

    Tướng mạo tuổi tác hay là tính tình phẩm hạnh?"

    Lão đạo trợn mắt lên nói: "Điều này mà có thể tính toán ra thì còn gọi là xem bói không?

    Lão đạo rõ ràng trở thành một bà mai rồi."

    Chiết Tử Du che miệng cười, nói: "Nếu những thứ đó đã không thể đoán ra thì tiểu nữa hỏi làm gì, rồi suy tính hơn thiệt, tự làm mình phiền não."

    "Nếu thế thì thật kì lạ, không phải hỏi nhân duyên vậy cô nương muốn hỏi gì?"

    Thần sắc của Chiết Tử Du trở nên nghiêm túc: "Quan gia có ý gọi huynh trưởng ta vào triều làm một vị quan thanh nhàn thái bình, nhưng huynh trưởng lại không muốn bỏ cơ nghiệp tổ tông.

    Triều đình thế lực lớn, Tử Du lo nghĩ rất nhiều, muốn thỉnh lão tiên trưởng chỉ giáo cho một chút...tiền đồ của gia huynh!"

    Sắc mặt Phù Dao Tử hơi thay đổi, trầm ngâm một lát rồi nói: "Đại sự quân quốc, Phù Dao Tử chỉ là người ngoài, sao có thể xen vào, hay là...để ta xem quẻ nhân duyên cho cô nương."

    Chiết Tử Du lắc đầu nói: "Không cần."

    "Bần đạo có thể giúp cô đoán công danh tiền đồ của người đó."

    "Không cần."

    "Thôi vậy, lão đạo sẽ tiết lộ thiên cơ, ngay cả tướng mạo của hắn cũng sẽ nói cho cô."

    "Không cần!"

    "Ôi chà, lão đạo bán một tặng mười vậy, lại tặng cho cô biết tính cách của hắn."

    "Không cần!"

    Phù Dao Tử nhăn mày nhăn mũi: "Chiết cô nương, sao cô phải làm khó lão đạo vậy."

    Chiết Tử Du đột nhiên đứng dậy, chắp hai tay thi lễ: "Xin lão tiên trưởng chiếu cố, chỉ một hai điểm..."

    Trong sân, Cẩu Nhi như con khỉ đang từ trên cây nhanh nhẹn trèo xuống, kép tay Chiết Duy Trung ngồi xuống tảng đá, dương dương tự đắc lấy từ trong áo ra mấy quả trứng chim: "Cho đệ này, tiểu Trung."

    "Wa, nhiều quá.

    Một, hai..., nhiều hơn so với hai.

    Tiểu Trung thích chị Cẩu Nhi nhất, các anh trai của đệ chưa bao giờ giúp đệ lấy trứng chim cả."

    "Ha ha, tỷ tỷ cũng thích đệ, cho nên mới giúp đệ.

    Nếu như mẹ mà nhìn thấy ta trèo cây cao như thế này chắc chắn sẽ mắng ta.

    Nhưng...ta cảm thấy mấy ngày hôm nay trèo cây đặc biệt nhanh, pháp thuật sư phụ gia gia dạy hình như thật sự có tác dụng."

    Chiết Duy Trung dùng hai bàn tay bé bỏng nâng mấy quả trứng lên nói: "Người mà đệ thích rất nhiều, phụ thân, mẫu thân, thúc thúc, thẩm thẩm, cô cô, đại ca, nhị ca, tam ca, đại đường ca..., còn có cả Cẩu Nhi tỷ tỷ nữa."

    Chiết Duy Trung nói một hơi, một lúc sau lại hỏi: "Tỷ tỷ, người tỷ thích có những ai?"

    Cẩu Nhi nghĩ một lát rồi cười nói: "Tỷ tỷ yêu mẹ, thích Dương Hạo thúc thúc, thích sư phụ gia gia, rồi cả đệ nữa."

    Hai đứa trẻ đơn thuần mà vui vẻ, những chuyện mà trong mắt người lớn chẳng đáng là gì thì lại có thể làm chúng vui mừng phấn chấn, nói rất hăng say.

    Bên trong phòng, Chiết Tử Du nghe thấy Phù Dao Tử nói "huyền diệu khó giải thích, như thị mà phi", biết rõ ông ta sẽ không tiến thêm một bước nói rõ nữa, trầm ngâm một lúc rồi nghiêm mặt nói: "Đa tạ lão tiên trưởng đã chỉ điểm, ân đức này Tử Du xin ghi nhớ trong lòng."

    Phù Dao Tử hừ một tiếng, mình cả đời tinh minh lại cũng bị mắc lừa người ta, trong lòng quả thực có chút tức giận.

    Hắn nhìn kĩ tướng mạo Chiết Tử Du, lại liên hệ với dây thiên cơ của người mà mình luôn nghĩ tới, trong lòng bất giác kinh ngạc, hắn luôn suy nghĩ nhưng lại không thể nhìn ra căn nguyên và sự phát triển trong tương lai của con người đó, nhưng từ tướng mạo của nữ tử có quan hệ lớn với con người đó này lại thấy rất kì lạ.

    Nói như vậy, lẽ nào người đó..."

    Nghẫm lại hôm nay mình bị Chiết Tử Du cho mắc bẫy thấy giống với ngày đó bị "thiên cơ" đánh cho một trận, trong lòng lão đạo bỗng nhiên sinh ra sự ranh mãnh, nói: "Vị hôn phu trong tương lai của cô nương cô thật sự không muốn biết sao?"

    Chiết Tử Du vui mừng nói: "Lão tiên trưởng chịu nói sao/"

    Phù Dao Tử cười ha ha, nói: "Vị hôn phu đó của cô nương công danh tiền đồ phú quý vô cùng, rất xứng đôi.

    Hơn nữa nhìn cô nương như ngọc như ngà, một vị hôn phu như thế chắc cô nương cũng sẽ hài lòng?"

    Chiết Tử Du lòng đầy vui sướng, vội nói: "Thật sao?

    Chắc chắc không?

    Không biết tình duyên này của tiểu nữ bây giờ đang ở đâu?"

    Hết sức tưởng tượng về tướng mạo của vị phu quân của mình, trong đầu nàng lại hiện lên hình ảnh mơ hồ của Đinh Hạo, tim không khỏi đập thình thịch.

    Phù Dao Tử "gian kế đã thực hiện được" , thầm nghĩ: "Ngươi là từ thiên cơ mà tới, lão đạo không dây với ngươi, tránh tổn thọ, sự khổ đau này ta sẽ trả lại vào người nương tử ngươi, cũng không phải quá đáng chứ?

    Dù sao lão đạo không phải là ăn nói bịa đặt, cô ấy bản thân vốn có một kiếp nạn , chỉ có điều là do ngươi giải trừ thôi, ha ha."

    Phù Dao Tử chớp chớp mắt, ra vẻ khó hiểu nói: "Đương nhiên biết, chỉ là lão đạo không biết cô nương muốn hỏi người nào thôi?"

    Chiết Tử Du vừa nghe thấy thì nhan sắc kiều diễm có chút tái nhợt đi, lắp bắp nói: "Lão tiên trưởng, nhân duyên này tại sao...tại sao lại có thể có hai?"

    Phù Dao Tử chầm chậm nói: "Cái này thiên cơ không thể tiết lộ."

    Chiết Tử Du lập tức như lớn lên rõ ràng, danh tiếng Phù Dao Tử quá lớn, Chiết Tử Du tuy có huệ chất, thông minh trời ban nhưng đối với bản lĩnh xem bói của hắn, đối với những lời phán của hắn lại rất tin không hề nghi ngờ.

    Trời sinh âm dương, người có nam nữ.

    Nam nữ lại khác nhau hoàn toàn, một nam có thể lấy hai nữ, nhưng một nữ đâu thể gả cho hai phu, Phù Dao Tử nói như vậy lẽ nào mệnh mình trắc trở, lại gả cho một người, rồi phu quân chết, lại gả cho một người khác.

    Việc này bảo người ta phải làm sao đây?

    Chiết Tử Du sắc mặt tái nhợt, run run nói: "Lão tiên trưởng, tiểu nữ quả thật rất lo sợ, thỉnh lão tiên trưởng chỉ rõ cho một chút."

    Phù Dao Tử nhìn thấy bộ dạng như vậy của nàng bỗng trong lòng cảm thấy có chút hối hận, hôn nhân đại sự không phải trò chơi, lời này đã nói ra rồi e rằng cô nương ấy sẽ khó có những ngày sống vui vẻ.

    Liền nói: "Cô nương không cần lo lắng, không như cô nương nghĩ đâu.

    Mệnh của cô phú quý vô cùng, số trời đã định, chỉ có thể có một chồn, có điều trước đó phải trải qua một kiếp nạn, sẽ nảy sinh một ít sóng gió.

    Ha ha, kiếp hạn cũng là giải hạn, chết là sống.

    Nếu không có kiếp nạn này thì nào có giải hạn, không có giải hạn thì sao cô nương có thể gặp được ý trung nhân?

    Ha ha.

    A, bần đạo đã tiết lộ thiên cơ quá nhiều rồi.

    Tội lỗi tội lỗi."

    Chiết Tử Du thấy những lời hắn nói không giống như mình nghĩ thì mới an tâm lại.

    Vội vàng hỏi: "Vậy xin hỏi lão tiên trưởng, cái kiếp này phải phá giải như thế nào?"

    Phù Dao Tử nói: "Ha ha, cô nương cứ thuận theo tự nhiên đi, đến lúc đó sẽ tự có người đến giải kiếp, còn người đến giải vây là ai thì thiên cơ này không thể nói, sẽ mất linh."

    Chiết Tử Du thấy bộ dạng có vẻ bí mật của hắn thì hận đến mức ngứa cả răng, chỉ muốn ném ngay quân cờ xuống.

    Nhưng khuôn mặt của nàng lại nở ra một nụ cười ngọt ngào, lễ phép nói: "Đa tạ lão tiên trưởng, Tử Du biết rồi, đến ngày có thể đạt được tâm nguyện Tử Du nhất định sẽ cùng lang quân lên Thái Hoa Sơn cảm tạ đại...ân...đại đức của ông!"

    Phù Dao Tử máu như trào lên, giật mình nghĩ: "Không được, không được, đại nạn sắp giáng lên đầu rồi.

    Lão đạo ta sắp xong rồi."

    .................................

    Trình Đức Huyền và Dương Hạo nhận lệnh đi đưa dân chúng về đất Tống, bây giờ chuyến đi đã hoàn thành nhưng trong thánh dụ không có nói sau khi đưa về đất Tống hai người sẽ trở về Biện Lương phục chỉ hai là ở lại đợi quan gia đến chỉ thị, dù sao tẩu biểu đã đưa đến kinh, đành phải ở Phủ Châu chờ tin tức

    Mấy ngày này chắc là những ngày nhàn rỗi nhất, nhưng sự mệt mỏi của hai người cũng không ít hơn những ngày đi di dân, vì họ tiệc rượu từ sáng tới tối, không có lúc nào nghỉ ngơi.

    Từ sau tối hôm tiết độ sứ lưu hậu Chiết Ngự Khanh bày yến tiệc mời hai vị khâm sai thì thiếp mời của các quan viên các cấp như những lớp tuyết liên tục gửi tới.

    Sự nhiệt tình của những quan viên địa phương này hình như không phải là quan nhỏ thất, bát phẩm mà giống như các đại quan cao quý nhị, tam phẩm triều đình.

    Mỗi ngày đều có các quan viên đích thân đến mời, hai người khó từ chối những thịnh tình đó, đành phải gắng gượng đi dự tiệc.

    Nhưng những bữa tiệc này nhân vật chủ yếu là Dương Hạo, bữa trên bữa dưới ăn mãi không hết, bất kì ai cũng không thể chịu nổi.

    Hôm nay Dương Hạo quả thực không thể chống đỡ được nỡ, mượn cớ sức khoẻ không tốt mà từ chối khéo.

    May mà còn có Trình Đức Huyền chịu đi.

    Có quân bài lớn này đi thì đám quan viên đó mới chịu bỏ qua Dương Hạo, để cho hắn nghỉ ngơi ở trạm dịch.

    Dương Hạo không biết Trình Đức Huyền lại mê rượu như vậy.

    Mỗi lần dự tiếc luôn phải uống say mới trở về.

    Thực ra từ sau khi hắn bị nắng đến nay tình hình có chút kì lạ.

    Lúc đó Dương Hạo còn cho rằng hắn vừa mới tỉnh lại tinh thần còn chấn động cho nên sau khi bảo hắn nghỉ ngơi cẩn thận thì đã rời khỏi.

    Kết quả là từ sau khi bắt đầu tham gia yến tiệc của Chiết Ngự Khanh, Trình Đức Huyền uống rượu liên tục không ngừng, luôn say xỉn không tỉnh, Dương Hạo cảm thấy vô cùng kì lạ, nhưng bộ dạng của hắn như vậy cũng quả thật không có cách nào hỏi han, sau khi khuyên mà hắn không nghe đành phải để hắn đi vậy.

    Hôm nay Dương Hạo không đến dự, nhân vật chủ chốt của yến tiệc chỉ còn một mình Trình Đức Huyền, Trình khâm sai vui lòng hả dạ, trong sự tán dương của mọi người lại càng như cá voi uống nước vậy, cũng không biết đã uống hết bao nhiêu bụng rượu, khuôn mặt cũng đã biến thành màu đỏ tím.

    Rượu rất đắng, lòng hắn còn đắng hơn, nhưng phải trách ai đây.

    Khi một người dọn đống đá làm cho người khác vấp ngã cũng là mở đường cho chính hắn đi, cũng như thế, khi làm cho người khác vấp ngã thì chân bị gẫy có thể chính là chân của hắn.

    Thứ rượu đắng này chính là do hắn nấu, cũng chỉ có thể di mình hắn uống hết mà thôi.

    Chiết Hải Siêu nhẹ nhàng nghiêng người nói với huynh đệ Chiết Duy Chính, thấp giọng cười nói: "Đại ca, hai vị khâm sai này quả thực rất dễ đối phó, ta chưa từng thấy người nào tham rượu như thế, xem ra chỉ cần có rượu cũng đủ để đuổi bọn họ rồi."

    Chiết Hải Siêu là đường đệ của Chiết Duy Chính, lớn tuổi hơn một chút so với mấy đệ đệ ruột của hắn, trong gia tộc thì xếp thứ 2, vì vậy Chiết Duy Chính theo sự sắp xếp giữa huynh đệ thì luôn gọi hắn là nhị ca, nghe hắn nói như vậy liền thấp giọng nói: "Nhị ca, không được khinh thường, vị khâm sai này uống rượu giỏi, vị khâm sai kia lại không đến, chớ để hắn thăm dò được tình hình ở Lô Hà Lĩnh, nhỡ hắn chạy đến hỏi thúc phụ mà lúc đó dân chúng còn chưa được sắp xếp thoả đáng thì có lý do gì để không phải đổi một nơi khác chứ?"

    Chiết Hải Siêu gật đầu tán thành, nói: "Vị khâm sai đó không thích dự tiệc chi bằng tối nay tiểu đệ hãy mang mấy mỹ nữ đến hầu hạ hắn, là nam tử đang tuổi xuân chẳng có lí nào mà không háo sắc cả?"

    Chiết Duy Chính: "Từ từ đã, chức quan của họ không cao, chúng ta ần cần như thế họ đã có chút mơ hồ rồi, nếu lại vồn vập thì e rằng càng khiến họ nghi ngờ.

    Bất kể vị Dương khâm sai hay là vị Trình khâm sai ham rượu thì ta thấy cũng không giống là loại người hồ đồ, chúng ta vẫn nên thăm dò tình hình của bọn họ mới dùng đúng thuốc để trị được."

    Chiết Hải Siêu nói: "Vị Trình khâm sai này ham rượu là một nhược điểm, nghe nói hắn còn là thuộc hạ của đương kim hoàng đệ ở phủ Khai Phong, ha ha, người của Triệu Quang Nghĩa cũng chẳng ra sao. còn về vị khâm sai kia lại là một người không rõ lai lịch, cũng không biết tính cách hắn thế nào, không biết hắn là háo tài hay háo sắc.

    Nếu đã không biết nhược điểm của hắn thì phải đối phó như thế nào chứ?"

    Chiết Duy Chính đang ngồi đối diện với chuyện vận sứ Nhậm Khanh Thư thấy quân đô ngu hầu đang chạm chén với Trình Đức Huyền đang say mờ cả mắt, mỉm cười nói: "Hỏi vị Trình khâm sai này còn sợ không biết được căn nguyên bên trong của vị Dương khâm sai sao?"

    o0o

    Chiết Hải Siêu bừng tỉnh, lập tức giơ chén lên, cười lớn rồi quay sang chạm bát với Trình Đức Huyền,

    "Ha, ngươi...ngươi hỏi Dương Hạo đó à?

    Hắn...hắn à, hắn vốn không phải là quan."

    Trình Đức Huyền cười kinh miệt, đưa ngón út ra khua khua nói: "Hắn vốn là một tiểu quản sự của một viên ngoại ngoài thành Bá Châu, là loại đít chó mà thôi!"

    Trình Đức Huyền đã quá say, nói chuyện không còn chút kiêng kị nào nữa, những nỗi khổ tâm mấy ngày nay đều đã tuôn ra hết.

    Chiết Duy Chính và Chiết Hai Siêu quay mặt nhìn nhau, thầm nghĩ: "Xem ra, hai vị khâm sai này không hoà thuận với nhau."

    Trình Đức Huyền cười khẩy nói: "Các người không biết đâu?

    Ha ha, tên...tên Dương Hạo này vốn tên...tên là Đinh Hạo, hắn...tham mỹ sắc, dụ dỗ một tiểu quả phụ xinh đẹp, ha ha ha..."

    Hắn cười liên hồi, cũng không biết rốt cuộc có chỗ nào đáng cười, cười xong lại uống một chén, nói: "Kết quả cũng không biết vì tình sinh đố kị, hay là...hay là có nguyên nhân gì mà giết người ta rồi bỏ trốn.

    Hắn...

    ...Hắn và tên Trình Thế Hùng ở Quảng Nguyên có giao tình cũ, lừa gạt hắn...thu nạp, đổi họ rồi làm...một thân binh, sau đó...sau đó hắn với bản quan cùng góp lời cho quan gia, di dân BắcHán, làm giảm thế lực Bắc Hán.

    Vì thế mới lên được...mới...mới lên được đô giám bát phẩm, phó sứ khâm sai.

    Ha ha, hắn...hắn chẳng qua chỉ là một tù nhân háo sắc giết người mà thôi, khâm sai gì chứ, cái đít chó!

    Ha ha ha..."

    Chiết Duy Xương tuổi còn nhỏ, tuy là tiếp khách nhưng lại chỉ uống mấy chén, luôn ngồi một chỗ gắp thức ăn, nghe đến đây thì đột nhiên ngẩng đầu lên, nói với Chiết Duy Chính: "Đại ca, hắn là do Trình Thế Hùng tiến cử ư?

    Thế chẳng phải là người của chúng ta sao, sao chưa từng thấy cha nói vậy?"

    "Chớ có lên tiếng!"

    Chiết Duy Chính lườm hắn một cái.

    Chiết Duy Xương liền lè lưỡi, cúi đầu tiếp tục chiến đấu với bát cơm trắng.

    Chiết Duy Chính liếc nhìn Trình Đức Huyền, Trình Đức Huyền lúc này ngồi cũng không vững, nào có thể nghe rõ họ nói cái gì.

    Chiết Duy Chính mới yên tâm, liền giơ chén rượu lên cười nói: "Nào nào, Trình khâm sai.

    Bản công tử cũng kính ngài một chén."

    "Cạn!"

    Trình Đức Huyền cầm chén rượu giơ lên, "cạnh" một tiếng, rượu trong chén bắn ra một nửa.

    Không đợi Chiết Duy Chính khuyên nhủ thì đã đổ hết nửa chén rượu còn lại vào bụng, rồi ném chén rượu sang một bên, đập bàn lớn tiếng nói: "Được là cao mất là nghỉ, đa sầu đa hận ~ cũng lo âu, hôm nay có rượu, hôm nay sẽ say, ngày mai sầu thì ngày mai lại sầu!

    Chúng ta uống!"

    Hắn nắm cả bình rượu, ngẩng cổ lên rót ừng ực vào miệng, Chiết Duy Chính lộ ra một điệu cười, truyền ánh mắt đến Chiết Hải Siêu, nói: "Trình khâm sai uống say rồi, Hải Siêu, đệ và Tông Cường đưa Trình khâm sai về nghỉ ngơi đi."

    "Ta không say, ta không say, chúng ta uống.

    Tiếp tục uống."

    Trình Đức Huyền vừa nói vừa được Mã Tông Cường và Chiết Hải Siêu đỡ ra, trong tay còn nắm chặt bình rượu đó.

    Trình Đức Huyền vừa bước đi thì chuyển vận sứ Nhậm Khanh Thư nghi ngờ nói: "Vị Dương khâm sai đó là người của Trình tướng quân sao?

    Lạ thật, thế chẳng phải là người của chúng ta à, sao tiết soái không nhắc đến, còn bảo chúng ta cẩn thận đề phòng hắn?"

    Chiết Duy Chính cười khổ nói: "Cháu cũng đang cảm thấy khó hiểu đây.

    Theo lý mà nói nếu hắn là người của chúng ta thì không cần phải đề phòng hắn, nhưng cha lại dặn dò như vậy, chẳng lẽ có ý đồ sâu xa khác?"

    Mấy người quay sang nhìn nhau, đều cảm thấy đại soái có sự sắp xếp như vậy tất có thâm ý, còn về rốt cuộc thâm ý ở chỗ nào thì họ nông cạn quả thực không hiểu được.

    Họ đương nhiên là không ngờ được Trình Thế Hùng tưởng rằng Dương Hạo đi theo chính khâm sai Trình Đức Huyền nhất định sẽ đưa dân chúng đi theo hướng đông, cho nên trong bẩm báo quân tình chỉ giản lược nhắc đến hướng mà Dương Hạo sẽ đi chứ không nói rõ bây giờ hắn đã đổi họ Dương, tình tiết tỉ mỉ hoàn toàn chưa được nói đến.

    Còn Chiết Ngự Khanh lúc đó đang bận rộn bàn bạc làm thế nào để giải được kế "minh thăng ám hạ" (tỏ rõ là thăng chức cao, nhưng ngầm hạ thế lực) của quan gia, nên cũng không để tâm đến chuyện này.

    Nhưng tín trát bí mật chỉ có Chiết Ngự Huân mới được đọc, ngay cả bào đệ Chiết Ngự Khanh cũng không dám tự tiện mở ra xem những tín kiện liên lạc giữa các đại tướng đóng quân ở khắp nơi.

    Chỉ có tiểu muộ thân thiết của hắn là Chiết Tử Du vì là thân nữ nhi, cũng không có những cấm kị này, nhưng nàng lại rất ít chủ động đi tra đọc văn kiện quân thư của đại ca mình.

    Chiết Duy Tín đang ngồi một bên của Chiết Duy Chính đặt chén rượu xuống, cười nói: "Vậy...chúng ta có còn cần đem tặng hắn mấy nữ nhân không.

    Đường Tam Nhi hôm qua đã nói với đệ 'Quần phương các' hôm qua có mấy cô nương mới đến, đều là nữ tử Giang Nam, mỗi người đều dung nhan yêu kiều, xinh đẹp vô cùng, hiểu âm luật, có thể ca hát múa, nếu như đại ca đồng ý thì đệ sẽ đi tìm hai cô nương đưa đến cho hắn."

    Chiết Duy Chính hừ một tiếng nói: "Tên tiểu tử đệ muốn đi thưởng thức đồ mới mới là thật đấy."

    Chiết Duy Tín kêu oan nói: "Sao lại thế được, đệ là người như vậy sao?

    Nếu không đại ca và đệ cùng đi nhé."

    Chiết Duy Xương đang há mồm to ăn cơm liền ngẩng đầu lên nói: "Được được được, chúng ta cùng đi."

    Chiết Duy Chính đập bộp một cái vào đầu nó, cười mắng: "Đệ cút đi, đệ mới có mấy tuổi đầu chứ?

    Chưa đến 15 tuổi, không được phép vào nơi như thế."

    Nhậm Khanh Thư mặt trắng râu dài ngồi đối diện hắng một tiếng, nghiêm giọng nói: "Mấy vị hiền điệt (cháu), tiết soái đang chinh chiến tiền phương, lúc này các cháu còn có thể trêu hoa ghẹo nguyệt sao?

    Để người ngoài thấy sẽ cho rằng các cháu bất hiếu đấy, còn biết rằng chuyến xuất chinh lần này của cha các cháu chỉ là một trò chơi thôi.

    Thật là chẳng ra sao!

    Tối nay tiểu cô cô các cháu về phủ rồi, các cháu còn không ở lại đón sao?"

    Nhậm Khanh Thư trên dưới tứ tuần, bây giờ là tướng lĩnh cấp cao của họ Chiết, hắn năm xưa từng theo lão soái đi chinh chiến nam bắc, chiến công hiển hách, bây giờ còn làm chuyển vận sứ quân Vĩnh An; nắm chắc các đường vận chuyển thuỷ bộ, bảo đảm hậu cần, giỏi về quản lí, giám sát trách nhiệm của các quan lại địa phương, thực quyền quả thực không nhỏ, được tiết độ sứ Chiết Ngự Huân coi làm huynh đệ.

    Thúc phụ đã giáo huấn như vậy thì Chiết Duy Chính không dám cãi lại, đành phải lắp bắp đồng ý, đưa mấy huynh đệ chạy đi.

    Khi bóng Nhậm Khanh Thư đã rời xa thì Chiết Duy Chính mới giáo huấn lại, nói: "Tên tiểu tử này, thật là không lớn được cái đầu, dám nói những lời như vậy trước mặt đại thúc à?"

    Chiết Duy Tín cười khan hai tiếng: "Vậy chúng ta có đi nữa không?

    Cô cô sắp về rồi, nếu như cô ấy về thì chúng ta muốn đi cũng khó."

    Chiết Duy Chính làm mặt khổ nói: "Tiểu cô cô quản chúng ta còn chặt hơn cha, thật sự phải sớm tìm một vị hôn phu hợp như ý nguyện cho cô ấy mới được.

    Có tiểu cô phu (chồng của cô) chịu sự quản giáo của cô cô thì chúng ta mới được tự do.

    Ôi!

    Nhân lúc cô cô chưa về chúng ta mau đi thôi, gọi mấy tên Tiểu Tần, Đường Tam Nhi đến đây, mời cả Dương khâm sai nữa, rượu ngon trong mồm, mỹ nhân trong lòng, ta còn không biết được lòng dạ hắn sao."

    。。。。。。。。。。。。。。。。� � � �。。。。。。。。。。。。。。。� � �� ��。。

    Chiết Tử Du trở về ụ Bách Hoa, khi xe của nàng đi vào đã là hoàng hôn, ánh sáng da cam đầy trời, mặt trời dần xuống, quạ đen bay quanh quẩn trên các ngọn cây, chuồn chuồn bay thấp xuống, thỉnh thoảng có một chú chim én lại bay vụt qua, không khí nóng nực cũng mát mẻ hơn nhiều, xem ra tối nay sẽ có mưa lớn.

    Nàng vốn muốn mời Phù Dao Tử đến phủ ở, nhưng Phù Dao Tử lại không thích những quy định nghiêm ngặt của phủ tướng quân nên đã đến ở phủ của Lý Ngọc Xương.

    Ngày mai ông ta dẫn Cẩu Nhi đến gặp Dương Hạo rồi sẽ trở về Hoa Sơn, ở đâu đó một đêm cũng không có gì nên Chiết Tử Du cũng không miễn cưỡng nữa.

    Phù Dao Tử nhờ Chiết Tử Du giúp hắn đưa một bức đến núi Tử Vi ở ngoài Nhạn Môn Quan, chuyện nhỏ này đương nhiên Chiết Tử Du sẽ lập tức đồng ý.

    Vừa về đến phủ nàng đã gọi một vị gia tướng lão thành chín chắn tới, đưa thư và dặn dò ông ấy mang theo mấy người sáng sớm ngày mai lên đường, phải đưa thư đến tận nơi.

    Chiết Tử Du quay trở về khuê phòng tắm rửa thay y phục, khi nàng bước ra khỏi phòng thì đã đến lúc dùng cơm tối.

    Nhưng căn phòng đằng sau vốn luôn tấp nập hôm nay lại đột nhiên yên ắng vô cùng, Chiết Tử Du nghĩ rằng mấy ngày nay mình không ở trong phủ nên mấy đứa cháu đều như dê được thả trên thảo nguyên tự do thoải mái, nên cũng không để ý nhiều, nàng dùng bữa với một ít rau thanh đạm, cháo và một chút điểm tâm rồi ra hoa viên đi dạo, vừa mới bước về phía một bụi hoa thì thấy đứa cháu nhỏ Chiết Duy Trung đang đuổi theo sau Chiết Duy Xương, giống như con sâu bám sau lưng vậy.

    Khuôn mặt xinh đẹp của Chiết Tử Du nghiêm lại, quát lên: "Chiết Duy Xương, lại đây cho ta!"

    Chiết Duy Xương nhỏ hơn tiểu cô cô này hai tuổi, nhưng cô cô là cô cô, là thân muội của cha nó, vai vế có thứ tự, không dám thất lễ.

    Trên khuôn mặt nó có vẻ sợ hãi muốn chạy trốn, nhưng dưới cái nhìn trừng trừng của Chiết Tử Du thì đôi chân nó lại ngập ngừng bước tới.

    Chiết Tử Du hừ một tiếng: "Cái đứa chẳng có tiền đồ gì, vừa nhìn thấy ta đã sợ hãi đến mức đấy, không cần hỏi cũng biết, các ngươi nhất định đã làm chuyện gì đó khuất tất, tự khai mau, nếu để cô cô tra ra thì các ngươi liệu hồn!"

    Chiết Duy Xương nhăn nhó nói: "Tiểu cô cô, đại ca, nhị ca chê ta nhỏ nên đến "Quần Phương Các" không cho con đi cùng, ta còn có thể làm được chuyện xấu gì chứ?

    Ôi trời!"

    Nó tự biết mình đã nói lỡ, vội kinh hô lên đưa tay che mồm lại.

    Chương 166 Tâm tư nữ nhi.

    Thực ra công tử của giới nhà giàu 15, 16 tuổi đã thích trêu hoa ghẹo nguyệt, làm chuyện phong lưu là rất bình thường, Chiết Ngự Huân từ trước đến nay chưa từng hỏi han chuyện này, Chiết Tử Du tuy không có ưa chuyện này nhưng nếu như không phải khi chúng đi mà bị mình bắt gặp thì nàng cũng không quản nhiều.

    Các hộ lớn nhà giàu có phần hơi dung túng đối với chuyện này, họ cũng có cái lí của họ.

    Trong một đại gia tộc, người sau này đứng đầu làm việc chắc chắn phải là nam đinh.

    Những nam tử trẻ tuổi khi tiếp xúc với nữ sắc thì luôn phải có một quá trình bắt đầu từ ngây ngô đến thành thục.

    Nếu như quản quá nghiêm với phương diện này thì đợi đến khi chúng lớn lên, bắt đầu thay gia tộc làm những chuyện lớn lại vẫn chỉ là một tiểu tử ngây ngô thuần phác thì khó tránh khỏi nó trở thành một nhược điểm lớn họ, nói không chừng còn bị người có ý đồ xấu lợi dụng.

    Việc này cũng coi như là một sự rèn luyện cho con cháu.

    Cho nên Chiết Tử Du tuy không vui nhưng cũng chỉ hừ một tiếng nói: "Hai tên tiểu tử thối này lại đi lêu lổng với mấy đứa mèo mả gà đồng.

    Đây còn ra thể thống gì nữa, cha mình đích thân dẫn quân xuất chinh, bẩm lên triều đình nói tình hình phải rất nghiêm trọng, các ngươi lại làm những chuyện xằng bậy như vậy rồi để cho người ta thấy sẽ nghĩ thế nào chứ?"

    Chiết Duy Xương cười nói: "Lần này tiểu cô cô nói oan hai ca ca rồi, khâm sai triều đình đã đến Phủ Cốc, theo lời cha dặn thì phải hết sức giữ họ lại đây, hai ca ca tối nay muốn mời vị khâm sai tên Đinh Hạo đi dự tiệc."

    Chiết Tử Du bĩu môi nói: "Đường hoàng ghê nhỉ!

    Sao cơ?"

    Mắt nàng ngừng lại, hơi thay đổi sắc mặt: "Ngươi nói khâm sai đó là ai cơ?"

    "Đinh Hạo."

    Chiết Duy Xương vỗ đầu nói: "Không phải, hắn bây giờ là Dương Hạo."

    Chiết Tử Du lòng rất nghi ngờ, tức khí nói: "Cái gì mà bây giờ với trước đây, hắn rốt cuộc tên là Đinh Hạo hay là Dương Hạo?"

    Chiết Duy Xương kể một hơi đầu đuôi mọi chuyện mà nó đã được nghe, Chiết Tử Du nghe xong lập tức ngẩn ra tại chỗ.

    Đinh Hạo chính là Dương Hạo, Dương Hạo chính là Đinh Hạo, khâm sai Đại Tống bây giờ chính là quản sự ở thành Quảng Nguyên trước đây, sự minh mẫn hơn người của nà cũng không thể tưởng tượng ra được?

    Chiết Duy Xương nói cái gì?

    Hắn ở Bá Châu đã thông gian với quả phụ rồi bị bại lộ, người quả phụ đó bị dìm chết còn hắn thì một đao giết chết hai mạng người và trốn chạy lưu vong khắp nơi?

    Chiết Tử Du trong lòng vô cùng thất vọng, còn có chút ghen tuông.

    Nàng và Dương Hạo quen biết không lâu, tuy hai bên nói chuyện ăn ý, nhưng về mặt tình cảm thì không tiến được bước nào.

    Lúc đó không thể nói ra, lớn đến như thế này rồi nhưng người mà trong lòng nàng ấn tượng nhất chính là Dương Hạo, nếu không phải như vậy thì khi ở trên Thê Vân Quan hỏi Phù Dao Tử về chuyện đại sự cả đời, trong đầu nàng sẽ không hiện lên hình ảnh của Dương Hạo.

    Nàng thật không ngờ Dương Hạo chẳng qua chỉ là một kẻ tham tình háo sắc, là hạng người tàn nhẫn.

    Nhưng hắn...sao lại trở thành khâm sai?

    Chiết Tử Du tâm trạng rối bời, Chiết Duy Trung luôn đứng bên cạnh nghe họ nói chuyện không nhịn được mà lấy từ trong áo ra mấy quả trứng chin, giơ lên như bảo bối vậy: "Tiểu cô cô, Cẩu Nhi tỷ tỷ nói những quả trứng này nếu ấp có thể nở ra chim con, ta bảo ca ca ấp mà ca ca không chịu."

    Chiết Tử Du thấy buồn tẻ, tiện tay xua lên: "Không ấp không được, là tiểu cô cô nói, bảo Duy Xương ấp cho con."

    Chiết Duy Trung mừng rỡ, nhảy cẫng lên, dương dương tự đắc nói: "Là tiểu cô cô nói đấy, huynh ấp cho đệ đi, huynh không ấp đệ sẽ khóc rồi cô cô sẽ đánh huynh một trận."

    Chiết Duy Xương nghe thấy thì trợn tròn mắt lên: "Không phải chứ cô cô, ta đâu phải là gà mái, sao có thể ấp trứng được."

    Chiết Tử Du khuôn mặt lạnh lùng, hừ một tiếng: "Vậy ngươi đi tìm một con gà mái giúp nó đi."

    Rồi nàng quay người bước hai bước, đột nhiên dừng lại quay đầu, đôi mắt xinh đẹp như nước mùa thu lướt qua người Chiết Duy Xương, khiển trách: "Còn nữa, cái tên tiểu tử thối nhà ngươi, sau này bớt giả bộ huynh đệ tốt trước mặt ta đi.

    Đại ca nhị ca ngươi không mang ngươi theo nên ngươi cố tình giả vờ lỡ miệng cáo tội chúng trước mặt ta, sau này còn dám chơi trò đó trước mặt cô cô thì xem ta sẽ dạy bảo ngươi như thế nào."

    Ý đồ của Chiết Duy Xương bị bại lộ, lập tức trán đầy mồ hôi, vội vàng vâng vâng dạ dạ, phía đằng sau Chiết Duy Trung sợ nó chạy mất nên kéo tà áo nó lại, năn nỉ nói: "Tam ca, cô cô đã nói rồi, huynh giúp đệ ấp trứng đi, huynh đi tìm gà mái cho đệ đi, nếu không đệ sẽ khóc..."

    Trong khuê phòng, Chiết Tử Du ngồi trước bàn trang điểm, dáng vẻ yêu kiều, làn da trắng như tuyết giống như một đoá sen trắng đang nở.

    Thiếu nữ trong gương xinh đẹp như hoa, hai mắt sáng như sao, đôi môi hồng đỏ mọng, tuy hơi lớn một chút, nhưng khí chất thanh lệ, phong thái tài hoà tuyệt đại lại đủ để bù đắp những khuyết điểm, bất kể ai vừa nhìn thấy nàng cũng đều sẽ cảm thấy một luồng khí chất hoàn mĩ từ đầu đến chân.

    "Ôi, Đinh Hạo, Dương Hạo, ta phải thay đổi cách nhìn cũ thôi..., không ngờ mấy ngày không gặp mà hắn đã một bước lên trời, làm khâm sứ triều đình, càng không ngờ mấy ngày không gặp mà hắn đã làm nhiều chuỵên như vậy."

    Chiết Tử Du trong lòng hỗn loạn, tạm thời bỏ qua chuyện gia đình, lại nghĩ: "Quan gia phá cách đề bạt không phải vì huynh tiến sớ có công mà là có ý ban ơn cho Trình Thế Hùng.

    Với sự thông minh của huynh tất cũng hiểu.

    Ta luôn mong huynh đến, nhưng...ta nên làm thế nào cho tốt đây?"

    Ngẩng đầu nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, Chiết Tử Du thầm nghĩ: "Huynh ấy...bây giờ chắc đang cũng đám hỗn tạp háo sắc Tiểu Tần Đường Tam rượu chè, đợi đến khi trăng lên cao chắc cũng mở lụa đỏ, hạ màn trướng xuống, thưởng thức hương vị dịu dàng rồi."

    Vừa nghĩ đến đây thì Chiết Tử Du trong lòng liền cảm thấy khó chịu...

    Ánh mắt nàng lại từ từ rơi vào tấm gương lục lăng trên bàn trang điểm, tấm gương đó không nhuốm chút bụi nào, trong gương là một dung nhan xinh đẹp tuyệt mĩ.

    Nàng từ từ đưa ngón tay thon dài trắng bóc ra chạm vào gương, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hình mình trong đó.

    Ai nói thiếu nữ không hoài xuân, trong lòng mỗi thiếu nữ đều có một chú nai con không an phận, khi nàng lơ đãng thì nó sẽ nghịch ngợm mà nhảy lên mấy cái, làm tình cảm trào dâng.

    Đôi môi hồng của người đẹp kiều diễm mê hồn trong gương hé miệng cười, lộ ra hàm răng trắng như ngọc, dường như đang đưa ra một lời mời vô thanh.

    Là lời mời như thế nào?

    Nàng cũng không biết, đêm hè làm người ta mệt mỏi vốn đã dễ làm người ta buồn bã, huống hồ trong không trung lại treo một vầng trăng sáng tỏ.

    Đoá hoa súng trắng ngần, hé ra màu vàng nhạt của nhị, đoá hoa âm thầm vươn cánh, nhị hoa âm thầm toả mùi hương, nhưng con ong đang ở đâu?

    Nàng đột nhiên đứng dậy, đóng cửa sổ, trốn sau bức bình phong rồi cởi áo ra, cơ thể kiều diễm như nhập vào ánh trăng non...

    Khi trong gương lại xuất hiện một người thì đã là một thiếu niên mặt mày thanh tú, môi đỏ răng trắng.

    "Hắn" hé miệng cười, liền lộ ra mấy phần mùi vị đàn bà dịu dàng, còn có chút thông minh cơ trí.

    Trong gương đồng còn hiện ra một điểm nhỏ, đó là trên đôi tai xinh đẹp có một cái lỗ nhỏ mà nữ nhi hay có để đeo bông tai.

    Không cần phải che giấu, khi nữ tử Đường nhân ra khỏi cửa thì thích cải trang làm nam nhân, không phải để che giấu thân phận nữ nhi của mình mà chỉ là muốn đi cho tiện.

    Từ công chúa quý phu nhân cho đến nữ tử thường dân thì đa phần là rất thích kiểu này.

    Bây giờ đã trải qua Ngũ Đại (thời có năm triều đại thay đổi thống trị Trung Nguyên), phong tục này cũng không giảm, Chiết Tử Du khi ra khỏi cửa cũng thường cải trang nam nhi.

    Nàng đã chỉnh trang lại y phục, liền cầm cái quạt nhỏ, nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

    "Đại tiểu thư!"

    Thị tỳ ở bên ngoài vừa định khom lưng cúi chào thì chiếc quạt của nàng đã đặt ở cằm người đó, dặn dò: "Không cần phải hành lễ, kêu người chuẩn bị xe."

    "Đại tiểu thư muốn ra ngoài sao?"

    "Ừ!"

    Chiết Tử Du dùng tay xoay xoay chiếc quạt qua các ngón tay rồi trở về lòng bàn tay, chiếc quạt được mở ra, bên trên chiếc quạt có một hình hoa mẫu đơn Lạc Dương, nàng mỉm cười nói: "Đến Quần Phương Các!"

    Thị tỳ đó lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng không dám hỏi nhiều, chỉ cung kính vâng một tiếng rồi từ từ lui ra.

    "Đến đây, đến đây, Dương khâm sai, chính là ở đây, ha ha ha, mời xuống xe, mời xuống xe..."

    Hai huynh đệ Chiết Duy Chính, Chiết Duy Tín ân cần nhường nhau, xe đã dừng, trước mắt là một toà lầu, đèn lồng đỏ treo cao, phía trước lầu đông nghịt người, đúng là một cảnh tượng phồn hoa.

    "Hai vị công tử, quả thật là quá khách khí rồi.

    Dương mỗ trong người không khoẻ, thực sự không tiện uống nhiều."

    "Ha ha, vậy thì có sao chứ, hôm nay người mời là bạn trí giao của bản công tử, không phải là quan viên triều đình, chúng ta cứ thoải mái mà ăn uống, chỉ là giết thời gian thôi mà.

    Lầu này mĩ nữ nhiều như mây, người đẹp vô số, Dương khâm sai cả chặng đường gian khổ cũng nên hưởng thụ mùi vị dịu dàng chứ, nếu không khi cha trở về lại trách huynh đệ ta không tiếp đãi chu đáo, ha ha ha."

    Hai huynh đệ Chiết Duy Chính ban ngày nghe thấy Trình Đức Huyền nói như vậy cũng chỉ nghĩ Dương Hạo rất mê mẩn một goá phụ ở quê, người đó chắc chắn rất xinh đẹp, bây giờ chắc chẳng thích gì khác.

    Còn Dương Hạo cũng biết sau triều tống thì triều Thanh Minh còn tự do hơn nhiều, sĩ đại phu triều Tống nếu dùng tiệc rượu mà không có người đẹp hầu hạ bên cạnh thì thật khó tưởng tượng, chỉ biết rằng tập tục là như thế, nên đành phải nhận lời, cười gượng đồng ý, theo họ đi vào trong.

    Ở phía đằng sau đám gia tướng của huynh đệ Chiết Thị và thân tướng Lưu Thé Hiên cùng mấy người nữa cũng đi theo vào.

    Huynh đệ Chiết Thị này rõ ràng là khách quen của Quần Phương Các, vừa vào cửa thì một ma ma đã chạy tới nghênh tiếp.

    Nói là ma ma nhưng nữ tử này mặc một y phục màu tím nhạt, tay cầm chiếc quạt phe phẩy, trông rất giống một phu nhân của đại hộ nhân gia, tướng mạo thanh tú, cử chỉ nho nhã.

    Ả bước tới cũng chỉ ân cần hỏi han, hàn huyên chốc lát rồi cất cái giọng như con mèo đêm lên: "Các cô nương đâu mau ra tiếp khách nào..."

    Chiết Duy Chính cười nói: "Mấy người họ đã tới chưa?"

    Ma ma đó cười nói: "Đến rồi, đến rồi, hai vị thiếu gia xin mời lên lầu, vẫn ở chỗ cũ, nô gia không đưa hai vị lên nữa nhé.

    Hai vị thiếu gia vẫn muốn tìm Hướng Tâm và Hỉ Nhi chứ?

    Không biết vị công tử này thích cô nương như thế nào?"

    Chiết Duy Chính xua tay nói: "Bà ít giả vờ thôi, chúng ta nghe nói ở đây mới có mấy mĩ nhân Giang Nam đến, chúng ta mới tới đây, chọn mấy cô nương xinh đẹp biết hầu hạ đến đây."

    Vị ma ma đó cười nói: "Hai vị thiếu gia thích mới ghét cũ, hai cô gái của tôi mà biết được chắc sẽ lấy nước mắt rửa mặt mất."

    Chiết Duy Chính cười ha ha nói: "Huynh đệ chúng ta sao lại có thể thích mới ghét cũ chứ?

    Chúng ta là thích mới không ghét cũ mới đúng, có điều mới mà không thưởng thức thì sẽ thành cũ, ha ha.

    Bà mau đi đi, đưa những cô nương xinh đẹp nhất đến đây."

    Hai vị công tử rõ ràng là khách quen của chiến trường phong nguyệt.

    Dương Hạo có chút không thoải mái, hắn cũng không biết những quy tắc của quan khách ở thanh lâu, đành phải ngồi bên cạnh huynh đệ Chiết Duy Chính xem cử động của họ.

    Vị ma ma đó cười nói vài câu với hai vị thiếu gia rồi quay người đi gọi mấy cô nương.

    Ba người họ tự lên lầu, đến tầng thứ ba, chỉ thấy một bức tranh được chạm trổ, xanh vàng huy hoàng, không giống với sự nhã nhặn thân thiết ở dưới lầu.

    Họ đi vào một gian phòng thì thấy treo một tấm biển có viết Mẫu Đơn Các.

    Mẫu Đơn là nữ hoàng của các loài hoa, nếu là ở lầu Quần Phương thì Mẫu Đơn các có lẽ là nơi cao nhất của lầu.

    Còn chưa tới trước phòng thì Chiết Duy Chính đã lớn tiếng nói: "Đường Tam Nhi, ra đây tiếp khách nào!"

    Dương Hạo đến Phủ Châu đã mắc phải chứng bệnh sợ Đường Thị, hắn luôn lo sợ Đường Diễm Diễm sẽ đám dẫn huynh đệ đến tìm hắn gây chuyện, mấy ngày liền không thấy xuất hiện mới yên tâm lại.

    Bây giờ vừa nghe thấy họ Đường thì trong lòng chợt hồi hộp, thầm nghĩ: "Người họ Đường này không phải là người của họ Đường Thị chứ, mong là không phải."

    Lời của Chiết Duy vừa mới dứt thì nghe thấy một giọng the thé nói: "Lão nương đang vui vẻ ở trong phòng, kẻ tiện nhân nào gào gọi nô gia vậy?"

    Chương 167 Lưu Thế Hiên kể chuyện.

    Nghe cách xưng đặc biệt "lão nương", Dương Hạo trực tiếp bị mấy công tử quần áo lụa là kích thích.

    Vừa mở cửa ra thì một nam tử mặc y phục gấm lụa lắc lư đi ra ngoài, áo ngắn nửa người, tóc dài ngang vai, chân còn chưa đi tất, chỉ đi độc chân một đôi guốc mộc kiểu Đường nhân, phong lưu không ràng buộc, hình dáng phóng đãng.

    Người đó tóc dài bay bay, răng trắng, mắt híp, dung mạo có vẻ dâm tiện, dáng người cao hơn 1 mét 9, vừa lộ ra khuôn mặt Dương Hạo đã cảm thấy như có một luồng dâm đãng bay tới, thầm nghĩ: "Đúng là một kẻ dâm đãng."

    "Ý, vị ca ca này là công tử nhà nào vậy?"

    Đường Tam Nhi ngẩn người ra, hé hàm răng trắng ra cười cười hỏi.

    Dương Hạo đột nhiên phát hiện người này bất kể là làm ra biểu hiện gì thì chỉ cần cười sẽ lộ ra một mùi dâm đãng không thể giấu được, Dương Hạo không khỏi thầm nghĩ: "Nụ cười dâm đãng của tên Đường Tam Nhi này và ánh mắt đào hoa của Bích Túc cũng coi như là tuyệt đại song kiều, nhất thời không có cái thứ hai."

    Chiết Duy Chính cười mắng: "Ngậm cái mồm lại, vị này là Dương khâm sai, phụng thánh dụ di mấy vạn dân đến Phủ Châu ta, cả đường phong trần, khổ cực công cao, bây giờ thân là chủ nhà, chúng ta mời tiệc rượu nhưng ngài ấy quả thật không chịu được rượu, cho nên tối nay mới tìm mấy kẻ du đãng các ngươi đến để giúp Dương đại nhân vui vẻ."

    "Ôi chà, ngươi chỉ nói là có quý nhân đến, chứ đã từng nói cho ta biết đấy là khâm sai đại nhân đâu.

    Đây là ngươi sai rồi.

    Thật chậm trễ, thất lễ, thất lễ, Dương khâm sai đừng trách tội."

    Đường Tam Nhi liên tục chắp tay nói.

    Dương Hạo không biết Đường dâm đãng và Đường ớt cay có quan hệ gì không, trong lòng có chút chột dạ, vội chắp hai tay cười, nói qua vài câu với hắn.

    Chiết Duy Chính đẩy Đường Tam Nhi một cái, nói: "Đi đi đi, ngươi đứng chắn ở đây thì chúng ta sao đi vào được."

    Hắn quay đầu cười với Dương Hạo: "Dương khâm sai, hôm nay chúng ta cứ coi như người bình thường, bất luận là quan trường tôn ti, chỉ cần thả lỏng chính mình là được.

    Đường Tam Nhi nói chuyện luôn như thế, ngài quen là tốt rồi, ha ha, ta cũng không gọi ngài là đại nhân nữa, tránh ngài cảm thấy bó buộc, ngài lớn tuổi hơn ta, vậy ta gọi ngài một tiếng Dương huynh nhé.

    Dương huynh, mời vào..."

    Vừa bước vào phòng thì có mấy vị công tử lạch cạch bàn ghế đứng dậy, trang phục người nào người nấy đều không chỉnh tề, mấy con chim oanh yến đáng yêu ở bên cạnh họ cũng đứng dậy nghênh tiếp.

    Những mĩ nhân mắt ngọc mày ngà này đều đầu tóc châm cài lộn xộn, có vẻ như vừa mới làm trò cùng mấy vị công tử kia.

    Có điều đây chỉ là một căn phòng bình thường mà lại có nhiều người như vậy, đúng là 'người có khí thế hừng hực ra trận thì không hề kiêng nể sát phạt.'

    Họ lúc nãy đều đã nghe rõ Dương Hạo này là khâm sai, nhưng gia thế của họ không phải là bình thường, hơn nữa người Tây Bắc chỉ biết đến Chiết gia, còn vị Triệu quan gia ở Trung Nguyên kia thì bây giờ trong mắt họ cũng không có bao nhiêu phần trọng lượng, cho nên tuy làm ra vẻ cung kính nhưng thật sự không có chút gò bó nào.

    Chiết Duy Chính lướt mắt một lượt, ngạc nhiên nói: "Tiểu Tần đâu rồi, ta rõ ràng đã cho người đi gọi hắn rồi mà."

    Đường Tam Nhi cười nói: "Tiểu Tần sai người đến nói không tới được, hắn đến nhà ta lấy lòng hổ cái rồi, còn không biết tối nay sẽ phải chịu bao nhiêu khổ cực đây.

    Chúng ta đều là phong lưu tử, nhưng hắn lại làm vẻ thánh tình, tự chuốc khổ vào thân."

    Nói rồi lông mày còn nhếch nhếch lên mấy cái.

    Lời này của hắn không liên quan đến phong lưu, vốn không nên lộ vẻ như thế, nhưng hắn chỉ cần hai môi nhếch lên thì sự dâm đãng như thiên sinh lại tự lộ ra.

    Chiết Duy Chính nghe thấy liền nói: "Cái đứa trẻ đáng thương này, tìm ai chẳng được, sao lại thích một con hổ cái thế, tự mình tạo nghiệp chướng, không thể sống nổi.

    Nào nào, chúng ta vào chỗ uống rượu, không cần để ý đến thứ vô dụng đó nữa."

    Đám người lần lượt ngồi vào ghế, đương nhiên Dương Hạo sẽ được mời lên ngồi ghế trên, Đường Tam Nhi đẩy mỹ nhân đang lả lướt dựa vào lòng hắn, nói: "Đi đi đi, chẳng có mắt gì cả, mau đi hầu hạ làm cho Dương huynh của chúng ta vui đi."

    Cô nương đó quả thật rất xinh đẹp, ngũ quan tinh tế, cơ thể thon nhỏ, mượt mà yêu kiều, nhẹ nhàng như một đoá hoa đáng yêu.

    Nghe thấy lời của Đường Tam Nhi, nàng cười một cách quyến rũ, đôi mắt to như biết nói liếc nhìn Dương Hạo, rồi từ từ đi về phía hắn.

    Chiết Duy Chính vừa mới ngồi xuống, nghe thấy lời này liền xua tay nói: "Đi đi đi, ai cần cô hầu hạ, bản công tử đã gọi người, sắp đến rồi."

    Đường Tam Nhi dương dương tự đắc nói: "Đúng là chọn nữ nhân mà, bản công tử mới là người trong nghề, ta dám chắc các cô nương trong phòng này biết chăm sóc hầu hạ nhất, đây là Ngưng Tuyết cô nương.

    Hi hi, mọi người chớ thấy nàng nhỏ nhắn trông như nữ đồng, tướng mạo thanh thuần mà nghĩ là non nớt, bộ ngực của nàng đầy đặn, vòng eo thon nhỏ, hơn còn là nữ tử quyến rũ, chuyện phong nguyệt chăn gối tiệc rượu lại cực kì mạnh bạo.

    Ha ha, bản công tử có pháp nhãn, còn sợ nhìn sai ư.

    Dương huynh, tối nay huynh thử sẽ biết."

    Nói rồi đoi lông mày như đã thành thói quen của hắn lại nhếch nhếch lên.

    Mấy cô nương trong phòng nghe thấy đều nhẹ nhàng đưa ánh mắt giận hờn làm nũng về phía hắn.

    Đường Tam Nhi trái ôm phải ấp, mặt mày hớn hở.

    Ngưng Tuyết cô nương xinh đẹp như đoá hoa nghe thấy Đường Tam Nhi khoa trương mình như thế thì lập tức đỏ hai gò má lên, đưa cánh tay trắng như tuyết lên che miệng mỉm cười, đôi mắt nhìn về phía Đường Tam Nhi, động tác rõ ràng là trông rất hồn nhiên ngây thơ, hơn nữa từ trong người lại toả ra một hương thơm ngây ngất, làm cho người ta ngứa ngáy chân tay.

    Nhưng khi mông nàng ngồi ghé vào Dương Hạo thì cơ thể mềm mại toả hương thơm ngào ngạt đó lại dựa sát vào người hắn, rất tự nhiên kéo cánh tay hắn đặt vào em mình, dùng con mắt hạnh nhân nhìn hắn, cười vừa đẹp vừa ngọt, dáng vẻ ấy rõ ràng là như đang nhìn tình lang vừa ý nhất của mình.

    Dương Hạo biết đây là thủ đoạn của nữ tử ở lầu xanh, nhưng vẫn có chút không chống đỡ được, bị mùi hương đó quẩn quanh, bị cơ thể ngọc ngà dựa vào, trái tim như trào lên một cảm giác gì đó.

    Trong lòng không khỏi thầm kêu lên: Chẳng trách người ta nói dịu dàng là nhà của anh hùng, tuy...khụ khụ, mình cũng không được coi là anh hùng gì, nhưng thủ đoạn của nữ nhân này quả thật là lợi hại.

    Mọi người đã ngồi vào chỗ của mình, Ngưng Tuyết cô nương khéo léo gắp thức ăn rót rượu cho Dương Hạo.

    Chiết Duy Chính chính thức giới thiệu: "Dương huynh, để ta giới thiệu một chút.

    Vị này là Đường Uy (tên thật của Đường Tam Nhi), vị này là Trương Phi, vị này là Lý Trạch Hạo, vị này là Đồng Thăng Điển, còn nữa, vị này là Phương Viên, một số là thiếu gia của các gia đình giàu có quý tộc lớn một phương hoặc là các công tử của các nhà văn võ Tây Bắc ta, đều đã ngưỡng mộ đại danh Dương huynh từ lâu, bây giờ mới được gặp."

    "May mắn quá, may mắn quá."

    Dương Hạo và đám công tử chưa từng quen biết, cũng chưa từng ngưỡng mộ đại danh này cùng chắp tay làm chào hỏi và nở những điệu cười vờ vĩnh, trong đó chỉ có Đương Tam Nhi dâm đãng thì vẫn...

    ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

    Chiết Tử Du xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên lầu, hừ nhẹ một tiếng, tay cầm chiếc quạt nhỏ bước vào trong, hai đại hán thần thái cảnh giác, tướng mạo khôi ngô cũng đi sát theo bên cạnh.

    Một vị ma ma chạy tới, cười nói: "Ôi chà, vị công tử này là lần đầu tiên tới Quần Phương Các phải không?"

    Bà ta chạy đến gần, vừa nhìn thấy tướng mạo của Chiết Tử Du thì vẻ mặt đã thay đổi, với kinh nghiệm của bà ta sao có thể không nhìn ra Chiết Tử Du là một nữ nhi chứ.

    Nữ nhân đến kĩ viện ư?

    Sao có thể.

    Cái tổ ong bướm này mở cũng chỉ chuyên phục vụ nam nhân, nào có nữ nhân đến thanh lâu, chỉ trừ có đến để bắt kẻ gian dâm gây sự.

    Chiết Tử Du dừng bước, một vị đại hán ở phía sau bước lên trước, thì thầm mấy câu vào tai vị ma ma đó, ma ma đó vừa nghe xong thì tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, hoang mang nhìn Chiết Tử Du, lắp bắp nói: "Nô gia đã từng thấy ngũ...ngũ công tử, không biết công tử muốn nô gia...nô gia làm gì?"

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: "Hai đứa cháu bất hiếu của ta đã vào phòng nào?"

    "Hồi bẩm ngũ công tử, hai vị thiếu gia đã đến...đến phòng có chữ Mẫu Đơn Các rồi."

    "Ồ."

    Chiết Tử Du thu quạt vào trong lòng bàn tay, hai mắt nhíu lại, hỏi: "Có thông đạo ngầm nào không?"

    Nàng trước đây thường giúp cửu thúc quản lí tình báo, cơ cấu tình báo của Chiết gia cũng được thiết lập ở thanh lâu, thanh lâu vốn là một nơi tình báo thăm dò tốt nhất, cho nên nàng biết một số chuyện trong thanh lâu cho dù không có mục đích thu thập tình báo, các gian phòng ở thanh lâu cũng đều có chỗ để nhìn trộm, ví dụ như để quan sát những nữ tử vừa mới bị bắt mà có tính tính giữ trinh tiết mạnh phải chăng có thật sự phục vụ hầu hạ khách không.

    Ma ma đó vốn muốn phủ nhận nhưng vừa thấy ánh mắt của Chiết Tử Du liền ngoan ngoãn nói: "Có."

    "Được, đưa ta đi.

    Ngươi yên tâm, bản công tử sẽ không sinh sự ở chỗ ngươi đâu."

    Ma ma đó bán tín bán nghi, nhưng biết thân phận thật sự của nàng rồi, nào sám có chút ý làm trái, bà ta ngoan ngoãn đưa Chiết Tử Du lên lầu.

    Đến cầu thang giữa tầng hai và ba thì đúng lúc đó có một hán từ áo vải bước xuống, đối mặt với Chiết Tử Du, cả hai đều ngẩn ra, cảm giác có chút quen mặt.

    Nhìn kĩ lại, hán tử đó đột nhiên thất thanh nói: "Ngươi là ngũ..., là ngũ công tử đang ở trước mặt ư?"

    Chiết Tử Du nghi ngờ hỏi: "Ngươi là..."

    Người đó chắp tay nói: "Thuộc hạ Lưu Thế Hiên, tướng quân dưới trướng Trình tướng quân ở Quảng Nguyên, từng hộ tống ngũ công tử về Phủ Châu."

    "A!"

    Chiết Tử Du đã nhớ ra, đôi mày ngài hơi dướn lên, nói: "Ngài ở đây làm gì?"

    Lưu Thế Hiên vội nói: "Hồi ngũ công tử, thuộc hạ phụng chỉ của Trình tướng quân hành sự, bây giờ Dương Hạo Dương khâm sai đã đi về phía trước, hai vị thiếu công tử của Chiết phủ hôm nay mở yến tiệc mời Dương khâm sai đến, cho nên...ti chức đi theo đến đây."

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: "Đến rồi thì tốt, ngài đi theo ta."

    Nói rồi nàng đi qua người hắn, Lưu Thế Hiên vội vã đi theo sau.

    Đến lầu ba chỗ chuẩn bị rẽ vào Mẫu Đơn Các thì bước vào một gian phòng nhỏ yên tĩnh, hai đại hán đứng canh bên ngoài, vị ma ma đó dẫn Chiết Tử Du và Lưu Thế Hiên vào, cũng không biết góc tường làm bằng gì mà khi đưa tay ra kéo một cái thì bức tướng mở ra một lỗ hổng.

    Chiết Tử Du xua xua tay, ma ma đó liền biết ý mà lui ra, Chiết Tử Du nhìn qua lỗ hổng đó, phát hiện chỗ bố trí lỗ hổng này đúng là rất tài tình, căn phòng phía đối diện rất to, cho nên khi nhìn qua lỗ hổng có thể thấy tất cả mọi thứ trong phòng, âm thanh cũng nghe rất rõ.

    Cái lỗ được làm ở một cái góc chỗ phòng đối diện, bên ngoài được đặt một bức bình phong, bình phong đứng sát vào tướng, bên này nhìn qua bình phong đó thì có thể thấy rõ ràng, bên đối diện rất khó phát giác ra điểm này.

    Chỗ chủ toạ qua lỗ hổng có thể nhìn thấy trong tầm mắt, mà Dương Hạo lại ngồi ở chỗ đó, Chiết Tử Du đã nhìn thấy Dương Hạo, lòng đột nhiên trào lên một cảm giác thương mến và thân thiết, vốn chỉ là ý nghĩ lờ mờ, một ý niệm về tình bằng hữu đơn thuần, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy hắn thì đột nhiên tất cả đều thăng hoa, một cảm giác thích thú vui sướng không tên thoắt cái đã trào dâng trong lòng, làm cho toàn thân cảm thấy ấm áp.

    Nhưng đưa mắt hơi nhìn xuống thì lại thấy cánh tay lớn của Dương Hạo đang vòng qua ôm eo Ngưng Tuyết cô nương, một cảm giác ghen tuông không nhịn được trào lên, nàng hậm hực che lỗ hổng lại, quay đầu hỏi: "Ta nhớ rõ hắn tên là Đinh Hạo, sao lại đổi thành họ Dương, các ngài không phải là dẫn di dân theo hướng đông sao, sao lại đến đây, kể cho ta nghe nào."

    Lưu Thế Hiên chắp tay nói: "Tuân mệnh, ngũ..."

    "Chớ có lên tiếng!"

    Chiết Tử Du vội vàng ngăn lại, nhẹ nhàng mở lỗ hổng ra nhìn vào bên trong, thấy bên kia vẫn đang cười nói, không phát hiện ra điều gì bất thường, lúc này mới yên tâm, nàng lại đóng lỗ lại rồi ra hiệu cho Lưu Thế Hiên, nói: "Nhỏ tiếng thôi, kể chi tiết đi."

    Lưu Thế Hiên vội đáp lời đồng ý, hắn không những kể rõ ràng mọi chuyện đã gặp phải mà ngay cả chuyện Dương Hạo phạm án giết người, rồi nguyên nhân hậu quả khi trốn chạy khỏi Bá Châu cũng kể hết ra.

    Là chiến hữu cùng nhau tắm máu trên chiến trường thì còn gì mà không thể nói chứ, Dương Hạo sớm đã kể hết chuyện mình đã gặp phải cho hắn nghe.

    Lưu Thế Hiên kể hết những gì Dương Hạo đã kể ra, Chiết Tử Du cũng đã nghe thấy chuyện này, nhưng từ miệng của những người khác nhau nói ra, dùng những phương thức khác nhau để kể thì cảm giác trong tai người nghe lại hoàn toàn khác nhau.

    Chiết Duy Xương thuật lại lời của Trình Đức Huyền, nói là Dương Hạo ham sắc đẹp, dùng thủ đoạn dụ dỗ goá phụ, rồi cùng nàng ta mưu đồ đoạt gia sản nhà mẹ chồng, sự việc bại lộ, dòng họ mở từ đường công thẩm rồi dìm nữ nhân đó xuống sông, Dương Hạo tức giận mà báo thù, giết chết mẹ chồng nàng và một quản sự trong phủ, sau đó chạy trốn đến Quảng Nguyên.

    Còn Lưu Thế Hiên thì lại kể khác, nói vô cùng chi tiết.

    Đó là những câu chính miệng Dương Hạo nói, mỗi câu đều thể hiện chân tình của hắn đối với Đông Nhi, sự thương nhớ đối với mẹ già, sự bận lòng đối với huynh đẹ.

    Tuy Lưu Thế Hiên không phải là người giỏi kể chuyện, nhưng những lời đó nói ra lại làm cho Chiết Tử Du, một người khá cảm tính lòng lại cảm xúc trào dâng, như cơn sóng dập dờn trầm bổng.

    Khi Lưu Thế Hiên nói đến việc Dương Hạo bị người ta đổ oan như thế nào, rồi mắt thấy mình sắp bị thiêu sống nhưng vẫn không chịu tiết lộ chân tướng sự việc để bảo vệ thể diện cho Đông Nhi thì sự ghen tuông trong lòng Chiết Tử Du bỗng chốc được quét sạch, khuôn mặt nàng đỏ lên, như thể người mà Dương Hạo chịu hi sinh tính mạng để bảo vệ chính là nàng vậy.

    Một nam tử trọng tình trọng nghĩa, đáng tin tưởng như vậy làm gì có nữ nhi nào không cảm thấy cảm động với sự quan tâm chăm sóc của hắn chứ?

    Khi Lưu Thế Hiên kể đến chuyện Đông Nhi đã vươn người xuất hiện, chịu bao nhiêu lời chửi mắng, rồi bị người ta dìm xuống sông thì trong mắt Chiết Tử Du mơ hồ trào lên giọt lệ, hai bàn tay đã nắm chặt lại.

    Nàng tư chất thông minh, tài học xuất chúng, hơn nữa còn giúp cửu thúc làm tình báo, có thể nói là kiến thức rộng mỬ nhưng những chuyện dân gian giống như thế thì nàng nào có từng nghe thấy.

    Nàng cảm thấy nó không thua gì những cảnh thảm thiết bi tráng trên chiến trường cả.

    Khi nghe thấy chuyện Dương Hạo nửa đêm lẻn vào Đổng phủ, giết chết đôi cẩu nam nữ, thì đầu quyền của Chiết Tử Du đập xuống một cái, thấp giọng nói: "Giết rất hay!

    Nếu như hắn mà buông tha cho kẻ thù rồi tự mình chạy trốn thì hắn chính là thiên hạ đệ nhất đại khốn nạn vô lương phụ tình!"

    Chương 168 Công tử luận đạo.

    "Ngũ công tử nói đúng, Dương Hạo làm như vậy mới là một hán tử đường hoàng!"

    Lưu Thế Hiên mỉm cười, lại nói: "Có điều, nếu như Dương khâm sai chỉ vì người trong lòng mà nóng giận giết người thì đáng khen, nhưng đó cũng chẳng qua chỉ là một hán tử chính trực vùng hương dã, trong thiên hạ này những kẻ vì tình mà giết người, rồi bỏ mạng nơi ngàn dặm nhiều vô kể, Lưu Thế Hiên chưa chắc đã bái phục hắn.

    Nhưng những hành động tiếp sau đó của Dương khâm sai mới làm cho Lưu Thế Hiên thành tâm bái phục, lần này phụng mệnh Trình tướng quân mà cùng hắn bôn tẩu là vinh hạnh của Lưu Thế Hiên, Dương khâm sai nếu có lệnh gì thì huynh đệ chúng ta sẽ vì hắn mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ."

    Chiết Tử Du thay đổi nét mặt, nói: "Lời này có nghĩa là sao?"

    Lưu Thế Hiên kể chuyện Dương Hạo đoạt tiết như thế nào, hành quân về hướng tây như thế nào, rồi làm thế nào mà vượt qua cái chế ở hà đạo, làm thế nào mà phi ngựa cứu người trước trận ở Ngọ Cốc, rồi làm thế nào mà từ dưới đáy sông trèo lên...

    Chiết Tử Du nghe thấy thì cảm xúc trào dâng, nhiệt huyết sôi sục, khi Lưu Thế Hiên kể xong cả người nàng ngây ra.

    Quả quyết đoạt tiết không chỉ là đại trí mà còn là đại dũng; vì Đông Nhi giết người đó là tư tình; vì người khác mà xông trận là đại đạo; ở Trục Lãng Xuyên vì bảo vệ mấy vạn dân mà không tiếc thân mình đó là hành động đại nhân đại nghĩa.

    Chiết Tử Du lòng sôi sục, chỉ hận lúc đó mình không ở đấy để có thể tận mắt chứng kiến hắn từ dưới đáy sông rồi nhảy lên như hồng liên, chứng kiến cái giây phút hắn hồi sinh, vì hắn mà thành tâm hét lên một tiếng "giỏi"!

    "Ngài lui xuống trước đi!"

    Chiết Tử Du trầm mặc, nhẹ nhàng xua tay nói: "Chuyện gặp ta hôm nay không được nói với người khác, bao gồm cả Dương khâm sai!"

    "Rõ, thuộc hạ hiểu rồi!"

    Lưu Thế Hiên cung kính đáp, rồi lặng yên lui ra.

    Cửa phòng vừa đóng thì Chiết Tử Du lại mở cánh cửa nhỏ trên tường ra, nhẹ nhàng tiếp cận lại.

    Mang một tình cảm thuỳ mị và kích động nhìn Dương Hạo, lại cảm th không giống, cánh tay lớn mà hắn đặt lên eo cô nương xinh đẹp dường như cũng không còn chướng mắt nữa, nhìn kĩ thì hình như là miễn cưỡng đặt lên, ừ...nhất định là như vậy.

    Từ cổ đến nay, anh hùng thì phong lưu đa tình, hắn có thể vì danh tiếng trong sạch của một quả phụ mà không tiếc hi sinh tính mạng, có thể vì một đứa trẻ bệnh tật không thân không thích mà xông lên quân trận, có thể vì mấy vạn dân chúng không liên quan mà xông vào cái chết, một hán tử như vậy đối với một người xuất gia từ đại hộ, quen với cảnh cha và huynh đệ phong lưu như Chiết Tử Du mà nói thì không cảm giác thấy ghê tởm, ngược lại còn cảm thấy đây mới là người có máu có thịt, biết tình biết nghĩa.

    Phía đối diện, mấy công tử đang mặt mày hớn hở kể những sự hiểu biết của mình về nữ nhân.

    Nam nhân mà, ăn cũng là hoa rượu, không nói về nữ nhân chẳng lẽ nói về nhân sinh, nói về lí tưởng?

    Bạn nghĩ công tử nhà người ta là ai chứ?

    Phương Viên thọc tay sâu vào trong lòng một mỹ nữ, dùng lực xoa xoa, xoa làm cho khuôn mặt nữ nhân đỏ ửng lên, nàng thở gấp, còn hắn thì nói: "Bản công tử chỉ thích những cô nương ngực đầy đặn, còn những cái khác thì không so đo nhiều."

    Trương Phi trợn mắt nói: "Thế có phải khi ngươi còn nhỏ mẹ ngươi đã thiếu sữa không, vẫn còn muốn ngực căng đầy à, ngươi không sợ xoa đến chán ngấy à."

    Đổng Thăng Điển chậm rãi nói: "Theo ta thấy, thưởng thức nữ nhân nên từ bốn phương diện, lần lượt là mắt, tóc, dáng vẻ và chân.

    Mắt có hấp dẫn hay không, đối với ngũ quan có hiệu quả làm nổi bật hay không.

    Còn về tóc thì vẫn là cái căn bản của một người đẹp, cơ thể thì không phải nói rồi.

    Những nữ nhân có cổ tay, eo, mông, da đẹp chưa chắc đã có đôi chân đẹp, cho nên đây là điểm mà nữ tử cực phẩm khó có được nhất.

    Vì thế theo ta thấy, nữ tử đẹp nhất sẽ phải có đôi chân đẹp nhất.

    Ha ha, một đôi chân đẹp động lòng người đó mới là nữ tử tràn đầy linh tính và cảm tính, mới có thể có các cảm giác đẹp khác."

    Đường Uy tủm tỉm cười, quay đầu nói: "Trạch Hạo huynh hôm nay sao ít lời vậy, có chuyện gì không vui à?

    Nếu như có thì cứ nói ra, để mọi người giải toả cho."

    Lý Trạch Hạo trừng mắt lên nhìn hắn, ngáp nói: "Đêm qua dốc sức ở trong phòng, quả thực là mệt rồi, các người cứ nói chuyện của các người đi, ta ngủ gật lát."

    Đường Uy liền cười nói: "Loại nữ nhân mà ta thích nhất là loại mỹ nhân mông to mà không béo, tròn mà không thừa, trơn mà không ngấy, hình như trăng tròn, đó mới là loại ta thích nhất.

    Thử nghĩ xem, khi vầng trăng chiếu xuống, tăng một phân là béo, giảm một phân là gầy, da thịt mông nhẵn, nếu dưới ngọn đèn lờ mờ mà nhìn thấy những thứ lấm tấm thì thật là kinh, ta sẽ phun ra mất..."

    Chiết Duy Tín cười hỏi: "Thứ phun ra là cái gì?"

    Lông mày Đường Tam Nhi hơi nháy nháy lên, cười ha ha nói: "Đương nhiên là máu mũi rồi, nếu không thì có thể là gì chứ?"

    Mấy nữ nhân đều che miệng cười, Đường Tam Nhi cảm khái nói: "Con đường mông đẹp, bác đại tinh thông đường dài đằng đẵng..."

    Dương Hạo lập tức nhớ tới từ: "Bệnh yêu mông!", mấy tên này kẻ mắc bệnh yêu ngực, kẻ yêu chân, kẻ yêu mông, vậy ta mắc bệnh yêu gì?

    Vừa nghĩ tới đây thì Chiết Duy Chính đã quay sang hắn nói: "Dương huynh mọi người đều có ý kiến của mình, không biết huynh có cao kiến gì không, có thể nói cho mọi người nghe thử chứ."

    Chiết Tử Du ở bên kia đang nghiến răng nghiến lợi thầm chửi: "Cái tên tiểu khốn nạn, xem ta trở về sẽ xử lí các ngươi ra sao."

    Trong mồm mắng người nhưng tai nàng lại không khỏi tự chủ dướn lên.

    Dương Hạo chần chừ không biết trả lời thế nào, Ngưng Tuyết cô nương mỉm cười, ôm chặt eo hắn, đưa khuôn mặt dựa sát vào ngực hắn, nói: "Dương công tử nhà ta hàm súc bên trong, là một quân tử nhã nhặn, các người hỏi như thế công tử sẽ ngại đó."

    Mọi người đều cười lớn, Chiết Tử Du thầm hừ một tiếng: "Hồ ly tinh!"

    Hoàn toàn không cảm thấy trong lời nói của mình có sự ghen tuông.

    Khuôn mặt Dương Hạo hơi nóng lên, xoa xoa mũi cười nói: "Ta à..., ha ha, ý kiến của ta có chút giống Đường huynh, một tháp phong nguyệt mới có thể phong tình vô biên mà, ý cảnh trong chỉ có thể hiểu ngầm được, không thể nói ra lời, ha ha..."

    Đường Tam Nhi vỗ tay cười lớn: "Không sai, không sai, ý cảnh trong đó chỉ có thể hiểu ngầm mà không thể nói ra.

    Nhân sinh khó có được một tri kỉ, nào nào nào, chúng ta cùng cạn một li."

    Dương Hạo cười gượng giơ li lên uống cạn, Chiết Tử Du ở căn phòng bên đó nghe hắn nói cũng thích mông như Đường Tam Nhi thì mặt đỏ lên khẽ xì một cái, một cánh tay bất giác đưa ra đằng sau xoa mông mình: "Mông của ta có thể coi là mông đẹp không?"

    Vừa mới nói xong thì chợt nhớ ra, mặt nàng đỏ tới mang tai: "Phì, nha đầu không biết mắc cỡ, nghĩ linh tinh gì vậy chứ."

    Rượu đã qua tam tuần, đám công tử bắt đầu phóng đãng, xoa ngực liếm lưỡi, uống rượu liên tục.

    Chiết Tử Du tuy là một cô nương thoải mái và không câu nệ tiểu tiết, nhưng nhìn mà cũng đỏ cả mặt lên, nhưng nàng cũng không chịu rời đi, mắt cứ nhìn chằm chằm vào người Dương Hạo.

    Biểu hiện của Dương Hạo vẫn được coi như là an ủi Chiết cô nương, hắn chưa hề làm những hành động dung tục nào như mấy tên công tử kia, nhưng...nhưng...nhưng...thứ đáng trời giết!

    Hắn không động vào nữ nhân kia, nhưng nữa nhân kia lại động vào hắn!

    Dương Hạo cũng sắp không chịu nổi rồi, Ngưng Tuyết cô nương thơm như một đoá hoa không hề biết e thẹn, hoàn toàn là một kẻ lẳng lơ.

    Thấy hắn cứ ngồi như vậy không chịu tiếp cận thì Ngưng Tuyết cô nương đó liền đưa tay ra chủ động cho tay vào trong người hắn, việc này cũng không sao, nhưng cánh tay ngọc ngà của ả lại từ trên đưa thẳng xuống dưới, thủ đoạn nhẹ nhàng vuốt ve phía dưới của hắn như nụ hôn của cá vậy, rất có kĩ thuật, một lúc sau thì trêu ghẹo làm cho hàng lông mày ngang của hắn phải dựng lên, nóng lòng muốn thi triển thủ đoạn hàng yêu phục ma.

    Ngưng Tuyết cô nương thấy năng lực của hắn thâm hậu, cũng không kìm được lòng xuân trào lên.

    Vị hán tử này không chỉ tuấn tú mà cơ thể còn rất rắn chắc, nếu như triền miên với hắn một đêm chắc sẽ rất gay cấn, vì vậy các thủ đoạn càng liên tiếp được thi triển ra.

    Dương Hạo không muốn phong lưu với mấy nữ tử trong lầu xanh, nhưng bản năng cơ thể lại không để hắn không chế, trước mắt thấy mọi thứ tiếp tục như vậy, s㠭ình sẽ làm ra chuyện xấu trước mặt mọi người, dù cho mình có thể khống chế được, nhưng những người ở đây càng lúc càng phóng đãng, trông thật chẳng ra sao, lại không tiện lật mặt để làm một chính nhân quân tử cho người ta ghét.

    Tình thế cấp bách sinh trí khôn, Dương Hạo vội uống một chén rượu, uống rất vội, lại vung một nửa chén lên người mình, bắn cả lên mặt Ngưng Tuyết cô nương, Ngưng Tuyết cô nương kêu lên một tiếng, rượu đã vào mắt, nước mắt chảy ra, vội rút tay ra lau.

    Chiết Tử Du bên kia nhìn thấy liền mỉm cười, hình như đã được giải toả.

    Dương Hạo lắc người đứng lên, giả vờ say nói: "Chư vị, chư vị, xin nghe Dương Hạo nói một lời."

    Từ lúc bước vào phòng, Dương Hạo chỉ mỉm cười hiền hoà chứ chưa từng chủ động làm gì, lúc này hắn vừa mới mở mồm nói thì những công tử kia không khỏi giương mắt lên nhìn, đương nhiên, đang hôn thì vẫn hôn, đang sờ thì vẫn sờ, bọn họ không chậm trễ cả hai.

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: "Hôm nay nhận được sự khoản đãi của các vị, Dương mỗ cảm kích vô cùng.

    Chuyến đi lần này mấy phen ra vào sống chết, bây giờ có thể ngồi đây cùng mọi người hoan lạc, lại có mấy cô nương xinh đẹp hơn người hầu rượu, Dương Hạo quả thật là rất cảm khái."

    Dương Hạo nói xong thì không khỏi sụt sịt mấy tiếng, giơ ngón tay làm ra vẻ đang lau giọt lệ nóng, rồi thần sắc phấn khởi lên, xúc động nói: "Chén rượu này Dương mỗ mượn hoa hiến phật, mời mọi người, đa tạ ý tốt lần này của chư vị công tử, chúc chư vị công tử vinh hoa phú quý, tiền đồ rộng mở."

    Đám công tử quay mặt nhìn nhau: "Vị huynh đệ này uống nhiều rồi thì phải?

    Không phải chỉ là kính rượu thôi sao, sao còn chảy cả nước mắt vậy?"

    Đám người họ đành phải buông các cô nương ra, lần lượt đứng dậy giơ chén đáp lễ.

    Dương Hạo cười nói: "Nào, chúng ta cùng rót đầy rượu, giơ chén lên, cạn!"

    Một chén đã uống hết, đàm công tử vừa ngồi xuống thì Dương Hạo lại nói: "Chư vị, chúng ta hoan lạc ở đây là đều nhờ vào công lao bảo vệ sự yên bình của tiết độ sứ Chiết đại tướng quân của Vĩnh An quân.

    Hôm nay Chiết đại tướng quân đã đích thân dẫn quân xuất chinh, dẹp bọn người phản loạn Đảng Hạng, chén thứ hai chúng ta chúc cho chuyến đi lần này của Chiết tướng quân mã đáo thành công, khải hoàn trở về."

    Lần này Dương Hạo đã nhắc đến Chiết Ngự Huân, hai cậu con trai của Chiết Ngự Huân là Chiết Duy Chính và Chiết Duy Tín vừa nghe thấy tên cha mình thì lập tức đẩy mĩ nhân trong lòng mình ra, ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc, khi hắn nói xong thì hai tay liền bê chén rượu đứng lên, những vị công tử khác cũng lần lượt đứng dậy, chỉ nghe thấy một loạt tiếng lachj cạch của bàn ghế.

    Người mà Dương Hạo nói là Chiết đại tướng quân, đó là chủ của Phủ Châu, trong lòng bọn họ còn có trọng lượng hơn cả quan gia, hơn nữa trước mặt lại có hai cậu con trai của Chiết đại tướng quân, cho nên ngay cả quần áo cũng chỉnh đốn lại, tránh để quá mức không chịu nổi.

    Dương Hạo trên bàn rượu đã lấy cái cớ rất đường hoàng để kính rượu.

    Quả thực là một cảnh tượng rất nghiêm túc, làm cho mấy cô nương khó xử, đứng cũng không được, cười đương nhiên cũng không thích hợp, làm ra vẻ nghiêm túc thì quá buồn cười, thần sắc mỗi người đều có chút gượng gạo.

    Dương Hạo nói: "Nào, chúng ta cùng rót cho đầy..., giơ chén lên..."

    Chén rượu này uống xong thì đám công tử chần chừ ngồi xuống, không biết Dương Hạo còn muốn làm gì nữa.

    Rượu này muốn kính một chén thì thường sẽ phải đến ba chén, rất ít khi xuất hiện số 2, thực ra thì những vị công tử này cũng đã quá "2" rồi.

    Qủa nhiên là không ngoài dự đoán, Dương Hạo vẫn chưa ngồi xuống, thần sắc lại nghiêm túc hơn, thậm chí còn có chút cảm giác thần thánh: "Nói đến Chiết đại tướng quân, bản khâm sai bất giác nhớ đến đương kim quan gia, quan gia đích thân chinh phạt Bắc Hán, lao khổ công cao, vì muốn diệt trừ đại hoạ cho Đại Tống ta mà ăn gió nằm sương, thân ở phía trước sĩ tốt, có một người tốt như vậy Đại Tống thật là có phúc, con dân Đại Tống thật là may mắn, chúng ta thật là may mắn!

    Nào..."

    Dương Hạo còn chưa nói xong thì Chiết Duy Chính đã lặng lẽ xua xua tay, mấy cô nương thật sự cảm thấy mình thân làm kĩ nữ, đứng dậy cũng thì quả chẳng ra sao, nhưng người ta dùng thân phận khâm sai để biểu thị lòng trung thành với Triệu quan gia ở thành Biện Lương, mình đúng là không tiện ngồi ở đây, nên vừa thấy Chiết Duy Chính ra hiệu thì bọn họ như đã hiểu, vội vàng đứng dậy tản ra.

    Dương Hạo cười tươi, hai tay bê chén rượu, nhìn xung quanh, giơ chén lên nói: "Nào, chúng ta cùng rót đầy, giơ chén lên."

    Đám công tử làm mặt đau khổ nhìn nhau, Đương Tam Nhi bĩu bĩu môi, nói nghiến như răng đau vậy: "Cạn!"

    Ở căn phòng yên tĩnh bên cạnh, Chiết Tử Du đang che miệng khẽ cười, đôi mắt to quyến rũ hơi buồn đã uốn thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp: "Cái tên này, xem ra có vẻ trưởng thành hơn rồi, nhưng...vẫn giống như trước, cơ trí cổ quái, chọc ghẹo cho người ta giận không được mà tức cũng không xong."

    Nàng nhẹ cắn môi, đứng thẳng dậy, mỉm cười ngọt ngào với Dương Hạo kẻ đang hoàn toàn không biết có nàng ở đây, rồi xoay người bước ra cửa.

    Đêm hôm nay nàng không có phí công đến.

    Nếu như một nam nhân ở một nơi có thể phóng đãng mà không phóng đãng, biết tự ràng buộc mình như vậy thật là đáng quý.

    Nàng đi mà trong lòng đầy thoả mãn.

    Chiết Tử Du lòng đầy vui mừng nghĩ: "Nếu như hắn bất đắc dĩ mà ở lại đó, làm chuyện trăng gió với mấy ả lầu xanh thì ta...ta cũng sẽ không trách."

    Bước ra khỏi cửa, đi trên hành lang, khi vén tà áo xuống lầu Chiết Tử Du chợt nghĩ: "Người ta là gì của hắn chứ, sao lại có thể trách cứ gì được?"

    Vừa nghĩ đến đây thì mặt liền đỏ lên.

    Ra khỏi Quần Phương Các, bước dưới ánh trăng và sao, phe phẩy chiếc quạt, tâm tình của Tử Du cô nương đột nhiên rất tốt đẹp...

    Chương 169: Huynh muội Đường gia

    Bốn chiếc xe ngựa có mui làm bằng gỗ lim cao to tiến vào trong Đường phủ, Đường Uy kéo lê đôi dép mộc cao, tà áo bay bay, tóc bay lất phất, giống như kẻ điên bước xuống xe, lắc lư tiến vào trong phòng, khuôn mặt tươi cười nói với lão quản gia: "Tiểu Tần đâu, đi chưa?"

    Lão quản gia Đường phủ nhịn cười nói: "Vừa mới bị đại tiểu thư mắng chửi cho bụi đầy đầu đất đầy mặt rời đi rồi, thiếu gia khuyên đại tiểu thư đi, đối với Tần công tử như vậy quả thật có chút...khụ khụ..."

    Đường Uy nhún vai nói: "Khuyên ư?

    Khuyên như thế nào chứ?

    Trên dưới phủ ai mà chẳng biết nha đầu điêu ngoa?

    Đường gia chúng ta nam đinh rất thịnh, từ đời cha ta nam đinh sinh hoài không hết, chính vì nữ nhi ít nên đến đời chúng ta thì mới có một nha đầu này, những gia gia nại nại đều coi nó là bảo bối, ai dám dây vào chứ.

    Được rồi được rồi, ta đi nịnh nó một chút."

    Đường Uy lại lên đôi guốc mộc, "lạp cạp lạp cạp" đi về phía nhà sau giống như mấy chú vịt kêu vậy, hắn đã đi đến khuê phòng của Đường Diễm Diễm, nhẹ nhàng gõ cửa, lớn tiếng nói: "Diễm diễm ơi, tiểu Tần lại làm gì để muội không vui à, nói với tam ca đi."

    Nói rồi đẩy cửa bước vào thì thấy Đường Diễm Diễm đang ngồi bên giường, cái miệng nhỏ xinh đang vểnh lên, có vẻ tức giận.

    Đường Uy cười hì hì bước tới ngồi xuống, nắm bả vai nàng, cười thân thiết đúng như một người anh trai, cười nói: "Muội giận gì vậy, tiểu Tần mấy ngày hôm nay không phải là luôn bị muội chọc tức sao, muội không để ý đến hắn thì thôi, sao lại phải tức chứ."

    Đường Diễm Diễm trừng mắt lên nói: "Bản cô nương bây giờ cứ nhìn thấy hắn lại bực mình, có được hay không?"

    "Được, được, sao lại không được."

    Đường Uy thở dài nói: "Vậy muội nói đi, rốt cuộc là tức vì chuyện gì, có phải là vì lần trước hắn đi đến lầu xanh cùng tụi ta không?

    Muội muội này, chuyện đó muội phải nhìn thoáng ra một chút.

    Hắn thật sự thích muội là được rồi.

    Chơi bời bên ngoài khó tránh lắm, nam nhân mà, a...đúng không?"

    "Đúng cái mông ý!"

    Đường Diễm Diễm tức khí nói: "Bây giờ cứ nhìn thấy mặt hắn muội lại tức, không phải là tức vì hắn vào thanh lâu mà vì nhìn không ưa hắn.

    Trước đây, muội không cảm thấy thế nhưng bây giờ càng nhìn càng thấy tên đó nông cạn chẳng có chút hứng thú nào cả, hắn gặp muội thì biết nói gì cơ chứ?

    Chỉ suốt ngày nói hai nhà Đường Tần môn đăng hộ đối như thế nào, hai người chúgn ta nếu thành thân thì đúng là thêu hoa trên gấm, hai nh càng thêm lớn mạnh, muội làm Tần gia thiếu phu nhân sẽ vui sướng như thế nào.

    Muội vui sướng sao?

    Muội sống vui sướng như thế nào thì sao hắn biết được, như thế này gọi là sống vui sướng sao?

    Huynh xem người ta đấy, tuy xuất thân thấp hèn, nhưng lại lo việc quốc việc dân, có một trái tim đại nhân đại nghĩa, có tình có nghĩa.

    So sánh lại thì còn có mùi vị hơn.

    'Nếu như trong lòng bạn là thiên đường thì thân ở địa ngục cũng là thiên đường, còn nếu lòng bạn là địa ngục thì thân ở thiên đường cũng là địa ngục'.

    Huynh nghe thử coi, Tần Dật Vân đã nói ra một lời rất huyền cơ.

    Hừ!

    Ở cùng với người như thế cho dù ăn gió nằm sương, ngày ngày khổ cực cũng thấy thú vị; còn ở cùng một tên chẳng có chí lớn thật sự chẳng có chút ý vị nào, lời nói nhàm chán, hắn so với người tađúng là một trời một vực, huynh nói sao muội lại không thấy ghét chứ?"

    "Ý, tiểu muội, người mà muội nói...là ai vậy?"

    "Huynh ấy..."

    Khuôn mặt trứng gà của Đường Diễm Diễm đỏ lên, ánh mắt như có chút giấu diếm, thấy đôi mắt híp híp của Đường Uy đầy vẻ ranh mãnh thì trong đầu nàng thẹn quá thành ra giận, ngang ngược nói: "Cần huynh quản à.

    Người nói lời này là một thánh nhân thượng cổ, huynh là cái tên chẳng học hành gì cả đương nhiên là không biết rồi, muội hỏi huynh, muội bảo huynh giúp muội dạy bảo tên Dương khâm sai huynh đã đi làm chưa?"

    Đường Uy thu tay lại, mệt mỏi nằm xuống giường của muội muội, hai tay đặt lên gối, hai chân thả lỏng xuống đất, hừ hừ nói: "Đi rồi, vừa đi tối nay."

    Đường Diễm Diễm lập tức lo lắng, nàng nhìn ca ca, cắn môi, do dự một lúc rồi nhỏ tiếng hỏi: "Huynh thật sự đã đi rồi."

    "Ừ."

    Đường Uy mệt mỏi nói: "Không chỉ mình ta đi còn có Duy Chính, Duy Tín, Phương viên, Trạch Hạo đi cùng, tất cả đều đi.

    Lần này làm đi làm lại, đứng lên rồi ngồi xuống, ngồi xuống lại đứng lên, làm cho chúng ta mệt chết đi được."

    Đường Diễm Diễm nghe thấy thế thì mắt hơi tái đi, một lúc sau nàng đột nhiên cắn răng, voé vào đùi Đường Uy một cái, Đường Uy kêu lên một tiếng, rồi nhảy dựng lên, suýt xoa nói: "Ôi cha, đau chết ta mất, muội làm cái gì vậy tiểu tổ tông của ta?"

    "Huynh...huynh...ai cho huynh đánh hắn, người ta...người ta chỉ bảo huynh doạ hắn thôi mà..."

    Đường Diễm Diễm nhăn nhăn mũi, mắt đỏ lên, nước mắt bắt đầu rơi xuống, thút thít nói: "Các huynh nhiều người như vậy lại đa phần biết võ công, nếu như đánh người ta bị thương thì làm thế nào.

    Người ta ngã xuống rồi mà các huynh còn đánh, sao lại có thể ức hiếp người như thế, huynh làm cái gì vậy trời..."

    Đường Diễm Diễm nước mắt lưng tròng đứng dậy, nói: "Muội đi xem huynh ấy, nếu như huynh thật sự đánh bị thương huynh ấy thì muội sẽ không tha cho huynh đâu."

    Đường Uy hất tóc lên, trợn mắt nói: "Ai nói chúng ta đánh hắn chứ?

    Muội coi tam ca muội như cái chày gỗ thật à.

    Tốt xấu gì hắnlà khâm sai, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, huynh làm sao có thể động thủ với hắn?

    Đó chẳng phải là tự chuốc phiền phức sao."

    "Ơ..."

    Đường Diễm Diễm kinh ngạc, vội đưa tay áo lên lau nước mắt, hỏi: "Vậy huynh nói cái gì mà ngồi xuống lại đứng lên, đứng lên lại ngồi xuống, còn làm cho các huynh mệt chết, không phải...không phải là đánh huynh ấy ngã xuống sao?"

    Đường Uy cười nhăn nói: "Đương nhiên không phải, là chúng ta bị hắn trêu chọc làm cho đứng lên rồi ngồi xuống, ngồi xuống lại đứng lên ý chứ..., haizz, vốn đêm nay muốn vui vẻ ở Quần Phương Các nhưng lại bị hắn làm cho khom lưng như vái người chết vậy, làm mất hết cả hứng."

    Đường Diễm Diễm nín khóc cười, nghĩ ngợi rồi đột nhiên trừng mắt lên, quát: "Huynh đưa huynh ấy đến thanh lâu?"

    Đường Uy vội vàng xua tay: "Không phải ta, không phải ta, là tentieeur tử Chiết Duy Chính, ai mà biết được, đã tìm mấy mỹ nhân Giang Nam đến vốn là muốn tối nay vui vẻ một chút nhưng lại vị Dương Hạo làm hỏng, đảnh phải ai về nhà nấy, thật là mất hứng."

    Đường Diễm Diễm vui mừng nói: "Muội đã nói rồi mà, huynh ấy và mấy công tử áo gấm lụa là các huynh không giống nhau."

    Đường Uy liếc mắt nhìn nàng, đột nhiên nói: "Tiểu muội, muội có phải là đã thích cái người tên Dương Hạo đó không?"

    "Sao cơ, muội thích huynh ấy?"

    Đường Diễm Diễm cười nhạt, làm vẻ khinh thường.

    Nàng liếc nhìn ca ca, đột nhiên nhăn nhăn mũi, có chút chột dạ hỏi: "Ca ca, biểu hiện của muội rõ ràng vậy sao?"

    Đường Uy lắc đầu nói: "Cũng không phải là quá rõ ràng."

    Đường Diễm Diễm thở phào, thì nghe thấy Đường Uy lại nói: "Nếu như mù mà nghe thấy lời muội vừa nói thì cũng biết; nếu như điếc nhìn thấy biểu hiện của muội cũng sẽ đoán ra, nếu như vừa mù vừa điếc thì chỉ cần ngửi cái mùi oán hận ghen tuông trên trường muội cũng sẽ ngộ ra."

    Đường Diễm Diễm lại vừa ngại vừa tức, giơ chân lên đá một cái, Đường Uy nhanh nhẹn tránh kịp, cười ha ha.

    Đường Diễm Diễm bĩu môi, nước mắt vẫn ròng ròng nói: "Ca, người ta thích huynh ấy nhưng huynh ấy không thích người ta.

    Huynh nói xem phải làm sao đây, người ta...người ta đã thổ lộ với huynh ấy rồi, xấu hổ quá..."

    Đường Uy hừ một tiếng, tiện tay lấy một bình sứ nhỏ trong người ra, nói: "Khóc cái gì mà khóc, những gì mà Đường gia ta muốn có được chẳng nhẽ không thể có sao?

    Cho muội này!"

    Đường Diễm Diễm lau nước mắt nhận lấy, mơ hồ hỏi: "Đây là cái gì?"

    Đường Uy hãnh diện nói: "Xuân dược."

    Đường Diễm Diễm vừa tức vừa xấu hổ, giận hờn nói: "Cái đồ con rùa con vịt, sao lại đưa cho muội thứ này."

    Đường Uy thản nhiên nói: "Cái này thì có làm sao đâu, kết quả của hai người vui vẻ nước đến mương với kết quả của bá vương cứng đầu dương cung tới thực ra là giống nhau, căn cứ vào kinh nghiệm giang hồ xông xáo nhiều năm của tam ca, ta cảm thấy phương pháp thứ hai càng trực tiếp và có hiệu quả.

    Đợi khi hắn thành người của muội rồi thì...ha ha ha, nếu muội thương tiếc cho hắn thì đối tốt với hắn một chút là được rồi."

    Đường Diễm Diễm ưỡn ngực lên nói: "Đường Diễm Diễm muội là ai chứ?

    Thích một nam nhân thì cần hắn cam tâm tình nguyện thích muội mới được.

    Dựa vào tướng mạo và nhân phẩm của muội, muội không tin huynh ấy không động lòng, không phải là đã nói nữ nhân theo đuổi nam nhân cách mấy tầng lưới sao?

    Hừ, muội thà bây giờ bỏ qua thân phận mình, thấp giọng với huynh ấy một chút còn hơn, những ấm ức này sẽ có ngày tính hết với huynh ấy.

    Cái thủ đoạn hạ lưu này chỉ có Đường Tam Nhi huynh mới sử dụng thôi, Đường đại cô nương ta hoàn toàn khinh thường thứ này!

    Thứ này...sử dụng thế nào vậy?"

    Đường Uy lảo đảo, suýt nữa ngã xuống đất.

    Đường Uy vừa mới ra cửa phòng của Đường Diễm Diễm thì thấy nhị ca Đường Dũng đang đứng ở cửam thấy hắn bước ra lập tức giơ ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu chớ có lên tiếng, Đường Uy đã hiểu ý, hai huynh đệ xoay người không phát ra tiếng động, một trước một sau đi tới phía dàn nho trong sân.

    Đường Dũng quay người nói: "Tam ca, ta vừa mới trở vềnghe nói tiểu muội lại mắng chửi đuổi Dật Vân đi, đang muốn đến khuyên một câu."

    Hắn hơi nhíu mày nói: "Sao đệ lại cổ vũ nó đi thích tên khâm sai họ Dương gì đó hả.

    Đường gia chúng ta lập nghiệp ở đây, trong tứ đại gia thì chúng ta chỉ xếp thứ 3, nếu như có thể thông gia với Tần gia thì sau này Đường gia ta sẽ trở thành gia tộc đứng đầu trong tứ đại gia, thế lực bây giờ sẽ được mửo rộng.

    Hơn nữa, từ phương diện cá nhân mà nói, Dật Vân thực sự là rất xứng, đệ đang làm cái quỷ gì vậy?"

    o0o

    Cái bộ dạng khi cười không đứng đắn của Đường Uy đã không còn nữa, hắn nghiêm chỉnh nói: "Nhị ca, mấy ngày nay huynh không ở nhà, đệ cùng đại ca đã bàn bạc về sự phát triển của Đường gia sau này."

    Hắn giơ tay lên hái xuống một chùm nho rồi đút luôn vào mồm, tiếp tục nói: "Nhị ca, Đường gia sau này không thể chỉ nhìn về tây bắc, nên nhìn về phía xa hơn, phải nhìn về Trung Nguyên."

    Sắc mặt Đường Dũng hơi thay đổi, hỏi: "Lời này là sao?"

    Đường Uy nói: "Triệu quan gia xuất binh chinh phạt Bắc Hán, lần này tuy là vô công trở về, nhưng Bắc Hán chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, nếu không có sự tiếp ứng của người Khiết Đan thì e là cũng không chống chọi được mấy năm nữa.

    Thế lực Đại Tống một khi đã đạt được Bắc Hán thì tây bắc cúng ta sẽ bị vây ở giữa.

    Ta nghĩ huynh cũng biết trước đây không lâu quan gia đã gia phong tấn tước cho Chiết tướng quân và Dương tưới quân Lân Châu, muốn họ vào kinh làm quan, đây chính là một điềm báo trước, quan gia muốn thu phục tây bắc."

    Cho dù quan gia bắc có hán, nam có đường, nhất thời sẽ không động võ đối với nơi này, nhưng đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

    Chiết tướng quân nuôi phỉ rồi tự chống lại cũng chỉ có thể giải quyết được nguy nan nhất thời thôi, đợi sau khi quan gia xuất thủ...thì phải làm sao?

    Cho nên, chúng ta phải sớm kéo được quan hệ với Khai Phong, đem chuyện buôn bán mở rộng đến Trung Nguyên.

    Tần gia và Chiết gia có quan hệ thông gia, mối quan hệ qua lại trước nay thân mật hơn nhiều so với chúng ta, nếu Đường gia ta cũng triệt để đi theo vết tích của Chiết gia, vậy khi muốn đến góp sức cho Khai Phong thì e rằng cũng sẽ bị Triệu quan gia nghi kị, mối thông gia này chẳng qua chỉ là thêu gấm trên hoa thôi, không có tác dụng lớn.

    Một khi Chiết Thị không chịu bỏ Tây Bắc, động đao kiếm với triều đình, thì chúng ta sẽ bị liên luỵ, chi bằng sớm rời ra xa trước."

    Nói đến đây hắn cười lên, đặt chùm nho vào tay nhị ca người có tướng mạo khá giống hắn, lại nói: "Nếu như thiết lập quan hệ với Khai Phong, chúng ta liên kết dựa vào nhau không phải là còn được bảo đảm hơn bây giờ sao?

    Tiểu muội và Tần Dật Vân trở mặt với nhau, việc này cũng tốt, để cho nó phân tán lòng, thích người khác, cũng để cắt hoàn toàn ý định của Tần gia.

    Giữa tiểu tử và nhi nữa phân phân hợp hợp, cũng không khiến cho hai nhà Tần Đường trở mặt với nhau.

    Còn về vị Dương khâm sai đó với tiểu muội thì "chữ 八 (bát) còn thiếu một nét phẩy mà" (vẫn chưa bắt đầu), nếu như mà thành thì tiểu muội đương nhiên sẽ vui, hắn là thân tín của quan gia, Đường gia chúng ta cũng sẽ có thêm một con đường, có gì mà không được chứ.

    Đệ với đại ca đã bàn bạc rồi, đại ca cũng tán thành ý kiến của ta."

    Đường Dũng lúc này cũng đã hiểu, gật đầu nói: "Đệ nói cũng có lí, sống yên ổn phải nghĩ đến ngày gian nguy mới là con đường sinh tồn kế tục của gia tộc."

    Lông mày hắn hơi nhíu lên, lại nói: "Có điều...đệ cũng quá hồ đồ rồi, sao lại có thể đưa cho tiểu muộ xuân dược chứ, đệ bên ngoài làm loạn như thế nào cũng không sao, nhưng đây là trong nhà, làm huynh thì cũng phải ra dáng huynh một chút chứ."

    Đường Uy vừa định giải thích thì nghe thấy từ trong phòng tiều muội phát ra tiếng rít gào: "Đường Uy, cái đồ đáng nghìn đao chém, dám đưa viên tiêu thực để lừa ta!"

    Đường Uy vừa nghe thấy thế vội chạy trốn.

    Cánh cửa mở ra, đột nhiên một hình bóng diễm lệ lao tới, Đường Uy chạy không kịp, vội chạy ngồi xổm dưới giàn nho.......

    Trong trạm dịch, Diệp Chi Tuyền bị ngăn ở ngoài cửa, Bích Túc biết được vội ra ngoài nghênh đón, lúc này hắn mới được vào trong.

    Diệp Chi Tuyền ấm ức đầy bụng nói: "Bản công tử tuy là một dân chúng bình thường, nhưng lần này đã giúp sức cho khâm sai, cũng coi như là người có công mà, cái lũ mắt cho không biết nhìn người, dám không để ta vào.

    Nếu không phải là khâm sai dặn dò bảo ta sau khi đưa người đi phải quay lại gặp hắn thì ta đã chẳng thèm tới đây làm gì, trong túi có tiền cách điếm nào mà ta chả ở được chứ."

    Bích Túc cười nói: "Được rồi được rồi, không cần phải rên rỉ nữa, khâm sai của chúng ta đi vội vã không có tín vật gì giao cho ngươi.

    Khâm sai đã đi dự yến tiệc rồi.

    Nào đến đây, vào phòng ta nghỉ ngơi một lát, uống chén trà đã.

    Thế những dân chúng kia như thế nào rồi, khâm sai vẫn luôn lo lắng cho họ.

    Diệp Chi Tuyền nói: "Nói đến nơi đó cũng quả không tồi, hoang dã tươi tốt, màu mỡ phù nhiêu.

    Có núi có nước, có hồ có đảo.

    Theo ta thấy muốn sắp xếp cho 10 vạn dân nữa cũng dễ dàng ý chứ.

    Lý viên ngoại đã cho người đi tới đó trước, đã đào hầm trú ẩn, xây tướng đất.

    Họ đã dùng mười mấy chiếc nồi lớn để nấu canh gạo nếp, trộn đất vàng làm tường, nghe nói rắn chắc đến mức có thể mài đao được.

    Cuộc sống rất nhẹ nhàng, xây nhà cũng rất nhanh, chỉ là đa phần vẫn chưa đốt đất nên tường đất vẫn hơi ướt, cũng may là trời mùa hè nên vẫn có thể vào ở được, ai không muốn vào thì có thể ở trên đồng cỏ nghỉ, chờ nhà bớt ướt thì có thể vào ở cũng được.

    Ý!

    Ta xem mà cũng thấy thật ngưỡng mộ nhé, như kiểu không phải phí nguyên liệu xây nhà gì, quay đầu lại đòi tiền triều đình, tất cả gạch, ngói, vỗ...và các vật liệu khác đều được tính cả, Lý viên ngoại đúng là kiếm được đầy chén đầy chậu, dựa vào làm quan để kiếm tiền thật dễ."

    Bích Túc cười nói: "Ngươi ngưỡng mộ gì chứ, lần này ngươi đi cùng với khâm sai làm việc, không phải là cũng đã dựa vào một vị quan sao?

    Cho dù Dương khâm sai không đến Quảng Nguyên làm quan thì triều đình vẫn sẽ hậu thưởng cho ngươi, còn sợ quan lại ở Quảng Nguyên sau này không chiếu cố cho gia đình ngươi sao?"

    Diệp Chi Tuyền trở nên vui mừng, mặt mày hí hửng cười nói: "Lời này cũng có lí.

    Có điều...ở nơi đó cái gì cũng tốt, chỉ là có chút không ổn.

    Ta nghe lão già tự xưng họ Mộc đó nói mảnh đất đó bắc nối Lân Châu, tây nối Hạ Châu, nằm ở nơi giao nhau của bốn thế lực, một khi có chiến sự thì nơi đó sẽ là nơi chịu trận đầu tiên, e rằng...không phải là nơi đất lành."

    Bích Túc thay đổi sắc mặt nói: "Có chuyện này sao, chờ khâm sai trở về chuyện này nhất định phải nói với hắn."

    Hai người đang nói đến đây thì Dương Hạo đã lên xe trở về.

    Dương Hạo nhờ rượu để thoái tiệc, vừa về dịch trạm thì Bích Túc đã đưa Diệp đại thiếu gia vào phòng của hắn.

    Ba người ngồi xuống, nghe Diệp đại thiếu gia giới thiệu về tình hình nơi đó, Dương Hạo không khỏi nhăn mày, chậm rãi đi đi lại lại trong phòng.

    Diệp Chi Tuyền bổ sung nói: "Thất bộ Đảng Hạng đang làm loạn, người họ Mục đó nói Dã Ly Thị trong bát thị Đảng Hạng cách Lô Lĩnh Hà gần nhất, phi ngựa nhanh thì hai đến ba ngày sẽ tới, thị tộc này có tính cương quyết ngang tàn nhất, Lô Hà Lĩnh đột nhiên xuất hiện mấy vạn hán dân, e rằng họ sẽ tới sinh sự."

    Có lẽ người dân tộc thiểu số đặc biệt có cảm giác tốt lành với chứ "bát".

    Khiết Đan có bá bộ, Đảng Hạng có bát thị, nữ chân nhân sau này có bát kì.

    Trái ngược với bát bộ Khiết Đan, trong bát thị Đảng Hạng có một thị đứng đầu là Thác Bạt thị, chỉ có duy nhất thị tộc này dung nhập vào dân tộc Khương.

    Họ vốn là tộc Tiên Ti, xét về sự xa gần thì thực ra còn có quan hệ gần với Chiết thị ở Phủ Châu, theo hệ tộc thượng thì đều là xuất thân từ Tiên Ti Hoàng tộc.

    Có điều sau khi Bắc Nguỵ diệt vong thi tộc Tiên Ti ngày càng điêu linh, Thác Bạt tộc dàn dần nhập vào tộc Đảng Hạng Khương

    Trong bát thị Đảng Hạng, số người của tộc Thác Bạt là ít nhất, nhưng họ đã từng du nhập vào hoàng tộc của Trung Nguyên, vừa giữ gìn được sự nhanh nhẹn của bộ lạc trên thảo nguyên, lại vừa có đầu óc chính trị, kinh tế mà những người Đảng Hạng Khương không có, cho nên sau khi gia nhập tộc Đảng Hạng Khương thì từng bước đã trở thành tộc đứng đầu trong bát tộc, ngoài ra các tộc còn lại lại phải sống dưới sự thống trị của họ.

    Họ có nền văn hoa khác biệt với các tộc khác, Thác Bạt thị đối với các thị tộc các còn hung hãn hơn, cho nên khi thất bộ làm loạn nếu đánh thắng thì được xả giận, đánh không thắng thì nhận thua, đợi lần sau không thể nhịn được lại làm loạn, cứ như vậy mà lặp đi lặp lại, nó đã như chuyện thường ngày.

    Họ kiêu dũng nhất trong thất bộ Đảng Hạng thì không còn phải nghi ngờ gì, nhưng lại thiếu binh khí lương thảo, thiếu chỉ huy thống nhất, thiếu thống soái thực sự có thể thống lĩnh toàn cục.

    Mỗi khi chiến loạn nổi lên, để bảo vệ sự cung ứng lương thảo, những người Đảng Hạng Khương nghèo khổ này lại phải đi cướp bóc của những người hán gần biên cương, như đã thành định luật, nó cũng giống như sự suy đoán và lo lắng của Lý Quang Sầm.

    Dương Hạo nghe thấy Diệp Chi Tuyền nói vậy, đã hoàn toàn hiểu được ý đồ của Chiết đại tướng quân.

    Chiết đại tướng quân đang lo lắng những người dân Bắc Hán này vào đất của hắn sẽ gây bất lợi cho hắn, nếu như một ngày triều đình đóng quan cho lưu quan ở đây, làm lay động căn cơ của hắn thì lúc đó sẽ mượn đao giết người, sẽ diệt trừ tận gốc thế lực của ba bên kia.

    Nếu như triều đình không muốn dùng tính mạng của mấy vạn dân này để làm lay động đến căn cơ của hắn thì có thể giúp đỡ một tay, giữa ba bên thế lực giúp đỡ một thế lực thân gần nhất với Chiết thị, để tránh người Đảng Hạng trực tiếp xông vào.

    Nhưng làm như thế thì những dân chúng Bắc Hán khó khăn lắm mới vượt qua kiếp nạn đến đây chẳng phải là bị người ta đưa vào miệng núi lửa bất kì lúc nào cũng có thể bị nổ tung sao?

    Dương Hạo trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên ngẩng đầu dậy, nói: "Sáng sớm ngày mai ra sẽ đi gặp Vĩnh An tiết độ sứ lưu hậu...Chiết Ngự Khanh!"

    Chương 170: Tây phương phục tây hành

    Sáng sớm ngày hôm sau, hai huynh đệ Chiết Duy Chính, Chiết Duy Tín đã ngủ dậy, vừa súc miệng rửa mặt, dùng xong bữa sáng thì bị Chiết Tử Du gọi vào phòng lớn, dạy cho hai đứa một bài học nhớ đời.

    Thực ra việc hai huynh đệ nó thường trêu hoa ghẹo nguyệt không phải Chiết Tử Du không biết, nhưng trước đây không có trách phạt nặng chúng như hôm nay.

    Hai huynh đệ không hiểu gì cả, cũng không biết tiểu cô cô hôm nay thấy có chỗ nào khó chịu.

    Chúng nào có biết cơn giận lần này của Chiết Tử Du không phải vì chúng đến lầu xanh mà là chúng còn đưa Dương Hạo cùng đi.

    Chiết Tử Du vẫn chưa động lòng cả mười phần, nhưng cũng đã bảy phần rồi.

    Hai tên khốn này tự mình đi phong lưu cũng không sao, nhưng lại còn kéo theo cả tướng công tương lai của cô cô, nghĩ thế nào thì vẫn thấy tức.

    Hai huynh đệ Chiết Duy Chính, Chiết Duy Tín ôm đầy một bụng ấm ức vì bị tiểu cô cô nhỏ hơn cả tuổi chúng mắng thậm mắng tệ, nhưng chúng vẫn phải vâng vâng dạ dạ biểu thị quyết tâm từ giờ về sau "quyết tâm sửa đổi lỗi lầm".

    Chiết Tử Du lúc này mới nguôi bớt được cơn tức, đang muốn để chúng lấy công chuộc tội, đi đưa Dương Hạo vào Chiết phủ để tìm cơ hội gặp mặt, thì Chiết Duy Xương từ ngoài chạy vào, hắn vừa chạy vừa hét lớn: "Đại ca nhị ca, Dương khâm sai đến rồi, đang cãi nhau với thúc phụ ở nhà chính.

    A!

    Tiểu cô cô..."

    Chiết Tử Du đột nhiên đứng dậy, hỏi: "Họ đang cãi nhau chuyện gì?" , Chiết Duy Xương nuốt nước bọt nói: "Dương khâm sai không biết từ đâu mà nghe được vùng đất mà cha đưa di dân đến không ổn, sáng sớm nay đã đến gặp thuc phụ, yêu cầu thúc phụ cung cấp địa đồ của Lô Hà Linh và nói rõ lý do tại sao lại chọn nơi đó.

    Thúc phụ nói những người dân này đã bố trí ở tây bắc, lẽ đương nhiên là làm theo sự sắp xếp của tiết soái, không cần hắn phải bận tâm.

    Hắn lại nói thánh dụ của quan gia chưa hạ xuống, trách nhiệm khâm sai của hắn chưa hết, nếu thúc phụ không muốn hợp tác thì hắn bất luận như thế nào cũng sẽ đuổi đến Lô Hà Lĩnh tìm hiểu đến tận cùng."

    Chiết Tử Du hơi nhăn mày, nhẹ nhàng bước hai bước rồi quay đầu lại hỏi: "Xích Trung bây giờ vẫn ở Lô Hà Lĩnh chứ?"

    "Vâng ạ."

    Chiết Tử Du trầm ngâm một lúc nói: "Đi nói với nhị thúc, nói ta bảo rằng cứ để Dương khâm sai đó đi đi."

    Chiết Duy Xương ngẩn ra, lắp bắp nói: "Nhưng lúc đầu cha nói...", "đồ ngốc!"

    Chiết Tử Du trừng mắt lên, nói: "Lúc đầu là lúc đầu, bây giờ là bây giờ.

    Muốn các ngươi lôi kéo hắn, giấu diếm hắn nhưng không phải là người ta đã biết hết rồi sao, còn muốn ngăn hắn lại à.

    Hắn là khâm sai, không phải là tù nhân, nếu như quyết ý muốn đi thì ngươi phải ngăn trở như thế nào chứ?

    Đó không phải là thể hiện rõ chúng ta đang chột dạ sao, càng làm hỏng chuyện."

    Nàng ngồi xuống nói: "Các ngươi cũng biết, tây bắc chúng ta đất rộng người thưa, tăng thêm 5 vạn dân, mười năm sau có thể là 10 vạn, 15 vạn.

    Điều đó rất có lợi cho sự phát triển của Chiết gia chúng ta.

    Điều mà cha các ngươi lo lắng chính là triều đình sẽ khống chế họ trong tay, lợi dụng lực lượng này để gây bất lợi cho Chiết gia.

    Nhưng nếu như chúng ta đưa 5 vạn dân đó đến chỗ không ai quản, vốn họ không phải là kẻ địch của chúng ta nhưng giờ lại thành kẻ địch rồi.

    Ta vốn không muốn chen vào chuyện đại sự của Chiết phủ, nhưng bây giờ đại ca không ở đây, ta đành phải hiệp giúp vậy.

    Chuyện này ta không tiện sắp xếp, ngươi mau đi đi, bảo nhị thúc ngươi đồng ý với hắn, lập tức phái người hộ tống hắn đến Lô Hà Lĩnh."

    Chiết Duy Xương nghe thấy liền quay người chạy đi.

    Nữ nhân chính là có cảm tính như vậy, theo như người khác thấy thì cho dù có sai vạn lần , nhưng chỉ cần có một điều hợp với ý nàng thì nàng nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.

    Vón quân quốc đại sự nàng chẳng thèm để ý tới nhưng chuyện hôm nay lại có liên quan đến Dương Hạo, nàng liền suy nghĩ hết sức để cho vẹn cả đôi đường, phải giải quyết hết sức thoả đáng chuyện này.

    Ở bên kia, Chiết Ngự Khanh nhận được tin báo qua Chiết Duy Xương, hắn vốn cũng biết tiểu muội mình cơ trí, nên liền đổi gió làm theo.

    Đồng ý phái người đưa Dương Hạo đi đến Lô Hà Lĩnh một chuyến.

    Đợi khi sắp xếp cho Dương Hạo rời đi hắn lập tức tới nhà sau tìm tiểu muội, muốn hỏi rõ ý đồ của nàng.

    Đã đến khuê phòng của tiểu muội, Chiết Ngự Khanh vô cùng ngạc nhiên nói: "Tử Du, muội đang muốn làm gì vậy?"

    Hắn thấy Chiết Tử Du đã mặc huyền y huyền khố (một loại trang phục xưa), eo đã bước dây, ăn mặc giống như sắp cưỡi ngựa đi xa vậy.

    Chiết Ngự Khanh vô cùng ngạc nhiên.

    Chiết Tử Du thấy hắn đến liền mỉm cười, nói: "Nhị ca, muội vừa mới nghĩ rất kĩ, muốn làm bổ sung mấy việc cho kế hoặc của đại ca."

    "Nhị ca, huynh ngồi đi."

    Chiết Tử Du đưa cho hắn một chén trà, cũng ngồi xuống, chậm rãi nói: "Nhị ca, mấy van dân Bắc Hán vào đất của ta vừa có lợi lại vừa có hại.

    Lợi là ở chỗ một ngày nào đó chúng ta có thể sử dụng mấy vạn dân kia, có thể tăng thêm lực lượng.

    Nhưng nếu như mấy vạn dân kia bị triều đình khống chế thì nó sẽ cắm một cái đinh vào tim chúng ta.

    Cho nên đại ca mới sắp xếp cho họ ở Lô Hà Lĩnh, mục đích chính là dựa vào sự áp chế của ba thế lực, thì cho dù họ có bị triều đình khống chế cũng không thể sản sinh ra hành động gì."

    "Đúng vậy, đại ca chính là có ý này.

    Thế nào, muội cảm thấy đại ca làm như vậy không thoả đáng sao?"

    Chiết Tử Du lắc đầu nói: "Không phải không thoả đáng mà là còn chưa đủ."

    "Lời này là sao?".

    "Sắp xếp cho họ ở đó, tự sinh tự diệt à?

    Không sai, nếu cứ như vậy thì sự uy hiếp đối với chúng ta sẽ không còn nữa, lực lượng này cũng sẽ tan biến đi.

    Đây vẫn là cách tính toán tốt nhất, nếu một ngày họ nảy sinh hiềm khích, đầu quân cho Lân phủ cũng được, thế lực và địa bàn của Dương gia đều không bì được với Chiết gia ta, lại là môi răng tương trợ nhau cùng liên minh kháng Hạ Châu.

    Nhưng nếu như họ vì muốn sống tồn mà đầu quân cho Hạ phủ thì sao?"

    Chiết Ngự Khanh chần chừ nói: "Đầu quân cho Hạ Châu ư, không có nhiều khả năng lắm."

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: "Có gì mà không được?

    Huynh đừng quên, họ là đến từ Bắc Hán, không phải dân Đại Tống, một ngày nào đó Đại Tống bỏ họ không quan tâm, Chiết gia lại đưa họ vào vùng đất chết, vậy họ phỉa tỏ lòng trung thành với ai đây?

    Có lý do gì mà không tự tìm đường sống cho mình?

    Nếu như mấy vạn dân Bắc Hán có nguy hiểm, phẫn nộ thì hoàn toàn có khả năng sẽ đầu quân cho Hạ Châu."

    Sắc mặt Chiết Ngự Khanh hơi thay đổi, Chiết Tử Du lại nói: "Hơn nữa, từ phía triều đình mà nói, sắp xếp cho họ ở chỗ đó, triều đình cho dù có muốn bố trí quan cai quản thì cũng sẽ lợi dụng dân chúng làm gì chứ.

    Nếu như muội là quan gia, mắt thấy dân chúng đã định cư thì chắc chắn sẽ coi họ như đồ bỏ đi, bố trí một quan viên xui xẻo nào đó đến thăm dò nhưng chắc sẽ không bắt họ phải làm gì, một khi họ bị công kích, trách nhiệm giữ đất này sẽ do Chiết gia gánh.

    Nếu thật sự để họ bị Đảng Hạng tiêu diệt thì há chẳng phải thành cái cớ để quan gia thảo phạt Chiết thị ta sao?"

    Chiết Ngự Khanh nghiêm mặt lại, từ từ gật đầu nói: "Tử du nói có lý.

    Đại ca gấp rút xuất chinh là để ứng phó tạm thời với Triệu quan gia, cho nên suy nghĩ khó có thể chu toàn.

    Nhị ca muội lại không hiểu mưu lược.

    Theo như ý kiến của muội thì bây giờ chúng ta nên bổ sung như thế nào?"

    Chiết Tử Du nói: "Mảnh đất đó không phải là mảnh đất không tốt, cây cối tươi tốt màu mỡ, quả thực thích hợp cho dân chúng sinh sống.

    Cái gọi là nguy hiểm không phải là ở trời đất, mà là nhân lực tạo thành.

    Nơi giao nhau của thế lực ba phía chính là được nhìn dưới góc độ của quan gia Đại Tống, nếu như chúng ta hơi biểu hiện một hcút thiện ý thì có thể lấy được lòng dân trước triều đình, để họ biết rằng cái gọi là nguy hiểm chỉ đến từ phía Đảng Hạng, Chiết gia Phủ châu và Dương gia Lân châu đều là chỗ dựa của họ.

    Nếu có hi vọng thì họ sẽ không dao động nữa, nguy hiểm sẽ được cứu vãn.

    Như vậy mới có thể biến địch thành bạn, đó không phải là chuyện tốt sao?"

    Chiết Ngự Khanh gấp gáp hỏi: "Cụ thể đi, muội định làm gì?"

    Chiết Tử Du nói: "Bây giờ chủ chương của triều đình vẫn chưa ban xuống, chúng ta có thể vượt trước triều đình.

    Chúng ta sẽ chọn ra một người có uy lực để tạm thời đảm nhận Đoàn Luyện Sứ, để quản lí mấy vạn dân đó.

    Rồi lại đưa cho họ lương thực, vũ khí, để họ có thể dùng tự bảo vệ.

    Như vậy, có họ chấn thủ một góc cũng bằng với chúng ta đóng một đại quân ở đó, sau này con đường lương thảo đến hai bên phủ cũng an toàn hơn.

    Khi triều đình phái quan lại đến thì cũng đã thất thủ rồi, sao có thể dễ dàng thay đổi cục diện được?

    Với cách làm như thế thì Chiết gia ta chẳng phải là lựa nước đẩy thuyền sao.

    Dương Kế Huân ở Lân Châu và Phủ châu luôn khăng khít với nhau, cùng tiến cùng lùi, ngoài việc Dương gia thực lực không bằng Chiết gia ra thì còn có một nguyên nhân quan trọng nữa chính là tất cả lương thực được sản xuất ở Lân Châu không đủ để cung cấp cho dân chúng ở đó, cần phải mua lương thực từ nơi khác, con đường lương thực này phải đi qua đất Phủ châu, có thể nói Phủ châu là yết hầu của Lân châu, cho nên hoàn toàn không phải lo hắn tạo phản.”

    Chiết Tử Du ngừng lại một lúc rồi nói tiếp

    “Vì vậy vận chuyển lương từ Phủ châu đến Lân châu, mỗi lần đều phải điều động đại quân hộ tống, mệt mỏi cho dân chúng và tốn kém, Lý thị ở Hạ châu lại còn thường xuyên dung túng các bộ dưới trướng giả cường đạo đến cướp lương, vì thế hai bên mỗi năm đều có những trận đại chiến.

    Chỉ có điều Lý gia đã giương cờ hiệu của thổ phỉ, thế lực họ lớn, một ngày nào đó mà lật mặt thì tất sẽ càng không kiêng nể gì, hai nhà Chiết Dương đành phải giả câm giả điếc, coi người mình đánh là thổ phỉ."

    Nghĩ đến những nhân tố này, Chiết Ngự Khanh liền nói: "Tử Du nói có lý.

    Đưa cho họ lương thực và vũ khí thì huynh vẫn làm được, có điều chuyện này muội cũng không cần phải đích thân đi, phái mấy tướng lĩnh thân tín đi đưa là được rồi."

    Chiết Tử Du cười nói: "Người của huynh vẫn nên phái đi, muội chỉ là đi xem cho vui thôi, cũng để hiểu thêm chút tình hình, mới có thể có thêm tính toán trong lòng mà đưa ra cách."

    Chiết Ngự Khanh nghĩ rằng chuyến đi này cũng không có gì nguy hiểm, liền nói: "Được, vậy muội phải cẩn thận, cần thứ gì chỉ cần nói với Nhậm Khanh Thư bảo hắn sắp xếp là được.

    Lý Thị Hạ châu lòng tham không đáy, vì muốn chúng phối hợp với chúng ta mê hoặc thất bộ Đảng Hạng làm loạn mà đại ca đã phải cho chúng một món lợi lớn, nhưng mấy ngày nay, tín sứ Hạ Châu lại đến, nói Lý Kế Quân mấy ngày nữa sẽ đến Phủ Cốc, muốn bàn bạc với chúgn ta chuyện mượn đường tiêu thụ da lông, muốn qua đây để không phải bị thu thuế, ta và mấy người phụ tá đang suy nghĩ tìm đ sách.

    Muội nếu có kịp thời trở về thì tốt nhất, có nữ gia cát muội ở đây thì nhị ca mới yên tâm.

    Chiết Tử Du mỉm cười, nói: "Tiểu muội biết rồi, muội sẽ cố gắng trở về sớm."

    Nàng nhanh nhẹ quấn tóc lên, dùng một chiếc khăn màu trắng buộc lại, cả người đã chuẩn bị xong, lập tức trở thành một nữ tử anh tuấn thường gia.

    "Nhị ca, muội đi đây."

    Chiết Tử Du vừa nói dứt lời thì thấy đứa cháu Chiết Duy Trung đang lắc lư chạy đến, léo nhéo nói: "Ta muốn cô cô, không muốn ấp trứng nữa, ta muốn cùng cô cô đi chơi, không đưa ta đi ta sẽ khóc.

    Oa oa..." ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ Dương Hạo và Chiết Ngự Khanh thương lượng với nhau, Chiết Ngự Khanh đã giở giọng quan lớn ra, làm cho mọi việc qua quýt.

    Sứ mệnh của Dương Hạo đã hết, tuy vẫn đang cầm tiết việt, nhưng lại không thể quản chế người ta, hai bên đang đưa ra lý lẽ tranh cãi kịch liệt thì có một công tủe đi tới thì thầm vào tai Chiết Ngự Khanh mấy câu, thái độ của Chiết Ngự Khanh liền thay đổi 180 độ, không những đưa cho hắn bản độ địa lý hình thế của Lô Hà Lĩnh, còn đồng ý phái người dẫn hắn đến đó, rồi khách khí đưa hắn ra cửa.

    Dương Hạo trong lòng cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng l này hắn còn đang lo cho dân chúng đang bị cắm chốt tại Lô Hà Lĩnh nên cũng không có thời gian nghĩ nhiều về lí do.

    Hắn vội vàng về trạm dịch, xuống ngựa bước vào sân, thì nghe thấy một giọng nói đầy vui mừng: "Dương Hạo đại thúc!", "Cẩu Nhi?"

    Dương Hạo vui mừng quay đầu thì thấy từ trong một chiếc xe ở ngoài cửa đang có một đứa trẻ vẫy tay với hắn.

    Cũng không biết có phải thời gian này được điều dưỡng tốt hay không mà Dương Hạo phát hiện hai mắt của nó đã có thần, khuôn mặt vốn luôn vàng vọt cũng đã trở nên trắng ra, còn thêm mấy phần hồng hào, giống như người đến là một tiểu cô nương xinh đẹp.

    Dương Hạo bước tới, vui vẻ cười: "Cẩu Nhi, mấy ngày nay đi đâu vậy, đại thúc rất nhớ cháu."

    Cẩu Nhi lưu luyến nói: "Cháu cũng nhớ đại thúc.

    Cháu cùng sư phụ gia gia đến Lạc Hà Sơn Thê Vân Quan ở mấy ngày, bây giờ sắp đến Thái Hoa Sơn.

    Dương Hạo đại thúc, Cẩu Nhi sẽ rất lâu không được nhìn thấy thúc."

    Mã đại tẩu từ trên xe bước xuống, làm một lễ với Dương Hạo, chân thành nói: "Dương đại nhân, nếu như không có sự chăm sóc của ngài thì hai mẹ con chúng tôi ở trong binh đao loạn lạc sớn đã thành một đống xương trắng rồi.

    Lão tiên trưởng thu nhận đưa con này của tôi làm đồ đệ, tôi cũng sẽ theo cùng lên Thái Hoa Sơn.

    Hôm nay đến đây cũng chỉ muốn nói một lời cám ơn tới đại nhân."

    Dương Hạo vội nói: "Mã đại tẩu, người đừng khách khí như vậy.

    Lão tiên trưởng là một nhân vật có tài.

    Cẩu Nhi có thể theo ông ấy học nghệ tương lai nhất định sẽ có bản lĩnh lớn, đây là chuyện tốt."

    Mã đại tẩu thấy Lý viên ngoại, Chiết cô nương đều cung kính lễ độ với Phù Dao Tử, cũng biết rằng nhân vật này là người có lai lịch không nhỏ, nghe thấy thế lại càng vui mừng hơn, nói: "Dương đại nhân nói đúng, mệnh đứa trẻ này tốt, liên tục gặp được quý nhân."

    Mã Diệc lưu luyến không muốn rời, nói: "Dương Hạo đại thúc, đợi Cẩu Nhi học được bản lĩnh lớn của sư phụ gia gia sẽ trở về tìm đại thúc, sẽ ở bên làm việc cho đại thúc, có được không?"

    Dương Hạo cười nói: "Tốt lắm, đại thúc cầu còn không được ý chứ."

    Mã Diệc phấn chấn lên: "Vậy, đại thúc, chúng ta hứa như thế nhé."

    "Ha ha, được rồi."

    Mã Diệc giơ tay lên, Dương Hạo khom lưng xuống chui đầu vào xe, đập đập tay với bàn tay mềm mại của Cẩu Nhi.

    Liếc mắt một cái, Dương Hạo thấy Phù Dao Tử cũng ở trong xe, đang nghiêng mình nằm ngủ.

    Mã Diệc đập tay ba quyền với hắn thì khuôn mặt nở ra một nụ cười ngọt ngào, nhưng lập tức lại thở dài, nói: "Nhưng Cẩu Nhi mới có 9 tuổi, còn phải mất bao nhiêu năm nữa đây."

    Dương Hạo cười nói: "Cũng không lâu đâu, bên ngoài trại có rất nhiều người 12, 13 tuổi đã có thể xông trận giết địch rồi mà, những đứa trẻ Bắc Hán như các cháu có điểm nào kém hơn họ chứ?

    Lại có còn sự giáo dục của lão tiên trưởng, Cẩu Nhi tương lai nhất định sẽ trở thành người như hổ như báo."

    Đôi lông mày mỏng và nét của Cẩu Nhi hơi nhíu lại.

    A một tiếng rồi nói: "Cần phải giống như lang như hổ sao?

    Vừa hung dữ lại xấu xí, khó coi chết đi được."

    Dương Hạo cười ha ha: "Nói đúng, khi Cẩu Nhi thành nghệ xuống núi gặp đại thúc chắc sẽ mặc một chiếc đạo bào màu vàng hạnh nhân, lưng đeo kiếm, tà áo bay bay, trông giống một vị tiên phong đạo, một tiểu đạo đồng anh tuấn trẻ tuổi, ha ha."

    Từ một con vịt xấu xí biến thành một nàng thiên nga xinh đẹp cũng như thế.

    Mã Diệc nghe thấy thế liền mỉm cười, nghĩ đến ngày mình sẽ trở thành như thế, lập tức lòng đầy cảm xúc, những nỗi buồn li biệt cũng đã tiêu tan.

    Nó chỉ mong ngày đó sớm đến, để mình xinh đẹp xuất hiện trước mặt Dương Hạo đại thúc.

    Dương Hạo lại nhìn Phù Dao Tử đang ngủ, nói: "Cẩu Nhi, đại thúc đang có việc gấp phải làm, không thể nói chuyện với cháu quá lâu, cháu học tốt nhé, đại thúc sẽ đợi cháu.

    "Vâng!".

    Mã Diệc gật đầu: "Cẩu Nhi đã 9 tuổi rồi, đại thúc vừa nói 12, 13 tuổi đã có thể lên trận giết địch, vậy một, hai, ba, bốn năm cháu sẽ xuống núi tìm đại thúc."

    "Không phải vội, không phải vội, cháu học thêm một chút bản lĩnh nữa, bản lĩnh càng lớn càng mới có thể giúp cho đại thúc."

    Dương Hạo cười cười, thực ra cũng không quá để tâm.

    Trong lòng đứa trẻ này luôn có rất nhiều lí tưởng, nó sẽ theo tuổi mà lớn lên, lý tưởng sẽ khác.

    Đứa trẻ này bây giờ nghĩ như vậy, nhưng ai biết được sau mấy năm sẽ nghĩ như thế nào.

    Hắn thân thiết xoa đầu Cẩu Nhi, nói với Mã đại tẩu: "Mã đại tẩy, Dương Hạo công việc bận rộn, bây giờ phải cáo từ rồi."

    Mã đại tẩy vội nói: "Dương đại nhân đi cẩn thận."

    Dương Hạo lại làm một lễ với Phù Dao TỠđang ngủ say, nói từ từ: "Lão tiên trưởng thuận buồm xuôi gió.

    Cẩu Nhi nhờ cả vào tiên trưởng."

    Phù Dao Tử vẫn đang chìm vào giấc ngủ, Dương Hạo lại cười với Cẩu Nhi, rồi bước vào trong trạm dịch.

    Ne ngựa mà Lý viên ngoại phái tới, chiếc xe đã đi về phía trước.

    Mã đại tẩu ngồi khoanh chân trong xe, ôm vai con gái nói: "Đứa trẻ ngốc này, nhận ân báo ân là đạo lý mẹ dạy con, cũng không ngăn cản con, nhưng con là nữ nhi, sao có thể ra trận giết địch chứ?

    Lại còn đòi giúp sức cho Dương đại nhân."

    Chẩu Nhi hỏi lại: "Sao nữ nhi lại không được lên trận giết địch, mẹ không phải từ nhỏ đã coi Cẩu Nhi là nam nhi rồi sao."

    Mã đại tẩu cốc đầu nó một cái, nói: "Đó là vì cha con luôn muốn có con trai, sau này binh chiến loạn lạc, coi con là nam nhi thì an toàn hơn, thế mà con còn nghĩ mình thật sự là nam nhi sao?

    Cái đứa không hiểu chuyện, đợi khi con lớn lên sẽ hiểu, trong nha môn hoàn toàn không có việc của nữ nhân."

    Cẩu Nhi không phúc lắc đầu nói: "Cẩu Nhi luôn đóng làm nam nhân, đại thúc sẽ thu nạp con."

    Phù Dao Tử nằm một bên hơi hé mắt nhìn.

    Nghe hai mẹ con đang tranh luận, nhưng lòng vẫn đang nghĩ đến núi Tử Vi ở Yến Môn Quan Ngoại: "Người mà Chiết cô nương sai đi giúp đưa thư hộ ta chắc đã lên đường?

    Thiên cơ đó, ta đạo hạnh nông cạn, không thể nhìn ra lai lịch của hắn.

    Lần này phải xem bản lĩnh của Thuần Dương Tử rồi, cũng không biết lão già mũi bò đấy có muốn đi một chuyến không."

    Chương 171: Đột kích

    Kinh kỵ binh của Dương Hạo đuổi theo Lô Hà Lĩnh, vì sợ Chiết Ngự Khanh ngấm ngầm giở thủ đoạn, dẫn bọn họ đi oan uổng một chặng đường, Diệp Đại Thiếu vừa đuổi tới thành Phủ Cốc cũng trở về theo.

    Ba ngày rời khỏi Phủ Châu, trời đất dần trở thành càng rộng lớn hơn, mở to mắt nhìn, khắp nơi là cánh đồng bát ngát khôn cùng.

    Ngọn núi cao xa xa.

    Cây cối ở những mảnh đất khác nhau thì sắc cây cũng khác nhau.

    Cảnh rộng rãi, tráng lệ như thần khổng lồ hôm nay vấy bút mực, nhuộm đẫm ra những bức họa sơn thủy.

    Có lúc thì lại là một cao nguyên đất vàng không có một sợi cây ngọn cỏ ngọn núi kia là màu vàng của đất, năm này tháng nọ bị mưa cọ rửa, làm cho ngọn núi có những khe rãnh với những hình thù kỳ quái.

    Còn đất vàng chỗ sườn núi thật tang thương.

    Đã không biết bao nhiêu năm tháng rồi, vẫn đang lẳng lặng đứng đó, chắc hẳn cũng có lúc có người đi qua, nhưng lại chưa từng để ý đến chúng.

    “Dương khâm sai.

    Phía trước.

    Sắp vào đến ranh giới Lô Hà Lĩnh rồi”.

    Quân đô ngu hầu Mã Tông Cường chỉ tay về phía trước nói: “Ngươi xem, gió từ phía bên kia thổi tới khiến cho thiên nhiên nơi này chia làm hai nửa..

    Đoạn này cây cỏ không sống nổi, đất vàng khô cằn.

    Nhìn sang bên kia khác hẳn, cây cỏ xanh tốt.

    Đi thêm không xa, còn có một dòng sông lớn.

    Đó chính là Lô Hà, nối thẳng đến Lô Hà Lĩnh.

    Dòng sông này lớn rộng, nhưng cả dòng sông đều được bao phủ bởi cây lau.

    Nhìn qua thì thật khó tìm”.

    Dương Hạo nhìn Diệp Chi Ban.

    Diệp Chi Ban lặng yên gật đầu, cho rằng lời nói của Mã Tông Cường không sai.

    Vòng qua ngọn núi phía trước.

    Mắt mở to, cây cỏ xanh tươi mơn mởn, giống như biển xanh.

    Cỏ xanh như mảnh vải lụa có màu sắc tươi đẹp, kéo dài tít tắp đến tận chân trời.

    Vì cấu tạo và tính chất của đất đai không giống nhau.

    Nhưng cỏ dại dưới chân núi xanh mơn mởn, nhưng nó hoang vắng, đội nhân mã này đến, giật mình vì dã thú và chim chóc bay ra từ bụi cỏ, điều đó thể hiện sức sống mà đất đai chất chứa.

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Ở đây đích thực là một đám đất bỏ hoang, nếu như không có chiến tranh.

    Mảnh đất rộng lớn thế này, chăn thả, thì có thể nuôi sống được bao người đây?

    Ở đây đất đai phì nhiêu dồi dào hơn gấp hàng trăm lần so với mảnh đất nghèo nàn mà trước bọn chúng ở.

    Nếu như không có cuộc đua thế lực này, mảnh đất này sẽ trở thành mảnh đất yên vui của dân chúng Bắc Hán định cư, mảnh đất phì nhiêu thích hợp ở lại định cư này sẽ không bị để bỏ không”.

    Dương Hạo đi thêm vài bước, lại nghĩ: “Nếu không thể chiếu cố thích đáng đến lợi ích, đứng ở lập trường bất đồng, suy nghĩ về lợi ích cũng không giống nhau.

    Thiên hạ không ai là không như vậy.

    Đại Tống đánh dẹp Bắc Hán là chính nghĩa?

    Hay là Khiết Đan công kích Đại Tống là chính nghĩa?

    Đều không phải, đều là lợi ích của mỗi quốc gia mà thôi.

    Tới Phủ Châu vẫn là như vậy.

    Trên thực tế, Triệu Quan Gia có lòng, chẳng lẽ ta lại không biết?

    Ngoại trừ Chiết gia tình đem Phủ Châu cống nạp, đi Phủ Khai Phong dưỡng tuổi già.

    Nếu không thì họ áp dụng phương pháp cảnh giới cũng là lí do gì.

    Ta Dương Hạo nghĩ muốn Chiết đại tướng quân thay đổi suy nghĩ, đi đường khác để di dân, thật khó.

    Đi Lô Hà Tĩnh, ta rốt cuộc đã làm được chuyện gì?

    Tấu biểu với Quan Gia.

    Do triều đình đã tạo áp lực cho Chiết gia?

    Chiết gia hiện nay nghe điều động mà không nghe thông báo, hiện nay tình hình đã như vậy.

    Triệu Quan Gia cũng không bó buộc Chiết gia quá…”

    Nhìn trời đất bao la, Dương Hạo nhướn nhướn hai hàng lông mày.

    Con đường làm quan của hắn, mưu chức vị, vốn là thù riêng của bản thân, chuyện giờ trở về Phách Châu báo thù rửa hận không có sự sắp xếp nào cả.

    Nhất là Dương Hạo giờ không thể gánh vác trọng trách, một mình hắn khó mà giải quyết được vấn đề, gánh nặng lại không ngừng rơi vào đôi vai hắn, mà hắn lại không thể ngoảnh mặt làm ngơ.

    Nghĩ đến Trình Đức Huyền giờ này đang ở Phủ Châu say không dậy nổi, Dương Hạo cười đau khổ, tự nhiên có chút hâm mộ vị đại nhân họ Trình kia.

    Đi nửa ngày nữa.

    Cỏ dại đã tươi tốt, trời trong xanh, gió nhẹ thổi qua, cỏ dại ngả nghiêng theo chiều gió.

    Bên tai, gió mát đưa tới âm thanh tiếng nước chảy.

    Nhưng lại không thấy được bóng dáng dòng sông nào, phía bên phải không xa là bụi lau tùng.

    Cỏ lau mọc kín không kẽ hở, nói vậy nghĩa là dòng sông rộng lớn kia ẩn trong bụi cỏ lau.

    Diệp Chi Ban đột nhiên nói: “Dương khâm sai mau nhìn, ở ngọn núi kia, nhìn thấy chưa, ở đó chính là Lô Hà Lĩnh.

    Sau núi chính là sơn cốc mà dãy núi bao quanh.

    Nói là sơn cốc chứ kỳ thực trong đó là một đồng bằng rộng lớn, ở bao nhiêu người cũng không là vấn đề”.

    Dương Hạo ngẩng đầu nhìn, vui vẻ nói: “Đi, chúng ta tăng tốc lên một chút”.

    Mã Tông Cường đứng một bên cười nói: “Dương khâm sai chớ sốt ruột quá.

    Nhìn tưởng gần, nhưng muốn đến đó thì còn một quãng đường rất dài”.

    Những lời này Dương Hạo đã từng được nghe , chỉ là nhất thời hí hửng quá, nghe hắn nói mình mới sực tỉnh là mình thiếu kiên nhẫn.

    Không khỏi xấu hổ cười, nhưng lòng đã bay lên tới Lô Hà Lĩnh.

    Hoàng hôn, cuối cùng thì cũng đến được trước núi.

    Dương Hạo thúc ngựa đi nhanh hơn, đám người Mã Tông Cường, Bích Túc, Diệp Đại Thiếu cũng đi nhanh về phía trước.

    Dưới núi, đột nhiên nghe thấy trên thảo nguyên phía trước xảy ra một trận chiến.

    Hàng nghìn binh tốt quân Tống dưới chân núi mang thương giáo xếp thành trận hình dày đặc.

    Chặn lấy cổng núi.

    Vài trăm danh thân Tống quân hoặc dũng sĩ dân trang khác thủ đao thương, cưỡi chiến mã, đang cùng với mấy trăm kỵ sĩ chém giết.

    Quân Tống hoặc dân tráng Hán phục lúc này hiển nhiên biết điểm yếu của mình là ít người, là một bất lợi rất lớn khi đối phương bắn tên.

    Cho nên sự dũng mãnh của từng người, sáp nhập lại trận chiến với quân địch.

    Từng cặp đao chém giết, lúc này nhân mã bên ngoài của đối phương vốn không còn sức lực, vừa hô quát tỏ uy quyền, vừa chú ý đến hướng đi của quân Tống dưới núi, đề phòng bánh xe bị áp sát.

    Người Tống nhảy vào trận địa địch quá dũng mãnh.

    Từng người từng người như hổ, ngựa cũng dũng mãnh không kém.

    Ở trong trận địch xông đến một luồng gió, rồi đột nhiên có đội ngũ quân Tống lên đến vài trăm người xuất hiện, hơn nữa quân Tống xuất hiện lần này phần lớn là kỵ binh.

    Quân địch cuối cùng cũng bị giật mình hoảng loạn, có tên la hét.

    Mấy trăm kỵ sĩ liền lui bước ra phía xa xa.

    Dương Hạo nhìn chăm chú, chỉ thấy kỵ binh thúc vào hông ngựa, tuy thần tuấn cao lớn, nhưng người người lại mặc bộ quần áo rách rưới.

    Phần lớn số người dưới ánh nắng chói chang đều mặc quần áo da dê rách nát.

    Giống như trên thảo nguyên vì quá nghèo, nên một năm bốn mùa đều chỉ có một bộ quần áo chăn nuôi.

    Trong đó có vài tên không tuân thủ, mặc giáp thô sơ, binh khí mà chúng dùng thì có đủ loại.

    Có vài tên là chăn ngựa thả dê phòng ngừa lũ sói hoang.

    Vừa thấy địch tập kết.

    Mã Tông Cường lập tức tập trung một đội kỵ binh qua trợ giúp, kỳ thực quân địch đó bị đại đội kỵ binh này lừa, những tên dư thừa trong quân Tống chỉ là những chiến ngựa tồi, không thể tham chiến, mang tiếng là chinh chiến nhưng kỳ thực chỉ có hơn hai mươi con ngựa mà thôi.

    Những tên chăn nuôi trên thảo nguyên thấy có hiệu lệnh, lập tức bắt đầu lui lại, trong đó có vài tên mặc áo giáp đơn sơ.

    Đích thị là những nhân vật tướng lĩnh của chi đội này.

    Đao thương mà chúng sử dụng cũng tương đối sắc bén.

    Bọn chúng phụ trách việc cản đường phía sau, yểm trợ đại quân rút lui.

    Dương Hạo lúc này mới nhìn rõ những tên dân trang phục Hán đang cùng với dân chăn nuôi tác chiến chính là Lý Quang Bản thuộc hạ của Đại Hán.

    Đại Hán mã thuật đó cưỡi ngựa, võ nghệ cao cường, có bản lĩnh một chấp mười địch.

    Trong đó Vưu Dĩ Mộc Ân, hắn dùng kích sắt to, múa may tung hoành, giống như mưa rền gió dữ, hắn áp chế, không cho những tên kỵ binh của quân địch mặc nửa giáp thoát.

    Kỵ sĩ trên thảo nguyên phần lớn đã bỏ chạy, mấy tên cản phía sau đã né ra chỗ khác.

    Nhìn thấy những tên đó bị Mộc Ân đuổi khó mà thoát thân, trong đó có một tên thanh niên mặc giáp ngắn, đầu đội một cái mũ sắt không hiểu là kiểu dáng của triều đại Tần Hán gì đó, hắn đột ngột chuyển mình giục ngựa vọt tới hướng Mộc Ân.

    Giơ tay mác nhắm tim hắn, muốn giải vây cho Mộc Ân, có mười mấy người anh em của Mộc Ân lúc đó cũng xúm lại, nhưng chúng không tiến, dường như vô cùng tín phục vũ khí của Mộc Ân.

    Chúng đứng đó xem cuộc chiến, chỉ thấy Mộc Ân đơn thương độc mã, tay cầm một cây đại kích.

    Rong ruổi với chiến mã.

    Trong phạm vi mấy chục trượng đại chiến với hai tên thiếu niên kéo đèn kéo quân, mang khí phách của Lữ Bố( Tam Quốc), nhưng thực sự không đẹp trai bằng Lữ Bố.

    “Za!”

    Mộc Ân hét lớn một tiếng, trường kích đảo qua, đuôi kích quét trúng mũ của tên tiểu tử kia, chiếc mũ bị bay lên khỏi không trung.

    Chỉ nghe thấy tên tiểu tử đó kêu lên một tiếng, mớ tóc dài của hắn bay lên.

    Mộc Ân tiếp tục cho thêm một móc nữa, trường mâu trong tay hắn được bỏ xuống, hắn cười ha ha.

    Vươn người lên, tóm được thắt lưng của tên tiểu tử đó.

    Dùng lực ấn mạch hắn ra khỏi ngựa, đánh cho một phát.

    Trông bên nọ ngó bên kia, dương dương tự đắc.

    Các võ sĩ ở xung quanh hô hào ủng hộ.

    Các kỵ binh quân Tống liên thủ truy kích kỵ binh thảo nguyên không có kết quả vừa trở về.

    Thấy tình hình như vậy cũng lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.

    Một tên khác khẩn trương, thế như hổ vồ, bổ nhào lên giành người, Mộc Ân cười hắc hắc, tay giơ chiến lợi phẩm ra cho mọi người đang xúm lại vòng vây.

    Mộc Ân vừa ra đi, liền có hai tên Đại Hán bổ nhào tới, dùng binh khí ngăn thế công của tiểu tử đó, đưa hắn vào trong.

    Chỉ thấy bọn chúng vây thành một vòng như mèo vờn chuột, cho dù tên tiểu tử đó có muốn thoát khỏi vòng vây cũng bị vũ khí của chúng áp trở về.

    Càng gần với chiến mã của chúng, tên tiểu tử bị Mộc Ân bắt càng hét lớn: “Ta cần tự do, không phải lo cho ta, ngươi nhanh đi đi”.

    Dương Hạo từ xa nghe thấy âm thanh the thé, thật giống với tiếng con gái.

    Thấy cái vòng càng ngày càng nhỏ.

    Mười mấy võ sĩ rất ăn ý với nhau, không hẹn mà cùng một lúc thu đao thương, lấy xuống một cái dây ngựa.

    Múa trong không trung, mồm theo thói quen, phát ra tiếng kêu khóc, tên tiểu tử đỏ ngầu mắt nhằm hướng Mộc Ân tiến đến, nhưng hắn dùng thương chỉ qua được vài dây thừng.

    Những dây thừng còn lại cộtvào người hắn, tên Đại Hán cười lớn, cố gắng dùng lực kéo ra.

    Tên tiểu tử quanh người bị dây thừng thít chặt, treo ở không trung, chiến mã xông ra.

    Thấy hai người bị bắt, những tên khác đều bỏ chạy.

    Quân Tống dưới chân núi thu đao, một vài người dân cũng chạy từ trên núi xuống.

    Dương Hạo thúc ngựa tiến lên bị dân chúng nhìn thấy, thấy thủ lĩnh của bọn họ là Dương khâm sai xuất hiện.

    Dân chúng tròn mắt hoan hô.

    Thấy Dương Hạo đã cách chức, còn có thể nhận được nhiều sự ủng hộ của dân chúng như vậy, Xích Trung và Mã Tông Cường thấy làm lạ, cùng hướng ánh mắt nhìn Dương Hạo.

    Khi cả đội quân về sơn cốc thì trời đã tối, Dương Hạo và Xích Trung, Mã Tông Cường vào một cái nhà hầm đã sửa xong ở trên lưng núi.

    Đám người được gọi là Mộc lão hán Lý Quang Bản cũng được mời đến.

    Giờ dân chúng bình thường cũng có thể biết được lai lịch của tên họ Mộc này, lần này đuổi vài cường đạo, người Mộc lão hán đã vô cùng dốc sức.

    Công phu mà bọn chúng cho rằng cao tuyệt trên lưng ngựa, tài bắn cung điêu luyện, võ công cao cường, ngay cả Xích Trung, Mã Tông Cường cũng phải ngưỡng mộ.

    Bùn đất nơi này có tính năng cực dính, Lý Ngọc Xương căn cứ vào thế núi, cố gắng áp dụng cách đào móc, để tiết kiệm bớt nguyên vật liệu là gỗ, đã cố gắng làm nên căn nhà, phòng ở mùa đông ấm, mùa hè mát, vô cùng thích hợp với khí hậu nơi này.

    Nhà rất chắc chắn, bọn họ vừa vào phòng, lần lượt ngồi xuống, rồi lệnh người mang hai tên tiểu tử kia đến.

    Quả nhiên, cái tên tiểu tử mà bị Mộc Ân bắt được là một cô gái.

    Cô ta mặc một bộ quần áo bằng vải đay thô, bên cạnh có miếng da thuộc được khảm nạm.

    Nó có tác dụng bảo vệ quần áo, dù cho thế nào đi nữa, bộ quần áo quá lỗi thời, khi đầu gối chỉ cần hơi cong xuống thì chạm phải quần áo, làm cho nó sớm đã rách nát.

    Cô gái đó cao và gầy, mũi tu đĩnh.

    Làn da khỏe mạnh, vô cùng thanh tú đoan trang, mắt lại long lanh như nước hồ mang theo chút dã tính hung ác.

    Khi nàng nhìn Dương Hạo, Dương Hạo không chút nghi ngờ, nếu giờ để nàng ta giãy giụa khỏi chiếc dây thừng, thì dù chỉ có hai bàn tay trắng, nàng cũng có thể dùng miệng đẻ cắn vào cổ họng của mình.

    Sói…nàng ta giống một con sói mẹ nhỏ kiêu ngạo, bên cạnh nàng, tên tiểu tử kia thì sao?

    Ánh mắt Dương Hạo chuyển sang nhìn hắn, hắn còn ăn mặc rách rưới hơn cả nàng kia.

    Bộ quần áo rách nát ôm lấy cơ thể hắn.

    Hắn càng thêm dã tính và liều lĩnh.

    Hắn bị trói hai tay bắt chéo sau lưng, hắn đứng sừng sững, khí thế như đứng trên núi cao nhìn xuống.

    Kiêu, rất kiêu ngạo.

    Mà ánh mắt của hắn, còn long lanh hơn cả cô gái kia.

    Nếu như nói cô gái kia ánh mắt có vẻ dã tính hung ác, thì ánh mắt của hắn như có máu bên trong.

    Xích Trung lạnh lùng hỏi: “Các ngươi là Đảng Hạng nào?”

    Một nam một nữ hai tên đó trừng mắt nhìn không nói, vẻ như không nghe hiểu lời hắn nói.

    Xích Trung lạnh lùng cười lớn.

    Bát Thị Đảng Hạng ban đầu ở Thanh Hải chi đông nam du mục, từ đời Tùy bắt đầu đến Trung Nguyên.

    Vào giữa đời Đường, đã di rời đến miền bắc Thiểm Tây bây giờ, sớm tiếp xúc với người Hán.

    Thác Bạt Thị của Đảng Hạng Bát Thị đã từng là Hoàng tộc Bắc Ngụy, Bắc Ngụy nhập Trung Nguyên thì bắt đầu mặc Hán phục, nói tiếng Hán, tiếng dân tộc của chúng giờ có nhiều người không biết nói nữa.

    Giờ Thác Bạt Thị là thủ lĩnh của Đảng Hạng Bát Thị, tiếng Hán được sử dụng phổ biến trong Đảng Hạng người Khương, nên làm gì có chuyện nghe không hiểu, thấy hắn không nói, Xích Trung cười lạnh mà nói: “Xem ra, bất động là chiêu thức của các ngươi à.

    Người đâu…”

    “Đợi chút!”

    Trong lúc nguy cấp như vậy, Dương Hạo cười, ngăn cản hắn.

    Với vẻ mặt ôn hòa nói: “Hai vị, bổn quan biết, giữa các bộ tây bắc, thường có sự bất hòa.

    Nói như vậy, bất luận là Định Nam Quân tiết độ sứ Hạ châu Bổn đại nhân nhỏ vẫn là Lân Châu Dương tướng quân, Phủ cốc Chiết tướng quân.

    Đều là quan lại ở cùng một điện, đều là tướng lĩnh của Đại Tống.

    Họ đều là con dân của Đại Tống, giữa các bộ tộc có sự bất hòa.

    Họ làm quan, chỉ có cố gắng làm hòa, giải quyết, nếu không thì sẽ bị dân chúng thù: Các ngươi là loại người gì, tại sao lại tấn công dân chúng.

    Không nói bản quan cũng biết?

    Nếu các ngươi bị sự sai khiến của ai đó, bị ai đó bắt ép.

    Bổn quan... sẽ xét xử”.

    “Pi!

    Cẩu quan!”

    Cô gái kia thóa mạt, suýt nữa thì nhổ vào mặt Dương Hạo, Dương Hạo sờ sờ chút nước bọt đọng trên chóp mũi, quay sang Xích Trung, nói: “Xích quân chủ, hay là ngươi lại hỏi xem”.

    Xích Trung nhún bả vai.

    Hét : “Người đâu…”

    “Khoan!”

    Lại có tiếng nói vang lên.

    Lý Quang Cử ngồi bên cạnh lên tiếng nhìn sang hai tên kia, mỉm cười nói: “Mấy vị đại nhân, lão phu có câu này.

    Tuy chúng ta nay đều là con dân của Đại Tống, nhưng phong tục tập quán của vùng thảo nguyên này, vẫn nên tuân thủ, nhập gia tùy tục mà, các người nói xem đúng hay không?”

    Dương Hạo càng thêm tò mò về lai lịch của hắn, liền gật đầu nói:

    “Không biết Mộc lão muốn nói gì?”

    Lý Quang Bản nói: “Quy định trên thảo nguyên, hai quân giao chiến, bên thắng sẽ bắt giữ làm nô tỳ.

    Theo điều này.

    Theo lão phu thì những người này quần áo tả tơi, vũ khí lạc hậu.

    Chắc hẳn là cường đạo trên thảo nguyên.

    Mồm bọn chúng có thể nói ra câu nào đáng tin đây.

    Lãng phí thời gian xử lý bọn chúng.

    Dương khâm sai, ngươi bảo vệ mấy vạn quân dân chúng ta, an toàn đưa họ đến nơi này, tất cả dân chúng đều cảm động và nhớ rõ ân đức của ngươi.

    Nhưng chúng ta lại không có lễ vật gì có thể tặng cho khâm sai.

    Trong lòng vô cùng bất an.

    Lão phu thấy thiếu nữ này tuy hơi ngang ngược, dung mạo lại xinh đẹp, nếu dạy dỗ thì sẽ hiền dịu hơn.

    Cô ta là do Mộc Ân bắt về được.

    Giờ ta làm chủ tặng cô ta cho Dương khâm sai đại nhân, để cô ta trải giường dọn chiếu, bưng trà dâng nước, phụng dưỡng khâm sai, mong rằng Dương khâm sai không từ chối”.

    Những lời này vừa nói ra, tên tiểu tử kia sắc mặt biến đổi, Dương Hạo ánh mắt sáng lên, chắc chắn bọn họ có mối quan hệ nào đó.

    Hai người này là một đôi tình nhân chăng.

    Dương Hạo thầm khen ý đồ của lão Mộc đó, liền phối hợp với hắn, quay đầu nhìn cô gái kia, biểu hiện dù không thay đổi, bị hắn nhìn chằm chằm như vậy cũng không có biểu hiện sợ hãi gì.

    Dương Hạo liền tiến đến, cười hắc hắc nói: “Vâng, thật là tốt, chăm chút trang điểm lại, thay trang phục đi sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp ngay lập tức.

    Mộc lão có ý tốt, ha ha, Dương mỗ sẽ nhận”.

    Chương 172: Quyết ý

    “Ngươi dám!”

    Tên tiểu tử kia nghe Dương Hạo nói xong câu đó giận tím mặt, hắn hét lớn lên, chính xác là tiếng hán rồi.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Có gì là không dám chứ?

    Ngươi là nam nhi ở thảo nguyên, chẳng lẽ lại không biết quy tắc của thảo nguyên?

    Các ngươi bị Mộc lão bắt được, là tài sản tư hữu của hắn, hắn có quyền đem các ngươi tặng cho người khác.

    Ở thảo nguyên, các ngươi chẳng lẽ không làm như vậy?

    Xem các ngươi, sống kiểu gì không biết, có khổ không hả, ngay cả nữ nhân cũng xông ra chiến trường chém giết.

    Nói rồi quay sang cười nói với thiếu nữ kia: “Cô nương, theo bổn quan nhé, ta sẽ cho ngươi hưởng vinh hoa phú quý, áo gấm nhung lụa, đương nhiên là sướng hơn sống với bọ lưu manh nghèo nàn trên thảo nguyên này”.

    Cô nương kia mặt không có biểu hiện gì, lạnh lùng nói: “Ngươi dám động đến một ngón tay của ta, ta sẽ giết ngươi!”

    Xích Trung và Mã Tông Cường đều hiểu ý của Lý Quang Sầm, Mã Tông Cường liền cười nói: “Cô nương, cô không cần phải mạnh miệng như vậy, đợi ngươi thành người của Dương khâm sai, mang thai đứa con của khâm sai, nếu ngươi có ý giết hắn thì cũng tùy ngươi thôi.

    Cô gái kia không ngờ mấy tên người Hán này lại vô liêm sỉ như vậy, tức giận mặt ửng đỏ, không biết phải mắng chửi thế nào cho hả dạ.

    Xích Trung làm bộ đại tướng quân, nghiêm túc nói: “Người đâu, đem cô gái này vào trong phòng của Dương khâm sai, tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc xinh đẹp chút, đêm nay bản tướng quân sẽ động phòng”.

    Binh Tống đứng ở cửa cười ha ha đi tới, kéo cô gái đó đi.

    Tên tiểu tử kia vội hét lên: “Thầm Muội Nhi, thả nàng ra, các ngươi là những người Hán vô liêm sỉ, các ngươi muốn làm gì thì cứ nhằm vào ta đây”.

    Mã Tông Cường nhìn hắn vài lượt từ trên xuống dưới, lắc đầu nói: “Chỉ sợ ngươi không được…Dương khâm sai để ý tới”.

    Lần này thì mọi người ở đó đều bật cười, tên tiểu tử kia trợn mắt nhìn hắn quát: “Tiểu Dã Khả Nhi là hảo hán trên mảnh đất thảo nguyên này, bị các ngươi bắt được, muốn giết muốn xé cũng không là vấn đề.

    Nhưng nếu như ai đó dám ức hiếp Thầm Muội Nhi của ta, thị tộc của ta sẽ giết các ngươi!”

    Ánh mắt Lý Quang Sầm tự nhiên sáng lên, Mộc Ân đứng sau hắn sắc mặt vẫn không có chút thay đổi gì.

    Xích Trung mỉm cười, vỗ vỗ tay, hai tên binh Tống liền mang Thầm Muội Nhi tới cửa, Thầm Muội Nhi đứng cạnh tên tiểu tử đó.

    Xích Trung hỏi: “Ngươi lúc nãy nói…ngươi tên là gì?”

    Tên tiểu tử kia đáp: “Tiểu Dã Khả Nhi”.

    Lý Quang Sầm tiếp lời: “Bộ tộc Đảng Hạng từ khi di rời đến nay, ngôn ngữ ngày càng hỗn tạp, dùng rất nhiều ngôn ngữ của những bộ tộc xung quanh, có người Hán, Đột Quyết, Khiết Đan…, trong tộc Khiết cũng có từ ‘Na Khả Nhi’, chuyên chỉ thị vệ bên cạnh quý nhân, ý của từ ‘Tiểu Dã Khả Nhi’ cũng tương đương như vậy, cũng chỉ võ sĩ, thị vệ.

    Người này ắt hẳn là một thị vệ bên cạnh đại nhân thị tộc Dã Li nào đó”.

    Tên tiểu tử kia nghe xong ưỡn ngực ra, ngạo nghễ cười nhạt nói: “Ta không phải thị vệ, mà là võ sĩ, chiến sĩ anh vũ nhất của Dã Li Thị, tên của ta là Tiểu Dã Khả Nhi, ta là con của tộc trưởng Dã Li Thị”.

    “Con của tộc trưởng Dã Li Thị!”

    Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lại bàn tán: “Lần này bắt được con cá lớn rồi, nhưng…dường như cũng gặp phải khó khăn.

    Dã Li Thị là tộc hung ác nhất trong Đảng Hạng Bát Thị, nếu như vạn bất đắc dĩ, ngay cả Hạ Châu Thác Bạt Thị dễ cũng không muốn trêu chọc bọn chúng, hôm nay lại chọc con tộc trưởng bọn chúng, điều này…”

    Mọi người lần lượt nhìn sang phía Xích Trung, trong đám người này hắn có quân chức cao nhất.

    Xích Trung sắc mặt hơi trầm xuống, người hơi nghiêng về phía trước, gằn giọng hỏi: “Dã Li Thị?

    Các ngươi đến đây làm gì?”

    Tiểu Dã Khả Nhi mặt lạnh hỏi ngược lại: “Chiết phủ các ngươi có thể dẫn quân tấn công tộc ta, chúng ta lại không thể tấn công lại Chiết phủ các ngươi sao?”

    Xích Trung mắt sáng lên, hỏi: “Nói như vậy có nghĩa các ngươi cần phải tấn công làm thủ, phản kích Phủ Châu?

    Ta lại hỏi ngươi, ngoài các ngươi ra, còn có mấy bộ nhân mã, chuẩn bị tấn công vài nơi nào của chúng ta?”

    Tiểu Dã Khả Nhi ngẩng đầu không nói, Xích Trung thấy vậy, ngồi thẳng người, vẫy tay nói: “Người đâu, đem cô gái này vào phòng cho Dương khâm sai, tắm rửa sạch sẽ, trang điểm xinh một chút, tối nay bổn tướng quân còn động phòng”.

    Thầm Muội Nhi nhún vai, tránh tay của hai tên binh Tống, lớn tiếng nói: “Các ngươi không cần phải đa nghi, người của Dã Li Thị quang minh lỗi lạc, nếu chiến với chúng ta một trận, chúng ta sẽ không sợ để các ngươi biết.

    Chúng ta bị các ngươi truy bắt trốn vào núi hoang, ăn không được ăn, mặc không được mặc, làm gì còn dư lực mà tấn công Phủ Châu.

    Lần này, là vì khi tộc người chúng ta đến Phủ Châu cảnh nội các người mua thuốc trở về, phát hiện ra có rất nhiều người Hán đặt chân đến Lô Hà Lĩnh, chúng ta mới muốn đến cướp chút thức ăn, muối ăn…”

    Xích Trung nhìn nàng thấy không giống nói dối, trầm ngâm một lát rồi nói: “Tạm giữ bọn chúng trước, trông coi cẩn thận, không được để chạy mất”.

    Đợi đến khi hai người Tiểu Dã Khả Nhi được giải đi, Xích Trung mới nói: “Không ngờ, chúng ta vừa đến đây, người Đảng Hạng đã đến gây chuyện, giờ chúng ta bắt được thiếu tộc trưởng của Dã Li Thị, việc này…”

    Dương Hạo nhân cơ hội nói luôn: “Được lắm, Dương mỗ lần này đến, chính vì việc này.

    Nơi này cây cỏ tươi tốt, ở đây bố trí được mấy vạn dân chúng, chỉ có điều…nơi đây là điểm giao của các thế lực Lý, Chiết, Dương, thật nguy hiểm, nơi này đứng mũi chịu sào, mấy vạn dân này liệu có được yên ổn.

    Bổn quan đến chính là muốn xem xem có kế sách nào vẹn toàn để xóa đi cái họa ngầm của dân chúng”.

    “Việc này…”

    Xích Trung ngẩng đầu, nhìn Lý Quang Sầm ngồi ở một bên, đang nghe Dương Hạo nói chuyện.

    Lý Quang Sầm từ thuở nhỏ đã làm con tin ở bộ tộc Thổ Phiên, thói quen nhìn sắc mặt người, đoán ý người, vừa nhìn lên phía Xích Trung định nói gì đó xong lại thôi, lập tức hiểu ra, hắn mỉm cười, đứng dậy cáo từ nói: “Hai vị đại nhân cần nói công sự, tiểu dân không tiện lưu lại đây, xin cáo từ”.

    Lý Quang Sầm cáo từ đi ra, Mộc Ân đứng sau hắn vẫn không có chút biểu hiện nào, yên lặng theo hắn đi ra ngoài.

    Ra khỏi nhà hầm, chỉ thấy trong sơn cốc còn có rất nhiều dân chúng đang dựng lều tạm trên thảo nguyên để nghỉ ngơi, lều trại chi chít như sao trên trời, giống như những cái nấm trên thảo nguyên.

    Tuy vừa mới trải qua một đợt tấn công của tộc người Đảng Hạng, lần này trong ngoài sơn cốc lại đã là sự yên bình, trời chiều, những người dân vất vả đang quây quần tân trang lại nhà, chỉ là một cái lều tạm thời, nhưng họ cũng muốn nó đẹp hơn.

    Lý Quang Sầm đứng ở giữa sườn núi, nhìn xuống sơn cốc.

    Mộc Ân đi đến phía sau lưng hắn, yên lặng một lúc, rồi hạ giọng nói: “Chủ Thượng”.

    Lý Quang Sầm cũng không quay đầu lại, chỉ “Ừ” một tiếng.

    Mộc Ân thiếu kiên nhẫn, cố lấy lại chút dũng khí và nói: “Chủ Thượng, cái tên Tiểu Dã Khả Nhi là thiếu tộc trưởng Dã Li Thị, quyết tâm mà Dã Li Thị phản Lý Quang Duệ là lớn nhất, thất bộ mời Chủ thượng trở về, trong đó Dã Li Thị cũng là một tộc hăng hái nhất.

    Giờ chúng ta đã ở đây, tại sao không liên lạc với họ, Đảng Hạng Thất Bộ chỉ cần phụng Chủ Thượng vì cộng chúa, đưa ra mấy nghìn binh tinh nhuệ mà chúng ta đã luyện ra trên thảo nguyên này, có thể tham gia một trận chiến với Lý Quang Duệ hay không?

    Về phương diện Hạ châu…chỉ cần hiểu được thân phận Chủ Thượng, cũng cần có một vài bộ tộc bị dao động, cần có lòng quy phụ Chủ Thượng”.

    Người đàn ông sắt bình thường vẫn thường nói nhiều như vậy, lời nói ra có đạo lý, hoàn toàn không hợp với vẻ bề ngoài lạnh lùng của hắn.

    Lý Quang Sầm cởi túi rượu bên hông xuống, cười to và nói: “Mộc Ân, ngươi thật có bản lĩnh, ở lại bên một tên vô dụng như ta, thật là tiếc cho ngươi.

    Trời đất của ngươi nên ở trên mảnh thảo nguyên rộng lớn này, nếu ngươi có tâm, có thể mang bọn họ cùng đi, bộ lạc đó trên thảo nguyên cũng có thể giao tất cho ngươi, hoặc là…ngươi có thể xông ra một phen chiến đấu đến cùng”.

    Mộc Ân sắc mặt biến đổi, quỳ xuống, hai tay để trên đất, hoảng sợ nói: “Chủ Thượng, Mộc Ân hết sức trung thành, nguyện mãi mãi trung thành, không dám sinh ý nào khác.

    Chủ thượng nói những lời này, Mộc Ân trăm lần chết cũng không dám làm theo”.

    Lý Quang Sầm xoay người, nhìn về hướng tây bắc, ánh mắt có chút ướt át nói: “Già rồi, già rồi, chỉ đi đến được đây, ông trời sắp đặt khiến ta cả đời chỉ sống đầu đường xó chợ, cuối cùng đã trở về cái nhà của mình.

    Ở đây, cách nơi ta sinh ra không xa, lão phu…sẽ sống quãng đời còn lại ở đây…”

    Nói rồi, hắn lại uống một ngụm rượu, đi một mình lẻ loi về phía trước.

    Mộc Ân quỳ ở đằng kia, ngạc nhiên nhìn bóng dáng của hắn không nhúc nhích, thân hình của hắn như khối nham thạch, đắm chìm trong sắc vàng của ánh mặt trời…

    Trời đã tối, Mộc Ân cùng vài tên Đại Hán ngồi trên thảo nguyên ngoài lều của Lý Quang Sầm, đống lửa trại cháy rừng rực, gió mang tro lửa bay lại, bay xung quanh chỗ bọn chúng.

    Mộc Ân trầm giọng nói: “Điều ta cần nói, đã nói hết rồi.

    Bây giờ, muốn xem ý của mọi người, bản thân ta, nguyện phụng dưỡng Chủ Thượng, bất luận Chủ Thượng có muốn thu phục Hạ Châu, đoạt cơ nghiệp hay không.

    Điều này từ đời ông cha ta, bộ lạc đã giao trách nhiệm cho nhà ta: bảo vệ thiếu chủ.

    Nhưng, chúng ta cũng phải suy nghĩ đến người của chúng ta, họ lưu lạc trên thảo nguyên quá lâu rồi, lẽ nào để họ tiếp tục lưu lạc, quên đi cội nguồn của mình?”

    Mọi người trầm xuống một lúc lâu, rồi mới có một người chậm rãi ngẩng đầu và nói: “Đại ca, Chủ Thượng do dự không quyết, chúng ta sao không giúp Chủ Thượng hạ quyết tâm?

    Chúng ta đi thả Tiểu Dã Khả Nhi ra, nói thân phận Chúa Công cho hắn, Đảng Hạng Thất Bộ nghe được tin này chắc chắn sẽ đón chào.

    Đến lúc đó, thân phận của Chủ Thượng cũng đã rõ, không muốn đi cũng không được”.

    Lại có một tên khác lên giọng phản bác: “Ngươi làm vậy là đại nghịch bất đạo, ép buộc Chủ Thượng”.

    Người nọ lặng lẽ nói: “Đúng, nhưng ta làm như vậy là bởi vì Chúa Công do dự, là vì người thân bộ tộc của chúng ta còn đang lưu lạc.

    Ta chỉ là muốn để Chủ Thượng có tâm chí mạnh mẽ, là một con chim ưng ở thảo nguyên”.

    Mười mấy tên Đại Hán mỗi người một câu, có tán thành, có phản đối, Mộc Ân nghe được trong lòng rất phiền não, hoàn toàn không phát hiện ra Chủ Thượng đã lặng lẽ ra khỏi lều trại, một mình đứng ở dưới một gốc cây không xa nghe bọn chúng nói chuyện.

    Cái tên đề nghị ý áp đặt cho Chủ Thượng nghe lệnh đứng lên, lạnh lùng nói: “Các huynh đệ không cần làm ồn lên nữa, việc này do ta đi làm, khi Chủ Thượng trách tội, ta sẽ đứng ra chịu tội, chỉ cần Chủ Thượng có tâm có chí, Mộc Khôi chết cũng cam lòng”.

    Nói rồi phẩy tay áo bỏ đi.

    Lý Quang Sầm đứng sau cây đại thụ bất động, rồi giống như bị dính chặt lại không nhúc nhích được.

    Hắn giơ tay, đờ đẫn một, nhưng vẫn không có sức để buông xuống, khóe miệng chua xót cười: Hắn có thể ngăn cản bọn chúng, chỉ cần hắn đưa ra cái uy quyền của Chủ Thượng, như vậy những tên kia sẽ phục tùng hắn vô điều kiện, nhưng…để tay lên ngực tự hỏi lòng mình, hắn thực sự có quyền như vậy không?

    Hắn vì tộc người này, để tộc người một câu cũng không hề hoán hận theo hắn lưu lạc đến chân trời góc bể, hắn đã làm được gì?

    Lý Quang Sầm yếu sức dựa vào cây, rồi lại uống một ngụm rượu.

    Hắn giờ đã hết, cho dù vẻ ngoài của hắn vẫn cường tráng là vậy, kỳ thực con người hắn mấy năm nay đã sống rất gian khổ, vì hắn không khống chế được lượng rượu, nên cơ thể suy nhược.

    Hắn kết giao với thầy mo Sát Khách Khâm nổi tiếng nhất trên thảo nguyên cũng không thể giúp hắn chăm sóc nổi bản thân mình, dù đã uống thuốc, hắn vẫn không thể bỏ được rượu, thiên hạ không có thần y nào cao thủ có thể chữa bệnh cho một người bệnh như hắn.

    Nội tạng của hắn đã bị hỏng dần từ năm này qua năm khác, không có ngày nào là tốt đẹp nữa.

    Giờ chỉ có một cơ thể sắp chết khiến cho các người trong tộc hồi phục lại quyền lực cho hắn và quang minh mà đi chém giết đẫm máu.

    Đôi mắt của Lý Quang Sầm đã nhòa lệ, hắn không muốn ở tuổi già này, lại tiếp tục hy sinh nhiều người như vậy.

    Nhưng, dù không phải vì hắn, chỉ vì những người lưu lạc trên thảo nguyên, còn mong ngóng Chủ Thượng của họ mang họ về với tộc người đã xa cách từ lâu, lẽ nào không nên lợi dụng sự loạn lạc của Thất Bộ?

    Nhưng mà, hắn đã không thể thúc ngựa đi tung hoành nữa rồi, thuộc hạ của hắn lại không có ai có khả năng thành thống soái được trọng dụng.

    Mộc Ân ở trong bộ hạ của hắn được coi là một người nổi bật, nhưng hắn cũng chỉ có thể là một anh hùng ở một mặt nào đó, hắn không phải là đối thủ của Đường Đệ của Hạ Châu kia.

    Huống chi, hôm nay chứng kiến, Đảng Hạng Thất Bộ thực sự đã nghèo đến cực điểm, bọn chúng không có lương thực, không có thuốc men, không vũ khí, con hổ không răng thì có thể dọa được ai?

    Nếu như giao tộc người của mình và Đảng Hạng Thất Bộ này cho Mộc Ân có dũng thiếu mưu, như vậy kết cục duy nhất cũng là đưa bọn chúng vào chỗ chết, chỉ là chết lộng lẫy hơn chút mà thôi, có gì khác nhau đâu chứ.

    Lý Quang Sầm đang nghĩ, có mấy tên Đại Hán lặng lẽ giải tán, Mộc Ân đi về phía lều của Lý Quang Sầm, rồi chạy lại thất thanh hét: “Chủ…”

    “Ta ở trong này”.

    Lý Quang Sầm nói lạnh nhạt một câu, rồi chặn giọng Mộc Ân, Mộc Ân vội vàng im tiếng, chạy đến trước mặt hắn nói: “Chủ Thượng, ngươi tỉnh từ bao giờ?”

    Lý Quang Sầm không nói câu nào, Mộc Ân hiểu được, hắn nói nhỏ: “Chủ Thượng, Mộc Ân đáng chết.

    Ta…ta đây phải đi ngăn cản Mộc Khôi”.

    “Thôi”.

    Lý Quang Sầm lạnh lùng nói, chậm rãi đi đến bóng cây, uống một ngụm rượu, nhìn trăng sáng, từ từ nói: “Ngươi đi, mời…

    Dương Hạo lại đây cho ta”.

    Mộc Ân ngạc nhiên ngẩng đầu: “Chủ Thượng, người…cho mời Dương Hạo?”
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 5


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 174:Nghĩa phụ

    Tiểu Dã Khả Nhi và Thầm Muội Nhi bị giam ở một nhà hầm dưới chân núi, vì hai người đó có một tên có võ nghệ, Tống binh liền đem chúng cột vào một cái cột trong phòng, trong nhà hầm tối thui, ẩm mốc.

    Thầm Muội Nhi hơi lo lắng hỏi:

    “Tiểu Dã Khả Nhi à, chúng sẽ xử lý chúng ta thế nào đây.

    Ta thấy cái tên Dương khâm sai háo sắc thật, hắn…liệu có chiếm đoạt ta không?”

    Tiểu Dã Khả Nhi an ủi nói:

    “Thầm Muội Nhi à, nàng không phải sợ hãi, ta là thiếu tộc trưởng Dã Li Thị, trừ chúng tiêu diệt hoàn toàn Dã Li Thị, nếu không thì không dám làm gì chúng ta đâu.

    Chúng ta người Đảng Hạng, có ân báo ân, có oán báo oán, không ai dám tùy tiện đối địch với chúng ta đâu”.

    Hai người đang nói chuyện, bất chợt nghe thấy tiếng vang ở bên ngoài, như âm thanh của vật nặng rơi xuống đất, sau đó có ngọn đuốc bên ngoài cửa phòng.

    “Kẹt…” cửa được mở ra, hai người lập tức ngậm miệng, cảnh giác nhìn về phía cửa.

    Trước cửa có một cái bóng cao lớn, che lấp đi ánh trăng chiếu vào phòng, không nhìn rõ mặt mũi của hắn.

    Hắn từ từ đi lại, đứng trước mặt hai người, Tiểu Dã Khả Nhi không nhịn được liền hỏi: “Ngươi là ai?”

    Người đó yên lặng một chút rồi đột nhiên nói một câu Đảng Hạng.

    Người Đảng Hạng có tiếng nói riêng của mình, nhưng tiếng Hán sớm đã trở thành ngôn ngữ thông dụng nhất trong tộc của họ, trên thực tế rất nhiều người Khương Đảng Hạng đến ngôn ngữ của mình cũng không biết nói nữa, mà Tiểu Dã Khả Nhi là con của tộc trưởng, lại học qua sự phong phú của tiếng Hán, hơn nữa đó lại là ngôn ngữ khó hiểu tối nghĩa.

    Hắn ngây ra, rồi vội dùng một câu tộc Đảng Hạng trả lời.

    Hai người mỗi người một câu, nói qua nói lại.

    Thầm Muội Nhi ở bên cạnh chỉ nghe câu được câu không, nàng kiềm chế một lúc lâu, cuối cùng không chịu được liền hỏi:

    “Tiểu Dã Khả Nhi, hắn là ai, là người Khương Đảng Hạng chúng ta sao?”

    Tên đó cười, lấy ra trong túi mình một hộp quẹt “Xoẹt xoẹt”, hắn đánh lửa, tay hắn cầm một cây đuốc châm vào đốm lửa.

    Một lúc sau đuốc sáng lên.

    Đuốc vừa sáng, ánh mắt Thầm Muội Nhi nhìn sang, nhìn thấy dáng dấp của Mộc Khôi, nhận ra hắn là quân địch ban ngày đã chiến với bọn họ, không khỏi ngạc nhiên nói:

    “Hắn là người Hán?”

    Tiểu Dã Khả Nhi ở một bên trầm giọng nói:

    “Hắn không phải người Hán, hắn là người tộc Thác Bạt Thị Đảng Hạng”.

    Thầm Muội Nhi giật mình nói:

    “Thác Bạt Thị?

    Đó không phải là kẻ thù lớn của chúng ta sao?”

    Tiểu Dã Khả Nhi nhẹ lắc đầu, nói:

    “Chủ nhân bây giờ của Hạ châu…mới là kẻ thù của chúng ta.

    Còn hắn, là chủ nhân chân chính của Hạ châu, là tôi tớ của Lý Quang Sầm.

    Người mà chúng ta tìm, đã tìm được rồi, hắn…đang ở đây!”

    Lý Quang Sầm khoanh chân ngồi ở trong lều, trên cột cắm một cây đuốc, nhựa thông cháy xèo xèo, mặt hắn lúc sáng lúc tối sầm lại trong ánh lửa.

    Mắt của hắn hơi híp lại, hơi trầm tư, đắn đo, lúc này, cái hắn nghĩ tới duy nhất là có thể đem trọng trách ủy thác cho một người duy nhất: Dương Hạo.

    Dương Hạo tên này, khi sắp tới vào Tống cảnh, có thể bình tĩnh đoán được cạm bẫy tử vong phía trước, đó là đại trí.

    Là khâm sứ người Tống, con người hắn là thân cận với Quan Gia, lại có tiền đồ, dẫn mấy vạn dân di dời về hướng tây, đó là đại dũng.

    Một mình cưỡi ngựa để cứu lấy một tiểu đồng ở Tử Ngọ Cốc, đó là đại nhân.

    Cầu gãy ở Trục Lãng Xuyên, đó là đại nghĩa.

    Những hành động của hắn quang minh lỗi lạc, chỉ có người như hắn, mới có thể đối xử tử tế, coi trọng tộc dân của mình.

    Nhưng…cục diện rối rắm này, hắn có thể nhận không?

    Hắn không phải là dân chúng tầm thường, hắn là quan viên Đại Tống, hắn có tiền đồ, vô duyên vô cớ, hắn gánh phần trách nhiệm nặng nề này trên lưng làm gì?

    Lý Quang Sầm nghĩ, khóe miệng nở nụ cười:

    “Có lẽ, tất cả những điều này là ý trời.

    Lão phu cần tìm một chỗ dựa phẩm hạnh tin cậy, lại có đủ năng lực gánh vác trọng trách này, hắn thì sao, khó đây, tại sao không phải chỉ có lão phu mới có thể giải quyết thay hắn?

    Trách nhiệm của hắn đã rồi, nghe xong lời mà Diệp Chi Toàn nói liền quay trở về, rõ ràng là coi sự an ủi mấy vạn dân chúng thành trách nhiệm của hắn.

    Mà Chiết Ngự Huân bố trí mấy vạn dân chúng ở chỗ này, là vì dè chừng triều đình Đại Tống.

    Mấy vạn dân ở đây, giống như miếng thịt trên thớt, chỉ có người mới có thể xâu xé được.

    Chiến tranh ngấm ngầm giữa Khai Phong và Phủ Châu, mấy chục vạn dân chính là một lá cờ trên tay hai bên, bất cứ lúc nào cũng có thể hy sinh.

    Chiết đại tướng quân bất đắc dĩ, triều đình Đại Tống ngoài tầm tay với, chỉ có mình có thể thay hắn cởi bỏ cái kết này, còn sợ hắn không thể khơi trọng trách này?

    Lý Quang Sầm đang nghĩ, Mộc Ân ngoài lều trầm giọng nói:

    “Chủ Tướng, Dương khâm sai đến rồi”.

    Lý Quang Sầm vui ra mặt, vội nói:

    “Mau mời vào”.

    Nói xong liền đứng dậy.

    Dương Hạo vào trong lều.

    Vì thân hình Lý Quang Sầm cao lớn, cho nên lều này cũng to lớn hơn các lều khác rất nhiều, Dương Hạo không cần cúi người liền tiến vào lều.

    Vừa nhìn thấy Lý Quang Sầm đứng dậy, Dương Hạo vội bước lên hai bước nói:

    “Mộc lão không cần đứng dậy, mời ngồi.

    Mộc lão còn chưa nghỉ, không biết tìm ta đến có lời gì muốn nói?”

    Lý Quang Sầm nhìn hắn, thở phào nhẹ nhõm, Dương Hạo chau mày, ngạc nhiên hỏi:

    “Mộc lão, ngươi sao vậy?”

    Lý Quang Sầm khẽ thở dài:

    “Dương khâm sai tuổi còn trẻ đã làm thiên sứ khâm sai, là người rất có bản lĩnh.

    Dáng người đường đường chính trực, lão phu nhìn ngươi, không khỏi nhớ tới con trai ta…”

    Dương Hạo nói:

    “Ồ, Dương mỗ còn chưa từng nghe Mộc lão nhắc đến lệnh c, không biết lệnh công tử giờ đang ở đâu, Đãi Trạch Thiện đã định cư, Mộc lão có thể truyền tin rồi để hắn đến gặp ngươi, cha con đoàn tụ”.

    Lý Quang Sầm khẽ ngẩng đầu, nhìn vào một góc của lều, thở dài nói:

    “Nó tới gặp ta, chỉ sợ là không dễ dàng, có lẽ nhanh thôi…ta sẽ đi gặp nó”.

    Dương Hạo nói: “Mộc lão…chuẩn bị rời khỏi đây?”

    Lý Quang Sầm khẽ lắc đầu nói:

    “Lão phu không phải là rời khỏi nơi này, mà là bệnh cũ ngày càng nặng, sợ là sẽ không ở thế giới này được lâu, lúc đó…ha ha, lão phu có thể đi gặp thê tử được rồi”.

    Dương Hạo sửng sốt, lúc này mới biết là thê tử của hắn đã chết.

    Lý Quang Sầm lại nói tiếp:

    “Nếu còn sống, giờ tuổi tác cũng…xấp xỉ Dương khâm sứ, ngươi vẫn tò mò về thân phận của ta, hôm nay mời ngươi đến đây, lão phu không ngại nói cho ngươi biết, lão phu không phải một nông dân bình thường, cũng không phải là dân Bắc Hán”.

    Hai hàng lông mày của Dương Hạo nhướn lên, không nói chen vào lời nào, chỉ nghe hắn nói tiếp, Lý Quang Sầm nói:

    “Lão phu vốn là thiếu chủ của mộc tộc thị Tây Tạng, lúc đó…việc cũ hơn 40 năm trước rồi, lúc đó vẫn là thời mà Thạch Khính Đường làm vua, lão phu khi đó vẫn là một thiếu niên, theo phong tục của tộc, bị tặng cho một thị tộc khác mạnh hơn để làm con tin.

    Sau này, cha ta lâm bệnh mà chết, thúc phụ cướp ngôi đại thúc, thiếu chủ như ta bị lạc vào hoàn cảnh có nhà mà không thể về.

    Dương Hạo khẽ “A” một tiếng, Lý Quang Sầm thở dài rồi lại nói:

    “Từ đó, ta mang theo đoàn tùy tùng lưu lạc trên thảo nguyên, lấy vợ và sinh con.

    Lý Quang Sầm nói tiếp:

    “Khi đó đoàn tùy tùng của ta có rất nhiều người vợ sinh con, nên thêm dân số vào đoàn lưu lạc trên thảo nguyên, dần dần thành một bộ lạc nhỏ.

    Nhưng thúc phụ của ta sợ ta sẽ về cướp quyền của hắn, nên luôn phái người đi truy bắt ta.

    Có một lần người mà hắn phái tìm đến bộ lạc của ta, nhân đêm tối đánh úp bộ lạc ta, các tùy tùng đều liều chết để đánh, cứu ta ra khỏi đó.

    Nhưng thê tử của ta lại bị chết rất thảm, lúc đó…nó mới năm tuổi”.

    Dương Hạo an ủi nói:

    “Mộc lão, đó đã là chuyện cũ rất nhiều năm rồi.

    Mấy chục năm nay, thiên hạ thế cục xoay vần, chớp mắt đã yên bình.

    Vô số hào kiệt đều đã thành chuyện xưa theo mây gió.

    Ngươi không cần phải đau lòng nữa”.

    Lý Quang Sầm khẽ nhắm đôi mắt, khi mở ra, sương mù trong mắt đã biết mất, mắt sáng lên nói:

    “Đúng vậy, thế cục xoay vần, chớp mắt cái đã yên bình.

    Nhiều năm nay, lão phu đã quên mất cố hương.

    Ý chí mạnh mẽ ngày xưa, cũng đã tiêu tan.

    Thù của thê tử, nay nhắc lại cũng đã không còn hận thù nữa, lòng lão phu…sớm đã chết rồi.

    Nhưng, lão phu còn có một tâm nguyện chưa thực hiện được, lão phu không yên, đó chính là bộ hạ đã đi theo nhiều năm này.

    Bọn họ trung thành và tận tâm, nhiều năm như vậy đã theo lão phu lưu lạc thảo nguyên, chưa từng có suy nghĩ phản bội trong đầu.

    Lão phu…không xứng với bọn họ, nếu không bố trí dàn xếp thỏa đáng, lão phu…chết không nhắm mắt.

    Dương khâm sai, lão phu tìm ngươi đến đây, là muốn…phó thác bọn họ cho ngươi, chỉ có giao cho người như Dương khâm sai, lão phu mới yên lòng ra đi”.

    Dương Hạo nghe xong, tươi cười nói:

    “Mộc lão, ta thấy ngươi còn rất khỏe, sống ba năm mươi năm nữa cũng không thành vấn đề, nhất thiết không nên nói những lời u sầu này.

    Về phần những người theo ngươi, không sao cả, cho dù các ngươi là dân Bắc Hán hay không, cũng là Hồ tộc Tây Tạng, nay đều là con dân Đại Tống, Dương Hạo nhất định sẽ nghĩ cách để bố trí ổn thỏa cho các ngươi”.

    Lý Quang Sầm chỉ nói qua loa thân phận của mình, trong đó có rất nhiều điểm nghi vấn, Hồ tộc Tây Tạng dân đông, rất nhiều tên bộ tộc thậm chí chưa từng lưu danh sách sử, Dương Hạo chỉ nói hắn đã là một tộc trưởng tiểu bộ tộc, sống đầu đường xó chợ như thế nhiều năm, bên người chỉ còn lại mười mấy tên Đại Hán.

    Lý Quang Sầm lắc đầu nói:

    “Dương khâm sứ, bộ hạ của ta, không chỉ có mấy người bên cạnh ta, trên thảo nguyên còn có rất nhiều người, còn có mấy nghìn tộc người đang tranh giành sự sống.

    Nếu không tìm thấy người nào có thể để cho lão phu yên tâm phó thác, thì ta làm sao có thể để họ lặn lội đường xa đến”.

    Dương Hạo lắp bắp kinh hãi:

    “Nhiều người như vậy?”

    Lý Quang Sầm nói:

    “Đúng, ngươi là quan phụ mẫu của dân chúng, cũng là quan phụ mẫu yêu thương dân như con, ta rất yên tâm, nhưng bộ hạ của ta rất ngang ngược, sợ gây khó dễ cho ngươi, cho nên, lão phu nghĩ Dương khâm sai hãy bái lão phu là nghĩa phụ, ta ngươi là cha con, bọn họ mới coi ngươi là chủ nhân, Dương khâm sai, ngươi đồng ý chứ?”

    Lý Quang Sầm nói xong, hai mắt sáng quắc, nhìn chằm chằm vào Dương Hạo.

    Thời ngũ đại thập quốc, thu nạp nghĩa tử là sự phổ biến trong xã hội, đến Hậu Đường Minh Tống Lý Tự Nguyên, vua cuối Hậu Đường Lý Thung Kha, Hậu Chu Thế Tông Sài Vinh, vua Thục Vương Kiến, vua Kinh Cao Quý Hưng, vua Nam Đường Lý Dục, vua Bắc Hán Lưu Kế Ân, vua Bắc Hán Lưu Kế Nguyên, những vị hoàng đế này đều xuất thân từ nghĩa tử tiên đế.

    Hoàng gia còn như thế, dân gian thì cũng không kém, Dương Hạo là người kế thừa trí nhớ của Đinh Hạo, nghe nói vấn đề này cho nên khi thấy Lý Quang Sầm đưa ra đề nghị này không lấy gì làm lạ, nhưng…vô duyên vô cớ nhận cha, thật không thoải mái, Dương Hạo hơi do dự.

    Lý Quang Sầm nói:

    “Bọn họ có tài nghệ, chỉ cần ngươi đồng ý rồi, từ nay về sau ngươi chính là chủ nhân của họ, ngươi chỉ vào hướng nào, cho dù là núi đao biển lửa, thiên quân vạn mã, bọn họ cũng sẽ liều mạng chịu chết.

    Bộ hạ trung thành như vậy, ngươi tìm cũng không thấy đâu”.

    Dương Hạo cười đau khổ nói:

    “Mộc lão, nếu như là ở thảo nguyên, có thể có một bộ lạc thế này, có thể có một lực lượng không thể bỏ qua như này, ta nghĩ bất kì người nào đều thèm nhỏ rãi.

    Song…đây có thể là người Tống, ai biết có thể dễ cho ta có một lực lượng như vậy?

    Ngươi muốn ta bố trí cho họ như thế nào?”

    Lý Quang Sầm khẽ cười nói:

    “Dương khâm sai, ngươi chỉ là không muốn tự dưng gánh vác một phần trách nhiệm mà thôi.

    Dựa vào trí thông minh và tài cán của ngươi, chỉ cần ngươi nhận, lo gì không thể bố trí thỏa đáng cho họ?

    Ngươi nói không thể bố trí cho mấy ngàn tộc dân, ngươi có thể có cách bố trí mấy vạn dân của mình thì sao?”

    Lý Quang Sầm mỉm cười nói:

    “Nếu lão phu đoán không lầm, Chiết đại tướng quân tuyệt đối không chọn nơi bố trí dân chúng, mà triều đình Đại Tống cũng không thể ở nơi này để họ trở mặt với Phủ châu.

    Xích Trung tướng quân sẽ không mang binh tốt bảo vệ nơi này.

    Đến lúc đó, mấy vạn dân, thì chỉ có lưu lại đây bị người khác ức hiếp, họ là những người mà đích thân Dương đại nhân mới làm được, coi ngươi là phụ mẫu tái sinh, ngươi…nhẫn tâm đứng nhìn bọn họ bị ức hiếp sao?

    Chỉ cần ngươi đồng ý chăm sóc mấy ngàn tộc dân này của ta, tình thế này căng thẳng, lão phu đến thay ngươi cởi bỏ, thế nào?”

    Dương Hạo ánh mắt chợt lóe, từ từ nói:

    “Mộc lão, mấy nghìn tộc dân của ngươi đều là dân du mục lưu lạc trên thảo nguyên, tất sẽ giỏi cưỡi ngựa bắn cung, trong mấy nghìn người ấy trừ phụ nữ và trẻ em, tối thiểu cũng có một hai nghìn binh tinh nhuệ, nếu bảo họ đi canh giữ Lô Hà Lĩnh, như thế ngoài Hạ Châu, Phủ Châu chính diện tuyên chiến, dốc toàn lực xuất binh, nếu không thì họ đủ để bảo vệ nơi này chu toàn không?”

    Lý Quang Sầm mỉm cười nói:

    “Dương khâm sứ, dự đoán của ngươi, chỉ là một điểm trong số đó, lão phu còn có một bí mật, nhưng lão phu chỉ có thể nói nó cho nghĩa tử của mình, sẽ không nói cho khâm sứ triều đình ngươi.

    Nếu ngươi nhận lão phu là nghĩa phụ, lão phu sẽ có lợi ích rất lớn cho ngươi”.

    Dương Hạo chau mày nói:

    “Mộc lão, ta không thể hiểu, vì sao ngươi nhất định muốn ta nhận ngươi làm nghĩa phụ, muốn ta trở thành thiếu chủ của họ.

    Ngươi cũng biết, ta là mệnh quan triều đình, vị tất có thể ở lại phủ cốc này, có lẽ ngày mai có thánh chỉ, ta phải đi nơi khác làm quan, lúc đó…làm thế nào với mấy nghìn tộc dân của ngươi, lẽ nào đi cùng ta sao?”

    Lý Quang Sầm cười ha ha nói:

    “Người đàn ông trên thảo nguyên, giống như con sói hung ác, họ có thể tự kiếm ăn, cũng không cần đến sự chăm sóc của người khác.

    Trên thực tế, nhiều năm nay, ta cũng thường bỏ kệ họ một mình đi ra ngoài, nhưng năm con sói cần có một con lãnh đạo, một trăm con sói cần có một con sói làm vua, bầy sói gào thét núi rừng, qua lại thảo nguyên, nơi đi qua, trời đất cũng biến sắc, không thể thiếu một người dẫn đầu trí tuệ đại dũng đại nhân đại nghĩa.

    Nếu ngươi muốn làm quan, thì ngươi cứ làm quan, ta chỉ mong, sau khi ta chết, ngươi có thể giữ trọng trách chăm sóc bọn họ.

    Đó là mong muốn lớn nhất của lão phu, hy vọng cho tộc dân của ta có thể giữ vững, mà không phải bị dung nhập trong mấy vạn dân, trăm năm sau, mất tăm mất tích, đời đời con cháu đều làm nông phu bình thường”.

    Dương Hạo trong lòng do dự không đưa được ra quyết định, hắn cũng không gọi lão phu kia một tiếng nghĩa phụ, chỉ là cho dù Lý Quang Sầm che dấu những lời nên nói, hắn vẫn ngầm cảm thấy sự việc không đơn giản như bái Lý Quang Sầm làm nghĩa phụ.

    Nhưng mà, giải quyết sự lo lắng của mấy nghìn dân, chính là việc lớn nhất bây giờ, hơn nữa cũng là việc không có cách gì giải quyết.

    Nếu tên họ Mộc này có thể giải quyết, thì bản thân mình có nên đồng ý với hắn không?

    Lý Quang Sầm thở dài một tiếng, nói:

    “Dương Hạo à, dứt bỏ mấy vạn dân ngươi muốn cứu vớt, ta nghĩ vì mấy nghìn tộc người phó thác cho một chủ nhân đáng tin cậy là có ý của nó, một mình ta lẻ loi, muốn nhận một nghĩa tử để an ủi khi buồn, ngươi…không thể gọi ta một tiếng nghĩa phụ sao?”

    Giọng nói vô cùng chua xót, khi ngẩng đầu nhìn, Lý Quang Sầm mặt mũi toàn râu, tóc hoa râm, nếp nhăn trên mặt đã quá nhiều, mắt ẩn chứa sự cầu xin cùng thương cảm.

    Khi mới gặp hắn, hắn khoanh chân ngồi ở trong xe, tuy là lúc lánh nạn, nhưng lại cho người ta một cảm giác như cây tùng vững như núi, bia đá giữa biển đông, cao ngạo, kiên cường.

    Giờ, dáng người của hắn trùng xuống, kiêu ngạo ở đâu?

    Người Dương Hạo nóng ran, bật thốt lên câu:

    “Mộc lão, để ta gọi ngươi một tiếng nghĩa phụ không khó, song…ta không muốn sửa họ Dương thành họ Mộc, họ này…ta mong được giữ lại.

    Nếu Mộc lão đồng ý, Dương Hạo nguyện nhận Mộc lão là nghĩa phụ”.

    Dương Hạo trầm giọng nói tiếp:

    “Dương Hạo một lời nói đáng giá ngàn vàng”.

    Khóe miệng Lý Quang Sầm từ từ nở nụ cười, nụ cười ấy giống như người thợ săn nhìn thấy một con hổ rơi vào bẫy, hắn có phần đắc ý:

    “Ha ha ha, được lắm, lão phu đồng ý với ngươi.

    Nguồn gốc tổ tiên của lão phu chính là hậu duệ của Hoàng Đế, là họ Cơ.

    Sau đổi thành Thác Bạt, thời Ngụy Hiếu Văn Đế đã sửa thành họ Nguyên.

    Ngụy vong, thì họ là Thác Bạt, đến đầu thời Đường, được ban cho họ Lý.

    Lão phu để tránh tai mắt của người đời, giờ lấy họ Mộc, họ thì sửa đi sửa lại có gì là không được cơ chứ, tộc người của ta giờ đổi thành họ Dương, ngươi thấy sao?”

    Dương Hạo nghe xong không hiểu đầu đuôi thế nào, không nghĩ rằng lai lịch của lão họ Mộc này lại phức tạp như vậy, hắn suy tư một lát, cuối cùng cũng gật đầu, rồi nói:

    “Thác Bạt Thị? họ Lý?

    Mộc lão ngươi…là thiếu chủ của tộc nào?”

    Lý Quang Sầm ho nhẹ một tiếng nói: “Con của ta, giờ ngươi…hãy gọi ta một tiếng nghĩa phụ!”

    Chương 175:Con vịt

    Lúc Dương Hạo nói tiếng “Nghĩa phụ”, khiến Lý Quang Sầm có cảm giác làm cha, khiến cho lão già này rơi lệ, điện nghi thức Hoàng gia trong phủ Khai Phong Đại Tống, Triệu Khuông Dận còn đang soi nến xử lý công việc bộn bề.

    Tây bắc Đảng Hạng Khương lại lần nữa kéo cờ tạo phản, Hạ Châu Lý Quang Duệ ốm, sau khi tin Chiết Châu Chiết Ngự Huân xuất binh truyền đến, hắn hiểu đây là cử chỉ tước phiên liên thủ của ba thế lực tây bắc đối kháng với hắn.

    Lúc này cần tấn công tây bắc, thời cơ còn chưa chín muồi, đại quân của hắn lại không thể lưu lại lâu, đành chịu chỉ huy đông phản.

    Lúc này hắn về Khai Phong chưa được mấy ngày, vì có lượng tấu biểu lớn cần xử lý, làm việc và nghỉ ngơi mỗi ngày đều được sắp xếp vô cùng trình tự.

    Vào thời gian mỗi sớm bình minh, hắn ở điện nghe báo cáo và giải quyết sự việc.

    Cùng bách quan thương lượng việc đại sự quân quốc, kinh tế dân sinh ở các nơi.

    Sau khi bãi triều trở về cung dùng bữa, thay quần áo sau đó lại lên triều, tiếp kiến “Đài Gián Quan” bàn việc triều chính.

    Và là một “người hầu quan” cố vấn hoàng đế, còn tương đương với trong sạch hóa bộ máy chính trị “phi ngựa tiếp nhận”, còn phải xem tấu chương và lập tức xử lý.

    Trưa cần mở “Kinh diên”, nghe các học sĩ dạy học.

    “Kinh diên” này không phải quân quốc đại sự, nếu ngưng vài ngày cũng không vấn đề, nhưng Triệu Khuông Dận biết rõ có thể lên ngựa giành chính quyền, vị tất có thể xuống ngựa an thiên hạ, thống trị thiên hạ, chắc chắn phải dựa vào học vấn.

    Nếu chỉ có vũ lực, thì chỉ có thể là những võ sĩ nghèo.

    Không có cách nào đối nội kinh tế, khiến dân chúng lầm than.

    Cho nên khi vừa về kinh thành, “Kinh diên” lập tức được mở, không nghỉ một ngày nào.

    Do tấu biểu cần phải xử lý quá nhiều, chiếm phần lớn thời gian, “Kinh diên” mở muộn một chút.

    Cho nên “Lự tù” xê dịch từ trưa đến tối.

    Cái gọi là “Lự tù” chính là án tử hình tiến hành quyết định cuối cùng sau khi được phán quyết.

    Từ triều Đường đến nay, chế độ phục tấu tử hình đã không có hiệu lực.

    Giết người đối với cầm quyền mà nói là trò đùa, dẫn đến kỷ cương bại hoại, việc mạng người la liệt khắp nơi.

    Hiện giờ chế độ này lại một lần nữa được sử dụng, tích bút đỏ một cái, là một mạng người, Triệu Khuông Dận làm sao có thể dám lơ là, cho nên hắn đối với tất cả hồ sơ vụ án, cung lục đều xem vô cùng tỉ mỉ.

    Thấy trời đã tối.

    Nội thị đều biết Trương Đức Quân rón rén đi ra khỏi Diên Hòa điện, đứng ở trên bậc thềm vẫy tay gọi một tên tiểu hoàng môn, dặn dò:

    “Quan Gia đang phê duyệt án tù, sắp đi nghỉ rồi.

    Nhanh chóng đi dặn dò phòng bếp chuẩn bị bữa ăn”.

    “Vâng, tiểu nhân sẽ đi ngay”.

    Tiểu hoàng môn đáp một tiếng rồi chuồn đi, Trương Đức Quân xoay người muốn tiến vào điện thì thấy một tiểu hoàng môn đang cầm đèn cung đình tiến đến.

    Một tên phía sau bước nhẹ nhàng đi tới, đúng là Khai Phong Phủ Doãn Triệu Quang Nghĩa.

    Khai Phong Đại Tống là một tòa thành không có đêm, cửa bốn mặt thành không đóng, dân chúng kinh doanh ngày đêm, quy củ cấm trung cũng lỏng lẻo, thời gian khóa cửa cực ít, có lúc thậm chí không khóa cửa, trọng thần cận thần buổi tối cũng có thể ra vào cấm trung.

    Triệu Quang Nghĩa bước đi thực sự là bình thản, từng bước từng bước, như đang vừa đi vừa học.

    Thậm chí hắn cũng không muốn đi như thế, nhưng mũ quan của những người này do đại ca hắn tự mình phát minh, hai bên mũ quan, có vành mũ, quan càng to thì vành mũ càng lớn.

    Vừa đi thì cánh mũ cũng nghiêng ngả mãi không ngớt, nếu như vậy đi gặp Quan Gia hơi có phần thất lễ.

    Trương Đức Quân thấy hắn đi tới, liền vội niềm nở nghênh đón nói: “Phủ Doãn đại nhân”.

    Triệu Quang Nghĩa đối với cận thị bên cạnh Hoàng Đế cứ gặp là cung kính, đâu chịu đợi hắn quỳ gối, sớm đã bước lên trước làm lễ, cười nói: “Trương Đô Tri không cần đa lễ, Quan Gia đang làm gì vậy?”

    “Quan Gia đang phê duyệt án tử tù…Phủ Doãn đại nhân đã tới, ta vào bẩm một tiếng.

    Triệu Quang Nghĩa vội vàng ngăn lại, cười nói: “Không vội, không vội, chờ Quan Gia xem xong hồ sơ vụ án hẵng hay, đến lúc đó lại làm phiền Trương Đô Tri báo với Quan Gia”.

    Trương Đức Quân vội nói: “Thế…thì làm phiền Phủ Doãn đại nhân chờ chút.

    Ta còn phải đến Bát điện hầu Quan Gia”.

    “Đô Tri đi đi”.

    Triệu Quang Nghĩa cung kính chắp tay, rồi đứng lại ở đó.

    Tuy là huynh đệ với Hoàng Đế, lại tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận vua tôi, tiểu hoàng môn nhìn thấy không thể không kính nể, tác phong này chính là em ruột của Quan Gia.

    Đương Kim tể tướng Triệu Phổ Triệu tướng công đến không phải trực tiếp vào điện không cần báo trước, nhưng Khai Phong Doãn là Hoàng đệ lại vẫn tuân thủ quy tắc này.

    Kỳ thực, quan Đại Tống ban đầu rất ít người hiểu quy tắc.

    Thời điểm Triệu Khuông Dận vừa mới xưng đế, mỗi lần lên triều, triều thần đều có chỗ ngồi ngay ở đại điện.

    Đại thần và Triệu Khuông Dận lúc đầu là đồng sự.

    Rất thân thiết, nào có nói đến chuyện kính nể bao giờ.

    Đặc biệt là phần lớn trong đó đều là những tên vũ phu thô lỗ, không quy củ phép tắc.

    Mỗi khi lên triều, các đại thần đều có vị trí chỗ ngồi, còn có tên vắt chéo chân, có lúc thì châu đầu ghé tai, đại điện mà không giống đại điện, mà nó giống một đại sảnh thổ phỉ so tài chính nghĩa.

    Không có quy củ, không thành quy tắc, Triệu Khuông Dận thấy không thể để như vậy, liền bỏ chỗ ngồi của bách quan.

    Nhưng bách quan đứng mà vẫn không thể quản nổi cái mồm, vẫn nghiêng đầu ghé tai như cũ.

    Triệu Khuông Dận lại nghĩ ra một cách, sửa mũ quan cỏ, thêm vành mũ dài vào hai bên mũ quan đại thần.

    Như vậy vành mũ giữa hai tên đại thần cách xa nhau, chí ít cũng xa hai ba thước, không cần nói châu đầu ghé tai không tiện, mà còn đứng cũng không vững, đội mũ đó nghiêng nghiêng vẹo vẹo thì vô cùng khó coi.

    Đến nước này, đại thần không nói cũng hiểu được ý của Quan Gia, dần dần cũng thành nếp.

    Triệu Khuông Dận đối với đồng sự rất ít dùng lệnh Đế Vương bảo họ làm gì đó, mà thường dùng cách ám thị ôn hòa để bảo họ thay đổi bản thân.

    Là huynh đệ thân thiết, Triệu Quang Nghĩa rất hiểu lòng đại ca, thế là dẫn đầu làm gương, chỉ cần có trường hợp làm gương, lời nói cử chỉ đặc biệt quy củ, không khoe khoang thân phận Hoàng đệ thì các quan mới học theo.

    Triệu Khuông Dận đứng ở đây hơn nửa canh giờ.

    Ở đại điện, Triệu Khuông Dận phê duyệt xong hồ sơ hình tù cuối cùng, gác bút, vươn vai một cái nói:

    “A…, cuối cùng cũng đã phê xong, bữa tối chuẩn bị đầy đủ hết chưa?”

    Trương Đức Quân vội vàng bẩm:

    “Quan Gia, mọi thứ đã chuẩn bị xong.

    Ồ, còn có, Khai Phong Doãn ở ngoài điện chờ đã lâu”.

    “Ô?”

    Triệu Khuông Dận nhướn mày vui vẻ nói: “Quang Nghĩa đến đây?

    Sao không sớm bẩm báo, mau mau truyền hắn vào”.

    Triệu Quang Nghĩa được truyền vào, bước vào điện, khi chưa thi lễ, Triệu Khuông Dận đã tươi cười nói: “Nhị đệ đến rồi, đúng lúc cùng ta đi ăn cơm.

    Lại đây, lại đây, ngồi xuống đi.

    Đức Quân à, nhị đệ thích thịt dê non hấp, ngươi…bảo phòng bếp chuẩn bị đi, nhanh lên nhé”.

    Triệu Khuông Dận do dự một lát mới dặn dò.

    Triệu Khuông Nghĩa vội ngăn lại nói: “Thôi, đêm nay phòng bếp giết dê non, ngày mai lại phải thịt dê mới để dùng.

    Tích tiểu thành đại, khi nào đáng phí thì mới phí.

    Lệ này không thể vì thần đệ mà làm.

    Triệu Khuông Dận xưa nay tiết kiệm, mỗi ngày đều có một quy tắc đã định, không thể làm nhiều việc lãng phí.

    Hôm nay thấy nhị đệ đến, mới muốn dặn dò nhà bếp thêm một món ăn, sau khi nghe Triệu Quang Nghĩa trả lời như vậy, Triệu Khuông Dận vô cùng vui mừng, khen: “Nhị đệ hiểu lòng ta quá, ngồi chung đi”.

    Triệu Quang Nghĩa lớn lên có bảy phần giống anh, đều là tai to, mày rậm, da ngăm đen, dáng người cao lớn.

    Nhưng ngôi vị Hoàng Đế mà Triệu Khuông Dận gần mười năm đảm nhiệm, mỗi cử chỉ đều mang khí khái, không phải ai cũng có được.

    Hai người ngồi, có người nâng trà.

    Phòng ăn có rượu thịt ngon được đưa đến.

    Rượu và thức ăn này đương nhiên ngon hơn những người bình thường ăn rồi.

    Đối với cung đình mà nói thì cũng chỉ bình thường mà thôi.

    Triệu Khuông Dận khoanh chân ngồi trên sạp, mời huynh đệ một chén rượu, hỏi:

    “Nhị đệ…tối nay sao lại vào cung?”

    Triệu Quang Nghĩa vội lấy một phong mật thư Trình Đức Huyền ra cho Triệu Khuông Dận, tự thuật đơn giản sự tình chân tướng, ánh mắt Triệu Khuông Dận chớp chớp, trầm ngâm một lúc lâu không mở thư ra đọc, chỉ nói:

    “Huynh không biết họ tây phản lại khó khăn như vậy.

    Chiết Ngự Huân vừa bố trí cho mấy vạn dân chúng ở chỗ giao ba phương, rõ ràng là đề phòng Triều thiên, nhị đệ, đệ thấy nên giải quyết Triều thiên thế nào mới được đây?

    Triệu Khuông Dận thấy hắn không nhắc đến Dương Hạo, nhưng vẫn nói sự thể theo dòng suy nghĩ của hắn, vẫn là cần tu đại lộng làm chủ.

    Huynh đệ chỉ là đưa ra đề xuất, theo huynh đệ mà xem, đại ca có thể làm ra , chỉ lưu quan của triều đình một lòng một dạ quản lý vạn dân .

    Chiết Ngự Huân có điều kiêng kị với Triều đình không dám ra tay với bọn họ.

    Thì sẽ tự loạn đầu trận địa.

    Nếu hắn tiếp tục hy sinh mấy vạn quân dân, như vậy thì…”

    Người hắn hơi nghiêng về phía trước, trầm giọng nói: “Đến từ triều đình phát binh thảo phạt Phủ cốc, chúng ta càng thêm có một tội danh để xuất binh đánh dẹp hắn.

    Triệu Khuông Dận chỉ lắng nghe, bỏ vào miệng một miếng thịt xào, nhấm nháp nói: “Như vậy không thỏa đáng, nếu như vậy, mấy vạn dân đó đều vô tội mà bị hại rồi, bọn chúng nay cũng là con dân Đại Tống ta, ngươi bảo ta nhẫn tâm sao được.

    Được lòng dân khó, mất lòng dân dễ.

    Cử một hàng này, mất nhiều hơn được”.

    Triệu Quang Nghĩa nghe xong lời hắn nói, không đồng ý, liền nói: “Đại ca mưu cầu thiên hạ, không thể có chữ nhân của đàn bà được, nếu ngươi buông tay, mấy vạn dân kia tất sẽ trong lòng bàn tay của Chiết Ngự Huân, tương lai một xung đột vũ trang, bọn họ sẽ trở thành nguồn xe binh của Chiết Ngự Huân.

    Tổn thất của chúng ta không biết sẽ tăng lên mấy lần đây?”

    Triệu Khuông Dận nhíu mày, khẽ thở dài: “Việc này, sau này hẵng bàn thêm.

    Lại đây, uống rượu, mời”.

    Triệu Khuông Dận nâng chén lên môi, rượu chưa uống thì nghe thấy một âm thanh vui mừng hoan hỉ của một cô nương nói:

    “Phụ thân, ngươi xem bộ quần áo của ta có đẹp không?”

    Theo âm thanh đi vào một cô nương, nhưng chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, mắt đen láy, mặt tròn, nụ cười tươi, rất đáng yêu.

    Mặc một bộ váy xanh biếc, áo khoác lông công, được buộc lại ở trước ngực bằng một cái nơ con bướm.

    Áo lót thêu hình rồng phượng.

    Đuôi công được thêu lên mặt trên, như lúc con công đang múa.

    Màu sắc của lông chim không ngừng thay đổi, óng ánh.

    Triệu Quang Nghĩa ngồi khoanh chân ở trên sập, mỉm cười nói: “Vĩnh Khánh đến rồi đấy à”.

    Tiểu cô nương vừa thấy hắn, liền lè lưỡi, nhanh nhẹn thi lễ:

    “Vĩnh Khánh bái kiến thúc thúc, thúc phụ, bộ quần áo này của Vĩnh Khánh có đẹp không?”

    Triệu Quang Nghĩa cười ha ha nói: “Đẹp, đẹp lắm, mặc lên người Vĩnh Khánh, người đẹp, quần áo mặc lên cũng đẹp”.

    Công chúa Vĩnh Khánh cười hì hì, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía cha của mình: “Phụ thân, người xem”.

    Triệu Khuông Dận nhìn, sắc mặt trầm xuống quát: “Ai bảo ngươi mặc quần áo như vậy?

    Cởi ra, từ nay về sau không bao giờ được mặc bộ xiêm y quý giá như vậy nữa”.

    Công chúa Vĩnh Khánh ngẩn người ra, cong cái miệng nhỏ nhắn lên nói:

    “Phụ thân, nhưng là một bộ quần áo, có gì là không được mặc cơ chứ?

    Ta là công chúa Đại Tống.

    Chẳng lẽ ngay cả bộ xiêm y công phượng cũng không được mặc sao?”

    Triệu Khuông Dận nghiêm mặt nói:

    “Con gái, ngươi nói những lời này là sai rồi, chính bởi vì ngươi là công chúa.

    Không được mặc bộ quần áo như vậy, ngươi mặc bộ này đi ra ngoài, dân chúng tất sẽ bắt chước ngươi, cùng xa hoa lãng phí, ngươi sinh ra trong một gia đình phú quý, nên tích ít phúc, chẳng lẽ lại đi tạo ác nghiệp?”

    Công chúa Vĩnh Khánh mắt đỏ ngầu, tức giận nước mắt rơi lã chã.

    Phụ thân luôn đối tốt với hạ thần.

    Triệu Phổ lâm bệnh, hắn liền ban thưởng năm nghìn lượng bạc, quyên năm nghìn ngựa; Phạm Chất lâm bệnh, ban thưởng hai trăm vạn, ngân khí nghìn lượng, tiểu kim khí hai trăm lượng; Hơn nữa còn vổ vũ quần thần mua nhà đẹp, tận hưởng vinh hoa phú quý.

    Con gái chỉ mặc mỗi bộ áo thì nói này nói nọ.

    Mắt nàng rưng rưng lệ, oán hận cởi bỏ áo trước mặt Triệu Khuông Dận, rồi chạy ra ngoài.

    Triệu Khuông Dận đứng lên đuổi theo hai bước, rồi đứng lại nói:

    “Cái đứa trẻ này…thật là…đều trách ta ngày trước quá nuông chiều nó”.

    Triệu Khuông Dận nhìn thấy không đành lòng nói:

    “Đại ca, hiếm khi Vĩnh Khánh vui như vậy, đại ca cũng không nên phê bình gắt gao như thế.

    Xem ra, Vĩnh Khánh tuy là công chúa, nhưng kỳ thực không thấy giàu hơn so với những người con gái ở nhũng gia đình phổ thông là mấy.

    Vĩnh Khánh sắp đến tuổi thành thân rồi, người bình thường còn thích quần áo đẹp, huống gì là công chúa của một nước, hay là đại ca không muốn bảo nội khố đặt mua xiêm y quý như vậy.

    Thế bộ quần áo đó coi như ta tặng cho Vĩnh Khánh là được”.

    Triệu Khuông Dận lắc đầu, xoay người ngồi xuống và nói:

    “Nhị đệ, không phải ta không muốn con gái ta mặc quần áo cao quý, mà thực tế là Hoàng thất phải là tấm gương cho thiên hạ noi theo, bộ quần áo mà Vĩnh Khánh mặc, người dân tất sẽ bắt chước mặc theo.

    Lông công đó không phải là thứ ở đất này, buôn bán ở nơi khác mới có được, dân chúng đổ dồn của cải ra mua những thứ vô dụng đó về làm gì?

    Ôi, ta có tài sản bốn biển, dùng vàng bạc trang trí cung điện cũng có thể làm được.

    Nhưng ta nào có thể tùy tiện tiêu xài cơ chứ?

    Cổ nhân nói: lấy một người trị thiên hạ, không lấy thiên hạ phụng một người.

    Nếu ta chỉ biết phụng dưỡng mình, thì dân chúng trong thiên hạ còn có cái gì, huống hồ thiên hạ giờ chưa định rõ ràng, chúng ta lại càng không nên xa hoa lãng phí”.

    Triệu Quang Nghĩa thấy hắn giận, cũng không biết làm thế nào, chỉ có cười đau khổ mà chống đỡ.

    Trong lòng thầm nghĩ: “Đại ca làm hoàng đế, nhưng vẫn không phóng khoáng…”

    Triệu Khuông Dận lại nhìn về phía con gái vừa chạy ra, lắc đầu, vừa quay đầu lại thấy huynh đệ như đang suy nghĩ điều gì, liền nói: “Nhị đệ đang nghĩ gì vậy?”

    “Ồ, ta đang nghĩ…đúng rồi.

    Hôm qua tấu triều trên Hoạt Châu, nói là mùa xuân thủy triều Hoàng Hà tràn về, đê vỡ, dân chúng bị lũ, cần điều động quân dân đi tu sửa đê điều, đây là việc gấp, không biết đại ca đã sắp xếp nhân lực thế nào?”

    Triệu Khuông Dận ngồi xuống, gắp một chiếc màn thầu nhỏ hình hoa mai cho vào miệng, cắn một miếng nói:

    “Ta đã hạ chiếu, miễn thuế cho dân chúng Hoạt châu gặp thiên tai để yên lòng dân.

    Đồng thời điều động ba vạn quân binh đi tu sửa lại đê đập.

    Còn về người chủ sự chọn ai đây.

    Triệu Phổ đang tấu chương tiến cử Đào Thành Cốc, nhị đệ thấy sao?

    Triệu Quang Nghĩa cười nói: “Có gì là không được cơ chứ?

    Văn võ triều đình sao dám bàn luận, Triệu Phổ tiến cử, quan này làm việc tận tâm, còn có mối tình thâm hậu với Đào Thành Cốc, đã từng được Triệu Phổ nhiều lần tiến cử, công trạng không rõ, đại ca vẫn chưa cho phép.

    Cứu trợ thiên tai lần này, nếu có thể lập được công trạng nào đó, lại được dân mong.

    Triệu Phổ lại tiến cử với đại ca, đó là chuyện hợp lẽ, Triệu Phổ đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt cử người có tài nhậm chức.

    Triệu Quang Nghĩa ung dung nói như đang tán thưởng Triệu Phổ dùng người thích đáng, Triệu Khuông Dận nghe xong sắc mặt hơi đổi, ánh mắt lộ ra sự suy nghĩ sâu xa…

    Đêm đã khuya, Triệu Quang Nghĩa cáo từ khỏi cung, Triệu Khuông Dận tiễn hắn đến bậc thềm, rồi quay trở lại điện, nhìn thấy một phong mật thư của Trình Đức Huyền trên ngự án thư.

    Hắn tiến lại, mở phong mật thư ra chăm chú xem, khi xem đến mấy vạn dân chúng gọi Dương Hạo là vạn tuế, Triệu Khuông Dận nhướn mày, như suy nghĩ điều gì, bỏ bức mật thư xuống.

    Hắn chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong điện.

    Một lúc lâu sau mới ngồi xuống, lại một lần nữa cầm lấy lá thư, chăm chú đọc hết.

    Chỉ nhẹ nhẹ vào phong thư, ánh mắt lại chuyển sang chồng tấu chương cao nhất, bên trong có kẹp một giấy viết thư làm kí hiệu, hắn lấy bản tấu chương đó ra, để song song cùng với mật thư của Trình Đức Huyền trên bàn.

    Tấu chương kia viết siêu siêu vẹo vẹo, rất khó coi, không thể sánh nổi với chữ rồng bay phượng múa của Trình Đức Huyền.

    Nhìn hai phong thư này.

    Khóe miệng Triệu Khuông Dận hơi mỉm cười: Nhân phẩm.

    Hắn lắc đầu, ý nghĩ lại trở về với mấy vạn dân chúng, khiến hắn quyết tâm đưa dân chúng khỏi con đường chết, dùng chứng cứ phạm tội thảo phạt Chiết phủ, cái này chắc chắn là một cách tốt để xuất quân có tiếng, hơn nữa sẽ không làm tổn hại đến thanh danh của hắn, vì Chiết Phủ giờ trên danh nghĩa là thần của Đại Tống, chăm sóc con dân Đại Tống, vốn là trách nhiệm của Chiết Phủ.

    Nhưng mà hy sinh mấy vạn tính mạng, chỉ vì lí do xuất binh này.

    Hắn có tàn nhẫn quá không?

    Nhưng vứt bỏ mấy vạn quân dân, thực lực Chiết phủ thì sao?

    Sợ rằng Chiết phủ dã tâm, không giao binh quyền.

    Triệu Khuông Dận trầm ngâm lâu sau.

    Ánh mắt lại dừng ở chỗ bản tấu của Dương Hạo.

    Con người Dương Hạo này là do Trình Thế Hùng tiến cử, theo mật thư mà Trình Đức Huyền nói, hắn nương nhờ Trình Thế Hùng trong khoảng thời gian ngắn ngủi, không được coi là thân tín của Trình Thị, chỉ là ma xui quỷ khiến có công với Trình Thế Hùng, Trình Thế Hùng chỉ là có đi có lại mà thôi.

    Nói như vậy, con người này có thể làm được việc không?

    Triệu Khuông Dận cầm lấy ngọc phủ.

    Nhẹ nhàng đặt lên bàn, tiếng trống như thúc giục “Đốc đốc”, trong đầu bay đến một suy nghĩ: Dương Hạo là người mà Trình Thế Hùng giới thiệu, nếu trọng dụng hắn.

    Chiết phủ sẽ coi hắn như người của mình, sẽ không làm khó dễ hắn, hoặc có thể bảo toàn mẫy vạn dân kia; Mà hắn có quan hệ không sâu sắc với Chiết gia, liên kết hồng ân với hắn, hắn sẽ dẫm lên cái gọi là trung thành hay không?

    Triệu Khuông Dận cân nhắc nhiều lần, thầm nghĩ tới tây bắc Lý, Dương, Tiểu Chiết, ba nhà liên thủ kháng triều đình, giờ không tiện bức xé mặt ngoài, tự thụ cường địch.

    Tình hình này bất kể từ góc độ nào cũng phải suy nghĩ, Dương Hạo này có thể nâng đỡ một chút.

    Các thế lực tây bắc rắc rối, phức tạp, Tạp Hồ, Thổ Phiên, Hồi Hất, những thế lực này chưa từng sát nhập Đại Tống không tính.

    Lân Châu Dương gia, Phủ Châu Chiết gia, Hạ Châu Lý gia đều lục đục với nhau, trong ba thế lực này lại thêm một thế lực nữa.

    Nằm ở tây bắc tái thụ nhất phiên…càng hỗn độn thêm.

    Nếu Dương Hạo dùng ân đức có thể cảm hóa, tâm hướng Đại Tống, thì chắc chắn sẽ rất tốt.

    Nếu không thì, chăm sóc hắn thành một thế lực độc lập.

    Hắn không cam lòng làm cho lòng người khuất phục, cũng sẽ có tác dụng kiềm chế sự phát sinh ba thế lực tây bắc.

    Nơi lớn như vậy, người nhiều như thế, từ ba thế lực phân thành bốn thế lực, trên tổng thể tất nhiên sẽ suy yếu thế lực của chúng.

    Đây cũng là một cách tốt nhất trong khi không có cách nào khác.

    Tay Triệu Khuông Dận gõ gõ vào ngọc phủ, mắt lại chuyển đến phía năm cuốn ngự án thư, năm cuốn dựng thẳng song song nhau, để ở chỗ mà hắn chỉ thò tay là với tới.

    Bên trong đã đặt trước vài thánh chỉ bỏ không.

    Thánh chỉ là hàng dệt lăng cẩm từ tơ tằm tạo thành.

    Hình vẽ là hạc và mây, rất tráng lệ.

    Cuốn thánh chỉ ngọc trục dựng thứ nhất chính là phát cho nhất phẩm quan.

    Cuốn thứ hai là hắc tê ngưu giác trục dành để phát cho nhị phẩm quan.

    Tam phẩm là thiếp kim trục, tứ phẩm và ngũ phẩm là hắc ngưu giáp trục. năm cuốn thánh chỉ là bạch lăng long phượng chìm.

    Hai đầu không có trục, để phát cho quan thấp hơn ngũ phẩm.

    Tay Triệu Khuông Dận chỉ chỉ vào ống quyển hắc ngưu giáp trục và ống bạch lăng long phượng chìm, di qua di lại vài lần.

    Cuối cùng dừng ở trên ống bạch lăng, rút ra một quyển, mở thánh chỉ ra, trầm tư chốc lát, cầm bút viết: “Chế viết: Môn hạ, Tây tường đô giam Dương Hạo, trăn trở dẫn dân chúng Bắc Hán tây hành, thoát khỏi hiểm nguy, trung quân ái quốc.

    Công trạng lớn lao, thăng chức Bằng Vệ Lang.

    Nay là Lô Hà Lĩnh thiết lập Lô Lĩnh Châu.

    Bằng Vệ Lang Dương Hạo Lô Linh đoàn luyện sứ quyền tri Lô Lĩnh tri phủ.

    Tổng lý quận chính, Phú bố vụ giáo, hướng dẫn dân lấy thiện mà cải tà, chăm lo nông trang.

    Thuế má và tạp dịch, gạo và tiền, việc ngục sán, chính trị binh dân.

    Phàm lệnh trà chế, toàn ý thi hành.

    Lấy thuận sở thuộc.

    Đặc xá giáo dục mà lo liệu biên giới.

    Theo chiếu này”.

    Đó là phần mở đầu của thánh chỉ chính là người bên cạnh Hoàng đế viết, dựa vào đó mà mở đầu chiếu, đó chính là do Hoàng đế đích thân viết.

    Cầm bút viết “Môn…”.

    Có nghĩa là thánh chỉ Hoàng đế phải qua trung thư Môn hạ xét duyệt, đóng ấn mới có hiệu lực.

    “Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết” Đó là vào triều Minh mới bắt đầu có đoạn mở đầu thánh chỉ.

    Hoàng Đế Đại Tống tận tay viết đề bạt một bát phẩm quan, đại khái vẫn là lần thứ nhất lập quốc trở lại đây.

    Chức quan của Dương Hạo tăng không cao, nhưng là từ bát phẩm đô giam lên đến Bằng Vệ Lang của thất phẩm.

    Nhưng mà quyền lực lại rất lớn.

    Lô lĩnh Châu đoàn luyện sử quyền tri Lô Lĩnh tri phủ sự, đó chính là cầm quân chính.

    Đại Tống muốn xem phẩm cấp quan viên cần xem quan gì, sau là xem chức, mà không phải xem sai phái, tri phủ, tham chính, khu mật, đây đều là sai phái, vốn chẳng có phẩm cấp gì.

    Nhưng mà thực quyền lớn nhỏ lại phải xem sai phái mà hắn nhận là sai phái gì.

    Sai của Tri Châu có thể là quan tam phẩm, cũng có thể là quan thất phẩm, không có quy tắc nào quy định cặn kẽ, quyền lực độc nhất vô nhị, chỉ là đãi ngộ bổng lộc không giống nhau.

    Nếu Nhạc Phi sau này nhận Thông Thái trấn phủ sử kiêm Thái Châu tri phủ chính là quan thất phẩm, vì quan của hắn là võ công chính thất phẩm.

    Nhưng người chưởng quản lại là đại quyền quân chính một châu, cùng với rất nhiều quan lớn xấp xỉ tứ ngũ phẩm.

    Chức quan của Dương Hạo chỉ là thất phẩm.

    Không thể đánh đồng với ba vị tiết độ sứ Lân Châu, Tiểu Trù Châu, Tiểu Hạ Châu.

    Như vậy có thể giảm bớt sự hiềm nghi của bọn chúng.

    Mà hắn quyền lực lại lớn, lại để hắn có quyền lộng quyền với mấy vạn dân chúng Lô Lĩnh Châu.

    Dương Hạo nếu có lòng tin, làm cho họ cảm kích.

    Triệu Khuông Dận lần này coi như được nhẹ lòng.

    Hắn ngừng viết thư, cẩn thận nghiêm giọng rồi nói: “Trương Đức Quân, đem chỉ thị này giao cho Nhị Phủ”.

    Sáng mai đóng dấu, chiếu thư của Đại Tống Hoàng Đế.

    Phải qua hai phủ kinh trung thư Môn hạ và Khu Mật Viện đóng dấu thì mới có hiệu lực, cho nên cần phải gioa cho quan lại.

    Hắn trầm ngâm một lát, lại nói:

    “Lệnh trung thư Môn hạ lại đặt ra một chỉ thị, Trình Đức Huyền tự cho là đúng, mạo hiểm đem mấy vạn dân chúng đến chỗ chết.

    Phụ ân, theo lý là nên trách phạt.

    Ngẫm lại với lòng yêu nước, mong sẽ có lòng hối cải, lập công chuộc tội, vẫn giữ lại làm Lô Lĩnh Châu quan sát phán quan, Quan Gia Đại Tống ở tây bắc không quản lý được mảnh đất này, bản đồ của Đại Tống giờ thêm một châu mới: Lô Lĩnh Châu, Bằng Vệ Lang tân tiên xuất lô, Lô Lĩnh đoàn luyện sứ kiêm quyền tri Lô Lĩnh tri phủ sự, trưởng tống lý nhất châu quân chính dân sự Dương Hạo.

    Giờ này Dương Hạo còn chưa biết hắn đã thành chư hầu một phương.

    Hắn lúc này nghe nghĩa phụ Lý Quang Sầm giảng thuật Đảng Hạng Thất Bộ thờ cúng Cộng Chúa, chuyện thảo phạt Hạ Châu của Lý Quang Duệ, Dương Hạo càng nghe càng cảm thấy gánh nặng lớn.

    Sợ rằng một người quan như hắn sẽ không làm nên trò trống gì, cái tồi tệ thứ nhất là dẫn mấy vạn dân chúng di dời Tống cảnh, một đường sống chín đường chết.

    Việc này còn chưa xong.

    Hạ Châu, Phủ Châu, Lân Châu: các chư hầu ký kết ngầm làm hỗn loạn cho Quan Gia, mà căn nguyên của sự hỗn loạn này giờ đang nằm trong tay hắn.

    Đây không phải chuyện nhỏ, tình trạng hỗn loạn có liên quan đến ba quân trấn lớn vùng tây bắc, lại liên lụy tới động thái triều đình Đại Tống Tước Phiên.

    Hắn là một viên quan nhỏ không tiền đồ, không có quyền tham dự vào chuyện triều chính, đứng ở trên Lô Hà Lĩnh hiểm nguy này, làm sao có thể giải quyết chu toàn?

    Nhưng vì sự sinh nhai của mấy vạn dân chúng.

    Hắn không thể không nhẫn nhịn, một tiếng “Nghĩa phụ” được nói ra khỏi miệng, thì phải thay Lý Quang Sầm đi lo Hạ Châu Lý Thị, mối quan hệ của Đảng Hạng Thất Bộ tác chiến cần tường thuật một cách tỉ mỉ, với một giọng nói rất thân thiết:

    “Hạo Nhi…nay gánh trọng trách này, nghĩa phụ đều đã giao cho ngươi, ngươi có cách nghĩ thế nào, nghĩa phụ đều ủng hộ ngươi!”

    Dương Hạo nhướn mắt, không khách khí nói:

    “Ngươi vô tâm giành bằng được Hạ Châu, việc chúng ta đánh loạn Đảng Hạng Thất Bộ dứt khoát bàng quan, ngươi xem sao?

    Mấy nghìn tộc dân của ngươi có thể là tay thiện xạ, đợi họ đến đây, chúng ta cậy vào địa lợi, chúng ta có thể làm được, bản thân ngươi cũng sẽ được rời khỏi, như vậy được không?

    Lý Quang Sầm rút ra một bình rượu cho vào mồm uống một ngụm, vẻ mặt đau khổ nói: “Muộn rồi, Tiểu Dã Khả Nhi của Dã Li Thị đã được người của ta thả ra, làm thế nào có thể che lấp tai mắt người đời đây?”

    “Cầm lấy”.

    Lý Quang Sầm ngạc nhiên nói: “Cái gì?”

    Dương Hạo chộp lấy túi rượu của hắn, uống một ngụm, thở dài nói: “Khổ quá”.

    Lý Quang Sầm nghe giọng của hắn, liền nở nụ cười, nói trêu: “Ngươi muốn uống rượu ngọt thì dễ thôi.

    Mộc Ân có một người con gái, tên là Điềm Tửu, ngươi sẽ được gặp nàng nhanh thôi.

    Ngươi là con ta, những đứa đẹp trong tộc ta, ngươi có thể dùng thoải mái”.

    Nhìn vào diện mạo, con gái thì thường giống cha, Dương Hạo tưởng tượng ra diện mạo của con gái Mộc Ân.

    Liền rùng mình một cái, cười đau khổ nói:

    “Ta…vẫn muốn uống rượu khổ này mà thôi…”

    Chương 17Vấn vương

    Cỏ rậm rạp, cao đến ngang bụng ngựa, xa xa nhìn lại, những con ngựa như bị đắm chìm vào biển cỏ mênh mông, mãi đến khi rẽ vào một sơn cốc thì mười mấy con ngựa mới rõ cả con, mười mấy tên Đại Hán khôi ngô cưỡi trên lưng ngựa, chỉ có Dương Hạo là có vẻ đơn độc.

    Cốc khẩu sớm đã có người đứng đó, người đó mặc bộ áo dê rách nát, tay cầm một binh khí, như một tên thợ săn trong núi, xa xa đã nghênh đón quân Đại hán cưỡi ngựa đi đến, hai bên nói chuyện một lúc, rồi tên kia bèn lấy tay phải để nhẹ lên ngực, quỳ gối, theo đó dẫn chúng vào sâu trong sơn cốc.

    Quặt vào rừng, tên đó liền hú một tiếng, liền có hơn mười tên nhảu từ trong rừng ra đứng đối diện, nhìn thấy mấy tên này cao thấp gầy béo lẫn lộn, quần áo phần lớn là rách nát, tay cầm đủ các loại binh khí có dài có ngắn, đi chân trần, giống như những con sói thấy có động, trở nên hung ác.

    Hai bên đến gần, cách hai trượng thì đứng lại, một tên chòm râu hoa dâm, tóc được lấy một cái lạt buộc lại, nheo mắt nhìn về phía lão già khôi ngô ngồi trên lưng ngựa, hắn dùng tiếng Đảng Hạng nói gì đó.

    Lão già đó chính là Lý Quang Sầm, thần sắc hắn có chút kích động, cũng dùng tiếng Đảng hạng nói lại vài câu, hai người đối thoại mấy câu với nhau, Lý quang phụng đột nhiên xuống ngựa, đi đến hai bước, chắp tay, rơi lệ nói: “Tô Khạc, huynh đệ của ta”.

    Lão già có chòm râu hoa râm kia hai má hóp lại, gầy yếu ôm lấy người anh em, vui mừng nói: “Ngươi Thù Phụng đại nhân, ngươi quả nhiên là Thù Phụng đại nhân”.

    Nước mắt chảy dài trên hai má dơ bẩn của hắn, rồi hắn thôi không ôm nữa, rời xa vòng tay của Lý Quang Sầm, lui ra phía sau hai bước, rồi quỳ xuống, lớn tiếng: “Tô Khạc tham kiến Lý Quang Sầm đại nhân”.

    Những tên phía sau hắn cũng lập tức quỳ xuống, Lý Quang Sầm vội đỡ hắn dậy, cảm động nói: “Tô Khạc, mau mau đứng lên, Lý Quang Sầm giờ chẳng qua là một tên lưu lạc, không phải là chủ nhân Đảng Hạng Bát Thị nữa, ngươi không cần đa lễ như vậy.

    Tô Khạc à, ngươi ta...dễ đến 38 năm không gặp nhau rồi đó, ngươi còn trẻ thế này, nay ngươi đã làm đại tộc trưởng của Dã Li Thị 38 năm rồi”.

    Tên Tô Khạc có chòm râu hoa râm chính làTô Khạc tộc trưởng của một tộc Dã Li Thị thiện chiến nhất trong Đảng Hạng Bát Thị.

    Hắn thuận thế đứng dậy, lau nước mắt nói:

    “Đúng vậy, ba mươi tám năm, Tô Khạc tưởng rằng cả đời này không nhìn thấy ngươi nữa.

    Từ nhỏ ngươi đã ra đi, giờ ta và ngươi đều đã là lão già tóc bạc phơ rồi”.

    Hắn khóc lóc nói xong, quay đầu nói:

    “Tiểu Dã Khả Nhi, ngươi lại đây, mau mau qua gặp Lý Quang Sầm đại nhân.

    Các ngươi đều đứng cả lên đi”.

    Tiểu Dã Khả Nhi nghe phụ thân nói vậy, ngẩng đầu bước đến, đang tiến lên làm lễ với Lý Quang Sầm, thì nhìn thấy Dương Hạo đứng ở phía sau hắn, liền “A” lên một tiếng.

    Khi Thầm Muội Nhi đứng lên cũng nhìn thấy Dương Hạo, liền nhướn hàng mi “Hắc” một tiếng rồi rút loan đao, nhảy lên phía trước Dương Hạo.

    Mấy tên Đại Hán đứng phía sau Lý Quang Sầm nhanh nhẹn rút đao ra, chặn lấy đao của Thầm Muội Nhi.

    Tô Khạc sợ hãi, lớn tiếng quát:

    “Thầm Muội Nhi, ngươi sao lại vô lễ với Lý Quang Sầm đại nhân như vậy, còn không mau thu đao lại”.

    Thầm Muội Nhi tức giận đến nỗi mặt ửng đỏ, dậm chân:

    “Tô Khạc đại nhân, cái tên mặc đồ trắng kia chính là đại quan người Tống, hắn muốn...ức hiếp ta”.

    Mặt Tô Khạc biến sắc, xoay người nhìn về phía Lý Quang Sầm, Lý Quang Sầm thong dong cười lớn, nói:

    “Lại đây, lại đây, Hạo nhi, lên phía trước bái kiến đại thúc Tô Khạc đi con.

    Tô Khạc à, đây là nghĩa tử của ta Dương Hạo, hắn là quan người Tống, là chủ nhân của tộc ta trong tương lai.

    Tuổi tác của ta lớn rồi, đã không cưỡi được ngựa, không bắn nổi cung nữa rồi, sau này mọi việc sẽ tìm nghĩa tử của ta đảm nhận, người là thúc thúc cần giúp đỡ nó nhé”.

    “Hả?”

    Tô Khạc nghe Lý Quang Sầm nói xong, không khỏi ngạc nhiên liếc nhìn Dương Hạo một cái.

    Dương Hạo cười xong liền thở dài nói: “Dương Hạo bái kiến Tô Khạc đại thúc, Tiểu Dã Khả Nhi, cô nương Thầm Muội Nhi, hai người vẫn khỏe chứ, hôm qua không sao chứ?

    Ha ha, đó đều là hiểu lầm, chúng ta có thể nói là không đánh thì không quen, không đánh thì không biết nhau”.

    Thầm Muội Nhi hừm một tiếng, châm biếm:

    “Chúng ta đã từng đánh nhau sao?

    Ngươi chỉ có gan đi ức hiếp một cô nương bị trói hai tay thôi”.

    Mộc Ân cười hắc hắc, thản nhiên nói:

    “Thiếu chủ nhà ta vô cùng tôn quý, làm sao có thể ra tay với ngươi được.

    Nếu vậy, Mộc Ân ta có thể lãnh giáo võ công của ngươi”.

    Hắn liếc mắt nhìn Tiểu Dã Khả Nhi, ôn tồn nói: “Hai người các ngươi có thể cùng ra tay”.

    “Lui ra!”

    Lý Quang Sầm và Tô Khạc cùng nói, Thầm Muội Nhi và mấy tên kia lui hẳn ra.

    Lý Quang Sầm cười đem chuyện hiểu lầm hôm qua nói ra rồi giải thích, hắn lúc đó ở đó nên biết mọi tình hình diễn ra.

    Tô Khạc nghe xong cười ha ha.

    Tiểu Dã Khả Nhi và Thầm Muội Nhi cũng không dám nói gì nữa, chỉ nhìn khuôn mặt trắng trẻo của hắn đã thành chủ nhân của chúng, trong lòng có chút tức giận.

    Mọi người vào sâu trong rừng, đến một nơi rộng rãi thoáng đãng ngồi xuống.

    Tô Khạc kể lại chuyện của hai người hồi trẻ, cảm thấy sự đau buồn, Lý Quang Sầm lại giới thiệu sơ qua lai lịch nghĩa tử của mình, là Tống thần tây bắc tam phiên minh, Hạ Châu Lý Thị từ cuối Đường đến nay đều tự bảo vệ mình, một lòng trung thành với triều đình, ai mạnh người đó là vương, có phần hơi hung ác.

    Tô Khạc nhìn quen rồi nên không trách, không nghi ngờ, hai bên lúc này mới nói vào chủ đề chính.

    Nhắc tới Lý Quang Duệ, khuôn mặt già nua của Tô Khạc ửng hồng tức giận:

    “Lý Quang Sầm đại nhân, năm đó, lệnh tôn Lý Di đại nhân ốm chết, vốn là do ngươi tiếp chức chưởng tiết độ sứ, không ngờ tam thúc ngươi Lý Di Ân lại thu mua các vị đại nhân Thác Bạt Thị để ủng hộ lập hắn làm tân chủ.

    Khi tứ thúc ngươi Tuy Châu Lạt Lại xuất binh thảo phạt Lý Di Ân đại nhân, cha ta cũng khởi binh ủng hộ, ai ngờ vừa mới chư mộ nghi binh với hắn, còn chưa kịp phát binh, Lý Di Ân đại nhân giết hại hết quân.

    Sau này, thỉnh thoảng cũng có nghe được tin của ngươi, nhưng muốn tìm được ngươi lại không đơn giản”.

    Hắn vỗ vỗ đùi rồi lại nói tiếp:

    “Mấy năm nay, cha con Lý Di Ân, Lý Quang Duệ quá độc ác với Thất Thị, ân oán sâu nặng, Lý Di Ân chết, Lý Quang Duệ kế vị, nhiều lần phát binh phản kháng.

    Bất quá vì Thất Thị chúng ta không phải là đối thủ của Lý Quang Duệ.

    Lần này, chúng ta nghĩ cần phải tìm một người đứng đầu, có thể đối kháng với Lý Quang Duệ.

    Ngoài đại nhân ra còn có ai vào nữa đây?

    Ngài mới là một chủ nhân chân chính của Hạ Châu, muốn thảo phạt được Lý Quang Duệ, cho nên Thất Thị chúng ta cũng đã liên minh, cũng đã phái người đem tin tức hết các thảo nguyên để kiếm tìm ngươi.

    Ai ngờ, tin tức của ngươi không thấy đâu, chúng ta thiếu lương thực, thiếu thuốc men, lại còn thiếu cả vũ khí, muốn thảo phạt được Hạ Châu, đành phải đi cướp bóc chút đồ của Phủ Châu, vì không muốn Chiết Ngự Huân tập trung ngựa chủ động cho trận chiến, làm cho Thất Thị ta đại bại.

    Ta còn nghĩ đại nhân sẽ không quay về nữa”.

    Lý Quang Sầm nói: “Sau khi ta nhận được tin báo của ngươi, cũng đã dẫn người đến tìm gặp, nhưng cảnh nội Bắc Hán biết tin ngươi đã bị đánh bại.

    Đại đội nhân mã nếu đều ở lại cảnh nội Bắc Hán, thì sẽ bị người ta nghi ngờ, ta đành bảo bộ hạ trở về, rồi một mình ở lại tìm kiếm tin tức.

    Ai ngờ ma xui quỷ khiến thế nào, lúc Đại Tống xuất binh thảo phạt Bắc Hán, lại có quy mô di dời dân chúng, lão phu hồ đồ bị đưa đến nơi này, hôm nay thực sự nghe được thân phận con trai ngươi, lúc này mới nghĩ cách thông báo thân phận cho hắn, thầm cứu hắn ra”.

    Tô Khạc cao hứng đứng lên, cầm tay của Lý Quang Sầm nói:

    “Đại nhân, đây là Bạch thạch đại thần tí kết, mới mang ngươi trở về bên cạnh của ta.

    Tốt rồi, có đại nhân thống lĩnh Thất Thị, Thất Thị chúng ta nhất định có thể đánh bại được Lý Quang Duệ, lại một lần nữa tôn ngươi làm chủ Hạ Châu”.

    Lý Quang Sầm lắc đầu:

    “Tô Khạc, qua nhiều năm như vậy, một mình lưu lạc trên thảo nguyên, ý chí của ta không còn nữa, cơ thể ta giờ cũng đã suy nhược, không thể điều khiển chiến mã, dẫn quân các người chinh chiến được nữa.

    Một lang vương đã mất đi tấm lông sáng bóng, hai chân không có lực, răng nanh không còn cắt nát xương cốt địch được nữa, cần có một lang vương mới lấy lại nói.

    Ta đến đây, nhưng ta không thể làm vương của các ngươi được nữa, ta chỉ mang đến cho các ngươi tân vương, cũng là nghĩa tử của ta Dương Hạo”.

    Nếu Thất Thị các ngươi vẫn phụng ta là cộng chúa, ta muốn các ngươi có thể coi hắn là thủ lĩnh của mình, nghĩa tử của ta sẽ đối xử tử tế với tộc dân chúng ta”.

    “Hắn?”

    Tô Khạc lại một lần nữa xác nhận lại lời mà Lý Quang Sầm nói.

    Nhìn kĩ Dương Hạo, Thầm Muội Nhi tức giận, không kiềm chế được nói:

    “Lý Quang Sầm đại nhân, người ngươi nói là hắn sao?

    Xứng đáng làm lang vương trên đất thảo nguyên này sao?”

    “Ta không xứng!”

    Dương Hạo cười nói:

    “Nếu nói đến dũng cảm thiện chiến, trong Đảng Hạng Bát Thị, không có người nào có thể so sánh với Dã Li Thị, một tộc của Dã Li Thị mới là võ sĩ thiện chiến dũng cảm nhất trong Đảng Hạng Bát Thị”.

    Nghe hắn thừa nhận như vậy, Tô Khạc cười, người người cười, mà ngay cả Tiểu Dã Khả Nhi nhìn hắn với ánh mắt cũng nhẹ nhàng hơn chút.

    Dương Hạo lại nói tiếp:

    “Nhưng, Đảng Hạng Thất Thị liên thủ, còn kém xa so với thế mạnh người đông của Lý Quang Duệ, trong đó có Dã Li Thị thiện chiến nhất của Đảng Hạng Bát Thị, tại sao nhiều năm nay lại không chiếm quá thượng phong được đây?”

    Đám người Tô Khạc lâm vào cảnh bế tắc, Dương Hạo lại nói:

    “Nếu như là hai chi của bầy sói, ta nghĩ thắng bại là rõ ràng, Đảng Hạng Thất Thị tất thắng không thể nghi ngờ, tại sao lại bại đây?

    Vì chúng ta không phải là sói.

    Lời của nghĩa phụ ta, chỉ là một sự so sánh, cũng không hoàn toàn nói chúng ta giống với sói.

    Cá nhân ta cho rằng, điểm khác nhau giữa người và dã thú là người có trí tuệ.

    Lực lượng của dã thú sẽ thể hiện qua răng nanh, nhưng lực lượng của người, không nhất định phải dùng cơ thể để thể hiện, chính là bởi vì như vậy, nhân tài chúng ta ăn tươi nuốt sống đến giờ đã trở thành chủ nhân của đất này.

    Tiểu Dã Khả Nhi nắm chặt hai tay, cười nói:

    “Trên mảnh đất thảo nguyên, mạnh thì xưng vương, chẳng lẽ lại sai sao?”

    Dương Hạo cười: “Nói không sai, nhưng cũng cần cân nhắc cái mạnh ấy, chứ không phải chỉ nhìn hắn có võ công hơn người là được.

    Thủ lĩnh của con người cần phải có cái đầu, không chỉ là võ lực.

    Theo ta được biết, Lý Di Ân dây thắt lưng lớn, thân hình béo ụt ịt, đi lại vài bước là thở hồng hộc.

    Nếu dùng đến võ công, thì sẽ không phải là đối thủ của Dương Hạo.

    Nhưng khi hắn còn sống, lại là một con sói giỏi, Đảng Hạng Thất Bộ dù tức giận cũng không dám nói.

    Còn khi Lý Di Ân chết đi, Lý Quang Duệ kế vị, Thất Thị dám khởi binh, các ngươi sợ Lý Di Ân như vậy, là sợ vũ lực của hắn hay tâm kế của hắn đây?”

    Tiểu Dã Khả Nhi ngậm miệng không nói được gì, Lý Quang Sầm vuốt râu mỉm cười, Tô Khạc nhìn sang Lý Quang Sầm, cười và nói:

    “Đại nhân có người con như vậy, chẳng trách đã yên tâm phó thác trọng trách, chính là không biết, Thiếu chủ khi thảo phạt Hạ Châu Lý Quang Duệ có kiến giải gì không?”

    Dương Hạo mở lòng bàn tay ra nói:

    “Kiến giải ư, ta không có”.

    Tiểu Dã Khả Nhi quay ngoắt người coi thường, Thầm Muội Nhi hừ một tiếng, chống tay lên cằm, Dương Hạo nói tiếp:

    “Ta muốn hỏi Tô Khạc đại nhân một chút, Đảng Hạng Thất Thị nhiều lần hưng binh, lại nhiều lần bại trận dưới tay Hạ Châu Lý Quang Duệ, nguyên nhân là do đâu?”

    Tiểu Dã Khả Nhi không nhin được, liền nói:

    “Nguyên nhân ai chẳng biết, Hạ Châu Lý Quang Duệ đã khổ tâm kinh doanh nhiều năm, tường thành cao thâm, binh hùng tướng mạnh, quân lương vô số, vũ khí đầy đủ cả.

    Còn Thất Thị mặc dù dũng cảm tử chiến, nhưng khi chiến lại chia năm sẻ bảy, lại không có lương thực khí giới, sĩ tốt thậm chí còn lấy gậy gộc lên chiến với địch, thì làm sao có thể thắng đây?”

    Dương Hạo dương dương tự đắc nói:

    “Có thế chứ, nếu biết nguyên nhân, chúng ta sẽ biết bệnh mà dùng đúng thuốc, giải quyết được vấn đề này, khi đó chúng ta sẽ có một trận chiến với Hạ Châu, ngươi chắc thắng”.

    Tô Khạc há mồm ra rồi lại ngậm mồm vào.

    Tiểu Dã Khả Nhi kinh ngạc hỏi:

    “Ngươi có cách?”

    ***

    Chiết Tử Du mang lương thảo và vũ khí đến Lô Hà Lĩnh, chỉ thấy trong cốc khắp nơi sắp xếp quy mô, cốc khẩu làm một lô cốt hồ lô, dân chúng từ xa có thể tự phát ra trên thảo nguyên phì nhiêu mà vạch rõ được khu vực, cuốc bỏ cỏ dại, viết cánh đồng phì nhiêu.

    Nơi này bè cánh ngàn dặm, dân chúng sẽ không phát sinh tranh cãi về đất đai.

    Dân chúng bình yên vô sự, chỉ quanh quẩn trong cốc.

    Chiết Tử Du xem qua tình hình trong cốc, rồi vào trong trại trung quân của Xích Trung, dặn dò người đi tìm gặp Xích Trung, Mã Tông Cường.

    Chỉ một lát sau khi Xích Trung và Mã Tông Cường biết tin chạy tới, vào trại gặp một người tuấn tú, ngồi uống trà ở đằng kia, vội tiến đến chào:

    “Mạt tướng đã gặp qua Ngũ công tử”.

    Chiết Tử Du đặt ấm trà xuống, cười nhạt:

    “Hai vị tướng quân không cần khách khí, mời ngồi”.

    Ánh mắt long lanh của nàng nhìn và hỏi:

    “Vị Dương khâm sai ở đâu rồi?”

    Xích Trung vội nói:

    “Dương khâm sai dẫn người đi vùng lân cận quan sát địa lý rồi ạ”.

    “Hả?”

    Chiết Tử Du ngạc nhiên hỏi tiếp:

    “Quan sát địa lý?

    Thấy hắn ngày đó tranh chấp với thúc phụ, rõ ràng đã nhìn rõ nời này là một mảnh hiểm yếu, có lòng di rời dân chúng, ta còn nghĩ là nên nói thế nào với hắn.

    Nay hắn lại đi quan sát địa lý như vậy, đã thay đổi chủ ý rồi sao?”

    Xích Trung thấy hắn có suy nghĩ gì đó, quắc mắt nhìn Mã Tông Cường, Mã Tông Cường bèn nói:

    “Ngũ công tử nếu cần tìm Dương khâm sai, mạt tướng sẽ phái người đi tìm”.

    Chiết Tử Du liền vội nói:

    “Thôi, không cần.

    Ta đến lần này, mang theo một chút lương thực và vũ khí.

    Vì năm nay bỏ lỡ vụ mùa, công cụ cho trâu cày không đến kịp”.

    Tay xoay xoay chén trà, nhìn về hai vị tướng quân, nói:

    “Mới rồi ta đến, xem qua tình hình dân chúng, Xích quân chủ là quân nhân, không hiểu việc dân, song ta thấy dân chúng hiện giờ sống yên ổn, làm những việc trong khả năng cho phép, như vậy là Xích quân chủ có lòng rồi”.

    Xích Trung mỉm cười nói:

    “Ngũ công tử quá khen, Xích Trung chỉ hiểu được việc đưa quân đánh giặc, chuyện của nơi này quả thực không kham nổi.

    May mà ở đây tuy có mấy vạn dân chúng, nay lại không có việc gì làm, mỗi ngày chỉ là xây dựng lại phòng ở, rồi đầy đủ cái ăn, thực sự là không có gì nhiễu loạn”.

    Chiết Tử Du nói:

    “Họ nhiều lần phải trải qua gian khổ, có sự yên bình này, có cơm ăn hàng ngày là tốt rồi.

    Nhưng những ngày này sẽ không kéo dài, khi quân Bắc Hán rút binh sẽ di rời chỗ ở, họ vốn có người là dân thành Phường Trung, có người là nông dân của thị trấn nhỏ, có thương nhân, có quan lại, có sĩ tử, có dân chăn nuôi, có nông dân, để họ lập nghiệp, mới có thể an cư được, nếu không thì sẽ không lấy được lòng người, sẽ có sự nhiễu loạn xuất hiện, lúc ấy ngươi muốn đàn áp cũng không được”.

    Chiết Tử Du nghĩ một lát rồi lại nói tiếp: “Lần này ta đến, mang theo một vài quan lại có kinh nghiệm, họ sẽ biên chế viết lách làm sách.

    Giờ mấy vạn dân chúng bố trí thế nào, Lô Hà Lĩnh xây dựng chế độ nào, triều đình vẫn chưa có chỉ thị xuống.

    Nhưng trong thôn các chế độ tối thiểu cũng phải có, chỉnh lý chủ hộ, thuế má cho dân, chỗ có bọn đạo tặc phải phái sắp xếp các tráng đinh trông coi cẩn thận.

    Giờ hộ tịch còn lộn xộn, đợi xác định quê nhà, có quy hoạch cụ thể, trật tự, phải nghĩ biện pháp chu toàn, cho họ lập nghiệp, như vậy mới yên ổn lòng dân.

    Vốn là làm tiểu thôn quan ở Bắc Hán nay có thể cắt cử bọn họ làm khâm sứ, họ vốn đã làm chức quan này, quen lãnh đạo.

    Vốn là người đọc sách, có thể để cho họ tiếp tục học, còn cần mở học đường, cho những hộ giàu có cho con đi học; Người chăn nuôi phải được chăn thả đúng khu vực, ngoài bán gia súc, người nông còn phải trồng hoa, đất phải có nông cụ làm đất, các loại cây trồng.

    Thương nhân cũng cần từng bước để họ làm tiếp nghề cũ, ở đây từ không đến có, thiếu rất nhiều thứ, có thể tạm thời miễn thuế, cổ vũ thương nhân tới làm ăn buôn bán, sự cổ vũ này sẽ khiến cho các thương nhân tiếp tục làm theo nghề cũ”.

    Chiết Tử Du nói rành rọt.

    Dân chúng nếu được sắp xếp chu đáo thì những vấn đề trên không cần phải lo nhiều, chỉ cần đăng kí hộ tịch, rồi cho địa phương quản lý, bọn họ sẽ nghe theo sự quản lý của địa phương.

    Nhưng Lô Hà Lĩnh vốn chẳng có gì, mấy vạn dân chúng với đủ các ngành nghề, nếu như không thể xác lập được một kết cấu xã hội ổn định, thì những xung đột mâu thuẫn sẽ xuất hiện.

    Nhưng những vấn đề này vẫn chưa được suy xét, Xích Trung là võ tướng giỏi nhất, chỉ muốn đưa bọn họ đến đây, cho bọn họ một nơi ở, có cái ăn là được rồi, vốn không suy nghĩ đến sau này sẽ quản lý họ thế nào, mấy vạn dân đều giống như thả dê vậy”.

    Chiết Tử Du nói, Xích Trung gật đầu, bừng tỉnh ngộ, trong lòng cảm thấy Ngũ công tử mỗi câu nói đều nói rất cặn kẽ, song cái điểm muốn hỏi thì hắn đều trả lời rồi, cụ thể phải làm thế nào thì hắn vẫn chưa đưa ra câu trả lời rõ ràng.

    Chiết Tử Du nhìn thấy hắn mặt đang đăm chiêu, liền che miệng cười:

    “Việc này ta vốn không nên giao cho Xích Trung, ha ha, những việc này ngươi không cần bận tâm, ta tự mình dặn dò cho quan lại đi lo liệu”.

    Xích Trung nghe được câu này thở phào nhẹ nhõm, cười và nói:

    “Như vậy là tốt rồi, tốt rồi”.

    Chiết Tử Du lại nói sang một chuyện khác, nhưng chuyện này lại cần Xích Trung ra tay làm.

    Quân đội của Xích quân chủ không thể ở lâu như vậy, mấy vạn dân chúng này định cư nơi nguy hiểm vậy, lại không thể tự bảo vệ mình.

    Bởi vậy, cần phải nhanh chóng tuyển trai tráng trong mấy vạn dân chúng đó, làm thành một dân quân, có trách nhiệm cai quản lãnh thổ.

    Việc tổ chức huấn luyện trai tráng, thì Xích quân chủ có thể làm được”.

    Xích Trung vội nói:

    “Mạt tướng xin tuân lệnh.

    Chuyện này, mạt tướng làm được”.

    Chiết Tử Du lại cười và nói:

    “Ngươi còn cần tìm ra một người có uy vọng đảm nhiệm chức Đoàn luyện sử, lấy sự dũng mãnh để cai quản dân tráng, người này phải thông thạo võ nghệ, lấy được lòng dân, không biết các ngươi có thể chọn ra một người nào có khả năng như vậy không?”

    Xích Trung vội nói:

    “Ngũ công tử vừa nói, mạt tướng nghĩ ngay đến một người, người này nếu nhậm chức Đoàn luyện sử, tất sẽ lấy được lòng mọi người, ta nên giao trách nhiệm cho người này.

    Chỉ có điều, thân phận người này có chút kỳ lạ”.

    Ánh mắt Chiết Tử Du nghi ngờ hỏi:

    “Lạ ở chỗ nào?”

    Xích Trung:

    “Người này họ Mộc, là một lão già, phong thái bất phàm, thuộc hạ của hắn có hơm mười đoàn tùy tùng, đều là những người vạm vỡ, mỗi người đều giỏi cưỡi ngựa bắn tên, võ nghệ xuất chúng, hôm trước người Đảng Hạng đến cướp bóc, suýt nữa thì tiến được vào trong cốc, tạo thành tình thế không có cách nào giải quyết được, trong lúc nguy cấp như vậy, đoàn tùy tùng người này đoạt ngựa ra tay, giúp đỡ mạt tướng tác chiến, lúc đó mới đánh bại được bọn thổ phỉ Đảng Hạng”.

    Con ngươi Chiết Tử Du dao động, hỏi:

    “Không hỏi thân phận hắn sao?”

    Xích Trung:

    “Người này chỉ nói hắn là một người buôn bán ngựa của Bắc Hán, không hiểu tại sao dân chúng đến từ khắp nơi, không biết đến từ đâu, chúng ta cũng khó biết được hắn nói thật hay giả.

    Nếu nói là người buôn bán ngựa, thuộc hạ giỏi cưỡi ngựa như vậy cũng không có gì lạ, nhưng chúng võ nghệ rất cao cường, tay nào cũng giỏi bắn cung, nhất là khi lâm trận không chút sợ sệt, rất dũng mãnh, không giống thương nhân buôn bán ngựa.

    Người này hôm trước giúp ta, chắc hẳn không có ác ý gì, nhưng dù sao lai lịch vẫn rất khả nghi, có thể giao trọng trách không đây?”

    Chiết Tử Du tò mò hỏi:

    “Người này ở đâu?

    Ta muốn gặp”.

    Xích Trung:

    “Dương khâm sai đi quan sát địa lý gần đây, hắn đi cùng người này và mười mấy người hầu cận của hắn, giờ chúng đã xuất cốc đi cùng Dương khâm sai rồi.

    Nếu không có bộ hạ của hắn đi theo, mạt tướng sao có thể yên tâm để Dương khâm sai một mình ra ngoài đây?”

    Chiết Tử Du ngạc nhiên, hai lông mày nhướn lên:

    “Lại là Dương Hạo?

    Cái tên này cần gì phải có tùy tùng đi theo, hay là, hắn biết thân phận thực của những tên này?”

    Chương 177:Đặc khu

    Dương Hạo và Lý Quang Sầm cưỡi ngựa đứng trên sườn núi, nhìn đoàn người của Tô Khạc biến mất sau núi non trùng điệp, Lý Quang Sầm lúc này mới quay sang Dương Hạo, nhìn hắn và nói:

    “Hạo Nhi, ta vốn định thế này, ngươi có thể bố trí ổn thỏa cho tộc dân của ta thì ta mãn nguyện vô cùng.

    Còn về Đảng Hạng Thất Thị, ta sẽ không vì họ mà ra tay, nhìn cái mặt của ta, họ cũng sẽ bỏ qua dân chúng Lô Hà Lĩnh.

    Không ngờ nhưng ngươi lại có thể đưa được ra mưu sách cho họ, ngươi thực sự có thể giúp họ thảo phạt Hạ Châu được không?”

    Dương Hạo cười, hỏi lại:

    “Nghĩa phụ, ngươi can tâm tình nguyện vứt bỏ đi mối hận này được không, bỏ qua mối thù của người vợ đã chết được không?”

    Lý Quang Sầm ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm, núi non trùng điệp, cỏ cây tươi tốt.

    Cơn gió thổi đến, bờm ngựa phất phơ, chiến mã thở phì phò.

    Hắn vỗ nhẹ vào hông ngựa, chậm rãi nói:

    “Đã từng, ta ngày đêm đều muốn chiếm lấy Hạ Châu báo thù rửa hận, không biết bao lần muốn đoạt lại những thứ vốn là của ta, nhưng, theo tuổi tác ta ngày càng già đi, mối thù dần phai nhạt, con người sống phải nhìn về phía trước, những việc này cuối cùng đã là những chuyện cũ cách đây rất nhiều năm rồi, máu thù cũng phai nhạt dần.

    Qua nhiều năm như vậy, các bộ hạ bên cạnh ta, luôn trung thành, tận tâm với ta, lão phu tuổi đã cao, những ngày sau, ta không muốn bọn chúng lại phải uổng công lo lắng cho tính mạng ta nữa”.

    Hắn quay đầu nhìn về phía Dương Hạo, nghiêm túc nói:

    “Vi phụ thực sự nguyện vứt bỏ mối hận thù này, chỉ muốn ngươi có thể đối xử tử tế với tộc dân ta, để cho họ có một gia viên sống đầm ấm ở cố hương của mình, đây là mong mỏi duy nhất của ta.

    Ta biết, chỉ là những điều này, cũng gây khó dễ cho ngươi, yêu cầu quá nhiều, vi phụ làm sao có thể mở miệng ra yêu cầu thêm nữa?”

    Dương Hạo ánh mắt rưng rưng nói:

    “Nghĩa phụ, ở đây chỉ có ta và ngươi, ta muốn biết, ngươi thực sự coi ta là nghĩa tử, hay là vì để làm những lợi ích mà ngươi mong muốn có, ta hỏi như vậy không có ý gì cả, chỉ là muốn biết mà thôi”.

    Lý Quang Sầm cười ha hả nói:

    “Hạo Nhi, ta cứ tưởng rằng ngươi sẽ để câu hỏi này trong lòng cơ, nếu như vậy rồi, thì vi phụ cũng không phụ lòng ngươi nữa, ta sẽ bộc bạch suy nghĩ của ta cho ngươi hay.

    Không sai, mới đầu, chúng ta không đề cập tới tình cảm cha con.

    Lão phu chỉ xem ngươi là người từ Bắc Hán đến, trên đường đều làm những điều để người ta khen ngợi, biết ngươi là người có thể đảm đương, biết nhân nghĩa, dũng cảm, chỉ cần người có thể thừa nhận mối quan hệ này, thì ta nhất định sẽ coi tộc dân của ta thành tộc dân của ngươi.

    Nhưng khi ngươi gọi một tiếng nghĩa phụ, lời vừa ra khỏi miệng…”

    Lý Quang Sầm cười có phần chua xót nói:

    “Nghe được tiếng nghĩa phụ từ miệng ngươi, tuy lão phu biết rõ là ngươi chỉ gọi miễn cưỡng, nhưng trong lòng ta vẫn rất vui, giống như đứa trẻ mới biết nói gọi cha nó vậy, trong lòng rất khó tả”.

    Hắn lau khóe mắt, rồi lại nhìn về phía thảo nguyên bát ngát, dùng roi ngựa chỉ, giọng run run nói:

    “Ngươi không tin sao?

    Ngươi nhìn phía trước, trời cao đất rộng trên thảo nguyên, người Hán thẳng thắn thành thật, gian khổ năm tháng khiến cho bọn họ yêu thương nhau vô hạn, đối với quân địch, thì bọn họ lại tàn nhẫn như thú dữ, đối với người thân, lại có một tình cảm nồng đậm.

    Ngươi có biết không, những người chăn nuôi trên thảo nguyên, ở đồng cỏ khó khăn nghèo đói, để cho dê bò có đủ thức ăn, thì chỉ còn cách di chuyển đi nơi khác, tìm kiếm đồng cỏ mới”.

    Người một nhà, thậm chí một người, đều đi theo hắn, chỉ có dê bò ngựa, một thanh đao dắt lưng, một dây roi ngựa, và một cái gậy.

    Bất luận là ban ngày hay đêm tối, trên đầu hắn vẫn mãi là trời xanh mây trắng, dưới chân mãi mãi là sa mạc và thảo nguyên, bọn họ thường thường qua một năm là không thấy một người, họ chỉ là những người chăn mục, phòng trừ sói hoang, bọn họ chỉ có thể nói chuyện bằng tiếng ca với bầu trời.

    Cô độc khiến cho những con người trên thảo nguyên có cảm tình sâu nặng với nhau hơn.

    Nếu có một người du lịch đi qua lều trại của hắn, hắn sẽ cầm ra một chút thức ăn ngon miệng để khoản đãi, nếu như họ cùng tâm giao thì chẳng bao lâu họ sẽ kết nghĩa sinh tử.

    Tim hắn đập mạnh, hắn hét lên vài tiếng và ngẩng cao đầu nhìn về phía thảo nguyên mênh mông, hơi có chút “Người già nói chuyện, ngẫm lại tuổi trẻ”.

    Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Dương Hạo, ánh mắt hiền lành, thân thiết nói:

    “Hạo Nhi, lão phu cả đời này đều sống trên thảo nguyên, lão phu là người Hán trên thảo nguyên.

    Ta biết, là một người Hán ở Trung Nguyên, ngươi không tin ta vô cớ nhận ngươi làm nghĩ tử, vô duyên vô cớ coi ngươi là con ta.

    Đó chỉ là vì ngươi không hiểu lòng dạ người đàn ông trên thảo nguyên, đó chỉ là vì ngươi không tin tình cảm thân thiết và tình bằng hữu lại đơn giản đến vậy”.

    Dương Hạo hơi kinh ngạc nhìn hắn, hắn thật không ngờ, mồm Lý Quang Sầm lại nói ra những điều đó.

    Chính xác, bất luận là xã hội hiện đại, mối quan hệ giữa người với người cực kỳ phức tạp, ví như sự lục đục của Đinh gia đại viện, người lừa gạt người trong cái xã hội nhỏ bé, nên hắn không biết nhanh chóng tin một người, thiếp nhận một người, huống hồ nói đến thân tình.

    Không, cũng không phải, ít nhất là không phải đối với Đông Nhi.

    Tình yêu nam nữ lúc đó, không có chút gì lừa gạt nhau cả, chỉ là tốc độ tình yêu mãnh liệt khiến cho người ta yêu thương nồng nàn, da diết.

    Nhưng tình thâ cũng có thể như vậy sao?

    Có thể là có thể, đều là một thứ tình cảm mới có mà, chưa bao giờ tiếp xúc thân cận với phụ mẫu, nhưng thời khắc hắn oa oa chào đời, đã nhận được tình yêu vô hạn của phụ mẫu.

    Nhưng, hắn và Lý Quang Sầm lại không có một chút huyết thống nào, Lý Quang Sầm thật sự coi mình là con ruột?

    Dương Hạo đứng lên, Lý Quang Sầm đã bình tĩnh trở lại, ảm đạm cười nói:

    “Hạo Nhi, vi phụ biết, ngươi kỳ thực vẫn không tin, nhận ta sẽ không nhanh như vậy.

    Ngươi tin lòng người lâu ngày, lão phu lại tin cái lần đầu tiên gặp.

    Lão phu không miễn cưỡng ngươi, ta chỉ hi vọng, một ngày kia, ngươi có thể gọi ta một tiếng nghĩa phụ từ đáy con tim mình, như vậy, lão phu sẽ không thấy tiếc nuối”.

    Nói xong, hắn thúc ngựa đi xuống sườn núi, Mộc Ân cùng mười mấy tên Đại Hán đã đứng chờ từ trước.

    Lần này gặp Dã Li Thị, Dương Hạo đã thuyết phục thành công Tô Khạc, tạm thời giải quyết nguy cơ của Đảng Hạng Thất Thị vì dân chúng của Lô Hà Lĩnh.

    Tô Khạc đồng ý sau khi trở về sẽ làm tộc trưởng Thất Thị, đến tấn kiến Lý Quang Sầm đại nhân, đồng thời phái người mang tin tức lại một lần nữa hướng Hạ Châu “thần phục”.

    Chiến tranh trên thảo nguyên đơn giản hơn nhiều so với chiến tranh Trung Nguyên, điều này không phải là bởi vì lòng người trên thảo nguyên đơn giản, mà là vì kết cấu xã hội của thảo nguyên, trong kết cấu chính trị và nông canh Trung Nguyên là hoàn toàn không giống nhau, thể chế không kiện toàn bằng Trung Nguyên, sự khống chế nghiêm mật của thủ lĩnh đối với bộ hạ không bằng Trung Nguyên.

    Cho nên, chiến thắng ở thảo nguyên chỉ cần thần phục, không có khả năng đi tiến hành khống chế và quản lý hoàn toàn đối với chiến bại.

    Ngươi thần phục rồi, đó sẽ cúp đuôi sống trong khu vực tộc người của ta, đánh nhau xong, ngươi sống cuộc sống của ngươi, ta sống cuộc sống của ta, giãn lỏng kết cấu xã hội, cuộc sống lưu lạc dần dần mà trở thành định cư ở nơi có đồng cỏ và nguồn nước, khiến cho cá bộ lạc vẫn có quyền tự chủ tương đối lớn.

    Từ đó mà Đảng Hạng Thất Thị chỉ cần chắp tay thần phục, chiến tranh sẽ tiêu tan, mà Đảng Hạng Thất Thị vẫn có quyền khống chế tuyệt đối đối với bộ tộc này, mà sẽ không chịu sự khống chế của Hạ Châu Lý Thị.

    Trừ phi, Hạ Châu có ý định diệt chủng, hoặc là thôn tính chư bộ, mà bây giờ Hạ Châu, lại không có thực lực như vậy.

    Dương Hạo yêu cầu Đảng Hạng Thất Thị thần phục Hạ Châu đương nhiên đó chỉ là hành động tạm thời, mặc dù như vậy, hắn vẫn tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục được ý chí Tô Khạc quật cường và các chư vị đại nhân chủ chiến trong tộc.

    Điều kiện mà Dương Hạo đưa ra, tương lai mà hắn miêu tả, đã khiến cho người Hán thảo nguyên cũng hết cách cự tuyệt.

    Đảng Hạng Thất Thị vốn cực kỳ nghèo khó, Hạ Châu yêu cầu họ mỗi năm cống nạp một lượng bò dê, da lông, tiền tài vượt xa so với năng lực của họ, cho nên khi không thể chịu nổi nữa bọn họ phát binh phản loạn, bị đánh bại và trở về với vòng xoay tiếp tục chịu đựng cực khổ.

    Dương Hạo yêu cầu họ tạm thời thần phục Hạ Châu, lặng lẽ hành quân về bãi cỏ, sau đó âm thầm tập trung lực lượng, đợi cho đến khi binh hùng tướng mạnh, quân giới vũ khí đầy đủ, lúc đó sẽ lại Thất bộ liên minh làm khó dễ cho Hạ Châu.

    Còn về phần phải chịu đựng mọi gian truân vất vả, con đường tập trung lực lượng thì cần rớt rụng Lô Hà Lĩnh.

    Những thứ ở thảo nguyên có kỳ thực đều được mua bán từ Trung Nguyên, vấn đề nằm ở chỗ, con đường thông thương với thảo nguyên lại được gắn kết chặt chẽ với Hạ Châu.

    Đảng Hạng Thất Thị chỉ có thể đem sản vật rẻ mạt của họ cho Hạ Châu, rồi từ Hạ Châu mới vận chuyển đến bán cho Trung Nguyên, sản vật đã trải qua địa bàn Chiết Thị rồi mới vào Trung Nguyên, thuế má trung gian rất nặng, cái mà được cuối cùng thì đắt hơn việc bỏ tiền ra cho Đảng Hạng Thất Thị gấp mười lần.

    Hạ Châu Thác Bạt Thị trên thực tế lấy từ Đảng Hạng Thất Thị mà ra, bảo đảm bọn họ mạnh hơn bất cứ một Thất Thị nào đó, Đảng Hạng Thất Thị vừa chăm lo bồi dưỡng quân địch của mình lớn mạnh, vừa bóc lột họ như hút máu, đến cuối cùng tìm không được một cách giải quyết.

    Công khai kháng cự Hạ Châu, nhưng lại không thể đánh bại Hạ Châu, cái họ nhận được không chỉ là sự trừng phạt của Hạ Châu, mà ngay cả những thứ cần thiết cho cuộc sống như muối ăn, sắt thép, vải vóc…đều không có.

    Xuất phát từ đủ sự lo lắng, Chiết gia không dùng vũ lực đi đoạt lại Lân Châu, chọn con đường với Dương gia liên minh, bọn chúng tuy xuất phát từ những quan hệ lợi ích không giống nhau, và sự kiêng dè với Hạ Châu mà liên kết lại thành một khối mật thiết, nhưng mối quan hệ trung gian lại không bằng một nhà, hơn nữa bọn chúng cùng liên minh như vậy, biên giới giữa hai bên đều lấy trọng binh làm phòng bị, đối với những thương nhân đi lại giữa hai châu thì có sự quản giới cực nghiêm, tình hình này mãi đến khi đại tỷ lớn hơn một tuổi của Chiết Ngự Huân gả cho đứa con cả của Dương Tín là Dương Kế Nghiệp, tình hình đó mới dịu xuống.

    Lô Hà Lĩnh là mảnh đất không ai quan lý có số dân đông đảo, là xuất phát từ chính trị này, quân sự mới bắt đầu hình thành.

    Để tránh kích động hai thế lực, ba thế lực thậm chí không có thế lực nào để lại lực lượng lâu dài ở đây, như vậy nên, Lô Hà Lĩnh tự có màu sắc tự vệ, khiến cho bọn chúng lấy ưu việt về địa vị tương đối trung lập có thể thuận lợi hai bên.

    Lô Hà Lĩnh có thể thông qua nơi giáp giới của ba thế lực, ngấm ngầm mua da lông, bò dê, thuốc thang của Đảng Hạng Thất Thị, giá tiền rẻ hơn nhiều so với Hạ Châu.

    Rồi lại lấy muối, chè, vải vóc, thậm chí cả vũ khí mà Đảng Hạng Thất Thị cần, bí mật bán cho chúng, làm lớn mạnh thực lực của chúng.

    Mà những việc này, hai thế lực Chiết Dương không tiện ra mặt, một khi tự mình nhúng tay vào thì sẽ không có cách nào làm cân bằng lợi ích của nhau, hai bên không tin tưởng nhau, thì người Hán Lô Hà Lĩnh sẽ không tiếp cận quá, trở thành nhân vật trung gian là thích hợp nhất.

    Ý của Dương Hạo là, Lô Hà Lĩnh là đất của người Hán, bất luận là Lân Châu Dương gia hay là Phủ Châu Chiết gia đều không thể hạn chế sự buôn bán của dân Hán Lô Hà Lĩnh.

    Hơn nữa Chiết Dương hai nhà có mối quan hệ kỳ thực bền chắc như thép, cũng có sự kiêng dè lẫn nhau, đều không động chạm tới phạm vi thế lực của đối phương, để tránh tạo thành sự xung đột không cần thiết, vì như vậy, hai bên xuất hiện trở ngại lớn, mà người Hán Lô Hà Lĩnh lại có thể thành vật trung gian cho cả hai bên.

    Phủ Châu Chiết gia trên thực tế có cùng nguồn gốc với Hạ Châu Lý Thị, đều là hậu duệ hoàng thất dân tộc Tiên Bi, mà Lân Châu Dương gia mới là người Hán chân chính, sự khác biệt về tầng lớp văn hóa thống trị hai bên, sự khác biệt về gia tộc chính là một nguyên nhân nảy sinh khúc mắc, ngoài ra, lịch sử của thế lực Dương gia cũng là một nguyên nhân nữa.

    Lân Châu vốn là địa bàn mà Chiết gia quản lý, mười mấy năm trước, thiên hạ đại loạn, Chiết gia cũng là cường địch tấn công, vì bảo vệ đại bản doanh Phủ Châu của tài sản Chiết gia, Chiết gia bị bắt rút binh lực, bỏ đi đại quân từ Lân Châu, Lân Châu nhất thời hình thành quyền lợi chân không.

    Đại hào Dương Tín sớm đã thành lập Tư gia quân, ban đầu chỉ là để tự bảo vệ mình trong lúc loạn thế.

    Hiện giờ Lân Châu rắn mất đầu, hắn liền chiếm cứ Phủ thành, tự phong Thứ sử, thống trị toàn bộ Lân Châu.

    Đợi khi Chiết gia giải quyết cường địch, Dương gia đã đứng vững ở Lân Châu.

    Lô Hà Lĩnh trở thành con đường lưu thông buôn bán trọng yếu của ba thế lực, chưa đầy hai năm, sự hấp dẫn của những món lời kếch xù, bất luận đường xá xa xôi, thương nhân các nơi cũng chen chúc nhau mà đến.

    Mà các bộ Đảng Hạng tây bắc, thậm chí các thế lực mạnh như bộ lạc Tạp Hồ xa xôi, dân tộc Hồi Hột, dân Thổ Phiên cũng đến giao dịch buôn bán, như vậy Lô Hà Lĩnh đã trở thành trung tâm buôn bán.

    Địa vị độc lập và thực lực kinh tế của Lô Hà Lĩnh từ đó mà được xác lập.

    Trong quá trình lớn mạnh của Lô Hà Lĩnh, sẽ cùng với rất nhiều thương nhân như hai Châu Dương gia và Chiết gia sản sinh ra quan hệ lợi ích, các thương nhân đó vốn là các nghiệp quan thương, không chỉ có sự tương quan lợi ích hai thế lực, mà còn có tầm ảnh hưởng đối với hai thế lực Chiết Dương, dưới lợi ích cộng đồng, Lô Hà Lĩnh có thể có được nhiều hơn sự ưu đãi và sự chiếu cố ngấm ngầm của hai thế lực Chiết Dương, mà không phải dùng thế lực để bắt ép.

    Đồng thời, thực lực Đảng Hạng Thất Thị được Lô Hà Lĩnh giúp đỡ càng ngày càng lớn mạnh, sự khống chế của thế lực tây bắc Hạ Châu Lý Thị càng ngày càng suy giảm.

    Mạch máu kinh tế của Đảng Hạng Thất Thị hoàn toàn nắm giữ ở Lô Hà Lĩnh, lại có cộng chúa Lý Quang Sầm của họ, Đảng Hạng Thất Thị sẽ trở thành người bảo hộ của Lô Hà Lĩnh.

    Mà hai nhà Chiết Dương và thế lực Đại Tống tiếp cận nhau, bọn họ vừa không dám trắng trợn tạo thế bất lợi cho Lô Hà Lĩnh, mưu lợi bất chính của bản thân, và không thể thắng như trở bàn tay đối với Hạ Châu đang suy yếu, càng thêm ủng hộ đối với Lô Hà Lĩnh.

    Lô Hà Lĩnh nằm giữa ba thế lực như cá gặp nước, càng thêm an toàn.

    Bọn họ thậm chí có thể khống chế nghiêm ngặt với Hạ Châu, vận chuyển, buôn bán trực tiếp những vật phẩm chiến tranh làm vũ khí chế tác như xương cốt, gân bò, da bò cực nhỏ của Trung Nguyên cho hai đại quân phiệt Chiết Dương, từ đó mà nhận được sự bảo đảm vũ lực của họ.

    Đương nhiên cần đạt được một chỗ đứng có cục diện chính trị phức tạp của ba thế lực tây bắc nhận được sự tiếp nhận của các nơi, điểm quan trọng hơn nữa không phải là có thể mang lại lợi ích gì cho họ, mà là phải khiến cho hai nhà Chiết Dương cảm thấy được Lô Hà Lĩnh không có bất kỳ sự uy hiếp nào đối với họ.

    Như thế nên Lô Hà Lĩnh phải có một nền tảng tự bảo vệ mình, hạn chế tối đa sự phát triển thế lực.

    Điểm này vô cùng dễ dàng làm được, chỉ cần mở ra việc buôn bán toàn dân ở Lô Hà Lĩnh, nghiêm ngặt khống chế số lượng đoàn dân là được.

    Cộng đồng lợi ích, hơn nữa chỉ có lợi ích mà không có sự uy hiếp với bản thân, hai nhà Chiết Dương sẽ chủ động có trách nhiệm bảo vệ Lô Hà Lĩnh.

    Còn về sự uy hiếp từ Hạ Châu, đến lúc không những có sự giúp đỡ của hai nhà Chiết Dương, còn có Đảng Hạng Thất Thị, những uy hiếp đó có thể trực tiếp loại bỏ.

    Dương Hạo nghĩ như vậy, hoàn toàn là suy nghĩ cho mấy vạn dân chúng.

    Dân Bắc Hán hai bàn tay trắng đến một nơi một mảnh ngói cũng không có này, về sự an toàn thì không thể bảo đảm, về cuộc sống thì một nghề cũng không, Chiết Phủ ủng hộ có hạn, hơn nữa lại ngầm kiêng dè, triều đình Đại Tống lại ngoài tầm tay với.

    Nếu không nghĩ vài biện pháp, thì có thể bảo đảm cho an toàn và sinh tồn của dân chúng hay không?

    Nhưng hắn từ đầu đến cuối vẫn chưa nghĩ đến việc phát triển thế lực lớn mạnh ở đây.

    Hắn đương nhiên là chưa nghĩ đến, Chiết gia, Dương gia, thậm chí còn có Quan Gia Đại Tống của phủ Khai Phong, một người nào đó tùy tiện đứng lên nói một câu, đều có thể khiến cho kế hoạch này của hắn bị phá bỏ, Triệu Khuông Dận và hai thế lực Chiết Dương, có người nào đó tùy tiện chỉ tay, thì có thể khiến cho hắn đầu lìa khỏi cổ, chính là bởi vì thực lực của hắn còn hạn chế, kế hoạch của hắn được thực hiện, hắn mới có thể sống sót giữa đông đảo đại nhân như vậy.

    Dương Hạo chưa từng nghĩ đến làm một tên vua cỏ, lý tưởng vĩ đại của hắn là…đủ tư cách làm một công vụ viên của triều Tống.

    Công vụ viên triều Tống, từ cổ chí kim, phúc lợi tốt nhất, đãi ngộ được xếp hàng đầu, đó là thiên đường nhân gian của công vụ viên.

    Hắn chỉ muốn giải quyết vấn đề sinh tồn của tộc dân Lý Quang Sầm, bố trí ổn thỏa cho mấy vạn dân chúng Bắc Hán, về Phách Châu giải quyết nốt ân oán của mình, sau đó bê quan tài của Dương Thị và người vợ Đông Nhi đến một nơi mới, bắt đầu cuộc sống mới.

    Người còn sống sờ sờ, nhìn về quá khứ đã qua làm gì?

    Hắn quên mất là hắn đang nắm giữ một khối võ trang khổng lồ, chẳng qua khối võ trang này không rõ ràng, nó cũng không nằm trong Lô Hà Lĩnh mà thôi, đó chính là Đảng Hạng Thất Thị.

    Hắn còn nắm giữ một lực lượng ẩn tính lớn mạnh, đó chính là quyền kế thừa hợp pháp của Lý Quang Sầm đối với Hạ Châu.

    Con sói hung ác, một khi tập hợp lại thành đàn, thì cần phải có một lang vương thống ngự.

    Đảng Hạng Thất Thị nếu không muốn chia năm sẻ bảy thì cần có một người đứng đầu nhận được sự ủng hộ của các bộ tộc.

    Thác Bạt Thị Hạ Châu mấy trăm năm làm ăn buôn bán, mặc dù Đảng Hạng Thất Thị có đường đi khác, thông qua Lô Hà Lĩnh tăng cường thực lực, cũng không phải bọn chúng dễ dàng mà có được.

    Nhưng mặc dù Lý Quang Duệ Hạ Châu không thể dễ có được Đảng Hạng Thất Thị, muốn tranh thủ các quý tộc Thác Bạt Thị phản chiến, lấy sự hy sinh của Thác Bạt Thị, một tộc của Lý Quang Duệ đến đổi lấy sự giảng hòa của Đảng Hạng Bát Thị, cuối cùng thì được tâng bốc, còn được tôn là người đứng đầu của Thác Bạt Thị, tài cán được Thác Bạt Thị thừa nhận, còn có thể được Đảng Hạng Thất Thị thừa nhận, chỉ có Lý Quang Sầm.

    Mà Dương Hạo hắn lại là người kế thừa duy nhất của Lý Quang Sầm, thảo nguyên coi trọng thực lực, coi trọng việc kế thừa từ đời này sang đời khác, và lại không coi trọng huyết thống.

    Nghĩa tử, đồng nghĩa với người thừa kế hợp pháp được bọn họ thừa nhận.

    Điểm này, Dương Hạo đến giờ vẫn chưa nghĩ đến.

    Kỳ thực, Dương Hạo vẫn chưa quên lực lượng của Đảng Hạng Thất Thị, hắn chỉ không ngờ đến là nhận thân phận nghĩa tử của Lý Quang Sầm, và không hiểu mối quan hệ với Đảng Hạng Bát Thị từ nay về sau mà thôi.

    Đợi cho Tô Khạc thông báo với các tộc trưởng của các tộc khác, bọn họ sẽ đến tấn kiến Lý Quang Sầm, uống máu ăn thề, thề dưới Bạch Thạch đại thần của bọn họ, nguyện trung thành với vị cộng chúa Lý Quang Sầm.

    Dương Hạo đã dặn dò Tô Khạc, tin tức Lý Quang Sầm ở đây tuyệt đối không được nói ra, chỉ giới hạn trong vài nhân vật đầu não của Đảng Hạng Thất Thị mới được biết.

    Theo như hắn biết, thông qua quy định thân phận đặc biệt của Lý Quang Sầm, nay có thể ràng buộc được Thất bộ, đổi sự an toàn của Lô Hà Lĩnh.

    Mà sau này, khống chế mạch máu kinh tế của Đảng Hạng Thất Thị ở phương diện Lô Hà Lĩnh, cũng rất dễ khống chế họ, chỉ cần con hổ Lý Quang Duệ Hạ Châu một ngày không ở, thì không cần lo lắng Đảng Hạng Thất Thị cắn lại.

    Dương Hạo sẽ không quên, chính là Tước phiên đại Tống thúc đẩy Thực Vi Kỳ Vương mà Danh Phi Vương Hạ Châu cuối cùng đã bứt lên cắm cờ “Đại hạ quốc” và ngang vai ngang vế với Đại Tống, hình thành tây có Đại Hạ, bắc có Khiết Đan, tạo thành thế chân vạc của Trung Nguyên.

    Hiện giờ Tây Hạ còn chưa được thành lập, hao tổn máy móc của Đảng Hạng Thất Thị và Hạ Châu Lý Thị, cần phải làm hao mòn lực lượng của chúng, có lẽ điểm này biến thành điều kiện sáng tạo của Đại Tống, đến từ Đại Tống thì có thể không đánh mà thắng, nắm giữ được Tây hạ?

    Người Hán, người Tiên Bi, người Khiết Đan, đều là hậu duệ hoàng đế, chẳng qua trăm ngàn năm qua vì sự cách xa khu vực, hình thành sự bất đồng văn hóa.

    Rồi đến thời của hắn, các dân tộc về cơ bản đã một lần nữa dung hòa, khu có nhiều dân tộc còn sót lại nhưng chỉ dư thừa vài người mà thôi.

    Từ hợp đến phân, rồi lại từ phân đến hợp, một vòng tuần hoàn, suốt năm nghìn năm.

    Hắn cũng không biết “hắn” thời đại đó, huyết thống thực tế đã bị chôn vùi vào lịch sử, là một tộc người nào đó của Hoa Hạ.

    Nhưng hắn cho rằng người Hán, không chỉ là một huyết thống, mà còn là một văn hóa, một văn hóa Hoa Hạ, văn hóa dân tộc Hán.

    Theo hắn nghĩ, người có văn hóa bừa bãi, không phải dân tộc Hán, cũng không phải người Hán, ngược lại cũng vậy.

    Mà hắn, chính là một tên lớn lên dưới nền văn hóa Hán, hắn chính là người Hán chính gốc.

    Hơn nữa, sau cái thời đại này, những người đã tiếp xúc thân cận, đều là con dân Đại Tống.

    Cho nên mặc dù khu vực Tống, Tây Hạ, Khiết Đan đứng ở một góc độ tương lai nhìn lại, chỉ là một cái ký hiệu trên sách vở, từ tình cảm mà nói, hắn cũng đứng về bên Đại Tống, coi mình là con dân của Đại Tống.

    Nếu như bản thân mình quỷ quyệt xảo trá, thì đã làm nhiễu loạn thêm cho Đại Hạ quốc tương lai, giảm bớt đi một vài phiền phức cho Đại Tống, hắn thật vui mừng.

    Sự suy nghĩ có chiều sâu, hắn không thể nói với Lý Quang Sầm.

    Lý Quang Sầm chỉ muốn hắn bố trí cho dân chúng, nhưng hắn còn muốn báo thù rửa hận cho nghĩa phụ mình.

    Thấy Lý Quang Sầm đã xuống sườn núi, Dương Hạo thúc ngựa xuống theo.

    “Thiếu chủ!”

    Mộc Ân ngồi trên ngựa chờ, sờ tay lên ngực cúi đầu thi lễ.

    Dương Hạo cười, dặn dò: “Ừ, đi thôi.

    Không được xưng hô như vậy trước mặt mọi người, thần thái cử chỉ cũng không được để lộ sơ hở”.

    Mộc Ân lập tức đồng ý.

    Dương Hạo và Lý Quang Sầm phi ngựa ngang nhau, các võ sĩ nối đuôi đi theo sau, gió thổi về phía phương xa.

    Mộc Ân và những người này không biết từ nhỏ đã bị một ý niệm nào đó tẩy não, nên mới hình thành ý thức hiện giờ, Lý Quang Sầm chỉ định Dương Hạo là thiếu tộc trưởng, bọn chúng liền lập tức vô điều kiện nhận luôn là thiếu tộc trưởng, hơn nữa lại còn hết sức tỏ ra cung kính với Dương Hạo.

    Dương Hạo làm thiếu chủ là việc bất đắc dĩ, hắn vẫn có phần chưa can tâm tình nguyện, như có cảm giác bị người ta bắt ép, khiến cho mình cảm thấy không thoải mái.

    Nhưng nhìn thấy những hào kiệt trên thảo nguyên giết người không chớp mắt cũng biết cúi đầu thi lễ, vô cùng cung kính, Dương Hạo cũng có cảm giác lâng lâng.

    Có một câu nói thế nào nhỉ?

    Đúng rồi, nếu ngươi không thể từ chối, thì hãy nhắm mắt lại và hưởng thụ cảm giác đó.

    Đúng, cảm giác này, có lúc thực sự khiến mình cảm thấy thoải mái.

    Ha ha.

    ***

    Chiết Tử Du đi chậm trên đất Lô Hà Lĩnh, sau nàng là một sơn cốc, hai bên là núi non trùng điệp, bên trái trước núi là một dòng sông ngân hà, lau sợi thấp thoáng hai bên bờ, gió thổi hoa lau nghiêng ngả, xa xa nhìn lại, người ta không nhận ra đâu là dòng sông, đâu là hoa.

    Bên cạnh là một gốc cây hạt dẻ, không biết cây này có ở đây đã bao nhiêu năm, sải tay ôm không xuể thân cây, thân cây sần sùi như con mãng xà quấn quanh.

    Trong sơn cốc có nhiều người dân như vậy, trong lúc rảnh rỗi, hạt dẻ trên cây đã bị người ta chọc xuống hết, chỉ còn lại chỗ cao nhất, vẫn còn vài quả dẻ lớn vướng trên cành cây, đung đưa theo gió.

    Chiết Tử Du đứng dưới bóng cây, để một tay lên trên thân cây, nhìn về nơi xa.

    Thảo nguyên mênh mông, nhưng không thấy một bóng ngựa nào phi đến, lòng cô nương hơi thấp thỏm

    Bích Túc đứng một bên, nhìn thấy Chiết Tử Du để tay lên cây, bàn tay trắng đẹp như ngọc, ánh nắng chiếu xuyên qua các vòm lá rồi chiếu lên tay, càng thêm sáng.

    Bích Túc có tên hiệu là “Tay toàn thân”, là một thần trộm, tay của hắn còn nhỏ và nhẵn hơn cả tay con gái, nhưng hắn thực sự chưa từng nhìn thấy bàn tay nào đẹp đến vậy.

    Bàn tay nhỏ và dài, trắng nõn như ngọc, như hoa lan để trên thân cây có mãng xà cuốn quanh, hắn thấy thật kiều diễm, mặc bộ quần áo hòa thượng lâu như vậy rồi, làm “Hòa thượng” cũng lâu vậy rồi thế mà hắn lại có ý nghĩ muốn “Hoàn tục”, hơn nữa lại ngay lập tức “Hoàn tục”.

    Chiết Tử Du nhìn thấy hắn, Bích túc vội vàng đánh mắt nhìn đi chỗ khác, lấy lại chính khí nói: “Chiết cô nương, nhà cô nương xa như vậy đến nơi này làm việc, thật là không dễ dàng.

    Tốt xấu ngươi cũng là thân thích với Chiết đại tướng quân, tuy nói là bà con xa, nếu như thỉnh một tiếng, tìm một nơi yên ổn an cư lạc nghiệp, cũng không cần ngươi phải tận tay làm, nhìn cô nương yểu điệu như vậy, sao chịu được màn trời chiếu đất”.

    “Đúng vậy, Chiết cô nương, nhà ta buôn bán rất lớn, đang mở rộng về phía tây bắc, không biết chừng cảnh nội Phủ cốc này cũng sắp được mấy nhà phân hiệu rồi.

    Không biết phụ huynh cô nương ngươi sở trường là gì vậy, nếu chúng ta muốn yên ổn, đợi Diệp gia ta bố trí phân hiệu ở Phủ cốc xong, có thể mời họ đến Diệp gia ta làm việc phân hiệu, nhìn cô nương ngươi, bổn thiếu gia nhất định sẽ sắp xếp cho phụ huynh ngươi làm việc nhẹ nhàng mà tiền công lại cao”.

    Người nói những câu đó là Diệp Chi Tuyền, hắn đứng ở phía sau, đang nhìn chằm chằm vòng eo của Chiết cô nương.

    Chiết cô nương mặc một chiếc áo màu đen, màu đen vốn không tôn dáng người, nhưng khi mặc lên người Chiết cô nương, lại có thể ẩn ẩn hiện hiện nhìn thấy đường cong, áo được bó lại ở vùng thắt lưng, eo cực thon, Diệp Chi Tuyền nhìn mãi không thôi, ngón tay hơi nhúc nhích.

    Hai người bọn họ vốn không có việc gì làm, đành đi dạo trong cốc, trùng hợp thay thấy Chiết Tử Du đi từ trong quân doanh đi ra, vừa nhìn thấy Chiết cô nương, hai người này như ong ngửi được mật hoa, lập tức đi theo.

    Biết được gia cảnh của Chiết cô nương chỉ là một nhà bình thường, hai người càng thêm hoan hỷ.

    Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.

    Hai vị quân tử này, không hẹn mà cùng ngưỡng mộ nàng.

    Chiết Tử Du thường cải trang đi du ngoạn, cũng có nhiều người để ý tới nàng, nhưng khi vừa thấy hai tiểu tử ăn vận quần áo lòe loẹt này tiến đến, nàng liền hiểu ngay dụng ý của họ, nhưng nàng vẫn muốn hiểu thêm chút tình hình ra sao, liền ngăn thị về tới gần, hàn huyên câu được câu không với bọn chúng.

    Lúc này nghe Diệp Chi Tuyền khoe khoang trong nhà có nhiều tiền bạc, Bích Túc lấy làm khó chịu, khinh thường cười nhạt, nói:

    “Diệp gia ngươi chẳng qua chỉ là một thương nhân ở đất Quảng Nguyên, chẳng qua là ở gần vài tòa thành trì nên mới được phân hiệu, lại còn nói xằng là mở rộng ra phía tây bắc, cũng không có gì đáng cười.

    Tây bắc?

    Ít nhất thì cũng là Phủ Châu, Lân Châu, có đến lượt phân hiệu cho Diệp gia ngươi không?”

    Diệp Chi Tuyền đỏ mặt, giận dữ nói:

    “Trước kia không có, không có nghĩa về sau không có, Diệp gia ta lần này giúp đỡ dân tình Bắc Hán di dân nhập Phủ Châu, triều đình chắc chắn sẽ khen ngợi.

    Quan phủ địa phương nghĩa thân tráng sĩ đối với bổn công tử như vậy, tự nhiên cũng sẽ được đãi ngộ nhiều hơn, Diệp gia ta sẽ phân hiệu đến Phủ Châu, Lân Châu, còn không phải dễ dàng sao?”

    Bích Túc không để ý tới hắn, quay ra mỉm cười nho nhã với Chiết Tử Du, nói:

    “Chiết cô nương, nói tiếp nhé, tây bắc phồn hoa hơn Trung Nguyên.

    Không biết Chiết cô nương đã từng đi Biện Lương Khai Phong chưa, đó mới thực sự là thế giới phồn hoa”.

    Chiết Tử Du thản nhiên nói:

    “Ta chưa từng đi qua Khai Phong, song ta cũng được nghe là nơi đó phồn hoa, qua vài ngày, chưa biết chừng vì việc làm ăn buôn bán, ta sẽ đi Khai phủ một chuyến, đến lúc đó ta sẽ có kiến thức về nó”.

    Bích Túc cười lớn nói: “Như vậy rất tốt.

    Không dấu cô nương, tiểu sinh Bích Túc, không phải là tiểu tăng, chuyện trọc đầu áo tăng thực sự là một lời nói không hết, sau này ta sẽ kể cho cô nương biết.

    Dương khâm sai di dời dân có công lớn, Quan Gia nhất định sẽ khen ngợi, có đến tám chín phần là phân chức làm quan ở Trung Nguyên.

    Ngươi nhìn nhé, những ngày này thánh chỉ đưa xuống, Dương khâm sai sẽ phải đến Biện Lương nhận quan ấn nhậm chức, ha ha, tốt lắm, có thể ở lại Biện Lương nhận chức cũng nên.

    Nếu đến lúc đó cô nương muốn đến Biện Lương, tiểu sinh sẽ dẫn đường cho cô nương tới đó.

    Ha ha, ngày, nói không chừng khi đó ta cũng làm quan, điều này thực khó đoán trước”.

    Chiết Tử Du cười, nói: “Tốt quá, nếu ta và ngươi có duyên gặp nhau ở Khai Phong, ta nhất định sẽ mời ngươi làm dẫn đường du ngoạn Khai Phong”.

    Diệp Chi Tuyền vừa nghe thấy những lời này của Chiết cô nương nói với Bích Túc, quýnh lên, vội nói nhỏ với Bích Túc:

    “Chiết cô nương, Dương khâm sai khi lập được kỳ công, tiền đồ tương lai xem ra không thể rời khỏi chữ võ.

    Người này công phu đơn giản, võ nghệ cao cường trên chiến trường còn chưa nói làm gì, cái loại chó như ngươi cũng đòi làm quan?

    Ngươi đừng có nghe hắn nói bừa, làm quan theo hắn?

    Kiếp sau đi”.

    Bích Túc trả lời một cách mỉa mai nói: “Cái loại chó như ta khó thành châu báu, tài cán, lẽ nào lái loại mải chơi chim như ngươi lại có tiền đồ.

    Võ nghệ cao cường là tài mọn sao?

    Thiên hạ có mấy ai được như vậy, ngươi kể ta nghe xem nào”.

    Hắn ngẩng đầu nhìn, ngạo ngễ nói:

    “Chiết cô nương, ngươi xem trên cây có mấy hạt dẻ, đợi lát nữa ta hái xuống ngươi ăn thử nhé”.

    Dứt lời, Bích Túc nhảy người lên, giống như khỉ nhảy lên cây.

    Thân cây sù sì giống như con mãng xà cuấn quanh, nhưng dưới năm mét không có một cành cây nào choãi ra, hơn nữa thân cây thô quá, muốn ôm, muốn leo lên không phải chuyện đơn giản, nếu trèo thì chỉ dựa vào mấy cái mấu trên thân cây mà bám chặt lấy rồi cong người đu lên, Bích Túc chỉ cần một hơi bật cao hơn năm mét lên luôn cành cây.

    Để đạt được công phu đơn giản như vậy đâu có dễ, Chiết Tử Du ngưỡng mộ khen: “Thật giỏi”.

    Bích Túc nghe xong rất đắc ý, thuận thế chuyển cành, nhảy lên cành cây cao hơn, hóp bụng nhảy cực gọn gàng, dứt khoát, động tác điêu luyện.

    “Dương Hạo”.

    Trong sơn cốc đột nhiên truyền đến một tiếng ngựa hí, Chiết Tử Du đang ngẩng đầu nhìn thì cúi đầu xuống, nhìn thấy một kỵ sĩ vào cốc, lòng lấy làm vui, nàng định gọi một tiếng, rồi chạy xuống chân núi.

    Cây dẻ như người con gái nũng nịu, thân cây mọc rất nhiều gai, Bích Túc đứng trên cây, chân đạp vào cành cây, vì tay không đi hái hạt dẻ nên chỉ hái bốn năm quả rồi nhảy xuống.

    Lúc Bích Túc chạm chân xuống mặt đất, cô nương xinh đẹp chẳng biết đã đi đâu, cả giận nói: “Chiết cô nương đâu?

    Phải chăng thói trêu hoa ghẹo nguyệt của ngươi không sửa, không phép tắc mạo phạm, chọc giận cô ấy?”

    Diệp Chi Tuyền thở dài nói:

    “Trêu cái khỉ nhà ngươi ấy, ta còn chưa kịp trêu hoa ghẹo nguyệt, bông hoa kia đã bị hắn nhổ sạch rồi”.

    Bích Túc ngạc nhiên nói:

    “Hắn?

    Ai hả?”

    Diệp đại thiếu, bĩu môi nhìn xuống núi, nói:

    “Trừ hắn ra còn ai vào đây nữa?

    Có hoa thì bị hắn nhổ, có cỏ hắn cũng cắn, thật không thể hiểu hắn có phải tuổi Trâu không nữa”.

    “Dương Hạo”.

    Những quả dẻ trong lòng Bích Túc rơi vãi xuống đất, chạy xuống núi.

    Chương 178:Cẩm thạch vỡ

    “Dương khâm sai đã trở lại rồi”.

    Dân chúng trong cốc nhìn thấy Dương Hạo thì chạy tới, chào hỏi hắn.

    Dương Hạo ghìm ngựa, chiến mã cũng đi chậm lại, mỉm cười ý chào hỏi bách tính.

    Bỗng nhiên hắn nhìn thấy một khuôn mặt đang cười, rất quen, nụ cười ấm áp như gió mùa xuân ấy vẫn lưu luyến trong đầu hắn.

    Dương Hạo cũng cười với người đó.

    Chiến mã vì đi chậm không quen, lắc đầu khiến hắn giật mình, hắn lắc mạnh chiến mã, quay đầu lại nhìn.

    Lý Quang Sầm ngừng chiến mã hỏi: “Hạo Nhi, sao vậy?”

    Dương Hạo cũng không quay đầu lại nói:

    “Nghĩa phụ, các ngươi về trước, ta đi gặp một cố nhân”.

    Nói xong thúc ngựa về phía cô nương mặc bộ đồ đen.

    Chiết Tử Du đứng ở dưới một gốc cây, chăm chú nhìn hắn.

    Dương Hạo phi ngựa đến bên nàng rồi xuống ngựa, tiến đến hai bước, thở hổn hển nhìn nàng.

    Chiết Tử Du không xinh đẹp như Đường Diễm Diễm, mắt sáng, không giống vẻ hiên ngang Đinh Ngọc Lạc, mà giống một cành mai trong tuyết.

    Cô ấy càng nhìn càng dịu dàng, càng nhìn càng đẹp, chỉ cần ngươi chú ý, cảm giác từ cô ấy mang đến sẽ khiến ngươi hoan hỷ.

    Khí chất, dung nhan, dáng người, động tác của nàng thực sự nói không nên lời, có năm sáu phần giống với La Đông Nhi, điểm bất đồng chính là, La Đông Nhi điềm đạm đáng yêu, giống bông hoa quỳnh khó thấy nhưng luôn phảng phất mùi thơm, mà Chiết Tử Du có nét ung dung đại khí hơn nàng.

    Bất kể thế nào, tính tình trẻ con giống Đông Nhi, cũng là người thiếu nữ sau khi Dương Hạo tới thế giới này mới nảy sinh tình cảm, lúc này nhìn thấy cô ấy, lai nhớ tới người đã khuất Đông Nhi, Dương Hạo rất xúc động.

    Chiết Tử Du khoanh tay đứng dưới bóng cây, lòng tràn ngập sự vui sướng khi Dương Hạo chạy lại, thấy mắt hắn có sự hoan hỉ, nàng liền cười, rồi thấy ánh mắt hắn buồn, Chiết Tử Du nghĩ ngay là hắn đang nghĩ điều gì. lòng nàng hơi xót xa, ngoài sự dịu dàng còn ẩn chứa sự tiếc thương.

    Dương Hạo cuối cùng cũng nói:

    “Ta…sao lại nhìn thấy ngươi ở nơi này?”

    Chiết Tử Du hé miệng cười:

    “Ngươi đã nói, nếu chúng ta có duyên, thì có thể gặp lại mà”.

    “Là…ta…ta …”

    Dương Hạo rong ruổi một hồi, lòng lại thấp thỏm, lòng bàn tay bất giác đã toát mồ hôi, Chiết Tử Du nhìn bộ dáng của hắn, vô cùng đắc ý vì mình đã làm cho hắn trở nên như vậy, mắt nàng chớp chớp, làm cái mặt xấu, thản nhiên cười, nói:

    “Không hỏi ta tại sao lại xuất hiện ở nơi này?”

    “À…đúng, ngươi sao lại xuất hiện ở đây?”

    Dương Hạo vừa hỏi, thì mới thực sự tỉnh lại:

    “Đúng rồi, ngươi sao lại xuất hiện ở đây?”

    Chiết Tử Du cười, lộ hàm răng trắng bóng ra, cười nói:

    “Bổn sơn nhân thần cơ diệu kế mà, ha ha, rất nhiều người nhìn thấy chúng ta rồi, có đi cùng nhau không?”

    “Được!”

    Dương Hạo vui vẻ đồng ý, bỏ cương ngựa cho Chiết Tử Du trèo lên, vỗ vỗ vào hông ngựa, con ngựa liền phóng về đoàn người Lý Quang Sầm, Dương Hạo chắp tay vái chào, rồi hai người cùng đi trên một con đường nhỏ lên sườn núi.

    Lý Quang Sầm đã nhìn thấy.

    Nửa đời bôn ba, giờ cuối cùng cũng ổn định được, lại được Dương Hạo gọi một tiếng “Nghĩa phụ” khiến hắn tưởng nhớ lại quá khứ, hắn giờ rất mong những ngày còn sống, có thể hưởng thụ những ngày tháng chơi đùa cùng con cháu.

    Bích Túc nhanh như khỉ, bước đi như bay, từ trên sườn núi phi xuống dưới, xa xa nhìn thấy Dương Hạo và Chiết cô nương cùng rẽ vào một con đường nhỏ lên sườn núi, hắn vẫy tay gọi, chạy theo, nhưng chân không bước nổi một bước, hai chân cọ quậy trên không.

    Bích Túc quay đầu nhìn, chỉ thấy sau hắn có hai tên đàn ông, thân hình cường tráng, sừng sững như núi, trong đó có một tên đang dùng hai ngón tay ngoắc áo hắn lên, nhấc bổng người hắn khỏi mặt đất.

    Bích Túc trừng mắt định quát, sau đó thay đổi ngay bộ dáng, khiêm nhường hỏi:

    “Hai vị huynh có gì chỉ bảo?”

    Tên râu quai nón nhếch miệng cười:

    “Vị nhân huynh này, khinh công thật siêu phàm”.

    Bích Túc chắp tay nói:

    “Quá khen, quá khen, hai vị nhân huynh, các ngươi xem…chúng ta phải chăng nên đững xuống đàng hoàng nói chuyện?”

    “Hay là ngồi xuống nói chuyện đi”.

    Tên kia cười lớn, ném hắn xuống đất, vai của Bích Túc bị bàn tay to của hắn ném mạnh, văng sang bên đường, ngồi luôn lên một hòn đá.

    “Hai vị…rốt cuộc là định chỉ bảo điều gì?”

    Bích Túc bị hai bọn chúng nhấc bổng lên không trung, thì có chút lo sợ: Hai tên vạm vỡ này, chẳng phải có ý gì đấy chứ?

    Hôm trước vừa có một tên lưu manh có ý đồ bất chính với một phu nhân, và đã bị Xích Trung phạt quân pháp rồi, chỉ là không biết nếu ta bị bọn chúng ức hiếp, Xích tướng quân có phạt bọn chúng không…

    Tên bên trái nói với hắn:

    “Ngươi có phát hiện ra không, con kiến nhỏ như vậy, nhưng lại có thể thồ được những thứ lớn hơn, nặng hơn cơ thể nó mấy lần?”

    “A, ta có chú ý…nhưng điều này có liên quan gì đến ta, hai vị nhân huynh?”

    Tên bên phải nói:

    “Thì có liên quan khỉ gì đến ngươi, hai anh em chúng ta chỉ là xem ngươi một tiểu hòa thượng rất có tuệ căn, cho nên muốn mời ngươi cùng cân nhắc, con kiến này…nó làm thế nào mà có thể thồ được vật nặng hơn nó?

    Ngươi xem, ngươi xem, ở đó có một con kiến.

    Lại đây, ba anh em chúng ta thử xem…”

    Hai tên to béo vạm vỡ vòng tay qua cổ Bích Túc, Bích Túc không chịu được liền cong lưng xuống.

    Lúc Diệp đại thiếu đang thở hồng hộc từ trên sườn núi xuống, thì phát hiện ra Bích Túc bị hai tên “nhỏ xinh” kia ôm chặt lấy, ba người cúi đầu, tập trung tinh thần nhìn cái quái gì đó…

    ***

    Chiết Tử Du nhướn nhướn mũi, cười nói: “…chính là như này này.

    Ngươi biết Cửu thúc ta làm gì ở phủ Chiết đại tướng quân mà, có lúc ta cũng lợi dụng mối quan hệ của ông ấy để đi đến Bạch Hoa Ô, nghe người ta nói về chuyện của ngươi, mới hiểu được khâm sai Dương Hạo ngươi, chính là Đinh Hạo Phách Châu”.

    Nàng giơ tay lên, sửa lại một bên mái tóc, cười nói:

    “Chẳng qua, ta cũng không ngờ lại đến nơi này, người nhà ta đông, vì kiếm kế sinh nhai, đành làm ăn buôn bán”.

    “Ừ!”

    Dương Hạo gật gật đầu, nói:

    “Đúng vậy, biển người mênh mông, ta cũng thật không ngờ lại có cơ hội gặp ngươi”.

    Chiết Tử Du ánh mắt chợt lóe, thản nhiên nói:

    “Cho nên ta mới nói, đây là duyên phận.

    Chỉ là…ta không ngờ ngươi lại đổi thành tên Dương Hạo, nếu như không phải là... không phải là ta nghe thấy người ta nhắc đến ngươi, thì ta đến Lô Hà Lĩnh, cũng chưa chắc sẽ tìm ngươi”.

    “Đinh Hạo…”

    Dương Hạo cười chua xót nói: “Một lời khó nói hết, ta không muốn lại nhắc tới những chuyện quá khứ kia nữa.

    Chiết cô nương, nhà ngươi buôn bán gì vậy?”

    “Cái gì có thể kiếm tiền thì bán cái đó”.

    Chiết Tử Du trêu trọc nói:

    “Nhà ta đông người, có cả bá phụ, thúc phụ ta, người rất đông, mỗi người lại có một cái nhà to, cùng kinh doanh một nông trường cỏ lớn.

    Nhưng chỉ dựa vào cái này không được, buôn bán cả những thứ khác nữa, rất nhiều thứ, giờ không thể kể hết.

    Gia phụ đã qua đời, giờ đại ca ta đã kết hôn, để kiếm sống, đại ca ta phải ra ngoài bôn ba.

    Lần này, vận chuyển lương thực, nông cụ cho Lô Hà Lĩnh, ta đi theo giúp đỡ một tay”.

    Dương Hạo gật đầu, khâm phục nói: “Thật khó cho ngươi, nữ nhi còn trẻ như vậy, phải vì kế sinh nhai của gia tộc bôn ba, màn trời chiếu đất, thật sự khâm phục”.

    Chiết Tử Du cười nói: “Ha ha, làm gì giỏi như ngươi nói.

    Kỳ thực chuyện trong gia tộc, cũng chẳng đến lượt ta lo, thỉnh thoảng ra ngoài, mục đích là du ngoạn mà thôi.

    Chẳng qua…”

    Nàng liếc mắt nhìn Dương Hạo một cái, hơi cúi đầu, nhẹ nhàng nói: “Lần này đến, chính bởi vì…muốn gặp ngươi…”

    Dương Hạo có chút cảm động, khẽ mấp môi, nhưng lại không nói gì.

    Con đường phía trước hẹp dần, hai bên cỏ dại mọc thành bụi, Chiết Tử Du chủ động đi về phía trước, mắt nhìn xung quanh, rồi quay ra hỏi:

    “Dương…người ta hay là không gọi chức quan của ngươi nữa, hay là gọi tên ngươi giống trước đây, được không?”

    Dương Hạo cười nói: “Thế nào cũng được”.

    Chiết Tử Du nói:

    “Sau khi ta đến đây, đã đi xung quanh xem dân chúng nơi này.

    Hiện giờọ mặc dù ổn định, nhưng sau một thời gian dài không có nghề nghiệp là không thể được, ta nghe cửu thúc nói, Chiết đại tướng quân giờ bận chuyện chiến sự, tạm thời không chăm nom được tình hình ở đây.

    Nhưng…hắn đã dặn dò, điều đến đây các quan lại của Phủ cốc để đăng kí hộ tịch cho dân chúng, xác định quê quán, để cho sĩ nông công thương, các ngành các nghề, có thể an cư mà lạc nghiệp”.

    “Có chuyện đó sao?”

    Dương Hạo vui mừng:

    “Chốc nữa ta về, ta cũng sẽ đi gặp người Phủ cốc, nghe xem ý của Chiết đại tướng quân”.

    Dương Hạo nói:

    “Kỳ thực dân chúng đã rời đến Phủ cốc, bố trí thế nào là chuyện của các quan, ta không có quyền can thiệp.

    Nhưng ta có cảm tình với dân chúng, nếu như không thể tận mắt chứng kiến họ bố trí ổn thỏa, ta thực sự không yên tâm.

    Chiết đại tướng quân có thể lo liệu được cho dân chúng, đó còn gì bằng.

    Nhưng tình hình nơi này tương đối đặc biệt, nếu sắp xếp bình thường theo Phủ Châu, mà sắp xếp dân chúng trăm nghề, chỉ sợ là không thỏa đáng, ta muốn đợi Chiết đại tướng quân trở về, báo với hắn tình hình này”.

    Chiết Tử Du quay đầu cười nói:

    “Ta biết ngươi xưa nay đa trí, ngươi có cách gì tốt hơn sao?”

    Dương Hạo nói: “Nơi này đồng cỏ xanh rì, đất đai phì nhiêu, lại có dãy núi trùng điệp và con sông lớn đầy cỏ lau.

    Theo lý mà nói, để mấy vạn dân chúng có cơm ăn, có thể sắp xếp một bộ phận người làm nghề nông, một bộ phận khác chăn thả gia súc, một bộ phận đánh bắt cá và săn bắn, những người còn lại kinh doanh.

    Nhưng nơi này là địa bàn gần Lân Châu, Phủ Châu và người Đảng Hạng, ngươi là người Phủ Châu, hẳn là hiểu được, tuy ba vị tiết độ sứ đều là quan Đại Tống, nhưng…lẫn nhau, thì lại không được hòa thuận…”

    Vì Chiết Tử Du là họ hàng xa với Chiết đại tướng quân, Dương Hạo không nói quá rõ ràng, Chiết Tử Du cười nói:

    “Có gì là không hòa thuận.

    Ba thế lực tây bắc bây giờ, thế lực Hạ Châu Lý Thị mạnh nhất, cho nên hai nhà Chiết Dương đã liên minh để đối kháng với Lý Thị, nhưng hai nhà Chiết Dương cuối cùng liên minh mà phi một nhà, hàng xóm mà, chung sống tương đối thân thiết, cũng không thể không có hiềm khích của một nhà.

    Người nhà ta giờ chiếm đất đai nhà ngươi, ngày mai người nhà ngươi lại chạy đến ôm hai bó lúa sau vườn nhà ta, tranh cãi cũng không thể tránh được”.

    Nàng cười khanh khách nói: “Chiết đại tướng quân và Dương đại tướng quân không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà phá vỡ đi sự đồng minh của hai nhà, để tránh Hạ Châu thừa cơ, đành ràng buộc người lẫn nhau, cố gắng không để họ tiếp xúc.

    Cho nên…mảnh đất màu mỡ Lô Hà Lĩnh này, vì nằm trong địa bàn ba thế lực, mới rảnh rỗi như vậy”.

    Dương Hạo cười nói: “Cô nương quả thực rất thông minh, lại là người Phủ Châu, theo tại hạ thấy thực không tồi, đây cũng là điều băn khoăn của Dương mỗ ta.

    Bất kể để bọn họ chăn thả cũng tốt, trồng trọt cũng được, thế cần được mở rộng ra, nay các nơi để tránh những xung đột lớn, đều ràng buộc người mình không được đi quá xa, nhưng người bình thường chăn thả, đánh cá ở vùng biên giới, xung đột của dân chúng thì phải làm thế nào?

    Hạ Châu, Phủ Châu, Lân Châu đều có trọng binh nắm giữ, có sự kiêng dè lẫn nhau, còn có thể khống chế sự phát triển của tình thế.

    Mấy vạn dân Lô Hà Lĩnh này có cái gì?

    Nhất thời xảy ra xung đột, dân chúng tây bắc nhanh nhẹn dũng mãnh, phần nhiều là cùng tộc tụ thành trại, cùng họ tụ thành khu, một lòng một dạ, lúc đó ngay cả ba vị tiết độ sứ không xuất binh, dân chúng Lô Hà Lĩnh cũng nhận sự ức hiếp của các thôn trại.

    Còn nữa, coi là hai vị tiết độ sứ Lân Châu, Phủ Châu sáng suốt, có thể ràng buộc bộ hạ và dân chúng, nhưng phía tây phải làm sao?

    Ở đó là biên giới của Đảng Hạng Thất Thị, bọn chúng đói khát, ngay cả Hạ Châu cũng dám cướp bóc, thị trấn Phủ Châu, Lân Châu cũng dám cướp, Lô Hà Lĩnh nuôi bò dê, trồng hoa màu, gần bọn chúng trong gang tấc, lại không có trọng binh bảo vệ, bọn chúng có thể bỏ qua miếng thịt mỡ ngay miệng được không?”

    Nghe đến đây, Chiết Tử Du bỗng cảm giác cách nghĩ của mình vẫn hơi trẻ con, chủ ý của cô ấy vốn là lợi dụng ảnh hưởng của mình, muốn huynh trưởng quan tâm hơn tới dân chúng Lô Hà Lĩnh, đồng thời lập một võ trang tự bảo vệ mình của Lô Hà Lĩnh.

    Nhưng mà, huynh trưởng của nàng ở nhà là huynh trưởng, ở ngoài là chủ của Phủ Châu.

    Không có lợi ích nào có được, khiến hắn phái đại quân đến đây vì hy sinh cho người khác, nếu đại ca của nàng đồng ý, các tướng lĩnh có thể can tâm tình nguyện không?

    Tạm thời đề nghị bảo vệ thì có thể được, nếu như kéo dài thì sao, thì đây không phải là kế sách lâu dài.

    Còn nữa, thuế má thu được ở Lô Hà Lĩnh, những thứ mà dân chúng cống nạp thì để cung cấp cho quân sự bảo vệ, tương đương với việc trực tiếp nhập mấy vạn dân Hán dưới quyền quản lý của mình.

    Lúc đó…đất đai chiếm cứ của Lô Hà Lĩnh có một bộ phận thuộc Lân Châu, Lân Châu có tới phân đất không?

    Trực tiếp biến dân chúng thành con dân của mình, Triệu Quan Gia phủ Khai Phong nhìn mà không thấy sao?

    Nghĩ đến đây, Chiết Tử Du có sự khâm phục với Dương Hạo, nàng vừa suy tư vừa hỏi: “Như vậy, ngươi có cách gì vẹn toàn không?”

    Dương Hạo nói qua qua về dự định của mình cho Chiết Tử Du nghe, Chiết Tử Du không ngờ Dương Hạo lại có cách ly kì như vậy, nhưng cẩn thận ngẫm lại, nó lại là một đạo lý.

    Nàng trước đây chưa từng nghe nói có nơi nào, một thành trì của mấy vạn dân, bản thân lại hoàn toàn vứt bỏ đi công nông mục ngư, chuyên tâm vào phát triển buôn bán, hình thành nên khu vực đặc biệt có nhiều chức năng, lại có thể bảo đảm cho nó thịnh vượng phát đạt.

    Nhưng đặc khu này, làm như vậy lại là hoàn toàn có lợi, các nơi đều tiếp thu, đều hưởng ứng.

    Kế hoạch đó của hắn, dân tình Bắc Hán có thể phát huy tác dụng mà muốn làm nhưng không thể làm, Lô Hà Lĩnh nói ngắn gọn là một nơi không chịu sự quản thúc của ai, nơi không chịu sự quản thúc của ai mà lại tồn tại.

    Đặc biệt là cái kế của hắn là không phát triển quân đội, đây là điều mà bất cứ nơi nào cũng muốn có.

    Đương nhiên, ngoài Hạ Châu Lý Thị ra, bọn chúng sẽ không hoan nghênh sự xuất hiện của Lô Hà Lĩnh, tổn hại duy nhất của Lô Hà Lĩnh là lợi ích, ba thế lực là Hạ Châu Lý Thị, lớn mạnh là Đảng Hạng Thất Thị, Lân Châu Dương Thị, Phủ Châu Chiết Thị.

    Nguyên nhân chính là vậy, Lô Hà Lĩnh bị vây bởi Đảng Hạng Thất Thị và Lân Châu, Phủ Châu, đương nhiên sẽ nhận sự bảo vệ của ba thế lực.

    Chiêu thức ấy của Dương Hạo, chẳng những đem vị trí của Lô Hà Lĩnh được hóa giải, bố trí thỏa đáng cho mấy vạn dân chúng, hơn nữa lấy những điều kiện vốn không phải, bất lợi của Lô Hà Lĩnh hoàn toàn chuyển thành điều kiện có lợi.

    Cái đầu của tên này rốt cuộc là lớn bằng gì không biết, tại sao hắn lại có thể nghĩ ra một cách biết sắt thành vàng như vậy được chứ?

    Một Chiết Tử Du luôn khoe khoang tài trí chưa hề bị hắn làm cho phục, ngược lại cô ta còn vui mừng hơn khi biết được cách đó.

    Đàn bà thường hẹp hòi mà, chỉ có hai loại người mạnh hơn họ, nàng chẳng những không có chút gì ghen tị, mà còn cảm thấy vui vì hắn, nàng sẽ ủng hộ hắn.

    Một loại là đàn bà, còn loại khác…không phải là quan thì còn có thể là ai?

    Vậy Dương Hạo thì sao?

    Chiết Tử Du ngoái đầu lại cười, phát hiện ra mình không nói gì được một lúc lâu rồi, Dương Hạo đi theo sau nàng, ánh mắt trùng xuống, cứ như đang nhìn nàng…

    Mặt Chiết Tử Du nóng ran lên, vội quay đầu lại, làm như không có chuyện gì nói: “Ừ, người ta là con gái, cũng không biết lời ngươi nói có đạo lý hay không, nghe…cũng được đấy.

    Ta nghĩ, nếu như có đạo lý, Chiết đại tướng quân cũng sẽ đồng ý theo cách của ngươi”.

    Miệng nói chuyện là thế, nhưng Chiết Tử Du tự nhiên lại nhớ tới Dương Hạo ở Quần Phương Các và Đường Tam.

    Mặt Chiết Tử Du hơi nóng lên, mùi thơm ngát phảng phất ở mũi, tràn vào trong lòng nàng.

    Mắt nàng đỏ, cắn môi, dứt dứt dây cỏ dại, đi phía trước, vòng eo thon, một cảm giác say lòng người mở ra, toát lên ở trước mắt Dương Hạo, bao phủ trái tim hắn.

    Chương 179:Ở lại không giống nhau

    Trong trại của Xích Trung đang bố trí lại hương án, nghênh đón khâm sứ.

    Thánh chỉ có nhiều loại, không nhất định mỗi thánh chỉ đều có quy cách nghênh đón long trọng như vậy.

    Có cái chỉ cần cúi đầu nghe chỉ, còn không cần quỳ xuống.

    Nhưng lần này Dương Hạo đón chỉ, nghi thức truyền chỉ rất long trọng, Xích Trung là quan trên, vừa nhìn tình hình thì hiểu được tầm trọng đại của nó, cho nên vội vàng nghênh tiến khâm sai truyền chỉ, mời trà và ngồi ghế trên.

    Vừa vội vàng ra lệnh cho người bày lại hương án, rồi phái người đi mời Dương Hạo về tiếp chỉ.

    Dương Hạo và Chiết Tử Du đang nấn ná ở sườn núi.

    Sự xa lạ sau những tháng ngày dài xa cách dường như đã biến mất.

    Ở trong lòng hắn, Chiết Tử Du là hồng nhan, là tri kỷ, dù khác nhau về giới tính song vẫn cảm thấy như hai người bạn thân, người nàng giống như nụ cười của nàng, luôn khiến cho người ta có cảm giác như đang tắm mình vào gió xuân.

    Hai người vừa đi vừa nói chuyện, vừa đi đến giữa sườn núi, thì gặp một quân sĩ đến tìm họ, Dương Hạo vội vàng theo binh sĩ đó về quân doanh để tiếp chỉ, nhiều dân chúng biết tin đều xúm nhau lại ngoài nha môn, được một lát, người càng ngày càng nhiều, rồi đông nghìn nghịt.

    Bích Túc và Diệp đại thiếu đứng một chỗ thảo luận.

    Bích Túc bị kích động nói: “Quan Gia có chỉ, tất nhiên là ca ngợi Dương Hạo rồi, lần này chắc chắn là đi nhận chức ở Khai Phong, đó là dưới chân thiên tử, một nơi phồn hoa, ta vẫn muốn đi phủ Khai Phong xem xem”.

    Diệp đại thiếu cười mỉa mai: “Khắp phủ Khai Phong là quan, ngươi đến đó người ta cũng chẳng thèm chú ý tới ngươi.

    Thà làm một cái đầu gà còn hơn đi theo đít trâu, cứ ở nơi này làm quan phụ mẫu có phải tốt hơn không.

    Dương Hạo tốt nhất là nên đi Quảng Nguyên làm quan, nếu thăng quan sát hoặc là cử quan, Diệp gia ta cũng theo đó mà ủng hộ”.

    Chiết Tử Du đứng ở phía trước, đằng sau nàng, là mấy tên người Hán, giống như mọc rễ vậy, cắt đứt sự khai thác thông tin của nàng và dân chúng.

    Tất cả mọi người đều đợi tin tức ngoài nha môn , Chiết Tử Du cũng thế.

    Sự ngợi khen long trọng này, nàng sớm đã đoán được.

    Nàng sống ở phiên trấn nhà làm quan.

    Nàng sớm biết rằng, cho dù là Trình Đức Huyền có đem dân di dời về hướng đông, làm tổn hao binh tướng, dân chúng thương vong hơn nửa, vẫn là do Dương Hạo hiến kế, đoạt lễ cải mệnh, dẫn bọn họ tây phản, kết quả chí ít cũng là giống nhau…

    Triệu Quan Gia sẽ khen thưởng.

    Đường đường đế vương, ý chí tứ hải, điều lo lắng là thắng bại toàn cục, sẽ không so đo tính toán được mất với hạ thần.

    Dù sở dụng không thuộc mình, cũng phải bình tĩnh lại để bàn bạc, huống chi là Dương huynh lập công, Triệu Quan Gia không phải là một ông vua ngu đần.

    Cho nên nàng không lo lắng là thánh chỉ này sẽ bất lợi cho Dương Hạo, nàng lo lắng chính là, thánh chỉ này để biểu hiện sự coi trọng đối với việc di dân Bắc Hán, phần thưởng ban cho việc di dân của Dương Hạo quá cao, nếu, hắn bị điều đi Trung Nguyên làm quan, thì làm sao đây?

    Chiết Tử Du chưa bao giờ nhìn thẳng vào tình ý của bản thân như có như không, mãi cho đến khi lại một lần nữa nhìn thấy Dương Hạo, cuối cùng cũng không thể làm tắt đi ngọn lửa tình, nó lại bốc cháy lên, chẳng lẽ vừa gặp lại chia lìa sao?

    Thân phận của mình, nếu còn có cơ hội gặp lại hắn? việc đại sự hôn nhân của nhị tiểu thư Phủ Châu Chiết Phủ, chẳng lẽ lại qua loa?

    Khi đó mình sống ở đâu?

    Trong lúc nhất thời, Chiết Tử Du loạn nghĩ, nụ cười hồn nhiên tự tại đã biến mất, con ngươi vẫn nhìn chằm chằm vào cửa nha môn, cảm giác lo được lo mất, trong đầu nghĩ: “Dương Hạo à, ngươi con người ma quỷ, còn muốn tra tấn bổn cô nương bao lâu nữa”.

    ***

    Mũi tên bằng nanh sói bay vút qua, xoẹt qua tai cắm xuống đất, con dê vàng đang cúi đầu ăn cỏ giật mình, rồi co chân chạy.

    Tiếng quát xa xa, đột nhiên phi ra một con tuấn mã, một đoàn cầm lửa đuổi theo.

    Cỏ xanh mơn mởn trên thảo nguyên, dãy núi xa xa bị bao phủ bởi mây trắng.

    Chỉ thấy một mảnh thảo nguyên bát ngát, một con dê hòa vào hư ảo, chạy thoắt ẩn thoắt hiện trong bụi cỏ, để lại phía sau lớp bụi mù, kỵ sĩ lập tức như phi trong không trung, giống như đám mây đỏ, cố gắng đuổi theo mục tiêu.

    Một dê một người, một trước một sau, thu hút ánh mắt của bọn kỵ sĩ đứng xa xa.

    Trước mắt bọn kỵ sĩ là một bạch y thiếu nữ đang buông cung xuống, má cô nương đỏ ửng lên.

    Nàng mắt ngọc mày ngài, người diễm lệ, nàng cất cung, cho tên vào lọ đựng đeo sau lưng, trông rất hiên ngang, trang phục làm tăng thêm phần khí khái của nàng.

    Nàng mặc một bộ đồ săn màu trắng, cổ bẻ, thắt lưng màu lam bò tót, chiếc quần kỵ sĩ màu trắng, cưỡi ngựa trắng, khăn lụa trắng buộc qua tóc, bên phải thái dương có đeo một con bướm kết nho nhỏ, trông rất thanh khiết.

    Phía sau có một kỵ sĩ đuổi theo, rồi tới bên cạnh nàng, đó là một ngũ quan tuấn tú, mày ngài rậm rạp, mũi thẳng miệng vuông, hai mắt rất có thần.

    Hắn mỉm cười nói: “Đông Nhi cô nương, không cần giận dữ, tuy mũi tên này không bắn trúng, vì vừa cưỡi ngựa vừa bắn tên, ngươi đã là nữ tử thông minh nhất mà Hưu Ca từng gặp rồi.

    Mũi tên thiếu chính xác một chút, ngươi cần phải chú ý lúc kéo cung”.

    Hưu Ca nói rồi, liền nhoài người về phía Đông Nhi, một tay giúp nàng kéo cung, tay kia giúp nàng điều khiển dây cung.

    Đông Nhi hơi ngượng rụt người lại, rồi nói: “Hưu Ca đại nhân”.

    Tiếng nói nhỏ nhẹ, Da Luật Hưu Ca liền rụt tay lại, mặt lộ vẻ hơi xấu hổ.

    Hắn liền cười ha ha, rồi tiện tay kéo cung của mình, bắn tên, dùng ngọc bản móc lấy dây cung, “za” một tiếng bắn phát ra, rồi quay sang nói với Đông Nhi: “Đó, ngươi xem, tư thế chuẩn xác phải là như vậy.

    Còn nữa, mắt phải nhìn theo điểm nhắm”.

    Đông Nhi chăm chú nhìn tư thế của hắn, thử bắt chước, Da Luật Hưu Ca mừng rỡ: “Không tồi, không tồi, chính là như thế này, nhưng lực cánh tay cần mạnh một chút, nếu không thì mũi tên dù bắn trúng cũng chỉ làm thương phần da lông, nó vẫn chạy trốn được”.

    “Đa tạ Hưu Ca đại nhân chỉ điểm”.

    Đông Nhi cười cảm ơn, mắt nàng như tuyết có nắng, sáng long lanh, Da Luật Hưu Ca thấy nao nao trong người, quên mất hạ thế cung xuống.

    Con tuấn mã phi như bay trở về, đến gần kỵ sĩ quần áo đỏ thì ghìm ngựa lại, con ngựa hí dài một tiếng, nhẩy hai chân trước lên.

    “Bụp” con dê vàng bị mũi tên bắn trúng khụy xuống, xuất hiện một bộ quần áo đỏ cưỡi ngựa, giống như ngọn lửa đang cháy.

    Nàng giống như Đông Nhi, đều là tiểu mỹ nhân khiến người ta ngưỡng mộ, khác nhau ở chỗ, nàng xem ra giống ngọn lửa, giống như mặt trời đỏ, cho dù là ai thì cũng không có khả năng tồn tại sự coi thường nàng, nhưng lại không có mấy ánh mắt dám nhìn thẳng nàng, mà La Đông Nhi thì lại giống như ánh trăng mát, dịu dàng, khiến cho người ta cảm thấy sự đoan trang.

    “Tài bắn cung, cưỡi ngựa của nương nương, Da Luật Hưu Ca khâm phục vạn lần”.

    Da Luật Hưu Ca chắp tay cười nói.

    “Hừ!

    Đại Dịch Ẩn học được cách khen người ta từ khi nào vậy?”

    Tiêu Hậu bĩu môi, đảo mắt qua nhìn La Đông Nhi, hiểu ý liền cười: “Đông Nhi, làm nữ thị vệ của ta, không tinh thông cưỡi ngựa bắn cung không được.

    Đại Dịch Ẩn là chim ưng trên thảo nguyên, có tài bắn cung cưỡi ngựa rất giỏi, có rảnh, ngươi có thể lãnh giáo hắn”.

    “Vâng, tuân lệnh nương nương dặn dò”.

    La Đông Nhi chắp tay thi lễ.

    Tiêu Hậu thuận tay cởi bội đao ngà voi bên eo, ném cho Đông Nhi, Đông Nhi bắt được, tiểu đao không to, là công cụ mà quý nhân dùng để xé thịt dê, nhưng sắc bén không thua gì binh khí, nó lại còn là một trang sức quý giá, chuôi đao sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

    “Đao nhỏ này tặng ngươi.

    Hưu Ca, lát nữa hãy dạy cho cô ta cách làm dê, luộc, trưa nay, ta muốn thử tài nghệ của Đông Nhi”.

    “Tuân lệnh”.

    Da Luật Hưu Ca mừng rỡ, nương nương cho hắn cơ hội, hắn nào không biết?

    Dựa vào thân phận hắn, nếu muốn cưỡng bức Đông Nhi, sợ Tiêu Hậu cũng sẽ không để ý.

    Nhưng hắn thực sự rất yêu Đông Nhi, càng không chiếm được, càng yêu thương như nữ thần, một khi để mặt nàng nhăn nhó, hắn đến một ngón tay cũng không dám chạm vào nàng.

    Lần tự tử trước ở Trục Lãng Xuyên do Dương Hạo gây ra, Da Luật Hưu Ca ngẫm lại, chắc chắn Đông Nhi sẽ không có hành động gì dại dột.

    Chỉ cần chăm sóc tốt cho nàng, khiến cho nàng từ nay về sau ở lại Thượng Kinh, ngày tháng trôi đi, còn sợ nàng không quên cái tên quan Đại Tống kia sao?

    Da Luật Hưu Ca chỉ nghĩ dựa vào tài năng của mình sẽ lấy được lòng người con gái vừa kính vừa yêu này, hắn rất tin tưởng hắn có thể làm được.

    Người chăn nuôi trên thảo nguyên chỉ dựa vào một thanh tiểu đao, thì có thể trong thời gian một nén hương đã làm sạch sẽ một con dê, phân thịt ra rõ ràng, sạch sẽ, thậm chí một giọt máu cũng không để lại trên cỏ.

    La Đông Nhi thịt động vật lớn nhất là gà, còn giết động vật lớn như dê thì chưa bao giờ, nàng lo lắng, cuối cùng dưới sự giúp đỡ của Da Luật Hưu Ca thì con dê kia cũng được làm thịt sạch sẽ, thấy một tay nàng có máu tươi, trên má cũng có vài vết, Da Luật Hưu Ca liền cười nói: “Ha ha, Đông Nhi cô nương, ngươi ra bờ sông rửa mặt sạch sẽ đi”.

    “Còn dê thì sao?”

    Đông Nhi nhìn thấy một cái nồi cách đó không xa, có chút khó xử nói.

    Da Luật Hưu Ca cười rồi nhỏ giọng nói: “Không sao, ta đến luộc dê là được rồi.

    Ngươi cho thêm ít muối vào rồi đi đi”.

    “Đa tạ Hưu Ca đại nhân”.

    La Đông Nhi nhanh nhẹn xoay người, đi về phía dòng sông quấn quanh thảo nguyên.

    “Ào ào” Đông Nhi dùng hai tay lấy nước ở sông lên té vào mặt, nàng bỗng thấy khuôn mặt ngốc nghếch của mình ở mặt nước, nàng còn nhìn thấy cảnh trời xanh mây trắng ở trên mặt nước.

    Nàng cảm thấy mặt mình không giống với trước đây, nàng bây giờ ánh mắt sáng long lanh, nàng bây giờ mới có chút thần khí.

    Còn nàng trước kia giống con búp bê gốm bị sứt mẻ, nàng bây giờ và trước kia hoàn toàn là hai người khác nhau.

    Nàng nhìn mình trong nước, thở dài, không biết đi bao dặm đường rồi, mới đến nơi này.

    Nơi này là Thượng Kinh của người Khiết Đan, không biết cách Trung Nguyên có xa lắm không.

    Hoàng hậu nương nương đối đãi rất tốt, nơi này không biết tốt hơn mấy lần so với ngôi nhà trước đây, nhưng hắn không ở đây, nàng đột nhiên nhớ tới mùa đông, nàng ngồi xổm ở đầu cầu giặt quần áo, hắn từ trên cầu đi đến, gửi một cái hôn gió tới nàng, hai mắt nàng sáng lên, sau đó nhìn vào mặt nước xem lại dung nhan của mình, môi anh đào nhẹ cong lên, bắt chước cách hôn gió của Dương Hạo, nàng cười và hôn gió với mình qua mặt nước, mỹ nhân trong nước hai má đỏ ửng, như trái đào, nở nụ cười nghịch ngợm với nàng.

    “Hạo ca ca, một ngày nào đó, ta phải rời hỏi nơi này đi tìm ngươi, cho dù tuổi tác có cao, dù đường xá có xa xôi, nhưng trái tim này của Đông Nhi không già…”

    ***

    Dương Hạo đi ra khỏi nha môn, giật mình hoảng hốt.

    Dân chúng ngoài nha môn vốn đang bàn tán sôi nổi như chợ, vừa thấy Dương Hạo bước ra với bộ áo quan màu đỏ tươi, đầu đội mũ cánh chuồn, chỉnh tề cầm thánh chỉ đi ra, rồi sững lại.

    Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn.

    Ở phía sau hắn, Xích Trung quân chủ mặc giáp trụ chỉnh tề, quân đô hầu Mã Tông Cường, kinh sư truyền chỉ thái giám, cùng với tám cấm quân thị vệ cao lớn, nói về dáng người, nói về tướng mạo, thậm chí còn hơn Dương Hạo, nhưng đứng ở đó, giống như cây cà bị sương phủ, không có chút khí thế nào, hơn nữa mũ quan lại không giống Dương Hạo, hai cánh mũ như tai mèo, không hợp với bộ quần áo và dáng người, khiến cho người ta thấy buồn cười.

    Người nhận ra hắn, hiểu được người này chính là một vị khâm sai khác Trình Đức Huyền.

    Ánh mắt của Chiết Tử Du dừng ở bên hông Dương Hạo, ở đó có một miếng ngọc bội con cá bạc, lòng nàng vui mừng nhảy cẫng lên: “Bộ quần áo quan đỏ tươi, miếng bội cá bạc, phải chăng đã nhận chức quan lục phẩm?”

    Dương Hạo yên lặng nhìn dân chúng, hít một hơi sâu, giơ thánh chỉ lên cao, lớn tiếng nói: “Thánh thượng có hồng ân, Dương Hạo nhận chức Bằng vệ lang!”

    Dân chúng đông nghìn nghịt, không biết Bằng vệ lang là chức quan gì, nín thở nghe ngóng.

    Dương Hạo lại nói:

    “Thánh Thượng ở Lô Hà Lĩnh, thiết Lô Lĩnh Châu, chức Bằng vệ lang của Dương Hạo là đoàn luyện sử quyền tri Lô Lĩnh tri phủ, soái nhất châu sở thuộc, tổng lý nhất châu quân chính!”

    Chiết Tử Du nghe xong lông mày hơi nhướn lên, tỏ vẻ mãn nguyện.

    Nhưng vô số dân chúng vẫn đang ngơ ngá đứng đó, như vịt nghe sấm, hiếu kỳ nhìn Dương Hạo.

    Trong đám người không thiếu người được đi học, đương nhiên không thể nghe không hiểu, nhưng số người nghe hiểu rất ít, vì vậy đám người khổng lồ, bọn họ xôn xao bàn tán.

    Dương Hạo quay đầu nhìn văn võ bá quan, vén quan bào lên, nhún người nhảy lên một hòn đá bên cạnh cửa nha môn, nói lớn:

    “Mọi người nghe rõ đây.

    Quan Gia lập một châu ở Lô Hà Lĩnh, Dương Hạo ta là tri phủ kiêm đoàn luyện sứ của Lô Lĩnh này!

    Chính là quan phụ mẫu ở đây!”

    Lúc này dân chúng mới nghe hiểu, đám người đứng lên, những tràng hoan hô liên tiếp, Dương Hạo đứng trên hòn đá chắp tay thi lễ, dân chúng liền quỳ xuống hô to: “Phủ tôn đại nhân, phủ tôn đại nhân!”

    Dương Hạo đứng trên hòn đá, hoan hỷ nói: “Cái này để lại, để lại sau, dân chúng kính yêu ta như vậy ta cảm kích lắm lắm”.

    Hắn chậm rãi buông tay xuống, hai mắt rưng rưng nói: “Lão nương, Đông Nhi, Dương Hạo lập tức sẽ trở về, áo gấm về cố hương, đi tế bái các ngươi, đưa các ngươi đến Lô Hà Lĩnh an nghỉ, chúng ta mãi mãi bên nhau, không bao giờ…rời xa nữa!”

    Chương 180:Nụ hôn ngoài ý muốn

    Trong một gian nhà hầm, Dương Hạo ngồi đối diện với Trình Đức Huyền.

    Trên bàn chỉ có một ngọn nến, ánh nến phập phùng, lúc sáng lúc tối chiếu không rõ khuôn mặt họ.

    Hai người hàn huyên, một lát sau không còn lời nào để nói, chỉ im lặng không nói gì.

    Trình Đức Huyền chức vị cao, mà nay: trong mắt hắn không chịu nổi Dương Hạo vừa đề bạt thì chức quan vượt lên trước hắn, đi lên đầu của hắn.

    Hơn nữa trong quá trình cùng hắn tranh giành, khiến hắn nhiều lần không thành công, điều này Trình Đức Huyền làm sao chịu nổi?

    Nhưng tình thế hơn nhân cường, giờ Dương Hạo chính là người lãnh đạo trực tiếp của hắn, hắn có khóc cũng không làm gì được.

    Dương Hạo đang đau đầu về chuyện giữ Trình Đức Huyền lại, giữ Trình Đức Huyền lại, sợ rằng tác dụng giám thị hắn lớn hơn chút.

    Dù sao hắn cũng là người mà Trình Thế Hùng tiến cử, bất luận là ai nhìn, hắn giờ là người Chiết hệ rồi.

    Cho hắn quyền lớn, há có thể không thêm tiết chế, ngươi nghĩ triệu Quan Gia đang làm việc thiện sao?

    Chỉ thị của Quan Gia Đại Tống đã nói rõ, do Lô Hà Lĩnh từ không đến có, tất cả mới thuộc giai đoạn mới đầu, cho nên ngoài Trình Đức Huyền ra, đặc chỉ trao quyền, chọn lựa tiến của một vài người, do đặc chỉ triều đình bổ nhiệm.

    Nhìn bên ngoài, chỉ có hắn duy nhất là bỏ không được mà đổi không xong, chỉ quan sát cử quan Trình Đức Huyền của khâm mệnh mà thôi.

    Đây đã là hồng ân từ trước tới nay chưa từng có, nhưng tự động bổ nhiệm quan lại, đó không phải là đặc quyền đại quan tướng soái của nha môn Khai Phong hay sao?

    Nhưng Lô Lĩnh Châu này nói là một châu, trên thực tế cái gì cũng không có, cần tiền không có tiền, cần người không có người, đến nha môn tri phủ cũng không biết là xây ở đâu nữa, mắt ngoài nhìn thấy, nơi này nằm kẹp giữa ba thế lực, vị trí vô cùng hiểm yếu, vốn sẽ không có quan nào can tâm tình nguyện đến đây nhậm chức.

    Ước đoán vị quan nào mà bị giáng chức lưu đày, thà bị đuổi tới nơi hoang vu phía nam cũng không nguyện đến nơi này làm quan.

    Chỉ có quan lục phẩm mới có thể có cái ngọc bội túi cá bạc đeo bên hông, sau khi cẩn thận suy nghĩ, Dương Hạo cuối cùng cũng mở miệng:

    “Trình đại nhân, ta và ngươi nhận chỉ, lúc này là dân chăn nuôi, sau này sẽ là bạn đồng sự.

    Giờ Lô Lĩnh Châu chỉ có một cái tên gọi, cái gì cũng trống không, đã đến đây nhận chức, ở đây ngoài ta ngươi ra, không có kẻ ngoài, không biết Trình đại nhân có đề nghị gì với bổn quan không?”

    Trình Đức Huyền ngẩng đầu nhìn rồi lại ủ rũ trùng mắt xuống, nói:

    “Án lệ, nơi một châu, tri phủ một người, thông phán hai người, ký thư tiết độ phán quan sảnh công sự, tiết độ thôi quan, quan sát thôi quan, quan sát phán quan, lục sự tòng quân, hữu tư lý tòng quân, tả tư lý tòng quân, tư hộ tòng quân, tư pháp tòng quân một người.

    Đó là thứ tự phẩm quan, được cắt cử theo triều đình.

    Nhưng Quan Gia đã hạ chỉ, đặc quyền tri phủ đại nhân cắt cử, đây là hồng ân của Quan Gia, đại nhân có thể xem xem có người nào có thể dùng, cho dù tiến cử lên đến tiểu lại các tư chức phái.

    Ban đầu, tuần kiểm, bộ khoái, có thể tự bổ nhiệm người, đại nhân có thể tự quyết đoán, hạ quan chỉ làm theo lời tri phủ đại nhân giao phó”.

    Dương Hạo thở dài một tiếng, mặt cười nhăn nhó: “Ta thì có người nào đáng dùng đâu?

    Giờ chỉ có một mình Trình Đức Huyền ngươi, còn lại toàn cái loại lòng dạ đàn bà đầy mưu oán.

    Tấu chương của ta rõ ràng là đã phân cho ngươi rồi, trời mới biết tại sao Quan Gia lại đánh giá thấp ngươi, ta đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, bút này ngươi không nên trách ta, ta cũng không có cách nào cả, chỉ là không nghĩ được Trình Đức Huyền ngươi lại là người không biết xử lý công việc”.

    Dương Hạo thở dài một tiếng rồi đứng dậy:

    “Hiện giờ đầu rối như tơ vò, bổn quan cũng không nghĩ ra cái nguyên do vì sao.

    Giờ nói, Lô Lĩnh Châu chưa có gì cả, cũng không cần nhiều quan lại, nhưng mấy tiểu lại bên dưới thì cần nhanh chóng bố trí, cung đạo dân chúng, duy trì trật tự, toàn bộ dựa vào tiểu lại này.

    Cho nên, ta muốn mời người của Chiết phủ tới giúp chúng ta làm hộ tịch, xác định quê nhà, làm vài thứ cơ bản nhất, sau đótruyền xuống, dễ sai khiến.

    Không biết ý của Trình đại nhân ra sao?”

    Trình Đức Huyền đứng dậy vái dài nói: “Đại nhân cao kiến, hạ quân xin tuân lệnh”.

    Dương Hạo lắc đầu lại nói:

    “Lô Lĩnh Châu vừa mới được lập, như đứa trẻ con bị rơi xuống đất, không thể rời xa sự trợ giúp của hai thế lực Chiết Dương.

    Bổn quan muốn mấy ngày này đi Phủ cốc một chuyến, có vài chuyện, còn cần đến Chiết đại tướng quân giúp đỡ.

    Nay chuyện đoàn luyện quân đã có Xích quân chủ giúp, việc làm hộ tịch, xác định quê nhà, làm phiền Trình đại nhân giúp đỡ.

    Ý Trình đại nhân thế nào?”

    Trình Đức Huyền cũng không nói nhiều, mặt nghiêm nghị nói:

    “Xin tuân lệnh lời dặn dò của đại nhân”.

    Câu trả lời ngắn ngủn, Dương Hạo cũng không lấy làm tức giận, phất tay áo một cái, đi ra cửa phòng, Trình Đức Huyền cũng không tiễn, chậm rãi đi ra theo, không nói lời nào nữa.

    Đang đi thì có một đoàn người tiến vào viện, Trình Đức Huyền mặt biến sắc, liền cầm lấy bội kiếm bên hông, giọng nói lạnh lùng:

    “Ai?”

    Một tên khoảng ba mươi tuổi bước đến chậm rãi, mỉm cười chắp tay nói:

    “Tại hạ Kinh cấm quân bộ hiệu úy cấm thiên tích, giờ là nam nha thư tín nhất phong, bái kiến Trình đại nhân”.

    “Ủa?”

    Trình Đức Huyền nhìn rõ người, đích thị là một trong những bát danh thị vệ mà thái giám ban ngày truyền chỉ mang đến, lại nghe hắn nói là nam nha gửi thư, liền thu kiếm, vui vẻ tiến lên nhận thư.

    Kinh Thiên Ban cười nói:

    “Đại nhân nếu có hồi âm thì mai đến tìm ta giao phó nhé.

    Nơi này ti chức không tiện ở lâu, xin cáo từ”.

    “Mời, không tiễn”.

    Trình Đức Huyền tiễn hắn ra khỏi cửa, rồi lập tức vào trong phòng, đóng cửa phòng lại rồi đến bên ánh đèn, vội vàng mở thư ra xem.

    Mật thư, vẻ lo lắng trên mặt Trình Đức Huyền không hề có, hắn cười, đem mật thư tấu lên trên.

    ***

    Ngồi dưới bóng cây, chỉ cần hơi động, trực giác Dương Hạo đã đoán được là ai.

    Người ở dưới bóng cây đi ra, quả nhiên chính là Chiết Tử Du, mặc bộ quần áo đen dưới bóng cây như không nhìn thấy, lúc này đi dưới ánh trăng, khiến cho người ta chú ý cũng chỉ có khuôn mặt sáng như ngọc của nàng.

    Khuôn mặt càng sáng hơn khi ở dưới ánh trăng chiếu, Dương Hạo mỉm cười nói:

    “Quả nhiên là ngươi”.

    Chiết Tử Du mỉm cười, nhẹ tiến lên, lạy dài thi lễ:

    “Thảo dân cung kính tri phủ đại nhân”.

    “Miễn lễ, bình thân”.

    Lời nói vừa dứt, hai người liền cười

    .

    Hắn vẫn là hắn, nàng vẫn là nàng, dưới ánh trăng là một đôi tình nhân.

    Ai là quan, ai là dân?

    “Muộn thế này, sao không đi nghỉ đi?”

    “Ngày mai ta về Phủ cốc, cho nên muốn đến gặp nàng”.

    Giọng nói nhẹ nhàng, nhiều hàm ý.

    Chiết Tử Du đi lại bên cạnh hắn, ngẩng mặt lên trên, đôi mắt sáng ngời nhìn hắn:

    “Ngươi ở lại, ta rất vui”.

    Sự can đảm thổ lộ tình cảm, khiến trái tim Dương Hạo rung động, hắn xúc động muốn cầm lấy tay nàng, một bàn tay nhẹ đưa ra rồi lại rụt lại, sau đó thuận thế vung ra ngoài, nói nhỏ nhẹ:

    “Cùng đi đi”.

    Chiết Tử Du ngẩng mặt nhìn, khuôn mặt xinh đẹp dưới ánh trăng sáng mờ, thấy được động tác của Dương Hạo, nàng trái lại không chút thất vọng.

    Xoay người đi theo Dương Hạo, hai người đi về phía vắng vẻ xa lều trại của dân chúng.

    “Mấy ngày nữa, sau khi dàn xếp nơi này xong xuôi, ta cũng phải đi Phủ cốc một chuyến”.

    “Thật sao?”

    Chiết Tử Du quay đầu sang vui sướng:

    “Ồ, ta biết rồi, ngươi đi phủ Chiết đại tướng quân”.

    Nghiêng đầu ngẫm nghĩ, Chiết Tử Du nhoẻn miệng cười:

    “Đến lúc đó, ta ở Chiết phủ chờ ngươi nhé”.

    “Ngươi?”

    “Đúng vậy, ngươi biết không, cửu thúc ta làm tiểu quản sự ở Chiết phủ, ta cũng được vào Chiết phủ”.

    Chiết Tử Du nói ấp úng, dứt lời lại cười thản nhiên với hắn:

    “Ngươi cũng chuẩn bị lời mà nói với Chiết đại tướng quân đi, hai nhà Chiết Dương liên minh, theo kế hoạch của ngươi, lập Lô Lĩnh Châu?

    Cách mà ngươi nghĩ ra được, hiện giờ Quan gia lại cho phép nhất phủ chi tôn, vừa đúng có thể triển khai kế hoạch lớn”.

    Dương Hạo đi sóng vai với nàng, thấy từ người thiếu nữ này bay tới mùi thơm nhẹ, trong gió đêm mà không bị mất đi, vẫn quanh quẩn ở chóp mũi hắn.

    Hắn nhìn theo động tác của cô nương này, chỉ cảm thấy nhất cử nhất động đều rất đáng yêu.

    Nghe lời cô nương nói, hắn chỉ cười và nói:

    “Ở trước mặt ngươi, Dương Hạo rất khách sáo, nói thật, có thể có hôm nay, thực sự ngoài dự liệu của ta.

    Ở tuổi này, mới làm quan, có thể trở thành nhất phủ chi tôn, thực sự là quá sức tưởng tượng, nhưng ta cũng rất vui.

    Cho dù ở đây không có nghề nghiệp nào, tất cả đều bắt đầu từ đầu, khổ cực chắc chắn là không thể tránh khỏi, nhưng nếu không như vậy thì làm sao ta có cơ hội.

    Ta chỉ mong, có thể thuyết phục Chiết đại tướng quân.

    Nếu hắn chỉ là giỏi võ, thì mưu kế của ta chẳng là gì, chỉ là đàn gảy tai trâu, như vậy thì thảm lắm, nghĩ tới điều này, lòng ta không yên”.

    Chiết Tử Du muốn cười, nhưng may nhịn lại được, nàng để ngón tay lên môi, khẽ cười nói:

    “Không thể nào, Chiết đại tướng quân là chưởng lý phủ Châu, quân chính kinh tế nắm chắc trong lòng bàn tay, hắn cũng là một mãng phu, dù sao thì ngươi cũng yên tâm đi, không sao đâu”.

    Chiết Tử Du còn chưa nói hết một câu, đột nhiên bị Dương Hạo cầm lấy cánh tay, kéo nàng xuống dưới bóng cây.

    Chiết Tử Du có phần hoang mang, lắp bắp nói:

    “Ngươi, ngươi làm gì vậy?”

    Vừa hỏi xong, thì mặt đã đỏ ửng lên, tim đập mạnh, đây là cảm giác luống cuống đầu tiên trong đời.

    “Chớ lên tiếng, ngươi xem người kia đang làm gì kìa, bộ dáng lén lúc không phải người tốt”.

    “A?”

    Chiết Tử Du lúc này mới biết mình hiểu nhầm, tim mới đập chậm trở lại, nhìn theo ánh mắt của Dương Hạo, chỉ nhìn thấy có một người đang cong lưng giữa một bãi đất trống, lén la lén lút tìm cái gì đó trên đất.

    Trong cốc vốn là cỏ dại cao đến thắt lưng, giờ dân chúng dẫm lên, phần nhiều đã nằm gục xuống đất, mảnh đất này hơi hoang vu, cỏ vẫn rậm rạp, nơi mà người đó đứng lại là một mảnh đất trống, không biết nó vốn là trống trải như vậy, hay là bị người ta phát sạch cỏ rồi, mấy ngày nay dân chúng mở rộng đất vườn, biến đất sơn cốc bị cào bới nham nhở.

    “Đi, qua đó xem”.

    Chiết Tử Du rất có gan, hơn nữa lại tò mò, hồn nhiên quên mất mình đang là kiều nữ xinh đẹp ngoan ngoãn trước mặt Dương Hạo, nàng lập tức thích thú nói.

    Dương Hạo gặp một cô nương có lòng dũng cảm như vậy, không nỡ từ chối, không một tiếng động, hai người thấp người xuống đi về bụi cỏ gần nơi người đó.

    Gần đến nơi, cỏ dại đã bắt đầu đổ, Chiết Tử Du nghịch ngợm như trẻ con tiến lên, ra hiệu cho Dương Hạo cùng đi, rồi bò xuống mặt đất, hai người đã dần tiến lại gần.

    “Quan nhân, trời tối như vậy, thấy rõ cái gì chứ, hay là chúng ta sáng ngày mai lại làm nhé.

    Chúng ta không về, bọn trẻ sẽ không ngủ.

    Hơn nữa, giờ phải có quan phủ giúp đỡ, chúng ta cuốc đám đất này cũng không có gì”.

    Bỗng nhiên nghe thấy có người nói chuyện, hai người Dương Hạo nhìn lại, mới chú ý đến mảnh đất trống đó còn có một người đàn bà đang ngồi.

    Người đàn ông thẳng lưng dậy, quay đầu lại thầm trách mắng:

    “Ngươi thì biết cái gì, ta là cử nhân Phạm Tư Kỳ, cũng là nhân vật có đầu có mặt, ban ngày ban mặt làm chuyện này sao được?

    Đi đi đi, ngươi về cho bọn nó ngủ đi, ta làm xong thì về”.

    Chiết Tử Du nói thầm vào tai Dương Hạo:

    “Không giống như gian tế hay kẻ xấu, hắn đang làm cái gì vậy nhỉ?”

    Dương Hạo bị nàng nói vào lỗ tai ngứa ngáy khó chịu, nhưng hắn không dám làm ồn, nói nhỏ:

    “Ta cũng không biết được, xem tiếp xem sao”.

    Người đàn bà kia bị quan nhân mắng cho một trận, liền tức giận bỏ đi, chỉ thấy miệng phạm tư kỳ lẩm bẩm nói:

    “Phụ nhân ngươi thì hiểu chuyện gì, tháng này, nhà bên cạnh đều không trồng được gì.

    May mà ta mang hạt giống, qua mấy ngày nữa thì có thể thu hoạch được.

    Đến lúc đó bán cho nhà bên cạnh, trong túi cũng có đến mấy quan tiền lãi, mùa đông năm nay không bị thiếu lương thực và quần áo, mấy quan tiền đó là ân nhân cứu mạng đó, chỉ là ban ngày ta làm sao nói ra những lời này được, làm sao mà bộ dạng này được, haiz!”

    Hắn lắc đầu, lẩm bẩm nói:

    “Tuân bỉ nhữ phần, phạt kỳ điều mai.

    Vi kiến quân tử, biệt như điệu cơ.

    Tuân bỉ nhữ phần, phạt kỳ điều tứ, tức kiến quân tử, bất ngã hà khí.

    Liếm ngư giáp vĩ, vương thất như bộc.

    Tuy tắc như bộc, phụ mẫu khổng nhĩ”.

    Người này đọc hai câu thì giơ một tay lên, đi về phía trước vài bước, chân hơi đong đưa, Dương Hạo thấy giống với dân chúng ban ngày nghe thánh chỉ, mắt trợn tròn, thực sự là không thể hiểu hắn đang nói chuyện gì, hắn không chịu được liền thì thầm bên tai Chiết Tử Du:

    “Hắn đang đọc cái gì vậy?”

    Hai má Chiết Tử Du nóng bừng bừng, bị hắn nói bên tai khiến nàng cảm thấy tê tê, không được tự nhiên, hơi giật mình khẽ trách:

    “Ai mà hiểu được, dù sao cũng là một tên ngốc thì sao mà nói lời hay được”.

    “Không phải lời hay?”

    Dương Hạo lại tiếp tục nhìn cử động của tên Phạm Tư Kỳ kia, nghĩ đến lời hắn nói, tự nhiên hiểu được:

    “A, ta biết hắn đang làm gì rồi”.

    Chiết Tử Du vẫn không hiểu cái tên này đang làm gì, nghe Dương Hạo nói vậy, liền tò mò hỏi:

    “Hắn đang làm gì thế?”

    Dương Hạo đã từng gặp người trồng rau ở thôn trang vào mùa xuân, nghe lão nương nói, liền giải thích là:

    “Người này đang trồng rau thơm, thói quen khi trồng rau là khi trồng thì phải nói câu thô tục, thì rau mới có thể lớn nhanh được”.

    Mặc dù kiến thức của Chiết Tử Du không rộng, cũng không hiểu việc đồng áng, không khỏi ngạc nhiên hỏi:

    “Trên đời làm gì có chuyện ấy, rau mà cũng nghe hiểu người nói chuyện á?”

    Dương Hạo khẽ cười nói:

    “Tuy nghe không hiểu, ai biết được là làm thế nào mà truyền được tập quán này.

    Người nông dân có rất nhiều tập quán, ví dụ như trồng cải củ, đàn bà không thể dẫm lên đất trồng, nếu không thì cây cải củ sẽ mọc mạnh, củ cải không to.

    Ai biết được nó là thật hay giả, nhưng sau khi thu hoạch người nông dân đã đúc kết ra.

    Có ai dám thử đâu, cho nên không ai là không tuân theo tập quán này”.

    Hai người sau khi hiểu ý của tên đó đêm hôm phải lén lút ra gieo hạt, không có hứng thú nữa, liền lặng lẽ rời khỏi bụi cây, không ngờ hai người không hẹn mà cùng một lúc quay sang chào ra về, đôi môi liền chạm vào nhau.

    Hai người trợn tròn mắt, người cứng đờ, không động đậy.

    Chương 181:Lão quỷ phong lưu

    Một làn môi hồng thắm mềm mại đáng yêu.

    Hai người chia tay như trong cơn mơ, Dương Hạo thấy chuyện đó như chỉ diễn ra cách đây chớp mắt, nhưng lại như đã lâu lắm, phút chốc quên mất mình đang ở nhân gian.

    Dương Hạo cảm thấy vậy, Chiết Tử Du càng khó buồn bã hơn.

    Thương thay cho nàng là một cô gái vừa tròn tuổi 16, dù có hiểu biết rộng đến thế nào đi nữa, dù có thận trọng cẩn thận đến nhường nào đi nữa, lúc này cũng chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, như đáp trên mây, toàn thân không còn chút sức lực nào, trái tim không ngừng đập thình thịch, một hồi lâu không nói được nửa câu.

    Đôi môi khô, chỉ có hai con mắt, mông lung như lớp sương mù che đi vầng trăng.

    Thấy Dương Hạo đang đắm đuối nhìn nàng, nàng không biết giờ nên làm gì, chỉ còn cách cúi đầu, tim đập thình thịch.

    Dương Hạo đờ người, lại thấy nàng cúi mặt không biết nói gì, hắn bỗng cảm thấy động lòng, đưa tay đặt lên đôi vai gầy của nàng, Chiết Tử Du giật mình ngẩng đầu lên, còn chưa nhìn rõ Dương Hạo, hắn đã liền đặt một nụ hôn lên môi nàng.

    Lần này là hôn thật rồi, thân hình mình hạc xương mai của Triết Tử Du bị Dương Hạo ôm chặt, trong đầu chỉ thấy một màn trắng xóa, Dương Hạo bắt đầu lần tay vào người nàng, nhưng nàng không có bất cứ phản ứng nào hết.

    Đến khi cảm giác sợ hãi ập đến, nàng mới tỉnh lại, e lệ đẩy hắn ra, rồi nói nhỏ: “Dương….Hạo…ca, không….không được đâu, chuyện này là thế nào…”

    Lời nói: “Hạo ca”, lời nói e lệ mà hờn giận “chuyện này là thế nào”, hình như đã từng nghe ở đâu đây.

    Đột nhiên, trong óc hắn bỗng lóe lên một tia sang, âm thanh tinh khôi ngọt ngào “Hạo ca…” vang lên bên tai hắn, Dương Hạo bỗng thấy đau lòng, hắn nhìn đắm đuối vào gương mặt yêu kiều của Chiết Tử Du dưới ánh trăng, đằng sau nàng, hình như hắn còn nhìn thấy gương mặt của một người con gái khác, người con gái ấy yêu hắn, nhớ hắn, dành tất cả cho hắn, không bao giờ rời xa hắn cho dù là nửa bước…

    Nhìn mái tóc đen óng ả của Chiết Tử Du, hắn như nhìn thấy người con gái đó bị người ta đổ đầy rác lên người, nhưng lại nghị lực đứng dậy giũ sạch quần áo, để cho mình không trở nên quá rách nát, nàng mang trên mặt một nụ cười hạnh phúc, đút ba đồng tiền vào trong túi….

    Bất giác, nước mắt Dương Hạo chảy đầy hai bên gò má, Chiết Tử Du nhìn thấy, đột nhiên lòng đau như cắt, nàng không hiểu sao mình đau đớn đến thế, nhưng dường như giờ phút ấy, nàng cũng cảm nhận được niềm đau đang cào xé kia của Dương Hạo, ngay trên chính bản thân mình.

    Mũi nàng chợt cay cay, tích tắc, nagf vòng tay ra ôm lấy cổ Dương Hạo, rồi bất giác hôn hắn.

    Một nụ hôn vụng dại, không có chút kỹ thuật nào.

    Nàng ngốc nghếch muốn thử, muốn học cái cách dùng lưỡi của Dương Hạo, nhưng vừa hôn được một lúc, nàng không còn dũng khí nữa, đột nhiên nàng co người lại, như biến thành một con mèo hoang, trốn vào trong bãi cỏ.

    Dương Hạo buông hai tay, ngẩng mặt lên bầu trời đầy sao, chậm rãi khép đôi mắt lại.

    Phạm Tư Kỳ lờ mờ nghe thấy một âm thanh gì đó, cảnh giác hỏi: “Ai?”

    Hắn chú ý nghe, ngoài tiếng gió đang xào xạc thổi, không còn âm thanh nào khác, lúc này mới yên tâm dựng thẳng lưng, tiếp tục đọc: “Tôn bỉ nhữ phần, phạt kỳ điều mai...”

    “Chi phủ đại nhân, quân đội mang lương thực và khí giới đã đi rồi.”

    “Biết rồi.”

    Dương Hạo không ngẩng đầu, tiếp tục cúi mặt chỉnh lý văn án.

    Bích Túc nói hết không thấy anh có chút phản ứng nào, bèn đưa mắt sang Diệp Đại Thiếu, hai người lặng lẽ rời ra ngoài.

    “Tôi bảo này, xem bộ dạng này, có lẽ chi phủ đại nhân chưa chắc đã có ý gì với cô kia, chẳng có chút lưu luyến gì cả…”

    “Thế thì tốt.”

    Diếp Đại Thiếu rướn cao đôi lông mày: “Chi phủ không tranh với tôi, những người khác không thể tranh giành với tôi được.

    Hỳ hỳ, tôi càng ngày càng thích Chiết cô nương này rồi nhé, tôi quyết định rồi, về sau phải đi đến phủ cốc tìm tung tích của cô ấy, để làm thân.”

    “Anh?

    Xì…”

    “Xì cái con khỉ gì.

    Đại Thiếu tôi thì sao chứ, Đại Thiếu tôi có bạc đấy.

    Tôi dùng bạc mà đập, không tin là đập không vỡ cửa nhà cô ấy, tôi dùng vàng để tách, không tin là không tách được miệng của người nhà cô ấy…”

    “Bích Túc, đến đây!”

    Dương Hạo đặt bút xuống, ưỡn thẳng lưng, rồi gọi anh ta.

    Bích Túc biểu lộ sự đắc ý, rồi vội vàng chạy sang.

    “Bích Túc, ngươi đi tìm mấy người Dương Tấn Thành về đây, ta có chuyện muốn nói.”

    “Vâng.”

    Bích Túc trả lời vui vẻ, rồi chạy như bay đi.

    Nơi này trước đó là chỗ thẩm vấn Tiểu Dã Khả Nhi và Trầm Mạt Nhi, ngày hôm nay đã trở thành nha môn chi phủ.

    “Mục Lão, ngươi đến rồi à.”

    Mấy người chạy vội vàng từ ngoài vào, Dương Hạo nở nụ cười, nhanh chân bước lên trước nghênh đón.

    Hai bên dường như chỉ là bạn bình thường, Lý Quang Sầm khom tay, nói: “Chi phủ đại nhân triệu kiến, thảo dân nào dám không đến, không biết chi phủ đại nhân sao lại cho gọi thảo dân đến đây, ngài có điều gì căn dặn sao?”

    Dương Hảo nghiêm mặt nói: “Quan gia nhận được đặc quyền của ta, có quyền đề bạt quan viên.

    Ta vừa viết xong bản tấu, thượng tấu lên triều đình, xin được phong quan.

    Mục Lão đức cao vọng trọng, ngày hôm này đã đến lúc dùng người, bổn phủ muốn mời Mục Lão rời núi, nhậm chức phó sử Lô Lĩnh Châu, Bổn Ân làm chỉ huy sử, là người dưới của Mục Lão, có võ nghệ hơn người, mỗi người dẫn một đoàn người ngựa, huấn luyện cho ta một đoàn quân võ nghệ tinh thông.

    Mong Lão Mục đồng ý.”

    Lý Quang Sầm mắt sáng lên, mặt lộ ra một nụ cười: “Chi phủ đại nhân đã đánh giá cao như vậy, ta dám không tuân lệnh sao?”

    “Vậy tốt lắm, vậy thì mời chư vị đi đến quân trại báo cho Xích Quân chủ một tiếng, Trình Phán Quan đang đăng ký hộ tịch, tách ra trong nông thôn.

    Sau khi tập hợp được những tinh anh trong đó, sẽ đến báo cáo ở chỗ Xích Quân chủ, sự việc cụ thể, ngươi đợi sự căn dặn của Xích Quân chủ.”

    “Lão Xảo…A không, hạ quan tuân mệnh.”

    Lý Quang Sầm nhìn Dương Hạo nở một nụ cười, sau đó đưa mấy người Mục Ân quay người đi ra ngoài.

    “Diệp công tử.”

    Diệp Chi Tuyền đang đứng xem ở một bên, Dương Hạo lại gọi hắn ta đến trước mặt, hiền hòa nói: “Diệp công tử, ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy, Lô Lĩnh Châu này chẳng có nghề gì cả, tất cả đều đang bắt đầu lại từ đầu.

    Ta thấy, đây là cơ hội tốt để Diệp Gia các người nắm lấy.

    Ta nghĩ, mời Quan hiệu phân mỗi nhà ở Phủ Cốc, Lô Lĩnh Châu, liên kết với phân hiệu của Quảng Nguyên, về sau, Lô Lĩnh Châu chúng ta cần có nguồn vật tư lớn lưu động đến trung nguyên, cũng cần mua vật tư từ trung nguyên về, việc làm ăn này, về phương diện mua bán có một số hàng hóa cần phải ủy thác xe Diệp Gia đi làm, trong đó thương cơ phải nắm bắt, ta tin tưởng rằng với con mắt nhìn của lệnh tôn và ngươi, có lẽ sẽ nhìn ra được lợi ích trong đó.

    Đây cũng là hồi đáp của bổn phủ với nạn dân các ngươi, không biết ý ngươi thế nào?”

    Diệp Thu Tuyền, vội vàng nói: “Tốt quá, ta sẽ ngay lập tức viết thư cho gia phụ, để mở phân hiệu đến đó.

    Đến lúc đó bổn thiếu…., à không, đến lúc đó tiểu dân sẽ đến phủ cốc, tiếp nhận vụ làm ăn của Quảng Nguyên và Lô Lĩnh Châu.”

    “Nếu được vậy thì tốt lắm.”

    Dương Hạo cười, lại nói: “Công tử học được nhiều tạp nghệ, biết nuôi chim, ngươi xem, từ đây đến phủ cốc, đường cũng xa xôi lắm.

    Ta còn muốn nhờ Diệp đại thiếu giúp huấn luyện chim đưa thư, như vậy đặt một vài tổ chim ở những nơi muốn gửi tin tức, phái một người chuyên tiếp thu tin tức, ngàn dặm núi non, một ngày là đến.

    Bản lĩnh này, chỉ có thể tìm đến Diệp công tử ngươi rồi.”

    Kỹ nghệ nuôi chim huấn luyện chim này của Diệp Chi Tuyền trước giờ đều bị gia phụ mắng là không ra nghề ngỗng gì, chỉ bày vẽ làm trò, giờ lại được coi trọng như vậy trong mắt Dương Hạo, nên vô cùng vui vẻ, nói liên tục: “Được được được, nhưng có điều…từ trước đến nay, việc dựa vào bồ câu đưa thư sợ nhất là chim bay mất, khu Tây Bắc này có rất nhiều chim ưng, dùng bồ câu đúng là không chắc chắn, a!

    Hay là dùng chim ưng có được không?

    Chim ưng bay nhanh hơn bồ câu, mà lại an toàn hơn, chỉ là chim ưng không bay được xa như chim bồ câu, nhưng đã thiết lập nên điểm nhận tin tức, vậy thì cũng chẳng quan trọng nữa rồi.”

    Dương Hạo mừng lắm: “Được, những việc này bổn quan không hiểu biết gì, ngươi cố hết sức làm đi, cố gắng mà làm.”

    Hắn cười nói: “Quan gia cho phép bổn phủ nắm quyền thụ quan.

    Những chức quan này đến giờ còn chưa bố trí xong, nếu như ngươi làm tốt, thì bổn quan sẽ cho ngươi một chức quan, ngươi thấy thế nào?”

    “Thật…Thật à?”

    Diệp Thu Tuyền ngây người, sau đó mừng như điên dại, tiếng nói đã có phần run run: “Bà nó chứ, ai bảo là bổn đại thiếu không có chút ích lợi gì, chơi chim cũng có thể thành quan được, cổ vãng kim lai, bổn đại thiếu là người đầu tiên rồi.”

    Đến khi nhận được sự khẳng định lần hai của Dương Hạo, Diệp Chi Tuyền không nói gì, giơ chân chạy thẳng ra ngoài, một mạch đến Lĩnh Hạ, tìm đến mấy tên bạn trong gia hành nhà Diệp Gia, chẳng nói lời nào bèn chạy thẳng đến phủ cốc.

    Diệp Gia tám đời nay chưa ai ra làm quan, trước kia có tìền cũng không làm được, những người gặp mặt đều là thở dài, bây giờ ngươi đợi mà xem.

    Diệp Chi Tuyền cắn chặt răng cười ranh ma trong xe: “Cha à, cha cứ nói đứa con này chẳng có tương lai gì, lần này bổn đại thiếu nhất định sẽ cho người thấy, con trai người còn có tài cán hơn người nhiều.”

    Phái Diệp Chi Tuyền đi rồi, một nhóm người khi đăng ký hộ tịch bị xác nhận là người làm ăn lại đến, Dương Hạo mời họ ngồi, rất khách khí nói dụng ý của mình, rồi lại nói: “Các người vốn có người là người làm ăn lớn, có người làm ăn nhỏ.

    Bất kể làm ăn gì, ở đây các người đều có thể thể hiện mình, Lô Lĩnh Châu vừa thành lập, những vật dụng cần có, đều phải đến từ bên ngoài.

    Tương lai cũng sẽ phải có nhu cầu lớn về vật tư, cụ thể là cần thứ gì, ta nghĩ không cần phải bổn quan chỉ điểm các người phải hiểu rõ hơn.”

    Có thương nhân hoài nghi nói: “Phủ tôn đại nhân, khi chúng thần rời Bắc Hán, đã mang cả kim ngân đến, để làm tiền vốn kinh doanh, là bổn phận của chúng thần.

    Nhưng chỉ là….tiểu dân có một việc không hiểu, trong lòng thật thấp thỏm không yên.

    Đại nhân, Lô Lĩnh Châu chỉ là một phủ vừa được thành lập lên, dù là vụ nông, tác công, trồng trọt, săn bắn, đánh cá, chăn nuôi, nếu muốn sản xuất được ra sản phẩm dư thừa sau khi mình đã đủ dùng, ít nhất cũng cần đến hai ba năm.

    Chúng thần có thể lấy gì ra bán?

    Những vật tư mua vào, lại có ai đủ tiền để mua?”

    Dương Hạo cười nói: “Điều này, các ngươi không cần lo, chúng ta không sản xuất vật phẩm, chẳng lẽ không thể mua vào giá thấp bán ra giá cao được sao?

    Việc này, chư vị hiểu rõ hơn bổn phủ nhiều đó chứ.”

    Hắn đưa mắt nhìn khắp một lượt, thấy mấy thương buôn còn chút hoài nghi, bèn nói: “Chư vị, mấy ngày trước, người Đảng Hoạng đến cốc của ta cướp bóc, bị quân ta đánh bại, việc này các vị biết chứ?”

    Thấy mọi người gật đầu, Dương Hạo cười nói: “Về sau, chỉ cần những xe của thương nhân đến Lô Lĩnh Châu, các vị không phải lo về việc bị cướp bóc nữa.

    Về phía tây, là địa bàn của đảng hướng thất thị, bổn quan đã mời người thân thiết biết về chúng nói chuyện, về sau, tất cả thảo dược, ngựa, trâu, bò của chúng, có thể do thương nhân Lô Lĩnh Châu chúng ta đến mua, sau đó bán đến trung nguyên.

    Lại mua thêm lương thực, thuốc men, nồi niêu, vải vóc, trà của trung nguyên bán cho chúng.

    Cứ vậy chúng trở thành bạn hàng quen thuộc của chúng ta, tiền kiếm được do làm ăn buôn bán lương thiện còn nhiều hơn tiền kiếm được do cướp bóc, chúng còn trở thành mối đe dọa của ta được nữa không?

    Các vị còn sợ không kiếm được tiền nữa không?”

    Các thương nhân nghe xong vừa mừng vừa ngạc nhiên, thương nhân vốn đã đa nghi, nhưng Dương Hạo ngày hôm nay đã là thân phận gì rồi?

    Đó chính là chi phủ của Lô Lĩnh Châu, mệnh quan triều đình.

    Một mệnh quan triều đình có thể nói năng bừa bãi được sao?

    Đây là việc họ không thể tưởng tượng được, vì thế những việc người khác phải mất bao công sức thậm chí thủ đoạn để thuyết phục họ, đến Dương Hạo chỉ cần dùng một câu nói.

    Một lời của Dương Hạo, làm cho những thương nhân đang u sầu sống trong bóng tối biết bao ngày qua như tìm được ánh sáng, họ hưng phấn bàn bạc, một lúc lâu sau mới đứng dậy cáo từ Dương Hạo rồi ra về.

    Bắt đầu sớm hơn một bước, là cướp được cơ hội sớm hơn một bước, họ đã chuẩn bị về gọi thêm người bàn kế rồi.

    Bên hàng xóm đã sớm tìm mấy người Dương Tấn đến, những nha sai này còn biết quy củ, Dương Hạo nói chuyện với thương nhân bên trong, họ chờ đợi im lặng ở ngòai, đợi đến khi những thương nhân đó vui vẻ rời đi, lúc này Dương Tấn Thành mới dẫn vài người bước vào chào hỏi.

    Dương Hạo vội vàng ngăn lại, cười nói: “Tấn Thành huynh…”

    Dương Tấn Thành sắc mặt liền thay đổi, xua tay nguầy nguậy nói: “Không dám không dám.

    Lão gia phủ tôn có điều gì xin cứ căn dặn, Dương Tấn Thành kỳ thực không dám xưng hô như vậy trước mặt lão gia.”

    Dương Hạo cười nói: “Ngươi là bạn cũ của ta, có gì mà không được.”

    Dương Tấn Thành cười đau khổ nói: “Người có lúc này lúc khác, đại nhân giờ đã là chi phủ tôn nghiêm, hạ chức đâu dám so bì.”

    Dương Hạo lắc lắc đầu, đành nói: “Bên Dương ấy, các ngươi đều là nha dịch săn lùng của Quảng Nguyên phủ, số người được bổn phủ mượn đến đây có vạn trăm tên.

    Đến ngày hôm nay di dân Bắc Hán đã quyết định định cư ở đây, như thường lý mà nói, bổn phủ nên để các ngươi về.

    Các ngươi có nhà có gia đình ở Quảng Nguyên, rời xa lâu như vậy, gia đình các ngươi nhất định sẽ rất nhớ mong.

    Nhưng có điều bổn phủ giờ đây đang tính kế dùng người, bổn phủ muốn mời các ngươi ở lại thêm một thời gian nữa…”

    Dương Tấn Thành và những người khác nghe thấy vậy, đều lộ ra vẻ rất khó coi, Dương Hạo thấy thế, không ra vẻ gì hết, tiếp tục nói: “Quan phủ ở đất này vừa đương chức, ba tốp nha sai cũng chẳng có lấy một, người địa phương không có người hiểu rõ về nha môn quản lý là không thể được.

    Vì thế, bổn phủ mời Dương đô đầu tạm thời nhậm chức quan theo dõi giám sát, những vị đô đầu này, đến nhậm chức ở Hựu Tư, Tả Tư, Tư Hộ, Tư Phả, giúp đỡ bổn quan quản lý bách tính.”

    Dương Tấn Thành và những người khác nghe xong đều vô cùng bất ngờ, Dương Hạo vờ như không thấy, lại nói tiếp: “Còn về thời hạn…..Thì cứ lấy nửa năm làm mốc là được rồi.

    Sau nửa năm, chư vị muốn về Quảng Nguyên, bổn phủ sẽ ban tặng hậu hĩnh, nếu đồng ý ở lại, thì sẽ chính thức nhậm những chức tạm thời như ngày hôm nay, không biết ý các vị thế nào?”

    Dương Hạo còn chưa nói hết, họ đã gật đầu như đàn chim gật gù mổ thóc, thế này còn có người không đồng ý sao?

    Ở Quảng Nguyên, đời này của họ đã được thăng chức đến đỉnh rồi, chỉ là một sử, ngày hôm nay thì sao?

    Là Quan!

    Chiếc mũ quan đến cả trăm năm nữa cũng không thể rơi lên đầu họ được giờ đang vẫy chào họ, chỉ có ngốc mới không đồng ý.

    Nếu không đồng ý, về nhà mà nói chuyện này ra, vợ họ đều sẽ tống họ ra ngoài, Lô Lĩnh Châu mới xây dựng thì đã làm sao, họ nhận bổng lộc triều đình, làm ăn được như vậy, còn sợ không có cơm ăn hay sao?

    Cùng lắm là đón cả vợ con ở đây, chứ nếu bỏ qua cơ hội này, phải hối hận cả đời mất.

    Bích Túc ở một bên thấy vậy có chút lo lắng: “Giờ đây mấy người Dương Tấn Thành đều một bước đăng thiên cả rồi, ta thì sao?”

    Đợi đến khi mấy người Dương Tấn Thành mãn nguyện rời đi, Bích Túc mới không chịu được nữa, cười nói: “Dương…Phủ đài đại nhân, bọn họ đều làm quan cả rồi, vậy thần thì sao?”

    Dương Hạo cười nói: “Ngươi à, ta thật không nghĩ ra chức quan nào hợp với ngươi.”

    Bích Túc nghe vậy mặt sa sầm xuống, Dương Hạo không chịu được nữa liền nói: “Thế này thì làm quan thế nào, hỉ nộ ái ố không biểu lộ ra ngoài mới được.

    Ngươi đi một chuyến đến Mục Kha trại trước đã, nói rõ tình hình này, ta vốn nghĩ rằng đợi cho Mục Vũ lớn hơn chút nữa rồi mới giúp sức bên cạnh ta, ngày hôm nay bên cạnh ta đúng là chẳng ai có thể dùng được, ngươi đi hỏi xem ý của Mục Lão trại chủ thế nào, nếu đồng ý, thì để Tiểu Vũ đến đây, nếu Mục Gia có thể để nhiều người đến đây hơn, thì ta càng hoan nghênh.

    Còn về phần ngươi, ha ha….Đợi ngươi quay về rồi tính sau, nhất định có vị trí thích hợp để ngươi làm.”

    Bích Túc lúc này mới hoan hỷ, vội vàng đồng ý.

    Dương Hạo sau khi đã sắp xếp cho những người này đi làm việc, ngồi xuống ghế, lúc này lông mày mới dãn ra thở phào một tiếng, nghĩ đến ngày tổng minh chủ Lý Quang Sầm gần đến rồi, hắn ta tính toán lúc đó làm thế nào mà gặp mặt được với những tên kiêu hùng trên thảo nguyên này.

    Vừa nghĩ, vừa nhấc ấm trà lên, định rót trà từ từ qua chiếc miệng ấm kia, nhưng ai ngờ miệng ấm đã dựng hết cả lên rồi, mà một giọt trà cũng không chảy xuống.

    Dương Hạo kinh ngạc vô cùng, hắn nhớ rằng hắn còn chưa kịp uống trà ở trong đó, chẳng lẽ lại bị tên tiểu tử Bích Túc uống hết rồi?

    Nhưng trọng lượng này lại không đúng….mở nắp trà ra xem, nước trà vẫn còn đầy ấm, cầm ấm lên rót, vẫn chẳng ra được một giọt trà nào.

    Dương Hạo ngạc nhiên cầm ấm trà lên nhìn vào miệng trà: “Chẳng lẽ lại bị tắc lá trà rồi sao?

    Nhưng cũng không đến nỗi một giọt cũng không chảy ra được chứ…”

    Không ngờ hắn vừa nhấc ấm trà lên xem, nước trà đột nhiên ào ạt chảy ra, ướt hết mặt hắn.

    May mà nước đã trở thành nước ấm, Dương Hạo vội vàng dựng ấm trà lại, lau sạch mặt rồi nhìn ấm trà ngớ người ra.

    “Bực mình thật…”

    Dương Hạo nhìn trái nhìn phải, trong lòng có chút bực dọc.

    Hắn bỗng nghĩ lại cảnh tối qua Chiết Tử vội lủi vào trong lùm cây.

    Vì vừa hôn xong, nên tình cảm của hai người tăng lên đáng kể, nhưng tốc độ nảy nở tình cảm cũng nhanh quá, Chiết Tử Du từ trước vốn rất thoải mái giờ lại có chút không thích ứng được nữa, nàng xấu hổ chậm chạp cúi đầu đáp, hay bàn tay vò lại với nhau, đứng ở đó nhất thời không biết nói gì.

    Dương Hạo nhấc bàn tay nhỏ nhẹ mềm mại, trong lòng vừa ngọt ngào vừa đau xót, biết rõ cô nương nhà người ta nghĩ gì rồi, nhưng lại không nói nên lời.

    Mãi đến một lúc sau, hắn mới thấp giọng nói: “Sáng mai, nàng đã phải về phủ cốc rồi, nghỉ ngơi….nghỉ ngơi sớm đi nhé.”

    “Ừm…”

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng ngước đầu lên, mắt quay sang liếc trộm hắn, nhỏ nhẹ nói: “Thiếp…Thiếp đợi chàng ở phủ cốc.”

    “Được, ta biết rồi, xong chuyện ta sẽ đến phủ cốc.”

    Dương Hạo nói, mở rộng hai cánh tay, Chiết Tử Du ngại ngần một hồi, rồi quên đi tất cả lao vào lòng hắn, dịu dàng nói: “Hạo ca ca, dù cho trước kia có khổ sở thế nào, về sau…thiếp sẽ mãi ở bên chàng.

    Đừng đau lòng quá, người thân của chàng, cũng không mong chàng cứ chìm mãi trong đau khổ thế này.”

    “Ta biết, cho ta thêm một thời gian nữa, ta sẽ dần thích ứng…”

    Dương Hạo nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai người thiếu nữa, ngửi mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ mái tóc nàng, đang định bỏ nàng ra, hình như bị cái gì đó va vào vậy, người bỗng chấn động, va vào người nàng, cùng lúc đó, một bộ phận nào đó không chịu sự khống chế bỗng phồng lên, thẳng đứng chọc vào bụng của cô nương.

    Chiết Du Tử ngây người, đột nhiên nghĩ ra, nàng xấu hổ, như con thỏ bị trúng tên, quay người chạy đi, đến khi chạy được một quãng xa tầm bảy bước, mới dừng lại, không dám quay đầu lại, nói nhỏ: “Ngày mai, chàng không cần phải đến tiễn thiếp nữa.”

    “Sao thế?”

    Dương Hạo ngây người hỏi, chỉ biết lúc này cô nương đã bắt đầu có chút gì đó khác thường.

    Chiết Tử Du sao vừa nãy gặp mắt hắn không muốn rời đi cơ mà.

    Nàng xấu hổ giấu đôi bàn chân, ngại ngần nói: “Người ta nói không cần là không cần, sao phải hỏi nhiều đến thế.”

    Nói xong lại sợ đã làm kinh sợ đến hắn thật rồi, vội vàng liếc nhìn sang hắn, lại nói nhỏ thêm một câu: “Thiếu…đợi chàng…ở phủ cốc…”

    Nhìn đằng sau cô nương, tình cảm dâng trào mãnh liệt như nước thủy triều lúc đó giờ đây biến đâu hết sạch, mối hiểm họa vừa nãy giương lên dọa cô nương nhà người ta giờ tiu nghỉu.

    Dương Hạo từ trước đến giờ chưa trải qua cảm giác này bao giờ, nhất thời không biết làm thế nào.

    Trong yên lặng, hình như nghe thấy âm thanh gì đó, nghe kỹ lại, chỉ có tiếng gió đùa lá cây xào xạc.

    Lúc đó hắn đang chìm vào trong cảm giác lạ, vừa làm xong chuyện đó, nên không nghĩ nhiều.

    Nhưng giờ đây nhìn ấm trà kỳ lạ này, Dương Hạo bắt đầu lo lắng: “Ngọn núi này….Không phải có gì không sạch sẽ chứ?”

    Hắn cẩn thận cầm ấm trà lên, mở nắp trà ra xem, lại để lên tay nhòm, nhẹ nhàng búng búng để nghe âm thanh, như là kiểm tra đồ cổ vậy, nhưng không phát hiện ra có gì bất thường.

    Đang ngạc nhiên, hắn đột nhiên cảm giác đằng sau mình có người, vội quay đầu lại, liền thấy bốn ông cụ râu tóc bạc phơ đứng sau lưng hắn, đang cười hỳ hỳ nhìn hắn, Dương Hạo giật nảy người, ấm trà trong tay rơi xuống đất, “choang” một tiếng vỡ vụn ra.

    “Ôi chà chà, phủ đài đại nhân giật mình rồi, phủ đài đại nhân giật mình rồi.

    Lão biết tội, lão biết tội, không biết…ấm trà vừa vỡ này là đồ cổ của đời nào.”

    Bốn ông cụ kinh hãi, nhất tề khom lưng chào cung kính, Dương Hạo sợ hãi, chỉ bọn họ mặt biến sắc nói: “Các ngươi….các ngươi là ai?”

    Bốn ông già vội vàng tự giới thiệu: “Phủ đài đại nhân, lão hủ là Lâm Bằng Vũ, vị này là Tần Giang, hai vị này là Lô Vũ Hiên, Tịch Sơ Vân, thần là….hương trưởng do mọi người chọn ra, vừa lên nhậm chức, vì chưa lên làm quan bao giờ, nên có một việc đến thỉnh kiến đại nhân.

    Cửa không có nha dịch đứng trông, nên hồ đồ bước vào đây, thấy đại nhân đang ngắm nhìn cổ vật, đáng lẽ ra không muốn kinh động đến người, nhưng không ngờ làm đại nhân sợ đến độ đánh rơi cả cổ vật xuống đất.”

    Dương Hạo nghe bốn người này là lí chính hương quan mà người dân vừa chọn ra, không phải là ma quỷ phương nào, lúc này mới yên tâm, cười đau khổ nói: “Ấm trà vừa vỡ chỉ là đồ bình thường, không có gì quý báu cả.

    A, bốn vị đại nhân mời ngồi mời ngồi, không biết các vị đến gặp bổn quan có việc gì.”

    Dương Hạo nói, vội vàng mời bốn người ngồi xuống, bản thân mình cũng kéo một chiếc ghế, ngồi cùng với bốn vị bô lão, thấy họ không chịu ngồi xuống trước, mình đành phải ngồi trước họ.

    Không ngờ chiếc ghế đó rõ ràng đã đặt bên cạnh mình rồi, mà lại tính sai, ngồi thụp luôn xuống đất.

    “Rầm!” một tiếng, Dương Hạo ngã ngay ra nền đất, đau đến điếng người.

    Bốn ông già thấy chi phủ đại nhân khổ sở vậy, vội vàng nhịn cười đỡ hắn dậy, cảm giác kỳ lạ trong lòng Dương Hạo càng mạnh mẽ hơn, hắn cảm thấy cứ như có người vô hình đang đứng sau hắn, để hắn làm trò cười trước thiên hạ vậy.

    Nhưng hắn không dám nói những chuyện linh tinh hồ đồ này trước mặt bốn vị bô lão, đành cười gượng nói: “Không có gì, không có gì, bốn vị mời ngồi, mời ngồi.”

    Dương Hạo vừa nói vừa giữ chặt lấy ghế, cẩn thận đặt mình lên.

    Bốn ông già ngồi xuống rồi, Lâm Bằng Vũ bèn nói: “Chi phủ đại nhân, ngày hôm nay Lô Lĩnh Châu vừa được xây dựng lên, rất nhiều trẻ con cần được đi học, nhưng lại chẳng có trường lớp, thầy giáo dạy dỗ.

    Nếu sự nghiệp học hành mà bỏ lỡ, thì sẽ ảnh hưởng đến cả một đời.

    Lão nghĩ rằng, những việc khác có chậm một chút cũng không sao, nhưng việc học hành không bao giờ được lỡ dở.

    Ngày hôm nay Lô Lĩnh Châu phải thành lập học phủ, để cho trẻ em đến học, đây là việc trọng đại phải làm.”

    “ừm, có lý có lỹ, những lời lão trượng vừa nói rất có lý…”

    Dương Hạo vừa nhìn đông ngó tây, xem có “ám khí” nào ẩn giấu không, vừa thuận miệng nói.

    “À, đúng rồi.”

    Dương Hạo đột nhiên nghĩ ra một việc, hắn gãi đầu, nghĩ ngợi nói: “Bốn vị lão trượng đều là người có học, tôi ở đây có một bài thơ, gọi là gì ấy nhỉ, ồ, đúng rồi, cái gì mà….tức kiến quân tử, bất ngã hà khí…..Không biết các vị lão trượng đã nghe qua chưa?”

    Vừa nghe chi phủ đại nhân nói văn thơ với bọn họ, bốn ông cụ ngay lập tức lấy lại tinh thần.

    Nói gì thì nói, trong quá trình chọn lựa những người này, Trình Đức Huyền đúng là không giở trò mà làm ăn rất tử tế, những người được chọn ra, đều là những nho sĩ đầy một bụng kinh thư, bốn người này là bốn người đọc sách có tiếng ở nước Bắc Hàn, bình thường rất chăm chỉ nỗ lực, nhất định có thực tài.

    Lần đầu tiên thấy Dương Hạo, người ta là quan, mấy vị này không khỏi giả bộ một chút, ngày hôm nay thấy Dương Hạo đối xử với họ bằng một thái độ phong lưu thơ phú thế này, bèn như gặp được người tri âm, bốn vị bô lão ngồi thẳng dậy, vẩy áo, nhất loạt gác chân phải lên chân trái, cười rất vui vẻ.

    Dương Hạo thấy vậy, rất ngạc nhiên: “Sao thế?

    Tôi vừa hỏi câu ấy, bốn vị lắc đầu lắc đuôi làm như vậy là có ý gì?”

    Chỉ thấy Lâm Bằng Vũ cười tươi nói: “Bài mà chi phủ đại nhân vừa đọc là… ‘tôn bỉ nhữ phần, phạt kỳ điều mai…”

    Dương Hạo mắt sang lên, vỗ tay nói: “Không tồi không tồi, đúng là bài thơ này, lão trượng có thể dạy ta được không?”

    Lâm Bằng Vũ cười ha ha nói: “Không ngờ chi phủ đại nhân cũng là người trong đạo, a….vốn đã là rồi mà, chi phủ đại nhân còn trẻ là thế, đầy bụng kinh thi, bài từ nho nhã này, rút ra từ “thi kinh”, miêu tả thiếu nam thiếu nữ yêu nhau trong vụng trộm, ý nói là, nô gia ở bờ bên này nhặt một cành cây, nhưng người vẫn không đến, nô gia chờ mong như khát chờ nước uống, nô gia ở bờ bên này vừa đi vừa bẻ cành non, thấy người đến rồi, thật muốn sà vào lòng người ngay lập tức…”

    Dương Hạo thấy họ giải thích từ đầu đến cuối một lượt, rất bái phục, nhưng thấy Tịch Sơ Vân ánh mắt không đúng đắn, trong lòng thầm nghĩ: “Người này già rồi mà không giữ đạo…”

    Hắn không biết danh sĩ Đường Tống ngũ đại, không giống với những danh sĩ sau này, tài tử lúc này trước giờ đều rất phong lưu.

    Thập bát tân nương thập bát lang, nhất thụ lê hoa áp hải đường, ấy mới gọi là nho nhã, những việc này có gì không nói được đâu?

    Ngày hôm nay những người đọc sách rất rộng rãi rồi, nhưng không bằng được học giả Bạch Hồ Tử đời sau, ít nhiều cũng phải giả đò ra dáng đoan trang trước mặt người khác.

    Đối với họ, đàn ông, đàm luận về đàn bà, đàm luận về phong lưu, đó là việc quá đúng đắn rồi.

    Lâm Bằng Hữu bị bạn cướp lời, đành phải nói thêm câu nữa, lắc lắc đầu: “Ha ha, bài thơ này nho nhã, hàm súc.

    Đại nhân người nghĩ xem, tình lang vẫn chưa đến, tiểu nương tử không thể không sốt ruột, “phạt kỳ điều mai”, sốt ruột đến nỗi cứ bẻ cành cây suốt, nhưng sau khi tình lang đã đến, tại sao lại phải bẻ cành tơ chứ?

    Cái này mà….có lẽ là có thể đệm lên đất được, ha ha ha…”

    Bốn ông già nhất loạt vỗ tay cười to lên: “Kỳ diệu đến mức không nói được, kỳ diệu đến mức không nói được…”

    Thấy bốn người sắp sửa cười đến ngả nghiêng rồi, Dương Hạo lúc này mới ho một tiếng, nói nghiêm túc: “Ừm…, bốn vị lão trượng thật là…thật là uyên bác, bổn phủ lãnh giáo rồi, bái phục, thật sự là bái phục…”

    Bốn người già đều đồng loạt vỗ tay: “Nào dám nào dám, đại nhân quá khen.”

    Dương Hạo không làm gì được với bốn ông già lằng nhằng này, đành dở khóc dở cười nói: “Được rồi, bổn phủ đã biết rồi.

    Ta sẽ cho người đến xây dựng mấy phòng lớn, bốn vị lão trượng có thể mời một số hiền nhân đến, với học thức của bốn vị đây, nếu có thể bớt chút thời gian để dạy học sinh, bổn phủ cũng rất hoan nghênh.

    Đúng rồi, có một người tên là Phạm Tư Kỳ, có thể mời đến đảm nhận trách nhiệm giáo sư của học viện, phiền các vị về tìm ông ấy, nói với ông ấy một tiếng.”

    Nói rồi hắn nhấc ấm trà lên ý rót nước tiễn khách, lúc này mới nhớ ra ấm trà đã vỡ mất rồi.

    Bốn ông già cũng thỏa mãn ý thơ rồi, thấy động tác của hắn như vậy vội vàng đứng lên, vừa khoa trương khen ngợi Dương Hạo văn thơ đầy mình vừa cáo từ.

    Dương Hạo tiễn bốn vị ra đến cửa, mỉm cười nói: “Bốn vị lão trượng, đến ngày hôm nay các vị đã làm quan của một địa phương.

    Cái ghế của bổn phủ vừa được dựng lên, đang tính kế dùng người, nhà các vị có con cháu nào, hoặc là nhân tài ở địa phương, thì đều có thể nói với bổn quan, chỉ cần là nhân tài thật, bổn phủ nhất định sẽ dùng.

    Nhớ đấy nhé, nhân tài ở mọi phương diện, không cứ là chỉ ở phương diện đọc sách.”

    Bốn người già thấy chi phủ đại nhân rộng lượng thế này, còn cho phép họ đề cử con em mình, vô cùng mừng rỡ, vội vàng cung kính cảm tạ.

    Đợi đến khi bốn người già đều đã xuống núi rồi, Dương Hạo lúc này mới thẳng lưng, học phong thái của họ, quay người đi vào, lúc la lúc lắc nói: “Bài từ này hay, hàm súc lắm.

    Đoạn hay còn ở đằng sau, hà hà hà…Kỳ diệu không tài nào diễn tả được, kỳ diệu không tài nào diễn tả được…”

    Hắn học theo điệu bộ của bốn người già, vừa bước đến cửa, cánh cửa kêu cót két một tiếng, đột nhiên tự chuyển động mà không có chút gió nào, đóng “rầm” một tiếng, Dương Hạo há hốc miệng, mắt mở trừng trừng, đang định thò tay chạm vào cửa, thì cánh cửa lại cót két, rồi tự động mở ra, trong phòng trống không, chẳng có bóng người nào cả.

    Dương Hạo nổi hết da gà, hắn bước lùi hai bước, rồi hét lớn: “Ai đó, mau ra đây!”

    Chỉ nghe thấy những âmrít như tiếng gió vang lên trong không gian: “Tôn bỉ nhữ phần, phạt kỳ điều mai…, hà hà hà, tối quá lang tình thiếp ý, cơ hội tốt đến nhường nào, chỉ cần ngươi tỉ tê chút nữa, cô gái đó chắc chắn sẽ nửa chịu nửa không, thành được việc tốt.

    Đáng tiếc, đáng tiếc quá, cơ hội tốt vậy, quang cảnh đẹp vậy, mà bị tên ngốc như ngươi bỏ qua…”

    “Ngươi là ai?”

    Dương Hạo nghiêm mặt quát.

    “Hỳ hỳ, ta à…Ta chỉ là một lão quỷ phong lưu thôi…, tên tiểu quỷ phong lưu nhà ngươi, thật là muốn gặp ta sao?”

    Dương Hạo nhìn tứ phía, căn phòng này đến một cái lỗ cũng không có, sao lại có thể trốn ai trong đó được chứ, tóc hắn bắt đầu dựng ngược lên, quay người lại chuẩn bị chạy.

    Bốn người già Lâm Bằng Vũ vừa xuống núi vừa bình luận vị chi phủ đại nhân này dễ gần đến thế nào, giản dị đến thế nào.

    Tần Giang cười nói: “Vị đại nhân này chẳng ra vẻ chút nào, lại là người cùng đạo với chúng ta, đợi đến khi Lô Lĩnh Châu xây dựng xong xuôi rồi, chúng ta hẹn chi phủ đại nhân ra đây, cùng uống rượu đánh cờ, ngâm thơ bình thơ.

    Ở nước Hàn bao năm rồi, chúng ta chưa có ngày ngước mặt lên, giờ đây tuổi đã già, không muốn tham dự việc quan triều nữa, cứ tạo tốt quan hệ với chi phủ đại nhân, để con cái chúng ta có một vị trí quan trường tốt cũng được rồi.”

    Tần Giang vừa nói, liền nghe thấy đằng sau có tiếng người hét: “Bốn vị lão trượng, bốn vị lão trượng…”

    Bốn người quay đầu lại, liền thấy chi phủ đại nhân đang xách áo bào chạy như bay đến, chiếc mũ còn xộc xệch trên vai, Lâm Bằng Vũ nhìn vậy rất cảm động, ân cần nói: “Cổ nhân cầu người hiền, phải nghênh đón trước.

    Chi phủ đại nhân kính lão thật không để đâu cho hết.

    Ý…Không biết chi phủ đại nhân có gì dặn bảo?”

    Dương Hạo chạy đến trước mặt bọn họ, thở hồng hộc nói: “Bốn vị lão trượng, trong dân gian bách tính có đạo sỹ biết trừ tà không?”

    Bốn vị lão trượng ngơ ngác, nhìn sang nhau, không biết nói gì, Dương Hạo thấy vậy liền nói thêm: “Hòa thượng biết đọc kinh cũng được rồi…”

    Chương 182:Thuyết phục thất thị

    Đồng cỏ xanh ngút ngàn tầm mắt, đại thảo nguyên đẹp đẽ như một tấm thảm xanh rì mơn mởn, kéo dài đến tận chân trời.

    Bước chân mùa thu đã đặt đến nơi đây, trời xanh hơn, gió nhẹ hơn, vó ngựa nhẹ nhàng đạp trên thảm cỏ, tiếng bước chân ngựa chậm rãi, tinh thần của từng người kỵ sỹ đều như phấn chấn hơn.

    Nghiêm túc mà nói, có một người ngoại lệ, mặc một tấm áo bào dài, rất ra dáng công tử, nhìn mặt cũng thanh tú dễ coi, chỉ là tinh thần có chút không phấn chấn, thân hình hắn nhẹ nhàng lên xuống theo từng bước chân ngựa, nhưng biểu cảm trên mặt hắn ta lại như đã say ngủ, thỉnh thoảng lại ngáp không thôi.

    Lý Quang Sầm nhìn thấy hắn như vậy, thầm lắc đầu, đến lúc không chịu nổi nữa liền nói: “Hạo Nhi, lần này chúng ta đến bái kiến tộc trưởng Thất Thị đó, để kết đồng minh.

    Mặc dù ngươi là nghĩa tử của ta, Thất Thị cũng đã đồng ý phong ngươi làm cống chủ, nhưng có điều….hán tử trên thảo nguyên, người họ tôn trọng là những anh hùng thực sự, thứ họ bái phục là sức mạnh thật sự.

    Nếu như ngươi để bộ dạng này, mặc dù bọn họ ngoài mặt không nói gì ngươi, nhưng trong lòng nhất định sẽ thầm coi thường ngươi.

    Lại chỉ dựa vào danh phận này, sợ rằng ngươi sẽ khó khăn trong việc khuất phục những hào kiệt thảo nguyên kiêu căng ngạo nghễ.”

    “Oa…a….a…., vâng, nghĩa phụ, con hiểu rồi, không để mất mặt trước mặt họ là được rồi chứ gì.”

    Dương Hạo ngáp xong một cái rõ to, cười đau khổ đáp lại một tiếng.

    Hắn cũng chẳng muốn làm ra cái bộ dạng chẳng chút tinh thần thế này, nhưng mà….nếu đổi lại thành người khác mấy đêm liền mất ngủ, thì có lẽ cũng chẳng có tinh thần được.

    Mấy ngày nay, hắn dường như bị tên lão quỷ phong lưu đó ám rồi.

    Đường đường là chi phủ, mệnh quan triều đình, hắn ngại không dám công bố chuyện này ra, chỉ dám nói lén lút với bốn vị lão trượng, nhưng mấy người này nghe xong thấy lạ lắm, vị họ không thấy có gì bất thường cả, chỉ cần Dương Hạo ở cùng người khác, thì tuyệt đối không xảy ra hiện tượng gì.

    Dương Hạo vốn không tin vào mấy chuyện ma quỷ này, nhưng sự việc kỳ quái này xảy ra, hắn không tìm được một lý do nào hợp lý hơn ngoài chuyện bám vào ma quỷ, thử hỏi hắn làm sao ngủ yên được khi bị ma ám?

    Nói là chưa từng được ngủ ngon thì cũng không phải.

    Mỗi lần thức đến nửa đêm, rồi chìm vào giấc ngủ, hắn liền làm một mạch đến sang.

    Trong giấc mơ hắn thường mơ thấy một chuyện kỳ quái.

    Trong mơ, hắn cảm thấy mình như đang ở trong một suối nước nóng, từng dòng nước ấm chảy đi chảy lại quanh người hắn, cảm giác đó rất thoải mái, nhưng khi hắn tỉnh lại, không có cảm giác thoải mái của người đã đi trị liệu bằng nước nóng, mà toàn thân đau nhức.

    Nằm mơ một lần như vậy, có thể nói là nằm mơ, nhưng nằm mơ nhiều tối cùng một giấc mơ, hắn tin là mình đã gặp phải chuyện chỉ có trong truyền thuyết: “ma ám”

    Quay đầu lại nhìn, sau lưng mình là mười mấy chiếc xe lớn và mười mấy thương nhân.

    Nhìn tiếp về đằng sau nữa, là đồng cỏ mênh mông bát ngát, không nhìn thấy chân trời.

    Ngẩng mặt lên nhìn, một khoảng không xanh bất tận, chỉ có một màu xanh như nước hồ trên nền trời.

    Dương Hạo tự nói với lòng mình: “Quỷ lúc trời sáng không dám ló mặt ra đâu, đến nay đã rời khỏi Lô Lĩnh Châu, mấy ngày nay ta có thể ngon giấc rồi nhỉ, tên lão quỷ đó còn dám ra mặt hay không?”

    Nghĩ vậy, lòng Dương Hạo an tâm một chút.

    Những chiếc xe lớn đằng sau có muối, trà, gạo, thuốc, vải và những đồ trang sức mặc dù rẻ tiền nhưng gia công rất đẹp đẽ tinh xảo, tất cả đều là những đồ mấy ngày nay Dương Hạo cho đám thương nhân đi mua, hắn có ý đồ nhanh chóng xúc tiến sự hợp tác giữa Lô Lĩnh Châu và Thất Thị, đương nhiên không bỏ qua “hội đàm phán thương nhân” có một không hai này, có những chuyện, đem theo đám thương nhân áo dài vai rộng này, bọn có chắc chắn sẽ làm tốt hơn mình.

    Dương Hạo đang suy nghĩ bỗng quay lại đằng sau, thấy sắc mặt Lý Quang Sầm không vui vẻ, tự thấy có chút áy náy, bèn hạ quyết tâm phải suy nghĩ cẩn thận về đại hội kết đồng minh lần này.

    Thực lòng mà nói, hắn không lo về hội kết giao lần này, tại sao lại đem đám thương nhân này đi theo, vì hắn biết, hoàn cảnh hiện nay của thất thị, không thể từ chối những điều kiện của hắn.

    Những gì hắn đề ra có lợi rất lớn đối với thất thị, nếu thất thị tiếp tục đi theo con đường cướp bóc, thì những tài sản cướp được không thể nhiều bằng con đường làm ăn chân chính, hơn nữa khu Tây Bắc dân cư tập hợp theo mô hình trại, một khi là một doanh trai quân sự, rất có hương vị của việc quân cũng như dân.

    Hơn nữa, quân của hai nhà Chiết Dương đã tập hợp lại với nhau, trang bị của quân đội chính quy là vô cùng hùng mạnh, với thế lực của thất thị như bây giờ, đến những trang bị vũ khí tối thiểu đều thiếu thốn, thì rất khó có thể làm được điều gì.

    Bọn chúng phải trả giá rất đắt để có thể cướp bóc được một số vật tư để cho cả tộc cầm cự qua mùa đông, bọn chúng sao có thể bỏ qua cơ hội với những điều kiện hấp dẫn này được?

    Còn về chinh phục thất thị, làm cho chúng trở thành thứ mình có thể dùng được, Dương Hạo chẳng có chút lo lắng về vấn đề này.

    Dựa vào phân tích của hắn, Lý Quang Sầm đã sớm rời khỏi Hạ Châu từ nhỏ, mặc dù Lý Quang Sầm là người kế nghiệp hợp pháp của gia tộc họ Thác Bạt, nhưng chỉ dựa vào thế lực hiện thời của hắn ta, muốn có chút gì đó trong thất tốc cũng là điều mơ tưởng, thất tộc nếu muốn một người danh chính ngôn thuận đứng lên lãnh đạo để chống lại Hạ Châu, thì không chắc sẽ chẳng ngại đường xa mà đến mời hắn về.

    Bản thân mình không lấy được gì từ vụ này chẳng cần phải nói nữa, nhưng chưa chắc đã công thành danh toại, lại không có người thực sự mạnh mẽ đứng đầu bộ tộc, làm sao có thể hiệu triệu được mọi người?

    Hơn nữa, hắn ta muốn hiệu triệu mọi người để làm gì kìa?

    Khống chế một số lượng lớn binh mã thế này, lại phải cho bọn họ ăn, mặc, mà chẳng có chút tác dụng nào, nếu bị Triệu quan gia biết được, không chừng lại gây họa cho chính bản thân mình, hắn ta chẳng dại gì mà làm chuyện ngu ngốc đến thế.

    Về phía Dương Hạo, hắn chỉ muốn giải quyết nguy cơ của bách tính trăm họ Lô Lĩnh Châu, để một đường sống cho gia tộc Lý Quang Sầm, lợi dụng thân phận đặc biệt của mình, dựa vào lợi ích chung để biến hai phe Triết Dương và thất thị đang có ý thù địch với mình trở thành bằng hữu và người bảo hộ cho Lô Lĩnh Châu, cái chức quan cha mẹ của bản thân mình ngồi chắc rồi, đây là mục đích lớn nhất của hắn.

    Nghĩ vậy, nên hắn chẳng thèm để tâm đến việc Thất Thị có tôn kính hắn hay không, có thể gây dựng danh tiếng địa vị tuyệt đối trước mặt Thất Thị hay không, vì thế cho dù mấy ngày này ăn ngon ngủ yên, hắn cũng chẳng có thể phất tinh thần lên mà đến tham dự cuộc gặp mặt này.

    Lý Quang Sầm lại không nghĩ như vậy.

    Hắn ta tự biết rằng quãng đường trước mặt không còn nhiều, vốn chỉ nghĩ tìm cho gia tộc một đường ra, là đã hạ được gánh nặng trong lòng, không phụ sự theo đuổi bấy lâu nay của gia tộc.

    Nhưng sau khi nhận Dương Hạo làm nghĩa tử, hắn thật sự đã có được tình nghĩa tử, chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để sức mạnh của nghĩa tử càng lớn mạnh hơn.

    Đây là được voi đòi tiên, Dương Hạo đâu biết nỗi khổ này của hắn.

    Trước mặt xuất hiện một dòng sông, như một dải lụa uốn lượn chảy đến, hai bên bờ sông nở rộ những đóa hoa muôn màu muôn sắc.

    Đằng xa xa là một ngọn núi hùng vĩ, trên đồng cỏ xanh dưới chân núi, từng đàn cừu dê đang gặm cỏ, như những đám mây trắng, mây vàng lững lờ trôi trên đồng cỏ xanh mướt mát.

    Người phụ trách cảnh giới đã phát hiện ra sự có mặt của bọn họ, có người cưỡi ngựa đến một cái lều như cây nấm ở phía xa, người còn lại đã nhấc cây kèn, những tiếng “tu tu” ngân dài trên thảo nguyên.

    “Hạo Nhi, phía trước là bộ lạc họ Tế Phong rồi.”

    Nhìn những túp lều của tộc người Đảng Hạng, Lý Quang Sầm không hỏi kích động vô cùng, hắn phi chầm chậm ngựa, nói với Dương Hạo: “Tế Phong thị giờ đây là bộ lạc lớn nhất trong thất thị, cũng là bộ lạc giàu có nhất, tộc trưởng có trong tay một vạn năm nghìn lều, có lẽ đến bảy tám vạn người, một mình ông ta thống lĩnh một bộ, hai đứa con trai mỗi người thống trị một bộ khác, mặc dù Dã Li thị là bộ tộc thiện chiến nhất trong thất thị, nhưng trước mắt, thì Tế Phong thị vẫn là bộ tộc lớn mạnh nhất.”

    “Ừm, con hiểu rồi.”

    Mặc dù Dương Hạo không hề muốn thống ngự thất thị, nhưng đã đến bước này rồi, không thể không đứng thẳng người, lấy lại tinh thần.

    “Ầm!”

    Đám cừu trắng như mây trước mặt bỗng nhiên kinh sợ chạy mất, để lộ ra một con đường màu xanh, hơn hai nghìn kỵ sỹ chạy xuống từ những chiếc lều trại trên ngọn núi cao, như nước lũ tràn xuống.

    Lỳ Quang Sầm ghì con chiến mã, ngồi thẳng trên lưng ngựa, nhíu đôi mắt, nhìn đăm đăm vào đám kỵ sỹ đang chạy lại kia.

    “Tu…tu….tu….tu…”

    Khoảng mười chiếc kèn đồng loạt vang lên, những kỵ sỹ đó đến trước mặt họ liền ghì ngựa lại hai bên trái phải, hơn hai nghìn kỵ sĩ như đội hình quân ngũ đã được huấn luyện tinh nhuệ, ngay lập tức rẽ làm hai bên trái phải, đứng rất ngay ngắn gọn gàng.

    Cuối bức tường người thẳng tắp này, lại có khoảng 10 kỵ sỹ đang phi ngựa đến.

    Lý Quang Sầm nói nhỏ: “Người đứng đầu Tế Phong, Phí Thính, Vãng Lợi, Pha Siêu, Dã Ly, Mễ Cầm đều đã đến rồi, Hạo Nhi, xuống ngựa, đi theo sau lão phu.”

    Nói vậy, Lý Quang Sầm quay người xuống ngựa, hiên ngang tiến lên phía trước, Dương Hạo vội vàng nhảy xuống ngựa, đi theo đằng sau ông ta.

    Những người Mộc Ân vẫn ở chỗ cũ, ngồi trên ngựa không động đậy gì.

    Cách đó khoảng chừng mười trượng, những người kỵ sỹ đã nhất tề dừng ngựa, rồi lai một loạt hạ yên xuống ngựa, dưới sự dẫn dắt của một người già mặt tròn thân hình vạm vỡ đứng lên phía trước, hai bên cách nhau khoảng tầm mấy bước, dò xét một hồi, rồi trên gương mặt của người già lộ ra một nụ cười,người già dang rộng đôi tay, ôm Lý Quang Sầm vào lòng.

    Dương Hạo đứng sau Lý Quang Sầm, yên lặng dò xét thủ lĩnh của nhóm Đảng Hạng thất thị này, nghe bọn họ dùng một thứ tiếng mà chính mình không hiểu hàn huyên với nhau, Lý Quang Sầm và tộc trưởng thất thị, sau khi đã ôm chào nhau, tay trong tay cùng người già mặt tròn đó bước đi, đến bên cạnh Dương Hạo, mặt tươi như hoa nói: “Ngũ Liễu Thư, đây là con trai ta, giờ đang là tri phủ Lô Lĩnh Châu kiêm đoàn luyện sử Dương Hạo.”

    Dương Hạo học cách lễ tiết của người thảo nguyên, mỉm cười bước lên phía trước một bước, đặt tay lên vai, khom lưng chào: “Dương Hạo diện kiến các vị đại nhân.”

    Dương Hạo lúc này vẫn chưa được phong là cộng chủ của thất thị, theo lý mà nói hắn chỉ là con kết nghĩa của Lý Quang Sầm, không cần phải chào mấy người này, nhưng Dương Hạo thân là tri phủ đại nhân, mặc dù những người này tự sống trên đại thảo nguyên, không tuân thủ vương pháp Trung Nguyên, nhưng mỗi người đều là quan đã từng được phong qua.

    Các chức quan của họ rất phức tạp, có người được phong quan từ Hậu Tấn, có người được phong quan từ Hậu Đường, có người lại được phong từ Hậu Chu, còn có người được phong của Đại Tống và Bắc Hán ngày hôm nay, trong mắt họ có lẽ không phân biệt được hết tất cả những sự ra đời và diệt vong của tất cả các triều đại này, họ chỉ biết trên thân mình cũng mang cái danh quan viên Trung Nguyên, vì thế vừa nhìn thấy Dương Hạo hành lễ, cũng vội nở một nụ cười, lục đục đi lên trước hành lễ.

    Động tác mà Dương Hạo làm là hành động chào gặp mặt của người thảo nguyên mà hắn mới học được, còn những động tác bọn họ làm lại là động tác của quan viên Trung Nguyên chào nhau trên quan trường, rồi hàn huyên lộn xộn với nhau một lúc, mọi người mới yên lặng lại.

    Ngũ Liễu Thư cười tươi: “Nào đến đây đến đây, Lý đại nhân, Dương đại nhân, trong lều của ta đã chuẩn bị thịt dê thơm lừng rồi, còn có cả rượu thơm đang chờ kìa, Ngũ Liễu Thư ta và các vị chư hầu vô cùng mong mỏi đến ngày các vị đến, đi thôi, chúng ta vào lều uống vài chén mỹ tửu rồi nói chuyện kỹ hơn.”

    Mọi người kéo nhau lên ngựa, có người hét to lên một tiếng, hay nghìn võ sỹ bỗng nhấc đao lên, chỉ nghe thấy “vù” một tiếng, hai nghìn thanh đao sáng lóa nhất tề giơ lên không trung, chói lên ánh mặt trời sáng lòa.

    Những người đứng đầu cùng Dương Hạo, Lý Quang Sầm chậm chạp bước đi qua bức thành trì trang nghiêm này để vào đến trại.

    Hai nghìn thanh gươm đồng loạt phát ra âm thanh như có thể giết người bất cứ lúc nào, âm thanh đó đi vào lòng người, không khỏi làm Dương Hạo có chút sợ hãi, Lý Quang Sầm thấy mặt hắn khác lạ, bèn mỉm cười, nhân lúc không có ai để ý nói nhỏ với hắn: “Đừng bị những động tác này của họ dọa.

    Tế Phong Thị là bộ tộc giàu có nhất trong thất thị, một bộ lạc lớn gồm có bảy tám vạn người, cõ lẽ đao kiếm cũng phải có đến ba nghìn thanh, trên thảo nguyên thiếu thốn sắt thép, mà dù cho là Đại Tống hay là Hạ Châu, đều khống chế rất chặt về mặt này.”

    Dương Hạo nghe xong liền hiểu ra, hắn nhẹ nhàng gật đầu, nhìn quanh một hồi, hắn thấy rằng hai nghìn kỵ sỹ này đã được coi là lực lượng vũ trang lớn mạnh nhất ở đây rồi, mặc dù yên ngựa của họ có vẻ sáng bóng nhưng kỳ thực đã cũ rồi, lưỡi đao cũng vậy, có khi còn nhìn thấy một kỵ sỹ đến yên ngựa còn không đủ.

    Đến lều, liền nhìn thấy rất nhiều đàn bà và trẻ con Đảng Hạng, hiếu kỳ vây quanh lấy họ, Ngũ Liễu Thư cũng chẳng để ý, đi lên phía trước, đến trước mặt cái lều lớn nhất, mới dừng ngựa cười nói: “Đến nơi rồi, Lý Quang Sầm đại nhân, Dương Hạo đại nhân, mời.”

    Chỉ thấy trước trại, hai bên trái phải đều được đặt mấy chiếc nồi lớn, đang nấu gì đó, bên phải có một chiếc hố cát, trong đó còn đặt một con dê, đã được thui thành màu vàng như nghệ, trong đám lửa, từng ngọn lửa như nhảy múa không ngừng.

    Lý Quang Sầm nhảy xuống ngựa, nhìn hai bên trái phải, cười nói: “Ha ha, Ngũ Liễu Thư à, ta đã nghe danh từ lâu, trong thất thị, bộ tộc của ngươi là hùng mạnh nhất, cũng là giàu có nhất, đến nay tận mắt nhìn, đúng là danh bất hư truyền.”

    Ngũ Liễu Thư nghe xong câu ấy liền lộ ra bộ dạng có khổ không biết kể với ai, hắn muốn nói gì nhưng lại khựng lại, cười khô khốc hai tiếng rồi nói: “Lý Quang Sầm đại nhân quá lời rồi, người tộc Tế Phong….đến nay….ôi, chuyện dài lắm, nào đến đây đến đây, vào trong lều đi, vào trong lều đi.”

    Bên cạnh có người cười lạnh lùng lên tiếng: “Có gì mà ngươi khó nói, để bảo toàn tộc người, ngươi còn đem cả con gái yêu quý Na Bố Y Nhĩ đem gả cho Lý Quang Duệ làm thiếp.

    Na Bố Y Nhĩ vốn là một viên trân châu của dại thảo nguyên chúng ta, đáng lẽ ra…đáng lẽ ra nàng ấy sẽ phải gả cho con trai ta, Hừ!

    Kết quả chẳng phải cũng giống nhau hay sao, mảnh đất thảo nguyên màu mỡ nhất mà các người có, cũng bị ép đưa cho bọn chúng rồi, cho tộc người của Lý Quang Duệ.

    Nếu ngươi muốn tiếp tục dựa vào Hạ Châu, thì mang con gái út Mã Nhĩ Y Na gả tiếp đi, có lẽ sẽ đổi được vài năm thái bình nữa đấy!”

    Ngũ Liễu Thư nghe thấy lời đó không biết nói thế nào, Dương Hạo đánh mắt nhìn sang, thấy người nói câu này thân hình rất to lớn, một bộ râu dài trắng xóa, nhưng trên mặt lại không có thịt, lông mày rậm che đi con mắt sâu, hình như lúc kiến lễ đã được giới thiệu người này rồi, tộc trưởng của Vãng Lợi thị thì phải.

    Tộc trưởng Tô Ca của Dã Ly thị nhìn thấy hai vị tộc trưởng này không hòa bình được, một người thì không biết xử trí thế nào, bèn vội vàng giảng hòa: “Cách La La, ngươi cũng đừng trách Ngũ Liễu Thư nữa, nếu một đứa con gái thực sự sẽ đổi được sự an bình cho gia tộc, thì chúng ta sẽ đem tất cả con gái ra gả cho Lý Quang Duệ, thế nào?

    Đàn bà ấy mà, còn có tác dụng gì khác đâu.”

    Nhưng lòng tham của tên Lý Quang Duệ thực sự là vô đáy, hắn không bao giờ có được lúc nào thỏa mãn.

    Ngày hôm nay Lý Quang Sầm đại nhân chủ trì cuộc gặ mặt, chúng ta sớm muộn gì cũng đuổi tên cẩu tặc đó về đúng nơi của nó, nhưng những việc không vui này, đừng nhắc đến trong một ngày tràn đầy hy vọng như ngày hôm nay nữa.”

    Tộc trưởng Vãng Lợi thị Cách La La không còn cách nào nữa đành im bặt, mọi người đón Dương Hạo và Lý Quang Sầm vào lều, Lý Quang Sầm và Ngũ Liễu Thư làm chủ.

    Điều muốn nói tới ngày hôm nay, là liên minh thất thị, đề đạt ra người đứng đầu, thảo phạt Lý Quang Duệ.

    Đương nhiên, qua truyền ngôn của Tô Ca, các vị tộc trưởng đều đã biết kế hoạch đại thể của Dương Hạo, về thái độ yên ắng âm thầm tích lũy lực lượng chờ thời cơ đứng lên phản kích của Dương Hạo, họ cũng đã hiểu được phần nào, điều mà họ muốn biết là, kế hoạch mà Dương Hạo nói liệu có trở thành hiện thực được không, liệu có thực sự thay đổi được hoàn cảnh hiện thời của thất thị hay không.

    Đồng thời, là một cộng chủ đã định từ lâu trong nội bộ, họ còn muốn suy nghĩ kiểm tra một chút, xem Dương Hạo có thật sự xứng đáng trở thành người đứng đầu hay không.

    Qua những ngày nay dày công suy nghĩ, đường lối tư tưởng của Dương Hạo đã càng rõ ràng hơn, nói ra càng có sức thuyết phục hơn.

    Hắn nói lại một lần nữa toàn bộ kế hoạch của mình, thấy người nghe gật đầu, tự tin đã tăng lên, bình thản nói: “Ngày hôm nay, ta đã phái người đi mở con đường thông thương, và đã tập hợp được thương nhân, hơn nữa còn mời được Diệp gia là người đứng đầu về xe cộ trong Tây Bắc phụ trách việc vận chuyển.

    Ta đề nghị các vị tộc trưởng ngay lập tức bắt tay vào làm công tác chuẩn bị, và bàn tính kế hoạch kinh doanh với các vị thương nhân của chúng ta mang đến.

    Tình hình hiện nay của Lô Lĩnh Châu chắc các vị cũng đã biết, vì thế ta đề nghị các vị có thể bán trước một số hàng cho các thương gia, đợi đến khi họ vận chuyển về Trung Nguyên, kiếm được tiền rồi sẽ trả lại cho các vị số tiền vốn thuộc về các vị.

    Mùa thu sắp đến rồi, bò dê và các vật dụng bằng da của các vị nếu đưa vào Trung Nguyên, nơi đây vừa vặn bước vào mùa đông, sẽ rất dễ bán.

    Cứ như vậy, các vị có thể kiếm được rất nhiều tiền, hơn nữa thông qua buôn bán sẽ kết được nhiều bằng hữu, về sau các dễ làm ăn hơn.

    Còn về bên thương nhân, các vị không phải bận tâm, nếu có đồ để bán, có thể đến quan phủ để đăng ký, quan phủ Lô Lĩnh Châu chúng ta sẽ phụ trách về vấn đề bảo quản hàng hóa cho các vị, nếu ở khâu này có người làm ăn không tốt hay làm những chuyện khuất tất, quan phủ Lô Lĩnh Châu sẽ bồi thường lại cho các vị.”

    Mấy tộc trưởng này quản lý đời sống và sự tồn vong của cả một tộc người, họ không chỉ là những chiến sĩ dũng cảm trên mặt trận, mà còn là người sáng suốt nhất của cả tộc người, và đều hiểu rõ về kinh doanh, sản xuất, bán buôn, Dương Hạo vừa nói xong, họ đã thông suốt, thậm chí có người còn nghĩ xa hơn cả Dương Hạo, nếu kế hoạch này của Dương Hạo có thể thành sự thật được, thì họ tất nhiên sẽ hiểu lợi ích to lớn tiềm tàng trong đó.

    “Dương Hạo đại nhân mưu lược hơn người, Lý Quang Sầm đại nhân có người con thế này, thật là hạnh phúc, ha ha ha….”

    Ngũ Liễu Thư cười lớn, sau đó lại đổi giọng, nói: “Chỉ là…thất tộc chúng ta từ trước đến giờ đều chịu sự khống chế của Hạ Châu.

    Nếu giờ đây đem tất cả bò dê, lông và da mang đến bán cho Lô Lĩnh Châu, rất khó để giấu được Hạ Châu, lúc ấy Hạ Châu đem quân đến đánh, chẳng phải chúng ta sẽ phải đối kháng với quân Hạ Châu, mà phá vỡ kế hoạch bí mật của Dương Hạo đại nhân hay sao?

    Không biết Dương Hạo đại nhân có cao kiến gì không?”

    Dương Hạo mỉm cười, ấn đầu gối nói: “Việc này, triều đình không có cách nào, Chiết Ngự Huân không có cách nào, Dương Tiếp Huân không có cách nào, Dương Hạo vừa lên làm tri phủ, số binh lính trong tay còn có hạn, nếu dám mạo muội đứng ra đấu với Tây Bắc, có lẽ các vị sẽ không tin phải không?

    Việc này, cần các vị giúp sức.

    Về phần Hạ Châu, những gì các vị phải cống nạp, không chỉ vẫn nên cống nạp như cũ, mà có thể giấu được đến khi nào thì hay khí đó.

    Những thứ còn lại thì mang đến Lô Lĩnh Châu chúng ta để bán.

    Giờ đây Lô Lĩnh Châu mới thành lập, những thương nhân từ Bắc Hán rời đến cũng cần có thời gian để xây dựng con đường thông thương, trước lúc đó, nếu chỉ có thịt bò thịt dê, lông và da của một mình Tế Phong thị, họ cũng ăn không hết, để xây dựng việc làm ăn lớn mạnh cần phải có thời gian mà.

    Đợi đến khi việc làm ăn ngày càng lớn rồi, về phía Hạ Châu nếu có phát hiện gì đó bất thường, các vị có lương thực dự trữ, có binh mã, thực lực lúc đó không thể so sánh với bây giờ được, Hạ Châu cũng sẽ phải thương thuyết với các vị, đúng không?

    Thứ hai là, thất thị Đảng Hạng trước kia bị Hạ Châu đàn áp đã muốn phản kháng.

    Muốn phản kháng lại thiếu lương thực, không binh khí, bèn chỉ có cách đi cướp bóc ở phủ châu, Lân Châu.

    Kết quả là bị xem như thù địch, nếu Lý Quang Duệ ở Hạ Châu mà xuất binh, binh sỹ của các vị sẽ tiêu hao gần hết trong việc chiến đấu với hai bên Chiết Dương rồi, dẫn đến việc thất bại.

    Các vị chưa bao giờ nghĩ đến việc liên thủ với hai nhà Chiết Dương…”

    Dương Hạo nói đến đây, tộc trưởng Cách La La của Vãng Lợi thị muốn nói điều gì đó, Dương Hạo giơ tay lên, cười nói: “Đương nhiên, các vị tộc trưởng nghĩ cho tình hình đại cục, chưa chắc đã nghĩ đến việc liên minh với hai nhà Chiết Dương, cùng chống lại Hạ Châu.

    Nhưng có điều là, đã bao năm nay, các vị cùng Hạ Châu đánh vô số lần với hai nhà Chiết Dương, biết bao người con, người vợ của Phủ Châu và Lân Châu, cha họ, chồng họ đã chết dưới tay các vị.

    Và bộ tộc của các vị, cũng không ít người chết trong tay họ, lòng thù hận này, làm cho các vị không thể không liên kết với hai nhà Chiết Dương, nếu không đợi đến khi quân Hạ Châu ập đến, các vị sẽ tự đào hố chôn mình.”

    Cách La La đang định nói những lời này, thấy Dương Hạo đã nói rồi, bèn gật đầu, nhấc chén rượu lên cạn một hơi, vuốt vuốt miệng không lên tiếng nữa.

    Dương Hạo nhìn người tộc trưởng tính tình thẳng thắn này, lại nói: “Còn về hai bên Chiết Dương, ngoài việc xem xét đến tình cảm của rất nhiều tướng lĩnh và lão bách tính ra, còn phải xem xét cả sự lớn mạnh của Hạ Châu Lý thị.

    Ba bên Tây Bắc, Hạ Châu là lớn mạnh nhất, còn hai nhà Chiết Dương mỗi bên đều có địa bàn của mình, những địa bàn này ở dưới sự dò xé của Hạ Châu, nếu kết đồng minh với các vị, chắc chắn sẽ nghi kỵ đến việc xung đột với Hạ Châu, chỉ nói về phía Phủ Châu, khoảng trăm trại lớn nhỏ, mỗi trại không đến ba nghìn binh, cơ bản không có cách nào đối phó được với sự báo thù của Hạ Châu.

    Nhưng Lô Lĩnh Châu lại không như vậy, những người dân từ Bắc Hán đến, không có thù hằn ân oán gì với các vị .

    Giao dịch với các vị, cùng nhau hưởng lợi, người của các vị nhất định sẽ ủng hộ, không phản đối lại.

    Các vị tộc trưởng đừng lo mọi người dưới tay các vị sẽ nảy sinh lòng dạ khác thường.

    Đồng thời, Lô Lĩnh Châu có vị trí địa lý đặc biệt, bảo vệ được một vùng đất là bảo vệ được cả châu, không có chuyện phân binh.

    Sau khi Hạ Châu biết được, hai bên Chiết Dương có lẽ sẽ trốn tránh, để tránh việc xung đột với họ.

    Còn Lý Quang Duệ nếu muốn làm khó với Lô Lĩnh Châu, hai bên Chiết Dương liền có thể khởi binh, lấy danh nghĩa dân Lô Lĩnh Châu mà tham gia vào cuộc chến, để tên Lý Quang Sầm không còn cách nào để nói, không có lý do phát động cuộc chiến với hai bên này.

    Hơn nữa là, hà hà…”

    Dương Hạo cười ranh mãnh, nói tiếp: “Hạ Châu nếu muốn thảo phạt Lô Lĩnh Châu, phải đi qua lãnh địa của chư vị, dù cho các vị quân không đủ, đứng làm vai bàng quan ở ngoài, Lý Quang Duệ cũng không thể hoàn toàn yên tâm được đúng không?

    Hắn vừa không dám điều động tất cả quân lực tinh nhuệ của mình, để hậu phương vườn không nhà trống, vừa không dám không để lại một số binh nhằm đề phòng các vị mà đem tất cả lực lượng đến đánh Lô Lĩnh Châu, vì thế Lô Lĩnh Châu chúng ta vững chắc như núi Thái Sơn vậy.”

    Hắn ngồi thẳng lên, mở rộng hai tay, cười nói: “Người hàng xóm ngay gần Lô Lĩnh Châu chúng ta chính là chư vị, lúc đó Lý Quang Sầm phải làm sao?

    Hắn muốn đánh, các vị liền hàng.

    Hàng thì hàng, nhưng trâu bò lợn gà vẫn đưa đến Lô Lĩnh Châu như thường, hắn nhìn lại không chịu được, chẳng lẽ hắn sẽ đề đạt ra một sự trao đổi, mang thảo nguyên màu mỡ nhất và thành Hạ Châu cho các vị, để trở thành hàng xóm của Dương Hạo ta?

    Hà hà, dù cho hắn có đồng ý, nhưng những người họ Thác Bạt sống dựa vào đồng cỏ thảo nguyên chắc sẽ không đồng ý đúng không…”

    Các vị tộc trưởng nghĩ đến cảnh Lý Quang Sầm tiến thoái lưỡng nan, đều đắc ý nở một nụ cười…

    Thậm Mạt Nhi đứng ngoài nghe động tĩnh trong lều, vất mạnh đám cỏ đang nắm trong tay đi, nói: “Tên mặt búng ra sữa này, chỉ là có cái miệng dẻo như kẹo, không biết hắn đang nói gì ở trong, mà làm cho các vị đại nhân vui đến thế.”

    Nàng đưa mắt ra nhìn những đàn cừu mập mạp đáng bị người nông phụ mục dân lùa đi, mắt đảo lên nói: “Ta đi tìm ít thuốc xổ cho hắn uống, phải làm cho hắn ra cả mật xanh mật vàng mới được!”

    “Quay lại đây!”

    Tiểu Dã Khả Nhi kéo tay nàng ta lại, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Đây là doanh trại của Ngũ Liễu Thư đại nhân, ngươi muốn cho thuốc vào thế nào?

    Nếu làm không ra gì để cho đại nhân ăn phải, chắc chắn sẽ bị một trận đòn.

    Hơn nữa, dùng thủ đoạn này không phải là hảo hán, dù cho hắn ta chịu cực khổ, ta cũng không hãnh diện gì.”

    “Vậy cứ để thế này sao?

    Thực lòng mà nói, hắn không có ý làm khó chúng ta, nhưng…hắn có bản lĩnh gì, mà chúng ta phải phong hắn làm chủ.

    Ta không tin, hắn tốt hơn ngươi.”

    Thậm Mạt Nhi bực tức nói.

    Tiểu Dã Khả Nhi nghĩ một lúc rồi cười nói: “Có cách rồi, ta đi tìm mấy huynh đệ nữa, trong bữa rượu hôm nay sẽ xử lý hắn ta một trận, làm ta mặt xanh như tàu lá chuối cút ra khỏi đây.”

    Trong lều, Ngũ Liễu Thư hưng phấn đứng hẳn lên, cung kính rót rượu cho Lý Quang Sầm, lại rót rượu cho Dương Hạo, sau đó cầm bình rượu rót một lượt cho các vị tộc trưởng, nhân lúc rót rượu, đánh mắt nhìn ra hiệu cho các vị tộc trưởng, thỉnh thoảng còn nói nhỏ vài câu.

    Lý Quang Sầm thấy vậy, mặt lộ ra một nụ cười thần bí, tay hắn vuốt râu, ung dung cầm bát rượu lên cạn một hơi.

    Sau khi Ngũ Liễu Thư trao đổi ý kiến với Cách La La và mấy người khác, đợi tiếp xong rượu, lục đục rời ghế đứng vào giữa lều, hai tay giơ bát rượu, mặt hướng về phía Dương Hạo.

    Dương Hạo nhìn Lý Quang Sầm, Lý Quang Sầm mìm cười đưa bát rượu không lên trước mặt, sau đó giơ râu về phía Dương Hạo, ngụ ý để hắn cầm bát rượu lên.

    Dương Hạo ngờ hoặc bưng bát rượu lên, Ngũ Liễu Thư bước lên trước vài bước, giơ bát rượu đầy, quỳ xuống đất, nói to: “Người tài giỏi, không thể thiếu con mắt nhìn đường.

    Người anh hùng không thể thiếu đôi cánh khỏe.

    Dương Hạo đại nhân đại trí đại tài, là đại thần Bạch Thạch đem tặng cho chúng ta, giờ đây ngài chính là con mắt của chúng ta, là đôi cánh của chúng ta.

    Chúng ta nguyện quỳ dưới chân ngài, để ngài trở thành chủ nhân của chúng ta.”

    Tất cả mọi người đồng loạt quỳ xuống, dị khẩu đồng thanh nói: “Đại thảo nguyên bao la mãi mãi là nơi ở của Dương Hạo đại nhân, người đứng đầu của Đảng Hạng thất thị mãi mãi là người của đại nhân, chúng ta nguyện đi theo những gì Bạch Thạch đại thần chỉ dẫn, đưa người lên làm chủ nhân vĩnh viễn của thảo nguyên Hạ Châu!”

    Chương 183:Tửu sắc tiền tài Lữ Động Binh

    Đám lửa cháy rừng rực trong êm, trông như một đám đuốc cực đại, ánh lửa đó hắt lên từng gương mặt của người vây xung quanh, làm cho tất cả đều rực lên màu đỏ của sự sống.

    Tàn lửa bay trong không trung, như những đàn đom đóm giăng đầy trong không gian, bao trùm lên màn đêm trên thảo nguyên bằng một tấm vải mang màu sắc thần bí.

    Những nhạc khí đơn giản tấu lên những khúc nhạc rộn rã, mười mấy thiếu nữ nhảy múa ca hát quanh đám lửa, thân hình đưa theo từng nhịp nhạc, những tư thế vũ đạo vô cùng đẹp mắt.

    Trên mặt cỏ đã được trải một tấm thảm, các vị tộc trưởng đang ngồi khoanh chân trên đó, trên chỗ ngồi quan trọng nhất là Dương Hạo và tộc trưởng Tế Phong thị Ngũ Liễu Thư, vì hắn đã được phong làm cộng chủ của thất thị trên thảo nguyên này, nên đến Lý Quang Sầm cũng phải ngồi sang một bên, trên thảo nguyên, chúng họ tôn trọng nhất là quyền lực và địa vị, tôn trọng nhất là trên dưới, chứ không phải lớn bé.

    Mỗi vị tộc trưởng đều được đặt trước mặt một bộ ấm chén, bên cạnh đó là một bình rượu mã nãi, trên bàn trà là những khối lớn thịt dê nướng, đó là những con dê nướng nguyên con, sau khi Ngũ Liễu Thư đại nhân đến giải phẫu, phân cho mỗi người một chút để cùng thưởng thức.

    Trước mặt Dương Hạo là món thịt dê tươi ngon lành, hắn cũng học cách ăn của những vị đứng đầu, lấy dao nhỏ nhẹ nhàng cắt từng miếng thịt, rắc muối lên rồi đút vào miệng.

    Thỉnh thoảng có người cầm chén rượu lật đật đi đến trước mặt hắn, có người khách khí nói một loạt những câu kính rượu, có người đến trước mặt hắn rồi đứng thẳng người, cất tiếng hát, sau khi hát xong một bài kính rượu, bèn cung kính nhấc bát rượu trên tay lên, cách kính rượu này, mặc dù không phức tạp như ở các bàn tiệc của Trung Nguyên, nhưng càng làm cho người ta khó từ chối hơn, dưới sự thành ý của họ, hắn không thể không cạn chén.

    Mấy bát rượu lớn xuống ruột, đầu óc Dương Hạo bắt đầu mơ mơ hồ hồ.

    Trước mặt hắn, những người thiếu nữ lả lướt khiêu vũ trong gió, phong tình của thiếu nữ phương tộc khác với thiếu nữ Trung Nguyên, nếu so với con gái Trung Nguyên, họ có cái sức sống của tự nhiên hoang dã.

    Cơ thể của những người con gái này đều rất khỏe mạnh cân đối, người con gái đứng giữa đẹp hơn cả, cằm hơi nhọn, mũi cao, môi hơi cong cong, khi cười làm lộ ra hàm răng trắng đều như hạt bắp, tóc rất khác với những người còn lại, tấm vải xanh ôm lấy đầu, trên cổ đeo vòng trang sức bạc, cùng với những nhịp điệu trong khi khiêu vũ, nụ cười và sự thuần khiết của cô càng biểu lộ rõ, tràn đầy sức sống.

    Khương nhân là một chi của người Cổ Nhung, mà người Nhưng từ thời Xuân Thu đã bắt đầu có hồ ly tinh rồi.

    Không biết đã có biết bao “mối hiểm họa” nghiêng nước nghiêng thành bắt đầu từ tổ tiên của họ, những người con gái đáng yêu này, cũng được coi là một con hồ ly tinh nhỏ, rất nhiều ánh mắt của các đại hán, đều bị bọn họ hớp hồn.

    Vũ đạo tràn đầy màu sắc dân tộc rất thu hút người khác.

    Thỉnh thoảng, bọn họ vẫy hai tay về phía trước và phía sau, chiếc eo thon thon của họ di động nhẹ nhàng, như đang cưỡi ngựa băng qua thảo nguyên vậy, tiếng trống cũng như biến thành tiếng vó ngựa, những đôi hài xinh xắn của họ cũng nhảy lên theo tiết tấu của âm nhạc.

    Chốc chốc, họ sát vai lại với nhau, như từng con thiên nga xuất hiện trên mặt nước, đẹp đến nhường nào, cùng với thân hình yêu kiều, ánh mắt mê hồn, rõ ràng là những thiếu nữ đang sung mãn độ tuổi thanh xuân và sức sống tự nhiên, lại mang cho người ta cảm giác như bị mất hồn.

    Cả một hàng thiếu nữ nhảy múa, lấy người con gái đó làm trung tâm, lúc tiến lúc lùi, những cánh chim tuyệt sắc trên thảo nguyên này đã tụ hội về đây, nhưng người ngắm nhìn họ-những tộc trưởng của các bộ tộc, lại là mấy ông già, chỉ trừ có….Dương Hạo đang ngồi ở bàn chính.

    Một người thiếu nữ từ nhỏ đã quen với những thư sinh yếu ớt, thì người họ ngưỡng mộ rất có khả năng là những nam tử to khỏe đầy tố chất nam nhi, cũng như vậy, một người thiếu nữ từ nhỏ đã quen với những đại hán cường tráng, thì người đọc sách nho nhã điềm đạm có lẽ sẽ có lực sát thương lớn hơn với nàng.

    Những người con gái dân tộc Miêu, thường có tình yêu với những nam tử người Hán, và nguyện kết duyên cả đời với họ, giờ đây lại xuất hiện sự việc khác thường này, đây chính là nguyên nhân.

    Những hán tử trên thảo nguyên ai nấy đều cường tráng to lớn, ngày hôm nay lại xuất hiện Dương Hạo, lại ngồi ở bàn chính giữa, những thiếu nữ đó khi nhảy múa, đều để lại ánh mắt trên người hắn ta, làm cho không ít dũng sỹ trên thảo nguyên đã phải cảm thấy ghen tuông.

    Ngũ Liễu Thư ngồi bên cạnh Dương Hạo, lau vết dầu trên miệng, cười hỳ hỳ nhìn sang Dương Hạo, rồi đưa ánh mắt về phía thiếu nữ đứng giữa,thiếu nữ ấy thấy sự ra hiệu của ông ta, liền quay đầu đi, xoay eo như không có ai ở đó, hướng mông về phía ông ta, làm Ngũ Liễu Thư lộ ra vẻ không vui.

    Thiếu nữ đó chính là con gái út của ông ta Mã Nhĩ Y Na.

    Ngũ Liễu Thư là tộc trưởng giầu có nhất, hùng mạnh nhất trong thất thị.

    Liên minh lại với các tộc khác để chống lại Hạ Châu, đó là điều cần thiết, nếu không dưới sự áp bức của Hạ Châu, ông ta cũng không sống yên được.

    Nhưng ông ta nhận thức được rõ ràng rằng, họ Thác Bạt là bộ lạc đứng đầu trong các bộ lạc thất Đảng Hạng, đã có lịch sử đến trăm năm rồi, lực lượng tích lũy đến hàng trăm năm, không phải là thứ mà trong ba năm năm năm tám năm mà họ có thể vượt qua được.

    Họ Thác Bạt, là dòng họ mà cả thất tộc liên thủ lại cũng không thể đánh bại, người mà họ có thể đánh bại, chỉ có thể là Lý Quang Duệ.

    Chỉ có phong Lý Quang Sầm hoặc là con của hắn lên làm chủ, mới có thể đem lại nguồn ngoại lực lớn mạnh cho Thất Thị, đủ để làm cho những người đứng đầu bộ tộc lùi một bước, lật đổ Lý Quang Duệ, đón về Lý Quang Sầm hoặc là nghĩa tử của hắn, trở thành chủ nhân của thảo nguyên, sẽ trở thành đại biểu lợi ích cho dòng họ Thác Bạt.

    Muốn bảo vệ lợi ích cho tộc Tế Phong, chỉ đứng sau vị trí của họ Thác Bạt, ông ta bắt buộc phải tạo mối quan hệ với chủ nhân tương lai của thảo nguyên này.

    Lý Quang Sầm và tộc trưởng Dã Ly là bạn tốt từ thuở nhỏ, đã xây dựng quan hệ với Lý Quang Sầm trước ông ta một bước rồi, điều mà ông ta có thể làm, là tạo mối quan hệ với nghĩa tử của Lý Quang Sầm.

    Sự việc đã thành, bản thân mình tương lai là nhạc phụ của Dương Hạo đại nhân, sự việc không thành, chỉ đổi lại một đứa con gái thôi, có gì đáng phải lo lắng?

    Đúng lúc đó, thấy Dương Hạo ngồi thưởng thức một hồi lâu, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên con gái của ông ta, Ngũ Liễu Thư vô cùng mừng rỡ, bèn ra hiệu cho con gái kéo Dương Hạo cùng khiêu vũ, không ngờ đứa con gái này quen được nuông chiều rồi, dã tính khó cải, lại làm ngược lại với ý của ông ta.

    Ngũ Liễu Thư ngụ ý với con gái đã bị mấy người để ý đến, mấy thiếu niên đó ngay lập tức nổi giận đùng đùng.

    Trước đó, Đảng hạng thất thị phong một người thiếu niên Trung Nguyên làm chủ, mấy thiếu niên trên thảo nguyên này đã có phần không phục, giờ đây lại thấy Ngũ Liễu Thư đại nhân có ý ghép đôi Mã Nhĩ Y Na quý giá ngàn vàng của Tế Phong cho tên thư sinh Dương Hạo này, ngay lập tức những người yêu quý Mã Nhĩ Y Na đồng loạt đưa ánh mắt đầy thù hận về phía Dương Hạo vẫn đang ngây ngô không biết chuyện gì xảy ra.

    Tiểu Dã Khả Nhi ngậm cười nhìn sang Dương Hạo một lúc, rồi nói nhỏ với họ vài câu, mấy võ sỹ Đảng Hạng gật đầu, rồi có một người đeo chiếc thắt lưng da rất chặt, bước đến trước mặt Dương Hạo.

    Vũ đạo của những thiếu nữ kia đúng là làm say lòng người, Dương Hạo đang xem đến độ đờ đẫn, thì bỗng nhiên trước mặt bị chắn bởi một người, làm cho hắn không xem được nữa, hắn giật mình, biết rằng lại có người đến kính rượu, hắn ngẩng đầu lên, mới phát hiện ra người đó là một thiếu niên không đến hai mươi tuổi.

    Đây chỉ là sự phỏng đoán khi nhìn nét mặt hắn ta, còn thân hình kia đã như của một tráng sỹ ba mươi, cực kỳ vạm vỡ.

    “Dương Hạo đại nhân!”

    Thiếu niên đó đột nhiên khom lưng trước mặt Dương Hạo, làm dáng vẻ khi gặp người đứng đầu, nhưng mặt lại rất kiêu ngạo, không hề có chút cung kính nào nói: “Ta là Mô Tây Gia Nạp của tộc Tế Phong, nghe nói Dương Hạo đại nhân văn võ song toàn, là người đứng đầu đáng kính của thất tộc chúng ta.

    Người mà thảo nguyên chúng ta ngưỡng mộ nhất là những anh hùng thực sự, Mô Tây Gia Nạp ta muốn cùng Dương Hạo đại nhân so tài đao kiếm quyền võ, mong Dương Hạo đại nhân đồng ý, để cho các dũng sỹ trong Đảng Hạng chúng ta tâm phục khẩu phục.”

    Ngũ Liễu Thư ngây ra, đặt bát rượu xuống, sa sầm mặt nói: “Mô Tây Gia Nạp, ngươi thật to gan, dám thách đấu với cả Dương Hạo đại nhân.

    Ngươi là thân phận gì, đi xuống!”

    Mô Tây Gia Nạp đứng thẳng người, ngẩng cao đầu nói: “Ngũ Liễu Thư đại nhân, Mô Tây Gia Nạp là chiến sĩ của Tế Phong thị, là dũng sỹ đã được chính ngài ban cho bảo đao.

    Ta chỉ muốn so tài đao kiếm với Dương Hạo đại nhân, lý do là rất nhiều người trong tộc chúng ta hoài nghi không biết Dương Hạo đại nhân có thực sự đủ khả năng đưa Đảng Hạng chúng ta đi lên hay không, có bản lĩnh dẫn ngựa giết địch hay không.

    Nếu…Ngũ Liễu Thư đại nhân không cho phép ta khiêu chiến với Dương Hạo đại nhân, Mô Tây Gia Nạp ta cũng chỉ còn cách phục tùng.”

    Hắn nhìn sang Dương Hạo, đợi phản ứng của hắn ta.

    Với tính toán của hắn, chẳng có ai lại chịu được sự khiêu khích thế này, có thể nhẫn nại với thái độ như vậy, chỉ cần Dương Hạo đồng ý ứng chiến, hắn sẽ cho Dương Hạo một cái nhìn khác.

    Nhưng ai ngờ Dương Hạo đến đây lần này là để bàn kế cho mọi người cùng phát tài, chẳng để ý đến thái độ của người này, không ứng chiến liệu có gây ra chuyện gì không, liệu có làm mất lòng tin và hình tượng trong lòng Đảng Hạng không, hắn chẳng thèm quan tâm, vì thế thấy Ngũ Liễu Thư giải vây cho hắn, hắn chỉ cười gật đầu, rồi lại tiếp tục hướng ánh mắt ra đám thiếu nữ.

    Đáng tiếc là, đám thiếu nữ kia thấy dáng bộ khí chất của hắn khác với những đám thanh niên trên thảo nguyên, nên rất có cảm tình, giờ đây thấy hắn không chịu nhận lời ứng chiến mà không nói gì, nên nhất loạt đều rất thất vọng, Dương Hạo thấy vậy không nhịn được cười: “Đám tiểu nha đầu này, đàn ông nếu chỉ vì chuyện cỏn con mà cũng động dao động kiếm, đánh đánh chém chém, là trở nên có sức mạnh trong mắt họ, nếu không gây chuyện thị phi, thì họ lại nghĩ là yếu đuối nhu nhược, thực là không biết chờ đợi gì hết.”

    Tiểu Dã Khả Nhi thấy Dương Hạo không ứng chiến, con ngươi liền chuyển động, rồi nói nhỏ với một người mấy câu, người đó lập tức đứng dậy sải bước đi đến, cười ha ha nói: “Tại hạ là Mâu Tây người của Dã Ly tộc.

    Lời của Ngũ Liễu Thư đại nhân rất có lý, đao kiếm không có mắt, ngày hôm nay là ngày kết đồng minh của thất thị, là ngày tốt để bầu người đứng đầu, sao lại có thể làm chuyện đó được.

    Không bằng…tại hạ cùng với Dương Hạo đại nhân so tài sức mạnh một chút, thế nào?

    So tài thế này, không làm tổn hại đến cơ thể, ta nghĩ Dương Hạo đại nhân không đến mức không cho ta chút thể diện này chứ.”

    Người này còn cường tráng hơn cả Mô Tây Gia Nạp, trên người hắn chỉ mặc một chiếc áo da ba lỗ, lộ ra đôi bắp tay chắc nịch, Dương Hạo nhìn bộ dạng đó, bắp tay kia có lẽ phải to bằng bắp chân mình.

    Ngũ Liễu Thư vỗ bàn chưa kịp nói gì, Mâu Tây đã quay người nói to lên: “Chư vị cô nương mời lùi ra một chút, lực sỹ Dã Ly thị Mâu Tây muốn cùng Dương Hạo đại nhân so sức mạnh.”

    Đám thiếu nữ đang khiêu vũ ngay lập tức dạt sang một bên, Mâu Tây nhìn bốn phía, sải những bước lớn đến giữa.

    Ở bên phải, có một cục đá cao bằng người, vừa một vòng tay ôm, một nửa chìm trong lòng đất, Mâu Tây sợ Ngũ Liễu Thư bắt ngừng lại, nhanh chân bước đến đuổi các người du mục ra một bên, rồi đứng trước dò xét hòn đá, đột nhiên cong lưng ôm lấy hòn đá, hai chân đứng vững, hét lên một tiếng: “Lên nào!”

    Hắn nhấc đến hai lần liền, lại lắc sang hai bên trái phải, hòn đá lớn đó vang lên rầm một tiếng, đất đá như bị chấn động mạnh mẽ, mấy người dân du mục đứng bên cạnh há hốc miệng reo hò.

    Người có sức mạnh thần kỳ như vậy cũng là vô cùng hiếm thấy trong những võ sỹ Đảng Hạng, bọn họ đương nhiên sẽ rất hứng khởi.

    Tô Ca cũng có chút bất mãn với việc người tộc mình làm khó Dương Hạo, mặc dù hán tử trên thảo nguyên trọng võ nghệ dũng sỹ, nhưng với những người làm đến chức đứng đầu như hắn ta, dù là người hiếu chiến nhất trong Dã Ly Thị, nhưng hắn cũng hiểu rõ một đạo lý, người mạnh thật sự là người dựa vào trí tuệ và đầu óc, chứ không phải dựa vào chân tay, Dương Hạo cho dù có không giết được một con gà thì cũng có hề gì?

    Là người đứng đầu, sứ mệnh của hắn là tập hợp sức mạnh của cả Thất Thị, làm mạnh thêm thực lực của Thất Thị, chứ không phải là có sức mạnh chém đầu hàng trăm người, nhưng chẳng có cách nào khác, những người trên thảo nguyên là thế, không phải ai cũng có thể nhìn nhận được như vậy, là tộc trưởng, hắn có thể ra lệnh cho mọi người tôn Dương Hạo lên làm thủ lĩnh, nhưng không có cách nào làm mọi người phải kính trọng vị thủ lĩnh này cả.

    Những người tùy thân mà hắn mang đến thấy bộ tộc mình thắng thế càng dương dương tự đắc, vô cùng hứng khởi.

    Lúc này chính Mâu Tây lại không nói được lời nào.

    Hòn đá này quả thực quá nặng, tất cả sức mạnh toàn thân hắn đều đã đổ vào việc nhấc nó lên, giờ đây tất cả bắp thịt đã nhão ra, hắn ôm hòn đá lên, miễn cưỡng đi lên trước bảy bước, sau đó đặt đánh rầm một cái xuống đất, thở hồng hộc, quay đầu lại đắc ý nhìn Dương Hạo: “Dương Hạo đại nhân, Mâu Tây là người trần tục, Dương Hạo đại nhân thân phận cao quý, không chắc đã ôm hòn đá này đi được bảy bước, chỉ cần Dương Hạo đại nhân có thể ôm nó lên là đã coi như Mâu Tây này thua rồi.”

    Mâu Tây nói chắc như đinh đóng cột, ngay sau đó là tràng vỗ tay hò reo của những người dân du mục, họ đưa ánh mắt sang Dương Hạo, đặc biệt là đám thiếu nữ khiêu vũ vừa nãy, ai nấy đều lộ ra vẻ hiếu kỳ, dù cho Dương Hạo có thể thắng hay không, thắng thua bọn họ chẳng cần quan tâm, cái mà họ quan tâm là sự tranh đấu giữa đàn ông thế này.

    Dương Hạo xoa xoa mũi, nhìn hòn đá to đùng kia, trong lòng thầm nói: “Hòn đá này đã được nhấc lên từ trong lòng đất rồi, nếu ta đến ôm…, không biết có thể đẩy được nó ha không.

    Ôm lên à?

    Thế quá là đánh đố ư, dù cho ta có lấy hết sức lực cha sinh mẹ đẻ ra cũng không thể làm được điều đó…”

    Thấy Dương Hạo không nói lời nào, đám người bắt đầu truyền ra tiếng cười và tiếng huýt sáo, rất nhiều người du mục đã tụ lại, thử ôm hòn đá ấy, nhưng người mạnh nhất cũng chỉ ôm được hòn đá khỏi mặt đất một chút, Mộc Ân sầm nét mặt, nhìn hòn đá dò xét một lúc, với sức lực của hắn cũng chỉ miễn cưỡng ôm được hòn đá này, nhưng nếu ôm nó đi đến bảy bước thì không thể được.

    Nhưng có điều ngày hôm nay thiếu chủ đã chịu ô nhục thế này, dù cho thế nào hắn cũng phải ra tay.

    Cùng lắm thì ôm hòn đá một chút rồi đấu võ với tên khốn đó, dạy dỗ hắn một bài học.

    Kế hoạch đã định, Mộc Ân bèn hừ một tiếng rồi nói: “Ngươi cũng biết đại nhân nhà ta có thân phận quý giá ngàn vàng thế nào ư?

    Những hành động bắp thịt thô lỗ thế này, đại nhân nhà ta không thể so đo với ngươi được.

    Để ta đến lĩnh giáo xem sao.”

    “Đợi chút đã!”

    Dương Hạo cũng ngộ ra, tên Mâu Tây đó chưa chắc đã là đối thủ của Mộc Ân, nếu là so về cưỡi ngựa bắn tên, thì không phải là đối thủ của hắn.

    Nhưng luận về sức lực, thì lại đúng là sở trường của Mâu Tây, những người này tối nay cố ý làm mất mặt ta rồi, nếu hôm nay để cho Mộc Ân thay mình làm điều này, thì về sau chưa chắc họ đã không nghĩ ra thêm những trò khác, chẳng lẽ lại để người dưới của mình ra gánh mãi sao?

    Nhận thua cho xong, ai thèm để ý nhà người có kính trọng ta hay không, chỉ cần Lô Lĩnh Châu ổn định vững chắc như Thái Sơn rồi, ta đi làm quan thái bình của ta.

    Nghĩ vậy, Dương Hạo bèn ung dung đứng dậy.

    Bốn bên đầy những người đang hò reo ngạc nhiên, thực ra họ cũng biết, nhìn bộ dạng này của Dương Hạo không thể làm được việc đó, không ngờ Dương Hạo lại nhận lời khiêu khích, đến cả Mã Nhĩ Y Na trong đám thiếu nữ cũng ngạc nhiên tròn xoe mắt, nhìn hắn đầy kinh ngạc.

    “Hạo Nhi, con….”

    Lý Quang Sầm tất nhiên đã biết được khả năng của nghĩa tử của mình, hắn có lòng đại ân, có hành động đại dũng, nhưng không so sánh được với những người hữu dũng vô mưu này, hắn còn đứng ra làm gì?

    “Nghĩa phụ xin mời ngồi xuống…”

    Dương Hạo giơ tay ngăn ông ta lại, bước từng bước đến trước hòn đá, đằng sau hắn là tộc trưởng và những người đứng đầu, tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào Dương Hạo, thấy áo bào của Dương Hạo bay phấp phới trong gió, chậm chạp bước đi, rất nhiều người dân du mục đứng vây quanh hòn đá, muốn xem xem rốt cuộc hắn sẽ nhấc lên bằng cách nào.

    Dương Hạo đi đến bên cạnh hòn đá cực đại đó, nhìn trên nhìn dưới, trong lòng thử đo đếm xem hòn đá nặng đến đâu, rồi sờ vào, thấy hòn đá không động đậy gì cả, bèn quay đầu lại, cười rất tự nhiên: “Mâu Tây dũng sỹ quả là có sức mạnh siêu phàm, không ngờ nhấc được cả hòn đá nặng thế này, ta nghĩ chư vị ở đây, đều chưa nhìn thấy ai sở hữu thần lực thế này.

    Ha ha, Dương mỗ...”

    “Oa…”

    Dương Hạo chưa kịp nói ra bốn chữ “hổ thẹn không bằng”, bốn bên đã ầm lên âm thanh kinh người, Dương Hạo kinh ngạc quay đầu lại nhìn, lần này hắn cũng giật bắn mình, hòn đá này rõ ràng là cao bằng người mình, giờ sao lại thấp hơn mình một cái đầu?

    Dương Hạo cúi thấp đầu xuống, dựa vào ánh lửa, mới phát hiện ra hòn đã này đã tạo thành một cái hố trên mặt đất, chịu sự áp lực của hòn đá lớn, những thảm cỏ xung quanh đều bị bung lên.

    Dương Hạo ngơ ngác vỗ tay lần nữa, hòn đá đó theo tiếng vỗ tay của hắn lại lún sâu thêm chút nữa, lúc này tiếng vỗ tay hoan hô vang lên không ngớt, những người gần đó đều hô hào, những người đứng sau không biết rõ sự tình vội vàng chen lên xem, trước mặt Dương Hạo bỗng lộn xộn thành một đám.

    Dương Hạo vô cùng kinh ngạc: “Hòn đá này…có lẽ bên dưới bị sụt đất, nên tự mình lún xuống?

    Nhưng không thể được, nhiều người đứng đây thế này, nếu là sụt đất thật thì mọi người đều toi rồi.

    Hòn đá này…”

    Dương Hạo nghi ngờ lại vỗ tay thêm lần nữa, lần này, tất cả mọi người đã nhìn rõ ràng, cùng với tiếng vỗ tay nhẹ nhàng của Dương Hạo, hòn đá lại lún vào trong lòng đất, Dương Hạo mừng rơn, mặc dù không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện như vậy.

    Hắn quay đầu lại nhìn, sau đó cười nói: “Dương mỗ không nhấc hòn đá lên, Mâu Tây dũng sỹ đã nhấc nó lên rồi thì Dương mỗ sẽ đem nó đặt vào vị trí cũ, dũng sỹ thấy thế nào?”

    Mâu Tây mở to hai mắt, không nói được lời nào.

    Để ấn được hòn đá này vào lòng đất còn khó hơn gấp nhiều lần so với việc hắn nhấc nó lên, hơn nữa…hơn nữa người này chỉ vỗ tay nhè nhẹ, đây là công phu gì chứ?

    Lúc đó Mâu Tây nhìn Dương Hạo, ánh mắt như nhìn thấy ma vậy.

    Lòng Dương Hạo lúc này, tim cũng đang đập thình thịch, đây là chuyện cổ quái gì, ngoài việc gặp ma hắn chẳng còn biết giải thích thế nào nữa.

    Mấy ngày nay hắn bị quỷ ám, không ngờ con quỷ này còn thần thông như vậy, đi theo hắn đến cả thảo nguyên.

    “Sao hắn lại giúp ta?

    Trừ phi…Bởi ta là người Hán, còn hắn là quỷ Hán, mọi người cùng một kẻ thù sao?”

    “Dương Hạo đại nhân đúng là có thần lực, không không, là thần công, Mâu Tây không nào sánh kịp, ta nhận thua nhận thua.”

    Mâu Tây cũng rất hồ hởi, nhìn thấy công phu của Dương Hạo thế này, mình đúng là không bì được, bèn nhận thua.

    “Ha ha, Mâu Tây dũng sỹ khách khí quá rồi.

    Thần lực này của ngươi, đã là độc nhất vô nhị rồi, Dương mỗ cũng rất bái phục.”

    Dương Hạo vừa khách sáo nói, vừa cười đi về chỗ cũ, những người đứng sau ồ lên, có người nhấc lên, có người ấn xuống, có người lắc sang hai bên, thử đến một hồi lâu, đều không có chút thay đổi nào cả, không ngờ Dương Hạo lại làm được điều đó, ai nấy đều tán dương không ngớt.

    “Dương Hạo đại nhân đúng là…đúng là tài năng tiềm tàng, ta vô cùng khâm phục.”

    Dương Hạo còn chưa kịp ngồi xuống, Tô Ca cùng mấy người khác đã ùn ùn kéo đến, tán dương không ngớt.

    Thấy Dương Hạo sở hữu sức mạnh kinh người như vậy, đám người Tiểu Dã Khả Nhi cũng trầm trồ, có người còn nói: “Dương Hạo đại nhân sở hữu thần lực vô địch, đúng là chủ nhân đã được đại thần Bạch Thạch chọn lựa, chúng ta….chúng ta thôi đi vậy.”

    Hắn nói vậy, đã động chạm đến một người, người này cũng là người của Tế Phong thị, là người yêu thầm Mã Nhi Y Na, thấy người đẹp mình thầm yêu sắp bị cha nàng tặng cho Dương Hạo, hắn như ngồi trên đống lửa, chẳng thèm để ý đến thân phận của Dương Hạo, hắn bỏ áo ngoài, làm lộ ra thân hình đầy những bắp thịt rắn chắc, lạnh lùng nói: “Có sức mạnh không chắc đã là vô địch.

    Mâu Tây khỏe hơn ta, nhưng chẳng phải thường bại dưới tay ta hay sao?

    Ta phải vật tay với hắn một lần, ta không tin hắn làm tốt hơn ta.”

    Vật tay là trò chơi thường thấy của nam nữ trên thảo nguyên này, vật tay đòi hỏi kỹ thuật rất cao, không phải cứ khỏe là có thể thắng được, vì thế người này không bỏ cuộc, bước ra trước, cao giọng nói: “Dương Hạo đại nhân, ta là Nhật Đạt Mộc Cơ của tộc Tế Phong, vừa nãy đã được thấy thần lực của Dương Hạo đại nhân, Nhật Đạt Mộc Cơ rất bái phục, ta muốn học hỏi một vài kỹ thuật vật tay từ đại nhân, không biết đại nhân có nể mặt ta được không?”

    “Thần vật tay Nhật Đạt Mộc Cơ đã khiêu chiến với đại nhân rồi, đại nhân, so tài với hắn ta đi, so tài với hắn ta đi.”

    Những người đứng đầu các bộ lạc còn chưa lên tiếng, rất nhiều người dân du mục đã ào ào nói, vỗ tay, Dương Hạo hơi do dự, hắn nhìn tứ phía xung quanh, hi vọng có thể nhìn thấy một bóng ma quỷ gì đó, nhưng bốn bề đều là dân du mục, và trên trời chỉ có những đốm sao, làm gì có lão quỷ nào ló mặt ra.

    Đang do dự, trong những âm thanh ồn ã ấy đột nhiên có một âm thanh rất rõ ràng vang lên bên tai hắn: “Hừ!

    Sợ gì, đấu với hắn đi!

    Loại người vũ dũng vô mưu này, chỉ biết dựa vào sức lực chẳng ra gì đâu!”

    Dương Hạo vừa nghe thấy âm thanh này, liền chắc mẩm trong lòng, hắn cười ha ha, rồi bước lên trước: “Được, vậy chúng ta so tài một lần, nhưng có điều…đây là lần cuối cùng, ta thấy, ngắm nhìn mỹ nữ khiêu vũ, còn hay hơn đánh đấm thế này, ha ha…”

    “Được!”

    Nhật Đạt Mộc Cơ nhìn đám thiếu nữ đang đứng một bên, Mã Nhĩ Y Na đang cười tươi nhìn vào đó, càng có thêm dũng khí, gật đầu chấp nhận.

    Dương Hạo nhìn hắn, trong mắt đầy sự thương xót: “Thật là đáng thương, ngươi không gặp may rồi.

    Chỉ là không biết…Lão quỷ đó sẽ nhập vào người ta hay nhập vào người ngươi đây….”

    Đến khi vật tay kết thúc, Dương Hạo nhận ra, lão quỷ đó đã nhập vào Nhật Đạt Mộc Cơ rồi, hắn không biết trình độ thường ngày của Nhật Đạt Mộc Cơ thế nào, nhưng vừa bắt đầu, thân pháp, động tác, sức lực mà Nhật Đạt Mộc Cơ biểu lộ ra làm người ta kinh ngạc, nhưng khi bắt tay vào vật thật thì tất cả đều thay đổi hẳn, một đại hán cường tráng như vậy giờ lại biến thành một thư sinh chân tay mềm nhũn, chẳng có chút sức lực nào hết, dưới sự quan sát của quần chúng, hắn đã thua.

    Việc thắng thua không phải là thảm hại nhất, mà thảm hại nhất là, những người trên thảo nguyên phần lớn đều hiểu rõ về vật tay, ai nấy đều có thể nhìn ra được, Dương Hạo không có chút kỹ thuật vật tay gì hết, mà hắn dùng những động tác đơn giản, trực tiếp nhất để kết thúc cuộc đấu.

    Nhật Đạt Mộc Cơ toát mồ hôi hột, mặt mày kinh hãi lắp bắp nói: “Nhất định có chuyện gì cổ quái, nhất định vậy, ta cứ đè lên người hắn là cơ bắp như bị đập vào đâu đó, cả thân người chẳng còn chút sức lực nào.

    Chẳng lẽ đúng là Bạch Thạch đại thần đang bảo vệ hắn sao?”

    Dương Hạo quay trở lại chỗ ngồi, ánh mắt của các vị tộc trưởng nhìn hắn đã không giống như trước kia nữa, Ngũ Liễu Thư đại nhân cười ha ha, vỗ tay “đét đét đét” mấy cái nói: “Nào nào nào, các vị tộc trưởng, chúng ta cùng nhau khiêu vũ hát ca đi nào.

    Các cô nương Tế Phong Thị, còn không mau mời các vị đại nhân xuống cùng khiêu vũ ư?”

    Đám thiếu nữ nghe thấy vậy, vui vẻ chạy lại kéo từng vị đại nhân xuống, cô nương mỹ miều nhất chạy lại như một chú tuần lộc nhỏ, nhẹ nhàng đến trước bàn Dương Hạo, âm thanh rung động lòng người phát ra từ chiếc vòng bạc trên cổ nàng tắt hẳn, đôi mắt ướt của nàng nhìn sang Ngũ Liễu Thư, sau đó mỉm cười dang hai tay ra, mục tiêu của nàng không ngờ lại là Dương Hạo.

    Chiếc cổ thon đeo một chiếc vòng bạc, hai cánh tay nhỏ nhắn như hai đóa hoa, hướng về phía Dương Hạo chào mời: “Dương Hạo đại nhân, thiếp là Mã Nhĩ Y Na, mời đại nhân cùng thiếp nhảy điệu này, được không…”

    “Cô nương, cái này…Ta không biết….”

    Dương Hạo còn chưa kịp dứt lời, thiếu nữ mỹ miều đó đã ngắt lời hắn, cười đáp: “Rất đơn giản thôi, thiếp dạy cho đại nhân, nào đến đây…”

    Bàn tay nhỏ mềm như mây nắm lấy tay hắn, kéo hắn lên.

    Mọi người cùng các cô nương tay trong tay vây quanh đám lửa, rất nhiều dân du mục đều nhảy cùng họ, tạo thành hai vòng, ba vòng, bốn vòng xung quanh họ….

    Mọi người vây quanh đám lửa, lúc xoay thuận, lúc xoay nghịch, nhảy những vũ điệu hết sức giản đơn mà lại làm sôi động lòng người…

    “Ngày hôm nay việc hòn đá đó, còn cả việc vật tay nữa, là ngươi giúp ta phải không?

    Mặc dù ta không sợ thua, cũng chẳng sợ mất mặt, nhưng cảm giác thắng lợi thật tuyệt, hà hà…Cảm ơn ngươi nhé lão quỷ…”

    “Nếu sau này ngươi không theo ám ta nữa còn tốt hơn, âm dương cách biệt mà, ta cảm giác giờ đây người mình âm khí ngày càng nặng nề rồi, mà dương khí lại không đủ, cả ngày chẳng có chút sức lực nào…”

    Trong một căn lều rất to, chỉ có một mình Dương Hạo ngủ.

    Dương Hạo ngồi trên nền lều, nhìn một góc không có lấy một bóng người, tự nói một mình.

    Nếu có người thấy được bộ dạng này của hắn ta, có lẽ sẽ nghĩ rằng đầu óc hắn có vấn đề mất.

    “Ta đi ngủ đây, không biết mộ của nhà ngươi ở chỗ nào, đêm nay ngươi báo mộng cho ta được không?

    Ngươi đã giúp ta, dù gì ta cũng phải báo đáp lại ngươi.

    Đốt chút tiền vàng, thắp mấy nén nhang cho ngươi, mời một vị hòa thượng đến siêu độ cho ngươi, ngươi sẽ không phải là một oan hồn cô quất nữa…”

    “Ôi…, ngươi muốn mời hòa thượng đến siêu độ cho ta, ta sẽ bị người ta cười mất, chết không nhắm mắt được.”

    Đột nhiên, giọng nói trong veo đó lại vang lên, may mà Dương Hạo đã quen với âm thanh của hắn ta rồi, dù trong lòng có hơi sợ nhưng không đến nỗi nhảy dựng lên: “Ngươi..Ngươi không thích hòa thượng sao…”

    Âm thanh đó không đủ rõ ràng để xác định xem nó phát ra từ chỗ nào, hắn đành nhìn đông ngó tây cười khô khan nói: “Ngươi không thích hòa thượng sao?

    Vậy thì ngươi cứ nói đi, dù cho là đạo sỹ nơi nào, chỉ cần ngươi nói ra được ta sẽ tìm được, ngươi đừng ám ta nữa là được rồi.”

    “Hừm hừm, ngươi tưởng ta thích ám lấy ngươi sao?

    Nếu chẳng phải là nhất thời hiếu kỳ, nhà ngươi quỳ xuống cầu cứu ta, thì Lão Đạo ta cũng chẳng buồn xuống núi.”

    Dương Hạo phản ứng rất nhanh, vừa nghe câu này liền nói: “Lão Đạo?

    Ngươi không phải là quỷ sao?”

    “Ha ha, giờ chưa phải là quỷ, sớm muộn gì cũng phải thành quỷ thôi.”

    Cùng với lời nói, cửa lều động đậy, một người bước vào lều.

    Dương Hạo kinh ngạc, thuận thay cầm thanh gươm trên đầu giường.

    Thanh gươm của hắn ta, ngoài ngoài giai đoạn ở sông Tử Vong thiếu thốn lương thực nên việc luyện tập bị dừng lại, về sau này ngày nào hắn cũng luyện đến 500 lần, kiên trì tập luyện, đến nay đã một ngày 600 lần rồi.

    Sau khi luyện 500 lần, mỗi lần tập đều cần đến nghị lực to lớn, từ 500 đến 600, nhìn thì không nhiều, nhưng công sức hắn bỏ ra phải gấp trăm lần, sự tập luyện gian khổ đổi lại là sự tiến bộ vượt bậc, lúc này Dương Hạo không dám so bì với người đã luyện võ lâu năm, nhưng có thanh gươm trong tay cũng dũng cảm lên nhiều.

    Nhưng nhìn thấy người bước vào trong lều, Dương Hạo đờ người ra một lúc, người vừa bước vào kia mặc một bộ áo bào dài, trên đầu đội mũ, sau lưng giắt một thanh kiếm, xem ra chỉ chạc tứ tuần, mái tóc đen nhánh, dưới cằm để râu, mặt mày nho nhã ôn hòa, hai con mắt rất có thần.

    Tướng mạo thoát tục thế này, thực sự đã nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn mở miệng nói:

    “Thần tiên?”

    Người đạo nhân đó vuốt râu, nở một nụ cười.

    “Yêu quái?”

    Đạo nhân đó không để ý đến những lời của hắn, cười hà hà nói: “Người kính ta như thần tiên, chắc chắn cũng có.

    Người nói ta là yêu quái, cũng chẳng ít.

    Vậy theo ngươi ta là thần tiên hay là yêu quái?”

    “Vậy có lẽ là yêu quái rồi”.

    Dương Hạo nói rồi bỏ thanh gươm trong tay xuống.

    Nhìn thấy người này, lại thấy bóng người đằng sau, hắn đã biết thứ trêu ghẹo hắn mấy ngày nay không phải là ma quỷ gì, mà là một người đang sống.

    Mặc dù một người thần thông quảng đại thế này xuất hiện vượt xa sự tưởng tượng của hắn, nhưng đối phương đã là người, nỗi sợ hãi đó ngay lập tức tiêu tan.

    Hắn không sợ chết, thái độ sợ hãi này của hắn mấy ngày nay là một loại phản ứng bản năng khi đối diện với một sự vật kỳ quặc không quen thuộc.

    “Đạo trưởng là cao nhân phương nào?

    Trêu chọc ta mãi vậy, lại ngầm giúp ta, sạo lại đến đây?”

    Dương Hạo vội vàng mặc áo bào lên, mái tóc bù xù còn chưa kịp vào nếp, bèn hướng về phía đạo nhân cung kính chào.

    Đạo nhân đó ngồi vào giữa lều, móc một hồ lô rượu màu đỏ từ trong tay áo ra, khép hờ đôi mắt uống một hơi, rồi cười hỳ hỳ đáp: “Bần đạo họ Lữ tên Nham, tự là Động Binh, đạo hiệu là Thuần Dương Tử, không biết ngài đã từng nghe đến chưa…”

    Bàn tay của Dương Hạo vừa dừng lại, hai con mắt bỗng trừng lên, Lữ Động Binh?!

    Là nhân vật truyền kỳ đạo giáo được dân gian tôn làm thần tiên, hắn lại gặp được một người nữa rồi, danh tiếng của người này còn lớn hơn cả “Thụy tiên” Trần Đoàn, Lữ Nham Lữ Động Binh…

    Đây là một trong tám vị tiên nhân trong truyền thuyết!

    “Danh hiệu của Lữ….Lữ đạo trưởng, tại hạ…tại hạ đã được nghe qua.”

    Dương Hạo cũng không biết vị Lữ Tổ sau này được tôn làm thần tiên giờ đây danh tiếng lớn đến đâu, nên đành nói hàm hồ.

    Lữ Động Binh thấy thái độ đó chă hắn, chỉ mỉm cười.

    Từ lúc nhận được thư tín của Trần Đoàn, hắn vội vàng rời khỏi nơi du hành Tử Vi Sơn của mình, vượt hàng ngàn dặm đến Phủ Châu.

    Đạo mà người tu đạo theo là đạo tự nhiên, mong đạt được đến cảnh giới bạch nhật phi thăng, nhục thể thành tiên.

    Chỉ là từ trước đến nay, chỉ nghe nói có người thành tiên, đâu có ai đã tận mắt nhìn thấy?

    Thiên đạo rộng lớn, dựa vào tài trí của họ, dù có cả một đời bần hàn, cũng chưa chắc đi đến được điểm đích.

    Nhưng thiên cơ lại là những điều thay đổi vận mệnh nghịch với ý trời, phá tan hư không để đến, rất có sức hấp dẫn với mấy người tu đạo này.

    Những người xuất gia tu tập thiên đạo như họ, rất quan tâm đến những việc ly kỳ trong nhân thế, trong sách cổ của đạo gia đã ghi chép lại, đời Đông Tấn, trong dân gian có một thiếu nữa 15 tuổi, đột nhiên nói một thứ ngôn ngữ từ trước đến giờ nàng ta chưa từng nghe, nói nàng ta là dâu của một nhà nào đó, do chuyển kiếp, giờ đây chồng và con còn đang sống ở một nơi khác.

    Người ta nghĩ rằng nàng ấy bị trúng tà, không ai tin.

    Đến mấy năm sau, vì một nguyên nhân nào đó, nhà nàng ta phải chuyển đến một vùng đất khác, chính là vùng đất kiếp trước nàng đó đã ở.

    Dáng vóc của người trong gia đình đó, quang cảnh trong khu nhà, hỠtên của chồng trước và hai đứa con, nàng nói không sót một chữ nào, người ta thấy lạ bèn ghi chép lại.

    Không ngờ thiên cơ ngàn năm có một giờ lại xuất hiện lần nữa, Lữ Động Binh lập tức xuống núi.

    Hắn nghĩ, nếu biết được nơi xuất phát và quá trình phát triển của thiên cơ này, không chừng có thể tìm được lỗ hổng thời gian và không gian, từ đó vượt ra ngoài thời gian và không gian, vĩnh viễn trường tồn, trở thành thần tiên thực sự.

    Nhưng sau khi hắn ta đến Lô Lĩnh Châu, đã dùng thuật thôi mien để hỏi lai lịch của Dương Hạo, mặc dù hắn nói tường tận, nhưng thứ Lữ Động Binh muốn tìm lại không tìm được.

    Tại sao có thể vượt thời gian?

    Dương Hạo cũng chỉ biết chuyện đó xảy ra chứ không biết nguyên do của nó là gì.

    Lữ Động Binh không thể mua một đống đồ gốm về, đập vào đầu mình để chờ đợi kỳ tích vượt thời gian xảy ra.

    Đạo Trần Đoàn tu luyện là đạo xuất thân, trong lòng phải luôn thanh tĩnh, biết mà coi như không biết, vì thế dứt khoát quay về Thái Hoa Sơn gọi đồ đệ đi.

    Lữ Động Binh không bỏ cuộc, ngầm dùng thuật mượn xác để thăm dò toàn bộ huyết mạch của Dương Hạo, muốn xem xem có chỗ nào khác với người thường hay không.

    Lữ Động Binh trọng ngoại tu, càng chú trọng nội tu, hắn vốn dĩ là nhất đại tống sư của phái khí công, với hắn, người có thể đảo ngược âm dương, đi vượt thời gian, nhất định sẽ không giống với những người thường.

    Mấy ngày hắn dùng thuật dò xét cơ thể Dương Hạo, chính là mấy ngày Dương Hạo nằm mơ thấy mình đang ngâm mình trong suối nước nóng.

    Kết quả Lữ Động Binh mệt gần chết, mà chẳng thu hoạch được gì.

    Mặc dù Dương Hạo mỗi ngày đều đau nhức khắp mình mẩy, không còn chút sức lực nào, nhưng lại thu về được nhiều thứ.

    Hắn đã hơn hai mươi tuổi, huyết mạch xương cốt đã thành hình rồi, dù có khổ công tập luyện võ công thì cũng rất khó để thành công.

    Lữ Động Binh bận bịu mấy ngày nay, dùng huyền môn thừa công pháp để dò xét những chỗ khác biệt trên người hắn, tiêu hao khá nhiều nguyên khí, nhưng lại thay xương đổi cốt cho hắn.

    Lữ Động Binh không giống với Trần Đoàn, Trần Đoàn tu theo đạo xuất thế, vì thế không dính lứu vào tửu sắc, còn Lữ Động Binh lại là người tu theo đạo nhập thế, tửu sắc tiền tài, chẳng thiếu thứ nào.

    Mấy ngày nay cho người khác nhiều lợi ích như vậy mà mình lại trắng tay, dù cho người ngoài không biết, chẳng có ai cười hắn, nhưng với tính khí của hắn nhất định sẽ không chịu nổi.

    Thấy rằng chẳng thể phá vỡ thiên đạo, lấy được sự huyền diệu từ cánh cửa sinh tử trên người tên Dương Hạo này, Lữ Động Binh vẫn chưa bỏ cuộc, hắn âm thầm đi theo Dương Hạo, thấy hắn ta bận bịu cả ngày, mặc dù là người vượt thời gian, nhưng chẳng khác gì với những người khác.

    Dương Hạo và Chiết Tử Du gặp nhau trên đường mà thành bạn đồng hành, từ một nụ hôn bất ngờ đến một nụ hôn nồng thắm, hắn đều đã nhìn thấy rõ mồn một từ trong một góc kín, đột nhiên muốn giở trò ma mãnh trêu ghẹo hắn ta.

    Nhưng những điều Dương Hạo làm cho bách tích Lô Lĩnh Châu từ khi hắn lên làm quan tri phủ, Lữ Động Binh đều nhìn thấy và thầm bái phục.

    Hắn tu luyện theo phái nhập thế, những gì Dương Hạo làm rất hợp với ý hắn, thiên cơ này không để lộ ra được, những gì Dương Hạo có được là do hắn cho không, nếu không thu được gì về thì hắn không cam tâm.

    Vì thế hắn liền nảy ra ý định mới: thu nạp Dương Hạo thành đồ đệ.

    Lữ Động Binh thầm nghĩ: ta là người tu luyện tản mạn, không nhiều đồ đệ như Trần Đoàn, tự lập thành một phái được.

    Đến ngày nay ta tuổi đã cao, không thể mở được cánh cửa sinh tử, không chừng ngày nào đó khi ta hạc giá vân du rồi, những tài nghệ này sẽ không truyền lại cho người xứng đáng được, nếu không làm cho nó được lưu hành rộng rãi, trăm năm sau còn có ai nhớ đến cái tên Lữ Động Binh này nữa.

    Ta và tên Dương Hạo này cũng được coi là có duyên với nhau, nhân phẩm của hắn cũng không tồi, xương cốt cũng được ta rèn giũa cho rồi, chẳng bằng nhận hắn làm đồ đệ.

    Hơn nữa, hán là thiên cơ nghìn năm có một, ta thu nạp thiên cơ làm đồ đệ, chỉ riêng khoản này thôi, đã được coi là thu được thắng lợi lớn rồi.

    Lữ Động Binh tính đi tính lại, thực ra còn có một mặt mà hắn không thừa nhận.

    Đó chính là hắn theo học đạo sớm hơn Trần Đoàn, nhưng đạo thuật lại không uyên thâm bằng Trần Đoàn, chỉ là thắng hắn ta về mặt võ nghệ, với tính cách của Lữ Động Binh, nhất định sẽ không tâm phục khẩu phục, nhưng tài nghệ không bằng người khác, cũng chẳng còn cách nào.

    Trong thư của Trần Đoàn đã nói đến vấn đề thu nhận một đứa con gái làm đồ đệ, còn nói rằng đứa con gái đó có duyên phận với Dương Hạo.

    Lữ Động Binh liền nghĩ, người làm sư phụ như ta không đè được lên đầu ngươi, đại đệ tử của ta lại đè được lên người đại đệ tử của ngươi, đây chẳng phải là thay sư phụ báo thù rồi hay sao?

    Nghĩ vậy, Lữ Động Binh liền rất phấn chấn, vui mừng nhảy múa hát ca.

    Nhưng lại nghĩ lại, lần này bản thân mình xuống núi, dường như đã cho cái gọi là thiên cơ này lợi ích quá lớn, không biết có phải ý trời như vậy hay không, trong lòng Lữ Động Binh có chút bực bội, vì vậy mấy ngày nay không ngừng trêu Dương Hạo, làm cho hắn tưởng mình bị ma ám, đến ngủ cũng không ngon, sau khi xả xong cơn tức rồi, hôm nay mới xuất đầu lộ diện.

    Dương Hạo nghe hắn nói xong nguyên do tìm đến, thấy hết sức có lý.

    Nhiều tài nghệ tốt cho bản thân mình, những việc khác không nói, chẳng biết Lữ lão đầu này bao nhiêu tuổi rồi, mà trông còn trẻ trung đến thế, học công phu của lão, ít nhất cũng làm cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ.

    Ngay lập tức Dương Hạo vội vàng đồng ý, trịnh trọng quỳ xuống đất bái sư.

    Người tu đạo sùng bái sự tự nhiên, không chú trọng quá nhiều lễ nghi như vậy, sau khi nhận ba lạy của hắn ta, Lữ Động Binh liền đồng ý thu nạp hắn làm đồ đệ.

    Lữ Động Binh nhìn người đồ đệ rẻ tiền của mình, vuốt râu nói: “Tốt, tốt lắm, ngày hôm nay con đã bái ta làm sư phụ, sư phụ sẽ ở bên cạnh con một thời gian, để truyền thụ công phu cho con.

    Ta dạy cho con thì dễ, nhưng để trở nên tinh thông và có thể phát triển được thêm chỉ có thể dựa vào chính bản thân con.

    Đợi đến khi con học được những bản lĩnh của sư phụ rồi, người làm sư phụ như ta còn phải đi đến nơi khác.

    Nếu con có điều gì không hiểu, có thể đến Thái Hoa Sơn thỉnh giáo Trần Đoàn, đại đệ tử của hắn ta là Vô Mộng, cũng có thể giúp con ít nhiều.

    Chỉ có điều, con phải nhớ cho kỹ, câu nào không hiểu có thể hiểu câu đó, nhưng nhất định không được mang những thứ sư phụ dạy cho con tiết lộ cho phái Thái Hoa Sơn biết.”

    Đại tông sư nào cũng mắc căn bệnh này, Dương Hạo hiểu điều đó nên gật đầu đồng ý.

    Lữ Động Binh lại ung dung nói: “Khi con đã học được rồi, nhất định phải làm cho môn võ này phát triển hơn nữa, tốt nhất là làm nó vượt qua được phái của Trần Đoàn, người làm thầy như ta sẽ không phí công thu nạp đồ đệ như con, ha ha….”

    Dương Hạo nhìn vị sư phụ hòa nhã dễ gần này của mình mà lại hiếu thắng đến như vậy, không khỏi nực cười, bèn nói: “Sư phụ là người xuất gia, đã tu luyện cả đời rồi, sao vẫn không nhìn thông suốt được mấy việc này, mà lại có lòng hiếu thắng như vậy đối với bạn cũ của mình?”

    Lữ Động Binh trừng mắt với hắn nói: “Ta là sư phụ của con, là trò con phải hiểu rõ hoàn cảnh và tính khí của thầy.

    Sư phụ ta sống độ lượng, không câu nệ tiểu tiết, ta tu luyện theo phái nhập thế, tửu sắc tiền tài chẳng bỏ sót thứ nào, không giống với lão Trần Đoàn, ừm…đúng là khác nhau nhiều lắm…”

    Lữ Động Binh vuốt râu, trong mắt ánh lên một tia giảo hoạt, nói: “phái mà Phù Dao Tử tu luyện là đạo xuất thế, còn phái mà Thuần Dương Tử ta tu luyện là đạo nhập thế.

    Không phải bản lĩnh thần thông của ta không bằng hắn, mà thực ra Thuần Dương Tử ta thính rượu ngon gái đẹp, không chú trọng đến việc luyện tập như hắn, vì thế mới bị rớt lại đằng sau.

    Con là đồ đệ của ta, đồ đệ của ta và đồ đệ của hắn tu luyện theo hai thầy khác nhau, nên đương nhiên cũng là cô ta xuất còn con nhập, ừm, ừm, ha ha ha…, đúng là kỳ diệu!

    Con cứ luyện tập theo ta cho đàng hoàng, tương lai nhất định sẽ có ngày giành lại được vị trí đứng đầu cho sư phụ.”

    Dương Hạo nghe vậy liền nói: “Điều này nghĩa là gì, không phải sẽ mở một cuộc đại hội võ thuật chứ?”

    Đợi đến khi hắn ta đã thấp thỏm không yên, Lữ Động Binh nhún vai cười lớn, sau đó nét mặt trở nên nghiêm chỉnh, đạo mạo nói: “Dương Hạo đồ đệ của ta, không phải là ta không muốn nói cho con biết, nhưng thiên cơ này không thể để lộ ra.

    Con cứ chuyên tâm tu luyện theo sư phụ, chuyên tâm nhập…thế của con.

    Nào đến đây, hai thầy trò ta thề với nhau, nhất định nhất định….Con phải ức hiếp đồ đệ của lão Phù Dao Tử chết đi sống lại, mang lại vinh quang cho sư phụ…”

    Chương 184:Tương phùng ngoài trại

    Lô Lĩnh Châu đã bước đầu xây dựng được quy mô.

    Cốc khẩu là những trại lính vừa to vừa cao đắp bằng đất vàng, sự kết dính của đất vàng rất chặt, lại được nung qua lửa, nên tường rất cứng.

    Vì lấy tài nguyên ngay từ vùng đất này, vì thế tường xây dựng vừa cao vừa dày, trên tường dày đặc những mũi nhọn và những hòn đá vững chắc.

    Cổng thàng cao đến độ nếu chặt một cây cổ thụ nghìn năm ở trong rừng, độ dài của thân cây có thể chạm đến đỉnh, nhưng vì để đề phòng bị công kích, loại gỗ mà cổng thành dùng là gỗ phức hộ, dùng từng mảnh gỗ cứng ghép lại với nhau bằng dầu, đinh và sắt.

    Đại quân của Xích Chung đã về nơi ở của mình, những người canh gác thành đã được thay bởi những người dân trải qua rèn luyện đội ngũ đầy đủ, rèn luyện quân đội ở đây chủ yếu là rèn luyện kỷ luật quân đội và khả năng phối hợp, và những kỹ thuật chiến đấu mà mấy người thầy giáo truyền cho Mộc Ân rõ ràng là đã nâng cao rất nhiều khả năng của hắn ta.

    Đến khi Lô Lĩnh Châu kiếm được tiền, có đội quân binh mã đầy đủ rồi, họ sẽ được biến thành những chiến sĩ vừa thủ được vừa công kích được.

    Đợt thương nhân đầu tiên theo Dương Hạo đến Thất Thị làm ăn đã mang về được một khối lượng lớn bò dê, lông da, xương bò, họ đã gọi một đám người trong lão bách tính Lô Lĩnh Châu làm bạn hàng, bắt đầu vận chuyển những hàng hóa đó đến Trung Nguyên.

    Đồng thời, một số thương nhân nhìn xa trông rộng, bắt đầu nghĩ đến việc gia công.

    Lợi dụng những thứ đã mua được, họ triệu tập hàng loạt nhân công bất kể nam nữ, tiến hành gia công lại lần nữa những gì mang về từ Thất Thị.

    Lông và da được các cô nương làm thành áo bào và chăn, còn xương, sừng được dùng để tạo thành cung tên, những đồ này nếu làm tốt, vừa có thể để lại tự mình dùng, vừa có thể bán lại cho những người Đảng Hạng trên thảo nguyên, lợi nhuận thu được từ chúng sẽ lớn hơn không chỉ mười lần so với giá gốc.

    Sau khi nhận được thư của Bích Túc, Mục Kha Trại đã toàn tâm toàn ý hưởng ứng, không chỉ có Mục Vũ hứng khởi đến nơi, mà cả tỉ tỉ và anh rể của hắn cũng mang một vài Trại Đinh độc thân đến Lô Lĩnh Châu.

    Mục Lão Trại chủ mặc dù là một người không có thân phận quan lại rõ ràng, nhưng ở vùng Tây Bắc này, trại chủ của một trại không thấp bé hơn một viên đại quan, ở địa phương họ có quyền uy tuyệt đối, hơn nữa phải thường xuyên qua lại với các quan phủ, không phải là loại thường dân nghĩ ngắn không có con mắt nhìn xa trông rộng.

    Lô Lĩnh Châu đơn độc xây dựng, tự hình thành một chiều thế lực riêng, Mục Lão Trại Chủ đã cảm giác được tương lai phát triển của nó.

    Nếu Lô Lĩnh Châu tương lai có thể trở thành bạn của Tây Bắc, thì thiết lập mối quan hệ sớm với họ, có lợi lớn với Mục Kha Trại.

    Không chỉ có vậy, nếu thiết lập được mối quan hệ với Lô Lĩnh Châu, thì sẽ kiếm được nhiều cơ hội làm ăn, đi sớm một bước, Mục Kha Trại sẽ phát triển hơn các trại khác ở xung quanh.

    Sau khi hai vợ chồng Kha Trấn Ác và Mục Thanh Tuyền đến Lô Lĩnh Châu, cũng tham gia vào Dân Đoàn, không chỉ vậy còn là người đứng đầu.

    Họ không giỏi về đánh trận trên thảo nguyên nhưng lại có sở trường về đánh trận và tập kích trên địa hình miền núi, hai vợ chồng đảm nhận nhiệm vụ tuần sơn, thiết kế kiến trúc và bố trí lại các Tên Lầu, ngoài ra còn nhận nhiệm vụ đặt hố bẫy, các đội tuần tra ở trong rừng, thông qua việc đánh bắt thú rừng dạy cho các chiến sĩ Dân Đoàn bản lĩnh tác chiến, cả Lô Lĩnh Châu tạo thành một khối thống nhất bền vững như sắt thép.

    Trong Dao Động truyền ra tiếng đọc sách rõ ràng dõng dạc, những người thợ thủ công ra ra vào vào, những cây to mà người khai thác chặt được trong rừng, đã bắt đầu xây dựng lên những ngôi nhà, chuồng bò, chuồng lợn trên bình nguyên Sơn Cốc.

    Trong và ngoài Sơn Cốc đã thấy xuốt hiện từng khoảnh đất trồng rau và trồng lương thực.

    Dòng sông ẩn mình vào đám lau sậy ngoài Sơn Cốc giờ đang là mùa cạn nước, chiều rộng chỉ được hơn một dặm, đây chỉ là phạm vi có thể đi lại được, còn dòng nước đang hòa mình vào đám lau sậy kia không biết còn dài đến đâu.

    Một số người dân biết đánh bắt cá đã xây dựng những chiếc thuyền độc mộc, như từng con cá nhanh nhẹn luồn qua đám có lau, dùng vó và lưới bắt cá.

    Nước Lô Lĩnh Hà sâu không tới hai mét, các loại cá rất phong phú, Dương Hạo từng được người dân mang đến tặng một con cá chép rất to, con cá đó có lẽ phải nặng đến 20 cân, làm cho người kiếp trước chỉ nhìn thấy con cá to nhất nặng đến 6, 7 cân như Dương Hạo phải tròn xoe mắt.

    Xe của Diệp Gia đã tạo được tiếng tăm trong Phủ Cốc và Lô Lĩnh Châu, cơ hội làm ăn thế này, một người đã bôn ba bao năm trên thương trường như Diệp Lão Đông Gia làm sao có thể bỏ qua được?

    Nhất là khi nghe nói con trai có hy vọng được làm quan, làm cho Diệp Lão Đông Gia mừng đến độ chạy thẳng đến đại đường ôm bài vị của tổ tông khóc lóc một hồi, đừng nói là lãi, dù cho có làm ăn lỗ thì ông ta cũng sẽ làm.

    Có xe chở đồ của nhà Diệp Gia, lão bách tính Lô Lĩnh Châu chuyên tâm tái gia công, sau đó những đồ tái gia công lại được thương nhân mang về bán, ngày ngày từng chuyến xe ra vào Lô Lĩnh Châu đều đầy ắp những hàng, việc làm ăn vô cùng phát triển, hơn nữa từ ngày cắm cờ Lô Lĩnh Châu lên, những người Đảng Hạng trước đó vô cùng man rợ giờ đây không bao giờ cướp bóc nữa, nhìn thấy những thương nhân ngày ngày ra ra vào vào Lô Lĩnh Châu, cũng rầm rập chạy đến làm ăn.

    Dương Hạo tất nhiên mở rộng cánh cửa chào đón họ, không có chút ý làm khó nào.

    Những người làm ăn bắt đầu nhiều lên, họ lại là người độc thân, không có chỗ ở, thế là quán rượu, quán trà, tiệm cơm bắt đầu mọc lên như nấm sau mưa.

    Tất nhiên, sòng bạc và kỹ viện cũng bắt đầu mọc lên, lúc đầu chỉ là một số thương nhân rỗi rãi đến chơi, rất nhanh sau đõ đã phát triển đến độ có người chuyên kinh doanh.

    Còn kỹ viện lúc đầu cũng chỉ là nơi một số người đến với nhau, nhưng sau đó không lâu đã có người thấy được món hời béo bở trong việc mở kỹ viện.

    Dương Hạo không quá gấp rút trong việc tìm cách xóa bỏ những thứ này, chỉ là cố hết sức đưa nó vào trong quy củ, tất cả những tiệm rượu quán cơ, kỹ viện đều phải đến đăng ký và nộp thuế, vì vậy phủ khố của chi phủ nha môn một thời gian ngắn sau đã căng phồng lên.

    Triệu Quan Gia của Khai Phong Phủ lúc đầu không thể ngờ được một nơi vừa đứng vững chân như Lô Lĩnh Châu mà lại có thể phát triển thần tốc đến thế, theo những gì hắn dự tính, Lô Lĩnh Châu muốn đứng vững được, thì ít nhất phải kinh doanh đến 10 năm mới có thể cung cấp đủ cho bản thân, đây còn là nghĩ tốt cho Lô Lĩnh Châu rồi, vì mỗi năm triều đình đều thu thuế, món thuế đó sẽ là sự khó khăn lớn cho Lô Lĩnh Châu.

    Hắn lại nghĩ đến việc thiết kế của Lô Lĩnh Châu nhất định phải chịu sự sắp đặt của Lân Châu và Phủ Châu, tên tri phủ đáng thương Dương Hạo này vừa không có tiền lại chẳng có ai giúp sức, chỉ cho hắn ta cái mũ quan rẻ tiền, mà lại là loại quan chẳng có danh tiếng gì, cảm thấy mình có chút không tử tế, trong lòng cảm thấy ân hận, vì thế đã tặng cho hắn một khối lượng lớn tiền và vật tư.

    Từ đó về sau, Dương Hạo có nhiều tiền trong tay rồi, thế là một quan nha hoành tráng hùng dũng xuất hiện ở trong Cốc.

    “Món tiền này, nhất định phải tiêu.

    Xây dựng cho nó càng ngày càng lớn mạnh, càng có khí phách càng tốt!

    Phải làm cho tất cả những người thương nhân và Khương Nhân đến Lô Lĩnh Châu vừa nhìn thấy phủ nha này là đã hiểu được thực lực và quyền uy của Lô Lĩnh Châu ta!”

    Đây là lời Dương Hạo nói với Lý Ngọc Xướng.

    Lần trước Lý Ngọc Xướng đã kiếm được món tiền lớn ở Lô Lĩnh Châu, ngày hôm nay lại tận mắt nhìn thấy Lô Lĩnh Châu càng ngày càng phát triển, cũng không chịu ngồi yên, hắn ta đang có ý định lập một thương hiệu hàng da ở Lô Lĩnh Châu, đã nhận nhiệm vụ kiến tạo cho tri phủ nha môn, thì nhất định sẽ làm hết sức mình.

    Kiến tạo quan nha, cũng như một tiểu hoàng cung, quy mô của nó mặc dù không bằng, nhưng bố cục lại tương tự như vậy, hai mặt mà phòng cảnh vệ và phòng quan.

    Sau đó là đại đường, dùng để tiến hàng các nghi thức và làm những việc lớn.

    Đại đường là nơi uy nghiêm thường được nhìn thấy trong phim ảnh rồi.

    Sau đó là nhị đường, bình thường là đình viện, đình viện vừa phải đẹp mắt, vừa phải có tính uy nghiêm của chốn quan trường.

    Nhị đình mới là nơi tri phủ đại nhân xử lý những việc hàng ngày, hai bên trái và phải của nhị đường là phòng kiểm định.

    Trong đó cũng có một hòn đá, nhỏ hơn đại đường một chút, có 6 chữ “Thiên lý quốc phả nhân tình”

    Những đình viện hai bên nhị đường là nhơi làm việc của các quan lại hắn tin tưởng.

    Dương Hạo đã mời tên mọt sách Phạm Tư Kỳ đến làm Chủ Bố cho hắn, ngườinày tin tưởng được, thậm chí còn có chút ngốc nghếch, nhưng dùng loại người như thế này lại thấy rất yên tâm.

    Nhưng các quan nếu toàn là người như Phạm Tư Kỳ, thì vị tri phủ đại nhân này đau đầu rồi.

    Những quan lại khác đều là những nhân vật không thể thiếu, họ hành quyền trong thiên hạ, bày mưu xuất kế cho quan tri phủ, Dương Hạo có thể dùng họ làm những việc bản thân mình không tiện xuống tay, đồng thời có họ bên cạnh, quyền lực mới đầy đủ, nếu tất cả đều là người ngốc nghếch như Phạm Tư Kỳ, thì làm sao dùng được nữa.

    Vì thế Dương Hạo đã mời bốn vị lão trượng Lâm Bằng Vũ đến, ngoài ra còn chiêu mộ thêm vài người đọc sách, có bốn lão hồ ly này, đám quan lại rất nhanh chóng đã được xây dựng lên.

    Lô Lĩnh Châu vừa mới thành lập, còn rất nhiều việc phải dùng đến đám quan lại này, Dương Hạo chỉ cần quyết định một số việc lớn, còn cụ thể làm thế nào thì giao cho họ, kết quả Lô Lĩnh Châu ngày càng bận bịu mà hắn ta ngày càng nhàn hạ, không cần việc gì cũng nhúng tay vào nữa.

    Sau nhị đường là tam đường, đây là nơi ngày thường quan viên đến ở, có một số vụ án không tiện công khai cũng diễn ra ở đây, quan viên có thể đến đây uống trà, thay đồ và đọc sách.

    Tam đường có mấy chữ thư pháp rất đẹp do Phạm Tư Kỳ viết: “Đắc quan bất vinh, thất nhất quan bất nhục, vật thuyết nhất quan bất dụng, địa phương toàn kháo nhất quan, ngật bách tính chi phạn, xuyên bách tính chi y, mạc đạo bách tính khả khi, tự kỷ dã thị bách tính” (Làm quan không kiêu căng, mất chức quan không lấy làm nhục, đừng nói một vị quan không có tác dụng gì, địa phương chỉ dựa vào một vị quan, ăn cơm của bách tính, mặc áo của bách tính, đừng nói bách tính có thể ức hiếp được, bản thân mình cũng là bách tính mà ra).

    Trong văn hóa người Hán, rất coi trọng chữ “Trung”.

    Có nghĩa là dù là hoàng cung hay quan nha, khi xây dựng đều phải có tính đối xứng, phải xây dựng trên một trung tâm chủ đạo.

    Món tiền lần này Lý Ngọc Xướng mang đến cho Lô Lĩnh Châu, đã mở ra cánh cửa thành Lô Lĩnh Châu, ngay chính giữa là một con đường lớn, có thể đủ cho 20 con ngựa đứng.

    Cuối con đường là nha môn tri phủ Lô Lĩnh Châu mọc lên sừng sững, ở trên cao, hai bên là dân cư sinh sống, một không khí trang nghiêm lan tỏa khắp không gian…

    Sau tam đường là hậu hoa viên, người đang đứng luyện kiếm trong đó, chính là Lữ Động binh.

    Thanh kiếm Lữ Động Binh vung lên sáng lóa, đường kiếm nhanh gọn sắc sảo, cảm giác như tiếng sấm vang bên tai, kiếm pháp này của Lữ Động Binh, vừa có chút thoát tục vừa rất nho nhã, không như những kiếm pháp khác mang đậm tính chất nhân gian, đây mới là kiếm vũ không mang chút sát khí nào

    Nhưng người theo học Lữ Động Binh nhiều ngày là Dương Hạo đã nhận ra sự lợi hại trong kiếm pháp này của hắn, dù không có chút sát khí nào, nhưng lại rất sắc bén, nếu trúng chiêu thì không còn cách nào cứu vãn được, thanh kiếm lanh lợi như làn gió, vào được mọi ngóc ngách, không chừa một chỗ nào.

    Nhưng trên thanh kiếm lại không hề có chút uy lực nào, thật là khó lý giải.

    Lữ Động Binh trình diễn xong màn kiếm vũ, thanh kiếm vẫn như phi long, hướng thẳng lên trời, chẳng phải có phải là thế thu kiếm của Đường nhân võ sỹ không nữa.

    Chỉ có điều hắn ta thu kiếm còn đáng sợ hơn nữa, bao kiếm của Trình Thế Dũng là cầm trên tay, còn bao kiếm của hắn ta vác trên vai, thanh kiếm đó rơi thẳng từ trên trời xuống, Lữ Động Binh cầm kiếm quyết, rồi làm một động tác, thanh kiếm đó ngoan ngoãn chui vào bao kiếm.

    “Ha ha, Dương Hạo, con thấy kiếm pháp này của sư phụ thế nào?”

    Dương Hạo tán dương nói: “Kiếm pháp này của sư phụ quả thật sắc bén hơn người, vừa tung kiếm thế ra đã làm người ta không còn ý chống cự, thật là lợi hại.

    Điều đặc biệt hơn nữa là kiếm pháp này lại rất phiêu du, không dính chút hồng trần nào cả, như thần tiên ở trên trời, làm người ta kính phục.”

    Lữ Động Binh vừa nghe xong rất vui vẻ, vuốt râu nói: “Đồ đệ đúng là có con mắt hơn người, kiếm pháp này của ta có thể từ hàng vạn dặm lấy đầu người, nếu là người trong giới kiếm tiên, đều hiểu được điều đó.

    Ta có ba kiếm, một đánh tan tất cả phiền não, hai đánh tan tức giận, ba đánh tan tham vọng.

    Con nói kiếm pháp này không dính chút hồng trần đúng là cốt lõi của nó đấy.

    Đồ đệ à, kiếm pháp này của ta học từ Hỏa Long Đạo nhân, lúc đầu mới học, kiếm pháp này còn dính chút hỏa khí, khi triển khai ra, uy lực của nó đúng là làm kinh lòng người.

    Nhưng người làm thầy như ta, trải qua mười năm nghiên cứu, đã cải tiến kiếm pháp này, để cho nó có dáng vẻ như ngày nay, ha ha…, chỉ là uy lực của nó đã ít đi nhiều.”

    Dương Hạo nghe những lời này đột nhiên người run lên, Lữ Động Binh nhìn sang hắn, vuốt râu nói: “Đồ nhi, con muốn nói gì?”

    Dương Hạo sờ lên mũi, chậm chạp nói: “Sư phụ dùng 10 năm làm cho uy lực kiếm pháp này bới đi, chỉ để làm cho nó có vẻ thoát tục?”

    Lữ Động Binh đắc ý nói: “Đương nhiên rồi, ngày trước ở Trường An, khi ta trình diễn kiếm pháp này, đúng là không gì sánh bằng.

    Người đẹp rất kinh ngạc, hồng lầu đều là tiếng tán thưởng, ha ha ha…”

    Dương Hạo cười khô khan không nói gì, trong lòng thầm nghĩ: “Nhân vật Đại Đường, khí chất phong lưu đúng là hơn người.

    Những điều họ nghĩ đúng là không giống với người thường.

    Thục ra, Lữ Động Binh này có phần giống với Dạ Đế, võ công tuyệt đỉnh, phong lưu hơn người, ở đâu cũng có tình nhân, hầu như tất cả nữ nhân đều nghiêng ngả vị họ, hơn nữa lại đa tài, cầm kỳ thi họa đều đủ cả.

    Vừa có thể hưởng thụ bất cứ lúc nào mình muốn, vừa có thể vẫn tuân thủ đạo của người tu luyện, cuộc sống nhiều màu sắc thế này, thần tiên ở chốn phàm, có lẽ cũng chỉ vậy thôi.”

    Lữ Động Binh thấy nét mặt của hắn, liếc sang, rồi nghiêm túc nói: “Ái đồ Dương Hạo, con thấy sư phụ làm thế là không đúng sao?”

    “Không không…”

    Dương Hạo rất cung kính nói: “Đồ nhi chỉ cảm thấy sư phụ được nhiều người yêu mến, lại rất phong lưu, đúng là người đa tình.”

    Lữ Động Binh vui lắm, nói: “Hạo Nhi đúng là ái đồ của ta, hiểu được tính khí của người làm thầy như ta.

    Năm đó, ta nhờ vào vô song kiếm pháp này, đã chinh phục được người đẹp, sự yêu kiều dịu dàng đó, thật là làm rung động lòng người.”

    Hắn lại nhìn sang Dương Hạo, cười nói: “Con thì ngốc hơn ta chút, ta thấy đứa con gái đó xinh đẹp mỹ miều là thế, đáng tiếc, đáng tiếc, buổi tối hôm đó lại bị con bỏ lỡ mất. tính này của con phải thay đổi đi, mới có thể kế nghiệp được sư phụ.”

    Dương Hạo mặt đau khổ nói: “Đồ nhi kế nghiệp sư phụ là kế nghiệp đức tính này của người sao?”

    “Đương nhiên.”

    Lữ Động Binh nghiêm túc nói: “Lúc ta còn trẻ, vó ngựa đi khắp bốn phương, cần rượu có rượu, cần sắc có sắc, lúc đó…lúc đó đúng là tuổi trẻ nông nôi…”

    Lữ Động Binh trầm ngâm nghĩ lại những việc đã qua, mỉm cười nói: “Lúc đó, ta còn đọc làm được một bài tơ, thơ viết rằng: ‘Khuyên quân mạc tích kim khuyến quân mạc tích kim lũ y, khuyến quân tích thủ thiếu niên thì;hoa khai kham chiết trực tu chiế mạc đãi vô hoa không chiết chi …’.

    Sau này, Thu Nương dựa vào bài thơ này mà giành được lòng yêu mến của Trấn Hải Tiết Độ Sử Lý Kỳ, từ đó trở thành thiếp của hắn.

    Ôi, nhiều năm lắm rồi…”

    Hai con ngươi của Dương Hạo sắp rơi ra ngoài rồi, bài thơ này quá nổi tiếng, mọi người đều nói là do Thu Nương của Hoài Nam làm, không ngờ…lại là nàng ta chép lại của Lữ Tổ.

    Lữ Tổ lại là sư phụ của ta, không được, không được, việc này vẫn chưa xong đâu, về sau ta nhất định sẽ chép lại câu chuyện này để mọi người biết, sư phụ ta mới là tác giả của bài thơ này.”

    Lữ Động Binh thở dài: “Ngày hôm nay nghĩ lại, những ngày cũ trôi qua như một giấc mơ.

    Chớp mắt, từ một thiếu niên đã biến thành người trung niên, trung niên lại già đi, nếu như…Thời gian có thể chuyển dời, thì tốt biết bao…”

    Đúng lúc này, một con chim ưng bay qua, lượn mấy vòng trong không trung, đột nhiên nghiêng cánh, lao xuống như một mũi tên.

    Lữ Động Binh vừa ngước mắt lên, cảm thấy có cái gì đó đang lao xuống, ngay lập tức râu trước ngực dựng thẳng lên, con chim ưng đó vù xuống, rồi đậu trên vai Dương Hạo, nghiêng đầu sang nhìn hắn.

    Đây là con chim ưng đầu tiên Diệp Chi Tuyền đã huấn luyện thành công, vì con đường từ Phủ Cốc đến Lô Lĩnh Châu vẫn chưa sửa xong, đi lại rất khó khăn, do vậy con chim ưng này chuyên đảm đương nhiệm vụ đưa tin ở hai nơi ấy.

    Xe và thuyền là hai phương tiện truyền tin phổ biến nhất vào lúc bấy giờ, Dương Hạo đã nắm vững được đoàn xe của Diệp Gia trong tay, vì thế không chỉ là đạt được lợi ích về kinh tế, mà còn thông qua đoàn xe của Diệp Gia, hắn nắm vững được rất nhiều thông tin từ nhiều mặt của xã hội.

    Dương Hạo nhìn bức mật thư, nói với Lữ Động Binh nói: “Sư phụ, mấy ngày nay, con muốn đi Phủ Cốc một chuyến, sư phụ có muốn đi theo không?”

    “Sao?

    Người làm thầy như ta muốn truyền kiếm pháp cho con, có được kiếm pháp tuyệt diệu này, về sau con muốn làm ngất ngây bao nhiêu thiếu nữ mà chẳng được, giờ con không chịu khó luyện tập, vội vàng đi Phủ Cốc để làm gì?”

    Dương Hạo nói: “Đảng Hạng Thất Thị và Hạ Châu Lý Thị, Phủ Châu Chiết Thị “ký kết” hiệp ước hòa bình, Chiết đại tướng đưa quân về Phủ Cốc, Lô Lĩnh Châu giờ mặc dù đang rất phát triển, nhưng để vững chân ở đây, vẫn không thể thiếu được sự trợ giúp của Phủ Châu và Lân Châu.

    Con là tri phủ của Lô Lĩnh Châu dù gì cũng phải đi thăm vị tướng quân này, chỉ cần có được sự giúp đỡ của Chiết đại tướng quân, thì Lân Châu không còn là vấn đề rồi.”

    “Ừm, vậy thì đúng là phải đi một chuyến thật, nhưng ta không đi đâu.”

    Lữ Động Binh cười đáp: “Cô nương tối hôm đó, thật là rất đáng yêu, đến sư phụ ta nhìn thấy mà còn động lòng.

    Nhìn tướng mạo rụt rè của con, thật làm người ta đáng phải lo.

    Ta là sư phụ mà lắm tài, lại đẹp đẽ ngời ngời thế này, nếu đi cùng con, ngộ nhỡ cô nướng đó thích sư phụ thì có phải ta khó nhìn mặt con không?”

    Nói đến đây, hắn ta đột nhiên rất hứng thú, vui vẻ nói: “Gần mười năm nay, ta đều tu luyện ở Tử Vi Sơn, lâu lắm không lướt phong trần rồi, cũng chẳng biết bảo đao đã mòn chưa.

    Đồ nhi à, con thấy dáng vóc sư phụ thế này còn làm động lòng được nữ nhân hay không?”

    Dương Hạo chẳng thèm để ý ông già đã già mà không giữ đạo già này, quay người đi cho chim ăn.

    Lữ Động Binh vừa vuốt râu vừa cầm kiếm quyết, đứng một mình ở dưới gốc cây, tự tán dương mình.

    Gió mùa thu thổi đến, lá vàng rơi lác đác, Lữ Tổ như uống phải men say chếnh choáng trong cơn gió, phiêu du như một lão tiên…

    Khế Đan Đô Thành Thượng Kinh, ngày hôm nay càng trở nên lạnh giá hơn.

    Trên thảo nguyên, thảm cỏ trước đó vốn xanh rì giờ đã trở nên lốm đốm vàng, từng đám cỏ dại bị dân mục cư cắt bỏ, chất thành một đồng chờ chở đi, đây là lương thực họ chuẩn bị cho gia súc vào mùa đông.

    Dân du mục vừa phải cắt cỏ vừa phải để mắt trông coi đám nô lệ.

    Đám nô lệ đó có người từ nhỏ đã bị bán đến đây, họ được tự do hơn một chút, hơn nữa còn phải phụ trách quản các nô lệ khác.

    Đa số còn lại là đến từ Hán Cảnh Lỗ từ thời “Đả thảo cốc”, còn có một số là người bị bắt trong chiến tranh.

    Trong những người này, ngoài một số đã quen với cuộc sống nơi đây, hơn nữa biểu hiện có vẻ khuất phục nghe lời, mới được chủ nhân tháo cho chiếc xích sắt ở chân, cho họ tự do đi lại.

    Những tên nô lệ ở đây giờ này, rõ ràng đều là những người mới đến, dưới chân họ còn mang xích sắt, trên mặt cũng chưa có sự khuất phục mà những nô lệ quen thuộc đã được tôi luyện ra.

    Ở đằng xa, một người cưỡi hồng mã đi đến, màu đỏ của hoa văn bay phấp phới trong gió, những nô lệ quen thuộc đều biết đây là Tiêu Hậu đến rồi.

    Hoàng đế ốm yếu bệnh tật, đã giao cho Tiêu Hậu thay quyền mình, có thể hạ mệnh lệnh, cũng bằng với nữ hoàng đế của Khế Đan, những người mục dân nhìn thấy ai nấy đều cung kính, những người vừa còn gào mắng nô lệ giờ đã xuống ngựa, cung kính quỳ xuống đất chào nữ hoàng đế của họ.

    Tiêu Hậu mang theo cả một đám nữ binh chạy như bay qua, chẳng thèm quay đầu lại.

    Đi qua rồi còn có một đám người ngựa đuổi theo sau.

    Nhưng khi Tiêu Hậu đã đi qua, những mục dân bèn đứng dậy, không cần phải hành lễ với những người đi cùng nữ hoàng đế đó.

    Những người nô lệ bị bắt phải quỳ xuống cũng đã đứng dậy, cầm liềm tiếp tục gặt cỏ.

    Một Hán Tử tóc xõa xuống mặt, trên tay còn vết sẹo chậm chạp ngẩng mặt lên, nhìn đăm đăm vào bóng hình Tiêu Hậu vừa rời đi.

    “Bốp!”

    Hắn ta bị quất một roi vào lưng, người mục dân đó quăng roi rất giỏi, cái roi quất vào lưng hắn ta, như một con rắn độc lao đến, để lại trên vai lấm tấm những giọt máu.

    Người Hán Tử gầy guộc đó đau tê tái người, quay mặt lại hét lên: “Tại sao ngươi lại đánh ta?”

    “Ngươi là nô lệ mà ta mua về, chỉ cần ta thích, thì đánh chết ngươi cũng có sao?

    Khi Tiêu Hậu đi qua, ngươi dám không quỳ xuống, nếu để các đại nhân nhìn thấy ngươi không cung kính, thì đến cả ta cũng bị liên lụy, ngươi nói xem ta có nên đánh ngươi hay không?”

    Người mục dân đó càng nói càng nổi giận đùng đùng, giơ tay quất thêm một nhát nữa, người Hán Tử đó không chịu nổi, đột nhiên nắm lấy sợi roi giật mạnh, người mục dân đứng không vững, lảo đảo.

    Hắn vừa xấu hổ lại giận, huýt sáo một tiếng, ngay lập tức những người cưỡi ngựa tuần tra vây thành vòng tròn.

    Một người nô lệ cao to đứng bên cạnh người nô lệ đó nhìn người mục dân với ánh mắt căm giận, một người khác, gầy guộc, mặt mày anh tú, bước lên đằng trước, cười trừ: “Hồi Lý Bảo đại nhân, bình thường Tiểu Lục làm việc rất chăm chỉ, chỉ là hơi ương bướng một chút thôi, đại nhân chỉ cần hắn làm việc chăm chỉ là được rồi, việc gì phải để ý nhiều đến vậy.”

    Dưới chân hắn có xích sắt, hóa ra cũng là một nô lệ.

    Người này giờ đây cũng để một bộ râu, không biết được là già hay trẻ, chỉ có hay con mắt ánh lên sức sống của tuổi trẻ.

    Nếu có Dương Hạo hoặc người hầu của hắn ở đây, thì không khó để có thể nhận ra, vị này chính là Đô Tri Ngu Hầu La Khắc Địch của cấm quân Đại Tống.

    Lúc đó, La Đông Nhi lưng đeo cung tên phi ngựa đến.

    Mặc dù thân hình nàng mạnh mẽ nhưng vẫn có cái khí chất dịu dàng của con gái thảo nguyên, trong đám nữ binh, nàng là một viên ngọc quý, không giống với mọi người.

    Đằng sau con tuấn mã của nàng là mấy con hươu, báo và cáo, đám thú này là do chính tay nàng săn được, khả năng cưỡi ngựa và bắn cung của nàng có thể đạt đến độ tinh thông.

    “Đông Nhi, nàng thông minh lanh lợi, giờ đã là nữ cung yêu quý nhất bên Nương Nương rồi, hà hà, Nương Nương nói, qua mấy ngày nữa, phải phong nàng làm nữ quan chính, làm thống lĩnh thị vệ của người.

    Vậy thì nàng cũng là đại nhân rồi, phải có trang trại và nhà ở của chính mình, nàng cứ suốt ngày ở bên cạnh Nương Nương, lúc đó chẳng có thời gian đâu mà dọn dẹp cơ ngơi của chính mình, ta phái mấy nô tỳ nô lệ đến cho nàng sai bảo, nàng thấy thế nào?”

    Đông Nhi đáp: “Thế thì làm phiền Gia Hưu Luật Ca rồi, những việc này quả thật ta không làm được.

    Nói ra, đến Thượng Kinh lâu như vậy rồi, ta cũng chỉ qua lại trong hoàng cung, cùng lắm là đến Tây Giao của Nương Nương săn bắn, đến Thượng Kinh Thành cũng chưa được nhìn thấy bao giờ.”

    “Vậy…Khi nào có thời gian rảnh rỗi, ta đến đưa nàng đi thăm thú Thượng Kinh có được không?

    Ha ha, Thượng Kinh Thành rất phồn hoa, không thua Trung Nguyên đâu.”

    “Được chứ, ôi!

    Chỉ sợ là không có thời gian thôi, không rảnh rỗi được.”

    Gia Luật Hưu Ca vui mừng nói: “Chỉ cần nàng muốn đi thì nhất định có cơ hội, nhất định có cơ hội.”

    Gia Luật Hưu Ca mừng rỡ lắm, thấy rằng thái độ của La Đông Nhi càng ngày càng tốt ra rồi, tình ý của bản thân cũng không lãng phí.

    Lã Đông Nhi liếc sang hắn, trong lòng cũng thầm nói: “Đến giờ cũng coi là đã giành được sự tin tưởng của Tiêu Hậu, có nhiều cơ hội ra vào rồi.

    Nhưng nghe nói đường về phía nam, có rất nhiều cơ quan quan trọng, ta muốn trốn thoát, chỉ có một lần cơ hội, phải chuẩn bị cho thật kỹ lưỡng, đường trốn chạy phải tìm hiểu cho kỹ, lệnh bài qua cửa đều phải lấy được, còn phải chọn khoảng thời gian không dễ để họ phát hiện, chỉ có mình ta thì khó mà làm được điều đó, giờ còn phải tìm hiểu thêm nhiều thông tin tình báo…”

    Lúc này, có mấy người mục dân cưỡi ngựa đến, chẳng nói gì bèn đánh ba người nô lệ đó một trận, rồi hai bên lằng nhằng một lúc bên đường, Gia Luật Hưu Ca tức tối nói: “Các ngươi đang làm gì thế, nếu làm kinh động ngựa của La cô nương ta sẽ không tha cho các ngươi!”

    “Đại nhân tha tội.”

    Người mục dân đó vội vàng hành lễ, cười nói: “A, hóa ra là Hưu Ca đại nhân à, tiểu nhân là Hồi Ly Bảo, là người đã đến chỗ ngài mua mười mấy tên nô lệ, giờ chúng không nghe lời, tiểu nhân đang dạy bảo chúng.”

    Lúc này ngựa của La Đông Nhi cũng đã dừng lại, nàng lướt mắt qua ba người nô lệ mới đến, khi nhìn đến người Hán Tử vạm vỡ đó, ánh mắt của nàng bỗng khựng lại, người Hán Tử vạm vỡ đó nhìn nàng, rồi cũng trợn tròn mắt, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc khiếp sợ.

    La Đông Nhi vẫn giữ nguyên thái độ, trong ba người nô lệ này, Thiết Ngưu thay đổi ít nhất, vì thế hai người vừa bắt gặp ánh mắt của đối phương liền nhận ra nhau ngay.

    Thiết Ngưu chỉ vào người nàng “a, a” vài tiếng, nhưng không nói được ra lời nào.

    La Đông Nhi vội vàng xuống ngựa, bước lên trước hai bước nói: “Ngươi là Thiết Ngưu?

    Ngươi…Ngươi…là Tiểu Lục ư?”

    Người Hán Tử gầy guộc vừa nổi giận với mục dân giờ mới nhìn rõ hình dáng của nàng, bất ngờ nói: “Nàng, sao lại là nàng, nàng vẫn còn sống ư?”

    Gia Luật Hưu Ca chau mày, xuống ngựa nói: “Sao, Đông Nhi, nàng quen bọn chúng ư….”

    “Họ…”

    Đông Nhi đứng trước mặt hắn, vội vàng đánh mắt sang, nói: “Họ là đồng hương của ta, khi còn ở Trung Nguyên, mọi người đều quen biết và thường qua lại với nhau.

    Không ngờ…Không ngờ lại gặp nhau ở đây, mấy người, sao lại ở chốn này?”

    Tiểu Lục đã lờ mờ đoán được hoàn cảnh giờ đây của La Đông Nhi, vì thế bịa ra một cái cớ để đến Đường Tắc một chuyến.

    Đáng lẽ ra hai người vượt ra Tử Ngọ Cốc, đuổi theo quân của Khế Đan.

    Kết quả ra ngoài Tử Ngọ Cốc, gặp ngay phải ngựa của Gia Luật Hưu Ca, bị hắn bắt làm nô lệ.

    Mà La Khắc Địch bị thương trên mặt trận, sau khi hắn được đưa về Bắc Quốc, tự đặt họ La tên Hạo, vẫn là người đứng đầu của quân đội.

    Lúc đó Tống Quân đều đã hạ giáp ra thua, hơn nữa nhân số của họ không quá hơn hai trăm người, Gia Luật Hưu Ca cũng khó phân biệt hắn nói giả hay nói thật, sau khi nhốt một thời gian, không thu thập được tin tức gì, bèn bán hắn với những nô lệ khác, bị Hồi Ly Bảo mua về.

    Vừa nhìn thấy Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu, La Đông Nhi vui mừng đến độ rơi nước mắt, nhưng trước mặt Gia Luật Hưu Ca không tiện biểu lộ cảm xúc, chỉ có thể nói: “Ta ở Thượng Kinh một mình, cách xa Trung Nguyên nghìn dặm, không ngờ, lại được gặp các vị cố nhân ở đây.

    Hưu Ca đại nhân, ta muốn…giữ họ lại bên mình, đợi đến khi ta có được Phủ Để, những người cố hương này sẽ giúp ta trông coi nhà, huynh thấy…có được không?”

    Chương 185:Bất ngờ

    Gia Luật Hưu Ca nghe thấy La Đông Nhi nói vậy đáng lẽ định từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của La Đông Nhi, lại mềm lòng.

    Khó khăn lắm La Đông Nhi mới mở lòng với hắn ta, hắn không muốn vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà làm nàng không vui.

    Chỉ là mấy tên nô lệ mới không chịu khuất phục, ở Thượng Kinh Thành cũng chẳng có chuyện gì, cùng lắm đến lúc đó thì phái mấy người ra giám sát bọn chúng là được rồi, đỡ phải phiền lòng nhiều, nghĩ đến đây, Gia Luật Hưu Ca bèn rộng lượng nở một nụ cười rồi nói: “Dù cho nàng muốn gì, chỉ cần ta có, ta sẽ cho nàng hết.

    Chỉ là mấy tên nô lệ thôi mà, có gì phải lo lắng đâu.

    Hồi Ly Bảo à, bổn đại nhân muốn mua lại bọn chúng, ngươi tính xem tiền nong thế nào…”

    Hồi Ly Bảo đứng ở một bên đã nghe thấy rất rõ ràng, thấy bộ dạng nghe lời mỹ nữ của Gia Luật Hưu Ca, vội vàng cười nói: “Hưu Ca đại nhân, ngài nói gì thế, chỉ là mấy tên nô lệ thôi mà, đại nhân nói là tiểu nhân nào dám lấy tiền?

    Ngài cứ đưa chúng đi đi, dâng chúng cho đại nhân là diễm phúc của tiểu nhân.”

    Gia Luật Hưu Ca cười, thò bàn tay đang đút trong ngực áo ra, nói: “Được, ngươi đã có lòng như vậy thì ta không khách khí nữa.

    Hai người các ngươi, đi theo Đông Nhi cô nương.”

    Mắt Loan Đao Tiểu Lục sáng lên, vội vàng kéo La Khắc Địch nói: “Còn có người này nữa.”

    Dáng vẻ La Khắc Địch lúc đó không giống với lúc đầu, Gia Luật Hưu Ca phải nhìn kỹ mới nhận ra hắn, Gia Luật Hưu Ca nhớ mang máng, người này đứng đầu Tống Quân,sau khi bị bắt cũng chẳng hỏi thêm được chút thông tin nào, cuối cùng mới bị bán làm nô lệ, không ngờ hôm nay lại gặp lại hắn.

    Gia Luật Hưu Ca chau mày nói: “Người này, là tù nhân Tống Quân, thật là không nên….Đông Nhi cô nương, nàng không có can hệ gì với hắn chứ?”

    Thời gian này ở trên thảo nguyên, Loan Đao Tiểu Lục, Thiết Đầu và La Khắc Địch thân như chân tay, lúc nào cũng giúp đỡ che chở lẫn nhau, nên tình bạn rất keo sơn, ngày hôm nay thấy mình có cơ hội từ bỏ kiếp nô lệ, sao có thể nhẫn tâm để lại một mình La Khắc Địch, đầu Loan Đao Tiểu Lục lóe sáng, hắn vội vàng nói: “Đại nhân, hắn là anh họ xa của Đông Nhi cô nương, sao lại không liên quan được chứ?”

    La Đông Nhi vốn thông minh, chỉ là trước đó không nhanh nhạy nên không làm chủ được mình, giờ đã được tôi luyện trong ổ địch một thời gian dài, đã rất nhanh nhạy, nghe Loan Đao Tiểu Lục nói vậy, hiểu được rằng hắn muốn bảo vệ người Hán này.

    Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu là vì cô mới bị bắt đến Khế Đan, La Đông Nhi vô cùng hổ thẹn, hắn đã muốn giữ lại người này, thì dù có thế nào nàng cũng phải làm theo mong muốn của hắn.

    Ngay lập tức nàng ngước đầu nhìn La Khắc Địch, vô cùng kinh ngạc, mừng rỡ nói: “Đúng là anh họ thật sao?

    Huynh…Sao huynh lại ở đây?”

    Gia Luật Hưu Ca rất bực mình, mặc dù hắn yêu La Đông Nhi, nhưng không đến độ vì một người con gái mà mất hết lý trí, cam tâm bị người khác đem ra làm trò cười, thấy bọn họ hợp nhau vào diễn kịch như vậy, coi mình như tên ngốc, trong lòng hắn vô cùng tức tối, hắn đang định bộc phát ra, nhưng khi chỉ tay vào La Khắc Địch, hắn bỗng nhớ lại tên mà La Khắc Địch báo cho hắn biết: La Hạo.

    Hắn họ La, lúc đó chưa gặp được Đông Nhi cô nương, chẳng lẽ lại trùng hợp như vậy được sao?

    Trừ phi, hắn thật sự là anh họ của La Đông Nhi.

    Gia Luật Hưu Ca nghĩ lại, quân phía bắc Đại Tống hầu hết là chiêu mộ ở vùng đó, người này là người đứng đầu Biên Quân, lại mang họ La, không chừng là anh họ của La Đông Nhi thật.

    Nghĩ thế, hắn lại suy xét, trông tên Hán Tử gầy guộc đó có vẻ gian manh, nhưng Đông Nhi cô nương lại rất ngây thơ thuần khiết, nếu không phải anh họ của nàng, thì bảo nàng ấy đóng kịch sao có thể tự nhiên như vậy được.

    Giờ đồng ý, về sau đi điều tra thêm thân phận của bọn chúng, nếu có điều gì bất thường thì bọn chúng cũng chẳng cao chạy xa bay được.

    Nghĩ vậy, Gia Luật Hưu Ca bèn hừ một tiếng, rồi nói: “Đã vậy thì ngươi cũng đi theo đi.

    Các ngươi hãy nhớ lấy, có Đông Nhi cô nương ở đây, ta không làm khó các ngươi.

    Nhưng các ngươi tốt nhất là cũng an phận thủ thường cho ta, nếu ngoan ngoãn khuất phục, thì về sau trút bỏ được cái thân phận nô lệ cũng không phải là khó.

    Nếu không thì…Hừm!

    Nếu xảy ra chuyện gì, không chỉ các ngươi gặp nạn, mà còn liên lụy đến cả Đông Nhi cô nương đấy, hiểu không!”

    Loan Đao Tiểu Lục vội vàng gật đầu, La Khắc Địch cũng giả bộ nhận ra Lã Đông Nhi, rất vui mừng.

    Vì chuyện này mà đã bỏ xa quá với Tiêu Hậu Nương Nương, Gia Luật Hưu Ca có trách nhiệm phòng thủ, không thể để lỡ thêm giây phút nào nữa, đành phải dặn Đông Nhi mau chóng đi theo, sau đó hắn ta vội vàng lên ngựa đuổi theo Tiêu Hậu.

    Gia Luật Hưu Ca đi rồi, Lã Đông Nhi dặn dò mấy nữ binh cùng ngồi chung ngựa, để chiến mã cho La Khắc Địch và mấy người khác.

    Ba người lên ngựa, Thiết Ngưu không không nhịn được nữa liền nói: “Tẩu tẩu, sao tẩu lại lưu lạc đến Khế Đan, tên quan Khế Đan đó rất khách khí với tẩu, tẩu…tẩu nhất định khuất phục bọn chúng rồi, nếu không sao hắn có thể để tẩu chỉ huy ngần này nữ sĩ Khế Đan?”

    La Đông Nhi vội vàng giải thích: “Đại quan Khế Đan đó là Gia Luật Hưu Ca, là Đại Thích Ẩn Ty của Khế Đan, chuyên quản mấy quan lại trong hoàng tộc, quyền lực rất lớn.

    Hắn…Hắn đúng là rất khách sáo với ta, nhưng chưa từng có hành động nào quá trớn cả, là một người quân tử thực thụ, ngươi đừng nghĩ linh tinh.”

    La Đông Nhi vừa nói hộ cho Gia Luật Hưu Ca, ngay cả Loan Đao Tiểu Lục cũng lộ ra vẻ nghi ngờ, những người Khế Đan mà họ đã từng gặp đều rất tàn bạo hung hắn, một nữ tử người Hán như La Đông Nhi, có thể được người Khế Đan đối xử như vậy sao?

    Trừ phi là đã cho tên đại quan Khế Đan đó món hời nào đó, nên họ mới để nàng ta sống tử tế đến vậy.

    La Đông Nhi nhìn biểu hiện của họ, vừa giận vừa xấu hổ, nói: “Sau khi Đông Nhi bị bắt đến, may mà có hoàng hậu Tiêu Nương Nương của Khế Đan sủng ái, từ đó đến giờ ở bên cạnh người, không bị chịu nhục gì hết, những điều Đông Nhi nói đều là sự thật, hai vị sư huynh không tin ta sao?”

    Loan Đao Tiểu Lục nghĩ lại việc La Đông Nhi vì Dương Hạo mà không ngại đem thân mình ra đỡ đạn, trước kia ở Tử Ngọ Cốc đã từng vì cứu người chỉ huy và giữ gìn sự trong sạch của mình mà tự tử, tính cách của nàng mạnh mẽ như vậy, không thể không biết mình nên làm gì, bèn vội vàng nói: “Đại tẩu, ta không tin người Khế Đan biết phép tắc như vậy, nhưng ta tin vào con người tẩu.

    Tẩu nói là phải thì nó sẽ là phải, có điều ta thấy Hưu Ca gì gì đó chưa chắc đã có tấm lòng tốt đâu, tẩu phải hết sức cảnh giác với hắn ta, phải giữ khoảng cách.”

    La Đông Nhi nói: “Điều này đương nhiên ta hiểu, chúng ta đừng dừng lại lâu quá làm người khác sinh nghi, mau lên ngựa, đợi đến khi vào Kinh Thành, lúc khác nói chuyện sau.”

    Thiết Ngưu thấy Loan Đao Tiểu Lục nói như vậy, chỉ còn cách vất bỏ hết những gì đang nghĩ, lên ngựa đi tiếp.

    Không lạ lùng gì khi Thết Ngưu v Loan Đao Tiểu Lục có cách nghĩ như vậy.

    Cũng như tác giả, hai mươi năm trước khi từ một làng nhỏ chuyển đến thành phố Thẩm Dương, bạn học lúc nào cũng nhắc nhở bằng lời của mẹ: “Nghe nói người trong thành nuôi báo kiếm tiền, gặp phải trẻ con đi lạc là sẽ bắt về cho báo ăn, con phải cẩn thận đấy, không được đi lên phố một mình đâu.”

    Mấy học sinh không biết gì nói vậy cũng còn hiểu được, nhưng ngay cả cô giáo cấp một của thôn đó cũng nói: “Trong thành ô nhiễm rất nặng nề, ngẩng đầu không nhìn thấy trời đâu, toàn là bụi, cả thành Thẩm Dương chẳng có lấy một cái cây.

    Người ở đây cũng rất thô bạo, người trong quán rượu, chỉ cần nói không hợp nhau là có thể vác dao ra chém nhau ngay.

    Những cảnh như vậy ở đâu cũng có thể bắt gặp.”

    Những lời nói đó làm cho tại hạ thật là khủng hoảng, không biết thành phố sao lại có thể là một nơi bẩn thỉu và đầy cạm bẫy như vậy.

    Thời kỳ đó Tống Liêu không hay giao lưu với nhau, lại chịu sự uy hiếp của Đả Thảo Cốc, người dân đều hận thù với người phía bắc, làm cho hình tượng của họ bị xấu đi đáng kể, lão bách tính nói ở Bắc Quốc ô nhiễm nặng nề, chỉ có một bầy người man rợ, không có chút văn minh nào.

    Nhưng không ai biết rằng Khế Đan đã thành lập được hơn mười sáu năm rồi, thể chế chính trị còn kiện toàn hơn ở Trung Nguyên, do 16 châu của U Vân có rất nhiều người Hán, khi Trung Nguyên trải qua thời kỳ Ngũ Đại, lại có rất nhiều người Hán bao gồm cả thương nhân và người đọc sách rời từ bắc đến Khế Đan tránh nạn, từ đó định cư lại, mức độ Hán hóa của người tộc Khế Đan cũng khá cao.

    Lúc đó, người Khế Đan thống trị từ khu vực từ tây đến Lưu Sa, từ đông đến Hắc Long Giang và khu vực thuộc về Bột Hải, từ bắc đến song Khắc Lỗ Luân bây giờ, phía nam bao gồm 16 châu Yến Vân.

    Khu Khế Đan cũ và khu định cư của dân du mục Tây Bắc lấy kinh thành làm trung tâm vẫn giữ chế độ nô lệ.

    Sau khi phía Đông diệt Bột Hải, vẫn giữ lại chế độ phong kiến cũ vốn có.

    16 châu của U Vân phía nam và ba khu vực khác nhau của phía nam vẫn giữ nguyên xã hội phong kiến và chế độ chính trị cũ.

    Từ đó hình thành nên Tây bộ, Đông bộ và Nam bộ.

    Ba khu vực này có những dân tộc không giống nhau, thực hiện những chế độ không giống nhau, thống nhất dưới sự thống trị của triều Liêu.

    Quý tộc Khế Đan mặc áo Hán, đọc văn Hán, học tiếng Hán, ba thứ này lưu hành rộng rãi, rất nhiều quý tộc Khế Đan tinh thông cưỡi ngựa bắn thú, giỏi chiến đấu, về đến phủ, thì lại cầm kỳ thi họa, đàm thơ luận văn, điều gì cũng biết.

    Dù là pháp chế hay văn hóa, Bắc Quốc đều đã có trình độ khá cao, đó không phải là một thế giới đen kịt không cách nào xóa bỏ được.

    Nhưng nô lệ vẫn chưa có nhân quyền, còn không bằng nô gia của các nhà người Hán, đó là sự thật.

    Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu vừa bị bắt, liền ở trong cảnh thân phận nô lệ thấp bé, lại bị nhốt trong trại của Hồi Ly Bảo, sự hiểu biết duy nhất về Khế Đan là roi vọt và mắng nhiếc, nên cách nhìn của họ đương nhiên là tiêu cực.

    La Khắc Địch thì hiểu một chút về người bắc, biết người bắc cũng có cha mẹ vợ con, cũng biết trung quân ái quốc, hơn nữa người bắc sùng bái văn hóa của người nam, rất nhiều người đến từ Trung Nguyên nhận được sự trọng dụng của người Khế Đan, trở thành những quan cấp cao ở Khế Đan.

    Vị cô nương Đông Nhi này từ trước đến giờ đều ở trong tầng lớp những nhân vật bề trên ở Khế Đan, lại được hoàng hậu Khế Đan sủng ái, sự việc đó không kỳ lạ chút nào.

    Hắn nói: “Đông Nhi cô nương nói đúng lắm, chúng ta mặc dù đã chịu khổ, nhưng trong lão bách tính Bắc Quốc, chẳng khác gì với chúng ta cả.

    Người bắc cũng có hiếu nghĩa, lễ tiết, chỉ là thân phận nô lệ của chúng ta, không ở trong số đó.

    Đông Nhi cô nương được hoàng hậu sủng ái, có cuộc sống như ngày nay không phải là điều gì lạ lẫm.”

    Hắn đảo mắt một lượt, thấy những nữ binh đó đi đàng sau không nghe thấy họ nói gì, bèn tiếp lời: “Đông Nhi cô nương, ta thấy Gia Luật Hưu Ca đó vẫn hiềm nghi ta, ta và cô nương phải thống nhất lại với nhau về thân phận phòng tên đó hỏi ra.”

    “Được!”

    La Đông Nhi cũng cảnh giác đảo mắt xung quanh, rồi nói nhỏ: “Tổ tông của ta, là hệ họ Hoài Nam.

    Tiên phụ là La Công Viễn, định cư ở Bá Châu Liễu Gia vào 17 năm trước, lấy dạy học kiếm kế sinh nhai, gia mẫu…”

    Nàng còn chưa nói xong, La Khắc Địch liền tròn xoe mắt, nói: “Hoài Nam La Công Viễn?

    Quý danh lệnh đường có phải là Lý Yên Nhiên không?”

    Lần này đến lượt Đông Nhi ngạc nhiên rồi, nàng kinh ngạc nhìn La Khắc Địch, nói: “Quý danh của mẹ ta, ngoài ta và tiên phụ, không ai biết, sao huynh..sao huynh lại biết?”

    La Khắc Địch kích động, nói: “Đông Nhi cô nương, à không…Đông Nhi muội muội, muội đã từng nghe lệnh tôn nhắc đến La Công Minh chưa?”

    La Đông Nhi nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Chưa từng nghe qua…”

    Mặt La Khắc Địch bỗng buồn, rồi cười đau khổ đáp: “Thúc phụ…đúng là đến chết cũng không tha thứ cho cha ta…”

    La Đông Nhi lặng người: “Huynh nói gì cơ?”

    La Khắc Địch nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Đông Nhi, ta….ta đúng là anh họ của muội, gia phụ La Công Minh, là anh của lệnh đài, lệnh tôn….lệnh tôn từng giận gia phụ ta ta tham gia vào Ngũ Triều, ra làm quan, bị người đời chỉ trích, như kẻ vô học, hai huynh đệ thường hay cãi nhau.

    Một buổi tối 17 năm trước, hai người uống rượu xong cãi nhau, gia phụ bực quá tát thúc phụ một cái, không ngờ thúc phụ không chịu được, từ đó bỏ nhà ra đi, không còn tin tức gì nữa.

    Không ngờ, phụ thân ta tìm mọi người mười mấy năm rồi vẫn không thấy tin tức gì, huynh muội chúng ta lại tương phùng ở đây…”

    La Đông Nhi tròn xoe mắt, chiếc miệng đáng yêu mở rộng thành hình chữ O, Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu ở hay bên nghe xong cũng đờ người.

    Loan Đao Tiểu Lục không ngờ mình chỉ nói bừa một câu, hai người họ là anh em, giờ lại linh ứng thật rồi: “Bà nó chứ, ta còn trù úm tên Hồi Ly Bảo đó chết không được yêu, sao hắn vẫn chưa chết cơ chứ?

    A!

    Đúng rồi…Ta quên không nói thời gian rồi…”

    “Trình Phán Quan, Lô Lĩnh Châu của chúng ta tây giáp Đảng Hạng, đông giáp Phủ Châu, muốn làm bạn với Trung Nguyên, không thể thiếu được sự giúp đỡ của Phủ Châu Chiết Thị, bổn phủ lần này đến Phủ Cốc, không biết là sẽ cần thời gian bao lâu.

    Những ngày ta không ở đây, việc vũ trang do Đoàn Luyện Phó Sử Mục Lão và Kha huynh đệ phụ trách, việc thuế vụ buôn bán do Lâm Bằng Vũ và ba người còn lại phụ trách, việc học phủ do Phạm Tư Kỳ phụ trách, việc tư pháp do ngươi toàn quyền lo liệu.

    Các vị phải đồng tâm nhất sức, làm cho Lô Lĩnh Châu chúng ta phát triển như vũ bão.”

    Trình Đức Huyền cung kính nói: “Phủ Tôn cứ yên tâm đi, tại hạ và các quan sẽ dốc hết sức mình, không để cho Phủ Tôn đại nhân phải lo lắng.”

    Mấy ngày này, Trình Đức Huyền biểu hiện rất tốt, làm việc nghiêm túc, thói nghiện rượu cũng đã bỏ rồi.

    Rất cung kính với Dương Hạo, làm cho người ta không tìm được một lỗi dù là nhỏ nhất.

    Dương Hạo cũng không biết hắn đang sửa đổi hay là đang mưu đồ việc gì khác, vì sự an toàn, Dương Hạo giao cho Trình Đức huyền quản việc tư pháp, còn quân quyền nằm trong tay Lý Quang Sầm, Mộc Ân và hai vợ chồng Kha Trấn Trấn, Mục Thanh Tuyền.

    Quyền quản lý tiền bạc thì do bốn vị lão trượng Lâm Bằng Vũ phụ trách, Phạm Tư Kỳ đứng đầu.

    Hai quyền lực quan trọng này giao cho những người hắn tin cậy, không sợ Trình Đức Huyền giở trò gì nữa, đồng thời phân chia quyền lực thế này, cũng tránh cho việc một người nắm quyền, tham ô phủ bại.

    Thấy Trình Đức Huyền đáp lời hợp ý, thái độ lại cung kính, Dương Hạo mỉm cười, nhìn sang Lý Quang Sầm, sau đó chào tạm biệt Phạm Tư Kỳ, Lâm Bằng Vũ, Kha Trấn Trấn và mấy người khác, cột lại yên ngựa, mang theo mấy người Bích Túc, Mục Vũ rời khỏi nha môn tri phủ, đi trên con đường rộng lớn bằng phẳng, tiến về bên ngoài Cốc.

    Lữ Động Binh cũng nằm trong đội ngũ của hắn, hôm trước Bích Túc mặc áo sư chạy đi chạy lại bên Dương Hạo, mọi người đã quen rồi, giờ xuất hiện thêm một người đạo sỹ trung niên, cũng chẳng có ai lấy làm lạ, Dương Hạo không giới thiệu mọi người cũng chẳng hỏi han gì thêm.

    Lữ Động Binh mười năm gần đây đều quy về ở ẩn khổ công tu luyện, đã rất nhiều năm không gặp lại bạn cũ Trần Đoàn, ngày hôm nay hắn đã cao tuổi, sắp quy về với trời đất, gặp được bạn cũ một lần vô cùng quý giá, lần này đến Thái Hoa Sơn, mục đích là muốn gặp lại bạn cũ Thúc Thúc Cựu.

    Hắn đi cùng Dương Hạo đến nửa đường là chia tay, một mình một ngựa phi đến Thái Hoa Sơn, Dương Hạo thì mang theo những người còn lại đến Phủ Cốc.

    Đến giờ mới đi gặp Chiết Ngự Huân, Dương Hạo nhất định có tính toán của hắn.

    Chiết Ngự Huân trước kia đang dồn quân phong tỏa Đảng Hạng Thất Thị, không ở Phủ Cốc, đây là một nguyên nhân.

    Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn nữa là, nếu vội vàng tìm đến Phủ Châu, thì hắn lúc đó chưa có thực lực thật sự, chỉ có thể xin ân sủng từ Chiết Ngự Huân mà không có tư cách ngồi lại đàm phán.

    Nếu là trước kia, hắn chẳng thèm để ý, con đường buôn bán của Lô Lĩnh Châu đã bước đầu khai thông, muốn phát triển hơn nữa, không thể bỏ qua được sự tồn tại của Phủ Châu, mà bản thân mình cũng đã có tư cách để mặc cả với hắn, nên lần này mới quyết định đến Phủ Cốc.

    Lần trước Dương Hạo đến, nơi hắn ở là Dịch Trạm Phủ Cốc, lần này đến vẫn ở nơi đó.

    Sau đó hắn đi bái kiến Chiết đại tướng quân, không ngờ phủ Chiết đại tướng quân đóng cửa, hắn đứng ngoài một lúc lâu người vào bẩm báo mới quay trở ra, giả bộ cười nói với hắn rằng: “Phủ Đài đại nhân, Tiết Độ Sử đại nhân nhà chúng tôi dẫn binh ra trận vừa quay về, không được khỏe, không tiếp khách được.

    Mời Phủ Đài đại nhân quay về, đợi đến khi đại nhân nhà chúng tôi bình phục thì mời đại nhân đến gặp mặt.”

    Dương Hạo nghe xong câu ấy không giận chút nào, mỉm cười đáp: “Vậy là Dương mỗ đến không đúng lúc rồi, Chiết đại tướng quân thân thể quý giá ngàn vàng, đã mắc bệnh thì không thể chậm trễ được, quản gia bẩm báo lại cho Tiết Độ Sử đại nhân dùm ta, nhắn đại nhân mời thầy dùng thuốc, nghỉ ngơi cho điều độ, đợi đến khi đại nhân bình phục thì Dương mỗ lại đến.”

    Quản gia đó không ngờ Dương Hạo phản ứng bình thản đến vậy, nên sứng người ra, muốn nói gì nhưng lại không nói nữa, nhìn Dương Hạo cười từ biệt, người quản gia này nghĩ một hồi rồi lại vội vàng chạy vào.

    Bích Túc tức giận nói: “Đai nhân, Chiết Ngự Huân đó sao lại bệnh đúng lúc thế, mà bệnh gì đến độ không tiếp được khách cơ chứ, hắn rõ ràng đang kéo dài thời gian, không muốn gặp ngài.”

    Dương Hạo cười: “Cũng không hẳn vậy, người ta là nhân vật lớn mà, nhân vật lớn làm việc, thì rất ít khi trực tiếp, cứ thích vòng qua vòng lại, hình như người khác đến tìm hắn ai nấy đều có mưu đồ riêng.

    Đây cũng là chuyện khó tránh, vì người ở trên chức vụ cao lâu rồi, không tránh được thói đa nghi.

    Người anh hùng trên thế gian có ai không phải là Tào Tháo?

    Ngươi tưởng rằng họ thẳng ruột ngựa như hảo hán trên giang hồ nhà ngươi ư?”

    Hắn lên ngựa, rồi quay lại mỉm cười nói: “Chúng ta đi về đi, muốn biết Chiết Ngự Huân có muốn qua lại với ta hay không, phải lấy chính mình ra mà đánh cuộc thôi, chúng ta thử một lần là biết.”

    Bích Túc nhảy lên ngựa, ngạc nhiên nói: “Thử hắn ta thế nào?”

    Dương Hạo cười: “Lần trước ta đến đây với thân phận khâm sai, Thừa Mông Phủ Châu Chư Quan lại và Hào Thân khoản đãi rất thịnh tình, có qua phải có lai, giờ bổn quan đến Phủ Châu với thân phận quan tri phủ Lô Lĩnh Châu, lẽ tất nhiên phải mời lại họ mới đúng.

    Sau khi về đến nơi, ngay lập tức mời Hào Thân, Quan lại phủ cốc đến dự tiệc, những người này dù là quan hay là thương nhân, thì đều rất thân thiết với Chiết Phủ, tất cả thông tin họ đều biết cả, chỉ cần họ đồng ý đến, thì Chiết đại tướng quân rốt cuộc đang nghĩ gì, chúng ta cũng có cơ sở rồi.”

    Hắn cười gật đầu nói: “Về đến nơi, bổn đại nhân phải dựa vào thư pháp vô song của mình, tận tay viết thư mời.

    Lần này phải mời cả mấy vị công tử của Chiết đại tướng quân nữa, ha ha, xem là họ…có đến hay không!”

    Tiểu Phàn Lâu, là quán rượu lớn nhất ở Phủ Cốc.

    Đông Kinh Biện Lương cũng có một gian Phàn Lâu, chính là Phàn Lâu mà hai nhân vật Lâm Chung và Lục Khiêm trong Thủy Hử đã từng uống rượu ở đó.

    Đó là quán rượu lớn nhất ở Đông Kinh Biện Lương, vào thời Ngũ Đại, quán rượu ấy vốn là nơi bán buôn rượu và thịt, tên là Bạch Phàn Lâu.

    Sau này càng ngày càng nổi tiếng, lầu càng ngày càng cao, sau này phát triển thành một kiến trúc có 5 gian nhà, mỗi gian có ba tầng.

    Quy mô của nó rốt cuộc lớn đến đâu?

    Thúy Vân Lầu của Đại Danh Phủ có hơn trăm gian phòng, Bạch Phàn Lâu ở Đông Kinh quy mô không lớn hơn nó là mấy, nhưng một căn có hơn trăm phòng, 5 căn là hơn sáu trăn phòng, có thể nó là quán rượu 5 sao thời Bắc Tống, nổi tiếng khắp thiên hạ, sau đó có người đã xây dựng Tiểu Phàn Lâu ở Phủ Cốc, mượn danh tiếng của Phàn Lâu ở Đông Kinh, quy mô của nó dù không sánh được với Bạch Phàn Lâu ở Đông Kinh Biện Lương, nhưng cũng có đến hơn 100 gian.

    Dương Hạo mời khách quý ở đây, cũng được xem là phù hợp với thân phận hiện giờ của hắn.

    Thư mời của Dương Hạo được gửi đi như hoa bay trên trời, những người đã sớm hiểu tâm ý của Chiết Ngự Huân và những người Tần Gia, Đường Gia, Lý Gia thường xuyên qua lại với Chiết phủ cũng đều đã nắm chắc tình hình trong tay, mặc dù không ai nói kiên quyết, nhưng cũng chẳng có ai từ chối thẳng thừng.

    Những người đó, dù không có cách nào đánh tiếng được thái độ của Chiết đại tướng quân, nhưng lại có thể suy đoán, nhìn phản ứng của những người này, cũng có thể biết được một số điều, tất cả đều nhận lời.

    Dương Hạo sau khi nhận được thư hồi âm, biết được những người được mời nói nếu có thời gian nhất định sẽ đến, trong lòng liền yên tâm rất nhiều.

    Những người này đã có thái độ như vậy, thì không phải lo lắng gì về sự từ chối gặp mặt của Chiết đại tướng quân ngày hôm nay, Chiết đại tướng quân làm ra vẻ như vậy, thì là để tạo thành thái độ nghiêm khắc cho chính mình thôi, để hắn phải nhượng bộ nhiều hơn nữa.

    Chiết đại tướng quân đã có nhu cầu với Lô Lĩnh Châu, thì không sợ hắn không nhận lời kết đồng minh, khác biệt chỉ là mình phải nhượng bộ nhiều hơn một chút.

    Thấy trời đã ngả về chiều, Dương Hạo thay một bộ áo khoác mới, bước ra khỏi Dịch Trạm, ngồi xe ngựa đến Tiểu Phàn Lâu.

    Ngồi trong xe ngựa, nhìn những người đi đường, Dương Hạo đột nhiên nghĩ đến người con gái mỹ miều đó, buổi tối hôm ấy quá đường đột, mạo phạm giai nhân, làm cho nàng xấu hổ, không dám gặp lại mình nữa, ngày hôm sau không đến tiễn, chưa kịp hỏi xem nàng ấy ở đâu, giờ đến Phủ Cốc rồi, biết tìm người nơi nao?

    Nhiều ngày không gặp, dù là việc quan bận bịu, nhưng hắn vẫn thường xuyên nghĩ đến nàng.

    Tự bao giờ, người con gái dễ thương hay cười ấy đã khắc sâu vào trái tin hắn, giờ nghĩ lại vẫn thấy ấm lòng.

    Đang trong mạch suy tư, đột nhiên xe ngựa dừng lại, nghe thấy tiếng người mắng mỏ và tiếng con gái khóc.

    Dương Hạo vội vàng dừng luồng suy nghĩ, hỏi: “Có chuyện gì thế?”

    Chương 186:Mang người đẹp đi dự tiệc

    “Sao cơ?”

    Dương Hạo tò mò trong lòng, thuận tay vén tấm rèm kiệu, hướng dáng vẻ dò xét nhìn ra phía ngoài đường.

    Cách đó tầm bảy tám trượng, liền nhìn thấy một nam tử tầm trung niên dáng người thấp đầu đội mũ viên ngoại,người mặc áo bào viên ngoại có thêu hoa văn hình đồng tiền, đang kéo búi tóc của một người phu nhân trẻ tuổi, ấn đầu sấp mặt bạt tai mấy cái, đánh tới mức người phu nhân kia tóc tai rũ rượi, miệng mũi chảy máu, tình thế thảm thương không nói nên lời.

    Dương Hạo khẽ nhíu mày, mắt thấy trên đường rất nhiều người vậy quanh xem, nhưng không một ai tiến lên khuyên giải, giọng không vui nói: “Thế này còn ra thể thống gì nữa, đại nam nhân đánh nữ nhân ngay trên phố, nhiều người đứng vây quanh xem chuyện như vậy, thế mà chẳng may may có ai đứng ra khuyên can.

    Bích Túc….”

    Bích Túc hiểu ý, hướng về phía hắn gật gật đầu, xuống ngựa, nhanh như một con cá chạch luồn vào trong đám người đứng xem.

    Dương Hạo nhướng mắt nhìn về phía tên viên ngoại, dù rằng trên người mặc áo viên ngoại, nhưng khuôn mặt hung dữ, đôi mắt cá vàng, lông mày dày râu rậm, vô cùng hung hăng, trông như một kẻ đồ tể.

    Vừa nãy, khi hắn cùng vị thê thiếp đi ra từ bên cạnh một cửa hàng bán châu báu, đúng lúc một thiếu niên lướt qua, người thiếu niên chỉ cười một cách khách khí với người thiếp nọ của hắn, cũng không có làm chuyện gì khuất tất, người thiếu phụ đó biết quan nhân của mình hay ghen, cũng không dám nhìn người thiếu niên đó, không ngờ vẫn bị Trịnh đại quan nhìn thấy, cơn lửa ghen bốc lên, liền kéo người thiếp lại đánh, tình hình là như thế, chuyện trong nhà của người ta, người ngoài cũng chẳng tiện vào quản.

    Dương Hạo nhớ tới lão nương của mình cũng là người phụ nữ thân phận thấp hèn bị người ta ức hiếp không chút danh phận, nhất thời xúc động nghĩ đến tâm sự của bản thân, một ngợn lửa không tên trào lên.

    Hắn khom lưng ra khỏi kiệu, liền muốn nhảy xuống xe.

    Ngồi bên trái xe là một người thanh niên, tên gọi Hà Kinh Tiếu, vốn là một đao bút sử một huyện nha Bắc Hán, được Dương Hạo chiêu sinh tới chi phủ nha môn, lần này được đi theo đến Phủ Cốc, vừa thấy động tác của đại nhân, lập tức khuyên ngăn: “Đại nhân không nên, đây là Phủ Cốc.”

    Dương Hạo tức giận nói: “Vậy thì sao…”

    Hà Kinh Tiếu nói: “Đại nhân, dân không kiện quan không quản.

    Càng chưa kể đây là việc nhà quan nhân giáo huấn thê thiếp, quan phủ cũng không quản được.Thêm nữa, đại nhân ngài lại không phải Phủ Cốc đại nhân, càng không thể qua mặt quản việc này, khó tránh khỏi khiến đại tướng quân phẫn nộ.

    Đại nhân bản thân liên quan đến vạn dân, còn đại sự cần làm, chuyện riêng tư bên đường, để ý đến làm gì?

    Thuộc hạ cho rằng, những việc thế này, vẫn là không nên can thiệp tốt hơn.”

    Gió thu thổi qua mặt, thần chí Dương Hạo cũng như tỉnh táo hẳn lại, hắn ngây người rất lâu, thở dài một tiếng bi thương, buồn bực ngồi trở lại trong xe, trầm giọng nói: “Tránh đám người bên đường, đi vòng qua.”

    Bích Túc nhìn thần sắc không vui vẻ, cũng không dám nói thêm nhiều, vội vàng thi lệnh bảo xe phu đánh xe vòng qua bên cạnh, xua đám người đi đường vây quanh vòng qua.Khi đi đến bên cạnh Trịnh đại quan nhân, trong đám người đột nhiên nhảy ra một thiếu niên có đuôi sam đen, một tay túm lấy cổ tay Trịnh đại quan nhân, hai hàng lông mày dựng ngược lớn tiếng quát: “Đồ súc sinh, sao dám đánh một người phụ nữ?”

    Thiếu niên này không chỉ giọng nói thanh thúy, tướng mạo cũng giống như một xử nữ ôn hòa tuấn tú quyến rũ,Trịnh đại quân đó vừa nhìn thấy vị thanh niên, không khỏi cười ha lên một tiếng, cao giọng nói lớn: “Chính là ngươi, chính là ngươi, cái người ban nãy chính là ngươi.

    Các ngươi đôi cẩu nam nữ này, ta thấy các ngươi đầu mày cuối mắt với nhau là biết các người chẳng phải loại tốt đẹp gì.

    Sao nào?

    Sao nào?

    Ta vừa mới ra tay đánh con tiện nhân này, ngươi liền không nhịn được nhảy ra rồi sao.Tiểu dâm phụ, ngươi còn nói chưa từng tư thông với người này sao, tại sao hắn phải vì người mà nhảy ra, lại đây lão gia ta hôm nay không đánh chết con tiện tỳ ngươi trên phố, thì khó nuốt trôi cái hận trong lòng này.”

    Dương Hạo vừa nhìn thấy thiếu niên có đuôi sam đen đó, trong mắt nhất thời ánh lên vẻ kinh ngạc vui mừng, thất thanh gọi: “Chiết cô nương.”

    Vị thiếu niên có đuôi sam đen nọ chính là Chiết Tử Du đã dùng thoa cài tóc lại, nghe thấy Trịnh Thành rống lên đầy ghen tức, nàng vừa tức giận vừa buồn cười, không nhịn được mỉa mai nói: “Ích kỉ đố kị, đánh đập nữ tử, đáng thương cho người nữ tử nào ở bên cạnh loại đàn ông như ngươi, thật là gặp đen đủi tám đời.

    Ngươi nhìn kĩ lại cho ta, bổn cô nương là nam hay nữ?”

    Rồi nàng ưỡn thẳng ngực, vươn cao cái cổ thanh tú không có yết hầu, bộ ngực như đóa hoa khẽ dựng lên một đường cong tuyệt đẹp, lại thêm ngũ quan của nang thanh tú quyến rũ, tiếng nói thanh thúy trong trẻo dễ nghe, rõ ràng là một nữ nhi giả trang nam nhi.

    Mọi người vây xung quanh xem như bừng tỉnh ra, không nhịn được cười ầm lên.Lúc này Trịnh Thành Hòa nhìn thấy đối phương quả nhiên là nữ nhân, chợt nhận ra đã hiểu lầm ái thiếp của mình, mặt đỏ tía tai, hắn lắp bắp một hồi, rồi đột nhiên từ xấu hổ quá thành giận, nhấc chân đá một cái, khiến tiểu thiếp đang vì vui mà khóc ngã lăn một vòng, hung tợn mắng mỏ: “Cái đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngươi không nhìn ra người ta là phụ nữ hay sao?

    Gặp một tiểu cô nương ăn mặc giả nam, ngươi cũng dám cười nói đưa tình, cái loại phóng đãng vô hạnh, đi về.

    Lão gia phúc sẽ xử lí loại dâm đãng như người!”

    Trịnh đại nhân mắng mỏ xong xuôi, liền hằm hằm lên xe ngựa của mình, người thiếu phụ nọ cũng có vài phần tư sắc bị hắn không chút thương xót đạp ngã lăn trên đất, ôm lấy bắp chân đau đớn, Trịnh Thành Hòa ngồi vững trên xe, tức giận hét: “Còn chưa mau cút lên xe?

    Còn cần lão gia ta mất mặt nữa sao?”

    Người phụ nữ kia không dám chậm trễ, vội vàng nhấc thân lên, nuốt giọt nước mắt, khập khiếng leo lên xe ngựa của hắn, giống như một con chó bị chủ nhân đánh đau vậy, vô cùng sợ hãi.

    Dưới bàn tay độc ác của đại quan nhân, bị đánh tới mức phải dựa vào bên người hắn.Lỗ mũi của Trịnh Thành Hòa phập phồng tỏ vẻ hài lòng, chân dưới đá hai cái “thung thung” vào tấm liếp, xe ngựa liền khởi hành hướng về phía trước.

    Chiết Tử Du nhìn thấy dáng vẻ khuất phục của người phụ nữ, tức giận dậm chân, đang định xoay người rời đi, Dương Hạo vội nói: “Chiết cô nương”.

    Chiết Tử Du nghe tiếng gọi ngẩng đầu, vừa nhìn là nhận ra hắn, đôi mắt thanh tú không khỏi mở to, trong vẻ kinh ngạc lộ ra chút gì hoan hỉ.

    Kì thật Dương Hạo tới thành Phủ Cốc, nhưng lại bị đại ca của nàng đóng cửa không tiếp, Chiết Tử Du cũng đã biết.

    Đối với tâm tư ý tứ của đại ca, nàng cũng đã rõ trong lòng.Việc này, nàng không muốn lợi dụng sức ảnh hưởng của mình can dự vào.

    Mấy ngày nay, Lô Lĩnh Châu đang làm gì, kết quả ra sao, nàng cũng biết rõ tường tận.

    Người đàn ông nàng ưng, nếu đã giống như thần tiên có thể biến sắt thành vàng, khiến cho một Lô Lĩnh Châu không có gì trong tay, một Lô Lĩnh Châu mọi người đều coi là mảnh đất chết, chỉ chớp mắt đã biến thành một miếng đất phong thủy bảo địa, lẽ nào còn không ứng phó nổi với thủ đoạn của đại ca nàng?

    Biết được Dương Hạo gặp phải sự lạnh nhạt, bị từ chối mà quay về, lập tức gửi thiếp mời Phủ Cốc quan thân dự tiệc, Chiết Tử Du hiểu thấu Dương Hạo là muốn đi đường vòng công kích, tìm hiểu sâu vào ngọn ngành của đại ca nàng.

    Tình lang ái mộ của mình và đại ca vừa như một người anh vừa như một người cha đấu với nhau, cũng chỉ vì sự tranh giành lợi ích bản thân, người thông minh như nàng, tất nhiên phải đặt bản thân đứng ngoài sự việc.

    Hơn nữa, người con gái lạnh lùng thông minh như nàng, cảm thấy đây là một chuyện rất thú vị, nàng lại muốn xem thử xem, thủ đoạn trong tay đại ca nàng mạnh hơn, hay là tình lang của mình cao hơn, vì thế dù rất muốn gặp gỡ Dương Hạo, nhưng tạm thời nén lại cảm xúc của bản thân giấu đằng sau tất cả.

    Việc hôm nay Dương Hạo đi Tiểu Phàn lầu đại ca cũng biết, nhưng lại có ý đặt mình ở ngoài mọi việc.

    Cửu thúc của nàng bởi vì quản gia được cắt đất phong vương đã đi Trung nguyên.Hôm nay nàng tạm thời tiếp quản thay Cửu thúc, chịu trách nhiệm các sự cụ cơ mật của Chiết phủ, mấy ngày này cũng rất bận rộn.

    Để mọi việc được thuận lợi hơn nên giả trang nam ra ngoài, không ngờ khi muốn gặp chàng, bình sinh chẳng cách nào gặp gỡ, lúc muốn trốn tránh nhất lại chạm mặt.

    Chiết Tử Du trong lòng than khổ, nhưng lại ra vẻ vui vẻ lên xe, một mặt áp sát người hắn, nhớ đến phản ứng xúc động của hắn lần trước, còn chưa nói gì, mà trên mặt Chiết Tử Du đã ửng hồng, nhỏ giọng nói: “Thiếp đang nghĩ, mắt nhìn thấy gió thu thổi, nhưng lại không thể gặp chàng.

    Cứ thế mà nghĩ, nghĩ mãi, chàng liền tới rồi.”

    Dương Hạo vừa buông tay hạ rèm kiệu xuống, Chiết tử Du càng thêm phần thiếu tự nhiên, lặng lẽ ngồi dịch sang bên.

    Nhưng Dương Hạo kéo lấy tay nàng, thân thiết nói: “Ta cũng không dám nghĩ, lại có thể gặp nàng ở đây.

    Vừa rồi còn đang buồn sầu, không biết nên đi về đâu để tìm nàng đây.”

    Chiết Tử Du thấy Dương Hạo quan tâm tới mình, trong lòng cũng thấy vui mừng, hé miệng, rồi nàng thấp giọng nói: “Thiếp cũng …lúc nào cũng nhớ chàng…”

    Câu nói vừa dứt, hai người lại lặng lẽ không nói gì, Dương Hạo ủ bàn tay nhỏ nhắn ấm mềm của nàng, hai người nắm tay nhìn nhau, trong mắt tràn đầy tình ý nồng thắm.Bánh xe cứ thế lăn, cũng không biết đã bao lâu, Chiết Tử Du mới “á” lên một tiếng, như chợt bừng tỉnh, nàng rụt tay lại, nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc mai, nũng nịu nói “Chàng…..

    đang đi đâu?”

    “Ô” Dương Hạo nói:”Ta đang tới Tiểu Phàn lầu dự tiệc, khoản đãi Phủ Cốc quan thân, nàng….

    Đi cùng ta luôn nhé.”

    “Sao cơ?”

    Chiết Tử Du vừa nghe thấy liền “vô cùng ngac nhiên”, vội vàng xua tay nói: “ Thế không được, không được, chàng… chàng hiện nay là Lô Lĩnh Châu tri phủ, yến tiệc mời đến đều là cao quan cự cổ Phủ Cốc, ta chỉ là một nữ nhi, ta…..”

    Dương Hạo lại nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nàng, ôn hòa nói: “Hôm nay gửi thiệp mời, trên thiệp đã ghi rõ, lần này là tiệc nhỏ, không liên quan đến việc quan trường, chỉ vì muốn cảm ơn thịnh tình Phủ Cốc sĩ thân lần trước đã tiếp đón ta.

    Các vị quan thân phú hào khác có lẽ cũng đi cùng gia quyến tới.Ta biết Tây bắc không như trung nguyên, nữ nhi có quyền cùng tới tiệc rượu, nàng còn sợ gì?”

    Chiết tử Du nghe những lời này, vội ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ ra vẻ vui mừng pha chút lo lắng, người ta đưa theo là nữ quyến trong nhà, chàng đưa mình theo làm gì chứ?

    Dương Hạo những lời này dù không nói ra, nhưng trong lòng rõ ràng đã thừa nhận mối quan hệ của hai người.

    Lẽ nào cả đời mình thật sự sẽ thuộc về chàng từ giờ sao.

    Chiết Tử Du chợt nhớ tới những lời hàm hồ của Phù Diêu Tử ngày nào, Trong tâm hồn thiếu nữ chợt xao động, như dự đoán một vài việc, có lẽ không phải chuyện tốt.

    Nếu không thời điểm này phải cảm thấy vui mừng, còn chỗ nào phải toan tính hơn thiệt.

    Phù Diêu Tử đạo lão nói gì mà song phụ chi mệnh, hắn…….hắn đừng làm bất cứ chuyện gì là tốt nhất.

    Chiết cô nương trong lòng tâm tư băn khoăn, Dương Hạo nhìn nàng vui mừng không nói, chỉ biết là nàng đã đồng ý, vui vẻ nói: “Nàng đồng ý rồi thì tốt quá, chúng ta đi ngày bây giờ nhé.”

    Hắn mỉm cười, nhìn từ trên xuống dưới ngắm một lượt, cười nói: “Dù rằng nàng giả nam, vẫn là quốc sắc thiên hương, dung mạo đoan trang, ha ha, ta nghĩ….tên tuổi nàng đêm nay nhất định vượt qua tất cả vẻ đẹp của nữ quyến các quan thân khác.”

    Chiết cô nương thầm than khổ không ngừng: “Lần này thật sự nguy rồi, những quan thân chàng mời lần này, chẳng có mấy người không biết tướng mạo của ta?

    Lần này đi cùng chàng, dù nói là mặc nam trang, ta có mặc quần áo ăn mày cũng nhất định là khiến mọi người kinh ngạc.

    Đại ca đang muốn làm chàng ngã ngựa, ta lại đi theo chàng xuất hiện…,nguy rồi, nguy rồi, lần này nên thế nào mới tốt đây?”

    Dù là Chiết Tử Du trí tuệ hơn người thấu hiểu trăm kế, thời khác này cũng hoàn toàn không có kế nào.

    Lúc đó, nam nữ đối với chuyện tình cảm lúc nào cũng phải có chút ý tứ, không thể tự nhiên so với hiện đại.

    Dương Hạo dù rất muốn cầu thân, cũng phải biết đi mời bà mối đến bàn bạc với phụ mẫu nàng xin phép, không được cùng nàng lén tư thông.

    Hôm nay mời nàng cùng đến dự tiệc hội, đã là lời tỏ tình không thể rõ ràng hơn.

    Nếu nàng từ chối, có lẽ nào sẽ là một tín hiệu sai đối với Dương Hạo, khiến chàng hiểu nhầm rằng bản thân không muốn cưới chàng?

    Vì có tâm sự này, Chiết Tử Du không dám khinh suất cự tuyệt, nhưng nếu không từ chối…, Chiết Tử Du tiểu thư bất giác nhìn thẳng: Tiệc rượu tối nay, có lẽ sẽ rất đặc sắc…”

    Tiểu Phàn lầu hôm nay được Dương Hạo bao hết, trên bàn rượu bách điểu hướng phượng trong đại sảnh, đã có vài vị quan thân đến trước ngồi, nhưng những quan viên và thương cổ có thân phận cao trái lại một người cũng chưa thấy đến.Cứ xem thân phận của họ thì đương nhiên là chưa có chủ nhân thì chưa đến, đó là đạo lý đến trước là tự hạ thấp giá trị của bản thân.

    Nhưng mấy vị tiểu công tử của Chiết gia trái lại chẳng để ý chuyện đó, trong số họ lớn nhất cũng mới chỉ mười tám tuổi, đều là nhưng thiếu niên hoạt bát hiếu động.

    Họ nào có đủ kiên nhẫn chờ đợi, sớm đã tới nơi này rồi.

    Nhìn thấy mấy vị công tử Chiết gia tới, có vài vị quan viên, thương nhân muốn xác định rõ lần nữa ý đồ của Chiết phủ, lần lượt tiếp cận thăm dò ý tứ bọn họ.

    Lúc này tiệc rượu vẫn chưa bắt đầu, nhưng tiểu phàn lầu là Phủ Cốc đệ nhất tửu gia, vẫn chu đáo như bình thường.

    Khô quả mật tiễn, thanh tửu trà đều lần lượt được bày ra, Chiết Duy Chính rót rượu cạn chén, cao hứng uống, rồi lớn tiếng nói: “Các ngươi không cần hỏi nữa, gia phụ vốn uy nghiêm, các công tử nào dám đi dò hỏi ý tứ ông?

    Vì thế các ngươi muốn thăm dò ý tứ từ chỗ ta cũng chẳng đạt được gì.”

    Ngay khi các quan viên sĩ thân thất vọng, Chiết Hải Siêu liền cười nói: “Nếu Lô Lĩnh Châu chịu từ bỏ vũ lực, chuyên tâm buôn bán, vậy thì Phủ Cốc của ta cũng không ngài gì cùng hắn chia đôi bát canh.

    Nhưng Dương Hạo hắn chưa từng hỏi ý kiến bá phụ ta, đã tự ý làm chủ, khó tránh bị cho rằng đã quá coi thường, tóm lại phải đánh cho hắn một đòn để áp chế tính kiêu ngạo của hắn mới tốt.

    Hơn nữa, để hắn có chút kinh sợ trong lòng, Phủ Cốc chúng ta cũng sẽ đạt được nhiều điều tốt sao?”

    Chúng quan viên sĩ thân nghe xong liên tục gật đầu, có một vị vẫn cẩn thận hỏi lại: “Nhị công tử, cái này……..,là ý trong lòng Chiết đại tướng quân à?”

    Chiết Duy Tín hừ một tiếng nói: “Gia phụ dù không nói rõ ra lời, lẽ nào làm con trai như ta còn nhìn không ta tâm sự của người sao?

    Yến tiệc rượu hôm nay, là không muốn chặt đứt ý tưởng của Dương Hạo, cũng không phải đến vì bữa rượu này, ngươi tốt thì ta tốt.

    Một lát nữa, ta nghĩ thúc phụ cùng sẽ tới dự tiệc, đến lúc đó các ngươi sẽ biết tất cả ý đồ thôi.

    Chư vị hãy tạm thời yên tâm, tới lúc đó chỉ cần nhìn mắt của thúc phụ ta mà hành sự, để hắn biết được quan thân Phủ Cốc chúng ta trên dưới một lòng, muốn đạt được sự đồng ý của Phủ Cốc ta, còn phải đợi hắn đồng ý sao?”

    Chúng quan thân nghe lời hắn nói rõ ràng như vậy, không khỏi vui vẻ cười đùa, tranh nhau gật đầu đồng thanh nói “phải”.

    Lúc này Chiết Duy Xương hết sức phấn khởi chạy tới nói: “Tới rồi, tới rồi, xe của Dương Hạo đã tới ngõ rồi.”

    Chiết Duy Chính vội vàng nói: “Các vị mau trở về chỗ ngồi của mình, trở về vị trí cũ, chớ để sự việc đã loạn lại thêm phần khó xử.”

    Những tiểu quan thương đó vội vàng tranh nhau trở về chỗ ngồi của mình.

    Chiết Duy Chính đợi người hôm nay là cố ý lại khiến cho Dương Hạo ngã ngựa thất thế lần nữa. bèn cố ý ngồi ngả nghiêng, rượu trong cốc cũng đổ cả ra,bên cạnh không có người nào,cứ tự rót tự uống.Một khi Dương Hạo bước vào, sẽ tự hiểu rằng bọn họ vốn không coi vị Lô Lĩnh tri phủ kiêm đoàn luyện sử đại nhân ra gì.

    Xe của Dương Hạo tiến vào trong hạng, Chiết Tử Du thấy trước mắt đã là tiểu bàn lầu, trong lòng lại càng hoảng, lắp bắp nói: “Hạo…Hạo ca ca, người là quản thân, những người dự tiệc rượu hôm nay mời tới nếu không phải quan sử của Phủ Cốc thì cũng là đại thương gia của địa phương, ta… ta chỉ là một dân nữ, thân phận thấp lém, làm sao dám gặp mặt những gia quyến các quan thân, hơn nữa…hơn nữa…”

    Trên mặt nàng hiện lên hai đoá anh đào, ngượng ngùng cúi đầu thấp giọng nói: “Hạo ca ca, tâm ý của chàng, Tử Du hiểu, nhưng chàng với ta dù sao cũng chưa… chưa có danh phận rõ ràng, lần này cứ thế đi ra e khiến người ta cười chê.”

    Dương Hạo nghe nàng gọi một tiếng “Hạo ca ca” trong lòng như dâng lên một tình cảm nhẹ nhàng vô hạn, hắn đã phụ một người con gái yêu hắn sâu nặng, làm sao có thể lại khiến một người con gái hắn ngưỡng mộ vì hắn mà chịu uất ức.

    Vừa rồi tất cả những gì được chứng kiến trên phố, càng đả kích hắn một cách sâu sắc, thân phận thấp hèn ư?

    Những người con gái tốt nhưng thân phận thấp kém phải chịu bị người ta ức hiếp sao?”

    Hắn nắm chặt lấy cổ tay của Chiết Tử Du,hào hứng nói: “Hôm nay ta bái một vị đạo nhân làm thầy, học tập võ nghệ.Ân sư một đời, tùy tính mà làm, sống đời đời tự tại.

    Ta thân là đồ đệ, làm sao có thể để mất mặt sư phụ đây?

    Đương nhiên cũng là tùy cơ ứng biến mới được, Tử Du, nàng không cần sợ hãi, ai dám làm nhục nàng, chính là làm nhục ta, Dương Hạo từ giờ phút này sẽ không bao giờ để cho người phụ nữ của mình bị ai khinh miệt, bị người ta làm tổn thương.

    Đi nào, chúng ta xuống xe thôi!”

    Chiết Tử Du nghe hắn gọi một tiếng “người phụ nữ của ta” mà trong tâm hồn người thiếu nữ run lên, những lời từ chối không thể nói ra được nữa, bị hắn kéo một cái, liền giống như ăn nhâm thuốc mê hồn dược, ngoan ngoãn theo hắn xuống xe, nép mình bên cạnh hắn e thẹn, mà bên tai và trong lòng vẫn văng vẳng tiếng nói “ người phụ nữ của ta,…. người phụ nữ của ta….”

    Nhất thời tràn ngập sự vui sướng, tình cảm vạn phần, quên mất bản thân đang ở đâu.

    Dương Hạo vừa xuống xe, liền thấy bên cạnh có một chiếc xe ngựa cũng dừng lại, trên xe đó một người đàn ông ục ịch thô lỗ thấp béo đang ngồi.

    Dù rằng trên người mặc bộ quần áo viên ngoại, nhưng cái thân thể nặng nề như ục ịch toàn nước, trông khá khó coi, nhìn đôi chân ngắn ngủn của hắn đứng bên cạnh xe dường như chẳng cao hơn bánh xe bao nhiêu.

    Chỉ nghe hắn phát ra tiếng thô kệch chửi mắng khi xuống xe: “Tiện tỳ, lão gia ta vốn muốn đem người đến đây để ra oai đẹp mặt ta, bây giờ ngươi nhìn thử cái mặt người, chắc còn ra mặt người.”

    Dương Hạo vừa nhìn, tên này lại chính là Trịnh Thành Hòa đại quan nhân một người ghen tuông vô cớ kinh khủng vừa gặp trên phố.

    Trịnh đại quân vừa nói vừa tức giận, xắn tay áo, vừa nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay như muốn lên xe: “ Nhìn xem đến giờ rồi, lại không thể quay về đổi người được, nào tới đây, để lão gia vặn vài cái, chỉnh sửa khuôn mặt cho hồng hào lên, nhìn bình thường.”

    Trên xe người tiểu thiếp toàn thân run rẩy, vội vàng cầu khẩn nói: “Lão gia, cầu xin người đừng đánh thiếp nữa.

    Thiếp… thiếp… sẽ trang điểm lại trên xe, thêm chút bột son, nhất định che lấp được mà.”

    “Kẻ này cũng tới đây dự tiệc sao?

    Mấy lần tiệc rượu trước ta có gặp qua hắn sao?”

    Dương Hạo ngẩn người, đột nhiên nhớ ra đại quan nhân thủ pháp cao siêu.

    Có vài lần tiệc rượu trước bản thân đều từ chối không đi, là do Trình Đức Huyền đi thay mình dự tiệc.

    Người này nghĩ lại tất là đi dự những tiệc rượu đó, thiếp mời ngày hôm nay đều dựa vào trước đây, nên cũng nhận được lời mời.

    Tuy nói hắn không thích thú với Trịnh Thành Hòa, thậm chí là tương đối ghét, nhưng những người được mời tới yến tiệc hôm nay, vẫn còn coi trọng yến tiệc lần này như thế, rõ ràng là thời cơ buôn bán lớn cho tương lai của Lô Linh Châu.

    Dương Hạo lại không tiện nói nhiều gì.

    Hắn âm thâm hừ một tiếng lạnh lùng liếc nhìn tên Trịnh Thành Hòa béo lùn như quả dưa hấu một cái khinh miệt, rồi ôn hòa đỡ bàn tay nhỏ nhắn của Chiết Tử Du.

    Bàn tay nàng thon đẹp, làn da mềm mại nõn nà như ngọc, thật khiến cho người khác được thích thú.

    Dương Hạo quay lại cười nói dịu dàng: “Tử Du, chúng ta đi thôi.”

    “Vâng….”

    Chiết Tử Du như một người vợ đang ngại ngùng, được hắn nắm tay dìu từng bước đi về phía cửa lớn của tiểu bàn lầu, trong lòng chỉ biết tự than: “Hỏng rồi, hỏng rồi, chết rồi, chết rồi, Chiết Tử Du ta lần này sắp thành một người đệ nhất Phủ Cốc rồi…..”

    Chương 187:Không mời mà đến

    “Dực vệ lang đương triều Dương Hạo Dương đại nhân tới.”

    Người nhận nhiệm vụ gọi tên các quan lại không hề nhắc đến từ sai sứ, rõ ràng là muốn nhấn mạnh hắn chẳng qua chỉ là một quan thất phẩm.

    Trong Phủ Cốc nơi mà Chiết gia có tới một mẫu ba phần đất thì một dực vệ lang thất phẩm đương nhiên không có gì đáng nể.

    Người đón tiếp đã xướng tên quan, nhưng lại không thấy trong sảnh có người ra đón, Dương Hạo cũng không lấy làm ngạc nhiên, nắm tay Chiết Tử Du thản nhiên đi vào.

    “Ha ha, các vị đại nhân, các vị công tử, Dương mỗ hôm này mời các vị tới dự tiệc, tới muộn, thất lễ thất lễ quá.

    Xin thứ lỗi, xin thứ lỗi.”

    Dương Hạo đi vào trong sảnh bình tĩnh, buông tay Chiết Tử Du, vui vẻ cúi chào một vòng.

    Các quan lại thân sĩ được Chiết Duy Chính dặn dò trước, người thì giả bộ uống trà, người thì giả bộ vuốt râu, tiếng nói chuyện vười đùa rầm rĩ không ngừng, chỉ hướng mắt về phía hắn.

    Đợi đến khi nhìn rõ người thanh niên huyền sam đẹp đẽ diễm lệ như hoa như ngọc bên cạnh Dương Hạo, rất nhiều người liền ngẩn ra, tiếp đến khi nhận rõ dung mạo của “hắn”, trên mặt một số người lộ ra vẻ kinh ngạc.

    Người đó cao tầm trung, đám đông đang xôn xao như bị một lưỡi dao vô hình cứa vào đứt đoạn.

    Chiết Duy Chính trùng cả cơ mặt, chầm chậm đưa một chén rượu đầy dốc cả vào miệng, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn Dương Hạo lấy một cái.

    Nhưng hắn đột nhiên thấy không khí trong phòng lớn có vẻ lạ thường, bèn ngẩng đầu lên xem, đột nhiên “hơ” một tiếng hai dòng rượu phun ra như suối từ hai lỗ mũi.

    Chiết Hải Siêu cũng biến sắc, hắn đang cầm một chén rượu chuẩn bị đổ vào miệng, nhưng lúc đó chén rượu lại chầm chậm rơi xuống, tất cả đổ hết lên mặt hắn.

    Chiết Duy Xương tuy tuổi còn nhỏ, vừa nhìn thấy tiểu cô cô, nhất thời kinh ngạc thất sắc, há mồm không nói lên lời, chỉ có anh hai của hắn Chiết Duy Tín là phản ứng nhanh, lấy tay che mồm hắn lại, khiến cho âm thanh của hắn bị tắc lại trong miệng.

    Dương Hạo đã dự tính khi bước vào trong phòng, có vài người ít nhiều cũng sẽ nhìn hắn một cách khó chịu.

    Mục đích của hắn là mượn yến tiệc lần này để kiểm tra một chút thái độ thật sự của Chiết Ngự Huân.

    Đồng thời có vài vấn đề không tiện khi hắn và Chiết Ngư Huân nói chuyện trực tiếp, cũng cần nói chuyện tâm sự với nhau một phen, hiểu được ý tứ của Chiết Ngư Huân.

    Còn về những kẻ tôm tép cố ý làm khó mình, nếu là thiếu kiên nhẫn so đo với bọn chúng, là rước nợ vào thân, trái lại lộ ra là bản thân không có thành phủ, vì thế hắn hành lễ một vòng nhưng vốn là chẳng ai thèm quan tâm.Ngẩng đầu lên hắn liền đi về hướng chủ vị, tai vẫn nghe những tiếng xì xào ầm ĩ, còn đi đến bên ai đều bị phong thái ung dung của hắn làm cho kinh hãi, làm sao hiểu được bản thân mình chính là cáo đang mượn oai hùm.

    Bốn người huynh đệ Chiết Duy Chính nhìn thấy Chiết Tử Du, vẻ mặt đều hoài nghi Chiết Tử Duy, hướng về bọn chúng mà nhìn một cách uy hiếp.

    Bốn huynh đệ bị tiểu cô cô nhìn bằng ánh mắt chứa đầy sự uy hiếp, vội vàng hoảng sợ cúi đầu, tất cả đều câm như hến không dám tác oai tác quái nữa.

    Dương Hạo đường hoàng bước đến trước vị trí chủ nhà, quay người ngồi xuống an vị.

    Nhưng khi thấy Chiết Tử Du không đi cùng mình vào, nàng đang đứng ở của ra vào, vẻ mặt có vẻ gì kì quái khó nói.

    Dương Hạo nghĩ rằng nàng thấy một phòng toàn khách quý quan cao nên cử chỉ có chút ngại ngùng, lúc này tự nhiên cần bản thân mình giúp đỡ nàng, liền thản nhiên ngồi xuống vẫy tay gọi nàng: “Tử Du, đến đây ngồi đi.”

    Nghe tiếng Dương Hạo gọi, Chiết Tử Du vội vàng đáp lại một tiếng, ánh mắt vẫn hướng về phía mấy người Chiết Duy Chính lướt nhanh một đường, rồi ngoan ngoãn đi về phía Dương Hạo đang ngồi.

    Tuy rằng giả trang nam tử nhưng lại thể hiện được phong thái một nữ nhân.

    Mắt thấy Chiết Tử Du ngoan ngoãn nghe lời như vậy, thật là điều bọn chúng từ trước đến giờ chưa từng gặp qua, bốn anh em Chiết Duy Chính trố mắt, Chiết Duy Tín đè nén sự kinh ngạc nói: “Đại ca, hắn là nam hay nữ thế.

    Thật đó là tiểu cô cô sao?

    Tại sao, tại sao có thể nghe lời Dương Hạo được?”

    Chiết Duy Chinh tức giận nói: “ Nói nhảm.Ngươi không nghe Dương Hạo gọi nàng bằng tên Tử Du sao, dáng vẻ giống tiểu cô cô không thể có đến người thứ hai, lại là cùng tên, lẽ nào còn có người khác sao?”

    Chiết Hải Siêu nói hùa theo: “Đại ca, tiểu cô cô nghe lời hắn như thế, có phải là thích hắn rồi không?”

    Chiết Duy Xương nhất thời cả kinh: “ Cái gì?

    Không thể nào.

    Như thế khác nào hắn chính là tiểu cô phu của chúng ta.Chúng ta có cần tiếp tục làm khó hắn không?”

    Chiết Duy Chính nói: “Làm khó Dương Hạo không nên vội, đắc tội với tiểu cô cô, các ngươi cũng thấy rồi đấy, tiểu cô cô trước mặt hắn ngoan ngoãn nghe lời như thế, thật là việc từ trước đến giờ chưa từng thấy.”

    Chiết Hải Siêu nói: “Tiểu cô cô không biết quen hắn từ khi nào, mà lại có tình cảm sâu nặng đến thế, không biết cha biết hay không, lẽ nào chúng ta lại hiểu nhầm ý của bá phụ?

    Đại ca, theo đệ thấy, chúng ta vẫn nên nhanh chóng phái người đi bẩm báo cho bá phụ biết, xem người xử lý thế nào mới được, để tránh chúng ta lỗ mãng, hỏng hết đại sự của bá phụ.”

    Đúng lúc này, Dương Hạo thấy rất nhiều quan khách đều nhìn Chiết Tử Du ngồi cạnh mình với ánh mắt kì lạ, liền ha ha cười nói: “ Chư vị, hôm nay Dương mỗ còn mời chư vị tới dự tiệc tại Tiểu Phàn lầu này là muốn cảm ơn tình cảm khoản đãi của chư vị đối với Dương mỗ.

    Vì thế mời mọi người cứ tự nhiên đưa theo gia quyến thân thích, càng thoải mái càng tốt, không cần thiết giữ ý câu nệ gì.Vị Chiết Tử Du cô nương này, là hồng nhan tri kỉ của Dương mỗ.

    Hôm nay gặp trên đường đến đây, Dương mỗ cũng là nhất thời nghĩ ra, có nhã ý mời Chiếtcô nương tới, cũng là nữ chủ nhân, tiếp đãi các nữ khách tới hôm nay.”

    Hắn lại chuyển hướng về Chiết Duy Chính, cười nói: “ Chiết công tử, nói thật ra,…, vị Tử Du cô nương này với ngươi cũng có chút quan hệ sâu xa,… xem tuổi tác, các vị có lẽ là huynh muội tương luận rồi.”

    “Sao cơ?

    Có thật không?

    Quả nhiên?

    Ha ha…, ha ha...”

    Chiết Duy Chính cười khan mấy tiếng, suýt lỡ tay đánh rơi cốc rượu.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Chính thế, phủ châu Chiết thị, hào môn trong mây, hàng trăm nay, lá ngọc cành vàng của gia tộc Chiết thị, con cháu vô số.Vị Chiết cô nương có lẽ các vị không nhận ra, nhưng,… nàng cũng là hậu nhân của Chiết thị Phủ Cốc, tính ra, là họ hàng xa, à, phải rồi, nghe nói cửu thúc của Chiết cô nương làm quản sự tại phủ của ngươi, nói đến thúc, ngươi chắc nhận ra chứ?”

    Chiết Duy Chính nhếch mép, thật là cười còn không bằng khóc: “Đúng thế, ha ha,…, không biết không biết cửu thúc của vị Chiết cô nương này tên họ danh tính là ai?”

    Chiết Tử Du phập phồng mũi, sắc mặt sa sầm nói: “Ờ,… cửu thúc của ta….

    Chiết gia lớn nhỏ quản sự có đến hàng trăm, nói đến tên của thúc, các vị xông tử chưa chắc đã biết đến.

    Tiểu nữ quả thật cũng là hậu nhân một hệ của Chiết thị, trong tên cửu thúc của ta có một chữ Đức, là Đức Tử Bối.”

    “Ai da, cửu thúc của cô nương là Đức Tự Bối à?

    Nếu đã thế….. nếu đã là như thế thay đổi xưng hô ta nên gọi nàng là tiểu cô cô mới phải.”

    Chiết Duy Chính giả bộ vừa kinh ngạc vừa vui mừng đứng dậy nhận thân thích: “Hải Siêu, Duy Tín, Duy Xương, mau mau đứng lên, gặp mặt tiểu cô cô.”

    “Tiểu cô cô…”

    Bốn người huynh đệ như trút gánh nặng nhất loạt hướng về phía Chiết Tử Du hành lễ.

    “ồ, bối nhi của nàng quả là lớn thật.”

    Dương Hạo lớn tiếng nói với Chiết Tử Du.

    Chiết Tử Du dở khóc dở cười nhìn bốn đứa cháu lớn bé hướng về phía nàng giả làm động tác “vừa mới nhận ra”, ngượng ngùng nói: “Cái này…

    à vâng, Cha ta so với cửu thúc lớn hơn đến hơn hai mươi tuổi mà, cái này… mọi người trong tộc đều như vậy, đều như vậy….’

    Chiết Duy Chính vừa kéo ghế vừa nhỏ giọng nói: “Duy Xương, đệ tuổi con nhỏ sẽ không ai chú ý tới đệ, đệ hãy lẻn ra ngoài đứng giữ ở cửa lớn, nhưng nếu có khách tới, nhất định phải dặn dò một chút, không để tiểu cô cô bị lộ chân tướng.”

    “Được!”

    Chiết Duy Xương vui vẻ phấn khởi nói: “Đệ rõ rồi, tiểu cô cô lần này là giúp phụ thân tính sổ tên họ Dương, gọi là mỹ nhân kế, đúng không?”

    Chiết Hải Siêu thở dài, xoa xoa đầu hắn: “Tứ đệ, trong số các huynh đệ chúng ta, xem ra vẫn là đệ thông minh chút….”

    Chiết Duy Xương được hắn khích lệ, mừng rỡ nói: “Nhị ca nhưng lời này là thật à?”

    “Đương nhiên là thật rồi, ôi….

    Nhưng ta đang phiền chết đây….”

    Đường phủ, một chiếc xe ngựa bánh cao đỗ ở bên ngoài cửa thứ hai, Đường Tam Nhi tóc tai bù xù, hất tay chiếc áo khoác rộng đi vào, dưới chân lại đã đổi đôi mộc bằng đôi giày vải.

    Hắn đi tới cạnh chiếc xe, đúng lúc định bước lên chợt nghe thấy tiếng ai gọi: “Tam ca, đợi muội với.”

    Đường Tam quay đầu nhìn lại, giật mình nói: “Diễm Diễm muội tới đây làm gì?”

    Đường Diễm Diễm chạy vội tới như một cơn gió, nói: “Muội cũng đi.Muội cũng đang định đi Lô Lĩnh Châu tìm hắn, món nợ này phải tự mình đem đến tận cửa, thật may quá, Muội cùng huynh đi gặp hắn.”

    “Cái này,….

    Diễm Diễm hôm nay đi dự tiệc, đều là quan sử phủ châu, hào thân địa phương, một người con gái như muội……..”

    “Thiệp mời của huynh muội đã xem qua rồi.Có thể đưa theo nữ quyến, không phải như vậy sao?”

    Đường Diễm Diễm đẩy một cái làm cho Đường Tam Nhi đứng lùi sang một bên, mở cửa xe tự nhiên ngồi vào giữa xe, trừng mắt nói: “Còn nhìn gì nữa. lẽ nào bộ dạng bản cô nương sẽ khiến huynh mất mặt hay sao?”

    Đường Tam xoa xoa mũi, đâu khổ nói: “Tiểu muội à, yến tiệc hôm nay đều là những nhân vật đứng đầu của Phủ Cốc…….”

    Đường Diễm Diễm tức giận, cau mày, ưỡn ngực nói: “Lẽ nào Đường đại tiểu thư của nhà huynh không có danh tiếng sao?”

    Đường Tam cười khô nói: “Điều đó thì không phải thế, tiểu muội nhà ta tất nhiên có đầu có mặt có ngực có mông mà.”

    “Thôi thôi, huynh biết rồi thì tốt.”

    Đường Diễm Diễm dương dương tự đắc ngồi dựa vào phía sau.

    Đường Tam bất đắc dĩ xua tay nói: “Nhưng mà………tiểu muội, nữ nhi, nên e thẹn một chút mới phải, nào có nam nhi nào không thích nữ nhi dịu dàng như nước?

    Muội cũng biết, hắn hiện nay đã là tri phủ của Lô Lĩnh Châu, chỉ cần nói đến thân phận, cũng không thấp kém hơn Đường gia chúng ta, nếu muội làm hắn mất mặt trước các vị quan khách của phủ, e rằng……………….chẳng bao giờ có cơ hội hắn thích muội.”

    Đường Diễm Diễm nhẹ nhàng xoa tay, nũng nịu vuốt mấy sợi tóc rủ xuống trước ngực, nhỏ nhẹ yêu kiều nói: “Tam ca, ai bảo huynh người ta không nết na.

    Huynh cũng nói muội là đến tìm hắn để đánh nhau không bằng?

    Huynh xem người ta hôm nay ăn mặc như vậy lẽ nào còn chưa phải thục nữ sao?”

    Đường Tam nhìn tiểu muội của mình một lượt, hôm nay trang điểm quả nhiên dịu dàng.

    Trên dưới đều một màu xanh nhạt, khoác một chiếc áo ngắn màu hạt đậu, cổ và tay áo dùng kim tuyết thêu làm ánh lên vẻ kiều diễm, nhưng màu sắc lại thuần tuý, không che giấu mất vẻ nhã nhặn.

    Còn về trang phục phía dưới lại là một chiếc váy có những đường cong uốn lượn, bó sát vào mông, giữa eo còn có một chiếc dây đai, phần áo phía trên và váy phía dưới kết hợp thành một hợp thể tinh xảo, làm nổi bật vòng eo thon nhỏ, bộ ngực đầy đặn cũng lộ rõ ra, làm cho thiếu nữ vốn thanh tú thuần khiết này lại thêm một phần xinh đẹp.

    Có thể nhìn ra được, muội muội hôm nay rất chăm chút cẩn thận trang điểm.Toàn thân thơm ngát, sắc mặt hồng hào, khuôn mặt như cánh sen, đôi môi như anh đào chum chím, đôi lông mày cong cong thanh mảnh như liễu rủ, vẻ đẹp thanh cao quyến rũ, ừ, nếu nàng không dùng từ ngữ xúc phạm, thái độ kiêu ngạo khi hòa vào trong những thiếu nữ dị tộc to gan thì quả thật là một tiểu giai nhân đáng yêu thuần khiết.

    Đường Tam Thiếu trầm ngâm một lúc, lo lắng hỏi lại: “Hôm nay muội thực sự chỉ theo ta dự yến tiệc thôi chứ, sẽ không gậy sự chứ?”

    “Đương nhiên rồi, tuyệt đối không gây chuyện, hôm nay muội là sao có thể tự làm mất mặt bản thân mình chứ?

    Huynh yên tâm đi.”

    “Muội hứa đêm nay sẽ làm một thục nữ?”

    Đôi lông mày của Đường Diễm Diễm từ từ cau lại: “Huynh có lên xe không?

    Huynh không lên muội đi thay huynh đấy.”

    Đường Tam Thiếu vội vàng lên xe, ngồi xuống bên cạnh nàng, mặt mày đau khổ sầu não nói: “Muội muội ca ca nói thật với muội nhé, hôm nay Dương Hạo mời tiệc, các quan sử thân sĩ của Phủ Cốc là đã định trước kế hoạch, phải khiến cho hắn mất mặt ngã ngựa, làm như thế mà, là vì đánh vào cái kiêu ngạo của hắn.

    Nếu hắn đồng ý ngoan ngoãn thu đuôi làm người, sau này đi đầu là Chiết phủ, hai châu hợp tác mới được bền chặt, hôm nay muội cùng đi, nhưng chỉ là khách xem kịch mà thôi, nhất định đừng có bất bình tức giận gì, sự nặng nhẹ ở trong việc này muội cần phải nhớ rõ.”

    Quan sử sĩ thân của Phủ Cốc hôm nay phải làm cho Dương Hạo bị mất mặt à?”

    Đường Diễm Diễm không ngạc nhiên mà ngược lại lại vui mừng, vỗ tay reo lên: “Tốt Tốt quá, loại người như hắn chính là phải như thế hắn thuộc giống lừa.

    Nếu dám không đi thì cứ đánh vào chân, cứ để hắn chịu một chút khổ sở hắn mới biết được trời cao đất dày, mới biết được sự lợi hại của việc có Đường gia ra giúp đỡ.

    Nàng dường như quá vui mừng, vỗ mạnh vào vai Đường Tam Thiếu một cái vui vẻ nói: “Huynh yên tâm, hôm nay đi, muội chỉ xem, hắn bị các huynh ức hiếp mất mặt mới được, muội tuyệt đối không giúp hắn, cũng sẽ không nói năng linh tinh làm mất mặt Đường Tam Thiếu huynh đâu.”

    Đường đại tiểu thư có bao giờ nói mà không giữ lời?

    Cứ yên tâm đi.

    Quan viên sĩ thân tới dự tiệc ngày càng đông,các nữ quyến tập trung ở một bên của yến tiệc, do Chiết Tử Du đứng ra tiếp đãi.

    Lúc đầu Dương Hạo vẫn chưa yên tâm, chỉ sợ Chiết Tử Du chưa từng gặp qua những việc như vậy, trước mặt các mệnh phụ phu nhân sợ hãi, cử chỉ sẽ có điều gì thất lễ.

    Hắn vừa tiếp các khách nhân, vừa không ngừng liếc mắt về phía các nữ khách nhân, nhìn thấy Chiết Tử Du khoan thai tự nhiên, từ ngữ uyển chuyển phù hợp, lúc này mới yên tâm được.

    Những kẻ quan lại sĩ thân đến trước địa vị thấp hơn so với Dương Hạo, nên rất nhiều người không nhận ra Chiết Tử Du, nhưng hôm nay đã có việc thăm hỏi lẫn nhau, cũng sớm hiểu được thân phận thực sự của nàng.

    Họ không có bản lĩnh thám thính ý tứ của Chiết đại tướng quân chỉ là đứng một bên nghe ngóng quan sát, âm thầm tự mình đoán định.

    Hôm nay bào muội của Chiết đại tướng quân lại đi cùng Dương Hạo đến dự tiệc còn lấy thân phận là nữ chủ nhân ở lại, mối quan hệ thật sự của hai người là hiển nhiên không cần giải thích, họ còn chỗ nào dám vô lễ với Dương Hạo nữa.

    Còn các quan khách đến sau thì thân phận khá cao, phần lớn lại đều nhận ra Chiết Tử Du, bon họ còn chưa vào cửa, ở ngoài cửa nhận được sự dặn dò của Chiết Duy Xương, yêu cầu bọn họ nhất định không được tỏ ra quen biết Chiết tử Du, không được nói lộ ra thân phận của nàng.

    Những người này có thành phủ, bỗng nhiên cũng cảm thấy trong đó có chút gì kì quặc do đó không có động thái gì khi bước vào trong phòng.

    Họ chủ động yên lặng âm thầm quan sát hai người, đợi xem thái độ tiếp khách của hai người tình ý hòa hợp, rõ ràng chính là một đôi tình nhân, không tránh được có sự nghi ngờ Lô Lĩnh Châu và châu phủ có sự thay đổi mối quan hệ.

    Đại tiểu thư Chiết gia lấy ai?

    Gả cho một đại ca kế nghiệp Dương gia hiện nay của Dương gia Lân Châu .Lân châu - Chiết châu từ đó kết thành đồng minh, cùng tiến cùng lui, tây kháng hạ châu, đông khách Đại Tống.

    Gần hai mươi năm nay như cùng một thể thống nhất, hôm nay……Nếu không phải Chiết đại tướng quân có ý kế cũ dùng lại, sẽ lại dùng hôn nhân cùng Dương Hạo lô Lĩnh Châu Dương Hạo thiết lập đồng minh.

    Nhất thời.bọn họ chưa nhận được chỉ thi gì rõ ràng, không hiểu được ý tứ của Chiết đại tướng quân, không tránh được mất chủ ý, chủ khách hôm này của yến tiệc là tâm phúc của Chiết đại tướng quân, cũng là huynh đệ kết bái của chiết đại tướng quân Vĩnh An quân tiết độ sứ Nhậm Khanh Thư.

    Mọi người hôm nay chỉ đợi hắn đến thôi, xem xem thái độ của tướng quân thế nào, nếu nói hiểu ý tứ của Chiết Ngự Huân nhất có lẽ chỉ có tướng quân không hơn.

    Cứ như vậy, cho tới trước khi Nhậm Khanh Thư chưa tới, chẳng có một quan khách nào dám thất lễ với Dương Hạo, mấy vị công tử Chiết Duy Chính cũng âm thầm cân nhắc cách làm của Dương Hạo, một người cũng không dám ra mặt.

    Dương Hạo thấy dáng vẻ khách khí của quan khách như vậy, vốn đã tính trước kế sách đối phó với họ, nhưng giờ không khỏi thầm kinh ngạc: “Kì lạ, xem thái độ của đám quan khách có vẻ khách khí pha chút kính sợ hôm nay không giống như là muốn làm khó ta.

    Chiết đại tướng quân trước tiên là đối xử lạnh lùng với ta đóng cửa bế quan, nhưng lại không có phép đám người này làm khó ta, tâm ý của hắn thật khiến cho ta có chút đoán định không rõ.

    So với mấy vị đến muộn kia nhưng quan lại này ta vẫn là có chút mềm dẻo.

    Chiết Ngự Huân tự mình giấu mặt không ra, lại không muốn dựa vào áp lực của những người này làm khó ta, hắn cuối cùng là có ý định gì?

    ừ… cũng không chừng những quan lại của yến tiệc hôm nay chưa đủ tư cách để hiểu được ý tứ của Chiết Ngự Huân?

    Bất kể ra sao, Nhiệm khanh thư trở thành Vĩnh An quân vận chuyển sứ, là nhất định sẽ hiểu rõ ý tứ của Chiết Ngự Huân, thay hắn tới, Chiết Ngự Huân tóm lại là muốn gì, đành phải ném đá xuống nước mới biết được.

    Xe ngựa của Nhậm Khanh Thư chuyển vận sử quân Vĩnh An cuối cùng cũng đến.

    Xe ngựa vừa dừng, phu xe nhảy xuống, đặt cầu thang, mở cửa xe, người trong xe đi ra đầu tiên, mặc một chiếc áo khoác trắng, tay nắm bội kiếm, dù là cách ăn mặc như văn sĩ nhưng dung mạo lại bừng bừng anh khí, chính là Đô ngu hầu Mã Tông Cường của Phủ Cốc.

    Theo sau còn có một người đi ra, cũng ăn mặc như một văn sĩ, đầu tóc mũ, dưới hàm tam lũ vi nhiêm, tuổi chừng tứ tuần, ánh mắt uy nghiêm, khí chất uyển chuyển nghiêm khắc, chính là tài thần trong quân vĩnh an, chuyển vận sứ Nhậm Khanh Thư.

    Nhậm Khanh Thư xuống xe ngựa nhưng không vào trong, hắn nhìn Tiểu Phàn lầu một lượt, quay đầu nói với vào trong xe: “ha ha, thiếu gia, đây là Tiểu Phàn lầu rồi, xin mời.”

    Trong xe có tiếng đáp lại một người thò đầu ra, vị thiếu gia này đôi mắt tràn ngập sự man dại bướng bỉnh.

    Trên đầu dường như trọc lốc đến phát sáng, trán dài, hai tai đeo hai khuyên vàng sáng lấp lánh, trang phục không như người bình thường.

    Ngẩng đầu nhìn Tiểu Phàn lầu đèn giăng kín sáng rực rỡ, hắn sì mũi một cái, phát ta tiếng nặng nề, một đôi giày da mày đen mới thò ra, đặt lên bậc thang, chỉ nghe tiếng cộp cộp vang lên, cả chiếc xe vừa nhấn xuống người này đã xuống đất.

    Thân thể hắn cường tráng ưỡn ngực đi vào, dương dương tự đắc thò lưng lười nhác, động tác dù chậm chạp nhưng cả thân lại tràn đầy hào khí.

    Nhìn người hắn, ước chừng một mét tám trở lên, cân nặng ít nhất cũng hai trăm cân, có một thể trạng như vậy nhưng lại khiến cho bạn khó nhìn ra một chút cảm giác nặng nề, trái lại cảm giác hắn chỉ hơi động đậy, sẽ giống như một con báo nhanh nhẹn.

    Người này mặc một bộ áo bào ngắn, bào cư toàn mày trắng loang, trên lưng đeo một thanh đao xong cực lớn vây quanh bằng bảo thạch xem ra sát khí đằng đằng.

    Hắn hừ một tiếng, cười khẩy nói: “Tây Bắc có tam phiên, nay Lô lĩnh châu tri phủ tới bái Phủ Cốc, xem ra trong lòng hắn, Chiết tiết độ sứ mới là người có trọng lượng nặng đây.

    Ha ha, đi thôi, hắn không đi Hạ Châu, Lý Kế Quân ta thuộc khuất tôn quyền quý phải tự mình đến đây bái hắn một lạy.”

    Vừa dứt lời liền khoát rộng cánh tay một cái, hai vòng khuyên bằng vàng dao động, rồi đi trước hướng về phía cửa lớn, long hành hổ bước, vô cùng uy phong.

    Nhiệm Khanh Thư không cho rằng ngỗ ngược, hắn chỉ cười khẩy, liếc mắt về phía Mã Tông Cường một cái, liền đi theo sau Lý Kế Quân.

    Tây bắc đệ nhất nóng tính khó bình tĩnh, con trai trưởng của tiết độ sứ Lý Quang Duệ , tên gọi thiếu gia Định Nan Quân do Đại Tống phong tước đều chỉ quân sứ, kiểm giáo công bộ thượng thư Lý Kế Quân đã tới.

    Chương 188:Điềm thắng

    Quan khách trong phòng tiệc đã đến gần đủ, Dương Hạo nhìn mọi người không có biểu hiện muốn làm khó hắn, trong lòng tuy cảm thấy có chút kinh ngạc nhưng cũng yên tâm một chút, liền đứng dậy hàn huyên chào hỏi với đám quan khách.

    Chiết Duy Chính là đại công tử của Chiết phủ, ngồi ở chỗ đại biểu của các quan thân đương nhiên là sẽ giúp hắn giới thiệu thân phận các vị khách mà hắn chưa biết.

    Khi hai người bước đến chiếc bàn gần cửa.

    Những vị khách lần lượt đứng dậy cúi chào, địa vị của những vị khách này tương đối thấp, khi nhìn thấy Dương Hạo và Chiết đại công tử, nụ cười nịnh bợ trên khuôn mặt họ cũng nhiều hơn.

    Một người vừa mập vừa lùn dắt tay đứa con gái vừa mới chạy đến, đang làm quen với mấy người bạn cùng bàn, vẫn còn chưa kịp đưa đứa con gái sang phía bên trái nơi mà các vị khách là nữ giới tụ họp, vừa nhìn thấy Chiết đại công tử cùng với Dương Hạo khuôn mặt tươi cười đang bước tới, bận đến mấy cũng phải đứng lên đáp lễ.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy người này, chính là Trịnh Thành Hòa hai lần tình cờ gặp nhau trên đường, hắn liền chuyển hướng sang nhìn người nữ nhi đứng bên cạnh Trịnh Thành Hòa.

    Người nữ nhi này dường như thường bị quan nhân ghen tuông đánh đập, lâu dần thành quen, biết cách làm thế nào để che đậy vết thương, lúc này trên khuôn mặt bao phủ phấn, tô thêm chút son, mái tóc cũng được chải chuốt lại, cái dáng vẻ khổ sở đã không còn thấy nữa.

    Tuy nói như vậy nếu nhìn kĩ, vẫn có thể phát hiện vết bầm tím trên khuôn mặt nàng, dù không rõ ràng.

    Nhìn dung mạo của thiếu phụ rất quyến rũ duyên dáng, cũng thật khó cho Trịnh Thành Hòa nói đánh là đánh, không hề thương hoa tiếc ngọc.

    Trịnh Thành Hòa nghe Chiết Duy Chính giới thiệu, trước mắt vị công tử trẻ tuổi này là chi phủ Lô Lĩnh , khuôn mặt lập tức lộ ra nụ cười cung kính, nhưng khi nhìn thấy vị chi phủ đại nhân trẻ tuổi này, đôi mắt trên khuôn mặt của thị thiếp mình đảo loạn, bỗng sự ghen tị đố kỵ nổi lên, sắc mặt cũng trầm xuống.

    Dương Hạo nhìn vị thê thiếp kia vài lần, đột nhiên phát hiện thần sắc không vui của Trịnh Thành Hòa, trong lòng không khỏi giật mình: Nguy rồi, một kẻ ghen tuông như hắn quả thật hiếm thấy, hắn trước mặt bao nhiêu quan lại sĩ thân như vậy chưa chắc đã dám làm bừa, nhưng hắn có thể nhẫn nhịn quay về, e rằng người thê thiếp đáng thương càng phải chịu hành hạ gấp trăm lần, Dương Hạo cười ha ha cố che giấu và nói: “Trịnh viên ngoại, bổn quan có biết một chút về y đạo.

    Nay xem khí sắc thê thiếp của Trịnh viên ngoại, dường như có gì đó không ổn, nếu thực sự không khoẻ thì hãy đi xem bệnh, đừng nên bỏ lỡ thời cơ điều trị.”

    Trịnh Thành Hòa vừa nghe thấy vị chi phủ đại nhân này có ý hỏi thăm thê thiếp của mình, hóa ra chỉ là nhìn thấy có gì đó không ổn, trong lòng mới thấy thoải mái một chút, cười ha ha đáp: “Đôi mắt của đại nhân thật sắc bén, người thiếp này của tiểu nhân thực sự có nhiễm bệnh nhẹ, không có gì đâu ạ, không có gì đâu ạ.

    Y nhân, đúng là không hiểu quy tắc, nhìn thấy đại nhân mà không cúi chào?”

    Người thiếp đó được Dương Hạo chú ý, liền cảm thấy lo lắng bất an, đứng đằng sau quan nhân không dám có một chút cử động nào, sợ làm cho quan nhân nổi giận, đâu còn dám bước lên hành lễ, nghe thấy lời sai của hắn, mới dám vội vàng thi lễ, cử chỉ khó tránh có chút không tự nhiên.

    Trịnh Thành Hòa không giận hờn nói: “Đi đi nào, những ai không lên bàn tiệc ngồi, thì sang bên nữ nhi bên kia ngồi.”

    Y nhân nghe xong như trút được gánh nặng, vội vàng cúi chào một cái, liền đi sang bên phía nữ nhi.

    Dương Hạo âm thầm lắc đầu, đối với tên Trịnh viên ngoại lòng dạ hẹp hòi, luôn có ý đố kỵ này, hắn không có một chút cảm tình nào, thật rất muốn đi qua hắn để chào những người khác.

    Từ ngoài cửa đột nhiên có một người xông vào, đứa trẻ hát lễ ca ở ngoài cửa vội chạy ra phía trước cũng chưa kịp hỏi danh tính thân phận của người đàn ông đó, đã bị ông ta đẩy tay ngã sang một bên, suýt nữa đụng phải một bình rượu.

    Chiết Duy Chính vừa nhìn thấy người này, khẽ cau mày, lập tức lộ ra vẻ mặt tươi cười, vội tiến lên phía trước nói: “Thiếu gia sao lại đến đây?”

    Dương Hạo cũng nhìn về phía người đó, chỉ nhìn thấy đỉnh đầu người này nhẵn bóng, hai lọn tóc mai rủ xuống cùng với đuôi sam, mỗi bên tai đeo một khuyên vàng rất lớn, trên người khoác một chiếc áo choàng lông ngắn, đôi hài da loan đao, thân thể hùng tráng cao lớn giống như loài gấu nâu, rõ ràng đó là người của tộc Đảng Hạng Khương.

    Không biết ngay cả Chiết Duy Chính cũng phải cung kính nịnh bợ tên thiếu gia này, rốt cuộc hắn có thân phận gì, cũng đành phải nghênh đón.

    Lý Kế Quân mượn của triểu đình tước phiên, đầu tiên tìm cơ hội hạ thủ hai nhà Dương Chiết, năm lần bảy lượt đến Phủ Châu để bóc lột những nơi giàu có, vốn rất quen thuộc với Chiết Duy Chính, liền hiên ngang đứng thẳng người, lớn tiếng cười: “Quan gia lập nên Lô Lĩnh Châu, xây dựng Lô Lĩnh phủ, nghe nói tân chi phủ Lô Lĩnh Dương Hạo đang ở đây, bổn thiếu gia không mời mà đến, muốn diện kiến vị hàng xóm này.”

    “Ha ha, tại hạ chính là Dương Hạo, không biết vị thiếu gia này là..”

    Chiết Duy Chính vừa nghĩ kế trong lòng vừa thấy căng thẳng: “Chiết gia chúng ta muốn cùng Lô Lĩnh châu kết hợp liên minh, việc này cần phải bí mật mới được, muốn biết Lô Châu, Lân Châu, Phủ Châu nếu thống nhất một mối, rất bất lợi cho Hạ Châu.

    Hắn từ đâu mà có được tin này?

    Người này kiêu ngạo tự mãn, ngay cả phụ thân cũng không coi ra gì, lần này xuất hiện, không được làm náo loạn mà không thể cứu vãn được thì mới tốt.”

    Trong lòng nghĩ vậy, hắn liền vội vã quay ra Dương Hạo giới thiệu: “À, Dương đại nhân, nào nào, tại hạ mời ngài diện kiến một chút, vị này….là con của đại nhân Lý Quang Duệ phủ Hạ Châu Lý Kế Quân, hiện nay là chỉ huy sứ của định nan quân nha nội đô, kiểm giáo công bộ Thượng Thư.”

    Công bộ Thương thư tuy là một chức hư danh, nhưng là chức quan của hắn, chức quan này, Dương Hạo tuy là chi phủ ngũ phẩm, cũng thấp hơn rất nhiều.

    Vừa nghe nói hắn là Hạ Châu Lý Kế Quân, Dương Hạo thầm cảm thấy bất ngờ, lại biết chức quan của hắn cao hơn mình rất nhiều, vội nhìn phía trước, hành lễ cúi chào nói: “Hạ quan Dương Hạo, không biết Lý đại nhân giá đáo, không nghênh đón từ xa, thứ tội thứ tội.”

    Ánh sáng của Đôi mắt Lý Kế Quân phát ra bốn phía nhìn chằm chằm Dương Hạo, cười ha ha nói: “Dương chi phủ không cần khách khí, Lý Kế Quân không mời mà đến, thật xấu hổ quá.”

    “Không dám, không dám, Lý đại nhân mời ngồi lên phía trên.”

    Lý Kế Quân cười ha ha, cũng không khách khí, bước nhanh hướng về phía của chủ vị.

    Đến bách điểu triều phượng đồ, Lý Kế Quân đại mã kim đao ngồi vào vị trí của chủ vị, tay ấn chuôi dao, nhìn về hai phía, giống như một đại nguyên soái phải điều binh khiển tướng, không có một chút bộ dạng của kẻ đến làm khách.

    Chiết Tử Du ở bên phía nữ khách nhìn thấy Lý Kế Quân.

    Một đôi lông mày thanh tú bất giác nhíu lên.

    Ở Phủ Châu, Chiết gia muốn ai đó làm người mù, người điếc, thì người đó cái gì cũng không được nhìn, cái gì cũng không được nghe, Lý Kế Quân có thể nghe thấy tin tức mà mò đến, e rằng là đại ca có ý muốn tiết lộ tin tức cho hắn.

    Đại ca rõ ràng có ý đồ cùng với Lô Lĩnh Châu kết đồng minh, lại muốn dùng Hạ Châu Lý Kế Quân là tại vì sao?

    Lý Kế Quân vài lần đến Phủ Cốc, mỗi lần đến thì hứng thú lại càng ngày càng nhiều hơn.

    Chiết Tử Du tuy chưa chính thức cùng Lý Thế Quân diện kiến, nhưng lại ẩn sau tấm rèm bày mưu tính kế, cùng với chàng trai này so tài vài lần rồi.

    Chiết Tử Du tuy kế sách nhiều, nhưng về mặt thực lực của hắn, tất cả mưu kế đều như mây bay nước chảy.

    Thực lực của Chiết gia không thể bằng được Lý gia, dù có Chiết Tử Du bày mưu nghĩ kế, vẫn bị Lý Kế Quân chiếm được nhiều điểm lợi hơn.

    Hôm nay Đảng Hạng thất thị “khất hàng”, chiến sự đã kết thúc, Chiết Ngự Huân xuất binh trở về phủ, Chiết gia liền không muốn đồng ý cho lông và da trâu, dê của Hạ châu nhập vào Phủ Châu mà không yêu cầu phải nộp thuế, Lý Kế Quân không muốn tay không trở về, những ngày này vẫn ở lại Phủ Châu không đi.

    Thường đến làm phiền Chiết Ngự Huân.

    Chiết ngự Huân không thể từ chối không tiếp, lại không muốn lại phải nhượng bộ, dường như mỗi ngày đều bị Lý Kế Quân tìm tới gia phủ náo loạn không để ý đạo lý.

    Không ngờ hôm nay Dương Hạo thiết đãi yến tiệc, đại ca lại đá miếng thuốc cao dán bằng da chó vào Tiểu Phàn lầu.

    Trong lòng Chiết Tử Du đoán được ý đồ của đại ca.

    Sợ Dương Hạo trước mặt Lý Kế Quân phải chịu thiệt thòi, vội nói với đám nữ nhi một tiếng , vội vàng chạy đến bên kia.

    Cho dù Nhậm Khanh Thư và Mã Tông Cường đi ở phía sau, vừa bước đến cửa liền bị Chiết Duy Xương chặn lại, Chiết Duy Xương dặn dò họ một lúc, hai vị tướng quân vừa nghe đã thấy choáng váng.

    Mỹ nhân kế?

    Mẹ kiếp Mỹ nhân kế, tên tiểu tử này thật hoang đường, đột nhiên lại nghĩ ra kết luận như vậy.

    Chiết gia có cần phải dùng mỹ nhân kế với chi phủ Lô Lĩnh không?

    Nếu là quan gia Đại Tống vậy cũng không kém nhiều lắm, coi như Hạ Châu Lý Gia, số lượng cũng không đủ.

    Điều đó chứng tỏ chính là…., Chiết nhị tiểu thư từ trước đến giờ mắt luôn cao hơn đỉnh làm sao có thể để ý tới hắn?

    Hai vị tướng quân không rảnh nhiều lời, vội vàng xông vào khán phòng, vừa bước vào phòng nhìn thấy Lý Kế Quân ngồi vị trí của Chủ vị ở phía cuối , hổ chiếm long bàn, khách áp đảo chủ, dường như hắn mới là chủ nhân của buổi yến tiệc ngày hôm nay.

    Cho dù Nhậm Khanh Thư và Mã Tông Cường kêu khổ không ngừng, vội vàng chăm chút lại dáng vẻ cho nhau, rồi vội vàng bái kiến Dương Hạo, liền cùng Lý Kế Quân bước đi.

    Hôm nay mời được tên cứng đầu Lý Kế Quân đến tham gia bữa tiệc.

    Thực ra đó là chủ ý của Chiết Ngự Huân.

    Chiết Ngự Huân nắm giữ đại quyền quân sự và chính trị của Phủ Cốc, thân phận là bá chủ một phương, tuyệt đối không phải là một kẻ chỉ biết dùng bạo lực, tung hoành ngang ngược, cùng nhau hợp tác, những mưu quyền hạn chế sự mất cân bằng này hắn hiểu rõ như lòng bàn tay.

    Sự sắp đặt bố trí của Lô Lĩnh châu vốn nằm trong dự liệu của hắn, như hắn dự tính, Triệu quan gia cũng không cam tâm làm khổ mấy vạn bách tính của Phủ Châu vốn cuộc sống thường ngày rất đầy đủ.

    Nhưng Dương Hạo lại không nghĩ như vậy, muốn xây dựng Lô Lĩnh châu thành một thành phố thương nghiệp đơn thuần, hơn nữa sắp tới sẽ thiết lập mối liên hệ mật thiết với đảng hạng thất thị, nhưng lại khác xa với dự liệu của hắn.

    Trong tình trạng tiên cơ đã mất, hắn cần phải nhanh chóng giành lại thế chủ động.

    Mục đích chủ yếu, là hạn chế được sự phát triển của Lô Lĩnh châu, tuyệt đối không được để thế lực quân sự của Lô Lĩnh châu bành trướng, sẽ tạo nên uy hiếp đến Phủ Châu.

    Mục đích thứ 2, chính là từ bên trong phân thành một chén canh, Lô Lĩnh châu tuy lợi dụng được vị trí địa lí đặc thù và chức danh chính trị, làm được những việc mà Phủ Châu không làm được, nhưng trước mắt rốt cuộc vẫn nằm dưới quyền của Phủ Châu, cái lợi ích kinh tế lớn như vậy, Phủ Châu làm sao có thể không để ý tới được?

    Hắn đồng ý cho Nhâm Khanh Thư mời Lý Kế Quân đến tham dự yến tiệc, là muốn tỏ ra trước mặt một người từ nơi khác đến như Dương Hạo một loại hiện tượng giả, khiến hắn hiểu rằng quan hệ giữa Phủ Châu và Hạ Châu thật ra rất mật thiết, khiến cho Dương Hạo giảm điều kiện hợp tác xuống.

    Về phương diện Hạ Châu, vừa có thể khiến Lý Kế Quân hiểu rằng triều đình xây dựng Lô Lĩnh châu và Phủ Châu là đứng cùng phía nhau, ép cho Hạ Châu có sự đố kỵ, ngoài việc buông lỏng sự chèn ép đối với Phủ Châu.

    Hôm nay còn khiến Lý Kế Quân tận mắt nhìn thấy Lô Lĩnh chi phủ mở yến tiệc mời Phủ Cốc quan sứ sĩ thân, làm gián đoạn khả năng hợp tác Lô Lĩnh châu và Hạ châu, bắt Dương Hạo chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình, nhất định đứng ở phía bên hắn, cũng là một mục đích của hắn.

    Nhưng hắn có ngàn tính vạn tính, cũng không tính được tiểu muội sẽ nảy sinh tình ý với Dương Hạo.

    Nếu Dương Hạo thực sự làm muội phu của hắn, thì Phủ Châu, Lân châu, Lô Linh Châu trên cơ bản cùng hưởng một lợi ích lại thiết lập một mối quan hệ nhân thân, hiển nhiên không cần hắn phải đề phòng.

    Nên Nhậm Khanh Thư vừa nghe Chiết Duy Xương lên tiếng nói đến Chiết Tử Du, liền biết kế hoạch của mình đã sai lầm, hôm nay chỉ sợ biến tình cờ thành ngu ngốc.

    Hôm nay làm ra cục diện vua gặp vua này, muốn quay lại đã muộn rồi, điều đó có gì là tốt?

    Nhậm Khanh Thư và Mã Tông Cường trong lòng cũng rất lo lắng, vừa đi cùng với Dương Hạo đến trước mặt Lý Kế Quân, Lý Kế Quân đã làm khó hắn rồi.

    Dương Hạo mới là nhân vật chính của buổi yến tiệc hôm nay, nhưng vị trí chủ vị lại bị Lý Kế Quân cố tình chiếm lấy, Dương Hạo không tiện chỉ vì một chỗ ngồi mà bắt hắn đứng dậy, đành phải an vị ở bên cạnh.

    Vài vị quan khách vừa mới ấm chỗ, Lý Kế Quân liền nhìn xung quanh, hai tai lúc lắc ánh kim quang sáng lạn rồi nói lớn: “Ha ha, hôm nay Dương Hạo chi phủ mở yến tiệc, phủ cốc quan khách trên dưới, thương nhân, đến quả cũng không ít.”

    Dương Hạo cúi người cười đáp: “ Khi hạ quan thống lĩnh di dân Bắc Hán về Phủ Châu, quan thân Phủ Châu nhiệt tình khoản đãi, vô cũng lễ kính, hạ quan đáng lẽ phải sớm quay lại mời họ một bữa mới đúng.

    Chỉ là triều đình xây dựng Lô Lĩnh châu.

    Hạ quan vinh dự được đảm nhiệm chi phủ Lô Lĩnh Châu, mọi việc phức tạp, không thể dứt ra được.

    Hôm nay coi như mới ổn đinh lại được một chút, hạ quan lúc này mới dám đến để thể hiện sự cung kính.”

    “Vậy sao?”

    Lý Kế Quân nhếch mày, cười ha ha: “Lô Lĩnh châu hiện nay đã ổn định lại rồi ư?

    Theo như bổn quan được biết, trước tháng mười, Dã Ly Thị còn từng tấn công Lô Lĩnh Châu,cướp bóc bừa bãi, có phải không?”

    Điều Lý Kế Quân nói là sự thật, đó bí mật trao đổi của Đảng hạng thất thị và Lô Lĩnh châu, muốn giấu giếm qua được tai mắt của Hạ châu thực sự rất khó, cái kế dùng binh “cướp bóc” chính là do lão hồ li tộc trưởng Tế Phong Thị nghĩ ra .

    Khi Đảng hạng thất thị có cái gì muốn thương lượng với Đại Tống như trâu bò hoặc da lông, đều nhét những xe trâu bò và hàng hoá vào trong quân ngũ, công kích Lô châu một lần.

    Nếu một ngày xảy ra đánh nhau, song phương xuất mã tứ phía, gian tế của Hạ châu không có cách nào dựa dẫm nữa.

    Vật tư giấu trong quân ngũ, cũng càng dễ được giữ bí mật, còn kết quả của cuộc chiến, đương nhiên là những vật dụng cướp được mà người Đảng Hạng đang cần đương nhiên thuộc về họ, nhưng những dê bò ngựa, cỏ thuốc lông da mà họ mang đến, cũng đều bị rơi vào tay Lô Lĩnh châu.

    Dương Hạo đối với loại giao chiến trong ánh sáng nhưng lại ngầm giao thương với nhau này thêm một bước hiểu hoàn thiện, biến nó thành một trận chiến công phòng ngự của diễn quân.

    Mỗi lần giao thương, đều là một lần diễn quân, cứ như vậy khả năng diễn kịch càng chân thực hơn, hơn nữa thông qua những luận bàn không ngừng, nâng cao năng lực chiến đấu của dân đoàn Lô Lĩnh châu, phát hiện về các mặt phòng ngự thành trì đều không đầy đủ và sai sót tiến hành cải tiến lại.

    Còn về Lý Kế Quân nói về cuộc chiến trước tháng mười hay là Dương Hạo đích thân chỉ huy đây.

    Dương hạo mỉm cười: “Lý đại nhân nói đúng, từ khi tại hạ nhận Lô Lĩnh châu kiến châu thiết phủ đến n, quả thực nhiều lần đã bị Đảng hạng chư thị tấn công.

    May sao địa thế Lô Lĩnh châu hiểm yếu, thành cao tường dầy, mới có thể bảo đảm bình an vô sự.”

    Lý Kế Quân ngửa mặt lên trời cười ha ha, nói: “Bảo đảm bình an vô sự ư?Đảng hạng chư bộ kiêu dũng thiện chiến.

    Nếu họ không hề có tổ chức, chỉ là bọn lưu manh thổ phỉ bình thường đi qua một Lô Lĩnh Châu, các người còn có thể bảo đảm an toàn bình an vô sự không?

    Một ngày nào đó chư bộ bọn chúng liên minh, tiến công quy mô lớn, e rằng Lô Lĩnh châu sẽ biến thành một đống đổ nát.”

    Dương hạo hỏi ngược lại: “Đảng hạng chư bộ, đã chịu sự khống chế của Hạ châu.

    Cho dù Hạ Châu cũng được, Lô Lĩnh Châu cũng được, đều thuộc Đại Tống, đảng hạng chư bộ kiêu ngạo ngang tàng, nhiều lần khởi binh phá Lô Lĩnh châu của chúng ta, lệnh tôn thân là đứng đầu của Hạ Châu, hạn chế các bộ lạc gây ra bất lợi, e rằng khó mà tránh được đã đắc tội.

    Lý Kế Quân hai hàng lông mày dựng đứng, lạnh lùng cười: “Dương đại nhân đây là chỉ trích gia phụ ư?”

    Dương Hạo chắp tay nói: “Hạ quan không dám, chẳng qua chỉ là cảm thấy hạn chế đảng hạng chư bộ chính là trách nhiệm của lệnh tôn.

    Lô Lĩnh Châu nhiều lần bị tấn công, bách tính tử thương vô số, lệnh tôn đại nhân vừa là người đứng đầu của Hạ Châu.

    Mục thủ một phương, về lý nên khống chế chư bộ, tránh gây ra chiến tranh.”

    Lý Kế Quân cười xảo quyệt cười lớn: “Khó, khó lắm đấy, Dương đại nhân ạ.”

    Các bộ của Đảng hạng trên danh nghĩa tuy là thuần phục Hạ châu ta, nhưng các bộ tộc đều có địa bàn riêng, có người ngựa riêng.

    Những người đó trên danh nghĩa là dân nước Tống, thực ra là Sinh Phiên, không phục vương pháp giáo hóa, Hạ châu cũng nhiều lần gặp khó khăn, ồ…

    Nhậmđại nhân cũng ở đây.

    Ngươi có thể hỏi hắn, trước đây không lâu, các bộ tộc phản loạn, hay là Hạ châu và Phủ Châu liên minh xuất binh mới có thể dẹp yên chiến loạn.

    Tình hình tây bắc, không phải đơn giản như ngươi vẫn tưởng tượng, bách tính ở đây, cũng không bằng giáo hóa vương pháp của trung nguyên.

    Một kẻ mọt sách, ở những nơi này, không thể đứng vững gót chân được.”

    Lý Kế Quân không biết Dương Hạo có lai lịch thế nào, chỉ coi cái chức chi phủ này của hắn chẳng qua là một viên quan thi đậu hai bảng tiến sĩ mà có được.

    Xem bộ dạng nho nhã của hắn là muốn châm chọc hắn một kẻ văn nhân không làm được việc đại sự nào.

    Dương Hạo không cho rằng là sai, cười nói: “L đại nhân nói đúng, thực ra hạ quan cũng biết điểm khó của lệnh tôn, chỉ là Lô Lĩnh châu liên tiếp bị cướp bóc.

    Tổn hại nặng nề, trong lòng khó tránh được phiền muộn, mới vừa rồi lời nói có chút quá khích, xin đại nhân chớ trách mắng, nay đến với Phủ Cốc, hạ quan một mặt là tạ ơn phủ cốc sĩ thân lần trước đã nhiệt tình khoản đãi, mặt khác còn có một mục đích, chính là muốn Chiết đại tướng quân chi viện, hi vọng bách tính Lô Lĩnh châu có thể nương tựa dưới sự bảo vệ của vĩnh an quân.”

    Lý Kế Quân nhận được tin tức là đảng hạng thất thị đang thay nhau tập kích Lô Lĩnh Châu, biến Lô Lĩnh Châu trở thành một khối thịt béo tùy ý xâm lược, Hạ Châu vốn đã bị chư bộ dung túng đảo loạn, để tránh các chư hầu bộ tộc và người Hán dung hợp, bảo đảm tính độc lập của đảng hạng chư bộ, đối với việc này hiển nhiên không thể khống chế, ngược lại lại thấy sung sướng.

    Dương Hạo lần này đến Phủ Châu, hắn cũng dự liệu trước sẽ mượn binh tới, hắn không phải là kẻ hay nóng giận, chỉ là Dương Hạo không đến Hạ Châu xin viện trợ, mà lại đến Phủ Châu mượn binh, rõ ràng là không coi Lý Thị ra gì.

    Hôm nay nghe Dương Hạo nói thật đáng thương, Lý kế Quân không nhịn được cười ha ha: “Các quân của Phủ cốc đều đã lập các lô cốt, đảng hạng chư bộ như bị lạc lõng, thế công thủ vì vậy mà ổn định.

    Vĩnh an quân mặc dù kiêu dũng, tuy nhiên dựa vào thế của các lô cốt để tự bảo vệ còn khó, làm gì có dư sức bảo vệ Lô Lĩnh châu của ngươi?”

    Lời vừa nói ra, hầu hết phủ cốc quan lại lộ vẻ không cam lòng, nhưng lời Lý Kế Quân là sự thật, bọn họ không có lời nào để nói.

    Hạ châu Lý thị và Phủ Châu Chiết thị khi thì nghị hòa, khi thì chinh chiến. luôn là Lý thị tấn công Chiết thị, Chiết thị bảo vệ phủ cốc phải có thanh có sắc, dựa vào địa lợi còn có thể đánh thắng trận, nhưng lại chưa từng chủ động công phá Lý thị, không phải là họ tộc Chiết thị không có ý khuếch trương thanh thế, mà là Chiết thị nếu một ngày phát binh chủ động tấn công tất sẽ bại, nói về mặt thực lực, Phủ Châu so với Hạ châu kém hơn rất nhiều.

    Nhưng Lý Kế Quân đang ở phủ cốc, lại không kiêng nể gì mà nói ra những bình luận này, vậy Phủ Châu Chiết thị trong mắt Hạ châu Lý thị có vị trí nào thì không nghĩ cũng biết.

    Dương hạo gặp hắn cuồng vọng như thế, trong lòng mừng thầm, cười nói: “Bách tính Phủ Châu canh khẩn ruộng đồng. trồng dâu, an cư lạc nghiệp, cơm áo không lo lắng.

    đương nhiên khinh thường những lẻ cướp bóc cường đạo.

    Bách tính Lô lĩnh châu cũng như thế, hôm nay xin cứu trợ của phủ cốc, tuy không thể triệt để diệt tận gốc, nhưng có kế sách ứng phó với binh mã của Phủ Châu, cũng khiến bọn cướp bóc cường đạo sợ hãi, đảm bảo Lô Lĩnh châu của chúng tôi không bị mất.”

    Lý Kế Quân bên ngoài dù thô kệch, nhưng không phải là kẻ hữu dũng vô mưu.

    Khi hắn ở tây bắc dưới một người nhưng trên vạn người, không kiêng nể ai, rõ ràng biết Dương Hạo yếu thế là có ý muốn cùng phủ cốc đồng tâm một lòng, trong lòng không hề để ý tới, liền nói châm biếm: “Đảng hang chư bộ cưỡi ngựa như gió, đến đi là tự nhiên, ngươi muốn phòng thì phòng đến khi nào, có thể phòng mãi được không?”

    “Không biết Lý đại nhân có cao kiến gì?”

    Lý Kế quân hãnh diện đáp: “Dương đại nhân, ngươi nghĩ muốn dựa vào một gốc cây lớn, cũng phải nhìn rõ cây nào là cao nhất khỏe nhất, thẳng nhất đáng để dựa vào nhất.

    Nhìn cả vùng tây bắc này, ta Lý thị nếu là thứ hai, thì ai dám xưng là thứ nhất?

    Nếu ngươi nghĩ bảo vệ Lông Lĩnh Châu được thái bình, hãy làm một vị quan yên ổn, ta khuyên ngươi hãy về Hạ Châu thăm gia phụ, từ nay về sau nghe theo hiệu lệnh của Lý Thị, mỗi năm nộp tiền thuế cho người làm chủ.

    Có người làm chủ là Lý thị ta, thì đảng hạng chư bộ cũng không dám ức hiếp ngươi đâu!”

    Những lời này vừa được nói ra, ngay cả đến Nhậm Khanh Thư, cứng rắn như vậy mà cũng phải thở hổn hển, Tây Bắc tam phiên tuy chưa thuần phục đại Tống, nhưng về vẻ bên ngoài vẫn phải tỏ ra rất đầy đủ, không chịu để người khác xử lý.

    Nhưng hôm nay gan của tên Lý Kế Quân quá lớn, Đột nhiên lại nói ra những lời này, thật quá ngông cuồng rồi.

    Dương Hạo là ai?

    Tuy tại Tây Bắc giữa các thế lực lạnh mẽ, thì thực lực của hắn là nhỏ nhất, chức quan lại thấp, nhưng hắn là mục thủ mới của một châu mà triều đình vừa mới thành lập, từ điểm này mà nói, hắn và Hạ Châu Lý Quang Duệ là cùng ngang hàng cùng trong một điện cùng xưng là thần.

    Hôm nay Lý Kế Quân ngông cuồng như vậy, muốn hắn nhường vị trí đứng đầu cho Lý Quang Duệ, đang hiến Hạ Châu, hắn coi Hạ Châu là cái gì, phủ Khai Phong của Đông Kinh ư?

    Dương Hạo nghe thấy cũng thầm thấy giật mình, hắn nhìn xung quanh, thu tất cả mọi phản ứng của người dân vào tầm mắt, lập tức đưa ra quyết định.

    Sự ra đời của quái thai Lô Lĩnh Châu này chính là vì muốn chống lại Trung *** Thiên Kì, thế lực các bên dù có kiêng kị, lại phải kiểm soát lẫn nhau, đó mới khiến gót chân hắn đứng vững, hôm nay nếu tại đại lễ này lộ ra điểm yếu, mất đi sự sống cơ bản của đứa con Lô Lĩnh Châu, Lô Lĩnh châu cũng sẽ không thể tồn tại được.

    Hắn đập bàn một “bộp” một cái, đột nhiên đứng lên, lẫm liệt nói: “Lý đại nhân, ngài còn chưa uống mà đã say rồi sao, sao lại có thể nói ra được những lời đó?

    Dương mỗ mặc dù chức bé lời nói không trọng lượng, nhưng là quan gia khâm mệnh triều đình của một phương.

    Hạ châu Lý Quang Duệ đại thần của Đại Tống, Dương mỗ nếu là thần phục cầu an nhàn ở Hạ Châu, há có phải đạo lý của quan thần!

    Lô Lĩnh châu cho dù dưới uy binh có biến thành tro bụi, cũng sẽ bị đại thần cướp đoạt.

    Lý đại nhân, tai họa từ miệng mà ra, hi vọng ngài hãy cẩn thận hơn.”

    Ngay cả Chiết Ngự Huân còn phải nhường nhịn ba phần với Lý Kế Quân, mà hôm nay phải chịu sự giáo huấn của Dương Hạo, Lý Kế Quân không khỏi giận dữ phẫn nộ.

    Lý Kế Huân ấn nắm tay vào chuôi đao, từ từ đứng dậy.

    Cười Lạnh lùng: “Có khí phách, nhưng có khí phách phải có bản lĩnh mới làm được việc lớn, nếu không chỉ là khoác lác phô chương thôi.

    Dương đại nhân thân thế là đoàn luyện sứ Lô Lĩnh, chỉ huy quân độ.

    Huấn luyện binh sĩ, điều binh khiển tướng, hành quân đánh trận, đương nhiên sẽ là một người võ công cao cường, nên mới có khí chất như vậy.

    Lý Kế Quân nhận một trận giáo huấn của Dương Hạo, còn muốn lĩnh giáo một chút võ công của Dương đoàn liên sứ. không biết dương đại nhân có muốn thử không?”

    Đoàn liên sứ cao hơn thứ sử nhưng thấp hơn phòng ngự sử.

    So với nha nội đô chỉ huy sứ cao hơn một bậc, luận về chức của hai người thì Lý Kế Quân là công bộ thượng thư hàm, cao hơn rất nhiều so với chức chi phủ nhỏ bé của Dương Hạo, luận võ thì lại thấp hơn Dương Hạo một bậc.

    Lý Kế Quân vẫn tưởng rằng Dương Hạo là một tiến sĩ xuất thân từ một quan viên, bản thân không biết được vài chữ, không dám so tài văn chương với hắn, nên dương trường khí đoản, một mực chắc chắn thân phận đoàn liên sứ của Dương Hạo, muốn chấn áp Dương hạo về mặt võ nghệ.

    Muốn làm nhục hắn một phen.

    Chiết Tử Du sớm đã đến rồi, còn ra hiệu với Nhậm Khanh Thư, trao đổi qua cái nhìn.

    Lúc này vừa nhìn Lý kế quân muốn so tài võ nghệ với Dương Hạo, trong lòng không khỏi lo lắng, lai lịch của Dương Hạo nàng biết rất rõ ràng.

    Dương Hạo biết võ nghệ?

    Nếu hắn đã làm qua dân tráng.

    Đại loại cũng từng ở nông nhàn thu hoạch khi đến mùa vụ.

    Đến đâu có thể so tài với người như Lý Kế Quân.

    Khi nghe Lý Kế Quân muốn tranh tài võ nghệ với Dương Hạo, Chiết Tử Du lập tức hiện ra, giả vờ như vừa mới tới, bộ dạng như không biết chuyện gì, cười nói : “Đại nhân, khách hầu như đã đến đủ rồi, người xem… có nên kh tiệc không?”

    Lý Kế Quân quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc huyền y, hắn nhìn chăm chú, càng nhận ra đó là một nữ nhi.

    Chiết tử Du là nam giả trang thành nữ để xuất hành, diện mạo ngũ quan vốn không che dấu, chỉ cần nhìn kĩ một chút là có thể nhận ra.

    Lý Kế Quân nhìn một cái, ôi, đúng là một cô nương dung mạo xinh đẹp: da dẻ trắng như tuyết, khuôn mặt xinh xắn mày ngài như vẽ, sự tức giận phút chốc đã biến thành chim bay đi, từ phẫn nộ biến thành vui vẻ nói : “Vị cô nương này.. là ai?”

    Dương Hạo thấy Chiết Tử Du nháy mắt về phía mình ra hiệu, hiểu được ý của nàng sẽ đến giải vây cho mình, Lý Kế Quân đang chiếm thế hổ lang, hắn nhìn thấy vậy cảm thấy không yên, hôm nay vốn là vì muốn gặp gỡ quan thân của phủ cốc, Dương Hạo làm gì có tâm trí mà cùng hắn đấu võ, hơn nữa cũng không có phần thắng, bèn nói: “Vị cô nương này là bằng hữu của tại hạ.

    Hôm nay các quan thần đến tham dự yến tiệc nhiều người đi cùng với nữ quyến, hạ quan bèn mời nàng đến tham dự.

    Tử du, mau đến bái kiến Hạ Châu Lý Kế Quân đại nhân.”

    “Vậy sao?

    Nói vậy, là hồng nhan tri kỉ của ngươi ư?”

    Lý Kế Quân chống cằm nhìn từ trên xuống dưới, chỉ cảm thấy cô nương này toàn thân mặc huyền y, không kể là khuôn mặt, cổ, hay đôi tay, nhìn thoáng phần da thịt lộ ra bên ngoài thì tất cả đều trắng như tuyết, mềm mại như ngọc.

    Nữ nhi giả trang nam, cho dù dung mạo vốn bình thường cũng sẽ lộ ra vài nét thanh tú, huống hồ Chiết Tử Du vốn đã xinh đẹp thì khí chất tự nhiên cũng khiến người khác mê mẩn.

    “Tiểu nữ bái kiến Lý đại nhân.

    Uy danh Hạ châu Lý đại nhân đã được nghe từ lâu, hôm nay Dương chi phủ mở yến tiệc mời quan thần phủ cốc.

    Lý đại nhân đồng ý ghé thăm, Tiểu Phàn lầu quả thực là quá vinh hạnh.

    Tiểu nữ kính địa nhân một ly, trò chuyện tỏ ý kính trọng.”

    Chiết Tử Du có ý thay Dương Hạo giải vây, trong hoàn cảnh nguy nan như vậy, có một nữ nhi xuất hiện năng nhã nhặn, dần dần làm tan đi hỏa khí của hắn, một hồi cam go cũng qua rồi.

    Bởi vậy người ta nói một nụ cười làm tan cơn tức giận.

    Chiết Tử Du cầm chiếc bình rượu trên chiếc bàn bên cạnh lên rót đầy hai chén, cầm một chén và nói với Lý Kế Quân: “Lý đại nhân, mời!”

    “ ừ, ….ực.”

    Lý Kế Quân nhìn nàng một cái, nhận lấy chén rượu , chén rượu đó không lớn.

    Lý Kế Quân mỗi lần ngẩng cổ lên, thì đều uống cạn chén rượu đó.

    “ Lý đại nhân tài giỏi~ thật!”

    Chiết Tử Du vừa cười, vừa nâng chén chạm môi.Chiếc chén bằng sứ trắng áp vào đôi môi mềm mọng đỏ hồng của nàng, có nét đẹp rung động lòng người, trong lòng Lý Kế Quân bất giác bị lay động, người nữ nhi này miệng hơi rộng, cùng với đôi lông mày thanh tú tinh tế như vẽ có phần không tương xứng, có phần làm xấu đi nét đẹp hài hòa của tổng thể khuôn mặt, nhưng nhìn kĩ đôi môi hồng của nàng, lại khiến người ta cảm thấy một nét đẹp vô cùng mê người.

    Chiếc chén sứ trắng và đôi môi hồng yêu kiều. những giọt rượu nhẹ nhàng đi vào trong miệng , càng khiến nó có một vẻ đẹp mỹ lệ động người.

    Đôi môi thơm.

    Như một viên ngọc tiêu, nên làm thế nào để cảm nhận được nét kiều diễm của cảnh tưởng ấy?

    đặc biệt là ….

    Nàng là người tình của tên tiểu tử Dương Hạo không biết tốt xấu là gì kia…., vừa biết điều này, một ý nghĩ mãnh liệt đột nhiên chiếm trọn trong tâm trí của Lý Kế Quân, đôi mắt hắn dần dần nổi lên một ánh sáng như lửa đốt.

    Chiết Tử Du uống xong rượu, hướng sang hắn mời thêm chén nữa, thản nhiên cười nói: “Lý đại nhân, mời ngồi xuống.

    Yến tiệc chuẩn bị bắt đầu rồi, một chút nữa, đại nhân còn phải uống nhiều mới được.”

    Lý kế Quân quát lớn: “Đợi đã.”

    Lông mày Dương Hạo hơi căng ra, hỏi: “Lý đại nhân còn có điều gì chỉ bảo?”

    Lý Kế Quân nghiêng mắt nhìn sang Chiết Tử Du, nói: “Mỹ nhân muốn dùng một chén rượu để khiến bổn quan bỏ qua cuộc so tài võ công ư?

    Dương đại nhân, yến tiệc chưa vội bắt đầu, chúng ta hãy đấu võ trước đã.

    Ta một con Hãn Huyết Bảo Mã, một ngày chạy một nghìn dặm, giá lên tới vạn kim, hôm nay đem đến phần thưởng, nếu ngươi thắng ta, con Hãn Huyết Bảo mã đó sẽ thuộc về ngươi, nếu ngươi thua… ha ha…”

    Hắn chỉ vào Chiết Tử Du, cười lớn nói: “…thì vị mỹ nhân này sẽ thuộc về ta, thấy thế nào?”

    Mọi người ở đây ngoài Dương Hạo và Lý Kế Quân dường như ai cũng biết thân phận thật sự của Chiết Tử Du.

    Nghe những lời này nhất thời xôn xao, sắc mặt Nhậm Khanh Thư tái xanh, bốn huynh đệ Chiết Duy Chính trái lại sắc mặt đỏ bừng lên.

    Chiết Tử Du da mặt trắng bạch như tuyết, dưới khuôn mặt tức giận là vẻ đẹp xinh xắn.

    Lý Kế Quân thấy vậy, mang ánh mắt tham lam lỗ mãng nhìn Chiết Tử Du.

    Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, dường như nàng đã là vật nằm chắc trong tay hắn.

    Lấy vũ lực làm thế, lại định cướp đoạt mỹ thiếp, khiến hắn như một kẻ đầu đất mặt lấm bụi, danh dự cũng bị vứt đi.

    Những quan nhỏ không có danh vọng, làm thế nào có thể đứng chôn chân ở một chỗ.

    Hắn căn bản không cảm nhận được tên “yếu như sên” của Lô Lĩnh Châu bị kẹp giữa phủ châu và lân châu có giá trị gì để lợi dụng xưa nay cũng không nghĩ qua muốn mời Dương Hạo giúp gì cho mình, thái độ cuồng vọng của hắn như vậy đã trở thành một võ phu cuồng dại hữu dũng vô mưu, hắn chính là muốn chèn ép tên chi phủ Lô Lĩnh của đám đến ăn mày Phủ Cốc này, rồi từ từ đuổi hắn ra khỏi vùng tây bắc này.

    Đuổi được Dương Hạo rồi thì sao chứ?

    Hàng trăm năm nay, các phía của tây bắc đánh đánh giết giết, ngươi tranh ta đoạt.

    Chỉ có kẻ mạnh với xưng vương.

    Thiên tử trung nguyên đó chẳng qua chỉ sau những việc đó muốn đưa một viên quan nhỏ bé đến đây để danh chính ngôn thuận, tên quan đó lại cho rằng mình có quyền tuyệt đối ở đó, nhưng thực ra chỉ là trên danh nghĩa mà thôi.

    Đuổi được Dương Hạo, có khi vị Triệu quan gia của phủ Khai Phong cũng không thể làm gì được, hắn sẽ vì mảnh đất chết không đáng một đồng, vì một tên quan bất tài vô dụng mà trách tội Hạ châu sao?

    Đuổi được Dương Hạo đi, khiến cho người trong thiên hạ nhìn rõ: Tây Bắc – ở mảnh đất này cuối cùng lời nói của ai mới có trọng lượng.

    Đó chính là chủ ý của Lý Kế Quân .

    Chương 189:Kiếm pháp tán gái

    Mọi người ở đây ngoài Dương hạo và Lý Kế Quân dường như ai cũng biết thân phận thật sự của Chiết Tử Du.

    Nghe những lời này nhất thời xôn xao, sắc mặt Nhậm Khanh Thư tái xanh, bốn huynh đệ Chiết Duy Chính trái lại sắc mặt đỏ bừng lên.

    Chiết Tử Du da mặt trắng bệch như tuyết, dưới khuôn mặt tức giận là vẻ đẹp xinh xắn.

    Lý Kế Quân thấy vậy, mang ánh mắt tham lam lỗ mãng nhìn Chiết Tử Du.

    Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, dường như nàng đã là vật nằm chắc trong tay hắn.

    Lấy vũ lực làm thế, lại định cướp đoạt mỹ thiếp, khiến hắn như một kẻ đầu đất mặt lấm bụi, danh dự cũng bị vứt đi.

    Những quan nhỏ không có danh vọng, làm thế nào có thể đứng chôn chân ở một chỗ.

    Hắn căn bản không cảm nhận được tên “yếu như sên” của Lô Lĩnh Châu bị kẹp giữa phủ châu và lân châu có giá trị gì để lợi dụng xưa nay cũng không nghĩ qua muốn mời Dương Hạo giúp gì cho mình, thái độ cuồng vọng của hắn như vậy đã trở thành một võ phu cuồng dại hữu dũng vô mưu, hắn chính là muốn chèn ép tên chi phủ Lô Lĩnh của đám đến ăn mày Phủ Cốc này, rồi từ từ đuổi hắn ra khỏi vùng tây bắc này.

    Đuổi được Dương Hạo rồi thì sao chứ?

    Hàng trăm năm nay, các phía của tây bắc đánh đánh giết giết, ngươi tranh ta đoạt.

    Chỉ có kẻ mạnh với xưng vương.

    Thiên tử trung nguyên đó chẳng qua chỉ sau những việc đó muốn đưa một viên quan nhỏ bé đến đây để danh chính ngôn thuận, tên quan đó lại cho rằng mình có quyền tuyệt đối ở đó, nhưng thực ra chỉ là trên danh nghĩa mà thôi.

    Đuổi được Dương Hạo, có khi vị Triệu quan gia của phủ Khai Phong cũng không thể làm gì được, hắn sẽ vì mảnh đất chết không đáng một đồng, vì một viên quan nhỏ mà trách tội Hạ Châu sao.

    Đuổi được Dương Hạo đi sẽ cho thiên hạ thấy rõ ở địa bàn Tây Bắc này lời nói của ai mới có trọng lượng.

    Nếu bây giờ tiểu thư này là chính thê của Dương Hạo, vậy Lý Kế Quân ngay cả cuồng vọng khát khao cũng sẽ không nói ra.

    Nhưng Dương Hạo giới thiệu có phần hàm hồ không rõ ràng, Lý Kế Quân hiểu lầm tiểu thư xinh đẹp này chỉ là thị thiếp của hắn.

    Nếu là phu nhân thì sẽ không nói mập mờ như vậy.

    Hơn nữa căn cứ vào những gì hắn biết, Dương Hạo vẫn chưa thành thân.

    Nếu không phải là phu nhân, thì chắc cũng đã có đưa sính lễ, theo đạo lý chính thiếp phải được nghênh đón qua cửa.

    Cũng không nên bây giờ đã lấy thân phận nữ chủ nhân thay hắn tiếp đón, vì thế Lý Kế Quân phỏng đoán như vậy cũng có phần hợp lý.

    Nếu đã là thiếp, vậy thắng nàng được cũng chẳng có gì ngại, huống hồ bản thân mình còn đưa ra con bảo mã làm đồ thách đố, nếu không phải có sự chắc chắn phần thắng thì hắn đã không làm như vậy.

    Lý Kế Quân có suy nghĩ như vậy, không có gì là lạ, vùng Tây bắc bây giờ vẫn là theo đường luật mà xử : “thiếp nãi tiện lưu”

    “Thiếp thông mua bán, lấy thiếp và khách nữ làm vợ, đày năm rưỡi, thiếp là thứ thấp hèn không bao giờ có thể trở thành chính thất, người mà coi thiếp là thê thì khi bị phán rời khỏi nhà còn phải lao động phục dịch.

    Lấy thiếp ra làm vật đánh cược cũng không có gì là sai.

    Việc phong lưu lấy thiếp làm vật hoán đổi với bảo mã có nghĩa coi mỹ thiếp và súc sinh có cái giá như nhau.

    Văn nhân sĩ tử còn thường lấy mỹ thiếp làm quà tặng thể hiện sự yêu quý nhau.

    Có thể thấy trong mắt họ, những người con gái này vốn chẳng có giá trị gì.

    Nếu nói Lưu An giết vợ để khoản đãi Lưu Bị tới nhà, vậy đời Đường danh tướng Trương Tuần giết thiếp cũng là sự thật lịch sử.

    Trương Tuần trấn giữ biên cương, lương thực ăn hết thì ăn đến chiến mã, chiến mã giết hết rồi thì ăn vỏ cây.

    Vỏ cây ăn hết sạch bắt đầu giết người ăn thịt.

    Thứ tự ăn thịt từ đàn bà, đàn ông già đến trẻ con.

    Trong số này ăn thịt trước tiên là đàn bà, vì lấy thân làm gương, hắn trước hết giết người thiếp của mình, còn nói: “ Ta hận không thể cắt thịt của ta để cho các người ăn, làm sao có thể thương tiếc một người phụ nữ chứ?”

    Trong lời nói này có thể thấy tình cảm bằng hữu sâu nặng, không thấy hắn đối với ái thiếp có chút thương xót nào.

    Một ngày làm vợ chồng ân nghĩa trăm năm như biển sâu.

    Cho dù là con mèo con chó ở lâu cũng có tình cảm huống hồ là người phụ nữ quan tâm thân thiết đến thế của bản thân.

    Thật khó tưởng tượng Trương Tuần đã đối mặt với các binh sĩ thế nào khi một đao giết chết người phụ nữ của hắn, sau đó cắt ra từng mảnh thịt vứt vào trong nồi lớn nấu chín thành thịt ăn.

    Có thể thấy quan niệm giá trị thấp kém của người phụ nữ thời đó đã đi vào lòng người thế nào.

    Lý Kế Quân lấy con hãn huyết bảo mã, đổi lấy một thị thiếp của đối phương đương nhiên tự mình thấy quang minh chính đại

    Thậm chí còn có thêm chút bồi thường, trái lại không biết Dương Hạo đã đang lửa giận bừng bừng.

    Dương Hạo không thể tưởng tượng nổi, tại sao trong quan niệm một số kẻ lại đem nô tì thị thiếp xem như đồ vật.

    Đem họ đường hoàng ra như đồ buôn bán trao đổi, còn tự cho rằng bản thân là cử chỉ phong nhã.

    Sắc mặt Dương Hạo có chút tái xanh, hắn không nhịn được sự tức giận trầm giọng nói: “Lý đại nhân lấy ngựa đổi người, những lời như vậy cũng có thể thốt ra hay sao?”

    Lý Kế Quân liếc Chiết Tử Du một cái nói: “Hãn Huyết mã, yên chi mã, còn không phải để người cưỡi sao, có gì mà không thỏa đáng chứ?”

    “Vô liêm sỉ.”

    Dương Hạo lớn tiếng quát, Lý Kế Quân không tránh khỏi có chút giật mình.

    Chiết Tử Du đứng bên nghe thấy những lời của Lý Kế Quân thì tức giận đến mức cả cơ thể như run lên, Dương Hạo một tay nắm chặt tay nàng, biểu lộ ý bảo nàng bình tĩnh lại, sau đó quay người nghiêm mặt nói với Lý Kế Quân: “ Ta không biết trong mắt ngài phụ nữ là loại đồ vật gì, nhưng trong lòng ta, họ và nam nhân đều giống nhau.

    Bất luận là thân phận cao quý hay thấp hèn đều là không thể xem thường.

    Dương Hạo sẽ không lấy một người con gái ra làm vật đánh cược của bất cứ việc gì.

    Ta từ trước đến nay chưa bao giờ cho rằng mình có cái quyền ấy.”

    Dương Hạo nói xong những lời này, Chiết Tử Du vẫn không cảm thấy gì.

    Bởi vì nàng vốn thân phận cao quý, cũng chỉ có hôm nay vì giấu đi thân phận của mình mới bị Lý Kế Quân coi là một dân nữ dân gian, lấy nàng ra làm vật thắng thua.

    Nhưng tất cả những ca nữ vũ nữ trên lan can nhị lầu nghe thấy những lời nói uy phong này của Dương Hạo, rất nhiều người phụ nữ đồng cảnh khổ sở đôi mắt bỗng đỏ hoe.

    Hôm nay Dương Hạo mở yến tiệc, bao cả tiểu Phàn lâu, những người tửu nữ, ca nữ hầu rược khách, vũ nữ đều đang ngồi nghỉ trong phòng trên lầu, thấy dưới lầu xảy ra tranh chấp, tất cả quan khách đều im lặng như tờ,

    Lý Kế Quân lớn tiếng truyền cả ra ngoài lầu, những người con gái này liền lặng lẽ đi tới đựa vào lan can mà xem động tĩnh.

    Những lời Dương hạo nói hôm nay rất bình thản, nhưng trong lòng các nàng, lại là những lời nói ngàn vàng chưa bao giờ được nghe thấy.

    Những người con gái có mặt ở đây, trước giờ chỉ gặp bươm bướm trêu ghẹo, nào đã từng gặp qua sứ giả bảo vệ hoa

    Những lời nói này của Dương Hạo đối với các cô gái, lại là một cảm giác rung động lan tỏa.

    Lý Kế Quân đối với những lời nói này của Dương Hạo lại chẳng lấy làm chuyện thật, lạnh lùng cười nói: “ Sao rồi, người có phải tự biết bản thân thất bại trong lòng sợ hãi, vì thế không dám đánh cược với ta.”

    Dương Hạo tức giận, lớn tiếng nói: “Ngài muốn đấu, ta sẽ đấu, nếu ngài thắng ngươi có thể chặt đầu ta, ta cũng không có chút gì oán hận.

    Nhưng, ta sẽ không cược với ngài cho dù ta có mười phần chắc chắn nắm được phần thắng, cũng sẽ không đồng ý với điều kiện hoang đường như vậy.

    Chỉ cần ta gật gật đầu là đã có tội với nàng, bất kể ta có thắng thì vẫn là ta thua mà thôi.”

    “Hay!”

    Những ca nữ vũ nữ đứng trên lan can lầu hai không ngừng được lên tiếng ca ngợi tốt, vỗ tay cổ vũ.

    Chiết tử Du cũng không khỏi cảm động, nàng nắm chặt lấy tay của Dương Hạo, ngẩng cao đầu hướng lên trần nhà.

    Con mắt long lanh, tràn đầy sự âu yếm: “Dương Hạo dù không biết thân phận của ta, nhưng có thể bảo vệ che chở ta như vậy, những hiểu biết trong lòng của chàng quả nhiên không khiến ta thất vọng.”

    Ngoài cửa, Đường Tam Thiếu người cao vài thước cải trang như ăn mày đứng ở cánh cửa, bên cạnh còn có Đường Diễm Diễm ăn mặc trang nhã thục nữ.

    Hai người tới đã được một lúc, chỉ là người trong phòng ai cũng đang mải nhìn sự giao tranh giữa Dương Hạo và Lý Kế Quân, vì thế không ai chú ý tới sự xuất hiện của họ.

    Bởi vì Chiết Duy Xương cũng chuồn vào trong phòng xem náo nhiệt.

    Hai huynh muội họ vẫn không biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ ở bên trong.

    Mắt thấy Dương Hạo và Chiết Tử Du tình cảm sâu nặng, Đường Uy không khỏi thầm kinh ngạc: “Không phải chứ, Chiết Duy Chính không phải nói hôm nay phải áp đảo sự kiêu ngạo của Dương Hạo sao?

    Tại sao…

    Tại sao Chiết nhị tiểu thư lại đi cùng với Dương Hạo, hai người lại có bộ dạng tình cảm như thế?

    Trừ phi….

    Những tin tức về hoạt động âm thầm của ta tại trung nguyên đã bị Chiết phủ phát hiện?

    Duy Chính đối với ta đã có sự cảnh giác?

    Chắc là không phải, ta và Chiết Duy Chính, Duy Tín tương giao lâu nay.

    Bọn họ lẽ nào giống thành phủ như vậy.”

    Một bên Đường Diễm Diễm chỉ đứng nhìn chằm chằm vào Dương Hạo và Chiết Tử Du đang đứng cạnh nhau tay trong tay, đôi mắt to đẹp long lanh như có thể bắn ra hàng vạn con dao, đôi bàn tay nắm chặt yêu thương của Chiết tử Du và Dương Hạo sớm đã bị nàng bắt về nhà ngâm dấm.”

    “Khó trách hắn luôn trốn tránh ta, hóa ra là đã chọn được Chiết nhị tiểu thư.”

    Đường Diễm Diễm như bốc hỏa

    Cả người vừa cử động liền như xông về phía trước.

    Đường Uy vừa lo lắng đoán định các loại khả năng, vừa phải phân tán tinh thần chú ý vào động tĩnh của tiểu muội, Đường Diễm Diễm khẽ động, Đường Uy liền kéo tay giữ lấy nàng, khẽ giọng nói: “tiểu muội, thục nữ, phải thục nữ.”

    Đường Diễm Diễm tức giận đến cả người như phát run, giọng căm hận nói: “Thục nữ thục nữ, thục nữ quái gì nữa, ta đã biến thành thua nữ rồi”

    “Nếu muội cứ thế xúc động xông lên, vậy mới thật sự là thua rồi.”

    Đường Uy vừa khuyên giải, vừa ngó nghiêng tứ phía, đến khi hắn thấy Trương Phi, Lý Trạch Hạo, Đồng Thăng Điển và Phương Viên mấy người đang ngồi ở một cái bàn liền giữ muội muội bảo: “Đi thôi.

    Bây giờ hãy đến chỗ kia ngồi xuống trước, làm rõ tình hình hãy nói tiếp”.

    Lc này, Lý Kế Quân đã rút chuôi của chiếc đoản đao rộng hơn gấp đôi so với bình thường.

    Khí thế như núi áp đảo tất cả, hắn hung hăng nhìn chằm chằm Dương Hạo.

    Đường Diễm Diễm bị tam ca kéo đi trên trước vừa đi vừa căm giận nói: “Hừ, ta muốn chém cái kẻ vong ân bội nghĩa hắn!”

    Lập tức lại nói: “ Tam ca, cái loại gấu chó kia lai lịch thế nào, võ công có lợi hại không?”

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� � � �※※※※※※※※※※※

    Chiết Tử Du không biết võ công Dương Hạo thế nào, nhưng phỏng đoán ra, có lẽ chưa thể bằng được Lý Kế Quân.

    Nàng vốn định ngăn cản, nhưng cũng với hoàn cảnh này mà ngăn cản thì Dương Hạo không thể thoát ra khỏi khó khăn.

    Nàng và Lý Kế Quân âm thầm trao đổi ý mấy lần, cũng biết người này trong thô có sự tinh tế, lại không giống như bề ngoài biểu lộ ra thô lỗ và bạo ngược.

    Dương Hạo là quan viên của triều đình Đại Tống, Hạ châu hôm nay được xưng thần với Đại Tống, Lý Kế Quân dù có muốn khiến Dương Hạo thua cũng tuyệt đối không dám làm chàng bị thương đến tính mạng.

    Có cách nghĩ này, Chiết Tử Du liền không ngăn cản nữa.

    Nàng liếc Dương Hạo một cái, quan tâm nói: “Chàng cẩn thận một chút, nếu không chắc thì cứ thẳng thắn nhận thua cũng được.

    Bản lĩnh của đàn ông không phải ở sự dũng cảm thất phu, biết không được mà cứ lao đầu vào.”

    Dương Hạo gật đầu nói: “Nàng yên tâm, ta hiểu mà.”

    Hắn đưa Chiết Tử Du sang một bên ngồi xuống.

    Rồi lại hướng về Mã Tông Cường chắp tay cười nói: “Mã huynh, xin cho phép mượn bội kiếm dùng một lát.”

    “Được.

    Dương Đại nhân cẩn thận.”

    Mã Tông Cường liếc Chiết Tử Du một cái, thấy nàng không có ý kiến gì liền gật mạnh rút bội kiếm ra cho mượn

    Dương Hạo đón trường kiếm, bước lùi ra giữa căn phòng đứng chắc chắn.

    Tất cả mọi người đều nín thở nhìn về phía trước.

    Nhìn lại, dưới bức tranh trăm điểu hướng gió, bên trái là Lý Kế Quân với đoản đao cong cong như nguyệt, loang loáng ánh vàng hung thần sát khí, bên phải một một Dương Hạo áo bào, đầu quấn khăn công tử, tay cầm liên sao trương kiếm, nho nhã văn vẻ.

    Đứng ở bên đó, chỉ luận khí thế, Lý Kế Quân đã thắng được một bậc.

    Đoản đao trong tay hắn vô cùng lợi hại, hắn cười nhe rằng nói: “Dương Đoàn luyện sứ, ta và ngươi giao đấu, vốn là luận bàn võ công.

    Nhưng đao kiếm vô tình không có mắt, ta dù có chỗ nhường, e rằng có lúc lỡ tay ngươi có cần………”

    Dương Hạo bình tĩnh cười, cắt đứt lời nói hắn: “Ngựa có mất móng, Lý thiếu gia cứ thoải mái ra tay.”

    Chung quanh lập tức rộ lên những tràng cười, những thiếu nữ trên lầu hai lại càng thích thú, Lý Kế Quân Mặt mũi đỏ bừng, hét lớn một tiếng, đao quang lóe sáng vung lên trên đầu hạ xuống.

    Ánh đao như lóe lên.

    Nhìn uy thế đao nếu là Dương Hạo đứng yên không động có lẽ đao này có thể chặt đôi hắn.

    Mắng nhau không có lời nào hay ho, đánh nhau không có quyền nào hay, Dương Hạo biết rằng đánh nhau với Hạ Châu là kết định rồi.

    Mạnh dạn làm càn một chút, tranh đoạt tình cảm của nhiều phủ châu quan sử sĩ thân hơn.

    Nhưng miệng hắn nói nhẹ nhàng

    Mà trong lòng nặng nề căng thẳng, hắn luyện võ cũng có giết người, nhưng giết người trong chiến trận và đối với kẻ địch lạnh lùng như vậy là hai trường hợp không hề giống nhau.

    Trong một khoảng khắc hắn chưa thích ứng được.

    Lý Kế Quân một đao chém xuống Dương Hạo vội vàng nhảy lùi lại, rút gươm ra khỏi vỏ bao, ánh gươm sáng như điện, Như chớp hướng về phía đao của Lý Kế Quân, gươm xuất vỏ, người hắn như thoáng cái thoát khỏi vỏ bao, bừng bừng khí thế, biến đổi khác đi.

    “Tốt tốt Dương đại nhân võ công thật lợi hại”

    “Thiếu niên anh hùng”

    “Dương Đại nhân thật lợi hại, đánh cho hắn không nhấc nổi đầu lên.”

    “Dương đại nhân văn võ song toàn, thật là tài cao.”

    “Dương đại nhân tung hoành thiên hạ, thật là giỏi.”

    Ánh đao soàn soạt, âm thanh như xé gió, Dương Hạo trong ánh đao sáng như chớp lúc tiến lúc lui

    Tránh như gió chớp, chính cảm giác có chút chật vật, đột nhiên nghe thấy âm thanh vang lên rộn ràng, không biết nên cười hay khóc: “Đây là ai vậy?

    Hắn đã đánh được hơn hai mươi đao rồi, ta mới trả được một kiếm, thần công vô địch?

    Ta còn nghìn thu vạn tái, giang hồ ư?”

    Dương Hạo giành một khoảng không nhìn lại, thấy đám oanh yến trên lan can lầu hai đang cổ vũ

    Những âm thanh kiêu sa đang cổ vũ cho hắn.

    Dương Hạo vừa tỏ ra tôn trọng các thiếu nữ, tuyệt đối không lấy phụ nữ làm vật cược đã khiến những người phụ nữ đó có cảm tình.

    Hơn thế Dương Hạo dù không phải mỹ nam tử hào hoa phóng khoáng, tướng mạo cũng là có chút dễ nhìn, Lý Kế Quân đầu trọc như quả cầu, lại không phù hợp lọt vào mắt các mỹ nữ.

    Tuấn tú hơn thì vẫn được hoan nghênh hơn mà.

    Hơn nữa, Dương Hạo là người Hán, Lý Kế Quân lại là người Đảng Hạng, Ai xa ai gần còn cần bàn sao?

    Bạn xem bóng đá, đội Trung Quốc đá với độ Hàn Quốc bạn sẽ cổ vũ cho ai?

    Phụ nữ nếu đã là hướng lòng về một người, thì không cần nói đến đạo lý, rõ ràng Dương Hạo rơi vào thế hạ phong các nàng vẫn lớn tiếng cổ vũ cho Dương Hạo.

    Đến cả tay cũng vỗ đỏ rộp rồi.

    Lý Kế Quân nghe trong lòng càng khí thế, vốn còn định giữ lại ba phần công lực, tránh việc thực lực không bằng,

    Khi Dương Hạo bị đao chém xuống chính lúc lửa giận bừng bừng, không nghĩ đến sự đố kị, hắn hét lên một tiếng, ánh đao càng loang loáng run sợ.

    Lý Kế Quân quất đao chém gió, xuất bảy đao, Dương Hạo bay người lui liền bảy bước, đã đến sát tường, Dương Hạo nghiêng người tránh, đoản đao đã sượt qua người, kích khởi một đợt gió, thổi bay từng sợi tóc tơ, chỉ nghe “rầm” một tiếng án hương của tài thần nơi một góc tường đã bị chia làm hai nửa, hương tro tràn khắp nơi, bay lên không trung.

    Dương Hạo thấy uy thế như vậy, trong lòng không khỏi rùng mình.

    Ánh mắt đảo một lượt, thấy Chiết Tử Du đang vì một đao đó của Lý Kế Quân mà lo lắng đứng lên quên hết tất cả, khuôn mặt tràn đầy sự ưu tư lo lắng, nhất thời hào tình dâng lên

    Hắn phất tay một cái, xua tan tro hương, trong tay một thanh kiếm giương lên đột nhiên đâm hướng về phía vai trái của Lý Kế Quân.

    Lý Kế Quân thu đao lùi thân về phía sau, vừa đứng vững được người thì ánh gươm của Dương Hạo lại lóe lên, Lý Kế Quân không kịp lấy sức lại rút lui về sau, Dương Hạo phấn khởi uy thế bừng bừng, liên tục xuất bảy gươm, Lý Kế Quân liền lui liền bảy bước, tới bên cột lớn màu đỏ, quay người một trượt, vòng qua sau chiếc cột.

    Lúc này mới trốn được liên hoàn thất kiếm của Dương Hạo, hít một hơi lấy thế công.

    Dương hạo vẫn thủ phòng bị, lần đầu phát uy lực, lại có thể xuất ra đường kiếm hào hoa kì diệu, cả quan khách tại đó bất ngờ vỗ tay rầm rầm.

    Lý Kế Quân quanh quẩn sau cột trụ, tránh được liên hoàn thất kiếm, vọt người nhảy lên, hét một tiếng như rống dường như át tất cả tiếng ủng hộ vang như sấm ở sảnh, ánh đao cực lớn cũng như từ không trung chém tà tà về phía cổ Dương Hạo.

    Những điều này miêu tả thì dài, chỉ biết rằng trong chốc lát, những âm thanh cổ vũ của khách khứa vừa xong bị một đao của Lý Kế Quân như từ trên trời bay tới từ sau cột làm biến mất, lúc này Dương Hạo thất đao khó khăn đâm vào không trung.

    Một tiếng “tinh” vang lên giữa cột đình.

    Trên lầu hai lầu ba các cô nương thấy cảnh đó cũng kinh hãi la lên hoảng sợ.

    Đường Diễm Diễm trợn mắt nhảy dựng lên, một tay bóp vai Đường Uy, cả cánh tay lạnh ngắt, khuôn mặt tái trắng, chỉ thất Dương Hạo nhấc thân không kịp, đao đó như bổ thẳng xuống đầu của hắn, kinh hãi đến mức đứng im bất động.

    Chỉ thấy một chút mũi kiếm của Dương Hạo trên cột, kiếm đao như thúc thẳng vào nhau, Dương Hạo phất tay áo, cả người như một con điểu lớn bay lên được chừng năm sáu trượng, một đao của Lý Kế Quân quả nhiên bổ vào khoảng không, Dương Hạo không lúng túng bay lên, lộ vẻ phiêu diêu, bay lượn.

    Dương Hạo ăn mặc như một văn sĩ công tử, kết hợp với thân pháp như vật, nhìn như không có chút khí chất võ công nào, trái lại như tiên nhân trên núi Lăng Ba.

    Chiêu thức ấy đẹp thoát tục cực điểm

    Lầu trên lầu dưới mọi người đứng xem đều sáng mắt, đến vỗ tay cũng quên luôn.

    Dương Hạo lướt thân, Lý Kế Quân lại như một kẻ vũ dũng man rợ xông đến, một bước xông tới trước mặt hắn, hét một tiếng lớn, chiếc đao trong tay liền như thất luyện, Dương Hạo thân hình vừa quay tròn vừa tránh.

    Sức đao đã hết, thân hình hắn cũng khó khăn ngừng lại.

    Chiếc khăn buộc kiểu công tử trên đỉnh đầu hắn vẫn bay tròn chưa hạ xuống, hắn đã thu thanh kiếm đâm trở lại.

    Dương Hạo học được đao pháp bổ sai từ Trình Thế Hùng, không phải chỉ là sự thi triển đao pháp thô thiển, Trình Thế Hùng đã từng chỉ điểm, nhất thân võ pháp tạo nghệ cao.

    Hắn dạy Dương Hạo chiêu này, là võ công cơ bản của nội ngoại kiêm tu võ học.

    Hít thở như thế nào, vận khí như thế nào, làm thế nào xuất đao thu đao, trong đó đều đã có học qua.

    Dương Hạo ngày thường chăm chỉ luyện tập chiêu thức hắn được truyện thụ.

    Mỗi một đao xuất thủ đều có nhịp điễu hút thở,

    Tất cả các cơ quan đều được luyện đến trạng thái tốt nhất, thự tế là do biểu cập, công phu từ ngoài đến nội công, thượng thừa công Phu Trúc Cơ, công phu cao minh hơn bình thường rất nhiều, mấy trăm ngày luyện công không triển, căn cơ của Dương Hạo đã đạt đến mức thượng thừa cao minh.

    Hắn nhờ nội công mà bổ trợ cho ngoại công, Dương Hạo đã đả thông căn cơ, lại được Lữ Động Tân hao phí nội nguyên giúp hắn dịch cân tai thính mắt sáng, thể lực cường tráng, thêm việc hắn học công phu điểm huyệt, tiến đến giới thực một ngày đi nghìn dặm, chỉ mấy tháng đến học, vượt hơn người bình thường mười năm.

    Đương nhiên, võ nghệ một đạo, từ không có chút căn cơ tới việc có một nền tảng gần mười năm, có sư phụ danh tiếng chỉ điểm giúp sức cũng dễ dàng hơn.

    Nhưng võ công càng lên cao càng gian khổ, một khi lên đến mức thượng thừa ca nguyên có lẽ tính ra mười năm cũng có giới hạn nhất định, hoàn toàn không thể so với việc tiến cảnh của tiền kì.

    Nhưng ít nhất trước mắt, hắn dù so với Lý Kế Quân từ nhỏ đã khổ luyện có chút không bì được, hơn nữa cũng không thể có kinh nghiệm giết người phong phú như Lý Kế Quân, nhưng cũng không phải thua xa cả một đời.

    Mới vừa rồi giao thủ, hắn còn có chút kinh sợ thất thần.

    Tự mình công phu mười phần mà không phát huy được đến một nửa ra, hôm nay một đao nguy hiểm chút xíu nữa là lấy đi mạng hắn, tâm trí ngược lại hoàn toàn bình tĩnh trở lại, mắt hắn không còn nhìn thấy sự hiện diện của những người khác nữa, bên tai cũng không nghe thấy bất cứ một tiếng cổ vũ nào nữa, trước mắt chỉ còn thấy Lý Kế Quân một người một đao, bên tai nghe thấy chỉ còn tiếng đao và tiếng thở của Lý kế Quân đang thét gió, ngũ quan lục thức, tất cả đều chỉ chăm chú tập trung vào người Lý Kế Quân thi triển thế võ này.

    Đang gào thét thì Lý Kế Quân liền thấy Dương Hạo tay áo tung bay phần phật, trong tay thanh kiếm tự nhiên uyển chuyển, nhất cử nhất động tuyệt vời không thốt nên lời.

    Rõ ràng trong tay hắn cầm là một vũ khí lợi hại dùng giết người vậy mà lại như thanh kiếm múa của tiên nhân, không hề nhiễm một chút phàm thanh tục trần.

    Các chiêu thức của hắn đều vô cùng uyển chuyển, một ánh mắt một động tác một bước chân một cái chuyển mình…tất cả đều phiêu diêu như tiên nhân khiến người xem đắc tâm hoa nộ bay, hoa mắt nhìn theo.

    Chiêu thức hắn thi triển lúc này chính là kiếm pháp thiên độn năm đó Hỏa Long đạo nhân đã tiếp Lữ Động Tân .

    Lữ Động Tân mỗi ngày đối với những tấm gương đồng cao lớn đau khổ nghiên cứu, dùng cả công phu mười năm, đem nó cải tạo thành một thế pháp tán gái kiếm pháp.

    Dù nói uy lực so với Hỏa Long đạo nhân thường dùng yếu hơn một chút nhưng bộ kiếm pháp thật sự được hắn sáng tạo nên tuyệt đẹp tuyệt trần, như đại đường kiếm vũ.

    Vốn Lý Kế Quân giống như một sát thần, đao quang soàn soạt, bước bước uy nghiêm nhìn xa xăm, giống như ánh điện của sấm chớp xoay tròn quanh thân hình của hắn, ai nhìn vào đều hiểu người này vô cùng lợi hại.

    Nhưng đụng phải Dương Hạo mỗi cái giơ tay nhấc chân xoay người đều mỹ miều nho nhã, không dính bụi trần gian thì cao thấp khó phân tranh.

    Mỗi người đều cảm nhận được đây là Dương Hạo có ý nhường cho Lý Kế Quân, nếu không sớm đã đem hắn giết dưới lưỡi kiếm của mình, nếu không phải như vậy, nào có ai khi sống chết rơi xuống đầu mà còn có thể ung dung, gió mây phiêu diêu như thế?

    Nhìn xem, người đó một kiếm đâm ra, một tay phất áo rồi một ánh mắt sắc bén đều không thể tả xiết.

    Lý Kế Quân không biết Dương Hạo dùng bộ kiếm pháp này vốn chỉ là muốn dọa người; càng thấy khí định thần nhãn của hắn càng thấy trong lòng kinh ngạc.

    Đặc biệt là Dương Hạo vẫn bình tĩnh trong lòng, thủ pháp thân pháp bước đi không những nho nhã vạn phần mà dáng vẻ còn tỏ ra đã nắm chắc thắng lợi, thật khiến hắn căm giận nghiến cả răng.

    Khí đao của hắn ác liệt, khí thế liền không duy trì được lâu.

    Lại có chút nóng lòng, tay đao càng mất đi sự bình tĩnh, bình ổn, Dương Hạo phát huy bản lĩnh mười phần, hắn trái lại chỉ còn lại mười phần, dưới sự khắc chế, lại bị Dương Hạo kiềm thế áp đảo, dần dần mất thế, trở về thế thủ.

    Võ công của Dương Hạo đặc điểm là đẹp đẽ, có thể cảm nhận được uy lực của nó không phải đối thủ mà chính là những quan khách vây xung quanh.

    Lữ Động Tân đã lao tâm khổ tứ với bộ kiếm pháp này, vốn chỉ vì muốn thể hiện sự phong tao, chứ bản thân Lữ tổ cũng không hề nghĩ rằng sự đẹp đẽ cũng là một thứ uy lực, nó dù không trực tiếp phát kích đánh địch nhưng có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của địch, khiến hắn khó lòng phát uy được toàn bộ thực lực của mình.

    Phao nữu kiếm pháp vừa xuất ra, Dương Hạo thật là hãnh diện.

    Mỗi một kiếm đâm ra đều công kích địch.

    Lý Kế Quân không có chút thế thủ.

    Tay áo Dương hạo tung bay, như là đang nhảy múa lên, mỗi một chiêu xuất ra là trên dưới lầu đều vang lên tiếng hò reo vỗ tay, Lý kế Quân lại lùi một bước về sau.

    Mọi người càng vỗ tay mạnh hơn, nhưng đây là tiếng vỗ tay đả kích, làm cho Lý Kế Quân tức điên lên, càng xuất chiêu dồn dập làm cho sáu phần thực lực cũng không phát huy ra được.

    Hai người sát quay về “Bách điểu hướng phượng” Lý Kế Quân bước tán loạn, hơi thở thô bạo nặng nề.

    Trong lòng hắn đã biết tất thua không còn nghi ngờ, liều một phen, nhất đao chuyển thân, thừa dịp Dương hạo đang cố gắng đâm kiếm xuống đùi hắn bất ngờ nhảy lên, như trâu cuồng phong, thét một tiếng xé gió, lao thân xuống cầm chắc trong tay đao uy thế như chẻ sơn, liều mạng đâm xuyên xuống, hắn cũng muốn chặt đứt người Dương Hạo dưới đao này.

    Dương Hạo theo Trình Thế Hùng luyện đao tuy không thể phát huy hết mười phần nhưng hắn còn theo Lữ Động Tân học kiếm, kiếm pháp nho nhã phóng khoáng, càng không thể bại hoại khí huyết, trên tay bao giờ cũng giữ lại ba phần công lực, khi vừa thấy Lý Kế Quâ lấy hết sức bình sinh liều mạng, sống chết toàn lực bổ xuống hắn, lập tức đổ thế thất tinh, nhẹ nhàng lui bước, Lý Kế Quân đã lực toàn xuất ra, Dương Hạo đã chuyển mình tới cạnh thân, bay lên một chân đá vào mông hắn.

    Lý Kế Quân đao thế đã tận, lại túng thế bị Dương Hạo đá một cái mượn lực lao về phía trước, giờ chỉ nghe tiếng cười giễu cợt “ trăm điểu hướng phượng”

    “Phập” một tiếng đâm ngay vào đằng sau bức bình phong

    Đây quả là một tấm bình phong muôn sắc hai mặt bằng tất mộc cực lớn, ở giữa là bức tranh bằng vải.

    Chỗ phía sau chính là cầu thang, bức bình phong đặt ở đây vừa là mỹ quan vừa có tác dụng che chắn, khiến cho cầu thang lầu dưới ba góc được để rất nhiều tạp vật không bị lộ ra.

    Lý Kế Quân một cái ngã nhào vào, cũng không biết đạp vào vật gì, chỉ nghe tiếng loảng xoảng vỡ vụn.

    Dương Hạo thu thế, đeo kiếm phía sau, hai ngón tay trái chỉ lên, vẽ một đường dưới hàm.

    Hai mắt thần thế liếc một cái, thế kiếm được thu vào, tư thế đẹp trai khí phách.

    Dương Hạo hôm nay còn khiêm tốn rất nhiều, nhưng không dám học Trình Thế Hùng, Lữ Động Tân vứt kiếm lên khoảng không, rồi tra vào vỏ bao, còn về kiếm quyết dựng thẳng trước ngực cũng coi như làm được, vì sao còn vẽ một đường dưới hàm

    Các võ sư hiểu biết về kiếm thuật ở đây cũng không biết sự diệu kì trong đó, chỉ là cảm thấy hắn làm như vậy, còn hơn cả tư thế vốn có trong quy tắc, càng thêm phần nho nhã, không khỏi thán phục.

    Dương Hạo thật ra cũng không hiểu tại sao kiếm pháp này còn có kiểu quyết đó, đó chỉ là Lữ Động Tân mỗi khi thu kiếm đều vuốt sợi tóc mai ông yêu thích đó như là một thói quen, một động tác quen thuộc.

    Dương Hạo cũng không lý giải được, vốn chỉ mô phỏng lại những gì đã họ, hắn cất kiếm đi và ưỡn ngực lên.

    Chiết Tử Du tràn đầy sự ái mộ, nhào tới, không còn để ý hôm nay trước mặt bao người.

    Giờ nàng như một con bươm bướm cứ thế hồn nhiên bay đến bên cạnh Dương hạo, trong tay áo đưa ra một chiếc khăn tay trắng tinh, nhẹ nhàng từ tốn lau những giọt mồ hôi trên trán hắn.

    Trên lầu dưới lầu tiếng vỗ tay không ngớt thành một khối xé gió bao quanh hai người với bộ dạng ân ái tình tứ.

    Lầu trên có người còn gọi lớn: “Dương tri phủ thương hoa tiếc ngọc, hộ hoa kiều vệ lang” mọi người xung quanh hô cùng , tứ phía đều nghe thấy.

    Những cô nương đó dù là đang cười đùa nhưng cũng như hoa như nguyệt. những tài nữ giai nhân như vậy.

    Dương Hạo nghe thấy các nàng trêu ghẹo, liền quay sang nhìn Chiết Tử Du, hai người cùng cười rồi ngẩng đầu lên lầu thì thấy cả lan can trên lầu đều là những yến oanh hồng dũ, rất nhiều cô nương đang vẫy vẫy chiếc khăn tay nhỏ của mình như quốc kì, quả là hùng vĩ.

    Cái này là trò đùa gì vậy?

    Dương Hạo tập trung nhìn, các cô nương trong gian phòng cũng thật hào phóng, ưỡn ngực ra khoe.

    Dương Hạo vội vàng thu ánh mắt, không dám nhìn lên nữa, lại nhìn thấy một thiếu nữ y phục màu xanh lục,thiếu nữ đứng bên cạnh Đường Tam Thiếu, hai tay ôm lấy cánh tay, khuôn mặt ngọc ngà lạnh lùng, khóe miệng như cười lại như không cười, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

    Dương Hạo như có cơ linh mách bảo: “Đường đại tiểu thư?”

    Trong lúc đó sau lưng một tiếng kêu vang lên, từ phía trên bức tranh “Trăm điểu hướng phượng” chỗ đuôi của khổng tước, một người đầu trọc lốc đầy mặt là mạng nhện giăng, hung tợn về phía hắn cười khỉnh nói: “Họ Dương kia!

    Thật võ công lợi hại.

    Lý Kế Quân ta sẽ ghi nhớ, ngày nào đó ta làm thân Lô Lĩnh châu, xin đươc lĩnh giáo một phen!”

    “Thiếu gia, so về võ công, quả là không dám.

    Nếu có gì lỡ tay làm thương đại anh hùng thiếu gia thì xin đừng để trong lòng.”

    Lý Kế Quân mới từ sau bức bình phong bò ra đứng lên.

    Nhậm Khanh Thư liền đứng về phía trước xoa dịu, Lý Kế Quân lần này thất bại, lại bị những cô nương trên lầu trêu ghẹo chế nhạo, còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại.

    Đành hừ một tiếng nặng nề, cả khuôn mặt hằm hằm, nhìn về phía Dương Hạo một cái rồi sải những bước lớn ra phía cửa lớn.

    Hắn là do Nhậm Khanh Thư mời tới, hôm nay hắn mặt mũi đầy bụi rời đi, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện ì

    Hai người họ nếu không đi cùng e rằng Lý Kế Quân hôm nay có cách nghĩ khác.

    Lúc đó cũng không muốn đấu với Dương Hạo tại bàn rượu, nhưng chẳng may vừa lúc Chiết Tử Du xuất hiện ngoài ý muốn khiến cho kế hoạch của họ phải có chút thay đổi, hai người cáo tội rồi đuổi theo Lý Kế Quân.

    “Nếu đã đắc tội hắn rồi thì không phải hối hận.

    Nhất thời chắc hắn chẳng thể làm ra chuyện gì đâu, nơi này tai mắt không phải là Hạ châu của hắn, ở đây vẫn là đầy phòng toàn khách quý nên tiếp tục mở tiệc thôi.”

    Chiết Tử Du thấy Dương Hạo thần sắc có chút kì lạ, liền đứng bên cạnh hạ giọng nhắc nhở.

    “Hả?

    à…..”

    Dương Hạo như chợt bừng tỉnh, vội vàng hướng về phía quan khách chắp tay nói: “ Bởi vì một người thô bạo mà suýt nữa đã làm hỏng nhã hứng của chư vị, Dương mỗ thân là chủ, thật thất lễ, thất lễ, bây giờ chúng ta mở tiệc tiếp, Dương mỗ xin dùng rượu để tạ tội với chư vị quan khách….

    Nào.”

    Một bên rượu được hắn ra ý, lập tức thông báo một tiếng từ phía sau, tiểu nhị liền tiến vào như thác, đem từng mâm rượu thịt ăm ắp lên.

    “Sẽ không lại đây, nàng sẽ không lại đây, quan khách đông vậy, nàng một tiểu thư khuê các đại gia, sẽ biết phải làm thế nào….”

    Dương Hạo âm thầm cầu khấn.

    Không dám nhìn về phía nơi Đường Diễm Diễm đang ngồi, mạnh mẽ tự trấn an bản thân đi về phía chỗ ngồi của mình.

    Đường Diễm Diễm vừa thấy hắn giả bộ không nhìn thấy mình trong lòng giận dữ, vốn còn định nhẫn nại một chút, nhưng lúc đó tính khí thất thường của đại tiểu thư phát tác.

    Đột nhiên vung tay áo lên, đứng dậy xông lên phía trước.

    Đường Tam Thiếu giữ chặt lấy muội muội, mắt nhìn về phía muội muội đầy vẻ uy thế và tức giận nhưng không kịp.

    Nếu muốn lên diễn kịch hai người phụ nữ tranh chồng sao.

    Vội vã giữ lấy chén rượu che mặt, chén rượu nhấc lên lại cảm thấy sao quá nhỏ, đành cúi mặt xuống lấy tay áo mà che.

    Phương Viên nắm lấy thắt lưng hắn, cười nhe rằng khuôn mặt tươi cười nói: “Ai da, tam nương tử sắp có trò gì vui thế…..”

    Đường Tam Thiếu rên rỉ: “Ta không quen nó, ta không quen nó….”

    Chương 190:Hồng phất di phong

    “Dương Hạo!”

    Đường Diễm Diễm vừa cất tiếng gọi, Dương Hạo đột nhiên run lên, dường như giờ mới nhìn thấy Đường Diễm Diễm, vừa vui vừa sợ nói: “A, thì ra là Đường cô nương tới, Dương mỗ không tiếp đón từ xa, xin thứ lỗi….”

    “Hừ, bớt nói với ta những lời như thế, bổn cô nương có lời muốn hỏi ngươi”

    Chiết Tử Du nhanh chóng để ý, thoáng thấy khuôn mặt tươi cười có chút bối rối khép nép của Dương Hạo, lại nhìn thấy Đường Diễm Diễm thái độ khinh khỉnh người, không tránh có chút hồ nghi.

    Lúc đầu tại miếu Quảng Nguyên phổ tể, Dương Hạo quả thật là lấy mất sự trinh trắng của người ta, hắn giấu được người xung quanh nhưng không giấu được bản thân,vì thế đối với Đường Diễm Diễm luôn cảm thấy có lỗi.Về sau do bản thân mơ hồ liền nảy sinh tình ý với người vẫn có tình cảm với hắn -- Đường cô nương

    Nhưng hắn lúc đó chưa có tiền đồ, lại cự tuyệt ý tốt của cô nương.

    Cũng may Đường Diễm Diễm tính khí rộng rãi, nếu đổi lại là người khác, nhận phải sự sỉ nhục như vậy, chưa biết chừng còn tìm đến cái chết cũng nên, vì thế Dương Hạo với nàng càng cảm thấy là một kẻ phụ bạc.

    Nếu đối với một cô gái mà cảm thấy hổ thẹn, gặp mặt làm thế nào để đối mặt.

    Càng đừng nói Đường Diễm Diễm lúc đầu bị phụ tình rời đi, đã từng nói còn muốn tìm hắn tính nợ, ngày này quả nhiên tới rồi, Dương Hạo sao không lo lắng căng thẳng được.

    Vừa nghe Đường Diễm Diễm gọi hắn, Dương Hạo càng thêm căng thẳng, lắp bắp nói: “ Đường cô nương, có….có chuyện gì không?”

    Nhìn thấy các quan khách đều như thỏ đang vểnh tai lên lắng nghe, Chiết Tử Du vội nói: “Dương đại ca, Đường cô nương đã có việc muốn hỏi, huynh có thể đưa tiểu thư lên phòng nhỏ trên lầu hai nói chuyện, ở đây đã có ta lo tiếp đã, huynh cứ yên tâm.”

    Dương Hạo cảm động nhìn nàng, đồng ý đáp: “Được, vậy thì vất vả cho nàng rồi.

    Đường cô nương, mời đi bên này, có lời gì cần nói, chúng ta lên lầu bàn”

    Đường Diễm Diễm nhìn thấy bộ dạng nghe lời Chiết Tử Du của hắn, trong lòng càng cảm thấy tức giận, nàng cũng biết trước mặt các quan khách nếu có làm ầm lên thì là với bản thân bất lợi.

    Nhưng vì là cá tính vốn thế nên thật sự là không kiềm chế được.

    Lúc đó Dương Hạo nói lên lầu vào một căn phòng nhỏ nói chuyện, nàng liền phủi tay áo, cứ thế xông thẳng lên phía trước,nện từng bước trên cầu thang, Dương Hạo miễn cưỡng đi theo đằng sau, giống bị áp tải đến nơi thực hiện hình phạt vậy, trong lòng buồn rầu theo lên lầu….

    Bên ngoài Phàn lầu, Nhậm Khanh Thư, Mã Tông Cường đã đuổi tới bậc dưới, chỉ thấy khói bụi mù mịt, tiếng chân đã đi xa, mất hút bóng dáng trong đêm tối.

    Hai chiếc xe ngựa của họ không còn dừng ở vị trí cũ.

    Vừa thấy hai vị tướng quân đi ra, xe phu vội tiếp đón lên nói: “Nhậm tướng quân, Mã tướng quân, Lý thiếu gia tức giận đùng đùng đi ra, lên chiến mã của ngài ấy, rồi lệnh theo mấy tên thị vệ đi rồi, tiểu nhân không biết đã xảy ra chuyện gì?”

    Lý Kế Quân vốn cùng Nhậm Khanh Thư, Mã Tông Cường ngồi cùng xe tới, nhưng ngựa hắn cưỡi và mấy tên thị vệ thân tín tháp tùng đi theo sau xe ngựa lại đến trước.

    Lúc này, Lý Kế Quân chủ động khiêu chiến với Dương Hạo, kết quả lại bị mất mặt, Lý Kế Quân không còn mặt mũi ở lại thêm

    vừa ra khỏi tửu lầu liền phi thân lên ngựa, gọi mấy tên thị vệ của mình đi.

    Sắc mặt Nhậm Khanh Thư có chút ớn lạnh, vội vàng hỏi: “Thiếu gia có từng nói qua sẽ đi đâu không?”

    Xa phu nọ nói: “Lý thiếu gia tức giận đùng đùng đi ra, lên ngựa là đi luôn, tiểu nhân chỉ nghe ngài căm giận rống lên một tiếng: đi, về Hạ Châu!

    Tùy tùng vội vàng chạy theo mất hút.”

    Nhậm Khanh Thư thần sắc trầm mặc, chầm chậm hít vào một hơi, nhìn theo hướng Lý Kế Quân đi, ánh mắt đầy xa xăm, cũng không biết đang nghĩ cái gì.

    Một bên Mã Tông Cường giơ hai tay mặt đau khổ nói: “Cứ thế mà đi!

    Hừ, đi rồi cũng tốt, mấy ngày nay Lý thiếu gia giống như bị ăn nhầm thuốc,

    Khó chịu đến mức ăn ngủ không yên, chỉ cứ băn khoăn không thôi.

    Không ngờ hôm này hiểu lầm đánh lầm, trái lại bị Dương Hạo một chưởng đánh tơi bời.”

    Nhậm Khanh Thư lắc đầu nói: “Chỉ sợ hắn chưa chắc đã chịu để yên như vậy.

    Cứ thế đi, ôi, chúng ta cũng lên xe thôi.”

    Mã Tông Cường ngạc nhiên nói:” Lý Kế Quân đã đi rồi, chúng ta……không quay lại tiệc rượu của Dương Hạo à?”

    Nhậm Khanh Thư “hừ” một tiếng, cười nói: “Ngươi không thấy nhị tiểu thư và Dương Hạo bộ dạng tình tứ ta ta chàng chàng sao?

    Việc này,…… e rằng đến tiết sư cũng bị che mắt mà khó xử.

    Chúng ta cứ đi đã, về Bách Hoa Ổ đem sự việc này nói lại với tiết sư, xem xem ý kiến của ông rồi hãy hay.”

    Mã Tông Cường gật đầu đồng ý, hai người lên xe ngựa, đi thẳng về phía Chiết phủ “Bách Hoa Ổ”

    Bánh xe lộc cộc lăn, trước mặt một cây cầu lớn nối hai thành Nam Bắc, Nhậm Khanh Thư nhìn vào màn đêm chỉ nghe thấy tiếng gió đang rít, khó để nhìn thấy màu sắc thật của nước Hoàng Hà, đột nhiên ưu tư nói: “Đường gia có ý phát triển ở Trung Nguyên, hôm nay đã bước lên sợi dây nam nha phủ Khai Phong, ngươi làm việc ở lễ đường, là người ngay bên cạnh Tiết Sư, nếu có bất cứ thông tin gì không có lợi với Đường gia, có thể giúp đỡ che lấp đi chút không?

    Mã Tông Cường ngạc nhiên nói: “Đường gia chuyển đến ở trung nguyên, đây là quyết định của lục tông à?”

    Nhậm Khanh thư mỉm cười, nói: “Cũng không hẳn là quyết định của lục tông, ngươi cũng biết, đại chấp sự của lục tông là do gia chủ của lục tông thay nhau nắm quyền, đối với trói buộc của lục tông có hạn, chỉ cần không phải làm ra chuyện bất lợi với mọi người, các tộc sẽ có quyền tự chủ.

    Bây giờ quan gia có ý tước phiên, Tiết sư đã sử dụng một chiêu, nuôi thổ phỉ để thực hiện kế hoạch liên hợp Lân châu, Hạ châu, Đường tắc lại.

    Nhưng…..thế lực triều đình ắt sẽ không chịu bỏ qua, theo ta thấy, khi nào Đường Hán bị diệt, lúc đó là thời của quan gia hướng về Tây Bắc để tranh đoạt quyền.

    Đường gia dự định trước khó khăn, không thể không thử.

    Cho nên có thể giúp chúng ta giúp hắn một tay.”

    Mã Tông Cường trầm ngâm một hồi lâu, thần sắc có chút thẫn thờ nói: “Trung nguyên chúng ta tứ phân ngũ liệt, chư hầu tranh bá tới nay, thất tông của ta ngũ họ liền đem tài sản chuyển đến nơi xa xôi an cư, mãi hơn đến hàng trăm năm, mới tại nơi giao gianh của man hán định cư lại, bây giờ Đường gia lại muốn đi về Trung nguyên, họ cho rằng Triệu Quan Gia chính là chân mệnh thiên tử sao?

    Nhậm Khanh Thư nhìn ra phía ngoài cửa sổ thu ánh mắt lại, vuốt râu mỉm cười nói: “Hôm nay nói ra, lời không phải còn mới.

    Tần Thủy Hoàng ngàn cổ nhất đế, thống nhất thiên hạ, uy phong bát hoang, đó là uy phong gì, còn không phải là chỉ có hai đời đã kết thúc sao?

    Tùy Văn Đế hùng tài đại lược, nam bắc chia cắt ba trăm năm, tự tay ông thống nhất một phương, ngắn ngủi hai mươi năm, Đại Tùy hộ khẩu kéo dài, khai khẩn ruộng đất, tích trữ súc vật đầy đủ, giáp binh tinh nhuệ, uy phong chấn động thịnh hưng.

    Nhưng kết quả Tùy Diễm Đế chưa chết, giang sơn tươi đẹp vẫn sụp đổ tan tành chỉ trong khoảnh khắc đấy hay sao?

    Từ khi Đường Trung Diệp đến, tiết độ các phương nảy sinh dã tâm, liên tiếp năm đời, đại quyền nắm trong tay soán vị tự lập đếm không hết, ba năm lập một đế, mười năm mất một nước, cưỡi ngựa đen hoa ảo mộng.

    Hôm nay nếu không có Triệu Quan Gia chén rượu thích binh quyền, phân quyền trị pháp, tầng tầng khống chế, trung nguyên thiên hạ sớm không biết đã đổi chủ nào.

    Nhưng kịch vui soán vị có thể duy trì tới Tống hay không, thiên hạ có thể yên ổn từ đây không, bây giờ nếu chưa biết được.

    Lục tộc cho rằng, kế sách góp tài sản cho biên cương tạm thời không được thay đổi.

    Nhưng Đường gia muốn trước quay về con đường Trung nguyên, cũng do hắn đi, nhiều một con đường thì dù sao cũng tốt hơn.

    Mã Tông Cường nhíu mày trầm ngâm nói: “Năm xưa, Chiết gia vì căn bệnh thổ phiên, từ Lân châu tú binh lấy thủ cường, lục tông chấp sự cho rằng Chiết gia là loại thấp kém, không phải chủng tộc của ta, do đó nâng đỡ Hỏa Sơn Vương Dương Tương, hi vọng hắn có thể tranh bá tây bắc trở thành chủ của nhị châu Lân phủ, nào ngờ sau khi Dương Cổn trở thành chủ của Lân châu, trái lại thoát ra khỏi sự khống chế của chúng ta, cùng Chiết gia kết làm đồng minh thông gia, may là hắn đối với chúng ta có chút kiêng kỵ, chưa dám tiết lộ ý đồ của chúng ta, nếu không thực lực của chúng ta lộ ra rõ ràng, lúc đó có lẽ sẽ bị tổn hại trong tay Chiết gia, Tây bắc căn cơ khó lòng lại được tái thiết.

    Hôm nay Đường gia tự ý hành động, cùng với Triệu Quang Nghĩa có cấu kết với nhau, chỉ e sự việc lộ ra, sẽ liên lụy đến chúng ta…..

    Nhậm Khanh Thư tỉnh táo nói: “Lúc này, từ lúc kế thừa truyền đời đến nay, sứ mệnh duy nhất chính là duy trì những người còn lại của gia tộc, bảo toàn sự giàu sang.

    Đường gia muốn đem sự làm ăn thêm một lần đặt vào trung nguyên, mục đích là muốn có lợi, so với ngày trước giúp đỡ Hỏa Dơn Vương và Chiết gia tranh đoạt không giống, vì thế cứ coi như Tiết Sư biết được trong lòng không vui, nhưng cũng sẽ không vì thế mà có ý tiêu diệt, cùng lắm là ảnh hưởng đến lợi ích của Đường gia ở tây bắc thôi.

    Ta đối với Tiết Sư dù sao cũng hiểu được một chút, điểm này ngươi có thể yên tâm.

    Nhưng theo cách nhìn của ta, chúng ta khả năng nhiều là không cần tranh lợi với các thương đại lớn ở Trung Nguyên.

    Bao nhiêu năm nay, chúng ta ở đây vất vả buôn bán, đã ổn định được căn cơ.

    Thổ phiên, hồi cật, đại thực, thiên tiệm, ba tử, những đường buôn bán tây vực con đường vàng bạc là con đường các tiền bối thất tông ngũ họ, ta lao tâm khổ tứ, bỏ ra không biết bao mồ hôi nước mắt và tiền bạc mới gây dựng nên.

    Lục tông ta bây giờ cùng lúc nắm giữ được những con đường thông thương của quốc gia và địa phương, tất cả đều là do tự mình phấn đấu.

    Trung nguyên rung chuyển, uy thế còn lại không đủ để làm tổn hại đến cơ nghiệp của ta.

    Trung nguyên bình ổn, vương triều Triệu Thị thống nhất, tây bắc tam phiên bất kể là tồn hay lụi, cũng không làm tổn hại đến bước đi vững vàng của ta.

    Chúng ta đặt chân ở đây, và không trở ngại.

    Nếu là trung nguyên ổn định lại, những con đường quan trọng như vậy chúng ta nắm giữ hết, tiếp nhận đông tây, còn sợ không có tài nguyên cuồn cuộn, vĩnh viễn phồn hoa phú quý sao?”

    Mã Tông Cường vui vẻ nói: “Ta cũng là có ý này.

    Đúng rồi, bây giờ Dương Hạo lãnh quân nổi lên ở Lô Lĩnh Châu, lục tộc chấp sự có ý mượn sức hắn không?”

    Nhậm Khanh Thư mỉm cười ẩn ý nói: “Người đoán xem…..

    Hắn có thể làm nên chuyện gì?

    Lục tộc chấp chính đối với sáu tộc ta có vũ lực hỗ trợ, Lân châu như thế, Phủ châu như thế, Hạ châu như thế.

    Lô Lĩnh châu ngày trước không là gì, dù hắn có làm mọi việc để thay đổi thay đổi, lấy việc trọng thương buôn lập châu, nhưng…….nếu hắn chỉ là làm ăn buôn bán, có đáng chúng ta đầu tư vào đấy không?

    Buôn bán của hắn có làm lớn hơn nữa, lớn được hơn sáu tộc chúng ta sao?

    Ha ha..”

    Nhậm Khanh Thư dựa vào ghế, vuốt râu cười lớn nói: “Huống hồ, tuy nói có nhị tiểu thư thiết lập quan hệ.

    Nhưng tiết sư đối với hắn cuối cùng có thể đưa ra bao nhiêu sức lực nâng đỡ cho hắn hôm nay vẫn chưa thể biết được, Lý thiếu gia vừa tức giận quay về Hạ châu, e rằng lập tức sẽ bất lợi cho hắn.

    Hắn có thể đứng vững gót chân trước binh hùng thế mạnh của Hạ châu hay không thì bây giờ cũng khó mà đoán được; hơn nữa hắn một khi đứng vững được gót chân, sau khi vui vẻ lúc ban đầu, vị Triệu Quan gia của phủ Khai Phong liệu sẽ ngồi nhìn hắn trở thành đời thứ tư của tây bắc hay không, bây giờ cũng khó đoán định được.

    Tên Dương Hạo này, bây giờ còn chưa xứng để khiến lục tộc chúng ta coi trọng hắn…….”

    ***********************************

    Chiết Tử Du nhìn về phía căn phòng đang đóng chặt cửa ở lầu hai đứng ngồi không yên.

    Cuối cùng nàng không nhịn được đi về phía các nữ tân khách trong bàn tiệc xin thứ lỗi, rồi quay người đi lên lầu.

    Chiết Tử Du mới bước những bước nặng nề, khi lên đến cầu thang, tim bỗng không biết sao đập nhanh hơn.

    Nàng đi liền một mạch đến trước cánh cửa phòng đó, ngón tay chạm nhẹ lên cánh cửa: “Ta và Đường Diễm Diễm dù không phải thân tình, nhưng cũng có qua lại.

    Người này dù kiêu ngạo, nhưng không phải là người không biết nghĩ đến đại cụ, hôm nay tức giận đùng đùng cản đường Dương Hạo, há có thể không có nguyên nhân sao?

    Dương Hạo vì sao vừa thấy nàng ta liền lộ vẻ kinh hoảng áy náy.

    Lẽ nào….Lẽ nào hai người đã có chuyện gì không muốn cho ai biết.

    Ta nếu bước vào, nghe thấy nhưng chuyện không thuận tai, vậy nên xử lý thế nào, nếu ta không vào…….

    Ngón tay Chiết Tử Du mỗi lần chạm đến cánh cửa lại rút lại vì như bị điện giật vậy, trong lòng suy tính thiệt hơn, vào hay là không vào, chỉ một chuyện đơn giản như vậy thế mà nàng chần chừ do dự khó quyết.

    Đột nhiên nàng phát hiện dưới lầu dường như có điều gì đó khác thường, quay đầu nhìn lại, thì thấy các quan khách đang nâng chén cụm ly, gắp thức ăn, chỉ là tất cả các động tác đều ngừng lại trong phút chốc, từng người từng người ngóng cổ dài đang hóng lên trên lầu.

    Chiết Tử Du vừa quay đầu lại liền nghe thấy một tiếng “rầm”, dường như băng xuyên tuyết tan, mọi người lại nâng rượu gắp thức ăn chơi trò chơi, lại tự nhiên ồn ào trở lại.

    Đã tới bước này, Chiết Tử Du không còn cách nào quay đầu lại, lập tức làm theo trái tim, mở cửa xông vào.

    Cánh cửa vừa mở ra, quang cảnh ồn ào dưới lầu bỗng nhiên lại dừng lại, im lặng, tất cả mọi người đều nghểnh cổ lên nhìn lên lầu, cho dù bọn họ chẳng nhìn thấy hay nghe thấy gì.

    Danh tiếng của Đường Diễm Diễm ở Phủ cốc so với Chiết nhị tiểu thư còn lớn hơn.

    Nhớ lại lúc đầu, Đường đại tiểu thư vì muốn chọn một con ngựa tốt đã xông vào “Quần Phương Các” nơi chỉ để cho các nam nhân tìm vui hoan lạc để tìm tam ca của nàng, kết quả ngoài dự đoán xảy ra việc Tần Dật Vân, Tần Đại Thiếu bị nàng cầm kiếm ngắn đuổi giết khắp lầu, làm loạn đến mức chuyện này ở Phủ cốc không ai là không biết, không ai là không hiểu.

    Hôm nay vị nữ bá vương kiêu ngạo trang điểm thục nữ đến tìm Dương Hạo, đây có thể là ong bướm chơi hoa chăng?

    Một thiếu nữ chạy đến tìm hắn một nam nhân còn có thể có chuyện gì nữa?

    Sao có thể không làm cho người ta phải bàn tán thị phi chứ.

    Mà sắc mặt của Dương tri phủ sau khi gặp nàng lại càng giống như vậy.

    Ở đây rất nhiều các quan lại, sĩ thân đều là nhân vật trải qua tình trường, đối với cách thể hiện thần sắc của Dương Hạo chẳng có gì là lạ, những lão gia khi còn trẻ tuổi, ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyện, khi bị phu nhân bắt được chính tay cũng có thái độ như vậy.

    Hôm nay, Chiết gia nhị tiểu thư cũng xông vào, dường như có một trò hay ho hơn cả việc Dương Hạo và Lý Kế Quân so tài sắp được diễn ra?

    Chỉ là…… con mèo ăn trộm ở đây đích xác là Dương Hạo, chỉ không biết Chiết Tử Du và Đường Diễm Diễm hai vị cô nương, vị nào mới là con cá bị trộm..........

    Đáng tiếc, kịch hay như vậy mà lại không được xem, các quan khách người nào người nấy đều căng thẳng hóng tai hóng mắt, chỉ hận bản thân không có đôi thuận phong nhĩ, không có đôi thấu thị nhãn.

    Trong phòng Dương Hạo và Đường Diễm Diễm ngồi đối diện cách nhau một cái bàn, vừa thấy Tử Du xông vào, Dương Hạo bất ngờ lại để lộ thần sắc như trút được gánh nặng.

    Chiết Tử Du nhìn thấy tình trạng của hai người, bình tĩnh hít một hơi, nhẹ nhàng cười nói: “Dương đại ca, người làm chủ như huynh đi lâu không xuống tiếp khách, có lẽ không tránh có chút thất lễ, ha ha, chuyện với Đường cô nương đã nói xong chưa vậy?”

    Dương Hạo còn chưa kịp trả lời, Đường Diễm Diễm đột nhiên chỉ tay vào Chiết Tử Du ghen tuông nói: “Người mà ngươi thích chính là ả có phải không?”

    Chiết Tử Du giật mình: “Quả nhiên là vì tình…..

    Dương Hạo hắn, hắn đối với người ta đã làm ra những chuyện gì?”

    Dương Hạo không nghĩ tới Đường Diễm Diễm sẽ hỏi trực tiếp như vậy, thần sắc không tránh có chút ngượng ngùng.

    Hắn nhìn Chiết Tử Du một cái, hai mắt Chiết Tử Du trong suốt long lanh chỉ yên tĩnh và hiền lành nhìn hắn, cũng như đang đợi sự thể hiện của hắn.

    Dương Hạo trái tim đang bối rối như bình tĩnh lại, kiên định gật đầu nói: “Phải!”

    Một chữ này nói ra, Chiết Tử Du trái tim đang thắt chặt như được thả lỏng, nàng lúc nàyphát hiện, lòng bàn tay của mình đã ướt đẫm.

    Đường Diễm Diễm đỏ mặt, lớn tiếng hét: “Tình cảm ta đối với người lẽ nào ngươi không biết?

    Ngày đó ngươi nói với ta, vì sự nghiệp tiền đồ chưa có, không dám với cao nghĩ đến chuyện thành lập gia thất, thì ra toàn là lời lừa dối, từ lúc nào các ngươi đã có được tình cảm tốt như vậy.

    Ngươi nói đi, ta có chỗ nào không tốt, ta rốt cuộc là có chỗ nào không được?”

    Dương Hạo nghiêm nghị nói: “Lúc đầu Đường cô nương có thổ lộ tình cảm với ta, Dương mỗ không phải chưa từng động lòng, chỉ là lúc đó tiền đồ còn chưa có gì, Dương mỗ quả thật không dám nghĩ đến việc thành thân.

    Từ sau đó ta và cô nương không có dịp gặp lại.

    Sau khi ta yên ổn lập nghiệp ở Lô Lĩnh châu, liền gặp được Chiết cô nương.

    Đường cô nương, tính cách nàng thẳng thắn, dung nhan quyến rũ, lại là con nhà giàu có khuê các, tất nhiên không có cái gì không tốt, chủ yếu là do duyên phận, việc này, đâu phải người phàm chúng ta có thể…..”

    Đường Diễm Diễm “bộp” vỗ một cái lên bàn, trợn tròn mắt nói: “Vớ vẩn, không cần ngươi giả mù khen ta.

    Nếu ta thật được tốt như vậy, tại sao ngươi không cần ta?

    Bị ngươi từ chối, ngươi cho rằng lòng ta thoải mái sao?

    Ngươi cho rằng ta còn mặt mũi để đến gặp ngươi?

    Nếu ngươi thật sự đối với ta có ý, vậy khi đã yên ổn ở Lô lĩnh châu tại sao không quay lại tìm ta?”

    Dương Hạo bị nàng nói cho một phen liên hoàn hỏi đến chóng mặt, lúng túng khổ sở nói: “Việc này, nhân duyên này, lúc nó muốn tới tự nhiên sẽ tới, làm sao có thể do chúng ta có thể nắm giữ được.

    Một tấm chân tình, Đường cô nương Dương mỗ cảm kích vô cùng chỉ là hai chúng ta không có cái duyên phận này……….”

    Chiết Tử Du đứng một bên nghe, trong lòng mơ hồ hiểu ra được chút manh mối.

    Thì ra không phải tình lang của mình phụ người ra, mà là Đường Diễm Diễm một lòng giữ tình, Chiết Tử Du trong lòng có chút vui mừng, sự nhanh nhẹn linh hoạt như được khôi phục, đột nhiên thản nhiên cười nói: “Ta tưởng Dương đại ca đã làm ra những chuyện có lỗi với Đường cô nương, thì ra…..lại là……Đương cô nương dám yêu dám hận, lần này tới đây, dũng cảm phi thường, quả thật khiến cho Chiết Tử Du bội phục vô cùng, Chỉ là…….cô muốn như Hồng Phất cao chạy xa bay trong đêm, nhưng Dương đại ca lại không phải Lý Tĩnh.”

    Đường Diễm Diễm giận dữ, dựng thẳng lông mày nói: “Ngươi đang châm chọc ta không biết xấu hổ, không biết lễ phép, thương phong bại tục, hành vi không đoan chính?”

    Chiết Tử Du vội vàng xua tay, nụ cười trên môi càng thêm ngọt ngào: “Đường cô nương xin chớ có hiểu nhầm.

    Hồng Phất Nữ đêm tối cao chạy cùng Lý Tĩnh, lấy thân báo đáp, quả thật là một kì nữ thời đại, không thẹn phong trần tam hiệp danh xưng.

    Nhân vật như vậy, chính là nhân vật chúng ta phải khâm phục.

    Cổ có Hồng Phất Nữ trốn chạy, nay có Đường cô nương tự tiến, nhất thời lóe sáng, ta khâm phục cô vạn phần, nào có một nửa phân thất kính.”

    Chiết Tử Du cười càng ngọt, Đường Diễm Diễm trong lòng càng bực tức, mắt thấy Dương Hạo miệng im như hồ lô, ngay cả rắm cũng không dám đánh, Đường Diễm Diễm con ngươi mắt sáng lóe, đột nhiên đứng lên nói: “Được, được, các ngươi kết hợp lại ăn hiếp ta.

    Họ Dương kia, ngươi chính là chơi chán rồi bỏ phải không?”

    Đường Diễm Diễm giơ nắm tay ra, Chiết Tử Du tươi cười lúc đó đang ở bên cạnh, Dương Hạo giống như con thỏ chỉ còn biết sợ hãi nhảy lên, hốt hoảng nói: “Đường cô nương, sao lại nói những lời như vậy, Dương mỗ đối với cô nương luôn luôn lấy lễ làm trọng, không dám thất lễ, nào có dám.?”

    Đường Diễm Diễm mắt ướt nhòa lệ, nghẹn ngào nói: “Ta là một tiểu thư, có thể dùng danh tiếng của bản thân để nói loạn ngôn hay sao?

    Lúc đầu tại Miếu Quảng nguyên Phổ Tể, ngươi còn dám nói không có phụ ta?

    Ngươi dám nói không chơi chán rồi bỏ sao?

    Ta….ta bị ngươi ức hiếp thế này, không thiết sống nữa…….. nói đi”

    Nàng lấy tay áo che mặt, nức nở tỉ tê khóc.

    Dương Hạo đầu đầy mồ hôi giải thích: “Đường cô nương, những từ này sao có thể nói như vậy……”

    “Dương đại ca, các người………tại tự Quang nghiên phổ tể đã xảy ta chuyện gì à?”

    Chiết Tử Du tủm tỉm cười hỏi, Dương Hạo thấy khuôn mặt với nụ cười ngọt ngào của nàng, trong ánh mắt trong suốt lại chẳng có ý gì như đang cười, cái tức giận trong sự mềm dịu đó e rằng lập tức sẽ phát hỏa.

    Người phụ nữ như vậy không thích tức giận, nhưng một khi đã giận dữ thì quả thật khiến người ta sợ hãi.

    Trong lòng Dương Hạo rùng lên, không ngừng dậm chân nói: “Thôi đi, thôi đi ta nói là được chứ gì!”

    Dương Hạo đem tất cả sự tình đầu đuôi chân tướng nói ra, rất thẳng thắn ưỡn ngực nói: “Tất cả mọi việc chính là như vậy, là ta không phải với nàng, đã nhìn trộm thân thể của nàng.

    Nhưng nếu nói chơi chán rồi bỏ rơi, có phần quá nghiêm trọng đấy.”

    Đường Diễm Diễm chậm rãi buông tay áo xuống, khuôn mặt đầy vẻ đắc thắng, trên mặt chẳng có lấy một giọt nước mắt: “Hừ, cuối cùng ngươi cũng thừa nhận rồi đúng không?

    Chiết cô nương nói xem.

    Thân thể của phụ nữ chúng ta có thể tùy tiện để cho đàn ông nhìn thấy sao?

    Hắn đã nhìn thấy thân thể của ta, vậy thì danh tiết của ta phải do hắn chịu trách nhiệm.

    Chẳng lẽ không nên như vậy sao?”

    Dương Hạo thấy nàng ta đã dùng kế để khiến mình khai nhận bất giác trợn mắt há mồm.

    Chiết Tử Du nhìn Dương Hạo đầy căm hận, trong lòng hận nói: “Đúng là oan gia, có chuyện gì hay mà phải nhìn, cũng không sợ kim đâm vào mắt!

    Nhìn rồi thì nhìn, bất luận thế nào cũng phải phủi tay phủ nhận mới đúng.

    Tại sao vừa thấy người ta khóc đã ngoan ngoãn thừa nhận?

    Không có tiền đồ?”

    Trong lòng hận hắn không cứng rắn, mắt nhìn hắn bị Đường Diễm Diễm như con sói đang cắn một cái, trong lòng vẫn muốn bảo vệ cho hắn, Chiết Tử Du nghĩ thầm một hồi, cười nói: “Đường cô nương, ta còn tưởng là chuyện gì lớn chứ.Thì ra…..chỉ là một sự hiểu nhầm thôi.

    Dương đại ca

    tuyệt đối sẽ không nói ra, ta tin là bản thân nàng cũng sẽ không đi rêu rao, vì thế chuyện này với danh tiết của nàng chẳng có tổn hại nào cả.

    Nam hôn nữ gả, tóm lại cần hai bên tình cảm tốt mới được, chỉ vì hắn nhìn thấy thân thể của nàng, nàng liền lấy thân để hứa gả, nàng nói xem………liệu có phải có chút cẩu thả không?”

    Đường Diễm Diễm hất hàm lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Làm sao người biết ta không thích hắn?

    Ta đã bị hắn nhìn thấy thân thể của mình, trái lại lại luôn thích hắn, vậy ta muốn gả cho hắn, có phải thiên kinh địa nghĩa gì, hắn có tội với danh tiết của ta, có phải nên có trách nhiệm không!”

    Chiết Tử Du chớp đôi mắt trong veo đang có chút xao động mỉm cười nói: “ừ,.nói như vậy, dường như cũng có đạo lý.Dương đại ca ?”

    Dương Hạo thất kinh lắp bắp nói: “Chuyện….chuyện gì?

    Nàng nói…..

    Nàng nói có đạo lý sao?”

    “Đương nhiên có lý, rất có lý.”

    Chiết Tử Du chớp chớp mắt, cười giống như một con hồ ly tinh đang nhe nanh giảo hoạt nói: “Dương đại ca trẻ trung như vậy đã làm tri phủ Lô lĩnh châu, tiền đồ còn rất rộng mở.

    Thu nhận vài tì thiếp khuê phòng cùng ở,là việc đương nhiên.Ta không dám nói bản thân biết lấy đại cục làm trọng nhưng cũng không có tính khí nhỏ mọn, vẫn biết được thế nào là nghĩa, Đường cô nương nếu nhất quyết phải bước vào cửa nhà Dương gia thì……..”

    Nàng chuyển hướng nhìn Dương Hạo, khuôn mặt tươi tắn như hoa, dịu dàng năn nỉ nói: “Dương đại ca, Tử Du thay mặt Đường cô nương xin một chút tình, chàng miễn cưỡng thu nhận nàng ta đi.

    Dựa vào dung nhan và gia thế của Đường cô nương có khi cũng không làm nhục gì Dương gia chúng ta…….”

    “Sao?

    Gì?”

    Đường Diễm Diễm nghe được liền quay đầu chuyển hướng, mất rất lâu mới hiểu ra, nghẹn cứng ở cổ họng hồi lâu mới nói được một câu: “Ai nói sẽ làm thiếp của hắn?”

    Chiết Tử Du kinh ngạc nói: “ Ý?

    Không phải Đường cô nương nàng muốn sống chết cũng phải gả vào nhà Dương gia sao?

    Ta đang đau khổ dùng trái tim một người vợ khuyên Dương đại ca đồng ý nàng sao lại hối hận rồi?”

    “Ngươi…….Ta………”

    Đường Diễm Diễm thấy hoa mắt chóng mặt, định thần lại bình tĩnh, mới tỉnh ra đây là Chiết tử Du đang trêu chọc mình: Có bản lĩnh là cứ thẳng mặt mà tới.

    Bổn cô nương sẵn sàng tiếp, tại sao phải chọc gậy người khác, thế mà ở trước mặt hắn còn giả bộ đại lượng nhu mì, con hồ ly tinh này, người ta sẽ lấy ngươi sao, chưa gì đã làm ra cái vẻ phu nhân, bộ dạng ghê tởm!.

    Đường Diễm Diễm tức giận vô cùng, muốn cùng với Chiết Tử Du lý luận một phen, nhưng nghĩ lại thân phận của ả quả thật so với mình cao quý hơn nhiều, Đường Diễm Diễm còn không biết Chiết Tử Du còn che giấu thân phận với Dương Hạo, chỉ đoán Dương Hạo là biết lai lịch của Chiết Tử Du, nếu đã như thế Dương Hạo chắc chắn sẽ lấy Chiết tử Du làm vợ.

    Bản thân làm sao có thể tranh thân phận với ả ta.

    Không được thì thật là tự rước nhục vào người.

    Trong lúc tức giận lại muốn tỷ thý võ công với ả lại nhớ ra võ công ả cũng cao minh hơn mình nhiều lần, cho dù không nghĩ đến Đường gia thật sự đánh nhau với nàng ra cùng phải chịu thất bại mà thôi.

    Nếu nói tìm một trợ thủ, bên cạnh chỉ có mấy tên vớ vẩn, khiến cho người ta nhìn mà thấy ghét.

    Đường Diễm Diễm á một cái, lạnh lùng cười nói: “Được, được, hai người các ngươi, một giả bộ ngu ngơ, một răng nhọn lợi hại, hai người kết hợp lại ăn hiếp ta, họ Dương kia ngươi nhớ kĩ cho ta, ngươi nợ ta, sớm muộn cũng phải trả cho ta, bổn cô nương sẽ không tha đâu, các ngươi cứ chờ mà xem.”

    Đường Diễm Diễm đứng dậy đi thẳng Chiết Tử Du lập tức đứng dậy đuổi theo.

    “Đường Cô nương”

    Chiết Tử Du cất tiếng gọi, Đường Diễm Diễm quắc mắt xoay người, lạnh lùng nhìn Chiết Tử Du.

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng mở cửa, tư thế tuyệt đẹp, vô cùng thục nữ đi tới trước mặt Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm bất giác ưỡn ngực, không cam lòng yếu thế hơn nói: “Sao?”

    Chiết Tử Du thản nhiên nói: “Nam nhân nhìn nữ nhân.

    Ánh mắt đầu tiện có lẽ nhìn thấy là bộ ngực, ánh mắt thứ hai thấy là tấm lòng của người phụ nữ.

    Cô nương tính khí nỏng nảy, thật nên sửa đi mới được.

    Nếu không sau này muốn tìm người để gả cũng khó đấy……”

    Các vị khách trong đại sảnh cũng nghểnh cổ lên trên lầu nhìn, nhìn hai vị cô nương đang đứng trên hành lanh, chỉ thấy Chiết Tử Du khuôn mặt tươi tắn, Đường Diễm Diễm tức giận, lại không biết hai người họ đang nói chuyện gì.

    Đường Diễm Diễm trừng mắt liếc nàng một cái cười lạnh nói: “Chiết cô nương vốn thông minh, bổn cô nương cũng không phải không có đầu óc.

    Ngươi đang dễn kịch trêu ghẹo, không phải là muốn chọc tức ta đấy chứ, thách ta động thủ, nếu hắn đã ghét, để ta ở trước mặt các quan khách đông đủ mất mặt.”

    Từ nay về sau cắt đứt kẻ theo sau đuôi?

    Ta không bao giờ mắc lừa!”

    Chiết tử Du nhướn lông mày một cái, kinh ngạc nói: “Đường cô nương đây là ý gì thế.Tử Du chẳng qua là có ý tốt thôi, Dương Hạo thân ở nơi nguy hiểm, tài sản cũng nghèo nàn, hôm nay Lô lĩnh châu như ngọn nến trong gió, bốn phía cường địch bao vây.

    Chàng có được thêm bao nhiêu thế lực giúp được mới có thể đứng vững chân.

    Đường gia cô nương phú quốc địch quốc vốn đã là một trợ lực to lớn, nếu nàng khẳng định muốn vào cửa Dương gia ra, cùng với Chiết Tử Du làm chị em, Tử Du cũng vì Dương lang mà vui vẻ.”

    Đường Diễm Diễm mím chặt môi, mắt nhìn Tử Du hồi mâu, đột hiên gật gật đầu, tức guận toàn phần đột nhiên khuôn mặt tươi cười lộ ra sự quyến rũ, yêu kiều nói: “Được, Đường Diễm Diễm ta vốn không chịu thua, ngươi càng chọ tức ta, ta càng cứ không buông tay!

    Ngươi không nên đắc ý quá sớm, thế giới này không có con mèo nào không đi ăn trộm

    ngươi cứ ở đó mà giữ hắn, nếu không sẽ có ngày ta đánh cắp hắn, ngươi đến khóc..cũng không kịp đâu.”

    Chiết Tử Du thản nhiên nói: “Được thôi, như vậy thì xem thủ đoạn của nàng thế nào, Dương gia ra cửa lớn lúc nào cũng mở rộng đón nàng.”

    “Chiết cô nương, hiện tại thì luôn miệng lấy Dương phu nhân mà ở, e rằng nói trước quá sớm, ngươi nói ta Hồng Phất Nữ.

    Được ta cứ làm Trương Xuất Trần.”

    Trương Xuất Trần chính là Hồng Phất Nữ, sau khi gả về cho Lý Tĩnh làm vợ đổi tên thành như vậy.Đường Diễm Diễm nói như vậy ý tứ trong lòng cũng rõ ràng.

    Chiết Tử Du cũng không chút lép vế, dựng lông mày nói: “Bổn cô nương xin rửa mắt chờ đợi”

    “Chúng ta cứ đợi đấy mà xem” Đường Diễm Diễm phất tay áo một cái, xoay người bước đi.

    Chiết Tử Du uyển chuyển xoay người, dùng thanh âm ôn hòa khẽ thở dài nói: “Ôi, Còn nhiều khách phải tiếp đãi thế kia, Dương Hạo ca ca lại vừa uống nhiều quá rồi, đêm nay về người ta phải nhớ kỹ làm một bát canh tỉnh rượu bổ dưỡng mới được.

    Để tránh giống lần trước làm loạn…….”

    Tiếng gọi Hạo ca ca thật đi vào lòng người, vừa ngọt vừa say, lại cùng với nội dung rất mập mờ, tiếng nói không cao không thấp, vừa đủ khiến Đường Diễm Diễm nghe thấy rõ.

    Đường đại cô nương luôn miêng tâm niệm: “Không được tức không được tức.

    Đừng để cho ả ta đắc ý, nhưng trong trái tim thiếu nữ lại giống như ngâm trong bình dấm chua, luồng khí chua xộc lên, hai đôi mắt to đẫm lệ.”

    Tiệc rượu đã tàn, tiễn khách về hết, Dương Hạo bước lên xe, dựa người về phía sau, liền thấy Chiết Tử Du vừa mới trong Tiểu phàn lầu luôn đứng bên cạnh hắn đưa tiễn khách khứa, yểu điệu e thẹn, ngoan ngoãn vui vẻ cười nói nay lại khuôn mặt đằng đằng sát khí ngồi xuống đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn hắn một cái.

    Cô nương này, xem ra còn đang tức giận vì chuyện của Đường Diễm Diễm.

    Cũng khó lòng trách nàng, trong tiệc vẫn lo lắng đến bộ mặt của bản thân, luôn luôn nhẫn nhịn đến tận bây giờ mới bực bội ra.

    Dương Hạo xoa xoa tay cười khan nói: “Tử Du”

    “……….”

    “Ôi, uống nhiều quá rồi đầu có chút choáng váng.”

    Chiết Tử Du vẫn không thèm để ý hắn, khuôn mặt lạnh lùng trắng như tuyết và xinh đẹp, hai tay chắp lại, mắt không chớp.

    Dương Hạo lầm bầm tự mình thầm trách lại nói: “ Kiếm của Mã Ngu Hầu quả thật là tốt, không biết Phủ cốc có nơi nào làm đao kiếm nổi tiếng , ngày mai ta cũng nên đi mua một thanh kiếm để đeo, nàng có đi cùng ta được không?”

    Chiết Tử Du Lẳng lặng như không nghe thấy, mí mắt cũng không chớp.

    Dương Hạo trùng mặt xuống, thở ngắn than dài nói: “Ôi trời!

    Một yến tiệc đang vui vẻ như thế lại bị Lý Kế Quân phá rối, những người muốn gặp không gặp được, việc muốn làm cũng không làm được, thế này thì còn gì là tốt đẹp.”

    Chiết Tử Du bĩu môi, tức giận nói: “Hừ, làm sao có thể như thế, người muốn gặp nhất không phải đã gặp rồi sao?”

    Dương Hạo được thể liền nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng trong tay, cười nói: “Hả, may mà có nàng nhắc nhở, tối nay nếu không đến bữa tiệc này, ta làm sao có thể gặp được nàng ở trên đường, có thể gặp được nàng so với cái gì cũng đáng, những chuyện bên lề không làm thì không làm nữa.”

    Chiết Tử Du bật cười, lại vội vàng nghiêm mặt lại, nhất định xua tay nói: “Thôi thôi thôi.

    Đừng có làm bộ mặt tươi cười với ta, không muốn để ý đến chàng.”

    Dương Hạo không buông tay, vẫn cười nói: “Sao thế, còn đang ghen à?”

    Chiết Tử Du sắc mặt hơi hồng, nói: “Người ta ghen gì đâu?

    Nhìn thấy Dương Hạo ánh mắt sáng quắc, ôn hòa và vui vẻ, Chiết Tử Du càng nóng mặt, nàng không chịu được tự nhiên giãy nảy lên, nói tránh đi: “Chàng…….Từ khi nào học được kiếm pháp kì diệu đến vậy, ta còn không biết được chàng có võ công như vậy.

    Nếu đã nắm chắc phần thắng lúc đó tại sao không cược với hắn.

    Nếu không, con ngựa Hãn Huyết Bảo Mã bây giờ đã thuộc về chàng rồi.”

    “Kì thật ra không nắm chắc sẽ thắng hắn.”

    Dương Hạo thu bộ mặt tươi cười, nắm chặt bàn tay mềm mại của nàng, thành thật nói: “Thực ra cho dù ta có nắm chắc mười phần thắng hắn, ta cũng sẽ không dùng nàng để đánh cược.

    Một người phụ nữa đem cả cuộc đời trao gửi đi, là cần có người đến yêu thương ta cực kì ghét loại người đem phụ nữ ra làm vật buôn bán trao đổi, ta đáp ứng thì sẽ có lỗi với nàng.”

    Chiết Tử Du nghe thấy trong lòng ấm lên, quay về phía hắn liếc một cái, đột nhiên cúi đầu nhẹ nhàng, đột nhiên áp sát hôn thật nhanh lên má hắn, nhẹ nhàng nói: “Đa tạ Dương tri phủ, bảo vệ cho hoa.”

    “Hôm nay chàng thật là biết ăn nói.

    Vì tâm ý này của chàng chuyện với Đường cô nương… người ta…….người ta không giận huynh nữa………”

    Dương Hạo như vừa trút được một tảng đá lớn đè nặng, Chiết Tử Du thật là dịu dàng đáng yêu, thấu hiểu lòng người, khiến hắn cảm giác vui vẻ thân thiết càng sâu sắc.

    Hắn xoa xoa má, cảm giác ấm áp thơm mát của nụ hôn nhẹ vẫn còn lưu luyến, liền giả bộ Trư ca ca, lưu luyến nuối tiếc nói:”

    “Chỉ hôn một chút vậy sao?”

    Chiết Tử Du đỏ mặt, mở to đôi mắt nhìn hắn, ngập ngừng nói: “Nếu không……..

    Nếu không còn muốn thế nào?”

    Vừa nói, đã lặng lẽ xê dịch về phía bên kia xe, cứ như sợ hắn sẽ động thủ.

    Dương Hạo cười nói: “Như vậy cũng phải hôn chính diện và lâu lâu một chút thì mới tính guống như tối hôm trước.”

    Nói rồi tru môi lên.

    Chiết Tử Du e thẹn nói: “Ta chẳng thèm, cả người toàn mùi rượu.”

    Nàng dùng bàn tay nhỏ cản Dương Hạo, vừa như đẩy ra, bộ dạng e thẹn xinh đẹp như chọc vào sự hứng khởi của Dương Hạo.

    Nhưng đang đợi hắn áp sát vào bỗng Chiết tử Du nhớ lại chuyện gì, đột nhiên đẩy mạnh hắn một cái, trừng mắt sẵng giọng hỏi: “Chàng ở miếu Quảng nguyên phổ tể quả thật là nhìn thấy hết thân thể nàng ta rồi?”

    Dương Hạo bất ngờ bị đẩy ra, ngượng ngùng nói: ”Kì thật.....cũng chút ít, ta chỉ.....chỉ nhìn thấy sau lưng thôi.”

    Chiết Tử Du mở to hai mắt, không buông tha truy hỏi: “Toàn thân?

    Hay là chỉ có sau lưng?”

    “Lưng….Sau lưng…..Toàn thân”

    Chiết Tử Du cắn chặt môi, hai gò má như đỏ ửng lên, hai mắt long lên trừng mắt: “

    “Có đẹp không?”

    Dương Hạo vội lắc đầu: “Không không.

    Kì thực…….. cũng không có gì…..Nàng nghĩ xem, sương mù dày đặc, có thể nhìn rõ cái gì chứ.”

    Ừ?

    Chiết Tử Du hai mắt mở to đảo một vòng tròn, một bàn tay véo vào đùi hắn, hai ngón tay ngọc ngà như muốn tra khảo.

    Dương Hạo vội vàng gật đầu: “Đẹp.”

    Đáp án muốn biết bản thân đã biết, Chiết Tử Du trái lại muốn ghen tuông một lần, nàng ngồi thẳng thân, ưỡn ngực hừ nhẹ nói: “So với ta thì sao?

    Dương Hạo thăm dò ý tứ hai mắt nàng, cười có chút gian tà: “Cái này….

    Ta cũng chưa nhìn thấy của nàng.

    Làm sao mà so sánh……”

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng đánh hắn một cái, kiêu ngạo nói: “Chàng đừng mơ tưởng, ta không mắc lừa đâu….”

    Nàng quay người vén tấm rèm cửa nhìn ra phía ngoài, quay đầu nói: “Xe đi về phía trước thì dừng lại một chút.

    Ta muốn xuống xe.”

    Dương Hạo vội vàng nói : “Trời đã tối như vậy rồi, để ta đưa nàng về, nàng muốn đi đâu, ta cũng đang tiện đường”

    Chiết Tử Du lưỡng lự hồi lâu, gật đầu nói: “Vậy… cứ qua sông trước đã, nhà ta không ở nơi này.

    Bây giờ ta ở tại Bách Hoa Ổ của bắc thành, ở chỗ cửu thúc.”

    Qua cầu lớn, hướng về trước không xa là một thành lũy to lớn lấy những hòn đá lớn dựng lên lấy kì sơn mà xây, cửa thành có các giáp sĩbảo vệ, bắc thành còn có tên khác là Bách Hoa Ổ.

    Kì thực ngoài người Chiết thị chỉ có các giáp sĩ đứng canh, gia nô nô tỳ trong nhà đêm tối mới có thể ngủ ở bên trong.

    Còn lại người không có lệnh bài đặc thù đến cửa thành cũng không được bước vào.

    Xe ngựa vừa dừng lại, Chiết Tử Du nhìn hắn một cái, hài hước nói: “ Ta xuống xe đây, chàng……chàng nhớ sau khi trở về phải uống chút canh giải rượu, đã làm quan rồi, tiếp khách uống rượu là không thể tránh khỏi, nếu không sẽ phá hủy sức khỏe của mình.”

    Dương Hạo ừ một tiếng, đột nhiên cười nói: “Có vị cô nương nói tối nay là vợ của ta vì ta mà tự ta làm một bát canh giải rượu mà, ta đã chờ đợi lâu quá rồi, ai ngờ cuối cùng lại là mừng hụt.”

    Chiết Tử Du “a” một tiếng, che miệng nói: “Sao…Sao chàng lại nghe được.”

    Trong khoảnh khắc, ngón tay nàng nõn nà như tuyết lộ ra, liền vội vàng kéo áo lại.

    Dương Hạo nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ của nàng, nhìn khuôn mặt e thẹn ửng hồng, hiền hòa nói: “Tử Du, lúc nào nàng mới có thể tự tay nấu canh giải rượu cho ta ăn?”

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng nắm chặt lấy bàn tay hắn, ánh mắt long lanh, nhẹ giọng nói: “Chuyện của ta với chàng, ta vẫn chưa nói với phụ huynh.

    Hơn nữa, Lô lĩnh châu mới xây dựng, nhiều việc còn vướng bận, lần này Lý Kế Quân đùng đùng tức giận mà đi chỉ sợ cũng sẽ bất lợi với chàng, chàng làm sao có thể còn tâm trí nghĩ đến tình nhi nữ.

    Chuyện của chúng ta để sau tốt hơn.

    Đã là của chàng, tất cả là của chàng, chàng còn sợ ta bị người ta cướp đi không bằng?”

    “ừ” Dương Hạo nặng nề gật đầu một cái, mỉm cười nói: “Không sợ.

    Nếu nàng thật sự bị người khác cướp đi, ta sẽ đem kiếm đi cướp nàng về, thần ngăn giết thần mà phật ngăn thì giết phật.”

    Chiết Tử Du nghe được trong lòng nhộn nhạo khó tả, nhưng lại nhăn mặt nhăn mũi gắt giọng: “Tốt nhất là lo cho thân chàng trước.

    Ai bảo chàng không biết kiểm điểm, toàn đi trêu chọc vào cọp cái.

    Người ta Đường cô nương không chịu từ bỏ ý định đâu, ta lại sợ chàng bị nàng ta…….

    Hừ hừ……”

    Dương Hạo nhấc tay lên: “Ta thề, vì Tử Du giữ thân như ngọc…….”

    “Thôi đi chàng.”

    Chiết Tử Du mỉm cười, nhẹ nhàng đánh hắn: “Nam nhân các chàng lời thề ra, có lúc nào nghe mà không vui vẻ nhưng rồi cũng thế thôi, ai mà cho là thật thì chỉ thêm phiền lòng.

    Chàng muốn vì ta mà giữ thân trong sạch, người ta cũng biết hết rồi.”

    Nàng giả bộ buồn rầu, vén tấm rèm kiệu lên rồi bước ra ngoài, Dương Hạo cười nhìn bóng dáng kiêu sa của nàng vẫn còn chưa vào đến cửa thành đến lúc khuất bóng mới dặn dò phu xe quay lại, trở về Nam thành.

    Xe ngựa đi qua cầu lớn, Dương Hạo dựa vào ghế sau,khuôn mặt cười thoải mái dần dần biến mất, thần thái cũng trở nên trầm mặc.

    Hôm nay cùng với Lý Kế Quân kết oán, đã ép bản thân đối đầu với Hạ châu trước, thật khó nói Lý Kế Quân tức giận bỏ đi, liệu sẽ là bất lợi đối với Lô Lĩnh châu.

    Nếu muốn dựa quân sự ủng hộ lấy lợi ích kinh tế để đổi lấy phủ châu, xem ra phải bỏ ra e rằng còn vượt qua cả sự dự liệu của mình.

    Trừ phi, bản thân có thể đủ sức lớn mạnh tự mình bảo vệ bản thân, như vật mới có thể thắng được sự tôn trọng của đối thủ hợp tác.

    Nhưng, không phát triển vũ lực, lại là cơ sở để bản thân mưu cầu thừa nhận và ủng hộ của phủ châu, phủ châu sẽ dễ dàng cho phép ra phát triển vũ lực sao?

    Dương Hạo trên đường đi về trầm tư duy nghĩ, chưa từng chú ý tới trước mặt một chiếc xe ngựa đang đâm thẳng mà tới, người trên xe ngựa đó đều đã nhìn thấy hắn, lập tức liền thu thân lại, tránh xuống bên dưới bóng của chiếc xe, chỉ dùng hai con mắt âm thầm nhìn chăm chú hắn.

    Đợi hai chiếc xe đi giao nhau,

    Người ngồi bên phải trên xe ngựa đột nhiên chui vào thùng xe, lớn tiếng nói: “Cửu gia, ngài thấy không, người vừa rồi……..

    Người trong xe cũng lạnh lùng cười, trầm giọng nói: “Đương nhiên thấy.”

    “Cửu gia, hôm nay hắn đã là mệnh quan triều đình, ngài nói…..hắn liệu có làm gì bất lợi với chúng ta?”

    Người trong xe hắc hắc cười nói: “Lô lĩnh châu quan phủ.

    Có thể quản được việc ở phủ Khai Phong sao?

    Cửu gia cần chính là con đường của Đường gia, Đường gia quan tâm cuãng là đại nhân vật của phủ Khai Phong.Dương Hạo cầm dép cho người ta còn không xứng, ngươi sợ cái gì chứ.”

    Hắn hướng về chỗ ngồi dựa lưng, lạnh lùng dặn dò: “Sáng sớm ngày mai, chúng ta quay về Bá châu.”

    Bắt đầu thu dọn gia sản, bán hết ruộng đất, trước khi tuyết mùa động năm nay rơi, phải chuyển hết đến phủ Khai Phong, Dương Hạo ở Lô lĩnh châu có như gió như mưa, cũng không can dự gì đến chúng ta.”

    Chương 191:Nghênh con rễ trong Bách Hoa ổ

    Trong một gian Bách Hoa Ổ, Dương Hạo ngồi đối diện với Chiết Ngự Huân.

    Gian phòng rất rộng, tuy không xa hoa hào nhoáng, nhưng lại rất có không khí.

    Bốn góc đều có cột trụ bao quanh, ngoài cửa sổ là hoa sen trên mặt nước xanh biếc, như ẩn như hiện, mùi hương sen bay đến thoang thoảng.

    Đây là lần thứ ba Dương Hạo vào Bách Hoa Ổ, nhưng lần đầu gặp Chiết đại tướng quân Phủ Châu.

    Chiết Ngự Huân chỉnh đốn lại quần áo, ngồi ở trước nhất, híp mắt lại nhìn Dương Hạo.

    Dương Hạo cũng chú tâm quan sát hai vị tướng quân của thế lực tây bắc.

    Nhìn dáng vẻ của hắn, thân cao ba thước, khôi ngô tuấn tú, mắt phượng xếch lên, và có một bộ râu quai nón, sắc mặt có chút ửng hồng, giống với Quan Nhị Gia trong truyền thuyết.

    Nhưng…đôi mắt phượng của hắn hơi híp lại, mất khoảng thời gian dài soi xét mình, ánh mắt đó không giống với đánh giá một vị khách, mà giống như…

    Dương Hạo cũng không thể miêu tả ánh mắt đó giống cái gì nữa, chỉ cảm thấy ánh mắt đó vô cùng ấm áp, nhìn hắn không được tự nhiên, khiến cho hắn cảm thấy lo sợ, hắn suy nghĩ lung tung rồi nói lẩm bẩm: Quan Nhị Gia…không phải có gì đó đang si mê hắn chăng?

    Dương Hạo gượng xoay người, cười nói: “Khi Dương mỗ mới tới Phủ Cốc, đến bái kiến tiết soái.

    Tích Hồ tiết soái quân cơ bận rộn, mãi đến hôm nay, ta và ngươi mới có cơ hội gặp nhau”.

    Chiết Ngự Huân cười và nói: “Ồ, ha ha, đúng vậy, đúng vậy, ta và Dương phủ tôn tuy là mới gặp, nhưng ta nghe danh ngươi đã lâu.

    Quản gia thiết lô lĩnh châu, cử ngươi làm mục thủ của Lô Lĩnh Châu này, sau này chúng ta thành hàng xóm, thường xuyên đi lại với nhau”.

    Nhưng là một viên quan, có đạo lý nào cho quan lại tự ý đi lại với nhau, cũng chỉ có khu vực tây bắc, trời cao Hoàng Đế ở xa, Chiết Ngự Huân mới có thể nói ra những lời đó, Dương Hạo thuận miệng nói tiếp: “Đúng đấy, sau này Dương mỗ còn phải nhờ tiết soái nhiều.

    Chiết gia giàu có, kinh doanh buôn bán ba trăm năm nay, có cơ sở rất vững chắc, không ai sánh bằng, Dương mỗ sống yên ổn ở đây, còn cần tiết soái quan tâm nhiều”.

    Chiết Ngự Huân cười, liếc nhìn hắn một cái rồi nói: “Nghe nói, Dương phủ tôn là người Phách Châu, môn hạ của Quảng Nguyên phòng ngự sử Trình Thế Hùng, vì tiến cử có công, nhận được phần thưởng của Quan Gia, giờ mới thăng chức là Lô Lĩnh tri phủ?”

    “Tiết soái nói không sai, đúng là như vậy”.

    Dương Hạo đứng dậy, chắp tay hướng Quảng Nguyên xa xăm nói: “Không dám giấu tiết soái, Dương mỗ ở quê nhà bị tiểu quan hãm hại, trong lúc nóng giận giết đôi gian phu dâm phụ, phạm vương pháp, chỉ có thể bỏ mạng ở Quảng Nguyên, may mắn thay được Trình tướng quân thu nạp, ân tình này, Dương mỗ suốt đời không quên.

    Dương Hạo ở môn hạ Trình tướng quân vốn là một thân minh, rồi Trình tướng quân lại giúp đỡ ta nói một câu với Quan Gia, rồi mới có cơ hội bước trên con đường làm quan”.

    Hắn lại ngồi xuống, cười nói: “Vốn dĩ, khâm sai chính sử là cố ý muốn di dời dân chúng đến Trung Nguyên, chỉ vì con đường phía trước đã phát hiện ra dấu vết quân địch, nếu như lại đi tiếp về phía trước, khác gì đâm đầu vào miệng cọp, Dương mỗ liền đổi lệnh, cho di chuyển về hướng tây, rồi đến lúc này đây mới đưa dân chúng đến địa cảnh Phủ Châu một cách an toàn.

    Giờ dân chúng được bố trí ổn thỏa, Dương mỗ thành quan phụ mẫu, nhưng nếu nói an toàn, lại không phải.

    Khu vực tây bắc có dân Tạp Hồ ở, các thế lực phức tạp, Lô Lĩnh Châu hiểm yếu, có bọn mọi rợ không phục giáo hóa, các bộ của Đảng Hạng lại thường đến cướp bóc, Dương mỗ thực hết cách ứng phó, cho nên lần này đến, mục đích chính là mong có thể nhận được sự che chở của tiết soái”.

    Thân binh bên cạnh Dương Hạo vốn là người của Trình Thế Hùng, mà Trình Thế Hùng lại là người của Chiết Ngự Huân, hắn nói gì thì là cái đó, đừng hòng dấu diếm gì vị Chiết đại soái này, cho nên hắn là tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tận đối với Chiết Ngự Huân.

    Chiết Ngự Huân thấy lời nói của hắn tỏ vẻ rất cảm kích Trình Thế Hùng, hơn nữa lại có công lao nổi bật đối với chính sử khâm sai triều đình, long ân đề bạt đặc biệt của Triệu Quan Gia ở Khai phong, hắn cũng không nhắc tới, nói đến Trình Thế Hùng thì còn đứng dậy thi lễ, cung kính, tỏ vẻ rất là kính trọng và hài lòng.

    Mặt hắn dịu đi, ánh mắt cũng thân thiện hơn đứng lên, mỉm cười nói: “Đúng, khu tây bắc này, dân không thực hiện theo vương pháp rất nhiều, nếu không có sức mạnh nào trấn áp, thì khó mà an toàn được.

    Lô Lĩnh Châu đất đai phì nhiêu nghìn dặm, cây cỏ xanh tốt, chăn nuôi hoặc canh tác đều được, đều có thể có khả năng nuôi sống dân chúng.

    Song nội bộ khó mà dẹp yên, đây là vấn đề nan giải đây.

    Nhưng mà, Dương phủ tôn mong bổn soái hỗ trợ, cái này…cũng là vấn đề khó của bổn soái”.

    Dương Hạo vội nói: “

    “Tiết soái, Lô Lĩnh Châu ta tuy có thể phát triển nông lâm ngư nghiệp, song nguyên nhân chính là xung quanh phức tạp, khó mà yên tâm làm được, cho nên cho dù thế nào đi nữa, sợ là khó cho việc thực hiện các ngành, nuôi dân chúng, bổn phủ thiết nghĩ lợi dụng Lô Lĩnh Châu như điều kiện địa lý của Lô Lĩnh Châu, chuyên về phát triển buôn bán, như vậy, cung cầu có khắp nơi, Lô Lĩnh Châu sẽ sống được, hơn nữa vì cung cấp những thứ cần thiết của các châu, nên sẽ không gây ra xung đột gì cho các thế lực.

    Song, tây bắc trộm cướp hoành hành, bọn thổ phỉ cướp bóc, chuyện đó khó có thể tránh khỏi.

    Bởi vậy, Dương mỗ mới đến xin chi viện từ Tiết soái, vì Lô Lĩnh Châu chỉ mạnh buôn bán, cứ như vậy, cần có một nơi bảo hộ, chỉ có Lô Lĩnh phủ, không nên chia san ra các nơi, nhất nhất đóng quân.

    Triều đình chưa từng phái binh mã đóng ở Lô Lĩnh Châu, Lô Lĩnh Châu tuy chưa có dân đoàn, bổn quan kiêm chức đoàn luyện sứ, nhưng dân chúng phủ châu tổng cộng có hơn bốn vạn người, tuyển dân tráng có hạn, bọn cướp nhỏ đến thì có thể đối phó, còn bọn đại thổ phỉ thì thực sự là khó mà kháng lại được”.

    Hắn vừa nói đến tôn chỉ Lô Lĩnh Châu lập phủ, Chiết Ngự Huân rất chăm chú lắng nghe, Dương Hạo còn nói rõ Lô Lĩnh Châu sẽ làm ăn buôn bán, không làm nông mục, sau khi chính sách dân chúng không tranh giành đồ ăn với Phủ Châu, lại còn chỉ ra Lô Lĩnh Châu tuyệt đối sẽ không phát triển quân sự, rồi sau đó mới nói: “Biên giới các huyện ở Phủ Châu có đại quân đóng, cách Lô Lĩnh phủ không đến trăm dặm.

    Nếu tiết soái có lòng che chở, thì cũng không cần cho binh đóng giữ, không cần lập trại, chỉ cần Lô Lĩnh Châu với Phủ Châu cùng nhau dò xét, công thủ liên minh, khi có nguy cấp thì lấy khói lửa làm ám hiệu báo động, như vậy thì không còn gì để lo lắng”.

    Chiết Ngự Huân nghe rất chăm chú, Dương Hạo rót trà, nhẹ đưa lên miệng, lại cười nói: “Các bộ Đảng Hạng có lượng da lông trâu dê rất lớn, bán cho Trung Nguyên, lãi lời gấp mười lần. từ xương thú sừng trâu, gân trâu thảo dược, đều là vật phẩm quân nhu.

    Những thứ này đều là Hạ Châu thống nhất thu mua, mượn đất kinh phủ Châu để đi về Trung Nguyên.

    Cái mà Phủ Châu có được là thông quan thuế má mà thôi.

    Điểm này, ta nghe nói, Hạ Châu cũng một lần nữa tạo áp lực, ép buộc Tiết soái một lần nữa giảm thuế má”.

    “Tiết soái, ta không vòng vo nữa, ta cứ nói thẳng nhé.

    Nếu Tiết soái chắc chắn ra tay nâng đỡ Lô Lĩnh Châu.

    Như vậy thì Phủ Châu không tiện lộ diện làm.

    Cái mà Phủ Châu thu hoạch được, sẽ vượt xa những thứ mà Hạ Châu thu hoạch được.

    Nhưng mà, Hạ Châu bởi vậy mà tiền thu giảm đi, thực lực suy yếu, ta tin Tiết soái cũng sẽ vui ra mặt.

    Còn nữa, Lô Lĩnh Châu ta không làm nông mục, chỉ làm ăn buôn bán, như vậy chi phí ăn mặt của mấy vạn dân sẽ phải mua từ Phủ Châu, tích tiểu thành đại, cái lợi sẽ là bao nhiêu đây?

    Nước cờ này, ta nghĩ Tiết soái chắc chắn hiểu”.

    Dương Hạo đưa ra một loạt các điều kiện, Chiết Ngự Huân nghe xong không nói lời nào, Dương Hạo cũng im lặng, chậm rãi uống trà, chờ đợi Chiết Ngự Huân chê cười điều kiện mà mình đưa ra.

    Không phát triển vũ lực, sẽ không dẫn đến nhiều điều kiêng dè cho Chiết Ngự Huân, lợi ích từ việc thông thương của Lô Lĩnh Châu và Đảng Hạng, phía lợi nhất là thương nhân của Phủ Châu, Chiết Ngự Huân chưa chắc đã đồng ý.

    Nhưng kế này không đánh mà lại suy yếu được thế lực Hạ Châu, hắn chẳng nhẽ lại không suy nghĩ đến.

    Song, để đáp ứng được những điều kiện này, như vậy mặc dù không phải bây giờ, sẽ có một ngày Phủ Châu cũng cần qua đất Lô Lĩnh Châu, nơi trung gian của ba thế lực để xung đột vũ trang với Hạ Châu.

    Điều này, Chiết Ngự Huân chắc chắn cũng đã dự tính đến.

    Giờ hắn đang cân nhắc thành quả.

    Lợi ích là nguyên nhân cơ bản mà một người nghĩ đến khi đưa ra quyết định, mà lợi ích này đối với Chiết Ngự Huân bá chủ một phương mà nói, có thể là lợi ích kinh tế, có thể là lợi ích chính trị, cũng có thể là lợi ích quân sự, cân nhắc thành quả, cũng chính là hắn chọn hay bỏ thành quả, tiêu chuẩn duy nhất chính là đáng hay không đáng.

    Đáng hay không đáng đây?

    Dương Hạo hơi nhướn mày, trầm tư liếc nhìn Chiết Ngự Huân một cái, thầm nghĩ: “Có lẽ, hắn còn muốn có càng nhiều hơn nữa?

    Thuế má thông quan cao một chút, ta có thể nhận.

    Lấy giá thu mua vật phẩm quân nhu sừng trâu thảo dược bán cho bên quân đội Phủ cốc, ta cũng có thể nhận.

    Song, nếu cần nhiều hơn nữa, ta sẽ mất đi đường sống, điều đó không thể đáp ứng, hắn…rốt cuộc sẽ đưa ra điều kiện gì?”

    Chiết Ngự Huân có đôi mắt xếch, tóc mai ôm lấy cả hàm dưới, sau một lúc lâu, hai hàng lông mày của Chiết Ngự Huân đột nhiên nhướn lên, mở to mắt, quắc mắt nhìn, Dương Hạo trong lòng thầm nghĩ: “Có câu trả lời rồi”.

    “Ha ha, thực ra rất nhiều người đều bình thường như Dương đại nhân, thoạt đầu khi nghe thấy tên Bách Hoa Ổ, đều nghĩ tới trong ô hẳn đều là hoa tươi, nên mới có cái tên này.

    Kỳ thực đó là một sai lầm lớn, hoa của Bách Hoa Ổ không ở trong ổ, mà ở ngoài ổ, ngươi xem, bờ Nam Sơn, điểm giao nhau của phiến sơn thạch hồng bạch, từ xa nhìn lại thì sáng lạn như cầu vồng, bởi vậy nơi này có cái tên là Bách Hoa Ổ, nếu không thì nơi tây bắc này, để rất nhiều hoa cỏ nở rộ trên một ngọn núi, đó chỉ có thần tiên mới làm vậy được”.

    Tiết độ quân Vĩnh An em ruột của Chiết Ngự Huân, Lưu Hậu Chiết Ngự Khanh mặt mày hớn hở nói:

    “Đến đây, đến đây Dương đại nhân, mời ngài qua bên này xem.

    Ha ha, hai lần trước đến, vội công sự, Dương đại nhân còn chưa kịp ngắm phong cảnh của Bách Hoa Ổ, lần này đến có thể thong dong dạo chơi, thưởng thức phong cảnh rồi”.

    “Làm phiền Lưu Hậu đại nhân, Lưu Hậu đại nhân, mời”.

    “Dương đại nhân, mời”.

    Hai người bước chầm chậm ngắm cảnh trong sơn đạo, non xanh nước biếc, trong vắt như gương, đầu Dương Hạo đang lo lắng lung tung, không rõ là điều gì nữa..

    Hắn đứng ở chỗ đình nghỉ chân lo lắng một lúc lâu, Chiết Ngự Huân rốt cuộc sẽ đưa ra điều kiện gì, điều kiện chỉ có một, nhưng lại ngoài ý muốn của Dương Hạo.

    Chiết Ngự Huân không tăng giá cả, cái mà Dương Hạo đưa ra, hắn toàn bộ đều đáp ứng, hắn chỉ đưa ra một điều kiện khiến Dương Hạo khó hiểu.

    Điều kiện này chính là: Phần đất một phủ của Phủ Châu, lại bị vây quanh bởi các thế lực, bảo vệ giữ gìn đất đai vô cùng quan trọng, vì vậy nếu Phủ Châu toàn quyền phụ trách an toàn cho Lô Lĩnh, sợ rằng lực của Phủ Châu không tới nơi tới chốn.

    Bởi vậy, hắn yêu cầu Lô Lĩnh Châu phải có một lực lượng quân sự của riêng mình, mà không chỉ là dân tráng, những người này chỉ là lực lượng vũ trang địa phương phụ trách bảo vệ gìn giữ đất đai.

    Như vậy hai bên mới có thể hợp tác lâu dài.

    Sở dĩ Dương Hạo cam đoan Lô Lĩnh Châu không phát triển vũ lực, thực ra cũng là vì biết rõ chỉ cần Chiết Ngự Huân không cho phép, hắn cũng hết cách dưới bóng Phủ Châu, xe ngựa đông nghịt, những cỗ xe trong Lô Lĩnh Châu đi qua đi lại không ngừng thì một lực lượng vũ trang mạnh mẽ cũng dễ bị người khác phát hiện ra.

    Quân thường trực khác với dân tráng, sự khác nhau vô cùng lớn, võ trang dân tráng chỉ có khi nông nhàn mới tập trung lại huấn luyện một chút, sẽ không có sự bảo trì thường bị biên chế, sẽ không có chế độ, vũ khí, binh giáp hoàn mỹ, sẽ không có sự huấn luyện kiên trì mỗi ngày, sức chiến đấu được gia tăng, cũng không thể có sự đối kháng với quân thường trực, muốn huấn luyện một tốp kỵ binh vượt qua hàng trăm người, càng không thể dấu được tai mắt của người khác.

    Nhưng, trong suy nghĩ của Dương Hạo, điều mà Chiết Ngự Huân vẫn đang lo lắng chính là Lô Lĩnh Châu phát triển lực lượng vũ trang hoàn toàn do mình sắp xếp, nhưng điều này, Chiết Ngự Huân không những chưa khống chế được, ngược lại nó còn là một điều kiện mà hắn đưa ra việc xây dựng một lực lượng quân đội để tự bảo vệ mình, hơn nữa phải có vũ khí binh giáp trước khi xây dựng được quân đội, và phải được huấn luyện, mặt này Phủ Châu đều có thể giúp đỡ, vị quan nhị ca này nghĩ, thực sự là khiến người ta không thể lường được.

    Dương Hạo thầm nghĩ: Chẳng lẽ là vì hắn đã biết ta nhờ Trình Thế Hùng Quảng Nguyên mà trở nên giàu có, cho nên coi ta là người của bản thân, thế là…nhưng cũng không nhanh như vậy chứ.

    Bá chủ một phương, chưa từng thử thách mà dễ dàng tín nhiệm như vậy sao?

    Không phải như vậy thì là vì sao?

    Nếu không phải coi ta là người một nhà, Chiết Ngự Huân cho phép ta lập quân đội, nếu như không phải coi ta là người một nhà, Chiết Ngự Huân há lại cho ta vào Chiết gia, rồi đến nơi cao nhất Bách Hoa Ổ để ngắm phong cảnh?

    Thực là không thể hiểu được…

    “Ngự Khanh à, sao hôm nay lại nhàn rỗi đi ngắm phong cảnh vậy, vị này là…”

    Phía trước xuất hiện một lão trượng mặc bố bào, râu trắng như cước, chống một quải trượng bằng cây tử đằng nghìn năm tuổi, có một tiểu nha đầu xinh đẹp đỡ, lão cười hỏi han.

    “A, hóa ra là tam thúc, Ngự Khanh bái kiến tam thúc, Dương đại nhân, đây là tam thúc ta”.

    “Dương Hạo bái kiến lão gia”.

    Dương Hạo nghe nói vậy liền bước lên phía trước thi lễ.

    “Được rồi, được rồi”.

    Cụ già râu bạc chống quải trượng liếc nhìn hắn một cái, nở nụ cười rồi nói:

    “Được, được rồi, lão phu không quấy rầy các ngươi nữa.

    Các ngươi tiếp tục nói chuyện đi”.

    “Vâng, cung tiễn lão nhân gia”.

    Dương Hạo cười, khom lưng thi lễ với cụ già đó.

    Đi được mười mấy bước, một thiếu nữ lông mày lá liễu, xinh đẹp như tranh quay đầu lại nhìn theo Dương Hạo, rồi lên tiếng: “Tam gia gia, ngươi thấy rồi đấy, đây chính là người mà tiểu cô cô thích, thế nào?”

    “Ồ, không tồi, không tồi, được lắm, được lắm, Du a đầu thật tinh mắt”.

    Tam gia gia cười tủm tỉm nói.

    Dương Hạo và Chiết Ngự Huân lại đi về phía trước, được một lát lại gặp một cụ già râu bạc, và một cụ bà mặt mũi hiền lành phúc hậu, tay dắt hai đứa cháu trai, làm lễ chào, hóa ra cũng là ngũ thúc và ngũ thím của Chiết Ngự Huân.

    Dương Hạo vội tiến lên chào.

    Hai người ngắm cảnh ở núi này chẳng được bao lâu, trên đường đi xuống núi, gặp rất nhiều họ hàng của Chiết gia, hai huynh đệ Chiết Ngự Huân và Chiết Ngự Khanh làm quan Phủ cốc, còn hai huynh đệ khác thì đóng quân ở hai đại quân sự trọng trấn nam bắc, dù không ở Phủ cốc, nhưng phu nhân học, Dương Hạo cũng đã được gặp trên đường.

    Dương Hạo có cảm giác lấy làm kì lạ, cảm giác những người này như đi trên đường để gặp hắn vậy, là vì người của Chiết gia gặp trên đường là quá nhiều, hơn nữa ánh mắt họ nhìn hắn cũng không giống với ngẫu nhiên gặp trên đường, hắn thực sự nghĩ không ra bản thân có cái gì đáng để họ chạy lại nhìn như vậy.

    Ồ, lại còn có cả lão thái quân Chiết gia đến đi dạo nữa…

    Sau khi lão thái quân Chiết gia dưới sự đỡ dìu của hai huynh đệ Chiết Duy Chính, Chiết Duy Tín đi qua nở nụ cười mãn nguyện, thì Dương Hạo thẳng lưng đi đến, cười nói: “Chiết đại nhân, quý phủ thực là…nhiều người…”

    “Ha ha, đúng đấy, đúng đấy”.

    “Người của quý phủ, hình như đều thích sau buổi trưa đi dạo”.

    “Hả?

    Đúng…đúng..”.

    Chiết Ngự Huân cũng cười gượng nói.

    Trong hiên các, nơi mà Dương Hạo lần đầu gặp Chiết Ngự Huân, có hai người dựa vào lan can, một bộ quần áo vải, áo bào đay, đích thị là Chiết đại tướng quân.

    Một người nữa, là một cô gái mặc bộ quần áo như tuyết, lông mày hơi nâu, cô gái đó môi không tô son mà đỏ, má không phấn mà hồng, gió thổi nhẹ làm bay áo bào trắng của cô ta, càng tôn lên vẻ thoát tục tươi mát.

    Cô gái này chính là Chiết Tử Du, nàng đang nghịch mái tóc đen, vài sợi buông sang một bên vai, thật đoan trang.

    Lúc này, khuôn mặt thanh tú của nàng có chút không vui:

    “Đại ca, phối hợp với Lô Lĩnh Châu, cùng có lợi với Lô Lĩnh Châu, ta sớm biết ngươi sẽ đồng ý liên minh với hắn, bọn ngươi cũng biết là có bao nhiêu lợi ích trong đó, nhưng đó là việc của đàn ông, tiểu muội không muốn tham gia.

    Ta thích hắn, là chuyện của ta, sở dĩ đến bây giờ ta vẫn chưa nói cho hắn biết thân phận của ta, là vì ta mong người hắn thích hoàn toàn là ta mà không phải là một ngũ công tử của Chiết gia, nhị tiểu thư, ta không muốn hắn vì ta, khi qua lại với Chiết gia thì bị dao động suy nghĩ ban đầu; Đồng thời, ngươi đứng đầu Phủ Châu, cần có trách nhiệm với Phủ Châu từ trên xuống dưới, cần có trách nhiệm cơ nghiệp tổ tông, ta…không muốn ngươi vì ta, mà phải nhượng bộ cái không nên.

    Nếu như vậy, ta sẽ thành một điều kiện, một nguyên nhân ký kết liên minh của các ngươi, hỗn độn hiệu quả và lợi ích, như vậy ta sẽ không vui”.

    “Nha đầu ngốc nghếch này”.

    Chiết Ngự Huân vuốt ve mái tóc của nàng, bùi ngùi kẽ thở dài:

    “Tiểu muội, ngươi sinh muộn, phụ thân lại mất sớm, xem ra, ngươi còn nhỏ hơn Duy Chính vài tuổi, đại ca sao có thể không thương yêu ngươi, ta không muốn ngươi chịu tội giống như đại tỷ.

    Đại tỷ gả cho Dương Kế Nghiệp, chịu rất nhiều khổ cực, Dương Kế Nghiệp ủng hộ Lưu Kế Nguyên, hai mươi năm nay tuy cùng chung cốt nhục mà không thể gặp nhau.

    Nay Bắc Hán lung lay sắp sụp đổ, một khi thành bị phá, đất nước không còn nữa, không biết đại tỷ sẽ như thế nào.

    Hôn sự của đại tỷ, chính là vì Chiết Thị gia tộc ta, vết xe đổ đó, haiz… giờ là chuyện đại sự trong đời của ngươi, đại ca sao lại không lo lắng cho được?

    Nếu ngươi thích hắn, toàn tâm toàn ý, đại ca có thể giúp hắn được gì đại ca sẽ giúp.

    Nhưng, đại ca là chủ của Phủ Châu này, thì sẽ phải lo lắng đến lợi ích của các nơi, kế nghiệp tổ tông 300 năm, ta dám coi nó là trò đùa sao?

    Để hắn tự xây dựng võ trang, cũng chỉ là hành động biết thời biết thế, đại ca cũng có suy nghĩ của riêng mình”.

    Hắn kéo Chiết Tử Du ngồi xuống, chậm rãi nói: “Đại ca lo lắng quá rồi, hắn là hiền tài mà Trình Thế Hùng tiến cử, một lòng một dạ với Quan Gia.

    Nhưng mà nếu như ta để hắn đến lực lượng tự bảo vệ mình cũng không có, ngược lại lại dồn ép hắn sang một bên Quan Gia.

    Cũng được, hắn giờ tạm thời có thể phụ thuộc vào ta, nhưng tình thế bức bách, làm sao có thể tự cứu lấy mình.

    Tầm kiểm soát lực lượng của ta đương nhiên không bằng Quan Gia.

    Khi có nguy hiểm, hắn không đứng về bên triều đình thì sao?

    Chỉ có làm cho hắn mạnh mẽ lên, hắn mới có ý chí, cống hiến cho Chiết phủ ta, lấy Lô Lĩnh làm gia nghiệp, đời đời tương truyền.

    Nếu là như thế, không có mối quan hệ với ngươi, hắn sẽ chọn liên minh với ta, gắn bó, tương trợ lẫn nhau.

    Huống chi, hắn giờ bất hòa với Hạ Châu Lý Kế Quân, đây là ý đồ lớn nhất muốn liên minh với ta, Hạ Châu ép hắn là bất lợi cho ta, không khác nào tự hủy Trường Thành, Dương Hạo là chủ của Lô Lĩnh Châu, hoành sơn Dã Lý Thị dũng mãnh thiện chiến nhất, gần Lô Lĩnh trong gang tấc, giờ hắn đắc tội Lý Kế Quân, Lý Kế Quân nếu lệnh cho người Khương Hoành Sơn nhiễu chiến, mà hắn đến lực lượng tự bảo vệ mình cũng không có, thì sau này có thể bảo vệ tiểu muội của ta như thế nào đây?”

    Chiết Tử Du nghe xong gật đầu liên tiếp, khi nghe những lời này, nhất thời không có phản ứng gì, chỉ gật đầu, lúc ngẩng đầu nhìn thì thấy “Quan nhị gia” vẻ mặt tươi cười, mặt đỏ ửng lên nói: “Nói rồi, nói rồi, ngươi không có chút nghiêm túc nào cả”.

    Chiết Ngự Huân cười nói: “Việc như này không nghiêm túc, thì còn chuyện gì là nghiêm túc nữa đây?”

    Chiết Tử Du mắng hắn một tiếng rồi lại ngẫm nghĩ nói tiếp:

    “Đại ca không thể trực tiếp đóng quân ở Lô Lĩnh, nếu không thì cứ coi như Dương Hạo đồng ý, Triệu Quan Gia cũng không đồng ý.

    Hắn tự mình bố trí một châu, rõ ràng là không muốn mấy vạn dân chúng dưới sự quản lý của Phủ Châu, hơn nữa Lô Lĩnh Châu tự có quân mới, mà chuyện này lại không phải chuyện một chốc một lát có thể có được, Lý Kế Quân một khi tức giận lên, ngay lập tức ra tay với Lô Lĩnh Châu thì sao, đến lúc đó chúng ta cứu viện không kịp thì làm thế nào?”

    Chiết Ngự Huân nhíu mắt lại, kinh ngạc nói: “Con gái thường hướng ngoại mà, còn chưa gả cho người ta đấy, xem xem, đã bắt đầu lo lắng cho nhà người ta rồi đấy”

    Chiết Tử Du gắt giọng: “Ca…”

    Chiết Ngự Huân cười ha ha nói: “Lý Kế Quân thật sự muốn hưng binh cũng phải có sự đồng ý của Lý Quang Sầm.

    Theo ta thấy, hiện giờ khả năng tấn công của Lý Quang Sầm với Lô Lĩnh là không lớn”.

    Chiết Tử Du trầm ngâm nói: “Lý do?”

    Chiết Ngự Huân nói: “Vì khi ta thu binh về, Thổ Phiên nhất bộ vì tranh giành bãi cỏ thảo nguyên với Hạ Châu mà ra tay, Lý gia hiện giờ còn để ý tới sự uy hiếp và bất lợi của Lô Lĩnh đối với họ sao, có thể có xung đột hai bên sao?

    Ta thừa lúc nhân cơ hội này, giúp đỡ Lô Lĩnh Châu huấn luyện ra một đội quân, nếu không giúp được chúng có năng lực viễn chinh thì ít nhất cũng phải làm cho bọn chúng có khả năng tự bảo vệ mình”.

    Chiết Tử Du nhoẻn miệng cười, dịu dàng nói:

    “Đại ca nếu không vì ta thì sẽ không tận tâm như vậy.

    Muội muội đều nhớ kỹ rồi.

    Qua mấy ngày nữa, ta muốn đi Trung Nguyên một chuyến, ta cũng vì Chiết gia chúng ta, làm vài việc này mới đúng”.

    Chiết Ngự Huân ngạc nhiên nói:

    “Ngươi muốn đi Trung Nguyên?

    Đại ca còn nghĩ là…Ha ha…người trong nhà vừa nghe nói vậy thì đã tìm cớ đi nhìn hắn rồi, cái này, cái này…tết là ngươi 17 rồi, cũng đến lúc bàn đến chuyện hôn sự rồi…”

    “Người nhà…đã đã nhìn thấy hắn rồi?”

    Chiết Tử Du hờn dỗi, nén giận nói: “Ta chỉ biết ngươi là đồ miệng rộng!”

    Chiết Ngự Huân giả vô tội nói:

    “Nhìn ngươi khi ở lầu Tiểu Phàn luôn tự cho mình là người nhà họ Dương rồi, ai biết được là ngươi vẫn chưa muốn gả cho hắn đây.

    Ô…ngươi giờ vẫn chưa chuẩn bị nói với hắn thân phận thật của ngươi sao?”

    Chiết Tử Du lắc đầu nói:

    “Không muốn, ta muốn đợi đến khi Lô Lĩnh Châu có thể đứng vững đã, đợi cho hắn ổn định xong xuôi mọi việc, lúc đó ta mới để hắn biết thân phận thực của ta, mới bàn với hắn chuyện hôn sự.

    Ta muốn để cho hắn biết, sự nghiệp tiền đồ của hắn, tất cả đều là do tài trí và bản lĩnh của hắn mà có được, mà không phải dựa vào nhân duyên với nữ nhân.

    Hơn nữa, ta cũng muốn đi Trung Nguyên một chuyến, kiểu gì cũng phải rời xa nơi này mấy tháng, giờ sao nói đến hôn sự được.

    Cửu thúc tuổi đã cao, đến mùa đông giá rét, không thể để cho thúc bôn ba ở ngoài được.

    Việc này, giao cho người khác ta lại không yên tâm, tốt nhất vẫn là ta đi mới được”.

    Chiết Ngự Huân ngẫm nghĩ, gật đầu nói:

    “Ừ, cũng được, ngươi từ nhỏ đã thích đi đây đi đó, nếu bàn chuyện hôn sự sớm thì phải ở nhà chăm chồng dạy con.

    Đến việc về nhà mẹ đẻ cũng không phải chuyện đơn giản, còn nói gì đến du ngoạn.

    Đi Trung Nguyên lấy chút kiến thức cũng được.

    Đúng rồi, nghe nói hôm qua Đường gia cô nương cũng ở Tiểu Phàn lầu?”

    Chiết Ngự Huân ngắm nhìn Chiết Tử Du, tủm tỉm cười rồi đứng lên:

    “Hơn nữa…Đường gia cô nương và cái tên Dương Hạo kia hình như cũng có chút dính líu gì đó?”

    Chiết Tử Du thầm nghĩ: “Ai nói cho ngươi biết?

    Duy Chính?

    Duy Tín?

    Nhất định là Duy Xương!”

    Chiết Ngự Huân cười hắc hắc nói:

    “Bọn chúng cũng là quan tâm đến tiểu cô nương ngươi thôi mà.

    Ồ…ngươi xem…có cần đại ca phái người đi thông báo với Đường gia một tiếng, bảo bọn chúng ít làm phiền em rể tương lai của ta?”

    Đuôi lông mày của Chiết Tử Du nhướn lên, hếch hếch mũi hừ một tiếng nói:

    “Không cần đâu, Chiết Tử Du không muốn như vậy.

    Phải cần đại ca ngươi lộ diện lấy thế đè người, chẳng lẽ ta không đấu lại cô ta sao?”

    Chiết Ngự Huân đưa ngón cái ra khen:

    “Tiểu muội nhà ta có chí khí lắm, hắc hắc, khi nào cần đại ca xuất mã, thì ngươi cứ báo một tiếng nhé”.

    Chiết Ngự Huân liếc nhìn Chiết Tử Du rồi nói tiếp: “Ngươi ý à, đừng thêm phiền phức nào cho ta là tốt lắm rồi, có bao nhiêu người chạy ra nhìn hắn, hắn còn nổi lòng nghi ngờ với ta, ta nghĩ gặp ngươi hắn sẽ hỏi đấy”.

    Chiết Tử Du vừa nói đến đây, Chiết Duy Chính và Chiết Duy Tín dìu Chiết lão thái quân đi vào.

    Lão thái thái vui ra mặt nói:

    “Con gái ngoan, chúng ta vừa nhìn thấy hắn, ngươi xem khi nào để hắn đưa bà mối đến nhà mình đây…?”

    Chiết Tử Du rên rỉ một tiếng, giận dỗi nhìn Chiết Ngự Huân, tức giận đáp:

    “Ngươi thích, giờ cũng được”.

    Lão thái thái vừa nghe, vỗ tay, cao hứng nói:

    “Tình cảm tốt, tình cảm tốt, Ngự Huân đâu, huynh trưởng như cha, việc này ngươi nhanh chóng thu xếp đi”.

    Lão thái thái ngồi lên ghế, hoan hỷ nói:

    “Từ lúc khuê nữ thành thân, hai mươi năm nay lão thái thái ta vẫn chưa được bồng cháu ngoại.

    Ôi!

    Sắp có cháu ngoại bế rồi.

    Con gái à, năm sau phủ sẽ tiếp viện cho ta sang bế cháu, ngươi không cần về nhà mẹ đẻ…”

    Chiết Tử Du trợn mắt, bịt tai chạy ra ngoài.

    Lão thái thái ngạc nhiên nói:

    “Con trai lớn thì thành hôn, con gái lớn thì thành thân, còn không phải là lẽ thường sao?

    Con bé này, trước mặt mẫu thân còn xấu hổ cái nỗi gì…”

    Quyển 5: Khai Hoa Thập Trượng Ngẫu Như Thuyền

    Chương 192:Liên tử liên tâm (Hạt sen và tâm sen)

    Nếu liên minh, thì trở thành bằng hữu.

    Dương Hạo ba lần vào Bách Hoa Ổ, cuối cùng đã có tư cách ở lại Bách Hoa Ổ ăn cơm.

    Chủ nhân là Vĩnh An Tiết soái Chiết Ngự Huân, người tiếp khách chỉ có em ruột của hắn Tiết độ Lưu Hậu Chiết Ngự Khanh và chuyển vận sứ Nhâm Khanh Thư, chỉ có bốn người với những món ăn sơn hào hải vị.

    Đang lúc bốn người uống rượu nói chuyện phiếm, tự nhiên muốn tán gẫu đến việc nhà cho thêm phần sinh động, nhưng chủ đề vẫn là Lô Lĩnh Châu liên minh với Phủ Châu và chuyện Lô Lĩnh lập quân đội.

    Nhâm Khanh Thư là Vĩnh An quân chuyển vận sứ, cai quản lương thảo quân nhu, Chiết Ngự Khanh là Vĩnh An quân Lưu hậu, cai quản công việc hậu cần, có hai người đó ở đây, lại có thêm một vị Tiết soái, bốn người nói chuyện vô cùng vui vẻ, hợp tác với nhau, trợ giúp lẫn nhau.

    Xong bữa tiệc rượu, Chiết Ngự Huân tươi cười tiễn hắn đến sau nhà, Chiết Ngự Khanh và Nhâm Khanh Thư cùng đưa hắn ra Bách Hoa Ổ, Dương Hạo lần nữa cảm ơn, hai vị tướng quân lúc này mới dừng bước, đợi hắn lên xe ngựa đánh về đầu cầu, lúc này mới nhìn nhau cười quay vào trong ổ.

    Dương Hạo lần này đến, cuối cùng cũng đã chiếm được cảm tình của Chiết phủ, trong lòng vui sướng vô cùng, mặc dù uống với ba vị tướng quân nhiều mất mấy chén nhưng tinh thần hắn không hề say.

    Hắn vịn một bên cửa sổ.

    Đón gió thu mát, nhìn nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn, đang nhìn chăm chú, bên cạnh có một xe ngựa khác đi đến, che mất tầm mắt của hắn.

    Ngồi trên xe là một ông cụ già đánh xe, bên cạnh lại là một thiếu nữ, quần áo xanh, nhìn dáng người nhỏ nhắn, chắc chắn là Chiết Tử Du.

    Dương Hạo mừng thầm, lập tức gọi: “Tử Du, Tử Du.

    Dừng xe”.

    Thiếu nữ đó vô cùng ngạc nhiên quay đầu lại, vừa nhìn thấy hắn, không khỏi vui mừng.

    Dương Hạo bảo xe ngựa dừng lại, vén màn kiệu rồi nhảy xuống, cười nói: “Ta vừa vào Bách Hoa Ổ, liền được người dẫn đi gặp Tiết soái, nhìn khắp nơi cũng không gặp nàng.

    Nàng đang đi đâu vậy?”

    Chiết Tử Du thản nhiên nói: “Chỗ chàng đi là địa bàn Chiết Phủ, ta đến không tiện.

    Ta còn không hiểu tại sao chàng đến cơ, đây là xe thức ăn Chiết gia đi chợ chọn mua, ta ở trong ổ đợi phát bực, liền đi theo vị đại thúc này ra ngoài thư giãn chút”.

    Ông cụ liền quay ra cười với Dương Hạo.

    Dương Hạo nhìn xung quanh liền nói: “Lại đây, lên xe của ta”.

    “Chiết Tử Du thấy mìnhmặc bộ áo xanh bằng vải thô, lại nhìn Dương Hạo ăn mặc chỉnh tề như vậy, ngập ngừng nói:

    “Giữa ban ngày, quần áo này của ta... sợ là đi với chàng không tiện”.

    Dương Hạo không hề để ý, cười nói:

    “Có gì là không tiện cơ chứ, khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, bộ quần áo xanh của ngươi làm sao, ngươi vẫn là ngươi, lại đây”.

    Dương Hạo đưa tay ra, Chiết Tử Du lấy làm vui mừng, đặt tay vào tay hắn rồi nhảy nhẹ xuống xe, Dương Hạo đỡ nàng nhảy xuống, rồi chắp tay cười nói với lão đánh xe:

    “Đa tạ đại thúc.

    Ta đưa Chiết cô nương đi dạo một phen, rồi sẽ đưa nàng về, đại thúc nếu về sớm, làm phiền đại thúc nói với cửu thúc Chiết cô nương một tiếng”.

    “Được, được, lão hiểu”.

    Lão phu xe gật đầu mỉm cười, nhìn Dương Hạo xoay người lên xe.

    Liền vung roi ngựa, đánh xe đi thẳng.

    “Chúng ta ra Bách Hà viện ngồi chút đi, phong cảnh nơi đây rất thanh nhã, ta đã từng đi qua đó, không gian yên tĩnh đó ta rất thích, song vẫn chưa có cơ hội đi vào du ngoạn một phen, nàng xem chúng ta đến đó được không?”

    Mùi thơm trên người cô nương tỏa ra, Dương Hạo ngửi và nhìn nàng chưng cầu ý kiến, Chiết Tử Du mỉm cười nói:

    “Chang' bảo đi đâu thì đi đó đi, dù sao ta chỉ là đi ra ngoài dạo chút, ta vốn không xác định là đi đâu”.

    Dương Hạo không nhịn được cười nói:

    “Ta đây sẽ đem nàng quay về Lô Lĩnh Châu làm áp trại phu nhân, nàng cũng không có ý kiến gì sao?”

    Chiết Tử Du dịu dàng nhìn Dương Hạo, ôn tồn nói:

    “Giữa ban ngày lại nói những lời vô vị đó.

    Đại sự của Lô Lĩnh Châu còn đang bộn bề, mà lại có thể đi nhà ta cầu hôn được sao?”

    “Ừ!”

    Dương Hạo gật đầu, xấu hổ cười nói:

    “Là ta luống cuống quá rồi, tự làm hại mình, không bình tĩnh bằng nàng.

    Tử Du, nàng tuy là con gái, nhưng ý chí khí khái lại lấy được lòng người, có thể quen nàng là phúc lớn của Dương Hạo ta”.

    Nói đến đây, Dương Hạo trong lòng đau xót, Lão nương chỉ là một người đàn bà bình thường, nhưng bà ấy là một bà mẹ vĩ đại.

    Tuy Đông Nhi hiền lành, lương thiện, nhưng người ta luôn ghét bỏ thân phận đã từng xuất giá của nàng, nếu nàng mở lòng mình một chút, hiểu sự đời như Tử Du, nhất định sẽ tốt hơn nhiều.

    Nhưng, bản thân giờ là nhất phủ chi tôn, điều đó nghĩ còn chưa dám nghĩ đến.

    Lão nương giờ lại âm dương xa cách, chưa từng hưởng phúc với hắn được ngày nào.

    Còn có Đông Nhi, Đông Nhi ơi...

    Tiếng lòng Dương Hạo run lên, ánh mắt hơi ướt át.

    Hắn vội quay đầu đi chỗ khác, không muốn để cho Chiết Tử Du nhìn thấy thần sắc khác thường của mình.

    Sau một lúc lâu, tay hắn từ từ nắm chặt tay lại, Dương Hạo quay đầu lại, chỉ thấy một đôi mắt trong suốt lẳng lặng nhìn hắn, không nói lời nào, không hỏi gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn như vậy, giống như đã hiểu được hết nỗi thống khổ của hắn.

    Nghe tiếng cuồn cuộn ngoài cửa xe, Dương Hạo nghĩ đó là thủy triều, bánh xe lộc cộc, hơi xóc, đã đến đầu cầu.

    Dương Hạo hít một hơi, nói nhỏ:

    “Tử Du, nàng có muốn nghe chuyện trước đây của ta không?”

    Chiết Tử Du dịu dàng gật đầu, hiền dịu nói:

    “Ừm, chàng nói, ta nghe”.

    Dương Hạo kể rất tường tận, hắn đã từng nói cho đám người Phạm Lão Tứ, Lưu Thế Hiên nghe qua, giờ chính mồm hắn lại kể, hơn nữa lại rất tường tận, càng thêm động lòng người, Chiết Tử Du nghe lệ rơi xuống, bỗng nhiên nhào vào lòng hắn, áp mặt vào ngực hắn.

    Nhẹ nhàng nói:

    “Hạo ca ca, ta không ngờ, chàng lại chịu nhiều oan ức như vậy, khổ như vậy...”

    Dương Hạo vuốt nhẹ mái tóc nàng vỗ về nói:

    “Ta khổ, nhưng ông trời đã đền bù cho ta quá nhiều”.

    Hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, dừng lại một lúc, chần chừ nói: “Nhưng, ta lại làm tủi thân nàng...”

    Chiết Tử Du ngẩng mặt lên, ngạc nhiên hỏi: “Làm tủi thân ta chuyện gì?”

    Dương Hạo nghiêm nghị nói: “Đông Nhi đối với ta nghĩa nặng tình thâm.

    Nàng vì ta mà chết, cái ta duy nhất có thể cho nàng, nay chỉ có một lời thề ngày xưa ở Kê Quan Sơn, Dương Hạo sẽ không làm trái.

    Đông Nhi và ta chưa nên nghĩa vợ chồng, nhưng thực sự đã là vợ chồng, Dương Hạo nợ nàng ấy một từ đường, sửa lại gia phả, nàng ấy vẫn là vợ của ta.

    Từ xưa tới nay, nối dõi tông đường đều là do đàn ông, đời sau cũng lấy họ của đàn ông.

    Cho nên hệ thống gia tộc gia phả đều lấy đàn ông làm căn cứ, đàn bà phải nhập vào gia phả nhà chồng.

    Cho dù người này đã qua đời, làm như chính thê, cũng phải ghi vào gia phả nhà chồng.

    Nếu chưa gả, thì sẽ không được ghi vào gia phả nhà chồng, như vậy tự nhiên sẽ mất đi dấu vết.

    Tuy nói đây chỉ là vấn đề về danh phận, không ảnh hưởng đến lợi ích tái giá thê tử, song cũng coi là xã hội hiện đại, hoàng hoa đại khuê nữ cũng không đồng ý tái giá, huống hồ lúc này.

    Dương Hạo lường trước Chiết Tử Du nghe xong sẽ không đồng ý.

    Vốn là nhất phủ chi tôn, ngay cả tái giá, lấy một tiểu thư khuê các cũng khó, huống hồ Chiết Tử Du trong mắt hắn cũng chỉ là họ hàng xa với Chiết gia, là một người phụ nữ cực kỳ bình thường, chẳng qua nếu tái giá với cô nương rộng lượng này, lòng hắn cũng có chút khúc mắc, Dương Hạo không muốn cô ấy bị thiệt thòi, tâm sinh oán ưu, những lời này vẫn cần phải nói rõ.

    Chiết Tử Du trong lòng quả nhiên có chút không vui, nhưng La Đông Nhi vì Dương Hạo mà hi sinh tính mạng, nàng nghe xong cũng động lòng, hết sức cảm phục.

    Còn nữa...nàng nhớ tới một câu nói của mình nói với Đường Diễm Diễm: Con gái lần đầu được người đàn ông chú ý đến, có lẽ là bộ ngực, nhưng khi lọt vào con mắt của người đàn ông đó, nó lại là tính tình phẩm đức và cử chỉ của cô ấy.

    Lẽ nào khi đến lượt mình, cũng tầm thường như những người phụ nữ khác sao, muốn xem đời người phụ nữ chua chát đến thế nào.

    Huống hồ, Đông Nhi là ở góa, lại là phụ nữ bình thường, thân phận hèn mọn.

    Ngày trước khó khăn, hắn không đề cập thì ai biết Đông Nhi đối với hắn tình sâu nghĩa nặng như vậy?

    Nhưng người đàn bà đó hắn nhớ mãi không quên, đến nay vẫn còn nhớ tới.

    Thật là một người đàn ông có tình có nghĩa.

    Ta muốn lấy hắn, không phải vì cái này đó chứ?

    Nếu hắn phát đạt phú quý, quên đi Đông Nhi, không nghĩ đến nữa, không nhớ đến nữa, hắn lúc đó, ta có còn thích nữa không?

    Nghĩ đến đây, Chiết Tử Du liền ngồi thẳng người, gật đầu nghiêm túc nói:

    “Hạo ca ca, chàng nhớ Đông Nhi tỷ tỷ như vậy, ở dưới suối vàng, tỷ ấy cũng sẽ rất vui.

    Tử Du không phải ghen ghét gì, Đông Nhi tỷ tỷ hiền lành phúc hậu, nên là thê tử của chàng, ghi vào trong gia phả Dương Thị.

    Tử Du thực lòng kính nể Đông Nhi tỷ tỷ, tình nguyện nhận tỷ ấy làm đại tỷ.

    “Tử Du…Dương Hạo rất cảm kích”.

    Hắn nắm chặt lấy tay nàng, không nói nên lời.

    Chiết Tử Du nhìn hắn, rồi đột nhiên cười, nói:

    “Chàng có phải cảm thấy ta đặc biệt thông tình đạt lý nên lòng chàng tràn đầy vui mừng không nói nên lời hay không?”

    “Ừ, đúng vậy, đúng vậy”.

    Dương Hạo vội gật đầu.

    Chiết Tử Du làm cái mặt xấu trêu hắn, xấu hổ cười nói:

    “Vậy chàng về sau yêu thương người ta một chút là được rồi”.

    Dương Hạo thấy nàng với bộ dáng đáng yêu như vậy, trong lòng cũng lấy làm vui.

    Bích Hà Viện thực là một hậu viện của một miếu đạo quán của đạo sĩ.

    Người xuất gia Đời Tống đều có ý nghĩ kinh tế.

    Nơi đây không hương khói nghi ngút như Phổ Tế Quảng Nguyên.

    Quan chủ tìm con đường phát tài khác, thế là hậu viện mở cửa, người ta mở mấy quán trà, quán cơm.

    Trong Bích Hà Viện nước chảy qua chiếc cầu nhỏ, hoa sen nở rộ trên mặt nước.

    Phong cảnh tao nhã vô cùng, nhưng khẩu vị của dân chúng khu vực tây bắc tương đối nặng, không ngoạn được phong cảnh tao nhã này, cho nên khách đến không nhiều, vô cùng yên tĩnh.

    Dương Hạo và Chiết Tử Du đi đến Bích Hà Viện, tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống.

    Đây là một thạch đình, ghế rất thấp, ánh mặt trời chiếu xiên vào chân của họ, lan can đá thấp, dưới lan can là mặt nước xanh biếc, lá sen tươi tốt, hoa sen héo một nửa, chỉ còn lại những đài sen nặng trịch.

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng ngồi xuống phía đối diện, thư thái thanh cao, trong sự đoan trang ẩn vẻ quyến rũ khôn cùng.

    Giờ Dương Hạo và nàng đã ngầm kết xe duyên trọn đời.

    Không băn khoăn gì, thấy Chiết cô nương ngồi xuống, eo thon da trắng, vô cùng gợi cảm, càng nhìn càng yêu, thực muốn nuốt nàng theo nước miếng vào bụng.

    Ánh mắt ấy nhìn cô nương khiến mặt cô ấy ửng đỏ.

    Nếu tiểu nhị không kịp thời xuất hiện, thì sẽ không tránh được sự hờn dỗi của cô nương, cũng may là như vậy, nàng mở to mắt nhìn Dương Hạo.

    Ánh mắt như oán trách, lại không dấu được ý vui mừng, ai bảo không nguyện thưởng thức người ta.

    Hai người ăn chút đồ ăn sáng, uống trà.

    Dương Hạo kể về dự định của mình cho nàng nghe.

    Chiết Tử Du chăm chú lắng nghe, vừa gắp đồ ăn, rót trà cho hắn, vừa lắng nghe hắn kể.

    “Nói như vậy, Hạo ca ca muốn nhanh chóng trở về?”

    “Ừ, một tờ khế ước không ràng buộc nổi tài chí của một Tiết soái, lợi ích cộng đồng mới là nền tảng sự hợp tác của chúng ta có thể thực hiện.

    Ở lại đây cùng với Tiết soái trao đổi tường tận, lúc thực hiện cũng khó tránh khỏi thiếu sót.

    Ta nghĩ lại một lần nữa gặp Tiết soái, xác định chi tiết chủ yếu, rồi lập tức trở về Lô Lĩnh Châu.

    Còn về điều lệ cụ thể hợp tác, có thể từ từ hoàn thiện”.

    “Hả, chàng luôn đến đi vội vàng, thực sự là cần vội như vậy sao?

    Dương Hạo thở dài: “Lý Kế Quân phẫn nộ, rốt cuộc có đưa đến nhiều bất lợi cho Lô Lĩnh Châu hay không, giờ khó mà lường trước.

    Con người ta, sinh ra trong hèn mọn.

    Kỳ thực không có chí lớn, thích ứng với mọi hoàn cảnh, nhưng bị ép buộc, không thể không phản kháng lại.

    Giờ con người ta dựa vào muôn dân, bình thường nghĩ đến đó trong lòng rất nặng nề, nhưng chờ đợi thần phật bốn bề xung quanh, lòng dạ ta…”

    Dương Hạo bị xúc động quá, hạ chén trà xuống nói:

    “Giờ làm việc, mỗi bước đi đều có rất nhiều sự ràng buộc, khiến cho ta lo trước lo sau không được thong dong.

    Ta thường bị tỉnh giấc, sau đó thì rất khó ngủ lại, sợ nhất khi nhắm mắt lại mơ thấy Lô Lĩnh Châu bị cướp mất, mấy vạn dân chúng sinh tử lưỡng nan, đều hướng đến ta mà cách giải quyết.

    Quan Gia muốn một châu độc lập, duy trì cục diện tây bắc bây giờ, ba thế lực lo lắng Lô Lĩnh Châu mạnh lên, sẽ ảnh hưởng tới quyền lợi ích của chúng, Dương Hạo đặt mình trong hoàn cảnh đó, ở nơi trời cao hoàng đế ở xa này, không thể không dựa vào thế lực mạnh mẽ của chúng, nhưng khi bọn chúng đến gần rồi, lại sợ bên Quan Gia…

    Địa vị được như hôm nay thực không dễ mà có được, khi chưa ngồi ở vị trí này, thì ta chưa bao giờ nghĩ mình lại có ngày có vị trí này, tuy là nghìn trùng vạn khổ, lại làm sao có thể cam tâm có một ngày xuống dốc không phanh đây?

    Đại nghĩa dân chúng, tiền đồ của mọi người, thực làm khó Dương Hạo này, quan này như lâm vực sâu, như dẫm lớp băng mỏng.

    Lòng ta đây…”

    “Hạo ca ca…”

    Chiết Tử Du mắt rưng rưng, nhìn Dương Hạo một lúc lâu, rồi đột nhiên eo thon cúi người xuống ngắt lấy một đài sen.

    Ngón tay thon dài nhỏ nhắn nhẹ nhàng tách hạt sen ra.

    Hạt sen được tách lớp vỏ lộ ra màu trắng trong, nàng bóc từng hạt từng hạt ra.

    Chiết Tử Du lại ngắt lấy một lá sen, để hạt sen đã bóc sạch sẽ lên trên lá sen.

    Hạt sen trắng như tuyết, lá sen xanh biếc giống như hạt mưa rớt lên quả chuối tây.

    Làm cho người ta si mê.

    Chiết Tử Du lại rót đầy một cốc trà cho Dương Hạo, lấy một que tăm, cẩn thận chọc vào tâm sen màu xanh, tâm sen rơi vào chén nước trà.

    Dương Hạo chăm chú nhìn động tác của nàng, cái nàng lấy ra là tâm sen hay là tâm của người con gái đây?

    Chiết Tử Du đưa lá sen đến trước mặt Dương Hạo, dịu dàng cười nói:

    “Nếm thử đi, ngọt lắm”.

    “Ừm”.

    Dương Hạo trả lời, cầm lấy một hạt sen, nhẹ bỏ vào trong miệng, hạt sen mang theo mùi thơm nhàn nhạt.

    Chiết Tử Du cười nói:

    “Từ khi bén rễ đến khi hoa tàn kết quả, sen chưa bao giờ cảm thấy tự ti khi sống ở nước bùn, nó cố gắng thẳng thân mình, không đâm cành mà tách nước mọc lên, lộ lá sen xanh biếc, hoa sen thiêng liêng vươn ra giữa đời.

    Cái mà hoa sen bao bọc lấy chính là tinh hoa mà nó hút mưa gió, tắm rửa trong sương mai kết thành, cái tinh hoa này chính là hạt sen của nó.

    Hạt sen có vị ngọt, tâm sen có vị đắng, nhưng không phải đắng ngắt.

    Đắng và ngọt, vốn là anh em, chàng bỏ ra bao nhiêu công sức, cái chàng được nhận lại thậm chí còn vượt qua sự lường trước của chàng”.

    Chiết Tử Du bưng chén trà kia lên, mỉm cười nói:

    “Tâm sen tuy rằng có vị khổ, nhưng lại là thứ rất tốt có thể hạ chân hỏa, ngâm ở trong cốc trà tâm sen mà thưởng thức, trong vị đắng có vị ngọt, sẽ khiến ngươi bình tĩnh hòa nhã hơn, những tâm sự tích tụ cũng vì thế mà tiêu tan trong miệng”.

    Dương Hạo nhìn Tử Du nói:

    “Tử Du, có thể gặp được nàng, thật là phúc lớn của ta, có nàng bên ta rồi, giống như hạt sen ngọt vậy, tâm tư tích tụ trong lòng Dương Hạo cũng không cảm thấy đau khổ u phiền nữa”.

    Chiết Tử Du cười, định mở miệng nói chuyện thì nghe thấy một tiếng hét lớn:

    “Xe dừng ở đây, người còn có thể đi đâu nữa?

    Tên họ Dương kia, ngươi ra đây cho ta, đấu một phen 300 hiệp với thiếu gia ta”.

    Dương Hạo và Chiết Tử Du cùng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một tên công tử say khướt xông vào, khuôn mặt tuấn tú đỏ ửng, tên tiểu nhị chặn đường bị hắn đẩy ra.

    “A...a...a” “Rầm” một tiếng.

    Hắn loạng choạng ngã xuống rồi đứng dậy, nhìn thẳng vào Dương Hạo, trừng mắt hỏi: “Ngươi, Dương Hạo?”

    Chiết Tử Du kinh ngạc nói: “Tần Dật Vân”

    Dương Hạo ngạc nhiên đứng lên: “Lý Tiểu Long, tìm ta có chuyện gì vậy?”

    Tần Dật Vân tay cầm côn hai khúc chỉ thẳng vào Dương Hạo, quát to:

    “Cưỡng hiếp Diễm Diễm nhà ta, là tiểu tử ngươi?

    Đánh!”

    Dứt lời, lảo đảo đi đến, tay cầm côn hai khúc múa loạn lên.

    Dương Hạo sợ hãi, cuống lên.

    Nhìn hai bên, không có binh khí nào bên cạnh, rồi Tần Dật Vân lảo đảo đi đến, quay ngoắt người lại.

    Côn kêu “U” một tiếng rồi được thu về, chạm luôn vào trán của hắn.

    Dương Hạo nhìn thẳng, hai mắt đăm đăm của Tần Dật Vân, một tia máu chảy từ trên trán của hắn chảy xuống, hắn gật gù khen:

    “Quả...quả nhiên là công phu không tồi, nhưng ta lại là địch thủ của ngươi, bái...bái phục”.

    Dứt lời, thân loạng choạng “Ùm” một tiếng chém xuống hồ sen...

    Chương 193😛hong vân tái khởi

    Đường Diễm Diễm ngồi ở ngoài hành lang, ôm lấy cái bát ngọc ở trong lòng, lắc lắc, háo hức nói:

    “Tiếp, nói tiếp đi, sau đó thì thế nào?”

    Ngồi cạnh bên cạnh nàng là Đường Uy, giữa hai người có một cái ghế nằm, một lão thái thái tóc trắng xóa, phủ một thảm lông lạc đà trên hông, đang ngủ gà ngủ gật.

    Đường Diễm Diễm lúc này đang chế son, như hộ giàu giống Đường gia, là nơi sản xuất son nổi tiếng, đàn bà của phủ thích dùng son tự mình chế.

    Son này đều là dùng hoa có trong từng mùa như hoa đào, hoa tử, hoa hồng lam, hoa hồng, hoa tường vi, hoa lựu...

    Vo sạch, chưng với hoa lộ mà thành, một khi dùng, chẳng những tươi đẹp lạ thường, mà còn có vị ngọt.

    Son như vậy là sản phẩm tinh khiết từ thiên nhiên, có thể ăn được, Giả Bảo Ngọc thích ăn son trên miệng người khác đó thôi, chính là vì nó là được làm thành từ các loại hoa.

    Nếu như đổi với những loại sản phẩm hóa trang cao cấp hiện nay có chì thì nó có một yếu tố kích thích sinh dục cao, hắn dám ăn, không trúng độc mà chết, thì cũng trở thành tên ái nam ái nữ.

    Đường Uy xua tay nói:

    “Thế còn sau đó thì sao.

    Kiếm pháp của Dương Hạo ngươi cũng đã gặp, võ công vốn không thấp hơn Dật Vân ngươi, Dật Vân lại uống quá nhiều đầu óc quay cuồng, làm sao mà là đối thủ của hắn được.

    Theo tiểu nhị kia nói, kỳ thực hai người không đấu nổi hai chiêu, hắn lúc đó mới vừa từ trong nước trèo lên, định vịn vào lan can đá mà lên, thì thấy Dật Vân vung một nhát, Dương Hạo nghiêng người né được, hắn liền gõ vào mình, sau đó giật giật té xuống nước hồ, còn rơi trúng vào tên tiểu nhị đó.

    Tên tiểu nhị còn may mắn né được, nếu không thì, sẽ bị hắn dìm chết.

    Đấy...uống vào không biết trời đất đâu với đâu...”

    Đường Diễm Diễm lại giã một lúc, cúi đầu xuống nghĩ, mở cờ thầm hỏi: “Việc này...đã ầm ĩ khắp Phủ cốc, mọi người đều biết rồi hả?”

    “Đúng vậy”.

    Đường Diễm Diễm đắc chí nói: “Ha ha, cuối cùng cũng có người tranh giành với ta, ta làm người cũng không thất bại như thế phải không?”

    Đường Tam Nhi trợn mắt không để ý đến nàng.

    Đường Diễm Diễm lại hỏi:

    “Thế Dương Hạo đâu?

    Giờ đang làm gì?”

    Đường Uy cười đau khổ nói:

    “Còn có thể làm cái gì nữa, hôm trước vì ngươi và Chiết Nhị cô nương đã ầm ĩ dư luận rồi, giờ lại cùng Dật Vân tranh chấp, thế lực Tần gia gì không biết?

    Hơn nữa lại còn thân mật với Chiết Phủ, ta nghĩ...Dương Hạo có lẽ cũng không muốn gây hận thù với Tần gia, lo lắng làm loạn không thể dàn xếp lại, cho nên sau khi rời khỏi Bích Hà Viện thì trở về trạm dịch.

    Sáng sớm hôm nay lại đến Bách Hoa Ổ một chuyến, sau đó vội vàng trở về Lô Lĩnh Châu rồi”.

    Đường Diễm Diễm vui mừng khôn xiết, cười ngây ngô vài tiếng rồi nói:

    “Ha ha, ha ha, biết hắn sống không yên ổn là ta vui rồi”.

    Đường Uy lại nhìn khinh khỉnh một cái, đối với muội muội ngốc này, hắn hết cách, hắn thở dài một tiếng rồi nói: “Muội Nhi à, Ca cần đi Phủ Khai Phong một chuyến, ngươi đi không?

    Ca đưa ngươi đi giải sầu.

    Đường Diễm Diễm mừng khấp khởi, nhảy dựng lên nói: “Tha không đi, ta muốn đi Lô Lĩnh Châu”.

    Đường Uy giật mình nói: “Ngươi đi Lô Lĩnh Châu làm gì?”

    Đường Diễm Diễm đắc ý nói: “Việc buôn bán mà, ta đi Lô Lĩnh Châu làm ăn buôn bán, xem Dương Hạo hắn có dám cản ta tiến vào không?

    Hừ hừ, nghĩ đến bộ dạng đắc ý của Chiết Tử Du ta phát bực, việc này nếu không xử lý được, ta còn là Đường Diễm Diễm sao?”

    Rồi nàng cúi đầu, thất thanh kêu lên: “Ai... vinh dự được nghe ngươi nói chuyện rồi, cánh hoa của ta đã được giã xong, giờ phải đi lọc mới được...”.

    Nói xong ôm bát ngọc chạy nhanh vào phòng.

    Đường Uy vuốt sống mũi lẩm bẩm: “Nha đầu này...không có trái tim gì cả...”

    Lão thái thái nằm một bên ghế ngủ gà ngủ gật, bỗng nhiên mở mắt ra, liếc mắt một cái nói: “Đứa cháu gái ngoan của ta tính tình vui vẻ, không để bụng chuyện này, cho dù tính nết thế nào, khóc một trận là lại bình thường thôi”.

    Đường Uy cười đau khổ nói: “Bà nội…”

    Lão thái thái hừ một tiếng nói: “Ngươi nói xem, cô nương như vậy có điểm gì là không tốt nào?

    Nếu như khuê nữ người ta nghe một ca khúc não lòng có thể khóc, nhìn hoa rơi cũng tiếc thương, nhìn mưa rơi cũng thấy thương cảm, cả ngày u sầu, khóc lóc rên rỉ, lẽ nào ngươi chịu được?

    Hừ!”

    Đường gia lão thái quân là một người đàn bà của Miêu gia, hồi trẻ có tính cách hoạt bát vui vẻ, tính cách của Đường Diễm Diễm giống như bà nội.

    Hơn nữa đàn ông Đường gia rất nhiều, đàn bà thì ít, đến mức hai đời mới sinh một khuê nữ.

    Các trưởng bối Đường gia tự nhiên mà coi cháu gái thành của báu trong tay, ngay cả khi nàng có gì không phải, bọn họ nhìn cũng thấy đáng yêu, thấy thích thú.

    Đường Uy bị bà nội giáo huấn cho một trận, thấy bà định nói tiếp, vội nhảy người lên nói:

    “Ai zô, cháu chợt nghĩ ra còn có một chuyện khẩn cấp chưa giải quyết xong.

    Bà nội à, người nghỉ ngơi nhé, cháu phải nhanh chóng về giải quyết đây”.

    Đường Uy tìm cớ, liền chạy một mạch ra ngoài.

    Đường Diễm Diễm sau khi giao việc cho thị nữ làm, thì đi ra khỏi phòng, thấy Đường Uy đa chuồn mất bóng dáng, giậm chân hậm hực nói:

    “Tên kia, người ta còn có cái cần hỏi về hắn đây, lại chuồn mất rồi”.

    Lão thái thái nhìn Đường Diễm Diễm cười, đưa tay ra nói:

    “Cháu gái ngoan, đến đâybà”.

    “Hắn…”

    Vừa nhắc tới Dương Hạo, hai con mắt của Đường Diễm Diễm sáng lên, hào hứng nói:

    “Tên kia…nói thế nào ạ, hắn í à, rất vô lại, rất háo sắc, rất hạ lưu, vầng…hơn nữa rất vô liêm sỉ… chẳng có điểm nào giống một quân tử phẩm đức cả”.

    “Hả?”

    Lão thái thái mở to mắt nhìn cháu gái yêu của mình.

    Đường Diễm Diễm vẫn chưa phát hiện ra, vừa mừng vừa xấu hổ nói:

    “Nhưng con người hắn ấy, lại trí tuệ đại dũng, đại nhân đại nghĩa, giỏi hơn so với có đạo đức quân tử, mọi người đều khâm phục hắn”.

    Nàng tủm tỉm cười, dịu dàng nói:

    “Hơn nữa, nếu nói là hắn không học vấn, không giỏi võ thì chưa hẳn vì có lúc hắn nói ra rất nhiều đạo lý khiến người ta tỉnh ngộ, ta bình thường cũng không ngờ đến.

    Nếu nói hắn học vấn cao siêu, thì cử chỉ lời nói lại không có dáng vẻ của kẻ đọc sách thánh hiền.

    Trước kia, ta luôn cảm thấy hắn là một tên thư sinh trói gà không chặt, ai biết được đột nhiên hắn học được công phu cao cường đến thế, hơn nữa lại có kiếm pháp vô cùng đẹp, bà nội à, loại kiếm pháp này thực sự rất lợi hại, ngay cả tên Lý Kế Quân cũng phải chịu thua dưới kiếm pháp của hắn.

    Cái tên này, không làm thì thôi, một khi đã nhúng tay vào thì người ta nhất định sẽ không ngờ tới…”

    “Ha ha ha…”

    Lão thái thái cười rộ lên, bà ấy cưng chiều cháu gái quá mà, cười xong bà nói:

    “Cháu gái ngoan của ta, ngươi không cần kể nhiều như vậy, xem ra ngươi thực sự thích người ta rồi, hồi bà nội ngươi còn trẻ, cũng giống ngươi giờ vậy.

    Ừ, con mắt cháu gái ngoan của ta thật không tồi, ngươi nếu đã thích hắn thì phải giữ lấy một chỗ trong lòng hắn nhé”.

    Đường Diễm Diễm tiu nghỉu nói:

    “Nhưng…tên đó giờ đã thích Chiết Tử Du rồi.

    Lúc đầu là ta thích hắn trước, bà nói xem ta có điểm nào không xứng với hắn.

    Ngoài‮goài hơi nóng tính một chút, nhất định là vậy, cho nên hắn bị ta dọa mà sợ chết khiếp, nhưng đó là trước kia mà?”

    Nàng gục đầu xuống nói nhỏ: “Hơn nữa, ta nói chuyện với hắn thích lớn tiếng, đó cũng không có gì là ghê gớm mà.

    Giờ đỡ hơn một chút, hối hận đã muộn rồi…

    Bà nội ơi bà nội, bà đừng nhìn khi ta nói chuyện trước mặt các ca ca luôn tỏ ra ghê gớm, kỳ thực…kỳ thực trong lòng ta yếu mềm vô cùng, nếu như hắn thích người bên cạnh, ta còn có thể tranh giành được, nhưng Chiết Tử Du…dù sao cũng là con gái Chiết gia…

    Giờ ta không tranh giành trước mặt cô ta được rồi, nghĩ đến mà hận sôi lòng, nuốt không trôi nỗi giận này, nhưng ta…ta phải làm sao đây, người ta vốn không thích ta, ta lại năm lần bảy lượt đi tìm người ta, cái mặt này…không còn mặt mũi nào nữa, tất cả mọi người trong Phủ Cốc chắc chắn sẽ chê cười ta.

    Ta…ta…”

    Đường Diễm Diễm mếu máo, nước mắt rơi xuống trong suốt.

    Lão thái thái hừ một tiếng, lông mày nhướn lên, nói rất khí khái:

    “Xấu hổ?

    Giờ lùi lại, cái gì cũng không làm, lúc đó mới là xấu hổ liên lụy đến nhà bà ngoại ngươi.

    Thế lực Chiết gia lớn mạnh, không sai, nhưng Đường gia chúng ta cũng không đến mức đến hắn mà cũng phải nhường.

    Đường gia ta phú quý hơn các vương hầu, cũng có một vị trí nhất định với cuộc sống của Chiết gia.

    Ta không tin, Chiết Ngự Huân hắn vì tư tình của tiểu nữ đó mà trở mặt với Đường gia chúng ta.

    Hơn nữa, nếu như đến người mình thích mà không dám đi giành lại, thì làm người còn có vị gì.

    Cháu ngoan của ta, theo đuổi cho ta, nhắm trúng quyết không buông, theo cô ta đến cùng!”

    “Vâng!”

    Đường Diễm Diễm gật đầu mạnh một cái.

    Lão thái thái ngồi dậy, uy phong lẫm liệt nói:

    “Nữ nhi theo đuổi nam nhi, chỉ cách có một sợi vải mỏng, bà nội không tin với bộ dáng người người yêu thích của cháu ngoại ta, mà không làm mê hoặc được tên tiểu tử kia.

    Ông nội ngươi thì sao, lúc đầu là thiếu chủ của Đường gia, thân phận cao quý.

    Còn bà nội ngươi thì sao, nói đến thân phận thì sao xứng với ông ấy được.

    Nhưng ta thích ông ấy, luôn theo đuổi ông ấy, từ Miêu trại theo đuổi đến Đường gia, cuối cùng thì đã gả cho ông ấy rồi đó thôi.

    Nếu không thì làm sao mà sinh ra một ổ tiểu vương bát đản được”.

    Lão thái thái vỗ đùi nói:

    “Ồ, đúng rồi!

    Thái lão nhi của ngươi là thầy mo của Miêu trại ta mà.

    Năm đó, khi ta rời Miêu trại, thái lão lão ngươi còn đưa ta một cái bình, cái bình đó là thái lão lão đã cúng pháp thuật vào.

    Thái lão lão ngươi nói, lấy chiếc bình đó đổ rượu vào rồi cho đàn ông uống, sau đó đập vỡ đi, người đàn ông đó chắc chắn sẽ theo ngươi đến chết”.

    Đường Diễm Diễm vội lau nước mắt, mở to hai mắt nói:

    “Thật ư?

    Ông nội vì thế mà thích bà nội?”

    Lão thái thái than thở nói:

    “Ai biết là có phải vì nó hay không, nhưng…ta sau này đã thành bà nội ngươi đấy thôi”.

    Đường Diễm Diễm vội hỏi:

    “Vật này cần dùng đến một đôi không?”

    Lão thái thái nói:

    “Không cần, lúc đầu ta rời khỏi Miêu trại, trèo đèo lội suối, ta cũng sợ làm vỡ mất nó, cho nên xin hai cái”.

    Đường Diễm Diễm sáng mắt lên, nói:

    “Bà nội, bà nội, cái bình còn lại ở đâu?”

    Lão thái thái vỗ vỗ vào trán, than:

    “Đã bao nhiêu năm nay rồi, lúc đầu giữ lại làm vật kỷ niệm, khi ông nội còn sống, vẫn còn nguyên vẹn, chúng vẫn còn một đôi, giờ để đâu nhỉ, để ta nghĩ xem…”

    Lão thái thái đứng lên, run rẩy đi vào trong phòng, Đường Diễm Diễm theo sát phía sau, tim đập thình thịch.

    Hai bà cháu đi vào trong phòng ông nội.

    Những đồ đạc năm xưa trong phòng lộn xộn, ngổn ngang, như bị kẻ trộm bới móc vậy, cuối cùng ở gầm tủ bát có một cái tráp, mở ra, bên trong có một mảnh vải nhung bọc lấy hai chiếc bình, màu trắng, họa tiết là hoa lan thanh nhã.

    Vải nhungchuyển sang màu cũ kỹ, cái tráp cũng không biết được bao nhiêu năm nữa.

    Đường Diễm Diễm nhìn ngắm, xem xét hai chiếc bình, vội hỏi:

    “Bà nội, cái nào là cái mới?”

    “Đừng nóng vội, để ta xem xem, cẩn thận xem xem”.

    Lão thái thái toan khom lưng, nheo mắt nhìn một lúc lâu, xem độ nặng nhẹ của từng cái, mặt nở nụ cười nói:

    “Là bình này, đúng vậy, chính là bình này”.

    Đường Diễm Diễm giật lấy bảo bối ôm vào trong lòng, hạnh phúc cười ngốc nghếch…nhưng cười như vậy vẫn lộ ra sự nham hiểm…

    Xe của Dương Hạo từ trong bụi lau sậy chui ra, người theo ra là một thân cỏ lau, đến Dương Hạo ngồi trong xe cũng không phải ngoại lệ.

    Hắn chui khỏi xe, đứng ở càng xe phủi phủi hoa cỏ lau, lén nhìn đường, may mắn nói:

    “Giờ đến Lô Hà Lĩnh, xem ra Tần Dật Vân sẽ không đuổi đến nữa.

    Ôi!

    Đường Diễm Diễm này, nhiều rắc rối quá, vô duyên vô cớ trêu chọc ta”.

    Bích Túc vui sướng cười:

    “Đại nhân, xem ra giờ chúng ta đã đặt quan hệ với Chiết gia rồi ấy nhỉ…hihi, ngươi là nhất phủ chi tôn, không dám đấu với hắn, ngươi sợ hắn sao?”

    Dương Hạo trừng mắt liếc một cái nói:

    “Ta không phải là sợ hắn, nhưng hà tất vô duyên vô cớ gây thù oán với Tần gia làm gì?”

    Bích Túc cho là không đúng nói:

    “Các trưởng bối của Tần gia không thông tình lý như vậy sao?”

    Dương Hạo nói: “Trưởng bối Tần gia ngược lại sẽ không vì việc này mà sinh oán với ta.

    Tần Dật Vân đang nổi nóng, nếu làm tổn thương hắn, như vậy từ không thù oán mà sinh oán, tình cảm qua lại của Tần gia và Chiết gia có bao nhiêu năm rồi?

    Hơn nữa việc mà Tần gia làm là buôn bán quân mã, Chiết tiết soái rất nể trọng Tần gia.

    Tần công tử không phải là một người không biết đạo lý, ngẫm lại, hắn cũng biết kiềm chế một chút.

    Chúng ta hà tất phải tạo cái thù này làm gì?”

    Chữ “Thù” của Dương Hạo còn chưa nói dứt, thì nghe thấy một âm thanh “Đốc” vang lên, mắt nhìn về phía có âm thanh đó phát ra, một cây tên thô sơ bay đến, khiến cho Dương Hạo dựng tóc gáy, trợn tròn mắt.

    “Ôi, mũi tên này bắn lên trên đầu ta rồi…

    Rồi nghe thấy một giọng nói hét lớn quát:

    “Các ngươi là hạng người gì vậy hả, lén lén lút lút, lại đây cho ta, tay giơ lên đầu, đi theo thứ tự lại đây.

    Những tên trên cái xe kia, xuống ngay cho ta, mau!”

    Mũi tên bắn lên trên trời, phát ra âm thanh vút một cái.

    Dương Hạo giơ tay lên phía trước thì thấy một thiếu nữ mặc áo choàng da dê, lưng dắt một thanh bội đao, tay cầm cây cung, cảnh giác nhìn hắn, dây cung vẫn còn rung.

    Hai má của cô gái này ngăm đen, mày rậm mắt to.

    Xem ra còn khỏe mạnh hơn cả những chàng trai.

    Theo tiếng quát của nàng, trong bụi cỏ lau chui ra vài tên cầm cung và bụi đao, cách ăn mặc của người thảo nguyên đều giống với nàng.

    Dương Hạo thấy vậy trong lòng bất an lo lắng:

    “Thôi xong, Lý Kế Quân nhanh như vậy, Lô Hà Lĩnh đã bị chiếm đóng rồi sao?”

    Hắn hồn bay phác lạc hỏi: “Cô nương, ngươi là ai?”

    Cô nương đó dùng tay gạt mũi một cái, trừng đôi mắt đen nói: “Ta là Điềm Tửu, sao hả?”

    “Điềm Tửu?”

    Dương Hạo nghe cái tên này có vẻ quen quen, rồi tự nhiên nghĩ tới lời của Lý Quang Sầm trêu hắn, liền mừng rỡ nói:

    “Ngươi chính là Điềm Tửu, con gái của Mộc Ân?”

    Con mắt hoài nghi của cô nương đó nhìn hắn, ngạc nhiên nói:

    “Ngươi en cha ta, ngươi là ai?”

    Dương Hạo vội gật đầu rồi nói:

    “Quen, quen, ta chính là Lô Lĩnh Châu tri phủ Dương Hạo, cô nương ngươi đã nghe qua tên của ta chưa?”

    “Ngươi là thiếu…ồ, ngươi là Dương Hạo?”

    Cô nương ấy tay nắm chặt đao, nhìn Dương Hạo từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, vẻ mặt do dự không tin, đúng lúc này, trong cỏ lau lại phát ra một tiếng vang, lại có vài người chui ra, phía trước có một người đội khăn xanh trùm đầu, trên vai đều là hoa lau trắng như tuyết, Dương Hạo không nói chuyện nữa, Mục Vũ bên cạnh đã phấn khởi kêu lên:

    “Tỷ tỷ!”

    Người đi đến chính là Mục Thanh Tuyền, liếc mắt nhìn thấy phía trước có mấy người này, Mục Thanh Hoàn giật mình, vội hô:

    “Điềm Tửu, mau bảo bọn nó bỏ tên xuống.

    Vị này chính là tri phủ của châu này Dương Hạo đại nhân”.

    Mục Thanh Tuyền giải thích một lúc, Điềm Tửu liền thè lưỡi, ngại ngùng cười nói:

    “Hóa ra ngươi thực là Dương Hạo đại nhân, ha ha ha…, mũi tên lúc nãy của ta không làm ngươi sợ đó chứ?”

    Dương Hạo lau mồ hôi lạnh trên trán, cười nói:

    “Không làm ta sợ, chẳng qua cách bắn tên của cô nương rất cao cường, ta thực sự là rất khâm phục”.

    Điềm Tửu nhét tên vào sau lưng, nghe hắn khen ngợi, lấy làm đắc ý.

    Dương Hạo lại quay sang Mục Thanh Tuyền nói:

    “Đi thôi, chúng ta về.

    Kha phu nhân, khi ta rời khỏi Lô Hà Lĩnh, chúng ta dường như chưa bố trí canh phòng ở một nơi xa như này, giờ sao lại nghiêm ngặt như vậy, còn bắn tên nghênh đón người nữa, nếu là là thương khách, khó tránh khỏi bị làm cho sợ hãi”.

    Điềm Tửu theo sau, nghe nói những lời này bèn nói:

    “Dương Hạo đại nhân, nếu ngươi không phải lén lén lút lút chui ra từ trong bụi cỏ lau kia ra, ta cũng sẽ không bắn mũi tên đó”.

    Dương Hạo ngây người ra, nhìn Mục Thanh Tuyền ở bên cạnh, mỹ nhân chân dài này bước dài một bước thì bỏ xa những người đi phía sau, hai hàng lông mày của nàng hơi động đậy, thở dài một tiếng nói:

    “Dương đại nhân, ngươi có lẽ không biết, mấy ngày ngươi đi, Lô Hà Lĩnh chúng ta đã mấy lần bị tập kích”.

    Dương Hạo giật mình, lắp bắp nói: “Sao lại như vậy được, bọn địch là những người nào?”

    Chương 194:Ăn miếng trả miếng

    Dương Hạo nghe Mục Thanh Tuyền nói mấy câu, không chịu nổi nữa, hắn lập tức ra chỗ xe, đi thẳng đến tri phủ nha môn, lại lệnh cho Bích Túc, Mục Vũ chia nhau đi tìm các quan, hẹn đến gặp mặt ở tri phủ nha môn.

    Dương Hạo ngồi xe đến tri phủ nha môn, phủi sạch quần áo, thay quan bào, đi thẳng đến đại đường.

    Nhóm người phụ tá tri phủ là Phạm Tư Kỳ và Bôi Bằng Vũ lúc này cũng đã nghe được tin mà đến.

    Dương Hạo thấy các quan chưa đến, liền hỏi phụ tá tri phủ: “Nghe nói họ hàng của Mộc đoàn luyện sứ tìm nơi nương tựa trên thảo nguyên?

    Dân số khoảng bao nhiêu, giờ bố trí ra sao?”

    Bôi Bằng Vũ vội nói: “Đúng vậy đại nhân, họ hàng của Mộc đoàn luyện sứ đã nghe tin mà đến nương tựa, ước tính có khoảng 1322 lều, 5446 người, trong đó phụ nữ, trẻ em và người già đã bố trí ở sau cốc, đào hầm trú ẩn, xây dựng lều lán cho bọn họ ở, tộc người đó mang theo rất nhiều trâu dê ngựa, để tiện cho chăn thả, người già chăn thả ở ngoài bãi cỏ cách cốc hơn mười dặm, xây dựng lều trại chăn thả ở đó”.

    Lô Lĩnh cốc nói là một cốc, đó là vì ngoài phía trước có lối ra, thì xung quanh đều là dãy núi bao quanh.

    Sơn cốc này uốn lượn theo từng khúc, thế núi kéo dài về phía sau, nó không phải là một con đường thẳng tắp.

    Chỗ rộng nhất trong sơn cốc là mười lăm, mười sáu dặm, chỗ hẹp nhất chỉ có năm sáu dặm, qua tri phủ nha môn của Dương Hạo, đi về phía hậu viện, còn có một khoảng không rộng lớn, phải đi ra gần hai mươi dặm, mặt đất mới từ từ bị bó hẹp, mất đi dãy núi trùng điệp.

    Theo sự bố trí của Dương Hạo, sau khi mấy vạn dân đăng khí chải vuốt sợi, theo khu hành chính ở trong thôn mà phân biệt hoạch định khu rồi bố trí, từng thôn trang và chợ nhỏ trong sơn cốc được mở ra vô số, kéo dài về phía sau.

    Không gian mở ra khi vừa mới vào cốc là chi phủ nha môn, bên trái bên phải của tri phủ nha môn dựa vào núi, xây nhà ở cho các quan cấp dưới.

    Hai bên phía trước cốc, một bên kinh doanh và chỗ ăn chơi như nhà trọ bình dân, hiệu buôn, quán rượu.

    Tòa nhà hầm gần hai bên cửa cốc được đào thông với nhau, là hầm binh ẩn nấp.

    Sự bố trí của Bôi Bằng Vũ, theo tập quán sinh sống của tộc người Lý Quang Sầm, đều đưa đàn bà trẻ em người già vào trong cốc làm công thương, hoặc làm nghề nông, sự sắp xếp đó là hợp lý.

    Dương Hạo gật đầu nói:

    “Bố trí như vậy là rất tốt, cho dù là Khiết Đan hay là các tộc người khác, có nhiều tộc người rất phức tạp, theo tập quán của dân chúng mà đưa ra các điều lệ quản lý khác nhau, ví dụ như xây Nam viện, Bắc viện để phân biệt người Hán và người Khiết Đan.

    Ở với nhau một thời gian thì chắc chắn sẽ xảy ra xung đột, việc này…mất khá nhiều thời gian”.

    Bôi Bằng Vũ vâng vâng dạ dạ, Dương Hạo lại bỏ một khoảng thời gian để tìm hiểu thêm tình hình dân chúng từ phía bọn họ.

    Những quan văn võ như Trình Đức Huyền, Lý Quang Sầm, Kha Trấn Ác đều đã lần lượt đến, Dương Hạo ngồi vào vị trí của mình, sau đó mời bọn họ ngồi xuống, rồi mới hỏi tình hình gần đây có sự xung đột với các bộ lạc khác.

    Hóa ra, những ngày Dương Hạo không có mặt, việc làm ăn buôn bán của dân chúng Lô Lĩnh Châu và Đảng Hạng Thất Thị rất tấp nập.

    Phần nhiều dân chúng tạm thời chưa có công ăn việc làm đã cùng nhau vào núi săn thú, hái quả dại, để bán hoặc phơi phóng cất giữ, những động vật mà săn bắt được ướp muối cẩn thận rồi cất, dùng lông thú làm áo lông chuẩn bị cho mùa đông gía lạnh.

    Cách săn bắt này có tác dụng rất tốt, dân chúng có việc làm, nỗi lo âu trước đây của dân chúng giờ cũng đã mất.

    Nhưng một khi thợ săn bọn họ đi xa thì sẽ chạm mặt với các bộ lạc người Khương.

    Bộ lạc này không lớn, vào khoảng mấy trăm người.

    Có vài người Khương của bộ lạc sau khi chạm mặt với họ, biết được sự tồn tại của người Hán Lô Hà Lĩnh, liền đem da lông thú vật mà mình săn được đến Lô Hà Lĩnh bán, vì thương nhân qua lại Lô Hà Lĩnh rất nhiều, nên da thú vật của họ đều được bán với giá rất cao, rồi đi mua muối, trà, vải vóc về nhà, họ rất vui vì điều này, sau khi tin này được truyền ra xa, thì có thêm người Khương từ nơi xa đến buôn bán với bọn họ.

    Nhưng bộ lạc người Khương không phải tất cả đều là người tốt, họ biết buôn bán, người ở bộ lạc còn tàn ác dã man, có lúc chúng ép mua ép bán, không khỏi phát sinh tranh chấp với Lô Hà Lĩnh.

    Đồng thời, những thương nhân người Hán này cũng khôn, biết làm giả những thứ đem bán rồi mang bán cho họ, xung đột hai bên ngày càng căng thẳng.

    Người Khương bị thiệt, trở về tập trung tộc người gây rối, ban đầu chỉ là đánh nhau của họ hàng, bạn bè, sau thì trở thành chiến tranh của toàn bộ lạc.

    Trình Đức Huyền vốn còn mang những chuyện này làm thành tranh cãi của toàn dân, muốn để cho triều đình xử lý, nhưng người Khương nào biết Vương pháp là gì, ban đầu là chúng tìm đến gây sự, sau thì trở thành đánh giữa đường cho hả giận, cướp bóc những thương nhân giàu có.

    Nhân mã được tập hợp lại ngày càng nhiều, bọn chúng gào thét núi rừng, làm cường đạo, coi Lô Hà Lĩnh là miếng mồi ngon mà xâu xé.

    Hai vị đoàn luyện sứ Lý Quang Sầm và Kha Trấn Ác vội tổ chức phòng thủ, đánh vài trận với chúng, xung đột hai bên ngày càng khốc liệt, trở thành trận chiến giữa người Hán Lô Hà Lĩnh và người Khương.

    Để phòng bọn chúng bất ngờ tấn công dân chúng Lô Hà Lĩnh, cướp đoạt hàng hóa, nên Kha đoàn luyện mới lệnh cho trạm canh gác tứ phía, nhưng những dân tráng canh gác này không phải là đối thủ của người Khương, dân chúng Lô Lĩnh Châu bị thiệt thòi lớn.

    May mà lúc này mấy nghìn tộc người của Lý Quang Sầm đã từ thảo nguyên trở về, bộ tộc bất luận là già trẻ trai gái, có vũ khí hay không, Mộc Ân chọn ra trai tráng trong đó thêm vào bát dân đoàn, lúc này sức chiến đấu mới mạnh lên.

    Dương Hạo nghe xong, hai mày nhíu lại, quay sang nói với Lý Quang Sầm:

    “Mộc lão, những tên người Khương này là tộc người của Đảng Hạng Thị nào?”

    Lúc đó hắn mới nghĩ ra, hắn có mối quan hệ mật thiết với Đảng Hạng Thất Thị, là cộng chúa của Thất Thị, lẽ nào trói buộc không nổi những tên người Khương này.

    Lý Quang Sầm nhìn hắn liền hiểu được bụng dạ hắn đang nghĩ gì, liền nói:

    “Phủ đài đại nhân, người Khương có rất nhiều nhánh bộ lạc không lệ thuộc, cái gọi là Đảng Hạng Bát Thị, chỉ là Bát Thị lớn nhất của khu Hoành Sơn.

    Bộ lớn nhất chính là Dã Ly Thị, nhưng còn có rất nhiều bộ lạc khác, có lớn có nhỏ, rải rác ở khu Hoành Sơn, đông thì có khoảng ba năm trăm chiếc lều tộc người, nhỏ thì chỉ có mấy chục lều tộc người, tổng số là 1340000 lều.

    Chúng vừa săn bắt, vừa học được cách trồng trọt của người Hán, có một bộ lạc thiện chiến như bộ lạc người Khương và Dã Ly Thị, hơn nữa còn am hiểu tác chiến vùng núi, không bị Hạ Châu và Lân phủ quản lý”.

    Dương Hạo vuốt mũi, ngạc nhiên nói:

    “Người Khương có hàng vạn lều, ít nhất thì cũng có sáu bảy vạn người, đông như vậy giữa trời đất mênh mông, ba thế lực không để ý đến sao?”

    Khi Trình Đức Huyền từ Phách Châu hướng Bắc Hán đã cẩn thận nghiên cứu về tình hình địa lý, trình độ hiểu biết của người tây bắc, tình hình ở đây cũng có hiểu một chút, thấy Dương Hạo không hiểu, bèn nói:

    “Phủ đài đại nhân, người Khương phân tán ở khu núi non Hoành Sơn, vốn không dễ quản lý, vả lại dân chúng dũng mãnh, cho nên cho dù là Hạ Châu hay Phủ Châu đều lấy việc trấn an bọn chúng là chính”.

    Dương Hạo hơi nheo mắt lại, trầm giọng nói:

    “Cái gì gọi là trấn an?”

    Trình Đức Huyền mỉm cười, từ từ nói:

    “Cái gọi là trấn an, chính là chức quan mà người Khương Hoành Sơn này nắm giữ, cho bổng lộc, không nộp thuế, chỉ mong bọn chúng không đến gây chuyện là tốt lắm rồi.

    Người Khương Hoành Sơn dã tính khó lường, cư dân hỗn tạp hơn người Hán.

    Nếu chúng mà hướng Hạ Châu thì sẽ ảnh hưởng luôn đến Lân Châu, khó cai quản lũ người này”.

    Hắn không biết đảng người của Mộc Ân là người Khương, cho nên không kiêng dè gì mà bình xét, thấy Dương Hạo chăm chú nghe, liền uống một hớp trà, chậm rãi nói:

    “Người Tống ta và người Khương kia có thói quen khác nhau.

    Khác ở chỗ về địa lý, có khai hóa hay không, nhưng điểm thực dụng nhất là thủ lĩnh của các bộ lạc có phải là người Tống hay không.

    Có tuân thủ theo người Tống là thục hộ.

    Nhưng thục hộ này luôn không đổi, khi thần phục Tống thành thục phiên, một ngày nào đó làm phản, thì lại thành bọn mọi rợ.

    Việc chiêu dụ với những tên người Khương không thuộc phe nào này, hai phủ Lân Châu đã lấy nhiều lần dụ dỗ sinh hộ thành thục hộ, mà thục hộ Hạ Châu lại biến thành sinh hộ.

    Thời gian trôi đi, người Khương Hoành Sơn đã hiểu được những lợi ích sâu sa mà chúng có được, trở nên giảo hoạt, thay đổi chóng mặt, từ ba thành bốn, từ có thành không, ngày càng kiêu ngạo”.

    Đám người Lý Quang Sầm, Mộc Ân nghe xong mặt xạm lại, cảm thấy như tộc người mình bị sỉ nhục vậy, Dương Hạo im lặng một lúc lâu, liền quay sang Kha Trấn Ác nói:

    “Kha đoàn luyện, chiến trận mấy ngày qua, thương vong thế nào?”

    Kha Trấn Ác vội đứng dậy nói:

    “Phủ đài đại nhân, mấy ngày đầu chỉ là tư oán mà đánh nhau giữa người Khương và thương nhân Lô Lĩnh Châu ta, tử vong mất vài dân, có hơn chục người bị thương, nhưng sau đó người Khương lại tiếp tục trả thù, nhiều ngày đánh úp, dân chúng Lô Lĩnh Châu ta thương vong không dưới trăm người, đoàn luyện dân tráng đã giảm đi hơn hai mươi người, hơn nữa…”

    Dương Hạo luôn coi dân Lô Lĩnh như người thân của mình, sau khi nghe được bị thương vong mấy trăm dân thì vô cùng phẫn nộ, thấy hắn chần chừ không nói tiếp, hai hàng lông mày của Dương Hạo nhướn lên, gằn giọng hỏi:

    “Hơn nữa làm sao?”

    Kha Trấn Ác bị hắn lườm, hơi run, vội nói:

    “Dân chúng Lô Lĩnh Châu ta bị thương thì cũng không nói làm gì, nhưng chúng còn đánh úp thương nhân qua lại, cướp bóc tài sản, giết họ.

    Hai ngày trước…hai ngày trước thương nhân họ Hoàng mang theo gia quyến đến Lô Lĩnh Châu ta, kết quả là trên đường bị bọn Khương Hoàng Sơn sát hại, hàng hóa đều bị chúng cướp sạch,… thương nhân họ Hoàng kia đã bị chúng xé xác một cách rất tàn khốc, chân tay mỗi cái một nơi, ta phải tìm mấy dặm mới lấy lại về.

    Cái đó trở thành nỗi hoảng sợ cho các thương nhân, hai ngày nay đường đi yên ắng, thương nhân không dám đến nữa”.

    Dương Hạo nắm chặt tay, hai mắt dần đỏ ngầu lên, Kha Trấn Ác nhìn hắn từ ánh mắt hiền lành trở nên dữ tợn, hơi sợ.

    Không dám nhìn thẳng hắn, Dương Hạo yên lặng một lúc lâu, cười nhạt một tiếng rồi nói:

    “Được, được lắm.

    Dân chúng Lô Lĩnh Châu ta bị đánh thương giờ thế nào rồi?”

    Kha Trấn Ác còn chưa trả lời, ngoài nha môn có tiếng kêu khóc thảm thiết, Dương Hạo giật mình, vội đi ra cửa, đám người Trình Đức Huyền, Lý Quang Sầm cũng nhìn theo phía cửa nha môn, rồi đi theo ra.

    Dương Hạo đi ra ngoài cửa, thấy đông nghìn nghịt toàn người là người.

    Có rất nhiều dân chúng cùng hô to: “Dương đại nhân trở về rồi.

    Dương đại nhân giúp cho bọn tiểu dân này…

    Cửa phủ vừa được mở ra, Dương Hạo liền bước ra ngoài, dân chúng liền quỳ rạp xuống đất, đầu cúi rạp xuống đất, có người nói: “Đại nhân, đại nhân, đất của ta khai hoang, nhà gỗ mà ta dựng đều bị bọn Hoành Sơn phá rồi, cầu xin đại nhân phân xử cho”.

    Một cụ già tóc trắng xóa đi lại quỳ xuống dưới chân Dương Hạo, ôm lấy chân hắn khóc không lên tiếng nói: “Đại nhân, đại nhân, cháu của tiểu nhân chỉ mới sáu tuổi, nó không bị chết trong tay người Khiết Đan, không bị chết ở nơi đất cằn sỏi đá, giờ ở đây lại bị bọn Hoành Sơn dã man đến giết, bọn chúng, bọn chúng giết cháu ta, đại nhân”.

    Cụ già ấy chưa nói dứt lời, thì phun ra một ngụm máu tươi, rồi ngất lịm đi.

    Dân chúng mỗi người một câu, tuy không rõ từng lời nói, nhưng nghe thì thấy rất đau thương.

    Dương Hạo ở trong nha môn chỉ nghe thấy các quan nói chỉ biết dân chúng bị thương mấy trăm người, ai biết được tình hình lại thê thảm như vậy.

    Hai mắt Dương Hạo đỏ ngầu, nước mắt rưng rưng.

    Dương Hạo giơ hai tay lên, dân chúng thôi không nói nữa, chỉ có những tiếng khóc.

    “Các vị, chuyện của các vị, bản phủ đã biết hết thảy rồi”.

    Dương Hạo dừng lại một chút, lấy lại bình tĩnh, nén xúc động, lại nói:

    “Bản phủ vừa mới trở về.

    Đã bàn bạc việc này với các quan, các vị yên tâm trở về đi, người thân của các vị, cũng chính là người thân của ta, việc này, bản phủ nhất định sẽ giải quyết công bằng cho mọi người”.

    Dân chúng xưa nay đều tin tưởng Dương Hạo, giờ hắn hứa hẹn như vậy, thì cảm thấy yên tâm hẳn.

    Dương Hạo đứng chắp tay về phía dân chúng cáo từ.

    Dương Hạo trở lại đại đường, tay đập vào á thư, tức giận quát: “Lô Lĩnh ta tuy không có quân lực cường mạnh, nhưng tường thành cao, còn không thể tự bảo vệ mình sao?

    Dân tráng tuy huấn luyện chưa lâu, nhưng khi qua lại buôn bán với Đảng Hạng Thất Thị, cũng đã có đánh trận giả.

    Huống hồ…tộc người Mộc lão có mấy nghìn dân chăn nuôi.

    Mỗi người canh một trạm, sao lại không thể thủ được Lô Lĩnh Châu?”

    Các quan đều cúi đầu xuống, sau một lúc lâu, Lý Quang Sầm mới nói: “Phủ đài đại nhân, người Khương Hoành Sơn giỏi cưỡi ngựa bắn cung, giỏi mai phục tập kích.

    Tường bao của chúng ta không chống lại được, chủ yếu là tăng cường phòng ngự bên ngoài cốc, bọn Khương thường đánh úp sau rặng núi.

    Hai ngày nay, vợ chồng Kha đoàn luyện sứ đã tăng cường phòng ngự sau cốc và trên núi cốc, đã làm được rất nhiều bẫy để phòng ngự.

    Khi bọn Khương đến đánh úp sẽ bị mắc bẫy, thế là chuyển đến xoay quanh ngoài cốc, bắt đầu tấn công đánh úp thương nhân vào cốc.

    Bọn họ không đông, nhiều thì khoảng mấy trăm người, ít thì khoảng ba năm chục người, nấp ở trong bụi cỏ lau rất khó phát hiện.

    Hơn nữa vì là ít người, chỉ cần mang theo chút lương khô thì có thể ẩn úp khá lâu, thực khó mà phòng ngự được”.

    Dương Hạo thở dài, đang ngồi thì đứng lên.

    Tất cả quan phụ tá đều quan sát sắc mặt của hắn, chuyện này chẳng lẽ lại bó tay sao, vô lý thật, nếu không giải quyết được mâu thuẫn của dân bản xứ thì sẽ tạo thành xung đột lớn hơn nữa.

    Người Khương Hoành Sơn không phụ thuộc vào bất kì một thế lực nào, hơn nữa ngay cả thể chế xã hội cũng không có, giữa các bộ lạc không có bất kì mối quan hệ phụ thuộc nào, cho nên muốn lập quan hệ về chính trị, kinh tế hay là văn hóa với chúng đều không dễ dàng.

    Muốn tìm thủ lĩnh người Khương cùng ngồi xuống mà nói chuyện cũng không biết tìm người nào.

    Nhưng tuy là không có người lãnh đạo nhưng bọn người Khương này lại có cùng mối thù oán, thêm vào sự hỗn độn phức tạp của ba thế lực, nó hình thành nên bản tính kiêu ngạo, tự dương tự đắc của chúng, giờ quen thói cướp bóc rồi, sao có thể từ bỏ thói đó được.

    Về địa lý ở đây, không ai có thể thuộc hơn dân bản xứ, cho dù là Hạ Châu, Phách Châu hay là Lân Châu khu vực này đều có đóng quân vây quanh, một khi phát hiện ra có chiến sự, bọn chúng sẽ không tiếc tiền mà hối lộ cho bọn người Khương Hoành Sơn này.

    Người Khương Hoành Sơn ngoài dũng mãnh thiện chiến, như vậy sẽ khiến cho người khác sợ làm đối thủ của chúng, nguyên nhân chủ yếu là giữa các vòng vây đóng quân đều được liên lạc với nhau, truyền tin, vận chuyển lương thảo, đều không thể không phối hợp với dân bản xứ, nếu không một khi bọn chúng đánh, cản trở mọi đường, thì không có cách nào đánh lại được.

    Dương Hạo đảm nhiệm chức vụ Lô Lĩnh tri phủ.

    Lô Lĩnh Châu có thể đứng vững được không.

    Tuy rằng rất khó khăn, nhưng dân chúng không phải ai cũng biết điều này, sự khó khăn này chỉ có mấy người mới có thể thấy được.

    Xung đột với người Khương Hoành Sơn đối với dân chúng mà nói, là vết thương đau điếng người.

    Nếu không thể che chở cho bách tính môn dân, cho bọn họ tin tưởng, thì bách tính môn dân sẽ khó mà ở lại Lô Lĩnh Châu, tản mác đi chỗ khác, thậm chí nhập bọn vào với bọn cường đạo.

    Đặc biệt là người Khương Hoành Sơn sau khi ra tay với thương nhân, phía người Khương Đảng Hạng sẽ không lo lắng các thứ vận chuyển đến đây, vì bọn chúng không những là cùng tộc với người Khương Hoành Sơn mà còn có đội ngũ vũ lực mạnh hơn chúng.

    Nhưng thương nhân của Trung Nguyên đến lại không có được sự bảo vệ của đội ngũ vũ lực này, thương nhân của Lô Lĩnh Châu không hề chuẩn bị vệ sĩ.

    Nếu như việc này không được giải quyết thích đáng, hơn nữa là giải quyết dứt khoát thì sợ rằng dù lợi nhuận lớn, các thương nhân sẽ không mạo hiểm đến buôn bán với Lô Lĩnh Châu, vì buôn bán trong thiên hạ ở đâu cũng có thể làm, hà tất phải mạo hiểm đến đây, kế hoạch phát triển công thương của Dương Hạo, thành lập đặc khu sẽ không thể nào mà thực hiện được.

    Dương Hạo suy nghĩ một lúc lâu, sau đó ánh mắt chậm rãi nhìn xung quanh, gọi:

    “Mộc đoàn luyện”.

    Lý Quang Sầm là nghĩa phụ của hắn, nhưng mối quan hệ này lại bao hàm cả thân phận cộng chúa của Đảng Hạng Thất Thị.

    Nhưng trên đại đường vẫn xưng hô theo cấp quan.

    Dương Hạo vừa gọi, Lý Quang Sầm lập tức đứng dậy chắp tay nói:

    “Phủ đài đại nhân”.

    Dương Hạo hỏi:

    “Nếu Lô Lĩnh Châu ta là địch thủ của người Khương Hoành Sơn, ngươi xem ta có thể chiếm ưu thế thắng mấy phần?”

    Lý Quang Sầm nhìn chằm chằm án thư mà mắt Dương Hạo đang nhìn.

    Hắn không biết Dương Hạo đang nghĩ gì, liền nói:

    “Đại nhân, Lô Lĩnh Châu không tự bảo vệ mình được, còn nói gì đến xuất chinh.

    Song tộc dân của thuộc hạ từ thảo nguyên Thổ Phiên đến đây có mấy ngàn người, mỗi người đều giỏi cưỡi ngựa bắn cung, hơn nữa lại có nhiều trâu dê ngựa, cũng có thể lấy dùng.

    Người Khương Hoành Sơn tuy có gần mấy vạn người, nhưng lại hay làm theo ý mình, phân bè phân phái, tộc lớn nhất cũng không có đến một ngàn lều, như vậy, nếu ta xuất binh, trừ phi người Khương liên minh với nhau, đề cử thủ lĩnh trở thành một đại quân, còn nếu không thì tuyệt đối không phải là đối thủ của ta”.

    Ánh mắt Dương Hạo sáng lên, lại gọi:

    “Kha đoàn luyện”.

    Kha Trấn Ác đi đến, chắp tay thi lễ nói:

    “Đại nhân”.

    Dương Hạo nói:

    “Người Khương Hoành Sơn quen tác chiến vùng núi, mà Mục Kha trại ngươi vốn được xây dựng ở dãy núi phía trên, cũng tác chiến vùng núi.

    Bản phủ hỏi ngươi, nếu như người Khương Hoành Sơn đánh úp ở chỗ núi non cây cỏ um tùm, ngươi không thể ngăn cản bọn chúng xâm chiếm vào Lô Lĩnh Châu ta, để chúng hành hạ môn dân của ta đến chết sao?”

    Kha Trấn Ác chắp tay trước ngực thi lễ nói:

    “Khởi bẩm Phủ đài đại nhân, hạ quan chỉ mang theo hơn mười tráng đinh ở Mục Kha trại, mà thời gian huấn luyện dân tráng ngắn ngủi, không thể chống trả được bọn người Khương Hoành Sơn.

    Nếu như chỉ là ngăn chặn bọn chúng xâm nhập vào Lô Lĩnh Châu ta, địch tấn công còn ta thủ thế, chúng ta sẽ chiếm địa lợi.

    Nếu chúng ta cài đặt một số bẫy trong bụi cỏ rậm rạp ấy, thì hạ quan bảo đảm có thể sẽ ngăn được bọn chúng ở ngoài cốc”.

    “Tốt, rất tốt”.

    Dương Hạo chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt nở nụ cười nói:

    “Lúc nãy nghe những điều mà Mộc lão nói, người Khương Đảng Hạng đến tập kích, ta khó mà phòng bị được.

    Bản quan muốn biết việc ngày ngày chỉ có trông kẻ trộm, làm sao canh phòng mãi như vậy được.

    Một khi như vậy, ta không thể canh phòng, vậy ta đi tấn công lại bọn chúng, ý chư vị thế nào?”

    Các quan viên nhìn nhau, Trình Đức Huyền chần chừ nói:

    “Dạ vậy ý đại nhân thế nào ạ?”

    Hai hàm răng của Dương Hạo nghiến chặt lại với nhau, cười nói:

    “Kha đoàn luyện phụ trách phòng thủ, làm vòng vây bảo vệ lấy Lô Lĩnh cốc.

    Không để cho bọn trộm cắp đột nhập.

    Mộc đoàn luyện phụ trách tấn công, chủ động tìm kiếm và làm khó các thôn trại người Khương Hoành Sơn.

    Giờ là lúc thu hoạch vụ mùa, sống dựa vào nông canh, lấy sạch hoa màu, không để lại chút lương thực nào cho bọn chúng; Chúng sống dựa vào săn bắt thì ta cho phóng hỏa đốt rừng cây, xua đuổi hết thảy muông thú chạy xa ngàn dặm; Chúng sống dựa vào chăn thả thì ta cướp đoạt lấy trâu dê ngựa, ta xem bọn chúng sống thế nào qua mùa đông băng giá này”.

    Những lời mà Dương Hạo vừa nói ra, hai người một là Trình Đức Huyền, người kia là Phạm Tư Kỳ lấy làm ngạc nhiên, đồng thanh nói: “Phủ đài đại nhân, tuyệt đối không thể vậy được”.

    Dương Hạo không biểu hiện gì, hơi nhắm mắt lại, quay sang Trình Đức Huyền hỏi:

    “Trình đại nhân có cao kiến gì?”

    Trình Đức Huyền hôm nay thấy biểu hiện lạ lùng của hắn khác xa so với mọi ngày, hiểu được giờ hắn đang tức giận đến mức nào, lúc đang nóng giận như vậy mà đi trả thù sợ rằng sẽ xảy ra hậu quả không lường trước được, nên hắn kiên trì nói:

    “Đại nhân, người Khương Hoành Sơn tuy không biết tính toán, nhưng rất thiện chiến khi thân chinh, người Khương ở tản mác khu vực Hoành Sơn, một khi chọc giận bọn chúng, hậu quả sẽ không lường nổi.

    Việc xung đột với người Khương Hoành Sơn, lúc này chúng ta cần trấn an lại”.

    Tay Dương Hạo chống vào án thư, cười gằn nói:

    “Hả, ngươi nói lại cho ta nghe, thế nào là trấn an?”

    Trình Đức Huyền lấy lại bình tĩnh nói:

    “Các quan có thể phái người gặp mặt với thủ lĩnh người Khương Hoành Sơn, mấy bộ lạc người Khương gần với Lô Lĩnh Châu ta, không những buôn bán sòng phẳng với chúng ta, mà còn có nhà di rời đến gần cốc ta, những người này chính là người chuyển tin tức tốt nhất.

    Chúng ta có thể nhờ vả bọn họ, giúp cho hai bên ta và thủ lĩnh người Khương hiểu nhau một chút, theo lệ cũ của Lân Châu và Phách Châu, nên đưa tiền tài vải vóc, gạo và muối tặng cho bộ lạc người Khương để làm dịu đi sự căng thẳng trong mối quan hệ này.

    Triều đình để trấn an người Khương, thì luôn phong thưởng cho các bộ người Khương.

    Đại thủ lĩnh quản lý hàng trăm lều trại thì được ban cho chức quân chủ, quản lý dưới trăm lều trại thì nhận được chức chỉ huy sứ, cho nên chúng ta có thể có lý do mà qua lại với họ.

    Lần xung đột này, hai bên đều có người chết, không nên truy cứu lại làm gì, kế nhân nhượng trấn an là tốt nhất.

    Làm dịu đi cơn giận của người Khương…”

    Trình Đức Huyền do dự một lát rồi nói:

    “Hạ quan thân là một quan sát phán quan, quản luật pháp của Lô Lĩnh Châu.

    Dân Bắc Hán mà chúng ta dời đến đây có người tốt có kẻ xấu.

    Người vi phạm luật pháp cũng có, giờ đang có bảy tên bị giam giữ hình phạt.

    Để làm giảm cơn giận của người Khương, chúng ta có thể đem bảy tên tù này gán tội đầu sỏ giết người Khương, xử phạt ngay trước mặt người Khương, đổi lại ta có cái lợi, giải quyết ổn thỏa chuyện này, giúp Lô Lĩnh Châu yên bình trở lại.

    Không biết ý đại nhân thế nào?”

    Dương Hạo không đưa ra ý kiến gì, quay sang Phạm Tư Kỳ hỏi:

    “Phạm tiên sinh có cao kiến gì không?”

    Phạm Tư Kỳ lần đầu nói chuyện trước mặt các quan như vậy, ngập ngừng một lát, mặt đỏ ửng lên nói:

    “Đệ tử cho rằng, bọn man di mọi rợ không biết gì cả, chỉ hung hãn như vậy.

    Những nhân vật có tiếng từ trước đến nay, có tấn công lại đâu.

    Khơi binh kháng lại như vậy, không thể chặn được thủ đoạn tàn khốc này.

    Con người khi sinh ra đều có một sự cảm thông, thiện và ác.

    Những vương giả, người nhân nghĩa dựa vào vương đạo mà dạy cách nông canh, giáo hóa, thu nạp mẹ góa con côi, giúp đỡ khi bần cùng khó khăn, bày tỏ sự nhân nghĩa, lấy vương đạo mà trị, độ hóa man di, lâu dài thì sẽ thành huynh đệ với nhau.

    Cái gọi là người vô địch, đệ tử có ngu kiến này, đại nhân thấy sao?”

    “Ha ha, quả nhiên là ngu kiến!”

    Dương Hạo không khách khí, đưa ra lời nhận xét như vậy, làm Phạm Tư Kỳ đỏ mặt.

    Dương Hạo kiên nhẫn sự phẫn nộ một lúc lâu giờ lại bùng phát, vỗ án thư quát:

    “Kiến của thư sinh!

    Kiến của phụ nhân! người Khương Hoành Sơn có cái dũng của người Khương, trí tuệ của người Hán, sống giữa các thế lực lâu như vậy, đã hình thành nên cái không có hạnh, kiêu ngạo dã man, không biết vương pháp, ngươi càng nhường nhịn thì chúng lại càng kiêu ngạo, nếu ngươi coi trọng chữ Nhân thì giống như lột da hổ vậy, người Khương Hoành Sơn nghĩ Lô Lĩnh Châu ta yếu đuối, như vậy sẽ càng coi thường chúng ta, từ nay về sau khó mà có cuộc sống yên ổn”.

    Dương Hạo nói những lời này rất rụt rè, nhớ đến Phạm Tư Kỳ, chủ ý của Trình Đức Huyền không thể hiểu nổi, lời nói của Phạm Tư Kỳ như tát nước vào mặt hắn, làm cho Trình Đức Huyền đỏ bừng mặt, vô cùng phẫn nộ.

    “Lui ra, bản quan đã quyết, các vị cứ thế mà làm, lập tức chuẩn bị đi, việc này không được chậm trễ, sáng sớm ngày mai, bắt đầu phản công, cho bọn chúng một bài học suốt đời không quên!

    Bãi triều!”

    Các quan vâng lệnh, lần lượt lui ra.

    Dương Hạo lại nói: “Mộc đoàn luyện ở lại”.

    Dương Hạo đứng lên nói một câu: “Nghĩa phụ!”

    Dương Hạo tiến lên trầm giọng nói: “Nghĩa phụ, trong số người Khương Hoành Sơn, thế lực mạnh nhất chính là Dã Ly Thị, tuy nói là người Khương sống không lệ thuộc lẫn nhau, nhưng giữa các bộ lạc lớn một chút thì vẫn thường xuyên trao đổi tin tức.

    Người nhanh chóng phái người liên lạc với Tô Lạc đại nhân, để Dã Ly Thị lộ diện, tránh cho bọn chúng liên hệ với nhau.

    Lý Quang Sầm nhướn mày, hỏi:

    “Hạo Nhi, thật sự muốn đánh sao?”

    Dương Hạo gật đầu một cách nặng nề nói:

    “Chẳng những muốn đánh mà còn muốn đánh cho chúng chết hết đi, đánh cho chúng tan xác, đánh cho bọn chúng sợ đến mức mười năm sau nghĩ đến Lô Lĩnh Châu ta mà kinh hồn bạt vía”.

    Lý Quang Sầm lo lắng nói:

    “Tập quán của người Khương là, có thù có báo…”

    Dương Hạo ngắt lời hắn:

    “Nghĩa phụ, nếu ta từ thuở nhỏ sinh ra ở vùng thảo nguyên Hạ Châu, tuy không phải người Khương, song cũng theo tập quán của chúng.

    Thuở nhỏ nhìn mãi mà thành quen, lời nói và việc làm đều tự hình thành cái bản năng của mình, nhưng không phải tất cả người Khương đều giữ lại bản năng này.

    Người Khương Hoành Sơn sống ở hai bên núi Hoành Sơn, sống cùng với Hồi Hất, Thổ Phiên và người Hán, có trồng cây, có săn bắt, có du mục, phong tục vốn đã thay đổi.

    Hơn nữa các thế lực vì để lôi kéo bọn chúng, mà luôn cho bọn chúng những lợi ích, khiến cho bọn chúng trở nên bất chấp đạo lý.

    Bọn chúng tuy vẫn duy trì sự dũng mãnh của mình, nhưng về những tập quán trước đây thì người Khương trên thảo nguyên đã không còn nữa.

    Người như chúng đã trở nên ác, chúng bắt nạt kẻ yếu, nên sẽ không vì một tập quán cổ hủ mà nói chuyện đạo lý đâu.

    Chúng ta ở Lô Lĩnh Châu, nếu muốn ổn định lòng dân, thì cần phải làm cho bọn địch biết sợ là gì.

    Bảo vệ thì chắc chắn là cần rồi, nhưng không phải bây giờ.

    Hai phủ Lân Châu có thế lực hùng mạnh, cho nên khi bọn chúng dựa vào ân, bộ tộc này tự biết là mình không thể chiếm được mà bỏ qua, mới bằng lòng chịu cách trấn an.

    Còn chúng ta có cái gì mà đi trấn an?

    Giờ tình hình thế này, một khi dàn xếp ổn thỏa, để chúng càng thêm coi thường ta thì sẽ vẫn bắt nạt ta.

    Nếu như dàn xếp ổn thỏa như vậy, dân chúng Lô Hà Lĩnh ta bị coi là gì?

    Những thương nhân có thù mà không thể trả, sự an toàn không được bảo đảm, ai còn dám đến đây nữa?

    Phải hung hăng, mạnh mẽ mà giáo huấn bọn chúng một bài học, làm cho chúng hiểu được chúng ta lợi hại thế nào, đó mới chính là cái gọi là Vương đạo.

    Giờ chúng ta có Dã Ly Thị, lôi kéo một bộ lạc lớn Dã Ly Thị, thì chúng sẽ không hợp lực với nhau được, thì sức mạnh của chúng sẽ giảm đi đáng kể, ta đánh cho chúng biết đau, phải sợ ta, thì từ nay về sau chúng mới không dám quấy nhiễu chúng ta nữa, khi đó dân chúng và thương nhân Lô Lĩnh Châu mới tin tưởng chúng ta”.

    Giữa các bộ tộc người Khương thường xuyên chém giết nhau, ví dụ như giữa Đảng Hạng Thất Thị và Hạ Châu Thác Bạt Thị, những năm gần đây không ngừng chém giết, thua thì thôi, chưa từng có cảnh có thù thì trả.

    Vì người Khương rất nóng tính, chuyện có thù thì phải trả cho nên dân bị ảnh hưởng, hơn nữa lại còn hung hãn hơn, mọi người đều cảm thấy không thể gây nên thù hận với chúng.

    Một lý do nữa, là thủ đoạn trả thù của Dương Hạo quá độc ác, cho nên Lý Quang Sầm lo lắng lần trả thù này sẽ dốc toàn lực để mà được ăn cả ngã về không, giờ nghe Dương Hạo phân tích như vậy, Lý Quang Sầm gật đầu lia lịa, hắn không ngờ Dương Hạo tới đây không lâu mà lại hiểu rõ người Khương đến vậy, lòng lấy làm cảm phục và tin tưởng vô cùng.

    Tiễn Lý Quang Sầm xong, Dương Hạo trở về đại đường rồi ngồi xuống nghĩ, đại đường im ắng không một tiếng động, hắn ngồi ở một cái chiếu màu đỏ, tập trung suy nghĩ.

    Thực ra tình hình của người Khương, hắn chỉ biết sơ sơ một phần nào đó thôi.

    Mà những kiến thức hắn có được chưa chắc đã giống với tình hình bây giờ.

    Những kinh nghiệm của hắn cho thấy, có một cái gọi là hung hãn, là cái mà khiến cho người ta không dám bắt nạt, là cái mà bọn vô lại lấy cái đạo của người quân tử để tự trói buộc chính mình, sau đó lại qua lại với mình.

    Chúng tạo mối quan hệ với mình xong, thì cũng chỉ là trả công, nhưng một khi có cơ hội, những cái xa hoa hào nhoáng của mình sẽ bị bọn vô lại đập vỡ ngay lập tức, tiền bạc lúc ấy không còn giá trị gì nữa.

    Có một câu nói nổi tiếng thế này: “Chúng ta đối với phái phản động và hành vi phản động của giai cấp phản động thì tuyệt đối không được nói đến nhân chính”.

    Dương Hạo thiết nghĩ, mình trước tiên phải đánh cho hắn sợ, sau hắn mới ngoan ngoãn ngồi xuống nghe mình giảng đạo lý, bởi vì loại ti tiện vô lại vốn rất ương ngạnh.

    Để xây dựng được một Lô Lĩnh Châu, thì nhất thiết phải có một lực lượng quân sự vững mạnh, lợi nhuận mà buôn bán mang lại là rất lớn, đòi hỏi có một lực lượng quân sự hùng mạnh để bảo vệ, và thế lực mà hắn có thể dựa vào chính là Phủ Châu gần hắn nhất.

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo thở dài: “Nhưng nhận binh giáp, vũ khí của Phủ Châu, hơn nữa còn nhờ họ huấn luyện, cái này…không thể tránh được dấu vết đánh Phủ Châu.

    Mình xuất thân từ một tên thuộc hạ của Trình Thế Hùng nên đã bị Quan Gia đề phòng.

    Giờ hắn và Phủ Châu Chiết Thị qua lại với nhau, Triệu Quan Gia biết tin, sẽ thế nào đây?

    Bên cạnh còn có Trình Đức Huyền nữa, việc này vốn không thể che mắt nổi phủ Khai Phong.

    “Dứt khoát cố gắng đứng sang bên Chiết Ngự Huân, tranh thủ cơ hội trở thành thế lực thứ tư?”

    Dương Hạo lắc đầu, không tin đứng trước một Triệu Khuông Dận có tài thao lược quân sự, một chính trị gia, quân sự gia trải qua nhiều năm thao luyện, bản thân mình có thể thay đổi lịch sử sao, thay đổi kết cục của tây bắc sao?

    Ba thế lực tây bắc, chỉ có một thế lực kháng cự thành công kế sách của Đại Tống, lập nên một nước riêng, tạo thành thế chân vạc với Đại Tống và Khiết Đan, đó chính là Đại Hạ.

    Lô Lĩnh Châu là một nơi chập hẹp, nhỏ bé, không thể thực hiện chiến lược đánh thọc sâu, lại không có một nguồn binh sĩ, nguồn tài nguyên nào, cho dù đưa Gia Cát Khổng Minh đến cũng không biết xoay sở thế nào với tình hình này.

    Dương Hạo lắc đầu cười gượng:

    “Từ xưa đến nay, Tiết trấn một phương, trong phủ, e là không có ai giống mình.

    Việc này khó đây vì phải giải quyết một cách thích đáng nhất, cho thương nhân có lòng tin, để buôn bán của khu vực Lô Lĩnh Châu hưng thịnh trở lại”.

    Dương Hạo đau đầu suy nghĩ, Dương Tấn Thành ở đâu chạy đến vui mừng nói:

    “Phủ đài đại nhân, phủ đài đại nhân, lại có một đội thương nhân đến đây rồi, hơn nữa, ước chừng có khoảng hơn hai mươi xe ngựa.

    Đề tên là của Lý Ngọc Xương viên ngoại.

    “Sao, bọn họ an toàn đến châu này rồi sao?

    Mau, mau, bản phủ đích thân đi đón họ”.

    Dương Hạo nghe vậy xong vui mừng quá đỗi, giờ Lô Lĩnh Châu bị người Khương làm loạn, các thương nhân đều sợ hãi mà không đến nữa, giờ có đoàn thương nhân đông như vậy đến, nếu như bảo đảm cho bọn họ qua lại giao dịch an toàn thì sẽ lấy được lại lòng tin của các thương nhân khác.

    Dương Hạo sửa sang lại quần áo, đi ra khỏi phủ đón đoàn thương nhân.

    Đi ra đến ngoài phủ, thúc ngựa đi về hướng tây, đến nơi có đoàn thương nhân đang đứng ở hầm trú ẩn.

    Có rất nhiều người đang khuân vác đồ đạc xuống, nào thì giường tơ vàng gỗ lim, bồn cầu hoa văn tinh tế, bàn ghế dài, giá để áo mũ, bình phong chim yến…

    Có đến bảy tám tên tiểu nha hoàn đang chạy đi chạy lại đôn đốc:

    “Nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi, cẩn thận chút…”

    Dương Hạo thấy vậy, ngạc nhiên hỏi luôn:

    “Tấn Thành, ngươi không nói sai đó chứ…đây chính là đại thương nhân hả?

    Sao ta nhìn lại là một khuê nữ của một gia đình nhỉ?”

    Chương 195:Chín nông một sâu

    Hoa Thức có một cái tên người Hán gọi là Lý Nhạc Lâm, nghe rất nho nhã.

    Còn về tại sao lại tên là Lý Nhạc Lâm thì hắn cũng không thể hiểu được, hắn chỉ biết là Hạ Châu Thác Bạt Thị năm đó được Đại Đường thưởng cho họ Lý, Thác Bạt Thị lấy làm hãnh diện lắm cho nên đã lấy luôn họ Lý.

    Còn về tên, là do một người đọc sách Hán gia đặt tên cho hắn, hắn chọn ra cái tên nghe hay nhất làm tên của mình.

    Khi hắn đến Lân Châu bán những thứ mà hắn đi săn bắt được thì dùng cái tên này.

    Nhưng tộc người của hắn vẫn có thói quen gọi hắn là Hoa Thức, mỗi khi người ta gọi hắn là Hoa Thức, hắn sẽ buồn vô cùng, cứ như người Hán chiếm mất cái gì đó của hắn, mà hắn lại muốn giành lại.

    Nhưng mấy ngày nay mấy lần bị người ta gọi cái tên này, hắn lại lấy làm vui.

    Vì những người gọi cái tên này của hắn giờ đã do hắn thống soái, hắn là một thợ săn giỏi, hắn đã trở thành người đứng đầu của một tiểu đội hơn mười người.

    Mấy ngày trước hắn cũng là một thành viên trong nhóm cướp của cải của tên họ Hoàng.

    Hắn cướp được sáu tấm lụa, còn cướp được người đàn bà của tên thương nhân đó.

    Hắn trước đây bán những thứ hắn săn bắt được trên rừng rồi đổi lấy các thứ đồ dùng khác của người Hán, hắn thường nhìn thấy những miếng vải lụa đẹp vô cùng, hẳn là vật quý giá lắm đây, hắn thèm thuồng muốn dùng miếng vải ấy may bộ quần áo thật đẹp.

    Nhưng giờ không phải mơ ước nữa, hắn cũng đã có vải đẹp rồi, lần đầu tiên khi bàn tay chai sạn của hắn sờ vào miếng vải, hắn không ngờ mảnh vải để mặc lên người ấy lại mềm mịn đến vậy, hắn cứ tưởng chỉ có quần áo thần tiên mới được như thế.

    Còn người đàn bà người Hán kia nữa, làn da mới mịn màng làm sao, mịn như lụa vậy, hắn chưa từng có cảm giác này với những người đàn bà bên cạnh hắn, hắn chưa từng nhìn thấy làn da của người đàn bà nào mềm mịn đến vậy, tiếc là, người đàn bà đó đã chết, thi thể đã lạnh ngắt, nếu như người đàn bà đó còn sống, nếu như người đàn bà đó cười với hắn, vòng bàn tay trắng nõn qua cổ hắn…

    Hoa Thức thấy bứt rứt trong người, liếm môi thèm thuồng.

    Hắn quyết định, nửa đêm nay sẽ vào cốc, nhất định phải bắt vài người đàn bà Hán còn sống về phục vụ hắn, hắn tin rằng đến đại nhân bộ tộc này có đến bảy tám vợ cũng phải ngưỡng mộ hắn, tiểu bộ lạc của hắn sống dựa vào săn bắt, gian nan vất vả là thế, đàn bà trong tộc cũng giống như đàn ông, cũng phải săn bắt để kiếm cái ăn, nào có được cơ thể đẹp mịn màng trơn tru như đàn bà người Hán.

    Hắn là một tên thợ săn giỏi, những người hắn mang theo đều là những người có tài săn bắt, có thể trèo đèo lội suối không quản khó khăn, sợ gì khi vác một người đàn bà trên vai, đêm nay nhất định không được tay không trở về, nhất định phải cướp được vài người đàn bà về, hơn nữa còn phải cướp được những thiếu nữ người Hán có tài và ngoan ngoãn.

    Trên núi là những cây tùng cao lớn, cao bằng đầu gối người là những bụi cỏ dại, dưới chân là những lá thông rụng đã nhiều năm, bóng đêm yên tĩnh, vầng trăng treo lơ lửng trên những ngọn cây, theo bước của bọn chúng, tiếng đập cánh bay của chim chóc trong màn đêm.

    Tiến lại càng gần cốc hơn, một mũi tên bắn vụng về bay xoẹt qua.

    Hoa Thức lấy làm vui mừng, hắn cẩn thận dặn dò đám người đi cùng, nhưng hắn vừa nghiêng đầu thì cảm thấy má hắn đột nhiên lạnh ngắt.

    Tên thợ săn theo sát phía sau, ánh mắt của Hoa Thức vô cùng nhanh nhạy, hắn phát hiện ra mũi tên bắn lén xuyên sâu vào bên sườn phải của người thợ săn đó, đuôi tên cách cơ thể hắn không đến nửa thước, không khỏi kinh sợ kêu lên một tiếng: “Tản ra mau, có mai phục”.

    Những tên đi theo hắn đều là những cao thủ săn bắn, tốp người lập tức tản ra, một tên thợ săn trên mặt đất lăn hai vòng, rồi đứng dậy, nhanh như bay ôm lấy thân cây thông thô ráp, nhưng rồi tên đó ưỡn người ra, kêu thê thảm, nhanh chóng chạy đến phía trước, rồi mới ngã xuống, lại có một mũi tên nữa bắn lén, bắn trúng vào lưng hắn.

    Trong một khoảng thời gian ngắn, tên được bắn ào ào, có sáu tên trúng tên ngã xuống, trong đó có một tên vẫn còn sống, nằm ngửa mặt lên trời giãy giụa.

    Hoa Thức nằm sấp bên cạnh một cái xác chết, dùng cái xác chết ấy làm vật che chắn, tự rút cung tên của mình ra, giương cung tìm chính xác nơi bắn cung lén, nhưng nào có nhìn thấy bóng dáng của quân địch.

    “Đối thủ cũng là tay cung giỏi”.

    Mồ hôi chảy ròng ròng xuống khuôn mặt của Hoa Thức, có thể bắn trúng đối thủ dưới ánh trăng mờ ảo như vậy, hơn nữa lại còn bắn trúng sáu tên, chắc chắn tên này rất cao thủ.

    Hai bên yên lặng một thời gian dài, không bên nào có nhúc nhích.

    Hai bên đều kiên nhẫn theo dõi hành động của đối phương, gặp những cái bẫy săn, tên thợ săn nào cũng phải có tính nhẫn nại.

    Những tên săn bắt người Khương không chịu nổi cái loại hình tra tấn vô hình này, hắn gào lên một tiếng, một mũi tên được bắn ra, mũi tên bắn trúng vào người khoảng một thước, tên này nhảy dựng lên rồi ngã xuống, rên rỉ vài tiếng rồi bặt im.

    “Tất cả không được động đậy”.

    Hoa Thức hét lớn, rồi cuộn mình lăn một vòng nấp sau một cái cây, quả nhiên hắn vừa kêu lên một tiếng thì một mũi tên bay tới, cắm trúng vào cái thi thể đang nằm kia.

    “Rút, rút mau”.

    Hoa Thức run giọng nói, rồi chuồn nhanh khỏi cái cây đang nấp, bên cạnh lại vang lên hai tiếng kêu thảm thiết, hắn và hai tên đồng bọn bị mũi tên bắn đuổi theo.

    “Ách!”

    Hoa Thức đột nhiên thấy người mình run lên rồi dừng bước, cung từ từ rơi xuống mặt đất, tay hắn run run sờ vào lưng, hắn sờ phải một thanh đao, thanh đao ấy nhỏ như lá liễu, hắn sờ hẳn vào thanh đao đó, thấy mềm nhũn như lụa.

    Người hắn cứng đơ lại, chậm rãi xoay người, trên phía đất trống, xuất hiện một dáng người thon thả, cao gầy, người đó chậm rãi tiến đến, bước đi nhẹ như mèo.

    Ánh trăng lờ mờ chiếu toàn cơ thể của cô ta, đó là một người đàn bà, mặc bộ quần áo vừa khít với người, tôn lên những đường cong rõ ràng trên cơ thể, ánh mắt sáng ngời lên trong ánh trăng nhìn chằm chằm vào hắn.

    Đây là một người đàn bà, theo hắn nghĩ thì chắc chắn làn da của nàng cũng mềm mại như tấm lụa, nếu như bắt được nàng trở về sưởi ấm chiếc giường của hắn thì…, nhưng, hắn giờ vĩnh viễn không còn cơ hội đó nữa rồi. lại có một người đàn ông xuất hiện, bước đi của hắn rất nhanh, hắn vung tay lên sáng loáng, đó là một thanh hoành đao.

    Đầu của Hoa Thức bay cao lên, máu ở bụng phọt ra một thước cao.

    ***

    Mục Thanh Tuyền tiếc nuối nói: “Chạy mất một tên rồi”.

    Chính tay Kha Trấn Ác không chớp mắt đâm một tên giống như làm thịt một con gà, rồi hắn lau lưỡi đao và dưới đế giày, khẽ mỉm cười nói: “Để chạy mất, chưa để bọn chúng nếm mùi sợ là gì, chạy mất một tên, sẽ có càng nhiều tên biết ta mai phục, để tránh bất lợi cho trận chiến này, người đâu, kéo tất cả các thi thể kia ra chỗ khác, làm bẫy khác…”

    Trên núi là chỗ trú ẩn của bộ lạc nhỏ người Khương.

    Nghề nông mà bọn chúng học được của người Hán, nên bên cạnh có một cách đồng để trồng trọt, vì có thu nhập từ cánh đồng đó, nên tộc người của chúng không cần phải sống ở nơi có gần nguồn nước như các bộ lạc khác, chẳng bao giờ phải di chuyển đi đâu, cứ an cư mà sống.

    Vì bộ lạc nhỏ ấy sống định cư, cho nên ở đó cũng xuất hiện thảo nguyên và chỗ tụ họp của bộ lạc.

    Mỗi tháng một lần, các bộ lạc dù xa dù gần đều tập trung lại, mang trâu dê, da lông, thảo mộc đi đổi lấy những thứ như muối, lá chè, vải vóc, nồi niêu của người Hán.

    Mộc Tây Thần Mộc Na ngồi trước cửa, nhìn cái bao nặng trịch nhuốm máu nằm trên đất, bà ta cười đau khổ, khóe mắt hắn đã có vết chân chim.

    Mộc Tây Thần Mộc Na là một cái tên rất đẹp, rất lãng mạn.

    Khi bà ta còn trẻ, cũng là một người phụ nữ nổi tiếng trong tộc này, cho nên đã được gả cho một người đàn ông thông minh.

    Người đàn ông của bà ta trước cũng là một kỵ sĩ trong tộc, hơn nữa lại vô cùng thông minh, về tri thức thì không hề kém cỏi người Hán.

    Bọn chúng đã nhận được những món hàng viện trợ của quan phủ người Hán.

    Sau khi chúng biết trồng trọt thì đã định cư lại, người đàn ông của bà ta đã nhanh chóng phát hiện ra một cơ hội kiếm lời lớn, đó là bán rượu.

    Tộc người bọn chúng đều thích uống rượu, có nhiều tên coi rượu như tính mạng mình, khi ma rượu học được cách trồng trọt, kiếm được lương thực, thì bọn chúng không chần chừ mang luôn đống lương thực mới ấy nấu thành rượu, uống vài ngày, chỗ lương thực đó hết thì lại đợi đến hai ba tháng sau khi lương thực vẫn chưa chín, chúng bèn đi mượn tiền sống qua ngày, cuối cùng thì vẫn là cuộc sống săn bắt, chăn thả.

    Nếu như chúng ngẫu nhiên săn được những sản vật quý dùng để chế thuốc, thì cũng chẳng biết nó là sản vật quý, nên khi mang đến cho người Hán, thì vẫn chỉ đổi được một vò rượu, rồi vui sướng trở về

    Người đàn ông tinh tế của bà ta đã phát hiện ra điều này, vì thế mua một số lượng rượu lớn từ người Hán rồi bán cho tộc người của mình.

    Vì rượu của người Hán ngon hơn nhiều so với rượu tự nấu của chúng, nên gia đình bà ta buôn bán rất vào cầu, chỉ có bán rượu thôi mà ai cũng giàu có.

    Hơn nữa một vài tên nghèo, gia đình còn không bán rượu cho, những tên này thậm chí còn gán nợ, làm thuê cho gia đình bà ta để có rượu uống.

    Một cân rượu đổi lấy tám ngày công, nó đã tạo cơ hội được uống rượu cho những cái mạng nghèo.

    Hơn hai mươi năm kinh doanh rượu, nhà của bà ta đã trở thành nhà giàu có của bộ tộc, có vô số người hầu, xây phòng lớn, có vô số đất đai và đàn dê.

    Nhưng, dần dần, vì nơi này cách đất người Hán không xa, người trong tộc cũng biết là những vật liệu quý mà bán cho nhà Mộc Tây Thần Mộc Na khi bán sang cho người Hán được giá thế nào, nên đã không bán thảo mộc, lông da cho nhà bà ta đổi rượu nữa, vì thế mà mấy năm nay tiền thu được nhờ bán rượu bị giảm mạnh.

    Nhưng trời không tuyệt đường sống của người, lúc này lại có người Hán tới Lô Lĩnh Châu, hơn nữa, những tên Hán này lại vô cùng yếu đuối.

    Tộc người bọn chúng không giống như Phủ Châu sinh sống tập trung, có quân đội bảo vệ, có bức tường cao to che chở và đám dân tráng dũng mãnh, bọn chúng chỉ nhăm nhăm vào những sơ hở trong sơn cốc, hết lần này qua lần khác sang cướp bóc và giết hại.

    Chúng nghe nói có một bộ lạc nào đó chỉ đi cướp bóc của cải của người Hán mà giàu có, chồng của bà thấy bùi tai, mang theo người hầu trong nhà tổ chức thành đội quân năm sáu mươi người hành nghề cướp bóc.

    Cái bọc lớn này, chính là cái mà chồng bà ta mang về, giờ chồng bà ta lại lên đường.

    Dù tóc đã hoa râm, nhưng chồng bà ta vẫn rất anh hùng, Mộc Tây Thần Mộc Na cảm thấy rất hài lòng về người đàn ông của mình.

    Cái bọc lớn này, bà ta không muốn để người khác động vào, bà ngồi và nhìn nó, bên trong là bảo bối gì đây, mở bọc đó ra, những đứa trẻ trong nhà đều xúm lại xem, vừa nhìn thấy một bộ trang phục đẹp đẽ sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, đến bọn trẻ cũng phải há hốc mồm vì kinh ngạc.

    Bên trong là các loại trang sức, vũ khí, son phấn, vòng tay xanh biếc, vòng tai bằng trân châu, một chiếc nhẫn rất to vẫn còn vết máu dính ở đó, nên thừa biết đó là những thứ cướp được.

    Mộc Tây Thần Mộc Na vui mừng khôn xiết, lấy chiếc vòng tai nhuốm máu xuyên vào lỗ tai, sau đó lại cầm lấy chiếc nhẫn đá ngọc lau lau vào cái bao, rồi đeo vào tay mình, dưới ánh sáng mặt trời, mọi thứ trở nên lấp lánh, bà ta vui mừng nhoẻn miệng cười.

    Thật là đẹp, đây là thứ gì vậy, thủ lĩnh thật tuyệt vời”.

    Một đứa trẻ nói.

    “Đi, đừng có làm loạn ở đây nữa!”

    Bà ta phất tay ra lệnh cho đứa trẻ kia, quát: “Tên tiểu tử kia, về nhà ngươi đi, xem xem cha ngươi khi nào đi cướp về”.

    Đứa trẻ kia lẩm bẩm nói: “Quát tháo gì chứ, cha ta yếu, đã bị trúng một mũi tên của bọn Hán, đang dưỡng thương, chẳng đi cướp được cái gì cả.

    Nhưng hai năm nữa, ta cũng có thể cưỡi ngựa bắn tên rồi, đến lúc đó, cái ta đi cướp được còn nhiều hơn của nhà các ngươi gấp bội”.

    Mộc Tây Thần Mộc Na cười nói: “Đúng, ngươi có thể, có thể mà, giờ cút xa ra cho ta, đừng có trộm các thứ của ta”.

    “La la”.

    Mộc Tây Thần Mộc Na cầm lấy một chiếc vòng tay bằng ngọc lên ngắm nghía thì nghe thấy có tiếng vó ngựa vọng đến, âm thanh nghe được, chí ít cũng phải đến bảy tám mươi chiến mã, bà ta nheo mắt lại nhìn về phía xa, tay vớ chiếc áo cỏ khoác vào ra cửa thôn xem.

    “Người đàn ông của bà ta đi chưa được bao lâu, sao lại trở về nhanh như vậy.

    Nhưng nếu là chàng, trong thôn ngoài gia đình ta ra, những đội khác đều đã đi khỏi, ở đâu có một đội ngũ đông đảo như vậy?”

    Vó ngựa ngày càng gần thôn, kỵ sĩ trên ngựa đều ăn mặc như người thảo nguyên, áo da, cung nỏ, thanh đao.

    Mộc Tây Thần Mộc Na chậm rãi đứng lên, nghi ngờ: “Chẳng lẽ đây là bộ lạc nào đó của thảo nguyên đến chăng?

    Đến đúng lúc lắm, đúng lúc ta đang muốn bán những thứ kia cho chúng.

    Nhưng…lẽ ra phải nửa tháng nữa mới đến chứ nhỉ, sao lại đến sớm thế này?”

    Chữ viết trên cờ của kỵ binh người Khương là một chữ “Dương”.

    Nhưng, Mộc Tây Thần Mộc Na không biết chữ, không biết chữ viết trên cờ kia là chữ gì.

    “Vèo”.

    Một mũi tên bay đến, nàng chỉ nhìn thấy một cây cung được giơ lên bắn về phía nàng, nàng bị trúng mũi tên đó, mũi tên xuyên qua cổ họng, rồi nó đâm sâu vào, tên sắc đến nỗi khi bắn không có giọt máu nào chảy ra rơi xuống đất, những mũi tên tiếp theo lại được bắn đến, bắn trúng vào một đứa trẻ, đứa trẻ ngã xuống đất.

    Những người khác kinh sợ chạy hoảng loạn, tiếng thét chói tai, tiếng tên bay vù vù, Mộc Tây Thần Mộc Na lảo đảo bế đứa cháu một tuổi chạy vào cửa nhà rồi đóng cửa lại, “Phập” một tiếng, mũi tên cắm sâu vào ván gỗ.

    “Có kẻ giết người, giết người, có cướp…”.

    Tiếng kêu hoảng sợ phát ra trong thôn, Mộc Ân thúc ngựa phi đến trước cửa nhà Mộc Tây Thần Mộc Na, tiếng ngựa hí vang, hắn liếc nhìn cái bọc được mở, rồi vung tay lên, gằn giọng nói: “Dương Hạo đại nhân có lệnh, lấy máu phải trả bằng máu, theo quy định, những thứ cướp được đều thuộc về cá nhân, nếu ai có thể thì bắt bọn người hầu về nhà hầu hạ, giờ xông vào thôn cho ta!”

    Trong thôn nháo nhác, có vài tên đi ra, trong đó có không ít đàn bà và trẻ con, đàn bà giương cung, bọn trẻ cũng giương cung lên, không hề sợ bọn địch.

    Mộc Ân nhíu mày, tay tóm lấy năm mũi tên.

    “Phập, phập…”

    Năm mũi tên được bắn ra, cách sáu bảy mươi bước, lực bắn tên không mạnh, song, mũi tên bắn ngã năm người.

    Sau khi năm mũi tên được bắn, Mộc Ân lại đưa tay ra sau lưng lấy tên.

    Khi đó Điềm Tửu liền quát mạnh, hai chân thúc ngựa phi ra ngoài, làm động tác dọa dẫm sẽ giết người.

    Mộc Ân cười bất đắc dĩ, hắn cũng thu cung rút đao, quát một tiếng rồi đuổi theo.

    ***

    Thiết Thập Trại là một trại của người Khương chủ yếu sống về nghề nông, lúc này, Hoa Thức đang chán nản ở trong trại.

    Tay hắn bỏ thõng xuống, liếc nhìn chiếc bao đầy trang sức, cho thấy hắn bị thương rất nặng.

    Đây là chiến lợi phẩm thu được của một đôi vợ chồng người Hán ở vùng đất ngoài Lô Lĩnh Châu, bị đoàn luyện dân tráng người Hán đánh cho trọng thương, hắn không còn sức lực mà đi cướp của nữa, đành ảo não trở về thôn trại, không ai chăm sóc, như vậy hắn còn là anh hùng nỗi gì.

    Hoa Thức rất buồn chán, nếu như lúc ấy hắn không phải muốn cướp người đàn bà đó, mà vung đao chém, rồi cướp của xong bỏ chạy, thì sẽ không có ngày hôm nay.

    Nhưng hắn vẫn còn may, bảy tên đi cùng hắn, nhưng chỉ có một mình hắn sống sót trở về.

    Nhưng vai hắn đã bị mũi tên cắm rất sâu, hắn không biết cánh tay hắn về sau có bị tàn phế hay không, hăn vốn là một tên giỏi trồng trọt, nếu như sau này không trồng trọt được nữa…ôi, hắn không dám nghĩ đến nữa.

    Hắn là một người Hán, một người Hán ở rể người Khương.

    Nhà của hắn hơn hai mươi năm trước vì liên tục bị chiến tranh Trung Nguyên mà dọn đến đây.

    Thực ra người Hán tránh chiến tranh mà trốn đến đây không ít, hắn biết, hắn cướp bóc sẽ phải chết dưới mũi đao của người Hán, nhưng hắn không hề áy náy gì chuyện này.

    Người ở thời đại này, sống ở thời loạn này, quan niệm quốc gia, quan niệm dân tộc, sớm đã bị bỏ qua, quan niệm bầy đàn mới được coi trọng, để duy trì sự sống, chung lợi ích với quần thể, dù nó có là tộc nào, đó chính là quan niệm của chúng, nhà chúng, là cái mà chúng cần bảo vệ.

    Người Bắc khi đến Trung Nguyên đánh chiếm, những kỵ binh hung hãn, chúng giết người Hán Trung Nguyên, tạo nên mối thù sâu đậm, không hề kém so với tộc người Khiết Đan.

    Người Trung Nguyên giết người Hán không cùng trận doanh, không ra tay với những người chung sống với mình.

    Tổ tiên Cnh pc là Chiết Lan Vương của tộc Bạn Bán,nhưng chúng lại tấn công Thác Bạt Thị hc, thậm chí còn giở mọi thủ đoạn tồi tệ.

    Cái gọi là công nghĩa, vốn xuất phát từ lợi ích của một quần thể của mình.

    Hắn không vì chuyện giết người Hán mà cảm thấy bứt rứt, hắn giờ đang lo lắng là của cải không cướp được, mà lại có khả năng trở thành tàn phế, đứa con lại còn nhỏ, sau này sao có thể nuôi vợ và nuôi con đây.

    Lòng hắn trở nên rối rắm, hắn ngây người.

    Thôn trại quen thuộc của hắn giờ không thấy nữa, xung quanh chỉ là khói lửa, hắn liếc nhìn về ngôi nhà của hắn, căn nhà được làm vô cùng rắn chắc đã đổ sụp xuống.

    “Nương tử của ta, con của ta…”

    Hoa Thức không ngẩng được đầu lên, khi hắn mải đi cướp bóc, không ngờ nhà hắn cũng bị cướp.

    Hắn giỏi trồng trọt, nhà cô nương mà hắn ở rể là một cô nương xinh đẹp, con của hắn mới ba tuổi, hắn muốn hưởng thụ cuộc sống ấy, bọn chúng là ai, rốt cuộc là ai?

    Bọn cướp này từ đâu đến?

    Hắn ngây người nhìn về phía trước, rồi nhìn đến đồng ruộng phù nhiêu ngoài thôn, có rất nhiều chiến mã và xe ngựa đỗ, có nhiều người đang thu hoạch hoa màu, còn có rất nhiều phụ nữ và trẻ con trong thôn đang đứng trên bờ ruộng, có vài tên đàn ông cầm đao đang coi chừng bọn họ.

    Mắt Hoa Thức đột nhiên sáng lên: Nàngvà đứa nhỏ của hắn vẫn chưa chết, họ đang đứng lẫn trong nhóm người đó.

    Hoa Thức bất chấp tất cả, liều lĩnh chạy lại, nhưng chỉ chạy vài bước không xa, thì đã có hai tên kỵ binh phi đến.

    Hoa Thức thở hổn hển đứng lại, ngẩng đầu nhìn, trên ngựa là một người đàn ông, tóc ngắn, giống như hòa thượng Lạt Ma trên thảo nguyên Thổ Phiên, Hoa Thức thậm chí còn hoài nghi người này là gái giả thành trai, nếu người này thực sự là nữ nhi, thì cô nương này còn xinh đẹp hơn cả mụ đàn bà mà hắn bị một đao, nếu như có thể bắt về, nhất định có thể bán với giá rất cao.

    Bích Túc ngồi yên trên chiến mã, nhìn chằm chằm vào hắn, cười hi hi nói:

    “Ở đây còn có một con cá lọt lưới này, ồ… cơ thể còn cường tráng nữa chứ, bắt về cho nó trồng trọt xem sao?”

    Bích Túc vừa nói xong thì Mộc Khôi quất ngựa đi đến, một cơn gió thổi mạnh qua, vung trường đao, lưỡi đao sáng loáng, Hoa Thức còn chưa kịp kêu thì đã bị trường đao chém cho hai nhát, đầu của hắn đập xuống đất, như vọng lại tiếng khóc trong đám người bên kia, đó là tiếng kêu thất thanh của một phụ nữ có chồng, sau đó mặt mày hắn xây xẩm tối đen lại.

    “Tên này đã bị thương, bắt hắn trở về có ích gì”.

    Mộc Khôi lạnh lùng nói, rồi thúc ngựa lên sườn núi, bụi mù trắng xóa, không nhìn thấy bóng dáng hắn nữa, lúc này Bích Túc cười đau khổ, thúc ngựa đi theo.

    Trước tình cảnh đó, mỗi người trong bộ lạc đều ngây người ra, từ trước đến nay chỉ có bọn chúng có thể cướp của người Hán, ai cũng phải sợ bọn chúng, phải phong quan, ban cho chúng rượu ngon…giờ bọn người Hán đến trả thù chúng, thậm chí còn hung ác hơn cả bọn chúng.

    Bọn chúng buồn chán, tức giận.

    Có rất nhiều người đến báo thù, kết quả là lại bị đám người của Mộc Ân không quá nghìn người đến sát hại, bọn chúng cuối cùng cũng đã biết sợ, mang theo gia quyến, không thể trốn thoát.

    ***

    “Tướng quân”.

    Đường Diễm Diễm thúc ngựa phi đến, “Bụp” một tiếng nện vào đầu Dương Hạo.

    Dương Hạo quay người lại, nói:

    “Đại tỷ, chúng ta phải đi đường của ngựa, không được đi lên cánh đồng”.

    “Ồ, ta quên mất”.

    Đường Diễm Diễm lè lưỡi, vội vàng đi vào đường cho ngựa đi.

    Hơn hai mươi chiếc xe ngựa đi theo, kéo một đống của cải.

    Đường Diễm Diễm tự hào vì mình là con gái Đường gia.

    Đường Diễm Diễm tháo tất cả vật dụng cá nhân, trong hiệu buôn của Lý Ngọc Xương có mấy gian giành cho vị tiểu thư này và gia quyến, bọn nha hoàn ở, hiệu buôn của Đường gia chính thức khai trương tại Lô Lĩnh Châu.

    Dương Hạo tự biết tại sao nàng lại sinh sự, có một thế lực lớn như vậy ở Lô Lĩnh Châu và một tiểu thư xinh đẹp theo đuổi, đó thực sự là niềm vinh hạnh lớn của người đàn ông.

    Dương Hạo cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, sao lại không có cảm giác lâng lâng được.

    Nhưng tâm lý này không phải là cái dễ có được. có lẽ nó được hun đúc chín mười năm ở cái thế giới này, hắn dần dần cảm thấy ba thê bảy thiếp là lẽ tự nhiên, nhưng giờ thì không làm thế được.

    Hắn cũng chưa từng có suy nghĩ này, nhưng chuyện này tự nhiên đến với hắn, đó lại là hai việc, hắn được Chiết Tử Du yêu mến, mà thân phận Đường Diễm Diễm lại không thể làm thiếp, hắn không muốn dính đến chuyện phiền toái này nữa.

    Nhưng lần này Đường Diễm Diễm đến, lại còn nói là đến vì chuyện buôn bán, không có ý gì với hắn, Dương Hạo không thể nói gì, hơn nữa hắn giờ thực sự cần tầm ảnh hưởng của thương nhân, mà Đường gia là một thương gia lớn khu vực tây bắc, cho nên Đường Diễm Diễm đương nhiên sẽ trở thành khách quý của Dương tri phủ.

    Còn về Dương tri phủ có muốn hưởng thụ niềm vui này không thì không ai hay biết.

    Mấy ngày liên tiếp, khi hắn không đi gặp Đường Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm liền tới tìm hắn, nói là có chuyện buôn bán muốn bàn bạc, hắn trước kia không nhận ra, tính tình Đường đại tiểu thư tính tình nóng nảy, nhưng khi làm buôn bán thì rất rạch ròi, thực là bị ảnh hưởng bởi gia đình thương nhân.

    Chỉ nói chuyện buôn bán mà thôi, bởi vậy mà hai người ngồi đánh cờ, uống trà.

    Hai người ngồi đợi Lý Ngọc Xương, Dương Hạo chỉnh lại quần áo xong xuôi, vẫn chưa thấy bóng dáng Lý Ngọc Xương đâu, chỉ có mỗi Đường Diễm Diễm.

    Hai người chơi cờ, cờ bắt đầu có từ thời chiến quốc, trải qua quá trình phát triển, nó đã trở thành một trò chơi phổ thông, cờ thời bấy giờ cũng giống như cơ hiện nay, cũng có ba mươi hai quân, mỗi bên đều có tốt, tượng, mã, pháo, xe, sĩ, tướng.

    Dương Hạo nói những quy tắc chơi cờ mà mình biết cho Đường Diễm Diễm nghe, Đường Diễm Diễm nói quy tắc chơi cờ ở các nơi khác nhau, vì cách chơi giống cách chơi của các trò khác nên Đường Diễm Diễm rất nhanh đã biết cách chơi, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ sai các quy tắc.

    Nàng cầm lấy một quân mã, rồi liếc nhìn Dương Hạo, nói nhỏ:

    “Ngươi xuất binh đến bộ lạc người Khương Hoành Sơn đã hơn mười ngày, những ngày này thu thập được rất nhiều tù binh, lương thực, dê ngựa…”

    Dương Hạo nhìn bàn cờ, khẽ mỉm cười nói:

    “Không chỉ có như vậy đâu, còn có bảy tám tiểu bộ lạc nữa, hơn một ngàn người Khương sợ quân uy của Lô Lĩnh ta, chủ động đến đầu hàng đó”.

    Đường Diễm Diễm mở to mắt, nói:

    “Chàng không nói quá đó chứ?”

    Dương Hạo mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt nàng nói:

    “Đường cô nương thay đổi từ bao giờ vậy, nói vòng vo thế, muốn nói gì thì cứ nói ra đi”.

    Đường Diễm Diễm do dự một lát, hạ giọng nói:

    “Đã…chết rất nhiều người rồi, triều đình người Hán chúng ta từ trước đến nay đều đối xử tốt với lũ man di này, làm gì với chúng đều có chữ Nhân.

    Còn chưa có ai ra tay mạnh với chúng như vậy, chàng…cũng nên thu quân lại

    “Sao lại phải thu quân?”

    Dương Hạo hỏi ngược lại, ý hắn muốn xem Đường Diễm Diễm sẽ trả lời như thế nào, không thấy nàng nói gì, liền nói:

    “Đầu voi đuôi chuột, chẳng có lợi gì cả, ta mà không cho chúng một bài học nhớ đời, thì chúng sẽ coi Lô Lĩnh Châu ta là một miếng mồi ngon mà nhảy vào xâu xé cướp bóc.

    Giờ nếu bỏ dở không tấn công nữa, sẽ dẫn đến cái họa vô cùng, sau sẽ xảy ra rất nhiều tranh chấp, khi ấy không biết còn có bao nhiêu dân chúng Lô Lĩnh Châu phải chịu khổ.

    Ta muốn làm Đại Nhân lắm, nhưng giờ chỉ có thể là Tiểu Nhân mà thôi.

    Có lúc chữ Nhân ấy cũng phải biết tàn nhẫn.

    Hắn lại nói tiếp:

    “Hơn nữa, trên đời này không có công bằng và chính nghĩa tuyệt đối, mỗi người đều phải đứng về phía lợi ích của chính bản thân mình mà làm việc.

    Ta là Lô Lĩnh tri phủ, không phải là tri phủ của Hoành Sơn”.

    Đường Diễm Diễm cúi đầu xuống nói:

    “Nhưng chàng tấn công quá hung hãn rồi, nói thực, nếu như không phải chính chàng nói, thì ta cũng không tin những việc đó là do chàng hạ lệnh, chàng bình thường hiền lành là thế, giờ lại…thậm chí đến Chiết đại tướng quân cũng không như vậy”.

    Dương Hạo không có biểu hiện gì nói:

    “Ta chỉ có hai bàn tay trắng, ta không phải thần phật, mọi chuyện ta làm có đúng có sai, nhưng những việc ta làm đều muốn tốt cho dân chúng”.

    Đường Diễm Diễm chần chừ rồi nói:

    “Nhưng, giờ chàng đã đánh bọn chúng rồi, có người đến hàng, có kẻ chạy trốn, giờ Lô Lĩnh Châu đã có binh mã trấn thủ, như vậy, còn sợ gì chúng đến quấy nhiễu nữa”.

    Dương Hạo nhìn nàng một cách khó hiểu, hỏi:

    “Có kẻ nào đó đến tìm nàng nói vậy, phải không?”

    Đường Diễm Diễm vội nói:

    “Đâu có, là ta tự nghĩ vậy”.

    Dương Hạo lắc đầu:

    “Không thể, nàng không thể vô duyên vô cớ mà đi quan tâm tới chuyện này, là kẻ nào đến tìm nàng, Trình Đức Huyền?”

    “Không phải”.

    “Là kẻ nào?”

    “Thực sự là không có…”

    Đường Diễm Diễm lắp bắp nói, Dương Hạo nhìn nàng chằm chằm, nàng liền cúi đầu xuống, nói:

    “Ta không phản đối, ta là con gái, lẽ ra không được quan tâm đến chuyện này.

    Nhưng…Trình Đức Huyền, Phạm Tư Kỳ, những người đọc sách thánh hiền đều cho rằng cách làm của chàng quá tàn nhẫn.

    Nếu chàng đắc tội với người có học, lan truyền việc này ra ngoài sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh và tiền đồ của chàng.

    Các vị như Lâm Bằng Vũ, Lô Vũ Hiên, Tịch Sơ Vân, Tấu Giang lo lắng chuyện này đến tai phủ Khai Phong sẽ có ngự sử đến buộc tội chàng, ảnh hưởng đến con đường làm quan của chàng.

    Các vị ấy khuyên chàng không nghe, vì thấy ta thân với chàng, cho nên…cho nên…”

    Dương Hạo hơi nhíu mày, rồi nở nụ cười:

    “Ha ha, bọn họ có ý tốt, nàng cũng có ý tốt, chẳng qua, ý tốt chưa chắc đã làm được việc.

    Nếu giờ ta thu binh, chẳng phải là rụt lại mà cố thủ sao, bọn chúng thấy vậy sẽ lại đến quấy rầy chúng ta”.

    “Cái này, Mộc lão tiên sinh nói với bọn chúng là được mà, song giờ người Khương Hoành Sơn đã bị thương nặng, vài bộ tộc đã sợ chết khiếp, dù có hung hãn đến mấy cũng không dám đến tấn công Lô Lĩnh Châu nữa đâu”.

    Dương Hạo nhìn nàng một cách khó hiểu hỏi:

    “Cố thủ Lô Lĩnh Châu?

    Cứ coi như người Khương Hoành Sơn không tấn công Lô Lĩnh Châu nữa, chúng ta lẽ nào không được trả lại cái đã mất sao?

    Bãi cỏ, súc vật, đất vườn khai khẩn ngoài cốc, tất cả mọi thứ đều mất hết rồi, còn những thương nhân qua lại với Lô Lĩnh Châu nữa, bọn họ cũng không thể đến Lô Lĩnh Châu nữa, lẽ nào dân chúng châu này phải chịu cảnh khổ sở mà sống sao?”

    Dương Hạo ném mạnh quân cờ, giận dữ đứng dậy, sắc mặt trở nên tái mét, tức giận nói:

    “Nếu không phải lo lắng đến bọn địch thì không nói làm gì, ngược lại nếu chúng không biết kiêng nể ta, thì chúng ta làm sao mà thần phục chúng được?

    Chúng không biết sợ, thì sao có thể ngừng tấn công được?

    Nếu bọn chúng ngày đêm không ngừng đến quấy rầy như trước, chúng không ngừng đến tấn công Lô Lĩnh Châu, thế Lô Lĩnh Châu ta còn có thể tồn tại sao?

    Ta không thể hiểu nổi, những người đọc sách rốt cuộc là nghĩ cái gì nữa, rõ ràng là biết đội quân của chúng ta hiện giờ mạnh hơn chúng, tại sao lại phải quay về cố thủ Lô Lĩnh Châu, hơn nữa lại còn cố nhường nhịn bọn chúng?”

    Đường Diễm Diễm thấy hắn giận dữ như vậy, sợ hãi nói:

    “Chàng…chàng không cần phải tức giận như vậy…”

    Dương Hạo vung tay lên nói:

    “Ta không giận nàng”.

    Hắn lắc đầu, yên lặng một lúc lâu rồi nói:

    “Thôi, quên đi, suy nghĩ của ta, có ai hiểu cho ta đâu?

    Chỉ có giáo huấn cho bọn họ bài học, bọn họ mới hiểu được là họ sai ở chỗ nào.

    Nhưng, ta là thủ lĩnh của Lô Lĩnh Châu này, ta không thể để cho Lô Lĩnh Châu ta bị thiệt thòi, không thể để cho họ bị giáo huấn, bị giáo huấn…chỉ có khi dân chúng mất đi tính mạng thì họ mới hiểu được điều này.

    Kệ họ đi, ta làm việc mà ta cho là đúng là được rồi”.

    Đường Diễm Diễm ngạc nhiên nhìn hắn một lúc lâu, cười nói:

    “Thực ra ta…ta cảm thấy những điều chàng nói là rất đúng”.

    Dương Hạo cũng phì cười, lắc đầu nói:

    “Thực ra ta…ta cảm thấy nàng vốn không có ý đó…”

    Mặt Đường Diễm Diễm ửng hồng, nàng cúi đầu xuống, di di mũi chân trên đất, không dám ngẩng đầu lên.

    Dương Hạo cười nói:

    “Chẳng qua, trận chiến này sẽ không kéo dài đâu, sẽ kết thúc trong hôm nay thôi”.

    Dương Hạo vui mừng nói, quên mất Đường đại cô nương là một thương nhân.

    Hắn định kết thúc trận chiến ngay hôm nay, hắn nói cho Đường Diễm Diễm vì không sợ chuyện này sẽ bị lộ ra ngoài, hắn ngồi xuống, nói:

    “Lại đây, nàng xem”.

    Đường Diễm Diễm ngồi ở ghế đối diện hắn, Dương Hạo nói với Đường Diễm Diễm dự định của hắn:

    “Giờ là ta tấn công, địch phòng thủ.

    Chúng chỉ có thể thủ mà không thể trốn thoát đi đâu, giờ ta đã có tộc người Mộc lão tương trợ, hơn nữa bản phủ có thể điều động một lượng nhân mã lớn, tập hợp lại có thể thành ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ, nhưng ta chỉ xuất một nghìn người sang tấn công bộ lạc người Khương, cho dù đối thủ là bộ lạc lớn đi nữa, mỗi khi tấn công một điểm nào đó, ta đều xây tường bao quanh lương thảo lấy được và lương thảo tiếp viện, rồi lại quay sang tiếp tục tấn công điểm khác.

    Nhưng quân ta giờ mới chỉ tấn công Hoành Sơn, dọa cho chúng sợ hãi, mỗi lần tấn công, điểm xa nhất là cách Lô Lĩnh Châu ta không quá trăm dặm, hơn mười ngày như vậy, mỗi lần đều là đánh nông, chưa từng đánh sâu lần nào.

    Đội quân của ta giờ ngày càng thành thục.

    Cùng là đối thủ giống người Khương Hoành Sơn của Lô Lĩnh Châu ta là Đông Dương Thị, tộc lều hơn bảy trăm chiếc, có tường bao quanh, cách đây hai trăm dặm.

    Giờ tường bao quanh đó là chỗ ẩn nấp chạy trốn của bọn người Khương, Đông Dương Thị cũng rất hung hãn, tập hợp các bộ lạc, lại một lần nữa đến xâm chiếm.

    Dương Hạo càng nói càng hứng khởi, nhìn Đường Diễm Diễm đắc ý nói:

    “Kế chín nông một sâu mà ta đánh người Khương, ta chỉ xuất một ngàn binh, lúc này ta không tạo thuận lợi, ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ xuất ra hết, đánh thẳng vào hang hổ, tóm thủ lĩnh, nàng nói xem có thể tấn công cùng một lúc được không?

    Dương Hạo đắc ý ngẩng đầu nhìn Đường Diễm Diễm, giật mình, chỉ trong chốc lát mà mặt Đường Diễm Diễm đỏ ửng như gấc, chẳng những mặt đỏ mà ngay cả cổ cũng đỏ ửng lên.

    Tay Dương Hạo run lên, rồi giật mình hoàn hồn, hắn thầm nuốt nước miếng, lấy lại tinh thần, nghĩ:

    “Cái…cái…cửu thiển nhất thâm (chín nông một sâu)…ở cổ đại…có phải là một câu thành ngữ không?”

    Mặt Đường Diễm Diễm đỏ ửng như hoa đào, tim đập thình thịch, tai nóng bừng, trong lòng thầm nghĩ: “Cửu thiển nhất thâm, hữu tam tả tam, bãi nhược đình hành, tiến nhược cức bộ…Hóa ra cái tên này đã đọc “Tố nữ kinh”.

    Hắn nói sai, hay là…hay là thay đổi cách nói mà lừa ta?”

    Chương 196:Rượu mạnh đã đến, mỹ nhân ở đâu

    Trước mắt là một Đường đại tiểu thư e lệ, kiều diễm, hàm răng trắng, môi đỏ mọng, mắt long lanh như nước mùa thu.

    Dương Hạo không khỏi si mê.

    Mấy ngày nay Đường Diễm Diễm đem theo quân đến Lô Lĩnh Châu, lúc hắn còn đang ngây người ra, thì Bích Túc chạy vào, lớn tiếng kêu:

    “Phủ đài đại nhân, binh sĩ của Mộc Ân bao vây Đông Dương Trại, bọn chúng sắp bị chém đầu rồi”.

    “Cái gì?”

    Dương Hạo hoan hỉ, đứng hẳn dậy nói:

    “Được, haha, có thể ngay lập tức tập trung lực lượng đánh rồi.

    Mau, mau đi chuẩn bị vài thứ lễ vật cho ta, chúng ta phải nhanh chóng lên đường đi Đông Dương Trại”.

    Dương Hạo như trút được gánh nặng, quay sang Đường Diễm Diễm nói:

    “Đường cô nương, Dương mỗ phải đi xem tình hình quân sự, bàn cờ này…”

    Đường Diễm Diễm đang cầm con tượng chuẩn bị đánh, nghe thấy những lời này của Dương Hạo, vội nói:

    “Công sự quan trọng hơn, mời đại nhân”.

    Dương Hạo chắp tay cáo biệt, vội đi theo Bích Túc ra ngoài, đi đến cửa thì quay đầu nhìn lại, thấy Đường Diễm Diễm đang cười với hắn, lồng ngực hắn tim đập thình thịch, hắn tiếp tục đi, không quay đầu lại nữa.

    Sau khi hắn rời đi, Đường Diễm Diễm quay người lại đến bên giường, sờ trong đệm lấy ra một chiếc bình, ôm vào ngực và nghĩ: “Trận này đánh xong.

    Được.

    Đợi chàng quay về, ta sẽ đập vớ bình này…Chiết Tử Du…ha ha”.

    Đang vui mừng, đột nhiên nhớ tới cảnh nam nữ, nàng nhớ đến cuốn “Tố nữ kinh”, quyển sách này nói về tình cảm trai gái, nghĩ đến sắp có chuyện tốt xảy ra, Đường Diễm Diễm mơ màng như đang trong giấc mộng, chân như đang dẫm lên mây vậy.

    ***

    Đông Dương Trại là nơi dừng chân của Đông Dương Thị người Khương Hoành Sơn, nó rộng khoảng mười dặm, tộc trại có tám trăm chiếc, không được coi là lớn so với bộ lạc người Khương Hoành Sơn, nhưng thế lực lại rất mạnh, không thể coi khinh.

    Trong trận chiến giữa các bộ lạc, Đông Dương Thị vẫn ít chịu thiệt nhất, không ai dám đưa đại quân đánh trực tiếp Đông Dương Thị để tiêu diệt bộ lạc có một đội quân dũng mãnh có hơn một nghìn người, trong mấy trăm bộ lạc người Khương Hoành Sơn dù lớn dù nhỏ, cũng chỉ có Dã Ly Thị mới chịu nổi sự mất mát như vậy.

    Đông Dương Thị ngoài có tám trăm lều ra, ở đây còn có vô số dân tị nạn từ các nơi chạy đến, có nhiều dũng sĩ trong đó, dễ dàng nhặt ra khoảng nghìn dũng sĩ.

    Với tình hình như vậy, thủ lĩnh của Đông Dương Thị Nhật Mạch Đan Tăng vô cùng vui mừng.

    Tộc người chạy đến đây, bộ lạc và lều trại không còn nữa, từ nay về sau, chúng chỉ có thể phụ thuộc vào Đông Dương Thị.

    Đông Dương Trại vì vậy mà xây tường lớn bao quanh, với vị trí nước dâng thì thuyền dâng.

    Của cải ở nơi đây còn hơn Lô Lĩnh Châu đến hàng trăm lần.

    Nhưng, niềm vui của hắn chỉ được vài ngày, sáng nay, khi hắn vừa dậy ngủ thì nhận được một tin: Đông Dương Thị bị vây.

    Nhật Mạch Đan Tăng nghi ngờ chạy lên tường bao quan sát, mới phát hiện ra có người Hán vây Đông Dương Thị, là đội quân người Hán của Lô Lĩnh Châu.

    Thủ lĩnh Nhật Mạch Đan Tăng vô cùng phẫn nộ, lập tức sai người thổi kèn, triệu tập võ sĩ, ra khỏi thành quyết chiến với địch.

    Hắn tuyệt đối không cho phép người khác tới xâm phạm lãnh thổ của hắn, hơn một ngàn kỵ binh người Hán dám xâm phạm, từ thuở nhỏ sống trên lưng ngựa đã hun đúc cho hắn tính dũng mãnh của các dũng sĩ người Khương.

    Nhưng sau trận chiến, hắn mới giật mình phát hiện ra, nghìn kỵ binh đến từ Lô Lĩnh Châu, cưỡi ngựa bắn cung hơn hẳn bọn chúng, bọn chúng sống ở khu vực hỗn tạp người Hán, du canh du cư, cưỡi ngựa bắn cung tuy không thành thạo lắm, trình độ bắn cung cưỡi ngựa không bằng các bộ lạc trên thảo nguyên, song chắc chắn dũng mãnh thiện chiến hơn một nghìn kỵ sĩ trên thảo nguyên.

    Cũng cần phải biết rằng, Lý Quang Sầm mấy năm lưu lạc trên thảo nguyên, mang theo mấy chục người hầu, dần dần đã phát triển mạnh lên.

    Giữa các bộ lạc người Khương trên thảo nguyên Hạ Châu lúc đó tuy cũng xảy ra chiến tranh, nhưng địa bàn rộng như vậy lại tương đối ổn định, giữa các bộ lạc rất ít xảy ra cuộc chiến một sống một còn, chỉ có cướp đoạt đồng cỏ và nguồn nước với người Thổ Phiên, cả đời chúng không phải sống mãi trên lưng ngựa, mà chỉ chiến đấu trên lưng ngựa, trong môi trường ác liệt ấy, chúng không những không bị tiêu diệt, mà ngược lại dần lớn mạnh, có tộc người nào dũng mãnh hơn chúng?

    Nhưng vì cuộc sống như vậy quá gian khổ, tộc người cả ngày đều sống trong trong cảnh chiến tranh, mà tộc dân lại không ngừng lớn mạnh, dần dần bộ lạc lớn Thổ Phiên đã thức tỉnh.

    Lý Quang Sầm biết rằng những ngày như vậy không đáng tồn tại nữa, mà tộc lại thiếu đi một thủ lĩnh trí dũng cầm đầu, mới nghĩ trăm phương nghìn kế, nhất định phải tìm con đường ra cho tộc người này, cho chúng có một cuộc sống ổn định.

    Sức chiến đấu của kỵ sĩ người Hán mạnh hơn kỵ sĩ của Đông Dương Thị, nhưng dù cho như vậy, thì Đông Dương Trại vẫn chiếm lợi thế, dũng sĩ có gấp đôi quân địch, Nhật Mạch Đan Tăng dốc toàn lực lượng, đánh tan toàn bộ quân địch.

    Không ngờ, hai nghìn kỵ binh tinh nhuệ lao ra, quân Hán lại rút lui, lúc đang thừa dịp thắng thì lại có hai nhánh kỵ binh đánh úp hai bên.

    Nếu như Nhật Mạch Đan Tăng không nhanh chóng phát hiện, lập tức bảo vệ cho thủ lĩnh phía sau thì đến hắn, một thủ lĩnh của tộc người này cũng phải bỏ mạng trong trận mưa kỵ binh của hai nhánh quân đó.

    Hai nghìn đấu với ba nghìn, sức chiến đấu của từng binh sĩ lại hơn hẳn so với bọn chúng, hơn nữa xét về sự chuẩn bị, trận này làm sao có thể đánh được nữa?

    Lượng kỵ sĩ rút được về Đông Dương Thị không đến bảy trăm tên.

    Trận chiến tàn khốc ấy, đã đánh sập đi dũng khí của Đông Dương Trại, những người mất con, mất chồng, mất người thân kêu la khóc lóc thảm thiết, khắp nơi đều là tiếng khóc, sự kiêu căng của Nhật Mạch Đan Tăng lại một lần nữa nhắm thẳng vào bọn địch, nhưng tận đáy lòng hắn lại cảm thấy sợ hãi.

    Hắn phái gần trăm người thân xuất quân, thừa lúc đêm tối phá vây trốn ra ngoài, đến hai bộ lạc lớn kề gần xin chi viện, giá phải trả là hai đồng cỏ màu mỡ của Đông Dương Thị.

    Đồng cỏ màu mỡ này vốn là của Đông Dương Thị, hắn thực sự không nỡ làm vậy, nhưng người Hán lần này không tha cho hắn, mà hắn lại không thể chống đỡ nổi nữa, nếu không xin được quân Hạ Châu chi viện, Đông Dương Thị sẽ bị người ta diệt tận gốc, sau mươi mười năm nữa, sẽ chẳng còn ai nhớ đến ở đây đây đã từng có Đông DTrại và người Đông Dương Thị.

    Trát Tây đã về, gần trăm dũng sĩ ra ra vào vào, giờ số còn sống trở về chỉ còn có năm người.

    Con trai hắn Trát Tây, một chiến sĩ Đông Dương Thị dũng mãnh đã chặt đứt một cánh tay, chột một bên mắt, cả cơ thể be bét máu lết về trại, mang đến cho hắn một tin khiến hắn tuyệt vọng vô cùng: Hai bộ lạc lớn đã yên binh bất động, thấy chết không cứu.

    Thậm chí Trát Tây còn tự tiện quyết định nhường cho chúng bốn mảnh đất, khi nào tiếp viện sẽ cho nốt toàn bộ đồng cỏ của Đông Dương Thị, nhưng bọn chúng vẫn bặt vô âm tín.

    Nhật Mạch Đan Tăng ngồi trên ghế đần người ra, nghe tiếng chém giết bên ngoài tường bao, hắn không biết phải giải quyết tình cảnh này như thế nào.

    Quân đội người Hán đang chế tạo ra những loại công cụ tấn công tường bao.

    Đông Dương Trại không có thành lũy kiên cố như người Hán, không cần những công cụ quá lớn và những chiếc thang leo thì cũng có thể tiến vào trại, đêm nay, hắn còn thủ được, ngày mai thì sao?

    Giờ già trẻ trai gái đều được lệnh xông ra trận rồi.

    “Cha à, con ở trong bộ lạc Tề Phong Thị, nhìn thấy có người mang tin của Dã Ly Thị đến rồi, không phải là Dã Ly Thị đến phá rối đó chứ?

    Mà cũng chỉ có Dã Ly Thị mới có thể uy hiếp hai bộ lạc kia viện trợ cho chúng ta”.

    Trát Tây chăm chú nhìn về phía xa, nói với Nhật Mạch Đan Tăng.

    Nhật Mạch Đan Tăng nhìn đứa con, Trát Tây lại gằn giọng nói: “Dã Ly Thị?

    Tộc người của chúng ta làm gì có thù oán gì với Dã Ly Thị, chúng tại sao lại giúp người Hán?

    Nếu Dã Ly Thị ra tay với chúng ta, hà tất phải mượn gió bẻ măng?”

    Sau một lúc trầm tư, Nhật Mạch Đan Tăng ngẩng đầu lên, buồn bã nói:

    “Chúng ta…hiến trại xin hàng…”

    “Gì cơ ạ?”

    Trát Tây giận tím mặt:

    “Cha à, chúng ta không thể đầu hàng, một khi xin hàng rồi, từ nay về sau chúng ta sao có thể ngẩng mặt lên với người Hán được nữa?

    Các bộ lạc Hoành Sơn sẽ coi thường chúng ta, chúng ta không thể đầu hàng, thề chết cũng không xin hàng!”

    Nhật Mạch Đan Tăng Tăng không ngờ là đứa con trai của mình lại không biết suy nghĩ như vậy, hắn chua sót nói:

    “Nếu như không hàng, sẽ làm cho chúng giết tận gốc Đông Dương Thị ta.

    Con à, tình thế bức bách như này, sát nhập vào bộ lạc khác”.

    Lúc đó, Trát Khả Đặc Nhĩ tiến lên phía trước nói: “Đan Tăng đại nhân, ta có ý thế này…”

    “Hả?”

    Nhật Mạch Đan Tăng quay sang nheo mắt nhìn Trát Khả Đặc Nhĩ.

    Trát Khả Đặc Nhĩ nói rành rọt từng từ một:

    “Chúng ta…giả hàng!”

    ***

    Bích Túc cười nhạt nói:

    “Này đại nhân Đặc Nhĩ, Dương Hạo đại nhân chúng ta thực sự cũng không muốn xung đột vũ trang với các bộ lạc người Khương làm gì, không giấu gì ngươi, giờ đã có vài bộ lạc người Khương đầu hàng đại nhân chúng ta, đại nhân chúng ta đãi ngộ rất tốt và bình đẳng với chúng.

    Ngươi dẫn người ra đầu hàng, mà còn giúp chúng ta đánh lừa mở tường vây, đây là một công lớn, một khi được chuyện, chúng ta nhất định sẽ tiến cử ngươi với triều đình, triều đình sẽ cho các ngươi đặc ân, dù sao thì cũng sẽ cho ngươi một chức quan chỉ huy sứ, đến lúc đó, tại hạ gặp ngươi, cũng phải cúi đầu mà gọi đại nhân đó chứ”.

    “Không dám, không dám, Bích đại nhân quá khách khí rồi”.

    Trát Khả Đặc Nhĩ cười nói:

    “Dưới thiên binh thiên uy, Trát Khả Đặc Nhĩ chỉ mong có thể bảo toàn tộc người của mình, chức quan thì thực là không dám nghĩ đến”.

    Hắn lo lắng quay đầu lại nhìn, nghi ngờ nói:

    “Bích Túc đại nhân, giờ đã muộn rồi, ta mang các ngươi đi đánh trại, trong bóng đêm, các ngươi chẳng phải thừa dịp mà mai phục tấn công trại sao?

    Chỗ ta chọn cách cửa tây rất gần, bên cạnh lại toàn là rừng cây, dễ mai phục vô cùng, mà các ngươi muốn ta đưa đến đó kiểu gì?”

    Bích Túc cười nói:

    “Cái này ngươi không hiểu sao?

    Thực ra ta cũng không hiểu, đại nhân chúng ta nói, vào rạng sáng mới là lúc mọi người buồn ngủ nhất, đợi lúc trời sắp sáng thì đi đánh trại, lúc đó chúng ta càng dễ dàng đoạt được Đông Dương Trại.

    Các ngươi cứ ở trong cốc nghỉ ngơi đi, Mộc Ân đại nhân chúng ta chuẩn bị rất nhiều rượu thịt cho các ngươi rồi, các ngươi cứ ăn no, đợi đến khi trời sắp sáng chúng ta sẽ hành động”.

    “Được, được, Mộc tướng quân thật cao minh, thực sự là thật cao minh…”

    Trát Khả Đặc Nhĩ quay đầu lại nhìn hơn hai trăm tên, thầm lo lắng, trong rừng ngoài tây môn, có rất nhiều cung tên mai phục, đợi hắn dẫn người Hán đi đánh trại, lúc đó sẽ đột nhiên ra tay, dựa vào tài bắn cung của chúng, tuyệt đối sẽ thắng, sẽ giết chết hơn nửa lũ người Hán chưa vào trại.

    Đến lúc đó đóng cửa trại vào, bắn tên giết chết lũ người Hán tấn công trại, lúc đó tình thế địch ta sẽ xoay chuyển, ai bảo Mộc tướng quân ngu xuẩn kia tự cho mình là thông minh, nào thì đợi rạng sáng tấn công, xem ra đợi lát nữa tìm được cơ hội, phái người chạy về báo tin mới được.

    Trát Khả Đặc Nhĩ đang nghĩ ngợi, Bích Túc đột nhiên ôm bụng cười nói:

    “Ôi chà, ta hơi mót, các ngươi đợi lát, ta sang bên kia đi đại tiện một lúc”.

    “Vâng, Bích Túc đại nhân xin cứ tự nhiên”.

    Trát Khả Đặc Nhĩ mừng rỡ, vội đồng ý, chờ Bích Túc chui vào bụi cỏ, hắn lập tức gọi một tên đến, vội vàng dặn dò:

    “Ngươi mau nấp vào trong bụi cỏ đi, lát nữa chúng ta đi trước, ngươi lẻn về, nói với Đan Tăng đại nhân là người Hán vào rạng sáng sẽ đi tấn công thành, bảo hắn bảo vệ cẩn thận”.

    “Vâng”.

    Tên đó thi lễ, rồi nhanh như mèo trốn vào trong bụi cỏ, Trát Khả Đặc Nhĩ cười quay đầu sang nhìn vào bụi cỏ mà Bích Túc đang ngồi xổm.

    Đợi một lát, hắn bỗng hét ầm ĩ lên:

    “Bích Túc đại nhân, Bích Túc đại nhân”.

    Bích Túc ngồi chồm hỗm vẫn không nhúc nhích, Trát Khả Đặc Nhĩ mặt ti mét, bước qua đó, đến gần thì hắn không khỏi ngạc nhiên, quần áo vẫn còn đó, trùm vào cây cỏ cao bằng nửa người, nhưng không thấy bóng dáng Bích Túc đâu nữa.

    “Không xong rồi, mau tản ra, chuẩn bị lùi lại”.

    Trát Khả Đặc Nhĩ hô hét ra lệnh, tộc dân nghe vậy nháo nhác chạy loạn lên, lúc này sau sườn núi có mấy chục tên xuất hiện, đôi mắt hung dữ nhìn bọn chúng, rồi cầm cung bắn tên rào rào.

    Tình thế nguy cấp, bên phải, phía trước, phía sau đều có vô số tên người Hán cầm cung nhảy từ trong bụi cỏ ra, bao vây dày đặc bọn chúng.

    Trát Khả Đặc Nhĩ giận dữ, một tên đàn ông râu quai nón cầm thanh đao bầu xuất hiện ở cửa cốc, hét lớn:

    “Lũ chó chết, dám giả hàng hả, giết không tha!”

    Trát Khả Đặc Nhĩ nhận ra người đàn ông to lớn đoàn luyện sứ Mộc Khôi, vội kêu lên:

    “Tướng quân chờ đã, ta thực sự thành tâm thành ý đầu hàng Dương Hạo đại nhân, tướng quân không thể giết chúng ta được”.

    Mộc Khôi ngửa mặt lên trời quát to:

    “Trát Khả Đặc Nhĩ, ngươi nghĩ rằng chúng ta đều là người Hán sao, mặc quần áo vậy chỉ là để che mắt bọn người qua đường mà dễ hành động thôi.

    Ha ha ha…trò mèo của ngươi, che mắt được người ngoài, chứ sao che mắt nổi ta?”

    Rồi hắn giơ đao lên, quát to:

    “Người Khương ta đều ký hiệp ước liên minh, ai cũng thật thà với Bạch thạch đại thần, ngươi đến hàng, vì sao lại không dám nhắc đến Bạch thạch đại thần vậy?

    Bộ lạc người Khương ta, trong nhà không có đao, nhưng nhà nhà có cung tên, còn các ngươi người người đeo đao bên sườn khi lâm trận, cung tên thì có là bao?

    Ngươi đến đầu hàng, đêm tối xông vào thành, ai cũng không thể chăm chút chu toàn cho người bên cạnh, nhưng người ngươi mang đến đều là những tên trai tráng, không có một ai là người nhà ngươi cả, hơn nữa cũng không thấy đám người đó lo lắng gì”.

    “Ta…”

    Trát Khả Đặc Nhĩ chưa nói được lời nào, Mộc Khôi đã quát to:

    “Giết!”

    Những mũi tên được bắn ra, cách mười hai mươi trượng, tiếng bắn tên vèo vèo, ngực trái của Trát Khả Đặc Nhĩ bị trúng một tên, Trát Khả Đặc Nhĩ ngã sấp xuống, mặt đập thẳng vào đất, bên tai chỉ nghe thấy tiếng tên bắn không ngừng, bội đao đeo bên người không có cách nào rút ra mà ném về phía bọn địch, tất cả đều lần lượt ngã xuống.

    Sau một lát, không còn một tên nào còn đứng được nữa, tất cả đều nằm rạp xuống đất, các tay cung tiễn ngừng bắn, vác cánh cung trên vai, lệnh cho người đi dò xét, còn thấy tên nào còn hơi thở thì giết cho bằng chết, bọn chúng tiến đến phía trước, đi dò xét từng tên một, thấy tên nào còn thoi thóp hơi thở thì cho một nhát, hoặc đâm vào cổ họng, hoặc đâm vào ngực như giết gà, đến khi không còn tiếng thở nào nữa, không gian yên ắng trở lại mới thôi, Bích Túc ngồi vắt vẻo trên cây thấy cảnh tượng đó mà mặt cũng biến sắc.

    Mộc Khôi lại cao giọng hét:

    “Để lại một đội quân thu dọn chiến trường, những người khác thì theo ta tiến đánh Đông Dương Trại tây môn, mai phục người ngựa của Đông Dương Thị, không cho chúng trốn ra ngoài…”

    Mấy trăm bộ lạc hùng mạnh của Đông Dương Thị đã bị tiêu diệt, khi Dương Hạo đến nơi, tất cả đã bị Mộc Ân giết chết, những bãi đất đẫm máu, xác người chết la liệt.

    Mộc Ân trước mặt con gái mình là một người cha hiền lành, nhưng khi đứng trước tộc người của mình là một vị trưởng bối dũng mãnh; Đứng trước Dương Hạo Lý Quang Sầm là một người hầu trung thành, nhưng đứng trước quân địch lại là một tên sát nhân, trái tim của hắn như làm bằng sắt vậy.

    Những lần bỏ mạng hụt trên thảo nguyên đã tôi luyện cho hắn tính cách đặc biệt này, mỗi chiến sĩ trong bộ lạc dường như đều giống hắn, giống một con sói, đối với đồng bọn thì có tình có nghĩa, đối với quân địch thì có thể giở bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

    Lúc chúng phục tùng nghe lệnh, can tâm tình nguyện trung thành với “Lang vương” Dương Hạo, nhưng trong con mắt lại lộ vẻ không bằng lòng.

    Dương Hạo có thể bày mưu nghĩ kế đưa ra những phán đoán đúng đắn, cũng có thể phân rạch ròi Đại nhân và Tiểu nhân trước mặt Đường Diễm Diễm, nhưng hắn cuối cùng cũng vẫn thiếu sự tôi luyện trên chiến trường, khi hắn đối mặt với hiện trường này, hắn không thể không bị tình cảm chi phối.

    Nhưng hắn không nói gì cả, những điều mà Mộc Ân làm mới đúng với những nguyên tắc tồn tại trên thảo nguyên: Ngươi muốn thắng được quân địch, ngươi cần thích ứng được với những hình phạt mà khi thất bại ngươi sẽ phải chịu.

    Nếu như Dương Hạo là kẻ thất bại, hắn sẽ không được phân thiệt hơn với quân địch trên chiến trường, nên hắn chỉ có thể làm theo nguyên tắc này, thích ứng với nó, không được nói chuyện nhân nghĩa với bọn sói dốt nát.

    Tất cả công cụ, vũ khí, của cải mà Nhật Mạch Đan Tăng Đông Dương Trại tập trung trong phòng đều đã được dọn sạch sẽ, tất cả đã bị san bằng.

    Đông Dương Trại đã biến thành những mảnh phế liệu, hắn muốn cho tất cả những ai đi qua đều phải nhớ chuyện gì đã xảy ra ở đây, nếu mạo phạm đến Lô Lĩnh Châu thì sẽ phải chịu hình phạt như thế này.

    Dương Hạo đi ra từ nhà lớn của Nhật Mạch Đan Tăng Đông Dương Trại, nói với Mộc Ân đi sau:

    “Bảo Mộc Khôi áp giải đàn bà và trẻ em về trước, ngươi và Bích Túc ở lại đây, đưa ta đi gặp Tề Phong Thị, Ma Cô Thị, lần này tấn công bộ lạc Đông Dương Thị, bọn họ án binh bất động, không giúp viện trợ, tuy nói là Dã Ly Thị ra mặt uy hiếp, song cũng coi là Lô Lĩnh Châu ta nhận một phần ơn huệ của họ.

    Công của Mộc Ân cũng lớn, công của Mộc Khôi cũng lớn, song khi nhắc đến chiến thắng này, nó không chỉ là công của chúng ta mà còn có công của bọn họ nữa.

    Công của hai bộ lạc này không nhỏ, ta sẽ mang lễ vật sang biếu, mời bọn họ cùng với các bộ lạc người Khương Hoành Sơn đến tập hợp bộ lạc Dã Ly Thị, bắt chước chuyện liên minh Đảng Hạng Thất Thị, tạo mối quan hệ tốt với họ.

    Thấy Mộc Ân ngạc nhiên, Dương Hạo cười nói:

    “Ha ha, đương nhiên là rất đông rồi, các bộ lạc xa gần kéo dài hết núi Hoành Sơn là không thể lập cộng chúa, ta phải thống nhất lợi ích, xóa đi sự tàn bạo của họ, ít nhất cũng phải đứng về phía chúng ta.

    Giờ chỉ cần bọn họ không gây phiền phức với ta thì coi như chúng ta đạt được mục đích rồi”.

    Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng bước, nhìn về phía một vài tên bị các binh sĩ trông coi, những người này có nam có nữ, có già có trẻ, là tộc người Đông Dương Thị mà lúc nãy hắn nhìn thấy trong trại, những người này quần áo tả tơi, da xanh xao, giống như một đám dân tị nạn.

    Điều mà Dương Hạo cảm thấy kì lạ là những thanh niên trong Đông Dương Trại đều đã phải đền tội, vậy mà những tên ở đây phần lớn lại là thanh niên.

    Thấy hắn nhìn chăm chú về phía đó, Mộc Ân giải thích:

    “Đại nhân, những tên này không phải là tộc người của Đông Dương Thị, bọn chúng thuộc những bộ lạc khác, sau những trận chiến thì bị Đông Dương Thị bắt về làm tù binh, làm nô lệ cho Đông Dương Thị, làm việc rất cực khổ.

    “Hả?”

    Dương Hạo chớp mắt, dặn dò:

    “Bảo người rút lui, không cần đối xử với bọn chúng như nô lệ đâu, tộc người Đông Dương Thị đã bị các ngươi bắt được, chi bằng theo quy tắc của các ngươi mà cho bọn chúng làm dân thường, cho chúng dời đến Lô Lĩnh Châu ta, làm dân của ta, Lô Lĩnh Châu sẽ sắp xếp ổn thỏa cuộc sống cho bọn chúng”.

    Ánh mắt khó hiểu của Mộc Ân nhìn Dương Hạo, nhưng vẫn chấp hành mệnh lệnh của hắn, xua tay cho các sĩ tốt lui ra, lớn tiếng truyền lại mệnh lệnh mà Dương Hạo vừa nói, các nô lệ nghe xong vừa mừng vừa sợ, sau một lúc rối loạn liền quỳ xuống bái Dương Hạo, mồm lẩm bẩm nói gì đó, Dương Hạo qua lại với người Khương nhiều, tuy nghe không hiểu bọn chúng nói gì, nhưng cũng vẫn biết có ý là cảm ơn, ca ngợi hắn.

    Có một tên cao ráo quỳ xuống ngay chân hắn, tên này phải cao hơn người ta hai cái đầu, Dương Hạo đặc biệt chú ý đến hắn, hắn rất khôi ngô, hai bên tóc mai hơi nâu nâu, da ngăm đen.

    Tên này cũng giống như các tên khác quỳ xuống cảm ơn, thỉnh thoảng lại vụng trộm liếc nhìn Dương Hạo, khi bắt gặp ánh mắt của Dương Hạo nhìn hắn, hắn hoảng sợ, cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng đầu lên nữa.

    Dương Hạo mỉm cười nói:

    “Các ngươi không cần cảm ơn ta.

    Thiên hạ này là của Đại Tống, các ngươi cho dù là người Hán hay người Khương, đều là con dân của Đại Tống.

    Xảo trá, ngoan cố như Đông Dương Thị, bản quan mới đưa ra hình phạt nghiêm khắc như vậy.

    Chỉ cần các ngươi theo nề theo nếp, tuân thủ vương pháp, bản quan tuyệt đối không làm khó các ngươi.

    Đứng cả lên đi”.

    Dương Hạo vỗ tay, an ủi:

    “Các ngươi không cần câu thức, Đông Dương Trại sẽ không còn tồn tại nữa, bản quan muốn đưa các ngươi đến Lô Lĩnh Châu, tới đó, các ngươi sẽ không là nô lệ nữa, cho dù chăn thả, săn bắt, đánh cá hoặc làm việc gì đó kiếm kế sinh nhai, bản quan nhất định sẽ sắp xếp thỏa đáng cho các ngươi”.

    Tay những tên này đều là vết chai sạn, vết chai ấy rất cứng, dày hơn da thịt rất nhiều, không biết bình thường làm những việc gì, nghe Dương Hạo nói vậy, bọn chúng chỉ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, Dương Hạo cười với bọn chúng rồi qoay người đi.

    “Đại nhân, lũ tù binh ấy, làm nô lệ là được rồi, đại nhân không nên đối xử với chúng khách khí như vậy”.

    Đi được một quãng, Mộc Ân mới nói với Dương Hạo.

    “Bọn chúng đều là người Khương Hoành Sơn, Lô Lĩnh Châu muốn có chỗ đứng ở đây, thì phải kết giao được với người ở đây.

    Bản phủ qua lại với các bộ lạc chính là mục đích này.

    Chỉ có kết giao, thân thiết với dân chúng thì mới có được sức mạnh, thông qua những người này, sẽ có cầu nối với muôn dân”.

    Mộc Ân nghĩ một lúc, ngộ ra điều gì đó rồi nói:

    “Đại nhân nói vậy là…”

    Đúng lúc này, Điềm Tửu chạy từ đâu đến, hét lớn:

    “Cha, ta tìm được một giống dưa, mang về trồng, mùa hè sang năm sẽ có quả ăn”.

    Dương Hạo nhìn vào tay nàng thấy hạt giống dưa hấu, nghĩ đến khi ở Đinh gia, mọi loại dưa đều có, nhưng xem ra dưa hấu đến giờ vẫn chưa được thịnh hành ở Trung Nguyên.

    Số phận!

    Thật là kỳ diệu, nếu ta không đến thế giới này nhìn thấy giống dưa hấu này, hôm nay sẽ thành thế nào nhỉ?

    Ở Trung Nguyên chỉ cần trồng giống dưa này, bán qua ngày mà sống.

    Dương Hạo nghĩ thầm rồi tự cười, Mộc Ân lại không xem giống dưa đó, lườm Điềm Tửu:

    “Không biết lớn biết nhỏ gì cả, đại nhân ngay trước mặt mà không biết chào”.

    Điềm Tửu lè lưỡi, nhìn trái nhìn phải không thấy ai, liền thi lễ:

    “Điềm Tửu bái kiến thiếu chủ”.

    Mộc Ân thấy thái độ đó của nàng, lắc đầu hỏi: “Bắt được những tên bỏ trốn chưa?”

    Điềm Tửu lắc đầu nói:

    “Chưa ạ, chúng con không thuộc địa bàn nơi đây, chúng chạy lung tung trong rừng, giờ vẫn không thấy bóng dáng đâu, chúng con chỉ bắt được một tên bị thương, chạy mất hơn hai mươi tên, trong đó có Trát Tây con của Nhật Mạch Đan Tăng, nhưng hắn đã chặt đứt một cánh tay, chột một bên mắt, hắn sẽ chẳng sống được lâu đâu”.

    Dương Hạo nghe vậy vội hỏi:

    “Sao, cá lọt lưới hả?”

    Mộc Ân nói:

    “Vâng, Trát Tây vì bị thương, lúc ấy chỉ mai phục bên ngoài và phía trước trại, mà hắn lại nghỉ ngơi ở phía sau trại.

    Khi chúng ta tấn công trại, hắn biết không thể làm gì được, liền cùng một vài tên chạy trốn”.

    Điềm Tửu cướp lời nói:

    “Nhưng chỉ có mười hai mươi tên chạy trốn thôi, không quan trọng”.

    Mộc Ân ngắt lời nói:

    “Diệt cỏ phải diệt tận gốc.

    Xưa cha ngươi chạy đến địa bàn người Thổ Phiên, giờ đã có ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ đó thôi, không thể nói là không quan trọng được”.

    Dương Hạo gật đầu, chậm rãi nói:

    “Tiếp tục truy tìm chúng, nhất là…phải xem xem có bộ lạc nào dung chứa bọn chúng không…”

    Ánh mắt Mộc Ân sáng lên, trầm giọng nói:

    “Đại nhân yên tâm, thuộc hạ hiểu”.

    Người của hai bộ lạc Tề Phong Thị, Ma Cô Thị vô cùng khách khí với tri phủ người Hán Dương Hạo, là hai bộ lạc lớn của Hoành Sơn, dù chúng không lệ thuộc vào Dã Ly Thị, nhưng mối quan hệ giữa chúng vẫn rất mật thiết.

    Dã Ly Thị phái người mang tin, cảnh cáo bọn chúng không được đếm xỉa đến, tuyệt đối không được nhúng tay vào cuộc chiến giữa Lô Lĩnh Châu và bọn cướp bóc Lô Lĩnh Châu, thì bọn chúng cảm thấy rất lạ.

    Bình thường tộc người chúng nhìn thấy bộ lạc khác bị xâm chiếm thì cũng phải ra tay viện trợ, nhưng lại bị thủ lĩnh của hai bộ tộc ngăn lại.

    Quả nhiên không sai, người Hán từ trước đến nay chưa từng có phản ứng gì, chưa từng có sự phản kích trả thù nào, giờ phản kích lại, khiến người ta ngạc nhiên, kết cục của Đông Dương Thị, đến bọn chúng nhìn cũng cảm thấy ghê sợ.

    Giờ thấy Dương Hạo cười ha ha, tóm lại khi tri phủ Lô Lĩnh vui vẻ, hai thủ lĩnh cũng phải cảm thấy kính nể hắn.

    Cái được tôn trọng trên thảo nguyên chính là thực lực, Dã Ly Thị có tầm ảnh hưởng rất lớn với họ, ngăn cản chúng hành động, lại không thể để chúng kính nể một người, sự kính nể này chỉ có thể xuất phát từ những hành vi mà người này thực hiện.

    Dương Hạo giờ đã có cái này.

    Lời mời của Dương Hạo, bọn họ vui vẻ đáp ứng.

    Nếu địa điểm mời là Lô Lĩnh Châu, thì họ hơi lo lắng, nhưng nếu như họp ở bộ tộc Dã Ly Thị Hoành Sơn thì vấn đề an toàn không phải lo lắng.

    Hai người đồng ý đi dự, hơn nữa còn thông báo cho các thủ lĩnh của bộ tộc khác cùng có thái độ hợp tác.

    Dương Hạo đến đây chính là để mời hai vị thủ lĩnh này, thông qua họ, sẽ liên hệ được với càng nhiều thủ lĩnh, bày tỏ được thiện chí của mình.

    Không có chiến tranh không mục đích, cuộc chiến này phục vụ mục đích chính trị, mục đích kinh tế, trận chiến này bản thân đã đạt được kết quả mà mình mong muốn, hơn nữa có một lượng dân cư, của cải dồi dào, giờ lợi dụng kết quả này, từng bước mở rộng ảnh hưởng đến càng nhiều lợi ích chính trị và lợi ích kinh tế.

    Nay đạt được mục đích rồi, Dương Hạo liền từ biệt hai vị thủ lĩnh, mang theo Bích Túc, Mộc Ân và gần nghìn thị vệ trở về Lô Lĩnh Châu.

    Trên đường trở về, cờ chữ Dương tung bay trong gió, dù những tên không biết chữ thì cũng nhận ra được cờ “Dương”, con đường biên giới với Lô Lĩnh Châu yên bình làm sao, phía trước phải quẹo qua một ngọn núi, thì đến cửa Lô Lĩnh Châu.

    Bên trái là cây cỏ và núi nham thạch, bên phải là thảo nguyên rộng mênh mông, tầm mắt phía trước có hạn, con đường bên núi kéo dài về bên trái, mới có thể thấy con đường phía trước.

    Người đi dưới chân núi phải đi vòng vèo.

    Các thị vệ đi trước dẫn đường đã đến chỗ ngoặt, ghìm ngựa lại nhìn.

    Lúc này, trên vách núi có vài tên đứng dậy, giương cung bắn tới tấp vào dòng người phía dưới.

    Dương Hạo chạy vội, lấy lại bình tĩnh, nhìn trái nhìn phải, có vài tên đã bị hắn phát hiện, xung quanh hắn đều là những kỵ sĩ đang bảo vệ hắn.

    Những tên này nép vào vách núi, chỉ dám liếc mắt nhìn, dò xét vị trí mà hắn đứng, rồi thấp thỏm đứng lên bắn nhưng bắn không chuẩn, chỉ có hai mũi tên được bắn tới thì lại bị Dương Hạo dùng kiếm cản được.

    “Bảo vệ đại nhân!”

    Vài tên thị vệ chạy đến phía trước Dương Hạo, giơ mấy lá chắn lên che chở cho Dương Hạo, đội ngũ nhất thời loạn lên.

    Trên núi có một tên, miệng hắn ngậm một thanh đao, một tay men theo vách núi nhảy xuống dưới khiêu chiến, có sáu bảy hòn đá rơi xuống theo, vết thương ở cơ thể hắn được băng sơ sài, hắn ngậm đao nhảy xuống chỗ Dương Hạo.

    Tên này cụt một tay, chột một mắt, chính là tên đào tẩu Trát Tây.

    Những tên khác cũng nhảy từ trên núi xuống, dũng mãnh không sợ chết lao về phía Dương Hạo.

    “Za” Dương Hạo đẩy mạnh tấm chắn, nhảy xuống ngựa, cầm kiếm tiến đến tên Trát Tây.

    Kiếm thuật là kiếm thuật, giờ không cần đẹp mà chỉ cần giết được địch, kiếm thuật mà bản thân tôi luyện được chỉ được nâng cao khi tham gia vào trận chiến.

    Cánh tay còn lại của Trát Tây cầm đao đánh về phía hai tên thị vệ, thế như hổ vồ, đao được vung lên chém đứt hai chân ngựa, chiến mã hí vang, hắn chạy nhanh đánh về phía Dương Hạo.

    Mộc Ân thấy gặp thích khách, không nghĩ ngợi gì giương cung ngắm bắn, hàng loạt mũi tên bay ra khỏi cung của hắn, tiếng tên xé gió bay vù vù về phía địch.

    Những tên thích khách còn chưa nhảy xuống đất thì đã bị tên bắn trúng, có sáu bảy tên bị bắn chết trên vách núi, những tên nhảy xuống không đến mười tên, rồi bị lẫn trong biển người.

    Dương Hạo khẽ quát một tiếng, kiếm được rút ra, kiếm giơ lên “Keng” chạm vào đao của Trát Tây, nhằm hướng cổ họng hắn mà đâm.

    Lúc này có một tên thích khách khác nhảy tới gần, Dương Hạo đổi thế kiếm, chỉ nghe thấy “Phụp” một tiếng, mũi kiếm đã đâm vào tim của tên thích khách, lúc đó, đao của Bích Túc cũng đâm vào bụng tên thích khách đó.

    Trát Tây nhận một kiếm của Dương Hạo liền lùi lại, lảo đảo vài bước, hai mắt đỏ ngầu, đánh như điên tới, trong chớp mắt hắn đã bị chiến sĩ dũng mãnh bên cạnh Dương Hạo cho một đao, đâm hai nhát, tấn công không có chút lực nào, người hắn đẫm máu, mắt nhìn Dương Hạo hằn học.

    Dương Hạo đổi thế kiếm như bay, nghiêng người xuất kiếm, nhanh chóng đâm một nhát vào ngực Trát Tây, Trát Tây không hề đỡ kiếm, ngược lại hắn còn vọt tới, bất chấp liều mạng chết cũng không để cho Dương Hạo đâm đến chết, Dương Hạo giật mình, không đoán được hắn lại có cách đánh này.

    Dương Hạo lập tức lui về phía sau, lúc này Trát Tây cũng lui lại phía sau.

    Chết chắc rồi mà vẫn còn lui lại phía sau được sao?

    Dương Hạo vung kiếm lên phía trước ngực, nhìn chằm chằm vào tên thích khách, lại nhìn thấy trong đám người có hai móc câu xuất hiện, móc vào hai đùi của Trát Tây kéo lại.

    Có năm sáu tên đứng bảo vệ Trát Tây, Dương Hạo nhướn mũi, lắc đầu:

    “Lũ người này đứng trước ta ngoan hiền như cừu, nhưng khi thấy có người chết, thì động tác nhanh nhạy hẳn lên.

    Những tên còn xót lại của Đông Dương Thị đã bị các chiến sĩ dũng mãnh bao vây, như bảy tám con sư tử xâu xé một con linh dương.

    Sau khi giết xong bọn chúng, Mộc Ân vội vàng chạy tới trước mặt Dương Hạo, vội nói:

    “Hạ quan đáng trách, đã làm đại nhân sợ hãi”.

    “Không sao, như này ta cảm thấy hài lòng lắm rồi”.

    Dương Hạo cười, hắn không sợ đám người này đánh úp mà chỉ sợ bọn chúng chạy mất.

    Nếu chúng được ăn cả ngã về không, thì không có gì phải sợ hãi cả.

    Đông Dương Thị đến tận đây, cuối cùng cũng bị hắn xóa sạch dấu vết.

    Dân chúng trong cốc và những thương nhân còn lại trong cốc không dám ra ngoài đến lúc thấy tri phủ đại nhân trở về.

    Phản kích của quân đội Lô Lĩnh Châu làm cho bọn họ cảm thấy hãnh diện, nếu như nói những dân chúng này ủng hộ Dương Hạo, vốn chỉ là ân tình đối với hắn, giờ mới là quyết một lòng vì hắn vì hắn là người luôn tình nguyện hy sinh tính mạng mình.

    Trong mắt họ, Dương Hạo không chỉ là quan phụ mẫu, mà còn là một người trụ cột chính của đại gia đình bọn họ, họ tin tưởng và không nghi ngờ Dương Hạo bất kỳ vấn đề gì, vì Dương Hạo làm mọi điều đều muốn tốt cho họ.

    Đội quân của Dương Hạo xuất hiện ở cửa cốc, đám người hoan hô rền vang, Dương Hạo dặn dò với đội quân:

    “Chuyện bị tập kích không được để lộ”.

    Rồi mỉm cười nói: “Đi thôi, dân chúng đang chào đón ta và các ngươi, được dân chúng ủng hộ ta cảm kích vô cùng, mỗi chiến sĩ được tạo nên bởi máu tươi và tính danh, các chiến sĩ hãy giữ vững tinh thần này, nhận sự chào đón của bách tính môn dân”.

    “Đại nhân, phủ đài đại nhân!”

    Lý Ngọc Xương chặn trước ngựa, hơi xấu hổ nói:

    “Ta thay mặt toàn thể thương nhân mời rượu đại nhân để tỏ lòng cảm ơn, dùng cốc thì tầm thường, dùng bát thì không được…vậy ta dùng chiếc bình này đừng rượu.

    Tuy chiếc bình này không lớn lắm, chí ít cũng có thể chứa được năm lạng rượu, Dương đại nhân uống xong rồi mới vào cốc có được không?”

    Rượu này thực sự rất ngon, nó vốn là rượu mà Lý Ngọc Xương để lại chút ít uống, vừa nhìn thấy Đường Diễm Diễm đứng cạnh vại rượu, dặn dò Lý Ngọc Xương bảo hắn uống càng nhiều càng tốt, Lý Ngọc Xương không hiểu ra làm sao, nhưng cũng đành đồng ý.

    “Đại nhân vì bảo vệ sự bình yên của Lô Lĩnh Châu, bảo vệ sự an nguy của dân chúng, tự mình xuất chinh, diệt trừ bọn trộm cướp, càng vất vả thì công lao càng lớn, ta nhận trách nhiệm mà dân chúng và các thương nhân giao cho là mời rượu đại nhân bày tỏ sự cảm ơn”.

    Lý Ngọc Xương vung tay lên, dân chúng và các thương nhân cùng hò vang, đưa từng bát rượu ngon ra mời các chiến sĩ, còn Lý Ngọc Xương mời rượu Dương Hạo bằng chiếc bình ngọc.

    Dương Hạo vội nhảy xuống ngựa, hai tay nhận lấy bình rượu, trong lòng sinh nghi:

    “Quái, người khác dùng bát, sao lại cho ta cái bình này?

    Chẳng lẽ là để phân biệt với đám binh sĩ?”

    Trong đám người, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Diễm Diễm ửng đỏ, hai mắt sáng lên nhìn hắn cầm bình rượu, thầm hét: “Uống!

    Uống!

    Uống!”

    “Các vị tướng sĩ, tính mạng dân chúng Lô Lĩnh Châu ta đều nhờ có các tướng sĩ mà được bảo toàn, đã báo được cái thù cho môn dân, nay các tướng sĩ trở về, mời rượu ngon, nói chuyện biểu thị lòng biết ơn, mời mọi người, cạn!”

    Lý Ngọc Xương nói xong, cầm bát rượu ngửa cổ uống, “Ực” uống cạn bát rượu.

    Đàn ông đất bắc có mấy ai không biết uống rượu?

    Huống chi nói đến Dương Hạo và đám thị vệ đều từ Trung Nguyên đến, càng coi rượu như tính mạng mình.

    Lý Ngọc Xương lấy ra rượu ngon năm xưa, chỉ cần ngửi mùi rượu thôi đã làm người ta tiết nước miếng, vừa nhìn thấy Lý Ngọc Xương uống cạn bát rượu, các tướng sĩ cùng hưởng ứng uống.

    Dân chúng vỗ tay hoan nghênh, bọn họ vui mừng khôn xiết, bát rượu ngon, lòng càng ngọt.

    Nhưng Dương Hạo lại cảm thấy khó xử, sao lại là bình rượu, hắn chau mày nhìn “Bát rượu”, dân chúng đang tha thiết nhìn hắn uống, không thể chối từ, hắn giơ bình lên, uống từng ngụm.

    Chỉ uống được nửa bình thì dừng lại không uống nổi nữa, cũng may đây là cái bình, không sợ người ta nhìn thấy là chưa uống hết, Dương Hạo ngửa đầu, làm bộ dáng uống cạn rượu, sau đó đưa bình rượu cho Lý Ngọc Xương, cười nói: “Đa tạ Lý viên ngoại, đa tạ bà con.

    Bảo đảm sự an nguy của dân là trách nhiệm của ll đoàn luyện ta, mọi người thực sự quá khách khí, giờ ta và các tướng sĩ đã trở về rồi, cũng muốn nghỉ ngơi chút, mọi người cũng có nhiều việc phải làm, mau trở về đi!”

    Dương Hạo chắp tay nói lời cảm ơn với dân chúng, rồi quay sang nháy mắt với đoàn luyện phó sứ Lý Quang Sầm, hai người nhảy lên ngựa, lại một lần nữa chắp tay bái kiến bách tính môn dân, rồi thúc ngựa đi.

    Lý Ngọc Xương đứng ở ven đường, vui mừng nhìn các quân sĩ vào cốc, Đường Diễm Diễm lòng tràn ngập niềm vui đứng cạnh hắn, chộp lấy chiếc bình.

    Lý Ngọc Xương ngẩn người ra, thấy nàng, ngạc nhiên nói: “Diễm Diễm, cháu làm gì vây?”

    Đường Diễm Diễm vô cùng vui sướng, làm mặt quỷ với hắn rồi cười nói:

    “Cậu à, cậu làm việc của cậu đi, cứ kệ cháu, lát nữa cháu về”.

    Dứt lời nàng lẩn vào đám người, không biết là đi đâu.

    Lý Ngọc Xương lắc đầu cười, đứa cháu gái này của hắn như con ngựa hoang vậy, từ nhỏ đã học đượcthói xấu của các trưởng bối Đường gia, hắn hết cách đối phó với đứa cháu ngang ngược này.

    Đường Diễm Diễm cầm chiếc bình, chạy đến chỗ không có người, trốn vào phía sau của khối nham thạch, giơ bình lên lắc lắc, nghe thấy trong bình vẫn có tiếng nước, Đường Diễm Diễm tiu nghỉu nói:

    “Không uống hết rồi…”

    Nàng nghiêng đầu nghĩ ngợi gì đó, rồi lại nở nụ cười nói:

    “Bà nội chỉ nói chiếc bình này để khấn thầy cúng, làm phép, chỉ cần dùng nó uống rượu là được, mà còn chưa nói uống nhiều hay ít, hì hì…cho dù uống một ngụm cũng có tác dụng rồi”.

    Nàng nuốt nước bọt, nhìn vào chiếc bình, rồi rót rượu còn lại trong bình xuống đất, sau đó trợn mắt, ném chiếc bình về phía tảng đá.

    “Keng” một âm thanh vang lên, chiếc bình bắn nẩy lên cao, Đường Diễm Diễm há hốc mồm, tròn mắt nhìn chiếc bình…

    Chương 197:Gặp hồng

    Dương Hạo trở lại tri phủ nha môn, tất cả võ tướng đều ở đó, quan văn và phụ tá lại dạt sang đứng bên Phạm Tư Kỳ, cảm thấy khó hiểu, Dương Hạo nói:

    “Tư Kỳ, Trình phán quan và Lâm lão, bọn họ đi đâu rồi?”

    Phạm Tư Kỳ vội khom lưng nói:

    “Khởi bẩm phủ tôn, gần đây Lô Lĩnh Châu ta được số lượng lớn thịt thú, da lông, cung nỏ, đao kiếm, trâu dê ngựa và châu báu, ngoài ra còn có mấy nghìn dân chúng người Khương Hoành Sơn, các loại vật tư, việc sắp xếp bố trí dân chúng mới đều là việc cần phải làm ngay, mấy vị ấy vội ra sau cốc xử lý việc rồi ạ.

    Về phần Trình đại nhân, vì giờ người trong cốc đã tăng, bố trí ổn thỏa không kịp thời, gần đây liên tiếp xảy ra các vụ cướp bóc, giờ Trình đại nhân đang đi điều tra ạ”.

    Dương Hạo khẽ nhau mày nói:

    “Những người nào phạm tội vậy?”

    Phạm Tư Kỳ nói:

    “Phần lớn là người Hán của châu này, có tên vì báo thù cho hả giận, có tên thì là lưu manh, dân chúng người Khương đều là tù binh, nên họ không có phản ứng gì”.

    Dương Hạo tức giận nói:

    “Buồn cười, đục nước béo cò, nhân lúc cháy nhà thì vơ vét các thứ của người khác, phải lấy trọng hình mà xử phạt, bọn chúng mới biết thân biết phận, ngươi đi đi, tìm mấy vị chủ bộ và Trình phán quan về đây cho ta, bổn phủ cần biết một số tình hình mấy ngày qua trong cốc, có vài việc không nói không được”.

    Phạm Tư Kỳ tuân lệnh rồi đi ra, Dương Hạo quay sang hỏi việc phòng ngự của đám người Kha Trấn Áp, thấy bọn họ bố trí phòng ngự đâu vào đấy, liền cười và khen ngợi.

    Sau đó cho mọi người lui, chỉ có Lý Quang Sầm ở lại.

    Các quan tướng lui ra, Dương Hạo mới mời Lý Quang Sầm ngồi xuống ghế chủ, còn mình thì ngồi xuống bên cạnh, nói:

    “Nghĩa phụ, nay Lô Lĩnh ta đã mạnh lên, khí thế hừng hực, vừa nãy ở cửa cốc thấy có rất nhiều thanh niên trai tráng tình nguyện nhập ngũ, chúng ta giờ phải rèn sắt khi còn nóng, tranh thủ thời cơ, tổ chức lập đội quân thôi”.

    Lý Quang Sầm nghe nói việc tổ chức lập đội quân, trong lòng cũng hoan hỷ, nhưng hắn còn đang băn khoăn điều gì đó, chần chừ nói:

    “Hạo Nhi, triều đình ủy thác cho con làm Lô Lĩnh tri phủ kiêm châu đoàn luyện sứ, vốn là bao gồm cả quyền tổ chức lập đội quân, nhưng triều đình lại chưa từng trích cấp binh khí áo giáp cho con.

    Biết rằng tri phủ thì sẽ kiêm chức đó, nhưng cái gọi là đoàn luyện sứ chỉ là một chức suông, không cần thiết phải thực sự tổ chức quân đội, nếu con tùy tiện tổ quân, có kiêng kị gì với Triệu Quan Gia hay không?”

    Vị trí của đoàn luyện sứ thấp hơn tiết độ sứ, phòng ngự sứ thì cao hơn chức luận chức quyền, tiết độ sứ giờ tương đương với bộ tư lệnh, phòng ngự sứ tương đương với sở tư lệnh, mà châu đoàn luyện sứ tương đương với quân phân khu tư lệnh, nhất định là có quyền được tổ chức quân đội.

    Nhưng binh lính, xây dựng chế độ, quân lương, võ trang cũng cần được triều đình thống nhất và phê chuẩn.

    Mà ý chỉ thánh thượng chưa bao giờ đề cập đến, nên chức vụ này chỉ là ảo mà thôi, chỉ giao cho hắn một chức suông.

    Còn hắn lại muốn tổ chức quân đội.

    Trừ phi triều đình hᠣhỉ rõ ràng, nếu không thì không thể làm được.

    Dương Hạo cúi đầu nói:

    “Những điều mà nghĩa phụ lo lắng là một chuyện, Lô Lĩnh xây dựng quân đội là một chuyện, đã được Phủ Châu Chiết đại tướng quân cho phép, nhưng về phần triều đình, thì không muốn lập quân đội tại đây, quân quyền là do ta nắm bắt, nếu ta trực tiếp tấu lên triều đình, nói cần phải lập quân đội, triều đình không cần nhúng tay vào, mà là do một tướng khác đến chỉ đạo, ta cần phải đề bạt ngay, để cho Trình phán quan kiêm luôn chức này.

    Ta cũng không ôm đồm, ham quân quyền, nhưng tình hình hiện nay của Lô Lĩnh Châu, trên dưới phải cùng nhau thoát khỏi khó khăn này, Trình Đức Huyền tuy luôn khách khí với ta, khoảng cách ta và hắn so với trước đây càng xa, để hắn cầm quân, ta thực sự không yên tâm, quân quyền này vẫn cần ta nắm giữ.

    Nói đến đây, hắn nhô người về phía trước, mỉm cười nói:

    “Cho nên, con nghĩ ra cách này để giải quyết vấn đề trước mắt”.

    Lý Quang Sầm vuốt râu cười nói:

    “Con ta xưa nay túc trí đa mưu, có cách chắc chắn là cách tốt, con nói đi, là diệu kế gì vậy?”

    Dương Hạo nói:

    “Nghĩa phụ, triều đình để trấn an các tộc người Khương, từ trước đến nay đều ban cho chúng chức quan và trọng thưởng, các thủ lĩnh của hàng trăm lều thì phong cho chức quân chủ, dưới trăm thì phong chức chỉ huy sứ.

    Giờ tộc dân của nghĩa phụ già có trẻ có cũng phải đến năm nghìn người, mà các bộ lạc người Khương Hoành Sơn hoặc là quy thuận hoặc là đầu hàng làm tù binh, tổng số cũng phải có mấy nghìn người, Lô Lĩnh nay được thêm gần vạn người rồi.

    Con chỉ cần báo tình hình bọn họ lên trên, bổ sung vào tộc người của nghĩa phụ và dân tráng của châu này, là lấy được rất nhiều chức quan, khi đó có thể dùng tên của các bộ lạc người Khương mà tổ chức quân đội.

    Đương nhiên là quan sứ của các bộ lạc người Khương mà triều đình phong thưởng chỉ có ban bổng lộc, không ban thưởng vũ khí, nói trắng ra là, cũng chỉ là cái hư danh để trấn an bọn họ, nhưng trong đó vẫn có khe hở.

    Đó chính là tuy triều đình không cho bọn họ vũ khí, nhưng nếu các bộ Đảng Hạng người Khương lại tự mình huấn luyện dũng sĩ, đúc binh khí, luyện tập võ nghệ, triều đình cũng không thể khống chế được…”

    Lý Quang Sầm vừa nghe thì hiểu liền, vỗ tay khen:

    “Quả là diệu kế, chỉ cần có vậy thôi, vũ khí binh giáp, cung nỏ chiến mã, chúng ta đều có thể tự thân vận động được”.

    Dương Hạo nhướn mày nói:

    “Cái này không cần phải lo lắng, Lô Lĩnh Châu ta trong vòng mười năm không cần nộp thuế cho triều đình, chỉ cần buôn bán vào cầu, dùng số tiền đó để xây dựng quân đội thì còn dư.

    Huống hồ triều đình hàng năm còn trích cấp tiền bạc cho dân chúng.

    Hơn nữa, Phủ Châu Chiết đại tướng quân đã đồng ý viện trợ áo giáp binh khí cho ta rồi”.

    Lý Quang Sầm gật gật đầu, nói:

    “Nhưng, hoàn toàn dựa vào người ngoài, sẽ bị người ta khống chế.

    Phủ Châu không biết xuất phát từ mục đích nào mà lại nguyện để con tổ chức quân đội, nhưng binh khí ắt phải sẽ không ngừng cung cấp cho ta.

    Trên thảo nguyên, vũ khí chiến trận sắc bén nhất là cung tên, mà trong các binh khí, cái tiêu hao nhiều nhất chính là mũi tên, con lấy danh là các bộ lạc người Khương ngầm tổ chức quân đội, hay gọi là dấu triều đình, nhưng một khi nhập số lượng lớn mũi tên về, triều đình lại không phát hiện ra hay sao?”

    Dương Hạo nói:

    “Trong các bộ tộc đều có thợ rèn, việc làm ra mũi tên thực sự là không khó, con nghĩ có thể phân cho các bộ tộc làm”.

    Lý Quang Sầm hỏi:

    “Thế sắt từ đâu mà ra?

    Mua số lượng lớn sắt, quan sát sứ các châu chẳng nhẽ không phát hiện ra?

    Hơn nữa, trong mắt chúng ta còn có Trình Đức Huyền mà, hắn tuy không hiểu tình hình ở đây lắm, nhưng mua nhiều sắt thép như vậy, làm sao qua khỏi mắt hắn”.

    Dương Hạo nghe xong, nhướn mày, chắp tay sau đít, bước đi thong thả trong sảnh, cuối cùng cũng không nghĩ ra hai kế nào diệu kế, tự nhiên ngẩng đầu lên thì thấy Bích Túc đang đi qua sân, nhìn qua thì thấy hắn như tên hòa thượng, một sáng kiến chợt lóe lên trong đầu Dương Hạo, Dương Hạo mỉm cười nói:

    “Có rồi”.

    Lý Quang Sầm vội hỏi:

    “Kế từ đâu ra?”

    Dương Hạo lại cười nói:

    “Nay dân chúng trong thiên hạ, dân sùng kính phật như sen nở rộ.

    Phụ cấp vào xây dựng chùa chiền, sẽ có ối người vứt bỏ của cải mà theo phật.

    Mộc đại nhân, tộc người của đại nhân cũng đã thuộc Đại Tống, từ Thổ Phiên thảo nguyên nghìn dặm đến đây, được đãi ngộ như dân chúng Lô Lĩnh Châu ta, Người Khương và người Hán là một nhà, các trưởng lão trong tộc đối với triều đình Đại Tống và Quan Gia đều rất cảm kích, để thỏa chí nguyện to lớn, Lô Lĩnh Châu là ngọn núi cao nhất, đúc một cái pho tượng bằng sắt, lấy ý là cảm ơn hồng ân của triều đình, đại nhân nói xem…Quan Gia nếu thấy thiên uy của Đại Tống, nhân đức của Thiên Tử như vậy, có lấy làm vui mừng hay không?”

    Lý Quang Sầm ngây người ra, rồi cười ha ha.

    ***

    Dương Hạo rời tri phủ nha môn, đi tìm Đường Diễm Diễm.

    Lần trước liên kết đồng minh với Đảng Hạng Thất Thị, là việc bí mật cho nên trên dưới Lô Lĩnh Châu không ai biết chuyện, chỉ có Lý Quang Sầm đi theo thì biết.

    Lần này liên kết đồng minh với bộ lạc Dã Ly Thị lại là việc lớn, niềm hãnh diện của người Hán, chẳng những không sợ triều đình biết, mà còn mong sao triều đình biết.

    Một khi triều đình biết được người Khương Hoành Sơn ngang ngược kiêu ngạo trở nên lễ độ với quan lại Đại Tống, ngưng chiến liên minh, thì đó là công lao rất lớn, nhất định sẽ có được một chức quan to của triều đình, đặc biệt là sẽ lấy được thiện cảm của các võ tướng, triệt tiêu những ảnh hưởng trái chiều về người Khương hay làm loạn, giết người bằng những thủ đoạn tàn khốc.

    Cho nên lần này đi gặp bộ lạc Dã Ly Thị để liên kết đồng mình các bộ lạc người Khương, không những rầm rộ sôi nổi mà còn mang theo một vài thương nhân đi cùng, sau khi liên kết đồng minh xong, lập tức sẽ buôn bán trở lại, một phần có lợi ích trực tiếp thì bộ lạc người Kh có thể chân chính mà ngụ ở đây, mặt khác cũng triệt tiêu được những ảnh hưởng của chiến loạn lúc trước, mau chóng khôi phục lại sức sống vốn có của Lô Lĩnh Châu.

    Giờ đã là mùa thu, phải nhanh chóng khôi phục lại sự yên bình của Lô Lĩnh Châu và sự giao thương tấp nập của các thương nhân, thì mới có thể có một món lời lớn trước mùa đông.

    Sau mưa tuyết, dân chúng Lô Lĩnh Châu phải nghỉ đông, việc làm ăn buôn bán cũng kết thúc, chỉ có những vật tư được gom góp để qua mùa đông, để mùa đông qua đi không khắc nghiệt quá, hơn nữa có thể là nền tảng tốt cho việc làm ăn buôn bán mùa xuân mới.

    Đường gia có ảnh hưởng rất lớn đối với các toàn thương nhân tây bắc, hơn nữa do Đường gia đã đứng ra mời chào các thương nhân tới đây, sức thuyết phục còn hơn cả việc tri phủ ra tay bảo đảm sự an toàn.

    Như vậy, Đường Diễm Diễm tự nhiên mà trở thành nhân vật quan trọng, chỉ có thuyết phục nàng, mới có mối quan hệ tốt với Đường gia.

    Mà Đường Diễm Diễm…nếu hắn có điều cần nhờ vả, chắc chắn Đường Diễm Diễm sẽ không từ chối.

    Nghĩ đến điều này, Dương Hạo tự nhiên có cảm giác xấu hổ, vì sao hiệu buôn đầu tiên ở Lô Lĩnh Châu mà hắn nghĩ đến không phải Lý Ngọc Xương mà lại là Đường Diễm Diễm.

    Có phải là hắn thấy thuyết phục Đường Diễm Diễm dễ hơn là Lý Ngọc Xương?

    Dương Hạo thúc ngựa tới trước cửa hiệu của Lý Ngọc Xương, ghìm ngựa nhìn lên nhà hầm trên vách núi, thầm nghĩ:

    “Ta…lợi dụng tình cảm mà nàng ấy dành cho ta, có phải là đê tiện quá không?”

    Rồi hắn tự nhiên giật mình, khẽ thở dài một tiếng:

    “Một núi không thể chứa hai hổ, trừ phi là hai con hổ một đực một cái.

    Tử Du và Đường đại tiểu thư ai cũng có cái uy của mình, cho dù là ta có cưới thiếp, thì trong hai người ai sẽ cam tâm tình nguyện làm thiếp?

    Ta đã hứa với Tử Du rồi, sao lai có ý nghĩ kì quái này được nhỉ.

    Ít nhất lần này ta làm không phải vì bản thân mình.

    Hơn nữa, Đường gia cũng thấy rõ cái lợi của mình, về sau làm ăn buôn bán được, đối với Đường gia mà nói con đường tiền tài không phải là mới mẻ gì, ai còn sợ tiền nhiều bao giờ.

    Chỉ là…chỉ là ta nợ mối tình cay đắng quá…Nàng ấy tuy đanh đá, nhưng khi đối với ta thì lại không còn gì để nói…”

    Ý chí hơi ao động, hắn dắt ngựa đi chậm về phía trước, gió thu lùa vào từng kẽ lá, lá rơi xuống vai hắn, gió mang đến sự hiu quạnh trong lòng hắn, hắn thò tay phủi chiếc lá kia xuống, khẽ thở dài:

    “Thôi, quyên đi, không để chuyện này làm tâm gan mình rối bời nữa, đợi khi mưa tuyết mùa đông, dân chúng Lô Lĩnh được nghỉ ngơi, ta sẽ bỏ chút thời gian về Phách Châu, chấm dứt ân oán kia, làm quan mấy năm rồi, mấy ngày đó sẽ cho tâm hồn không bị ràng buộc gì hết.

    Những mỹ nhân giống Tử Du, Diễm Diễm, nếu có thêm một mạng nữa, ta không biết thế nào là đủ, giờ sao trong đầu lại có cái ý niệm được voi đòi tiên thế này?

    Lòng tham không đáy, ắt sẽ bị quả báo”.

    Dương Hạo chậm rãi bước vào hiệu Lý gia, người hầu Lý gia liền ra chào, Dương Hạo thường xuyên đến đây, nên hắn đã trở nên quen thuộc với những người này.

    Người hầu toan đi bẩm Lý Ngọc Xương, Dương Hạo cười nói:

    “Không cần phiền tới Lý viên ngoại, lần này ta đến, ta muốn gặp Đường cô nương, ngươi thấy ta định đi bẩm Lý viên ngoại đó hả?”

    Nói xong, bảo người hầu đi gọi Đường Diễm Diễm ra sân.

    Bên ngoài cửa hiệu của Lý gia có một cái sân lớn, trong sân lại được ngăn ra những sân nhỏ.

    Nơi Đường Diễm Diễm ở có một cái sân nhỏ.

    Trong sân lại được phân ra ngoài sân và trong sân, tuy sân này xấu xí nhưng cũng được coi là đẹp hơn các sân khác.

    Đến trước sân, Dương Hạo chỉnh lại mũ cánh chuồn của mình, sửa sang lại quần áo rồi bước vào sân, không có ai cả, yên tĩnh, Dương Hạo thấy cửa thứ hai mở, liền bước qua đi vào cổng bên trong.

    Cái bình mà Đường Diễm Diễm ném, chẳng những không vỡ, ngược lại nó còn kêu “Keng” một tiếng rồi bắn lên cao, khiến nàng kinh ngạc.

    Nhặt chiếc bình đó lên xem, phát hiện ra chiếc bình bị vỡ phần gốm, để lộ ra màu đồng trắng.

    Chiếc bình đồng trắng ấy có được gọi là đã bị nàng đập vỡ rồi không?

    Đường Diễm Diễm thấy không thể hiểu nổi.

    Hóa ra, năm đó Đường lão thái gia theo lệnh của phu nhân mà làm thêm một chiếc bình giống hệt cái cũ, lúc đó không có nghề làm gốm, mà ông ta lại là chủ nhân của Đường gia, còn nhiều việc lớn cần phải làm, sao có thời gian đi Giang Nam tìm vị cao thủ làm gốm để làm lấy một cái thật giống.

    Vì thế chỉ tìm một người thợ rèn sắt làm nó, bên ngoài là lớp gốm, vẽ hình hoa lan, Đường lão phu nhân thì không hiểu gì về gốm sứ nên chiếc bình đó đã che mắt được bà.

    Ai ngờ người thợ đó làm theo chiếc bình cũ đã không cẩn thận làm chiếc bình cũ ấy vỡ, Đường lão thái gia chỉ biết đó là của hồi môn của phu nhân, sợ khi về sẽ bị bà ấy giận, nên đã giở thủ đoạn vàng thau lẫn lộn, làm ra hai chiếc bình đồng trắng giống nhau y sì rồi mang về nhà, hai chiếc bình đó giống hệt nhau, chỉ là nghề thủ công đúc đồng bấy giờ kém hơn một chút so với máy móc đúc đồng bây giờ.

    Vì đồng cũng nặng nên không phát hiện ra sự khác biệt về trọng lượng.

    Đường lão thái gia đã qua đời, chuyện này Đường Diễm Diễm không thể biết.

    Nàng vô cùng ngạc nhiên, lại còn tưởng chiếc bình này dùng chất liệu đồng mới có hiệu nghiệm, cho nên nàng cũng không nghĩ nhiều, cá tính của nàng là bám riết không tha, còn cái việc cỏn con này sao làm nàng phiền lòng được.

    Sau khi nàng trở về hiệu buôn Lý gia, liền mượn người hầu cái búa, rồi một mình tới sân, đuổi hết người hầu đi, mang chiếc bình kê lên một phiến đá, nghiến răng nghiến lợi dùng búa đập.

    Nàng dù có võ nghệ, nhưng vẫn chỉ là một nữ nhi, sức có hạn, hơn nữa lại chưa bao giờ cầm chiếc búa to như vậy, lần đầu đập xuống không chính xác, đập lệch sang một bên, chỉ nghe thấy “Bụp” một tiếng, phiến đá vỡ vụn, còn chiếc bình kia thì bay thẳng đến cửa sân.

    Dương Hạo đang mải miết đi đến cửa sân, vừa mới ngẩng đầu lên thì thấy một vật gì đó trăng trắng bay đến, mặc dù hắn có võ, giác quan thứ sáu hơn người thường, nhưng chiếc bình bay như tên, khi hắn phát hiện ra có vật lạ bay đến, cố né sang một bên nhưng đã muộn.

    Dương Hạo vừa ngẩng đầu nên cũng không thấy rõ vật đó là vật gì, chiếc bình đồng trắng nhằm mặt hắn mà bay tới, Dương Hạo không kịp né thì đã “Cộp” một tiếng, chiếc bình gõ vào đầu hắn, da đầu hắn bị bong, máu chảy xuống mặt be bét.

    Ông lão Lâm Bằng Vũ và Trình Đức Huyền hùng hổ tới hiệu buôn Lý gia.

    Bọn họ vốn đang ở đằng sau cốc giải quyết vài việc, vì cái vụ án tranh chấp, đúng vào lúc đó, Phạm Tư Kỳ vội đến thông báo là tri phủ đài đại nhân đã trở về, mời họ nhanh chóng trở về, có việc cần bàn, nên hai vị này mới gấp rút về.

    Hai người đến tri phủ nha môn mới biết Dương Hạo đi hiệu buôn Lý gia, hai người không chần chừ lại đi đến đây.

    Bọn họ giải quyết chuyện gì vậy?

    Hóa ra, hôm trước Mộc Khôi trở về, mang theo rất nhiều tù binh Đông Dương Trại và dân chúng người Khương.

    Trai tráng Đông Dương Trại những tên đã bị chết không nói làm gì, còn đàn bà trên thảo nguyên thì như hàng hóa vậy, ai là chủ nhân của họ thì có quyền xử lý, nên đàn bà và những đứa trẻ theo quy tắc trên thảo nguyên thì được phân cho các kỵ sĩ.

    Về phần này, Dương Hạo và người Khiết Đan tiến hành phân thể chế giống nhau, cũng là một châu hai chế độ.

    Còn về phần người Khương vốn trở thành nô lệ sau cuộc chiến với Đông Dương Thị, đã được Dương Hạo coi là dân chúng bình thường, sắp xếp ổn thỏa.

    Lâm Bằng Vũ ở trong cốc cho bọn họ ở cùng một khu với nhau, rồi lại có người giúp đỡ họ làm lều trại, nhà tranh, phân phát lương thực, tạm thời dàn xếp như vậy, chuẩn bị cho họ đăng kí làm hộ tịch, hỏi họ các công việc trước đây của họ rồi sắp xếp nghề nghiệp.

    Có vài dân chúng nhàn cư vi bất thiện.

    Có một tên họ Hoa tên Vô Nguyệt, vốn là cậu ấm quần là áo lượt của Bắc Hán, đất Bắc thường xảy ra chiến loạn, gia đình xuống dốc, Hoa công tử sa cơ lỡ bước liền gia nhập vào nhóm một bọn lưu manh, chơi bời chác táng, rồi sinh ra những ý đồ hãm hại lừa gạt người khác.

    Sau khi đến Lô Lĩnh Châu, tên này hết ăn lại nằm, không làm gì cả, về sau thì lại kinh doanh sòng bạc.

    Nhưng gần đây vì người Khương thường đến cướp bóc, thương nhân không dám tới Lô Lĩnh Châu buôn bán, sòng bạc vắng vẻ, hắn không có việc gì làm, cả ngày chỉ đi chơi.

    Hắn đến đây đi dạo, gặp Lâm Bằng Vũ tiên sinh đang bố trí nhà cửa cho người Khương, trong đó có một thiếu nữ, dáng người yểu điệu, khuôn mặt khả ái, tuy lam lũ, sắc mặt không được tươi tắn, song cũng gọi là có sắc, hắn bỗng động lòng.

    Đám người Khương vừa từ kiếp nô lệ trở thành thường dân, lại được bố trí sống giáp ranh với người Hán, thấy ai cũng nơm nớp lo sợ.

    Thấy bọn họ yếu đuối như vậy, tên Hoa Vô Nguyệt này mới nảy ý định muốn bọn người Khương làm tù binh tiếp, biết quan phủ cũng sẽ không phân xử cho bọn chúng, bởi vậy mà hắn nhắm túp lều của thiếu nữ kia, đến ban đêm thì lén lút vào trong trại, giở trò đồi bại.

    Cha của thiếu nữ đó biết tin liền tới ngăn cản, thì bị Hoa Vô Nguyệt cho một đao mà chết tươi, sự việc đó vỡ lở, hắn vội vàng trốn chạy, thì ị một thợ rèn cao to người Khương tóm được.

    Nếu như theo lệ cũ thì sẽ bị đánh chết thì thôi, xác vứt cho chó, nhưng ở đây dù sao cũng là Lô Lĩnh Châu, bọn họ mới đến, sợ tùy tiện xử lý người Hán sẽ bị giam giữ, đợi đến khi trời sáng liền đến chỗ Lâm chủ bộ đăng kí hộ tịch khóc lóc om sòm.

    Lâm chủ bộ nghe thấy vậy giận tím mặt, lập tức sai người đi bẩm chủ quản tư pháp luật lệnh Trình phán quan, mời hắn đến xử lý.

    Trình Đức Huyền mấy ngày nay ở Lô Lĩnh Châu cảm thấy không thoải mái, dù hắn giờ đã làm việc cần cù và thành khẩn, chịu mệt nhọc, rất cung kính với Dương Hạo, nhưng quan lại phủ nha lại không thân thiết với hắn, hơn nữa lại không chiếm được sự khen ngợi và cảm tình của bách tính môn dân.

    Tất cả dân chúng Lô Lĩnh đều coi Dương Hạo như phụ mẫu tái sinh, mà hắn thì lại không có cái uy gì trong mắt dân chúng.

    Vì sau khi Lô Lĩnh thiết lập châu phủ, dân chúng cũng không biết là ai, chỉ biết ân oán ban đầu trên đường xảy ra với khâm sai Dương Hạo, nên hắn bị dân chúng xa lánh.

    Tuy nói hắn hiện giờ là phán quan của phủ này, mọi người không dám có ý kiến gì với hắn, nhưng trong mắt thì tỏ rõ sự khinh thường.

    Cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn cảm thấy đến nha dịch cũng không coi hắn ra gì.

    Ở Lô Lĩnh Châu này, hắn thực cô độc, hắn không có tác dụng gì, ngay cả đến một người bạn cũng không có, sự cô độc và sự lạnh nhạt của người khác khiến Trình Đức Huyền ngấm ngầm chịu đựng, nhưng như vậy, hắn ở Lô Lĩnh Châu sau này làm sao có thể hoàn thành sứ mạng thành phủ doãn đại nhân được đây?

    Song xích mích giữa người Hán và người Khương dẫn đến án mạng thì lại mời Trình Đức Huyền, Trình Đức Huyền tự thấy cơ hội quan trọng nâng hình tượng bản thân trong mắt bách tính môn dân đã đến.

    Dân chúng Lô Lĩnh Châu vốn là bốn vạn người, được sự ủng hộ của họ, mới có thể trở thành chủ của Lô Lĩnh Châu, mới có thể bảo đảm cho việc thực hiện lệnh thông suốt, theo thể từ cao xuống thấp.

    Mà người Khương, dù không nói đến mối thù cướp bóc và giết hại với dân chúng Lô Lĩnh Châu, thì họ cũng chỉ là bọn tù binh bị bắt vì thua trận, dám dựa vào cái gì để thừa hưởng quyền lợi và sự bảo đảm giống người Hán?

    Hắn tin rằng, nếu như xử lý tốt vụ án này, đứng sang phía người Hán, nhất định sẽ nhận được sự ủng hộ của toàn thể dân chúng, triệt tiêu đi tình hình bất lợi xoay quanh hắn.

    Ban đầu, Dương Hạo quyết định dùng cách n miếng trả miếng với người Khương, lấy máu phải trả bằng máu, hung hăng đả kích dáng vẻ kiêu ngạo và bệ vệ của bọn họ, Trình Đức Huyền phản đối làm vậy, hắn thấy chó cắn người một miếng thì người không được chấp chó, người phải giữ được uy phong của người, nên lấy lòng nhân nghĩa, vương đạo mà trị, mà cảm hóa những người dân thiếu văn minh.

    Nhưng cách làm của Dương Hạo lại có hiệu quả rõ ràng, bọn người Khương bị đánh một đòn đau thì mới trở nên cung kính, lễ độ như vậy.

    Trình Đức Huyền vội đến hiện trường, phán xét vụ án trước rất nhiều dân chúng người Hán và người Khương.

    Hoa Vô Nguyệt lấp liếm xảo quyệt trước mặt hắn, chỉ nói thiếu nữ người Khương kiếm kế sinh nhai bằng việc làm **, lúc đó chủ động mời chào hắn.

    Hắn không nghĩ rằng người Khương lại ngang ngược vô liêm sỉ như vậy, chặn đường hắn đi, cướp tiền bạc của cải của hắn, hai bên xảy ra tranh chấp, khi hắn rời đi, cha của thiếu nữ đó bèn rút ra một con dao nhỏ đe dọa, trong lúc hắn tự vệ, đã vô ý giết lão kia.

    Hoa Vô Nguyệt tuy là tên lưu manh vô lại, nhưng cũng là kẻ đã từng học hành, nên bịa lời khai rất giỏi, người Hán khu đó vốn chẳng có cảm tình gì với lũ người Khương, trong lời khai của hắn lại vô tình nhắc đến sự hãm hại của người Khương Hoành Sơn đối với dân chúng Lô Lĩnh Châu trong những ngày qua, kích thích mối thù của mọi người, nhiều người nhất thời không phân đúng sai đã cổ vũ ủng hộ hắn.

    Hoa Vô Nguyệt tuy bịa lời khai rất thành công, bên trong kỳ thực không phải không có sơ hở, hung khí giết người kia rõ ràng không phải là dụng cụ mà người Khương quen dùng, huống hồ dân chúng người Khương vào cốc đều đã được kiểm tra kĩ càng, làm sao có chuyện dấu dao nhỏ trên người được?

    Nếu tinh tế một chút, dựa vào kinh nghiệm mấy năm làm ở phủ Khai Phong thì có thể tìm ra rất nhiều sơ hở.

    Nhưng Trình Đức Huyền vội vàng thẩm tra xử lý, rồi lấy luôn lời khai của Hoa Vô Nguyệt, vu cho người Khương kia làm kỹ viện, không nộp thuế, lừa bịp tống tiền khách, tự rước họa vào thân.

    Mà Hoa Vô Nguyệt là vì tự vệ mà giết người, vốn không có gì sai, nhưng hắn chơi bời lêu lổng, không làm việc đoàng hoàng, mới xảy ra chuyện đó thì chỉ phạt cảnh cáo hắn mười roi.

    Trình Đức Huyền đổi đen thành trắng, rõ ràng là che chở cho hành vi sai trái của người Hán, bọn người Khương thất vọng liền làm loạn.

    Bọn họ vốn đã lo lắng, không dám tin vào sự bảo đảm của Dương Hạo, không dám tin vào bọn người Hán, nay đại quan người Hán che chở cho cái tên hành hung giết người, hãm hiếp thiếu nữ, nên bọn họ không dám tin rằng sau này tộc người của mình sẽ nhận được đãi ngộ gì.

    Rất nhiều người Khương của các bộ lạc ra nhập vào Lô Lĩnh Châu, cùng đến nghe hắn xử lý vụ án, thấy hắn xử lý bất công như vậy cũng xôn xao.

    Chẳng qua nơi này là địa bàn của người Hán, bên ngoài là đại quân người Hán, bọn họ cũng thấy sợ, người nhà, tộc dân đều ở đây, họ không có dũng khí bạo loạn phản kháng, chỉ có thể xôn xao bàn tán.

    Lâm Bằng Vũ ngồi ở một bên nghe xử, cũng bị Trình Đức Huyền chọc giận, thấy tên cổ hủ này không biết đường thay đổi, lúc đầu Dương Hạo quyết định chế độ tàn bạo thì hắn không đồng ý, nguyên nhân chủ yếu là sợ người Khương làm loạn, một khi dùng thủ đoạn khốc liệt trả thù, có thể bảo đảm an toàn cho bách tính môn dân, nhưng ngược lại bất lợi cho con đường làm quan của Dương Hạo.

    Hắn vốn là chủ bộ trong nha môn của Dương Hạo, thế hệ con cháu của hắn cũng làm quan dưới quyền Dương Hạo, tiền đồ của chúng nằm trong tay Dương Hạo, làm sao không vì Dương Hạo mà lo lắng được?

    Nhưng giờ Dương Hạo có công rất lớn, có danh tiếng có gièm pha, ưu và nhược hòa lẫn nhau.

    Không muốn dùng cách lấy bạo mà trị bạo nhưng cuối cùng cũng phải dùng, giờ chiến tranh đã kết thúc, nếu Dương Hạo có thể đồng hóa được bọn người Khương, bảo đảm cho sự ổn định của Lô Lĩnh Châu, thế thì tiếng tăm sẽ còn vang xa hơn.

    Nhưng Trình Đức Huyền lại bất công như vậy, ngộ nhỡ đám người Khương này lại quyết tâm tạo phản lần nữa, không biết sẽ lại chết bao nhiêu dân chúng, cho dù quân đội có đem quân đi đàn áp thì không thể làm lành được mối quan hệ giữa hai bên, việc này một khi đến tai triều đình, không phải là bằng chứng Dương Hạo lấy bạo trị bạo mà làm hằn sâu mối thù của dân chúng sao?

    Cho nên Lâm Bằng Vũ đã để ý và có sự tranh chấp xảy ra với Trình Đức Huyền ngay tại hiện trường.

    Trình Đức Huyền quản luật pháp, ngoài chủ quan của phủ này, người khác không có quyền vung tay múa chân trước mặt hắn.

    Đặc biệt là khi phán quyết của hắn đưa ra, người Hán nghe phán xét đều hoan hô ca ngợi hắn, Trình Đức Huyền nhất thời kích động: Khuôn mặt u sầu của hắn đã bao lâu rồi không được nghe dân chúng ca ngợi?

    Trình Đức Huyền được dân chúng hoan hô, thì càng thêm lâng lâng, vốn không để ý đến ý kiến của Lâm Bằng Vũ, tranh chấp hai người chưa đâu vào đâu thì nghe tin Dương Hạo đã trở về, vì thế cùng nhau quay về, muốn nghe quyết định của hắn.

    Trình Đức Huyền không sợ đi gặp Dương Hạo, làm việc với Dương Hạo lâu như vậy rồi, hắn cũng phần nào hiểu được con người của Dương Hạo, ngay cả khi hai người có oán giận gì đó, Dương Hạo cũng không phải là loại người công tư lẫn lộn, huống hồ khi nghe nói người Khương đến đánh úp thì Dương Hạo phản ứng rất kịch liệt, hắn cực kỳ coi trọng và ủng hộ người Hán, phản ứng của hắn với người Khương kịch liệt như vậy, coi là thù địch, há lại không đồng ý với cách phán quyết của mình.

    Nếu hắn phản đối, không phải nện cho dân chúng một cú sao?

    Chương 198:Nhân đao, bá đao, pháp đao

    Trình Đức Huyền không hề sợ hãi, Lâm Bằng Vũ nổi giận đùng đùng.

    Hai người mặt lạnh lùng tiến vào hiệu buôn Lý gia, người hầu hiệu buôn Lý gia thấy tri phủ đại nhân vừa đến, phán quan và chủ bộ cũng đến, lấy làm kinh ngạc.

    Tên hầu cúi đầu nghênh đón nói:

    “Hai vị đại nhân, tới tìm Lý viên ngoại hay là tới tìm tri phủ đại nhân vậy?”

    Lâm Bằng Vũ trừng mắt nói:

    “Phủ tôn đại nhân ở chỗ Lý viên ngoại sao?”

    Tên hầu cười nói:

    “Không ạ, tri phủ đại nhân vừa mới đến tìm Đường đại cô nương ạ”.

    Trình Đức Huyền và Lâm Bằng Vũ đã tới hiệu buôn Lý gia, nhưng lại không biết chỗ ở của Đường Diễm Diễm, liền hừ một tiếng nói:

    “Ta có việc quan trọng muốn bẩm phủ đài, đưa chúng ta tới đó”.

    “Vâng, vâng, mời hai vị qua bên này”.

    Tên hầu dẫn hai người tới sân Đường Diễm Diễm, vừa đi vừa nói:

    “Chúng ta đang nói, tri phủ đại nhân của chúng ta thực là văn võ song toàn, chiến đấu bảo vệ dân, thật là kỳ tài.

    Vừa ở ngoài cốc thì gặp hơn hai mươi tên thích khách, tri phủ đại nhân chúng ta liền xuống ngựa, rút kiếm giết địch, thực là dũng mãnh…”

    Lâm Bằng Vũ vừa nghe, không khỏi ngạc nhiên, vội vàng dừng lại hỏi:

    “Cái gì, tri phủ đại nhân gặp thích khách ngoài cốc?

    Có…có hơn hai mươi tên thích khách?

    Đại nhân có bị thương không?”

    Tên hầu cười nói:

    “Nếu không phải đại nhân chúng ta văn võ song toàn, thì…hắc hắc…hơn hai mươi tên thích khách, chưa động đến được cái lông của đại nhân, Dương đại nhân chúng ta không sao cả”.

    Hắn còn chưa nói hết, thì thấy một người đầu đầy máu lảo đảo đi đến, Lâm Bằng Vũ nhìn thấy người này đầu be bét máu, nhìn không rõ mặt mũi, hắn há hốc mồm đứng nguyên chỗ cũ.

    Trình Đức Huyền thì như con thỏ nhảy dựng lên, toan rút kiếm, mắt hắn như tia lửa điện, ngơ ngác nhìn tên đó, thấy khó nhận ra hắn, nhưng quan phục thì rất quen, hơi do dự.

    Tên đó nghe thấy có tiếng nói, liền lau máu trên mặt, tiến đến nhìn rõ ba người họ, thì vui mừng, kéo tay áo Lâm Bằng Vũ nói nhỏ:

    “Lâm lão cẩn thận, bên trong…có thích khách…ta bị trúng…một ám khí vô cùng lớn, ngươi mau…phái người…đi…bảo vệ…Đường cô nương…”

    Dương Hạo nói xong, nghiêng người, đổ sụp xuống đất.

    ***

    “Cha, cha à, có tên quan người Hán phúc thẩm vụ của Mẫu Y Kha tỷ tỷ rồi”.

    Một đứa bé kháu khỉnh chạy đến trước lều nhà mình, quay mặt ra người đàn ông cao lớn đang bện cỏ.

    Người đàn ông cao lớn này là nô lệ được Dương Hạo cứu từ Đông Dương Trại, nghe đứa con nói vậy, tay hơi run run rồi lại buồn rầu không nói gì.

    “Hoành Nhi, lại đây”.

    Người đàn bà trung niên ngồi xổm ở bên cạnh đang bện cỏ gọi một tiếng, kéo đứa trẻ vào lòng mình, lấy ống tay áo lau mồ hôi trên trán nó, nhỏ giọng nói:

    “Hoành Nhi, đây là đất của người Hán, con không được tự tiện chạy ra ngoài chơi, tránh xảy ra chuyện, nếu bọn trẻ người Hán bắt nạt con, chắc chắn sẽ rất tàn nhẫn, không được gây chuyện với chúng, nhớ chưa con?”

    “Tại sao?”

    Đứa trẻ tên Hoành Nhi tròn mắt, ngạc nhiên nói: “Cha không phải nói rồi đó sao, chúng ta tới Lô Lĩnh Châu rồi, sẽ là con dân của đại quan kia giống như người Hán, chỉ cần trung thành với đại quan mặc y phục màu xanh thì sẽ không bị người ta bắt nạt sao?”

    “Ngươi…ôi, đứa trẻ này, đi đi, vào trong rừng mà chơi đi, nhưng không được đi xa nhé”.

    Người đàn bà vỗ vào mông đứa trẻ một cái, đuổi nó đi.

    Chờ đứa con chạy xa, người đàn bà nhìn người đàn ông của mình, u sầu nói: “Cha nó à, ta nghe ngóng, tên người Hán thẩm phán hôm qua là quan rất to, gọi là Phán quan, là quan chuyên quản lý phạm nhân biên giới người Hán, hắn xử thiên về người Hán như vậy, còn cái tên quan to hơn hắn có xử công bằng được không?”

    Người đàn ông đó không nói lời nào, tay tiếp tục bện cỏ, ngón tay của hắn thô xù xì, trên bàn tay đầy những vết chai, nhưng mười ngón tay vô cùng nhanh nhạy, xem ra hắn bện còn nhanh hơn cả người đàn bà kia.

    Không đợi câu trả lời của chồng, người đàn bà thở dài, lại lo lắng nói:

    “Chàng còn nói, vị quan người Hán đó có cái tâm, sẽ không bạc đãi chúng ta.

    Nhưng ta thấy, chúng ta cuối cùng vẫn là người ngoài tộc, hắn sẽ không đối xử với chúng ta như con dân của mình đâu.

    Cái tên người Hán họ Hoa kia tối qua nếu như chạy thì không nói làm gì, cũng là do chàng bắt được hắn, nếu lão gia người Hán tìm cớ trách tội chàng…”

    Người đàn ông kia trừng mắt, không nhẫn nhịn được nữa, quát:

    “Y Na, đừng nói nữa.

    Nàng muốn ta phải làm gì đây?

    Thấy chết mà không cứu sao?

    Thật là đàn bà phụ nữ, nghĩ nông cạn thế không biết”.

    Nói xong hắn ném mạnh cỏ xuống đất, cất bước đi.

    Người đàn bà giơ tay lên, người đàn ông cũng không quay đầu lại mà cứ bước đi, người phụ nữ thở dài, lắc đầu nói:

    “Tức giận gì không biết, không nghe lời khuyên của người khác, nếu không phải tính chàng như vậy, chúng ta làm sao mà thành những kẻ bỏ gia nghiệp, còn bị làm nô lệ cho Đông Dương Thị…”

    Nàng mới nói đến đây, thì thấy có bốn tên công sai hông đeo đao đến chặn trước mặt người đàn ông của mình, nàng hoảng loạn, lập tức chạy tới phía bốn tên công sai đội mũ ô sa, Dương Tấn Thành liền hỏi:

    “Ngươi…chính là Lý Hưng?”

    “Ồ, bốn vị công gia là…”

    Người đàn ông kia cảnh giác nhìn bọn họ, lo lắng hỏi.

    “Ha ha, ngươi không phải sợ như vậy, lão gia tri phủ chúng ta sẽ phúc thẩm lại vụ thiếu nữ người Khương kia bị hãm hại, lão gia có chỉ, ngươi là nhân chứng quan trọng, đi cùng chúng ta thôi”.

    “Các vị lão gia, các vị lão gia, xin các người buông tha cho chúng tôi”.

    Người phụ nữ kia đuổi theo, chặn trước người đàn ông, giống như gà mẹ che chở gà con.

    Một mực cầu xin nói:

    “Chồng ta không biết gì cả, là tên người Hán họ Hoa chạy ra từ trong lều, nên chồng ta mới đuổi theo tóm được hắn.

    Rốt cuộc là tên người Hán đó nói sự thực hay là lời Mẫu Y Kha nói là thực, người đàn ông của ta không biết gì hết”.

    Dương Tấn Thành dở khóc dở cười, nói:

    “Ngươi sợ gì, chỉ là gọi người đàn ông của ngươi đi hỏi vài điều mà thôi, chúng ta nào có làm gì đâu, ngươi nghĩ chúng ta đến giết người bịt miệng sao?”

    Những lời hắn vừa nói khiến người phụ nữ đó càng thêm sợ hãi, mặt trắng bệch không còn giọt máu, Dương Tấn Thành thấy vậy, vội an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, nếu như chúng ta có ác ý gì với các ngươi, thì sao lại chỉ có bốn người bọn ta vào Khương trại các ngươi được.

    Nói thực với ngươi nhé, hôm qua Trình phán quan xử án, người Khương vẫn còn oán trách.

    Đại nhân ta hiểu rõ sự tình, hôm nay mở công đường thẩm phán, đồng thời là chủ quan thẩm phán, người đàn ông của ngươi là một nhân chứng quan trọng, cần phải lên công đường làm rõ sự việc, nơi xét xử vẫn ở chỗ cũ, chính là khoảng đất trống ngoài Khương trại các ngươi, chắc chắn sẽ không mang hắn đi xa đâu”.

    “Được, ta đi cùng các ngươi”.

    Người đàn ông đó nói xong, gạt tay người vợ sang một bên.

    “Cha nó à, cha nó…”

    Người phụ nữ giật giật ống tay áo của hắn, nước mắt lưng tròng dặn dò:

    “Lão gia người Hán bảo ngươi nói gì thì ngươi nói cái ấy nhé, nhất định không được cãi, nhé…”

    Người đàn ông không nói gì, chỉ lẩm bẩm gì đó, không biết đồng ý hay không đồng ý, liền cất bước đi về phía trước, bốn người Dương Tấn Thành đi theo sát phía sau, người phụ nữ kia hồn bay phách lạc đứng tại chỗ cũ nghĩ ngợi gì đó, chực đuổi theo.

    ***

    Hôm nay tri phủ phúc thẩm lại vụ án hôm qua Phán quan xử, cả Lô Lĩnh Châu náo động hẳn lên, người Hán sống ở trong ngoài mười lăm mười sáu trại, trong thị trấn và người Khương biết tin đều đến, người đứng khắp sườn núi, ngay cả cách sườn núi đó trăm thước cũng kín mít người.

    Phạm nhân, khổ chủ, nhân chứng, tất cả đều đã được dẫn tới, tam ban nha dịch đứng một bên, chia ra hai bên trái phải, đứng chen chúc nhau, ở giữa là một chiếc bàn bát tiên, phía trên có một lệnh tiêm đỏ đen, bên cạnh một quyển sách và bút mực giấy nghiên.

    Tri phủ đại nhân không ở trong nha môn thẩm phán, mà đến nơi này thăng đường thẩm vấn, rõ ràng là muốn cho bách tính môn dân đều biết được tin xử vụ án này mà đến xem, cho nên ngoài tam ban nha dịch, hai bên còn có gần trăm người hông dắt bội đao, có dân tráng để duy trì trật tự, cho nên tuy nói người đông như kiến trước trại người Khương nhưng lại không có tiếng ồn ào nào.

    “Cọc…cọc…”

    Kiệu lớn từ xa đi đến, hiện trường nín thở, yên ắng.

    Nơi này núi cao Hoàng Đế ở xa, chức quan to nhất là tri phủ một châu nắm trong tay quyền sinh tử của dân chúng, nên có kẻ nào là không sợ.

    Lô Lĩnh Châu vì mới được lập, nên phủ nha có rất nhiều thứ vẫn còn chưa có, nghèo khó hơn các châu phủ khác, kiệu quan chỉ có một chiếc, hơn nữa bình thường Dương Hạo cũng không dùng đến, ra khỏi cửa là cưỡi ngựa, giờ Dương Hạo lại ngồi kiệu quan, những viên quan khác đều là cưỡi ngựa đi theo.

    Các quan gần đến nơi thì lần lượt xuống ngựa, đi đến chỗ ngồi hai bên chờ.

    Dân chúng mở to mắt thấy một tên thanh niên nhảy xuống ngựa cực kỳ nhẹ nhàng, bước nhanh đến trước kiệu, vén màn kiệu.

    Người thanh niên đó mặt my tuấn tú, tóc rất ngắn, nếu người không mặc công phục nha môn thì chắc chắn là hòa thượng của thảo nguyên Thổ Phiên.

    Hắn vén màn kiệu sang một bên, một người chậm rãi bước ra từ bên trong kiệu, giầy quan màu đen, quần áo màu xanh nhạt, bên hông đeo một túi cá bạc, chỉ có quan mới được đeo nó, đó không phải ai khác chính là quan Đại Tống, Lô Lĩnh Châu tri phủ kiêm đoàn luyện sứ Dương Hạo Dương đại nhân.

    Dương Hạo không đội mũ, đầu được băng một lớp vải trắng như người Ấn Độ, khu vực tây bắc không ít những người này qua lại.

    Thấy hắn với bộ dạng lạ như vậy, nhiều người không biết hắn hôm qua bị thương, những người mới tới không biết lai lịch hắn, còn tưởng rằng vị Dương đại nhân này là người trời.

    Từ thời Đường đến nay, người ngoài tộc làm quan ở Trung Nguyên không hiếm, vì vậy trong đám người có những tiếng chậc chậc.

    Dương Hạo đi đến nơi cao nhất rồi ngồi xuống, Trình Đức Huyền và các vị quan lúc này mới lần lượt ngồi xuống, Dương Hạo nhìn hai bên, Dương Hạo cầm lấy kinh đường mộc gõ một cái.

    Ở một nơi trống trải như này, tiếng kinh đường mộc gõ không có tác dụng làm người ta sợ hãi, nhưng đây là thể thức tất yếu, nha dịch hai bên thấy tri phủ đại nhân cầm kinh đường mộc gõ liền nói “Uy vũ”.

    “Các vị dân chúng, từ khi Lô Lĩnh Châu ta thành lập tới nay, phần lớn dân chúng đều tuân theo vương pháp, làm việc theo quy củ, nhưng không phải không có bọn cường đạo hoành hành.

    Trình phán quan đã dạy bảo khuyên răn, ít trừng phạt, nhưng vẫn có vài tên không biết hối cải, thậm chí còn làm tình hình trầm trọng thêm, như vậy gọi là làm loạn thế.

    Đương nhiên rồi, Đại Tống ta quốc thái dân an, tuyệt đối chưa có loạn thế, nhưng vì Lô Lĩnh Châu mới thành lập, lại có người Khương Hoành Sơn làm loạn, không tránh khỏi có những kẻ xấu nhân cơ hội đó mà đục nước béo cò, làm những việc không đúng với vương pháp.

    Hôm nay, bổn quan mở công đường xét thẩm thiếu nữ người Khương Mẫu Y Kha bị lăng nhục, cha bị giết theo vương pháp.

    Người đâu, mang nguyên cáo đến”.

    Vì nơi này không phải công đường, nên không có cánh cổng và áp ban hậu thẩm, cho nên nguyên cáo, bị cáo và nhân chứng đều đã đứng ở hiện trường.

    Dương Hạo dứt lời, Mẫu Y Kha liền bị đưa lên quỳ xuống trước án, thiếu nữ này còn chưa nói lời nào thì đã bật tiếng khóc.

    Mẫu Y Kha trong tiếng Khương có nghĩa là mặt trăng, tuổi của thiếu nữ này không lớn, mới chỉ có mười ba mười bốn tuổi, quả nhiên người nhỏ bé như vầng trăng, khuôn mặt thanh tú, thực rất có sắc.

    Dương Hạo thấy nàng còn nhỏ tuổi, mặt mũi non nớt, ngây thơ, không có chút phong trần nào lại bị tên táng tận lương tâm kia lăng nhục, còn bị vu là làm **, thầm tức giận trong lòng.

    Y Na đứng trong đám người, nghe thấy vị quan người Hán này nhắc tới chuyện bị người Khương Hoành Sơn làm loạn, thấy lo lắng, lại thấy Mẫu Y Kha khóc trước án, mặt tên quan người Hán lộ ra sự tức giận, hai mắt đằng đằng sát khí, trong lòng càng thêm hoảng sợ, nàng đứng trong đám người cố gắng vẫy tay với chồng ra ám hiệu, bảo hắn không được nói ra những lời khiến quan người Hán không vui.

    Lý Hưng thấy ám hiệu của vợ mình, liền quay người đi, khiến Y Na tức giận.

    Cha của thiếu nữ kia chết thảm, bản thân lại còn bị người ta lăng nhục, giờ chỉ còn lại một mình, cái tên quan hôm qua còn không phân xử công bằng cho nàng, nàng không biết quan hôm nay có phân xử cho nàng công bằng hay không, nàng quỳ trước án mà khóc.

    Dương Tấn Thành thấy nàng khóc như vậy không phải cách hay, liền tiến đến gần, lớn tiếng nói:

    “Nguyên cáo, ngồi phía trên kia là tri phủ Dương đại nhân của châu này, ngươi có gì oan khuất, thì cứ nói thẳng với đại nhân.

    Đại nhân chúng ta xét xử công minh, sẽ phân xử công bằng cho nhà ngươi”.

    Nói xong thì nói nhỏ vào tai cô nương đó:

    “Khóc gì mà khóc, khóc có giải quyết được gì, hãy nói oan khuất của ngươi ra, đại nhân nhà ta sẽ xét xử công bằng cho ngươi”.

    Mẫu Y Kha được nhắc nhở, lúc này mới lau nước mắt, nghẹn ngào kể lại sự tình tối hôm trước từ đầu đến cuối.

    Thực ra vụ án này vô cùng dễ điều tra, người Khương vốn là nô lệ của Đông Dương Thị, thiếu ngữ đó vốn không phải là kỹ nữ.

    Bọn họ đến Lô Lĩnh Châu mới được một ngày, vừa mới sắp xếp ổn thỏa cho họ, họ theo một đường đến cốc này sống, lúc nào cũng có người cảnh giới, làm sao có thể nảy sinh ý đồ xấu xa nhanh được, lại còn mời chào khách làng chơi nữa.

    Hơn nữa cái tên họ Hoa lúc bị bắt, trên người chỉ có mấy quan tiền, tiền của mà hắn nói ở đâu?

    Nếu như thiếu nữ ấy có thật là kỹ nữ đi chăng nữa, lẽ nào đến lúc ra về mới đòi tiền?

    Huống hồ chẳng tìm được thứ gì trong lều của thiếu nữ đó, có thể nói là nghèo rớt mùng tơi.

    Hơn nữa, con dao nhỏ đó ở đâu mà ra?

    Người Khương khi vào cốc đều đã được khám xét cẩn thận.

    Đã hỏi tên tiểu nhị ở sòng bạc kia, vì thấy Dương Hạo uy vũ quá, nên tên tiểu nhị liền ngoan ngoãn xác nhận con dao đó vốn là của tên họ Hoa thường mang theo người.

    Ngay hiện trường bắt được Lý Hưng, nhân chứng, vật chứng, người bị hại, hắn còn muốn che dấu gì nữa?

    Hoa Vô Nguyệt vốn muốn chối cãi trước mặt Dương Hạo, xúi dục mối thù hằn trước đây của dân chúng với người Khương, Dương Hạo hiểu rõ ý định đó của hắn, hắn chỉ nói lung tung được vài câu thì bị Dương Hạo sai người tát cho hắn mấy cái vào miệng, đánh đến nỗi hai má của Hoa Vô Nguyệt sưng lên, máu mũi chảy ròng ròng.

    Tên này tuy là tên lưu manh, song cũng không tàn nhẫn côn đồ, khi bị đánh, hắn không phản ứng gì, ngoan ngoãn nhận đánh.

    Dương Hạo đứng lên, lớn tiếng nói: “Bà con, triều đình thiết lập châu này, các ngươi ở đây mà an cư lạc nghiệp, từ nay về sau sẽ có rất nhiều người Khương Hoành Sơn qua lại.

    Trong đám người Khương, sẽ có vài tên xảo trá, ngoan cố, kiêu ngạo, cho rằng Lô Lĩnh Châu ta yếu đuối mà cậy thế cướp bóc.

    Như vậy thì chỉ có dùng binh đao giáo huấn cho chúng một bài học.

    Ngược lại đối với những dân chúng lương thiện, những người bình thường thì cũng là con dân Đại Tống ta, sẽ được đối xử bình đẳng, không thể bị ức hiếp như người Khương này.

    Người Khương từ mạt Tùy đầu Đường đến nay, đã tồn tại mấy trăm năm, dân chúng sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, sống ở đây.

    Mấy vạn dân Bắc Hán ta di dời đến đây, bám rễ ở đây thì phải hòa thuận với dân chúng bản địa.

    Nơi này dân cư phức tạp, bách tính cần được đối xử công bằng như nhau, quan phủ nếu như biết được kẻ nào thiên vị, kẻ nào coi khinh khiến mối quan hệ giữa hai tộc sẽ mãi mãi không thể nào hòa hợp được với nhau, thù oán giữa hai tộc từ nay về sau sẽ không còn nữa thì sẽ bị xử theo luật pháp.

    Trong mắt bản quan không phân biệt người Hán hay người Khương, chỉ phân biệt con dân Đại Tống với bọn cường đạo, cưỡng dâm, hành hung giết người, không thể tha thức cho những bọn đó, theo luật Đại Tống phải xử trảm!”

    Dân chúng im phăng phắc, rồi có những tràng pháo tay hoan hô.

    Dù vẫn còn có người không hiểu gì, nhưng người biết cách phán xử hợp tình hợp lý vẫn chiếm số đông, đặc biệt là những lời Dương Hạo nói, dân chúng Lô Lĩnh đã mù quáng tin tưởng.

    Hoa Vô Nguyệt nghe vậy người run bần bật, mặt trắng bệch, dập đầu xuống đất xin tha mạng, hai gò má hắn sưng húp, dù có xin bao nhiêu lần cũng không có tác dụng.

    Trình Đức Huyền nghiến chặt răng, mặt tái mét, ngồi ở đằng kia không nói lời nào.

    Dương Hạo biết lần này ý kiến của hai người lại không hợp nhau, chắc chắn hắn sẽ rất hận, nhưng đứng trước lẽ phải, không thể hàm hồ được.

    Hơn nữa lúc này để Lô Lĩnh Châu có thể yên ổn tồn tại, thì nhiều việc hắn làm đều không thể hành sự theo khai phủ được nên không tránh được thiếu sót, mà trên dưới Lô Lĩnh Châu chỉ có một người Trình Đức Huyền là hắn thấy kị, không tín nhiệm.

    Hắn vốn có ý niệm sẽ không qua lại với con người này.

    Dương Hạo nhận được sự hoan hô của dân chúng, chắp hai tay cảm tạ dân chúng, công đường im bặt không một tiếng động, mà đến ngay cả người Khương mới đến cũng có kỷ luật nghiêm minh.

    Dương Hạo lại nói:

    “Theo luật của Đại Tống ta, phàm là giết người đều phải xử trảm, theo quy chế phúc thẩm, phủ châu sẽ định tội, tấu lên Quan Gia quyết đoán, phê duyệt, sau mùa thu sẽ trảm,

    Nhưng, đây là vụ án đặc biệt, bản quan kiêm nhiệm bản châu đoàn luyện sứ, án này vì xích mích giữa dân chúng mà xảy ra, bản quan cũng dựa vào quân pháp mà xử lý.

    Những tiếng bàn luận, xôn xao phía dưới, không phải những tên cầm đại đao, mà là hai tên dân tráng Lô Lĩnh mặc áo xanh, dắt bội đao ở hông, hai người bước đến, quỳ xuống trước mặt Dương Hạo, chắp tay chào theo nghi thức quân đội nói:

    “Xin đoàn luyện sứ đại nhân hạ lệnh”.

    Dương Hạo giờ làm theo quân pháp mà không phải luật lệ của dân chúng.

    Dương Hạo vung tay lên, trầm giọng quát:

    “Đem tên tù Hoa Vô Nguyệt trảm!”

    Trình Đức Huyền sững sờ, hai hàng lông mày hơi nhướn lên, cười nhạt hai tên dân tráng đang kéo tên Hoa Vô Nguyệt run rẩy đến một gốc cây, cây đã bị chặt làm nhà, giờ chỉ còn lại phần gốc, vừa vặn làm cái bàn chặt đầu.

    Hai tên dân tráng này thực sự là người Hán, tuy nói là nông dân, nhưng tâm vẫn vững như sắt, giết người không chớp mắt, một người trong đó ấn tên Hoa Vô Nguyệt áp mặt xuống gốc cây, dùng chân đạp vào lưng hắn, còn tên kia thì rút đao ra, lưỡi đao sáng chói, nhằm đầu hắn mà chém…

    “Phập”…một tiếng, đao chém thẳng vào gốc cây, một cái đầu người lăn ra mặt đất, máu tươi đỏ cả gốc cây, tay chân của cái xác không đầu kia run rẩy, một lúc sau thì không còn động tĩnh gì nữa.

    Đây là lần đầu tiên Dương Hạo khai đao trước mặt dân chúng, cả công đường im bặt không một tiếng động.

    Đoạn cầu ở Trục Lãng Xuyên là cái đao của nhân nghĩa.

    Trong mắt dân chúng, Dương Hạo là một vị quan phụ mẫu chân chính, vì dân chúng mà có thể hy sinh quên mình, khiến họ thấy mang ơn hắn.

    Cuộc chiến với người Khương lần này, Dương Hạo là cây đao chính, hắn quả quyết dùng cách xử lý dã man, khiến cho dân chúng nhận thức thêm được một điều là, vị quan phụ mẫu của mình không chỉ là vị hiền lành, đối với kẻ địch thì dũng mãnh, kiên quyết vô cùng, điều này khiến họ không chỉ kính yêu Dương Hạo, mà còn càng thêm tự hào và kính trọng.

    Giờ Dương Hạo lại dùng pháp đao, không chút do dự chém tên phạm tội, xử lý việc như vậy, khiến họ tự nhiên nảy sinh sự kính nể.

    Lý Hưng đứng đó, nhìn thấy Dương Hạo ra lệnh chém Hoa Vô Nguyệt, không khỏi vô cùng kinh ngạc nghĩ hắn không giống với đại đa số dân chúng thiếu kiến thức.

    Hắn ở Lô Lĩnh, cũng là một người có kiến thức rộng rãi, hắn tự hiểu được người của luật pháp, càng hiểu được Dương Hạo không phụng theo mệnh Hoàng Đế, kiên quyết xử Hoa Vô Nguyệt có ý gì.

    Ánh mắt ngạc nhiên của hắn nhìn cách ăn mặc của Dương Hạo, tự nhiên cảm thấy hoang mang, khó hiểu vị quan này.

    Dương Hạo đích thân dẫn đại quân, vô số lần từng trải và có kinh nghiệm, theo luật pháp mà giết người đã không thể lay động trái tim hắn, hắn không nhìn cái xác chết không đầu kia, gấp thư án lại, ra nâng thiếu nữ kia đứng dậy, nhỏ giọng nói:

    “Mẫu Y Kha cô nương, ngươi đứng lên đi.

    Ngươi bị lăng nhục, cha chết thảm, là do bản quan không cai quản tốt dân chúng, là sai lầm của bản quan, giờ ngươi chỉ có một mình, không kế sinh nhai, bản quan đã bàn bạc với Lý viên ngoại của châu này, giúp ngươi tìm một công việc nhẹ nhàng ở hiệu buôn Lý gia, lát nữa, ngươi theo bọn họ đi xem xem, nếu vừa ý thì ở đó mà làm, coi như cũng có cái nghề”.

    “Đại nhân…”

    Mẫu Y Kha lại quỳ xuống lần nữa, theo tập quán trên thảo nguyên khi nhận ơn của người khác thì quỳ xuống hôn giầy, nên nàng quỳ xuống ôm lấy giầy hắn mà khóc.

    Kha Trấn Áp ngồi ngay bên cạnh, thấy vậy liền nhẹ thở dài, cảm thấy rất thoải mái.

    Bên cạnh tai Mục Thanh Tuyền giật giật, ghé sát tai hắn nói nhỏ:

    “Giờ ngươi yên tâm rồi nhé!”

    Mục Thanh Tuyền không có chức tước gì, nhưng tài trí của nàng thì không ai sánh bằng, khi ở Mục Kha Trại, nàng được toàn quyền phụ trách các công việc canh phòng, đến Lô Lĩnh Châu, cũng trở thành trợ thủ đắc lực, dù không có chức danh đoàn luyện gì, nhưng lại tương đương danh đoàn luyện, vì nàng thích mặc quần áo con trai, ra vào không có trở ngại gì lớn, nên nơi này cũng có vị thế của nàng.

    Kha Trấn Áp nhẹ gật đầu, Mục Thanh Tuyền mỉm cười theo.

    Thủ lĩnh các trại thuộc phủ châu, tuy không phải quan lại, thực ra đều kiêm chức quan Phủ Châu Chiết Thị Tư phong, cũng có khối đệ tử đảm nhiệm chức tướng tá trong quân Chiết Thị.

    Mấy trai đinh Mục gia ngoài Mục Vũ tuổi còn nhỏ ra, còn lại đều ở trong quân của Chiết Thị, Mục Kha Trại sao lại có mối quan hệ mật thiết với Phủ Châu Chiết Thị?

    Sao lại đánh cược đệ tử Mộc Vũ vô lý, đem những chức quan vô cớ đặt cho những người thân thích của Mục Kha Trại?

    Dương Hạo truyền thư tín đến Mục Kha Trại, phải gọi Mục Vũ đến trước, lúc dân tráng của Mục Kha Trại giúp đỡ, thì bọn họ bèn đem tin tức báo với quân chúa Xích Trung, rồi từ chỗ hắn chuyển đến Phủ Châu Chiết đại tướng quân, sau khi được Chiết đại tướng quân cho phép, bọn họ mới đến Lô Lĩnh.

    Giúp đỡ Dương Hạo là có thực, lời nói và hành động thì cũng chỉ là nhiệm vụ.

    Mục tiểu đệ tuổi còn nhỏ, không làm được chuyện đại sự, chỉ làm thị vệ của Dương Hạo, nhưng hắn nói lời nào ra lời ấy, rất trung thành với Dương Hạo.

    Nhưng Mục Thanh Tuyền rất lo lắng, một khi Lô Lĩnh Châu không một lòng một dạ với Phủ Cốc, mà lại đứng về phía triều đình, là địch với Phủ Châu Chiết Thị, lúc đó tiểu đệ lại trung thành và tận tâm với Dương Hạo, mấy vị huynh trưởng của hắn lại làm tướng trong quân Chiết Thị, đó chẳng phải giống như hai huynh đệ của Lân Châu Dương gia đó thôi, sẽ chẳng bao giờ đoàn tụ với nhau, thậm chí còn xảy ra xung đột vũ trang.

    Giờ thấy Dương Hạo nói được làm được, bọn họ dần dần đã yên tâm hơn.

    Họ đã nhận được chỉ thị của Phủ Châu, không biết Chiết đại tướng quân có mục đích gì, giờ đã bắt đầu ủng hộ vị tri phủ Lô Lĩnh này, gần đây còn vận chuyển áo giáp vũ khí đến, viện trợ cho Dương Hạo lập quân đội, mục đích chính là nâng đỡ hắn, để hắn nảy sinh dã tâm tạo một thế lực mới của tây bắc.

    Lo lắng hiện giờ chính là, lòng trung thành của hắn đối với Khai phong là bao nhiêu phần trăm.

    Mà Dương Hạo nói được làm được, có nhiều điểm thay đổi chóng mặt, dấu diếm cả triều đình.

    Một khi hắn công khai, triều đình Đại Tống sẽ không dung tha cho hắn, phong cách của hắn, vốn là phong cách của lũ phản động, cứ như vậy, hợp ý Phủ Châu, giữa bọn họ, tương lai nhất định là sự liên minh Lân Châu và Phủ Châu.

    Dương Hạo thực ra giờ vẫn chưa có dã tâm gì, hắn phải trụ được ở tây bắc, không có bất kì khả năng nào nghiêng về Phủ Châu và Lân Châu, dấu triều đình mọi sự hợp tác cũng là điều bất đắc dĩ.

    Nếu hắn có dã tâm, thì đã cẩn thận, cảnh giác từng bước khi chào đón người ngựa Mục Kha Trại, hắn sao có thể nghĩ đến mối quan hệ mật thiết giữa chúng và Phủ Châu?

    Hắn chẳng nghĩ ngợi gì, cho nên mới đối xử bình thường như thế.

    Còn về hắn thiếu kính nể với triều đình, thay đổi cách hành sự nhanh chóng, không giống với khuôn phép cũ, là quan mà, hơn nữa hắn là thế hệ sau, đối với tôn ti trên dưới, quyền hành của Hoàng Đế vốn đã thiếu đi sự kính nể so với các quan đương thời.

    Dương Hạo lại một lần nữa đỡ Mẫu Y Kha dậy, an ủi nàng, rồi chắp tay hướng Lý Hưng, dân chúng người Khương mới đến nói:

    “Các vị, giờ các vị đều là dân của Lô Lĩnh Châu rồi, thì phải tuân thủ theo luật pháp của Lô Lĩnh Châu, nhận sự bảo hộ luật pháp của Lô Lĩnh Châu, trong con mắt bản quan, ngang ngược dã man sẽ không tồn tại được lâu, ở đây mới là con đường tìm điểm chung, gác lại điểm bất đồng, thì bách tính môn dân mới có thể sống hòa thuận.

    Ai đó ức hiếp người Khương, hoặc có xung đột, bổn quan sẽ không tha, các ngươi cứ yên tâm.

    Hôm nay Lâm chủ bộ cũng theo bản quan đến đây, đợi lát nữa hắn sẽ cho các ngươi đăng kí hộ tịch.

    Các vị trước đã làm gì, giỏi làm gì thì hãy nói.

    Bản phủ sẽ căn cứ theo những sở trường của các vị mà sắp xếp công việc hợp lý hoặc nông nghiệp hoặc chăn thả, hoặc thợ thuyền hoặc buôn bán, sẽ không để cho các ngươi thất nghiệp”.

    Người Khương nghe xong, tất cả đều quỳ xuống vái lạy hắn, miệng lẩm bẩm gì đó.

    Lúc nãy còn kính nể, giờ đã thành lòng thành kính với vị tri phủ này.

    Lý Hưng hơi do dự, rồi cũng sải bước về phía trước, quỳ xuống chân Dương Hạo, trịnh trọng dập đầu xuống, rồi ngẩng lên nói:

    “Tri phủ đại nhân, giờ cường địch rình rập Lô Lĩnh Châu, tiểu nhân có chút tài nghệ, nghĩ là sẽ có ích cho đại nhân.

    Nếu đại nhân chiêu mộ tiểu nhân làm bộ hạ của người, tiểu nhân nguyện tận tâm tận lực, hiến hết tài nghệ mà mình có vì đại nhân”.

    Dương Hạo nhướn mày lên hỏi:

    “Không biết sở trường của tráng sĩ có được bao nhiêu năm rồi?”

    Lý Hưng há mồm không nói câu gì, nhìn xung quanh, rồi đột ngột đứng lên…

    Chương 199:Lễ vật

    Dương Hạo dở khóc dở cười khi thấy Lý Hưng như vậy.

    Lý Quang Sầm ngồi một bên cũng thấy ngạc nhiên.

    Trên thảo nguyên, nhà nào cũng phải có cung.

    Nhà nào cũng phải có tiễn.

    Cung và tiễn, nhà nhà đều sử dụng, và dường như mọi nhà đều am hiểu kĩ thuật làm cung tiễn, người Hán Trung Nguyên không bằng họ được, vì họ dùng cả đời để chế tạo công cụ, như việc mỗi ngày đều phải bắn cung mới chịu được vậy.

    Chiến sĩ Trung Nguyên nếu luyện cung mười năm thì có lẽ cũng không bằng họ.

    Cuộc sống gian khổ, đặc biệt là môi trường tự nhiên đã bảo đảm cho sự tiến bộ không ngừng về kỹ thuật bắn cung của họ.

    Cho dù là dân tộc nào, thì cũng có điểm mạnh này.

    Dương Hạo đã hỏi Lý Hưng xem có sở trường gì, hắn định nói xong lại thôi, dáng vẻ như chuyện bí mật lắm, rồi sau đó hắn theo đến tri phủ nha môn, Dương Hạo đưa hắn vào tận trong hậu đường, muốn hỏi cho ra câu trả lời là gì.

    Lý Hưng thấy hắn không có hứng thú, vội nói:

    “Đại nhân, cái mà tiểu nhân làm không thể nói rõ ra được.

    Cung tiễn mà tiểu nhân làm, không giống với cung tiễn mà thuộc hạ đại nhân làm, càng không giống với cung phổ thông trên thảo nguyên”.

    Dương Hạo cười nói:

    “Ồ, có gì không giống vậy, ngươi nói ta nghe”.

    Lý Hưng thân hình cao lớn, nhưng diện mạo hoàn toàn bình thường, nhưng hơi xấu xí, hắn nghĩ vài giây rồi nói:

    “Đại nhân, cung mà tiểu nhân làm được dùng những lõi cây chắc nhưng có độ nhún thật dẻo, thật bền để làm thân cung, tiểu nhân phải tìm những sợi dây rừng thật bền, thật dẻo để làm dây.

    Thân cung dài ba thước hai tấc, dây cung dài hai thước năm tấc, linh hoạt mà kiên cố, trong vòng hai trăm bốn mươi bước sẽ bắn trúng cây thì tên thể xuyên qua nửa thân cây, ba trăm bốn mươi bước mà bắn tên thì có thể xuyên qua áo giáp.

    Lý Hưng nói xong mặt lộ đầy vẻ tự tin, Dương Hạo nghe xong ngạc nhiên vô cùng.

    Lý Hưng không ngờ Dương Hạo lại đờ người ra như vậy,hắn thấy vị quan tri phủ không nói gì, liền nói:

    “Đại nhân không thích vũ khí của tiểu nhân sao?”

    Hắn nào biết Dương Hạo không phải là không thích vũ khí của hắn mà là đang suy nghĩ về binh khí đó.

    Vị đại nhân họ Dương sẽ không hiểu được cái cung tiễn mà hắn nói có hình dáng ra làm sao.

    Lý Quang Sầm đứng một bên nghe hiểu.

    Lý Hưng lần này nói xong, uống một ngụm trà.

    Hắn uống chậm rãi, rò xét.

    Bỗng nhiên Dương Hạo rồi nhảy dựng lên nói:

    “Ngươi nói cái gì?

    Một mũi tên bắn ra trong vòng hai trăm bốn mươi bước thì có thể xuyên cây, ba trăm bốn mươi bước thì xuyên áo giáp?

    Làm sao có thể như vậy được, làm sao có thể được Lý Hưng à, ngươi không cần nói quá như vậy”.

    Lý Hưng khom người nói: “Tiểu nhân không dám nói dối đại nhân, cung bình thường mới có 500 cân lực, và cung bình thường thì cũng sẽ không bắn được như vậy và nếu là người khỏe mạnh, đương nhiên cũng sẽ không bắn mạnh được như vậy.

    Nhưng cung mà tiểu nhân làm ra, không phải mượn lực của vật khác, trai tráng bình thường cũng có thể bắn, không bắn nổi ba trăm bốn mươi bước, thì vẫn có thể bắn hai trăm bốn mươi bước và có thể bắn xuyên người”.

    “Làm sao có thể như vậy được, không thể như vậy được, ngươi không phải lừa lão phu đó chứ?”

    Lý Quang Sầm tròn mắt kinh ngạc.

    Dương Hạo đang ngồi ở đằng kia trầm ngâm suy nghĩ, thấy Lý Quang Sầm như vậy mới bất giác đứng dậy, Lý Quang Sầm và Lý Hưng cùng nhìn Dương Hạo, không biết Dương Hạo có hiểu tại sao như vậy không?

    Dương Hạo nói:

    “Cung này…đương nhiên có thể như vậy rồi.

    Trên thế giới lúc ấy chưa từng có loại cung nào có lực bắn mạnh như vậy.

    Mãi năm trăm năm sau, ở phương Tây có một cây trường cung, cũng giống như cung mà Lý Hưng nói.

    Trường cung có tính năng gì?

    Lực kéo của nó khoảng bảy mươi cân.

    Cự ly bắn cũng không quá hai trăm bốn mươi mét.

    Còn cung mà Lý Hưng nói có tính năng gì?

    Chiếc cung tuy nhỏ nhưng rất chắc chắn, lực bắn cung gấp đôi so với trường cung.

    Hai trăm bốn mươi bước bằng ba trăm bảy mươi mét, ba trăm bốn mươi bước bằng năm trăm hai mươi mét.

    Khi chiến tranh công phòng thành lũy của Trung Nguyên, song phương dùng nó thì tất không có hiệu quả rõ ràng, nhưng nếu như tác chiến trên thảo nguyên, có cung có nỏ, song không có thứ gì che chắn, mà cung tiễn của mình lại có lực bắn gấp đôi so với cung tiễn của địch, nó có thể bắn xuyên áo giáp thì còn gì lợi hơn?

    Cho dù là thời đại binh khí nào đi chăng nữa, binh khí mới hay cũ thì cũng chỉ cần vũ khí đó ưu việt, chiếm ưu thế trong chiến tranh thì sẽ được chuộng dùng nhất.

    Lúc này Dương Hạo đã hiểu được, liền tiếp tục hỏi kỹ thêm Lý Hưng.

    Nghe hắn nói đến tính năng ưu việt của chiếc cung này, hơn nữa phần quan trọng lại được chế tác rất cẩn thận, bánh răng nhờ có sự nhanh nhạy mà có thể đưa được lực mạnh đến vậy.

    Chiếc cung này là cái mà hắn mới nghĩ ra được không lâu, còn chưa được sử dụng rộng rãi.

    Đến Lý Quang Sầm còn chưa nghe thấy nó bao giờ.

    Dương Hạo nghe hắn nói về chiếc cung thì rất vui mừng.

    Lô Hà Lĩnh nếu như có vũ khí sắc bén như vậy, thì còn lo gì khi có địch tấn công, Đại Tống nếu có vũ khí này thì sẽ như hổ thêm cánh.

    Nhưng giờ chỉ có mỗi Lý Hưng biết nó, những người khác chưa ai nhìn thấy, chiếc cung hắn làm ra có hiệu quả như vậy thật không thì thực khó nói trước, phải đợi sau khi bắn thử bắn mới biết thật giả.

    Dương Hạo mời hắn chén trà, hỏi lai lịch của hắn.

    Hóa ra, Lý Hưng này vốn là người Lô Lĩnh Châu, cũng thuộc người của Thác Bạt Thị.

    Khi đến đời cha hắn, vì chọc giận Định Nan Can tiết độ sứ Lý Kế Quân nên tất cả trâu ngựa và tộc người đều bị bắt, làm nô tì cho bọn quý tộc.

    Rồi tộc người nhà hắn chuyển đến Lô Lĩnh Châu, lúc này đã định cư lại, vì phụ thân hắn là một người thợ bậc thầy cho nên được phép mở một nhà binh khí lấy tên là “Nhất phẩm đường” chuyên mua bán các loại vũ khí tự chế.

    Vũ khí được chế tạo trong Nhất Phẩm Đường phần lớn là cung tiễn và trường tịch lừng danh một vùng, vì vậy cái tên Nhất Phẩm Đường còn được gọi là Quý Phẩm.

    Cung tiễn và trường tịch mà Lý gia làm được gọi là sản phẩm cao cấp.

    Hơn hai mươi năm theo nghề, cái tên Nhất Phẩm Đường càng ngày càng buôn bán có lời, thậm chí đến những tướng quan trong Định Nan Can cũng thường lui tới Lý gia mua vũ khí của Nhất Phẩm Đường.

    Dương Hạo nghe tới đó thì ngạc nhiên vô cùng.

    Theo hắn biết, thảo nguyên Hạ Châu không có điểm sản xuất sắt thép.

    Sắt thép đều là mua chỗ nào, đây cũng chính là nơi giao giữa Khiết Đan và Đại Tống, giờ nghe Lý Hưng nói sắt thép và Lý gia hắn vô cùng nổi tiếng ở Lô Lĩnh Châu, buôn bán vào cầu, cảm thấy hơi nghi ngờ.

    Dương Hạo vội quay sang hắn hỏi:

    “Lý Hưng, ngươi nói xem, Lý gia ngươi sống bằng nghề rèn binh khí sao?

    Các ngươi cần mua một lượng lớn sắt thép thì mua ở đâu?”

    Lý Hưng hắc một tiếng nói:

    “Đại nhân, Lý gia vì chính nguyên nhân này mà ra nông nỗi như hiện nay”.

    Nói xong, nước mắt dàn dụa.

    Hắn khóc, nói:

    “Đại nhân nói đến sắt thép là đề cập đến bí mật lớn của Hạ Châu, tiểu nhân sẽ nói với đại nhân.

    Đại nhân, sắt thép của thảo nguyên ta mua từ bên Khiết Đan và Trung Nguyên, Hạ Châu mỗi lần phái sứ giả đi sứ Khiết Đan và Đại Tống thì thường mua một lượng sắt thép lớn.

    Xe ngựa của sứ giả trở về, vì họ là sứ giả, nên không bị kiểm tra, đi qua rất an toàn.

    Ngoài ra, cũng vì lợi ích nên Khiết Đan và Trung Nguyên lén bán sắt thép, nhưng lượng sắt thép cũng có hạn, người Khương tây bắc dũng mãnh thiện chiến, là quân thần của Trung Nguyên, nên sắt thép bị hạn chế, đó là nguyên nhân chủ yếu.

    Dương Hạo chăm chú nghe, tây hạ dã tâm, điều này hắn sớm biết.

    Hạ Châu Lý Thị khi chưa xưng vương, tây hạ vẫn là ông vua không ngai.

    Hơn nữa Hạ Châu Lý Thị luôn được hưởng thụ cảm giác mình là thần, nhưng thực chất lại là vương, mãi đến khi Đại Tống có Chiết Thị, Dương Thị thì thuộc hạ của Hạ Châu mới tạo phản.

    Nhưng trước Hạ Châu vốn đã không trung thành với Đại Tống, bọn chúng luôn muốn trở thành vương của khu vực tây hạ.

    Cần đạt được mục đích này thì cần phải khống chế được Đại Tống, sắt thép là một món hàng chiến lược vô cùng quan trọng trong số đó, không ngờ tây hạ Lý Thị đã bắt tay vào làm.

    Dương Hạo vội hỏi:

    “Định Nan Can đã phát hiện ra quặng sắt rồi?

    Ở đâu vậy?”

    Lý Hưng vội đáp:

    “Lý Quang Duệ tổng cộng phát hiện ra hai quặng sắt, trong đó có một mỏ nằm ở Sơn Môi Hạ Châu Khanh Đông, một mỏ nữa ở khu Trà Sơn phía đông Hoành Sơn.

    Vì khu Trà Sơn cách Hạ Châu tương đối xa.

    Hơn nữa sức khai thác của họ có hạn, cho nên giờ chỉ bí mật khai thác sắt thép ở mỏ Hạ Châu Khanh Đông

    Dương Hạo thầm nghĩ:

    “Hạ Châu Khanh Đông thuộc địa bàn của chúng, chúng đương nhiên sẽ khai thác rồi.

    Trà Sơn phía đông Hoành Sơn cũng có quặng sắt sao?

    Đây thực là ý hay, so với Hạ Châu, Lô Lĩnh Châu ta cách Trà Sơn gần hơn, hơn nữa địa bàn của Đảng Hạng Thất Thị ta ở đây đang thiếu sắt thép, phải nghĩ cách ra đó khai thác mới được, việc này khéo còn có thể tiết kiệm gấp đôi so với việc đi mua sắt thép.

    Việc khai thác không thể dấu được Đảng Hạng Thất Thị, vậy cần phải nói với họ.

    Lý Hưng thấy Dương Hạo trầm tư, nên cũng không nói gì.

    Một lúc sau Dương Hạo giật mình vội hỏi:

    “Ngươi nói tiếp đi”.

    Lý Hưng nói:

    “Vâng, Lý Quang Duệ giờ có rất nhiều sắt thép, ngay cả dân chúng Hạ Châu cũng không biết.

    Nhà ta giờ tuy làm thợ rèn, nhưng cha ta năm đó cũng đã làm tướng lĩnh trong Định Nan Căn, giờ phải dò hỏi người trong đó thì mới biết được.

    Ngày trước Hạ Châu phải mua vũ khí từ Trung Nguyên hoặc Khiết Đan là chuyện không đơn giản chút nào, hơn nữa số lượng lại có hạn.

    Giờ Lý Quang Duệ có mỏ sắt, tự mình có thể chế tác binh khí.

    Binh khí mà Lý gia ta chế tác thực không chê vào đâu được, sắc bén vô cùng, hơn hẳn nhưng cung tiễn bình thường.

    Những binh khí khác như rìu, đao thì cũng tốt hơn những nhà khác.

    Áo giáp của nhà ta tạo ra cũng nổi tiếng không kém cung tiễn và trường tịnh, áo giáp đó cũng được rèn mà thành, mũi tên bắn không thể xuyên qua.

    Trước kia, sắt thép mà Hạ Châu mua được có hạn, thợ rèn bấy giờ cũng ít.

    Nhưng từ khi Hạ Châu phát hiện ra mỏ sắt mới, thì người người làm thợ rèn, binh khí được tạo ra có nhiều chủng loại khác nhau, cũng có nhiều người có tay nghề xuất chúng, thế là, Lý Quang Duệ đã dập con đường buôn bán của Lý gia ta”.

    Nói đến đây, Lý Hưng cầm lấy chén trà uống cạn một hơi, Dương Hạo vẫn chăm chú nghe hắn nói.

    Lý Hưng nói tiếp:

    “Ôi!

    Thiết nghĩ đến Lý Quang Duệ mà giận sôi mình, năm đó cha ta làm tướng trong Định Nan Căn, chọc giận Lý Kế Quân, bị hắn đuổi khỏi Định Nan Căn, nhà ta lâm vào cảnh khó khăn, rồi mới đoạt trâu ngựa dê, người hầu của nhà ta, khiến nhà ta trở thành dân thường.

    Lý Quang Duệ cần dùng chúng ta nhưng lại không dám tin tưởng chúng ta, hắn bên ngoài thì rất lễ độ với cha ta, cha ta có rất nhiều đồ đệ, nhưng khi không còn dùng được nữa, hắn sẽ sai người giết hại tính mạng của nhà ta”.

    Nói đến đây, hai tay hắn run lên, sau một lúc lâu mới nói:

    “Cũng may, các tướng lĩnh trong Can rất tốt với cha ta, biết tin thì thông báo với nhà ta, nhà ta sợ quá liền chạy trốn, nhưng…”

    Nói đến đây hắn cười nhạt, giọng căm hận nói:

    “Cũng may, tên Lý Quang Duệ ra tay sớm, ta cũng vừa nghiên cứu ra chiếc cung này, còn chưa dâng cho hắn, nếu không ta có mắt như mù”.

    Dương Hạo nghe xong càng thêm tin tưởng con người này, quả nhiên tay nghề người thợ rèn thật điêu luyện.

    Từ nay về sau binh khí của cốc có thể tự rèn ra, không những tính năng của nó ưu việt hơn các binh khí bình thường, mà còn tiết kiệm được tương đối nhiều ngân sách, đợi khi Lý Hưng làm cung của hắn xong, nếu có tính năng như lời hắn nói, thì sẽ tấu lên triều đình phong cho hắn một chức quan của người Khương, quan do hắn đảm nhiệm, hắn sẽ dốc toàn tâm toàn lực phục vụ Đại Tống.

    Dương Hạo chỉ cảm thấy mọi người chế tác binh khí, còn không biết chiếc cung sau này có nổi tiếng thiên hạ hay không, hai binh khí nổi tiếng của tây hạ đều do bàn tay của con người này làm ra.

    Trong đó có cung tên, từ nay về sau không phải đau đầu về chuyện binh khí nữa.

    Giờ có một ý nghĩ ngoài sức tưởng tượng của hắn, sao có thể thay đổi được lịch sử, tạo ra bộ mặt mới cho Lô Lĩnh Châu.

    Lý Quang Sầm ngồi một bên, thấy Lý Hưng không nói gì, liền hỏi:

    “Lý Hưng, cha ngươi tên gì?”

    Lý Hưng biết người này là quan, vội cung kính đáp:

    “Gia phụ Lý Quang Tể”.

    Lý Quang Sầm biến sắc, nói:

    “Như vậy, lệnh tôn là vì chuyện gì mà bị Lý Quang Duệ đoạt gia sản, trở thành dân thường?”

    Lý Hưng buồn rầu nói:

    “Năm đó, Lý tiết độ lâm bệnh, Lý Quang Phụng kế vị.

    Sau Lý Quang Duệ mua chuộc được bọn quyền quý nắm binh quyền, trở thành chủ của Hạ Châu, lúc đó cha ta rất tức giận.

    Sau đó không trung thành với hắn, phát binh chống lại, cha ta cấu kết với Lý Di Mẫn đại nhân”.

    Nghe đến đó Lý Quang Sầm đứng dậy, rồi dùng vài câu tiếng Khương nói, Lý Hưng ngạc nhiên nhìn hắn rồi cũng dùng tiếng Khương trả lời.

    Dương Hạo ngồi một bên nghe hai người nói nhưng không hiểu gì, nghĩ:

    “Dùng tiếng phổ thông nói đi, việc gì phải dùng tiếng Khương nói làm gì, hại ta một câu cũng không hiểu”.

    Dương Hạo đoán cách dụng binh của người Khương có khả năng hợp tác với cộng chủ Hạ Châu Lý Quang Duệ nên Lý Hưng không dám nói rõ thân phận của hắn, hiến kế chế tác binh khí.

    Nếu không phải Dương Hạo đối xử công bằng với người Khương, xử chết Hoa Vô Nguyệt, thì Lý Hưng cũng không tình nguyện hiến binh khí tự tay làm ra.

    Giờ hắn hiến binh khí hắn tự làm cho Dương Hạo để có thể góp sức với Lý Quang Sầm.

    Đó là niềm vui ngoài ý muốn.

    Hai người dù chưa gặp nhau bao giờ, nhưng cha của Lý Hưng lại trung thành với Lý Quang Sầm, hơn nữa Lý Hưng rời vào tình cảnh này, có thù với Hạ Châu Lý Quang Duệ, đó cũng là mối thù của Lý Quang Sầm.

    Dương Hạo vừa nghe vừa suy nghĩ, miệng lẩm bẩm thiếu chủ Lý Hưng.

    Mà Lý Hưng theo lý thì là tộc thúc của Dương Hạo.

    Nếu có người thân làm trong quân đội thì càng tốt.

    Hơn nữa Dương Hạo lại nói cho hắn biết, sẽ tấu lên triều đình cho hắn một chức quan, Lý Hưng càng thêm vui mừng.

    Ba người nói chuyện một lúc lâu thì Lý Hưng nói lo vợ con ở nhà.

    Lý Quang Sầm công khai thân phận là họ Mộc, nhưng không tiện nói là họ hàng với hắn, rồi lúc này cũng nói rõ với hắn.

    Lý Hưng chỉ biết tộc huynh dấu diếm thân phận kia như vậy là để đối phó với Hạ Châu Lý Quang Duệ, thì tự nhiên mà đồng ý, tuyệt đối sẽ không tiết lộ cho ai biết.

    Đợi Lý Hưng đi về, Lý Quang Sầm nói:

    “Hạo Nhi, không ngờ tộc đệ của ta lại là một nhà chế tạo vũ khí, đây chính là trời giúp con rồi, giờ chúng ta có thể tự thân vận động chế tạo ra binh khí, còn về mỏ sắt Trà Sơn, thì cần bàn bạc với Đảng Hạng Thất Thị rồi mới khai thác”.

    Dương Hạo vui vẻ nói:

    “Nghĩa phụ nói rất đúng, đợi Lý Hưng làm xong chiếc cung đó, con muốn dâng cho Khai Phong một cung, Đại Tống ta có loại binh này, tính sát thương càng cao”.

    Lý Quang Sầm ngạc nhiên, do dự một lát rồi nói:

    “Hạo Nhi suy nghĩ cho cặn kẽ”.

    Dương Hạo ngẩn người nói: “Vì sao nghĩa phụ nói vậy?”

    Lý Quang Sầm nói:

    “Vì cái lợi trước mắt thì không nói trước được điều gì xảy ra.

    Cung này một khi dâng lên triều đình, triều đình sẽ lo lắng việc chiếc cung này lan truyền đến tay Dương Thị, Phủ Châu Chiết Thị, sẽ cấm Lô Lĩnh Châu ta sử dụng, còn về việc binh khí để Lô Lĩnh Châu có thể tự bảo vệ mình thì không cần thiết.

    Con không quên chuyện Lý Kế Quân giận con mà về Hạ Châu.

    Giờ vẫn còn không biết hắn có quay lại làm phiền hay không, binh của Hạ Châu không mạnh bằng Đảng Hạng Thất Thị ta, nhưng Phủ Châu Chiết Thị hùng mạnh như vậy mà còn phải chịu lép vế trước Hạ Châu, không được coi thường con à”.

    Lý Quang Sầm lại tiếp tục khuyên nhủ:

    “Hơn nữa, giờ người người đều biết kế sách của Quan Gia Đại Tống trị thiên hạ là trị nam trước bắc sau.

    Miền nam dùng cung tiễn không nhiều, triều đình tạm thời cũng không cần dùng đến binh khí, thì Lô Lĩnh Châu ta dùng làm gì.

    Hạo Nhi à, đứng ở góc độ của con, sói không phân già trẻ, nhân nhượng Hoành Sơn Khương trại trắng trợn giết hại dân chúng là Đại nhân; Trong mắt Quan Gia Đại Tống, thà mất đi hàng vạn dân chúng, làm suy yếu thế lực tây bắc, để mà dễ dàng khống chế tây bắc, thì đó có phải là Đại nhân nữa hay không?

    Quan Gia chinh chiến khắp nơi, chiếm được thiên hạ, nhưng con không cần phải thần tượng hắn như vậy.

    Vứt bỏ hàng vạn dân là điều con không thể làm, dân chúng không vì con thì đến quan phụ mẫu như con mà cũng phải can tâm vứt bỏ mình sao?

    Đương nhiên là không can tâm rồi, người không vì mình, trời chu đất diệt.

    Cái gọi là nắm bắt thiên hạ trong tay.

    Dương Hạo không vĩ đại như Triệu Quan Gia của Đại Tống, không dám xả thân mình, đồng thời không đành lòng đẩy dân chúng vào con đường chết.

    Lý Quang Sầm cười nói:

    “Thế này được rồi, nhất cử nhất động, từng lời nói của con cũng cần phải nghĩ đến tính mạng dân chúng rồi hẵng hành động”.

    Dương Hạo chắp tay nói:

    “Việc này tạm thời không bàn đến nữa, chẳng qua Hạ Châu được mỏ sắt, bí mật khai thác, thì ta tấu với triều đình việc tự rèn binh khí của chúng”.

    Lý Quang Sầm gật đầu rồi nhẹ nhàng nói:

    “Nên mới nói, triều đình biết rồi thì sẽ ra sao?

    Tình hình hiện nay, ngay cả hai thế lực Chiết Dương cũng không vào kinh thành nhậm chức, triều đình cũng chỉ có thể giả điếc.

    Binh mã của Hạ Châu, lương thảo tự dự trữ, danh là quân thần của Đại Tống, nhưng thực ra lại là quân chủ của Hạ Châu, triều đình có làm gì được họ đâu?”

    Dương Hạo nói:

    “Con không bàn đến chuyện triều chính, con chỉ không muốn Lô Lĩnh Châuc bị mất tấc đất nào.

    Mấy việc kia để cho Quan Gia lo liệu”.

    Hắn mới nói đến đây, Bích Túc đi rón rén vào sân.

    Dương Hạo thấy vậy vội hỏi:

    “Chuyện gì vậy?”

    Bích Túc nói nhỏ:

    “Đại nhân, Đường cô nương nấu cho đại nhân bát canh”.

    Bích Túc nói xong, Dương Hạo nhìn ra sân thấy Đường Diễm Diễm đang đi đến.

    Nàng mặc một chiếc áo màu hoa đào, váy màu xanh da trời đậm, phần eo áo có điểm một chiếc lá đào nhỏ, người đẹp, tao nhã như tranh.

    Dương Hạo thấy nàng xách một chiếc làn, có vẻ khá nặng, món quà đó là dành tặng cho hắn dưỡng thương chăng?

    “Đường cô nương, tại hạ chỉ có vết thương nhỏ mà thôi, còn làm phiền nàng như vậy, thực khiến ta áy náy quá”.

    Dương Hạo tiến ra đón, cầm lấy chiếc làn của Đường Diễm Diễm dẫn vào phòng khách, Lý Quang Sầm đứng lên, ho một tiếng rồi nói:

    “Đại nhân, ti chức còn có vài việc cần xử lý, xin cáo từ”.

    “Ồ…Được, tạm biệt Mộc đại nhân”.

    Dương Hạo nhìn nghĩa phụ, chắp tay thi lễ, đợi hắn ra ngoài, thì xoay người lại, thấy Đường đại cô nương vẫn chưa ngồi xuống, vẫn đứng ở đằng kia nhìn hắn.

    Dương Hạo phát hiện ra hôm nay Đường Diễm Diễm có gì đó rất lạ, còn tưởng rằng nàng vì mình bị thương mà đến, trong lòng rất áy náy, liền lảng tránh cười ha ha, nói đùa:

    “Ồ, Đường cô nương hôm nay qua vì áy náy chuyện hôm qua sao?

    Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, thực sự là không sao cả, xem ra ta đến lúc đó là không may, ha ha, ta nào đã được gặp cô nương, vậy mà đã bị thương.

    Đầu bị tê dại, mang hỡ vào thân, lần trước ở ngoài cốc thì bị rắn cắn, lần thứ ba là ở Tiểu Phàn lầu, gặp Lý Kế Quân.

    Còn lần này…ha ha…tất cả đều là ý trời…”

    Đường Diễm Diễm nói:

    “Đại nhân ý nói Diễm Diễm là đồ xui xẻo, mới làm liên lụy đến đại nhân?”

    Dương Hạo thấy mình đùa có phần hơi quá, ngượng ngùng cười nói:

    “Ồ, ta nói quá lời rồi, Dương Hạo…chỉ đùa chút thôi”.

    Đường Diễm Diễm khẽ thở dài, nàng xoay người sang bên cạnh cầm lấy cái giỏ, nhấc chiếc bình màu xanh đen có hình hoa mai ra, rồi lại lấy một cái bát ngọc, rót ra một bát canh thơm nức, đưa đến trước mặt hắn nói:

    “Hôm qua, vô ý làm thương đại nhân, Diễm Diễm áy náy vô cùng, hôm nay mang bát súp gà này đến đây để đại nhân tẩm bổ, mong đại nhân nhận cho”.

    Dương Hạo thấy nàng rất thành tâm, cảm động vô cùng, vội đưa hai tay ra đỡ bát cháo, nói:

    “Cũng do Dương Hạo vội vàng quá, không thông báo trước, cô nương không cần trách mình như vậy, bát canh này, Dương Hạo xin nhận”.

    Chương 200:Cái kết nan giải

    Hắn mời Đường Diễm Diễm ngồi xuống, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh, nếm thử canh.

    Đó là món súp gà, độ nóng vừa phải, uống một ngụm, mùi thơm xông thẳng vào mũi, khiến người ta muốn ăn ngay, Dương Hạo há mồm đưa thìa súp lên miệng.

    Đường Diễm Diễm ngồi bên cạnh nhìn hắn, định nói gì đó nhưng lại cắn môi không nói gì.

    Hôm qua nàng đập cái bình đó bắn vào trán Dương Hạo, thấy Dương Hạo máu chảy đầy mặt rồi cất bước rời khỏi đó, nàng sợ hãi chỉ biết đứng nhìn mà không dám đuổi theo, rồi đợi đến khi Dương Hạo đi xa.

    Thái độ của cô nương thay đuổi tức thì, từ hung hăng đập chiếc bình đến khi nhìn thấy máu chảy đầy mặt Dương Hạo thì nàng áy náy và trở nên dịu dàng vô cùng.

    Không biết từ bao giờ, sự ghét bỏ Dương Hạo đã dần phai nhạt, thay vào đó là sự thương cảm mến yêu hắn.

    Gần đây tính tình nàng hoàn toàn thay đổi, tâm lý biến đổi phức tạp, nàng như đang ở trong mơ, không cảm nhận được từng giờ từng khắc trôi qua.

    Từ một đường cô nương kiêu căng, không hiểu tự bao giờ đã trở thành thế này, mọi người ban đầu sợ nàng vô cùng, nhưng rồi nàng đã trở thành một cô nương dịu dàng, rụt rè, nhiều lần chủ động thổ lộ tình cảm, thậm chí còn dùng cả bùa làm si mê người ta nữa.

    Nhớ tới thái độ lạnh nhạt của Dương Hạo đối với nàng, nàng thấy rất bức xúc: “Ta thích chàng, chàng lại không thích ta, ta dùng thủ đoạn khiến chàng phải si mê mình…”

    Đường Diễm Diễm càng nghĩ càng thấy khoái chí.

    Không hiểu tại sao một Đường Diễm Diễm vui tươi, nghịch ngợm lại trở thành như bây giờ, nàng càng nghĩ càng không tìm ra câu trả lời, nửa đêm ôm gối khóc thầm, nước mắt ướt đẫm vỏ gối, mãi đến sáng sớm, nàng mới quyết định, phải bỏ qua nỗi bi sầu này, trở lại Phủ Cốc.

    Nếu bị người ta cười nhạo, thì cũng không cần để ý đến, mỗi tội sự lạnh nhạt của Dương Hạo khiến trái tim nàng đau nhói.

    Nhưng, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, nàng lại áy náy điều gì đó, do dự một lúc lâu, nàng mới tự mình đi nấu một bát canh mang cho Dương Hạo, lần này đến thăm hắn, thực sự cũng là lần gặp cuối cùng để từ biệt hắn.

    Cắn môi suy nghĩ, tự trách mình, từ nay về sau nàng phải trở lại chính con người nàng mới thấy thoải mái.

    Nhưng, giờ thấy hắn, muốn nói gì đó mà không nói ra được.

    Tại sao vậy?

    Dương Hạo đã ăn xong bát canh, nhưng đường cô nương vẫn nhìn chằm chằm hắn, nhìn đến nỗi làm hắn mất tự nhiên, hắn nên nói gì với nàng bây giờ?

    Hắn cầm bát một lúc lâu, nói gì bây giờ, Dương Hạo đặt bát canh đã ăn hết xuống, mỉm cười với Đường Diễm Diễm và nói:

    “Canh gà rất thơm, cảm ơn Đường cô nương nhé”.

    Hắn vừa ngẩng đầu lên, Đường Diễm Diễm vội dời ánh mắt khỏi hắn, tay nghịch nghịch vạt áo nói:

    “Canh gà này, là thứ mà Đường Diễm Diễm tạ tội với đại nhân, không cần cảm ơn đâu”.

    Nàng đứng dậy, đi về phía trước vài bước, quay lưng về phía Dương Hạo, lòng rối như tơ vò, rồi cố gắng nói ra mục đích hôm nay đến đây:

    “Hôm qua…làm đại nhân bị thương, Đường Diễm Diễm cả đêm mất ngủ, suy nghĩ rất nhiều…rồi quyết định…ta…đến gặp đại nhân…”

    Đường Diễm Diễm quay lưng về phía Dương Hạo, bộ áo váy bó sát lấy cơ thể nàng, lộ rõ những đường cong, eo thon gợi cảm.

    Trái tim Dương Hạo không phải là sắt đá, nghe nàng nói vậy, nhưng Dương Hạo không biết là nàng đang nói lời từ biệt với mình, nàng còn nói lại muốn thổ lộ tâm sự với mình nên ngạc nhiên vô cùng.

    Nếu như nàng mở đôi mắt to nhìn thắng vào hắn thì không nói làm gì, nhưng ánh mắt trìu mến nhìn hắn như vậy, sao hắn có thể chịu nổi?

    Lời nào có thể nói được cho hết?

    Lúc Dương Hạo sững sờ không nói được lời nào, Dương Hạo tự nhiên nhớ tới một cái cớ, đứng dậy, chặn ngang lời nàng, nói:

    “Đường cô nương, nàng hôm nay đến thật đúng lúc, Dương mỗ đang có một việc muốn nhờ cô nương giúp, mong Đường cô nương nhận lời”.

    Đường Diễm Diễm vốn không muốn đến nói lời từ biệt với hắn, thấy hắn chặn ngang lời mình, trong lòng thấy không thoải mái, liền xoay người hỏi:

    “Ừm, có chuyện gì vậy, đại nhân cứ nói”.

    “Đường cô nương, Lô Lĩnh Châu ta đã dẹp yên thành công bọn cường đạo người Khương tới cướp bóc, nhưng thương nhân khắp nơi bị người Khương dọa mà đi hết rồi, chắc là chẳng bao giờ quay lại nữa.

    Nếu không nghĩ ra được cách nào, thì không biết bao giờ Lô Lĩnh Châu mới trở lại như cũ.

    Đường gia là danh gia vọng tộc ở tây bắc, thương nhân khắp nơi thường xuyên qua lại buôn bán với Đường gia, ta muốn…nhờ Đường cô nương với thân phận Đường gia mà gửi thiếp mời đến những thương nhân, lời Đường gia nói, đối với họ mà nói, có sức thuyết phục hơn quan phủ.

    Không biết cô nương…”

    “Được”.

    Dương Hạo đang do dự, Đường Diễm Diễm đã mềm lòng, vội đáp ứng lời thỉnh cầu của Dương Hạo.

    Sau khi nàng đồng ý, thầm nghĩ: “Viễn tưởng!

    Ta hôm nay tới đây là nói lời từ biệt với chàng, sao lại đồng ý giúp đỡ việc này?

    Nếu như vậy, sao có thể dứt bỏ hắn?

    Nếu không đồng ý giúp hắn chuyện này, thì sẽ không cần đồng ý giúp bất kỳ chuyện gì nữa, việc này xem ra nên ủy thác cho, từ nay về sau rời xa Lô Lĩnh Châu, không bao giờ ngốc nghếch như vậy nữa”.

    Dương Hạo thấy nàng đồng ý, vui vẻ vái chào và nói:

    “Nếu như vậy, đa tạ Đường cô nương, nếu việc này thành công, ta xin chân thành cảm tạ ân đức của nàng”.

    Hắn thở dài lại nói:

    “Không dấu gì Đường cô nương, Lô Lĩnh Châu ta dẹp yên bọn cường đạo người Khương xong, uy danh lừng lẫy.

    Nhưng muốn Lô Lĩnh Châu có một chỗ đứng cố định, yên tâm sống trên đất người Khương thì giờ ta phát thiếp mời, mời thủ lĩnh các nơi đến doanh trại Dã Ly Thị họp, lấy ý kiến của các bộ lạc người Khương với các thương nhân.

    Lần này không phải vì khoe uy binh, mà là vì cái lợi ích, cho nên, cần có một số lượng thương nhân đi cùng ta, như vậy mới có hiệu quả.

    Nhưng, giờ cần mời các thương nhân về Lô Lĩnh Châu là một khó khăn lớn, chứ đừng nói đến lợi ích, thương nhân mang hàng hóa theo ta đi đến doanh trại người Khương, có tác dụng rất lớn, nhìn bao quát toàn tây bắc, chỉ có bốn nhà Đường Tần Chiết Vương là ta có thể xin sự giúp đỡ, cũng chỉ có…”

    “Được!

    Ta giúp chàng”.

    Đường Diễm Diễm lòng nóng như lửa đốt, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đồng ý…

    “Đường cô nương thật tốt với ta”.

    Đường Diễm Diễm vừa đi, thì Lý Quang Sầm không biết từ đâu đi đến, nhìn thấy bóng dáng Đường Diễm Diễm đã khuất, vuốt râu quai nón nói vài câu khen ngợi nàng.

    Dương Hạo liếc nhìn hắn một cái, hỏi: “Chiết Tử Du thì sao?”

    “Chiết cô nương cũng không tồi”.

    Dương Hạo tức giận hừ một tiếng nói:

    “Thiên hạ có vô số các cô nương tốt, lẽ nào con không cưới được một cô?”

    Lý Quang Sầm cười tủm tỉm nói: “Chỉ cần con có bản lĩnh, sẽ cưới được toàn bộ các cô nươnghọ khi được cưới về sẽ ra sao?

    Đàn bà mà, đại trượng phu ai mà chả có đến ba bốn vợ, người hầu thì vô kể, như vậy gia tộc mới hưng thịnh được.

    Hơn nữa, hai vị cô nương này xinh đẹp và rất thân với con, cưới được về ta mừng lắm”.

    “Cha vui?”

    Dương Hạo mặt méo xệch nói:

    “Hai cô nương ấy tốt như vậy, có cưới về thì phân thân phận trên dưới thế nào?

    Cha nói xem ai thê ai thiếp?

    Nếu như có cưới họ về, thì con thấy từ giờ trong gia đình sẽ chẳng có ngày nào yên”.

    Dương Hạo chỉ thuận miệng hỏi vặn như vậy, ai ngờ Lý Quang Sầm lại nghĩ câu trả lời.

    Hắn chau mày, suy tư một lúc lâu rồi gật đầu nói: “Có lý đấy, vi phụ nghĩ là…Chiết cô nương tính tình tốt, có trí tuệ, tuy gia đình chỉ bình thường, song lại có thể quản lý được gia đình.

    Nhưng…Đường gia giàu có trong thiên hạ, con có thể nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ họ, rồi tiền đồ của con sẽ thuận buồm xuôi gió.

    Xét về việc công việc tư, con nên chọn cô nương này mới phải.

    Còn nói đến thân phận, đừng bao giờ nói đến việc làm thiếp với con gái Đường gia, trừ phi là con là một vị Triệu Quan Gia trong thành, hoặc con là họ hàng vương đế, cho nên…con nên cưới Đường cô nương làm thê, Chiết cô nương làm thiếp”.

    Hắn liếc mắt nhìn Dương Hạo, nghiêm túc nói:

    “Chiết cô nương thông tình đạt lý, cùng là giới nữ với nhau, trở thành thiếp của tri phủ một châu, thì cũng không trách cứ gì đâu”.

    Dương Hạo lắc đầu nói:

    “Nghĩa phụ, đàn bà không phải là cứ phải theo những người đàn ông quyền quý cao sang, có khí chất, đàn bà sao có thể như thế được?”

    Lý Quang Sầm còn chưa nói được câu gì, Dương Hạo đã nói tiếp:

    “Đường cô nương đã đồng ý thay con mời những thương gia đến Lô Lĩnh Châu, rồi ít ngày nữa con sẽ lên đường đến Dã Ly Thị.

    Còn các thương nhân thì có Đường cô nương lo liệu, các việc khác thì chúng ta chuẩn bị xong sớm một chút.

    Lần này đến họp với các bộ lạc người Khương cho các thương nhân buôn bán, cho nên ba nghìn kỵ sĩ tinh nhuệ của nghĩa phụ không thể mang theo, mấy ngày này con phải tăng cường huấn luyện cho các dân tráng người Hán, đến lúc chiến đấu thì không phải nghĩ gì, chí ít họ cũng phải giỏi, không thể để cho sự dũng mãnh của bộ tộc người Khương lấn át”.

    Lý Quang Sầm nghi ngờ nói:

    “Đem theo những dũng sĩ dũng mãnh có gì là không được?”

    Dương Hạo nói:

    “Nơi con đi là bộ lạc Dã Ly Thị, hơn nữa con đường đến đó có gì là nguy hiểm chứ.

    Hơn nữa, đây là Lô Lĩnh Châu, là địa bàn của ta, chắc chắn sẽ không sao.

    Hơn nữa người Khương Hoành Sơn được biết tình hình nội bộ của chúng ta, chỉ được coi chúng ta là người Hán.

    Chúng ta giờ vẫn không thể để người Khương Hoành Sơn thăm dò tình hình nội bộ của chúng ta, hơn nữa nếu để họ biết ba nghìn quân ta mang theo cũng là người Khương, tin bị lộ ra sẽ không hay.

    Tuy Lô Lĩnh Châu chiêu mộ dân tráng người Khương không khó, nhưng trong thời gian ngắn mà chiêu mộ được ba nghìn người, người ta sao không nghi ngờ được?

    Hạ Châu Lý Thị nếu biết tin, sẽ nghi ngờ nghĩa phụ cầm đầu, cấu kết với Đảng Hạng Thất Thị và Lô Lĩnh Châu ta.

    Con tuy đắc tội Lý Kế Quân, Lý Quang Duệ chư hầu một phương chắc không vì việc này mà làm khó việc này với con.

    Nhưng hắn mà biết được nghĩa phụ ở Lô Lĩnh Châu, biết con liên kết đồng minh với Đảng Hạng Thất Thị sẽ không tha cho chúng ta.

    Dược vào thực lực của chúng ta hiện nay, nào có phải là đối thủ của Hạ Châu.

    Lần này nếu bất đắc dĩ dùng đến ba nghìn kỵ sĩ tinh nhuệ đến bộ người Khương Hoành Sơn sẽ rất nguy hiểm, song cũng may trận chiến đó thông tin những chiến sĩ, toàn bộ đàn bà và trẻ nhỏ bắt được vẫn chưa bị lộ ra.

    Rồi chúng ta bắt đầu chiêu mộ các chiến sĩ người Khương, như vậy cũng có thể che lấp những dấu vết kia.

    Nhưng nếu như giờ mang theo bọn họ đi khoe khoang với các bộ lạc người Khương Hoành Sơn, như vậy không hay chút nào”.

    Lý Quang Sầm nghe xong gật đầu nói:

    “Hạo Nhi nói có lý lắm, vi phụ đi với con”.

    “Từ đã”.

    Dương Hạo ngăn lại nói:

    “Nghĩa phụ, cần đặc biệt bí mật, đưa những người tin cậy đi, họcác trại người Khương, khi trở về mang theo sắt thép, để Lý Hưng có thể làm vài món vũ khí, con muốn xem xem, vũ khí đó có thực sắc bén như lời hắn nói không”.

    Lý Quang Sầm vuốt râu cười nói:

    “Ha ha, vi phụ cũng cần phải đi xem chiếc cung thần mà hắn nói như thế nào, nếu con có vũ khí đó rồi, thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh”.

    Dương Hạo cũng cười, tiện nói luôn:

    “Nghĩa phụ cần có một đôi cánh mới đúng”.

    Lý Quang Sầm lắc đầu nói:

    “Ta vẫn chỉ là một cánh”.

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Chỉ là một cánh?”

    Lý Quang Sầm cười hắc hắc, giảo hoạt nói:

    “Đương nhiên rồi, dù có trăm vạn đại binh trong tay, nếu như thiếu đi lương thảo, thì còn làm ăn được gì nữa?

    Vũ lực chỉ là một cánh, còn cánh kia thì sao, vừa bay ra cửa phủ đấy thôi, nếu con nắm chắc được nàng, đôi cánh đó mới hoàn chỉnh”.

    Dương Hạo giật mình, cười đau khổ nói:

    “Nghĩa phụ đang khuyên con đó à?

    Vậy, cha tận tình giúp con có một bên cánh tốt trước đã…”

    Địa lý trong sơn cốc Lô Lĩnh Châu, hẹp và dài như rắn, nơi phía sau cốc gần núi được xây dựng chính là Khương trại.

    Trước khi Dương Hạo đến Khương trại, thì phải đi qua trại người Khương, theo Lý Quang Sầm và Mộc Ân trèo lên núi, rồi lại vòng qua hai ngọn núi, mới đến sơn động bí ẩn.

    Cửa động có suối nước chảy ra, nhưng trong sơn động lại không lạnh chút nào, đi vào không xa, thì có tiếng keng keng kêu, hơi nóng thốc thẳng vào mặt.

    Trong động là nơi rèn binh khí của Lý Hưng giờ đã bắt đầu làm việc.

    Nơi này tuy ở trong núi, nhưng lại ít dùng than củi, mà dùng mỏ than.

    Than đá luyện sắt thép, nhiệt độ rất cao, mà khu tây bắc muốn có một mỏ than cũng dễ, ở đây cũng không cần chặt cây cối xung quanh lấy than.

    Có ba cái bễ rất to hiếm thấy ở Trung Nguyên đặt ở chỗ rộng trong sơn động, trước mỗi bễ có một người ngồi, đang thông gió luyện sắt.

    Lỗ thông gió rèn sắt của Lý gia là do họ nghiên cứu ra, loại bễ thông gió này có thể thông một lượng gió lớn, sức gió lớn khi luyện sắt sẽ cung cấp một lượng nhiệt cao như hỏa lò, cho nên nhiệt độ rèn sắt ở Nhất Phẩm Đường cao hơn so với các nhà khác, vì vậy việc rèn ra các loại vật phẩm từ sắt rất hoàn mỹ, giờ Dương Hạo nói dùng than đá, chất lượng sẽ còn cao hơn nữa.

    Có mấy thợ rèn dưới sự chỉ đạo của Lý Hưng đang cầm búa, thay phiên nhau nện sắt, tiếng keng keng vang lên không ngừng.

    Vật mà Dương Hạo để ý nhất chính là chiếc cung thần của Lý Hưng, cho nên giơ Lý Hưng đang chế tạo cung tiễn.

    Dương Hạo đi sâu vào trong sơn động, thấy Lý Hưng đang ngồi ở một góc chuyên chú làm cung tiễn, bên cạnh chiếc bàn bên cạnh bày mấy vật được làm từ đồng, sáng lấp lánh, trông rất tinh xảo.

    Mắt Dương Hạo sáng lên, bật hỏi: “Này…chẳng lẽ đây chính là thứ mà chiếc cung của ngươi dùng sao?”

    Chương 201: Phó hội (Đến tham dự)

    “Đại nhân tới".

    "Những cái linh kiện này đều là dùng cho chiếc cung mà ta đang nghiên cứu”…Tới tận lúc Dương Hạo lên tiếng, Lý Hưng đang rất tập trung mới phát hiện ra bọn họ đang vào, liền vội vàng cầm một chiếc cung đã hoàn thành một nửa dâng lên.

    “Cung làm đến đâu rồi?”

    “Còn cần hai ngày nữa mới hoàn thành” Lý Hưng nói, cầm chiếc cung đã hoàn thành một nửa đặt lên trên án, cầm lên vài cái linh kiện nhỏ có tròn có vuông có dài có ngắn thoăn thoắt đặt lên trên để ngắm thử, được một lúc hắn gỡ lấy một linh kiện nhỏ có hình răng cưa ròng rọc, đổi bằng một miếng sắt khác, chỉ ra vài chỗ cần mài giũa thêm rồi hắn lập tức mang trở về gia công.

    Thực ra cây cung mà Lý Hưng vẫn nói đến chính là thần tí cung sau này, chiếc cung này có thể nói là một tác phẩm đỉnh cao của vũ khí viễn chiến trong các loại vũ khí đơn binh thời vũ khí lạnh.

    Bởi vì vật này đến hậu thế đã sớm bị thất truyền, nên đã có rất nhiều người nghi ngờ rằng nó chỉ là một loại nỏ tiễn, nếu không thật khó tưởng tượng sẽ có một vũ khí nào có uy lực lớn đến vậy.

    Mà lúc này Dương Hạo lại được nhìn thấy, dù rằng chiếc cung lắp thêm rất nhiều linh kiện hỗ trợ, so với những cây cung bình thường coi như một loại vũ khí vô cùng tinh tế, nhưng nó không nghi ngờ gì vẫn chỉ là một cây cung, mà không phải nỏ.

    Những linh kiện tinh xảo do Lý Hưng tạo ra đã đảm bảo cho lực căng cung ban đầu, quá trình bắn của tầm bắn, nhưng nó vừa không giống chiếc nỏ bàn thô kệch, cũng không chậm chạp như nỏ cầm tay, hơn nữa với sự hỗ trợ của các linh kiện, thậm chí còn khiến tốc độ bắn tên của nó nhanh hơn các loại cung khác, chỉ là trong quá trình bảo dưỡng so với cung bình thường yêu cầu cao hơn.

    Thực tế cho dù triều đình nhà Tống đối với loại vũ khí kĩ thuật quân sự cao minh này bảo mật nghiêm ngặt, nhưng loại kĩ thuật này vẫn bị lộ ra ngoài, cho đến sau này trong sách “Vĩnh Nhạc đại điển” còn chi tiết ghi chép lại các kĩ thuật chế tạo các linh kiện của nó.

    Học giả Kỉ Hiểu Giải của đời nhà Thanh đã từng chính mắt nhìn thấy những bức tranh này, và còn muốn dựa vào đó chế tạo lại khôi phục thần tí cung.

    Nhưng đáng tiếc những bức tranh trong “Vĩnh Nhạc đại điển” chỉ là các tranh vẽ bộ phận đơn lẻ của thần tí cung, không có tranh tổ hợp lại, dựa vào sự thông minh của học sĩ Kỉ cũng chẳng thể hiểu được các bộ phận rời rạc này của thần tí cung làm thế nào lắp ráp với nhau.

    Sau đó trong biến cố “tứ tạc đồ thư”, thực tế chính là một cuộc thanh trừ càn quét lớn đầu tiên được tiến hành với các tác phẩm nổi tiếng trong lịch sử, biên soạn sưu tầm tài liệu trong hơn chục năm của tứ khố, triều đình đại Thanh đem tất cả nhưng thứ họ không muốn xem hoặc không cần xem thiêu hủy thành tro.

    Ngoài một số ít các tư liệu nhà nông, y học và thiên văn các phương pháp tính toán có tính khoa học, được sửa đổi và ghép vào thành một bộ sách, rất nhiều các tác phẩm nổi tiếng kĩ thuật khoa học cùng một vài tiểu thuyết, kịch vui của tiền triều đều bị tiêu hủy.

    Các sách bị đốt tổng cộng hơn ba nghìn một trăm loại, hơn mười lăm vạn bộ, quả thực là một đại nạn trong lịch sử, kết quả đến những bức tranh về các bộ phận của thần tí cung cũng hoàn toàn biến mất, người đời sau chỉ đành đoán già đoán non.

    Lúc này Dương Hạo lại được tận mắt chứng kiến chiếc cung mạnh mẽ thần kì này.

    Cho dù nó mới chỉ là những hình thù đơn giản nhất nhưng theo những gì mà Lý Hưng giải thích, hắn cũng sơ sơ hiểu được sức mạnh của nó.

    Chế tạo ra loại cung này so với các cây cung bình thường đương nhiên khó hơn rất nhiều, dù rằng nó chủ yếu vẫn sử dụng gỗ tang mộc vừa chắc vừa dẻo, nhưng còn được dùng tổ hợp phức tạp các nguyên liệu khác.

    Tên sử dụng cũng ngắn hơn rất nhiều so với tên bình thường, nhưng dù tên khá mảnh nhưng do lực bắn ra cực nhanh, ba trăm bước vẫn có thể xuyên thủng mục tiêu, áo giáp thông thường không thể chống đỡ được, vì thế lực sát thương của nó rất đáng sợ.

    Nghe Lý Hưng giải thích, Dương Hạo đột nhiên nhớ tới một vấn đề quan trọng, vội vàng nói: “Chiếc cung này chế tạo cần bao lâu thời gian?

    So với các cây cung bình thường phải tiêu tốn bao nhiêu thời gian?”

    Đồ tiên tiến hơn, không nhất định phải là thực dụng nhất, một vài vũ khí tiên tiến, bởi vì thời gian và tiền bạc tiêu tốn quá nhiều, làm cho kinh phí hao tổn chiến tranh quá lớn, không thể dùng trong thực tiễn.Về điểm này Dương Hạo hiểu rõ.

    Lý Hưng cười nói: “Hiện này các linh kiện của cung đều phải làm từ đầu, sắt cũng phải rèn thêm, các nguyên liệu dùng chế tạo cung cũng vừa mới chuyển đến, vì thế hơi chậm.

    Nếu mười mấy đồ đệ của ta tới, tất cả các thứ đều chuẩn bị đủ cả, chỉ một tháng là có thể làm ra mười mấy cái cung.

    Về phần tiền tài hao hụt, đương nhiên so với cung bình thường đắt hơn tám lần.”

    Cái giá này so với sinh mệnh con người trong chiến tranh bị thiệt hại tương đối là đáng giá.

    Tốc độ chế tạo cũng nhanh rồi.

    Nếu phải mở rộng sản xuất, đương nhiên còn cần mở rộng người làm với số lượng lớn.

    Nếu có thể hình thành một nghề sản xuất lưu hành, tốc độ sẽ tăng lên nhanh hơn.

    Dương Hạo tính toán một hồi, rồi gật đầu.

    Đúng lúc này, có người vội vàng chạy vào bẩm báo: “…..Đại nhân, Chiết phủ gửi tới mấy chục xe binh khí áo giáp lớn, Phạm Chủ Bộ đang tìm ngài khắp nơi.”

    “Ừ!

    Mau đi thôi.”

    Dương Hạo vui vẻ, sau khi vội vàng rời đi, Dương Hạo đột nhiên nhớ ra một chuyện liền hỏi: “Trình Đức Huyền gần đây có động tĩnh gì khác lạ không?”

    Lý Quang Lê cười nói: “Ngài an tâm hắn thì có thể làm ra chuyện xấu gì?

    Yên tâm được rồi, hắn ở Lô Lĩnh Châu vốn là không có chỗ dựa, đến một người có thể gọi điều động cũng không có, vốn là một tên mù điếc thôi.

    Hơn nữa, hắn là phán quan của Lô Lĩnh Phủ, muốn độc lập một mình đi khắp nơi chắc cũng không thể, ở đây lại khuất trong bóng tối, hắn vốn không hề hay biết.

    Để phòng vạn nhất, đến người phục vụ bên cạnh hắn Dương Tấn Thành cũng thường xuyên thay đổi.”

    Dương Hạo gật đầu, thở dài nói: “Thực ra ta cũng không muốn cô lập hắn, nhưng trong lòng con người này trong lòng nghĩ những gì, ta thực sự không thể nào đoán được, quan hệ với người như vậy quả thật là quá mệt mỏi.

    Cũng đành kính cẩn từ xa.

    Chỉ cần hắn không đến làm hỏng chuyện của ta thì ta cũng sẽ không làm khó hắn.

    Sắt thép cũng bắt đầu mua bán rồi chứ?”

    Lý Quang Cầm nói: “Chuyện này ngài lại càng có thể yên tâm, chúng ta nhờ cậy rất nhiều các thương gia, mua bán về bao nhiêu sắt thép cũng không bị tra ra.

    Còn về xây tháp, ha ha, nếu làm ăn gian lận từ bên trong lại càng dễ dàng, trừ phi có kẻ đem các tháp sắt được thích chữ của các quan gia Đại Tống ra cân đong từng cân, nếu không ai biết bên trong đó có bao nhiêu sắt?

    Việc này là Lâm Bằng Vũ phụ trách, người này nhanh nhẹn, mắt chỉ cần đảo một cái là có một chủ ý, Trình Đức Huyền dù được rèn luyện mấy năm kinh nghiệm quan trường nhưng lại cũng không bằng được lão hồ ly này.”

    Dương Hạo cũng cười, Lâm Bằng Vũ là một trong những tâm phúc hắn tự tay bồi dưỡng.

    Lâm Bằng Vũ là người đến từ Bắc Hán, người thân trong gia đình đều sống ở nơi đây, kẻ tận trung có mục đích nếu muốn trọng dụng cũng hoàn toàn yên tâm.

    Kì thật Phạm Tư Kỳ cũng là một người trung thành, hắn là một văn nhân truyền thống, sau khi nhận chủ công, tấm lòng trung thành còn đáng tin hơn kẻ quan tâm đến lợi ích thiệt hơn Lâm Bằng Vũ.

    Ngươi vĩnh viễn không bao giờ cần lo lắng loại người này sẽ phản bội mình

    Nhưng người này trung thành đến mức ngu xuẩn, trong mắt hắn, chuyện thế gian đen là đen, trắng là trắng vốn là không tin có màu xám ở giữa.

    Người như vậy, nếu giao cho hắn những việc liên quan tài vụ, trướng vụ, văn án có thể yên tâm, nhưng để hắn đi lừa người khác thì nhất định không phải loại người này.

    Hơn nữa nếu hắn biết Dương Hạo có những thủ đoạn không thể bày ra ánh sáng nhất định còn phải đau khổ dằn vặt khôn nguôi.

    Người tận kỳ tài, tài năng của hắn không thuộc phương diện này, có vài việc Dương Hạo cũng đành giấu hắn.

    Suy nghĩ của Dương Hạo không sai, Trình Đức Huyền quả thật đã nhàn rỗi mấy hôm nay, nhưng hắn bản tính đã thích lao lực.

    Dù rằng việc công nhàn hạ nhưng hắn không để cho bản thân được rảnh rỗi.

    Lúc này hắn đang ngồi trong phòng mình viết tấu chương, đem tất cả những việc Dương Hạo dạo này đi lại mật thiết với phủ lại thêm những phỏng đoán của bản thân viết ra.

    Sau khi bức tấu chương lần trước thông qua các thương nhân đến Lô Lĩnh châu kinh thương truyền ra, đổi lại hắn nhận được một bức khẩu dụ từ ngữ nghiêm khắc của Triệu Khuông Dận.

    Khẩu dụ không chỉ lột trần luận điệu của hắn, còn nói muốn hắn và Dương Hạo hợp tác vui vẻ, bảo đảm khiến Lô Lĩnh Châu ở nơi đất này được yên ổn phát triển, nếu cần thiết sẽ dùng những biện pháp mạnh, từ ngữ đối với Dương Hạo lại tỏ rõ sự tín nhiệm và dung túng.

    Nhưng Trình Đức Huyền không bị Triệu Khuông Dận làm cho sợ hãi, mật tấu của hắn từng bức tiếp từng bức.

    Hắn không sợ Triệu quan gia trách phạt, nếu Triệu quan gia thật sự muốn bảo vệ Dương Hạo, cùng lắm là điều hắn đi, hà tất quá nặng nề chuyện trách cứ hắn.

    Có khi, mắng hắn càng nặng lời càng chứng minh coi mình là người của hắn, điểm này Trình Đức Huyền quá rõ.

    Hơn nữa, sau lưng hắn còn có một Triệu Quang Nghĩa, Triệu Khuông Dận dành cho người huynh đệ này một tình cảm anh em ruột thịt thân thiết, chỉ cần Triệu Quang Nghĩa nói vài lời trước mặt hắn trọng lượng thế nào có thể hiểu được.

    Muốn diệt ai giúp ai cũng được.

    Huống hồ Dương Hạo gan lớn, rất nhiều vệc không phải Trình Đức Huyền hắn dùng lương tâm mà nói chuyện, bản tấu chương này được dâng lên, lại có vị Nam nha phủ đứng sau giúp sức, hắn không tin không động được đến một kẻ chẳng có lấy chút thế lực trong triều đình như Dương Hạo.

    Chữ cuối cùng đã viết xong, Trình Đức Huyền thổi thổi bức thư, đem nó cẩn thận gấp lại nhét vào trong ống tay áo.

    Các thương gia dưới sức ép của Đường gia phải lần lượt theo nhau bỏ chạy đến Lô Lĩnh châu, bức mật thư này của hắn rất nhanh có thể gửi đi, cứ nghĩ đến đây, trên môi hắn lại nở nụ cười lạnh lùng: “Thuốc này cũng kha khá rồi, Dương Hạo à Dương Hạo, ‘tiền nhân tài thụ, hậu nhân thừa lương’ (người trước tạo phúc cho người sau), đợi khi Lô Lĩnh châu trưởng thành thành một cây đại thụ chọc trời, lúc đó ngươi sẽ chôn xác dưới gốc cây này hay sẽ lưu lạc nơi chân trời nào đây?”

    …………………………………….

    Áo giáp và vũ khí Chiết phủ mang đến đủ để trang bị cho một nghìn năm trăm người.

    Vũ khí chủ yếu là cung, thêm vào đó có đại đao, đại phủ đều là những vĩ khí thích hợp khi chiến đấu với kẻ địch khi cưỡi trên lưng ngựa.

    Những bộ áo giáp này dù rằng đều là bì giáp nhưng khi mặc lên đeo thêm cây cung quả là chỉnh tề.

    Những đoàn dân tráng vốn vì các hình dáng màu sắc của vũ khí lập tức trông như càng rực rỡ, có vài phần khí thế của một quân nhân thực thụ.

    Cùng lúc này, các đoàn luyện Lô Lĩnh Châu đang tiến hành diễn tập và mở rộng, ngoài những người Hán bản địa, còn người Khương từ các vùng lân cận trong các bộ lạc triệu tập vài dân tráng đến.

    Những sức chiến đấu của binh sĩ hết sức khả quan, đặc biệt là ý chí kiên cường chiến đấu của họ, cho dù gặp địch mạnh cũng ít người hoảng sợ bỏ chạy, vì thế đối với bọn họ chỉ cần luyện sẽ trở thành một sức mạnh lớn.

    Hơn nữa, chiêu mộ người Khương, phân tán họ cho ở cùng với những binh sĩ người Hán có thể nhanh chóng đánh tan cảm giác lạ lùng giữa những người Hán và người Khương, tăng thêm sự hòa nhập giữa họ.

    Còn về phần dân tráng được chọn ra từ các dân tráng ban đầu để bảo vệ Dương Hạo khi tiến về bộ lạc Dã Ly thị, đều có một nền móng võ nghệ nhất định, trong đội ngũ các dân tráng ban đầu sức chiến đấu cũng khá mạnh, lúc này các giáo quan Chiết phủ phái đến đã thiết lập và tăng cường kỉ luật với bọn họ, rồi bồi dưỡng họ các cách tiến cách lùi theo đội hình.

    Thêm phần phục trang quân trang chỉnh tề, về mặt tinh thần diện mạo so với trước đây hoàn toàn không giống.

    Cho dù kinh nghiệm chiến đấu của họ vẫn chưa phong phú.

    Dương Hạo đem theo các đội ngũ và các thương cổ trên đường đi này chủ yếu là muốn hù dọa người, những dân tráng này mỗi người đều phải mặc một chiếc áo lụa, mặc bên trong một chiếc áo khoác, khi Dương Hạo đi thăm tình hình tiến độ làm cung tiễn của Lý Hưng, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

    Hắn đã từng đọc được một đoạn giới thiệu trên một tạp chí nào đó, nói rằng độ mềm dẻo đàn hồi của lụa rất cao, sau khi Thành Cát Tư Hãn đã phát hiện đặc điểm này, liền hạ lệnh tất cả các binh sĩ đều phải mặc áo tơ lụa bên trong.

    Từ đó áo lụa nội y trở thành một phục trang có tính bảo vệ của những tráng sĩ cưỡi ngựa Mông Cổ, tên bắn cào khó để bắn xuyên qua áo tơ, khiến cho tên dễ dàng rút ra, có thể tránh được làm vết thương lở loét do lúc rút tên ra gây thương vong, giảm được đáng kể thương vong của binh sĩ.

    Vì có cách nghĩ này, hắn đương nhiên cho cá binh sĩ của mình dùng nó.

    Đi trên cả đoạn đường quả là một hành trình hành quân an nhàn.

    Bọn họ đi ven theo những dãy núi Hoành Sơn, dãy núi Hoành Sơn là phạm vi thế lực của Dã Ly Thị, trải qua một trận chiến càn quét người Khương, hiện tại các bộ lạc lớn nhỏ sống tản mạn ở dãy núi Hoành Sơn đã không dám động đến Dương Hạo.

    Hạ Châu là thế lực uy hiếp duy nhất với Dương Hạo nếu muốn xuất đại quân thảo phạt hắn, thì cần phải hành quân đường xa, xuyên qua địa bàn đảng phái Lục thị.

    Dù rằng hiện tại đôi bên đang án binh bất động nhưng đôi bên vẫn đang trong trạng thái quan sát tình hình địch.

    Cuối cùng còn phải đi vào vùng đất thế lực của Ly Dã Thị, làm như vậy quá mạo hiểm.

    Trong tình hình như vậy, hắn phái một đội quân nhỏ người ngựa không gây ra tiếng ồn lớn đi thăm dò, vì đại quân người ngựa không che giấu nổi tai mắt người khác, hơn nữa Dương Hạo trên đường đi về phía bộ lạc Dã Ly Thị, thời gian hành trình không định, lộ trình hành quân cũng không cố định, cho dù Hạ Châu muốn liều mạng, phái đại quân truy sát theo cũng rất khó tìm thấy tung tích hắn.

    Muốn ra tay chỉ có thể phục kích vào trại Lô Lĩnh.

    Theo cách nghĩ và sự phân tích này, Dương Hạo liền đem chủ lực đặt lại ở Lô Lĩnh Châu.

    Sự tình quả nhiên như hắn dự liệu, vô cùng yên tĩnh, khi đi qua một vài bộ lạc nhỏ, vừa nhìn thấy đoàn quân dung nghiêm trang, biết là quân nhân của Lô Lĩnh Châu, những người Khương lập tức lộ ra vẻ kính sợ.

    Trên thảo nguyên, chỉ có kẻ mạnh mới được xưng vương, người thảo nguyên chỉ thừa nhận thực lực của kẻ mạnh, chỉ cúi đầu trước những người nắm sức mạnh.

    Vẻ cung kính của bọn họ khiến cho những người Lô Lĩnh Châu vốn từ cá dân tráng thành binh sĩ cũng cảm thấy có chút tự hào trong lòng, một sự vinh dự và tự hào thuộc về người chiến sĩ.

    Về kĩ năng chiến đấu bọn họ không thể chống lại những kị sĩ thảo nguyên từ nhỏ đến lớn đều sống trên lưng ngựa được, nhưng về mặt sĩ khí và tinh thần bọn họ không thua bất cứ một kẻ nào.

    Mặt trời đã tà tà xuống núi, đất đai hoang vu ở đây phủ đầy màu vàng, âm thanh tiếng chuông của những con lạc đà chở nặng hàng hóa phát ra, khiến con người cảm thấy giống đang đi bộ ở trên sa mạc, mặt trời như một bánh xe đỏ huyết đang lặng lẽ trong bóng hoàng hôn không âm thanh không tiếng thở chìm khuất nơi xa xa, trước mặt lại là một dòng sông lấp lánh ánh mặt trời vàng rực rỡ.

    Đội quân của Dương Hạo hạ trại ở bên cạnh dòng sông này, từng con lạc đà quỳ xuống, những hòm hàng hóa nặng nề trên lưng chúng được dỡ xuống, từng tấm lều mới được dựng lên một nửa, Dương Hạo đứng bên dòng sông, cởi đôi giày da hít thở không khí, rửa mặt bằng làn nước mát trong của dòng sông.

    Đột nhiên, có một tiếng rít gió thê lương của một chiếc tên từ xa bay đến, lực bay của tên mạnh, rơi xuống trúng dòng nước sông vàng kim, biến mất không hình không ảnh, đây là thông tin của trạm canh gác gửi tới nơi họ đóng quân.

    Dương Hạo đang rửa mặt bên dòng sông trừng mắt ngẩng đầu lên, nhìn thấy mấy cái tên, Mộc Ân vội đến bên chiến mã của hắn, vừa quay người liền nhảy lên ngựa, đồng thời lớn tiếng nói: “Điền Tửu, bảo vệ đại nhân!”

    “Ta” Dương Hạo còn chưa kịp nói xong, Điền Tửu đang đứng bên cạnh liền ném túi nước, vội vàng chạy lại, cứ thế lùa lạc đà và hàng hóa thành một vòng, Dương Hạo lúc này chân không chạm được đất.

    Dương Hạo hổn hển nói: “Giày của ta……….”

    Hắn quay đầu nhìn thấy Đường Diễm Diễm đang đứng ở bên cạnh dòng sông, sợ nàng bị thương vội vàng gọi: “Đường Cô nương……….”

    Đường Diễm Diễm ưỡn ngực hóp bụng, tức giận nghĩ: “Sao nữa, còn muốn bản cô nương phải nhặt giày cho người hay sao?

    Ta nợ ngươi kiếp này à……..”

    Tuy thế nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn chạy đi nhặt giày cho Dương Hạo rồi hổn hển chạy theo hắn.

    Những binh sĩ vừa từ dân tráng trở thành chiến sĩ được huấn luyện dưới bàn tay ma quỷ của Mộc Ân, lại đã từng trực tiếp tham gia chiến đấu, nên tốc độ phản ứng cũng rất nhanh, đương nhiên, để tránh các thương bị tên bay đến nên được xếp vào giữa những vật cản được tạo nên từ hòm hàng hóa và lạc đà, các binh sĩ tay cung tay đao đã sẵn sàng bảo vệ.

    Nhưng qua một lúc lâu vẫn không thấy tiếng vó hay bóng dáng người ngựa ù ù đến, Mộc Ân liền đem theo vào người thân tín đi về hướng bắn tên nghênh đón.

    Dương Hạo thấy Đường Diễm Diễm vừa bịt mũi dùng hai ngón tay cầm giày của hắn chạy tới, ngượng ngùng cười một tiếng nói: “Thực tế không có tý mùi nào đâu” Đường Diễm Diễm uốn éo đảo tròng mắt: “Bản thân huynh đương nhiên không ngửi thấy gì rồi”.

    Thực ra dù có mùi, ở nơi trống trải thế này cũng không dễ gì ngửi thấy, chỉ là con gái nhà người ta ưa sạch sẽ, từ trong lòng đã có ít chỉ trích không thích rồi.

    Dương Hạo không nói thêm nhiều nữa, chỉ cười ha ha, nhận lấy đôi giày vội vàng xỏ vào, thắt chặt lại dây buộc rồi ấn kiếm đứng thẳng lên.

    Qua một thời gian, Mộc Khôi cưỡi ngựa vội vàng quay lại, từ xa đã nói vọng : “Đại nhân, không cần kinh sợ, người chúng ta gặp là người của bộ lạc Dã Ly Thị đang vội trên đường đi dự tiệc, hiện nay Mộc Ân đang tra hỏi lai lịch của bọn họ.”

    Dương Hạo dặn dò các binh sĩ vẫn đang duy trì trạng thái đề phòng vài câu, rồi bản thân tự đi về phía đấy, lên một con chiến mã, hỏi : “Đến khoảng bao nhiêu người trang phục thế nào?”

    Mộc Khôi nói: “Bọn họ có hơn hai trăm người, hơn hai mươi xe lớn phục sức người Khương - Hán đều có, tiếng chuông trạm canh gác của chúng ta vang lên làm bọn họ bên đấy cũng bị kinh sợ một phen, vội vàng bố trí bảo vệ xe, chuẩn bị chiến đấu.

    Thuộc hạ đã cẩn thận quan sát bọn họ, có già có trẻ, còn có đàn bà phụ nữ, quần áo hỗn độn, vũ khí cũng là tạp nham.”

    Dương Hạo nghe xong thì thấy yên tâm, dong ngựa nói: “Đi, ta đi xem mọi người nếu đều là đến dự hội Dã Ly Thị, có thể do hiểu nhầm mà dẫn đến xung đột.”

    Dương Hạo và Mộc Khôi đi qua một sườn núi nhỏ, chỉ thấy đất vàng phía trước mặt có hơn hai trăm người, đa số có chiến mã, bọn họ đem theo hơn chục chiếc xe lớn và một vài phụ nữ vội vàng được bảo vệ ở giữa, cách một đoạn là nơi bắn tên, Mộc Ân một mình một ngựa, hai tay trống không đang cùng với mấy người Khương tự vệ bên ngoài nói chuyện.

    Chương 202: Bạch Linh thiếu chủ

    Chữ cuối cùng đã viết xong, Trình Đức Huyền thổi thổi bức thư, đem nó cẩn thận gấp lại nhét vào trong ống tay áo.

    Các thương gia dưới sức ép của Đường gia phải lần lượt theo nhau bỏ chạy đến Lô Lĩnh châu, bức mật thư này của hắn rất nhanh có thể gửi đi, cứ nghĩ đến đây, trên môi hắn lại nở nụ cười lạnh lùng: “Thuốc này cũng kha khá rồi, Dương Hạo à Dương Hạo, ‘tiền nhân tài thụ, hậu nhân thừa lương’ (người trước tạo phúc cho người sau), đợi khi Lô Lĩnh châu trưởng thành thành một cây đại thụ chọc trời, lúc đó ngươi sẽ chôn xác dưới gốc cây này hay sẽ lưu lạc nơi chân trời nào đây?”

    …………………………………….

    Áo giáp và vũ khí Chiết phủ mang đến đủ để trang bị cho một nghìn năm trăm người.

    Vũ khí chủ yếu là cung, thêm vào đó có đại đao, đại phủ đều là những vĩ khí thích hợp khi chiến đấu với kẻ địch khi cưỡi trên lưng ngựa.

    Những bộ áo giáp này dù rằng đều là bì giáp nhưng khi mặc lên đeo thêm cây cung quả là chỉnh tề.

    Những đoàn dân tráng vốn vì các hình dáng màu sắc của vũ khí lập tức trông như càng rực rỡ, có vài phần khí thế của một quân nhân thực thụ.

    Cùng lúc này, các đoàn luyện Lô Lĩnh Châu đang tiến hành diễn tập và mở rộng, ngoài những người Hán bản địa, còn người Khương từ các vùng lân cận trong các bộ lạc triệu tập vài dân tráng đến.

    Những sức chiến đấu của binh sĩ hết sức khả quan, đặc biệt là ý chí kiên cường chiến đấu của họ, cho dù gặp địch mạnh cũng ít người hoảng sợ bỏ chạy, vì thế đối với bọn họ chỉ cần luyện sẽ trở thành một sức mạnh lớn.

    Hơn nữa, chiêu mộ người Khương, phân tán họ cho ở cùng với những binh sĩ người Hán có thể nhanh chóng đánh tan cảm giác lạ lùng giữa những người Hán và người Khương, tăng thêm sự hòa nhập giữa họ.

    Còn về phần dân tráng được chọn ra từ các dân tráng ban đầu để bảo vệ Dương Hạo khi tiến về bộ lạc Dã Ly thị, đều có một nền móng võ nghệ nhất định, trong đội ngũ các dân tráng ban đầu sức chiến đấu cũng khá mạnh, lúc này các giáo quan Chiết phủ phái đến đã thiết lập và tăng cường kỉ luật với bọn họ, rồi bồi dưỡng họ các cách tiến cách lùi theo đội hình.

    Thêm phần phục trang quân trang chỉnh tề, về mặt tinh thần diện mạo so với trước đây hoàn toàn không giống.

    Cho dù kinh nghiệm chiến đấu của họ vẫn chưa phong phú.

    Dương Hạo đem theo các đội ngũ và các thương cổ trên đường đi này chủ yếu là muốn hù dọa người, những dân tráng này mỗi người đều phải mặc một chiếc áo lụa, mặc bên trong một chiếc áo khoác, khi Dương Hạo đi thăm tình hình tiến độ làm cung tiễn của Lý Hưng, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

    Hắn đã từng đọc được một đoạn giới thiệu trên một tạp chí nào đó, nói rằng độ mềm dẻo đàn hồi của lụa rất cao, sau khi Thành Cát Tư Hãn đã phát hiện đặc điểm này, liền hạ lệnh tất cả các binh sĩ đều phải mặc áo tơ lụa bên trong.

    Từ đó áo lụa nội y trở thành một phục trang có tính bảo vệ của những tráng sĩ cưỡi ngựa Mông Cổ, tên bắn cào khó để bắn xuyên qua áo tơ, khiến cho tên dễ dàng rút ra, có thể tránh được làm vết thương lở loét do lúc rút tên ra gây thương vong, giảm được đáng kể thương vong của binh sĩ.

    Vì có cách nghĩ này, hắn đương nhiên cho cá binh sĩ của mình dùng nó.

    Đi trên cả đoạn đường quả là một hành trình hành quân an nhàn.

    Bọn họ đi ven theo những dãy núi Hoành Sơn, dãy núi Hoành Sơn là phạm vi thế lực của Dã Ly Thị, trải qua một trận chiến càn quét người Khương, hiện tại các bộ lạc lớn nhỏ sống tản mạn ở dãy núi Hoành Sơn đã không dám động đến Dương Hạo.

    Hạ Châu là thế lực uy hiếp duy nhất với Dương Hạo nếu muốn xuất đại quân thảo phạt hắn, thì cần phải hành quân đường xa, xuyên qua địa bàn đảng phái Lục thị.

    Dù rằng hiện tại đôi bên đang án binh bất động nhưng đôi bên vẫn đang trong trạng thái quan sát tình hình địch.

    Cuối cùng còn phải đi vào vùng đất thế lực của Ly Dã Thị, làm như vậy quá mạo hiểm.

    Trong tình hình như vậy, hắn phái một đội quân nhỏ người ngựa không gây ra tiếng ồn lớn đi thăm dò, vì đại quân người ngựa không che giấu nổi tai mắt người khác, hơn nữa Dương Hạo trên đường đi về phía bộ lạc Dã Ly Thị, thời gian hành trình không định, lộ trình hành quân cũng không cố định, cho dù Hạ Châu muốn liều mạng, phái đại quân truy sát theo cũng rất khó tìm thấy tung tích hắn.

    Muốn ra tay chỉ có thể phục kích vào trại Lô Lĩnh.

    Theo cách nghĩ và sự phân tích này, Dương Hạo liền đem chủ lực đặt lại ở Lô Lĩnh Châu.

    Sự tình quả nhiên như hắn dự liệu, vô cùng yên tĩnh, khi đi qua một vài bộ lạc nhỏ, vừa nhìn thấy đoàn quân dung nghiêm trang, biết là quân nhân của Lô Lĩnh Châu, những người Khương lập tức lộ ra vẻ kính sợ.

    Trên thảo nguyên, chỉ có kẻ mạnh mới được xưng vương, người thảo nguyên chỉ thừa nhận thực lực của kẻ mạnh, chỉ cúi đầu trước những người nắm sức mạnh.

    Vẻ cung kính của bọn họ khiến cho những người Lô Lĩnh Châu vốn từ cá dân tráng thành binh sĩ cũng cảm thấy có chút tự hào trong lòng, một sự vinh dự và tự hào thuộc về người chiến sĩ.

    Về kĩ năng chiến đấu bọn họ không thể chống lại những kị sĩ thảo nguyên từ nhỏ đến lớn đều sống trên lưng ngựa được, nhưng về mặt sĩ khí và tinh thần bọn họ không thua bất cứ một kẻ nào.

    Mặt trời đã tà tà xuống núi, đất đai hoang vu ở đây phủ đầy màu vàng, âm thanh tiếng chuông của những con lạc đà chở nặng hàng hóa phát ra, khiến con người cảm thấy giống đang đi bộ ở trên sa mạc, mặt trời như một bánh xe đỏ huyết đang lặng lẽ trong bóng hoàng hôn không âm thanh không tiếng thở chìm khuất nơi xa xa, trước mặt lại là một dòng sông lấp lánh ánh mặt trời vàng rực rỡ.

    Đội quân của Dương Hạo hạ trại ở bên cạnh dòng sông này, từng con lạc đà quỳ xuống, những hòm hàng hóa nặng nề trên lưng chúng được dỡ xuống, từng tấm lều mới được dựng lên một nửa, Dương Hạo đứng bên dòng sông, cởi đôi giày da hít thở không khí, rửa mặt bằng làn nước mát trong của dòng sông.

    Đột nhiên, có một tiếng rít gió thê lương của một chiếc tên từ xa bay đến, lực bay của tên mạnh, rơi xuống trúng dòng nước sông vàng kim, biến mất không hình không ảnh, đây là thông tin của trạm canh gác gửi tới nơi họ đóng quân.

    Dương Hạo đang rửa mặt bên dòng sông trừng mắt ngẩng đầu lên, nhìn thấy mấy cái tên, Mộc Ân vội đến bên chiến mã của hắn, vừa quay người liền nhảy lên ngựa, đồng thời lớn tiếng nói: “Điền Tửu, bảo vệ đại nhân!”

    “Ta” Dương Hạo còn chưa kịp nói xong, Điền Tửu đang đứng bên cạnh liền ném túi nước, vội vàng chạy lại, cứ thế lùa lạc đà và hàng hóa thành một vòng, Dương Hạo lúc này chân không chạm được đất.

    Dương Hạo hổn hển nói: “Giày của ta……….”

    Hắn quay đầu nhìn thấy Đường Diễm Diễm đang đứng ở bên cạnh dòng sông, sợ nàng bị thương vội vàng gọi: “Đường Cô nương……….”

    Đường Diễm Diễm ưỡn ngực hóp bụng, tức giận nghĩ: “Sao nữa, còn muốn bản cô nương phải nhặt giày cho người hay sao?

    Ta nợ ngươi kiếp này à……..”

    Tuy thế nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn chạy đi nhặt giày cho Dương Hạo rồi hổn hển chạy theo hắn.

    Những binh sĩ vừa từ dân tráng trở thành chiến sĩ được huấn luyện dưới bàn tay ma quỷ của Mộc Ân, lại đã từng trực tiếp tham gia chiến đấu, nên tốc độ phản ứng cũng rất nhanh, đương nhiên, để tránh các thương bị tên bay đến nên được xếp vào giữa những vật cản được tạo nên từ hòm hàng hóa và lạc đà, các binh sĩ tay cung tay đao đã sẵn sàng bảo vệ.

    Nhưng qua một lúc lâu vẫn không thấy tiếng vó hay bóng dáng người ngựa ù ù đến, Mộc Ân liền đem theo vào người thân tín đi về hướng bắn tên nghênh đón.

    Dương Hạo thấy Đường Diễm Diễm vừa bịt mũi dùng hai ngón tay cầm giày của hắn chạy tới, ngượng ngùng cười một tiếng nói: “Thực tế không có tý mùi nào đâu” Đường Diễm Diễm uốn éo đảo tròng mắt: “Bản thân huynh đương nhiên không ngửi thấy gì rồi”.

    Thực ra dù có mùi, ở nơi trống trải thế này cũng không dễ gì ngửi thấy, chỉ là con gái nhà người ta ưa sạch sẽ, từ trong lòng đã có ít chỉ trích không thích rồi.

    Dương Hạo không nói thêm nhiều nữa, chỉ cười ha ha, nhận lấy đôi giày vội vàng xỏ vào, thắt chặt lại dây buộc rồi ấn kiếm đứng thẳng lên.

    Qua một thời gian, Mộc Khôi cưỡi ngựa vội vàng quay lại, từ xa đã nói vọng : “Đại nhân, không cần kinh sợ, người chúng ta gặp là người của bộ lạc Dã Ly Thị đang vội trên đường đi dự tiệc, hiện nay Mộc Ân đang tra hỏi lai lịch của bọn họ.”

    Dương Hạo dặn dò các binh sĩ vẫn đang duy trì trạng thái đề phòng vài câu, rồi bản thân tự đi về phía đấy, lên một con chiến mã, hỏi : “Đến khoảng bao nhiêu người trang phục thế nào?”

    Mộc Khôi nói: “Bọn họ có hơn hai trăm người, hơn hai mươi xe lớn phục sức người Khương - Hán đều có, tiếng chuông trạm canh gác của chúng ta vang lên làm bọn họ bên đấy cũng bị kinh sợ một phen, vội vàng bố trí bảo vệ xe, chuẩn bị chiến đấu.

    Thuộc hạ đã cẩn thận quan sát bọn họ, có già có trẻ, còn có đàn bà phụ nữ, quần áo hỗn độn, vũ khí cũng là tạp nham.”

    Dương Hạo nghe xong thì thấy yên tâm, dong ngựa nói: “Đi, ta đi xem mọi người nếu đều là đến dự hội Dã Ly Thị, có thể do hiểu nhầm mà dẫn đến xung đột.”

    Dương Hạo và Mộc Khôi đi qua một sườn núi nhỏ, chỉ thấy đất vàng phía trước mặt có hơn hai trăm người, đa số có chiến mã, bọn họ đem theo hơn chục chiếc xe lớn và một vài phụ nữ vội vàng được bảo vệ ở giữa, cách một đoạn là nơi bắn tên, Mộc Ân một mình một ngựa, hai tay trống không đang cùng với mấy người Khương tự vệ bên ngoài nói chuyện.

    Chương 203: Đoạt thân

    Chữ cuối cùng đã viết xong, Trình Đức Huyền thổi thổi bức thư, đem nó cẩn thận gấp lại nhét vào trong ống tay áo.

    Các thương gia dưới sức ép của Đường gia phải lần lượt theo nhau bỏ chạy đến Lô Lĩnh châu, bức mật thư này của hắn rất nhanh có thể gửi đi, cứ nghĩ đến đây, trên môi hắn lại nở nụ cười lạnh lùng: “Thuốc này cũng kha khá rồi, Dương Hạo à Dương Hạo, ‘tiền nhân tài thụ, hậu nhân thừa lương’ (người trước tạo phúc cho người sau), đợi khi Lô Lĩnh châu trưởng thành thành một cây đại thụ chọc trời, lúc đó ngươi sẽ chôn xác dưới gốc cây này hay sẽ lưu lạc nơi chân trời nào đây?”

    …………………………………….

    Áo giáp và vũ khí Chiết phủ mang đến đủ để trang bị cho một nghìn năm trăm người.

    Vũ khí chủ yếu là cung, thêm vào đó có đại đao, đại phủ đều là những vĩ khí thích hợp khi chiến đấu với kẻ địch khi cưỡi trên lưng ngựa.

    Những bộ áo giáp này dù rằng đều là bì giáp nhưng khi mặc lên đeo thêm cây cung quả là chỉnh tề.

    Những đoàn dân tráng vốn vì các hình dáng màu sắc của vũ khí lập tức trông như càng rực rỡ, có vài phần khí thế của một quân nhân thực thụ.

    Cùng lúc này, các đoàn luyện Lô Lĩnh Châu đang tiến hành diễn tập và mở rộng, ngoài những người Hán bản địa, còn người Khương từ các vùng lân cận trong các bộ lạc triệu tập vài dân tráng đến.

    Những sức chiến đấu của binh sĩ hết sức khả quan, đặc biệt là ý chí kiên cường chiến đấu của họ, cho dù gặp địch mạnh cũng ít người hoảng sợ bỏ chạy, vì thế đối với bọn họ chỉ cần luyện sẽ trở thành một sức mạnh lớn.

    Hơn nữa, chiêu mộ người Khương, phân tán họ cho ở cùng với những binh sĩ người Hán có thể nhanh chóng đánh tan cảm giác lạ lùng giữa những người Hán và người Khương, tăng thêm sự hòa nhập giữa họ.

    Còn về phần dân tráng được chọn ra từ các dân tráng ban đầu để bảo vệ Dương Hạo khi tiến về bộ lạc Dã Ly thị, đều có một nền móng võ nghệ nhất định, trong đội ngũ các dân tráng ban đầu sức chiến đấu cũng khá mạnh, lúc này các giáo quan Chiết phủ phái đến đã thiết lập và tăng cường kỉ luật với bọn họ, rồi bồi dưỡng họ các cách tiến cách lùi theo đội hình.

    Thêm phần phục trang quân trang chỉnh tề, về mặt tinh thần diện mạo so với trước đây hoàn toàn không giống.

    Cho dù kinh nghiệm chiến đấu của họ vẫn chưa phong phú.

    Dương Hạo đem theo các đội ngũ và các thương cổ trên đường đi này chủ yếu là muốn hù dọa người, những dân tráng này mỗi người đều phải mặc một chiếc áo lụa, mặc bên trong một chiếc áo khoác, khi Dương Hạo đi thăm tình hình tiến độ làm cung tiễn của Lý Hưng, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

    Hắn đã từng đọc được một đoạn giới thiệu trên một tạp chí nào đó, nói rằng độ mềm dẻo đàn hồi của lụa rất cao, sau khi Thành Cát Tư Hãn đã phát hiện đặc điểm này, liền hạ lệnh tất cả các binh sĩ đều phải mặc áo tơ lụa bên trong.

    Từ đó áo lụa nội y trở thành một phục trang có tính bảo vệ của những tráng sĩ cưỡi ngựa Mông Cổ, tên bắn cào khó để bắn xuyên qua áo tơ, khiến cho tên dễ dàng rút ra, có thể tránh được làm vết thương lở loét do lúc rút tên ra gây thương vong, giảm được đáng kể thương vong của binh sĩ.

    Vì có cách nghĩ này, hắn đương nhiên cho cá binh sĩ của mình dùng nó.

    Đi trên cả đoạn đường quả là một hành trình hành quân an nhàn.

    Bọn họ đi ven theo những dãy núi Hoành Sơn, dãy núi Hoành Sơn là phạm vi thế lực của Dã Ly Thị, trải qua một trận chiến càn quét người Khương, hiện tại các bộ lạc lớn nhỏ sống tản mạn ở dãy núi Hoành Sơn đã không dám động đến Dương Hạo.

    Hạ Châu là thế lực uy hiếp duy nhất với Dương Hạo nếu muốn xuất đại quân thảo phạt hắn, thì cần phải hành quân đường xa, xuyên qua địa bàn đảng phái Lục thị.

    Dù rằng hiện tại đôi bên đang án binh bất động nhưng đôi bên vẫn đang trong trạng thái quan sát tình hình địch.

    Cuối cùng còn phải đi vào vùng đất thế lực của Ly Dã Thị, làm như vậy quá mạo hiểm.

    Trong tình hình như vậy, hắn phái một đội quân nhỏ người ngựa không gây ra tiếng ồn lớn đi thăm dò, vì đại quân người ngựa không che giấu nổi tai mắt người khác, hơn nữa Dương Hạo trên đường đi về phía bộ lạc Dã Ly Thị, thời gian hành trình không định, lộ trình hành quân cũng không cố định, cho dù Hạ Châu muốn liều mạng, phái đại quân truy sát theo cũng rất khó tìm thấy tung tích hắn.

    Muốn ra tay chỉ có thể phục kích vào trại Lô Lĩnh.

    Theo cách nghĩ và sự phân tích này, Dương Hạo liền đem chủ lực đặt lại ở Lô Lĩnh Châu.

    Sự tình quả nhiên như hắn dự liệu, vô cùng yên tĩnh, khi đi qua một vài bộ lạc nhỏ, vừa nhìn thấy đoàn quân dung nghiêm trang, biết là quân nhân của Lô Lĩnh Châu, những người Khương lập tức lộ ra vẻ kính sợ.

    Trên thảo nguyên, chỉ có kẻ mạnh mới được xưng vương, người thảo nguyên chỉ thừa nhận thực lực của kẻ mạnh, chỉ cúi đầu trước những người nắm sức mạnh.

    Vẻ cung kính của bọn họ khiến cho những người Lô Lĩnh Châu vốn từ cá dân tráng thành binh sĩ cũng cảm thấy có chút tự hào trong lòng, một sự vinh dự và tự hào thuộc về người chiến sĩ.

    Về kĩ năng chiến đấu bọn họ không thể chống lại những kị sĩ thảo nguyên từ nhỏ đến lớn đều sống trên lưng ngựa được, nhưng về mặt sĩ khí và tinh thần bọn họ không thua bất cứ một kẻ nào.

    Mặt trời đã tà tà xuống núi, đất đai hoang vu ở đây phủ đầy màu vàng, âm thanh tiếng chuông của những con lạc đà chở nặng hàng hóa phát ra, khiến con người cảm thấy giống đang đi bộ ở trên sa mạc, mặt trời như một bánh xe đỏ huyết đang lặng lẽ trong bóng hoàng hôn không âm thanh không tiếng thở chìm khuất nơi xa xa, trước mặt lại là một dòng sông lấp lánh ánh mặt trời vàng rực rỡ.

    Đội quân của Dương Hạo hạ trại ở bên cạnh dòng sông này, từng con lạc đà quỳ xuống, những hòm hàng hóa nặng nề trên lưng chúng được dỡ xuống, từng tấm lều mới được dựng lên một nửa, Dương Hạo đứng bên dòng sông, cởi đôi giày da hít thở không khí, rửa mặt bằng làn nước mát trong của dòng sông.

    Đột nhiên, có một tiếng rít gió thê lương của một chiếc tên từ xa bay đến, lực bay của tên mạnh, rơi xuống trúng dòng nước sông vàng kim, biến mất không hình không ảnh, đây là thông tin của trạm canh gác gửi tới nơi họ đóng quân.

    Dương Hạo đang rửa mặt bên dòng sông trừng mắt ngẩng đầu lên, nhìn thấy mấy cái tên, Mộc Ân vội đến bên chiến mã của hắn, vừa quay người liền nhảy lên ngựa, đồng thời lớn tiếng nói: “Điền Tửu, bảo vệ đại nhân!”

    “Ta” Dương Hạo còn chưa kịp nói xong, Điền Tửu đang đứng bên cạnh liền ném túi nước, vội vàng chạy lại, cứ thế lùa lạc đà và hàng hóa thành một vòng, Dương Hạo lúc này chân không chạm được đất.

    Dương Hạo hổn hển nói: “Giày của ta……….”

    Hắn quay đầu nhìn thấy Đường Diễm Diễm đang đứng ở bên cạnh dòng sông, sợ nàng bị thương vội vàng gọi: “Đường Cô nương……….”

    Đường Diễm Diễm ưỡn ngực hóp bụng, tức giận nghĩ: “Sao nữa, còn muốn bản cô nương phải nhặt giày cho người hay sao?

    Ta nợ ngươi kiếp này à……..”

    Tuy thế nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn chạy đi nhặt giày cho Dương Hạo rồi hổn hển chạy theo hắn.

    Những binh sĩ vừa từ dân tráng trở thành chiến sĩ được huấn luyện dưới bàn tay ma quỷ của Mộc Ân, lại đã từng trực tiếp tham gia chiến đấu, nên tốc độ phản ứng cũng rất nhanh, đương nhiên, để tránh các thương bị tên bay đến nên được xếp vào giữa những vật cản được tạo nên từ hòm hàng hóa và lạc đà, các binh sĩ tay cung tay đao đã sẵn sàng bảo vệ.

    Nhưng qua một lúc lâu vẫn không thấy tiếng vó hay bóng dáng người ngựa ù ù đến, Mộc Ân liền đem theo vào người thân tín đi về hướng bắn tên nghênh đón.

    Dương Hạo thấy Đường Diễm Diễm vừa bịt mũi dùng hai ngón tay cầm giày của hắn chạy tới, ngượng ngùng cười một tiếng nói: “Thực tế không có tý mùi nào đâu” Đường Diễm Diễm uốn éo đảo tròng mắt: “Bản thân huynh đương nhiên không ngửi thấy gì rồi”.

    Thực ra dù có mùi, ở nơi trống trải thế này cũng không dễ gì ngửi thấy, chỉ là con gái nhà người ta ưa sạch sẽ, từ trong lòng đã có ít chỉ trích không thích rồi.

    Dương Hạo không nói thêm nhiều nữa, chỉ cười ha ha, nhận lấy đôi giày vội vàng xỏ vào, thắt chặt lại dây buộc rồi ấn kiếm đứng thẳng lên.

    Qua một thời gian, Mộc Khôi cưỡi ngựa vội vàng quay lại, từ xa đã nói vọng : “Đại nhân, không cần kinh sợ, người chúng ta gặp là người của bộ lạc Dã Ly Thị đang vội trên đường đi dự tiệc, hiện nay Mộc Ân đang tra hỏi lai lịch của bọn họ.”

    Dương Hạo dặn dò các binh sĩ vẫn đang duy trì trạng thái đề phòng vài câu, rồi bản thân tự đi về phía đấy, lên một con chiến mã, hỏi : “Đến khoảng bao nhiêu người trang phục thế nào?”

    Mộc Khôi nói: “Bọn họ có hơn hai trăm người, hơn hai mươi xe lớn phục sức người Khương - Hán đều có, tiếng chuông trạm canh gác của chúng ta vang lên làm bọn họ bên đấy cũng bị kinh sợ một phen, vội vàng bố trí bảo vệ xe, chuẩn bị chiến đấu.

    Thuộc hạ đã cẩn thận quan sát bọn họ, có già có trẻ, còn có đàn bà phụ nữ, quần áo hỗn độn, vũ khí cũng là tạp nham.”

    Dương Hạo nghe xong thì thấy yên tâm, dong ngựa nói: “Đi, ta đi xem mọi người nếu đều là đến dự hội Dã Ly Thị, có thể do hiểu nhầm mà dẫn đến xung đột.”

    Dương Hạo và Mộc Khôi đi qua một sườn núi nhỏ, chỉ thấy đất vàng phía trước mặt có hơn hai trăm người, đa số có chiến mã, bọn họ đem theo hơn chục chiếc xe lớn và một vài phụ nữ vội vàng được bảo vệ ở giữa, cách một đoạn là nơi bắn tên, Mộc Ân một mình một ngựa, hai tay trống không đang cùng với mấy người Khương tự vệ bên ngoài nói chuyện.

    Người thiếu niên này là con trai của Thác Bạt Nghiêm, tên gọi là Thạch Đầu, hiện nay mới được tám tuổi, nhưng vóc người đã rất cường tráng, chỉ nhìn cơ thể nó, đã giống trên dưới mười tuổi.

    Nó mặc một bộ quần áo truyền thống của người Khương, trên đều trọc lốc, nhưng do tuổi còn nhỏ, nhìn chỉ cảm thấy rất đáng yêu không giống như Lý Kế Quân ngày đó trông hung ác xấu xí.

    “Ha ha, đứa trẻ này, trước mặt đại nhân không được thất lễ.”

    Thác Bạt Nghiêm xoa xoa đầu nó, giả bộ tức giận khiến trách nhưng lại có vài phần sủng ái.

    Hắn vỗ vỗ tay, mấy người thiếu nữ Bạch Linh tộc đang ở quanh đống lửa phía xa nhảy múa bèn khom lưng kính cẩn, lui xuống.

    Đường Diễm Diễm đang xem các cô gái nhảy múa thích thú cũng ngẩng đầu lên, chỉ thấy một con dê lớn được nướng màu vàng cháy đang được bốn đại hán dâng lên, con dê nằm phủ phục trên chiếc bàn gỗ, trong mồm còn ngậm mấy nhánh cỏ xanh hương thảo, tỏa hương thơm khắp tứ phía khiến người khác phải chảy nước miếng thèm thuồng.

    Thác Bạt Nghiêm cười ha ha đứng dậy, từ thắt lưng rút ra một con dao, con dao nhỏ sáng loáng, rất giống với hai thanh tiểu đao sau khi được mài giũa của Trư Nhi, chỉ là nó không phải từ gỗ Hoàng Dương.

    Dương Hạo nhìn tức cảnh sinh tình ánh mắt không khỏi có chút buồn bã.

    Thác Bạt Nghiêm cầm con dao đặt xuống từ sống lưng của con dê nhẹ nhàng rạch một đường, sau đó từ trán trước của con dê cắt ra một miếng thịt, dâng lên trước án rất cung kính dâng lên trước mặt Dương Hạo, lại đặt lên trên đó một hộp muối Thanh, cười nói: “Đại nhân xin mời dùng.”

    Dương Hạo biết dây là lễ tiết đối với bậc trưởng giả hoặc người có địa vị tôn quý, liền mỉm cười, cũng không khách khí, hắn đặt miếng thịt xuống, đưa vào miệng.

    Dù nói dê nướng này khi nướng không hề rửa qua bất cứ hương liệu gì chỉ có một nhánh muối ba tá vị, nhưng thịt dê không có chút mùi tanh nào, thịt còn mềm và tươi, khi đưa vào miệng liền hóa thành cảm giác ngọt thanh, cảm thấy vô cùng ngon miệng.

    Thấy Dương Hạo đã ăn miếng thịt, Thác Bạt Nghiêm lại quay về bên cạnh con dê nướng, chiếc đao nhỏ trong tau lại bay xuống, thịt ở thân con dê liền rơi xuống từng miếng từng miếng, động tác vô cùng nhanh nhẹn.

    Miếng thịt được phân ra làm các đĩa to, đưa đến trước mặt Đường Diễm Diễm thậm chí cả mấy người Mộc Ân, cuối cùng mới đến lượt mấy vị trưởng giả, Thạch Đầu của bên tộc Thác Bạt Nghiêm.

    Rượu đã quá ba tuần,từ món ăn khai màn đầu tiên là thịt dê nướng được dâng lên, đôi bên đã vô cùng thân thuộc, Thác Bạt Nghiêm lúc này mới khéo léo hỏi dò đến cách nghĩ của Lô Lĩnh Châu về việc buôn bán muối lậu, Dương Hạo không khỏi thầm khen hắn thật kiên nhẫn.

    Quả thật, nếu đặt mình vào tnh thế này, đơn thuần chủ nghĩ đến từ góc độ dân chúng, Dương hạo nếu là một thường dân bình thường hắn cũng muốn mua muối Thanh mà không mua muối Giải.

    Muối Thanh chất lượng tốt giá tiền rẻ, chẳng có đâu có vật đẹp mà giá rẻ như muối Thanh lại đi mua muối Giải.

    Đây là triều đình cấm buôn bán lậu muối Thanh, duy trì lợi ích của triều đình, chỉ từ điều này mà nói, hắn là quan viên của triều đình không có cách nào thể hiện sự đồng tình với việc buôn bán lậu muối, càng huống hồ việc này trong đó còn ảnh hưởng đến bạn đồng minh của hắn là hai nhà Chiết Đường.

    Dương Hạo lấy cớ không hiểu rõ lắm về việc buôn bán lậu muối liền đem chủ đề này đẩy lên người Đường Diễm Diễm.

    Đường Diễm Diễm dù chưa từng để ý qua vấn đề này, những cũng không phải chẳng biết gì.

    Dương Hạo lại ngồi ở một bên dẫn dắt, đủ khiến bọn họ hợp tác được ở một mặt nào khác.

    Đường Diễm Diễm với Dương Hạo dường như là bảo sao nghe vậy, Thác Bạt Ngiêm nhìn thì có vẻ thô bạo nhưng lại là nhân vật vô cùng có thế lực, chủ đề này liền dần dần được chuyển sang vấn đề vũ khí, nồi sắt, thậm chí là cả lá trà.

    Những vật phẩm đó trên thảo nguyên là thứ đắt đỏ, sinh lợi cực cao, chỉ là Bạch Linh thị cho dù có một nguồn vốn dày dặn, cũng không có cửa để mua bán số lượng lớn từ trung nguyên mà thôi.

    Nếu Đường gia khẳng định có thể đưa bọn họ phát triển thành một nhánh buôn bán của mình trên thảo nguyên, thế thì đương nhiên vui mừng vô cùng.

    Vì thế khi vừa nói đến chủ đề này, dù nói việc buôn bán muối lậu không thành công Thác Bạt Nghiêm cũng không hề nổi giận, liền đổi sang nói chuyện chủ đề buôn bán các thứ phẩm khác với Đường Diễm Diễm.

    Song phương đang nói chuyện náo nhiệt, từ phía xa dường như vọng lại tiếng ngựa hí, sau đó liền nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập,chạy hướng về phía này.

    Dương hạo nghe thấy động tĩnh, lắng tai một chút rồi bật dậy, tay đặt lên chuôi kiếm.

    Mộc Ân cũng một tay cung sẵn sàng đứng trước mặt của hắn, bảo vệ bên thân hắn, lạnh lùng nói : “Đại nhân không cần quá kinh hãi, chỉ là hai con ngựa thôi.”

    “Ừ không phải.”

    Mộc Ân giật giật tai, nói lại: “Ít nhất cũng phải sáu con ngựa, nhưng không thể vượt qua mười con, đề phòng!”

    Bọn thị vệ vừa mới khoanh chân trên thảm rượu, uống từng bát lớn rượu, ăn từng m thịt to, nên động tác rất chậm chạp, lúc này trái lại nhay bật lên, cứ như một con báo vật, nhanh nhẹn vây lấy phía trước người Dương Hạo và Đường Diễm Diễm, Thác Bạt Nghiêm quay đầu lại nhìn, không khỏi lộ ra vẻ khâm phục.

    Ở nơi đây đôi phương gộp lại ít nhất cũng phải hơn bốn mươi người, hai bên chỉ cách bản doanh của mình chưa đến một dặm, đối phương đến chỉ có sáu con ngựa, đương nhiên không cần phải quá kinh hoảng.

    Thác Bạt Nghiêm cũng không lấy binh đao ra, chầm chậm tiến lên trước vài bước, sắc mặt vô cùng ung dung.

    Dương Hạo không biết nghe tiếng vó ngựa, lúc đó nghe nói chỉ có vài tên lẻ tẻ, không muốn bộ hạ của mình trước mặt người ta lộ vẻ khiếp sợ, liền phẩy tay một cái cho phép bọn họ lui xuống.

    Hắn tự mình đi lên trước, đứng sánh vai cùng Thác Bạt Nghiêm.

    Nhưng đứa trẻ tên Thạch Đầu lại nắm lấy một cây cung, lắp thêm chiếc tên vào, tiểu đại nhân quả là khiến người khác buồn cười.

    Nhưng Dương Hạo trái lại biết rằng đứa trẻ này đang cầm trong tay cây cung tuyệt đối không phải để chơi đùa, thiếu niên trên thảo nguyên dù nói mười hai mười ba tuổi mới có thể ra trận chiến đấu giết giặc, nhưng bảy tám tuổi chúng đã có thể bắn cung cưỡi ngựa thành thạo, thậm chí là săn bắn những con sói hoang dã không ít.

    Chiếc cung nhỏ trong tay đứa trẻ thật sự có thể giết người.

    Trong bóng đêm vang vọng tiếng ngựa phi đến quả nhiên là xông thẳng về phía ánh đuốc sáng của bọn họ, mắt nhìn thấy có hai người đi đầu đang phi đến, bộ dạng không có vẻ gì tốc độ sẽ chậm lại, Thác Bạt Nghiêm đánh tay vài tiếng, tộc nhân đã sẵn sang cung giáo hướng về phía trước cản đường.

    Một kị sĩ đang thúc ngựa như bay đến lớn tiếng hô: “Cứu người, mau đến cứu người!”

    Một lời vừa dứt, từ đằng sau liền có một mũi tên bay tới, vốn trong đêm đen không dễ bắn trúng người khác, nhưng hắn đã phi đến gần nơi có ánh sáng, ánh lửa soi chiếu, bóng hình trong đêm trái lại càng thêm rõ ràng, mũi tên đã trúng vào tim của hắn, hắn chỉ kịp kêu một tiếng rồi ngã khỏi ngựa.

    Con ngựa vẫn dồn dập chạy về phía này, một chân của hắn còn đang vướng vào yên ngựa bị ngựa kéo lê về phía trước, cả quãng đường va đạp, lại bị vó ngựa liên tiếp đạp trúng đầu của người đã bầm dập máu tươi, đến hình thù khuôn mặt cũng bị biến dạng.

    Nhìn bộ dạng thảm thương của hắn, Dương Hạo và Thác Bạt Nghiêm không khỏi thở một hơi dài lạnh lùng, lúc đó một con ngựa khác cũng ngã xuống gần đó, người trên ngựa khàn tiếng yếu ớt gọi một tiếng : “Đan Mộc!”

    Sau đó cũng ngã nhào khỏi lưng ngựa, chiếc mũ cao cao cũng rơi xuống dưới, người này là một người con gái, nàng nhào đến bên cạnh xác chết, ôm lấy hắn rồi khóc lóc nức nở.

    Dương Hạo và Thác Bạt Nghiêm nhìn nhau, không ngờ đêm đã muộn như vậy bên bờ sông đang uống rượu lại bất ngờ gặp phải sự tình như vậy.

    Người con gái trên người mặc một chiếc áo hồng đậm, cổ áo vạt áo đều thêu toàn hoa mẫu đơn từng đóa từng đóa lớn.

    Đầu đội một chiếc mũ lông thỏ màu trắng như tuyết, chiếc mũ rơi trên mặt đất không phải chiếc mũ quây xanh của những người phụ nữ Khương hay đội mà là một chiếc mũ ba tai cao một thước.

    Phía sau còn có năm con ngựa nữa đang đuổi theo đến, từ phía xa nhìn thấy bên ánh lửa có mười mấy đại hán đang tay đao tay cung nghiêm chỉnh đứng năm con ngựa liền dừng lại, vừa nhìn ngó xem xét động tĩnh vừa trao đổi với nhau điều gì đó.

    Dương Hạo nhìn một lát trừng trừng vào bóng năm tên đang đứng trong bóng đêm, rồi lại nói với người con gái đang ôm lấy thi thể khóc lóc nói: “Nàng là ai, những người kia tại sao lại truy giết nàng?”

    Cô gái dùng tay áo lau một dòng nước mắt, ngẩng mặt lên khóc lóc nói được vài câu gì đó, xem ra người thiếu nữ, mới chỉ chừng mười ba mười bốn tuổi, mặc một chiếc áo hồng rực lộ vẻ non nớt, ngôn ngữ nàng nói là tiếng địa phương rất nặng, trong tiếng hán có nhiều tạp âm , Dương Hạo nghe nàng nói xong mà như vịt nghe sấm ù ù cạc cạc hoàn toàn không hiểu gì.

    Một bên Mộc Ân thấp giọng giải thích: “Đại nhân, người thiếu nữ nói cô ấy tên là Lạp Ba, là dân thường tộc Khương ở cách đây trăm dặm trên Mao Lĩnh, được gả cho người Hán tử này tên là Mộc Đan, hôm nay vốn là ngày Mộc Đan tới đón nàng qua cửa về làm vợ.

    Không ngờ khi bọn họ quay về đến bộ lạc mà Mộc Đan đang ở, liền bị người Tao đến cướp vợ, mấy người trong tộc của Mộc Đan đã bị giết hết, đằng sau mấy người đó chính là kẻ đi cướp vợ.”

    Dương Hạo vừa nghe đã tức giận đùng đùng thốt lên: “Giết phu đoạt thê, thật là tội ác tày trời, hãy bắt lấy năm kẻ xấu kia lại.”

    Thác Bạt Nghiêm và Mộc Ân đều nhìn hắn một cách kì lạ, chẳng ai động đậy, Dương Hạo sững người, ngạc nhiên hỏi: “Mộc Ân ngươi làm sao vậy?”

    Mộc Ân thần sắc có chút miễn cưỡng, nhìn về Thác Bạt Nghiêm, mới nhỏ tiếng giải thích: “Đại nhân, trên thảo nguyên tập tục cướp vợ không được coi là phạm tội, người xung quanh càng không có quyền can thiệp vào.

    Chỉ cần người đàn ông đó và bạn bè của hắn muốn cướp vợ giết được Mộc Đan này thành công, thì người con gái này chắc chắn đã trở thành vợ hắn rồi.

    Cho dù ả có đau khổ thêm đi nữa với người này thì một lúc nữa vẫn sẽ phải theo người đàn ông kia, về làm vợ hắn, sinh con cho hắn.

    Chỉ có người thân hoặc tộc nhân của Mộc Đan mới có quyền đi tìm những người đó để báo thù, người bên cạnh nếu dám can dự vào sẽ nhận lấy sự trừng phạt của tất cả các bộ lạc, đây là một quy tắc hủ tục của thảo nguyên.”

    Dương Hạo nghe xong không khỏi sửng sốt, phong tục trên thảo nguyên với trung nguyên quả nhiên có sự khác biệt quá lớn.

    Nếu con gái trung nguyên bị người ta giết chết chồng mình, e rằng kẻ đó sẽ có kết cục không chết không xong.

    Nhưng người thiếu nữ này khóc lóc thảm thiết như vậy, thể hiện được một tấm chân tình sâu nặng, vô cùng ân ái, nhưng ngày cưới chồng bị giết nàng vẫn phải theo mệnh trời về làm vợ kẻ thù, thật là không cách nào tưởng tượng.

    Mộc Ân thấy hắn không nói gì, bèn nói với người thiếu nữ đang ôm lấy thi hài mà khóc lóc khổ đau: “Cô nương Lạp Ba, người cũng đã chết rồi, nàng không nên quá đau buồn, chúng ta giúp nàng an tang thi thể, nàng hãy đi theo những người kia đi cô nương Lạp Ba, Lạp Ba……..”

    Đường Diễm Diễm lúc này mới từ phía sau lưng của những người bảo vệ nàng đi ra, chỉ nghe đến nửa câu ngạc nhiên nói: “Cái gì mà Lạp Ba?”

    Mộc Ân quay đầu lại nhìn nàng một cái, nói: “Là tên của cô nương này”.

    Ngay lúc này, năm người đang đứng ở nơi xa kia dường như đã quyết định xong, năm người liền thúc ngựa chầm chậm đi lại gần, người trên con ngựa ở giữa cao giọng nói: “Không biết là vị huynh đệ của bộ lạc nào đang nghỉ ngơi bên bờ sông, ta là Nhật Cốc Đắc của bộ lạc Ngân Châu Khương Tư, hôm nay cùng với mấy người bạn của mình đến cướp vợ, đã giết chết được chồng của nàng là Mộc Đan, Lạp Ba hiện nay đã là vợ của ta, xin các vị huynh đệ giao nàng ra đây, không nên vi phạm quy tắc trên thảo nguyên.”

    Người nọ vừa dứt lời, thì người tự nhiên nảy lên một cái, kêu một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống ngựa, bốn người bạn trợ giúp hắn cướp vợ cũng kêu to một tiếng, lập tức thúc ngựa lùi lại một chút.

    Dương Hạo chầm chậm cúi đầu xuống liền thấy chiếc áo bào của hắn đã bị tên đâm thủng, lúc này đang lay động không ngừng.

    Ở phía sau của hắn chỉ cách nơi đó tầm hai thước, Thạch Đầu chầm chậm hạ cây cung nhỏ trong tay xuống, lớn tiếng nói: “Hắn cướp vợ ta cũng cướp vợ người con gái này ta cũng muốn..”

    Thác Bạt Nghiêm sắc mặt thay đổi, dậm chân nói: “Thạch Đầu con….”

    Hắn cũng là người phản ứng rất nhanh nhạy, chỉ trong một khoảnh khắc đã phân biệt rõ lợi hại, liền quát lớn:

    “Đi, mau giết chết bốn kẻ này cho ta, không cho chúng chạy thoát một tên.”

    Mấy tay thủ hạ của hắn vừa nghe hạ lệnh liền chuyển mình lên ngựa, hướng về mấy người kia mà đuổi, mấy người đó vốn đã chạy rất xa, còn vừa chạy vừa mắng to, dùng danh nghĩa đại thị của bộ lạc Mỹ Tư dọa nạt.

    Nào là biết bộ lạc tộc binh sĩ trên nghìn, người nhiều thế mạnh, dám trêu đến bọn họ không có mấy người.

    Cho đến tận khi nhìn thấy có người cưỡi ngựa đuổi theo đến nơi, bốn người này mới tỉnh ngộ ra người ta mới là người đông thế mạnh, e rằng dễ dàng giết người diệt khẩu, bốn người lập tức thúc ngựa chạy.

    Chỉ là bọn họ trên đường truy đuổi gấp gáp đôi vợ chồng kia đến lúc này sức ngựa cũng đã cạn, còn có thể chạy được bao xa nữa?”

    Khi Thác Bạt Nghiêm lại quay đầu lại, trở về với tinh thần khôn khéo và vẻ mặt của một thương nhân, cười với Dương Hạo nói : “Đại nhân tối này mời địa nhân đến dự tiệc, vốn muốn rượu nồng hưng phấn nhưng lại xảy ra sự việc thế này, làm hỏng hết cả tinh thần thật là có tội.

    Đại nhân chúng ta cùng uống tiếp chứ.”

    Bên cạnh vẫn có thi thể đang nằm đấy máu thịt lẫn lộn, Dương Hạo nào có còn tý tinh thần cứng cỏi hắn liền xua tay nói: “Thôi thôi, bổn phủ tửu lượng có hạn vốn cũng định cáo từ.

    Ngươi vẫn còn có chuyện cần giải quyết ngay đó.”

    Thác Bạt Nghiêm cảm thấy rất bất an liền nói: “Đại nhân tất không nên e sợ xem những việc chém chém giết giết này, trên thảo nguyên đều là như vậy cả, một lời có thể thành bạn một lời cũng có thể thành địch.

    Loại tiểu súc sinh…….”

    Hắn nổi giận nhìn về phía đứa con đang đứng bên cạnh cô nương Lạp Ba đang khóc lóc không ngừng, nếu không vì cái trò nghịch ngợm cung đao của đứa con này, hằm hằm nói: “Cái tên tiểu súc sinh kia thích rước họa vào người, tại hạ nào dám đuổi giết bốn tên kia làm gì.

    E rằng sẽ phải mang đại họa vào thân rồi.”

    Dương Hạo thản nhiên cười nói: “Bản quan vần còn thiếu hiểu biết các phong tục và ca quán trên thảo nguyên bổn quan rất coi trọng, thiếu tộc trưởng cũng nên khoan dung.”

    Nói tới đây, hắn cũng nhìn tiểu Thạch Đầu một cách bất giác, “Đứa trẻ này không phải là một vật trong ao tù, nhưng nên coi nó là gì đây?

    Một đứa trẻ còn nhỏ tuổi như vậy mà…….

    Lại dám”

    Dáng vẻ lạnh lùng sau khi đã giết người muốn cướp một người con gái Dương Hạo trong lòng bất chợt lóe lên ý nghĩ rùng mình: “Một quái vật”

    “Phong tục trên thảo nguyên, ta quả thật không thể hiểu được, người trên thảo nguyên ra dường như cũng chẳng thể hiểu hết hoàn toàn, người thiếu niên này” Dương Hạo khẽ lắc đầu.

    Lúc này tiệc rượu đã tàn, thủ hạ của Thác Bạt Nghiêm vừa lúc đem đầu của bốn người và đầu chiến mã của họ quay về, bốn người quả nhiên không một tên nào chạy thoát.

    Khi chuẩn bị bước vào bản doanh của mình Dương Hạo quay đầu lại nhìn về phía trại của Bạch Linh Thị còn cảm thấy tất cả những việc xảy ra tối hôm nay quả là khó tin.

    Đường Diễm Diễm than thở nói: “Đóa hoa tiểu liên kia quả nhiên cũng rất xinh đẹp, chỉ đáng tiếc, trẻ nhỏ thì hiểu thế nào là tình yêu chứ.

    Theo như ta thấy, hắn với huynh giống nhau, cũng là không cam lòng để kẻ kia giết chồng rồi đoạt người khác về làm vợ.

    Đó khác nào hành vi của cường đạo ác bá, vì thế mới ra tay giết người.

    Ha ha thiếu niên anh hùng quả tài giỏi.”

    Dương Hạo lắc lắc đầu, nói “Người thiếu niên đó ánh mắt khi giương cung lên, ta nhìn vào trong mắt hắn mới biết đứa trẻ đó dù so với những đứa trẻ cùng trang lứa lớn hơn rất nhiều rốt cục vẫn chưa thể thành thục như người lớn, ta luôn cảm thấy mục đích nó giết người không phải đơn giản như thế.”

    “Ta thấy huynh suốt ngày giúp lão hồ ly đấu qua đấu lại đến mức hóa thành bệnh nghi ngờ rồi” Đường Diễm Diễm hừ một tiếng nói “Đứa trẻ đó tuổi còn nhỏ, có thể có mục đích gì chứ?

    Huynh một bước thì ba lần quay đầu lại hay là không thể quên được đóa hoa cúc đó.”

    Dương Hạo nhìn nàng một cái, có vẻ gì kì lạ nói: “Đừng có mà suốt ngày đóa hoa cúc này nọ, nàng thì hiểu cái gì, người ta tên là Lạp Ba.”

    Đường Diễm Diễm chu mũi nói: “Đương nhiên biết là Lạp Ba chính là tiểu cúc, huynh quả là cứ lưu luyến không quên.

    Hôm này trong đêm thì cử tám trăm binh đi mà cướp đi, tay nghề bắn cung của thiếu niên đó rất lợi hại đó, huynh có gan hay không?”

    Dương Hạo cười nói: “Thủ hạ của bọn họ cũng không ít hơn đâu, cưới Lạp Ba cô nương phí chút công sức, nếu là đi cướp Đường đại cô nương nàng……….”

    Hắn tự biết nói lỡ lời, vội vàng ngậm miệng, Đường Diễm Diễm đỏ mặt, nàng cắn cắn môi, nhưng đem hết sức lớn tiếng nói: “Được thôi, huynh có bản lĩnh thì cướp thử xem, huynh có dám hay không?”

    “Không dám, đương nhiên là không dám rồi” Dương Hạo lúc đó đành tự rút.

    Đường Diễm Diễm oán hận trừng mắt nhìn hắn một cái: “Đáng ghét!”

    Ghét thì ghét Dương Hạo chả thèm quan tâm cúi đầu đi vào trong trại.

    Đường Diễm Diễm nhìn hắn dáng vẻ giả bộ đạo đức chả thèm ngó ngàng, nàng dậm dậm chân, hằm hằm đi theo sau lưng hắn.

    Đôi chân dậm dậm nghĩ trong đầy chỉ muốn đánh cho hắn một cái.

    Vào bản doanh, chính lúc định chia nhau về chỗ của mình nghỉ Dương Hạo đột nhiên dừng bước quay đầu nói:

    “Được rồi có một câu ta quên không nói với nàng”

    Đường Diễm Diễm dừng bước, đột nhiên hỏi “Lời gì?”

    Dương Hạo nhìn từ trên xuống dưới một lượt rồi khẽ cười nói : ‘Hôm nay nàng ăn mặc rất chỉnh tề, trang điểm cũng rất đẹp.”

    “Hừ’”

    Đên nay cùng Bạch Linh Bộ Thiếu chủ Thác Bạt Nghiêm nói chuyện cũng rất chừng mực, kì thực nàng rất có thiên phú làm kinh doanh.”

    “Hừ”

    “Còn nữa, hôm nay nàng rất xinh đẹp có dáng vẻ của một phụ nữ”

    Đường Diễm Diễm cuối cùng không nhịn được cũng phải bật cười, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, kiêu căng nói: “

    “Huynh có phải lại có chuyện gì cần bổn cô nương giúp đỡ không!

    Dùng không nổi việc vuốt ve mông ngựa có lời gì mau nói ra.”

    “Quả thực không có” Dương Hạo mỉm cười nói “Hoàn toàn là lời từ tận đáy lòng.

    Trời cũng đã muộn rồi, cô nương nghỉ sớm đi”

    Dương Hạo chắp tay quay người rời đi, nhìn sau lưng hhắn Đường Diễm Diễm khẽ nhếch khóe miệng, hé một nụ cười ngọt ngào.

    Có thể được những lời khen ngợi này của hắn, tối nay phí tâm trí cũng coi như không phí công, chỉ là……….cái tên tiểu tử thối tại sao mãi đến bay giờ mới nói, hại người ta thất vọng cả buổi tối.”

    Chương 204: Sương mù

    Trời đã sáng, đội quân của Dương Hạo đã thức dậy nhổ trại, bản doanh của Thác Bạt Nghiêm do có phụ nữ và trẻ con vì thế động tác có chậm chạp hơn, rất nhiều những cột khói từ trại đang bốc lên.

    Dương Hạo lên ngựa hướng mắt liếc nhìn về nơi Bạch Linh Thị dừng chân, dặn dò cho Mộc Khôi: “Đi thông báo một tiếng đi, chúng ra sẽ đi trước.”

    Đêm qua vừa nhận được sự tiếp đãi của người ta, những việc này cũng chỉ là chút lễ nghĩa nên có, Mộc Khôi vâng dạ một tiếng rồi đi về phía ở của Bạch Linh Thị.

    Khi mặt trời dần dần lên cao trên ngọn cây, đoàn người của Bạch Linh thị mới từ phía sau đuổi theo, cùng đám người ngựa của Dương Hạo giữ một khoảng cách.

    Trên thảo nguyên, đám người thương nhân yếu đuối cùng với đám người của bọn họ kết lại cùng đi, có thể phòng tránh mã tặc, và các bộ lạc thấy lợi mà sinh ý không hay.

    Cùng đi cùng tránh cướp, đặc biệt là tối hôm qua vừa mới cùng với mấy kẻ bộ lạc Mỹ Tư kết thù kết oán, dù nói mấy người đều bị diệt khẩu hết nhưng trong bóng đêm có kẻ nào vẫn đang rình rập hay không thì không nói trước được, Thác Bạt Nghiêm cẩn thận một chút cũng là đương nhiên.

    Xuyên qua nơi mảnh đất cát vàng, liền lập tức tiến vào một vùng thảo nguyên.

    Thảo nguyên trong tiết thu tự có một vẻ đẹp mê ly của mùa thu, những nhánh cỏ dại đã khoác màu vàng giống như một tấm thảm cực lớn, mềm mại phủ lên cả mặt đất trải dài đến tận chân trời.

    Cơn gió nhẹ thổi qua liền tạo ra tầng tầng lớp lớp những đợt sóng nhỏ.

    Từng đóa hoa dại không gọi thành tên, điểm xuyết đây đó, vẫn ngoan cường vươn tỏa vẻ đẹp của mình.

    Men theo dòng sông Vô Định đi, xa xa dòng sông từ nơi xa uốn lượn chạy lại, trông giống như một dải lụa ngọc đang nhảy múa trên mặt đất, có khi theo thế đất mà vút lên, có khi lại như chìm xuống.

    Bầu trời một màu xanh lam ưu tư, thảo nguyên dường như cũng đứng im bất động, nhưng thỉnh thoảng lại đột nhiên nhìn thất một vài động vật hoang dã, làm cho bức tranh tự nhiên to lớn và yên tĩnh bị khuấy động và có thêm sức sống.

    Dừng chân, bộ lạc Bạch Linh Thị cùng với đám người của Dương Hạo cùng đi.

    Hai ngày qua, luôn luôn tặng lễ vật cho nhau, sống rát hòa thuận.

    Hôm nay trời vừa chạng vạng tối, Mộc Ân xem khí trời, nói với Dương Hạo tối nay hoặc sáng mai e sẽ có mưa lớn, tốt nhất nên tìm nơi nào có thế đất cao một chút để dựng trại, giường ngủ cũng nên kê cao một chút.

    Mộc Ân vừa nới nói xong thì Thạch Đầu lưng đeo theo chiếc cung nhỏ của hắn, cưỡi một con ngựa màu hồng nhạt to lớn đuổi theo từ đằng sau nói: “Dương đại nhân, cha ta nói, tối nay hoặc ngày mai e rằng có mưa lớn ở đây, ông bảo ta đến nhắc đại nhân, tốt nhất nên chọn địa thế cao dựng trại.”

    Người thiếu niên này vốn rất kiêu căng, đêm đó uống rượu, thấy dáng vẻ Dương Hạo một mình đi có chút hờ hững, nhưng hai ngày nay chung sống qua lại cũng khá quen thuộc, đại khái cha hắn cũng nói rõ với hắn về địa vị và ảnh hưởng với bộ lạc Bạch Linh thị của Dương Hạo nên đứa trẻ này khi thấy Dương Hạo cũng có vài phần kính nể, ít đi một chút khí chất tàn nhẫn.

    Dương Hạo cười nói: “Ta biết rồi, tiểu Thạch Đầu, thay ta cảm ơn lệnh tôn đại nhân.”

    Thạch Đầu thấy hắn khách khí cũng nhếch miệng cười.

    Nữ nhân đều rất ghét nam nhân đánh đánh giết giết, nhưng nếu người nam nhân này vì người phụ nữ đó mà đánh nhau giết người lại là chuyện khác.

    Đường Diễm Diễm rất thích thiếu nhiên này lúc hắn bắn cung giết tên cướp vợ đó, liền cười nói trêu chọc: “Tiểu Thạch Đầu, ngươi bây giờ có vợ rồi, cũng đã thành người lớn rồi đó, đã có thể làm người đưa tin.’

    Thạch Đầu ngẩng cao đầu tự hào nói: “Ta vốn là người lớn rồi.”

    Mộc Khôi cười ha ha: “Ui ngươi mà cũng xem là người lớn sao?

    Tóc còn chưa mọc hết nữa ngươi có phụ nữ để cho nàng làm gì chứ?”

    Thạch Đầu nghiêm mặt hừ một tiếng nói: “Đương nhiên là dọn giường lau giày, giặt quần áo nấu cơm rồi.

    Đàn bà mà, còn có thể làm việc gì nữa chứ?”

    Đám đại hán thô tục bên cạnh lập tức phát ra những tiếng cười ồn ào, có người còn châm chọc, tiểu Thạch Đầu dù nghe không hiểu bọn họ đang nói gì, những cũng tự hiểu mình nói lỡ lời, liền đỏ mặt nhất thời không biết cãi lại gì, chỉ lắc lắc cái đầu trọc có mấy sợi tóc mai, quay đầu ngựa chạy như bay đi, đằng sau lưng lập tức lại rộ lên những tiếng cười.

    Nơi hạ trại của Lô Lĩnh Châu và Bạch Linh Thị đã chọn nơi có địa thế cao, trại cũng được dựng lên so với bình thường dày dặn hơn chút, phòng trừ trong đem có mưa to gió lớn lều sẽ bị cuốn đi.

    Trên thảo nguyên này mưa lớn vô cùng lợi hại, đặc biệt là vào mùa thu, một khi đã ướt người có thể khiến họ đông lạnh và mắc phong hàn, không thua gì chỉ mặc một chiếc áo cộc đi trên đường cái trong mùa đông giá rét.

    Bánh xe cũng được dùng cọc gỗ đóng chắc lại, hàng hóa không dỡ xuống, đám hàng hóa nhẹ trên lưng lạc đà không động đến, đống nặng dù đã hạ xuống nhưng bên dưới cũng phải kê một vài thứ vào, bên trên dùng bao bố bọc kĩ lại phòng tránh mưa ướt hàng.

    Đêm xuống thật nhanh, mưa lớn như trong dự liệu không đến, lúc rạng sáng, Dương Hạo đột nhiên tỉnh dậy bị những âm thanh nhẹ trên mặt đất mà tỉnh giấc.

    Bởi vì sợ mưa hắn vốn đã mặc áo nằm trên cao, lúc này kinh ngạc ngồi dậy có cảm giác chỗ vịn tay của giường gỗ có chút rung động.

    “Động đất à?

    Nếu mà động đất trên thảo nguyên, thì lại chẳng có gì đáng sợ, cho dù lều trại có đổ xuống cũng không có ai chết được……”

    Dương Hạo đột nhiên như bừng tỉnh, xoay người ngã lăn xuống mặt đất, áp tai xuống mặt thảm cỏ yên lặng lắng nghe động tĩnh, những âm thanh ù ù như xé gió tựa như từ nơi rất xa có vô số các chiến binh đang đi đến không có tiết tấu.

    Tất cả hội tụ lại thành một âm thanh ầm ầm dày đặc.

    Dương Hạo đột nhiên bừng tỉnh: “Là vó ngựa là tiếng vó ngựa của một đại quân gần quá rồi rất gần rồi dường như phải ngay trên đỉnh đầu rồi.”

    Hắn vội vàng nhấc đầu lên, liền thấy Mộc Ân đang đứng ở trước mặt, mới vừa nghe thấy những âm thanh ở nơi gần chính là tiếng bước chân của hắn.

    “Thiếu chủ, có một đại quân người ngựa đang đến rất nhanh, Mộc Ân đang định gọi các binh sĩ, mời đại nhân và các thương cổ nhanh chóng tìm chỗ trú thân, để tránh bị thương vong không đáng có.”

    Dương Hạo nhảy lên, nắm lấy thanh bộ kiếm ở đầu giường, đầu cũng không quay lại chạy xộc ra ngoài, vẫn còn nói một câu: “Ngươi mau đi gọi các thương nhân trốn đi, ta đi xem tình hình”

    Dương Hạo vừa ra khỏi chiếc lều liền đứng khựng lại, lúc này sắc trời hơi tỏ, cả trời đất lúc đó chìm trong màn sương mù lớn, sương mù như mê man, cách hơn mười bước chân đã khó nhìn rõ hình người.

    Lúc đó trong sương mù có một vài bóng người đang xuyên sương mù chạy tới, chỉ có thể dựa vào tiếng gọi mà đoán thân phận.

    May sao khi doanh trại đang toán loạn các thương cổ đã được trốn đi, hơn nữa toàn thể các binh sĩ tham gia cũng đã được bố trí đầy đủ, sự sắp xếp ở khắp mọi nơi, thêm nữa được đánh thức kịp thời, vì thế lúc này các binh sĩ ở vòng ngoài đã đưa xe ngựa và lạc đà đến che chắn, giương cung chuẩn bị chiến đấu.

    Dương Hạo chạy tới phía trước, cứ đi theo tiếng nói lớn Mộc Ân mà tìm đến: “Mộc Ân”

    “Đại nhân, sao người lại tới đây, sương mù dày đặc cả, nếu muốn bắn cung phóng ra cũng khó trúng, đại nhân mau quay về phía sau.”

    Dương Hạo nói: “Ta là thủ lĩnh của ba quân, hiện nay tình hình địch chưa rõ ràng, lại do sương mù lớn binh sĩ khó khăn phỏng phán đoán nếu ra lùi về những người chiến sĩ kinh nghiệm chiến đấu chưa đủ này tất sẽ hoảng loạn.”

    Rồi hắn đi một vòng xung quanh trận quân đang bài trí, lớn tiếng nói: “Tất cả nằm thấp xuống, giương cung chuẩn bị hiện nay địch ra khó đoán, nếu có người nào đến gần cứ bắn tên cản đường.

    Nếu có tiếng vó ngựa vang lên ở đâu thì bắn về phía đó.”

    Các binh sĩ vốn lúc này có chút hoảng sợ, nghe thấy tiếng chủ soái quả nhiên trấn tĩnh lại rất nhiều.

    Mộc Ân dậm chân một cái, vội vàng đuổi theo phía sau, tiện tay cầm chiếc mũ giáp trên đầu mình đưa cho Dương Hạo, lại đưa chiếc khiên cho Dương Hạo cầm, Dương Hạo một tay cầm khiên một tay cầm kiếm đi vòng quan đoàn quân, khi quay về nơi xuất phát liền thấy Mộc Khôi đang dứng ở một bên hướng về phía sương mù lắng tai nghe.

    Dương Hạo tiến đến hỏi: “Sao rồi, người đến có phải người chúng ta tiếp xúc không?”

    Mộc Khôi quay đầu lại, thấy hắn đến, vội vàng tiến đón đón nói: “Còn chưa rõ, nghe âm thanh, số người đến có lẽ chừng trong vòng hai trăm con ngựa, số người không phải nhiều lắm, nghe tiếng họ hô hào giống như mã tặc trên thảo nguyên hiện nay đang giao tranh cùng với Bạch Linh Thị ”

    “Sao cơ?”

    Dương Hạo bước lên trước hai bước, lắng tai nghe một lúc từ trong sương mù mơ hồ truyền đến âm thanh chém giết, tiếng binh khí va vào nhau, nhưng lại không dày lắm, thể hiện đám sương mù này với đối thủ cũng có sự bất lợi lớn.

    Đối thủ cũng bất lợi, hai bên không cách nào biết được tình hình của địch, tạm thời còn chưa có sự tiếp xúc lớn.

    Dương hạo trầm tư một lúc, dặn dò nói: “Án binh bất động nhất thiết dặn bọn họ chú ý động tĩnh của chúng”

    Hắn trầm tư một lúc trong công sự che chắn, chậm rãi nói: “Tình hình địch đến không rõ ràng, không biết chúng có hiểu được thực lực của chúng ta, hôm nay có sương mù lớn thế này, chúng ta muốn giúp bọn họ thật không dễ, cũng may là số người đến không nhiều.

    Nếu chỉ khoảng hơn hai trăm con ngựa, Bạch Linh thị có thế lợi có lẽ sẽ chống cự được một lúc, đợi đến khi trời sáng rõ sương mù tan đi mới có thể dễ dàng giúp đỡ bọn họ.”

    Mộc Ân “Ừ” một tiếng nói: “Trên thảo nguyên một bộ lạc gặp phải một bộ lạc khác đột nhiên tập kích, là chuyện thường xuyên xảy ra.

    Theo tình hình bình thường chỉ cần nam tử có thể chạy thoát, lại đem theo được chút tài sản quý giá, cũng sẽ không để lại cho đối phương cái gì.

    Nhưng hiện nay không giống nhau, Bạch Linh Thị là bộ lạc buôn bán của Dã Ly Thị, tài sản mười mấy xe hàng ít nhất cũng phải là một nửa số tài sản của bọn họ, không nỡ bỏ rơi ở lại, hơn nữa còn sương mù lớn như vậy, nếu một khi bỏ chạy tất sẽ tiêu tan tất cả chỉ có thể bị kẻ địch thâu tóm.

    Thác Bạt Nghiêm đó không phải một người ngu xuẩn hắn nhất định sẽ dù chết vẫn phải thủ công chờ trời sáng.”

    Mới nói đến đây liền nghe thấy tiếng của một người con gái: “Dương Hạo, Dương Hạo, Dương Hạo, Dương Hạo………”

    “Đừng có la gọi như gọi hồn thế, ta đang ở đây!”

    Dương Hạo vừa nghe thất liền biết Đường Diễm Diễm đến, tức giận đáp một tiếng.

    “Dương Hạo tìm huynh thật khó.”

    Đường cô nương õng ẹo như nữ quỷ từ trong sương mù hiện ra, quần áo chỉnh tề vẫn là bộ trang phục Hán của tối qua, chỉ là tóc tai bù xù, thể hiện sự vội vàng chạy đến, không kịp để ý đến việc chải đầu: “Dương đại nhân, xảy ra chuyện gì vậy?”

    Dương Hạo nhìn bên ngoài sương mù có một đoàn người, thần sắc hoảng loạn nói: “Nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ta nghĩ chúng ta đã có dự liệu rồi.”

    Đường Diễm Diễm đứng sững người, dở khóc dở cười Dương Hạo quay đầu nhìn nàng một cái, chất vấn hỏi: “Tất cả các thương cổ đã trốn hết sau vòng nội giới, nàng hiện nay cũng nên trốn ở trong đó ai cho phép nàng ra ngoài này.”

    Đường Diễm Diễm trừng mắt nói: “Cái gì?

    Cái ngữ khí này là nói chuyện đấy à, hiện nay không phải lúc ngươi đang cầu ta giúp đỡ hay sao?”

    Mộc Ân và Mộc Khôi nhịn cười cúi đầu, đột nhiên, chỉ nghe thấy từ trong sương mù tiếng vó ngựa ù ù kéo đến, bốn năm con ngựa lớn đang bay về phía bọn họ, đồng thời có mấy tên bắn vun vút đến, trong đó một mũi tên bắn trúng vào chỗ công sự che chắn.

    Mộc Ân và Mộc Khôi nhanh chóng xông lên trước, lớn tiếng quát: “Bắn tên bắn tên.”

    Dương Hạo không nói thêm một lời nào, một tay gạt Đường Diễm Diễm, để nàng sau lưng của mình, Đường Diễm Diễm giãy dụa nói: “Buông ta ra, buông ta ra.”

    Dương Hạo giơ ngón tay lên , có ý muốn bảo nàng im lặng, cô gái nhỏ không biết nặng nhẹ này thật khiến hắn bực mình, hắn nghiêm khắc nói: “Còn hò hét cái gì, nàng thật không biết chuyện tốt chuyện dở gì cả, nàng có làm sao thì bảo ta làm sao sống với Đường gia?”

    Đường Diễm Diễm kêu lên: “Ta đứng ở bên chiếc xe, tên cũng bắn đến được, ngươi định giết ta à.”

    “Ồ” Dương Hạo lúc này mới như sực tỉnh, ngượng ngùng buông nàng ra, dặn dò: “Thế thì ngồi im ở đây đừng có động đậy ta đi xem tình hình” nói xong liền chạy về phía trước.

    Đường Diễm Diễm xoa xoa cái vai bị đập vào chiếc xe, cúi đầu suy nghĩ, đột nhiên mặt mày hớn hở cũng không biết đang nghĩ đến chuyện gì mà vui vẻ thế.”

    “Có bao nhiêu người?”

    Dương Hạo cầm kiếm chạy đến bên cạnh Mộc Ân, Mộc Ân lắc đầu: “Vài kẻ thôi, bọn họ chỉ lầ đang thăm dò tình hình tiến công, đang muốn thử thực lực của chúng ta.”

    Vừa dứt lời, lại có mấy tên khác cưỡi ngựa như bay đến, bắn tên nhanh như chớp, bắn ra mấy mũi tên rồi lại hô hào rút lui, mượn sự che giấu trong sương mù những kẻ này cứ đến đi như quỷ thần khiến người ta thật khó phòng bị, lúc nào cũng ở trong trạng thái căng thẳng.

    lạnh lùng cười dặn dò: “Nếu có đám người ngựa lớn nào đánh đột lích, cứ thoải mái bắn tên.”

    Mộc Khôi, là một xạ thủ thần sầu, cứ dùng tên mà đấu với tên, trong sương mù ngữ đến nhanh như gió tên bắn trúng người không dễ thì chuyển sang bắn ngựa.”

    Mộc Khôi vâng dạ một tiếng, chạy như bay đi, chưa đầy một lúc các nơi đều đã nhận được lệnh, các cung thủ giương cung bắn giặc.

    Đám du kị đó trở lại không có một tiếng người bắn tên chỉ cần trong sương mù bóng ngựa hơi hiện lên liền bắn thẳng về nơi có âm thanh tiếng ngựa.

    Bên này không một ai được lên tiếng gì chỉ lạnh lùng âm thầm mà bắn tên.

    Lúc này đám du kị liền bị mất lợi thế, một người trốn sau công sự che chắn, một người lại đang cưỡi trên lưng ngựa, cùng bắn tên tất nhiên sẽ là kẻ địch bị hại.

    Trong sương mù chỉ nghe thấy tiếng ngựa hí, tiếng người hò hét không biết đã đả thương bao nhiêu người.

    Những tên du kị đó cuối cùng cũng biến mất dạng, tiếng chém giết từ phái trại Bạch Linh Thị vẫn càng ngày càng lớn, có thể thấy bên đó đang không được thuận lợi, chúng cũng đang đánh chiếm vào Bạch Linh Thị.

    Mộc Khôi nói: “Bạch Linh thị chẳng qua có hơn hai trăm người lại toàn là người già và phụ nữ yếu đuối e rằng bọ họ có dốc toàn lực ra chống đỡ cũng khó lòng chống cự được.”

    Dương hạo nằm trên đống hàng hóa, chau mày nghĩ ngợi lắng nghe âm thanh chém giết từ trong màn sương vọng lại, trong lòng như bị đè nặng, trầm tư nói: “Sương mù đầy trời, tình hình địch không rõ ràng không thể sơ suất coi thường.

    Thân là một chủ soái toàn quân nếu như khi ngay cả sự an nguy của tất cả cũng không cách nào bảo vệ được thì ta sẽ không hành động nguy hiểm, nếu không một khi trúng kế của địch thì tất cả trại sẽ bị thua, không còn con đường quay lại.”

    “Vâng!”

    Bên cạnh đó đột nhiên chui ra một cái đầu, vui vẻ nói: “Ai tới thế, là mã tặc hay là người bộ lạc Mỹ Tư tới báo thù?”

    Dương Hạo vừa tức giận lại vừa lo lắng: “Tại sao nàng lại lên đây?”

    Đường Diễm Diễm ngang nhiên nói: “Hừ, huynh cho rằng ta là người thừa sao?

    So với huynh kiếm thuật của ta có khi còn hơn ấy chứ, nhưng thủ hạ của huynh chỉ có mấy người, luận võ công ta ở đây cũng coi như là có thêm sự trợ giúp.ݍ

    Dương Hạo qoay đi chẳng thèm để ý đến nàng, chỉ chú tâm xem động tĩnh phía trại của Bạch Linh thị đã vọng lại, bên đó tiếng chém giết càng ngày càng kịch liệt, trời cũng dần dần hửng sáng, có thể nhìn thấy xa hơn một chút nhưng đám sương mù dày đặc vẫn chưa tan hết.

    Đột nhiên Mộc Ân như thấy có gì đó lạnh sống lưng, rút mũi tên giương cung tên lên hướng về phía trước đám cỏ trong đám sương mù………….

    Trong sương mù, mơ hồ có thể nhìn thấy rất nhiều kị sĩ đang phóng về phía này, lập tức lại có vô số các chiến mã cản đường của bọn họ, đôi bên hỗn chiến với nhau, bóng người trong sương mù hòa vào lúc ẩn lúc hiện, như thiên binh thiên tướng đang bay giữa không trung.

    Mộc Ân giương cung, nhất thời cũng không phân biệt rõ địch ta, không thể bắn tên được.

    Đôi kịch liệt chiến đấu, hò hét liên thanh, thình thoảng có người ngã từ lưng ngựa xuống.

    Do khoảng cách khá gần nên trong vòng một bước, đến tiếng binh khí giao tranh của đôi bên cũng nghe rất rõ ràng.

    Trong tiếng chém giết, liền nghe thấy một tiếng gọi vừa cao vừa non nớt của trẻ con đang gọi: “Dương đại nhân, tộc của ta không chống lại được địch, muốn dựa vào thế trại doanh của ngài, cha ta đang cho người cản đường phía sau xin đại nhân mau mau phát binh trợ giúp.”

    Lời nói chưa dứt, liền nghe thất một tiếng kêu thảm thiết của một người con gái vang lên, ngắt quãng âm thanh của nó.

    Vừa mới nghe hắn gọi đoán là hắn vừa bị ngã ngựa nhưng chỉ chớp mắt đã có biết bao nhiêu người cũng bị ngã ngựa, bao nhiêu người còn đang chém giết nhau.

    Ẩn hiện trong sương mù như vật đến bóng người hắn cũng nhìn không rõ không biết là sống chết ra sao.

    Dương Hạo khẽ rùng mình, trầm giọng nói: “Tiểu cô đầu!”

    Tiếng nói vừa dứt cổ tay hắn liền bị nắm chặt lấy, quay đầu nhìn lại thấy Đường Diễm Diễm hai mắt đỏ hoe, lo lắng nói: “Huynh còn xem gì nữa, còn không đi cứu người?”

    Dương Hạo đắn đo một hồi, ánh mắt chợt kiên quyết trầm giọng nói: “Các vị án binh bất động không được động thủ.”

    Mộc Ân vốn không thích xen vào chuyện bên ngoài, hắn từ nhỏ đã nuôi dưỡng thói quen chỉ tuân theo mệnh lệnh chủ nhân phát ra, đã hình thành một loại bản năng, Dương Hạo vừa dứt lời hạ lệnh hắn liền lập tức đi dặn dò.

    Các tướng sĩ tai nghe lệnh, cả một vòng chấn thủ hình tròn tất cả các binh sĩ đều nắm chặt tay đao, căng lớn cây cung, phục trên mặt đất bất động, cho dù trong sương mù từ đằng xa tiếng chém giết đầy trời, tiếng kêu khóc vang vọng.

    Đường Diễm Diễm đỏ mặt tức giận nói: “Huynh còn đợi gì nữa?”

    Dương Hạo quay đầu quay lớn: “Im lặng!”

    Hắn từ trước đến nay chưa bao giờ có thái độ nghiêm khắc và ăn nói như vậy với Đường Diễm Diễm, vừa bị quát Đường Diễm Diễm bị bất ngờ quên cả việc cãi lại.

    Dương Hạo vừa hướng ánh mắt về phía trước, trấn tĩnh nói: “Địch đến là kẻ nào, rốt cục là có bao nhiêu người, mục đích của chúng là cái gì?

    Chúng ta còn chưa biết rõ.

    Trận bàn của ta có bao nhiêu là thương cổ cần phải bảo vệ.

    Không thể di chuyển toàn bộ về phía trước, phân binh tản lực cũng chỉ có hạn, nơi địa thế này, trái phải đều là sương mù dày đặc nếu vừa viện binh ra liền bị người từ trong đánh ra thì sao?”

    Đường Diễm Diễm hướng mắt nhìn ra ngoài, cãi lại: “Địch đến đông, tiếng vó ngựa cũng không thể che giấu được người mà?

    Trận sương mù lớn này, đối với chúng ta bất lợi, đối với bọn họ cũng chẳng có lợi gì, dân chúng của bộ lạc Bạch Linh Thị đang ở trước mắt huynh bị chém giết tàn sát, bọn họ đối với huynh muôn phần kính nể.

    Dù rằng cũng có sự mưu lợi cũng coi như là bạn tốt của chúng ta, huynh nhẫn tâm án binh bất động, giương mắt nhìn những người yếu thế đó bị tàn sát sao?”

    Dương Hạo nhắm nghiền mắt lại, khi vừa mở mắt ra, sự dao động của tình cảm trong đôi mắt đã biến mất hoàn toàn, tiếng nói hắn lại bình tĩnh, nói từng chữ từng chữ: “Kẻ buôn bán thì vô tâm mà binh tướng thì vô tình.

    Trên chiến trận người người đều là quân cờ chỉ nói chuyện thành bại, không cần biết được mất!”

    “Huynh…….”

    Đường Diễm Diễm phẫn nộ tột cùng, nhưng không thốt ra lời.

    Chương 205: Sử trá

    Người của bộ lạc Bạch Linh Thị đương nhiên là khó chống đỡ nổi, những kẻ tập kích lai lịch bất minh kia đã tiến đến rất gần doanh trại của Dương Hạo, nếu có thể trốn đến nơi doanh trại của Dương Hạo để hợp binh ở một nơi, cùng với bọn họ chống lại kẻ địch, vậy có thể bảo toàn được tính mạng của dân chúng bộ tộc Bạch Linh thị.

    Chỉ cần sương mù tan đi, hơn hai trăm kẻ tập kích kia cho dù có dũng mãnh cũng chẳng thể nào làm được gì.

    Nhưng những kẻ đến lai lịch không rõ ràng này, rõ ràng cũng đã định phá hỏng ý đồ của bọn họ.

    Dựa vào sự che giấu của sương mù, liều mạng ngăn trở hành động của bọn họ, dù chỉ còn cách một vài bước, sự di chuyển của bọn họ cũng khó mà tiến lên, mỗi lần tiến lên trước một bước đều phải hi sinh không biết bao nhiêu thân thể.

    Đường Diễm Diễm mắt nhìn những người dân bị ngã từ trên ngựa, hai mắt đỏ cả lên, nếu không phải Dương Hạo đang nắm chặt lấy vai của nàng nàng sẽ nhảy lên mà chạy về phía đó giúp đỡ.

    Dương Hạo hít một hơi, lớn tiếng hét: “Các huynh đệ Bạch Linh tộc, sương mù đầy trời, hành tung địch khó nắm bắt, Dương mỗ không tiện chi viện, các huynh đệ Bạch Linh tộc hãy cố gắng tiến gần hơn về phía chúng tôi, sóng vai hợp sức.”

    Tiếng hét từ xa vang trời, tiếng chém giết kịch liệt, người của Bạch Linh thị đến thời gian trả lời cũng không có, nhưng tiếng nói của Dương Hạo quả nhiên đã mang đến cho bọn họ một dũng khí cực lớn.

    Bản năng sinh tồn khiến bọn họ liều mạng ngăn địch, dần dần cũng tiến đến gần hơn.

    Hai bên đánh nhau phải tới gần chỉ còn trên trăm chục thước nữa, từ trong sương mù đột nhiên có một thiếu niên dáng người nhỏ nhỏ đang chạy như điên về phía này, thở hồng hộc mà hét lớn: “Dương đại nhân, địch đến hung hãn, chúng tôi không chống cự được, xin người hãy phát binh cứu, phát binh……..”

    Người thiếu niên chạy về hướng này, đằng sau lưng đột nhiên có một kị sĩ cưỡi ngựa rất nhanh đuổi theo, kị sĩ trên ngựa giơ cao cây đao, dường như sắp đuổi đến nơi, cây đao cứ như sẽ bổ đôi đứa trẻ.

    Đường Diễm Diễm nhìn mà thấy run sợ kinh hãi, thét lên một tiếng, Mộc Ân đã nhìn rõ địch ta liền vội vàng giương cung lên bắn.

    Tên đã rời cung tiếng cung bắn đi vẫn còn vang vọng bên tai, tên đại hắn cầm cây đao gục xuống đầu ngựa, con ngựa hí lên mấy tiếng, dựng người giơ cả móng ngựa lên rồi đổ xuống bên cạnh người thiếu niên.

    Thiếu niên đó là Thạch Đầu, tuy nó tuổi còn nhỏ người cũng rất mau lẹ, lập tức trèo lên định cưỡi con ngựa vô chủ ngay, nhưng thân hình hắn quá thấp lại không ai đỡ lên ngựa cũng chẳng có thang trèo lên muốn leo lên lưng ngựa thật khó khăn.

    Đường Diễm Diễm Mộc Ân mấy người đều căng thẳng nhìn theo, trong lồng ngực tim đập thình thịch như đánh trống.

    Giây phút căng thẳng này không kém gì tâm trạng căng thẳng lúc đầu Dương Hạo ôm con chó nhỏ lên ngựa.

    Thật khó thể nhìn thấy thân hình bé nhỏ ấy đang nghiêng mình nhảy lên con ngựa, từ phía không trung phát ra hàng loạt tiếng hoan hô.

    Lúc này từ phía sau lại có mấy kẻ kị sĩ đuổi theo hắn, mấy người này bèn chạy đuổi về phía trước, binh khí trong tay vẫn không ngừng hướng thẳng về phía Thạch Đầu, thấy rõ địch ta, một bên muốn bảo vệ cho tiểu tộc trưởng, một bên lại muốn giết hắn hoặc ít nhất là muốn bắt hắn lại.

    Đường Diễm Diễm nhìn thấy máu sôi sục, hét lớn bên tai của Dương Hạo: “Đã đến gần như vậy rồi, huynh còn không xuất binh tiếp viện sao?”

    Không ngờ Dương Hạo lúc này giống như một khúc gỗ điêu khắc, chau mày cứ đần người nhìn về phía trước, dường như hoàn toàn không nghe thấy những lời của nàng.

    Đường Diễm Diễm tức giận, buông người đang định nhảy lên, nhưng bàn tay thật lớn của Dương Hạo đã giữ chặt lấy lưng nàng, sức mạnh lớn kì lạ, lại khiến cho nàng không thể động đậy.

    “Dương đại nhân cứu ta, Dương đại nhân cứu ta……..”

    Thạch Đầu cưỡi trên con ngựa chạy hối thúc về phía này, phía sau cả địch và ta chỉ có hơn mười đại hán đang đuổi theo sát nhau.

    Thỉnh thoảng lại có tiếng kêu thảm thiết của một người phụ nữ nào đó từ trong sương mù vang lên, càng tăng thêm không khí căng thẳng.

    Dương Hạo run lên, đột nhiên quát lớn: “Những kẻ đến gần hai mươi bước chân, giết hết không tha!”

    Lệnh vừa ban ra, các thủ hạ sĩ tốt đều ngẩn người, nếu bọn họ thuộc nhóm người được rèn luyện như Mộc Ân, quen việc phục tùng mệnh lệnh chỉ huy, e rằng chẳng cần nghĩ đã giương cung lên bắn rồi.Nhưng những dân tráng này rất nhiều người vốn đều là dân chúng của Bắc Hán, nếu bọn họ không phân địch ta mà giết người, làm sao có thể hạ thủ được chứ?

    “Huynh điên đấy à?”

    Đường Diễm Diễm tức giận bốc hỏa, hung hăng gạt tay hắn ra nhảy dựng lên nhảy ra ngoài, đứng chắn trước trận địa lớn tiếng quát: “Làm sao có thể không phân biệt địch ta như thế mọi người không được ra tay.”

    Chính trong khoảnh khắc do dự ấy, Thạch Đầu ở ngay phía trước, hơn mười đại hán ở phía sau, đã chạy đến quá gần.

    Dương Hạo quát lớn: “Bọn họ muốn xông vào doanh trại!

    Cứ giết hết không cần suy nghĩ!”

    Vừa nói liền rút kiếm dài ra, một mình nhảy ra, gạt cánh tay của Đường Diễm Diễm kéo vào trong lòng, khoảnh khắc xoay người lại đá một cái, đẩy nàng về phía sau.

    Đường Diễm Diễm “ai da” một tiếng, liền ngã vào đóng hòm đồ hàng hóa đang xếp ở đây, ngã sõng trên thảm cỏ, nhất thời hoa mắt không phân biệt vật gì.

    “Vù” một mũi tên lạnh lùng bay đến.

    Mục tiêu chính là Dương Hạo, Dương Hạo nhảy lên lùi một bước về phía Đường Diễm Diễm.

    Hắn vặn người một cái đỡ Đường Diễm Diễm đưa vào sau hàng rào, rồi lại quay mình chạy ra ngoài.

    Trọng tâm vốn không được ổn định lại phải tránh mũi tên của đối phương, liếc thấy một động tác của đối phương, còn chưa thấy tên bay đến, liền bị ngã về phía sau, ngửa mặt té xuống bãi cỏ.

    Bộp một tiếng, may là hắn phản ứng nhanh nhẹn, mũi tên đó cũng chỉ sượt qua, chỉ cọ xát vào áo giáp của hắn một cái, mũi tên này chính là do Tiểu Thạch Đầu bắn ra.

    Đường Diễm Diễm tức giận bừng bừng quay người lại, chính lúc nhìn thất mũi tên bay đến, Dương Hạo liền bị ngã ngửa ra, làm nàng sợ đến mức hét lớn.

    “Đại nhân!”

    Mộc Ân thả người nhảy xuống bên cạnh thân Dương hạo, dùng thân của mình đỡ hắn dạy, Mộc Khôi tên bắn liên hoàn, đã bắn trúng hai tên đại hán phía trước.

    Đi đầu tiên là Thạch Đầu dáng vừa nhỏ bé lại nằm phục trên lưng ngựa có đầu ngựa che chắn nên không thể bắn trúng được nó, nó vừa một tên bắn ngã Dương Hạo đang ha ha cười lớn, thúc ngựa hướng xông thẳng về phía trước.

    Đường Diễm Diễm trợn to hai mắt, như để có thể nhìn rõ vì hoàn toàn không tin trên khuôn mặt còn non nớt của nó đang có một nụ cười thâm hiểm và độc ác đến vậy.

    Khuôn mặt đó chỉ thoáng hiện lên, rồi lại chìm vào trong sương mù, trong sương truyền đến tiếng hét lớn của nó: “Dương Hạo chết rồi, Dương Hạo chết rồi!”

    Nghe thất tiếng gọi, Dương Hạo nằm trong doanh trại tạm thời chưa thể dậy, Đường Diễm Diễm chỉ cảm thấy tay chân lạnh toát, trong lòng thầm nói: “Là tại ta, ta đã hại chết chàng, ta đã hại chết chàng.”

    Lúc này lại thấy Dương Hạo nhảy dựng lên, hét lớn: “Bổn phủ không việc gì, mọi người phải nghiêm chỉnh giữ vững thế trận, bất cứ kẻ nào đến gần, giết không tha!”

    Lúc này mười mấy tên kị sĩ đang xông đến gần và các dân tráng Lô Lĩnh Châu đang bắn tên đối chiến nhau, đã rơi rụng xuống một vài tên.

    Nhìn kĩ hai bên, đã hiện dần lên trong đám sương mù dày đặc, từ xa xa truyền đến tiếng quát mắng không biết là từ đâu hay là các binh sĩ lại đang giao tranh với nhau.

    Dương Hạo dưới sự bảo vệ của Mộc Ân mới bình yên chạy vào nơi hàng rào che chắn của thế trận.

    “Dương Hạo, ta……..”

    Đường Diễm Diễm vốn luôn tỏ ra cứng rắn nay cũng mềm nhũn người, nhưng lại vui mừng mà khóc lóc.

    Dương Hạo còn chưa kịp nói gì, liền nghe thất bên trái ngoài mấy chục bước có tiếng kêu: “Kẻ xấu phá doanh trại, kẻ xấu phá doanh trại”

    Các chiến sĩ xung quanh nhất thời hoảng loạn, Dương Hạo lại lạnh lùng cười, lớn tiếng quát lại: “Quân ta gấp mấy lần quân địch, lại đang giữ thế phòng thủ, nào có dễ dàng bị phá vỡ, đây là kế nghi binh bọn họ đang lợi dụng sương mù để thi hành, tất cả không được động đậy, cố định tại chỗ, Mộc Khôi ngươi đem người đi xem sao.”

    “Vâng” Mộc Khôi vâng một tiếng, cầm theo cây đao, đem theo hơn mười người sĩ tốt liền đi nhanh về phía phát ra tiếng cảnh báo.

    Qua một lúc lâu, quả nhiên có hơn mười con ngựa khỏe mạnh đang phi nhanh như gió hướng về phía này, thủ tốt đều được Dương Hạo ra lệnh, vẫn ở nguyên vị trí của mình, vừa thấy địch đến, đón đầu bắn tên như mưa.

    Chỉ trong chốc lát mấy người trên ngựa đã ngã hết xuống.

    Sương mù như lay động, trên mặt đất chỉ còn lại la liệt mấy thi thể, lại có những con ngựa không có người cưỡi cứ tự chạy, xem ra đã giết được một phần của địch.

    Chỉ trong chốc lát, Mộc Khôi cầm cây đao vội vàng quay về, thở hồng hộc nói: “Đại nhân, bọn họ dùng xe hàng làm vật che chở, lặng lẽ tới gần rồi, nhưng bị chúng ta phát hiện ra sớm, hiện tại đã bị đẩy lùi rồi.”

    Dương Hạo nhìn vết thương trên áo giáp, nhìn một lúc lâu, hắn ngồi xuống chỗ công sự che chắn, lặng lẽ suy tư một hồi, rồi cười lạnh lùng: “Ta hiểu rồi, vốn là chẳng có mã tặc gì cả, cũng không phải cái gì mà bộ lạc Mỹ Tư đến báo thù, vừa nãy có hai người chiến binh cưỡi ngựa chạy từ trong sương mù xông ra, chính là người của bộ lạc Bạch Linh Thị.

    Bọn họ vừa giả vờ tấn công doanh trại của bộ lạc Bạch Linh Thị, diễn ra cái trò vui này đây, chính là định dụ cho ta xuất binh.

    Nhưng ta lại án binh bất động liền sai Thạch Đầu đến trước để làm loạn doanh trại.”

    Đường Diễm Diễm tính tình vốn tò mò, nếu đổi lại là lúc bình thường có cái gì không hiểu phải hỏi ngay rồi, nhưng lúc này nhìn thấy Dương Hạo đang bị thương chảy máu, nàng giống như một đứa trẻ làm sai, ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh lén nhìn hắn, nào còn dám nói hay hỏi gì.

    Mộc Khôi kinh ngạc, thở không ra hơi tức giận nói: “May mà đại nhân đã cảnh tỉnh trước, nếu không doanh trại một khi bị giải tán những tên kị sĩ kia giả bộ trà trộn trong đám sương mù dày đặc xâm nhập vào chúng ta dù trong tay có nghìn vạn người ngựa cũng chỉ có thể để người ta tàn sát thôi.

    Đại nhân, làm sao có thể nhìn ra kế li gián của bọn họ vậy?”

    Dương Hạo nói: “Vừa rồi, vội vàng ứng chiến, ta cũng chỉ là mơ hồ, rất nhiều điều nghi ngờ chỉ hiện lên ở trong lòng, nhưng từ đầu tới cuối nghĩ mãi vẫn không hiểu.

    Đám sương mù lớn thế này, lại thêm địch là người đột ngột mà đến, không những che mắt của ta cũng che luôn cả trái tim của ta.”

    Hắn xoay người lại, hướng về phía kẻ địch đột ngột mà yên lặng tiến đến trong sương mù nhìn một hồi nói: “Tối đó, khi Thạch Đầu bắn chết người Nhật Cốc Đức đi cướp vợ, cái thần thái lạnh lùng mà bình tĩnh đã khiến trong lòng ta có sự sinh nghi.

    Bộ lạc Bạch Linh vốn sống hỗn tạo lẫn với người Mãn Hán, lâu rồi cũng phải chịu sự Hán hóa, những đứa trẻ của mấy năm gần đây nếu như bình thường chưa từng giết người làm sao có thể có thái độ tự nhiên và lạnh lùng như thế.”

    Không sai, thiên hạ rộng lớn, chẳng có gì là không thể.

    Cứ cho là một đứa trẻ ung dung giết người, cũng không phải là không thể.

    Vì thế lúc đó ta dù rất kinh ngạc nhưng cũng không quá chú tâm vào đó.

    Nhưng, bộ lạc Bạch Linh chống giặc không nổi, khi tiến đến gần chỗ doanh trại của ta nhờ giúp đỡ nên để một võ sĩ cường tráng mở đường, phải bảo vệ cho người già và trẻ nhỏ ở giữa mới đúng.

    Địch đến từ bốn phương tám hướng, đến thế nào thì nói sau.

    Nhưng bọn họ lại để cho phụ nữ và trẻ con xông lên phía trước, chịu sực tấn công của kẻ địch, vũ khí sát thương như vậy là quá bất thường.

    Đến nước này, ta vẫn chưa nghĩ được ra rõ rang lắm, nhưng lúc Thạch Đầu đột nhiên xông vòng vây hướng về phía ra thì thật đáng ngờ, hắn là tiểu tộc trưởng của bộ lạc Bạch Linh, người trong tộc thấy hắn nguy hiểm chạy lên trước để bảo vệ là điều đương nhiên, nhưng như thế đương nhiên kẻ địch đến dù bất ngờ nhưng cũng biết rõ thân phận hắn sao?

    Vì sao không để ý sự nguy hiểm khi tiến đến gần doanh trại của ta mà cứ lúc nào cũng đuổi theo hắn ngay.

    Những điều nghi ngờ này, quả thật khiến người ta khó hiểu, mắt thấy hắn xông ra từ trong đám sương mù, ta đột nhiên nghĩ ra, trong đêm đó sương rơi xuống, khi sương dày đặc nhất chỉ ngoài mười bước chân đã khó nhìn ra mặt người, đám người ngựa này từ đâu đến từ hướng nào làm sao để có thể chuẩn xác mà tìm thấy nơi dừng chân của chúng ta?

    Sợ hãi nảy lên trong lòng chỉ cảm thấy đột nhiên hết sức nguy hiểm theo bản năng hạ lệnh chống cự ngăn trở địch, kì thật các nghi ngờ cũng là cho đến bây giờ mới nghĩ được triệt để.”

    Đường Diễm Diễm tò mò quá đến lúc này không thể nhịn được buột mồm hỏi: “Nhưng…….

    Bộ lạc Bạch Linh thị tại sao lại muốn đánh lén chúng ta?”

    Dương Hạo nhìn nàng một cái, Đường Diễm Diễm vội vàng bịt miệng lại lùi sau hai bước, cứ như sợ hắn lại đá cho mình một cái, đỏ mặt ấp úng: “Ta…..ta biết là làm sai rồi không được sao?”

    Dương Hạo vừa muốn trả lời liền nghe thấy tiếng cười lớn truyền đến trong đám sương mù: “Ha ha , Dương đại nhân ngươi thật là phúc lớn, tiểu nhi vừa bắn một tên mà vẫn chưa bắn chết người sao?”

    Chương 206: Đòn sát thủ

    Đây là tiếng nói của Thác Bạt Nghiêm, trong hàng rào bất chợt im lặng, Dương Hạo từ từ đứng dậy, giương khiên trước người, khoảng cách gần như vậy, trừ khi là có tốc độ phi phàm, một hảo thân thủ cũng chưa chắc tránh được, hắn không dám khinh suất kẻ địch.

    “Ha ha, Thác Bạt Nghiêm, sự tiếp đãi hôm nay của ngươi, quả là còn đặc sắc hơn cả bữa thịt dê nướng và những điệu ca múa tối hôm trước.

    Ta nghĩ….ngươi cũng không phải là thiếu tộc chủ của cái bộ lạc Bạch Linh Thị gì đó, xin hỏi danh tính thực là gì?”

    Dương Hạo trầm lặng, tìm kiếm vị trí của Thác Bạt Nghiêm từ trong đám sương mù, đồng thời âm thầm ra ám hiệu phát lệnh cho Mộc Ân tìm cơ hội để bắn tên.

    Nhưng Thác Bạt Nghiêm dường như trong đám sương mù đã thúc ngựa phóng đi, âm thanh lúc trái lúc phải làm cho người khác căn bản không cách nào nắm bắt chính xác vị trí của hắn.

    “Ha ha, nói rất hay, nói rất hay, ta quả thật không phải người của Bạch Linh thị, nhưng nếu ngươi gọi ta là Thác Bạt Nghiêm thì cũng không sao.

    Ta còn có một cái tên, ta nghĩ chắc người cũng đã từng nghe qua, Dương đại nhân không biết đã từng nghe qua cái tên Lý Quang Nghiễm của Ngân Châu hay chưa?

    Tất cả những người đứng sau Dương Hạo đều tỏ ra dao động, Dương Hạo cũng chợt chau mày, Lý Quang Nghiễm của Ngân Châu hắn đương nhiên đã từng nghe qua.

    Đây là một nhân vật quan trọng của bộ tộc Thác Bạt thị, gia tộc Lý Quang Nghiễm đảm nhận chức vụ phòng ngự sử của Ngân châu, vùng với Hạ châu, Nam Bắc gần xa hỗ trợ, không chế thất thị Đảng Hạng ở giữa, chống lại sự kháng cự của Hồi Hột từ phía ngoài, can thiệp việc của Thổ Phiền và Khiết Đan, kể cả thế lực ở trung nguyên.

    Bọn họ khống chế chắc trong tay gia tộc mình cả vùng Tây Hạ.

    Nhưng Dương Hạo quả thật không dự liệu việc hắn lại quy phục dễ dàng, che giấu thân phận của mình rời xa khỏi cái hang ổ mà xâm nhập vào vùng tản cư của người Khương ở Hoành Sơn.

    “Thì ra là Lý Quang Nghiễm đại nhân phòng ngự sử của Ngân châu, thất kính thất kính.

    Nói tới điều này ta và đại nhân cùng là quan nhà Tống, không biết Lý đại nhân vì lý do gì lại dụng binh đánh lén.”

    Lý Quang Nghiễm cười lớn tiếng nói: “Dương đại nhân, trước mặt chân Phật không nói lời điêu ngoa, ngươi cũng không cần thiết phải làm bộ làm tịch.

    Ở vùng Tây Bắc này từ trước đến nay là tự mình làm mọi việc, có chỗ nào để cho quan gia của Đại Tống để mắt tới đâu?

    Từ khi ngươi tới dựng phủ dựng châu tới nay, hai châu Lân - Phủ qua lại mật thiết, thể hiện rõ là không coi Lý Thị ta ra gì.

    Dương đại nhân ngươi quả là giỏi đấy, không những kéo được mối quan hệ của Lân Phủ và Phủ châu để dựa thế, lại vừa đánh vừa tạo mối quan hệ, khiến cho các bộ tộc Khương ở Hoàng Sơn cũng trở thành bạn bè mình.

    Hiện nay Hạ châu đang đánh nhau tranh chiến cùng với Thổ Phiền, nhất thời không đưa được quân ra, ta nhận được mật thư của Lý Kế Quân, tất nhiên phải vì hắn mà xuất đầu lộ diện.”

    “Thì là là vì Lý Kế Quân ở Hạ Châu mời ngươi tới đây.

    Nói đến thì ngươi và hắn tuổi tác tương phản, nhưng luận về thân phận trên dưới, ngươi nên gọi hắn là thúc tộc.

    Nếu đã vì bản thân là cháu mà xuất binh, cũng coi như nghĩa tận rồi.

    Lý đại nhân quả là có lòng kiên nhẫn, lừa ta lâu như vậy, mới tìm cơ hội hạ thủ.

    Nếu ngươi ra tay động thủ bên dòng sông Vô Định, hôm nay Dương Hạo cũng đã trở thành một cái xác bên dòng sông Vô Định rồi.”

    “Ha ha, giết người một ngàn, tự làm tổn hao bản thân tám trăm.

    Cuộc buôn bán không có lợi này, ta không làm, quân đội Lô Lĩnh Châu đã từng càn quét tộc người Khương, uy phong đó bổn quan cũng không thể không cẩn thận đề phòng chứ hả.

    Nếu đem theo đại quân người ngựa đi, ta cũng khó mà che nổi tai mắt của ngươi, đem theo người ít ngươi có tám trăm quân binh trong tay, bổn quan chẳng thể không lường trước sự việc.

    Nhưng mấy ngày nay theo sự quan sát, người của ngươi cũng chỉ có như vậy, bổn quan trấn thủ Ngân châu, thật không ngờ tới sự việc người Khương Hoàng Sơn lại sống hòa trong người Hán, lại thất bại dưới tay quân hán như vậy quả thật khiến người ta than ngắn thở dài.”

    Lý Quang Nghiễm đem những lời nói khinh miệt này thốt ra khỏi miệng, quân binh dưới tay Dương Hạo có vẻ không hề phẫn nộ, Dương Hạo không vì thế mà động đậy, cười lớn nói: “Lý đại nhân quả thật rất giỏi, chỉ đem theo hơn hai trăm người, lại dám rời xa khỏi hang ổ, trong đám hơn hai mươi người còn có một số phụ nữ, nhưng cũng khó trách bản quan nhìn không ra mắt để đi đâu mất.

    Như vậy nói về việc công tử đêm đó bắn tên giết chết Nhật Cổ Đức, chính là bởi vì hắn là người của vùng Ngân Châu, sợ hắn nhận ra thân phận của ngươi?”

    Nói tới đây, trong lòng Dương Hạo lại chợt lạnh: “Một người trưởng thành có thủ đoạn và mưu đồ như vậy không lấy gì làm lạ, nhưng một đứa trẻ nhỏ lại có nhận thức như vậy, quả nhiên có thể quyết định đúng thời cơ, điều đó thật khiến người khác kinh ngạc.

    Đứa trẻ này lớn lên xem ra nhất định không vừa, nhưng không biết tên họ hắn là gì, trong lịch sử chắc chắn có tên tuổi.”

    Dương Hạo nghĩ mãi, bình tĩnh tâm trí nói: “Nhưng, hôm nay kế ngươi dụ ta xuất viện binh thất bại, làm loạn doanh trại ta cũng thất bại, chỉ dựa vào hai trăm người có thể làm khó ta sao?

    Ở đây là địa bàn của người Khương Hoành Sơn, lại không chịu sự quản chế của Ngân Châu các ngươi, ngươi dựa vào hơn hai trăm người có thể công phá được trại của ta, thế thì thoải mái phóng ngựa qua đây.”

    Lý Quang Nghiễm cười lạnh một tiếng nói: “Đến cả Lân châu Phủ châu cũng chư dám công khai bỏ qua thể diện mà đối mặt với Lý thị ta, ngươi chỉ là một Lô Lĩnh Châu nhỏ xíu, đứng vững còn chưa ổn định, lại dám thách đấu với quyền uy của Lý thị ta sao?

    Hắc, thực lực không đông đảo, nhưng mọc một cái gan lớn phá trời đây.

    Ngươi cho rằng giết ngươi là chuyện khó sao?

    Hôm nay không muốn giết ngươi, bổn quan chỉ là một sự cảnh cáo với hai nhà Chiết Đường, để cho bọn người Khương Hoành Sơn ngu xuẩn xum xoe nhìn cho rõ ai mới là chủ nhân đích thực của vùng thảo nguyên đại mạc.”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Vậy sao, nếu thế xin mời xuất đao!”

    Lý Quang Nghiễm hừ một tiếng lạnh lùng, phía đối diện từ lúc đó không có tiếng động gì.

    Mộc Khôi có chút bất an nói: “Bọn họ lại dùng kế, đến bây giờ chưa từng dùng việc đánh thẳng đánh mạnh đến đây, nhất định có quỷ kế gì đằng sau.”

    Dương Hạo nhìn bầu trời sương mù giăng giăng, nói: “Mộc Ân, ngươi xem thời tiết, lúc nào mây mù mới tan?”

    sắc mặt trầm lắng nói: “Đại nhân, nhìn thời tiết này, e rằng mưa lớn sắp tới.

    Nếu mưa lớn tới, sương mù dù rằng sẽ tan, sức nhìn vẫn chịu ảnh hưởng rất lớn.

    Binh lực chúng ta dù nhiều hơn bọn họ, nhưng cần phải vậy quanh bảo vệ cho đám thương cổ, binh mã mỗi nơi đều có hạn, không thể chủ động xuất binh đuổi giặc.

    Nếu bọn họ dùng ưu thế kị sĩ mà công kích di động, chuyên chú vào một điểm, chúng ra sẽ phải chạy ngược xuôi đối phó, sợ rằng sớm muộn gì cũng bị bọn họ công phá thế trận.”

    Dương Hạo nhíu mày nói: “Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể để đánh bị động?”

    Mộc Ân nói: “Quân ta lực chiến đầu dù không bằng bọn họ, nhưng nếu chúng ra có thể bỏ hết đám hàng hóa nặng nề vô dụng, đem mấy tên thương cổ bảo vệ ở giữa, chỉ dựa vào ưu thế người dông chủ động tìm địch tiến đánh, chưa chắc sẽ bị thất bại.

    Trận sương mù lớn này có cái hại cũng có cái lợi, nói không chừng chúng ta còn có thể đổi thế bị động sang chủ động.”

    Dương Hạo lập tức lắc đầu, đề xuất của Mộc Ân là rất chính xác, nếu hiện nay trong tình hình này, thủ thế mà chờ đợi, binh lực lại phải phân tán,sức chiến đấu của một người không bằng được đối phương, không thể phát huy ưu thế quân số đông.

    Chỉ có thể bỏ đi đống hàng hóa, tập trung binh vào một chỗ, chủ động tìm địch chiến đấu mới có thể tránh được thảm kịch bị giết chết một cách bị động.

    Nhưng thứ quan trọng thiết yếu với Dương Hạo lúc này chính là đám thương cổ và hàng hóa.

    Nếu làm như thế, trận chiến này hắn là kẻ thắng cuộc, nhưng nhìn trên mặt toàn cục, hắn vẫn là kẻ thua cuộc.

    Lô Lĩnh Châu bởi vì bị hù mà chạy hết, bây giờ nhờ vào sự uy vọng của Đường gia mới có thể miễn cưỡng mời chào bọn họ quay lại, nếu lần này không những việc làm ăn không thành, còn đem số tiền vốn vất hết trên thảo nguyên mênh mông.

    Nếu thế uy danh của Lô Lĩnh Châu cũng chẳng còn, nói gì đến việc mong mỏi bọn họ đến Lô Lĩnh châu buôn bán làm ăn.

    Giữa Lô Lĩnh Châu duy hệ và Lân châu, Phủ châu, tộc người Khương dựa vào mối quan hệ làm ăn, Lô Lĩnh Châu hiện nay nghèo nàn trắng tay, nông dân du mục đều không có tài sản, muốn sinh tồn tiếp tục chỉ thể dựa vào sự kinh thương.

    Nếu thương nhân bị diệt hết Lô Lĩnh Châu không thể tránh khỏi sự hủy diệt, hôm nay làm thế nào đuổi tên Lý Quang Nghiễm kia đi được?

    Dương Hạo lập tức nói: “Làm như vậy không thể được, công thương là vốn lớn cho cái gốc của Lô Lĩnh Châu ta, không thể bỏ hết hàng hóa và các thương cổ, còn những thương cổ cũng cần phải dốc bảo vệ sự an toàn của bọn họ.

    Tạm thời cứ trấn thủ, nghiêm khắc chú ý từng hành động của bọn họ, xem xem sự biến đổi của thời cơ đánh trận rồi hẵng hay, nếu có cơ hội đột phá vòng vây tùy thời.

    Nơi này không núi không rừng, nhưng hướng về phía tây tầm bảy tám dặm đường là song Vô Định, chúng ta dựa sông lập trại, chỉ cần bảo vệ ba mặt, binh lực có thể sắp xếp trải đi…

    Trước tiên ta phải đi xem tình hình bên trong thế trận, trấn an một chút đám thương cổ.”

    Dương Hạo vừa nói sẽ đi về phía trong của doanh trại, mới đi được một bước liền nghe thấy tiếng “leng keng” vang lên.

    Dường như có âm thanh gì một vật nặng nề rơi xuống đất, Dương Hạo đứng sững, sau đó liền có người phát ra tiếng nói thảm thiết, Dương Hạo thất thanh nói: “Xảy ra chuyện gì thế?”

    Chưa kịp đợi cho người đi thăm dò, một hòn đá rất to bằng nắm tay liền bay đến từ giữa không trung trong đám sương mù đột ngột hiện ra, “bịch” một tiếng nên lên chiếc xe, làm cho chiếc xe bị vỡ ra làm đôi.

    Cùng lúc đó lại có mấy viên đá nữa từ trên trời rơi xuống.

    Mộc Ân vội vàng hét: “Giương thuẫn lên, mau mau cúi thấp xuống, đại nhân, mau trốn vào dưới xe.”

    Mộc Ân không do dự nói thêm, vội vàng nhảy lên kéo mấy người Dương Hạo và Đường Diễm Diễm trốn vào phía dưới một chiếc xe, chỉ thấy từ trong không trung những hòn đá rơi xuống càng ngày càng nhiều, chỉ một lúc lại có vài đám lửa, đám lửa từ trên trời rơi xuống, khói lửa làm ngạt mũi người, lửa rơi vào đám hàng hóa bốc cháy, có người vội vàng kêu cứu.

    Một hòn đá bắn trúng, cho dù là mũ giáp cũng vẫn bị đập mạnh mà hôn mê chết đi, đánh đến thân tàn xương gãy.

    Mộc Ân biến sắc nói: “Đây là toàn phong pháo, bọn họ lại có được toàn phong pháo?

    Những chiếc xe lớn đó, nhất định là mấy cái xe lớn đó, hơn mười chiếc xe lớn đó bên trên đặt không phải hàng hóa, mà là toàn phong pháo, cái này……….

    Cái này không phải chỉ có hơn bốn năm mươi khối đâu?”

    Dương Hạo vội vàng hỏi rõ tình hình, không khỏi cũng phải đột nhiên biến sắc.”

    Toàn phong pháo, vốn là một sáng chế cho quân mã vào Tam quốc, ngoại hình giống chiếc máy xay gió, trên thực tế chính là một cái máy ném đã dùng lực ly tâm.

    Nếu những chiếc xe ném đá ly tâm có bốn cái cánh tay, gọi là “thập tự pháo”, nếu có trên mười cánh tay thì gọi là “toàn phong pháo”.

    Chiếc toàn phong pháo được phát minh ra đầu tiên cánh tay ném đá đều thẳng đứng xuống mặt đất, cứ như vậy xoay tròn mãi toàn bộ trọng lượng đều dồn lên trục xoay tròn.

    Dựa vào kĩ thuật luyện của lúc bấy giờ, nếu trục xoay tròn sử dụng nguyên liệu là vàng, thì cả trọng lượng của chiếc toàn phong pháo này rất khó di chuyển.

    Nếu trục quay không sử dụng chất liệu bằng vàng, thì không có bất cứ loại gỗ nào có thể đủ tạo ra lực phản tác dụng để giữ được sáu bảy cánh tay ném đá cứ thế quay tròn liên tục tạo ra.

    Bởi thế, trên mặt lý luận có thể làm, nhưng rấy khó sử dụng trong chiến đấu thật.

    Nhưng loại vũ khí này trái lại được những người khéo léo trên thảo nguyên cải tiến thêm chút, cánh tay sau khi cải tiến là nằm nghiêng so với mặt đất.

    Cánh tay của toàn phong pháo cũng có sự thay đổi, cứ như vậy, trọng lượng của cánh tay ném đá không dồn lên trục pháo nữa, mà đặt dồn lên cả đế pháo.

    Kể từ đó, tuổi thọ của những chiếc trục xoay, toàn phong pháo liền đi vào trong thực tế.

    Loại vũ khí công thành loại nhỏ này, đặc biệt là có thể xếp trên yên lưng lạc đà, lừa ngựa các loại súc vật chở thồ, tính cơ động khá cáo, chỉ là uy lực lúc ném đá của nó nhỏ hơn một chút.

    Tuy nhiên doanh trại này Dương Hạo được dựng lên vội vàng sơ sài không phải là tường thành chắc chắn, xe lớn hàng hóa và các vật cản khác vốn không thể chống đỡ.

    Những viên đá phóng đến, đến cả khiên cũng không thể chống đỡ nổi.

    Hơn mười chiếc toàn phong pháo, hơn trăm chiếc cánh tay quay tròn không ngừng, những hòn đá liên tục như mưa, căn bản không cách nào chống đỡ.

    Hơn nữa lại thêm lang phẩm mã phẩm, khói thuốc độc do thuốc pháo hoàng hao chế thành, ở trong đám sương mù không dễ tan, nếu hít vào nhiều, có thể khiến sự hô hấp của con người khó khắn, mũi bị chảy máu.

    Chỉ một thời gian,trong sương mù và khói dày đâu đâu cũng có tiếng ho khan và tiếng rên rỉ.

    Những quả cầu lửa, khói lửa và đá vẫn không ngừng rơi xuống, Dương Hạo suy nghĩ đến mấy thương cổ và đám hàng hóa, vừa không thể bỏ rơi bọn họ để đánh nhau với địch, gặp phải vũ khí không cách nào chống cự thế này lại không cách nào đứng lên phòng thủ, nhất thời thật sự cảm thấy rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

    Chương 207: Họa thủy

    “Đại nhân, khụ khụ, đại nhân tình hình này………thế này không ổn.”

    Mộc Ân hai mắt đã đỏ sọng như hai mắt thỏ đang chạy lại: “Đại nhân, cứ tiếp tục như vậy, không cần đợi mưa lớn xuống, người của chúng ta sẽ bị tổn hại trầm trọng quá nửa dưới trận mưa đá này, đến lúc đó bọn họ thúc ngựa xông lên doanh trại chúng ta tất bị đánh tan tành.

    Đám hàng hóa này sớm muộn gì cũng mất thôi, hay là quyết tâm một lần bỏ tất cả mọi thứ chủ động nghênh chiến thôi.”

    Chủ động nghênh chiến đương nhiên không khó.

    Nhưng nếu cứ như vậy, cho dù đánh đuổi được Lý Quanh nghiễm cũng có ý nghĩa gì nữa?

    Dương Hạo nhìn những Mộc Trung đang nước mắt ròng ròng, lại nhìn về phía những người còn chưa chiến đấu, những binh sĩ đó sẽ phải chết dưới mưa đá này.

    Nhất thời trong lòng đau như dao cắt, câu nói “bỏ lại hàng hóa, phát động tấn công” lại chẳng có cách nào nói ra lời.

    Hắn nhìn trái nhìn phải, mọi người đều đang hướng đôi mắt nhìn hắn mà trông mong chờ đợi mệnh lệnh của hắn.

    Ánh mắt hắn chầm chậm dừng lại trên khuôn mặt Đường Diễm Diễm, đang cầm một chiếc khăn tay ướt đẫm nước mắt, thấy hắn đang nhìn về phía mình, lập tức giật mình, lắp bắp nói: “Huynh……Huynh nhìn ta làm gì, không phải lại muốn trách ta đã khiến huynh xui xẻo chứ!

    Cái này rõ ràng là họa do huynh rước đến chứ không phải ra là tai họa……..”

    Ánh mắt Dương Hạo chợt lóe sáng, đột nhiên hét lớn: “Tai họa? không sai, tai họa, chính là tai họa.”

    “Hả?”

    Đường Diễm Diễm ngạc nhiên nhìn hắn, vẻ mặt hoang mang.

    “Nàng không phải tai họa, ta mới là tai họa.”

    Dương Hạo quay người về phía Mộc Ân, sắc mặt vui mừng nói: “Ta có một kế để thoát vòng vây.

    Mục tiêu của Lý Quang Nghiễm chính là ta.

    Nếu ta và đám thương nhân tách ra tất có thể khiến họ trốn tránh và giải quyết được khó khăn trước mắt.”

    Mộc Ân kinh ngạc thất sắc nói: “Đại nhân không thể mạo hiểm!

    Nếu muốn dẫn dụ kẻ địch, để tôi đi!”

    Dương Hạo đẩy hắn ra, vội vàng đi ra vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại.

    Hắn nhìn Đường Diễm Diễm một cái thật kì lạ, ân cần nói: “Nàng…..hãy tự biết bảo vệ cho bản thân mình nhé.”

    “Được.”

    Đường Diễm Diễm dùng hết sức gật đầu một cái.

    Trên khuôn mặt tình cảm không thể kiềm chế hé miệng cười, nàng đương nhiên nghe được ra từ trong những lời nói của Dương Hạo khoảnh khắc ấy sự quan tâm thân thiết sâu sắc.

    Nếu chỉ có ở trong thời khắc nguy hiểm như thế này Dương Hạo mới đối với nàng thể hiện ra sự quan tâm và tình cảm hiền hòa, nàng nguyện ngày ngày chiến tranh không dứt.

    Nhìn ngây người theo bóng người Dương Hạo đang rời đi, Đường Diễm Diễm long lanh nước mắt, nhẫn nại bước nhanh về phía giữa của doanh trại.

    Dương Hạo quay người cũng Mộc Ân tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “……..Lý Quang Nghiễm kẻ này có thể đem theo chỉ hơn hai trăm người rời khỏi chỗ cư trú, thâm nhập sâu vào địa bàn của người Khương Hoành Sơn bày mưu phục kích ta, có thể thấy rõ người này không chỉ quả cảm, mà còn dám liều lĩnh mạo hiểm.

    Nhưng trên đường hắn đi đã nghe nói đến uy phong cửa Lô Lĩnh Châu chúng ta!

    Có thể nhẫn nhịn chu toàn để qua thời cơ giết ta ở bên dòng sông Vô Định, mãi đến khi thời cơ tốt ngày như vậy đến mới động thủ.

    Hơn nữa luôn luôn dùng kế, cho đến giờ chưa từng muốn tiếp xúc đối mặt trực diện với ta, tình tình lại có chút xảo trá đa nghi, cực kì cẩn thận, người này nhẫn tâm như sói, gian xảo như cáo, không để hắn nhìn rõ mặt của ta, hắn sẽ không bao giờ trúng kế.”

    Mộc Ân còn đang định nói thêm, đột nhiên có hơn mười viên đá từ không trung rơi xuống!

    Bọn họ vội vàng giương khiên lên bảo vệ cho Dương Hạo ở giữa, Dương Hạo bình tĩnh nói: “Sự việc cấp bách không cần nói nhiều lời.

    Ngươi hãy ở lại, nhất định phải vì ta mà bảo vệ cho tốt trận thế, hãy chăm sóc tốt cho đám thương cổ và hàng hóa đó, sự an toàn của bọn họ chính là nguồn sống sự tồn tại ngày hôm nay của Lô Lĩnh Châu chúng ta.

    Chỉ cần ra dẫn dụ được Lý Quang Nghiêm đi xa, ngươi lập tức đem người men theo bờ sông, dựa thế mà dựng trại.

    Đợi sau khi ta dụ quân binh đuổi theo, cứ đi men theo dòng sông mà tìm ngươi.

    Mộc Khôi, ngươi chọn ra mười mấy người cưỡi ngựa tinh nhanh, chọn ra những con ngựa khỏe nhất nhanh nhất theo ta đi ra ngoài.”

    Mộc Ân kinh ngạc nói: “Chỉ có hơn mười mấy người đi?

    Như vậy không được, sự an nguy của đại nhân……..”

    Dương Hạo nói: “Ta là đi dẫn dụ quân binh đuổi theo, lẽ nào còn cần đem theo mấy trăm quân binh?

    Có đám sương mù lớn như vậy che chắn đủ để chống lại nghìn quân vạn mã rồi.

    Lý Quang Nghiễm sẽ lợi dụng thời tiết, lẽ nào ta cũng không biết dùng?

    Hơn nữa, những sĩ tốt này mới nhập quân ngũ không lâu!

    Cứ như vậy mà trấn giữ còn được, cưỡi ngựa ra ngoài chỉ để đi nạp mạng thôi.

    Không cần nói thêm nữa!

    Lập tức thi lệnh chuẩn bị.”

    Mộc Ân không còn cách nào khác đang cùng Mộc Khôi dạ một tiếng chia nhau đi các nơi chuẩn bị.

    Dương Hạo, Mộc Khôi cùng mười mấy tên thị vệ tinh luyện được chọn ra mang áo giáp dày!

    Trên người mỗi người đều đeo một cây cung, lưng ngựa lại đeo theo ít nhất là bốn chiếc tên, ngoài ra mỗi người còn đem theo một chiếc đao, hoặc một đại đao hoặc kiếm dài.

    Tất cả xe lớn, lạc đà trong trại đã được chất hết hàng hóa lên!

    Các thương nhân đang nơm nớp lo sợ trốn trong xe, sợ hãi nhìn bầu trời, không biết lửa và đá sẽ từ đâu và lúc nào sẽ lại rơi xuống từ trên trời.

    Nhìn thấy Dương Hạo đã trang bị đầy đủ và một đám vệ sĩ chuẩn bị xuất phát, khuôn mặt lo sợ của bọn họ đã không còn thể hiện gì, nhưng từ trong ánh mắt của bọn họ có thể nhìn ra, cho dù bọn họ có chút hối hận nhiều với sự nguy hiểm trong vụ đi xa làm ăn buôn bán này.

    Nhưng Dương Hạo không lo đến sự sống chết của bản thân, cách làm chủ động dẫn dụ kẻ địch rời đi vẫn là khiến bọn họ vô cùng cảm động, vì thế phần lớn thương cổ đều không oán trách.

    Dương Hạo nhảy lên lưng ngựa, dặn dò nói: “Các ngươi nghe rõ, theo ta đi ra chiến trận lần này!

    Khi gặp phải kẻ như Lý Quang Nghiễm không thể quay đầu!

    Chỉ cần người đó nhận ra mặt của ta một cái, chúng ta phải lập tức hướng ra ngoài phá vòng vây chạy, tuyệt đối không cho phép đánh nhau với địch.

    Mộc Ân chỉ đợi người của Lý Quang Nghiễm bị chúng ra dẫn dụ, ngươi lập tức hạ lệnh cho mọi người chạy về phía tây dựng trại bên bờ dòng sông, sau khi ta bỏ rơi được đám truy binh sau đó sẽ đi tìm các ngươi gặp mặt.”

    Hắn nhìn nhìn chầm chậm một vài dáng trời âm u nói: …….Chỉ đợi mưa to mau tan!

    Sau cơn mưa bão, Lý Quang Nghiễm sẽ không còn chút uy hiếp nào với chúng ta.”

    “Đi.”

    Dương Hạo quay người lại, bình tĩnh sải bước!

    Bước thẳng về phía trước vào trong đám sương mù, Mộc Khôi và đám người vội vành đuổi theo đằng sau lưng.

    Mộc Ân nhíu mày căng thẳng, lo lắng mà nhìn theo Dương Hạo một cái.

    Đang định quay người dặn dò đám binh sĩ chuẩn bị tốt để chuẩn bị đột phá vòng vây, đột nhiên có người vội vàng từ đâu chạy tới bẩm báo: “Đoàn luyện đại nhân, Đường…..Đường cô nương……cô nương……”

    Mộc Ân nghiêm giọng nói: “Đường cô nương làm sao?”

    Binh lính kia vội kêu lên: “Đường cô nương đem theo mười mấy gia nân trong nhà, tự mình liều lĩnh xông ra khỏi doanh trại.”

    “Cái gì?”

    Mộc Ân vừa nghe, không kiềm chế được hoảng sợ thất kinh.

    Dương Hạo đang thúc ngựa rong ruổi.

    Bước vào trong vòng vây của địch, bốn phía thị vệ bảo vệ hắn gắt gao.

    Đằng trước vẫn chưa nhìn thấy kẻ địch hay trận địa của địch.

    Lý Quang Nghiễm con người này dù nghe thấy tiếng vó ngựa đang đột nhiên cấp tốc hơn nhưng trước vẫn không thể phân biệt rõ địch ta vì thế đám sương mù cũng giúp đỡ Dương Hạo nhiều.

    Dương Hạo dẫn người đi vào trong thế trận của Lý Quang Nghiễm, người ngựa đều ở thế tấn công như hổ đi vào giữa đám dê.

    Không chỉ dọa nạt sĩ tốt Ngân Châu những kẻ chăn dê, chỉ cần thấy có toàn phong pháo đều giơ đao chặt đứt, chặt một đao trên lưng những con lạc đà khiến chúng hoảng sợ mà chạy mất.

    Lý Quang Nghiễm nghe nói Dương Hạo dẫn vài kẻ phá vòng vây, vừa mới điều động người ngựa vây lại.

    Đột nhiên lại nghe thấy tiếng báo cáo, có một đám người lại có một Dương Hạo khác đang đi ra, nhất thời khó phân biệt thật giả, chỉ có thể điều động nửa người ngựa hướng về phía bên kia tập trung lại.

    Hắn tự mình đem theo quân xông lên trước tiên phong, chính lúc từ trong đám sương mù xông ra liền chạm mặt với Dương Hạo.

    Hai bên đều đang phi rất vội vã!

    Lúc này đám sương mù có thể thấy phạm vi đã mở rộng đến mấy chục mẫu.

    Nhưng hai bên đều thúc ngựa lao thẳng về phía nhau, tốc độ rất nhanh dường như sắp đụng vào nhau.

    Dương Hạo lúc này lại nảy ý kiến, không thèm nhìn cứ thế đâm, tên kị mã đó chính là Lý Quảng Nghiễm đi để xem rõ tình hình người đang đi đến là ai.

    Hắn bị bất ngờ lớn, lúc đó một mũi đâm của Dương Hạo khó khăn lắm mới đâm đến trước ngực hắn.

    Lý Quang Nghiễm vội vàng từ trên ngựa ngửa người, đồng thời ngân thương trong tay hết sức đỡ lấy.

    Chỉ nghe một tiếng “keng”, mũi nhọn đâm sượt qua đầu mũi của Lý Quang Nghiễm, để lại trên chóp mũi hắn một vết thương đang chảy máu.

    Thị vệ từ hai bên vội vàng chạy đến!

    Hai thanh trường thương đâm chéo nhau hướng về phía Dương Hạo, thị vệ hai bên của Dương Hạo cũng giơ thương chống đỡ, che chở cho Dương Hạo đề ngựa tránh ra.

    Trong khoảng khắc ấy Lý Quang Nghiễm quay ngựa một vòng, cũng thoát được khỏi cảnh nguy hiểm.

    Dương Hạo thầm than một tiếng đáng tiếc, hắn biết bản thân mình công phu trên ngựa tất không thể bằng được Lý Quảng Nghiễm, vừa nãy nguy hiểm suýt đoạt được mạng của Lý Quang Nghiễm, hắn đã chiếm được thế thượng phong, nhưng lại bị thất thủ, cũng bị lộ cả thân phận.

    Lúc này không nên ham hố đánh nhau, hắn liền quay đầu ngựa chạy ra bên ngoài, hét lớn: “Không cần đánh nhau!

    Chúng ta mau đi.”

    “Đuổi theo!”

    Lý Quang Nghiễm vừa bị công kích với tay lấy cây cung, liền thấy Dương Hạo đang chạy lẩn vào trong đám sương mù, vội vàng thúc ngựa đuổi theo, mọi người trong tộc của hắn cũng vội vàng bám theo sau, cứ nương theo tiếng vó ngựa của Dương Hạo mà đuổi.

    Sương mù tràn ngập, trời đất hỗn độn hòa vào nhay, mặt trời không ló dạng, đông tây nam bắc chẳng thể nào phân biệt rõ, đây là một khung cảnh thật kì quái.

    Dương Hạo chỉ muốn đem Lý Quang Nghiễm cái con người này dẫn đến nơi xa thật xa càng xa càng tốt, vì thế cũng chẳng cần phải phân biệt hướng, chỉ là tin vào vó ngựa du hành, Mộc Khôi và mấy kẻ cứ đuổi theo sau cái bóng của hắn để bảo vệ an toàn, trong thời gian đó không biết đã chạm mặt bao nhiêu kẻ địch.

    Tuy nói có mấy người Mộc Khôi đang quyết tử bảo vệ cho hắn, Dương Hạo thân làm chủ tướng cũng gặp phải nguy hiểm trùng trùng.

    Mắt nhìn thất mấy tên cưỡi ngựa đã đuổi đến nơi, Dương Hạo đáng muốn phóng ngựa xa hơn, vừa hét vào đầu ngựa một tiếng liền nghe thấy phía trước bên trái từ trong sương mù có tiếng âm thanh sắc nhọn lớn tiếng hét: “Bất kể hắn là Dương Hạo hay không, giết hết cho ta, giết…”

    Con ngựa của Dương Hạo đã phi được hơn mười thước, đột nhiên trong lòng cảm thấy có điều bất ổn, hắn chẳng suy nghĩ thêm, liền thúc ngựa quay lại.

    Từng đám sương mù bị những con ngựa xông vào, phi được sáu bảy mươi thước, liền thấy có một con ngựa hồng tảo phía trước cùng hai con ngựa đen đang đánh nhau với mấy con ngựa nữa.

    Hơn mười thước nữa đằng xa lại có một con tuấn mã cao to bên trên ngựa là một thiếu niên trong tay vẫn cầm chắc cây cung nhỏ, đang từ phía sau lưng chầm chậm rút một mũi tên ra.

    “”Diễm Diễm” Người ngồi trên ngựa kia giương cung có đuôi tóc sam dày, còn chưa nhìn rõ khuôn mặt, chỉ nhìn thấy bóng người, Dương Hạo liền biết là Đường Diễm DIễm.

    Vừa thấy nàng Dương Hạo không khỏi giật mình hồn phiêu phách tán.

    Tiểu Thạch Đầu tuổi tuy còn nhỏ nhưng công phu bắn tên của hắn Dương Hạo đã được lãnh giáo qua hai lần, mũi tên này chỉ cần hắn bắn ra với cự ly gần như vậy Đường Diễm Diễm chắc chắn ko giữ được tính mạng.

    Cách đó còn có một quãng xa, hắn liền giật dây cương trong tay thật mạnh hướng về phía tiểu Thạch Đầu mà phi đến.

    Tiểu Thạch Đầu vừa định lắp tên vào cung, đang lúc muốn bắn mũi tên ra kết thúc tính mạng của Đường Diễm Diễm, bỗng dừng lại lắng nghe tiếng vang ở bên cạnh, tự nhiên quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một cây đại thương xuyên qua màn sương mù dày đặc như long thần đang bay đến giữa không trung.

    Thần long này còn biết cưỡi mây trong không trung, Dương Hạo lúc đó ngoài việc dùng kiếm thuật thì các võ công khác đều không giỏi, đặng thương vốn là ném từ xa, kết quả sau khi ném ra đằng sau nặng hơn và trọng tâm không ổn định.Trong không trung bị quay cuồng, bay được tới trước con ngựa của tiểu Thạch Đầu, cây thương nặng nè quất vào người hắn.

    Tiểu Thạch Đầu vội vàng giơ cung chắn lại, nhưng hắn dù sao cũng tuổi nhỏ sức yếu, bị đập mấy cái vào đại thương, tiểu cung trong tay bay mất, hắn cũng ngã khỏi ngựa.

    Dương Hạo căm hận đứa trẻ tuổi nhỏ mà ác độc này, vốn muốn đâm thêm một đao mà giết chết nó, nhưng cây kiếm dài ở trong tay phía Đường Diễm Diễm cũng bị tước mất, vừa mới ngã khỏi yên ngựa.

    Con ngựa đó bị một tên kị sĩ chém trúng một đao, đau đớn hí vang, rồi phóng nước đại chạy, tình thế vô cùng nguy hiểm, nào còn có thể suy nghĩ đến tên thiếu niên này, liền vội phóng ngựa chạy về phía Đường Diễm Diễm.

    Hai tên võ sĩ đang vây xung quanh Đường Diễm Diễm vốn là những thị vệ của con trai phòng ngự sử Ngân Châu, thấy hắn gặp phải nguy hiểm cũng lo sợ mà chạy lại, hai bên có cùng suy nghĩ đều bỏ người đang định giết bảo vệ cho người bên mình trước đã.

    Hai tên đó vội chạy lại hộ vệ cho tiểu Thạch Đầu, Dương Hạo bên này cũng vừa đến, kéo Đường Diễm Diễm bị dọa một phen mặt mũi trắng bệch lên ngựa, không đợi liền quay người chạy đi.

    “Giết hắn!

    Giết hắn cho ta!”

    Tiểu Thạch Đầu đang ngồi trên lưng ngựa cao giọng hét lớn, khuôn mặt vẫn còn đầy vẻ bạo ngược.

    Địa bàn của một vành đai Tây Hạ do Lý Thị thao túng, không phải vua nhưng cũng như vua chúa, Ngân Châu cũng là chức vụ mà cả một thế hệ cha ông tổ tiên Lý Quang Nghiễm làm phòng ngự sử thao túng.

    Bọn họ mới đích thực là vương dù không xưng vương, chỉ là vấn đề địa bàn hạt trì lớn nhỏ khác nhau.

    Vị tiểu công tử này ở địa bàn của mình nghiễm nhiên giống như một thái tử, hơn nữa thái tử ở trung nguyên có rất nhiều giao ước quy củ, đều cho hắn rất nhiều uy thế.

    Thêm nữa được phụ thân sủng ái, từ trước đến giờ được làm cậu chủ nhỏ độc nhất vô nhị.

    Hôm nay Dương Hạo lại dám đâm hắn ngã khỏi lưng ngựa, tiểu Thạch Đầu vô cùng phẫn nộ, tính cách hung tàn bộc lộ, căm hận không thể ăn tươi nuốt sống Dương Hạo.

    Mắt nhìn thấy thủ hạ không đuổi theo kịp, Dương hạo lại sắp đi vào trong sương mù, tiểu Thạch Đầu đột nhiên giận dữ, tự mình trèo lên ngựa đã một cái, quay người kéo lấy tay áo của mấy tên thị vệ,…..

    “bốp bốp” tên tiểu tử này quả thật mạnh tay, hắn đánh hai phát mà mấy tên thị vệ nổ đom đóm mắt, khóe miệng chảy máu tươi.

    Tiểu Thạch Đầu đôi mắt độc ác nói: “Nếu không kịp Dương Hạo, lão gia cắt đứt mũi của các ngươi.”

    Mấy tên thị vệ đứng bên cạnh run sợ nói: “Công tử, đại nhân hình như đã xuất binh đuổi theo rồi?”

    Tiểu Thạch Đầu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Dương Hạo đang đem theo Đường Diễm Diễm nghiêng người chạy mất, đằng sau đuôi hắn còn có hơn hai mươi tên thị vệ đang thúc ngựa theo đi theo hình cây cung, đi theo hắn.

    Lúc đó Lý Quang Nghiễm lệnh đám người ngựa xung quang truy sát theo, đằng sau Dương Hạo như hình một con rồng, hét một cách hứng khởi: “Đuổi theo, đuổi theo cho ta, giết chết hắn, giết cả mấy bọn đàn bà thối kia!”

    Hắn đá một cái làm tên thị vệ kia ngã khỏi ngựa, mông hắn vừa đặt lên yên ngựa đã giật dây cương đuổi theo.

    Dương Hạo khuôn mặt đầm đìa nước, giục ngựa phi nước kiệu, Đường Diễm Diễm ngồi đằng trước mặt hắn, dù không quay đầu lại, cũng cảm nhận được sự tức giận của hắn.

    Nhưng trong lúc đó quả thật không phải lúc giải thích, nàng chẳng nói điều gì, chỉ dùng hai chân kẹp chặt vào bụng ngựa, cứ theo vó ngựa chạy mà chồm cả lên để giảm bớt áp lực trên đường đi.

    Đám sương mù lớn như vậy, lại đang rơi vào thế trận tiến công của địch có một thế mạnh đó là không thể dùng được cung tiễn, hơn nữa bên tấn công hay tháo chạy đều không thể dự liệu trước.

    Nhưng Lý Quang Nghiễm trúng kế Dương Hạo, vừa nhận ra là hắn muốn phá vòng vây ra ngoài liền kêu gọi thổi la tập trung toàn bộ người ngựa vây quang truy đuổi.

    Trong sương mù không phân biệt được thứ gì hay phương hướng nam bắc, cứ chạy mãi chạy mãi, cứ thỉnh thoảng lại có kẻ xông đến.

    Dương Hạo đem theo Đường Diễm Diễm nên không cách nào chiến đấu, chỉ có thể thúc ngựa chạy nhanh, cứ như đang chạy trong mê cung, đi đông đi tây đụng vật cản, quay đầu nhìn lại đám thị vệ đi theo đã mất hút chỉ còn lại một mình Mộc Khôi vẫn đang giương mắt cố gắng đuổi theo một tấc không rời.

    Cũng không biết đã đi được bao xa, đằng sau vẫn thấy tiếng vó ngựa truy đuổi, trên ngựa của Dương Hạo chở hai người nên sức ngựa không đủ.

    Tốc độ dần dần chậm lại, Mộc Khôi cắn răng một cái lớn tiếng nói: “Đại nhân, hãy nhanh chóng chạy về phía trước, đừng quay đầu lại tiểu nhân sẽ cản đường kẻ truy đuổi.”

    Nói rồi quay đầu ngựa cầm chắc cây đao lớn trong tay.

    Truy binh phía sau đã đuổi đến, từ trong sương mù dày đặc xuyên ra, thấy trước mặt có một người đơn thương độc mã đang đứng lẳng lặng.

    Sương mù thổi xuyên qua chân ngựa, người đó trông uy phong lẫm liệt như thiên binh hạ phàm.

    Người đó hét lớn một tiếng, ghìm dây cương, rồi phi thẳng về phía Mộc Khôi.

    Hai chân Mộc Khôi bành ra thúc lực vào ngựa, cây đao lớn dựng thẳng đứng xuống, lớn tiếng hét lên trong sương mù, đại đao lóe sáng chặt bay đầu người kia, máu chảy lênh láng.

    “Đùng đùng” một tiếng sấm sét nổ vang trời, mặt đất đột nhiên nổi gió lớn, dường như trong khoảnh khắc đám sương mù đang giăng đầy trời liền bị quét sạch, nhưng những hạt mưa to như hạt đậu liên tục rơi xuống xối xả, quất mạnh vào mặt người đau rát.

    Dương Hạo mừng rỡ: “Tốt!

    Mưa to một chút, đám người của Lý Quang Nghiễm càng khó để cưỡi ngựa đuổi theo.

    Cúi thấp xuống.”

    Hắn nhấn mạnh vai Đường Diễm Diễm một cái, cúi người lên lưng nàng, che mưa.

    “Nàng chạy ra đây làm cái gì?”

    “Ta….ta muốn giúp huynh, huynh chỉ đem theo có mười mấy người, ta chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ………”

    “Thật là làm loạn, một người con gái như nàng, nếu rơi vào trong tay bọn chúng, sẽ ra sao nàng biết không?”

    “ Ta…

    Ta…….”

    Đường Diễm Diễm rơm rớm nước mắt.

    Dương Hạo trong lòng thấy mềm nhũn, nói: “Thôi không nói nữa.

    Ta không thật không ngờ người của Lý Quang Nghiễm trong đám sương mù mà vẫn có cách thông tin liên lạc đặc biệt với nhau, liên lạc như vậy quả rất nhanh, nếu không phải nàng dẫn dụ địch đi xa, ta cũng khó thoát được.

    Rẽ về bên trái!”

    Chương 208: Giết người không dao

    Mưa bắt đầu rơi càng ngày càng nặng hạt, hiệu quả che chắn của mưa to không bằng được sương mù, nhưng gió thổi đột ngột, làm hai mắt khó mở to, lại thêm việc nước mưa đổ xuống, đường đi trở nên trơn trượt lầy lội, đường phía trước càng thêm phần khó đi, nhưng Dương Hạo lại yên tâm hơn.

    Đằng sau lưng vẫn còn vài kẻ truy binh sống chết bám theo không tha, nhưng trận mưa lớn thế này vừa rơi, không cần lo lắng đến mũi tên bọn họ bắn từ đằng sau.

    Hơn nữa bọn họ cũng chẳng cách nào dùng lực thông báo nhiều người đi đến hướng này đuổi theo được, chỉ phải thoát khỏi mấy tên này là có thể thật sự an toàn rồi.

    Mưa càng lúc càng to, đúng như một trận cuồng phong, khiến cho hai mắt người chẳng thể mở được ra.

    Con chiến mã của Dương Hạo bắt đầu hít thở nặng nhọc, sức ngựa dần dần suy yếu.

    Con ngựa này dù là hùng mãnh nhưng phải trở hai người rong ruổi trong khoảng thời gian lâu như vậy cũng đã không còn bao nhiêu sức lực, lại thêm mưa gió bão lớn càng khó đi tiếp.

    Phía trước nhìn thấy có một đoạn sườn núi, chạy lên đỉnh núi, sau khi ngựa xông lên sườn núi không thể tiếp tục tiến lên nữa, bởi vì con đường phía trước toàn đá sỏi đá vụn sắc nhọn.

    Dương Hạo quay người, đỡ lấy vòng eo của Đường Diễm Diễm, ôm nàng xuống ngựa, hai chân hắn bởi vì cưỡi ngựa quá lâu đã có chút tê dần, vừa đưa Đường Diễm Diễm xuống tự hắn lăn xuống té ngã.

    “Đi, lên núi thôi!”

    Dương Hạo bỏ con chiến mã ở lại, cầm lấy bàn tay nhỏ của Đường Diễm Diễm chạy lên núi, đường núi gập ghềnh, cây lớn che gần hết không gian, ngựa của đối phương cũng không thể lên được núi.

    Ở nơi có sẵn sự che chắn như vậy cơ hội sống sót cao hơn ở nơi thảo nguyên không chút che chắn.

    Hai truy binh Ngân Châu giả trang thành người dân của bộ tộc Bạch Linh Thị cũng đuổi theo, hai người thấy Dương Hạo và Đường Diễm Diễm đang chạy lên trên núi, liền nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, rút đao ra từ phía sau đuổi gấp theo.

    Mưa càng lúc càng to, những hạt mưa to như hạt đậu từ trong sương mù đang tan, từ rải rác đã tơi ngày càng dày hạt.

    Đường Diễm Diễm chỉ mặc một bộ quần áo mỏng lụa nên khi ướt làm lộ cả thân hình của nàng.

    Vừa chạy bộ ngực phập phồng thật quyến rũ, nàng lấy tay ôm lấy ngực, che lấy người cũng không xong, thật là vừa tức vừa xấu hổ.

    Cũng may lúc này Dương Hạo lại chẳng có rảnh đề nhìn nàng, hắn một tay kéo theo Đường Diễm Diễm, vừa vội vàng quay đầu lại nhìn đằng sau, chạy trước đối phương chừng nửa sườn núi, lại thêm mấy cây đại thụ che khuất cho phần lớn nước mưa to, gió từ trên cây thổi đến càng khiến người ta lạnh run.

    Dương Hạo nhìn thấy hai tên truy binh Ngân Châu đã gần lắm rồi, liền cắn răng một cái hét lớn: “Nàng mau đi trốn, ta đi giết bọn họ .”

    Dương Hạo rút kiếm ra quay đầu lại, đôi giày hắn đi gặp phải mưa, lại đi trên đường núi bám đầy đất sét vàng, lúc đó cảm giác như nặng đến cả mười cân, đến thân người của hắn cũng trở nên chậm chạp hơn.

    Lại thêm việc trước khi xuất phát, để bảo toàn an toàn, Mộc Ân đã đưa cho hắn vài thứ, lúc ngồi trên ngựa đương nhiên không vấn đề, lúc này đi bộ chiến đấu, trên người đeo thêm mấy chục cân gánh nặng thân hình lại càng nặng nề.

    Hai tên truy binh Ngân châu lại chỉ có một bộ bố y duy nhất, so với hắn nhẹ hơn rất nhiều.

    Hai người này đều là những tinh nhuệ trong những tinh nhuệ được chọn ra trong đám thị vệ cận thân của Lý Quang Nghiễm, võ công cũng không kém, lúc này lại lấy hai địch một càng không dễ chiến thắng.

    Dù Dương Hạo đã học được công phu thượng thừa, nhưng vẫn còn xa mới luyện được đến thành tài, đặc biệt là dùng kiếm vốn là phải nhẹ nhàng thanh thoát nhưng hắn hiện nay nặng nề áo giáp, dưới chân là bùn đất, chẳng thể nào mà nhẹ nhàng thi triển.

    Bộ kiếm pháp thiên độn mà Lữ Tổ cải tiến này vừa phải bay lượn như tiên, giờ trong tay Dương Hạo thì đến một nửa kiếm pháp cũng chẳng thể thi triển.

    Giao đấu của ba người chẳng nhìn được chiêu thức gì, căn bản chỉ là đưa kiếm ra, thu kiếm vào, rồi lại đưa ra,sự so sánh chỉ là tốc độ, phải tập trung vào thị lực, dưới mưa lớn cả ba người đều ướt như chuột lột.

    Ba người có một phen đại chiến, mưa bão lớn đâm vào mắt chẳng thể mở to được, Dương Hạo nheo cả hai mắt cứ dựa theo kiếm pháp tinh diệu, miễn cưỡng còn có thể chống cự, nhưng đã liên tiếp phải lui bước.

    Đột nhiên, một truy binh của Ngân Châu nhảy lên, hung hăng chém xuống một đao, cánh tay chém xuống, Dương Hạo cả người bị mưa to ướt sũng, muốn tránh cũng khó tránh được, đành giơ kiếm lên chống lại, chỉ nghe một tiếng “keng” cây đao bảo kiếm bị cây đao chặt làm đôi.

    Nhưng tên truy binh Ngân châu dùng lực mạnh xông qua, khi người hắn hạ xuống, chân hắn liền dẫm phải một hòn đá nhọn, kêu lên rồi bị ngã dúi dụi về phía trước.

    Cơ hội như vật Dương Hạo không thể bỏ qua, liền dùng hết lực đâm về phía trước, chặt đầu của tên lính, nửa thanh kiếm còn trong tay giờ như một con dao chặt đầu gà đã chặt đứt đầu hắn.

    Dương Hạo viết được một tên, đã mệt đến mức thở hổn hển như trâu, mưa lớn cứ chảy thành hàng dài trên khuôn mặt, làm cho khóe mắt hắn có chút đau nhức.

    Chợt thoáng thấy kẻ đứng bên cạnh đang quét đao, xông thẳng về phần bụng Dương Hạo, lúc này trong tay chỉ còn một nửa đoạn kiếm, làm sao còn có thể chống đỡ, hắn lùi bước định tránh ra, bùn dưới giày dẫm phải hòn đá, chỉ thấy đau nhức xương cốt, trẹo chân.

    Mắt nhìn cây đao chắc chắn sẽ bổ lên trên thân mình liền nghe thấy một tiếng kêu ở bên cạnh, Đường Diễm Diễm không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh hắn, Đường Diễm Diễm như một con mèo mẹ đang bảo vệ con, hung hăng nhảy ra, húc đầu vào tên lính khiến hắn ngã xuống đất.

    Dương Hạo lại lo sợ nàng có bề gì nguy hiểm, định đứng dậy đi qua đấy, nhưng đôi chân đang bị thương vốn không còn đủ lực, thấy Đường Diễm Diễm hoang mang lo lắng từ trên người tên lính bò dậy, trong tay còn cầm một mẩu kiếm nhỏ, trên mẩu kiếm máu tươi ướt đầm.

    Chỉ một khoảnh khắc sau đã bị mưa rửa sạch như không.

    Thì ra khi nãy nàng xông qua mẩu thanh kiếm kia đã đâm vào ngực tên lính.

    Nàng hoảng hồn mất bình tĩnh, chạy ào lại đỡ Dương Hạo đi, Dương Hạo quay đầu nhìn xuyên qua giữa những đám cây nhìn xuống liền thấy dưới núi lại có hai tên kị sĩ đang đuổi theo, hai người tới được chân núi nhìn thấy mấy con chiến mã, lập tức xuống ngựa, hướng lên núi, cầm theo thương lên núi.

    Dương Hạo đành cố nén đau đớn, nhặt một cây đao lên để làm gậy chống, khập khiễng dựa vào Đường Diễm Diễm mà chạy.

    Dương Hạo mang áo giáp nặng vốn đã bị trói buộc, hơn nữa vừa ngã một cái chân lại bị thương toàn bộ sức nặng cơ thể đè lên người Đường Diễm Diễm.

    Chưa đi được bao xa hai người đều thở dốc, đến sức lực để nhấc bước lên cũng còn khó, Dương Hạo nắm tay Đường Diễm Diễm, thở hồng hộc nói: “Cứ thế này không được, cứ chạy tiếp chúng ra đến một hơi thở cũng chẳng còn.”

    Đường Diễm Diễm hoảng sợ nói: Vậy phải làm thế nào đây?

    Ta....... ta đi liều mạng với bọn chúng.”

    Dương Hạo ôm chặt lấy nàng nói lớn: “Nàng thật sự nghĩ kiếm pháp của nàng là giỏi lắm à?”

    Hắn quay đầu nhìn lại hai tên thi thể đang nằm sấp ở chỗ xa, lau giọt nước mưa trên mặt nói: “Ta có một cách, chỉ cần nàng chịu oan ức một chút.”

    Đường Diễm Diễm ngơ ngác nói: “Huynh..huynh định để ta chịu oan ức gì?”

    Ngày đó, Lý Kế Quân tức giận đùng đùng quay về Hạ Châu, vốn định sẽ thuyết phục phụ thân đêm quân tấn công Lô Lĩnh Châu.

    Không ngờ hắn về tới Hạ châu mới biết Hạ châu và Nam Thổ Phiền chiến tranh lịch liệt, Phủ Châu Chiết gia thể hiện rõ sự bảo vệ cho Lô Lĩnh Châu, cho dù bọn họ không dám công khai đắc tội Hạ châu nếu dám lặng lẽ phái một đội quân đi giúp đỡ Lô Lĩnh Châu trấn thủ, thì Hạ châu cũng phải trả một cái giá rất lớn.

    Trong thời điểm này tự nhiên không có khả năng đánh lại cả hai địch lớn mạnh, thu binh để thảo phạt Lô Lĩnh Châu.

    Lý Kế Quân tức giận khó bình tĩnh, liền viết thư cho phòng ngự sử Ngân Châu là Lý Quang Nghiễm, nhờ vị thúc tộc tuổi tác tương phản, mối giao hảo trước nay xuất đầu.

    Lý Quang Nghiễm tất nhiên không thể đắc tội hắn, lại thêm nữa hai ngườiqua lại cũng tốt, làm sao có thể không nể mặt hắn.

    Hơn nữa, Ngân Châu cách Lô Lĩnh Châu gần hơn rất nhiều so với Hạ Châu, Dương Hạo không kiêng nể tiêu diệt tộc người Khương Hoành Sơn, sau khi giết gà dọa khỉ lại muốn mở đại hội người Khương, địa điểm đương nhiên là ở bộ lạc của Dã Ly thị xa xôi.

    Dã Ly thị là bộ lạc xưa nay ngang tàn bất phục là một bộ tộc giỏi chinh chiến nhất trong các bộ lạc người Khương, càng có thể ngâm công nhận là thủ lĩnh đứng đầu của tộc người Khương Hoành Sơn.

    Dù không thể chống lại được Ngân Châu nhưng bọn họ có một vị trí đặc biệt ở đây là sự thật không cần tranh cãi.

    Lô Lĩnh Châu mới thành lập, đã đạt được sự ủng hộ của Phủ châu và Lân chây, bây giờ Dã Ly Thị rõ ràng cũng đã kết thân với Lô Lĩnh Châu, một khí để Lô Lĩnh Châu vững mạnh, trước tiên sẽ uy hiếp đến Ngân Châu.

    Về công về tư, Lý Quang Nghiễm đều có cớ để tất phải tiêu diệt Lô Lĩnh châu, hắn phái ra mấy con thám mã thăm dò khắp nơi, làm rõ lai lịch Lô Lĩnh Châu, hiểu được nhân vật cốt lõi giúp cho Lô Lĩnh Châu tồn tại chính là một vị tri phủ kiêm đoàn luyện sử đại nhân tên là Dương Hạo.

    Nếu có thể giết chết hắn thì đại họa được trừ, vì thế đã sắp đặt trước các kế hoạch chặn giết.

    Nhưng nếu hắn muốn dẫn theo một đại quân đi sâu vào vùng thảo nguyên do người Dã Ly Thị khống chế, lại chẳng thể che được tai mắt kẻ khác, hơn nữa tình hình Ngân Châu hiện nay cũng rất nhạy cảm, lần này đến đây, ngoài việc theo ý của Lý Kế Quân, hắn còn có tính toán của riêng mình.

    Vì thế chỉ đem theo hơn hai trăm tinh binh, lại đem theo vài người ca múa tạp kĩ để che đậy tai mắt người khác, lặng lẽ lẻn vào khu vực Hoành Sơn, đường đi lần này quả nhiên không hề bị người Khương nghi ngờ chú ý.

    Nhưng khi hắn nghe được sự lợi hại của quân binh Lô Lĩnh châu mà người Khương địa phương nhắc đến, Lý Quang Nghiễm lại thầm giật mình kinh ngạc, hắn không ngờ được quân đội của Dương Hạo lại có sức mạnh lợi hại này.

    Trong dự liệu của hắn, Dương Hạo có lẽ là một người đã nhiều lần chinh chiến thắng lợi, mới có thể tiêu diệt nhiều trại người Khương.

    Lần này yến tiệc Dã Ly thị tuyệt đối không đem theo toàn bộ nhân mã, hai trăm tinh binh của mình một người đọ mười, sợ hắn nữa sao.

    Ai ngờ nghe sự miêu tả của người Khương bản địa, nhân mã của Dương Hạo dường như còn tinh nhuệ hơn đội quân của Lân Châu và Phủ châu, sức chiến đấu rất mạnh, lại còn ai ai cũng giỏi cưỡi ngựa bắn cung.

    Lúc này trong lòng Lý Quang Nghiễm không còn bình tĩnh được.

    Lý Quang Nghiễm là một người gan to nhưng rất cẩn thận, dù dám một mình xâm nhập, mạo hiểm tập kích nhưng không phải kẻ lỗ mãng chỉ biết dùng sức mạnh.

    Khi biết được dưới trướng Dương Hạo binh sĩ ai ai cũng tinh nhuệ cưỡi ngựa bắn cung, dường như không có chút nào kém đội quân tinh nhuệ của mình hắn liền không dám sơ suất coi thường động thủ.

    Khi ở bên dòng sông Vô Định bất ngờ gặp Dương Hạo, vốn chính là chủ ý hắn cố ý.

    Hắn muốn quen biết với Dương Hạo trước, quan sát chân tướng Dương Hạo rồi mới ra quyết định.

    Nếu Dương Hạo khinh suất, vậy thì bất ngờ một đao giết chết hắn, sau đó đi như không có chuyện gì xảy ra.

    Nhưng Dương Hạo trong lúc dự tiệc vô cùng cẩn thận, bên người đem theo các chiến sĩ dũng cảm giỏi chinh chiến, hắn từ trong thư của Lý Kế Quân còn biết được Dương Hạo là một cao thủ kiếm thuật, càng không dám khinh suất.

    Nhưng đi theo đuổi đám người của Dương Hạo, mấy ngày nay hắn lại phát hiện ra đám quân của Dương Hạo chẳng thể nào được tài giỏi thiện nghệ như trong truyền thuyết, rất nhiều sĩ tốt cưỡi ngựa còn có hạn, trên thảo nguyên khi gặp phải những con dã thú, bọn họ bắn cung săn thú, mũi tên cách bắn cũng rất thấp kém đến buồn cười.

    Cái khiến cho người ta kiêng sợ cũng chỉ có đám thị vệ cận thân bên cạnh Dương Hạo trong đêm yến tiệc đó gồm hơn hai mươi người thôi, đống truyền thuyết đó chỉ là do người Khương Hoành Sơn tự thêu dệt đồn đại, không khỏi khiến trong lòng căm tức.

    Lúc này hắn liền định bụng bất ngờ tập kích vào trại của Dương Hạo.

    Nhưng do Mộc Ân khi còn theo Lý Quang Sầm lang thang trên thảo nguyên , thường xuyên bị tập kích của các bộ lạc người Thổ Phiền, đã rèn luyện một thói quen bất kể bản thân ở nơi nào cũng hết sức cẩn thận.

    Doanh trại cho dù có dựng ở đâu, cũng phải đặt canh gác ngầm bố trí mưa gió không thể lọt qua.

    Lý Quang Nghiễm vốn không có cơ hội xuất ý bất ngờ tập kích doanh trại.

    Mục đích của hắn là giết được thủ lĩnh Dương Hạo, nếu để Dương Hạo chạy thoát, cho dù có giết chết hết đám nhân mã của hắn cũng chẳng có ý nghĩa gì, đành phải nhẫn nại mà chờ đợi cơ hội tốt.

    Trời không phụ lòng người, trận sương mù lớn này vừa đến, hắn liền biết cơ hội đã tới.

    Để thận trọng, hắn mượn đám sương mù che đậy, định diễn một màn kịch thú vị, vốn định dẫn dụ Dương Hạo ra tay, kết quả Dương Hạo chẳng có chút động tĩnh nào.

    Vì thế phải tùy cơ ứng biến, lại để cho con trai dẫn người đi phá trại, không ngờ lại càng thất bại, đành phải muối mặt đi đối mặt kẻ thù.

    Lúc này hắn đem theo hơn hai mươi cối toàn phong pháo liền phát huy tác dụng lớn nhất có thể.

    Những chiếc toàn phong cối thực ra không phải để chuẩn bị cho đám người của Dương Hạo, loại vũ khí này tốc độ bắn không bằng cung tên, trên thảo nguyên khi đánh liều chết tác dụng rất có hạn.

    Trong dự định ban đầu của hắn, hai trăm tinh quan của hắn như một con đao sắc bén, Dương Hạo dù đem theo bảy tám trăm thị vệ tùy tùng cũng không phải địch thủ của hắn.

    Nhưng do lần này đi dự tiệc Dương Hạo lại làm sao đem theo đúng bảy tám trăm người, sức chiến đấu cho dù yếu nhưng cũng là một đội quân.

    Cứ cho là cắt được sáu bảy trăm cái đầu heo nhưng muốn cắt được đầu Dương Hạo không phải dễ dàng.

    Nếu hắn chạy thoát, khó có thể chắc chắn hắn không đi vào vùng của người Khương gần đó.

    Hắn và người Khương Hoành Sơn có giao tình, mấy kẻ này khi thì theo người Hán, khi thì đổ về theo Hạ Châu.

    Cái đám tộc Khương chỉ biết đến lợi ích này khó có thể bảo đảm không có một tên nào đó gan to tày trời xuất đầu bảo vệ cho hắn, lúc đó toàn phong pháo hay lượng lớn các quả cầu lửa, khói thuốc độc hắn đem theo được dùng đối phó lại với đám người Khương vũ khí thô sơ.

    Ai ngờ vũ khí này cuối cùng vẫn là dùng vào cuộc chiến với Dương Hạo, lại có thêm sự hỗ trợ giúp sức của sương mù, cung tên chẳng thể sử dụng, uy lực của toàn phong pháo gia tăng đáng kể.

    Cuối cùng cũng ép Dương Hạo chạy ra.Sau khi Dương Hạo chạy ra, Lý Quang Nghiễm phân thành ba người một nhóm chia nhau đi truy sát, một khi phát hiện được dấu tích khả nghi phải lập tức bắn tên liên lạc với người gần đó, nhưng do mưa lớn , âm thanh bị át đi, tác dụng không còn, đuổi theo tới nơi này trước sau cũng chỉ có hai tên.

    Hai tên đó trèo lên những đỉnh núi, chỉ thấy nơi này cỏ cây rậm rạp toàn cổ thụ cao lớn, vì thế sức mưa cũng được giảm bớt, trong cơn mưa dầm dề có ba thi thể đang nằm, hai người vội vàng chạy lại.

    Bọn họ nắm chặt cây thương, liếc nhìn về phía nhau, rồi từng bước từng bước tiến về nơi gần đó ở phía trước………

    Trên mặt đất có một thi thể nằm ngửa, yết hầu hắn bị cắt đôi, nước mưa rửa sạch nhìn thấy toàn là thịt trắng bệch, chẳng còn lấy nửa giọt máu nào, khuôn mặt người đó cũng trắng bệch, chết bất đắc kì tử.

    Hai kẻ đều nhận ra người này, hắn chính là đồng bọn của họ, họ nuốt nước bọt, tiếp tục đi về phía trước xem xét, không xa chỗ đó còn đang nằm một kẻ khác, sau lưng còn cắm một đoạn đoản kiếm, nhìn quần áo, cũng chính là người của bọn chúng.

    Hai người cẩn thận đi qua, dùng thương đâm xuống, kẻ đó bị lật qua, vừa nhìn tướng mại, quả nhiên cũng là người mình, hai người thở phào một cái, lại quay lại xem người thứ ba.

    Đây là một người con gái, mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, đang im lìm quỳ trên mặt đất, nước mưa ướt hết khuôn mặt trắng như ngọc của nàng, khuôn mặt nàng rất đẹp, da thịt rất trắng, nõn nà tựa như từng hạt mưa châu không cách nào ngưng lại được trên khuôn mặt nàng, nhưng nàng có đôi lông mi thật dài đang như đọng những giọt nước mưa, giống như thủy tinh đọng trên cánh hoa.

    Người của nàng không có chỗ nào không giống một đóa hoa ngậm châu, ngưng sương đọng mưa, tuyệt đẹp.

    Chương 209: Kẻ nào dám nhìn nàng?

    Nàng như đang nằm ngủ mê, sống lưng còn phập phồng, bộ quần áo ướt đẫm dính chặt lấy thân hình xinh đẹp của nàng.

    Dưới màn mưa, đường nét thân thể nàng hiện ra rõ từng đường cong quyến rũ, lộ ra hết không còn sót thứ gì.

    Thân thể nàng thon thả, y phục ướt đẫm người, lưng eo nhỏ nhắn xinh xắn bó sát lại còn mông lại nở ra tròn trịa, vểnh lên, thật khiến người khác giật mình khi đứng trước một tòa thiên nhiên lộng lẫy như vậy.

    Sắc mặt căng thẳng cảnh giác và hung hãn trên khuôn mặt của hai tên truy binh Ngân Châu bỗng chốc tan biến, hai đôi mắt chúng trợn tròn lên cứ tham lam nhìn chằm chằm vào thân thể nàng, cái mông nở nang cong vểnh, quyến rũ, một đôi chân thon dài tròn trịa thò ra, chỉ tưởng tượng đã thấy được sự săn chắc tuyệt hảo của nó , rồi cả sự nõn nà trơn tru của da thịt, khiến hai tên binh sĩ Ngân Châu không nhịn được phải nuốt nước bọt ừng ực, há mồm ra để chiêm ngưỡng.

    Bọn họ nhận ra vị cô nương này, đêm đó hôm đó, khi đại nhân Lý Quang Nghiễm mời Dương Hạo đến dự tiệc, vị cô nương này ngồi ở bên cạnh Dương Hạo, dung nhan của nàng quyến rũ vô cùng, thân hình dong dỏng, lúc đó nhìn vào trong mắt của bọn họ cảm giác thấy họ giống như đang được nhìn thấy một nàng tiên nữ đoan trang ngồi trên đám mây, tư thái ung dung, vậy mà bây giờ người tiên nữ này lại đang nằm im ở nơi đây, nằm ngay dưới gần chân của họ.

    Tay của nàng một bàn tay thì đang nắm đặt ở phía trước ngực, một tay còn đang vươn ra hướng về phía trước, trong tay còn nắm một nửa đoạn kiếm, ưỡn thân hình ra, chiếc áo nhỏ nhắn, đôi chân tròn trịa mịn màng, thân hình thon thả, lại thêm cánh tay một thò ra một thu vào khiến nàng trông giống một con thiên nga vừa bị gãy cánh đang im lặng nằm co ở đằng xa, đẹp đến mức khiến người khác phải ngắm nhìn không thể rời mắt.

    Đúng thế, ngay bây giờ chỉ cần nhảy lên, là có thể làm những gì mình thích, một người con gái ở một nơi như vậy thì còn có thể có sức phản kháng gì nữa chứ?

    Nếu không phải có cơ hội trời ban này thì với thân phận thấp hèn như của bọn chúng, làm sao có thể có phúc được hưởng thụ một người phụ nữ xinh đẹp như thế.

    Một mỹ nữ quốc sắc thiên hương nhường này luôn luôn thuộc về các đại nhân, nhưng bây giờ, trước mặt bọn chúng chính là một đồ vật tuyệt sắc, có thể tùy ý bọn chúng thích làm gì thì làm.

    Bên cạnh chỉ có mấy cái xác chết đáng sợ nằm gần với người đẹp ở cùng một chỗ dường như càng khiến cho con người ta nảy sinh tà ý, một loại cảm giác tàn bạo.

    Trong mắt hai gã đàn ông quả nhiên dần dần lộ ra ánh mắt của dã thú………

    Ở cách chỗ của Đường Diễm Diễm đang nằm chưa đầy hai thước, có một sườn núi đang nhô ra, bên dưới có một cái động lớn đã bị nước mưa chảy xói mòn.

    Dương Hạo giống như một con sói đang phủ phục trong cái động nông đó, đôi giày bùn và thiết giáp của hắn đều đã được cởi ra, trên người chỉ mặc một bộ áo nội y mỏng, bộ ngực nằm áp sát xuống mặt đất, nước mưa lạnh băng chảy luồn dưới ngực hắn.

    Cỏ dại um tùm mọc rủ xuống sườn núi phủ lên thân người hắn, đôi mắt hắn nhìn xuyên qua đám cỏ dại căng thẳng dán chặt mắt vào hai tên truy binh Ngân Châu, ánh mắt và cây đao trong tay lạnh băng.

    Trừ khi hai kẻ đó dùng vũ khí trong tay chúng để chọc sâu thăm dò vào động nếu không sẽ không thể nhìn ra bên trong có một người đang nằm phủ phục.

    Nhưng sự cảnh giác ban đầu của bọn họ sớm muộn đã bị lúc mải tập trung nhìn Đường Diễm Diễm xinh đẹp mê hồn làm bay mất lên tận chín tầng mây, hiện tại trong ánh mắt bọn họ chỉ có sự tham lam nhìn ngó vào Đường Diễm Diễm, vào những đường cong uyển chuyển trên người nàng.

    Một binh sĩ Ngân Châu chầm chậm tiến đến gần Đường Diễm Diễm.

    Cái khố màu đỏ của nàng, lúc này bị ướt đẫm cùng với chiếc áo ngoài màu trắng bạc dính vào nhau, mơ hồ lộ ra màu da thịt của nàng.

    Bộ xiêm y có chất liệu may tốt nhất thấm nước mưa dính chặt vào da nàng, hai vầng trăng cong cong màu da người, ở giữa mờ mờ một khe hở…….

    Yết hầu của hắn giật giật, đột nhiên phát ra âm thanh tiếng gầm gừ của loại súc vật, chiếc thương trong tay rơi xuống, hướng về phía người Đường Diễm Diễm xông mạnh đến, còn một tên khác bị hắn cướp trước, đầu tiên còn ngẩn người ra, dần dần liền cũng căm tức mà nhảy qua.

    Chính là cơ hội này, Dương Hạo cố kìm nén sự đau nhức ở mắt cá chân, đạp mạnh một cái nhảy phốc ra.

    Chiếc đao trong tay không do dự cứ thế đâm thẳng đến, một đao chặt đứt tâm mạch của hắn, còn tên đại hán kia chẳng kịp kêu lên cũng từ từ ngồi phịch xuống mặt đất.

    Tên nhảy lên trên người Đường Diễm Diễm không phải được ôm một khối ngọc mềm mại ấm áp ngát hương, thân người hắn vừa kề đến nơi, liền cảm thấy dưới đùi có cảm giác đau nhói, hắn kêu lên một tiếng quái dị, hai tay vốn tưởng sẽ xé tan tành bộ quần áo của mỹ nhân chống mạnh ở trên mặt đất, mượn lực lăn qua bên cạnh.

    Chỉ thấy một lưỡi kiếm ngắn và sắc nhọn đang từ trong sườn của người con gái thò ra, nước mưa đang thấm ướt trên thanh kiếm, không còn chút máu tươi nào, mũi kiếm trong sạch như tuyết.

    Gã đó nằm ôm lấy chân kêu la liên thanh, máu tươi từ miệng vết thương chảy ra, không thể bịt kín lại.

    Đường Diễm Diễm lật người nhảy lên, lông mày dựng ngược, cầm thẳng mũi kiếm đâm vào cổ họng của gã đại hán, kịp thời lúc đó Dương Hạo nhảy lên xuất đao kêu một tiếng “keng” đẩy mạnh mũi kiếm của nàng ra, sau đó thuận thế chém một cái, đặt ngay trên cổ của gã.

    Đường Diễm Diễm tức giận đùng đùng nhìn Dương Hạo, đánh mấy cái.

    “Huynh đài tôn tính đại danh là gì?”

    Dương Hạo lạnh lùng hỏi.

    Tên đại hán trợn tròn mắt, khuôn mặt tròn tròn, da đen nhọ, cái mũi hình củ tỏi, đôi mắt rất nhỏ, có một bộ râu quai nón rậm, hắn căng thẳng che chắn vết thương, nhưng càng chảy nhiều máu tươi hơn, vì thế trên khuôn mặt liền lộ ra thần thái kì quặc.

    Cho dù là hắn vốn không sợ chết, lúc này cũng không tránh được ánh mắt có sự hoảng loạn, huống chi hắn lúc này còn đang bị một thanh đao thép ướt đẫm máu tươi kề cổ, nước mưa từ trên lá cây rơi xuống, nhỏ lên trên những giọt máu trên đao, giống như từng giọt máy đỏ tươi đang giăng đầy trên mặt thanh đao, giống như đó chính là máu tươi của hắn vậy, nhìn thấy thế hắn thầm kinh sợ vô cùng.

    Dương Hạo chầm chậm tra hỏi: “Ngoan ngoãn trả lời, ta sẽ cho ngươi dưỡng thương, trả lời càng chậm thì máu chảy ra của ngươi lại càng nhiều.”

    “Ta........ta tên Hách Liên Tướng Quân.”

    Dương Hạo cười nhạt: “Ngươi là một vị tướng quân?”

    “Đúng thế, cũng không phải thế, ta họ Hách Liên, tên gọi chính là Tướng Quân, nhưng ta đồng thời cũng là một viên tướng ta dưới trướng của đại nhân Lý Quang Nghiễm.”

    “À….”

    Dương Hạo lau những giọt nước mưa trên mặt, ép hắn đi dần đến cạnh cái cây: “Năm nay bao nhiêu tuổi?”

    “Trong nhà có mấy người………”

    “Sao cơ?

    Ngươi hoá ra là người của Thần Mã Dịch?

    Nghe nói Thần Mã Dịch là trấn đầu tiên ở bên ngoài Ngân Châu có phải không?”

    “Không phải?

    Hay là Thất Tinh Dịch?

    Thất Tinh Dịch cách Thần Mã Dịch bao xa?”

    Dương Hạo hỏi đông hỏi tây, hỏi không phải là sự sắp xếp quận trấn mà tất cả mọi người đều biết chỉ hỏi những việc tầm thường nhỏ nhặt, tên Hách Liên Tướng Quân đáng thương chỉ cảm thấy máu của mình đang ngày càng chảy nhiều hơn, bản thân càng ngày càng cảm thấy lạnh lẽo, một sự sợ hãi không tên bao trùm cả thân người hắn, hắn đột nhiên như phát điên hét lớn: “Cầu xin ngươi đấy, đừng có hành hạ ta nữa, bất kể người hỏi gì ta cũng nói, mau hỏi, mau hỏi đi.”

    Dương Hạo cười, đột nhiên hỏi: “Bảo vệ trấn đầu tiên của Ngân Châu Thất Tinh Dịch, ai là người trấn giữ, dụng binh bao nhiêu, trấn thứ hai Thần Mã Dịch, ai trấn thủ, dụng binh bao nhiêu, trấn thứ ba……………, khẩu lệnh qua cửa là gì, mau nói, không được nghĩ ngợi.”

    Hách Liên Tướng Quân ngẩn người, đột nhiên truy bức hắn, hắn vội vã nói một lượt, Dương Hạo phải cố gắng ghi nhớ, lại hỏi: “Ta không nghe rõ, ngươi mau nói lại một lần nữa.”

    Người kia vẻ mặt đau khổ như khóc lại nói lại lần nữa, Dương Hạo nghe xong những lời với những lời vừa nói một chữ không sai, liền cười nói: “Quả nhiên không có nói sạo, ta lại hỏi người, Lý Quang Nghiễm lần này từ Ngân Châu đến đây, tổng cộng có bao nhiêu người ngựa?

    Mục đích của hắn chính là muốn mượn cơ hội đại hội Dã Ly Thị mời ta đến dự tiệc để giết ta hả?

    Hắn liệu có phái thêm đại quân tới gây bất lợi gì với bộ lạc người Khương không?”

    Hách Liên Tướng Quân cảm thấy sinh mệnh đang từng phút từng giây rời xa thân thể mình, chỉ đành căm hận Dương Hạo chẳng mau mau hỏi luôn một lượt cho xong, Dương Hạo còn chưa dứt lời hắn liền vội vàng nói: “Chỉ có từng này người thôi.

    Nam Thổ Phiên đang đại chiến với Hạ Châu, Bắc Thổ Phiên nghe thấy tin này cũng có chút rục rịch chuẩn bị, cho nên Lý đại nhân không dám đưa đi một lượng lớn binh sĩ, lần này tin tức rời xa Ngân Châu chưa từng bị lộ ra bên ngoài.”

    “Lý đại nhân lần này xuất binh một là vì muốn lấy lòng thiếu chủ, thứ hai cũng là muốn………muốn nhân cơ hội giải quyết hậu họa Lô Lĩnh Châu.

    Tộc Khương Hoành Sơn trước nay luôn tự hành động bên ngoài, Dã Ly Thị càng hay liên tiếp cử binh, Lý đại nhân lo sợ Dã Ly thị và Lô Lĩnh Châu thông đồng……á!

    Không phải, là ……..là liên minh, lúc đó nội chiến không ngừng, thêm cả ngoại chiến tấn công, Ngân Châu đơn độc ở giữa, Hạ Châu lại đang khó khăn không tiện giúp, vì thế muốn giết chết đại nhân ngài, dự tiệc của Dã Ly Thị, thuyết phục Khương tộc không sinh tà ý nổi loạn.

    “Được, ngươi là một người rất biết thức thời.”

    Dương Hạo thu thanh đao thép lại, Hách Liên Tướng Quân thở một hơi mạnh, vội vàng xé áo của mình buộc vết thương lại, bên cạnh đó Đường Diễm Diễm sớm đã không thể kiềm chế được, vừa nghe Dương Hạo hỏi xong, lập tức giơ đoản kiếm sắc nhọn lên.

    Hách Liên Tướng Quân hoảng hốt, vội vàng kêu lớn: “Dương Hạo đại nhân, ngươi đã từng nói sẽ không giết ta.”

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Ta chỉ đồng ý cho ngươi băng bó vết thương, nói là không giết ngươi lúc nào.”

    Hách Liên Tướng Quân tức giận: “Nếu ngươi muốn giết ta, vậy ta còn băng vết thương làm gì, người Hán các người thật quá xảo quyệt, đại quan đại Hán đường đường như ngươi cũng là cái loại nói lời không giữ lời, Hách Liên Tướng Quân ta hôm nay chết oan, có làm ma làm quỷ cũng quyết không tha……..”

    Dương Hạo xoay người, ánh mắt dửng dưng xem thường: “Một tên tử tù bị xử trảm còn muốn được ăn một bữa ăn ngon, lẽ nào bởi vì lập tức phải chết mà phải nhịn đói cái bụng?

    Băng vết thương cũng là đạo lý đó, đất nước trung nguyên ta những việc chi bang lễ nghĩa ngươi biết bao nhiêu……… ?

    Cái này gọi là cẩn thận..”

    “Ngươi loại hèn hạ vô liên sỉ…..á…….”

    Hách Liên Tướng Quân trợn tròn đôi mắt màu xanh hạt đậu, còn chưa kịp lớn tiếng mắng hết lời, thanh đoản kiếm của Đường Diễm Diễm bền đâm thẳng vào cổ họng hắn.

    Đường Diễm Diễm cứ như đã đâm toàn bộ thanh kiếm vào sâu trong cổ họng hắn, máu tươi theo thanh đoản kiếm nhanh chóng chảy xuống bàn tay nàng, lúc đó nàng mới giật mình đột nhiên bừng tỉnh, rút vội thanh kiếm ra, đột nhiên cúi đầu khóc.

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Đường cô nương….. nàng….

    Nàng sao thế?”

    Đường Diễm Diễm cúi đầy che mặt khóc: “Y phục ướt đẫm này khó có thể che thân thể, bị đám hán tử tiện nhân này trợn mắt nhìn đi nhìn lại, ngươi bảo ta sau này làm sao làm người, hức hức hức, ta………ta còn chưa từng bị sỉ nhục như vậy bao giờ.”

    Dương Hạo dở khóc dở cười, đành phải an ủi nói: “Đường cô nương, sự việc cấp bách đành phải làm như thế, nàng đừng nghĩ nhiều quá nữa…….

    Dù sao……dù sao mấy kẻ dám nhìn nàng đều chết sạch rồi mà.”

    “Thật sao?”

    Đường Diễm Diễm hai mắt đẫm lệ nhìn về phía hắn, ánh mắt lộ vẻ kì lạ, Dương Hạo nhất thời câm như hến.

    Đường Diễm Diễm đột nhiên nhào vào trong lòng hắn, đôi bàn tay trắng mịn như phấn hung hăng đấm vào ngực hắn, khóc lớn nói: “Ngươi chỉ biết sai khiến ta, làm khổ ra, ngươi là một tên ngốc trời đánh một tên khốn kiếp bại hoại, đồ đầu đất……….. hu hu.”

    [/QUOTE]

    Chương 210: Yêu thương nhung nhớ

    Mưa lớn quá, khi Đường Diễm Diễm từ dưới núi kéo mấy con ngựa dắt lên trên lưng chừng núi, mưa đã ngớt đi nhiều.

    Vừa nãy phải bỏ chiến mã chạy lên núi do tình thế cấp bách tính mạng bị đe dọa, bây giờ đã giết hết mấy tên truy binh, đám ngựa này nhất định phải dắt lên trên núi theo.Không chỉ bởi vì lo lắng sẽ có thêm du kị của Lý Quang Nghiễm đi tìm kiếm tới đây phát hiện mà sinh nghi, hơn nữa ở nơi thảo nguyên mông quạnh này, nếu không có ngựa để cưỡi, cho dù Dương Hạo không bị thương ở chân hai người cũng không biết đi được bao nhiêu tiếng mới có thể tìm thấy một thôn trại nghỉ chân.

    Đường Diễm Diễm cưỡi ngựa tới một nơi thấp, đảo mắt nhìn một lượt, nhất thời hét toáng lên, quay người sang chỗ khác dậm chân nói: “Huynh……Huynh làm cái gì mà lột hết bọn họ ra thế, trông ghê chết người.”

    Dương Hạo đem cái xác cuối cùng đã bị lột sạch quần áo vứt vào trong đám cỏ dại rậm rạp, thở mạnh đứng thẳng lưng dậy, nói: “Xem tình hình này, mưa ít nhất phải tới sau buổi trưa, mấy du kị của Lý Quang Nghiễm nếu không nản lòng, sau khi mưa tạnh tất sẽ vẫn đi tìm một lượt.

    Để đảm bảo an toàn, chúng ra phải rời khỏi đây tốt nhất là ngày mai đi.

    Trên núi sau mưa mùa thu rất lạnh, nếu không có mấy đống quần áo nàysao mà chống rét.”

    “Chúng ta phải ở.......

    đây đợi ngày mai à?”

    Đường Diễm Diễm nhìn xung quanh tứ phía, cây cỏ kì quái, cỏ tạp nham sinh sôi khắp nơi, đâu đâu cũng đều ẩm ướt, chẳng có nơi nào nghỉ chân.

    “Đương nhiên không phải ở đây, khó khăn lắm mới chạy được ra đến ngoài trời, vạn nhất thật sự có người tìm đến nơi này mà phát hiện tung tích chúng ta, vậy chúng ta chết chẳng có chỗ nào oan uổng?

    Thêm nữa nếu con ngựa hí lên mấy tiếng cũng không an toàn.

    Chúng ta nhân lúc trời mưa chưa dừng, có thể tẩy xóa mọi dấu chân, chạy qua đỉnh núi trước mặt, lại tìm một nơi nghỉ ngơi.”

    Dương Hạo vừa nói vừa ôm lấy đống quần áo, trong đống quần áo có ngân lượng, có thắt lượng, trên lưng ngựa còn có túi lương khô, túi rượu, dựa vào mấy thứ này đêm nay cũng chưa chắc đã khó qua.

    Hai người cưỡi ngựa đi qua đỉnh núi, ở nơi sơn cốc heo hút này tìm được một sơn động không lớn lắm.

    Đường Diễm Diễm ngồi ở nơi cửa động, nhìn màn mưa đang che kín trời, thở dài nói: “Hôm nay bị Lý Quang Nghiễm chắn đường, ra nhìn thấy việc lần này muốn liên minh với tộc người Khương khó khăn rồi.

    Tộc Khương Hoành Sơn dù không nghe theo sự điều chỉnh của Ngân Châu, những bộ lạc lớn như Dã Ly Thị cũng có thể tạo phản bọn họ, nhưng đó là do bị ép bất đắc dĩ thôi, những tộc người Khương thực lực yếu một chút sẽ càng không dám công khai làm khó Ngân Châu.

    Trong lòng của bọn họ, Lô Lĩnh Châu và Ngân Châu vẫn là trọng lượng của Ngân Châu nặng hơn.”

    Dương Hạo ngồi ở bên cạnh trên đầu một hòn đá khác, nhẹ giọng nói: “Hiện nay ta chỉ lo lắng Mộc Ân có thể hoàn thành nhiệm vụ ta phó thác hay không, chúng ta nhanh nhất cũng phải đến sáng mai mới có thể trở về, cả một ngày một đêm nay không thấy tung tích của ta, cũng không biết Mộc Ân có thể bình tĩnh nhẫn nhịn bảo vệ tốt cho doanh trại không.

    Nghe những lời mà Hách Liên Tướng Quân nói, Lý Quang Nghiễm lần này tới đây, một là muốn giết ta, trừ hậu họa cho Ngân Châu; hai là mượn lần này để đe dọa tộc Khương, phá hỏng đại hội lần này.

    Nếu không tìm được tung tích của ta, hắn rất có khả năng sẽ lại ra tay với đám thương cổ.”

    Đường Diễm Diễm nhẹ nhàng nói: “Nếu Mộc Ân cứ dựa theo sông mà trấn giữ, Lý Quang Nghiễm thế đơn lẻ, rất khó có thể làm được gì.

    Nhưng, hắn chỉ cần ngăn cản huynh không kịp giờ đến dự đại hội tộc Khương, các thủ lĩnh các bộ lạc tất nhiên sẽ như chim thú tản đi hết, huynh có uy thế đã đánh lại được người Khương mới có thể triệu tập các Khương trại tới đây, lần này nếu đã tan, dù có kêu gọi lần nữa cũng là rất khó khăn.

    Huynh à, lúc đầu thật sự nên đem theo một đội quân kị sĩ bắn cung tinh nhuệ tới.

    Dương Hạo cười cười nói: “Là ta quá khinh suất, làm sao có thể nghĩ được lần đi này còn có nguy hiểm?

    Thật ra trước khi xuất phát, ta cũng phái một đội du kị đi do thám cẩn thận, dùng phi nhạn bắn hươu làm phương tiện liên lạc duy trì với ta từng giờ, chỉ là……….Các thủ lĩnh của các Tộc Khương Hoành Sơn hiện nay đều đang đến dự tiệc ở Dã Ly Thị, Lý Quang Nghiễm chỉ đem theo một đoàn quân hai trăm người, lại giả ngụy trang, trà trộn trong đó quả thực khó lòng phán đồng thực hư, chúng ta không phải cũng đã bị lừa đó sao?”

    Hôm nay chỉ cần ta có thể kịp thời mau chóng quay về, chuẩn giờ mà xuất hiện ở bộ lạc Dã Ly Thị, sẽ không sợ sự đe dọa của Lý Quang Nghiễm hắn nữa.

    Các tộc Khương Hoành Sơn là khó thuần phục nhất, những kẻ thủ lĩnh đó lại luôn kẹp giữa mấy thế lực lớn, sớm đã học được cách len lỏi mà sống.

    Cho dù ngoài bề mặt bọn họ đồng ý không muốn qua lại với người Lô Lĩnh Châu chúng ta, nhưng trong tâm cũng chưa chắc không khẳng định lấy lợi ích trên hết.

    Lý Quang Nghiễm nếu có bản lĩnh quản lý nhất cử nhất động của tộc Khương Hoành Sơn, thế thì hắn sớm đã khống chế được khu vực Hoành Sơn trong tay rồi.”

    Cùng Lý Thị, ta nghĩ không muốn kết thù cũng không xong, việc này vốn nằm trong dự liệu của ta, chỉ là trái lại không ngờ đến nhanh như vậy.

    Sau khi Lý gia giải quyết xong sự uy hiếp từ Thổ Phiên, Ngân Châu Lý Quang Nghiễm chắc chắn sẽ trở thành mũi nhọn tiên phong nguy hiểm nhất tấn công Lô Lĩnh Châu ta.

    Hắn sẽ không dễ dàng cho phép ta nằm bên cạnh tòa tháp của hắn.

    Có được mối giao hảo tốt với người Khương, sẽ tồn tại một thế lực có thể làm lung lay sự thống trị và quyền uy của hắn, vì thế tất sẽ nhân cơ hội ta còn chưa kịp lớn mạnh, mà giết ta từ trong trứng nước.

    Ta nên làm thế nào ứng phó với kẻ địch đột nhiên xông ra thế này?

    Quả thật có chút thất thủ.”

    Một trận gió thổi đến, Đường Diễm Diễm không khỏi hắt hơi một cái, nàng lúc đó mới chợt tỉnh ra bản thân vẫn đang mặc một bộ y phục mỏng dính, y phục ẩm ướt, vòng ngực như hoa như ngọc cũng mờ ảo hiện ra hình dáng của mình, nàng liền lấy tay ôm lấy ngực một cách thẹn thùng, Dương Hạo chú ý tới động tác của nàng, vội vàng dời mắt đi chỗ khác, đứng lên nói: “Nàng lạnh rồi à, ta đi chặt ít củi về.”

    Đường Diễm Diễm thấy hắn khập khiễng bước đi khó khắn, vội vàng đứng lên đỡ lấy tay hắn, giật chiếc đao trong tay hắn nói: “Huynh nghỉ ngơi đi, ta đi cho!”

    Nói rồi chạy ù vào trong màn mưa.

    Đến lúc nàng quay lại với một đống củi lớn, đã ướt đẫm toàn thân, thương tích đầy mình, cũng không biết là trượt ngã hay là trèo cây mà ngay cả giáp cũng bị cọ xát mấy vết bùn.

    Đường đại tiểu tư sinh ra ở nơi lầu son thếp vàng, trước nay là mặc chỉ cần giơ tay, ăn chỉ cần há miệng, vị đại tiểu thư thân vàng lá ngọc này cũng là lần đầu tiên làm những công việc nặng nhọc này.

    Nàng vứt đống củi xuống mệt nhọc bước vào trong miệng hang, liền thấy Dương Hạo đang ngồi trên mặt đất trong tay cầm theo một cành củi, đang tập trung tinh thần vẽ lên trên mặt đất.

    Trên mặt đất bùn phù sa được hắn vẽ lên rất nhiều những bức hình, vuông có trong có, dùng một đường mảnh nối chúng lại với nhau, miệng hắn cứ lẩm bẩm, nói cái gì mà “Một ngày, hai ngày, ba ngày………..” lẩm nhẩm một hồi hắn liền trầm tư một lúc.

    Rồi hồi lâu lại đột nhiên xóa đi một vài bức hình, vẽ lại từ đầu một lượt, đến nỗi nàng đi đến trước mặt hắn cũng không chú ý tới.

    Đường Diễm DIễm không biết hắn đang làm cái gì, chỉ biết nhất định là đang suy tính chuyện đại sự gì đó, liền nhẹ bước chân đi vào trong động, nhặt thêm ít cành củi nhỏ để khơi lửa.

    Nhưng đám củi đó một nửa đã ướt không thể dùng, nào có thể bắt được lửa, bận rộn cả hồi lâu, liền nghe thấy Dương Hạo đột nhiên cười lớn rất kì lạ.

    Đường Diễm Diễm chỉ nghĩ hắn đang cười bản thân mình, không nhịn được ngẩng đầu lên nói: “Những việc này vốn là đại nam nhân như huynh đi làm, huynh lại còn nhìn ta cười gì…….”

    Nàng nói đến một nửa đột nhiên ngậm mồm, nhìn thấy Dương Hạo đang ngẩng đầu lên nhìn trời, vốn chưa hề quay đầu lại đây.

    Dương Hạo ngẩng mặt nhìn trời, thì thào lẩm nhẩm: “Lý Quang Nghiễm có thể hành quân xuất thần kì, tại sao ta lại không thể?

    Ừ, kế này dù rằng hơi mạo hiểm chưa chắc đã không thể làm, chỉ cần trong thời gian này, lúc này không biết có còn kịp hay không…À, nàng nói gì nhỉ?



    Hắn vừa quay đầu lại, thấy khuôn mặt Đường Diễm Diễm nửa đen nửa trắng, trong tay đang cầm mấy thanh châm lửa, đang trợn mắt nhìn hắn, không nhịn được nhoẻn miệng cười nói: “Ta tới đây.”

    Hắn đau đớn lết chân đi qua, trước tiên là tìm trong động mấy cái lá khô và rác rồi mấy cành củi khô ráo lại nằm ở bên dưới, bên trên đặt củi bị ướt mà Đường Diễm Diễm nhặt về, dùng hỏa chiết tử dẫn lửa từ đám lá bên dưới, quỳ trên mặt đất thổi một lúc lửa cũng dần dần cháy.

    “Ta lại đi chặt thêm mấy cành củi khô lớn về.”

    Dương Hạo đứng dậy có chút vội vã, đau đến mức ối lên một tiếng.

    “Mắt cá chân của huynh vẫn còn bị đau, nghỉ ngơi đừng có động đậy, lát nữa ta lại đi nhặt thêm ít củi về.”

    Đường Diễm Diễm đến chỗ lưng ngựa lấy thêm một túi da đựng rượu đến, ngồi xuống bên cạnh Dương Hạo, nhẹ nhàng nói: “Rượu này dù không phải rượu thuốc, cũng có thể làm giãn gân cốt, nào, để ta giúp huynh xoa rượu, tan vết máu tụ bầm này.”

    Dương Hạo ngại ngần nói : “Cái này không đáng đâu, nam nữ thụ thụ bất thân, hay là để tự ta………”

    Đường Diễm Diễm trợn mắt lên, lớn tiếng nói: “Huynh có phải là đàn ông không, nói nhiều quá, nam nữ khác biệt cái gì?

    Huynh biết nam nữ có phân biệt sao ban đầu còn nhìn trộm……….”

    Chưa nói xong câu, nàng tự nhiên đỏ cả mặt trước, khuôn mặt đỏ rần, nhưng đôi mắt lại long lanh.

    Dương Hạo ngượng ngùng giải thích: “Khi đó, khi đó không phải ta còn chưa quen nàng sao……”

    “Ờ, khi đó chưa quen, thế người quen rồi mới biết ngại à?

    Dối trá!”

    Đường Diễm Diễm bĩu môi, ra lệnh nói: “Duỗi chân ra.”

    Dương Hạo không dám nói thêm nữa, đành duỗi chân ra chỗ bên cạnh nàng, Đường Diễm Diễm cởi giày của hắn, cởi tất hắn, rồi đặt chân hắn nhẹ nhàng gác lên trên đùi nàng.

    Trong lòng Dương Hạo có chút giật mình, chỉ cảm thấy bắp chân run run, chỗ để chân thật là mềm mại và dẻo dai, đó là đôi chân của một người thiếu nữ còn xuân sắc.

    Trong lòng hắn tình cảm không tránh được có chút cảm giác khác thường.

    “Đau không?”

    Đường Diễm Diễm thấy vẻ mặt hắn có chút quái dị, ân cần hỏi thăm, Dương Hạo vội vàng lắc lắc đầu, Đường Diễm Diễm hé miệng nở nụ cười, rồi lại cúi đầu xuống, mở nút gỗ của bình rượu ra, đổ chút rượu vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng thoa lên mắt cá chân của Dương Hạo, nhẹ nhàng xoa bóp, động tác đó, thần thái đó, giống như một người vợ hiền lành dịu dàng đang hầu hạ cho vị quan của mình.

    Dương Hạo cảm nhận vết thương đầu tiên là một cảm giác mát lạnh, sau đó liền thấy ấm nóng dần lên, cứ theo vòng tuần hoàn của huyết mạch, khiến cho từng trận từng trận thư giãn đi vào tim hắn.

    Hắn lén lút nhìn chăm chú Đường Diễm Diễm, tóc nàng vẫn còn ướt sũng, ừng hạt nước long lanh từ trên mái tóc rơi xuống, rơi qua đôi má, lại một giọt nữa từ trên cằm rơi xuống.

    Cái cảm giác giọt nước chậm chậm trượt qua, giống cảm giác như đôi tay mềm mại của nàng đang nhẹ nhàng và cẩn thận xoa bóp trên chân hắn.

    Đôi vai nàng thon gầy, bộ quần áo mỏng dính ướt đã lộ ra hết những đường cong uốn lượn trên thân hình một người thiếu nữ.

    Nàng có khuôn mặc tròn trắng mịn dính chút bùn và cỏ dại, nhưng không hề làm giảm đi sắc đẹp của nàng, chỉ là bình thường nàng đẹp kiêu sa mỹ miều như một loài câu ương bướng, còn lúc này nàng quyến rũ thanh nhã dịu dàng như một đóa bách hợp giản dị, có phải mỗi một người thiếu nữ đều là một người có hai mặt?

    Một thiếu nữ xinh đẹp như vậy, lại đang đặt chân hắn lên trên đôi chân mềm mại dẻo dai của mình làm sao không khiến cho kẻ khác có dã tâm chứ?

    Bàn tay mềm mại đang xoa rượu trên mắt cá chân hắn, sau một hồi mát lạnh liền dần dần nóng ran lên, đó nào có phải là rượu gì chứ, đấy là một loại mê hồn kết hợp giữa lửa và băng.”

    Dương Hạo kiềm chế bản thân không để lộ ra sự hèn nhát, cho đến lúc mắt cá chân được chà xát từ xanh tím chuyển sang màu đỏ hồng, huyết mạch được thông suốt, hắn mới thở một hơi nhẹ nhõm.

    Trên lưng ngựa còn có lương khô, bình nước, bình rượu còn có một ít thịt khô, Đường Diễm Diễm hứng lấy ít nước ở miệng động để rửa sạch tay.

    Nàng cầm theo thức ăn và thực phẩm quay lại, hai người ăn mấy miếng thịt khô và ít quả.

    Mấy bộ quần áo ướt mặc trên người vẫn luôn khó chịu, nhưng hai người một nam một nữ, thật khó để cởi hết quần áo ra mà hong khô.

    Dương Hạo đột nhiên nghĩ ra một sáng kiến, vui mừng nói: “Quần áo ướt mặc trên người, e rằng tới buổi tối cũng không thể khô được, chỉ có cởi ra mà hong khô mới được………..”

    Đường Diễm Diễm đỏ mặt, lắp bắp nói: “Ta…..Chúng ta………ở……..ở đây……….cởi?”

    Dương Hạo giật mình, vội vàng giải thích thanh minh: “Không phải, ta không không có ý như vậy, ta có cách mà, chúng ta đem quần áo hong khô trước, chứ ta không có ý dám mạo phạm đến cô nương.”

    Hắn đứng dậy đi tới bên cửa động, tìm mấy cành cây khô trên mặt đất rất lâu, tìm được cái dài nhất, dùng đao chặt mấy cái gai trên cành đi, cầm lên ngắm nghía một chút, vừa may có thể vắt ngang lên hai bức vách.

    Đường Diễm Diễm tò mò nhìn động tác của hắn, thấy Dương Hạo đem cành cây đó đặt lên trên hai bức vách đá, lại đem mấy cái quần áo của bốn tên binh sĩ Ngân Châu ra mắc từng cái một lên, đám áo bào của bọn người Hồ vắt lên cành cây rủ xuống, từng bộ quần áo vắt lên, liền ngăn cách động ra thành bên ngoài động và bên trong động.

    Dương Hạo lúc này đang ngồi trên mặt đất, liền hoàn toàn bị ngăn cách với Đường Diễm Diễm ở bên trong, đám lửa cũng bị ngăn cách ở bên trong.

    Dương Hạo cách một bức màn là tấm áo choàng người Hồ tạo thành nói: “Đường cô nương, ta và nàng đều không phải nhân vật hủ bại, tình thế cấp bách, chúng ta làm việc quang minh lỗi lạc, không hổ với lòng mình thì cũng không có bất cứ sự xấu hổ nào với người khác.

    Trong núi vốn là lạnh lẽo, quần áo ướt cứ luôn luôn dính chặt lên người cũng không được chúng ta cách nhau tấm màn do quần áo tạo thành này, hãy cởi y phục ra mà hong khô cho nhanh.”

    Đường Diễm Diễm tuy cũng khá thoải mái hào phóng, lúc này khuôn mặt cũng có chút xấu hổ ngại ngần chần chừ một lúc mới nói: “Thôi được, chúng ta, …..chúng ta dùng chiếc áo bào này làm bức màn treo quần áo.”

    Dương Hạo đầu tiên cởi chiếc áo khoác ngoài xuống mắc lên thanh gỗ, sau đó liền đem mấy quần áo nằm ở dưới mặt đất xếp chặt lại, xếp kín rồi mới cởi chiếc áo thứ hai, đến lúc quần áo đã cởi ra hết, dù trên người không còn một mảnh vải nhưng nhiệt lượng của đám lửa vẫn có thể truyền đến nơi, hơn nữa sau khi trên người khô ráo, vẫn ấm hơn so với khi mặc đống quần áo ẩm ướt kia trên người.

    Hắn thấy bên trong không có động tĩnh, không khỏi giật mình gọi: “Đường cô nương?”

    “Ơ, ơ……..”

    Bên trong có tiếng đáp lại bối rối, rồi có tiếng cởi quần áo sột soạt truyền ra ngoài, cho dù Dương Hạo lúc này không có ý nghĩ tà dâm, nhưng cũng không kìm chế được có chút ảo tưởng đến một bức tranh hương sắc kiều diễm ở trước mặt.

    Một lát sau, một chiếc áo màu trăng bạc vắt lên trên que củi, sau đó lại có một vài chiếc áo nữa từ dưới vắt lên.

    Một lát sau lại thấy chiếc áo ngoài màu bạc lung lay, mơ hồ như thấy bàn tay nhỏ nhắn của Đường Diễm Diễm đang vuốt ve cái gì đó.

    Dương Hạo giật mình, chợt tỉnh người, nhìn hướng vào trong chỗ nào cũng là yếm áo của con gái, chiếc yếm vân vân trông thật thú vị.

    Mấy thứ này đương nhiên không tiện phơi ra bên ngoài.

    Được một lát, bên trong không thấy có động tác gì nữa, im lặng rất lâu, Dương Hạo hắng giọng nói: “Hách Liên Tướng Quân đã nói, Lý Quang Nghiễm sau khi giết ta, còn muốn đi phá hỏng tiệc của Dã Ly Thị một phen, đe dọa các bộ lạc Khương.

    Hôm nay ta đã thoát được ra, nàng nói hắn ngày mai định làm gì……?”

    Một lát sau, bên trong có một tiếng nói ngập ngừng nhỏ nhẹ: “Tại…….Tại sao lại hỏi ta?”

    Dương Hạo suýt cười thành tiếng, cái nha đầu mạnh mẽ này, sau khi cởi hết sạch quần áo, tự nhiên lại có vẻ không tự nhiên, đến nói chuyện cũng không dám nói, hắn nhịn cười nói: “Trong lúc nhàn rỗi này chẳng có việc gì làm thì ngồi nói chuyện phiếm, chúng ta thảo luận một chút.

    Ta có vài lựa chọn: thứ nhất, sự tình đã bại lộ, từ bỏ mục đích của chuyến đi đến thảo nguyên này, quay trở về Ngân Châu; hai là, dù sao cũng đã không bắt được ta, lui bước theo đuổi mục đích thứ hai, tập trung người ngựa ngăn cản đội quân và thương thảo của ta; thứ ba, đi thẳng đến tộc Dã Ly thị, cảnh cáo các tộc người Khương Hoành Sơn không được qua lại giao du với ta.

    Thứ tư, tiếp tục đi tìm ta khắp nơi.”

    Đường Diễm Diễm trầm tư một lát, nói: “Theo như ta thấy, đương nhiên sẽ chọn cái thứ tư.”

    “Lý do là gì?”

    “Tuy huynh đã trốn thoát được ra, nhưng vẫn không phải không có khả năng bắt lại được, hắn sẽ cứ thể mà đơn giản buông tha và quay về tay không à?

    Còn về việc tập kích quân đội không có thời gian, không có địa lợi, cứ lấy việc tấn công mà phòng thủ, người của hắn sẽ càng bị giảm đi nhiều hơn.

    Tộc Khương Hoành Sơn đều là kẻ không biết đến sợ ai, nếu không thể giết được huynh hay ngăn chặn được đội quân của huynh khả năng hắn trực tiếp đi đến bộ lạc Dã Ly Thị rất nhỏ……..”

    “ồ……”

    Dương Hạo trầm tư lặng lẽ gật gật đầu, bên tai chợt có tiếng rắc một cái, hắn chỉ biết là do cháy mấy nhánh củi, thuận mồm nói: “Hãy cho thêm ít củi nữa đi.”

    Bên trong không có động tĩnh gì cả, Dương Hạo vô thức quay đầu lại nhìn vào bên trong, chỉ thấy Đường Diễm Diễm đang mở to đôi mắt, haongr sọ nhìn bản thân mình.

    Cành củi treo ở giữa, một đầu mảnh hơn đã bị chiếc áo dài mắc bên trên làm cho oằn xuống.

    Lúc đó mới chỉ hơi nứt ra, kêu răng rắc, quần áo lung lay, lô ra một góc bức tranh đôi vai trần của một thiếu nữ xinh, sáng rực ánh lửa, làn da của đôi vai mịn màng sáng mờ mờ thật hấp dẫn người khác.

    Đường Diễm Diễm dùng một tay che trước ngực, những kẽ tay vẫn để lộ ra màu trắng như tuyết của da thịt, phần quan trọng nhất thì bị che kín đi, mềm mại sắc hương quyến rũ thấp thoáng càng gây hứng thú hơn nữa.

    Đôi môi nhỏ nhắn của nàng cắn chặt, hai mắt sợ hãi mở to, mái tóc ướt sũng rủ xuống hai bên khuôn mặt nàng gợi cảm, mê người.

    Cả người nàng kinh ngạc mà lạnh cứng, ánh lửa lập lòe, khiến cho thân thể nàng nửa sáng nửa tối, như một bức tranh sơn dầu thiếu nữ đẹp đẽ, hơn nữa lại sinh động vô cùng, dường như lập tức có thể bước ra từ trong tranh, chỉ là cảm giác kinh ngạc thoáng nhìn đã khiến cho người ta trong lòng rung động.

    “Cảm giác thật chi tiết càng ngày càng nhiều hơn, nghe trong tai của hai người, không phải tiếng của con người.

    Hai người cứ đứng bất động không nhúc nhích, ngay cả cái cổ cũng không cử động, dường như sợ chỉ cần khẽ di động, sẽ làm đứt cả cành cây, nhưng bọn họ cứ thất thần mà nhìn thẳng vào nhau, ánh mắt cứ nhích dần từng tí một về phía khóe mắt, nhìn vào cành cây khô.

    Bởi vì quần áo cả hai người đều đang mắc ở giữa, từ chỗ áo choàng của bốn tên binh sĩ Ngân Châu đều đã rơi xuống bên cạnh, mấy cái áo của bọn binh sĩ vốn đã thô ráp nặng nề, lại thêm phần ẩm ướt, nên trọng lượng cũng không phải nhẹ.

    Một cái mà ướt thì cũng không vấn đề, nhưng cành cây quá mỏng nên tất cả đống quần áo cứ như sắp rơi hết xuống đất.

    “Răng rắc.”

    “Không được.”

    Thiếu nữ trong bức tranh sơn dầu quả nhiên đã từ trong tranh bước ra, Đường Diễm Diễm vừa kinh sợ hét một tiếng, không để ý đến việc che chắn cho thân hình mình nữa, lao người về phía trước một cái, giơ tay giữ lấy cành củi khô, Dương Hạo cũng đồng thời chạy lại, cành cây khô không chịu nổi trọng lượng cuối cũng cũng rắc một tiếng gãy đôi.

    Tất cả quần áo đến cả cành củi cũng rơi luôn xuống đất, Đường Diễm Diễm không kịp đứng vững, ái một cái rồi ngã về phía Dương Hạo.

    Chương 211: Căng thẳng

    Trời đã ngả về chiều, Dương Hạo mang những miếng da dê, da chó, da bò trên lưng bốn con ngựa đặt cả xuống đất, sau đó trải đống quần áo đã hong khô của tứ thị vệ Ngân Châu lên trên mặt đất, nhặt một cành củi to vất vào trong đám lửa, rồi mang túi rượu và lương khô ra, bày biện đồ uống, đến khi tất cả đã xong xuôi, mới hướng vào trong động sâu gọi: “Diễm Diễm, ra ăn cơm đi nào...”

    Trong động không có âm thanh gì hết, Dương Hạo cười đau khổ một tiếng, lại nói: “Diễm Diễm, nàng đã trốn ở đây cả buổi chiều rồi, nàng sẽ không đợi đến ngày mai chứ?

    Dù có đợi đến sáng ngày mai, thì nàng cũng phải đi ra mà....”

    Trong động vẫn im lặng không có động tĩnh gì.

    Mắt Dương Hạo bỗng đảo, rồi hắn nói tiếp: “Diễm Diễm, nói không chừng trong động có rắn đó.

    Trời tối thế này, không nhìn thấy gì ở trong ấy cả, rất nguy hiểm.”

    Dương Hạo nói rát cả cổ họng, trong động vẫn chẳng có chút động đậy nào.

    Động không sâu lắm, vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy bóng của Đường Diễm Diễm.

    Dương Hạo khịt khịt mũi, mùi hương thơm nồng nàn đó lại một lần nữa đi vào lòng hắn, hắn bỗng động lòng, hắn tin chắc rằng cả đời này cũng không thể quên được cảnh tượng đó.

    Giờ khắc cây phơi quần áo rơi xuống, Đường Diễm Diễm như một con hồ li vừa thành tinh, trên người không có một mảnh vải, ào vào lòng hắn.

    Cơ thể trắng như ngà, bộ ngực trắng nõn của nàng rung động làm cho hắn không còn làm chủ được cơ thể mình nữa.

    Đột nhiên, nàng đã lao đến, làm hắn ngã ra mặt đất.

    Nền đất mấp mô, lạnh giá, nhưng trong lòng lại là một người con gái ấm áp đẹp như một viên ngọc quý, cơ thể nàng mềm mại và bóng bẩy, ngực nàng bị lửa đốt đến phát nóng lên, dưới bộ ngực đỏ và nóng đó là một trái tim đang đập thình thịch.

    Nó như một chiếc chày đập từng nhát vào trái tim hắn.

    Những đường cong trên cơ thể nàng, giờ đây đã hoàn toàn nhập vào làm một với cơ thể của hắn.

    Mặt Đường Diễm Diểm đỏ bừng như hai đốm lửa, hai mắt nhắm nghiền, thấp giọng van xin: “Đừng nhìn, đừng nhìn mà, xin chàng đừng nhìn ta.”

    Dương Hạo nói liên tiếp: “Ta không nhìn, ta không nhìn...”

    Trên thực tế, trên mặt hắn là mái tóc dài của Đường Diễm Diễm, hai người gần nhau như vậy, nhưng hắn quả thực cũng chẳng nhìn thấy gì.

    Cảm thấy được cơ thể của Đường Diễm Diễm đang chạm vào người mình, hắn đã sợ đến mức độ toàn thân cứng đờ ra, ngay cả tay cũng không dám động đậy nữa rồi.

    Nhưng dù không nhìn thấy, cảm giác lại mãnh liệt hơn ngàn lần, hai người đều không mặc gì trên người.

    Cơ thể của người thiếu nữ phát triển đầy đặn, tràn ngập sức sống...

    Bộ tóc dài óng mượt của nàng xõa ra trên mặt hắn, như đang kích thích con tim hắn, không chỉ vậy còn vang lên tiếng cầu xin nhỏ nhẹ đó, như tiếng thở, nàng cũng đang thở rất gấp gáp, hơi thở của nàng rất thơm, từng đợt từng đợt thổi vào mặt hắn, đánh thức nhục dục trong lòng tên đàn ông như hắn.

    Một bộ phận nào đó trên người hắn đã vượt qua tầm kiểm soát của hắn, bắt đầu phồng lên, chọc vào đôi chân mềm mại như nhung của Đường Diễm Diễm.

    Đường Diễm Diễm kinh ngạc, rồi nhanh như cắt, nàng như một con thỏ bị trúng tên, bật lên từ mặt đất, vớ lấy hai chiếc áo che thân rồi biến mất vào trong nơi sâu nhất của hang động...

    Cảnh tượng cuối cùng lưu lại trong mắt Dương Hạo là tấm lưng trắng của nàng, làm cho người ta cảm giác ngất ngây.

    Và như thế, nàng đã trốn trong động đến bây giờ...

    “Cơ thể của nàng ấy....đúng là rất hoàn mỹ.

    Xì, nghĩ linh tinh gì vậy chứ, giờ phải làm sao đây?”

    Dương Hạo thở dài, rồi đứng dậy đi vào trong động.

    Đường Diễm Diễm vội vàng kêu lên: “Chàng đừng đến đây!”

    Dương Hạo xấu hổ dừng bước, chẳng biết làm cách nào, hắn nói: “Vậy nàng muốn ta phải làm thế nào mới chịu ra đây?”

    Đường Diễm Diễm đột nhiên như nổi giận nói: “Chàng vất con dao qua đây, để ta chết đi cho rồi.”

    Rồi nàng thấp giọng, nghẹn ngào nói: “Chàng tưởng ta là người con gái không biết xấu hổ ư?

    Giờ đã thế này, ta...ta còn mặt mũi nào mà sống tiếp nữa?”

    “Diễm Diễm, nàng....”

    “Chàng lại còn nói với ta, chàng sẽ không nói với ai cả, sẽ không làm mất đi sự trong sạch của ta à?

    Nhưng, ta giấu được người khác, không giấu được chính bản thân mình, chàng...chàng còn bảo ta gả cho ai được nữa?

    Nếu chàng ta nói đến chuyện lập gia đình, dù là....dù là ai đi chăng nữa, chẳng lẽ ta có thể sống một cuộc sống bình thường mà không hề cảm thấy xấu hổ chút nào sao?

    Đời này kiếp này, ta không muốn sống nữa...”

    Nghe thấy tiếng khóc ấy, Dương Hạo bỗng thấy lòng trĩu xuống, hắn nhẹ nhàng dựa vào vách động, lặng người, nhỏ nhẹ nói: “Diễm diễm, khi ta còn ở Đinh Gia làm gia đinh, ta đã từng có một người vợ, nàng ấy tên là....La Đông Nhi...”

    Trong động bỗng không còn một âm thanh nào, một hồi lâu, Đường Diễm Diễm mới kinh ngạc hỏi: “Chàng...Chàng đã thành thân?

    Vậy sao chàng còn cùng với Chiết Tử Du....”

    “Đông Nhi đã...qua đời rồi.”

    “Ừm...”

    “Ta và Tử Du đã quen nhau từ lâu.

    Thực ra trước khi ta và Đông Nhi yêu nhau rồi thành thân, ta đã quen với Tử Du rồi, chính là lần ta đi chuyên chở lương thực ở Quảng Nguyên, ta quen nàng ấy ở bữa tiệc của Trình Lão Thái Quân, chính là lúc đó....ta đã có cảm tình nới nàng ấy...”

    Đường Diễm Diễm bỗng cảm thấy tức giận, nặng nề nói: “Vậy ta chẳng phải quen với chàng sớm hơn cả nàng ta hay sao?

    Ta có điểm gì không bằng nàng ta cơ chứ?”

    Dương Hạo cười đau khổ, trầm lặng một lúc, rồi lại nói: “Tình cảm của nàng với ta, sao ta lại không biết?

    Lúc đầu, ta biết thân phận mình thấp hèn, ngay cả tình yêu với Chiết Tử Du ta cũng giấu trong lòng không nói ra, thì làm sao dám nghĩ đến nàng?

    Lúc ở Quảng Nguyên thì càng không phải nói.

    Cả ngày nàng chỉ đòi giết đòi đánh ta, ta trốn còn không kịp nữa là.

    Đông Nhi qua đời, ta lại gặp lại Chiết Tử Du ở Lô Lĩnh Châu.

    Có lẽ đó là duyên phận của chúng ta.

    Còn nàng, nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thành, người thấp bé như Dương Hạo ta, không phải không có lần nào rung động trước nàng, nhưng....gia cảnh của nàng quá cao quý, Dương Hạo ta chỉ là một chức quan nhỏ, làm sao người nhà nàng có thể để ý đến ta?

    Vì vậy, ta không dám có ý nghĩ gì với nàng.”

    Đường Diễm Diễm trốn trong bóng tôi, nghe vậy vô cùng tức giận, nghĩ thầm trong bụng: “Ngươi không bằng Đường Gia nhà ta, chẳng lẽ lại bằng Chiết Gia được hay sao?

    Đúng là nói linh tinh, nói linh tinh.”

    Dương Hạo lại nói: “Nhưng Tử Du thì không thế.

    Nàng ấy chỉ là một dân nữ, mặc dù có quan hệ với Chiết Gia ở Phủ Châu, nhưng lại không có quyền lực gì hết...”

    Đường Diễm Diễm xì một tiếng, nhưng Dương Hạo không chú ý đến, hắn cẩn thận nghĩ những lời mình cần nói, rồi cẩn thận lên tiếng: “Nàng ấy…nàng ấy là một cô gái tốt, rất thông tình đạt ý, rất hiểu lòng người khác…”

    Đường Diễm Diễm nghe xong ngầm tức giận, đang định cất lời phản bác, nhưng Dương Hạo lại nói tiếp: “Lúc đầu ở chùa Phổ Tề, nhìn trộm ngọc thể của cô nương ấy, mặc dù ta không nói ra nhưng trong lòng vô cùng hối hận, sau này, nàng rất nặng tình với ta, sao ta lại không biết cho được?

    Trong lúc tất cả mọi người đều sợ hãi rời đi, nàng lại đến Lô Lĩnh Châu, trong khi ta không còn chốn nào nương tựa, nàng giúp đỡ ta không chút so đo, khi Lý Quang Nghiễm đến đánh ta, tình hình nguy hiểm như vậy, mà nàng vẫn mạo hiểm đứng ra chiến đấu, đặt mình vào vị trí nguy hiểm, tất cả những việc này, ta đều nhớ rất rõ, Dương Hạo ta đâu phải là người lòng dạ sắt thép cơ chứ…

    Ngày hôm nay…ngày hôm nay lại xảy ra chuyện này, nếu ta còn coi như không biết, chối bỏ trách nhiệm thì đúng là ta không bằng đồ trâu ngựa, Diễm Diễm, ta…ta muốn cưới nàng làm vợ, nàng có đồng ý không?”

    Đường Diễm Diễm ngay lập tức đờ người, hạnh phúc đến nhanh như vậy, não của nàng chưa kịp phản ứng lại.

    Dương Hạo lại vội vàng nói thêm: “Đường Gia rất giàu có, khuê nữ nhà Đường Gia nhất định không thể làm thiếp của người khác, nhưng, ta và Tử Du thực tình đã hẹn ước suốt đời, ta không thể phụ tình nàng ấy, nếu lấy nàng làm vợ, nàng sẽ là vợ hai, thế lực của Đường Gia dù lớn, nhưng nàng không được lấy thế để áp đảo nàng ấy, ta chỉ cần nàng đồng ý một điều này, có được không?”

    Ngày xưa đã có câu “Một vợ cả hai vợ hai bốn thiếp”, đây chính là cái gọi là “năm thê bảy thiếp rồi”, điều đó là đặc quyền của quan lại.

    Quan lại có bao nhiêu thiếp là không hạn chế, nhưng vợ hai là có hạn, dù là quan nhất phẩm thì nhiều nhất cũng chỉ có thể có 1 vợ cả, hai vợ hai mà thôi.

    Vợ cả là vợ chính, lớn nhất, địa vị xã hội ngang bằng với chồng, dù là ở nhà hay là ở ngoài.

    Tất cả nhưng nghi lễ như xe cộ, quần áo đều được hưởng như của chồng.

    Còn vợ hai thì hơi kém hơn một chút, nhưng gặp vợ cả không phải hành lễ như thiếp gặp vợ cả.

    Địa vị trong gia đình cũng tương đương.

    Kể cả những người có nhiều tiền của đến mấy, có thể lấy về hàng vạn thiếp, hàng vạn tì nữ, nhưng vợ cả nhất nhất cũng chỉ có một mà thôi.

    “Bình đẳng với Chiết Tử Du sao?”

    Đường Diễm Diễm cuối cùng cũng đã phản ứng lại, trong óc nàng lóe lên một suy nghĩ: “Chiết Tử Du đã che giấu thân phận của mình với chàng ấy sao?

    Chàng không hề biết thân phận thực sự của Chiết Tử Du là gì, còn nghĩ rằng nàng ta là một dân nữ bình thường, còn sợ ta sẽ ức hiếp nàng ta?

    Làm vợ hai cùng em ruột của Vĩnh An Quân Tiết Soái, Đường Gia nhà ta sẽ không có ai phản đối, nhưng....Chiết Gia liệu có đồng ý hay không?”

    Nghĩ đến đây, Đường Diễm Diễm bĩu môi...

    Dương Hạo nói xong không thấy trong động trả lời gì, bèn cười nói: “Đúng vậy, Dương Hạo bất tài vô tướng, gia thế cao quý như của nhà nàng, lại có một người con gái kiều diễm như nàng, ta biết muốn tìm được một tấm chồng ưng ý là không hề khó khăn.

    Dương Hạo ta lại nói điều kiện với nàng, muốn nàng làm vợ hai cùng với một người con gái dân nữ bình thường, thật là hoang đường.

    Nhưng có điều...”

    Hắn thở dài một hơi,ngẩng đầu nói: “Có điều... nếu nàng muốn ta bỏ nàng ấy đi, hoặc để nàng ấy làm thiếp, thì ta thực lòng không làm được.

    Nếu nàng thấy ta đã hạ nhục nàng, thì... thì nàng giết ta đi cũng được.

    Nhát dao này,đáng lẽ ta đã phải chịu từ khi ở chùa Phổ Tề rồi, giờ đây, trả lại cho nàng!”

    Trong động lặng yên hết mực, rồi vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ, Đường Diễm Diễm xuất hiện trước mặt hắn, trên mặt còn vết nước mắt chưa khô, nàng nhìn vào mặt Dương Hạo, rồi cất giọng nói: “Chàng nói, chàng muốn lấy ta làm vợ ư?”

    Dương Hạo trĩu giọng nói: “Đúng vậy, nhưng...”

    “Nhưng ta làm vợ hai cùng với Chiết Tử Du, không được o ép lẫn nhau?”

    “Đúng vậy!”

    Đường Diễm Diễm nghi hoặc nói: “Chàng sẽ không hối hận chứ?”

    Dương Hạo gật đầu, nói một cách kiên quyết: “Quyết không hối hận.”

    Đường Diễm Diễm nhìn thẳng vào mặt hắn một hồi lâu, đột nhiên cười, cười rất tươi.

    Nàng gật đầu, dịu dàng nói: “Được, ta đồng ý làm vợ chàng, ta đồng ý làm vợ hai cùng với Chiết cô nương, chàng đã hứa với ta, mong rằng chàng sẽ không quên lời hứa đó, càng không được hối hận, phu quân đại nhân của ta...”

    Đường Diễm Diễm cười rất tươi, nhưng trong đó lại chứa đựng một biểu cảm gì đó khác, tiếng “phu quân” phát ra từ miệng người mĩ nhân ấy rất thân thiết, nhưng không hiểu tại sao, Dương Hạo đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, có cảm giác mình đã bị rơi vào cạm bẫy gì đó, dựng cả tóc gáy...

    Nàng ấy.... có thể có cạm bẫy gì được chứ?

    Có lẽ là không khí lạnh trong động thổi ra rồi...

    Ừm...nhất định là như vậy!

    “Chàng....Chàng ngủ ở đâu?”

    Nhìn giường đã trải xong, Đường Diễm Diễm đỏ mặt, nhìn dáng bộ ấy, thật giống người con gái mới về nhà chồng.

    Nhìn bộ dạng đáng yêu của nàng ấy, Dương Hạo cũng trở nên vui vẻ, gác bỏ tất cả những việc quân và việc của Chiết Tử Du sang một bên, mỉm cười nói: “Nàng không hi vọng đêm nay chúng ta sẽ động phòng ở đây chứ?”

    “Không phải không phải, chàng...chàng đừng nói linh tinh.”

    Đường Diễm Diễm vội vàng xua tay, ngại ngùng lùi về sau một bước.

    Sau khi đã xác định xong danh phận, nàng càng xấu hổ hơn.

    “Ha ha, chỗ này rộng rãi, nàng ngủ ở bên trong, ta chỉ cần một góc ở bên cạnh là được rồi, buổi tối còn phải dậy nhóm lửa, có lửa, là không sợ rắn rết thú dữ mò đến nữa rồi.”

    Đường Diễm Diễm nhìn đống áo được phủ lên trên mặt đất, chau mày, nhẹ nhàng nói: “Ta chẳng thèm ngủ trên đống áo của đám người hôi này đâu.”

    “Không ngủ sao?

    Vậy thì nàng ngủ đất được rồi.”

    Dương Hạo vừa nói vừa cởi áo ngoài của mình ra đặt lên đám áo của mấy người đã phủ lên mặt đất.

    “Thế này còn được.”

    Đường Diễm Diễm nhoẻn miệng cười.

    Dương Hạo nhíu mày nói: “Sao, quần áo của ta thì không hôi à?”

    “Ai bảo, quần áo của chàng là hôi nhất ở đây rồi.”

    Đường Diễm Diễm “xì” một tiếng, rồi đột nhiên mặt đỏ tía tai, khi quay mặt nhìn sang Dương Hạo, ánh mắt tràn ngập tình yêu.

    Nàng đã dùng sự dũng cảm và nghị lực mà biết bao người con gái khác không có được, để ở cạnh người đàn ông mình yêu, nàng đương nhiên có tư cách để vui mừng vào lúc này...

    Trời đã sáng, mắt Dương Hạo động đậy, chưa kịp mở mắt đã phát hiện ra có chút bất thường, thần thái của hắn ta vừa tỉnh hơn chút nữa, chầm chậm mở đôi mắt, hắn kinh ngạc phát hiện ra không biết từ lúc nào Đường Diễm Diễm đã lăn vào lòng hắn, đáng lẽ khoảng cách giữa hai người còn khá xa, ai mà ngờ nàng ấy ngủ xấu thói như vậy, không ngờ lại chen vào lòng hắn, còn hắn, đấng lẽ ngủ ở bên cạnh, giờ lại có nửa người nằm ngoài đất.

    Giờ đây, nàng ngủ rất ngon lành, nàng chen vào lòng hắn, lưng dựa vào hắn, cả thân người như một con mèo nhỏ co vào, cùng với nhịp thở, lưng cũng phập phồng theo.

    Cứ thế, mông nàng tì chặt vào phía dưới Dương Hạo, mà việc khủng khiếp hơn cả là, Dương Hạo là một người đàn ông vạm vỡ, hắn giống như những người đàn ông khác, cứ mỗi buổi sáng là lại “chào cờ”.

    Cột cờ rắn chắc ấy giờ đang nằm dưới một lớp áo mỏng, kẹp giữa lớp vải ấm áp, Dương Hạo ngay lập tức kinh ngạc muôn phần, Đường Diễm Diễm đang ngủ dường như cảm thấy không được thoải mái lắm, mông nàng nhẹ nhàng cử động, Dương Hạo biết rằng mình nên đứng dậy, nhưng va chạm thế này, càng làm cho hắn thấy xúc động, làm sao có thể khống chế được, vật đó càng cứng lên, và đi sâu vào chỗ bí mật ấy.

    Dương Hạo càng ngày càng thở gấp, hơi thở từ mũi hắn thổi bay mấy sợi tóc lơ thơ trên cổ Đường Diễm Diễm, cổ nàng trắng ngần, làn da mềm mại như da em bé.

    Mái tóc xõa trên cổ càng làm cho nàng thêm nét phong tình, Dương Hạo nhìn mê đắm, phía dưới của hắn cũng bỗng chốc dựng hẳn lên.

    “Nàng ấy…nàng ấy đã đồng ý trở thành vợ của ta, thế này sẽ không mạo phạm đến nàng ấy chứ?”

    Dương Hạo nghĩ thầm trong bụng, bàn tay của hắn không kìm được nữa, thò tay sờ vào những đường cong trên cơ thể nàng, hôm qua khi nàng vội vàng vơ lấy chiếc áo che lên người chạy vào trong động, chỉ mặc mỗi một chiếc áo này.

    Giờ đây nhẹ nhàng sờ vào, lớp áo mỏng ấy không gây trở ngại gì hết, chỗ Dương Hạo chạm vào mềm mại không ngờ, làm cho hắn càng khó khống chế chính bản thân mình, bên dưới của hắn lại tự động nảy lên mấy hồi.

    “Ưm…” không ngờ hắn làm vậy, lại đánh thức Đường Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm dụi dụi mắt, đột nhiên cảm thấy mông mình có vật gì là lạ, thò tay vào sờ, lại quay đầu nhìn, bỗng hét “A” lên một tiếng, vội vàng định chạy đi.

    Lúc này ngọn lửa dục vọng đã bừng lên trong lòng Dương Hạo, hắn giơ tay ra ôm lấy eo Đường Diễm Diễm, kéo nàng vào trong lòng mình.

    Eo nàng vừa thon vừa gầy, bụng nàng nhỏ và mềm mại, Dương Hạo vừa động vào, nàng càng vùng vẫy muốn thoát ra, chiếc mông của nàng vừa cử động, cảm thấy có vật thể lạ đang nóng bừng ở giữa, Đường Diễm Diễm hoảng hốt, với tính cách của nàng, đã thích Dương Hạo, giờ lại nguyện cùng hắn đi suốt quãng đường đời, nếu đem thân mình cho hắn thì nàng nhất định không hối hận, nhưng vừa tỉnh giấc, lại phát hiện ra việc ngoài dự định thế này, bản năng làm nàng phải tìm cách trốn thoát.

    “Diễm Diễm, đừng cử động!” hơi thở gấp gáp của Dương Hạo thở vào trong đôi tai nhỏ của nàng, hắn không cho Đường Diễm Diễm cử động, nhưng bản thân mình lại cử động, ôm chặt lấy eo Diễm Diễm, vật đang luồn vào giữa mông nàng giờ đây bèn nhảy loạn lên, eo của nàng vừa nhỏ vừa gầy, nhưng mông lại rất đầy đặn, mặc dù Dương Hạo chưa làm gì nhưng điều đó cũng mang lại cho hắn khoái cảm vô cùng.

    Đường Diễm Diễm vốn đã có tình cảm với hắn, một người con gái trinh tiết chưa nếm mùi đời, giờ lại bị một người đàn ông ôm trong lòng như thế này, ở ngực là cánh tay chắc khỏe của hắn, dưới mông lại là vật cứng đó, đây là điều nàng chưa từng trải qua, nàng đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch liên hồi.

    Trước kia, mặc dù nàng đã từng đọc một số sách về chuyện vợ chồng, nhưng làm sao được trải nghiệm cảm giác này?

    “Hóa ra…hóa ra những điều sách nói không phải là giả, khi người đàn ông muốn làm chuyện đó, vật ấy sẽ cứng lên như thế này, vừa lớn vừa cứng, lại còn nóng nữa….”

    Đường Diễm Diễm xúc động, rồi buông lỏng thân mình, thân hình nàng càng mềm mại.

    Dương Hạo thấy nàng không còn phản ứng nữa, thò tay vào lòng nàng, nắm vào đám núi nhỏ trên ngực, Đường Diễm Diễm kêu “A” lên một tiếng, rồi nhắm chặt mắt, mặt đỏ bừng, đành phải để mặc hắn.

    Mặt Dương Hạo cũng đỏ rực như người vừa uống say rượu, trong mắt lóe lên một tia ham muốn chinh phục, hắn nhẹ nhàng kéo vai Diễm Diễm, Diễm Diễm bèn làm theo hắn nằm ngửa ra, bộ dạng như để mặc sức hắn muốn làm gì thì làm vậy.

    Gương mặt nàng tràn đầy tình cảm, làn tóc mềm xõa trên vai, đôi mắt long lanh nước, ánh lên tình yêu với Dương Hạo.

    Lửa đã tắt, mặt trời bắt đầu lên, nhưng trong động vẫn tối, trong màn tối lờ mờ nhìn thấy được những đường cong trên cơ thể nàng, vừa e lệ, vừa căng thẳng, Dương Hạo hít sâu một hơi, đang định thò tay cởi đai áo nàng, vừa chạm vào phần bụng nàng, vương trên lưng bỗng nhói đau, đột nhiên hắn bừng tỉnh giấc, nhịp thở gấp gáp đã dịu đi nhiều, con mắt vừa đỏ như lửa giờ cũng đã sáng lên....

    Đội quân của hắn còn ở ngoài kia chinh chiến, biết bao tướng sĩ đang lo về tính mạng của hắn, lúc này đây, hắn làm sao có thể ở đây hưởng thụ cùng người đẹp được?

    Hơn nữa, mặc dù Diễm Diễm đã đồng ý gả cho hắn, hắn cũng không câu nệ hình thức, nhưng Đường Gia rốt cuộc muốn làm gì, giờ còn chưa biết nếu làm cho nàng có thai, hai người lại vì quan hệ gia đình mà không đến được với nhau, thì lúc đó hắn phải làm sao?

    Không chỉ có vậy, mặc dù việc này là việc hết sức tình cờ, nhưng vẫn phải nói cho Chiết Tử Du biết.

    Nghĩ đến việc nàng ấy từ trước đến giờ đều rất thông tình đạt lý, chắc chắn sẽ không trách móc mình, nhưng nếu trở thành vợ chồng với Đường Diễm Diễm trước, thậm chí làm nàng ấy có thai, thì phải giải thích thế nào với Tử Du?

    Chẳng lẽ chuyện đó cũng là bất đắc dĩ hay sao?

    Hắn thở dài một tiếng, dùng tất cả nghị lực của mình, mới khống chế được sự mê hoặc lớn lao trong lòng mình, nhẹ nhàng lướt qua người Đường Diễm Diễm, dịu dàng nói: “Xin lỗi, vừa rồi ta....thật là kích động, đáng lẽ chúng ta phải đợi sau khi thành thân, mới làm việc thế này, ở nơi này, màn trời chiếu đất mà làm chuyện đó, thì không xứng đáng với thân phận của nàng...”

    Đường Diễm Diễm mở mắt, im lặng nhìn hắn một hồi lâu, sự xấu hổ trên mặt nàng đã dần biến mất, mà thay vào đó là niềm vui, đột nhiên nàng trở mình, mở rộng hai tay, xòa vào lòng hắn....

    Trời đã sáng hơn, trên cành cây ở cửa động, hai chú chim uyên lích ra lích rích không ngừng, một tia sáng chiếu vào trong động.

    Trong động cũng có một chú chim uyên nhỏ, cũng đang lích ra lích rích....

    “Này, chàng nói thật đi, lúc ở Phổ Tề, chàng....chàng đã nhìn thấy người thiếp hay chưa?”

    “Ừm....nhìn thấy rồi, nhưng chỉ thấy đằng sau lưng thôi.”

    “Hừm, vậy tối qua thì sao?”

    “Tối qua không nhìn rõ, nhanh quá, nhưng....cảm giác....rất tốt....”

    Đường Diễm Diễm cười quay mặt đi, nàng mím môi, rồi hỏi: “Vậy chàng nói thật đi, thiếp có đẹp không?”

    “ĐX..”

    “Đẹp đến nhường nào?”

    “Đẹp đến độ....Ta đã nảy sinh ý định đó với nàng....”

    “Xì!

    Xấu thói thật!

    Hôm đó, khi ở miếu Phổ Tề, tấm gỗ rơi xuống, thiếp thấy có người đang nhìn trộm mình, tức chết đi được, nhưng nhìn thấy chàng nằm bò trên tấm ván, trố hai con mắt ra trông như con ếch vậy, thiếp lại thấy nực cười, sau đó chàng lại vội vàng chạy đi, dáng điệu ngốc nghếch đó, làm thiếp không thể tức giận được nữa, lại thêm vào chàng rất sợ hãi, như thiếp sẽ ăn thịt chàng vậy.

    Hừ!

    Thiếp dữ dằn đến vậy sao?

    Nè, khi chàng.....nhìn trộm thiếp, chàng đang nghĩ gì vậy?”

    Dương Hạo nghĩ: “Trời đã sắp sáng hẳn rồi, nghỉ một chút nữa là phải lên đường, sợ rằng Lý Quang Nghiễm vẫn chưa đầu hàng, hắn không có khả năng đến công kích thương đội, sợ rằng sẽ bày quân ở một chỗ gần đó để tự ta rơi vào bẫy, ta phải làm thế nào bây giờ?”

    Hắn vừa nghĩ vậy vừa nói: “Ta nghĩ, ta muốn nàng biến thành con ếch cái ở dưới thân ta, nàng nằm trên lá sen, còn ta ở trên người nàng, nước dập dềnh dưới lá sen, lá sen dập dềnh dưới người nàng, nàng lại dập dềnh dưới người ta...”

    “Đúng là chẳng được câu nào tử tế.”

    Đường Diễm Diễm đấm vào ngực hắn một nhát, mặt xấu hổ, rồi lại nằm bò lên người hắn, hỏi: “Vậy chàng....giờ đang nghĩ gì?”

    “Muốn đi ngược lại đường cũ, về chỗ Lý Quang Nghiễm nghĩ là ta không dám quay về nữa.”

    Dương Hạo nghĩ thầm trong bụng, đã quyết định xong, hắn nói: “Nàng đang nghĩ gì thì ta đang nghĩ thế...”

    “Hừm, đúng là ma lanh...”

    Đường Diễm Diễm xấu hổ ôm mặt.

    Dương Hạo há miệng, rồi lại không nói thêm gì, gặp được bảo bối này, có lẽ những ngày phía sau của bản thân mình sẽ không cô đơn rồi.

    Nếu.... con gái trên thế gian này đều trẻ trung, xinh đẹp, nhưng chỉ nói bằng 1% của nàng ấy, thì thế giới này mới yên ả làm sao!

    Chương 212: Đi ngược lại đường cũ

    Ánh mặt trời buổi chiều đỏ như màu máu, nhuốm cả một vùng trời.

    Thảo nguyên khá cằn cỗi, những đám cỏ vàng như màu tóc, ở đây một đám, ở đó một đám, đám cỏ giờ đây đã bị những người mục dân thu hoạch gần hết, trên mặt đất giờ chỉ còn thưa thớt vài đám, đang đợi được chuyển vào lều.

    Từng đàn cừu cũng như những đám mây, trôi lững lờ trên thảm cỏ thảo nguyên, những vết tích cỏ bị gặm lưu lại trên mặt thảo nguyên.

    Tiểu Dã Khả Nhi và Kham Mạt Nhi cùng nhau đi từ núi ra, đến một chỗ cao phóng tầm mắt ra tứ phía.

    Từng đám mây chầm chậm trôi dạt trên nền trời xanh như màu ngọc, những đám mây trắng đó thấp đến độ dường như chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể chạm vào chúng.

    Trước mặt họ là mấy trăm con cừu, nếu người nào chưa từng nhìn thấy nông trường đến đây vào lúc này, có lẽ sẽ phải giật mình vì sự vĩ đại của đàn cừu.

    Nhưng một bộ lạc, ít nhất cũng phải đảm bảo mỗi người có khoảng 10 con cừu, mới có thể đáp ứng được những đồ dùng hàng ngày cần thiết.

    Nếu nói đến dân số của Dã Ly Thị Tộc, đám cừu này đúng là không nhiều.

    Nhưng giờ đây, ở Hạ Châu, Lý Thị và Thổ Ba đang tranh đấu dữ dội, để làm lung lạc bộ lạc, nên sự bóc lột đối với họ đã giảm đi, hơn nữa họ đã bí mật làm ăn buôn bán với Lô Lĩnh Châu kiếm được một món tiền lớn, họ tin tưởng rằng mùa xuân năm sau dần dần sẽ khôi phục được nguyên khí, bầy cừu và ngựa sẽ lớn mạnh lên.

    Đồng cỏ là một vấn đề, nhưng còn có núi làm bổ sung, thông qua việc làm ăn với Lô Lĩnh Châu đổi lấy được ít lương thực, tình hình sẽ được cải thiện hơn một chút.

    Trên mặt đất là từng đám cừu, cách đó không xa là lều của Dã Ly Thị.

    Không có lan can, đáng lẽ ra chỗ cửa lớn phải có một hàng rào thấp, ở giữa là một cái cổng có thể xếp vừa hai chiếc xe, hàng rào vươn ra hai bên phải trái một khoảng mười mét.

    Ngoài khu vực đó vẫn là một đồng cỏ mênh mông.

    Hàng rào và cửa lớn như vậy chỉ mang tính tượng trưng, ở ngoài cửa lớn là một cán cờ cao, trên cán cờ không có lá cờ, nhưng lại được buộc một đám đuôi ngựa.

    Đuôi ngựa bay phấp phới trong không gian, đó chính là biểu trưng của bộ lạc Dã Ly Thị.

    Ngoài ra, đang có hơn hai mươi chiếc xe đang đi dọc theo cửa lớn đó vào trong lều, có khoảng hơn hai trăm hộ vệ.

    Kham Mạt Nhi ngồi trên yên, nhìn đội hình ở đằng xa đó.

    Chú ngựa ở dưới chân nàng đang nhàn nhã cúi đầu gặm cỏ.

    Bên yên ngựa là một con chim điểu và một con cáo.

    Người có con mắt nhìn nhất định sẽ nhận ra, trên bộ lông trắng như tuyết của con cáo không bị một vết trầy xước nào, nhưng ở chỗ đôi mắt lại có máu, một mũi tên đã đâm trúng vào mắt nó, mới có thể bảo vệ được bộ lông đẹp đến thế, từ đó có thể bán với giá cao.

    Và cô gái có tài bắn cung như vậy đúng là đáng khâm phục.

    “Tiểu Dã Khả Nhi, tên Dương Hạo này đúng là cừ lắm.

    Những người đứng đầu các bộ lạc ở Hoành Sơn ai nấy đều giảo hoạt hơn cả hồ ly tinh.

    Bất kể là Lân Châu, Phủ Châu hay chúng ta, muốn kết giao với họ đều rất đau đầu.

    Giờ đây bọn họ lại chịu ngoan ngoãn đến họp mặt, còn mang đến nhiều đồ để bán như thế này, chẳng phải đã coi Dương Hạo là thần tài thật rồi sao?”

    Nàng đá đá vào bụng ngựa, bước lên đằng trước mấy bước, rồi lại cười nói: “Ta không biết họ có thể kiếm được tiền từ tên Dương Hạo đó hay không, nhưng Dương Hạo nhất định đã kiếm được món hời lớn từ họ.

    Còn hai ngày nữa mới đến ngày họp mặt chính thức, mà đã có nhiều bộ lạc đã đến từ bây giờ rồi, đống rượu Dương Hạo vận chuyển đến đã bán hết hơn một nửa rồi, chúng ta cũng kiếm được lợi lộc từ việc đó.

    Những người khách mượn lều bạt của chúng ta để ở, ăn thịt dê cừu chúng ta cung cấp.

    Tiền kiếm được vào mấy ngày nay quả thực không ít.”

    Tiểu Dã Khả Nhi nghe nàng ấy mở miệng là nhắc đến tên Dương Hạo, mặc dù trong lời nói không có chút sắc thái cung kính, cũng chẳng có nét bái phục nào, nhưng vẫn hơi ghen.

    Hắn hừ một tiếng, rồi ngẩng mặt lên nói: “Thế thì đã sao chứ?

    Người bá chủ trên thảo nguyên này cần phải giỏi cưỡi ngựa bắn cung và võ nghệ, một người có tiền chỉ giống một con cừu béo mà thôi.

    Có con sói nào mà lại không để nó vào tầm mắt cơ chứ?

    Những người đàn ông trên thảo nguyên phải có bản lĩnh thật sự mới có thể đứng đầu thiên hạ được.”

    Kham Mạt Nhi là một cô gái thông minh, nên nhận ra nét ghen tuông trong lời nói đó, nhưng vẫn cố ý chọc ghẹo hắn: “Đúng thế, nhưng võ công của Dương Hạo cũng đâu có kém.

    Không chỉ không kém, dường như là chỉ có thể là Bạch Thạch đại thần phù hộ hắn mới có được sức mạnh vạn năng ấy.

    Tảng đá to lớn đến vậy mà hắn vỗ tay nhè nhẹ là đã nhấc lên được rồi.

    Thần vật tay Mục Đạt Mục Cơ cũng không phải là đối thủ của hắn.

    Điều này thôi không nhắc đến nữa, nghe nói hắn đã đốt cháy mấy trại lớn liền, gần nghìn trại lớn của Đông Dương Thị không ngờ lại bị lửa thiêu, thật là uy phong.”

    Tiểu Dã Khả Nhi nghe lời đó, mặt thuỗn ra, chẳng khác gì mặt của con ngựa hắn đang cưỡi dưới chân.

    Hắn xót xa nói: “Ừm đúng thế, Dương Hạo là thần tài, còn là thần võ nữa, là cộng chủ của Đảng Hạng Thất Thị chúng ta.

    Đến cả Ngũ Liễu Thư đại nhân sau khi suy nghĩ một hồi cũng còn muốn đem Nhĩ Mã Y Na gả cho hắn nữa kìa.

    Nếu nàng thích thì nàng đi tìm hắn cho xong, dù sao thì lần trước ở Lô Lĩnh Châu, hắn đã dùng ánh mắt hám gái để nhìn nàng.”

    Kham Mạt Nhi cười lớn, nàng ôm bụng cười ngặt nghẽo, dùng roi ngựa quất nhè nhẹ vào vai Tiểu Dã Khả Nhi, nói: “Dù Dương Hạo có là vật cưng của Bạch Thạch đại thần hay không, cũng có thể là chủ nhân tương lai của thảo nguyên chúng ta, nhưng trong lòng Kham Mạt Nhi chỉ có một người, đó chính là dũng sĩ Tiểu Dã Khả Nhi của bộ lạc Dã Ly Thị.

    Còn tên Dương Hạo đó à, cứ coi như hắn làm được đến bá vương của thảo nguyên này, ta cũng chẳng thèm để mắt đến hắn đâu...”

    Tiểu Dã Khả Nhi nghe lời đó của Kham Mạt Nhi, trên mặt nở một nụ cười, dịu dàng nói: “Trong lòng ta cũng chỉ có Bách Linh Điểu của bộ lạc Dã Ly Thị mà thôi, ta yêu Kham Mạt Nhi nhất, dù cho vầng trăng sáng nhất thảo nguyên này là Nhĩ Mã Y Na cũng không chiếm vị trí lớn như Kham Mạt Nhi trong lòng ta.”

    Những lời đầy tình ý của Tiểu Dã Khả Nhi còn chưa dứt, thì đã thấy Kham Mạt nhi nhìn chằm chằm về một hướng xa, mặt kinh ngạc.

    Tiểu Dã Khả Nhi kinh ngạc nhìn theo ánh mắt của nàng ấy, thì phát hiện ra phía đằng xa có hai người đang chạy đến, đằng sau không ngờ còn có 4 con ngựa nữa.

    Tráng sĩ trên thảo nguyên khi chạy đường dài để tác chiến, bộ lạc giàu có thường mang theo hơn bốn con chiến mã, ngựa bất cứ lúc nào để bảo đảm suốt dọc đường đều có đủ sức ngựa, bảo đảm sức lực đôi chân lúc chạy và chiến đấu.

    Nếu có tình hình quân sự hết sức quan trọng, người đưa tin cũng sẽ đưa mấy con ngựa này đi tiếp.

    Giờ chỉ có hai người, nhất định không phải là chiến sĩ chạy đường dài, vậy là người đưa tin?

    Người đưa tin ở đâu lại gấp gáp đến vậy, dùng cách đổi ngựa để chạy vội vàng đến bộ lạc Dã Ly Thị.

    Tiểu Dã Khả Nhi đã bắt đầu trở nên căng thẳng, vội vàng nói: “Nhất định có việc quan trọng.

    Chúng ta mau chạy ra đó xem sao.”

    Tiểu Dã Khả Nhi vừa buông lời, Kham Mạt Nhi đã kêu lên: “Là hắn ta, là hắn ta, không ngờ lại là hắn ta.”

    Tiểu Dã Khả Nhi ngạc nhiên nói: “Ai cơ?”

    Sức nhìn của Kham Mạt nhi xa hơn của hắn, lúc đó đã nhìn thấy lờ mờ dáng vẻ của hai người đang chạy đến.

    Một trong số đó là người mà nàng vừa nói là không thèm để mắt đến, Dương HẮ

    Dương Hạo và Đường Diễm Diễm mặc những bộ quần áo trên người của binh lính Ngân Châu, đội mũ nỉ, chạy một vòng với sáu con ngựa, hắn không đến gặp mặt Mộc Ân ở bên sông Vô Định, cũng không quay đầu trở về Lô Lĩnh Châu, mà chạy thẳng đến bộ lạc Dã Ly Thị.

    Thảo nguyên mênh mông, hai trăm quân của Lý Quang Nghiễm làm sao có thể chặn được các ngả đường, hắn nghĩ rằng, Dương Hạo muốn thoát thân, một là sẽ chạy đến Lô Lĩnh Châu, hai là sẽ chạy đến tụ lại với người của hắn ở sông Vô Dịnh, nhất định không còn con đường nào khác.

    Bỏ lại thương đội để về bộ lạc Dã Ly Thị là điều không thể.

    Hắn đã triệu tập Chư Khương Kháo của Hoành Sơn, khó khăn lắm mới làm được điều đó.

    Giờ đây thương đội đứt gánh giữa đường, không thể làm ăn với Chư Bộ được nữa, hắn tay trắng chạy về bộ lạc Dã Ly Thị để làm gì?

    Hơn nữa, bên cạnh hắn đã chẳng còn mấy người hộ sĩ, tình hình nội bộ của bộ lạc Dã Ly Thị giờ đang rối ren, trong đó có một số người Khương bị hắn đốt nhà chinh phục.

    Nếu không thấy hắn mang theo hàng hóa của những người thương nhân, lại đơn độc một mình đến, khó có thể đảm bảo rằng họ sẽ không tìm cách giết chết hắn.

    Dương Hạo đi đến đó chẳng phải tự mình tìm vào chỗ chết hay sao?

    Dựa vào sự suy tính của hắn, Dương Hạo sẽ đến bên sông Vô Định tụ họp với đồng đảng, rồi tiếp tục đi đến bộ lạc Dã Ly Thị, khả năng này là lớn nhất.

    Vì thế hắn đem quân mai phục ở bên cạnh doanh bàn Mộc Ân, mong rằng sẽ giết được Dương Hạo.

    Nhưng ai ngờ, tên tri phụ người Tống Dương Hạo này, lại là nghĩa tử của Lý Quang Sầm đã lâu bôn ba trốn chạy trên thảo nguyên, giờ đây lại ngấm ngầm kết đồng đảng với Thất Thị và trở thành cộng chủ ở đây.

    Biết mình mà không biết địch, giờ đây đúng là Lý Quang Nghiễm đã phán đoán sai rồi.

    Ngày hôm đó trời mưa, Dương Hạo ở trong động đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hắn nảy ra một ý định vô cùng mạo hiểm, hắn vốn không nghĩ đến việc đối lập chính diện với người của Hạ Châu Lý Thị, nhưng lần này Lý Quang Nghiễm công kích không thành chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.

    Chỉ cần giải quyết phiền phức mà người Thổ Ba gây ra cho họ, Lý Quang nghiễm chắc chắn sẽ mang quân đánh đến Lô Lĩnh Châu.

    Người ra tay trước là kẻ mạnh, người ra tay chậm sẽ gặp họa, huống hồ hắn đã lấy được nhiều tin có ích từ Hách Liên tướng quân, và đang lợi dụng những tin tức đó.

    Cũng giống như Lý Quang Nghiễm muốn tiến đánh giết hắn.

    Nếu hắn liều mạng đưa ra một quyết định mạo hiểm, thì có lẽ sẽ thu được nhiều kết quả to lớn hơn thế.

    Điều đó đáng để hắn thử.

    Thế là Dương Hạo quyết định sau khi rời khỏi ngọn núi bay, ngay lập tức đi đến Dã Ly Thị , trong quá trình đó đã đi đường vòng, hỏi đường và xác định phương hướng từ những người mục dân trên đường.

    Đường Diễm Diễm mặc dù không muốn mặc quần áo của những người đã chết, nhưng cũng biết những gì Dương Hạo đang toan tính không phải là chuyện nhỏ.

    Phu quân của mình muốn làm chuyện lớn, giờ phút này nàng không dám từ chối.

    Con đường trước mặt Dương Hạo giờ đây đã là con đường của chính nàng, vì vậy nàng đã ngoan ngoãn khoác lên người đám quần áo người Khương để che giấu tai mắt của người khác.

    Hai người đổi ngựa suốt dọc được để đi, một ngày một đêm trải qua, rong ruổi đã mệt nhoài, cuối cùng cũng đến được bộ lạc Dã Ly Thị.

    Nhìn thấy cờ đuôi ngựa phấp phới từ đằng xa và cánh cửa tượng trưng đó, Dương Hạo mừng rỡ, hắn cố sức vung roi, dùng đôi chân lớn đạp vào bụng ngựa, đang định chạy một mạch vào cửa thì liếc sang thấy có hai con tuấn mã chạy đến chặn trước mặt họ.

    Dương Hạo ngạc nhiên, vội vàng thắng ngựa lại, con ngựa đang chạy ngay lập tức dừng bước, những tiếng “két két két” như tiếng phanh xe vang lên.

    Hắn quay đầu sang nhìn, chỉ thấy người thiếu nữ đang đứng chắn trước ngựa của mình trông rất quen, nhưng đang vội nên không nghĩ ra được nàng là ai, chỉ ngay lập tức cất tiếng: “Người của Lô Lĩnh Châu đến đây bán rượu giờ đang ở đâu?”

    Kham Mạt Nhi vốn định hỏi hắn sao chỉ mang một người đến, không ngờ Dương Hạo đã hung hăng hỏi nàng trước rồi.

    Nàng ngây người, rồi trả lời theo bản năng: “người đó đang bán rượu ở trong lều.

    Ngươi tìm người đó để làm gì?”

    Dương Hạo lúc này mới nhớ ra tên nàng là gì, mừng rỡ nói: “Kham Mạt Nhi cô nương, mau đưa ta đi, việc gấp lắm, vô cùng gấp, không thể để lỡ được.”

    “Ừm.

    Ngươi đi theo ta.”

    Vừa nghe âm thanh của Dương Hạo quấn lấy nhau, trên mình đầy cát bụi, trên mặt cũng đầy vẻ hốt hoảng, Kham Mạt Nhi cũng căng thẳng theo.

    Khi nàng ở bên người tình của mình, có đánh giá thấp Dương Hạo như thế nào cũng được, nhưng thân phận cộng chủ của hắn không thể chối từ, thần thái của hắn lại vội vàng đến thế, không thể xem thường, có lẽ là đã xảy ra chuyện gì lớn lắm.

    Kham Mạt Nhi vỗ vỗ đầu ngựa, dẫn hắn tiến về phía doanh trại.

    Dương Hạo lo lắng đi theo.

    Tiểu Dã Khả Nhi thấy Kham Mạt Nhi vừahay ho là thế, giờ lại mềm mỏng trước mặt Dương Hạo như vậy, bèn phẫn nộ lầm bầm nói: “Vừa nãy chẳng phải đã nói không thèm để mắt đến hắn hay sao?

    Giờ lại nói những lời như thế này.”

    Hắn nói với vẻ không vui, đột nhiên thấy có gì bất thường, quay đầu lại nhìn, bèn thấy một thiếu nhiên mặc áo Khương rất đẹp đang dùng đôi mắt to long lanh lườm hắn, hắn liền hỏi: “Ngươi nhìn cái gì?”

    Không ngờ Đường Diễm Diễm mở miệng cùng lúc với hắn, ngữ điệu rất nặng, và nói đúng câu này, hai người cùng thốt lời ra, rồi đờ người, rồi cả hai đều hừm một tiếng, quất roi ngựa rồi chạy theo bóng Kham Mạt Nhi và Dương Hạo.

    Diệp Chi Tuyền ngồi trên một chiếc ghế lớn, hai tay gác lên ghế, trên vai là một con chim ưng trông vô cùng dũng mãnh, đôi ủng lớn của hắn gác lên chiếc bàn đối diện, nhìn người đàn ông đó qua khe của hai mũi bàn chân, rồi lười nhác cất giọng: “Mễ Kỳ Lâm Nạp, ngươi đã nợ mấy lần tiền rượu rồi đó, rượu này của ta làm sao cứ bán không công mãi được, lần nào ngươi cũng nợ thế này, nhìn xem, nhìn xem, ngươi là như thế đó, lấy cái gì để trả nợ cơ chứ?”

    Gió mùa thu đã bắt đầu trở lanh, nhưng người đàn ông ở trước mặt vẫn chưa mặc thêm áo, chỉ khoác một chiếc hộ vai bằng da cừu, dưới là một chiếc quần rách nát, eo thắt một chiếc dây thừng.

    Có lẽ tuổi của ông ta vào khoảng 50, chiếc mũi đỏ, con mắt chảy xệ, đứng ở đó nhìn hắn cười, tay giơ lên chỉ vào hắn run rẩy, có thể nhìn ra đó là một con ma rượu.

    Khi Diệp Chi Tuyền vừa đến bộ lạc Dã Ly Thị, trong lòng hắn còn có chút sợ hãi, hắn còn tưởng việc hắn yêu thầm Chiết Tử Du cô nương bị Bích Túc báo cáo cho Dương Hạo rồi, nên Dương Hạo mới bắt hắn vào miệng cọp thế này.

    Trong ấn tượng của hắn, người trên thảo nguyên đều vô cùng hung hãn, họ lúc nào cũng chực sẵn cầm dao chém giết nhau, không vừa lòng là có thể ra tay ngay được.

    Dã Ly Thị càng dã man hơn, nghe nói bộ tộc Dã Ly Thị thường xuyên ăn thịt người, ăn thịt chính những người trong bộ tộc mình...

    Trên đường đến đây, hắn còn không ngủ được, cơm cũng không nuốt được hạt nào, run run rẩy rẩy bước vào bộ lạc Dã Ly Thị, qua mấy ngày hắn mới biết, người của bộ lạc trên thảo nguyên cũng giống như người Hán, cũng có trên có dưới, có thứ tự đàng hoàng, và cũng có pháp luật quy định đúng sai, những người cao to cưỡi ngựa ở bộ lạc này cũng chẳng khác những người Hán là mấy.

    Vì vậy gan của hắn bắt đầu lớn d箠lên, hắn còn phát hiện ra người ở trên thảo nguyên này đặc biệt nghiện rượu, rất nhiều người coi rượu như cuộc sống của mình, trong nhà chỉ có chút lương thực và tài sản, thậm chỉ không có nhiều bò dê, đều có thể lấy ra đổi lấy rượu uống, vì lấy được chút rượu, tất cả những người ở đây đều rất cung kính hắn, thấy hắn ai nấy đều tỏ ra nịnh hót.

    Cứ thế, Diệp Chi Tuyền ở trên thảo nguyên này còn kiêu căng hơn, hắn đương nhiên ngồi vào vị trí thương nhân bá quyền, mấy ngày nay giá trị của những đồ đạc hắn đổi được đã vượt xa so với giá trị đống rượu hắn mang đến mấy lần.

    Mễ Kỳ Lâm Nạp quay mặt đi, hung hăn gọi: “Cát Ni Mã Dịch, đến đây.”

    Một người thiếu nữ ăn mặc rách rưới sợ hãi nép nép đứng ở chỗ không xa lắm, Mễ Kỳ Lâm Nạp bước đến, nắm lấy thiếu nữ đó, rồi kéo đến trước mặt Diệp Chi Tuyền, nịnh hót nói: “Ông chủ Diệp à, ông xem, đây là con gái của ta, ta đem nó đến đây làm hầu hạ cho ông để trả nợ, còn mong lần này ông chủ Diệp cho ta đổi thêm hai bình rượu ngon nữa.”

    “Con gái ông?”

    Diệp Chi Tuyền trố mắt, chỉ thấy thiếu nữ trước mắt mới chạc 11, 12 tuổi, quần áo rách nát, đầu tóc bù xù, nhưng mặt mũi cũng sáng sủa, nếu được trang điểm đàng hoàng, có lẽ sẽ đẹp hơn, hắn kinh ngạc nói: “Chỉ để đổi lấy hai bình rượu, ông...ông còn đem cả con gái ra hay sao?”

    Mễ Kỳ Lâm Nạp cười, nói: “Ôi, đứa con gái sinh ra chỉ để đổi chác mua bán thôi, ông chủ Diệp là người giàu có, nó đi theo ông, còn có thể ăn no bụng, thế chẳng phải được hưởng phúc rồi hay sao?

    Ông chủ Diệp, nếu ông nhìn nó thuận mắt thì có thể....hì hì....cho thôi thêm một bình rượu nữa hay không?”

    Dù là mua một đứa nha đầu, thế nào cũng phải cần đến 800 đồng, số tiền đó có thể mua được bao nhiêu rượu cơ chứ?

    Diệp Thi Tuyền nhíu mày, nghĩ bụng: “Người trên thảo nguyên thật là kỳ lạ, nhân sâm quý trăm năm, xương hổ, còn cả con gái, trong mắt họ chẳng bằng một vò rượu đểu, hì!

    Nếu ta đổi nghề chuyên làm ăn với họ, có lẽ sẽ kiếm được không ít đâu.

    Thếu nữ đó thấy Diệp Chi Tuyền nhìn khắp người mình thăm dò, sợ hãi nép đằng sau lưng cha, Mễ Kỳ Lâm Nạp vui vẻ hẳn lên, biết Diệp Chi Tuyền đã thích nó rồi, vội vàng đẩy con gái đến trước mặt mình, cười hì hì nói: “Ông chủ Diệp à, ông xem...

    Dùng Các Ni Mã Dịch của ta để đổi rượu, còn có thể....đổi được thêm mấy bình nữa?”

    Hắn liếm liếm môi, tham lam nhìn vào đống rượu được xếp ngay ngắn đằng sau Diệp Chi Tuyền.

    Diệp Chi Tuyền thu chân về, cất cao giọng nói: “Ta ở đây, dưới ta còn có mấy người nữa, đúng là cần một người chăm sóc.Ừm... con gái của ông có biết chăm sóc người khác không?

    Giặt giũ cơm nước, hầu hạ chè cháo, ngoan ngoãn chứ?”

    Vừa nói đến đây, hai con ngựa ở đằng xa một trước một sau vội vã chạy đến, dừng kít lại trước lều của hắn, người thiếu nữ ngồi trên con ngựa đằng trước giơ tay lên chỉ, rồi nói: “Người buôn rượu đó ở đây.”

    “Ai ai ai...ai buôn rượu hả?

    Bổn thiếu gia là người làm ăn lớn, Kham Mạt Nhi cô nương à, nàng không thể gọi ta một tiếng ông chủ Diệp được sao?”

    Diệp Chi Tuyền bực mình ngước mặt lên, chợt nhìn thấy người đằng sau Kham Mạt Nhi, bất chợt ôi chà lên một tiếng, rồi nói: “Trời ạ, rốt cuộc người cũng đến rồi.”

    Dương Hạo xuống ngựa, hai chân còn chưa kịp hết tê, bước lên đằng trước hai bước, Diệp Chi Tuyền biết đạo làm người, vội vàng bước lên đằng trước đỡ, Dương Hạo nhìn thấy con chim ưng trên vai hắn, mặt lộ ra niềm vui, nói; “Mau, Mau vào trong, ta cần viết thư, phải đưa đi ngay bây giờ.”

    “Vâng vâng vâng, ngài chầm chậm thôi.”

    Diệp Chi Tuyền không dám nói thêm, vội vàng đỡ hắn vào trong lều, Mễ Kỳ Lâm Nạp đảo mắt, rồi nói lớn: “Ông chủ Tuyền, ông không phản đối có nghĩa là đồng ý rồi nhé.

    Con gái ta tặng cho ông, ta không nợ tiền rượu của ông nữa rồi.”

    Hắn vừa nói vừa bước đến trong lều, giơ tay cầm hai bình rượu giắt vào trong người, rồi lại thò tay lấy thêm một bình nữa, những người ở bên cạnh ngăn lại, Mễ Kỳ Lâm Nạp nói lớn: “Ông chủ Diệp đã đồng ý rồi.”

    Vừa nói, vừa đẩy con gái lên trước mặt, ôm mấy bình rượu rồi cắm đầu chạy, không biết đã thu được bao nhiêu lời từ vụ này.

    Chương 213: Chiến lược

    Bức thư này của Dương Hạo viết rất nhanh, những lời cần nói hắn đã nghĩ kỹ trên đường đến đây, kế hoạch đã rõ như lòng bàn tay, đặt bút viết tự nhiên chữ tuôn ra rất nhanh.

    Hắn viết lại hoàn cảnh của mình lúc này và những phân tích của mình với tình hình trước mắt, sau đó là nói lên kế hoạch của hắn, kệ hoạch này hắn viết rất tỉ mỉ, cái này chính là “lên chiến lược”.

    Việc hắn nghĩ đến, ít nhất cũng phải xảy ra tại địa điểm cách đây hàng trăm dặm, hơn nữa là nơi hắn chưa từng đến.

    Còn về việc chiến lược lần này có thành công được hay không, điều đó còn phải xem sự việc phát triển thế nào và những cơ hội xung quanh nó liệu có phù hợp cới bản chiến lược này hay không.

    Thảo dân phẫn nộ, máu chảy đầu rơi, thiên tử phẫn nộ, huyết chảy thành sông.

    Đây chính là đạo lý quyền lực lớn nhỏ khác nhau sẽ tạo thành những kết quả khác nhau.

    Khi Dương Hạo đặt bút viết những hàng chữ xiêu vẹo, hắn đã cảm nhận được ma lực của quyền lực.

    Một cây bút mềm mại, trong quá trình viết lên từng con chữ, như có thiên binh vạn mã đang rong ruổi trên sa trường, biết bao cảnh chết chóc tang thương, là có bấy nhiêu gia đình bị hủy hoại bởi chiến tranh, biết bao thứ đã tồn tại hàng trăm năm nay vì đó là hủy diệt, vì đó mà tái sinh.

    Nhưng cây bút này chở đi trách nhiệm nặng nề.

    Nhiệm vụ quan trọng, hi vọng của biết bao người đang đổ dồn lên vai hắn, nhất cử nhất động của hắn, mang đến chết chóc cho một số người, đồng thời cũng mang đến hi vọng sống cho những người khác.

    Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, tính mạng của mình có thể mất bất cứ lúc nào, nếu phán đoán có chút gì sai lệch, thì sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường, quyền lực thế này, có mấy ai dám giơ thân mình ra đảm nhận?

    Dương Hạo viết xong mật thư, xem đi xem lại mấy lần, trầm tư một hồi lâu, lúc này mới cuộn tờ giấy lại.

    Thời Tống Triều đã có ám ngữ quân sự, những ám ngữ quân sự thường là dùng thơ Đường để viết, phải xác định trước một vài câu thơ đặc biết, để biểu đạt quân hướng, quân lương, nhân mã, hành quân, thế lực của địch và ta, ý nghĩa biểu đạt của nhưng câu ám ngữ này quá đơn giản, không thể đáp ứng được yêu cầu của bức thư Dương Hạo, hắn cần phải viết hết tất cả những điều tai nghe mắt thấy và cả những phân tích của bán thân mình.

    Dương Hạo không phải là loại lãnh đạo thô bạo đơn giản, chỉ yêu cầu quân binh đi chiến đấu mà không bảo cho họ phải chiến đấu thế nào.

    Muốn để cho binh sĩ mình dốc hết sức mà đánh thì phải cho họ biết ý nghĩa của việc làm đó nằm ở đâu, vì vậy hắn đã viết lại tường tận kế hoạch của mình.

    Mật thư đã quấn xong, Diệp Chi Tuyền liền đưa đến một ống trúc nhỏ, Dương Hạo nhét mật thư vào trong ống trúc, rồi dán một thứ keo đặc biệt chắc lên đầu ống, đậy chặt lại.

    Dương Hạo giờ đây đã bí mật thiết lập một cơ cấu tình báo: bay.

    Năng lượng của “Bay” lúc bây giờ vẫn còn nhỏ, không thể bì được với tình bảo của Châu Phủ Chiết Gia.

    Tác dụng trước mắt của nó chỉ là truyền tin, tác dụng tình báo còn rất nhỏ.

    Nhưng “bay” của Dương Hạo phần lớn sử dụng bồ câu đưa thư và chim ưng, điểm này tạo được hiệu suất lớn hơn so với đa số những tình báo khác, giá trị của tình báo nằm ở tốc độ, kịp thời, có tốc độ nhanh nhất, điều đó đã trở thành nét độc đáo của “bay”.

    Nhưng dùng bồ câu đưa thư và chim ưng để đưa tin, chịu sự ảnh hưởng của thời thiết và những loài chim khác, còn phải nghĩ đến đường tên của thợ săn, nên khả năng bị tiết lộ bí mật của nó cao hơn hẳn so với dùng sức người để truyền tin.

    Thế là Dương Hạo, Diệp Chi Tuyền cùng mấy người nữa đã nghĩ ra cách bảo mật cho từng nội dung, từng mục đích của thư tín.

    Như kế hoạch quân sự cấp bách ngày hôm nay, phải sự dụng keo dán đặc biệt và ống trúc.

    Dùng loại keo đặc biệt này để dán lên ống trúc, muốn xem nội dung của thư bên trong, chỉ có cách phải đập vỡ ống trúc ra mà thôi.

    Nhưng trên ống trúc có dấu vết được nướng qua lửa rất đặc thù, nếu thư rơi vào trong tay người khác, hắn nắm được nội dung tình báo, nếu muốn tương kế thì tương thế, cũng rất khó có thể làm theo trong một thời gian ngắn, tạo thêm một ống trúc y hệt để đánh lửa, như vậy dù bức thư có không đến được nơi cần gửi, kế hoạch đã định sẽ bị hủy bỏ, chứ không làm lợi cho địch.

    Sau khi dán xong bức mật thư, Dương Hạo nói với Diệp Chi Tuyền: “Hãy chọn ra một con chim ưng giỏi nhất, chuyển bức thư này về Lô Lĩnh Châu, không được chậm một giây phút nào cả.”

    Diệp Chi Tuyền vuốt con chim ưng đang đậu trên vai mình, hãnh diện nói: “Ngài yên tâm, tất cả chim ưng của tôi ở đây, đều là những con giỏi nhất.”

    Hắn đưa tay đón lấy ống trúc, buộc chặt vào chân con chim ưng, sau đó đi cùng Dương Hạo đến đằng sau lều.

    Chỗ đó được vây hàng rào, ở trong bày rất nhiều đồ đổi được nhờ buôn bán và những đồ chuẩn bị mang ra bán.

    Người trên thảo nguyên mặc dù tính tình thô bạo, hơn nữa lại quen cướp bóc, nhưng đó là khi đối xử với người ngoài, còn trong nội bộ bộ lạc thì rất ít khi xảy ra việc trộm cắp cướp bóc.

    Họ không có pháp luật được ghi rõ ràng giấy trắng mực đen, nhưng lại rất tuân thủ những quy định trong bộ lạc.

    Chỗ ở của họ không có tường bao quanh, lều của họ cũng không kiên cố bằng nhà của người Trung Nguyên, những tài sản của họ như trâu bò đều được chăn thả ở khắp các nơi, không dễ dàng kiểm soát được, nhưng dù có nghèo đến đâu đi nữa, bụng có đói họ cũng không mò vào ăn cắp đồ của ngườikhác, hoặc là bắt trâu bò của người khác đi giết lấy thịt ăn, có lẽ đây là một phẩm cách được cuộc sống nơi đây tôi luyện lên, làm cho họ từ nhỏ đã biết tuân theo và thực hiện nó như một hành động bản năng.

    Vì thế những đồ Diệp Chi Tuyền mang đến đã chất ở đây nhiều ngày, ở ngoài chỉ vây một hàng rào cao bằng nửa người, nhưng cũng không sợ có người đến ăn cắp.

    Diệp Chi Tuyền vuốt đầu con chim ưng, rồi nhún vai, con chim ngay lập tức bay lên, sải rộng đôi cánh bay đến mục đích đã định.

    Trước lều, Tiểu Dã Khả Nhi và Kham Mạt Nhi ngước đầu lên nhìn, liền thấy một con chim ưng bay vút đi như một mũi tên, hai người quay sang nhau, trong ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

    Ở một bên, Đường Diễm Diễm kéo Cách Ni Mã Dịch hỏi rõ về quá trình cha cô bé bán cô đổi lấy rượu, tức giận nói: “Trên thế giới này không ngờ lại có loại cha như vậy, đúng là đáng giận, Cách Nhi Mã Dịch, ngươi đừng buồn nữa, người cha như vậy, dù ngươi có ở bên cạnh ông ta cũng không sống hạnh phúc được đâu.

    Bên cạnh ta đã có một cô nương người Khương, tên là Mẫu Y Khả, là một cô bé rất ngoan ngoãn.

    Cô ấy bằng tuổi với ngươi, nhưng nhìn muội thật là gầy, như kém người ta đến mấy tuổi vậy, về sau, ngươi đi cùng với ta đi, ta sẽ chăm sóc ngươi.”

    Những tiểu cô nương 12, 13 tuổi lúc đó đã biết thế nào là tình cảm trai gái, nhìn thấy người con trai tuấn tú làm phụ nữ cũng phải ghen tị này, Cách Ni Mã Dịch có chút xấu hổ, “chàng” không chỉ nói chuyện hòa nhã, mà lại còn đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nếu đi cùng “chàng”, chăm sóc cho “chàng”, Cách Ni Mã Dịch rất mãn nguyện, nhưng....

    Cô bé lo lắng nói: “Cách Ni Mã Dịch nguyện chăm sóc hầu hạ tiểu công tử, nhưng....Cha đã bán ta cho ông chủ Diệp rồi.”

    “Ôi dào, chẳng phải là Diệp Chi Tuyền sao, ngươi yên tâm đi, ta nói với hắn một tiếng là ngươi sẽ thuộc về ta ngay.”

    Cách Ni Mã Dịch càng đỏ mặt hơn, nhưng lại vui vẻ gật đầu.

    Lúc này, cửa lều mở, Dương Hạo nhanh chân bước ra ngoài, câp thiết nói với Tiểu Dã Khả Nhi: “Mau đưa ta đến gặp cha của các ngươi.”

    Tiểu Dã Khả Nhi thấy hắn vội vàng chạy đến, biết đã xảy ra chuyện, nếu không hắn từ trước đến giờ đều không thích Dương Hạo, giờ sao lại đứng ở đây đợi hắn ta.

    Nhưng hắn mới chỉ là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, vẫn chưa học được cách khống chế tình cảm của mình, vừa nghe Dương Hạo nói như ra lệnh, cảm thấy mất mặt, trong lòng lại không vui, bèn chất vấn: “Ngươi đang ra lệnh cho ta đấy ư?”

    Dương Hạo đang có việc trong lòng, vì thế không chú ý đến ngữ điệu của minh, nhưng Tiểu Dã Khả Nhi lại không biết nặng nhẹ như vậy, Dương Hạo cũng bèn nổi giận.

    Muốn trị người dưới phải dựa vào nghiêm khắc, nếu cứ dĩ hòa vi quý thì không thể nào lập được quyền uy, Dương Hạo tức tối nói: “Việc công là việc công, việc tư là việc tư, Tiểu Dã Khả Nhi, ta có chuyện rất gấp, không phải là chuyện ngươi có thể chịu trách nhiệm được, nếu ngươi có gì bất mãn với ta, hi vọng giờ ngươi có thể gạt nó sang một bên.”

    Tiểu Dã Khả Nhi cười lạnh lùng nói: “Ngươi có việc gấp nhưng ta thì không.

    Công là công, tư là tư?

    Ta là thiếu tộc trưởng của Dã Ly Thị, đã ở trên bộ lạc của ta, thì việc công là việc tư, việc tư cũng có thể biến thành việc công.

    Tất cả những người ở trên bộ lạc này, có ai nhìn thấy ta là không cung kính, ngươi dựa vào đâu mà ra lệnh cho ta?”

    Thất Thị Đảng Hạng gia nhập làm đồng minh, phong Dương Hạo thành cộng chủ, đây chính là quyền bó buộc.

    Mặc dù Thất Thị đều có những quyền của riêng mình, nhưng vị cộng chủ này có quyền lực cao hơn hết.

    Có điều bên cạnh đang có Đường Diễm Diễm và những người của Diệp Chi Tuyền, Dương Hạo không thể khẳng định vị trí của mình được, hắn bực mình, hét lên: “Dựa vào việc ta lớn hơn ngươi!”

    Tiểu Dã Khả Nhi chẳng nề hà nói: “Ngươi lớn hơn ta ở chỗ nào?”

    Đường Diễm Diễm vốn đã không thích hắn ta, giờ lại thấy người đàn ông của mình đang đứng đấu lý với hắn, hùng hục xông ra nói: “Chỗ nào cũng lớn hơn ngươi, ngươi không phục à?”

    Tiểu Dã Khả Nhi không quen cãi nhau với đàn bà, nên vờ như không nghe thấy, Cách Ni Mã Dịch đứng bên cạnh kéo áo Đường Diễm Diễm hỏi nhỏ: “Người đó là ai vậy?”

    “Là Dương đại nhân.”

    Người đứng đầu các bộ lạc đều phải tôn kính gọi là đại nhân, Cách Ni Mã Dịch không biết đây là đại nhân ở đâu đến, nhưng biết rằng địa vị của người đó không hề thấp, quay sang nhìn hắn ta một cách kính trọng.

    Dương Hạo nói giọng trầm xuống: “Tiểu Dã Khả Nhi, việc này hết sức hệ trọng, nếu bỏ lỡ quân cơ, ngươi không chịu trách nhiệm được đâu.”

    Tiểu Dã Khả Nhi vô cùng cứng đầu, ngươi càng làm rắn, ta sẽ làm rắn hơn, đang định nói thê, Kham Mạt Nhi ở một bên vội kéo vai hắn, nói nhỏ mấy câu, như đang khuyên nhủ hắn, Tiểu Dã Khả Nhi nghe vậy mới miễn cưỡng gật đầu, hừm một tiếng, rồi quay người đi.

    Dương Hạo kéo Đường Diễm Diễm, nói nhỏ: “Nàng nói nhiều rồi đó, lại còn Dương đại nhân nữa chứ, giờ không phải lúc so sánh xem ai mạnh hơn ai, ta đi gặp Tô Ca đại nhân, nàng nghie ngơi đi, thân phận của chúng ta cần phải được bảo mật.”

    Đường Diễm Diễm lè lưỡi, gật đầu liên tục, Dương Hạo bèn vội đi theo Tiểu Dã Khả Nhi và Kham Mạt Nhi.

    Tô Ca là người đứng đầu bộ lạc, không chỉ có quyền lực tuyệt đối với cả bộ lạc, mà còn có bầy trâu, cừu lớn nhất bộ lạc, lều của ông ta cũng là lớn nhất ở đây, xây dựng ở vị trí giữa bộ lạc.

    Bên cạnh lều của ông ta có những mũi tên bằng trúc cắm thành một hình tròn, trong hình tròn đó có một cái lều to và ba lều nhỏ.

    Tiểu Dã Khả Nhi dẫn Dương Hạo đến của nhà hắn, đến trước cửa của căn lều to, đang thò tay vén tấm vải cửa, liền nghe thấy tiếng của người phụ nữ nhiều tuổi truyền ra, tiếp đó là tiếng của một người phụ nữ trung niên không ngừng tranh biện với bà ta, hai người nói rất nhanh, tiếng Hán và tiếng Khương trộn lẫn với nhau, rốt cuộc đang nói gì, Dương Hạo cũng không hiểu, nhưng hắn nghe được từ ngữ điệu đó sự đấu khẩu quyết liệt đang diễn ra.

    Hai người cãi nhau vừa nhanh vừa gấp, trong đó còn nghe thấy tiếng của mấy người đàn ông quát dừng lại, nhưng hai người phụ nữ không để ý, càng cãi nhau kinh khủng hơn, Tiểu Dã Khả Nhi ngay lập tức cảm thấy bối rối, hắn quay đầu nhìn Dương Hạo, rồi mới gọi to một tiếng: “Cha, có một nhân vật cấp bách vừa đến, muốn tìm cha nói chuyện.”

    Chương 213: Chiến lược

    Trong lều phát ra tiếng bước chân “rầm rầm rầm”, như người đó đang dồn tất cả nỗi bực dọc của mình vào bước chân vậy, tấm mành trước lều được mở ra, Tô Ca mặt nghiêm nghị bước ra ngoài, vừa thấy Dương Hạo, nét mặt của ông ta lập tức thay đổi, ngạc nhiên nói: “Thiếu....Dương đại nhân, ngài đã đến rồi sao?”

    Dương Hạo nói: “Đến rồi, nhưng chỉ có mình ta đến mà thôi.

    Có biến cố lớn, cần phải thương lượng với ngài một chút, ở đây....”

    Tô Ca hiểu ý, vội vàng tiếp lời: “Ngài đi theo tôi.”

    Trong lều không có ai ngăn lại, hai người phụ nữ càng cãi nhau to tiếng hơn, Tô Ca quay đầu muốn nói gifd dó, nhưng chỉ bực dọc dậm chân, rồi chui vào một căn lều mái màu trắng khác.

    Lều không lớn, trên mặt đất có trải thảm, ở một góc tường là bộ ấm chén nhỏ, Tô Ca bước vào lều, lúc này với ôm ngực hành lễ: “Thiếu chủ, sao lại chỉ có mình ngài đến đây, đã xảy ra việc gì lớn rồi sao?”

    “Tô Ca đại nhân không phải hành lễ làm gì, đến đây, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”

    Dương Hạo kéo ông ta ngồi xuống, lúc này mới nhìn thấy trên cổ ông ta có một vài vết máu còn tươi, không biết là dấu vết của người đàn bà nào trong lều kia, hắn biết ý không hỏi đến việc riêng của ông ta, mà kéo ông ta ngồi xuống, kể lại sự tình mình đã trải qua, Tô Ca nghe xong sầm nét mặt, nói: “Ngân Châu Lý Quang Nghiễm...đã động thủ với thiếu chủ rồi sao?”

    Dương Hạo nói: “Không sai, Lô Lĩnh Châu đang ở vào tình thế vô cùng nguy cấp, vẫn phải trốn tránh, các bộ lạc của ngài cũng cần phải nghỉ ngơi, lúc này đối đầu với Lý Thị là một việc làm không hề khôn ngoan chút nào, nhưng ai ngờ họ đã không đợi được mà động thủ rồi.

    Lý Quang Nghiễm hôm nay công kích thất bị, ngày mai càng có thể tập hợp được nhiều quân hơn đến đánh, đây là việc hết sức khó khăn.”

    Không biết Tô Ca đang nghĩ gì, nhìn gương mặt ông ta không thể đoán định được.

    Một lúc sau, ông ta mới mở mắt, hỏi: “Thiếu chủ, ngài định....động thủ với Lý Quang Nghiễm ngay vào lúc này ư?”

    Dương Hạo lại hỏi lại: “Thực lực của Lý Thị ngài còn rõ hơn ta.

    Ngài thấy....nếu động thủ lúc này, thì chúng ta có mấy phần thắng?”

    Tô Ca trầm tư một lúc, rồi đáp: “Người Thổ Phiên đã mất vua từ lâu rồi, các bộ lạc đều tự làm theo ý mình, không thống nhất với nhau, như một đám cát vung vãi vậy, mặc dù nói là tranh đoạt đồng cỏ, giờ có mấy bộ lạc lớn ở Thổ Phiên đã liên kết lại với nhau để làm khó Hạ Châu, nhưng....họ chưa từng tiếp xức với những thứ căn bản gốc rễ ở Hạ Châu, trước giờ đều là quân Hạ Châu đi đánh họ.

    Thất Thị chúng ta cũng không đủ lực lượng để đấu với Hạ Châu, nhất là sắp vào mùa đông rồi, nếu không tích lũy được số lượng đủ cỏ, thì sợ rằng mùa đông năm nay khó mà sống được.”

    Dương Hạo cười mỉm, nói: “Mọi người đều nói Dã Ly Thị vừa thiện chiến vừa hiếu chiến, theo ta thấy, Dã Ly Thị thiện chiến không phải là đồn đại, nhưng không phải là người hiếu chiến.

    Tô Ca đại nhân phân tích rất có lý lẽ.”

    Tô Ca hơi khó xử, cười khổ hạnh: “Thiếu chủ, thực ra...có ai là thích chiến tranh đâu cơ chứ?

    Mục đích của việc tranh đấu là để đạt được nhiều ích lợi hơn, nhưng chẳng phải là càng đánh càng khổ hay sao...”

    Ông ta trầm tư một hồi lâu, rồi ưỡn ngực nói: “Nhưng, Dã Ly Thị chúng ta không sợ phải tranh đấu, Hạ Châu là kẻ thù chung của chúng ta.

    Lý Quang Sầm đại nhân là người chúng ta đã mời về, Tô Ca đã từng thề với Bạch Thạch đại thần, nguyện người du mục trung thành của ngài, để ngài trở thành chủ nhân vĩnh viễn của thảo nguyên.

    Nếu thiếu chủ quyết định đánh, thì....Tô Ca sẽ toàn lực hưởng ứng, đánh với hắn ta đến hơi thở cuối cùng!”

    Nghe được lời này của Tô Ca, Dương Hạo đã quyết tâm, biết rằng giờ đây sự ỷ lại của Thất Thị Đảng Hạng vào hắn còn lớn hơn nhiều so với sự ỷ lại của hắn vào họ, mặc dù trong tay hắn không có binh mạnh, giờ vẫn có thể khống chế được họ, giọng của hắn trở nên ôn hòa, nói: “Ngài nói đúng, đánh nhau là để giành được nhiều lợi ích hơn, chứ không phải là để bản thân mình càng đánh càng dở.

    Nếu giờ ta liên hợp Thất Thị các ngài lại khai chiến với Hạ Châu, vậy thì Hạ Châu rất có khả năng sẽ bỏ mảnh đất đó đi, để làm điều kiện giảng hòa với người Thổ Phiên, quay lưng tập hợp lực lượng để đánh chúng ta, dù sao thì....Chúng ta mới là mối lo lắng lớn nhất của hắn.

    Giờ đây chúng ta vẫn chưa có năng lực đối phó lại với sự tấn công của Hạ Châu, đến lức đó, chẳng lẽ lão bách tính của Đảng Hạng Thất Thị và Lô Lĩnh Châu ta tất thảy rút về Châu Phủ Lân Châu, nhường cả mảnh đát Hoành Sơn cho chúng hay sao?

    Khi chúng ta phải nhẫn nhịn, sự nhẫn nhịn của chúng ta, thân phận của nghĩa phụ, đồng minh Thất thi, giờ vẫn phải bí mật không tuyên truyền ra ngoài, không thể dương dương tự đắc được.”

    Tô Ca buồn bã nói: “Lý Quang Nghiễm đã ra tay với thiếu chủ, hắn sẽ không chỉ dừng lại ở đó đâu.

    Thiếu chủ đã không muốn ra tay với hắn ta, thì làm sao đối phó được với sự tấn công sau này của hắn?”

    Dương Hạo ung dung nói: “Lần này Lý Quang Nghiễm đến, bước đầu tiên là phải giết ta ngay giữa đoạn đường, để lập uy.

    Nếu không thành công, thì sẽ rút lui về chờ đến lần sau, hủy hoại thương đội của ta, phá hoại mục đích bao trọn Hoành Sơn của ta.

    Sau đó, ra mặt trên đại hội, ngăn chặn bộ lạc Chư Khương hòa hợp với Lô Lĩnh Châu ta.

    Còn về việc đem binh đến sát phạt Lô Lĩnh Châu, phải đợi đến khi hắn giải trừ được sự uy hiếp của người Thổ Phiên đã.

    Còn ta, chỉ có thể nhìn chiêu phá chiêu mà thôi, mục đích chỉ có một, bảo đảm cho Lô Lĩnh Châu ta được yên bình, không bị chịu sự uy hiếp đến từ Lý Thị, để Lô Lĩnh Châu và Thất Thị Đảng Hảng được nghỉ ngơi, tích lũy lực lượng, đến khi ta có đủ bản lĩnh để lật đổ hắn thì sẽ tiến công vào Hạ Châu sau!”

    Hắn khom lưng vẽ một nét trên tấm thảm bằng đầu mũi tay, rồi nói: “Muốn đạt được mục đích này, ta đã sống sót về được đến đây, thì thương đội của ta cũng phải hoàn toàn không bị tổn hại gì đến được đây, nếu làm được vậy thì có nghĩa là đã phá vỡ được bước đầu tiên của Lý Quang Nghiễm.

    Lý Quang Nghiễm dù không giết được ta, cũng không phá hoại được thương đội của ta, hắn cũng sẽ đến dựa vào sức lực của quân Ngân Châu.

    Chử Khương Hoành Sơn là một nắm cát, bản thân nó dù là đối với phe nào đi chăng nữa đều không có đủ uy lực, nhưng nếu có người kéo họ đến sau lưng hắn, thì có thể giành được lực lượng lớn.

    Sự phát triển của quân đội, tình báo, thế lực, đều có được sự bảo vệ.

    Vì thế, họ là điều quan trọng mà mọi phe đều muốn giành lấy, chúng ta muốn tạo được chỗ đứng, tất nhiên không thể bỏ qua được nguồn lực này.

    Vì thế, chúng ta phải đảm bảo tất cả người đứng đầu của Chử Khương Hoành Sơn đều đứng ở phía chúng ta.

    Lý Quang Nghiễm không đạt được múc địch của mình vẫn không dừng lại, chỉ đợi việc của Thổ Phiên, hắn nhất định sẽ ra quân, gây sức ép cho mọi bên, không bằng chúng ta chủ động xuất kích, tạo cho Lý Thị chút phiền phức, tiêu trừ uy hiếp đến từ Ngân Cahau, làm cho hắn không dám động đến Lô Lĩnh Châu của chúng ta nữa.”

    Tô Ca nói: “Bước đầu tiên rất dễ đạt được, thương đội của đại nhân vẫn còn ở sông Vô Định, chỉ cần ta phải một đội quân đi làm hộ vệ là có thể đảm bảo họ an toàn đến được bộ lạc của ta.

    Bước thứ hai, dưới sự uy hiếp của Lý Quang Nghiễm mà vẫn bao trọn được Chư Khương của Hoành Sơn, sợ rằng việc này....rất khó.

    Trong Chư Khương của Hoành Sơn giờ chỉ còn Dã Ly Thị chúng ta hoàn toàn sống dựa vào du mục, những bộ lạc khác đều là nửa du mục nửa canh tác, còn có bộ lạc dựa vào buôn bán làm kế sinh nhai, họ đã định cư ở một chỗ 10 năm nay, có chỗ ở ổn định, nên nghi kị rất nhiều việc, những ích lợi thiếu chủ có thể mang đến cho họ rất có hạn, nếu so sánh với uy lực quân Ngân Châu, họ đứng về phía nào, điều này rất có có thể đảm bảo được.

    Dã Ly Thị ta mặc dù là bộ lạc lớn nhất Hoành Sơn, nhưng không làm cách nào có thể uy hiếp họ phục tùng chúng ta.”

    Ông ta thở dài, rồi lại nói: “Nhất là điều thứ ba, thiếu chủ vừa không muốn giơ ngọn cờ của Lý Quang Sầm đại nhân vào lúc này, hội họp Đảng Hạng Thất Thị tiến đánh vào Hạ Châu, vừa không có đủ thực lực để đơn độc đánh Hạ Châu Hoặc Ngân Châu, vậy thì làm sao có thể gọi là chủ động xuất kích, tiêu trừ uy hiếp đến từ Lý Thị được?”

    Dương Hạo gật đầu nói: “Không sai, điểm thứ nhất này cần phải có sự giúp đỡ của Tô Ca đại nhân.

    Tôi đến đây bằng cách đi đường vòng và đổi ngựa, chỉ dùng thời gian một ngày một đêm.

    Một ngày một đêm đó, người ngựa của ta có lẽ vẫn phải ở bên cạnh sông Vô Định chờ tin tức của ta, Lý Quang Nghiễm sẽ không bỏ cuộc, nhất định đóng quân ở ngay gần đó.

    Nếu Tô Ca đại nhân có thể phái một đoàn quân đến giúp đỡ người của ta thì thật là tốt quá.”

    Tô Ca ung dung nói: “Việc này thì dễ dàng.

    Nhưng...sinh tồn trên thảo nguyên là điều không dễ dàng chút nào, phải đối chọi với trời với đất, bão to gió lớn, đều là những thứ có thể cướp đi tính mạng bất cứ lúc nào.

    Không chỉ thế còn phải đối chọi với đàn thú dữ và những bộ lạc khác, vì thế những người trên thảo nguyên của ta chỉ sùng bái sức mạnh tuyệt đối.

    Nếu thiếu chủ cần dựa vào người của Dã Ly Thị chúng ta bảo vệ mới có thể làm cho thương đội của ngài an toàn cập bến, nhất định sẽ gặp phải sự khinh thường của những người đứng đầu bộ lạc khác, danh tiếng thiếu chủ tạo được nhất định sẽ tiêu tan.

    Nếu muốn thuyết phục những người đứng đầu Chư Khương đứng về phía thiếu chủ là điều không thể xảy ra.

    Còn về điểm thứ ba, Tô Ca ta nghĩ mãi mà không hiểu được.”

    Dương Hạo cười hết sức bình tĩnh: “Thể diện quan trọng nhưng không thể cứ sống chết đòi thể diện được, lần này ta đến đây, để bí mật thực lực, nên đã không dùng đến người và ngựa của nghĩa phụ, đó chính là một lực lượng bí mật của ta, nếu làm lộ ra, thế lực này đặt trước mặt thế lực mạnh hơn là Hạ Châu cũng không là gì.”

    Những người bảo vệ thương đội đều là những người dân vừa chuyển thành binh lính, sức chiến đấu có hạn.

    Lần này ta đến, vốn là muốn bàn việc làm ăn với những người Chư Trại để tăng thêm tình cảm đôi bên, họ đã lĩnh giáo sự lợi hại của ta, chắc chắn không cần dẫn quân đông đến để tô vẽ thế lực.

    Giờ đây tất cả đều đổ xuống sông xuống biển, bị người khác coi thường cũng là điều khó tránh khỏi.

    Có điều binh pháp đã nói rằng: “Ta mạnh thì biểu thị địch yếu, ta yếu thì biểu thị địch mạnh, giờ đây tỏ ra mình yếu với mọi người, thì có thể làm mê hoặc Lý Quang Nghiễm tốt hơn, chúng ta không thể tính toán sự được mất lúc này.

    Còn về điểm thứ hai, tin ta vội đến đây, mong Tô Ca đại nhân nhất thời bảo mật, đồng thời thông báo với những người đứng đầu Chư Trại, nói rằng ta có việc nên đến trễ vài hôm, đại hội sẽ lùi vào ba ngày sau.

    Giờ còn hai ngày mới đến lúc mở đại hội, thêm ba ngày nữa là năm ngày, thương đội của ta chầm chậm đến đây, đúng lúc có thể kéo chân được Lý Quang Nghiễm.

    Trong mấy ngày này, phải nhờ Tô Ca đại nhân giới thiệu rõ ràng kỹ lưỡng với ta về tình hình của bộ lạc và tính tình của những người đứng đầu bộ lạc Chư Khương, sau đó mời họ đến từng người một, ta sẽ cố hết sức để thuyết phục họ.”

    “Thiếu chủ, những người đó giảo hoạt như hồ ly tinh, sợ rằng là….”

    “Điều này thì ngài yên tâm”.

    Dương Hạo tự tin cười nói: “Ta không thể đảm bảo tất cả những người đứng đầu bộ lạc đó đều nghiêng về bên chúng ta, nhưng có thể đảm bảo đại bộ phận, nhất là những người đứng đầu bộ lạc lớn, chọn cách hợp tác với chúng ta.”

    Tô Ca không biết Dương Hạo lấy đâu ra sự tự tin đó, nhưng hắn chưa nói rõ nên không thể hỏi được, ông ta lại nghĩ một lúc, bồn chồn nói: “Vậy điểm thứ ba mà thiếu chủ nói...”
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 6


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 214: Trăng lưỡi liềm

    Dương Hạo cười: “Điểm thứ ba, ta đã sắp xếp cả rồi, còn về việc có thành công được hay không, thì phải xem thiên ý rồi.

    Những ngày này, trải qua nhiều chuyện như vậy, ta đã nhìn thoáng hơn, việc trên thế gian, không phải cứ gắng sức là được, gắng sức người nhưng cũng phải xem ý trời, nếu thật sự không thành được, thì đến lúc đó chúng ta cùng nghĩ cách khác, thời khắc khó khăn nhất chúng ta đã chịu rồi, làm sao không thể vượt qua được những việc khác cơ chứ?”

    Tô ca vỗ đùi nói: “Được!

    Ta ngay lập tức phái người đi hộ tống thương đội của thiếu chủ về đây.

    Những việc khác chúng ta bàn kỹ lưỡng sau.”

    Tô Ca gọi con trai, dặn dò hắn một phen, Dương Hạo nói tường tận vị trí của thương đội mình một lượt, Tiểu Dã Khả Nhi thấy vị thiếu chủ này rốt cuộc cũng có việc phải nhờ đến bộ tộc Dã Ly Thị của mình, nên rất đắc ý.

    Mặc dù hắn không phục tên thiếu chủ Dương Hạo này, nhưng dù sao hai bên cũng nằm cùng trên một trận tuyến, can dự đến lợi ích được mất của Dã Ly Thị, việc lớn như vậy hắn không thể hàm hồ được.

    Dương Hạo dặn hắn sau khi đón được thương đội phải chầm chậm đi đến đây, kéo dài đủ thời gian 5 ngày này, mặc dù hắn không hiểu tại sao nhưng vẫn đồng ý, ngay lập tức đi ra ngoài trại thổi tù và, triệu tập những người trong bộ lạc, lựa chọn người thành một đoàn quân đi đón thương đội của Dương Hạo.

    Đợi Tiểu Dã Khả Nhi đi rồi, Tô Ca nói: “Việc thuyết phục người đứng đầu Chư Bộ, Tô Ca còn phải tính kế cho kỹ càng đã, xem xem nên bắt đầu từ ai.

    Thiếu chủ dọn đến chỗ ta nghỉ ngơi chứ?”

    Dương Hạo đứng dậy nói: “Không cần đầu, tôi ở chỗ Diệp Chi Tuyền là được rồi, có một số việc cần phải bàn bạc ngay.

    Việc tôi đã đến đây, mong Tô Ca đại nhân giữ bí mật dùm cho, ta không phải muốn giấu Khương trại, nhưng chỉ sợ tai mắt nhiều người nhìn vào, không giấu được đến tai Lý Quang Nghiễm.”

    Tô Ca đứng dậy cáo từ, ung dung nói: “Ta biết rồi, thiếu chủ cứ yên tâm, người trong bộ lạc ai dám đưa tin này ra ngoài ta sẽ cho ngũ ma phanh thây ngay, thân phận của đại nhân nhất định không được tiết lộ.

    Trong bộ lạc Dã Ly Thị này, Tô Ca ta nói một câu, còn ai dám làm ngược lại cơ chứ.”

    “Ừm”.

    Mắt Dương Hạo chợt sáng lên, trong ánh mắt lộ ra một nụ cười: “Vậy thì...vết thương ở trên cổ Tô Ca đại nhân là chuyện gì thế?”

    Tô Ca ngay lập tức đỏ mặt, ông ta lắp bắp nói: “Việc này....Ôi, đừng nhắc đến nữa, nếu nói rằng trong bộ tộc này có người Tô Ca ta không trị được, thì chỉ có mẹ ta và vợ ta rồi.

    Họ....Ôi, hai người họ đã đấu với nhau mấy chục năm rồi, càng đầu càng hung hăng, ta cũng chẳng còn cách nào cả.”

    Dương Hạo không nhịn được cười nói: “Tô Ca đại nhân lừng lẫy khắp năm châu, mà trong nhà lại hiền đến thế, ha ha, đúng là giai thoại.”

    Tô Ca cười khổ hạnh: “Thiếu chủ đừng cười ta nữa.

    Tô Ca ta từ tấm bé đã mất cha, mẹ ta một mình nuôi ta khôn lớn, đối với mẹ, Tô Ca ta không thể bất hiếu.

    Còn vợ của ta..., Tô Ca ta lúc trẻ không có năng lực thống trị bộ lạc, đã từng đối mặt với nguy hiểm có người cướp mất ngôi đứng đầu của mình, là nhạc phụ ta đã ra tay giúp đỡ, mới có thể bảo toàn quyền vị của ta, người tri ơn phải biết báo đền, ta không thể quá trì triết bà ấy.

    Kết quả càng lâu càng dài, họ không coi ta là trụ cột, người chủ của gia đình nữa, việc của cả bộ tộc đang đặt ra trước mặt, mà thỉnh thoảng lại phải đau đầu vì những chuyện cỏn con này, thật mệt quá đi.”

    Dương Hạo cười khổ hạnh nói: “Bà cụ dùng thời gian 5 năm mới dạy được cho ngài cách mặc quần áo, còn vợ ngài chỉ dùng thời gian tích tắc đã làm cho ngài lột sạch được quần áo.

    Sự khác biệt lớn đến vậy, bà cụ làm sao nhìn thuận mắt cho được chứ?

    Tô Ca đại nhân khoan dung đi, uy phong của đàn ông chúng ta thể hiện ở giang sơn, thiên hạ.

    Còn về việc nội bộ gia đình ấy mà, thì cứ để cho đàn bà họ ra oai là được rồi.”

    Tô Ca nghe lời đó, rồi cười lớn.

    Ở ngoài Lĩnh Châu cốc tầm mười dặm, là một nông trường mới xây, trong tộc người của Lý Quang Sầm, những người già cả yếu ốm, phụ nữ và trẻ em được sắp xếp ở lại trong cốc, còn những người trẻ tuổi thì phải ở ngoài nông trường.

    Nơi ở của mục dân rất đơn giản, nhà của họ đã được đặt trong cố, đây chỉ là chỗ ở tạm thời của những người dân du mục như họ.

    Nông trường không lớn lắm.

    Người của Lý Quang Sầm khi chuyển từ thảo nguyên Thổ Phiên đến, đã mang bán những gia súc như dê cừu đi rồi, và chỉ mang đến một đám ngựa lớn.

    Nhưng đám ngựa này tiêu hao cỏ cũng vô cùng kinh khủng, cỏ trên nông trường đã được chất thành từng đống lớn, sừng sững như những ngọn núi.

    Chỗ như thế này phải đề phòng tránh lửa, vì thế xung quanh phân cách bằng hàng rào, bên cạnh là dòng sông Lô Lĩnh.

    Người dân du mục sống ngay đối diện với dòng sông, để đảm bảo không xảy ra chuyện để lửa bắt cháy vào đám cỏ.

    Đang là lúc hoàng hôn, mấy người mục dân phụ trách thăm nom đám cỏ đi đi lại lại quanh đó mấy vòng, không phát hiện có chuyện gì bất thường.

    Nhưng ở bờ bên kia của dòng sông thấy có mấy con tuấn mã đang chạy đến nông trường.

    Mấy người mục dân nheo mắt nhìn theo đám người đó, thì thấy họ không hề dừng lại mà đi thẳng vào trong cánh cửa lớn của nông trường, sau đó cánh cửa lại đóng chặt vào.

    Cát La Lộc mặc chiếc áo bào có hoa văn vuốt râu con dê lắp bắp nói: “Sĩ Cân đại nhân cũng đến rồi.

    Đây là đám người thứ mấy rồi, những vị đại nhân đến ngày hôm nay, hầu hết đã ở trong cốc rồi, bình thường không hay đi ra, tình thế này, hình như có việc gì lớn đã xảy ra rồi.”

    Cháu của hắn nói: “Có phải là sắp đánh nhau rồi không, hôm nay thổi tù và, cháu đã nhìn thấy mấy thị vệ của Dương Hạo đại nhân, đó là Bích Túc, Mục Vũ, còn có mười mấy người nữa, mỗi người đem theo ba con tuấn mã, mang cả tlương thực rời khỏi Lô Lĩnh Cốc, cứ như sắp phải đi đường dài vậy.

    Thúc thúc, chúng ta có cần phải đi nghe ngóng xem thế nào không?”

    Cát La Lộc lườm hắn, rồi mắng: “Không được lắm chuyện, chúng ta chỉ có trách nhiệm trông nom đám cỏ thôi, còn đại sự đã có các vị đại nhân đi lo liệu, nhìn ngó đám cỏ cho kỹ vào, nếu có chuyện gì thật, thì chỗ chúng ta quản cũng nhất thiết không được để xảy ra chuyện gì.”

    Nhiệt Giới Phù thè lưỡi, rồi vội vàng dạ vâng đáp lại.

    Cát La Lộc lại quay đầu nhìn về phía nông trường, lắp bắp nói: “Mới chỉ sống được mấy ngày bình an, mong rằng có một người chủ tốt bảo vệ chúng ta, ngọn lửa của ác quỷ không thể đốt cháy tới nhà chúng ta được nữa.”

    Cát La Lộc là người Hồi Hột, ông ta đã được gặp Đường Cao Tông, là tín đồ trung thành của đạo Islam.

    Vì bộ lạc của mình đã bị hủy diệt khi tranh chấp cùng bộ lạc khác, nên chạy đến đất của người Thổ Phan, cuối cùng trở thành một thành viên của bộ lạc Lý Quang Sầm.

    Giờ đây định cư ở Lô Lĩnh Châu, ông ta rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, không muốn căn nhà của mình lại bị lửa đốt cháy một lần nữa, rồi lại phải chạy trốn đến chân trời góc bể trên thảo nguyên xa hàng ngàn dặm, ngày nào cũng phải đấu tranh với tự nhiên khắc nghiệt và lo lắng bị bộ tộc khác đánh đuổi, nhưng đối mặt với dự cảm không lành về một mối hiểm họa sắp tới, ông ta cũng không còn cách nào ngoài việc ngồi cầu nguyện cho mọi sự đừng xảy ra.

    Giữa nông trường, trong một căn lều mái tròn, Lô Lĩnh Đoàn Luyện Phó Sử Lý Quang Sầm đang ngồi ở đó, hai bên trái phải là những người già đã chạc tứ ngũ tuần, mấy người này đều là những người đi cùng ông ta vào năm đó, cùng lưu lạc trên thảo nguyên Thổ Phiên, tương đương với tướng lĩnh của binh đoàn bộ lạc.

    Trên thực tế, họ rất nhanh có thể làm quan, bản tấu của Dương Hạo đã được gửi đến Khai Phong, những người này được liệt vào hàng người đứng đầu Khương Bộ đã dẫn tộc người quy hàng, với sự đại lượng của Triệu Quan Gia, mấy người này không chạy được, chỉ có điều những chức quan này chỉ là mây bay trên trời mà thôi, có chức mà không quyền.

    Lý Quang Sầm mặt nghiêm túc nói: “Tốt lắm, mọi người đã đến cả rồi.

    Hôm nay, lão phu đã nhận được thư của Hạo Nhi, Lý Quang Nghiễm của Ngân Châu dưới sự xúi dục của Hạ Châu đã đem quân giữa đường đánh Hạo Nhi, muốn dồn Hạo Nhi của ta vào chỗ chết.”

    Mọi người nghe xong đều mở to mắt kinh ngạc, ai nấy đều lổa vẻ kinh hoàng nhưng không nói gì cả, chỉ nhìn ông ta.

    Lý Quang Sầm nhấp một ngụm rượu, để bình tâm lại, rồi mới tiếp tục nói: “Hạo Nhi không sao cả, giờ đã an toàn đến được bộ lạc Dã Nhi Thị, nhưng có điều...”

    Hai mắt của ông ta khép lại với nhau, cười khổ hạnh nói: “Các vị nói xem, Lý Quang Nghiễm đã ra tay rồi, Hạ Châu có tha cho chúng ta không?”

    Một người già khoảng ngũ tuần đứng bật dậy, nói lớn: “Chủ thượng, ta sớm đã nói rồi, Tục Nan Quân vốn là của ngài, Hạ Châu vốn là của ngài, Đảng Hạng Thất Thị và Hạ Châu có thù với nhau, đúng như những gì ta muốn.

    Chúng ta họp tất cả bộ lạc Chư Thị lại , thảo phạt Hạ Châu, giành lại ngôi cho chủ thượng, đã đi theo chủ thượng, chết cho thủ thượng tôi cũng không hối hận gì.”

    Một người già ánh mắt hung hãn cũng lập tức đứng dậy, tức tối nói: “Chủ thượng nhân từ, một lòng một dạ nghĩ cho mọi người, thà bỏ đi quyền vị mà mình xứng đáng được hưởng, chuyển về ở ẩn tại Lô Lĩnh Châu này, chỉ mong rằng chúng ta có được một chỗ ở yên thân.

    Nhưng giờ đây, chúng ta càng nhân nhượng muốn bỏ qua nhưng người ta lại không đồng ý vậy.

    Chủ thượng, phất cờ của ngài lên, chúng ta triệu tập Đảng Hạng Thất Thị, quyết đấu đến cùng với Hạ Châu đi.”

    Mắt Lý Quang Sầm sáng lên, vuốt râu cười nói: “Mộc Anh à, tính khí này của ông...”

    Ông ta vươn cổ, uống thêm một ngụm rượu, dường như rượu đã ngấm, nhìn thấy những người tóc bạc hoa râm ở trước mặt mình, ánh mắt có chút đượm buồn: “Ừm...nhiều năm như vậy rồi, chúng ta không để lộ danh tính, ẩn mình trên thảo nguyên của người Thổ Phiên, ta dường như đã quên hẳn tên thật của mình, Mộc Anh...Mạp Mộc Hãn, ông đã theo ta từ năm 9 tuổi, đi theo lão phu, ông chưa có ngày nào được hưởng phú quý quang vinh của một dũng sĩ, cả tên họ đều bị thay đổi, lão phu thật có lỗi với ông...

    Giờ đây thời niên thiếu đã qua đi, cháu của ông cũng được mấy tuổi rồi nhỉ, Nạp Mộc Hãn, ông đã già rồi, tóc đã chuyển thành hoa râm tự bao giờ.”

    Những người mà ông ta nói đến đều là những thị vệ đã chinh chiến sát cánh bên mình, lời nói này của Lý Quang Sầm đã làm bao người xúc động, những người già tóc bạc hoa râm ngồi ở dưới xúc động đến độ rơi nước mắt, lông mày vừa chau lại, trên trán đã xuất hiện bao nếp nhăn, như những vết vằn vện trên mặt con hổ Tây Bắc.

    Ông ta kéo áo bào lên, để lộ ra bộ ngực đầy những lông, vỗ “thùm thụp” vào ngực mình nói: “Chủ thượng, Nạp Mộc Hãn vẫn chưa già, vẫn còn cưỡi ngựa được rất nhanh, vẫn còn bắn cung rất chuẩn, còn có thể đi theo chủ thượng rong ruổi trên thảo nguyên này, làm cho bất cứ kẻ địch nào cũng phải khiếp sợ.

    Chỉ cần chủ thượng hạ lệnh, Nạp Mộc Hãn vẫn là Nạp Mộc Hãn của năm xưa, vĩnh viễn là Nạp Mộc Hãn xông pha trước ngựa của chủ thượng.”

    Những người Hán Từ tứ ngũ tuần đó lần lượt rời khỏi chỗ ngồi, bước đến trước mặt Lý Quang Sầm, cảm kích nói: “Chủ thượng, chúng ta vẫn là những con sói thảo nguyên hung hãn nhất, là những con sói thảo nguyên làm cho kẻ địch phải khiếp sợ, kẻ địch có mạnh đến thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng không khiếp sợ.

    Ngài hạ lệnh đi ạ, kẻ thù đã mài sắc lưỡi gươm rồi, chúng ta không thể cứ sống cuộc sống hòa bình này được nữa.”

    Một người mặt dài gầy, trên mặt có một vết dao sâu, sau khi hồi phục vết thương co cơ, làm cho một bên mắt to một bên mắt nhỏ đứng dậy phẫn nộ nói: “Chủ thượng, giờ cả Lý Quang Nghiễm cũng dám nhảy lên đầu chúng ta ức hiếp rồi, chúng ta không thể nhân nhượng với chúng thêm được nữa.

    Lý Quang Nghiễm đó là cái thá gì cơ chứ, cha của hắn là Lý Di Cảnh năm đó vô cùng tốt với chủ thượng, mỗi lần chủ thượng đến là ông ta đều không ngai đường xa, phái người tìm đến bộ lạc Thổ Phiên để dâng hậu lễ cho chủ thượng.

    Nhưng sau khi Lý Di Ân đoạt ngôi của chủ thượng, Lý Di Cảnh như một con chó không có chí ý, lại vội vàng ninh hót hắn ta.

    Điều này thì cũng thôi không nhắc đến, giờ đây Lý Quang Nghiễm lại trở thành đôi cánh cho Lý Quang Duệ, dám ra tay với cả thiếu chủ.

    Chủ thượng là người chủ của thảo nguyên Hạ Châu, là vua của tất cả Đảng Hạng Khương Nhân, làm sao có thể chịu được nỗi nhục của Lý Quang Duệ, nỗi nhục của chủ thượng chính là nỗi nhục của chúng thần, chủ thượng hạ lệnh đi, để cho chúng ta làm một trận quyết chiến, chúng ta phải dùng máu để rửa nỗi nhục này, để bảo vệ vinh quang cho chủ thượng cùng thiếu chủ!”

    Lý Quang Sầm gật đầu, rồi vui vẻ nói: “Sĩ Cân, dũng vũ của ông đương nhiên không kém gì với năm đó, các ông vĩnh viễn là những thị vệ dũng mãnh nhất của lão phu.

    Nhưng, thân thể này của lão phu không còn nghe lời nữa rồi, tộc người của chúng ta, cơ nghiệp của chúng ta, tất cả đã ủy phó cho nghĩa tử của ta là Dương Hạo.

    Các ông phục tùng nó, chính là phục tùng lão phu.

    Đáng lẽ Dương Hạo không muốn đối đầu với Hạ Châu, ít nhất là bây giờ không muốn.

    Nhưng giờ người ta đã ra tay trước, chúng ta còn có thể ngồi chờ chết hay sao?”

    Ông ta vẫy vẫy lá thư trong tay, kiên định nói: “Giờ đây, nghĩa tử của ta đã dùng chim ưng đưa thư, muốn lão phu ta điều động tất cả dũng sĩ của chúng ta để quyết chiến một trận, trận này nếu thành, ít nhất có thể đảm bảo cho Lô Lĩnh Châu của chúng ta ba năm thái bình vô sự, làm cho người của chúng ta và người của Đảng Hạng Thất Thị được nghỉ ngơi, chăm lo làm ăn tích lũy.

    Lão phu đã nghĩ ngợi lâu rồi, ta thấy rằng kế hoạch của nghĩa tử ta mặc dù mạo hiểm nhưng không phải là không có hi vọng thành công.

    Giờ đây ta gọi các ông đến, là để báo cho các ông biết...”

    Ông ta chậm chậm đứng dậy, giơ rộng hai bàn tay ra, rồi phất xuống, hét lớn lên: “Chúng ta chiến đấu!”

    Đám người đứng trước ông ta nghe thấy vậy, mặt ai cũng hưng phấn đỏ bừng lên, trong mắt lộ ra sát khí, họ lùi ra sau mấy bước, rồi một tay đặt lên ngực, quỳ rạp thẳng hàng trên mặt đất, cùng hét lớn: “Chúng thần nguyện cùng chủ thượng quyết đấu!

    Nguyện cùng chủ thượng quyết đấu!”

    Nụ cười trên mặt Lý Quang Sầm dần biến mất, lộ ra sát khí, ông ta kiên định nói: “Hãy thúc giục những người con trai của bộ tộc chúng ta đứng lên, ba trăm người thành một đội, mỗi người hai con ngựa, ngựa nghỉ người không nghỉ, thông ngày thông đếm, để đến Viêm Đế Cốc họp mặt, chờ kế hoạch của nghĩa tử ta!”

    Trong lều của người đứng đầu bộ lạc Dã Ly Thị là Tô ca, cách một bàn trà nhỏ, hai người trẻ tuổi đang ngồi uống trà với nhau.

    Người ngồi ở bên trái, chừng hơn ba mươi tuổi, mắt mũi thanh tú, trên đầu đội một chiếc mũ công tử, mặc một chiếc quần có hoa lớn, ở ngoài mặc một chiếc áo bào dài lớn, lưng đeo thắt lưng, trên thắt lưng còn có một chùm ngọc quý, điển hình cách ăn mặc của người Trung Nguyên.

    ở trước mặt hắn ta, mặc mặc một chiếc áo bào dài, trên đầu đeo một chiếc mũ da sói nhỏ, ở eo thắt thắt lưng rộng, đó là một thanh niên người Khương, nhỏ hơn hắn nhiều, chỉ khoảng hơn 20 tuổi, mặt mày rất anh tuấn, rất ưa nhìn, ngoài việc có tính khí đàn ông như những người nam tử Hán, so sánh với những người Khương tộc, thì trong mắt hắn còn lộ ra vẻ thông minh trí tuệ.

    Người ăn mặc theo kiểu Trung Nguyên, là người đứng đầu Hoành Sơn Khương Kha Đặc Bộ Triệt Lý Cát.

    Còn người giống như người Khương kia lại là tri phủ Lô Lĩnh Châu Dương Hạo.

    Nếu lúc này có người xông vào, biết được thân phận của hai người, có lẽ sẽ rất kỳ lạ vì cách ăn mặc của họ.

    Dương Hạo mặc dù đã nghe Tô Ca giới thiệu về tình hình của Kha Đặc Bộ, biết họ sống ở nơi gần người Hán, đã bỏ lối sống du mục từ lâu, nhưng nhìn thấy bộ dạng này của Triết Lý Cát, Dương Hạo vẫn không khỏi ngạc nhiên.

    Triết Lý Cát, ngoài cái tên, từ cách ăn mặc, tướng mạo, phục sức, cách ăn nói, hoàn toàn không nhận ra dáng vóc của người Khương nữa, người này bị Hán hóa cũng thật là kinh khủng.

    Nghe nói....năm ngoái ông ta còn đi thi thử tú tài, mặc dù không thi đỗ....

    Triệt Lý Cát khoanh chân, nhẹ nhàng chuyển động chén trà trong tay mình, Dương Hạo nói ông ta liền cười, Dương Hạo không nói ông ta cũng cười, hoàn toàn là một bộ dạng vừa nhẫn nại vừa giảo hoạt của người thương nhân.

    Dương Hạo nói chuyện thẳng thắn, nói rõ ràng nguyên nhân hẹn gặp ông ta, trên mặt ông ta vẫn là điệu cười đó, như đang đeo một chiếc mặt nạ cười vậy.

    Nhưng trong lòng ông ta lại thầm tính toán: “Lão Tô Ca đó lại dám giấu tin của Dương Hạo, còn mời ta đến thay cho hắn, xem ra Dã Ly Thị đã câu kết với Lô Lĩnh châu thành một mối thật rồi.

    Nhưng có điều....dù là có thêm Dã Ly Thị, thì Lô Lĩnh cũng không khá khẩm là mấy, không bằng được mình.

    Lý Thị của Hạ Châu đã có cơ đồ hùng hậu đến vậy, kinh doanh đã trăm năm, thâm căn cố đế, không ai có thể lay động được.

    Ngân Châu thành ở rất gần đây, ta ở dưới con mắt của Lý Quang Nghiễm thu được ít lợi lộc từ phía Lô Lĩnh Châu, có lẽ Ngân Châu cũng sẽ một mắt nhắm một mắt mở mà bỏ qua cho ta, nhưng nếu ta thực sự kết bè với Lô Lĩnh Châu, đồng ý cho họ chiêu nạp binh sĩ của ta, nếu bị Ngân Châu phát hiện, thì sẽ làm khó ta.

    Việc này làm sao có thể đồng ý được chứ.

    Nhưng tộc người của ta có dân số rất đông, đã chuyển sang canh tác làm ăn với người Hán.

    Nếu đồng ý kết bè với Lô Lĩnh Châu, Lô Lĩnh Châu sẽ miễn cho chúng ta ba năm tiền thuế, đó là một món tiền không ít đó chứ.

    Nếu bỏ đi thì thật làm cho người ta đau lòng.

    Ừm..., mấy ngày nay ta đã thấy Tô Ca ngầm mời những người đứng đầu các bộ lạc, xem ra....đều là để xây chiếc cầu cho tên Dương Hạo này rồi, chỉ không biết rằng....những người đứng đầu các bộ lạc khác có ai đồng ý hay không?

    Mấy tên này, hôm qua còn cùng nhau uống rượu, giờ lại lặn mất tăm, làm cho ta không dựa vào đâu mà suy tính được, đúng là đáng hận.”

    Dương Hạo thấy ông ta trầm ngâm không nói, mỉm cười lên tiếng: “Triệt Lý Cát đại nhân, kinh thương cùng Lô Lĩnh Châu chúng ta, có thể miễn ba năm thuế, ta biết bộ lạc của Triệt Lý Cát đại nhân vô cùng to lớn, những thứ đồ bán ra và mua vào đều rất nhiều, miễn thuế ba năm này, là một món tiền không hề nhỏ.

    Còn về việc thông tin cùng nhau, cho phép tôi đưa người đặt trạm chim bồ câu, vốn là một chuyện bí mật, ta không nói, ngài là đứng đầu một tộc người, chẳng lẽ đến chút bí mật này cũng không giấu nổi mọi người ư?”

    Triết Lý Cát cười mà như không cười, nói: “Dương Hạo đại nhân, cho phép ngài chiêu mộ những người của tộc chúng ta gia nhập vào quân ngũ của ngài, việc này là thế nào vậy?”

    Dương Hạo nháy đôi lông mày, tự nhiên nói: “Việc này, chẳng lẽ không phải vì có lợi cho cả đôi bên chúng ta hay sao?

    Theo ta biết, bộ lạc của Triệt Lý Cát đại nhân giờ đã dựa vào canh tác và kinh doanh với người Hán làm kế sinh nhai, trong bộ lạc vẫn có những người không có nghề ngỗng gì, ngày ngày ăn cắp đồ đạc của mọi người, đánh nhau gây chuyện, những người này nếu được triệu tập thành binh sĩ, bộ lạc của ngài không biết sẽ bớt được biết bao hiểm họa, có gì không tốt chứ?”

    Chiêu sĩ về sau, đều thích chiêu mộ những người có thân phận sạch sẽ, nhưng những tướng giỏi lúc cổ đại đều thích chiêu một những loại đầu đường xó chợ, những người này không có nhà ở, nhưng khi đánh nhau lại vô cùng hung hãn.

    Chỉ cần có quân luật o ép, có thể đào tạo giáo dưỡng họ, thì có thể trở thành tinh binh ngay lập tức, không biết bao nhiêu danh tướng đã dựa vào đó mà lập nên sự nghiệp, nhưng dưới tay mình lại là một đám vô lại hoặc trộm cắp.

    Triệt Lý Cát không có động tĩnh gì mà chỉ cười giảo hoạt rồi nói: “Dương Hạo đại nhân, nếu ta đồng ý cho ngài đến chiêu binh ở bộ tộc ta, không thể nói rõ với mọi người rằng chỉ cho những người lưu manh vô lại, không nghề ngỗng gì đến ứng tuyển chứ?

    Nếu đến lúc đó nhưng thanh niên ở trong bộ lạc của ta mất mát quá nhiều, thế sự lại loạn nữa thì làm sao có thể bảo đảm cho chính mình được.

    Hơn nữa, dù cho là những tên vô lại đó, thì họ cũng có cha mẹ, cũng có anh em, nếu họ nhập ngũ rồi, người nhập ngũ thì chỉ có một, nhưng toàn thể gia đình đó sẽ phải ngóng trông đến Lô Lĩnh Châu, đứng về phía ngài, những gia đình như vậy nếu nhiều lên, thì nhỡ một ngày Lô Lĩnh Châu của ngài có việc, Kha Đặc Bộ của ta muốn giải quyết sự việc cũng không thể được.

    Dương Hạo đại nhân, ngài không làm gì mà có thể kéo ta xuống nước, buộc ta vào chiến xa của ngài, làm như vậy thật là hiểm độc quá nhỉ?”

    “Ha ha ha, Triệt Lý Cát đại nhân quá đa nghi rồi.”

    Dương Hạo ngửa mặt lên trời cười ha ha, mặt không đỏ, tim không đập, mặt bình thản nói: “Nếu người có người nhà đầy đủ, cuộc sống bình yên thì làm sao nghĩ đến việc nhập ngũ chứ?

    Những người muốn nhập ngũ, chắc chắn phải là người không gia đình, không vợ không con, không tài sản, không nhà cửa, những người như thế này cả ngày chỉ nhàn rỗi rong chơi, gây chuyện thị phi, Triệt Lý Cát đại nhân, chẳng lẽ ngài không đau đầu sao?

    Bỏ được một nỗi lo như vậy có gì là không tốt cơ chứ?”

    Hắn hơi nghiêng mình về phía trước, mỉm cười nói: “Ngày trước Hạ Châu chiến đấu với Lân Châu, Phủ Châu, bộ tộc của ngài có lúc thì dồn sang phải, lúc lại ngả sang trái, không đứng về bên nào cả, thu tiền của cả hai bên, điều này chẳng lẽ Hạ Châu và Lân Châu, Phủ Châu không biết?

    Tại sao giờ đây ngài còn phải đa nghi như thế này?”

    Triệt Ly Cát nháy mắt, rồi đặt nhẹ nhàng tách trà xuống, cười nói: “Dương Hạo đại nhân, ngài cho tôi những điều lợi này, nhưng lại muốn tôi mạo hiểm đắc tội với Ngân Châu, việc làm ăn này, tôi có lẽ lỗ nhiều quá.”

    Dương Hạo cũng cười nói: “Làm ăn mà, đương nhiên phải có mặc cả chứ, nếu Triệt Ly Cát đại nhân thấy vụ làm ăn này không được, thì chúng ta có thể thương lượng, việc gì phải từ chối ngay lập tức như thế chứ.”

    Mắt Triệt Lý Cát bỗng ánh lên, rồi hắn hỏi: “Vậy thì...không biết Dương Hạo đại nhân ra giá thế nào?”

    Dương Hạo nói: “Kha Đặc bộ là bộ lạc tương đối giàu có trong Chư Khương Hoành Sơn rồi, đây chắc chắn là dựa vào sự tinh anh tinh tường của Triệt Lý Cát đại nhân.

    Nhưng có điều, theo tôi được biết, bộ lạc của ngài mặc dù có ba nghìn căn lều, vô cùng giàu có, nhưng thường xuyên bị những bộ lạc nhỏ đến quấy phá, về mặt vũ lực, Kha Đặc Bộ không thể bằng họ được, vì thế thường phải bỏ tiền ta để tiêu nạn, có chuyện này không?”

    Vừa nói đến chuyện này, đã động chạm đến nỗi phẫn nộ trong tận cùng tâm can Triệt Lý Cát, gương mặt cười của ông ta cuối cùng đã biến mất, ông ta nghiến răng nói: “Người đói bụng nhất định phải hung hãn hơn người no bụng, và càng liều mạng hơn nữa.

    Tộc người của ta đã quen với cuộc sống hòa bình ấm no, việc cưỡi ngựa bắn cung đã gác lại từ lâu rồi, đương nhiên không thể bì với những người suốt ngày rong ruổi trên thảo nguyên vì cái ăn được.

    Nhưng có điều, ta không hối hận, có lực lượng to lớn đó, vốn là để sống một cuộc sống tốt hơn, chứ không phải là vì tranh đấu chinh chiến.

    Tộc người của ta đã từ bỏ cung tên cưỡi ngựa để quay về với canh tác và kinh doanh buôn bán, không còn lo đến chuyện khói bụi dặm trường, tay xách nách mang đem cả đoàn người đi lánh nạn, cuộc sống của mọi người bình yên ổn định, những ngày tháng thế này không biết đã tốt hơn so với lúc đầu bao nhiêu lần.

    Nếu chỉ để làm cho bộ tộc càng thiện chiến hơn, mà phải bỏ đi cả cuộc sống như bây giờ, làm tộc người chúng ta lại phải ngồi lên ngựa, cầm lấy cung tên, trở về với cuộc sống rong ruổi trên thảo nguyên, thì ta thà không làm.

    Ngài hãy nhìn Dã Ly thị, là bộ lạc mạnh nhất ở Hoành Sơn chúng ta, về độ hiếu chiến thiện chiến thì đứng đầu ở Chư Khương, vậy thì đã làm sao?

    Họ đang sống một cuộc sống tốt đẹp đến mức nào?

    Dù là tộc trưởng Tô Ca đại nhân của họ, ăn mặc dùng đồ đều không bằng một người thương nhân của trại chúng ta.

    Nếu chỉ cho ngàichọn một giữa vũ lực mạnh mẽ và có một cuộc sống ổn định giàu có, thì ngài sẽ chọn gì?

    Dù sao thì...ta vẫn chọn con đường mà ta đang đi bây giờ.”

    Trong ánh mắt Dương Hạo lộ ra một vẻ bất ngờ, hắn bắn đầu nhìn lại người đại nhân giảo hoạt này.

    Ở thời đại trước kia của hắn, rất nhiều người vì sống một cuộc sống tốt mà lao vào công việc, nỗ lực kiếm tiền, cứ thế cứ thế, cuối cùng biến thành, kiếm tiền để mà kiếm tiền, cả đời vật lộn vất vả, chưa từng được nghỉ ngơi một ngày nào, quên đi mất mục đích kiếm tiền lúc đầu của mình, những người đó thật giống với những gì Triệt Lý Cát đang nói.

    Không ngờ người này lại nhìn thông được như vậy, đúng là kỳ lạ.

    Hắn nghĩ một lúc rồi nói: “Triệt Lý Cát đại nhân, tại sao giữa hai điều đó lại chỉ có thể chọn một?

    Không sai, người càng nghèo thì càng hung hãn, người càng sống khổ sở thì càng có thể chịu khổ, càng biết đánh nhau, nhưng giữa hai điều này không phải là không thể dung hòa.

    Quý Bộ ở Hoành Sơn Chư Khương là một bộ lạc rất giàu có, bách tính bận trồng trọt, kinh doanh, việc cầm cung cưỡi ngựa này, tất nhiên sẽ kém hơn những bộ tộc khác một chút, con người có được ắt phải có mất, điều này không thể làm khác được.

    Nhưng bộ lạc của ngài tại sao nhất định phải người người tinh thông cưỡi ngựa bắn cung?

    Ngài muốn đi cướp bóc, đánh chiếm những bộ lạc nghèo khó hơn mình ư?

    Còn nếu ngài muốn tự bảo vệ mình...., Lô Lĩnh Châu chúng ta có thể cho ngài chút viện trợ.”

    Thần sắc của Triệt Lý Cát thay đổi, hỏi: “Dương Hạo đại nhân nói câu này có ý gì?

    Ngài muốn....viện trợ chúng ta thế nào?”

    Dương Hạo nói: “Người Hán chúng tôi cũng đời đời trồng trọt, để đề phòng trộm cắp, trải qua lịch sử hàng trăm năm, tự hình thành cho mình bản lĩnh phòng ngự, nếu ta phái mấy người tinh thông phòng ngự đến, giúp cho bộ lạc của ngài xây tường hào, sắp đặt những phương tiện phòng ngự, thì còn phải lo lắng đến việc những bộ lạc đó đến cướp bóc hay sao?

    Mấy ngày trươc, những bộ lạc Chư Khương giỏi về dã chiến, đến công kích Lô Lĩnh Châu của ta, đã chịu kết quả thê nào, ngài chắc cũng biết rồi chứ?

    Còn nữa, mặc dù bộ lạc của Triệt Lý Cát đại nhân giàu có, nhưng có một thứ không thể đạt được, dù là Lân Châu, Phủ Châu hay là Hạ Châu, đều vô cùng cấp bách, đó chính là sắt thép, đúng không?

    Nếu ngài hợp tác với chúng tôi, thì...., mỗi năm cúng tôi có thể tặng cho ngài hai nghìn cân thép, số thép này mang đến để luyện thành dao và cung tên, có thể giúp ích cho sự nghiệp tự vệ của bộ lạc ngài hay không?”

    Triệt Lý Cát giật mình, nói: “Lời này là thật ư?”

    Sau khi nhận được câu trả lời, Triệt Lý Cát cúi thấp đầu, không nói gì, mặt suy nghĩ, rồi ông ta ngẩng đầu lên, hỏi: “Dương Hạo đại nhân, mấy ngày nay ngài gặp mặt những người đứng đầu Chư Bộ, có phải là...tất cả đã đồng ý với điều kiện của ngài hay không?”

    Dương Hạo vừa nghe câu này, ngay lập tức thầm thở phào một tiếng, những viện trợ về kỹ thuật quân sự và vũ khí quân sự, đã đánh vào lòng của hắn, chỉ cần hắn động lòng là sự việc này đã hoàn thành đến 80% rồi.

    Còn về việc Triết Lý Cát sợ rằng nếu để Lô Lĩnh Châu chiêu binh, sẽ làm cho bộ lạc của ông ta và Lô Lĩnh Châu không phân rõ được, vậy phải nhường một bước vậy, làm ăn mà, ra giá phải cao hơn một chút, còn để người ta có nước mặc cả.

    Giúp đợ Kha Đặc Bộ, làm nó lớn mạnh lên, nhất định sẽ áp chế không gian sống của những bộ lạc xung quanh.

    Những bộ lạc nhỏ yếu đó không còn đất sinh sống, không còn đường thoát, khi đó Lô Lĩnh Châu lại như một nàng tiên đẹp đứng ra nháy mắt với họ, thì liệu họ có không đứng về phía Lô Lĩnh Châu được hay không?

    Dương Hạo cười, làm ăn với một bộ lạc, mà đến những lợi ích của những bộ lạc xung quanh nó ta cũng muốn chiếm, ta quả thật có tố chất làm gian thương...

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� �� � �※※※※※※※※※※※※※※

    Ngày thứ 5, thương đội của Dương Hạo đến bộ lạc Dã Ly Thị, Dương Hạo nhận được tin họ đến đây, vội vàng quay về đón.

    Ở vị trí cách bộ lạc Dã Ly Thị còn đến 20 dặm đã đón được người và ngựa của hắn.

    Mặc dù đã nhận được tin hắn đến nơi an toàn của Tiểu Dã Khả Nhi, nhưng vừa nhìn thấy bóng hắn, những người Mộc Ân vô cùng kích động, chạy như bay đến đón.

    Dương Hạo xuống ngựa, một đại Hán ở con ngựa đối diện cũng nhảy xuống, bước đến đằng trước mấy bước, quỳ xuống trước mặt hắn, cao giọng nói: “Mộc Khôi không bảo vệ được thiếu chủ, làm thiếu chủ gặp nạn, tội lớn tội lớn, thiếu chủ cứ trách phạt.”

    Dương Hạo ngớ người, rồi vui vẻ, bước nhanh lên đằng trước đỡ hắn ta dậy, mừng rỡ nói: “Mộc Khôi, ngươi an toàn vô sự ư?

    Tốt!

    Tốt lắm!

    Những dũng sĩ còn lại vẫn khỏe cả chứ?”

    Mộc Khôi được hắn đỡ dậy, thấy hắn không có chút trách móc nào, mà lại còn mừng rỡ vì mình an toàn, rất cảm động, môi run lên, nói: “Thiếu chủ, những chiến sĩ đó đã tìm lại được một nửa, còn một nửa kia đã....”, hắn cúi thấp đầu, lại nói: “Mộc Khôi đã ra giết bảy tên địch, vốn định đuổi theo đi tìm thiếu chủ để bảo vệ, nhưng sương mù dày đặc, lại không phân biệt được phương hướng, không biết thiếu chủ đi hướng nào, nên đã....”

    Hắn chưa nói xong, Dương Hạo đã vỗ vai hắn, cười nói: “Trên chiến trường đao kiếm không có mắt, ai có thể biết mình có bảo toàn được tính mạng hay không, nếu không phải do ngươi quên thân bảo vệ ta, thì Dương Hạo ta đã trở thành thi thể rồi, ta xem ngươi như là huynh đệ, như chân với tay, chứ không phải là nô bộc, những câu như thế này đừng nói nữa.”

    Tiểu Dã Khả Nhi biết tài đánh đấm của Mộc Ân và Mộc Khôi, thấy họ trung thành với Dương Hạo như vậy, trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc: “lòng trung thành của họ với Dương Hạo là thật, không có chút giả dối, Dương Hạo, ngươi xứng đáng để họ kính phục đến vậy sao?”

    Dương Hạo vỗ vai Mộc Khôi an ủi, sau đó gật đầu với Tiểu Dã Khả Nhi, mỉm cười nói: “Tiểu Dã Khả Nhi, ngươi vất vả rồi.”

    Tiểu Dã Khả Nhi lạnh lùng nói: “Không phải khách khí, ta đã đưa người đến đây cho ngươi rồi, giờ ta đi về đây.”

    “Được, đợi khi có cơ hội ta mời ngươi uống rượu.”

    Dương Hạo chào hắn, Tiểu Dã Khả Nhi cười, xua xua tay, đoàn quân ở đằng sau hắn chạy như bay cùng hắn.

    Dương Hạo lại quay đầu cười với Mộc Ân ở bên cạnh, hỏi: “Sau khi ta đi, Lý Quang Nghiễm không làm gì bất lợi với các ngươi, Tiểu Dã Khả Nhi đã hộ tống các ngươi về đây, trên đường về Lý Quang Nghiễm có làm gì các ngươi không, có đuổi theo các ngươi không?”

    Mộc Ân lại xua tay nói: “Thiếu chủ, Lý Quang Nghiễm đúng là đã có chí hướng đánh vào ngài, sau khi ngài đi, Lý Quang Nghiễm lập tức đưa toàn bộ người đi đuổi theo.

    Thuộc hạ đã vội vàng gọi người đi đến bờ sông Vô Định, vừa đến nơi lại gặp mưa to, nước sông dâng cao, thuộc hạ vội qua sông, tiến về thảo nguyên, vừa mưa xong lại gặp sương mù.

    Đến khi sương mù tan đi, người và ngựa của Lý Quang Nghiễm đã không còn uy hiếp được với chúng thần nữa.

    Thiết nghĩ hắn cũng đã nghĩ đến trận này, nên chưa đến công kích.

    Sau khi Mộc Ân trở lại, thần lại bảo anh ta mang theo người và ngựa đi tìm tung tích của đại nhân, trên đường đã gặp người của Lý Quang Nghiễm, hai bên có đấu với nhau, đến ngày thứ hai vẫn không thấy thiếu chủ quay về, thuộc hạ thật sự hoảng rồi, nhưng lại không thể rời thương đội, lại sợ thiếu chủ đến tìm muộn hơn chút nữa, nên chỉ đành đợi ở đó.

    Đợi một ngày một đêm, vẫn không thấy bóng dáng đại nhân đâu, thuộc hạ thật sự không biết làm thế nào, Tiểu Dã Khả Nhi bèn tìm đến rồi.

    Như thiếu chủ đã căn dặn, Tiểu Dã Khả Nhi đã đồng hành với chúng thần về đến đây.

    Suốt dọc đường, thuộc hạ đã phái người đi xem xét tuần tra, Lý Quang Nghiễm đứng mãi ở đằng xa để thăm dò chúng thần, còn phái ngựa đi dò hành động của chúng thần nữa.

    Xem ra, giờ đây hắn cũng không biết thiếu chủ sống chết thế nào, đang trong tình trạng lo lắng không hiểu nổi.”

    Dương Hạo cười nói: “Lý Quang Sầm không phải là người ngốc, dù là hắn không biết sự sống chết của ta, giờ đây có lẽ cũng đã hiểu ra rồi, biết ta đã về đến bộ lạc Dã Ly Thị một mình để xin viện trợ và cứu binh, cũng biết ta đã “câu kết” với bộ lạc Dã Ly Thị rồi, ha ha....Giờ điều hắn ta đang do dự không phải là có nên giết ta hay không, mà là ta và thương đội của ta đã bình yên đến được bộ lạc Dã Ly Thị, hắn nên chạy về Ngân Châu thành hay là tìm đến bộ lạc Dã Ly Thị để phá vỡ kế hoạch của ta và Hoành Sơn Chư Khương.”

    Mộc Ân nói: “Lý Quang Sầm đã đoán ra thiếu chủ liên hệ với Dã Ly Thị, lại còn tự mình chui vào miệng cọp hay sao?

    Theo thuộc hạ thấy, hắn sẽ về đến Ngân Châu, sau đó bàn mưu tính kế, đó có lẽ là khả năng lớn nhất có thể xảy ra.”

    “Chưa chắc.”

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Từ con có thể nhìn thấy cha.

    Hắn đã đoán được ta và bộ lạc Dã Ly Thị câu kết với nhau, nhưng cũng không thể đoán được quan hệ thực sự của ta và Dã Ly Thị là gì.

    Dù cho Dã Ly Thị trước kia tạo phản với Hạ Châu, nhưng bộ lạc đó cũng chỉ công kích những bộ lạc vòng ngoài của Hạ Châu mà thôi, còn Lý Quang Sầm thì là người trong trung tâm hạt nhân của Hạ Châu, giờ đây Dã Thị lại một lần nữa hàng Hạ Châu, trước mặt những người đứng đầu các bộ lạc Chư Khương Hoành Sơn, chẳng lẽ lại dám dậy binh bỏ qua mối nguy hiểm binh của Hạ Châu mà lấy mạng hắn ta sao, nên hắn không hề sợ, chắc chắn hắn sẽ đích thân đến đây, rồi sẽ giao lượng với ta tại bộ lạc Dã Ly Thị một phen.

    Kẻ yếu...không biết ngoại giao, trong mắt Lý Quang Nghiễm, Dương Hạo ta mãi là kẻ yếu.”

    Trong ánh mắt Mộc Khôi lộ ra một tia sát khí, hắn gằn giọng nói: “Thiếu chủ, nếu hắn đến rồi, chúng ta lẳng lặng giết hắn ngay tại trận, Chư Bộ Hoành Sơn sợ mang họa vào thân, chẳng lẽ lại dám tuyên truyền tin hắn bị giết hay sao.”

    Dương Hạo lắc đầu: “Ngươi có thể đảm bảo hắn ngốc đến độ mang tất cả người ngựa vào trong trại của Dã Ly Thị hay sao?

    Mặc dù Dã Ly Thị kết đồng minh với chúng ta, nhưng ngươi có chắc chắn được rằng trong tình trạng không biết những bộ lạc khác của Chư Bộ có đồng ý quyết chiến một trận sống còn với Hạ Châu hay không mà Dã Ly Thị lại yên tâm để chúng ta giết Lý Quang Nghiễm, kết thù với Hạ Châu hay không?”

    Hắn móc ra một đồ vật trong người, rồi đưa vào trong tay Mộc Ân, nói nhỏ: “Đánh là nhất định phải đánh, nhưng đại hội Dã Ly Thị Chư Khương chỉ là một trận văn đấu thôi.

    Đất đấu võ không phải là ở nơi này.

    Mộc Ân, Mộc Khôi, tí nữa chúng ta thay quần náo, đem người đến hội Chư Khương.

    Hai người các ngươi không đi được rồi, có một chuyện lớn, ta cần hai người các ngươi đi làm.

    Chỉ cần các ngươi đánh trận này cho đẹp, trận này của ta ở trong bộ lạc Dã Ly Thị không thể thua được nữa rồi!”

    Viêm đế cốc, chỉ cách bên ngoài Ngân Châu đến ba dặm.

    Thất Tinh Dịch là quân trấn, ngoài quân phòng vệ và một bộ phận người nhà của quân sĩ, những bách tính ở đây để mưu sinh rất ít, chỉ có một vài quán rượu, nhà khách, còn lại hầu hết là những người thương nhân cũ, họ nhất định không thể rời xa nơi đây, vì thế ngoài 30 dặm, tòa Viêm Đế Cốc này càng lạnh lẽo hơn.

    Viêm Đế Cốc lạnh lẽo, hoang vu, cây cối ít, giữa hai ngọn núi là một sơn cốc hoang vu, dù là ở trong cốc hay là trên núi, hầu hết đều do những cục đá lớn màu xanh đậm tạo thành.

    Tòa sơn cốc này, đã được gọi là Viêm Đế Cốc không biết từ bao giờ.

    Tên của Viêm Đế Cốc, là do người Khương muốn kính nhớ đến Viêm Đế nên đã đặt tên đó.

    Hoa Hạ chính thống, đến Man Di.

    Tộc người đầu tiên của Hoa Hạ, là hai nhà vua Viêm Hoàng, Hoàng Đế là người Di, Viêm Đế là người Khương, triều Hạ là do người Khương tạo nên, đến đời Chu, lại là do Di Cơ Thị làm chủ thiên hạ.

    Vì thế Nghiêm Đế và Đại Vũ, đều là tổ tiên đáng kính của người Khương.

    Trong Viêm Đế Cốc, từ trưa ngày hôm qua, đã bắt đầu có nhiều binh mã đến nơi.

    Đội người ngựa đầu tiên vừa đến, là đã thiết kế tù và ở hai bên đỉnh núi và ngoài cổng cốc, những người đến sau cứ ba trăm ngựa thành một đội, đến chiều ngày hôm nay, chi thứ 13 cũng là đội cuối cùng đã đến nơi.

    Lúc đó vừa vặn có hai người Khương thả mười mấy con ngựa ở gần Viêm Đế Cốc, đang đón đội cuối cùng vào trong sơn cốc, họ nghe thấy có tiếng bước chân ngựa chạy đến, bị Nạp Mộc Hãn hạ lệnh bắt lại.

    Trong mắt loại Hán Tử cả đời rong ruổi trên lưng ngựa chinh phạt bốn phương như hắn ta, giết người cũng như giết gà giết chó, chẳng có gì khác.

    Việc lớn nằm ở sự sinh tồn của mọi người, sao lại có thể thương xót cho người khác được.

    Khi mặt trời đã khuất sau dãy núi, Mộc Khôi đơn độc cưỡi ngựa, cuối cùng cũng đến, vừa đón hắn vào trong cốc, Nạp Mộc Hãn bèn kinh ngạc nói: “Sao chỉ có mình ngươi đến thế này, Mộc Ân đã ở lại bên cạnh thiếu chủ rồi sao?”

    Mộc Khôi nhe răng cười: “Mộc Anh đại nhân, Mộc Ân có một trọng trách khác, đã được thiếu chủ haj lệnh, vội vàng đến phía bắc Ngân Châu rồi.

    Thần đến đây, chỉ là để mang đến sách lược tỉ mỉ hơn của thiếu chủ, trận này, để các vị đại nhân chỉ huy, Mộc Khôi chỉ làm người ti phong thôi.”

    Mấy năm nay, trong bộ lạc nếu có việc lớn, thì đều là do những người thanh niên cười tráng như Mộc Ân, Mộc Khôi đứng đầu, những người già như Nạp Mộc Hãn đã lui về sau rồi, nhưng lần này Lý Quang Sầm đã quyết đánh lớn, nên gọi tất cả những người đàn ông trong bộ lạc đến, những người lão tướng như ông ta cũng được phái đến, sự vui mừng của họ, cả đời này của Mộc Khôi cũng không cảm nhận được hết.

    Nhưng Dương Hạo gọi hắn đến không phải là để hắn chủ trì đại cục.

    Những người du mục trên thảo nguyên, dù là không biết chữ, không học hành, cũng biết thuật thống lĩnh quân, thuật chiến trận, những người lão tướng như Nạp Mộc Hãn dù một chữ bẻ làm đôi cũng không biết, nhưng tác chiến cầm đầu binh sĩ lại không hề kém hơn người khác, lấy bất cứ một người nào trong số họ ra, cũng có thể chống đỡ được một mặt.

    Còn nói đến chiến thuật cụ thể, những gì Dương Hạo biết, những kinh nghiệm và năng lực của hắn, không thể nào bằng họ được, vì thế hắn yên tâm giao việc chỉ huy cho họ, bản thân mình chỉ đề ra kế hoạch để làm tham khảo.

    Mộc Khôi vừa đi vừa nói về dụng ý và hướng đi của Mộc Ân với những người trưởng bối, nghe xong Mộc Khôi giải thích, những người đó mới hiểu được, rằng tính Mộc Ân cẩn thận, ở điểm này hắn hơn hẳn so với Mộc Khôi, việc hắn đi làm có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực ra phải dùng người cẩn trọng mới được, phái người như hắn đi đúng là thích hợp hơn phái Mộc Khôi đi.

    Chương 215: Sáng sớm

    Đêm đã khuya, tất cả chiến mã đã được uống nước và an no cỏ, thanh thản nằm ngủ trên đám cỏ khô.

    Trong sơn cốc lặng im, dưới sự bảo vệ của đêm khuya, mặc dù có người đến gần đó, họ cũng không hề chú ý đến trong sơn cốc lại có người, mà số lượng không hề nhỏ: đến những ba nghìn người.

    Trong Viêm Đế Cốc chỉ có một chỗ hắt ra ánh lửa, đó chính là một chỗ lõm vào của vách núi, đốt lửa ở đây, trừ phi có người đi hẳn vào trong sơn cốc, nếu không sẽ không chú ý đến chút ánh lửa mờ mờ hắt ra này.

    Nạp Mộc Hãn, Mộc Khôi, Sĩ Cân đang ngồi vòng tròn vây quanh đám lửa, gặm xương bò khô khốc, uống rượu ngon và thảo luận về những tình tiết cụ thể của hành động đánh Thất Tinh Dịch ngày mai.

    Thất Tinh Dịch là quân trấn đứng đầu của Ngân Châu về phương nam.

    Ở nơi đó có đến hai nghìn một trăm người quan binh, chuyên trách việc trấn an Hoành Sơn Chư Khương.

    Giờ đây Hạ Châu tranh đấu với phía nam Thổ Phiên, phía bắc Thổ Phiên cũng đang muốn khởi dậy, gần Ngân Châu không ngừng xuất hiện hình ảnh của họ, vì an toàn, Lý Quang Nghiễm đã rút năm trăm binh sĩ trong Thất Tinh Dịch, điều động đến bắc Ngân Châu.

    Trước khi Lý Quang Nghiễm bí mật đi đến thảo nguyên giết Dương Hạo, hắn đã điều thêm năm trăm binh sĩ bổ sung cho lực lượng bắc tuyến, giờ đây Thất Tinh Dịch chỉ còn một nghìn một trăm người, lấy hơn ba nghìn người đối đầu với hơn một nghìn người, chỉ cần có thể thuận lợi phá thành, là có thể tiêu diệt tất cả bọn chúng dễ như trở bàn tay.

    Nhưng giữa hai quân trấn ở Ngân Châu thành, đều có những đài lửa cao dùng để liên lạc, nếu xảy ra sự cố, nhất định sẽ đốt lửa hoặc bắn pháo tín hiệu, nhận được tín hiệu, chắc chắn những Chư Dịch sẽ lập tức đóng cửa, đóng toàn thành, về phía Ngân Châu nhất định cũng sẽ điều động quân ra ứng cứu.

    Vì thế đừng thấy Thất Tinh Dịch chỉ có hơn một nghìn quân, dù là một trăm quân, cũng không dễ dàng đánh hạ bọn chúng, trừ phi sau khi đã hạ được Thất Tinh Dịch, thành công xong là bỏ chạy, không tiếp xúc với đại đội địch.

    Mà Dương Hạo chỉ có chút tiền vốn này, lần này đã đưa ra toàn bộ tiền vốn của mình, cái mà hắn muốn đương nhiên không chỉ là một Thất Tinh Dịch.

    Nhưng nếu muốn chiếm được cả Ngân Châu, thì phải cắt đứt sự quan hệ mật thiết giữa các quân trấn với nhau, cô lập chúng trở thành những thành trì đơn độc, hơn nữa không thể phát giác ra được có người đang tiến đánh vào, thế mới có thể công kích được toàn bộ.

    Trận này, Dương Hạo không dùng đến người ngựa của Đảng Hạng Thất Thị, đã là đánh nhau thì người ta giành giật thời cơ, nếu Dương Hạo cứ từ từ làm từng bước một, chuẩn bị người ngựa, hai bên cùng xuất binh, đội quân uy hùng đến nơi, đợi đến khi hắn bước vào được Thất Tinh Dịch, người đón đầu hắn ta là tướng sĩ áo giáp sắt, người thống lĩnh nhất định là Lý Quang Nghiễm rồi.

    Trận này hắn càng không thể nói với Lân Châu, Phủ Châu để mượn binh, Phủ Châu chỉ đồng ý là sẽ viện trợ để bảo vệ Lô Lĩnh Châu, chứ không đồng ý xuất binh vì hắn.

    Nếu lần mạo hiểm này mà thất bại, Hạ Châu nhất định sẽ làm hòa với Thổ Phiên, cắt đất chia nhau, từ đó có thể bảo vệ được uy quyền của hắn.

    Vì thế hắn chỉ có thể dựa vào chính sức mình, mặc dù rất mạo hiểm, nhưng những gì đạt được cũng rất lớn, nếu mọi sự thành công, thì không chỉ có thể bỏ được mối lo trước mắt của Lô Lĩnh Châu, được bình yên trong thời gian hai ba năm, mà còn có thể đạt được sự tôn trọng và giúp đỡ của Phủ Châu, Lân Châu.

    Những điều giành được từ trận này thật sự rất lớn lao, xứng đáng để Dương Hạo mạo hiểm.

    Nạp Mộc Hãn nghe mọi người thảo luận, nói lớn lên: “Ngày mai đánh trận Thất Tinh Dịch, việc làm đầu tiên là phải chiếm lĩnh đài lửa, ngăn chặn việc thông tin liên lạc của chúng.

    Bích Túc đã vào thành rồi, lại có Mộc Khôi tiếp ứng, ta thấy....ít nhất cũng có bảy phần nắm chắc trong tay.

    Mộc Khôi, đài lửa này, mỗ giao cho ngươi rồi, nếu không thể khống chế được đài lửa thì cũng không cần về đây nữa.”

    Mộc Khôi lớn tiếng đáp lại, Nạp Mộc Hãn cười nói: “Thời gian công kích thì theo như thiếu chủ nói, định vào sáng sớm ngày mai, bà nó chứ, mấy năm rồi không được cầm dao giết người, bàn tay này đã ngứa cả rồi, giờ Tào Mỗ phải giết cho nó sướng tay mới được.”

    Sĩ Cân cười ha ha.

    Đã rất muộn rồi, những người Hán Tử đã theo Lý Quang Sầm trong suốt cả những cuộc hành trình khó khăn nhất vẫn còn đang nói nói cười cười, nhìn ra xa, chỉ thấy họ đang ăn thịt uống rượu, nói cười vui vẻ, không thể nghĩ đến việc họ đang thảo luận chính sự, mà đó lại là một trận đánh kẻ chết người sống.

    Một trận sống còn, đối với họ, cũng chỉ nhẹ nhàng như “nhấp chén rượu” mà thôi...

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� �� � �※※※※※※※※※※※※※

    Sáng sớm thức dậy, Dương Hạo vẫn cảm thấy đầu hơi đau, tối qua Tô Ca vì hoan nghênh tri phủ Lô Lĩnh Châu là Dương Hạo và đoàn thương nhân đến, đã mở một cuộc đại hội linh đình, cuộc đại hội này giống như lần trước hắn ở bộ lạc Tế Phong Thị, Ngũ Liễu Thư đã khoản đãi hắn vậy, trên thảo nguyên có rất nhiều người vây quanh đống lửa ngồi thành một vòng tròn, ở bên cạnh có đồ ăn, mọi người đứng đầu đều được ăn thịt rất thịnh soạn, thiếu nam thiếu nữ nhảy múa hát ca trong vòng tròn, vô cùng vui vẻ.

    Dương Hạo đặt chân xuống đất, chỉ cảm thấy đầu hơi nằng nặng, mặc quần áo nhìn vào góc phòng, không thấy đồ vật nào để đánh răng rửa mặt cả, Dương Hạo bèn nói lớn: “Diệp đại công tử, chỗ này của ngươi không có gì để rửa mặt ư?” vừa nóivừa kéo tấm màn trước lều.

    Vừa kéo tấm màn lên, Dương Hạo ngớ người.

    Trước cửa là một người, cúi gập lưng, ánh mắt trời chiếu vào mắt hắn, hắn nheo mắt mới nhận ra cô gái này.

    Đã nghe Đường Diễm Diễm nói chuyện, cô gái này hình như bị cha bán cho Diệp Chi Tuyền để bù tiền rượu, lại được Đường Diễm Diễm giữ lại để làm tiểu nha hoàn, mấy ngày nay hắn bận việc gặp những người đứng đầu bộ lạc, đi sớm về muộn, đến Đường Diễm Diễm cũng không gặp được, đừng nói gì đến người này, nên không quen gì với cô bé cả.

    Dương Hạo ngước đầu rồi nói: “Ừm, ngươi...ngươi tên là gì ấy nhỉ, Ni...Ni Mã Đức?”

    Cô bé đó cúi gập người, thấp hơn của mười đọ, không biết đứng ở đó từ lâu hay là nghe thấy tiếng Dương Hạo mới bắt đầu hành lễ, lúc này nghe hắn hỏi, lập tức lại khom người thấp hơn chút nữa, rồi cung kính đáp: “Tì nữ tên là Cách Ni Mã Dịch, thưa lão gia.”

    Cách xưng hô tì nữ và lão gia này là được học từ Đường Diễm Diễm hôm qua, sau khi Đường Diễm Diễm mang cô bé về từ chỗ Diệp Chi Tuyền, cô bé mới biết hóa ra thiếu chủ tuấn tú đó thực ra là một cô nương xinh đẹp.

    Tối hôm qua, Đường Diễm Diễm vui vẻ học nhảy múa, nàng vui đến độ kéo cả Dương Hạo cùng nhảy với mình, lúc đó cô bé mới biết quan hệ của Dương Hạo và Đường Diễm Diễm.

    Chủ nhân của một gia đình chỉ có thể là đàn ông, vì thế cô bé bắt đầu cung kính với chủ nhân này của mình, con cái nhà nghèo, thường hiểu biết sớm hơn một chút.

    “Ừm ừm, đúng rồi, Cách Ni Mã....Dịch....”

    “Đường cô nương đã đặt một tên khác cho con, lão gia.”

    “Ừm?

    Tên là gì?”

    “Gọi là Tú Tú, thưa lão gia.”

    “Tên có rồi còn phải đổi làm gì nữa?”

    “Đường cô nương nói, tên kia đọc rất khó, hơn nữa lại giống như một câu chửi người vậy, thưa lão gia.”

    Dương Hạo sờ sờ mũi, nói: “Ừm, đổi rồi thì thôi, cái tên Tú Tú cũng hay lắm, có điều ngươi không cần phải uốn lưng thế đâu, cũng không cần phải trả lời mỗi câu của ta là phải thêm hai chữ “lão gia” vào như thế, gọi là ‘đại nhân’ được rồi.”

    “Vâng, đại nhân.”

    “Ngươi đứng ở đó làm gì?”

    “Đợi mặc áo, rửa mặt cho ngài, đại nhân.”

    Dương Hạo xua tay định nói là không cần, tay vừa đưa lên không trung, định nói nhưng lai nuốt lời vào trong, thế giới này là như vậy, không để cho cô ấy làm những việc này, thì có thể để cô ấy làm việc gì?

    Dương Hạo không nói gì thêm nữa, quay người đi vào phòng, Tú Tú đã chuẩn bị xong nước, để ở ngoài, giờ vội vàng bê chậu nước đi theo hắn vào trong, hầu hạ hắn rửa mặt mặc quần áo, động tác rất nhanh nhẹn.

    “Đường cô nương vẫn chưa dậy ư?”

    Dương Hạo giơ hai tay, để Tú Tú thắt thắt lưng cho mình, rồi thuận miệng hỏi.

    Tú Tú cung kính đáp: “Đường cô nương tối qua uống rượu, vừa nãy vốn đã dậy rồi, nhưng lai thấy đau đầu nên ngủ tiếp, thưa đại nhân.”

    Dương Hạo cười, thắt lưng đã thắt xong, tay hắn vừa buông xuống, lại nghe thấy tiếng tù và u u thổi lên, hình như âm thanh truyền vào từ ngoài trại, Dương Hạo lắng nghe, không hiểu ý của âm thanh đó là gì, rồi lắp bắp tự hỏi: “Kỳ lạ thật, mới sớm tinh mơ, ai đang thổi tù và vậy nhỉ?”

    Tú Tú lại nghe hiểu âm thanh này, nên vội nói:”Đây là âm thanh biểu thị người đúng đầu có thân phận cao đã đến rồi, tiếng tù và báo cho những người đứng đầu trong trại ra đón tiếp, thưa đại nhân.”

    Mắt Dương Hạo chợt sáng lên, hắn bỗng nhanh nhẹn nói: “Người có tư cách lớn đến thế trước mặt tộc trưởng Dã Ly Thị, để ông ấy phải đích thân ra tiếp đón, người đó là ai?”

    Não hắn xẹt qua một suy nghĩ, mặt Dương Hạo lộ ra một nụ cười, hắn nói: “Lý Quang Nghiễm!

    Quả nhiên là hắn đã đến rồi!”

    Hắn kéo chiếc thắt lưng, chiếc áo bào vừa mặc lên người giờ rơi xuống đất: “Đã có người đứng đầu đầy quyền uy đến chốn này, thì ta cũng phải đích thân ra đón, nào, Tú Tú, ngươi mang công phục của ta đến đây!”

    Thất Tinh Dịch, khi ánh mặt trời đã chiếu những tia sáng vàng lên cổng thành, những binh sĩ đứng gác mới ngẩng đầu nhìn ra mọi hướng, lười nhác xuống dưới tường thành, mở cổng thành.

    Trước cổng thành không có ai bảo vệ, không có cầu, cổng thành dùng một tấm của cứng tạo thành, cũng không chắc chắn là mấy.

    Mở cổng thành, mấy người binh sĩ giơ súng lên, nghiêng nghiêng ngả ngả đi đến, đằng sau là một người Đại Hán một tay cầm đao, một tay cầm cương ngựa, cao giọng nói: “Vội vàng gì cơ chứ, đứng cho vững, đứng cho vững, xếp hàng vào, chuẩn bị cho tử tế thuế qua thành, còn có cả dẫn đường nữa.”

    Lúc này lão bách tính ở ngoài thành vội vàng đứng ngay ngắn vào, có người còn đẩy xe nhỏ, vác ổ gà nữa, còn có người còn mang quang gánh đi bán rau, thực là đều là bách tính ở những thôn nhỏ quanh đó.

    Nơi này thôn trấn rất ít, khoảng cách giữa những nơi đó đều không gần nhau, lúc này những thương nhân từ những thành trấn khác đến vừa đi không lâu, phải đến đây chờ tới lúc trưa.

    Vì lúc này người vào thành đều là người quen thường xuyên đến Thất Tinh Dịch làm ăn buôn bán, vì thế không cần phải chứng minh thân phận của mình, vất mấy văn tiền thuế qua thành lên bàn là có thể vào thành.

    Đúng lúc này, ở đằng xa có mười mấy con ngựa chạy đến, viên quan trên ngựa nheo mắt, rồi trừng mắt với tên binh sĩ đang rướn cổ ra nhìn mắng: “Nhìn cái gì mà nhìn, kỳ lạ gì chứ, mới mười mấy người, chẳng lẽ họ là người vào thành để đoạt thành hay sao?

    Hừ!”

    Hắn đi lên trước mấy bước, ròi đứng ở giữa đường, hai chân dang ra, hai bên giày da trâu đứng vững trên mặt đất, hai tay chống nạnh, mũi nghểnh lên trời, đợi những người đó đến.

    Một lúc sau, đám mười mấy con ngựa đó đã đến trước mặt hắn ta.

    “Đứng lại!”

    Viên quan thò tay ra trước mặt, hét lên: “Đây là chỗ nào mà để các người có thể tự ý qua được?

    Các người là ai, báo danh mau!”

    “U!!!!” một người Đại Hán trên ngựa thắng ngựa lại, rồi dùng roi quất ngựa chống chiếc mũ trên đầu lên, lộ ra hai hàng lông mày đậm và mấy lọn tóc bện, rõ ràng là cách ăn mặc của người Khương, hắn nhìn tên quan này, rồi cười mắng: “Ái chà, tiểu tử nhà ngươi cũng to gan thật, có biết chúng ta là ai không?”

    Tên quan đó ưỡn ngực, ung dung nói: “Bổn quan là người canh cửa Thất Tinh Dịch Mã Khôn, các ngươi là ai?

    Mau xuống ngựa cho ta, ngoan ngoãn báo danh!”

    Mấy người Đại Hán trên ngựa cười ha ha, người ở trước xì một tiếng, dùng roi quất ngựa đập đập vào vai hắn rồi mắng: “Lão tử ta đi cả ngày cả đêm đến đây, vừa khát vừa mệt, làm gì còn hơi đâu mà đôi co với nhà ngươi, cứ canh cổng cho tốt đi, lão tử vào nghỉ ngơi, hồi lại chút mạch máu rồi lên đường tiếp.”

    “Các....các ngươi là...?”

    Mã Khôn há to miệng, nói lắp bắp.

    “Tự mình xem đi!” một người Đại Hán nói, đưa tay tháo miếng lệnh bài trên eo, rồi dúi vào lòng hắn.

    Mã Khôn nhận được tấm lệnh bài, chỉ thấy bên trên có khắc vài hoa văn kỳ lạ, mặt sau có một con chim gì gì đó được khắc nổi lên, vô cùng tinh xảo.

    Mã Khôn nheo mắt lại, lại nhìn tấm lệnh bài cẩn thận một lần nữa, lúc này mới lo lắng hỏi: “Các vị....là hộ vệ của Phòng Ngự Sử đại nhân sao?”

    “Hừm!”

    Một người Đại Hán khom lưng, giật lại chiếc lệnh bài trong tay hắn, rồi nói: “Tên khốn không có trí nhớ, mấy ngày trước hai trăm người của chúng ta còn từ đây đi đến phía nam, ngươi có biết không?”

    Mã Khôn chợt tỉnh ra, “A” lên một tiếng rồi nói: “Hóa ra là các ngài, các vị đại nhân...Việc đó đã hoàn thành rồi sao?”

    Đại Hán ở trên ngựa cười nói: “Việc này ngươi cũng hỏi được sao?

    Không biết điều phép gì hết, các huynh đệ, đi thôi, chúng ta đi tìm Một La Mai Bố để lấy rượu uống.”

    Một La Mai Bố là trấn tướng của Thất Tinh Dịch, nghe những người ở trước mắt nói tự nhiên đến thế, chức quan có lẽ không ở dưới Một La Mai Bố được, Mã Khôn không dám ngăn thêm nữa.

    Đại Hán đó thúc ngựa đi qua hai bước, còn quay lại dặn dò: “Đại đội người ngựa của chúng ta còn ở đằng sau, một lúc sau mới đến được đây, còn có người đã bị thương, cần phải cứu chữa kịp thời, ngươi dọn dẹp cổng thành một chút, đừng để mấy người dân này cản trở chúng ta vào thành.”

    Nói xong câu đó, mười mấy người đi thẳng vào thành, Mã Khôn nhìn theo đám khói bụi dưới chân ngựa, bực bội nhìn sang đám dân đang đứng đó, thấp giọng chửi: “Cái thá gì chứ, chỉ biết ra oai với lão tử thôi, đúng là....Bà nó chứ!”

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� �� � �※※※※※※※※※※※※

    Nghe nói Lý Quang Nghiễm đến, Tô Ca giật mình.

    Giờ đây đã kết đồng minh, có kế hoạch tích lũy lực lượng, bây giờ không thể có xung đột gì với Hạ Châu, trong lòng có chút lo lắng, bèn đánh mất duệ khí.

    Nên gặp mặt hành lễ cẩn thận, giả vờ rất kính trọng Hạ Châu, hay là cố tình lờ đi không gặp, đúng là không biết làm thê nào, nên vội vàng chạy đến tìm Dương Hạo.

    Dương Hạo chỉ nói một câu: “Gặp, từ giờ, ta là khách của ngài, hắn...cũng là khách của ngài, ngài nên làm thế nào thì làm như vậy!”

    Thế là, đội quân do Tô Ca đứng đầu không khuất phục trước ai giờ đã ra đón.

    Đại đội người ngựa đến cửa, hai bên ngớ người ra.

    Lý Quang Nghiễm không ngờ Tô Ca lại làm ra một thế đón tiếp long trọng thế này, còn về phía Tô Ca cũng không ngờ, Lý Quang Nghiễm chỉ mang đến hai mươi ngựa.

    Dương Hạo thấy vậy ngầm bái phục, Lý Quang Nghiễm giờ có khoảng 150, 160 người, nếu sự hợp mưu của Dã Ly Thị và Dương Hạo bất lợi với hắn, hắn đã mang toàn bộ quân đến để giết rồi.

    Nhưng hắn chỉ mang theo hai mươi người ở bên cạnh, điều đó cho thấy hắn đã quyết định rồi.

    Ở đó còn có những người đứng đầu đến từ Chư Khương Hoành Sơn, bọn họ từ trước đến giờ đều là cỏ trên tường, hai mặt đổ rồi, trừ phi Tô Ca quyết tâm đánh một trận ra trò với Lý Thị, nếu không thì dưới con mắt thiên hạ, vẫn không dám có nhất cử nhất động gì không có lợi với hắn, không chỉ không dám làm điều gì bất lợi với hắn, mà còn nghĩ mọi cách bảo vệ sự an toàn cho hắn, không để hắn xảy ra bất cứ việc gì trong bộ lạc của mình, vì thế đừng nói là chỉ đem mười người, dù hắn chỉ đơn thân độc mã tiến vào, thì cũng không phải sợ gì.

    Lý Quang Nghiễm đoán rằng Tô Ca sẽ không dám làm gì hắn, giờ thấy những gì mình nghĩ đã đúng, nên trên mặt Lý Quang Nghiễm lộ ra một nụ cười.

    Vừa thấy Lý Quang Nghiễm, Tô Ca cũng cười rất tươi, ông già gầy còm này ngày hôm nay mặc áo bào dài màu trắng, gió thổi qua, như là trong chiếc áo ấy chỉ có một cành trúc vậy, bay dập dềnh đến trước mặt Lý Quang Nghiễm.

    “Ha ha ha, Lý Quang Nghiễm đại nhân, ngọn gió nào đã đưa đại nhân giá đo bộ lạc của ta thế này.”

    “Ta...”

    Lý Quang Nghiễm vờ cười mở miệng, chưa kịp nói hết câu, Tô Ca đã vội vàng bước lên đằng trước dang hai tay ôm chầm lấy hắn.

    “Ấy...”

    Lý Quang Nghiễm chưa kịp hồi lại, Tô Ca lại quay người, lấy một sợi Ha Đạt màu đỏ từ tay Kham Mạt Nhi, nhiệt tình nói: “Lý Quang Nghiễm đại nhân, dải Ha Đạt này tượng trưng cho thành ý chân thật nhất của Tô Ca ta, nó giống như chuỗi ngọc như ý, tượng trưng cho sự tôn kính trong như ngọc của Tô Ca, và sự thăm hỏi nồng hậu nhất của ta.

    Mong đại nhân nhận sự chúc phúc và lòng tôn kính của lão Tô Ca này dành cho ngài.”

    Khương đỏ Tạng trắng, đây là món quà gặp mặt cao quý nhất rồi.

    Tặng một sợi Ha Đạt đỏ, là lễ tiết cao quý nhất tiếp đón khách của người Khương, Lý Quang Nghiễm dở khóc dở cười, đành theo thói quen của người Khương khom lưng xuống, để Tô Ca đem sợi đây thắt lên trán mình, sau đó thắt một nút, giờ đây trên đầu có màu đỏ, trông như là chú rể vậy.

    Những người đến bộ lạc Dã Ly Thị để làm ăn giờ dù có đang nghĩ gì cũng chạy đến đón tiếp, họ không bị cảm động bởi tấm thình tình của hai bên, mà đang chăm chú nhìn Tô Ca đại nhân và Phòng Ngự Sử Ngân Châu Lý Quang Nghiễm diễn kịch.

    “Quang Nghiễm đại nhân, ngài đến thật đúng lúc, đến đây nào, Tô Ca giới thiệu cho ngài một người khách quý.”

    Tô Ca vừa quay người, Dương Hạo đã cười tươi đi ra.

    Hắn đội mũ trên đầu, mặc áo bào, eo thắt thắt lưng, dưới chân đi một đôi ủng, mặt cười tươi như hoa, lúc la lúc lắc đi đến đón, mào đầu là hành lễ: “Lô Lĩnh Châu tri phủ, Châu Đoàn luyện sử, gì gì đó Vệ Dương Hạo, đã từng gặp Phòng Ngự Sử Lý đại nhân.”

    Lý Quang Nghiễm lại đơ người, nếu không phải Dương Hạo hành lễ của quan cấp dưới gặp quan cấp trên, thì hắn quên hẳn mình và Dương Hạo cùng làm quan cùng triều, cùng xưng là thần rồi.

    Nhưng, ở địa giới Tây Bắc, chức quan Đại Tống chỉ là một cái lệnh thôi, lúc cần thì đem ra bày, lúc không cần thì đem vất vào một xó, dùng cái tên hiệu đại nghĩa này là có thể khống chế được Lý Quang Nghiễm ta ư?

    Lý Quang Nghiễm không còn giữ nụ cười trên mặt, nhưng rồi hắn lại vội vàng đi lên trước, cười hà hà nói: “Hóa ra là Lo Lĩnh Dương đại nhân, đã ngưỡng mộ từ lâu, bổn quan ở Ngân Châu cũng đã nghe danh tiếng đại nhân, không ngờ lại gặp nhau ở đây, không biết....Dương đại nhân đến bộ lạc Dã Ly Thị này để làm gì?”

    Dương Hạo cũng vờ như lần đầu gặp mặt vậy, cười đáp: “Lô Lĩnh vừa mới xây dựng lên, bách tính là từ Bắc Hàn chuyển đến, Lô Lĩnh Châu chỉ được cái tên thôi còn kỳ thực chẳng có gì.

    Hạ quan được các quan trên tín nhiệm, đã nhậm chức tri phủ đại nhân, thì phải làm thế nào cho ra dáng quan phụ mẫu, nên phải tìm cách bảo đảm cho nhân dân có cơm ăn áo mặc.

    Giờ đến thăm hỏi Tô Ca đại nhân, họp cùng các bộ lạc Chư Khương ở Hoành Sơn, chính là để nghĩ các phát triển kinh doanh, cùng hợp tác có lợi với các bộ lạc Chư Khương.

    Làm quan phải nghĩ cho dân, thế mới đúng đạo làm quan mà.”

    Lý Quang Nghiễm cười ha ha, nói: “Tốt lắm, Ngân Châu của ta không gần lắm so với Lô Lĩnh Châu, bổn quan muốn đi thăm Dương đại nhân quả thực chẳng dễ dàng gì.

    Hôm nay bổn quan đi săn đến đây, chợt nhớ đến Tô Ca đại nhân nên tìm đến thăm, không ngờ lại gặp Dương đại nhân ở đây, xem ra đúng là ý trời rồi.”

    Dương Hạo nhìn hắn, cười nói: “Ồ?

    Lý đại nhân đi săn ở đây ư?

    Đúng là có nhã ý, sao....không nhìn thấy có con vật săn nào cả, dựa vào tài săn bắn của Lý đại nhân, lần này ra tay mà lại không thu được gì về sao?”

    Lý Quang Nghiễm cười đáp: “Chim óc hổ báo đều là những vật bình thường rồi, làm sao được bổn quan để ý đến.

    Hai ngày trước, bổn quan đi săn ở gần đây, nhìn thấy một con hồ ly lông đẹp, trong lòng ta vô cùng thích thú, muốn bắn một mũi tên hạ gục nó, để lột da nó ra, làm chiếc khăn quàng cho phu nhân của ta, ngày đông rét mướt còn có thể làm vật giữ ấm.

    Không ngờ con hồ ly đó vô cùng giảo hoạt, nó còn lẩn vào trong đám sương mù, trốn khỏi lưới của ta, giờ đây đã thoát khỏi mũi tên của ta rồi.”

    “Đáng tiếc đáng tiếc, thật là đáng tiếc” Dương Hạo tiêc nuối nói: “Hạ Quan cũng rất thích hồ ly, dù là con hồ ly giảo hoạt đến đâu, trước mặt hạ quan cũng phải hiện nguyên hình, Lý đại nhân đã thích có một con hồ ly, thì hạ quan nhất định phải tự tay đi săn một con hồ ly để dâng cho đại nhân, ý đại nhân thế nào?”

    Ánh mắt của Lý Quang Nghiễm sắc như dao, cười lạnh lùng rồi nói: “Ha ha, không cần đâu, còn hồ ly đó dù giảo hoạt đến mấy, nhưng cũng không thể thoát khỏi bàn tay của bổn quan đâu.

    Mặc dù nó đã chạy thoát được rồi, nhưng bổn quan đã biết sào huyệt của nó nằm ở đâu, con hồ ly này, sớm muộn gì cũng nằm trong tay ta!”

    “Vậy thì hạ quan xin chúc mừng đại nhân.”

    Dương Hạo mìm cười ngước đầu nhìn lên bầu trời, đang đúng lúc sáng, thế là hắn càng cười vui vẻ hơn: “Ôi chà, hạ quan sao lại nói chuyện dông dài với đại nhân thế này, đúng là hạ quan gặp được đại nhân nên đã vui quá trớn rồi, Tô Ca đại nhân đã chuẩn bị tiệc rượu đón tiếp, nào, Lý đại nhân, mời!”

    Chương 216: Thế như chẻ tre

    Hách Liên Hạ Thiên là tiểu thủ lĩnh trông coi Phong Hỏa Đài Thất Tinh Dịch.

    Thủ lĩnh ở Trung Nguyên dùng để chỉ người đứng đầu, đều không phải xác lập chức quan, ở trong Lý Thị quân lại là chức quan sĩ quan cấp cao, tiểu thủ lĩnh, chính thủ lĩnh, thủ lĩnh đều là chức quan chính thức.

    Tiểu thủ lĩnh Hách Liên Hạ Thiên quản tám binh sĩ, tám binh sĩ phân bốn nhóm, ngày đêm luân phiên nhau trông nom Phong Hỏa Đài cao ba trượng.

    Quân dịch hướng bắc của Ngân Châu mỗi năm đều nảy sinh ra những mâu thuẫn nho nhỏ với người Thổ Phiên, người Hồi Hất, người Khiết Đan.

    Phong Hỏa Đài vẫn có tác dụng của nó nên quân dịch hướng nam trong hơn mười năm nay không dùng đến một lần nào.

    Bất kì việc quan trọng nào cũng vậy, nếu như mười năm cũng yên tĩnh như này, người chấp hành nó cũng không khỏi sinh ra lười biếng mà lơ là mọi chuyện, Hách liên Hạ Thiên cũng đã coi cái chuyện quan trọng nhất là trông coi phong hỏa đài thành việc dễ dàng nhất.

    Hách Liên Hạ Thiên năm nay đã năm mươi tư tuổi, là một lão binh vô công rồi nghề, hắn chậm thăng chức.

    Sáu mươi tuổi thì cần phải giải ngũ về quê, hắn giờ chỉ là một tiểu thủ lĩnh, việc duy nhất của hắn chính là cả ngày tuần sát ở Phong Hỏa Đài, tuy không béo bở gì, nhưng cũng rất thoải mái.

    Mùa xuân năm ngoái, vợ hắn bệnh mà chết, đứa con gái cũng sớm lấy chồng, chỉ còn lại mỗi mình lão Hách Liên cô độc một mình, thỉnh thoảng ốm vặt, phải phó thác cho những phụ binh nấu cơm, ngày qua ngày đều rất thê lương.

    Nhưng giờ hắn lại cảm thấy mỗi ngày đều tươi đẹp, đến nỗi cả ngày không kể là gặp ai, đều nở nụ cười, cười đến mức mắt hắn híp lại, khóe mắt hắn nhăn nheo.

    Vì…hắn đang cố tìm một người vợ.

    Hôm trước có một đôi chị em chạy nạn vào Thất Tinh Dịch, hắn nhìn thấy hai chị em này, thuộc hạ của mình mấy tên phụ binh đang trêu chọc cô gái kia.

    Hai chị em đó, người chị xinh xắn, dáng người cao gầy, khuôn mặt quyến rũ, người em thì khỏe mạnh kháu khỉnh.

    Hách Liên Hạ Thiên lên phía trước hỏi han nguyên do, mới biết được hai chị em này vì trong nhà có sự xích mích với người bộ lạc hắn, bố mẹ bị giết trong lúc đánh nhau, hai chị em chạy suốt đêm ra khỏi Hoành Sơn rồi mới đến nơi này, những bộ lạc lớn nhỏ của Hoành Sơn đều vô cớ mà nảy sinh ra xích mích, Hách Liên Hạ Thiên nghe xong thì cũng không lấy làm lạ.

    Hách Liên Hạ Thiên thấy hai người, cô gái thì trẻ mà cậu bé thì chỉ tầm choai choai, nên cũng không đề phòng gì, Hách Liên Hạ Thiên liền quát bọn phụ binh không được trêu chọc cô nương, rồi thu xếp ổn thỏa chỗ ở cho họ.

    Các binh lính trông coi Phong Hỏa Đài liền thôi không trêu nữa, bọn chúng thích chiếm được thiện tâm của lão già Hách Liên sao?

    “Tận Xa, lão gia ta khi nào làm việc thiện?

    Làm việc thiện là điều không tưởng”.

    Hách Liên Hạ Thiên ngồi chồm hỗm ở sân tủm tỉm cười nói một mình.

    Hai tên binh phụ ngồi bên cạnh, ba người ngồi chồm hỗm ở đằng đó nói chuyện.

    “Trong nhà yên tĩnh quá”.

    Hách Liên Hạ Thiên than vãn, quay đầu nhìn căn phòng của mình, rồi mặt mày hớn hở nói:

    “Nhưng hai chị em này vừa vào cái thì không vậy nữa, có hơi người, hai ngươi nhìn xem, giờ cái tiểu viện của ta yên tĩnh làm sao.

    Hắc!

    Đầu phòng sáng sủa, về đến phòng ta cũng không cần phải lục đục nấu nướng nữa, vừa vào phòng thì có cơm nóng ăn”.

    “Ồ…, ta chính là nói, cái đầu của ngươi trở nên tốt bụng như này từ khi nào vậy, thật là khéo léo đó, có được hai chị em kia làm con gái nuôi, con trai nuôi, căn phòng của ngươi trong ngoài đều có người lo liệu, đến khi già cũng có người chăm sóc”.

    “Tận Xa, nhận con nuôi làm gì, khuê nữ nhà ngươi gả cho người ta cách hai trăm dặm, khó khăn lắm mới về thăm ngươi được một chuyến, chăm nom còn chưa xong, lại còn nhận con nuôi sao?”

    Hách Liên Hạ Thiên cười vui vẻ nói: “Các ngươi chưa nhìn thấy cô nương kia xinh đẹp lắm sao, tuy câm điếc, nhưng dáng người của cô nương ấy vừa vặn, khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào mới nở, chẹp chẹp, người ta thèm thuồng làm sao”.

    Hách Liên Hạ Thiên cười híp cả mắt vào nói:

    “Hai chị em nhà nó không nhà không cửa, giờ toàn bộ dựa vào ta, lão già ta đang cân nhắc, chờ mấy ngày nữa quen rồi thì ta sẽ nói với cô nương đó, nàng sẽ trở thành vợ kế của ta, vợ ta cũng chết được hơn năm nay rồi, không có vợ bên cạnh kể ra cũng buồn”.

    “Không phải đó chứ, ông lão Hách Liên này…”

    Một phụ binh cười nhạt nói:

    “Cô nương người ta sẽ đồng ý sao, ngươi cũng cần phải xem xem ngươi nhiều hơn người ta bao nhiêu tuổi chứ, như vậy có xứng đôi không hả ông lão ơi?”

    Hách Liên Hạ Thiên không đồng ý nói:

    “Tận Xa, lão gia ta tuy lớn tuổi rồi, nhưng bọn họ lạc đến nơi này, lại không có ý định bỏ đi, hơn nữa nói cho ngươi biết, họ ăn của ta, sống chỗ của ta, đến lúc đó muốn đi, có được không hả, đến một đồng bọn chúng cũng không có, đi sao được?”

    Hách Liên Hạ Thiên thở dài, lẩm bẩm:

    “Đến lúc đó, lão gia ta sẽ thoải mái hơn nhiều, việc tuần tra thị sát Phong Hỏa Đài vào mùa đông rét lạnh, vừa về đến phòng, có cơm canh nóng, còn có người con gái đẹp ngồi sưởi ấm cùng nữa, nghĩ thôi mà đã thấy thích rồi.

    Các ngươi nói xem, lão gia ta có sự khởi đầu may mắn không, mùa đông sắp đến rồi, nhưng với ta nó là mùa hè…”

    Hách Liên Hạ Thiên nghĩ nghĩ rồi tủm tỉm cười một mình, thì nghe thấy tiếng kèn “Uu…” vang lên, Hách Liên Hạ Thiên ngẩn người ra, rồi vịn tay vào gối đứng lên, ngẩng cổ nhìn lên trên Phong Hỏa Đài:

    “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

    Hắn trầm lặng một lúc không nói gì, rồi hắn nhảy dựng lên mà mắng:

    “Đồ rác rưởi, thay nhau phòng thủ mà cũng có kẻ nhàn hạ mà ngủ được sao?

    Nếu thực xảy ra chuyện gì, lão gia sẽ lột da các ngươi”.

    Một binh sĩ bên cạnh khuyên:

    “Hách Liên lão gia, rõ như ban ngày thế này, nếu như có người sờ nhẹ vào cánh cửa, lẽ nào thủ thành lại là bọn mù mà không thấy sao?

    Nên chúng đã sớm dùng tiếng kèn mà làm dấu hiệu, ngươi đừng lo lắng quá như vậy, ta trèo lên trên xem thế nào…”

    Nói xong liền đi nhanh về phía cầu thang.

    Lúc này phía cửa thành lại vọng lại một tiếng kèn ngắn ngủi, một âm thanh khiến người ta phát sợ, Hách Liên Hạ Thiên giậm chân kêu lên:

    “Con mẹ nhà nó chứ, xảy ra chuyện thật rồi, mau, mau trèo lên trên, mau nhả khói báo động, mau lên…”

    Hắn vừa nói đến đây, một binh sĩ đứng bên cạnh chới với, ngửa cổ về phía sau, cổ họng hắn bị đâm bởi một mũi tên sắc nhọn, hai con mắt của Hách Liên Hạ Thiên không chớp, trừng trừng nhìn cận cảnh đó, người đó chới với một lúc rồi ngã xuống.

    “Là…là tên nào?”

    Chân tay Hách Liên Hạ Thiên lạnh ngắt, miệng run run hỏi, hắn không dám quay đầu lại, lúc này, hắn nhìn thấy một người xuất hiện ở Phong Hỏa Đài, một thiếu niên khỏe mạnh, tay cầm cung tên, lạnh lùng nhìn về phía bọn binh lính.

    Ngay sau đó, có một bàn tay bịt nhanh miệng hắn, một thanh tiểu đao sắc bén cắt đứt cổ họng hắn, sau đó có bóng dáng người đàn bà đi qua, chạy về hướng Phong Hỏa Đài.

    Hách Liên Hạ Thiên nằm trên mặt đất, ánh mắt kinh ngạc nhìn cô gái câm điếc kia, nàng giống như một con vượn đang chạy tới phía trên, cô ta thực là đang chạy, Phong Hỏa Đài cao ba trượng, cô ta dường như dồn hết sức lực chạy lên trên.

    Hách Liên Hạ Thiên giống như một con gà bị cắt cổ, người run rẩy, phun ra một chút máu tươi ở cổ họng.

    Hắn biết mình sẽ chết:

    “Lão gia ta…cuộc đời là một người đứng đắn, ngay cả, ngay cả ngón tay của ta cũng không dích chàm.

    Người đứng đắn....Ôi…cô gái câm điếc kia cuối cùng là ai vậy, cô ta…sinh con đẻ cái mới là đoan trang, học đòi đàn ông chém chém giết giết, ngươi giết ta...đánh được Ngân Châu không?

    Tận Xa…”

    Mấy vị đứng đầu đứng lên mời rượu, Lý Quang Nghiễm tiếp chỉ, đợi mấy vị đứng đầu mời rượu xong, thì mới cười và nói:

    “Bổn quan chỉ là du săn đến đây, sự kính phục dâng trào trong lòng, mới đến gặp Tô Khạc đại nhân.

    Chư vị thủ lĩnh của các bộ không cần phải câu thức gì, mời mời mời, mọi người mời ngồi, chớ vì bổn quan đến mà khách khí nhé, ha ha…”

    Lý Quang Nghiễm ngồi ở ghế chính giữa, nói chậm rãi, thân mật, khiến người ta có cảm giác như một bị chủ nhân bình thường.

    Chủ nhân chân chính Tô Khạc ngồi bên cạnh, đối diện với Dương Hạo.

    Tiểu Dã Khả Nhi ngồi bên cạnh phụ thân, bộ mặt cực kì khó chịu, nhưng trong trường hợp thế này, căn bản không đến lượt hắn nói.

    Tô Khạc tươi cười nói:

    “Hôm nay Lý đại nhân đến thăm, là việc đại sự bậc nhất của trại trung ta, những chuyện khác đều gác lại cái đã, hơn nữa chúng ta cũng không có việc gì quá gấp gáp, tốt nhất phải làm cho đại nhân vui, đại nhân, mời!”

    Dương Hạo chen lời nói:

    “Lý đại nhân, hạ quan nghe nói, người Nam Thổ Phiên đang xung đột vũ trang với Hạ Châu Lý đại nhân, Bắc Thổ Phiên nếu như nay cũng không yên ổn, vào thời khắc căng thẳng này, đại nhân sao còn có thời gian nhà hạ du săn thảo nguyên vậy?”

    Lý Quang Nghiễm cười lạnh lùng nói:

    “Lý Thị Ta sống ở phía tây bắc biên thùy, dân chúng kinh doanh hơn trăm năm nay, có một cái gốc vững chắc, ai có thể lay động nó đây?

    Đội binh Ngân Châu tinh nhuệ, tường thành cao, Bắc Thổ Phiên chỉ cần rục rịch, bổn quan triển khai quân, lấy uy, bọn cường đạo lập tức sẽ lặng lẽ rút lui, không dám làm gì nữa.

    Và sẽ trở thành một trò hề”.

    Dương Hạo cười nói:

    “Chim dữ dựa vào đôi cánh, mãnh thú dựa vào móng vuốt.

    Các binh sĩ, thực kỳ lạ.

    Sợ rằng người Thổ Phiên dùng kế nghi binh, đại nhân tuy có đội quân tinh nhuệ, dũng mãnh thiện chiến, nhưng một khi địch nhân sở hở, cũng không tránh khỏi…”

    “Ha ha, nếu ai đó muốn có âm mưu quỷ kế gì với ta, thì đó chính là tự chui đầu vào chỗ chết, hắn dám đến, bổn quan sẽ đích thân dạy hắn một bài học và hắn sẽ không có đường về nữa.

    Thành Ngân Châu nếu là tảng đá, bọn địch bên ngoài sẽ sợ hãi, nhưng tường thành kiên cố như vậy, nếu như người của mình đào khoét một góc tường, thì tường thành sẽ bị sụp đổ, cho nên…cái mà bổn quan để ý tới chính là nội gián, nếu như ai đó ăn cây táo rào cây sung với Lý gia ta thì…”

    Hắn lẩm bẩm.

    Dương Hạo cười hì hì, mắt đánh sang nhìn sự bất an của các thủ lĩnh bộ lạc, nói:

    “Lý đại nhân quá lời rồi, ta ngươi đều là con dân Đại Tống, nguyện phục tùng một hướng, làm sao có chuyện ai đó gây bất lợi cho Đại Tống ta.

    Xem ra, Lý đại nhân trấn phủ Ngân Châu, các chư bộ người Khương Hoành Sơn chẳng lẽ không chịu đại nhân chịu sự quản lý của đại nhân sao?”

    Lý Quang Nghiễm cười nhạt, ánh mắt đảo nhẹ qua, nhìn xem phía chính diện và hai bên các thủ lĩnh nói chuyện, hắn cầm lấy chiếc dao nhỏ, ung dung cắt miếng thịt dê, chấm muối đưa lên miệng, rồi mới cười nói:

    “Dương đại nhân, khu vực tây bắc không giống với Trung Nguyên.

    Ngươi cũng biết mười năm trước Tiết độ Vĩnh Yên Chiết Đức Ỷ một lòng phục tùng Quan Gia Khai Phong, Quan Gia đã từng chính mồm nhận lời hắn: “Con cháu về sau, sẽ được làm việc trong Tri phủ châu”.Hạ Châu Lý Thị ta, Lân Châu Dương Thị, thực ra cũng giống nhau.

    Trong vòng địa bàn của Lý Thị, có thể tự chiêu mộ binh sĩ, tự trù binh nộp thuế, thậm chí…còn tự quyết định được việc dụng binh!”

    Câu cuối cùng, hắn gằn giọng nói, một vài thủ lĩnh ghé vai nhau thì thầm gì đó, Lý Quang Nghiễm ngồi thẳng dậy, ngạo nghễ nói: “Nói sai rồi, quyền lực như này, thực ra Lý Thị ta cũng thuộc vào bậc ngang hàng với Vua Phiên, Quan Gia tín nhiệm ân sùng như này, Lý Thị ta cũng phải có trách nhiệm đại trung với triều đình, vì Quan Gia mà giữ yên trấn Tây Phiên.

    Mà mong rằng tây bắc sẽ ổn định, việc này, tuyệt đối không được đi sai đường”.

    Hắn cúi người xuống, năm ngón tay hơi cong, cười nhạt nói:

    “Đối với tộc người ăn cây táo rào cây sung thì chỉ để bọn ngựa xé xác.

    Nếu như có bộ lạc nào đó cả gan dám câu kết với người ngoài sau lưng ta, có mưu đồ gây rối, ta Lý Quang Nghiễm đây sẽ xóa sổ hắn khỏi bộ tộc của mình.

    Trong lều lớn im ắng, các thủ lĩnh nín thở không nói gì, tựa hồ như một cây kim rơi xuống cũng sẽ nghe thấy vậy, không những các thủ lĩnh có bộ mặt khó coi, mà ngay cả Tô Khạc cũng dở khóc dở cười, Dương Hạo thì lại cười to nói:

    “Lý đại nhân không hổ danh là tướng lĩnh thống binh, thật là uy phong, thật là khí khái.

    Sống những ngày yên bình mà nghĩ đến những ngày gian nguy thực là khâm phục, song đại nhân nghĩ nhiều như vậy có quá lắm không?

    Hạ quan trên đường tới đây, chỉ thấy các bộ lạc yên bình làm ăn buôn bán, cuộc sống hòa thuận, vì vậy có thể thấy Lý tiết độ quả thực rất công chính nghiêm minh, làm gì cũng có kỷ cương đạo lý, xem ra sẽ chẳng có ai dại gì mà câu kết với bọn người ngoài như Thổ Phiên, Hồi Hất hay Khiết Đan đâu, như vậy sẽ không có lợi gì cho Đại Tống ta cả”.

    Lý Quang Nghiễm lại một lần nữa nhấn mạnh Lý gia, Dương Hạo thì lại nhắc đến Đại Tống, những lời nói nào là an cư lạc nghiệp, hòa thuận gắn bó, khiến nét mặt của các thủ lĩnh đều không tự nhiên, cách đây không lâu, Dã Ly Thị còn tập hợp lực lượng với Đảng hạng Thất Thị đánh Hạ Châu, Hoành Sơn chia làm ba không ai quản, bộ lạc người Khương lại càng thêm hỗn loạn.

    Hạ Châu và Phủ Châu, Lân Châu khai chiến, bọn họ hôm nay giúp đỡ bên này, ngày mai giúp đỡ bên kia, vừa là địch vừa là bạn, một khi xảy ra chiến trận thì thực là khinh khủng.

    Hạ Châu nếu như có chiến với Phủ Châu và Lân Châu, các bộ lạc lớn nhỏ Hoành Sơn sẽ thành hôm nay ngươi đến đánh lén ta, ngày mai ta đến tấn công ngươi, tóm lại, quanh năm suốt tháng sẽ không có lúc nào ngơi, với tình hình như vậy, làm sao mong một ngày có thể yên bình mà an cư lạc nghiệp được.

    Những lời mà Lý Quang Nghiễm nói rõ ràng là cảnh báo các bộ lạc không được tới quá gần Lô Lĩnh, nhưng những lời mà Dương Hạo nói thì lại có ý ngầm phản lại, nhưng bọn họ đều cảm thấy có chút bức xúc.

    Nhưng Lý Quang Nghiễm lại không tỏ vẻ tức giận gì, hắn cười ha hả và nói:

    “Ta đây tính tình thẳng thắn như cây cỏ vậy, nếu có lời nào không hợp thì bỏ qua cho ta, việc binh đao va chạm tất cũng có.

    Nhưng đều đó đều là cuộc chiến khí phách cả, cương đao còn có bao bọc, vết thương hở thì cần được băng bó, mọi người vẫn là huynh đệ của nhau, sẽ không vì thế mà gây hiềm khích.

    Dù sao chúng ta cũng cùng tổ cùng tông, là người một nhà, môi hở thì răng lạnh.

    Nhưng nếu như có ai đó câu kết với người ngoài, thì sẽ không có đường sống, trong mắt ta, hắn không bằng một hạt cát”.

    Dương Hạo cười mỉm nói:

    “Hạ quan hôm nay có thể ở đây hội ngộ cùng với các vị thủ lĩnh, chuyện trò vui vẻ, cơm no rượu say, chính là nhờ có một Lý đại nhân hào kiệt như vậy trấn thủ Ngân Châu, là lá chắn cho tây bắc ta chống đỡ kẻ thù bên ngoài.

    Lý đại nhân sợ có nội gian, kể cũng đúng.

    Nhưng…Thổ Phiên cũng tốt, Hồi Hất cũng vậy, giờ Nam Thổ Phiên xảy ra chuyện, họ có dịp để gặp nhau, khó bảo toàn sẽ không nhân cơ hội đó mà gây khó dễ, Lý đại nhân là thủ lĩnh của Ngân Châu, xa khu trung tâm, chẳng lẽ lại dựa vào Trình tướng quân hay sao?”

    Lý Quang Nghiễm nhướn mày, cười mỉm hỏi vặn lại:

    “Ngân châu ta có hàng rào là rừng rậm, lao không thể xuyên, Dương đại nhân cho rằng ai có thể phá nó đây?”

    Nạp Mộc Hãn phá thành rồi.

    Thất Tinh Dịch là trạm dịch thứ nhất bao ngoài của Ngân Châu, tuy nói Ngân Châu phía bắc hiện giờ tình hình gấp rút, nhưng tuyến nam vẫn bình yên vô sự, quân trấn giữ biên cương đã mất đi sự cảnh giác, to gan lớn mật hành hung, mạo danh vào thành, qua cửa thành cũng không phải là chuyện khó.

    Người ta gọi nó bằng cái tên Phong Hỏa Đài.

    Phong Hỏa Đài một khi phát tín hiệu ra, thì cũng không dùng đến kế hoạch mời những trạm dịch còn lại.

    Những khinh kị binh chạy đến, quân nhu lương thực, cũng không cóvũ khí công thành, sự lựa chọn duy nhất chỉ có thể là tốc chiến tốc thắng, về phương diện của Ngân Châu là: sẽ không cho bọn chúng thời gian để tấn công các quân dịch.

    Đồng thời, cũng chỉ có thể cầm cự được cửa thứ nhất, không để lọt tin ra ngoài, thì mới có lợi gạt bỏ những tòa quân dịch về sau, tạo thành một cái kì tích Ngân Châu bị thương nặng.

    Thất Tinh Dịch buông lỏng như vậy, thì mấy tòa quân trấn cũng n buông lỏng, ngày càng bỏ qua hình thức và sự đề phòng, kiểm tra người ngựa thông qua các trạm dịch phía trước, thậm chí cũng không có hình thức nữa.

    Những con hổ từ nhỏ được nuôi dưỡng trong lồng, đến một con trâu cũng không đấu lại được.

    Binh lính ở các trạm dịch an nhàn như vậy, cũng sẽ không phải là một quân đội mạnh khiến cho người ta vừa nghe đã hồn bay phách lạc.

    Cho nên đối với Thất Tinh Dịch này, Dương Hạo trước tiên phái Mục Vũ khéo léo xê dịch và Bích Túc hóa trang đi đến Thất Tinh Dịch, tìm cơ hội tiếp cận Phong Hỏa Đài, lại bảo Mộc Khôi dẫn hơn mười tay cung giỏi theo mình tiêu diệt, tiện thể rèn luyện thực tế cho có kinh nghiệm luôn, mục tiêu vẫn là Phong Hỏa Đài.

    Thực hiện mấy việc đó, thì cần phải bảo đảm được cho Phong Hỏa Đài không dấy lên làn khói báo động.

    Mộc Khôi và mười mấy người đi trước vào thành, phân chia nhau chiếm cứ mấy quán trà xung quanh Phong Hỏa Đài, có một cái bàn cạnh cửa sổ của quán rượu, bên ngoài là mấy tên đứng canh gác, giống như đang tìm cái gì đó.

    Nếu như không phải là Bích Túc và Mục Vũ đã vượt qua hàng rào binh lính, bọn họ thì cần phải cùng một lúc bắn tên, lợi dụng những mũi tên thần tốc bắn xa hằng mấy trăm bước chân để giết quân trấn giữ Phong Hỏa Đài, sau đó tăng tốc tiến gần, ngăn cản có người leo lên trên, đồng thời phát hiện ra giao thông hào để phá thành.

    Giờ Mục vũ và Bích Túc đã lẻn được vào thành, trên Phong Hỏa Đài có mấy tên trấn giữ.

    Bọn chúng có thể tìm được những tin tức chính xác nhất.

    Do bọn chúng ra tay bảo đảm, đám người Mộc Ân hoàn toàn có thể thay thế bổ sung cho nhau.

    Khi cửa thành của Thất Tinh Dịch truyền tới những tin cấp báo, Mục Vũ vẫy tay, phát tín hiệu.

    Vừa nghe thấy tiếng kèn vang lên, Đảng người Mộc Ân đột nhiên động.

    Ngồi trong quán trà, những tên đàn ông vạm vỡ trong quán rượu đột nhiên nhảy dựng lên như ngồi vào đống lửa, bọn chúng chạy bổ xô về phía Phong Hỏa Đài.

    Phong Hỏa Đài bị mấy tên đàn ông vạm vỡ lưng thắt đao này bao vây, kêu gào tiến lên, một đao bổ vào hàng rào, có sự va chạm. giống như con trâu điên mất đầu mất đuôi lao thẳng tới Phong Hỏa Đài.

    Cùng lúc đó, hơn hai trăm kỵ binh tinh nhuệ xông tới thành như một dòng nước lũ ào ạt tràn về, quét sạch mọi vật cản, lao thẳng tới quân doanh của quân thủ thành quân trấn giữ, dòng người la hét, tiếng ngựa hí vang, tiếng bước chân rầm rầm như sấm, tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc.

    Ánh mắt của ông chủ cửa hàng “Tiệm Mười dặm bánh bao thơm” há hốc mồm, có rất nhiều kỵ binh và khoái mã lao qua cửa hàng hắn như gió lốc, hắn ngẫm nghĩ ngôn ngữ mà những tên đàn ông la hét, rồi đột nhiên tỉnh lại, xoay người đi về phía hầu bàn trong tiệm, điên cuồng mà hét to:

    “Bọn chúng là người Thổ Phiên, bọn chúng là người Thổ Phiên, ông trời ơi, người Thổ Phiên vào Ngân Châu ta tấn công Thất Tinh Dịch rồi, mau đóng cửa tiệm, mau đóng cửa tiệm, con mẹ nó còn ngây ra mà tìm đường chết ah…”

    Toàn bộ Thất Tinh Dịch đã lâm vào cảnh hỗn loạn, bách tính môn dân chạy toán loạn, các tiểu thương đóng chặt mọi cửa, khắp nơi đều là những con ngựa to khỏe tiến vào thành với những tên kỵ sĩ dũng mãnh, đấu đá trong Thất Tinh Dịch nhỏ bé, có giết, có phóng hỏa, lưỡi đao hễ gặp người là chém, trường thương hễ gặp người là đâm, mũi tên bay loạn xạ, thủ quân của Thất Tinh Dịch giống như rắn mất đầu toán loạn cả lên, hoàn toàn mất đi sự chỉ huy, bị những đội binh tinh nhuệ xông vào thành tấn công.

    Quân địch tập kích Thất Tinh Dịch là những người mặc trang phục người Khương, hạ lệnh tiêu hủy các phòng ốc, theo lệnh giết hại các binh sĩ, chúng nói ngôn ngữ Thổ Phiên.

    Thời điểm nguy cấp, một người vốn có thể nói ra những ngôn ngữ không cần đến bộ óc suy nghĩ, đương nhiên là dùng những ngôn ngữ mà hắn thông dụng nhất.

    Huống hồ, đã phá cửa thành xong, bọn chúng cũng không cần phải tiếp tục che dấu thân phận làm gì nữa.

    Nghe tiếng Thổ Phiên mà bọn chúng nói, khu vực dân tạp cư của tây bắc này không biết nói, cũng nghe hiểu, mọi người đều biết: người Thổ Phiên đến rồi!

    Bọn chúng đi vòng qua nơi tập trung trọng binh của thành Ngân Châu và các quân trấn bên ngoài, phát động công kích đến trung tâm của Ngân Châu, nam bắc Thổ Phiên cuối cùng đã liên thủ với nhau!

    Thủ cửa thành chỉ có ít ỏi mười mấy binh, Mã Khôn đã biết còn có một hai trăm người còn phải trở về thành, cho nên xa xa nhìn thấy đội quân bọn chúng thong dong đi tới, thì không có chút cảnh giác nào cả, hắn không những không hạ lệnh cảnh báo đóng cửa thành, mà còn yêu cầu người mở hai cánh cửa của thành ra, nhường đường cho bách tính vào thành.

    Đội người kia vốn đi chậm rãi, cách cửa thành còn có trăm bước chân thì đột nhiên phát động chạy như điên đến.

    Mã Khôn giật mình muốn ngăn lại thì bị Na Mộc Hãn cưỡi ngựa cầm đại đao chém lấy đầu của hắn, đầu của một tên tốt đáng thương rơi xuống mặt đất nhanh như chớp, rồi bị toán ngựa dẫm lên túi bụi.

    Hơn hai trăm người như một trận lốc quét vào thành, quân thủ thành hoang mang rối loại thổi còi cảnh báo, bọn chúng đã như một dòng nước lũ, ào ạt len vào mọi phố xá, ngóc ngách của Thất Tinh Dịch, đi xử lý quân thủ tốt đầu thành, để chúng không khua chiêng thổi kèn báo động tới các thủ tốt toàn thành và những cảnh báo của Phong Hỏa Đài.

    Lập tức một màn khói bụi bao trùm lấy ánh sáng mặt trời, trong cuồn cuộn bụi mù ấy không biết có đến bao nhiêu người ngựa ập đến nữa, đội trời đạp đất xông đến.

    Quân đầu thành ra sức gõ chiêng la hét tới mức cổ họng phun ra máu, đến mức trán đều nổi gân xanh chằng chịt, thấy tình cảnh như vậy, không khỏi hồn bay phách tán, những chiếc kèn trong tay đều rơi xuống thành: Thôi xong, Thất Tinh Dịch…thực sự đã hết rồi!

    Một La Mai Bố cưỡi trên con ngựa không đến kịp sánh đôi với các chiến mã, chạy một hơi hai mươi dặm, quay đầu lại nhìn, phía sau chỉ còn không đến hai trăm người đi theo, chỗ xa xa là đại quân Thổ Phiên như châu chấu đánh tới, thế cuồn cuộn khiến người ta sợ hãi.

    “Mau đi đi, chúng ta mau đi Thần Mã Dịch, đợi tin tức truyền đến, đại quân Ngân Châu vừa đến, thì đừng hòng nghĩ đến có ngày còn sống trở về!”

    Một La Mai Bố nghiến chặt răng, giơ tay quất roi vào mông ngựa, chiếc roi vừa quất xuống, hắn tự nhiên cảm thấy ngực đau nhói, khó thở, cúi xuống nhìn, thấy mấy mũi tên cùng một lúc đâm vào áo giáp hắn.

    Mộc La Mai Bố ngạc nhiên ngẩng đầu, thì thấy phía trước chỗ sườn núi trong lùm cây rậm rạp có vài tay cung đứng lên, mặt chúng không có chút biểu hiện gì, tiếng dây cung vừa vang lên thì mũi tên bay ra, và không biết có bao nhiêu người trong cái khoảnh khắc ấy mà bỏ mạng.

    “A!!!”

    Một La Mai Bố cầm lấy mũi tên cắm ở ngực mình, ra sức rút nó ra, sau đó buông lỏng cương ngựa, rồi rơi xuống đất ngửa mặt lên trời.

    Những chiến mã phía sau không kịp dừng lại, những gót sắt dẫm đạp vào mặt hắn, đôi mắt hắn vẫn giương thật to, người hắn ngã khỏi ngựa thì tắt ngấm hơi thở…

    “Nơi này có mai phục!”

    Bọn binh Ngân Châu tưởng may mắn trốn được thì giống như bị bao vây, trong mắt hiện rõ sự hoang mang sợ hãi.

    “Xông lên, xông lên!”

    Một gã tiếp quyền chỉ huy, rút đao ở thắt lưng ra hét lớn.

    Bọn chúng bỏ chạy quá vội vàng, đến mức áo giáp xộc xệch, chứ đừng nói đến tấm lá chắn, nhưng bên phải là núi, bên trái là sông, phía đằng sau thì là người Thổ Phiên, không có chỗ nào mà chốn, chỉ có xông lên quyết tử một phen.

    “Giết!

    Giết!

    Giết!”

    Binh Ngân Châu đến bước đường cùng được viên tá tướng thống soái hạ lệnh, giống như những con sói điên cuồng, kêu gào la hét, liều mạng xông lên phía trước.

    Với cự ly gần như vậy, những tay cung chỉ cần bắn ba lần tên thì đa phần bọn địch đều bỏ mạng, trong tổng số đó có một hoặc hai tên xông qua, Thần Mã Dịch nếu như cóđược cái uy tín, thì bọn chúng sẽ không có cái chết tơi bời này.

    Tên bắn như mưa, âm thanh tên bay vù vù bên tai, thỉnh thoảng có tên bị trúng tên rơi khỏi ngựa, nhưng không có ai rảnh hơi mà đoái hoài đến bọn chúng, những người may mắn sống sót thì lại lĩnh đủ số tên bắn ra của các tay cung, cái chết tử thần như vậy, chỉ có xông qua bọn chúng mới có đường sống, chỉ có xông qua, vượt qua bằng mọi cách!

    Gần, càng gần hơn, gần hơn nữa…

    Chương 217:Minh ám giai phụ chiến

    Đã có người nhe răng cười tay nắm chặt loan đao, hai chân đạp chặt vào bàn đạp, mông hơi nhổm lên khỏi lưng ngựa, tạo thế chuẩn bị xông thẳng vào chém giết.

    Chỉ cần để chúng tiến gần, thì những tay cung sẽ thành coi chúng thành những con cừu mà tranh nhau bắn trúng, dựa vào những khoái mã, những lưỡi đao sắc bén trong tay, bọn chúng xông đến tấn công.

    Nhưng đúng lúc này, những cây bạch dương trên sườn núi bên phải đột nhiên tiến ra một đoàn kỵ binh dũng mãnh, công phu giỏi giang, trong rừng rậm chui ra những đám kỵ binh xông thẳng lên phía trước thần tốc, chúng rút đao ra, hung hăng tiến về phía trước chém loạn xạ, vô số những chiến sĩ dùng tiếng dân tộc Thổ Phiên lớn tiếng quát:

    “Giết!”

    Thế trận với loạt tên nhiều nhất từ trước tới nay, chỉ còn sót lại hơn trăm đội ngũ chặn ngang, hai dòng nước lũ chạm vào nhau, binh Ngân Châu xung phong đội hình được cắt ra hai đoạn, thế trận công kích từ một phân thành hai, triển khai thành hai bên kéo dài bọc đánh, chỉ trong một thời gian ngắn đã biến thành hình dáng đôi cánh của con bướm, dùng thế trận bướm đó mà chém giết.

    Đây là một thế trận giết hại khốc liệt, Na Mộc Hãn đem theo một đại quân người ngựa cuốn thành tro bụi bổ nhào vào phía trước, nếu như đội quân may mắn trốn được ra ngoài thì lại bị những tên khác giết hại.

    Na Mộc Hãn phóng ngựa phi qua những xác người lên sườn núi cao, rồi ghìm ngựa nghỉ chân, nhìn về nơi xa, chỉ roi ngựa về phía trước, Mộc Khôi dẫn hơn mười người xông ra, chạy như bay về phía trước.

    Ngay sau đó, một đội quân khoảng hai trăm người đi theo phía sau.

    Mà Kỳ Cân lại lấy lòng bộ đội sở thuộc, thay ngựa men theo con đường hình cung tiến lên sát mặt sau của Thần Mã Dịch, người của Na Mộc Hãnlần lượt xuống ngựa, binh tốt bị trọng thương mất đi sức chiến đấu sau khi được băng bó.

    ***

    Mộc Ân bưng tô rượu trà đến, ngón áp út hơi chạm vào chén trà, sau đó thổi nhẹ cốc trà, uống vài hớp, mỉm cười rồi đặt chén trà xuống, nhìn chủ nhân Trát Tây Khúc Thố niềm nở.

    Mộc Ân hiện nay gọi là Thứ Nhân Đặng Chu, đầu hắn cuốn khăn, khoác áo lông cừu, chân đi một đôi giầy da, nghiễm nhiên là người dân Thổ Phiên.

    Hắn nửa cuộc đời lưu lạc trên thảo nguyên trên thảo nguyên Thổ Phiên, ngôn ngữ dân tộc Thổ Phiên rõ ràng hơn hẳn ngôn ngữ người Khương, ai sẽ tin hắn không phải là người Thổ Phiên đây.

    Hắn khom người, khách khí nói:

    “Người bạn Trát Tây Khúc Thố, thực sự cảm ơn sự đối đãi nhiệt tình, chén trà uống khiến trái tim ta cũng trở nên ấm áp”.

    “Lẽ ra là tôi phải cảm ơn mới đúng, Thứ Nhân Đặng Chu từ phương xa à, mùa đông sắp tới rồi, cần tích đồ ăn mùa đông, nhưng trà muối dùng đều nhanh hết, các thủ lĩnh thì triệu tập trai tráng chiến đấu với Ngân Châu, còn các thương nhân thì không thấy bóng dáng đâu cả, chỗ ta đã phát buồn, thì ngươi xuất hiện trước mặt ta, bán muối tràcho ta với giá cả hợp lý”.

    Trát Tây Khúc Thố cảm động nói.

    Mộc Ân cầm chén trà lên, uống một ngụm nhỏ, rồi hắn đặt chén trà xuống, Trát Tây Khúc Thố vội rót thêm nước trà cho hắn, Mộc Ân cười nói:

    “Đúng vậy, có đánh nhau, thảo nào lần này ta mang theo hàng hóa trở về thì thấy khắp nới đều có binh lính, cảm thấy có gì đó rất lạ, lương thực đường xá xa xôi mang đến, mới tránh được nơi nguy hiểm.

    Ta nghe nói, có mấy bị thủ lĩnh đã lãnh đạo bọn binh lính đi vòng qua nơi mà trọng binh Lý Quang Nghiễm đóng quân, công kích quân trấn phía sau bọn chúng, khắp nơi đều là chiến hỏa, người Thổ Phiên chúng ta giờ chiếm thế thượng phong rồi”.

    “Có thực là như vậy không?”

    Trát Tây Khúc Thố cao hứng đứng lên:

    “Có trời đất phù hộ, nếu như vậy thực là quá tốt, người Thổ Phiên chúng ta đã từ lâu lắm rồi không được làm vương, Thổ Phiên cường mạnh vô địch, mà lại bỠngười Khương Ngân Châu bắt nạt.

    Các thủ lĩnh cuối cùng đã đoàn kết lại rồi sao?

    Người mang cho ta món quà tốt nhất của mùa đông năm nay, không biết giờ thế nào rồi, người Khương Ngân Châu sẽ không can tâm chịu thiệt như vậy đó chứ, vị thủ lĩnh dũng cảm đó là ai, bọn họ giờ có an toàn không?”

    “Ha ha, ta chỉ là một thương nhân, nào dám đi hỏi dò tin tức đó, ở đâu dấy lên ngọn lửa chiến tranh, thì ta sẽ mau chóng rời khỏi nơi đó, cái tin tức này, chỉ là trên đường đi nghe người ta nói thôi”.

    Mộc Ân uống một ngụm trà, rồi lại nói tiếp:

    “Người Khương Ngân Châu không dễ dàng chiếm được đâu, hậu viện của chúng bây giờ tuy là xông tới đầu hổ đấy, nhưng nếu như chúng điều binh trở về, phía trước lại còn có mấy vạn đại quân của chúng ta, ngươi xem xem, những tên quay đầu lại dường như có ý muốn giáo huấn phải không?

    Ta thấy, chúng ta sẽ không chịu thiệt một trận, nhưng chưa chắc xong trận chiến này thì có thể dễ dàng yên ổn sinh sống”.

    Mộc Ân bưng chén trà lên, uống hết chén trà xong, đứng dậy cười mỉm rồi thi lễ nói:

    “Vô cùng cảm ơn sự khoản đãi của ngươi, nhưng ta không thể ở đây lâu được, trước khi mặt trời lặn, ta còn cần nhanh chóng tới bộ lạc Ba Tang.

    Có cơ hội chúng ta lại gặp nhau nhé, người bạn Trát Tây Khúc Thố”.

    Uống trà chỉ uống một chén làbất kính, người Thổ Phiên có một câu ngạn ngữ thế này:

    “Một chén là thù địch”, bình thường là uống ba chén thì tượng trưng cho sự may mắn, Mộc Ân uống ba chén trà, khách khí đứng dậy cáo từ, Trát Tây Khúc Thố nghe vậy, cảm thấy lưu luyến khôn cùng, đứng lên nói:

    “A, ngươi còn muốn đến bộ lạc Ba Tang sao?

    Chỗ đó cách đây không gần đâu”.

    Rồi Trát Tây Khúc Thố ân cần tiễn hắn ra ngoài.

    Mộc Ân trèo lên lạc đà, gật đầu nhìn hắn, vỗ tay nói:

    “Như ý cát tường”.

    Trát Tây Khúc Thố cũng vui vẻ mỉm cười đáp lại:

    “Cát tường như ý”.

    Hai con lạc đà cao lớn vững bước khỏi lều trại của hắn, Trát Tây Khúc Thố nhìn theo hình bóng hắn dần xa thảo nguyên, lẩm bẩm:

    “Đã đánh nhau với Ngân Châu rồi, nếu thắng, những ngày tháng của chúng ta thì có thể tốt hơn một chút, nếu như thua thì…không được, tin này ta phải nói cho đại thúc Lạc Nhung Đăng Ba, hắn kiến thức sâu rộng…”

    Trát Tây Khúc Thố nhảy lên ngựa, thúc ngựa, ngựa được quất một roi liền chạy phăng phăng.

    Mộc Ân ngồi yên trên lưng, nhìn về phương xa xăm:

    “Giờ bọn Mộc Khôi đã ra tay rồi đấy nhỉ?

    Cũng không biết hành động của hắn có thuận lợi hay không…”

    Mộc Ân vuốt vuốt chòm râu, bước lạc đà đi chậm chạp, tiếng lục lạc kêu, bên tai vọng tiếng nói của Dương Hạo.

    “Thiếu chủ, ta tới nơi người Thổ Phiên rải tin tức cũng không khó, cái ta lo lắng chính là Mộc Khôi, nếu không thể khống chế bọn chúng ở Phong Hỏa Đài, không thể thuận lợi lừa mở cửa thành, nếu thế ta phải đánh mạnh vào tòa quân trấn.

    Nhưng dẫu chúng ta có phá được các hướng quân dịch ở hướng nam Ngân Châu, thì sức sống của Ngân Châu cũng sẽ không bị thương tổn quá lớn, Đảng Hạng Thất Thị và bọn chúng đã giao chiến bao nhiêu lần rồi, nếu như ngưng lại, chẳng lẽ lại có thể cùng uống rượu sao, chúng ta xuất toàn bộ lực lượng, nhưng chưa bao giờ tạo thành mối thù không thể lý giải giữa người Thổ Phiên và bọn chúng”.

    “Cho nên ta mới mong, có thể cho Ngân Châu bị thương nặng, vết sẹo càng lớn, thì mối thù của chúng cũng càng khó gỡ, ta không bảo binh sĩ chúng ta chỉ phụ trách đánh nghi binh quanh bọn chúng, một khi để chúng biết, rất khó có thể quyết tâm toàn lực tốc chiến đánh được cả ngã về không.

    Bọn chúng đánh chiến càng xung, thì càng tạo được thắng lợi lớn, sau trận chiến càng có lợi cho chúng ta.

    Người của chúng ta sống ở thảo nguyên Thổ Phiên nhiều năm rồi, giống người Thổ Phiên như đúc, khó mà phân biệt được, quân địch tấn công thì tưởng là người Thổ Phiên, nếu như không phải chúng ta có chim đưa thư, thì sẽ không có phản ứng nhanh như vậy được, hơn nữa, các ngươi không hề sơ hở chỗ giả mạo, Hạ Châu có nghi ngờ gì chúng ta, nhưng dưới sự xác nhận của dân quân Ngân Châu, thì cũng phải tin ta là người Thổ Phiên.

    Cái tin lúc ngươi ở bên người Thổ Phiên rải đến với quảng đại nhân dân xong, thì càng không thể nghi ngờ được nữa, chỉ sợ rằng chính người Thổ Phiên nghi ngờ này nọ thôi.

    Tình hình thay đổi trong chớp mắt, ai cũng không thể cam đoan rằng sẽ có gì bất ngờ sẽ xảy ra với các trạm dịch bao vây bên ngoài Ngân Châu, nhưng chúng ta cần dốc tất cả năng lực của mình, tạo ra càng nhiều chiến tích càng tốt, thanh thế tạo ra càng lớn càng tốt, lúc dân chúng của các trạm dịch bỏ chạy về phía Ngân Châu khóc lóc sự tấn công của người Thổ Phiên, lúc tin tức nói xấu người Thổ Phiên bay đến tận trời cao, thì sẽ đích thị chỉ được tội danh của người Thổ Phiên.

    Lúc này, nếu như tin tức của Lý Quang Nghiễm chết đi, thì Hạ Châu và người Thổ Phiên sẽ không có khả năng giảng hòa với nhau nữa”.

    Mộc Ân giật mình nói:

    “Giết Lý Quang Nghiễm ư?”

    Dương Hạo mỉm cười nói:

    “Không sai, Lý Quang Nghiễm, cần phải giết, hắn chỉ có chết đi thì mới có thể giá họa Giang Đông, giải thoát vòng vây cho Lô Lĩnh ta.

    Nhưng Lý Quang Nghiễm tuyệt đối không thể chết trong tay ta được, như vậy thì chỉ có thể chết trong tay “Người Thổ Phiên”.

    Ngươi nghĩ xem, những nhân vật quan trọng như vậy trong tộc ta ở trong tay người Thổ Phiên, Hạ Châu còn có thể thỏa hiệp với người Thổ Phiên sao?

    Lý Quang Nghiễm vừa chết đi, tộc huynh tộc đệ của hắn chắc chắn sẽ tranh chấp nhau chức phòng ngự sử Ngân Châu, oh, việc này cần có thời gian.

    Dù bọn chúng can thiệp vào Hạ Châu, thì có thể giải quyết cái vấn đề người kế thừa dễ dàng, cho dù là ai giữ chức đó, thì sứ mệnh của hắn cũng chỉ có thể là…báo thù cho cái chết của phòng ngự sử, xuất binh đối phó với người Thổ Phiên.

    Việc này, ta và nghĩa phụ đã có bàn bạc, giờ biết kế hoạch này, ngoài người thi hành của nghĩa phụ, cũng chỉ có ngươi biết”.

    “Người thi hành là ai, việc này…không nhầm đó chứ?”

    “Đó là đương nhiên, người thi hành việc này chính là con gái ngươi và vợ chồng Kha Thị.

    Vợ chồng Kha Thị quen mai phục, con gái ngươi Điềm Tửu lại là một người thông thạo thảo nguyên, có bọn họ phối hợp ăn ý, thì khi có chim đưa tin tới, chúng ta sẽ nắm bắt được nhất cử nhất động của Lý Quang Nghiễm, mà ngươi cũng yên tâm đi, Lý Quang Nghiễm là người chứ không phải là thần thánh gì cả, hắn sao có thể biết mà tránh được, mà hắn cũng không thể tính toán được ta định làm gì với hắn.

    Dựa vào sự chuẩn bị chu đáo của ta, nếu như hắn còn có thể sống sót mà chạy về Ngân Châu, trừ phi hắn có cái mạng.

    Bảo bối của ta, thực sự là nằm trên người của Lý Quang Nghiễm hắn, chỉ đợi hắn chết, việc lớn của chúng ta sẽ làm xong”.

    “Vậy thiếu chủ…còn việc ở lại đây họp với các thủ lĩnh Hoành Sơn thì sao?”

    “Đương nhiên rồi, giờ đại hội các bộ lạc người Khương đã không phải là việc quan trọng rồi, với tình thế mạnh hơn sức người, khi Ngân Châu ốc không mang nổi mình ốc, các bộ lạc người Khương sẽ đứng về phía ta, nhưng ta vẫn muốn ở lại đây, trọng trách trên vai ta cũng không phải là nhẹ nhàng gì, ta cũng có một việc rất quan trọng phải làm…”

    “Thiếu chủ ý nói là…”

    “Đương nhiên là không liên quan gì đến Lý Quang Nghiễm rồi”.

    Dương Hạo thở dài, lẩm bẩm:

    “Khi tin chiến thắng của các ngươi truyền đến, thì ta phải đưa hắn đi đoạn đường cuối cùng trong đời, ôi, trọng trách ấy…”

    Nghĩ đến đây, Mộc Ân rút túi rượu từ trong ngực ra, uống một ngụm, nhìn về phía chân trời cười rộ lên.

    Phía chân trời ấy, con sông và Thần Mã Dịch đã trở thành một đống hoang tàn, xác chết la liệt khắp nơi.

    Đại quân của Na Mộc Hãn thu cờ lại.

    Đúng lúc này tiếng trống nổi lên khiến tinh thần của các binh sĩ tấn công dịch thứ ba Đào Bình Bảo, Đào Bình Bảo dựa vào thế núi, Phong Hỏa Đài thì trên núi cao, Mộc Khôi cầm cung đứng trên Phong Hỏa Đài, quan sát các làng có tường vây bao quanh, lương thực trong Đào Bình Bảo đều bị cháy hết, quân thủ bị đè ép lại một chỗ ở khe núi, cố gắng chống cự lại, nhiều người bị rơi xuống khe, xác chết chất chồng như núi…

    Chương 218:Tháng 9 săn cáo

    Tháng chín săn cáo, tháng mười săn sói, ý nói là da lông cáo vào tháng chín là tốt nhất, da lông sói vào tháng mười là tốt nhất.

    Lúc này sắp bước vào tháng mười, mà Đường Diễm Diễm và Thầm Muội Nhi vẫn đang săn cáo.

    Dù coi giờ là tháng mười, bọn họ vẫn có hứng thú đi săn cáo, đàn bà thích săn cáo hơn và họ không có hứng thú đi săn sói.

    Đường Diễm Diễm khăn buộc vào tóc, người mặc áo lụa xanh, phía dưới mặc một chiếc váy ngựa hai màu, thắt lưng và giày đều là da hươu, eo thon nhỏ dắt một thanh đoản đao, lưng đeo cung tên và bình đựng cung, cách ăn mặc rất giống nam nhi, tư thế oai hùng, hiên ngang.

    Nàng không phải là thiểu thư khuê phòng không bao giờ dám ra khỏi cửa, trái lại nàng giống mũi tên phóng đi nhanh như chớp, không ai không nghĩ đó là một nam nhi.

    Nhưng nói đến tài cưỡi ngựa bắn cung, Đường Diễm Diễm lại không bằng Thầm Muội Nhi.

    Nàng giương cung, lắp tên, một mũi tên bắn ra quá gấp gáp, rồi rơi xuống đất, mũi tên bắn ra cách xa đuôi con cáo khoảng hai thước, con cáo quay đầu lại nhìn, rồi chạy vào bụi cỏ trốn mất.

    “Điên thật, điên quá đi mất!”

    Đường Diễm Diễm kêu to trên ngựa, Thầm Muội Nhi cười thúc ngựa lại nói:

    “Đường cô nương, tài cưỡi ngựa của cô không thua gì ta đâu, song trình độ bắn cung vẫn còn hơi kém, nếu không thì mũi tên lúc nãy có thể bắn trúng con sói kia rồi”.

    Đường Diễm Diễm tức giận nói: “Không liên quan gì đến bắn trúng hay không trúng, nhưng nó còn quay lại cười đểu ta, thực là điên quá đi mất”.

    Thầm Muội Nhi ngạc nhiên nói:

    “Ai cười nhạo cô đâu?”

    Đường Diễm Diễm chỉ tay về phía con cáo đỏ chuồn mất, não nề nói:

    “Chính là nó, mũi tên của ta bắn xong, nó quay đầu lại, liếc mắt nhìn ta, rõ ràng là cười đểu ta còn gì”.

    Thầm Muội Nhi ngẩn người, rồi cười phá lên.

    Đường Diễm Diễm chu cái miệng nhỏ nhắn lên, hai con ngươi trong suốt dịu hiền, dáng người yểu điệu thục nữ, đường cong của cơ thể hiện ra, một chỗ xấu xí cũng không có, nơi cần nhỏ thì nhỏ, nơi cần to thì to, nơi cần lộ thì lộ, cơ thể đó làm động lòng người, nhưng cử chỉ của nàng lại ngây thơ giống như một đứa trẻ, đó là điểm mà cô ấy thích Đường Diễm Diễm, mới có ba ngày quen, hai người đã trở thành người bạn thân.

    “Cáo làm sao có thể cười nhạo người được, ha ha, Đường cô nương à, cô lo nghĩ nhiều quá đấy, là do cô còn chưa cưỡi ngựa bắn cung nhiều đó thôi, vả lại cô cũng không quen với cây cung đó nữa, như vậy thì ngồi trên lưng ngựa rất khó bắn trúng con mồi.

    Nào, chúng ta xuống ngựa”.

    Thầm Muội Nhi thẳng lưng, nhảy xuống ngựa một cách nhẹ nhàng, nói:

    “Con cáo kia sẽ không bỏ trốn xa đâu, chúng ta lén lút đuổi theo nó, không để nó biết, khi đến gần nó, ngươi có thể bắn trúng nó đấy”.

    Đường Diễm Diễm bỗng tươi cười hoan hỉ, xoay người xuống ngựa nói:

    “Được, ta không tin không thể tận tay săn được một con cáo, con cáo đó quá đẹp Thầm Muội Nhi nhỉ, ta phải dùng da lông nó làm một cái cổ áo lông cho hắn, khi nào trời lạnh thì sẽ tặng cho hắn, hihi”.

    “Đúng vậy, trời sắp lạnh rồi, tới tháng mười, thì đã có tuyết đầu mùa rồi”.

    Hai người sánh bước bên nhau, Thầm Muội Nhi quay đầu lại vội hỏi:

    “Ta mong cô sẽ săn được con cáo đó, da lông có thể sử dụng làm những thứ cô muốn, hóa ra cô định tặng cho người thương, hắn…hắn là ai vậy?”

    Đường Diễm Diễm đỏ mặt, thẹn thùng nhìn Thầm Muội Nhi, rồi nói:

    “Biết rồi còn hỏi”.

    Thầm Muội Nhi che miệng cười khanh khách, Đường Diễm Diễm “Hừ” một tiếng, rồi vỗ vỗ vào bả vai của nàng, nhỏ giọng nói:

    “Oh, ta hỏi cô chuyện này”.

    “Chuyện gì vậy?”

    “Cô mau thành thân với Tiểu Dã Khả Nhi đi!

    Ồ tốt nhất là nên thành thân vào mùa xuân năm nay, nhưng lại xảy ra chiến sự với Hạ Châu, giờ đành lui đến mùa xuân năm sau vậy”.

    Nói đến cái này, mặt Thầm Muội Nhi cũng đỏ ửng lên, hai mắt sáng long lanh.

    Đường Diễm Diễm cười ha ha nói:

    “Hắn, hắn và cô khi ở một mình, hai người có…có muốn gần nhau cực điểm hay không?

    À, giống như việc thường làm sau khi thành thân đó, cô đừng nói với ta là cô không hiểu cái đó đấy chứ?”.

    “Ôi, cô hỏi cái gì vậy hả?”

    “Nói đi, nói đi mà, làm gì có người nào ngoài ta và cô ở đây, cô nói cho ta, ta cam đoan không nói cho ai biết cả”.

    Thầm Muội Nhi lấy hai bàn tay che mặt, vụng nhìn Đường Diễm Diễm qua khe hở bàn tay, rồi buông tay xuống, nghi ngờ hỏi:

    “Sao cô lại quan tâm đến việc này vậy hả?

    Ồ…cô và Dương đại nhân đã từng cùng ở trong một cái trại, chỉ có một người con trai một người con gái trong đó, phải chăng cứ đến tối hắn lại muốn gần cô?”

    “Vẫn chưa có gì mà”.

    Đường Diễm Diễm cảm thấy hơi xấu hổ, vội vàng tránh né.

    Thầm Muội Nhi vẫn chưa dừng ở đây, nàng lại nói tiếp:

    “Không có gì mới là lạ, con trai người Hán theo lý thuyết chẳng lẽ lại quá nhã nhặn như vậy?

    Vào lúc hắn muốn thân thiết với cô, có nháy mắt bảo cô không?”

    “Không có, không có chuyện ấy đâu”.

    Đường Diễm Diễm đỏ mặt nói tránh:

    “Mấy ngày nay cô không phải là không biết, việc của Lý Quang Nghiễm khiến cho các thủ lĩnh phải cùng ngồi xuống bàn bạc, kiêng dè, hai ngày nay bọn họ như ruồi bọ vậy, lúc thì sang hỏi thăm Dương Hạo, lúc thì lại sang hỏi thăm Lý Quang Nghiễm, hoặc là đi đến chỗ Tô Ca đại nhân thám thính”.

    Nàng tức giận, hừ một tiếng rồi nói tiếp:

    “Cũng không biết cùng là đàn ông với nhau sao lại nhiều chuyện để nói vậy chứ, chàng giờ ứng phó với các thủ lĩnh đã mệt lắm rồi, làm gì có thời gian quan tâm đến ta nữa”.

    Thầm Muội Nhi thở dài nói:

    “Lý Quang Nghiễm uy phong, dễ tức giận.

    Tiểu Dã Khả Nhi mấy hôm nay thấy hắn dựa thế đè người, thì vừa trở về liền uống rượu giải sầu, ta đã khuyên chàng rồi, nhưng chàng đâu có nghe.

    Dương đại nhân không biết thế nào, nhưng chắc cũng thấy khó chịu lắm, còn Tô Ca đại nhân lại mở tiệc chiêu đãi các thủ lĩnh uống rượu, ta nghe Tiểu Dã Khả Nhi nói, bọn họ muốn xem xem, nếu như Dương đại nhân có thực là không chịu nổi, bọn họ sẽ bỏ qua”.

    “Không phải đó chứ”.

    Đường Diễm Diễm vội nói tiếp:

    “Tiểu Dã Khả Nhi nhà nàng là không ăn thì thiệt thôi.

    Còn Dương Hạo thì lại không như vậy, con người này, lúc chịu nhẫn nhục thì quyết không phản kháng lại, nhưng, sớm muộn thì cũng sẽ lấy lại được gấp đôi những gì đã mất.

    Tuy ta không biết mấy ngày nay việc mà chàng luôn bận rộn là vì việc gì, nhưng ta cũng biết, chàng không phải là người dễ để người ta ức hiếp, cô cứ chờ xem nhé”.

    Nàng quay đầu nhìn về phía bộ lạc, cách đó hơn hai mươi dặm, đứng ở đây chỉ có thể nhìn thấy bãi cỏ, còn không thấy bóng dáng của bộ lạc Dã Ly Thị.

    “Đợi chàng giải quyết xong nỗi u buồn của mình, nỗi lo về sau của ta chính là…ta có nên đồng ý với chàng hay không?”

    Nghĩ đến đây, tự nhiên nàng cảm thấy mông mình có một vật nhọn nào đó đâm vào.

    Nàng sợ tới mức nhảy dựng lên hét to:

    “A!”

    Quay đầu lại nhìn, thấy Thầm Muội Nhi véo mông nàng, Đường Diễm Diễm tức giận nói:

    “Cô làm cái gì vậy hả, làm ta sợ chết khiếp”.

    Thầm Muội Nhi tỉnh bơ nói:

    “Ta định nói cho cô biết con cáo đang ở bên kia kìa”.

    Đường Diễm Diễm vội quay đầu lại, nhìn phải nhìn trái:

    “Đâu, đâu?”

    Thầm Muội Nhi hừ một tiếng nói:

    “Tiếng cô kêu to quá, nó sợ chạy mất rồi…”

    ***

    Tô Ca mời rượu các thủ lĩnh dự tiệc rượu, các thủ lĩnh muốn biết rốt cuộc Lý Quang Nghiễm có ý gì, Dương Hạo lại có kế sách ứng phó như thế nào, tuy giờ Lý Quang Nghiễm hô mưa gọi gió, nhưng họ vẫn kiên trì đến cùng.

    Lý Quang Nghiễm vừa đến bộ lạc Dã Ly Thị thì không thấy đâu nữa, Tô Ca thì vui mừng mời tiệc các thủ lĩnh, điều đó khiến hắn tưởng lầm bộ lạc Dã Ly Thị cũng thèm muốn Lô Lĩnh Châu mang đến những lợi ích cho chúng, cho nên mới cùng với Dương Hạo thân mật đi lại như vậy, hai bên cùng có chung lợi ích.

    Bản thân sau khi tới đây, Tô Ca rõ ràng cũng có chút kiêng dè với mình, như vậy, hắn còn lo lắng gì nữa đây.

    Lý Quang Nghiễm nghĩ như vậy, nên hắn mới hống hách, vốn chỉ là uy hiếp người khác mà thôi, nhưng hắn đâu có biết, phản ứng của Dương Hạo lại khiến cho các thủ lĩnh thất vọng, hắn từ đầu tới cuối đều cười niềm nở, cung kính này nọ, không chỉ các thủ lĩnh thấy thất vọng về hắn, mà ngay cả Tiểu Dã Khả Nhi cũng thấy khó chịu và kinh thường hắn hèn mọn.

    Mà Dương Hạo lại cứ làm như không phát hiện ra ánh mắt không bằng lòng của mọi người, vẫn cười cười nói nói với Lý Quang Nghiễm, với thái độ huênh hoang hống hách của Lý Quang Nghiễm, hắn cần phải nhân nhượng, cuối cùng lại xin Lý Quang Nghiễm chỉ bảo:

    “Lý đại nhân, Lô Lĩnh Châu vốn chỉ là một ngọn núi hoang vu, mấy vạn dân chúng di rời tới đây, muốn cho bọn họ an cư lạc nghiệp, song việc này quả thực là rất khó.

    Quan Gia cho họ Lô Lĩnh Châu, cho nên miễn cho họ mười năm thuế ruộng.

    Hạ quan được Quan Gia lệnh cho làm quan tạm thời ở nơi có các bộ lạc Hoành Sơn này, đó là ân huệ của Quan Gia ban cho hạ thần và các bộ lạc.

    Việc mời các nơi qua lại với Lô Lĩnh ta, cũng miễn trừ các loại thuế thông thương, cứ như vậy, khi công thương phát triển rồi, ba năm bảy năm nữa, dân chúng Lô Lĩnh Châu ta sẽ có chỗ đứng, mà các bộ lạc Hoành Sơn cũng có lợi, Lý đại nhân xem kế sách của hạ quan có được không?”

    Lý Quang Nghiễm gằn giọng nói:

    “Dương đại nhân thông hiểu mọi việc, Lô Lĩnh Châu thì không thể quyề đất Ngân Châu ta được, Dương đại nhân là Lô Lĩnh tri phủ, ngươi cần quản lý dân chúng Lô Lĩnh như thế nào, dạy bảo khuyên răn họ ra sao, Lý mỗ nghĩ rằng mình không thể xen vào, song…”

    Hắn nói đến đây, cười ảm đạm nói:

    “Quan Gia miễn cho Lô Lĩnh Châu mười năm thuế, các ngươi thì tự miễn thuế cho các thương nhân đến Lô Lĩnh Châu, vậy xin hỏi, ngươi có chính sách gì cho các thủ lĩnh hay không?”

    Dương Hạo vừa định nói, Lý Quang Nghiễm vỗ bụp vào đùi của mình, gằn giọng nói:

    “Dương đại nhân, ngươi phải biết rằng, các bộ lạc Hoành Sơn cũng buôn bán qua lại với Lô Lĩnh Châu ngươi.

    Lô Lĩnh Châu ngươi miễn thuế cho những người thông thương, bọn thương nhân sẽ có lợi rất lớn, còn chúng ta cũng cần phải buôn bán với Lô Lĩnh Châu, như vậy Ngân Châu ta mới có thể phát triển được”.

    “Lý đại nhân, hạ quan…”

    Lý Quang Nghiễm nắm chặt tay, chặn ngang lời hắn nói:

    “Lý Quang Nghiễm ta dây dưới trướng có bốn vạn quân tinh nhuệ trấn an Ngân Châu, có dân tộc Hồi Hất, đề phòng Khiết Đan, còn địch là Thổ Phiên.

    Muốn đảm bảo cho các bộ lạc Hoành Sơn an cư lạc nghiệp, không bị xâm hại, nhưng Ngân Châu ta và các bộ lạc Hoành Sơn lại khó mà thực hiện được.

    Giờ ngươi mà miễn thuế cho các bộ lạc Hoành Sơn và Lô Lĩnh ngươi thông thương, lúc đó Ngân Châu ta sẽ bị bỏ quên đi, làm sao có thể phát triển giàu có được đây?

    Bổn quan phòng thủ biên cương, những binh khí, áo giáp, vũ khí, chiến mã,… những cái đó không cần tiền sao?

    Triều đình chắc chắn sẽ không cấp tiền cho ta”.

    Dương Hạo cười nói:

    “Lý Thị tọa trấn Ngân Châu, chí ít thì cũng đã có năm trăm năm rồi, kinh tế rất hùng hậu, các bộ lạc Hoành Sơn, chỗ cằn cỗi cũng khổ đôi chút.

    Ha ha, Lô Lĩnh Châu ta càng không cần phải nói, giờ chỉ có bàn tay trắng, nghèo rớt mùng tơi, Lý đại nhân chắc chỉ có lợi chút ít từ Lô Lĩnh Châu ta và các bộ lạc Hoành Sơn thôi”.

    Những lời này quả thực là sự nhu nhược cầu xin, Tiểu Dã Khả Nhi tức nóng mắt, không thể kiềm chế được, liền đứng lên, đi thẳng ra ngoài.

    Tô Ca quát:

    “Ngươi đi đâu?”

    Tiểu Dã Khả Nhi quay lại gân cổ nói:

    “Ta uống nhiều rượu quá, muốn đi giải phóng một chút”.

    Nói xong đi thẳng ra ngoài không quay lại nữa.

    Lý Quang Nghiễm thờ ơ nhìn hắn, rồi lại nhìn sang các thủ lĩnh trong trại, nhếch mép cười.

    Tiểu Thạch Đầu vẫn ở bên cạnh, hắn dùng một con dao nhỏ cắt thịt dê, rồi đưa lên miệng nhai, hắn chỉ là một đứa nhỏ.

    Lúc này thấy Dương Hạo bị phụ thân áp bức, đã phải nói ra những lời thỉnh cầu, đột nhiên bỏ con dao nhỏ xuống, lau miệng, cao giọng nói:

    “Dương đại nhân nói những lời ấy là sai rồi, Ngân Châu vốn hùng mạnh, song lại không thể không có chuyện miệng ăn núi lở.

    Huống hồ, Dương đại nhân chỉ biết lịch sử của Ngân Châu ta, lại không biết bản chất thực của Ngân Châu có một lũ tù binh khổng lồ, mỗi ngày tiêu hao không biết bao nhiêu lương thực”.

    Hắn còn nhỏ tuổi, đứng trước rất nhiều đại nhân mà lại chậm rãi nói, không hề kiêng dè gì, Lý Quang Nghiễm rất mực yêu thương đứa con, lần này hắn cũng có chút tự đắc, hắn mỉm cười uống một chút rượu, không ngăn Tiểu Thạch Đầu nói, hắn được đà nói tiếp:

    “Các bộ lạc Hoành Sơn được sự che chở bởi Ngân Châu, cha ta thủ Ngân Châu, cái mà cha ta ban ơn cho không chỉ là Ngân Châu thôi đâu”.

    “Kế Thiên, các đại nhân nói chuyện, ngươi có thể nhảy vào chen ngang được sao?”

    Lý Quang Nghiễm cười một lúc lâu, rồi quay sang nói với Dương Hạo:

    “Tiều Nhi trời sinh tính lỗ mãng, không biết phép tắc, bổn quan bận việc công không có thời gian dạy dỗ nó, làm cho Dương đại nhân chê cười”.

    “Kế Thiên?

    Lý Kế Thiên?

    Ồ, cái tên này, ta nghe quen quen…”

    Dương Hạo giật mình, nhìn kĩ Tiểu Thạch Đầu, chỉ biết cái tên này nhất định đã nghe ở đâu đó rồi, nhưng không nghĩ ra là nghe ở đâu.

    Hắn nghĩ ngợi một lát, rồi mỉm cười đáp:

    “Lý đại nhân quá giữ ý rồi, lệnh công tuy tuổi còn nhỏ, song văn võ song toàn, nói năng có khí phách, thực là hổ phụ sinh hổ tử.

    Kế Thiên công tử, không biết ý cháu, ta phải làm thế nào?”

    Tiểu Thạch Đầu ngạo nghễ nói:

    “Việc này là cách làm có sẵn, Dương đại nhân hỏi ta làm gì?”

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Cách làm có sẵn ư?

    Bổn quan sao không hiểu gì cả nhỉ?”

    Tiểu Thạch Đầu cười lạnh nhạt chỉ vào Tô Ca, lớn tiếng nói:

    “Ngươi hỏi thủ lĩnh Tô Ca thì biết ngay, các bộ lạc thảo nguyên làm được, các bộ lạc Hoành Sơn chẳng lẽ lại không thể làm được?”

    Những lời này nói có chút lỗ mãng, mặt Lý Quang Nghiễm biến sắc, định ngăn lại nhưng không kịp nữa rồi.

    Thủ lĩnh các bộ lạc ngồi hai bên nghe xong lập tức xôn xao bàn tán.

    Bọn họ vốn dĩ nằm ở giữa ba thế lực, không phụ thuộc vào thế lực nào cả, họ ung dung tự tại.

    Nếu như lý do từ chối Lý Kế Thiên có thực, bọn họ chẳng lẽ lại là một bộ phận của thảo nguyên, chịu sự quản lý của Lý Thị sao?

    Hàng hóa rẻ tiền được Lý Thị thu mua, rồi Lý Thị lại vận chuyển người Hán và hàng hóa của Trung Nguyên, đây đúng là thủ đoạn bóc lột các bộ lạc Trung Nguyên của Hạ Châu, Đảng Hạng Thất Thị hơi một tí là tạo phản, nguyên nhân nằm ở chỗ đó, chẳng lẽ Lý gia muốn đem các bộ lạc người Khương thành thứ để chúng thống trị sao?

    Các thủ lĩnh lo lắng cũng không có gì lạ, Tiểu Thạch Đầu giống một thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng trên thực tế suy nghĩ của hắn lại không nhỏ như tuổi tác, các thủ lĩnh khó mà tin tưởng kiến thức của một đứa trẻ như vậy, tự nhiên những lời đó bị nghi là ý của Lý Quang Nghiễm, cho rằng những lời mà bản thân Lý Quang Nghiễm không dám nói thì để cho con trai nói ra.

    Hạ Châu, Phủ Châu và Lân Châu trước đây, khi Phủ Châu tấn công Lân Châu, Phủ Châu dùng những lợi ích mua các bộ lạc người Khương đứng về phía mình, mà khi lợi ích của Hạ Châu ít đi, phần lớn đều dùng binh uy đe dọa, bắt buộc các bộ lạc người Khương hợp tác với mình.

    Lý Thị luôn ương ngạnh, bọn chúng có dã tâm như vậy chẳng có gì là lạ.

    Thấy các thủ lĩnh ghé đầu ghé tai bàn tán, có phần tức giận, Lý Quang Nghiễm vội vàng cười ha ha và nói:

    “Tiểu Nhi không biết trời cao đất dày, ăn nói lung tung, các thủ lĩnh không để bụng nhé, Ngân Châu và các bộ lạc Hoành Sơn là bằng hữu, lại không có mối quan hệ phụ thuộc, trước đây không phải, sau này cũng sẽ không thay đổi, Lý Quang Nghiễm ta há lại tranh giành lợi ích với các thủ lĩnh bộ lạc người Khương?”

    Dương Hạo mỉm cười nói:

    “Cái đó hạ quan nghe không hiểu.

    Lô Lĩnh ta phải rất đắn đo mới dám miễn thuế cho các thương nhân các bộ người Khương, Lý đại nhân lại không đồng ý, như vậy cao kiến của đại nhân là gì vậy, nên làm thế nào mới tốt đây?

    Hạ quan ngu dốt, mong Lý đại nhân chỉ giáo”.

    Thủ lĩnh Kha Đặc lúc này cũng lên tiếng hỏi:

    “Đúng vậy, Lý đại nhân không muốn tranh giành lợi ích với các bộ lạc Hoành Sơn, mà lại lo lắng cho sự thông thương của Lô Lĩnh và các bộ lạc, sẽ khiến cho sự buôn bán của các phường thị của Ngân Châu tiêu điều, quan thuế giảm mạnh, không biết Lý đại nhân có cách giải quyết gì tốt đối với cái tình hình lưỡng nan này không?”

    Các thủ lĩnh vừa thấy có người lên tiếng, thì giống như nước lũ tìm được lỗ hổng thoát ra, đều lần lượt chất vấn:

    “Đúng vậy, Lý đại nhân nói như vậy, chúng ta có thể không hiểu, mời Lý đại nhân nói rõ thêm”.

    Lý Quang Nghiễm thấy Dương Hạo cúi đầu uống rượu, trên mặt nở nụ cười đắc ý, đột nhiên cười to lên, cao giọng nói:

    “Chuyện này có đáng gì, cái thế cục lưỡng nan này, dễ giải quyết thôi”.

    Dương Hạo vội vàng hỏi một câu:

    “Không biết đại nhân định giải quyết thế nào?”

    Lý Quang Nghiễm nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ trêu tức, nói một câu:

    “Thế cục lưỡng n này từ Dương đại nhân mà ra, tốt nhất là để Dương đại nhân tự giải quyết”.

    “Ta?”

    Dương Hạo mặt mũi u tối nói: “Hạ quan…biết giải quyết thế nào?”

    Lý Quang Nghiễm chậm rãi nói:

    “Lô Lĩnh Châu miễn thuế cho các thương nhân thông thương với Lô Lĩnh Châu, các bộ lạc có da lông bò dê, các loại thảo dược đều mang bán cho Lô Lĩnh.

    Nhưng Ngân Châu ta làm sao có thể cạnh tranh được với sự miễn thuế của Lô Lĩnh ngươi.

    Cho nên, phần thuế miễn giảm mà các ngươi đề ra khiến Ngân Châu ta chịu thiệt cần có Lô Lĩnh Châu ngươi bồi thường”.

    Dương Hạo mặt biến sắc, vội nói:

    “Lô Lĩnh Châu ta phải bồi thường cho thuế tổn thất của đại nhân?”

    “Chính xác!”

    Lý Quang Nghiễm nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Dương Hạo mà cười, đầy khoái chí nói:

    “Thực lực không đông, ngươi còn không phải là đối tác của ta, hừ, cách đó muốn làm khó ta, cái này, ngươi ra học thêm Tiểu Thạch Đầu đi?”

    Lý Quang Nghiễm cười ngạo nghễ nói:

    “Dương đại nhân chi bằng mở đại môn, cùng với các thủ lĩnh bộ lạc buôn bán, nhưng Ngân Châu ta sẽ cần phái thuế sứ đóng tại Lô Lĩnh Châu ngươi, thống kê số hàng hóa mua bán, tính số lượng định kỳ, ước tính số thuế cần phải nộp, rồi cho vào ngân khố của Ngân Châu ta, như vậy, Ngân Châu ta và các bộ lạc chẳng phải đều vui mừng sao?”

    Nói đến đây, hắn không kìm được cười ầm ĩ: “Ha ha ha…”

    “Ha ha ha…”

    Về doanh trại của mình, nghĩ đến vẻ mặt khó coi của Dương Hạo, Lý Quang Nghiễm vẫn không dứt cười.

    Lý Kế Thiên không chịu được nữa, hỏi:

    “Phụ thân, cha định phái thuế sứ đến Lô Lĩnh Châu thu thuế sao?

    Chúng ta không tiêu diệt Lô Lĩnh Châu của hắn đi, còn chờ đợi gì nữa?”

    Lý Quang Nghiễm vẫn cười ha ha nói:

    “Giờ không phải lúc, các bộ lạc Thổ Phiên đang triển khai quân, đợi đến khi ổn định được tình hình của Lô Lĩnh Châu, cha mới có thể ra tay san bằng Lô Lĩnh Châu.

    Con không thấy vẻ mặt khó coi của Dương Hạo Dương Hạo sao?

    Nếu hắn đồng ý cho cha phái thuế sứ đóng tại Lô Lĩnh Châu, thì Lô Lĩnh Châu hắn sẽ thuộc về ta, Dương Hạo hắn thì chỉ là một con rối mà thôi.

    Nếu hắn đồng ý như vậy với ta, thì phụ thân sẽ để hắn là một Lô Lĩnh tri phủ tiếp tục làm công việc hắn ngồi không ăn bám, con thấy thế nào?”

    Lý Kế Thiên giận giữ nói:

    “Cha, con cảm thấy Dương Hạo không giống một tên an phận như vậy đâu, tên này, không đáng tin đâu, không dùng được đâu cha à”.

    Lý Quang Nghiễm mỉm cười, xoa đầu đứa con trai nói:

    “Nhi à, con dù trời sinh tính thông minh, nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn nhỏ, con phải nhớ rằng, vui là tức, yêu là ghét, mọi biểu hiện đều không lộ ra ngoài, con mới có thể dễ dàng đối phó với kẻ địch của con.

    Để làm hùng cứ một phương, thì cần phải có tính cánh vừa nhu vừa cương.

    Đó là một thủ đoạn đấy, con muốn lôi kéo một người, cần để hắn cảm thấy có lợi ích gì đó từ con, và hơn nữa để hắn thấy sợ con, thì mới ngoan ngoãn nghe lời con, không dám phản bội con.

    Nhưng…nếu như con muốn giết một người…”

    Hắn nặng nề nói:

    “Ý định giết người của con cần phải dấu diếm cho kỹ, không cho ai biết, con lúc nào cũng cần phải nở nụ cười, con cần phải để cho hắn cảm thấy con cần hắn, muốn giữ chân hắn, thì hắn mới không cảnh giác với con, như vậy…con mới dễ dàng mà giết hắn…”

    Trong trại của Tô Ca, Tô Ca lo lắng nói:

    “Thiếu chủ, hôm nay yếu thế như vậy, thiếu chủ dùng thủ đoạn đẫm máu tàn sát Khương trại Hoành Sơn tạo quyền uy đã không còn sót lại chútta thấy thủ lĩnh các bộ lạc người Khương đã có suy nghĩ gian dối rồi, sợ rằng…sẽ đánh lẻ làm ăn thôi, chúng sẽ không dám mạo hiểm đối phó với Ngân Châu và qua lại với Lô Lĩnh, trừ phi thiếu chủ đồng ý điều kiện của Lý Quang Nghiễm, nhưng điều này…”

    Dương Hạo cười nói:

    “Không phải là sợ, mà là chắc chắn như vậy.

    Bọn chúng một lũ cỏ thấp ngắn, sớm đã thử qua chỗ tốt của cỏ thấp, cũng quen với làm cỏ thấp ngắn rồi.

    Nhưng chúng vĩnh viễn sẽ không hiểu được, một ngọn cỏ ấy mọc lên thì vĩnh viễn không thể thành cây đại thụ được, hắn quen lợi dụng người khác, dựa dẫm người khác.

    Điều đó khiến bọn chúng nghĩ rằng dựa dẫm vào Lý Quang Nghiễm là tốt hơn hết, hôm nay người về phía Lý Quang Nghiễm càng nhiều thêm, ngày sau thay đổi địa vị, cũng hơn người khác mấy trăm lần, người như vậy, không đủ để suy nghĩ sao”.

    Ánh mắt Tô Ca hơi chớp động, lời nói của Dương Hạo ý ngầm trong lời nói, nhưng lại không biết là có nên mở miệng hay không, chính vào lúc này, Tiểu Dã Khả Nhi đi đến gần, vừa nhìn thấy sắc mặt Dương Hạo trầm xuống, quay lưng đi ra ngoài, Tô Ca quát:

    “Ngươi đứng lại cho ta, vừa nãy trước mặt các thủ lĩnh, ngươi giở trò gì thế hả?”

    Tiểu Dã Khả Nhi liếc nhìn Dương Hạo, hừ một tiếng không trả lời, Tô Ca giận tím mặt, giơ tay lên, Dương Hạo ngăn lại, bước đến trước mặt Tiểu Dã Khả Nhi, mỉm cười nói:

    “Tiểu Dã Khả Nhi, ngươi có phải nhìn thấy ta quỵ nụy trước mặt Lý Quang Nghiễm, mà trong lòng cảm thấy khó chịu hay không?”

    Tiểu Dã Khả Nhi cười nhạt nói: “Hóa ra ngươi cũng biết sao?”

    Tô Ca thấy hắn vô lý với thiếu chủ như vậy, chộp bả vai toan trói hắn, Dương Hạo ngăn tay hắn lại, cười ha ha nói:

    “Nói thực, ta thành cộng chủ của Đảng Hạng Thất Thị, ngươi vẫn không chịu phục sao?”

    Tiểu Dã Khả Nhi cười nhạt, Dương Hạo mỉm cười nói:

    “Nhẫn nhịn chịu đựng, lùi một bước tiến trăm bước, nhẫn một lúc, thành công cả đời.

    Nhẫn nhịn là thông minh, là sức mạnh, là dũng khí, đại trượng phu ngươi giờ còn không hiểu, cho nên cái vô lễ của ngươi, ta có thể nhẫn nại, nhưng khi đợi ngươi hiểu được tất cả, ta mong ngươi có thể bảo đảm tôn trọng và phục tùng ta”.

    Dương Hạo sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:

    “Nếu không, cho dù ngươi là con của đại nhân Tô Ca, ta cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho ngươi một lần nào khiêu khích nữa đâu”.

    Dương Hạo chưa bao giờ nghiêm khắc như vậy, trong chốc lát làm Tiểu Dã Khả Nhi khiếp sợ, Dương Hạo nói hơi quá chăng, hắn hiểu đứa con của mình như vậy, song Dương Hạo giờ lại nổi trận lôi đình với con trai mình như vậy, những tưởng hắn sẽ tức giận, không ngờ hắn lại chậc chậc lưỡi:

    “Đứa con trai của ta, thật là hết thuốc chữa, mà thiếu chủ nói vậy có ý gì đâu”.

    Dương Hạo trở lại vị trí của mình, nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng của Đường Diễm Diễm, liền hỏi Tú Tú:

    “Đường cô nương đâu rồi?”

    Tú Tú vội trả lời:

    “Đường cô nương và Thầm Muội Nhi cô nương cùng đi săn cáo rồi ạ”.

    Dương Hạo lắc đầu cười, dặn dò:

    “Mang cho ta một cốc trà tới đây”.

    Tú Tú đồng ý, vắt bím tóc sang một bên rồi chạy đi, đến cửa thì ddugnj phải Diệp Chi Tuyền, Diệp Chi Tuyền lảo đảo, Tú Tú tuy là nữ giới, nhưng sức không hề yếu, lúc này đâm vào Diệp Chi Tuyền rồi chạy ra ngoài, Tô Ca thấy vậy giật mình, vội chạy lại đỡ hắn, rồi giải thích:

    “Ông chủ Diệp, thực sự xin lỗi, thực sự xin lỗi…

    “Ôi chao, ôi chao, cái con nha đầu này, khỏe gớm”.

    Diệp Chi Tuyền cười rồi vỗ vỗ hai tay nói: “Đi đi, đi làm việc của ngươi đi, ta có việc gấp cần nói với đại nhân, không có thời gian trách móc ngươi đâu”.

    Tú Tú vội cảm ơn rồi lui ra, Dương Hạo bước nhanh lại đón Diệp Chi Tuyền, hỏi:

    “Sao rồi, có tin gì à?”

    “Vâng, tin vừa được truyền đến”.

    Diệp Chi Tuyền móc trong ống tay áo ra một ống trúc đựng mật thư đưa vào tay Dương Hạo, Dương Hạo nhận lấy, nhìn hoa văn và chỗ mở, Bích Túc cầm một con dao lại, “Bụp” một tiếng, ống trúc bị vỡ ra làm đôi, rút từ bên trong ra một tờ giấy trắng, Dương Hạo vội mở ra xem.

    Dương Hạo xem một lúc, rồi nhắm mắt lại, và từ từ mở mắt ra, Diệp Chi Tuyền vội hỏi:

    “Đại nhân, sao rồi?”

    Dương Hạo chậm rãi mở mắt, mỉm cười:

    “Đã đến lúc tiễn tên kia lên đường rồi”.

    “Dương Hạo, Dương Hạo, ta săn được một con sói đẹp lắm”.

    Đường Diễm Diễm tay cầm lấy đuôi con cáo chạy vào, Diệp Chi Tuyền vội rút ra ngoài, Dương Hạo đúng lúc ấy vô cùng hoan hỷ, vừa thấy nàng đến, kìm lòng lại, ôm nàng vào lòng, hôn vào cái miệng chúm chím của nàng.

    “Chàng, chàng bị làm sao vậy?”

    Đường Diễm Diễm thấy hắn thân thiết với mình như vậy, thấy lạ liền hỏi.

    Dương Hạo vui ra mặt, cười nói:

    “Đại nhân có công lớn rồi, thơm một cái nào”.

    “Cái gì…công lớn ư?”

    Đường Diễm Diễm vẫn không hiểu gì, ngơ ngác đứng đó nghĩ: “Nguy rồi, nỗi lo về sau của hắn được giải quyết rồi, thế còn nỗi lo về sau của ta thì sao, không phải sắp đến đó chứ?

    Ôi chao ôi, sao lại nhanh như vậy được, người ta còn chưa chuẩn bị gì…”

    Chương 219:Ngóng trông

    Lý Quang Nghiễm dẫn một đoàn người chạy như điên, một đội ngũ hai trăm người chạy nhanh như chớp, chạy không ngừng nghỉ, cánh đồng bát ngát, núi non trùng điệp, chúng đều vội vàng phi lướt qua mỗi nơi.

    Bộ hạ của Lý Quang Nghiễm, kỹ thuật cưỡi ngựa của mỗi người vô cùng xuất sắc, tuấn mã phóng như điên, tiếng “Lọc cọc” phát ra liên hồi, dù có chạy nhưng cũng phải giữ sức cho ngựa.

    Đằng này bọn chúng lại chạy hai ngày hai đêm, và chỉ dừng lại nghỉ có bốn lần, mỗi lần một canh giờ, tất cả mọi người đều đã kiệt sức, tất cả chiến mã đều thở phì phò vì mệt.

    Là người hay ngựa, chúng đều bị kiệt sức.

    Lý Quang Nghiễm lúc này không rảnh hơi mà bận tâm đến binh sĩ và lũ ngựa, sẽ ở các thủ lĩnh bộ lạc Hoành Sơn mang đến bao nhiêu sự ngờ vực và gây rối, nên hắn chỉ muốn cố gắng trở về Ngân Châu thật nhanh, ổn định lại Ngân Châu.

    “Người Thổ Phiên xuất binh, vòng qua Ngân Châu, tấn công các trạm dịch phía sau rồi”.

    Lúc Lý Quang Nghiễm nhận được tin cấp báo này, hắn thấy như một tai họa đột ngột ập tới.

    Hắn chuẩn bị rất tốt mọi thứ xung quanh Ngân Châu rồi, nhưng hắn không thể tin người bắc Thổ Phiên lại dám tấn công Ngân Châu, trong sự suy đoán của hắn, người Thổ Phiên giống như người Khiết Đan mà thôi, cũng chỉ nhân cơ hội mà cướp bóc một chút gì đó bên ngoài trại thôi, nhưng không hiểu từ khi nào bọn chúng lại có dũng khí như vậy?”

    Với sự hùng mạnh của ba phương Hồi Hất, Khiết Đan và Ngân Châu, sự tồn tại của bắc Thổ Phiên cũng ngày càng bị thu nhỏ lại, theo như tình hình hiện nay, trong khoảng thời gian mười năm, hai mươi năm, bắc Thổ Phiên sẽ bị ba thế lực xóa bỏ, từ nay về sau sẽ không còn vết tích gì nữa, không ai biết đến, nhưng bọn chúng vẫn cố gắng ăn được cả ngã về không, ngang nhiên xuất binh tấn công Ngân Châu.

    Điều xỉ vả chính là, Lý Quang Nghiễm tập trung trọng binh tới bắc Ngân Châu, mà người Thổ Phiên lại xuất ra đội quân tinh nhuệ, đánh lén các trạm dịch phía nam Ngân Châu.

    Các tòa quân trấn phía nam Ngân Châu d đã rất nhiều năm chưa đánh chiến, cho dù là quan tướng vẫn là binh tốt, song lại bị buông lỏng.

    Điều càng nguy hiểm hơn là đội ngũ bảo vệ nam Ngân Châu cũng không có nhiều, mỗi tòa quân dịch chỉ có hơn hai nghìn binh đóng, trước khi hắn rời khỏi Ngân Châu, thì lại điều một nửa số người ngựa đi các trấn, giờ mỗi tòa quân trấn binh sĩ không đến nghìn người, trong đó còn có rất nhiều người già ốm yếu, một khi thành bị phá, hỏi rằng có bao nhiêu sức mà chiến đấu nữa.

    Người Thổ Phiên thế như chẻ tre, đánh chiếm bất ngờ liên tiếp các tòa quân dịch, xông thẳng đến tấn công tòa quân dịch thứ sáu Hồi Mã Lĩnh, thì tín hiệu chiến tranh mới được truyền ra.

    Cũng may, quyền lực của Ngân Châu vẫn nằm trong tay hắn, huynh đệ của hắn ở vị trí sau chức phòng ngự sử Ngân Châu của hắn, đã bị mất quyền lực, các tướng trong quân cũng không bị ảnh hưởng là bao.

    Song quay về điều động quân mã của các trấn phương bắc, thì lại khiến Lý Quang Nghiễm cũng cảm thấy được an ủi phần nào.

    Hắn nghĩ, người Thổ Phiên thấy hắn hỏa lực tập trung vào phía bắc, liền nhân cơ hội đó phái binh xâm nhập vào trung tâm của Ngân Châu, đập phá doanh trại, ngay cả những tòa quân dịch, hậu phương của Ngân Châu cũng đều đã trở thành cảnh tượng hỗn loạn, khiến cho binh lực của hắn thiệt hại lớn nhất từ trước tới nay, mà chủ lực của người Thổ Phiên vẫn là phương bắc, cũng chỉ có thể ở phương bắc, muốn thừa dịp các quân trở về phát động tổng tiến công.

    Nhưng mà hắn lại đang ở Ngân Châu, các tướng khác lại chưa có quyền lực tự tiện thay đổi vị trí quân sự của hắn, tín hiệu chiến tranh sau khi được truyền tới, tướng ở lại trấn thủ Vị Tài Lãng La chỉ xuất ra năm nghìn kỵ binh viện trợ từ thành Ngân Châu, người Thổ Phiên liền bỏ qua tòa quân dịch thứ sáu vừa chiếm được, thậm chí đến lương thảo quân nhu cũng không kịp thiêu đốt, liền chạy trốn về hướng tây, hiển nhiên là muốn trốn khỏi chủ lực của hắn trở về lãnh địa người Thổ Phiên của hắn.

    Tin này theo Lý Quang Nghiễm phân tích: người Thổ Phiên di chuyển người ngựa về hướng nam, đây là điệu hổ ly sơn, người Thổ Phiên không thể di chuyển mấy vạn đại quân về phía nam Ngân Châu được, không những mấy vạn đại quân qua lại, bọn chúng làm sao có thể che dấu tiếng động được, làm như vậy sẽ bị Ngân Châu cắt đứt đường lui và bị sa vào nguy hiểm, bọn chúng chủ động vẫn đang tấn công về phía bắc.

    Con ngựa của Lý Quang Nghiễm là một con ngựa đẹp và khỏe, nó có thân mình cao lớn, bốn chân dài, mặc dù hai ngày hai đêm chạy ròng rã, nó đã rất mệt, nhưng chỉ cần giật cương ngựa, nó vẫn chạy không biết mệt mỏi.

    Kỹ thuật cưỡi ngựa của Lý Quang Nghiễm rất giỏi, hơn nữa lại có một con ngựa tốt, nhưng chạy một thời gian dài trên đường, chân nó bủn rủn, giờ sợ rằng không chạy nổi mấy bước nữa, máu rỉ ra từ chân ngựa.

    Nhưng hắn vẫn không tiếc thương con ngựa, càng thúc ngựa phi như bay.

    Tin hắn được biết, chỉ có mấy tin vừa nãy, hai ngày lại trôi qua, hai ngày này lại xảy ra chuyện gì nữa vậy, hắn hoàn toàn không biết.

    Vị Tài Lãng La liệu có trúng kế hay không, liệu có điều động trọng binh từ tuyến bắc nam phản không?

    Những kỵ binh người Thổ Phiên vẫn chưa dừng lại, bọn chúng có tạo thành nỗi họa lớn không đây?

    Tất cả những cái này, Lý Quang Nghiễm đã hoàn toàn không biết chuyện, sự lo lắng của hắn khó mà nói trước, hắn giờ chỉ muốn ngay lập tức trở về Ngân Châu, ngồi tại chính mảnh đất Ngân Châu của mình, khiến cho con ngựa mà hắn yêu thương kiệt sức.

    “Ta sẽ dùng tất cả máu của người bắc Thổ Phiên đến cảnh cáo tất cả những quân địch dám cả gan xúc phạm đến Ngân Châu”.

    Lý Quang Nghiễm nghiến răng nghiến lợi nghĩ, vung roi quất mạnh vào ngựa.

    Giữa ban ngày mà có thể tiến vào chính địa bàn của mình, Lý Quang Nghiễm liếm môi khô rát của mình, rồi lại quất mạnh roi vào hông ngựa.

    Phía trước xuất hiện một mảnh đất mấp mô, cỏ cây tươi tốt, có những bụi cỏ rậm rạp và những thân cây thưa thớt.

    Có vài túp chiên bao trắng như tuyết mọc trên thảo nguyên, còn có hai đàn dê trắng, mây trôi lững lờ trên bầu trời.

    Xem ra, đây là địa điểm sinh sống của một bộ lạc nhỏ.

    Môi trường như vậy, thích hợp cho một bộ lạc nhỏ ở.

    Lý Quang Nghiễm nhìn thấy một người chăn dê cưỡi ngựa, ánh mắt tò mò nhìn về phía bọn chúng.

    Trước chiên bao gần với bên đường, có hai người con gái người thảo nguyên mặc áo bào da đang vắt sữa ngựa.

    Quay đầu lại nhìn đứa con trai, Tiểu Thạch Đầu đang trên ngựa, theo sát hắn.

    Cuối cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, hai ngày hai đêm rong ruổi trên lưng ngựa nên đã mệt mỏi lắm rồi, nhưng nó vẫn cố bám chặt trên lưng ngựa, nhưng hai mắt của nó đã híp lại, ngủ gật trên lưng ngựa.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó tràn ngập mệt mỏi, mất đi hoàn toàn sự tinh nhanh vốn có.

    Lý Quang Nghiễm trìu mến nhìn hắn nghĩ:

    “Đứa trẻ này, thật là mệt lắm rồi.

    Nhưng đưa nó mang theo bên mình cũng không sai, ngôi nhà Ngân Châu này, không dễ cáng đáng, đôi cánh của con chim ưng nhỏ, không dễ dàng để người khác rèn luyện nó, còn nếu không thì nó vĩnh viễn cũng không thể bay lượn bằng chính đôi cánh của mình lên tận trời xanh.

    “Thạch Đầu…

    Thạch Đầu, tỉnh lại đi”.

    “Cha?”

    Lý Kế Thiên thông minh, quắt mắt nhìn.

    Lý Quang Nghiễm nở nụ cười, đi chậm lại ôn nhu nói:

    “Phía trước có một bộ lạc, đi, qua đó xin một chút gì đó ăn rồi lại lên đường”.

    Lý Quang Nghiễm ra lệnh, những kỵ sĩ đi đầu giục ngựa chạy về phía trước, chúng lượn vài vòng quanh đó rồi trở lại báo cáo, tiểu bộ lạc này là bộ lạc Mã Tề Thị, trong các chiên bao đều có người sống, song đa phần là người già và trẻ nhỏ, những thanh niên thì đã đi chăn thả, cắt cỏ.

    Lý Quang Nghiễm nhìn quanh tứ phía, phất tay nói:

    “Nơi Ban ngày đuổi theo chúng ta, bảo người ta xuống ngựa ăn cơm nghỉ ngơi, sau thời gian ba tuần hương, chúng ta lại lên đường”.

    Những kỵ sĩ phụ trách việc cảnh giới đãn tản ta tứ phía, đứng ở chỗ cao nhìn xung quanh.

    Những người khác thì xuống ngựa, đi lảo đảo trên đường, có người vừa xuống ngựa thì ngồi bệt luôn xuống đất, rồi lại cố gắng đứng lên.

    Bên đường, một người chăn nuôi đang múc nước ở giếng, bên cạnh giếng có một cái máng nước, nước được múc lên thì đổ vào cái máng đấy, có rất nhiều dê đang đứng hai bên máng uống nước.

    Nhìn thấy kỵ binh mang vũ khí, hắn dừng lại, khiếp sợ buông thùng nước trên tay, nhìn bọn chúng, thấy có người nhìn về phía hắn, hắn nở nụ cười.

    Tên này râu ria rậm rạp, khuôn mặt ngăm đen, vết nhăn lộ trên khuôn mặt phong sương, người mặc một bộ trường bào của thảo nguyên, áo choàng rách tả tơi, giống như những miếng da dê vụn được ghép thành, người thảo nguyên cuộc sống gian khổ khi đi ngủ thì cởi áo bào đó ra, một nửa làm chăn, một nửa làm đệm, cho nên áo bào của hắn mặt sau đen nhánh, bóng nhẫy, chân hắn đi một đôi giày bằng da bò nhiều lớp, đầu dày giống như váng sữa lông trắng, trắng bóng, ngón chân đen xì xì lộ ra khỏi đôi giày.

    Đây là một người chăn nuôi thường gặp trên thảo nguyên, không phải nghi ngờ gì nữa, bộ lạc này cũng không có gì là khả nghi, mặc dù vậy, Lý Quang Nghiễm vẫn bố trí quân canh gác, sau khi những chiến sĩ xuống ngựa nghỉ ngơi, cũng không bổ nhào vào trong chiên bao đòi đồ ăn và bơ trà, rượu sữa ngựa, bọn chúng ngồi yên trên đất, ăn lương khô và thịt khô của mình.

    Nhưng trên đường đi lúc nãy, con đường hơn trăm dặm không qua sông, nước trong túi đều uống hết sạch, có một vài tên cầu xin sự đồng ý của Lý Quang Nghiễm, Lý Quang Nghiễm thấy những con dê đang uống nước trong máng, liền gật đầu.

    Các binh sĩ lập tức đứng dậy, chạy đến chỗ những con dê đang uống nước, chúng cầm lấy cái gầu múc nước lên uống, rồi đổ đầy vào túi nước của mình, rồi lại đổ nước ra máng cho những con ngựa uống.

    Lý Kế Thiên cũng cầm lấy túi nước đi về phía cái giếng, do một thời gian dài ngồi trên lưng ngựa, đôi chân đã đỏ tấy, nó bước đi tập tễnh, lê từng bước một, rồi lảo đảo suýt trượt chân, một tên cao lớn đứng bên cạnh đỡ lấy hắn.

    Lý Kế Thiên nhìn lại kêu: “Cha”.

    Lý Quang Nghiễm mỉm cười: “Mệt lắm sao?”

    Lý Kế Thiên nói: “Con có thể tự đi, người khác chịu được, con cũng chịu được”.

    Lý Quang Nghiễm xoa đầu đứa con, cười ha ha nói: “Bên đó có sữa ngựa tươi, sao?”

    Lý Kế Thiên lớn tiếng nói: “Phụ thân có lệnh, trong thời gian hành quân, không được mang những lương thực không phải của mình đi, người nào vi phạm, trảm!

    Ta là con của phụ thân, cũng là binh lính của phụ thân, đều phải tuân lệnh!”

    Lý Quang Nghiễm cười ha ha:

    “Đây mới là con trai của Lý Quang Nghiễm ta, ha ha, lại đây con”.

    Hắn kéo tay Lý Kế Thiên, kéo nó đến chỗ hai người đang vắt sữa dê, đúng lúc đó hiếu kì nhìn bọn họ thương lượng.

    Hai người phụ nữ đó một già một trẻ, diện mạo trông rất giống nhau, người già khuôn mặt đã có nếp nhăn, người trẻ thì khuôn mặt bầu bĩnh, hai má ửng hồng khỏe mạnh.

    Lý Quang Nghiễm vừa nhấc chân đá vào thùng sữa ngựa, lớn tiếng nói: “Vắt ít sữa mới cho chúng ta”.

    Hắn ngạo nghễ nói, rồi chỉ trỏ tay vào vú ngựa, người phụ nữ già lòng trĩu nặng, nhưng rồi mắt cũng sáng lên, vội vàng nhe mấy cái răng ra, rồi tươi cười lộ ra trên khuôn mặt bà.

    Họ liền đồng ý, ôm lấy cái ống, cầm lấy vú ngựa vắt vào đó, rồi đưa sữa ngựa vắt được cho hai cha con hắn.

    Sữa ngựa tươi mới, ấm nóng đưa đến trước mặt Lý Quang Nghiễm, Lý Quang Nghiễm đón lấy, nói nhỏ nhẹ với đứa con:

    “Uống đi con”.

    Nhân lúc này, hắn hỏi người đàn bà già tình hình gần Ngân Châu, bà già đó ngơ ngác, không hay biết xảy ra chuyện gì, song hôm qua có kỵ binh Ngân Châu đi càn quét qua nơi này, rồi lỗ mãng đối với vị khách từ phương xa đến báo thù cho Ngân Châu, chúng đánh người lung tung, còn từ chỗ chiên bao của họ lấy đi vài thứ, rồi nói lung tung gì đó một hồi lâu.

    Theo sự phán đoán của Lý Quang Nghiễm, tình hình này hẳn đã bị khống chế, sau thất bại của người Thổ Phiên đánh lén quay về núi đã thừa dịp Ngân Châu không kịp phản ứng chạy về Thổ Phiên, Ngân Châu dựa vào sự hỗn loạn của các trạm dịch phía nam đã bị khống chế.

    Người phụ nữ già lải nhải oán hận, Lý Quang Nghiễm cười thầm trong lòng, tiện tay giả lại hai ống sữa đã uống cho bà ta, người đàn bà đó vui vẻ trở lại, rồi đi về trại cầm ra bơ trà nóng hổi đến, Lý Quang Nghiễm lại nhận lấy.

    Sau khi nghỉ ngơi tại chỗ, Lý Quang Nghiễm đã khôi phục lại thể lực của mình, hắn đã có tinh thần để tiếp tục lên ngựa, hắn lớn tiếng nói: “Các dũng sĩ, còn có lộ trình nửa ngày nữa thì chúng ta sẽ đến địa bàn Ngân Châu, mọi người đều lấy lại tinh thần đi, nổi trống để lấy lại tinh thần đi, đợi đến khi về địa bàn của chúng ra rồi, ta sẽ cho các ngươi nghỉ ngơi, ăn uống no say, tìm cho các ngươi những cô nương xinh đẹp.

    Giờ thì lên đường!”

    Nói xong hắn quất roi vào ngựa phóng đi trước, bọn thị vệ lấy lại tinh thần, lên hết lưng ngựa, rồi phóng đi theo sau Lý Quang Nghiễm, phóng như bay về phía trước.

    Người phụ nữ xách thùng nước nhìn theo bóng dáng bọn chúng, rồi nhếch mép nở nụ cười cay nghiệt…

    Hắn vẫy tay chào, vì có một đám kỵ binh gần hai trăm tên cầm đao đột nhiên đến chỗ chiêm bao đó làm họ sợ, khi thu dọn hành tranh, tháo dỡ lều trại.

    Có người ôm lấy cây cỏ, xách lồng gỗ, thả mấy con chim ra, mấy con chim bồ câu ấy được thả tự do, lập tức bay về những hướng khác nhau.

    Càng chạy gần về nhà, Lý Quang Nghiễm càng vui mừng hơn, hắn giờ đã bất chấp, không thương tiếc gì con ngựa thân yêu của mình nữa, hắn quất roi phóng như bay, nhưng tốc độ của toàn đội ngũ càng ngày càng chậm, Lý Quang Nghiễm tức giận quay đầu nhìn lại thì thấy mặt mũi mấy tên binh sĩ đã tái xanh, trán toát mồ hôi lạnh, không khỏi ngạc nhiên nói:

    “Sao vậy?”

    Một tên ôm bụng, cố gắng nói: “Đại nhân, thuộc hạ…thuộc hạ thấy bụng đau âm ỉ…muốn đi ngoài…”

    “Đại nhân, thuộc hạ…thấy buồn nôn, ngực đau lắm…oa…”

    Lời của tên binh chưa dứt, thì đã ói mửa ngay trên lưng ngựa…

    Lý Quang Nghiễm kinh hãi, hắn đi chậm lại, nhìn bọn thị vệ của mình, chỉ thấy chúng ôm bụng siêu vẹo trên lưng ngựa, sắc mặt rất khó coi, đau khổ chống đỡ lại cơn đau , lúc này hắn mới dừng ngựa lại hẳn, nhiều sĩ tốt đã không chịu nổi nữa, vội vàng nhảy xuống ngựa, lảo đảo đi trên đất bụi, cởi áo bào , ngồi xổm trên cỏ đi ngoài luôn tại đó…

    “Thế này…thế này là thế nào?”

    Lý Quang Nghiễm thấy tất cả các binh lính đều xuống ngựa, người ngồi xổm khắp nơi trên mặt đất, thậm chí có tên còn chưa kịp cởi bỏ áo choàng, trút bỏ sĩ diện, mặt biến sắc tái nhợt.

    Những tên này cố chịu không đi ngoài, nhưng trong bụng lại sôi òng ọc, dù đã cố gắng chống đỡ, song vẫn không ăn thua, xuống khỏi ngựa rồi ngồi xổm không đứng dậy nổi, mặt tối xầm lại, tái nhợt, mồ hôi toát ra như tắm.

    Có mấy tên quá yếu, ngồi được một lúc không chịu được ngã lăn ra, đè lên những thứ mà mình mới thải ra.

    “Trong nước có độc!”

    Lý Quang Nghiễm cuối cùng đã hiểu ra, đây là độc gì vậy?

    Nhìn lũ binh sĩ, có vẻ như là ba đậu, cũng chỉ có thể dùng ba đậu mới có thể hòa với nước được, rắc nó xuống nước giếng thì toàn bộ nước giếng sẽ có độc, nhưng thuốc độc cũng không phải đơn giản như vậy, những thuốc độc khác dùng một bao hai bao rắc xuống giếng thì nước đó sẽ bị pha loãng, sẽ không có hiệu quả như vậy.

    Nhưng…nhưng nếu như là ba đậu, thì tại sao những người chăn nuôi kia lại cho những con dê uống nước đó mà không có vấn đề gì?

    Lý Quang Nghiễm cẩn thận hồi tưởng lại rãnh nước ban nãy, rãnh nước đó không phải vừa mới đào, nước giếng cũng không phải là khi hắn tới mới đổ vào, khi hắn chạy đến thì vừa mới hạ độc sao?

    Sao có thể thế được, trên thảo nguyên khắp nơi đều là đường đi, quân địch sao có thể đoán trước được con đường mình đi?

    Sao lại có thể biết được thời gian mình đến đó được?

    Lý Quang Nghiễm là con cháu của nhà có thế lực, các thân binh của hắn cũng đều là những con cháu quý tộc được chọn ra từ các tộc, kỵ binh tinh nhuệ bọn chúng không lạ gì với du mục ở thảo nguyên nữa, nhưng có rất nhiều người du mục thuộc cuộc sống ở tầng thấp nhất thì mới có kiến thức như vậy, còn bọn chúng chỉ hiểu biết một nửa.

    Bọn họ biết cái thứ gọi là ba đậu, cũng biết nó có tác dụng gì, nhưng lại không biết mỗi loại động vật khác nhau sẽ có phản ứng với ba đậu khác nhau.

    Trong nước, ếch sẽ không có phản ứng gì với ba đậu, nhưng cá và tôm lại bị chết.

    Còn trên đất, chuột, vịt, ngỗng và dê sẽ không có phản ứng, nhưng bò, ngựa, con người uống phải sẽ không dừng lại ở đi ngoài, thậm chí còn tử vong.

    “Đại nhân, chúng ta…chúng ta…bị trúng kế rồi”.

    Một tên ngồi xổm cố gắng nói những lời cuối cùng: “Đại nhân không trúng độc thì mau đi đi, mau đi đi…a a a…, bọn chúng sẽ có phục binh đấy”.

    Lý Quang Nghiễm thấy bộ hạ của mình nói vậy, gờ đã không còn có thể đứng dậy nổi nữa, nếu như giờ có một đội kỵ binh đánh tới, thì chỉ cần có mười hai mươi người, thì có thể dễ dàng mà giết hết số bộ hạ của hắn, nghĩ đến đây mặt hắn biến sắc, hắn nhìn khắp nơi, không thấy bóng dáng một người nào cả, Lý Quang Nghiễm quyết định nhanh, hét lớn:

    “Thạch Đầu, chúng ta đi!”

    Dứt lời, hắn nhìn đám thị vệ lần cuối rồi chạy theo hướng khác mà không phải về Ngân Châu nữa, thúc ngựa chạy nhanh về phía thảo nguyên, Lý Kế Thiên theo sát phía sau cha, bỏ lại bọn thị vệ đang ngồi xổm chờ chết.

    Rồi sau một lát, bọn chiến mã chân cũng bắt đầu bủn rủn, mùi hôi thối bốc ra.

    Trên bầu trời một con chim ưng bay vòng quanh hai vòng, dường như cũng không chịu nổi mùi hôi thối kia, liền bay theo hướng mà hai Lý Quang Nghiễm bỏ chạy.

    “U…uu” tiếng kèn vàng lên, bọn thị vệ đau đầu chóng mặt ngước nhìn lên về phía âm thanh đó, chỉ thấy xa xa là một đoàn ngựa, có khoảng bốn mươi người, chúng thúc ngựa phi đến.

    Bọn ngựa phi đến quá gấp, năm sáu con thỏ béo thấy vậy liền chạy toán loạn, có con sợ quá chạy về phía trước, lúc thỏ không quan tâm đến mùi hôi thối bốc ra, chạy về phía đám thị vệ ngồi xổm trên mặt đất, trong số đó có con sợ hãi, đầu đâm vào mông một tên thị vệ, rồi lăn hai vòng trên mặt đất, người dính toàn phân là phân, rồi lại chạy tiếp.

    Lập tức có một lũ sói nhe răng múa vuốt lao đến, không biết chúng định ăn thịt thỏ hay ăn thịt người.

    “Oan quá!

    Oan quá, chúng ta chết oan như thế này sao, chúng ta chết không nhắm mắt rồi!”

    Chúng nhìn thấy một lũ sói đang tiến đến, lũ binh sĩ ngồi xổm trên mặt đất đang lo lắng, nhưng nỗi lo lắng ấy cũng chẳng đến với chúng được bao lâu, bụng chúng lại sôi òng ọc, cho ra những cục phân…

    ****

    Điềm Tửu nằm trên sườn núi, hai chân bắt chéo chữ ngũ, tay cầm một quả hồng, quả hồng chín vỏ có màu đỏ đậm, nàng bóc bỏ vỏ và ăn, nước từ quả hồng chín đỏ chảy xuống tay miệng và tay nàng, miệng nàng lẩm bẩm những bài hát du mục không tên.

    Đột nhiên, trên bầu trời bay đến một con chim nhạn, phát hiện ra tiếng kêu, rồi hạ cánh đậu trên mặt đất.

    “Ồ?”

    Điềm Tửu giật mình, kêu lên một tiếng, suýt nhảy dựng lên, bóc bỏ vỏ hồng ra, lau lau vào áo bào của mình, rồi nói:

    “Bọn chúng quả nhiên đã trúng kế rồi, cá đã lọt lưới của chúng ta rồi, ha ha…”

    Kha Trấn Ác không thể cam đoan là Lý Quang Nghiễm đã trúng kế, cũng không dám đảm bảo rằng con đường của chúng đi là hướng nào, tuy nói là có chim ưng đưa tin, nhưng muốn dấu con mắt của các bộ hạ Lý Quang Nghiễm, có nhiều thứ không thể vội vàng hoàn thành, cho nên mới bẫy bằng cái giếng của bộ lạc nhỏ đó, hắn ở gần mấy con đường mai phục.

    Mà đây không phải là toàn bộ thủ đoạn của hắn, nếu như Lý Quang Nghiễm không trúng kế, thì những con đường phía trước còn có những bụi gai, bụi cỏ ấu, hắn sẽ đạp phải bẫy mai phục nào đó đang đợi hắn.

    Vì có chim ưng đưa tin, hắn mới nắm được những cái bẫy mà Lý Quang Nghiễm bị sập, hắn canh giữ trạm thu thuế, ở đó đã bố trí đến ngay cả một con thỏ cũng đừng có ý nghĩ chạy trốn, nhưng hắn cũng không ngờ tới, uy danh hiển hách của Lý Quang Nghiễm đã bị ngã khụy ở cửa thứ nhất.

    Lý Quang Nghiễm không ngờ bản thân cũng có một ngày thảm hại thế này, vừa mới phóng đi ra chỗ đám thị vệ chưa được bao lâu, ngựa của hắn cũng bị tiêu chảy, quỳ xuống mặt đất không động đậy được.

    Ngựa của Lý Kế Thiên cũng không phải ngoại lệ, ngựa của hai cha con chạy băng băng đến vùng núi hoang vu không dễ truy đuổi.

    Đợi hắn chật vật xuyên qua lùm cây, áo bào gấm Tứ Xuyên với chất liệu tốt nhất đã bị rách tả tơi, thở hồng hộc chui ra, chưa kịp hoàn hồn thì thấy phía trước sườn núi đi đến mười mấy tên cầm cung nỏ, Lý Quang Nghiễm sợ hãi mồ hôi toát lạnh.

    Điềm Tửu đứng ở sườn núi, hai tay chống nạnh, uy phong quát:

    “Bắn tên!”

    Lý Quang Nghiễm rút kiếm, vội kêu lên:

    “Không cần bắn tên, bổn quan là Ngân Châu phòng ngự…”

    Đúng lúc đó, Lý Kế Thiên cúi người bước về phía trước, giương cung lắp tên…

    “Phập phập phập…”

    Lý Quang Nghiễm ngửa mặt ngã xuống đất, với khoảng cách gần như vậy mà bị cung bắn thì tên cắm xuyên qua cơ thể hắn, còn lại đuôi tên trên ngực hắn.

    Hắn muốn nhìn đứa con, cố gắng quay đầu lại, nhưng hắn chỉ có thể ngửa mặt lên trời, trong mắt hắn chỉ có bầu trời xanh thẳm, màu xanh ấy khiến người ta hoa mắt.

    Mây trôi lơ lửng trên bầu trời, bỗng nhiên hắn nghe một tiếng “Bụp” nặng nề giáng vào đầu.

    Rồi hắn thấy một tên cao to ăn mặc như thợ săn cầm tấm da dê che mất bầu trời của hắn, tên đàn ông đó nhìn hắn, sau đó giơ lên một cây mã sậy.

    Cây mã sậy ấy một đầu nhỏ, một đầu thô, trên bắp nặng trịch một thứ gì đó đỏ trắng mơ hồ.

    “Đó là cái gì?”

    Lý Quang Nghiễm mở to mắt, muốn nhìn thấy rõ một chút, nhưng bầu trờihắn lúc này đã tối đen, mọi vật trong mắt hắn nhanh chóng từ mơ hồ, u ám trở nên đen tối.

    Sau đó, hắn lại nghe thấy tiếng “Phốc”…

    Mệnh lệnh mà Điềm Tửu nhận được là không để lại một tên nào sống sót, cho nên hắn sẽ không dám phản lại mệnh lệnh này.

    Nàng mới lười đi hỏi thân phận người này trốn đến đây, dù nếu có chết.

    Tâm tư của nàng tương đối đơn giản, nhưng người có tâm tư đơn giản thì hay thẳng tính, năng suất làm việc cũng nhanh hơn những người khác

    Bốn vạn kỵ binh tinh nhuệ, bắc kháng Khiết Đan, tây cai quản Hồi Hất, đông thì làm chủ Ngân Châu trong vòng nhiều năm, tây bắc thì có Lý Quang Nghiễm một con chim kiêu hùng, chết ở một nơi không danh, không tin tức, ngay cả cách chết của các anh hùng cũng không như vậy.

    Nhưng có ai quy định cái chết cần phải oanh liệt đâu.

    Lữ Bố ngủ ở ghế, bị hai thuộc hạ vô danh tiểu tốt trói lại, như vậy là tính mạng đã bị đi tong.

    Để đuổi theo “Kiện tướng lữ công”, Tôn Kiên bị mai phục ở trong rừng, đến một mũi tên chí mạng cũng không biết là ai bắn.

    Anh hùng hay không phải anh hùng cũng không hơn gì nhau.

    Cho dù là anh hùng hay là người thường, mạng sống đều yếu ớt.

    Lý Quang Nghiễm đã chết, hắn không bao giờ vì Ngân Châu nữa, cơ nghiệp, quyền lợi, mọi nỗi lo lắng, mọi sự trầm tư đã tan biến.

    Lý Kế Thiên đã chết, thế gian có rất nhiều người có cơ hội nổi tiếng tăm lừng lẫy, nhưng cũng có kẻ cả đời sống vẫn chỉ là vô danh tiểu tốt.

    Dương Hạo mơ hồ nhớ đã bắt gặp cái tên Lý Kế Thiên này ở đâu đó, nhưng từ nay về sau, sẽ không còn một nhân vật nào như hắn nữa.

    Dương Hạo vẫn còn sống, cho nên hắn nhất định phải tiếp tục làm việc.

    Công việc của Mộc Ân đảm nhiệm là tụ tập những nhân thủ của thảo nguyên Thổ Phiên, lấy thần hồn át thần tính, lệnh phát động tấn công đại quân Thổ Phiên và Ngân Châu, chiến tranh giữa người Thổ Phiên và binh Khương Ngân Châu đã nổ ra.

    Na Mộc Hãn được ra lệnh lập tức được chia thành từng tốp nhỏ, phân thành từng bộ lạc nhỏ và dân tị nạn, nhân lúc tập hợp các thủ lĩnh bộ lạc Dã Ly Thị phải đội quân trở về, phân công nhau thực hiện lệnh quay lại phía nam.

    Giờ còn có cái gì?

    Cái gì cũng không có, việc Dương Hạo giờ cần làm là chờ đợi, hắn chờ đợi tin thành công hoặc là thất bại.

    Thổ Phiên và Ngân Châu đang đánh nhau, nếu việc ám sát Lý Quang Nghiễm thất bại, như vậy Thổ Phiên sẽ loạn mất.

    Nhưng tạm thời giải trừ nguy hiểm của Lô Lĩnh, nói tóm lại, quyền chủ động tạm thời thuộc về hắn.

    Nhưng nếu như Lý Quang Nghiễm không chết, hắn có nhận ra tất cả những kế sách phía sau đó không?

    Một kết luận không chính xác khiến cho Dương Hạo không yên tâm chút nào.

    Dương Hạo lo lắng bất an, rồi hắn đột nhiên cảm thấy, bản thân mình chưa bao giờ căng thẳng như bây giờ, không như lúc hắn đơn thương độc mã đi cứu người ở Tử Ngọ Cốc, không như lúc hắn chỉ huy đoạn kiều ở Trục Lãng Xuyên, dù sao, sinh tử cũng sắp rõ ràng rồi, nhưng bây giờ, tất cả đều vẫn là một con số không, tất cả đều được quyết định bởi sự sống chết của Lý Quang Nghiễm, thật là gian nan…

    Lý Quang Nghiễm nhận được tin, chạy như ngồi trên đống lửa, đến một câu cũng không nói.

    Thủ lĩnh các bộ lạc Hoành Sơn đều là người, có gì khác đâu, bọn họ không ôm oán hận lâu như vậy, hơn nữa chưa có được kết quả như mong muốn, tất cả mọi người đều có chung một suy nghĩ, đều phái người đi thăm dò khắp nơi, còn họ thì bình an trong lều trại, cứ như định định cư trường kỳ ở Dã Ly Thị vậy.

    Dương Hạo thì không có việc gì để làm, cả ngày ngồi ở trước trại, ngẩn ngơ ngửa cổ lên nhìn bầu trời, giống như một pho tượng đá, chỉ có khi chim bay đến, hắn mới tỉnh lại.

    Đường đại cô nương lại không chú ý đến sự khác thường đó, trong tâm trí của nàng giờ là nỗi lo về sau của Dương Hạo được giải quyết rồi, còn nỗi lo của mình thì sắp đến rồi.

    Nghĩ đến “nỗi lo về sau” ấy, trái tim của nàng thổn thức không thôi, nàng rõ ràng biết rằng vẫn chưa gả cho người ta, nhưng nàng rất hiểu chuyện của trai gái, có biết được một chút kiến thức trong sách, điều đó khiến cho nàng sợ hãi chờ mong.

    “Con gái thì phải rụt rè, cho dù cuộc đời này không lấy chồng, cũng không thể…cũng không thể dễ dàng mà đồng ý chàng được, nếu không sẽ bị chàng coi thường…”

    Đường Diễm Diễm rất nghiêm túc với chính mình, nhưng mỗi tối lại theo bản năng đi tắm rửa sạch sẽ, tắm rửa cho cơ thể mình mùi thơm ngào ngạt rồi mới vào chăn, có trời mới biết nàng có phải là thực sự chờ đợi bức rèm trại của nàng nửa đêm được vén lên không, nghĩ đến việc khó quên ấy, vào cái đêm thảo nguyên lãng mạn đầy sức kích thích ấy…

    Ai ngờ đâu, ai ngờ cái tên ngốc khó hiểu, phong tình ấy lại trở nên ngốc nghếch như vậy, không cần nói đến nửa đêm vén màn tiến vào, mà ngay cả ban ngày cũng không để ý tới mình, hắn cả ngày chỉ ngồi ngốc nghếch trước trại Diệp Chi Tuyền, nhìn lên không trung, nhìn chằm chằm vào con chim trên trời, nhìn…nhìn…nhìn…

    Đêm thu đã khuya, Đường đại cô nương nằm một mình trong trại, đắp chăn nhung dê nửa kín nửa hở, lộ nửa cơ thể của nàng ra ngoài, bộ đồ ngủ ôm sát lấy cơ thể khiêu gợi của nàng, nàng đã đẹp nay càng thêm xin đẹp.

    Ngực của nàng không bằng Mục tỷ tỷ, đây là chỗ mà nàng luôn mong ước có.

    Nhưng nàng lại không biết hai ngọn núi của mình tại sao lại cứng lên như vậy, nó hơi cong cong lên, giống như hai miếng lê thơm, khiến người ta nhìn thấy nước miếng phải chảy ròng ròng.

    Eo của nàng thon, bụng bằng phẳng, hai chân thon dài thẳng tắp, những phần da thịt lộ ra còn trơn tru hơn vải sa tanh, đúng là hoa tươi khiến người ta ngây ngất.

    Trước trại là một ngọn đèn đang được thắp, nó tỏa ra mùi thơm sữa, Đường Diễm Diễm nhìn chằm chằm vào ánh nến ấy, không kìm lòng được lại nghĩ đến buổi sáng hôm đó trong hang động Dương Hạo muốn cùng nàng…muốn cùng nàng làm chuyện thân thiết, lòng nàng rạo rực, người hơi nóng hẳn lên.

    Bỗng nhiên một cơn gió thổi tới trại của nàng, làm cho ánh nến bập bùng, ý nghĩ kì quái của Đường đại cô nương bừng tỉnh, vội đắp lại chăn, khẽ cắn môi, oán trách mình:

    “Xem xem, chim trong lồng còn có thể bay đi.

    Chàng không đến đánh đổ, bổn cô nương sẽ không chủ động, ta giờ phải ngủ đã, chàng nửa đêm canh ba mà lén lút mò đến, thì liệu chừng ta sẽ đá veo chàng ra ngoài, hừ!”

    ***

    Ánh trăng chiếu sáng đêm tối, không gian yên ắng.

    Chiết Tử Du đang ngồi dưới đèn, lấy chiếc khăn trắng lau nhẹ thanh bảo kiếm, kiếm dài ba thước, nó sáng long lanh như gương, soi rõ khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

    Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, Chiết Ngự Huân đẩy cửa đi vào.

    “Ca…”

    Chiết Tử Du cũng không quay đầu lại, chỉ nói nhẹ.

    “Ừ…”

    Chiết Ngự Huân khoanh tay đứng ở cửa, được một lát rồi mới từ từ tiến lại:

    “Chưa ngủ sao?”

    “Vâng, nhưng muội đang lau thanh kiếm này trước đã”.

    Chiết Tử Du ngẩng đầu, cười nói.

    “Ngày mai…sẽ lên đường rồi, nàng cần đi Lô Lĩnh một chuyến trước sao?”

    “Vâng, chuyến đi lần này, ít nhất cũng mất nửa năm, muội muốn đi thăm chàng”.

    Yên lặng một chút, Chiết Ngự Huân nói:

    “Chuyện gia tộc, vốn là do nam nhi chúng ta gánh vác.

    Tử Du, nàng không cần lo như vậy, nếu việc làm được thì mới làm, nếu không làm được thì…ca ca cũng không phải là một cái đầu bò ngu ngốc, sẽ không để mất cơ nghiệp này, sẽ làm cho nó phát triển lên.

    “Muội biết”.

    Chiết Tử Du cười:

    “Lần đi Khai Phong, muội có ngẫm lại, Đại Tống này, rốt cuộc là thế nào, nếu như Triệu Quan Gia quả nhiên là một cộng chủ của thiên hạ, như vậy cũng không phải là cái mà Chiết gia chúng ta có thể kháng cự.

    Song, thiên hạ còn chưa thống nhất, nếu chúng ta làm mất tổ tông cơ nghiệp, Triệu Quan Gia lại không phải là con rồng đích thực trị vì thiên hạ, như vậy nếu có thay đổi bất ngờ, đến Chiết gia chúng ta cũng khó mà giữ được”.

    Mắt nàng chớp chớp, tiếp tục nói:

    “Lần này đi, ta muốn xem, Nam Đường, Nam Hán, Tiền Việt có phải có sức mạnh như vậy hay không.

    Triệu Quan Gia rốt cuộc là có ý gì với Chiết gia ta, tính toán gì?

    Chúng ta cần phải quyết đoán, nếu như có thể tiếp tục duy trì cơ nghiệp tổ tông, thì những người trong Chiết gia cũng đều có bổn phận duy trì nó, nếu không thì sẽ không thể làm được gì, cũng cần phải giữ gìn được những vinh hoa phú quý cho con cháu Chiết gia”.

    Chiết Ngự Huân ánh mắt chợt lóe lên nói:

    “Đại hội Dương Hạo và những thủ lĩnh người Khương Hoành Sơn đã họp rồi, tính về thời gian, cũng là lúc nên trở về rồi.

    Song đại ca nghe nói cô nương Đường gia cũng ở gần bên hắn, giờ nàng lại đi Khai Phong, đi cũng mất khoảng thời gian nửa năm…nếu như nàng nói thân thế của mình cho Dương Hạo biết, nàng cũng không thể dấu hắn mãi được, một người cô nương bình thường, một khuê nữ con nhà giàu có, xét về sắc đẹp, ca lo rằng…”

    “Chàng dám vậy sao?

    Thanh kiếm này, muội vốn là để tặng cho chàng”.

    Chiết Tử Du cầm thanh kiếm sáng loáng đưa ra cho Chiết Ngự Huân xem, vừa thấy ánh sáng của kiếm lóe lên, Chiết Ngự Huân vội lùi lại ba bước, Chiết Tử Du hừ lạnh nói:

    “Nếu hắn dám yêu người khác, muội sẽ cho hắn một nhát!”

    Chương 220:Tình đổi thay

    Một đoàn kỵ binh thâm nhập vào Ngân Châu xong thì phá hoại năm toàn quân dịch tuyến nam, đốt giết, đánh cướp.

    Truyền tin việc kinh doanh của toàn bộ năm toàn quân dịch mấy chục năm vất vả của Lý gia lâm thành đống đổ nát tới các tuyến phía bắc khiến cho sóng càng to gió càng lớn.

    Tình hình các quân trấn tuyến bắc vô cùng căng thẳng, các vị thủ lĩnh vốn không cho rằng người bắc Thổ Phiên lại tấn công Hạ Châu, giờ lại rơi vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, các trạm canh gác mọc lên dày đặc.

    Đi qua, cho dù là binh tốt hay là tướng quan đều phải kiểm tra.

    Đúng lúc này, người Thổ Phiên lại đêm hôm tập kích, việc này dẫn đến cuộc đại chiến toàn diện giữa người Thổ Phiên và người Khương Ngân Châu.

    Nơi bị tập kích chính là một toàn quân doanh trên Ngũ Phật Lĩnh ở tuyến nam, một đội quân nhỏ người Thổ Phiên tập kích quân doanh, bắn giết các trạm canh gác, lẻn vào quân doanh đốt cháy lương thực, và có ý đồ ám sát quan tướng.

    Sự việc tuy bại lộ, song lương thảo đã bị đốt cháy, tướng lĩnh đóng quân ở Ngũ Phật Lĩnh giận tím mặt, lo lắng lương thảo bị thiêu trụi sẽ khiến chúng phải chịu sự trừng phạt của quân pháp, vội vàng muốn lập công chuộc tội, thế là lập tức dẫn đội quân phản công lại.

    Hắn đoán trước được là có đánh lén, sức mạnh chủ yếu của quân địch chắc sẽ tấn công từ phía sau.

    Quả nhiên, đại quân đang chém giết doanh trại lớn, thấy người Thổ Phiên hùng hổ đi đến, hai bên lập tức nổ ra trận chiến, và phát ra những tín hiệu cứu viện gấp gáp khác nhau tới các bộ lạc khác.

    Toàn bộ các quân doanh tuyến bắc Ngân Châu nằm ở cục diện hết sức căng thẳng, trận chiến Ngũ Phật Lĩnh như được đổ dầu, tốc độ khói lửa lan ra nhanh chóng, tất cả các quân dịch đều lần lượt tham gia chiến đấu.

    Nhưng căn cứ vào sau cuộc chiến, theo cách nói của người Thổ Phiên là binh Ngân Châu phát động chiến tranh trước, lẻn vào quân doanh của họ giết đi thủ lĩnh, sau khi sợ hãi mới dấy lên ngọn lửa, cầu viện các bộ lạc khác, nhưng việc này vẫn không có cách nào chứng thực được.

    Trận chiến giữa Ngân Châu và Thổ Phiên hừng hực khí thế, hai bên đều dũng mãnh, đội quân của Ngân Châu thực ra mạnh hơn sự liên quan của Thổ Phiên, nhưng do Lý Quang Nghiễm không kịp trở về, Vị Tài Lãng La trấn thủ Ngân Châu vẫn còn kiềm chế, không dám tự tiện ra lênh, cho nên hai bên đã hình thành thế giằng co.

    Không đến ba ngày, tiểu đội tuần tra ở Ngân Châu đã phát hiện ra những thi thể cách Thất Tinh Dịch phía nam bảy mươi dặm có hơn một trăm thi thể chết thê thảm, những thi thể này không bình thường, hiện trường như không có dấu vết chém giết, những tử thi này đều đang tụt quần, ngửa mặt lên trời, hoặc nằm sấp trên mặt đất.

    Mỗi người ít nhất đều bị trúng ba mũi tên, có chút dấu vết dãy dụa, những tử thi như vậy trông càng thê thảm, người chẳng những trúng tên, mà còn bị đánh bởi những cây gậy, óc vỡ toang.

    Khi tiểu đội tuần tra phát hiện ra bọn họ, thì bọn họ đã chết được một ngày, khi tiểu đội tuần tra vửa đến, thì thấy có mấy chục con kên kên sợ hãi bay nháo nhác.

    Tiểu đội tuần tra đen đủi phải tốn công tốn sức đuổi những con kiến đang leo lên người họ, và vô số những con bọ hung đang bâu vào những bãi phân gần họ ra, rồi mới cầm lấy những tấm bài dắt thắt lưng của họ rồi sai người về báo tin.

    Rất nhanh ngay sau đó, một thống quân sứ dẫn theo một đại đội người ngựa phát hiện ra thi thể của cha con Lý Quang Nghiễm, những người khác đều đã bị bắn chết.

    Mà cái chết của hai cha con này lại càng thêm bất bình thường, họ dường như bị người ta dùng ngựa kéo một thời gian, hai tay bị buộc chặt, mặt sau của áo bào đều bị xước, thân thể thì bị máu chảy rỉ ra.

    Nhận ra thân thế của họ, vị thống quân sứ hồn bay phách tán, lập tức báo tin cho Ngân Châu.

    Tin tức được truyền đến Ngân Châu thì giống như một quả bom cực mạnh bùng phát, toàn bộ Ngân Châu yên lặng một cách kì lạ, sau đó thì một cơn sóng gió bùng phát lên, tất cả các nơi ảnh hưởng đến Ngân Châu thì đều bị quản lý nghiêm ngặt, Ngân Châu trở nên mất an toàn.

    Các tướng lĩnh tuyến trước trở nên vô tâm, các nha môn phụ trách vận chuyển lương thảo đã bị tê liệt, không ai vận chuyển tân quân và lương thảo nữa, không có ai đi đón đỡ và sắp xếp chỗ ở cho thương binh nữa, người Thổ Phiên đột nhiên phát hiện ra ý chí của binh Ngân Châu bị tiêu tán trong một đêm, không khỏi sướng như điên, những thủ lĩnh vốn chuẩn bị chút hành trang chuẩn bị chạy trốn lập tức tụ tập đại quân lại phản công, chiến thắng kế tiếp chiến thắng, khiến cho đội quân của Ngân Châu phải lùi bước.

    Lý Quang Nghiễm để đề phòng chuyện Hạ Châu xưa tái diễn, đã đoạt quyền các huynh đệ của mình, cho họ thoái vị, cho nên tất cả các huynh đệ đều mất hết quyền nắm giữ, những huynh đệ đó không có quyền sở hữu tài sản, chuyện chính sự.

    Giờ Lý Quang Nghiễm đã chết, người kế thừa duy nhất cũng đã chết, Ngân Châu trở thành một nơi không có quyền lực quản lý, suốt ngày ăn no ngủ kỹ, những huynh đệ thì không có việc gì làm, còn các huynh đệ thân thiết thì đều có tinh thần.

    Tri phủ của Môn La Khả Tước bận rộn, lúc thì tiếp khách, lúc thì đi tham quan nước ngoài, mỗi tướng sĩ đều cố gắng tranh thủ tranh giành quyền hành.

    Nhưng cái đầu của các tướng sĩ nghĩ gì?

    Lúc này tự nhiên cần phải phá lệ.

    Còn về người Thổ Phiên, bị bọn họ đánh sập mấy toàn thành trì, chiếm được lợi ích có liên quan gì, một việc quan trọng hơn chính làtiền đồ phú quý của mình, bọn họ đắn đo, suy nghĩ xem ai mới có thể trở thành chủ của Ngân Châu, bản thân mình phải chọn ra ai đó có lòng trung thành rồi mở lễ tuyên thệ.

    Trong lúc toàn bộ Ngân Châu đang nháo nhác chưa tìm ra vị chủ mới, những tướng lĩnh họ Lý muốn mình trở thành Ngân Châu phòng ngự sứ thì đi liên lạc khắp nơi, những tướng lĩnh nắm trọng binh thì tính toán tỉ mỉ như những thương nhân, cả ngày tính toán xem cuối cùng nên bán hàng nhà ai.

    Tình hình như vậy còn không giống đánh giặc sao?

    Việc khiến các bộ lạc bắc Thổ Phiên bị áp lực của Ngân Châu đè nặng không ngóc đầu lên được mà hãnh diện, vô số lần thúc ngựa làm uy dưới thành Ngân Châu.

    Có vài tên quan lão thành thấy Ngân Châu bị loạn, liền lặng lẽ phái người báo tin cho Hạ Châu, mong rằng gia chủ Lý Thị, người giữ chức cao nhất Tây Hạ thảo nguyên Lý Quang Duệ đại nhân có thể xuất hiện chủ trì thế cục này.

    Nhưng Hạ Châu giờ đang bị nam Thổ Phiên đánh túi bụi, nam Thổ Phiên có thể không nhỏ yếu như bắc Thổ Phiên, bọn chúng dùng sự dũng mãnh và thiện chiến của trảo nguyên rộng lớn sớm đã mất đi quyền làm vương của chúng, mọi người tranh giành cầm quyền, Lý Quang Duệ vị tất chiếm được thượng phong, nhưng lúc này hắn nào dám rời xa Hạ Châu để giải quyết tình thế của Ngân Châu.

    Tin tức được lan truyền ra khắp thảo nguyên, lúc này Dương Hạo đã trở về Lô Lĩnh Châu.

    Những thủ lĩnh các bộ lạc người Khương khi trên đường chạy về bộ tộc của mình thì nghe thấy tin này.

    Mới phát hiện ra bộ dạng vâng vâng dạ dạ của Dương Hạo trước mặt Lý Quang Nghiễm đều là giả dối, mỗi câu mà Dương Hạo nói ra đều không đúng tí nào.

    “Cái chết của Lý Quang Nghiễm, sẽ không có liên quan gì tới Dương đại nhân sao?”

    Có những suy nghĩ như vậy, các thủ lĩnh đều tự ngẫm nghĩ, nhưng có vài thủ lĩnh suy nghĩ thoáng ra liền đuổi theo Dương Hạo về hướng Lô Lĩnh Châu.

    Dương Hạo quay về Lô Lĩnh Châu, đi đường vô cùng thong dong.

    Hắn mang theo tám trăm thị vệ, ở bộ lạc Dã Ly Thị nhiều ngày như vậy, có rất nhiều thủ lĩnh đã chứng minh được tám trăm binh sĩ của hắn ở bộ lạc Dã Ly Thị là những người chưa bao giờ rời khỏi nhà một bước.

    Còn về cái chết của Lý Quang Nghiễm đương nhiên là không có liên quan gì tới hắn rồi.

    Cuộc chiến giữa người Thổ Phiên và người Khương đã sớm xảy ra, nó cách xa chỗ hắn, mà hắn giờ chỉ là một lệnh quan ở kẽ hở của ba thế lực đang tranh giành sự sống còn, ai biết được hắn chính là thủ phạm giết cha con Lý Quang Nghiễm, khơi mào cuộc chiến Ngân Châu và người Thổ Phiên.

    Ngân Châu ít nhất cũng phải mất mấy tháng mới có thể yên bình trở lại, hết chiến sự, mới chọn ra được một viên phòng ngự sứ mới.

    Mà tân phòng ngự sứ nếu như muốn đánh bại cuộc chiến tranh giành giữa các tộc người này, nắm hoàn toàn thế lực của Ngân Châu trong tay không phải là chuyện một chốc một lát.

    Tân phòng ngự sứ cần phải ổn định vị trí của mình, phân rõ việc công việc tư, rồi tấn công Thổ Phiên, báo thù cho các tiền bối, việc này cũng không phải chuyện nhanh chóng mà thực hiện được.

    Mà chiến thắng của bắc Thổ Phiên và cái chết thê thảm của Lý Quang Nghiễm khiến cho khả năng giảng hòa giữa Hạ Châu và nam thổ phiên trở thành con số không, cuộc chiến giữa Hạ Châu và nam Thổ Phiên vẫn tiếp tục xảy ra, Lô Lĩnh và Đảng Hạng Thất Thị đều có thời gian quý báu để nghỉ ngơi, dưỡng sức.

    Chiến lược của Dương Hạo đã đạt được mục đích, đây là lợi ích thực tế, có được như vậy là quá đủ rồi.

    Giờ là thời điểm mà hắn cụp đuôi làm người, hắn đương nhiên là sẽ không rêu rao gì hết.

    Hắn quá hiểu tình hình hiện nay và địa vị rõ ràng cho mình.

    Xử lý được Lý Quang Nghiễm xong, không khiến cho hắn có cảm giác gì khác, đừng nói đến Hạ Châu, coi như ở Ngân Châu hắn đã chịu thiệt.

    Không nên nhẫn mà nhẫn là thượng sách, nên nhẫn mà không nhẫn là ngu xuẩn, hắn không có sự ngu xuẩn đó.

    Những người thương nhân cảm thấy rất hài lòng trong hành trình đi Dã Ly Thị, tuy nói lúc này trên đường đi tới các bộ lạc Dã Ly Thị bị một phen hú vía, cũng không có cùng kết quả như dự tính mà các thủ lĩnh bộ lạc đạt được.

    Làm ăn buôn bán, vốn là tính thỏa mãn không xác định, chuyến này, ăn đứt thu nhập cỏ con trong vòng nửa năm thường của họ, họ đã vô cùng phấn khởi.

    Người ngựa về đến biên giới Lô Lĩnh, tri phủ quan lại và những người thân của thương nhân được báo tin đã nghênh đón, hai bên gặp mặt nhau vui mừng khôn xiết, náo nhiệt hẳn lên.

    Lý Quang Sầm nhận ra tình nghĩa cha con với Dương Hạo, vốn chỉ coi trọng Nhân Nghĩa của hắn, thấy tin tưởng con người này có thể giao bộ lạc cho hắn, mà giờ hắn hữu dũng hữu mưu.

    Làm được chuyện đại sự, rất hợp ý Lý Quang Sầm.

    Hắn càng ngày càng hài lòng với tình cha con giữa hắn và Dương Hạo, song lời qua tiếng lại, có rất nhiều bí mật chỉ có hai người mới biết được, lúc này trái lại không thể cùng chung hân hoan thành công, dọc đường nhìn thấy Dương Hạo cười nói cùng với các quan lại, Lý Quang Sầm vuốt râu cười.

    Đường Diễm Diễm vốn đi ngang hàng với Dương Hạo, quan lại Lô Lĩnh vừa đến, liền tự giác lùi sang một bên, không ngờ lúc này, lại gặp một người, người đó lẫn vào đội ngũ nghênh đón.

    Chiết Tử Du cưỡi một con tuấn mã đen thui, ăn mặc theo cách bình thường của cô gái chưa lấy chồng.

    Mặc một bộ Hồ phục, đeo thắt lưng, dáng người yểu điệu, quyến rũ.

    Đôi mắt sáng long lanh của nàng nhìn về hướng Dương Hạo đang cười nói với các quan lại, cũng nở nụ cười theo.

    Bỗng nhiên thấy có người chú ý tới mình.

    Chiết Tử Du quay đầu lại nhìn, bắt gặp ánh mắt to tròn của Đường Diễm Diễm đang nhìn chằm chằm về phía mình, Chiết Tử Du biết Đường Diễm Diễm đồng hành với Dương Hạo, vị Đường cô nương này đã giúp cho Dương Hạo rất nhiều, cho nên dù thấy biểu hiện của cô ấy không được thiện ý cho lắm, song vẫn cười, đi lại gần nàng.

    Đến trước mặt Đường Diễm Diễm, Chiết Tử Du cười khen:

    “Đường cô nương lần này tập hợp được rất nhiều thương nhân đi Dã Ly Thị.

    Đó là công lớn của Đường cô nương, nếu như Lô Lĩnh có thể đứng vững, mấy vạn dân chúng đều phải cảm động và nhớ ơn ân đức của cô nương”.

    Tục ngữ có câu “Thân thủ không đánh người cười”.

    Chiết Tử Du khách khí như vậy.

    Đường Diễm Diễm cũng hiểu đạo lý, làm sao có thể tức giận khi nghe những lời đó của Chiết Tử Du được, nàng bèn nghĩ:

    “Ta đây có công gì với Lô Lĩnh Châu đâu, sao có thể đến lượt Chiết Tử Du cô ta cảm tạ, cô ta tự cho mình là chủ nhân của Lô Lĩnh sao?

    Đôi mắt đẹp của Đường Diễm Diễm nhìn thẳng vào Chiết Tử Du mà đáp:

    “Ta làm như vậy, cũng để cho gia đình mình làm ăn được mà thôi, không có gì là công lớn cả.

    Nếu muốn nói lời cảm ơn, thì các quan lại và dân chúng nên nói lời cảm ơn ấy với ta, thực không đến mức nhận lời cảm ơn của Chiết cô nương”.

    Chiết Tử Du mỉm cười nói:

    “Ồ?

    Cô nương là vì sự buôn bán của Đường gia sao?

    Theo như ta biết, tiền của vật tư của Đường gia giờ đã điều vận một khoản lớn tới trung nguyên, có ý đến trung nguyên để mở rộng, ta còn biết Đường gia muốn vứt bỏ cơ nghiệp của tây bắc cơ, hóa ra…Đường gia để lại cho cô nương lo liệu”.

    Đường Diễm Diễm mặt đỏ ửng lên, song vẫn lấy lại vẻ thong dong, cười nhạt nói:

    “Chiết cô nương, cô cũng không nhất thiết phải có bộ dạng giả tạo trước mặt ta như vậy, hôm trên Tiểu Phàn Lầu, ta cũng có nói rồi, bổn cô nương quyết sẽ không bỏ cuộc.

    Đường Diễm Diễm ta quang minh lỗi lạc, có gì luôn nói trước mặt, không tồi đúng không?

    Ta là vì chàng, ta chính là vì chàng mới cố gắng giúp đỡ chàng.

    Chiết cô nương là một kiều nữ, người thân là chủ của Phủ Cốc, ta chỉ là con gái nhà thương nhân, sao bì với cô nương được.

    Nhưng, tình cảm của ta đối với chàng là thực, ta tự tin nói rằng ta không thua kém gì cô”.

    Chiết Tử Du thản nhiên nói:

    “Đường cô nương mau miệng, thẳng thắn.

    Tử du rất khâm phục.

    Song, Đường cô nương à, chuyện tình cảm phải có sự đồng cảm mới tốt, cô nương giờ tình cảm càng sâu, thì sợ rằng sau này càng khổ mà thôi”.

    Đường Diễm Diễm mở to mắt, cười nhạt nói:

    “Nhưng Chiết cô nương làm sao mà chắc chắn như vậy được, lại biết ta và chàng sẽ không có sự đồng cảm với nhau?”

    Mặt Đường Diễm Diễm chưa bao giờ tự tin đến vậy, sự tự tin này khiến cho Chiết Tử Du trầm xuống:

    “Cô đồng hành với Dương Hạo lâu như vậy, lẽ nào giữa hai người đã…”

    Cho tới giờ, cho dù là gặp chuyện gì, Chiết Tử Du đều có lý trí, ung dung tự tại, nhưng vào thời khắc này, nàng lại có chút gì đó thiếu kiên nhẫn, nàng cắn nhẹ vào môi, cười miễn cưỡng, không chờ đợi được, vội hỏi:

    “Lời nói của Đường cô nương là…là…có ý gì?”

    Đường Diễm Diễm thấy nàng tỏ ra bất an, đây chính là lần đầu tiên Chiết Tử Du như vậy trước mặt nàng, nàng liền cười đắc ý:

    “Chiết cô nương, cô thông minh xinh đẹp, chẳng lẽ lại không hiểu lời ta nói sao?

    Song, cô cứ yên tâm đi, Dương lang thân cư hiểm cảnh, căn cơ nông cạn, hiện giờ Lô Lĩnh Châu này như gió trong tàn trúc, khắp nơi là cường địch.

    Chàng cần phải duy trì thế lực một thời gian mới có thể có chỗ đứng được.

    Chiết gia cô là một thế lực tây bắc có thể giúp đỡ rất nhiều cho chàng, nếu cô vào cửa Dương gia, cùng làm tỷ muội với Diễm Diễm ta, Diễm Diễm cũng xin chúc mừng Dương lang”.

    Những lời của Đường Diễm Diễm lại là tâng bốc Chiết Tử Du lên, hoàn trả lại lời trêu đùa của nàng.

    Chiết Tử Du cuối cùng cũng là một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, lại thân thiết với Dương Hạo, bình thường ung dung tự tin, nhưng lại thiếu kiên nhẫn với chuyện đại sự này, giọng run run hỏi:

    “Cô…cô và chàng, rốt cuộc đã làm gì?”

    Đường Diễm Diễm nghĩ đến cái hôm đó ở Tiểu Phàn Lầu bị cô ta minh ki ám phúng, tức giận tím mặt.

    Giờ lại gặp bộ dáng lo lắng của cô ấy, trong lòng thấy khoái chí vô cùng:

    “Chiết cô nương có vẻ lo lắng quá nhỉ, nhưng cô nhớ cho kĩ cách đây không lâu, có một người khen cô thông tình đạt lý nói với ta rằng, vì tiền đồ, con đường làm quan của Dương lang, tình nguyện làm tỷ muội với ta đó, còn nói Đại môn của Dương gia sẽ rộng mở đón ta, những lời này ta vẫn nhớ kỹ trong lòng, cảm thấy khâm phục cô ấy vô cùng…”

    “Ai chà!”

    Đường Diễm Diễm vỗ tay một cái, cười nói:

    “Đúng rồi, cô ấy còn nói với ta là, đàn ông gặp đàn bà, ánh mắt đầu tiên là nhằm đúng bộ ngực của cô ta, rồi tiếp theo mới đến ý chí của nàng.

    Bổn cô nương vẫn khắc sâu trong lòng những lời dạy bảo ấy.

    Mỹ đức chính là vẻ đẹp hàng đầu của chúng ta, Đường Diễm Diễm ta luôn nhớ kỹ, Đường Diễm Diễm không phải là loại người nói một đàng làm một nẻo, cô ấy nếu vào cửa Dương gia, thì ta quyết sẽ không từ chối”.

    Đường Diễm Diễm dứt lời, cười ha ha, hai chân thúc ngựa đi, phi về phía trước, Chiết Tử Du nhìn theo bóng nàng, trong lòng sục sôi…

    ***

    “Dương Hạo”.

    Chiết Tử Du vừa thấy Dương Hạo.

    Vội hoàn hồn lại, Dương Hạo vui vẻ tiến đến, ôm nàng vào lòng, ngửi mùi hương thoang thoảng thơm ngát từ mái tóc nàng, vui mừng nói:

    “Tử Du, không ngờ nàng lại đến thăm ta, bao nhiêu ngày tháng không gặp, ta rất nhớ nàng…”

    “Có nhớ đến ta sao?”

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng hỏi.

    “Ngày nhớ, đêm nhớ, tiếc là không được ở bên cạnh nàng”.

    Chiết Tử Du thầm cười, dịu dàng nói:

    “Chàng đi làm việc đại sự, cũng có thời gian nhớ ta sao.

    Ngoài nhớ ta ra, chàng…còn có chuyện gì muốn nói với ta không?”

    Dương Hạo chần chừ một lát, nghĩ đến việc nàng từ xa tới chỉ vì thăm mình, giờ nói với nàng chuyện của Đường Diễm Diễm, thì khác gì dội gáo nước lạnh, liền giữ nàng ở lại chơi mấy ngày, tìm một cơ hội tốt nhất mới nói cho nàng biết.

    Ma xui quỷ khiến, sự trong sạch danh tiết của Đường Diễm Diễm rất nhiều lần nằm trong tay mình, không thể để cho người ngoài đoạt mất, còn Tử Du là một người con gái am hiểu sự đời, không bao giờ biết hờn giận, liệu…nàng có tha thứ cho mình không.

    Lúc này mà đề cập tới là không đúng thời điểm.

    Vì vậy nhân tiện nói:

    “Nói đến việc công chắc nàng cũng không muốn nghe, ta mong nhớ nàng ngày đêm.

    Nhưng nàng…luôn đến đi vội vàng, ta lại bị cột vào Lô Lĩnh Châu không thể đi đâu được, Tử Du, ta và nàng thời gian gần gũi thì ít, xa cách thì nhiều.

    Giờ, cuộc chiến giữa Thổ Phiên và Ngân Châu, Lô Lĩnh Châu lại bình an, ta muốn…sớm đưa nàng về nhà ta, lấy nàng về làm vợ, có được không?”

    Ánh mắt Chiết Tử Du lộ vẻ thất vọng, nàng cứ tưởng rằng, Dương Hạo vì bị nói trúng tim đen, không dám nói thẳng với nàng, chí ít cũng có chút áy náy.

    Không ngờ…không ngờ chàng lại còn dùng những lời ngon tiếng ngọt lừa mình.

    Trong mắt chàng, mình chỉ là một người thiếu nữ bình thường.

    Đã đồng ý lấy Đường Diễm Diễm làm vợ, còn coi một thiếu nữ “không quyền không thế” như mình ra làm trò đùa.

    Nàng cắn môi, nhỏ giọng hỏi:

    “Nếu chàng lấy ta làm vợ, vậy Đường cô nương chàng để đâu?”

    Dương Hạo cứng đờ người, Chiết Tử Du cười buồn nói:

    “Ôm ư, thật là lạ, thân thiết như vậy, vậy mà lại không thấy rõ bộ mặt của chàng, càng không thể hiểu nổi lòng chàng…”

    Nàng nhẹ đẩy Dương Hạo ra, buồn bã nói:

    “Không nói được gì nữa sao?

    Ta…mãi đến lúc nãy.

    Đều ôm một sự ảo tưởng, ảo tưởng là cô ấy đang lừa dối ta.

    Nhưng…chàng cần phải nói cho ta biết…”

    Dương Hạo vô cùng lo lắng nói: “Không phải như vậy, Tử Du…”

    Chiết Tử Du khẽ cười và lắc đầu, từ từ lùi lại phía sau:

    “Chàng không cần phải nói nữa, không thể trách được chàng, mà là trách ta quá tự tin.

    Chỉ với vẻ đẹp bề ngoài của cô ấy, khiến cho đàn ông không thể kháng cự được, mà…cô ấy đã vì chàng mà trả giá quá nhiều, dựa vào tính tình của chàng, sao có thể…?”

    Dương Hạo vội nói:

    “Ta…thực sự là không phải như vậy, chuyện giữa ta và cô ấy…thực là khó mà một lời nói hết được, ta cũng không phải cố tình dấu nàng, ta muốn mấy hôm nữa mới…”

    “Chàng không cần phải nói nữa!”

    Chiết Tử Du lùi lại vài bước, rút kiếm ra khỏi bao đeo bên hông, lưỡi kiếm sáng loáng, nàng nói:

    “Kiếm này là bảo kiếm gia truyền của nhà ta, lần này ta muốn tặng cho chàng.

    Giờ tặng nó cho chàng, mong rằng nó sẽ là người bạn thân thiết của chàng, là trợ thủ giúp chàng lập nghiệp!”

    Nàng đưa thanh kiếm cho Dương Hạo, Dương Hạo không nhận.

    Khẩn khoản nói:

    “Tử Du, ta không muốn bảo kiếm, ta chỉ muốn giữ nàng lại”.

    Chiết Tử Du cắm thanh kiếm xuống mặt đất, xoay người bỏ đi, Dương Hạo vội giữ chặt lấy cánh tay của nàng, khẽ nói:

    “Tử Du, nàng nghe ta giải thích, được chứ?”

    “Không cần nữa”.

    Chiết Tử Du lạnh lùng nói, hai má nàng ửng hồng:

    “Không cần, ta không muốn nghe, cũng không cần thiết phải nghe.

    Ta đã từng nói với chàng rồi, nhà ta buôn bán.

    Giờ trong nhà ta xảy ra một vài vướng mắc, nếu như không xử lý được, sẽ thân gia bại sản, vì việc này, người nhà ta đều cố gắng ứng phó, ta cũng phải góp chút sức lực của mình cho gia đình.

    Lần này đến đây, ngoài việc đưa bảo kiếm cho chàng, ta vốn là muốn nói lời từ biệt…”

    Nàng ngoái đầu nhìn lại cười, mắt rưng rưng: “Ta lần này đi, không biết đến bao giờ mới trở lại…”

    “Tử Du…”

    “Buông tay”.

    Chiết Tử Du nhướn mày, làm Dương Hạo khiếp sợ, theo bản năng buông tay ra.

    Chiết Tử Du bước nhanh về phía cửa, Dương Hạo bỗng kêu lên:

    “Tử Du, trong nhà nàng…rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta sẽ tới giúp nàng”.

    “Không cần, việc gia đình, chàng không cần bận tâm.

    Giờ chàng bận bộn bề, chiến sự giữa Thổ Phiên và Ngân Châu như vậy, chàng cần tranh thủ thời gian mà nghỉ ngơi, nam nhi…lấy sự nghiệp làm trọng”.

    Chiết Tử Du yếu ớt nói nhỏ: “Ta đi đây, chàng bảo trọng”.

    Chiết Tử Du quay đầu đi nhanh, Dương Hạo biết nàng bên ngoài yếu đuối, song bên trong thì vô cùng cứng rắn, lúc này đuổi theo, chỉ càng chọc giận nàng, nhưng nàng đi như vậy, phải làm thế nào cho nàng hồi tâm chuyển ý đây?

    Dương Hạo lo lắng nhìn theo bóng dáng của Chiết Tử Du, không dám đuổi theo nữa.

    Từ nhỏ đến lớn, chỉ có nàng bắt nạt người khác, không có chuyện người khác bắt nạt nàng, cho dù trước mặt nàng là loại người gì, nàng đều không bị thất bại thê thảm, nhưng lần này, sự thất bại của nàng là do Dương Hạo.

    Nỗi oan ức của nàng, đứng trước mặt Dương Hạo biểu hiện ra là sự rắn rỏi, kiên cường, nhưng trong những nơi vắng vẻ không một bóng người, thì nước mắt lại chảy đầm đìa trên khuôn mặt nàng.

    “Dương Hạo, chàng thật xấu tính, ta hận chàng, hận chàng…, tình cảm của ta đối với chàng nồng đậm như vậy, vì cái gì, vì cái gì mà chàng phụ ta?”

    Bốn bề vắng lặng, không có ai thấy.

    Chiết Tử Du đứng dưới tán cây, lòng căm hận nghĩ ngợi lung tung.

    Đột nhiên một tiếng cười vang lên bên tai nàng, rồi nói:

    “Ha ha, thật là một nha đầu ngốc nghếch, tự chuốc vạ vào thân”.

    “Ai?”

    Chiết Tử Du không kịp lau nước mắt. nàng ngồi thẳng người dậy, rút thanh đoản kiếm sắc nhọn ra phía có âm thanh vọng tới.

    Nàng múa vài thế kiếm, mắt nhìn quanh xem đó là ai.

    “Kiếm thuật không tồi”.

    Âm thanh lại vọng tới từ một hướng khác:

    “Ngươi nói xem tại sao, ngươi vẫn không hiểu đàn ông.

    Đàn ông là một loại sinh vật kì quái, hắn có thể vì người mình yêu thương mà đổ mồ hôi và máu của mình.

    Nếu ngươi để hắn đợi quá lâu, lại có mỹ nhân khác xen vào, hắn nếu như không động lòng thì hắn sẽ không phải là một đàn ông bình thường, đến hòa thượng còn không chịu được, nói chi đến thái giám”.

    Chiết Tử Du biết mình đã gặp phải cao thủ thực sự, nàng không muốn yếu thể trước mặt người khác, vội lau nước mắt.

    Quay ngoắt sang hướng khác hỏi:

    “Ngươi là ai?”

    Giọng nói của người nọ trở nên mờ ảo dần, khiến cho Chiết Tử Du không phát hiện ra chỗ của hắn, nói:

    “Không ai là hoàn hảo cả, bất kể là đàn bà hay đàn ông, đều có điểm yếu của riêng mình.

    Yêu một người thì sẽ nhìn thấy ưu điểm của người ấy.

    Mà sẽ không đi soi mói khuyết điểm.

    Nhưng ngươi lại dùng điểm yếu của hắn để thử thách hắn, đây không phải là cái khó thực hiện sao, cho nên…hắn cho dù có sai lầm, nhưng ngươi lẽ nào không sai”.

    Nói xong một người cử chỉ nhanh nhẹn xuất hiện trên một con đường nhỏ giữa rừng, mỗi bước đi là mang theo những trận mưa lá vàng, vô số lá vàng quay xung quanh thân thể, như thần tiên vậy…

    Chương 221:Ai là thanh kiếm của ai

    Đứng ở Trung Đình, Chiết Tử Du mất đi phương hướng.

    Còn Dương Hạo thì buồn bã, thẫn thờ.

    Nỗi cô đơn này không phải đau đớn trong xương, cũng không phải là nỗi buồn bi thương, có thể coi là sự ly hợp vì kiếp trước đã trải qua một thời gian đen tối, kiếp sau lại trải qua tình yêu, nó khiến hắn nhớ suốt đời, hay hoặc là vì sự ly hợp giữa hắn và Chiết Tử Du như suối chảy róc rách, nhưng chưa bao giờ căng thẳng đến vậy.

    Tình cảm được trải qua tôi luyện đã giúp hắn trưởng thành lên rất nhiều, không còn là một thiếu niên vì tình yêu mà có thể chết được nữa.

    Nhưng nỗi đau thương và cô đơn này thì thực khó tránh, chỉ là, hắn phải làm gì để giữ Tử Du lại?

    Trong tiếng gió thổi vù vù, đúng lúc này, Bích Túc từ trong gió bước ra mang theo những chiếc lá rụng đứng lại, hạ giọng nói:

    “Đại nhân, tất cả mọi người đều đến đông đủ rồi”.

    Dương Hạo chớp chớp mắt, lấy lại tinh thần, quay đầu lại, với dáng vẻ bình tĩnh như mọi ngày:

    “Đi!”

    Sau tri phủ nha môn có một phòng nhỏ dùng để tiếp khách, vì là nơi mà tri phủ đại nhân gặp gỡ những khách thân thiết, cho nên nó không được rộng lắm, ngồi được khoảng hơn mười người thì đã chật cả phòng.

    Dương Hạo còn chưa đến cửa, thì đã nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng.

    Hắn vừa đến nơi, âm thanh tắt ngấm, mọi người đều lập tức đứng lên, chỉ có Lý Quang Sầm chậm rãi đứng lên, cười với hắn.

    “Mọi người ngồi đi, đều là người một nhà cả, lần sau không cần giữ lễ thế này”.

    Đám người Lý Quang Sầm, Na Mộc Hãn, Kỳ Cân, Mộc Ân, Mộc Khôi, Kha Trấn Ác, Mục Thanh Tuyền, Mục Vũ thấy Dương Hạo đều chắp tay làm lễ, Dương Hạo tươi cười, thăm hỏi mọi người, rồi đi đến chỗ chính ngồi xuống, dùng hai tay ra lệnh cho mọi người ngồi, mọi người mới ngồi xuống.

    “Các vị, lần này Ngân Châu bị ta cho một vố đau, cuộc chiến của người Thổ Phiên rất căng thẳng, ba năm năm sau, đừng nghĩ là dừng lại được.

    Nỗi thù hận giữa các thị tộc khác nhau tạm thời có một cái kết, nhưng cái kết ấy kéo dài không biết đến bao giờ, chiến tranh bên đó càng ác liệt, thì chúng ta lại càng an toàn”.

    Dương Hạo cười nói tiếp:

    “Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, chúng ta không được để cho chúng nhìn thấy chúng ta mới là nơi đáng chịu uy hiếp, thời gian ba năm năm cũng chưa đủ, nhưng ta cần phải nghỉ ngơi lại sức, lớn mạnh thực sự, đợi đến khi bên chúng ra tay, chúng ta ít nhất cũng có thể tự bảo vệ mình”.

    Mộc Khôi nhếch mép cười nói:

    “Đại nhân, thuộc hạ luôn kính trọng nhân phẩm của đại nhân, nhưng…nói thực, thuộc hạ đồng ý cho rằng hành ngũ công phu của đại nhân là đúng, không ngờ đại nhân của chúng ta dụng binh như thần, biết cách chỉ huy, quyết thắng thiên lý, Lý Quang Nghiễm Ngân Châu hùng cứ một phương, dù là người Khương Hoành Sơn bắc Thổ Phiên, Hồi Hất, Khiết Đan, Nam Trấn, hay việc giết Lý Quang Nghiễm, đại nhân cho một hơi làm bay cả năm tòa quân dịch, khiến Lý Quang Nghiễm thua thảm hại, trừ…trừ đại nhân chúng ta còn có ai vào đây nữa?

    Thuộc hạ giờ thực sự kính nể đại nhân vô cùng”.

    Lý Quang Sầm cười ha ha nói:

    “Mộc Khôi à, tiểu tử ngươi biết ăn nói từ khi nào vậy, nghe xong khiến người ta thấy ngươi không phải là ngươi nữa”.

    Tất cả mọi người đều cười to, Mộc Khôi lại nghiêm túc nói:

    “Thuộc hạ chưa bao giờ khen người, càng không biết nịnh hót.

    Những lời Mộc Khôi nói, từng câu từng từ đều xuất phát từ đáy lòng”.

    Mọi người nghe xong, gật đầu đồng ý, Dương Hạo biết lợi dụng khe hở, lại biết dụng binh, vừa có chính hợp, vừa có kỳ công, vận dụng diệu kế chính phản âm dương, từ một Lô Lĩnh Châu yếu thế lực, dựa vào thủ đoạn nhỏ, tạo nên một kỳ tích, nhưng giờ đang là lúc mịt mờ, cái vinh quang này lại không đường hoàng, mọi người tuy lòng tràn đầy sự vui mừng, song nghe những lời nói của Mộc Khôi, mọi người đều cảm động.

    Dương Hạo thấy mọi người yên lặng, vội xua tay cười nói:

    “Dừng, dừng lại, mọi người không cần phải khen đâu, còn khen như vậy nữa, bổn quan phổng mũi đấy”.

    Mọi người đều cười ầm ĩ, Dương Hạo đứng dậy, chắp tay nói:

    “Bất kể kế sách có tuyệt diệu tới đâu, đều cần có những chiến sĩ tốt nhất thực thi, mới mong thành công được.

    Các tướng sĩ không ngại sinh tử, các vị đại nhân hữu dũng hữu mưu, đây mới là điểm then chốt dẫn đến thành công của chúng ta.

    Việc này tuy Dương mỗ một tay lo liệu, song Dương mỗ khi ở bộ lạc Dã Ly Thị nhún nhường, các tướng sĩ lại đằng đằng sát khí trước mặt, đây là một chiến tích huy hoàng, là chiến tích phải dùng máu tươi và sinh mạng đổi lấy.

    Cần nói cảm ơn, nên là Dương mỗ thay năm vạn ba nghìn bảy trăm sáu mươi sáu người dân cảm ơn các vị mới đúng”.

    Mọi người đều chắp tay đáp lễ, Lý Quang Sầm vuốt râu cười nói:

    “Đại nhân nhớ rõ thật, song giờ Lô Lĩnh không chỉ dừng lại ở năm vạn ba nghìn bảy trăm sáu mươi sáu người nữa, đại nhân không ở Lô Lĩnh mấy ngày này, còn có một nghìn một trăm mười chín người từ các bộ lạc và thôn trại gần đây đã chạy tới Lô Lĩnh ta, các cặp vợ chồng trong châu cũng đã hạ sinh hai mươi bảy đứa trẻ, ngoài ra, dân tráng Lô Lĩnh còn bắt giữ được những tên tiểu tặc nữa, nhốt chúng vào làm nô lệ, giờ nô lệ của Lô Lĩnh ta cũng đã thêm được hơn trăm người rồi”.

    Dương Hạo nghe vậy mừng rỡ, sau khi nói chuyện với các vị đó xong, nghiêm túc nói:

    “Các vị, những chuyện vui cũng đã nói xong rồi, nhưng ta có câu này, Dương mỗ lại cần phải nhắc nhở mọi người”.

    Mọi người nhìn thấy Dương Hạo nói nghiêm túc như vậy, vội ngồi thẳng người dậy, nghiêm túc nghe hắn nói.

    Dương Hạo nói:

    “Lần này, Ngân Châu bị chúng ta cho một vố quá đau, hơn nữa cho đến bây giờ vẫn không biết là do chúng ta phá rối, chúng đang đánh chiến với người Thổ Phiên, không chỉ có các vị đại nhân vui mừng, ta thấy trên dưới ba quân người người cũng vui mừng.

    Nhưng cần biết rằng, phá rối chính là phá rối, dùng kế chính là dùng kế, có thể bảo toàn chiến thắng nhất thời, cũng không thể hoàn toàn thay đổi thế địch ta.

    Gia Cát vũ hầu mới thực sự là dụng binh như thần, nhưng khi thực lực không đủ, còn không phải bị người ta đuổi khắp thiên hạ sao?

    Chúng ta nếu không thừa lúc Lý Quang Nghiễm dẫn binh mà rời Ngân Châu, mà Ngân Châu lại đang ở trong thế giằng co với người Thổ Phiên, các trạm dịch tuyến nam lơ là phòng thủ, làm sao có thể đắc thủ đây?”

    Hắn trầm giọng nói tiếp:

    “Chính là lúc này, nếu như Ngân Châu chỉ huy quân đến tấn công, chúng ta có thể là địch của Ngân Châu không?

    Không thể, so với quân lực chân chính của Ngân Châu, chúng ta đúng là lấy trứng chọi đá.

    Đây là thực lực thực sự, một khi bị người ta dồn vào đường chết, chúng ta sẽ không có cách nào mà dùng kế, quân địch sẽ không trúng kế của ta, thì chúng ta chỉ có thể dựa vào thực lực của chính mình mà đánh lại quân địch, đứng trước một thực lực tuyệt đối, cái gì là thần cơ diệu kế, dụng binh như thần đều là không thể dùng được, cho nên, các vị nhớ cho đừng vì chiến thắng nho nhỏ của lần này mà cuồng vọng/tự kiêu, chúng ta cần biết rằng, thực lực của chúng ta còn thua xa các thế lực xung quanh, chứ đừng nói đến Hạ Châu, Phủ Châu, Lân Châu, Ngân Châu chịu sự quản lý của Hạ Châu, cũng không phải là đối thủ của ta”.

    “Đại nhân dạy bảo phải lắm, ti chức sẽ ghi nhớ suốt đời”.

    Đám người Mộc Ân, Kha Trấn Ác nghiêm nghị chắp tay thi lễ.

    Dương Hạo cười nói:

    “Mọi người ngồi đi, ta chỉ nhắc nhở mọi người chút thôi, các vị đều là người thông minh, tự khắc hiểu được chút ít”.

    Mọi người lại ngồi xuống, Lý Quang Sầm nói:

    “Ý của đại nhân cho hay, Lô Lĩnh chúng ta cần phải có một lực lượng tự bảo vệ mình mới được.

    Giờ mọi người đều ở đây, vừa khéo lấy được những ý kiến, Lô Lĩnh Châu ta ở thế hiểm yếu, được bao vây bởi các thế lực, muốn tự bảo vệ được mình, thì phải có công có thủ, có nhu có cương.

    Cho nên quyết định bước đầu là lập được tam quân: một kỵ, một bộ, một vệ.

    Một đội kỵ binh, chúng ta lấy nền tảng là ba nghìn kỵ binh.

    Người Lô Lĩnh có hạn, khu vực bó hẹp, cho nên phát triển kỵ binh tinh nhuệ không cần nhiều, giữ nguyên ba nghìn kỵ binh không thay đổi, khi có hao tổn mới bổ sung.

    Ba nghìn kỵ binh, theo sự phát triển của Lô Lĩnh chúng ta, từng bước phát triển khinh kỵ, trọng kỵ, dã chiến du kỵ

    Một đội bộ binh, chiêu mộ người Hán Lô Lĩnh và người Khương Hoành Sơn quen với những con đường khe núi hiểm trở, leo núi mà như đi trên đồng bằng, chủ yếu là kết hợp với kỵ binh công thủ tác chiến, chiến trong rừng rậm, chiến trong núi hoang…

    Một đội vệ binh, mọi người cũng thấy đấy, lần này việc chúng ta tập kích bất ngờ các toàn quân dịch của Ngân Châu, giả mạo người Thổ Phiên khơi mào đại chiến binh Ngân Châu và người Thổ Phiên, dựa vào tốc độ của kỵ binh, chiến pháp của bộ binh, càng dựa vào số ít tuyệt kỹ của bản thân, lẫn vào quân dịch tấn công được khu trọng yếu Phong Hỏa Đài, chúng ta mới phá thành dễ dàng như vậy, vì Phong Hỏa Đài đã bị chúng ta nắm gọn trong lòng bàn tay, chúng ta mới có thể tấn công phá hủy các trại, dựa vào binh lực nhỏ mà xóa sổ được vô số tòa quân dịch, mà đại quân Ngân Châu lại không hề phát hiện ra.

    Sứ mệnh đặc biệt này, cũng không làm nhụt đi ý chí của các chiến sĩ tinh nhuệ, với công việc đặc biệt, bổn sự đặc biệt, nhưng họ một khi họ được điều động không thua gì mấy vạn đại quân, cho nên, muốn lập một vệ quân chuyên môn, đại nhân sẽ dựa vào vệ quân này mà đặt cho một cái tên, gọi là Phi Ưng Vệ.

    Phi Ưng Vệ sẽ được chọn lựa từ bộ binh và kỵ binh, binh cần tinh nhuệ chứ không cần nhiều, chuyên thực thi những sứ mệnh đặc biệt, Phi Ưng Vệ sẽ chịu sự quản lý của đoàn đại sứ đại nhân”.

    Dương Hạo và Lý Quang Sầm đã bàn bạc xong xuôi việc này, đương nhiên Lý Quang Sầm cũng đã tự đặt ra những câu hỏi, tương lai Lô Lĩnh Châu sẽ căn cứ vào địa hình lân cận và tình thế địch ta, trọng điểm phát triển đội quân là gì, trước tiên cần phát triển quân gì, sau đó rèn luyện thành thục đội quân đó, đội quân gì từ đơn giản có thể trở thành phức tạp, hắn đều tính toán chi li.

    Đội quân khác nhau có sự trang bị khác nhau, phương pháp huấn luyện cũng khác nhau, những gì mà Lô Lĩnh Châu hiện giờ không làm được, những gì mà tướng lĩnh thống soái không làm được, hắn đều nói cặn kẽ.

    Ngay cả lần trước Lý Quang Nghiễm công kích Dương Hạo, kế hoạch đó cũng được đề cập tới, d nhất có một đội binh không được nhắc đến là thủy binh.

    Ở một nơi như này mà lập thủy binh thì chẳng để làm gì, không có một tác dụng gì cho Lô Lĩnh Châu.

    Mọi người lập tức hiến kế, còn thảo luận bàn bạc với nhau.

    Dương Hạo thấy mọi người không vì chiến thắng Ngân Châu mà tự cao tự đại, lấy làm hài lòng, thấy mọi người thảo luận, bàn tán sôi nổi, hắn quay sang Lý Quang Sầm nhỏ giọng hỏi:

    “Lý Hưng làm cung đến đâu rồi?”

    Lý Quang Sầm vui vẻ cười nói:

    “Đã làm được một chiếc rồi, ngắm bắn thật là…thật là phi thường.

    Giờ khuôn đúc cũng đã làm xong, sẽ làm được nhiều cái trong thời gian ngắn.

    Nhưng tao tác giương cung có chút phức tạp, nếu cưỡi ngựa dùng cung đó thì sẽ không tiện thao tác bắn những tên thủ thành và những binh tốt, mà ở khu vực tây bắc, một khi xảy ra chiến tranh, dã chiến vẫn là con đường chủ yếu, mà đội quân của ta lại có hạn, nếu như có thể cải tiến cây cung này, có thể dùng nó khi trên lưng ngựa, như vậy mới có thể dễ dàng đánh chiếm”.

    Dương Hạo thầm nghĩ:

    “Ta nhớ mang máng trong lịch sử triều Tống có một tay cung thần, cũng do người Tây Hạ phát minh ra, cũng đã hiến cho triều Tống.

    Không biết cây cung đó và Nhất Phẩm cung có giống nhau không, cây cung đó do người Tây Hạ phát minh, Tây Hạ có lẽ cũng biết tạo ra cây cung này, nhưng nó ở nước Tống, mà chưa từng lưu hành ở Tây Hạ, nói vậy xem ra cũng vì nguyên nhân này chăng”.

    Dương Hạo nhớ tới lần trước gặp những linh kiện chưa hoàn thành của Nhất Phẩm cung, tốc độ và tầm bắn của Nhất Phẩm cung rất lớn, vừa có máy móc phụ trợ, sức lực bỏ ra kéo cũng cũng ít đi, nhìn linh kiện của nó, có vẻ giống với rất nhiều những cung nỏ mạnh, cũng có dây cung, ở trên ngựa thì không tiện.

    Nếu như có dây cung nào đó giống như chơi diều thì có thể cải thiện được cưỡi ngựa mà vẫn dùng được cung không?

    Hoặc là nói, bố trí cách căng cung hợp lý, trên bàn đạp cho một thứ, khi chân đạp vào bàn đạp, mượn lực đó mà kéo dây dung, như vậy chân sẽ không rời khỏi bàn đạp…”

    Dương Hạo nghĩ đến cách này, nhưng cụ thể phải làm thế nào, hắn lại không biết, chỉ nghĩ rằng đi gặp lại Lý Hưng, nói cách nghĩ của hắn cho Lý Hưng nghe.

    Lý Hưng mới là một nhà quân sự bậc thầy, cung này là do hắn phát minh ra, nếu như dùng cách của mình có được không, đây là một sự gợi ý cho hắn, nếu không được thì thôi, mình cũng chỉ là người thường, không sợ hắn chê cười.

    Đang nghĩ đến đây, lại nghe Mộc Ân và Kha Trấn Ác tranh luận, hai người rất chăm chú, tranh luận rất gắt gao.

    Dương Hạo vội lên giọng hỏi:

    “Sao vậy?”

    Kha Trấn Ác chắp tay nói:

    “Đại nhân, thuộc hạ và Mộc đoàn luyện sứ đang tranh luận về binh tốt nên dùng vũ khí gì”.

    “Ồ?”

    Dương Hạo nghe vậy thấy đó là cuộc tranh luận rất có ý nghĩa, vội hỏi:

    “Không biết hai vị có cao kiến gì, nói ta nghe xem nào”.

    Kha Trấn Ác nói:

    “Ở khu vực Tây bắc, chỗ khai khoáng có rất nhiều, binh tốt nơi này, cung tên là vũ khí tấn công từ xa, ở điểm này ta và Mộc đoàn luyện sứ cùng có chung một cách nghĩ.

    Nhưng, tác chiến ở chỗ này, binh tốt đối chọi với kỵ binh quân địch là vô cùng lớn, cho nên vũ khí chiến đấu phải là nghênh thủ mới có hiệu quả”.

    “Ồ, có lý đấy, vậy Mộc đoàn luyện sứ có cách nghĩ gì vậy?”

    Mộc Ân nói:

    “Ý của thuộc hạ là theo sự biên chế quân đội của triều đình, trong binh tốt có bảy tám phần là dùng cung nỏ, dắt đao bên mình để tự bảo vệ, ít trường thương, hoặc là binh sĩ trọng giáp, và chiến xa đánh thọc sâu.

    Trên thực tế, thuộc hạ nghĩ đối kháng với cường địch ở khu tây bắc, vẫn là dùng kỵ binh đánh kỵ binh là tốt nhất, bộ binh chủ yếu là dùng thế phòng ngự và dựa vào nền tảng cơ bản của Lô Lĩnh ta mà phối hợp tác chiến với kỵ binh, sự phối hợp như vậy là được rồi.

    Dương Hạo gật đầu, quay sang Kha Trấn Ác nói:

    “Như vậy, Kha đại nhân có ý kiến gì không?”

    Lý Quang Sầm lúc nãy định ra hai tướng lĩnh bộ binh và kỵ binh, Mộc Ân là thống lĩnh kỵ binh, Kha Trấn Ác là thống lĩnh bộ binh, hắn tự nhiên không cam lòng bị Mộc Ân khinh thường, dám đưa người ngựa của mình ở vị trí thủ thành và là binh đánh hạ thủ, hắn đỏ mặt nói:

    “Kỵ binh tiến lui nhanh như gió, tốc độ chuyển rời thế trận của đại quân binh tốt hơi bất tiện, khi đánh giáp lá cà, thì như mấy con sói xông vào giữa bầy dê, đội hình dày đặc của ngươi, một khi bọn chúng đánh gần, thì cũng chỉ có đường chết.

    Chỉ dựa vào cung nỏ, tuy rằng quân địch chưa từng tiếp cận thì đã bị thương nặng, nhưng nhất thời bị chúng tiến gần, thì không làm gì được.

    Chút ít binh dùng thương không có tác dụng, nếu như một lực lượng lớn bố trí binh dùng thương, vẫn chỉ có thể dùng để phòng thủ, không đủ để thủ thành, còn phái bộ binh kỵ binh làm cái gì?

    Chí ít trọng giáp binh và xa binh ở trong tình huống này, cũng có thể dùng phòng thủ được.

    Ti chức nghĩ như vậy không ổn”.

    Dương Hạo cười nói:

    “Không sao cả, giờ chúng ta đang bàn bạc với nhau, nếu có gì không ổn, thì chúng ta sẽ sửa, ngươi có ý kiến gì không?”

    Kha Trấn Ác giật mình, hưng phấn nói:

    “Mạch đao!”

    “Hả?”

    Dương Hạo bị hắn cho một câu không đầu không đuôi, sửng sốt, Mục Thanh Tuyền biết trượng phu của mình không giỏi ăn nói, vốn nàng là một phụ nữ, tuy được Dương Hạo tôn trọng, mời nàng cùng dự họp, nhưng vẫn ngồi ở đằng kia không nói lời nào, lúc này không chịu được nữa mới đỡ lời thay trượng phu nói:

    “Đại nhân, quan nhà ta ý nói là, binh tốt chúng ta có thể dùng số lượng lớn trang bị mạch đao”.

    Dương Hạo không phải là người mê vũ khí, chỉ mơ hồ nghe thấy mạch đao, giả vờ gật đầu giả hiểu biết, cố làm ra vẻ nói:

    “Ủa, ngươi nói rõ ra chút đi, để mọi người cùng xem xét”.

    “Vâng!”

    Mục Thanh Tuyền chắp tay nói:

    “Đại nhân, hai nhà Kha Mục ta, tổ tiên đều là tướng lĩnh triều Đường, đã từng làm tri binh mã sứ, chức áp nha, Đường vong rồi đến Trung Nguyên đại loạn, gia quyến rời đến tây bắc, mấy năm nay, ai nhà Kha Mục ta tuy rằng xa xôi, nhưng binh thư chiến sách, hành quân điều độ của tổ tông đã truyền lại, đối với phương pháp dựa bộ binh kháng lại kỵ binh, quan nhà ta cũng có chút tâm đắc”.

    Dương Hạo gật đầu, cách nói của vợ chồng hắn chả trách không giống thủ lĩnh bình thường của sơn hàn, hóa ra tổ tiên cũng đã làm quan, song điều này cũng bình thường, giờ đây cũng là hào kiệt hùng cứ một phương, đám dân chúng cũng phải kính nể, giống như bản thân mình là hào kiệt một phương, bản lĩnh thứ yếu, tác dụng của thiên thời địa lợi nhân hòa mới là yếu tố quan trọng, nhưng có mấy người gặp may cơ hội như này?

    Mục Thanh Tuyền định nói thêm về đề tài đang bàn luận, liền bảo trượng phu của mình nói tiếp, nàng không muốn nàng nói nhiều quá, Kha Trấn Ác vừa thấy ý nàng như vậy, trong lòng toan tính nhưng không nói ra, với lại chàng đã quen với việc nghe lời nương tử, thấy nương tử của mình nói, hắn liền ngồi im một bên làm như không có việc của hắn, cười tủm tỉm nhìn nương tử của mình, đợi nàng giải thích.

    Mục Thanh Tuyền vừa bực mình vừa buồn cười, trừng mắt nhìn trượng phu của mình, đành nói tiếp:

    “Mạch đao là do khi triều Hán đối kháng với chủ lực bộ binh của quân Hung Nô mà có, trường đao hai mặt đều có lưỡi, nặng khoảng hai năm cân, cán dài bốn thước, triều Đường lấy nó làm vũ khí trang bị quan trọng khi cận chiến.

    Quân Đường chiến đấu, các quân có cung thủ, nỏ, đội đóng quân, đội chiến phong, đội mã, kỳ binh…, mỗi lần chiến đấu thì triển khai, quân địch ở năm trăm bước, thì bắt đầu ngắm cung.

    Khi quân địch cách sáu mươi bước thì các tay cung bắt đầu bắn, quân địch cách hai mươi bước thì bắn cung song song với dùng mạch dao tấn công, lúc này có kỳ binh, mã quân, khiêu đãng quân cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, lấy bộ tốt mà nghênh địch.

    Chỉ có khi tình hình chiến đấu của bộ binh bất lợi, khiêu đãng, kỳ binh, mã quân mới ra mặt giúp đỡ.

    Mạch đao có tay cầm dài, nếu bình thường mà đẩy mạnh thắt cổ quân địch, quân địch sẽ bị thắt cổ dưới mạch đao, người ngựa đều chết.

    Khi đó các tay mạch đao và mã quân, kỳ quân cũng đều giống như nhau, đều là chiến sĩ chủ công, thời thịnh Đường trận mạch đao nhận được sự trọng dụng đặc biệt ở trên chiến trường, ai nói bộ binh chỉ có thể dùng để phòng thủ đây?”

    Nói đến đây, nàng mở to mắt nhìn Mộc Ân, khó chịu nhìn hắn coi thường bộ quân của thống lĩnh tướng quân nhà mình, Mộc Ân trước mặt đàn bà, không có bộ dáng hung hãn như ở trên chiến trường, bị cái nhìn chằm chằm của Mục Thanh Tuyền, hắn nhếch miệng cười.

    Nhưng Mộc Khôi thì lại hừ nhạt một tiếng nói:

    “Thật là đàn bà, theo cách nói của ngươi, đúc một thanh mạch đao thì cần hai mươi năm cân sắt, người khiêng, ngựa thồ, lưỡi đao lại còn có tính sát thương nữa, Lô Lĩnh ta nào có từng ấy sắt thép mà đi đúc mạch đao được?”

    Mục Thanh Tuyền cứng đờ người lại, nàng chỉ phụ trách việc đưa ra vũ khí trang bị tối ưu nhất cho bộ binh, còn về phần vũ khí được làm như thế nào thì nàng không biết, và đó chính là vấn đề mà Dương Hạo quan tâm, sợ rằng nghe Mộc Khôi nói chuyện vô lễ, Mục đại cô nương sẽ nổi nóng, Dương Hạo không nói gì thêm nữa, chỉ mở to hai con mắt nhìn.

    Mộc Khôi không biết nói chuyện như Mộc Ân, hắn trừng hai con mắt to tướng, hai hàng lông mày nheo lại, không chút sợ hãi nhìn nàng, xem xem nàng có phản ứng gì.

    Dương Hạo thấy bọn họ đấu khí với nhau như vậy, lòng bật cười, hắn cũng cảm thấy, không thể đem bộ binh từ đầu đến cuối đều phòng thủ được.

    Điều này không chỉ là nỗi lo từ phía Lô Lĩnh, nhìn xa hơn là Đại Tống cũng vậy, nếu như Lô Lĩnh có thể phát triển thành công binh tốt kháng kỵ binh như thế, thì đó là một sự gợi ý cho Đại Tống.

    Người Tống đối kháng chu công cường địch, thiệt thòi nhất chính là thiếu đi chiến mã chống lại, nhưng nếu như bộ binh có thể kháng lại kỵ binh, tuy nói muốn chỉ huy quân chủ động tấn công, vẫn là hàng loạt vấn đề liên lụy đến chiến tuyến, tiếp tế bất lợi, điều động không mau lẹ như kỵ binh, chí ít thì cũng hơn bị động trong việc phòng ngự.

    Hiện nay Tống quân tuy cũng đã phát minh ra một vài vũ khí cho kỵ binh, nhưng cung nỏ vẫn là vũ khí chủ lực nhất, khiến chiến lược quân sự của họ về chỉnh thể nhất định chỉ có thể phòng ngự là chính.

    Nhưng những lời mà Mộc Khôi nói không phải là không có lý, để đúc mạch đao thì chi phí rất lớn, cần phải huy động hai mươi năm cân sắt, điều đó là yêu cầu tố chất quá cao đối với binh sĩ, chứ không cần nói đến Lô Lĩnh không có nền tảng vật hất và nền tảng sức người, theo điều kiện của Đại Tống hiện nay cũng có chút hạn chế.

    Hắn trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu nghĩ ra cách giải quyết hiệu quả, mọi người thấy hắn nhíu mày suy tư, liền không nói thêm lời nào nữa, chỉ yên lặng nhìn hắn.

    Sau một hồi suy nghĩ, một Dương Hạo không học vấn, không nghề nghiệp, nhưng những kiến thức hỗn tạp mà hắn biết được cuối cùng đã nghĩ đến hai thứ, khóe miệng hắn nở nụ cười.

    Hắn đảo mắt nhìn các vị đang ngồi nhìn hắn một lượt, mọi người thấy biểu hiện của hắn như vậy, cũng biết hắn đã nghĩ ra kế nào đó, mọi người mong có được câu trả lời của hắn.

    Dương Hạo mỉm cười, chậm rãi nói:

    “Những lời mà Kha đoàn luyện nói có lý lắm.

    Binh tốt không thể dùng để phòng thủ được, họ cũng muốn sánh vai gánh vác trọng trách tiến công”.

    Vợ chồng Kha đoàn luyện mừng rỡ, không ngờ Dương Hạo lại nói tiếp:

    “Những lời của Mộc đoàn luyện cũng có lý, chúng ta không có nhiều sắt thép như vậy để làm đao, cũng không thể tìm đâu ra được nhiều chiến sĩ có thể dùng chiếc đao hai mươi lăm cân đó được.

    Ở một nơi này, hành quân trên đường là không dễ, khiêng đao nặng như vậy, đi đến nơi chiếm đánh đã mệt chết khiếp, làm sao còn sức mà giết địch đây?”

    Vợ chồng Kha Trấn Ác ngẩn người ra, Mộc Ân cũng ngạc nhiên không kém, vội nói:

    “Thế ý đại nhân là gì?”

    Dương Hạo cười và nói:

    “Mạch đao được cải biến từ trảm mã kiếm, chúng ta lẽ nào lại không thể cải biến nó hay sao?”

    Mọi người ở đây đều nhìn nhau, không rõ vị đại nhân này có diệu kế gì, muốn cải biến mạch đao thành cái gì nữa không biết…

    “Cải biến trảm mã kiếm thành mạch đao cán dài hai lưỡi, Dương đại nhân cải mạch đao thành liêm đao (đao lưỡi liềm), thì giống như một mảnh sắt cong cong như hình trăng rằm, thế thì có còn uy lực của mạch đao hay không?

    Còn có thể…dùng để giết địch hay không.

    Mục Thanh Tuyền ngạc nhiên không nói được gì.

    “Cái đó không gọi là liêm đao, Dương đại nhân nói rồi, nó được gọi là móc liêm thương”

    Kha Trấn Ác nhếch mép nói:

    “Ta thấy cũng được, có thể đánh vài nhát, thử đối chiến với kỵ binh Mộc đoàn luyện xem sao.

    Trường thương vốn có thể chống đỡ ngựa, nhưng kỵ binh một khi tấn công, tác dụng của trường thương không lớn nữa, nhưng cái móc liêm thương mà đại nhân nói có vẻ dùng được, lưỡi cong dùng để cắt chân đao, lưỡi nhọn dùng để giết ngựa của quân địch, hơn nữa lại không tốn sắt, làm cũng đơn giản, sử dụng cũng thuận tiện.

    Chi bằng tiết kiệm dùng sắt vụn mà làm, chuôi dài, người cầm cũng dễ dàng giết ngựa của địch, quả thực là dễ như trở bàn tay, không cần phải huấn huyện”.

    Mục Thanh Tuyền lắc đầu, khẽ thở dài nói:

    “Vậy thử xem thế nào đi, nhưng mong là có hiệu quả thực.

    Cách của đại nhân thực là hay, cải biến mạch đao thành liêm đao…”

    Nghĩ đến đây, nàng thấy buồn cười, biểu hiện trên mặt nàng nửa cười nửa không.

    Đi được hai bước, nàng bông nhiên phát hiện ra điểm khác thường, quay đầu lại thấy biểu hiện của Kha Trấn Ác, liền trừng mắt lên hói:

    “Sao nhìn thiếp như vậy?”

    Kha Trấn Ác vội lắc đầu:

    “Không có gì, không có gì đâu…”

    “Chàng…hừ!”

    Mục Thanh Tuyền nghiến chặt răng, nhìn thẳng vào hắn mà nói:

    “ Lúc đáng để chàng nói, thì câm như hến, còn muốn lão nương này mở mồm ra nói thay.

    Ta khen người đàn ông khác thì chàng ghen, đàn ông mà lòng dạ hẹp hòi, không tiền đồ”.

    Kha Trấn Ác đi theo sau nàng, nói nhỏ:

    “Ta…ta nào có ghen, ta đang nghĩ, tên đại phủ làm móc liêm thương, cần phải phối hợp tácuyến như thế nào”.

    “Ai chà, còn dám lừa ta, tối nay ngủ ở đất”.

    “Không có, không có, ta…ta hơi ghen, nhưng, nhưng không phải là nghi ngờ nương tử, chỉ là…nương tử chưa bao giờ khen ta…”

    “Đó chính là lòng dạ hẹp hòi chàng biết không?

    Tối nay ngủ dưới đất!”

    “Ta…”

    Đôi vợ chồng dần đi xa mà vẫn vọng lại tiếng bọn họ cãi nhau.

    Sau nha môn, Dương Hạo tiễn các vị quan viên, rồi đứng một lúc, khuôn mặt nở nụ cười hài lòng tự nhiên biến mất, hắn khẽ thở dài, đi vào phòng khách, nhìn thanh kiếm.

    Vỏ gỗ đen bao lấy thanh kiếm, ngoài quấn bằng da, chuôi kiếm giống với thời cổ, không có hoa văn, không có trang trí.

    Dương Hạo đi lại, nhẹ nhàng cầm lấy thanh kiếm, đi đến bên cửa sổ, rút thanh kiếm ra, ánh mặt trời chiếu sáng chói vào lưỡi kiếm.

    Kiếm trong tay mà người lại đi phương nào?

    Hạnh phúc của người phụ nữa đơn giản chỉ là được người thương trân trọng, nhưng chẳng lẽ ta lại không trân trọng nàng sao?

    Tình cảm nam nữ, giống như trường kiếm trong gió sương, quyết đấu chính là thời gian, vết cắt. nàng giờ nhất định là đang rất đau khổ, nhưng ta thì không đau chắc?

    Ta là chuôi kiếm của cô ấy, hay cô ấy là chuôi kiếm đó của ta?

    Dương Hạo thở dài, lẩm bẩm:

    “Tử Du ơi, nếu ta là thanh kiếm, nàng là vỏ bao, chúng ta có phải là sẽ không đau đớn như này không?”

    Dương Hạo thở dài, lời còn chưa dứt, Lữ Đồng Tân đột nhiên xuất hiện ở cửa sổ, lạnh lùng nói với hắn:

    “Chậc chậc, một sự ví von dâm đãng, quả nhiên không hổ thẹn là truyền nhân của tửu sắc Lữ Đồng Tân ta, nếu ngươi sớm vào vỏ kiếm, thì vỏ kiếm của ngươi giờ làm sao mà chạy đi mất thế được, không nghe lão nhân nói, thì chỉ có thiệt thôi…”

    Chương 222:Lần này đi nơi nào

    “Sư phụ?”

    Dương Hạo ngẩn người, rồi mừng rỡ, đối với những vị thần tiên trong truyền thuyết, vị trưởng bối đã già nhưng rất hài hước, Dương Hạo rất có thiện cảm với vị này, thấy hắn hoan hỷ nên đoán hắn không phải giả vờ vui sướng.

    Lữ Đồng Tân cười, mở cửa vào, nhìn liếc qua một cái rồi nói:

    “Thở dài thở ngắn, chắc là vì nữ nhân đây?”

    Dương Hạo gật đầu, Lữ Đồng Tân cười dài nói:

    “Đúng rồi, ngoài đàn bà ra, còn có lý do nào hơn nữa?

    Cả cuộc đời này, hồng trần sớm từ bỏ.

    Ta có chút võ công có thể làm thầy, đủ để truyền cho đệ tử”.

    Dương Hạo cười đau khổ nói:

    “Sư phụ, ngươi đừng trêu ta nữa, ngươi vốn không biết đã xảy ra chuyện gì, nói ra thật là… thôi quên đi, chuyện buồn ấy nói vậy nói nữa cũng thế mà thôi.

    Mà đúng rồi, đệ tử tưởng rằng chuyến đi thăm lần này của sư phụ là đi thăm tiền bối Phù Diêu Tử cơ, chí ít cũng phải ở đâu đó năm rưỡi, sao lại trở về nhanh như vậy?”

    Lữ Đồng Tân vừa nghe xong, mặt biến sắc nói:

    “Không trở về không được, cái lão mũi trâu Trần Đoàn kia dạy đồ đệ ta không đến nơi đến chốn.

    Cô ta theo Trần Đoàn học võ mấy ngày nay, làm thầy mà thờ ơ lạnh nhạt, không hiểu hắn làm thầy thế nào nữa.

    Hắn chỉ là một tên có võ công, nhưng Cẩu Nhi đó lại là một thiên tài học võ, võ công tiến triển cực nhanh, vi thầy cũng không ngờ được.

    Ngươi đừng thấy cô ta bé nhỏ, cứ như thế một năm tôi luyện nữa, ngươi sẽ để cho nàng ấy vượt mặt đấy.

    Ba năm nữa, ngươi thúc ngựa cũng không đuổi kịp nàng.

    Vi thầy mỗi ngày thấy cô ấy, thìnghĩ tới bộ dạng thê thảm không theo kịp của ngươi, thật là làm sao có thể yên tâm mà ở Thái Hoa Sơn được?”

    Dương Hạo cười lớn nói:

    “Cẩu Nhi học võ là do thiên phú sao?

    Được!

    Được lắm, đứa trẻ này cô nhi quả phụ, người ta thấy mà thấy thương, sau này có võ nghệ rồi thì sẽ trở nên xuất sắc lắm thay”.

    Lữ Đồng Tân liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói:

    “Hừm, đồ đệ của Trần Đoàn có thiên phú, đồ đệ của Lữ Đồng Tân ta không có thiên phú sao?

    Còn gì là đạo lý nữa?

    Nói về thân phận, địa vị, Lữ Đồng Tân ta ăn đứt Trần Đoàn hắn, lẽ nào đồ đệ của ta lại để cho đồ đệ của hắn vượt mặt sao?”

    Dương Hạo cười nói:

    “Đệ tử ngu dốt, nhận sự kỳ vọng quá cao của sư phụ.

    Sư phụ thực sự là học cứu thiên hạ, tài thơ và võ nghệ có một không hai, có sự chỉ dạy của người, đồ đệ không thể kém cỏi được.

    Nhưng học võ mà có thiên phú cũng là một mặt, hơn nữa Cẩu Nhi còn trẻ, giờ học võ Trúc Cơ.

    Ta đây đã là người lớn rồi không thể so bì được với cô ấy, chứ không phải là sư phụ không bằng sư phụ Cẩu Nhi.

    Huống chi, cho dù là sư phụ có chỉ bảo thế nào đi nữa.

    Bất kể bản lĩnh như nào, cũng không thể giỏi giang được, Cẩu Nhi ở trên Thái Hoa Sơn, không biết thế sự, dốc lòng học võ, chuyên tâm học, đó cũng là dùng mồ hôi và nước mắt đánh đổi lấy.

    Đệ tử thấy hổ thẹn, làm tri phủ Lô Lĩnh, công việc bộn bề, thời gian mỗi ngày dùng để học võ cũng có hạn, võ thuật sau này sẽ không bằng Cẩu Nhi, đó cũng là lẽ thường”.

    Lữ Đồng Tân đang trừng mắt tức giận, nghe xong những lời của Dương Hạo, hắn trầm ngâm, vuốt râu nói:

    “Ồ, những lời của ngươi nói có lý lắm, mà xem ra sư phụ ngươi vốn không hiếu thắng, nhưng giờ đã có cách nghĩ này trong đầu, thì không thể làm việc lặng lẽ như vậy được.

    Ngươi dù có bỏ bê tiền đồ, lao vào chuyên tâm tu đạo tập võ, về sau cũng chưa chắc đã vượt được đồ đệ Đồ Tôn Thế Đại của hắn.

    Vi sư lười nhác cả đời, lại không có ai có thể tranh giành, ta không thu nạp đồ đệ, mà giờ chỉ có ngươi là đồ đệ.

    Vi sư không thể không quan tâm, không muốn để đồ đệ của mình sau này bị người ta bắt nạt.

    Xem chừng ta cũng phải đi khắp thiên hạ, tìm mấy đứa trẻ nhanh nhẹn cho ngươi dạy dỗ, có vài sư đệ để giữ thể diện mới được”.

    “Sư phụ”.

    Dương Hạo cảm động nói:

    “Sư phụ dạy, nhưng ta đã làm cho kiến thức, đồ đệ cảm kích vô cùng.

    Sư phụ là thể ngoại cao nhân, nếu như so với nhân vật thần tiên thì cũng không sai.

    Từ trước tới nay sư phụ đều là vì đệ tử mà chịu khổ.

    Sư phụ nếu như muốn có thêm nhiều đồ đệ nữa, để Lữ Thị Môn Nhân đẻ cành đẻ nhánh, truyền tới thiên hạ, thì đệ tử vô cùng tán thành, nhưng sư phụ không cần lo lắng quá nhiều cho đệ tử.

    Đệ tử và Cẩu Nhi tình sâu nghĩa nặng, chắc chắn sẽ không vì lí do gì mà trở thành địch thủ của nhau, hơn nữa, đồ đệ cũng không phải nhất định cần khai tông lập phái võ học, nổi danh thiên cổ.

    Thiên phú và tiền đồ của đệ tử không phải ở điểm này”.

    “Được”.

    Lữ Đồng Tân vỗ tay, trở nên vui vẻ nói:

    “Không tồi, không tồi, thiên phú của đồ đệ ta không phải ở điểm này, ngươi muốn khiến cho đồ đệ của Trần Đoàn phải kính phục, cũng chưa chắc cần phải dựa vào võ công, kế thừa toàn bộ y bát của ta.

    Har, xem ra không trông mong vào ngươi được, song đại đệ tử của Lữ Đồng Tân ta tài khí tửu sắc cũng không thể có bản lĩnh kém cỏi, như vậy sẽ làm mất uy phong của vi sư.

    Vi sư lại đi nửa tháng nữa, nhân hôm nay ở đây, ta sẽ truyền cho ngươi nội đan công pháp song tu bí mật sở trường nhất, ngươi được sư phụ dạy, chăm chỉ tập luyện, thì võ nghệ sau này sẽ không đến nỗi kém cỏi…”

    “Cái gì?

    Song tu pháp?

    Sư phụ không phải là người tu đạo sao, còn hiểu được phòng trung thuật, sư phụ muốn dạy đệ tử phòng trung thuật sao?

    Ôi chao”.

    Chưa nói hết câu, đầu Dương Hạo bị một hạt dẻ ném trúng, cảm thấy đầu đau nhức.

    Hắn thực sự bị kinh động, hắn không thể hiểu nổi sư phụ mình là một người xuất gia mà hiểu được phòng trung thuật.

    Chỉ nhìn bề ngoài của Lữ Đồng Tân, Dương Hạo sớm đã quên Đạo Gia còn có một thứ gọi là song tu pháp.

    Vốn là có võ thuật như vậy, song một nam nhi như Dương Hạo cũng muốn học, nhưng Chiết Tử Du vừa mới giận dỗi bỏ đi, Dương Hạo lòng tràn đầy đau khổ, làm gì còn hưng phấn gì nữa mà học.

    Vừa nghe nói sư phụ muốn như Phù Diêu Tử đi tìm mấy đệ tử có năng lực tốt để truyền thụ kỹ năng, làm vinh dự bổn môn.

    Trước khi đi còn không quên truyền cho mình phòng trung thuật, lẽ nào muốn mình đứng trước những người phụ nữ mà không rung động sao?

    Cũng coi như là để uy danh Lữ tổ tửu sắc tài vận. nghĩ đến đây, Dương Hạo thấy dở khóc dở cười.

    “Cái tên không học vấn, không nghề nghiệp kia, ai bảo ngươi song tu pháp là phòng trung thuật hả?

    Nói ra người đắc đạo cười cho đấy!

    Cái mà vi sư tu chính là nội đan thuật, nội đan thuật luyện chính là tính mệnh song tu.

    Thế nào gọi là tính?

    Nó sáng ngời, nguyên thủy tinh khiết.

    Thế nào gọi là mệnh?

    Tiên thiên tới tinh, khí trời trong lành.

    Tạo hóa sinh tính là tâm, tạo hóa sinh mệnh là thân.

    Tu nội đan thuật, có người tu tính trước rồi mới tu mệnh, có người tu mệnh trước rồi mới tu thuật, sự bắt đầu khác nhau, những chỗ quan trọng, từ trước tới nay đều phải chăm chỉ tu luyện, giữa chúng có sự khác biệt rất lớn.

    Âm dương song tu chỉ là một nhánh trong đó.

    Còn về phòng trung thuật, là một nhánh của âm dương song tu, là một nhánh của tà thuyết trên giường trong khuê phòng tìm niềm vui mà thôi, sao ngươi có thể đánh đồng với âm dương song tu được?”

    Dương Hạo thấy bình thường Lữ tổ đại nhân không màng danh lợi giờ mặt đỏ tía tai, hắn cũng đổ mồ hôi hột, liền vội cười trừ nói:

    “Vâng, vâng.

    Sư phụ nói phải lắm, cái gọi là phòng trung thuật hay là âm dương song tu, sau khi học xong có tác dụng tức thì”.

    Lữ Đồng Tân nghiêm mặt nói: “phòng trung thuật là phòng trung thuật.

    Âm dương song tu là âm dương song tu, hai cái này không thể là một được, danh không chính ngôn không thuận.

    Ngươi là một tên nhãi ranh không học vấn, không nghề nghiệp, vi sư hết lời để nói với ngươi rồi.

    Nói với ngươi mà ngươi vẫn không biết, thật là ngu ngốc…”

    Dương Hạo vội vàng sửa sai nói:

    “Vâng, vâng vâng, đệ tử ngu muội, âm dương song tu mà sư phụ muốn dạy không giống với phòng trung thuật tà thuật, đệ tử vô lễ nói vậy, mong sư phụ không để bụng”.

    Lữ Đồng Tân lại tức giận chỉ ra điểm khác nhau giữa hai thuật, nào là sa nữ anh nhi, kim công mộc mẫu, tâm viên ý mã, ngoại đạo tử hình…đó đều là những thuật ngữ đạo giáo, thương cho sư phụ hắn lúc rời núi thu nạp đệ tử xong, chỉ dạy hắn vài võ thuật, đạo pháp thì hắn chưa bao giờ học, hoàn toàn không hiểu những cái này là cái gì.

    Dương Hạo nghe xong đầu óc choáng váng, sợ hãi chỉ biết gật đầu.

    Lữ Đồng Tân thao thao bất tuyệt nói nửa canh giờ, thấy vẻ mặt chân thành của đồ đệ như hiểu rõ điểm khác nhau của hai thuật, lúc này mới ngừng nói, hắn cầm lấy chén trà uống.

    Uống nước trà thật thanh tao, hắn nhâm nhi uống rồi chậm rãi nói:

    “Âm dương song tu, chia thành Trúc Cơ, hai bộ phận của song tu tổng cộng có cửu đại công pháp, vi sư giờ sẽ truyền công pháp cho ngươi, nếu ngươi có gì không hiểu, thì phải hỏi sau đó tự luyện, công pháp này bắt đầu thì dễ, không bị tẩu hỏa nhập ma, ngươi có thể bắt tay vào học âm dương song tu, cứ tu luyện bình thường, đợi ngươi thành công, vi sư sẽ truyền vô thượng tuyệt học của tính mệnh song tu cho ngươi”.

    “Vâng, mời sư phụ chỉ giáo”.

    Lữ Đồng Tân lại nghiêm túc nói:

    “Đệ tử, ngươi cần nhớ cho kỹ, nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể làm thuyền lật.

    Âm dương song tu tuy lấy sự khỏe mạnh của nam nữ thuật.

    Dưỡng trường sinh chi đạo, song lại không thể lún sâu vào nữ sắc.

    Nếu như háo sắc, tất sẽ tự hủy thân thể, ta có bài thơ thế này: “Nhị bát giai nhân thể tự tô.

    Yêu gian trượng kiếm trảm ngu phu.

    Tuy rằng bất kiến nhân đầu lạc, ám lý thôi nhân cốt túy khô”.

    Ngươi phải nhớ kỹ, lúc nào cũng phải tự xét lại”.

    Dương Hạo “A” lên một tiếng, Lữ Đồng Tân ngạc nhiên nói:

    “Làm sao vậy?”

    Dương Hạo không biết bài thơ này do hắn làm, liền hét lên, thấy hắn hỏi vậy, sao dám nói đã sớm nghe qua bài thơ này, vội giơ ngón cái lên khen:

    “Thơ hay, thơ hay…”

    Lữ Đồng Tân hừ một tiếng, không để ý tới câu khen ngợi nịnh hót ấy của hắn, liền cất lên một đoạn song tu.

    Dương Hạo lắng tai nghe, Lữ Đồng Tân ngâm xong.

    Quay đầu lại nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:

    “Vẫn là đồ đệ của Trần Đoàn là tốt nhất, Cẩu Nhi đó tuy không biết chữ, nhưng có trí nhớ rất giỏi, lão Trần Đoàn chỉ cần nói một lần, cô ta có thể nhớ luôn, nhìn ngươi kìa, sợ là không sánh kịp.

    Nào, bút mực…”

    Dương Hạo ngẩn người, quay đầu đi lấy bút mực.

    Lữ Đồng Tân nhìn lưng hắn thầm nghĩ:

    “Hôm nay những lời ta nói có thể coi là không ân oán gì với vị Chiết cô nương.

    Trần Đoàn nói giữa hai người còn có nhiều trắc trở.

    Ít ngày nữa hai người sẽ đi về hướng đông nam, nhưng lại không biết đi cùng một con đường huyền diệu đó, thật khó mà đoán trước được.

    Ta cũng không cần phải nói toạc ra cho hắn, đây là nhân duyên, hãy để cho nó tự nhiên đi…”

    Khai Phong phủ!

    Là một phủ của Thiên Tử.

    Những nhân vật nổi tiếng như Khấu Chuẩn, Lữ Di Giản, Phạm Trọng Yêm, Âu Dương Tu, Bao Chửng, Thái Kinh, Tông Trạch đều đã từng ở nơi đây.

    Một kinh đô to như vậy, sự quản lý hơn một trăm vạn dân đều tập trung ở đây.

    Tố tụng, hộ tịch, hôn nhân, đất đai, cúng tế, xây dựng, giúp dân chạy nạn, quản lý khoa cử, thu thuế má, bình định giá hàng, thậm chí các loại lễ mừng, quản lý tông giáo của kinh sư, nghênh đưa đón các đặc phái viên…

    Mỗi ngày Phủ Khai Phong nhận không dưới mấy ngàn bức thư, dùng bút lông để trả lời công văn, mỗi tháng thì mất một hòm, quan ấn cũng vì dùng quá nhiều, mỗi năm đều phải thay một ấn mới.

    Mỗi ngày trong phủ doãn phủ Khai Phong, các vị đại nhân như phán quan thôi quan, tả hữu tư lục, tả hữu tuần viện, lục bộ công tào từ sáng đến tối đều thay phiên nhau giải quyết các việc.

    Nhưng vị trí của Phủ Khai Phong cũng bởi vậy mà cao, Đường Tống định luật, quan nha trọng yếu đều ở trong thành, được gọi là “Tử thành” hoặc “Nha thành”.

    Phủ Khai Phong lại còn được gọi là “Nam nha” là một dinh thự quan trọng của quân truyền, quan lại thì vô số, cho nên phủ nha chiếm tận sáu mươi mẫu, các thành lầu thì có hơn năm mươi tòa, ngoài hoàng cung Đại Tống, tất cả những gì trong phủ Khai Phong đều không có bất cứ một thành phủ nào có thể so sánh với nó.

    Phủ Khai Phong nha kỳ thực giống như tòa hoàng cung khác, nó hùng hậu, hùng vĩ, tường thành màu đỏ, cao lớn nguy nga.

    Nó thật uy nghi…

    Trước phủ nha có một bức tường phù điêu.

    Ở giữa bức tường có khắc một con giống như bò mà không phải là bò, là một con quái thú một sừng uy mãnh, tiến về phía trước, cửa thành cao lớn đề ba chữ hán rõ ràng, đập vào mắt: “Phủ Khai Phong”.

    Bát đài kiệu đến trước phủ không thấy dừng lại, lập tức tiến thẳng vào sân nghiêm của phủ, đi qua con đường khoảng trăm bước chân, thì đến một tòa bên trái treo Khai Đạo La, bên phải treo Minh Oan Cổ, cái kiệu lớn đi về phía trước, đến một cái sân phía sau, chính giữa sân cóhòn ngọc lớn, trên có khắc mười sáu chữ:

    “Nhĩ bổng nhĩ lộc, dân cao dân chi, hạ dân dị ngược, thượng thiên nan khi”.

    Bộc Ngọc đằng sau nó là sảnh chính Phủ Khai Phong, vòng qua sảnh chính đi vào phía sau, đến nơi ở của Phủ Doãn đại nhân, kiệu mới đặt xuống đất, vén màn kiệu, Phủ Doãn Khai Phong Triệu Quang Nghị bưng ngọc đái từ trong kiệu, vẻ mặt nghiêm túc đi ra.

    “Gọi Trình Vũ đến Thanh Tâm lầu gặp ta”.

    Triệu Quang Nghị dặn dò, một tên nha sai vội vàng chạy đi truyền tin, Triệu Quang Nghị bình thản bước vào viện môn.

    Góc tây nam của Phủ Khai Phong là một cái sân nhỏ, trên sân có một chỗ mãnh liên, đề là: “Quốc thiết hình điển luật vạn dân bổn bất phân nhĩ ngã quý tiện” (Dịch nôm na là: luật pháp nước Đại Tống quy định dân chúng không phân ai cao sang ai hèn mọn).

    Phía dưới câu đối đề: “Ta trông coi vương pháp bình yên một phương, phân xử đúng sai.

    Ở giữa đề bốn chữ “Phủ ti tây ngục”.

    Tuy nói nơi này chỉ có dùng để tạm thời bắt giam nghi phạm và nhân chứng để thẩm vấn, theo chế độ cai ngục của Đại Tống, thời gian nghi phạm ở trong này bắt giam không thể quá bốn ngày, nếu đến ngày mà vẫn không thể tìm ra chứng cứ gì định tội thì phải thả người, nhưng phàm là người bị bắt đến đây, cho dù là có tội hay không, thấy không khí nghiêm ngặt, ai cũng phải sợ.

    Một tên quan khoảng ba mươi tuổi vội vàng nhấc áo bào ghi chữ Phủ tây ti ngục đi từ trong phòng ra, người này trông vẻ ngoài thanh cao, ánh mắt ẩn chút sát khí.

    Chính là Phủ Khai Phong phán quan Trình Vũ, là thân tín của Triệu Quang Nghị.

    Hắn đi ra khỏi cửa, phủi áo bào, rồi vội vàng đi đến Thanh Tâm lầu.

    Trên Thanh Tâm Lầu, phía đại nhĩ, Triệu Quang Nghị ngồi ở đó, một tay cầm chén, một tay cầm nắp gạt gạt chén trà, uống một ngụm nước trà thơm, hai mắt khép hờ, ngậm nước trà ở miệng rồi mới nuốt xuống bụng.

    Trình Vũ đi tới, hắn mở mắt ra.

    Trình Vũ chắp tay thi lễ:

    “Đại nhân…”

    Triệu Quang Ngị nhìn chằm chằm vào chén trà trong tay, nghĩ ngợi, sững sờ một lúc lâu mới hỏi:

    “Vũ Tích rời kinh thành hơn nửa năm rồi nhỉ?”

    Vũ Tích là tự của Trình Đức Huyền, chức của hắn tuy chỉ là một áp nha, nhưng trước mặt Triệu Quang Nghị lại là một tên được hắn sùng tín, Trình Vũ vội trả lời, thấy biểu hiện của hắn, cẩn thận nói:

    “Đại nhân muốn gọi Vũ Tích về kinh sao?”

    Triệu Quang Nghị lắc đầu nói:

    “Quan Gia hôm nay cho gọi ta vào cung, bàn bạc chiến sự tây bắc, có ý nhắc tới Dương Hạo”.

    Trình Vũ ngẩn người, rồi mới tỉnh ngộ lại điều hắn nói là tri phủ Lô Lĩnh Châu mới thành lập ở tây bắc.

    Mật tấu của Trần Đoành luôn được sao chép lại một bản trình lên Phủ Khai Phong, những văn án bí mật đều là do hắn xử lý, đương nhiên là hiểu những việc này.

    Trong tấu biểu của Trần Đoành, Dương Hạo lộng hoành khu vực tây bắc, những chuyện chiếm được lòng dân, mở rộng thân tín đều được viết rõ ràng, đều có ví dụ cụ thể, chẳng lẽ Quan Gia cuối cùng đã cảnh giác sao?

    Triệu Quang Nghị mỉm cười nói:

    “Dương Hạo, người này nguyên là xuất thân từ môn hạ Trình Thế Hùng ở Quảng Nguyên, là một hệ của Phủ Cốc Chiết Thị, tuy được Quan Gia đề bạt, trọng dụng, nhưng những cái hắn có được được lại không thấy hắn có ý cảm động và nhớ tới hoàng ân, người này dã tâm, rõ ràng là muốn noi theo ba thế lực tây bắc, tự lập vương đây.

    Nếu như hắn thực có thể thành một thế lực, có thể dẫn đến tách rời tác dụng của các nơi tây bắc thì cũng thôi rồi, nhưng hắn và thế lực Chiết gia qua lại thân thiết, lại có sự viện trợ từ Chiết gia, rõ ràng đã cấu kết với thế lực họ Chiết rồi, trở thành nanh vuốt của Chiết gia, nếu nó theo đà lớn mạnh, chỉ có thể lớn mạnh thực lực của thế lực họ Chiết, lúc ấy tình hình tây bắc càng khó khống chế”.

    Trình Vũ nói:

    “Vâng, đại nhân cao kiến, không biết Quan Gia có kế hoạch gì không?”

    Triệu Quang Nghị hừ một tiếng nói:

    “Theo ta, nhân lúc này chưa ổn định, chưa có lực lượng đối kháng lại triều đình, hơn nữa dựa vào thực lực của hắn bây giờ, cũng không đáng hai thế lực Chiết Dương để hắn phản bội triều đình, ta sớm xóa bỏ đi, tiêu trừ mối họa về sau”.

    Hắn uống một ngụm trà rồi lại nói:

    “Quan Gia thì lại cho rằng, công lao của Dương Hạo nhiều lắm, triều đình cũng vừa khen ngợi hắn xong.

    Mà Lô Lĩnh loạn tướng chưa sinh, Dương Hạo dã tâm chưa thấy rõ, không tiện trừng phạt, làm thế sẽ là bất nghĩa.

    Có thể dùng cách Minh thanh ám giáng, gọi hắn đến kinh thành, ủy nhiệm cho người khác làm tri phủ Lô Lĩnh, như vậy không đánh mà vẫn thu lại được thế lực Lô Lĩnh, nếu như Dương Hạo không phụng chỉ, cũng trách qua loa, sai khâm sứ giết, tâm chương quốc pháp”.

    Trình Vũ mắt sáng lên, tỉnh ngộ nói: “Đại nhân cho gọi ti chức đến, chính là muốn cho ti chức báo tin, ép buộc khâm sứ giết Dương Hạo, diệt mầm họa này?”

    Triệu Quang Nghị ngẩn người, bật cười nói:

    “Sao lại thế, bổn phủ có ý là Lô Lĩnh Châu đó, chỉ cần Dương Hạo rời chức, thì còn làm gì được nữa, bổn phủ nào có ý rút đao xử lý hắn?

    Vô lý thật, để Quan Gia biết thì không hay chút nào.

    Người này không đáng nhắc tới”.

    Trình Vũ thẹn thùng nói:

    “Vâng, ti chức ngu dốt, như vậy…đại nhân định nhân cơ hội này tiến cử Vũ Tích làm tri phủ?”

    Triệu Quang Nghị lắc đầu, đứng lên, bước đi thong thả đến trước lầu, dựa vào lan can Phủ Khai Phong, nói:

    “Làm như vậy không phải là tư nhân sao?

    Quan Gia có con mắt tinh tường, không được.

    Bản phủ sẽ góp ý với Quan Gia, tiến cử hiền tài Trương Kế Tổ nhậm chức tri phủ”.

    Trình Vũ ngạc nhiên nói: “Trương Kế Tổ?

    Hắn không phải vì tham…”

    Triệu Quang Nghị mỉm cười, Trình Vũ vội hiểu ý, lập tức ngậm miệng không nói.

    Trương Kế Tổ và hắn là tiến sĩ cùng khoa, lại còn là đồng hương, tuy không qua lại, song ở trong triều coi như là quan lại thân cận.

    Tên Trương Kế Tổ này hèn mọn chỉ biết gìn giữ cái đã có, không có chiến tích gì, trước đó không lâu vì tham ô bị giám sát ngự sử buộc tội, không còn đường sống, còn chuẩn bị hậu lễ cầu xin phủ hắn, mong hắn có thể giới thiệu gặp mặt mình, khẩn cầu nam nha bảo vệ hắn.

    Trình Vũ cái nào nhỏ bé thì không quan tâm, lại tri đại nhân đang dùng người, cũng không từ chối, trấn an hắn, liền đem mọi chuyện báo cáo cho Triệu Quang Nghị biết.

    Thái độ của Trương Kế Tổ đối với Triệu Quang Nghị cũng không trơ tráo, chẳng qua là không biết suy nghĩ, vẫn qua lại với hắn, tạm thời sẽ giải quyết cái trường hợp này.

    Trước đây, Trương Kế Tổ không qua lại với nam nha.

    Đút lót, đi nhờ vả hành vi tư mật, bên ngoài không biết.

    Lô Lĩnh Châu là một nơi nguy hiểm, quan không dại gì đi, cứ tùy tiện chỉ một người xem ai dám đi nào?

    Đến đó không phải là đi đày sao?

    Nếu giờ đại nhân tiến cử Trương Kế Tổ, vừa đúng lúc sẽ nói chuyện hắn tham ô với Quan Gia Đồng thời mượn việc này, lại có thể xử phạt hắn nhẹ một chút, để hắn lập công chuộc tội, làm tri phủ Lô Lĩnh.

    Tên này cảm động và nhớ nhung ân đức nam nha, từ nay về sau sẽ sẵn sàng giúp sức môn hạ, tên này nhát gan, một khi nắm chức quản lý Lô Lĩnh Châu, chỉ có thể phụ thuộc vào Trình Đức Huyền, hơn nữa tên này chỉ biết văn mà không biết võ, đến lúc đó đại nhân dầu rằng quán quân truyền kỳ, Quan Gia cũng sẽ nghĩ đến Trần Đoành còn ở Lô Lĩnh, chức đoàn luyện sứ không thể thiếu Trần Đoành.

    Khu vực tây bắc, quân quyền quan trọng hơn nhiều so với chính quyền, đến đó Trương Kế Tổ sẽ không dám dẫm lên đại nhân mà đi, Lô Lĩnh trên thực tế cũng nằm trong tay đại nhân rồi.

    Trương Kế Tổ này vừa không phải môn hạ của đại nhân, giờ lại dùng hắn là có ý đồ, bản thân đại nhân không tiện ra tay, như vậy người được chọn xe chỉ luồn kim tốt nhất chính là phi kỉ mạc thuộc.

    Nói đến đây, Trình Vũ cũng mỉm cười hiểu ý:

    “Hai ngày nữa chính là tiệc vui trăm ngày của Tiểu Nhi, Trương Kế Tổ và ti chức là đồng hương, lại là tiến sĩ cùng khoa, ti chức sẽ mời khách tới phủ dự tiệc, đương nhiên là không thể thiếu hắn rồi”.

    Triệu Quang Nghị lại cười, gật đầu không nói…

    “Cái lý này vô cùng có lý, tính mệnh cân, sinh tử khiếu”.

    Dương Hạo đứng trên sườn núi, mặt hướng về phía mặt trời mọc, hai mắt khép hờ, hai chân hơi cong, ngực ưỡn.

    Khuỷu tay hơi cong, thần định bách hội, khí dồn đến đan điền, từ từ nhả ra, đón ánh mặt trời và không khí vào đan điền, sau đó dựa theo cách mà Lữ Đồng Tân đã dạy, vận khí ra kinh mạch toàn thân.

    Đối với võ thuật của Lữ Đồng Tân truyền cho, Dương Hạo từ khi bắt đầu đã tin tưởng nó sẽ rất kỳ diệu, nhưng đối với loại khí công nội gia này, chịu ảnh hưởng từ công phu Lữ Đồng Tân xuất quỷ nhập thần cũng đã lật đổ kiến thức vốn có của hắn, nhưng công phu này rốt cuộc có kỳ diệu hay không, hắn vẫn không biết rõ ràng, sự bắt đầu dồn sức luyện tập này, hắn chỉ cảm thấy lưng đau chân mềm, còn chưa phát hiện ra thần diệu gì trong đó, nửa tháng nay, cảm thấy không có gì khác.

    Khi hắn nhắm mắt nhả ra, dần dần đã có thể đi vào cảnh giới hư không, bình thường nhắm mắt sáu mươi giây là tuyệt đối không làm được, giờ lại có thể ung dung nín thở ít nhất là hai phút, hạ đan điền, hai quả thận và âm khố bắt đầu nóng lên, các đại huyệt mệnh môn, bách hội , thiên mục tự đập.

    Khi ý niệm bó buộc, sẽ cảm thấy trước mắt như có tia chớp điện, giống như nghe thấy tiếng sấm bên tai, mới biết võ thuật quả nhiên có kỳ diệu.

    Võ thuật này thải khí thái dương, sáng thải khí thái dương, sớm tối mỗi ngày đều phải luyện nửa canh giờ, điều đó không ảnh hưởng đến hoạt động của ngày.

    Giờ hắn mới chỉ luyện thức một, rất nhanh thì có thể luyện thức bổ khuy thứ hai, còn có các thức Trúc Cơ hồi long, tỏa dương, ảo ảnh đều cần phải nắm vững thức một, mới có thể luyện được, còn về võ thuật Trúc Cơ luyện tốt thì có thể tiến nhập vào song tu, lúc đó cần có đàn bà trong phòng luyện cùng, hái thuốc về bếp, âm dương còn nguyên.

    Giờ nương tử của hắn không có, thì biết làm thế nào.

    Dương Hạo chỉ thấy loại võ thuật này sau khi được bắt đầu luyện, mỗi ngày đều cảm thấy rất thoải mái, rất có tinh thần, không bao giờ cảm thấy mỏi mệt, nó cũng có lợi dưỡng sinh khí, cho nên luyện là điều rất cần thiết.

    Dương Hạo đang khổ công luyện võ thuật, Trình Đức Huyền thì ở cách đó không xa luyện kiếm, cây cỏ héo rũ, khắp mặt đất đều sương, Trình Đức Huyền mặc áo lót, trằn trọc thuyên chuyển trên sườn núi, di chuyển từng bước chân, tay cầm một thanh kiếm sáng loáng, gió chém ào ào, trong phạm vi hai trượng, thì đều bị kiếm của hắn sát thương.

    Hai người một người động một người tĩnh, người ngưng thì như núi nhạc, người võ thì như điện chớp lôi đình, so sánh với nhau, vẫn là võ thuật của Trình Đức Huyền nhỉnh hơn.

    Hai người mang mấy người hầu đi đứng xa xa.

    Trình Đức Huyền luyện võ, không chú ý đến Bích Túc thì hắn đã nhanh như chớp lên trên núi, đến cạnh bên Dương Hạo.

    Dương Hạo giờ có giác quan thứ sáu, đã cảm giác có người đến gần, hắn thu thế dừng lại, mở mắt, thấy Bích Túc đã tới gần.

    Hắn vui mừng, vội hỏi:

    “Bích Túc, có tin tức gì của nàng không?”

    Bích Túc lắc đầu, vẻ mặt vui cười của Dương Hạo mất đi, Bích Túc hạ giọng nói:

    “Theo lời đại nhân dặn dò, thuộc hạ đã xin giúp đỡ từ phủ Trình đại tướng quân, cửu thúc của cô ấy làm ở phủ tướng quân.

    Hỏi dò tin tức của nàng, ai biết…”

    “Ai biết như thế nào?”

    “Ai biết được Chiết đại tướng quân hỏi hết người này người nọ, thì tìm thấy một vị quản sự trong tri phủ, song trong nhà vị quản sự này hình như xảy ra việc gì đó”.

    Dương Hạo chau mày, lẩm bẩm:

    “Có thể là chuyện gì, đến cửu thúc của cô ấy cũng vô tích sự?”

    Bích Túc nói:

    “Chiết đại tướng quân quý phủ còn thêm vài viện khác, hạ trang, quản việc lớn nhỏ không dưới trăm vị, ai biết vị quản việc trong nhà đã xảy ra chuyện, ta đành hỏi người quen biết quản sự đó, khám thính nơi mà phủ hắn ở, lại là chỗ mà ngoài thành Phủ Cốc, liền mau chóng đến xem”.

    Cứ cho là Phách Châu Đinh gia quy mô nhỏ hơn ít nhất cũng trăm lần so với Chiết đại tướng quân, những việc to nhỏ cũng là có quen thân, có tôn có ti, giống như phòng bếp quản sự Lưu Minh, vốn là chưa có tư cách đi gặp lão gia, nếu như trong nhà có việc lớn gì, cũng không thể đi cầu viện Đinh lão gia.

    Chỉ có thể bản thân tự giải quyết.

    Giờ với tình hình này, vị cửu thúc của Chiết Tử Du ở Chiết gia cũng không biết là quản việc gì quan trọng, cho nên khi xảy ra chuyện, chỉ có thể bản thân tự giải quyết, lại không nhờ vả được thế lực Chiết đại tướng quân.

    Bích Túc nói tiếp:

    “Bãi cỏ chăn nuôi ở phía tây Phủ Cốc, bãi chăn nuôi không rộng, chỉ dùng để chăm sóc bố trí tạm thời mua sắm la ngựa súc vật.

    Mua được thì vận chuyển đi.

    Sau khi ta đến đó, thấy chỗ chăn nuôi còn mở rộng, người hướng bãi cỏ chăn nuôi hỏi, họ nói, bãi chăn nuôi đã đổi chủ, bãi chăn nuôi của người nhà Chiết cô nương đã bán, chuyển nhà lên Khai Phong rồi”.

    Dương Hạo lo lắng nói:

    “Ngươi không hỏi trong nhà họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?”

    Bích Túc nói:

    “Cũng có hỏi rồi, người mua bãi cỏ Chiết gia cũng không nói rõ, dường như Chiết gia ở Trung Nguyên buôn bán ngựa muối.

    Khi trở về lại lén lút bán sắt thép, vốn đã cẩn thận làm, không để người ta phát hiện, nhưng vì buôn bán phát sinh tranh chấp với một khách hàng lớn, bị báo quan, khấu trừ toàn bộ người và hàng hóa, Chiết gia đành bán toàn bộ của cải lấy tiền mặt”.

    Người làm buôn bán khu vực tây bắc, kiếm lợi nhuận cao.

    Phần lớn là buôn bán muối, khi từ Trung Nguyên trở về, thì mua sắt thép mà khu tây bắc thiếu, đây là một việc bí mật.

    Tưởng tượng của Người đời sau tương phản, người lúc đó, khái niệm dân tộc, mục gia yếu kém, người thế gian phần lớn luôn vì tộc gia mà nghĩ, người Hán U Vân mười sáu châu quyết sẽ không sớm tối trông ngóng người Trung Nguyên đến giải thoát bọn họ, khu vực tây bắc chưa quy vào Đại Tống quản lý, dân chúng người Hán cũng không để ý tổn hại lợi ích Đại Tống, vẫn cùng Hồ tộc tây bắc làm buôn bán.

    Chuyện như vậy tuy bình thường, chỉ khi nào đến tai quan thì không còn bình thường nữa, chả trách nhà Chiết Tử Du có người làm việc cho Chiết phủ tướng quân, mà cũng chưa từng cầu viện Chiết phủ.

    Việc này là việc Chiết gia cũng làm, một khi bị quan phủ Đại Tống phát hiện thì cần tìm mấy kẻ chết thay, huống hồ việc này hoàn toàn không có can hệ với họ, tránh cũng không kịp nữa, nào có khả năng Tử Du ra mặt.

    Dương Hạo nghe xong vô cùng lo lắng, nhưng việc này dựa vào chức quan nhảy dù của hắn, cho dù tây bắc hay là trung nguyên đều không có căn cơ và nhân mạch, vốn không giúp đỡ gì được.

    Nhưng việc này vừa là Chiết gia có người buôn lậu bị bắt, tán gia bại sản, người làm việc đó thì bị vào tù, Chiết Tử Du lại sẽ không có nguy hiểm gì, việc này sao cũng sẽ không làm “liên lụy”, cho nên Dương Hạo cũng yên tâm.

    Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

    “Ta nghe Tử Du nói, phải đến Phủ Khai Phong, vụ án đó có thể phán ở Khai Phong chăng?”

    Bích Túc lắc đầu:

    “Đến nhà người ta còn không biết được, nhưng cho dù là xử ở Khai Phong hay không, vụ án này nếu không nhỏ, thì cuối cùng cũng ở Đại Lý tự, Chiết cô nương đi Khai Phong cũng đúng”.

    Dương Hạo thầm nghĩ:

    “Cũng không biết Phách Châu Triệu Kiệt ở Khai Phong có quán quân truyền kỳ vô đồng với quan lại, việc này nếu cần nhờ làm hộ.

    Ta cũng chỉ có tìm hắn, Chiết gia vừa khuynh gia bại sản đi kiện tòa án, vụ án này sẽ không vội phán, chỉ cần kéo dài, thì còn có cơ hội, trước mắt cần tìm được cô ấy, nếu không thì muốn thuyết phục Triệu thông phán, sợ rằng cũng không biết nên bắt đầu từ đâu”.

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo vội nói:

    “Bích Túc, việc này còn phải phiền ngươi đi Phủ Khai Phong một chuyến, tìm hiểu rõ ràng vụ án Chiết gia cho ta, xem xem giờ ở nha môn nào, rồi bảo Phi Vũ báo tin về”.

    “Vâng”.

    Bích Túc gật đầu, muốn nói với Dương Hạo khi mình đi Chiết Phủ, Chiết đại tướng quân không thân thiện với hắn, nghĩ rằng điều này có thể vì địa vị của mình thấp, Chiết đại tướng quân tự nhiên vì thế mà coi thường, song cũng chưa chắc đã không hài lòng Dương Hạo, nếu không thì, làm sao có thể tặng cho hắn áo giáp và binh khí, lại còn giúp đỡ hắn luyện binh?

    Thôi, chuyện này không cần nói cũng được.

    Điều này Bích Túc chỉ nghĩ trong đầu, hắn nói xong câu “Vâng”, Trình Đức Huyền liền đi đến, cười ha ha nói:

    “Đại nhân thật là cần chính, sớm như vậy mà đã đi lo liệu công việc rồi sao?”

    Dương Hạo che miệng ho khan một tiếng, lắc đầu cười nói:

    “Để đại nhân chê cười rồi, cũng không phải là chuyện công gì cả.

    Bổn phủ dậy sớm luyện môn võ thuật dưỡng sinh, luyện mấy ngày nay, thấy tinh thần thoải mái, khỏe khoắn lên rất nhiều, ta rất vui muốn thành công vội vàng, luyện gấp quá, mấy ngày nay cảm thấy phổi hơi nóng, có thể vị đạo nhân đó lại đi vân du tây hải rồi, bổn phủ bèn phái người đến Phủ Cốc dò hỏi sư đệ Bích Hà quan chủ của vị đại nhân đó.

    Muốn mời hắn đến khám và chữa bệnh một chuyến, không nghĩ vị quan chủ không muốn đi, khụ khụ…”

    Trình Đức Huyền quan tâm nói:

    “Đại nhân tại sao có thể tin tưởng võ thuật của những tên giang hồ truyền cho như vậy, nào là thuật thổ nạp, một khi nhầm lẫn gì đó, ngũ tạng nội phủ sẽ bị thương tổn, mùa đông lạnh không thể coi thường được, còn nữa, đại nhân phải sớm đi khám và điều trị xem thế nào mới được”.

    Dương Hạo xua tay cười nói:

    “Trình đại nhân quan tâm thừa rồi, ta nghĩ rằng vị đạo nhân đó sẽ không hại ta, trách là trách cách luyện không đúng của ta, khụ khụ khụ…”

    Trình Đức Huyền vội hỏi:

    “Một khi đã như vậy, đại nhân mấy ngày nay hay là dừng việc luyện tập lại đi, để cơ thể ổn định, hoặc là đi hỏi vị đạo nhân kia cho rõ ràng, rồi luyện tiếp cũng không muộn”.

    Hắn cười ha ha nói:

    “Đại nhân xét về tuổi tác trẻ, võ thật dưỡng sinh này cũng không vội luyện sớm làm gì”.

    “Nói đúng đấy, khụ khụ…, may mà chuyện của Lô Lĩnh ta giờ cũng đã ổn định.

    Trời đông giá rét, cũng không có việc gì đặc biệt phải xử lý, nếu như còn có gì không ổn, ta sẽ đích thân đi Phủ Cốc kính thăm vị Bích Hà quan chủ đó.

    Mời hắn khám và điều trị bệnh cho ta mới được.

    À, giờ không còn sớm gì nữa, bổn phủ cần phải về thay quần áo rồi giải quyết chút việc, Trình đại nhân mời”.

    “Dương đại nhân, mời”.

    Hai người cùng chắp tay thi lễ.

    Rồi cùng đi cùng đường xuống sườn núi.

    “Đại nhân, ngươi tuy luyện thuật thổ nạp, quả thực là không ổn chút nào”.

    Trình Đức Huyền vừa đi, Bích Túc lại quan tâm nói.

    Dương Hạo mỉm cười lắc đầu:

    “Ta rất khỏe, nào có cái gì không ổn đâu, nói như ngươi, chỉ là một cái cớ mà thôi.

    Hai ngày nữa, ta sẽ thu xếp ổn thỏa việc của Lô Lĩnh, rồi đi ra đây một chuyến.

    Ta giờ là Lô Lĩnh Châu tri phủ, theo lý mà nói là một viên quan, không phụng chiếu, không thỉnh lệnh, là không được rời khỏi khu vực của mình.

    Tuy nói rằng khu vực tây bắc núi cao, hoàng đế ở xa, không có mấy viên quan theo quy củ, nhưng về phương diện này võ thuật luôn cần phải luyện”.

    “Đại nhân cần phải rời Phủ châu, thì đi đâu?”

    Dương Hạo sáng mắt lên, nhìn về phía xa xăm, lẩm bẩm: “Phách Châu”.

    Chương 223:Gặp sao hay vậy

    “Dương đại nhân, chúc mừng, chúc mừng nhé!”

    Truyền chỉ thái giám đưa thánh chỉ được giao tận tay Dương Hạo, cười nói:

    “Chúc mừng đại nhân được lên chức châu phòng ngự sử, xét về những quần thần Đại Tống ta, người làm quan không đến một năm, mà liền một lúc từ bát phẩm lên tới chính lục phẩm, tính ra, cũng chỉ có mỗi mình Dương Hạo đại nhân, đủ thấy Quan Gia ưu ái thế nào với Dương đại nhân.

    Dương đại nhân chỉ cần chuyên tâm việc chính sự, nguyện trung thành vì triều đình, thì tiền đồ không cần phải nghĩ.

    Giờ Dương đại nhân thăng quan tiến chức, vào kinh thành làm quan, chúc mừng đại nhân”.

    Chức quan châu phòng ngự sứ cao hơn một cấp so với chức đoàn luyện sứ, cao bằng chức của Trình Thế Hùng Quảng Nguyên.

    Võ công của hắn phù hợp với phẩm cấp của hắn, đãi ngộ, bổng lộc của quan viên phải căn cứ theo cấp độ và phẩm cấp được trao.

    Nhưng quan Đại Tống cần xem xem là sai sứ gì, làm việc gì, hắn giờ tuy có chức song chưa sắp xếp cụ thể được sai sứ đó làm việc gì.

    “Ha ha, đại quan quá lời rồi, quan gia ưu ái Dương Hạo gì đâu.

    Đại quan một đường trèo non lội suối, vất vả từ xa tới, mau mau đi thay quần áo, nghỉ ngơi, người đâu, rót trà, đại nhân, mời”.

    Đại quan là cách xưng hô phẩm trật cao sang, Dương Hạo đi nghênh đón chỉ thị, các quan khâm sứ như Phạm Tư Kỳ, Lâm Bằng Vũ đều cẩn thận nghe ngóng.

    Thái giám giờ còn có một chức quan nữa, không chỉ là hoạn quan, hoạn quan cũng không gọi là công công, phẩm trật cao gọi là đại quan, thứ một chút thì gọi là các trưởng, hoạn quan bình thường được gọi là trung đại nhân, trung quan.

    Cố Nhã Ly là phó nội thị, xứng đáng với chức danh đại quan, thấy hắn cung kính lễ phép, liền cười tủm tỉm, sánh vai với hắn đi về sảnh lớn, Dương Hạo vừa vẫy tay, gọi Mục Vũ đến trước mặt, nhỏ giọng nói:

    “Ngươi đi ra chỗ Đường cô nương, mượn bốn nha hoàn ngoan ngoãn, lanh lợi rồi nói là bản quan muốn dùng để chiêu đãi một vị thượng sai”.

    Mộc Vũ nhận lệnh, vội vàng đi ra ngoài, Dương Hạo đưa Cố Nhã Ly vào trong sảnh, gọi người hầu hạ, rồi mình lại đi đến giữa bàn dài, cung kính để thánh chỉ lên trên, hắn thấy bên cạnh có cắm một bình hoa tươi, sợ có người không cẩn thận làm vỡ bình, nước trong bình sẽ làm ướt mất thánh chỉ, hắn liền vội vàng để bình hoa ra chỗ khác.

    Dương Hạo thầm nghĩ:

    “Thánh chỉ những đời sau sẽ không thấy nữa, đặc biệt là thánh chỉ triều Tống, dường như cái thánh chỉ cũng không truyền lại đời sau.

    Giờ ta đã có hai chiếc, sau biết đâu sẽ dùng tới.

    Phi Vũ truyền mật thư là đựng mật thư vào trong ống trúc lớn, như thế khó mà nhìn thấy mật thư được, một nghìn năm nữa, đến lúc đó một chiếc sao chẳng lẽ không bán được mấy chục vạn?”

    Cố Nhã Ly hiểu được tính toán trong lòng của Dương Hạo, hắn lúc nãy thờ ơ lạnh nhạt, giờ thấy Dương Hạo trân trọng cung kính thánh chỉ, thấy hắn thành tâm như vậy, gật đầu hài lòng.

    Lần này phụng chỉ, hắn còn có một nhiệm vụ, đó là nếu như Dương Hạo không tiếp chỉ, hoặc là sau khi nhận thánh chỉ, bắt chước Chiết Ngự Huân tạo nghịch, kéo dài thời gian không giao quyền, thì sẽ nhận được mật chỉ giết chết hắn luôn.

    Tám thị vệ bên cạnh hắn toàn là những cao thủ võ thuật.

    Vũ Đức Tư chính là hoàng thành ti về sau, cơ cấu đặc vụ mật điệp của Đại Tống, chức vụ chỉ có hai: Hộ vệ và thặng thám.

    Tám tên đó của hắn bề ngoài không đáng sợ lắm so với rất nhiều thị vệ khác, có bốn tên là chuyên luyện cao minh quyền thuật, năm bước giết người, võ thuật cao thủ, còn bốn tên khác chuyên dò hỏi theo dõi, võ nghệ cao cường, lại còn có sở trường phi đao, nếu như hắn hạ lệnh một cái, , thật đúng là không có mấy ai có thể trốn chạy được khi bị cao thủ ám sát bất ngờ mà không kịp đề phòng.

    Cố Nhã Ly tôn trọng sai sứ như vậy, hắn chú ý đến nhất cử nhất động, từng lời ăn tiếng nói của Dương Hạo, giờ thấy Dương Hạo không giống giả bộ cung kính thánh chỉ, hắn có ấn tượng ban đầu rất tốt, Dương Hạo đặt thánh chỉ cẩn thận, xoay người nói chuyện với hắn, nụ cười trên mặt vị đại quan thật điềm đạm làm sao.

    Hai người nói chuyện trong sảnh, trời cũng đã tối, Cố Nhã Ly đến Lô Lĩnh phủ dùng cơm, uống trà, Dương Hạo mới dẫn vị thượng sai này đi đến phòng nghỉ ngơi.

    Vì Lô Lĩnh Châu mới thành lập, hơn nữa vị trí địa lý đặc biệt, mãi không có quan viên nào qua lại nơi đây, cho nên châu này còn chưa xây nhà khách, Cố Nhã Ly được bố trí nghỉ ngơi ở trong tri phủ nha môn.

    Đưa đến phòng nghỉ, Cố Nhã Ly vừa thấy, chỗ này thực sự là xung quanh trống trải, khi vừa đến Lô Lĩnh Châu, từ xa nhìn lại, chỉ thấy tri phủ nha môn xây rất rộng rãi, không ngờ trong hậu trại lại sơ sài, trống trải như vậy, không những xây dựng đơn giản, mà ngay cả nha hoàn cũng ít, trong phòng thênh thang trống vắng.

    Dương Hạo cười nói:

    “Đại quan, thực sự là xin lỗi, phủ này của hạ quan mới xây dựng không lâu, hơn nữa không có gia quyến, người hầu cũng có hạn, nhiều phòng vẫn còn trống không, phòng này là phòng ngủ của hạ quan.

    Tiện nghi cũng khá đầy đủ, giờ mùa đông giá rét, phòng chưa từng ở rất lạnh lẽo, đại quan chắc chắn sẽ không quen, ta mới sắp xếp cho đại quan ở tạm phòng hạ quan vậy”.

    Thái giám triều Tống hơi khác so với thái giám của triều đại khác, chức vị của bọn họ phần lớn thấp, nhưng mức lương lại rất cao, nên cuộc sống cũng khá sung túc.

    Hơn nữa, thái giám triều Tống có thể cưới vợ, chỉ cần họ cưới hỏi đàng hoàng, quan phủ sẽ không soi mói, bới móc ra là hắn thiếu một bộ phận nào đó, không thực hiện được nhiệm vụ quan trọng của đại trượng phu.

    Cố Nhã Ly là một hoạn quan cao cấp, tiền lương rất cao, cho nên ở pkp không những có một phủ xa hoa, còn có hàng loạt những tì thiếp hầu hạ, hắn thấy nơi này trống trải như vậy, nên hơi không quen, trong lòng thấy không thoải mái.

    Nơi này mà là nơi tri phủ ngủ nghỉ sao?

    Cố Nhã Ly không khỏi giật mình.

    Đúng lúc này, Mục Vũ mang theo bốn nha hoàn lại, mà không chỉ mang theo bốn nha hoàn, còn mang đến năm sáu người hầ mặc áo xanh, ôm đệm chăn tơ lụa, còn có chén trà gốm sứ tinh tế, mang chè và rượu ngon thượng hạng đến, chút ít thức ăn điểm tâm đựng trong cái hộp, ngoài ra còn có mấy chậu thau trắng, để ở trong phòng chút than sưởi ấm, căn phòng trống trải bỗng trở nên ấm áp.

    Cố Nhã Ly thấy lạ nói: “Dương đại nhân, đây là…”

    Dương Hạo vốn mượn bốn nha hoàn, song thấy Đường Diễm Diễm chu đáo như vậy, thấy rất vui.

    Thấy Cố Nhã Ly hỏi, vội cười nói: “Nơi này đơn sơ quá, đại quan ở đây sẽ có chút bất tiện, hạ quan bèn mượn mấy người hầu của một thương nhân lớn trong châu”.

    Cố Nhã Ly vui vẻ, rất hài lòng với Dương Hạo.

    Dương Hạo độc thân, phủ hắn ở lại không to, đồ đạc trong phòng còn chưa đầy đủ, người hầu hạ thì ít, nhiều việc đều là tự hắn làm, hai a hoàn tuổi tác cũng không nhỏ nữa.

    Vừa nãy hắn còn không biết sắp xếp thế nào cho vị khâm sai, liền sang nhờ Đường Diễm Diễm giúp.

    Đường Diễm Diễm không biết sao lại biết Chiết Tử Du giận rỗi Dương Hạo, đến mức Chiết Tử Du phải rời khỏi Lô Lĩnh Châu thì đủ biết Chiết Tử Du giận tới mức nào.

    Đường Diễm Diễm không để ý, nhưng cô ấy sợ Dương Hạo trách cô ấy lắm mồm, mà giận cá chém thớt, cho nên cảm thấy hơi sợ, mấy ngày nay nàng khôn khéo, biết phủ Dương Hạo không có mấy người quan tâm hầu hạ, nên mỗi ngày cô ấy đều sai người mang những món ngon đến cho Dương Hạo, mà mình thì lại không lộ diện, chỉ muốn đợi một thời gian nữa, Dương Hạo hết buồn giận thì mới xuất hiện.

    Giờ Dương Hạo mượn người của cô ấy, Đường Diễm Diễm cảm thấy rất vui, thấy đây là cơ hội giảng hòa tốt, hận một nỗi là mình không thể thay quần áo làm a hoàn đi phủ chàng bưng trà dâng nước cho sai sứ, rồi nàng sai bốn a hoàn đến, trong đó có hai a hoàn là chuyên hầu hạ nàng, còn hai a hoàn kia là người quen của Dương Hạo, Mẫu Y Kha và Cách Ni Mã Trạch đều là hai thiếu nữ người Khương.

    Ngoài ra còn mang theo vài thứ vật dụng thường ngày, nàng là con nhà giàu có, cho nên những vật dụng không phải là tầm thường, Cố Nhã Ly thấy rất hài lòng.

    Dương Hạo bố trí ổn thỏa cho vị khâm sai này xong liền trở về chỗ ở tạm thời của mình, vừa mới rời viện của đại quan thì thấy Kha Trấn Ác đứng ở trong viện ngó trước ngó sau, vừa thấy hắn đi ra, lập tức tiến lên phía trước nói:

    “Đại nhân, nghe nói Quan Gia gọi người vào ki?”

    Dương Hạo thấy hắn có vẻ căng thẳng, vội dùng tay ra hiệu, nói:

    “Đi, ra chỗ khác nói chuyện”.

    Hai người đến một cái phòng nhỏ sau trạch, lần lượt ngồi xuống, Kha Trấn Ác không kiềm chế được nữa, liền nói luôn:

    “Ta vừa mới nghe nói, Quan Gia truyền chỉ gọi ngài vào cung, thăng chức hả, quan chính lục phẩm, lại chỉ là một võ chức tản quan, chưa sắp xếp sai sứ cụ thể, điều này…điều này là minh thắng giám giáng(tức là thăng chức nhưng ngầm cắt chức), tước đi chức quyền ngài sao?”

    Dương Hạo trầm ngâm một lát, khẽ cười nói:

    “Kha Trấn Ác, ngươi cho rằng quyền lực là dùng để làm gì?”

    Kha Trấn Ác ngẩn người ra, chần chừ nói:

    “Ý đại nhân là…?”

    Dương Hạo nói:

    “Quyền lực mà, theo ta, tác dụng của nó chỉ có hai cái, một là dùng để vì người, một là dùng để vì mình.

    Vì mình, là mình được vinh hoa phú quý, che chở con cháu, làm một quần thần trung thành, ghi danh sử sách.

    Vì người, có người đã làm được rồi, có người thì chưa làm được.

    Dương Hạo ta cho rằng không vì quyền chức, nếu ta chỉ là một người dân bình thường, hoặc chỉ là một quan nhỏ bình thường của huyện nha môn, như thế di dời mấy vạn dân Bắc Hán cũng được, nếu như sắp xếp được cho họ ở Lô Lĩnh Châu cũng tốt, quyền chức hoàn toàn không có liên quan gì đến ta.

    Nhưng Quan Gia đã ủy quyền cho ta là một khâm sai di dân, như vậy đồng thời có nghĩa là ta có quyền lực, phụ trách nhiệm vụ được giao, cho nên ta vắt óc lo chu toàn cho Lô Lĩnh tứ châu hùng mạnh, ta cho rằng, sai sứ là của ta, thì ta sẽ làm tốt nó, như vậy mới xứng đáng là quan phụ mẫu của dân chúng”.

    Hắn nói xong rồi cười, dựa người vào ghế, nói:

    “Giờ, nam bắc Thổ Phiên và Hạ Châu, Ngân Châu chiến tranh rất ác liệt, Lô Lĩnh được coi là một nơi bình yên, tri phủ Lô Lĩnh là ta cũng được, đổi người khác làm cũng được, chỉ cần tiếp tục giúp nó phát triển, ba năm năm sau có lực lượng tự bảo vệ mình là được.

    Quan Gia gọi ta vào kinh, ta lẽ nào lại không đi sao?”

    Kha Trấn Ác liền dậm chân, giận dữ nói:

    “Đại nhân, ngươi chịu nhẫn nhục như vậy sao?

    Cứ cho là ngươi không nghĩ đến cái khác, lẽ nào không nghĩ cho tiền đồ của ngươi sao?”

    Dương Hạo cười nói:

    “Sao lại không nghĩ cơ chứ.

    Chức quan của ta giờ cũng được thăng, bổng lộc cũng đã nhận, hơn nữa làm quan kinh thành là nơi phồn hoa đô thị, có gì không tốt đâu?”

    Kha Trấn Ác nói:

    “Đại nhân còn có điều giấu diếm ti chức phải không?

    Nhưng làm quan, ai lại không muốn làm quan có quyền có thế, thiết nghĩ, thất hướng mũ miện Thiên Tử, mất đi quan quyền của con dân, mất đi tướng quân chiến sĩ, mất đi tài sản…, là như con hổ không răng, con rồng không vuốt, như vậy thì còn là gì nữa?”

    “Như vậy còn là gì?

    Như vậy chính là cuộc sống tươi đẹp trong giấc mộng của ta.

    Thiết nghĩ, một người không cần làm việc, không cần nhận trọng trách gì, cả ngày nhàn rỗi thư giãn uống trà uống rượu, rồi nhàm chán thì cùng nương tử đi trèo núi, du ngoạn, đó chẳng phải là cuộc sống tươi đẹp sao…”

    Nhưng những lời này hắn vẫn chưa nói thẳng với Kha Trấn Ác, nếu để Kha Trấn Ác biết hắn không có chí khí, hắn sợ rằng sẽ làm cho một người thật thà như lão Kha này tức mà chết.

    Hắn trầm ngâm một lát rồi nói:

    “Thực ra, ta luôn gặp sao hay vậy, thích ứng được mọi hoàn cảnh.

    Cho tới hôm nay cũng thiên hạ thống nhất, có chiều hướng phát triển tốt, mà ta cũng không muốn trở thành một thế lực, để Lô Lĩnh Châu yên bình làm ăn, ta cũng chỉ muốn cho dân chúng không nơi nương tựa có một điều kiện tốt mà sinh sống thôi

    Hắn đứng lên, đi đến bên cửa sổ, khẽ thở dài:

    “Còn về vào triều làm quan, ta làm sao có cái phúc làm quyền thần được.

    Từ xưa đến nay, có không biết bao nhiêu quần thần, đã từng lộng hoành lật đổ triều đình, trong số những người này, mấy người có thể sống được đến già đâu, rồi cuối cùng không phải bị chém đầu thì bị cho vào đại lao.

    Có lẽ chính bọn họ cũng không muốn bị người ta chú ý, nhưng một khi có được chức vị đó, thì bản thân cũng chỉ vì bất đắc dĩ mà vậy thôi.

    Kha đoàn luyện, ngươi quan tâm đến Dương mỗ, Dương mỗ rất cảm động, nói thực, trải qua quãng thời gian khó khăn nhất của Lô Lĩnh, Quan Gia lúc này đã thăng cho ta chức quan nhàn rỗi, điều đó giống như ta trồng cây đến ngày hái qủa vậy, ta cũng không cảm thấy có gì là không thoải mái, nhưng lúc này, ta không ngờ…tâm hồn ta trong chốc lát mà được thanh thản, dường như trong một chốc một lát nhàn rỗi có thể vứt bỏ những gánh nặng hàng nghìn cân.

    Là một tản quan bổng lộc hậu đãi, là cuộc sống mua vài căn phòng vài thửa ruộng, thê thiếp đầy nhà, như vậy có gì là không tốt?

    Sống gấp là tốt, tài sản còn lại là của con cháu, làm một người không có dã tâm, ngươi không cảm thấy điều này tốt nhất sao?”

    “Đại nhân…”

    Nghe Dương Hạo nói những điều này, Kha Trấn Ác cũng không biết phải nói gì nữa.

    Dương Hạo quay đầu lại cười nói:

    “Lô Lĩnh cần có chỗ đứng của mình, Dương Hạo ta có thể đi, Quan Gia lại sẽ không bỏ cũ thay mới các quan trên dưới, dao động chỗ này chưa yên, quan phủ Lô Lĩnh căn cơ không sâu, các ngươi chỉ lo yên phận làm quan, rồi hết nhiệm vụ, bảo đảm cho dân chúng bình an, tiền đồ của mình cũng sẽ được bảo đảm.

    Ta thì sao, phó thác nơi này xong thì sẽ đến Khai Phong nhận là tên đại nghịch bất đạo, cái gì không thể nói, thì không cần nghĩ”.

    “Điều này…là…”

    Kha Trấn Ác thất vọng cúi đầu, nghĩ thầm: “Không biết những lời nói này của đại nhân có xuất phát từ đáy lòng hay không, tình thế bức bách quá.

    Vua nào thì thần ấy, nếu ngươi đi rồi, tri phủ mới đến chắc gì đã quan tâm gì tới chúng ta, làm sao có thể có một vị tri phủ thân tín được đây?

    Thôi vậy, xem ra ta cũng phải về quê dưỡng lão thôi, bàn bạc nói chuyện với Mộc lão bọn họ mới được”.

    Dưới mái hiên góc phòng, một người mặc bộ quần áo màu xanh trong đêm treo một thứ gì đó giống ống trúc lên tường, nghe tiếng thì thầm nói chuyện thì gật đầu, đợi cho Kha Trấn Ác cáo từ, hắn mới hóp bụng, rồi nhanh chóng nhảy vút lên nc nhà, giống như một con mèo trong bóng đêm.

    Cố Nhã Ly vẫn chưa ngủ, hắn đang cầm một chén trà, ngồi ở trong phòng không biết nghĩ ngợi gì, đột nhiên tiếng két két ở cửa sổ vang lên, có người nhẹ gõ cửa, Cố Nhã Ly giật mình, vội nói:

    “Vào đi”.

    Cửa sổ được mở, một đạo nhân nhảy vào, đúng là tên gầy nhom trong bóng đêm, hắn chắp tay thi lễ Cố Nhã Ly, nói lại câu chuyện mà Dương Hạo và Kha Trấn Ác nói cho Cố Nhã Ly, Cố Nhã Ly gật đầu lia lịa, nét mặt căng thẳng lúc nãy giờ đã nở nụ cười, hắn dặn dò gì đó với thám tử kia, rồi vẫy tay ra lệnh cho thám tử đó đi, Cố Nhã Ly nghĩ một lát, dưới ánh đèn hắn mở giấy viết gì đó…

    ***

    Dương Hạo thật đúng là hợp tác, Cố Nhã Ly chỉ giục một lần, thì Dương Hạo đã bắt đầu sửa sang và giao lại công văn án thư, quan ấn binh sách.

    Vì tri phủ mới nhậm chức vẫn chưa đến, mấy thứ này tạm thời giao cho phán quan Trình Đức Huyền bảo quản, chờ tân tri phủ đến thì giao cho.

    Dương Hạo hợp tác như vậy, khiến cho Cố Nhã Ly được quan tâm chu đáo từ hắn cảm thấy hơi xấu hổ.

    Quan chức hắn thấy nhiều rồi, quan mà có chức tước to thì luôn oán giận, có tên còn làm thơ buồn, còn Dương Hạo xem ra rất hiền.

    Cố Nhã Ly tính toán, chuyến này hắn đến, còn là một sai sứ bí mật, nếu như Dương Hạo không chấp hành phụng chỉ, thì sẽ giết chết Dương Hạo, để tránh sau này hắn có dã tâm báo thù, như vậy thì chính mình muốn sống mà rời khỏi Lô Lĩnh Châu cũng khó.

    Giờ Dương Hạo lại hợp tác như vậy, người thật thà cũng không thể chịu thiệt được, sau khi về kinh thành cần phải bẩm báo, tán thưởng hắn vài câu trước mặt Quan Gia, khen hắn trung thành và sẵn sàng nghe theo triều đình.

    Đợi đến khi bàn giao xong xuôi, Dương Hạo đã không phải tri phủ Lô Lĩnh nữa, hắn nói với Cố Nhã Ly:

    “Đại quan, lần này đi kinh thành, cũng không biết bao lâu nữa mới trở lại nơi quê hương, trước khi Dương Hạo đi nhậm chức, muốn về nhà thăm mộ người thân, sau đó mới đến kinh thành”.

    Chuyện quan trọng nhất của Cố Nhã Ly đã làm xong, trong lòng thấy thoải mái vô cùng, nghe nói hắn về nhà cúng tế người thân, tự nhiên cảm thấy trong lòng nao nao, hắn liền đồng ý nói:

    “Dương đại nhân có công lớn, đợi đến Khai Phong, Quan Gia nhất định sẽ trọng dụng ngươi, đến lúc đó công việc bận rộn, muốn về nhà thăm người thân cũng khó, giờ nên đi về quê hương một chuyến cũng tốt.

    Áo gấm về nhà, cũng là một việc tốt”.

    Khu vực tây bắc đến mùa đông lạnh buốt, tuy vài nha hoàn Đường gia chăm sóc chu đáo, Cố Nhã Ly cũng cảm thấy thoải mái, giờ sai sứ đã xong nhiệm vụ, liền không chờ đợi đi Khai Phong trước.

    Tiễn Cố Nhã Ly xong, Dương Hạo cũng chuẩn bị tư trang, thực ra hắn cũng chẳng có gì mà chuẩn bị.

    Hắn chỉ mong Lô Lĩnh Châu có chỗ đứng vững chắc, nên có rất nhiều việc không thể làm theo bình thường được, khó tránh khỏi có nhiều người dị nghị, đặc biệt là phong chức tước cho người Khương Hoành Sơn, còn có việc bí mật chế tạo vũ khí, giờ không thể nói toạc ra được.

    Dương Hạo giấu diếm chuyện này, thực ra là vì bản thân xuất thân từ một gia đình quý tộc, cách hai thế lực Chiết Dương, ngay cả chính mình cũng không tư lợi, nhưng một khi công khai tất cả những chuyện này cho triều đình, thì triều đình sẽ sử lý mình, việc này không nói được là có lý hay không có lý, hơn nữa càng không thể để cho người ta biết.

    Những người biết chuyện này đều là người của mình, họ cũng đều biết lợi, hại trong đó, sẽ không để lộ ra ngoài, giờ đành thuận theo tự nhiên vậy, về sau sẽ dần dần hé lộ.

    Lúc này, cung tên dâng cho triều đình cũng tạm thời phải gác lại, cũng may là hắn tuy đi kinh thành, Phi Vũ đã liên lạc với hắn những biến động nhỏ của Lô Lĩnh Châu, những điều mà hắn biết còn nhanh hơn triều đình, chủ yếu xem việc phát triển đến đâu, tùy theo thời gian mà điều chỉnh, để đài hạ và đài thượng dần dần thành một thể thống nhất.

    Một vài bí mật vốn không nên là bí mật cũng có thể công khai nói ra.

    Nhưng mấy việc này rất quan trọng, Dương Hạo cuối cùng vẫn không thể yên tâm được, cho nên liền tới tìm nghĩa phụ Lý Quang Sầm, muốn bàn bạc cái vấn đề mình đang lo lắng với Lý Quang Sầm cho yên tâm.

    Gió lạnh, mấy ngày nay không xuất hiện, Dương Hạo thực không muốn để hắn lại lo lắng, nhưng có vài bí mật, đến đám người Kha Trấn Ác cũng không biết, ngoài nghĩa phụ, hắn thực sự không tìm được người nào thích hợp để bàn bạc.

    Lúc này, Lý Quang Sầm ngẫu nhiễm phong hàn ốm đau ở giường, đầu gối phủ một cái thảm lông mỏng, kê gối cao, đang cùng Mộc Ân, Chờ Cân, Nạp Nhi Hãn cùng Kha Trấn Ác, Lâm Bằng Vũ ngồi vây quanh bàn bạc, Mộc Khôi chạy xông vào nói:

    “Đại nhân, Dương đại nhân đến rồi, đang đến trước cửa phủ”.

    Lý Quang Sầm mắt sáng lên, rồi ngồi dậy:

    “Lô Lĩnh nếu như giao vào tay người khác, đặc biệt là rơi vào tay Trình Đức Huyền, Lô Lĩnh ta sẽ không bị ảnh hưởng, nhưng ta ngươi vinh hoa phú quý, mà liên lụy đến một mình đại nhân, hơn nữa lại còn bị ảnh hưởng nhiều nhất.

    Nhưng đại nhân kiên cường lắm, quyết định được mọi việc, rất khó khuyên đại nhân quay lại, đây cũng chính là nguyên nhân mà mấy ngày nay không xuất hiện khuyên nhủ.

    Huống chi, giờ Lô Lĩnh Châu không có sức đối phó với Hạ Châu, làm sao mà có sức đối kháng với triều đình đây?

    Hành quân lặng lẽ, nghỉ ngơi lấy lại sức, cũng được.

    Đại nhân đã quyết ý đi Khai Phong nhậm chức, chúng ta cũng không khuyên bảo được.

    Đại nhân ở đó, có thể từ từ khuyên hắn nhớ Lô Lĩnh.

    Chúng ta đi trước từ phía sau, không nên để đại nhân nhìn thấy, chúng ta dựa theo những gì bàn bạc lúc nãy, lật đổ Trình Đức Huyền trước, rồi xem xem tri phủ mới là con chim nào, đến lúc đó một cây làm chẳng lên non, xem xem hắn có dậy nổi cơn sóng gió này không”.

    “Được, Mộc lão mời đi nghỉ, chỉ cần binh quyền, tài quyền, nằm trong tay ta, còn trong châu phủ nha môn có chúng ta ra tay, chắc chắn sẽ không để xảy ra việc gì cả.

    Lão ta đây xin cáo từ”.

    Lâm Bằng Vũ chắp tay, cùng với đám người Na Mộc Hãn, Kha Trấn Ác vội vàng đi cửa sau.

    “Hạo Nhi…”

    Vừa thấy Dương Hạo đi vào, Lý Quang Sầm cười niềm nở.

    “Nghĩa phụ!”

    Dương Hạo vội đi đến, đỡ lấy hắn, không cho đứng lên, rồi Dương Hạo ngồi ở bên cạnh, nói:

    “Nghĩa phụ, ngài tâm hệ tộc người, không chịu theo ta vào kinh thành, Hạo Nhi biết tấm lòng người.

    Chức quan này vẫn là tạm thời, ngày nghỉ hằng năm rất dài, hơn nữa lại là tản quan, không có gì là sai sứ, sau này sẽ thường xuyên tới thăm nghĩa phụ”.

    “Ha ha, người bên ngoài đều nói Hạo Nhi là người làm chuyện đại sự, chỉ có vi phụ biết, thực ra con có cái tính nhàn hạ, nếu như không phải bất đắc dĩ.

    Con vốn không muốn gánh trọng trách như vậy, cho nên, vi phụ cũng không khuyên con làm lấy lệ, cự tuyệt không đi nhậm chức”.

    Hai cha con nhìn nhau cười, không nói gì nữa.

    Hai người nắm chặt tay, tuy không phải cha con thân sinh, nhưng lại rất ân cần quan tâm.

    Một lúc sau, Dương Hạo mới bình tĩnh trở lại, định nói ý đồ của mình, Lý Quang Sầm đã mở miệng nói:

    “Hạo Nhi, lần này con đi kinh thành, tuy con tuân theo ý chỉ Quan Gia, cũng sẽ không bị soi mói nhược điểm gì, nhưng con và Trình Đức Huyền có chút ít xô xát, Trình Đức Huyền là thân tín của nam nha Triệu Quang Nghĩa, nếu hắn thấy bất mãn với con, chỉ cần hơi khó chịu thì sẽ làm khó con, con nên nhớ rằng, ngộ nhỡ có xảy ra chuyện gì không ổn, thì phải mau chóng chạy về đây”.

    Lý Quang Sầm nhướn mày, tuy khuôn mặt già nua, song trông vẫn rất hào kiệt:

    “Con chớ quên, con không chỉ là quan của Đại Tống, còn là cộng chủ của Đảng Hạng Thất Thị.

    Có ba năm năm để chúng ta nghỉ ngơi, phát triển thế lực, thì sẽ có vốn và sức mạnh đối kháng với ba thế lực, số vốn đều là của con.

    Nếu như con chỉ là một quan của Đại Tống, khi con làm tốt, đến lúc đó chưa biết chừng Quan Gia sẽ lại cần đến con, chỉ cần về được đây, con sẽ như hổ về núi, giao long về biển, Quan Gia không nể con không được”.

    Dương Hạo không cho là đúng, thấy được nghĩa phụ che chở, liền mỉm cười, gật đầu.

    Lý Quang Sầm hất cằm về phía cái bàn dài, nói:

    “Hạo Nhi, đưa cái tráp lại đây, có một chút đồ vi phụ đã chuẩn bị cho con”.

    Dương Hạo quay đầu nhìn vào cái bàn dài, chỉ thấy trên bàn có một cái tráp, bằng gỗ trắc, bao bên ngoài là tấm vải đỏ, hắn cũng không biết là bảo bối gì, đứng dậy đi lấy, cầm thấy nhẹ, không nặng lắm.

    Lý Quang Sầm cười nói:

    “Con mở ra xem xem”.

    Dương Hạo bỏ miếng vải đỏ, nhẹ nhàng mở tráp ra, chỉ thấy bên trong là hai chiếc bình ngọc nhỏ, một xanh một trắng, xung quanh được bọc bởi lớp da nhung.

    Lý Quang Sầm nói:

    “Đây là tứ mà một người bạn tốt Khâm Đại Vu Sư tặng cho ta, ban đầu vốn muốn dùng cho Lý Quang Duệ, nhưng vẫn chưa có cơ hội”.

    Dương Hạo ngạc nhiên nói:

    “Đây là vật gì vậy”.

    Lý Quang Sầm nói:

    “Đây là một loại dược vật, trong lục bình là một loại thuốc độc, rượu, trà, cơm đều có thể cho thuốc này vào, chỉ có nước là không cho được, vì nó có màu và có vị, sợ sẽ làm cho người ta nghi ngờ.

    Mỗi lần chỉ cần lấy một chút, ăn khoảng nửa tháng, độc tố sẽ xâm nhập vào xương cốt, lúc đó chỉ cần người bị trúng độc bị kích thích tinh thần thì thể xác sẽ bị suy nhược, dần dẫn đến mất mạng, giống như chết vì tinh lực bị suy kiệt.

    Người khỏe mạnh toàn thân bị tê liệt.

    Việc này không ai biết, bệnh như bị trúng gió, cho dù có nhờ thần y giỏi nhất thiên hạ cũng không tìm ra nguyên nhân chính của bệnh, có thể nói quỷ không biết mà người không hay…”

    Lý Quang Sầm cười hắc hắc nói:

    “Ta biết con kinh thường cái trò này, nhưng ở quan trường Trung Nguyên, phần lớn âm mưa giết người không vết tích để lại, con cũng khó mà phòng bị được, nếu có đối thủ nào khó đối phó, con dùng thuốc này, rất dễ dàng mà trừ được đối thủ, con mang theo bên mình, làm vật bảo vệ mình”.

    Hắn nói đến đây, thấy Dương Hạo mắt trợn lên, sắc mặt hết sức khó coi, không khỏi giật mình nói: “Hạo Nhi, con sao vậy?”

    Chương 224:Người đi trong gió tuyết

    Dương Hạo nghe những lời Lý Quang Sầm nói, đột nhiên nhớ tới một chuyện xảy ra cũng đã lâu, sắc mặt trở nên khác thường.

    Trong lòng đang nghĩ liệu đó có phải là chuyện thực hay không, giờ hắn hoàn toàn cũng không biết chắc, ở thời điểm này, không tiện nói liên tưởng của mình cho người khác.

    Lý Quang Sầm vừa hỏi, Dương Hạo vội lấy lại tinh thần nói: “Ồ, Hạo Nhi đang nghĩ đến một việc khác, việc tư thôi, không có gì đâu ạ.

    Nghĩa phụ, độc dược giết người không hiếm thấy, nhưng loại thuốc giết người này lại vô hình, có thể dễ dàng xóa bỏ dấu vết hạ độc của mình, vậy thì khó khăn đây.

    Thuốc này, có giải được không?”

    Lý Quang Sầm vuốt râu cười nói:

    “Ca Ca Khâm Đại cả đời chơi đùa với các vị thuốc, hắn thường nói, thiên hạ bất cứ loại độc dược nào, cũng đều có cách chữa, chỉ xem ngươi có tìm được không mà thôi, loại độc không tên này cũng có cách chữa, nhưng…không cần nói ra”.

    Lý Quang Sầm nhắm nghiền mắt, khẽ cười nói:

    “Nếu không có ta cứu mạng hắn, mà ta lại là huynh đệ, người bạn tốt nhất của hắn, thì hắn cũng không nói cho ta biết.

    Nếu để người ta biết loại độc này có cách giải, thì cho dù tốn bao nhiêu tiền của cũng tìm sẽ cho bằng được.

    Năm ngoái, có một người Trung Nguyên mua hai liều của hắn, tốn mất hai mươi thỏi vàng đó”.

    Dương Hạo giật mình ngạc nhiên, vội hỏi:

    “Người Trung Nguyên đó là ai?”

    Lý Quang Sầm nói: “Ta chỉ nghe hắn thuận miệng nói, nào có để ý là ai, hơn nữa bán thuốc đó là dùng để hại người, quỷ không biết người không hay, chứ ai hỏi họ là ai làm gì”.

    Hắn ngồi đừ người ra, suy nghĩ gì đó rồi lại nói:

    “Hạo Nhi, con…có tâm sự gì chăng?

    Lẽ nào con thấy có người đã từng trúng độc này rồi sao?”

    “Giờ vẫn chưa biết ạ, con chỉ ngờ vực vô căn cứ mà thôi, không có gì đâu ạ”.

    Dương Hạo bê cái tráp, hỏi:

    “Thuốc giải đó, có thể trong bình màu trắng, dùng thế nào ạ?”

    Lý Quang Sầm cũng không hỏi, nói:

    “Đúng vậy, thực ra giết một kẻ thù rất dễ.

    Song nếu con có thể hóa thù thành bạn, thì đó mới là tốt nhất.

    Cách đây không lâu, có người dùng thuốc độc này đi hại một người, rồi lại giải độc cho hắn, từ đó mà nhận được sự tin cậy từ tên kia, hai người trở thành thân thiết.

    Trong chiếc bình trắng chính là nước giải độc, thuốc động đặc tính cũng không mạnh, nhưng thuốc giải lại không dễ, thuốc trong bình trắng chia thành năm phần, mỗi ngày một phần, cho người trúng độc ăn vào, nửa canh giờ sau dùng tay đập vào toàn thân hắn, giúp khí huyết giãn ra, phát huy được dược tính, năm ngày sau, sẽ giải được độc”.

    Dương Hạo nhớ câu trả lời của hắn kỹ càng, cất thuốc cẩn thận vào trong túi ngực, rồi mới lên tiếng:

    “Nghĩa phụ, Hạo Nhi nghĩ rằng, cho dù đi, đi phải thật thoải mái, không để người khác bịn rịn khó rời.

    Giờ đã kéo dài quá lâu rồi, hai ngày này, con phải rời đi.

    Để Lô Lĩnh Châu có chỗ đứng vững chắc là không đơn giản, vẫn còn có rất nhiều mặt chưa tốt, sau khi quan mới lên nhậm chức, con càng không yên tâm giao cho hắn, đành phiền nghĩa phụ quán xuyến mọi việc, cũng may giờ nhiều việc đều đã theo quy củ, lại có nhiều người biết làm, nghĩa phụ không cần quá lao tâm, chỉ cần không để cho tri phủ mới nhậm chức khám thính biết, một vài việc có thể sẽ sinh ra nhiều mối họa”.

    Lý Quang Sầm cúi đầu nói:

    “Vi phụ nhớ rồi, chúng ta ở đây có rất nhiều thôn trại bộ lạc, tương đối độc lập, không giống với thành trì ở Trung Nguyên, vị tri phủ mới nhậm chức kia sẽ không có cách nào mà dò la tin tức đâu.

    Hơn nữa, tầng lớp quan lại phía dưới, bao gồm hương quan lý chính đều là những người do chúng ta đề bạt lên, muốn dấu chuyện này thì dễ như trở bàn tay thôi, con không cần quá lo lắng”.

    Hai người bàn bạc một lúc lâu, thấy Lý Quang Sầm hơi mệt, Dương Hạo liền dặn dò hắn đi nghỉ sớm, rồi mới đứng dậy cáo từ.

    Dương Hạo vừa mới đi, Mộc Khôi từ phía sau đi ra, nhìn theo hướng Dương Hạo đi, thất vọng nói:

    “Đại Tống này rõ ràng là minh thăng giám giáng, đoạt đi chức quyền của thiếu chủ, thiếu chủ cam tâm nhận như vậy, vào kinh sao?

    Thiếu chủ có nhân có nghĩa, là một chủ nhân khiến cho người người khâm phục, tin phục, tiếc rằng không có lòng dạ độc ác, không phải là một nhân vật làm đại sự”.

    “To gan, thiếu chủ mà ngươi cũng lôi ra để chỉ trích, bình xét, thật không có quy củ gì cả”.

    Theo tiếng quát, Mộc Ân và Na Mộc Hãn, Kỳ Cân ở phía sau đi ra.

    Hóa ra mấy vịvẫn chưa đi, nấp ở phía sau nghe câu chuyện của hai cha con.

    Mộc Khôi bèn nói:

    “Thiếu chủ không lưu luyến quyền vị, thích ứng được trong mọi hoàn cảnh, mong muốn một đời không bị ràng buộc, ta cũng không biết nói gì hơn.

    Nhưng Lô Lĩnh Châu này là một tay khổ cực làm nên, chúng ta nhiều người thế này toàn tâm toàn ý theo thiếu chủ chinh chiến khắp nơi, sinh tử không hối hận, thiếu chủ nói đi là đi, lòng ta thấy không thoải mái chút nào”.

    Lý Quang Sầm mỉm cười nói:

    “Lại đây, các ngươi ngồi xuống cả đi”.

    Mấy người đó ngồi xuống bên cạnh hắn, Lý Quang Sầm đảo qua một lượt, nói:

    “Mộc Ân, ta biết, ngươi răn dạy Mộc Khôi, nhưng cách nghĩ trong lòng ngươi, cũng giống với Mộc Khôi”.

    Hắn hít một hơi thật dài, nói:

    “Song, nếu Hạo Nhi là có dã tâm độc ác, làm việc gì cũng không tính toán trước sau thì sẽ thất bại.

    Các ngươi nghĩ xem, nếu như vậy hắn còn có thể trở thành thiếu chủ của các ngươi sao?

    Ban đầu, chúng ta chỉ là mối họa và gánh nặng, hắn không có được phú quý quyền uy, hắn nếu như so đo tính toán thiệt hơn, thì làm sao dám mạo hiểm nhận tộc người của chúng ta được?

    Hắn sẽ vì chúng ta, mà làm mọi chuyện cho dân chúng Lô Lĩnh sao?

    Hắn chỉ cần an phận là được, ở Lô Lĩnh Châu này cứ nhận sự uy hiếp của các thế lực mạnh, tai họa có đến thì cũng là dân chúng Lô Lĩnh chịu, còn hắn chỉ cần ngồi yên cái vị trí này là được rồi, tương lai cũng sẽ được thăng chức.”

    Mấy người nhìn nhau, không nói được lời nào, Lý Quang Sầm nghiêm nghị nói:

    “Các ngươi chớ quên, Hạo Nhi nếu từ đầu đến cuối có dã tâm muốn thành chúa tể một phương kiêu hùng, thì các ngươi làm sao mà ước đoán dã tâm của hắn được?”

    Mấy người lúng túng, cúi đầu, Na Mộc Hãn thấp giọng nói:

    “Chủ thượng răn dạy phải lắm, nhưng thiếu chủ…mà chúng ta cũng nguyện trung thành đã phụng chỉ triều đình đi kinh thành, chúng ta…phải làm sao đây?”

    Lý Quang Sầm khẽ thở dài, giận dữ nói:

    “Như vậy các ngươi cho rằng, Hạo Nhi nên làm thế nào đây?

    Không phụng chỉ sao?

    Nếu như vậy, tai họa lập tức sẽ ập đến đó, triều đình chẳng lẽ lại không nghĩ đến tình huống nếu hắn không phụng chỉ sao?

    Chẳng lẽ lại không nghĩ ra cách đối phó khi gặp tình huống như vậy sao?

    Chiết gia kinh doanh ở khu tây bắc ba trăm năm nay rồi, Chiết Ngự Huân không tiếp thánh chỉ cũng đành thôi, còn Hạo Nhi chúng ta kinh doanh ở đất Lô Lĩnh này còn chưa đầy một nắm, có gan để kháng lại thánh chỉ sao?

    Hắc, nếu như hắn không phụng chỉ, lập tức sẽ bị giết, các ngươi biết không?

    Cho nên cần phải đi, không hài lòng với thánh chỉ cũng phải đi, thậm chí còn phải đi với vẻ mặt can tâm tình nguyện nữa”.

    Mấy người lo sợ nhìn nhau, Kỳ Cân không chịu được, vội nói:

    “Thuộc hạ ngu dốt, mong Chủ thượng dạy bảo”.

    Lý Quang Sầm liếc mắt nhìn bọn họ một lượt, thản nhiên nói:

    “Nếu Hạo Nhi thực sự là một người hùng tài thao lược, thì hắn tiếp chỉ xong, sự lựa chọn tốt nhất chính là lập tức thu dọn mọi thứ ở đây, theo lời truyền chỉ của khâm sai mà đi kinh thành, tai mắt của khâm sai sẽ bẩm báo mọi chuyện với Quan Gia, như vậy Quan Gia mới không đề phòng gì, Dương Hạo mới bảo toàn được tính mạng của mình, mới có thể ung dung tính kế tiếp theo.

    Anh hùng hào kiệt chân chính không giống với Man Ngưu, mà cần phải biết điều hòa, lúc nên ẩn thì ẩn, lúc nên chịu nhục thì sẽ chịu nhục, kiên nhẫn đợi cho đối thủ lộ ra sơ hở mới tấn công lại, hoặc đợi khi thời cơ có lợi nhất cho mình thì thực hiện kế hoạch lớn.

    Giờ chúng ta đã đắc tội với Hạ Châu, nếu như triều đình biết được, thì tất cả những gì vất vả cố gắng mãi mới được chốc lát sẽ thành con số không, các ngươi bảo Hạo Nhi nên làm thế nào đây?

    Tạo phản sao?

    Không phụng mệnh của triều đình, vẫn kháng cự lại Hạ Châu, kháng cự lại triều đình sao?

    Chúng ta giờ có đủ sức mạnh như vậy không, chúng ta kết oán với Hạ Châu, nếu như triều đình lại liên tiếp tạo áp lực, ngươi xem Phủ Châu, Lân Châu, ai còn dám mạo hiểm bảo vệ chúng ta đây?”

    Lý Quang Sầm hừ nhạt một tiếng nói:

    “Các ngươi chỉ biết càu nhàu, không đủ ý chí, nhưng Hạo Nhi một khi đã nghĩ chín chắn, thì lập tức hành động luôn.

    Nếu như các ngươi thì tiền đồ của năm vạn quân dân Lô Lĩnh Châu, Lô Hà Lĩnh có phải sẽ lại một lần nữa trở thành một đống đổ nát không người, nếu hắn cũng giống như các ngươi, không tính toán lợi hại hậu quả, chỉ mưu tính ân oán, không chịu khổ được, vậy thì còn gì là anh hùng hào kiệt nữa đây?

    Một đám ngu xuẩn, ngươi nhìn ba thế lực tây bắc xem, thế lực nào gặp mạnh như xà, gặp yếu như rồng?

    Các ngươi một lũ thất phu, chỉ có cái dũng bên ngoài, chẳng được tích sự gì”.

    Mấy người bị Lý Quang Sầm chỉ trích không nói được lời nào, Mộc Ân trầm ngâm một lát, nghĩ ngợi cẩn thận, giờ cũng không có cách lựa chọn nào khác, vã mồ hôi nói: “Chủ thượng, thiếu chủ nếu như đi kinh thành, thế cũng ta nên làm gì đây”.

    Lý Quang Sầm hơi nheo mắt lại, từ từ nói:

    “Từ xưa đến nay ít nhiều anh hùng đều không phải bọn họ muốn xưng vương xưng bá, mà là thời thể đẩy họ lên vị trí đó.

    Quan Gia Đại Tống lúc trước có dã tâm xưng vương thì sao?

    Nếu hắn cầm trọng binh, nếu không có triều đình thượng chúa thần cường, bị người đố kỵ, nếu không có đám người Triệu Phổ, Cao Hoài Đức bị giật dây, tạo dựng thanh thế, há có thể theo đuổi cái vị trí đế vương không?

    Hơn nữa Đại Đường cao tổ Lý Uyên bị Dương Quảng ức hiếp, lại chỉ cầu chút tàn duyên, là hoàng thân quốc thích, chỉ làm một vệ úy thiếu khanh, làm sao có chí lớn anh hùng được?

    Nếu hắn không chiếm một tòa thành trước, một cường binh dưới trướng, Dương Quảng thì ngu ngốc không lấy được lòng dân, ở trong tình hình đó lại có Bùi Tịch cấu kết với Diễm Đế Sủng Phi, Lưu Văn Tịch giả mạo công văn của triều đình kích thích dân chúng nổi dậy, Lý Thế Dân, Hứa Thế Tự, Võ Sĩ là ba người giật dây, thì hắn làm sao có thể tung hoành Xa Kỳ tạo phản, bá nghiệp Đại Đường sao?”

    Hắn nhìn mấy thân tín của mình, đau lòng nói:

    “Thời thế tạo anh hùng, lúc này, chính là thời thế, chính là thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

    Thiên thời địa lợi không đến, các ngươi thì không thể có dã tâm được, ngoan ngoãn canh giữ Lô Lĩnh Châu này, thiên thời địa lợi chúng ta có thể sử dụng, nhưng vậy, nhân hòa chính là các ngươi…”

    Đám người Na Mộc Hãn vẫn không hiểu lắm, còn Mộc Ân thì đã hiểu.

    Lý Quang Sầm dựa vào đệm, từ từ nói:

    “Thiên thời chưa tới, địa lợi cũng chưa, giờ chỉ có thể nghỉ ngơi dưỡng sức, đổng phục bất động, âm thầm chiêu tụ lực lượng.

    Nếu lực lượng không đông, một khi gió nổi mây mưa, thì ngươi sẽ bị cuốn trôi đi, còn làm được chuyện gì đại sự nữa.

    Hạo Nhi đã để cho triều đình cảnh giác, nếu ở lại Lô Lĩnh Châu, sẽ càng để cho triều đình chú ý, tìm mọi cách ngăn cản, chúng ta còn phát triển sao được nữa.

    Giờ Hạo Nhi vào kinh thành làm quan, đó là một sự mạo hiểm, ngược lại chúng ta lại có thể thở phào nhẹ nhõm.

    Nếu như chúng ta để nơi này xảy ra chuyện gì, Hạo Nhi ở Khai Phong cũng sẽ không an toàn.

    Nếu có một ngày, thiên thời đến, địa lợi thành, việc mà Bùi Tịch, Lưu Văn Tịch có thể làm, các ngươi có làm được không?

    Việc mà Triệu Phổ, Cao Hoài Đức, các ngươi không biết làm sao?”

    “Hử?”

    Lý Quang Sầm nói xong, mấy người Na Mộc Hã bỗng đứng hết cả dậy, cung kính nói:

    “Thuộc hạ hiểu tồi!”

    Lý Quang Sầm gật đầu, mỉm cười nói:

    “Tuy Trình Đức Huyền ở Lô Lĩnh Châu vẫn ngấm ngầm chịu đựng, luôn cung kính trước mặt Hạo Nhi, song ngoài luật pháp của Lô Lĩnh Châu ra hắn cũng không biết cái gì cả.

    Lô Lĩnh này mọi thứ từ không đến có, hắn đều thấy, một khi tri phủ mới nhậm chức đến, ai dám chắc hắn không nói những chuyện ấy ra.

    Việc này cấp bách, nên chúng ta phải dẹp được cái họa ngầm này đã.

    Còn về những chuyện khác…rồng đi mây, hổ đi gió, cái mà giờ Hạo Nhi thiếu chính là sự kết hợp của gió và mây, các ngươi chỉ cần kiên nhẫn làm tốt việc của mình, còn việc gió và mây, đó là… việc của Hạo Nhi”.

    Trong mưa tuyết, ở dãy núi nhấp nhô, tuyết tràn xuống tất cả các vùng quê, len lỏi vào những bụi cỏ lau, tất cả cảnh vật tràn ngập màu trắng toát.

    Dương Hạo mặc áo khoác, đứng ở tầng thứ ba của một cái tháp sắt mới xây được một nửa, quan sát hết thảy cảnh vật Lô Lĩnh Châu.

    Con người hắn, đứng yên không động đậy, thắt lưng dắt một thanh đoản đao, xung quanh không một bóng người.

    Dương Hạo giờ cần phải ra đi, hắn không để các quan lại trong phủ Châu đi tiễn, lúc hắn đi cũng không ai biết.

    Dân chúng chỉ mơ hồ biết vị tri phủ đại nhân được thăng quan, cần phải đi Khai Phong làm quan, còn ngày nào tri phủ đi thì lại không biết.

    Dương Hạo không muốn dân chúng giữa trời tuyết rơi phải đi tiễn hắn, nếu như dân chúng đi tiễn gào khóc trước mặt hắn, thì cũng không hay chút nào.

    Một mình hắn ra đi, hắn chỉ muốn một mình đứng lặng trên cao nhìn về nơi ấy, nhìn mảnh đất mà hắn không nỡ rời đi.

    Từ nơi đây quan sát toàn bộ Lô Lĩnh, bốn bề tuyết rơi phủ kín, tuyết rơi chất chồng trên những ngọn núi, tuyết trắng phủ dài theo từng dãy núi, phủ kín những rặng cây rậm rạm, ở giữa là Lô Lĩnh Châu, được dãy núi vây quanh, tuy bị tuyết bao trùm, nhưng không có tiếng khóc kêu gào…

    Phách Châu Đinh gia, cho tới bây giờ không phải là nhà của hắn nữa, nhưng đó là nơi khiến hắn khó quên nhất, vì ở đó hắn có ân có oán.

    Còn nơi này, lại là nơi mà hắn một tay dựng lên, nơi này có non có nước, nơi này có dân chúng và binh lính, những cái đó đều từ không mà có, một tay hắn làm nên, tình cảm cũng vì thế mà sâu đậm.

    Hắn đứng rất lâu ở đó, mưa tuyết phủ kín người hắn, hắn như một người tuyết vậy, nhìn tuyết rơi lã tã xuống, Dương Hạo cảm thấy thật thanh thản, nỗi đau cũng nhạt dần đi, hắn cảm nhận được điều ấy, nhưng lại không khổ sở đau đớn.

    Hắn lưu luyến nhìn mỗi nơi mà hắn đã đi qua, hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình: “Đi!”

    Từng bước chân của hắn hằn lên tuyết, men theo núi đi xuống, một chiếc xe ngựa sớm đã đỗ ở đó, bảy tám võ sĩ dắt ngựa đi, tuyết đã phủ đầy đỉnh đầu của họ, vai bọn họ, nhưng họ vẫn không nhúc nhích.

    Dương Hạo cười với những thuộc hạ tận tâm và trung thành, khi ánh mắt hắn nhìn cỗ xe ấy, hắn đột nhiên ngây người ra, đây là xe ngựa vô cùng lộng lẫy, hắn nghĩ đến xe ngựa Đinh gia, nhìn bên ngoài trang trí, thì biết nó bên trong đẹp thế nào, bên trong có giường có ghế, có thể ngồi đọc sách, còn có rượu và thức ăn ngon, giống như một cái phòng di động.

    Chiếc xe vô cùng kiên cố, khoang xe rộng rãi, bốn con ngựa khỏe kéo xe, các thị vệ đang ngồi trước càng xe, nếu có lệnh là lập tức chạy, trong quãng đường dài, ngồi xe này chắc chắn sẽ không bị lắc lư mấy.

    Nhưng chiếc xe này không phải là chiếc mà hắn chuẩn bị dùng để đi đường xa.

    “Chiếc xe này là sao?”

    “Đại nhân, chiếc xe này là Đường cô nương đưa tới cho đại nhân đi đường xa đó ạ”.

    Tên thị vệ chắp tay nói, tuyết đọng trắng xóa trên vai hắn rơi lã tã xuống.

    Tám tên thị vệ đều là những tráng sĩ chiện chiến mà Mộc Ân đã lựa chọn tỉ mỉ, người nào cũng thông minh, nói giỏi tiếng Hán, để cho tiện, mỗi người đều có một cái tên người Hán.

    “Đường cô nương…”

    Dương Hạo thấy trong lòng mình ấp áp hẳn lên, mấy ngày nay hắn bận quá, ngày nào cũng phải vội vội vàng vàng lo liệu mọi chuyện, còn phải tìm người thân tín giao phó lại một vài vấn đề cần phải chú ý nên không có thời gian quan tâm đến Đường Diễm Diễm.

    Dạo trước Đường Diễm Diễm tránh không đến gặp, hắn biết Đường Diễm Diễm đang lo lắng điều gì, lúc ấy cũng thừa cơ mà làm, cố ý lạnh nhạt, không để lại dấu tích gì, tuy nói cách làm của Đường Diễm Diễm hắn biết nguyên nhân, cũng có thể lý giải, nhưng Tử Du lại đi rồi, không một lời trách móc, hơi lạnh nhạt, tính tình của nàng không hẳn là/không phải là không có mặt tốt, cũng có lợi cho chuyện về sau của hai người.

    Nhưng sau khi nhận thánh chỉ, việc cần làm còn nhiều, càng không có thời gian đi gặp cô ấy, lần này đi kinh thành, cũng chỉ chỉ bảo Mẫu Y Kha nói qua với cô ấy, rằng mình đi kinh thành, đợi sắp xếp ổn thỏa mọi việc thì sẽ bàn bạc đến chuyện thành thân với cô ấy, giờ cô ấy vẫn là một đại cô nương chưa ra khỏi khuê phòng, không thể tùy tiện đi cùng được.

    Có những lời này, sẽ khiến nàng yên tâm, song bản thân lại nhờ người nói lại, theo tính cách của nàng thì sẽ giận rỗi mình, không ngờ nàng lại còn chuẩn bị cho mình một cỗ xe ngựa đẹp đẽ thoải mái như vậy, cô nàng này thật là thay đổi nhiều quá.

    Dương Hạo hít một hơi dài, cười nói: “Lên xe, đi thôi”.

    Đạp vào bàn đạp, cầm lấy tay vịn đu người lên, Dương Hạo lại ngẩn người ra.

    Trong khoang xe đủ rộng, vừa mở cửa thì có một khí nóng xộc vào mặt, dưới chân là thảm lông mao mềm mịn, hắn nhìn thấy một thiếu nữ ở trên xe chỉ mặc một bộ quần áo xanh mỏng, mái tóc đen mượn, thấy hắn tiến vào, cúi người, nói nhẹ:

    “Lão gia”.

    “Đứng lên, đứng lên đi.

    Mẫu Y Kha, sao ngươi lại ở đây?”

    Cô gái thướt tha đứng lên, khuôn mặt trái xoan, mũi thẳng dọc dừa, hai mắt sáng, nét dịu dàng khiến trái tim người ta xao động, khuôn mặt còn hơi non nớt, đúng là cô gái mà trước đây Hoa Vô Nguyệt tử hình vì tròng ghẹo và giết cha nàng, rồi chính Dương Hạo sắp xếp cho thiếu nữ người Khương này đến nhà Đường Diễm Diễm làm nha hoàn.

    “Lão gia, Đường cô nương biết lão gia cần phải đi kinh thành xa xôi, sợ bên người lão gia không có ai chăm sóc hầu hạ, cho nên bảo hầu gái này đi theo lão gia, chăm sóc hầu hạ cho lão gia”.

    Mẫu Y Kha nói, rồi giúp hắn cởi áo khoác bám đầy tuyết ra, rồi nhẹ nhàng phủi tuyết, vì trong xe rất ấm, không cần mặc đến áo khoác dày, nên nàng lại giúp Dương Hạo cởi bỏ áo bông, Dương Hạo nhướn mày nói:

    “Ta đi kinh thành, không cần có người hầu hạ đâu, Đường cô nương cũng thật là…hay là ngươi về đi”.

    Mẫu Y Kha nghe vậy liền quỳ sụp xuống:

    “Lão nha, xin lão nha đừng đuổi Nguyệt Nhi này đi, đây không chỉ là ý của Đường cô nương, cũng là…nguyện vọng của Nguyệt Nhi nữa.

    Lão gia là chủ của Nguyệt Nhi, lão gia đã chém chết cái tên nham hiểm giết chết lão phụ, lăng nhục Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi khắc cốt ghi ơn lão gia, lão gia là đàn ông, lần này đi núi cao đường xa, bên người không có hầu gái chăm sóc thì sao được, xin lão gia để ta ở lại”.

    Dương Hạo thấy nàng liên tục dập đầu, lời nói khẩn thiết, bất đắc dĩ xua tay nói:

    “Thôi, ngươi đứng lên đi.

    Ta nhớ ngươi tên là Mẫu Y Kha phải không, ngươi đã sửa tên rồi sao?”

    Mẫu Y Kha nghe hắn nói vậy, liền gật đầu, vui mừng nói:

    “Đúng vậy lão gia, họ Y Kha trong tiếng Khương có nghĩa là mặt trăng.

    Đường cô nương nói, sửa thành tên Hán gọi cho dễ”.

    “Ồ”.

    Dương Hạo nhún vai, nàng liền cởi trường bào bông cho hắn, đi đến bên gingồi xuống, cạnh cửa sổ có một cái bàn, trên bàn đặt một bộ ấm trà, Mẫu Y Kha treo áo choàng lên tường, rồi pha trà giúp hắn.

    Chiếc xe này thiết kế vô cùng cẩn thận, khi đi vào chỗ mấp mô, nó cũng chỉ hơi lắc lư, nước trong chén trà cũng không bị văng ra, tiếng bánh xe chạy êm ru.

    Khoang xe rộng, cô nương đó đứng ở một bên, cặp mắt to tròn nhìn hắn, làm Dương Hạo không được tự nhiên.

    Hắn không phải là loại thế gia công tử, thiếu gia công tử từ nhỏ đã quen có người bên cạnh hầu hạ, không coi nha hoàn ra gì, có thể sinh hoạt chuyện vợ chồng thậm chí bậy ngay trước mặt bọn họ, hoàn toàn không có cảm giác gì, mà Dương Hạo thì lại không thể như vậy được, bị nàng nhìn, thấy mất tự nhiên vô cùng.

    Hắn ngồi trong khoang xe, nhìn thấy một cuốn sách cổ để trên hộp sách, Mẫu Y Kha nghĩ hắn muốn đọc liền lập tức qua đó lấy sách cho hắn, mắt hắn nhìn vào chén trà, nàng ngay lập tức đi pha trà, nếu hắn cúi đầu, thì nàng liền ngồi xuống trước mặt, đấm bóp chân cho hắn, khiến Dương Hạo dở khóc dở cười, nói:

    “Nguyệt Nhi à, quãng đường còn dài lắm đấy, ngươi không cần như vậy đâu, nó khiến ta mất tự nhiên lắm, đi ra kia nghỉ ngơi đi, có gì cần ta sẽ gọi ngươi”.

    “Vâng”.

    Mẫu Y Kha lên tiếng, rồi đi nhẹ sang một bên quỳ trên thảm, Dương Hạo thấy liền lắc đầu, không biết nói gì nữa, liền vén rèm cửa sổ, nhìn tuyết bên ngoài.

    Tuyết rơi vừa nhanh vừa nhiều, tuyết rơi thành lớp dày trên mặt đất, tuyết xốp xốp, không còn nghe thấy tiếng bánh xe ngựa chạy nữa, giống như đang chạy xe trên thảm vậy.

    Cảnh vật quen thuộc bắt đầu hiện ra trong tuyết, theo lời hắn dặn dò, các quan lại Châu phủ không có ai đến tiễn, không biết dân chúng trong cơn mưa tuyết này có ở trong nhà không, lúc này, cũng không biết có mấy người thấy chiếc xe này chạy.

    Xe càng chạy về phía trước, hắn càng cảm thấy nao lòng.

    Nhìn mỗi bông tuyết rơi, lòng hắn càng nặng trĩu.

    Nụ cười trên mặt cũng đã tan biến, hắn bùi ngùi thở dài, lưu luyến nhìn tất cả cảnh vật.

    Tòa thành Lô Lĩnh Châu cao lớn, rắn chắc, cửa thành rộng mở cho xe hắn đi qua, xe của Dương Hạo khi đi qua cửa thành, một cơn gió tuyết thổi đến, tám tên kỵ sĩ, Mục Vũ ngồi ở ghế phụ xe ngựa, chiếc mũ da trùm kín bảo vệ chặt đôi tai, khăn dày che mặt, mũi.

    Nhưng trong gió tuyết lại có mấy chục tên binh lính đang làm nhiệm vụ, xếp hàng dài đứng đó, gió tuyết thổi vào mặt bọn họ, nhưng bọn họ không hề nhắm mắt, như những chú người thép.

    Nhưng khi xe ngựa đi đến, bọn họ liền quỳ sụp xuống lớp tuyết xốp, tay trái giữ chặt thương, thay phải đặt vào ngực, toàn thân bất động, ánh mắt nhìn theo chiếc xe ngựa.

    Chắc chắn đó là binh lính canh cửa biết người nào trong xe ra đi trong cơn mưa tuyết.

    Dương Hạo nhìn qua khe hở cửa sổ, lòng rạo rực, hắn muốn vén màn kiệu đi ra, nhưng hắn vẫn nhịn lại được, nhưng ngón tay thì không kìm được vén rèm sang một bên.

    Dương Hạo nhìn thấy có càng nhiều binh lính đi ra, đông nghìn nghịt những chiến sĩ đã đứng trong cơn gió tuyết, cùng quỳ gối, chắp tay hành lễ.

    Tuyết rơi phủ đầy người bọn họ, bọn họ như một khối đồng vững chắc trong gió tuyết.

    Mắt Dương Hạo ươn ướt, hắn buông rèm, nghiêng đầu sang một bên, thấy Mẫu Y Kha quỳ gối, cười thản nhiên với hắn, dịu dàng nói:

    “Dân chúng biết đại nhân không muốn bọn họ tiễn, cũng sợ bọn họ sẽ tranh giành nhau đi tiễn, sẽ làm đại nhân khó xử, bọn họ không tới, nhưng lòng bọn họ vẫn niệm một ý tiễn đại nhân, trên dưới Lô Châu, không biết có bao nhiêu người tin yêu lão gia.

    Lão gia muốn lặng lẽ rời đi, không muốn mọi người ở Lô Châu nhớ nhung người, nhưng Lô Châu có ai có thể quyên được ân đức của ngài cơ chứ, mọi người đều kính phục đại nhân, Nguyệt Nhi…cũng vậy”.

    Dương Hạo nhẹ vén rèm lên, ánh mắt lại nhìn ra ngoài, thì thào lẩm bẩm:

    “Dương Hạo...”

    Cách Ni Mã Trạch mặc một áo bào to, nhìn về phía xa, nhìn thấy một cỗ xe đi tới, lập tức chạy xuống, từng bước chân chạy nhanh, miệng kêu to:

    “Cô nương, cô nương, Dương đại nhân tới rồi”.

    Một chiếc xe ngựa lẳng lặng đứng cạnh bụi cỏ lau vén màn kiệu, Đường Diễm Diễm nhô đầu ra, nét ngọc mày ngài nở nụ cười quyến rũ.

    Nàng mở to hai mắt, vội nói:

    “Chàng đến rồi sao?

    Ngồi xe gì vậy?”

    Cách Ni Mã Trạch vui vẻ nói:

    “Chính là cỗ xe ngựa mà cô nương sắm cho”.

    Đường Diễm Diễm tự nhủ:

    “Chàng chắc chắn ngồi xe mà ta tặng chứ?

    Như vậy…không giận ta nữa rồi chăng?”

    Cách Ni Mã Trạch cười nói:

    “Cô nương tốt với đại nhân như vậy, đại nhân nào nỡ giận cô nương.

    Mà Dương đại nhân hiền từ lắm, nhất định sẽ không giận cô nương đâu”.

    Đường Diễm Diễm liếc mắt hừ một tiếng nói:

    “Chàng nhỏ mọn mới đúng”.

    Miệng nàng nói như vậy, nhưng lại vui ra mặt, nàng nhảy xuống khỏi xe ngựa, dặn dò:

    “Ta đi ra phía trước đón chàng, các ngươi ở đây, không cần đi theo”.

    Nói xong nàng chạy về phía trước…

    Chương 225:Chuyện trong tuyết

    Xe ngựa bỗng dừng lại, Dương Hạo liền hỏi:

    “Sao vậy?”

    “Lão gia, Đường cô nương đang chờ phía trước”.

    Mẫu Y Kha không chờ Mục Vũ nói hết, Mẫu Y Kha bèn vén rèm, toan xuống xe.

    Dương Hạo giữ nàng lại, tay nhẹ nâng cằm nàng, Mẫu Y Kha hơi sợ, hai mắt to tròn nhìn Dương Hạo, cơ thể bất động.

    Dương Hạo cười và nói:

    “Ngươi nhớ cho kỹ, giờ Đường cô nương đã giao ngươi cho ta, như vậy ngươi chính là người của ta, cho dù người khác đối xử với ta tốt hay xấu, nói tóm lại, ngươi bên cạnh ta thì không được thông đồng với người khác, có chuyện gì của ta phải giấu cho ta, nhớ chưa?”

    Mẫu Y Kha mặt đỏ ửng, Dương Hạo thu tay lại, cô ấy vội gật đầu, Dương Hạo hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới kéo rèm lên đi ra ngoài.

    Đây là đường núi, bên phải là núi, chặn gió tuyết từ cánh đồng thổi lại, bên trái là những bụi cây lau, tuyết phủ dày đặc.

    Đường Diễm Diễm đứng ở giữa gió tuyết, đầu đội một cái mũ chiêu quân phủ đầy tuyết trắng, quần áo từ đầu đến chân đều trắng xóa, chỉ lộ mỗi cái mặt hồng, hai mắt sáng nhìn hắn, sợ hãi không dám nói gì.

    Nàng tuy đẹp, song trong tuyết dung nhan ấy đã phai nhạt, quần áo bị tuyết phủ trắng xóa, ngọn núi và những bụi cỏ lau cũng được bao phủ bởi một màu trắng của tuyết, vẻ đẹp nên thơ làm sao.

    Thấy Dương Hạo không có vẻ gì giận mình, Đường Diễm Diễm liền nở nụ cười.

    Nụ cười này đẹp như hoa hải đường, Dương Hạo nhảy xuống xe ngựa, chậm rãi đi tới.

    Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Đường Diễm Diễm mới nhẹ nhàng nói:

    “Chàng, cứ như vậy mà đi sao?

    Nếu như không phải ta đón ở đây, liệu chàng có…có gặp ta không, đồ độc ác”.

    Tuyết trắng bao quanh lấy vẻ đẹp kiêu sa của nàng, khuôn mặt xinh đẹp làm mê mẩn lòng người, giọng nói thầm trách móc, đến sắt được nung ở trăm độ C cũng phải mềm ra, trái tim Dương Hạo không phải sắt đá, sao lại không động lòng được?

    Hắn khẽ thở dài, chuyển ánh mắt nhìn sang phía bọn Mục Vũ và tám tên thị vệ đang nhìn chằm chằm bọn họ, xa xa phía sau cây, Cách Nhi Mã Trạch giống như một con thỏ ló đầu ra nhìn, hắn bèn nói:

    “Đi, chúng ta đến bên kia nói chuyện”.

    Gió thổi bay những bông lau và hoa tuyết, hai người đi vào phía trong bụi lau, đến khi bụi lau che tầm mắt của đám người Mục Vũ, Dương Hạo lúc này mới nhẹ giọng trách:

    “Mưa tuyết lớn như vậy, nàng còn chạy đến đây làm gì, mọi chuyện ta chẳng phải đã nhờ Mẫu Y Kha nói với nàng rồi sao?”

    “Chàng không biết ta nhớ chàng biết bao” Cô nàng này không biết ngại ngùng là gì, muốn nói gì liền nói luôn, không thể giữ lâu được.

    Nàng lại nhìn sắc mặt Dương Hạo hỏi:

    “Chàng còn giận ta sao?”

    “Buồn cười, sao ta lại phải giận nàng, nàng hiểu lầm đấy à?”

    Đường Diễm Diễm nói:

    “Chàng…chàng biết rồi còn hỏi, chàng hỏi như vậy, chứng tỏ chàng đang giận ta”.

    Dương Hạo liền nói:

    “Ta không có ý đó…thật là không có”.

    Dương Hạo không biết làm thế nào, hai tay đặt lên vai nàng nói từng chữ một:

    “Diễm Diễm à, thực sự ta không giận”.

    Đường Diễm Diễm vội nói:

    “Được rồi, được rồi, chàng nói không giận thì là không giận”.

    Nàng cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Tranh cãi chuyện này chẳng có vị gì”.

    Dương Hạo không nhịn được cười, cười phá lên, hắn cầm nhẹ vào đôi tay của Đường Diễm Diễm, nói nhỏ:

    “Thực sự là ta không hề giận gì nàng cả, ta biết, ta cần nói cho cô ấy biết chuyện của chúng ta, nhưng ta lại không hề giận nàng, mà cũng không có lý gì giận nàng cả, cho dù nàng có thế nào đi nữa, chí ít cũng phải hiểu rằng nàng trong trái tim ta quan trọng biết nhường nào, nàng bảo ta giận nàng làm sao được?”

    Đường Diễm Diễm động lòng, vui sướng nhìn hắn, nói:

    “Dương Hạo, Tử Du vì giận chàng mà đi, nhưng trải qua chuyện này ta lại thấy ta có lỗi với cô ấy…”

    “Nàng vì tình yêu của ta mà bao dung, nhân nhượng, nàng là một lá ngọc cành vàng, một thiếu nữ xinh đẹp và tràn đầy dũng khí, chịu sự chê cười của người khác mà đến bên ta, ta đã có Tử Du rồi, nàng còn để ta có thể tiếp nhận cô ấy, nàng đã nhượng bộ rất nhiều.

    Ta chỉ cần nghĩ đến tình cảm nàng dành cho ta, là trái tim ta đã rạo rực, nàng nói xem, ta sao có thể giận nàng được đây?”

    “Dương Hạo!”

    Đường Diễm Diễm không ngờ hôm nay lại nghe được những lời này từ chính Dương Hạo nói ra, trái tim nàng thổn thức, sống mũi hơi cay, nhìn thẳng vào đôi mắt hiền từ của Dương Hạo.

    Dương Hạo nói nhẹ nhàng nói:

    “Tính cách của ta có phần thiếu quyết đoán, nhiều việc ta chưa nghĩ kỹ càng, cũng không hiểu sâu sắc nó.

    Tử Du rời khỏi ta, ta không hối hận.

    Sư phụ ta và nàng làngười chân chính, ta nên học tập hai người, học cách biết trân trọng những người yêu thương ta”.

    “Dương Hạo”

    Đường Diễm Diễm không kìm được, hai hàng nước mắt tuôn rơi, nhiều ngày nàng đã lo sợ, nàng nghe người ta nói hắn phải đi phủ Khai Phong mà lòng đau xót vô cùng.

    Dương Hạo nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt của nàng, nhìn những bông tuyết rơi trên đầu và vai của nàng, dịu dàng nói:

    “Thực ra, ta không có tư cách gì mà giận nàng cả, và cũng không hiểu nổi, có nhiều việc sau khi trải qua rồi mới thấu hiểu.

    Mỗi người đều cần phải học thì mới trưởng thành được, không trải qua những việc này, thì làm sao chiêm nghiệm được nhiều thứ, mới tỉnh ngộ được”.

    “Thế là chàng mới không tới gặp ta”.

    Đường Diễm Diễm phá lên cười, không hiểu Dương Hạo biết cách ăn nói này từ bao giờ, trước đây tránh nàng như tránh rắn rết, rồi trở nên yêu nàng từ khi nào không hay, mức độ thân thiết cũng chỉ dừng lại ở cái cầm tay và kề đầu kề vai, những lời nói vừa rồi của Dương Hạo khiến nàng mở cờ trong bụng, trái tim cuối cùng cũng thấp thỏm, hôm nay mới có cảm giác như vậy.

    “Ta nói rồi, ta cũng nghĩ kỹ rồi”.

    Ánh mắt Dương Hạo nhìn nàng, cười tủm tỉm nói:

    “Hơn nữa, cảm giác nàng bối rối giống như nàng mắc sai lầm vậy, ta cũng để nàng áy náy một chút và tỉnh ngộ lại thôi, dù nói thế nào đi nữa, cái tính nóng nảy của nàng cũng không thể thay đổi được, người khác còn chịu được nữa là, ta giờ cũng quen rồi, nàng cũng quen dần đi nhé?

    Nàng cứ là nàng là tốt nhất”.

    Đường Diễm Diễm cười, đấm nhẹ vào ngực hắn, Dương Hạo vội cầm lấy tay nàng, khẽ cười nói:

    “Còn nữa, cũng là vì ta không dám gặp riêng nàng cho nên mới trốn tránh như vậy”.

    Đường Diễm Diễm liền nói: “Không dám gặp riêng ta sao?

    Ta…ta có gì không phải sao?”

    “Không phải là có gì không phải”.

    Mắt Dương Hạo hơi nóng:

    “Mà là từ cái ngày ở trong động đó với nàng, ta…ta sợ không khống chế được bản thân mình, đến lúc đó…”

    Dương Hạo ấp úng trước mặt Đường Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm mở mắt to tròn nhìn hắn, như có tia chớp chạy xoẹt qua đầu, nàng liền hiểu ý hắn liền, hai má bỗng nhiên ửng đỏ, nàng liếc mắt nhìn Dương Hạo, rồi cúi đầu xuống, xấu hổ nói:

    “Ừm, ta…ta nhớ lời chàng nói, đợi chàng cầu hôn ta, cưới ta về làm nương tử”.

    “Ừm, đợi ta giải quyết xong mọi việc ở Phách Châu, đi gặp Quan Gia ở Khai Phong xong, thì ta sẽ về cầu hôn nàng”.

    Dương Hạo hiền từ nói, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, Đường Diễm Diễm đỏ mặt cúi đầu e lệ, trong lòng vui sướng khôn cùng, trái tim nhỏ bé như đang bay trên mây.

    Dương Hạo nhìn mũ chiêu quân mà nàng đội, rồi nhìn cái mũi nhỏ xinh của nàng.

    Hai người cầm tay nhau, không nói lời nào, bông tuyết cứ thế rơi xuống, ngoài trời rét căm căm, nhưng trái tim họ lại ấm áp biết bao.

    Bỗng nhiên, một trận gió mạnh thổi tới, Dương Hạo rùng mình một cái, lúc này mới sực nhớ ra, khi ra khỏi xe vội quá chưa kịp mặc trường bào bông, trận gió đã khiến hắn cảm thấy lạnh.

    Đường Diễm Diễm phát hiện ra hắn vừa rùng mình, liền ôm chặt lấy hắn, thì thầm:

    “Dương Hạo à, ta rất muốn đồng hành với chàng vào kinh thành”.

    Dương Hạo lại rùng mình một cái: “Diễm Diễm”.

    “Hứ?”

    “Chúng ta về đi”.

    “Đợi một lát, được không?

    Chàng đi lần này, chắc là rất lâu, rất lâu, ta không nỡ xa chàng…”

    “…ừ, Diễm Diễm à…”

    “Hả?”

    “Nàng… có lạnh không?”

    “Không lạnh”.

    Dương Hạo đứng thẳng người, mặt hơi tái xanh:

    “Vậy áo bào của nàng có thể cho ta mượn khoác một chút được không?

    Ta, rất lạnh…”

    Đường Diễm Diễm bật cười, nhìn Dương Hạo một lúc, rồi cầm lấy hai mép áo bào, đỏ mặt nhìn Dương Hạo, rồi khoác áo khoác trùm cơ thể của hai người, mùi thơm quyến rũ tỏa ra từ cơ thể nàng, quanh quẩn bên người Dương Hạo.

    Dương Hạo ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, hai người hợp lại một thể mà từ xa nhìn lại giống như một cái bọc bị tuyết bao phủ, bên trong cái bọc ấy là một đôi nam nữ đang ôm nhau.

    Mưa tuyết dày đặc, nhanh chóng phủ kín dấu chân của hai người lúc nãy đi tới, mưa tuyết rơi không một tiếng động, cái bao rất lâu, rất lâu sau đó vang lên một tiếng nói của thiếu nữ:

    “Này, không cho chàng sờ lung tung”.

    Giọng người đàn ông vang lên: “Nàng không chịu thì có thể về”.

    Rồi giọng người thiếu nữ rên rỉ: “A a a…”

    Sau đó tuyết rơi từ người bọn họ xuống, hai người không đứng thẳng được nữa, cái bao bị phủ đầy tuyết ấy đổ xuống lớp tuyết mềm mại.

    “A…”

    “Cơ thể của nàng thật mềm mại…”

    “Chàng thật xấu tính” Tiếng người con gái xấu hổ nói: “Người gì mà cứng như đá ý…”

    Người đàn ông cười ha ha nói:

    “Cứng như đá á, chỉ có một chỗ cứng mà thôi, nếu nàng có bản lĩnh, có thể biến nó mềm mại hơn cơ thể nàng đấy”

    Người con gái thẹn thùng mắng yêu: “Đồ đểu, không được nói nữa…”

    Người đàn ông lại tiếp tục nói:

    “Sao vậy?

    Nàng xấu hổ đấy hả, ta cứ tưởng…ụm”

    Hắn chưa nói hết, thiếu nữ bỗng nhiên rướn cổ lên, đôi môi của nàng chặn lấy miệng hắn, giọng nói của hai người lập tức biến mất, chỉ có tiếng bay sàn sạt của tuyết rơi xuống.

    Mưa tuyết tràn ngập, ai biết được trong trận mưa tuyết này, còn có hai người phi như bay đến Lô Lĩnh Châu.

    Hai người đó nhanh chóng đến trước mặt Lý Quang Sầm.

    Lý Quang Sầm thực sự là bị ốm, chứ không phải giả vờ ốm, hắn nằm trên giường, hai chậu than để cạnh sưởi ấm căn phòng, chậu than nóng rừng rực, thỉnh thoảng hắn lại uống một ngụm rượu, ánh mắt mệt mỏi nhìn Tiểu Dã Khả Nhi và Thầm Muội Nhi, hắn vuốt râu hỏi han:

    “Các ngươi đường đã đến rồi đó sao, có chuyện gì vậy?”

    “Tại hạ có điều này, muốn thỉnh giáo Mộc đại nhân”

    Tiểu Dã Khả Nhi nhìn xung quanh, không biết vài vị ngồi đây có phải là thân tín của Lý Quang Sầm không, không tiện gọi tên Lý Quang Sầm.

    Lý Quang Sầm cười nói: “Có chuyện gì, ngươi cứ nói, mấy người ở đây đều là người của lão phu”.

    Tiểu Dã Khả Nhi nghe vậy mới yên tâm, nói:

    “Tiểu Dã Khả Nhi đường xa tới đây, chỉ là vì trong lòng có một điều vẫn chưa rõ, nếu không hỏi kỹ, thì không thể yên tâm được.

    Tiểu Dã Khả Nhi muốn hỏi Lý đại nhân, cuộc chiến của Ngân Châu và cái chết của Lý Quang Nghĩa có nằm trong kế hoạch của Thiếu chủ không?”

    Hắn nói xong, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lý Quang Sầm, hắn nghi ngờ chuyện này từ lâu rồi, ban đầu chỉ là một vài sự ngờ vực, không nghĩ gì đến Dương Hạo, nhưng sau khi nói chuyện với phụ thân, những ngờ vực đó càng thêm sâu sắc, hắn muốn biết, việc đại sự này là ra sao, có phải là kế sách của Thiếu chủ hay không.

    Thế là, hắn đến đây.

    Không quản trời mưa tuyết lạnh giá hắn cũng cưỡi ngựa mấy trăm dặm đến chỉ là để biết câu trả lời cho những câu hỏi của hắn.

    Lý Quang Sầm cười rồi liếc mắt nhìn hắn, không nói gì.

    Thầm Muội Nhi nhìn Tiểu Dã Khả Nhi, tiến lên phía trước một bước, cung kính thi lễ nói:

    “Đại nhân, bộ lạc và thủ lĩnh của chúng ta đều nguyện trung thành với ngài và thiếu chủ….Tiểu Dã Khả Nhi và Thầm Muội Nhi là người của Dã Ly Thị, dù có chết cũng sẽ không rời bỏ đại nhân và thiếu chủ, sẽ không rời bỏ bộ lạc và thủ lĩnh của mình, Tiểu Dã Khả Nhi trước đây có phần bất kính với thiếu chủ, nhưng thiếu chủ là một đại trượng phu khiến người ta kính phục, là một người đàn ông quang minh lỗi lạc, Tiểu Dã Khả Nhi và Thầm Muội Nhi chỉ muốn biết, chủ nhân mà chúng ta tin yêu có phải là một đại anh hùng đáng để khâm phục hay không”.

    Hai con mắt của Lý Quang Sầm nheo lại, cười ha ha, nói: “Đúng, chính là Hạo Nhi”.

    Tiểu Dã Khả Nhi bỗng bị kích động, vội hỏi:

    “Thiếu chủ giờ này ở nơi nào?

    Tiểu Dã Khả Nhi muốn bái kiến thiếu chủ, đến thỉnh tội với thiếu chủ”.

    Lý Quang Sầm lại uống một ngụm rượu, nhìn ra phía ngoài cửa, nói:

    “Hạo Nhi, giờ đang trên đường đi Phách Châu, hắn đi Khai Phong làm quan rồi”.

    “Cái gì?”

    Tiểu Dã Khả Nhi ngẩn người.

    Lý Quang Sầm mỉm cười nhìn hắn, nói:

    “Ngươi có lòng này là rất tốt.

    Phụ thân ngươi thuở nhỏ là huynh đệ của ta, mặc dù chia cách nhiều năm nay, tình cảm của chúng ta với nhau vẫn không hề thay đổi.

    Ngươi là một thanh niên kiệt xuất của bộ lạc Dã Ly Thị, là người đứng đầu của Dã Ly Thị, ta mong rằng, ngươi có thể coi Hạo Nhi như huynh đệ của ngươi, là chủ nhân của ngươi, cung kính hắn, phục tùng hắn, là một chú ngựa tốt trung thành của hắn.

    Chim ưng không bao giờ quên cái tổ của nó, vì bay lượn khắp thiên hạ, đôi cánh của nó mới có sức mạnh bay trong gió mây.

    Vua sói không lưu luyến với hang động của nó, vì nó luôn đi mọi nơi, hàm răng của nó mới được mài dũa sắc bén, rồi sẽ có một ngày sói sẽ về nơi ở của mình, và cái đầu trí tuệ của con chim dù bay có xa đến mấy, cũng sẽ có một ngày nó cần phải trở về…”

    Hắn ngửa cổ uống tiếp một ngụm rượu, chỉ ngón tay về phía tây, nói:

    “Ở đó, cần có một thủ lĩnh có nhân có nghĩa, thảo nguyên nên có một chủ nhân có lòng dạ bao dung.

    Mọi người đều mong hắn trở về.

    Hắn đi thì sẽ có ngày trở về thôi, vì đó là trách nhiệm của hắn.

    Minh ước của ta và Đảng Hạng Thất Thị sẽ không thay đổi, giờ là lúc chúng ta nên nghỉ ngơi, tích lũy lực lượng, ngươi kiên nhẫn chờ hắn về nhé”.

    Tiểu Dã Khả Nhi quỳ xuống, chắp tay trước mặt, trịnh trọng nói:

    “Xin thề trước Thạch đại thần, Tiểu Dã Khả Nhi này quyết trung thành với chủ nhân thảo nguyên, sẽ làm cho Lô Lĩnh Hoành Sơn kiên cố, để nước Hoàng Hà chảy mãi không thôi, Tiểu Dã Khả Nhi sẽ làm thân trâu ngựa trung thành, chờ đợi Dương Hạo đại nhân trở về!...”

    Chương 226:Cảnh trước mặt khó bỏ qua

    Dương Hạo hành lý đơn giản nhẹ bước đi nên thời gian của hành trình cũng như nhanh hơn nhiều.

    Chưa đến hai ngày đã đến được địa giới của Phủ Châu, Dương Hạo nghĩ tới chuyến đi lần này đến Bá Châu, không biết còn cần lãng phí bao nhiêu thời gian nữa, trên đường cũng không tiện ở lại lâu.

    Do đó sau khi tiến vào địa giới của Phủ Châu, cũng không dám ngừng nghỉ chốc lát cứ thế tiếp tục lên đường về phía trước.

    Cho đến khi đến được Mục Kha trại mới dám vào đây nghỉ tạm một ngày.

    Cũng là để cho Mục Vũ về thăm cha mẹ.

    Ngày thứ hai lại tiếp tục lên đường thẳng về hướng đông, khi đi qua cây cầu Lãng Kiều vừa mới được sửa lại, liền tiến vào một vùng đất rộng lớn không người ở.

    Chuyến đi lần này không phải con đường từ Ngọ Cốc, mà là một con đường tắt đâm xuyên qua thành Quảng Nghiễm.

    Đi thêm được ba ngày nữa, mới gặp được một trấn nhỏ.Con đường này mọi người đi lại thưa thớt, lại gặp phải tuyết rơi lất phất, mọi người đều vào các tệ xá trong trấn để nghỉ trọ.

    Đến khi hắn vào trong nhà trọ sắp xếp đồ đạc ổn định, tuyết ngoài trời càng ngày càng rơi lớn hơn, chỉ một lát cả mặt đất đã phủ một lớp tuyết trắng ngần.

    Ăn xong bữa cơm tối, dọn sạch sẽ chén đũa, Mỗ Y Khả đã pha sẵn cho hắn một ấm trà nóng, lại đi chuẩn bị một chậu nước nóng, cởi giày cởi tất và rửa chân cho hắn.

    Mỗ Y Khả trông khá xinh xắn, thân hình thanh tú, không giống như mấy cô thiếu nữ thảo nguyên bình thường khỏe mạnh và rắn chắc.Từ khi được ở bên cạnh Đường Diễm Diễm, lại được mặc Hán phục, học cách trang điểm, càng thêm phần đáng yêu xinh đẹp.

    Một cô nương xinh đẹp như vậy, lại mới có mười hai mười ba tuổi, để cho nàng hầu hạ mấy việc này, lúc mới đầu Dương Hạo rất ngại ngùng và có chút chưa quen.

    Nhưng nếu hắn tỏ ra quá khách khí, Mỗ Y Khả trái lại càng tỏ ra không được tự nhiên và thoải mái, cũng đành tùy nàng.

    Nói ra thì trên chiếc xe ngựa hào hoa phong nhã hắn ngồi đến cả cái bô cũng có, nói cách khác là nếu chủ nhân buổi tối có nhu cầu thì người hầu gái kia cũng không thể tránh việc ngại ngùng giữa nam nữ mà đến phục vụ, còn phải giúp chủ nhân lau rửa sạch sẽ.Dương Hạo quả thật không thể quen được với kiểu hầu hạ này, nếu khi nào muốn đi đều phải nhảy xuống xe tìm một nơi nào đó yên tĩnh thuận tiện, trời lạnh như vậy, mông sắp đóng băng lại vì rét thế mà vẫn chẳng làm khó được hắn.

    Nhưng, khi hắn đang nghỉ ngơi ở trên xe Mỗ Y Khả chỉ có thể giống như một chú mèo con cuộn tròn trên tấm thảm nằm ngủ, phải ủ ấm giường chăn rồi lấy nước rửa chân cho hắn, mấy việc này hắn chẳng thể nào thoái thác từ chối.

    Nói đi nói lại, đôi bàn tay nhỏ mềm mại nõn nà kia xoa bóp chân cho hắn đem đến một cảm giác thật sự rất thoải mái, mấy ngày hôm nay, những việc nhận sự hầu hạ của người khác hắn cũng đã dần dần thản nhiên tiếp nhận.

    Mỗ Y Khả vẫn đang rửa chân cho hắn, Dương Hạo ngồi ở trước bàn đang nghĩ đến một vài tâm sự.

    Chỉ cần cách Bá Châu một khoảng rất gần, tâm sự của hắn càng ngày càng căng thẳng lo lắng.

    Ở nơi đó có quá nhiều những hồi ức v buồn lẫn lộn vẫn đang mắc trong lòng hắn.

    Dương Thị, Đông Nhi, Tao Trư Nhi, Đinh đại thiếu gia, Định Ngọc Lạc, Đinh Thừa Nghiệp, còn có cả Nhạn Cửu, thậm chí rất nhiều rất nhiều chuyện đã xảy ra trong đời hắn, thỉnh thoảng vẫn quanh quẩn trong tâm trí hắn.

    Lúc đầu muốn rời xa chỉ là vì sự trở về của ngày hôm nay, vốn luôn luôn nghĩ lần này trở lại có thể nhanh chóng báo thù trả ân, nói thẳng ra là hai kẻ Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu.

    Chấm dứt mối ân oán này sẽ đi ngay, nhưng hiện nay, thân nhận được một hộp thuốc do nghĩa phụ gửi tặng, khiến hắn nảy sinh nghi ngờ, không thể lại dùng thủ đoạn thô bạo đơn giản như thế được.

    Đinh Thừa Tông từ nhỏ đã được tập võ, thân thể cường tráng, dù rằng hắn bị xe cán đứt hai chân, nhưng vết thương đó dù sao cũng không thể khiến hắn trở thành một người thực vật một cách không rõ ràng như thế.

    Nghĩa phụ nói mùa xuân năm ngoái đã có một người Hán từ chỗ của Khâm Đại Vu sư mua hai phần thuốc độc, có lẽ nào có liền quan đến Đinh gia?

    Nếu Định Thừa Tông thật sự là vì loại thuốc độc này mới bị hôn mê không tỉnh lại, thì sự tình này càng trở nên phức tạp, tuyệt đối không chỉ đơn giản như ân oán cá nhân của mình.

    Nếu như vậy, bản thân cũng chẳng qua là xui xẻo mà quệt vào sao chổi.

    Kẻ thật sự bị đối phó trong âm mưu này e rằng không phải hắn, mà là Đinh Đình Huấn, Đinh Thừa Tông.

    Căn cứ theo suy đoán này, hung thủ chỉ có thể là Đinh Thừa Nghiệp, bởi vì chỉ có hắn có thể đạt được lợi từ trong vụ này.

    Nhưng mà…………….Đinh Thừa Nghiệp có thể có dã tâm như vậy sao?

    Nhớ lại thì Đinh Thừa Nghiệp trước nay làm người, Dương Hạo rất khó tưởng tượng một kẻ áo quần lụa là có gan dám giết cha và anh trai mình, làm ra một chuyện đại sự như thế.

    Chân đã rửa sạch, Mỗ Y Khả cầm chân hắn lau khô sạch sẽ đặt lên trên đùi của mình, vì sắp đi nghỉ ngơi nhưng lại không đi tất, Dương Hạo nhìn nàng hầu hạ rất cẩn thận tỉ mỉ, không khỏi khẽ thở dài than: “Khuê nữ nhà người ta, ở tuổi của nàng bây giờ, vẫn được cha mẹ chăm sóc yêu thương, nàng cũng còn nhỏ tuổi như vậy trái lại phải đi chăm sóc việc ăn ở của ta, thật là khiến cho người khác khó lòng tưởng tượng.”

    Mỗ Y Khả vừa nghe mà trong lòng đau xót, nhớ đến cha đã mất của mình, chỉ vội cúi đầu xuống, không để cho những giọt nước mắt đang đong đầy trong mắt rơi xuống, chỉ thấp giọng trả lời: “Lão gia đối với thiếp rất tốt, ở bên cạnh lão gia, có ăn có ở, lại không sợ bị người khác ăn hiếp, Nguyệt Nhi…………..quả là một người con gái có phúc.”

    Dương Hạo nghe xong mà càng cảm thấy chạnh lòng nói: “Tối nay ngủ ở trong nhà trọ, cũng coi như có thể nghỉ ngơi thoải mái một chút, nàng lui xuống đi ngủ sớm đi nhé, không cần tới hầu hạ ra nữa, ta cũng có chút mệt mỏi rồi, chốc nữa ra sẽ đi ngủ.”

    Mỗ Y Khả vâng dạ một tiếng, trước tiên là đi sắp lại ngay ngắn, trải chăn ra cẩn thận, rồi lại định cầm cái chăn của mình trải trên mặt đất, Dương Hạo nhìn thấy liền nhíu mày nói: “Bên ngoài cũng có một căn phòng nhỏ mà.

    Nơi này không thể so với trên xe được, ngủ trên mặt đất làm sao chịu được.

    Nàng ra gian ngoài nghỉ ngơi trước đi, nếu có chuyện gì ta sẽ gọi nàng.”

    Mỗ Y Khả không muốn đi.

    Dương Hạo phải dặn dò khuyên răn mấy lần, lúc này mới tuân lệnh đi ra phòng ngoài nghỉ ngơi.Dương Hạo thoải mái ưỡn người một cái, cởi giày ngồi lên trên giường khoanh chân lại, thu kiếm vào thần thái rồi bắt đầu luyện công pháp song tu âm dương do sư phụ truyền thụ cho.

    Trước đây hắn nghĩ quả thật có chút nông cạn, cứ xem loại công phu này như một kỹ xảo ở trong khuê phòng, đến khi hắn thực sự luyện được loại công phu này mới biết rằng, loại công phu này dù là bắt đầu từ chuyện phòng the nam nữ, nhưng tuyệt đối không phải một môn công phu để vui vẻ trong khuê phòng mà luyện ra.

    Thật ra là vì nhập đạo trong phòng, đã rèn luyện thể chất, cường thân tráng lực.

    Đã đạt được đến mục đích tu thân dưỡng khí, tu luyện cũng vô cùng khó khăn, trước khi luyện thành đối với một người thanh niên thân thể cường tráng khỏe mạnh càng giống một sự dày vò hơn là một sự hưởng thụ, cần phải có một sức chịu đựng nhất định mới có thể vượt qua được.

    Phái đạo này cho rằng, chồng hát vợ xướng, nam nữ hòa hợp, đạo lý con người cũng thế; đại khí lên xuống, nhật nguyệt thay phiên nhau, đạo lý của trời đất cũng vậy; hòa khí cân bằng, tính mạng song tu âm dương, đạo lý cũng thế.

    Âm dương vốn không ngoại lệ, cùng lúc tu luyện, tan ra rồi lại hợp vào, nhìn không thấy liên quan kì thực lại chung một đạo lý.

    Bổ tinh dưỡng khí, âm dương hòa hợp, nam nữ phối hợp, một khi công thành nơi khuê phòng tự nhiên cũng đạt đến tự nhiên, tăng niềm vui thú, vừa có thể khiến cho mạch máu thông suốt, khiến nam nữ gần gũi.

    Loại công phu này phân chia thành trúc cơ và song tu hai bộ phận.

    Phần trúc cơ Dương Hạo đã luyện xong dưỡng nguyên cố thể, bổ tăng giảm phục tráng, …là một loại tăng cường cho bên dưới.

    Triều nhà Đường đại thi nhân Đỗ Phủ trong quyển Trát Ký đã từng ghi chép qua vê một loại công phu tương tự mà ông đã từng luyện tập qua Ổi Lê Công.

    Thật ra là một loại dưỡng sinh chăm sóc cho thân thể, khiến cho thân thể nở nang khỏe mạnh, khai thông linh khí, kiên cường lâu dài,nhưng thần trí cần phải vững vàng tỉnh táo, phối hợp cách điều hòa nhịp thở, tuyệt đối không phải là một việc dễ dàng.

    Nếu không những công phu trước đây đều bị vất bỏ, chỉ một điểm quan trọng này mà không phải nhiều thanh niên trai tráng khỏe mạnh có thể dễ dàng vượt qua.

    Dương Hạo dù sao cũng đã biết chuyện nam nữ, lại thêm việc năm nay thay đổi quá nhanh, con đường cũng vấp váp nhiều, với những sự việc này không phải không có sự trải nghiệm, vì thế thuận lợi vượt qua được.

    Phần tiếp theo chính là cửa cuối cùng của Trúc cơ “ảo ảnh kiếm pháp”.

    “Ảo ảnh kiếm pháp” là một loại đề pháp có tính ẩn dụ cao.

    Thật ra chính là dựa vào sự ảo tưởng về việc nam nữ để làm bước đầu khởi phát cho sự tấn công, bước quan trọng nhất lại phải lấy vô thượng định lực để duy trì sự tỉnh táo của tinh thần, điều chỉnh kiếm khí.Việc này không chỉ nói đến công dụng trong việc nam nữ giao hợp, điểm này phần lớn những phàm phu tục tử cũng dễ dàng vượt qua, mà là vừa chỉ uy lực mạnh mẽ của kiếm, vừa cần có sự mềm mại mà cứng rắn của tâm người, thu phát tự nhiên, như vậy mới có thể trong lúc quan trọng vận dụng được định lực “đối cảnh vô tâm” và võ công “lô hỏa chú kiếm”, thuận thì sinh người, nghịch thì thành thuốc.

    Lúc Dương Hạo đang nghĩ đến đây, cảm thấy cửa cuối cùng này quả là quá dễ dàng, cái gì mà “ảo ảnh kiếm pháp”, chẳng phải chỉ là sự phán đoán một người có thể đã hoàn thành được trúc cơ , định lực và năng lực đóng mở cố quan hay chưa?

    Đã có thể bắt đầu tiến hành việc tu dưỡng trong phòng, là một công đoạn kiểm nghiệm của âm dương song tu mà thôi.

    Người đàn ông nào đang trong giai đoạn trưởng thành phát triển, chưa từng có qua sự tưởng tượng, mà Lữ Đồng Tân giảng giải đến đây còn cẩn thận dặn dò thêm rất kĩ, nhắc đi nhắc lại sự nguy hiểm của nó, bắt hắn đi tắm rửa thay quần áo, trai giới ba ngày, đem trạng thái thanh tâm quả dục luyện đến mức tốt nhất mới có thể khắc chế được tâm ma để tu luyện.Dương Hạo đối với việc này luôn luôn cảm thấy có chút đáng cười, vì thế cũng không quá để tâm đến nó.

    Lúc này trong phòng tĩnh mịch, hắn cứ theo lời truyền dạy của sư phụ, ngồi xếp bằng khoang chân, hít thở điều hòa, chậm chậm bước vào trạng thái mơ tưởng……..

    Trong đầu lúc này hiện ra đầu tiên là một khoảng không, tiếp theo đó không do tự chủ các loại ý niệm cứ thế liên tục xuất hiện.Kiếp này, kiếp trước, nhiều vô số, các loại hoang tưởng đều có tính chân thực, dường như bản thân đang trôi chảy trongd dòng kí ức, thời gian không gian chảy ngược, bắt đầu từ những kí ức đầu tiên.

    Loại kiểm nghiệm này mới mẻ vốn là kiểm tra định lực với sắc dục, Dương Hạo lúc này vẫn có thể giữ được sự thông suốt tỉnh táo của tinh thần, có ý thức nghĩ đến việc giữa nam và nữ.

    Trong ý niệm chỉ vừa mới dao động, các ý nghĩ tạp niệm hỗn loạn chớp mắt biến mất, trước mắt cảnh vật thay đổi, hắn đã bước vào đỉnh của kho lúa ở sân sau của Đinh phủ.

    Ánh trăng phủ kín sân, trên những tán cây cao cao, Đông Nhi đang xấu hổ cúi xuống ở bên trên, tiếng kêu nhè nhẹ, chiếc áo yếm nhỏ xinh bị hắn nhẹ nhàng kéo ra, đôi mông tròn trịa, trơn nhẵn hiện ra trước mắt hắn, nó cố gắng vểnh ra nên trông càng tròn hơn và lớn hơn, nõn nà và hút hồn.Dưới ánh trăng mờ ảo, thân thể nõn nà bừng sáng như ngọc, tựa như một món bảo khí hoàn mỹ nhất.

    “Đông Nhi!”

    Dương Hạo xúc động kêu lên, nàng trước mắt thật quá sống động, thời gian thật sự đã quay về lúc đó, hắn thật sự đang được quay lại khoảnh khắc đó, mà tất cả nhưng sự việc xảy ra sau đó trong đầu hắn bỗng nhiên biến thành giấc mộng Nam Kha.

    Lúc đó hắn còn đang ở Đinh gia, Đông Nhi vẫn còn sống sờ sờ trước mắt hắn, mũi hắn dường như đang ngửi thấy mùi hương da thịt thơm mát mới mẻ, cảm nhận như chạm được đến làn da mịn màng nõn nà mềm mại của da thịt nàng, trên cả cơ thể dường như cũng cảm nhận được từng ngọn gió tối mùa hè nhè nhẹ thổi, từ trên nóc kho lúa một dư vị ấm áp lướt qua.

    “Hạo ca ca.”

    Đông Nhi quay đầu lại khẽ thấp giọng, đôi mắt mơ màng, thân thể hoàn mĩ hình hồ lô đang cúi xuống như phát ra ánh sáng vàng kim, bởi vì bộ ngực phủ trong những hạt cốc màu vàng, đôi tay che đi nhưng vẫn để lộ ra bộ ngực tròn trịa sáng tinh xảo mềm mại.

    Dương Hạo mừng rỡ như phát điên, cảnh tượng trước mắt như mơ như thực, khiến hắn đã không cách nào còn đủ lý trí tinh thần để nghi ngờ gì nữa, hắn chỉ còn nhớ đêm đó vừa mới hẹn Đông Nhi đến, đắc ý kể cho nàng nghe bản thân đã sắp xếp như thế nào để sửa chữa lại “cách giảm từ”, Đông Nhi đã xâu cho hắn một sợi dây bảy màu để bảo vệ cho hắn được bình an, hai người còn ăn mai tử mễ tống mà hắn đi dự tiệc của Đinh Đại Thiếu đem theo khi trở về.

    Lúc đó, chính là thời điểm mà tình cảm của hắn và Đông Nhi được thăng hoa.

    “Đông Nhi, nương tử………..”

    Dương Hạo không cầm được lòng mà nằm lên trên thân thể yêu kiều như ngọc của nàng, nơi kiếm bạt của hắn liền từ phía sau hạ thấp xuống rồi từ từ đi vào con đường ướt át, “á……” một tiếng kêu khe khẽ kéo dài, Đông Nhi giương cao cái cổ trắng ngần của mình, giống như một con thiên nga bị băn trúng, hai tay nắm chặt lấy những hạt lúa vàng óng, đón nhận sự mạnh mẽ của hắn……….

    Hương vị linh hồn khác thường khiến Dương Hạo thần hồn điên đảo, đã hoàn toàn quên mất, hắn ôm chặt lấy thân hình kiều diễm của Đông Nhi, đang nhẹ nhàng chiều chuộng, được một phen ấm áp, đột nhiên Đông Nhi ở bên dưới đang thở hổn hển quay đầu lại, khuôn mặt bỗng nhiên biến thành khuôn mặt của Đường Diễm Diễm, Dương Hạo không khỏi thất kinh.

    Ngọn lửa hừng hực đang đốt cháy lòng, Đường Diễm Diễm đang nằm nghiêng ở phía trước, mái tóc cài trâm được gỡ ra, mái tóc xanh mềm mại như tơ tằm phủ kín vai, khuôn mặt đỏ hồng ngượng ngùng đến tai như đốt cháy người khác, nàng ngượng ngùng, cúi khuôn mặt, dáng vẻ như đang khẩn cầu.Bộ y phục bị hắn xé nát mơ hồ ẩn hiện làn da trắng nõn nà, một bộ ngực cao cao trắng trẻo.

    “Tại sao lại thế này?”

    Sự nghi hoặc trong lòng Dương Hạo chỉ là chớp nhoáng qua, liền bị tình dục như lửa đốt hoàn toàn che khuất mất thần trí, tấm thân mềm mại như không xương đang nằm trong lòng, nghe thấy nàng đang tỉ tê, Dương Hạo chỉ nghĩ đến việc được gần gũi nàng, giống như đem mũi tên nhọn của ngũ thạch cung chăm chăm bắn vào hồng tâm của bia bắn, mới có thể thỏa mãn được ngọn lửa đang bừng bừng trong lòng hắn.

    Đôi vai nàng vừa lắc một cái, liền thành tư thế nằm ngửa, Đường Diễm Diễm nũng nịu một tiếng, bàn tay xấu hổ che lấy khuôn mặt, Dương Hạo lại tràn đầy cảm xúc, chỉ muốn nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của nàng, liền cầm tay mà kéo ra, không ngờ khi đôi tay vừa buông xuống, khuôn mặt phút chốc đã biến thành hình dáng của Chiết Tử Du, yêu kiều nhưng lại không mất đi vẻ bao dung.Vẻ mặt hờn trách không tức giận ấy, khí chất cao quý, khiến hắn tự lấy làm xấy hổ mặc cảm.

    Đôi mắt trong suốt như nước hồ, đầy ắp bi thương và sự thất vọng ngừng lại nhìn hắn, đôi môi khẽ mở, những tiếng nói đau thương cất lên: “Bây giờ chàng còn bị nhiều việc quấn thân, nay Thổ Phiên cùng Ngân Châu đang đánh nhau, chàng nên nắm bắt cơ hội thời gia mà nghỉ ngơi dưỡng sức, nam nhi………..còn lấy sự nghiệp làm trọng.Ta đi đây, chàng bảo trọng.”

    “Tử Du………”

    Trong lòng Dương Hạo cũng không thể rõ đột nhiên làm sao có thể có cảnh tượng này, trong đầu hắn đã không cách nào suy nghĩ bình thường được, vừa thấy nàng quay người định rời đi, đột nhiên kinh ngạc đưa tay ra giữ nàng lại,nhưng không kịp, rồi đột nhiên thân thể như bị mũi kiếm đâm xuyên người, đau đến buốt xương, hét lớn một tiếng liền tỉnh giấc, mũi vẫn còn ngửi thấy hương thơm sự mềm mại của thân thể ngọc ngà tất cả đều hóa thành sương, trong phòng chỉ có một ngọn đèn, chẳng có vẻ như đã có người đến đây.

    “Lão gia, lão gia, người sao thế?”

    Mỗ Y Khả lay lay nhẹ tay áo, lo lắng bối rối chạy vào trong, do đã đi ngủ nên áo ngoài của nàng đã cởi ra, mái tóc bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn nõn nà, khiến người khác rung động: “Lão gia, người gặp ác mộng à?”

    “Hay…..Thật là lợi hại quá!”

    Dương Hạo đau đớn tới mức mồ hôi ướt trán, bây giờ cũng coi như hắn biết được những lời dặn dò cẩn thận của sư phụ.

    Thì ra trong những giai đoạn trước của trúc cơ,bản thân đã tự rèn luyện cho thân thể và ý chí mình, tới được bước “ảo ảnh thần kiếm” sự ngưng tụ của thần thái, so với người thường không biết đã tăng lên bao nhiêu lần nữa.

    Nhưng tập trung của ý niệm đã mạnh hơn người thường đến mười lần, do đó những hoang tưởng trong đầu hắn cũng theo đó mà nhân lên gấp mười lần, không phải người tu đạo làm sao biết được sự huyền ảo của nó.Chính lúc ý chí càng kiên định, loại hoang tưởng thần giao này lại càng mạnh mẽ hơn,thậm chí như thật khiến cho người ta cảm thấy còn hơn cả thật, giống như một người đang bị thôi miên.

    Nếu bạn ám thị bàn tay của hắn bị bỏng nặng, trên bàn tay hắn sẽ thật sự cảm thất xuất hiện hơi nước của vế bỏng, giống thật đến mức không thể dùng lời để diễn tả.

    Loại hoang tưởng sản sinh do sức tập trung cao độ hoàn toàn có thể khiến cho người ta bị tẩu hỏa nhập ma, không thể phân biệt thật giả, nội thương nghiêm trọng.

    Dương Hạo vẫn đang mặc trên người bộ quần áo ngoài, ngồi xếp bằng ở bên đó, tư thế ngồi khoanh chân nhập định tư thế, nhưng hắn biết bản thân vừa mới bị thân nhập hoang tưởng không thể khống chế, may mắn tỉnh lại sớm, nếu không tiếp tục như vậy tất sẽ bị nội thương lục phủ ngũ tạng trầm trọng.Nhưng mặc dù như thế, hiện nay đan điền khí hải của hắn cũng vì hơi thở hoảng loạn mà bị đi nhầm kinh mạch, vùng bụng đau đớn vô cùng.

    Hắn thở hổn hển từng hơi dài, mới chầm chậm nói: “Không có gì, ngươi không cần lo lắng, đến đây, mau giúp ta tách hai chân ra, đỡ lấy hai vai ta, chầm chậm một chút giúp ta nằm thẳng xuống.”

    “Vâng!”

    Mỗ Y Khả vội vàng đá rơi cả chiếc giày, *** ton như một con mèo chạy đến bên cạnh hắn, giúp hắn tách hai chân ra và đỡ hắn chầm chậm nằm xuống.

    Mỗ Y Khả thân hình nhỏ nhắn yếu ớt, tuổi tác vẫn còn nhỏ, nếu không dùng hết sức, chắc không thể đỡ cả thân hình của một nam tử trưởng thành như hắn nằm thẳng, cánh tay gầy gò kiệt sức đỡ lấy vai của hắn, rồi lại còng cả người kéo đôi chân hắn.

    Đôi tay nhỏ của nàng trong lúc vô ý liền chạm vào nơi hạ bộ của hắn, Dương Hạo luyện “ảo ảnh kiếm pháp” bị tẩu hỏa nhập ma, chỗ đó cũng như bị đông cứng lại, tuy rằng lúc này quần mặc khá rộng cũng hoàn toàn không che đi được.

    Cái chỗ dưới của hắn vốn đã khá “cường tráng”, từ khi luyện môn võ công trúc cơ âm dương song tu này đến giai đoạn cuối cùng, “kiếm cân” đã được thông mở, pháp khí đằng đằng, dường như là dựng đứng lên như trụ thạch, hừng hực như lửa đốt, Mỗ Y Khả vẫn còn ngây thơ và trẻ con, lại chưa có kinh nghiệm gì trong việc nam nữ, vừa chạm vào, lập tức hiểu được đó là vật gì, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ bừng, vội vội vàng vàng bỏ tay ra, sau đó cúi xuống đỡ hai chân của hắn lên giường.

    Dương Hạo cố gắng nén đau vùng bụng, sau khi để nàng giúp đặt thẳng người nằm xuống giường, lúc này cái chỗ cao cao kia càng bị lộ không cách nào che giấu được, trông cao cao nhô lên, làm cho Mỗ Y Khả thấy mà tâm hồn hoảng loạn, đôi mắt không biết nên nhìn vào chỗ nào mới tiện, Dương Hạo cũng không khỏi xấu hổ, miễn cưỡng nhẹ giọng nói: “Tắt đèn đi, nàng đi ngủ đi.Lão gia không sao cả, nghỉ ngơi một chút là ổn ngay mà.”

    “Ơ………”

    Mỗ Y Khả ậm ừ một tiếng nhẹ nhàng từ trong mũi phát ra,rút chân lại trèo xuống giường, đứng ở bên cạnh rèm giường len lén ngắm nhìn hắn một cái, mặt đỏ tim đập nhanh, mân mê vạt áo mà không biết làm gì, lẩm bẩm một hồi lâu, mới đỏ mặt chầm chậm gọi: “Lão gia…..lão gia….”

    “Ừ?”

    Dương Hạo nhắm đôi mắt lại đang trong lúc điều hòa hơi thở, chỉ ậm ừ đáp lại một tiếng.Mỗ Y Khả vẫn len lén liếc nhìn hắn một cái, mạnh dạn hơn một chút nhỏ tiếng nhẹ nhàng nói: “Lão gia………Nếu là…….nếu lão gia muốn………, nô tì…….nô tì có thể hầu hạ giúp lão gia nhẹ nhàng.”

    Dương Hạo lại giật mình,trợn to đôi mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Mỗ Y Khả đang đỏ bừng bừng, lắp ba lắp bắp nói xong câu,nào còn dám nhìn hắn, đứng ở bên cạnh mành rèm không dám ngẩng đầu lên.

    Chỉ dùng hai mắt nhìn chằm chằm vào ngón chân, thân thể nhỏ nhắn yếu đuối đang không ngừng run lẩy bẩy.

    Vẻ mặt non nớt trẻ con, thân người hơi gầy, vẻ ngây ngô mang chút quyến rũ xinh xắn quả là có thể kiểm tra được định lực của người khác.

    Dương Hạo trong lòng kinh ngạc, vội trách mắng: “Vớ vẩn quá, nói lung tung gì thế?”

    “Nô tì….Nô tì không có nói lung tung.”

    Mỗ Y Khả thẳng thắn bày tỏ, ưỡn thẳng ngực nói: “Nô tì là a hoàn bên cạnh lão gia, cái gì….cái gì cũng đều là của lão gia, hầu hạ lão gia, vốn đây là phận sự của nô tì.”

    Dương Hạo có chút tức giận hỏi lại: “Ai đã dạy nàng mấy cái thứ này, Đường cô nương phải không?”

    “Không phải không phải.”

    Mỗ Y Khả cuống quít xua tay, lắp bắp nói: “Là…..là mấy vị tỷ tỷ hầu hạ ở bên cạnh cô nương nói đó, bọn họ nói……bọn họ nói…..chúng thiếp là a hoàn thân thiết bên cạnh cô nương, cả đời này đều phải ở bên cạnh cô nương, cô nương cưới ai, chúng thiếp cũng sẽ ở cùng với người đó, hầu hạ quan nhân, cũng chính là phận sự của chúng thiếp.”

    Những cô thiếu nữ trên thảo nguyên, địa vị so với những cô gái trung nguyên vẫn thấp hơn một bậc, nàng từ nhỏ đã nghe đã thấy đều là như thế, cũng khó trách nàng quá nhanh chóng bị ảnh hưởng sự truyền thụ bằng lời nói và hành động của những thị nữ thân thiết bên cạnh Đường Diễm Diễm.

    Dương Hạo nghe nàng nói, không khỏi chạnh lòng nghĩ đến Dương Thị, nhất thời khuôn mặt trở nên buồn bã, Dương Thị lúc đầu cũng là nghĩ như thế sao?

    Nếu Đinh phu nhân không quá ghen ghét đố kị như thế, nếu không phải bởi vì nhà mẹ đẻ của ả có ảnh hướng đến lợi ích của Đinh gia quá lớn, nên hành vi của hắn bị gò bó, mẫu thân của hắn hiện nay cũng đã là một người thiếp của Đinh Đình Huấn, hơn nữa còn có thể thoải mái vui vẻ.

    Trong lòng mẫu thân có một tờ giấy khế ước bán thân không thể đốt cháy.

    Tâm trạng bị kích động, vùng bụng của Dương Hạo lại đang bị một trận đau đớn, cắn răng xua tay nói: “Tất cả đều chỉ là ngụy biện thôi không căn cứ thôi, nàng…….nàng đừng có nghe bọn họ ăn nói linh tinh, tuổi còn nhỏ, cấm nghe mấy lời nói phiếm đó, mau đi ngủ đi.

    Đừng có suy nghĩ bậy bạ.”

    Mỗ Y Khả liếc hắn một cái, trong đôi mắt thấm đẫm nước mắt: “Nô tì………Nô tì biết thân thể của bản thân mình không còn trong sạch, không xứng để làm vui lòng lão gia, chỉ là…………chỉ là nhìn lão gia đau khổ khó chịu, muốn dùng thân thể thấp hèn này để hầu hạ lão gia vui, nô tì sẽ không dựa vào đó mà đòi sự sủng ái, cũng sẽ không……….sẽ không có bất cứ ý nghĩ muốn có thân phận gì, từ đầu đến cuối chỉ là…….chỉ là muốn làm một a đầu của lão gia thôi.”

    “Nói bậy bạ gì thế, nô tì hạ nhân thì không phải là người sao?

    Ai không coi kẻ dưới là người thì mới không phải là người!

    Nàng làm sao lại có thể tự coi nhẹ bản thân như vậy.”

    Dương Hạo tức giận nói, cũng biết quan niệm của con người thời này bị hoàn cảnh xung quanh thúc đẩy hình thành, tuyệt đối không phải bản thân muốn nói một vài câu là có thể thay đổi.Dù sao thì cũng do khá nhiều cách nghĩ của bản thân không được phù hợp thời đại, liền thở dài một cách ngao ngán, rồi nói chậm lại: “Lão gia đang luyện một môn võ công thượng thừa, không cẩn thận bị tẩu hỏa nhập ma, hơi cử động cũng làm cho vùng bụng bị đau ê ẩm khó chịu, cần phải từ từ điều khí lại, người không cần phải lo lắng nhiều, mau đi nghỉ đi nhé.”

    “Ơ.”

    Mỗ Y Khả bộ dạng như hiểu lại như không hiểu lắm.Ở cái tuổi của nàng, vẫn chưa biết chuyện tình cảm giữa nam nữ, chỉ là lúc đầu nếu không phải được Dương Hạo đứng lên vì đạo lý giúp nàng, sự trong trắng của bản thân đã bị vấy bẩn, cha nàng đã bị người ta giết mối thù lớn này khó lòng báo thù.Với Dương Hạo nàng chỉ thấy cảm kích vô cùng khắc cốt ghi tâm.Hôm nay lại được tặng lại cho Dương Hạo làm tì thiếp bên cạnh, trong lòng nàng chỉ biết là bản thân một đời một kiếp này phải theo hầu hạ bên cạnh Dương Hạo coi Dương Hạo là chủ nhân của mình.Cho nên khi thấy thân thể hắn dị dạng khác thường, trong sự ngây thơ khờ dại, chỉ biết là thân thể con gái là để khiến cho đàn ông vui vẻ, vì thế mới xấu hổ đề nghị.

    Hôm nay biết hắn không phải chê bai gì bản thân, trái tim bỗng nhiên vui mừng khôn xiết, nhưng cũng chẳng có tạp niệm gì khác.

    Nhưng nghe thấy sự trịnh trọng mà hắn nói lại không khỏi có chút lo lắng, liền lui xuống định thổi tắt ngọn đèn trên bàn, nhưng nàng lại không yên tâm được, liền nhẹ nhàng ngồi xuống ở dưới đất, tay mân mê vạt áo, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào hắn không chớp.

    Dương Hạo biết nàng vẫn chưa rời đi, lúc đó cũng không còn đủ sức để quan tâm đến nàng, nếu không kịp thời điều khí, để việc ngừng thở bị dừng lại qua lâu đối với thân thể sẽ tạo thương tổn nghiêm trọng.Hắn vội vàng ngồi yên và điều hòa khí huyết nhịp thở, điều chỉnh thân thể.

    Lữ Động Tân từng nói qua rằng môn võ công này nguy hiểm không lường trước được, rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, hậu quả không chỉ là nội thương nghiêm trọng.Thật ra bất cứ loại nội tức công pháp nào nếu như tu luyện có chỗ sơ sót, ít nhiều cũng có hại đến bản thân mình.

    Lữ Động Tân chỉ biết vị đồ đệ này của mình rất có định lực, mới đầu bị hắn ngầm trêu chọc, điểm vào trúng huyệt đạo tình dục thú tính, thế mà đối mặt với một thiếu nữ xinh đẹp cũng có thể khống chế không loạn.

    Cũng vì thế mới vô cùng yên tâm lớn tiếng trấn an hắn nói không có chút nguy hiểm nào cả, làm sao biết được tên đồ đệ này của mình tình sâu thâm căn mà tình và dục đi liền nhau, tâm ma đã thức tỉnh cũng sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.

    Cũng may Dương Hạo mấy bước của trúc cơ luyện công khá chăm chỉ, lại sớm học được cái gốc chắc chắn của Trình Thế Hùng truyền cho, lại được kịp thời đánh thức, vì thế tổn thương không coi là nặng lắm.

    Điều khí mất một lúc lâu sau, thân thể dần dần được cân bằng trở lại.

    Mỗ Y Khả đang ngồi ở dưới cây đèn, thiếu nữ này đang ở tuổi ăn tuổi ngủ, ngồi lâu quá nên đã có phần mệt mỏi và buồn ngủ.

    Dương Hạo hoàn hồn lại, chỉnh lại tư thế người một chút, liền thoải mái, ngồi xuống bên cạnh nói: “Ta không sao rồi, nhìn ngươi xem, còn ở đây chống cự cái gì, mau đi ngủ đi.”

    “Vâng........à, lão gia không sao chứ?”

    Mỗ Y Khả đang lơ mơ ngủ gật kinh ngạc tỉnh dậy, vui vẻ nhảy lên, Dương Hạo thấy nàng bộ dạng vui vẻ cũng mỉm cười nhẹ nhàng: “Đã tốt lắm rồi, đêm đã khuya rồi, mau đi ngủ sớm đi.”

    Mới nói được tới đây, liền nghe thất trong vườn có tiếng ồn ào, giống như có người đang định vào ở trọ, nghe thấy âm thanh không phải của một hai người.

    Liền đó có tiếng đập cửa ầm ầm gọi vọng lên: “Chủ quán, chủ quán đâu, mau mang nước nóng đến đây, chuẩn bị thêm chút cơm thịt ngon ngon, đến lúc này mới đến được đây à, người ngợm khó chịu quá.”

    “Ôi chao ôi chao, Trịnh lão gia, trong nhà trọ hôm nay còn có nhiều vị khách đang ở trọ, ngài nhỏ tiếng một chút, đêm khuya đã canh tám rồi, nếu để cho người ta vì ầm ĩ mà tỉnh giấc lão nhi quả là phạm tội lớn rồi.”

    “Sao, ngươi không nhìn thấy trong phòng đèn hãy còn sáng hay sao?Ờ, phòng hảo hạng đâu, không có phòng tốt sao?

    Lão gia ta cả ngày đường vất vả bôn ba, đến được chỗ người còn không được nghỉ ngơi cho tốt à?”

    Dương Hạo hơi chau mày, nghe thấy tiếng đập cửa lớn ở ngoài cửa dường như có chút quen quen, nhất thời lại chưa nhớ ra là ai, sau đó liền nghe thấy chủ nhà trọ vội vàng giải thích cái gì đó.Qua một lúc nữa tiếng cãi nhau thô bạo ở trước của mới hắng giọng một tiếng, nói một cách miễn cưỡng: “Thôi, thôi, mau mau sắp xếp chỗ nghỉ cho người hầu và ngựa của ta, đem rượu ngon thịt tốt mang vào trong phòng ta, ăn xong bữa cơm này lão gia ta còn phải nghỉ ngơi, ngày mai còn tiếp tục lên đường.”

    “Vâng vâng vâng, Trịnh lão gia cứ yên tâm ạ.

    Lão gia thường tới nhà trọ của tôi, ngài nói làm sao mà nhà trọ của tôi dám có chỗ nào không hầu hạ cho ngài được vui vẻ chứ?

    Trịnh lão gia xin mời bên này…….., Ô sao lại không có người đàn bà nào theo bên mình hầu hạ thế này ạ?

    Đường dài mệt mỏi bôn ba, thật là không tiện chút nào.

    Còn nhớ lần trước ngài đem theo cô nương, còn nhiệt tình hầu hạ ngài mà, Trịnh lão gia quả là biết thương người, mắt thấy thời tiết lạnh giá, không nỡ để cho người đẹp đi theo ngài cho vất vả.”.

    “À, Hóa ra lại là hắn.”

    Tên chủ nhà trọ vừa nói như vậy, Dương Hạo đột nhiên nhớ ra, tên Trịnh lão gia này chẳng có lẽ chính là Trịnh Thành Hòa khi hắn đi đến phủ cốc lần trước, đã từng gặp ở trên phố đó sao, bởi vì thiếp của hắn dám đưa mắt nhìn Chiết Tử Du lúc đó đang là nữ đóng giả thành nam nhân, đã bị hắn đánh cho một trận đau đớn.

    Loại vũ phu ghen tức đến thế đúng là ít gặp.

    Chỉ nghe thấy Trịnh viên ngoại hắng giọng nói: “Cái loại nhà người!

    Lão gia ta thương hại ả ta sao?

    Cái loại tiện nhân, lão gia ta ghét nhất hận nhất là đàn bà mà không giữ đạo đức đàn bà, ả lại dám không thay đổi, cứ suốt ngày đầu mày cuối mắt với mấy thằng đàn ông, đưa tình lả lơi, Trịnh gia ra làm sao có thể dung thế cho loại đàn bà như thế, sau khi lão gia ta hết giận sẽ đem ả bán vào trong lầu xanh, chỉ cần có tiền loại đàn bà nào mà chẳng mua được, ta thèm vào.”

    “Vâng vâng vâng!

    Trịnh lão gia trong nhà quy tắc rất nghiêm, cửa giả phải nghiêm ngặt, tiểu lão nhị hiểu.”

    Chủ quán nọ cười cười ăn theo, tiếng bước chân hai người từ dưới hành lang đi qua.

    Dương Hạo đi tới trước cửa sổ, nhẹ nhàng lắc lắc đầu: “Đi theo một người như thế, vị cô nương kia thật sự là bất hạnh.”

    Sau lưng có người tức giận nói đỡ cho: “Chính là như thế, không coi phụ nữ là người, thì quả là không phải là người.”

    “Sao cơ?”

    Dương Hạo quay đầu lại nhìn, Mỗ Y Khả liền lập tức đỏ mặt, lắp bắp nói: “Nguyệt nhi….Nguyệt nhi là học lão gia nói chuyện.”

    Dương Hạo cười lớn tiếng: “Được, được, vậy người nhớ giúp lão gia ta nhé, sau này………..câu nói này coi như là một điều lệ trong gia huấn của nhà chúng ta.”

    “Vâng, lão gia.”

    Mỗ Y Khả vui vẻ vâng dạ.

    Dương Hạo hắt hơi một cái, xua xua tay: “Được rồi, trời cũng không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi, ngày mai sáng sớm đã phải lên đường rồi.”

    “Vâng, lão gia.”

    Nhìn Dương Hạo lên giường, mở chăn ra đắp lên người mình, Mỗ Y Khả mới dám cúi người giở lồng đèn nhẹ nhàng thổi tắt ngọn lửa, rồi lại nhẹ nhàng đặt lồng đèn xuống chiếc đèn, giống như đã nhẹ lòng mà nghỉ ngơi được.

    Có thể đi theo hầu hạ bên cạnh một chủ nhân như vậy là hạnh phúc của nàng, mỗi ngày hầu hạ chủ nhân ăn uống nghỉ ngơi, nàng đều cảm thấy vô cùng thoải mái, cái nàng mong muốn chỉ đơn giản thế thôi.

    Ngẫm ra, Dương Hạo áo gấm lụa là ăn sung mặc sướng, làm đến quan to nhưng hắn có hạnh phúc không.?

    Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Hạo lên xe dự định khởi hành, liền gặp tên Trịnh Thành Hòa đang cầm một cái roi ngựa, đứng ở trước cửa của nhà trọ hét lớn, Trịnh viên ngoại thân hình thấp nhỏ béo, mùa đông mặc nhiều càng tỏ rõ sự phụng phịu, lại thêm lông mày dày và dài, hai con mắt cá vàng, một cái mồm rộng đến mang tai, nhìn giống như một con cóc thành tinh.

    Dương Hạo rất ghét kẻ này, không muốn để cho hắn nhìn thấy bộ dạng của mình, nếu hắn mà vẫn nhớ bộ dạng của mình khó tránh hắn muốn đến làm quen, liền ấn vành mũ xuống, bước nhanh lên xe.Mỗ Y Khả vẫn chạy theo đằng sau, nhẹ nhàng khéo léo nhấc chiếc váy bước lên trên xe, lướt qua trước mắt tên Trịnh viên ngoại.

    Xe ngựa tiếp tục đi thẳng về phía trước, không lâu lại phát hiện ra đám người của Trịnh Viên Ngoại đang đuổi theo đến nơi, hai nhóm người cứ song song đi, mình đi người cũng đi ta dừng người cũng dừng, tự nhiên lại đi cùng một đoạn đường.

    Đi được mấy ngày, Dương Hạo có ý muốn trốn hắn, từ đầu đến cuối vẫn chưa gặp mặt Trịnh Viên Ngoại lần nào, nhưng bọn thuộc hạ hai bên thì đã quá quen nhau, hai bên hỏi nhau mới biết bị Trịnh Viên Ngoại cũng đang đi đến Bá Châu.

    Khi đi qua Quảng Nguyên, Dương Hạo chưa từng dừng lại.

    Tam Phiên ở Tây Bắc trong triều đình cũng có tai mắt, triều đình chẳng lẽ không có gì ở Tây Bắc?

    Hắn nói trước khi vào thành trước tiên phải đi thăm tế tảo mộ người thân trước, nếu nửa đường còn đi gặp cả Trình Thế Hùng, một khi lọt vào tai mắt của triều đình, khó tránh khiến cho kẻ khác tò mò.Đối với hắn đương nhiên không tốt, đối với Trình Thế Hùng lại càng phiền phức hơn.Trình Thế Hùng với hắn vốn có ơn nghĩa chi ngộ, lúc đó vô cùng khắc nghiệt trái lại không dễ liên lạc với nhau, Dương Hạo chỉ có thể vòng qua Quảng Nguyên thành tiếp tục đi về hướng đông, Trịnh Thành và trái lại tiến vào thành Quảng Nguyên, lần này Dương Hạo cũng coi như đã cắt đuôi được cái vật đáng ghét này.

    Dọc đường đi không khí ảm đạm chán nản, bên mình dù có một tiểu cô nương xinh đẹp như hoa để tâm sự, Dương Hạo trái lại chẳng có nhiều lời muốn nói với nàng.Mỗi ngày chỉ đơn giản là lặp đi lặp lại một chủ đề trở về Bá Châu phải bắt đầu làm thế nào, làm thế nào phá giải được những mối nghi ngờ trong lòng mình.

    Còn về công phu trúc cơ kia, hiện tại chỉ là luyện tập lặp đi lặp lại củng cố những công pháp trước kia, trước khi yên ổn tuyệt đối không đi luyện “ảo ảnh kiếm pháp” mà chính bản thân mình đã bị tẩu hỏa nhập ma.

    Cứ từng hàng từng hàng đi, cảnh vật đầu tiên của Phách Chây thành cũng đã hiện ra, xe của Dương Hạo cuối cùng cũng tiến vào Bá Châu Thành.

    “Lão gia, người nói quý nhân ra cửa thì mưa gió nhiều, lãi gia mỗi lần đến đâu thì tuyết trắng đều đón chào, vậy là đại quý nhân rồi.

    Lần này áo gấm về quê, nhất định có thể hoàn thành tâm nguyện, vạn sự như ý.”

    Mỗ Y Khả dần dần đã thân quên với tình cảm của Dương Hạo, sự sợ hãi lo lắng cũng đã qua, trở nên nhanh nhẹ hoạt bát hơn hẳn đã dám cong mông lên thò đầu ra ngoài cửa sổ, vừa thò tay ra đón lấy những bông tuyết trắng ngoài cửa sổ, vừa quay lại cười nói.

    Dương Hạo mỉm cười, chỉ hướng hai mắt một cách hứng khởi nhìn ra bên ngoài xe qua tấm rèm đã cuộn lên.Trên mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng trái lại dậy song, tim đập nhanh hơn bất cứ lúc nào.

    Bá Châu Phủ nha, con phố giăng mắc sắc màu, những quán rượu, tửu lầu hoan lạc, rấy nhiều những cảnh vật quen thuộc cứ lần lượt bày ra trước mắt.

    Hai mắt Dương Hạo bất chợt như long lanh: “Trở về rồi, Dương Hạo ta về rồi!

    Tiểu Đao, Đại Đầu, Thiết Ngưu các ngươi vẫn khỏe chứ……..”

    “Lão gia thương tình, thí xá cho kẻ ăn xin này mấy đồng tiền lẻ, ta trên còn có mẹ già hơn tám mươi tuổi, dưới còn có con nhỏ chưa tròn tháng, lão gia, ngài làm ơn, thương xót giùm………”

    Mắt nhìn thất một chiếc xe hào nhoáng lộng lẫy tiến vào thành, trái phải sau xe còn có bốn thị vệ cưỡi ngựa, nhìn lại chiếc xe không dùng la kéo, mà là tuấn mã cao lớn, rõ ràng là một người rất giàu có, lại rất có thế lực, bên đường có một tên ăn mày vội vàng chạy lại, nhân lúc trên đường người qua người lại, xe đi lại chậm chạp, bám chặt lấy càng xe mà khẩn cầu.

    “Đi đi đi, mau cút sang một bên, xe của ai ngươi cũng dám chặn đường à?

    “ Phu xe tức giận, cầm roi ngựa thu lại định đánh vào vai hắn một cái.

    Mỗ Y Khả rụt tay lại, cúi người định ra ngoài, bị Dương Hạo nắm chặt bả vai giữ lại, từ trên đôi vai ấy quá khứ như dội về, chỉ thấy tên ăn mày đáng chết ấy cứ bám chăt lấy càng xe.

    Kẻ đó chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, tuy nói mặt mũi bẩn thỉu, quần áo rách rưới nhưng không có dáng vẻ bỉ ổi của một tên ăn mày.

    Dương hạo không khỏi thở dài, dặn dò: “Tiểu Vũ, cho hắn một xâu tiền lớn, để đuổi hắn đi đí.”

    “Vâng”.

    Được sự dặn dò của Dương Hạo, Mục Vũ lấy ra mười mấy văn tiền từ trong ngực áo, vứt xuống đất, nói: “Mau cút đi, đừng có đứng cản trở đường đi của đại nhân nhà ta.”

    Tên ăn xin nọ vui mừng khôn xiết, vội vàng nhìn vào trong xe một cái, chỉ thấy Dương Hạo đang ngồi trong xe, phía trước còn có một nha đầu xinh xắn có che một mảnh vải che rủ xuống đang tò mò thăm dò nhìn về phía mình, che mất một n ửa khuôn mặt của hắn.

    Nhất thời chỉ cảm thấy quen quen, nhưng chưa nhớ ra được là ai, mắt thấy tiền rơi trên đất, chỉ sợ có kẻ khác cướp mất, vội vàng bỏ xe, té ngã lộn ngào xuống cướp tiền, trong mồm vẫn còn cao giọng cảm ơn.

    “Lão gia thật là người có tấm lòng lương thiện.”

    Mỗ Y Khả hạ giọng ngồi xổm dưới chân Dương Hạo, đấm chân cho hắn, Mục Vũ quay đầu lại hỏi: “Đại nhân, chúng ta đi đến nhà trọ hay là tiến thẳng vào dịch quán ở Bá Châu.”

    Dương Hạo thản nhiên dặn dò thêm: “Đi đến Trư Đầu cảng, nghe ngóng nơi ở của một vị Liễu bà bà.”

    Xe ngựa dần dần khuất bóng xa xa, tên ăn mày đó nằm bò trên mặt đất.

    Trong lòng bừng bừng lửa cháy nhặt lấy đồng tiền cuối cùng cất vào trong lòng, yên tâm vỗ vỗ ngực, đột nhiên nghĩ ra điều gì, hắn vuốt những sợi tóc dài dơ bẩn đang lòa xòa trước mắt hắn, ngạc nhiên nhìn theo bóng chiếc xe ngựa đi xa.

    Đột nhiên cất tiếng gọi thê lương theo bóng chiếc xe đang dần dần khuất xa: “Đinh Hạo, Đinh Hạo, hắn là Đinh Hạo!

    Cái tên Đinh Hạo đáng chém ngàn dao kia.”

    Hắn tê liệt ngồi trên mặt đất, vỗ vào đùi mình gào thét khóc lóc nói: “Đinh Hạo trời đánh kia, ta trở nên thê thảm bi thương thế này, hắn thì ung dung hào hoa trở về, ông trời ơi là ông trời, ông trời không có mắt tại sao không cho sét đánh chết hắn đi………”

    Bên đường người đi đường thấy một kẻ điên đang khóc sướt mướt trong gió tuyết, ai cũng vội lảng tránh ra chỗ khác, có người vội vàng cắm đầu đi nhanh, vội vã liếc hắn một cái, nói mấy lời ngắn ngủn: “Đây chẳng phải là nhị trưởng quầy Vương Chi Châu của Trư Đầu Giải Khố sao, khóc lóc gì ở trên đường thế, giàu quá nên hóa điên à?”

    Chương 227:Cảnh còn người mất

    Mùa đông.

    Chính là khi trăm nghiệp tiêu điều, Liễu bà bà trái lại rất bận rộn.

    Đinh gia giải khố đã thay đổi chủ nhân, mất đi sự trợ giúp của Đinh Thừa Tông, không ai muốn lại muốn thuê đến lão phu nhân này đến để quét dọn sân vườn nữa, vì thế Liễu bà bà lại quay về với nghề cũ của mình làm Nha Bà.

    Hôm nay mới sáng sớm nhìn thời tiết đã thấy không tốt nhưng bà vẫn ra khỏi nhà, giới thiệu cho một đại hộ một bà vú, cũng nhận được năm trăm văn tiền của người ta.

    Liễu bà bà cầm một chiếc ô nhỏ bằng giấy dầu, đạp lên mặt đất, vui vẻ hoan hỉ quay trở lại cửa nhà mình, từ xa đã nhìn thấy trước cửa lớn có một chiếc xe ngựa hào nhoáng đang đứng đó, tám tên kị sĩ nghiêm chỉnh đang cưỡi trên ngựa đứng ở trái phải của chiếc xe, trên vai phủ đầy tuyết trắng, cũng không biết đã đợi bao lâu rồi, Liễu bà bà ngạc nhiên đứng ngẩn ra một hồi, hai mắt nhìn chằm chằm bọn họ, bước chân có chút ngần ngừ.

    Nhưng bà là một lão phu nhân đã có tuổi, cũng chẳng thể đi đâu được, hơn nữa, dù rằng bà đều dám can dự vào việc của cả hai bên trắng đen tà chính, rốt cục tuổi tác cũng đã lớn rồi nhiều lắm cũng làm được mấy việc của kẻ ở giữa bắc cầu kiếm chút tiền mà thôi, còn có thể có kẻ nào dám ngang nhiên thanh thiên bạch nhật gây bất lợi đến cho bà?

    Trong lòng đã có sự tính toán, Liễu bà bà liền làm ra vẻ chẳng thèm quan tâm để ý, chậm rãi bước chân về hướng cửa nhà mình.

    “Bà bà……”

    Một tiếng gọi giòn giã vang lên, từ bên trái của chiếc xe một thiếu nữ xuất hiện, mặc một chiếc áo ngắn màu tím, bên dưới là một chiếc váy bách diệp, khuôn mặt tươi cười chưa nói gì, trước tiên hành lễ, rồi lễ phép nói: “Bà bà xin dừng bước, xin hỏi bà bà có phải họ Liễu.”

    “Hả?

    à à……, lão thân đúng là họ Liễu, tiểu cô nương có chuyện gì không?”

    Liễu bà bà thấy một tiểu cô nương đáng yêu vui vẻ đón mình, cũng nhẹ lòng đi nhiều.

    “Quả nhiên là Liễu bà bà, lão gia……….”

    Người thiếu nữ đó vừa nghe thấy , liền mừng rõ quay đầu lại, trên xe từ lúc nào đã bước xuống một vị công tử áo bào màu xanh lục thêu chỉ vàng, lưng thắt ngọc bội, đầu đội Chiết khăn, bên cạnh là một thiếu niên tuấn tú khí chất anh hùng đang cầm ô che cho hắn, Liễu bà bà còn chưa nhìn rõ bộ dạng hắn, vị công tử đó đã bước nhanh về phía trước, cúi đầu vái chào, cười nói: “Liễu bà bà, đã lâu không gặp.”

    “Hả, ngươi là………..”

    Liễu bà bà đôi măt già đã có phần mờ đục chớp chớp mấy cái, một lúc sau mới nhìn rõ hình dáng Dương Hạo, nhất thời kinh ngạc.

    Hai mắt cũng ánh lên nói: “Trời ơi, ngươi là…..ngươi là Đinh…….Đinh Hạo.”

    Dương hạo mỉm cười nói: “Tại hạ bây giờ tên là Dương Hạo.”

    “Ông trời ơi, sao ngươi còn dám vác mặt về đây?”

    Liễu bà bà nhìn trái nhìn phải, nắm chặt lấy bàn tay hắn, kéo vội hắn sang một bên, vô cùng lo lắng nói: “Ngươi tại sao còn dám đến đây, dù rằng quan phủ chưa từng thụ án giải quyết, nhưng mà Lý gia, Liễu gia đều một mực khẳng định chính ngươi giết chết Đổng Lý Thị và Liễu Thập Nhất, ngươi quay về đây, tin tức này một khi lọt vào tai mắt của bọn họ, khó lòng giữ được tính mạng, sẽ có người tới tìm ngươi đó.”

    Mục Vũ đứng ở một bên lạnh lùng hắng giọng nói: “Đại nhân nhà ta là quan bái và phòng ngự sử Hòa châu, Thạch Võ đại phu, cho dù là tri phủ Bá châu đến gặp đại nhân nhà ra cũng phải hành lễ, kẻ nào dám đến tìm đại nhân ta đòi mạng.”

    “Gì cơ…….cái gì…..cái gì mà đại phu, vị tiểu ca này nói gì thế.”

    Dương Hạo vội nói: “Liễu bà bà, đây là thị về cận thân của vãn bối, bà không cần lo lắng, chúng ta hãy vào trong từ từ nói.

    Nguyệt Nhi, đỡ bà bà đi, ngoài trời tuyết lớn đường trơn, chẳng may Liễu bà bà lỡ chân trượt ngã.”

    “Vâng, lão gia.”

    Nguyệt Nhi vâng một tiếng, rồi vội vàng tiến đến đỡ Liễu bà bà.

    Đến khi đã vào trong nhà, nghe Dương Hạo nói rõ thân phận của mình, Liễu bà bà không khỏi ngạc nhiên vỗ đùi, vui mừng mà nói: “Ôi trời ơi, thì ra tri phủ Lô Lĩnh Châu mới thành lập ở Tây Bắc chính là ngươi sao.

    Lão thân ở trong thành Bá châu này đi đường hay vào ngõ, ra vào phủ lớn phủ bé, cũng từng nghe người ta nhắc đến sự tích của ngươi.

    Nhưng làm sao lại dám tưởng tượng đến thân phận đó của ngươi.

    Đã qua bao nhiêu năm tháng, ngươi đã làm quan rồi, còn làm một vị quan lớn đến như thế, ai dà, lão thân thật là chẳng có phép tắc gì, ngươi hiện nay đã là quan lớn đại nhân rồi, đại nhân mau mau, mời ngồi mời ngồi.”

    Dương Hạo vội vàng kéo bà lại, cười nói: “Liễu bà bà, gì mà quan với không quan chứ, ở trước mặt Liễu bà bà, vãn bối trước đây thế nào, bây giờ vẫn là như vậy, người đừng coi vãn bối như người ngoài.

    Liễu bà bà, bà bà ở trong thành Báchâu thông tin rất nhạy bén, lần này vãn bối trở về, việc đầu tiên chính là đến tìm bà bà, có vài chuyện muốn hỏi bà bà.”

    Hắn vừa nói, nụ cười trên khuôn mặt dần dần biến mất, trầm lắng nói: “Liễu bà bà, chuyện của ta……….chắc là bà bà đã nghe nói qua.”

    “Ồ, có nghe nói.”

    Liễu bà bà cũng thở dài một cái, những nếp nhăn đầy trên khuôn mặc như càng thêm nhăm nheo: “Lão thân cả cuộc đời này, đau buồn và vui vẻ, ly hợp những chuyện này đã gặp nhiều rồi, nhưng nghe nói tin tức của đại quan nhân, vẫn là khó khăn mới có được một ít.”

    “À?”

    Bà bà dừng lại, nhìn trái nhìn phải, dường như có lời muốn nói, vội vàng khuyên nhủ: “Thiên hạ những việc không như ý muốn có đến tám chín phần mười, Liễu Lý hai nhà này đều là những thôn dân ngu xuẩn, hơn nữa tên hung thủ thật sự cũng đã bị ngươi giết rồi, những chuyện trước kia đại nhân đừng có để trong lòng làm gì nữa, tốt xấu gì cũng coi như đại nhân trong họa gặp phúc, nếu không phải lần này ra đi làm sao có thể phát tài như bây giờ.”

    Dương Hạo âm thầm cười lạnh, Liễu bà bà dù rằng tin tức tinh nhạy, nhưng mà ở nơi hương quê hẻo lánh này không có người đi vào trong thành, cũng chẳng thể có ai có tình người mà đem tin tức báo cho bà, trong suy nghĩ của bà, vẫn là một bà mẹ chống độc ác trừng trị con dâu, rồi dẫn đến kết cục bi kịch này.

    Bà bà cho rằng mình quay trở về lần này, vẫn muốn tìm hai nhà Lý Liễu báo thù.

    Bên trong tất có nguyên do.

    Hắn cũng không muốn giải thích thêm cho Liễu bà bà nghe.

    Dương Hạo chỉ nói: “Liễu bà bà nói phải, Dương Hạo mấy hôm nữa phải vào kinh thành nhậm chức, lần này đặc biệt muốn tới Phách chậu, thực chất có chút chuyện riêng.

    Nhưng không phải muốn tùm hai nhà Liễu Đổng để trả thù.

    Liễu bà bà nghe thấy vội vàng nói: “Đại nhân chuyện gì cần cứ dặn dò lại, lão thân sẽ làm theo tất cả những lời đại nhân dặn dò.

    Lão thân và đại nhân cũng coi như còn có một chút ân tình hương hỏa, đại nhân đã có lời đến tìm lão thân cái đó không nói, nhưng có chỗ nào có thể giúp đỡ, lão thân sẽ cố gắng làm thân trâu ngựa giúp đỡ.”

    Dương Hạo cười nói: “Bà bà quá lời rồi.

    Dương Hạo sao dám sai khiến bà bà như vậy.

    Lần này trở về.

    Dương Hạo cũng nhớ bà bà lúc đầu đã chăm sóc chu đáo, vì trên đường đi gấp gáp, không kịp chuẩn bị lễ vật gì, nhưng có chuẩn bị một chút ngân lượng biếu bà bà.”

    Liễu bà bà vừa nghe thấy trên mặt tươi cười như hoa, vội vàng kéo hắn ngồi xuống, ân cần mà rót ấm trà, hỏi han: “Không biết đại nhân còn có việc gì cần bà bà giúp?”

    Dương hạo nói: “Lần này quan trọng, Dương Hạo muốn nhờ bà bà nghe ngóng hộ vài người, bà bà còn nhớ Tiểu Lục đoản đao, Đại Đầu và Thiết Ngưu chứ?”

    Liễu bà bà cười nói: “Nhớ, nhớ rõ, làm sao mà không nhớ cho được, lúc đầu ba cái tên tiểu tử này trêu chọc đại quan, bị lão thân mắng cho một trận tơi bời.

    Nhưng cái này cũng coi như không đánh không quen nhau, nghe nói………sau này đại nhân không chỉ quen với bọn họ, mà còn kết bái huynh đệ?

    Ha ha, mấy cái tên tiểu tử này thật là có phúc mới được kết nghĩa huynh đệ với đại quan.”

    Dương Hạo mỉm cười: “Cũng không dám nói như thế, trong lúc ta và Tiểu Lục, Đại Đầu, Thiết Ngưu quen nhau, khi ăn thề kết nghĩa vẫn còn nghèo túng, đều chỉ dựa vào nghĩa khí, không phải tình bạn rượu thịt vật chất.

    Nào dám nói ai được hưởng may mắn của ai chứ.

    Không giấu gì bà bà, Liễu Thập Nhất và Đổng Lý Thị quả thực là do ta giết, bởi vì thân có phạm huyết án, sợ liên lụy đến bọn họ vì thế Dương Hạo lúc đầy chưa từng nói lời từ biệt với bọn họ đã vội vàng tháo chạy.

    Hôm nay đã tới được thành Bá châu, ta muốn gặp bọn họ, nhưng ta và bọn họ dù tương giao đã lâu nhưng không quen biết nhà cửa của họ, bà bà có thể biết chăng?”

    “Người nói mấy đứa Tiểu Lục hả?”

    Liễu bà bà ngẩn người.

    “Nhà cửa của bọn chúng lão thân đương nhiên biết rõ, nhưng……….người muốn gặp bọn họ?

    Họ……Bọn chúng ba đứa……Không phải cũng đã đi theo ngài rồi sao?”

    Dương Hạo há mồm, ngạc nhiên lặng người nói: “Đi theo ta sao?

    Những lời này từ đâu nói ra thế, lúc đầu vội vàng bỏ chạy, Dương Hạo lo thân mình chưa xong, làm sao có thể để cho bọn họ cùng đi với mình, bọn họ………không phải đang ở thành Bá châu sao?”

    Liễu bà bà cũng ngạc nhiên nói: “Cái này kì lạ quá.

    Ngài đi được mới chỉ ba hôm, Tiểu Lục và Thiết Ngưu, Đại Đầu ba đứa tiểu tử này cũng rời khỏi thành Bá châu, nghe cha mẹ của Tiểu Lục nói với mọi người, con trai hắn cùng với hai người anh em kết nghĩa muốn đi tha hương cầu thực, khi nào có tương lai tiền đồ mới quay trở về.

    Hắn nói như vậy mà, người trên phố cũng không có thông tin gì, nhưng lão thân biết tình nghĩa giữa bọn ngươi với nhau, chỉ tưởng bọn họ đi theo ngươi, nhưng không ngờ bọn họ thật sự không đồng hành cùng ngài.”

    Dương Hạo nghe xong không khỏi ngẩn người tại chỗ, ở trong thành này đã ở là phải ở đến mười mấy năm, sinh có số, lớn lên cũng có sắp đặt, tại sao có thể trùng hợp như thế, mình vừa đi mà bọn họ cũng đi, trừ khi bọn họ thật sự đi để tìm mình?

    Dương Hạo nghĩ đến đây trong lòng không khỏi giật mình: “Thôi nguy rồi, việc ta thay đổi tên họ theo họ mẹ là Dương, người biết chuyện này không có nhiều, người trong Đinh gia trang lúc đó dù có nghe nói nhưng cũng không thể đem chuyện này coi như chuyện thật mà nói lung tung ra bên ngoài.

    Hiện nay đến lão bà bà trong thành vốn tin tức nhanh nhạy nhất lại có quan hệ thân thiết nhất với Liễu bà bà cũng không biết Dương Hạo chính là Đinh Hạo, bọn họ ba người có thể đi đâu mà nghe ngóng tìm ta chứ?

    Bọn họ cùng đi, tuyệt đối tìm không thấy ta tới bây giờ e rằng thật sự phải lang bạt giang hồ rồi.”

    Dương Hạo lặng người nghĩ ngợi liên miên, Liễu bà bà trái lại cứ ngồi bên cạnh nhìn ngắm hắn, Dương Hạo lớn lên cũng không khác với khi trước, lại thêm việc ăn mặc, càng lộ rõ sự tuấn tú.

    Đặc biệt là thời điểm này thân đã là chủ nhân của Lô Lĩnh Châu, quản cả dân, đem theo cả binh lính nghìn quân vạn mã trước mặt cũng giết chết dưới chân, quân dân dưới trướng mấy vạn đều răm rắp nghe lệnh hắn, lúc nào cũng ở trên cao, tự nhiên cũng có khí chất quan nhân uy phong lẫm liệt.

    Liễu bà bà không phải là người quê nghèo ngu xuẩn mà không biết gì, nhìn ở trong mắt, tâm có cảm xúc, không khỏi thở dài than thở: “Ài, người có số mệnh khác nhau, thật là mỗi người mỗi khác.

    Đại quan lúc đầu chỉ là quản sự của Đinh gia, hiện nay đã làm đến cao quan rồi, tuấn tú cưỡi ngựa.

    Nhưng ở nơi thành Bá châu này, uy phong Phúc lão đứng đầu Đinh gia Bá châu mấy chục năm nay, thật là nói đổ là đổ, nhà lớn cũng tan, gia đình tan nát, so sánh hai người thật khiến cho người khác ngán ngẩm.”

    “Sao cơ?

    Đinh gia, bà bà nói Đinh gia sao cơ?”

    Dương Hạo kinh ngạc, vội vàng truy hỏi.

    Liễu bà bà bùi ngùi thở dài, lo lắng nói: “Ôi, Đinh lão gia chết trong lúc cấp bách, đại thiếu gia cũng trúng gió mà bị hôn mê, những việc này………..đại quan phải biết hết rồi chứ.”

    “Đinh Đình Huấn chết rồi?” (chú thích của dịch giả: chỗ này mình cũng không hiểu lắm, rõ ràng lần trước Dương Hạo biết Đinh Đình Huấn chết rồi, giờ tác giả lại viết là chưa biết, chắc tác giả quên chi tiết đó.)

    Dương Hạo kinh hãi, hắn nhớ mãi không quên kẻ đứng đầu gây ra những cái bất hạnh này, chỉ là vướng Đinh Thừa Tông và Đinh Ngọc Lạc, cứ mãi chưa từng nghĩ đến rốt cuộc phải xử lý hắn thế nào mới được, lúc này nghe nói hắn đã chết rồi, Dương Hạo trong lòng tự nhiên cũng có chút thoải mái, đồng thời lại có cái gì buồn vô cớ.

    “Đúng thế, có lẽ là vào khoảng hai ngày sau khi đại quan giết Đổng Lý Thị và tên gian phu đó, Đinh lão gia chính là bạo bệnh mà chết đi.Ôi, đại thiếu gia người việc không hết, người cũng biết đấy, cứ như thế Đinh gia rơi vào trong bàn tay tai họa của kẻ Đinh Thừa Nghiệp.

    “Đinh Thừa Nghiệp!

    Không sai, Đinh Đình Huấn dù chết đi, Đinh Thừa Nghiệp vẫn còn đó, lại còn đáng chết trăm lần hơn.”

    Mồm Đinh Hạo đột nhiên có một tia cười lạnh lùng ánh mắt long lên, ánh lên những tia lạnh băng.

    Liễu bà bà thở dài nói: “Đáng tiếc thay, Đinh lão gia cả một quãng đời hai mươi năm nay, khiến Đinh gia vốn từ một hộ nhà nghèo nàn phá sản trở thành một hào phú đệ nhất ở Bá châu như hôm nay.

    Đứng trước cái già đang đến, cũng coi như đã sinh hạ được một đứa con trai tài giỏi, Đinh đại thiếu gia là người trẻ tuổi có tiền đồ nhất mà lão bà đã từng gặp, nếu để cho hắn gánh vác sản nghiệp Đinh gia, chưa chắc đã có ngày hôm nay.

    Lão Đinh gia có thể sánh vai với nhà Đường Tần Chiết Vương bốn đại thế gia, trở thành giàu có địch quốc ở Tây Bắc hào hoa bậc nhất.

    Kết quả, cả hai cha con, người chết người hôn mê, Đinh gia sản nghiệp to lớn rơi vào tay của kẻ phá gia chi tử, tên quần áo lụa là, cả một gia đình như thế cuối cùng cũng tan tành….”

    “Tan tành?”

    Khuôn mặt Dương Hạo nhăn nhúm lại: “Không thể thế, quãng thời gian dài như thế, Đinh gia nói tan là tan sao.

    Đinh Thừa Nghiệp bại gia đến mấy cũng không thể nhanh như thế?

    Cho dù hắn có hút hít thuốc phiện cũng không thể nào bại hoại nhanh đến thế…………lẽ nào…..lẽ nào do hắn cờ bạc ?”

    Dương Hạo còn chưa kịp hỏi gì, Liễu bà bà cứ tiếp tục nói tiếp: “Đúng thế, tan mất rồi, sau này à, Bá châu không còn nhân vật Đinh gia số một nữa rồi.

    Hà, cái tên bại gia chi tử kia, đem cả cơ nghiệp mà Đinh lão gia vất vả khổ sở xây dựng nên đều bán đi hết, ruộng đất. trang viên, biệt trang, giải khố, nghe nói……………đến cả nhà tổ thờ cúng mà Đinh lão gia bỏ một số tiền lớn ra xây dựng, tổ tông bài vị cùng bị hắn lấy ra bán hết rồi….”

    Dương Hạo không kiềm chế được, hỏi: “Bà bà, Đinh Thừa Nghiệp tại sao lại dám bán hết cả sản nghiệp gia tổ như thế?

    Trừ phi………..hắn đã cá cược bài bạc gì, nợ một khoản tiền quá lớn?”

    Liễu bà bà lắc lắc đầu móm mém cười nói: “Mấy tên lụa là thích đánh bài cá cược, lão thân cả đời này đã từng gặp qua mấy người, hắn nếu là do cá cược, vậy cũng chẳng lấy gì làm lạ kì hiếm gặp.

    Kì lạ là lạ ở chỗ, hắn không phải nợ tiền mà phải bán cả gia tài, muốn đến Khai Phong phủ làm ăn và xây dựng ở đó.

    Ngươi nói xem, đây không phải là lạ sao, tiền của người ở Khai Phong phủ dễ kiếm thế sao?”

    Hơn nữa, việc buôn bán này lúc nào cũng phải để lại một con đường rút lui, Đinh nhị thiếu gia vốn cũng là một người thông minh, nhưng lại không biết đã bị ma đưa đường quỷ dẫn lối làm sao, còn chưa chắc chắn điều gì, đã vội đem bán cả cơ nghiệp ở Bá châu đi trước.

    Hài, Đinh lão gia chết rồi cũng tốt, nếu không, cũng sẽ bị hắn ép cho chết tức tưởi.”

    Dương Hạo trong ánh mắt chợt lóe lên, vội hỏi: “Đinh đại thiếu gia đã bất tỉnh nhân sự, nhưng còn Đinh đại tiểu thư vẫn còn ở đó, tiểu thư……..có thể để cho huynh đệ làm loạn thế sao?”

    Liễu bà bà nhăn nheo cười: “Nhà có trăm người, chỉ có một người đứng đầu.

    Nay là do Đinh Thừa Nghiệp quản lý nghiệp gia của Đinh gia, Đinh đại tiểu thư chỉ là một nữ nhi, sớm muộn gì cũng trở thành dâu nhà người ta, làm sao có thể làm chủ việc gì?

    Có một người huynh đệ bại gia như thế, cũng chỉ đành uất hận mà sinh bệnh nằm trên giường, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt thôi.

    Nói đến mới nhớ, gần đây ta còn nghe được Từ đại phu nói, Từ đại phu nhắc đến tình hình của Đinh gia hiện nay, cũng không khỏi tiếc thương.”

    Dương Hạo không khỏi có sự run rẩy trong lòng, hắn hận Đinh Đình Huấn, Đinh Thừa Nghiệp tận xương tủy, theo lý mà nói Đinh Đình Huấn quan trọng nhất với cơ nghiệp Đinh gia đã bị lụi bại đến mức này, hắn nên cảm thấy vui vẻ mới phải.

    Nhưng không biết tại sao, trong lòng hắn trái lại có chút buồn buồn, mơ hồ một hồi lâu hắn mới định thần lại hỏi: “Đinh gia tiểu thư bệnh sao?

    Tiểu thư bênh có nghiêm trọng lắm không?”

    Liễu bà bà lắc đầu nói: “Đinh gia tiểu thư bị bệnh chẳng phải nghiêm trọng gì, vị đại tiểu thư này cũng luyện võ từ nhỏ, thân thể khỏe mạnh, sức khỏe tốt lắm.

    Nghe Từ đại phu nói, tiểu thư bệnh chủ yếu là do bệnh trong tâm, ôi, anh em của tiểu thư còn tiếp tục lăn lộn như vậy nữa ta nghĩ Đinh đại tiểu thư cũng theo bước cha nàng mà sớm từ trần thôi.

    Theo ta nghĩ, nhân lúc còn thanh xuân tuổi trẻ, dung nhan lại xinh đẹp, sớm sớm gả cho người ta, cũng chẳng cần phải lo lắng cho những chuyện phiền phức nhà mẹ đẻ.

    Lúc đầu, Tư Mặc Lâm Tư Cử Nhân từng cử người đến nhờ lão thân đến Đinh gia cầu thân đấy, Đinh lão gia dường như cũng có chút đồng ý rồi, tên Tư Cử nhân dù rằng chân ngắn chân dài, nhưng gia thế cũng tốt, lại có ý thương yêu Đinh cô nương lắm, nàng cưới đi còn hơn bây giờ.

    Bây giờ nhìn mà xem đã bị tên em trai bại gia làm cho tức chết rồi………”

    Liễu bà bà nói một hồi, Dương Hạo cúi đầu duy nghĩ một hồi, lặng lẽ quyết định, trợn mắt ngẩng đầu lên cắt ngang lời nói của Liễu bà bà: “Thật không ngờ trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Đinh gia lại phát sinh nhiều chuyện đến thế…….., Liễu bà bà, ta vốn muốn đến thăm bà bà, nghe ngóng chút việc, sau đó sẽ đi bái kiến Triệu Thông Phán, hiện nay xem ra, tin tức ta đến Bá châu tạm thời không nên loan truyền ra thì tốt hơn, ta muốn trước tiên mượn tạm nhà bà bà ở lại mấy hôm, bà bà xem thế nào?”

    Liễu bà bà nói liên tục đồng ý: “Không sao không sao, nhà của ta dù hơi cũ nát nhưng ở thêm được vài người nữa.Đại quan muốn ở bao lâu thì cứ ở.’

    Dương Hạo cười nói: “Thật ra cũng không lâu lắm, bà bà, ngày mai Dương Hạo còn có một việc muốn nhờ bà bà thay ta đi nghe ngóng….”

    .......................................

    “Ngài nói tên Trư Đầu giải khố á?”

    Cao Khứ Bệnh bán quả khô uống một hớp trà, chỉ vào Trư đầu giải khố ở phía nghiêng nghiêng đối diện ở bên kia con đường, phun miếng nước bọt nới với Mục Vũ: “Hài, thôi đừng nhắc đến, vốn món buôn bán này làm rất tốt, tài nguyên rộng mở, người khác ai ai nhìn vào cũng ghen tức đỏ mắt, cũng không biết cái vị nhị công tử Đinh gia bị ma ám gì, lại một lòng một dạ nhất tâm muốn đi thành Biện Lương buôn bán, đem tất cả cơ nghiệp của cha hắn vất vả khổ sở gây dựng lên bán hết đi, đúng là bại gia, bại gia.”

    Cao Khứ Bệnh đau lòng nhức óc than thở: “Lão tử nếu mà có một người cha tốt như thế, làm sao có thể không an phận thủ thường mà sống?

    Chỉ cần trong túi có tiền bạc, nơi nào mà chẳng phải là thế giới hoa lệ, chả phải đi đến thành Biện Lương gì gì đó.

    Kết quả, ngươi xem, đến cả giải khố kiếm ra tiền như thế cũng chuyển tay bán cho kẻ khác, nhắc đến thì đúng là dâng mỡ đến miệng mèo người.

    Bỏ ra cả một đống tiền lớn chuyển cả Đinh gia đi, nhưng nào phải chuyển năm tòa giải khố cho ai xa lạ, chính là Lục viên ngoại thông gia với Đinh gia.

    Đại tiểu thư của Lục gia đã gả cho Đinh gia đại thiếu gia rồi, vị đại tiểu thư này, cũng là một nương tử xinh đẹp nổi tiếng ở thành Bá châu chúng ta.

    Đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh, nam nhân hai chân đã bị chặt đứt, lại bị trúng gió, đến giờ vẫn còn bất tỉnh nhân sự, sống chết chưa biết.

    Ngươi nói xem một tiểu cô nương còn yêu kiều như thế, ngày tháng sau này làm sao sống tiếp……”

    Mục Vũ không nhẫn nhịn được nói: “Không lo ăn không lo mặc có gì mà không thể sống được chứ.

    Ngươi mau nói tiếp, mau nói tiếp.”

    Cao Khứ Bệnh liếc hắn một cái, khinh thường nói: “Trẻ con tóc có mỗi chỏm, ngươi thì hiểu cái quái gì, sống qua ngày tháng không chỉ có ăn uống thôi?

    Hắc hắc, đợi khi nào tóc ngươi mọc dài đủ rồi, tiểu tử ngươi sẽ biết.”

    Hắn cười mấy tiếng, quay lại chủ đề chính: “Lục gia vốn là buôn bán vải vóc tơ lụa, mắt nhìn thấy sự buôn bán phát đạt của giải khố Đinh gia, liền đem trang viên vải vóc bỏ đi hết, chuyển sang tiếp tay với năm tòa giải khố.

    Ngươi nói xem nếu ngươi không hiểu việc buôn bán này, thì nên cố gắng giữ lại và sử dụng người cũ, Lục viên ngoại trái lại không như thế, lúc đầu trong án phạm của Từ Mục Trần Từ đại trưởng quầy, nghe nói có rất nhiều người cũng dính dáng và không sạch sẽ, vì thế mấy kẻ đó Lục viên ngoại không muốn dùng bất cứ kẻ nào.

    Ngu xuẩn quá, Thuyết Thư tiên sinh cũng đã từng nói trong Ngõa Tử rằng, nước trong quá thì không có cá, người kĩ tính quá không có đồ đệ, ngươi xem Đinh lão gia người ta, đó mới là một người sáng suốt, lúc đầu tội chỉ phạt duy nhất một kẻ Từ đại trưởng quầy thôi, giải quyết xong, các giải khố lớn khác vẫn tiếp tục kinh doanh, vừa không truy cứu tiếp chuyện đã qua, các trưởng quầy và bọn tiểu nhị ở các giải khố khác, ai cũng cảm kích ân nghĩa của Đinh lão gia, vì thế hết lòng hết dạ vì hắn mà bán mạng làm việc.

    Lục viên ngoại thì hay rồi, những người cũ kia một kẻ hắn cũng không tin tưởng, muốn sa thải toàn bộ bọn họ, lại tìm những người mới, hơn nữa còn muốn lãi với bọn họ, tìm cách bẫy bọn họ, chỉ muốn theo dõi soi xét bọn họ đến chút tiền xin nghỉ hắn cũng tiếc không chi.

    Tính ra thì cũng không bị đổ nhưng nói đến mưu cao thâm thúy thì hắn còn thua xa so với Đinh lão gia người ta.

    Tân trưởng quầy còn chưa mời được từ bên ngoài về, hắn lại muốn tính toán rõ ràng những thông tin từ những người cũ tiết lộ ra ngoài, những trưởng quầy, quản sự của các giải khố mắt thấy Đinh gia không tiếp tục quản lí, Lục gia lại hoàn toàn không hiểu việc buôn bán làm ăn này, còn muốn tuyệt đường sống của bọn họ, mạnh dạn nhân lúc hai nhà vừa mới giao nhận quyền tiếp quản, rất nhiều nhưng món nợ không rõ ràng, nhân cơ hội đem hạng mục của món nợ sửa chữa thiêu hủy hết.

    Từ đó mà tham ô một số lượng lớn tiền bạc hàng hóa đi theo.

    Các trưởng quầy quản sự đều một suy nghĩ giống nhau, mấy tên tiểu nhị tính toán mấy thứ tạp phẩm cũng không phải đèn tiết kiệm dầu,cấp trên có lợi, hôm nay ngươi trộm một ít ngày mai ta cũng cắt xén một ít, công phu chẳng mấy chốc có thể như kẻ trộm ăn cắp hết làm trắng tay hoàn toàn tất cả những món lời trước nay của giải khố.

    Lục viên ngoại lo lắng tức giận, cũng bị ngã bệnh, Lục gia lại còn đi báo quan, quan phủ tiếp án chuẩn bị xét xử, đóng cửa các giải khố, nhưng có thể thu lại được bao nhiêu thì biết bấy nhiêu thôi.Lục gia lần này tiêu rồi, nguyên khí bị tổn thương, sợ là cũng lụi bại.”

    Cao Khứ Bệnh nói một cách hưng phấn vui vẻ, bàn bên cạnh có một người thanh niên mặc áo khoác lụa, ngồi quay lưng lại với họ đang nghe từng chữ không sót.

    Đến khi Cao Khứ Bệnh khoa trương về giỏ quả khô, liền rời khỏi bàn trà, người đó vứt lại mấy đồng tiền trà, rồi cũng khoát tay đi thong thả về phía đường lớn.

    Đứng ở một nơi xa xa, hướng về Trư đầu giải khố ở bên kia đường trầm mặc không nói.

    Chỉ chốc lát sau, Mục Vũ kết thúc câu chuyện trả tiền trà cũng đi theo sau, nghe thấy sau mình có tiếng dừng lại nhẹ nhàng, người thanh niên quay đầu cười một cách buồn rầu, lạng lùng nói: “Trời làm sai vẫn có thể sống, bản thân làm sai không thể sống.Đinh Thừa Nghiệp hại người hại mình, tự tuyệt con đường sống.

    Tiểu Vũ, ngươi nói ra lần này quay lại nơi đó, có quá độc ác hay không?”

    “Vậy thì có làm sao!”

    Mục Vũ nói một cách hồn nhiên không do dự: “Nam nhân không họ, như tấc thiếc không sắt.

    Nữ nhân không có họ, không đáng quan tâm.

    Đại trượng phu phải biết để ân oán phân minh.

    Đại nhân, chỉ cần lão gia ra lệnh, Mục Vũ một mình cũng có thể bước vào Đinh gia, lấy đầu của Đinh nhị thiếu gia và Nhạn Cửu mang về, để rửa hận cho đại nương và lão phu nhân có linh trên trời.”

    Khi đó dân gian phương Bắc thường xưng phu nhân trong phủ phần nhiều xưng hô theo đại vị là đại nương, nhị nương……Lạc Đông Nhi là vợ cả của Dương Hạo, Mục Vũ tự nhiên cũng xưng hô một tiếng đại nương, vị đại nương này với đại nương đời sau xưng hô có phần không giống nhau.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Lấy tính mạng của bọn họ cũng không phải dễ, nhưng cứ như vậy, sự nghi ngờ trong lòng ta cũng chẳng thể nào làm rõ ràng.

    Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, đã lâu như vậy ta vẫn đợi được, chỉ còn có mấy ngày nữa, hãy đợi đến khi Liễu bà bà nghe ngóng được tin tức rồi tính tiếp.”

    Hai người đang nói chuyện,Mỗ Y Khả tay đeo một giỏ nến thơm đi từ trong một cửa hàng đi ra, vừa mới đi vào trong cửa hàng bán trà ngó nghiêng một cái, liền thấy Dương Hạo đang đứng ở đầu đường, liền vội vàng chạy về phía hắn, nói: “Lão gia, nến thơm giấy bạc, vàng tiền đã mua đủ cả theo lời lão gia dặn dò.Nô tì mua đủ rồi.”

    “Được, chúng ta đi thôi.”

    Dương Hạo sải bước đi về phía đầu phố, mắt nhìn thấy chiếc xe của mình đang ở trước mặt, gần chiếc xe có hai người đang vội vàng đi ra từ trong một cửa hàng ở đầu đường, Dương Hạo vừa nhìn lập tức quay người cúi thấp đầu xuống.

    Mỗ Y Khả và Mục Vũ vô cùng cảnh giác, biết hắn gặp phải người quen không muốn lộ thân phận của mình, bước chân không dừng lại, cứ hướng về phía chiếc xe mà đi, Dương Hạo thong thả bước như một người bộ hành đi trên đường, chầm chậm lùi về một bên.

    Hai người từ trong nhà bán da bước ra chính là Lục thiếu phu nhân và Lan nhi.

    Lan nhi đầu cài một chiếc trâm, trên người mặc một bộ quần áo màu xanh đi theo sau Lục Tương Vũ.

    Lục thiếu phu nhân mặc một bộ áo lụa Hồ Lĩnh, chiếc váy tương thủy, bước đi nhẹ nhàng, thân hình yểu điệu, chiếc trâm cài trên đầu bằng vàng lắc lư theo từng bước chân của phu nhân, càng thêm vài phần xinh đẹp.

    Dương Hạo liếc mắt nhìn vội vã thoáng qua, thấy vị Lục thiếu phu nhân vốn thân hình đầy đặn tròn trịa vậy mà hôm nay thấy gầy gò đi nhiều quá, khuôn mặt trái xoan, đôi lông mi cong cong, khuôn mặt có chút gì u ám mờ mịt như bị sương mù bao phủ.

    Chủ nhân nô tì đều chưa từng chú ý Đinh Hạo giả dạng một nam nhân bình thường, chỉ nghe thấy Lan nhi nói: “Thiếu phu nhân, cái da hồ ly đó quả là đẹp quá, rất xứng với dáng người của phu nhân, mười hai lạng cũng đáng mà, thiếu phu nhân tại sao không mua nó?

    Nghe nói mùa đông ở Khai Phong phủ vô cùng lạnh giá.”

    Lục Tương Vũ nhẹ lắc lắc đầu, chỉ buồn bã vô cớ mà thở dài, rồi đi về phía chiếc xe đang đợi ở bên đường.

    Dương Hạo với vị Lục thiếu phu nhân từ trước đến nay chưa từng có sự nghi ngờ nào.

    Lục thiếu phu nhân và Đinh Thừa Nghiệp sớm đã có gian tình, nhưng mà có suy tính, người trước người sau cũng càng thêm chú ý đến bản thân lời nói và hành vi của mình, vì thế người người trong ngoài Đinh phủ đều nói vị thiếu phu nhân này đoan trang tiết lễ, ai lại nghi ngờ nàng và tiểu thúc của mình có tình riêng.Những kẻ tì nữ hầu hạ cận thân ở bên trong đương nhiên cũng có phát hiện, việc xấu của chủ nhân cũng không phải chuyện bọn họ dám nói oang oang ra ngoài, trước nay đại quản sự Nhạn Cửu đã dặn dò kĩ, còn có kẻ nào dám ăn nói lung tung nữa, vì thế Dương Hạo về điều này không biết chút gì.

    Lúc đầu hắn bị bắt quay về Đinh phủ bị vu oan hãm hại, cũng từng suy nghĩ đến từng kẻ đáng nghi ngờ, nhưng vị Lục thiếu phu nhân trong đầu hắn chỉ là thoáng qua rồi loại trừ ngay.

    Không chỉ là vị Lục thiếu phu nhân bình thường che giấu tốt, hơn nữ, hắn không nghĩ ra lý do để Lục thiếu phu nhân hãm hại hắn.

    Đinh Thừa Nghiệp đối phó với hắn, rõ ràng là do đố kị hắn đang dần dần được trọng dụng, Đinh Đình Huấn đã có ý muốn để hắn đến nhận tổ tông, lo lắng sẽ ảnh hưởng đến quyền lợi của hắn.

    Mà Lục thiếu phu nhân là phu nhân nguyên phối của Đinh Thừa Tông, ả ta nếu giúp đỡ cho Đinh Thừa Nghiệp đối phó với mình, với ả cũng chẳng có lấy một chút tốt đẹp nào.

    Đinh Thừa Nghiệp một khi đã làm chủ gia đình, nàng là trưởng dâu càng nên đứng về phía này, trái lại chẳng bằng bản thân chịu để Đinh Thừa Tông làm chủ sự.

    Ả vốn là một người thông minh trí tuệ, làm sao lại làm ra một việc ngu xuẩn như thế?”

    Dương Hạo chưa từng nghĩ đến, người thông minh làm ra chuyện ngu xuẩn, so với người ngu xuẩn còn kinh khủng hơn.

    Lục Tương Vũ một khi đã dính bùn, đem thân mình gửi gắm cho tên ăn chơi kia, thì sẽ càng lún sâu vào bùn lầy, bị tên vô lại Đinh Thừa Nghiệp lấy chuyện hai người tư tình ra mà uy hiếp, đã sớm không còn làm chủ được bản thân nữa.

    Lục Tương Vũ và Lan nhi lên chiếc xe ngựa, liền đi thẳng về phía đường lớn.Dương Hạo cũng lên chiếc xe bình thường đi thuê của mình dặn dò: “Đi theo chiếc xe kia ra khỏi thành, nhưng phải giữ một khoảng cách, không được để bị bọn họ để ý.”

    Mỗ Y Khả tò mò, nhìn theo chiếc xe đi phía trước, nhỏ nhẹ hỏi: “Lão gia, lão gia quen những cô gái kia à?”

    Dương Hạo khẽ gật đầu, Mỗ Y Khả mở to đôi mắt tròn xoe, khen khẽ: “Đúng là những nương tử xinh đẹp khó tìm.”

    Dương Hạo nhẹ mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

    Mỗ Y Khả nhất thời lại lo lắng, nàng có lẽ không biết thân phận của Lục Tương Vũ, chỉ cảm thấy vị tiểu nương tử gặp trên đường phong thái thướt tha, yêu kiều diễm lệ, tư thái ung dung quyến rũ, y phục ăn mặc thể hiện rõ là thân phận của một nhà giàu có.Dương Hạo không dám gặp mặt nàng, nhưng lại muốn đi theo nàng, thật khó đoán định quan hệ trước đây giữa hai người.

    Nếu như vị tiểu nương tử xinh đẹp này là mối quan hệ thân thiết cũ của lão gia nhà mình, vậy…………, cô gái thân phận như vậy, tư thái như vậy, chắc chắn không phải là nô tì hoặc thê thiếp gì đó, lần này lão gia áo gấm về quê, hai người một khi tình cũ nối lại, vậy địa vị của Đường cô nương có nguy cơ bị nguy hiểm rồi.

    Mỗ Y Khả lúc này suy nghĩ, vẫn muốn Dương Hạo chỉ có một mình Đường Diễm Diễm thôi,vừa thấy Dương Hạo có thái độ ám muội nàng liền lập tức thấy trong lòng tức giận, hậm hực nói: “Nhưng mà……Nhưng mà vị cô nương này dù rằng dung mạo xinh đẹp, thì cũng không so được với Đường cô nương, vẫn còn kém xa.”

    Dương Hạo tất nhiên cũng hiểu được dụng ý của nàng, hắn cả đường đi cứ theo chiếc xe của Lục thiếu phu nhân xuất thành, nhớ đến Dương Thị và Đông Nhi, trong lòng đau khổ không ngừng, nhưng bị tên tiểu nha đầy ngây thơ trêu chọc, hắn lườm Mỗ Y Khả một cái, lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Nha đầu cứ tự cho mình là thông minh, lại đang suy nghĩ lung tung gì thế hả?”

    Mỗ Y Khả đỏ cả mặt, thè lưỡi không dám nói gì.

    Dương Hạo khẽ thở dài một tiếng, khoát tay áo, khuôn mặt cô đơn dựa vào lưng ghế, nhắm hai mắt lại nói: “Ta với nàng ta…..không có chuyện gì không có quan hệ gì cả, ta chỉ là……gặp lại nàng ta, liền nhớ đến một số người, một số chuyện thôi……..”

    Xe đã ra khỏi thành, trên con đường tuyết tiếng bánh xe lạch cạch xóc nảy lên, Lục thiếu phu nhân ngồi bên trong xe, tay chống cằm, nhìn qua cửa sổ đã cuốn rèm lên một mảnh trời trắng mờ mờ, một cánh đồng mênh mông bát ngát ngẩn người mà suy nghĩ.

    Ả hiện nay vẫn đang ở trong đại viện Đinh gia, sau khi Đinh Thừa Tông được Đinh Ngọc Lạc đưa đến hạ trang nghỉ ngơi, Lục Tương Vũ trong lòng có ma, không dám ngày ngày đến gặp hắn, liền tìm một lý do vẫn ở lại trong đại viện Đinh gia.

    Dù rằng lúc này chỉ một hành động cũng đưa đến không ít thị phi, có ảnh hướng đến danh tiếng hiền thê mà ả luôn luôn xây đắp đến nay, ả cũng không quan tâm được đến nhiều việc như thế.

    Bây giờ khế ước của đại viện Đinh gia cũng đã sang tên sang tay cho người ta, trước khi mùa xuân đến phải dọn toàn bộ ra ngoài, sản nghiệp của Đinh gia ở Bá châu chỉ còn sót lại mỗi biệt viện hạ trang mà Đinh Thừa Tông đang tịnh dưỡng.

    Đinh Ngọc Lạc đã nói rõ ràng, tuyệt đối không theo tên nghịch tử đã dám bán cả cơ nghiệp tổ tông đi Khai Phong, muốn đem theo huynh trưởng của mình đến Tràng hạ viện để sống qua ngày, khiến cho Lục Tương Vũ trong lòng hoảng sợ, không biết bản thân nên đi đâu theo ai.

    Nghĩ tới đây, Lục Tương Vũ trong lòng có chút đau khổ, khi vừa mới gả cho Đinh gia, ả là một thiếu phu nhân được tôn trọng biết bao nhiêu, nhưng mà bây giờ……….bây giờ coi là thân phận gì chứ, lại có thể ở trước mặt kẻ khác khoe khoang thân phận gì đây?

    Lúc đó, chính là đêm tân hôn yến tiệc, nhưng chỉ vì gia nghiệp của Đinh gia, Đinh Thừa Tông vẫn đi ra ngoài bình thường, đi một chuyến ít nhất đến mười ngày hay nửa tháng, ả còn đang thanh xuân tuổi trẻ, lại tính tình hoạt bát, được làm thiếu phu nhân, tường cao đại viện chẳng được ra ngoài, từng ngọn cỏ cành cây trong vườn ả đã nhìn quen rồi, nhìn đến phát ghét lên…..”

    Đang lúc còn cô đơn nhàm chán đó, tiểu thúc của ả liền tấn công nàng với những lời ong tiếng ve, những lời ngọt tiếng ngọt dụ dỗ ả.

    Đinh Thừa Nghiệp và ả tuổi tác gần nhau, lại không giống như huynh trưởng của hắn bình thường chẳng bao giờ nói cười trêu đùa, nghiêm chỉnh chán ngắt.

    Nhắc đến cầm kì thi họa, thổi sáo đánh đàn, thưởng hoa thưởng nguyệt mấy bản lĩnh này càng chẳng có chút tài hoa nào.Cứ thế thường xuyên qua lại, cũng không biết bị quỷ ám che mắt thế nào, lại nửa đẩy nửa kéo để hắn dễ dàng chiếm lấy thân thể mình.Vốn tưởng bản thân dựa vào mối tình cảm này có thể dựa dẫm vào hắn, ít nhất không có danh phận gì thì cũng có thể được hắn yêu thương che chở, tướng mạo tư thủ, ai ngờ…….”

    Lục Tương Vũ nghĩ đến đây mà thấy đau đớn từ tận trong đáy lòng cười : “Ai ngờ được đúng là oan gia, tới khi tay không mới thấy quý trọng.

    Những lời nói ngon nói ngọt để chiếm lấy thân thể ta, lại còn mặn nhạt bức ép ta đồng mưu với hắn, làm ra việc vô liêm sỉ mưu sát hãm hại thân phụ.

    Nhưng bây giờ hắn một tay nắm quyền lực Đinh gia, lại không để ta trong lòng, ngày thường đối với những kẻ tiện nhân cúi đầu hầu hạ còn thân thiết nhiệt tình hơn cả với ta.”

    Đáng hận tay ta còn mê say chưa tỉnh ngộ, chỉ biết hắn vẫn còn nhớ đến tình cũ, đem năm tòa giải khố chuyển lại cho cha ta, là muốn để cho cha ta được thuận lợi làm ăn.

    Ta phí tâm hao lời khuyên nhủ, khuyên cha ta bán lại nhà vải tơ lụa tiếp nhận Bàn hạ giải khố, ai ngờ rằng, năm nhà giải khố nói phá sản là phá sản.

    Mấy tên trưởng quầy quản sự lại dám ăn cắp hết tất cả tài sản của giải khố, chỉ để lại một cái vỏ rỗng không cho cha ta, hại cha ta tức giận mà sinh bệnh Lục Tương Vũ ta hiện này trở thành kẻ thù trong mắt cha mẹ huynh đệ.

    Bây giờ quay lại thăm bênh tình phụ thân, mà đến……đến cửa lớn cũng không thể bước vào một bước..”

    Lục Tương Vũ hai mắt đẫm lệ long lanh, đột nhiên nhớ đến Nhạn Cửu đại quản sự nhiều năm qua vẫn một lòng đôn đốc trông nom năm nhà giải khố.

    Mấy tên trưởng quầy quản sự đó chắc đều là tâm phúc của hắn, tại sao lại để cho chúng chạy thoát?

    Lẽ nào,………, vừa nghĩ như vậy, ả đột nhiên rùng mình một cái, không dám tiếp tục suy nghĩ thêm nữa.

    Bây giờ nàng khổ sở không nơi nương tựa, không quen biết ai, chỗ dựa duy nhất bây giờ là Đinh Thừa Nghiệp, nếu Đinh Thừa Nghiệp thực sự chẳng qua là lợi dụng ả không chút thương tiếc, ả làm sao sống tiếp?

    Cách đó một quãng xa, chiếc xe của Dương Hạo không vội mà cũng không chậm đang theo phía sau, mắt thấy phía trước là một cái ngã ba đường, Dương Hạo khẽ giọng dặn dò: “Đi về phía trái.”

    Mỗ Y Khả nghe thấy như trút được gánh nặng, đột nhiên cười nói: “Chúng ta không đuổi theo nàng ta nữa sao?



    Dương Hạo nhìn theo bóng núi mơ hồ ở nơi xa, trong mắt có ánh gì mông lung nói: “Không, chúng ta……….

    Đi núi Kê Quan!

    Chương 228😀ạ tầm (Tìm kiếm trong đêm)

    Trên đỉnh núi Kê Quan.

    Hai ngôi mộ đã bị tuyết phủ trắng ngần.

    Phía trước mộ khoảng tầm ba thước lộ ra một mảng đất hoàng thổ, vài ngọn cỏ dại, ánh đỏ phía trước mộ là cỏ dại đã khô vàng.

    Những đám tro vàng hóa bay lên, lượn vòng quanh trước nến thơm phần mộ một vòng, theo gió bay đi,, trôi nổi hòa vào giữa rừng cây hoang dã cô độc trong mùa đông giá.

    Dương Hạo quỳ gối trước phần mộ của Dương Thị, kiên nhẫn đem vàng tiền, bạc tiền từng cái một vứt vào trong đống lửa, Mục Vũ cúi đầu im lặng một hồi, cất bước lên phía trước, khẽ nói: “Đại nhân, có cần tìm người đến nhặt vànghu cốt không, đưa lão phu nhân và đại nương chuyển khỏi nơi núi hoang dã này.”

    “Chuyển đi đâu?”

    Dương Hạo tiện miệng hỏi, Mục Vũ liền ngẩn người.

    Dương Hạo nói: “Ta không muốn để cho họ phải theo ta bôn ba tứ xứ, chuyển đến chuyển đi.

    Đợi khi nào ổn định lại sẽ tính tiếp.

    Thực ra……

    Thật sự phải nói, nơi này là quê hương của ta và họ.

    Cho dù ra có đi đến nơi nào đi nữa, lá vẫn rụng về cội, dù sao cũng sẽ quay lại nơi đâu, mộ phần nên xây ở nơi này.

    Nhưng, ở nơi này, ta không bao giờ muốn tới ở nơi này, ở đây đã…….đem đến cho họ quá nhiều kí ức đau khổ.

    Ta nghĩ nhất định sẽ có một ngày đưa họ rời khỏi nơi này đến nơi sơn thủy hữu tình, vĩnh viễn ở lại nơi đó, nhưng hiện tại thì chưa được, ta vẫn còn chưa biết ta có thể đặt chân đến nơi nào nữa.

    Mỗ Y Khả buột mồm thốt lên: “Đại nhân, hay chúng ta đưa lão phu nhân và đại nương chuyển đến Lô Lĩnh Châu thì sao?”

    Dương Hạo nhìn vàng tiền bạc tiền trong đám lửa đang dần dần hóa thành tro, lẳng lặng nói: “Vậy cũng được…….đợi khi nào ta có thể quay lại rồi tính.”

    Kim tiền bạc tiền đã vứt hết vào trong lửa, ngọn lửa rừng rực cháy, trong con mắt hắn dường như cũng có một ngọn lửa đang tư từ cháy bùng.

    Khi đám tro bụi đã tàn, Dương Hạo tiện tay vơ lấy một nắm tuyết, nắm chặt trong tay, nắm tuyết đã nén thành một nắm tròn, giống như chiếc bánh mai tử thước tống.

    Hắn đặt nắm tuyết nhẹ nhàng lên phần mộ của Đông Nhi, nhìn bồi hồi vào hai tấm mộ, rồi quay người đi thẳng về phái chân núi, Mỗ Y Khả và Mục Vũ cũng vội vàng theo đằng sau.

    Đường núi gập ghềnh lại có nhiều tuyết, lên núi không dễ xuống núi càng khó khăn, Dương Hạo đi được vài bước bỗng cất giọng hát một bài há.

    Bài hát đó âm điệu cổ xưa, tiết tấu đơn giản, nghe vào có cảm giác đau thương thê lương khó nói hết: “Gió xuân động lòng xuân, nước mắt ướt rừng núi.

    Rừng núi muôn kì thú, Dương điểu cất thanh âm………..băng sông dày ba tấc, tuyết phủ dày ngàn thước.

    Trong lòng ta như tùng bách, tình quân tử vẫn còn nguyên…’

    Dương Hạo cũng không thuộc lắm lời ca, bài ca chỉ hát được mấy câu đã bị lạc điệu, nhưng hắn hát là để tỏ nỗi niềm trong lòng.

    Mấy câu hát trái lại khi hát lên, vô cùng thê lương.

    Mỗ Y Khả lẳng lặng đi theo sau hắn, nghe hắn hát, cũng khẽ nói với Mục Vũ: “Lão gia hát gì thế, là một bài hát tế à?”

    Mục Vũ không hiểu giả bộ hiểu, nói: “Thế mà còn cần nói à, một bài hát bi thương như thế, không phải bài tế thì là gì?”

    “Đó không phải bài hát tế” Dương Hạo đột nhiên dừng bước chân quay đầu lại cười: “Bài hát này gọi là , bài hát rất hay, là bài mà Đông Nhi thích hát nhất.

    Trước đây, nàng chỉ khi nào vui vẻ mới lặng lẽ hát một mình bài hát này.

    Ta cứ hi vọng, sẽ có một ngày nàng có thể vui vẻ mà hát cho ta nghe.

    Bây giờ, ta có là muốn hát cho nàng nghe thôi.”

    Dương Hạo xoay người bước về phía trước, lại hát lại từ đầu bài hát đó những ca từ như rời rạc, âm thanh cũng hoàn toàn không còn điệu nữa: “Gió xuân động lòng xuân, nước mắt ướt rừng núi.

    Rừng núi muôn kì thú, Dương điểu cất thanh âm………..băng sông dày ba tấc, tuyết phủ dày ngàn thước.

    Trong lòng ta như tùng bách, tình quân tử vẫn còn nguyên…’

    Mỗ Y Khả chầm chậm đi đằng sau lưng, nhìn thấy bóng sau lưng Dương Hạo cô đơn lặng lẽ, nghe hắn hát bài hát cô đơn, không biết tại sao, đôi mắt liền đong đầy nước mắt, trong lòng có cảm giác đau thương không tên.

    Dựa vào sự mẫn cảm của một người con gái, nàng dường như có thể đọc được tình cảm đau thương của Dương Hạo, nhưng lại không nói ra thành lời, nói không rõ được, vì thế những cảm giác của những lời nói đó liền hóa thành hai hàng nước mắt.

    Mục Vũ cứ bước đi bước đi, lơ đãng nhìn xung quanh, không khỏi giật mình, hắn nhìn Dương Hạo không chú ý, liền khẽ tiếng cười nhạo: “Con gái các người chỉ thích khóc lóc, đại nhân còn chưa rơi lệ, ngươi khóc cái gì chứ?”

    Mỗ Y Khả đưa ống tay áo lên lau dòng nước mắt, trợn mắt nhìn hắn một cái: “Ta vui buồn ngươi quản được đấy.”

    “Đại nhân, lão thân đã nghe ngóng được rồi.

    Đinh đại thiếu gia và đại tiểu thư, bây giờ đang ở tại hạ trang.Vương Hạ trang là một biệt vườn hạ trang của Đinh gia, không khí yên tĩnh thanh bình, hơn nữa cách Phách châu thành rất gần, cũng là để tiện đến mời danh y.Ôi, trang viên này, hôm nay đã là tài sản trang viên duy nhất còn sót lại mang tên Đinh Thị.”

    “Bà bà vất vả rồi, trong Vương hạ trang viên ngoài Đinh đại thiểu gia và đại tiểu thư, còn có mấy người nữa?”

    “Trang tử không lớn, ngoài những điền hộ trong thôn, thì chính là trang viên của Đinh gia.

    Trang viên không lớn, chỉ là một sân tam tiến, có bốn người trưởng công, một tào nương, một đôi vợ chồng già trông cửa, thêm hai con a hoàn tiểu Thanh, tiểu Nguyên, ngoài ra chỉ có đại thiếu gia và đại tiểu thư….”

    “Tiểu Nguyên?

    Tiểu Nguyên không phải vốn hầu hạ cho đại thiếu phu nhân sao, tại sao phái đến hầu hạ đại thiếu gia ?”

    “Cái này……Lão thân cũng không biết, lão thân sai mấy kẻ thuộc da đi giúp thăm dò, mấy tên tiểu Hồ Tôn, không hiểu được chuyện nhỏ nhặt ở trong đại viện hào môn đâu.”

    “Ồ………đa tạ bà bà, tối nay, ta muốn đi ra ngoài một chút.”

    Đem khuya người vắng, Vương Hạ trang.

    Vì dự định dời vào Kinh thành, lại có một nguồn vốn hùng hậu nên bọn họ nhanh chóng nhập vào đòan người thương cổ địa phương, Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu dốc hết sức, cướp đoạt tất cả, chỉ còn hận một điều là trước khi ra đi không phân chia mảnh đất thành ba phần mang theo được.

    Đinh gia hai đời phụ tử, danh tiếng tốt tính ra cũng hơn mười năm mới có thể gây dựng nên, thậm chí nhưng mối quan hệ tốt đẹp với các điền hộ, trưởng công, tất cả đều bị bọn chúng tiêu diệt tận gốc không chút thương tiếc.

    Trái tim bọn chúng sớm đã bay đến phủ Khai Phong nơi hào hoa hơn gấp trăm lần so với Phách châu rồi.

    Bọn họ mong muốn, sau lưng có sự chống đỡ giúp sức của thực lực lớn mạnh như Đường gia, một khi đến Khai Phong phủ sẽ nhanh chóng có thể mở mày mở mặt, trở thành người có danh tiếng lưu truyền ở nơi đó.

    Khi Đinh Thừa Nghiệp từ trong tổ từ đưa những linh vị tổ tông ra, đến cả ngôi nhà từ thờ tổ tông cũng bị hắn bán mất, Đinh Ngọc Lạc chạy đến cản trở cũng chẳng có kết quả, chỉ đành tỏ thái độ cương quyết, quyết không theo hắn kẻ tội nhân của gia tộc Đinh thị vào kinh, nàng muốn ở lại Bá châu thành này để chăm sóc cho huynh trưởng.

    Đinh Thừa Nghiệp vui vẻ vì huynh trưởng và tỷ tỷ không còn cản trở trước mặt mình, thuận buồm xuôi gió làm ăn nên đồng ý ngay.

    Cho dù nói thế nào, Đinh Thừa Tông vẫn là con trưởng của Đinh gia.

    Đinh Ngọc Lạc dù là thân phận nữ nhi, bây giờ lại vẫn chưa lấy chồng, về mặt thể diện cũng không thể quá khó coi, Đinh Thừa Nghiệp nếu không tính toán đến tình thân máu mủ, cũng không thể làm một cách quá đáng, vì thế không đem tiểu trang viện này bán nốt, mà giữ nó lại cho Đinh đại tiểu thư.

    ăng sáng lặng lẽ leo lên giữa không trung, Đinh Ngọc Lạc vừa đi ra từ trong phòng của ca ca, đang từng bước đạp lên ánh trăng như sương, âm thầm đi trong hành lang, từng bước chậm rãi đi vào trong một đình nhỏ bằng gỗ -- Lũ Không Đình, từ đó ngắm nhìn lên trăng sáng đang lung linh trên bầu trời, thở dài một tiếng.

    Mặc dù nàng không ngừng mời thầy mua thuốc,dùng hết cách biện pháp., nhưng bệnh tình đại ca vẫn trước sau như một, không hề có sự biến chuyển, nàng bây giờ cũng đã có chút thất vọng.

    Trăng sáng trên trời cứ lạnh lùng sáng trong, nhìn trăng lòng người cũng trở nên tĩnh lặng, nàng trái lại cảm thấy trái tim băng giá.

    Đinh gia đã bị tên huynh đệ khuynh gia bại sản kia chà đạp không còn gì nữa, Đinh gia vốn là một cây đại thụ bóng lớn vốn bây giờ nhìn lại vẫn có vẻ tráng kiện mạnh mẽ, vẫn có vẻ cây cối xum xuê um tùm, nhưng nó đã bị nhổ tận gốc, loại giả tưởng này còn lừa dối, chống đỡ được đến bao giờ nữa?

    Đinh Ngọc Lạc vốn vẫn mong mỏi bệnh tình đại ca có biến chuyển tốt, chỉ cần đại ca tỉnh lại, có thể lấy thân phận huynh trưởng của Đinh gia danh chính ngôn thuận lấy lại quyền nắm quyền thống trị gia tộc.

    Ngừng những hành vi ngu xuẩn cuồng dại của Đinh Thừa Nghiệp, nhưng…….kì tích cuối cùng vẫn không xuất hiện………

    Nàng Đinh Ngọc Lạc vẫn một lòng cao hơn cả trời xanh, vẫn một thân có học thức có khi hơn cả bọn mày râu kia nhưng cũng thế nào?

    Nàng chỉ là một người con gái, thân phận nữ nhi, thân đã ở gia đình này, vĩnh viễn không thể thay đổi để nàng lên làm chủ gia đình, nhưng kẻ làm chủ lại trơ mắt gạt Đinh gia rơi xuống vực sâu, nàng cũng chỉ đành trơ mắt nhìn………..

    Nghĩ đến việc đau lòng này, Đinh Ngọc Lạc tràn đầy phẫn nộ không biết bộc lộ ra sao, đột nhiên tung một quyền về phía cột đình, “bịch” một tiếng vang lên, tuyết đọng trên mái đình bị rơi xuống, một cảm giác đau đớn từ nắm tay truyền đến.

    Trong lòng nàng những đau khổ tích trữ lâu nay dường như tìm được cách để giải toả, đột nhiên nàng lại tung thêm mấy quyền nữa, hung hăng mà đánh vào cột đình.

    Những cơ thịt trên đầu quyền đã bị cọ xát, những giọt máu tươi chảy ra, từng nỗi đau trong tim nàng theo đó mà truyền ra ngoài, có một cảm giác khoan khoái, nàng lại đánh thêm một quyền nữa, đột nhiên trượt ra ngoài nàng ôm lấy cột đình mà khóc nức nở.

    “Tiểu thư……”

    Tiểu Nguyên đã nhìn thấy từ đằng xa, vội vàng cất bước chạy tới, liền bị tiểu Thanh giữ lại…

    “Tiểu Thanh tỉ?”

    Tiểu Thanh nhẹ nhàng lắc đầu, nàng từ nhỏ đã theo hầu hạ Đinh Ngọc Lạc, tình cảm với Đinh Ngọc Lạc như chị em thân thiết, vốn càng hiểu tâm sự trong khoảng khắc này của Đinh Ngọc Lạc hơn tiểu Nguyên.Nàng âm thầm nhìn Đinh Ngọc Lạc đang phủ phục cả người ôm lấy cột đình khóc lóc nức nở, thở dài, khẽ nói: “Tiểu Nguyên, không được qua đó, để cho tiểu thư khóc một lúc nhé, trong lòng tiểu thư….đau khổ lắm.”

    “Ồ!”

    Tiểu Nguyên nhìn bóng người Đinh Ngọc Lạc lờ mờ, buồn bã lắc đầu, đi theo tiểu Thanh vừa định quay người đi, liền thấy trước mắt có hai bóng người cao lớn đang lẳng lặng đứng đó.

    Hai vị cô nương cả kinh ngạc nhiên không biết làm thế nào.

    Tiểu Nguyên đang kinh ngạc chưa kịp nói lên lời, một bàn tay to lớn liền bịt miệng nàng lại, tiểu Thanh cũng đã từng theo Đinh Ngọc Lạc học qua chút ít võ nghệ, cũng to gan hơn một chút so với tiểu Nguyên, thấy có việc không ổn liền lập tức lùi về phía sau, hai chân nàng vừa dừng lại,nhún người nhảy lên, thân thủ khéo léo như hồ ly , hai chân rất có lực, nhún một cái đã nhảy xa hai thước, đối với một đại cô nương thân thể yêu kiều như vàng mà nói đã là đã rất đáng khen rồi.

    Nhưng nàng vừa nhảy lên, lại trực tiếp nhảy vào trong lòng một đại hán, tên đại hán đó chẳng có chút thương hoa tiếc ngọc gì, một nắm tay nắm lấy eo của nàng, thò bàn tay to lớn ra, định chém một đao xuống, tiểu Thanh lập tức giống như một bức tượng gỗ nằm im, cả người đều mềm oặt đi.

    Tiểu Nguyên đáng thương bị một bàn tay to nắm lấy cả khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ lộ ra hai con mắt tròn kinh hãi, tuyệt vọng nhìn vào bóng đen cao lớn uy lực ở trước mặt, “cưỡng bức trước rồi mới giết”, “diệt khẩu phi tang chứng cứ”, “bắt làm áp trại phu nhân”,….

    Rất nhiều những câu chuyện truyền kì về đạo tặc, lục lâm hảo hán từ lớn đến nhỏ từ trước đến nay, cứ thế hiện lên trong đầu, dường như sắp dọa cho nàng chết ngất, nhưng mãi mà vẫn chưa bị hôn mê………

    Mục Vũ từ trong bóng tối chầm chậm bước ra, lắc lắc ngón tay, mấy tên đại hán đó liền chẳng nói chẳng rằng, đưa theo hai cô nương nhanh như thoắt ẩn mình vào trong bóng tối của căn phòng.

    A hoàn ở hậu viện và trưởng công ở tiền viện, đều bị bọn họ khống chế hết rồi.

    Trong những kẻ này tất có tai mắt của Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu, nhưng cũng có thể đều là trung thành, vì thế bọn họ hạ thủ vẫn có chừng có mực.

    Đinh Ngọc Lạc trước nay đều thể hiện bộ dạng vô cùng kiên cường trước người khác, nhưng nàng cũng có lúc mềm yếu, nhất là khi nhà gặp biến cố lớn một thân mình không ai giúp đỡ, mắt trơ nhìn tâm huyết cha huynh đều bị hủy diệt trắng tay mà không thể giúp được, mắt nhìn huynh trưởng ngày càng tiều tụy thế mà lực bất tòng tâm, những đau khổ trong tâm hồn này sắp ép nàng phát điên.

    Nàng cứ dựa vào cột đình cúi đầu nhỏ lệ, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân chầm chậm vang lên, vội vàng ngừng tiếng khóc than, bối rối lau nước mắt, giả bộ đang chải tóc, cúi thấp đầu che giấu gương mặt còn ngấn lệ nói: “Tại sao còn chưa đi ngủ?”

    Bên tai không nghe thấy tiếng trả lời, Đinh Ngọc Lạc cúi thấp ánh mắt, đột nhiên chú ý đến bóng người đang in trên mặt đất, không khỏi giật mình thất kinh, bóng người này, chiếc khăn công tử quấn trên đỉnh đầu, tuyệt đối không phải là Tiểu Thanh hay Tiểu Nguyên, cũng không thể nào là cách ăn mặc của mấy người trưởng công ở tiền viện, nàng chẳng cần suy nghĩ thêm, thóp bụng, giơ một quyền lên đánh về phía người kia.

    “Ối!”

    Dương Hạo khẽ kêu lên một tiếng, không ngờ rằng phản ứng của Đinh đại tiểu thư lại nhanh như vậy, mắt thấy một quyền đang bay đến, hắn vội vàng né người, hai ngón tay làm kiếm quyết, chiêu thuật trong chiêu độn kiếm pháp điểm vào nắm đấm của Đinh Ngọc Lạc.

    Đinh Ngọc Lạc bị hắn điểm trúng, cánh tay đau tê, trong lòng càng thêm hoảng sợ, rút tay lại nhấc chân lên định đá một cước về phía hạ âm của Dương Hạo.

    Nàng là nữ nhân, khí lực của nữ nhân so với nam nhân vẫn là kém hơn một chút, vì thế những quyền cước mà nữ nhân luyện công phu phần lớn là hạ thủ vào những chỗ nguy hiểm nhất của đối thủ, như vậy mới có được hiệu quả cao.

    Sức ở chân Đinh Ngọc Lạc so với chân càng nhanh và mạnh hơn, cước này vừa đá lên, uy lực không hề tầm thường.

    Dương Hạo cũng không chậm trễ, nhấc chân lên đỡ “bịch” một tiếng, hai chân đụng vào cùng một chỗ, Đinh Ngọc Lạc khom người, hướng thẳng về phía ngực của Dương Hạo, hai tay liên tiếp xuất quyền.

    Động tác nàng rất mau lẹ, phản ứng trong lúc đó cũng rất nhanh, làm Dương Hạo hoa cả mắt mũi, nếu hắn còn là Dương Hạo lúc đầu thì giờ này chắc đã nằm sõng soài trên đất mà kêu rên rồi.

    Chương 229:Đi khắp nơi dùng móc câu vàng câu ba ba (1)

    Bây giờ không chỉ theo Lữ Động Tân học được những kỹ xảo cao minh, công pháp nội công cũng đã tăng lên nhiều, sớm đã không phải tên ngố nữa, chân hắn bước loạn nhịp, liên tiếp né được mấy quyền, Đinh Ngọc Lạc nhân lúc hắn còn đang liên tiếp thoái lui chưa ổn định, trong mồm hét một tiếng, nhấc chân lại đá một cước, Dương Hạo nhanh tay nhanh mắt, liền một tay nắm lấy mắt cá chân của nàng.

    Đinh Ngọc Lạc không ngờ tên đạo tặc này thân thủ lại cao cường như vậy, lui thân lại định nhảy lên, bay lên đá cho hắn một cước nữa, đã thoát ra khỏi bàn tay của hắn, Dương hạo giữ chặt lấy đôi chân nhỏ của nàng, ngón tay lại điểm một huyệt phụ dương, Đinh Ngọc Lạc “Á” một tiếng đau đớn, nửa thân còn lại tạm thời tê dại, không còn chút sức lực nào nữa.

    “Ngươi là ai, đem hôm dám xông vào nha dân, không sợ kinh động quan nha phạm tội hay sao?”

    Đinh Ngọc Lạc trong lòng âm thầm sợ hãi, nhưng miệng vẫn chưa chịu thua, bây giờ dù sao cũng đã rơi vào tay của người ta, chỉ đành lấy quan pháp ra mà đe dọa thôi.

    Dương Hạo cười: “Ta cũng không biết, muội sẽ gọi ta là Đinh Hạo hay Dương Hạo, càng không biết gặp muội rồi, nên gọi muội là Đinh đại tiểu thư hay là Ngọc Lạc.”

    “Cái gì?”

    Đinh Ngọc Lạc kinh ngạc, định thần lại nhìn cho rõ khuôn mặt hiện lên dưới ánh trăng mờ ảo, nàng thất thanh kêu lên: “Nhị ca!”

    Tiếng gọi “nhị ca” này, khiến cho trái tim Dương Hạo vô cùng vui mừng…..

    .................................................. .........................

    Tân nhiệm tri phủ Lô Lĩnh Châu Trương Kế Tố hôm nay sẽ đến nhậm chức.

    Mất cả ngày trời để bàn giao và tiếp nhận các văn tự án kiện, điểm thu danh sách tên của các binh sĩ đoàn luyện từ Trịnh Đức Huyền.

    Đương nhiên, các binh sĩ đoàn luyện này đều là nhưng nông dân vừa mới chuyển đổi thành thân phận binh sĩ công khai.

    Lại tiếp nhận cả quan ấn của tri phủ đại nhân, hiện nay đã là quan phụ mẫu thứ hai chính thức của Lô Lĩnh Châu.

    Trương Kế Tố khá vừa lòng với những hoàn cảnh trước mắt, cái này có thể nhìn ra từ khuôn mặt béo phị tươi cười trông như thiên quan chúc phúc.

    Hắn vì xử án kết tội một vị giám sát ngự, mắt thấy sắp bị cho từ quan về quê, dù đã có hoàng đệ Triệu Quang Nghĩa hòa giải nên tạm thời chưa bị xử lý, nhưng cũng đành phải nhàn hạ mà yên phận ở đây.

    Theo những gì hắn dự tính, cứ cho sẽ không khiến hắn từ quan về quê, một kết cục bại gia lưu vong cũng khó tránh được, do đó hắn bị phái đến nơi Tây bắc vừa khổ vừa lạnh này làm tri phủ, trong lòng dù rằng không muốn lắm, nhưng những dự tính trước mắt cũng có lợi chút ít, hơn nữa đây cũng chưa chắc không phải một cơ hội đến núi Đông xây dựng cơ nghiệp lại, vì thế liền sắp xếp chút hành lý đến đây nhậm chức.

    Đến khi hắn đến nơi này, nhìn thấy cửa thành nguy nga cao lớn của thành Lô Lĩnh, trong thành đất đai rộng lớn bằng phẳng, thậm chí phủ nha dựa núi xây dựng khí phách phi phàm, khác xa trong sự tưởng tượng của hắn là một bộ dạng nghèo nàn rách nát.

    Hắn liền cảm thấy có chút vui vẻ hơn.

    Lại đến lúc những quan sử văn võ, các ti chúc, thậm chí cả sĩ thân thương cổ của Lô Lĩnh như tuyết rơi liên tục gửi thư mời đến, mời Tri phủ đại nhân đến dự tiệc, cái cảm giác nắm quyền trọng bính trong tay càng khiến Trương tri phủ sung sướng vô cùng.

    Yến hội được tổ chức ở trong thương hội của Lô Lĩnh cách phủ nha không xa.

    Thương hội này là nơi hội họp vui chơi còn mới được tri phủ tiền nhiệm Dương Hạo tạo ra, rất nhiều vấn đề và mâu thuẫn vốn không được dính dáng pháp luật, đều do thương hội đứng ra tự điều hành giải quyết, như vậy cũng có thể tăng thêm sự giao lưu hiểu biết lẫn nhau giữa các thương cổ, khiến bọn họ giám sát lẫn nhay, tăng thêm tính kỉ luật.

    Đương nhiên, Dương Hạo tạo ra thương hội này, một mặt là chú ý đến tác dụng tích cực của nó, ngoài ra cũng không tránh không tiến thêm một bước tước quyền Trịnh Huyền Đức, phòng ngừa hắn có ý hãm hại từ phía sau.

    Các thương cổ có tiền, thương hội này xây dựng cũng to lớn hơn kém không nhiều so với tri phủ nha môn, khí thế cũng hào nhoáng như thế, xa hoa tráng lệ.

    Cữu phụ của Lý Ngọc Xương của Đường Diễm Diễm chính là hội trưởng đứng đầu của thương hội Lô Lĩnh, yến tiệc tối nay chính là do Lý hội trưởng dẫn đầu cử hành, các quan khách được mời đến cũng đa dạng đông đủ, không chỉ là những nhân vật đứng đầu của các ngành các nghề, các quan sử Lô Châu phần lớn cũng vội tớ góp mặt, đưa mắt một vòng, chưa từng tới dự tiệc đại khái cũng chỉ có hai vị đoàn luyện sử Mục và Kha, và chỉ huy sử, chỉ huy, đô đầu cấp dưới.

    Trương tri phủ là một văn nhân từ đầu đến chân, hắn rất coi thường những kẻ võ tướng, cũng không cảm thấy võ tướng có cái gì quan trọng.

    Lần này đến Lô châu, hắn cũng đã sớm biết binh quyền của đoàn luyện sử, không thể rơi vào tay hắn, triều đình sau này tất nhiên còn có chỉ lệnh khác sắp xếp, nên chuyện này chẳng có ảnh hưởng đến sự phấn khích của hắn.

    Bàn rượu của yến tiệc vô cùng phong phú thịnh soạn, đối với Trương tri phủ mà nói ít cũng là một niềm vui ngoài sự tưởng tượng, không ngờ được Lô lĩnh châu mới xây dựng được chưa đầy một năm lại có được khí thế quy mô như thế.

    Trước khi hắn đến đây trong ấn tượng khẩu đầu tương truyền giữa nhiều quan lại trong kinh thành, Lô Lĩnh Châu này vẫn còn là một nơi khô cằn lạc hậu, rất nhiều dân chúng đều sống cuộc sống ăn lông ở lỗ ăn sống uống máu, giống như cuộc sống của người nguyên thủy.

    Thật không biết được tiền nhiệm Dương Hạo đã nghĩ cái gì, một công trạng như vậy lại chưa từng tấu rõ ràng lên với triều đình.

    Bây giờ nhìn lại, cần thiết phải đánh giá lại tình hình nơi này từ đầu.

    Mà công trạng này, đương nhiên chỉ có thể tính vào bản thân Trương Kế Tổ hắn thôi.

    Nhưng trước mắt vẫn phải đợi xem thế nào, qua khoảng một năm rưỡi rồi tính, lúc đó tấu lên triều đình, nói rõ công trạng của hắn, dưới sự điều hành của hắn tình hình phát triển của Lô châu thế nào, thỉnh cầu triều đình bãi miền chính sách miễn thuế dân nghèo, đề nghị nộp thuế sưu cho triều đình.

    Trong lòng quan gia có thể nào không có sự ưu đãi.

    Trương tri phủ trong lòng suy nghĩ vui mừng, lại thêm mọi người xung quanh hỏi thăm tới tấp, rộn ràng tưng bừng, càng khiến hắn mặt mày tươi cười hớn hở.

    Trình Đức Huyền vốn định tạo mối quan hệ thân thiết với hắn, cũng định thể hiện quan hệ không bình thường giữa hai người.

    Ở trước mặt quan lại và các thương cổ ở Lô châu xây dựng lại từ đầu hình tượng và vị thế của bản thân, nhưng mấy đám thương cổ quan lại đó giống như mấy con giòi thấy miếng thịt thối, vây xung quanh Trương tri phủ ào ào không ngừng, Trương tri phủ đường như cũng lấy đó mà hưởng thụ, bị chúng họ tâng bốc lên hơn chín tầng mây rồi.

    Cũng may bản lĩnh chèo thuyền trước gió của Lâm Bằng Vũ, Tần Giang, Lô Vũ Hiên, Tịch Sơ Vân mấy lão già không hề kém cỏi, mắt thấy chỗ dựa Dương Hạo đã bị điều đến kinh thành, các thương cổ vây quang Trương tri phủ a dua nịnh hót, cũng tươi cười vây lấy hắn, người tung người hứng, nói chuyện thân mật ý định lấy lòng thể hiện rõ ràng.

    Trình Đức Huyền trên mặt cũng phải đeo một nụ cười gượng gạo, nhưng trong lòng hiểu quá rõ, mấy tên lão quỷ này chẳng có chút lễ khí nào, dù rằng hành động bỉ ổi, nhưng bọn họ dù sao cũng nắm rất nhiều việc ở Lô châu này, nếu không thông qua bọn họ, bản thân có rất nhiều việc nhất thời cũng chẳng cách nào hiểu được tường tận.

    Bọn họ đã cố ý nịnh hót một tri phủ mới về, bản thân cũng có những chỗ giúp đỡ cho bọn họ, những việc trước đây tất nhiên cũng không tiện truy cứu nữa, về điểm này hắn vẫn còn chút khí phách.

    Nhưng mấy kẻ này nếu có ý định tinh vi thái quá, hiện nay không còn giống trước kia, bản quan còn không thê rtừ từ mà xử lý các người hay sao?

    Tân quan nhậm chức phải đốt ba đuốc, có điều ba đuốc này không phải do Trương Kế Tổ đến đốt, mà là do hắn đến nắm giữ.Nhưng đám người Lâm Bằng Vũ xem ra lại cũng không giống có ý đồ gì khác.

    Đám người quân nhân võ sĩ Mộc Lão Nhi, Kha đoàn luyện chưa từng vội vàng đến để theo đuổi của tân thượng quan.

    Phạm Tư kỳ cái tên mọt sách kia dù có đến dự, nhưng mặt mày lạnh lùng, đối với Trương Kế Tổ chẳng có chút gì muốn lân la làm quen.

    So sánh hai bên, mấy kẻ này gió chiều nào xoay chiều đấy cũng không phải không có khả năng.

    Trình Đức Huyền đang ngồi tự kỉ ngẫm nghĩ, liền nghe thấy ở ngoài cổng có tiếng xướng tên: “Đường cô nương……..tới.”

    Ti nghi cao giọng xướng tên, tiếng ồn ào huyên náo đột nhiên yên lặng, sau đó một vị cô nương thướt tha như dương liễu trước gió, yểu điệu như hoa bước vào.Một đôi giày thêu hoa màu đỏ hoa đào, một chiếc thắt lưng nhỏ nhắn ngũ sắc, càng lộ vòng eo nhỏ nhắn của thiếu nữ, dáng người thướt tha, trên vai khoác chiếc áo khoác trắng muốt, càng thêm vẻ kiều diễm.

    Nhất là khi thiếu nữ đó bước qua cửa, được thị nữ giúp cởi bỏ chiếc áo khoác, bàn tay nhỏ nhắn,chầm chậm chớp chớp đôi mắt, ánh mắt long lanh, một khuôn mặt xinh đẹp vô cùng phong tình.

    Trương tri phủ vừa nhìn thấy, nhất thời như rung rẩy nửa người, sự kinh ngạc hôm nay quả thật là càng ngày càng dâng cao hơn.

    Thật không ngờ, thật không ngờ được ở nơi nghèo nàn hoang vu này, lại có một giai nhân tuyệt thế đến vậy.

    “Ha ha, phủ tôn đại nhân, đây là cháu gái của lão phu, nghe nói đại nhân đến Lô chây, đặc biệt muốn đến tiếp đón đại nhân.Diễm Diễm, mau tới bái kiến Trương đại nhân.”

    Lý Ngọc Xương vui vẻ đứng dậy, giới thiệu với hắn.

    “Ồ....à...... tốt tốt.”

    Trương Kế Tố vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội vàng đứng dậy.

    Cái bụng to đang run lên chủ động tiến đến đón.

    “Diễm Diễm?

    Có phải là tên xưng của vị cô nương trước mặt đây?

    Quả thật là……..quả thật là giai nhân xuất chúng, người còn chưa đến gần, mà đã giống như tuyết sư tử gặp phải lửa, cả người đều có cảm giác tan chảy.”

    Trương tri phủ nhìn tiên nữ đang bước đi kiêu sa chầm chậm đến một cách đầy kinh ngạc và ngưỡng mộ, trong hai con mắt đột nhiên cũng như có ngọn lửa đang hừng hừng cháy.

    “Dân nữ Đường Diễm Diễm, xin ra mắt Trương đại nhân, hôm nay đến muộn, xin Trương đại nhân thứ tội.”

    Đường Diễm Diễm thản nhiên mỉm cười, nhẹ nhàng thi lễ, Trương tri phủ cuống cuồng vội đưa tay ra đỡ lên, hai con mắt cười tít lại chẳng còn thấy gì nữa: “Không trách, không trách, cô nương trước đến ra mắt, bổn quan cũng đã vui mừng vô cùng, nào nào, mau ngồi vào bàn tiệc.”

    Tay của Trương tri phủ còn chưa kịp chạm đến thật, Đường Diễm Diễm đã kiêu ngạo mà đứng thẳng lên, nhẹ nhàng đứng lên, tay của Trương tri phủ chỉ kịp chạm vào một góc áo của nàng, vội vàng làm ra vẻ từ tốn thu tay lại, rồi mời nàng cùng ngồi xuống bàn tiệc, trông cũng ra dáng quân tử có lễ.

    “Tạ ơn đại nhân.”

    Đường Diễm Diễm cung kính cười với hắn, rồi chẳng chút do dự đi thẳng về phía bàn tiệc, giống như một tiên nữ bay qua, chỉ để lại hương thơm có mùi thanh thảo, sự thanh cáo vô cùng làm lay động lòng người.

    Trương tri phủ phập phồng mũi, nhìn theo bóng người yêu kiều của cô nương, không kịp suy nghĩ vội vàng bước đuổi theo tỷ tỷ tiên nữ.

    Hắn cũng là một người có học, Trung Quốc từ xa xưa là xã hội nông canh, văn hóa truyền thống của xã hội nông canh là học hành cần cù, thi lễ truyền gia.

    Không có bất cứ một kẻ đọc sách nào đứng trước hoa dưới trăng ngâm thơ làm câu đối, đột nhiên nảy sinh những tình cảm mãnh liệt từ bốn phía, ném giấy bút nghiên mực mà cưỡi ngựa cầm kiếm đi lang thang chân trời, hoặc là lên một chiếc thuyền mà ngao du bốn bể.

    Cho nên đàn ông phương Tây luôn luôn mơ tưởng một ngựa một kiếm, rời xa thành cao, giết rồng thần, cứu công chúa.

    Mà văn hóa truyền thống của Trung Quốc những kẻ đọc sách lại thích thư sinh công tử gặp nạn.

    Đột nhiên có một vị thiên kim tiểu thư xinh đẹp như ngọc như hoa, yêu kiều và đồng cảm với mình xuất hiện hoặc một hồ ly tinh yêu ma đến giúp đỡ mình, đầu tiên là tặng tiền, rồi dâng hiến luôn cả thân mình, không oán không hận cả đời đi theo bên cạnh hắn.

    Một khúc ca “thiên nữ phối” hát ra không biết bao nhiêu giấc mộng của những nam nhân Trung Quốc.

    Vì thế người phương Tây có những tình tiết công chúa rất phong phú, mà những công tử tú tài của đại quốc ta, tận trong thâm tâm lúc nào cũng có hình ảnh của một tiên nữ tỷ tỷ.

    Đây là giấc mộng to lớn mà bọn họ vui vẻ không biết chán trong những tình tiết tưởng như nghịch mà lại thuận này.

    Ngay hôm nay Trương Kế Tố đại nhân dù tuổi đã ngoài năm mươi vẫn bị một tiểu tiên nữ tỷ tỷ chỉ khoảng hai tám xuân xanh làm cho mê mẩn.Vừa gặp lập tức đã cho là tình duyên do trờian tặng, Trương Kế Tố vội vàng phủ phục dưới gót váy của nàng.

    Hắn vốn đã ở Trung nguyên lâu rồi, đối với Tây Bắc hoàn toàn không hiểu biết gì, càng không biết Tần Chiết Vương Đường bốn đại gia phú khả địch quốc, chỉ qua sự giới thiệu của Lý Ngọc Xương mới biết Đường cô nương cũng là người nhà của thương cổ.

    Hắn là kẻ đọc sách,xuất thân từ tiến sĩ nhị bảng chính tông, là một kẻ làm quân có tiếng, nếu muốn kiếm một người con gái thương cổ là thiếp, đối với người thương cổ mà nói, lại là một việc hết sức khó khăn, là đạo lý không thể nào cho phép được.

    Vừa nghĩ đến đây, Trương đại nhân không tránh được có chút thất vọng, bên cạnh là Đường đại cô nương dung mạo quyến rũ mềm mại như nước, yêu kiều tròn trịa, trong mắt hắn, cũng đã là một vật quý sớm muộn gì tất phải nạp được vào phòng của mình, mỹ nhân trước mặt, tú sắc vẹn toàn, tự nhiên làm trong lòng sung sướng.

    Nhìn bộ dạng hắn vô liêm sỉ, si mê sắc mất cả hồn vía, Trình Đức Huyền không khỏi có chút thầm khinh bỉ.

    Nhưng nghĩ đến trong mật thư của Trình Vũ, sớm đã có giới thiệu chút ít về phẩm chất tính cách của con người Trương Kế Tố này, lần này trong lòng đã có chuẩn bị, dù sao hắn cũng có quan hệ mật thiết với Triệu Quang Nghĩa, đồng thời cũng là một kẻ làm quan tầm thường vô vị, con người nhát gan cẩn thận nhưng rất háo sắc tham tài.Vốn chính là để tiện cho dự định để hắn nắm giữ quyền lớn Lô châu trong tay, Trình Đức Huyền không hề tức giận mà thấy vui mừng, nếu là một kẻ làm quan chân chính, kể cả hắn có kính nể quyền lực của Triệu Quang Nghĩa, e rằng cũng không cam lòng bị tước đại quyền, làm một tên bù nhìn do người khác sai khiến.

    Giai nhân đã đến, sắc hương sống động, bữa tiệc rượu này dường như cũng càng tăng thêm hương vị.

    Trương tri phủ vui vẻ thể hiện càng ngày càng tăng cao, cao giọng nói chuyện, tiếng cười không ngớt, còn ngâm thơ làm câu đối với mấy đám quan lại sĩ tử, mỹ tửu trong chén rượu, chỉ cần Đường cô nương ánh mắt long lanh, quay người về phía hắn, cũng sẽ vui mừng mà nâng chén uống cạn, không chút chần chừ…..

    Chính trong lúc này, một hán tử mặt mày quắc thước, đầu ngất ngưởng, khoát hai tay, hai tai đeo hai khuyên vàng sải bước dài tiến vào trong nhà.

    Ti nghi tiến lên ngăn lại, còn chưa kịp hỏi thân phận của hắn, người này chỉ đẩy một cái, gạt tên ti nghi ngã ngửa lăn đùng, luôn mồm xuýt xoa kêu đau.Vị đại hán nhìn khắp một lượt, lớn tiếng hét lên: “Ai là tri phủ Lô châu?”

    Trương Kế Tố bị âm thanh làm cho hoảng sợ giật mình, vội liếc mắt nhìn, thấy kẻ này mặc một chiếc áo khoác da cừu,lưng còn đeo một chiếc đoản đao nặng nề, đang nhìn chằm chằm về bốn phía, ngang ngược hất hàm, không khỏi kinh ngạc nói: “Đây………kẻ man rợ này là ai?”

    Lý Ngọc Xương vội vàng ghé tai nói: “Đại nhân, người này là thiếu tộc trưởng của bộ tộc Dã Ly Thị của đảng người Khương.

    Gọi là Tiểu Dã Khả Nhi, hôm nay vốn không có mời hắn, nhưng không ngờ hắn lại tới đây……….”

    Ông còn chưa nói xong, Tiểu Dã Kha Nhi đã hằm hằm sải bước dài đến chiếc bàn bên này, một thương cổ thấy tình thế không ổn, liền buông chén rượu rời khỏi chỗ ngồi, tiểu Dã Khả Nhi bước về phía chỗ trống không có người ngồi dậm một cái thật mạnh, vỗ bàn “bốp” một cái trừng mắt hét to: “Ngươi!

    Chính là tân nhậm tri phủ Lô châu?”

    “Sao cơ?..........à chính là bản quan, không biết tiểu………..tiểu Dã Thiếu tộc trưởng……….”

    Trương Kế Tố dù bên ngoài vóc dáng to lớn, trông to béo phì nộn, nhưng là một người đọc sách cả đời, mắt thấy Tiểu Dã Khả Nhi bộ dạng hoang dã, trong lòng không khỏi có chút hoảng sợ, hắn sớm đã nghe nói mấy kẻ man rợ ở vùng Tây Bắc này không biết giáo lý, không biết vương pháp, mỗi người đều là kẻ man rợ giết người không chớp mắt, nhưng hắn thân là tri phủ Lô châu, lại không thể vừa lâm trận đã lui bước, cũng đành cứng cỏi đương đầu.

    “Gì cơ?

    Coi như đã tiếp đãi người rồi!”

    Tiểu Dã Khả Nhi hú lên một tiếng quái dị, dùng tay nhấc vạt áo của hắn một cái, tay kia thuận tay cầm lấy một cái đùi gà, ngoạm một miếng to nhan nhồm nhoàm, sau đó cầm cái đùi gà vừa cắn một nửa đưa lên mũi của Trương tri phủ, nói một cách ồ ồ không rõ ràng: “Tộc người của ra sống đói khổ chịu rét lạnh trong bão tuyết, các ngươi lại ở nơi này tiệc hoa tiệc rượu.

    Ta đến Lô châu đã mấy ngày nay, các người cứ suốt ngày nói là do đường tắc, nói cái gì mà Dương tri phủ bị từ chức, tân tri phủ chưa đến.

    Hôm nay ngươi đến rồi còn có lời gì để nói, dù sao cũng phải có thông báo với ta một tiếng chứ?”

    Trương Kế Tố tự cảm thấy bị hắn kéo kéo áo quan, cũng mất thể diện và uy thế của một viên quan, muốn đẩy tay hắn ra, nhìn thanh đao đeo trên lưng hắn lại không dám, chỉ đành méo mặt đau khổ nói: “Tiểu Dã Thiếu tộc trưởng, ngài nói xem rốt cục là chuyện gì thế?

    Bổn quan nghe vẫn không hiểu gì, ngài nói cần phải nói rõ, bổn quan mới có thể giúp ngài giải quyết.”

    “Hừ!”

    Tiểu Dã Kha Nhi tức giận hừ một tiếng nói: “Vị tri phủ tiền nhiệm Dương Hạo của Lô Châu ngươi, nói ngon nói ngọt là muốn làm bạn kết bạn với Dã Ly Thị chúng ta, nói dối phụ thân ta mất công mời các thủ lĩnh đứng đầu các chư tộc Hoành Sơn đến cử hành thịnh soạn.

    Bây giờ hay rồi, hắn vỗ mông một cái đến Khai Phong phủ đi hưởng phúc hưởng lợi, mấy cái lời hứa kia ai đứng ra nhận đây.Các thủ lĩnh của tộc Hoành Sơn tin tưởng lời hứa và danh dự của phụ thân ta, phụ thân ta cũng là người bảo đảm, bây giờ các thủ lĩnh của bộ tộc Hoành Sơn đùng đẩy đống hàng hóa bằng da đang chất cao như núi đến bộ lạc Dã Ly Thị ta, Dã Ly Thị ta hàng da chất cao như núi, mà đống hàng này lại không thể đem ra ăn được.Bây giờ không đổi được tiền cũng không bán được tiền bạc lại, người bảo cha ta làm sao mà ăn nói với những thủ lĩnh của tộc người Khương kia?”

    Tiểu Dã Kha Nhi vừa mắt, vừa cần ăn không ngừng, đùi gà đó chỉ ba miếng đã gặm hết hai, rồi đem đống xương ném xuống, tiện tay lau lau lên mảnh áo bào của Trương Kế Tố.

    Rồi hắn lại nắm lấy hũ rượu, vừa uống vừa nói: “Nếu ngươi đã là tri phủ Lô Châu, ta chỉ tìm ngươi mà tính sổ.

    Nói cho ngươi biết, lão tử hôm nay tiên lễ hậu binh, nếu ngươi không cho ta một câu trả lời vừa lòng, ngày mai, Dã Ly Thị của ta toàn bộ sẽ tập hợp dũng sĩ, hội họp các chư bộ Hoành Sơn, thiên binh vạn mã đến san bằng cả Lô Lĩnh châu của người, chặt đầu chó má của người, lão tử dám tạo phản cả Lý Quang Duệ ở Hạ Châu, chẳng lẽ không dám đến tạo phản thiên hạ cuối chân trời của Triệu Khuông Dận.

    “Thiếu tộc trưởng bớt giận, thiếu tộc trưởng bớt giận.”

    Trương Kế Tố vội vàng khoát tay, mồ hôi ướt trán nhỏ xuống.

    Hắn mới vừa đến đây nhận chức, những việc chưa từng tấu lên của Dương Hạo, nhưng hắn và những người Khương Hoành Sơn kết bạn, những tin tức từ đầu đến cuối của rất nhiều bộ tộc đã được trình báo lên kinh thành rồi.

    Khi hắn vội đến nhậm chức, quan gia còn đặc biệt đề cập đến đại công này của Dương Hạo, lời nói vô cùng hài lòng, còn dặn hắn phải tiếp tục nhận việc và chăm sóc, khống chế bọn người Khương Hoành Sơn này, phân hóa các phần Hạ Châu, đây là một đại công.

    Nếu Dã Ly Thị phản, những tộc Khương Hoành Sơn cũng phản, người trên đầu hắn cũng sợ phải phản.

    Trương Kế Tố lo sợ không ngừng, hoảng sợ nhìn bốn phía nói: “Ai là người phụ trách……….cùng….cùng với những bộ tộc Hoành Sơn và Dã Ly Thị liên lạc giao dịch, mau mau lên tiếng trả lời!.”

    Lâm Bằng Vũ tiến lên phía trước, thi lễ nói: “Hồi bẩm tri phủ đại nhân, chuyện này, vốn do tiền nhiệm tri phủ tự thân tiếp quản, lão hủ chỉ là người trợ lý đi bên cạnh trợ giúp thôi.”

    “Thì ra là thế.”

    Trương Kế Tố vội quay về phía Tiểu Dã Kha Nhi, vội vàng tươi cười nói: “Thiếu tộc trưởng, người cũng nghe nói rồi đó.

    Chuyện này vốn là do Dương tri phủ tiền nhiệm trước đây tự mình quản việc giải quyết, hắn từ chức đi kinh thành, đi quá vội vàng, vì thế chuyện này nhất thời không kịp giao phó lại.

    Làm cho chuyện này bị trì hoãn.

    Bổn phủ hôm nay vừa mới tới nhận chức, còn rất nhiều sự việc chưa được hiểu sâu sắc lắm.

    Nhưng người yên tâm, Lô châu với những bộ tộc bằng hữu xung quanh việc buôn bán giao dịch giữa chúng ta, trước sau như một, trước sau như một.

    Việc này, bổn phủ sẽ phái người đến………”

    Hắn liếc mắt một cái nhìn về phía Trình Đức Huyền, nhất thời như gặp được cứu tình: “Sẽ phái Trình phán quan toàn quyền phụ trách…….”

    “Cái đầu nhà ngươi!”

    Tiểu Dã Kha Nhi cười lạnh lùng, chỉ thẳng vào Lâm Bằng Vũ nói: “Vốn đã là do hắn phụ trách, hôm nay lại định chỉ phái một người, cả cái đám cẩu tặc từ triều đình thiên tử đến thần hạ các ngươi dám bỏ mặc việc nhà ta, nhưng người Dã Ly Thị tộc ta một ngày cũng không thể chờ đợi, đợi đến khi bọn họ giải thích rõ ràng, còn phải tiêu tốn bao nhiêu tháng năm nữa?

    Đám quan lại trung nguyên các ngươi, quen việc đùn đẩy lẫn nhau, đôi bên giằng co, lão tử không bao giờ thèm mắc lừa.

    Lão đầu trước đây đã là quản những việc này, vậy thì vẫn để cho hắn và bộ lạc của Dã Ly Thị ta tiếp tục tiếp xúc, nếu dám chần chừ trì hoãn quá lâu, Dã Ly Thị ta sẽ đem toàn bộ dũng sĩ, tập hợp các tộc Khương Hoành Sơn, đem thiên binh vạn mã, san bằng Lô Lĩnh Châu, chặt đầu chó của người, lão tử đã dám tạo phản Lý Quang Duệ của Hạ châu chẳng lẽ không làm được………..”

    “Dừng dừng dừng lại, được được rồi, việc này vẫn sẽ do Lâm chủ bộ phụ trách là được chứ gì.

    Bổn quan ngày mai sẽ đích thân đến hỏi việc này, nhanh chóng phục hồi giai dịch, buôn bán với các bằng hữu người Khương, là tông chỉ trước sau như một của bổn quan, còn nhờ tiểu Dã thiếu tộc trưởng quay về bẩm báo lại với đại nhân lệnh tôn và các thủ lĩnh của tộc người Hoành Sơn, bản phủ không hề có chút ác ý với bọn họ.”

    Các trò đùa của Tiểu Dã Kha Nhi đã diễn xong, liền cầm hũ rượu uống liền một hơi, liếc mắt về phía Trình Đức Huyền đang ngồi ở một bên khuôn mặt cười lạnh lùng nhưng không nói một lời, rồi vuốt cằm cười nhạt: “Được, hi vọng ngươi giữ lời, cáo từ!”

    Nói rồi nghênh nghênh ngang ngang khuôn mặt kiêu ngạo bước đi.

    Trương Kế Tố thở phào giũ vạt áo, khuôn mặt béo đỏ hồng chốc lát trở nên xanh mét, tức giận thốt lên: “Cái loại man di mọi dợ chưa được khai hóa, không biết vương pháp, không hiểu lễ nghĩa, không ra cái thể thống gì, thật là………thật là không ra gì!”

    Tất cả đám quan lại ở đó vội vàng tiến lên khuyên giải bợ đỡ, đỡ hắn bước xuống cầu thang.

    Tần Giang thờ ơ lạnh lùng ngồi quan sát, nói với Lô Vũ Hiên: “Ngươi thấy vị Trương tri phủ này thế nào?”

    Lô Vũ Hiên chưa kịp trả lời, Lâm Bằng Vũ vừa lui về phái bên cạnh bọn họ cũng thấp giọng tiếp lời nói: “Háo sắc, vô năng, không có chút khí phách, nhát gan.”

    Vân Niệp Tu ngồi ở bàn đầu nói: “Vậy không phải thuận tiện cho chúng ta hành sự hay sao?”

    Mấy kẻ Lâm Bằng Vũ không nhịn được nhìn nhau mà mỉm cười.

    Tần Giang lại hỏi tiếp một câu nữa: “ Kham Mạt Nhi lúc nào mới quay trở về?”

    Lâm Bằng Vũ cười nói: “Sắp rồi, cũng chỉ khoảng mấy hôm nữa thôi.”

    Bởi vì sự xuất hiện của Tiểu Dã Kha Nhi cản trở, hứng thứ hưng phấn rượu chè của Trương tri phủ cũng bị giảm đi, hắn đột nhiên phát hiện, thì ra Lô châu cũng không phải một nơi ca múa yên bình, những địa chủ giàu có, những tên man di chưa khai hóa thật sự vẫn tồn tại, đám quan lại này chưa chắc đã dễ đối phó như hắn tưởng tượng.

    Tiệc rượu dần dần tản mát, Trình Đức Huyền vốn còn có nhiều lời muốn nói với vị tân nhậm tri phủ này, nhưng nhìn thấy hắn bộ dạng say khướt ngật ngưỡng, lúc này căn bẳn không nói được chuyện, cũng đành lắc đầu buồn bã mà chắp tay cáo từ.

    Trương tri phủ tươi cười như hoa chắp tay, như tư cách của chủ nhà đưa tiễn khách khứa ra tận ngoài cửa, lại tự mình đưa Đường cô nương đến tận dưới chân núi, lúc này mới để cho người nhà đỡ mình, chân nọ đá chân kia quay về nha môn tri phủ.

    Tên người nhà này vốn là cháu trong nhà hắn, tên gọi là Trương An, đi học không thành, liền theo bên cạnh hắn là một người tâm phúc tiếp đáp ứng thù, tương lai sau khi đã thông hiểu những việc trong chốn quan trường, có thể đề bạt hắn làm một quan nhỏ, đó là tiền đồ cả đời của hắn.

    Chỉ một lát sau đã đến hậu viện, Trương tri phủ bước chân lảo đảo cũng đã cân bằng lại hơn, ánh mắt cũng dần dần hồi phục sự rõ ràng.

    Hắn ngồi xuống chỗ của mình, Trương An cúi người cởi giày cho thúc phụ, đồng thời cũng có phần oán giận nói: “Tiền nhiêm tri phủ để lại mấy cái phiền phức này, lại để thúc phụ phải đi dọn hộ cho hắn.

    Mấy tên quan lại chỉ biết chạy theo mông ngựa bợ đỡ, lúc thấy tên man di Hoàng Sơn kia, từng người từng người đều nhanh chóng chuồn cho nhanh, thúc phụ hôm nay mới nhậm chức,mà đã bị tên man di ấy làm cho mất mặt……..”

    “Hắc hắc, cái thể diện này mất cũng tốt, mất cũng tốt.”

    Trương tri phủ đánh một hớp rượu, khuôn mặt đem theo một nụ cười thần bí, nằm dựa vào tấm chăn đệm, bộ dạng như muốn nói nhưng lại thôi.

    Nhưng sau khi rượu đã có chút hưng phấn khó giữ, lại thêm việc trước mắt chỉ có cháu trong nhà, tâm phúc trong đám tâm phúc, liền thoải mái mà bày tỏ ra: “Tiểu An à, ngươi ngồi xuống, nhị thúc có mấy lời muốn tâm sự với ngươi.”

    “Vâng.”

    Trương An đắp cho hắn một cái chăn lên người, rồi lại rót một chén trà nữa đem đến, lúc này mới từ từ ngồi xuống bên cạnh giường.

    Trương Kế Tố nhấp một ngụm trà, cười tủm tỉm nói: “Chúng ta là thúc cháu không phải người ngoài, thúc sẽ nói thẳng ra với ngươi.

    Lô Lĩnh Châu này………………là nơi nào?

    Mấy đám lễ vật mà thúc gửi đi, hoàng đệ hiện nay thật sự là đã thu nhận rồi sao?

    Tại sao hắn lại cử ta đến nơi này, ngươi biết không?

    Hắc hắc, tiểu An à, nếu không làm rõ ràng những việc này, thì chức quan này, tuyệt đối không thể làm được.”

    Trương An mới chỉ có mười sáu mười bảy tuổi, làm sao mà nghe ra được huyền cơ ẩn bên trong những việc này, hắn không hiểu ý, chớp mắt nói: “Nhị thúc, cháu quả là vẫn chẳng hiểu gì, ý của thúc là?”

    Trương Kế Tố nhấc nắp cốc gạt gạt lá trà, thổi thổi bọt trà, rồi lại uống một ngụm, nhẫn nại giảng giải: “Tiểu An à, nhị thúc ngươi không phải là một người có dã tâm, chỉ muốn làm một viên quan bình thường.

    Nay vị hoàng đệ Triệu Tướng Công và Nam Nha đang tranh đấu gay gắt, ngươi không nghe thấy chút tin tức phong thanh nào sao?

    Vị Nam nha này, tại sao lại để ý đến mảnh đất trọng điểm Lô châu này?

    Hắn chính là muốn thò tay đến các nơi, khống chế và xây dựng căn cứ của mình.

    Nếu nói, ta muốn dựa vào cái cây đại thụ to lớn này, nói về gần, trong triều có người dễ làm quan.

    Nói về xa, một khi hắn có thể ngồi lên ngai vị hoàng đế, vậy thúc ngươi thì có được công lao giúp vua, tương lai còn phải lo lắng nữa sao?

    Nhưng nói lại thì, vị hoàng đế này có chắc chắn là hắn hay không?

    Cũng chưa chắc……….

    Từ cuối nhà Đường đến nay, thiên hạ này thay đổi quả là quá nhanh chóng, chủ nhân toàn quyền một khi đã lên ngôi, chỉ trong khoảnh khắc giang sơn đã lợi đổi chủ, vì thế kẻ làm quân vương, lựa chọn quân vương coi trọng tài năng mà coi nhẹ huyết thống.

    Chu Ôn có đến sáu người con trai ruột, hoàng đế trái lại truyền ngôi cho con nuôi.

    Sau Đường Minh Tông có ba người con trai ruột, cũng truyền ngôi cho con nuôi; con trai ruột của Từ ôn cũng không ít những cũng đem giang sơn truyền lại cho con nuôi.

    Ngoài ra, huynh chết đệ mới được lên thay, đế vương chọn kẻ tầm thường mồ côi lên ngôi cũng không phải số ít, mục đích là vì sao?

    Chính là vì những người con nuôi, không cơ nghiệp, tài cán, có kinh nghiêm, tính tình đều giỏi hơn những người con trai ruột của họ, họ không hi vọng giang sơn mà mình vất vả gây dựng lên bị người khác cướp mất.

    Hoàng tử hiện nay tuổi còn nhỏ, Nam Nha hoàng đệ quả thực là có hi vọng nhất để trở thành quân vương.

    Nhưng.....quan gia xuân thu khỏe mạnh, sống thêm ba, năm mươi năm nữa cũng không thành vấn đề, đến lúc đó hoàng tử đã trưởng thành rồi?Nam Nha hoàng đệ còn có phải là ngươi có hy vọng nhất có thể nắm giữ đại quyền không thì thật khó nói?

    Quan gia tuy là huynh đệ tình than, nhưng cuối cùng vẫn dung túng Triệu Tương Công và hắn cạnh tranh quyền hành, khó không có sự suy nghĩ về phương diện này.

    Nhị thúc ngươi một khi đã đứng nhầm đội quân, muốn mở mày mở mặt cũng rất nhanh, mà bị tước quyền lữ cũng chẳng qua chỉ là chuyện trong chớp mắt mà thôi.

    Vì thế, ta làm quan vẫn nên hồ đồ ngờ nghệch một chút là tốt, ta chẳng dựa vào bên nào cả, ngươi nói ta vô năng, ta chính là vô năng.

    Ngươi nói ta hồ đồ thì ta hồ đồ.

    Ta nếu không vô năng, không hồ đồ, vị hoàng đệ Nam Nha kia sẽ không đến mượn cơ hội khống chế ta.

    Hắn cười lạnh một tiếng, rồi đem cả cốc trà một hơi uống cạn, dương dượng tự đắc nói: “Hôm nay có bữa tiệc rượu tưng bừng, người nhìn thấy là một cảnh hòa khí, hắc hắc, nhưng kì thực là đang âm thầm nổi song.

    Những thuộc hạ cũ của Dương Hạo và Trình Huyền Đức đang tranh đấu với nhau, Dương Hạo đã đi rồi, nhưng mà có trời mới biết Triệu Tướng Công không tự nhiên thò chân vào xen ngang hay không.

    Hơn nữa tên Trình Huyền Đức kia, nhìn là một kẻ đơn thương độc mã, người đơn thế cô, nhưng sau lưng hắn còn có một vị hoàng đệ hiện này, hai bên đấu với nhau, cũng nói chưa chắc chắn được ai chết ai sống.

    Ta cứ ở đây xem phong ba bão táp náo nhiệt đến mức nào?

    Nhị thúc ngươi có là một người hồ đồ, ta không thò tay ra, cứ thế mà bò, Trìnhuyền Đức nếu muốn nắm đại quyền,nhị thúc ta sẽ làm một con rối an phận giữ mình phía trước hắn, vị hoàng đệ đứng sau lưng hắn một khi có thể đăng quang, ta không công nhưng cũng có lao.

    Nếu hắn sụp đổ rồi, cũng chẳng có quan hệ gì, ở đây chẳng có chuyện gì liên quan đến ta.......”

    Trương Kế Tố nở nụ cười, hắn đưa cho đứa cháu cốc trà còn toàn cặn, cái cổ thô và ngắn ngủn hướng về phía trước, hai tay chầm chậm đong đưa, bắt chước động tác của một con rùa đang bơi trong nước, tự mình đắc ý nói: “ Con đường làm quan này, trước tiên là yêu cầu sự ổn định cân bằng, vội vàng là không thành.

    Ngươi phải giống như một cụ rùa ngàn năm tuổi, nhẫn nại chờ đợi, cân bằng bơi, nhìn thấy đúng cơ hội rồi mới được há miệng, thế mới có thể ổn định vững chắc đứng ở một nơi không bao giờ thất bại.”

    Vừa nói, hắn vừa chắp tay một cách vô cùng kính ngưỡng: “Đương triều La Công, trải qua Đường Tấn Hán Chu Tống năm triều đại mà không đổ, người ta xưng ông là Chính Đàn Bất Lão Tùng, chính là một tấm gương mà nhị thúc ngươi sùng bái nhất, ngươi xem La Công, hắn sẽ đi theo Triệu Tướng Công hay là sẽ theo đương kim hoàng đệ?

    Đều không theo.

    Ai ngồi được lên ngai vàng cửu ngũ chí tôn hắn mới theo người đó, dù nói làm như vậy sẽ không được hưởng hồng phúc to lớn, nhưng lại rất vững chắc, gió lớn không đổ, đó mới là nghệ thuật chốn quan trường vĩnh viễn trường tồn.

    Trình Đức Huyền xem qua mật thư của Trình Vũ gửi đến, chỉ biết Trương Kế Tố cái con rùa già này đã được Triệu Quang Nghĩa ngầm ra lệnh, lần này tới đây rất sẽ nghe lời hắn răm rắp, tùy hắn chỉ dạy.Lâm Bằng Vũ mấy kẻ đó hôm nay dự tiệc khoản đãi, lại lấy Đường Diễm Diễm, tiểu Dã Kha Nhi ra liên tục thăm dò, chính là muốn biết được bản tính con người, phẩm chất tính khí của tân nhậm tri phủ này, để tiện có sự nắm bắt, điều chỉnh.

    Hai cái móc câu cá vàng này âm thầm thả mồi, đều muốn thử xem con cá ngu đần đến đâu, làm sao biết được hắn lại là một lão Vương Bát đã thành tinh, đã có chủ ý tọa sơn ngắm hổ đấu nhau từ đầu.

    Trương Kế Tố vừa nói đến đây, liền nghe thấy một người nhà đi vào trong phòng, thi lễ nói: “Lão gia, Đường cô nương gửi đến bốn tỳ thiếp, nói lão gia vừa tới Lô châu, bắt đầu cuộc sống có nhiều khó khăn, vì thế sai bốn tỳ nữ này, tạm thời chăm sóc cho cuộc sống của lão gia.”

    “Sao cơ?”

    Trương Kế Tố vừa nghe thấy liền vui mừng, vừa mới định đồng ý, lại ngần ngừ suy nghĩ một lúc, rồi hắng một tiếng, vuốt chòm râu nghiêm chỉnh ngay ngắn nói: “Mời bốn vị cô nương về đi cho.

    Dù nói bổn quan mười năm vắng bóng cô phòng, nỗi khổ sở này vẫn chịu được.

    Hơn nữa, đã là một tri phủ Lô châu, tiếp nhận sự tiếp đãi của dân chúng, không tránh được có chút không thỏa đáng.

    Bổn quan xin cảm tạ nhã ý của Đường cô nương, cứ nói……..hôm khác bổn quan mở tiệc, sẽ mời lại Lý viên ngoại và Đường cô nương.”

    Người đó vâng dạ một tiếng rồi lui xuống, Trương An nói: “Nhị thúc, khi thúc đến, nói ở đây là một vùng đất nguyên sinh, còn không biết phải làm việc thế nào trong nha thự như một cái chuồng, quản lí một đám người hoang dại chưa được khai hóa, vì thế đến một nữ quyến cũng chẳng mang theo.Hôm nay Đường cô nương đã chủ động tặng cho ngài mấy tù nữ đến hầu hạ, tại sao lại không nhận ?”

    “Thật là một kẻ ngu xuẩn!”

    Trương Kế Tố lạnh lùng hắng giọng một tiếng: “Đường cô nương nếu mà thật có thành ý,làm sao có thể cứ thế mà bỏ qua?

    Nàng nhất định sẽ lại đưa mấy tỳ nữ ấy quay lại.

    Nhưng nhị thúc ngươi có làm như thế này, Đường cô nương mới biết được ta là một thanh quan liêm khiết, phẩm chất cao quý.”

    Hắn vuốt vuốt chòm râu, cười một tràng nói: “Đúng rồi, người ngày mai hãy giúp nhị thúc đi nghe ngóng một chút, vị Đường cô nương đó rốt cục là người thế nào, gia thế ra sao, năm nay bao nhiêu tuổi, đã từng hứa gả cho ai chưa?”

    Trương An vừa nghe thấy im lặng không nói: “Nhị thúc của ta khẩu vị quả không nhỏ, ta nghe người ta nói đã gửi đến bốn tỳ nữ hầu hạ, đã thấy vô cùng hài lòng rồi.

    Nhị thúc ta……..lại muốn một hơi nuốt trọn cả người đưa lễ vật đến.

    Cái hương vị được làm quan này, xem ra ta cũng thật sự nên tiếp tục học tập……..”

    Trương Kế Tố dặn dò đã hết, xua tay nói: “Đi, đi, nhị thúc thân người mệt mỏi, nếu là Đường Cô nương lại sai khiến mấy tỳ nữ ấy đến, người hãy khách khí một chút sau đó dặn dò ở bên ngoài hầu hạ ăn uống, tiếp khách hầu trà là được rồi.

    Nhất định phải nói rõ với mấy nàng ấy, nội viện bên này một bước cũng không cho phép mấy kẻ đó bước vào, nhị thúc ngươi………là một quân tử chính nhân không ham hố nữ sắc.”

    Trương An ngầm hiểu ý, vội vàng vâng dạ, thổi một hơi tắt đèn, khép nép khúm núm lui ra ngoài.

    Ngọn đèn vừa tắt, ánh trắng sáng chiếu rọi qua khung cửa sổ, qua một lớp giấy ở khung cửa nhưng lại vô cùng sáng tỏ.

    “Đêm nay trăng sáng quá, nhất định vừa to vừa tròn.”

    Trương đại nhân nghĩ ngợi, mỉm cười chui vào trong chăn, nằm mơ đến bữa tiệc rượu tưng bừng, trong giấc mơ xuân thu có bóng dáng mỹ nhân.

    Quyền bính, để cho hai kẻ tranh giành nhau, tranh giành , lão phu chỉ cần án binh bất động, nếu có thể khiến cho cô nương Đường Diễm Diễm kiều diễm như vậy đến nằm cùng trong chăn ấm đó mới thật là chân kinh……………

    Cùng dưới ánh trăng sáng, Đinh Ngọc Lạc đang dựa vào ngực của Dương Hạo, khóc lóc thảm thiết.

    Dương Hạo cứng đờ người, mở rộng hai tay, tùy nàng dựa vào ngực, nước mắt ướt đẫm cả ngực áo.

    Hắn đây là lần đầu tiên nhìn thấy Đinh Ngọc Lạc yếu đuối đến thế, khóc đến mức nước mắt ròng ròng.

    Phải rồi, nói cho đến cùng nàng mới là một cô nương có mười tám tuổi, chưa trải qua sóng gió cuộc đời, đã phải chịu đựng bao nhiêu gian khổ?

    Trước đây nàng vẫn thể hiện ra sự kiên cường, ngoài cá tính kiên cường của nàng, còn bởi vì sau lưng nàng có sự nâng đỡ của cha của anh, nhưng hiện nay nàng còn cái gì?

    Dương Hạo đau xót trong lòng, mở rộng vòng tay chầm chậm ôm chặt lấy thân hình đang run rẩy của nàng, vỗ nhè nhẹ lên lưng nàng, từ tốn an ủi: “Đừng khóc nữa nhé, việc của Đinh gia ta đều đã biết hết rồi, tối nay đặc biệt muốn đến thăm muội, chính là muốn giúp muội.”

    “Ư………”

    Đinh Ngọc Lạc tiếp tục khó lóc, tiếp tục nước mắt ròng ròng trong lòng Dương Hạo.

    Trước mặt Dương Hạo, tất cả nhưng kiên cường của nàng đang giả bộ ra đều như hóa thành mây khói, giống như một tiểu muội đáng thương không ai giúp đỡ bị kẻ khác bắt nạt cuối cũng cũng gặp được đại ca có thể làm chỗ dựa cho nàng.

    Sự thực cũng là như thế, trong lòng nàng, Dương Hạo sớm đã trở thành một người đàn ông duy nhất mà nàng có thể tin tưởng có thể dựa dẫm ngoài Đinh Đình Huấn, Đinh Thừa Tông.

    “Nhị ca, cha ta…….ông ấy……..ông ấy đã chết rồi.”

    “Ta biết…………”

    “Đại ca………….huynh ấy…….huynh ấy cứ mãi bất tỉnh nhân sự, đã mời không biết bao nhiêu danh y, đến mức không còn nhớ danh đường.”

    “Ta biết……..”

    “Nhị ca, huynh không biết những ngày tháng này đã xảy ra những việc gì, muội xưa nay chưa từng tưởng tượng được rằng, Thừa Nghiệp nó………… nó lại khốn nạn đến như thế, cơ nghiệp tổ tông toàn bộ đã bị hắn bán đi hết, muội chỉ biết trơ mắt đứng nhìn, nhưng lại chẳng có một cách nào.

    Đinh gia cứ thế mà tan nát, nếu không phải…nếu không phải đại ca còn cần muội chăm sóc, muội thật muốn chết đi cho xong……”

    “Ta biết……..”

    Dương Hạo lặng lẽ nói: “Ta vẫn luôn luôn nghĩ rằng muội kiên cường độc lập, là một người con gái phi thường, muội tại sao có thể có cách nghĩ tuyệt vọng như thế?

    Muội không nhớ những lời ta đã từng nói với muội, nếu có một tia hi vọng đi nữa, thì tuyệt đối không được từ bỏ, chỉ cần vẫn sống, mới có được hi vọng.”

    “Ta….Ta…”

    Đinh Ngọc Lạc như một đứa trẻ làm sai điều gì, cúi gằm mặt xuống, nhưng vẫn nói tiếp một cách tuyệt vọng: “Còn có hy vọng gì được nữa, cho dù là huynh đã trở về rồi, nhưng Thừa Nghiệp vẫn là chủ nhân danh chính ngôn thuận của Đinh gia, nhất cử nhất động của hắn, đến ta cũng không cách nào can thiệp được……….”

    “Muội không có quyền lực, ta cũng không có, nhưng có một người có.”

    “Ai thế?”

    Đinh Ngọc Lạc đột nhiên ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lấp lánh tia hy vọng.

    “Đại ca của muội, Đinh Thừa Tông.”

    Đinh Ngọc Lạc ánh mắt thoáng chốc lại trở nên u ám ảm đạm, cười đau khổ nói: “Đại ca……huynh….huynh ấy bất tỉnh nhân sự, đã là một phế nhân rồi…….”

    Đôi mắt Dương Hạo lóe sáng những tia khó diễn tả, đột nhiên nói từng từ từng chữ dõng dạc: “Có lẽ…..Ta có cách khiến huynh ấy tỉnh lại.”

    “Xèo xèo” Tiếng hòn đá lửa châm vào ngọn đèn dầu, ánh sáng bỗng chốc bừng sáng cả căn phòng.

    Trong phòng có mùi thuốc thoang thoảng, nhưng lại vô cùng sạch sẽ, nhìn ra hằng ngày vẫn có người dọn dẹp thu vén cẩn thận.

    Đinh Thừa Tông nhắm chặt hai mắt nằm trên giường, giống như đang ngủ một cách yên bình.Khuôn mặt hắn gầy gò trắng xanh, tái nhợt đi, đang à một thanh niên trẻ tuổi cường tráng, chỉ vì da thịt mềm nhũn thể hiện có phần già đi nhiều.

    Đinh Ngọc Lạc nhìn hắn, âm thầm nói: “Mỗi ngày, ta đều giúp cho đại ca lật người, giúp huyết mạch lưu thông, phòng khi đại ca bị tắc mạch, còn dặn dò kẻ dưới cẩn thận thay quần áo, tắm rửa, đại ca mỗi ngày đều như thế mặc người giúp đỡ, chẳng có chút phản ứng nào.

    Nhị ca, huynh thật có thể khiến cho đại ca tỉnh dậy sao?”

    Dương Hạo chớp chớp mắt, đôi mắt sáng lên nói: “Ta có một loại thuốc thần kì, nhưng có thể thật sự trị bênh này hay không, chỉ có thể sử dụng qua mới biết được.

    Nếu loại thuốc này thật sự có hiệu quả, vậy thì chứng minh những nghi ngờ phán đoán trong lòng ta, lúc đó, chúng ta có lẽ có thể vạch trần một điều bí ẩn, bây giờ tất cả mọi lời nói đều là quá sớm.”

    Đinh Ngọc Lạc không hiểu gì nói: “Bí ẩn, bí ẩn gì thế?”

    Dương Hạo biết Đinh Thừa Nghiệp cho dù có ác độc thế nào, trong mắt của Đinh Ngọc Lạc cũng vẫn là huynh đệ của nàng, chân tướng chưa rõ ràng, trước khi có chứng cứ nắm chắc không muốn nói nhiều lời, chỉ lắc đầu nói: “Hiện nay vẫn chỉ là một sự đoán mò không chứng cứ, không nói thì hơn.”

    Hắn nắm lấy bàn tay đã mềm yếu không còn sức của Đinh Thừa Tông, ấn vào tìm huyết mạch của hắn, quay đầu nói: “Phải rồi, những người ở bên cạnh muội có đáng tin cậy không?

    Việc ta tới đây hôm nay vẫn chưa thể để lộ ra bên ngoài.”

    “Đáng tin.”

    Đinh Ngọc Lạc khẳng định nói: “Đinh gia hiện nay đã là cây cổ thụ bị đốn, bọn họ đều là những người tự nguyện ở lại bên cạnh muội, nếu không có lòng trung thành, bọn họ sớm đã đường ai nấy đi chạy theo tương lại của mình, ai còn muốn ở lại bên cạnh muội.

    Bất kể là tiểu Thanh, tiểu Nguyên, hay là những trưởng công ở tiền viện, đều tuyệt đối đáng tin cậy.

    Thừa Nghiệp muốn dời đến ở Khai Phong, bọn họ lại muốn cùng muội lưu lại đây bảo vệ cho trang viện này.”

    Dương Hạo thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt, ta cần dùng thuốc, cần thời gian là năm ngày, lúc đó không tiện lộ tung tích, muội và mấy người bên cạnh nếu đáng tin thì mới được.”

    Hắn nhẹ nhàng vỗ tay, ngoài cửa sổ lập tức truyền đến âm thanh của Mục Vũ: “Đại nhân, có gì dặn dò?”

    “Đại nhân?

    Huynh……huynh hiện nay làm quan sao?”

    Đinh Ngọc Lạc kinh ngạc hỏi.

    Dương Hạo không trả lời, chỉ thắp giọng nói: “Ngươi hãy đưa những người bên cạnh Đinh đại tiểu thư đưa tới đây, không cần làm khó bọn họ.”

    Chỉ trong chốc lát, hai tên đại hán cầm đao bịt mặt liền đưa hai cô nương Tiểu Thanh và Tiểu Nguyên đến phòng, tiểu Thanh còn đang hôn mê chưa tỉnh lại, tiểu Nguyên hai mắt vẫn mở to trợn trừng, trong mắt vẫn còn ý sợ sệt hoảng loạn, bởi vì bị người ta đưa vào trong phòng, nàng đang hoang mang không biết người này rốt cục có ý xấu gì, có ý định gì không tốt với nàng.

    Vừa nhìn thấy tiểu thư nhà mình, nàng liền thấy vui mừng, rồi lập tức lại nghĩ đến việc tiểu thư nhà mình chắc chắn là cũng bị người ta bắt khống chế, lại lộ ra vẻ kinh sợ lo lắng.

    Tên đại hắn vì sợ nàng sẽ hét ầm ĩ lên, vẫn bịt chặt lấy miệng của nàng, nên muốn kêu cũng không kêu được.

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng bước đến đón, kinh ngạc nói: “Tiểu Nguyên, Tiểu Thanh sao rồi?”

    Dương Hạo nói: “Tiểu Nguyên ngươi không được kêu lên, bọn họ không phải người xấu, vừa nãy chỉ là một sự hiểu lầm thôi.”

    Tiểu Nguyên chớp chớp đôi mắt, nhìn rõ hình dáng của Dương Hạo, nhất thời trợn to hai mắt, tên đại hán vừa bỏ tay ra, Tiểu Nguyên chỉ nhìn Dương Hạo run rẩy nói: “Ngươi…..ngươi………”

    Dương Hạo cười, dùng ngữ khí xưng hô với những nha đầu thượng phòng nội viện khi còn ở trong Đinh phủ trước kia nói: “Tiểu Nguyên tỷ tỷ thật là can đảm, Tiểu Thanh trông thì gan lớn mà cũng sợ đến ngất đi, nhưng tỷ vẫn vô sự.”

    Tiểu Nguyên vừa sợ hãi vừa kinh ngạc, trong lòng tim vẫn đang đập thình thịch căng thẳng, mũi bị tên đại hán bịt chặt, hít thở cũng có chút khó khăn, lúc này cuối cùng cũng yên tâm, nhưng đột nhiên mắt lại thấy hoa lên, tai ù đi, mồm nàng lắp bắp, rồi như một con cái vàng thở gấp vài cái, mắt trắng dã, hôn mê bất tỉnh.

    Chương 230:Mây tan thấy trăng sáng

    Dương Hạo hằng ngày đều trích máu sống để làm thuốc cho Đinh Thừa Tông.

    Đinh Ngọc Lạc lúc đó cũng đứng ở bên cạnh khuôn mặt ánh mắt tràn đầy tình cảm, trong lòng cũng có hy vọng.

    Trong con mắt nàng dần dần khôi phục thần thái.

    Dương Hạo biết những tâm sự của nàng, trong lòng trái lại càng lấy làm lo lắng, hắn không biết sự suy đoán của bản thân mình có thật sXính xác.

    Nếu không chính xác, Đinh Thừa Tông vẫn bất tỉnh nhân sự, vậy với Đinh Ngọc Lạc mới vừa khôi phục lại niềm hy vọng sẽ là một sự đả kích quá lớn.

    Nếu hắn tỉnh dậy rồi, vậy thì Đinh Ngọc Lạc sẽ biết được huynh đệ của nàng Đinh Thừa Nghiệp khốn nạn, vậy cũng là một tổn thương quá lớn đối với tình cảm của nàng.

    Nhưng mặc kệ cho dù thế nào, Dương Hạo vẫn luôn hi vọng Đinh Thừa Tông có thể tỉnh lại, dựa vào sự cương nghị quả quyết của Đinh Thừa Tông, một khi đã rõ ràng nguyên nhân hậu quả, nhất định có thể quyết tâm lấy đại nghĩa diệt thân.

    Như vậy vừa có thể trừng trị được gian nghiệt, giải oan cho mẫu thân Dương Thị và Đông Nhi, lại không vì bản thân giết hại Đinh Thừa Nghiệp mà làm ảnh hưởng đến tình cảm của mình với Đinh Thừa Tông và Đinh Ngọc Lạc, có thể nói là đôi bên đều vẹn toàn.

    Bởi vì lo lắng tâm sự như vậy, vì thế ngày cuối cùng này, Dương Hạo còn lo lắng hơn cả Đinh Ngọc Lạc.

    Đinh Ngọc Lạc đứng ở một bên, dường như nín thở nhìn hắn đang xoa thuốc, xoa bóp.

    Hai cánh tay bất giác mà nắm chặt lấy nhau, bởi vì dùng lực quá nhiều, tay đã trở nên trắng bệch.

    Khuôn mặt Dương Hạo vẫn lạnh lùng tỉnh táo, nhưng trong lòng đang lo lắng hồi hộp.

    Một lần xoa bóp, khuôn mặt nhợt nhạt của Đinh Thừa Tông từ trắng xanh trông như có chút hồng hào, là kết quả huyết mạch đã được lưu thông, nhưng hắn vẫn nhắm chặt hai mắt, im lìm nằm thẳng trên giường không nhúc nhích.

    Trái tim của Dương Hạo từ từ bình tĩnh lại, căn phòng tĩnh lặng, lại đợi thêm rất lâu nữa, Đinh Ngọc Lạc mới lo sợ mà nói: “Nhị ca.”

    Dương Hạo chầm chậm lắc đầu, buồn bã cười nói: “Thuốc này……….. không có tác dụng…………”

    Đinh Ngọc Lạc chầm chậm nhắm đôi mắt lại, hai hàng lệ nhạt nhòa tuôn rơi lã chã.

    Dương Hạo nhẹ nhấc cánh tay lên, định nói mấy câu an ủi, cuối cùng cũng chỉ đành thở dài một tiếng, bước đi nặng nề ra khỏi cửa.

    Trong viện, dưới mái lầu của đình mộc, Dương Hạo chắp hai tay ngước lên trời cao, trong lòng vô cùng mờ mịt.

    Mấy người Tiểu Nguyên, Tiểu Thanh và Mỗ Y Khả Khả, Mục Vũ luôn luôn đứng chờ ở ngoài cửa, mắt nhìn thấy bộ dạng không ổn của Dương Dạo, Mục Vũ và Mỗ Y Khả nhìn nhau một cái, cũng âm thầm đi theo.

    Dương Hạo ngẩng nhìn trời cao, im lặng một lúc lâu sau rồi tự chế giễu bản thân, thấp giọng như thầm thì dặn dò: “Hắn……..cuối cùng cũng không tỉnh lại được, ta không còn có lựa chọn nào khác rồi.

    Tiểu Vũ, đêm nay ngươi đưa người đi.

    Hãy giết hết……..Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu cho ta.”

    Hắn vốn vẫn nghĩ đến Lan Nhi, nhưng lời nói đến định thốt ra, lại suy ngẫm thêm một chút, tác dụng thật sự của nàng ta trong đó quả thật là có hạn, lấy thân phận địa vị của nàng ta, nếu Đinh Thừa Nghiệp muốn nàng ta là chứng, nàng ta cũng rất khó phản kháng.

    Người con gái này, tuy rằng có thể để tiện, nhưng tội không đáng chết, vì thế do dự một hồi, liền bỏ qua nàng ta.

    “Vâng!”

    Mục Vũ hắng giọng nói: “Đại nhân, Mục Vũ sẽ đem đầu chúng về trước mộ của lão phu nhân, để đại nhân tự mình rửa oan cho tâm hồn họ, cúng tế vong hông lão phu nhân và đại nương.”

    Dương Hạo cười một cách cô độc: “Tại sao không phải chết một người?

    Mẹ ta và Đông Nhi đều là những người phụ nữ vô cùng lương thiện, bọn họ không thể nào nhìn thấy những cảnh đầu rơi máu chảy này.

    Hơn nữa, kẻ chết đã chết, nếu như bọn họ tự mình chết trong tay của ta…………….”

    Hắn yên lặng xoay người, nhìn vào cánh cửa phòng, thấp giọng nói: “Vậy thì muội chỉ có thể hận ta……………”

    Đinh Ngọc Lạc nước mắt tuôn rơi.

    Nàng không nhớ được từ nhỏ đến lớn đã bao lâu rồi chưa từng khóc, càng không nhớ được chỉ một nửa năm nay nàng đã bao nhiêu ngày lấy nước mắt rửa mặt.

    Mới chỉ có năm ngày ngắn ngủi, hy vọng vừa mới được nhen nhóm nay lại bị dập tắt………..

    Người huynh trưởng uy nghiêm, cương nghị, trí tuệ, trưởng thành này sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.

    Hắn trở thành một người sống chết không biết không ý thức, tất cả những đau khổ, đều chỉ có thể tự bản thân mình gánh chịu, mắt nhìn Đinh gia suy sụp mắt nhìn đại viện………….

    Cúi đầu nhỏ lệ rất lâu sau, nàng mới lau lau giọt lệ, xoay người từ trên chiếc tủ gỗ cạnh tường cầm lấy chậu nước.Trải qua một phen xoa bóp điểm huyệt đại ca quần áo xộc xệch, đầu tóc cũng rối bời.

    Đại ca vốn là một người coi trọng vẻ ngoài nghiêm chỉnh……

    Trong đình, Mỗ Y Khả thấp giọng nói: “Thường nghe người ta nói, bệnh lâu trước giường không có con cái hiếu thuận, huống hồ là anh chị em, nhưng tình cảm kính yêu sâu nặng của Đinh cô nương với Đinh đại công tử, quả thật khiến cho người ta kính phục.

    Tiểu thư bây giờ……….nhất định là đau lòng tuyệt vọng.”

    Dương Hạo khẽ thở dài: “Trong lòng muội ấy, người thân, gia tộc quả thực là tất cả những gì muội ấy coi là quan trọng nhất.

    Đại ca của muội ấy bệnh ở trên người, muội vẫn không rời không bỏ rơi.

    Huynh đệ của muội ấy bệnh ở trong tim cũng như vậy chẳng hề muốn vứt bỏ, nếu không ta sẽ chẳng thấy khó xử đến thế này…”

    Mới nói được đến đây, liền nghe thấy ở trong phòng có tiếng “choang”, âm thanh truyền ra là của chiếc chậu đồng rơi xuống đất, Dương Hạo thần sắc căng thẳng, chẳng suy nghĩ gì,liền phóng thẳng vào trong phòng.

    Đinh Thừa Tông vẫn nằm im lìm ở trên giường, Đinh Ngọc Lạc đang đứng ở trước giường, thân thể rung rẩy như đám lá khô trước gió, Dương Hạo chỉ một bước đã đến nơi, nắm chặt lấy bàn tay nàng vội vàng hỏi: “Ngọc Lạc.

    Sao thế?”

    “Huynh…..huynh nhìn đại ca…….đại ca………..”

    Đinh Ngọc Lạc run rẩy nói, Dương Hạo quay lại nhìn Đinh Thừa Tông một cách bình tĩnh, thân người không khỏi có sự giật mình, Đinh Ngọc Lạc ở bên cạnh đã vui mừng đến rơi nước mắt.

    Chỉ thấy Đinh Thừa Tông đang nằm ngửa trên giường, hai con mắt mở trừng trừng, quắc mắt nhìn thẳng lên trên trần nhà, mặc dù thân thể vẫn chưa có cử động gì, khuôn mặt cũng không có nửa chút biểu hiện, nhưng hai mắt hắn đã nhè nhè di động, rõ ràng đã hồi phục được thần trí.

    Mục Vũ, Tiểu Thanh mấy người nghe thấy âm thanh náo loạn trong phòng cũng chạy vào phòng, vừa thấy tình hình trong phòng vừa vui mừng vừa kinh ngạc, nhưng thấy bộ dạng Dương Hạo và Đinh Ngọc Lạc đành nín thở không ai dám lớn tiếng.

    “Đại ca…….”

    Đinh Ngọc Lạc thử thăm dò gọi một tiếng, Đinh Thừa Tông vẫn nằm im không cử động, đến con mắt cũng không cử động một chút.

    Đinh Ngọc Lạc căng thẳng nắm chặt lấy tay Dương Hạo, đầu ngón tay đã ấn sâu vào da thịt của hắn, nàng không dám gọi thêm nữa, chỉ sợ gọi to thêm một tý nữa, tia hy vọng vừa mới nhen nhóm lại sẽ tan vỡ thành bọt nước.

    Một lúc lâu sau đó, đôi mắt của Đinh Thừa Tông mới từ từ hơi động đậy, từ từ hỏi: “Ta……..hôn mê…….đã bao lâu rồi.”

    Tiếng nói của hắn có chút ngắc ngứ, do đã một thời gian dài không nói chuyện âm thanh như vô lực.

    Âm thanh có chút đục trầm, nhưng trong phòng yên tĩnh, mỗi người đều có thể nghe thấy tiếng nói của hắn.

    Tiểu Nguyên hoan hô một tiếng, ôm chầm lấy Tiểu Thanh, kích động phát khóc.

    Đinh Ngọc Lạc mới tiến lên một bước, vừa buồn vừa vui lẫn lộn gọi: “Đại ca……….”

    Đinh Thừa Tông hơi xoay đầu một chút, nhìn vào ánh mắt nàng đang sáng lên lấp lánh, vốn có những ánh sáng mơ hồ, liền như thêm tỉnh táo: “Ngọc Lạc?”

    “Vâng, là muội.

    Là muội, đại ca!”

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng gật đầu cuống quít.

    Đinh Thừa Tông hơi nhúc nhích con mắt, khi nhìn thấy Dương Hạo đang đứng đấy, khóe miệng từ từ lộ ra nụ cười vui mừng: “Đinh Hạo, việc trong thành………….thế nào rồi….”

    Dương Hạo bỗng nhiên ngẩn người, lúc đấy đột nhiên như tỉnh ngộ ra rằng chuyện hắn hỏi là chuyện án Từ Mục Trần.

    Hắn dù trúng gió hôn mê, nhưng cái ngày bất tỉnh nhân sự, bản thân đang xảy ra một án ở nha nội Bá Châu có mối quan hệ rất lớn đối với Đinh gia.

    Kí ức của Đinh Thừa Tông chính là dừng lại ở ngày hôm đó, hôm nay tỉnh lại, hắn vẫn còn chưa biết bên cạnh mình đã xảy ra biết bao thay đổi long trời lở đất.

    Dương Hạo trong lòng đau xót, thấp giọng nói: “Đại thiếu gia, án kiện đã kết thúc rồi, Từ Mục Trần chịu án, khó khăn này……..đã qua rồi.”

    “Tốt, tốt quá……….”

    Đinh Thừa Tông mỉm cười một chút, ánh mắt chầm chậm di chuyển, nhìn lướt qua khuôn mặt Mỗ Y Khả, Mục Vũ chưa từng gặp bao giờ, và Tiểu Thanh Tiểu Nguyên, lại nhìn ngắm một hồi căn phòng này, thấp giọng nói: “Ở đây………không phải phòng ngủ của ta, đã…….mùa đông rồi sao?”

    “Vâng, đại ca, ở đây là biệt viện cảu Vương Hạ Trang.

    Hiện Nay đã sang mùa đông rồi.”

    Mắt nhìn thấy đại ca cuối cùng cũng tỉnh lại, Đinh Ngọc Lạc vui mừng nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi, hơn nửa nắm trở lại đây, nàng giống như một cô gái tuyết trong suốt, có lẽ đã hóa thành một cô gái nước mất rồi………

    “Ta……..hôn mê đã nửa năm trời rồi………….”

    Đinh Thừa Tông thì thào nói, dường như đột nhiên có vật gì đâm vào mắt, trong con mắt hắn có ánh nhìn vừa căm hận vừa như chán ghét, hai tay cũng đột nhiên nắm chặt lấy cái chăn.

    Chỉ thoáng chốc, hắn bỗng thở một hơi thật dài, hai tay cũng từ từ buông ra, trên mặt lại trở lại trạng thái bình tĩnh như mặt hồ, nhẹ nhàng nói: “Trong hơn nửa năm nay, đã xảy ra những chuyện gì?”

    Đinh Ngọc Lạc vừa mới định trả lời, Đinh Thừa Tông đột nhiên khoát tay nhẹ nhàng xua xua.

    Động tác chậm rãi, nhưng lại vô cùng kiên quyết: “Ngọc Lạc muội hãy đi ra ngoài trước, các ngươi cũng lui ra hết, chỉ để một mình Đinh Hạo ở lại, để hắn nói cho ta nghe.”

    Đinh Ngọc lạc ngẩn người, có chút do dự, rồi nhẹ nhàng lùi ra sau Dương Hạo kéo kéo, ghé vào tai Dương Hạo nói thật nhanh: “Đại ca vừa mới tỉnh dậy, những chuyện không tốt thì đừng nói cho huynh ấy nghe, muội sợ…………”

    Dương Hạo gật gật đầu, Đinh Ngọc Lạc lúc này mới nhìn Đinh Thừa Tông một cái, rồi sải bước đi ra bên ngoài cửa.

    Cánh cửa vừa khép lại, trong căn phòng lại trở lại sự yên lặng, Đinh Thừa Tông nhìn Dương Hạo một cái, nói: “Hãy đỡ ta dậy, ta muốn…….ngồi một lát.”

    Dương Hạo dìu hắn ngồi dậy, lại lấy một chiếc chăn và chiếc gối cùng đặt vào sau lưng hắn, chỉ có mấy động tác thôi, Đinh Thừa Tông vừa mới tỉnh dậy hơi thở đã có chút nặng nhọc, hắn thở dốc một lúc nói: “Đinh Hạo, ngươi nói cho ta nghe, nửa năm trở lại đây đã phát sinh những chuyện gì, tại sao ta lại ở đây?

    Ta có thể nhận ra, nhất định đã xảy ra chuyện đại sự rồi, có phải không?”

    “Đúng thế.”

    Dương Hạo chần chừ do dự một lúc, rồi trầm giọng nói: “Nửa năm trở lại đây, đã phát sinh quá nhiều sự việc, đều là những chuyện mà huynh không thể tưởng tượng nổi.

    Đặc biệt là hiện nay, Đinh gia đang đối mặt với tình thế nguy hiểm sinh tử tồn vong, duy chỉ có huynh, chỉ có thân phận của huynh mới có thể có đủ sức để ngăn cơn sóng dữ này.

    Huynh vừa mới tỉnh táo trở lại, nếu quá mức kích động một khi lại bị ngất đi hôn mê bất tỉnh, thì tất cả hy vọng của Đinh gia đều không còn nữa, vì thế……..ta có thể nói cho huynh nghe, đem tất cả kể cho huynh nghe, nhưng huynh……….”

    Đinh Thừa Tông lạnh lùng cười một tiếng: “Ngươi có thể yên tâm, còn có chuyện gì có thể khiến ta hành động quá khích nữa chứ?”

    Hắn nhắm đôi mắt lại, từ từ hít một hơi thật sâu, thấp giọng nói: “Bây giờ, ngươi có thể nói rồi.”

    Dương Hạo suy nghĩ sắp xếp lại suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu nói.

    Nói hắn đã dùng biện pháp như thế nào ở nha nội Bá châu khiến Từ Mục Trần phải tự nhận sai trái và chịu trừng phạt; nói hắn nghe được đại thiếu gia đột nhiên trúng gió hôn mê, đến khi hắn quay về được Đinh phủ, Đinh Thừa Tông đã bất tỉnh nhân sự; nói hắn cùng Đông Nhi đã hẹn hò ở trong kho lúc như thế nào, làm sao lại bị người ta hãm hại; Tao Trư Nhi mất tích, mẫu thân Dương Thị uất ức phát bệnh mà bị chết; Đinh Đình Huấn bạo bệnh cũng đã ra đi, bản thân một đao hai mệnh, giết xong người liền lưu lạc phương trời, lại làm sao mà được thăng quan cao, lần này quay lại Bá Châu mới phát hiện Đinh Thừa Nghiệp đã bán hết gia sản Đinh gia, muốn đi đến Khai Phong gây nghiệp……….

    Từng chi tiết, từng sự việc Dương hạo đều nói rất tường tận chi tiết.

    Hắn chú ý thấy, chỉ có lúc đang nói đến Đinh Đình Huấn bạo bệnh mà chết và bản thân làm thế nào để lấy được kì dược thần từ chỗ của Lý Quang Sầm về, thân người của Đinh Thừa Tông mới hơi cứng lại một chút, da thịt hắn co quắp lại không cách nào che dấu, còn nhưng lúc khác, dù nghe nhiều sự việc khó tin đến thế sắc mặt của hắn trước sau như một vẫn bình tĩnh như nước.

    Dương Hạo không khỏi âm thầm thán phục, Đinh Thừa Tông hiện nay sức khỏe vẫn còn rất yếu ớt suy nhược, nhưng thần kinh của hắn vẫn có thể kiên cường cứng cỏi như trước, cái thành phủ và định lực này bản thân vĩnh viễn không thể bằng được hắn.

    Dương Hạo nói xong, Đinh Thừa Tông mới mở mắt ra, ánh mắt sáng quắc, dường như đang thẩm thấu dần những tin tức mà hắn nói ra, qua một hồi lâu, hắn mới nhìn Dương Hạo, chầm chậm nói: “Ta quả không nhìn nhầm ngươi, ngươi quả nhiên không phải vật trong ao tù, thời gian nửa năm, ngươi đã có thể leo đến chức cao mà rất nhiều người cả một đời không thể nào vươn tới.”

    Dương Hạo vừa mới định nói, Đinh Thừa Tông đã đổi chủ đề: “Ta đã được ngươi cứu sống tỉnh lại, vậy chính là nói, đã chứng minh được những phán đoán hoài nghi trong lòng ngươi,ta………quả thật là bị trúng độc sao?”

    Dương Hạo gật đầu nói: “Đúng thế, ta chính là luôn nghĩ như thế, đại thiếu gia chẳng lẽ không tin sao?”

    Đinh Thừa Tông nói một mình: “Ngày độc dược phát tác trong ta, thời gian bị kẻ khác hạ độc tất nhiên phải ở trước đó, có người sớm đã hạ độc với ta rồi sao?

    Hắn tại sao lại muốn hại ta?

    Người này rốt cục có thể là ai?

    Ngươi nghi ngờ hắn………..là ai?”

    Dương Hạo không trả lời, hỏi ngược lại: “Đại thiếu gia trong lòng nghi ngờ ai?”

    Đinh Thừa Tông buồn bã cười: “Ngươi nói loại độc này phải khiến cho ngươi ta tức giận đau buồn quá vui mừng không thể khống chế được tìn cảm mới phát tác, ngươi chắc biết ta hôm đó gặp phải chuyện gì mới kích động đến mức không thể kiềm chế chứ?”

    Dương Hạo tò mò, thấp giọng hỏi: “Đại thiếu gia đã nhìn thấy cái gì?”

    Đinh Thừa Tông khóe miệng lộ ra một tia cười khinh khỉnh, nói nhưng mà như thì thầm: “Ta gặp……..Thừa Nghiệp……….và đại tẩu…..!”

    “Cái gì?”

    Dương Hạo giật mình àm nhảy dựng lên, nhất thời kinh ngạc trợn mắt há mồm.

    Đinh Thừa Tông thấp giọng nói: “Ngồi xuống, bình tĩnh một chút.”

    Dương Hạo lúc này mới sực tỉnh, vội vàng thẹn thùng ngồi xuống, cố tình muốn tìm lời an ủi hắn mấy câu, nhưng sự việc này quả thật là không biết nên làm thế nào mở mồm.

    Đinh Thừa Tông so với hắn còn trấn tĩnh hơn, lúc này nói ra, dường như nói ra một chuyện xấu gì đó của người khác, hoàn toàn chẳng có liên quan gì tới hắn.

    Hắn lẳng lặng nói: “Hay lắm, hắn và Tương Vũ đám gian phu dân phụ, sợ ta cản trở sự việc của bọn chúng, hạ độc hại ta khó lòng kiềm chế.

    Khi ta bất tỉnh nhân sự, lập mưu hãm hại, ép ngươi phải rời khỏi Đinh gia, một mũi tên trúng hai con chim, xử lý cùng một lúc quả là hợp lý.

    Nhưng…….hắn đã hại ta, lại hai cả ngươi, gia nghiệp này tất nhiên sẽ rơi vào tay hắn không còn nghi ngờ gì cả, hắn hà tất phải to gan mạo hiểm thêm một phen, hạ độc cả phụ thân?”

    “Hả!

    Huynh nói…….huynh nói cái gì?”

    Dương Hạo nghe xong lại kinh ngạc, hắn với Đinh Thừa Tông dù nói không có danh nghĩa huynh đệ, nhưng có tình cảm huynh đệ, với việc hắn đột nhiên trúng gió hôn mê vẫn luôn tồn tại sự nghi ngờ, vì thế vừa nghe nói hiệu quả thần kì của loại thuốc này liền lập tức thử trên người Đinh Thừa Tông.

    Nhưng hắn lúc đầu khi giết người bỏ trốn còn chưa biết tin Đinh Đình Huấn bạo bệnh mà chết sau khi quay trở về nghe nói cái chết của Đinh Đình Huấn, cũng chỉ biết báo ứng thôi, nhưng từ đầu tới cuối chưa nghĩ đến cái chết của hắn cũng là do loại độc dược này.

    Lúc này nghe những nghi vấn của Đinh Thừa Tông, trong lòng đột nhiên như được khai thông, nhưng mớ nghi hoặc lớn hơn lại dậy lên trong lòng.

    Tại sao?

    Rốt cuộc là tại sao?

    Chỉ vì muốn sớm một ngày được nắm đại quyền của gia tộc hay sao?

    Đinh Thừa Nghiệp nếu có dã tâm như thế, khát vọng và mưu đồ, thủ đoạn.

    Sau khi Đinh Thừa Tông trở thành tàn phế, hắn sớm có thể thuận lợi nắm quyền bính trong tay, lại hãm hại ép chết kẻ mồ côi, Đinh Đình Huấn ngày trước không muốn bại lộ bản thân làm xấu mặt mình, đã có ý muốn để cho Dương Hạo tiếp quản gia nghiệp Đinh gia?

    Hai người bốn mắt nhìn nhau, con ngươi mắt sáng lên những ý nghĩ, đều cảm thấy bên trong sương mù dày đặc, nhưng không nghĩ ra một cách giải thích hợp lý.

    Một hồi lâu sau, Đinh Thừa Tông đột nhiên nói: “Bí mật này, có lẽ chỉ đành để hắn……….tự đến nói với chúng ta thôi…….”

    Dương Hạo hỏi lại: “Nếu những sự việc này thật sự là do hắn làm ra, hắn sẽ nói sao?”

    Đinh Thừa Tông ánh mắt lóe lên, trầm giọng nói: “Hắn không có rắp tâm như vật, vì thế……………chuyện của hắn, tâm phúc của hắn Nhạn Cửu tất nhiên hiểu rất cặn kẽ.

    Có lẽ, chúng ta có thể tạo ra một tình huống nào đó, từ những nô tài ở đây tìm một khe hở………”

    Dương Hạo suy nghĩ một lát nói: “Ừ, có lẽ chúng ta có thể kết hợp hai bên, hai mặt bắt tay nhau, tra khảo cho hắn nói ra những lời nói thật.”

    Đinh Thừa Tông vuốt cằm đột nhiên lại hỏi: “Ngọc Lạc………..biết chuyện hạ độc không?”

    “Muội ấy không biết.”

    “Như vậy………nhưng chuyện xấu đó, thì đừng ói với muội ấy, mấy ngày này, muội ấy đã chịu không biết bao nhiêu khổ sở rồi, chuyện này, hai huynh đệ chúng ta làm thôi!”

    .................................................. ..

    Trường Xuân Các, một căn phòng nhỏ thanh cao, bên ngoài gió lạnh rít từng cơn, trong phòng đặt bốn chậu lửa đồng trắng, nhiệt lượng lan tỏa, ấm áp như mùa xuân.

    Đinh Thừa Nghiệp say khướt ở chỗ ngồi của mình, tiện tay cầm chiếc bình rượu lên, lại đổ liền ra ba cốc rượu, ý tửu trong ánh mắt càng nồng hơn………

    Xem cách trang trí, gian phòng này giống như khuê phòng thơm ngát của một cô nương nào đó, dù rằng không lớn lắm, nhưng vô cùng thanh cao.

    Một bàn, một giường, đều được treo hoa văn cây cỏ, vô cùng nho nhã.

    Trước cửa là một bức bình phong có một cây mai ngạo nghễ trong tuyết lạnh, phẩm chất bất phàm.

    Trước giường còn đặt một tấm gương đồng cực lớn, gương đồng sáng trong suốt, người tạo tác gương đồng nhất định phải là một cao thủ, tấm gương không một vết xước, đường vân tinh xảo không hề bị mờ.

    Nhưng trong căn phòng nhỏ thanh cao ấm áp như xuân đó, ĐinhThừa Nghiệp trong lòng lại vô cùng phiền não.

    Trong nhà những thứ có thể bán được đã bán đi hết rồi, bây giờ Đại viện của Đinh gia đang ở nhưng cũng đã thay tên, chỉ chờ qua tháng một này, phải giao nộp ra.

    Hơn nữa hắn nghe theo chủ ý của Nhạn Cửu, dùng kế kim thiền thoát xác, từ bên cha của Lục Tương Vũ rút lại được một khoản tiền lớn, mắt thấy sắp được đi đến nơi Khai Phong phủ hào hoa phồn thịnh, còn có cái gì không hài lòng nữa?

    Nhưng trong lòng hắn chính là vẫn có cảm giác phiền não không tên, giống như một đám lửa cháy không dập tắt được, khiến hắn tâm thần hoảng loạn.

    Lúc đầu trong đầu bốc lên, hắn đã bị sự xúi bẩy của Nhạn Cửu, nhưng nơi này rốt cuộc cũng vẫn là nơi quen thuộc nơi mà hắn từ nhỏ đến lớn trưởng thành ở đây, Nhạn Cửu dù có khoác lác tâng bốc lên mây, hắn cũng biết sự phồn hoa của phủ Khai Phong không thể so với Bá Châu, việc đã đến nước này, trong lòng lại cảm thấy có chút bất an.

    Tên đã bắn đi không thể lấy lại, Đinh gia phải phân tán cũng đã phân tán hết rồi.

    Đồ đạc cũng đã gói ghém xong xuôi, chỉ còn đợi năm mới, qua tháng một này, là chính thức chuyển dời đến Kinh Sư, bây giờ dù có hối hận cũng đã quá muộn rồi.

    Đinh Thừa Nghiệp cả ngày chẳng có việc gì làm, ngồi đợi trong phủ đã phát sầu phát chán, đại tẩu lại cả ngày khóc lóc trước mặt hắn buồn phiền trách móc, yêu cầu hắn phải sắp xếp thỏa đáng cho ả, hắn có thể làm thế nào được?

    Nhị tỷ dù chết cũng không rời tành Bá Châu, đại ca người sống mà như chết không đi được đến Kinh thành, lẽ nào hắn có thể đem đại tẩu đi theo được?

    Hơn nữa, người con gái này cho dù xinh đẹo như thiên tiên, nhưng bây giờ hắn cũng đã chán ngấy rồi.

    Cho nên nhàn cư vô sự, hắn liền thường đi đến những nơi rượu chè có bằng hữu có gái đẹp tụ họp ở trong thành Bá Châu, hôm nay uống đã say rồi, bởi vì gần hết năm, nhưng bằng hữu rượu thịt này cũng không tiện lưu lại bên ngoài quá lâu, hứng rượu vừa hết thì mọi người đã tự mình cáo từ ra về.

    Đinh Thừa Nghiệp lại chẳng muốn cứ thế mà quay về nơi lạnh lẽo nhà mà chẳng ra nhà kia, ngẩng đầu nhìn lên Trường Xuân Các, liền nhân lúc vẫn còn hứng rượu bước vào đây.

    Trường Xuân Các là một phong khoa, cũng chính là nơi nam xướng quán.

    Thật ra Đinh Thừa Tông thích nữ nhiều hơn một chút, nhưng không thể phủ nhận đám người luyến đồng mỹ miều xinh đẹp như hoa như con gái lúc này lại khiến cho hắn bị kích thích mãnh liệt hơn.

    “Kẽo kẹt,” cánh cửa mở ra, một trận gió lạnh thổi vào trong phòng, khi cánh cửa vừa khép kín, căn phòng lại ấm áp mùa xuân, một mỹ thiếu niên mặt mày thanh tý, môi hồng răng trắng xuất hiện trước mặt hắn.

    “Công tử, tại sao lại ngồi một mình uống rượu tiêu sầu buồn bực thế kia.”

    Thiếu niên đó mỉm cười, chớp mắt nói: “Nô gia Minh Nhi, hay là để ta hầu hạ công tử một lát, không biết công tử có muốn để nô gia hầu công tử uống hai chén không, hay là đánh một khúc để giúp vui cho hứng rượu của công tử.”

    “Lại đây lại đây.........”

    Đinh Thừa Nghiệp tửu khí đang ngút trời vẫy vẫy tay, gọi người thiếu niên đó đến bên cạnh, thò tay kéo một cái, khiến hắn ngồi vào trong lòng của mình, vỗ về trên dưới một lúc rồi trong lòng càng thêm buồn bực, nói: “Nào, mau cởi áo cho thiếu gia.”

    Minh Nhi nghe xong có chút ngẩn người,bọn họ tuy cùng là nam tử, nhưng cầm kì thi họa mọi thứ đều tinh thông, nhưng giá cả hầu hạ quan nhân bình thường so với nữ nhi cao hơn ba lần, huống hồ hắn còn là một quan nhân rất nổi tiếng, khách khứa đến đây uống rượu, cho dù chỉ là muốn được hầu hạ phong nhã cũng phải uống rượu đấu thơ, đánh đàn ứng khẩu một lượt, không ngờ vị công tử này lại háo sắc đến như thế, bỏ ra cả một số tiền lớn chỉ để mua rượu lên giường, có vẻ không đáng giá.

    Trong lòng nghĩ như vật, khách đã có yêu cầu, hắn cũng không dám không tuân theo.

    Minh Nhi vội vàng khoan khoái tiến lên, đầu tiên là cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài rộng thùng thình cho Đinh Thừa Nghiệp, Đinh Thừa Nghiệp cởi chỉ còn lại mỗi chiếc áo trong, cầm lấy bình rượu đi qua, ngồi xuống chỗ giường.

    Minh nhi ngượng ngùng cười, liền đứng trước mặt hắn cởi bỏ áo ngoài.

    Người trong viện này, đều là bên trong mặc y phục nữ, bên ngoài mặc áo nam, lúc này áo ngoài vừa cởi ra, lại cởi thêm chiếc khắn xuống, mái tóc dài rơi xuống, một khuôn mặt nhỏ xinh xắn thanh tú đang e lệ, bên trong yếm mày hồng phấn ôm lấy thân hình thon thả, thoạt nhìn tựa như một cô gái mới mười ba tuổi nõn nà thướt tah, dung dạo vô cùng quyến rũ.

    Đinh Thừa Nghiệp tà hỏa trong bụng dâng lên, giả vờ cuồng lên cười ha hả như điên, kéo tay một cái nói: “Mau qua đây!”

    Không đợi hắn cởi hết, liền ôm chặt hắn đè chặt lên người mình.Minh Nhi có chút cứng nhắc, chỉ cảm thấy vị công tử này quả thật quá thô bạo và bỉ ổi, nhưng người ta là chủ nhân bỏ tiền ra mua, lại không dám đắc tội, chỉ đành ngoan ngoãn quỳ xuống bên cạnh giường, cởi bỏ áo của hắn, yểu điệu cúi xuống.

    Quan nhân trong phong khoa này, đều được chuyên luyện qua công phu miệng lưỡi, một lần mút vào, làm cho Đinh Thừa Nghiệp như bay lên tận mây xanh, hắn đê mê nhắm hai mắt lại, hưởng thụ khoái cảm dị thường này, bình rượu trong tay đã uống cạn, liền quăng bình rượu xuống bụng, nói nhảm: “Ha ha, đem rượu đón gió, hưởng thụ trăng sáng.

    Rượu đã cạn rồi, trăng sáng có phải cũng nên lên cao?”

    Minh Nhi làn môi đỏ mọng, xấu hổ đứng lên, liền đi chỉnh trang lại mái tóc.

    Mỹ nhân bóng hình diễm lệ, phản chiếu trong tấm gương đồng cực lớn, nhìn lại thật là gợi cảm, thì ra tác dụng của tấm gương đồng này chính là ở đây.

    Đinh Thừa Nghiệp không đi xem con người thật của hắn, nhưng hắc hắc cười nhìn về bóng lưng in trong tấm gương.

    Đây quả là một nam tử thanh tú, nam nhân nhưng như nữ, thân hình cũng thanh tú cân xứng, mập mờ hình ảnh bóng người lay động.

    Dù không có cảm giác mềm mại như con gái, nhưng lại vô cùng rắn chắc có lực, càng dễ hấp dẫn dã tính của hắn,ánh mắt Đinh Thừa Nghiệp lộ ra những tia thú tính….

    Một thiếu niên hầm hồ đem theo tám đại hán hùng hổ bước vào trong Trường Xuân Các.

    Lão bảo kê vừa nhìn thấy trong lòng đã âm thầm lo sợ, vội vàng tiến ra đón, nhưng không biết phải xưng hô như thế nào?

    Ả đã làm cả một đời bảo kê, khách làng chơi muôn hình muôn vẻ đã gặp qua nhiều, nhưng chưa gặp qua một tổ hợp quái dị như thế này.

    Nhìn bộ dạng, tám tên đại hán mới giống khách làng chơi, nhưng nhìn hành vi của bọn họ, lại rõ ràng là thiếu niên kia cầm đầu.

    Các công tử của nhà giàu đại hộ tóc còn chưa mọc hết mà tụ tập đi lại trong phố phường không phải không có, nhưng mà tuổi nhỏ thế kia đã phóng đãng thích háo sắc nam nhân, ả quả thật chưa từng gặp qua.Vị tiểu công tử này khí chất anh hùng, lại trở nên sa đọa thế sao?

    Lão bảo tử chậm chạp tiến lên nghênh đón, vỗ bàn tay nhỏ vài tiếng, tươi cười tự nhiên nói: “Ôi chà, tiểu công tử là lần đầu đến Trường Xuân Các của chúng tôi phải không?

    Không biết công tử có vị cô nương nào quen biết ở đây?

    Hay là lão thân sắp xếp cho ngài một cô nương dịu dàng?”

    “Phì!”

    Mục Vũ tuổi tuy nhỏ, nhưng hắn sinh ra ở thảo nguyên, nhưng việc hạ lưu này hắn tự nhiên đã biết rồi.

    Vừa nghe thấy lão bảo tử coi hắn như một khách làng chơi, nhất thời liền đỏ cả mặt, nhổ nước bọt vào mặt ả quát lớn: “Quan nhân làm công sự, cút sang một bên.”

    “Gì?

    Quan nhân?

    Đây….Đây là……..”

    Lão bảo tử thất kinh sợ hãi, vừa lại có chút không dám tin, trợn mắt nhìn có vẻ thất lễ, một đại hán lấy ra từ trong ngực áo một chiếc lệnh bài bắt người, giơ trước mặt ả, trầm giọng nói: “Yên lặng làm công việc buôn bán của ngươi đi.Không được kinh động đến khách khứa.

    Chúng ta chỉ đến bắt một người thôi, đem hắn sẽ đi ngay, không liên quan gì đến Trường Xuân Các các ngươi.

    Nếu ngươi dám thông báo tin tức, chính là tự ngươi rước họa vào mình.”

    Lão bảo tử đang định ngầm dặn dò với công công đang đứng ở bên cạnh bí mật đến thông báo cho các cô nương và khách ở các phòng, vừa nghe những lời này không dám manh động, vội vàng nhăn nhó cười cười nói: “Mấy vị công gia, Trường Xuân Các chúng tôi chẳng qua là kẻ làm ăn buôn bán, không dám có cấu kết với phỉ đạo.

    Mấy vị công gia muốn bắt người, cứ bắt hắn đi, nhưng mời thương tình cho các cô nương ở trong viện chúng tôi đều là con cái mệnh khổ, kiếm chút quan tiền không dễ dàng, không được để kinh động người khác, không được đánh vỡ đồ đạc……..”

    Lão bảo tử một mặt nói, một mặt liền từ trong tay áo lấy ta một xâu tiền, lấy lòng mà nói: “Ở đây có ít ngân tiền không thành vấn đề chỉ là chút tấm lòng thành, mấy vị công gia vất vả, cầm lấy uống cốc trà nóng.”

    Vị đại hán nọ giả bộ bình thường, tiện tay cầm xâu tiền nhét vào trong áo, thấp giọng nói: “Vừa mới vào cửa, có một vị khách họ Đinh, hiện nay đang ở phòng nào?”

    Lão bảo tử thấy hắn đã nhận tiền, mới yên tâm, liền phối hợp giúp đỡ, vội vàng chỉ hắn rõ cửa phòng, ân cần nói: “Mấy vị quan gia, hãy để lão thân dẫn đường.”

    Mục Vũ cười lạnh lùng nói: “Không cần!”

    Nói rồi khoát tay sải chân bước lên trên lầu.

    Đinh Thừa Nghiệp chỉ mặc mỗi chiếc áo trong, bên dưới lõa lồ, ấn tên luyến đồng Minh Nhi ở bên cạnh giường, mồm nồng nặc mùi rượu tiếp cận hắn từ phía sau, tên Minh Nhi nọ lập tức cũng phát ra tiếng kêu rên rỉ, Đinh Thừa Nghiệp ung dung cười, biết đây là thủ đoạn các cô lấy lòng khách thôi, tên Minh Nhi này đã là hồng quan nhân, tuyệt đối không phải lần đầu mây mưa, trái lại càng có ý định vùi dập hơn.

    Đang trong lúc điên loạn mây mưa, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, một bóng người đi xuyên qua bức bình phong.Đinh Thừa Nghiệp nhấp nhổm không ngừng, còn Minh Nhi ở dưới thân hắn bị hắn hành hạ như một con chó, đôi mắt say rượu lờ đờ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một thiếu niên lông mày rậm mắt to, khuôn mặt hùng hổ đang đứng trước mặt.

    Đinh Thừa Nghiệp mặt mày tái mét, thở hồng hộc nói: “Thiếu gia……..chỉ gọi một tên quan nhân, ngươi…..ngươi tới đây làm gì, bộ dạng ngươi như vậy, thiếu gia không thích….”

    Hắn còn chưa nói xong, Mục Vũ nhún một bước nhảy về phía trước, trái phải hắn có mấy người, vờn Đinh Thừa Nghiệp hoa mắt chóng mặt xoay tròn tròn, rượu đã có chút tỉnh tỉnh.

    Mục Vũ sớm đã nghe Dương Hạo nói qua, tên Đinh Thừa Nghiệp này cũng có võ công, ánh sáng vang dội làm hắn không phân biệt được đông tây nam bắc, lập tức liền nhấc đầu gối lên, đá vào lưng hắn một thật mạnh.

    Đinh Thừa Nghiệp một hơi không lên được, nhất thời ngã lăn xuống đất,dọa cho Minh Nhi đang ở trong lòng Đinh Thừa Nghiệp như một con chó nhỏ nhảy ra,ngã lộn nhào trên mặt đất, kéo chiếc chăn đắp trên người che thân, hoảng sợ nhìn một tiếu niên cùng trạc tuổi như hắn.

    Mục Vũ không thèm quan tâm hắn, chỉ xua xua tay, trầm giọng quát: “Trói lại, mang đi!”

    Dứt lời thu tay quay người đi ra ngoài, bốn đại hán nhanh nhẹ như hổ cũng trói chặt Đinh Thừa Nghiệp đang nằm trên đất vác lên vai đi……….

    Chương 231:Liễu ám hoa minh

    Một chiếc xe ngựa từ từ tiến vào thôn, dừng lại trước cửa Đinh gia.

    Một người cao lớn mặc áo xanh đầu đội mủ nhỏ nhanh nhẹn nhảy từ trên ngựa xuống, đặt chắc chắn chiếc ván dậm chân xuống đất, vén tấm màn ra, cười bồi nói: “Cửu gia, chúng ta đến rồi.”

    Nhạn Cửu đang trầm tư trong xe ừ một tiếng, cong lưng bước ra khỏi xe, nhấc vạt áo lên, dẫm xuống ván.

    Trời đã lạnh, Nhạn Cửu mặc một chiếc áo dài có một lớp bong dày ở trong, trên đầu đội một chiếc mủ long, dưới chân đi một đôi giầy giữ ấm, ăn mặc rất giống một lão gia đại hộ.

    Đáng tiếc hắn tuy nỗ lực làm ra vẻ phong độ cử chỉ giống như Đinh Đình Huấn, Đinh Thừa Tông nhưng vẫn luôn mang một cái cảm giác hèn hạ, bỉ ổi, cái lưng cũng khom xuống theo tiềm thức, cho dù vừa mới đứng thẳng lưng dậy thì đi đường một lát lại cong xuống. tuy hắn luôn cho rằng mình là hậu nhân của Lư Thị, một trong thất tông ngũ tính của Đại Đường, trong xương cốt luôn có sự kiêu ngạo tự hào, ngay cả Đinh gia hắn cũng không coir a gì, nhưng vì làm nô tài quá lâu rồi, rất nhiều thói quen khó có thể thay đổi được.

    Hắn đã làm nô tài được mười mấy năm rồi, cũng chỉ có khi hắn ở cùng với nhị đệ Lư Nhất Sinh thì mới có thể khôi phục lại khí độ ung dung của con cháu đại hộ.

    Nhạn Cửu ngẩng đầu nhìn bốn chữ lớn trên cửa “Đinh Thị biệt viện”, khinh thường nhếch miệng lên, sau đó cong lưng bước vào nhà, Cao Đại đi theo sau hắn, tiểu nô tài đi theo sau lão nô tài, từ từ vào sân.

    Bước vào cái sân thứ hai, Tiểu Thanh sớm đã đứng giữa sân chờ hắn, vừa thấy hắn đến liền vội vàng cong lưng làm lễ: “Nô tì tham kiến Cửu gia.”

    Đối với Nhạn Cửu, bọn họ vừa ghét vừa sợ, cho nên cảm xúc trên khuôn mặt luôn lẫn lộn phức tạp.

    Nhạn Cửu ngạo nghễ cười một cái, nhẹ nhàng hất tà áo, sai bảo Cao Đại: “Đứng ở đây đợi, ta đi gặp đại tiểu thư.”

    Nói rồi hắn liền thản nhiên cất bước lên trước.

    “Đại tiểu thư, không biết gọi lão nô đến có điều gì sai bảo?”

    Vừa thấy Đinh Ngọc Lạc.

    Nhạn Cửu liền cười mà như không cười hỏi.

    “Nhạn quản sự đến rồi đấy à.”

    Đinh Ngọc Lạc vừa nhìn thấy Nhạn Cửu. liền buông tách trà xuống, cố gắng bình tình lại thần sắc của mình, không để cho mình lộ ra một chút gì khác thường.

    Nàng luôn tưởng rằng khi đại ca tỉnh lại có thể lập tức đưa đại ca trở về Đinh Phủ, với thân phận con trai trưởng của Đinh gia thì có thể thu hồi lại đại quyền từ tay Đinh Thừa Nghiệp, đuổi hết đám nịnh đồ gian trá Nhạn Cửu đi, nhưng thật không biết đại ca và nhị ca đã ngầm bàn tính riêng chuyện gì đó, quay về lại bảo nàng gọi Nhạn Cửu đến, lại còn dạy bảo nàng một phen.

    Đinh Ngọc Lạc tuy không hiểu duyên cớ bên trong, nhưng Đinh Thừa Tông và Dương Hạo là người mà nàng từng tin tưởng nhất, nên cũng làm theo dặn dò.

    Nàng nhẹ nhàng đặt tách trà lên trên bàn, liếc mắt nhìn Nhạn Cửu, lạnh lung nói: “Hôm nay càng lúc càng lạnh, biệt viện của Vương Hạ Trang đã không thích hợp để đại thiếu gia tiếp tục dưỡng sức nữa, bổn cô nương muốn đưa đại thiếu gia trở về phủ ở.”

    Nhạn Cửu hơi ngẩn ra, sau đó lập tức làm mặt tươi cười: “Lúc đầu là đại tiểu thư cố ý muốn chuyển đến đây ở, bây giờ lại muốn chuyển về sao?”

    Đinh Ngọc Lạc trừng mắt nhìn, nghiêm giọng nói: “Sao cơ?

    Không được à?”

    Nhạn Cửu cười nhạt nói: “Được, được, đương nhiên là được.

    Lão nô còn tưởng là đại sự gì cơ, chẳng phải là chỉ trở lại phủ sống thôi sao.

    Đại tiểu thư chỉ cần sai bảo một nha đầu về báo lại, lão nô sẽ chuẩn bị xe ngựa tới đón, đại tiểu thư hà tất phải gọi lão nô đến đây.

    Ha ha ha…, có điều cũng phải nói lại, đại tiểu thư cho dù muốn trở về thì e rằng cũng chẳng ở được mấy ngày, bây giờ đại trạch Đinh gia đã không phải họ Đinh nữa, qua đầu năm nay sẽ phải giao đi rồi. trở về…chỉ sợ nhìn cảnh mà đau long…”

    Đinh Ngọc Lạc nổi giận lôi đình, ngồi thẳng lên, lạnh giọng nói: “To gan, ngươi lại dám chế diễu bổn cô nương sao?

    Bán nhà tổ là một đại sự, sao có thể để một mình Thừa Nghiệp làm chủ được.

    Khế ước của cuộc mua bán này không làm đúng!”

    “Ha ha…”

    Nhạn Cửu cười lớn lên, cái bộ dạng làm ra vẻ khiêm tốn lễ độ đã mất sạch, hắn thẳng người dậy, bước từng bước lớn qua chỗ Đinh Ngọc Lạc, ngồi xuống, vuốt buốt bộ râu, cười nói: “Đại tiểu thư, giấy trắng mực đen, không phải muốn huỷ là huỷ được.”

    Hắn hơi ưỡn ngực lên, điệu cười trên khuôn mặt mang chút lạnh lung, giọng bình thản nói: “Sẽ bị kiện quan đấy.”

    Thấy Đinh Ngọc Lạc đã không còn có thể kiềm chế được cơn giận, Nhạn Cửu liền đứng dậy, dựa vào chiếc ghế, cười nói: “Hơn nữa…cái nhà này không phải là do đại tiểu thư làm chủ.”

    Đinh Ngọc Lạc không hề khoan nhượng, cười lạnh nói: “Ta không thể làm chủ được, nhưng đại thiếu gia thì có thể.”

    “Sao cơ?”

    Trong điệu cười của Nhạn Cửu có pha chút khinh nhờn, nói: “Đại thiếu gia ư, đương nhiên là có thể làm chủ.

    Nhưng…đại thiếu chủ bây giờ còn có thể làm chủ sao?”

    “Tại sao ta lại không thể làm chủ?”

    ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

    Trong phòng đột nhiên truyền ra một giọng nói, tuy trung khí không đủ, có chút yếu ớt nhưng không hề mất đi sự uy nghiêm.

    Nhạn Cửu giống như bị con ong đốt vậy, nhất thời giật nảy mình lên.

    Tuy đã nửa năm không nghe thấy giọng này, nhưng cái giọng này hắn tuyệt đối không xa lạ.

    Hắn vốn tưởng rằng cả đời này cũng sẽ không còn nghe thấy người này nói nữa, lúc này chợt nghe thấy, giọng nói xuyên vào long hắn, bất giác mặt biến sắc, kinh hãi vô cùng.

    Tiểu Nguyên đẩy chiếc xe lăn từ trong phòng từ từ đi ra, Đinh Thừa Tông dậm một chân lên tấm tảm, dùng hết sức ngồi thẳng người, hai mắt lấp lánh, mặt cực kì uy nghiêm.

    Nhạn Cửu vừa thấy Đinh Thừa Tông liền như sét đánh trước mặt, kinh hãi đến nỗi sắc mặt như màu đất, hắn chỉ vào Đinh Thừa Tông, hai con ngươi trợ lên: “Ô ô…”, mở mồm một hồi mà không nói được hết một câu.

    Đại thiếu gia tỉnh rồi, Đinh Thừa Tông tỉnh rồi.

    Sao lại có thể như thế được?

    Nhất thời Nhạn Cửu như từ trên chin tầng mây rớt xuống vậy, loại độc đó chẳng phải là không có thuốc giải sao, sao hắn có thể đột nhiên tỉnh lại được?

    Nhạn Cửu vốn là kẻ thâm trầm đa trí, nhưng sự kinh ngạc này quá lớn, nhất thời cũng không biết làm thế nào.

    Đang lúc không biết làm sao thì Đinh Thừa Tông đã lạnh lung sai bảo: “Ngọc Lạc, mọi người ra ngoài trước đi.”

    “Đại ca…”

    Đinh Ngọc Lạc lo lắng nhìn hắn, Đinh Thừa Thông ngửa mặt lên trời cười: “Ha ha, muội lo cái gì chứ, ta đã tỉnh lại rồi, không ai có thể hại được ta nữa đâu.”

    Hắn cười và liếc mắt về phía Nhạn Cửu, khinh thường nói: “Tên cẩu nô tài này dám đứng châm lửa đằng sau, xúi giục nhị thiếu gia làm ra những chuyện khốn nạn, hắn dám làm gì với ta đây?

    Mọi người ra ngoài đi!”

    “Được.”

    Đinh Ngọc Lạc bất đắc dĩ đồng ý, dẫn Tiểu Nguyên lui ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.

    “Nhạn Cửu!”

    Đinh Thừa Tông đột nhiên quát lớn, Nhạn Cửu chỉ biết đứng run run.

    Hắn từ nhỏ đã ôm chí lớn, ẩn núp trong Đinh gia, lúc đầu là vì tình thế éo buộc, trốn khỏi sự đuổi bắt của thất tong ngũ tính, sau đó lại là muốn “thay mận đổi đào”, mượn thế lực Đinh gia để khôi phục lại vinh quang của gia môn mình, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc hắn chưa từng coi mình là nô tài.

    Nhưng, cho dù là đóng kịch, nhưng cũng đã đóng kịch được hai mươi mấy năm rồi, nên đối với “người chủ” đương nhiên cũng tự sinh ra một cảm giác kính trọng sợ hãi, Đinh Thừa Thông trầm giọng quát hắn đương nhiên sẽ sản sinh ra sự sợ hãi.

    “Nhạn Cửu, ngươi không ngờ ta có thể tỉnh lại đúng không?

    Ngày đó…, nhìn thấy cái cảnh tượng không thể xấu xa, ta tức không thể chịu được mà hôn mê đi, may mà ta từ nhỏ đã học võ, cơ thể khoẻ mạnh, lại có sự chăm sóc của Ngọc Lạc, vì ta mà tìm tòi học thuốc, ông trời thấy thương, cuối cùng cũng cho ta tỉnh lại…”

    Hắn đưa mắt nhìn Nhạn Cửu, hai mắt như muốn phun ra lửa: “Thật không ngờ, mới có nửa năm mà Đinh gia ta…đã bị người huynh đệ làm ra như thế này, ngươi…”

    Hắn chỉ tay vào Nhạn Cửu, phẫn nộ nói: “Ngươi dối trên lừa dưới, tác oai tác quái.”

    Trong lòng Nhạn Cửu nhanh chóng hồi phục lại ý niệm, khuôn mặt lại lộ ra thần thái sợ hãi không biết làm thế nào, liên tục xua tay, sợ hãi luống cuống giải thích: “Đại thiếu gia, lão nô…lão nô chỉ là một hạ nhân mà thôi.

    Tuy nhận được sự sủng tín của nhị thiếu gia nhưng thực ra chỉ là cái uy bên ngoài mà thôi, làm sao có thể thật sự làm chủ được ý định của nhị thiếu gia, cầu xin đại thiếu gia minh giám.”

    Nói rồi hắn vén tà áo lên, lạch bạch quỳ xuống, dập đầu xuống đất.

    Đinh Thừa Tông chậm rãi thở ra một hơi, thần sắc cũng ôn hoà hơn một chút: “Hừ!

    Ta nghĩ một lão nô tài như người cũng chẳng làm ra được chuyện gì to tát.”

    Trán hay hơi nhăn lại, hậm hực nói: “Hôm nay ta bảo Ngọc Lạc kêu ngươi tới chính là muốn cho ngươi một con đường lui, nếu ngươi nghe theo sự sai bảo của ta thì ta sẽ mở cho ngươi con đường sống, tha cho cái mạng của ngươi.

    Còn nếu không ta không những sẽ trục xuất ngươi ra khỏi cửa phủ mà còn trị ngươi cái tội ác nô hãm hại chủ.”

    Nhạn Cửu quỳ trên mặt đất, trong lòng thầm nghĩ: “Xem ra Đinh Thừa Tông còn tưởng rằng hắn là vì tức giận mà bị hôn mê, nói như vậy những điều hắn biết quả thật có hạn, cũng không biết hắn gọi mình đến đây để làm gì?

    Hắn bây giờ vừa mới tỉnh lại…, chính là nói…những người biết hắn tỉnh lại cũng chỉ có mấy người bên cạnh hắn?”

    Nghĩ tới đây, trong mắt Nhạn Cửu hiện lên một ý định nham hiểm, nhưng trong giọng nói của hắn lại thêm phần sợ hãi, toàn thân run lên nói: “Vâng vâng vâng, lao nô hồ đồ, chỉ vì muốn lấy lòng nhị thiếu gia mà làm ra rất nhiều chuyện hồ đồ, nhưng…nhưng lão nô không biết có thể làm được chuyện gì cho đại thiếu gia.

    Nhị thiếu gia cho dù có làm nhiều chuyện sai trái nhưng vẫn là huynh đệ ruột thịt của đại thiếu gia, nếu đại thiếu gia đã tỉnh dậy rồi thì sao lại không gọi nhị thiếu gia đến khiển trách, mà lại…cho gọi lão nô đến?”

    “Huynh đệ ruột thịt à?

    Ha ha ha…”

    Đinh Thừa Tông phát ra một chuỗi tiếng cười bi phẫn, khi tiếng cười dứt thì hắn vỗ tay, tức giận nói: “Lão nô tài đáng chết, ngươi còn muốn làm ra vẻ trước mặt ta ư?

    Thôi thôi đi, ngươi còn làm ra vẻ không biết gì sao, ta tuy hôn mê hơn nửa năm, nhưng chuyện Thừa Nghiệp cùng con tiện nhân đó gian dâm, tư thông với nhau còn có thể giấu được ta ư?”

    Hắn trợn trừng mắt lên, lạnh lung quát: “Ngươi còn giả vờ một chút cũng không biết sao?”

    Nhạn Cửu đột nhiên nói: “Lão nô…lão nô hiểu rồi, chẳng trách đại thiếu gia muốn tiểu thư ra ngòi, đại thiếu gia không muốn…để tiểu thư biết chuyện xấu trong nhà.”

    “Hừ!”

    Đinh Thừa Tông phát ra một tiếng thở dốc nặng nề, hiển nhiên có chứa sự tức giận.

    Trong mắt Nhạn Cửu bỗng loé lên một tia sang dị thường, hỏi dò: “Đại thiếu gia có phải là muốn trừng trị bọn họ, nhưng lại không muốn làm to chuyện này lên để gây ra song gió làm mất thể diện của Đinh gia, cho nên muốn lão nô lấy công chuộc tội, trợ giúp đại thiếu gia đối phó với họ phải không?”

    Đinh Thừa Tông cười lạnh: “Lão hồ li ngươi quả nhiên rất thông minh.

    Không sai!

    Ta đúng là có ý này, ngươi nếu nghe theo sự sai bảo của ta, xong được chuyện này thì ta sẽ không truy cứu tội của ngươi nữa, đợi khi ngươi trị xong đôi gian phu dâm phụ đó thì ngươi vẫn sẽ là đại quản sự của Đinh gia.”

    “Ha ha ha…, đại thiếu gia đúng là khoan hồng độ lượng, lão nô phải cảm ơn đại thiếu gia trước.”

    Nhạn Cửu hiểu rõ dụng ý của Đinh Thừa Tông, trong lòng cũng yeent âm hơn.

    Hắn từ từ ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra điệu cười lấy lòng người khác: “Người ta nói có kì phụ tất có kì tử, câu nói này quả thật là không sai.

    Lão gia rất thích thể diện, cả đời chỉ muốn giữ thể diện, kết quả là hại người hại mình, không ngờ đại thiếu gia cũng giống như lão gia…”

    Đinh Thừa Tông vừa ức vừa giận nói: “Lão nô tài đáng chết, ngươi cũng có lắm lí sự nhỉ, đang nói cái gì thế?”

    Nhạn Cửu thầm xót xa, lồm cồm bò dậy phủi phủi quần áo, lắc đầu thở dài nói: “Đại thiếu gia, thực ra khi người vừa tỉnh lại thì nên lập tức báo quan.

    Phu nhân của mình đi gian dâm với người khác, mà người đó lại chính là thân đệ của mình, tuy mất hết danh tiếng nhưng tính mạng của thiếu gia, gia sản của thiếu gia lại có thể bảo toàn.

    Hi hi, nhưng ngươi lại lấy cái thân phận đại thiếu gia, cho rằng mình còn có thể chống đỡ được cả Đinh gia, lại muốn tìm ta giúp người đối phó nhị thiếu gia…”

    Hắn mỉm cười nheo hai mắt lại, trong mắt loé ra một mũi nhọn, hắn thấp giọng từ từ nói: “Đại thiếu gia, tiểu thư không nói với thiếu gia sao?

    Trời đã thay đổi rồi, Đinh gia đã hết rồi, Bá Châu Đinh Thị bây giờ đã bị cô lập hoàn toàn rồi, những người còn ở lại đại viện Đinh gia đều là tâm phúc của lão nô.

    Thiếu gia cho rằng…chỉ cần đưa ra cái thân phận đại thiếu gia thì có thể nói một không nói hai sao?

    Đại thiếu gia, theo như lão nô thấy, có lúc những người thông minh sẽ làm ra những chuyện ngu xuẩn đấy, hơn nữa còn là chuyện ngu xuẩn không thể cứu chữa…”

    Đinh Thừa Tông nổi giận đùng đùng, quát lớn: “Nhạn Cửu, ngươi thật to gan, dám nói chuyện như thế với ta sao.

    Ngươi cũng biết Ngọc Lạc đang ở ngoài cửa, ta chỉ cần hô một tiếng, lão già đáng chết ngươi nửa đời sau sẽ phải sống trong ngục.”

    Nhạn Cửu khinh thường cười nói: “Họ ư?

    Họ có thể làm được chuyện gì chứ?

    Đinh gia ở đây tuy là giàu có bậc nhất, nhưng cơ sở non yếu, phát triển tiếp thì cũng chẳng có tiền đồ gì to lớn cả.

    Vốn lão nô chỉ muốn đưa sản nghiệp của Đinh gia đến phủ Khai Phong thôi, nhưng một kẻ tàn phế bất tỉnh nhân sự ngươi lại cộng thêm một đại tiểu thư cả đời nữ lưu…ta vốn muốn tha cho các người, bất kể như thế nào các ngươi cũng do ta chăm sóc lớn lên, đã không gây hại cho ta thì ta cũng không muốn làm khó các ngươi, đáng tiếc…tự chuốc lấy học, không thể sống được nữa…”

    Hắn lắc đầu tiếc nuối, trên mặt lộ ra một điệu cười tàn nhẫn thâm độc, nói: “Bây giờ ngươi đã tỉnh rồi, ta đành phải để ngươi ngủ một giấc dài vĩnh viễn vậy, còn về đại tiểu thư, Tiểu Thanh, Tiểu Nguyên cũng biết một số chuyện, nhờ ngươi ban tặng mà cũng sẽ không được sống tiếp nữa.”

    Đinh Thừa Tông giận dữ: “Lòng dân như sắt, quan pháp như lò, tên nô tài ngươi còn dám làm chuyện hại chủ ư?

    Không sợ vương pháp trị tội sao?”

    Nhạn Cửu ngửa mặt lên trời cười ha ha, nói: “Sợ, đương nhiên sợ, lão nô còn muốn làm một người đàng hoàng chứ không phải là thảo khấu, sao lại không sợ chứ?

    Nhưng vương pháp có thể làm khó dễ ta sao?

    Ta chỉ cần truyền tin nói đại thiếu gia ngươi đã cùng nhị thiếu gia chuyển đến kinh thành, vì sức khoẻ không tốt nên đã lên đường trước, điều đó đã đủ để che mắt bịt tai người khác rồi.

    Nếu như muốn vĩnh viễn diệt trừ hậu hoạ thì ta lại nói người trên đường đến kinh thành đã bị kẻ cướp giết hại, như vậy ta hoàn toàn không có nửa điểm sơ hở rồi.”

    Hắn cười nói: “Lão nô làm như vậy đã là tận tình tận nghĩa rồi.

    Nếu không ta đã đưa ba người đại tiểu thư, Tiểu Thanh, Tiểu Nguyên bán vào thanh lâu, ta làm như vậy sẽ không sợ họ có thể gây bất lợi với ta, hơn nữa lại được them một khoản tiền mang về, đại tiểu thư Đinh gia rơi vào chốn gió trăng, thì lúc đó Đinh gia mới là vĩnh viễn hổ thẹn.”

    Đinh Thừa Tông tức giận: “Nhạn Cửu, lão that phu, ngươi thật to gan.”

    Nhạn Cửu cười tủm tỉm nói: “Không sai, lá gan của lão phu quả thật rất lớn, làm rất nhiều chuyện to gan lớn mật.

    Ngươi cho rằng ngươi bị hôn mê từ đó tơi giờ sao?

    Sai rồi, sai rồi, đại sai, quá sai rồi, đó là do một tay lão phu làm ra.

    Chẳng những lão phu ra tay hãm hại ngươi mà cả lão già hồ đồ cha ngươi tự cho rằng mình thông minh cũng là do ta hại chết, ngươi nói xem gan của lão phu có phải là rất to không?”

    “Ngươi…ngươi…”

    Nếu như nói sự tức giận của Đinh Thừa Tông lúc nãy chỉ là nguỵ tạo, thì bây giờ khi nghe thấy cái chết của phụ thân và bệnh của mình đều là bị hạ độc.

    Đinh Thừa Tông lại không thể kiềm chế được cơn tức, cơ thể không khỏi run lên, sắc mặt hắn đã trở nên khác thường làm cho người ta phải sợ hãi, căm tức hét nói: “Ngươi…hoá ra là ngươi.

    Ngươi đã làm đại tổng quản, ở Đinh gia ta ngoài người họ Đinh thì chẳng ai cao quý bằng ngươi, hơn nữa Đinh gia ta chưa bao giờ coi ngươi là người ngoài, vậy rốt cuộc ngươi vì điều gì mà làm thế?

    Tại sao lại có thể mưu tính làm ra những chuyện mạo vương pháp như vậy, cho dù ngươi có đưa nhị thiếu gia lên làm chủ thì ngươi có cái lợi gì lớn hơn chứ?”

    Nhạn Cửu cười ha ha, thản nhiên nói: “Đại thiếu gia, ngươi nghĩ không ra nguyên nhân sao?

    Lão gia lúc đầu cũng không nghĩ ra, nhưng lão nô mềm lòng, không muốn để ông ấy không cam tâm chết nên đã nói, lão gia nghe xong đã lộ ra vẻ mặt đó….ha ha ha, đúng là rất đặc sắt.

    Bây giờ đại thiếu gia lại hỏi, đại thiếu gia, ngươi cảm thấy…nhị thiếu gia chắc chắn là thân huynh đệ ngươi sao?”

    Đinh Thừa Tôn vốn sắc mặt căng phồng như máu, nghe thấy câu nói này thì sắc máu đã tan biến, trở nên trắng bệch, cùng lúc đó trong phòng cũng truyền ra một âm thanh nhỏ dị thường.

    Đinh Thừa Tông mờ mịt trong chốc lát, run giọng hỏi: “Nhạn Cửu, ngươi…ngươi vừa nói cái gì?”

    Nhạn Cửu tai rất nhạy, đã nghe thấy bên trong phòng truyền ra một âm thanh nhỏ, âm thanh đó lập tức đã dẫn đến sự cảnh giác của hắn, ánh mắt hắn chợt loé lên, thừa cơ quyết định, không trả lời câu hỏi của Đinh Thừa Tông mà lại nhảy phắt tới về phía hắn, tay đập một chưởng vào cổ hắn, thân pháp vô cùng nhanh nhẹn.

    ………………………..

    Đinh Thừa Tông chưa từng nghĩ Nhạn Cửu lại biết võ công, hoảng hốt đưa tay ra đỡ, đồng thời hét lên: “Người đâu!”

    Hắn dù sao cũng nằm nửa năm trên giường,cơ thể đã giãn ra, lực trên cánh tay ngay cả ba phần như trước cũng không thể phát huy, duỗi cánh tay một cái, chân mất thăng bằng mà ngã về phía sau.

    Lúc này rèm cửa được vén lên, từ trong nội phòng có một bóng người nhảy ra, nhanh như chớp hắn đưa tay ra đỡ, nâng chiếc xe đẩy dậy, đẩy về phía tường để giữ ổn định cho xe, sau đó giao đấu với Nhạn Cửu.

    Lúc này một tiếng vang lên, cánh cửa lớn bị đạp văng ra, Đinh Ngọc Lạc cởi chiếc áo ngoài ra, mặc trên người bộ y phục màu trắng như tuyết, cơ thể xinh đẹp yêu kiều lộ ra, nàng hét lớn, đằng đằng sát khí cầm kiếm xông vào.

    Bên ngoài cửa Cao Đại đã bị ấn đề xuống bậc, Tiểu Thanh đang cầm một thanh kiếm dí sát vào ngực hắn.

    Bóng người vừa nhảy ra đang giao đấu với Nhạn Cửu, song chưởng chạm vào nhau, hai người tự bay lùi ra.

    Nhạn Cửu thấy hình dáng người này không khỏi sắc mặt tái biến, kêu lên thất thanh: “Đinh Hạo?”

    Dương Hạo cũng đầy vẻ ngạc nhiên, thất thanh nói: “Ngươi biết võ công?”

    Nhạn Cửu không những biết võ mà thân thủ còn rất cao siêu, vừa thấy Dương Hạo xuất hiện Đinh Ngọc Lạc cũng xông vào, Nhạn Cửu đã biết mình sớm đã trúng kế.

    Hắn cả đời hành sự chỉ có đúng hai chữ cần trọng làm nền, đã biết trúng kế, hơn nữa lúc nãy giao đấu với Dương Hạo lại phát hiện hắn có võ công thần diệu, chiêu thuật tinh kì, hắn liền nảy ý rút lui, lập tức xông người ra phía cửa, giơ trường kiếm về phía trước ngực Đinh Ngọc Lạc.

    Dương Hạo hét lớn một tiếng, cất bước đuổi, hung hăng đưa một chưởng về phía xương sườn hắn, cùng lúc đó, Đinh Ngọc Lạc cũng cố gắng giơ kiếm về phía ngực Nhạn Cửu.

    Nhạn Cửu tay phải đỡ quyền nên đành phải nghiêng người tránh kiếm, đến lúc này hai người một lần nữa cùng đưa ra thế tấn công, không thể thoát được.

    Nhất thời, bên trong căn phòng, hai người động tác mau lẹ, công thủ biến ảo, liên tiếp đưa cú công kích, người bên ngoài ngay cả một điểm hở để chen vào cũng không có.

    Nhạn Cửu khi còn nhỏ trốn khỏi nhà, những võ công từng học được tuy là thượng thừa võ học, nhưng không được trọn vẹn đầy đủ, hắn trong lòng luôn nuôi ý định báo thù, mấy mươi năm nay song gió phong ba, chăm chỉ gia tăng tập luyện, bây giờ uy thế cũng bất phàm.

    Nhưng võ công của hắn lại có một sơ hở lớn nhất, đó là không có kinh nghiệm chiến đấu thực sự.

    Điểm này hắn mãi mãi không thể bằng được với người huynh đệ Lư Nhất Sinh của hắn.

    Để che giấu thân phận, Nhạn Cửu mỗi lần tập võ đều chọn chỗ không có người để lặng lẽ tập luyện, khi còn nhỏ hắn đã từng có kinh nghiêm luyện đấu với Lư Nhất Sinh, nhưng sau này chỉ luyện một mình.

    Lực đạo, tốc độ, nội khí có thể dựa vào khổ luyện dần dần thâm hậu, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thực tế thì một chút cũng không có.

    Cứ như vậy khi nghênh chiến với địch thì tốc độ phản ứng luôn thua kém.

    Với điểm này thì Dương Hạo mạnh hơn hắn nhiều, Dương Hạo đã được rèn luyện bởi những cuộc chiến sinh tử trên chiến trường, điều đó đã bù đắp khoảng cách về võ công với Nhạn Cửu, nên hai người ngang tài ngang sức.

    Cũng vì Dương Hạo hoàn toàn không ngờ rằng Nhạn Cửu biết võ, nếu không hắn đã xuất ra những kiếm pháp từng học được của Lữ Động Tân, dám chắc Nhạn Cửu không phải là địch thủ của hắn.

    Nhưng đây cũng đã đủ để khống chế Nhạn Cửu rồi, Đinh Ngọc Lạc cầm kiếm đứng thẳng một bên, trợn mắt trừng trừng, cái dáng vẻ nóng lòng đó như bất kể lúc nào cũng có thể đâm cho Nhạn Cửu một nhát, Nhạn Cửu đành phải để ý đến động tĩnh của Đinh Ngọc Lạc.

    Bây giờ hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Dương Hạo nữa.

    Đinh Ngọc Lạc thấy hai người đánh sát vào nhau, quyền cước dày đặc, khó phân cao thấp, thân hình thoáng một cái, liến chạy hướng về phía Đinh Thừa Tông, bốn nghĩ đại ca mình không có sức tự bảo vệ, lo lắng Nhạn Cửu khi không còn đường thoát sẽ chạy tới gây bất lợi cho đại ca.

    Nhưng trong lòng Nhạn Cửu có quỷ, vừa nhìn thấy thân hình nàng vụt qua lập tức đề cao cảnh giác.

    Hắn đang ở thế sinh tử với Dương Hạo, nhưng lại bị phân tâm, nào có thể nhìn thấy chiêu và tiếp chiêu, hắn rat ay chậm một chút liền tạo cơ hội cho Dương Hạo, Dương Hạo hai tay vung lên, hoá chưởng thành quyền, thật mạnh đánh vào hai sườn hắn.

    Lực đạo của hai nắm đấm này ít nhất cũng phải vài trăm cân, Nhạn Cửu bị đấm đúng hai quyền, tựa như gang thép đập vào ngực vậy, chỉ nghe thấy một tiếng rắc, đau thấu xương, vài dải xương sườn đã bị cắt đứt, cả người ngửa mặt bay ra xa khoảng một trượng, “bịch” một tiếng, ngã xuống mặt đất, trượt một đoạn rồi dừng lại khi chạm vào bờ tường.

    Hắn lật mạnh người, ấn xuống đất muốn đứng dậy, nhưng cơ thể vừa lật lên thì máu lập tức phun ra, cả người nằm rạp xuống đất, sắc mặt vàng như giấy vàng.

    Dương Hạo rất hận hắn, nếu không phải còn muốn hỏi những tin tức quan trọng từ mồm hắn, lúc này không thể giết hắn thì đã lập tức cho hắn thêm một chưởng chết tươi, Dương Hạo chạy đến như một mũi tên, đạp mạnh lên đùi Nhạn Cửu, Nhạn Cửu kêu thảm thiết một tiếng, lại phun máu ra, đùi đã bị Dương Hạo dẫm gãy.

    Dương Hạo lúc này mới cúi người, kéo hắn lại.

    Cao Đại đang nằm ở gần cánh cửa bên ngoài, mắt thấy đại thiếu gia đã tỉnh lại, Đinh quản sự cũng đột nhiên xuất hiện, Nhạn Cửu gia lại bị người ta bắt, hắn biết không thể làm gì nữa nên vội vàng lên tiếng nói: “Đại thiếu gia tha mạng, tha mạng, tiểu nhân trên còn có mẹ già 80 tuổi, dưới có con nhỏ…”

    “Ngậm cái mồm chó của ngươi lại!”

    Tiểu Thanh đạp một nhát mạnh vào mông hắn, tiếng của Cao Đại lập tức im bặt, không dám nói nửa từ nữa.

    ………………………….

    “Kéo hắn nằm xuống, trông kĩ đấy.”

    Đinh Thừa Tông lạnh lùng nói.

    Bốn người trông coi ở biệt viện đồng thanh đấp dạ, kéo Nhạn Cửu đang hấp hồi ra ngoài.

    Bốn người bọn họ nếu không trung thành tận tâm với Đinh gia thì sớm đã gia nhập môn hạ khác rồi.

    Hôm nay họ lại thấy đại thiếu gia tỉnh lại hiển nhiên càng tận tâm hơn, họ là những người có thể tin được.

    Nhạn Cửu tuy có võ công nhưng bây giờ xương sườn đã gãy, đùi cũng gãy, bốn người họ đương nhiên sẽ trông giữ đỡ vất vả hơn.

    Vừa nãy Nhạn Cửu bị bắt, tự biết mình không còn đường sống, mặc cho Đinh Thừa Tông và Dương Hạo gặng hỏi như thế nào, thậm chí cả trọng hình hắn cũng cắn chặt răng, một chữ cũng không nói.

    Con người này trong cốt đã có sự tàn nhẫn, Đinh Thừa Tông và Dương Hạo đều là những người từng trải, chỉ cần nhìn thần sắc hắn đã biết đừng hòng có thể lấy được tin tức từ mồm hắn.”

    Khi kéo Nhạn Cửu xuống, Đinh Thừa Tông liền nhìn về phía Dương Hạo, trầm ngâm hỏi: “Từ mồm của hắn đừng hòng hỏi được tin tức gì.

    Đệ thấy sao…”

    Ánh mắt Dương Hạo chợt loé lên, nói: “Đinh Thừa Nghiệp lại không có khí cốt như vậy!”

    Đinh Ngọc Lạc từ trong phòng xông ra, hai bên đã đại chiến, vừa nãy chỉ Đinh Thừa Tông và Dương Hạo chỉ vặn hỏi Nhạn Cửu một câu “lời vừa nãy ngươi nói là có ý gì?”, nhưng lại không đề cập cụ thể chuyện gì, Đinh Ngọc Lạc còn chưa biết hai người đang có sự nghi ngờ với thân phận của Đinh Thừa Nghiệp, nên vừa nghe lời này lập tức lo lắng liền nói: “Đại ca, nhị…ca, Thừa Nghiệp kém cỏi nhưng dù sao cũng là con cháu Đinh gia.

    Các huynh rốt cuộc muốn hỏi gì, chắc sẽ không…sẽ không dùng hình với đệ ấy chứ?”

    Đinh Thừa Tông mỉm cười, an ủi nói: “Ngọc Lạc, đại ca biết phải làm như thế nào, bây giờ tất cả giao cho ta là được rồi, muội không phải nghĩ nhiều như vậy.”

    Dương Hạo cũng nói: “Đúng vậy, sau này muội sẽ không phải chịu nhiều ấm ức nữa đâu, những chuyện này đề chon am nhân chúng ta lo là được rồi.”

    Hai huynh đệ họ nhìn nhau cười, việc này họ đã có thể nắm chắc trong tay.

    Hai huynh đệ có cùng ý chí, cũng không muốn làm tiểu muội đáng yêu phải lo lắng nhiều.

    Nửa năm nay, một cô gái như nàng phải có thật nhiều dũng khí, nhiều sự kiên cường mới có thể chống đỡ được mọi việc.

    Hai người đều rất yêu thương tiểu muội này, không muốn nàng có thêm chút gánh nặng nào, cũng không muốn nàng biết những chuyện hắc ám trong nhà.

    Lúc này, một bóng người loé lên ở cửa, Mục Vũ xông vào, chắp tay nói: “Đại nhân, đã đưa Đinh Thừa Nghiệp đến.”

    Dương Hạo vội hỏi: “Có kinh động đến ai không?”

    Mục Vũ cười nói: “Không có, thuộc hạ cố ý đợi khi hắn bước vào chỗ kỹ nữ mới rat ay bắt người, rồi lại nói dối với lão bà ở đó mình là người công vụ của phủ Bá Châu, với thân phận của bà ta thì sẽ không dám đi lan truyền tin để chước hoạ vào thân.”

    Đinh Thừa Tông hai mắt từ từ hé lên, điềm nhiên nói: “Vậy tên súc sinh đó bây giờ ở đâu?”

    Mục Vũ nói: “Hắn đã ăn một trận đòn đau của thuộc hạ, phải lâu mới hồi phục.

    Bây giờ chúng ta người đông thế mạnh, nhưng từ đầu đến cuối luôn an phận không dám gây sự.

    Bây giờ trên đường tương đối nhiều người, thuộc hạ sợ bị người khác nhìn thấy nên đã lệnh cho người đánh xe về phía cửa sau, từ đó đưa hắn đến.”

    “Sao cơ?”

    Trong lòng Đinh Ngọc Lạc cả kinh, đệ đệ này làm nhiều chuyện xằng bậy, nàng hận không thể đích thân giết chết nó, nhưng dù sao huyết mạch tương liên, có phần cốt nhục tình thân, huynh đệ một nhà, cho dù có gì không phải cũng không thể vì vậy mà trở mặt với nhau thành kẻ thù.

    Bây giờ đại ca đã tỉnh lại, đã không thể để cho hắn làm xằng bậy nữa, sau này huynh trưởng như cha, sẽ dạy hắn đạo đức làm người, chưa chắc đã không thể làm hắn quay đầu lại.

    Vừa nghe hắn đã bị thương, trong lòng liền thấy thắc mắc, vội nói: “Muội đi xem nó.”

    Nói rồi lắc mình chạy ra ngoài.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy bóng nàng chạy đi, trong lòng liền loé lên, đột nhiên nói: “Lão hộ li Nhạn Cửu này mới là người chủ sự đứng sau tất cả, từ tình hình của hai tên này có thể thấy Đinh Thừa Nghiệp e rằng cũng chỉ là một quân cờ trong tay hắn.

    Bàn bạc kế hoạch chưa chắc hắn đã biết.”

    Đinh Thừa Tông nói: “Đúng vậy, ta cũng có cảm giác này.

    Vốn chúng ta cho rằng Nhạn Cửu là một con cá nhỏ, vốn nghĩ có thể từ mồm hắn mà moi được tin tức, lại có thể bắt được tên súc sinh kia, bắt hắn nôn ra tiếp, nhưng có lẽ con cá lớn chính là Nhạn Cửu, lần này tuy đã bắt được hắn, nhưng cũng đã đánh rắn động cỏ, hắn kiên quyết không nói thì chúng ta cũng chẳng làm gì được.”

    Dương Hạo xoa đầu nói: “Có điều, Đinh Thừa Nghiệp này bây giờ đến đây, đệ đã nghĩ ra một cách…”

    “Sao cơ?”

    Ánh mắt Đinh Thừa Tông chợt loé lên, trên mặt lộ ra một điệu cười hiểu ý: “Không sai, hắn kiên quyết không chịu nói với chúng ta, nhưng chưa chắc đã không chịu nói với người khác!”

    Dương Hạo đã quay người nói với Mục Vũ: “Tiểu Vũ, ngươi đưa Đinh Thừa Nghiệp nhốt chung với Nhạn Cửu!”

    Nói xong lại thì thầm vào tai hắn mấy lời, Mục Vũ đã ngầm hiểu, lập tức quay người đi ra ngoài.

    Chính vào lúc này, có một người già đi vào trong sân, cao giọng nói: “Đại thiếu gia, người trong nhàđâu rồi, mời quản sự trở về phủ nói là đã xảy ra đại sự rồi.”

    Người già đó có chút lãng tai nên giọng nói khá to.

    Đinh Thừa Tông vội nói: “Xảy ra chuyện gì?”

    Người già tóc bạc phơ nói: “nghe nói lão gia Lục gia bệnh chết, con cháu Lục gia đều nói là do nhị thiếu gia hại, bây giờ đến đòi nợ, khóc lóc thảm thiết, bồng con đến đập cửa, đập phá tan nát, còn nói sẽ đốt chụi Đinh gia, đại thiếu phu nhân khóc chết đi sống lại, trong nhà vô cùng hỗn loạn, mọi người không tìm được nhị thiếu gia nên vội vàng tìm Nhạn quản sự báo tin, lúc này đang ở bên ngoài chờ tin.”

    Đinh Thừa Tông mặt biến sắc, hít thở sâu, chậm rãi nói: “Đưa ta trở về!”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Đệ cùng về với huynh.”

    “Được!”

    Đinh Thừa Tông nắm tay hắn, nghiêm giọng nói: “Chúng ta đi!”

    Chương 232:Nghịch thiên luân

    Trong căn phòng xếp đầy những thứ hỗn tạp, Nhạn Cửu đang nằm hấp hối, trong lòng hối hận vạn phần.

    Vừa nãy do đắc ý, không kìm nổi mà đã để lộ một chút với Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông tâm tư kín đáo, với cơ cảnh của hắn, trong lòng lúc này đương nhiên không có mười phần nắm chắc, tất cũng có dự liệu được mấy phần, lẽ nào mình cân nhắc kỹ lưỡng như thế, tính kế cả đời mà bây giờ lại như “giỏ trúc tạt nước” (vô ích) sao, chẳng nhẽ đây là một giấc mơ?

    Trong lúc lo lắng nghĩ ngợi thì Đinh Thừa Nghiệp cũng bị đẩy vào trong.

    Vừa nhìn thấy thần sắc con trai héo hon, Nhạn Cửu lập tức chống tay ngồi dậy, ân cần hỏi han: “Nhị thiếu gia, người…sao cũng bị bắt vào đây vậy, có phải cũng đã bị đánh không?”

    Đinh Thừa nghiệp vốn tưởng rằng hành động chính mình giết cha hại huynh đã bị tố giác, quan phủ tới bắt hắn, doạ làm cho trái tim ruột gan của hắn như muốn nứt ra, nhưng mấy người công vụ ấy lại không đưa hắn đi theo hướng phủ nha mà lại mang hắn ra khỏi thành, hắn lại tưởng kẻ xấu mạo danh người công vụ đến bắt cóc hắn.

    Cho đến khi bị đưa vào biệt viện của Đinh gia, cảm giác kì quái mới nổi lên trong lòng hắn, lúc này hoàn toàn không thể biết được chính xác mấy đại hán đó là ai.

    Đang trong lúc không hiểu gì thì hắn bị đẩy vào trong phòng, thấy Nhạn Cửu khoé miệng đầy máu đọng, thở hổn hển, nằm bò dưới đất, Đinh Thừa Nghiệp không khỏi hoảng sợ: “Cửu Nhi, sao ngươi cũng bị bắt đến đây, rốt cuộc là ai đang đối phó với chúng ta?

    Tại sao…tại sao lại là ở Vương Hạ trang của chúng ta?”

    Nhạn Cửu lộ vẻ sầu thảm: “Nhị thiếu gia, người vẫn không hiểu sao?

    Chúng bị bắt đến đây, người có thể hạ thủ còn có thể lại ai chứ?”

    Đinh Thừa Nghiệp vừa giận vừa sợ, tức giận nói: “Là tỷ tỷ cho người bắt ta?

    Làm gì có cái lý đó, làm gì có cái lí đó, tỷ tỷ không những bắt ta đến đây mà mấy người kia còn không hề khách khí với ta, tỷ tỷ điên rồi sao?”

    Nhạn Cửu nhẹ lắc đầu, thấp giọng nói: “Không phải đại tiểu thư, mà lại đại thiếu gia.”

    Đinh Thừa Nghiệp ngẩn ra, ngạc nhiên nói: “Ngươi nói ai?”

    “Đại thiếu gia.”

    Đinh Thừa Nghiệp vừa nghe như sấm bên tai, cả người đứng không vững, run giọng nói: “Ngươi, ngươi đang nói gì vậy?

    Đại…đại ca, sao…sao…có thể…”

    “Hắn đã tỉnh lại rồi…”

    Đinh Thừa Nghiệp lập tức ngồi phịch mông xuống đất, thất hồn lạc phách nói: “Hắn tỉnh rồi, hắn tỉnh rồi…”

    Có Nhạn Cửu giật dây, hơn nữa hắn rất căm ghét cha và phụ thân, nên hắn đã đồng ý để cho Nhạn Cửu hạ độc cha, và có thể đã uy hiếp Lục Tương Vũ hạ độc với đại ca hắn, nhưng chỉ khi trốn trong bóng tối thì hắn với có sự dũng cảm và lớn gan này, một khi hắn đã đứng ở chỗ sang, thì hắn cũng chỉ giống như một cái vỏ trứng mà thôi, hoàn toàn vỡ mất dũng khí.

    Dù là hai chân của đại ca đã tàn phế, nhưng trước mặt Đinh Thừa Tông thì Đinh Thừa Nghiệp cũng không có cái gan lớn thế, trong lòng có quỷ đương nhiên càng lo sợ.

    Vừa thấy bộ dạng con mình kinh hãi lo sợ, Nhạn Cửu không khỏi ngầm vui mừng vì mình đã không để lộ kế hoạch cho Đinh Thừa Tông biết, trong tình cảnh vừa không nhân chứng lại vừa không vật chứng thì cho dù câu nói hàm hồ đó dẫn đến sự cảnh giác của Đinh Thừa Tông cũng sẽ không làm hại được tính mạng con mình.

    Chẳng nhẽ hắn lại đem toàn bộ sự việc công khai ra ngoài, người trong thiên hạ có mấy người sẽ tin chứ?

    Họ sẽ cho rằng Đinh Thừa Tông muốn trả thù nên tìm lý do hại chính huynh đệ mình.

    Còn về việc không báo quan mà lại sử dụng tư hình thì Nhạn Cửu lại không lo lắng lắm, Đinh gia là thân sĩ có tiếng của Bá Châu, Đinh Thừa Nghiệp cũng coi như có danh tiếng của Bá Châu này, còn hắn tuy là một lão gia nô, nhưng ở phủ Bá Châu cũng có tiếng nô tài trung thành.

    Hai nhân vật như vậy mà khi Đinh Thừa Tông vừa tỉnh dậy lại đột nhiên biệt tích, quan phủ có thể không nghi ngờ sao?

    Sự coi trọng đối với cơ nghiệp tổ tông của Đinh Thừa Tông mãi mãi vượt xa ân oán cá nhân, hắn tuyệt đối sẽ không làm ra điều bất lợi, được ăn cả ngã về không.

    Có điều, Đinh gia một lần nữa lại trở về tay Đinh Thừa Tông, đại kế của nửa đời mình bị huỷ đã trở thành một việc không thể tránh khỏi, mình đã nói ra chuyện hạ độc Đinh Đình Huấn và Đinh Thừa Tông ra, cũng khó mà may mắn thoát được, bây giờ chỉ có thể gánh hết tội trạng thôi, bất luận thế nào cũng phải bảo toàn tính mạng của con trai mình.

    Rất là may mắn vì mình đã dự liệu được trước điều không hay, nên đã dặn dò nhị đệ là Lư Nhất Sinh tìm một đường đi khác, bây giờ hắn đã làm tướng quân ở Bắc quốc, con mình nếu có thể hội hợp cùng với nhị đệ thì chưa chắc đã không thể “Đông Sơn tái khởi” (có thời cơ trở lại), chỉ cần hương khói Lư gia có thể kế tục thì cơ hội vẫn còn.

    Đang suy nghĩ thì Đinh Thừa Nghiệp đột nhiên hồi phục ý thức, hắn tuyệt vọng kêu lên một tiếng, xông tới Nhạn Cửu, kéo mạnh áo hắn, cực kì bại hoại mà quát lên: “Là ngươi, đều là do ngươi, nếu như không phải là ngươi thì ta đã không có ngày hôm nay, ngươi là một tên tiện nô, ngươi nói, ngươi nói xem…”

    Xương sườn Nhạn Cửu đã bị Dương Hạo đánh gãy, lại bị Đinh Thừa Nghiệp kéo mạnh như vậy, nhất thời kêu lên một tiếng đau đớn, hắn vừa định há mồm nói thì nghe thấy bên ngoài có người kêu: “Đinh cô nương.”

    Nhạn Cửu rùng mình, lập tức ngậm mồm lại.

    Nghiêng tai nghe ngóng, bên ngoài có những giọng nói thì thầm, Nhạn Cửu nhân lúc thì thầm với Đinh Thừa Nghiệp: “Vừa nãy ta…đã lỡ mồm, đã nói chuyện hạ độc đại thiếu gia và lão gia, nhưng…nhưng thiếu gia không phải lo lắng, ta không nói ra thiếu gia, thiếu gia cần phải giữ sắc mặt bình thường, tìm cơ hội chạy thoát ra ngoài.”

    Đinh Thừa Nghiệp đỏ cả con ngươi, tức giận nói: “Ta vốn là nhị thiếu gia mặc gấm ăn ngọc, đầy thể diện của Đinh gia, ngươi bảo ta chạy đi đâu?

    Cho dù đại ca…hắn không biết ta làm những chuyện ác độc đó, nhưng cũng đã biết ta và tẩu tẩu thông gian, hắn…hắn có thể tha cho ta ư?

    Ngươi là cái lão nô tài đáng chết…”

    Nhạn Cửu đột nhiên tức giận, giơ tay lên tát hắn một cái, Đinh Thừa Nghiệp chưa từng bị hắn đánh bao giờ, liền ngây dại ra, Nhạn Cửu thở dốc mấy cái, tức giận nói: “Từ nay về sau, ngươi không được vô lễ với ta!”

    Đinh Thừa Nghiệp lúc đầu bị ánh mắt trừng trừng của Nhạn Cửu làm cho khiếp sợ, nhưng sau khi thần trí trở lại lập tức thẹn quá thành giận, một con chó bình thường luôn chạy theo đuôi cong mông nịnh hót mà bây giờ cũng muốn giậu đổ bìm leo ư?

    Hắn nghiến răng nghiến lợi, vừa mới nắm chặt tay thì nghe thấy Nhạn Cửu thấp giọng nói: “Chỉ cần chạy thoát ra ngoài thì chưa chắc đã không có đường thoát.

    Ngươi nhớ kĩ, một khi trốn được đến Trung Nguyên nếu không có chỗ dung thân thì đến Khiết Đan, nam viện đại tướng quân Khiết Đan Lư Nhất Sinh là em ruột của ta.

    Ngươi nói với hắn, ta chết trong tay Đinh Thừa Tông và Đinh Hạo, hắn sẽ trả thù cho ta và sẽ chăm sóc ngươi.”

    Đinh Thừa nghiệp có chút giật mình, lập tức cười lạnh lùng nói: “Ta nhổ vào, huynh đệ ngươi là đại tướng quân Khiết Đan mà ngươi lại làm một gia nô cho thiếu gia phủ ư?”

    Nhạn Cửu lúc này cũng chẳng có bằng chứng gì, nó sẽ không tin mình, vừa mới định nói bí mật thân thế nói rõ cho nó biết thì cánh cửa gian phòng củi kêu lên, Đinh Ngọc Lạc bước vào, Nhạn Cửu vội vàng ngậm miệng.

    “Tỷ tỷ, tỷ tỷ…”

    Vừa nhìn thấy Đinh Ngọc Lạc bước vào, Đinh Thừa Nghiệp sáng mắt lên, vội lao tới ôm lấy chân nàng, khóc rống lên sám hối: “Tỷ tỷ, đệ đệ trẻ người non dạ, bị lão nô này đầu độc, đã làm ra rất nhiều chuyện sai trái, bây giờ đại ca đã tỉnh lại, nhất định sẽ không tha cho đệ, tỷ tỷ cứu đệ, cứu đệ…”

    Đinh Ngọc Lạc thấy bộ dạng hắn như vậy, cánh mũi cũng cay cay, sự tức giận cũng giảm đi, nhẹ giọng nói: “Ngươi cũng biết mình đã làm những chuyện khốn kiếp bỉ ổi gì sao?

    Bây giờ đại ca cho dù đã tỉnh lại nhưng Đinh gia đã bị ngươi dày vò thành ra thế này rồi.

    Ngươi là nam nhi Đinh gia, ngươi làm như vậy có thấy có lỗi với liệt tổ liệt tông Đinh gia không?”

    Đinh Thừa Nghiệp khóc lóc nói: “Đệ đệ biết sai rồi, cầu xin tỷ tỷ…”

    Đinh Ngọc Lạc thấy hắn lúc này giống như vừa ra ngoài đã gặp phải đại hoạ, sợ đến nỗi mất hết hồn vía, chạy về nhà quỳ xin trưởng bối tha lỗi, không khỏi thở dài: “Ngươi chỉ có bản lĩnh gây hoạ, nhưng lại không có một chút gan đỡ hoạ.

    Ngươi cũng không cần phải sợ đến thế này đâu, mặc dù tất cả những việc ngươi làm đều khiến người ta phải căm phẫn, nhưng dù sao cũng là huynh đệ trong nhà, cốt nhục tương liên, đại đương nhiên sẽ hận ngươi không ra sao, nhưng cũng có thể làm gì được ngươi chứ?

    Nhiều lắm thì cũng chỉ giáo huấn ngươi một trận, cho ăn một trận đòn gia pháp thôi.

    Nếu như đại ca thực sự căm tức ngươi muốn nghiêm trị ngươi thì tỷ tỷ sẽ…”

    Nàng vừa mới nói được đến đây thì nghe thấy tiếng kêu lớn của Tiểu Thanh ở bên ngoài: “Mục tiểu ca.

    Đinh…Dương đại nhân gọi đi, hình như Đinh gia xảy ra chuyện rồi…”

    Đinh Ngọc Lạc trong lòng cả kinh, vội vàng xoay người lại chạy ra khỏi phòng.

    ………………………………….

    Ngoài cửa lớn, gia đinh của Đinh gia tới báo tin, nhưng tiếng của lão nô gia ở đằng sau lại vang như chuông đồng, chỉ liên tục kêu gọi Cửu gia lập tức trở về, kết quả đợi một hồi lâu mà không thấy air a, người đó cảm thấy rất kì lạ: “Cửu gia sao lại có thể nén cơn tức lâu vậy, lẽ nào là vì nhà đã bán cho người ta rồi?

    Nhưng nhà vẫn chưa giao đi, nếu như bị người của Lục gia đập nát thì chẳng phải là còn phải đền lại tiền cho người ta hay sao?

    Đang suy nghĩ thắc mắc thì thấy cửa lớn vang lên mấy tiếng, hai đại hán khênh một chiếc xe lăn ra ngoài, vừa nhìn thấy người ngồi trên xe, lão nô lập tức há mồm trợn mắt lên, cái tay đang gãi giãi ra, dụi dụi mắt.

    Nhìn lại thì thấy đại thiếu gia sống dở chết dở lúc trước vẫn còn đang ngồi ngay ngắn chỉnh tề trên chiếc xe lăn, Đinh Thừa Tông mỉm cười điềm nhiên với ông ta, làm người ta mềm nhũn cả chân ra, “lạch cạch” quỳ rụp xuống, run giọng nói: “Đại...đại...đại thiếu gia...”

    Bây giờ những người còn ở lại Đinh phủ đều là người hầuđược tin sủng của Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu.

    Nhưng bọn chúng dù sao cũng chỉ là dân thường, là những kẻ sai vặt của Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu, chứ không phải là những kẻ đồng mưu.

    Vốn chúng cũng rất sợ Đinh Đình Huấn và Đinh Thừa Tông, chỉ là bây giờ Đinh Đình Huấn và Đinh Thừa Tông một chết một bệnh, Đinh Thừa Nghiệp nắm được đại quyền.

    Nhưng Đinh Thừa Nghiệp làm chủ cả gia đình mới được có nửa năm, sự kính sợ đối với chủ cũ của chúng vẫn còn, vừa nhìn thấy Đinh Thừa Tông lại đã sống lại, sợ hãi như sấm bên tai, sợ đén nỗi nói không nổi một câu hoàn chỉnh.

    Đinh Thừa Tông nào có rảnh thời gian để ra uy với một kẻ làm, hắn lạnh lùng nói: “Chúng ta lên xe.”

    Lúc đó cũng không còn chiếc xe nào khác, liền lên chiếc xe đến đón Nhạn Cửu, phi như bay vầ Đinh phủ.

    Người hầu già đang quỳ dưới đất như vừa nhìn thấy quỷ, nhìn chằm chằm về phía sau chiếc xe đang chạy, đột nhiên kêu lên một tiếng, đứng phắt dạy đuổi theo chiếc xe.

    ..............................................

    Trong phòng để củi, Đinh Thừa Nghiệp thấy tỷ tỷ đã bị mình làm cho mềm lòng, có ý sẽ cầu xin cho hắn, trong lòng đã yên tâm hơn, nhưng vừa quay sang nhìn Nhạn Cửu thì trong lòng lại cả kinh: “Không được, không được, sao ta lại có thể làm loạn thêm nữa, dù sao cũng là con cháu Đinh gia, cùng một mẹ sinh ra với đại ca, ta và tẩu tẩu thông gian, đại ca cho dù có đánh ta tàn phế cũng sẽ không lấy đi mạng của ta đâu, nhưng một khi biết được ta hạ độc với hắn, còn hạ độc với cha...hắn...hắn sao có thể tha cho ta?

    Lúc đó ngay cả tỷ tỷ cũng có lòng muốn giết ta.”

    Nghĩ như vậy, trong mắt hắn lập tức hiện ra một ánh hung quang, đột nhiên hắn nhảy lên như một con thỏ, mắt đỏ hừng hực xông lên người Nhạn Cửu, hai tay bóp chặt yết hầu hắn.

    Nhạn Cửu lúc nãy bị hắn đè xuống, kích cho vết thương trong nội phủ đau đớn, đang phun ra huyết thì Đinh Thừa Nghiệp lại xông tới, Nhạn Cửu không khỏi lộ ra ánh mắt kinh hãi.

    Khi Đinh Thừa Nghiệp lộ ra ánh hung quang, hai tay giữ chặt yết hầu mình, lúc này hắn mới hiểu ra, dùng sức để trốn tránh, hai tay của Đinh Thừa Nghiệp giống như bàn tay hổ, siết chặt vào cổ họng hắn, trong hoàn cảnh đang bị trọng thương nào có thể tranh đấu lại được, khóe miệng hắn lại tràn huyết ra.

    Đinh Thừa Nghiệp thấp giọng chửi: “Ta vốn đang êm đẹp làm nhị thiếu gia, ngươi...đều là tại tên sao chổi ngươi, đều là tại ngươi, đều là ngươi, ngươi đi chết đi, chết đi, ngươi chết rồi thiếu gia ta mới có thể sống...”

    Nhạn Cửu vốn vẫn dùng hai tay để đẩy ra, nhưng nghe thấy câu này hắn liền ngẩn ra, hai tay từ từ buông xuống, khuôn mặt vì nghẹn thở mà đỏ phừng lên nhìn Đinh Thừa Nghiệp, sự kinh ngạc phẫn nộ trong ánh mắt ấy đã ẩn đi, từ từ lộ ra một điệu cười.

    Đinh Thừa Nghiệp bị ánh mắt kì dị đó của hắn nhìn chằm chằm, trong lòng lạnh lên, hai cánh tay lỏng ra, hắn không dám nhìn Nhạn Cửu, nhắm chặt mắt,dùng hết sức, dùng sức toàn thân bóp chặt cổ họng Nhạn Cửu, dùng hết sức, hết sức...

    Nhạn Cửu lặng yên nhìn bộ dạng đứa con trai, dần dần từ trong ánh mắt đó lộ ra một sự thương tiếc, hiền từ được ẩn giấu thật sâu khó có thể nhận ra.

    Chết thì chết đi.

    Sẽ có một ngày người huynh đệ của ta sẽ nói cho ngươi biết ta là ai, ngươi là ai.

    Đến lúc đó ngươi sẽ biết khổ tâm của người cha này.

    Hi vọng lúc đó ngươi có thể hối hận và hiểu ra, sẽ có gánh vác trọng trách của Lư gia...

    “Chỉ đáng hận, cả đời nhịn nhục nhưng cũng thành hư không...”

    Nhạn Cửu một nụ cười nhợt nhạt trút những hơi thở cuối cùng, khóe miệng hắn cong lên trên, nhưng vì ngạt thở nên khuôn mặt vặn vẹo đến đáng sợ, lại phối thêm điệu cười làm cho những vết tích trên mặt lại hiện lên, trông còn thảm hơn quỷ.

    Đinh Thừa Nghiệp hơi mở mắt, chúng kiến bộ dạng đáng sợ của Nhạn Cửu, hắn liền vội vàng nhắm mắt lại, dùng hết sức toàn thân ấn mạnh thêm vào yết hầu Nhạn Cửu, chỉ nghe một tiếng “rắc” nhỏ vang lên, xương yết hầu của Nhạn Cửu đã bị gãy dưới tay của hắn, máu tươi từ khóe miệng của Nhạn Cửu bị chết ngạt phun trào ra...

    Đinh Thừa Nghiệp như đã buông lực ra, ngồi phịch xuống bên cạnh Nhạn Cửu, thở gấp một hồi lâu, Đinh Thừa Nghiệp luôn không dám ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt của hắn hướng xuống dưới, chỉ thấy tay Nhạn Cửu buông xuống một bên, phía dưới đất có một dòng chữ mờ mà Nhạn Cửu trước khi chết ngạt đã cố dùng tay để lại, nhìn kĩ thì trên đó viết: “Đi đến Khiết Đan, Lư Nhất Sinh, báo...”

    Chữ “báo” viết rất méo mó, không có sức lực, rõ ràng là lúc này hắn đã tắc thở mà chết.

    Đinh Thừa Nghiệp nhìn thấy hàng chữ ấy thì đột nhiên hoàn hồn lại, nhảy dựng lên, vội vã xóa dòng chữ đó đi, lại đặt cho Nhạn Cửu nằm ở tư thế đang nghỉ ngơi.

    Vừa mới làm xong thì Đinh Ngọc Lạc liền bước vào, cũng không biết nàng đã nghe được tin tức gì, khi nhìn hắn, mặt nàng đầy tức giận, Đinh Thừa Nghiệp vội vàng xông tới phía trước nàng, quỳ rạp xuống đất, khấu đầu hoảng loạn, nói: “Đệ đệ đã làm ra những chuyện không thể tha thứ, tỷ tỷ nếu không cứ đệ thì đệ chết là chắc...”

    Chương 233:Gia môn

    Không khí Đinh gia lúc này giống như cảnh tượng đại tang của Đinh Đình Huấn nửa năm trước.

    Cửa lớn mở rộng, từ ngoài vào trong đâu đâu cũng chỉ tiền giấy, bạch phiến.

    Vì Đinh gia muốn chuyển đến Kinh thành, nên những gia đình, những người hầu không muốn từ bỏ quê hương cũng khá nhiều, họ đã bỏ đi, còn những người tự nguyện muốn theo Đinh gia rời khỏi quê hương không nhiều lắm, hiện họ cũng đã đến nhị tiến viện lạc.

    Nên khi cửa lớn mở ra, Đinh Thừa Tông, Dương Hạo và một số người nữa xông thẳng tới, đến ngay cả một người trông cửa cũng không có.

    Trước kia tại Bá Châu đệ nhất Đinh gia phú quý chưa từng xảy ra chuyện như vậy, Đinh Thừa Tông tuy được biết tình hình của Đinh gia hiện nay qua Dương Hạo, nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh điêu tàn như vậy, không khỏi cảm thấy sợ hãi.

    Trong nhị tiến viện lạc, người dân lục thị tộc vô cùng phẫn nộ, có người còn không kiềm chế được, đã bắt đầu đập phá, hai người chủ sự của Đinh gia là Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu đều không có ở đấy, Đinh thiếu phu nhân vốn là người của Lục gia, đột nhiên nghe thấy cha vì ức quá mà chết, trong lòng vừa hận vừa thù, đã khóc chết đi sống lại, nhưng chỉ có mỗi Lan Nhi luôn bên cạnh, nhiều lần khuyên giải, Đinh gia cũng không có mấy người đến an ủi.

    Người của Lục gia nhìn ánh mắt của nàng càng thêm tức giận.

    Ngay lúc đó, Đinh Thừa Tông và Dương Hạo đã đến nhị tiến viện lạc, vừa nhìn đâu đâu cũng là người Đinh Lục hai nhà xô đẩy, đánh lộn chửi bới lẫn nhau, bốn huynh đệ lục gia mặc đồ tang lễ, tay cầm gậy tang đứng khóc ở trong sảnh chửi mắng lớn tiếng, Dương Hạo lập tức cao giọng quát: “Tất cả dừng tay!”

    Trong tiếng ồn ào, âm thanh đó vang dội bất thường, mọi người đồng loạt nhìn về phía âm thanh đó phát ra, chỉ nhìn thấy ba đại hán đứng ở dưới thềm, ở giữa là một hắn trai nho nhã, hai hắn bên cạnh lại vô cùng khôi ngô tuấn tú, mỗi người đều lưng đeo kiếm, nét mặt nghiêm trang, dáng vẻ đằng đằng sát khí.

    Chỉ bất ngờ một chút, người của Đinh gia liền nhận ra Dương Hạo, bọn họ lộ vẻ ngạc nhiên, xì xào bàn tán, xác nhận lại là mình không nhận nhầm người, những tiếng bàn luận rì rầm bắt đầu nhiều hơn.

    Dương Hạo lạnh lùng nhìn quanh, đi cùng hai người thị vệ nhìn sang bên cạnh, chiếc ghế mây ở phía sau bị hai thị vệ che mất dần lộ ra, Đinh Thừa Tông sắc mặt xanh xao đang ngồi trên ghế.

    Lần này cả nhị tiến viện lạc tiếng nổ “ầm” phát ra, Đinh Thừa Tông là rể của Lục gia, đa phần những người mà Lục gia mang đến đều quen hắn, vừa nhìn đã biết là hắn, hơn nữa lại đường đường chính chính ngồi ở đó, đôi mắt như muốn phun lửa, rất nhiều người không làm chủ được liền gọi lớn: “Là đại thiếu gia!

    Đại thiếu gia tỉnh rồi.

    Đại thiếu gia tỉnh rồi!”

    “Trời ơi, là cô gia!

    Cô gia tỉnh rồi!”

    Hai vị đại hán một tay cầm đao, một tay đẩy bánh xe của chiếc ghê mây tiến về phía trước, người của Đinh gia Lục gia dần dần lùi về hai bên, mở một đường cho Đinh Thừa Tông đi.

    Bốn huynh đệ nhà Lục gia nhìn thấy Đinh Thừa Tông hôn mê bất tỉnh đột nhiên lại tỉnh lại, vô cùng bất ngờ.

    Lại nói tiếp, bốn huynh đệ này là anh em với Lục Tương Vũ, đối với tỷ phu, muội tế, trong lòng họ vẫn có sự kính trọng.

    Nửa năm trở lại đây, hắn hôn mê không tỉnh, việc Đinh gia hãm hại Lục gia hoàn toàn không liên quan đến hắn.

    Hơn nữa, bọn họ hiện nay tuy rất hận Lục Tương vũ, nhưng vị Đinh thiếu phu nhân rốt cuộc cũng là người của Lục gia, trước kia họ chưa từng nghe nói những lời nói xằng bậy của Lục Tương Vũ, nhưng sau khi Đinh Đình Huấn chết, Đinh Thừa Tông hôn mê bất tỉnh, Đinh Thừa Nghiệp trở thành trụ cột của Đinh gia, giữa hai người lúc đó không hề có sự đối đầu nào, uy danh dần dần được truyền đi khắp nơi, ngoài Vương Hạ Trang, những người không qua lại với hắn bao giờ như Đinh Ngọc Lạc và một vài đầy tớ trung thành khác vẫn chưa biết sự tình, trong nhà ngoài ngõ đều đã âm thầm truyền ra ngoài.

    Người của Lục gia dù ít dù nhiều cũng đã nghe nói một ít tin tức.

    Sẽ không tránh khỏi có một chút xấu hổ đối với vị cô gia này, nếu gặp hắn, bộ dạng vô lễ không còn nữa.

    Lục Tương Vũ khóc lóc thảm thiết, bò lê trên đất, Lan Nhi ở bên cạnh liên tục khuyên ngăn cũng không có tác dụng, ngay thời điểm đó, Dương Hạo hét lớn một tiếng, những tiếng bàn tán hỗn loạn đột của cả u viện lạc đột nhiên tắt hẳn, Lục Tương Vũ cũng không biết là Đinh Thừa Nghiệp vừa nghe tin lập tức trở về hay là Nhạn cửu đến rồi, chỉ là khóc lóc cũng không ngẩng đầu lên, trong lòng có chút hối tiếc đau thương, hai tai không nghe đến chuyện bên ngoài.

    Chờ đến khi Đinh Thừa Tông được hai được đại hán đó đưa vào trong sảnh, bốn hướng là những sự tĩnh lặng đáng sợ, nàng mới hai mắt đẫm lệ, kinh ngạc ngẩng đầu.

    Vừa nhìn lên, Lục Tương Vũ sửng sốt lặng cả người, một khí lạnh bao phủ toàn cơ thể cô ta.

    Khi hai vị đại hán đưa Đinh Thừa Tông vào trong sảnh, xoay người đặt hắn xuống, từ đầu đến cuối, Đinh Thừa Tông đều không để ý nhìn người đàn bà đang khóc lóc trong sảnh lấy một lần.

    Lục Tương Vũ nhìn chằm chằm vào Đinh Thừa Tông, ngay cả đến Dương Hạo đứng bên cạnh Đinh Thừa Tông nàng cũng không nhìn thấy.

    Chiếc ghế đã đặt ổn định, ánh mắt Đinh Thừa Tông mới chậm rãi nhìn xung quanh tất cả mọi người trong sảnh, giọng nói trầm xuống: “Ta, đã tỉnh rồi!”

    Cả khu viện lạc lặng như tờ, không một ai nói, cũng không một ai nhúc nhích.

    Đinh Thừa Vũ lại nói: “Ta đã tỉnh rồi, gia đình này, đương nhiên vẫn là ta làm chủ!”

    Tất cả mọi người trong khu viện lạc vẫn không nói lời nào, Lục Tương Vũ đang nằm phục trên mặt đất ở sau hắn cơ thể run rẩy, lập tức dựa vào Lan Nhi muốn đứng dậy, vẻ mặt ả cũng biến sắc.

    Nhưng cơ thể chỉ đứng dậy được một nửa, trước mắt liền tối sầm lại, đột nhiên bị hôn mi bất tỉnh, xương cốt mềm yếu ngã xuống đất, Lan Nhi không kịp đỡ, sợ hãi gọi: “Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân…..?

    Đinh Thừa Tông coi như không nghe thấy gì những chuyện ở phía sau, chỉ trầm giọng nói: “Ai có chuyện gì, hãy nói với ta.

    Muốn coi Đinh gia ta không ra gì, thì không xong đâu.

    Tứ vị công tử Lục gia, mời hãy vào trong sảnh ngồi, có chuyện gì chúng ta cùng nói.

    Những người khác, đi hết ra ngoài cho ta!”

    Đinh Thừa Tông hai chân đã gãy, râu cũng dần dần rụng hết, gương mặt gầy gò nhợt nhạt, cơ thể vô cùng suy nhược, nhưng hắn vừa trầm giọng quát, vẫn có một kiểu phong thái, những người hầu của Đinh Thị gia trong viện lạc theo mệnh lệnh lui hết ra ngoài, những người thân, người trong dòng tộc của Lục gia cũng nhìn nhau, không dám nói thêm lời nào nữa.

    Đại thiếu gia của Lục gia nghe thấy Đinh Thừa Tông gọi họ là “tứ vị công tử của Lục gia”, trong lòng càng trầm xuống.

    Hắn nhanh như bay nâng Lục Tương Vũ đang bất tỉnh trên sàn dậy, một tay kia, bảo người trong gia tộc Lục gia lui hết ra ngoài, liền bước hai bước xuống bậc thềm đá, cao giọng nói: “Căn phòng này, chúng tôi sẽ không bước vào nữa.

    Có vài lời, chúng tôi muốn nói với Đinh thiếu gia, mong Đinh thiếu gia có thể vì Lục gia chúng tôi làm chủ đòi lại công bằng.”

    Đinh Thừa Tông nhẹ nhàng gật đầu, thản nhiên nói: “Người hãy nói đi!”

    Đinh Ngọc Lạc nghe nói về nguyên do sinh bệnh của Lục viên ngoại, người Lục gia vô cùng phẫn nộ với Đinh gia, hôm nay người Lục gia mới xông vào Đinh gia đại trạch khóc lóc ầm ỹ không ngừng.

    Trong lòng cũng tỉnh ngộ, không biết gia viên đã bị sự phẫn nộ của Lục gia các người phá hủy đến mức độ nào rồi.

    Nếu không phải là đại ca kịp quay về, và nàng luôn tin tưởng vào năng lực của đại ca, quả thật muốn vứt bỏ tất cả, lập tức quay về một chuyến.

    Nghĩ lại đến Đinh Thừa Nghiệp bị giam giữ trong phòng, trong lòng nàng không khỏi càng cảm thấy tức giận, liền quay người bước vào trong phòng.

    Căn phòng được xây kiên cố, chỉ có chính diện mới có cửa ra vào cửa sổ, Mục Vũ và vài người khác liền bắt Nhạn Cửu và Đinh Thừa Nghiệp nhốt trong phòng.

    Khi Phương Tài, Tiểu Thanh chạy đến muốn Mục Vũ đi trước, mọi người đều chỉ chú ý đến bên ngoài, ai ngờ trong một thời gian ngắn ngủi này, hai người mắc cùng bệnh vốn rất đáng thương lại xảy ra chiến tranh.

    Lúc này lại nhìn trộm vào trong phòng, đã nhìn thấy Nhạn Cửu yêu ớt nằm trên đất, Đinh Thừa Nghiệp thất thần ngồi bên cạnh, họ cũng biết Nhạn Cửu bị trọng thương, còn biết hắnta bị ngất đi.

    Đinh Ngọc Lạc lại không biết họ có một sứ mệnh khác, cố tình vào trong trách mắng huynh đệ, lại không muốn cho người ngoài nghe thấy, có một chút do dự, bèn nói: “Tiểu Vũ, có nên bảo bọn họ lùi ra xa một chút, ta có lời muốn nói với Thừa Nghiệp.”

    Mục Vũ biết thân phận của nàng, cũng biết đại nhân nhà chúng ta và nàng là huynh muội cùng cha khác mẹ, không dám làm trái lời, vừa nhớ tới Nhạn Cửu đang hôn mê, nàng lại bước vào, ngay cả tỉnh cũng không thể nói những lời riêng tư với Đinh Thừa Nghiệp , bèn đồng ý lui xuống, và mời bốn vị thị vệ lùi xa hơn một chút, dặn dò: “Người hãy tự bảo trọng.”

    Đinh Ngọc Lạc gật gật đầu, cất bước đi vào gian phòng, vừa nhìn thấy Đinh Thừa Nghiệp cơn tức giận tự dưng nổi lên, không kiềm chế liền quát mắng: “Đinh Thừa Nghiệp, Đinh gia ta làm sao có thể có đứa con cháu như ngươi, nguyên nhân bệnh tình của Lục Viên ngoại là do ngươi, người của Lục gia đều xông đến đại trạch của Đinh gia chúng ta hỏi tội rồi, ca ca vừa mới tỉnh lại.

    Sức khỏe còn yếu, còn phải ra mặt giải quyết nghiệp chướng mà cái kẻ bất hiếu như ngươi gây ra.”

    Đinh Ngọc Lạc tức giận không thể dừng lại, còn muốn mắng chửi thêm nữa, Đinh Thừa Nghiệp lại nhào xuống ôm lấy chân năn nỉ, nàng lo lắng đề phòng hỏi: “Ngươi… ngươi đã làm chuyện xấu xa gì rồi?”

    Lúc đó nàng rất đề phòng, chỉ sợ tên đệ đệ bất tài này lại xông ra ngoài gây thêm chuyện gì nữa thôi.

    Đinh Thừa Nghiệp khóc nói: “Tỷ tỷ, đệ từ nhỏ đã không tốt, hay ăn lười làm, không chịu tu chí, quen với giàu sang không chỉ khiến phụ thân tức giận, mà tỷ tỷ cũng thường xuyên dạy bảo đệ.

    Nhưng huynh đệ tuy không vui vẻ, nhưng không dám làm việc gì trái với đạo trời, làm ngược với luân thường đạo lý, đây tất cả đều là hắn.

    đều là Nhạn Cửu tên nô tài đầu độc, không hề liên quan đến đệ.”

    Đinh Ngọc Lạc không biết họ rốt cuộc là làm việc gì, liền hỏi: “Các ngươi đã làm ra chuyện gì, nói!”

    Đinh Thừa Nghiệp sững sờ: “Nghe khấu khí của tỷ, dường như những điều được biết không nhiều, phải chăng…

    đại ca còn chưa kịp thông báo tình hình cho tỷ biết đã vội vàng quay về đại trạch?”

    Nếu như vậy, hắn càng có hi vọng có thể tẩu thoát, lúc đó những sự thông minh lanh lợi của hắn được phát huy tối đa, thay đổi giọng điệu, ngập ngừng nói: “Đệ tự biết…. tự biết tội của mình không thể tha thứ, vì thế những việc xấu xừa đáng ghê tởm, quả thực không có mặt mũi nào nói cho tỷ.”

    Vừa dứt lời hắn ngã xuống đất khóc lóc thảm thiết.

    Đinh Ngọc Lạc khinh bỉ “Xì” một tiếng, trách mắng: “Ngươi có thể làm được, chẳng lẽ không thể nói ra được ư?

    Rốt cuộc là có việc gì, nếu không nói ra, đừng mong ta sẽ giúp ngươi.”

    “Đệ…

    đệ…”

    Đinh Thừa Nghiệp lúng túng một hồi lâu, cảm thấy vô cùng xấu hổ nói: “Tỷ tỷ, đệ bất hiếu, bị Nhạn Cửu xúi giục, cùng… cùng tẩu tẩu làm chuyện xấu xa…”

    “Cái… gì?”

    Đinh Ngọc Lạc lại sững sờ, chết lặng, sắc mặt đột nhiên hồng như máu, nàng nhấc một chân lên, đạp cho Đinh Thừa Nghiệp một cái trời giáng, tức giận đến run rẩy tay chân, lớn tiếng quát: “Đinh Thừa Nghiệp, việc đại nghịch loạn luân, vô liêm sỉ như vậy, mà ngươi có thể làm được ư, ngươi có còn là người nữa không?”

    “Tỷ tỷ….”

    Đinh Thừa Nghiệp còn muốn cầu xin, nhưng đã bị Đinh Ngọc Lạc đạp sang một bên, Đinh Thừa Nghiệp đột nhiên giơ tay lên, hung hăng tự tát mình mấy cái nhớ đời, hành động này không có vẻ gì là giả bộ, làm cho hắn bị chảy máu mũi: “Tỷ tỷ, đệ biết sai rồi.

    Khi đệ không chú ý, tên nô tài Nhạn Cửu khốn kiếp đã chuốc cho ta uống say, tẩu tẩu… tẩu tẩu lại cố ý níu kéo, đệ nhất thời hồ đồ, mới gây ra tội lớn.

    Hôm đó, hôm đó….

    Đại ca đúng lúc nhìn thấy ta và tẩu tẩu bên nhau, vô cùng uất ức, nên mới bị hôn mê bất tỉnh.”

    inh Thừa Nghiệp đau khổ nước mắt rơi lã chã, cuống quýt quỳ lạy nói: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, đại ca hận đệ đến tận xương tủy, quyết sẽ không tha cho đệ.

    Tỷ nếu không cứu giúp, đệ chết không có chỗ chôn thây.

    Tỷ tỷ, đệ biết tỷ mắng chửi đệ, cũng là muốn đệ nên người, muốn tốt cho đệ.

    Hôm nay tỷ không cứu đệ, đệ chỉ có một con đường chết mà thôi, tỷ tỷ…”

    Đinh Ngọc Lạc nghe xong hai mắt cũng đẫm nước mắt, người em trai trước mắt này, lại chính là em trai ruột thịt của nàng, bình thường dù có bảo đánh bảo giết, rốt cuộc vẫn là một mẹ sinh ra, hôm nay nó làm một việc tày đình như vậy, đại ca nhất định không tha thứ cho nó, người làm chị như ta phải làm thế nào đây?

    Đinh Ngọc Lạc ngẩng mặt lên, hai hàng nước mắt lăn dài.

    Trong lòng Đinh Thừa Nghiệp bỗng rung động, bước lên phía trước định chế ngự nàng, nhưng võ công Đinh Ngọc Lạc không hề thua kém đệ đệ của mình, hắn quả thực không thể nắm chắc được, nếu một chiêu cũng không thể đỡ được, thì những đại hán khôi ngô đang đứng ngoài kia sẽ phá cửa xông vào, khi đó thì đúng là không còn đường sống.

    Nghĩ đến đây, hắn không dám làm bừa, chỉ là muốn lấy tình ruột thịt để làm lay động trái tim Đinh Ngọc Lạc mà thôi, nhất thời cảm thấy vừa đau khổ hối hận vừa muốn xin tha thứ, nhớ đến song thân phụ mẫu, những chuyện khi còn thơ ấu, tình cảm không thể nói hết, hắn liền đau khổ nói: “Tỷ tỷ, mẫu thân mất sớm, ta thiếu chút nữa cũng mất mạng, trải qua bao khó nhọc mới quay trở về Đinh gia, khi còn bé, tỷ tỷ thường nắm tay ta ra phía sau của Viện lạc chơi, lớn lên rồi, đệ đệ bất hiếu, lại sinh mâu thuẫn với tỷ tỷ và huynh trường, nay có hối hận cũng không kịp nữa rồi.

    Tỷ tỷ, phụ thân mất qua đời rồi, mẫu thân của chúng ta lại ra đi còn sớ hơn, trong cuộc đời này, ta chỉ còn lại mỗi đại ca và tỷ là hai người thân mà thôi, ta đã biết sai rồi, tỷ, người có nhẫn tâm nhìn ta chết không?”

    “Phải làm sao, ta phải làm sao đây?

    Nam nhi có ai chịu được nỗi sỉ nhục như vậy?

    Đại ca đã tức giận, nói không chừng sẽ…, ta đành khoanh tay đứng ngoài, do đại ca quyết định?

    Thịt nát xương tan là bị kịch lớn nhất của đời người, cha mẹ ở dưới suối vàng cũng không thể nhắm mắt.”

    Đinh Ngọc Lạc cắn răng, ngậm nước mắt quay đi, hất tay nói: “Cút đi, ngươi hãy cút đi thật xa cho ta, phải nhờ đến cha mẹ dưới suối vàng, ta đành phải có lỗi với đại ca, tha cho cái mạng của tên súc sinh như ngươi.”

    Đinh Thừa Nghiệp mừng rỡ, vừa định đứng lến tháo chạy, nhưng vừa nhúc nhích, dáng đáng thương tội nghiệp đứng khựng lại, sợ sệt nói: “ Tỷ tỷ, người của Đinh Hạo đưa tới vẫn còn đang đứng bên ngoài, đệ…

    đệ nếu bị chặt gẫy xương cốt, thì làm sao có thể tháo chạy được?”

    Đinh Ngọc Lạc lo lắng cắn môi, một hồi lâu mới nặng nề dậm chân một cái, hạ giọng quát: “Cái tên súc sinh nhà ngươi, từ nay về sau, nếu còn làm điều gì bất nghĩa, ta tha thứ cho ngươi, thì trời đất cũng không tha cho ngươi, đây là câu cuối cùng ta tặng cho ngươi, ngươi hãy nhớ lấy!”

    Vừa nói dứt lời liền bước chân ra ngoài, Đinh Thừa Nghiệp cực kì hoảng sợ, vội nói: “Tỷ tỷ!”

    Đinh Ngọc Lạc quay lại nhìn hắn nói: “Đừng gọi ta nữa, hôm nay từ khi ngươi tháo chạy, tình cảm ruột thịt giữa chúng ta sẽ sẽ như một nhát dao cắt làm đôi, từ nay về sau, đừng có mong ta nhận ngươi là đệ đệ nữa!

    Ngươi hãy chờ đấy!”

    Nói xong vội vàng đi ra ngoài.

    “Lục huynh, gia đình vô phước, có một đứa con cháu bất hiếu như vậy, Đinh Thừa Tông quả thực xấu hổ.

    Mặc dù thủ quỹ kho bạc bỏ chốn cùng với toàn bộ số tiền là nguyên nhân phát bệnh của lệnh tôn, nhưng Lục viên ngoại tuổi già sức yếu, cũng không có can hệ gì.

    Hôm nay dù bất luận ai đúng ai sai, số tiền bị thiệt hại của Lục gia, Đinh Thừa Tông tôi sẽ làm chủ, do Đinh gia chúng tôi bồi thường toàn bộ.

    Ân oán hai gia đình chúng ta, đến đây là chấm dứt, không ai nợ ai, như thế nào?”

    Cách một cánh cửa, nghe xong chân tướng mọi việc, Đinh Thừa Tông nhạy cảm tinh tế, đã biết được những lời nói không đúng sự thật của nhà Lục gia, nhưng trầm ngâm không nói gì, liền đưa ra quyết định.

    Bốn vị huynh đệ của Lục gia không nhịn được nói: “Sao, nhà Đinh gia các ngươi giàu có, lấy bạc để bồi thường, là muốn đổi lấy một mạng của cha ta ư?”

    Đinh Thừa Tông thản nhiên liếc mắt một cái, nói: “Ngươi nói Đinh Thừa Nghiệp sắp đặt muốn hãm hại Lục gia các người, là kẻ đã gây ra cái chết của lệnh tôn, có nhân chứng không?

    Có vật chứng không?

    Nếu ngươi không cam tâm, thì hãy đến quan phủ kêu oan đi, nghe theo quyết định của quan phủ, còn nếu muốn gây chuyện thị phi ở Đinh gia ta, thì không bao giờ có chuyện đó đâu.

    Lục huynh là người hiểu chuyện, có ý kiến gì không?”

    Tứ huynh nhà Lục gia có đôi lời muốn nói, nhưng đại ca của hắn đã gạt tay, ngăn đệ đệ của mình, trầm giọng nói: “Việc này không có chứng cứ, tin tưởng Đinh thiếu gia có lý lẽ của mình.

    Nếu Đinh thiếu gia kiên quyết phủ nhận , viên bồ hòn này, Lục gia chúng tôi đành phải ngậm viên bồ hòn đó thôi.

    Đinh thiếu gia nếu đã quang minh lỗi lạc như thế, vậy Lục gia chúng tôi cũng không nhiều lời nữa.”

    Tứ huynh nhà Lục gia vội la lên: “Đại ca, chúng ta không lẽ để như vậy ư?”

    Lục lão đại đau đớn nói: “Phụ thân trước lúc lâm trung, luôn tâm niệm không quên gia nghiệp của Lục gia chúng ta.

    Đinh thiếu gia minh bạch như trăng sáng, quang minh chính đại, đồng ý trả lại tài sản của Lục gia, đã là một việc không gì quý bằng, chúng ta còn muốn đòi thêm gì nữa?

    Ta tin tưởng cha cũng sẽ tán thành với quyết đinh của ta.”

    Lục gia lão Nhị lão tam tuy đau khổ vì cái chết của phụ thân, lại nghĩ nếu cứ truy cứu, không có chứng cứ thì vẫn không thể trị được Đinh Thừa Nghiệp, Đinh Thừa Tông buông tay mặc kệ, Lục gia vì thế mà thất bại, sắp đến độ một xu dính túi không có, bèn gật đầu đồng ý, mấy huynh đệ nghĩ thông suốt những điều quan trọng, không nói nhiều lời nữa, lập tức quay đầu đi.

    Nhạc phụ đã biến thành Lục viên ngoại, từ nay về sau hai nhà gặp nhau cũng như người dưng, không còn có quan hệ nào, còn có gì để nói nữa?

    Còn về Lục Tương Vũ, bốn huynh đệ từ đầu đến cuối cũng không muốn đi thăm ả một lần.

    Trong lòng họ, giữa bốn huynh đệ và Lục Tương Vũ, từ này về sau, cũng giống như người dưng nước lã, không can hệ gì nữa.

    Lục Tương Vũ dần dần tỉnh lại, âm thanh nghe thấy đầu tiên là vài tiếng gọi ngọt ngào như chim họa mi, sau đó lại là âm thanh của gió thấp thoáng lọt vào tai, dường như mỗi ngày tỉnh dậy, nghe thấy những lời đồn thổi bên ngoài.

    Nhưng trong thời gian ngắn ngủi ả khôi phục lại trí nhớ, mở to mắt, đột nhiên ngồi nhổm dậy.

    Lúc đó mới phát hiện mình đang nằm trên một tấm gỗ cây tùng như đang phát sáng, chương tử môn của hoành lạp môn dường như lấy hết ánh sáng bên ngoài đem vào bên trong trải ra khắp căn phòng, hắn lại ngồi trước chiếc giường, như đang chăm chú vẽ cái gì đó.

    Trong chốc lát, Lục Tương Vũ hoảng hốt giống như khi ả quay trở lại ngày cử hành hôn lễ, sáng sớm tinh mơ, e thẹn, vội vàng đứng dậy, hắn lúc đó cũng thường ngồi ở trước phòng sách, đưa cho ả một cây hoa đào.

    Lúc đó ả còn trong trắng tinh khiết lắm, chỉ biết nét bút mềm mại màu lạc anh rực rỡ của hắn là so sánh với giọt máu hồng đêm qua của ả, vẻ sợ hãi ngượng ngùng lọt vào đôi mắt hắn, liền bị hắn nhìn thấy, như một kiểu trêu đùa khiến ả ngượng ngùng.

    Chớp mắt, Lục Tương Vũ tỉnh dậy, nhớ tới hoàn cảnh của mình lúc này, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, ả do dự một hồi, trong lòng nơm nớp lo sợ nói: “Quan…quan nhân..”

    Đinh Thừa Tông không quay đầu lại, chỉ có bút trong tay hắn đột nhiên dừng lại, rồi tiếp tục vẽ tiếp.

    Lục Tương Vũ ngay cả sức để đứng dậy cũng không có, một lúc sau, ả mới lấy hết dũng khí cố bò đến chỗ của Đinh Thừa Vũ, đến nơi chỉ còn năm thước nữa ả lại không dám tiến thêm nữa, quỳ ở đằng xa đầu cúi sát mặt đất, âm thanh run rẩy gọi một tiếng: “Quan nhân, xin hãy tha… tha cho thiếp.”

    Đối với biểu hiện của Đinh Ngọc Lạc, tôi có vài lời.

    Có người cho rằng Đinh Ngọc Lạc không đủ tàn nhẫn với Đinh Thừa Nghiệp, xem không thấy sảng khoái, chỉ hận một nỗi hai kẻ tiện nhân Nhạn Cửu và Đinh Thừa Nghiệp trông nháy mắt chết quách đi cho rồi.

    Nhưng, tôi cảm thấy đó mới là máu của loài chó, kẻ YY không có một chút đạo lý.

    Dứt bỏ cái nhìn của Thượng Đế, Đinh Ngọc Lạc hiện nay đã biết bao nhiêu sự việc?

    Nếu biết những sai lầm mà Đinh Thừa Nghiệp đã phạm phải, nàng sẽ tàn nhẫn quyết cho tên Thừa Nghiệp này dồn đến chỗ chết không?

    Hơn nữa, Nhạn Cửu và Đinh Thừa Nghiệp, nhân vật phản diện không hề đáng được thương xót, chỗ nào cũng bị nhân vật chính chế ngự

    Đinh Thừa Tông không muốn cho tiểu muội biết những quá xấu xa vừa là để có thể che chở bảo vệ cho muội, vừa là đề những chuyện không hay trong gia đình càng ít người biết càng tốt, đó cũng là tâm bình thường?

    Ai gặp phải chuyện như vậy cũng sẽ đi khắp nơi kêu la?

    Có cần thiết phải thế không?

    Dù bên trong lại là người đứng đầu, sớm đã phát hiện sự bất thường của nhạc bất quần, nàng đang nói cho con gái con rể nghe hay đang nói cho những đồ đệmình?

    Đó cũng là trang thái tâm lý hoàn toàn bình thường.

    Đinh Thừa Tông tỉnh lại, còn chưa tìm ra chân tướng, nên không hề có sự đố kỵ, không chờ được nữa bèn gọi muội muội đến, nói với nàng: “Đệ đệ của chúng ta và phu nhân ta đã làm chuyện xấu xa, việc hãm hại cha chúng ta hắn hẳn cũng có liên quan, ta còn nghi ngờ hắn có thực sự là đệ đệ của ta không.

    Hắn là một kẻ không có tính kiên nhẫn, là người không thể giấu giếm lòng dạ?

    Nếu không biết trước được sự việc, sao có thể ngờ tới Mục Vũ và đám người dưới, Đinh Thừa Nghiệp có bản lĩnh thuyết phục Đinh Ngọc Lạc thả cho hắn đi?

    Chương 234:Đông tây.

    Đinh Thừa Tông ngồi yên bất động, không đắn đo đặt bút xuống, Lục Tương Vũ nín thở quỳ trên mặt đất, không dám thở.

    Mọi thứ của Đinh Thừa Tông đều đã bị hủy trong tay của ả ta, giờ đây ả cô độc không ai nương tựa, không ai cứu giúp, điểm tựa duy nhất bây giờ lại chính là Đinh Thừa Tông, ả còn có điều gì muốn nói?

    Đinh Thừa Tông không nói gì, trái tim Lục Tương Vũ càng thêm lo sợ, ngàn cân treo sợi tóc.

    Ả cúi đầu không dám ngẩng lên, cái sự yên lạng trong căn khòng khiến người khác phải kinh sợ, chỉ có thể mơ hồ nghe được từng nét bút đưa trên giấy xoàn xoạt.

    Qua một hồi lâu, Lục Tương Vũ không thể nào chịu đựng được sự hành hạ này nữa, cuối cùng ả nức nở khóc thành tiếng: “Quan nhân, thiếp biết sai rồi, tất cả những chuyện đã qua, thiếp không dám biện minh, chỉ cầu xin quan nhân có thể tha cho tì thiếp, thiếp nguyện hầu hạ quan nhân đến hết cuộc đời, làm trâu làm ngựa. làm nô tỳ đầy tớ, không dám oán thán nửa lời, quan nhân.

    Xin hãy tha mạng, xin hãy tha mạng…..”

    Ả vừa khóc vừa nói, lại vừa dập đầu cúi lấy, tiếng trán đập vào mặt đất vang lên bôm bốp, Đinh Thừa Tông đặt bút xuống, cuộn ống tay áo lến, nhẹ nhàng nói: “ Há sao lại nói đén từ ‘tha mạng’?”

    Hắn phẩy ống tay áo, mảnh giấy tự bay lơ lửng rồi rơi xuống, vô tình hay hữu ý, bay ngay đến trước mắt Lưu Tương Vũ, nét bút trên giấy sắc nét, chỉ nhìn thấy một bờ, một tùng, một nguyệt giống như một kết cấu.

    Nét bút điêu luyện, nhìn thoáng qua.

    Tự dưng cảm thấy có một khí loại sát khí bao phủ bên ngoài.

    Nghe rõ những lời Đinh Thừa Tông nói, Lục tương Vũ mới đầu hơi bất ngờ, nhưng sau đó là vui mừng hạnh phúc: “Người….

    Người không trách thiếp?

    Hắn không trácta ư?

    Quan nhân không đành lòng trách thiếp, cho dù có lạnh nhạt với thiếp cũng không sao, từ nay về sau thiếp sẽ phụng dưỡng hết lòng, toàn tâm toàn ý, còn lo gì hắn sẽ không hồi tâm chuyển ý ư?”

    Lục Tương Vũ lập tức dập đầu tạ ơn: “ Quan nhân, những gì thiếp đã làm, quả thấy xấu hổ với quan nhân, quan nhân lại khoan hồng đại lượng như vậy, thiếp không biết nói gì hơn, từ nay về sau thiếp nhất định xóa hết mọi kí ức, làm lại từ đầu, một lòng một dạ bên cạnh quan nhân…..”

    Đinh Thừa Tông lại lấy một tờ giấy khác ra, nhìn vào trong không trung vô hồn một hồi lâu.

    Cầm bút chấm vào nghiên mực, từng nét bút như rồng bay phượng múa, chốc chốc lại dừng, rồi lại tiếp tục từng đường nét, nhìn ngắm một lúc, một giọt mực như giọt nước mắt rơi xuống, tiếp đó hắn viết liền ba chữ, để tờ giấy đó bay đến trước mặt Lục Tương Vũ, lạnh nhạt nói: “ Tha mạng thì không cần nhắc đến, nhưng hợp thì đến, không hợp thì sẽ đi thôi.

    Đinh Thừa Tông ta nay thân đã tàn phế, cũng không thể tha thứ cho một thê tử như ngươi!

    Đinh Thừa Tông bất kể giàu sang hay nghèo hèn, cũng không cho phép một người thê tử như vậy được chôn cùng với phần mộ tổ tiên!”

    Lục Tương Vũ ngẩn ngơ, cầm tờ giấy trong tay, chỉ nhìn thấy hai chữ lớn phía đầu “hưu thư”, đầu óc choáng váng mắt nhìn mơ hồ.

    Trong sự hoảng loạn, chỉ thấy ĐinhThừa Tông ngồi ngang nhiên, tuy hắn thấp hơn trước, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như cây bút, giống như cự thoải mái của một gốc cây cao ngạo nghễ.

    Hắn chậm rãi gạt những tờ giấy sang một bên.

    Lấy tay bám xuống đất, từ từ bước về phía cửa, trong lúc Lục Tương Vũ hoảng sợ, dường như tia hi vọng cuối cùng cũng bỏ mình mà đi, không kìm được nàng kêu lên một tiếng, cố nhoài người lên trước bám chặt lấy áo bào của Đinh Thừa Tông, lúc nàynhững ân oán, hận thù trong con mắt nàng, dường như ngay cả những người có lòng dạ sắt đá cũng có thể bị lay động.

    ả chỉ mong chờ Đinh Thừa Tông quay lại nhìn ả một lần.

    Nhưng hắn không hề quay đầu nhìn lại, vẫn bước từng bước đi về phía cửa lớn, cái tà áo bào ấy cũng dần dần rời xa Lục Tương Vũ từng chút từng chút, Lục Tương Vũ hồn bay phách lạc nhìn theo cái tà áo cuối cùng của hắn, tai vẫn văng vẳng nghe thấy lời nói trầm ấm của Đinh Thừa Tông : “ Nhất tu nhất thiết tu, nhất đoạn nhất thiết đoạn.

    Nhất chứng nhất thiết chứng.

    Như trảm tơ tằm nhiễm sắc.Trong tích tắc.

    Năng chí bồ đề……”

    Đinh Thừa Tông mở cửa Chương tử môn, chỉ nhìn thấy cha và mẹ kế Châu Thị đang nắm tay chơi đùa với tiểu muội mới lên chín tuổi, hai người thân tín và mấy người a hoàn của phụ thân, khuôn mặt đầy vẻ phiền não đứng trong sân, nhìn hắn với vẻ lo sợ, Đinh Thừa Tông không nói gì, Dương Hạo và thị vệ đang đứng chờ ở cửa thấy hắn bèn nâng hắn lên ghế, lúc này tiểu muội cuối cùng cũng không nhịn được liền cất tiếng gọi lanh lảnh: “Đại ca.”

    Đinh Thừa Tông vui vẻ cười, nhẹ nhàng đáp: “Tiểu muội.”

    Hắn lại quay đầu lại nhìn về phía Châu Thị và hai vị phu nhân, nhận ra sự lo lắng và bàng hoàng trong mắt họ, bèn nói: “Đại nương, nhị nương, tam nương, chăm sóc mọi người, là nghĩa vụ của nam nhi nhà Đinh gia chúng ta, nam nhi Đinh gia ngày nào còn chưa chết, mọi người sẽ không phải mẹ độc con côi.

    Xin đại nương hãy đi cùng với một vài a hoàn.

    Giúp Tương Vũ thu dọn hành lý, tiễn ả rời khỏi đây.

    Ta bây giờ còn có một vài việc chưa làm, phải đi xem xét kiểm tra, nhị nương, tam nương, hai người hãy về phòng nghỉ ngơi đi, hôm nay, vẫn chưa có việc gì quan trọng, hai người không cần lo lắng quá.”

    Châu Thị gật đầu, nắm tay đứa con gái nhỏ, khuôn mặt hai người vợ lẽ cũng lộ vẻ cảm kích an tâm, ánh mắt họ hướng về hình ảnh hai người thị vệ đang nâng Đinh Thừa Tông lên xe đẩy tiến về phía trước, nỗi lo lắng bất an, coi như đã dần dần được lắng xuống.

    Trong sự ảm đạm nơi Đại sảnh của Nhị Tiến Viện Lạc, chỉ có Dương Hạo lặng lẽ ngồi một mình, trước cửa là hai vị đại hán khôi ngô, ngoài ra không còn một ai khác.

    Vừa nhìn thấy Đinh Thừa Tông xuất hiện, Dương Hạo lập tức đứng dậy.

    Đinh Thừa Tông dừng ở cửa, nhìn nhau một lúc lâu, đột nhiên trầm giọng nói: “Hãy đỡ ta dậy.”

    Dương Hạo vừa vội bước lên phía trước, Đinh Thừa Tông giơ tay xuất chướng, chặn ngay hành động của hắn, lại nói: “Hãy đỡ ta dâỵ!”

    Hai người đại hán bên cạnh vội vàng bước tới nâng Đinh Thừa Tông lên, Đinh Thừa Tông rời khỏi chiêc ghế.

    Đến gần trước mặt của Dương Hạo, đột nhiên hai cánh tay rung lên, thoát khỏi hai hắn đại hán kia, một tiếng “phốc phốc”, Đinh Thừa Tông đã quỳ trước mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo vô cùng kinh ngạc, vội vàng đỡ Đinh Thừa Tông dậy: “Đại thiếu gia, huynh….

    Đang làm gì vậy?”

    Đinh Thừa Tông mạnh mẽ nói: “Ngươi đối với Đinh gia, hết lòng hết dạ.

    Trên dưới nhà Đinh gia, đều có lỗi với ngươi, hôm nay, ta xin thay mặt nhận tội.”

    Dương Hạo vội vàng đáp: “Những lời này là sao, lí do gì mà xin lỗi, Đinh Thừa Nghiệp hại ta.

    Đó là chuyện của Đinh Thừa Nghiệp.

    Dương Hạo không phải là kẻ kết oán, đại thiếu gia đối với ta ơn như núi, những tình cảm đó ta luôn khắc sâu trong tim.”

    Đinh Thừa Tông cười đau khổ, buồn bã đáp: “Không, ngươi không biết, lúc đầu…..

    Quảng nguyên phòng ngự khiến Trình đại nhân gửi thư mời ngươi đến trợ giúp Quảng Nguyên, nhưng vì ta muốn giữ ngươi lại, mới đốt thư đi.”

    Dương Hạo giật mình, chân tướng của trung công án đó cuối cùng cũng được sáng tỏ, hắn vỗn vẫn tưởng rằng Diệp gia trên đường đã làm mất bức thư ấy, không ngờ lại rơi vào tay Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông nói rõ ngọn ngành sự việc, rồi lại nói: “Nếu ngày đó ngươi đi, nghĩ sau này cũng sẽ không gặp phải những chuyện như vậy, nói cho cùng, người gây ra mọi tội lỗi phải là ta mới đúng.”

    Dương Hạo đờ đẫn nghĩ một hồi lâu, những chuyện cũ mồn một hiện lên trong đầu, nhất thời cũng là trăm nỗi lo ngổn ngang.

    Trong lòng một chút oán hận cũng có, nhưng bảo hắn hận thù Đinh Thừa Tông, theo lý trí của hắn quả thật không hể làm được.

    Không sai, bức thư đó đã bị Đinh Thừa Tông đốt, nhưng Đinh Thừa Tông lúc đó nếu không có ở đó, thì bức thư liệu sẽ rơi vào tay hắn không?

    Đinh Thừa Tông đốt lá thư đó, không phải là muốn hại hắn, mà là nhìn thấy Nhị đệ đang gặp hoạn nạn, phải lao tâ khổ tứ để giữ hắn lại, thuyết phục phụ thân cho hắn nhận tổ tông họ hàng, cho hắn trở trưởng môn của Đinh gia, như vậy có coi là muốn hại hắn không?

    Còn về việc tạo hóa muốn trêu người, ngay cả đến Đinh Thừa Tông cũng không thể định liệu nổi.

    Nếu theo vốn tố nguyên, mối thù này đều có thể đổ hết lên đầu Đinh Thừa Tông, đó cũng là bản thân vượt lên không gian và thời gian, thay đổi vận mệnh của một tên ngốc Đinh Hạo, có được coi giống như bọn nguyên hung hại chết Dương Thị và La Đông Nhi không?

    Đinh Thừa Tông nhìn thấy hắn buồn bã xuất thần, hạ giọng nói: “Ta bị tiểu nhân hãm hại sống không bằng chết.

    Cuối cùng lại chính là ngươi cứu sống ta, ta còn nợ ngươi, quả thật là rât nhiều rất nhiều.

    Đinh Thừa Tông ngày hôm nay là một phế nhân, nếu không có một ngày đền đáp ngươi, chỉ có kết liễu cuộc đời mình tại đây…..”

    Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào Dương Hạo, trầm giọng nói: “Những lời Nhạn Cửu đã nói, ngươi cũng nghe thấy, những nghi vấn này, ta cũng đoán được ra vài phần, nhưng muốn nghe từ miệng hắn nói tình hình cụ thể tỉ mỉ, chân tướng mới được rõ ràng, nên hiện nay ta không thể chết, ta phải quay lại để điều tra rõ việc này.

    Đợi đến khi ta trừng trị bọn chúng, ta sẽ lấy tính mạng mình trả lại cho ngươi.

    Chỉ có điều là……, bất luận ngươi thừa nhận cũng được, không thừa nhận cũng được, trong cơ thể ngươi, vẫn luôn có dòng máu của họ Đinh chúng ta, đến lúc đó, ta muốn xin ngươi một điều, đệ phủ trên dưới, những người già trẻ nhỏ, nhờ ngươi chăm sóc.”

    Những lời nói này của Đinh Thừa Tông chính là muốn nhờ Dương Hạo chăm sóc toàn bộ già trẻ lơn bé của Đinh gia, hiển nhiên, toàn bộ tài sản của Đinh gia sẽ gửi hết cho hắn, nhưng Đinh Thừa Tông tuy nghe hắn nói mọi ân oán phân minh, chỉ tìm Đinh Thừa Nghiệp trả nợ, không thể chút mọi hận thù lên người của Đinh gia, nhưng lại biết rõ hắn căm ghét Đinh gia, tuy nói hiện nay mọi giới luật và gia quy nghiêm khắc của Đinh gia sớm đã bị Đinh Thừa Nghiệp làm phá hỏng toàn bộ diện mạo, hôm nay chỉ hóa thành nhất bút phù tài, sớm đã không thể khôi phục được hiện trang ban đầu, nhưng sự ác cảm trong sương tủy của Dương Hạo không thể bị thể mất đi.

    Hoặc đối một người khác, dù sao chuyện cũ đã qua, chết cũng không thể sống lại được, chi bằng hãy xuôi chèo mát mái, mà nhận lấy số tài sản khổng lồ của Đinh gia, nhưng có điều chỉ là thay hắn chăm sóc ba vị phu nhân, hai vị tiểu thư, và một vài phụ nhụ mà thôi, việc tốt như vậy đi tìm ở đâu ra đây?

    Nhưng hắn lại biết, số tài sản đó sẽ tăng lên gấp mười lần, cũng không thể làm động lòng Dương Hạo.

    Nếu không lúc đầu hắn đã muốn chuyển vào trong thành sống, chắp tay xin ở nhà Đinh gia, Dương Hạo cũng sẽ không xin rời đi.

    Vừa nói dứt lời, hắn không rời mắt nhìn Dương Hạo, chỉ nhìn thấy ở hắn một ý chí cho dù có một chút nới lỏng, nhưng nhìn kỹ một hồi, hắn vẫn thấy thất vọng, trên khuôn mặt Dương Hạo một chút thay đổi cũng không có, hắn chỉ im lặng một lúc, mới cúi người xuống, hai tay đỡ lấy cánh tay của mình, thấp giọng nói: “Huynh hãy đứng dậy.”

    Nhìn thấy Dương Hạo sắc mặt kiên quyết, Đinh Thừa Tông không từ chối nữa, cùng lúc bị nâng lên, hai bên lập tức có người đưa hắn ngồi lên ghế.

    “Ta lần này phụng chỉ hồi kinh, đi qua Bá châu, chỉ vì báo thù rửa hận.”

    Dương Hạo nhìn Đinh Thừa Tông, thẳng thắn không che đậy nói: “Tôi cũng không giấu gì người, tôi biết, bất kể Đinh Thừa Nghiệp đã làm sai bao nhiêu việc, hắn và người vẫn là huynh đệ cùng mẹ sinh ra.

    Trừ phi hắn phạm phải tội tày đình không thể tha thứ đối với Đinh gia, chỉ cần có thể bảo vệ hắn, các người vẫn sẽ bảo vệ hắn.”

    Đinh Thừa Tông nhăn nhó: “Hiện nay….

    Không cần nữa.

    Thừa nghiệp đã bị Nhạn Cửu đưa về tới rồi, bây giờ muốn đến, hắn rất có thể thay mận đổi đào, sẽ dùng chính cơ thể mình thay thế nhị đệ của ta, những cái đó, ta đã nghĩ đến, bây giờ chỉ thiếu khẩu cung mà thôi.”

    Dương Hạo nói: “Nhưng trước đó, huynh không hề biết, ta cũng không hề biết, vì thế đến Bá châu lần này, ta vốn định âm thầm hạ thủ, giết chết Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu.

    Nhưng, khi nghĩa phụ ta lấy ra loại độc dược mang từ thảo nguyên Vu sư về, ta bắt đầu có sự hoài nghi về việc người bị trúng phong hôn mê, vì vậy mới cải huyết dịch triệt, muốn xem xem có thể dùng thuốc giải cứu ngươi được không, nếu loại thuốc này thật sự có công hiệu, thì người bị người khác hạ độc là vô tình, tin rằng lúc đó người và ta cũng sẽ cùng lúc tìm ra hung thu thực sự.”

    Đinh Thừa Tông ngạc nhiên nói: “Những việc Đinh gia có lỗi với ngươi quả thực rất nhiều, ngươi lại một mực muốn lấy đức báo oán, nghe ngươi nói, thì ta không có đất dung thân rôi.”

    Dương Hạo chỉ khẽ lắc đầu, nói: “ Hôm nay, khẩu cung mà chúng ta cần tuy chưa tìm được, nhưng bí mật này đã quá rõ ràng rồi, cho dù chúng ta có thể lấy chứng cứ thực sự từ miệng của Nhạn Cửu và Đinh Thừa Nghiệp hay không, ta vẫn hi vọng, cuối cùng có thể giao Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu cho ta.”

    “Nhạn Cửu, Đinh Thừa Nghiệp…..”

    Đinh Thừa Tông lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại câu nói đó, sâu trong đáy mắt lộ ra ánh mắt bi phẫn, hắn gật đầu một cách nặng nề, hắn biết Dương Hạo muốn hai người đó là đồng nghĩa với việc gì, hắn càng hiểu rõ Dương Hạo hoàn toàn có thể không cần đến sự đồng ý của hắn có thể cướp đi tính mạng của hai người đó.

    Dương Hạo đồng ý hỏi hắn, đồng ý giao hai kẻ đó cho hắn trước, chỉ vì trong lòng còn có một chút tình ngĩa, tình nghĩa là tình cảm bằng hữu, hay là ruột thịt, đến giờ hắn vẫn không có cách nào phân biệt, nhưng ít nhất cũng khiến sự tuyệt vọng cô đơn trong lòng hắn được phần nào an ủi, bắt đầu có một niềm hi vọng mới.

    Hai người ra ngoài, lại gọi xe đi đến một viện khác của Vương hạ trang, đi được nửa đường, bắt gặp Mục Vũ đi cùng bốn gã thị vệ vội vàng chạy đến, Dương Hạo ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Vũ, không phải bảo ngươi đi trông coi Nhạn Cửu và Đinh Thừa Nghiệp hay sao, xem bọn họ nói gì ư?

    Sao lại lại đưa người ra ngoài hếtcó phải xảy ra chuyện gì?”

    Mục Vũ vừa nhìn thấy Dương Hạo, mới thở dài nhẹ nhõm, những sự căng thẳng trên mặt đã không còn nữa, vui vẻ đáp: “Đại nhân, Nhạn Cửu đã không chịu nỗi căm hận của đại nhân, bây giờ hôn mê bất tỉnh, nghĩ một lúc, chỉ sợ khó mà nói chuyện được với chúng.

    Thuộc hạ vốn đang trông coi bọn chúng, nhưng Đinh đại tiểu thư nói, vùng Tây Bắc uy phong lẫy lừng, hầu hết mọi người đều luyện tập võ công, hôm nay Đinh nô nhà đinh gia đều là tâm phúc của Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu, không thể dựa dẫm, nếu người của Lục gia vội vàng tấn công, muốn cậy thế đấu võ công, đại nhân chỉ cần mang theo bốn người, bệnh tình Đinh đại thiếu gia sẽ suy yếu đi, e rằng khó có thể lo chu toàn được, bảo tôi mang người giúp đại nhân một tay.

    Thuộc hạ nghĩ, an nguy của vệ hộ đại nhân, mới là trách nhiêm hàng đầu của thuộc hạ, ngộ nhỡ đại nhân xảy ra việc gì bất chắc, vậy thì quá nguy hiểm, nên mới mang người đến.”

    Đinh Thừa Tông nhíu lông mày, trầm giọng nói: “Bây giờ, là ai đang trông coi bọn họ?”

    Mục Vũ nói: “Nhạn Cửu bị trọng thương, sống dở chết dở, không thể vội vàng được.

    Còn về phần Đinh Thừa Nghiệp, đại tiểu thư đã gọi trưởng công của quý phủ nhốt hắn vào trong trụ rồi, có bốn trưởng công trông coi, thêm đại tiểu thư giỏi võ nghệ nữa, không có gì đáng lo ngại.”

    Dương Hạo và Đinh Thừa Tông đến lúc này mới nhẹ nhõm, một người bị trọng thương, một người bị giam giữ, quả thực không thể có chuyện bọn họ có cơ hội tháo chạy.

    Hai người hợp lại, vội vàng trở về Vương Hạ trang, tiến vào đại môn, rồi lại đến đại sảnh, đã nhìn thấy Đinh Ngọc Lạc đường đường chính chính ngồi đó, ánh mắt nhìn chằm chằm bất động, ngay cả họ bước đến dường như cũng không nhìn thấy.

    Dương Hạo và Đinh Thừa Tông nhìn nhau, trong lòng có cảm giác rất kì lạ.

    “Ngọc Lạc, Ngọc Lạc!”

    Đinh Thừa Tông gọi lớn, Đinh Ngọc Lạc mới giật mình bừng tỉnh, suýt chút nữa ngã từ trên ghế xuống, nhìn rõ hai người đang đứng trước mặt, nàng mới hỏi: “Người nhà Lục gia đến sinh sự, đã đuổi hết đi chưa?”

    Đinh Thừa Tông gật gật đầu, cảm giác kì lạ bèn hỏi: “ Tâm thần của muội không được ổn lắm, đang nghĩ gì vậy?”

    Đinh Ngọc Lạc miễn cưỡng nở một nụ cười, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc nhỏ và nói: “Đại ca, muội có điều này, muốn nói riêng với Dương Hạo, có được không?”

    Dương Hạo và Đinh Thừa Tông cùng nhìn nhau, Dương Hạo nhẹ gật đầu, Đinh Ngọc Lạc thấy anh ta đồng ý, liền quay người bước ra ngoài cửa, Dương Hạo lặng lẽ đi theo sau nàng, hai người đi về phía gian sương phòng ở bên trái, Đinh Ngọc Lạc quay lại đứng yên, bình tĩnh nhìn Dương Hạo, một lúc sau mới nói tiếp: “Nửa năm nay, muội luôn nghĩ, không biết huynh sẽ thất lạc về phương nào, sẽ sống như thế nào, hiện tại đại ca thì bất tình nhân sự.

    Ở nơi nào đó, nhị ca thì tha hương cầu thực, chỉ còn lại duy nhất đệ đệ, nhưng lại hỗn xược ngông cuồng, tận mắt nhìn thấy nó làm phá hỏng toàn bộ gia nghiệp mà cha đã vất vả xây dựng nên, một mình muội là nữ nghi có lòng nhưng bất lực, nỗi lòng đó thật tình khó nói nên lời….”

    Chăm sóc một người thân bất tỉnh nhân sự, nhắc đến chỉ có một câu nói mà thôi, nhưng để làm được điều đó, lại phải bỏ ra biết bao công sức khổ sở, cùng lúc đó, thâu đếm suốt sáng phải tranh đấu với một đệ đệ có lớn mà chưa có khôn, cô lập không ai giúp đỡ, ngày nào cũng vậy, cuộc sống nàng không cơ cực?

    Người khác chỉ nhìn thấy sự yếu đuối của ả ngày hôm nay, ai biết được rằng nàng có thể chống đỡ đến ngày hôm nay, đôi vai gầy guộc đó đã phải chịu biết bao trách nhiệm nặng nề?

    Nói đến cùng, nàng mới chỉ là một cô gái có mười tám tuổi.

    Nàng vừa nói, hai hàng nước mắt ấm áp trắng muốt rơi xuống: “ Huynh ở Đinh gia, phải chịu biết bao khổ cực, Đinh gia có lỗi với huynh.

    Nhưng may mắn thay, ở hiền gặp lành, nửa năm không gặp, người đã làm quan lớn của triều đình.

    Được sự giúp đỡ của huynh, đại ca cũng đã tỉnh lại, ta cũng không còn gì phải cầu xin nữa.”

    Dương Hạo nhìn cách nàng nói, thần sắc của nàng, trong lòng có một cảm giác mơ hồ không tốt, nhưng thấy nàng rơi lệ, vẫn an ủi nàng: “Người của Đinh gia, quả thực có lỗi với ta thật, nhưng ít nhất…. muội trước giờ chưa từng làm việc gì có lỗi với ta cả.”

    Trên khuôn mặt Đinh Ngọc Lạc bao phủ là nước mắt, nhưng mặc nhiên cười: “ Trước kia không có, nhưng bây giờ, muội muội cũng đã làm một việc có lỗi với huynh.”

    Trong lòng Dương Hạo trùng xuống, thấp giọng nói: “Muội có ý gì?”

    Hai gối Đinh Ngọc Lạc trùng xuống, dần dần quỳ trên mặt đất, nói nhỏ: “Muội biết, cái chết của Dương đạ nương, cái chết của Đông Nhi, tuy không phải là chính tay Thừa Nghiệp hạ thủ, nhưng nó cũng không phải không có liên quan.

    Muội cũng biết, lần này huynh hồi kinh , đi qua Bá châu, mục đích quan trọng, chính là muốn Thừa Nghiệp báo thù.

    Muội cũng biết, trong lòng huynh, tội lỗi của nó không thể tha thứ.”

    Nước mắt nàng rơi như mưa, nức nở nói: “Nhưng, cho dù có thế nào, nó vẫn là huynh đệ cùng mẹ sinh ra với muội, cho dù nó ở bên ngoài có mắc phải bao nhiêu việc sai trái, muội cũng không nhẫn tâm quên đi tình nghĩa, vô lo vô nghĩ trơ mắt đứng nhìn, đợi đến khi ngươi đến cướp đi tính mạng của nó.

    Không động tính, không động lòng, đó là cảnh giới của phật giáo, Ngọc Lạc chỉ là một người phàm mắt thịt…..”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Muội đã làm gì?”

    “Muội đã….

    Thả nó đi rồi…..”

    Dương Hạo giật mình sửng sốt, “ ha” cười một tiếng, gật đầu đáp: “Tốt, rất tốt…..”

    Đinh Ngọc Lạc còn muốn nói gì thêm nữa, Dương Hạo đã gạt tay ngăn lại, hỏi: “Nhạn Cửu hiện nay thế nào rồi?”

    “Hắn bị thương nặng đã chết rồi.”

    Dương Hạo thở dài, khuôn mặt nở một nụ cười, trong mắt lộ ra sự vui vẻ, khiến Đinh Ngọc Lạc không dám nhìn hắn, Dương Hạo lạnh lùng nói: “Mối thù này, chỉ mới trả được một nửa.

    Haha, Người nhà Đinh gia, cuối cùng vẫn hướng về người họ Đinh, cho dù hắn có bao nhiêu việc sai trái.

    Đứng trên lập trường của muội, muội không làm sai điều gì cả, hả tất phải xin tat ha tội.”

    Dương Hạo tuy không nói gay gắt, nhưng những lời nói đó còn nặng nề hơn khiến Ngọc Lạc khó xử, ả bị Dương Hạo đâm một nhát như dao đâm, nhưng nàng vẫn chưa nghĩ ra được một kế sách an toàn cho hai bên, người chết đã chết, người sống lại chính là huynh đệ cùng mẹ cùng cha với nàng, nàng làm sao có thể ngồi nhin nó bị giết?

    Trong lòng Dương Hạo có một chút hụt hẫng, một chút bất lực, một chút đau khổ, nhưng chỉ có thể đè nặng trong tim không thể để nó phát ra được.

    Đúng vậy, trong mắt hắn, Đinh Thừa Nghiệp đáng chết trăm lần, nhưng trong mắt Đinh Ngọc Lạc làm sao có thể làm ngơ?

    Đó là đệ đệ của nàng.

    Có lẽ đợi đến sau khi nàng biết được toàn bộ những việc mà Đinh Thừa Nghiệp đã làm nàng sẽ không nghĩ như vậy, nhưng hiện tại không cần thiết phải nói rõ cho nàng biết nữa rồi. hắn cười giễu cợt, nói xong, hất áo bước đi.

    Đinh Ngọc Lạc vẫn kinh ngạc quỳ trên mặt đất nhìn theo bóng dáng của hắn, nàng biết Dương Hạo càng không có thái độ gì, nỗi oán hận trong lòng càng nặng nề hơn, lần bước đi lần này, hắn không bao giờ quay đầu lại nữa.

    Nhưng ả còn biết nói gì nữa?

    Qua một lúc, nàng mới dựa vào bàn dần dần đứng dậy, chập chững bước ra ngoài cửa.

    Đinh Thừa Tông đang ngồi trong sảnh, bốn tên trường công giống như những đứa trẻ đã làm sai điều gì, cúi đầu đứng một bên, nín thở không dám nói một lời.

    Vừa rồi Dương Hạo bước ra, không nói lời nào, đi thẳng về bên trái nhìn thi thể đã lạnh ngắt của Nhạn Cửu, rồi bèn đi cùng với hai thị vệ bỏ đi, Đinh Thừa Tông không thể giữ hắn lại, hiểu rằng đã xảy ra chuyện, lập tức gọi tiểu thanh, tiểu nguyên đến, hỏi cho rõ đầu đuôi câu chuyện, trong lòng Đinh Thừa Tông cũng trùng xuống.

    Trái tim Đinh Ngọc Lạc, đau khổ không lời nào nói hết, vốn rằng nhị ca quay về, đại ca tỉnh lại, trong lòng nàng phải giống như mây đen lâu ngày che phủ bầu trời, cuối cùng cũng tan đi xuất hiện ánh sáng, nhưng vì sự thương tiếc không đáng mà không thể nhẫn tâm nhìn tam đệ đến con đường chết, nàng quả thực khiến cho bản thân không còn là con người nữa.

    Nhị ca vì quá tức giận ma bỏ đi, lần này sẽ không bao giờ chấp nhận một muội muội như nàng nữa, còn về đại ca, huynh có thể khoan dung mà thả cho Thừa Nghiệp đi không?

    “Đại ca, muội…..”

    Đinh Ngọc Lạc bước đến trước mặt Đinh Thừa Tông, vừa mới mở miệng nói, Đinh Thừa Tông đã lạnh nhạt cười: “Im miệng, người Đinh gia chúng ta, sao có thể làm một chuyện hồ đồ như vậy được?”

    Đúng!

    Muội hồ đồ!”

    Đinh Ngọc Lạc dũng cảm ngẩng cao đầu, ánh mắt không chút dao động : “Đối với nhị huynh, muội cảm thấy vô cùng áy náy, bất luận nhị huynh có phải là người nhà Đinh gia chúng ta hay không, nhưng Đinh gia từ trước đến giờ chưa từng cho huynh ấy một thứ gì, huynh ấy vì Đinh gia, lại phải trả giá quá nhiều quá nhiều.

    Muội thả đệ đệ của mình, kẻ thù của huynh ấy, muội có lỗi với nhị huynh.

    Nhưng....., muội là Đinh Ngọc Lạc, muội không làm sai điều gì cả!”

    “ Muội…..”

    Đinh Thừa Tông tức giận đến nối khuôn mặt trắng bệch dần đỏ ứng lên, giọng Đinh Ngọc Lạc lại vẫn rõ ràng kiên định: “Cho dù biết rõ ràng làm như vậy sẽ khiến huynh ấy thất vọng, đau lòng, nhưng muội không còn lựa chọn nào khác.

    Nguyên muội làm như thế không phải vì ai khác, mà chính là vì người nhà Đinh gia chúng ta.

    Thừa Nghiệp làm những việc đó dù có đáng chết, cho dù chứng cứ đã sáng tỏ, cho dù giải đến quan phủ trị trị tội,thì tội đó cũng không đến mức phải chết.

    Muội biết….muội biết nó đã làm điều có lỗi với đại ca, nhưng theo tội trạng cũng chỉ phải chịu hình phạt lưu đầy 3 năm, cho dù không nói đến vương pháp, chỉ nói đến tình người, đại ca huynh cũng nhân tâm giết nó ư?

    Huynh đệ tương tàn, cha mẹ dưới cửu tuyền liệu có nhắm mắt xuôi tay……”

    “Hồ đồ!”

    Đinh Thừa Tông vô cùng tức giận, một cái bạt tai đau đớn hằn lên trên khuôn mặt Ngọc Lạc, dấu ấn của năm ngón tay lập tức xuất hiện trên hai go má trắng trèo gầy gò cuả nàng.

    “Ra ngoài, các ngươi ra ngoài hết đi.”

    Hai tay Đinh Thừa Tông nắm chặt vào tay vịn, tiểu Thanh, tiểu Nguyên và bốn người khác nữa lo sợ, họ hoang mang sợ hãi lui ra ngoài, trong sảnh chỉ còn lại hai huynh đệ Đinh Thừa Tông và Đinh Ngọc Lạc.

    Hai mắt Đinh Thừa Tông dơm dớm nước mắt, đau đớn nói: “Ngọc Lạc, việc lần này, muội quả đã quá sai vô cùng sai rồi!”

    ...................................

    Lục Tương Vũ cúi đầu vội vàng bước ra khỏi Đinh gia đại viện, ả không dám ngẩng đầu, không dám nhìn vào ánh mắt của những người dưới, trên khuôn mặt nóng bừng bừng, cho đến khi ra khỏi cửa nhà Đinh gia, vội vàng tháo chạy ra khỏi thôn, đến nơi mà không có một bóng người, ả mới dám khóc lớn tiếng.

    Hàn phong lạnh lẽo, bốn phía là một màu tuyết phủ trắng xóa, ả không biết mình giờ đây sẽ đi về nơi nào, sai thì cũng đã sai rồi, không thể nào quay trở lại được nữa, dưới sự giúp đỡ của Đại nương và các a hoàn, thực ra là dưới sự giám sát của họ, ả xấu hổ không dám mang theo mình một đồ trang sức nào, chỉ mang theo một tờ giấy từ vợ, còn lại không còn gì hết.

    Tờ giấy ly hôn của Đinh Thừa Tông đối với ả việc không tuân thủ đạo đức người làm vợ chỉ là một cái cớ, chỉ nói bản thân đã thành kẻ tàn phế, tâm tàn nhụt trí, từ nay về sau tiền tu phật đạo, không vương vấn với trần tục nữa, không nhẫn tâm bỏ lỡ thời thanh xuân của thê tử, giữ lại danh dự cho ả, nhưng….. ba phương tám hướng, sớm đã phong phanh nghe chuyện đồi bại của ả và Thừa Nghiệp, bây giờ lại bị Đinh Thừa Tông bỏ, có thể giấu được tai mắt của người đời không?

    ả không biết nên đi đâu về đâu, cũng không biết con đường từ nay về sau sẽ đi như thế nào, cứ bước về phí trước mù mịt, vô ý thức đi về phía Bá châu phủ.

    Nhưng càng đi, bước chân càng nặng nề, quê mẹ của ả, vì Đinh Thừa Nghiệp đã trở mặt thành kẻ thù của nhau, sớm đã không nhận một đứa con gái như ả, hôm nay cầm lá thư ly hôn, ả làm sao có thể bước vào cửa nhà mình?

    Lục Tương Vũ vừa khóc vừa đi, đau khổ tủi nhục, nước mắt như đã cạn, đi qua Lý gia trang, nhìn thấy ở giữa mảnh đất phủ tuyết hoang dại là một dòng sông nước chảy xiết, Lục Tương Vũ ngơ ngẫn nhìn dòng nước, hàn phong thổi đến làm rối tung mái tóc ả, khuôn mặt cũng bị lạnh đong cứng.

    Nhưng ả đứng trên tảng đá bên bờ sông lại không nhúc nhích.

    Lên trời không có lối, xuống đất không có cửa.

    ả không biết mình nen hận Đinh Thừa Nghiệp hay hận chính bản thân mình, nhưng bây giờ đã không còn quan trọng nữa, gió thổi đến lạnh thấu xương tủy, trong tròng ả không có một chút ấm áp, dòng sông trước mắt, có lẽ chính là nơi tốt nhất ả thuộc về.

    Đông nhi, người quả phụ bị người trong thôn lăng mạ, bị Đổng Lý Thị tìm đến nhốt vào chuồng heo, chính là chết tại dòng sông này.

    Lần này, nếu gặp được nàng ấy, cũng không biết nàng ta có cười nhạo mình không, cô Đông Nhi đó, ít nhất cô ấy cũng đứng trước mặt mọi người biểu lộ tình yêu với người mình yêu, người mà nàng yêu, cũng đáng được yêu thương. nàng chết đi rồi, có một người đàn ông nguyện vì nàng đánh một trận với những hắn trai cường tráng của Lý gia trang, có một người nam nhi nguyện vì nàng ấy chịu một nhát đao, lưu lạc chân trời góc bể, nhưng còn mình thì sao?

    Lục Tương Vũ đột nhiên cảm thấy có chút khâm phục La Đông Nhi: Ả ấy chết rồi, chung quy vẫn còn người nhớ đến, làm một chức quan lớn như vậy, còn không quên trở về để giải nỗi oan ức cho ả, phụ nữ làm được những điều đó, cả cuộc đời này cũng thẩy mãn nguyện rồi.

    Còn mình thì sao?

    Dường như giống những hạt bong bóng trên mặt nước, chợt lóe rồi chợt mất đi, chết là hết, sẽ không còn ai nhớ đến mình nữa…….

    Lục Tương Vũ đau khổ cười nhạo, lấy tay áo che mặt, gieo mình xuống dòng nước……

    “Lão gia, có người nhảy sông tự vẫn…..”

    ..........................................

    “Gì thế?”

    Quảng Nguyên đệ nhất đố phu Trinh Thành Hòa từ trên kiệu ngó đầu ra ngoài nhìn, nhìn về phía dòng sông, mở miệng hét lớn, thở dài: “Làm gì ngoài đó vậy, trời lạnh lắm đó.”

    Dứt lời rồi rụt đầu vào trong.

    “Đúng đấy.”

    Phu xe cũng than ngắn thở dài: “Tuy chưa nhìn rõ dáng hình của người con gái đó, nhưng nhìn dáng vẻ đó, những chỗ cần nhô, cần lõm, rất cuốn hút người khác.”

    “Vù” một tiếng, Trịnh Thành Hòa lại nhô đầu ra, trừng đôi mắt to lên và nói: “Nói như thế nào?

    Là nữ?

    Ôi chao, ngươi đúng là cái đồ có mắt như mù, dừng xe, dừng xe, mau cứu người!”

    Trinh Thành Hòa bước xuống thành kiệu, ôm chặt cái bao tay khoa chân múa tay với đám tùy tùng của mình nói: “Nhanh nhanh nhanh, tất cả các ngươi hãy nhảy xuống sông cứu người cho lão gia ta, ai cứu được người lên, lão gia thưởng năm quan tiền, không! mười quan tiền….., còn cho thêm mẫu thân của các ngươi, mau nhảy xuống, bà nó chứ!”

    Một gian phòng hoa bé bé, tạm thời đổi thành nơi để bài vị của tổ tong nhà Đinh gia, ánh sáng ngọn của nến cháy bập bùng, tản mát ra xung quanh một mùi thơm dịu, Đinh Thừa Tông trên người khoác tấm áo màu tro, lặng lẽ ngồi trước hương án, hai mắt nhìn vào ngọn đèn đuốc, cũng không biết đang nghĩ những gì.

    Đinh Ngọc Lạc nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, bước đi như mèo, nhẹ đến mức không có một âm thanh phát ra, chỉ khiến cho ánh nến hơi chập chờn .

    Đinh Thừa Tông như có cảm giác, quay đầu nhìn lại, chỉ nhìn thấy Đinh Ngọc Lạc mặc chiếc áo ngắn, quần dài, mang thắt lưng, dưới chân là một đôi giày dùng để đi săn hổ, bên hông là một thanh đoản kiếm, trên vai khoác một cái bao.

    Gương mặt nàng đã dùng nước gừng làm cho biến thành màu vàng, còn dán râu giả, hóa trang giống như một trang nam nhi trẻ tuổi đĩnh đạc thư xinh, đầu đội chiếc mũ che tai, cả thân thể hóa trang thành nửa hồ nửa hán, chính là kiểu hóa trang của người phương bắc hay quen làm.

    “ Đại ca, muội đã chuẩn bị xong rồi.”

    Đinh Thừa Tông lặng lẽ quay đầu lại: “Đại ca biết, những ngày nay đã khiến muội rất khổ cực, vốn tưởng rằng ta có thể xử lý tốt những việc nà, không muốn muội biết những việc xấu xa, ai biết được lại khiến hắn có cơ hội, lời ngon tiếng ngọt lừa dối muội.

    Nhưng điều này, không phải lý do muội khoan dung, muội đã làm sai rồi, bây giờ muội phải sửa chữa sai lầm.”

    Đinh Ngọc Lạc lặng lẽ đáp: “Muội biết, về việc này, muội sẽ không để huynh thất vọng.”

    Đinh Thừa Tông đáp: “Đại ca không phải vì nhất thời tức giận mà so đo tính toán với nó.

    Lời Nhạn Cửu nói trước khi chết, càng khiến ta phải suy ngẫm mấy ngày nay, ta tuyệt đối tin rằng hắn lúc đó trong lúc hấp hối không phải là những lời giả dối, ta bị bọn chúng hạ độc thủ, cha cũng bị bọn chúng hại chết.

    Đinh Thừa Nghiệp…… không phải là con cháu của nhà Đinh gia!

    Cho dù nó là con cháu thật, nhưng việc giết cha, là tội không thể tha thứ, muội hiểu chứ?”

    “Muội hiểu!”

    “Tốt, trước những linh vi tổ tông, quỳ xuống!”

    Đinh Ngọc Lạc bước tới trước bàn thờ tổ tiên,từ từ quỳ xuống, Đinh Thừa Tông nói từng chữ: “Bây giờ, muội hãy thề với cha, thề với lệt tổ liệt tông, nhất định phải báo mối thù này!”

    Đinh Ngọc Lạc dập đầu xuống đất, giọng nói Đinh Thừa Tông vang vọng trong căn phòng trống, rõng rác nói: “ Nếu có thể đưa nó sống sót trở về, thì trước tiên hãy đưa nó đến trước linh vị của liệt tổ liệt tông, nếu không thể, thì hãy giết nó đi, mang đầu về đây, nếu không muội vĩnh viễn không cần quay lại nữa!”

    “Vâng!”

    Đinh Ngọc Lạc lại cúi đầu xuống, Đinh Thừa Tông đôi mắt lại đẫm lệ, đột nhiên quay đầu lại.

    Hắn không phải là người lạnh lùng khô khan, kì thực cũng không muốn để Đinh Ngọc Lạc một nữ nhi đảm nhiệm nhiệm vụ này, nhưng hai chân hắn đã phế, sứ mệnh này, chỉ có thể do muội muội hoàn thành, hắn chỉ có thể ép bản thân mình cứng rắng như sắt đá.

    “Đại ca…..”

    Đinh Ngọc Lạc đi đến trước cửa, nắm chặt đai lưng, quay đầu nhìn lại, hỏi: “Ngôi nhà, ruông vườn của Đinh gia đều đã bị nó bán đi rồi, sau khi muội đi, huynh sẽ làm thế nào?”

    “Không có thế nào cả.”

    Đinh Thừa Tông ngồi trước ánh đèn, cũng không quay đầu lại nói: “Đã bị phá hủy rồi, có nối lại, cũng không thể khôi phục được nguyên dạng ban đầu.

    Ruộng đất bán rồi có thể mua lại, nhà bán rồi có thể xây lại, nhưng trái tim người mất rồi, muốn hợp lại thì khó như lên trời.

    Sau khi muội đi, ta đưa mọi người đến Lô Lĩnh Châu, nếu muội hoàn thành sứ mạng, thì hãy đến đó gặp ta.”

    Nét mặt Đinh Ngọc Lạc hơi kích động, lung túng hỏi: “Muội….. chúng ta một lần nữa làm tổn thương nó, liệu nó….

    Nó có tha thứ cho chúng ta không?”

    Đinh Thừa Tông nhắm mắt, trả lời: “Nó tha thứ hay không, đó là việc của nó.

    Muội hôm nay chỉ cần trái tim an bình là được rồi.

    Muội đi đi, ta ngày mai sẽ đi Lô Lĩnh Châu.”

    Từ trên sườn núi lăn xuống, Đinh Thừa Nghiệp thở hổn hển bò người dậy, cả đoạn đường tháo chạy, áo bào của hắn đã bị rách tươm hết, mặt mày vốn thanh tú, môi đỏ răng trắng, chỉ nhìn bề ngoài, tuyệt đối là một đại công tử con nhà giàu, nhưng giờ đây hắn tóc rối tung, khuôn mặt phờ phạc.

    Tên Dương Hạo đó quả thực rất hận, tuy đã dụng tất cả lực lượng của phủ Bá châu, hải bộ văn thư cũng huy động, làm cho trời không có lối, xuống đất không cửa, vạn vạn bất đắc dĩ, hắn chợt nghĩ đến lời lão nô Nhạn Cửu nói.

    Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quả thực nghĩ không ra Nhạn Cửu lúc đó nói ra những lời dối trá đó có tác dụng gì, không lẽ lão nô đó thật sự trung thành với ta?

    Hắn có một người huynh đệ giữ chức tướng quân ở Bắc Quốc, còn cam tâm ở lại Đinh phủ chăm sóc cho ta ư?

    Đinh Thừa Nghiệp lấy lòng dạ tiểu nhân so đo với người, thực sựu khó có thể tin được trên đời lại có kẻ trung thành một cách mù quáng như vậy, nhưng không thể tìm ra bất kì lý do nào chứng tỏ hắn hãm hại mình, đi đến bước đường cùng, chỉ có thể ôm lấy một hi vọng mong manh, chạy đến Bắc Cương.

    Nếu Nhạn Cửu nói đều là dối trá, hảo hán ở phía bắc cũng không phải là ít, đến được đấy hắn cũng không cần lo lắng về những tội hắn đã phạm phải ở Nam Triều.

    Nếu Nhạn Cửu nói đều là thật, ai biết được là hắn đã giết lão nô kia?

    Tìm được người có tên Lư Nhất Sinh là tướng quân của Bắc Quốc, nhìn thấy mặt của đại ca hắn, chắc sẽ không đối xử lạnh nhạt với ta.

    Có ý nghĩ như vậy, Đinh Thừa Nghiệp chạy đến ngọn nói hoang vu đi về phía bắc, buổi tối liền đi vào trong thôn trộm một ít đồ ăn, ăn no một bữa, rồi cũng đi đến biên giới.

    Hắn vốn cho rằng nơi nà y không thể có hải bộ thư văn, ai ngờ được vừa vào trong thôn xin ăn, đã bị người khác nhận ra, người dân nơi này rất lợi hại, trong chốc lát cầm binh khí lên, đột nhiên những người dân chạy tới bắt người, làm hắn sợ bỏ chạy bạt mạng, khó khăn lắm mới chạy đến được một ngọn núi tuyết, còn may cho hắn, nơi đây đã là địa giới của người Khiết Đan, cuối cùng không phải lo sẽ có người đuổi đến.

    Nơi này tuyết phủ dầy, trên mặt đất ngoài những dấu tích của thú hoang, ngoài ra không thấy dấu tích của loài người, Đinh Thừa Nghiệp thất thểu từng bước đi đến mức sức cùng lực kiệt, nhìn lại, cách ngọn núi vừa rồi cũng không đến hai dặm đường, Đinh Thừa Nghiệp âm thầm than khổ: “Theo tốc dộ như bây giờ, e rằng hắn không thể đi đến được nơi có người, có thể sẽ chết vì đói, hoặc có thể bị thu hoang ăn thịt.

    Đi qua một khu rừng, hắn không thể đi được nữa, nắm lấy hai cục tuyết nuốt vào chứng vào bụng, vừa định mở miệng, liền nghe thấy tiếng gọi lớn: “Cái tên kia không được động đậy, ngươi đang làm gì đấy?”

    Đinh Thừa Nghiệp quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một vài đại hán mũ da phục trang áo hồ đang đứng ở một nơi không xa lắm giương cung nhìn chằm chằm vào hắn, Đinh Thừa Nghiệp như nhìn thấy người thân, than thở khóc lóc nói: “Xin đừng giết tôi, xin đừng giết tôi, tôi…… tôi là…. người họ hàng xa….

    Của nam viện đại tướng quân Lư Nhất Sinh, đến đây nhờ nơi nương tựa!”

    “Lư Nhất Sinh?”

    Vài người đi tuần Khiết Đan tỏ ra nghi hoặc, nam viện đai tướng quân?

    Chức quan này nghe ra có vẻ cũng không phải nhỏ, nhưng tại sao từ trước đến giờ chưa từng nghe đến người này?

    Tướng quân Bắc Quốc Khiết Đan rất phức tạp, ngoài đại thủ lĩnh bộ tộc do tướng quân thuộc dòng hoàng tộc, vương công đại thần tạo dựng, còn có Khiết Đan, và một vài bộ tộc dân du mục, còn có ngũ kinh hương Đinh và Liêu triều của hương binh thuộc bộ lạc của quốc quân.

    Mỗi bộ lạc có một thống lĩnh, các phái hệ nhiều, nhưng người này dù nói là đại tướng quân gì gì đó, mọi người nghe đều cảm thấy lạ lẫm và ngạc nhiên.

    Không biết vị đại tướng quân Lư Nhất Sinh này là quan chức do hoàng thượng sắc phong, bản thân hắn tập hợp ba ngàn người, giữa danh giới của Tống cảnh và Bắc Tống, hay vẫn là chức quan đi cướp, vốn không phải là tướng lĩnh chính thức của Bắc Quốc.

    Nghe Đinh Thừa Nghiệp nói rất thận trọng, những chiến sĩ của bộ tộc đó cũng không làm khó hắn, lục soát kĩ người anh ta, không mang theo vũ khí bên người, liền áp hắn đi gặp thủ lĩnh của bộ lạc họ.

    “ Đại nhân, chúng ta phải đi rồi?”

    Dương Hạo ngồi trong xe, nhẹ nhàng gật đầu.

    Tên đầu xỏ Nhạn Cửu đã chết, tuy chân tướng còn chưa được vạch trần hoàn toàn, ít nhất đã biết được hắn mới là tên gây ra mọi chuyện, Dương Hạo cũng dần đoán ra được quá trình xảy ra sự việc sau những lời của Nhạn Cửu, đó cũng chính là kế trong dân gian quen gọi “ Ly miêu hoán thái tử” mà thôi, Đinh phu nhân gặp phải bọn cường đạo, Nhạn Cửu vì để muốn con mình thoát khỏi kiếp nô tỳ, thay hoa tiếp mộc, lấy con trai mình đổi thành phúc tử của Đinh phu nhân , đợi khi con trưởng thành, sẽ mưu đồ hại chết người của Đinh gia, để cho con hắn tiếp quản sản nghiệp, suy đoán này cũng đúng được đến 8, 9 phần.

    Dương Hạo chỉ là không may vì biểu hiện quá xuất sắc, khiến cho anh cả bị tàn phế, khiến cho Đinh Đình Huấn động lòng, nên mới trở thành một vật hi sinh của âm mưu đó, nghĩ hiện tại Dương Thị vẫn là phận nô tỳ cyar Đinh gia, chủ nhân chính là Đinh Đình Huấn thì tốt, là Đinh Thừa Nghiệp cũng tốt, đối với bọn họ những kẻ đi ở mà nói không có gì khác biệt.

    Đối với Lan Nhi, hắn không nghĩ được cách xử lý nào tốt hơn nữa, Lan Nhi chỉ là một người đi ở, ả không phục tùng Đinh Thừa Nghiệp, Nhạn Cửu, cũng tự có thể có được người khác hoặc tiền bạc, uy quyền, nghe theo sự chỉ huy của Đinh Thừa Nghiệp và Nhạn Cửu đứng bên canj để hãm hại người khác, tội đó không đến mức phải chết, không lẽ đánh

    Nghe nói ả ta đã bị Đinh Thừa Tông gọi nha bà đến cho rao bán, nha bà này chính là Liễu bà bà, Liễu bà bà cũng biết sơ sơ về ân oán của Dương Hạo và Đinh gia, cũng biết Lan Nhi làm tay sai cho hổ, là đối đầu của Đinh thiếu gia, tuyệt đối sẽ không tìm cho ả một gia đình tốt bụng, như vậy cũng đã đủ rồi.

    Đinh Thừa Nghiệp chạy trốn rồi, nhưng có thể đoán trước được chính là, hắn sẽ không bao giờ quay trở lại

    Đinh gia nữa, từ khi nghe được lời của Nhạn Cửu, liền không có bản thân nữa, Đinh Thừa Tông cũng sẽ không tha cho hắn.

    Hắn cũng không còn là nghị thiếu gia tác oai tác quái được nữa.

    Trời cao đất dày, không tránh khỏi được ngày gặp lại.

    Huống hồ, hắn còn bí mật đi gặp Triệu Thông Phán, tìm một manh mối khác, phái người giả trang khổ chủ, lấy được lòng tin của Đinh Thừa Nghiệp, giờ đây Hải Bộ văn thư đã tản ra khắp nơi, chỉ đợi khi bắt được hắn, sẽ phái người báo ngay cho hắn, Đinh Thừa Nghiệp một thời áo gấm lụa là, vốn không có khả năng sống tự lập, không chắc hắn cũng không thể chạy thoát Bá châu, đã bị bắt lại rồi.

    Chỉ là, hắn không thể đợi lâu như vậy được, hiện giờ phải đi rồi, không thể chỉ vì mất đi một người sống, càng không thể chỉ vì một tên Đinh Thừa Nghiệp nhỏ bé, khiến hắn phải đợi, hắn cũng không thể khiến hoàng thượng đợi lâu, bây giờ, hắn phải đến Khai Phong, gặp hoàng thượng.

    Xa đã lăn bánh, có chút rung xóc, Dương Hạo phiền não thở dài, lần trở về này, còn chưa tìm hiểu được tin tức của Tao Trư Nhi.

    Biết về con người Tao Trư Nhi không nhiều, Liễu bà bà phải dùng rất nhiều nguồn thông tin thần thông, đối với một nhà đi ở nhỏ bé ở nơi thôn quê này, cũng không phải là khu đất võ.

    Mẫu thân Dương Thị mất sớm, Đông Nhi cũng đã chết, vậy còn đại nương đại ca người đã cưu mang hắn khi còn nhỏ đâu rồi?

    Nghĩ đến những đào cừ mà ban đầu xây dựng ở Bá châu, một bộ hài cốt được tìm thấy ở bờ đê đất, Dương Hạo không kiềm chế mà thốt lên: “ Ông trời ức hiếp ta đã đủ tàn nhẫn rồi, thì cũng đừng khiến Trư Nhi bặt vô âm tín dưới đáy sông kia chứ, trời cao đất dày ơi, chỉ cầu xin ông có chút từ bi, cho huynh đệ chúng tôi có ngày trùng phùng……”

    Bánh xe lộc cộc, tinh thần lo lắng, Dương Hạo nghĩ đến nơi mà Tao Trư Nhi đang ở, mơ hồ quá, nhưng lại không ngờ đến lúc đó ở Lô Lĩnh Châu đang diễn ra một màn kịch thú vị : “ Đảo Trình”.

    Tuyết lớn phủ trắng núi, một nơi giao thông còn chưa thuận tiện như Lô Lĩnh Châu, cơ bản bị rơi vào trạng thái ngủ đông.

    Nhưng, việc buôn bán và phát triển ở bên trong cốc không vì tạm thời sự liên lạc bị cắt đứt với bên ngoài mà ngừng trệ.

    Một vài thủ công nghiệp, đặc biệt là chế tác áo da, thiêu thụ chế tạo lông da, chế tác các mũi tên, mũi giáo, đang nhân dịp mùa đông nắm bắt cơ hội tập trung nhân lực mà làm.

    Công việc rèn luyện sắt thép, vũ khí, quân giới trong một sơn động ẩn mình trong núi cao phía sau bộ lạc tộc người Lý Quang Sầm cũng không vì đổi người làm tri phủ mà dừng lại.

    Chỉ là do mùa đông hành động không thuận tiện, với việc dò xét và khai thác mỏ quặng Trà Sơn, tạm thời vẫn chưa tiến hành.

    Nhưng do đây là một nơi trọng yếu mượn sử dụng của tộc người Khương Hoành Sơn, một khi băng tuyết tan chảy, cũng phải lập tức nhanh chóng đặt lịch trình công việc.

    Nơi Trà Sơn này thuộc về tiểu bộ lạc có khuynh hướng đi theo Lý Thị Ngân Châu, bộ lạc Dã Ly Thị dưới sự chỉ đạo của Dương Hạo, tìm cách để đánh chiếm và thôn tính nơi này.

    Khu vực Trà Sơn không có khoáng sản gì đáng giá, vốn chỉ là một nơi quê nghèo xa xôi cách biệt, không có tý giá trị nào, hơn thế, Ngân châu hiện nay thân mình còn lo chưa xong, căn bản chẳng có tâm trí để ý đến sự sống chết của bộ lạc nhỏ bé, vì thế vốn chẳng quan tâm.

    Khu vực Trà Sơn rơi vào trong tay của người bộ lạc Dã Ly Thị, rất thuận lợi cho việc che dấu tai mắt kẻ khác trong quá trình thăm dò và khai thác.Bộ lạc Dã Ly Thị không giỏi công việc thăm dò, khai thác, rèn luyện hay chế tác.

    Chỉ phụ trách trấn giữ vùng đất này, bảo vệ bí mật này, hợp tác với Lô Lĩnh Châu rất chặt chẽ ăn ý.

    Tất cả các loại hành động này, tân nhậm tri phủ Trương Kế Tổ không hề biết gì, cũng không thèm biết.

    Hắn học được một bí quyết trong đạo lý làm quan của La Công một cây tùng không già trên chính đàn, tự cho rằng phải buông xuôi, phải vô vị mà trị thì mới thích hợp nhất đối với thế cục Lô Lĩnh Châu hiện nay.

    Hằng ngày hắn chỉ ngâm ghẹo trăng cùng với đám lão phu tử Lâm Bằng Vũ và Tần Giang, thường thường mời Đường đại cô nương uống rượu thưởng tuyết, chơi bời những chuyện phong nhã là chính, còn về mặt công việc quân sự, hắn giao hết cho Lý Quang Sầm phụ trách, về mặt chính vụ những việc đầu não điều hành hắn giao hết cho Trình Đức Huyền, quyền lực tài sản cũng dần dần cướp lại từ trong tay của Phạm Tư Kì, chuyển dời vào trong tay của Trình Đức Huyền, bản thân hắn căn bản là chưa từng dính dáng vào.

    Một câu nói, hắn chỉ làm một đại trưởng quầy xòe tay năm ngón của Lô Lĩnh Châu.

    Chỉ cần có công lao, phần công lao của hắn chẳng thoát được.

    Đáng tiếc, ham muốn của hắn cũng chỉ thực hiện được mấy ngày, cuộc sống thái bình sắp tới gần rồi.

    Hôm nay cùng mấy kẻ văn nhân phu tử Lâm Bằng Vũ ngày ngày đã gặp quen mặt ở hậu viện uống rượu đánh cờ, đang lúc trò chuyện vui vẻ,đột nhiên nha nội vang lên tiếng trống ầm ầm ù ù mà dân gian thường gọi là “trống kêu oan”.

    Cái trống kêu oan này rất ít khi vang lên, dân gian có việc gì cũng không nhất định phải đến đánh trống, cùng lắm là thông qua quan thôn tầng tầng lớp lớp báo cáo lên trên giải quyết.

    Hơn nữa nếu là một tiểu án vớ vẩn không đáng đề cập đến, dám đánh trống kêu oan, chủ quan có quyền lập tức hạ lệnh dùng trượng hình với kẻ lên báo án.

    Lấy đó răn đe, vì thế trống kêu oan cũng khó mà được một lần vang lên.

    Chính vì nó rất khó được đánh, chỉ cần trống trước cửa nha nội kêu lên, bất kể bạn là một chủ quan không quản việc gì, cũng nhất định phải lập tức thăng đường hỏi án, tránh việc dân phẫn nộ.

    Đây là quy tắc trên quan trường, Trương Kế Tổ hứng rượu đang hăng, nghe thấy tiếng trống vang lên, trong lòng có không mong muốn hơn nữa cũng không dám chậm trễ, lập tức ăn mặc chỉnh tề, đội mũ mão, đi giày nghiêm chỉnh, rồi từ phía hậu đường vội vàng chạy ra.

    Đến khi đứng vững trên đại đường, chỉ thấy Dương Tấn Thành huy động ba quân nha nội sớm đã đứng ở hai bên trái phải, nhưng không thấy người kêu oan vừa nãy lên công đường, tiếng trống bên ngoài cửa nha nội vẫn kêu lên ù ù không ngừng, Trương Kế Tổ nhướng mày nhăn mặt, nói: “Ai đang kêu oan báo án gì, thật là không hiểu phép tắc gì hết, mau mau đi dẫn hắn lên công đường.”

    Một gã nha nội tuân lệnh, nhanh như chớp liền chạy ra ngoài.

    Phía ngoài cửa nha nội, một thiếu nữ tầm mười sáu mười bảy tuổi đang cố gắng nắm chiếc dùi trống dùng hết sức đánh trống.

    Chương 235: Phố Đông Kinh

    Tên nha nội chạy ra xem.

    Gọi một cách tức giận: “Cô nương, không cần gõ nữa.

    Gõ nữa trống sẽ vỡ đó.

    Đại lão gia đang đợi cô ở trên công đường.”

    Thiếu nữa nọ vâng dạ một tiếng, vất cái dùi trống xuống, hất mái tóc dài trước ngực ra sau vai một cái, ngẩng đầu nhìn tên nha nội đang tức giận, hai tay chắp ra sau lưng, tức giận hiên ngang mà bước qua cánh cửa.

    Thiếu nữ đó bước chân sải dài, vào cửa lớn, qua cửa phú thuế, nghi môn, lục bộ phòng, đi thẳng về hướng đại sảnh, bước chân kiên định nhưng như bay, tên nha sai đang tức giận trái lại phải chạy từng bước nhỏ mới đuổi theo được bước chân của nàng.

    Trương Kế Tổ ngồi trên ghế chủ vị, nhấp một ngụm trà trong cốc trà tiện tay nắm lấy chiếc kinh đường mộc đập bốp một tiếng, dài tiếng nói: “Kẻ nào dám đánh trống kêu oan, thấy bổn quan tại sao không…..phụt.”

    Hắn mới nói được một nửa, ngẩng mắt lên nhìn thấy bộ dạng của người thiếu nữ đó, ngụm trà trong miệng nhất thời bắn ra ngoài tạo thành tiếng “phụt”.

    Thiếu nữ đó đứng ở trên đại đường dung nhân thanh tú, thân hình không yếu ớt yểu điệu như những thiếu nữ trong phủ thành sĩ nữ trung nguyên, nhưng ngực ưỡn lưng thẳng, lộ vẻ khỏe khoắn, đường nét mềm mại của đôi môi chúm chím cánh hoa càng khiến nàng bừng bừng quyến rũ hiện ra trong sự tư thế anh thư.

    Cả người thon thả quấn thắt lưng, trang phục Hồ Mao, đúng là phong cách của bộ lạc Dã Ly Thị.

    Trương đại tri phủ mấy ngày hôm nay không ít lần gặp gỡ và nói chuyện với Tiểu Dã Kha Nhi, món làm ăn này cũng i như đàm phán thỏa đáng, hôm qua Tiểu Dã Kha Nhi khi tới còn nói hai ngày này phải mau chóng trở về.

    Lúc đó bên cạnh người đem theo một vị cô nương, Trương Kế Tổ còn nhớ rõ người con gái đi theo Tiểu Dã Ly Thị chính là cô ấy, hắn đau đầu nhất là phải nói chuyện hay gặp mấy kẻ man da không hiểu vương pháp giáo điều này.

    Vừa thấy nàng đang đứng trên công đường kêu oan, trong lòng làm sao không khỏi sợ hãi.

    Trong lúc nhất thời Trương Kế Tổ cũng chẳng cố chấp bắt nàng phải y lễ pháp quỳ xuống, vội vàng căng thẳng hỏi thăm: “À!

    Ngươi là……..Mạt Nhi cô nương?

    Không biết Mạt Nhi cô nương có chuyện gì đánh trống kêu oan?”

    Kham Mạt Nhi ngang nhiên không quỳ, chắp hai tay vào nhau, lớn tiếng hét: “Trương đại nhân, dân nữ gọi là Kham Mạt Nhi, không gọi Mạt Nhi.

    Dân nữ muốn trình báo phán quan Lô châu phủ Trình Đức Huyền, người bên ngoài không ai dám tiếp nhận cáo chỉ, vì thế đành phải làm phiền đại nhân, còn mong đại nhân chớ trách phạt.”

    Trương Kế Tổ nghe nàng nói có chút khách khí, trong lòng cũng an tâm một chút, nhưng người mà nàng muốn cáo, quả thật không phải chuyện đùa, không khỏi kinh ngạc nói: “Kham Mạt Nhi cô nương muốn cáo trạng Trình đại nhân?

    Cái này…….cái này là vì chuyện gì thế, cáo chỉ ở đâu?”

    Kham Mạt Nhi chớp chớp mắt, nói một cách hùng hồn thẳng thắn: “Dân nữ không biết viết chữ, bức cáo chỉ này, là nói thôi.”

    Trương Kế Tổ nuốt nước bọt một cái, mặt nhăn nhó nói: “Vậy thì mời Kham Mạt Nhi cô nương nói thật tường tận…………”

    “Dân nữ cùng với Tiểu Dã Kha Nhi đã có nhiều ngày không được gặp nhau, vừa gặp nhau chàng vô cùng vui mừng.

    Liền tay trong tay đi lên núi thưởng tuyết.

    Chẳng cần nói thêm, đứng ở trên đỉnh núi cao nhìn xuống dưới, tuyết trắng rơi chầm chậm, thật là hùng vĩ.

    Bốn phía vắng lặng không người, chàng liền định trêu dân nữ, len lén định hôn dân nữ một cái……..”

    “Thôi dừng dừng…”

    Trương Kế Tổ mặt mũi nhăn nhó nói: “Kham Mạt Nhi cô nương, ngươi đã nói được hồi lâu rồi, cái này vẫn chưa nói đến tại sao lại muốn cáo Trình phán quan.

    Ngươi……….ngươi mấy cái chuyện tư chuyện riêng của ngươi……..không cần đề cập đến, ngươi chỉ cần nói những cái trọng yếu thôi.”

    “Trọng yếu à………..”

    Kham Mạt Nhi cẩn thận suy nghĩ một hồi, xấu hổ thẹn thùng nói: “Chàng.......chàng hôn dân nữ.

    Đương nhiên dân nữ không cho chàng nhanh chóng ức hiếp.

    Dân nữ liền đẩy chàng ra, chạy trên mặt đất phủ tuyết ở sườn núi sau núi, cùng với chàng đuổi bắt, còn cầm cả một nắm tuyết để ném chàng............”

    Trương Kế Tổ đảo con mắt trắng dã, chẳng còn cách nào đành tiếp tục nghe nàng kể chuyện, chính trong lúc đó, chỉ huy dân tráng Mộc Khôi thân phủ đầy tuyết chạy vào trong sảnh lớn, cao giọng gọi: “Đại nhân, phủ đài đại nhân, chuyện lớn không hay rồi.”

    Trương Kế Tổ bị tiếng gọi của hắn là cho giật mình, kinh ngạc nói: “Xảy ra chuyện gì thế?”

    Mộc Khôi lớn tiếng nói: “Quân lương lâu ngày không thấy phát xuống, binh sĩ trong quân thường oán giận, hôm nay có mấy binh sĩ lén trộm gia súc nuôi trong nhà dân, bây giờ họ đang xung đột với đô đầu chỉ huy bọn họ, đánh nhau tới mức không thể nói chuyện thương lượng được nữa, binh sĩ………..các binh sĩ đều đã có dấu hiệu xôn xao.”

    Trương Kế Tổ tuy là văn nhân, nhưng hậu quả nghiêm trọng của việc binh sĩ binh biến hắn cũng có biết.

    Vừa nghe thấy nhất thời cực kỳ hoảng sợ thất sắc, vội nói: “Sao lại có chuyện này, Lâm Chủ Bộ, đám quân lương này tại sao vẫn chưa được phát xuống?”

    Lâm Bằng Vũ đứng ở một bên chạy ra, sắc mặt bình tĩnh vái chào nói: “Đại nhân, hạ quan không biết, quyền tài phú phân chia, hiện nay đã dời giao vào tay do Trình đại nhân phụ trách.”

    Trương Kế Tổ bủn rủn chân tay nói: “Trình Đức Huyền, Trình Đức Huyền đâu, mau truyền hắn đến gặp ta.”

    Còn chưa nói xong, có hai người đang vừa đánh nhau vừa xông vào công đường, hai người này có lẽ đã đánh nhau một phen, đều là quần áo xộc xệch, cả người và mặt đều phủ đầy tuyết, trên mặt còn có mấy vết thương, xem bộ dạng một người là Tiểu Dã Ly Thị, người kia là Trình Đức Huyền.

    Trương Kế Tổ kinh ngạc vội vàng hiểu: “Tiểu Dã tộc trưởng.

    Sao lại đánh nhau với Trình đại nhân thế?”

    Tiểu Dã Kha Nhi mặt giận dữ, quát lớn: “Đừng có giả bộ hồ đồ với ta, Kham Mạt Nhi đã đến đây đánh trống kêu oan, chính là ở trên công đường, người còn không biết nguyên do chuyện này?”

    “Ngươi?”

    Trương Kế Tổ đau khổ méo mặt nói: “Kham Mạt Nhi cô nương là đến đánh trống kêu oan, nhưng mà bổn phủ nghe đến hiện nay vẫn không biết rốt cuộc vì sao nàng đến cáo cái gì?”

    Kham Mạt Nhi trở mình nói: “Ngươi nếu không phải cứ chốc chốc ngắt lời thì bổn cô nương ta sớm đã nói xong hết rồi.”

    Nàng hít vào một hơi thật sâu, đột nhiên nói nhanh như bay: “Ta với Tiểu Dã Kha Nhi đang chơi đùa ở trong núi hoang vắng, quanh quẩn đi đến một nơi sườn núi yên tĩnh thơ mộng, thì đúng lúc đó gặp Trình phán quan đang ở đó luyện kiếm.

    Trình phán quan luyện kiếm pháp của hắn, ta trốn tìm là việc của ta, vốn là đôi bên chẳng có can dự gì.

    Nhưng hắn vừa nhìn thấy ta, lại thấy ta là một thân một mình, sự háo sắc trong hắn nổi lên, hắn muốn đến ức hiếp ta, nếu không phải Tiểu Dã Kha Nhi phát hiện kịp thời đến nơi thì sự trong sạch của ta đã bị hủy hoại trong bàn tay hắn rồi.

    Con người này làm quan không nghiêm, ta muốn cáo hắn thấy sắc có ý đồ xấu, mưu đồ làm bậy……….”

    “Đồ chó má!”

    Trình Đức Huyền tức giận đùng đùng, con người hắn ngoài việc ham hố quyền lực, thật sự đối với những sắc dục bên cạnh chẳng ham hố gì?

    Hắn từ trước đến này không thèm để trong mắt mình, chẳng thèm nói gì đến Kham Mạt nhi là một cô con gái vẫn còn chưa trưởng thành vẫn còn ngây ngô ngờ nghệch như thế.

    Lúc đầu ở Khai Phong phủ làm áp ti, nắm quyền quản giáo phường, không biết bao nhiêu thiếu nữ kiều diễm còn muốn tự tiến cử với hắn, hắn cũng chẳng động lòng quan tâm, làm sao có thể vì thích thú nữ sắc mà có ý đồ xấu với một cô gái dị tộc ở trong núi được?

    Hắn tức giận quát lớn: “Đại nhân, đứa con gái này toàn là nói lời xằng bậy.

    Hôm nay tuyết lớn phủ kín núi, trong nha huyện không có việc gì, hạ quan đang luyện kiếm ở trên sườn núi, người con gái này đột nhiên chạy đến, điên điên khùng khùng nói mấy lời chẳng biết thẹn, hạ mới từ trước đến giờ chưa bao giờ ham nữ sắc, chỉ biết ả ta nói năng linh tinh liền nghiêm mặt đuổi ả ta đi, không ngờ ả liền ra vẻ bộ dạng, nói là hạ quan có ý đồ không tốt với ả.

    Sau đó có tên Tiểu Dã Kha Nhi này liền xông đến, cái này rõ ràng là bọn họ cố ý hãm hại, xin đại nhân minh xét cho.”

    “Ngươi mới là nói bậy.

    Tiểu Dã Kha Nhi ta là thiếu tộc trưởng bộ lạc Dã Ly Thị, có thể để cho người phụ nữ của mình bị ngươi ức hiếp hay sao, cố ý bày mưu sắp xếp để hãm hại người sao?

    Hãm hại ngươi với ra có chỗ nào tốt chứ?

    Hừ!

    Ngươi không ham hố nữ sắc?

    Thiên hạ có ai tự nhận mình háo sắc đâu?

    Trương phủ tôn, ta biết hắn là quân lại ở Lô Châu ngươi, còn mong ngươi công tâm mà phán đoán.

    Nam nhi người Khương chúng ta, có ân phải báo, có thù phải trả, thù giết cha, mối hận nhục thê tử có thể nói là không thể dung thứ.

    Nếu các ngươi làm quan bao che bảo vệ lẫn nhau, ta lập tức quay về bộ lạc Dã Ly thị, tập hợp năm nghìn tinh binh kị sĩ, hiệu triệu các anh em bằng hữu, san bằng Lô Lĩnh Châu này…….

    “Từ từ đã nào, Tiểu Dã tộc trưởng, thẩm án phán án, phải có căn cứ có bằng chứng, tóm lại không thể chỉ dựa vào lời nói từ một phía của ngươi, hãy để bổn quan định tội của Trình đại nhân, còn về việc bảo vệ cho người phạm án, bổn quan xin nâng cao đèn trời, chấp pháp nghiêm minh, tuyệt đối không có, chỉ là án này còn cần phải tra xét lại cụ thể…………..”

    Trương Kế Tổ một mặt trấn tĩnh lại Tiểu Dã Kha Nhi, một mặt tính toán trong lòng.

    Hắn dù là một bộ dạng ngu xuẩn yếu ớt, nhưng đó chỉ là một cái vỏ bọc bảo vệ hắn quen dùng mà thôi, kẻ làm quan có thể ở trên quan trường này lăn lộn hơn mười năm, nếu không mạnh mẽ cứng cỏi lo liệu chu toàn chuyện về sau, nào có thể là một kẻ ngu ngốc đầu bò?

    Hắn sớm đã nhìn ra cái khúc mắc bên trong chuyện này, Tiểu Dã Kha Nhi và Kham Mạt Nhi rất rõ ràng là đang cố ý hãm hại Trình Đức Huyền.

    Nhưng hôm nay có nguyên cáo, lạicó người làm chứng, muốn tìm vật chứng e rằng cũng không khó khăn, về phần người bên cạnh làm chứng, danh tiếng của Trình Đức Huyền ở Lô Lĩnh châu sẽ lan truyền cái xấu khắp nơi, có thể có người nói tốt cho hắn sao?

    Trương Kế Tổ trở mình nhớ tới Đường Diễm Diễm đã đưa đến mấy đứa nha đầu hầu hạ cho cuộc sống của hắn, trong lòng đột nhiên kinh ngạc: hắn biết Trình Đức Huyền là người của Nam Nha Triệu Quang Nghĩa, cho nên cũng đi lại gần gũi với Trình Đức Huyền hơn một chút.

    Trình Đức Huyền vừa tới phủ hắn, thường nghe bốn đứa nha đầu nói Trình Đức Huyền nhân lúc đại nhân không ở đó, động tay động chân với bọn chúng, lời nói cợt nhả trêu đùa, việc này đã xảy ra nhiều ngày rồi, đến tên gia nhân hắn đưa đến từ Khai Phong cũng đã biết hết chuyện này.

    Bốn đứa nha đầu nàu khéo léo lanh lợi, biết nói biết nghe, rất được lòng mọi người, đến cả cháu hắn là Trương An trước mặt hắn cũng bảo vệ cho mấy đứa nha đầu này, nói tên Trình Đức Huyền háo sắc vô liêm sỉ, lúc đó hắn mới biết được.

    Hắn với Trình Đức Huyền trước đây không có quan hệ, lại không biết Trình Đức Huyền ngôn ngữ hành động thế nào, có háo sắc hay không, lúc đó nghe thấy mấy chuyện này chỉ là trò cười, cho rằng đó là chuyện đường nhiên.

    Lúc này nghĩ lại, nếu không…….cũng là vì cái án hôm nay làm ra một bước đệm sao?

    Rốt cuộc, Trình Đức Huyền có háo sắc đến thế nào đi nữa, cũng không có lý do nhân lúc chỉ có chút ít thời gian đến phủ hắn mật đàm công sự, lại còn trêu đùa mấy ả tỳ nữ trong phủ hắn.

    Nếu thật là vì muốn tạo bước đệm cho cái án của ngày hôm nay, thì chuyện này có lẽ quá phức tạp rồi.

    Đường Diễm Diễm và Tiểu Dã Kha Nhi lẽ nào lại cùng là một bọn người?

    Bọn họ có ý chuẩn bị kĩ càng để hãm hại Trình Đức Huyền, rốt cuộc ý đồ ở đâu?

    Còn có những kẻ nào tham gia vào chuyện này nữa?

    Trương Kế Tổ khi mới đến đây, đã có ý là muốn từ đầu tới cuối đặt các chuyện ở bên cạnh không quan tâm, có ý vô cùng cảnh giác, không phải muốn nghĩ làm thế nào để minh oan giải tội cho Trình Đức Huyền, mà là suy nghĩ làm sao để bản thân mình không bị dính máu ai cả.

    Hôm nay quân sĩ có binh biến loạn lạc, đây mới là đại sự, Kham Mạt Nhi bị ức hiếp, án này hắn lại chưa nghĩ ra làm thế nào xử lý được viên mãn tròn vẹn.

    Trương Kế Tổ an ủi Tiểu Dã Kha Nhi sau đó liền nói: “Sự việc có nặng có nhẹ có gấp có không gấp, bổn phủ trước tiên phải giải quyết chuyện cấp bách trước, Tiểu Dã thiếu tộc trưởng không cần lo lắng, đến đây, ngồi nghỉ, uống trà, mời Tiểu Dã thiếu tộc trưởng và Kham Mạt Nhi cô nương ngồi xuống.

    Trình đại nhân, bổn phủ hỏi ngươi, lương cấp của binh sĩ Lô Châu tại sao vẫn chưa được phát xuống?”

    Trình Đức Huyền vừa mới đánh nhau động quyền cước với gã người man di Tiểu Dã Kha Nhi, bị người ta chụp điều vu khống lên đầu, giờ lại nghe hắn hỏi đến mấy chuyện bực mình trong lòng, không kiềm chế nổi sự tức giận liền đau khổ nói: “Đại nhân, khéo làm sao trong kho không còn chút gạo nào, hạ quan cũng vừa mới nắm bắt tình hình tài vụ, phủ khố lại không hề rộng lớn.

    Đại nhân cũng biết, Lô châu mới thành lập, tài chính ngắn ngủi thiếu sót, tiền bạc hiện nay có, đại nhân lại dặn dò đi dặn dò lại trăm sự nhờ cậy giao cho hạ quan cầm đi mua đống sản vật bằng da của bộ lạc Dã Ly Thị trước mất rồi, tiền bạc này đã đưa cho Dã Ly Thị, phủ khố vừa trống trơn, đám quân sĩ này cũng đành phải chịu nhịn sau, chứ không chỉ trong thời gian ngắn hạ quan làm sao có đối sách gì được?”

    Trương Kế Tổ nghe hắn nói xong, nhíu chặt hai lông mày nói: “Phủ khố rơi vào tình trạng thế sao, vậy……vậy…….tuyết lớn trống rét, cũng không thể chịu nợ quân sĩ quân lương được, hiện nay binh sĩ đùng đùng bất mãn, đã có biến loạn, Trình đại nhân là chủ quản tài chính, ngươi tóm lại cũng cần nghĩ ra một cách nào đó mới được chứ hả?”

    Trình Đức Huyền hắc một tiếng, im lặng không nói.

    Trái tim hắn cao hơn cả trời, khi ban đầu còn đang làm áp ti ở một địa phương lớn như Nam Nha của Khai Phong Phủ, làm bất cứ việc gì cũng là làm gì được nấy, khó tránh được cũng có đôi chỗ mắt cao hơn đỉnh, kiêu ngạo một chút.

    Chỉ nửa năm này ở Lô châu, đặc biệt là gần đây khi đã đuổi được Dương Hạo, hắn dần dần nắm được đại quyền trong tay, hắn mới đột nhiên phát hiện hiểu ra rằng: Một người, cho dù hắn có kì tài hơn người, anh minh thần võ, tần võ đại đế sống lại, chu cát vũ tái thế, ngươi cũng đừng mơ tưởng có thể xa rời được tâm tình đạo đức của tất cả thuộc hạ, dương dương một mình làm nên bất cứ chuyện gì…….

    Trương Kế Tổ thất hắn bộ dạng bất động không có ý kiến gì, trong lòng cũng có chút tức giận, đang định lên tiếng, Kha Trấn Ác cả người vũ trang, sắc mặt nặng nề tiến vào, chắp tay về phía Trương Kế Tổ mạnh mẽ, lớn tiếng quát: “Hạ quan bái kiến tri phủ đại nhân, có việc gấp muốn bẩm đại nhân.”

    “Kha đoàn luyện mời ngồi.”

    “Đại nhân, Tế Phong Thị, Phí Thính Thị, Vãng Thị và các bộ tộc lớn ở thảo nguyên liên hợp xuất binh, đang tiến về phía thảo cốc của Lô Lĩnh Châu ta, tính ra có đến nghìn người, hiện nay người ngựa đã tới bên ngoài của Lô châu cốc.

    Đang bài binh bố trận, chế tạo vũ khí để công phá thành trì, ý định phá Lô châu ta.”

    “Cái gì?”

    Trương Kế Tổ lần này thật sự trên mặt biến dạng, Kham Mạt Nhi nghe thấy khóe miệng nở nụ cười mỉm rồi vội vàng che giấu đi vì sợ có kẻ khác nhìn thấy.

    Đám người ngựa đang mở thanh thế này, đương nhiên chính là đám người ngựa mấy hôm trước nàng đã phải phi ngựa quay về Dã Ly Thị bộ lạc đem theo quay lại.

    Bọn họ đảng hạng thất thị trước đây cũng có làm ăn với Lô châu, theo yêu cầu của Dương Hạo, trước nay luôn luôn sử dụng loại phương thức diễn binh này, sau khi chiến tranh các tài vật hoán đổi được sử dụng bằng cách giao trả các chiến lợi phẩm.

    Như vậy vừa có thể che mắt người khác, lại có thể rèn luyện lực lượng chiến đấu của các binh sĩ, nhưng hôm nay phát binh lại là có một mục đích khác.

    Trương Kế Tổ ở trung nguyên cũng có nghe nói qua về ‘đánh thảo cốc”, hôm nay quả là lần đầu gặp phải, nhất thời căng thẳng: “Kha đoàn luyện, Lô châu ta thành cao tường dày, lương thực cây cỏ đầy đủ, bọn họ từ xa đến, tất không ở lại lâu, ngươi mau mau đi dẫn binh sĩ lên thành diệt địch, bổn phủ lập tức lệnh Mộc đoàn luyện đến hỗ trợ, bổn phủ sẽ đích thân vì bách tính của Lô chây đến an ủi quân sĩ.”

    Kha Trấn Ác cười đau khổ nói: “Đại nhân, e rằng………e rằng không được…….”

    Trương Kế Tổ tức giận hỏi: “Tại sao lại không được?”

    Kha Trấn Ác đi tiến lên vài bước, tới bên cạnh án, kề sát vòa tai hắn thấp giọng nói: “Binh sĩ họ đã lâu không được lương thưởng, hiện nay đã quá oán giận ngút trời, binh sĩ đảng hạng đang ở dưới thành, trong thành binh sĩ trấn giữ lại không muốn chiến đấu, bọn họ…………..bọn họ nói, Lô châu từ trước đến nay chưa từng chịu nợ binh lương của binh sĩ, hiện nay quân lương không phát, nhất định là quan viên chủ quan tài chính tham ô hối lộ tiền của, ăn no đầy túi riêng, bọn họ yêu cầu đại nhân nghiêm khắc trừng phạt kẻ nào có liên quan, phát bổ sung quân lương nếu không……..”

    “Nếu không, bọn họ không ra một người, không phát một mũi tên, nhưng sẽ cùng diệt vong với Lô châu!”

    Trương Kế Tổ há mồm cứng lưỡi, cả cái mông nặng nề ngồi phịch xuống ghế.

    Thành đầu Lô Lĩnh Châu, binh sỹ tụm năm tụm ba bàn tán, cầm đại thương lúc ẩn lúc hiện, cho dù ngươi có hô đến khản cổ họng cũng như không nghe thấy gì.

    Những đô đầu tiêu cực bại hoại, chỉ huy quân đội chỉ dùng roi da quất đánh mấy cái, đột nhiên sẽ bị những binh sĩ khác bao vây lại.

    Trương Kế Tổ đứng giữa Liệu Vọng Tiễn Lầu, nhìn mọi thứ với tâm trạng vô cùng lo lắng, đì về phía dưới thành, những cái lều được dựng lên san sát, những tấm gỗ lớn được kéo lại gần nhau dựng thành một cái thang, cây khô, rất nhiều khương nhân cưỡi ngựa dựng trại, ở thành dưới chỉ toàn nghe thấy tiếng mắng chửi, vô cùng kiêu ngạo

    Cháu của hắn là Trương Nhi như lần đầu tiên mới nhìn thấy cảnh hai đội quân đối đầu như vậy, lúc đó còn chưa có chiến tranh.

    Nếu như thủ quân thành đầu coi giữ chánh trận địa sẵn sàng đón quân địch, thì hắn cũng không không phải sợ hãi như thế, nhưng nhìn binh lực ngoài thành như vậy, lập tức sẽ muốn vào thành ngay, còn thủ quân của thành đô Trương An răng môi còn trắng bệch vì sợ hãi, vừa nhìn thấy Kha Trấn Ác không có bên cạnh, liền vội nói nhỏ với Trương Kế Tổ: “Nhị thúc, Trình Đức Huyền bị người dân oán thán, căm ghét đến xương tủy, nếu không trừng trị hắn, e rằng…. e rằng thúc cháu chúng ta đều phải chết tại Lô Lĩnh Châu này rồi.

    Nhị thúc, tiểu Dã đã nói rồi, chỉ cần nghiêm trị hoc Trình, hắn sẽ đồng ý tạm hoãn không rút bạc để nhường cho nhị thúc cứu nguy trước, chúng ta…..”

    Trương Kế Tổ lạnh lùng hừ một tiếng, phất tay một cái tiến về phía cổng khác.

    Trương An vội chạy tới: “Nhị Thúc, lục quân không biết phải làm thế nào, ngựa chết.

    Đường Huyền Tông thì như thế này, nhị thúc cũng phải đuổi theo bất đắc dĩ mà.”

    Trương Kế Tổ lặng lẽ cười: “Tiểu An, ta lại muốn làm Đường Huyền Tông, hắn Trình Đức Huyền cũng không phải là Dương Ngọc Hoàn, động đến hắn thì dễ, nhưng đằng sau hắn……”

    Trương Kế Tổ nhẹ lắc đầu, nhìn xuống phía hạ thành không nói, trên thành đầu những âm thanh của binh sĩ cãi vã, và âm thanh khiêu chiến của binh sẽ ở hạ thành hòa trộn lẫn nhau, bay đến tai của hắn.

    Trương Kế Tổ đến bước này, đã hiểu được quan sử của Lô Lĩnh Châu rốt cục là muốn làm gì, hóa ra….. bọn họ muốn “ Đảo Trình”.

    Một ngày trong quá khứ, một việc cũng không có để làm.

    Hôm nay bất bình thường như vậy, các vị thần tiên lần lượt xuất hiện, Trương Kế Tổ sớm đã cảm thấy không ổn, lúc đó các ấn tượng liên kết lại với nhau, hắn cuối cùng đã hiểu được mục đích thật của đám người này

    Tiền lương còn nợ, dẫn đến binh sĩ nổi loạn, sắp đến chiến tranh mà không xuất binh, bắt hắn truy cứu trách nhiệm Trình Đức Tông, kế sách sát hại cũng chính là nhằm vào hắn, sức tưởng tượng của Trương Kế Tổ dù rất phong phú, cũng không thể nghĩ đến chuyện đám người Khương Nhân kia cũng là đồng mưu với quan sử Lô Lĩnh châu, hắn chỉ cho rằng Lô Lĩnh Quan sử lợi dụng tốt cơ hôi này mà thôi.

    Binh lính trước hạ thành, địch đúng là địch, không sợ hắn không đồng ý.

    Người Khương Nhân tấn công, buộc hắn một chi phủ phải đứng bên cạnh bọn họ để bãi chức Trình Đức Tông, sau việc đó hắn không thể dâng sớ lên triều đình được nữa, nói hắn là tên chi phủ bất tài, hoàn toàn bị bọn thuộc hạ thúc bách, bất đắc dĩ quy phục.

    Hơn nữa, Lô Lĩnh quan sử trước mặt hắn thì tỏ ra một sự đoàn kết của quan văn quan võ, hắn vì tiền đồ của mình, cũng không thể đối đầu với toàn bộ Lô Lĩnh Châu

    Nhưng chiêu này không thể đuổi hẳn Trình Đức huyền được, sau việc đó chỉ có điều tra, sẽ biết Trình Đức Huyền hoặc năng lực thống trù điều độ không tốt, nhưng hắn tuyệt đối không có tham ô.

    Thực sự có thể đối phó với Trình Đức Tông, chính là việc làm ô nhục vị hôn thê tiểu dã của thiếu tộc trường.

    Dính dáng đến việc quan phong bất chính, phẩm hạnh có vấn đề của “Tuyết sơn môn”, mới là cách có thể thực sự đuổi được hắn đi.

    Bất kể hắn nó có sơ hở hay không, chỉ cần nó không có cách nào điều tra rõ, không điều tra được, luôn coi trọng Lung Lạc Tây Bắc Tạp Hồ của triều đình Đại Tống thì phải có cách ứng phó với vấn đề dính dáng đến những vùng dân tộc thiểu số.

    Không hiểu tính chất của sự việc này, có thể nghĩ đến những đơn vị vốn dựa chế độ quy chương, nhiều lắm cũng chỉ nên phạt đến hai trăm hào, thậm chí không cần xử phạt những chuyện nhỏ đó, một khi đã báo lên trên rồi, gặp quang rồi, thì trong mắt những người cấp trên đã biến thành những chuyện hệ trọng, chế độ biến thành một tờ giấy trắng, lãnh đạo có thể tùy ý thay đổi chế độ, phạt ngươi ba nghìn năm nghìn, nửa năm tích hiệu đều là nhẹ cả, khai trừ cho về nhà đều có cả, không như vậy không thể thể hiện được sự quang minh chính đại của hắn, làm sao có thể nghiêm trị kẻ khác, làm sao có thể trừng trị nghiêm được.

    Nếu dính dáng đến vấn đề hệ trọng như dân tộc, quan hệ hai nước, nịnh người khác để đạt được lợi ích, khống chế tình thế sự việc, không hỏi lý do sự tình mà hi sinh trước mấy cái u nhọt xui xẻo thì có là gì?

    Thân phận của Kham Mạt Nhi cũng đủ sức bảo đảm để Trình Đức Huyền phải rời khỏi đây, không muốn đi cũng phải đi.

    Đứng trước tình thế binh biến căng thẳng dưới thành, hắn đã phải nhượng bộ và phối hợp để tránh việc lật đổ trong thành, lúc đó cũng chỉ đành đem chuyện này mà trình báo lên hoàng thượng, cho dù hắn có tình nguyện hay không đều phải tiếp tục đứng ở phía của bọn họ.

    Không đáp ứng yêu cầu của bọn họ, thì cứ cho bọn họ không ra ứng chiến, cứ quyết tâm để mặc cho bọn người Khương đánh chiếm Lô chây, thất bại thảm hại này chẳng phải do lão phu gánh chịu hay sao?

    Đồng ý cho bọn họ, bên Nam Nha sẽ tuyệt đối không còn chút hi vọng nào nữa, nhưng nếu không đáp ứng, cửa trước mắt này khó qua lắm….

    Trương Kế Tổ suy nghĩ một hồi lâu, hắn cũng không thể nghĩ được ra những chính sách lưỡng toàn cho lợi ích của bản thân , Trương An đột nhiên kêu lên một tiếng: “Nhị thúc, Mộc đoàn luyện, Kha đoàn luyện còn có cả Lâm chủ bộ đến.”

    Đang đứng ngóng xuống dưới thành, Trương Kế Tổ đang đau đầu suy nghĩ chợt “ờ “ một tiếng, sắc mặt đọng đầy sự lo lắng, hắn nhanh chóng thay đổi thành một bộ dạng hoảng hốt ngây ngơ, chuyển người nói gấp: “Mộc đại nhân, Kha đại nhân các binh sĩ có đồng ý xuất trận không, Lâm chủ bộ ngươi ở Lô Lĩnh châu đã lâu như thế, không biết có được kế gì hay dạy ta với.”

    Lý Quang Sầm và Kha Trấn Ác nhìn nhau một cái, nhất tề chắp tay nói: “Hạ quan bất tài, binh sĩ kích động khó lòng bình ổn, nếu không đáp ứng hai điều kiện yêu cầu của bọn họ là trừng phạt tham quan và lập tức bổ phát quân lương còn nợ, hạ quan….hạ quan quả thật khó lòng khiến được bọn họ xuất chiến được.”

    “Ôi!”

    Trương Kế Tổ thở dài một hơi, quay người hướng ra phía dưới thành nhìn xuống, khuôn mặt do dự không quyết.

    Lâm Bằng Vũ đi tới gần trước hắn, sánh vai đứng nhìn xuống dưới thành, cười nói: “Tình thế hiện này đã vô cùng cấp bách, phủ đài đại nhân còn không nỡ hạ quyết tâm sao?”

    Trương Kế Tổ trong ánh mắt chợt lóe sáng, khuôn mặt vẫn có nét căng thẳng hoảng loạn, thở dài nói: “Lâm chủ bộ, bổn quan nói với ngươi một câu thật lòng thật dạ, bổn phủ……..không hề có dã tâm, chỉ muốn được làm quan một cách yên bình ở đây vài năm, không xảy ra bất cứ sai sót gì, cái hoàn cảnh khó khăn nguy hiểm đó chẳng qua chỉ là ở mặt công vụ mà thôi.

    Tiểu khảo mỗi năm, khóa khảo ba năm, chỉ cần có thể được một sự đánh giá trung bình, là có thể quay về triều làm quan rồi.

    Ai ngờ, vừa mới tới Lô châu, liền gặp phải một tình huống thế này……..”

    “Ha ha ha, đại nhân chỉ cần nghiêm trị đầu sỏ hung ác, đáp ứng điều kiện của Tiểu Dã Kha Nhi, mượn lại số ngân lượng để phát cho quân lương, lúc đó nguy hiểm tự nhiên cũng được giải tỏa.

    Trong họa có phúc, đến lúc đó, đại nhân còn không làm được sao hơn nữa còn có công lao, thi lên bộ thượng, còn khó khăn nữa sao?

    Trương Kế Tổ lắc đầu thở dài, méo mặt cười nói: “Lâm chủ bộ có điều không biết rồi.

    Đánh chó còn phải ngó mặt chủ, trừng phạt một Trình Đức Huyền là chuyện dễ dàng, những như vậy đối với Nam Nha Triệu đại nhân lại là chỗ khó khăn, sau này e rằng có chút thất lễ nho nhỏ gì đó, bên Triệu Đại nhân sẽ mượn cớ để phát động quân binh, kết cục của bổn phủ….. cũng sẽ khó lường…….”

    “À………”

    Lâm Bằng Vũ cười nói: “Đại nhân quả là sáng suốt uyên bác, phẩm cách thanh cao, quan lại Lô Châu, không ai không ngưỡng mộ kính trọng.

    Hôm nay người Khương tập trung binh dưới chân thành, thời khắc nguy hiểm này, đại nhân nếu có thể chớp thời cơ, quyết định thật nhanh, ngăn cơn sóng dữ, lấy được quân tâm.

    Sau này chỉ cần đối xử tử tế với dân chúng, an ủi những mất mát, cổ vũ công thương, giữ vững chức trách của mình, khiến cho bách tính được an cư lập nghiệp, quân dân trăm quan đều nghe theo.

    Đại nhân còn có điều gì phải lo lắng nữa chứ?”

    Trương Kế Tổ chầm chậm quay đầu, như có ý dò xét liếc nhìn Lâm Bằng Vũ một cái, hỏi lại: “Thật sự sẽ như lời Lâm Chủ bộ nói chứ?”

    Lâm Bằng Vũ mỉm cười nói: “Lão hủ có những câu từ đáy lòng, xuất phát từ tận trong tâm can!

    Tin rằng có thể thuận lời giải quyết hậu họa của nguy kịch hôm nay, đại nhân ở Lô châu sẽ càng được dân chúng tin tưởng, chiến tích hiển hách, công lao trước mặt quan gia không thể chê vào đâu.”

    “Được!”

    Trương Kế Tổ cắn răng một cái, đã quyết định chủ ý nói: “Trình Đức Huyền phẩm chất không nghiêm chỉnh, tham ô vi phạm vương pháp, kích động binh biến, kết oán với lân bang, đương nhiên cần nghiêm trị.

    Bổn quan quyết định, tạm thời đình chỉ tất cả chức vụ của hắn, sẽ trình biểu tấu tường trình rõ tình hình lên quan gia thỉnh cầu phán xét!

    Mộc đoàn luyện, việc này giao cho ngươi làm.

    Lâm chủ bộ, ngươi lập tức đi gặp Tiểu Dã Kha Nhi, thu hồi ngân lượng phân phát quân lương, ngay lập tức không được chậm trễ.

    Kha đoàn luyện, hãy đưa quyết định của bổn phủ lập tức truyền xuống tướng sĩ ba quân, lệnh ba quân phấn trấn giết địch, bảo vệ cho thành trì, đợi quân địch lui bước, bổn phủ sẽ lại có thưởng, còn trình báo lên quan gia thưởng công cho tướng sĩ ba quân.



    .................................................. ....

    Trong thùng xe dễ chịu ấm áp tan dần, Dương Hạo đặt bức mật tráp xuống, định dặn Mỗ Y Khả ngay lập tức thiêu hủy, ngẩng đầu lên nhìn, Mỗ Y Khả đang ngủ say trên tấm thảm bông mềm mại, đã ngủ được một lúc rồi.

    Dương Hạo lắc đầu cười, tiện tay nhìn thấy tấm thảm giường, chuyển người ngồi dậy, nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng, lúc này mới quay lại chỗ ngồi, lại cầm bức mật tráp lên, cẩn thận đọc tiếp.

    Bức mật tráp đó, đều là khi hắn ở Bá châu, dặn dò “Phi Vũ” thay hắn rà soát vài tư liệu có liên quan đến đương kim hoàng thượng.

    Những thứ ở trong này dù không phạm tội hay bị cấm gì, nhưng một khi để cho người khác phát hiện hắn một thần tử ở triều đình, trong tay lại cầm những ghi chép lời nói hành động hằng ngày của hoàng đế, không biết sẽ dẫn đến điều gì?

    Vì thế một tờ đọc xong là hắn lập tức thiêu hủy ngay.

    Những thứ được ghi chép lại trong bức mật tráp vô cùng hỗn loạn, vừa có lời nói của các quan viên giải quyết quốc sự, cũng có cả những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống của các quan.

    Bất kể là đại sự hay tiểu tiết, Dương Hạo đều đọc rất cẩn thận, sau khi đọc đi đọc lại liền nhắm mắt lại nghiền ngẫm thêm nhiều lần nữa, phân tích tâm lý thật sự của Triệu Khuông Dận với một chuyện, trước đâychưa từng cẩn thận xem qua bất kì một thứ gì đến thế.

    Những ghi chép và bình phẩm của người đời sau đối với nhân vật nổi tiếng lịch sử này, nếu còn nguyên trở về, sợ rằng chẳng có một người giống với người thật trong lịch sử.

    Những minh tinh nổi tiếng đương đại còn thông qua sự lăng xê, hình tượng thể hiện trước mặt quần chúng đều đã có sự che đậy một vài phần, huống hồ những thông tin của thời đại này còn được bảo mật kĩ hơn, những sự tích và hình tượng lưu truyền về sau này đa phần là dựa vào những ngòi bút của các nhà sử giả.

    Lưu truyền từ ngan năm nay, những thông tin được sử sách ghi chép lại không nhiều đó được người đời sau lọc bỏ cho thêm tinh túy rồi cuối cùng mới được lưu truyền đến mọi người trên thế giới.

    Trung thần trong sạch như thủy tinh, gian thần xấu xa như mực đen, minh quân không chỗ nào không biết, hôn quân hoang tàn bệnh hoạn.

    Cứ căn cứ theo đó để nhận biết mọi người thì thật như nhìn vào một án đồ.

    Con trai Bá Nhạc cứ căn cứ theo tranh đã ghi chép lại dắt về một con cóc mà cứ cho nó là Thiên Lý Mã, trở thành trò cười cho thiên hạ thiên cổ.

    Bản thân đã có nhận thức, cứ theo đó rất dễ đẩy bản thân vào con đường chết.

    Vì thế Dương Hạo không sợ bản thân không biết đạo đức tính tình của vị hoàng đế khai quốc Đại Tống này, mà là sợ bản thân bởi vì biết những chuyện tích có liên quan đến Triệu Khuông Dận mà các sách lịch sử đã ghi chép lại.

    Dù sao thì những điều đã biết sẽ chế ngự suy nghĩ của bản thân, sẽ đem tất cả những tính cách làm người của vị Tống Thái Tổ mà sử sách đã ghi chép lại đó, bất kể đó thật giả cũng sẽ đổ hết lên đầu vị quan gia này.

    Cũng vì thế càng cản trở hắn nhận biết một người nổi tiếng lịch sử đang sống sờ sờ trước mặt hắn, vì thế hắn cần cố gắng có thể nắm chắc thêm một số thông tin của hắn.

    “Cho dù trẫm thống trị văn quan một mặt, mục thủ có hỗn loạn thế nào, với khả năng bọn chúng muốn lật đổ trẫm cũng không thể nào so sánh được với một võ tướng muốn phản loạn.

    Thiên hạ sung túc sẽ vì bọn chúng mà biến thành một mảnh đất hoang tàn, lão bách tính lương thiện cũng sẽ vì bọn chúng là mất đi nơi ăn chốn ở……..”

    Vị quan gia này, với những võ tướng dụng binh tự trọng, quả nhiên là ghét cay ghét đắng………

    Dương Hạo âm thầm lo lắng, từ Trung Diệp triều Đường tới nay những tiết độ sứ trong mắt không có triều đình, từ ngũ đại cuối Đường đế nay thường là một vị tướng võ soán ngôi lập nên.

    Ở trong lòng vị hoàng đế Đại Tống này lưu lại quá nhiều bóng ma rồi.

    Cũng may bản thân mình, hiện nay còn chư thể hiện võ lực cường mạnh, có tâm tư kiêu ngạo bất phục.

    Nghĩ một cách cẩn thận, những vương triều cổ đại, đều vì chuyện này mà diệt vong sao?

    Tần vì bạo trị mà diệt vong, Hán vì ngoại thích và hoạn quan mà vong, Tấn vì loạn bát vương, Phiên Trấn tạo phản, dẫn đến người Hồ nhân loạn trung nguyên.

    Cái hại Phiên Trấn,đã có lịch sử chứng minh, Tùy Đường minh quân hai triều đại này có vô số thần tử, tại sao không tiếp thu bài học này, hạn chế Phiên Trấn?

    Chính là bởi vì bọn họ không thể biết được Phiên Trấn lúc đó rất nghe lời sẽ phát triển đến bước mà sau này mạnh mẽ ngang ngược không thể tưởng tượng được.

    Lực lượng Phiên Trấn mở rộng cũng không phải mới trong thời gian một sớm một chiều, tất cả các tích lũy đều khó lật đổ, tới khi gặp lửa vẫn tiếp tục sửa chữa, đã là không còn sức quay lại rồi.Quan trọng hơn nữa là, Tùy Đường hai vị quân chủ khai quốc đều là những vị anh minh ngút trời, có một sức mạnh người thường khó có thể với tới, bọn học tự tin có thể nắm vững cương ngựa trong tay mình, nhưng bọn họ anh minh cường hãn, con cháu của họ sinh ra trong thâm cung, lớn lên trong tay phu nhân tuyệt không có một chút sức mạnh và năng lực như vậy, bị người khác thay thế là điều không thể tránh khỏi.

    Vì vậy vị Tống Thái Tổ này, tiếp thu bài học của sự diệt vong chính trị bạo ngược nhà Tần, tiếp thu bài học Hán ngoại xâm và hoạn quan nắm quyền bính, tiếp thu bài học Tấn phân đất nước phong tước vương, còn có cả bài học cái hại nhà Tùy Đường Phiên trấn.

    Kết quả một triều đại có giang sơn ba trăm năm, không bạo chính; không ngoại thích, hay hoạn quan nắm quyền; không có phân phong chư vương; không có Phiên Trấn tạo phản.

    Nhưng tước binh quyền, chế tiền cốc, thu tinh binh, không thể tránh được sẽ ảnh hướng đến nguyên khí vũ lực của quốc gia.

    Nói một cách trái đạo lý, dám yên tâm lớn gan mạnh dạn mà sử dụng thần tử Phiên Vương, có thể giúp quốc gia thêm mạnh thêm lớn sao?

    Vậy thì hậu quả chính là đi vào con đường mòn cũ của các vương triều Tấn, Đường, càng mau chết, càng tăng thêm sự khó coi, không đi con đường cũ của bọn họ, nội bộ bình an, bách tính giàu có, nhưng cuối cùng cũng khó tránh được bị bàn tay ngoại tộc thôn tính tiêu diệt.

    Dưới chế độ đế vương, không có lựa chọn là hoàn thiện hơn, đẹp đẽ hơn, hắn chỉ có thể lựa chọn những cách đối với việc làm chủ của hắn là phù hợp nhất.

    Nghĩ lại một cách cẩn thận, quan sát qua lịch sử, có thể biết vui thay, vị quan gia này thu nhận bài học của tiền nhân, lấy văn trị võ, lại không hề sai, hơn nữa loại mô hình chính trị này chính là mô hình chính trị thường gặp nhất ở các quốc gia phát triển hiện đại.

    Phương hướng của vị quan gia này không hề sai, chỉ là…….nếu không phải quá chính thống, phương pháp khống chế quân đội thêm sự tiến tiến, hợp lý hơn một chút, vận quốc của Tốn sẽ càng lâu dài hơn.

    Dương Hạo không tin dựa vào địa hình địa lý và nền tảng văn hóa dày dặn như người trung nguyên, sản sinh ra một minh quân, nghĩ một kế sách vẹn toàn, từ nay một vương triều phong kiến có thể quốc thái dân an vững vàng, thiên thu vạn thu.

    Nhưng hắn hiện nay là một người Tống, vẫn là hi vọng quốc gia mà mình đang sống có thể mạnh mẽ cường thịnh, càng ngày càng bền lâu hơn một chút.

    Suy nghĩ như bay đi tận đâu, ánh mắt hắn lại dừng lại trên bức mật tráp, bị thu hút bởi hai câu chuyện lưu truyền.một câu chuyện trong đó, ghi lại chuyện đương kim hoàng thượng Triệu Khuông Dận và tể tướng đương triều Triệu Phổ Triệu tướng công cùng du lãm kinh thành.

    Quan gia khi đi đến trước cửa Chu Tước, đột nhiên chỉ lên bốn chữ lớn “Chu Tước Chi Môn” gắn trên cửa thành hỏi Triệu Phổ: “tại sao sau chữ Chu Tước lại phải thêm một chữa “Chi”.”

    Triệu Tướng Công nói: “Từ Chi, là trợ từ ngữ khí”

    Triệu Khuông Dận liền đùa cợt mà nói: “Chi hồ là cũng, có thể trợ được cái gì!”

    Trêu cho Triệu Tướng Công xấu hổ không thôi.

    Chuyện này ghi lại có đầu có cuối.

    Nghe nói là lúc đó có kẻ đang hầu hạ ở gần tiểu hoàng môn lấy làm trò cười mà truyền ra ngoài.

    Xem đến chỗ này, Dương Hạo trong lòng không khỏi giật mình, lúc này phân tích kĩ càng, e rằng vị hoàng đế lập quốc này vô cùng đề cao dùng văn trị quốc, tận trong thâm tâm thật ra là xem thường văn nhân.

    Chẳng qua là hắn đã thấu hiểu cái hại khi kẻ võ tướng nắm trọn quyền bính, không thể không mượn văn nhân để áp chế.

    Nhưng điều này lại không thể triệt để xóa bỏ hoàn toàn sự coi thường của vị hoàng đế trên lưng ngựa đã dùng vũ lực để thống nhất lục hợp đối với văn nhân.

    Tiếp tục xem xuống bên dưới, Dương Hạo lại nhìn thấy một chuyện thú vị có liên quan đến một vị võ tướng.

    Lĩnh Lợi châu quan sát sử Đảng Tiến, dũng mãnh thiện chiến, nhưng lại không biết chữ, trong triều các thần tử trước khi nhận chức đi ra ngoài đều phải lên triều có lời từ biệt với hoàng đế, quan gia biết vị ái tướng của mình không biết chữ, nên đặc biệt miễn choviệc từ biệt này, nhưng hắn lại không đồng ý, hắn đành nhờ Mạc Liêu đem từng từ từng chữ viết ra để hắn học thuộc.

    Không ngờ, vị đảng đại tướng quân này sau khi lên triều, nhất thời căng thẳng, từ ngữ đã học thuộc lòng quên sạch sẽ, liền mạnh dạn quỳ trước mặt quan gia, trợn đôi mắt to không nói một lời, nhìn quan gia và văn võ toàn triều đang tò mò.

    Cổ họng hắn nghẹn một hồi lâu, Đảng đại tướng quân đột nhiên nhớ ra một câu từ, lớn tiếng nói: “Thần nghe thấy cổ dân phong thuần phác, mong bệ hạ hãy cố gắng bảo trọng.”

    Hai câu này từ ngữ sắc thái không tương đồng nhau, hoàn toàn chẳng có chút liên quan, hắn vừa nói ra, tất cả văn võ bá quan trong triều đều bật cười nghiêng ngả, sự uy nghiêm của triều đình phút chốc đánh mất, đến cả quan gia cũng cười đến nghiêng người, dường như sắp ngã xuống từ trên long kỉ.

    Nhưng quan gia lại không trách cứ hắn thất lễ, trái lại, vì yêu mến sự thẳng thắn chất phác của hắn, lại còn càng thêm tin tưởng sủng ái, hôm nay vì chiến công bưu bỉnh, đã làm đến Chương Tín Quân tiết độ sứ kiêm thị vệ mã bộ quân đô chỉ huy sứ.

    Tiết độ sứ Chương Tín Quân chỉ là hư danh, vị thị vệ mã bộ quân đô chỉ huy sứ này mới chính là thực chất.

    Thị vệ mã bộ quân, là thị vệ cận thân của hoàng đế, chi thành thị vệ mã quân và thị vệ bộ quân.

    Đảng Tiến kiềm hai chứ này, cũng chính là nói, các thị vệ của cả kinh thành đều giao cho hắn, như thế là vì trước nay luôn luôn kiêng võ tướng nắm trọn binh quyền, với Triệu quan gia thích phân quyền để thống trị đây là một việc khá thuận lợi.

    Vị quan gia này, cuối cùng thích văn quan hay là võ tướng, thích văn quan thế nào, võ tướng thế nào?

    Dương Hạo suy nghĩ đi suy nghĩ lại, khóe miệng dần dần mỉm cười thấu hiểu.

    “Đại nhân, đã tới Biện Lương Thành rồi.”

    Phía ngoài xe đột nhiên có tiếng bẩm báo của Mục Vũ truyền vào, Mỗ Y Khả Khả bị đánh thức, càu nhàu đứng lên, lúc này mới phát hiện bản thân mình đã ngủ say, trên người còn đắp một chiếc thảm, không khỏi ngại ngùng nhìn Dương Hạo mỉm cười.

    Dương Hạo cầm trong tay mật tráp giao hết cho nàng, dặn dò: “Lập tức thiêu hủy.”

    Sau đó hướng về phía ngoài xe lớn tiếng nói: “Vào thành, tìm một nơi hạ hành lý nghỉ ngơi lại đã.”

    Trên đường lớn, hai thiếu nữ áo khoác da cừu, thân hình uyển chuyển đang khó khắn đi qua đường, nhìn thấy một chiế xe đã chạy qua, một người thiếu nữ trong hai người không khỏi “ý” lên một tiếng, đứng lại.

    “Tiểu thư, sao thế?”

    Thiếu nữ đứng bên cạnh dừng chân hỏi, người thiếu nữ này đầu tóc đẹp đẽ, mặc một áo khoác màu vàng nhạt, dưới áo khoác lộ ra một đoạn váy ống mềm mại chấm gót chân, thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt búp bê non nớt, xem ra dường như mới chỉ tầm mười ba mười bốn tuổi, nhưng con mắt long lanh, phong tình tuyệt sắc, nhưng tuyệt không phải phong thái những thiếu nữ tầm tuổi này có được.

    “Ồ, không có gì,chỉ là trong tết xuân, trăm nghề đều nghỉ ngơi, còn có thể nhìn thấy một chiếc xe từ Tây Bắc xa xôi đến đây, nhất thời có chút tò mò.”

    Một người thiếu nữ khác thân hình như ngọc, khuôn mặ thanh tú, lông mày tinh tế gọn gàng, mi dài cong vút, đôi mắt như thủy tinh, thần thái thanh nhã như nước chảy bởi vì thời tiết lạnh giá, làn da trắng như ngọc hơi ửng hồng hai má, càng lộ rõ má lúm đồng tiền như hoa đào.

    Người thiếu nữ kia xem ra lớn hơn mấy tuổi so với người con gái có khuôn mặt búp bê,nhưng khuôn mặt thanh tú, trái lại so với thiếu nữ nhỏ hơn nàng mấy tuổi còn phong tình hơn vạn lần, nhan sắc hơn người.

    Người con gái này chính là Chiết Tử Du, con đường trung nguyên vì trạng thái đường không giống với đường phố khu vực Tây Bắc, vì thế những chiếc xe được chế tạo có chút khác biệt.

    Nàng thấy chiếc xe ngựa có bánh to lớn, hình dáng xe vô cùng kiên cố cẩn thận, liền nhận ra là đến từ Tây Bắc, nhưng không biết trong xe đang ngồi chính là phụ lòng lang tử Dương Hạo mà nàng vừa hận vừa yêu khó lòng lãng quên.

    Lắc đầu chầm chậm, Chiết Tử Du nói: “Oa Oa, chúng ta đi thôi.”

    Nói xong liền sải bước đi trước, thiếu nữ tên là Oa Oa cũng vội theo bên cạnh nàng, cả quãng đường đi, bước chân thanh thoát, phảng phất như đang nhảy múa, bước chân và tư thế, nhưng từ tận trong xương đã lộ ra một phong thái xinh đẹp, không biết đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt của ong bướm nhìn theo………..

    Xe ngựa lộc cộc tiến vào thành, tiếng pháo hoa đón xuân hạ tuế ròn rã truyền đến.

    Tết đã qua rồi, văn võ bá quan đều đang trong kì nghỉ dài bảy ngày, đến cả quan gia cũng nghỉ ngơi việc triều chính, cùng vui vẻ với dân chúng.Hôm nay vừa mới mùng sáu, thành Đông Kinh vẫn có không khí tưng bừng của tết mới tràn đầy.

    Chiếc lồng của lò sưởi được nhấc lên một luồng khí nóng rực bốc lên, Mỗ Y Khả Khả ngẩng đầu lên, vui vẻ hỏi: “Lão gia, Khai Phong phủ là một nơi thế nào, nô tỳ muốn đi xem xem.”

    Dương Hạo cười lớn nói: “Xem ngươi vui vẻ chưa kìa, trước tiên tìm một nơi để vào nghỉ đã, cả ngày ngồi xe ngựa, quả thật là mệt mỏi rồi, tìm một nơi nghỉ ngơi, tắm rẳ nghỉ ngơi một lát rồi tính tiếp, ngày mai, lão gia đưa ngươi đi thăm thú thành Đông Kinh một vòng.”

    “Được!”

    Mỗ Y Khả Khả nhảy nhót nói: “Vậy lão gia hôm nay phải đi gặp hoàng thượng à?”

    Dương Hạo cười nói : “Hiện nay chưa được, tân xuân tết đến, quan gia đang nghỉ ngơi, ta phải đợi đến mồng tám hoàng đế lên triều mới được.”

    Ánh mắt hắn từ từ trỏ nên thâm trầm: “Nhưng, hôm nay vào thành, ta quả thực là phải đi…….bái kiến một người…..”

    Ánh lửa phản chiếu khuôn mặt thanh tú của Mỗ Y Khả Khả, giống như một quả táo mày đỏ, nàng tò mò hỏi: “Lão gia ở Khai Phong phủ có người quen à?”

    Dương Hạo buồn bã cười, trầm lặng một lúc, mới nhẹ nhàng nói: “Ta và hắn…….Chưa từng gặp mặt…….nhưng……..ta và con trai hắn lại rất quen thuộc……..”

    Dương Hạo nhớ tới La Khắc Địch, trong lòng thấy buồn bã, thở dài, nhưng không biết Triệu Đại quan gia đang vui vẻ đón năm mới trong cung, lúc này đang vì Dương Hạo hắn mà tức giận hằm hằm, bởi vì………tấu chương của tri phủ Lô Lĩnh Châu Trương Kế Tổ đã trình báo lên kinh thành với tốc độ khẩn cắp bốn trăm dặm một giờ tới kinh thành.

    Trong đám người tham gia “lật đổ Trình Đức Huyền”, mấy kẻ hào kiệt thảo nguyên trời không sợ đất không sợ Lý Quang Sầm, Mộc Ân;đám quan lại Kha Trấn Ác, Mục Thanh Tuyền tuy rằng tổ tiên đã từng làm quan Đại Đường, nhưng cũng vì năm tháng đã quá lâu, không hiểu hết được những sự việc trong chốn quan trường.

    Hơn nữa, khi tổ tiên bọn họ làm quan,hoàng đế Đại Đường lúc đó cũng là một kẻ bất lực để tùy ý cho bọn Phiên Trấn chà đạp, dù rằng bọn họ hiểu được những chuyện trong quan trường cũng khó mà thấu hiểu được tâm ý của bậc đế vương; Còn về Lâm Bằng Vũ, Tần Giang đám người đọc sách thánh hiền, bọn họ vốn ở Bắc Hán, quan lại lớn nhất đã từng gặp qua cũng chỉ là huyện thái gia của tiểu Bắc Hán mà thôi,làm sao hiểu được một đời anh chủ Đại Tống Thái Tổ bá chủ hiện nay của đất nước hùng tài đại lược không tha thứ cho việc làm lọan thế nào?

    Tẩu biểu vừa đến, vội vàng trở ra xem, Triệu Khuông Dận đang cùng người nhà uống rượu yến tiệc vui vẻ bỗng đập bàn giận dữ, ném vỡ chiếc chén ngọc trong tay.

    Trương Kế Tổ trong bản tấu chương đã trình bày với hoàng đế chuyện Trình Đức Huyền xúc phậm dân chúng tức giận, mấy hết lòng dân, để bảo vệ cho sự an nguy của Lô châu và hàng vạn bách tính dân chúng, hắn bất đắc dĩ phải áp đảo Trình Đức Huyền, để an lòng dân chúng, để trấn áp lòng quân, lời nói rất khoa trương.

    Quan lại ở Lô Châu làm khó cho Trình Đức Huyền, đây là ý gì chứ?

    Cứ dựa vào sự cơ trí của Triệu Khuông Dận, chỉ nghĩ cũng đã hiểu, làm sao mà không tức giận?

    Thiên tử đã tức giận, thì thi thể trăm vạn, máu chảy đầy sông, Triệu Khuông Dận lần này tức giận như vật, Dương Hạo tương lai sẽ thế nào?

    Vừa thấy phụ thân tức giận vô cớ,hai hoàng tử Triệu Đức Chiêu, Triệu Đức Phương vội vàng lo lắng đứng lên, không dám nói năng gì khuyên ngăn, chỉ đành đưa mắt nhìn hoàng hậu Tống Thị, hy vọng nàng có thể khuyên giải một phen.Triệu Quang Dận là một trong những hoàng đế không quá ham mê nữ sắc trong các hoàng đế hiếm có trong lịch sử, với hoàng hậu rất trọng ân tình, nặng tình.

    Người vợ kết tóc xe duyên với hắn Hạ Thị đã mất khi hắn còn chưa lên làm hoàng đế, Triệu Quang Dận thương nhớ người vợ đá khuất, khi lên làm hoàng đế liền truy phong nàng làm hoàng hậu.

    Hoàng hậu thứ hai là Vương Thị chỉ nhập cung được bốn năm cũng bị bệnh mà chết.

    Triệu Khuông Dận đau thương tuyệt vọng, đóng cửa 4 năm để coi như tưởng niệm.

    Còn đến vị hoàng hậu hiện nay Tống Thị, năm nay vừa mới tròn hai mươi tuổi, so với hoàng tử Triệu Đức Chiêu còn nhỏ hơn một tuổi, dù được Triệu Quang Dận thương yêu sủng ái, nhưng nàng không bao giờ lấy việc sủng ái mà kiêu ngạo.

    Nàng thấy hoàng đế xem một bức tấu biểu liền đột nhiên giận dữ, biết có chuyện tất là quốc sự, không tiện hỏi han để tránh có sự ngại ngần can sự chính sự, cũng chỉ nhẹ nhàng ôn hòa mà khuyên giải: “Quan gia là vua của một nước, có tứ hải, thân hệ vạn dân, vẫn nên lấy long thể làm trọng, đừng quá tức giận mà ảnh hưởng sức khỏe.

    Nếu có việc gì khó xử, vẫn nên triệu các đại thần trong triều đến bình tĩnh thương lượng bàn bạc một chút.”

    Triệu Khuông Dận tức giận không thể kiềm chế, quát to: “Sao lại có đạo lý này, buồn cười, trẫm lấy chân thành mà đối đãi với người, mấy đám gian thần lại dám có dã tâm khác.Lô Châu Dương Hạo, chỉ là một tên tri phủ nho nhỏ, căn cơ chỉ như đám lục bình trôi nổi, thế mà cũng dám giở trò dã tâm dưới mắt ta sao.”

    Nhưng phàm là phụ thân, tất cả đều đối xử với con gái mình hiền từ hơn, vì thế khi Triệu Dận tức giận, hai vị hoàng tử đều sợ đến mức đứng thẳng ở một bên, Vĩnh Khánh công chúa thì vẫn ngồi ngay ngắn một một bên như trước, thấy phụ thân ném vỡ chén rượu thấy bất bình liền lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Cả nhà đang vui vẻ ngay ngắn ngồi với nhau ăn uống, phụ thân vừa giận dữ, liền giết chết cả không khí này rồi.

    Lô Châu Dương Hạo, Lô Châu Dương Hạo, chỉ hai ngày trước còn nghe phụ thân khen hắn không học hành mà rất có tài năng, có thể đứng vững ở nơi có Phiên Thổ cường hào như thế, quá là bản lĩnh, hôm nay lại biến thành không phải sao?”

    “Vĩnh Khánh!”

    Hoàng hậu vội vàng trừng mắt nhìn nàng một cái, có ý bảo nàng không nên xen ngang.

    Tống Thị biết tật xấu của vị phu quân này của mình, không dễ gì tức giận, nhưng một khi đã nổi giận, đến cả con cái cũng mặc kệ không quản không lo.

    Đã từng có một vị đại thần vì một chút chuyện cỏn con cứ nhất quyết chặn ở cửa cung không đi để yêu cầu gặp phu quân, nhất quyết phải lập tức gặp hoàng đế, kết quả quan gia vừa nghe chỉ là một chuyện nhỏ về mấy cây cỏ đậu xanh, tức giận đùng đùng sai Ngọc phủ đánh gãy hai răng cửa của tên quan đó, sau sự việc đó tức giận đã nguôi rồi lại hạ mình đến xin tha thứ.

    Cái tính tình khó chịu như vậy, trong lúc hắn đang tức giận tốt nhất là không nên chọc giận vào hắn.

    Quả nhiên, Triệu Khuông Dận vừa nghe thấy càng thêm tức giận, nhấc chân đá một cái, khiến cho cả bàn rượu bay mất, lớn tiếng quát: “Ngươi là thân nữ nhi hiểu cái gì cứ?

    Tên Dương Hạo đó giả mưu giả quỷ quy thuận, lên kinh nhậm chức, nhưng chỉ đạo bọn thủ hạ cấp dưới, ngấm ngầm hãm hại, định hại quan lại mà phụ thân ngươi đang quản lý, thật là gan chó che trời, lẽ nào hắn cho rằng Lô châu đã là thiên hạ của mình Dương Hạo hắn hay sao?”

    Vĩnh Khánh công chúa đang thò tay định gắp thức ăn, không ngờ án kỷ bị phụ thân đá một cái bay vèo mất.

    Vĩnh Khánh công chúa tức giận đùng đùng, cầm đũa hung hăng ném xuống đất, chỉ nói được một câu, rồi bị Triệu Quan Gia chặn họng nghẹn lời không nói được thêm lời nào….

    Chương 236: Xuất sư biểu

    Công chúa Vĩnh Khánh cười lạnh lùng một tiếng rồi đứng dậy nói: “Dương Hạo đã tiếp ý rồi?

    Không sợ bị cưỡng ép sao?

    Chẳng lẽ gia quân hoàng bào binh biến Trần Kiều là từ bút của cha mà ra ư?”

    Công chúa Vĩnh Khánh nói câu đó làm mặt của Triệu Khuông Duận ngay lập tức chuyển từ mặt Quan Công trở thành mặt Bao Công.

    Công chúa Vĩnh Khánh vẫn chưa thôi, mà nói tiếp: “Mọi người đón năm mới đàng hoàng là thế, mà cha lại đá cho cả nhà một phát làm cho mọi người mất vui.

    Đúng là việc tốt nhỉ.

    Sao cha không mang cả rồng ra để làm cho mình thêm chút uy phong?”

    Triệu Khuông Dận tức đến độ gân trên trán đã bắt đầu rồng rắn nổi lên.

    Có lẽ sắp từ Bao Công trở thành Tế Công điên mất rồi.

    Hoàng hậu Tống Thị thấy thế sợ rằng quan gia tức giận đánh trọng thương công chúa liền vội vàng mắng: “Vĩnh Khánh, sao con lại ăn nói thế với cha?

    Còn không mau xin lỗi cha đi à?”

    Công chúa Vĩnh Khánh hừ một tiếng rồi quay đầu đi không chịu nhận lỗi.

    Thấy Triệu Khuông Dận đã bắt đầu đùng đùng cơn giận, hoàng hậu Tống Thị vội vàng xin lỗi hoàng đế một câu rồi đứng lên kéo Vĩnh Khánh đi.

    Hai vị hoàng tử Triệu Đức Chiêu, Triệu Đức Phương một người giờ đã 21, một người 12 tuôi.

    Hai người đó không thể đanh đá như công chúa Vĩnh Khánh.

    Vừa thấy hoàng hậu nương nương kéo công chúa rời đi cũng vội vàng lui ra ngoài.

    Triệu Khuông Dận như một con dã thú đang lên cơn điên phẫn nộ đi đi lại lại trong cung điện.

    Cuối cùng đi đến đằng sau thư án, ngồi xuống, một tay đặt lên ngực, nghĩ ngợi rất kỹ, rồi tức tối giơ tay khua tất cả đồ đạc trên bàn xuống đất làm cho những Tiểu Hoàng Môn quỳ ở dưới đất kinh sợ vội vàng đi nhặt đồ.

    “Đi ra!

    Cút hết ra!”

    Triệu Khuông Dận thấy không còn đồ gì có thể ném được nữa bèn thuận tay cầm chiếc đệm ngồi dưới mông lên ném về phía đám Tiểu Hoàng Môn, làm cho bọn họ vội vàng lui ra ngoài đại điện.

    Triệu Hoàng Dận tức đến độ hai con mắt long sòng sọc, toàn thân run lên.

    Hắn đã bị một câu chất vấn của con gái làm cho tức giận không thôi, nhưng không biết phải tìm ai để trút giận.

    Mỗi người đều có nghịch lân của mình.

    Nghịch lân của thiên tử càng không thể động chạm vào.

    Nhưng thật sự đã có người động vào nó, mà ông ta lại không biết trút giận lên ai.

    Dù ông ta là người đứng đầu một nước có bốn biển thì lúc này trong lòng cũng khó tránh khỏi dâng lên một cảm giác bi thương.

    Đúng vậy, mọi người trong thiên hạ đều nói ông đã vẽ ra sách lược binh biến Trần Kiều, Hoàng Bào Gia Thân, đuổi cô nhi đó xuống đài.

    Triệu Khuông Dận anh hùng oai phong một đời,mà giờ đây điều này lại trở thành vết nhơ trên đường của ông ta.

    Nhưng ông ta biết rằng điều đó không phải do ông ta làm, Triệu Phổ, Cao Hoài Đức, Thạch Thủ Tín cũng biết đó không phải do ông ta, nhưng người nhà của ông ta đều biết điều đó là do ông gây nên.

    Nhưng vậy thì đã làm sao, có thể nói cho ai biết?

    Giờ đây ông ta đã ngồi lên Long Kỷ, đó là điều không thể chối cãi.

    Triệu Khuông Dận ngồi trên chiếc ghế, lắc đầu bất lực.

    Thực ra hạ thủ không được cho phép trở thành quan đã trở thành điều có tiền lệ.

    Điều này đã được nói từ thời của Đường Huyền Tông trong lần tạo phạn An Lục Sơn rồi.

    Nói đến thời đại đó, triều đình Đại Đường đã không còn đủ sức để khống chế tất cả mọi người khắp bốn phương, nên đã bị đánh đổi lại bằng giang sơn Đại Đường.

    Các vị quan trong triều đều có thể phế truất con cháu của Lý Thế Dân, các quan địa phương sử dụng quân đội tư nhân và quốc thổ.

    Họ có thể không phục tùng triều đình mà tự mình lập thành một vương quốc độc lập.

    Thiên tử Đại Đường tức là Chu Thiên Tử cuối thời Xuân Thu trở thành cộng chủ trên danh nghĩa, trở thành một con rối trong tay cái tiết độ sử.

    Mỗi lần có tiết độ sử chết đi, hoàng đế Đại Đường vẫn sẽ phái nha sai đến tuần tra, nhưng những tiết độ sử mới không nằm trong tay thiên tử lựa chọn.

    Những người của tiết độ sử đó sẽ tiến cử ra một người mới có thể đại diện cho lợi ích của họ.

    Thiên tử Đại Đường chỉ có thể làm ngơ, cho họ “danh chính ngôn thuận” mà thôi.

    Thế là tiết độ sử ở các nơi để nắm quyền lực trong tay không ngừng tiến hành cách cuộc phế truất, thường thường là giết lẫn nhau.

    Đâu đâu cũng thấy màn kịch đó.

    Những tiết độ sử đã từng ép thiên tử Đại Đường đến bước đường cùng đã nếm phải rượu đắng chính họ làm ra, cũng trở thành những con cờ trong tay các đại tướng nắm số đông quân binh.

    Tình thế này đến thời ngũ đại đã từ đại tướng phế truất tiết độ sử trở thành đại tướng phế truất hoàng đế.

    Những quân nhân thích dùng đại tướng lập để, là do mỗi vị tướng có hoàng đế mới lập công, sẽ được thăng quan phát tài, nếu sự việc bại sẽ có những người đại đầu đứng ra gánh đỡ.

    Loại thăng quan tiến chức này mạo hiểm nhỏ hơn nhiều so với việc đánh nhau với quân địch trên chiến trường, nên họ đương nhiên rất đồng ý thực hiện.

    Trước kia, Triệu Khuông Dận không hề muốn xưng đế mà có bị bộ hạ ép xưng, lai lịch của những người này, có thể trở thành bằng chứng Triệu Khuông Dận không hề làm ra binh biến Trần Kiều.

    Nhưng, những người truyền bá ngôn ngữ này, vốn đã không có thiện ý với ông ta, có ai đứng lên để nói những ví dụ thực tế ảnh hướng đến tính chân thực của lời đồn cơ chứ?

    Khi Thạch Kính Đường làm tiết độ sử của Hà Đông, bộ hạ của ông ta đã đột nhiên giở mặt khi ông ta xuất binh ra trận, hô hào vạn tuế trước mặt ông ta, ý muốn để ông ta thành hoàng đế, những tướng hiệu này giống hệt với những thủ đoạn tướng lĩnh của Triệu Khuông Dận dùng.

    Lúc đó Thạch Kính Đường vô cùng ngạc nhiên, vội vàng hạ lệnh hơn ba mươi tướng lĩnh đứng đầu, để biểu thị lòng trung thành của mình.

    Sau này ông ta thực sự đã trở thành hoàng đế, nhưng lúc đó ông ta đã có lòng tự lập, cũng vì chuẩn bị không đủ mà rơi vào tăm tối, điều này có thể nhìn thấy được từ phản ứng lúc đó của ông ta, những tướng sĩ này, những người tướng sĩ đã làm nên “hoàng bào gia thân” hoàn toàn không xuất phát từ mục đích của ông ta.

    Về sau nữa khi đến đời Hậu Tấn đại tướng Dương Quang Viễn thống soái binh đến Hoạt châu, cũng có tướng đột nhiên phong ông ta làm hoàng đế, Lão Dương phẫn nộ mắng họ: “Thiên tử chẳng lẽ là đồ để các ngươi đem ra mua qua bán lại hay sao?”.

    Râu tóc bay lên, thần sắc nghiêm nghị, mới có thể ngăn chặn hành động của họ.

    Khi đại tướng Phù Ngạn Nhiêu thủ ở Ngõa Kiều, cũng có bộ tướng muốn lập ông làm hoàng đế.

    Lão Phù giả vờ đồng ý, nhưng sau đó lại âm thầm sai người giết hết những tên đó đi.

    Khi đến đời Hậu Đường, lúc Dương Nhân xuất quân đánh địch, các binh sĩ nhao nhao muốn lập ông làm hoàng đế, Lão Dương này cũng là một trung thần, kiên quyết không lên ngôi, bộ hạ của ông ta đã không còn đường rút lui, nổi dã tâm lên, giết cả ông, rồi đưa ra một tướng quân có hi vọng lên làm đế, tướng quân đó cũng không đồng ý lên ngôi, thế là giết tiếp, sau đó mang đầu của hai người tướng quân này đến trước mặt vị tướng quân thứ ba Triệu Tại Lễ và cho ông hai sự lựa chọn: “Hoặc là làm hoàng đế, hoặc là làm ma!”

    Triệu Tại Lễ không còn cách nào khác, đành phải xưng đế, nhưng đội quân yếu, không vượt qua được quân của triều đình, cuối cùng không thành công, nếu không ông cũng trở thành một Triệu Khuông Dận thứ hai rồi.

    Còn có Lý Tự Nguyên của đời Đường Minh Tông, khi ông dẫn binh đến thành Ngụy Châu, tất cả hạ bộ liền phản lại, đồng loạt bắt ông phải xưng đế, Lý Tự Nguyên lúc đầu không phản đối, còn âm thầm chạy trốn khỏi quân trại của mình, chỉ là lúc đó sự đã thành, có chạy về triều đình biểu lộ lòng trung quân cũng khó tránh khỏi cái chết, thế là đã xưng đế dưới sự khuyên giải của toàn bộ tướng lĩnh.

    Những sự thực xảy ra trước Triệu Khuông Dận, mặc dù không thể chứng minh Triệu Khuông Dận không có lòng tự lập, nhưng có thể chứng minh tướng hiệu không thương lượng với chủ sư, tạo việc đã thành ép chủ sư tự lập, binh biến Trần Kiều nhất định chẳng phải là việc thế này sao?

    Các biểu hiện trước và sau của binh biến, đã đủ để chứng minh ông ta không phải là chủ mưu của “binh biến Trần Kiều”.

    Đầu tiên, Sài Vinh chết sớm, con trai của ông ta là Sài Sùng Quát kế vị ngôi của ông ta mới bảy tuổi, lúc đó thiên hạ vẫn chưa thống nhất, các chư quốc tàn sát lẫn nhau, một thiên tử trẻ tuổi thế này thì làm được gì?

    Các đại tướng óc thể yên tâm khuất phục trước ông ta ư?

    Vì thế bọn họ có mưu đồ lập chủ mới là điều rất dễ hiểu.

    Chứ không phải là người chủ sư tay cầm binh mới có thể mưu đồ tạo phản.

    Ngoài ra, lúc đó Triệu Khuông Dận nắm trong tay quân đội tinh nhuệ nhất, cả thành Khai Phong vốn nằm trong tay ông ta quản lý, huynh đệ kết nghĩa của ông ta đều là đại tướng quân của Hậu Chu, nếu ông ta muốn dùng vũ lực để xưng đế là điều vô cùng dễ dàng.

    Nếu ông ta muốn uy hiếp tiểu hoàng đế thoái vị nhường ngôi cũng dễ như trở bàn tay.

    Với thực lực của ông ta, ông ta thậm chí có thể giết tiểu hoàng đế một cách nhẹ nhàng thần không biết quỷ không hay, làm cho Sài Thị không còn người nối dõi, sau đó mình được đưa lên làm hoàng đế.

    Tấm vải che đậy như vậy, càng cao minh hơn việc phái người đi nói dối về quân tình, sau đó dẫn binh ra cầu giết, làm ra một màn kịch “hoàng bào gia thân” vô cùng mất mặt.

    Triệu Khuông Dận tài trí như vậy, chẳng lẽ lại chọn hạ sách nhạt nhẽo đó ư?

    Hơn nữa, không ai có thể phủ nhận, Triệu Khuông Dận rất coi trọng tình thân.

    Trước khi làm hoàng đế là vậy, sau khi xưng đế ông vẫn vậy.

    Nếu nói rằng trước kia ông ta giả tạo như vậy để được lòng người, thì sau khi ông ta đã làm hoàng đế rồi, không cần thiết phải tiếp tục như vậy nữa, ông là một vị hoàng đế thực sự xem trọng gia đình và người thân.

    Nhưng, khi binh biến Trần Kiều xảy ra, người nhà của ông đang ở đâu?

    Trên ông có mẹ à, dưới có vợ con, già già trẻ trẻ tất cả đều ở trong thành Khai Phong, hơn nữa đang ở trong miếu thắp hương, tin binh biến vừa truyền đến thành, đại nhân tể tướng trung thành với tiểu hoàng đế bèn phái người bắt cả nhà ông ta, nếu không phải là những người hòa thượng trong miếu thương xót họ mà giấu họ đi, thì cả nhà Triệu Khuông Dận đã bị giết chết từ lâu rồi.

    Nếu Triệu Khuông Dận đích thân bày ra lần binh biến này, thì ông ta có nhất thiết phải mạo hiểm đưa cả người nhà của mình vào hay không?

    Nhưng, đế vương có sự tôn nghiêm của đế vương.

    Ông ta có thể bỏ qua lòng tự trọng của mình, khi việc ông xưng đế đã trở thành sự thật, giải thích tất cả những điều này cho mọi người không?

    Và có ai sẽ tin tưởng những câu nói đó của ông ta?

    Mặc dù bộ hạ của ông ta vì phú quý vinh hoa đã làm trò “tiền trảm hậu tấu", mặc dù việc này không phải ý của ông ta, nhưng ông ta là người được lợi nhiều nhất từ việc này, có thể nói gì được nữa?

    Ông ta thấy người đã cho ông ta vác cái oan to đùng này rất được, thời thế loạn lạc, một đứa bé như Sài Tống Ngọc làm sao có thể quản nổi gia nghiệp này.

    Không có Triệu Khuông Dận, nhất định cũng sẽ xuất hiện một Lý Khuông Dận, Liễu Khuông Dận, người khoác áo hoàng bào là Triệu Đại cũng được coi là người ăn ở phúc đức, không giống như những người xưng đế khác, giết sạch gia tộc của hoàng đế, cũng không giống như những hoàng đế khai quốc khác chơi trò giết tất cả công thần, ông ta hậu đãi người của Sài Thị, mời rượu binh sĩ, hậu đãi những người đã lập công lớn, cho họ có thể về nhà hưởng phúc.

    Ông ta muốn trị nước, mười năm trước đánh đông dẹp tây, giờ đã trở thành Đại Tống chính trị ổn định, kinh tế phát triển, quân đội mạnh mẽ, đã vượt qua cả Nam Đường của Hậu Chu, trở thành thiên hạ thống nhất có hi vọng nhất, làm lão bách tính an cư lạc nghiệp.

    Nhưng, ông có thể thay đổi thiên hạ, có thể htay đổi con đường của hàng vạn người dân, chỉ có nỗi oan này của chính mình ông không thể thay đổi được, cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, để cho nỗi oan ấy truyền đi đến hàng nghìn, hàng vạn năm sau, để cho chân tướng thật sự của sự việc bị chìm vào dòng chảy lịch sử.

    Đế vương, cũng có nỗi bi ai của riêng mình.

    Nhưng còn tên Dương Hạo thì sao?

    Hắn ta thật sư không biết cảm ơn?

    Việc này thật sự là một vở kịch mà bộ hạ của hắn ta làm ra ư?

    Nghĩ đến những điều mình đã trải qua, Triệu Khuông Dận đột nhiên trở nên do dự.

    Nếu màn này là do một mình Dương Hạo tạo nên, thì tên này đáng chết.

    Nếu hắn ta bị oan, thì....

    Mắt Triệu Khuông Dận ánh lên, lúc thì suy nghĩ, lúc lại sờ trán, sát khí đó vẫn còn, nhưng nộ khí đã dần biến mất...

    Đêm mông lung, Dương Hạo nhẹ lướt trên xe, đi qua Chu Tước Môn, đến ngõ Tự Mạch Sảo rẽ trái, dừng lại ở một ngôi nhà hào hoa ở Bảo Khang Môn.

    Đây là trước cửa nhà của Tam Tư Phúc Sử La Công Minh.

    Tin Dương Hạo đến đã được truyền vào trong, quà tặng là một bộ tứ bảo văn phòng, một bộ bàn cờ và con cờ ngọc thạch, ngoài ra còn một ít đặc sản miền Tây.

    Tam tư sử là quan lớn nhất quản tài chính của đại tống, quản tài chính quốc gia, địa vị chỉ ở dưới Trung Thu, Xu Mật, có danh hiệu “Kế Tỉnh”, còn Tam Ti được mệnh danh là “Kế Tương”, địa vị chỉ thấp hơn tham dự chính sự, La Công Minh là Tam Ti Phó Sử, thật ra chức quyền đã rất cao rồi.

    Chức quan của Dương Hạo rất thấp, hơn nữa thái độ của triều đình với hắn ta giờ đây hơi tốt, theo lý mà nói, một vị quan lớn như vậy, muốn gặp ông ta ta có lẽ sẽ phải do dự, nhưng tất cả vượt ra ngoài dự tính của hắn, cánh cửa lớn rất nhanh đã mở ra chào đón.

    Người ra đón là con trai thứ của La Công Minh La Khắc Tiệp, La Khắc Tiệp hơn ba mươi tuổi, diện mạo giống với La Khắc Địch, chỉ là đã già dặn hơn nhiều.

    Thân phận của anh ta giống như Dương Hạo, mặc dù vẫn chưa nhập sĩ, nhưng anh ta ra đón, có thể thấy rằng La Phó Sử đã tiếp kiến với tình bạn cũ, hai người biết tên của nhau, hàn huyên một hồi, rồi La Khắc Tiệp dắt Dương Hạo vào trong hậu đường.

    Nơi ở của La Gia không lớn lắm, nhân khẩu của Đông kinh thành nhiều, nhà cửa san sát nhau, dinh cơ của La Gia nhỏ hơn nhiều đại viện của Đinh Gia, nhưng rõ ràng đã được thiết kế dưới bàn tay của cao thủ, từng cành cây ngọn cỏ, từng lối rẽ tường hào đều được thiết kế cẩn thận, sử dụng hợp lý từng mét đất, tất cả đều xây dựng thành nơi ở.

    Lúc đó trời đã muộn, Dương Hạo cũng không có tâm tư thưởng thức, hai người gia nhân đằng trước xách đèn lồng, La Khắc Tiệp và Dương Hạo vừa đi vừa nói chuyện, đi qua một đình viện, bèn đến một phòng sách rất nho nhã ở phía Tây Bắc.

    La Khắc Tiệp đứng ở hành lang phòng sách, cung kính nói: “Phụ thân, Dương Hạo đại nhân Phòng Ngự Sử Hòa Châu, Hựu Vũ Đại Phu đã đến rồi.”

    Trong phòng rất yên lặng, vang lên một âm thanh: “Mời vào”

    La Khắc Tiệp mỉm cười với Dương Hạo, rồi giơ tay nhường đường, Dương Hạo đi vào trong phòng, chỉ thấy một người già mặc áo bào đang đứng dậy từ đống thư án, Dương Hạo không kịp nhìn kỹ, vội vàng bước lên một bước, kính cẩn nói: “Vãn bối Dương Hạo, tham kiến La Công.”

    “Hiền chất không phải câu nệ lễ nghi, nào đến đây, ngồi xuống mau.”

    Dương Hạo vừa hành lễ xong, lúc này mới ngẩng đầu lên, chỉ thấy La Công mặt rất thanh tú, tinh thần sảng khoái, râu màu hoa râm, mặt rất đoan chính, hai mắt hơi lộ ra vẻ già, nhưng ánh mắt không hề thất thần.

    La Công Minh cũng đang dò xét Dương Hạo, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, trong mắt ông ta lộ ra vẻ đau thương, ông ta lại để Dương Hạo ngồi vào chỗ của khách, gọi người mau chóng đưa trà lên, La Công Minh lúc này mới thương cảm nói: “Lão phu chưa từng gặp mặt với hiền chất, nhưng đã nghe thấy tin của hiền chất từ lâu....”

    Ông ta ngừng một chút rồi nói tiếp: “Chuyện di dân Tây BẮc, hiền chất đã nói trong bản tấu, lại còn tuyên dương con trai nhỏ của ta, nó có người bạn như ngươi, lão phu thật lấy làm cảm kích.”

    Nhắc đến La Khắc Địch, hai mắt Dương Hạo cũng hơi ướt, hắn và La Khắc Địch cùng đảm nhận trọng trách, kể về việc La Khắc Địch dẫn ba trăm tử sĩ đi đánh lại ba nghìn thiết kỵ, mắt La Công Minh đã hơi ướt, rồi ông quay đi rơi hai hàng lệ.

    Nói xong việc này, sự xa cách giữa hai người đã không còn nữa, La Công Minh cũng thân mật với hắn hơn, sau đó bèn nói đến việc Dương Hạo tiếp tục dẫn quân đi đến phía tây, nói đến việc của Lô Lĩnh Châu, La Công Minh vô cùng chăm chú.

    Lần này Dương Hạo đến, chỉ là bái kiến người lớn trong nhà La Khắc Địch, để tận lễ của cháu trai.

    La Công Minh đã lừng danh thiên hạ, người này làm quan nhất định phải tránh hung, cực kỳ cẩn thận.

    Thân phận mình giờ đây vô cùng mỏng manh, ông ta không ghét bỏ, mà còn mở cửa tiếp đón, đã là một việc vô cùng quý báu, Dương Hạo không muốn làm ông ta khó xử, thăm dò chút thái độ quan gia từ phía ông ta, hoặc là để tận lễ của người bề dưới.

    Vì thế sau khi hai người nói chuyện khoảng 1 tiếng đồng hồ, Dương Hạo thấy La Công Minh đã hơi mệt, bèn đứng dậy cáo từ.

    La Công Minh thấy hắn ta cáo từ vui vẻ thế, có chút ngạc nhiên, ông nhìn Dương Hạo một cách cẩn thận, rồi lộ ra vẻ cười, đứng dậy nói: “Hiền chất đã đi đường xa mệt, vừa đến kinh thành, về sớm để nghỉ ngơi cũng được.

    Về sau người cùng làm quan với ta, thời gian ở cạnh nhau còn dài”

    Ông ta ngừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Quan gia xuất thân từ binh sĩ, rất thích những ai khí phách hào hùng, hiền chất cũng xuất thân từ binh sĩ, ở Tây Bắc, đã nhập triều, phải được quan gia ưu ái.

    Nhưng ở trong triều không thể bằng Tây Bắc, hiền chất còn trẻ, vẫn đang sục sôi khí thế, muốn đạt lên chức vị cao, khó tránh khỏi bị những kẻ tầm thường ghen ghét, từ nay về sau trên quan trường, hiền chất vẫn phải hết sức cẩn thận, làm việc gì cũng phải xem xét kỹ trong ngoài, vừa có thể vừa lòng người mà lại vừa được lòng mình.

    Như thế, mới có thể an thân lập mệnh được, ha ha.”

    Dương Hạo giật mình, hắn biết được những câu này mới là những lời quan trọng nhất, chỉ là lão hồ ly này nói thật hàm hồ, rất khó có thể nắm được ý nghĩa thật sự của câu nói ấy, hắn chỉ đành lưu nó lại trong đầu, rồi hành lễ, cáo từ một lần nữa, La Công Minh đích thân tiễn hắn ra đến cửa thư phòng, rồi lại để La Khắc Tiệp tiễn hắn ra ngoài.

    Dương Hạo ngồi trong xe, nghĩ đi nghĩ lại về những điều La Công Minh nói, nghĩ ngợi cả đường đến nơi ở của mình, vừa xuống xe, bèn có một tên thị vệ đến nói bên tai hắn vài câu, đưa cho hắn một bước mất thư.

    Dương Hạo nhận bức thư rồi về phòng, mở ra xem dưới đèn, ngay lập tức toàn thân toát mồ hôi.

    Do mạng lưới thông tin của hắn giờ chủ yếu bố trí ở khu Tây Bắc, càng về Trung Nguyên, mạng thông tin của hắn càng yếu, hơn nữa hắn đi đến đây, không thể nắm vững được tông tích cụ thể của hắn, vì thế tin tức mà “bay” mang đến, đề cập đến việc “đảo trình”, mà giờ mới đến tay hắn.

    Dương Hạo hiểu rất rõ về tâm lý của đế vương, nhưng lần này hắn đã thu thập một số lượng lớn tư liệu về mặt đối nhân xử thế của Triệu Khuông Dận, hiểu rõ tính cách của Triệu Khuông Dận hơn nhiều so với những quan chức ở Lô Lĩnh Châu.

    Kế hoạch này thật sự có thể đuổi Trình Đức Huyền đi, dù là nó có hàng trăm lỗ hổng, nhưng chính vì lỗ hổng của nó nhiều, ý đụng dao kiếm quá rõ, rất khó có thể tưởng tượng sau khi Triệu Khuông Dận biết sẽ nghĩ thế nào, không biết sẽ có cách nhìn gì về mình.

    Đối thủ này thật là lớn mạnh, không giống với Chiết Ngự Huân, không giống với Lý Quang Nghiễm, cũng không giống với những người đứng đầu của Hoành Sơn Chư Khương, giờ đây mình đang ở trong thành Khai Phong, bản thân mình là một thần tử của Đại Tống, nếu Triệu Khuông có nảy ý giết hắn, có một trăm lý do, một cách làm cho hắn chết không được sống không xong.

    Thiên tử đã muốn, thậm chí không cần hạ lệnh, sẽ có vô số người đứng lên thực hiện, bao nhiêu sát thủ sẽ rình rập trên thân người Dương Hạo.

    Ngày thứ hai, Dương Hạo rất vui, hắn không đem theo Mẫu Y Khả đi thăm thú kinh thành, hắn ru rú trong nhà cả ngày, u ám trong phòng, ngồi trước bàn nghĩ ngợi đăm chiêu, khi Mẫu Y Khả bê trà và cơm đến, chỉ thấy hắn đang nắm một tờ giấy trên bàn, viết mấy chữ, rồi lại vo vào vất đi viết lại, làm cho cả căn phòng bề bộn những giấy.

    Mẫu Y Khả không biết lão gia có chuyện gì mà phiền não đến vậy, sợ đến độ không dám thở lớn, chỉ âm thầm nhặt giấy lên, trên đó chỉ thấy mấy chứ tính tình..., tính cách..., sở thích...., hai người biết chữ mà không biết dấu ba chấm, nên ngơ ngác.

    Chạng vạng tối ngày hôm sau, Dương Hạo cuối cũng đã phấn chấn lên, trong phòng cũng không còn đồ đạc vất lung tung nữa, nhưng đèn vẫn rất muộn mới tắt, cách một cánh cửa sổ, Mục Vũ và Mẫu Y Khả đứng ở hành lang nhòm vào, chỉ thấy Dương Hạo đi đi lại lại trong phòng, thỉnh thoảng ngước đầu nhìn trăng sáng, thính thoảng cúi đầu trầm tư không nói gì, ở ngoài gió to bão tuyết, một màn trắng xóa, trong lòng hai người cũng là một màn trắng xóa, không biết lão gia rốt cuộc có chuyện gì phiền não.

    Sáng ngày thứ ba, Mẫu Y Khả không yên tâm được, sáng sớm đã đến mở cửa phòng Dương Hạo, đẩy cánh cửa ra làm nàng giật nảy mình, chỉ thấy Dương Hạo đã dậy từ lâu, không những rửa xong mặt mũi, mà con đang mặc quần áo.

    Trên giường có một đống chăn, cuộn trong chăn là một bộ triều phục.

    Vừa thấy nàng bước vào, Dương Hạo vui vẻ, vội nói: “Nguyệt Nhi, đến đây, mau đến đây giúp ta mặc triều phục, mấy thứ quần áo này thật phiền phức.”

    Mẫu Y Khả thấy lão gia đã phục hồi lại trạng thái bình thường, trong lòng chợt thấy nhẹ nhõm hẳn đi, vội vàng bước vào phòng giúp hắn mặc quần áo và chải tóc.

    Hôm nay là lần đầu tiên Dương Hạo lên điện gặp mặt vua, phải mặc quần áo long trọng nhất.

    Triều phục của hắn là màu hòng, ở trong mặc áo màu trắng, ở ngoài có một thắt lưng lớn, trên người có đeo ngọc bội, dưới chân là giày đen tất trắng.

    Tất cả quần áo của quan lại trong triều đều thế này, chức vụ cao thấp khác nhau chủ yếu phụ thuộc vào sự phối hợp quần áo để nhận biết.

    Chủ yếu là dựa vào có hay không có thiền y (trung đơn) và trên áo có những hình gì.

    Ngoài ra sự khác biệt còn ở chỗ mũ trên đầu có mấy hàng, dùng dải gì.

    Sau khi đã ăn mặc gọn gàng tươm tất, lại treo thêm cổ tròn, thắt lưng, mũ quan, hai người đều mệt đến độ đổ mồ hôi.

    Nhưng ăn mặc thế này làm người ta cảm thấy thật uy nghiêm, Dương Hạo có thể nhận ra điều ấy từ ánh mắt nhìn khác lạ của Mẫu Y Khả.

    Đồng thời trong quá trình mặc quần áo này, có thể nhận thấy quá trình đó đã tạo nên ám thị trong lòng hắn, làm hắn cảm thấy kính cẩn trước hoàng quyền và hoàng đế đang sắp phải gặp.

    Bước ra ngoài phòng, Dương Hạo mới nhận ra tối qua đã đổ một trận tuyết lớn.

    Làn không khí thanh mát từ ngoài lan tỏa vào, Dương Hạo cảm thấy tinh thần phấn chấn: “Thò đầu ra cũng là một đao, thụt đầu vào cũng là một đao, bộp bộp bộp, mở rộng lòng mình, xông lên phía trước.

    Sống thì sống chết thì chết, xem xem Triệu đại quan có thủ đoạn gì!”

    Dương Hạo ngồi lên xe, đi thẳng đến Ngự Nhai, dừng lại trước một tòa nhà tráng lệ, nói rõ thân phận của mình, rồi đi vào trong triều, ở đây, ngoài La Công Minh, Dương Hạo không quen biết một ai, lúc này cũng không tiện đến nói chuyện, chỉ đành hai tay chắp lại với nhau, mắt nhìn mũi, mũi tim, giống như một, La Công Minh cùng những người khác cười cười nói nói, thấy bộ dạng của Dương Hạo cũng rất bình tĩnh, coi như không có gì xảy ra.

    Thời khắc đến, các quan thần đến điện nghe chính sự của hoàng đế, ở trên đường chỉ gặp thú tốt, vệ trạm đứng thẳng hàng, trên các bức tường, đâu đâu cũng là những hình điêu khắc tinh xảo, mãi đến cung điện của hoàng cung.

    Bách quan đã lần lượt đến chỗ nghe tấu của hoàng thượng, đứng vào một chỗ quần áo chỉnh tề, Dương Hạo lúc này mới nhìn về phía vị quan đứng đầu.

    Hắn biết rằng những vị quan này đều là người nổi danh trong lịch sử, nhưng lúc này lại không nhận ra, cũng không biết chức vụ cụ thể của họ, nhưng người đứng đầu nhất định là Triệu Phổ, nhìn về phía đó xem rốt cuộc vị Triệu Phổ lừng lẫy trong lịch sử có dáng bộ thế nào.

    Đáng tiếc là, Triệu Phổ cũng đứng thẳng về phía hoàng đế, nên nhìn từ góc độ này cũng chỉ thấy được đằng sau mũ của ông ta, chứ không nhìn được mặt.

    “Hoàng đế bệ hạ giá đáo, bách quan tấn kiến!”

    Sau khi lời nói vang lên, tất cả các quan thần đều đứng thẳng dậy, Dương Hạo không dám chậm trễ, vuốt thẳng áo bào rồi quỳ xuống đất, đợi có người hét “vạn tuế” là cũng gân cổ hét theo.

    Giờ đây hắn là quan võ, đứng ở trong hàng lớp võ tướng, mấy võ tướng ở hai bên trái phải thấy hắn đột nhiên thấp đến nửa, đều cảm thấy rất lạ lùng, bên cạnh có một quan võ râu dài nhỏ giọng nói: “Này, lão đệ à, lần đầu tiên đi gặp quan gia phải không?”

    “Đúng vậy!”

    Dương Hạo ngẩng đầu, trong lòng còn có chút buồn bực: “Sao những người này không quỳ xuống vậy?”

    Người râu dài đó nói: “Ta còn tưởng ngươi sợ đến ngã lăn ra rồi cơ, mau đứng đậy, nếu không ngươi thất lễ trước mặt vua bây giờ.”

    “A?”

    Dương Hạo ngạc nhiên kêu lên một tiếng, sao...sao gặp hoàng đế mà lại không phải quỳ xuống ư?

    Theo lý thường mà nói, những người quan lại vừa được phong chức đều có những quan lại lễ tiết dạy dỗ cho họ cách hành xử cho đúng mực, thật ra Dương Hạo chẳng hiểu gì cả, có điều hắn cũng làm quan được kha khá rồi, hồ đồ chạy đến trước cung này, cơ bản không nghĩ đến việc đi học lễ nghĩa, nên có vị quan cũng đã bỏ qua bước này.

    Vốn dĩ những quan lại thời Tống khi lên gặp hoàng thượng còn có cả chỗ ngồi, mặc dù giờ không còn chỗ ngồi nữa nhưng cũng không phải hành lễ, cảnh tưởng chỉnh đốn trang phục quỳ rạp xuống, đó là do đời Minh Chu Nguyên Chương quy định, hơn nữa lúc đó cũng chỉ có tiểu triều là làm lễ, còn những đại triều thì lúc có lúc không, sau đó nữa thì đến đời Thanh, quỳ đã trở thành việc hết sức thông thường, hơn nữa thời gian quỳ không được ngắn, vì vậy đầu gối của các vị quan đều phải lót một tấm vải mềm.

    Lúc này Dương Hạo lại hành lễ quỳ thế này, khó tránh khỏi làm các quan khác cảm thấy nực cười.

    Sau khi Dương Hạo đã nghĩ thông lễ tiết, mặt đỏ tía tai, vội vàng đứng thẳng dậy, rất nhiều quan chức thấy vậy ôm miệng cười.

    La Công Minh đứng ở hàng ngũ quan văn, thấy Dương Hạo làm như vậy, hàng lông mày trắng hơi động đậy, trong ánh mắt lô ra nụ cười: “Đúng là Nho tử có học.”

    Lúc đó trong lòng ông ta chỉ thầm tán dương Dương Hạo, chứ không ngờ Dương Hạo làm vậy chỉ là vô tình mà thôi.

    Triệu Khuông Dận nghiêm mặt ngồi trên long sàng chờ các quan đến tấu, Dương Hạo đột nhiên làm ra trò này, ông ta nhìn thấy rất rõ ràng từ trên long sàng, vừa thấy cảnh đó, miệng ông ta cũng động đậy một chút.

    Chỉ là lúc đó khoảng cách khá xa, ấn tượng trước kia cũng không rõ lắm, ông ta vẫn chưa nhớ ra viên quan không hiểu phép tắc này là ai.

    Dương Hạo bò dậy, cùng làm lễ với bách quan, hô ba lần vạn tuế, lúc này mới trở về hàng đứng ngay ngắn, Trương Đức Quân nhìn vào bản danh sách quan viên từ Ngọ Môn gửi đến có chú thích hôm nay một quan viên mới đến, mấy người này phải ưu tiên xử lý trước, bèn bước lên trước một bước, cao giọng nói: “Quan tân nhiệm Hòa Châu Phòng Ngự Sử Dương Hạo về kinh gặp mặt hoàng đế, lên trước kiến giá, đội ơn hoàng thượng.”

    Dương Hạo vội vàng đứng ra ngoài, những viên quan hai bên trái phải vừa nhìn thấy đã nói: “Ồ, không ngờ là một người trẻ thế này!”

    Dương Hạo làm lễ trước long sàng, rồi cao giọng nói: “Thần Dương Hạo....phụng chỉ hồi kinh, khấu tạ thiên ân.”

    Lúc này, hắn đáng lẽ hắn phải quỳ xuống rồi, nhưng khi miệng Dương Hạo nói câu “Khấu tạ thiên ân”, hắn lại chỉ đứng mà khom vai, không quỳ xuống.

    Những quan văn võ hai bên nhìn thấy, rất nhiều người quay đầu đi cười, sợ rằng cứ nhìn hắn thì sẽ cười thành tiếng mất.

    Triệu Khuông Dận vốn nghe nói là hắn ta, ngay lập tức mắt trợn tròn lên, nhưng khi thấy hắn lúc không cần quỳ lại quỳ, lúc cần quỳ lại không quỳ, hình như không hiểu chút lễ nghi nào cả, nên dở khóc dở cười, ông ta ngẩn người ra một lúc rồi xua tay ngụ ý ngăn Trương Đức Quân đang định trách móc, dịu giọng nói: “Dương Hạo, Trẫm đã thân chinh ngự giá đến Hán, di rời năm trăm lão bách tính của Hán, để tiêu hủy cái gốc rễ của Hán đi.

    Ngươi không phụ lòng tin của Trẫm, làm cho năm vạn dân tử này có cuộc sống ấm no, Trẫm cũng yên lòng.

    Sau khi Lô Lĩnh được xây dựng lên, tăng cường sức lực, mở cửa xây dựng tri phủ, là công lớn.

    Trẫm phong người làm Hòa Châu Phòng Ngự Sử kiêm Hựu Võ đại phu, mong rằng về sau ngươi vẫn cố gắng như trước kia, tận tâm tận lực.”

    Dương Hạo vừa nghe lời nói đó, vô cùng cảm kích, hắn khom lưng, chắp tay lớn tiếng nói: “Đa tạ hoàng thượng, thần xuất thân áo vải, cày cấy ở Phách Châu, hiến tính mạng mình cho Tây Bắc, không mong được ghi danh trong triều đình.

    Quan gia không khinh bỏ thần chỉ là loại thường dân, mà còn cho thần trọng trách đi di dân, thật là cảm kích....”

    Trò linh tinh gì đây chứ?

    Mắt Triệu Khuông Dận càng ngày càng mở lớn, đột nhiên nghĩ đến những con chữ gà bới của hắn trong bản tấu lúc đầu, giờ lại nghe hắn đọc lại “Xuất Sư Biểu”, nộ khí và sát khí đã ngay lập tức hóa thành tiếng cười lớn, lập tức ôm bụng cười ngặt nghẽo, rồi nhìn lại những viên quan trái phải, ai nấy đã cười nghiêng ngả cả rồi, liền nói:

    “Ngay cả ‘Xuất Sư Biểu’ mà cũng dám ngại, thật là không biết thì không sợ!”

    Chương 237: Tái diện quân

    Ra tháng giêng, bước đi của mùa xuân mỗi ngày một gần, núi non xanh mướt, nước sông dâng lên, vạn vật như bừng tỉnh sau một cơn ngủ say, trăm hoa đua nở, gió nhẹ thổi qua không chút lạnh, những nhành tơ liễu đung đưa theo gió, khiến người ta phiền não vô cùng.

    Cơ cấu chính trị khổng lồ hoạt động, bắt đầu chuẩn bị tiến hành thảo phạt Nam Hán, Dương Hạo đã dần dần nhạt trong đề tài câu chuyện sau mỗi bữa cơm trà của mọi người.

    Tây thành Khai Phong, Cấm quân đại doanh.

    Nha môn phòng ngự nghiêm ngặt, áo giáp của sĩ tốt sáng lấp lánh, nhìn không chớp mắt, một loạt sĩ tốt đứng thẳng như một đường thẳng, giống như tường đồng vách đá.

    Có rất nhiều tướng lĩnh mặc áo giáp đội mũ vây quanh một người mặc áo bào rộng, đầu đội mũ mềm đi từ trong nha môn đi ra.

    Người này khoảng bốn mươi tuổi, dáng người rắn chắc, tai to mặt lớn, da ngăm ngăm đen, lông mày rậm trên đôi mắt uy nghi lẫm liệt, hắn luôn dương dương tự đắc, song vào lúc này hắn vô cùng vui vẻ, cười cười nói nói với các tướng lĩnh hai bên, không ai khác chính là Quan Gia Đại Tống Triệu Khuông Dận.

    Trước quân doanh có một cỗ xe ngựa dừng lại, không có cờ, xe ngựa cũng không có gì đánh dấu, thoạt nhìn giống như cỗ xe ngựa bình thường của hộ gia đình giàu có, nhưng lại có những người đàn ông vạm vỡ bảo vệ xung quanh xe ngựa, họ không phải người mà những hộ gia đình bình thường dùng, những người đàn ông này khá giống nhau, song không phải là dáng dấp họ, mà là phong độ của họ.

    Những người đàn ôngdựa theo tiêu chuẩn hiện giờ thì mỗi người đều cao khoảng một mét chín, khôi ngô cao lớn, vô cùng phong độ.

    Hai người đàn ông đứng ở hai bên càng xe là hai người khổng lồ cao cỡ hai thước, thân hình cao lớn, cơ thể rắn chắc, đeo chặt chiếc đai đen.

    Triệu Khuông Dận thong thả đi tới, dừng chân cười nói:

    “Được rồi, không cần tiễn nữa.

    Lão Đảng à!”

    “Có thần”.

    Một người mặc áo giáp sắt tiến lên một bước, cúi người chắp tay, tiếng lá sắt kêu leng keng, thực là một tướng quân uy phong.

    Triệu Khuông Dận cười nói: “Quân đội luyện tập của ngươi rất tốt, ta vô cùng hài lòng, song không được lơ là binh khí mà binh tốt dùng.

    Mới vừa rồi tập luyện võ nghệ, mười cái thì có đến ba bốn cái là không dùng được, một khi lâm trận thì dùng thế nào đây?

    Đây không phải là những binh khí khó làm, chúng ta hoàn toàn có thể tự chế tạo được, cho nên mới ủy thác cho ngươi bảo quân thợ đi làm, ngươi có thể tăng cường giám sát quân thợ rèn chứ?”

    Vị Lão Đảng đó chính là mã bộ quân đô chỉ huy sứ Đảng Tiến, khuôn mặt đỏ đen tim tím, cười ha ha nói: “Vâng…thần…thần biết rồi ạ”.

    Triệu Khuông Dận thấy yêu bộ dạng lúng túng của hắn, lại cười hỏi: “Lão Đảng à, giờ đã là tiết xuân ấm áp, trăm hoa đua nở, chuẩn bị thêm mấy ngày nữa thì phát binh chinh phạt Nam Hán rồi, trong doanh này ngươi có bao nhiêu binh rồi?

    Có chỗ trống nào không?

    Binh khí trang bị là gì?

    Có thiếu sót gì không, chắc ngươi cũng hiểu?”

    “Ách…”

    Đảng Tiến nhìn xung quanh, hai mắt trợn tròn, đứng trước mặt Quan Gia, đám phụ tá thuộc hạ của hắn không dám thì thầm với hắn, khiến hắn quýnh lên, mặt mũi mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt đen của hắn méo xệch, im lặng khá lâu không nói được lời nào.

    Bên cạnh Triệu Khuông Dận còn có những văn võ trọng thần như Triệu Phổ, Phan Mỹ, Tào Bân…, thấy tướng quân Đảng Tiến xưa nay lâm trận dũng mãnh, chỉ tiến chứ không lùi có bộ dạng khó xử, họ đều che miệng cười trộm.

    Hơn nữa lại không có ai tiến lên phía trước giúp hắn giải vây, Đảng Tiến dù dụng binh đánh giặc giỏi, song đó chỉ là bản lĩnh chiến trường được tôi luyện.

    Hắn một chữ bẻ đôi cũng không biết, việc trị quân, quản lý lương thảo, khí giới ngày thường lại không làm, hỏi hắn những việc này l làm khó cho hắn.

    Các quan văn võ đều chê cười hắn là một loại đầu to óc bằng quả nho, song chỉ có phó chỉ huy sứ kiêu hùng Hô Diên Tán là thân với hắn nhất, thấy vị tướng quân ngậm tăm, Hô Diên Tán bèn giúp hắn giải vây.

    Hắn nhìn xung quanh không ai chú ý, bèn chỉ chỉ vào bụng mình.

    Đảng Tiến đang lo lắng, đôi mắt trâu của hắn nhìn xung quanh, bỗng nhiên nhìn thấy vị cứu tinh, thấy động tác của Hô Diên Tán như vậy, đột nhiên liền sờ vào đai lưng, sờ phải tấm gỗ, tấm gỗ này dùng để nhớ vài việc quan trọng cấp bách, tương đương với tác dụng của đệ bản mà triều thần sử dụng, nó cũng là bản ghi nhớ.

    Triệu Khuông Dận xuất thân từ quân đội, không muốn cả ngày ở trong Cấm cung, thỉnh thoảng lại đi ra ngoài xem xét tình hình, quân doanh là nơi mà hắn thích đến nhất.

    Tướng lĩnh cấm quân phần lớn đều không biết chữ.

    Họ đề phòng Quan Gia hỏi, đều chuẩn bị một bản ghi nhớ những số liệu mấu chốt.

    Đảng Tiến nhìn thấy Hô Diên Tán mách nước như vậy, song vấn đề là chữ mà các tướng lĩnh biết thì rất ít.

    Hắn lại là loại một chữ bẻ đôi cũng không biết, những con số mà các phụ tá giúp hắn ghi lại, hắn cũng chỉ có thể giương mắt nhìn…

    Triệu Khuông Dận lại cười nói: “Làm sao, mang lại đây”.

    Đảng Tiến cắn răng cắn lợi, trừng mắt hằn học nhìn tấm bản như kẻ thù giết cha mình.

    Hắn nhìn một lúc lâu, một chữ vẫn không thể đọc ra nổi, đành đem tấm bản đó lên cho Triệu Khuông Dận, cao giọng nói:

    “Số binh của thần, đều đã viết ở đây, mời Quan Gia xem, chữ như gà bới thế này, thần nhìn không ra”.

    Triệu Khuông Dận vốn có ý trêu hắn, nghe thấy những lời này không chịu nổi cười to.

    Đám người Triệu Phổ, Tào Bân cũng cười ầm lên, Đảng Tiến mặt đỏ tía tai, xấu hổ vô cùng.

    Triệu Khuông Dận đập tay vào ngực cười nói: “Cái thằng nhãi này cũng biết xấu hổ là gì sao, ha ha, ha ha ha, lâu lâu không làm khó ngươi… thôi thôi, mấy việc này ngươi có thể giao cho các phó tá làm cũng được, nhưng điều độ hành quân, xông vào trận địa, ngươi không thể lơ là được đâu đấy”.

    Triệu Khuông Dận vẻ mặt tươi cười nói xong, xua xua tay xoay người lên xe, Đảng Tiến khom người lớn tiếng nói: “Thần Đảng Tiến cung tiễn Quan Gia”.

    Xe Triệu Khuông Dận chuyển bánh, các quan lại còn lại cũng lên kiệu, đoàn xe vừa đi, Đảng Tiến liền thẳng lưng dậy, quay sang bên cạnh hung hăng đá một cú vào phụ tá, tức giận mắng cho một trận:

    “Nuôi các ngươi cũng chẳng có tác dụng gì cả, thấy ta khó xử, sao lại không nhắc một câu nào hả?”

    Đảng Tiến xưa nay là người hiền lành, thuộc hạ vốn không sợ hắn, hắn không mắng còn may, khi mắng xong rồi, thì các tướng lĩnh, phụ tá đều không chịu nổi cười ầm lên, Đảng Tiến tức giận mặt mày đỏ sẫm như hoa mào gà.

    Đảng Tiến lớn tiếng, đến Triệu Khuông Dận ngồi trong xe vẫn còn nghe rõ, lắc đầu cười, nói: “Cái tên này, cương trực, đáng yêu thật”.

    Nói đến đây, mắt Triệu Khuông Dận nhắm lại, nghĩ đến Dương Hạo, tay gõ nhẹ vào chiếc kỷ trà trong xe, hắn ngẩng đầu hỏi: “Thế Dương Hạo, giờ làm gì vậy hả?”

    Trong mấy thị phó đi theo,Cố Nhã Ly lên tiếng đáp: “Quan Gia, Dương Hạo giờ mỗi ngày đều an phận ở các quán xa, sau khi ra tháng giêng hắn thu xếp mua một cái nhà không nhỏ tí nào, lại còn giao phó cho mẹ mìn mua ca kỹ nữ về nữa, hầu gái và gia quyến.

    Vì vài việc này mà hắn bận suốt, hai ngày nay mới nhàn nhã được một chút, hôm qua đi dạo ở chùa Đại Tướng Quốc”.

    “Ồ…”

    Triệu Khuông Dận khẽ lên tiếng.

    Cố Nhã Ly nhìn sắc mặt của hắn, lại nhỏ giọng nói:“Quan Gia, nô tì được quan gia sai đi Lô Lĩnh Châu.

    Nô tì tưởng rằng, quan sứ ở Lô Lĩnh Châu sở dĩ đều trung thành với Dương Hạo, hắn nói gì thì nghe nấy, là vì họ được Dương Hạo ủy nhiệm, vài người này lấy tiền đồ của mình dựa vào Dương Hạo.

    Quan Gia hậu đãi bọn họ, bọn họ tự nhiên hướng triều đình.

    Hơn nữa, Dương Hạo rời cương vị này, lâu dần, tầm ảnh hưởng sẽ suy giảm đi.

    Khi Lô Lĩnh xây dựng châu ở giữa các thế lực, tạp hồ xâm lược, nhiệm vụ chính đầu tiên là thành lập quân đội, mở rộng quân bị, hơn nữa phải làm cho dân chúng Lô Lĩnh giàu có, nào có chuyện không cần bạc, hắn tiêu một đống tiền của vào xây châu phủ nha môn nguy nga tráng lệ.

    Tuy nói Dương Hạo ở tây bắc kết giao với thế lực Chiết gia, lại dựa Hồ trị Hồ, tấn công tiểu bộ lạc người Khương Hoành Sơn, cho thấy người này có trí mà thiếu nhận thức, vui mừng quá lớn.

    Hắn vốn xuất thân hàn vi, không biết đến phú quý.

    Giờ ở lại chốn Khai Phong phồn hoa này, có nhiều gái đẹp, vinh hoa phú quý, bản tính chưa từng có dã tâm, cũng dần dần mất đi”.

    “Ừ!”

    Triệu Khuông Dận vẫn không đưa ra ý kiến gì, ngồi tựa vào ghế, nhắm mắt, Cố Nhã Ly thấy vậy, liền ngậm miệng lại không nói gì thêm nữa.

    Ngày đó Kim Lê đọc diễn văn trên điện Dương Hạo chẳng ra gì, giọng nói lại còn âm vang, vô cùng nghiêm túc, khiến các văn võ bá quan đều phì cười, Triệu Khuông Dận cũng không kiềm chế được, cười đau cả bụng.

    Song tuy nói thái độ của hắn đối với Dương Hạo có thay đổi, sau khi nghe báo cáo là để Dương Hạo lại, gọi đến Văn Đức điện, đưa tấu biểu của Lô Lĩnh tri phủ cho xem.

    Dương Hạo nhìn thấy thì mặt mũi biến sắc, không phủ nhận có liên quan đến mình, cũng không tìm mọi cách đùn đẩy trách nhiệm, chỉ khấu đầu tạ tội.

    Chính hắn bị giữ lại và đưa đến điện Văn Đức.

    Triệu Khuông Dận cũng đã lạnh nhạt nhìn hắn, dò xét hắn.

    Khi lệnh cho hắn ở lại, hắn vô cùng vui mừng, đến khi đọc được một nửa thì mặt hắn biến sắc.

    Hắn không biện bạch gì cho bản thân mình, điều đó phù hợp với tính cách của hắn, lúc đầu trên tấu biểu của hắn, đẩy công lao cho đám ba người La Khắc Địch, Hách Long Thành, Lưu Hải, ngay cả Trình Đức Huyền không hợp với hắn sao hắn không nói, chính bởi vì hắn là người trọng nghĩa.

    Nếu hắn có ý đồ gì thì không thể phản ứng như vậy.

    Nghĩ đến đây, liên tưởng đến oan uổng hắn tự chịu, Triệu Khuông Dận không khỏi dao động chút ít.

    Hắn nói trấn an một phen, nói thẳng rằng mình tín nhiệm hắn, tin tưởng không phải hắn trù tính việc nhỏ này, khiến hắn yên tâm ở tại kinh thành, xây nhà, mua hầu gái, ca kỹ nữ qua ngày.

    Tuy chưa vì việc này mà giận cá chém thớt hắn, lại bảo hắn từ giờ ở Khai Phong lâu dài, làm một viên quan an nhàn, không quyền mà vẫn có bổng lộc.

    Triệu Khuông Dận tự an ủi mình, và hắn cũng có mục tiêu của hắn, nếu như cần, hắn sẽ không tự tiện động sinh sát.

    Nắm chính quyền, thực không dễ, hắn chinh chiến khắp nơi, trong mấy năm đã diệt được Kinh Hồ, Hậu Thục, xâm chiếm sang lãnh thổ to lớn Bắc Hán, những nơi này không phải dụng binh đánh, mà vẫn cắm được cờ Đại Tống vào đầu thành, và nó đương nhiên thuộc về lãnh thổ của quốc gia, chính là do chinh phục được lòng dân, quán triệt thể chế thống trị.

    Nhiều chuyện không phải dùng vũ lực có thể giải quyết được.

    Giờ dụng binh xâm chiếm Nam Hán, khu tây bắc thực sự không nên tái sinh sự cố, để Dương Hạo ở kinh thành.

    Còn về Dương Hạo cuối cùng có dã tâm hay không, hắn cũng không quan tâm đến nữa.

    Sau khi Dương Hạo đi, hắn liều gọi đến, vị trí Vũ Đức Tư làm quan, tự mình căn dặn, lệnh hắn phái vài tên thân tín kín đáo điều tra động tĩnh của Dương Hạo.

    Sáng sớm ngày thứ hai, một gã người hầu thân cận lặng lẽ rời đi kinh thành đi hướng tây bắc, mấy tên Vũ Đắc Tư, thân tín lập tức âm thầm phối hợp, khi đợi người mang tin tức đến Bạch Sa trấn, một tên binh, cho thuốc mê vào rượu, nhân cơ hội đó ăn cắp và sao chép thư từ của hắn sao lại, thư gốc vẫn do hắn cầm, rồi chuyển thư kia về kinh thành.

    Thư của Dương Hạo chữ nghĩa như gà bới, chọn lọc từ ngữ không gãy gọn.

    Có hai bức thư, khác nhau ở chỗ một bức viết cho Lô Lĩnh Châu đoàn luyện phó sứ Kha Trấn Ác và bức thư kia là viết cho một cô gái họ Đường.

    Thư cho Kha Đoàn Luyện, Dương Hạo nói mình vào kinh thành nhận ưu đãi của Quan Gia, phong cảnh vô cùng đẹp, và nói từ nay sẽ ở kinh thành lâu dài, sau này sẽ được Quan Gia trọng dụng, thực là cơ hội khó có được, từ nay về sau yên tâm làm việc.

    Ít ngày nữa Quan Gia sẽ phái tân đoàn luyện sứ đi điều động binh, gọi họ cùng phối hợp, chớ nên tham quyền, lợi ích mà xảo trá, tránh để người ngoài hiểu lầm mình.

    Bức thư viết cho cô gái họ Đường, viết quan lại nhìn Lô Lĩnh Châu ánh mắt ngu ngốc, thiển cận như ếch ngồi đáy giếng, kế sách thô bỉ như vậy xa lánh Trình Đức Huyền, suýt nữa hại người hại cả mình.

    Hắn còn kèm theo vài lời oán trách, còn xen lẫn với mấy câu nói nhà quê.

    Phía sau hắn viết về một tình yêu có tương lai, còn chép mấy câu thơ tình trong thơ Đường vào, khiến Triệu Khuông Dận không cười không được.

    Cuối thư lại nói giờ tuy ở kinh thành, vị trí chưa định, gia đình chưa yên, trong lòng sợ hãi phân vân, sau khi an cư lạc nghiệp thì sẽ trở về tây bắc đến nhà nàng cầu thân, đón nàng vào kinh thành hôn.

    Xem xong hai bức thư, sự nghi ngờ của Triệu Quan Gia đối với Dương Hạo là một chuỗi dài lê thê.

    Nói ra, hắn rất tán thưởng Dương Hạo, người này có thể bao vây chặn đường thiết kỵ Khiết Đan, dẫn ba nghìn binh, dẫn năm vạn dân bình yên mang đến tây bắc, thực có tài cán chân chính.

    Cần biết, một mình mang năm vạn dân thường khó khăn vô cùng so với hơn ba nghìn sĩ binh.

    Nếu là một viên danh tướng, thống lĩnh ba nghìn binh sĩ sát nhập thảo nguyên, trong mười vạn đội quân tinh nhuệ thì vô cùng đơn giản, nhưng người có thể dẫn năm vạn già yếu phụ nữ và trẻ em, làm được việc đó lác đác không có mấy ai.

    Dương Hạo có thể làm những việc mà người khác không thể làm, trong những tháng ngày khó khăn hắn vẫn dẫn binh trở về kịp thời, có thể hãm chân Khiết Đan, cũng đủ để chứng minh hắn là người có gan có mưu.

    Sau khi bình yên đến tây bắc, Dương Hạo trong tấu biểu của đặc biệt được tán thưởng.

    Dương Hạo người này vô tài học mà có tài cán, đặt hắn trong văn quan thì võ công xuất chúng, đặt trong hàng võ tướng thì văn tài lại xuất chúng, đặc biệt người này tính tình cương trực được mọi người yêu thích, thực không phải là một nhân tài dễ có.

    Không ngờ lúc này Trình Đức Huyền mặt xám mày trở về kinh thành ở bên hai thế lực Chiết Lân một năm, đi tây bắc, giờ lại về Khai Phong, vẫn làm khai phong phủ áp nha quan.

    Triệu Quang Nghĩa mang theo vị áp nha quan xui xẻo đi gặp Quan Gia, trước mặt Quan Gia, chính mồm Trình Đức Huyền thuật lại tấu biểu tương đối cụ thể.

    Triệu Khuông Dận lại là có tình có lý, trong lòng hoài nghi, địa vị của Dương Hạo trong tâm hắn lập tức đã thay đổi…

    Mấy ngày nay Dương Hạo không có hành động gì, dường như đều bị hắn quên.

    Đang nghĩ đến đây, thì nghe ngoài xe vọng lại một tiếng thét kinh hãi, Triệu Khuông Dận chau mày, Cố Nhã Ly lập tức xoay người đi ra ngoài, một lúc sau, Cố Nhã Ly quay về xe, hoang mang bẩm báo:

    “Quan Gia, trong thành bị cháy rồi, khói lửa mù mịt, xem ra đám cháy ở chỗ khu nhà ở”.

    Triệu Khuông Dận vừa nghe xong tin này, mặt biến sắc, vội vàng chạy ra khỏi khoang xe, nhìn về phía đầu thành Khai Phong, chỉ nhìn thấy khói đặc đen cuồn cuộn, không khỏi kinh hãi nói:

    “Vào thành, vào thành ngay”.

    Lập tức quất roi thúc ngựa đi nhanh hơn, bay nhanh về phía thành.

    Đám cháy thực sự là không nhỏ.

    Dân số thành Khai Phong rất đông, trừ những con đường chủ đạo, là những ngõ ngách, hai bên đường là nhà của những nhà giàu: Biệt thự Tinh La, Phòng vô quảng hạng, Thị bất thông kỵ.

    Mấy năm nay Đại Tống mở rộng đất đai, chiếm được một vài quốc gia, quân vương của những quốc gia đó giờ đang định cư Khai Phong, người thì mang theo phi tần, người thi di chuyển cả nhà, Triệu Khuông Dận khoan dung độ lượng, rất ưu đãi với họ, cho phép bọn họ mua nhà rầm rộ, xây dựng đủ mọi loại phòng xá lầu các, khiến kiến trúc của Khai Phong càng thêm dày đặc.

    Hơn nữa Triệu Khuông Dận lại còn cổ vũ các quan lại mua đất xây dựng nhà cửa, chế độ nhân sinh, cho nên dân đến các quan từ chức ở ẩn, rất nhiều tài sản do làm quan mà có cũng không tiếc tiền của xây dựng nhà cửa cấp cao, khi sống thì chính mình hưởng thụ, khi mình chết đi thì để cho con cháu, vì vậy các công trình kiến trúc được xây ngày càng nhiều ở Khai Phong, kiến trúc nhiều đến nỗi từ trước đến giờ chưa từng có.

    Lại thêm lúc này Phật Đạo thịnh hành, đền chùa, đạo quan khắp nơi, cả ngày hương khói không ngừng, tín đồ ngày càng nhiều, ở nhà cũng thường thắp hương bái Phật, vô ý một cái, lửa cháy là chuyện thường.

    Lúc này kết cấu của nhà cửa đều theo một kiểu, kiểu toàn đá không lưu hành nữa, nên một khi cháy thì sẽ tạo nên tổn thất vô cùng lớn.

    Trước đó, thành Khai Phong đã nhiều lần cháy hụt, thời điểm nghiêm trọng nhất chính là lúc mọi nhà nổi lửa, chính là trong hoàng cung cũng nổi lửa quá cung điện, Triệu Khuông Dận biết rõ sự lợi hại của ngọn lửa, thấy như vậy song cũng không ngờ có ngày hôm nay.

    Xe của hắn phi thẳng vào trong thành, vội vàng đi qua cầu Kim Lương thì thấy khói lửa đã nghi ngút đến tận trời, khói đen cuồn cuộn, hơi nóng đập vào mặt, vô số dân chúng kêu khóc thê thảm, xa xa nhìn lại, giống như kiến song lúc này cũng không phân biệt rõ, vì kiến trúc dày đặc, dân cư xung quanh và nhà sít lại với nhau, đứng trên đỉnh nhà như bước một bước thì có thể bước qua nhà khác, đám lửa bị gió thổi tới, lửa cháy càng mạnh và lan sang xung quanh, giờ khói lửa đã luồn lách vào trong những ngõ nhỏ, và chuẩn bị tư thể tiếp tục lan tràn ra xung quanh.

    Thấy tình hình hỏa hoạn nghiêm trọng như vậy, Triệu Khuông Dận ngẩn người, lập tức dặn dò:

    “Mau, mau truyền ý chỉ, lệnh Đảng Tiến điều cấm quân vào thành dập lửa!”.

    Phái người đi điều binh, Triệu Khuông Dận nhảy xuống xe đi về phía trước, sợ Quan Gia gặp nguy hiểm, một tên vạm vỡ lập tức đi theo bảo vệ hắn, đi được không xa lắm, dân chúng chạy toán loạn ngăn trở đường đi của hắn, chỉ thấy dân tráng trên đường đang đi lấy nước, chạy qua chạy lại, hò hét om sòm

    “Có gì thì dùng nấy, mau mau dập lửa đi.

    Người nhàn rỗi thì mau tránh ra, đừng có gây trở ngại cho việc dập lửa”.

    Một tên vô lại đấy chiếc xe nhỏ, khó khăn lắm mới đến được cái giếng cạnh sông, khuôn mặt tươi cười hướng Na Phường Chính hỏi:

    “Phường Chính, ngươi mau mau nói, dùng nước nóng hay dùng nước lạnh, dùng nước ngọt hay dùng nước đắng để dập lửa đây?”

    Na Phường Chính giận giơ chân, thổi râu, trừng mắt nói: “Mạc Đạo Bắc, đám cháy vô tình, lửa cháy không nương tay chút nào, sao ngươi còn chặn đường, còn không mau tránh ra?”

    Tên vô lại kia trợn mắt, dứt khoát để xe nhỏ dừng lại, ngồi xuống phía càng xe, cười nhạt nói: “Bảo ta nhường đường thì dễ thôi, nói vài câu dễ nghe đi”.

    Dân chúng xung quanh tức giận nói: “Lật đổ cái xe của hắn đi!”

    “Ai dám?”

    Mạc Đạo Bắc trừng mắt, nhìn xung quanh, dân chúng im bặt không nói gì.

    Triệu Khuông Dận tức giận , hắn nghiến chặt răng, căm giận mà nói: “Đi, bắt hắn đem đi chém cho ta!”

    Hai người đàn ông vạm vỡ lập tức xông đến tên vô lại đó, hai thị vệ cấm quân cũng nghe mệnh lệnh từ Quan Gia.

    Dù đây không phải là đầu đường xó chợ.

    Tên vô lại đó dang diễu võ dương oai, hai người đàn ông ra một đòn, giống như diều hâu xách con chim nhỏ, xóc hắn lên vai rồi quăng hắn xuống “Rầm” một tiếng, người đó rơi xuống mặt đất.

    Còn không đợi tên vô lại ra giọng mắng chửi, một thị vệ bèn rút đao lao đến, lưỡi đao sáng loáng vung lên, một cái đầu rơi lăn lóc, đầu người lăn trên mặt đất còn nhe răng há mồm, máu ở cổ phun ra cao hơn hai thước, dân chúng xung quanh tuy hận cái tên vô lại táng tận lương tâm ấy, nhưng khi nhìn thấy cảnh giết người như vậy, sợ tới mức mặt cắt không còn hột máu.

    Triệu Khuông Dận thấy những người đàn ông gánh nước cũng sửng sốt, khi hắn đang muốn thúc giục bọn họ mau mau hắt nước dập lửa, không ngờ âm thanh gần đó lặng xuống, xa xa một giọng nói truyền vào tai hắn.

    “Bà con, lửa cháy lớn như vậy, hắt nước vào cũng không ăn thua gì, không thể dập lửa như vậy được, phải dỡ nhà xung quanh, dỡ nhà đi.

    Mau dỡ nhà đi, nếu không thì, đám cháy sẽ thiêu trụi toàn bộ mọi thứ”.

    Triệu Khuông Dận nghe thấy những lời đó đột nhiên bừng tỉnh.

    Ta thực là một cái đầu ngốc nghếch, sao lại còn phải dập lửa, lửa cháy thế này còn muốn dập sao?

    Việc cấp bách, mau chóng chặn tuyến lửa lại, chớ để đám cháy tiếp tục lan ra, tạo thành tổn thất nặng nề mới đúng.

    Hắn vội vàng chạy về phía trước, thì nhìn thấy căn nhà phía trước có rất nhiều người cầm thùng nước còn đang hắt nước, có một người chạy qua chạy lại, không ngừng hô hào nên dỡ nhà cửa xung quanh xuống, đáng tiếc lại không có ai để ý tới hắn.

    Chỉ cần lửa còn chưa cháy đến nhà mình, thì ai chả ôm hy vọng?

    Dỡ nhà mình xuống làm gì?

    Không liều mạng mới là lạ, hơn nữa, người chỉ huy tổ chức cứu hỏa chính là Phường Chính.

    Thì ai dám gánh trách nhiệm này?

    Nhưng lại không một ai chú ý đến hắn.

    Triệu Khuông Dận trầm giọng nói: “Triệu Phổ, ngươi đi gọi Na Phường Chính lại đây, nói rõ thân thế của ngươi, bảo hắn lệnh cho người dỡ các nhà xung quanh đám cháy xuống đi”

    “Tuân chỉ!”

    Triệu Phổ lập tức cất bước về phía trước, Triệu Khuông Dận lại nhìn người đó, khen ngợi:

    “Người này cũng có chút kiến thức đấy”.

    Người đó hét khàn cả giọng, chạy đi chạy lại một hồi, dừng lại thở gấp, lau mồ hôi trên mặt, năm ngón tay đen xì hằn lên má của hắn.

    Hắn nhìn về phía đám cháy, tiếc thở dài “Thành Khai Phong không những nhà cửa dày đặc, mà lại còn không dùng đá và gốm sứ xây dựng, lại còn dùng loại kiến trúc tận dụng tre gỗ, một khi lửa cháy, không biết bao nhiêu gia đình sẽ bị tổn thất….”

    Triệu Khuông Dận lúc này mới nhìn rõ mặt hắn, không khỏi kinh ngạc kêu lên: “Dương Hạo!”

    Chương 238: Diễm ngộ

    Triệu Phổ là tể tướng, chức vụ khá cao, lúc này trực tiếp xuất hiện nhưng không thể hạ lệnh cho dân chúng được, vì không có ai nhận ra hắn, dù hắn có đi tìm Na Phường Chính, thì Na Phường Chính cũng không nhận ra hắn, nên không dám tuân lệnh lung tung.

    May mà một vị quân tuần phán quan của tả quân tuần viện phủ Khai Phong đưa người đi qua nơi lửa cháy mạnh đến tận trời này.

    Thấy tình hình như vậy chạy một mạch lại, hắn lại nhận ra Triệu tướng công, đến lúc này mới thay Triệu Phổ giải vây.

    Triệu Phổ giờ ở Đại Tống là chức gì?

    Mệnh lệnh mà Hoàng Đế ban cho chỉ cần ra khỏi quan môn, cho dù lớn nhỏ đều là thánh chỉ, nhưng không qua nhị phủ đóng dấu thì vô hiệu, mà lệnh Triệu Phổ nói không phải là thánh chỉ, mà là quân dụ của tể tướng đại nhân, chỉ cần hắn viết ra, thì lúc nào cũng đều có thể truyền lệnh, không ai là không tuân lệnh, thậm chí còn nhanh và có hiệu quả hơn cả thánh chỉ.

    Trong tâm của dân chúng của thành Khai Phong, Đương kim Triệu tướng công và nam nha trực quản Khai phủ Triệu đại nhân, tầm ảnh hưởng còn mạnh hơn cả Quan Gia, Na Phường Chính vừa nghe thấy người phía trước này là Triệu tướng quân đương triều, vội khấu đầu và hiệu triệu dân chúng dỡ nhà ở dập lửa.

    Có Triệu tướng công chịu trách nhiệm, nên không ai dám chần chừ nữa, xô chậu, dây thừng gậy gộc, tất cả những thứ có thể dùng thì đều tận dụng hết, không đợi Đảng Tiến dẫn cấm quân doanh trung đại nhân người ngựa đến.

    Lúc này tốc độ dỡ nhà nhanh chưa từng thấy.

    Điểm thuận tiện của những căn nhà được dựng bằng tre gỗ chính là đây.

    Muốn đốt thì cũng dễ, muốn dỡ bỏ thì cũng dễ, binh sĩ, dân chúng mỗi người một tay một chân, rất nhanh đã cách ly được khu xung quanh đám lửa, đám cháy này cuối cùng cũng có thể khống chế được.

    Còn về chỗ lửa cháy, sớm đã đổ nước vào để dập, căn nhà bị cháy khiến mọi người đều khẩn trương cứu những người trong đó ra, cố gắng lấy lại một số đồ châu báu, còn những cái khác thì kệ cho lửa thiêu vậy.

    Trước mắt tình hình hỏa hoạn đã được khống chế, Dương Hạo mới rời khỏi hiện trường bị cháy, người đầy mồ hôi, người bụi mù ngồi ở một tảng đá lớn dưới gốc cây.

    Mấy ngày nay, hắn giấu kín chuyện gì đó rất khó hiểu, an phận sống qua ngày, trong lòng hắn hiểu rõ, Quan Gia vì “Sự kiện đổ Trình” đã nghi ngờ hắn, sự nghi ngờ này chưa chắc sẽ hắn khéo léo mà tiêu trừ.

    Hắn ở trong triều không có ai, La Công Minh ngay cả có lòng giúp hắn, cũng chỉ có thể tìm lúc thích hợp mới giúp đỡ, mà nam nha Triệu Quang Nghĩa thì lại hoàn toàn không có loại kiêng kỵ này.

    Con người hắn bị xa lánh, hắn làm sao có thể không giận được chứ?

    Dương Hạo tin tưởng lòng dạ của Triệu Khuông Dận, lại không tin Triệu Quang Nghĩa cũng có lòng dạ của đại ca hắn.

    Còn nhớ Cận tống thái tông sau khi làm Hoàng đến, nhìn thấy dân chúng hoan hô thái tử của hắn thì vừa ghen ghét vừa oán hận.

    Suýt chút nữa thì phế truất Thái tử.

    Ghen với cả con trai mình, chứng tỏ lòng dạ có rộng lớn đến mấy thực ra cũng chỉ có hạn, giờ mình lại đắc tội hắn, hắn bình thường lại có thể gặp Hoàng đế, rất bất lợi với mình.

    Dương Hạo hết cách hiểu được suy nghĩ của Quan Gia hiện giờ, chỉ cố gắng làm ra bộ dáng an tâm định cư Khai Phong, chỉ cầu mong làm tan cơn tức giận trong lòng Quan Gia.

    Do bản thân hắn thực sự cũng muốn định cư lâu dài ở Khai Phong, làm một vị quan thái bình vô ưu vô lo, không cần phải giả bộ làm chuyện gì.

    Giờ nhà đã mua rồi, người hầu kẻ hạ cũng có rồi, còn thu xếp mua vài ba cô gái ca hát, làm bộ ở Khai Phong lâu dài.

    Từ lúc tới Khai Phong, hắn vẫn chưa từng đi dạo cái thành phố này, giờ mùa xuân ấm áp, sắc hoa đua nở, ánh mặt trời ấm áp thích hợp cho việc đi dạo, mọi việc trong nhà cũng hòm hòm rồi, triều đình không làm gì hắn, dường như Quan Gia đã lãng quên con người hắn rồi, Dương Hạo giống như ẩn mình trốn trong hang động, cảm thấy thoải mái vô cùng, muốn ra ngắm cảnh tượng của Khai Phong một chút.

    Kết quả là vừa ra thì hắn gặp phải hỏa hoạn, ban đầu là theo người ta cứu người dập lửa, nhưng hắn cũng không nghĩ đến lửa cháy nhanh đến vậy, mạnh đến vậy, tốc độ lan ra kinh khủng đến vậy.

    Trong tiềm thức của hắn, hắn rất có ấn tượng với lửa, đợi hắn hiểu ra nguyên nhân trong đó chính là kiến trúc tre gỗ, thì đám lửa đã cháy lan tràn ra xung quanh.

    Dù có dập tắt thế nào đi nữa, cũng chỉ mất một khắc thì có thể nuốt chửng một tòa dân cư, hắn lúc này mới nghĩ đến việc ngăn cách mồi lửa.

    Giờ hỏa hoạn đã được khống chế, hắn mới đến bên cây nghỉ ngơi.

    Triệu Khuông Dận lặng lẽ không nói lời nào đứng bên một cây khác, nhíu mày nhìn đám cháy.

    Đám cháy hừng hực, tiếng tre gỗ sập xuống ầm ầm.

    Thỉnh thoảng vang lên một tiếng ầm dữ dội, đó chính là sập nhà ốc, nó vừa sập thì vô số đốm lửa bay lên cao đến bảy tám trượng, giống như cây pháo hoa, sau đó nhanh chóng biến mất trong không trung, hóa thành bụi tàn bay múa.

    Mục Vũ thở hổn hển chạy đến trước mặt Dương Hạo.

    Lúc nãy hắn cũng được Dương Hạo bảo giúp đỡ cứu hỏa.

    Mặt Dương Hạo bám đầy bụi tro, ngoài hai con mắt và răng ra, tất cả đều đen xì, giống như cái côn lôn nô.

    Hắn bị kích động nói:

    “Đại nhân, đám cháy đã khống chế được rồi”.

    Dương Hạo cười khổ nói:

    “Haiz!

    Đám lửa này tuy được cứu kịp thời, ít nhất cũng có ba bốn trăm hộ gia đình bị cháy trụi rồi, lửa lan tràn với tốc độ chóng mặt.

    Rất nhiều người vì trận cháy kinh khủng này mà táng gia bại sản, không còn người thân mà nhờ cậy, vô số nghệ nhân chỉ sợ phải bán giấy mực tìm con đường sống.

    Mục Vũ nói:

    “Ai bảo họ không nghe lời khuyên của đại nhân sớm, không chịu tháo dỡ nhà mình, kết quả là hại người hại cả mình, cũng coi như là tự làm tự chịu.

    Cũng may họ cuối cùng cũng nghe lời đại nhân, nếu không thì, tôi thấy đám lửa sẽ cháy vào mấy cái ngõ nhỏ, Biện môn sẽ bị cháy sạch sành sanh”.

    Dương Hạo lắc đầu nói:

    “Không phải nghe lời của ta, mà là nghe lời của đương triều Triệu tướng công”.

    Hắn nhìn về phía xa, những tướng lĩnh thủ thành đang lục tục chạy tới, nam nha tuần quan, các quan lại địa phương nói chuyện, Triệu Phổ khen:

    “Vị Triệu tướng công này đúng lúc qua nơi này, may mà có hắn ở đây, may mà hắn cũng nghĩ ra cách, nếu không thì thiệt hại của dân chúng ít nhất cũng lớn gấp mấy lần so với bây giờ”.

    “Thế vị quan đó chính là Triệu tướng công sao?”

    Mục Vũ cũng nhìn về phía Triệu Phổ, nói:

    “Thế thì chả trách, tôi từ bên kia lại đây, nghe hắn nói, người bị thương phải cố gắng mà chữa trị.

    Người ta không còn gia sản mà lại còn bị dỡ bỏ nhà, triều đình đều sẽ bổ trợ ngân quỹ làm nhà mới cho họ, và trợ cấp một chút lương thực vải vóc.

    Ta nghe giọng nói người này quả quyết, thì hiểu đó là quan lớn, song không biết hắn có phải là Triệu tướng công nổi tiếng lẫy lừng không”.

    Dương Hạo vui vẻ nói: “Triều đình sẽ cứu trợ dân chúng?

    Quá tốt rồi, ha ha, đương nhiên là hắn rồi, nếu không phải là hắn, thì vị đại thần triều đình nào chưa nhận chỉ thị, mà dám tự tiện đưa ra chủ trương, lập tức ban bố phương pháp an dân như vậy?

    Triệu tướng công quả nhiên là một bậc nhân kiệt, triều đình lập tức sẽ nam chinh, thành Đông Kinh này không thể loạn được.

    Lần này hành động, thì có thể làm cho lòng dân ổn lại.

    Mà triều đình trợ cấp bạc vì bọn họ xây dựng nhà ở sao?”

    “Vâng.

    Vừa rồi chính tai tôi nghe được”.

    Dương Hạo nghiêng đầu nghĩ ngợi, bỗng nhiên nói:

    “Tiểu Vũ à, chúng ta mấy ngày nay bố trí mua nhà, lại còn mua người hẵ, tỳ nữ, tiền bạc mang từ Lô Châu đến đều tiêu sắp hết rồi.

    Mục Vũ nhếch việc, lộ ra một chiếc răng trắng nói:

    “Không có gì đáng ngại cả, chỗ Nguyệt Nhi vẫn còn có tiền, khi chúng ta đến thành Đông Kinh, Đường cô nương giao hết tiền riêng cho Nguyệt Nhi giữ, nói là để lại cho đại nhân người dùng đấy”.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Không được, ta giờ vẫn chưa lấy cô ấy, nào có thể dùng tiền của cô ấy.

    Mục Vũ nói: “Haiz, vậy thì còn ra cái gì nữa, lão gia sớm muộn chả lấy Đường cô nương”.

    “Không giống nhau”.

    Dương Hạo nói: “Ăn người miệng mềm, cầm người tay ngắn, giờ dùng tiền riêng của cô ấy, sau này đại lão gia ta ở trước mặt cô ấy còn có thể ngẩng đầu lên lớn tiếng nói chuyện sao?”

    Triệu Khuông Dận nghe đến đây không khỏi bật cười, thì nghe thấy Dương Hạo lại nói:

    “Ngươi nghe ta nói đây, mau đi về, mang vài người, đem số tiền còn lại đến.

    Tập hợp cách sườn núi mười dặm, nhưng chú ý là những vật liệu xây dựng như tre trúc, vật liệu gỗ, gạch ngói, cỏ lau có thể mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu”.

    Mục Vũ ngạc nhiên nói: “Đại nhân, người muốn dựng thêm nhà sao?”

    Dương Hạo cười nói: “Thêm nhà cái gì.

    Ngươi vận chuyển những vật liệu đó đến đây, sau đó xây ba bốn trăm cái nhà.

    Nếu vật liệu xây dựng ở Ngõa Pha Tập một chốc một lát sao vận chuyển đủ đến được.

    Vật liệu thiếu, giá cả tất sẽ tăng lên, mua vào bán ra, chúng ta có thể kiếm được một món kha khá, kinh tế sẽ dư dật hơn nhiều”.

    Triệu Khuông Dận vừa nghe đến đây suýt ngất, sự tương phản quá lớn, vừa nãy còn là một vị quan hiền lương yêu nước yêu dân, sao lại trong nháy mắt đã trở thành một tên đại gian thương thế này?

    Mục Vũ lúng túng nói:

    “Đại nhân, kiếm những đồng tiền của nạn dân, thuộc hạ cảm thấy…cảm thấy chi bằng dùng tiền của Đường cô nương, hơn nữa, chẳng phải ngài nói, vật liệu xây dựng bằng tre gỗ dễ cháy sao, sao lại còn bán.

    Chúng ta chi bằng bán đá chuyên xây dựng, để họ có một nhà tử tế ở?”

    “Ngốc lắm!”

    Dương Hạo gõ một cái vào đầu hắn, cười nói:

    “Tiền này là tự ngươi đi kiếm lấy.

    Ngươi không kéo giá tự có người kéo giá, nếu như thế, tại sao lại không kiếm chứ?

    Tiền chúng ta kiếm được đâu phải những đồng tiền nhơ bẩn, còn về dùng đá, ngươi xem kiểu tóc truyền thống của người Khương thế nào?

    Đỉnh đầu trống trơn, còn gì mát mẻ hơn.

    Qua vài ngày nữa thời tiết nóng bức, ngươi khuyên dân chúng người Hán ta đều đi cắt tóc đi, ngươi xem họ có chịu hay không?”

    Mục Vũ nghĩ đến kiểu tóc quái dị kia, không nhịn được cười nói:

    “Đương nhiên là không chịu rồi, bảo tôi tôi cũng không làm”.

    “Thấy chưa, ngươi cần biết, khó thay đổi nhất chính là thói quen và cách nghĩ của con người, có vài chuyện không phải ngươi cảm thấy có lợi thì có thể thực hiện, dân chúng nơi đây quen dùng tre gỗ, ngươi có mỏi mồm bảo họ ở nhà đá, cũng không ai thèm quan tâm đến ngươi.

    Để họ nhận thức được lợi ích của việc dùng đá xây dựng thì phải có triều đình ra lệnh, khích lệ ầm ĩ, nhanh nhất cũng phải mất khoảng thời gian ba đến năm năm, giờ thì không được đâu.

    Hơn nữa, ở đây lượng đá để dùng rất ít, lượng hàng có hạn, ít thời gian thì mua đâu cho được.

    Chẳng lẽ giờ đi ra ngoài đặt hàng à?

    Đợi đến lúc có hàng, đã là mấy tháng rồi.

    Những lời không đâu vào đâu thì nói ít thôi, mau đi đi, ngươi mau về phủ, mang tiền bạc đến rồi đi Ngõa Pha Tập, nếu những thương nhân khác cũng nghĩ tới điều này, thì chúng ta không kịp nữa đâu”.

    “Đại nhân thì sao?”

    “Ta tự trở về, ngươi thông minh lanh lợi, mau mau về đi”.

    “Vâng, thế thuộc hạ đi đây”.

    Mục Vũ đáp, rồi xoay người chạy như bay.

    Triệu Khuông Dận mỉm cười, xoay người đi, đi được hơn mười bước, thì dừng lại nói với thị vệ rằng:

    “Ngươi đi nói với Triệu Phổ, không cần thánh chỉ, liên chuẩn.

    Mà thêm một điều nữa, trong lúc cứu tế xây dựng nhà cửa, vận chuyển buôn bán tre gỗ đá vào thành, miễn tất thuế cho ta”.

    Tên thị vệ nhận chỉ, chỉ nghe rầm một tiếng, lại là một ngôi nhà lớn đổ xuống, khiến dân chúng la hét ầm ĩ, Triệu Khuông Dận nhắm nghiền mắt, nghĩ thầm :

    “Về triều phải gọi các đại thần đến bàn bạc, Khai Phong ta phồn hoa là thế, dân cư lại đông đúc, nhà cửa san sát, hỏa hoạn liên tiếp sẽ xảy ra thì không được.

    Hỏa hoạn lần này tuy không thể tránh, nhưng dù sao cũng cần đưa ra những biện pháp, để giảm bớt tổn thất của hỏa hoạn mới được”.

    Dương Hạo sai Mục Vũ đi xong, thì men theo sông Biện Hà dần dần đi đến gần ngõ giết lợn.

    Trên đường thì thấy trên Biện hà có hàng trăm người, thuyền vô số, có hồ thuyền, phi bồng thuyền, đủ loại kiểu dáng, đủ các công dụng đưa vải vóc, châu báu Quảng Đông, chè xanh Thục Trung, rượu, táo, gỗ Giang Lăng, nước sơn Trần Hạ, sợi đay Tề Lỗ, gạo Khương Quế, tơ lụa…đều được đưa vào Đông Kinh.

    Ven Biện Hà có rất nhiều cửa hàng, buôn bán nhiều mặt hàng phong phú, muôn màu, da lông ngọc của tộc Hồi Hất, lương thực của Giang Hoài, thủy sản của các nơi duyên hải, trâu bò của nước Liêu, quạt của Nhật Bản, hương liệu và trân châu của Đại Lương và rượu đến từ các nước, hoa quả, trà, lụa, giấy, sách,… cái gì cần cũng có.

    Còn có một vài tiệm nhỏ bán đồ ăn vặt, đầu dê chín, kẹo, và các thứ khác.

    Dân chúng không vì Biện môn bị cháy mà nhốn nháo, xung quanh mọi người buôn bán bình thường.

    Dương Hạo đứng ở cửa một tiệm gương, phát hiện ra trên má mình có vài vệt đen bụi, lúc này mới hiểu tại sao người trên đường luôn chỉ chỉ trỏ trỏ vào hắn, nguyên nhân nhỏ con, liền đi đến bờ Biện Hà.

    Loại kiến trúc cổ kính so le, đan xen vào nhau chằng chịt, bức tranh điêu lan tao nhã hợp lòng người treo ở rèm cửa sổ nhỏ, giống như một khu biệt thự của nhà giàu, rất yên tĩnh.

    Các kiến trúc đình viện lầu các gần nước, cánh cửa ở một bên, còn bên đối diện gần nước là của sổ của hậu viện.

    Dương Hạo đến bờ sông, ngồi xổm xuống rửa sạch mặt mũi, rồi cong lưng đứng dậy.

    “Boong” một tiếng.

    Hắn ngây ra một lúc, ngẩng đầu giận quát: “Đúng là đồ không có mắt, oh, hóa ra là cô nương?”

    Nhìn thấy nửa người trên lầu là một thiếu nữ, một tay nàng chống vào cửa sổ, mái tóc dài qua eo được gió thổi càng thêm quyến rũ, đuôi tóc còn có ít giọt nước, chắc vừa gội đầu xong.

    Cô gái nhìn thấy dưới lầu có một người thanh niên, liền che miệng cười khúc khích nói:

    “Ôi, thực sự là rất xin lỗi, em nhỡ tay làm rơi thanh cửa sổ, công tử chớ trách”.

    Khuôn mặt của cô gái này vừa mừng vừa lo, nụ cười tuyệt đẹp, ánh mắt giận rỗi cũng trở thành đại từ đại bi, cơn giận của Dương Hạo bỗng chốc biến mất, liền cười nói:

    “Không có gì đáng ngại, không có gì đâu, là ta không cẩn thận, không nên đứng dưới lầu cô nương”.

    Cô gái kia cười nói: “Mời công tử ném hộ cái thanh kia lên, được không?”

    “Á?

    Được được”.

    Dương Hạo bỗng cảm thấy có gì đó rất quen, nhìn xung quanh hai bên, rất đang tiếc, không có cửa hàng nào bán nước trà bên bờ Biện hà của Vương bà, nếu không thì đây rõ ràng là cảnh lần đầu Tây Môn Khánh gặp Phan Kim Liên.

    Hắn cầm lấy cái thanh kia lên, lau đất bám vào thanh lan can đó rồi tung lên cho cô gái, cô gái cười nói:

    “Đa tạ công tử”.

    “Không có gì”.

    Nhìn thấy cô nương đó đóng của sổ lại, Dương Hạo nhớ đến một bài từ mà không thể nào nhớ nổi tên nó là gì, nhớ được câu nào thì nói câu ấy: “Cái dáng người, ngọn gió nào đưa nàng đến đây, nàng yêu kiều, nụ cười nàng tỏa nắng…”

    Đọc đến đây thì không nhớ gì cả, cẩn thận ngẫm lại, vẫn không nhớ được.

    Ôi chao, Dương Hạo đang tiếc nuối lắc đầu, muốn bước đi, thì trên cửa sổ có một tiếng “Két” phát ra, một cô gái nhô đầu ra, đôi mắt to tròn nhìn Dương Hạo, đột nhiên hỏi:

    “Bài từ này, là công tử làm sao?”

    “À” Dương Hạo thầm nghĩ: “Là bài từ của ai đây?

    Ta cũng quên mất rồi, không thể nói là một người ăn mày gọi là Hồng Thất ở quê Phách Châu làm”.

    Cô nương đó nghĩ là hắn làm, liền vui mừng, vội nói:

    “Ta làm thương công tử, theo lý thì nên mời trà đền tội, mời công tử đến trước viện, có được không ạ, em lập tức sẽ đón ở trước cửa?”

    “Chao ôi, Tây Môn Khánh đóng vai công tử, Tiểu Phan lại chủ động thông đồng với hắn phải không?”

    Dương Hạo thầm tự trêu mình, lắc đầu nói: “Ta còn có chút việc, cô nương không cần khách khí”.

    “Cái gì công…”

    “Nếu như vậy kẻ đứng trên lầu người dưới lầu thì sao nói chuyện được, công tử, mời đến trước phủ đi, em còn có có cơ hội chuộc tội với chàng?”

    “Cái này, được rồi”.

    Dương Hạo cũng không biết cô ấy rốt cuộc là có chuyện gì, liền thấy hiếu kỳ, dù sao thì cũng đang nhàn rỗi, liền đồng ý.

    Cô gái thấy hắn đi về phía trước nhà, không khỏi vui mừng nói:

    “Bài từ của vị công tử này làm quá tuyệt, xem chừng có thể giải vây cho tiểu thư nhà ta, hihi, nghĩ đau hết cả đầu, ngủ gà ngủ gật, thì có người mang gối cho, tiểu thư nhà ta may thật đấy”.

    Nói rồi đóng cửa sổ lại.

    Khu nhà thật nho nhã, chủ nhân nơi đây chính là Liễu Đóa Nhi đang pha trà cho khách.

    Trong nhà vô cùng tao nhã, trên vách tường treo mấy chữ.

    Có hai cái bàn con.

    Trên bàn có hoa quả, cửa có một cái bếp nhỏ, trên bếp là một ấm nước đang sôi.

    Trong nhà không có ghế tựa, chỉ có cái thứ giống như cái giường thấp thấp.

    Lúc này ghế dài vừa mới vào Trung Nguyên, nhà những người Trung Nguyên có loại ghế này vẫn chưa nhiều lắm.

    Hầu hết các nhà, đặc biệt là những nhà giàu có đối với những thứ không phải truyền thống của Trung Quốc đều không quan tâm lắm, bình thường đãi khách vẫn ngồi trên chiếu, có chiếc kỷ trà là được.

    Mỹ nhân như ngọc, đi qua tấm rèm là một mùi hương thơm thoang thoảng, mát mẻ, gió làm rung chiếc chuông treo ở hành lang, khiếu thẩm mỹ thực khác.

    Khách đến khoảng sáu mươi tuổi, khuôn mặt thanh lịch, râu dài, đầu có tóc trắng.

    Đang suy nghĩ gì đó.

    Hắn mặc một áo bào màu xanh nhạt có hoa văn.

    Bên hông đeo một tấm ngọc, tóc được búi lại, nhất phái tiên phong đạo cốt khiến người ta vừa nhìn đã nghiêm túc kính cẩn.

    Vị này nếu Dương Hạo thấy nhất định sẽ quen, chính là một đại anh sĩ ở Quảng nguyên Lục Nhân Gia.

    Người con gái ngồi đối diện chính là chủ nhân của Như Tuyết Phường Liễu Đóa Nhi, là một trong những tứ đại hành thủ tổ chức âm nhạc của Khai Phong, nổi tiếng nhờ ca múa hay, xem ra nàng không quá mười tám mười chín tuổi.

    Mặt một bộ quần áo màu xanh ngọc, áo lót lưới, tà áo và tay áo được may bằng vải mỏng, chiếc váy dài bó sát với eo thon, tóc được bện thành hình chim Trấm.

    Liễu Đóa Nhi đang tuổi thanh xuân, chiếc áo lót mỏng nàng mặc để lộ khe rãnh của bộ ngực trắng nõn mê người, nàng ngồi đối diện, không chỉ có bộ ngực trắng nõn có thể thấy được qua lớp vải mỏng ấy, mà còn nhìn thấy làn da mịn màng của hai cánh tay nàng. ;

    Áo lót lưới che lấy nửa bộ ngực, cánh tay ngọc.

    Lục Nhân Gia tuy cúi mặt xuống, song nhìn thấy một giai nhân mỹ lệ như vậy, mắt không khỏi sáng lên.

    Cô gái này quả không hổ thẹn là một trong những tứ đại hành thủ, dáng người như vậy, mắt ngọc mày ngài, một mỹ nhân yểu điệu.

    Nụ cười như ngọn gió mùa thu thổi vào mặt, mắt đang lúc long lanh, thì bị một cử chỉ khiến cho hắn giật mình tỉnh lại.

    “Định am tiên sinh, mời dùng trà”.

    Hai tay Liễu Đóa Nhi dâng trà, cung kính đưa tới trước mặt Lục Nhân Gia, Lục Nhân Gia vội đưa tay đón lấy.

    Tay phải vừa đỡ, vừa mỉm cười nói:

    “Ái khanh không cần đa lễ”.

    Từ ái khanh giờ không phải là từ chuyên dụng cho hoàng đế.

    Những cô gái lầu xanh có thân phận địa vị quen thuộc cũng dùng cách xưng hô thân thiện này được, giống như thời cổ người người đều dùng những liên tự tự xưng với nhau.

    Lục Nhân Gia xưng hô với Liễu Đóa Nhi như vậy cũng phù hợp, song hôm nay hắn vào đây không phải đến tìm mùi thơm, mà là được Liễu Đóa Nhi mời đến giúp nàng soạn một bài từ, xưng hô như vậy, không khỏi có chút suồng sã, Liễu Đóa Nhi nghe hơi ngại.

    Cô nương này dung nhan đoan trang, khi xấu hổ, thì bộ dạng của cô càng làm trái tim người ta dao động.

    Lục Nhân Gia chớp chớp mắt, cười nói:

    “Ái khanh không hổ danh là hành thủ Khai Phong, quả nhiên đẹp quá khiến trái tim người ta rung động”.

    Liễu Đóa Nhi cúi mặt xuống, mỉm cười nói:

    “Định am tiên sinh khen nhầm rồi, thiếp phong trần, dung nhan đâu có gì, sao tiên sinh khen như vậy.

    Thiếp từ thuở nhỏ thích nghiên cứu thơ từ, hôm nay mời định am tiên sinh tới, mong chỉ điểm nhiều hơn nữa cho thiếp, thường xuyên bàn bạc chuyện văn chương, thiếp vô cùng cảm kích”.

    Lục Nhân Gia biết vị cô nương này giờ đang cạnh tranh lên đệ nhất hành thủ với Ngô Oa Nhi.

    Giờ lạc gió, mới tìm hắn, muốn mượn bài từ của hắn để tổng hợp, thế là hắn vuốt râu dài, cười ha ha nói:

    “Lão phu vốn thích ca vũ, ái khanh có tố chất như lan tâm, khiến người ta thích thú.

    Nếu có thể thường xuyên cùng với ái khanh đối thơ từ, cũng là một chuyện hay, chẳng qua…”

    Liễu Đóa Nhi hiểu ý, thản nhiên cười nói:

    “Định am tiên sinh yên tâm, nếu bài từ của tiên sinh hay, thiếp xin có tiền thù lao dâng ngài.

    Một bài từ của tiên sinh, thiếp xin đưa năm lượng, ý tiên sinh thế nào?”

    Hai lượng bạc một bài từ, giá cũng không phải là thấp, nhưng với một danh sĩ Trung Nguyên như Lục Nhân Gia, thì cái giá này cũng không phải là cao.

    Lục Nhân Gia cười nói:

    “Ái khanh, lão phu không thiếu bạc, số bạc này không cần đâu, nhưng tứ đại hành thư của Khai Phong, có nhiều bài từ danh sĩ.

    Từ trước đến nay thường có bạc tạ ơn, nếu như lão phu chào giá thấp thì không hay cho lắm”.

    Liễu Đóa Nhi vốn muốn để hắn trả giá, vừa nghe thì cười nói:

    “Thế, không biết định am tiên sinh định giá nhuận bút là bao nhiêu?”

    Lục Nhân Gia giơ một ngón trỏ ra: “Gấp đôi”. >”<

    Liễu Đóa Nhi hơi do dự, liền nói: “Thế cũng được ạ”.

    Lục Nhân Gia mỉm cười, lắc đầu nói: “Lão phu nói là vàng”. 

    “Cái gì?”

    Liễu Đóa Nhi giật mình ngồi thẳng người dậy.

    Ánh mắt của Lục Nhân Gia nhìn say đắm vào bộ ngực trắng nõn của nàng, lại cười nói:

    “Song, nhuận bút có đáng là bao, thực ra cũng không phải là không thể thương lượng với nhau, mà ta cũng phải xem ý ái khanh thế nào chứ”. 

    Nhà vườn của hộ này không vuông vắn, đầu ngói cao cao thấp thấp lượn sóng, đi qua song cửa gạch, nhìn qua khe hở, chỉ thấy trong vườn hoa lá xum xuê, bươm bướm lượn lờ.

    Dương Hạo càng thêm hiếu kỳ, không biết thiếu nữ nhà người ta tìm hắn có chuyện gì.

    Hắn đi vòng qua đến cửa chính, thấy cửa được mở rộng ra, trên cánh cửa đề ba chữa Như Tuyết Phường.

    Nhìn cái tên này không giống với nhà dân, Dương Hạo không khỏi ngây người.

    “Công tử, em ở đây”.

    Một giọng nói vọng từ xa tới, Dương Hạo nhìn vào trong cửa, thì thấy người thiếu nữ vừa nãy gặp ở bờ sông chạy tới.

    Cô mặc một chiếc áo màu xanh biếc ngắn, bó sát lấy cánh tay.

    Một chiếc váy màu vàng bó chặt chiếc eo nhỏ nhắn, mái tóc vẫn ướt, nước rơi theo từng bước chạy của nàng.

    Áo của nàng là thân đối, không có cúc.

    Ở ngực có một cái nơ con bướm được buộc lại, xiêm y tinh xảo màu đỏ che đôi nhũ hoa mới lớn, ăn vận như vậy vào đầu thời Tống là không hiếm thấy, yếm mỏng, nhìn xuyên qua được, che để lộ nửa bộ ngực.

    “Hì hì, công tử đi thật nhanh, mời đi theo em vào trong nhà dùng trà”.

    Dương Hạo thấy nhà cô này ban ngày ban mặt mà đến một người canh cửa cũng không có, nghĩ đến cái tên trên cửa, thì lại nhìn cô nương thoải mái không chút câu nệ này nghĩ: “Nhà này không phải là lầu xanh đó chứ?”

    Hắn chần chừ nói:

    “Cô nương có chuyện gì thì nói ở đây cũng được, một mình ta là đàn ông không quen không biết cô, tự tiện vào nhà, e rằng không hay”.

    Cô nương đó che miệng cười nói: “Chúng em ở đây là Như Tuyết Phường, chính là nơi mà những chàng trai không thân không quen vô cớ đến mới tiện.

    Thôi đi, giả vờ cũng không giống, mau đi theo em”.

    Nói rồi không ngại ngần gì, thò tay kéo cánh tay hắn, nếu như bị cô ta kéo ở cửa viện, để cho người ta nhìn thấy thực không đâu vào đâu, hơn nữa cái cô nương này tuy thoải mái, nhưng lại không giống với dâm dê, còn sợ cô ấy kéo mình vào trong cưỡng dâm sao?”:d

    Dương Hạo miên man suy nghĩ, đi từng bước chậm chạp theo nàng, trên đường chỉ thấy đình đài lầu các, hành lang uốn khúc, lan can được khắc hoa, tao nhã vô cùng.

    Xem ra còn giống với một hộ nhà giàu có.

    Chẳng những lịch sự tao nhã, mà còn có không khí trong lành, mát mẻ.

    Cách nghĩ vừa rồi của Dương Hạo hơi dao động: Nơi này không giống với lầu xanh.

    Thiếu nữ kia dẫn hắn vào một cái lầu nhỏ.

    Ngồi ở trong sảnh, thản nhiên cười nói với hắn:

    “Công tử cứ ngồi chơi, em đi pha chè”.

    Dương Hạo cúi người cười nói:

    “Không dám làm phiền, ta còn chưa biết tên của cô nương là gì?”

    Cô nương đó cười nói: “Công tử cứ gọi em một tiếng Diệu Diệu là được rồi, công tử tên họ là…?”

    Dương Hạo khẽ mỉm cười nói:

    “Ta ấy à, ta họ Dương tên Hạo.

    Không biết đây là nơi nào, cô nương mời ta đến có ý gì?”

    “Hi hi, không vội, không vội, Dương công tử cỠngồi đây, em đi pha trà cái đã, sau đó sẽ từ từ nói cho công tử nghe”.

    Chương 239: Cái đẹp trong suy nghĩ

    Diệu Diệu nhanh nhẹn, đi pha trà một lúc rồi đến, mang theo chiếc kỷ trà, rót cho hắn một chén, ngồi đối diện với hắn, lúc này mới nói rõ cho hắn.

    Không ngoài dự đoán của Dương Hạo, hóa ra nơi này chính là một lầu xanh.

    Trong suy nghĩ của Dương Hạo.

    Lầu xanh phải là nơi có nhà xung quanh bốn mặt, trong lầu là những căn nhà nhỏ, có khách làng chơi vào, thì con chim kêu: “Các chị em trên lầu, ra gặp khách đi!”

    Thế là rất nhiều cô gái cùng đi ra, nhiều đến nỗi chỉ thấy người là người.

    Dương Hạo ở Phủ Cốc chưa từng đi lầu xanh, huống chi nói đến những lầu xanh cao cấp, vượt xa so với sức tưởng tượng của hắn, nhưng Như Tuyết Phường tuyệt đối không như những lầu xanh thường thấy.

    Qua lời giới thiệu của Diệu Diệu cô nương, viện lớn thế này, bên trong chỉ có một cô nương tên Liễu Đóa Nhi ở, những người khác đều là người hầu hạ cả, những cô gái giống Diệu Diệu cô nương là người bên cạnh hát đệm, bạn nhảy của cô.

    Như vậy, Liễu Đóa Nhi cô nương giống như một ngôi sao ca nhạc hiện đại, bên cạnh có MC, lái xe, vệ sĩ, người hóa trang, đội hát nhảy có chuyên môn.

    Nuôi đến hàng mấy trăm người, thực không thể hiểu nàng là vật báu tuyệt thế như thế nào mà làm người ta phải điên đảo.

    Vì thế, Dương Hạo thực không khỏi ngẫm nghĩ.

    Kỳ thực đây là do sai lầm trong cách suy diễn của Dương Hạo, hắn còn tưởng rằng “Phường” là một chữ cổ, thì nhất định là nơi buôn bán da thịt, mà không biết kỹ nữ ở cái thời đại này không phân biệt gì thì đều có thể gọi là bạn bè, hai loại đó lại không giống nhau “Một đôi tay ngọc nghìn người gối, chút ít môi đỏ vạn người thơm”, còn ưu điểm của hạng người này là bán tài nghệ chứ không bán thân, cho nên nhân phẩm cũng cao hơn.

    Nếu chỉ đơn thuần dựa vào nhan sắc mà sung sướng, thì rất khó nổi tiếng được lâu.

    Mà những lầu xanh Dương Hạo biết, dù là cao cấp đến mấy, song cũng chỉ là buôn bán da thịt, đương nhiên là nó không thể so sánh với viện mà Liễu Đóa Nhi cô nương này.

    Khu ở cũng là những căn nhà yên tĩnh, có đến ba bốn nhà, đình viện còn có hoa, có non bộ, có đá tựa, còn có rèm che giường nữa.

    Tuy là dựa vào nhan sắc mà vui, song lại không đụng tới giường chiếu.

    Người mà các nàng tiếp đón phần lớn là những nhân vật giàu có cao quý.

    Thân thế và địa vị, văn hóa, tố chất của những người này rất cao, trong nhà cũng không thiếu những thê thiếp xinh đẹp.

    Trong nhà họ càng có những thê thiếp xinh đẹp thì càng muốn đến những kỹ viện tiêu tiền.

    Họ đến lầu xanh, phần lớn là để giải trí nghe nhạc uống trà, hoặc là cùng là những người bạn đến bàn bạc chuyện làm ăn, uống rượu vui vẻ rồi về, không có chuyện quan hệ, cái này khác biệt khá xa so với những kỹ viện ngày nay của chúng ta.

    Những người ở chốn quan trường, sĩ lâm đến đây, cho nên danh kỹ tiêu chuẩn vào bậc nhất, một điều kiện hàng đầu chính là thoải mái, tự nhiên, biết cách ăn nói, có thể chăm sóc chu đáo cho những vị khách vào những trường hợp vui vẻ, ngoài ra còn phải cầm kỳ thi họa, giỏi ca múa, rồi mới đến yêu cầu về ngoại hình.

    Đương nhiên các nghệ sĩ đều không phải nhất định phải có cơ thể đẹp như ngọc, thanh sắc trong phường lại là các ngành các nghề mới làm siêu lòng các chàng trai ưu tú.

    Bản lĩnh, có tài, có học mới leo lên cái ngôi vị quyền quý.

    Ngưỡng mộ, tình đầu ý hợp cùng nhau nhập sổ, thì chân thành nói chuyện với nhau, điều này chỉ là cùng nhau vui vẻ mà thôi.

    Kỹ nữ nhất phẩm đi đến các yến tiệc của những nhà quyền quý.

    Những cô nương như vậy mới đáp ứng được lời mời đánh đàn, ca múa.

    Và những cô nương như thế mới xinh đẹp muôn phần, có sở trường về ca múa.

    Còn về những cô gái gió mưa cùng khách, kiếm tiền để bôi bôi trát trát đủ thể loại mỹ phẩm lên mặt thì lại là hạng dưới, khách hàng của họ là đủ thể loại người, vô hạn không đếm xuể.

    Có người không thể trở thành kỹ nữ hạng nhất, mà lại còn nuôi bao nhiêu người thế thì nàng ta có thể kiếm được bao nhiêu tiền?

    Kỳ thực, tiền kiếm được nhờ tên tuổi với thu nhập của kỹ nữ bán thân thực không thể so sánh được.

    Những nhân vật lớn nhiều tiền luôn cần một nơi thích hợp để nói chuyện, rất nhiều việc không tiện bàn bạc trong nhà, hoặc không tiện để người khác thấy họ lén lút qua lại với nhau, thế là họ tìm đến đây.

    Bình phẩm trà và nghe hát thư giãn, nói chuyện buôn bán với những người bạn của mình, thế nên nơi này đã trở thành nơi tốt nhất của quan trường, thương trường, cùng nhau cấu kết, cùng hiểu nhau.

    Có trường hợp, giữa bọn họ có thể là đã quá quen, có thể là có vài lời không tiện nói thẳng, có thể là có vài chuyện không tiện giáp mặt đưa ra điều kiện, lúc này cần có người khéo léo, nhanh nhẹn xe chỉ luồn kim, phối hợp quan hệ, giảm bớt mâu thuẫn, thúc đẩy liên minh chính trị, hợp tácthương trường.

    Người này chính là kỹ nữ nổi tiếng lầu xanh hạng nhất, thủ đoạn kiếm tiền của cô ấy chính là từ đây mà có.

    Cho nên nghề nghiệp kiếm tiền của kỹ nữ nổi tiếng lầu xanh hạng nhất là làm các “hạng mục”, cũng chính là quan hệ xã hội.

    Đó là quan hệ xã hội chân chính ý nghĩa, mà không phải dựa vào cửa buôn bán da thịt, đi tấn công phía dưới của người đàn ông.

    Tần Hoài Bát Diệm, Trại Kim Hoa đời sau của Mạt Thanh có tầm ảnh hưởng rất lớn trong xã hội, cũng chính là vì cơ duyên, vì họ nắm được nguồn tài liệu quan trọng về các lĩnh vực của chốn quan trường, thương trường, sĩ lâm, mà không phải là dung nhan, cơ thể hay là cách họ lên giường giỏi hơn những kỹ nữ khác.

    Nhưng sao họ lại có được nguồn tại liệu quan trọng ấy?

    Đương nhiên là cần phải nhờ vào những câu nói nhã nhặn, bản lĩnh giao tiếp, cầm kỳ thi họa, giỏi ca múa, cùng với đội ngũ phục vụ khổng lồ dưới tay nàng, cung cấp những món ăn và rượu ngon tao nhã, tìm được khung cảnh thích hợp để lấy được những thông tin then chốt từ các nhân tài kiệt xuất đủ mọi lĩnh vực của xã hội khi họ đến đây.

    Liễu Đóa Nhi cô nương vốn là đệ nhất hành thủ của lầu xanh Tuyền châu, cô có thể nói văn hoa, xã giao, bình phẩm nhân vật, biết cách trả lời.

    Khi ở Tuyền Châu thì những tài tử đến đều là người có học thức uyên thâm, năng lượng thực không nhỏ”.

    Dương Hạo không ngờ trong lầu xanh lại còn đòi hỏi nhiều học vấn, nghe đến đây, cảm thấy hiếu kỳ, bèn hỏi:

    “Tuyền Châu ta cũng biết, ở đó làm ăn buôn bán đường biển phát triển, có nhiều khách đến, nếu nói phồn hoa thì không kém thành Biện Lương giờ.

    Liễu cô nương sống ở Tuyền Châu ung dung tự tại, tại sao nàng lại lặn lội ngàn dặm xa xôi đến Khai Phong?”

    Diệu Diệu nghe xong, nhắm mắt thở dài đáp:

    “Chao ôi!

    Còn không phải vì cái tên thối tha đáng chết đó”.

    Nàng nhìn Dương Hạo một cái, vội nói:

    “Em không phải nói chàng”.

    Dương Hạo giơ ống tay áo lên, cười nói: “Cũng may không có mùi thối, đương nhiên không phải nói ta rồi”.

    Diệu Diệu cười ồ lên, lúc sau lại buồn bã nói:

    “Chuyện này cũng không dấu chàng làm gì, cô nương nhà ta từ bỏ rất nhiều người quen biết, bỏ lại cơ ngơi để đến Khai Phong là do nỗi khổ trong lòng bất đắc dĩ mà thôi, tất cả nguyên do đều là Trần hải tiết độ sứ Trần Hồng Tiến gây nên.

    Tuy là tiết độ sứ, nhưng thực ra là một vị Hoàng Thượng vùng Chương Tuyền, hắn…”

    Dương Hạo nghe cô ấy nói mấy câu, thì cảm thấy đầu óc choáng váng, cô ấy lúc thì nói Trần Hồng Tiến là Thanh Nguyên tiết độ sứ, lúc thì nói là Bình Hải tiết độ sứ, lúc thì nói là hạ thần của Nam Đường Lý Dục, lúc thì lại nói hắn là hạ thần của Quan Gia Đại Tống.

    Nói đến nỗi Dương Hạo hoa mắt chóng mặt, liền xen vào giữa hỏi:

    “Cô nương từ đã, tại hạ nghe có chút hồ đồ, Trần Hồng Tiến rốt cuộc là quan Nam quốc hay là quan Đường quốc?”

    Diệu Diệu hỏi:

    “Công tử muốn biết lai lịch của Trần Hồng Tiến?”

    Dương Hạo đương nhiên là không hiểu gì muốn biết, bèn nói:

    “Không sai.

    Tên của người này ta đã nghe nói, song về lai lịch của người này thực sự là không biết chút nào”.

    Diệu Diệu bèn nói:

    “Trần Hồng Tiến vốn là quan Mân Quốc, mấy năm trước nội bộ Mân Quốc xảy ra biến loạn, chiếm Chương Châu, đại tướng của Tuyền Châu Lưu Thung Hiệu đi nhờ vả Đường Quốc Lý Dục.

    Sau khi Lưu Thung Hiệu chết đi, con còn nhỏ, thống quân sứ Trần Hồng Tiến bèn bảo thiếu chủ đi nương nhờ Ngô Việt, đem hắn trói lại đưa đi Nam Đường, đề cử thống quân phó sứ Trương Hán Tư làm Thanh Nguyên quân lưu xong, tự mình nhậm chức tiết độ phó sứ.

    Chưa đầy hai năm, hắn giành lấy quyền. trở thành Thanh Nguyên quân tiết độ sứ.

    Hắn nhìn thấy Tống Quốc phát triển, lại khiển sứ tìm đến Tống, Quan Gia bèn sửa Thanh Nguyên quân thành Bình Hải quân, bổ nhiệm hắn làm Bình Hải tiết độ sứ, khi khiển sứ đi Đường Quốc thì tự xưng là Thanh Nguyên tiết độ sứ”.

    Dương Hạo giật mình: “Thì ra là vậy”.

    Diệu Diệu nói:

    “Trần Hồng Tiến có một thuộc hạ là quan đại tướng, đó chính là Trương Hán Tư thân tín được Trần Hồng Tiến tiến cử vào lúc đó, hắn muốn giết Trần Hồng Tiến lập cựu chúa, liền câu kết với các tướng lĩnh bất mãn với Trần Hồng Tiến, mời Trần Hồng Tiến đến dự tiệc, ngấm ngầm mai phục binh lính, muốn lấy cái mạng của hắn trong bữa tiệc, để không làm cho Trần Hồng Tiến nghi ngờ, tên này liền mời tiểu thư nhà ta đến múa hát trợ hứng.

    Không ngờ Trần Hồng Tiến đến, còn chưa vào cửa phủ, trùng hợp thay có một trận động đất.

    Viên tướng lĩnh thấy hắn đến cho rằng đây là ý trời cảnh báo cho mình, Trần Hồng Tiến có thần phật che chở, kinh hãi, bảo một vài đồng mưu mai phục, nói chuyện lấy tính mạng của hắn trong bữa tiệc ra.

    Trần Hồng Tiến liền lên ngựa trốn, trở về khiển binh đến, bắt hết các tướng lĩnh về giết bỏ.

    Những người hắn giết, ngoài những kẻ khả nghi, còn là vài tướng lĩnh thân thiết với hắn, hắn quyết không buông tha, một ngày giết mấy trăm hộ gia đình, mấy nghìn tín mạng, máu lênh láng cả hành, đâu đâu cũng là người chết.

    Hắn nổi giận, nghe nói tiểu thư nhà ta cũng là đồng mưu của mấy người đó, bèn phái người đến, phá Như Tuyết Phường, may mắn thay trong số tướng lĩnh thuộc hạ của hắn phần nhiều đều có người ngưỡng mộ tiểu thư nhà ta, báo tin trước cho tiểu thư, tiểu thư nhà ta được tin không dám chậm trễ, lập tức ôm đồ châu báu cùng Triệu quản sự, Bàng ma ma chạy trốn theo đường thủy.

    Những người còn lại trong Như Tuyết Phường cũng ôm lấy chút ít tài sản rồi chạy.

    Tiểu thư nhà ta đến Đông Kinh Biện Lương, chưa đầy một năm thì có nổi danh, trở thành một trong tứ đại hành thủ Đông Kinh, vô cùng giỏi giang.

    Nhưng lúc này vì quá thân quen với các nhân vật Biện Lương, nên bị rất nhiều chị em trong hành bất mãn, thế là có người xúi giục cô nương đương gia của “Mi Hồ Quật” Ngô Oa cạnh tranh với tiểu thư nhà ta.

    Hai cô nương bị giật dây, bản thân cũng không hề biết.

    Họ đều được học hành tử tế, những nhân vật tầm cỡ, vốn có lòng hiếu thắng, cũng muốn đánh giá bản lĩnh đối phương, nhưng đấu đi đấu lại chỉ để cho thỏa cơn tức, hơn nữa càng ngày càng đông người biết, tạo thành một cuộc cạnh tranh khốc liêt, hai nàng đâm lao đành theo lao.

    Nó có liên quan đến thân thế của hai người sau này, hai người chɠcó thể dốc sức đối phó.

    “Quan Gia, có lẽ đã quên mình mất rồi?”

    Dương Hạo thầm nghĩ, hít một hơi rồi thở dài.

    Ban đầu hai người cạnh tranh không phân thắng bại, nhưng từ tháng một trở lại đây, vị Ngô Oa Nhi kia không biết được vị cao nhân nào chỉ điểm, thơ từ ca phú, cầm kỳ thư họa, mọi thứ đều cao hơn Liễu cô nương một bậc.

    Liễu Đóa Nhi vốn có sở trường là ca múa, không ngờ hôm trước Ngô Oa Nhi cũng lấy vũ đạo khiêu chiến, đó là điệu múa của Tây Vực, khiến người ta có cảm giác mới mẻ, eo thon nửa kín nửa hở, thực là hồn bay phách lạc, quả thực giống như tiên nữ giáng trần.

    Liễu Đóa Nhi khiêu vũ rất cao nhã.

    Song luôn kinh thường đi học, mà điệu múa của Ngô Oa Nhi lại có sức say mê hấp dẫn của vũ đạo nước khác, rồi lại còn đi học thêm Vu Tồn Tinh, sự chênh lệch khá lớn, tạm thời đã đè bẹp được tài nghệ của Liễu Đóa Nhi.

    Liễu Đóa Nhi liên tục thất bại, các cô nương cơ quan quản lý âm nhạc Khai Phong liền đả kích nàng, tung tin đồn bài xích, ý đồ là vùi dập nàng chịu thua thì thôi, để nàng không trụ được ở Khai Phong, cho nên giờ Liễu Đóa Nhi lâm vào cảnh vô cùng khó khăn.

    Dương Hạo nghe đến đây đã hiểu được, thốt lên:

    “Ta hiểu rồi, Diệu Diệu cô nương ý muốn ta giúp tiểu thư nhà cô viết từ?”

    Diệu Diệu vui vẻ nói:

    “Đúng vậy, công tử có thể đồng ý vài tập được không?”

    Dương Hạo ngẫm nghĩ lại trong đầu mình, nhớ đến bảy tám bài mà ai cũng thích, truyền lại từ đời trước, tiếc thay, không có bài nào hắn thuộc hết, toàn thuộc những câu nhỏ lẻ được truyền từ đời trước lại.

    Diệu Diệu thấy bộ mặt khó xử của hắn, vội hỏi:

    “Công tử không cần phải áy náy đâu, bài từ vừa rồi của công tử rất hay, tin chắc tiểu thư nhà ta xem cũng ái mộ, thán phục.

    Nếu ngài viết từ cho tiểu thư nhà ta, tiền nhuận bút cho ngài sẽ không ít đâu.

    Hơn nữa, tiểu thư nhà ta ca hát vũ đạo bậc nhất, có tiểu thư hát từ của ngài, không lâu sau, từ của công tử sáng tác sẽ lưu truyền thiên hạ, ở trong kỳ danh sĩ lâm, đến lúc đó công tử sẽ thu doanh lợi từ hai phía.

    Khi đó in ấn rất đắt đỏ, hơn nữa thường là do chính tác giả bỏ vốn ra in ấn.

    Không phải ai cũng lãng phí như vậy được, cô gái ở lầu xanh ca hát thơ từ, phải nhờ các tài tử danh sĩ viết từ cho, tài tử danh sĩ nhờ họ đem chính thơ từ mình sáng tác truyền bá rộng khắp mà nổi danh, nếu không như thế thì sớm thất truyền những bài từ hay, đây là chuyện hợp tác cùng có lợi.

    Bời vậy mà Diệu Diệu tràn đầy tự tin rằng mình vừa nói ra, Dương Hạo sẽ vui vẻ đáp ứng.

    Viết từ?

    Trò cười, ta biết nửa vời, cô nếu đẩy ta đi hái hoa, lão nhân gia ta cùng lắm nhẫn nhục chịu đựng.

    Còn bảo ta viết từ sao?

    Dương Hạo lập tức lắc đầu quầy quậy:

    “Hả?

    Không không không…”

    “Định am tiên sinh đi cẩn thận nhé, tiền nhuận bút, em sẽ bàn bạc với quản sự”.

    Trong viện đột nhiên truyền tới một giọng nói, Diệu Diệu cô nương kêu lên một tiếng:

    “Tiểu thư!”

    Rồi vội đứng dậy đi ra ngoài.

    Dương Hạo cũng nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy một lão già tóc hoa râm khí phách hiên ngang đi, tay áo bay bay, khí phái bất phàm, phía sau là một thiếu nữ đi theo vài bước rồi đứng lại im lặng không nói gì.

    Lục Nhân Gia là một thế hệ danh sĩ, phong lưu vô cùng, có vài lời không tiện nói rõ ra, nhưng ám chỉ của hắn tương đối rõ ràng, Liễu Đóa Nhi lại tỏ vẻ không hiểu, Lục Nhân Gia nhẫn nại, nhưng cuối cùng cũng giận dữ mà đứng lên, ngênh ngang ra về.

    Liễu Đóa Nhi hồi đầu từ Tuyền Châu trốn đến, vội vội vàng vàng ôm theo một số đồ châu báu, tới Biện Lương thì phải định cư, mua nhà, trang hoàng lầu các sao cho đẹp, tiêu tiền như nước là chuyện thường, dường như đã tiêu hết tài sản còn dư.

    Năm nay để mở ra cục diện mới, giai đoạn trước có rất nhiều khách lui tới, đều là bỏ tiền túi của chính mình mời đến, tác dụng chính là “Kẻ lừa gạt”, cho nên giai đoạn khai trương bỏ vốn đầu tư, bắt đầu có tiền lời, ai ngờ giờ lại đấu đá cạnh tranh với Ngô Oa Nhi kia, nàng bị lép vế.

    Những bài từ của các sĩ tử Tuyền Châu mà nàng mang đến đã dùng hết, nếu không có bài từ nào tuyệt hay, sau này làm sao có được sự ưu ái của các quan thân đây?

    Huống chi lúc này chuyện với Ngô Oa Nhi đấu đá đã náo động cả kinh thành, một khi bại trận, hậu quả sẽ không thể kinh khủng hơn.

    Nếu như lại không chiếm được ưu thế về thơ từ hay dìm Ngô Oa Nhi xuống, thì chỉ có thất bại thê thảm.

    Nhưng, nhưng lão già này tóc bạc da mồi, già nua nhưng mà dê dẩm, háo sắc, Liễu Đóa Nhi vốn giả vờ né tránh.

    Ai ngờ hắn…

    Đang lúc bị kích động, Diệu Diệu vui vẻ chạy từ trong ra nói:

    “Tiểu thư, ta mời về một vị công tử, vị công tử này có một bài từ tuyệt hay, tiểu thư vào phòng gặp công tử đi”.

    Hai mắt Liễu Đóa Nhi sáng ngời, vội hỏi:

    “Hả?

    Là ai vậy?”

    Diệu Diệu nói:

    “Vị công tử này tên là Dương Hạo, ở trong phòng bên kia”.

    Liễu Đóa Nhi không nhớ sĩ lâm Khai Phong có vị nào tên Dương Hạo, vừa nghe xong thì thất vọng.

    Câu “Từ hay” mà Diệu Diệu nói sợ rằng hay có hạn, có thể làm được chuyện gì chứ?

    Có khi còn làm trò hề trước mặt Ngô Oa Nhi.

    Lúc này nàng đang bị hoang mang, nào có tâm trạng mà nghĩ đến Dương Hạo gì đó, lắc đầu thở dài:

    “Thôi, em mời vị công tử đó đi đi.

    Còn nữa, lập tức mời Triệu quản sự và Bàng ma ma đến gặp ta có chút chuyện”.

    Nói rồi phẩy tay áo bỏ đi, từ đầu chí cuối không liếc mắt nhìn vào phòng kia một cái.

    “Tiểu thư!”

    Diệu Diệu có ý mời người ta đến, không ngờ không thèm gặp mà bỏ đi, nàng quay trở lại phòng đó, sắc mặt hơi xấu hổ, ngượng ngùng nói:

    “Dương công tử”.

    Dương Hạo như trút được gánh nặng, thấy thoải mái cười ha ha nói:

    “Không sao cả, không sao cả, tiểu cô nương không phải khó xử.

    Ta còn có việc”.

    Nói rồi cất bước ra đi.

    “Công tử, Dương công tử”.

    Diệu Diệu gọi không kịp, liền chạy một mạch vào chỗ tiểu thư mình.

    Dương Hạo rời khỏi Như Tuyết Phường, hầu gái Liễu Đóa Nhi từ trong viện vội vàng đuổi theo.

    Hóa ra Diệu Diệu vẫn không cam lòng, chạy đến hậu viện bảo Dương Hạo đọc nốt đoạn cuối của bài từ kia rồi học thuộc cho tiểu thư nghe, vừa nghe quả nhiên là một bài từ hay.

    Liễu cô nương biết được bài từ này không thể chê được, bài từ này chưa bao giờ nghe, Diệu Diệu lại nói đích thân Dương Hạo nói bài từ này là do hắn làm, Liễu Đóa Nhi hối hận vô cùng, lập tức chạy từ trong viện đuổi theo, đến cửa sắt thì không thấy dáng người của Dương Hạo, xung quanh trống vắng, không biết hắn đi hướng nào.

    Liễu Đóa Nhi ủ rũ như đeo tang, yếu ớt nói:

    “Haiz, thật vất vả lắm mới gặp được một vị tài tử ẩn dật, ta lại để mất cơ hội, hay là trời làm khó ta đây?”

    Diệu Diệu nghĩ ngợi, đảo mắt xoay tròn, đột nhiên nói:

    “Tiểu thư.

    La gia tam công tử làm quan ở Nam nha, quản việc hộ tịch dân cư, hay là nhờ hắn giúp đỡ.

    Tra xem vị tên Dương Hạo có thân thế gì.

    Chúng ta đến tận nơi nhờ hắn giúp đỡ, cô nương chỉ cần mở miệng, không tin tim hắn là sắt là đá”.

    Liễu Đóa Nhi mặt méo xệch cười nói:

    “Dân cư Biện Lương nhiều thế này, cái tên Dương Hạo dễ đến có mấy trăm, thế thì làm sao tìm hắn được?”

    Diệu Diệu nói:

    “Có gì đâu, chỉ là bỏ chút công sức mà thôi, người trùng tên trùng họ dù có mấy trăm, nhưng tuổi tác tương đương cùng lắm chỉ có một hai chục người, tốn ba năm ngày tìm sợ gì không tìm ra hắn?”

    Liễu Đóa Nhi ngẫm nghĩ, dậm chân nói:

    “Được, ta lập tức sẽ gửi một bức thư, em thay ta đi đưa cho vị La tam công tử”.

    “Vâng!”

    Diệu Diệu vui vẻ nói:

    “Tiểu thư yên tâm, dù có phải đào cả thành Biện Lương này lên, Diệu Diệu cũng quyết tìm cho ra hắn”.

    Dương Hạo không ngờ cô nương Diệu Diệu lại mời hắn đến là để làm từ, đóng vai nhân vật Liễu Tam Biến, xem ra, hắn có thể nhớ hoàn chỉnh, chỉ có mấy bài từ tuyệt hay của Liễu Vĩnh, Tần Quan, Tô Đông Pha làm, đọc ra dọa người thì được, nhưng chung quy lại không phải là kế lâu dài, không dùng được bao lâu thì phải đóng cửa.

    Hơn nữa giờ hắn đang muốn ẩn mình, ước gì Quan Gia đưa hắn đến nơi xa tít chục vạn dặm, cho dù viết ra một bài từ có hay đến mấy, nỗ lực trước đây giờ cũng đã phí công nhọc sức, sao dám để cho mỹ nhân trêu cười, nghĩ rồi hắn vội vàng trở về nhà của mình.

    Dọc theo sông Biện Hà tiếp tục đi về hướng đông, ra cửa Chu Tước, qua Long Tân cầu, rẽ phải thì thấy một cái viện mà hắn đặt mua.

    Vừa bước vào sau viện, là một cái hồ nhỏ, mặt hồ lấp lánh ánh nắng, trong hồ có một cái đình nhỏ tinh xảo, bên hồ có hàng liễu rủ xanh mướt, xung quanh là những chiếc cầu uốn quanh, đình tạ lầu các, tất cả đều thấp thoáng giữa cây cối, mái cong đấu củng (một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ trụ cột chìa ra gọi là củng và những trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là đấu), cửa sổ tường hoa để trống một góc để lộ dưới bóng cây xanh mướt, vô cùng lịch sự và tao nhã.

    Trong phủ Dương Hạo giờ thuê vài gia phó, thị tì và đầu bếp nữ, hơn nữa còn thêm Mục Vũ , chín thị vệ và Mẫu Y Kha, xem ra cũng là một hộ giàu.

    Dương Hạo vừa đến sau viện, Mẫu Y Kha bèn nghe thấy tiếng bước chân mà đi tới, vội vàng bẩm:

    “Lão gia, Tiểu Vũ nói theo lời sai phó của lão gia, đi Ngõa Pha Tập mua tre gỗ, mang tiền bạc còn lại trong nhà mà Đường cô nương tặng cho ngài đi rồi ạ”.

    Dương Hạo ngẩn người, mặt méo xệch nói:

    “Tên tiểu tử này, bảo hắn không được động…thôi, không sao, đều do lão gia phái hắn đi, ngươi mau đi pha trà đi, hôm nay ta cảm thấy khát quá”.

    Mấy ngày này đến đặt mua nhà, lại còn thuê nhân công tu sửa, mời gia phó, hai ngày nay mới rảnh rỗi được một tí, thời điểm bận rộn thì không sao, một khi nhàn rỗi rồi thì lại lo chuyện trong lòng nhiều hơn.

    Dương Hạo uống hớp trà, nhìn quanh phòng khách, cảm thấy có một cảm giác buồn bã vô cùng.

    Loại cảm giác này là hắn vốn không dự đoán được.

    Khi hắn là một viên quan nhỏ hèn mọn, bận rộn mệt mỏi ở Lô Lĩnh Châu, hắn luôn mong mỏi có một ngày như này, giờ hắn đạt được mục đích của mình rồi, mỗi tháng đều nhận một món bổng lộc hậu hĩnh, không có bất cứ việc gì để làm, dư nhà dư đất, có tiểu lầu đài các, bên cạnh lại còn có Mẫu Y Kha xinh đẹp, đáng yêu chăm sóc, có đám người Mục Vũ trung thành làm tùy tùng, đợi đến khi cưới Diễm Diễm về, lý tưởng của hắn được coi là hoàn tất.

    Nhưng tất cả những thứ này thực đã đến tay, hắn lại có cảm giác mất mát, dần cảm thấy mấy ngày này thực sự chán nản vô cùng, có lẽ trong hoàn cảnh này nghỉ ngơi một thời gian sẽ cảm thấy vô cùng lý tưởng, nhưng nếu ngày qua ngày, năm qua năm, những ngày này kéo dài, hắn không thể tưởng tượng ngày đó sẽ buốn chán đến mức nào.

    Người, ngoài nhu cầu vật chất, còn cần thỏa mãn về tinh thần, hắn vẫn cho rằng mình không ham quyền lực, nhưng đột nhiên biến thành bộ dạng như bây giờ, hắn còn không thể điều chỉnh được tâm trạng của mình.

    Hắn còn trẻ, nếu cứ như thế này, mấy năm này là thời gian nghỉ dưỡng lão rồi sao?

    Nhưng, kinh nghiệm đặc thù khiến hắn từ một người bề dưới, sống cuộc sống của bề trên, đồng thời cũng mang đến cho hắn những nguy hiểm không xác định, hắn nào dám mơ ước xa xôi đi làm chuyện gì.

    Thôi, cứ sống mấy năm an nhàn, yên phận thế này, triều đình sẽ dấn dần quên con người hắn.

    Đến lúc đó nếu như quá nhàn rỗi, vô vị, có thể đi buôn bán.

    Diễm Diễm vốn am hiểu những chuyện này, triều đình không cấm những quan văn võ làm ăn buôn bán, đại khái là vậy, đây chính là tiền đồ của hắn.

    Chương 240: Lối đi khác

    Trên điện Tập Anh, mấy vị cận thần của thiên tử đang thảo luận làm thế nào để tăng cường việc phòng bị hỏa hoạn ở kinh thành.

    Thành Biện Lương lửa cháy nghi ngút, kiến trúc nhà cửa và dân cư đông đúc, tổn thất hỏa hoạn càng ngày càng nghiêm trọng, một chốc một lát mà đốt đi hơn mấy trăm hộ dân, dù có là phủ đệ vương công đại thần, cung điện trong hoàng cung cũng không thể may mắn thoát khỏi, điều này khiến cho hoàng đế cũng coi trọng việc phòng bị hỏa hoạn, nên mới mời quần thần đến bàn bạc, đưa ra cách phòng ngừa hỏa hoạn.

    Tể tướng Triệu Phổ, phó tướng Lữ Dư Khánh, Tiết Cư Chính, Khai Phong doãn Triệu Quang Nghĩa, kế tướng Sở Chiêu Phụ, phó kế tướng La Công Minh, mỗi người tự phát biểu ý kiến của mình, đại khái vẫn là tăng cường quản lý đám cháy, cách truyền thống là đi lấy nước xung quanh, hô hào dập lửa.

    Cách này vốn là phương pháp quen thuộc, nhưng nếu áp dụng cho thành Biện Lương, hiệu quả sẽ có hạn.

    Triệu Khuông Dận thấy họ đưa ra những cách lý giải không có chút mới lạ gì, bèn nói:

    “Trẫm hôm nay đi thành Tây cấm quân doanh trung, tận mắt chứng kiến hỏa hoạn Biện Lương, đám cháy không nhỏ, trong khoảnh khắc mấy trăm hộ hóa thành tro tàn, của cải của dân chúng cả đời tích góp mới có được bị cháy trụi, gào khóc thê thảm, thật thương tâm.

    Lúc ấy có Dương Hạo nguyên nhậm Lô Châu tri phủ tham gia vào việc chữa cháy, nghe những lời hắn nói.

    Giờ trẫm mời các khanh đến đây bàn bạc, nếu các khanh cũng không thể đưa ra cách nào hay, hạ chiếu, Dương Hạo đến kinh thành coi giữ công việc phòng chữa cháy, không biết các khanh nghĩ sao?”

    La Công Minh nghe xong hai hàng lông mày nhíu lại, hắn định cư ở đây, biết triều đình nghi ngờ Dương Hạo, giờ Quan Gia lại đề bạt thế này, không biết là họa hay phúc đến với Dương Hạo, kế an toàn vẫn là Dương Hạo này giờ vẫn không nên xuất đầu lộ diện thì tốt.

    Dương Hạo là người bạn thân con út Khắc Địch mình yêu thương nhất, thái độ lại vô cùng nhu thuận, không ngại vì hắn tiến lên nói đỡ một lời.

    Lòng nghĩ vậy, La Công Minh tiến lên phía trước một bước, cúi người thi lễ, nói:

    “Quan Gia, thần nghĩ rằng, nói dễ làm khó, khi xảy ra hỏa hoạn, thuận miệng nói mấy câu, nghe giống như có cách giải vây, song chưa chắc đã có đủ kiến thức về lĩnh vực này.

    Nếu Quan Gia cảm thấy Dương Hạo này có cách gì hiệu quả, có thể mời hắn đến, đưa ra cách phòng cháy, nếu như có lý có tình, có thể giảm bớt thiệt hại, thì cân nhắc chức cho hắn cũng chưa muộn”.

    Triệu Quang Nghĩa ngồi chỗ cao cao, nhìn bao giờ cũng hơn người ta một cái đầu, nhắc đến Dương Hạo làm hắn suýt té ngã, hắn vốn không có thiện cảm đối với tên Dương Hạo này.

    Tuy dựa vào thân thế địa vị của hắn, nếu như để cho Dương Hạo nắm một chức quan dù có nhỏ đi chăng nữa thì hắn vẫn canh cánh trong lòng, có cơ hội sẽ gây bất lợi cho hắn.

    Những lời nói của La Công Minh rất hợp với ý của hắn, Triệu Quang Nghĩa lập tức tấu:

    Triệu Khuông Dận lại nhìn sang Sở Chiêu Phụ, bèn hỏi:

    “Sở Khanh nghĩ thế nào?”

    Sở Chiêu Phụ tự là Củng Thần, người Tống thành.

    Hắn là một vị đại thần, vốn là một viên võ tướng, vì biết toán, hắn được coi là người có văn hóa, bởi vậy hắn làm tam ti sứ, cũng là một kế tướng chủ quản tài chính thuế má.

    Người ngày làm việc cần kiệm, xưa nay không giám lấy việc công xen việc tư, chỉ keo kiệt một chút, và cũng được coi là quan thanh liêm.

    Hắn vốn là một võ tướng, quản lý tài chính chỉ là miễn cưỡng, bình thường rất nhiều công vụ đều là phó tướng La Công Minh thay hắn làm, việc đi cứu hỏa, phòng cháy chữa cháy hắn dốt đặc cán mai, nghe Hoàng đế hỏi, vội vàng nghĩ ngợi, quen dựa vào La Công Minh nói:

    “Cái này, thần nghĩ rằng Triệu đại nhân, La Công Minh nói đều có lý, mong bệ hạ xem xét”.

    Triệu Khuông Dận nhíu mày, lại nhìn về phía Triệu Phổ, còn chưa hỏi hắn, Triệu Phổ đã tiến bước phía trước, chắp tay thi lễ nói:

    “Quan Gia, thần nghĩ rằng, tai nạn nước lửa, lẽ ra nên xây dựng các trạm, chuyên lo kiểm tra phòng tránh, như thế mới giảm bớt hỏa hoạn, có lợi cho nước cho dân.

    Biện môn cháy, thần cũng có mặt, theo lời Dương Hạo nói, thì thực có cách hay, Quan Gia ái tài, đừng ngại đề bạt”

    Triệu Quang Nghĩa phản đối, còn Triệu Phổ thì ủng hộ, còn Quan Gia thì rõ ràng đã có kế hoạch, Triệu Phổ tự nhiên tán thành.

    Triệu Khuông Dận duyệt, vuốt râu cười nói:

    “Triệu Phổ nói có lý lắm, ý trẫm là tìm một nha môn phòng cháy chữa cháy, tìm một người phù hợp phụ trách chuyện này, ha ha…”

    Hắn chuyển ánh mắt sang nhìn các huynh đệ hơi khó coi, vội trấn an nói:

    “Nếu như thế, trẫm sẽ điều hòa các khanh một chút, Dương Hạo thì ủy thác hắn đi sai sứ, nha môn này có thể xây ở Nam nha, nhậm chức thì thuộc quản lý của phủ Khai Phong”.

    ***

    Mẫu Y Kha bưng khay trà từ phòng Dương Hạo đi ra, mới đi dọc hành lang gấp khúc được vài bước, thì trán bị một vật nào đó ném phải, Mẫu Y Kha kêu “Ai zô” một tiếng, suýt nữa nhỡ tay làm rơi khay trà, cố nhìn, mượn ánh sáng ở hanh lang, chỉ thấy trên khay trà có một tờ giấy được cuộn tròn.

    Mẫu Y Kha ngẩng đầu lên xem, cây tường vi trong viện khẽ rung trong cơn gió lạ, xung quanh vắng vẻ, nàng vội buông khay trà, mở ra giấy ra, có chữ viết, song lại không biết viết gì, vội xoay người lại đi vào phòng Dương Hạo.

    Dưới ánh đèn, Dương Hạo nhìn vào tờ giấy kia, nhìn từ trên xuống dưới một lần, rồi mặt trầm xuống.

    Mẫu Y Kha không nhịn được, bèn hỏi:

    “Lão gia, xảy ra chuyện gì vậy?”

    Dương Hạo xua tay nói: “Không sao, nàng đi ngủ đi”.

    Mẫu Y Kha không dám nhiều lời, lặng lẽ lui ra, Dương Hạo chỉ mặc quần áo lót, phủi phủi hai tay, thong thả bước đến dưới ánh đèn..

    Trang giấy này là ai mật báo, hắn không biết được, nhưng theo tình lý mà phỏng đoán, những việc được nói trong giấy này là thật, nếu đơn thuần dựa vào thứ này, thực khó nói có thể gây bất lợi gì cho hắn.

    Trên giấy chỉ nhắc đến một chuyện, Quan Gia cần lập một hữu ti nha môn việc phòng cháy chữa cháy, sai sứ này cắt cử cho hắn, hơn nữa nha môn này còn bị chịu sự quản lí của phủ Khai Phong.

    Tin này lập tức đã khiến cho Dương Hạo lơ mơ: “Lẽ nào hôm ấy cứu hỏa bị Triệu tướng công nhìn thấy, cho nên mới tiến cử ta lên?”

    Dương Hạo khóe miệng run rẩy nói:

    “Trời xanh không có mắt, đây không phải là cái mà ta theo đuổi, huống hồ còn làm việc dưới Triệu Quang Nghĩa.

    Cho dù Triệu Quang Nghĩa đại nhân đại lượng, khinh thường vốn kiến thức nhỏ mọn của ta, nhưng Trần Đức Huyền giờ có thể đã về kinh rồi, giấc mộng con đường làm quan của hắn bị đứt đoạn, hận ta tới tận xương tủy, nếu không vì mục đích trả thù mới là lạ.

    Vốn cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, giờ như thế nào mới tốt đây?

    Không tiếp chỉ thì không được, hơn nữa không có thành tích gì cũng không được.

    Như vậy, Trình Đức Huyền có càng nhiều cơ hội lấy cớ lời rèm pha, huống hồ Quan Gia lại thích người thẳng thắn, lại không thích người không tài cán gì, hắn thích người vừa thẳng thắn vừa tài giỏi, có thể làm những chuyện đâu ra đấy, nếu như trước mặt hắn không hề có chiến tích gì, sợ rằng bản thân sẽ bị Nam nha nhòm ngó, hắn cũng lười để ý, thôi vậy, bất luận chân Quan Gia to thế nào cũng phải ôm lấy”.

    “Nhưng muốn có thành tích gì đó mà lại làm việc ở phía dưới Nam nha, nói dễ nhưng làm khó, còn không có ai cản đường sao?

    Đến lúc đó tấn công ngầm hay công khai sợ rằng có thể đối phó được không?

    Ta ở kinh thành không có quen biết ai, đến khi đó ai có thể bảo vệ che chở cho ta đây?”

    Dương Hạo lưỡng lự, trầm tư suy nghĩ, không còn cách nào khác, chợt nghe tiếng cánh cửa kêu vang, Dương Hạo giật mình, hỏi: “Là ai?”

    “Đại nhân, tôi về rồi”.

    Dương Hạo nghe giọng nói, kêu thất thanh: “Bích Túc?

    Mau, mau vào đây”.

    Cửa phòng được mở, một bóng xám tiến vào, chỉ thấy người này đỉnh đầu trống trơn, mặt mày thanh tú, mặc quần áo kín, chính xác là Bích Túc đến rồi”.

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Bích Túc, sao ngươi lại ăn mặc thế này?”

    Bích Túc tiến lên chào nói:

    “Một lời khó nói hết, thuộc hạ phụng sai phái của đại nhân, đi điều tra người nhà Chiết cô nương, nhưng vẫn không tìm thấy tin tức của cô ấy và người nhà, về sau được tin từ nhà xe, hình như có một vị cô nương giống Chiết cô nương đi Đường Quốc rồi, thuộc hạ bèn cùng người đuổi theo.

    Người Đường luôn cảnh giác với người phương bắc, nhưng họ đặc biệt sùng bái Phật giáo, thuộc hạ liền giả làm hòa thượng tiện làm việc, song…thuộc hạ hổ thẹn quá, từ đầu chí cuối vẫn không có tin tức gì của Chiết cô nương”.

    Dương Hạo im lặng một lúc lâu, thản nhiên nói:

    “Tìm người như vậy chẳng khác nào tìm kim dưới đáy bể.

    Haiz…có lẽ ta và nàng chỉ có duyên mà vô phận, không tìm được thì…thôi vậy, nhưng mong nàng bình yên vô sự”.

    Bích Túc vâng vâng dạ dạ:

    “Vâng, thuộc hạ không thu hoạch gì được ở Đường Quốc, đành trở về Khai Phong tìm, lúc này mới nhận được tin từ Phi Vũ, biết được đại nhân đã đến Khai Phong, định cư ở nơi này luôn, lúc này mới tìm đến giữa đêm hôm thế này.

    Đại nhân vào triều làm quan, Quan Gia không làm khó ngài chứ, có thích không ạ?”

    Dương Hạo cười mếu máo nói:

    “Vốn dĩ là rất thoải mái, đúng là cầu gì được nấy.

    Ta thấy giờ ngày nào cũng vậy.

    Nhàn quá lại hóa buồn, lần sai sứ này khó nói là mang đến tai hay họa cho ta, ta không thể từ chối được, lại chẳng có gì tự bảo vệ mình”.

    Bích Túc nghe vậy vội nói: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

    Dương Hạo nhìn Bích Túc muốn nói gì đó nhưng lại thôi, hắn lắc đầu bước thong dong đến một bên, quay đầu lại nhìn toàn người Bích Túc lần nữa, suy tính gì đó, ánh mắt trở lên khác thường, Bích Túc bị hắn nhìn chằm chằm, sợ hãi, cảm thấy có gì đó, không nhịn được bèn hỏi:

    “Đại nhân, trên người thuộc hạ có gì không ổn sao?”

    “Không có gì là không ổn cả”.

    Dương Hạo cười:

    “Trong triều không tìm thấy bùa hộ mệnh, vừa nhìn thấy ngươi, ta lại nghĩ hay là đi lối tắt, chính là cái gọi là bố y khanh tướng, nhất phẩm bạch sam, không được làm khanh tướng, nhưng nếu có uy tín của một khanh tướng, thì ai muốn động vào ta cũng phải suy nghĩ cho kỹ…”

    “Đại nhân, ngài xem ta thế này có được không?”

    Bích Túc choàng bộ quần áo tro của hòa thượng, sợ hãi nói: “Thuộc hạ chưa từng làm hòa thượng, khi ở Quảng Nguyên là vùng quê thì thế nào cũng được, thành Biện Lương này nhân tài ẩn dật, ta chỉ sợ…”

    “Không phải sợ, bổn quan trước đã đi chùa Đại Tướng Quốc, cũng thấy các cao tăng, ni cô Biện Lương ở trước cửa chùa bán những cái ví thêu hoa, cứ một vị hòa thượng béo một cái đệm cói, ở đó giảng Phật pháp, so tài chính là giọng lớn nhỏ, giọng ai thét to có khí thế thì được những reo hò ủng hộ, thì nói hắn là một cao tăng hữu đạo, ta thấy không mạnh hơn ngươi là mấy”.

    Dương Hạo cười an ủi, Bích Túc vẫn chưa yên tâm, lại nói: T

    “Nhưng lần này theo đại nhân ra, ngộ nhỡ có người hỏi tôi về Phật pháp, một đoạn hoàn chỉnh tôi cũng không thuộc, thì thể nào cũng bị phát hiện ngay tại trận”.

    Dương Hạo nói:

    “Có gì mà phải thuộc, ngươi nhớ rằng, ngươi là cao tăng Tây Tạng đến, Phật pháp cao siêu, sao lại phải học cái tiểu sa di đó, còn phải thuộc kinh văn gì nữa sao?

    Còn nữa, không được xưng là thuộc hạ, mà phải xưng là bần tăng khi nói chuyện.

    Nguyệt Nhi, Tiểu Vũ hai ngươi nhớ kỹ đấy, phải gọi Bích Túc là đại sư, không được gọi thẳng tên ra”.

    Tiểu Vũ và Mẫu Y Kha đồng ý: “Vâng”.

    Bích Túc chau mày, méo mặt nói:

    “Thuộc…bần tăng không thuộc kinh văn, nếu có người thỉnh giáo bần tăng Phật học, cũng không thể không nói câu nào chứ?

    Lúc đó phải làm sao đây?”

    Dương Hạo cười nói:

    “Cái này dễ thôi, cao tăng mà, đều thích nói lời sắc bén.

    Người ta nói gì, nếu ngươi cảm thấy không tiện trả lời, vào lúc đó…thì nói hai khả năng, ngươi yên tâm, càng nói những chuyện không đâu, mù mịt thì càng giống với thiền cơ (diệu pháp của các hòa thượng Thiền tông), người ta càng cảm thấy ngươi Phật học cao siêu, không hiểu còn phải giả vờ hiểu ý chứ, hỏi cũng không dám hỏi nữa.

    Hơn nữa, ngươi hóa trang thành vị hòa thượng thích rượu thịt), có vài lời không giống người xuất gia, cũng cần phải chú ý”.

    Dương Hạo nói xong lại nói: “Ta nói cho ngươi hai bài từ, ngươi có học thuộc lưu loát được không?”

    Bích Túc nói: “Học thuộc lòng rồi, nhưng…”

    “Vậy thì được, chúng ta đi, đi đến Như Tuyết Phường nổi danh thôi”.

    Chương 241: Vét bồ thương kẻ ăn đong

    Dương Hạo nói hùng hồn vô cùng, xoay người đi ra ngoài.

    Mấy ngày nay lòng dạ bị đè nén quá lâu, giờ không nói nhỏ giọng được, chỉ có thể lớn tiếng nói.

    “Nhớ, nhớ cho kỹ, không được đi kiểu đấy, phải oai phong, cằm phải cao lên, mắt nhìn thẳng, dù dưới chân có là bậc cầu thang cũng không được cúi xuống, đúng đúng đúng rồi, đây mới là phong độ của vị đại sư thơ tăng Vô Hoa Tây Vực”.

    Dương Hạo cười và uốn nắn cho Bích Túc xong, đi về xe phía trước, Bích Túc và Tiểu Vũ, Mẫu Y Kha đều đi theo sau”.

    Tiểu Vũ mặc bộ màu xanh, đội mũ nồi, vô cùng có sức sống, đóng vai là một tên chuyên dùng để sai vặt, Mẫu Y Kha mặc bộ trang phục của nha hoàn, tóc chải ba dải, rất giống với dáng vẻ của một nha hoàn thực sự.

    Qua Long Tân cầu, Dương Hạo quay đầu lại nhìn đám người của mình: Oh, một tên sai vặt, một hòa thượng, còn có một nha hoàn đáng yêu, luôn tươi cười nữa.

    Đầu cầu người bày hàng quán, rao bán náo nhiệt.

    Dưới cầu, sóng nước dập dềnh, thuyền nhỏ đi tới.

    Dương Hạo bắt tay vào làm chiếc quạt giấy cầm tay, rồi hát một điệu: “…”

    Dưới cầu Long Tân là cửa hàng của Lý gia hương.

    Một gian tiểu các trên lầu, một vị công tử quần áo trắng phau mặt như ngọc đang bước về phía lan can cửa sổ, đoàn người Dương Hạo, tăng ni và người thường, nam và nữ, chủ và tớ, tự nhiên rơi vào tầm mắt của “Hắn”.

    Vừa thấy Dương Hạo “Hắn” lộ vẻ vừa giận vừa yêu.

    Vị công tử tuấn tú quần áo trắng như tuyết này chính là Chiết Tử Du hóa trang thành.

    Cô sớm biết Dương Hạo đến Kinh thành, trong lòng tuy lúc nào cũng nhớ tới hắn, nhưng quyết không đi gặp hắn.

    Ai ngờ oan gia ngõ hẹp, ở đây cũng có thể gặp được hắn.

    Nhìn thấy đoàn người nam nữtay cầm chiếc quạt, giống như đang thảnh thơi hát gì đó, lòng Chiết Tử Du chua xót “Cái tên oan gia này, thực quên ta thật rồi, được, được, ngươi được lắm”.

    Nàng cười đau khổ, lộ ra hàm răng trắng.

    Một người đàn ông chừng ba mươi tuổi ăn mặc theo cách an nhàn của người Hán tiến vào tiểu các, đi đến đằng sau nàng, nhỏ giọng bẩm:

    “…Tiểu thư, thuộc hạ đã tìm được tin chính xác, năm ngày sau, quân Tống sẽ chinh phạt phía Nam”.

    “Được!”

    Chiết Tử Du gấp quạt giấy lại, vỗ vào lòng bàn tay, hỏi: “Ở chỗ Lâm Hổ Tử tình hình thế nào?”

    “Tiểu thư, giờ vẫn không có tin gì từ bên Hổ soái tới”.

    Chiết Tử Du chau mày suy nghĩ một lát, nói: “Mau, mau đi chuẩn bị thuyền, ta phải đi Nam hạ luôn một chuyến, gặp Hổ soái mới được”.

    “Vâng”.

    Người đó do dự một lát, lại nói: “Tiểu thư, Ngô Oa là bậc nhất trong những tứ đại hành thủ thanh lâu Biện Lương, quen biết vô số với những nhân vật quyền quý nổi tiếng, rất có ích cho tiểu thư.

    Giờ cô ấy đang cạnh tranh với Liễu Đóa Nhi của Như Tuyết Phường, nếu tiểu thư đi, có thể…”

    Chiết Tử Du cười nói: “Không sao cả, ta thấy Liễu Đóa Nhi kia là kỹ nữ nghèo, Ngô Oa Nhi đang lúng túng không được ta giúp đỡ sao?

    Nhưng lần này cũng có thể để cho nàng tự lo chứ.

    Hơn nữa, ta đi lần này, khi trở về không quá hai mươi ngày, khoảng thời gian ấy không làm được trò trống gì”.

    “Vâng, thế thuộc hạ đi chuẩn bị ngay”.

    Người đó vội vàng lui ra, Chiết Tử Du lại liếc mắt nhìn Dương Hạo một cái, đoàn người Dương Hạo đã đi xa, chỉ còn lưu lại một bóng dáng mờ ảo, Chiết Tử Du cắn răng một cái, rời sau nhà Như Tuyết Phường.

    Liễu Đóa Nhi và Bàng ma ma, Triệu quản sự đang trong phòng lo lắng thương lượng chuyện, chuyến này làm, cũng giống như cú lội ngược dòng, không tiến lên thì chắc chắn sẽ bị bỏ lại phía sau.

    Nếu bại trận trong khi tranh đấu với Ngô Oa Nhi, tuy chỉ là khuất phục, nhưng tầm ảnh hưởng lại không như vậy, giống như huy chương đồng của cuộc thi, nói về thực lực, hạng tư không kém bọn họ là mấy, nhưng tầm ảnh hưởng lại cách biệt một trời một vực.

    Nếu bị loại trừ khỏi tứ đại hành thủ, tuy dung mạo chưa hẳn kém họ bao nhiêu, nhưng tên tuổi có hạn, cô lại chỉ có đơn thuần về kỹ nghệ, tiền bạc kiếm được không đáng là bao.

    Đến lúc đó nếu không thể đáp ứng chi tiêu lớn, tất nhiên sẽ ngày càng sa sút, và cuối cùng là xuống dốc không phanh.

    Kinh doanh lầu xanh lúc này, phương thức khác rất nhiều so với đời sau.

    Trong đó có chút tài nghệ là thị cố, cũng chính là đồng ý hành nghề tự do, cho nên đứng đầu bảng, cô cũng được coi là một ông chủ của lầu xanh, có một cổ phần nào đó.

    Ví dụ nói Như Tuyết Phường, nó có ba ông chủ.

    Một là cô nương Liễu Đóa Nhi, cô là thị cố, thân thế tự do, cùng với hai ông chủ khác cùng một ruột, có mối quan hệ hợp tác thì đến, không hợp tác thì đi, không có giao kèo gì với nhau.

    Cô có tài sản và người ngựa của bản thân, những người này là người ca múa phụ họa, Diệu Diệu cô nương cũng chính là loại người này.

    Ông chủ thứ hai chính là Bàng phu nhân cho thuê căn nhà, bà ta là chủ cho thuê nhà Như Tuyết Phường, là người bản địa Đông Kinh, ngoài cho thuê nhà, bà ta còn phụ trách các việc như bố trí ăn uống, nghênh đón khoản đãi, chi phí ăn mặc, tôi tớ dọn phòng…, thực tế ra là người quản mọi việc của lầu xanh.

    Ông chủ thứ ba chính là quản sự Triệu Cát Tường.

    Triệu quản sự cũng là người bản địa, phụ trách vệ sĩ cho viện, kết giao với quan phủ, bọn rắn độc, thi hành…

    Bàng phu nhân trầm ngâm nói:

    “La tam công tử này hai ngày nay giúp tìm vài tên Dương Hạo, tiếc thay lại không tìm thấy, Lục tiên sinh nơi đó, lão thân cũng sai người đi rồi, không biết cô nương ngươi đắc tội với hắn kiểu gì, vị Lục tiên sinh phát ngôn bừa bãi, cũng viết từ cho Ngô Oa Nhi, giờ chúng ta dùng mười lượng vàng, hắn cũng không hạ cố nhận cho”.

    Triệu quản sự nghe xong, bất mãn nói:

    “Ngô Oa Nhi ở thành Biện Lương căn cơ vững chắc, những nhân vật nổi , tài tử ở đây phần lớn đều đến phường của cô ta, làm sao dám giúp cô nương được.

    Cũng chỉ có mỗi Lục Nhân Gia này, kiêu căng, không coi ai ra gì, cho nên mới không câu nệ giúp cô nương.

    Cô nương bị yếu thế, chỉ có đi xin hắn giúp đỡ, nhưng ngươi lại đắc tội hắn rồi.

    Chi bằng cô nương đến cửa cầu xin, may ra có thể khiến hắn thay đổi thái độ…”

    Liễu Đóa Nhi mặt trầm xuống nói:

    “Triệu quản sự, người này không giúp thì thôi”.

    Triệu quản sự cười nhạt một tiếng, thầm mắng: “Con tiện nhân không biết trời cao đất dày, được người ta tâng bốc làm hành thủ, làm người nổi tiếng.Cái đứa con gái lăn lộn phong trần sớm muộn còn không phải đi vào con đường dựa sắc mà vui, lại còn làm bộ làm tình, tỏ vẻ giữ gìn trinh tiết, tài nghệ”.

    Bàng phu nhân vội giảng hòa nói:

    “Thực ra chúng ta cũng không kém gì Ngô Oa Nhi.

    Ngô Oa Nhi đó trời sinh nịnh nọt, về tư sắc là không thua cô nương ngươi.

    Cô ta đọc đủ thứ thi thư, am hiểu thơ từ ứng đối, thi họa chơi cờ, lại còn thông hiểu trà đạo, ở một nơi ở là thanh ngâm tiểu trúc, tự hào thanh ngâm tiểu trúc chủ nhân, có nhiều tài tử kẻ sĩ lui tới nhiều nhất.

    Điều này vốn chính là sở trường mà cô ta am hiểu nhất, thơ từ bị lép vế cũng không xấu hổ.

    Cô nương ngươi có sở trường là ca múa, mấy ngày trước tuy vũ đạo hơn cô ấy một bậc, song giọng của cô nương giống như thiên chuyển, mỗi khi được nghe người như mê như say đi, điểm này là ưu thế, cô ta không thể bì kịp cô, chúng ta chi bằng nỗ lực về khoản này, chỉ cần dìm cô ta xuống một điểm, thì không còn gì lo lắng nữa”.

    Triệu quản sự cười nhạt nói:

    “Nói sao dễ thế, giờ toàn thành Biện Lương đều biết cuộc cạnh tranh khốc liệt của hai cô nương, nếu chỉ có giọng hát mà thắng cô ta, đó cũng chỉ tạm thời mà thôi.

    Vốn dự định mời Lục tiên sinh viết từ hay cho, Ngô Oa Nhi có thắng điểm này, sẽ xoay chuyển danh dự, giờ…”.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Bàng phu nhân là chủ cho thuê nhà, nếu thiếu đi tiền nhà mà cô ấy thuê, thì nào có tiền, bèn nói: “Thua là thua thế nào, dựa vào sức lực của cô nương chưa chắc đã lép vế hẳn, chỉ là bỏ ra một khoản lơn lớn thì cứ coi như muỗi đi, hơn nữa những người này chính là…”.

    Bà ta vừa nói đến đây, có người gọi bà phía ngoài, liền chạy nhanh ra ngoài.

    Triệu Cát Tường kinh khỉnh nói: “Thực tầm bậy, nếu vậy, người bình thường ai còn dám đến nữa?

    Rồi đến bước đường cùng đi ăn mày, muốn trở người còn khó hơn lên trời”.

    Liễu Đóa Nhi nghe xong buồn vô cùng, mặt ảm đạm.

    Triệu Cát Tường cười nhạt nói:

    “Cô nương mà bại, lo rằng lòng người ly tán…cái tâm còn chưa vựng dậy nổi, nếu không sớm lập kế hoạch, Như Tuyết Phường này của chúng ta…hắc!”

    Liễu Đóa Nhi lẳng lặng chăm chú nhìn hắn, nói:

    “Theo tình hình hiện nay, thực không nghĩ ra kế sách gì, Triệu quản sự có cách nào khởi tử hồi sinh không?”

    Triệu Cát Tường vừa nghe, vội hỏi:

    “Muốn có cách sao, cũng không phải không có.

    Cô nương có vẻ đẹp trời sinh, nếu không câu nệ dùng chút nhan sắc đi hầu hạ Lục tiên sinh, các sĩ lâm nổi tiếng Biện Lương, còn sợ họ không ra tay giúp đỡ sao?

    Đến lúc đó chắc chắn sẽ hơn Ngô Oa Nhi một bậc, cũng có thể địa vị hai nàng ngang nhau, cùng tỏa sáng.

    Liễu Đóa Nhi mặt mày biến sắc, nàng hít một hơi thật dài, nén cơn giận của mình xuống, nói từng chữ:

    “Em…là một chiếc lá, cuốn theo chiều gió phiêu bạt, ngoài trinh tiết ra không còn gì nữa”.

    Triệu Cát Tường vô liêm sỉ nói:

    “Cô nương ngươi nghĩ như vậy là không đúng rồi.

    Kỳ thực trong chốn câu lan này lâu, treo biển hành nghề phục vụ khách cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.

    Cô nương đã giao tranh với Ngô Oa Nhi lâu như vậy, thanh danh sớm đã có, nếu như buông dáng ngọc, còn sợ các vị quyền quý, nhân vật nổi tiếng không giúp đỡ sao?

    Ngươi xem Ngô Oa Nhi kia phong tình, xu nịnh, chưa chắc đã không phải loại này, đã là lầu xanh, còn nói đến trinh tiết sao?

    Nếu cô nương có ý, Triệu mỗ có thể làm trung gian cho”.

    Liễu Đóa Nhi tức giận, cơ thể thấy nóng bừng, nắm chặt lấy tay ngọc, móng tay đâm vào òng bàn tay.

    Những lời này Triệu quản sự còn chưa nói hết, Liễu Đóa Nhi đã quát một tiếng:

    “Cút ra ngoài”.

    Triệu quản sự ngẩn người, lập tức giận tím mặt:

    “Liễu Đóa Nhi cô nương, ta muốn tốt cho ngươi, ngươi lại nói ra những lời đó với ta sao?”

    Liễu Đóa Nhi trợn mắt lên, lại quát một tiếng nữa:

    “Cút!”

    Triệu Cát Tường thẹn quá thành giận nói:

    “Ta chỉ đường cho ngươi, ngươi không đi, được, được lắm, tâm cao hơn trời, mạng sạch như sen, nói vậy cái loại ngươi không biết thời biết thế, cứ thế này, ngươi sớm giải tán cái phường của ngươi đi.

    Lấy một quan to nào đó mà làm thiếp, hoặc là làm kỹ nữ suốt ngày lăn lộn với cái chiếu ấy, ta sẽ chống mắt lên xem Liễu Đóa Nhi ngươi có kết cục như thế nào”.

    Triệu Cát Tường hừ nhạt một tiếng, phất ống tay áo, bước ra khỏi phòng của Liễu Đóa Nhi.

    Liễu Đóa Nhi thở gấp, không còn sức để ngồi, nàng liền vịn tay vào bàn, hai hàng lệ từ từ rơi xuống.

    Nàng vốn một thân một mình, ở Tuyền Châu được chủ nhân Như Tuyết Phường Liễu Như Tuyết nhận làm con nuôi, khi lớn lên kế thừa sản nghiệp của mẹ nuôi.

    Nàng thuở nhỏ lớn lên ở trong Như Tuyết Phường, cảm giác Như Tuyết Phường chính là nhà của nàng vậy, giờ cái nhà này đã bị phá bỏ, nàng một mình chưa bao giờ rời khỏi viện, bảo nàng đi đường nào thì nàng tràn ngập mông lung, cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi về tương lai.

    “Đóa Nhi…bệnh này còn kịp, mẹ nuôi đã không làm được, giao cho con làm, chỉ có Như Tuyết Phường này để ngươi mưu sinh, từ nay về sau, tất cả đều dựa vào chính con…”

    Nghĩ đến lời của mẹ nuôi, Liễu Đóa Nhi nước mắt như mưa:

    “Mẹ nuôi, con gái phải làm sao đây, giờ bạn bè xa lánh, bị người ta ức hiếp, con gái, phải làm thế nào đây?”

    Liễu Đóa Nhi gục đầu xuống bàn mà khóc, đúng lúc này, Diệu Diệu vui mừng chạy vào, người còn chưa vào phòng, thì đã nghe thấy tiếng khóc vội nói:

    “Tiểu thư…tiểu thư, vị Dương Hạo đó tự đến rồi”.

    Chương 242: Gõ cửa

    Đám người Dương Hạo đang ngồi ở phòng khách, đột nhiên vang đến một giọng nữ bên ngoài:

    “Dương Hạo công tử”.

    Nhìn qua bức rèm thì thấy một cô gái độ thanh xuân, đi theo sau Diệu Diệu cô nương.

    Lần trước Dương Hạo nhìn nghiêng thì thấy dáng người nhỏ và dài như ánh trăng khuyết, giờ mới có thể nhìn thấy dung nhan của cô ấy, liếc nhìn, cô gái này là một mỹ nhân, vô cùng yêu kiều.

    Bước vào phòng, cô gái đánh ánh mắt long lanh sang hòa thượng Bích Túc.

    Liễu Đóa Nhi đi vào phòng, thấy trong phòng có tới bốn người, hai người ngồi là thư sinh mặc áo xanh, mũi thẳng, tuấn tú, mặt nở nụ cười; Một người khác là hòa thượng, răng trắng môi đỏ, xinh như đàn bà.

    Vừa thấy nàng tiến vào, thư sinh áo xanh đã nở nụ cười, chỉ có vị hòa thượng vẫn ngồi trang nghiêm ở đó, hai mắt sâu thẳm, vô cùng phong thái.

    Nàng nào có biết trước mắt mình là một tên giả làm hòa thượng, ánh mắt hắn sâu thẳm đang nhìn vào da thịt bộ ngực căng tròn, trắng nõn của cô ấy, đến nỗi mặt hắn ngây ra, cô còn tưởng rằng vị này là hòa thượng có Phật pháp thâm hậu. )

    Thấy hắn ngồi cùng vị công tử đó, nghĩ rằng là bạn, Liễu Đóa Nhi vội thi lễ, nói: “Vị này phải chăng là Dương Hạo công tử.

    Tiện thiếp là Liễu Đóa Nhi, xin bái kiến Dương công tử, bái kiến vị đại sư”.

    “Cô nương không cần khách khí, Dương mỗ và Vô Hoa đại sư mạo muội đến làm phiền”.

    “Công tử khách khí rồi”.

    Liễu Đóa Nhi thẹn thùng nói: “Lần trước tiện thiếp trong lòng có chút chuyện buồn bực, chậm trễ không gặp được công tử, vô cùng thất lễ, mo công tử lượng thứ cho, không biết hôm nay công tử cùng Vô Hoa đại sư đến có gì chỉ bảo?

    À, mời công tử ngồi, Diệu Diệu, pha trà”.

    Gần nàng, có một mùi thơm sực đến, giống như mùi trái táo chín làm say lòng người, Dương Hạo hít một hơi, chậm rãi ngồi xuống, cười nói:

    “Hôm đó tại hạ thuận miệng ngâm vài câu thơ, là được vị Vô Hoa đại sư này chỉ bảo, tại hạ học thức có hạn, không dám bêu xấu, cho nên vội vàng rời đi.

    Sau khi trở về nói cô nương gặp chuyện khó xử, Vô Hoa đại sư động lòng từ bi.

    Hai ta hôm nay đến, chính là mong có thể giúp đỡ được cô nương ít nhiều”.

    “A Di Đà Phật”.

    Bích Túc vội nói giống như người tu hành hay nói.

    “Ồ?”

    Liễu Đóa Nhi ngạc nhiên, lộ vẻ cảm động, nhìn Bích Túc một cái rồi thầm nghĩ: “Hòa thượng này làm bài từ quả thực rất hay, trong người xuất gia kiến thức bác học ắt có, nhưng không ngờ vị hòa thượng này lại làm một bài từ có hương có sắc như thế, nhìn đôi mắt trái đào ấy, còn quyến rũ hơn cả con gái, chẳng lẽ lại là một vị hòa thượng thích hoa?”

    Nghĩ đến đây, Liễu Đóa Nhi cười nói:

    “Thất kính, thất kính, không ngờ thơ của Vô Hoa đại sư lại xuất chúng đến vậy, tiểu nữ không giám thỉnh giáo, Vô Hoa đại sư danh sát tu hành là… ?”

    Bích Túc giật mình tỉnh lại, ho nhẹ một tiếng, nhớ tới lời của Dương Hạo cần phải giả cho càng điên càng tốt, nhưng lại không biết nên giả khùng thế nào, hắn trước đây làm kẻ trộm, giống như con chuột chui cống, nào có cơ hội xuất hiện trước mặt người ta, vì thế bèn nhếch khóe miệng, ra vẻ kiêu căng gật gật đầu:

    “Danh sát à, dấu chân của bần tăng chính là danh sát”.

    Dương Hạo cười ha ha nói:

    “Ân sư của Vô Hoa hòa thượng vốn là một vị hành tăng Tây Vực chu du bốn phương, con đường tu hành của Vô Hoa hòa thượng có khác biệt rất lớn, đại sư tu hành, rượu thịt không ngại, người xuất gia có một lối đi là rời kinh phản đạo, không tuân thủ theo quy củ giống như Hoa hòa thượng”.

    Bích Túc ung dung cười, nói:

    “Ăn chay niệm phật, đó gọi là tu hành sao?

    Bần tăng cho rằng, nhuyễn hồng mười trượng, khói lửa nhân gian, có thể chứng minh bồ đề, ở chốn hồng trần tu luyện tâm Phật, ý chí mới được lâu dài, dục hỏa không mất.

    Cái gọi là tửu nhục xuyên tràng qua, Phật Tổ tâm trung lưu (Rượu thịt xuyên qua ruột, trong tâm lưu Phật Tổ).

    Tâm của bần tăng có Phật, đó chính là tu hành, còn về chỉ có thân xác thế nào thì có can hệ gì”.

    “Rượu thịt xuyên qua ruột, trong tâm lưu Phật Tổ” chính là câu cửa miệng của hòa thượng triều đại Nam Tống, lúc này không còn ai biết đến nữa, Liễu Đóa Nhi nghe xong hai mắt liền sáng ngời, không dám coi thường vị hòa thượng này, vội vàng khen:

    “Rượu thịt xuyên qua ruột, trong tâm lưu Phật Tổ.

    Đại sư thật uyên thâm”.

    Bích Túc cười nhạt nói: “Ha ha, bình thường thôi, song bọn ngươi nếu học ta, sớm muộn cũng thành điên”.

    Liễu Đóa Nhi ngẩn người, cẩn thận ngẫm nghĩ lời của cao tăng, càng nghĩ càng thấy ý thật sâu, như có một đạo lý huyền diệu, liền nghiêm nghị đứng dậy, hai tay hợp thành chữ thập, theo lễ Phật:

    “Tiểu nữ đa tạ đại sư chỉ điểm”.

    Bích Túc vui mừng, hắn làm thật là tốt, nói vài câu không đâu vào đâu mà có thể khiến người ta kính mến tin yêu, không khỏi cười ha ha, ngẫm lại không có gì để khoe khoang nữa, bèn nhắm hai mắt lại, như đang dưỡng tâm, khiến người ta nhìn có cảm giác hắn sâu sa khó hiểu.

    Dương Hạo tiếp lời, đi thẳng vào vấn đề nói:

    “Vô Hoa đại sư không những Phật học thâm hậu, giải thích độc đáo, thơ từ của ngài cũng sâu sắc vô cùng, ta nghe Diệu Diệu cô nương nói cô nương khó xử, hôm nay đến đây, trước hết mời đại sư đọc một bài từ, nếu cô nương cảm thấy có thể dùng được, chúng ta sẽ bàn tính cụ thể”.

    Liễu Đóa Nhi xúc động nói: “Như vậy thì tốt quá, Diệu Diệu, mau lấy giấy mực, ta muốn chép thơ của đại sư lại”.

    Thời đó chưa có đĩa nhạc, băng ghi âm, nếu muốn truyền bá lại cho đời sau thì chỉ có cách thông qua các kỹ nữ lầu xanh ca hát truyền lại, ca kỹ đều có tài hoa tương đương, không phải thơ từ của bất kể người nào các nàng cũng hát, những sáng tác mà họ không cho là hay, thì có cầu xin họ hát, họ cũng không hát, cho nên ở một mức độ, thi nhân cần có ưu kỹ lưu truyền tác phẩm của mình.

    Các ưu kỹ vào các nhà giàu có, tiếp xúc với những bậc quyền quý, nếu nàng hát từ của ai, và đưa ra hai câu giới thiệu: “Đây là tác phẩm của vị công tử xx, vị công tử này tài nghệ xuất chúng, cấu tứ sắc bén, chính là nhân tài bậc nhất”.

    Khi ấy tiếng tăm sẽ được truyền đi khắp nơi, những sáng tác, danh vọng, chức quyền đến với thi nhân ấy là chuyện bình thường.

    Nhưng giờ thì không như vậy, Liễu Đóa Nhi đang chuẩn bị có bài từ tuyệt hay, vị cô nương đệ nhất Tuyền Châu này tự mình mài mực chép thơ, lấy làm hài lòng về bài từ.

    Không phải chỉ dựa vào thân mình, miệng còn phải nịnh nọt, vâng vâng dạ dạ ngoan ngoãn đồng ý, người ta bảo cô như gió xuân, chỉ tiếc thay trước mặt nàng là hai cái chày gỗ một tăng một tục, vẻ ôn nhu, ngoan ngoãn coi như để cho người mù xem, uổng phí thay!

    Diệu Diệu mang tới giấy bút và mực, Liễu Đóa Nhi đi đến ngồi bên cạnh chiếc kỷ trà, giữ tay áo, cúi đầu mài mực, thầm nghĩ: “Không thể tưởng được vị hòa thượng này lại là thơ tăng, nhưng mong ngài sẽ nói ra bài nào đó hay không dính đến nhân gian bụi trần, ồ…đương nhiên là không rồi, cái hôm Diệu Diệu ngâm vài câu từ, không giống với bài của người xuất gia làm, chẳng trách ngài là hòa thượng rượu thịt”.

    Bích Túc ngồi bên cạnh Dương Hạo, nhìn Liễu Đóa Nhi, chỉ thấy thiếu nữ này cúi đầu mài mực, thần thái thanh tao lịch sự, khuôn mặt như ngọc, mũi thẳng tắp, thoa son nhẹ, người đẹp như được tạo nên từ ngọc.

    Bích Túc lấy tay áo che miệng, nói nhỏ với Dương Hạo:

    “Đại nhân, ngài nói nàng là kỹ nữ lầu xanh sao?

    Nhưng ta thấy nàng thanh lịch, dung mạo khả ái, hình như vẫn còn trinh tiết”.

    Dương Hạo cười nhạt: “Trinh hay không trinh cái gì, thứ này làm sao nhìn thấy được.

    Ta không tin.

    Nhìn ánh mắt hàng mi, thần thái cử chỉ, soa biết nàng có phải là gái trinh hay không?”

    Bích Túc nói: “Muốn đánh cược không đại nhân?”

    “Đánh cược thì cược, vấn đề là…ngươi làm thế nào để chứng minh được?”

    “Cái này đơn giản quá đi, đại nhân nghĩ ra cách khiến cho Đóa Nhi cô nương thích ngài, đợi đến khi vào phòng, có phải là gái trinh hay không, thử một lần mây mưa thì biết ngay mà”.

    “Hắc hắc…”

    Hai người đàn ông nói chuyện sâu sắc, cười với nhau.

    Liễu Đóa Nhi đã mài mực xong, ngẩng đầu nói:

    “Đại sư, mời đọc”.

    Nàng làm câu chuyện của bọn họ bị ngắt quãng, mặt hai người bỗng xạm lại, nàng liền hiểu được có lời nào không phải, dễ có đến tám chín phần là có liên quan đến nàng.

    Nàng sớm đã quen bị người ta dị nghị, nhưng hai vị hôm nay có một vị là hòa thượng, thì nàng cảm thấy có chút xấu hổ, khuôn mặt trắng nõn có chút ửng hồng ở hai má.

    Bích Túc vội ngồi nghiêm chỉnh lại, nói: “Thế…, bần tăng sẽ đọc bài “Động tiên ca”.

    Dương Hạo có thể nhớ toàn bộ bài “Động Tiên Ca” là do Tô Đông Pha sáng tác.

    Dương Hạo biết “Động tiên ca” là một làn điệu, nhưng không biết giờ còn làn điệu này hay không, dù sao hắn cũng đã ủy thác trọng trách cho Bích Túc, là một hòa thượng Tây Vực tới, một khi nói sai thì nói là làn điệu mà chỗ ấy của hắn có.

    Đề phòng trường hợp này xảy ra, Dương Hạo bảo hắn học thuộc một bài khác.

    May mắn thay, lúc này đã có làn điệu này, Liễu Đóa Nhi nghe sắc mặt bình tĩnh, nhấc bút viết ba chữ.

    Rồi lại cầm bút trên tay, lắng nghe những lời mà hắn ngâm.

    Toàn bộ “Động tiên ca” có tám mươi ba chữ, trước sau chia ba vần, phần trước câu thứ hai dùng nhiều lên một chữ, hạ tứ cú pháp, cũng có dùng thượng nhị, hạ tam cú pháp.

    Phần sau có tám câu kết, là dựa một khứ thanh tự lĩnh dựa hạ thất ngôn, tiếp đó lại một khứ thanh tự lĩnh tứ ngôn hai câu.

    Thường sai ở tăng một, hai lời đệm.

    Đây đều là cách thức cố định, người ngoài chỉ thấy rôm rả, không hiểu quy tắc này, nếu dựa theo số lượng từ điệu cùng loại ngâm ra một bài từ, soi xét tỉ mỉ thì có đến hàng trăm lỗ hổng.

    Liễu Đóa Nhi rất quen làn điệu này, cô không những tự mình có thể viết, mà còn biết hát, vừa nghe làn điệu, cô đã hình dung được nó.

    Bích Túc lại ngâm:

    “Băng cơ ngọc cốt,

    Tự thanh lương vô hãn.

    Thuỷ điện phong lai ám hương mãn.

    Tú liêm khai,

    Nhất điểm minh nguyệt khuy nhân,

    Nhân vị tẩm,

    Y chẩm thoa hoành mấn loạn.

    Khởi lai huề tố thủ,

    Đình hộ vô thanh,

    Thời kiến sơ tinh độ hà Hán.

    Thí vấn dạ như hà ?

    Dạ dĩ tam canh.

    Kim ba đạm,

    Ngọc thằng đê chuyển.

    Đán khuất chỉ tây phong kỷ thời lai?

    Hựu bất đạo lưu niên ám trung thâu hoán

    (Dịch thơ: Vương Thanh)

    Người nàng cốt ngọc, da băng

    Từ thân mát rượi chẳng giòng mồ hôi

    Thủy cung, gió thoảng hương trời

    Rèm thêu vén mở sáng ngời ánh trăng

    Nàng chưa ngủ, tựa gối nằm

    Thoa ngang tóc rồi bồng bềnh tơ mây

    Dậy, cầm tay trắng muốt thay

    Sân ngoài yên ắng, sao trời quá giang

    Hỏi đêm vào khoảng mấy canh ?

    Canh ba chừng đã, ánh trăng nhạt mờ

    Sao đêm dần xuống lặng lờ

    Bấm tay, phỏng gió tây giờ tới đây ?

    Tháng năm ngầm đổi, ai hay …”

    Thực ra Dương Hạo rất muốn ngâm bài “Thước kiều tiên” của Tần Quan, bài này ai đọc cũng thích, đạt đến đỉnh điểm là bài hay nhất của Tần Quan, nói ngắn gọn là nét bút thần.

    Nhưng Dương Hạo không nỡ dùng, hắn không nhớ hết bài, cái hay đương nhiên là lưu lại đến thời khắc then chốt thì tung ra để nổi tiếng.

    Liền lấy bài “Động tiên ca” của Tô Thức làm nước cờ đầu tiên là đủ.

    Quả nhiên, Liễu Đóa Nhi nghe, mặt lộ ý cười, không thể giữ thần thái, nét bút của nàng như rồng phượng, Bích Túc ngâm từng câu, nàng viết như nước chảy mây trôi, tốc độ không hề chậm, bài từ vừa viết xong, nhìn nét mực in trên giấy, trầm trồ khen ngợi: “Diệu…”

    Diệu Diệu vội đáp: “Có em”.

    Liễu Đóa Nhi nói tiếp: “Quả nhiên là một bài từ tuyệt diệu”.

    Diệu Diệu nghe biết không phải gọi nàng, dở khóc dở cười, Dương Hạo thầm nghĩ: “Từ của Tô Đông Pha chẳng lẽ lại không hay được sao?

    Giờ ngoài Lý Dục thì có mấy người dám xưng là đại gia về từ đây?

    Trong bụng ta còn cso mấy bài hay nữa cơ, nói không ngoa khéo còn làm nàng chết ngất í chứ, nhưng ta tổng cộng cũng nhớ mấy bài này, dùng một bài thiếu một bài, nên tiết kiệm thì tiết kiệm”.

    Liễu Đóa Nhi cầm lấy bài từ, không rời ra được, ngẩn ngơ sau một lúc lâu mới tỉnh lại, vội đứng dậy nói:

    “Đại sư thực uyên thâm, nếu có sự giúp đỡ của đại sư, là phúc lớn của Liễu Đóa Nhi này, không biết thơ của đại sư giá cả thế nào, tiểu nữ sẽ mua thơ của đại sư”.

    Vào triều Tống toàn dân làm ăn buôn bán, người xuất gia cũng không ngoại lệ, không dám nói đến tiền bạc, cho nên Liễu Đóa Nhi đi thẳng vào vấn đề, Dương Hạo liền cười nói:

    “Vô Hoa đại sư là bạn thân của ta, chuyện này ta sẽ bàn bạc với cô nương sau, cô nương, có căn phòng nào yên tĩnh không?”

    Liễu Đóa Nhi hơi ngạc nhiên, vội hỏi; “Đương nhiên là có rồi, công tử, mời đi theo ta”.

    Hai người kẻ trước người sau đi ra ngoài, đi tới cửa, Bích Túc ho khan một tiếng, cất giọng nói: “Chớ quên ta và ngươi đánh cuộc”.

    Dương Hạo sững lại, Liễu Đóa Nhi kinh ngạc quay đầu lại hỏi: “Đánh cuộc gì vậy?”

    Dương Hạo cười nói: “Vô Hoa đại sư thường làm cho người ta giật mình, nói không đầu không đuôi, không biết là gì, cô nương không cần để ý làm gì”.

    Liễu Đóa Nhi thản nhiên cười, xoay người đi.

    Trong phòng, Diệu Diệu liếc nhìn Bích Túc, cười nói:

    “Tiểu hòa thượng, tiểu thư nhà ta rất thích từ của ngài đấy.

    Nhưng ngài là người xuất gia, không niệm A Di Đà Phật, cả ngày lại chỉ nghĩ tới cái gì…dáng ngọc da trắng, tóc xõa bồng bềnh, sợ không phải Hoa hòa thượng?’

    Bích Túc thấy Liễu Đóa Nhi đó kiều diễm, không nỡ để nàng đi.

    Nàng giờ đi rồi, trong phòng chỉ còn lại một tiểu nha hoàn đáng yêu, thì hắn trở nên xuồng xã hẳn, bèn cười dâm dê nói:

    “Diệu Diệu cô nương đừng quên, bần tăng vốn là hòa thượng rời kinh phản đạo, Diệu Diệu cô nương, ngươi sinh ra xinh đẹp làm rung động lòng người, ta thấy dùng bốn chữ dáng ngọc da trắng tặng cho ngươi là rất thích hợp…”.

    Diệu Diệu cô nương không còn nhỏ, cũng thường bị người ta trêu đùa, cô cũng không câu nệ giống như thiếu nữ bình thường, cô tuy còn trinh trắng, nhưng lại không sợ miệng lưỡi đàn ông, lời nói của cô sắc bén.

    Nghe vậy liền liếc nhìn Bích Túc một cái, ánh mắt xoay chuyển, nhưng vô cùng quyến rũ: “Thế ngài phải chăng còn muốn người ta y chẩm thoa hoành mấn loạn (tựa gối nằm cạnh) sao?”

    Tiểu cô nương này nhướn mày khiêu khích, Bích Túc thấy mình không thể chịu được, mặt đỏ ửng lên, chắp tay nói:

    “Thiện tai…thiện tai…”

    Diệu Diệu khẽ gắt một tiếng: “Giả bộ đứng đắn”.

    Nói rồi che miệng cười.

    Chương 243: Trò vui

    Trong thư phòng của Liễu cô nương.

    Mấy bàn một bồn hoa lan, gần đó là giá sách, bên đó có một quyển giá khá cao, trong phòng nhỏ mà tràn ngập sách, đều là những quyển hay, số tiền bỏ vào thư phòng này không nhỏ.

    Phòng ngập mùi hương thơm của sách, vô cùng tao nhã,.

    Liễu cô nương ngồi trong thư phòng cầm mấy quyển đẹp đẹp.

    Nhưng hai người lúc này lại đang bàn về chuyện làm ăn.

    “Công tử, mời nói, không biết tác phẩm thơ của Vô Hoa đại sư giá cả thế nào thì phù hợp?”

    Liễu Đóa Nhi vẫn đứng, sốt ruột hỏi, tay nàng vẫn cầm bài từ “Động tiên ca”.

    Mặt Dương Hạo lộ ra nụ cười thần bí, cúi xuống cười nói:

    “Ha ha, cô nương, Dương mỗ lần này đến không phải bán thơ từ cho cô, chỉ cần cô đáp ứng với Dương mỗ này một chuyện, bài từ của hòa thượng Vô Hoa, tôi xin kính tặng cho cô nương.

    Ngoài ra còn có một vài bài thơ khác, cũng sẽ kính tặng, giúp cô nương đánh bại Ngô Oa Nhi…”

    Liễu Đóa Nhi đang lo lắng, suy nghĩ, khi nhìn Dương Hạo, nụ cười thần bí của hắn có chút dâm dê, lại còn không lấy tiền, tặng không cho mình, như vậy hắn có ý gì?

    Không thì sao lại vô duyên vô cớ tặng không cho mình, mình chỉ là một người đàn bà, có cái gì đáng để hắn đánh đổi?

    Ý đồ của hắn, hóa ra cũng chỉ giống như cái tên khốn Lục Nhân Gia thôi.

    Chả trách Liễu cô nương nghĩ như vậy, cô đã ở trong phường lâu như vậy, gặp nhiều loại người có ý đồ mua chuộc cô.

    Ban đầu khi còn ở Tuyền Châu, có không ít người quyền quý chức tước muốn có ý đồ dâm dê với cô, muốn đưa cô vào trong phòng riêng, làm chuyện da thịt, rồi lợi dụng các chức vị của họ đưa cô thực hiện mong ước của mình, nhưng cần phải lợi dụng giam chân được những vị quan này, thì mới có thể bảo đảm được thân thế và sự trinh tiết của cô.

    Giờ Dương Hạo này cũng muốn thừa lúc người ta khó khăn mà hãm hại sao?

    Cái lão Lục Nhân Gia da nhăn tóc bạc, mắt mờ chân chậm, nhưng, để sinh tồn, mình chung quy cũng phải lấy điểm cuối cùng để đánh đổi lấy sao?

    Đàn ông, sao lại như vậy chứ…

    Liễu Đóa Nhi tự nhiên thấy thương cảm cho thân phận mình, miễn cưỡng cười nói:

    “Không biết công tử…muốn Đóa Nhi đồng ý chuyện gì?”

    Dương Hạo ngồi thẳng người dậy, cười nói: “Dương mỗ lần trước đến, nghe Diệu Diệu cô nương nói nhiều chuyện về cô nương.

    Nghe nói cô nương thân thế tự do.

    Triệu quản sự, Bàng ma ma và cô nương chỉ là quan hệ hợp tác.

    Xin hỏi có chuyện này không?”

    Liễu Đóa Nhi nghe những lời này, thấy không phải như mình nghĩ, thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Đúng vậy, không biết công tử hỏi những chuyện này là có ý gì?”

    Dương Hạo nói: “Là thế này, cô nương sống ở con đường đều là lan câu (nơi múa hát), nhưng xét về phẩm hạnh chỉ có mỗi cô nương ở Như Tuyết Phường đây, còn những chỗ khác thì không cần nhắc đến nữa.

    Dương Hạo đến đây, nếu có thể kinh doanh, nhờ vào cái địa thế gần sông Biện Lương này, biến đây trở thành một cảnh vật không thể thiếu của thành Đông Kinh, còn tuyệt đối không làm khó cô nương”.

    “Cảnh vật?

    Sự so sánh này…, công thử phải chăng...phải chăng muốn…?”

    “Không sai, Dương mỗ muốn cô nương thôi hợp tác với Triệu quản sự và Bàng ma ma, quay sang hợp tác với ta.

    Ta sẽ mua tất những ngôi nhàt xung quanh đây, bao gồm cả Như Tuyết Phường, và dựng lên một đại viện chiếm khoảng đất rộng.

    Mấy bài từ, chỉ là thủ đoạn nhỏ đánh bật Ngô Oa Nhi mà thôi, còn chỉ dựa vào mỗi cái này thì khó mà bảo đảm được địa vị của cô nương.

    Dương mỗ còn có vài cách hay mà hiệu quả hơn nữa, nếu có thể thực hiện, ta xin dám chắc, sẽ khiến cho mọi người chỉ cần đến Biện Lương, cho dù là đi uống rượu, ca hát, tạp kịch, ăn uống, giải trí, tắm gội, vân vân đều nghĩ đến nơi này, lúc đó, cô nương còn sợ không thể có một vị trí hoa khôi ổn định ở Biện Lương này sao?”

    “Hoa khôi?”

    Lúc này người Tống vẫn chưa có người nghĩ ra cuộc thi “Tuyển Hoa khôi”, Liễu Đóa Nhi nghe thấy từ mới thế này mắt sáng lên, nhưng Dương Hạo là người thế nào, có năng lực gì, cô còn chưa biết tí nào, đương nhiên sẽ không bị lời có cánh của hắn làm động lòng.

    Dương Hạo lại nói: “Ta biết những lời này nói ra, cô nương vẫn chưa tin ta, chỉ cần để cho cô nương biết cách làm của ta, cô mới đủ tin phục ta, cho nên, ta nguyện giúp cô đánh bại Ngô Oa Nhi trước tiên, xác lập được vị trí đỉnh cao của cô, nhưng một khi chứng minh được năng lực của ta, lúc đó cô nương có đồng ý hợp tác với ta không?”

    Liễu Đóa Nhi được tận mấy bài từ hay, cũng chỉ là đánh bại được mặt đắc ý nhất của Ngô Oa Nhi, còn để đứng được ở vị trí bất bại này, dù có dốc hết mình, thì cũng không làm được, cho nên nghe những lời chắc chắn của Dương Hạo thì biết hắn còn có rất nhiều sự tính toán kỹ càng, nhưng giờ chưa xác lập được quan hệ hợp tác, dù có rất nhiều cách nhưng hắn sẽ không nói cho mình biết.

    Cô cắn chặt răng nghĩ ngợi, Bàng phu nhân chỉ là người cho thuê nhà, Triệu quản sự đương nhiên là không trông mong gì được, nếu như không có Dương Hạo thì cô sau này cũng phải tìm người hợp tác tin cậy lâu dài, cô là con gái, không có cách nào chèo chống được việc lớn như vậy, nếu Dương Hạo này có khả năng, đối với cô có lợi mà không có hại, thì thuận tay mà chèo thuyền thôi, liền nói:

    “Được, nếu công tử quả nhiên làm được, Đóa Nhi từ nay về sau nguyện đi theo, nghe lời chỉ bảo của công tử”.

    “Ha ha, được lắm, ta tuy không sợ cô nương đổi ý, nhưng…nói mà không có bằng chứng thì…, chi bằng viết vài chữ làm căn cứ, để tránh sau này làm tổn thương hòa khí của chúng ta”.

    Dương Hạo yêu cầu viết khế ước và ký vào, một khi Liễu Đóa Nhi đánh bại được Ngô Oa Nhi xong thì hợp tác thế nào, hai người bàn bạc một hồi lâu, rồi Dương Hạo đọc, Đóa Nhi cầm bút viết, viết khế ước ra làm hai bản.

    Hai bên đồng ý ký vào, rồi mỗi người cầm một bản.

    Đại Tống coi trọng thương nhân, vì vậy làm ăn buôn bán rất hưng thịnh, nên khiến người ta say sưa ngành giải trí.

    Làm quan quản lý giải trí Đại Tống, người nổi tiếng giới mậu dịch, tiếng tăm rộng khắp, đây chính là cách tự vệ tốt nhất, hơn nữa có thể thu được những món lời lớn, thiết thực nhất.

    Không thể hạ nhiệt độ chiếu sáng thấp, thì duy trì sức chiếu sáng thích hợp chính là một loại mánh khóe tự bảo vệ mình, hơn nữa hắn ở Khai Phong không có tai mắt, cũng không có bạn bè chốn quan trường.

    Sự độc quyền của Triệu tướng công và Triệu phủ doãn, toàn bộ thế lực của triều đình phân thành phái phủ doãn, phái tướng công, phái Quan Gia, phái trung lập.

    Bốn phái đã hình thành từ lâu, duy trì thế cuộc cân bằng, nước dội không vào, kim chọc không xuyên, hắn cần một con đường tạo mối quan hệ với các quan.

    Lần trước khi Diệu Diệu nói chuyện với hắn đã nói đến cách kiếm tiền của các ưu kĩ cao cấp, đó chính là qua lại với tầng lớp công khanh quyền quý, sĩ thân tiếng tăm, hợp tác với họ, ngầm làm trung gian bắc cầu cho các mối quan hệ.

    Việc này gợi ý cho Dương Hạo, hắn không thể đi con đường bình thường, thì phải đi theo mánh khóe này, không chỉ có thể linh hoạt làm được tai mắt, trên dưới triều đình, phố phường, tin gì cũng không dấu được hắn, hơn nữa còn có thể xây dựng được nền móng khổng lồ.

    La Công Minh đã nhắc nhở hắn, cần phải ngoài tròn trong vuông (ví với bên ngoài xuề xoà dễ dãi, nhưng trong lòng rất giữ nguyên tắc), tự toan tính bảo vệ mình.

    Đạo lý này hắn hiểu, nhưng không nghĩ ra cách thích hợp, giờ con đường này không thể không thử.

    Mấy ngày nay cảm thấy lòng dạ nặng trĩu, hắn cũng rất muốn thử, dựa vào các kiến thức mà hắn biết về lĩnh vực giải trí, giải trí giờ phải được cải tiến, để đặt được vị trí đặc biệt cho hắn ở Khai Phong không thể không một lần hành động.

    Với thách thức này, hắn có cảm giác kỳ vọng được.

    Tính cách của Dương Hạo là như vậy, nước chảy bèo trôi, nhưng không chịu gặp sao yên vậy.

    Vận mệnh đưa hắn đến với Lô Lĩnh Châu, hắn vì không có tiền bạc, quân đội, vô cùng sợ hãi, liền tìm cách đào ngũ, mong có một công lao gì đó về báo thù, hơn nữa nỗ lực cải tạo vùng núi hoang vắng thành gia viên tươi đẹp.

    Vận mệnh sắp xếp cho hắn đến Khai Phong, hắn sẽ không oán trời trách đất, thất bại hoàn toàn hay là mơ mộng hão huyền có khả năng thoát khỏi con đường mà Hoàng đế quy định cho hắn, tìm cơ hội trốn về Lô Châu, làm mưa làm gió ở Lô Châu.

    Hắn giống như dòng nước, thuận dòng thì chảy, nhưng chảy đến đâu, thì cần dâng nước trào ra nhành hoa thuộc về hắn, hắn phải sống sao cho tuyệt vời.

    Từ xưa đến nay thánh hiền đều yên lặng, riêng chỉ có người thường là nổi tiếng.

    Không thấy mộ người hào kiệt, không hoa rượu cúng tế.

    Đây là lời của những người có chí lớn, có học thức tự an ủi mình sao?

    Hoặc là, họ cuối cùng hiểu ra được đời chỉ là hư ảo.

    Đời người cố chấp, đời người cũng thay đổi, cố chấp như núi, thay đổi như nước, non nước tương ứng, tự hoàn thiện mình.

    Hai người ký xong khế ước, Dương Hạo lại nói đến kế đánh bại phương diện thơ từ mà Ngô Oa Nhi đắc ý nhất cho Liễu Đóa Nhi, trận chiến này đương nhiên không thể thắng hoàn toàn, hơn nữa thanh thế lại cần từng bước tạo nên, từ từ đến, mới có thể hấp dẫn sự chú ý của ngày càng đông các vị chức quyền tiếng tăm đến trận chiến của hai người, lúc đó đánh bại hoàn toàn Ngô Oa Nhi thì có thể giành được thành công lừng lẫy.

    Hai người thương lượng với nhau xong, Dương Hạo bèn đứng dậy cáo từ, Liễu Đóa Nhi vốn phải chống đỡ với Ngô Oa Nhi, đang lúc tuyệt vọng vô cùng, không biết làm thế nào thì đột nhiên không biết từ đâu tới một Dương Hạo ra tay giúp đỡ, không những giúp nàng xoay chuyển thế xuy sụp, còn giúp nàng đánh bại Ngô Oa Nhi, điều này khiến nàng suy suy tính tính, nàng nhìn Dương Hạo tràn đầy tự tin, không khỏi lo lắng nói:

    “Công tử, ngài chắc chắn như vậy, ngài hẳn cũng biết Ngô Oa Nhi quen biết rộng khắp, đằng sau cô ấy có thể có đến vô số người chức quyền tiếng tăm ủng hộ”.

    Dương Hạo cười nói: “Không thể nói chắc chắn 100%, làm việc gì cũng phải mạo hiểm, Đóa Nhi cô nương không phải lần đầu mới va chạm, sẽ không đến mức đạo lý này cũng không hiểu”.

    Liễu Đóa Nhi kinh ngạc nói: “Thế nếu thất bại thì sao?”

    Dương Hạo ung dung nói: “Thất bại thì thất bại, được thì may cho ta, bại thì là số phận, nếu không thành công, khế ước của chúng ta tự nhiên mất hiệu lực, cô coi như chưa từng gặp Dương mỗ là được rồi”.

    Liễu Đóa Nhi nghe thế chán nản, chỉ ngón tay vào trước ngực: “Thế còn ta?”

    “Cô nương ư?”

    Dương Hạo nhìn cô ấy từ trên xuống dưới, mỉm cười nói: “Cô nương có nhân phẩm có dung nhan, có gì mà lo lắng chứ, thực ra mà nói, cô phát huy chút mánh khóe, đi lừa kiếm phiếu cơm dài hạn là được mà”.

    Liễu Đóa Nhi ngạc nhiên: “Kiếm cái gì?

    Làm thế làm gì?”

    Dương Hạo không nhịn được cười nói: “Phiếu cơm dài hạn chứ sao, chính là giấy hôn thú, có nó rồi thì sẽ có một công tử tiêu tiền như rác, luôn trông nom cho cô nương cơm ăn, vị công tử này người ta gọi là quan đó”.

    Liễu Đóa Nhi nghe vậy vừa giận vừa cười, thấy hắn xoay người toan đi, vội nhớ ra một việc, vội nói:

    “Công tử xin dừng bước, còn có một chuyện nữa, vị Triệu quản sự phụ trách bảo vệ viện này, lo chuyện xã giao, có quan hệ với quan phủ, bọn lưu manh ở địa phương, thiếp có xích mích với hắn, sợ hắn không cam lòng, sẽ tìm đến gây phiền phức”.

    Khóe môi Dương Hạo hơi nhếch lên: “Hắn chỉ là con cá chạch nhỏ trong cái rãnh mà thôi, Liễu cô nương cho rằng hắn có thể làm mưa làm gió được gì?”

    Liễu Đóa Nhi nén giận nói: “Người ta có lòng tốt nhắc nhở, khẩu khí của công tử không nhỏ, loại người này kêu bọn lưu manh, côn đồ đến, dùng thủ đoạn gây rối cũng làm người ta đau đầu lắm chứ, công tử có cách gì đối phó với hắn không?”

    Dương Hạo chớp chớp mắt nói: “Dương mỗ là Hòa châu phòng ngự sử, hữu vũ đại phu, đường đường là đại quan triều đình, cô nói bổn quan còn không đối phó nổi cái tên đó sao?

    Ha ha, cô nương cứ yên tâm đi, bổn quan xin cáo từ”.

    “Hòa châu phòng ngự, hữu võ đại phu?”

    Nhìn bóng dáng Dương Hạo, hai mắt Liễu Đóa Nhi sáng lên: “Cái này…sao có thể, trẻ thế này mà làm quan Hòa châu phòng ngự, hữu võ đại phu sao?

    Hic, lừa người ta cũng phải nghĩ chứ, hắn nếu làm quan lớn như vậy, bổn cô nương sẽ làm phiếu cơm dài hạn của hắn, hihi…”

    Hai mắt cô xoay chuyển, đột nhiên mở to mắt, kêu lên: “A!

    Ta nhớ ra rồi, Dương Hạo, Hòa châu phòng ngự, hữu võ đại phu Dương Hạo, quả nhiên có người này, hóa ra chày gỗ lớn mà La Tam công tử nói chính là hắn”.

    Ý chỉ triều đình quả nhiên đã được ban xuống, ý chỉ lệnh cho phủ Khai Phong xây một Hỏa Tình viện, địa vị tương đương với tả hữu quân tuần viện.

    Ban cho Dương Hạo chức Hỏa Tình viện sứ, lập tức đi nhậm chức, dưới sự quản lý trực tiếp của Triệu Quang Nghị.

    Dương Hạo vì đã biết tin này từ một người không biết tên trước khi có thông báo chính thức, nên sớm đã có chuẩn bị, vừa nhận được ý chỉ, vội đến phủ Khai Phong.

    Cái gọi là phúc không phải họa, mà họa đến thì cũng trốn không nổi, vị quản lý trực tiếp này sớm muộn cũng phải gặp, chi bằng cứ nhanh nhẹn đi.

    Chương 244: Ma xui quỉ khiến

    Dương Hạo trước đây mấy lần đi qua trước phủ Khai Phong, kiến trúc hùng vĩ của cung điện sớm đã rất quen, nhưng cái mà hắn quen thuộc ấy chỉ là cái cửa thành, lần này lại là vào tận bên trong.

    Hộ tào nam nha Chu Chí Thương nở nụ cười đón hắn vào nha môn, dẫn hắn đi qua hành lang, qua nghi môn, vòng qua lầu Thanh Tâm của hậu viện.

    Chu hộ tào năm nay đã năm mươi tuổi, vào thời Hậu Hán làm quan nhỏ ở Khai Phong, kinh nghiệm Hậu Hán, Hậu Chu, lại đến Tống Quốc bây giờ.

    Đầu thành thay đổi cờ hiệu, đã đổi ba triều Thiên Tử, nhưng sự biến đổi chính trị này không có ảnh hưởng gì tới một tiểu quan như hắn, vì hắn quen với dân chúng Khai Phong, làm việc cũng chăm chỉ, giờ đã lên chức hộ tào.

    Biện Lương vẫn là đô thành của Đại Tống.

    Tri phủ ở đây khác với tri phủ ở nơi khác, phủ Khai Phong nếu đã nhận chỉ xử án, chính là hành bộ, ngự sử đài cũng không có quyền xen vào, đương kim thiên hạ kết án tử hình mà không cần Quan Gia phúc thẩm, chỉ có phủ Khai Phong mà thôi.

    Làm quan ở Nam nha chính là một tiểu quan, song ở bên ngoài thì cũng rất uy phong.

    Đến lầu Thanh Tâm và ngồi xuống, Chu Chí Thương bèn nói: “Phủ doãn đại nhân đang xử lý công vụ, Dương đại nhân đợi một chút, Chu mỗ sẽ đi bẩm báo với Phủ doãn đại nhân”.

    “Làm phiền Chu hộ tào rồi”.

    Dương Hạo cười và thi lễ, nhìn Chu Kình Tào rời đi, bèn ngồi ngay ngắn lại, miệng lẩm bẩm đọc vài câu từ, hắn đang chăm chú, thì nghe thấy ngoài của có tiếng ho, truyền đến một giọng nói của đàn ông:

    “Dương viện trưởng đã đến rồi đó sao?”

    Dương Hạo đứng dậy đi ra ngoài cửa, thì thấy một vị quan rảo bước vào phòng, nhìn về phía hắn.

    Người này mặc một áo bào kim tuyến màu đen, đầu đội mũ cánh chuồn, khuôn mặt na ná Quan Gia, tai to mặt lớn, ánh mắt sáng ngời, cho người ta cảm giác uy nghiêm.

    Dương Hạo vội nghiêng người thi lễ, vái dài nói: “Hạ quan Dương Hạo bái kiến Phủ doãn đại nhân”.

    “Ha ha ha, Dương viện trưởng chớ khách khí, mời ngồi, mời ngồi”.

    Triệu Quang Nghĩa đưa tay mời Dương Hạo ngồi, sau đó lại cười dài.

    Dương Hạo đợi hắn ngồi trước rồi mới ngồi xuống.

    Những kiến thức mà Dương Hạo biết về thời đại này có hạn, hắn đã từng nhớ và xem qua là câu chuyện “Dương gia tướng” “Nhạc Phi truyền”, nhưng hắn cũng biết trong những câu chuyện đó có đến 99% là không có thật.

    Phan Mỹ công trạng lớn lao, trung thành có nghị lực dựng nước lại nhào nặn thành gian thần tồi tệ, tính khả tin có thể tưởng tượng.

    Nhưng đối với Triệu Nhị, hắn thực sự chẳng có ấn tượng gì, không nhắc đến ân oán cá nhân của hắn và Trình Đức Huyền, nghi án “Phù cảnh dao hồng” thiên cổ, liệt ra những cái xấu xa của Tòng Trung Ngự đều bắt đầu từ Triệu Nhị.

    Hám công to, chỉ vì cái trước mắt thì cũng thôi, khi thảo phạt Liêu Quốc mông bị đâm hai phát tên, mất đi mấy chục vạn không chi phối, đại quân trực tiếp nghe lệnh hắn sau khi mất đi chỉ huy thì tùy tiện tàn sát người Liêu, còn mình thì lên xe chạy trốn, rồi người sửa sách nước là “Thủ nội hư ngoại” chính là hắn, ngăn cản Triệu Đại dời đô, định kinh thành đóng tại vùng đất bằng phẳng Khai Phong không nguy hiểm có thể bảo vệ cũng chính là hắn.

    Nếu không phải thất sách này của hắn, triều Tống trong lịch sử càng thêm huy hoàng, đặc biệt là hắn còn một mũi tên bắn chết phu nhân Hoa Nhị Xuyên Muội Tử, chiếm Tiểu chu hậu thần tượng tình nhân tốt nhất Giang Nam “Hoạch miệt bộ hương giai, thủ đề kim lũ hài”, thật là một mảnh đời…nhưng cái mảnh đời này, giờ lại là người lãnh đạo trực tiếp hắn.

    Dương Hạo liếc mắt nhìn Triệu Quang Nghĩa, thấy hắn tuy giả bộ ung dung, nhưng giữa hai hàng mày lại nhăn nhó tức giận, thầm nghĩ: “Lẽ nào hắn vì nhìn thấy ta mà giận dữ như vậy?

    Dựa vào địa vị, thân thế của Triệu Quang Nghĩa, chuyện Lô Lĩnh thì cũng không nên dễ kích thích như vậy chứ, hắn nếu chỉ có thành phủ, thì không cần sợ hắn”.

    Dương Hạo trong thầm nghĩ, nhưng không dám để lộ đang lo lắng ra mặt.

    Triệu Quang Nghĩa lúc này thực sự không vui, không liên quan gì đến Dương Hạo, mà vì chuyện tặng quà cho ngự sử trung thừa Lưu Ôn Tẩu và cấm quân điện tiền ti khống hạc chỉ huy sứ Điền Trọng Tiến.

    Theo lý mà nói, hắn là phủ doãn Khai Phong, lại là Hoàng đệ đương kim, đứng dưới một người, đứng trên cả vạn người, chỉ có người khác mới phải đi nịnh bợ hắn, chứng hắn việc gì phải đi lấy lòng người khác.

    Nhưng Triệu Quang Nghĩa có chí lớn, mục tiêu của hắn không chỉ là một Khai Phong doãn, còn muốn sau này sẽ tăng thêm làm Vương tước, cho nên hắn luôn có ý thức mở rộng thêm thế lực của bản thân, hơn nữa còn mua chuộc đại thần trong triều nắm giữ quyền lực quan trọng.

    Ngự sử trung thừa tương đương với trung kỳ ủy, quyền hành cao nhất, hắn ngoài kiểm tra hình phạt, tố tụng, theo dõi k các quan địa phương, bách quan triều đình, còn có thể buộc tội quan chức không xứng đáng, chính là đối tượng bức thiết mà hắn muốn lôi kéo.

    Năm trước Triệu Quang Nghĩa bắt đầu tặng quà cho Lưu Ôn Tẩu, Lưu Ôn Tẩu lúc đó đã nhận rồi, Triệu Quang Nghĩa vô cùng vui mừng, cho rằng đã nắm được lực lượng quan trọng.

    Nhưng năm nay lại tặng quà, Lưu Ôn Tẩu sau khi nhận quà, Triệu Quang Nghĩa mới nghe ngóng được tin món quà mà hắn tặng lão hồ ly đó đã bị từ chối, cũng không dùng, quà nhận được lập tức được niêm phong đưa vào nhà kho, từ đầu chí cuối không thèm liếc mắt qua.

    Triệu Quang Nghĩa được tin như ngồi trên đống lửa, vừa phải người đi lấy lại quà.

    Việc này khiến hắn không thoải mái vô cùng, mà chỗ Điền Trọng Tiến, càng khiến hắn không thoải mái.

    Điền Trọng Tiến là cấm quân điện tiền ti Khống Hạc chỉ huy sứ, đó là loại người nào?

    Đó là người bảo vệ cho Triệu Khuông Dận ngủ.

    Triệu Quang Nghĩa không với tay tới chính là cấm quân, chỗ Đảng Tiến thì khỏi phải nói nữa.

    Tên này tuy một chữ bẻ đôi không biết, nhưng vô cùng lanh lợi, không thành thật, Triệu Quang Nghĩa chưa chắc đã mua chuộc được hắn, châm chước nhiều lần, hắn quyết định tìm ra lỗ hổng từ chỗ Điền Trọng Tiến.

    Đáng tiếc, Lưu Ôn Tẩu tốt xấu còn để cho hắn chút sĩ diện, trước mặt chưa từng từ chối quà của hắn, Điền Trọng Tiến lại không để cho người mang quà của hắn vào cửa, nói thẳng thừng:

    “Xin cảm ơn Hoàng đệ, trong lòng Điền mỗ chỉ có Thiên tử”.

    Triệu Quang Nghĩa đứng trước hai tên một văn một võ đần độn phụ lòng tốt của người ta, hắn dẫm phải cái đinh mềm rồi lại dẫm phải cái đinh cứng, khiến hắn quả thực không hiểu thế nào, vừa nãy còn phát bực lên trước mặt thân tín Trình Vũ, lúc này Chu hộ tào đến thông báo đệ nhất đảm nhận Hỏa Tình viện trưởng Dương Hạo đến, khi hắn còn chưa hết giận, sắc mặt đương nhiên không thể vui được.

    T

    Triệu Quang Nghĩa vuốt râu liếc mắt nhìn hắn một cái rồi nói:

    “Từ khi Đại Tống lập quốc đến nay.

    Nhân khẩu Khai Phong càng ngày càng nhiều, dân cư san sát, hỏa hoạn dồn dập, việc này liên quan đến dân sinh, Quan Gia vô cùng coi trọng, triều đình lại không đưa ra được phương pháp hiệu quả.

    Lần này, Quan Gia hạ lệnh cho phủ Khai Phong xây dựng Hỏa Tình viện, ủy thác cho ngươi làm viện trưởng, hôm nay bổ nhiệm, không biết Dương viện trưởng có kiến giải gì độc đáo với phòng cháy chữa cháy?”

    Dương Hạo sớm đã biết tin này, đã có sự chuẩn bị trước về câu hỏi này của hắn, tự nhiên mở miệng, lập tức nói một tràng:

    “Khởi bẩm Phủ doãn đại nhân, hạ quan nhận bổng lộc Quan Gia, sợ không có khả năng gánh vác nhiệm vụ.

    Nên sau khi nhận thánh chỉ, hạ quan bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để không phụ thánh, nghĩ ra cách phòng hỏa có hiệu quả, đại nhân vừa hỏi, hạ quan sẽ nói ra cách nghĩ cho đại nhân nghe, nếu có điểm nào chưa được, mong đại nhân lượng thứ”.

    Triệu Quang Nghĩa nhếch mép, lạnh lùng nói: “Ngươi nói đi”.

    Dương Hạo vì mới chuẩn bị, thấy được hỏi đúng câu tủ liền đọc dõng dạc.

    Hôm đó hắn tuy không ở trên đại đường, nhưng hắn đã được nghe kể chuyện cười này.

    Nhưng hắn sẽ không vì chuyện này mà coi Dương Hạo thành một món đồ tầm thường.

    Vì đọc sách ít, nên trò cười là không hiếm, hắn có thể khiến cho Trình Đức Huyền hết lần ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, tất có chỗ độc đáo.

    Nhưng Triệu Quang Nghĩa hôm nay thấy hắn chỉ làm việc theo thông lệ, không trông chờ hắn có thể đưa ra cách gì hay ho, cũng không chờ đợi hắn có kiến giải gì phòng cháy chữa cháy, Dương Hạo nói thao thao.

    Triệu Quang Nghĩa vẫn lo lắng đến chuyện hai người Lưu Ôn Tẩu và Điền Trọng Tiến: “Lưu Ôn Tẩu tính toán thâm sâu, hắn niêm phong lại quà mình tặng, rồi không dùng, cũng không từ chối, rõ ràng là không muốn đắc tội mình, ta lấy lại quà cũng đúng thôi, mong hắn không rêu rao khắp nơi, nhưng còn Điền Trọng Tiến…có nói chuyện này với Hoàng huynh không?”

    Dương Hạo thấy Triệu Quang Nghĩa trầm ngâm, chỉ thấy hắn đang chăm chú nghe, thế là lại nói rõ thêm:

    “…Hạ quan cho rằng, việc này cần phải làm.

    Hạ quan nghe nói mấy ngày trước có mấy tên thợ thủ công Hoàng gia đánh nhau, một tên chạy mấy tên đuổi, không thể cựa quậy được ở cửa chính, thử nghĩ đường của thợ nha môn của triều đình chật hẹp như vậy, đường nhỏ hẹp ngoắt ngoéo, hơn nữa có rất nhiều thương nhân bày bán hàng bừa bãi, một khi bùng cháy, thì làm sao vào dập lửa được?

    Cho nên, đại nhân cần tấu lên với Quan Gia, yêu cầu có vài thay đổi và xây dựng thêm, cần dỡ bỏ những ngôi nhà dường như chiếm toàn bộ khu đó.

    Hơn nữa còn cần cấm lửa, dùng lửa phải hạn chế và nghiêm ngặt, phàm là tửu lâu trà lầu, quán ăn, đèn đóm bếp nấu nhà dân, đều cần phải theo dõi quan tâm gắt gao, bếp nấu không được gần tường gỗ, cần xây bằng tường đá, vật dễ cháy không được để sát tường gỗ, đề phòng dễ phát sinh đám cháy.

    Còn có quan đạo, chùa chiền, nơi dâng hương lễ Phật cần phải quản lý nghiêm ngặt, không tuân thủ thì trị tội.

    Đồng thời cần nỗ lực đề xướng xây dựng bằng đá, đương nhiên, đây không phải việc một chốc một lát có thể làm được…”

    Triệu Quang Nghĩa vẫn đang nghĩ chuyện của hắn: “Ồ…Điền Trọng Tiến tự mình biết mình, Hoàng huynh nghĩa nặng tình thâm với ta, không vì mấy câu của mấy tên đại thần mà mất đi tình huynh đệ.

    Huynh ấy ngay thẳng, không lỗ mãng, việc ngu xuẩn như này huynh ấy sẽ không làm.

    Nhưng sau này ta nên bớt phóng túng mới được, Hoàng huynh cho dù không động đến ta, một khi mà đã nghi ngờ thì quyền hành của ta sẽ mất dễ như trở bàn tay.

    Haiz, nhưng trong cấm quân nếu không ra tay được…”

    “Đại nhân?”

    “Hả?

    Ngươi nói, ngươi nói đi, bổn quan đang nghe”.

    “Vâng, những điều lúc nãy nói đều là phòng.

    Tiếp theo là đến chữa.

    Hạ quan cho rằng, Hỏa Tình viện nên thành lập “Đội phòng cháy chữa cháy”, đội phòng cháy chữa cháy này thành lập giữa mỗi đường nhỏ, trang bị xe chở nước, thùng nước, rìu, bàn cào, thang, dây thừng…Lệnh cho họ ban ngày kiểm ra gắt gao hệ thống dùng lửa có hợp lý hay không, nhà nào dùng không đúng quy định thì sửa lại, đêm tối cần tuần tra giữa các phố phường, đề phòng hỏa hoạn giữa đêm.

    Hơn nữa mấy tòa cao trong thành, chuyên dùng để quan sát tình hình hỏa hoạn, phối hợp với quân sĩ, phối hợp với khoái mã, một khi có hỏa hoạn, lập tức phái đi, đồng thời phi ngựa truyền tin phủ Khai Phong, rồi phủ Khai Phong thông báo cho cấm quân trong thành, điều cấm quân đi, riêng chỉ như vậy, một khi ngăn ngừa được hỏa hoạn, trong khoảnh khắc ngàn vạn dân cư sẽ như đống tro tàn…”

    Triệu Quang Nghĩa như nghe mà không nghe, nhưng hai từ “Cấm quân” lọt vào tai hắn, hắn đột nhiên bừng tỉnh, vội nói:

    “Đợi đã, vừa nãy ngươi nói gì?

    Nói lại lần nữa!”

    Dương Hạo ngạc nhiên nhìn hắn, lại nói lại một lần nữa, mặt Triệu Quang Nghĩa vui vẻ, có tinh thần lại nói:

    “Được, được lắm, Dương viện trưởng suy nghĩ tường tận, bản phủ tán đồng.

    Thế này nhé, hôm nay ngươi về viết một bản tấu tỉ mỉ, rồi mau gửi cho bản phủ ta”.

    “Hạ quan tuân lệnh”.

    Dương Hạo vội đứng dậy vái chào.

    Triệu Quang Nghĩa vui như hoa, rời chỗ ngồi, cười ha ha nói:

    “Bổn quan quản lý Khai Phong, nhiều việc, việc phòng cháy chữa cháy không rõ lắm, hôm nay nghe Dương viện trưởng nói, thực đã hiểu ra, ha ha ha…, những việc mà ngươi nói, có vài chuyện đã vượt quá quyền hạn hiện giờ của nam nha ta, đợi tấu chương của ngươi gửi lên, bổn quan sẽ đưa cho Quan Gia, Quan Gia cho phép, đến lúc đó, bổn quan sẽ ủng hộ ngươi toàn phần”.

    Triệu Quang Nghĩa cười ha ha tiễn Dương Hạo ra, đích thân tiễn ra tận cửa.

    Trình Đức Huyền sớm đợi ở ngoài cửa, trước ở Lô Lĩnh Châu, đó là địa bàn của Dương Hạo, cho nên đều nhìn sắc mặt của Dương Hạo mà làm việc, hắn nén giận, cuối cùng lại bị Lý Quang Sầm, Lâm Bằng Vũ gạt bỏ, con đường làm quan bị đứt mộng, trở lại phủ Khai Phong, làm một áp nha quan.

    Giờ Dương Hạo tuy đã được thăng quan, thì lại đến địa bàn của hắn, Trình Đức Huyền vô cùng oán hận, đang nghĩ xem nỗi sợ hãi ăn nhờ ở đậu của Dương Hạo, lại thấy thái độ khác thường của Phủ doãn đại nhân đích thân tiễn Dương Hạo về, mặt còn tươi cười, không có gì là giả bộ cả, khiến hắn thấy mà há hốc mồm.

    Chương 245: Bach Lạc Thiên

    Từ trước đến nay, bảy tám quan công văn, lệnh tá, huấn luyện, chinh phạt, giám sát, tuần cảnh đều nhát gan, nói đến chuyện gì hai chân vội thối lui.

    Dương Hạo trở về viết cách nghĩ của mình ra, chữ hắn xấu thì không nói làm gì, lại còn chữ to chữ nhỏ, nội dung viết ra lại dài dòng, khi vừa gửi đến phủ Khai Phong, Triệu Quang Nghĩa liền cười ha hả, da mặt của Dương Hạo đủ dày, nhưng đứng bên cạnh cũng xấu hổ mà đỏ ửng lên.

    Triệu Quang Nghĩa thấy bản tấu cười nghiêng ngả, lại còn lệnh cho người chép lại, bảo Dương Hạo rằng bản tấu lên Quan Gia không nhất định phải do mình viết, có thể lệnh cho phụ tá viết thay.

    Dương Hạo thấy hắn không có ác ý gì với mình, liền thở phào nhẹ nhõm.

    Song hắn cũng không biết Triệu Quang Nghĩa có nham hiểm hay không.

    Nhớ Triệu Nhị đối với hậu thục mạnh xưởng, Nam Đường Lý Dục cũng rất tốt, hai người khi đón sinh nhật, Triệu Nhị còn mời bọn họ uống rượu, kết quả ăn xong, hai vị gặp nạn, Hoàng đế thì chết bất đắc kỳ tử, tốt xấu hắn còn mời mình uống rượu, đương nhiên, thân phận giờ của mình cũng không cùng hắn uống rượu, Dương Hạo chưa dám lơ là, ngược lại càng thêm đề cao cảnh giác.

    Từ phủ Khai Phong cáo biệt đi ra, Dương Hạo đi đến Như Tuyết Phường.

    Giờ tin đồn về cái phường này là có một nhân vật lớn ngưỡng mộ sắc đẹp của Liễu cô nương Như Tuyết Phường, gạ gẫm đưa cô ấy vào phòng riêng, bị cô nương từ chối, thẹn quá hóa giận, quay sang ngầm giúp Ngô Oa Nhi của Mi Hồ Quật chống lại cô ấy, tin tức càng truyền càng rộng, đã truyền đến các nhân vật nổi tiếng khiến họ và dân chúng tò mò, điều đáng quan tâm nhất chính là thân thế của vị nhân vật lớn đó.

    Tin vịt này là do Dương Hạo sai người tung ra, mục đích của hắn thực rất đơn giản, thứ nhất chính là để lột xác.

    Theo kinh nghiệm mà hắn có được, bát quái vĩnh viễn là thứ mà mọi người theo đuổi không biết chán, đặc biệt là tin tức hay ho, nó có thể là sự lựa chọn để nâng cao tên tuổi.

    Khiến người ta quan tâm nhiều hơn đến Liễu Đóa Nhi, càng dễ cho việc tạo tên tuổi của cô, đây cũng là mọt mánh khóe khiến Liễu Đóa Nhi nổi danh.

    Mục đích thứ hai, hắn trà trộn, không ai cũng hiểu “Nhân vật lớn” ấy rốt cuộc là ai, nhưng không lâu nữa mọi người sẽ biết Dương Hạo hắn chính là ông chủ đằng sau ủng hộ Liễu Đóa Nhi, nếu Triệu Quang Nghĩa lúc này đang tìm cớ tạo bất lợi cho hắn, thì Triệu Quang Nghĩa sẽ bị đóng chặt, Triệu Quang Nghĩa thích tiếng tăm, không sợ hắn nảy sinh ý đồ gì.

    Dương Hạo chưa dự đoán được lão oan gia của hắn Lục Nhân Gia nổi tiếng thành Biện Lương, vị cuồng sĩ này luôn cho rằng mình chính là nhân vật lớn, tin vịt được truyền gia, hắn lập tức dò soát, lầm tưởng là chính hắn.

    Khi Triệu quản sự Như Tuyết Phường vào cửa muốn nhờ vả, hắn còn già mồm làm bộ, cố ý từ chối, hắn dọa sẽ đi tới chỗ Ngô Oa Nhi giúp đỡ, mục đích chính là mong Liễu Đóa Nhi đích thân đến cầu xin hắn, như thế mới thú vị, ai biết được Liễu Đóa Nhi không đến, lại còn nói ra điểm xấu của hắn, truyền tin đồn ra khắp thành.

    Lão Lục già thẹn quá thành giận, cắn răng liên hệ với bạn bè trong giới sĩ lâm, hắn muốn lợi dụng danh vọng sĩ lâm đi trợ giúp Ngô Oa Nhi, làm cho Liễu Đóa Nhi không biết điều phải vào đường cùng, quỳ xuống dưới chân hắn mà hát: “Chinh phục…”.

    Dương Hạo rời phủ Khai Phong, cùng Mục Vũ đến Như Tuyết Phường, trên con đường trường thi, thấy trước cửa trường thi có rất nhiều thương nhân đang thét to rao bán mặt hàng.

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Trong trường thi xảy ra chuyện gì vậy, sao canh phòng lại nghiêm ngặt như vậy?”

    Mục Vũ tìm một người hỏi thăm, bên cạnh có một tên hét chói tai:

    “Xem ngươi ăn mặc thế này, cũng giống người đọc sách sao, không hiểu hôm nay là kì thi mùa xuân sao, các sĩ tử khắp nơi đều đến thi sao?”

    Dương Hạo quay đầu lại nhìn, lại thấy một người đàn ông vạm vỡ, đầu đội mũ hình lá chuối kim tuyến, đầu vấn khăn, mặc một bộ quần áo màu tím, chân đi giày tím.

    Dương Hạo đã nhìn thấy nhiều chàng trai cao to khỏe mạnh trong quân Bắc Phương, so sánh với họ thì người chàng trai trước mặt không cao hơn mình là mấy, nhưng cơ thể vô cùng vạm vỡ, mày rậm, thần hoàn khí túc.

    Dương Hạo cười nói: “Đa tạ tráng sĩ chỉ điểm, tại hạ tuy ăn mặc là người có văn hóa, nhưng nói về học thức, cửa trường thi lại không cho vào, không thể coi là người đọc sách bình thường rồi.

    Người đàn ông đó vừa nghe thì cười ha ha nói: “Ngươi, một con người thẳng thắn đấy, xem ra ta nhìn mặt bắt hình dong rồi, nhưng ngươi cũng không cần gọi ta là tráng sĩ, ta tuy vạm vỡ hơn ngươi, nhưng là một người đọc sách bát kinh”.

    “Người đọc sách?”

    Dương Hạo giật mình, nhìn dáng người của chàng trai này, nếu không phải hắn tự nói, sợ rằng không có một ai ngờ được hắn lại là người đọc sách.

    Dương Hạo nhìn trên nhìn dưới hắn, thấy vạt áo người này có dính bùn đất, kì lạ hỏi:

    “Công tử này, vừa nãy bị ngã ở đâu sao?”

    Người đó cười hì hì nói: “Bùn đất ở đây không phải do ngã, mà là vừa nãy bị người ta ném ra khỏi trường thi, quyệt phải đất”.

    Dương Hạo không nhịn được cười, cứng cỏi nói: “Công tử vào trường thi, đương nhiên là tham gia khoa cử rồi, sao lại bị người ta ném ra ngoài”.

    “Xúi quẩy không chịu được”.

    Chàng trai đó đi bên cạnh, một tên sai vặt đi theo đằng sau, tuổi tác tương đương với Tiểu Vũ.

    Người đó cười nói: “Ta là người Sơn Đông Tề Châu (phủ Tế Nam), họ Thôi tên Đại Lang.

    Không dấu gì ngươi, thực ra ta giờ đã có công danh, ba năm trước ta đỗ kỳ thi rồi, nhưng lần đó ta thi là “Thiếp kinh”, “Thiếp kinh” chẳng khó gì, chỉ cần học thuộc hơn bốn mươi vạn chữ trong “Chu dị”, “Thượng thư”, “Mao thi”, “Lễ ký” và “Xuân thu tả truyền” là được.

    Cho nên tuy trúng rồi, mùa xuân này vẫn muốn thi, đương nhiên là thi vào sĩ khoa, đây mới là con đường vào làm tướng.

    Hôm nay thi Luật phú, đề bài là “Vị quan”.

    Luật bân coi trọng gieo vần, giám khảo yêu cầu thanh vận tám chữ, tám loại vần chân, viết luật phú không được quá bốn trăm chữ.

    Nhưng ta thật xui xẻo, lúc sắp viết xong rồi mới phát hiện dùng sai vần, dùng vần không phù hợp với quy định, phí công hì hục viết văn.

    Ta vô cùng lo lắng, vã cả mồ hôi ra, liền cởi áo hóng gió, không ngời giám khảo thấy người ta có chữ nói ta quay cóp, ta có giải thích cũng không nghe, rồi ném ta ra khỏi trường thi”.

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Trên người có chữ, có chữ gì vậy?”

    Thanh niên đó căm giận nói: “Trên người ta chỉ có bài thơ của một người mà thôi, sao gọi là quay cóp được?

    Tên quan chó chết ấy, là một tên óc bã đậu”.

    Hắn vừa nói, vừa thuận tay vạch áo bào ra, chỉ vào trước ngực nói: “Huynh đài, ngươi nhìn thấy chưa?”

    Dương Hạo trừng mắt nhìn, ngực thanh niên ấy có chữ săm thật, không chỉ có chữ mà còn có cả hình.

    Hình săm đó là một bài điền viện phong cảnh, hình vẽ là đàn chim bay lượn, bên cạnh còn có hai bài thơ.

    Thanh niên đó run người rồi lại mặc áo lại cẩn thận, đột nhiên nhìn Dương Hạo nói:

    “Nhìn ngươi mà không phải người đọc sách sao, ít ra cũng có tí chữ chứ, chắc ngươi biết bài thơ ở ngực mỗ “Lụy lụy nhiễu trường giá, trách trách quần phi tước” là của ai chứ?”

    Dương Hạo thực sự là không biết, toát mồ hôi hột nói: “Nói ra thực hổ thẹn, tại hạ thực không biết”.

    Thanh niên đó cười ầm nói: “Không hề gì, không hề gì, người không biết không trách được, Bạch Lạc Thiên, ngươi nghe bao giờ chưa?”

    Bạch Lạc Thiên?

    Dương Hạo động não nhớ lại một lúc, mới nghĩ ra Bạch lạc thiên chính là Bạch Cư Dị.

    Bạch Cư Dị thì hắn đương nhiên là biết, liền cười nói: “Biết, hóa ra….đây là thơ của Bạch Cư Dị?”

    Chàng trai vén tay áo, lộ cánh tay trái, khoe khoang: “Ngươi nhìn đây, hình săm là “Đông hải nhất phiến bạch, liệt nhạc ngũ điểm thanh”.

    Dương Hạo nhìn chăm chú, quả nhiên là một bài thơ và bức họa biển cả núi non.

    Dương Hạo cười nói: “A, chính xác, chính xác, quả nhiên, quả nhiên…”

    Thanh niên kéo lại thắt lưng, cười nói: “Dưới hông ta là ‘Nhất châu thanh ngọc lập, Thiên diệp lục vân uỷ…”

    Dương Hạo bị hắn làm cho giật mình, vội ngăn cản: “Huynh đài, cái này…không cần xem đâu”.

    Thanh niên đó cười ha hả, tuy Dương Hạo đã ngăn cản, hắn lại bảo Dương Hạo giám định lại lần nữa.

    Giờ xã hội đã mở cửa, thường có những pha làm người ta kinh ngạc.

    Người đó bèn quay người đi, cởi áo bào ra, lộ ra nửa mông, tay chỉ vào chỗ đó nói: “Ngươi nhìn đây, hình săm này là “Mãn viên hoa cúc uất kim hoàng, Trung hữu cô tùng sắc tự sương”.

    Dương Hạo đánh mắt nhìn vào khoảng rộng mà hắn chỉ, màu sắc xanh xanh đỏ đỏ khiến hắn hoa mắt, nhìn vào chỗ hắn chỉ, chỉ thấy ở chỗ mông đen xì có hình hoa viên, bên trong là hình hoa cúc chi chít…

    Vị này quả thực là một người mê văn học…thực khiến người ta không ngờ, cái khiến người ta không ngờ tới chính là…hình săm hoa cúc lại săm vào chỗ không nên săm như vậy.

    Dương Hạo chỉ cảm thấy buồn nôn, thanh niên này dương dương tự đắc thắt lại quần áo, hỏi: “Còn chưa thỉnh giáo tên của túc hạ, túc hạ đang đi đâu vậy”.

    Dương Hạo thấy hắn mặc lại quần áo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trên đường đi không kiêng dè gì cả, bản thân hắn không để ý, Dương Hạo có thể xấu hổ thay cho hắn:

    “Tại hạ họ Dương tên Hạo, đang đi đến Như Tuyết Phường”.

    Thôi Đại Lang vừa nghe thì vui mừng:

    “Như Tuyết Phường?

    Mỗ đã nghe nói rồi, nghe nói đó là nơi ở của Liễu Đóa Nhi cô nương tài mạo song toàn, vì nàng giữ mình trong sạch, bán nghệ mà không bán thân, đắc tội với vị quan lớn trong triều, nên bị người ta chèn ép.

    Ta đang muốn xem vị cô nương gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn này, thế ta đi cùng đường với Dương huynh’.

    Dương Hạo thấy thí sinh ở xa xôi cũng biết tin mình tạo ra, rất nhiều người bắt đầu về phe cảnh ngộ của Liễu Đóa Nhi, lòng thầm vui, hắn thấy Thôi Đại Lang không thi được, lại còn muốn đến kỹ viện chơi một chuyến, thấy hơi buồn cười, không nhịn được hỏi:

    “Huynh đài từ Sơn Đông Tề Châu đến đây, hôm nay thi cử không được, không vội về quê sao?”

    Thôi Đại Lang cười nói: “Thực ra mà nói, tên giám khảo đầu bã đậu đuổi ta ra ngoài, lại chưa đăng ký vào trong danh sách, cho nên vẫn có tư cách là thí sinh.

    Kỳ thi mùa xuân không trúng, còn có thể thi kỳ thi mùa thu, nhà ta ở Tề Châu xa xôi, ta về, rồi lại phải chuẩn bị hành trang lên đây, chi bằng ở quách đây đợi đến kỳ thi mùa thu chẳng phải hơn sao?”

    Hai người vừa đi, vừa nghe Thôi Đại Lang nói chuyện thi cử, Dương Hạo lúc này đã hiểu triều đình một năm có hai kỳ thi, mùa xuân một lần, mùa thu một lần.

    Rất nhiều thí sinh kỳ thi mùa thu không trúng tuyển, thì một lần đi thi là mất nửa năm mấy tháng thậm chí là một năm.

    Thời gian chờ đợi họ còn ở trong thành, nhà trọ bình dân là của người không có tiền, hoặc họ trú tạm đạo quán, chùa chiền, người có tiền thì đi đến kỹ viện.

    Kỹ viện tương đương với khách sạn sao hiện giờ, ăn uống chơi bời có người phục vụ tận nơi, con cháu quan thần và con em nhà khá giả đều ở những chốn này, Thôi Đại Lang bị người ta ném ra khỏi trường thi, vốn dĩ là muốn đi kỹ viện, nhưng thấy Dương Hạo nhắc đến Liễu Đóa Nhi là một cô nương như vậy nên hắn thấy hiếu kỳ, thế là thuận lý thành cương, đi cùng đường với Dương Hạo luôn.

    Đi đường nói chuyện, nghe Thôi Đại Lang giới thiệu bản thân, nhà họ ở Tề Châu Sơn Đông, đó là một nhà có thế lực bậc nhất bậc nhị ở đó, đất rộng tới mức ngựa chạy một ngày cũng không hết đất nhà họ, trong nhà vàng chất thành núi, người hầu vô số, vốn dĩ không cần thi quan làm gì, hắn cần thi tiến sĩ, kỳ thực là muốn biết mình có kiến thức đến đâu, chủ yếu là trong nhà nhiều quy tắc, tìm cớ ra ngoài giải sầu, cho nên hắn không thi được thì cũng chẳng sao, hơn nữa còn không vội về.

    Dương Hạo nghe bất giác động lòng, chỗ Ngô Oa Nhi là kỹ viện nổi tiếng Biện Lương, các vị quyền quý, thân sĩ tiếng tăm đều vô cùng quen thuộc, mình có thể tranh thủ đến ủng hộ Liễu Đóa Nhi.

    Hơn nữa quan niệm quê người Trung Quốc coi trọng trận đấu, đội của mình không chịu thua kém, cuộc chiến của Liễu Đóa Nhi và Ngô Oa Nhi, nếu người ta đơn thế lực, thì phải tạo thế cho Liễu Đóa Nhi như nào đây?

    Người này là thí sinh ngoại tỉnh, trong nhà lại vô cùng giàu có, nếu như lôi kéo được hắn, thì sẽ lôi kéo được càng nhiều những vị công tử giàu có ngoại tỉnh đến chỗ Liễu Đóa Nhi, trận tranh giành “Nữ sinh cao cấp”, thì chỗ mình không đến mức đến “Nhóm bạn” cũng không có.

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo cũng không khách khí với Thôi Đại Lang nữa, hai huynh đệ cùng đi trên con đường, càng nói chuyện càng hợp nhau, khi đến Như Tuyết Phường, Dương Hạo mời Thôi Đại Lang vào phòng ngồi trước, cười nói:

    “Thôi huynh ngồi đợi đây một lát, ta đi gặp Đóa Nhi cô nương, rồi sẽ đưa huynh đi gặp, mà trời cũng không muộn rồi, tối nay ta và thôi huynh sẽ cùng nhau đàm tửu”.

    “Được được được, Dương huynh cứ tự nhiên”.

    Thôi Đại Lang cười hì hì trả lời, Dương Hạo đi về phía sau nhà.

    “Đại công tử, tối nay Đường Tam công…”

    Thôi Đại Lang giơ tay lên, tên sai vặt ở phía sau lập tức chạy đến cửa, Thôi Đại Lang nhìn theo bóng dáng Dương Hạo, cười mà như không cười nói: “Tên Dương Hạo này, bề ngoài cục mịch mà cũng thông minh lanh lợi ra phết, hay ho đấy, ngươi không cảm thấy vậy sao?”

    Tên sai vặt nhìn theo bóng dáng Dương Hạo, chẳng thấy con người hắn có gì hay ho, nhưng lại nghĩ một đằng nói một nẻo:

    “Đại công tử quả là có mắt nhìn người…”

    Chương 246: Rượu phong ba

    Dương Hạo đến chỗ ở của Liễu Đóa Nhi, vén rèm cửa đi vào trong phòng, tấm bình phong ngăn buồng ngủ của Liễu Đóa Nhi.

    Lờ mờ có thể nhìn thấy dáng vẻ yêu kiều thướt tha của Liễu Đóa Nhi ngồi trước bàn trang điểm đang nhẹ nhàng chải tóc.

    Dương Hạo ho khụ một tiếng, Liễu Đóa Nhi cong lưng đứng lên, bước nhanh ra đón, vừa thấy hắn liền vui mừng nói:

    “Đại nhân, ngài cuối cùng cũng đã đến rồi?”

    Dương Hạo cười nói: “Ta làm sao nhớ được ngày mai còn phải đến nữa, lời nói này của Liễu cô nương chẳng phải là đến mức một ngày không gặp Dương Hạo như ba thu sao?”

    Đều là nam thanh nữ tú, quen biết nhau, hơn nữa thân thế đặc biệt của Liễu Đóa Nhi, nên Dương Hạo thuận miệng nói đùa vài câu.

    Như lúc ở trong Xã Khu nam nữ trêu đùa nhau, Liễu Đóa Nhi cũng sẽ tác quái, đỏ mặt, cúi đầu nghịch nghịch vạt áo nói:

    “Thiếp phiêu bạt nắng mưa đã nhiều năm, mà ân khách duy chỉ có một mình chàng, trong lòng sao không nhớ thương đến chàng đây?”

    Giờ sự hợp tác của Dương Hạo và nàng vẫn chưa được công khai/nói toạc ra, nguyên nhân là Dương Hạo muốn Liễu Đóa Nhi thôi không hợp tác với Triệu Cát Tường Triệu quản sự nữa, việc bề bộn trong tay, mua tuyết phường lại từ tay Bàng ma ma, nên Bàng ma ma biết được mục đích của hắn, sợ rằng sẽ nhân cơ hội đó mà nâng giá, nhưng hai người có rất nhiều việc cần thỏa thuận, cho nên mỗi lần Dương Hạo đến, đều trực tiếp đến phòng riêng nói chuyện, các hầu gái trong phường đều nghĩ rằng hắn là một vị khách mà Liễu cô nương ái mộ.

    Dương Hạo quay đầu nhìn bức rèm che vẫn còn dao động, cười nói: “Cái màn này…đi vào tiện gớm…”

    Liễu Đóa Nhi nhìn tấm cái màn bên giường sau tấm bình phong một cái, rồi lại quay sang nhìn hắn, nói thân mật: “Thế đại nhân muốn vào tấm màn nào vậy?”

    “Khụ khụ khụ” Dương Hạo tươi tỉnh nói: “Ngày mai có Long Đình hội, cô nương đã chuẩn bị xong hết chưa?

    Khi rảnh rỗi có tập luyện bài hát, điệu nhảy nào không?”

    Liễu Đóa Nhi che miệng cười, rồi bộ mặt nghiêm nghị nói:

    “Đương nhiên chăm chỉ luyện tập rồi, nhưng hôm nay Triệu quản sự lại đến làm om sòm, thiếp và hắn ầm ĩ cả lên, vừa kết toán tiền bạc, đuổi hắn ra khỏi cửa.

    Thiếp thấy tên Triệu Cát Tường đó xấu hổ và giận dữ, sợ hắn không cam tâm, sẽ tìm người đến sinh sự trả thù, đang muốn phái người đi mời đại nhân, nói cho ngài biết”.

    “Hả?”

    Dương Hạo cũng trở nên nghiêm túc hơn, hơi trầm ngâm, trịnh trọng nói:

    “Loại lưu manh vô lại này, phải phòng ngừa hắn đến gây chuyện, chúng ta không được hồ đồ để người ta cười cho, lát nữa ta sẽ bảo Tiểu Vũ về điều bốn thị vệ đến, tạm thời ở trong Như Tuyết Phường này bảo vệ cô nương”.

    Liễu Đóa Nhi lo lắng nói: “Bốn thị vệ?

    Đại nhân, tên Triệu Cát Tường đó nếu dùng tiền bạc mua chuộc, ba năm hay mười tên lưu manh thì gọi cái là có, bốn người…làm sao đấu lại với bọn họ đây?”

    Lông mày Dương Hạo hơi nhướn lên, cười nhạt nói:

    “Nếu như ba năm mười tên vô lại mà không đấu lại được, thì họ sao làm thị vệ của ta được cơ chứ?

    Việc này cô dù có lo lắng, không cần mềm lòng, tối mai, Long Đình hội, khách khứa xa gần đến, chính là bước thứ nhất cho cô tạo thế, cô đã chuẩn bị tốt cả chưa?”

    Liễu Đóa Nhi nói: “Thiếp là phận gái chẳng qua là đi ca hát trợ hứng, dệt hoa trên gấm thôi, không ham thích gì cả, hiện giờ được một bài từ hay của hòa thượng Vô Hoa, lại thêm phần ca múa, thiếp tự tin sẽ không để cho Ngô Oa Nhi vượt mặt”.

    “Thế thì tốt rồi, ngày mai cô chỉ cần làm theo lời ta nói, đánh đòn phủ đầu, hung hăng đả kích bộ dáng kiêu căng của cô ấy, cứ thế mà làm thôi…”

    Dương Hạo mỉm cười: “Ta sắp xếp như vậy, vốn là để hắn lộ diện, vì nàng mời thân sĩ quyền quý tiếng tăm, nhưng giờ ta có ý này hay hơn, to gan hơn, bảo đảm sẽ khiến cô xuất chúng, trong một đêm nổi tiếng khắp thành Biện Lương (tên riêng của Khai Phong, Hà Nam, Trung Quốc), song việc này phải trông cậy vào một vị Thôi công tử bên ngoài kia, có thể bảo hắn giúp đỡ hay không, thì cần xem bản lĩnh của cô nương”.

    Liễu Đóa Nhi ngạc nhiên nói: “Thôi công tử, Thôi công tử nào cơ?”

    Dương Hạo đã nói tắt tên của Thôi Đại Lang, Liễu Đóa Nhi bừng tỉnh ngộ, tàn đầy tự tin vỗ ngực nói: “Chàng yên tâm, đó chẳng qua là cử chỉ của thanh niên mà thôi, nếu đến hắn mà cũng không đối phó được, bổn cô nương còn dám kiếm ăn ở Biện Lương thành sao?

    Song…chàng cần dùng hắn để làm gì?”

    Dương Hạo mỉm cười, nói qua cho cô ấy nghe dự định của mình, Liễu Đóa Nhi nghe xong không chớp mắt, một lúc lâu sau mới hít một hơi thật sâu, kinh ngạc vô cùng nói:

    “Cách của đại nhân thực cao siêu, làm cho người ta không tài nào đoán ra được.

    Thiếp chưa bao giờ nghĩ rằng có thể náo nhiệt như thế, long trọng như thế, nếu thực sự có thể được, nhất định sẽ làm rung động toàn bộ Đông Kinh”.

    Mắt Dương Hạo cũng nheo lại, mỉm cười nói: “Cái cách xưa nay chưa từng có, đương nhiên có thể trấn động thiên hạ được rồi.

    Đi thôi, đừng để cho khách đợi lâu nữa, vị Thôi Đại Lang này tính tình thẳng thắn, không mục nát như những người đọc sách bình thường đâu, ta và hắn rất hợp ý nhau.

    Còn về hắn có giúp được hay không, lại do bản thân cô nương quyết định”.

    ***

    Hoa trước nguyệt hạ, một mỹ nhân.

    Mỹ nhân tỷ hoa giải ngữ, tỷ ngọc sinh hương.

    Vì mỹ nhân hương thuần như rượu, thanh nhã như trà, cho nên hai vị công tử ngồi trước bàn nhiều lần nâng chén, say rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại say.

    Thôi Đại Lang hào phóng, Liễu Đóa Nhi nói mình bất hạnh vào kinh, Thôi Đại Lang động lòng, hắn vỗ ngực, lớn tiếng bảo đảm:

    “Cùng là tha hương đến nơi đất khách quê người, gặp nhau là do có duyên.

    Liễu cô nương, nàng yên tâm, đừng nói ta và Dương huynh mới quen đã thân, coi như Dương huynh đã nói tốt cho ta, Thôi Đại Lang ta cũng là trên đường gặp chuyện bất bình rút dao giúp đỡ mà thôi.

    Vào kinh dự thi hơn một tháng nay, mỗ quen biết được rất nhiều người bạn, đều là những học sĩ phong nhã thích sự náo nhiệt, bọn họ đều không có đồng hương, cô nương nàng cứ yên tâm đi, sáng sớm ngày mai ta sẽ đi tìm họ bàn việc lớn”.

    “Đại Lang quả thực rất can đảm, ta vô cùng cảm kích.

    Đại Lang xin mời chàng chén này, biểu thị lòng biết ơn của ta”.

    “Được, được, ha ha ha, mỗ dù là người đọc sách, song cũng là một người có lòng nhiệt huyết, làm việc có ý nghĩa này, chuyến đi này của ta đến Biện Lương thành cũng không phải là một chuyến vô ích, ha ha ha…”

    Thôi Đại Lang cười to rồi nhận chén rượu ngon từ đôi tay trắng nõn của Liễu Đóa Nhi, uống một hơi cạn sạch, rồi lại nói:

    “Cô nương, phủ đệ này tuy rằng lịch sự tao nhã đấy, song ghét cái là lại thiếu phú quý, cha ta thường nói: “Lời nói là chướng ngại vật, quần áo là cái tô điểm cho con người”, trên thế giới trông mặt mà bắt hình dong vẫn là đại đa số, trang sức thiết yếu vẫn là cái nên có, ngày mai, mỗ sẽ đi chọn vài thứ đẹp đẽ quý giá cho cô nương trang trí Như Tuyết Phường này, thêm vào cho nó chút phần quý phái”.

    “Đại Lang tình nghĩa như trời xanh, thiếp thật không biết nên làm thế nào mới trả được.

    Lại tặng món quà quý giá, thực là không nên”.

    Liễu Đóa Nhi khẽ chớp mắt, hai hàng lệ chực tuôn rơi, nàng vội lau, miễn cưỡng cười, trông vẻ rất đáng thương.

    Thôi Đại Lang thấy vậy liền lớn tiếng nói:

    “Cô nương chớ để lệ rơi, mỗ nhìn thấy không hay chút nào.

    Có việc gì không xử lý được chứ, mấy đồng bạc này, có đáng là bao nhiêu.

    Mỗ hôm nay thấy khó chịu vị giám khảo đểu kia, cảm thấy rất buồn bực trong lòng.

    Thôi Đại Lang ta không nghĩ ngợi gì đâu, chỉ là muốn là đám đểu bụng đểu dạ dưới chân Thiên Tử hiểu được ngoài phủ Khai Phong ra, thiên hạ sẽ không có người tài nữa.

    Rồng khỏe phải qua sông, hứng mưa gió, mới cần ra cái loại đểu đó, mới để chúng biết rằng nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên”.

    Mắt Thôi Đại Lang lờ đờ mông lung, những lời nói ra bắt đầu.

    Dương Hạo hơi nghiêng người sang bên Liễu Đóa Nhi, thấp giọng nói: “Đóa Nhi, cũng giống nhau cả thôi, ta chỉ muốn Đại Lang giúp nàng tìm vài học sĩ vào kinh dự thi giữ thể diện mà thôi, nàng không nhận, sợ rằng Đại Lang sẽ mất quần, mông trần mà trở về quê Sơn Đông đấy”.

    Liễu Đóa Nhi uống mấy chén, hai bên má đánh phấn hồng lại thêm ửng hồng, nghe thấy Dương Hạo nói vậy, Liễu Đóa Nhi lấy tay áo che mặt, lén nhìn hắn, trên phấn má vẫn đọng lại giọt lệ, dở khóc dở cười nói:

    “Nếu là đại nhân có không mặc gì, người ta không chú ý đến đâu”.

    Mỹ nữ hơi say, hai má ửng hồng, gió thu luồn qua từng sợi tóc của nàng, mắt sắc như dao cau, hai hàng lông mày lá liễu, vừa nhìn khó mà tránh được phong tình, Dương Hạo gặp ánh mắt ấy, tiếng lòng run lên, may mắn hắn mấy ngày nay dốc lòng học võ, song tu công pháp Trúc Cơ đại thành, thần bí và lợi hại nhất là “Ảo ảnh kiếm pháp” đủ để vượt qua, sao bị cô nương này trêu chọc được.

    Ngay lập tức tỉnh lại, thầm nghĩ: “Mấy diễn viên này quả thực giỏi, nói khóc thì khóc, nói cười thì cười, cũng không biết ta còn cẩn thật hơn chút, chớ đùa với lửa, Diễm Diễm một khi biết được, nói không chừng sẽ lặn lội đường xa ngàn dặm vào kinh đuổi giết.

    Trưa ngày thứ hai, rất nhiều xe ngựa đưa quà tặng đến Như Tuyết Phường.

    Liễu Đóa Nhi vốn chỉ nghe nói nhà Thôi Đại Lang ruộng đất vô số, vàng bạc như núi, song rốt cuộc thế nào cũng không rõ lắm, giờ thấy hắn làm như vậy, níu lưỡi không nói được gì.

    Áo lụa áo lông, ngọc trai nam ngọc trai bắc, đàn tranh, tất cả mọi thứ đều được mua, còn có các loại cây đèn, kỳ trà, danh ẩm, ích hàn kim điền, vũ loan thanh kính, kim cầu hương đỉnh, nghiên mực đan khê phượng trụ, ngọc màu san hô…, nhiều không kể siết.

    Cái gì gọi là tiêu tiền như nước, cái này chính là tiêu tiền như nước.

    Liễu Đóa Nhi không ngờ Thôi Đại Lang lại nổi tiếng tiêu xài phung phí như vậy, những vật phẩm cao quý như vậy thực sự là không dám nhận, nhưng Thôi Đại Lang lại chưa đến, hắn đi thương gia trả tiền đặt hàng, phái người trực tiếp mang những thứ này đến, Liễu Đóa Nhi muốn từ chối song không tìm thấy người, chỉ có thể đứng nhìn đám thương nhân vui vẻ bê những món quà tặng ấy xếp vào trong nhà nàng.

    Vì việc kinh doanh của Như Tuyết Phường mấy hôm nay cứ tiêu điều dần, Bàng ma ma cũng trở nên lạnh nhạt với Liễu Đóa Nhi, nếu Liễu Đóa Nhi nợ tiền thuê phòng và chi phí ăn uống của mụ, thì mụ ta đã đuổi Liễu Đóa Nhi ra khỏi cửa.

    Nghe nói có những vật phẩm cao quý do khách quý tặng, Bàng ma ma cũng thấy tò mò, ngay lập tức rời khỏi chỗ ở của mình, tay cầm khăn lụa, lắc mông chạy tới xem.

    Thấy những món vật phẩm được đưa tới không dứt, Bàng ma ma không tin có ai đó ngốc tới mức vung tiền như rác thế này để lấy lòng một ca kỹ, mụ đảo mắt, thầm nghĩ: “Có lẽ Liễu Đóa Nhi này tự biết không tranh giành phần thắng được với Ngô Oa cô nương được, nên mới có ý nghĩ bỏ nghề, trèo lên cành cao, muốn hoàn lương chăng?

    Ồ, dễ có đến tám chín phần là như thế, mấy ngày nay lão thân có nghe nói có một vị công tử họ Dương hầu như ngày nào cũng đến, lúc nào hai người cũng kè kè như hình với bóng, còn những vị khách khác thì không thấy đâu.

    Nếu như vậy cái viện này của ta sợ rằng cô ta sẽ không thuê nữa.

    Hôm qua Phường Chính đến nói, có một vị tiểu ca nhi họ Mục thay chủ nhân hắn mua viện này của ta, ta cũng lớn tuổi rồi, vốn muốn rửa tay nghỉ ngơi, nếu giá cả hợp lý, thì bán quách đi cho xong, lão thân này phải đi tìm Phường Chính xem sao”.

    Nghĩ đến đây, Bàng ma ma chưa gặp mặt Liễu Đóa Nhi, thì lại phe phẩy khăn lụa đi.

    Dương Hạo giờ cũng được coi là thân tình bằng hữu với thanh niên Sơn Đông Thôi Đại Lang, sáng sớm tinh mơ hắn đi tìm những người bạn mà hắn kết bạn được trong thời gian ở kinh thành ôn thi, mời họ cùng gia nhập hội chơi trong tiết thanh minh của Như Tuyết Phường, hơn nữa còn nói với những người bạn này, nếu như càng lôi kéo được nhiều người tham gia thì càng tốt.

    Mỗi ngày những sĩ tử dự thi ít nhất cũng có hơn vạn người.

    Khoa cử có từ Tùy Đường, song khi đó mở ra chế độ khoa cử tuyển chọn nhân tài mang tính hình thức, người đỗ đạt mỗi khoa không quá mấy chục người, hơn nữa phần lớn đều là người có bề có thế trong xã hội, dân thường thì không có mấy, mà sang triều Tống thì lại là kỳ thi hồ danh, không quan tâm đến gia thế thân phận, cố gắng cho những dân thường trúng tuyển, nhưng những người dân có cơ hội đọc sách phần lớn có một đặc điểm chung, đó chính là gia cảnh giàu có.

    Người cả ngày chuyên tâm đọc sách thì cực kỳ ít, cho nên những công tử thiếu gia lặn lội đường xa vào kinh thành dự thi phần lớn đều là không tồi, bọn họ khó khăn lắm mới đến đây được, trên người mang một món tiền lớn, kỳ thi kết thúc thì sẽ cùng những người bạn thân đến thanh lâu kỹ viện uống rượu mua vui, giải tỏa những áp lực và căng thẳng mà kỳ thi mang đến cho bọn họ.

    Chơi gái, uống rượu có kỹ nữ hầu hạ, thật đúng là một loại mới của các quan và các ĩ tử, không có người bên cạnh, bọn họ bình thường còn đi, huống hồ Thôi Đại Lang lại bị xúi giục, gặp Liễu Đóa Nhi vô cùng đáng thương, bọn họ dường như gánh sứ mệnh thiêng liêng, không phải đi chơi gái, mà là đi trừ bạo an dân, thấy yếu thì giúp.

    Vốn dĩ người nghiêng về phía kẻ yếu là tâm lý thường thấy, hơn nữa bọn họ đều là người ngoại tỉnh, người bị ức hiếp không những cũng là người ngoại tỉnh, mà còn là một cô gái yếu ớt.

    Ủng hộ, những học sĩ này lập tức bắt đầu liên lạc rộng ra, trong thời gian khoa thi chỉ có ba ngày mà Như Tuyết Phường đều đông kín, đó cũng là lúc họ hoàn thành kỳ thi, chờ đợi thời điểm tên mình có trên bảng nhãn.

    Nên việc lôi kéo thêm người càng dễ dàng hơn, một ngày có đến hơn ba trăm người biết tin, những sĩ tử tham gia không ngừng đông lên, rất khó tưởng tượng khung cảnh du xuân tám ngày, sẽ có cảnh tượng như thế nào.

    Các sĩ tử phần lớn đều là thanh niên, nghịch ngợm, ngày thường lui tới không ngừng, sự móc nối này cũng không gây sự chú ý cho bất kỳ ai, nó vẫn kín đáo như thường.

    Khi đêm đến, Thôi Đại Lang đắc ý đến phòng của Dương Hạo, nói thành quả một ngày của hắn, hai người nhìn nhau cười to.

    Dù bản thân Dương Hạo là Hòa châu phòng ngự sử, là một đại phu hữu võ, quyền tri khai phủ Hỏa Tình viện, được coi là một chức quan khá lớn trong triều đình.

    Còn Thôi Đại Lang xuất thân từ một gia đình có thế lực ở Sơn Đông, vàng bạc châu báu như núi, là con cháu của một gia đình giàu có, nhưng tuổi tác hai người chênh nhau không lớn, tính cách cũng hiếu thắng và hoạt bát, bản thân lại là người xúi giục việc này, trong lòng cũng thấy có một cảm giác thành công.

    Dương Hạo cười nói: “Tối nay Long Đình hội, tứ đại hành thủ đến, mọi người từ khắp nơi tới, Thôi huynh có muốn cùng đi mở mang kiến thức chút không?”

    Hai mắt Thôi Đại Lang sáng lên, liền nói: “Tứ đại hành thủ, nổi tiếng đã lâu, đương nhiên muốn đi xem thế nào, đi đi, chúng ta đi luôn đi”.

    Hai người lên xe đi.

    Chương 247: Tứ đại hành thủ

    Trong lịch sử, Khai Phong từng có sáu lần bị Hoàng Hà nhấn chìm, thành Khai Phong giờ bên cạnh vẫn còn có mấy tòa thành cũ, nó là một khu rộng lớn của kinh thành.

    Song vì địa thế chỗ trũng, cho nên trong thành Khai Phong có rất nhiều hồ nước, ao hồ chi chít như sao trên trời, thủy vực rộng lớn, khiến cho thành Khai Phong vô cùng ưu mỹ, có lời ca ngợi “Bắc phương thủy thành”.

    Khu mật trực sĩ tử, quyền tri tiến cử Tần cầm cử tam ti vận chuyển đường bộ sử sự giúp đỡ, đây là một công việc béo bở, khi đi nhậm chức, mọi người đến chúc mừng, vì hắn từng là trưởng quản việc tiến cử, cho nên rất nhiều sĩ tử nhân vật nổi tiếng cũng tới, khách khứa lại quá nhiều, trong phủ trạch hơi chật chội, cho nên mới chọn hồ Long Đình làm nơi tiệc rượu.

    Hồ Long Đình có một cái đảo nhỏ, chỉ có một đường thông nhỏ hẹp sang đảo, trong đảo chỗ cao nhất có xây một cái lầu tạ ơn, mỗi khi đêm thanh gió mát, trăng sao, nước non tươi đẹp, Đình Đài lầu treo vô số đèn lồng, ngọn nến lấp lánh trên mặt nước, sáng lạn tựa như một cung điện Long vương, là một nơi nổi tiếng ở Biện Lương.

    Lúc đó những quan khách được mời đến dự tiệc tất sẽ mời ca kịch lại múa trợ hứng.

    Sau khi Dương Hạo được tin này, cho rằng là một cơ hội tốt, hắn và Tần Dực không quen thân, nhưng La Công Minh quen biết khắp thiên hạ, và lại là bạn tốt với Tần Dực, Dương Hạo nhờ La Công Minh, việc nhỏ như vậy, La Công Minh cũng không hỏi hắn nguyên nhân, mà đồng ý luôn.

    La Công Minh quan cao chức lớn, thiếp được gửi đi, tứ đại hành thủ tất nhiên sẽ nghe theo.

    Cuộc đấu tranh gay gắt của Ngô Oa Nhi và Liễu Đóa Nhi, trong kinh thành các sĩ tử sớm đã biết rõ, Long Đình hội chật ních, tứ đại hành thủ lập tức tạo sự chú ý tới rất nhiều người, cho nên Tần Dực và khách khứa vẫn chưa tới, nhưng du khách của Long Đình hồ đột nhiên tăng lên rất nhiều, mục đích là xem tứ đại hành thủ.

    Tứ hoa khôi cùng tới dự Long Đình, phong ba đột khởi, lại không một ai biết là Dương Hạo đang đứng sau tấm rèm trợ giúp.

    Thừa lúc một chiếc kiệu nhỏ dừng lại trước Long Đình lầu, vén kiệu được vén lên, một người quần áo màu xanh, tóc đã có vài sợi bạc bước từ trong kiệu đi ra, mắt hẳn đảo qua nhìn một lượt, chỉ thấy du khách xung quanh Long Đình lầu khá đông, trên hồ cũng có nhiều chiếc thuyền thắp đèn, rõ ràng là nghe nói tứ đại hành thủ cùng đến, nên người đến xem náo nhiệt, hắn cười nhạt, bước đến lầu.

    Đồng nghiệp trên chốn quan trường của đám người Tần Dực, La Công Minh trên lầu đã đến, Lục Nhân Gia tới muộn một chút, mọi người biết hắn nóng tính, Lục Nhân Gia vào trong lầu, nhìn quanh một lượt, chỉ thấy một vài người bạn mời cũng đã đến, lại không thấy bóng dáng tứ đại hành thủ đâu, thầm hừ một tiếng: “Đến sớm đấy, các cô nương còn to gan hơn cả lão phu”.

    Lập tức có người tiến đến đón chào, mời Lục tiên sinh ngồi vào vị trí chính giữa, bọn họ hàn huyên, chúc Tần đại nhân, tiệc rượu vui vẻ, không khí dần dần trở nên thân thiện.

    Lục Nhân Gia hôm nay đến dự tiệc, có dụng ý khác, để ý tứ đại hành thủ.

    Thấy tứ đại hành thủ chần chừ không đến, không khỏi phẫn nộ nói: “Mấy cô ả hát này, tiệc rượu của Tần đại nhân, còn chần chừ không đến”.

    Các văn sĩ ngồi cùng bàn đều cười rộ lên nói: “Nếu muộn với ta ngươi, thì khó tránh khỏi thất lễ.

    Còn về mỹ nhân mà, ha ha, chúng ta vẫn cần kiên nhẫn chờ đợi…

    Vừa nói đến đây, thì nghe thấy ngoài lầu có người hô to:

    “Ngô hành thủ, là thuyền của Ngô hành thủ, Mi Hồ Ngô Oa Nhi đến rồi”.

    La Công Minh vuốt vuốt chòm râu, cười ha ha nói:

    “Thừa Lục Công Cát, vừa nói đến, mỹ nhân liền nghe thấy mà đến”.

    Dứt lời cùng với Tần Dực đi đến lan can cửa sổ, nhìn về phía hồ.

    Dương Hạo cùng Thôi Đại Lang ở lầu một, cũng gọi rượu và thức ăn đàm tiếu, nghe có người hô “Ngô hành thủ” đến rồi, Dương Hạo không khỏi thầm khen một tiếng: “Rất biết cách!”

    Vừa rồi hắn nghĩ, nhân vật lúc này cực kỳ chú ý đến thân phận, giống như một buổi họp của một đơn vị trong xã hội hiện đại, lãnh đạo là người đến cuối cùng, ghế ngồi cũng nhất định đã sắp xếp ổn thỏa.

    Hôm nay tứ đại hành thủ cùng đến thì chú ý vô cùng đến tình tiết nhỏ này, trước khi lộ diện, sau khi lộ diện đều phải để cho người ta có cảm giác khác nhau.

    Trong tứ đại hành thủ kinh thành Biện Lương, giờ có Ngô Oa Nhi đứng thứ nhất, tất nhiên là chú ý đến tư thế, cô ấy nếu lần xuất hiện cuối cùng, giống như vai chính đều để ở sau, nguyên cũng là lẽ thường, nhưng các hành thủ khác ai lộ diện trước đều không tránh khỏi sự hồi hộp, lo lắng.

    Nhưng nếu như mọi người cố ý huênh hoang, lại không tránh khỏi sự lạnh nhạt của các quan viên danh sĩ, họ đều là cơm áo mẹ cha của các nàng.

    Vài sĩ thân vui vẻ lộ ra phong độ của chính mình, nhưng nếu như ngươi quá đáng quá, trong nháy mắt có thể đem ngươi nhốt vào mười tám tầng địa ngục.

    Ngô Oa Nhi đầu tiên gặt hái, tất cả những đề khó đều giải quyết dễ dàng, cô ấy vốn đứng đầu trong tứ đại hành thủ, đến sớm 15 phút, không những không hạ mình, ngược lại còn được người ta khen là có lễ độ.

    Chiếc thuyền lầu các từ từ tiến đến, lúc này khách khứa trên lầu trong đảo lần lượt đến bên cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy đầu thuyền có treo hàng loạt đèn lồng đỏ, trên đèn vừa vặn đề sáu chữ “Thanh ngâm tiểu trúc chủ nhân”, rất chi là phong nhã.

    Thuyền được lái đến trước lầu, từ xa trông lại sáng rực ánh đèn, hai con thuyền khoan thai mà đến, lập tức lại có người nói: “Là Tuyết Nhã San, Nhuận Kiều Ngọc, hai thuyền Tuyết Nhuận cũng đến rồi”.

    Tuyết Nhã San, Nhuận Kiều Ngọc cũng là một trong những tứ đại hành thủ, song nói đến tài nghệ dung mạo, xếp sau Liễu Đóa Nhi.

    Song thuyền của họ còn ở xa, lúc này ánh mắt của mọi người đều tập trung vào chiếc thuyền lớn ở gần.

    Thuyền đến bên lầu, đáp vào cạnh lan can của lầu, vén rèm thuyền đi ra, hai người cầm đèn đi ra trước, đó là hai thị nữ cầm hai chiếc đèn lồng đứng hai bên trái phải, ở giữa là một mỹ nhân từ từ bước ra.

    Dưới ánh đèn, tạm thời nhìn không rõ dung mạo của nàng, chỉ thấy thân thể nhỏ xinh, yểu điệu thon thả, nhanh nhẹn đi tới, bước đi vô cùng đẹp, dáng người bước đi yểu điệu vô cùng.

    Đám người Tần Dực tuy nhìn không rõ dung mạo nàng song cũng phải thốt ra mấy câu khen ngợi, vị Biện Lương đệ nhất hành thủ này khoan thai đi vào trong lầu, cười nói với mấy người đón chào nàng, bước đi lên lầu.

    Nàng vừa tiến vào, Dương Hạo đã nhìn rõ dung mạo của nàng.

    Ở buổi yến hội như này, giai nhân này lại không trang điểm mà đến, cô ấy chỉ mặc một áo bào mềm màu trắng thêu hình trúc mai, tóc mây được buông dài, dùng một sợi dây đỏ buộc lại, giống như những lúc rảnh rỗi trong khuê phòng, trên trán vài sợi tóc đen bám, cổ tay trắng nõn, hai con ngươi sáng, giống như con búp bê vừa được tắm gội, da trắng như ngọc, tinh khiết tựa thiên nhiên.

    Xung quanh người không có lấy một sợi lông, mọi cử chỉ động tác đều có một sức hút kỳ lạ.

    Dáng đi yểu điệu, quyến rũ, khiến người ta nhìn thấy mơ màng, chỉ nghĩ người con gái như thủy tinh kia nếu như dâm dục thì sẽ ra sao, từ đó mà lòng sinh nảy nở.

    Những thị nữ mà nàng mang theo cũng xinh đẹp, cơ thể mềm mại thướt tha, mùi thơm lạ tỏa ra.

    Thôi Đại Lang như lạc vào cõi thần tiên, nhìn thấy vậy há hốc mồm, nhìn chằm chằm theo bóng dáng các nàng một lúc lâu, rồi mới vỗ đùi nói:

    “Chao ôi, phô trương quá đi mất, Đóa Nhi cô nương chỉ sợ sẽ thiệt.

    Sớm biết thế này, chúng ta cũng chuẩn bị cho tốt một chút, nếu không sẽ bị người ta vượt mặt mất”.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Ha ha, ngươi vội gì chứ, ai có thể cười đến phút cuối, thì người đó mới là người thắng thực sự, trật thự theo dõi diễn biến tiếp theo đi, đừng có vội vàng làm gì”.

    Ngô Oa Nhi và đa số những quan viên danh sĩ trên lầu đều quen, nên đến hàn huyên, nói chuyện với họ, câu nói của nàng lại dí dỏm, khiến không khí trên lầu thêm phần náo nhiệt, Dương Hạo ở lầu dưới không thấy khung cảnh của lầu trên, chỉ cùng với nhiều khách khứa cùng nhìn ra phía xa xa, không được một lúc, hai chiếc thuyền cùng một lúc đến trước lầu, hai thuyền Tuyết Nhuận cùng cập bến.

    “Tuyết Nhi tỷ tỷ”.

    “Ngọc Nhi muội muội”.

    Hai thuyền Tuyết Ngọc đã thân thiết xưa nay, bước vào lầu thì chào hỏi nhau luôn.

    Tuyết Nhã San ôm tỳ bà, dáng người cao gầy, mặt được che bởi lớp voan mỏng, chỉ thấy đôi mắt và chiếc mũi của nàng, cái miệng nhỏ nhắn chúm chím lờ mờ, khiến người không nhìn rõ lắm, như vậy càng thêm chọc ghẹo người.

    Tính tình của Tuyết Nhã San tương đối lạnh lùng, chào hỏi Nhuận Kiều Ngọc xong thì đem theo bốn thị nữ của mình lên lầu, không vui vẻ như Ngô Oa Nhi, gặp người thì mới nở nụ cười quyến rũ.

    Song du khách chưa vì vậy mà cụt hứng, chỉ nhìn dáng vẻ của Nhuận Kiều Ngọc thì đã bỏ phiếu cho nàng rồi.

    Áo váy yếm, người bạch ngọc.

    Một Nhuận Kiều Ngọc người mặc một bộ xiêm y hở ngực, tóc được búi lên, giữa trán điểm một bông hoa mai, đôi môi đỏ mọng, răng trắng bóng, khiến thêm vài phần thanh lệ.

    Đường cong của cơ thể nàng đẹp lạ thường, có vẻ hơi béo, song dáng người vẫn thon.

    Chỗ hơi béo, đẫy đà chính là mông, thon thả là thắt lưng, thon dài là chân, cao cao là ngực, chúng được kết hợp với nhau tạo một vẻ đẹp lạ, không còn gì để chê.

    Ánh mắt Thôi Đại Lang nhìn theo mông của Nhuận Kiều Ngọc như mất hồn, nhìn chằm chằm đến khi nàng lên lầu, lúc này mới nói:

    “Ôi chao, ôi chao ôi, tam đại hành thủ đều đã đến rồi, Liễu cô nương nếu như không đến, thì cái giá phải trả là quá lớn”.

    Cùng lúc đó, Lục Nhân Gia lầu trên hừ nhạt một tiếng, giọng không cao không thấp, vừa khéo để cho các vị khách nghe thấy:

    “Nghe nói hôm nay Tần đại nhân mời đến tứ đại hành thủ, Ngô cô nương và hai kiều Tuyết Ngọc đều đã đến, thế cái vị Liễu cô nương sao lại kiêu ngạo như vậy, chẳng lẽ còn muốn đích thân đến mời mới đến sao?”

    Lầu trên có thêm những thị nữ diễm lệ của Ngô Oa Nhi, hai kiều Tuyết Ngọc mang đến, răng trắng bóng như ngọc, ánh mắt sáng như sao, dáng điệu uyển chuyển, làn da trắng ngần, hương thơm nưng nức, má lúm đồng tiền cười, đứng bên cạnh quan khách, làn da, ngực nở trắng nõn, lấp ló đôi nhũ hoa, chỉ chực cắn một miếng, quyến rũ khôn tả.

    Đang lúc mọi người mặt mày hớn hở, nghe Lục Nhân Gia vừa nói, mới sực nhớ ra tứ đại hành thủ thiếu mất một người.

    Đúng lúc này, một giọng nói nhỏ nhẹ vọng đến từ trước cửa lầu:

    “Đóa Nhi đến chậm một bước, xin chư vị đại nhân lượng thứ”.

    Mọi người đều quay đầu lại nhìn về phía đó, chỉ thấy một chủ một tớ đứng ở chỗ bậc cầu thang, hầu gái vận bộ áo xanh, ôm một chiếc đàn tranh, chủ mặc bộ váy trắng phau không vương một hạt bụi, người thanh lịch không có hoa văn trang sức gì, hơi giống với dung mạo của Ngô Oa Nhi.

    Song thái độ ngây thơ hơn Ngô Oa Nhi, mặt nàng nở nụ cười, hai hàng lông mày lá liễu.

    Hai hàng lông mày như núi xanh xa xa, đôi mắt trong sáng như nước mùa thu.

    Mặt rạng ngời như bông sen, đôi môi nhỏ xinh như hoa anh đào.

    Đáng thương một hòn ngọc, lầm rơi vào chốn phong trần kỹ viện!

    Hai chủ tớ Liễu Đóa Nhi đi một chặng đường dài, hơn nữa còn gặp phải tất cả ánh mắt các vị khách quanh hồ nhìn Tuyết Ngọc song kiều lên bờ vào lầu, cho nên nàng lặng lẽ lên lầu, không ai hay biết.

    Khi Ngô Oa Nhi lên lầu, các quan sĩ danh sĩ đều chào đón nhiệt liệt, luôn miệng hô “Búp bê” không ngớt, họ chỉ quan tâm đến Ngô Oa Nhi và Tuyết Ngọc song kiều xuất hiện, Liễu Đóa Nhi không bằng, xuất hiện nơi tối tăm không ánh sáng, thực thê thảm trước ánh mắt của mọi người.

    Cô ấy một chủ một tớ, đứng lặng người ở đằng kia, hơi chút tiều tụy.

    Âm thanh náo nhiệt trên lầu tạm thời lắng xuống, ánh mắt của một vài người lộ ra vẻ mặt tiếc thương không đành lòng.

    Tần Dực và La Công Minh nhìn nhau, không hẹn mà cùng ra đón tiếp, cười ha ha nói:

    “Liễu cô nương đến rồi, lão già không tiếp đón từ xa, thứ tội, thứ tội”.

    Ngô Oa Nhi vốn nghĩ rằng Liễu Đóa Nhi đến sẽ rất phô trương, song thấy tình hình giờ thế này, mặt không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

    Ánh mắt nàng chuyển sang hướng khác, nét quyến rũ ẩn hiện, khóe miệng cười nhạt nói:

    “Ai binh chi thuật, muốn thắng ta sao?

    Hừ!”

    Dương Hạo ngồi ở lầu dưới, lắng tai nghe lầu trên nói chuyện, chợt không thấy động tĩnh gì, khóe môi nở nụ cười, phải chăng Đóa Nhi tới rồi, trước dìm sau lên, cũng là một thủ đoạn.

    Sự đồng tình của đàn ông một khi tràn ra, hắc hắc hắc, coi bộ dáng Thôi Đại Lang tiêu tiền như rác này thì biết, có người đàn ông nào là không thương hoa tiếc ngọc đâu, tay này chắc có chút tình cảm rồi”.

    Liễu Đóa Nhi đi khoan thai về phía trước hai vị đại lão triều đình Tần Dực và La Công Minh, chủ nhân như vậy, người bên cạnh không thể không đứng dậy chào, Lục Nhân Gia tuy nói lớn tiếng vậy, song trước mặt đại quan nhị tam phẩm triều đình không dám ra oai, mọi người không chỉ quan to, đạo đức văn chương cũng không thua hắn mà còn đứng lên, trong lòng càng phẫn nộ.

    Liễu Đóa Nhi xuất hiện từ một nơi tối tăm thiếu ánh sáng, đổi lại được Tần Dực và La Công Minh hai người đón chào, lại thắng một điểm so với ba người Ngô Oa Nhi, nhưng cô ấy không dựa vào vì được cưng chiều mà kiêu căng, vừa mới ngồi xuống, nàng bèn giơ chén đứng dậy, hướng chén về phía các vị quan khách ngồi đó biểu thị sự cảm ơn:

    “Tần công đương triều túc lão là trục cột của triều đình, thiếp đã ái mộ từ lâu.

    Các vị ngồi đây nếu không phải là trọng thần triều đình thì cũng là những sĩ tử năm nay, một thế hệ thi sĩ.

    Ba vị tỷ tỷ cũng đường xa đến đây.

    Tiện thiếp phong trần bạc mệnh, được đến đây, thực vô cùng cảm kích, chén rượu nhạt này, mượn hoa hiến Phật, biểu thị tấm lòng của Đóa Nhi”.

    Tần Dực mỉm cười nói:

    “Đóa Nhi cô nương quá khách khí rồi, lão già nghe danh đã lâu, giờ mới gặp.

    Nay sắp rời kinh đi nhậm chức, cũng may có cô nương đến, cũng là phúc của lão già cổ hủ này, ha ha ha, lên lên, mời chén rượu này”.

    La Công Minh cố ý nhắc nhở Dương Hạo, yến tiệc của hắn hôm nay nhất định sẽ mời Liễu Đóa Nhi đến, còn nói vị tài đức này thích người ta rồi, hắn cũng biết vị Liễu cô nương chịu đủ sự xa lánh của kinh thành, các sĩ thân cũng không đề cập đến Ngô Oa Nhi nhiều lắm, có lòng thì giúp một hai phần, sau khi uống rượu xong, vuốt râu cười nói:

    “Đóa Nhi cô nương có tâm có trí, ca múa cũng giỏi, dung mạo lại xinh đẹp, khiến người người say mê, quả nhiên là tuyệt đại giai nhân”.

    Đóa Nhi liếc mắt nhìn Lục Nhân Gia, thấy hắn nhếch mép cười, liền chớp mắt, cười yếu ớt trả lời:

    “Tiện thiếp phận mỏng ở lầu xanh,đâu dám được quý nhân nghĩ đến?

    Lão đại nhân quá khen rồi”.

    Được Tần Dực và La Công Minh bảo vệ, Lục Nhân Gia tạm thời không tìm ra cơ hội để làm khó, tiệc rượu chính thức được bày ra, khách khứa và chủ cùng liên hoan vui vẻ.

    Tứ đại mỹ nhân giống như hoa thơm cỏ lạ, kỳ thực cũng đúng, Tần Dực sắp lên nhậm chức, bạn bè, đồng nghiệp đều tiến đến chúc mừng, vừa giao tình, vừa tăng thêm tình cảm, tứ đại mỹ nhân ngồi cùng cười nói, rót rượu, gắp thức ăn, vừa hầu hạ, còn cần nhanh mắt tùy lúc tiếp đáp, tránh trường hợp lạnh nhạt, nhưng lại cần biết chừng, không thể lấn át mặt chủ.

    Mọi việc tứ đại hành thủ đều là quen, tiếp khách mời rượu, nói những lời dí dỏm, duy trì được đến ba tuần rượu, đồ ăn ngũ vị, những điều mà các đại nhân nên nói cũng đã nói rồi, những lời chúc rượu của các sĩ tử và đồng nghiệp cũng đã chúc rồi, lúc này mới chuyển sang giải trí.

    Lục Nhân Gia cuối cùng cũng đợi được đến cơ hội, lập tức cười ha ha, cao giọng nói:

    “Đêm nay giai nhân đều tập trung ở đây, danh sĩ đều tập hợp ở đây, lại có mỹ nữ, món ngon rượu ngon, sao có thể thiếu những điệu múa câu thơ trợ hứng chứ?

    Đại nhân chi bằng hành một cái tửu lệnh, có được không ạ?”

    Dương Hạo nghe thấy không kìm được thở dài:

    “Danh sĩ tài tử thiếu đi giải trí thì thực đáng thương, vị lão gia này là ai vậy hả, sao tẻ nhạt giống với vị họ Lục lần đầu gặp ở Quảng Nguyên thế?”

    Người phạt rượu là học thức uyên bác, kỳ thực cũng không đơn giản, ngoài đám người Thái Châu, La Công Minh và mấy vị quan cao ra, tứ đại hành thủ cũng được liệt vào, tửu lệnh một khi được áp dụng, thua sẽ phạt một chén.

    Theo lý mà nói, thơ từ của Ngô Oa Nhi là cao nhất trong số tứ đại hành thủ, Liễu Đóa Nhi có kém một chút, nhưng hôm nay thực hiện tửu lệnh, vốn không phải sở trường của Tuyết Ngọc song kiều, nhưng họ vẫn tham gia, thường đưa ra những câu đối rất hay, chỉ có khả năng thơ từ của Liễu Đóa Nhi không đến nơi đến chốn, cho nên Liễu Đóa Nhi phải liên tiếp nâng chén, được một lát hai má đã ửng hồng lên, gà gà men say.

    “Tiểu thư, lúc nãy ta thấy tên họ Lục và hắn ngấm ngầm phá rồi, ở phía sau viết sẵn đáp án, rồi lén lút đưa vào tay Tuyết hành thủ, Nhuận hành thủ bọn họ”.

    Diệu Diệu lanh lợi, đứng một bên nhìn thấy từng động tác nhỏ của bọn họ, tức quá, liền đi báo cho Đóa Nhi.

    Liễu Đóa Nhi ngầm cười khổ, thực ra nàng sớm đã nghi ngờ, song biết thì có thể làm gì được đây?

    Thương hoa tiếc ngọc vốn là việc nhàn rỗi, lẽ nào còn dám trách bọn họ lừa sao?

    Dù sao trong mắt của quan thần, chẳng qua chỉ là phạt rượu mà thôi, ai để ý giữa bọn họ đang có sự đấu tranh gay gắt đâu.

    Đóa Nhi xua tay, ý bảo Diệu Diệu lui lại, nói:

    “Các vị lão đại nhân, Đóa Nhi tửu lượng quá thấp, chịu không nổi hình thức tửu lệnh nữa rồi”.

    La Công Minh thấy nàng mặt đỏ ửng, vẻ đã say quá rồi, muốn bỏ lệnh phạt, Lục Nhân Gia ở bên cạnh vỗ tay cười nói:

    “Từ từ mà uống, từ từ, các vị tài nữ, ta đợi xem cho có hứng, đi thêm một vòng phạt nữa đi”.

    Hắn không bỏ qua, vì thế lại đi thêm một vòng phạt rượu, Đóa Nhi đã thua, đám người Lục Nhân Gia nở nụ cười đắc ý, thế là một vòng phạt rượu cuối cùng đã kết thúc.

    Lục Nhân Gia thấy Đóa Nhi say lảo đảo, cười lạnh lùng, bưng chén rượu nháy mắt với Ngô Oa Nhi, Ngô Oa Nhi hiểu ý, lập tức đứng dậy, thản nhiên cười nói:

    “Khó có lúc các vị đại nhân cao hứng như thế, Búp Bê gần đây mới sáng tá được mấy bài thơ cũng gọi là hay, không dám tự tiện, xin hát lên cho các vị đại nhân cùng thưởng thức, được không ạ?”

    Bài từ này của Ngô Oa Nhi, lấy tre trúc gõ, thanh âm (một loại hí khúc ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc) hát xướng.

    Dương Hạo nghe không hiểu là cô ấy đang hát là điệu gì, bài từ kia hát lên không hiểu mấy câu thì thấy Thôi Đại Lang lặng yên nghe, khẽ gật đầu, đánh giá bài từ này không tồi.

    Ngô Oa Nhi này giống như một thể mâu thuẫn, dung nhan giống con trĩ, cơ thể lại xinh đẹp quyến rũ, giọng hát lại giống tiếng sáo du dương, có một sức hút kỳ lạ của người con gái, êm ái trầm bổng như đang đi trên mây, người ngồi dưới lầu nghe thấy như trước mặt.

    Giọng hát trong vắt, vô cùng êm tai, thôi hát khúc ca, dư âm còn văng vẳng bên tai, sau một lúc lâu trong điện ngoài điện mới cùng vỗ tay khen hay, mọi người đều hiểu được Liễu Đóa Nhi và Ngô Oa Nhi đang đấu đá nhau, mấy ngày trước hai người không phân thắng bại, sau dần dần Liễu Đóa Nhi bị lép vế, giờ Ngô Oa Nhi hát một bài hay như vậy, như thiên lai, mà khúc hát, múa đang mạnh hơn Liễu Đóa Nhi, cô ấy nhất định sẽ ứng chiến, mọi ánh mắt đều nhìn về phía cô ấy.

    Ai biết Liễu Đóa Nhi đang say rượu, mọi người vỗ tay ủng hộ, hưng vô ứng và chi ý.

    Lục Nhân Gia không nhịn được tủm tỉm cười, ánh mắt đắc ý nói: “Đóa Nhi cô nương, Ngô hành thủ đã hát xong bài từ của lão phu rồi, nào giờ thì bỏ con săn sắt bắt con cá rô đi, Đóa Nhi cô nương ca múa song tuyệt, sao không tới ứng một bài xem…”.

    Chương 248: Tô Thức đấu Đông Pha

    Liễu Đóa Nhi cười nhạt nói:

    “Nhận được ủng hộ, Đóa Nhi rất vui, nhưng giờ Đóa Nhi đang có chút men say, lúc này thực không tiện hát múa trước mặt các vị ở đây, đàn tì bà của Tuyết tỷ tỷ, điệu múa của Ngọc tỷ tỷ đều rất tuyệt, chi bằng mời hai vị tỷ tỷ tặng chút tài nghệ cho các vị.

    Đóa Nhi lát nữa tỉnh rượu, nếu khi ấy các đại nhân có nhã hứng, Đóa Nhi sẽ hát múa ngay”.

    Tuyết Nhã San và Nhuận Kiều Ngọc sở trường là đàn và múa, chỉ có một năm thôi mà đã giỏi hơn họ, họ luôn không chịu phục với Liễu Đóa Nhi.

    Nay gặp Liễu Đóa Nhi không hào hứng thi đấu, mất nhuệ khí, hai người liền nhìn nhau cười, Tuyết Nhã San bèn nói: “Như vậy mời Liễu tỷ tỷ uống trà nghỉ ngơi, Tuyết Nhã San xin dâng chút tài mọn, mong các vị không chê cười”.

    Tuyết Nhã San nói rồi, tự tin bước lên phía trước, sớm có người dọn đệm, để tì bà ở đó.

    Tuyết Nhã San quả thực đàn rất tốt, mây bay nước chảy, khiến Dương Hạo ngáp ngắn ngáp dài, với loại nhạc cụ này, trình độ thưởng thức của hắn có hạn, thực là nghe không ra cái gì, cứ “Tình tình, tang tang…”

    Tuyết hành thủ dừng tì bà, Ngô Oa Nhi và Nhuận Kiều Ngọc vỗ tay ủng hộ.

    Tiếp đó Nhuận Kiều Ngọc bước lên sân khấu, tiếng trống vừa vang lên, Nhuận Kiều Ngọc hơi nghiêng đầu, khẽ nhắm mắt, hai ống tay áo nhấc lên, một chân bước lên, xòe tay.

    Cùng với điệu nhạc, Nhuận Kiều Ngọc hơi nhấc chân ngọc lên, khi chưa vội hạ một chân xuống thì chân kia lại chuẩn bị nhấc lên, sau lưng hai tay vung sang hai bên sau lưng, tay áo bay bay giống như đôi cánh chim, khuôn mặt dễ thương, điệu múa đẹp mắt “Nam Quốc hữu giai nhân, khinh doanh lục yêu vũ”.

    Bài lục yêu vũ này rất nổi tiếng, rất nhiều diễn viên biết múa, khách khứa ở đó cũng không lạ gì nữa, nhưng nhảy sao cho đẹp, cho có hồn thì không phải ai cũng làm được.

    Tuyết múa xong những tràng pháo tay khen hay không ngớt.

    Khách ở dưới lầu nghe cũng giống Dương Hạo, cũng ngáp ngắn ngáp dài, vì họ không nhìn thấy, nhưng người điều khiển chiếc thuyền nhỏ trên nước thưởng thức, xa xa thấy tay áo Nhuận Kiều Ngọc bay như nước, điệu múa khiến hồng nhạn cũng phải sợ, mọi người không kìm được thi nhau hò hét cổ vũ.

    Lục Nhân Gia luôn soi mói tìm sơ hở của Liễu Đóa Nhi, cho dù cô ấy có múa hát, có đánh đàn, có ngâm từ hay, thì hắn đã sớm câu kết với mấy tên đồng bọn chuẩn bị những lời châm biếm, chỉ trích, chê bai, chúng đều là một ruột với nhau, thấy biểu hiện của Liễu Đóa Nhi không thể vượt mặt được ba vị hành thủ, chỉ cần bị bọn họ chê bai, thì người khác cũng tự so sánh.

    Có rất nhiều người nghi ngờ trình độ giám định thưởng thức của bản thân, không dám tùy tiện đưa ra những lời tán dương, đây chính là uy quyền của giám khảo, cho nên Nhuận Kiều Ngọc múa xong, hắn lập tức vỗ tay cười nói:

    “Hôm nay Tần công có phúc lớn, tứ đại hành thủ đến, hiến các tuyệt kỹ, thực là phong nhã.

    Đóa Nhi cô nương, cô cũng nên tặng một chút tài nghệ cho mọi người thưởng thức chứ?”

    “Đóa Nhi nào dám từ chối”.

    Liễu Đóa Nhi mỉm cười, đột nhiên đứng dậy, Dương Hạo nói:

    “Tần đại nhân đắc thụ Hoài Nam, Hồ Nam đề cửa ba ti thủy lục chuyển đi sứ, lần đi này xa xôi ngàn dặm, các vị hãy nhân cơ hội mà cùng chúc mừng, bày tỏ thành ý của mình, để người ta cảm phục”.

    “Tiểu nữ nguyện vì đại nhân múa ca một bài.

    Bài từ này thủy điệu ca đầu minh nguyệt bao giờ có.

    Diệu diệu”.

    “Có hầu gái!”

    Diệu Diệu ôm đàn tranh đi đến, để đàn nằm ngang, ngồi nghiêm chỉnh, mười đầu ngón tay thuôn thuôn gẩy dây đàn.

    Liễu Đóa Nhi rút từ trong tay áo ra một khăn lụa trắng, bỏ búi tóc, xõa mái tóc đen ra, lấy dây buộc cho thật chặt, rồi từ từ bước lên phía trước, đi thẳng đến sân trời ngoài lầu, đứng dựa vào lan can.

    Trời xanh thẳm một màu, ngọn núi xa xa như than, ánh sáng lấp lánh của mặt hồ hắt lên toàn cơ thể nàng, giống như khoác trên người áo bào trắng, chiếc cằm xinh xắn ngẩng lên phía ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời.

    Diệu Diệu vung ngón tay gảy đàn, dường như nước suối trong chảy ra từ những ngón tay của nàng, Liễu Đóa Nhi bắt đầu múa, đồng thời cất cao giọng hát trầm bổng, du dương, cùng bắt vào khúc nhạc:

    Minh nguyệt kỷ thì hữu

    Bả tửu vấn thanh thiên

    Bất tri thiên thượng cung khuyết,

    Kim tịch thị hà niên ?

    Ngã dục thừa phong quy khứ,

    Hựu khủng quỳnh lâu ngọc trụ

    Cao xứ bất thắng hàn,

    Khởi vũ lộng thanh ảnh

    Hà tự tại nhân gian

    (Quỳnh Chi dịch:

    Nâng ly xin hỏi trời cao

    Rằng trăng sáng những khi nào

    Ở đâu

    Giữa trời chẳng biết lối vào

    Đêm nay trăng đã được bao năm tròn

    Đã toan theo gió đến thăm

    Những e lầu ngọc lạnh căm lại dừng

    Múa may theo bóng trăng lồng

    Hóa ra trăng cũng nào không khác người )

    Tất cả mọi người đều ngây người, từ kinh ngạc ban đầu đến ngây người vì nghe giọng hát của Liễu Đóa Nhi, cô vừa hát khúc “Thủy điệu ca đầu”, nhưng khúc hát của cô lại không phải là khúc hát mà mọi người quen thuộc khi hát bài từ “Thủy điệu ca đầu”, khúc nhạc này họ chưa bao giờ nghe, họ cũng chưa bao giờ nghĩ được rằng khúc hát này có thể hát như vậy, có thể kỹ xảo như vậy, điệu hát vô cùng mới, trầm bổng, điệu hát đógiống như nước chảy về cội.

    Sau đó họ lại ngạc nhiên vì bài từ mà Liễu Đóa Nhi hát:

    Nâng ly xin hỏi trời cao

    Rằng trăng sáng những khi nào

    Ở đâu

    Giữa trời chẳng biết lối vào

    Đêm nay trăng đã được bao năm tròn

    Đã toan theo gió đến thăm

    Những e lầu ngọc lạnh căm lại dừng

    Múa may theo bóng trăng lồng

    Hóa ra trăng cũng nào không khác người

    Đây là ý cảnh không thường, đây là ca từ ưu mỹ, đây là bức họa tuyệt diệu.

    Đặc biệt là kết hợp với Liễu Đóa Nhi, nó giống như một chiếc áo bào trắng thư sinh, trong cái đẹp khác biệt với cái đã từng thấy mang theo một dáng múa cứng cáp, mặt trăng như chiếc đĩa ngọc treo lơ lửng trên bầu trời xanh thẳm, cô dường như đang múa hát trên cung trăng.

    Điệu múa thực sự chỉ có mình Đóa Nhi có, Dương Hạo không thể nghĩ ra điệu múa ấy, nhưng hắn có thể thừa nói rằng, dựa vào kỹ năng múa thâm hậu của Liễu Đóa Nhi, Dương Hạo chỉ khua tay múa chân theo những gì hắn đã nhìn thấy, nói đơn giản là, Đóa Nhi có thể tự hiểu ra, sáng tạo một điệu múa truyền thống với một phong cách không giống ai.

    Mấy vị Lục Nhân Gia cho rằng Liễu Đóa Nhi khi vừa cất tiếng hát sẽ bị chê bai rằng bài từ chẳng ra gì, ai ngờ khi mọi người chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi đến lúc khúc hát được cất lên thì mọi chuyện khác hẳn.

    Khúc hát mà Liễu Đóa Nhi hát họ vốn chưa bao giờ được nghe, điệu múa mà Liễu Đóa Nhi múa họ chưa bao giờ được xem, phong cách khác lạ, khiến người ta không thể so sánh được.

    Còn về bài từ của cô hát…họ dù có tự kiêu đến mấy cũng không dám nói là bài từ không hay.

    Thi nhân đối với bài từ hay đều có một sự say mê, một văn sĩ chỉ cần ngâm ra một bài từ hay thì có thể được các bậc quyền quý khen thưởng, thực vô cùng hấp dẫn.

    Lúc này họ si mê bài từ, không ai dám quấy rầy những người đang mê mẩn nghe từ xem múa, người đọc sách thì phòng chừng có thể phát điên mà rơi xuống hồ Long Đình.

    Chuyển chu các,

    Đê ỷ hộ,

    Chiếu vô miên.

    Bất ưng hữu hận,

    Hà sự trường hướng biệt thì viên ?

    Nhân hữu bi hoan ly hợp,

    Nguyệt hữu âm tình viên khuyết,

    Thử sự cổ nan tuyền

    Đãn nguyện nhân trường cửu

    Thiên lý cộng thiền quyên

    (Trăng xoay theo các lầu đài

    Trăng xuyên qua bức màn lay trước thềm

    Trăng soi thao thức triền miên

    Trăng hờn chi ?

    Cứ vô duyên tròn đầy

    Khi người ly biệt ngậm ngùi

    Thế gian tan hợp buồn vui đã thường

    Thì trăng sáng tối khuyết tròn

    Xưa nay đâu dễ vẹn toàn mà trông

    Xa xôi ngàn dậm cầu mong

    Cho người được mãi theo trăng trường tồn)

    Dưới lầu, ngoài lầu, tất cả mọi người có mặt đều nín thở, dường như sợ rằng có một chút quấy rầy sẽ làm hỏng điệu hát, họ lắng tai nghe Liễu hành thủ hát từng chữ một, đến Thôi Đại Lang ngốc nghếch cũng trợn tròn hai mắt, không dám thở mạnh.

    Trong màn thủy tinh mỏng manh chỉ có ánh trăng trên bầu trời, và một cơn gió nhẹ trên hồ, kết hợp với những câu hát của Liễu Đóa Nhi, giọng hát trong trẻo, lên bổng xuống trầm tiếp tục hát: “

    Nâng ly xin hỏi trời cao

    Rằng trăng sáng những khi nào

    Ở đâu

    Giữa trời chẳng biết lối vào

    Đêm nay trăng đã được bao năm tròn

    Đã toan theo gió đến thăm

    Những e lầu ngọc lạnh căm lại dừng

    Múa may theo bóng trăng lồng

    Hóa ra trăng cũng nào không khác người

    Trăng xoay theo các lầu đài

    Trăng xuyên qua bức màn lay trước thềm

    Trăng soi thao thức triền miên

    Trăng hờn chi ?

    Cứ vô duyên tròn đầy

    Khi người ly biệt ngậm ngùi

    Thế gian tan hợp buồn vui đã thường

    Thì trăng sáng tối khuyết tròn

    Xưa nay đâu dễ vẹn toàn mà trông

    Xa xôi ngàn dậm cầu mong

    Cho người được mãi theo trăng trường tồn)

    Điệu ca “Thủy điệu ca đầu” lại được hát lại một lần nữa, một cảm giác đặc biệt đột nhiên dâng trào trong lòng Dương Hạo.

    Nâng ly xin hỏi trời cao

    Rằng trăng sáng những khi nào

    Ở đâu

    Giữa trời chẳng biết lối vào

    Đêm nay trăng đã được bao năm tròn

    Kiến trúc nhà cửa, con người, tất cả như đang ngừng hoạt động mới có thể cảm nhận được điệu hát, hơn nữa ngay cả bản thân mình cũng không thể mô tả được cảm nhận của mình là thế nào, trải qua hơn hai mươi năm rồi mà ngỡ như một giấc mơ.

    Những gì có liên quan đến mình đều qua đi, chỉ có vầng trăng treo lơ lửng.

    Nhìn ánh trăng, hắn nghĩ: Kiếp trước kiếp này, nhiều vô số, tâm sự tuôn trào, rõ ràng đến thế, nhưng sao lại xa vời đến thế.

    Thời thơ ấu buồn tẻ, cuộc sống đần độn, quan nhỏ hèn mọn, mùa đông lạnh buốt ở đại viện Đinh gia, những vui buồn lẫn lộn trong chuyến lưu lạc về phía tây…tàn hương trên mặt hắn, nếp nhăn khi hắn cười, niềm vui khi ba hoa khoác lác, đánh mạt chược, nhân nghĩa, thiện tài đồng tử, khuôn mặt của Dương Thị, Đông Nhi, Tao Trư Nhi, Chiết Tử Du, La Khắc Địch, Hách Long Thành đã bỏ hắn mà đi, theo những câu hát đau thương của Đóa Nhi, tiếng ca não nề khiến mọi sự việc đã qua hiện lên trước mặt hắn.

    Người hôm nay không nhìn thấy ánh trăng đã qua, còn ánh trăng lúc này đang soi chiếu thấu lòng người.

    Hàng trăm nỗi lòng, nghìn năm trong khoảnh khắc, nhất thời như một giấc mơ, bản thân Dương Hạo cũng không rõ là nỗi lòng gì nữa, chỉ cảm thấy chua xót vô hạn trong lòng, bất tri bất giác, hắn đã rơi lệ từ lúc nào không hay.

    Tần Dực, La Công Minh nghe bài từ này, cảm thấy có một nỗi lòng, sự hiểm ác của con đường làm quan, sự ly tán của người thân, thời thế đổi thay, hôm nay đoàn tụ, ngày mai ly biệt.

    Đời người có lúc thăng lúc trầm, trăng có lúc tròn lúc khuyết, chuyện này từ xưa đã vậy. nhưng mong người lâu dài, thiên lý cộng thuyền quyên…

    Lắng nghe những lời ngâm của Liễu Đóa Nhi, bất tri bất giác, họ cũng rơi lệ từ lúc nào.

    Cả toàn bài từ, mỗi người nghe có một cảm nhận khác nhau, kim từ ngâm khúc,ó một ma lực nào đó tác động đến.

    “Nâng ly xin hỏi trời cao

    Rằng trăng sáng những khi nào

    Đó là câu cuối cùng mà Liễu Đóa Nhi ngâm, Dương Hạo bất giác ngâm theo, nước mắt chua xót lăn dài trên má lăn xuống cạnh miệng hắn, mọi người cũng mấp máy môi hát theo, dần dần cùng hòa thành một giọng hát chung, không nhớ được người hát khúc ca này, hai tay chạm vào nhau cùng vỗ.

    Lục Nhân Gia biến sắc, vừa nãy hắn còn đắc ý, nói thả con săn sắt, bắt con cá rô, giờ thì câm miệng như hến, bài từ của hắn và bài từ của Liễu Đóa Nhi ngâm so sánh với nhau, thực sự lấy trứng chọi đá, không thể so sánh nổi.

    Ngô Oa Nhi và Tuyết Ngọc song kiều nhìn nhau thay đổi sắc mặt: bài từ tuyệt hay, khúc hát mới tự phổ, điệu nhảy mới mẻ độc đáo, Liễu Đóa Nhi vừa ngừng hát, liền xóa bỏ suy nghĩ ban đầu của bọn họ.

    Nàng dừng múa nhưng dường như điệu múa của nàng vẫn như đang trên trời, đồng thời cơ thể lại ở trên cung trăng.

    “Bài từ này là ai viết vậy?

    Ngươi nhất định biết, mau mau nói cho ta biết, ta nhất định phải đi gặp người này”.

    Liễu Đóa Nhi ngừng múa, trên lầu, dưới lầu, trong lầu ngoài lầu, mọi người như vẫn đang mê, không ai hò reo cũng không ai vỗ tay.

    Bài từ của Bạch Lạc Thiên đột nhiên tỉnh lại, hắn chộp lấy vai của Dương Hạo, hưng phấn muốn điên hỏi, mắt sáng lên.

    Hắn lúc này còn có thể duy trì mấy phần lý trí, hạ giọng nói xuống thấp, nếu không thì khách khứa trong buổi tiệc chỉ sợ đều sẽ vây lấy Dương Hạo, nhận thức được thần tượng Bạch Lạc Thiên là ai, vội nói: “Chớ lên tiếng, đây là nơi nào?”

    “Ừ nhỉ!”

    Thôi Đại Lang thả lỏng cánh tay vỗ vào vai Dương Hạo, rồi lại nói: “Sau khi rời khỏi đây, ngươi nhất định phải nói cho ta biết, người này là vị nào đấy!”

    Đám người Tần Dực, La Công Minh trên lầu cũng hưng phấn, câu hát và điệu múa Liễu Đóa Nhi ngừng, còn chưa trở về, họ đều bị kích động, bỗng nhiên một giọng nói cất lên:

    “Khúc ca này là cô nương tự soạn nhạc sao?

    Mới nghe lần đầu, khúc ca hay, điệu múa đẹp, ca từ vô cùng tuyệt diệu, vậy xin hỏi cô nương, bài từ Thủy điệu ca đầu này là ai viết vậy?

    Nếu như tiện, lão phu muốn gặp người này”.

    Liễu Đóa Nhi nhớ lại lời dặn dò của Dương Hạo nói:

    “Khởi bẩm đại nhân, vị tài tử này tính quái gở, không thích kết giao với người ngoài, Đóa Nhi không dám không nghe theo, xin đại nhân lượng thứ”.

    Tần Dực vội nói: “Không sao, không hề gì, đương nhiên rồi, tài tử học sĩ, phần lớn đều không thích giao tiếp, chỉ là không thể gặp vị tài tử này, mỗ thấy đáng tiếc vô cùng”.

    Việc đã đến nước này, đêm nay đã bị Liễu Đóa Nhi làm chủ cả buổi tiệc, Lục Nhân Gia nghiến răng giận dữ, nhưng bài từ mà Liễu Đóa Nhi hát thực sự không chê vào đâu được, hắn và mấy người bạn thân cùng thưởng thức, không ngờ lại sáng tác ra một bài từ hay đến vậy, điệu múa, câu hát, từ tam tuyệt của Liễu Đóa Nhi thì không ai bì kịp.

    Nhưng Lục Nhân Gia từ trước đến nay chỉ biết khinh người, xem ra chỉ có hắn là coi thường người khác, nào có bị ai làm nhục như vậy bao giờ?

    Bài từ mà Ngô Oa Nhi không phải hắn viết thì không sao, đằng này lại là Ngô Oa Nhi hát bài từ của hắn, hơn nữa lại không vượt được người khác, Ngô Oa Nhi thì xấu hổ, còn mặt mũi hắn để vào đâu được nữa?

    Chương 249: Bản quyền

    Khúc hát điệu múa mới lạ, ca từ tuyệt diệu của Liễu Đóa Nhi, lập tức tạo nên một hiệu quả khiến người ta hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, toàn bộ sự chú ý của mọi người đều dồn về phía cô.

    Mọi người lần lượt đứng dậy chúc rượu cô.

    Tuy cô đã nói tác giả bài từ đó không muốn để lộ thân thế của mình, nhưng khúc ca điệu múa mới lạ như vậy mọi người mới lần đầu nhìn, nghe thấy, mọi người hết lời khen, trong chốc lát, Liễu Đóa Nhi đã trở thành ánh trăng tâm điểm của buổi tiệc.

    Tuyết Ngọc song kiều thấy không khí đều bị Liễu Đóa Nhi chiếm lĩnh, trong lòng tuy ghen ghét nhưng không biết làm thế nào.

    Lúc này Ngô Oa Nhi đã nghe Lục Nhân Gia nói bài “Niệm nô kiều - Xích Bích hoài cổ”, cô đọc lẩm nhẩm vài lần, giờ đã nhớ rõ lời từ.

    Bài từ này nói về ý cảnh, nói về phong cách đều không bằng “Thủy điệu ca đầu”, ưu điểm là sự hợp cảnh của “Thủy điệu ca đầu”, nó nói về tình cảm ly biệt, mối tình tương tư, lời chúc mừng đẹp đẽ của người tiễn, phù hợp với bối cảnh.

    Còn bài “Niệm nô kiều” tuy khí thế hào hùng, nhưng lại chẳng liên quan gì đến ý cảnh hiện tại.

    Nhưng nàng cũng biết trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà Lục Nhân Gia khó mà có thể viết ra một bài hợp hoàn cảnh, so bì được với một bài từ hay “Thủy điệu ca đầu” là việc khó hơn lên trời, hắn phải suy xét, tính toán lời từ để so sánh với “Minh nguyệt kỷ thời hữu” mà viết ra “Xích Bích hoài cổ”, như vậy cũng không hổ thẹn là bậc danh sĩ tiếng tăm rồi.

    Ngô Oa Nhi lập tức đứng dậy, nhẹ nhàng nói:

    “Đóa Nhi tỷ tỷ ca múa đều vào bậc nhất, bài từ này càng thêm tuyệt diệu.

    Đứng trước mỹ ngọc, Oa Oa(búp bê) cũng không dám bêu xấu, nhưng thưa các vị đại nhân vì ý chưa hết, Oa Oa cũng xin ngâm một bài để trợ hứng.

    Bài từ của Đóa Nhi tỷ tỷ mềm mại thanh lệ, thì Oa Oa xin ngâm một tác phẩm mang đầy khí thế hào hùng”.

    Bài từ của Liễu Đóa Nhi vừa ngâm, cô vẫn còn dám mở miệng nói cho rằng bài từ này hợp ý cảnh, cho thấy bài từ của cô không thua kém gì Liễu Đóa Nhi.

    Nhưng vốn dĩ, hai bài từ này đều do Tô Đông Pha viết, hơn nữa chúng đều là những tác phẩm nổi tiếng mà ông rất tâm đắc, so về mức độ hơn thiệt của hai bài đương nhiên là không thể so sánh được.

    Người xung quanh không biết điều này, lại xúc động, cứ tưởng là Lục Nhân Gia là một danh sĩ thì trong khoảng thời gian ngắn có thể đưa ra một bài từ hay là lẽ đương nhiên, sáng tác ra một bài từ không chịu thua “Thủy điệu ca đầu” chứng tỏ hắn không chịu thua bất cứ ai trong thành Biện Lương này về khả năng thơ phú.

    Kỳ thực Lục Nhân Gia rất lo sợ, bài từ này đã từng làm hại hắn, khiến hắn khắc cốt ghi tâm bài từ này, rồi giờ lại ngâm cho Ngô Oa Nhi nghe, nhưng trong lòng hắn lại không muốn nói bài từ này là do mình viết.

    Vì người ở đây quá đông, hơn nữa trong đó còn có những người có thân thế, học thức uyên bác, tri phủ Quảng Nguyên đều ở đây.

    Ở đây không thể bằng Quảng Nguyên, Kinh sư văn phong quá mạnh, bài từ hay như vậy một khi ngâm ra, nhất định sẽ được lưu truyền rộng rãi đến tai họ, đến lúc ấy còn mặt mũi đâu làm người?

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Nhưng Ngô Oa Nhi lại không biết điều đó, vẫn cho rằng bài từ này là hắn viết, giờ đã nói ra rồi, mục đích của Lục Nhân Gia vốn là tìm một bài chữa cháy, nhưng nếu như phủ nhận, nói rõ bài từ này, như vậy thì bài từ này sao có thể dìm bài từ của Liễu Đóa Nhi xuống cho hắn lên thế thượng phong đây?

    Mặt Lục Nhân Gia hắn vẫn dương dương tự đắc.

    Hắn nhẫn nhịn, lòng thầm nghĩ: “Hôm nay chỉ cần bài từ đè bẹp sự nổi trội của con tiện nhân kia rồi tính sau, khi được lưu truyền rộng rãi ra, khi bạn bè lão phu hỏi, lão phu sẽ thản nhiên cười mà rằng.

    Chỉ là Ngô Oa Nhi hiểu lầm, lúc đó buổi tiệc không tiện giải thích.

    Lục mỗ ta xưa nay quang minh chính đại, các bạn bè đồng nghiệp đều không nghi ngờ gì ta.

    Đám người Tần Dực và La Công Minh vừa nghe được một bài từ hay, hận một nỗi không lập tức lấy bút chép vào, chợt thấy Ngô Oa Nhi lại tiếp nhịp Liễu Đóa Nhi, lập tức cười to, luôn miệng nói: “Được được được, Oa Oa còn có bài từ mới sao?

    Ha ha ha, mau mau ngâm đi”.

    Dương Hạo ngồi dưới lầu nghe âm thanh trên lầu: “Đại giang đông khứ…”

    “Hả?”

    Dương Hạo thốt ra một tiếng, khiến Thôi Đại Lang đang vui mừng chợt giật mình giận dữ: “Dương huynh, Ngươi có ý gì?”

    “Đắc tội, đắc tội, chớ trách chớ trách”

    Dương Hạo đưa tay áo lên che mặt nói: “Tiếp theo là lãng đào tận, thiên cổ phong lưu nhân vật”

    “Cái gì?”

    Thôi Đại Lang nghe không hiểu gì cả.

    Dương Hạo không rảnh mà giải thích cho mọi người trên lầu nghe thấy.

    Bài từ này không nên xuất hiện vào cái thời đại này, chỉ có hắn khi ở Quảng Nguyên đã nghe thấy ngâm.

    Nếu có người ở đây, nghe thấy bài từ này, nào khác gì lừa người.

    Hay là trên đời xuất hiện một bài từ thứ hai?

    Dù là tình hình nào đi chăng nữa, ánh hào quang buổi tối nay chỉ có thể thuộc về một mình Liễu Đóa Nhi, hắn cần phải ngăn cản tình hình không có lợi cho nàng, buộc tội tên kia.

    Ngô Oa Nhi đang ngâm bài từ truyền thống “Niệm nô kiều” đến đoạn “Lãng đào tận, thiên cổ phong lưu nhân vật”, Thôi Đại Lang lau mặt, ngạc nhiên nói:

    “Này, giống hệt, sao ngươi lại biết nó?”

    Câu nói thu hút sự chú ý của lầu trên.

    Ngô Oa Nhi vẫn đang ngâm khúc ca, tay cầm đũa trúc nhẹ gõ vào cốc nhỏ, tiếp tục ngâm: “Cổ lũy tây biên, nhân đạo thị…”

    Dương Hạo bỗng nhiên xuất hiện, tay giơ về phía trước, cao giọng ngâm:

    “Nhân đạo thị, Tam Quốc Chu Du Xích Bích.

    Loạn thạch băng vân Nộ đào liệt ngạn

    Quyển khởi thiên đồi tuyết.

    Giang sơn như hoạ,

    Nhất thời đa thiểu hào kiệt.

    ( Người bảo đấy Tam Quốc Chu Du Xích Bích.

    Đá rối mây xen,

    Sóng tung bờ rạn,

    Cuộn bốc ngàn trùng tuyết.

    Non sông như vẽ,

    Một thuở bao nhiêu hào kiệt.)”

    Ngô Oa Nhi sững người, nhìn về phía hắn, khách của lầu trên và các mỹ nhân đều chú ý đến hắn, Dương Hạo vận một bộ trang phục sĩ tử, thần thái ung dung, bước chậm rãi đến, nhìn vào ánh mắt ngạc nhiên của Ngô Oa Nhi, du dương ngâm: “Dao tưởng Công Cẩn đương niên,

    Tiểu Kiều sơ giá liễu,

    Hùng tư anh phát.

    Vũ phiến luân cân,

    Đàm tiếu gian,

    Cường lỗ hôi phi yên diệt.

    Cố quốc thần du,

    Đa tình ưng tiếu ngã,

    Tảo sinh hoa phát.

    Nhân sinh như mộng,

    Nhất tôn hoàn thù giang nguyệt.

    (Xa nghe Công Cẩn đương thì,

    Tiểu Kiều vừa mới cưới,

    Anh hùng phong cách.

    Phe phẩy quạt khăn,

    Khoảng tiếu đàm,

    Quân giặc tro tiêu khói diệt.

    Nước cũ thần du,

    Đa tình cười khéo giống,

    Tóc mau trắng toát.

    Đời như giấc mộng,

    Một chén trên sông thưởng nguyệt. ).

    Cô nương, cô định ngâm thế này đúng không?”

    “Ngươi, sao ngươi lại biết bài từ này?”

    Dương Hạo cười hì hì nói:

    “Đương nhiên là ta biết bài từ này rồi.

    Bài từ này khí thế hào hùng, do một tiểu nương tử Oa Oa ngươi ngâm, giọng hát mềm yếu, bài ca mất đi cái khí thế vốn có của nó.

    Cần phải có một đại hán, cầm tì bà, phách gõ, như vậy mới khoáng đạt bất phàm”.

    Ngô Oa Nhi tròn mắt, vui vẻ nói: “Không sai, nên như vậy”.

    Dương Hạo lại chuyển mắt nhìn đi chỗ khác nói: “Bài từ này, tại hạ đã từng nghe Quảng Nguyên phòng ngự sử Trình Đức Huyền Trình đại nhân ngâm, hôm nay tại hạ vốn dĩ cùng với mấy người bạn cùng đi với Đóa Nhi cô nương đến yến tiệc Long Đình, Đóa Nhi cô nương lên lầu, ta đợi ở lầu dưới, bỗng nhiên nghe thấy cô nương ngâm bài từ này, tưởng rằng gặp lại cố nhân, cho nên mới lên lầu mong gặp mặt, không biết bài từ này của cô nương là đắc tự người nào?”

    La Công Minh thấy hắn xuất hiện, ung dung nói: “Hiền điệt, hóa ra ngươi cũng ở đây”.

    Dương Hạo chuyển mắt sang nhìn, mặt tươi cười, thi lễ nói: “Vãn bối bái kiến La Công, sao ngài lại ở đây?”

    Tần Dực vô cùng ngạc nhiên nói: “Lão La, đây là…”

    La Công Minh vội giới thiệu hắn, Tần Dực vừa nghe, thì nhớ đến một quan chày gỗ văn dốt vũ dát, không nhịn được cười nói: “À, lão phu nhớ ra rồi, hôm đó trên triều, lão phu đã gặp ngươi rồi, sao lại… bài từ của Lục tiên sinh, ngươi cũng từng được nghe sao?...

    Đấy, mấy câu lúc nãy ngươi ngâm đó thôi.

    Bài từ này quả là khí thế hùng hồn, quả nhiên là đại khí của Lục tiên sinh”.

    Dương Hạo nhìn về phía Tần Dực, rồi nhìn sang Lục Nhân Gia.

    Hóa ra là hắn, chả trách Dương Hạo giật mình, mặt lộ ra vẻ tươi cười nói:

    “Hóa ra là Lục tiên sinh, bài từ này, vốn dĩ là một tác phẩm của tên ăn mày phiêu bạt phong trần, khi Dương Hạo chưa làm quan, cái tên ăn mày đó đã ngâm cho Dương Hạo nghe, đến ta một người không đọc sach cũng thuộc làu bài này, khi Quảng Nguyên Trình đại nhân lão mẫu đại thọ, Dương Hạo ngâm bài từ này trước mặt mọi người, Lục tiên sinh lúc ấy cũng ở đó, sao giờ lại trở thành bài từ của Lục tiên sinh sáng tác vậy?”

    Mọi người nghe xong, mặt mày biến sắc, Dương Hạo nói có thời gian, địa điểm, có người làm chứng, hơn nữa hắn hoàn toàn không có lý do gì mà phải nói dối, còn về bài từ là do một tên ăn mày làm thì cũng không có gì lạ.

    Chư quốc chinh chiến, không biết bao nhiêu vương tôn công tử quyền thần đại tướng ngày xưa vong quốc, ý cảnh và cảm thụ bài từ cũng phù hợp với tâm tình học vấn của người.

    Nói như vậy, Lục Nhân Gia đã ăn cắp bài từ của người khác sao?

    Ngồi ở đây đều là văn nhân, cái coi khinh nhất chính là hành vi như vậy, lập tức có người hướng ánh mắt coi thường, khinh bỉ sang Lục Nhân Gia.

    Lục Nhân Gia vừa thấy Dương Hạo thì giống như ngũ lôi oanh đình, hắn không thể ngờ rằng sẽ gặp phải Dương Hạo ở đây, hơn nữa động tác của Dương Hạo quá nhanh, hắn không kịp nghĩ ra cách xử trí thì hắn đã nói ra nguồn gốc của bài từ, lúc này hắn mới đứng dậy thừa nhận bài từ không phải là do hắn làm thì cũng đã muộn mất rồi.

    Thời gian không chờ đợi Lục Nhân Gia, tay chân hắn lạnh cóng, mặt tối xầm lại.

    Không ngờ mình lại lâm vào hoàn cảnh trớ trêu thế này, cả cuộc đời hắn, sự nghiệp vô thành, duy độc thành một chữ “Danh”, chữ “Danh” ấy giờ tiêu mất rồi, không chỉ là thân bại danh liệt, mà đó là công sức của một đời đã đi tong.

    “Đại nhân, phiền ngài một chút”.

    Vừa nhìn hắn đến, Liễu Đóa Nhi vui mừng vội vàng đến trước mặt hắn, liếc mắt nhìn Lục Nhân Gia ngây ra như ngỗng, nhỏ giọng nói: “Hắn chính là người mà thiếp đã nói với ngài”.

    Hai ngày trước Liễu Đóa Nhi đã nói với hắn về chuyện Lục Nhân Gia uy hiếp nàng, dồn ép nàng đến đường cùng, nhưng không nhắc đến tên Lục Nhân Gia, Dương Hạo cũng không ngờ chính là người mà hắn quen, cho nên không hỏi.

    Vừa nãy lên lầu tuy nhìn thấy tên ăn trộm bài từ là lão oan gia của hắn, hắn chỉ muốn vạch trần mọi chuyện, Liễu Đóa Nhi nói những lời này, hắn lại không khỏi tăng thêm ý nghĩ căm ghét.

    Liền cười lạnh nói:

    “Nghe từ hay, đem nó truyền rộng khắp thiên hạ, vốn là một việc có đức nên làm, nhưng nói lớn không biết xấu hổ đem bài từ của người khác thành của mình.

    Cái đó người ta gọi là trơ trẽn, vô liêm sỉ”.

    Ngô Oa Nhi nghe nói bài từ không phải của Lục Nhân Gia làm, cảm thấy ghê tởm, nhưng cho dù là thế nào Lục Nhân Gia cũng vì giúp đỡ mình, làm sao quay mặt làm ngơ được, vội giải thích giải vây cho hắn:

    “Hành vi khí phách thường ngày của Lục tiên sinh như sương như tuyết, làm sao có thể lấy bài từ của người khác thành của mình được, là thế này Lục tiên sinh nói bài từ lúc nãy cho thiếp, thiếp hí hửng khoe khoang, không hỏi cho rõ ràng, làm mọi người hiểu lầm là do Lục tiên sinh viết.

    Dương Hạo nhìn trên dưới nàng, lòng thầm khen: “Một thủ trong tứ đại hành thủ, xét về học vấn kỹ nghệ, nàng và Đóa Nhi ai cao ai thấp ta không rõ, nhưng khi nói đến kinh nghiệm mê hoặc đàn ông thì Ngô Oa Nhi cao hơn một bậc, chỉ nhìn phong tình của ả, ngươi mới hiểu được cái gì gọi là nịnh nọt trời sinh, thực là không thể ngờ”.

    Lòng thầm khen, mặt Dương Hạo lại lộ vẻ không giả biểu cảm, lạnh lùng nói:

    “Nếu ta không nhầm, cô nương chính là Ngô Oa Nhi cô nương của Mi Hồ quật?”

    Ngô Oa Nhi cười e thẹn nói: “Thiếp chính là Ngô Oa Nhi”.

    Dương Hạo thở dài một tiếng, lắc đầu nói: “Đáng tiếc thay”.

    Ngô Oa Nhi biết hắn sẽ không đưa ra lời hay, bèn kìm nén tò mò, đánh ánh mắt quyến rũ nhìn hắn, cười hỏi:

    “Không biết đáng tiếc chuyện gì thưa ngài?”

    Dương Hạo cười nhạt nói: “Đáng tiếc, vài kẻ sống nghèo hèn, ti tiện lại coi mình là cao thượng, trong sạch như sen, xem ra cũng chỉ là giả tạo vui cười mà thôi, lòng dạ hẹp hòi, dựa sắc làm người vui vẻ, dựa vào tài làm lợi cho mình, không biết đúng sai, tiểu nhân!”

    Những lời này lọt vào tai của Tuyết Nhã San và Nhuận Kiều Ngọc, họ cũng cảm thấy khó chịu thay, mặt Ngô Oa Nhi cũng biến sắc.

    Nhưng lập tức bình thường trở lại, liếc mắt nhìn hắn, mặt lại nở nụ cười, nhẹ nhàng hỏi:

    “Những lời này của đại nhân, có thể nói rõ ra được không?”

    Dương Hạo nói: “Ân oán, lập trường giữa ngươi và Đóa Nhi bất đồng, rất khó nói ai đúng ai sai.

    Ta cũng không thể làm người xét xử công bằng được.

    Nhưng bài từ mà Lục tiên sinh ăn trộm, mọi người trong thiên hạ đều thấy, vốn dĩ không thể bao che, vậy mà ngươi còn thay hắn lấp liếm, bao che?

    Ngươi nói xem hắn vốn dĩ không nói bài từ của ai viết, thế mà ngươi lại quy bài từ ấy do hắn viết, vị Lục tiên sinh có thể nói rõ được không đây?”

    Hắn cười nhạt nhìn Lục Nhân Gia, cười lớn nói:

    “Nói gì danh sĩ, chẳng qua chỉ là điên khùng.

    Chứ đừng có nói đến sở trường, chỉ là lừa đời lấy tiếng mà thôi, trừ phi người ta không biết tiến lùi, kích trống mắng tào.

    Nếu không thì những bậc quyền quý ở đây há có thể tự hạ giá trị con người.

    Những kẻ như này kiến thức bình thường, với loại này chỉ có thể cười một cái rồi thôi, thời gian qua đi, lòng tự trọng cũng mất.

    Kỳ thực mà nói, chẳng qua chỉ là dối trá, mượn cớ che đậy, mua danh trục lợi, Lục đại tiên sinh không trộm hương bất thành, để gạt bỏ một thiếu nữ, hôm nay mới lộ hành vi trộm tác phẩm của người khác, ngươi còn muốn giải thích gì nữa không?”

    “Trộm hương bất thành, hành vi trộm tác phẩm?

    Chẳng phải là nhân vật trong lời đồn đại sao?”

    Một vài người hướng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lục Nhân Gia.

    Trên đời có vài sĩ tử danh lưu, tự xưng là kiệt xuất nhưng địa vị lại thấp hèn, trong buổi yến tiệc mời rượu, đó chính là cử chỉ phong lưu.

    Nhưng đêm hôm về nhà lại hoàn toàn khác, đặc biệt là ỷ thế uy hiếp, trâu húc mẫu đơn, đại sát phong cảnh.

    Mọi người nghe những lời Dương Hạo nói, tuy không hoàn toàn khẳng định, nhưng tên Lục Nhân Gia không còn lời nào để giải thích, họ đều cho rằng có chuyện này thực, liền nhìn về phía Ngô Oa Nhi.

    Tuyết Ngọc song kiều đều không khỏi lộ vẻ khinh thường, cuối cùng họ cùng một đường.

    Mấy người bạn của Lục Nhân Gia nghi ngờ, lẳng lặng tránh xa, để tránh bản thân bị liên lụy thân bại danh liệt.

    Lục Nhân Gia run rẩy đứng dậy, mặt mũi trắng bệch, hai mắt đỏ au, chỉ vào Dương Hạo, run run, Dương Hạo cười nói: “Ngài muốn nói gì sao?”

    “Ta” Lục Nhân Gia vừa nói một tiếng, “Phù” phun ra một ngụm máu, Ngô Oa Nhi đứng gần hét thất thanh, mọi người xung quanh trừng mắt, nàng cũng ca hát từ thuở nhỏ, cơ thể khỏe mạnh, eo thon, cơ thể mềm mại lau máu cho hắn.

    Thấy hắn tức đến nỗi phun ra máu, Dương Hạo cũng không ngờ tới, hơi mềm lòng, nhưng nghĩ đến hành vi mà Lục Nhân Gia làm, hắn lại cứng cáp nói: “Lão Lục nôn ra máu, chắc chắn cũng không phải là xấu hổ, mà là do giận quá, hận ta đến tận xương cốt, hắn nếu chỉ là lừa người đời lấy tiếng thì thôi, nhưng đằng này lại có thể làm khó thêm nhân lúc người ta khó khăn, uy hiếp một thiếu nữ, loại người này chắc chắn có vấn đề, bình thường điên điên khùng khùng, khinh thường người khác, không biết hắn đã làm bao nhiêu chuyện xấu cho bao nhiêu nam đạo nữ kỹ, đây chính là báo ứng”.

    “Ôi, khuyên người phải có lòng khoan dung, Dương đại nhân.

    Xem ra không cần làm khó hắn nữa”.

    Giới Hử than một câu.

    Dương Hạo chắp tay thi lễ nói: “Vâng, cảm ơn lời dạy bảo”.

    Đây là Khai Phong, không phải Quảng Nguyên, thành thị phát triển, khắp nơi đều là sĩ đại phu, nếu như còn thô tục như ở Quảng Nguyên, thì sẽ gây thù hằn vô số, mục đích của hắn đã đạt được, thuận thế mà lui, thì còn có thể bảo đảm được tiếng tăm.

    Tần Dực nhìn Lục Nhân Gia, Lục Nhân Gia đang cười thảm, miệng đầy máu, xem ra không đành lòng, xua xua tay, mấy người bạn của hắn trốn ở xa xa nói:

    “Làm phiền mấy vị, đưa Lục tiên sinh đi gặp đại phu với”.

    “Vâng vâng vâng”.

    Mấy người không dám ở lại, vội vàng nhìn Lục Nhân Gia lần cuối rồi lẻn đi.

    Tần Dực nói vài lời cảm ơn với khách khứa, tứ phương khách khứa chúc mừng, du khách xung quanh hào hứng vô cùng, bàn luận sôi nổi.

    Mọi người lần lượt lên xe đi, trên đường vẫn bàn luận.

    Tứ đại hành thủ cũng lên thuyền, Ngô Oa Nhi đứng trên thuyền, quay đầu lại nhìn bờ, chỉ thấy một cái xe lừa, hai ngọn đèn nhỏ, Dương Hạo và một đại hán cường tráng đứng một bên, Liễu Đóa Nhi đứng một bên.

    Ngô Oa Nhi chuyển ánh mắt, ngón tay ngọc móc một cái, lập tức có một tên giúp việc chạy lại, cười nói: “Cô nương xin dặn dò”.

    “Đi theo tên Dương Hạo, tra cho rõ lai lịch, thân thế, nơi ở, quan hệ gì với Liễu Đóa Nhi, rồi quay về báo ta”.

    “Vâng”.

    Tên sai vặt đồng ý một tiếng, lập tức chạy lên bờ.

    Một thị nữ choàng thêm cho ả một áo choàng.

    Ngô Oa Nhi thắt áo choàng chặt lại, ả ghé tai dặn dò: “Đi, nói với Tuyết Ngọc song kiều một tiếng, nói Oa Oa mời họ qua thuyền”.

    “Vâng” Thị nữ đó cũng men theo tấm ván quay lại lầu, chạy đến hai chiếc thuyền khác.

    Trong xe lừa, Liễu Đóa Nhi nghiêng đầu vào vai Diệu Diệu chợp mắt, được một lúc, cô dặn dò: “Kéo rèm ra cho không khí đỡ ngột ngạt”.

    Diệu Diệu đồng ý một tiếng, vội kéo rèm xe sang một bên, ánh trăng sáng như nước chảy chiếu vào trong kiệu, chiếu vào gương mặt sáng như ngọc của Liễu Đóa Nhi, lông mi dài hơi động, làn thu thủy nhìn cảnh vật được ánh trăng chiếu sáng, sau một lúc lâu, từ từ nói:

    “Ngươi ra ngoài một lát, mời Dương Hạo đại nhân sang xe này, bảo ta có việc cần nói với hắn”.

    “Dương Hạo đại nhân, tiểu thư nhà tôi mời đại nhân lên xe, ta có vài lời muốn nói với đại nhân”.

    Dương Hạo vốn đi cùng xe với Thôi Đại Lang, nghe thấy những lời này giật mình, Thôi Đại Lang cười nói:

    “Anh hùng trượng nghĩa, giai nhân có lòng mời, sao còn không mau đi”.

    Nói rồi ủn hắn xuống xe.

    Dương Hạo dở khóc dở cười, thấy xe Liễu Đóa Nhi dừng ở bên cạnh, liền lên xe.

    Gió thu thổi nhè nhẹ, trăng sáng vằng vặc, Liễu Đóa Nhi ngồi trong xe, ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt nàng, gió thu thổi nhè nhẹ mái tóc nàng.

    Thấy hắn lên xe, Liễu Đóa Nhi lập tức ngồi gọn vào một bên xe, nhường cho hắn một chỗ, Dương Hạo ngồi xuống, bỏ rèm xe xuống, chỉ thấy mùi hương xông vào mũi.

    Quay đầu thì thấy, đôi mắt tròn nhìn hắn chằm chằm.

    Dương Hạo không tự nhiên, sờ sờ mũi cười nói:

    “Cô nương có gì muốn nói với ta vậy?”

    Liễu Đóa Nhi thở nhẹ một tiếng, yếu ớt nói: “Thiếp nhìn ra ngoài, hóa ra đại nhân đi song song, đại nhân thật có bản lĩnh”.

    Dương Hạo giật mình, cười nói: “Ta nào có bản lĩnh gì?”

    Mặt Liễu Đóa Nhi lộ ra cười mà như không cười nói: “Bài Niệm nô kiều, có thực là do một ăn mày làm không?”

    “Chính xác”.

    “Thế bài ‘Thủy điệu ca đầu’ là do Vô Hoa đại sư làm sao?”

    “Tất nhiên”.

    “Thế thiếp chưa bao giờ nghe mấy bài đó, còn về vũ đạo thì sao?”

    “Là thế này, bổn quan vào Nam ra Bắc, học vấn thì không có, kiến thức lại không, vô tình mà nghe được, đáng tiếc là hiểu lơ mơ, còn tài nghệ của cô nương, ta chỉ thuận mồm mà nói thôi, tự cô nương có thể lĩnh hội được sự hấp dẫn trong đó”.

    Liễu Đóa Nhi mỉm cười, thấy hắn không nói thật, cũng không hỏi nữa, chỉ thở dài một tiếng, xúc động mà nói:

    “Nói ra, bọn thiếp và những danh sĩ cũng như nhau cả mà thôi.

    Nhưng bọn thiếp xuống khỏi sân khấu thì không bằng họ, thiếp vốn hận Lục Nhân Gia đến tận xương tủy, nhưng thấy hôm nay hắn thân bại danh liệt, không khỏi xót xa”.

    Dương Hạo giật mình: Ai za, ý gì vậy?

    Chẳng phải cô có ý nghĩ muốn hoàn lương hay sao?

    Cô muốn hoàn lương thì hoàn lương, nhưng nhất thiết không được tìm ta.

    Ngắt lời nói: “Thế sao lại có thể giống nhau được, hắn cười một tiếng thì một cục máu trào ra, cái đấy thì ai mà chịu được, cơ thể hắn xương xẩu, nhưng cô nương người lại không vậy, tháng nào cô nôn ra máu, vẫn còn đang sống sờ sờ đây thôi?”

    Liễu Đóa Nhi chau mày nhìn hắn, ngạc nhiên nói: “Ai nói thiếp tháng nào cũng nôn”.

    Lời còn chưa dứt mặt nàng đã đỏ ửng lên, véo vào bả vai của Dương Hạo: “Ngươi là một tên vô lại, nói năng linh tinh”.

    Nhưng chín tuyệt kỹ “Véo, đánh, nịnh bợ, đấm, cắn, cười, chết, thuận, chạy” đều cần phải học, cái véo này không phải thực sự cần véo, mà là một loại làm nũng.

    Liễu Đóa Nhi là một hành thủ.

    Dương Hạo nhận cái véo của cô, không cảm thấy đau, người lại bay bay như trên chín tầng mây.

    Diệu Diệu thì ngồi cùng với Thôi Đại Lang.

    Cơ thể hắn giống như một con gấu chó ngồi bên một con thỏ trắng, nghe xe bên cạnh có tiếng cười nói, hai người không biết bên đó nói chuyện gì, còn cứ nghĩ họ đang làm tình với nhau.

    Nghĩ vậy, hai người nhất thời có chút ngại ngùng.

    Không khí trong xe yên lặng.

    Cảm thấy cần nói gì để xóa tan bầu không khí ấy, Thôi Đại Lang lên tiếng:

    “Diệu Diệu cô nương”.

    Diệu Diệu vội chắp tay nói: “Mời mời”.

    Thôi Đại Lang nghe không hiểu gì cả, vội ngồi thẳng người dậy.

    Diệu Diệu nghĩ một lát rồi xoay người lại nói: “Thôi công tử”.

    “Hả?

    Mời mời”.

    Diệu Diệu thấy sống mũi cay cay, cũng ngồi thẳng người dậy không nói gì.

    Xe bên cạnh lại vọng tới tiếng cười nói, hai ngươi cùng nhìn về phía đó.

    Chương 250: Bỏ dỡ

    Bốn mỹ nhân hiến nghệ ở hồ Long Đình, câu chuyện về một danh sĩ trộm tác phẩm của người khác thành của mình sang ngày thứ hai đã lan truyền khắp thành Biện Lương.

    Hôm đó có rất nhiều khách mời tận mắt chứng kiến, ngoài lầu lại còn có những du khách, lại được thêm Dương Hạo thổi phồng, trong chốc lát tin đã lan rộng khắp.

    Tiếng tăm của Liễu hành thủ cũng vì thế mà được truyền khắp.

    Còn về Lục Nhân Gia, lão chuột qua đường đau khổ, tuy nôn ra máu nhưng trái lại vẫn sống…

    Rất nhiều người đang nghe ngóng tin tức xảy ra vào thời gian muộn, hai bài từ của Tô đại học sĩ càng được các văn nhân mặc khách truyền rộng rãi, tuy chưa ghi bút danh là Tô đại học sĩ, nhưng cũng lưu truyền thiên cổ.

    Vì tò mò, đồng thời cũng muốn nghe được bài từ tuyệt diệu từ chỗ Liễu hành thủ, cho nên mấy ngày nay thiếp mời Liễu hành thủ đến các buổi yến tiệc, du hồ, khai trương, hội thơ đều tăng lên rất nhiều, trước cửa xe ngựa xếp hàng, khiến Bàng ma ma vừa bán Như Tuyết Phường tiếc đứt ruột.

    Nhưng thiếp mời đều bị Liễu Đóa Nhi từ chối, lý do là nàng đang chuẩn bị cho buổi du xuân, lại còn luyện ca múa, cần rất nhiều thứ cần chuẩn bị, giờ nàng vô cùng bận rộn, ngày du xuân cũng sắp đến gần.

    Mọi người đều coi trọng lần du xuân này của Như Tuyết Phường.

    Rất nhiều văn nhân sĩ tử, quan thân tiếng tăm đều tự đặt một câu hỏi: “Túc hạ có thể được mời tới Như Tuyết Phường cùng du xuân không?”

    Kết quả là không ai nhận được lời mời, mọi người đều tò mò, không nghĩ ra được người quyền quý như thế nào mới khiến cho Liễu hành thủ biệt đãi như vậy, từ chối nhiều lời mời như vậy, chỉ mời hắn đến Như Tuyết Phường, Liễu Đóa Nhi trở nên thần bí.

    Đến lúc này, Dương Hạo đã không còn cần phái người đi loan tin giúp Liễu Đóa Nhi nữa, mà những tin tức có liên quan đến Liễu Đóa Nhi đã truyền rộng khắp thành Đông Kinh.

    Từ danh địch lan sang sĩ tử, sĩ tử lan sang quan thân, quan thân lan sang triều đình, ảnh hưởng lớn do Biện Lương tạo nên xuất phát từ đại quân triều đình, bắt đầu lan đến đến đại sự Lĩnh Nam thảo phạt Nam Hán.

    Thôi Đại Lang là người nhiệt tình, mấy ngày nay luôn giúp Trương La hành động vĩ đại, Dương Hạo thì hoàn toàn bố trí ngoại thân.

    Vì Quan Gia rút kinh nghiệm sương máu từ trận hỏa hoạn, tấu biểu mà Dương Hạo dâng lên, hắn yêu cầu cần phải tìm ra được biện pháp phòng cứu hỏa có hiệu quả.

    Tân quan mới nhậm, Dương viện trưởng.

    Lầu Thanh Tâm, Triệu Quang Nghĩa đang cầm một cốc trà hương, mặt tươi cười.

    Chuyện hỏa hoạn, phủ Khai Phong có quyền điều động cấm quân, kỳ thực quyền lực lại không khiến hắn có cơ hội trực tiếp tham gia vào công việc của cấm quân, chỉ là thông báo tình hình hỏa hoạn, đại quân cấm quân sẽ điều động sĩ tốt chạy tới dập lửa mà thôi, không có quân lệnh thì không thể điều động được binh, quân tốt cũng sẽ không nghe lệnh hắn đi làm chuyện khác.

    Nhưng sự tại nhân vi.

    Đối diện với việc chen vào không lọt, nước chảy không vào, cấm quân rõ ràng nằm trong tay Quan Gia, đây là một thời cơ cực tốt.

    Phòng cứu hỏa là việc chính trị của phủ Khai Phong đảm nhiệm, người cứu dập lửa không được thì bị phạt, người anh dũng dập lửa bị thương thì sẽ được thưởng, hắn hiểu cơ hội sắp xếp thân tín của mình vòng qua cấm quân cao cấp tướng lĩnh, trực tiếp tiếp xúc với các tướng tá mãnh binh, những người này mới là người chân chính dẫn binh.

    Thành lũy khó phá nhất, giờ cuối cùng hắn cũng bẩy được ra một khe hở, lòng hắn sao mà không vui?

    Triệu Quang Nghĩa nhấp môi vào chén trà, mỉm cười.

    Bên cạnh, Trình Đức Huyền vẫn đang lải nhải: “Đại nhân, ti chức trước đây không vui vẻ gì với tên Dương Hạo, giờ hắn lại vào kinh, lại còn nhậm chức Hỏa Tình viện trưởng, làm việc cùng Nam nha, quen biết với rất nhiều bạn bè đồng nghiệp, thực không thể chịu nổi, lại điều thuộc hạ đi làm việc dưới tay Dương Hạo, cái này…cái này…đại nhân, hơn nữa, làm như vậy, sợ Dương Hạo cũng sẽ nghi ngờ đại nhân, ti chức…”

    Triệu Quang Nghĩa cười, hừ nhạt một tiếng nói: “Cái ân oán của ngươi tính gì?

    Chuyến này Lô Lĩnh Châu tuy vô công mà phản, chỉ cần ngươi làm việc bình thường, sau này bổn quan sẽ sắp xếp cơ hội cho ngươi.

    Còn về chỗ Dương viện trưởng, hừ, chính là hắn chỉ đích thân ngươi đi làm còn gì, ồ, đúng rồi, hắn sao có thể nghi ngờ gì bổn quan?

    Trình Đức Huyền ngạc nhiên nói: “Gì cơ ạ?

    Hắn chỉ đích danh điều ti chức vào Hỏa Tình viện?

    Cái này…không phải chứ?”

    “Sao lại không phải?”

    Triệu Quang Nghĩa liếc mắt nhìn hắn, đặt chén trà xuống, tình ý sâu xa nói:

    “Vũ Tích à, bổn quan biết, Dương Hạo cho dù học thức lai lịch đều kém xa ngươi, giờ lại làm người lãnh đạo trực tiếp của ngươi, mặt ngươi khó coi, lòng cũng thấy không thoải mái, công là công, tư là tư, vẫn là cần nghĩ tới đại nghĩa mà.

    Dương viện trưởng nói với bổn quan là cần người, người đầu tiên nhắc đến là ngươi, hắn nói quan hệ cá nhân bình thường với ngươi, nhưng ngươi làm việc chăm chỉ, tâm tư trấn mật, làm hết phận sự của mình, nhẫn nhục chịu khó, chưởng lý tư pháp ở Lô Lĩnh Châu, thì không làm khó gì ngươi.

    Ngươi xem xem, người có sở trường, thuật thì chuyên về một môn, sở trường của người khác ngươi cũng nên học tập một chút”.

    “Ti chức…”

    Trình Đức Huyền mở miệng cười còn khó coi hơn cả khóc.

    Triệu Quang Nghĩa lại an ủi nói: “Dương viện trưởng hành động chuộng nghĩa, quang minh lỗi lạc, đây là bậc quân tử thẳng thắn, ngươi không cần lo lắng làm thuộc hạ của người này sẽ chịu sự chèn ép, hơn nữa, thực nếu có chuyện gì xảy ra, bổn phủ sẽ bảo vệ ngươi.

    “Điều này…ti chức tuân lệnh”.

    Trình Đức Huyền nghiến răng đáp một tiếng, ánh mắt mang chút dữ tợn.

    Triệu Quang Nghĩa vừa xoay người bưng chén trà lên, Trình Đức Huyền chớp mắt đã không còn sự thù hằn nữa, hắn uống một ngụm trà nói: “Cái cần nói, bổn phủ đều đã nói.

    Cho dù mối quan hệ cá nhân của các ngươi có ân oán gì, làm việc ở Nam nha ta, nhất thiết phải xử lý công bằng, không được để việc tư ảnh hưởng tới việc công.

    Nếu có người bằng mặt không bằng lòng, làm hỏng đại sự của ta, sẽ bị ta…”

    “Phì” Triệu Quang Nghĩa hằn học, nhổ ra một lá chè.

    Trình Đức Huyền lanh lợi rùng mình, vội nói: “Ti chức không dám, ti chức sẽ cúc cung tận tụy, làm tốt công việc của mình, tất chấp hành vâng theo chỉ bảo của Dương viện trưởng”.

    Triệu Quang Nghĩa cười, từ từ nói: “Đúng rồi đấy, đi ra đi”

    Trình Đức Huyền vội vàng lo sợ rút lui.

    ***

    Bảy tám tên đầu đội mũ bông bốn góc, mặc bộ quần áo đỏ rực, chân đi giầy đen, cầm nước lửa gậy uể oải đi theo phía sau Dương Hạo, trái phải Dương Hạo còn có hai tên sai vặt, tay mỗi người cầm một cái thùng lớn.

    Dương Hạo chắp hai tay sau lưng, đi đến cửa ngõ, nhìn trái nhìn phải, chỉ trỏ nói:

    “Các ngươi xem, ở đây nhà cửa dày đặc, hơn nữa đều là nhà gỗ, vốn dĩ ở đây có một con đường, nhà cửa hai bên đều là xây dựng thêm, hơn nữa còn có rất nhiều người kinh doanh làm ăn buôn bán nhỏ, nơi này là nơi dễ xảy ra hỏa hoạn nhất, một khi cháy, những nơi liền kề cũng sẽ gặp tai ương, hơn nữa khi cứu hỏa cũng không thể chen chân vào.

    Ở đây cần phải bố trí một nhà phòng cháy.

    Nhà cửa xây dựng thêm, buôn bán sai quy định thì cần dỡ bỏ”.

    “Vâng!”

    Hai người hầu đồng ý một tiếng, bước nhanh tới, từ thùng gỗ chộp lấy chiếc que sơn, viết trên tường chữ đỏ tươi “Dỡ bỏ”,viết xong khoanh thêm một vòng tròn, rồi đứng ngắm nhìn, thấy hài lòng liền đi lại.

    “Ở đây, ở đây các ngươi xem xem, bếp của quán ăn nhỏ ở bên cạnh lán, bên cạnh còn là vách gỗ, đều là vật dễ cháy, khi không chú ý tới, lửa cháy thì làm sao?

    Vốn của kinh doanh nhỏ lẻ ít, bổn quan cũng biết điều đó, nhưng vách tường làm bằng đá đáng bao nhiêu tiền?

    Một khi phát sinh hỏa hoạn, đến chủ quán cũng bị thiêu, chứ sao nói đến chuyện bị ngồi tù được.

    Nhìn ngó chờ đợi gì nữa, không mau đi?”

    “Vâng!”

    Hai người vội vàng chạy đến chỗ cửa hàng đó, viết lên tường chữ “Dỡ bỏ”, lại vẽ thêm một vòng tròn.

    Chủ quán đang cầm bánh bao để lên bàn, rồi xoay đầu lại nhìn, buồn bực thở dài:

    “Hai vị sai đại ca, cái này có nghĩa là gì vậy?”

    Dương Hạo không quan tâm đến hắn, năm sáu sai tên tiếp tục đi về phía trước, Dương Hạo vừa đi vừa nói: “Ta thấy cũng hòm hòm rồi, hôm nay tuần tra đến đây, ngày mai chúng ta đi tiếp.

    Trở về bẩm báo Trình áp nha một tiếng, kiểm kê số nhà bị viết chữ dỡ bỏ, đường qua lại phòng cháy nhất định phải có, mau mau đi kiểm kê đi”.

    “Tuân lệnh”.

    “Ừ” Dương Hạo mỉm cười, phá bỏ và dời đi nơi khác, còn không cho phí bồi thường, không dễ làm chút nào, làm không được thì bị dân chúng mắng mỏ, nhân tâm kỳ tài, vật tận kỳ dụng, Trình Đức Huyền đã thích hợp làm hỏng việc, sai sứ này thích hợp với hắn.

    Đương nhiên, mục đích chủ yếu nhất của Dương Hạo là đang lo lắng hắn nhàn rỗi không có việc gì làm, móc nối trên dưới phủ Khai Phong, tạo chướng ngại vật cho mình, giờ kéo hắn về bên mình làm, một là dễ dàng để ý tới hắn, hai là, cho hắn làm quan không lớn cũng không nhỏ, nếu hắn dám làm loạn, không làm ăn được gì, thì cũng dễ xử lý.

    Vài Nha sai nghe nói hôm nay không cần làm nữa thì vui mừng, hôm nay làm việc rất tốt, tranh thủ thời gian về nhà đi dạo, hoặc đi uống trà cùng mấy người bạn nói chuyện phiếm, chỉ có mình viện trưởng đại nhân bận rộn, đám nha sai giải tán, sự lười nhác lúc nãy cũng không còn nữa.

    Dương Hạo lắc đầu cười, xoay người đi về phía Như Tuyết Phường.

    Từ con đường lớn Nam môn quặt sang thì thấy một tiểu cô nương chạy vạt áo bay bay, hai má đỏ như quả lựu.

    Dương Hạo dừng lại gọi: “Nguyệt Nhi, ở đây ở đây”.

    Mẫu Y Kha vừa nhìn thấy hắn, vui mừng khôn xiết, vội chạy tới.

    Dương Hạo ngạc nhiên hỏi: “Nguyệt Nhi, chẳng phải ngươi đi Như Tuyết Phường giúp đỡ họ sao?

    Giờ vội vội vàng vàng đi đâu vậy?”

    Mẫu Y Kha nắm tay áo hắn nói: “Lão gia, tôi…tôi đi tìm ngài.

    Đến…chúng đến thực rồi…”

    Chương 251: Chuyện nhị đương gia

    Dương Hạo không hiểu gì cả nói: “Cái gì đến rồi.

    Ai đến vậy?”

    Mẫu Y Kha thở hổn hển nói: “Triệu Cát Tường quả nhiên đến rồi, mang theo hơn mười tên lưu manh”.

    “Triệu Cát Tường?”

    Dương Hạo ngây người ra một lúc mới nhớ tới là quản sự trước kia của Như Tuyết Phường.

    Dương Hạo lập tức hỏi:

    “Sao, Tiểu Vũ bọn họ đến hơn mười tên lưu manh cũng không chống lại nổi sao, để người ta phá hỏng Như Tuyết Phường à?”

    Mẫu Y Kha nói: “Không, Tiểu Vũ bọn họ rất giỏi, đánh cho bọn lưu manh đó chạy hết rồi”.

    Dương Hạo cười nói: “Thế ngươi còn cuống cuồng chạy đi làm gì?”

    Mẫu Y Kha nhìn xuống chân, hai má ửng hồng nói: “Ai za, nô tỳ nói chưa rõ, chúng…chúng chạy đi trước, sau đó lại mang mấy mươi tên lưu manh đến, Tiểu Vũ bọn họ nghe nói vậy chạy ra ngoài tiếp tục đánh, đánh xong chúng lại chạy, ngay sau đó lại mang hơn một trăm tên đến, sau đó không biết từ đâu lại chạy ra hơn hai trăm tên, sau đó hơn một trăm tên đánh với bọn Tiểu Vũ, sau đó hai trăm tên lại đánh với Tiểu Vũ và đám người Triệu Cát Tường, sau đó Tiểu Vũ và Triệu Cát Tường dẫn người của họ cùng đánh với hai trăm tên, nói chung…nói chung đánh cứ lung tung cả lên…”

    “Có chuyện này sao?”

    Dương Hạo lấy làm kỳ lạ, kéo tay nhỏ bé của cô nàng nói: “Đi, chúng ta đi xem xem”.

    Hẻm giết heo lúc này đã hỗn độn.

    Hẻm giết heo vì gần sông Biện Hà, cho nên con đường lầu xanh đặc biệt nhiều.

    Người đi thuyền vào kinh, vừa lên bờ thì đi hưởng thụ vị dịu dàng.

    Nhưng vì tiếp đãi phần nhiều là người chèo thuyền, kéo thuyền, tiểu thương, cho nên đẳng cấp lầu xanh ở đây không cao, ngoài Như Tuyết Phường phẩm lưu cao nhã một chút, những lầu xanh còn lại đều là những căn nhà thô sơ, nhiều căn nhà trong số đó đã bị Dương Hạo mua.

    Những căn nhà sơ sài vốn dĩ là chuẩn bị tìm người dỡ bỏ, giờ không cần nữa, trong hẻm giết heo giờ có đến hai ba trăm người, có đến năm sáu trăm cái chân người, từng cái dẫm vào ván gỗ của nhà khiến hẻm giết heo chật như nêm cối.

    Mục Vũ và tám thị vệ bảo vệ Như Tuyết Phường, quanh nơi tay đấm chân đá đều bị dẫm đạp, nhưng nhiều người như vậy, họ tiếp tục đánh cũng không đánh lại nổi, tường của viện không cao, nếu có người nhảy tường vào, họ cũng không thể ngăn cản được.

    Liễu Đóa Nhi và nhiều ca múa kỹ trong viện đều nơm nớp lo sợ nhìn ra phía ngoài, không hiểu Như Tuyết Phường có thể giữ được hay không.

    Mục Vũ lo lắng đến mức đầu đầy mồ hôi, đồng thời lại thầm nghĩ may mắn, may mắn những người này không phải một nhóm.

    Hai đám người dường như đều chạy đến Như Tuyết Phường, nhưng giữa bọn họ dường như cũng có ân oán, hai đám người đều đánh vào Như Tuyết Phường, nhưng sau khi họ nhìn thấy đối phương, gặp lại kẻ thù, lập tức đánh đá lẫn nhau, phía bên Mục Vũ người ít, dần dần họ cũng lui chiến, nhân lúc hai đám người không chú ý, Mục Vũ đem người đến trước Như Tuyết Phường bảo vệ, hẻm giết heo trở thành “Sở Hán tranh hùng” của hai đám người.

    “Hạ Sơn Hổ, ngươi nói gì vậy hả, bố mày bị đánh, chẳng lẽ là xâm phạm tới địa danh hẻm giết heo sao?

    A nha phi!

    Đánh, tiếp tục đánh, gọi tiếp huynh đệ đến, đánh chết bọn đểu cáng này cho ta, lũ bị cắm sừng, ta ngồi uống rượu, ai làm gì các ngươi?

    Đánh ta thành thế này”.

    Một tên béo dõng dạc nói, khuôn mặt bi tráng, dáng điệu của hắn hiện giờ thực tàn tạ, quần áo bị rách nát, giống như một tên ăn mày.

    Trán bị sưng một cục, khóe mắt bị rách một lớp da, mũi bị chảy máu, miệng sưng đỏ, diện mạo thực khó coi.

    Hắn ngồi một quán rượu nhỏ đối diện với Như Tuyết Phường, giờ đã trở thành đống đổ nát.

    Bên cạnh một đại hán, trước ngực săm hình hổ uy phong lẫm liệt, nhếch miệng cười nói:

    “Nhị đương gia, ngươi yên tâm, chúng ta đã bảo người đi bến sông gọi người rồi, lát nữa còn có đại đội nhân mã đuổi đến.

    Nhưng…Nhị đương gia, ngươi thực không phải đi chơi gái, ghen tuông với người ta mà bị đánh đó chứ?”

    Tên béo hét ầm ĩ: “Hạ Sơn Hổ, lời ta nói ngươi còn không tin sao?

    Ta nếu vì chơi gái mà thành thế này, bị sét đánh năm lần”.

    Hạ Sơn hổ thở phào, nói đùa: “Thế thì tốt rồi, tốt rồi, ngươi cũng biết, Tiểu Tụ cô nương đối với ngươi…ha ha ha, ý của ta là, nếu như là vì việc tranh giành tình nhân, chúng ta hay là nhân nhượng nhau tí cho khỏi phiền, nếu không thì ầm ĩ lên, để cho Tiểu Tụ cô nương biết, Nhị đương gia ngài ăn đủ”.

    Toàn hẻm đều là đám người hò hét inh tai, Vị Nhị đương gia này và tên Hạ Sơn Hổ ngồi chồm hỗm trên con đường người qua lại dồn dập.

    “Cửa hẻm bị chặn rồi sao?

    Bảo người cố len ra gọi công sai tới”.

    “Nhị đương gia yên tâm, việc cỏn con này ta còn làm không nổi sao?”

    “Ừ”.

    Nhị đương gia mặt mũi bầm dập nghĩ ngợi rồi lại giận dữ, nói quanh co: “Hôm nay chạy thuyền trở về, người hơi mệt, ta đến quán cơm gọi nửa cân thịt đầu lợn, bốn bình rượu lâu năm, vốn là muốn ăn xong thì về, ai ngờ lại kéo đến một tốp lưu manh, ngồi bên cạnh ta bàn bạc gì đó, sau đó chúng đi Như Tuyết Phường gây chuyện.

    Ngay sau đó một tên tiểu tử choai choai mang bảy tám tên đại hán chạy ra, đánh nhau với bọn chúng, làm cho người ở cái đường này đều sợ mà chạy mất.

    Ta chỉ nghĩ rằng, các ngươi đánh là việc của các ngươi, không liên quan gì đến ta, ta ăn ta uống là việc của ta, làm gì ảnh hưởng đến nhau?

    Cho nên vừa uống rượu vừa cười hì hì xem cảnh náo nhiệt, ai biết bọn lưu manh đó không làm được việc, bị tiểu tử choai choai dẫn người đến đánh cho chạy mất dép”.

    Hắn nhổ một bãi nước bọt có máu, giương cổ họng lên nói tiếp:

    “Tiểu tử đó đánh cho chúng chạy còn không dừng, chỉ vào ta mà nói: “Đánh tên đầu đàn của bọn chúng!”, rồi xông đến đánh cho ta một trận tơi bời, một mình ta sao có thể đánh lại nhiều người như vậy?

    Đáng thương cho ta đầu óc choáng váng, khó khăn lắm mới lồm cồm bò dậy được, dọn dẹp bàn ghế, trên đường vừa thở vừa mắng nhiếc.

    Ai biết đâu lại chạy đến một đám lưu manh nữa, người lúc này càng nhiều thêm, thấy ta đang ngồi ở đường, lại xông vào đánh, đánh ta nằm gục xuống.

    Ta ngồi nhàn nhã ở quán rượu, tai bay vạ gió ở đâu giáng vào đầu ta…”

    Tên béo nói đến đây, khóe mắt ứ đọng máu, thì thào lẩm bẩm: “Bà nó chứ, chẳng lẽ ta phạm xung với hẻm giết lợn này?”

    Dương Hạo vội vàng chạy đến hẻm giết lợn, xông vào thì thấy hai đám người đánh nhau long trời lở đất, ngoảnh mặt làm ngơ khi hắn đến.

    Dương Hạo cũng chỉ chú ý đến Như Tuyết Phường, không rảnh rỗi để ý tới chúng, đi thẳng vào trong.

    Mẫu Y Kha đi báo tin là đi men theo cái đê gần tường hậu viện đi ra, thấy những tên đại hán lỗ mãng cùng đấu đá nhau, cô sợ hãi, vội vàng đi tìm Dương Hạo.

    Kỳ thực vẫn có người nhìn thấy Dương Hạo, Hạ Sơn Hổ bố trí người cửa hẻm sớm thấy hắn, Dương Hạo hôm nay đi tuần tra, mặt bộ áo quan phủ Khai Phong, người đàn ông vừa thấy là quan sai đến, nào dám chặn đường hắn, lén chạy lại tìm Nhị đương gia báo tin.

    “Nhị đương gia, nhị đương gia, công sai đến rồi”.

    Nhị đương gia đứng dậy: “Bao nhiêu người đến”.

    “Chỉ có một, còn mang theo một con nha đầu”.

    Nhị đương gia sờ tay vào cằm, trầm ngâm nói: “Ừ…Nói như vậy là tầm hoa vấn liễu, không phải xông tới chỗ chúng ta chứ?”

    Hạ Sơn Hổ vội nói: “Nhị đương gia, xem ra vốn không phải xông về phía chúng ta, dân không đấu với quan, tản ra trước, có cơ hội lại đến, nếu không thì sẽ rước lấy phiền phức lớn”.

    Nhị đương gia nghĩ ngợi, không cam lòng nói: “Được, chúng ta tản ra”.

    Hắn vừa kêu gọi huynh đệ đến, Dương Hạo đã xông đến trước cửa Như Tuyết Phường, hét lớn một tiếng nói:

    “Nam nha viện sứ ở đây, tên nào dám to gan, làm náo loạn ở đây?”

    Nam nha tả hữu quân tuần viện hà tư lục tư gọi là Nam nha Tam viện, nếu như nha sai phổ thông tương đương với phiến cảnh, hộ cảnh, thì Tam viện tương đương với đặc cảnh hình cảnh.

    Dân chúng sợ nhất.

    Hỏa Tình viện vừa mới được xây dựng xong, là viện thứ tư mới có của Nam nha, nhưng dân chúng vẫn không biết tên gọi, cho nên Dương Hạo cáo đội lốt hổ, chỉ gọi mình là Nam nha viện sử, chứ không nhắc đến là viện nào.

    Vừa nghe là Nam nha viện sử, quả nhiên có vài người sợ hãi, hai bên đang rít gào ầm ĩ bỗng nhiên ngây người ra.

    Dương Hạo thấy nhiều người đầu be bét máu, tay vẫn cầm gỗ đá gậy, tạo uy quyền, cười nhạt, gằn giọng quát:

    “Dưới quang thiên hóa thạch, đám lưu manh vô lại các ngươi đánh lộn ở đây, muốn đi ngục Phủ Tây ăn cơm tù sao?

    Tên nào là kẻ cầm đầu, nói!”

    Lập tức có mấy tên bị đánh tóc tai bù xù, đại hán và đám người Mục Vũ máu be bét khắp mặt đứng dậy, chỉ vào đất đối diện, đồng thanh nói: “Là hắn”.

    Nhị đương gia mặt mũi bầm dập chỉ còn lộ hai mắt, vận khí một lúc lâu, mới hét lên một tiếng: “Bọn đểu cáng, các ngươi vu oan cho ta?”

    Dương Hạo xoay nười, chỉ tay hét lớn: “To gan, trước mặt bổn quan còn dám la hét om sòm…”

    Dương Hạo như sét đánh, toàn thân rung lên, hai mắt càng mở càng to, tay chỉ về phía tên béo như đầu heo, cơ thể run lên ghê gớm, nhất thời không nói nên lời.

    Tên béo bị hai nhóm người đánh không lý do, cuối cùng lại bị chúng chỉ là tên cầm đầu, tức phát ngất, nhưng bảo hắn đấu với quan, đặc biệt là một vị viện sử đại nhân của Nam nha, hắn cũng không có gan, khi hắn đang muốn biện bạch, Dương Hạo lại hét lớn một tiếng về phía hắn, hắn chăm chú nhìn người này, ngạc nhiên vô cùng.

    Hai người cùng nhìn về phía nhau, đi từng bước lại phía trước, đến nơi cách ba bước, hai người đột nhiên cùng kêu lên.

    “A!”

    “Tao Trư Nhi”.

    “Ngươi còn sống sao?”

    “Ngươi còn chưa chết sao?”

    Hai người vui mừng quýnh lên, chạy lại ôm chầm lấy nhau.

    Mấy tên lưu manh bị đánh máu chảy đầm đìa thấy vậy ngơ ngác, Nam nha viện sử quen thân với Nhị đương gia bến sông Biện Hà, thấy tình hình không ổn, nhân lúc hai người đang nhận mặt nhau, chúng lập tức dẫn người của mình lẻn đi, Triệu Cát Tường bỏ chút tiền mướn chúng đến thấy việc không ổn, vội vàng trốn sau mông bọn chúng lẻn đi.

    Vài người đàn ông ở bến sông thấy không hiểu gì, châu đầu thì thầm với nhau, vào lúc này, một người vấn khăn, buộc lại váy lụa đỏ, lưng thắt một sợi dây nhỏ, vạt áo thoáng mát, lộ nửa bộ ngực, cầm một cây gậy, dẫn mười mấy đại hán, hùng hùng hổ hổ bổ nhào đến.

    Người con gái này bước đi nhanh như bay, lớn tiếng nói:

    “Tao Trư Nhi, tên đểu giả nhà ngươi bị hồ linh tinh hớp hồn, làm lão nương tức phát ngất.

    Ôi, sao lại có người như vậy chứ?”

    Chương 252: Gặp lại huynh đệ

    Tiểu Tụ cô nương ngạc nhiên nói: “Tao Trư Nhi, người này là người nào?

    Hai người đàn ông ôm nhau khóc còn ra thể thống gì nữa”.

    “Đây là huynh đệ ta, ta cuối cùng cũng tìm được hắn rồi”.

    Tao Trư Nhi lấy ống tay áo lau nước mắt, tự hào nói.

    Tiểu Tụ nghe nói hắn còn có một huynh đệ lưu lạc, vừa nghe thấy hắn nói vậy, thở phào nhẹ nhõm.

    Cô ấy ở trên bến sông nghe người ta nói sư ca Tao Trư Nhi bị người ta đánh, hơn nữa còn bị đánh ở hẻm giết heo, nên nổi trận lôi đình.

    Hẻm giết heo phần lớn là lầu xanh, sư ca vừa chèo thuyền trở về, thì đi tới đó làm gì?

    Người đàn ông ở bến sông chạy thuyền trở về không chờ đợi được đi đến nơi đó, sau khi trở về thì nở nụ cười đáng ghét, nàng còn ngẫu nhiên nghe thấy họ nói cái gì “Tiết Hỏa Nhi”, cũng không biết người đàn ông đó đi làm gì, sư ca cũng ở đó, còn bị đánh nữa, chẳng phải là vì tranh giành ca kỹ với ai đó sao?

    Vì thế Tiểu Tự cô nương giận sôi mình, toàn bộ đàn ông trên bến sông Biện Lương giờ không ai không biết cô Trương Hoài Tụ thích Tao Trư Nhi, còn Tao Nhi thực có mắt như mù, không thèm đoái hoài đến Trương cô nương, không thèm nhìn một cái, bèn bỏ tiền đi uống vài ba chén rượu.

    Cô ta quát bảo dừng lại, xắn tay áo lên chuẩn bị đuổi tới, mình mang mười mấy người hùng hùng hổ hổ tới hưng sư vấn tội.

    Giờ nghe nói không phải đánh nhau vì đàn bà.

    Cơn tức giận của Tiểu Tụ cũng tiêu tan, vui vẻ nói:

    “Cha ta bày cơm rượu, đang đợi chàng về ăn, vị công tử này là huynh đệ của chàng, xin mời cùng đi đi”.

    Dương Hạo có vài lời muốn nói với Tao Trư Nhi, không tiện để người ngoài biết, bèn thi lễ cười nói với vị đại cô nương:

    “Đa tạ nhã ý của cô nương, tại hạ và Tao Trư Nhi đã lâu không gặp, có rất nhiều chuyện muốn nói.

    Hơn nữa, mạo muội quấy rầy, e không tiện, ta và Trư Nhi sẽ vào trong Như Tuyết Phường ăn uống nói chuyện một chút, hôm khác tại hạ sẽ đến gặp lệnh tôn của cô nương”.

    Lúc này có người trộm nói thân phận của Dương Hạo cho Tiểu Tụ biết, Tiểu Tụ trừng mắt ngạc nhiên nhìn hắn, thực sự không ngờ Tao Trư Nhi lại có một huynh đệ có tiền đồ thế này, liền cười nói: “Được được, thế chúng ta về đây, hôm khác mời ngài tới uống rượu”.

    Cô vẫy tay, hét lớn về phía nhóm thợ thuyền: “Còn nhìn cái gì, cút về bến sông làm việc đi”.

    Tao Trư Nhi cười hoan hỉ, nắm lấy tay Dương Hạo đi vào Như Tuyết Phường, Tiểu Tụ cô nương lại quay đầu lại hét: “Trư Nhi!”

    Tao Trư Nhi quay đầu lại hỏi: “Gọi ta có chuyện gì?”

    Tiểu Tụ làm mặt cười, nheo mắt nhìn lên bầu trời nói: “Ăn uống với huynh đệ xong, nhớ về cho sớm đấy.

    Nếu để ta biết qua đêm ở đâu thì liệu hồn, hừ hừ!”

    Cô cắm mạnh gậy trong tay xuống, nhìn trừng trừng Tao Trư Nhi, rồi dẫn một tốp đại hán hiên ngang đi.

    Dương Hạo cười nói: “Sao vậy, một thời gian không gặp, ngươi đã cưới vợ rồi đấy à?”

    Tao Trư Nhi mặt đỏ ửng, lắc đầu nói: “Cái con nha đầu hung hãn hơn cả đàn ông, nào có phải là vợ của ta”.

    Nói rồi hắn ngừng lại, mặt biến sắc nói:

    “Trải qua việc của Lan Nhi, ta không muốn để ý tới bất kỳ người con gái nào nữa, đàn bà, đàn bà, hắc hắc!”

    “Lan Nhi…Lan Nhi…”

    Dương Hạo cũng bùi ngùi xúc động, khoác vai hắn vào trong viện, nói:

    “Đúng rồi, Trư Nhi, Đinh Thừa Nghiệp hãm hại ta ngươi, ngươi bỏ chạy trong đêm, sao lại đến nơi này.

    Ta nhiều lần thăm dò tăm tích của ngươi, nhưng không có tin gì cả”.

    Hai huynh đệ vừa nói chuyện vừa vào Như Tuyết Phường, thấy trận hỗn chiến đã ngừng lại, Liễu Đóa Nhi mới thấy yên tâm, vừa nghe giới thiệu người này là huynh đệ tốt của Dương Hạo, liền bảo người bày tiệc rượu, bày trong một căn phòng lịch sự tao nhã, để hai huynh đệ hắn uống rượu hàn huyên.

    Hóa ra, ngày đó Đinh Thừa Nghiệp đuổi giết Tao Trư Nhi, Tao Trư Nhi bị dính đòn một chân Đinh Thừa Nghiệp đạp vào não, ý chí bị hỗn loạn, sau khi chạy ra thôn không phân biệt đông tây nam bắc, cứ xông vào trong hồ sau khi hắn rơi xuống nước bị nước dìm, thần chí lại tỉnh lại, nhưng cơ thể lại bại liệt vô lực, không tài nào vùng vẫy được, sau khi uống phải mấy ngụm nước thì ngất xỉu, theo dòng nước trôi đến một nơi xa.

    Mãi đến trưa ngày thứ hai, hắn mới được cứu bởi một chiếc thuyền tốt bụng.

    Ước chừng có đến mấy chục thuyền, đang đi về phía Biện Lương, chủ thuyền là Trương Hưng Long, vốn cũng là một đại hào trên giang hồ, võ thuật thâm hậu, đến khi thành gia lập nghiệp mới rửa tay gác kiếm, dần dần làm nên gia nghiệp.

    Tao Trư Nhi trúng quyền cước bị thương, Trương thuyền trưởng vốn là một người tập võ, rất hiểu biết về vết thương này.

    Hắn đúng bệnh uống thuốc, sắc mấy lần thuốc uống, lại được điều trị bằng rượu thuốc, có người chăm sóc chu đáo, đến thành Biện Lương, tính mạng Tao Trư Nhi đã được cứu.

    Trong thời gian dưỡng thương, Tao Trư Nhi lập tức dập đầu từ biệt ân nhân, nói rõ mình có ân oán ở Phách Châu, cần phải về Phách Châu giúp đỡ huynh đệ của mình.

    Trương Hưng Long vốn xuất thân từ tên cướp trên giang hồ, rất coi trọng nghĩa khí giang hồ, sau khi nghe rõ sự việc, vô cùng ủng hộ Tao Trư Nhi, thấy mình không cứu nhầm người, hảo nam nhi rất trọng nghĩa khí sâu nặng, cho nên cũng không ngăn cản, đưa cho hắn chút lộ phí, để hắn trở về quê hương.

    Đợi Tao Trư Nhi trở về Phách Châu Đinh gia trang, lặng lẽ nghe ngóng, như tiếng sét đánh ngang tai, Dương Thị lão nương đã mất, La Đông Nhi cũng mất rồi, huynh đệ như tay với chân Dương Hạo đã giết Đổng Lý Thị và Liễu Thập Nhất, giết hai mạng người rồi bỏ chốn mất tăm mất tích, Đinh gia trang giờ cảnh còn người mất.

    Tao Trư Nhi giận sôi người, đêm hôm đó bí mật nấp vào trong phủ Đinh, muốn tìm Đinh Thừa Nghiệp tính sổ, nhưng hai tên Nhạn Cửu, Đinh Thừa Nghiệp cũng biết mình làm chuyện xấu, mà Đinh Hạo lại mất tăm tích, sợ hắn sẽ trở lại báo thù, cho nên trong phủ không những bố trí trang đinh đi tuần tra, còn nuôi thêm mười mấy con chó hung ác coi nhà, Tao Trư Nhi vừa mới vào đến tường viện thì bị người ta phát hiện ra, may mắn cho hắn trốn binh chạy ra được.

    Tao Trư Nhi chạy ra khỏi thôn, tinh thần thôi thúc hắn suy xét lại một lần nữa, đợi yên ắng trở lại.

    Hắn tự biết Đinh Thừa Nghiệp sẽ đánh đơn với hắn, hắn cũng không phải là đối thủ của người ta, A Ngai (Dương Hạo) giờ mất tung tích, báo thù rửa hận đè lên vai hắn, hắn không thể dễ dàng để mất tính mạng mình, thế là nghiến răng, quay lại Biện Lương.

    Hắn biết Trương thuyền trưởng có võ nghệ cao siêu, hơn nữa thế lực lại lớn, lần này về, hắn muốn bái Trương Hưng Long là sư phụ, học võ công của hắn, đồng thời làm việc dưới tay hắn, kết giao với các hảo hán trên giang hồ, đợi đến khi có đủ thực lực, thì sẽ quay trở lại Phách Châu báo thù, dù sao đại viện của Đinh gia cũng ở đó, cũng chẳng đi đâu mà mất.

    Trương Hưng Long là một hào kiệt trong giang hồ.

    Thành Khai Phong cóbốn con kênh, vận chuyển của Khai Phong đều phải dựa vào bốn con kênh này, con kênh được phân ra là Biện Lương, Thái Hà, Kim Thủy, Quảng Tế.

    Trong đó sông Kim Thủy cung cấp nguồn nước cho sông Quảng Tế, vận chuyển mọi thứ vào thành.

    Ba kênh khác thì có liên quan đến kinh tế của Đông Kinh, trong ba kênh thì Biện Hà là quan trọng nhất.

    Biện Hà có từ thời Tùy Tống, là con đường vận chuyển lương thực bằng đường thủy giàu có và đông đúc nhất trong sáu con đường đông nam (Hoài Nam lộ, Tây lộ, Kinh Hồ Nam, Bắc lộ, Lưỡng Chiết lộ), theo con đường thủy vận chuyển hàng hóa vào kinh thành.

    Mấy chục vạn đội quân đóng giữ, mấy chục trăm vạn hộ dân cư nội ngoại thành Khai Phong chủ yếu đều dựa vào con kênh này.

    Bốn kênh của Khai Phong đều có con đường vận chuyển hàng hóa bằng đường thủy, và dần dần hình thành nên thế lực độc lập tương đối của bốn nhánh, người đứng đầu thế lực vận tải đường thủy của bốn kênh được gọi là Khai Phong tứ giao, Trương Hưng Long là một người đứng đầu của tứ giao Khai Phong, giao thông của Biện Hà hắn nắm chắc trong lòng bàn tay, hắn tuy chưa khai bang lập phái, nhưng quản lý người chèo thuyền, lái thuyền, đám thợ thuyền bến sông, trên thực tế chính là Biện Hà bang bang chủ quản lý mấy vạn hào kiệt của Biện Hà.

    Trương Hưng Long có ấn tượng rất tốt với Tao Trư Nhi, hắn coi trọng nhất là người đàn ông có nghĩa khí, bèn thu nạp hắn làm đồ đệ.

    Tao Trư Nhi theo Trương Hưng Long học võ, vừa làm việc cho hắn, qua cơn sóng gió Phách Châu Đinh gia trang, giờ tính cách Tao Trư Nhi đã thay đổi rất nhiều, dám làm dám chịu, việc mà thuyền trưởng giao cho hắn đều làm rất chăm chỉ, hơn nữa hắn còn là đồ đệ của thuyền trưởng, nên rất nhanh đã được giao trọng trách.

    Con gái của Trương Hưng Long là Trương Hoài Tụ, giờ là tiểu sư muội của hắn, hai người sớm chiều bên nhau, cô nương đó dần dần nảy sinh tình cảm với hắn.

    Trương Hưng Long chỉ có một cô con gái, nên vô cùng cưng chiều nàng, thấy con gái yêu có cảm tình với đồ nhi, lại biết đồ đệ này chỉ có một thân một mình, không cha không mẹ, liền có ý nghĩ kén hắn làm con rể, rồi từ đó giao quyền hành cho hắn, quan tâm bồi dưỡng, còn mình thì dần dần rút lui.

    Dưới sự nâng đỡ của Trương Hưng Long, Tao Trư Nhi tiến bộ rất nhanh, giờ nghiễm nhiên là Nhị đương gia ở Biện Hà quyền dưới một người, trên cả vạn người.

    Tao Trư Nhi dần dần đã có công phu quyền cước, kết giao với rất nhiều huynh đệ tốt, tên Hạ Sơn Hổ vừa nãy hắn mang theo bên mình chính là một trong số đó, hắn đang có dự định vào mùa đông nhàn rỗi sẽ cùng với mấy huynh đệ kết giao thân thiết lặng lẽ trở về Phách Châu, đi tìm tên Đinh Thừa Nghiệp, không ngờ lại gặp Dương Hạo ở đây.

    Dương Hạo cũng nói với hắn về chuyện sau khi bị Đinh Thừa Nghiệp bắt được, giết đôi gian phu dâm phụ Liễu Thập Nhất, Đổng Lý Thị, chạy trốn tới Quảng Nguyên, rồi quân tiền nhập ngũ, phụng mệnh di dân, đặt chân tới Lô Lĩnh, rồi số trời đưa đến đây và gặp Tao Trư Nhi.

    Nghe nói Dương Hạo giờ đã làm đại quan của triều đình, Tao Trư Nhi vừa mừng vừa lo.

    Nhưng cho dù bọn họ giờ là đại quan triều đình cũng được, mà là Nhị đương gia của bến sông Biện Hà cũng được, trong mắt họ, họ vẫn chỉ là huynh đệ, bọn họ kể ra chỉ có tình cảm ly biệt, chỉ để ý tới tình nghĩa huynh đệ, cùng nhớ về Dương Thị, Đông Nhi, còn về đám người Đinh Thừa Nghiệp, Nhạn Cửu, Lan Nhi, Lục Tương Vũ thì chúng hoàn toàn không có vị trí trong lòng họ.

    Hai người uống rượu hàn huyên, giọng nói lúc cao lúc thấp, nhắc đến Dương Thị, Đông Nhi thì khóc, nhắc đến cái chết của bọn người Đổng Lý Thị, Nhạn Cửu thì cười, lúc thì cao giọng mắng nhiếc, lúc thì hạ giọng sụt sịt.

    Mẫu Y Kha đứng lặng ngoài cửa chưa bao giờ nghĩ đến tình cảm giữa người đàn ông cũng có thể phong phú như vậy, Tao Trư Nhi thô kệch béo tốt, còn có cả ngày tươi cười, lão gia dường như cái gì cũng không để bụng, hóa ra trong lòng bọn họ đều có biết bao ngọt bùi cay đắng.

    Lặng yên nghe, cô dường như cũng có thể cảm nhận được sự chua xót trong tiếng cười của hai người đàn ông này, nước mắt từ từ rớt xuống má nàng từ lúc nào không hay.

    Bên cạnh, Mục Vũ nhìn mắt cô ngạc nhiên, há hốc mồm muốn nói gì đó, nhưng hắn lại cúi đầu nghĩ ngợi rồi ngậm miệng không nói gì.

    Chương 253: Cổ Xuy Đài

    Trăng treo lơ lửng trên khoảng không, một chiến thuyền bên Biện Hà dập dềnh theo sóng nước, đầu thuyền có một người đàn ông dáng người khỏe mạnh đứng khoanh tay, chân đứng không phải chữ đinh mà cũng không phải chữ bát, đứng vững vàng.

    Ánh trăng chiếu sáng vào mặt hắn, ánh mắt và dáng người không khớp với nhau, thậm chí tuổi tác của hắn cũng không tương xứng, đó là ánh mắt nguội lạnh, nhìn xa trông rộng.

    Nếu Dương Hạo nhìn thấy người này lúc này, nhất định sẽ giật mình, người này chính là Thôi Đại Lang.

    Phía sau Thôi Đại Lang không xa có một người đàn ông trung niên, cũng đứng khoanh tay nhìn nước sông.

    Vì hắn đứng khuất bóng nên không nhìn thấy rõ hắn là ai.

    Được một lát, hắn trầm giọng nói:

    “Thôi công tử, phí sức lực vào tên Dương Hạo, có đáng không?”

    Thôi Đại Lang cũng không quay đầu lại, trầm tư một lát rồi cười ảm đạm nói: “Đường Tam Nhi nói thế nào?”

    Người đàn ông trung niên hít một hơi, nói:

    “Đường gia không nghe lời khuyên bảo, đã quyết rút khỏi tây bắc, phát triển theo hướng Trung Nguyên, hắn giờ đã nhận được sự ủng hộ to lớn của Nam nha, đương nhiên là tràn đầy tự tin”.

    “Hừ, nếu không phải đã nhận được sự ủng hộ của Nam nha, hắn cũng sẽ được ăn cả ngã về không, nhanh chóng như vậy bứt ra khỏi tây bắc”.

    Thôi Đại Lang dừng lại một chút rồi lại nói:

    “Ban đầu, ta cũng đã có thương lượng với hắn, hắn phái người vào thành trước chuẩn bị cửa hàng, cơ nghiệp Đường gia trong ba năm dần dần rút khỏi tây bắc, như vậy ta có đủ thời gian đi bù vào chỗ trống khi Đường ra thoát ra.

    Đáng tiếc…tên đầy tớ mà hắn tìm được không hiểu tại sao chết ở Phách Châu, gia sản cũng bị người ta thu hồi, Đường Tam Nhi không chuẩn bị kịp, giờ chỉ có thể đích thân xuất mã, liên lụy đến kế hoạch của ta cũng bị làm xáo trộn cả lên”.

    Người trung niên đứng đằng sau lặng yên nghe, hắn biết công tử chắc chắn vẫn còn muốn nói, chỉ nghe Thôi Đại Lang nói:

    “Nhậm Khanh Thư và Mã Tông Cường đưa tin cho ta, nhiều lần nhắc tới tên Dương Hạo này.

    Ha ha, giảo đắc Đường Tam chỉ có thể xuất mã trước, cũng là tên Dương Hạo này, ta cẩn thận xem xét tài liệu có liên quan đến hắn, con người này…đáng để cho ta giúp đỡ lắm chứ”.

    “Hắn?”

    Người trung niên cười thầm nói: “Đại công tử, coi hắn là một mãnh hổ, giờ cũng bị bẻ mất răng vuốt rồi, giờ hắn ở kinh thành tuy không dám làm khó, nhưng cũng cần cẩn thận, tự bảo vệ mình, mà tên này còn có lợi gì cho ta?”

    Thôi Đại Lang cười nhạt nói: “Khi Lã Bất Vi nhìn trúng Tần Dị Nhân, hoàn cảnh của Tần Dị Nhân còn gay go hơn cả hắn, người trong thiên hạ không một ai cho rằng hắn đầu cơ kiếm lợi”.

    Người trung niên im bặt không nói gì.

    Thôi Đại Lang thở dài nói: “Đường gia vừa đi, căn cơ tây bắc mất hết, không có Đường gia phối hợp, chúng ta phải thay thế, cần xây dựng lại thế lực thuộc về chúng ta, không biết phải mất bao lâu.

    Dựa vào thế lực của Dương Hạo ở tây bắc, hắn là người lựa chọn tốt nhất.

    Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi lại nói: “Cơ hội là không chờ đợi, là do ta tạo nên.

    Ta ở tây bắc đã tìm được người hợp tác rồi, nhưng, người cuối cùng có thể làm vẫn chỉ là Dương Hạo, cho nên ta cần hiểu rõ một chút, xem con người hắn rốt cuộc là thế nào, có đáng để chúng ta coi trọng không”.

    Tên trung niên chau mày, hoang mang nói: “Đại công tử, tây bắc đáng để chúng ta quan tâm đến thế sao?”

    Thôi Đại Lang chắp hai tay sau lưng, ngửng mặt lên trời nhìn vầng trăng chiếu sáng trong đêm tối, từ từ thở dài nói:

    “Đại Đường phát triển là vậy, trong chớp mắt trở thành bọt nước, đáng để phải suy nghĩ đấy…”

    ***

    Đông nam Khai Phong, Cổ Xuy Đài.

    Nơi đây xanh biếc một màu, cây cối tươi tốt, phong cảnh thực rất đẹp.

    Cổ Xuy Đài, chính là Vũ Vương Đài sau này, tương truyền vào thời Xuân Thu, Tấn Bình Công giá tiền có một vị nhạc công mù hai mắt tên là Sư Khoáng, ông thường trên lầu cao nơi đây gảy đàn, người đời sau để kỉ niệm ông, liền đặt tên cho nơi này là Cổ Xuy Đài.

    Cảnh xuân trùng với khoa thi vừa mới kết thúc, các sĩ tử lòng đầy hoan hỷ.

    Đi chơi trong tiết thanh minh thực vui vẻ.

    Cùng với mỹ nữ đi chơi thì càng vui hơn.

    Trong tứ đại hành thủ, hôm nay có Ngô Oa Nhi của Mi Hồ Quật và Liễu mỹ nhân cùng đi du ngoạn, thực vui vẻ vô cùng.

    Mặt trời dần dần lên cao, các sĩ tử lục tục chạy tới Cổ Xuy Đài, người ngày càng nhiều.

    Theo thống kê của Thôi Đại Lang, tối thiểu có một nghìn ba trăm sĩ tử dự thi cũng đi du xuân, những sĩ tử này còn mang theo thức ăn, có thư đồng, tên sai vặt mang bút mực văn chương, chí ít cũng có hơn hai nghìn người, ngoài ra còn có rất nhiều sĩ tử Khai Phong nghe có tin, không mời mà đến, số người trên dưới ba nghìn.

    Cổ Xuy Đài chưa bao giờ náo nhiệt đến thế.

    Liễu hành thủ vẫn chưa đến, nhưng các sĩ tử không buồn, đông người cùng đi như vậy, ta một câu ngươi một câu vô cùng náo nhiệt, huống hồ Thôi Đại Lang còn mang mục giải trí của thành Khai Phong ra, có quan phác, thuyết thư, tạp kỹ, ảo thuật, đô vật…các sĩ tử thích tham gia vào cái gì thì tham gia, không khí náo nhiệt tưng bừng.

    Mãi đến trưa một cái kiệu nhỏ mới đến, sau kiệu có hai hàng mười sáu cẩm y vệ đi theo, thiếu nữ thướt tha, từ xa đi đến, áo quần bay bay, như tiên giáng trần, thu hút sự chú ý của các sĩ tử.

    Kiệu nhỏ được đặt ở một bãi cỏ xanh của Cổ Xuy Đài, rèm kiệu từ từ được vén, một ngón tay ngọc đưa ra, tất cả mọi người đều hò reo, tiếng huyên náo không ngừng, sau đó tóc của cô như bay, tóc cài hoa đào đỏ.

    Các sĩ tử đều say đắm nhìn.

    Dung mạo của người phụ nữ có thể phân ra làm ba loại: Một là đến từ bầu trời, một loại đến từ dân gian, một loại đến từ cõi âm.

    Dung mạo của Liễu Đóa Nhi được coi là nằm trong loại bầu trời, cô có cách ăn mặc tinh tế, người ta vừa nhìn thấy, sao không động lòng cho được?

    Liễu Đóa Nhi có khuôn mặt biểu cảm, cảm giác mang đến cho tất cả sĩ tử chính là một vị tiên từ Lăng Phong đến.

    Bọn hầu hạ nâng kiệu nhẹ như không, gió vừa thổi tới, làm tung bay vạt áo dài lộ eo thon, cô giống như một nhụy hoa trong bông hoa, run rẩy động lòng người.

    Các sĩ tử thấy như mê như say, người nhiều như vậy, nhưng giờ không ai nói gì, sợ rằng sẽ phá vỡ bầu không khí ấy.

    Một thư sinh mặc áo bào trắng đứng ở một góc tương đối ít du khách, nhìn Liễu Đóa Nhi trên đài, bĩu môi, khinh thường hừ một tiếng.

    “Hừ, Nhiêu Nhi”.

    Một tiểu đồng đứng bên cạnh cầm hộp cơm đánh ánh mắt oán trách hắn, thư sinh áo bào trắng đột nhiên giật mình, rơi vội bộ mặt khinh thường.

    Tiểu đồng bê hộp môi đỏ răng trắng, vô cùng tuấn tú đáng yêu, khuôn mặt trắng trẻo, dáng người nhỏ xinh, xem ra giống như mới mười hai mười ba tuổi, nếu có lão gia nàog thấy hắn đáng yêu như thỏ ngọc như vậy sợ rằng sẽ không thể không nuốt nước bọt ừng ực.

    Vị tiểu đồng xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành ấy chính là đương gia hành thủ Ngô Oa Nhi của Mi Hồ Quật, Liễu Đóa Nhi bán cái nút to như vậy, hôm nay là ngày du xuân tiết thanh minh, cô sao không đến tận mắt xem xem thế nào.

    Đứng bên cạnh cô là hai công tử tuấn tú, chính là Tuyết Ngọc song kiều cải trang thành.

    Hôm nay họ cải trang thành sĩ tử, dùng tên thật, Văn Tích Quân, Thẩm Nhiêu, nhiều người đều không quen biết, họ chen vào trong buổi du xuân, không một ai phát hiện ra.

    Dương Hạo, Thôi Đại Lang, Tao Trư Nhi sớm đã ở trên Cổ Xuy Đài.

    Liễu Đóa Nhi vừa đến, không khí nóng lên, Liễu Đóa Nhi vốn là hành thủ Tuyền Châu, đến kinh thành và gây nguy hiểm cho Ngô Oa Nhi, bản lĩnh đón tiếp khách là không kém, ở Cổ Xuy Đài tuy có hơn nghìn người, nhưng không một ai cảm thấy cô lạnh nhạt với mình.

    Nụ cười vui tươi, ánh mắt trìu mến, khiến mỗi người đều cảm thấy được quan tâm, thấy cô ấy đã nhìn thấy mình, đang gật đầu ra hiệu với mình.

    Liễu Đóa Nhi từ từ lên đài, vào giữa chỗ các sĩ tử đến tham gia, mỗi nơi đến đều cười nói dí dỏm, khiến cho cả Cổ Xuy Đài được một tràng cười sảng khoái.

    Đúng vào lúc này, xa xa có một đoàn người đến.

    Phu khuân vác bê những thùng gỗ to đến gần Cổ Xuy Đài dừng lại chỗ khe suối nhỏ, chỉ thấy trong cái thùng gỗ thi thoảng có bọt nước, đuôi cá ánh vàng rực rỡ đập lên mặt nước.

    Đầu bếp nữ xanh y, thắt lưng hoa đang thò tay chụp, tóm lấy con cá, nhấc lên một con cá chép lớn màu vàng ánh tám chín cân, con cá chép đó rời khỏi nước, quẫy thân.

    Đầu bếp nữ nhanh nhẹn thu dọn con cá, làm sạch cá, cho gia vị vào, đập nhỏ khối băng lạnh để bao quanh nó, nước đá được đập vụn.

    Đầu bếp nữ cầm dao cắt lát mỏng nhanh như bay, thịt cá trắng như bông tuyết, rồi cô để nó vào một cái khay gốm trong suốt có lót đá phía dưới, trông ngon vô cùng, làm người ta không đành lòng gắp đũa.

    Lại có một người đàn ông châm lửa, đuôi cá được nướng, rồi dội nước canh vào mình cá.

    Ngọn lửa bập bùng cháy, toàn mình cá dần dần biến thành màu vàng, mùi thơm ngào ngạt dần bay đến trước Cổ Xuy Đài.

    Các cô nương lầu xanh đều rửa sạch sẽ, không đeo trang sức, họ mặc áo bào đơn giản, bỏ nụ cười giả bộ với người qua lại, khuôn mặt thuần khiết, như tiểu muội nhà bên, đến ngồi cùng với sĩ tử, cùng cười nói.

    Họ nũng nịu gọi các sĩ tử giúp châm lửa.

    Các sĩ tử chăm chỉ bị họ sai đi làm lung tung, không dễ nhóm được lửa, khói um lên, nhưng trái lại họ rất vui, nhìn ngọn lửa cháy, họ giống như vừa làm được một việc lớn, hoan hô nhảy nhót, vui mừng khôn xiết.

    Thế là các cô nương xắn ống tay áo, ống quần, lộ ra cánh tay, chân trắng muốt, lội xuống dòng suối nhỏ, mò hòn đá nhỏ rửa sạch rêu mang về.

    Cá nướng, cá cắt lát lần lượt được bưng đến giữa bọn họ, các cô nương nhanh nhẹn dịu dàng rất biết cách chăm sóc người, miệng khô thì món ăn vừa chín, gia vị vừa ngấm, nước chè được đun bằng nước suối sẽ được bưng đến.

    Thịt cá đem lại cảm giác ngon miệng, nấm, rau ngải được chấm với tương, mùi bánh nướng thơm ngào ngạt, canh rau được thêm hạt tiêu.

    Bên tai lại được nghe tiếng sáo động lòng người.

    Nhuận Kiều Ngọc trong tứ đại hành thủ giờ là sĩ tử Thầm Nhiêu nhìn xung quanh, khẽ thở dài, nhỏ giọng nói: “Thật không ngờ, cô ta lại có thủ đoạn như vậy, khiết đãi mấy nghìn người khách, khách khứa đi du xuân và các văn nhân mặc khách.

    Chưa gặp bao giờ, không lấy được lòng các sĩ tử mới là lạ…”

    Ngô Oa Nhi chăm chú nhìn đám người Liễu Đóa Nhi, Dương Hạo, Thôi Đại Lang và Tao Trư Nhi, nhìn chằm chằm một lúc lâu, mắt cô từ từ nhìn ra xung quanh, thấy bộ dạng đắc ý của Dương Hạo, khóe miệng nở một nụ cười thần bí…

    Văn Tích Quân chán nản đứng dậy, thấp giọng nói: “Oa Oa tỷ, Liễu Đóa Nhi mở tiệc này, có nhiều sĩ tử đến vậy, sao họ không chết mê chết mệt cô ta được?

    Đến ngày mai có nghìn trăm cái miệng thay cô ta thuật lại, nghìn trăm bút lưu danh cô ta, chúng ta…chúng ta sợ rằng thất bại thật rồi, lần thất bại này, chúng ta sợ sẽ không có khả năng mà đứng dậy nổi nữa”.

    “Chưa chắc!”

    Ngô Oa Nhi cải trang thành một đồng tử cười nhạt nói:

    “Các ngươi còn chưa nhìn ra sao?

    Liễu Đóa Nhi nào có cái bản lĩnh lớn đến thế, một bài từ tuyệt diệu để cho các sĩ tử truyền tai nhau, ảnh hưởng các sĩ tử đi du xuân hôm nay?

    Hừ, cô ta có cao nhân đứng đằng sau, chính là tên trên đài kia…”

    “Ai cơ?”

    Thẩm Nhiêu vội chạy đến bên cô ta, mắt mở to nhìn lên trên đài, lẩm bẩm: “Một tên là chày gỗ quan không học vấn không võ thuật, còn tên hán tử béo kia thì không thể nào, lẽ nào…lẽ nào là sĩ tử họ Thôi?

    Nghe nói hắn là Tề Châu quan thân sĩ gia, phô trương như vậy cũng không có gì ngạc nhiên”.

    Ngô Oa Nhi hừ nhạt một tiếng nói: “Thế vị sĩ tử họ Thôi kia đưa ra nhiều tiền bạc, nhưng nào có thần cơ diệu kế, chắc chắn không phải là hắn, ngươi chưa nghe giả heo ăn cọp sao, đích thực Liễu Đóa Nhi bày mưu tính kế, chính là quan chày gỗ không học vấn không võ thuật, Dương Hạo!”

    “Là hắn”.

    Văn Tích Quân lộ vẻ mặt ngạc nhiên: “Tỷ tỷ không lầm chứ?”

    Ngô Oa Nhi nhếch miệng, hừ nói: “Tỷ tỷ đã gặp nhiều người, còn không nhìn ra ảo thuật này của hắn sao?

    Chính là hắn, tuyệt đối không sai”.

    Thẩm Nhiêu lẩm bẩm: “Cứ cho biết rõ là hắn đi, chúng ta cũng không biết làm thế nào với hắn?

    Đằng sau chúng ta, có nhiều người có thể bày mưu tính kế, chỉ tiếc…không một ai hơn hắn”.

    Ngô Oa Nhi cười nhẹ nói: “Muội muội ngốc, làm sao mà không biết làm thế nào, nếu chúng ta đoạt Dương Hạo về tay mình, chuyển bại thành thắng còn không dễ sao?”

    Văn Tích Quân ngạc nhiên nói: “Đoạt?

    Đoạt thế nào?”

    Ngô Oa Nhi thản nhiên nói: “Hắn vì sao lại tốt với Liễu Đóa Nhi vậy?

    Còn không phải vì Liễu Đóa Nhi cho hắn ăn mật ngọt sao.

    Mánh khóe của tỷ muội chúng ta, lẽ nào kém hơn Liễu Đóa Nhi?”

    Thẩm Nhiêu và Văn Tích Quân mắt sáng lên, cười nói: “Không sai, thế dựa vào mánh khóe Ngô Oa của Mi Hồ Quật thì người đàn ông nào không chịu cúi đầu làm theo?”

    Ngô Oa Nhi cười, năm ngón tay nhỏ bé thu lại, tự kiêu nói: “Không vội, không vội, còn phải xem thủ đoạn hôm nay của hắn như thế nào, nếu hắn chỉ như vậy thì thôi, nếu như không phải thì bổn cô nương sẽ tự thân xuất mã, dù hắn có đề phòng đến mấy cũng uống phải nước rửa chân của lão nương…”

    Chương 254: Ca, Võ, Kiếm

    Khi màn đêm buông xuống, bữa tiệc theo sự sáng tạo mới mới được coi là kết thúc, mọi người ăn uống, hơi ngà ngà men say, có vài thư sinh nghêu ngao ca hát, những người còn lại vỗ tay cổ vũ.

    Họ rất hài lòng về buổi đi chơi tiết thanh minh hôm nay, điều họ cảm thấy vui nhất chính là họ ở đây không bị coi là khách, họ cũng không bình phẩm vị mỹ nữ trên đài, cô ấy trực tiếp tham gia, đây là điểm khiến họ si mê nhất.

    Nguyệt Nhi lặng lẽ nhìn xuống đài, có vài cái mặt không nhìn rõ nữa, họ biết là lúc trở về thành, lòng luyến tiếc không rời.

    Đúng vào lúc này, trong đám bọn họ có người hét lớn: “Mời Liễu hành thủ ca múa cho mọi người một bài, mời Liễu hành thủ”.

    Đám thư sinh cao hứng hò hét hoan hô, nhưng mau chóng nhận ra trời đã tối, họ yêu cầu Liễu hành thủ ca múa, hiến nghệ, nhưng trời tối mọi người sao có thể nhìn thấy được đây?

    Lúc này có người lại hét lớn: “Mau nhìn kìa, Liễu hành thủ ở trên lầu, cô ấy sắp ca múa cho mọi người xem rồi”.

    Trò lừa này chỉ lừa được đám thư sinh đang lờ đờ say, nhưng không qua được ánh mắt của ba người Ngô Oa, họ biết những người này đều được Liễu Đóa Nhi sắp xếp, ca múa cũng không khó, đốt đèn lồng hoặc đốt lửa trại thì có thể ca hát, nhưng…trên đài lại không thấy có vật liệu gỗ, thì sao có thể đốt được?

    Vào lúc này, những thiếu nữ cười khanh khách kéo những đám thư sinh đến gần Cổ Xuy Đài, trong lờ mờ tối đột nhiên có người hô to một tiếng, sau đó nghe thấy “Bùm” một tiếng, một ngọn lửa được đốt lên, lửa nhanh chóng được đốt một vòng, hai vòng, ba vòng, cuối cùng bốn góc của Cổ Xuy Đài đều dấy lên ngọn lửa.

    Hóa ra, sớm đã có người đào rãnh ở đó, đợi đến thời điểm thích hợp, cho dầu hỏa vào, rồi châm cho cháy, tạo hiệu quả lạ, rất nhiều người ngạc nhiên, ánh lửa cháy hừng hực khiến bọn họ càng thêm hưng phấn, nó hấp dẫn bọn họ vô cùng.

    Sau đó bọn họ phát hiện ra một thiếu nữa thân người cao gầy đứng ở giữa ngọn lửa cháy bừng bừng.

    Đứng quay lưng lại với mọi người, điệu múa đẹp giữa ngọn lửa, mái tóc dài được xõa xuống hai bên vai như thác nước, hai tay cô giơ cao, vòng eo uốn lượn, dáng múa lạ mà mê hồn.

    “Tùng tùng tùng tùng!”

    Tiếng trống vừa vang lên, cô gái mặc bộ quần áo đỏ, dừng theo tiếng trống, tiếng chân theo nhịp trống.

    Thắt lưng và váy đỏ lộ ra eo thon thả, mông hấp dẫn, chỉ động trong khoảnh khắc, trong chốc lát khiến mọi người đều si mê, họ hò reo, hô hoán, mở to mắt nhìn như chưa bao giờ nhìn thấy, tuyệt đối bị hớp hồn theo điệu múa.

    Tiếng nhạc đột nhiên mãnh liệt lên, mỹ nữ hồng y trên đài cũng theo đó mà động tác nhanh hơn, điệu nhảy của cô không giống như điệu nhảy quen thuộc của mọi người, điệu nhảy truyền thống là dùng tay chân, nhưng điệu nhảy chủ yếu của cô chủ yếu dùng phần eo, mông.

    Điệu múa đẹp đẽ ăn nhịp với nhạc, trong chốc lát làm mọi người đều sững sờ, điệu nhảy hợp với điệu nhạc, hơi thở của các sĩ tử trở nên dồn dập, mặt họ đỏ bừng, nhảy lên theo tiết tấu điệu múa, dần xúm lại phía trước.

    Dương Hạo dạy cho Liễu Đóa Nhi điệu múa này, vừa mang đặc điểm của điệu múa Ấn Độ, lại mang theo động tác của điệu múa bụng, vừa múa lên, phát huy gợi cảm nhuần nhuyễn.

    Dương Hạo không biết nhảy điệu múa này, nhưng hắn có kiến thức về phương diện này, đối phương lại là một cao thủ ca múa, hắn chỉ cần khoa tay múa chân, Liễu Đóa Nhi tự lĩnh hội và sáng tạo theo ý mình, rồi hắn lại giúp cô sửa lỗi sai, cô múa một điệu múa vừa lạ mắt vừa gợi cảm.

    Lúc eo thon Liễu Đóa Nhi cong ra đằng sau, yêu kiều đong đưa, hai chân hơi trùng xuống, cơ thể mềm mại ngửa lên đài, sau đó lại giống như con rắn vẹo người cong lên, nhún chân bật như múa ba lê, tay giơ ra, bật nhảy cả cơ thể lên, chân thon dài của cô giơ lên, váy đỏ như ngọn lửa bùng cháy, dưới đài cùng phát ra tiếng vỗ tay hoan hô ầm ầm.

    Ba người Ngô Oa Nhi, Văn Tích Quân và Thẩm Nhiêu há hốc mồm, họ đã từng xem điệu múa Ba tư, thậm chí còn chăm chỉ học theo, nhưng họ không ngờ điệu múa có thể dâng trào như vậy, cuồng nhiệt như vậy, thu hút hấp dẫn người khác đến vậy.

    Người bị mê hồn theo điệu múa, âm nhạc chưa từng nghe thấy, Diệu Diệu và thiếu nữ đứng bên đài rên rỉ theo tiếnglạ, nhất thời phát ra tiếng hoan hỉ ngắn ngủi, âm nhạc kỳ dị khiến họ điên cuồng.

    Không ai có thể nhảy như cô ấy, khi cô ấy như mệt, thì ngồi trên Cổ Xuy Đài, khoanh chân, nhún vai theo điệu nhạc, sự mê hoặc khôn kể truyền đến mỗi người.

    Cô ngồi như vậy ở đó, nhìn xuống dưới đài, mặt nở nụ cười, tóc dài buông xuống, váy đỏ như lửa, lửa cháy bập bùng xung quanh Cổ Xuy Đài, lúc thì cháy bốc lên, mọi người có thể nhìn thấy khuôn mặt kiều diễm của cô, khi thì ngọn lửa cháy xèo xèo, lại làm cho động tác đẹp mắt của cô thêm phần gợi cảm.

    Khi Liễu Đóa Nhi vung váy đỏ lên, các sĩ tử dưới đài hò reo không ngừng, họ chưa bao giờ thấy điệu múa hấp dẫn người đến thế, vô số người cùng chờ đợi cô nhảy tiếp một điệu nữa, nhưng Liễu Đóa Nhi lại quay về kiệu của mình.

    Dương Hạo ngồi ở trong cười, Liễu Đóa Nhi hổn hển, nhưng mắt vẫn sáng, hai má ửng đỏ, động tác múa khiến cô cũng như bị si mê, cô nói: “Dương đại nhân, thành công rồi, thành công rồi, thiếp ban đầu rất lo lắng, không ngờ họ lại ủng hộ thích thú như vậy”.

    “Ha ha, đương nhiên là vậy rồi, có vài thứ không phân biệt thời đại, không phân biệt thời gian”.

    Dương Hạo cười nói: “Múa xong rồi, tiếp theo là ca hát, ta nói rồi, hôm nay phải để cô làm người ta ngạc nhiên, ngày mai vô số các sĩ tử sẽ truyền tai nhau về buổi du xuân ngày hôm nay, viết một bài từ hay nhất ra, truyền khắp ngõ lớn hẻm nhỏ thành Biện Lương, cô nghỉ chút đi, sau đó lại dùng tiếng hát khiến họ điên cuồng thêm một lần nữa”.

    “Vâng, đại nhân”.

    Liễu Đóa Nhi mở to mắt, mắt sáng như sao, cô nhìn Dương Hạo, không kiềm chế nổi niềm vui cực độ, đột nhiên hôn một cái vào má của hắn.

    Trùng hợp thay, Mỗ Y Khả vào để trang điểm lại bỗng nhìn thấy, mặt Liễu Đóa Nhi đỏ như gấc, mặt Mỗ Y Khả cũng đỏ lên, Dương Hạo thì ngây người ra, biết cô ấy thấy biểu diễn thành công lớn mới vui mừng như vậy, mỉm cười rồi đi ra.

    Lúc Diệu Diệu lớn giọng tuyên bố Liễu hành thủ sẽ hát một bài cho mọi người nghe, tiếng hò reo xung quanh Cổ Xuy Đài như long trời lở đất.

    Sắc trời đã hoàn toàn tối đen, chỉ có ánh lửa xung quanh Cổ Xuy Đài vẫn cháy hừng hực, các sĩ tử bị hớp hồn bởi điệu múa vừa nãy của cô, họ xôn xao trông ngóng xôn xao bàn bạc, đến khi ánh lửa cháy yếu dần rồi tắt…

    Mọi người đang xôn xao bàn luật, tiếng sáo véo von cất lên khiến khoảng không im lìm trở lại, Mỗ Y Khả thổi sáo, tiếng sáo véo von lên tận cung trăng, tiếp nối Mục Vũ mặc bộ Khương phục, dắt một con lạc đà đến đài.

    Dưới ánh trăng, bóng hình họ như ẩn như hiện, truyền tới tiếng lạc đà khiến họ có cảm giác như đang ở sa mạc, các sĩ tử bị rung động bởi điệu múa lạ bị thay đổi khung cảnh, tiếng sáo trong vắt.

    “Tỷ tỷ, có thể nghĩ ra cách như vậy, tên Dương Hạo diệu thần quỷ thần khó lường?”

    Thẩm Nhiêu không kìm được hưng phấn và ngạc nhiên, nói thầm với Ngô Oa Nhi.

    “Chớ có lên tiếng, xem tiếp đi”.

    Ngô Oa Nhi cũng ngạc nhiên, nếu không phải vì mình và Liễu Đóa Nhi là đối thủ, cô giờ cũng vỗ tay ủng hộ, cùng là ca kỹ với nhau, nhưng có vẻ điệu bộ như vậy, người còn chưa ra sàn diễn, đã hấp dẫn sự chú ý của người khác, cô cũng là người trong nghề, đơn giản như vậy, lại có hiệu quả, đương nhiên cảm xúc càng sâu.

    “Ta hỏi Phật, vì sao không cho tất cả đàn bà dung nhan nghiêng nước nghiêng thành?

    Phật rằng: Đó chỉ là một hiện tượng thôi, dùng để lừa gạt ánh mắt thế gian, chẳng đẹp đẽ gì so với lòng nhân ái tinh khiết, ta ban cho nó một người đàn bà, nhưng có người bảo nó bịt kín tro bụi…”

    Tiếng ống sáo thổi, mang theo từ tính, biến ảo khôn lường tràn ngập toàn bộ, đoạn hát này, Liễu Đóa Nhi mang theo đuốc hừng hực từ sau kiệu đi ra.

    Vừa nãy cô vận bộ váy màu đỏ như lửa, giờ cô thay sang bộ váy trắng, đầu đội một mũ trùm đầu trắng, giống như một vị sư tu hành.

    Gió mát trăng thanh, cô cầm theo ngọn đuốc, một tay thì cầm tràng hạt, giọng hát lúc có lúc không, đi vào cõi mây.

    Đạo diễn biết nửa vời Dương Hạo vốn có thể hát từ đầu đến cuối bài hát, nhưng lâu như vậy rồi, ca từ hắn đã quên gần hết, đoạn giữa hắn không thuộc đành để hát theo phong cách hai đoạn trước sau, cuối cùng lại quay lại bài từ ban đầu.

    “Ta hỏi Phật: Nếu gặp người có thể yêu, lại sợ không được cấp nhận thì làm thế nào?”

    Phật rằng: Nhân gian có biết bao tình yêu, thì có thể đón tình yêu khác, có tình nhân, làm việc vui vẻ, đừng hỏi và cũng đừng ép buộc duyên phận”.

    Bài từ mà Liễu Đóa Nhi ngâm là bạch thoại, nhưng không ai hoài nghi cô không làm ra từ, đặc biệt là cô còn có bài “Minh nguyệt kỷ thì hữu”, bài từ hay có một không hai được mọi người ủng hộ, đặc biệt là dùng điệu hát như vậy, từ từ thưởng thức, sẽ khiến cho người ta càng si mê.

    “Có tình nhân, làm việc vui vẻ, đừng hỏi và đừng ép buộc duyên phận”.

    Rất nhiều người cùng ngâm theo, cảm xúc tuôn trào.

    Liễu Đóa Nhi mặc bộ trắng, trong sự ngắn gọn trang trọng lộ ra vẻ mờ ảo xuất thần, chân như tuyết, đi giầy mũi nhọn, mang phong thái tự nhiên nhanh nhẹn của một hành thủ, khuôn mặt thanh tú xuất thần, so với người lúc nãy tưởng như hai người.

    Nó linh hoạt tương phản nhau, khiến tất cả mọi người đều lặng ngắt như tờ.

    “Ta hỏi Phật: Như thế nào mới có thể nhìn xa trông rộng được như ngài?”

    Phật rằng: Phật là người có kinh nghiệm, người là Phật tương lai, ta cũng đã từng khờ khạo như ngươi…”

    Các sĩ tử ngẩng cổ nhìn, như mê như say, Liễu Đóa Nhi thướt tha lại một lần nữa làm náo động toàn bộ khung cảnh.

    Văn Tích Quân nhìn thấy đám sĩ tử mê mẩn bị hút hồn, lo lắng nói: “Oa Oa tỷ, nếu không thể đoạt Dương Hạo về tay chúng ta, Đông Kinh Biện Lương sẽ không có chỗ đứng cho tỷ muội chúng ta nữa”.

    Múa cũng có rồi, ca cũng có rồi, tiếp theo là gì nhỉ?

    Dương Hạo đã ăn cắp bản quyền thơ từ của bậc tiền nhân, hắn tuy có mấy bài từ hay nhưng không dám dùng nữa.

    Hắn có thể nhớ rõ những bài từ hay được lưu truyền qua hàng nghìn năm đến đời sau, lại ngâm thêm mấy bài từ nữa nhất định sẽ khiến cho toàn thành Biện Lương mê say, cho rằng như vậy, nhưng hắn cũng không đưa ra thêm bất cứ bài từ mới hay nào nữa.

    Bài từ của Tô học sĩ chỉ là nước cờ đầu, hắn muốn thử sự tiếp nhận của nhân vật thời đại này, nếu có thể, thì sẽ thể hiện một vài bài từ Tống Nguyên đến hiện đại, đó mới là kiến thức mà hắn thực sự nắm được, giờ xem ra, nhân vật Đường Tống rất ủng hộ sự vật mới lạ, như vậy hắn yên tâm rồi.

    Việc mà Hắn tối nay làm chính là chào hàng bản thân, cần để sĩ tử Khai Phong nhớ đến mình, có tiếng tăm hơn, để có một phép màu bảo vệ mình.

    Kiếm pháp của Lữ Tổ lại một lần nữa gặt hái, Dương viện trưởng phủ Khai Phong và Liễu hành thủ của Như Tuyết Phường là một cặp, dưới ánh trăng múa kiếm.

    Liễu Đóa Nhi vốn có võ công vũ đạo cao siêu, kiếm pháp phóng khoáng học được rất xuất sắc, chẳng qua cô lại một lần nữa sử đổi, kiếm pháp mà hai người tối nay múa vô cùng đẹp mắt, không nhận được một sự chê bai nào.

    Nhưng lực công kích hy sinh đổi lại được hiệu quả thị giác mạnh, người không phải trong nghề xem náo nhiệt, kiếm pháp của hai người khiến các sĩ tử trước đài đều si mê, trong mắt họ hai người trên đài thực giống với thần tiên trên trời.

    Chương 255: Dạ hành

    Thành Biện Lương đêm tối không bóng người.

    Cửa thành không khóa.

    Nước sông Biện Hà nối thẳng vào trong thành, lúc này có một chiếc thuyền đèn đuốc sáng trưng rẽ sóng đi đến, hai bên bờ còn có rất nhiều người cưỡi ngựa, ngồi kiệu, bộ hành, tay họ đều cầm đèn lồng, đèn lồng có nhiều loại, màu sắc sặc sỡ, nhưng có một điểm chung, trên mỗi đèn lồng đều được ghi ba chữ “Như Tuyết Phường”.

    Đây là ý tưởng của một vài xí nghiệp hiện đại để kiếm thêm khách đề nghị cho hộ khách mang theo ô, túi tiêu chí của xí nghiệp mình, số tiền bỏ ra không nhiều, nhưng hiệu quả mang đến là rất lớn.

    Chợ đêm Biện Lương vốn rất tấp nập, đột nhiên có đoàn đèn lồng vào thành, vô số người chú ý đến nó, may mắn Dương Hạo đã sớm bảo Nha sai phủ Khai Phong rằng đêm nay sẽ như vậy, nếu không thì khó mà bảo toàn được sẽ không có người đuổi về phủ nha đánh trống cảnh báo.

    Thuyền lớn khắp nơi đều có đèn, sáng trưng, mũi đèn cao, bên trên có treo đèn đỏ và cũng treo ba chữ Như Tuyết Phường.

    Đầu thuyền, đứng đầu là Liễu Đóa Nhi, vô số thiếu nữ độ thanh xuân đầu đội vòng hoa hạnh, hoa lê, cười cười nói nói.

    Trên con đê hai bên Biện Hà có vô số sĩ tử tay cầm đèn lồng đang đi bộ hát ca.

    Đầu phố Biện Lương lại có thêm cảnh quang như vậy, đèn thắp sáng rực, tựa như bức tranh phố xá náo nhiệt trên thiên đường nhân gian, rất nhiều người đổ ra phố, hai hàng đèn lồng xung quanh tô điểm cho bức tranh càng thêm mỹ lệ.

    Ở lầu xanh kỹ viện thì đàn sáo véo von không dứt, khách khứa uống rượu giao tình nghe thấy tiếng bước chân của các kỹ nữ đi nhanh lên lầu, ngạc nhiên nhìn vẻ sầm uất náo nhiệt, tiếng cười nói vang vọng toàn thành trong đêm.

    Trong câu lan (nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc) cũng có nhiều người dân kéo các thiếu nữ chạy lại hai bên bờ Biện Hà.

    Trước kia thuyền bè trên Biện Hà rất đông đúc, đêm nay tái hiện lại cảnh đó, có rất nhiều thuyền bè không thấy bóng dáng đâu, đều nhường đường cho thuyền hoa, chỉ có một chiếc thuyền lớn rẽ sóng mà đi, mang theo đèn đuốc, đèn lồng treo khắp hai bên, hùng dũng đi đến.

    Bóng ngược dưới nước, cảnh vật thêm sáng rực, họa ý thi tình…

    Gió đêm thổi nhẹ nhàng khoan khoái, ánh đèn lờ mờ, thầy bói cũng mất đi quầy hàng của mình, tay phải cầm bảo kiếm được làm từ giấy vàng, tay trái chống phướn gọi hồn “Trảm thiên hạ vô học đồng thanh”.

    Người chen chúc nhau, bức tranh càng thêm náo nhiệt.

    Vào lúc này, trên thuyền đột nhiên dấy lên ngọn lửa, hàng nghìn hàng vạn hoa lê nở, bầu trời cao, đưa mọi người lên một cao trào vui vẻ mới.

    Triều Tống coi trọng làm ăn buôn bán, nhưng không khí buôn bán của triều Tống song hành với phẩm vị văn hóa, giàu có mà không thô kệch, hào phóng mà không nhỏ mọn, được thêm vào rất nhiều tình điệu, chẳng trách có người nói: “Ức đắc thiếu niên đa lạc sự, dạ thâm đăng hỏa thượng phàn lầu”, nhớ mãi không quên cảnh vật phồn hoa của Biện Lương…

    Các sĩ tử vui mừng tột độ, không sợ có người sẽ mách họ ham chơi mà quên tiền đồ, lễ giáo mục nát đến Đại Tống nay không còn nữa, từ các quan đến dân chúng cùng vui vẻ, quan vui dân vui, thiên hạ cùng vui, không để cho dân chúng sống vui vẻ, thì còn làm được gì?

    “Dỡ bỏ!

    Tiếp tục dỡ bỏ cho ta” Đang cười cười nói nói bỗng truyền tới một giọng nói.

    Trình Đức Huyền mặt mày toàn tro bụi chui ra từ trong hẻm nhỏ, vừa nãy không biết là ai ném bụp cục than vào mặt hắn, hắn giận dữ chạy ra ngoài, nghe thấy tiếng cười nói rôm rả bên Biện Hà, vội đứng ở đầu hẻm nhìn về phía đó hô lệnh dỡ bỏ một nửa tường thấp.

    Hắn cũng biết đêm nay mời Liễu hành thủ Như Tuyết Phường đi du xuân, biết kế hoạch quay lại thành tối nay của Dương Hạo, nhìn thấy thuyền hoa đi đến Biện Hà, hai bên nườm nượp người qua tạo thế rồng, thì hiểu hắn về rồi.

    Xa xa hắn cơ hồ nhìn thấy Dương Hạo đứng ở mũi thuyền, đám thiếu nữ vây lấy xung quanh, mặt hắn vui tươi cười nói, hắn giận dữ nhưng không làm gì được.

    Hắn đứng nghiến răng kèn kẹt, chửi mỗi một câu “Mẹ kiếp!” không biết từ đâu chui ra nhiều người đến vậy, bỗng có kẻ bưng nước, hắt toàn bộ chậu nước lên người hắn “Ô hay, đứa nào hất nước rửa chân vào bổn quan, người đâu, bắt cái tên đểu giả này cho ta!”

    Trình Đức Huyền nhổ toẹt bãi nước bọt, giận tím mặt, dân chúng bị dỡ nhà báo thù vì rơi chậu nước sành, nhanh chui vào đám nhốn nháo bên bờ Biện Hà không thấy nữa. 

    “Tức chết đi được!”

    Trình Đức Huyền giống như người sói hóa thân vào đêm trăng tròn, ngẩng đầu nhìn trăng than thở, quay đầu lại ra lệnh:

    “Dỡ, dỡ bỏ hết cho ta, tiếp tục dỡ đi!”

    ***

    Cũng vào đêm đó, thuyền lớn lặng cập thành Thạch Đầu.

    Thành Thạch Đầu chính là Nam Kinh sau này.

    Kim Lăng giờ là đô thành của Nam Đường.

    Trên thuyền có mấy ngọn đèn chiếu thẳng vào hàng chữ lờ mờ trên đại kỳ “Trấn hải tiết độ”, hai bên mạn thuyền có nhiều sĩ binh áo giáp chỉnh tề đứng sừng sững, thuyền đến bến sông, thì lặng dừng lại, quân coi giữ bến sông kiểm tra thân thế của người đến xong, thì lập tức bê ván cầu bắc lên thuyền, một tướng quân giáp trụ sáng rõ, áo choàng đỏ đậm đi lên bờ, tràn đầy khí phách, bước đi uy vũ, bệ vệ oai phong.

    Chỗ tối mũi thuyền, một đôi mắt sáng rực nhìn vị đại tướng quân choàng áo bào đỏ đậm giống như con dơi biến mất trong đêm tối, thì thào nói: “Nhưng mong việc này của tên Lâm Hổ Tử có thể thuyết phục Lý Dục, thì đại kế của ta sẽ thành”.

    Thành Thạch Đầu lúc này đã bước vào giấc ngủ say trong màn đêm, toàn thành yên ắng, đoàn xe ngựa vội vã tiến vào hoàng cung, tiếng vó ngựa lộc cộc phá tan không gian yên tĩnh.

    Trong hoàng cung, Đường Đế Lý Dục vẫn chưa chợp mắt, vẫn đang lo chuyện triều chính, thay bộ tăng y lễ Phật, niệm kinh.

    Xong rồi Lý Dục lại tắm rửa thay quần áo, thay một bộ Đạo phục rộng thùng thình cùng với Hoàng hậu hạ cờ ở hậu cung.

    Hoàng hậu của hắn hiện giờ bị người ngoài cung gọi là Tiểu Chu Hậu, vì tỷ tỷ của vị Hoàng hậu này Chu Nga Hoàng vốn là Hoàng hậu chính thê của Lý Dục, sau khi Chu Nga Hoàng chết đi, Lý Dục tái giá, đó chính là muội muội của cô Chu Gia Mẫn.

    Hôn sự của Hoàng đế và Tiểu Chu hậu thực ra quan thân sĩ tử Nước Đường không hài lòng.

    Vì tiên Hoàng hậu Chu Nga Hoàng đoan trang hiền thục, đều được mọi người yêu quý, nhưng thời gian Hoàng hậu sinh bệnh, tiểu muội Gia Mẫn vào cung thăm nom chăm sóc lại có tư tình với tỷ phu Lý Dục, Lý Dục vì thế còn viết một bài từ cho hai người, bài “Bồ Tát man” ướt át, suồng sã chế tạo nhạc phủ, nó lan truyền ra cả nước cũng chỉ giấu một mình Hoàng hậu mà thôi.

    Nhưng Hoàng hậu cuối cùng cũng biết chuyện, Hoàng hậu tuy mắc bệnh, nhưng nhiều người cho rằng nếu không phải Hoàng đế phong lưu như vậy, vào thời gian nàng mắc bệnh nặng, hắn không vui vẻ cùng với em gái của nàng, khiến cho Hoàng hậu buồn bực không vui, thì chưa hẳn bệnh tình sẽ thêm nặng, đột ngột qua đời, vì thế hơi bất mãn với Tiểu Chu hậu mà Lý Dục tái giá.

    Hoàng đế tái giá là chuyện xưa nay chưa từng có ở nước Đường, hết cách tuân theo lệ cũ, để cho hả giận, khi bàn bạc tái giá xong, các đại thần trong triều lộn xộn cả lên.

    Cuộc sống của Lý Dục sao có thể rời xa cái vòng luẩn quẩn ca múa nhạc, mỹ nhân đây?

    Hoàng hậu lâm bệnh mà chết, hắn đợi sao được qua ba năm sống trong triều buồn tẻ, mắt thấy các đại thần cãi cọ nhau, không hẹn được ngày thành thân xa xa, lúc này bất chấp tất cả, bèn đích thân xuất hiện can thiệp, vội vàng định ngày cưới.

    Vì chọn không đúng canh giờ, chim nhạn sớm đã bay về phía nam, Lý Dục khăng khăng dùng ngỗng trắng làm món ăn thay cho chim nhạn, về phần lễ nhạc thì chuông trống không thích hợp cũng dùng, không chờ đợi rước Tiểu Chu hậu vào cung khi mùa đông giá rét.

    Đêm đại hôn của Hoàng đế viết thơ trào phúng hắn trước mặt mọi người, trong đó có câu thơ chua chát “Tứ hải vị tri xuân sắc chí, kim tiêu tiên nhập cửu trọng thành”, nhưng hắn cũng không thèm để ý.

    Hắn thực sự bị say đắm Tiểu Chu hậu, hai người đã thành thân hơn hai năm nay.

    Hắn vẫn luôn cưng chiều, hai người cùng lễ Phật, cùng hạ cờ, hắn còn giúp Hoàng hậu nghiên cứu chế tạo thuốc nhuộm quần áo, đắp mặt trang điểm, thực ân ái khôn cùng.

    Lúc này Lý Dục đang cùng với Tiểu Chu hậu hạ cờ ở hậu cung “Cẩm Động Thiên”.

    Lý Dục và Tiểu Chu hậu đều là người lãng mạn, mùa xuân trăm hoa đua nở, phu thê họ cắm đầy hoa ở khắp các nơi cửa sổ, vách tường, bậc thềm…đến các cung nữ cũng cài hoa lên tóc, trong bụi hoa dựng lên rất nhiều đình xinh xắn đẹp đẽ, xung quanh đều là màu đỏ, bên trong rất hẹp, chỉ có thể ào được hai người, họ trốn vào thế giới chỉ có hai người, hạ cờ, ân ái triền miên.

    Trấn hải tiết độ sứ Lâm Nhân Triệu mệt mỏi đi vào cung, nghe nói Hoàng đế vẫn còn chưa đi nghỉ, không khỏi vui mừng, vội nói:

    “Thỉnh cầu đô tri bẩm tấu Quan Gia, Lâm Nhân Triệu có việc khẩn cầu kiến, xin Quan Gia ngay lập tức tiếp kiến”.

    Nội thị đô tri biết Lâm Nhân Triệu tay cầm trọng binh, võ tướng bậc nhất của nước Đường, hắn đêm hôm đến có việc quan trọng, nên không dám chậm trễ, lập tức vào hậu cung đi gặp Lý Dục, đến tiểu đình, chỉ thấy màn nhỏ vây quanh, trong màn có thắp đèn, nhìn rõ hai bóng người trong đó.

    Sau màn có bóng lờ mờ yểu điệu, hắn cũng không dám nhìn nhiều, vội nói:

    “Quan Gia, Trấn hải độ tiết Lâm Nhân Triệu tướng quân có việc gấp cầu kiến”.

    Trong tấm màn gấm vọng tới một tiếng người rất êm tai: “Quan Gia đang chơi cờ, ngươi có thể làm mất nhã hứng thế sao?”

    Thế cờ của Lý Dục bị Tiểu Chu hậu vây, đang đau đầu nghĩ cách giải vây, nghe trong cung có đô tri bẩm báo, thuận miệng đáp: “Lâm Nhân Triệu đến rồi sao?

    Hắn không canh giữ nơi của mình, muộn thế này còn chạy vào đô thành làm cái gì?”

    Nội thị đô tri cười nói: “Nô tỳ không biết, Lâm tướng quân vất vả đến đây, chắc có chuyện quan trọng, nô tỳ không dám hỏi”.

    Lý Dục nhếch mép cười nói: “Có thể có chuyện gì gấp sao?”

    Hắn xua xua tay, đô tri nội thị biết không dám hỏi nữa, nghĩ một lúc lâu, hai mắt Lý Dục sáng lên, nhặt lấy một quân cờ đặt xuống, cười lớn nói: “Hoàng hậu, đây chẳng phải giải vây sao?”

    Lâm Nhân Triệu mặc quân trang, đi đi lại lại trong điện, ngọn nến đong đưa theo bóng người hắn, thỉnh thoảng hắn bước vội tới cửa điện, nhìn về phía hậu cung, xoa tay liên tục, rồi lại đi đi lại lại.

    Từng giờ từng giờ qua đi, nến đã cháy hết nửa, nhưng vẫn không thấy đô tri quay lại, Lâm Nhân Triệu chau mày, tức giận, lẩm bẩm: “Tên hoạn quan chó má, thô tục, chẳng lẽ vì không cho hắn gì đó, hắn cố ý kéo dài thời gian của ta?”

    Lâm Nhân Triệu dũng mãnh thiện chiến, là một võ tướng bậc nhất Nam Đường, còn được gọi là “Hổ Tử”, trong quân đội còn kính cẩn gọi hắn bằng cái tên “Hổ soái”, tính tình rắn rỏi khí khái, có khi nào chịu chờ đợi như vậy, nhưng đây dù sao cũng là hậu cung, hắn dù có tức đến mấy, cũng chỉ có thể nhẫn nại, hắn chỉ có thể nhìn trời thở ngắn than dài mà thôi…

    Chơi cờ cuối cùng cũng xong, Lý Dục thắng cờ ái thê, cười ha ha, đô tri nội thị đợi ngoài đã lâu cuối cùng cũng được thở dài, vội nói: “Quan Gia!”

    “Ha ha ha, Hoàng hậu chơi cờ tiến bộ rất nhanh, giờ muốn thắng nàng cũng không phải là chuyện dễ.

    Cái gì?

    Chuyện gì?”

    “Quan Gia, Trấn hải tiết độ Lâm Nhân Triệu tướng quân có việc cầu kiến, đã đợi mấy tiếng rồi ạ”.

    “Ồ!” lúc này Lý Dục mới nhớ ra, vỗ vào đầu mình, vội xin lỗi Tiểu Chu hậu nói: “Đêm hôm nay, Lâm Hổ Tử lại đến làm phiền, thực mất cả hứng, Hoàng hậu về điện nghỉ ngơi, Trẫm đi xem thế nào”.

    Trong điện, Lâm Nhân Triệu mồ hôi nhễ nhại, đô tri nội thị chạy vội đến, cười nói: “Để Lâm tướng quân đợi lâu quá rồi, Quan Gia đang ở Trừng Tâm đường gặp ngài”.

    “Hừ!”

    Lâm Nhân Triệu mặt tái xanh, phẩy tay áo bỏ đi, đô tri nội thị không hiểu gì đứng sững ở đó.

    Trong Trừng Tâm điện, Lý Dục nghe mật tấu của Lâm Nhân Triệu.

    Nghe đến tính toán khác thường của Lâm Nhân Triệu, Lý Dục đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng giật mình, đứng phắt dậy, thất thanh nói: “Sao lại như vậy, đây chẳng phải tự chuốc lấy vạ sao?”

    Lý Dục vầng trán cao, mắt phải hai đồng tử, dựa theo tướng học Lý Dục giống thánh nhân trời sinh, vầng trán Lý Dục vừa cao vừa rộng, răng đẹp, theo giải thích về mắt có hai đồng tử, là đồng tử dính liền nhau, gọi nôm na là đối tử nhãn.

    Nhưng trong sách cổ, lại cho rằng đó là dị thường trời sinh, quý vô cùng.

    Lý Dục tuy khác người, nhưng không chú ý thì nhìn không ra, hắn năm nay mới ba mươi tư tuổi, vóc dáng khỏe mạnh, tướng mạo đường đường, người mặc Đạo phục, dáng ung dung, nhưng lúc này kinh ngạc, hai mép râu nhếch lên, mặt nghiêm nghị, thực bị Lâm Nhân Triệu dọa cho một phen.

    Lâm Nhân Triệu vạch ra cho hắn một kế hoạch giật gân: Giang bắc Tống quân giờ đang thảo phạt Nam Hán.

    Sau khi diệt Nam Kinh, Hậu Thục xong, binh mã nước Tống mệt nhọc, lương thảo không nhiều, giờ mà điều động đại quân tập kích bất ngờ đường dài đi Nam Hán, đây là cơ hội lớn, Lâm Nhân Triệu xin dẫn quân đi thảo phạt nước Tống, chiếm lại đất đai bị mất, xoay chuyển cục diện.

    Lý Dục sao không giật mình sợ hãi?

    Lâm Nhân Triệu giải thích rằng: “Quan Gia, cơ hội không thể để mất, mất đi thì không còn nữa, đây là cơ hội tốt khó có được, nếu chúng ta có thể chiếm lại đất đai bị mất.

    Nếu có thể Bắc phạt thuận lợi, chiếm được Biện Lương, thì chiếm toàn thiên hạ dễ như trở bàn tay, cho dù không thành, nước Tống viễn phạt Nam Hán nghe thấy tin cũng giật mình mà quay về viện trợ, chạy đi chạy lại , mệt nhọc bất kham, chúng ta có thể liên lạc với Nam Hán truy sát, còn ta bố trí mai phục, nước Tống sẽ bị thương tổn sinh lực, Nước Đường ta lại giải được mối nguy hiểm”.

    “Không được, không được”.

    Lý Dục xua tay, lắc đầu quầy quậy nói: “Người Tống không đến xâm chiếm nước Nam, chúng ta lại chủ động đi tấn công?

    Như vậy là cử chỉ không khôn ngoan, chắc chắn không thể được”.

    “Quan Gia!”

    Lâm Nhân Triệu vội quỳ xuống nói: “Triệu Khuông Dận dã tâm vô cùng, hắn không phải không thảo phạt Nước Đường, giờ chỉ là chưa đủ lực thôi, một khi hắn diệt được Nam Hán, tiếp theo chính là nước Đường ta.

    Quan Gia nếu lo lắng người Tống trả thù, thần nguyện một mình gánh chịu, chỉ cầu xin Quan Gia đồng ý cho thần Hổ phù thẻ lệnh, để thần dẫn quân xuất chinh, cung cấp quân nhu lương thảo, nếu thành công, thì không nói làm gì nữa, còn nếu như thất bại, xin Quan Gia trị thần tội mưu phản, giết chết toàn gia đình thần để tạ tội với Triệu Khuông Dận, như vậy, có thể đảm bảo nước Đường ta không phải lo lắng gì”.

    “Há có đạo lý đó, làm như vậy không thể được đâu!”

    Lý Dục nghiêm mặt nói: “Đi đi đi, về doanh trại của ngươi đi, an phận một chút, chớ gây thêm nhiều chuyện cho Trẫm nữa, nếu không thì Trẫm sẽ không dễ dãi như vậy nữa đâu”.

    Lý Dục nói xong nhấc chân bước đi, Lâm Nhân Triệu kéo lấy tay áo hắn, đầu gối chạm đất, rưng rưng khẩn khoản:

    “Quan Gia, cơ hội hiếm có, có liên quan đến vận mệnh Nước Đường ta, xin Quan Gia nghĩ lại”.

    Lý Dục tức giận nói: “Trẫm sớm đã nghĩ kỹ rồi, nếu người Tống dám đến thảo phạt nước Đường ta, Trẫm sẽ đích thân mặc giáp tham chiến, đích thân tới Đại Giang, dẫn dũng sĩ của Nước Đường ta, cho chúng biết có đến nhưng không có đường về.

    Nhưng nước Tống chưa trở mặt với nước Đường ta, ta lại nhân cơ hội hưng binh, vô duyên vô cớ trêu trọc mình, há là người thông minh sao?

    Nghỉ đã rồi tính sau, Trẫm không muốn nghe nữa!”

    Lý Dục rút mạnh tay áo lại, phe phẩy đi, Lâm Nhân Triệu chậm rãi đứng lên, ngẩng mặt lên trời than ngắn thở dài…

    Lý Dục tức giận, đau đầu nhức óc thành Biện Lương, Lâm Nhân Triệu đưa ra kế sách ngu xuẩn như vậy, thực là dốt nát không còn gì để nói.

    Hắn vội vàng đi, nội thị đô tri không biết Lâm Nhân Triệu làm Hoàng đế giận dữ chuyện gì, cũng không dám nhiều lời, chỉ nhắm mắt đi theo sau hắn.

    Lý Dục đi được một lát, đột nhiên mặt biến sắc, ngẩng mặt lên nhìn ánh trăng trên trời, trầm tư một lát nói: “Truyền chỉ, lệnh hoàng tử Trọng Ngụ…ồ, không được, nó còn quá trẻ, không gánh nổi trọng trách này, lệnh Cát Vương Tòng Khiêm nhậm Trấn hải quân giam quân, lập tức đi Trấn Hải, theo dõi tam quân, không được xảy ra sai lầm”.

    “Tuân chỉ!”

    Nội thị đô tri sợ hãi nhìn hắn, vội vàng quay người đi.

    Lý Dục có hai người con, con thứ khi bốn tuổi chết yểu, con trưởng Lý Trọng Ngụ giờ đã mười tuổi, Lý Dục tuy có lòng nuôi dưỡng, nhưng nhận chức trách giam quân, hắn còn không dám giao cho con trai chưa thành niên này, cân nhắc, vẫn là chọn cửu đệ Cát Vương Lý Tòng Khiêm của mình.

    Lâm Nhân Triệu suốt đêm trở lại bến sông, chỉ thấy thuyền lớn của mình giống như mãnh thú đang sẽ sóng ẩn nấp.

    Bước chân hắn nặng nề đi lên bậc thềm, đi được một nửa, quay đầu nhìn lại Thạch Đầu thành đông nghìn nghịt người, không cầm được nước mắt.

    Chỗ tối đầu thuyền, có hai con mắt sáng nhìn thấy bộ dạng chán nản của Lâm Nhân Triệu, bất giác cũng buồn bã theo.

    Vào lúc này thuyền hoa trên Biện Hà đã đến Như Tuyết Phường, các sĩ tử vẫn hoan hỷ cầm đèn lồng viết ba chữ “Như Tuyết Phường”, đứng ở hai bờ Biện Hà, cái tên Như Tuyết Phường giống như được truyền khắp thành Đông Kinh, đợi đến ngày mai, ngọn lửa mãnh liệt tối nay còn có kiếm võ lan rộng khắp, sẽ lan truyền qua miệng họ.

    Thôi Đại Lang cười nhìn Dương Hạo, hỏi: “Hôm nay thành công, ngày mai thế nào?”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Ngày mai sao, quá rõ rồi còn gì”.

    Thôi Đại Lang mắt sáng lên, cười nói: “Nếu tiền có thiếu, ha ha, ta nhập hội với có được không?”

    Dương Hạo cười ha ha nói: “Việc ngày hôm nay, đều dựa vào Đại Lang, tiền bạc không thiếu, ta cũng kéo ngươi vào nhập hội, có tiền…mọi người kiếm”.

    Thôi Đại Lang cười ha ha nói: “Mọi người cùng vui vẻ”.

    Chương 256:Thừa thắng xông lên

    Danh tiếng của Như Tuyết Phường đã truyền khắp kinh thành.

    Tuy Ngô Oa Nhi dựa vào những mối quan hệ rộng khắp tích lũy được trong nhiều năm nên vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ được, nhưng Liễu Đóa Nhi dựa vào trận đấu này đã chính thức xác định được địa vị ngang bằng với Ngô Oa Nhi.

    Lần này mượn gió đông, lại có Thôi Đại Lang trong nhà có tiền chất cao như núi đầu tư vào, Dương Hạo bắt đầu từ Đại Hưng Thổ Mộc, dựng một lá cờ ở mảnh đất gần hồ và một ngôi "Kim cương nhất tiếu lâu".

    Năm ngôi kiến trúc đồ sộ đang nhanh chóng được dựng lên, thêm vào đó là lấy kiến thiết lại "Như Tuyết Phường" làm trung tâm, ở trong nửa khoảng giữa liên tiếp nối liền các gian với nhau thành một thể, có ý nghĩa nhất tranh cao thấp với Phàn lâu.

    Mỗi ngày từ đó đều có thể nhìn thấy những người bán hàng rong qua lại, những cửa hàng hay các quan viên đến kinh rời kinh, ở gần sông thậm chí còn xây hắn một bến đò đỗ thuyền.

    Cho dù thời gian xây dựng đúng vào lúc trời nóng như đổ lửa, nhưng các đại quan, quý nhân đến tiệc rượu ở "Như Tuyết Phường" lại liên tục không dứt, thị hiếu xã hội lúc đó chính là bất luận quan tư diên hội, phú hộ yến lạc đều muốn có một số kĩ nữ ca kĩ đến hầu hạ.

    Những người thượng đẳng, có địa vị thì muốn những kĩ nữ có tiếng, mà lại vì muốn đỡ rắc rối rườm rà, muốn có phương thức đơn giản nhất nên thường liên hệ với ông chủ lớn thật sự đứng đằng sau bức màn.

    Dương Hạo cũng nhờ thế mà đã bắt đầu kết giao với ngày càng nhiều các quan thân danh lưu.

    Thôi Đại Lang thuê rất nhiều thợ thủ công, ở bến đò còn có Tao Trư Nhi, những công nhân lái thuyền, chuyển hàng khi rảnh rỗi cũng đến đến công trường làm thêm để kiếm thêm chút tiền, cho nên nhân lực vô cùng dồi dào.

    Năm tòa lầu cao tuy là cùng lúc xây dựng nhưng tiến độ lại không hề bị ảnh hưởng.

    Những tin tức có liên quan đến "Như Tuyết Phường" mỗi ngày đều được truyền đến khắp thành Biện Lương.

    "Như Tuyết Phường" còn phát minh ra một cách chơi quan phốc (một trò chơi ngày xưa) mới, nghe nói có cái gì mà mạt chược, bài giấy, bóng bàn..., cách chơi này đối với các tầng lớp người dân Biện Lương thường chơi quan phốc mà nói là một chuyện hiếm gặp, nhưng bây giờ những người có thể học được cách chơi này chỉ có những khách đã từng đến Như Tuyết Phường, vô hình trung đã nâng cao thân phận của bọn họ.

    Có rất nhiều người ham thích quan phốc mà đem tiền đi đặt, nhưng lại khổ cho những người cơ bạc theo kiểu cũ, họ hoặc phải đến học những người quen biết cách chơi quan phốc mới này hoặc phải đích thân đến Như Tuyết Phường để thử trò chơi mới.

    Rất nhanh họ đã bị sự đặc sắc của nó làm cho mê mẩn.

    Cứ như thế Như Tuyết Phường đã đông như trẩy hội, nhưng những người làm tiếp đãi ở đây lại cảm thấy không đủ, cho nên Như Tuyết Phường lại cho người dán quảng cáo khắp cả thành, chiêu mộ thêm nô bộc, tiểu nhị, đầu bếp và các cô nương.

    Nhất thời chỉ trong có thời gian ngắn mà người đến xin làm chặt kín chỗ, sôi sục.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Như Tuyết Phường được đặt ở giữa năm tòa cao lâu có các công dụng riêng của nó, trong đó đông lầu tương lai sẽ là một sòng bạc lớn, Dương Hạo muốn đem nhưng phương pháp hoan lạc mới truyền bá với những người ở Như Tuyết Phường, sau đó sẽ lan truyền sang khách đến, đó chính là muốn bồi dưỡng trước những người mê quan phốc nắm vững được cách chơi mới, để làm chuẩn bị cho đông lầu mở cửa.

    Dương Hạo và Thôi Đại Lang đi đến chỗ những người ứng tuyển thì thấy bên trong nam nữ già trẻ xếp thành hàng dài như một con rồng lớn, những người này đều là đến ứng tuyển làm về ăn uống trước.

    Tửu lâu bây giờ còn chưa đem những món ăn từ nơi khác đến, trên thực tế có rất nhiều ông chủ của các đại tửu lâu đều chỉ là người chủ thuê chứ không phải người biết nấu nướng, các khách sạn, nhà hàng thời sau này cũng kinh doanh theo phương thức đó, còn những người kinh doanh rượu, thực phẩm đều là mối hàng mà họ đưa tới.

    Phương thức này đối với "Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu" trong tương lại mà nói cũng là một phương thức kinh doanh có hiệu quả, nếu muốn bồi dưỡng, kiến lập nên một đội ngũ ẩm thực chuyên dùng của mình thì rất khó, cho nên họ chỉ chiêu mộ những người có tay nghề chuyên môn cao, khẩu vị độc đáo, những người kinh doanh nhà hàng có tiếng trong dân, một khi đã chọn được người thì họ có thể tự mình gọi thêm, chiêu mộ thêm những đầu bếp hỗ trợ, người phục vụ, người rón trà, tiểu nhị dẫn khách...

    đã làm việc quen với họ, đây là cách giảm bớt việc hiệu quả nhất.

    Đến một nơi tuyển người khác lại nhìn thấy oanh yến đầy đàn, dường như tất cả các mĩ nữ trong thành Biện Lương đều đã đến đây vậy.

    Trong hàng người xếp dài dằng dặc có những nữ tử yêu kiều với trang phục rực rỡ, cũng có những nữ tử thanh thuần áo vải thoa cài tóc, tất cả đều là đến ửng tuyển.

    Nơi ứng tuyển này phức tạp hơn chỗ tuyển ông chủ ẩm thực nhiều, thiết lập đủ tam đạo quan khẩu, đạo cuối cùng còn tiến hành trong màn che dày đặc, cho nên tốc độ chậm hơn nhiều.

    Dương Hạo và Thôi Đại Lang đi lướt qua, mấy vị ma ma phụ trách chọn người vừa nhìn thấy ông chủ lớn của mình tới liền vội vàng tới tiếp đón, Dương Hạo nhất thời không nhớ tới tên họ của họ, Thôi Đại Lang lại có bản lĩnh chỉ nhìn một lần sẽ không quên, liền cười nói: "Lưu ma ma, nơi này chọn người hơi chậm thì phải, sao lại còn nhiều người thế?"

    Lưu ma ma cười bồi giải thích: "Hai vị đại quan nhân, điều này thì hai vị không biết rồi, nhưng người này một khi đã được chọn thì sẽ là cô nương của Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu chúng ta, họ sẽ trực tiếp tiếp đãi khách, sao có thể không thận trọng được?"

    Dương Hạo nhìn những cô gái đã qua được cửa ải thứ nhất và thứ hai rồi đến thứ ba, liền hiều kì hỏi: "Lưu ma ma đã kiểm tra những gì rồi?"

    Lưu ma ma nói: "Thực ra cũng không có gì đặc biệt, đều làm theo các thông lệ mà các viện khác làm, chỉ có điều chúng ta ở đây dùng quá nhiều người nên mới bận rộn thế thôi.

    Cửa thứ nhất này chủ yếu là kiểm tra một số việc, những cô gái ứng tuyển không thể vượt quá 17 tuổi, không thể có vướng mắc gì với quan trường, không thể từng mắc các chuyện phi pháp.

    Cửa thứ hai là xem về tướng mạo, phải có mi thanh mục tú, môi đỏ răng trắng, cơ thể uyển chuyển yểu điệu.

    Mi thanh chính là lông mày không thể hướng xuống phía dưới, tránh những người có khuôn mặt trời sinh đã như khóc, khách đến nhìn sẽ không thích.

    Mục tú không nhất thiết phải là mắt to quyến rũ, chỉ cần nét và ưa nhìn là được, những người răng đen răng vàng tuyệt đối không thể chọn, những nữ tử như vậy khách rất kị.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Dương Hạo và Thôi Đại Lang đã hiểu ra, thật không ngờ chiêu mộ những cô gái thanh lâu mà cũng phải tỉ mỉ như vậy, chẳng trách khi vừa vào viện tự thì đã có cả đàn các oanh yến xinh đẹp ra tiếp, khó mà nhìn thấy một cô nương xấu xí.

    Hai người nhìn nhau rồi lại hỏi: "Thế cửa thứ ba sẽ kiểm tra gì?"

    Lưu ma ma cười ha ha nói: "Đó là chuyện của đàn bà chúng tôi, hai vị đại nhân thật sự muốn biết sao, lão thân chỉ sợ hai vị đại quan không thích nghe thôi."

    Sự hiếu kì của Thôi Đại Lang lại trào lên, vội nói: "Không sao, bà cứ nói đi, chúng ta xây lâu viện cũng nên hiểu về một số chuyện."

    Lưu ma ma nói: "Vâng, cửa thứ ba này chủ yếu là các định cấp bậc của các cô nương.

    Hai vị đại quan nhân, xin mời đến đó xem, ở đó được che kín bằng màn vải, những cô nương qua được hai vòng trước sẽ phải cởi y phục để kiểm tra, đầu tiên là xem cơ thể béo hay gầy, ví dụ như vai rộng một thước sáu tấc, mông nhỏ hơn vai ba tấc.

    Từ vai tới ngón tay dài 2 thước 7 tấc, càng nhỏ càng làn người ta thích.

    Ngoài ra còn kiểm tra một số thứ khác nữa, họ phải có một chút tài năng thì mới có thể dạy được cầm kì thi họa, ca múa ngâm thơ, lời ăn tiếng nói.

    Dương Hạo mồ hôi rỏ thành giọt: "Lưu ma ma, không cần phải tỉ mỉ quá như thế chứ, chỉ cần...chỉ cần chọn các cô nương như mấy cô nương chia bài ở đông lầu, chân tay linh hoạt, xinh đẹp là được rồi."

    Lưu ma ma cười nói: "Không được không được, chúng ta xây dựng lầu còn phải chiêu mộ các cô nương, Liễu cô nương đã dặn dò lão thân nhân lúc người ứng tuyển nhiều, phải sàng lọc kĩ, sớm bồi dưỡng vì sau này chúng ta ở thanh trường, huân trường đều cần phải có nhiều người, phải biết cầm kì thi họa, có tài năng, cũng cần phải dạy những cái mới nữa."

    Dương Hạo thấy trong hàng người có những cô gái mặc áo vải tóc cài thoa lại nhớ đến Vi Tiểu Bảo trong "Lộc Đỉnh Ký" đến hoàng cung để xin ứng làm tạp dịch nhưng lại vì không biết chữ nên đã đứng nhầm vào trong đội ngũ ứng tuyển làm thái giám, suýt thì bị cắt mất thứ đó, nghĩ đến đây không khỏi nhăn mày lên, trịnh trọng nói: "Lưu ma ma, vậy bà nhất định phải nói rõ với họ, ta thấy trong những người ứng tuyển có những người hình như xuất thân từ lương gia, sau khi được chọn sẽ làm những gì cũng phải nói với họ, phải để họ tự nguyện mới được, chớ đừng làm ra những chuyện xằng bậy."

    Lưu ma ma cười bồi nói: "Đại quan nhân yên tâm, lão thân đương nhiên sẽ cẩn thận, những cô nương không tình nguyện lão nương sẽ không ép buộc, những điều này đều sẽ nói rõ với họ.

    Những cô nương đến đây thực ra đều hi vọng được chọn, sẽ không có người khóc mếu, không tình nguyện đâu."

    Điều mà Lưu ma ma nói là sự thật, thực ra ấn tượng của Dương Hạo là sai lầm.

    Trong ấn tượng của hắn, phàm là địa chủ thì đều là loại người như Nam Bá Thiên, Chu Bái Bì, nhưng khi hắn đến thời đại này mới phát hiện ra rất nhiều tiểu địa chủ cũng tiết kiệm cần cù như tá điền, người ở.

    Những đại địa chủ có thế lực cũng đa phần là những sĩ thân có ý thức bảo vệ địa phương, tu bổ cầu đường.

    Những loại người tiểu nhân, làm vô số chuyện ác lại không nhiều, vì thế mà quan niệm của hắn đã thay đổi.

    Nhưng đối với thanh lâu kĩ viện, vì tiếp xúc thực tế ít, đa phần là tiếp nhận tin tức từ hậu thế tuyên truyền, nên trong hắn vẫn tồn tại ấn tượng không tốt, cho rằng cái nghề này địa vị thấp kém, những nữ tử hành nghệ tiện tì này không phải là bản tính dâm loạn thì là ham ăn biếng làm, nếu không phải hai thứ trên thì nhất định là bị lừa bán, hãm hại.

    Thực ra cũng không hẳn vậy, ở cổ đại thu nhập của nữ tử làm ở thanh lâu tương đối ổn định, hơn nữa cũng có thể tiếp xúc mật thiết với giới thượng lưu, ngoài việc có thể rất nhanh thay đổi hoàn cảnh gia đình khốn khó của mình mà rất nhiều nữ tử còn có cơ hội trèo lên cao hơn, thay đổi triệt để mình, cho nên những người tự nguyện đến vẫn chiếm phần đông.

    Dương Hạo vẫn không yên tâm, lại bước lên trước cảnh báo lần nữa, mấy vị ma ma vâng vâng dạ dạ, liên thanh đáp lời.

    Những cô nương đang xếp hàng không biết thân phận của hắn, thấy hắn đứng đó làm chạm trễ thời gian của mình, liền không chịu được mà đẩy đẩy lên, cả đàn oanh yến há mồm kêu ca, Dương Hạo nào đã từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn lập tức cùng Thôi Đại Lang ôm đầu chạy như chuột chạy trốn.

    "Những cô nương này quả thật lợi hại."

    Chạy được một đoạn xa Dương Hạo mới lắc đầu cười khổ, nói: "Ta phải về nha môn một chuyến, xem tiến độ di rời thế nào, những việc ở đây giao lại hết c ngài, khi nào Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu hoàn thành mở cửa thì phải tuyển chọn hoa khôi ở Biện Lương, ngài hãy loan truyền tin tức khắp nơi, còn về thẻ hội viên thì để chọn xong hoa khôi mới bắt đầu thực hiện."

    Thôi Đại Lang nháy mắt mấy cái, ngạc nhiên hỏi: "Tại sao?

    Những khách có thân phận lớn bây giờ đến đến đây cũng rất nhiều rồi, tại sao lại không nhân thời cơ mà đưa luôn ra?

    Cái thẻ vàng thẻ bạc mà ngài nghĩ ra là tượng trưng cho thân phận địa vị, những người nhận được thẻ tất sẽ cảm thấy nở mày nở mặt, thanh thế của chúng ta có thể tăng lên nhiều."

    Dương Hạo cười nói: "Không vội không vội, những thủ đoạn này phải từng bước thực hiện, phải duy trì thời khắc, có tin tức mới thì mới lấy được sự chú ý, như vậy mới có hiệu quả."

    ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

    Dương Hạo đi cũng không mang theo thị vệ, một mình hướng tới phủ Khai Phong.

    Rẽ ra khỏi ngõ sát trư thì tới Châu Kiều.

    Châu Kiều là tục xưng của ân chúng Biện Lương, quan danh thì gọi là Thiên Hán Kiều, đối diện với ngự phố của đại nội, các cây cột chống đỡ ở đây đều là đá xanh, thân cầu có điêu khắc hình hải nha, thủy thú, phi vân.

    Dưới cầu nước chảy xiết, trên cầu người qua lại náo nhiệt, hai bên bờ là những hàng quán phồn hoa, đứng trên phía nam cầu nhìn ra Chu Tước Môn, phía bắc nhìn ra An Đức Lâu, ở giữa là một ngự phố rộng lớn.

    Cây cầu này là một trong 13 cây cầu đồ sộ nhất Biện Lương.

    Mỗi khi đến đêm trăng sáng, hai bên bờ ca hát không ngừng, ánh trăng chiếu xuống dòng sông cuộn sóng, hắt lên cầu, thật là một cảnh tượng tuyệt đẹp, nó còn được người ta gọi là "Châu Kiều minh nguyệt".

    Dương Hạo khi vừa đến Biện Lương đã có một lần đi ngắm cảnh trăng trên cầu, đứng trên cầu một lúc lại thấy cái hứng thú quái ác của người đời sau hay làm nổi lên, hắn liền dùng đá vẽ lên cầu mấy chữ "Dương Hạo đã từng đến đây", thực ra trong tiềm thức của hắn vẫn chưa từng hi vọng sẽ để lại dấu tích sinh tồn của mình lưu truyền đến thời đại mình vốn ở.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Nhưng như đã là thói quen, cái cảm giác thanh phong minh nguyệt, thi tình họa ý lúc đầu đó cũng không còn, hắn vội vàng về phía đầu bên kia cầu.

    Khi hắn đi tới giữa cầu thì một chiếc thuyền vừa chui qua phía dưới cầu.

    Thiên Hán kiều và Tướng Quốc Tự kiều đều là những cây cầu khá thấp, phía dưới thuyền loại lớn khó mà qua được, nhưng những thuyền bình cỡ trung bình thì không có vấn đề gì.

    Lúc này chiếc thuyền đã bắt đầu đi vào gầm cầu, ở phía đầu của chiếc thuyền có một thiếu nữ mặc huyền sam, thiếu nữ đó ngồi khoanh chân lại, vô tình ngẩng đầu lên nhìn về phía cầu, lúc này Dương Hạo đang bước bước lớn đi tới giữa cầu.

    Chiếc thuyền đã ẩn hẳn dưới cầu, thiếu nữ đó thở dài một tiếng.

    Nàng không ngờ hoàng đế Nam Đường Lý Dục lại là một kẻ có tầm nhìn hạn hẹp, không có đại trí.

    Giỏi ca từ, tinh ca vũ thì sao chứ, đối với người chủ của một nước, hoàng đế của vạn dân mà nói thì đó chỉ là tiểu tiết, mồm ăn đồ ngon, mặc đồ đẹp cũng đều là từ mồ hôi nước mắt của dân chúng mà ra, thân làm một quân vương lẽ nào chỉ biết hưởng thụ phú quý của mình.

    Nàng trầm tư suy nghĩ, lại liên hệ đến Lâm Hổ Tử, đã lấy được sự tín nhiệm của hắn, thuyết phục được hắn tiếp thu kế hoạch của mình.

    Dã tâm của Tống đối với Đường sớm đã rõ ràng, kế sách này đối với Đường quốc mà nói có lợi chứ không có hại, cho dù không thể quyết triệt để Đại Tống, nhưng ít nhất cũng làm cho nó bị đại thương nguyên khí, ít nhất nội trong 10 năm cũng không có sức để phát động chiến tranh, nhưng ai biết được Lý Dục lại sợ Tống một bề.

    Tống Quốc một khi đã giải quyết được Nam Hán thì bước tiếp theo tất sẽ lấy Đường quốc, Đường Quốc một khi đã diệt vong, Trần Hồng Tiến, Ngô Việt Tiễn Thị sẽ ngoan ngoãn thần phục Đại Tống, đến lúc đó Chiết Phiên Tây Bắc phải đi đường nào đây?

    Nếu như ca ca chỉ muốn làm một phú gia thì đã dễ làm, nhưng ca ca rõ ràng lại không chịu chắp tay dâng cơ nghiệp tổ tông đã khổ tâm gây dựng gần 200 năm cho người khác, là một nữ nhi của Chiết gia, nàng sao có thể đứng trơ mắt nhìn gia một bị diệt?

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Nàng không phải là thân phận nam nhi, không có dã tâm tranh bá thiên hạ, nàng chỉ muốn tự bảo vệ mình, chỉ muốn bảo về người nhà mình, nhưng bây giờ nên làm như thế nào mới được đây?

    Chiếc thuyền đã ra khỏi gầm cầu, ánh sáng mặt trời chiếu lên người nàng, nhưng trong lòng nàng lại là một màn đêm u tối.

    Tình lang đã li biệt, gia môn nguy cơ trùng trùng, nàng chỉ là một nữ nhi thôi, tại sao lại phải gánh nhiều trọng trách đến vậy?

    Nàng thật chỉ muốn tìm một người để dựa vào mà khóc thật to, kể hết sự mệt nhọc và ấm ức của mình, nhưng tìm không được một vòng tay ấm áp có thể dựa vào...

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Một cơn sóng trào tới, chiếc thuyền nhỏ nghiêng ngả một chút, ngẩng đầu lên nhìn chỉ thấy một chiếc thuyền lớn dang chạy tới, thân chiếc thuyền rất nặng, đó là chiếc thuyền vận lương từ trong thành đi ra.

    Từ Giang, Hoài, Hồ, Tích chở về mấy trăm vạn thạch mễ, lương thực và các vật dụng của đông kinh đều là dựa vào con đường lương thực này...

    Chiết Tử Du vô tình lướt mắt qua, lại bỗng nhiên quay đầu lại, hai mắt sáng ngời.

    ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

    "Hang hồ li xinh đẹp", khuê phòng của Ngô Oa Nhi.

    Ngô Oa Nhi, Trầm Nhiêu, Văn Tích Quân đang ngồi.

    Văn Tích Quân thở dài nói: "Tỷ tỷ, ở đây ngày xưa ban ngày khách đến cũng như mây, bây giờ lại ít hơn."

    Ngô Oa Nhi cười khổ nói: "Ta đã đánh giá thấp ảnh hưởng tạo ra từ sự thanh xuân của ả, mấy sĩ tử giỏi văn chương, đã thổi phồng ả lên, những khách quen ở chỗ tỷ tỷ nghe tiếng cũng chạy tới đó cả.

    Mỗi ngày đều chi tiêu lớn như vậy, tiếp tục nữa sẽ...haizz...:

    Trầm Nhiêu oán hận nói: "Cái ổ hồ li đó thật đáng ghét, có một số ân khách của mấy tỷ muội còn lưu luyến không đi, tỷ tỷ còn có thể chống đỡ qua ngày, tỷ cũng biết đấy, chỗ muội chỉ có thể lấy ca hát làm vui, giờ thì Như Tuyết Phường bỗng nhiên nổi tiếng, chỗ muội bây giờ vắng tanh người, muội không thể nuôi nổi rất nhiều trong viện nữa, cả phu xe rồi người hầu, nô tỳ tiếp rượu, cứ như vậy đành phải đóng của thôi.

    Ả Liễu Đóa Nhi đó không biết liêm sỉ, ả ta quyến rũ Dương Hạo để lấy thế lực, lại coi hắn rất chặt, hoàn toàn không dễ để người ta tranh giành quyền lợi."

    "Sao cơ?"

    Ngô Oa Nhi và Văn Tích Quân đều nhìn về phía ả, Văn Tích Quan không kiềm chế được, vội hỏi: "Nhiêu tỷ tỷ đã ngầm đi tìm tên Dương Hạo đó sao?"

    Trầm Nhiêu mặt trắng lập tức đỏ bừng lên, khẽ gắt một cái, nói: "Nói linh tinh gì thế, sao ta lại có thể 'đi ăn máng khác' như thế?"

    'Đi ăn máng khác' là cách nói bắt nguồn từ thanh lâu.

    Thẩm Nhiêu giao hảo với Ngô Oa Nhi và Văn Tích Quân, nếu như có lén lút qua lại với Dương Hạo, bỏ chị em ở đằng sau thì cũng chính là 'đi ăn máng khác'.

    Văn Tích Quân còn không chịu thôi, lại truy hỏi: "Vậy sao tỷ lại biết những chuyện ấy?"

    Thẩm Nhiêu nói: "Liễu Đóa Nhi nhất thi, nhất ca, nhất vũ, nhất cử nổi tiếng cả thành đông kinh, rồi ở Như Tuyết Phường, mấy tì nô nghe nói, có một thi tăng từ Tây Vực thi tài xuất chúng, ca vũ đều giỏi mới tới; người này lại là do Dương Hạo tìm được và đưa tới.

    Các cô nương ở đó đều muốn mượn thi ca để thành danh nên đều muốn tìm vị kì tăng này, duy chỉ có Dương Hạo mới biết người đó ở đâu, nhưng Liễu Đóa Nhi luôn theo sát Dương Hạo, nên không ai có thể dò hỏi được gì.

    Tương Phi cô nương đã từng cố tình gây sự chú ý cho Dương Hạo, nhưng Liễu Đóa Nhi đã mua được những hộ vệ và người hầu bên cạnh Dương Hạo, bất kể Dương Hạo ở trong phủ hay ở Như Tuyết Phường thì ả đều biết.

    Ta đã nghe thấy Tương Phi oán trách nên mới biết được.

    Sao ta có thể giấu hai người đi làm chuyện vô sỉ được.

    Oan Nhi tỷ tỷ nói muốn đem hắn tới đây, nhưng phải hạ thủ như thế nào?

    Lẽ nào đi cướp người giữa đường?"

    "Cướp người thì cướp, có gì mà phải vội vàng."

    Lông mày thanh tú của Ngô Oa Nhi hơi nhíu lên, nói: "Cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta phải đóng cửa mất, ta sẽ đến đường lớn...cướp hắn về đây!"

    Chương 257: Mưu kế khác

    Trong tiệm bán hương của Lý Gia vẫn bao phủ nồng đậm hương thơm.

    Sau khi Chiết Tử Du tắm xong chỉ mặc một chiếc áo dài trắng mềm mại rộng rãi, giống như một đóa sen trắng mới nở, nàng từ từ bước ra khỏi tấm bình phòng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cửa sổ, cổ tay nhẹ nhàng đặt lên chiếc đàn tranh, tiếng nhạc phát ra tí tách như tiếng nước chảy, nàng hơi nhíu mày lên.

    Nghiêng đầu trầm tư một hồi lâu, nàng mới thở dài một hơi, phất cổ tay áo lên, mười đầu ngón tay đặt lên các dây đàn.

    Tiếng nhạc nho nhã vang lên trong không gian ồn ào.

    Những người bên ngoài lầu đều vội vã qua lại, ai mà biết được trên lầu các kia có người đang ôm một tấm lòng?

    Chiết Tử Du thanh tâm đọc thiện chú, cũng chính là phổ am chú mà phổ am thiền sư đã làm.

    Nhắm mắt yên lặng nghe, thiên nhân giao hòa, tiến vào cảnh giới thanh tịnh kì ảo.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Một hán tử chạy lướt vào trong tiệm hương, bước lên cầu thang hẹp lên tầng, di thẳng đến phòng Chiết Tử Du, bước vào trong, hán tử đó mặt mày nghiêm nghị, chắp hai tay làm lễ, nín thở không dám lên tiếng.

    Chiết Tử Du hai tay uyển chuyển nhẹ nhàng, ấn nhẹ vào dây đàn, tiếng đàn lập tức im bặt, Chiết Tử Du phất tay áo, từ từ đứng dậy, xoay người, đôi mắt trong sáng lấp lánh như nước nhìn về phía hán tử.

    Hán tử đó khom khom người, thấp giọng nói: "Tiểu thư trở về rồi, đại sự có thành không?"

    Chiết Tử Du không trả lởi có hay không, từ từ ngồi xuống, liếc nhìn hán tử đó, nhấc tách trà lên, nhấp nhẹ một một ngụm, rồi đặt xuống, chậm rãi nói: "Mấy ngày hôm nay ở Biện Lương có chuyện gì lớn xảy ra không?"

    Hán tử đó chắp tay nói: "Thưa tiểu thư, không xảy ra chuyện gì lớn, triều đình phát binh phạt hán, cầu an định.

    Tất cả những chuyện gần đây cũng chỉ có xoay quanh những chuyện đấy, ngoài ra không có cử động gì đặc biệt.

    À, đúng rồi, Nam Nha Hỏa Tình viện Dương Hạo đã độc lập đặc hành, đi khắp nơi tuần sát các tửu quán trà lâu, nơi ở của dân cư, những nơi không đúng quy định thì điều chỉnh lại, tình hình lửa thì Trình Đức Huyền không quản không quan tâm."

    "Dương Hạo, chàng chạy đi đâu rồi, không phải là lại đi làm loạn cả lên chứ?"

    Chiết Tử Du thầm nghĩ, khóe miệng không khỏi hiện lên một nụ cười, nàng nhẹ nhàng thở dài, hỏi: "Ngoài ra không có chuyện gì à?"

    "Còn có..."

    Hán tử đó cẩn thận liếc nhìn Chiết Tử Du, Chiết Tử Du sau khi tắm xong mặc một bộ quần áo trắng thanh khiết mềm mại, phần áo trước ngực hơi nhăn lại, ẩn hiện đôi gò bồng cinh đẹp, mái tóc buộc lại.

    Hán tử đó không dám nhìn nhiều, vội cúi đầu xuống bẩm báo: "Oa Nhi cô nương và Như Tuyết Phường cạnh tranh thất lợi, bây giờ Như Tuyết Phường đã đã giành được lợi vượt lên cả trên Oa Nhi cô nương."

    "Sao lại có thể như thế?"

    Chiết Tử Du hơi nhăn mày lại, kinh ngạc nói: "Ả Liễu Đóa Nhi đó có bản lĩnh gì chứ?"

    Hán tử cười khổ nói: "Chỉ dựa vào nhất thi, nhất ca, nhất vũ, Liễu Đóa Nhi đó đã vang danh đông kinh."

    "Nhất thi, nhất ca, nhất vũ ư?"

    Khóe miệng Chiết Tử Du lộ ra một nụ cười coi thường, hỏi: "Có chỗ nào cao minh?"

    Hán tử đó cũng không khỏi lộ ra chút ngưỡng mộ, nói: "Có thể ca được những ca từ tuyệt mĩ, nổi tiếng nhất là bài 'ái ngã vấn phật hạ', ngâm thơ dưới trăng mấy giờ liền, còn về kĩ nghệ múa thì chưa được nhìn thấy.

    Nghe nói tất cả những tài nghệ đó đều là vì ả đã hi sinh tài sắc, mê hoặc Dương Hạo để Dương Hạo chống đỡ sau lưng, bày mưu cho ả.

    Trên sân họ còn cùng nhau múa kiếm, như tiên tử dưới trăng.

    Rất nhiều thương gia đã vẽ hình họ múa đôi rồi đem bán.

    Ca khúc 'Ái ngã vấn phật hạ" bây giờ ngay cả trẻ con cũng truyền nhau hát, tiểu thư có muốn nghe kĩ không?

    "Lại là Dương Hạo?"

    Chiết Tử Du hơi ngẩn ra, nghe hắn nói 'hi sinh tài sắc, mê hoặc Dương Hạo' trong lòng lập tức trào lên một lò lửa, nhăn mày, lại nghĩ: "Ta bây giờ với chàng có còn liên quan gì đâu?"

    Bất giác cảm thấy đắng chát, nàng nghiêm mặt lại: "Biết rồi, mấy chuyện phong lưu tình trường có gì hay mà nghe chứ."

    Hán tử đó vâng dạ, ngượng ngùng nói: "Oa Nhi cô nương tọa trấn kinh sư, giao kết với đại thần triều đình, có thể kịp thời tìm hiểu được nhiều tin tức trọng yếu cho tiểu thư.

    Một khi bị Liễu Đóa Nhi chiếm mất vị trí thì con đường tin tức của chúng ta sẽ bị cắt đứt, thuộc hạ vì thế mà rất lo lắng, cho nên mới nói nhiều như vậy."

    Chiết Tử Du hắng giọng: "Những chuyện này để sau rồi bàn tiếp.

    Hôm nay ta chỉ hỏi ngươi nơi trữ lương thực của Biện Lương có mấy nơi, canh phòng như thế nào?"

    Hán tử ngẩn ra một lát rồi cẩn thận nói: "Theo thuộc hạ biết thì các nơi vận lương thực của Biện Lương ngoài mấy tiệm buôn bán trong thành thì có tám nơi trữ lương, canh phòng rất nghiêm ngặt."

    Chiết Tử Du nhăn mặt nói: "Như vậy e rằng không thể trực tiếp động thủ với kho lương."

    Hán tử chợt hiểu ra, nói: "Cho dù có động thủ được thì cũng không có tác dụng, nếu như kho lương bị hủy thì chỉ có thể tạm thời tăng cao giá thóc gạp thôi, chỉ dựa vào kho gạo của nhân dân cũng có thể duy trì được một thời gian, còn nguồn vận chuyển thì không hề bị đứt, rất nhanh sẽ được phục hồi như trước, hơn nữa ai mà có bản lĩnh để hủy được cả tám kho gạo chứ?"

    Chiết Tử Du hơi gật đầu, đứng dậy, trầm giọng nói: "Kinh sư trọng địa, lương thực và an toàn là nhiệm vụ hàng đầu muốn trực tiếp động thủ với những thứ đó thì quả thật là không được.

    Hơn nữa, đó là biện pháp không triệt để, tuy rất nhanh nhưng hiệu quả lại có hạn, không bằng giải quyết tận gốc."

    Nàng đứng dậy bước đi, năm mày tự nói: "Kinh sư cung ứng lương thực là do tam ti nắm giữ quản lí.

    Kế tướng Sở Chiêu Phụ dù sao cũng chỉ là một võ phu, hoàn toàn không hiểu con đường buôn bán, không đủ uy, nhưng phó tướng La Công Minh lại có kiến thức uyên thâm, thuế má lương thực hắn đều sắp xếp đâu ra đấy, có người đó thì sợ rằng người của chúng ta không làm gì được..."

    Hán tử đó rất nhạy bén, lúc này hắn biết tâm tự của Chiết Tử Du, liền nhắc nhở nói: "Tiểu thư, La Công Minh mặc dù từ trước đến nay không dương danh thể hiện nhưng trong triều hắn tương đối có thế lực ẩn, hơn nữa hắn rất nhạy bén cẩn thận, là người khéo đưa đẩy, làm việc trước nay đều rất khôn khéo, muốn nắm được thóp của hắn không hề dễ."

    Chiết Tử Du hơi mỉm cười, dặn dò nói: "Tin ta trở về Biện Lương tạm thời không cần phải nói cho Oa Nhi biết.

    Ngươi đi thăm dò cho ta ở thành Biện Lương mỗi ngày dùng hết bao nhiêu lương thực.

    Kho lương trữ bao nhiêu, mỗi ngày số lượng lương thực có thể vận chuyển tiến kinh là bao nhiêu, thăm dò cho kĩ, nhanh chóng hồi báo với ta, còn về bên La Công Minh, muốn động thủ với lương thực thì phải trừ được lão hồ li này trước đã, việc này ta sẽ nghĩ cách khác."

    "Vâng!"

    Hán tử chắp quyền đáp lời, quay người lui ra ngoài.

    Người đã xuống dưới lầu, trên lầu tiếng đàn lại vang lên, tiếng đàn mang theo lời hát kiên định: "Lục quốc mạn chiến, huyết nhục điền quân chi tham hác.

    Duy văn minh kim hề, tòng lai binh qua hà hưu ; nhất hùng tung hoành, nộ mã đạp tha chi cương thổ, cận kiến thành tương, tự cổ công tất kham ưu..."

    Tiếng đàn như cơn gió lốc xông thẳng lên trời, kim mác giao kích, khí sát phạt đầy trời, trán động thiên địa! ..........................

    "Phủ doãn đại nhân, Trình Công Tào chuẩn bị rất cẩn thận, xử lí việc rất có hiệu quả, theo ty chức thấy có thể bắt tay vào xây xựng vọng hỏa lâu và tuần hỏa lâu rồi."

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Dương Hạo chắp tay nói, cười cười liếc mắt nhìn sang bên Trình Đức Huyền, Trình Đức Huyền tối sầm mặt hừ lạnh một tiếng, trong lòng lại không chút đắc ý, nghĩ: "Muốn điều ta xuống làm thủ hạ của người, nhân cơ hội sẽ đổ cho ta cái tội danh làm việc không tốt à?

    Ha!

    Lão tử biết thừa, ngày cũng phá, đêm cũng phá, trước một tháng đã phá sạch, muốn nắm thóp ta à?

    Hừ!"

    Triệu Quang Nghĩa mặt mày vui vẻ nói: "Tốt, hai vị làm việc chăm chỉ như vậy, bản phủ thấy rất vui mừng.

    À, Dương viện trưởng, bổn phủ đang muốn nhập cung gặp quan gia, bên ngài có việc gì muốn bẩm báo không?"

    Dương Hạo chắp tay nói: "Đại nhân, những việc như xây dựng trạm tuần hỏa, vọng hỏa lâu, trang bị nhân viên, công cụ cứu hỏa, cắt cử ti chức trông coi dập lửa theo giờ, duy trì trật tự, dập lửa cứu người, ty chức và Trình công tào sẽ nắm rõ thời gian để xử lí.

    Có điều những việc như chấp hành cấm lửa, những gạch ngói đề xướng dùng sau này, mở các lớp học dạy cho các quan lại phòng lửa, trừng trị những người gây bất lợi cho việc cứu hỏa, thưởng những người có công, trợ cấp cho những gia đình có người thiệt mạng thì phải cần đại nhân tấu rõ lên quan gia."

    Triệu Quang Nghĩa gật gật đầu: "Được, bổn phủ sẽ đem những chuyện này tấu lên quan gia."

    Ra khỏi Thanh Tâm lâu, Dương Hạo đến hỏa tình viện của mình đi một vòng, rồi đi ra khỏi phủ Khai Phong đến bến đò Biện Lương.

    Hắn và Tao Trư Nhi là anh em thân tình, nhưng bây giờ lại không sống cùng nhau.

    Người ta đã trưởng thành, giống như một con hùng ưng dang cánh, muốn có sự nghiệp và tiền đồ của mình, nhưng cứ có cơ hội là hai người lại gặp nhau.

    Trương Hưng Long tuy là một bá chủ của Biện Lương, đứng đầu trong tứ giao long, có quyền hành và thực lực rất lớn, nhưng lại chưa từng xây dựng trái viện trong thành, nơi hắn ở xây ở bến đò Biện Lương, mặt trái mặt phải đều là kho hàng hóa, đại trái viện của hắn chính là ở phía đối diện với bến đò, viện lạc rất lớn, không giống như phong cách san sát của kiến trúc ở Khai Phong, mà có chút phong cách giống dân cư Tây Bắc, rộng rãi thoáng đãng, những người ở tiền viện là một số thân tín tâm phúc của hắn, trong viện lạc là rất nhiều những hàng hóa quý báu cần phải nhanh chóng xử lí sớm, đến tiến lạc viện thứ hai mới bắt đầu được coi là Trương viện thật sự.

    Dương Hạo rất quen thuộc nơi này, thẳng tiến vào là cửa lớn rộng có thể đi qua được ba chiếc xe, đến trước cửa tiến lạc viện thứ hai thì có thể nhìn thấy phía xa có rất nhiều nhánh sông từ bến đò, nhìn rất thích mắt.

    Dương Hạo vội tiến vào trong, vươn cổ lên nhìn vào trong thấy có điều kì lạ, liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

    Chương 258:Chuyện nhà của lão đại

    Dương Hạo hỏi xong bên cạnh vẫn chưa có người trả lời thì đã nghe thấy trong viện truyền ra tiếng chửi mắng: "Cái đồ chết tiệt nhà người, cút về Nhật Bản đi, nhà chúng ta không thể chứa chấp được lại quỷ nữ như ngươi, không đuổi ả ta đi thì nhà chúng ta sẽ không có một ngày yên bình nào.

    Tiếp theo đó thì nghe thấy tiếng Tao Trư Nhi nói: "Ôi trời, sư nương, người đừng đánh nữa, xin bớt giận."

    Dương Hạo không biết có chuyện gì, trong lòng bất giác căng thẳng, vội vã xông vào trong sân, vừa vào tới sân thì thấy một nữ tử đang quỳ phục dưới đất, trán đặt lên lòng bàn tay, eo thon cong rạp xuống, cái mông đầy đặn chổng lên cao, làm ra bộ dạng cầu xin, bộ thái phục trắng có thêu hoa đào phớt hồng làm tôn thêm vẻ đẹp của cơ thể nàng lên, chỉ có điều ở chỗ mông có một vết chân lớn, có thể thấy rất rõ đó là do người đàn bà chửi bới lúc nãy đạp vào.

    Kimono (hòa phục) thời đó có điểm khác biệt với bây giờ, hơn nữa còn có thể phân làm hai loại, loại dùng tơ lụa gấm vóc làm nguyên liệu được gọi là kimono, loại dùng vải thường làm nguyên liệu được gọi là thái phục, hòa phục được bắt nguồn từ đời Đường, là trang phục mà quý tộc Nhật Bản mặc, còn thái phục là bắt nguồn từ Đông Ngô thời Tam quốc, bây giờ dùng phổ biến cho dân thường mặc.

    Bộ thái phục nữ tử đó mặc tuy được cắt may khá chỉnh thể nhưng lại rất cũ, chất liệu vải màu trắng đã hơi ngả vàng, vạt áo đã mất mấy đường chỉ.

    Dương Hạo lại nhìn sang bên cạnh, thì thấy một mỹ phụ khoảng hơn 30 tuổi có đôi mắt hạnh nhân đang trợn trừng lên, mặt đỏ bừng, đang chửi mắng không ngừng, Tao Trư Nhi đang toát mồ hôi ngăn cản ả ta xông lên về phía nữ tử.

    Một bên là Trương Hưng Long đang đứng, vểnh vểnh chòm râu, vẻ mặt xấu hổ.

    Bên cạnh hắn ta còn có một văn sĩ trên dưới tứ tuần, khuôn mặt cười khổ, ở phía sau đứng dưới mái hiên là một tiểu cô nương và tam phòng thiếp thất của Trương Hưng Long, tất cả đều có bộ dạng khoanh tay đứng nhìn.

    "Chuyện này là sao vậy?"

    Dương Hạo chạy vọt tới, ngạc nhiên hỏi.

    Dương Hạo là nam nha viện sứ, ở thành Biện Lương là quan viên có quyền thế, vừa là "quan huyện" lại vừa là "hiện quan", Trương Hưng Long đối với hắn luôn rất cung kính, hắn tuy xuất thân từ đại hào giang hồ, làm buôn bán chạy thuyền quản thuyền nhiều năm, nhưng cũng biết cái đạo lý "dân không đấu với quan".

    Thêm nữa Dương Hạo là huynh đệ của Tao Trư Nhi, cho nên Trương Hưng Long qua lại với hắn khá thân thiết.

    Vừa nhìn thấy hắn đến lập tức như thấy được cứu tinh, vội vàng nói: "Dương đại nhân, ngài đến thật đúng lúc, mời ngày đến xét hộ việc này với, nương tử của ta cũng quá là hung hãn."

    Dương Hạo xung quanh có rất nhiều quản sự, người làm công che miệng cười, liền nói: "Đại đương gia là nhân vật anh hùng ở Biện Lương, vậy mà lại cãi nhau ầm ỹ cả sân lên, sao không khiến người ta cười chê chứ.

    Trong gia đình có chuyện gì thì đóng cửa thương lượng với nhau đi.

    Chúng ta vào trong rồi từ từ nói.

    Trương đại nương cũng bớt giận đi, nào nào, mọi người vào phòng khách đi."

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Dương Hạo khuyên nhủ đưa Trương đại nương đang phẫn nộ và đám người Trương Hưng Long vào trong nhà, quay đầu nhìn thấy nữ tử mặc thái phụ vẫn đàng quỳ dưới đất, vội bước lên trước nói: "Cô nương, cô cũng đứng dậy đi."

    Vừa mới bước tới thì Trương đại nương đã lập tức quay đầu, làm ra thế sư tử gầm: "Cứ để con quỷ đó quỳ!"

    Nữ tử ngẩng đầu lên, xem ra mới có mười mấy tuổi, khuôn mặt hiền hòa xinh đẹp, nước mắt ròng ròng trông rất tội nghiệp.

    Nàng ngẩng đầu lên nhìn một cách cảm kích với Dương Hạo, hơi gật đầu, sau đó lại quỳ tiếp.

    Dương Hạo lắc đầu, đành phải bước vào phòng khách.

    "Đại đương gia, rốt cuộc là có chuyện gì?"

    Mọi người đều ngồi xuống, Dương Hạo liền hỏi, Trương đại nương còn đang tức giận, nói: "Dương đại nhân còn phải hỏi sao, ngài cũng thấy rồi đấy, ông ta chạy thuyền, đi khắp nơi phong lưu, lại còn đến Đông Doanh (Nhật Bản) lấy vợ bé, giấu cả nhà lão nương, hôm nay vợ bé Đông Doanh tìm tới nhà, ngày mai Lữ Tống, Cao Lệ, Trảo Oa...cũng tìm đến cười, trời ơi, Trương gia chúng ta có thể mở Vạn Quốc Đường rồi đấy."

    Từ "vợ" ở thời đó đã bắt đầu lưu hành, mấy mươi năm sau có một vị đại tống phụ mã Vương Tấn Khanh còn đưa từ "vợ" vào trong một câu thơ, Dương Hạo đương nhiên hiểu rất rõ từ "vợ" có nghĩa như thế nào, hóa ra đại đương gia đã lợi dụng cơ hội đi thuyền mà nạp thêm thiếp, bây giờ vợ hai đã tìm đến cửaTruyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Dương Hạo vừa bực vừa thấy buồn cười, Trương Hưng Long mặt đỏ lừng đến tận cổ, nhảy lên kêu: "Ta đã nói rồi, chỉ có một, làm gì có nhiều đàn bà thế?"

    Trương đại nương nhảy dựng lên, tức giận nói: "Ông còn muốn lừa tôi nữa à?"

    "Bà..., tôi đã bao gi lừa bà chưa?"

    "Ông không lừa tôi thì cái con Đông Doanh kia chui từ đâu ra?"

    "Tôi..."

    Chớ có thấy Trương Hưng Long là đại hào một phương mà to tát, trước mặt vợ lại không hề có uy nghiêm gì.

    Lý học (phái triết học duy tâm đời nhà Tống và nhà Minh) là phái được đề xướng cuối Nam Tống, lúc đó những chuyện "nam tôn nữ ti", "tam tòng tứ đức", "nam nữ thụ thụ bất thân, cười không hở răng, đại môn bất xuất, nhị môn bất mại, đói chết là chuyện nhỏ, thất tiết là chuyện lớn..." vẫn chưa phải là những chuyện lớn, cá tính của phụ nữ vẫn được tự do phát triển.

    Trương đại nương và Trương Hưng Long lại là phu thê hoạn nạn, Trương Hưng Long cũng không dám làm gì Trương đại nương.

    Dương Hạo và Tao Trư Nhi là những người thông suốt biết khuyên giải, vì Dương Hạo biết Tiểu Tụ cô nương thích Trư Nhi, hi vọng Trư Nhi có thể mở được khúc mắc, cùng nàng kết lương duyên, cho nên thường xuyên giúp nàng tạo cơ hội.

    Dù hai bên chưa nói rõ nhưng đều đã hiểu ngầm, Tiểu Tụ luôn cảm kích Dương Hạo, vừa thấy hắn lên tiếng liền đứng ra khuyên bảo mẫu thân của mình, kéo bà ta vào trong nội thất, Dương Hạo lúc này mới nghe Trương Hưng Long kể rõ chuyện.

    Trương Hưng Long vốn là một người lăn lộn sông nước, nhiều năm trước vì kiếm tiền mà bôn ba ở các bờ biển nước ngoài, mấy năm gần đây chuyển sang kinh doanh ở Biện Hà, cơ hội đi thuyền tuy ít nhưng những nơi gần như Cao Li, Nhật Bản thì vẫn tới được.

    Thời Tống có rất nhiều thương nhân đến Nhật Bản để kinh doanh hàng hóa, cách xa quê nhà và vợ nên thường tìm bà hai ở bên đó, cho dù thủy thủ rất bình thường thì ở bên đó cũng coi như là tương đối giàu có, những người bản địa lại rất sùng bái những nhân vật trung thổ thượng quốc, muốn tìm một cô nương trẻ đẹp là rất dễ dàng, cho nên lúc đó tình hình này là rất phổ biến.

    Có điều sau khi bọn họ tuổi lớn hơn một chút sẽ không đi ra ngoài biển nữa, những ngoại thất này cũng vứt lại nơi đó tự sinh tự diệt không quản.

    Hai năm gần đây, Trương Hưng Long làm ăn ở Biện Hà ngày càng lớn, đã chuyên chú ở đó, bên Đông Doanh cũng không tới nữa.

    Bây giờ bên đó xảy ra nạn đói, số tiền Trương Hưng Long để lại cho ngoại thất tuy rất nhiều, nhưng trong cái nạn đói gạo thóc như vàng bạc thì cũng không đủ để dùng, vợ bé Fukuda Tiểu Bách Hợp của hắn khổ sở cầu xin một vị thương nhân đi biển ở Tống Quốc cho lên thuyền đến Đại Tống tìm phu.

    Kì thực có rất nhiều loại ngoại phòng như thế này, một khi đã bị vứt bỏ thì chỉ có thể tự tìm đường sống cho mình, hoàn toàn không có cách nào tìm được phu quân Đại Tống của họ, nhưng Trương Hưng Long thì khác, hắn rất có tiếng, vị chủ thuyền cũng quen biết hắn, nếu không cũng sẽ không mạo hiểm đưa cô nương này tới đây.

    Nhưng khi thuyền đến vịnh Hàng Châu thì lại bị quan viên địa phương tra ra.

    Lúc đó Đại Tống vẫn chưa thiết lập thị bạc ti (chức danh coi sát thuyền bè xuất nhập), thuyền vận đều là do chuyển vận sứ phụ trách.

    Giang Nam đông đạo chuyển vận sứ La Khắc Thành chính là quan lại chuyên quản lí hải vận, thuyền vận, tra xét xem có buôn lậu hay bí mật mang theo hàng cấm, có lừa bán người không, trưng thu thuế má...kết quả là tra xét ra bên trong kho hàng có chứa một nữ nhân, có điều nghe nàng ta nói rõ sự tình nên đã tha cho thuyền chủ, nhân lúc về kinh tiễn luôn nàng ta tới.

    Kết quả Trương đại nương vừa nghe thấy đã phát hỏa, nên đã gây ra cảnh tượng này.

    "La Khắc Thành?"

    Dương Hạo vừa nghe thấy cái tên này lập tức lòng rung động, vội hỏi: "Không biết tam ty sứ La Công, La đại nhân có quen biết không?"

    La Khắc Thành vội đứng dậy, cung kính nói: "Chính là gia phụ, Dương viện trưởng quen biết gia phụ sao?"

    Dương Hạo vội đứng dậy nói: "Tại hạ với lệnh đệ Khắc Địch huynh đã từng cùng nhau gánh vác trọng trách di dân Bắc Hán, hai bên giao hảo rất tốt, sau khi về kinh từng bái kiến lệnh tôn đại nhân."

    La Khắc Thành nghe hắn nói đến vong đệ cũng không khỏi có chút thổn thức.

    Hai người họ chào hỏi mấy câu thì thấy Trương Hưng Long vẫn làm vẻ mặt đau khổ đứng bên, liền hỏi: "Đại đương gia, ta thấy ngài cũng đã nạp mấy phòng thiếp thất, xem ra đại nương cũng không phải là người đố kị, vậy tại sao lần này lại tức giận đến vậy?"

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Trương Hưng Long cười khổ, kể tỉ mỉ.

    Hóa ra Trương đại nương phát hỏa nguyên nhân chủ yếu là vì Trương Hưng Long có ngoại thất mà lại giấu bà ta, bà ta tự cảm thấy mình với Trương Hưng Long là hoạn nạn phu thê, cùng khổ cực dựng nên gia sản nghiệp này, phu quân lại có chuyện giấu bà ta, nên mới tức giận như vậy.

    Hơn nữa, Trương Hưng Long ở xứ Phù Tang còn dựng một nhà khác, ở bên đó lấy nàng ta làm vợ, lại chưa từng nghĩ nàng ta sẽ tìm đến đây, bây giờ nàng ta đến rồi thì biết sắp xếp như thế nào?

    Nguyên nhân cuối cùng chính là Trương đại nương rất xem thường nữ tử phiên di (cách người trung quốc xưa gọi các dân tộc ở phía đông), nói đơn giẩn chính là từ trong xương đã có chút kì thị chủng tộc.

    Dương Hạo vói rõ nguyên cớ cũng cảm thấy đau đầu, hắn cũng là một con nợ tình, nhìn thấy Trương Hưng Long như vậy cũng không tránh khỏi có cảm giác đồng bệnh tương liên.

    Hơn nữa, nữ tử đó cũng quả thật là không dễ, muố người ta rồi lại vứt bỏ người ta, sao có thể ăn nói được, bây giờ nàng ta còn tìm đến tận cửa, nhìn Trương Hưng Long lại thấy nổi lòng thương hoa tiếc ngọc, như có vẻ không muốn đuổi nàng ta đi, Dương Hạo nghĩ một lát rồi nói: "Đại đương gia, để ta đi nói với đại nương, nếu như đại nương hồi tâm chuyển ý thì là tốt nhất, nhưng nếu không thì ta sẽ phải tìm một cách khác."

    "Được được, Dương đại nhân chịu ra mặt thì quá tốt..."

    Trương Hưng Long làm mặt đau khổ nói: "Trước mặt bà vợ ghê gớm của ta thì người ngoài nói có tác dụng hơn, huống hồ bà ấy luôn kính trọng đối với đại nhân, xin nhờ cậy cả."

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    La Khắc Thành nhìn thấy bộ dạng hung hãn của Trương đại nương, đối với Trương Hưng Long cũng là nam nhân với nhau cũng có chút cảm giác đồng cảm, lập tức cũng động viên không thôi, Dương Hạo cười khan hai tiếng, liền bước vào trong phòng.

    Chỉ chốc lát sau, Trương Hoài Tụ đã đưa tam phòng thiếp thị của Trương Hưng Long ra ngoài, Trương Hưng Long vội vàng bước tới, cười bồi nói: "Con gái ngoan, mẹ con đã hết tức giận chưa?"

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Trương Hoài Tụ lườm hắn một cái, không thèm để ý đến hắn, Trương Hưng Long sờ sờ mũi, cười hi hi hai tiếng.

    Tiểu Tụ cô nương đứng sang bên cạnh Tao Trư Nhi, thấy hắn lo lắng nhìn vào trong phòng, đột nhiên bấm ngón tay vào hắn một cái, Tao Trư Nhi kêu lên một tiếng, quay đầu lại, không hiểu hỏi: "Sao muội cấu ta?"

    Tiểu Tụ tức giận nói: "Hừ, ta cảnh cáo huynh, không được phép học cha ta."

    Tao Trư Nhi trợn mắt lên, trêu chọc nói: "Sư muội, muộ quản rộng thế, cho dù ta học theo sư phụ thì có ảnh hưởng gì tới muội chứ?"

    "Huynh?"

    Tiểu Tụ vừa xấu hổ vừa giận, trước mặt cha lại không thể nói rõ ra, không nhịn được lại cấu hắn một cái nữa.

    "Ây da, sao muội lại cấu ta?"

    Tiểu Tụ trợn mắt lên, hất cằm nói: "Bổn cô nương thích thế, sao chứ?"

    Bên trong phòng, Dương Hạo đang khuyên giải Trương đại nương, đầu tiên tán dương cách trị gia đình của bà ta, con cháu hiếu thuận, sau đó dùng từ ngữ uyển chuyển, lại nói: "Đại nương, người xem, đại đương gia nạp tam phòng mĩ thiếp, nhưng người mà ông ấy kính trọng và yêu thương nhất chính là người, nữ tử Phù Tang quốc kia lẽ nào còn có thể uy hiếp được địa vị của người?

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Còn về thân phận của nàng ta thì thực ra người cũng không phải lo, nhập cảnh theo tục mà, đến rồi đương nhiên sẽ làm thiếp.

    Không giấu gì người, bổn quan đối với phong tình bên Đông Doanh cũng có hiểu một chút, nữ nhân bên đó không giống như trung thổ chúng ta, họ hiền như con cừu vậy, người xem, nàng ta đánh cũng không đỡ, chửi cung không chửi lại, cũng đã lĩnh giáo một chút rồi, nàng ấy yếu đuối vạn dặm tới đất khách quê người, còn có bản lĩnh gì để đối đầu với người chứ?"

    Trương đại nương đã dần dần bớt tức, không khỏi trầm ngâm, Dương Hạo nhìn ra phía cửa, lại nhỏ tiếng nói: "Đại nương, ta và Trư Nhi là huynh đệ tốt, Trư Nhi sớm muộn cũng sẽ trở thành con rể người, chúng ta là người một nhà rồi, người nói xem ta có thể nói giúp cho người ngoài không?

    Ta nói cho người nghe, La đại nhân đó ở bên ngoài kia đã đưa ra những chủ ý làm tổn hại cho đại đương gia đấy."

    Trương đại nương lập tức trừng mắt lên nói: "Hắn đã đưa ra chủ ý gì?"

    Dương Hạo vội bước lại gần một chút, thấp giọng nói: "Ta nói người nghe, người chớ có tức quá mà nói ra bên ngoài nhé, nếu không ta và La đại nhân cùng làm quan một triều, sau này khó mà làm người lắm."

    Trương đại nương vỗ ngực nói: "Xem đại nhân nói kìa, Trình Đóa Đóa ta tuy là phận nữ lưu, nhưng cũng là một nam tử hán không mang khăn đội đầu, nào có thể làm ra những chuyện xấu xa được?

    Đại nhân cứ nói, lời ra khỏi miệng ngài, vào đến tai ta, tuyệt đối sẽ không có người khác biết."

    "Được được, vậy ta nói cho đại nương biết..."

    Dương Hạo lại nhìn ra cửa, thấp giọng nói: "La đại nhân nói, đại đương gia có tài có thế, tay nắm con đường thủy vận lương Biện Hà, nếu như báo công lên triều đình thì có thể làm quan."

    Trương đại nương ngạc nhiên hỏi: "Đây là chuyện tốt chứ, làm quan không phải rất tốt sao?"

    Dương Hạo vỗ đùi một cái, đau lòng nói: "Đại nương, người hồ đồ rồi!"

    "Sao cơ?"

    Trương đại nương hoàn toàn bị hắn gây chú ý, bà ta chớp chớp mắt, mơ hồ hỏi: "Ta hồ đồ ở chỗ nào?"

    Dương Hạo nói: "Làm quan hay không thì đại đương gia vẫn có quyền có thế như vậy, có gì mà phải vội?

    Nhưng lẽ nào đại nương không biết mộtkhi làm quan thì sẽ có tư cách một chủ tam thê tứ thiếp hay sao, trong nhà sẽ không phân lớn bé, nếu như đại nương vẫn không đồng ý cho nữ tử Phù Tang đó qua cửa thì đại đương gia tức giận lên đòi làm quan, đến lúc đó không cần chính thất người đồng ý thì đại đương gia có muốn lấy thêm thiếp, người cũng không quản được.

    Hơn nữa, sau khi vào cửa lại còn ngang hàng với người.

    Đại nương, người nghĩ thử coi, cái nào tốt hơn?"

    "Ông ta dám lấy thêm vợ nữa sao?

    Ta sẽ hoạn luôn cái đấy của tên khốn đó!"

    Trương đại nương vừa nghe đã nhảy dựng lên, Dương Hạo liền ngăn lại, vội khuyên

    "Đại nương, đừng vội, La đại nhân đưa ra chủ ý đó, có điều đại đương gia vẫn chưa đồng ý, ông ấy cũng nói đại nương và ông ấy là thanh mai trúc mã, đồng cam cộng khổ xây dựng lên gia nghiệp này, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện vô lương đâu."

    Trương đại nương nghe xong thì có chút vui mừng, cảm động nói: "Cái lão chết tiệt này vẫn còn có lương tâm đấy."

    Dương Hạo nhân cơ hội liền nói: "Đại đương gia còn nói ông ấy là đại đương gia của Biện Hà, nhiều thủ hạ như thế nhìn vào, nếu như đuổi một nữ nhi yếu đuối từ xa vất vả tới ra khỏi cửa thì sau này còn mặt mũi nào dể làm đại ca nghĩa khí nữa, khi nào đại nương đuổi nàng ta đi thì ông ấy cũng sẽ cạo đầu xuất gia, thanh đăng cổ phật, giải tội nghiệt của mình."

    "Ông ta dám!"

    Trương đại nương trợn mắt lên, nghĩ lại thì thấy không yên tâm, sợ lão khốn đó thật sự vứt bỏ cả sản nghiệp đi làm hòa thượng, đến lúc đó khóc cũng không có nơi khóc.

    Trương đại nương không khỏi lẩm bẩm một mình: "Lẽ nào ta đã quá đáng thật sao?

    Hay là...hay là ta nhường một bước, để cho ả ta ở lại?"

    Dương Hạo vui vẻ nói: "Vậy là đúng rồi, đại nương độ lượng một chút, đại đương gia trong lòng sẽ thấy thẹn với người nên sẽ càng cố gắng giữ cái nhà này, giữ người và Tiểu Tụ cô nương.

    À...người xem, ở đây còn có một tượng quan âm, đại nương là người tín phật, lòng dạ từ bi, nhẫn tâm đệ một cô nương lang thang khắp nơi không chốn dung thân hay sao?

    Đại nương không phải vì đại đương gia thì cũng coi như là vì thiện tâm đi."

    "Ừ!"

    Trương đại nương chấp nhận, gật đầu nói: "Vẫn là Dương viện trưởng hiểu biết nhiều, ngài đã nói như vậy trong lòng ta cũng đã sáng tỏ hơn nhiều rồi, để ta bảo ả ta ở lại vậy."

    "Này..."

    Trương đại nương có chút ngại ngùng nói: "Ngài xem xem, đã làm cho nhà ầm ỹ cả lên, tình cảnh hỗn loạn, bây giờ lại bảo ta ra nói cho ả ta ở lại, thật là mất mặt, hay...làm phiền viện trưởng đại nhân nói hộ ý của ta cho cái lão chết bầm kia biết, ta...ta bây giờ không thể ra ngoài."

    Dương Hạo cười nói: "Đại nương không trực tiếp ra nói cũng được, có điều tiểu Bách Hợp gì đó chỉ cần vào cửa cũng phải đến bái kiến đại nương, dâng trà kính lễ, đại nương chỉ cần cho nàng ấy vào thì sau này có thể ra uy, dám chắc nàng ta sẽ ngoan ngoãn nghe theo không dám gây ra chuyện gì đâu."

    "Hừ, ai mà thèm đàn bà Phiên Di dâng trà chứ!"

    Trương đại nương vừa nói xong lại không nhịn được mà phì cười.

    .................................

    "Bà ấy đồng ý rồi ư?

    Thật sự đồng ý rồi?

    Ôi trời ôi trời...."

    Trương Hưng Long xoa tay liên tục, vô cùng vui mừng, sau đó liền nắm chặt lấy tay Dương Hạo, cảm kích nói: "Dương viện trưởng, ngài đã giải vòng vây lớn cho ta.

    Không phải nói nhiều nữa, sau này Dương viện trưởng có chuyện gì cần Trương mỗ làm, ngài cứ việc dặn dò một tiếng, Trương mỗ quyết sẽ không làm cho đại nhân thất vọng."

    "Ha ha, đại đương gia khách khí rồi."

    Dương Hạo vỗ vỗ cổ tay hắn, kéo hắn ngồi sang một bên, nói đơn giản lại những gì đã nói với Trương đại nương cho hắn nghe, để tránh sau này ông ta không biết mà lại chui đầu vào rọ, Trương Hưng Long nghe xong liền lớn tiếng cười ha ha, giơ dọc ngón tay cái lên nói: "Dương viện trưởng, cao, quả thật là rất cao!"

    Trương Hưng Long lập tức hăng hái hẳn lên, sai Hoàn Ma Tử đỡ Fukuda Tiểu Bách Hợp vào bên trong, sắp xếp một gian ở bên cạnh cho nàng ở, sau đó chuẩn bị yến tiệc mời Dương Hạo và La Khắc Thành uống rượu.

    La Khắc Thành vừa trở về kinh đã đưa cô nương này tới đây, xong việc hắn muốn trở về phủ gặp phụ thân, lúc này còn tâm trí đâu mà ở lại uống rượu chứ.

    Thấy hắn cố ý muốn đi, Trương Hưng Long đành phải tiễn hắn đi.

    Sau khi Fukuda Tiểu Bách Hợp được đưa đi, Trương đại nương mới bước ra, tuy vẫn làm mặt rắn những sự tức giận đã không còn.

    Trương Hưng Long nịnh nọt ái thê, vốn muốn cùng bà ấy tiễn khách ra cửa nhưng ai biết được Trương đại nương lại hừ lạnh một tiếng, liếc mắt kì thị nhìn La Khắc Thành, sau đó hất cằm bước đi.

    La Khắc Thành lấy làm ngạc nhiên thầm nghĩ: "Ta đã đắc tội với mụ đàn bà hung hãn ấy lúc nào nhỉ?

    Vừa nãy rõ ràng còn đối tử tế với ta cơ mà?"

    La Khắc Thành bước lên thuyền, vẫn không hiểu gì.

    Chiếc thuyền bắt đầu đi, rời khỏi bến tàu.

    Ở xa xa có một con thuyền lớn khác đang đậu ở gần bờ cũng bắt đầu đi, người đứng trên thuyền đó chính là hán tử đã từng ra vào tiệm hương Lý gia.

    Chương 259: Hỏa hỏa phong phong (Thượng)

    Hôm đó La Khắc Thành dừng thuyền ở bến đò của hắn xong liền vội vàng trở về phủ đệ La Công Minh, trên thuyền chỉ cho ở lại một thuyền phu.

    Khi đến mảnh đất Khai Phong phồn hoa, những thuyền phu cũng đều muốn lên bờ hưởng thụ, trên thuyền chỉ còn lại một lão thuyền phu.

    Nhưng tối hôm đó mấy tên vũ đức ti đến bến đò thẩm tra chiếc thuyền quan được báo là có chở hàng buôn lậu thì lại phát hiện trên chiếc thuyền đó có mấy bóng người ẩn hiện, hành động rất mờ ám, khi bị bọn họ phát hiện ra thì mấy bóng người đó cũng nhanh chóng phát giác gia, lập tức ẩn nấp mất.

    Mấy tên lính tốt nghe thấy bên bến đò đấy là của đông nan đông đạo chuyển vận phó sứ nên không dám manh động, liền đem chuyện này bẩm báo lên thượng ti "can đương quan".

    Vũ đức ti chính là hoàng thành ti sau này, trực thuộc quan gia, cái chức này có thể tương đương với cẩm y vệ triều Minh, chỉ có điều không có lực lượng hùng hậu như vậy thôi, phạm vi chức quyền chỉ hạn chế ở xung quanh Khai Phong mà thôi.

    Tra xét quan viên tại kinh thành vốn thuộc phận sự của họ.

    Cái tên "can đương quan" nghe thì cũng thấy có chút kì quặc, họ dặn dò những tên lính tốt âm thầm tra xét con thuyền này, buổi sáng ngày thứ hai sẽ quay về bẩm báo việc này với Triệu Khuông Dận.

    Triệu Khuông Dận nghe nói thuyền đó thuộc bến đò của con trai tam ti sứ phó sứ La Công Minh vốn cũng không muốn động thới trọng thần trong triều như vậy, nhưng La Khắc Thành là chuyển vận sứ.

    Quyền lực tiền tài của triều đình năm trong tam ti sứ, con đường tiền tài nằm trong tay chuyển vận sứ, quyền lực tiền tài của nhất châu năm trong tay châu phán.

    Đó đều là thần tài của triều đình, nếu như thật sự làm ra những chuyện đi ngược lại vương pháp thì Triệu Khuông Dận phải sau "can đương quan" nghĩ ra cách đi rà soát chiếc thuyền đó của La Khắc Thành.

    Lệnh cho lính tốt của mình tạo ra chuyện có tội phạm chạy trốn giả để truy đuổi tới chiếc thuyền đó, sau đó nhân cơ hội đưa người đến tìm kiếm, không ngờ lần này đến quả nhiên lục soát được lượng lớn hương liệu, dược liệu, da lông..., còn có cả một hộp đá quý và bắc châu.

    Sau khi trở về đại nội hồi báo, Triệu Khuông Dận vô cùng tức giận, ông ta không phản đối đám quan lại cầu tài, hơn nữa còn cổ vũ họ mua đất mua ruộng, nuôi dưỡng kĩ nữ, nhưng quân tử yêu tiền tài thì cũng phải có đạo đức, thân làm quan lại mà vi phạm vương pháp thì hắn không thể dung thứ được.

    Chuyển vận sứ phụ trách con đường tài chính, những thuế má trưng thu được cũng đều là những hiện vật.

    Khi qua cửa thì so các quan viên kiểm tra thu nạp.

    Những mặt hàng xuất khẩu chủ yếu của Đại Tống là gốm sứ, tơ lụa, lá chè.

    Nhập khẩu chủ yếu là hương liệu, lương thực, dược liệu, da lông và châu báu.

    Những thứ mà thuyền của La Khắc Thành chở rõ ràng là những hàng hóa nhập quan để trà trộn chung với những hàng đã nộp thuế.

    Nếu như không phải quan viên của vũ đức ti vô tình phát hiện ra, thì khi La Khắc Thành trở về nhà sau đó lại đến hữu ti giao phó công vụ e rằng hắn sẽ đem hết đồ này bán sạch ra ngoài, lúc đó cũng chẳng còn chứng cớ nữa.

    Hơn nữa, trên thuyền của hắn còn có một hộp châu báu, cũng không biết là dùng để giao kết với quan viên nào, còn bắc châu và da lông này là thứ duy chỉ có ở Bắc Quốc, đây không phải chuyến buôn lậu bình thường.

    Trước đó không lâu, đô giám binh mã Lâm châu Phó Đình Hàn, quan đề hạt Mạc Ngôn bị gian tế lời dụng mê hoặc mà làm phản chạy sang Bắc Quốc, Lâm châu Tri châu, Hữu Tán Thiện đại phu Chu Vị kịp thời phát giác, bắt được Phó Đình Hàn, áp giải hắn vào kinh, hai ngày trước mới vừa định tội xử quyết, còn đề hạt Mạc Ngôn lại thành công tháo chạy sang Bắc Quốc, khiến cho Triệu Khuông Dận đành phải điều chỉnh lại sự sắp xếp quân sự xung quanh Đoàn châu với quy mô lớn.

    La Khắc Thành là chuyện vận phó sứ đông nam đông đạo, Tượng châu là quản hạt của hắn, nếu như La Khắc Thành câu kết với người phía bắc thì sẽ tạo ra nguy hiểm cho Đại Tống.

    La gia trong triều là quan thần thế gia, trưởng tử La Khắc Thành nhậm chức ở địa phương, thứ tử không làm quan, cũng không khoa khảo, nhưng trong đám sĩ tử lại luôn là người được người ta hi vọng, tam tử làm quan ở Nam Nha, tứ tử làm tướng trong cấm quân.

    Thêm nữa là hai người con rể cũng làm quan trong triều.

    Quan hệ với thế lực La gia rất rộng lớn và rắc rối, tuy không thể hiện uy quyền rõ nhưng cũng không thể xem thường được.

    Một gia tộc hiển hách như vậy, theo lí mà nói không có lí do gì để mạo hiểm qua lại với người phía Bắc, nhưng nếu đã có dấu hiện, lại có mấy kẻ đi đầu như Phó Đình Hàn, Mạc Ngôn thì Triệu Lhuoong Dận không dám sơ xuất, lập tức hạ chỉ áp giải La Khắc Thành vào ngục rồi tiến hành điều tra, đồng thời ra lệnh cho hoàng thành ti giám sát nghiêm mật tất cả các hành vi của La Công Minh.

    La Công Minh là quan cao quản lí tài chính của triều đình, con trai hắn quản lí tài chính đông nam đông lộ, bây giờ nhi tử không những liên can đến tham ô mà còn có dấu hiệu tư thông với người Bắc Quốc, địa vị của La Công Minh lập tức trở nên lung lay.

    Hôm La Khắc Thành bị áp giải đến ngự sử thẩm tra thì La Công Minh liền dâng sớ cáo bệnh, đóng cửa nghỉ dưỡng.

    Có một số đồng liêu có giao tình thâm hậu tin rằng đây là tù oan, không sợ hiềm nghi mà tới thăm hỏi, nhưng La lão đầu đóng chặt cửa không cho gặp, làm họ phải phí công mà trở về.

    Khi tin đồn truyền ra thì cả triều đình chấn động.

    ................................

    Dương Hạo không hề biết chút gì về chuyện này.

    Hắn hai ngày nay bận rộn, ngay là Như Tuyết Phường cũng khó khăn lắm mới đến được một lần.

    Triệu Quang Nghĩa sau khi xin được thánh chỉ trở về thì bắt đầu cho xây dựng các vọng hỏa lâu, trạm chữa cháy, từ trong phủ Khai Phong điều phối chọn lựa các quan lại, từ trong sương quân chọn ra những tráng sĩ trẻ tuổi, tay chân linh hoạt để bổ sung đảm nhiệm cho binh trạm, thu mua kiến tạo các loại dây, túi nước, xe chở nước phục vụ phòng cháy chữa cháy, những việc này hắn đều vất vả đảm đương.

    Còn về Trình Đức Huyền, hắn cũng gặp phải không ít các hộ khó khăn gây trở ngại, những hộ không chịu đập nhà rời đi đó đều là các quan lớn quý nhân, Trình Đức Huyền cũng không ngu, dân chúng chửi to thì mặc kệ, hắn chỉ cần lấy lòng được các quan trên thì đường công danh sẽ mở rộng, tiền đồ như gấp hoa, đắc đội với mấy quan lớn quý nhân nhày thì hắn sẽ chẳng có quả ngọt mà ăn, hắn lập tức biến mình từ kẻ tiên phong thành con rùa bị trói buộc, mỗi ngày hắn đứng ở sau mông Dương Hạo mà kể khổ, kể oan khuất, sau đó thì dừng việc dỡ mấy nhà của quan lớn quý tộc đó.

    Dương Hạo lại không để ý đến những việc đó, đắc tội với quan lại triều đình càng nhiều thì hắn càng an toàn, hắn không hề sợ những vị quan lớn quý nhân đó, những người đó có không ít người đã nói xấu về hắn.

    Lời nói xấu càng nhiều thì lưỡi đao trên đầu hắn càng mềm đi, hắn cầu còn không được ấy chứ.

    Ngay lập tức, Dương Hạo đã rất hứng thú mà nhận lấy thánh chỉ Triệu Quang Nghĩa đã xin được về, vắn tay áo lên mà xông ra trận.

    Mấy đại quan quý nhân kia thực ra cũng không để tâm lắm chuyện xây mấy thứ đó mà chiếm mấy mấy căn phòng để củi hay đổ rác của họ, họ chỉ cảm thấy địa vị của mình là tôn quý, nếu như chịu sự sắp đặt của người ta thì chẳng còn thể diện, cho nên mới làm căng như vậy.

    Bây giờ Trình Đức Huyền cút đi đâu mất, một mình Dương Hạo chạy tới, tên Dương Hạo này hôm đó đứng ở kim điện đối diện quân vương lại ngang nhiên xuyên tạc "Xuất sư biểu", dõng dạc đường hoàng, sớm đã thành trò cười trong mắt đám quan lại.

    Sau lưng họ đều nói hắn là cái đại bổng chùy, chế giễu hắn không có văn hóa, kiến thức quan trường nửa vời.

    Nhưng đối mặt với những chông gai đó, i người thông minh đều không có cách thì một cái đại bổng chùy lại nghĩ ra cách làm có hiệu quả hơn bất kì ai.

    Hắn đến từng nơi một, mỗi nơi hắn đến hắn đều trực tiếp cầm thánh chỉ lên, sau đó chỉ huy người dỡ bỏ các phòng chứa củi, kéo đổ phòng chứa rác, tổng quản của phủ có đến hắn cũng không nể mặt, chủ nhân ra lại phải tự hạ thấp thân phận lộ diện, nói lời cả nặng cả nhẹ với hắn, hắn liền đem thánh chỉ ra đặt lên đỉnh đầu, làm cho mấy viên quan lại đó vừa tức vừa thấy buồn cười.

    Loại người ngoan cố như vậy thì ai còn có thể nhàn rỗi đấu với hắn chứ, hơn nữa bất kể là quan lớn hay quan nhỏ thì hắn đều không nể mặt, cho nên quan nhi đầu tiên bị dỡ bỏ nhà còn thấy nổi trận lôi đình, nhưng sau lại thấy hắn phá tới nhà quan thứ hai, mà quan đó lại còn lớn hơn cả mình, hắn cũng không hề nể mặt, nên cũng thấy bình tâm bớt tức hơn.

    Điều làm cho người ta bất ngờ chính là đến lúc này Dương Hạo ở trong dân chúng lại rất có tiếng tốt.

    Ngay cả những dân chúng bị tháo dỡ xây dựng lại bếp núc, hoặc phá mấy căn nhà vỏ ốc cũng chỉ mắng chửi Trình Đức Huyền, còn đối với Dương Hạo lại vẫn nảy sinh đầy thiện cảm.

    Thì cũng đúng mà, một phần cũng xuất phát từ tâm lý ghét nhà giàu, họ thấy mấy hộ quý tộc đó bị Dương Hạo không hề nể mặt mà thẳng tay dỡ bỏ nên thấy bớt tức, thêm vào nữa mấy cái gian nát của họ đã bị dỡ, nếu như mấy gian của quan viên quý nhân đó lại không bị sỡ thì họ sao có thể phục được?

    Trình Đức Huyền đối với những dân chúng không quyền không thế đó chỉ có uy phong, đến lúc này chỉ có suốt ngày nói về Dương Hạo mấy câu "xem xem, nhìn kìa, hắn thật là không động não, ngu ngốc."

    Đặc biệt người không động não này còn dỡ cả lán của nhà tể tướng tiền nhiệm Vương Phổ gia, bất luận là quan hay dân, ai có thể không phục chứ?

    Vương Phổ là tể tướng khai quốc của Đại Tống, nhận được sự coi trọng của Triệu Khuông Dận, lúc đầu cũng có mấy tên ngốc mạo phạm hắn, tên ngốc đó tên là Vương Ngạn Thăng, cũng là đại tướng khai quốc của Đại Tống, giỏi dùng kiếm, biệt hiệu là "Vương Kiếm Nhi", sau khi Trần Kiều binh biến thì hắn là đại công thần dẫn đầu trở về thành, giết chết thị vệ thân quân phó đô chỉ huy sứ Hàn Thông, người luôn trung thành với Chu hoàng đế, ngăn trở dùng vũ lực phản kháng.

    Nhưng con người này độc ác đã một lúc giết sạch cả nhà Hàn Thông, vi phạm mệnh lệnh "không được giết người bừa bãi" của Triệu Khuông Dận, kết quả là Triệu Khuông Dận nổi giận, làm sao hắn có thể tiếp tục quan nữa, cũng không thể thăng lên cái chức vị tiết độ sứ.

    Có điều nói như thế nào đi chăng nữa hắn dù sao cũng là một trong những võ tướng mà Triệu Khuông Dận tin tưởng nhất, hắn vẫn được trọng dụng, hắn được nhận lệnh đi làm đô chỉ huy sứ cánh tả quân thiết kị liên tuần kiểm kinh thành, duy trì trị an của kinh thành.

    Kết quả là vào một buổi tối khi tuần thành kết thúc liền chạy đến nhà Vương tể tướng.

    Vương Phổ không hiểu gì nhưng vẫn vội chạy ra đón tiếp, hỏi duyên cớ thì hắn nói: "Tuần thành quá vất vả rồi tại hạ đến đây xin uống chén rượu."

    Thực ra hắn đến cửa đòi đút lót, vì khi Vương Phổ ở triều Chu là tể tướng, luận quan hệ thì không thể so được với võ tướng có công như hắn, nhưng Vương Phổ lại làm ra không hiểu, mời hắn uống mấy chén rượu rồi tìm cớ mời hắn đi.

    Đến buổi sáng ngày thứ hai khi thượng triều liền bẩm tấu chuyện này lên hoàng đế.

    Triệu Khuông Dận vô cùng tức giận, miễn luôn chức tuần kiểm kinh thành của hắn, bãi miễn chứ đô chỉ huy sứ.

    Đuổi ra vùng xa làm quan, hạ xuống làm thứ sử Đường châu, trừng phạt nặng chưa từng thấy.

    Vì thế có thể thấy Triệu Khuông Dận đối với Vương Phổ rất kính trọng.

    Hai năm nay Vương Ngạn Thăng cố gắng lấy công chuộc tội, lại được thăng quan, trở thành tuần kiểm biên cương kiêm ngự sử Nguyên châu.

    Có điều đây là chức quan cao nhất hắn có thể làm, vì Triệu Khuông Dận đã từng nói cả đời này tuyệt đối sẽ không thăng hắn lên chức cao võ tướng tiết độ sứ.

    Vậy mà một vị tể tướng nhận được sự coi trọng của quan gia như vậy mà Dương Hạo cũng không hề khách khí, cái gì cần đập thì cứ đập.

    Trình Đức Huyền quay trở về bẩm báo, ngay cả Triệu Quang Nghĩa cũng toát mồ hôi lạnh.

    Nhưng cũng không biết có phải vị Vương tể tướng này cảm thấy bụng mình vẫn có thể chịu được, không muốn đấu lại cái con tép có kiến thức tầm thường như hắn hay không mà buổi sáng thượng triều ngày thứ hai hắn không hề cáo tội của Dương Hạo lên hoàng đế.

    Triệu Khuông Dận thông qua vũ đức ti không phải không biết những chuyện Dương Hạo làm, nhưng vì Vương Phổ không động tới nên Triệu Khuông Dận cũng vờ như hồ đồ không biết.

    Kết quả là ai cũng cho rằng Dương Hạo lần này bị tổ ong vò vẽ đốt mà không chết thì chắc phải sợ mà cạch ra, nhưng buổi sớm ngày tiếp theo hắn lại làm lắc lư cả kinh thành lên, tay trái cầm thánh chỉ, tay phải cầm bút, viết chữ "phá bỏ" lên chỗ mà người khác không dám viết, ra lệnh phá bỏ không chút trì hoãn.

    Loại khí tiết không sợ cường quyền như thế này làm cho những quan văn, sĩ lâm vốn không coi hắn ra gì cũng phải nhìn hắn với con mắt khác.

    Trong một thời gian ngắn "cổ hữu Cưỡng Hạng Lệnh, kim thiên Cưỡng Sách Dương" (*) đã trở thành câu truyện mọi người ca tụng ở thành Biện Lương. (Ngày xưa có huyện lệnh kiên cường cưỡng lại lệnh, bây giờ có Dương Hạo kiên cường cưỡng chế phá dỡ)

    Chương 260: Hỏa hỏa phong phong (Hạ)

    Sau khi Dương Hạo quay trở về hỏa tình viện, triệu tập chư ti công tào quyết định ngày hôm sau sẽ bắt đầu các lớp huấn luyện phòng cháy chữa cháy cho binh lính rồi rời khỏi phủ nha.

    Hắn đã mấy ngày không tới Như Tuyết Phường rồi, không biết ở đó tiến triển như thế nào.

    Nơi đó là nơi che giấu thân phận của hắn thì không nói làm gì, nhưng bản thân hắn cũng đã đầu tư rất lớn làm ăn ở nơi đấy nên cũng không thể không quan tâm chú ý, vì thế hắn liền đến Như Tuyết Phường.

    Các kiến trúc bình địa xung quanh của Như Tuyết Phường đều đã bắt đầu có hình dạng sơ khai, rất nhiều thợ đang chạy làm việc bận rộn khắp nơi, Dương Hạo đi thẳng vào trong Như Tuyết Phường, đến nhà sau, lại thấy Thôi Đại Lang và Liễu Đóa Nhi đang ngồi trò chuyện vui vẻ với nhau.

    Dương Hạo liền cười nói: "Mấy ngày hôm nay ta bận tối mắt tối mũi, còn hai người ở đây lại sung sướng nhỉ."

    "Đại nhân đến rồi."

    Ngẩng đầu lên nhìn thấy hắn tới, Liễu Đóa Nhi vui vẻ đứng dậy, chạy tới chỗ hắn, kéo cánh tay hắn trách cứ: "Còn nói chúng ta sung sướng nhàn rỗi ư, ngài bỏ lại nơi này chẳng màng tới, mấy người chúng ta bận trong bận ngoài, không có chút rảnh nghỉ ngơi, vừa mới ngồi xuống nghỉ được một lát, trà còn chưa kịp uống một hớp, ngài đã đến rồi, đến lại hiểu nhầm nô gia."

    Liễu Đóa Nhi vốn là kĩ nữ thanh lâu, nhưng có khí chất , ung dung khoan thai, bây giờ còn ra vẻ oán trách hắn, lấy oán hoàn tình, bộ dạng thướt tha càng làm người ta động lòng.

    Thôi Đại Lang trợn con mắt lên nói: "Ý, Đóa Nhi cô nương sao vừa nhìn thấy Tiểu Dương thì giọng đã trở nên ngọt ngào đến vậy, ta cả ngày nay ở trong viện mà chẳng nghe được tiếng nào."

    Liễu Đóa Nhi xấu hổ đỏ cả mặt, giơ tay định đánh hắn: "....."

    Thôi Đại Lang cũng không tránh, chỉ cười lớn ha ha.

    Dương Hạo cũng ngồi xuống ghế, hỏi: "Bây giờ xem ra vẫn là nhàn rỗi, thế mấy chuyện chiêu bộ lực lượng chắc đã làm xong rồi nhỉ?"

    Liễu Đóa Nhi thu lại điệu cười, nghiêng đầu nói: "Đúng vậy, nhưng có rất nhiều cô nương muốn giỏi về thi từ ca vũ đều phải luyện tập từ đầu, đó không phải là chuyện một sớm một chiều.

    Trước mắt với tốc độ xây dựng ngôi lầu này của chúng ta thì cũng không biết đến bao giờ các cô nương ấy mới có thể bắt tay vào làm việc.

    Chúng ta đang thương nghị với họ có thể đến một số viện đã có sẵn để làm không, những cô nương ở đó không cần luyện tập cũng có thể dùng được."

    "Ồ, các người đang thương lượng chuyện này à?"

    Dương Hạo tiện tay cầm lấy chiếc tách trà mà Thôi Đại Lang vừa mới gạt lá trà ra mà chưa kịp uống, nhấp một ngụm hỏi.

    "Cũng không phải" Liễu Đóa Nhi kiều diễm mỉm cười, lại rót trà tiếp cho hắn, nói: "Đại Lang hôm nay đã tìm được một khanh nhẫm, nghe nói tài nghệ tuyệt hảo, nô gia đang muốn xem hắn có bản lĩnh gì, vừa đúng lúc đại nhân tới, có thể cùng thử thưởng thức một chút."

    Khanh nhẫm chính là đầu bếp, là cách gọi có từ đời Đường, Dương Hạo nghe thấy liền cười nói: "Ha ha, bụng ta đang đói, đến thật đúng lúc.

    Có điều chúng ta không phải là đã chiêu mộ một số quán ăn hợp nhất với Nhất Tiếu Lầu của chúng ta rồi sau, sao còn phải tìm đầu bếp?"

    Thôi Đại Lang giải thích: "Người này có chút không giống, ta thấy hắn do dự ở bên ngoài, đi một vòng mà vẫn chưa xé tờ chiêu mộ, ta thuận miệng hỏi mới biết lai lịch của hắn.

    Kĩ nghệ ccuar người này..."

    Hắn vừa nói tới đây thì có một người khí vũ hiên ngang bước vào, người này dáng vóc không cao, mảnh khảnh, y phục cũ nát, nhưng khí chất lại hiên ngang, sau lưng hắn còn có hai thằng nhóc của nhà bếp đi cùng, trong tay mỗi đứa bê một chiếc đĩa thức ăn, hương thơm tỏa ra khắp phòng.

    Người đó đứng thẳng, xoa tay nói: "Liễu cô nương, Thôi công tử, bây giờ nguyên liệu có hạn, lại không có nhiều thời gian chuẩn bị, chỉ có thể làm được hai món, một tanh một chay."

    Hắn phất tay, hai thằng nhóc liền dâng món ăn lên bàn, ba người Dương Hạo nhìn chăm chú, lại thấy trên chiếc đĩa hình lá trà trắng như ngọc là những lát thịt cắt mỏng như giấy màu ửng đỏ, được sắp xếp thành hình tròn, giống như mặt trời màu đỏ, xung quanh lại điểm những loại rau thơm màu xanh biếc, làm cho người ta nhìn thấy mà phát thèm, hương thơm của thịt còn mang theo chút hơi rượu.

    Chiếc đĩa khác thì không biết là làm từ nguyên liệu gì, nhìn thấy trong suốt, mùi thơm thanh khiết, nhìn trắng như màu bạc, giống như nguyệt, đó là đĩa thức ăn chay.

    Đầu bếp mặc quần áo tả tơi nhưng lai lịch có vẻ không nhỏ liền bước lên trên một bước, giới thiệu nói: "Món tanh này nguyên liệu là lấy từ phần thịt ở đầu dê, dùng gừng đỏ để nấu, sau khi dùng năm vị hương liệu để phụ liệu nấu nhừ, xếp từng sợi nhỏ sát vào nhau thành một vòng tròn, sau đó tẩm mĩ tửu, cho mĩ tửu ngấm vào trong, hương vị sẽ vô cùng tuyệt với.

    Tên của nó là Phi Dương Thủ.

    Còn món chay này là dùng mô cắt lát, dùng bột hoa sen trộn đều, còn về vị thì có thể làm vị ngọt, vị chua, vị mặn, tại hạ đã chọn vị mặn, hương thơm nhẹ làm kích thích vị giác, sẽ có cảm giác sảng khoái thoải mái, lại thêm vị trắng bạc, nên tên gọi của nó là Nguyệt Nhất Bàn."

    Liễu Đóa Nhi thay đổi sắc mặt nói: "Phi Dương Thủ, Nguyệt Nhất Bàn chính là hai món mà Hoa Nhị phu nhân đã sáng tạo ra?"

    "Đúng vậy!"

    "Hoa Nhị phu nhân?"

    Dương Hạo cũng không khỏi giật mình, đột nhiên ngẩng đầu lên người đầu bếp đó.

    "Cậu là ai vậy?"

    Người đó nhìn hắn, nhìn hắn đang ngồi cùng Liễu Đóa Nhi và Thôi Đại Lang, liềm hơi dịch người, đáp: "Thục Trung Bạch Lâm."

    Người này cứ nhắc đến món ăn của mình là thao thao bất tuyệt, nhưng bình thường lại không giỏi ăn nói, Thôi Đại Lang liền cười nói: "Bạch Lâm tiên sinh là ngự trù cung đình Thục quốc, sau khi Thục quốc bị diệt vong thì lưu lạc trong dân gian, vì mảnh đất Nhật Thục bây giờ thu tạp thuế nặng nề cho nên đã đến Biện Lương mưu sinh, đúng lúc gặp ta, nên đã mời đến đây luôn.

    Nào, chúng ta cùng thử tay nghề của Bạch Lâm tiên sinh."

    Tay nghề của ngự thiện cung đình đương nhiên là cừ rồi, đặc biệt đây là hai món nổi tiếng nhất Thục quốc mà đích thân mĩ nhân Hoa Nhị phụ nhân đã chính tay sáng tạo ra, ăn vào miệng hiển nhiên là hoàn toàn khác các món ăn thường rồi.

    Bạch Lâm lại giải thích: "Vì Liễu Đóa cô nương, Thôi công tử muốn nhanh chóng thưởng thức cho nên mùi vị chưa được đâm, nếu không phong vị sẽ càng tuyệt hơn."

    "Ồ ồ.."

    Dương Hạo liên tục gắp mấy miếng Phi Dương Thủ cho vào mồm, tán thưởng nói: "Thế này là tuyệt lắm rồi, Bạch Lâm tiên sinh, xin mời ngài ở lại đây...

    Như Tuyết Phường cũng có thiện phòng, sau này giao cả cho Bạch Lâm tiên sinh quản lí.

    Còn về tiền công thì sau này Bạch tiên sinh cứ nói với Liễu cô nương, tuyệt đối sẽ không để tiên sinh thất vọng đâu.

    Diệu Diệu, cô hãy đưa Bạch tiên sinh xuống trước đi, hãy sắp xếp cho Bạch tiên sinh một chỗ ở, sắp xếp thêm cả nhà tắm nữa, thêm một bộ quần áo mới."

    Bạch Lâm rất kinh ngạc với sự rộng rãi của Dương Hạo, nhìn nhìn hắn rồi chắp tay chào, sau đó đi theo Diệu Diệu xinh đẹp ra ngoài.

    Thôi Đại Lang lớn tiếng cười ha ha, nói: "Đóa Nhi cô nương, ta đã sớm nói rồi mà, Dương đại nhân chỉ cần nhìn thấy người này nhật định sẽ không nói đến tiền bạc, lập tức giữ lại ngay, thế nào?"

    Liễu Đóa Nhi liếc mắt cười nhìn Dương Hạo, yêu kiều nói: "Đại nhân có ý gì với hắn ta à?"

    Dương Hạo cười điềm nhiên nói: "Ta đã nói trước rồi, Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu của chúng ra sau này dưng xong thì cũng phải mở chỗ ăn uống, thành lập một con đường kiếm tiền tài độc lập, cô đừng coi thường người này, hắn ta là một ngự trù cung đình, thân phận có thể viết thành một đại tác phẩm văn chương, chỉ cần chúng ta đánh tiếng lớn ra là chúng ta có ngự trù cung đình Thục quốc ở đây thì Như Tuyết Phường sau khi mở cửa, bình dân bách tính đến cũng có thể thưởng thức những món ngon là hoàng đế Thục quốc đã dùng, cô nói xem người ta có thể bỏ lỡ không?

    Hơn nữa lại có thêm mấy món ăn mà đích thân Hoa Nhị phu nhân sáng tạo ra, có thể đem nó biến thành chiêu bài độc của chúng ta, như thế sẽ thu hút được lượng lớn thực khách.

    Thôi Đại Lang cười lớn nói: "Thế nào?

    Ta đã sớm biết cứ nhắc đến kiếm tiền là bụng hắn lại như thế mà...có điều, ngự trù Thục quốc khi mở tiệm có thể nhắc tới nhưng vị Hoa Nhị phu nhân này có lẽ là không cần nhắc tới, sẽ có nhiều kẻ...khụ khụ...kỵ húy..."

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Sẽ không có trở ngại gì đâu, món ăn mà Hoa Nhị phu nhân sáng tạo ra chẳng lẽ không được lưu truyền trong nhân gian sao?

    Hơn nữa ta mọi người đều coi ta là đồ ngốc mà."

    Điểm này thì hắn nói rất đúng, nghe nói câu mở đầu của bài "Động tiên ca" của Tô Đông Pha chính là được Hoa Nhị phu nhân làm cho Thục đế, Tô đại học sĩ cũng không có tránh né gì việc Nhị Chu Bang tranh nữ nhân với hoàng đế, trốn xuống dưới giường nghe lén hoàng đế và Lý Sư Sư thân mật, trở về còn viết một bài thơ hay truyền khắp cả thành, cũng không thấy hoàng đế làm gì ông ta, hoàng đế Tống triều còn khoan dung với dân chúng hơn nhiều."

    Nghe Dương Hạo nói vậy Liễu Đóa Nhi và Thôi Đại Lang không nhịn được mà cười phá lên, Liễu Đóa Nhi vừa cười vừa nói: "Hóa ra đại nhân cũng đã nghe thấy những gì dân chúng thân sĩ trong thành tán dương về ngài?"

    Dương Hạo trợn mắt lên nhìn nàng, lật mặt nói: "Không khoa trương đến vậy chứ?"

    Liễu Đóa Nhi nghĩ tới cái danh kẻ ngốc, đại bổng chùy truyền khắp trong dân chúng, lại nhìn dáng vẻ của Dương Hạo càng cười lớn không dứt.

    Dương Hạo thấy nàng ta cười ngửa mặt lên trời không thôi, vừa tức vừa buồn cười, dứt khoát không thèm để ý đến nàng ta nữa, chỉ cắm đầu vào đối phó với đĩa Phi Dương Thủ.

    Liễu Đóa Nhi cười đến chảy cả nước mắt, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, vội nghiêm mặt lại nói: "Đúng rồi, có hai đại sự mà quên chưa nói với đại nhân."

    Dương Hạo dừng ăn, hỏi: "Chuyện gì?"

    Liễu Đóa Nhi ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt nói: "Chuyện thứ nhất, bây giờ có rất nhiều thanh lâu có tiếng đối địch với chúng ta, họ đều dùng tiền bạc để thu hút mua lại những người của Như Tuyết Phường chúng ta, thăm dò nhất của nhất động của chúng ta, mấy trò mạt chược, bài giấy, đánh bài tròn...đều đã bị người ta học được, làm cho nô gia bây giờ lo lắng không yên, bên cạnh ngoài Diệu Diệu ra thì quả thật không có mấy có thể tin được."

    Dương Hạo cười ha ha, nói: "Có một câu nói rất hay, đó là chúng ta luôn bị bắt chước nhưng chưa từng bị vượt qua.

    Để cho họ bắt chước đi, họ có bắt chước nữa thì cũng chỉ đình trệ ở phía sau chúng t mà thôi.

    Việc này là không thể bảo mật được, chúng ta không phải muốn làm duy nhất mà là muốn làm thứ nhất."

    Câu này của Dương Hạo quả thật là vừa cuồng lại vừa đầy tự tin.

    Luận về học thức thì hắn chưa chắc đã mạnh hơn người của thời đại này, luận về nhân tình thế cố thì người có mưu thâm hơn hắn có rất nhiều.

    Nhưng những kiến thức mà hắn dùng thì người của thời đại này có vùi đầu mà học cũng không có cách nào nắm bắt được.

    Đây chính là ưu thế của hắn, cho nên hắn mới tự tin như vậy.

    Diệu Diệu cô nương vừa quay trở lại phòng thì nghe thấy lời này của hắn, không khỏi thoáng nhìn một cách khâm phục kèm ngưỡng mộ.

    Tiểu cô nương này đang ở thời kì mới lớn mà Dương Hạo lại là một thanh niên phóng khoáng, hơn nữa quyền cao chức trọng, chính là mục tiêu trong lòng cô nương ấy.

    Trong vô thức, trái tim tiểu cô nương đã dần in bóng hình Dương Hạo, chỉ có điều nàng tự biết mình thân phận thấp kém, hơn nữa tiểu thư nhà mình tựa hồ như cũng có tình ý với Dương Hạo, nàng làm sao dám biểu đạt thiện cảm với Dương Hạo, nên cũng chỉ dám len lén nhìn mà thôi, hướng cái nhìn đầy ái bộ khó tả về hắn.

    Dương Hạo bưng chén trà lên lại uống một hớp rồi hỏi: "Còn một chuyện nữa là gì?"

    Liễu Đóa Nhi lo lắng nói: "Còn một chuyện nữa, có người đã nghe ngóng được chuyện thi tăng Vô Hoa, lại biết được ông ấy là một cuồng tăng không giữ thanh quy, cho nên gần đây có rất nhiều cô nương trong các thanh lâu tìm đủ mọi cách để mê hoặc Vô Hoa đại sư, muốn cầu xin ông ta tặng thơ và chỉ dạy, nô gia lo..."

    Dương Hạo hơi ngẩn ra, bất giác thất tiếu: "Những cô nương ấy có ý với Bích...Vô Hoa?"

    Hắn đột nhiên nhớ tới một truyện cười.

    Có một cô gái khóc lóc nước mắt nước mũi đầm đìa tâm sự với bạn là: "Hôm qua đã ngủ cùng với một đạo diễn, kết quả là ông ta nói với tôi ông ta là đạo diễn phim hoạt hình."

    Người bạn đáp: "Như thế cũng không tồi, cậu có thể làm nhân vật phối âm chính."

    Nếu như những cô nương thanh lâu ngực lớn kia muốn quyến rũ Vô Hoa đại sư không thanh quy lên giường, thì thật không biết vị hòa thượng anh tuấn này sẽ dạy cho họ những gì đây, lẽ nào là leo tường leo nóc nhà, trộm chó trộm gà sao?"

    Dương Hạo lắc đầu cười, nói: "Cô không cần phải lo lắng, bên Vô Hoa hòa thượng ta rất yên tâm, hắn sẽ không tặng một bài thơ nào cho người khác đâu."

    Nói đến đây hắn đột nhiên cảm thấy Liễu Đóa Nhi đối với danh lợi quá coi trọng, không kiềm chế được mà liếc nhìn nàng, thấy Liễu Đóa Nhi thở phào nhẹ nhõm một hơi, tươi cười nói: "Vô Hoa đại sư là bằng hữu của đại nhân, hai người tình thâm, ngài nói không sao thì sẽ không có chuyện gì.

    Ngoài ra thì không còn chuyện gì khác, Như Tuyết Phường đã có nô gia và Thôi Đại Lang trông coi, những khi rỗi rãi nô gia còn khổ luyện những gì đại nhân truyền thụ để chuẩn bị cho Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu mở cửa.

    Bây giờ khắp thành đều lan truyền các tin tức của đại nhân, đại nhân phải cẩn thận làm công sự, tránh để sơ xuất rồi một sớm một chiều đã bị lật thuyền, giống như La tam công tử.

    "La tam công tử?"

    Dương Hạo biết La tam công tử mà nàng ta nói cũng là một vị khách rất yêu thích t sắc của nàng ta, hơn nữa người này chính là tam công tử của La Công Minh, hắn liền hỏi: "La tam công tử xảy ra chuyện gì vậy?"

    Liễu Đóa Nhi và Thôi Đại Lang quay sang nhìn nhau, một lúc rồi nói: "Đại nhân...lại...lại không biết chuyện này sao?"

    Dương Hạo nói: "Mấy ngày hôm nay ta rất bận, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo khắp ngõ lớn ngõ nhỏ, tay trái cầm thánh chỉ tay phải cầm bút, nào có thời gian để ý đến chuyện của hắn, hơn nữa quan viên của nha môn phủ Khai Phong ta lại không biết nhiều, chẳng có qua lại, cô mau nói đi, La gia xảy ra chuyện gì?"

    Liễu Đóa Nhi thấy hắn quả nhiên không biết, liền đem những chuyện gần đây của La gi kể cho hắn biết, Dương Hạo nghe xong thì vô cùng kinh ngạc: "Lại có chuyện đó sao?

    Ta không biết một chút gì.

    Ôi chà, ta phải đến La gia tìm hiểu tin tức một chút mới được, xem xem có thể giúp đỡ được gì không, về công và tư ta đều không có lí gì ngoảnh mặt làm ngơ được."

    Hắn vội vàng đứng dậy bước vài bước, tới cửa thì đột nhiên dừng lại, suy nghĩ kĩ rồi nói với Diệu Diệu: "Diệu Diệu, mau đi kêu xe ngựa đến đây, ta cần dùng."

    "A..."

    Thiếu nữ nhất thời động tâm tư, tinh thần khó tránh hoảng hốt, ánh mắt Diệu Diệu nhìn theo hắn, đầu lại không theo kịp, khi Dương Hạo nói xong thì ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại, vội quay người chạy đi.

    Liễu Đóa Nhi vội vàng chạy tới nói: "Sợ rằng đại nhân chưa đến được cửa thì La đại công tử đã vào ngục ngự sử rồi, La Công Minh thì đang cáo bệnh ở nhà, rất nhiều đồng liêu cố giao tới thăm mà ông ấy đều đóng cửa không tiếp."

    "Sao cơ?"

    Ánh mắt Dương Hạo sáng lên, đột nhiên nói: "La Công Minh đang tránh bị hiềm nghi..., đồng liêu cố giao cũng không tiếp, vậy ta cũng không thể vào được."

    Nói rồi hắn đi thong thả ra cửa, nói: "Nếu vậy ta phải trở về phủ Khai Phong một chuyến rồi..."

    Chương 261: Đa mưu túc trí

    Dương Hạo quay trở về hỏa tình viện lập tức triệu tập một đội quan hùng dũng đi ra khỏi phủ Khai Phong, lão Lưu Đầu bán lê ở dưới gốc cây đối diện phủ Khai Phong thấy đoàn quân đập phá cầm quốc xách xẻng bước ra liền lẩm bẩm tự nói: "Ý!

    Tên ngốc lại đích thân xuất mã rồi, lần này không biết quan viên nào gặp nạn đây?"

    Dương Hạo dẫn người đi thẳng đến đại trái của La Thị, hắn nhìn xung quanh rồi chỉ vào mấy cái lán thấp lùn lụp sụp hỏi: "Chỗ nào sao vẫn chưa đập đi?"

    Một tuần bổ hỏa tình từ trong đám người bước ra nói.

    "Đại nhân, ngài chưa từng nói là ở đây cũng cần đập."

    "Vậy sao?

    Vậy chắc là bản quan bỏ sót rồi."

    Dương Hạo cầm bút lên, bước tới viết lên bờ tường của cái lán chữ "Phá", theo như thói quen lại vẽ một vòng tròn quanh đó, nói: "Được rồi, bây giờ đã có thể đập."

    Hắn quay đầu nhìn vào cửa nhà La gia đóng chặt, vẫy tay nói: "Đi, đập cửa cho ta, bảo là nam nha hỏa tình viện muốn phá lán, gọi chủ nhà mau ra."

    bổ đầu cười bồi nhắc nhở: "Đại nhân, căn nhà này là của tam ti sử tước sử La đại nhân."

    Dương Hạo trừng mắt lên nhìn quát nói: "Thế thì đã làm sao?"

    "Vâng vâng vâng."

    Bổ đầu đó thầm nghĩ: "Lán nhà Vương tể tướng ngài còn dám phá thì ta còn có thể làm gì chứ?"

    Rồi hắn lập tức ngoan ngoãn tiến lên gõ cửa, một lát sau thì cửa được mở ra.

    Tên coi cửa vốn tưởng là có khách đến thăm đại nhân nhà mình, vừa hỏi mới biết là người của phủ Khai Phong đến phá lán, liền vội vàng chạy vào bẩm báo.

    Bên trong nhà, La gia tam công tử La Khắc Cần vừa nghe thấy người của phủ Khai Phong đến phá lán lập tức nổi giận, quát nói: "Ức hiếp người quá đáng, chúng tưởng La gia ta chỉ có cái danh thôi sao.

    Đến đây, đến đây, tri tập tất cả nô bộc khỏe mạnh đến đây cho ta, ta đi xem tên khốn nạn nào dám đập đồ nhà ta."

    La Công Minh đang ngồi trong thư phòng xem sách, nghe thấy những tiếng ồn ào khuôn mặt hơi nhăn lại, lớn tiếng quát: "Cần nhi, câm mồm.

    Nhà chúng ta đã đủ loạn rồi, không cần phải gây thêm họa nữa đâu.

    Vị quan nào của phủ Khai Phong đưa người đến vậy."

    Vừa nghe lão La hỏi thì tên giữ cửa liền bước vào làm lễ, bẩm báo: "Hồi bẩm lão gia, là tên ngốc nam nha hỏa tình viện, à không, Dương viện trưởng đích thân đưa người tới ạ."

    "Dương Hạo?"

    La Công Minh đặt sách xuống bàn, đứng dậy bước chầm chậm máy bước, vuốt chòm râu rồi mỉm cười: "Ha ha, tên tiểu tử này có trái tim rất chân thành, Khắc Địch quả thật không có kết nhầm bạn."

    "Cha!"

    La Khắc Cần tức giận xông vào, bộ dạng của hắn trông rất nóng lòng, như thể chỉ đợi một cái gật đầu của cha hắn thì sẽ lập tức xông ra cửa giết người.

    La Công Minh nhíu nhíu mày, trách mắng: "Con thật là, giờ đã không còn nhỏ tuổi nữa mà tính cách vẫn lỗ mãng như vậy, chẳng cần nói gì đến đại ca, nhị ca con, cho dù là ấu đệ của con cũng còn điềm tĩnh hơn con nhiều.

    Con mau gọi nhị ca đến đây."

    La tam công tử tuy rất tức giận nhưng hắn rất sợ cha nên đành phải nín nhịn mà lui ra, một lát sau hắn dẫn La Khắc Tiệp đến, La Khắc Tiệp nói: "Cha, cha gọi con?"

    La Công Minh gọi hắn lại gần, nhỏ tiếng dặn dò một lượt, La Khắc Tiệp hiểu ý lập tức lui ra ngoài.

    Một lát sau, cánh cửa nhà lớn của La gia được mở ra, La nhị công tử một mình bước tới, nói: "Ta là La gia nhị công tử, xin hỏi vị nào của phủ Khai Phong đang làm công sự vậy?'' Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Dương Hạo lập tức bước lên phía trước, cao giọng nói: "La nhị công tử, đắc tội rồi.

    Ta Dương Hạo của hỏa tình viện phủ Khai Phong phụng thánh chỉ đi dỡ bỏ những lều lán xây dựng trái quy định, mở rộng đường, xây dựng trạm tuần hỏa.

    Mấy chiếc lán này của các vị không những làm xấu mĩ quan mà còn làm cho người ta qua lại không tiện.

    Dương mỗ muốn phá bỏ chúng, đây là thánh chỉ."

    La Khắc Tiệp cười ha ha nói: "Hóa ra là vậy, mấy chỗ đó chỉ là nơi mỗi sáng sớm dùng để cất bô chậu, làm thềm cái bạt lán tránh mua gió tuyết mà thôi, không có quan trọng gì, Dương viện trưởng nếu đã phụng thánh chỉ đến mở đường thì cứ tùy ý phá bỏ."

    Dương Hạo vui mừng quay đầu nói: "Các người nghe thấy chưa, còn không mau làm đi."

    Sau khi sai đám người xong, Dương Hạo lại lớn tiếng nói: "La nhị công tử thâm minh đại nghĩa, Dương mỗ vô cùng bội phục."

    Sau đó hắn lại thấp giọng nói: "Nghe nói đại công tử phạm tội, bây giờ đang bị nhốt vào ngục thẩm tra, Dương mỗ hôm nay mới nghe được liền vội vàng đến đây, không biết bây giờ như thế nào rồi?"

    La Khắc Tiệp mỉm cười, cũng thấp giọng nói: "Gia huynh tuyệt đối không làm những chuyện tham ô đó, càng sẽ không tư thông với Bắc Quốc, đây rõ ràng là có người hãm hại, những chuyện bịa đặt dù sao cũng không phải là vàng luyện trong lửa, triều đình sẽ điều tra tiếp và trả lại sự trong sạch cho La gia, làm cho Dương viện trưởng lo lắng rồi."

    "Ta cũng chẳng làm được gì cả."

    Dương Hạo nói: "Ta và La Khắc huynh là huynh đệ hoạn nạn sống chết, La Công gia có nạn, nếu như ta có thể giúp gì thì cứ nói.

    La Công không mở cửa chắc là muốn chờ triều đình điều tra rõ chân tướng, nếu như vậy sẽ không nảy sinh thêm nhiễu loạn nữa?"

    Trên trán La Khắc Tiệp vẫn ẩn chứa một chút sầu lo, khẽ thở dài: "Khi mọi chuyện rõ chân tướng thì những thứ không nên xảy ra cũng đã xảy ra rồi, chỉ có điều cũng không phải là quá nghiêm trọng, Dương viện trưởng không cần phải lo lắng."

    Dương Hạo hơi ngẩn ra, lập tức có chút nghi ngờ, nếu đã nói là không tham ô cũng không tư thông với người ngoài thì còn lo cái gì?

    Lẽ nào La gia đại công tử đã làm chuyện khuất tất gì chăng, nếu là nghi án mà để ngự sử tra xét thì mọi chuyện sẽ bại lộ?

    Quả nhiên, La Khắc Tiệp cười nói: "Trong chuyện này quả thật là có việc không vẻ vang gì, người muốn hại La gia ta rất tinh minh, hơn nữa thâm hiểu chuyện quan trường.

    Nói ra thì chẳng ai sẽ đi tra xét nhà một đại quan triều đình, đặc biệt là La gia ta, gia phụ là tam ti sứ, trong triều ai cũng phải nể mặt mấy phần, nhưng người hãm hại nhà ta lại dùng cái kế này thì sẽ làm cho quan gia phải tra xét tận cùng, có một số chuyện không tiện để lộ ra cũng không tránh khỏi bị bại lộ."

    La Khắc Tiệp kể tóm tắt một lượt sự việc, Dương Hạo mới hiểu ra ngọn nguồn trong đó.

    Hóa ra sau khi Đại Tống lập quốc, để tránh cục diện để một người nắm giữ nhiều binh quyền gây nguy hiểm như thời Đường xuất hiện nên hoàng đế đã phân tách quân quyền, chính quyền, tài quyền, hình sự quyền, quan lại nhậm miễn quyền của địa phương ra, chuyển vận sứ chính là quan lại mà triều đình phái xuống địa phương để nắm giữ đại quyền tài chính.

    Để phòng trừ việc chuyển vận sứ tham ô hủ bại nên tài quyền cũng được tập trung cao độ, khi địa phương muốn trợ giúp tài chính thì chỉ cần chuyển vận sứ tấu lên triều đình.

    Khi mới lập quốc tố chất của quan viên tài chính không đủ, cho nên tài vụ rất hỗn loạn.

    Nhiều lúc không cần phải cấp phát tiền mà chuyển vận sứ lại vội vàng lên triều đình xin cấp phát tiền, sau khi cấp phát xong lại thấy không cần thiết, lại phải thu nạp lại khoản tiền đó, cho nên triều đình đã suy nghĩ và đưa ra quy định, yêu cầu chuyển vận sứ các lộ hết sức điều chỉnh bình ổn thu chi tài chính ở địa phương, một khi tấu sớ lên xin cấp phát tiền mà không hợp lý sẽ bị điều tra xét xử tội.

    Nhưng hợp lí hay không lại rất khó phân định rõ giới hại.

    Để công trạng không bị nhiễm điểm đen mà rất nhiều chuyển vận sứ đã giữ lại trong tay một khoản tiền cơ động, một khi địa phương cần thiết thì sẽ cấp phát trước, sau khi chứng thực thì sẽ bẩm báo lên triều đình ể được cấp phát lại.

    Tự tích một khoản tiền cơ động thì có thể tránh được phiền phức từ điều khoản của triều đình nhưng chuyện này đương nhiên là vi phạm luật lệ của triều đình.

    Dương Hạo nghe xong cũng có chút ngạc nhiên.

    Loại việc này có chỗ kì diệu khác với 'không ấn án' của đầu thời Minh triều, đó đều là kế sách mà quan lại nghĩ ra để đối phó với những cái khó của luật lệ triều đình.

    Mấy năm đầu triều Minh, triều đình quy định các bố chánh sử ti, phủ, châu, huyện đều phải điều động kế lại (quan chịu trách nhiệm thống kê tài chính) đến hộ bộ, trình báo tất cả các khoản tiền thu chi, con số mà phủ và bộ chính sử ti, bố chánh phủ ti và hộ bộ đưa ra phải hoàn toàn giống nhau sẽ bị bắt loại bỏ toàn bộ sổ sách, thống kê lại và phải đóng dấu chồng lên quan ấn trước đó của nha môn đó.

    Các bố chánh sử ti, kế lại vì cách quá xa kinh thành, chuyến đi kéo dài, liền dự phòng thêm sổ sách bảng biểu trắng có sẵn dấu quan trong đó, nếu có bị trả sổ sách về thì có thể điền thêm vào.

    Theo lí mà nói thì dùng bảng biểu loại này cũng không thể tạo ra lợi ích về tiền bạc cho mình nên cũng rất khó có thể dựa vào những số liệu đó mà tư thông làm bậy, vì thế hộ bộ cũng không can dự vào.

    Kết quả là sau này bị Minh Thái Tổ tra xét biết được, Thái Tổ tức giận hạ lệnh miễn chứa hộ bộ thượng thư, còn các chủ ấn thủ lệnh thì tất cả xử tội chết, trong đó có một nguyên nhân chính không phải là vì việc này có phạm vi làm bậy lớn mà là nó xúc phạm đến điều Hoàng Đế kiêng kị nhất, chính là bằng mặt mà không bằng lòng, trước mặt thì phụng chỉ nhưng sau lưng làm điều mờ ám, lừa gạt Hoàng Đế.

    Triệu Khuông Dận đương nhiên không thích tàn sát như Chu Nguyên Chương, có điều rất khó đoán được sau khi biết được chuyện này ông ấy sẽ phản ứng như thế nào.

    Ông ta điều động chuyển vận sứ vốn là để thu nạp các khoản tiền tài cho vào ngân khố, cấm các địa phương giữ lại, nhưng bây giờ thì hay rồi, chuyển vận sứ lại nắm trong tay một khoản tiền lớn trái phép, đây chẳng phải là cố tình chọc giận ông ta sao?

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Dương Hạo ngẩn ra một lúc mới nói: "Kế này quả nhiên là thâm độc, một khi bị triều đình tra xét ra thì sẽ thế nào?"

    La Khắc Tiệp nói: "Việc này rất khó nói, lòng đế vương quả thật khó đoán.

    Thực ra chỉ cần gia huynh nói ra sự thật rằng làm chuyện này là bất đắc dĩ, hơn nữa chuyển vận sứ các lộ đều làm như vậy, nó đã thành một thói quen rồi, sau khi quan gia hiểu được uẩn khúc trong đó cũng sẽ không làm khó quá gia huynh, nhưng như vậy thì La gia ta lại đắc tội với tất cả các tài thần trong thiên hạ."

    Dương Hạo nhăn nhăn mày: "Không có cách nào cứu vớt sao?"

    La Khắc Tiệp lắc đầu, nhưng lại cởi mở nói: "Dương viện trưởng không cần phải lo lắng hao tổn vì La gia đâu, quan gia nhân hậu, sẽ không làm khó La gia, huống hồ huynh trưởng nhà ta chỉ là phó sứ, bên trên còn có một vị chính sứ đỡ đầu.

    Chỉ cần chuyện tư thông với Bắc quốc không thể chứng thực thì nặng lắm cũng chỉ là bị phạt giáng chức thôi."

    Dương Hạo thở dài, lắc lắc đầu nói: "Đáng tiếc Dương Hạo chức vị nhỏ bé, lực bất tòng tâm với đại sự như vậy của triều đình, rốt cuộc cũng không thể giúp được gì, quả thật hổ thẹn."

    La Khắc Tiệp cười nói: "Ha ha, cũng không có gì, gia phụ nói, có những lúc chịu thiệt chính là chiếm được lợi."

    "Sao Cơ?"

    Dương Hạo hơi động trong lòng, ngẩng đầu nhìn La Khắc Tiệp, La Khắc Tiệp nói vòng vo: "Gia phụ còn nói, Dương viện trưởng đến thăm hỏi La gia trong lúc nguy nan, lại hết lòng tương trợ.

    Tấm chân tình này La gia sẽ ghi nhớ.

    Những việc Dương viện trưởng làm gần đây gia phụ đều biết cả, Dương viện trưởng làm việc rất tốt, chỉ là hăng hái quá lại hóa dở, nhưng những lưỡi dao giơ thẳng lên đầu đại nhân đã biến mất hết, giờ Dương ân có thể yên tâm trở về triều đình làm việc rồi."

    Dương Hạo rất vui mừng, nghe khẩu khí thì lão hồ li này đối với hoàn cảnh khó khăn của mình đã có sự sắp xếp, mình cũng không phải lo lắng quá.

    La Công Minh là trọng thần triều đình, là nhân vật bình thường có thể tiếp xúc được với Triệu Khuông Dận, hắn tiết lộ ra tin tức như vậy thì rõ ràng là nói sự kiêng kị của Hoàng Đế đối với mình đã hết, đây đũng là tin tức rất tốt, tảng đá trong lòng hắn đã rơi xuống đất.

    La Khắc Cần bị La Công Minh giáo huấn một trận nên giờ giống như một con gà trống bại trận, cúi đầu ủ rũ đứng trước mặt cha hắn, La Công Minh không thèm để ý đến hắn, từ từ nhấp từng hớp trà, đọc quyển sách trong tay, lại đặt tách trà xuống, không ngờ đặt trệch ra khỏi bàn rồi rơi xuống đất.

    Đôi lông mày hoa râm của La Công Minh hơi nhăn lại, hắn ngẩng đầu lên nói: "Phu nhân, bà đang làm gì đấy?"

    Có một mỹ phụ trung niên đâng đứng trư mặt hắn, mặc bộ y phục thanh nhẹ màu trắng ngần, khuôn mặt tuy có chút nếp nhăn nhưng vì sự tích tụ của tuế nguyệt làm cho sự nho nhã của thiếu nữ trở nên thành thục có vị hơn, ngũ quan quyến rũ, nước da trắng như ngọc.

    La Khắc Cần vừa nhìn thấy bà ta lập tức vui mừng, vội khom người làm lễ: "Mẫu thân."

    "Con ra ngoài đi, ta có chuyện muốn nói với cha con."

    "Vâng vâng."

    La Khắc Cần vui mừng, lập tức chuồn ra ngoài.

    Vị La phu nhân này là vợ kế của La Công Minh, nhỏ hơn La Công Minh khoảng 20 tuổi, nhận được sự sủng ái của La Công Minh nhất, trên dưới La gia cũng chỉ có bà ta mới dám đứng trước mặt lão già này mà lớn tiếng.

    Vị La phu nhân này chỉ sinh ra La Khắc Địch và một đứa con gái là La Mẫn, nhưng từ khi bà ta bước vào cửa La gia thì luôn đối xử tốt với những đứa con của vợ trước nên trong phủ trên dưới đều nhất mực tôn kính bà.

    La Công Minh thấy đứa con chạy còn nhanh hơn thỏ thì hừ một tiếng, nói: "Lại ai chọc giận bà vậy?"

    Vị phu nhân này trừng đôi mắt xinh đẹp như nước mùa xuân lên, tức giận nói: "Đừng có giả bộ trước mặt tôi nữa, tôi nghe nói người của phủ Khai Phong bây giờ cũng đã chạy đến cửa rồi phải không?

    Ông nếu cứ tiếp tục núp trong mai rùa thì những tên tiểu quỷ muốn đến ức hiếp chúng ta ngày càng nhiều đấy, Khắc Thành đã bị nhốt vào trong ngục ngự sử mấy ngày rồi, còn ông kìa, chỉ giỏi ăn giỏi ngủ, một chút lo lắng cũng không có, ông có phải là thân sinh ra nó không vậy?"

    "Cứu nó à?

    Không cứu được, không cứu được."

    La Công Minh liên tục lắc đầu: "Không phải là chỉ mới nhốt mấy ngày thôi sao, họ cũng không làm khó nó, ở đâu mà chẳng được ăn được ngủ, có gì mà phải lo lắng chứ?"

    La Công Minh nói xong thì cúi đầu tiếp tục xem sách.

    La phu nhân càng tức hơn, đi thới chỗ bàn sách đập một cái, quát: "Lão hồ li, ông rốt cuộc là đang tính toán gì, bây giờ cả nhà đều đang hoang mang, ít nhất trong lòng ông cũng phải có tính toán gì chứ."

    "Tính toán?"

    La Công Minh cười ha ha, từ từ đứng dậy: "Tính toán cái gì?

    Có gì mà tính toán?

    Khắc Thành rõ ràng là bị người ta hãm hại, nhưng bà có biết người đó là ai không?

    Mục đích là gì?

    Mục tiêu là nó hay là lão phu?

    Phải chăng còn có gì đằng sau nữa?"

    La phu nhân ngẩn người ra, nói: "Không biết, lẽ nào ông biết?"

    La Công Minh lắc đầu nói: "Lão phu cũng không biết, cho nên động không bằng tĩnh, động mò không bằng không động, tránh để nhà càng loạn lên."

    La phu nhân không vui nói: "Vậy nếu như người ta không có ý đồ gì nữa đằng sau thì sao?

    Khắc Thành bị nhốt suốt ở đó như vậy chẳng nhẽ ông lại không hỏi han gì sao?

    Lòng ông đúng là rắn như sắt théo, cho dù không có bị tuyệt hậu nhưng Địch Nhi của tôi đã chết trên chiến trường, chỉ còn có Khắc Thành, Khắc Tiệp để dựa vào lúc tuổi già mà thôi.

    Ông thật là..."

    La phu nhân vừa nói đến con trai của mình thì nước mắt tuôn trào.

    La Công Minh vẫn luôn đứng điềm nhiên như đang ngồi câu cá thấy vậy cũng hoảng lên, liền đứng dậy, lấy từ trong áo ra một chiếc khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho phu nhân: "Xem bà kìa, xem bà kìa, sao lại khóc rồi.

    Ai nói lão phu ngồi yên không quan tâm hỏi han chứ?

    Lão phu đã sớm nghĩ cách rồi, còn đợi bà thúc giục sao?"

    La phu nhân đưa tay lên giật lấy chiếc khăn, lâu vội nước mắt, trừng mắt lên nói: "Sớm đã nghĩ cách rồi sao?

    Chẳng thấy ông ra cửa gì cả, ông đã cầu cứu đến phủ Triệu tướng công hay là nam nha hoàng đệ vậy?

    Trước mặt quan gia cũng chỉ có hai người đó nói lời có trọng lượng."

    La Công Minh tự đắc cười, vuốt râu nói: "Ta đã cho người đi khắp nơi lan truyền tin tức, một mặt nói lão phu và Triệu tướng công có giao tình thâm hậu, đã đắc tội đến nam nha Triệu đại nhân, một mặt nói lão phu và đương kim hoàng đệ qua lại mật thiết, Triệu tướng công sẽ nảy sinh sự căm ghét, ha ha, qua mấy ngày nữa ta nghĩ tin tức sẽ được truyền tới tai quan gia qua vũ đức ti."

    La phu nhân hai mặt càng lúc mở càng to, đôi môi đỏ mọng cũng từ từ hé mở, La Công Minh lại nói: "Mấy ngày nữa thời khắc gay go cũng không còn nhiều, ta đã âm thầm báo cho mấy vị bằng hữu ngự sử đài, sáng sớm ngày mai sẽ tấu chương tố cáo lão phu và Khắc Thành cầu kết với nhau, đảo lộn vương pháp, tham ô hối lộ, ha ha ha...ý, phu nhân đang làm gì vậy?"

    La phu nhân đặt tay lên trán ông ta, sau đó buông tay xuống nắm lấy chòm râu, lớn tiếng nói: "Ông không mắc bệnh chứ?

    Tự nhiên lại tự gây bất lợi cho mình?

    Ông thấy sống nhàm chán lắm à, muốn tìm con đường chết cho mình à?

    Ông không cần ở đây chọc tức tôi nữa, tôi đã tức muốn chết rồi đây, thật là tức quá đi mất, tự dưng lại gả cho một lão quỷ hồ đồ như ông."

    La Công Minh dự râu ra khỏi tay phu nhân, cười ha ha nói: "Phu nhân, việc này là phu nhân khong đúng rồi, lão phu làm như vậy tất có đạo lí của lão phu."

    La phu nhân tức khí bước tới chiếm ghế ngồi của ông ta, tức giận nói: "Ông nói xem, ông làm vậy là có ý gì?"

    La Công Minh bước tới trước mặt phu nhân, xoa tay cười bồi: "Phu nhân này, chiêu này của lão phu gọi là lấy lùi để tiến, một mũi tên trúng hai con chim.

    Thành Nhi đương nhiên là sẽ không tư thông với Bắc quốc, tin chắc quan gia sẽ không có lòng tính toán với nó, triều đình cũng không tìm được chứng cớ gì, lòng nghi ngờ của quan gia cũng dần dần tiêu tan.

    Nhưng những thứ bảo vật ở trong thuyền của Khắc Thành lại không thể nói rõ được nguồn gốc, cái tội danh mang hàng buôn lậu sẽ không thoát được.

    Đây là tiểu tiết nhưng cái chuyện đông nam đông đạo tự tích tiền lưu động bị tra ra thì đó mới là chuyện động chạm đến điều mà đế vương kiêng kỵ nhất, hôm nay có thần tử vì công mà lừa gạt, ngày mai sẽ có thần tử vì tư mà lừa gạt tiếp.

    Theo ta thấy về tình thì có thể tha, nhưng về cái uy thì khó, đế vương cao cao tại thượng sao có thể chịu bỏ qua dễ dàng?"

    Sắc mặt La phu nhân lập tức thay đổi, thất thanh nói: "Có nghiêm trọng vậy không?"

    "Rất khó nói, sẽ không giết người những cũng sẽ bị nghiêm trị.

    Nhưng lão phu đã bố trí thêm hiềm nghi, quan gia sẽ nghi ngờ là vì tể tướng và hoàng đệ có sự tranh giành nên có người cố ý hãm hại ta, nếu như vậy thì La gia ta lại càng an toàn hơn.

    Trách tội thì không thể tránh được, nhưng không đến nỗi không thể gượng dậy."

    La phu nhân đong đưa con ngươi, lại hỏi: "Đây chính là một con chim mà ông nói sao?

    Thế con chim thứ hai là gì?"

    La Công Minh hơi nhíu con ngươi, trầm giọng nói: "Rốt cuộc là ai đã cố tình gây bất lợi cho lão phu, đến giờ lão phu vẫn chưa đoán ra, nghĩ đi nghĩ lại chuyện này rất có khả năng có liên quan đến Triệu tướng công và nam nha hoàng đệ, chúng ta không thể ngu ngốc ngồi một chỗ.

    Lão phu phát tán tin tức cũng chính là hi vọng bọn họ rút lại ý đồ.

    Năm ngoái qua mừng thọ vào mùa xuân, Triệu tướng công ở Đắc Nguyệt lâu mở yến tiệc chúc mừng ta.

    Năm ngoái, nam nha hoàng đệ lại cho người mang lễ vật đến, không nhận thì đắc tội với người ta, lão phu đành phải nhận.

    Bây giờ hai người họ đấu với nhau ngày càng gay gắt, ta nghĩ những ngày sau này sống giữa hai người họ sẽ rất khó khăn.

    Nhưng Triệu tướng công và nam nha hoàng đệ rốt cuộc ai sẽ thắng thì vẫn chưa thể nói rõ.

    Một khi mà đứng nhầm bên thì vĩnh viễn không có đất quay lại.

    Bây giờ họ vẫn đang tranh đoạt trong bóng tối, nhưng ta nghĩ chẳng lâu nữa hai vị đại nhân này sẽ xông thẳng lên trận, trực tiếp đấu với nhau, với bước ngoặt này chi bằng chúng ta lợi dụng cái án này nhân cơ hội rút lui ra khỏi nơi phong vân tụ hội này, đến khi sóng yên biển lặng thì lại trở về."

    La phu nhân bây giờ mới hiểu được dụng ý của ông ta, nghĩ kĩ lại thấy có chút không cam lòng, nói: "Nhưng cứ như vậy thì cái chức chuyển vận sứ của Khắc Thành chẳng phải là sẽ mất sao?"

    La Công Minh phản đối nói: "Nhất thời được mất có là gì?

    Cái chức chuyển vận sứ đó vốn ba năm thay một lần, cũng chẳng còn mấy nữa.

    Hơn nữa, người trẻ tuổi chịu chút ấm ức thì có gì không tốt, không trải qua trắc trở, con đường luôn thuận lợi sẽ dễ làm cho người ta tự mãn, đến khi ngồi ở vị trí cao lại bị té nhào, nói không chừng còn mất cả đầu ý chứ."

    La phu nhân trợn mắt nhìn hắn, oán trách nói: "Cái lão rùa đen này thật biết suy nghĩ sâu rộng, có một chút gió thổi tới là đã rụt đầu vào mai rồi."

    La Công Minh cười nói: "Ha ha, như thế thì mới có thể chính đàn ngồi vĩnh viễn không ngã chứ..."

    La phu nhân lại hỏi: "Thế lần này cả La gia ta đều phải đi à?"

    La Công Minh lắc đầu nói: "Khắc Cần là nam nha ti lục tham quân, việc này sẽ không dính dáng đến nó, đương nhiên nó sẽ ở lại kinh thành rồi.

    Đứa trẻ này tính tình lỗ mãng, là đứa lão phu lo lắng nhất, cho nên vừa rồi phải giáo huấn cho nó một trận, nhưng...còn chưa nói hết thì bà đã đến rồi."

    La phu nhân hừ một tiếng: "Ông có hứng thì tiếp tục đi dạy con ông đi, bên ngoài kia có người đang muốn đập nhà ông đấy, ông vẫn nhẫn nhịn được à?"

    La Công Minh mỉm cười nói: "Vị bên ngoài kia không phải là đến để đập nhà chúng ta, mà là nghĩa sĩ muốn đến giúp chúng ta giải nạn đấy.

    Ha ha, lão phu cả đời làm quan, nếu như lúc lâm nguy mà lại cần một hậu bối như hắn cứu nguy thì còn mặt mũi nào nữa.

    Có điều tấm tình nghĩa này của hắn rất đáng mừng, lão phu đã dặn Khắc Cần sau này phải thường xuyên qua lại với người này, đối với nó sẽ có nhiều lợi ích."

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Bên ngõ nhỏ cạnh La phủ viện chẳng qua chỉ là mấy cái lán gỗ, phá rất nhanh, lúc này Dương Hạo và La Khắc Tiệp cũng đã nói xong chuyện, La Khắc Tiệp cáo từ trở về phủ, Dương Hạo nhận được tin tức hoàng đế đã hết hiềm nghi với hắn nên lòng rất thoải mái, thấy đám nha sai bước lên liền lấy từ trong eo ra một xâu tiền, ném cho bổ đầu, nói: "Bây giờ cũng đã muộn, bổn quan cũng phải về phủ, mọi người vất vả rồi, chỗ tiền này cầm đi, mời mọi người uống rượu nhé."

    Bổ đầu đó mặt mày hớn hở, nhận tiền rồi cùng đám sai nha gật đầu lia lịa cảm tạ, rồi vui vẻ bước đi.

    Dương Hạo ben theo con đường Bảo Khang bước đi, nghe tiếng suối chảy róc rách, sau khi đi ra khỏi còn đường đó thì tới bên bờ Biện Hà, nhìn nước Biện Hà chảy cuồn cuộn, trong lòng thầm phấn chấn, người như La Công Minh nếu không nắm chắc thì sẽ không khinh xuất, bây giờ nguy cảnh của mình đã được giải quyết rồi!

    Trong lòng Dương Hạo vui mừng vô cùng, thở dài một hơi rồi hít thật sâu, khuôn mặt nở nụ cười an tường thoải mái, chính vào lúc này hắn đột nhiên cảm thấy sau lưng có người, lập tức quay đầu lại thì nhìn thấy ba nữ nhi đang đứng sau.

    Ba nữ nhi này đều cải trang nam nhi, nhưng lại không thể che giấu được thân phận của mình.

    Một nữ tử ở giữa xem ra chỉ khoảng 13, 14 tuổi, đôi mắt to trong veo, lông mày và khuôn mặt thanh tú.

    Thấy Dương Hạo quay đầu lại thiếu nữ này lập tức chắp quyền giống như nam nhi, giọng dứt khoát nói: "Dương viện trưởng xin mời."

    Dương Hạo nhìn kĩ, thiếu nữ đó cười yêu kiều với hắn, rõ ràng dung nhan còn non nớt nhưng nụ cười lại rất mê hoặc.

    "Là nàng!"

    Đêm hôm đó ở Long Đình Hồ Ngô Oa Nhi không trang điểm, có bộ dạng thanh tú như nước, Dương Hạo muốn quên mỹ nữ này cũng khó.

    Nàng vừa nói thì hai nữ tử hai bên tác ra đứng xung quanh hắn, Dương Hạo thấy họ như muốn cướp không khỏi thấy buồn cười.

    Hắn biết lưỡi đao trên đầu mình đã biến mất, bây giờ đang làm quan kiếm tiền, cơ thể nhẹ nhàng thoải mái, đường công danh rộng mở, vô cùng vui vẻ, chợt thấy trong lòng nảy sinh tinh quái, làm ra vẻ không nhận ra thân phận nàng, liền mỉm cười nói: "Chính là Dương mỗ, không biết cô nương làm thế này là muốn cướp tiền hay cướp sắc?"

    Đôi môi đỏ mọng của Ngô Oa Nhi hơi hé ra, liếc nhìn hắn, mang theo nụ cười xinh đẹp kèm chút giảo hoạt, hỏi: "Dương viện trường thật là một tài giỏi, không biết bổn cô nương muốn cướp tài thì sao, mà cướp sắc thì sao?"

    Dương Hạo cười ha ha nói: "Cướp tiền, không có.

    Cướp sắc, đến đi!"

    Chương 262:Cám dỗ

    Đi qua mấy ngõ nhỏ, bước vào cánh cửa một ngôi nhà lợp ngói xanh và tường trắng thì thấy cả sân hoa đào hoa mận đã nở rộ, một cảnh xuân thật lãng mạn, nếu như không phải hắn sớm đã biết thiếu nữ giả nam này chính là Ngô Oa Nhi đệ nhất hành thủ thanh lâu Biện Lương tiếng tăm lẫy lừng thì thật khó tưởng tượng sau cái "động hồ ly" lại có một gian phòng nhỏ tinh xảo, bên trái là một kệ sách để tựa vào tường, bên trên cùng của kệ sách có một chậu cây tử đằng, mấy cành lá xanh mượt buông rủ xuống, thấp thoáng là mấy cuốn kinh sử văn chương.

    Bên cạnh kệ sách có một một giá gỗ, một cái chậu đồng, bên cạnh còn có chiếc gương đồng lớn bằng người, chắc giá cũng không rẻ.

    Bên phải căn phòng là một cái án thư, bên đầu cái án đặt một chiếc bình sạch bằng gốm, bên trong cắm ba bốn cành hoa đào, không gian rộng mở thật là tao nhã.

    Đi tiếp về phía sau, không gian không lớn lắm chính là bình phong lục diệp vẽ mĩ nữ đi chơi tết Thanh Minh, sau bức bình phong ẩn hiện một hình dáng sau bức màn gấm, nội thất tràn khắp một làn hương thơm ngát, có lẽ đó là khuê phòng của Ngô Oa Nhi.

    Dương Hạo từ khách trở thành chủ, hắn ngồi đường hoàng xuống chiếc ghế lớn ở sau án thư, mỉm cười nói: "Dương mỗ đã bị các người cướp tới đây rồi, không biết trong ba vị cô nương vị nào sẽ cướp sắc trước đây?"

    Hai giả thư sinh mặc áo dài, môi đỏ răng trắng giơ tay áo lên che mồm cười khúc khích, hai người này tuy giả nam nhưng tư thế, dung mạo lại vẫn vô cùng xinh đẹp, bây giờ lại cười càng có mùi vị đàn bà hơn, thêm nữa đôi mắt đong đưa quyến rũ càng làm cho căn phòng thêm sắc xuân.

    Ngô Oa Nhi cười xinh đẹp nói: "Đại nhân đã đoán ra thân phận nô gia rồi?"

    Dương Hạo tiện tay cầm chiếc nghiên mực Đoan Khê cực phẩm bên trên có thêm dày đặc hoa văn, ở giữa có hình mắt phượng màu xanh biếc ở trên án thư lên, cười nói: "Nếu như đoán đúng thì Dương mỗ sợ rằng đã bị ba con hồ ly tu luyệntinh bắt vào trong động phủ của chúng rồi.

    Ha ha ha.

    Hôm đó ở Long Đình Hồ, tứ đại hành thủ đều đến, Dương Hạo khi đó ở phía dưới lầu, Oa Oa cô nương đi vụt qua người ta, một mĩ nữ kiều diễm như vậy, Dương mỗ nếu đã từng nhìn thấy thì sao có thể quên được?"

    "Nói như vậy đại nhân đã cũng biết tại sao nô gia ép đại nhân đến đây?"

    Ngô Oa Nhi vẫy tay: "Dâng trà!"

    Hai mĩ nữ giả trang hé miệng cười, đôi mắt đong đưa nhìn Dương Hạo, rồi lắc lư người lui ra.

    Ngô Oa Nhi bước tới trước án thư, kéo một cái ghế ra ngồi xuống đối diện Dương Hạo, chớp chớp mắt nhìn hắn, dáng vẻ xinh đẹp ngây thơ: "Ngày xuân đi tết Thanh Minh, tụ tập đàn ca, lên đài thổi sáo, nấu nướng ca vũ, đây đều là những việc không tầm thường, nhưng đều từ tay đại nhân mà ra phải không?"

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Oa Nhi cô nương nói như vậy là ý gì?"

    Đôi môi đỏ mọng của Ngô Oa Nhi hé mở, mắt đong đưa nói: "Nô gia nghe nói Dương đại nhân vì hành động dũng cảm di dân Bắc Hán mà lập được công được làm chi phủ Lô châu, lại văn võ song toàn, thu phục Hoành Sơn Chư Khương, công trạng to lớn, vì thế được quan gia xem trọng, vào triều đình làm quan, nhận được sự kính trọng của sĩ thân.

    Một nhân vật như vậy lẽ đương nhiên là thích tiếng tăm, văn nhân sĩ tử, đấu thơ thưởng rượu, đàn hát với nữ nhân đó vốn là những việc tao nhã, nhưng ngày ngày ngày lại luyến tiếc không rời, còn mở một con đường cho họ, những hành động kinh thiên như thế không đúng chút nào.

    Ta là muốn chỉ trích đại nhân, đại nhân, ngài sao lại phải khổ sở đứng trong cuộc đấu của những nữ tử yếu đuối chứ?"

    Dương Hạo mở nắp nghiên mực ra, tiện tay cầm lấy chiếc bút lông, chấm vào nghiên mực rồi vừa vẽ lung tung một tờ giấy vừa cười nói: "Liễu cô nương thực sự đang đau khổ, Dương Hạo đã động lòng trắc ẩn nên ra tay tương trợ, có một vị thi tăng Tây Vực từng nói 'bất tục tức tiên cốt, đa tình nãi phật tâm'."

    Ngô Oa Nhi nhỏ nhẹ nói từng lời: "Người mà có cảnh bi thương, tiến thoái lưỡng nan lại chính là nữ tử mệnh khổ Oa Oa ta, không biết đại nhân có đồng ý đại phát từ bi, cũng cứu khổ cứu nạn cho tiểu nữ không?"

    Dương Hạo hướng mắt lên, hỏi: "Lời này của cô nương là sao?"

    Ngô Oa Nhi cúi eo thon xuống, khuỷu tay khom lại để trên án thư, cánh tay nhỏ bé mềm mại nhẹ nhàng khéo léo nâng chiếc cằm xinh đẹp lên, tựa như một đồng tử đang chăm chú nghe tiên sinh giảng bài.

    Dáng vẻ ngây thơ, khờ khạo, nhưng những tiếng cất lên lại làm người ta rung động lôi cuốn: "Đại nhân, trước mặt phật không thể đốt hương giả, Oa Oa nói thẳng vậy.

    Những gì Liễu Đóa Nhi có thể cho ngài ta cũng đều có thể cho ngài, hơn nữa...còn có thể tăng thêm mấy lần.

    Đại nhân có thể đồng ý giơ tay chịu giúp, chỉ điểm cho Oa Nhi không?"

    "Sao cơ?"

    Ánh mắt Dương Hạo sáng như đuốc, cười nói: "Cô nương đúng là rất thẳng thắn, nói thẳng vào chủ để, ha ha ha, chỉ là không biết...cô nương có thể cho bổn quan được thứ gì?"

    Ngô Oa Nhi hơi nhíu đôi lông mày lay động lòng người lên, nói: "Những gì mà mấy nữ tử chúng tôi có thể báo đáp cho đại nhân chỉ có tiền và sắc mà thôi.

    Liễu Đóa Nhi hứa cho đại nhân những gì thì Oa Oa cũng có thể cho đại nhân gấp hai lần.

    Còn về mỹ sắc...không biết viện trưởng đại nhận cảm thấy hai tỷ muội của Oa Nhi thế nào?"

    Đúng vào lúc này, hai cô nương đã bưng trà lên, vừa nghe thấy lời này mặt lập tức hiện lên sự xấu hổ, ánh mắt đầy tình tứ nhìn Dương Hạo, không nói gì rồi lại lui ra như làn gió.

    Nếu luận về tư sắc thì họ không kém Liễu Đóa Nhi mấy phần, hơn nữa nữ tử trong động hồ ly lại luôn chú ý đến cách ăn mặc trang điểm, chuyện phòng the, nên mê lực của họ được phát huy ra cực độ, cho nên chỉ cần cười một cái, ánh mắt làm một động tác nhỏ cũng đã có thể thể hiện ra được một loại phong tình đặc biệt.

    Thẳng thắn mà nói, so về khí chất mềm mại của hoa quỳnh buổi đêm với Liễu Đóa Nhi, thì họ mới là báu vật tuyệt vời của những kẻ muốn chăn gối, họ giống như hai trái đào chính mọng nước, từ đầu đến chân, ngay cả từng sợi tóc cũng làm cho người ta có cảm giác phong lưu, cô nương thành thục xinh đẹp như vậy, hiểu biết việc đời thì mới phát huy hết sự nhuần nhuyễn chuyện phong nguyệt trên giường.

    "Thế nào?

    Đại nhân có vừa ý không?"

    Hai thiếu nữ giả nam xấu hổ lui ra ngoài, bắt được ánh mắt chăm chú nhìn vào người họ của Dương Hạo, Ngô Oa Nhi thấy rất vui, khuôn mặt trái xoan có chút phong vị trẻ con cười xinh đẹp nói: "Đại nhân, Như Tuyết Phường chỉ là kĩ viện ca vũ, cấm các cô nương tiếp khách, nhưng nô gia lại không giống, nếu hai người họ tình nguyện thì nô gia sẽ không quản việc của họ.

    Chỉ cần viện trưởng đại nhân chịu bày kế sách cho nô gia thì ta dám chắc các cô nương trong viện đều sẽ coi đại nhân là thượng khách, tùy ngài lựa chọn, nói về chuyện phong nguyệt thì trong cái thành Biện Lương này có cô nương nào so sánh nổi với các cô nương trong động hồ li của ta chứ?"

    Ngô Oa Nhi liếc ánh mắt về phía hắn, đầy mê hoặc nói: "Đại nhân tiền đồ như gấm hoa, thiếu niên phong lưu chính là thời điểm tốt nhất cần phải nắm chắc, đại nhân không cảm thấy động hồ li của nô gia mới chính là nơi yêu thương của đại nhân sao?"

    "Ha ha ha...động hồ ly, coi ta là thượng khách, tùy ý ta chọn, thế trong cái động hồ li tinh này cũng bao gồm cả Ngô hành thủ cô chứ?"

    Ngô Oa Nhi là người vốn quen chuyện phong vũ, nhưng nghe lời này mặt cũng lại đỏ lên, xấu hổ nhìn hắn: "Trong cái viện này của nô gia trên dưới đều là tuyệt sắc giai nhân, chẳng nhẽ đại nhân vẫn thấy không đủ hay sao?

    Ngài cũng thật có lòng tham đấy."

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Dương Hạo cầm lấy chi bút lông, mỉm cười nói: "Nếu muốn thì phải muốn thứ tốt nhất, nếu như tùy ý chọn một cái thì Dương mỗ chỉ muốn ngồi uống rượu cho xong."

    Dung mạo của Ngô Oa Nhi càng thêm phần xinh đẹp, hai con ngươi long lanh nhìn Dương Hạo, dần dần nước mắt chảy ra.

    Nàng cắn nhẹ vào bờ môi mềm mọng, nói: "Nếu như đại nhân chịu đứng về phía nô gia, thì nô gia sẽ đáp ứng hết yêu cầu của đại nhân, như vậy có được không?"

    Dương Hạo biết nàng hồ li xinh đẹp này tuy cũng là thanh lâu đệ nhất phong lưu, những người đến đa phần là sĩ tử có phẩm chất cao quý, công việc cũng giống như Như Tuyết Phường, cũng là tiếp đãi khách quan các lộ đến, múa hát đàn ca, đối thơ, tạo cho họ cơ sáng tạo, có điều động hồ li này lại không cấm khách ngủ lại.

    Chỉ có điều nó khác với những viện khác, những cô nương ở đây không phải ngươi có tiền thì họ sẽ tiếp đãi, phải là những người họ thấy vừa mắt mới được, họ coi trọng việc cả hai cùng vui vẻ, cứ như thế nên các đại quan quý nhân tìm hoa hỏi liễu càng thích thú mà tới động hồ li.

    Có điều Ngô Oa Nhi tuy là hành thủ (chủ) của những nàng hồ ly tinh xinh đẹp này nhưng lại chưa từng nghe thấy có vị đại quan minh sĩ nào có thể làm ân khách của nàng.

    Ngô Oa Nhi rất có tiếng, đáng nhẽ ra những người đến tìm nàng để chăn gối phải rất nhiều, nhưng đến bây giờ lại chưa từng có tin đồn nào về chuyện phong gió với nàng.

    Nàng tuy cả người xinh đẹp, cử chỉ uyển chuyển yêu kiều, nhưng theo Dương Hạo nghĩ thì số người được nàng đồng ý cùng chung chăn gối chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Cái chức này của Dương Hạo trong mắt dân chúng cũng coi là to lắm rồi, nhưng ở cái đất kinh thành Biện Lương dưới chân thiên tử này thì những quan viên quyền cao chức trọng hơn hắn có nhiều, với danh tiếng và thân phận của Ngô Oa Nhi, nếu như trong những người đó đều chẳng có mấy người vừa lòng nàng thì sao nàng có thể để ý đến hắn, nên vừa nghe thấy nàng thẳng thắn đồng ý như vậy Dương Hạo lại ngẩn ra một lúc, sau đó mới cười khổ nói: "Oa Nhi cô nương, cái danh hành thủ này lại quan trọng đến vậy sao?

    Đáng để cô nương làm vậy ư?"

    Khuôn mặt xinh đẹp đến mê hoặc của Ngô Oa Nhi tái đi một chút, hỏi: "Đại nhân tưởng rằng Liễu Đóa Nhi đó không màng danh lợi hơn nô gia ư?

    Lúc đầu ả ta mời gọi Lục Nhân Gia, ả ta đã phải đưa ra cái giá cao chỉ để Lục Nhân Gia bày mưu cho ả.

    Nếu như không phải ả ta tốt số gặp được đại nhân thì cuối cùng ả ta cũng đã tới bước đường cùng rồi.

    Việc lấy thân mình để trao đổi với một lão phú ông già, ngài nghĩ ả không thể làm ra ư?"

    Nàng hơi ngồi thẳng dậy, nhìn vào mười ngón tay mình, thở dài một hơi nói: "Thật ra, những cô nương ở trong câu lan (nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên) đều là những mĩ nữ được tuyển chọn kĩ càng từ những tiểu nữ mấy tuổi, sau đó được dạy cho cầm kì thi họa, luận về tướng mạo, cử chỉ, tài kĩ thì cho đến khi trưởng thành cũng chẳng có mấy khác biệt.

    Khác biệt là ở chỗ cái tiếng mà thôi.

    Những nữ tử trong câu lan của nô gia đều là nhờ vào danh tiếng để mà tồn tại, có danh tiếng rồi thì có thể ăn ngon mặc đẹp, cho thể được đại quan quý nhân coi như bảo bối, sẽ không có ai dám làm chuyện vô lại hái hoa bẻ cành, nhưng một khi không còn danh tiếng thì những ngày sống tử tế sẽ dần mất, đại nhân chỉ thấy chúng nô gia vui vẻ trước mặt mọi người chứ đâu có biết sau lưng chúng nô gia phải khổ sở tìm cách tồn tại trong cuộc chiến tàn khốc này?"

    Nàng liếc mắt nhìn Dương Hạo, ánh mắt có chút cay đắng, nói: "Theo như đại nhân nghĩ những chuyện này chỉ là chuyện cao hứng nhất thời giúp đỡ Liễu Đóa Nhi, bất luận là thành hay bại thì chẳng qua cũng chỉ là chuyện phong lưu, nhưng đại nhân nào có biết nó lại liên quan đến tính mạng, vận mệnh, tiền đồ của chúng nô gia?"

    Nàng cúi đầu xuống, buồn sầu nói: "Nhưng đại nhân mưu cao ý sâu không hết, Oa Nhi thật sự không thể đấu tiếp, nếu cứ như vậy viện tự của nô gia sa sút mất danh tiếng, cảnh ngộ bi thương, đến lúc đó cái tiếng của Oa Nhi cũng không còn thì há chẳng phải bất kể ai cũng có thể đến ức hiếp hay sao.

    Chi bằng trao thân này cho đại nhân, cũng chỉ là một người, đại nhân là một nam tử thương hoa tiếc ngọc, cũng sẽ không để cho nô gia chịu ấm ức đâu."

    Cứ nói như vậy, từ đôi mắt nàng chảy xuống hai giọt lệ trong suốt, nàng vội giơ tay lên lau đi.

    Dương Hạo thầm kêu lợi hại, một người như hắn cũng đã bị lời nói của cô nương này làm cho mềm lòng rồi.

    Những cô nương trong thanh lâu, mười cô thì cả mười đều giỏi diễn kịch, có thể khiến cho người ta khuynh gia bại sản mà lại không chút oán trách nào.

    Hắn sao có thể tin vào những lời Ngô Oa Nhi nói, lúc này liền cố trấn tĩnh, tỉnh táo lại, giữ chặt thần chí để tránh bị áp chế.

    Hắn nghĩ rồi nghĩ, lại từ từ nói: "Dương mỗ đang xây dựng một ngôi lầu ở bên bờ Biện Hà, đó là Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, ngôi lầu này lấy năm ngồi lâu khác xung quanh làm cánh, sau khi xây dựng xong thì mỗi ngôi lầu sẽ có một lầu chủ, như vậy sẽ không phụ cái danh Chúng Hương Quốc, Bách Hoa Phường.

    Thực ra giết một nghìn người, tự tổn hại mình tám trăm, ta cũng chẳng muốn nhìn Oa Oa cô nương và Đóa Nhi cô nương tiếp tục đấu nhau như vậy, chi bằng mời cô nương đến Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, tùy ý chọn một ngôi lầu làm chủ, thế nào?

    Hợp lại thì có hai cái lợi, hai đại hành chủ cùng ở một nơi thì danh tiếng càng lớn, con đường tiến của cô nương cũng sẽ tăng mà không giảm.

    Cô nương có thể đưa tất cả các cô nương khác trong hang hồ li tới đó, người vẫn là người của cô nương, người không không được xen vào, cô thấy thế nào?"

    Ngô Oa Nhi hơi ngẩn ra, đột nhiên có cảm giác đường, hôm nay mời Dương Hạo tới đây vốn là nghĩ sẽ đào góc tường của Liễu Đóa Nhi, sao bây giờ lại thành hắn thuyết phục mình gia nhập Như Tuyết Phường?

    Dương Hạo cười nói: "Ý cô nương thế nào?"

    Ánh mắt Ngô Oa Nhi hơi sáng lên, hỏi: "Nô gia nghe nói cái ngày mà Nhất Tiếu Lâu được hoàn tất thì đại ân sẽ mở cửa mời cô nương các viện tới, biểu diễn tài nghệ tuyển hoa khôi, ngôi Nhất Tiếu Lâu này là bông hoa chia năm cánh, lấy Như Tuyết Phường làm lá, đại nhân muốn dùng tiếng để thổi phòng những cánh hoa này lên, ta nghĩ cái tiếng này sẽ là từ Đóa Nhi cô nương, sau này Nhất Tiếu Lâu cũng sẽ lấy cô ta làm trọng, phải không?"

    "Việc này thì có làm sao?"

    Ngô Oa Nhi cười lạnh một tiếng, nói: "Ngô Oa Nhi ta và ả đấu đã lâu như vậy, cuối cùng lại dẫn toàn bộ lực lượng dựng cờ đầu hàng, đầu quân dưới cửa của ả, nhìn sắc mặt ả mà qua ngày?"

    "Ha ha ha, lời này của Oa Nhi cô nương sai rồi."

    Dương Hạo thấy nàng ta từ chối càng kiên định hơn cách nghĩ của mình, vừa nãy còn nói cái gì mà mất danh tiếng thì nghiệp cũng mất, cuối cùng thì cũng chẳng có gì khác với những cô nương trong câu lan tùy ý chọn một người khách mà qua đêm, mình bây giờ đã chỉ cho nàng ta một con đường ra, vậy mà nàng ta lại quyết đấu với Liễu Đóa Nhi, rõ ràng những lời lúc nãy nói đều là đóng kịch.

    Hắn bê tách trà lên nhấp một hớp, dương dương tự đắc nói: "Dương m cũng không giấu gì cô nương, lần chọn hoa khôi này Dương mỗ còn có rất nhiều chiêu thức khác.

    Ngày Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu xây xong sẽ tuyển chọn hoa khôi trong Chúng Phương Quốc của Biện Lương, đến lúc đó cô nương muốn ứng chiến cũng phải chiến, không muốn ứng chiến cũng phải chiến, đến lúc đó cái ngôi vị đệ nhất hành thủ của cô nương chắc chắn sẽ phải chắp tay nhường vị thôi, nếu như thế thì chi bằng chủ động lùi một bước đi, mọi người đều sẽ có một bầu trời rộng rãi."

    Ngô Oa Nhi tức giận nói: "Nhưng nếu có một cơ hội sống thì ai lại chịu dễ dàng khuất phục?

    Nước Bắc Hán chỉ có một kinh độ và ba huyện, dân chưa đến năm vạn người, nước không giống nước, nhưng vẫn gian khổ tranh đấu, chưa đến đường cùng chưa chịu khuất phục.

    Nam tri Trần Hồng Tiến chỉ có mảnh đất bé bằng hai châu và vẫn kiên cường không chịu quy thuận.

    Đó là tại sao?

    Thà làm giáp chứ không chịu làm ngưu hậu!

    Mạnh Tổ của Thục quốc không chiến mà đầu hàng nên ngay cả phu nhân của hắn cũng xem thường hắn, mười bốn vạn quân giải giáp nhưng chỉ có một người là nam nhi.

    Thứ mà nam nhi đại trượng phu tranh giành là binh quyền triều đình, còn Ngô Oa Nhi là một nữ tử chân yếu tay mềm không thể làm như thế, nhưng bây giờ ng lại muốn ta cúi đầu trước Liễu Đóa Nhi, có thể trong mắt ngài ta không đáng để nhắc tới, thậm chí chỉ là trò cười, nhưng Ngô Oa Nhi này cho dù bị lụi bại, không còn một đồng cũng tuyệt đốicúi đầu trước ả, làm cho người trong thiên hạ phỉ nhổ cười chê.

    Người sống một hơi, phật tranh một nén hương!"

    Dương Hạo ngẩn ra, nói: "N như quyền và lợi chỉ có thể chọn một thì hà tất cô nương phải cố chấp như vậy?"

    Ngô Oa Nhi liếc nhìn hắn, từ từ đứng dậy nói: "Oa Nhi cố chấp là vì đã đến địa vị này thì sao có thể không để ý đến thể diện và danh tiếng được, sao có thể ngoan ngoan chắp hai tay dâng cơ nghiệp mà mình gian khổ tạo dựng lên được cho người khác?

    Đại nhân ngài muốn giúp về mặt nào thì tất cả đều dựa vào sự yêu ghét của cá nhân ngài, nếu muốn phản chiến cũng không tổn hại gì đến danh tiếng của đại nhân."

    Dung nhan của nàng giống như trẻ con đỏ dần lên, giọng nói cũng càng ngày càng tinh tế, nàng từ từ bước đến bên cạnh Dương Hạo, nghiêng người ngồi vào trong lòng hắn, hai tay vuốt ve vòng quanh cổ hắn, thì thầm bên tai những lời ngon ngọt: "Đại nhân, bất kể ả ta đã hứa cho ngài lợi ích gì thì nô gia cũng đều có thể cho ngài, nô gia chính là không muốn nhìn thấy ả dương dương tự đắc ra uy phong với người khác, lẽ nào Oa Nhi không đáng để đại nhân lưu tâm ư?"

    "Oa Nhi cô nương."

    Dương Hạo đưa tay đẩy ra thì đúng lúc bộ ngực mềm mại đầy đặn của nàng ta kề sát vào, hắn vội rụt tay lại, lòng thầm nghĩ: "Xem dáng vẻ nàng ta nhỏ nhắn như trẻ con mà không ngờ lại có bộ ngực đầy đặn như vậy."

    Rồi cái eo thon cũng kề sát vào hắn, làm xúc động lòng người, hại cho Dương Hạo cả nhúc nhích cũng không dám

    Bộ ngực Oa Nhi phập phồng, đôi môi đỏ mọng lại kề sát bên tai hắn, sau đó đôi má nàng đã di chuyển hướng về phía môi hắn, Dương Hạo còn chưa kịp phản ứng lại thì hai đôi môi đã chạm vào nhau, cánh môi mềm mại ngọt ngào giống như mật, khoảng khắc tiếp xúc mềm mại đó chỉ trong chốc lát, Oa Nhi đã nhẹ nhàng lùi ra sau, một cảm giác dễ chịu khó có thể hình dung được.

    "Oa Nhi cô nương."

    "Đại nhân, ngài nhìn Oa Nhi xem, Oa Nhi có chỗ nào không bằng Liễu Đóa Nhi chứ?"

    Ngô Oa Nhi trông rất thoải mái, mỉm cười xinh đẹp với hắn, nhẹ nhàng thể hiện lòng dạ mình.

    Cơ thể nàng hoạt bát như một đồng tử, nhưng rất cân đối, chiếc áo che ngực bên ngoài được kéo ra, chỉ thấy một màu trắng như ánh nguyệt, chiếc áo nịt ngực che hai đôi gò bồng đảo tròn trịa, mượt mà.

    Da thịt nàng trắng như sữa, mượt như dầu, đôi gò bồng trắng mởn lúc ẩn lúc hiện, làm cho Dương Hạo không thể không động lòng, nó thu hút ánh mắt của hắn.

    Hắn thật không biết Ngô Oa Nhi này có phải ngay cả cách cởi y phục cũng đã từng học hay không nữa, nàng ta cứ dính vào hắn, cũng không thấy động tác của nàng ta như thế nào, cả người nàng bây giờ chỉ còn chiếc quần nhỏ, cơ thể trắng ngần như ẩn lúc hiện, hơi thở nàng cũng trở nên gấp gáp hơn, nàng dựa sát vào Dương Hạo, thì thầm nói: "Đại nhân, xin hãy thương nô gia."

    "Khụ!"

    Dương Hạo nuốt nước bọt, một mê lực phát ra từ một cô nương nhìn thì như trẻ con mà lại có đầy mùi vị đàn bà thật sự là khó tiêu hóa, nếu đổi lại là hắn trước đây thì chưa chắc đã có thể chống đỡ lại được sự mê hoặc như thế này.

    Bộ ngực Ngô Oa Nhi đầy đặn hồng nhuận, cơ thể yểu điệu dịu dàng đang ở trong lòng mình, dí chặt không dời, Dương Hạo không dám động đậy, đành phải nói: "Oa Nhi cô nương, Dương mỗ đầu tư rất lớn vào Nhất Tiếu Lâu, ý đồ cũng không nhỏ, tuyệt đối sẽ không thu tay lại."

    "Vậy sao?"

    Cái eo thon của Ngô Oa Nhi biến thành một con rắn, nhẹ nhàng uốn éo quanh người hắn, mộ ngực chà sát vào ngực hắn, dùng lưỡi lả lướt liếm vào vành tai hắn.

    Cơ bắp của Dương Hạo giống như thắt chặt lại, tiếp tục nói: "Việc tuyển hoa khôi đã truyền khắp nơi rồi, Dương mỗ sẽ không giữa đường bỏ dở đâu, cô nương cũng đừng nên uổng phí tâm sức nữa, Dương mỗ cho dù có duyên hợp thể với cô nương cũng sẽ không quay lại giúp đỡ cô nương đâu."

    Ngô Oa Nhi không thèm để ý, dịu dàng nói: "Đại nhân, ngài thích nhất ở đây phải không?

    Ngài xem cơ thể nô gia so với Đóa Nhi cô nương thế nào?"

    Ngô Oa Nhi nắm lấy bàn tay của Dương Hạo, đút vào trong quần của mình, nhẹ nhàng tiếp xúc với mông mình, bên trong đó mềm mại trợn như ngọc, sự đàn hồi làm cho người ta phải kinh ngạc.

    Dương Hạo giật mình, thất thanh nói: "Cô...sao cô biết ta, ta..."

    Ngô Oa Nhi tuy chủ động nắm lấy tay hắn cho sờ vào của mình, nhưng bị hắn chạm vào da cũng không khỏi trào lên sự kích thích làm gợn cả gai ốc, thể chất mẫn cảm hình như ngay cả việc này cũng không thích ứng được.

    Nàng thở nhẹ, cười hì hì bên tai Dương Hạo: "Vừa nãy ánh mắt chăm chú của địa nhân nhìn vào hai tỷ muội của nô gia đã bị nô gia nắm được, nô gia biết đại nhân thích nhất chỗ nào.

    Đại nhân, ngài nói xem có phải nô gia là người hiểu chuyện không?"

    Nói rồi, cánh tay nhỏ bé mềm mại của nàng bắt đầu thám hiểm phần cơ thể dưới của Dương Hạo.

    Mẹ ơi, bị người ta khiêu khích như vậy thật sự đến phật cũng phải phát hỏa, cánh tay nhỏ của Ngô Oa Nhi nhẹ nhàng chạm vào làm cho hắn giật mình, những cử động có vẻ ngây ngô non nớt đó ngược lại càng làm cho lửa tình ham muốn trong Dương Hạo bị thiêu đốt lên, cái chỗ đó nhất thời cũng dựng cả lên.

    Ngô Oa Nhi cảm nhận được phản ứng của cơ thể hắn, cười vừa đắc ý vừa xấu hổ, trong ánh mắt như còn có chút sự ngây thơ nghịch ngợm và buồn cười.

    Nàng càng dựa sát vào hơn, cơ thể Dương Hạo như có một con rắn quấn lấy, nàng thở gấp nói: "Đại nhân, ngài hãy nhận lấy nô gia đi, thân này của nô gia hôm nay nhất định sẽ để lại dấu vết của ngài, đại nhân xin hãy thương tiếc một chút, nô gia mới là lần đầu..."

    "A!"

    Nàng ta vẫn còn chưa nói hết thì đã bị Dương Hạo đứng bật dậy làm cơ thể bắn ra, Dương Hạo chịu không nổi sự giày vò đó nên đã bùng nổ phản kích.

    Ngô Oa Nhi không chịu được mà kinh hô lên.

    Nhưng cơ thể còn chưa chạm xuống đất thì đã được Dương Hạo dùng một cánh tay ôm eo kéo lại, ấn xuống chiếc ghế lớn, giống như một con chó mẹ nằm sấp xuống đó.

    "A, đại nhân, ngài đang hù dọa nô gia đấy à, ngài..."

    Sau khi Ngô Oa Nhi bị thất kinh thì đã hồi phục lại được giọng điệu mềm mại, nhưng chiếc quần nhỏ đã bị kéo rách hở một nửa, nàng thấy rất xấu hổ, kêu lên một tiếng, cắn chặt lấy môi, cả khuôn mặt đều đỏ lên như con tôm bị luộc chín vậy, đôi mắt nhắm chặt không dám mở ra, nếu như không phải nàng cố kiềm chế thì cả cơ thể đã run lên rồi.

    "Ha ha ha, cô nương muốn bổn quan lưu lại dấu ấn trên người cô thì cũng dễ thôi!"

    Nghĩ rằng cuối cùng cũng đến rồi, trong lòng nàng đột nhiên vừa kinh vừa sợ, nhưng chuyện đã đến nước này rồi thì không thể quay đầu lại, dù sao mình cũng là người trng nghề này, không sớm thì muộn cũng sẽ có một ngày phải làm, nhưng lần này lại làm lung lay được ân khách của Liễu Đóa Nhi, chắc sẽ làm ả tức chết mất?

    Ngô Oa Nhi đang suy nghĩ miên man, cố gắng che đậy sự lo lắng trong lòng mình, lúc này lại cảm thấy mông mình lành lạnh, một cảm giác mềm mại mát lạnh, "hắn...hắn đang liếm mình..."

    Nửa thân người của Ngô Oa Nhi lập tức mềm xuống, nàng ta chỉ cảm thấy hình như lưỡi của Dương Hạo còn linh hoạt hơn cả lưỡi của mình, cảm giác bay bay như trên mây, nhưng đột nhiên ở bên mông kia lại phát ra một tiếng "bốp" giòn tan, sau đó thì tê lại.
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 7


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 263:Tâm tư nhi nữ

    "Ái!"

    Ngô Oa Nhi kinh hô lên một tiếng, Dương Hạo liền cười ha ha lên: "Thôi nhé, Dương mỗ hôm nay đã ức hiếp cô nương thì sẽ trả lại cho cô nương mười một phần công lí, cô nương đến Như Tuyết Phường tìm ta, ta tự có cách giải quyết, sẽ không đến mức bảo cô nương khuất phục Đóa Nhi cô nương đâu, ha ha ha..."

    "Đại nhân?"

    Ngô Oa Nhi nghe thấy tiếng bước chân vang lên, quay đầu lại nhìn thì thấy Dương Hạo đã cười ha ha bước đi.

    Ngô Oa Nhi vừa xấu hổ vừa tức giận, đứng dậy chạy tới hai bước, gọi lớn: "Đại nhân, ngài...sao thế?"

    Nàng chợt nhìn thấy dáng vẻ mình trong gương, cơ thể lõa một nửa, xuân quang lộ ra hết, nhưng một bên mông trắng như ngọc lại có một loáng màu đen, nghiêng mình nhìn kĩ thì thấy ở một bên mông xinh đẹp của mình có viết một chữ "phá", lại còn có một vòng tròn được vẽ xung quanh, nhất thời không biết nên tức hay nên cười.

    "Cô nương, cô nương..."

    Bên ngoài truyền vào mấy tiếng gọi, Ngô Oa Nhi vội vàng mặc lại quần, một thiếu nữ giả nam tiến vào trong phòng, thấy nàng ta chỉ mặc chiếc quần nhỏ, Dương Hạo lại không ở trong phòng, bất giác ngẩn ra, sau đó vội nói: "Cô nương, tiểu thư đến rồi."

    Bọn họ chỉ biết Chiết Tử Du có lai lịch rất lớn nên đều gọi nàng ấy là tiểu thư giống như những người đi theo Chiết Tử Du hay gọi, chứ không hề biết thân phận danh tính của nàng ấy, gọi là tiểu thư nhưng trong lòng cũng coi như đó là tiểu thư: "Tiểu thư trở về rồi sao?

    Mau đi tiếp đãi tiểu thư, ta sẽ lập tức đến."

    Lúc đó nàng cũng không đi rửa cái chữ trên mông mà vội vàng mặc y phục vào rồi chạy ra ngoài, khi chạy qua chiếc gương, nhìn vào gương lập tức mặt lại đỏ lên, dậm chân gắt giọng nói: "Tên họ Dương kia, ngươi lại dám trêu chọc bổn cô nương...ta...ta tuyệt đối không tha cho ngươi đâu."

    Nàng ta chạy vội ra, nhìn Chiết Tử Du nói: "Cô nương, cô nương cuối cùng cũng trở về rồi."

    "Ừ!"

    Chiết Tử Du cả người mặc huyền y ngồi một chỗ, ánh mắt hướng lên, đôi mắt long lanh như nước mùa thu lướt qua người Ngô Oa Nhi, thấy óc nàng ta có chút rối, hai má hồng như cánh hoa đào, cả người lại mặc trang phục nam nhi, không khỏi tò mò hỏi: "Sao cô lại mặc như thế này?"

    Ngô Oa Nhi sao có thể nói ra chuyện mình đường đường là đệ nhất hành thủ của Biện Lương mà kết quả dùng sắc sụ nam tử lại bị người ta trêu chọc đến mức độ đấy, liền nói: "Cái này...Oa Oa thấy mùa xuân hoa nở, sắc xuân tuyệt với liền giả nam nhi để đi du ngoạn thưởng thức cảnh đẹp, vừa mới trở về, nghe nói tiểu thư đến cho nên vội vàng chạy tới đây."

    Chiết Tử Du lắc đầu nói: "Ta nghe nói cô và Liễu Đóa Nhi cạnh tranh với nhau, bây giờ lại bị thất thủ, vậy mà cô vẫn có tâm trạng đi ngắm cảnh hay sao.

    Cũng tốt, chuyện của cô ta cũng nghe được một chút, người mà giúp ả ta...người đó rất tài ma mưu cao, ta cũng không nghĩ ra đối sách.

    Cô có thể nghĩ thoáng ra là tốt nhất, ta cũng yên tâm hơn.

    Ngô Oa Nhi nghe thấy một người đa mưu túc trí như Chiết Tử Du cũng tự nhận không đối phó lại nổi tên khốn Dương Hạo thì không khỏi ỉu xìu xị mặt xuống, Chiết Tử Du cũng không chú ý lại nói: "Mấy năm nay cô nương ở kinh thành khổ tâm làm ăn, quả thực kết giao với không ít người, ta bây giờ có một chuyện muốn dùng tới bọn họ rồi, cô nương nghe kĩ đây!"

    "Mấy năm nay chúng ta đã nuôi bọn chúng ăn no, cũng nên để chúng ra tay rồi, đối với những người ở quan trường như chúng thì những chuyện này dễ như trở bàn tay, một khi chuyện xảy ra thì hoàn toàn không có trách nhiệm gì, chắc sẽ không có khó khăn.

    Dựa vào những nhược điểm mà chúng ta nắm được sẽ không sợ chúng không tuân theo sự điều khiển của chúng ta, chắc sẽ không có người dám khước từ."

    "Vâng, tiểu thư cứ dặn dò, Oa Oa sẽ lập tức đi sắp xếp."

    Chiết Tử Du suy nghĩ một lát lại nói: "Đúng rồi, triều đình hạ lệnh sau này xây nhà cửa phải dùng nhiều gạch ngói đúng không?"

    Ngô Oa Nhi nói: "Vâng, đây chẳng phải là chủ ý cho cái tên quan bổng chùy ở phủ Khai Phong nghĩ ra hay sao?"

    Nhắc đến Dương Hạo lòng nàng lại vừa xấu hổ vừa tức, từ trước đến nay chỉ có nàng làm cho đàn ông phải xoay vòng vòng, đây là lần đầu tiên lại bị thế này "cái tên đàn ông thối đáng ghét, sớm muộn cũng có ngày ngươi rơi vào tay bổn cô nương."

    Ngô Oa Nhi đã nảy sinh ra ý chí chiến đấu chinh phục, chỉ là ánh mắt hơi thay đổi nên chưa dẫn đến sự chú ý của Chiết Tử Du.

    Nàng cảm thấy má hơi nóng lên, vội vàng che giấu nói: "Mấy hôm trước quan nhi hỏa tuần viện đến động hồ li kiểm tra một lượt, ra hạn phải chỉnh lý các lò bếp, các bờ tường xunh quanh phải đổi sang dùng gạch.

    Còn nữa, Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu xây ở bên bờ Biện Hà cùng dùng lượng lớn gạch ngói, có điều ở bên ngoài xung quanh những ngôi lầu đang xây đó đều được dùng màn che lại, không ai tới gần được nên không biết hiệu quả rốt cuộc như thế nào.

    Gần đây các khu vực xây dựng, cải tạo ở Biện Lương đều theo chiếu chỉ của triều đình mà chỉ có thể dùng gạch, tên Dương Hạo đó dự liệu trước, nắm bắt thời cơ nên đã vận chuyển lượng lớn gạch ngói về Biện Lương, vì thế hắn đã kiếm được một khoản tiền rất lớn."

    Hai nữ nhi này đều không muốn nhắc đến Dương Hạo, nhưng những chuyện cần nói đến lại không thể tránh khỏi hắn, nhắc đến Dương Hạo hai nàng đều thấy tức giận trong bụng, hai người không hẹn mà cùng hừ một tiếng.

    "Hừ!"

    Chiết Tử Du thu lại tâm trạng, không muốn lại nhớ đến cái tên làm cho người ta phiền muộn đó nữa, dặn dò nói: "Ta đến đưa tiền, cô tìm người xuất diện, xây dựng mấy căn tiệm ở Ngõa Tử Pha, chiếm càng nhiều đất, xây dựng càng lớn càng tốt, tạo dựng thanh thế."

    "Ngõa Tử Pha?"

    "Ừ, ở đó cách thành Biện Lương chưa tới 10 dặm, giao thông rất thuận lợi, đường bộ thì giao thương tới phía bắc, hoàng thân quốc thích, vương công địa thần đi tế bái tổ tiên cũng phải đi qua nơi này.

    Hai bến đò lớn qua Tây Ngô tự và Đông Ngô tự đều ở đây.

    Những con thuyền chở gỗ, dược liệu đến từ phía bắc, chở lương thực, dầu, tơ lụa đến từ phía nam nếu quá nặng không thể vào thành thì sẽ đều dừng lại ở đây.

    Bây giờ thương vận của Tống quốc phát đạt, nơi này sớm muộn sẽ hưng thịnh lên, trở thành một mảnh đất vàng.

    Khi ta từ phía bắc tới đã chú ý tới địa lợi ở chỗ đó.

    Nhưng bây giờ những thương gia chú ý tới lợi ích từ mảnh đất đó vẫn chưa nhiều, cô nương cứ tới đó làm trước, mua mấy mảnh đất, xây mấy căn cao lầu, sau đó để các cô nương lợi dụng những mối quan hệ đã nắm trong tay mà tạo dựng thanh thế, tất có những thương gia tầm nhìn rộng sẽ chú ý đến ưu thế của Ngõa Tử Pha, rồi tranh nhau đến đó xây dựng nhà cửa."

    Ngô Oa Nhi lại không tin Chiết đại tiểu thư lại đột nhiên hứng thú với việc kinh doanh kiếm tiền, không khỏi kinh ngạc nói: "Tiểu thư sao lại đột nheien hứng thú với Ngõa Tử Pha vậy?"

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: "Một khi các công trình nhà cửa nhiều lên thì giá gạch ngói tất sẽ tăng, thuyền thương cũng sẽ muốn trục lợi, cứ như vậy gạch ngói bản từ các nơi khác đến tất phải nhiều lên, thuyền thì vẫn chỉ có vậy, vận chuyển gạch nhiều lên thì vận chuyện lương sẽ ít đi, ta chỉ mượn nước đẩy thuyền, chỉ muốn làm thúc đẩy triều đình nhanh chóng xuất hiện vấn đề thiếu lương nan giải mà thôi."

    Ngô Oa Nhi chợt hiểu ra, tán đồng nói: "Tiểu thư thật là tài giỏi.

    Nếu như hai người Lý Dục Đường quốc, Lưu Kế Hưng Hán quốc có tài thì cũng không cần tiểu thư phải lao khổ như vậy.

    Chỉ có điều Oa Nhi nghe nói Lý Dục Nam Đường là một người chỉ mê tửu sắc, sùng bái phật pháp, không hiểu gì về đại sự quân quốc, còn Lưu Kế Hưng của Hán quốc lại là một hoàng đế đần độn hiếm thấy, chỉ tin sủng hoạn quan, ở bên hắn, những người muốn làm quan đều phải xu nịnh thái giám trước, thật sự là hoang đường cực độ, so với bọn chúng thì Triệu hoàng đế của Tống quốc lại là một thiên tử tài trí mưu lược, tiểu thư muốn làm việc với con đường lương thực, ngăn trở quân Tống nam phạt, nhưng với sự giúp đỡ của hai tên hoàng đế khốn đó, Đại Tống chưa chắc đã không thể thống nhất thiên hạ.

    Chiết Tử Du nghiêm nghị nói: "Cần gì cô nói, chẳng nhẽ ta không biết sao?

    Chỉ là cơ nghiệp Chiết gia khổ tâm buôn bán hai trăm năm nay, sao có thể dễ dàng dâng cho người ta được?

    Hơn nữa, giang sơn xã tắc này chưa chắc đã là vật ở trong túi Triệu gia.

    Tầm Hoàng, Tùy Văn nào có ai không phải là tài trí mưu lược, mà chưa đến hai đời cũng đã bị diệt vong.

    Từ cuối Đường đến giờ, anh hùng tầng tầng lớp lớp, giang sơn lại thay đổi liên tục, Triệu quan gia có thể nhất thống thiên hạ hay không thì bây giờ vẫn chưa thể biết.

    Trở về 20 năm trước, Triệu quan gia cũng chỉ là một nô bộc của Chu quốc mà thôi, ai biết được ông ta lại có ngày hôm nay?

    Làm sao lại từng có hùng tâm thống nhất thiên hạ chứ?

    Loạn thế xuất hào kiệt, thời thế tạo anh hùng mà thôi.

    Chiết gia ta thế lực rộng khắp tây bắc phiên trấn, mặc dù không có dã tâm tranh đấu, nhưng cũng có trí tự thủ.

    Tử Du sinh ra trong Chiết gia, được nuôi dưỡng trong Chiết gia, cha mẹ, huynh đệ, huyết duệ đồng tộc đều là tộc người Chiết Thị, gia huynh nếu đã không chịu chắp tay nhường cơ nghiệp tổ tiên thì Tử Du tuy là than nữ lưu nhưng cũng không thể dễ dàng để người khác ép bức được, đành phải cố gắng giúp sức, chung quy không thể tự trói tay để cho người ta sắp đặt cho mình?"

    Ngô Oa Nhi trở nên nghiêm nghị kính trọng, eo hơi dựng lên, kính cẩn nói: "Oa Nhi vốn là một nữ tử tùy theo mệnh, cha huynh bị mất mạng vì bị hào thân thúc ép nợ, chính mình cũng bị bán vào thanh lâu, là Chiết gia thay Oa Nhi báo nợ mấu, giúp Oa Nhi trở thành đệ nhất hành thủ của Biện Lương, vì thế cũng giúp được bao nhiêu tỉ muội ở đây tránh khỏi cảnh trầm luân.

    Oa Nhi đã từng đồng ý vì Chiết gia làm ba việc để báo đáp ân tình.

    Ý chí của tiểu thư quả thật làm Oa Nhi bái phục.

    Nếu đã như vậy Oa Nhi sẽ không tiếc sinh tử, sẽ theo tiểu thư, để cho đám nam nhân thối biết nữ tử yếu đuối trong mắt chúng chỉ là những người biết lấy sắc mua vui cũng có thể làm được việc lớn.

    Chiết Tử Du nghe thấy hào ngôn của nàng liền cười khổ, buồn bã nói: "Thành bại thì chưa thể nói, cố hết sức mà nghe theo mệnh trời thôi."

    Thấy khóe miệng Chiết Tử Du nở ra một nụ cười buồn bã, Ngô Oa Nhi cũng bất giác thở dài một hơi.

    "Chiết cô nương xuất thân hào môn, tôn quý vô cùng, nhưng...so với mình cô nương ấy cũng sống chẳng vui hơn là mấy.

    Mình khổ sở tranh đoạt sinh tồn ở trong thanh lâu, câu lan; còn Chiết cô nương lại khổ sở lo nghĩ vì trọng trách ở một nơi khác?

    Những kẻ tranh giành thiên hạ trước nay đều là việc của đại trượng phu, nhưng bây giờ có những đại nam nhi cần làm việc lớn mà lại chỉ biết chìm trong son phấn đàn bà, con gà trống vô dụng, con gà mái đành lên trận, những nữ tử chúng ta thật có năng lực thay đổi càn khôn ư?"

    Trăng sáng sao thưa, Liễu Đóa Nhi lẳng lặng đứng dưới một cây hoa bên cạnh hồ nước trong hậu viện, mái tóc dài đen mượt lất phất mấy sợi trong gió, người nghiêng nghiêng, tà áo bay bay, dáng người yêu kiều trông như một bức tranh mĩ nữ xinh đẹp.

    Một chiếc đèn lồng với ánh sáng leo lét đang tới gần, một bóng người thon thả bước tới phía sau nàng, vui mừng gọi: "Tiểu thư."

    Liễu Đóa Nhi không quay đầu lại, cũng không trả lời, vẫn đứng nhìn về phái xa xăm.

    Diệu Diệu kinh ngạc, nàng treo đèn lồng lên một cành cây, bước tới gần hỏi Liễu Đóa Nhi: "Tiểu thư, trước nay mỗi khi Dương đại nhân tới thì tiểu thư đều rất vui mà, tối nay tiểu thư sao vậy, có tâm sự gì à?"

    Liễu Đóa Nhi yên lặng nhìn bầu trời trăng sáng, ánh trăng vắng lặng chiếu vào khuôn mặt nàng, da thịt mềm mại dường như là trong suốt, nàng thầm thở dài một tiếng, nói: "Ôi, việc ta lo lắng nhất đã xảy ra."

    Diệu Diệu lấy làm kinh hãi: "Chuyện gì cơ?"

    Liễu Đóa Nhi cười khổ nói: "Còn có thể là chuyện gì nữa?

    Đại nhân nói với ta sau lưng Ngô Oa Nhi có một lực lượng người lớn, bây giờ trên danh nghĩa là vẫn bị ta làm cho khiếp sợ, nhưng cứ tiếp tục giao tranh thì chưa chắc đã có lợi cho chúng ta.

    Ngài ấy cố ý mời chào Ngô Oa Nhi và các cô nương của Ngô Oa Nhi gia nhật Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, hợp tứ đại hành thủ vào một nhà, đến lúc đó thì cả cái thành Biện Lương này sẽ không còn ai dám đấu với chúng ta nữa."

    Diệu Diệu hơi nhích lông màu, cẩn thận suy nghĩ trong chốc lát, sau đó xinh đẹp cười nói: "Diệu Diệu hiểu rồi.

    Vốn Diệu Diệu còn đang nghĩ Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu này tuy là hùng vĩ nhưng sau khi xây dựng xong thì phải đi đâu tìm những lầu chủ có đủ phân lượng để tọa trấn?

    Thật không ngờ Dương viện trưởng lại có thể đưa ra chủ ý này.

    Đây là chuyện tốt mà,..., tiểu thư nghĩ xem, đến lúc đó bất kể khách thích vị hành thủ nào thì cũng dều đến Nhất Tiếu Lâu của chúng ta ăn uống hưởng lạc.

    Tiệc rượu mời khách, đấu thơ chơi bài đều ở đó, những khoản tiền này còn có thể tiêu được ở chỗ nào khác chứ?"

    Liễu Đóa Nhi liếc nhìn Diệu Diệu, sắng giọng nói: "Cái đồ nha đầu chẳng có suy nghĩ gì cả, ngươi cũng không nghĩ xem Ngô Oa Nhi kiêu ngạo bướng bỉnh, sao có thể hạ thấp thân phận mình để đến Nhất Tiếu Lâu chúng ta chứ?

    Ý của Dương đại nhân chính là muốn trong đại hội tuyển hoa khôi lần này thả cho ả một nước, chọn ra song hoa khôi, không hủy danh tiếng của ả, khi đến Nhất Tiếu Lâu cũng có thể ngồi ngang hàng với ta."

    Diệu Diệu cười nói: "Thế cũng không tồi mà, nói ra thì ả tả cũng rất bái phục tài nghệ của tiểu thư sao?

    Nếu không phải đại nhân tương trợ thì chúng ta chẳng nhẽ đấu không lại ả sao.

    Cho dù ngồi ngang hàng thì danh tiếng của tiểu thư cũng không gặp trở ngại gì.

    Đến lúc đó Nhất Tiếu Lâu của chúng ta sẽ có hai đệ nhất hoa khôi, còn ai dám đấu lại nữa?"

    "Hoa khôi phải là người đứng đầu, nếu đã là hoa khôi thì chỉ có thể có một, có hai thì còn ra gì nữa?"

    Liễu Đóa Nhi tức giận cắt ngang lời Diệu Diệu, phất tay áo lên giận nói: "Lúc đầu bị chúng ép vào ngõ cụt, tỉ muội chúng ta đã rơi vào cảnh ngộ thế nào còn nhớ không?

    Ta vốn vẫn muốn ép cho Ngô Oa Nhi nếm thử mùi vị đó mới thỏa được cơn hận, nhưng đại nhân lại đột nhiên giữa đường thay đổi chủ ý..."

    Con ngươi nàng hơi đong đưa, nói: "Có gì đó không ổn, nhất định là con hồ li tinh đó đã triển khai thủ đoạn hồ li gì đó với đại nhân, nhất định là như vậy."

    Trong lòng nàng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ to gan, bông dưng xoay người, má phát nhiệt nói: "Diệu Diệu, ngươi nói xem, ngươi nói xem, Dương đại nhân đối với ta như thế nào?"

    "Rất tốt à."

    Diệu Diệu nói: "Tiểu thư và Ngô Oa Nhi đấu đá với nhau, không những không có người tương trợ mà ngay cả Bàng ma ma, Triệu quản sự cũng đều sinh lòng khác.

    Nếu không phải là Dương địa nhân thì tiểu thư và Diệu Diệu không biết đã có kết cục tồi tệ như thế nào rồi.

    Diệu Diệu thấy Dương địa nhân là quân tử đường hoàng, ra tay tương trợ tiểu thư mà không hề có ý đồ gì, không giống như mấy cái tên tự xưng là danh sĩ, đạo mạo trang nghiêm mà bụng dạ xấu xa, ngay cả khi xây dựng Nhất Tiếu Lâu, Dương địa nhân cũng chia cho tiểu thư rất nhiều lợi ích."

    Liễu Đóa Nhi gật gật đầu, lại lắc lắc đầu: "Dương đại nhân lòng dạ thẳng thắn bao dung, quả thực là quân tử lỗi lạc, nhưng nếu nói hoàn toàn không có ý đồ gì thì cũng chưa chắc.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Ta không cam tâm để cho Ngô Oa Nhi thực hiện được ý đồ, Dương đại nhân đối với ta ân trọng như sơn, lại là một thiếu niên anh tuấn, ngươi nói xem nếu ta lấy thân báo đáp liệu có thể lấy lại trái tim ngài ấy không?"

    "Sao cơ?"

    Diệu Diệu ngẩn ra, lập tức thầm nghĩ: "Tiểu thư muốn lấy thân báo đáp Dương đại nhân ư?

    Ta, ta là người thân cận nhất với tiểu thư, nếu như tiểu thư gả cho Dương đại nhân thì chẳng phải ta trở thành nha đầu thông phòng đi theo hầu như của hồi môn sao?"

    Nha đầu thông phòng không giống như nha hoàn bình thường, họ có nghĩa vụ hữu tính với nam chủ nhân, nhưng địa vị lại thấp hơn nhiều so với thiếp, so với nha hoàn bình thường thì cao hơn một chút.

    Mỗ Y Khả ngày đó tự muốn hiến thân cho Dương Hạo là vì nghe thấy những lời giải thích như đúng mà không đúng của mấy nha hoàn cận kề bên Đường Diễm Diễm nói, còn Diệu Diệu thì vô tri vô giác mà trong trái tim đã lấp đầy bóng hình của Dương Hạo, nàng ta tự biết thân phận thấp hèn không dám mơ tưởng làm thê thiếp của Dương Hạo, nhưng cả đời có thể phục vụ hắn thì cô nương này đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi, tâm lí này cũng giống như sự thương mến của Dương Thị với Đinh Đình Huấn.

    Vừa nghĩ đến đây nàng lập tức nhảy lên nói: "Được chứ, được chứ, Dương đại nhân tuổi còn trẻ, lại là quan, tiền đồ rộng mở, tiểu thư mà gả làm thiếp cho Dương gia thì cả đời có chỗ dựa, còn hơn là làm hành thủ Biện Lương."

    Liễu Đóa Nhi ngẩn ra, thất thanh nói: "Ai nói muốn gả vào Dương gia làm thiếp?"

    "Không phải sao?"

    Diệu Diệu không hiểu hỏi: "Dương địa nhân không phải đã từng nói ở Phủ Châu ngài ấy đã có một thê tử chưa qua cửa, là một nữ nhi của phú hào Tây Bắc hay sao?

    Hơn nữa cho dù đại nhân chưa lấy thê thì tiểu thư luận về tướng mạo, luận về tài thì đều xứng, nhưng dù sao...dù sao vẫn không thể làm chính thê."

    Khuôn mặt Liễu Đóa Nhi lộ ra một chút thần sắc cổ quái, không lên tiếng trả lời.

    Ánh mắt Diệu Diệu lay động, như đã hiểu ra gì đó, liền lắp bắp nói: "Tiểu thư không phải là muốn hiến thân mình để đoạt lấy trái tim Dương đại nhân đấy chứ?"

    Mặt Liễu Đóa Nhi nóng lên, may mà trời tối nên che mất sự xấu hổ, trước mặt lại là tỷ muội trước nay chưa từng giấu nhau điều gì, không khỏi gắt giọng nói: "Có gì mà không được chứ?

    Vốn đã chẳng có cơ hội đè đầu ả xuống thì thôi, nhưng bây giờ đã nắm chắc cơ hội rồi, ta không cam tâm để cho ả phản kích lấy phần thắng, ả làm một ta sẽ làm mười lăm.

    Ngô hành thủ làm được thì Liễu hành thủ ta có gì mà không làm được chứ?"

    Diệu Diệu lén nhìn nàng ta một cái, lẳm bẩm nói: "Chỉ e là, e là giữa Dương đại nhân và Ngô Oa Nhi không giống như tiểu thư đã tưởng tượng, tiểu thư nếu như vì nguyên nhân này mà thân cận với Dương đại nhân, sợ rằng sẽ bị ngài ấy coi thường."

    Liễu Đóa Nhi tức giận nói: "Sao ngươi có thể biết được con hồ li tinh đó không dùng thủ đoạn để mê hoặc Dương địa nhân chứ?"

    Diệu Diệu nói: "Sau khi đại nhân thường đến Như Tuyết Phường của chúng ta, làm cho các cô nương thành danh, đè bẹp danh tiếng của Ngô Oa Nhi thì rất nhiều cô nương đứng đầu trong các viện đều đã dùng mọi cách để tiếp cận Dương đại nhân, nhưng...nhưng tuy tiểu thư phái nhiều người đến ngăn trở, nếu như Dương địa nhân thật sự động lòng thì cũng chưa chắc đã không có cơ hội tiếp xúc với bọn họ.

    Hơn nữa..."

    "Hn nữa cái gì?"

    Diệu Diệu đỏ mặt lên nói: "Diệu Diệu cảm thấy Dương đại nhân hình như...hình như là người mắc bệnh nghiện sạch."

    "Bệnh nghiện sạch?

    Sao ta không cảm thấy thế nhỉ?"

    Liễu Đóa Nhi không khỏi thấy rợn người, khi nàng ta ở Tuyền Châu cũng từng gặp một công tử thế gia nghiện sạch, người này tính tình cao ngao, trong nhà chỉ cần có khách đến chơi, những đồ vật gì họ chạm vào đều bắt người hầu phải lau rửa lại thật sạch, rửa đi rửa lại.

    Nếu như có người đến phủ hắn mà nhổ đờm thì sẽ lệnh cho người nhà phải cậy hẳn khoảng đất đó lên và vứt đi thật xa.

    Liễu Đóa Nhi còn nghe khách đến kể về vị công tử thế đó sau khi mây mưa với thê tử xong bất kể là đông hay hạ cũng lập tức dậy tắm rửa, tắm đến mức như thể lột một lớp da của mình ra vậy, sau đó mới thay quần áo đi ngủ.

    Cuộc chiến của Trần Hồng Tiến và Trương Hán Tư làm cho gia đình này chịu liên lụy, khi vị công tử đó bị bắt vào đại lao vẫn không thay đổi việc nghiện sạch này.

    Khi ngục tốt đến đưa cơm hắn đều nhéo cái mũi, bảo ngục tốt phái giơ cao mâm cơm lên mới được nói chuyện, nói là hắn sợ nước bọt của ngục tốt bắn vào cơm của mình, tức khí ngục tốt đó liền đổ hết cơm của hắn vào bên cạnh cái bô, làm cho hắn đủ buồn nôn.

    Nhưng qua lại với Dương Hạo nhiều ngày lại chưa từng thấy Dương Hạo có biểu hiện của căn bệnh đó.

    Diệu Diệu thấy tiểu thư không có hiểu được ý của mình, liền đỏ mặt lên, lắp bắp nói: "Diệu Diệu cảm thấy Dương đại nhân hình như thích sạch trong chuyện nam nữ, những nữ nhân mà ngài ấy muốn sẽ ngài ấy sẽ không để cho họ phải ra mặt tiếp khách làm buôn bán.

    Nếu như Dương đại nhân và Ngô Oa Nhi đã thật sự làm chuyện đó thì ngài ấy...ngài ấy sẽ không để Ngô cô nương thất bại thảm hại như vậy đâu, sao có thể để tiểu thư và Ngô cô nương cùng đứng ngang hàng làm hoa khôi được?"

    Liễu Đóa Nhi hoài nghi nói: "Nam nhi thường chỉ đóng kịch mà thôi, sao có thể có căn bệnh lạ như vậy, mà sao ngươi nhìn ra?"

    Diệu Diệu lắp bắp nói: "Diệu Diệu chỉ nhìn vào cử chỉ bình thường của đại nhân rồi đoán ra thôi."

    Liễu Đóa Nhi tức giận nói: "Tiểu nha đầu này xem xét cũng tỉ mỉ nhỉ, không phải là có ý với Dương đại nhân đấy chứ?"

    Diệu Diệu giật nảy mình, vội xua tay nói: "Không có, không ó, Diệu Diệu sao dám vọng tưởng chứ?"

    Liễu Đóa Nhi chỉ là thuận mồm nói thôi, không phải là ý từ trong lòng, vừa nghe lại thấy đúng.

    Vừa rồi đột nhiên lại thấy Diệu Diệu hơi bị kích động với ý nghĩ lấy thân báo đáp của mình, hơn nữa thời gian gần đây lại hay qua lại với người khác phái, quả thật là có chút lưỡng tình tương duyệt, tuổi của nàng cũng dần lớn, chuyện nam nữ cũng không thể tránh được.

    Mặt khác lại cũng động đến việc tranh phong nguyệt với Ngô Oa Nhi, khi nữ nhân đố kị thì sẽ làm ra những việc mà quả thật không thể giải thích được.

    Nhưng Liễu Đóa Nhi lại không hề có ý gả cho Dương Hạo, bất kể trước đây nàng ta phong nguyệt như thế nào, có bao nhiêu sĩ tử quyền quý theo đuổi nhưng một khi gả vào nhà người ta thì sẽ phải âm thầm mà đi vào cửa sau, làm một nữ tử bình thường tương phu giáo tử, đột nhiên mọi thứ trở nên lặng lẽ ảm đạm, cái cảm giác, mùi vị đó không phải là cuộc sống mà một thiếu nữ như nàng muốn có.

    Hơn nữa làm thiếp ư?

    Đúng vậy, nếu như nàng gả cho Dương Hạo thì chỉ có thể làm thiếp mà thôi.

    Bây giờ nàng với Dương Hạo vừa là bạn làm ăn lại vừa là bằng hữu mật thiết, cái cảm giác thân mật, tương tri tương kính này một khi làm thiếp của hắn rồi thì liệu còn tồn tại không?

    Nếu như Dương Hạo thật sự như lời Diệu Diệu nói, là một người thích sạch thì một khi hai người nảy sinh quan hệ tuyệt đối sẽ không để cho nàng tiếp tục phát triển trong nghề này nữa.

    Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu sắp được xây dựng xong rồi, nàng rất nhanh sẽ trở thành hoa khôi của Biện Lương, nàng đang ở tuổi xuân, còn có tiền đồ tốt đẹp ở phía trước, còn có rất nhiều sự lựa chọn khác, nếu làm như vậy thì chẳng khác nào con khổng tước bị nhốt trong lồng vàng.

    Đó không phải là cuộc sống mà nàng muốn.

    Lời của Diệu Diệu gióng như một gáo nước lạnh, thoắt cái đã dội vào đám lửa trong lòng nàng, nàng đã bắt đầu tỉnh táo lại.

    Nhưng, bây giờ sắp đến lúc mở mày mở mặt rồi, chẳng nhẽ lại chia sẻ ánh hào quang đó với Ngô Oa Nhi thế sao?

    Liễu Đóa Nhi tức giận dậm mạnh chân xuống, đá cục đá xuống hồ, làm động bóng hình xinh đẹp của nàng dưới nước.

    Chương 264: Hai mỹ nhân hợp tác

    La Khắc Thành bị cái án kéo xuống bùn, chuyển vận sứ các lộ cũng vì thế mà bị triều đình khảo khóa vô cùng hà khắc, cái kế bất đắc dĩ mà giữ lại tiền cơ động cũng bị tra ra, hơn nữa phát hiện ra đây không phải là việc mà chỉ đông nam đông đạo nhất lộ làm mà tất cả tài thần các lộ trong thiên hạ cũng dùng thủ đoạn đó.

    Triệu Khuông Dận vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, cũng nhận thức được triều đình đã không chế quá nghiêm khắc với tài quyền, đã ngăn trở thi hành triều chính, trong tay chuyển vận sứ cũng nên cho họ chút quyền định đoạt nhất định, vì thế mà đã triệu gấp tể tướng Triệu Phổ, lệnh cho hắn đề ra một chính sách thích hợp.

    "Thu tài phú lương cốc, trị binh quyền, để phòng quân phiệt chuyên quyền" vốn là đại kế triều chính mà hắn lúc đầu đã hiến kế cho quân gia, bây giờ do hắn đến hoàn thiện cũng là điều đương nhiên.

    Có điều Triệu Khuông Dận tuy ngầm kiểm điểm sai lầm của mình nhưng lại cũng khoan dung cho tội to gan làm xằng của đông nam đông đạo.

    Trong tay các chuyển vận sứ trong thiên hạ đều giữ một khoản tiền riêng, việc này là do cái án của La Khắc Thành mà tra ra, tuy việc này chưa được công khai cho mọi người biết, nhưng việc đông nam đông đạo trốn thuế buôn lậu cả thiên hạ đã biết.

    La Khắc Thành tư thông với Bắc quốc tuy không có chứng cứ xác thực nhưng những vật không rõ nguồn gốc tra xét được đã làm cho hắn mắc phải tội tham ô.

    Cũng may lúc này La Công Minh cũng đã dâng biểu tự trách, thỉnh cầu nghiêm trị, để giết cho dọa khỉ mà Triệu Khuông Dận đã thuận nước đẩy thuyền, giáng La Công Minh xuống một cấp, cho về địa phương, con trai La Khắc Thành bị trừng phạt nặng, bị hạ xuống làm quan lục phẩm, lưu vong dốc sức cho quân tây bắc.

    La Công Minh sắp xếp cho trưởng tức đi Tây bắc, đưa thứ tử Khắc Tiệp và cả nhà lớn bé đông hành.

    Chỉ để lại La Khắc Cần đang nhậm chức nam nha ở lại giữ phủ đệ.

    Ngày đông hành có rất nhiều quan viên trong triều đều đến đưa tiễn.

    La Công Minh là người có thế lực, quen biết rộng, bằng hữu nhiều, lần này nếu không phải hắn tự mình dâng biểu thỉnh tội, có trăm quan cầu xin bảo vệ thì người chịu trừng phạt chắc chỉ có mình La Khắc Thành, hắn cũng sẽ không bị liên đới, cho nên đám quan lại thấy tiếc cho sự ra đi của hắn, nhưng những người phàm có chút giao tình cũng tới tiễn hắn.

    Đặc biệt là kế tướng Sở Chiêu Phụ, hắn là một võ tướng, hoàn toàn không hiểu về tài vụ, lúc đầu khi khai quốc hắn được đề bạt lên làm chức quan lớn, cái chức tam ti sứ của hắn lại trở thành đệ nhất tài thần, may mà hắn có La Công Minh trợ giúp, La Công Minh chính là tâm phúc của hắn, có La Công Minh sắp xếp quản lí tiền bạc của Đại Tống đâu ra đấy, khố phủ mới ngày càng nhiều lên, điều phối đầy đủ khắp nơi.

    Nhưng trong lòng quan gia lại cho rằng Sở Chiêu Phụ hắn mới là người giỏi quản lí điều hành tài vụ.

    Thực ra so với đám Đảng Tiến thì hắn vẫn có tài hơn.

    Khi triều đình tra ra La gia.

    Hắn là một trong những người hết sức giúp đỡ La gia nhất, mục đích duy nhất là không muốn chuyện liên lụy đến La Công Minh, giữ lại trợ thủ đắc lực này, ai mà biết được lão già hồ đồ này lại tự dâng biểu thỉnh tội.

    Bây giờ lão ta đi rồi để lại mình lão Sở thì phải làm thế nào?

    Trong lúc nhất thời, lão Sở nhìn lão La, nước mắt tuôn rơi.

    "Đại nhân, công vụ trong triều bận rộn, không phiền tiễn xa nữa.

    Các vị đại nhân, hôm nay tiễn biệt, La mỗ cảm nhận được tình nghĩa sâu sắc, tất cả mọi người xin dừng bước, cáo từ, cáo từ!"

    La Công Minh không làm cái trò "mười dặm đưa tiễn" gì đó, ông ta còn sợ Triệu Phổ hoặc Triệu Quang Nghĩa lại phái người đến éo hắn phải bày tỏ thái độ về một chuyện nào đó, nên vừa ra tới cổng thành đã chắp hai tay cáo biệt các đồng liêu trong kinh thành.

    Sở Chiêu Phụ lưu luyến không thôi nói: "Lão La này, quan gia đang lúc tức giận, ông đến Thái Châu cho khuây khỏa, tránh chút sóng gió cũng tốt, đợi khi quan gia nguôi giận, lão Sở lại xin cho ông về kinh."

    La Công Minh mỉm cười, vái chào nói: "Đa tạ đại nhân bảo vệ.

    Nếu như quan gia thông cảm, La mỗ và đại nhân cùng chư vị đồng liêu còn có cơ hội gặp mặt.

    Tiễn quân ngàn dặm cuối cùng cũng phải cáo biệt, các vị đại nhân, không phiền tiễn xa nữa, cáo từ, cáo từ."

    .........................

    Ở một góc thành hẻo lánh, Dương Hạo đang đứng bên cạnh tường, nhìn về đoàn xe người ngựa La gia đi dần về phía xa, thở dài một hơi.

    Một trận gió thổi thoáng qua, một làn hương thơm bay vào mũi, hắn tươi cười nói: "Nguyệt Nhi, cô cũng sử dụng lại phấn thơm mà Diệu Diệu cô nương dùng à?

    Đẳng cấp cũng không tồi đấy."

    Hắn xoay người, bất giác kinh ngạc, hai hàng lông mày lập tức nhíu lên.

    Nữ tử đằng sau luận về vóc dáng thì không khác Mỗ Y Khả là mấy, thậm chí còn nhỏ nhắn hơn, nhưng lại rất cân.

    Khuôn mặt trái xoan làm điên đảo chúng sinh, mang theo một nụ cười làm mê người, hóa ra đó là đại đương gia Ngô Oa Nhi của động hồ ly.

    Nhớ tới chuyện hoang đường hôm trước, cơ thể trông non nớt của nàng lại phát ra sự mềm mại đầy ý xuân vô tận, Dương Hạo đột nhiên lại nhớ tới cặp mông đầy đặn căng tròn mượt mà như ngọc của nàng, mặt hắn nhất thời nóng lên, cố ý cười ha ha mấy tiếng để che lấp sự xấu hổ của mình: "Hóa ra là Oa Oa cô nương, sao hôm nay lại tìm đến đây?"

    Ngô Oa Nhi hờn dỗi lườm hắn một cái, khuôn mặt cũng đỏ lên: "Không phải đại nhân đã nói nếu như tiểu nữ thay đổi ý kiến thì tìm đến đại nhân hay sao?"

    "À, à.

    Ha ha ha, ta còn tưởng cô nương sẽ đến Như Tuyết Phường, không ngờ cô nương lại đến đây, nói như vậy là cô nương đã chấp nhận kiến nghị của Dương mỗ?"

    Ngô Oa Nhi thở dài buồn bã, ra vẻ đáng thương nói: "Trong lòng thì không muốn, nhưng không được.

    Dương đại nhân đã viết lên một chữ "phá", chẳng thể làm được khác, nô gia sao dám không tuân mệnh."

    Lợi hại!

    Lợi hại!

    Dương Hạo tuy biết nàng ta là có ý đồ nhưng trong lòng vẫn hơi kinh ngạc.

    Nam nhi ái mộ nữ sắc, vốn là bản tính, tuy nói hắn bây giờ tu luyện song tu công pháp, ý chí kiên định, nhưng ý định bản đầu của thuật song tu không phải là để chống cự lại nữ sắc, cưỡng ép thiên tính, nhưng tâm phòng nên khó tránh hành động cũng phòng.

    Hắn nói: "Như thế là cô nương chịu cùng đồng hành với ta ở Như Tuyết Phường?"

    Ngô Oa Nhi lật mặt, lớn tiếng nói: "Nô gia chỉ đồng ý cùng hợp tác với đại nhân, cũng chỉ nghe theo lệnh đại nhân, còn Liễu Đóa Nhi bổn cô nương sẽ tuyệt đối không gặp, cũng tuyệt đối sẽ không bước chân vào Như Tuyết Phường của ả ta.

    Muốn Oa Oa cúi đầu trước ả thì không có cửa đâu, cửa sổ cũng không, viện trưởng đại nhân đã từng đồng ý Oa Oa và Liễu Đóa Nhi sẽ ngồi ngang hàng, không phân lớn bé."

    Dương Hạo không biết nên khóc hay nên cười, nói: "Ví dụ gì mà linh tinh vậy, thê thiếp tranh sủng à?"

    Ngô Oa Nhi cười tươi nói: "Thực ra cũng không khác nhau lắm, hì hì, nô gia vốn có ý tặng mình cho đại nhân, ai bảo đại nhân chậm chạp lề mề chứ?"

    Nàng liếc ánh mắt xinh đẹp về phía Dương Hạo, xấu hổ, e thẹn nói: "Nếu như đại nhân bây giờ thay đổi chủ ý thì vẫn còn kịp đấy, Oa Oa vẫn quét dọn giường chiếu cung nghênh đại nhân tới."

    "Khụ khụ khụ!"

    Dương Hạo không thể tiêu hóa nối mê công của nàng ta, vội tỏ ra thế chính nhân quân tử làm cho hồ li tinh phải tránh né, nghiêm mặt nói: "Việc này thì khó làm rồi, kế sách "song hoa khôi" đó của Dương mỗ còn cần hai cô nương hợp tác mới thành, cô nương không chịu gặp Liễu cô nương thì sao có thể bàn bạc được."

    "Sao cơ?"

    Ngô Oa Nhi suy nghĩ một lát, mắt nhìn đầy rung động về phía hắn, cười nói: "Thế để cho ả đến động hồ ly của nô gia đi."

    Thấy Dương Hạo lộ vẻ mặt khó xử, Ngô Oa Nhi cười một tiếng, nói: "Thôi đi, nô gia cũng không làm khó đại nhân ngài.

    Như thế này đi, gặp mặt ở trong phủ đệ của đại nhân ngài đi, thế nào?

    Dù sao thì Như Tuyết Phường Oa Oa sẽ tuyệt đối không vào."

    Nói đến đây thì sự quyến rũ của nàng ta lại trào lên, ánh mắt hạnh nhân đong đưa, giọng nói dịu dàng: "Nếu như ở phủ của đại nhân thì nô gia sẽ không sợ gặp mặt ả, bất kể ở phương diện nào thì Oa Oa cũng tự tin, đặc biệt là chuyện đó cũng không hề kém ả, đại nhân có tin không?"

    Khuôn mặt Ngô Oa Nhi đầy ý xuân, trong đầu Dương Hạo lập tức trào lên sự rung động: "Một người mượt mà như tuyết, một người yêu kiều như nữ đồng, trên giường phong nguyệt vô biên, a di đà phật, rau xanh đậu phụ!"

    Dương Hạo liền lật mặt nói: "Oa Oa, cô nương cần nhớ kĩ, nếu đã đồng ý cùng hợp tác với Dương mỗ thì sau này chúng ta là quan hệ làm ăn, làm ăn thì phải có dáng vẻ của người cùng làm ăn, làm như vậy thật chẳng ra sao."

    Ngô Oa Nhi bước lên trước kéo tay hắn, ngây thơ nói: "Nhưng người ta với bạn làm ăn chính trước nay luôn như thế, có gì không đúng sao?"

    Dương Hạo tức giận nói: "Bạn làm ăn với cô nương rất nhiều sao?"

    Ngô Oa Nhi chớp chớp mắt, đưa ngón tay thon dài ra trước mặt hắn: "Bạn làm ăn của nô gia có đại nhân là người đầu tiên."

    Dương Hạo chán nản nói: "Vậy cô nương có biết ta đối với bạn làm ăn không ra gì như cô nương sẽ làm thế nào không?"

    Ngô Oa Nhi chậm rãi lắc đầu: "Oa Oa không biết!"

    "Bộp!"

    Một tiếng giòn vang lên, Ngô Oa Nhi kêu "ối" một tiếng, ôm lấy mông nhảy lên.

    Dương Hạo cười lớn ha ha, bước nhanh về phía trước, Ngô Oa Nhi tức giận trợn trừng đôi mắt lên, một lát đột nhiên cười khúc khích, làm mặt xấu sau lưng hắn, nói: "Bây giờ biết rồi, ngài làm như thế cũng chẳng ra sao, hai chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân."

    ..............................

    Trong hoa đình hậu viện của nam nha hỏa tình viện trưởng Dương Hạo, Dương Hạo đang ngồi khoanh chân trước mấy cái án, mỉm cười nhìn phía dưới đường.

    "Công tử, tiểu Điệp đi rồi."

    "Tiểu Điệp, đừng đi!"

    Một công tử tuấn tú phi phàm mặc áo trắng cùng với một thiếu nữ mặc áo xanh với cái đuôi đỏ rực cùng giọng the thé đang ôm lấy nhau, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

    Dương Hạo dùng một tấm gỗ đập bàn một cái, nói: "Dừng, tạm đến đây đã."

    "Hừ!"

    Vừa nghe tiếng dừng của Dương Hạo, Liễu Đóa Nhi đóng giả công tử và Ngô Oa Nhi đóng làm hồ tiên không hẹn mà cùng hừ lên một tiếng, lập tức đứng tách nhau ra, hai người cùng hung hăng trừng mắt nhìn nhau, lại đồng thời khẽ gắt một tiếng, khuôn mặt đầy vẻ chán ghét phủi phủi xiêm y.

    Dương Hạo nhìn thấy lại cười khổ, đã bao nhiêu ngày rồi mà hai vị cô nương này một khi diễn kịch thì như là tình ý miên miên, giống như là một đôi, nhưng chỉ cần kịch dừng lại thì lập tức giống như kẻ thù.

    Ôi!

    Thật là làm khó cho họ rồi, diễn viên đúng là diễn viên, rất có đạo đức nghề nghiệp.

    Nước mắt trên khuôn mặt vẫn chưa kịp khô, Oa Oa đã lắc lắc cái đuôi hồ li giả chạy tới bên cạnh Dương Hạo, cười ngọt ngào nói: "Đại nhân, Oa Oa hát có hay không?"

    Thực ra nàng ta còn lớn hơn Liễu Đóa Nhi mấy tuổi, nhưng vóc dáng lại nhỏ và trông ngây thơ hơn, nếu đóng vai giả đáng yêu non nót chắc sẽ rất tự nhiên.

    Liễu Đóa Nhi lập tức chạy đến, hậm hực nói: "Đại nhân đã từng nói kim khúc ngân từ, đoạn khúc này là do bổn cô nương viết mà."

    Ngô Oa Nhi khinh thường bĩu môi nói: "Nếu không phải đại nhân ngân nga khúc đó gợi ý cho cô thì sao cô có thể viết ra được."

    "Cô..."

    Liễu Đóa Nhi hậm hực dậm chân xuống đất, tức khí ngồi xuống một bên.

    "Oa oa.

    Bảo cô nương liên hệ với mấy quan lại làm việc bình tuyển hoa khôi, cô nương đã làm xong cả rồi chứ?"

    "Yên tâm đi đại nhân, Oa Oa vừa nói thì các vị đại nhân đó đã đồng ý luôn, còn có một số người nổi tiếng trong giới thương gia cùng đồng ý bỏ ra một số khoản tiền lớn để ủng hộ."

    Ngô Oa Nhi vừa nói vừa liếc mắt thị uy Liễu Đóa Nhi.

    Nàng ta giật chiếc đũa trong tay Dương Hạo, gặp lấy một miếng thức ăn đưa tới miệng Dương Hạo: "Đại nhân, đây là món ăn đích thân Oa Oa làm, đại nhân nhất định phải ăn nhiều mới được, nếu không lại phụ tâm ý của người ta."

    Chương 265: Người bày trò tiêu khiển

    Liễu Đóa Nhi quả thực rất tức, liền tiến tới bên cạnh Dương Hạo, yểu điệu nói: "Đại nhân ngồi lâu rồi, chân cũng tê cả rồi, Đóa Nhi đấm bóp giúp đại nhân nhé."

    "Đừng đừng."

    Dương Hạo không chịu được, vội vàng nhảy ra khỏi hai mỹ nhân đầy hương thơm đang dí sát vào mình, nói: "Ngày mai Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu của chúng ta sẽ hoàn thành, ta phải đi xem chút, các cô tiếp tục luyện đi, tiếp tục luyện để cho người ta phải kinh ngạc.

    Lần này không được tranh cãi nhau đâu đấy."

    Liễu Đóa Nhi nhíu mày, đôi bàn tay trắng như phấn tự đấm lên đùi của mình.

    "Hừ!

    Liễu hành thủ không phải là luôn cho mình thanh cao ư, sao cũng bắt chước con hồ li tinh mà mình hay khinh thường để quyến rũ đại nhân vậy!"

    Ngô Oa Nhi châm chọc một câu, gắp miếng thức ăn cho vào miệng mình, cầm lấy chiếc chén của Dương Hạo đưa tới trước mặt mình, khiêu khích nhìn Liễu Đóa Nhi, nhấp nhẹ một ngụm, còn lưu lại trên miệng chén dấu son môi mê người.

    Ở góc sân, thấy Dương Hạo đang vội vàng chạy trốn, Mục Vũ che miệng cười trộm.

    Gần đây cái kịch này đều được diễn.

    Khi hai đại hành thủ Ngô Oa Nhi, Liễu Đóa Nhi diễn theo kịch bản mà Dương Hạo đã viết, họ tranh nhau trên sàn diễn, tranh kĩ nghệ diễn, tranh nổi trội, một khi diễn xong thì lại chạy tới trước mặt Dương Hạo tranh, tranh xem hắn nói nhiều hơn một câu với ai.

    Khi mới bắt đầu tranh thì họ còn tranh nhã nhặn, nhưng gần đây thì càng ngày càng lộ cốt, số lần đại nhân chạy trốn cùng ngày càng nhiều hơn.

    Mỗ Y Khả xuất thân thiên tính nữ nhân, lại cảm thấy rất không thoải mái, không chịu nổi mà bĩu cái miệng nhỏ nhắn lên: "Hai con hồ li tinh đó nhất định cứ phải động tay động chân với đại nhân sao, đại nhân buồn bực chết mất."

    Chiếc áo cà sa trên người Bích Túc bay bay, nhìn theo bóng hình Dương Hạo, nước mắt lưng tròng nói: "Trời ơi, hắn ta ở trong cái phúc mà không biết hưởng.

    Đại ca của ta ơi, huynh là hán tử no không biết đến hán tử đói à.

    Hòa thượng ta còn phải diễn đến bao giờ đây?"

    ..................................

    Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu được xây dựng bên bờ Biện Hà, năm ngôi kiến trúc đồ sộ bao quanh lấy Như Tuyết Phường như năm cánh hoa.

    Hàng ngày những chiếc thuyền đi trên sông Biện Hà đều có thể nhìn thấy kiến tạo kinh người đang từ từ được dựng lên, nhưng vì bốn mặt đều bị ngăn trở nên không có cách nào nhìn thấy toàn diện của nó, bây giờ nó cuối cùng đã được hoàn thiện và phơi bầy ra trong thế nhân.

    Năm ngôi kiến trúc đước xây dựng với năm phong cách khác nhau, khí thế hùng vĩ, bình địa cao lầu tuyệt mĩ được dựng lên, so với Cung lâu của Biện Lương tiếng tăm lẫy lừng vẫn hơn một bậc.

    Kiến trúc của năm ngôi lầu này có sự chuyên chú riêng biệt, ví dụ như Đông lầu có cửa giống như một con dơi đặc biệt độc đáo, sau khi mở cửa làm ăn thì chính là một sòng bạc lớn.

    Các phương thức đánh bạc truyền thống hay kiểu mới sẽ có cách thức phục vụ phối hợp tương đối hiện đại, từ lầu một đến lầu ba có cấp bậc và cách tiếp đãi đối tượng không giống nhau, nó đã thu hút đủ các tầng lớp mê bạc ở Biện Lương tới đây.

    Đây là một hình thức tiêu khiển không phân biệt quốc gia, không phân biệt thời gian, chỉ cần là dân cờ bạc thì sẽ có thể thích ứng nhanh chóng với cách chơi bạc mới đầy hứng thú ở đây.

    Dương Hạo đang suy nghĩ thêm những phương thức tiêu khiển có thể sử dụng được, hắn nghĩ tới những phương thức như sàn nhảy thường thấy hiện đại, nhưng trò này tuyệt đối không thích hợp với thời đại này.

    Tuy từ Hán Đường tới nay, Trung Nguyên bất luận là cung đình hay dân gian cũng chỉ có hình thức tiêu khiển là đàn ca nhảy múa, nhưng loại hình vũ đạo tự vui tự sướng này lại không phải là hình thức phổ biến, cũng đừng hi vọng có sĩ thân nào chịu bỏ tiền ra để vào nhảy múa.

    Cho nên sau khi Tây lầu treo biển "Bách hi viên", thì hình thức kinh doanh chủ yếu vẫn là văn nhân sĩ tử ngồi uống rượu nhâm nhi với nhau, đàm tiếu thưởng thức biểu diễn ca vũ, có điều Dương Hạo đã cho xây dựng một vũ đài rất lớn ở lầu một, bên trên vũ đài và phía sau tấm màn cho làm đủ loại thiết kế mà thời đó chưa ai có thể nghĩ ra.

    Ở thời đại này những hình thức ca, vũ, kịch...đang dần được dung hợp, xuất hiện một loại hình biểu diễn tương tự như hiện đại, thông qua vũ đài, kịch đài để thể hiện hoàn chỉnh một câu chuyện, nhưng loại đổi mới này vẫn chưa hoàn thiện, họ nhiều nhất cũng chỉ biểu diễn một tiết mục theo kiểu tiểu phẩm, đám ca nhi vẫn không ngừng tìm tòi để hoàn thiện nó.

    Nhưng việc này đối với Dương Hạo mà nói lại hoàn toàn không có khó khăn gì, không cần nói gì đến hí khúc (một loại hình kịch truyền thống của TQ), kịch vũ đài, chỉ cần nói đến điện ảnh, phim kịch hắn cũng không biết đã từng xem bao nhiêu lần, tuy hắn không phải là một người làm công tác chuyên nghiệp, rất nhiều thứ hắn cũng chỉ biết nửa vời, nhưng chỉ cần hắn có thể nghĩ ra thì ngay thời điểm đó có thể phối hợp toàn lực các diễn viên, đào kép thành một vở kịch cũng không có gì là khó.

    Hình thức biểu diễn này không tồn tại tính vượt mức, bây giờ nó vẫn chưa xuất hiện, chỉ là vì những đào kép diễn viên bây giờ vẫn chưa tìm tòi và hoàn thiện nó, Dương Hạo tin rằng đến một ngày sẽ cho nó đến được với mọi người, sẽ hoàn toàn chinh phục được người xem, bồi dưỡng ra những đoàn kịch lớn.

    Đồng thời trước mắt các loại hình tiêu khiển đang lưu hành ở phủ Khai Phong hắn cũng không hề bỏ qua; xiếc, ca hát tạp kĩ, Tạng thuật, tương phó, thuyết thư...tất cả đều chọn ra những nhân vật kiệt xuất nhất trong ngành, dùng tiền hậu hĩnh để mời về.

    Dương Hạo không sợ tiêu tốn tiền vào họ, đợi đến khi chiêu bài Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu thành công, nhân vật đứng đầu các ngành đều có thể kinh doanh tốt thì đến lúc đó tiền kiếm được sẽ không thể đếm xuể, tiền bỏ ra lúc này coi như là phí quảng cáo.

    Bắc lầu là Bách Tuyền Trì (hồ một trăm dòng suối), chuyên làm việc tắm rửa.

    Lúc này ở Biện Lương đã có hồ tắm công cộng, trong hồ tắm có xoa bóp, đấm bóp chân, mỗi lần tắm 10 văn tiền, phòng tắm lớn nhất có thể chứa được 100 người, có điều những hồ tắm ở đây đa phần là tắm nước lạnh, không có phòng tắm đơn.

    Nhưng Bách Tuyền Trì lại không giống, các con đường của nó đều là các lối đi loại thượng hạng, kiến trúc nội thất và trang trí theo phong cách thời Đường hào hoa, nền và tường của các gian tắm và nghỉ ngơi đều được làm bằng gốm sứ, các cửa ngăn làm theo kiểu kéo sang ngang, áo tắm đều là áo choàng dài bằng bông mềm mại dễ chịu, dưới chân đều xếp các loại gỗ trống trơn trượt, dụng cụ tắm là thùng gỗ hoặc chậu bằng gốm sứ, ngoài xoa bóp còn có các cô nương xinh đẹp trẻ tuổi lanh lợi bưng rót trà và điểm tâm cho những khách đang ngồi nghỉ sau khi tắm đẳng cấp lên bậc thì giả cả đương nhiên cũng phải lên.

    Còn về đồ ăn của Bách Vị Ốc và kĩ nữ của Bách Hương Uyển thì không cần Dương Hạo phải lo, tứ đại hành thủ Biện Lương đều có người của họ, những người này đều là những người giỏi nhất trong hành thủ của họ, đương nhiên có thể làm đâu ra đấy.

    Khi Dương Hạo đi đến Như Tuyết Phường thì vẫn còn rát nhiều người thợ ở các kiến trúc đang ra ra vào vào, bây giờ đã đến thời tiết tháng sáu, ngày mai Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu sẽ khánh thành, trên thực tế cho dù nhân công dồi dào, vật liệu cung ứng kịp thời nhưng ngày mai có thể kịp thời khai trương kinh doanh cũng chỉ có Bách Hi Viện mà thôi.

    Những nơi khác vẫn phải làm những tu sửa cuối cùng, sau đó mới có thể lần lượt mở.

    Dương Hạo đến Bách Hi Viện mới xây, lầu một chính là kịch trường cực lớn, phía trước là vũ đài rộng, nhưng ở phía dưới đài không phải chỉ đều là ghế mà là bàn ghế xếp xen nhau, những người đến đây bất kể là nghe hát hay xem kịch sẽ có thể ăn uống luôn, không thể để họ ngồi theo khuôn phép như trước.

    "Lệch rồi, lệch rồi, nhấc bên phải lên một chút nữa, đúng đúng đúng rồi, cứ treo như vậy!"

    Bên trên vũ đài truyền đến giọng nói thanh thoát của Diệu Diệu.

    Dương Hạo không hiểu về thiết kế, lại đang lo lắng không gian lớn như thế này lại không có microphon thì giọng nói trên vũ đài sẽ không thể truyền ra được, không ngờ những người thợ cao minh ở thời đại này đã hiểu rất rõ việc lợi dụng bản thân kiến trúc để khuếch trương âm thanh, Dương Hạo đứng ở cửa mà có thể nghe rõ giọng của Diệu Diệu.

    Tuy bây giờ trong kịch trường không ngồi đầy người, khi chính thức diễn xuất hiệu quả âm thanh chưa chắc sẽ tốt như thế này nhưng hắn đã tương đối vừa lòng rồi.

    "Diệu Diệu, sao chỉ có mình cô ở đây, Đại Lang đâu?"

    "Đại nhân?"

    Vừa quay đầu nhìn thấy Dương Hạo, Diệu Diệu lập tức vui mừng nhảy xuống khỏi vũ đài, chạy về phía Dương Hạo, tiểu cô nương vội vàng đến mức trán chảy đầy mồ hôi, khuôn mặt thon dài đỏ lên.

    "Thôi Đại Lang nói hắn có một số việc riêng phải về xử lí, bây giờ chỉ có một mình Diệu Diệu ở đây lo việc thôi, thật là bận chết đi được."

    Dương Hạo cười vui vẻ nói.

    Lúc này Lưu ma ma cũng chạy vào: "Đại nhân, mấy ngày nay một số viện có tiếng ở thành Biện Lương đều đã nhận được thiệp, các đương gia cô nương của mấy viện đó đều vui vẻ đồng ý đến chọn hoa khôi, có điều...có điều..."

    "Có điều gì?"

    Lưu ma ma lắp bắp nói: "Có điều tam vị hành thủ Ngô Oa Nhi, Tuyết Nhược Khảo, Nhuận Kiều Ngọc tuy cũng đã nhận thiệp nhưng vẫn chưa nói từng nói là có đến tham gia hay không.

    Nếu như ba vị cô nương này không đến thì hoa khôi chọn ra e là cũng không được xứng đáng với cái tên."

    Dương Hạo mỉm cười, cũng không nói ra sự huyền bí trong đó, chỉ nói: "Bà cứ yên tâm, đây là thiệp mời, cũng là thiệp khiêu chiến, n như họ không ứng chiến thì tứ đại hành thủ từ đây cũng bị xóa tên, họ sao lại không đến được?

    Bà tiếp tục đi thống kê đi, xem có tổng cộng bao nhiêu viện, bao nhiêu cô nương, ngày mai bắt đầu thi đấu vòng loại rồi."

    "Vâng."

    Lưu ma ma đáp lời một tiếng, rồi cười bồi lui ra ngoài.

    Dương Hạo nhìn Diệu Diệu bên cạnh, có chút áy náy nói: "Diệu Diệu vốn người sẽ phối hợp diễn kịch với Đóa Nhi là cô nương mới đúng, bây giờ lại bảo cô lui ra, đưa cơ hội tuyệt hảo này cho Ngô Oa Nhi, thật sự thấy không đúng với cô, cô không trách ta chứ?"

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    "Sao cơ?

    Không trách không trách."

    Diệu Diệu liên tục xua tay, mặt đỏ cả lên: "Diệu Diệu sao dám trách đại nhân, Diệu Diệu vốn chỉ là một ca kĩ tầm thường, nào có tư cách diễn cùng tiểu thư, hơn nữa Diệu Diệu cũng không có bản lĩnh để đấu với Ngô đại hành thủ."

    "Ha ha ha, cũng chưa chắc là không thể, họ cũng là từ lúc giống cô mà lên."

    Dương Hạo vỗ vỗ vai nàng, an ủi nói: "Cô nương đừng lo lắng, sẽ có cơ hội, ta đảm bảo với cô nương, sau này sẽ có một ngày Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu cũng sẽ có một chỗ cho cô nương làm chủ."

    Dương Hạo bây giờ đã biết lúc này ca nhi và kĩ nữ không phân biệt với nhau, nhưng ca nhi thực ra là nghệ nhân, địa vị và thân phận không giống với kĩ nữ, trong nghề này trở thành những cô nương nổi tiếng mới có thể kiếm được khoản tiền lớn để dưỡng già, gả cho người ta hoặc là lợi dụng cơ hội nổi tiếng để có thể tiếp cận được với các quan lại có tiếng, ừ đó mà được nạp thành thiếp, đây chính là long môn mà rất nhiều cô nương khổ sở tìm kiếm để thoát khỏi sự chà đạp của vận mệnh.

    Kịch khúc mà hắn thiết kế vốn là muốn để cho Liễu Đóa Nhi và Diệu Diệu cùng diễn, khi xuất kịch chỉ cần đạt được thành công thì Diệu Diệu tất nhiên sẽ trở nên nổi danh, nhưng tại vị Ngô Oa Nhi tự nhiên chen ngang vào, làm cho hắn nghĩ đến việc sẽ chiêu mộ cả tứ đại hành thủ gia nhập Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, vì thế đã đưa vai diễn này cho Ngô Oa Nhi, làm cho Diệu Diệu đau khổ mất đi một cơ hội trèo lên cao, trong lòng hắn luôn có một cảm giác thẹn với nàng, cho nên mới cam đoan như vậy.

    Không ngờ Diệu Diệu lại đỏ mặt lên nói: "Đại nhân, Diệu Diệu...Diệu Diệu không mong muốn làm đại hành thủ, Diệu Diệu chỉ muốn có thể có một ngày giống như Nguyệt Nhi cô nương là đã cảm thấy mãn nguyện rồi."

    "Nguyệt Nhi?"

    Dương Hạo ngạc nhiên cười nói" Nha đầu ngốc, cô có biết rằng luận về tài nghệ cầm kì ca vũ ngoài tứ địa hành thủ thì bây giờ những người ở Khai Phong có thể đấu được với cô nương chỉ có mấy người thôi không?

    Ồ, bổn quan hiểu rồi, cô nương chắc là vì luôn bên cạnh Đóa Nhi cô nương, cô nương ấy ở Tuyền Châu là hành thủ, đến đây cũng là hành thủ, hào quang sáng chói như mặt trời, đứng ở bên cạnh cô nương ấy thì không ch người khác không thấy được tài sắc của cô mà ngay cả cô nương cũng tự cảm thấy mình không có tài gì.

    Ha ha ha, không đúng, không đúng rồi, một người tài sắc giống như cô sao lại có thể muốn giống như Nguyệt Nhi làm một tiểu nha hoàn trải giường trải chiếu, bưng trà rót nước chứ."

    Hắn vỗ vỗ vào vai Diệu Diệu, an ủi nói: "Cô nương yên tâm đi, bổn quan nói lời sẽ giữ lời, chỉ cần có cơ hội sẽ đỡ cô nương lên, làm một người đứng đầu không hề kém hơn tứ đại hành thủ kia."

    Dương Hạo vừa nói xong thì nhảy luôn lên vũ đài, Diệu Diệu thất vọng nhún vai, lẩm bẩm tự nói: "Nô gia không phải là có ý đó, nô gia muốn nói có thể giống như Nguyệt Nhi được hầu hạ bên cạnh đại nhân.

    Ôi, ta thật ngu ngốc."

    ..................

    Chỗ ở của Thôi Đại Lang là khách điếm Duyệt Lai, hắn ở đây lâu nên đã thuê một gian phòng, nhưng bình thường hắn lại chẳng mấy khi đến đây ở, có điều tiền phòng hắn chưa từng đòi bớt một chút nào, có thể coi là người khách được hoan nghênh nhất.

    Lúc này hắn khó lắm mới có thể trở về một chuyến, trong gian phòng ngoài hắn còn có một đại hán phong trần nữa."

    "Thế nào, chuyến đi Lô Châu kết quả ra sao?"

    Đại hán đó cung cẩn đứng trước hắn, trầm giọng đáp: "Người đó đã từng đến Lô Châu, hơn nữa còn liên hệ với đám người Lâm Bằng Vũ, Kha Trấn Ác.

    Người này văn võ song toàn, xử lí mọi việc của Lô Châu đâu ra đấy, tri phủ Trương Kế Tổ hình như cũng phát hiện ra hắn không phải là một sĩ thân bình thường, có điều lão hồ li này chỉ cần Lô Châu trên dưới an phân thủ thường, không gây phiền phức cho hắn là được, bất kể chuyện gì cũng mắt nhắm mắt mở coi như không biết."

    "

    Thôi Đại Lang mỉm cười nói: "Ừ, Đường Tam Nhi muốn lợi dụng tên đệ đệ không nên thân nhưng lại bị ta phát hiện ra vị huynh trưởng mới là một bậc nhân tài.

    Đáng tiếc, hai chân của hắn..nếu không phải vậy chỉ cần cho hắn một cơ ngộ, hai phần phong vân, ba phần lực lượng, thì hắn sẽ trở hành một phương hào hùng."

    Người đó mỉm cười nói: "Nhưng nếu như hắn không có bộ dạng như vậy thì người của Dương Hạo ở Lô Châu chưa chắc sẽ dễ dàng tiếp nạp hắn, sẽ đưa hắn lên làm quân sư, theo như ch thị của hắn thì bên ngoài an phận thủ thường, bên trong lại mở rộng thực lực.

    "Nói cũng đúng."

    Thôi Đại Lang mỉm cười nói: "Ngươi hãy ngầm giúp hắn, để cho hắn thấy được thực lực của chúng ta, có phải hắn đã đồng ý hợp tác với chúng ta?"

    "Vâng, thuộc hạ đã hoàn thành mệnh lệnh, có điều hắn vẫn còn một điều kiện."

    "Điều kiện gì?"

    Thôi Đại Lang nhíu mày hỏi.

    "Hắn muốn đại công tử phải nghĩ cách để bảo vệ cho Dương Hạo bình an vô sự, và tìm cơ hội đưa hắn về Lô Châu."

    "Ừ, việc này ta sẽ nghĩ cách, muốn bảo vệ an toàn cho hắn không khó, những hành động của hắn Biện Lương những ngày qua đã giúp hắn giải bỏ những nghi ngờ của quan gia đối với hắn, có điều nội trong một hai năm mà muốn đưa hắn về Lô Châu thì e rằng không làm được.

    Việc này ta sẽ nghĩ cách, dù sao thì người hợp tác cuối cùng của chúng ta là Dương Hạo, dù hắn không nói thì ta cũng đang suy nghĩ việc này."

    "Vâng, việc này hắn cũng đã nghĩ tới, cho nên không nói rõ kì hạn, chỉ là muốn đại công tử có thể âm thầm chăm sóc, lợi dụng thế lực của chúng ta để bảo vệ an toàn cho Dương Hạo, đợi khi có cơ hội đưa hắn về cũng được.

    Nếu như chúng ta làm được thì bất kể thế nào cũng sẽ làm cho Dương Hạo đồng ý điều kiện của chúng ta, hai bên cùng hợp tác."

    Thôi Đại Lang cười nói: "Ta biết rồi, ngươi cứ đồng ý với hắn đi."

    Đại hán đó mắt sáng lên, không nhịn được nói: "Đám người Lâm Bằng Vũ, Kha Trấn Ác nói Đại Tống lấy ngũ vận mà nhận được sự ban phước của thượng đế, nhận được sự nhường ngôi của Chu quốc.

    Chu là mộc đức, mộc sinh hỏa, cho nên Tống là hỏa đức, Tống lấy hỏa làm chính thống, làm vượng khí cho đất nước, mà bây giờ Dương Hạo lại nhậm chức nam nha hỏa tình viện ở kinh thành, chuyên việc diệt hảo, đây chính là thiên mệnh, làm cho người của bọn họ bây giờ đều thích mặc xiêm y sắc huyền đại biểu cho thủy đức."

    Thôi Đại Lang lúc đầu hơi ngẩn ra, một lúc lại bật cười nói: "Đây chẳng qua chỉ là sự xuyên tạc của phó hội thôi, nó chỉ lừa được những ngươi ngu dốt không biết gì mà thôi, làm sao có thể coi là thật được.

    Bất luận như thế nào ta cũng không nhìn ra tên đó có tướng làm đế vương, có thể xưng hùng một phương đã là vận mệnh tốt của hắn trong kiếp này rồi.

    Đại hán đó cười nói: "Thuộc hạ cũng tưởng rằng như vậy, có điều những gì người đó nói lại rất có sức thuyết phục.

    Hắn nói Tùy Văn Đế hùng tài thao lược, vượt xa Triệu quan gia, nhưng Đại Tùy sụy đổ chỉ trong nháy mắt.

    Hoàng đế triều Chu võ công tiếng tăm lẫy lừng những vẫn không vượt qua được biên cương của Đại Tống, không vượt qua được binh lực của Đại Tống bây giờ, ngay cả người Khiết Đan phương bắc nghe thấy danh cũng phải biến sắc, nhưng trong khoảnh khắc giang sơn cũng sẽ đổi chủ.

    Đây là thiên mệnh, người thường không thể ngăn trở được, cho nên những gì hắn nói về thủy đức khắc hỏa quả thật là lấy được lòng người.

    Thôi Đại Lang nghe thấy cũng lay động tinh thần, nhưng nghĩ kĩ lại thì vẫn cảm thấy hoang đường, hắn cười nhạt một cái.

    Đại hán đó lại nói: "Thuộc hạ ở lại hai ngày nữa sẽ lại đi, không biết tên Dương Hạo đó bây giờ đang làm gì?

    Hắn lại muốn làm gì?

    Phía Lô Châu tuy cũng đã phái người ngầm theo dõi nhất cửa nhất động của hắn, nhưng vẫn không sự hiểu biết của đại công tử đối với hắn, vì hai người đã sớm tối qua lại với nhau."

    "Ta ư?"

    Biểu cảm của Thôi Đại Lang trở nên cổ quái: "Nói thực ta cũng không hiểu.

    Nhìn hành động hoang đường lúc đầu của hắn là muốn ở nhờ nhà kĩ nữ để trừ bỏ nghi ngờ của quan gia, có điều hắn bây giờ hình như đang thực sự vui vẻ ở đó rồi?

    Nhưng nếu như nói hắn vui vẻ ở đó thì thứ mà hắn có là cơ hội có được những tài sắc giai nhân, nhưng hắn lại luôn muốn giữ mình trong sạch.

    Trong lòng hắn rốt cuộc nghĩ gì ta thật không biết, ta chỉ biết hắn bây giờ muốn làm tổ sư gia của lưỡng đạo ưu xướng (kĩ nữ và người diễn kịch) kinh thành."

    Thôi Đại Lang muốn cười nhưng lại cố nhịn, vuốt vuốt mũi, lẩm bẩm tự nói: "Tổ sư gia của xướng địch (kĩ nữ) là hiền tướng Quản Trọng của thời xuân thu chiến quốc, tổ sư gia của ưu linh (người diễn kịch) là hoàng đế Huyền Tông của Đại Đường, không biết tên Dương Hạo một chân dẵm lên hai thuyền này muốn làm cái gì nữa?"

    Dương Hạo bước vào Bách Vị Cư xây cạnh Biện Hà, vì gần sông nên nền móng rất dày, lầu cũng cao, trong năm ngôi lầu là ngôi lầu cao nhất, so với Lan Lâu còn cao hơn một trượng.

    Bây gờ vẫn chưa hoàn thành, bốn mặt vẫn trống trơn, gió mùa hạ thổi qua làm cho mùi dầu gỗ bay phảng phất vào mũi.

    Đứng ở chỗ cao không những có thể nhìn thấy nam bắc Biện Hà mà ngay cả Đại Tướng Quốc Tự, hoàng cung tiểu đại nội phủ Khai Phong cũng có thể nhìn bao quát thấy được, cả Khai Phong đều trong tầm mắt, làm cho người ta có một cảm giác thoải mái.

    Diệu Diệu lòng đầy ngưỡng mộ nói: "Đại nhân, nơi này thật sự đã đi được rồi, tuy Thôi Đại Lang nhà nhiều tiền, giúp đại nhân xây dựng Nhất Tiếu Lâu này nhưng cũng chưa chắc đã nhanh chóng mà khai trương được nhanh như vậy.

    Đại nhân khéo léo dùng diệu kế, chỉ khống chế những sản nghiệp chủ yếu vào trong tay, còn những cái khác thì đều cho thuê, giao cho các vị nghiệp chủ tự quản lí sắp xếp, cứ như thế thì sẽ tập trung được vô số tiền tài và nhân lực, tốc độ khai trương của Nhất Tiếu Lâ quả thật trước đây chưa từng có."

    Dương Hạo cười nói: "Ta chỉ khống chế những sản nghiệp trung tập, những thứ phụ thì giao cho các vị nghiệp chủ tự thu xếp, tiền bạc tự kinh doanh, nhưng họ lại vẫn phải dựa vào Nhất Tiếu Lâu của ta, ha ha ha, đây gọi là mượn gà sinh trứng.

    Nhưng đây vẫn chỉ là bước đầu, tiếp theo đó đợi khi Nhất Tiếu Lâu tiếng tăm lớn mạnh thì chúng ta có thể dần dần thâm nhập, khống chế các viện tự khác, đến khi đó, ha ha ha..."

    Lời của Dương Hạo Diệu Diệu như hiểu mà lại không hiểu, có điều có thể nghe ra được khí phách trong lời nói của hắn, nàng ngẩn ra một hồi lâu, vẫn chưa thể tưởng tượng ra đó là cục diện gì, không khỏi thở dài nói: "Đến lúc đó tình hình sẽ như thế nào?"

    Dương Hạo mỉm cười, không trả lời.

    Hắn lúc đầu chỉ là muốn mượn việc trà trộn vào thanh lâu để tự làm xấu mình, giải trừ sự cảnh giác của quan gia mà thôi, nhưng dần dần hắn lại phát hiện ra chuyến làm ăn này lợi ích thật sự nhiều, mà hắn nghĩ rằng chắc cả đời này sẽ phải ở lại kinh thành làm một chức quan nhỏ nhoi, sẽ không thể rời khỏi đây được, chi bằng thật sự dụng tâm, như vậy ngoài bổng lộc làm quan thì còn có thêm một con đường tiền tài khác.

    Nếu không thể làm được đại sự thiên hạ thì vì chính mình và hậu nhân của mình tạo nên một gia nghiệp đồ sộ.

    Nhưng con người luôn thay đổi không ngừng thành thục hơn, bây giờ hắn hùng tâm bừng bừng, hắn muốn làm giáo phụ khoái lạc của thành Biện Lương kinh đô này.

    Đúng lúc này thì Lưu ma ma béo ục ịch thở hổn hển trèo lên lầu: "Đại nhân, đại nhân, không hay rồi, có mấy sư vu đưa hơn trăm người đến gây sự, lão thân quả thực không áp chế được, chỉ có thể mượn quan uy của đại nhân ngài làm cho họ biết khó mà lui thôi."

    "Sư vu?"

    Dương Hạo thấy rất kì lạ, thầm nghĩ: "Ta đây mới là đang muốn làm giáo phụ, ở đâu lại chạy ra một giáo phái lạ vậy?"

    Chương 266: Cháy

    Đả tự: Lăng Độ Vũ - Lương Sơn Bạc

    Dương Hạo thấy Lưu ma ma mồ hôi nhễ nhại, cũng không hỏi nhiều, liền chạy xuống lầu, Diệu Diệu cũng vội vàng chạy theo hắn, Lưu ma ma người ục ịch béo tốt, lạch đạch chạy theo sau.

    Dương Hạo nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy có hơn trăm nữ nhân quần áo sặc sỡ vây kín lấy bảng báo danh cuộc thi hoa khôi, đang nũng nịu đề nghị: “Cái này là kì thị thiếp, thiếp này không chịu.

    Toàn bộ cô nương thành Biện Lương đều có thể tham gia, cùng thi thố tài nghệ, dựa vào cái gì mà không để thiếp tham gia cuộc thi chứ?

    Lữ Song Song ta không phục”.

    “Ai cha, nếu các ngươi không nói ra được lý do, hôm nay tỷ muội chúng ta không về”.

    “Đúng đấy, cả Đông Kinh, phường nhỏ bé, Yến quán ca lâu, người người đều có thể tham gia, tỷ muội chúng ta yếu ở điểm nào chứ?”

    “Ta là Hồ Liên Liên của Hỉ Xuân lâu, ta phải đăng kí tham gia!”.

    “Các cô nương điện Trường Xuân cũng muốn tham gia!”

    “Ta muốn…ta muốn…”

    Đới ma ma lắc lắc hông vờ như không thấy, cùng cái ngón tay ngắn ngủn thô to chỉ vào họ, rít gào rằng: “Làm loạn cái gì đấy hả, gì mà ầm ĩ lên, cút hết ra xa xa ra cho lão nương, ta nói cho các ngươi biết, Thiên Kim Nhất Tiếu lầu chúng ta không phải là nơi dễ gây chuyện, đằng sau lão nương là một Nam nha viện sử Dương đại nhân, một người là Thôi đại công tử của Sơn Đông Tề Châu, một người có quyền, một người có tiền, không dễ để các ngươi gây chuyện, các ngươi cần có quy củ rõ ràng cho lão nương ta”.

    Dương Hạo vừa nghe thấy những lời đó liền chau mày, để mở rộng tầm ảnh hưởng, hắn đã cho phép mọi Yến quán ca lâu của thành Biện Kinh đều có thể tham gia cuộc thi, sao có chuyện cấm ai đó tham gia, chẳng lẽ lão bảo tử thấy người tham gia cuộc thi đông đúc, có ý kiếm chác chút ít chăng?

    Dương Hạo trầm ngâm, bước đến phía trước, trầm giọng nói: “Đới ma ma, việc này là thế nào?

    Sao lại cấm người ta tham gia cuộc thi?”

    Vị Đới ma ma đó đang phục vụ Như Tuyết Phường, là người làm thuê đàn áp trật tự, vừa thấy hắn đến không chần chừ liền nở nụ cười tươi, nghe hắn trách móc mình, không khỏi trả lời quanh co: “Dương đại nhân à, không phải lão thân không cho phép người ta tham gia, thực ra là…”

    “Vị đó là Dương đại nhân đó sao?

    Ôi chao ôi, thực là một nhân tài!”.

    Một mỹ nhân mặc bộ đồ đỏ dáng người cao gầy liếc mắt nhìn Dương Hạo, sán lại trước mặt hắn, vín lấy cánh tay, nũng nịu nói:

    “Dương đại nhân, ngài đưa ra cuộc thi hoa khôi, hôm nay toàn thành Biện Lương đều nô nức kéo đến đây, nghe nói có rất nhiều đại nhân và quan lớn đến chấm điểm, những cô nương phường Phong Nguyệt chúng tôi từ trước tới nay chưa được tham gia bao giờ, nhưng ngài xem…”

    Cô ta bĩu môi, nũng nịu nói: “Ngài xem họ ỷ thế hiếp người, không để cho thiếp tham gia cuộc thi đấy, Dương đại nhân, ngài có thể bảo vệ thiếp được không?”

    Vừa nói, cô ta vừa lắc lắc cánh tay của Dương Hạo, giọng nói ấy của cô nương hơi khàn khàn, nhưng dáng người tương đối đẹp, Dương Hạo còn chưa nói gì, cô nương bên cạnh liền vây lấy, nói liến thoắng:

    “Ai cha, vị này là Dương đại nhân?

    Dương đại nhân, thiếp Khang Tam Như, cũng muốn tham gia vào Thiên Kim Nhất Tiếu lầu đấy, không biết đại nhân ngài có nhận không?”

    “Dương đại nhân, thiếp là sư vu của Cúc Hoa Các, nghe nói bảng hoa cần mở tám khoa, không biết mỗi khoa tuyển mấy người đây?”

    Mỗi người một lời, ầm ĩ lên, Dương Hạo nào có thể ngăn cản được, liền vung tay lui lại vài bước, Diệu Diệu ngay lúc đó chạy vội lại, đẩy mấy cô nương đó ra, rồi chau mày giận dữ, ghé sát vào tai Dương Hạo nói thầm: “Đại nhân, họ đều là ni cô”.

    “Ứ?

    Hả?”

    Dương Hạo thực thấy từ này hơi lạ, không kìm lòng được quay đầu hỏi lại, Diệu Diệu mặt đỏ như trứng gà, nói thầm: “Họ đều làni cô trong Phong Khoa, chao ôi, chính là…chính là…ông già thỏ(đồ chơi tết trung thu của trẻ em Trung Quốc)!”

    Cô nương vừa nãy vây kín cánh tay Dương Hạo có vẻ không vui, cô ta sờ sờ dây chuyền, trừng mắt nhìn sang Diệu Diệu, gắt giọng: “Con nha đầu người là cái gì hả, ai là ông già thỏ”.

    Hóa ra vùng đất Khai Phong phồn hoa, nam kỹ còn ghê gớm hơn cả tây bắc, nam kỹ ăn mặc, trang điểm, khẩu khí xưng hô, dáng đi giống hệt nữ nhi, nhưng người đẹp nhất trong số họ không gọi đầu bài, hành thủ mà gọi là sư vu, hành đầu.

    Dương Hạo mở cuộc thi hoa khôi, không ngờ ở đây còn có nhiều nam kỹ đến thế, càng không ngờ được rằng họ không nhận được thiếp mời nên tức giận bất bình đến đây.

    Dương Hạo trong lòng thầm căm hận: Nam nhi tốt không làm, lại còn làm bộ làm tịch ra vẻ nữ nhân.

    Giờ Đại Tống tương đối đã phát triển, đâu đâu cũng có người, chỉ cần có thể chịu khổ, thì không thể chết vì đói.

    Mấy cô nương giả nữ nhi vẫn đang líu ríu, Dương Hạo hét lớn: “Tuyển hoa khôi, người dự tuyển đương nhiên là nữ nhi, các ngươi đàn ông con trai không chịu làm, lại còn tô son điểm phấn ăn mặc theo đàn bà, không biết xấu hổ hay sao, còn dám tới đây làm loạn, cút, cút hết cho ta!”

    Đại Tống mãi đến năm Chính Hòa vấn đề nam kỹ càng ngày càng nghiêm trọng, hạ chỉ cấm tiệt nam kỹ, nhưng cũng chỉ là một giấy rỗng tuếch, vốn cấm không được, cái này vẫn là chuyện sau hơn trăm năm nữa, giờ triều đình chưa có ý chỉ về mặt này, Dương Hạo nổi giận đùng đùng, đám giống ni cô này cũng không sợ hắn, nhất thời liền cao giọng kháng nghị, tranh cãi ầm ĩ cả lên.

    “Làm ầm cái gì đấy hả?”

    Dương Hạo vẫn thấy chúng dùng giọng nữ nhi nói, hắn nghe càng chối tai, lập tức hạ lệnh: “Còn nhìn cái gì hả, đuổi chúng ra ngoài cho ta, tên nào còn không biết điều đánh một trận cho ta”.

    “Ôi ôi, Dương đại nhân, ngài là người nho nhã mà cũng làm chuyện đó được sao?”

    “Bọn gay các ngươi, phong nhã cái đầu ngươi ấy!”

    Dương Hạo giận tím mặt, thuận tay ném chiếc bút lông ở trên bàn đăng kí xuống, bỗng ném phải mặt một tên, mặt hắn nhem nhuốc mực, sau đótay cầm lấy bàn đăng kí chực hất tung.

    Diệu Diệu thấy vậy vội chạy lại, ôm lấy cánh tay của hắn, vội nói: “Xin đại nhân bớt giận, đại nhân bớt giận, họ không có ý gì đâu, còn không mau đưa họ ra ngoài!”

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    ***

    Ngày Thiên Kim Nhất Tiếu lầu khai trương, thì cuộc thi hoa khôi Biện Lương chính thức khai mạc, tin Dương Hạo đuổi nam kỹ Phong Khoa truyền ra toàn thành Biện Lương, nó trở thành một câu chuyện ngoài lề thú vị nhất trước cuộc thi.

    Dương Hạo lần này lấy được lòng người, nhưng cử chỉ ném bút chực lật bàn của hắn thì lại được nhắc đến trong những câu chuyện cười lúc uống trà sau bữa cơm, nócàng chứng tỏ thêm tính lỗ mãng của hắn.

    Cuộc thi hoa khôi được khai mạc đúng ngày, ngõ trong ngõ ngoài thành Đông Kinh Biện Lương, yến quán ca lầu sau này phát triển mạnh nhất khoảng ba nghìn nhà, mà giờ chỉ có trên dưới một nghìn nhà, nhưng viện có đến một nghìn nhà tham gia, mỗi nhà ít cũng có hai cô nương, vị chi có hai nghìn cô nương, thêm nữa còn có nha hoàn của họ, bạn nhảy, như vậy tính xem có bao nhiêu nữ nhân?

    Họ còn trang điểm, chú ý tới cách ăn mặc để nổi bật bản thân, họ cùng tập trung trong Thiên Kim Nhất Tiếu lầu.

    Ngoài hơn hai nghìn cô nương, rồi còn có quanh lại, danh sĩ đến cổ vũ, như vậy đã có mấy vạn người, chứ đừng nói đến những khách khứa nghe tin cũng đến, toàn bộ hẻm giết heo chật cứng người, rồi sau đó không thể không phái người đi trông coi xung quanh, thu mười đồng mua vé vào cửa, lúc này mới khống chế được số người trong lầu.

    Tiếng tăm Thiên Kim Nhất Tiếu lầu vang xa.

    Ban giám khảo cuộc thi lớn có hai loại người.

    Một loại là quan triều đình, danh sĩ, một loại nữa là các đại thương nhân có thế lực hùng hậu ở thành Biện Lương.

    Dương Hạo mời quan viên, danh sĩ làm ban giám khảo, chủ yếu là để khuếch trương tầm ảnh hưởng, đối tượng kinh doanh chủ yếu của Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu trong lương lai chính là bọn họ, họ tham gia, lập tức Nhất Tiếu Lầu có ấn tượng tốt trong mắt các quan, sĩ tử.

    Đồng thời, bọn họ hôm nay đến làm ban giám khảo, chính là một cái uy, sau này cho dù thuế má của quan phủ, hay là bọn lưu manh lộng hoành, chúng cũng đều sẽ hiểu được Nhất Tiếu Lầu có một chỗ đứng, thế lực che chở lớn ra sao, ít nhiều giảm đi khó dễ bọn chúng mang lại.

    Một loại người khác chính là đại thương nhân hùng hậu có thế lực trong thành Biện Lương, mời họ đến, chủ yếu chính là tài trợ cho cuộc thi.

    Họ có tiền, nhưng thiếu đi địa vị và danh khí, giờ mời họ đến để họ ngồi cùng với quan lại, ít ra cũng mang lại hư vinh cho bọn họ, món tiền rút ra tài trợ cũng thỏa mái hơn.

    Đương nhiên, thương nhân là thương nhân, họ còn cần cuộc thi quảng cáo chút sản phẩm của họ.

    Từ thời Đường mạt ngũ đại trở đi, thương nhân đã có ý thức quảng cáo rộng rãi sản phẩm của mình, trước dù sản phẩm của mình chính là sản phẩm độc nhất vô nhị, nhưng thiếu đi sự quảng cáo rộng rãi, Dương Hạo cho họ cơ hội, họ đương nhiên là có lợi, trong một thời gian ngắn Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu trong ngoài lầu đều được quảng cáo rầm rộ, nhanh chóng lan tỏa đến các nơi khác, không khí náo nhiệt chưa bao giờ thấy.

    Lần này tuyển chọn hoa khôi, Dương Hạo có mô phỏng theo chế độ khoa cử của triều đình, mở ba khoa ba bảng.

    Bảng thứ nhất, dựa vào nhan sắc những phương diện như, hình dáng, dung mạo, khí chất… tiến hành tuyển chọn.

    Bảng thứ hai là vũ bảng, đó chính là cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú, vũ đạo âm nhạc, đó là bảng dựa vào tài nghệ.

    Bảng thứ ba là diệp lục bảng, lấy cách ví von lá xanh làm nền cho hoa hồng.

    Đối tượng tuyển chọn là những nha hoàn đương gia.

    Chỉ cần là những cô nương đương gia có thân phận, biết cách hầu hạ, nha hoàn cần nhanh nhẹn, thông minh, nếu như có kẻ ngu si đần độn hầu hạ chủ nhân, việc gì để để cô nương tự mình đi lo liệu thì chán nản vô cùng, cho nên còn mở ra diệp lục bảng.

    Sáng ý này của Dương Hạo, trong chốc lát đã nhận được sự cảm kích của tất cả các cô nương.

    Có cô nương dung mạo kiều diễm, sắc đẹp vô song, nhưng về mặt tài nghệ thì có hạn, mọi thứ đều rất bình thường, nếu như tổng hợp lại tất cả các yếu tố tiến hành tuyển chọn, cô ấy chính là Tây Thi, khó nói sẽ không được tuyển.

    Nhưng ngoài ra lại có những cô nương tài nghệ nhất tuyệt, nhưng dung mạo lại bình thường, một khi tổng hợp lại tuyển chọn, đến Khổng lão phu tử cũng phải có cái cảm giác “Chưa thấy mặt nhưng thấy có đức cũng coi như có sắc”.

    Nếu không phải sáng ý của Dương Hạo, họ nào có cơ hội xuất hiện trổ tài.

    Nhưng, lục diệp bảng lại gần đến lúc khai mạc mới đột nhiên nói ra, Dương Hạo tuyên bố với họ rằng, để cản trở ngại có người làm thủ đoạn, chèn ép cá cô nương nha hoàn xuất sắc trong viện tham gia, cho nên gần đến lúc khai mạc mới đột nhiên tuyên bố, và tiến hành đăng kí.

    Nhưng Diệu Diệu cô nương lại biết, Dương Hạo đột nhiên mở thêm một bảng, hoàn toàn chính là có ý với cô, tiểu cô nương không được làm mất mặt của Dương Hạo.

    Còn về thành lập ba khoa ba bảng, dựa theo khoa cử triều đình, Dương Hạo mơ hồ nhớ đến trong lịch sử có vị văn nhân khi chọn hoa khôi đã dùng thủ đoạn bịp bợm, nhưng lại không nhớ câu chuyện đó khi nào, cũng không biết mình làm thế này có làm cho triều đình thần khó chịu hay không, cho nên đã thăm dò ý kiến của Triệu Quang Nghĩa.

    Triệu Quang Nghĩa gần đây càng ngày càng thân với hắn, khi nhàn hạ thường đến Hỏa Tình Viện ngồi nói chuyện phiếm với Dương Hạo, có lúc còn tấu hài, nghiêm túc giống ngày thường của đương kim Hoàng đệ.

    Hắn cũng phong thanh thanh được tin Dương Hạo và người ta cùng mở Thiên kim Nhất Tiếu lầu, còn hỏi han Dương Hạo, Dương Hạo nhân cơ hội nói sáng ý của mình ra, Triệu Quang Nghĩa nghe xong không hề giận, ngược lại còn cười tươi, nói hắn ít học, nhưng lại nhanh nhẹn hoạt bát, sáng ý này thực rất có ý nghĩa.

    Dương Hạo thấy quan viên sĩ tử văn minh, mang màu sắc dân chủ.

    Dũng cảm mở ra ba bảng Hoa bảng, Vũ bảng, Diệp bảng, nhất giáp có ba ngươi, phân thành trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa.

    Nhị giáp mười hai người, chọn ra người đứng đầu, gọi là tiến sĩ, số còn lại là tam giáp.

    Cuộc thi được diễn ra trong vòng bảy ngày, ba người đứng đầu giáp trong mỗi bảng được chọn lựa ra, ba bảng tổng cộng là chín người, người đứng đầu Diệp bảng rõ ràng là cô nương Diệu Diệu

    Tiếp theo chính là chọn hoa khôi.

    Tứ đại hành thủ Ngô Oa Nhi, Liễu Đóa Nhi, Văn Tích Quân và Trầm Nhiêu, họ được trực tiếp tham gia vào trận chung kết.

    Hoa, vũ, diệp, nữ trạng nguyên, nữ bảng nhãn, nữ thám hoa ba bảng đều có tư cách thách đấu với tứ đại hành thủ, giành ngôi hoa khôi.

    Nhưng nó đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của mọi người, ba vị cô nương của Diệp bảng cùng bỏ qua quyền giành ngôi hoa khôi của mình.

    Họ là những nha hoàn bên cạnh các cô nương của mình, còn tương đương với đồ đệ của các cô nương ấy, họ chú ý nhất đến tôn sư trọng đạo, nào dám đứng ra tranh giành hoa khôi với sư phụ.

    Trạng nguyên Hoa bảng và Vũ bảng sau khi suy nghĩ đến tiến vào cuộc thi hoa khôi, suy tính đến sự tổng hợp của mỹ sắc, tài nghệ, cách nói năng... tự lựa sức mình so sánh với tứ đại hành thủ, sợ bị chê bai trong trận chung kết, chi bằng thấy tốt thì dừng lại, đoạt được danh hiệu trang nguyên hoa bảng, trạng nguyên vũ bảng thì trở về, ngược lại vẫn giữ được giá trị trăm lần, khách khứa sau này tất nhiên sẽ gấp bội hiện tại.

    Người có thể tham gia chung kết, ngược lại là bảng nhãn và thám hoa Hoa bảng và Vũ bảng, có thể thi đấu với tứ đại hành thủ, nhưng cuộc tranh đua ngôi vị hoa khôi cuối cùng vẫn là tứ đại hành thủ.

    Dương Hạo ngay lúc đó dừng thi ba ngày để mọi người có thời gian bình phẩm.

    Chính vào lúc này, áp phích quảng cáo dán toàn thành Biện Lương: tứ đại hành thủ đồng đài hiến nghệ, cuộc chung kết phân thắng bại.

    Bách hỉ lầu đang chính thức khai trương, thu vé vào cửa, mỗi vé một trăm quan, bổng lộc một tháng cấp bậc một đoàn luyện sử mới là ba trăm quan, ba trăm quan này dùng để gia đình hắn từ già đến trẻ chi dùng, rồi tiền tiếp khách đến chơi, giờ lại cầm ra một phần ba trong số đó.

    Nhưng nếu như đi xem tứ đại hành thủ hiến nghệ cũng đáng, giờ lại chỉ là làm khách xem bình thường.

    Song, vé vẫn bán hết trong khoảnh khắc, chứng minh cơ hội có thể cả đời chỉ có một lần.

    Đê

    Bách hỉ lầu đèn sáng trưng, bầu trời đầy sao, không chỉ có Bách Hỉ lầu treo đèn lồng, mà ngay cả các tòa nhà xung quanh cũng treo đèn, lầu cao, cầu kiều cũng được treo đèn, xa xa nhìn lại như một bầu trời cung khuyết, đặc biệt là Bạch Vị lầu ở nơi cao nhất bên sông Biện Hà, đứng ở xa xa cũng có thể nhìn thấy đèn màu sáng rực.

    Tiếng người ồn ào, nơi này cách chợ đêm Châu Kiều không xa, vốn dĩ đã đông người qua người lại, thêm nữa đêm nay là đêm đồng đài hiến nghệ của tứ đại hành thủ, quyết định thắng bại, đương nhiên sẽ có rất nhiều người cùng đến xem quang cảnh náo nhiệt.

    Cuộc thi hoa khôi lớn trước nay chưa từng có giờ thực sự đã làm náo động toàn thành Biện Kinh, không chỉ là đàn ông, đàn bà cũng tham gia vào chuyện bình phẩm hoa khôi, việc này đã thu hút đông đảo sự chú ý của mọi người.

    Rất nhiều quan viên quyền quý đều đến mua vé, họ thay y phục hàng ngày, cùng với ba năm người bạn hoặc nữ thân quyến vào trong xem.

    Cạnh sân khấu có một góc để dành cho các vị quan trọng thần nhị tam phẩm của triều đình ngồi xem.

    Chính bởi vậy phủ Khai Phong đều rất khẩn trương, nhiều sai dịch lần lượt phụng mệnh vội đến duy trì trật tự, trong Bách hỉ lầu vẫn còn chưa bắt đầu thi thố, sai dịch bên ngoài đã tóm được mấy tên trộm, hai kẻ ẩu đả, còn nhặt được đứa trẻ vì không tìm thấy mẹ khóc thét.

    Trong rạp người kín mít, không còn chỗ ngồi trống, nhưng người thực sự là không nhiều, tứ đại hành thủ đồng đài hiến nghệ, không phải người nào cũng có thể vào xem.

    Ở trong đó còn có kê bàn nên chiếm một không gian rất lớn.

    Chỗ ngồi trước nhất là mười vị ban giám khảo, phía sau là các quan mua vé vào xem.

    Tên sai vặt chạy xuyên qua dưới đài, đưa những chiếc đĩa thức ăn đặt lên bàn họ, hôm nay là ngày tứ đại hành thủ tranh tài sắc đoạt hoa khôi, đồng thời cũng là cơ hội cho các vị nghiệp chủ Bách Vị lầu tìm nguồn khách, họ đều mời những tay đầu bếp số một, làm những món ăn ngon và đẹp mắt nhất để khách khứa đến đây nhớ mãi không quên.

    Thục Quốc Hoa Nhị phu nhân tự tay nghiên cứu ra món ngon Bạch Lâm nổi tiếng cũng không xuất hiện, có thể cũng không có người biết sự tồn tại của người này.

    Buổi biểu diễn đã bắt đầu, màn sân khấu được kéo sang hai bên, tiếng sấm rền vang, mưa bụi, trên đài có cây tử đằng và quái thạch, ánh núi xa gần đan xen, cảnh hoang dại nguyên thủy xuất hiện.

    Khách khứa há hốc mồm, họ nhìn nhiều màn biểu diễn có quy củ, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy màn biểu diễn này. giờ là mùa hè chói chang, ngoài lầu chi chít sao trên trời, sao có thể có tiếng sấm vang?

    Nào có chuyện có mưa bụi?

    Sao trên đài lại có cây tử đằng quái thạch?

    Mưa phùn nhè nhẹ bay trong gió, người ngồi ở hàng ghế đầu thực cảm nhận được không khí ẩm ướt bắn vào mặt họ.

    Dương Hạo ngồi ở một góc hài lòng xem vẻ mặt ngạc nhiên của ban giám khảo, hơn hai tháng trời vất cả, cuối cùng cũng có ngày hôm nay.

    Tiếng sấm, tiếng mưa, tiến gió, còn có tiếng côn trùng kêu vang nơi hoang dại nguyên thủy.

    Có người đứng ở đằng sau tấm màn khuếch đại âm thanh.

    Mưa phùn kéo dài là do người đứng ở trên cao dùng vòi hoa sen phun nước.

    Còn về quái thạch, là dùng gỗ rồi quét sơn mà thành, núi nhìn từ xa xa là do dùng bóng của màn sân khấu, lợi dụng được khối hình học tạo ra cảm giác tươi mới.

    Đệ nhất hành thủ Ngô Oa Nhi đã ra sân khấu, cô vừa mới ra thì làm đảo điên tất cả các quan khách đang chăm chú theo dõi tiết mục biểu diễn.

    Khi cô cất tiếng ca đi ra từ "sơn đọng" chỗ cây tử đằng nhảy ra, mặc bộ quần áo trắng, hai búi tóc, vẻ mặt ngây thơ, nhưng... sau váy cô lộ ra một cái đuôi to.

    "kịch có thể diễn như vậy sao?"

    Chúng quan lại một lần nữa hóa đá.

    Dương Hạo đưa ra thiết kế cách diễn này, là dựa vào một câu chuyện hí kịch truyền thống, đương nhiên, hắn chỉ đưa ra câu chuyện, còn về sáng ý kĩ năng và kĩ thuật, cách biểu diễn cụ thể ra sao, ca từ, nhạc điệu thế nào đều do Liễu Đóa Nhi dựa theo thói quen và trình độ thưởng thức của mọi người sáng tác thành.

    Tiếp theo, đến Liễu Đóa Nhi ra sân khấu, Liễu hành thủ yêu kiều đột nhiên hóa trang thành nam nhi, tuy rõ ràng là phong tình, nhưng lại có khí chất trung tích, điều này khiến cho quan khách ngạc nhiên vô cùng.

    Họ phát hiện ra nó vượt xa so với sức tưởng tượng của họ, Liễu hành thủ và Ngô hành thủ không phải đang đấu phap tranh phong, cùng nhau biểu diễn một tiết mục, so sánh cho điểm thực sự rất khó.

    Câu chuyện bắt đầu được kể lại, mỗi màn kịch đều được đổi một cảnh khác, mỗi màn kịch đều mang đến cho mọi người cảm giác vui tươi mới.

    Một con cáo nhỏ bị người thợ săn đuổi, may mắn được một thiếu niên có lòng tốt cứu.

    Sau nghìn năm, con cáo ngày xưa ấy đã lớn, hóa thân thành một tiểu hồ nữ vô cùng đáng yêu.

    Cô gặp một thư sinh nghèo lên kinh dự thi, nhận ra chính là chàng thiếu niên năm xưa đã chuyển kiếp, để đền ơn chàng, bèn rời khỏi rừng rậm đi theo chàng.

    Một người một cáo yêu thương nhau, đốt đuốc dùi mài kinh sử.

    Nó rất hợp với lối thưởng thức của người dưới đài.

    Tiểu hồ nữ theo thư sinh nghèo vào kinh dự thi, Ma vương thèm muốn sắc đẹp của tiểu hồ nữ, liền phái rắn nữ đến bắt tiểu hổ nữ về, nhưng may mắn được một chàng trai tu khổ hạnh cứu.

    Thư sinh nghèo sau khi được đề tên bảng vàng, thái sư muốn kén trạng nguyên khoa thi này làm con rể của mình, thế là ngầm có quỷ kế, khiến tiểu hồ nữ nghĩ nhầm thư sinh đó thay lòng đổi dạ, chán nản mà bỏ đi. thư sinh nghèo luôn nhớ nhưng nàng, bỏ đi, ở trong một cái miếu cổ hoang tàn rồi đột ngột qua đời, tiểu hồ nữ biết rõ chân tướng sự việc liền đến bên cạnh chàng, lấy nội đan tu luyện nghìn năm cứu sống chàng, còn tiểu hồ nữ mất đi pháp lực lại trở lại nguyên hình năm xưa, chỉ có thể rưng rưng mắt trở lại rừng rậm, hai người đính ước hẹn nghìn năm...

    tuyết ngọc song kiều hóa thân là kim xà và ngân xà, mặc bộ quần áo có vấn rắn vàng bạc lấp lánh, cơ thể đẹp mê người, biểu diễn vô cùng nhuần nhuyễn.

    Hấp dẫn sự chú ý của quan khách tới xem, vũ đạo của các nàng biến ảo quá nhanh, thưởng thức hết màn này đến màn khác, thêm nữa họ xuất hiện trong mưa gió, ngọn đèn sáng tối không ngừng... sao có thể nhìn rõ được.

    "Đúng rồi, cần chính là hiệu quả này".

    Nhìn ánh mắt mê hồn của bọn họ, Dương Hạo cười thầm.

    Tiếp theo, các văn sĩ đưa ra những lời nhận xét, thẩm định.

    "Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại, triêu triêu mộ mộ

    Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước, nhân gian vô số...

    Thế gian khoảng cách xa nhất không phải khoảng cách giữa sống và chết, mà là khi ta đứng trước mặt nàng, nàng không biết ta yêu nàng...

    Nhân sinh nhược chích như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến.

    từng có một tấm chân thành tha thiết với ta, mà ta không iết trân trọng..."

    Vài quan thân nghe khúc ca lặng người, bảo tiểu nhị mang giấy bút đến, chép lại bài từ tuyệt hay.

    Bài từ mà mọi người cho là tuyệt hay đều là do Dương Hạo nhớ không hoàn chỉnh toàn bài, nhưng chỗ hay nhất thì hắn đã nhớ được, nếu như bán bài từ, hắn tuyệt đối không thể ngâm trọn vẹn từ đầu đến cuối bài từ, nhưng giờ họ đang diễn kịch, lời kịch của nữ diễn viên nữ chính lại trở thành một bảo bối vô giá trong đêm hôm nay, khiến cho quan khách nghe như si như mê...

    Tình yêu là một chủ đề vĩnh hằng, câu chuyện giữa thư sinh và hồ tinh đã khiến cho người xem phải rơi lệ, tiểu hồ nữ dùng nội đan cứu sống thư sinh, phải rời khỏi cuộc sống thường ẩn vào rừng rậm, rất nhiều tiểu thư phu nhân dưới đài rơi lệ, giọng hát của Ngô Oa Nhi bi thương đau xót, bài tử không làm mất đi vẻ đẹp cổ điển, ngược lại nó làm nổi bật tấm lòng của "Bạch hồ", đem đến cho người xem một nỗi lòng khó quên.

    "Ta là một con hồ ly ngàn năm biết yêu

    Nghìn năm yêu say đắm, nghìn năm cô độc,

    Trong đêm dài chàng có biết ta trang điểm vì ai

    Trong hồng trần chàng có biết ta muốn đẹp là vì ai..."

    Cảm giác này, họ lần thứ hai có được, khúc ca "minh nguyệt kỷ thì hữu", khúc ca đó động lòng người, sớm đã lan truyền khắp chốn ngóc ngách của Biện lương thành, không ngờ Ngô Oa Nhi cũng hát được một khúc ca tuyệt diệu mới mẻ đến vậy, so sánh, thực khó mà đánh giá khúc nào hơn.

    Quan khách lặng người, lắng tai nghe, cảm giác mới lạ còn chưa bị mất đi, khúc ca bi thương tiểu hồ nữ cứu chàng thư sinh đã lan truyền ra, lan tỏa không gian buổi đêm.

    "Ta là một con cáo nghìn năm,

    Nghìn năm thú hầu nghìn năm bất lực,

    Yêu hết mình đến khi bày tỏ tấm lòng ta bởi khúc ca,

    Chàng gian khổ miệt mài kinh sử, lời thề năm xưa khắc cốt ghi tâm,

    Đỗ bảng vàng hoa chúc lại để mất chàng..."

    Trên sân khấu, màn che tối đen, chỉ có ánh sáng nhỏ chiếu sáng chỗ Ngô Oa nhi đứng.

    Ngô Oa Nhi nhỏ xinh vừa múa vừa hát.

    Đêm nay nàng diễn vô cùng tuyệt.

    "Có thể để ta khóc vì tình yêu hay không,

    Ta vẫn là người yêu một mình bạch hồ ly nàng,

    Bao nhiêu mùa xuân qua đi,

    Cả đời này ta mãi yêu hồ ly nàng..."

    Ngọn đèn dần phụt tắt, bức màn cũng từ từ được hạ xuống.

    Tuyệt!

    Hay!

    Không cần nói là một trăm quan tiền, chứ ba trăm quan, năm trăm quan mà được xem một buổi biểu diễn hay đến thế thì cũng đáng.

    Khúc ca ngừng lại, ban giám khảo như vừa tỉnh lại sau giấc mộng, mới nhận ra rằng mình không phải quan khách bình thường, họ còn có một nhiệm vụ quan trọng phải làm đó chính là bình xét xem ai là hoa khôi.

    Lúc này, họ mới đột nhiên phát hiện ra hôm nay làm ban giám khảo được đặc quyền mang theo phu nhân, nữ nhi đến là sai lầm, hai người đàn bà quan trọng nhất trong gia đình hoàn toàn bị Liễu Đóa Nhi cải trang thành thư sinh làm mê hồn người, màn biểu diễn thiên phú như trong "Thiện nữ u hồn", cô yêu vẻ ngây thơ trong sáng của tiểu hồ nữ ngay lần gặp đầu tiên, sau khi đỗ bảng vàng mặc bộ áo đỏ trạng nguyên, ngày đêm vẫn tư tưởng nhớ mong hồ nữ, không vì quyền thế phú quý, chàng bỏ tất cả để theo đuổi tình yêu của mình.

    Buổi biểu diễn vô cùng sinh động.

    Họ lấy khăn lau nước mắt, có vài người vẫn còn khóc rưng rức, có người thì sợ hãi, tuy họ bị Ngô Oa Nhi trang điểm thành tiểu hồ nữ làm mê hồn người, nhưng nếu hoa khôi là Ngô Oa Nhi, tối nay trở về cửa nhà họ không yên.

    Hơn nữa, biểu diễn của nàng cũng thực sự không kém gì Ngô Oa Nhi, giọng hát mượt mà đoạn khi cô đỗ bảng vàng trạng nguyên vẫn văng vẳng bên tai họ.

    Trong tình huống khó xử, đã sớm nghĩ đến hai huy chương đồng hạng, ban giám khảo cười tùm tỉm nhìn hai hoa khôi hoàn mỹ.

    ***

    Khi quan khách ào ra khỏi Bách Hỉ lầu, bầu trời đầy sao, thời tiết nóng bức, gió nhẹ thổi qua, rất nhiều con mắt đang háo hức chờ đợi kết quả bên ngoài, họ còn bị say mê bởi màn kịch vừa rồi, buổi biểu diễn tối nay thực tuyệt vời, gây chú ý đến toàn người dân thành Đông Kinh, thành Biện Lương mùa hè đã nóng nay còn tăng thêm đến ba độ.

    Trên hành lang bên ngoài tầng hai Bách Hỉ lầu, Dương Hạo, Thôi Đại Lang và tứ đại hành thủ nhìn theo dòng người bên ngoài, Thôi Đại Lang cười nói: "Thành công tuyệt đối, thắng lợi tuyệt đối, xem xem, chật ních thế kia cơ mà".

    Trầm Nhiêu dịu dàng nói: "Đại nhân, ngài đã nói, hồi sau, có thể để thiếp và Tích Quân tỷ tỷ làm... làm...".

    Văn Tích Quân không chờ đợi nói chen vào: "Làm diễn viên chính".

    "Đúng, đúng đấy".

    Tuyết ngọc song kiều tự biết mình kém hơn Ngô Oa Nhi và Liễu Đóa Nhi một bậc, cuộc thi giành hoa khôi chỉ dành cho bọn họ, chẳng bao giờ trông mong mình có thể đoạt được ngôi vị hoa khôi.

    Nhưng khi tập luyện, họ lần đầu nhìn thấy biểu diễn như vậy thì bị thuyết phục hoàn toàn.

    Họ đương nhiên biết Dương Hạo có ý giúp họ, hoa khôi của hôm nay chẳng qua chỉ là tranh giành nhất thời, một khi mở ra hình thức biểu diễn mới này, họ cho dù có danh khí hay sự nghiệp đều không quan trọng, họ tính kế lâu dài nên mới cam tâm tình nguyện làm phụ họa lần này.

    Dương Hạo cười nói: "Hai cô yên tâm, ta đều có ý cho các cô tham gia, đến lúc đó..."

    Dương Hạo vừa nói đến đây, đột nhiên phát hiện ra có đốm lửa sáng rực trong không gian đêm tối xa xa, mặt hắn biến sắc, nhìn kỹ lại, ba đốm sáng rất rõ ràng trong đêm tối, chúng thành hình vòng tròn, mờ mờ ảo ẳo tắt, được một lúc đèn lại sáng lên.

    Dương Hạo mặt biến sắc, đây chính là ngọn đèn báo hiệu có cháy, hắn đang ở Vọng Hỏa lầu trong thành, gánh trọng trách theo dõi tình hình hỏa hoạn toàn thành trong đêm tối, ban ngày lấy cờ làm tín hiệu, ban đêm lấy đèn làm tín hiệu, khi nơi nào đó bị cháy, lập tức sẽ có tín hiệu được phát ra. lấy Hoàng cung đại nội làm trung tâm, bao nhiêu cờ hoặc đèn, tượng trưng cho điểm cháy cách Hoàng cung đại nội bao nhiêu xa.

    Ba ngọn đèn tượng trưng cho vị trí trung tâm nhất trong thành Khai Phong, gần với đại nội.

    T

    Dương Hạo lập tức rảo bước ra khỏi Bách Hỉ lầu, Tuyết ngọc song kiều nghe lời hứa hẹn của Dương Hạo, đang vui mừng hoan hỉ bỗng thấy mặt hắn biến sắc, không hiểu ra làm sao, mọi người lần lượt chạy theo sau hắn, đến bên bắc Bách Hỉ lầu, chỉ thấy trong đêm tối nơi đó có ánh lửa cháy hừng hực nghi ngút.

    Ngô Oa Nhi kêu lên: "Ngự sử đài của Tây Giác lầu đại nhai, thượng thư đài, dựa vào hướng gió hôm nay, nếu đám lửa to lên thi sẽ lan vào thượng thư tỉnh, khu mật viện, ngay cả Hoàng cung đại nội cũng không thể tránh khỏi".

    Dương Hạo xoay người đi, vội vàng chạy xuống khỏi lầu, cần có một con ngựa đến, chạy về phía tây.

    Chợ đêm Châu Kiều người qua người lại, cả đêm ca múa, tối nay vì cuộc thi hoa khôi Thiên Kim Nhất Tiếu lầu, người qua người lại chật chội gấp ba so với ngày bình thường, Dương Hạo cưỡi ngựa, vội vội vàng vàng phóng đi, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

    Khi đường phố rộng rãi, hắn mới tăng tốc được, Dương Hạo nghiêng người nhìn phải, phi vội về lầu tây góc, chỉ thấy những chiếc xe nước phòng cháy có chữ "Hỏa" to đùng chạy như điên.

    Đợi Dương Hạo chạy đến đó, thùng nước lấy từ hẻm gần đó đến đúng lúc, phủ Khai Phong vì gần tòa ngự sử đài, thượng thư đài, nên được cứu trợ kịp thời, đám cháy quá to tuy khó mà dập tắt lửa, nhưng họ đã dùng dây thừng câu liêm, nên đám cháy hoàn toàn đã được khống chế.

    Những nơi xung quanh đã được cảnh giới, trong viện thất linh bát lạc đã cứu được hồ sơ vụ án, mấy tiểu quan hồn bay phách lạc quần áo xộc xệch đứng trong viện.

    Dương Hạo thở phào nhẹ nhõm, vừa nãy ở Bách Hỉ lầu nhìn thấy nơi này đám cháy không hề nhỏ, nhưng đã được dập lửa kịp thời, sự sắp xếp của mình đã có tác dụng lớn.

    Hắn xuống khỏi ngựa, lên phía trước còn chưa hỏi mấy câu, thì cảm thấy mặt đất khẽ rung, tiếng bước chân nện ầm ầm, cấm quân đại nội nghe tin có đám cháy vội đến, Dương Hạo vội vàng ra đón, cùng đi theo tướng lĩnh cấm quân mang đội quân vào trong ngự sử đài, xem xét tình hình hỏa hoạn, đưa ra lời kết đám cháy đã được dập hoàn toàn.

    Triệu Quang Nghĩa như bay chạy đến, vừa nhìn thấy tình hình hỏa hoạn, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lập tức lại quát lớn:

    "Triều đình nhiều lần nói rõ phải chú ý đề phòng đến việc dùng lửa khi trời tối, trong lầu này có người, tại sao ngòi dương mắt nhìn lửa cháy?

    Khi lửa cháy đưa tất cả các quan trong lầu ra ngoài, bổn phủ cần điều tra rõ nguyên nhân cháy này.

    Đề hình quan đến chưa, lập tức xem xét tình hình hỏa hoạn!"

    Hắn nói xong xoay người đến vị tướng lĩnh cấm quân, nở nụ cười, đang muốn khen ngợi rằng cấm quân cứu trợ kịp thời, thì bên ngoài lại có giọng nửa nam nửa nữ hét lớn:

    "Phụng thánh dụ, tuần tra tình hình hỏa hoạn của Tây Giác lầu...

    Ai chủ trì cứu hỏa, mau mau bẩm báo với ta!"

    Nghe nói có đám cháy, đại nội cũng bị kinh động.

    Triệu Quang Nghĩa cũng bất chấp bắt chuyện với tướng lĩnh cấm quân, vội đích thân nghênh đón.

    Người đến chính là nội thị phó đô tri Cố Nhã Ly, nghe Triệu Quang Nghĩa nói rõ tình hình với hắn, Cố Nhã Ly hoan hỷ, dập tắt lửa nhanh như vậy, có thể thấy Quan Gia quyết định chỉnh đốn tình hình hỏa hoạn của Khai Phong, giờ đã có hiệu quả nhất định, quay về bẩm báo, Quan gia nhất định sẽ rất vui mừng.

    Cố Nhã Ly nghe báo xong vui ra mặt, vội chạy về báo tin vui.

    Triệu Khuông Dận và Triệu Quang Nghĩa, hai người đến Văn Đức điện ngồi, nâng cốc nói chuyện, Triệu Quang Nghĩa lần này lại kể lại tường tận tình hình cứu hỏa ngày hôm qua cho hắn nghe, Triệu Khuông Dận nghe xong vui mừng, khen: "Nhị đệ thực rất đề phòng đến tình hình hỏa hoạn phủ Khai Phong.

    Có đệ tọa trấn Khai Phong, huynh chinh chiến thiên hạ, thôn tính xung quanh, thì mới được coi là không còn nỗi lo về sau. ha ha ha, tên Dương Hạo này cũng không tồi.

    Tuổi còn trẻ mà giỏi thật, thực là một người tài".

    Dương Hạo là thuộc hạ làm việc dưới quyền Triệu Quang Nghĩa, vô cùng kính lễ với hắn, Triệu Quang Nghĩa ban đầu vì chuyện của Trình Đức Huyền sinh ác cảm, giờ đã không còn nữa, thấy quý hắn, mấy ngày nay đến thăm Hỏa Tình viện mấy lần, có nói có cười với Dương Hạo, giờ thấy Quan Gia khen ngợi thuộc hạ của mình, hắn cũng thơm lây, cũng tán dương theo vài câu, rồi hắn lại hỏi chiến sự phía nam.

    Chương 267: Bộc phát

    Đả tự: Lăng Độ Vũ - Lương Sơn Bạc

    Vừa nhắc đến thảo phạt phía nam, Triệu Khuông Dận càng vui mừng hơn nói: "Nhị đệ, đệ không hỏi việc này, Hoàng huynh ta cũng sẽ nói với đệ.

    Phan Mỹ và Doãn Sùng Kha dẫn quân đến Lĩnh Nam, đã công hạ được Hạ Châu thành, đây là tin trưa hôm qua huynh nhận được".

    "Đã công hạ được Hạ Châu thành rồi?"

    Triệu Quang Nghĩa nghe tin vui mừng khôn xiết, không kìm nổi vui mừng khen: "Phan Mỹ thực là hổ tướng, nhanh chóng chiếm được Hạ Châu.

    Sách lược của đại ca thực cao minh, ban đầu vì chia ra tấn công môt đường, huynh đệ còn có chút tranh cãi với đại ca, giờ xem ra, quyết sách của đại ca là đúng".

    Triệu Khuông Dận nghe vậy cười ha ha, lòng thầm đắc ý.

    Xuất binh, định ra kế hoạch tấn công, đại thần trong triều theo Triệu Quang Nghĩa làm chủ, chủ trương áp dụng thành công của trận điển hình thảo phạt Tần Hoàng Hán Vũ.

    Tần Thủy Hoàng sau khi thống nhất Trung Nguyên.

    Phái đại tướng Úy Đô dẫn năm mươi nghìn đại quân, quân phân thành năm đạo tiến vào Lĩnh Nam, đạo thứ nhất đóng ở đèo Đàm Thành, một quân thủ cửa ải Cửu Nghi, đạo thứ ba đóng ở Phiên Ngung, đạo thứ tư đóng ở Nam Dã, đạo thứ năm đóng ở sông Dư Can.

    Đánh Bách Việt trong vòng ba năm, mới bình định nơi này.

    Đến thời Nam hán đế, cuộc chiến tiêu diệt Nam Việt, Hán Vũ đế cũng phân ra năm lộ, qua một thời gian dài, cuộc chiến tổn thất nghiêm trọng, mới bình định được Lĩnh Nam.

    Chiến thuật phân binh ra các ngã đường, cùng tấn công, có thể tạo thành lực phát cực đại, đồng thời có thể ép buộc quân địch phải kéo dài chiến tuyến đồng thời ứng chiến, được cái này mất cái khác, khó mà chiếu ứng lẫn nhau.

    Đây là sách lược đánh đâu chắc đấy. hai vì anh chủ Tần Hoàng Hán vũ không hẹn mà cùng áp dụng chiến thuật này, và nó đều có lý của họ.

    Văn thần võ tướng trong triều có khuynh hướng noi theo chiến lược Tần Hán.

    Nhưng quyết định cuối cùng thì lại do Triệu Khuông Dận quyết.

    Tần Thủy Hoàng, Hàn Vũ Đế có thể năm nhánh quân đánh Lĩnh Nam, nhưng hắn thì không được, hắn không thể áp dụng rập khuôn phương pháp của Doanh Chính và Lưu Triệt được.

    Phân binh tấn công, cố nhiên thanh thế lớn, có thể khiến quân địch mệt mỏi, khó phụ trợ lẫn nhau, nhưng binh lực cần thiết là quá lớn, đồ quân nhu cũng bị hao phí quá nhiều, hắn mấy năm nam chinh bắc phạt, chưa có binh mã nhiều như thế, cũng không thể cướp đoạt đi tiền mồ hôi nước mắt từ trong tay dân chúng để bổ trợ cho số lương thảo tiêu hao.

    Cho nên, hắn phái thám mã mật thám, biết đầy đủ tihf hình Nam Hán xong, dựa vào mấy con đường của hắn, ta chỉ đ một đường, căn cứ vào điều kiện bản thân, tập trung ưu thế binh lực, tập trung thành một trọng quyền, đánh tan Lĩnh Nam.

    Nguy hiểm như vậy, nếu như đối phương sắp xếp ổn thỏa, thì quân viễn chinh có thể bị bao vây bọc đánh, tiêu diệt, hoặc quân địch sẽ đóng ở thành trì, đợi quân ta mệt mỏi rồi tấn công, mà khi Tống quân mệt mỏi, nếu như không thể thành công luôn thì tinh thần của binh sĩ sẽ bị xuống dốc, thảm bại ở Lĩnh nam.

    Nhưng theo tình báo mà hắn có được, Hoàng đế Nam Hán ngu ngốc, triều đình thối nát, tinh thần của binh sĩ bị xuống dốc, tuy đợi quân địch mệt rồi tấn công, lại có địa lợi, nhân hòa cũng rất khó tổ chức phản kháng như vậy, giờ xem ra phán đoán của hắn là đúng, không bắc chước theo Tần Hoàng Hán Vũ, hắn giành được thành công lớn như vậy, đương nhiên hắn vô cùng đắc ý.

    "Đã có được Hạ Châu, đã có Hạ Châu trong tay rồi".

    Triệu Quang Nghĩa vô cùng hưng phấn, cẩn thận nhìn địa lý Nam hán, Triệu Quang Nghĩa phấn chấn nói:

    "Tốt rồi, tiếp theo có thể trực tiếp giành Quế Châu thông qua Việt Thành Lĩnh.

    Triệu Khuông Dận cười tươi như một đứa trẻ, hắn lắc đầu, nụ cười thần bí nhìn Hoàng đệ: "Không được, không được, đệ đoán xem".

    "Chẳng phải chiếm Quế Châu sao?"

    Triệu Quang Nghĩa ngạc nhiên nói: "Sao lại thế được?

    Đây có thể là đường tắt từ Bắc hướng Nam, chọn tuyến Việt Châu Lĩnh, có thể tránh việc lặn lội đường xa trước tây sau đông, thứ nhất đường này là đường thủy vận, tiện cho vận chuyển lương thảo quân nhu.

    THứ hai, Quế Châu được bao bọc bởi núi, nếu vào thành này, thì như vào chỗ không người.

    THứ ba, tại sao không chiếm Quế Châu luôn?"

    Triệu Khuông Dận nói: "Nhị đệ, chiến hạm nước Hán nằm ở Quế Châu, hơn nữa Quế Châu lại là Lĩnh Nam môn hộ, nếu quan trọng như vậy, làm sao có thể không có trọng binh canh gác?

    Binh của chúng ta đến đó, vận chyuển quân nhu lương thảo đường dài thời gian dài, lại còn sợ tiếp tế không kịp, không thể trực tiếp đánh chiếm chỗ hiểm được".

    Hắn để đũa xuống, đi đến bên án thư cầm lấy một tranh gỗ cuộn, mở lên trên bàn, Triệu Quang nghĩa đi lại, Triệu Khuông Dận chỉ vào đó nói:

    "Nhị đệ ngươi xem, Phan Mỹ sau khi đoạt được Hạ Châu, phòng tuyến nước Hán không còn nữa, khó có thể tiếp ứng giúp đỡ lẫn nhau.

    Vi huynh lại lệnh cho Phan Mỹ lấy tài liệu, chỉ huy tạo chiến hạm, tạo thanh thế lớn trực tiếp chiếm Quảng Châu, đợi nước Hán tập trung trọng binh ở Quảng Châu xong, thì sẽ tập kích bất ngờ tuyến tây của Chiêu Châu, Chiêu Châu một khi đã nằm trong tay ta, Quế Châu sẽ thành một cô thành trơ trọi, lúc đó ta tấn công bên cánh đến chiếm Quế Châu chưa muộn".

    Triệu Khuông Dận nói: "Tuyến bắc, tuyến nam lần lượt đổi chủ, lúc đó Phan Mỹ có thể chỉ huy quân tấn công, trực tiếp đoạt Liên Châu, Thiều Châu, Anh Châu, Hùng Châu của tuyến bắc, đến lúc đó, đô thành nước Hán sẽ là món lễ vật nằm gọn trong lòng bàn tay Trẫm".

    Hắn cầm lấy ngọc phủ, đặt lên trên bản đồ, lúc này vung lên về phía trước, mãn nguyện hả hê nói:

    "Nước hán một khi đến tay, nước Đường và Ngô Thành tan vỡ là chuyện một sớm một chiều, tiếp theo...".

    Hai mắt hắn hơi nheo lại, ngọc phủ được chuyển đến hướng mười sáu châu U Vân phía bắc, nhẹ gõ vào đó, ánh mắt đằng đằng sát khí.

    ***

    Đúng vào lúc này, một tiểu hoàng môn chạy vào, vẩy phất trần một cái, khom người thi lễ nói: "Quan Gia, tam ti sứ Sở Chiêu Phụ có việc cầu kiến".

    "Lão Sở đến rồi sao? ha ha ha, mời hắn vào mau".

    Triệu Khuông Dận cười tủm tỉm nói.

    Sở chiêu Phụ chính là quan quân nhu, hai người vốn đã quen nhau, giờ tuy Triệu Khuông Dận làm Hoàng đế, vẫn không tự cao tự đại, thêm nữa tinh thần của hắn hôm nay rất tốt, liền dùng ngay chữ "Mời" đối với hạ thần.

    Tiểu hoàng môn vội gật đầu rồi khom người lui ra.

    Sau một lát, Sở Chiêu Phụ chạy vội vội vàng vàng vào.

    Triệu Khuông Dận vừa thấy liền cười nói: "Lão Sở à, nhìn ngươi như bị lửa thiêu thế hả?

    Giờ ngươi làm quan trong triều, gặp chuyện phải bình tĩnh, ha ha, có chuyện gì?

    Sao vội vàng gặp Trẫm thế?"

    "Quan Gia , đại sự không tốt, đại sự không tốt rồi, vi thần bái kiến Quan Gia".

    "Được rồi, được rồi".

    Triệu Khuông Dận sốt ruột nói: "Đại sự gì không tốt cơ, ngươi mau nói rõ ra đi".

    "Vâng vâng vâng".

    Sở Chiêu Phụ nuốt nước miếng, mồ hôi nhễ nhại nói: "Quan Gia, lương thực không đủ ăn rồi".

    Triệu Khuông Dận ngẩn người, bật cười nói: "Sao vậy được?

    Nhà ngươi có bao nhiêu người, bổng lộc mà Trẫm cho ngươi bị thiếu sao, sao lại không đủ ăn được?"

    Sở Chiêu Phụ dở cười dở khóc nói: "Quan Gian, không phải lương thực nhà vi thần không đủ ăn, là ... là lương thực dành cho hơn một trăm vạn dân phủ Khai Phong ta sắp không đủ ăn rồi".

    Triệu Khuông Nghĩa nghe hắn nói vậy cũng không chịu được bật cười nói: "Lão Sở à, ngươi chưa tỉnh ngủ hay là uống quá say vậy?

    Đại Tống chúng ta kho lương thực tràn đầy, sao lương thực lại không đủ ăn được?"

    Sở Chiêu Phụ mím môi di di chân, hai cánh mũ rung rung, run run nói: "Quan Gia, Triệu đại nhân, không phải Lão Sở nói lung tung đâu, lương thực của Khai Phong thực không đủ dùng nữa rồi.

    Ngài xem, ngài xem, thần cũng vừa mới biết tin, lương thực của chúng ta hiện giờ chỉ đủ ăn đến mùa đông thôi, đến khi nước sông kết băng, lương thực không vận chuyển đến được, toàn bộ sẽ không có gì ăn".

    Triệu Khuông Dận nghe vậy vội nói: "Lão Sở, ngươi nói không đầu không đuôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, ngươi nói rõ ra.

    Ngươi... ngươi một tên đần độn, ngươi có mau nói rõ ra không hả?"

    Sở Chiêu Phụ mở to mắt, vẻ mặt vô tội nói:

    "Quan Gia, sự việc là thế này, Khai Phong chúng ta có trăm vạn nhân khẩu, mỗi ngày hao hụt đi số lương thực không nhỏ, lương thực từ các nơi ùn ùn vận chuyển đến Khai Phong.

    Trước đây, việc này đều là phó sứ La Công Minh chịu trách nhiệm, kho lương thực khi không đủ, lập tức điều động đám thuyền bè vận chuyển lương thực đến bù vào.

    Nhưng việc này thần cũng không rõ, đã mấy tháng rồi , tiểu quan bên dưới cũng không ai bẩm báo với thần mỗi ngày lương thực bị thiếu đi là bao nhiêu, cho nên cũng không có ai điều động vận chuyển lương thảo bù vào kho lương thực.

    Lương thực ngày thường vận chuyển đến kinh thành đều không đủ cho dân chúng dùng hàng ngày, ngày ngày cứ ăn như thế, giờ đã ăn trống hết mấy kho lương thực rồi".

    Vừa nghe những lời này mặt Triệu Khuông Dận và Triệu Quang Nghĩa đều biến sắc, họ là người làm đại sự, việc này luôn có người lo liệu cho họ, họ có mưu lược kiệt xuất như thế nào, anh minh cơ trí ra sao, cũng có thời gian hỏi tường tận từng việc một, chuyện lương thực luôn được lo liệu rất tốt, từ trước tới nay không bao giờ phải lo nghĩ về vấn đề này cho nên họ cũng không ngờ bây giờ lại xảy ra vấn đề ấy, nhưng lương thực quan trọng như vậy, họ lại không thể không biết, vừa nghe Sở Chiêu Phụ bẩm báo tình hình nguy hiểm đến vậy, họ sao không sững người.

    Triệu KHuông Dận vội hỏi: "Giờ tình hình thế nào rồi?"

    Sở Chiêu Phụ nói: "Thần đã hỏi kế lại trong nha môn, mấy tháng nay không dự trữ lương thực nữa rồi, nếu như cứ miệng ăn núi lở thế này, đến mùa đông, toàn Khai Phong sẽ không còn một hạt gạo nào nữa, khi có tuyết, vô số người dân sẽ bị lạnh và đói mà chết.

    Nếu nhanh chógn vận chyuển lương thực từ bây giờ...".

    Triệu đại và Triệu nhị cùng hỏi: "Thế thì làm sao?"

    Sở Chiêu Phụ nghĩ đến lời nói của kế lại trong nha môn nói với hắn, nói: "Trừ phi bớt đi số lương thực tiêu hao mỗi ngày, thêm nữa vận chuyển lương thực bù vào kho, thì dân chúng Khai Phong có thể qua được mùa đông giá rét".

    Triệu đại và Triệu nhị thở phào nhẹ nhõm, Triệu Khuông Dận nói: "Thế thì tốt rồi, bị hú hồn một phen, Lão Sở ngươi í à, nói năng làm việc thực là không đâu vào đâu".

    T

    Sở Chiêu Phụ nhếch miệng, nhỏ giọng nói: "Quan Gia, kế lại còn nói với thần, mấy ngày nữa, mưa thường xuyên, có khi nước sông dâng cao, có khi nước sông lại hạ xuống thấp, thuyền vận chuyển lương thực dễ bị lật úp, số lương thực này không dễ vận chuyển chút nào.

    Đợi đến đông chí, nước sông kết băng, thủy vận hoàn toàn sẽ bị ngưng trệ lại, nếu như dùng đường bộ, có khoảng trên trăm la ngựa vẩn chuyển lương thực thì cũng không kịp...".

    Giọng hắn càng nói càng nhỏ, Triệu Khuông Dận hoài nghi hỏi hắn: "Vậy là có ý gì?"

    Sở Chiêu Phụ ngượng ngùng nói: “Có nghĩa là…là nói…đợi đến tháng hai đầu xuân năm sau, nước sông sẽ cạn, khó vận chuyển lương thảo, lương thực của phủ Khai Phong thì hết sạch, lúc đó còn…còn mất mùa, đói…chết…”.

    “Lão thất phu ngươi!”

    Triệu Khuông Dận hét lên, chộp lấy ngọc phủ ném về phía hắn.

    Triệu Khuông Dận nóng tính thích cầm ngọc phủ chặn giấy ném người ta, trong triều đã có mấy đại thần bị hắn ném cho bị thương, ngọc phủ đã được đổi mấy cái, Sở Chiêu Phụ đã đoán trước được điều này, Triệu Khuông Dận vừa mới giơ tay, hắn đã cúi người quỳ xuống, ngọc phủ ném “Bụp” một tiếng bay đến đỉnh đầu của hắn, chỉ nghe thấy một tiếng “Ai zô”.

    “Trẫm giết ngươi, ngươi là một lão thất phu, Trẫm cho ngươi lương bổng để cho ngươi lo liệu chuyện này, ngươi làm tam ti sứ kiểu gì vậy hả?

    Kiếm đâu?

    Đưa kiếm cho Trẫm, Trẫm phải chém chết lão thất phu này!”

    Triệu Khuông Dận thực đã phát điên, vừa mới hắn còn suy tính chuyện thống nhất thiên hạ, làm một vị minh chủ có một không hai, giờ hắn lại la ó, trong nháy mắt từ một phú ông trở thành một tên thất thế sa cơ.

    Triệu Quang Nghĩa ôm chặt lấy đại ca, hét lớn về phía Sở Chiêu Phụ: “Tam ti sứ đại nhân, ngươi có kế sách gì mau nói đi, đừng để cho Quan Gia nổi giận thêm”.

    Sở Chiêu Phụ đứng dậy, lắp ba lắp bắp nói: “Quan Gia, nếu không muốn mất mùa, không muốn có người chết đói, giờ…giờ chỉ có một cách”.

    Triệu Khuông Dận bình tĩnh trở lại, chống hai tay lên bàn, vội hỏi: “Cách gì, mau nói, mau nói”.

    “Ự hừm…giờ phải triệu tập đủ số thuyền bè, mua đủ số lương thực trước khi sông hết băng rồi vận chuyển đến Khai Phong, đủ ăn đến mùa xuân năm sau khi lương thực được vận chuyển bình thường trở lại, vi thần chỉ có một kế này…chính là…chính là…số lương thực đến Lĩnh Nam chuyển đến Khai Phong”.

    Triệu Khuông Dận nghiến răng nghiến lợi quát: “Trẫm ở Lĩnh Nam, binh mã không quá mười vạn, số lương thảo ấy, có thể cung cấp đủ cho trăm vạn dân Đông Kinh sao?

    Hơn nữa, Trẫm vận chuyển lương thực đến Khai Phong, đại quân của Trẫm ở Lĩnh Nam thì sao, ngươi nói xem”.

    Sở Chiêu Phụ sợ run cầm cập, vội biện giải: “Quan Gia, thần còn chưa nói hết mà”.

    Triệu Khuông Dận tức giận nói: “Ngươi nói mau đi”.

    Sở Chiêu Phụ nuốt nước miếng, lại nói: “Quan Gia, thần cũng biết lương thực vận chuyển đến Lĩnh nam cũng không đủ cho dân Biện Lương dùng, huống hồ đại quân đang ở Lĩnh nam cũng không thể làm ngơ được.

    Ý của thần là, một phần lương thảo trong đó vận chuyển đến Biện Lương, còn phần khác chuyển đến Lĩnh Nam, không thể để các tướng sĩ đến cơm cũng không có mà ăn, nhưng…nhưng sợ rằng cuộc chiến thảo phạt Hán này sẽ phải hủy bỏ, Phan Mỹ tướng quân trước khi ăn hết số lương thực phải đưa đại quân trở về”.

    Triệu Khuông Dận nhắm nghiền hai mắt, thều thào nói; “Sao lại có thể như vậy được Sở đại nhân của ta ơi.

    Được, Trẫm nghe ngươi, để cho Phan Mỹ dẫn quân trở về, nhưng hắn trở về Biện Lương thì cũng phải ăn lương thực của Trẫm chứ, số lương thực mà ngươi vận chuyển về đây chốc lát sẽ vào bụng họ mà thôi.

    Phủ Khai Phong của Trẫm thì sao?

    Thành Biện Lương của Trẫm thì sao?

    Trăm vạn con dân của Trẫm thì sao đây?”

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Hắn vừa nói vừa bị kích động, Sở Chiêu Phụ vội nói: “Thần nghĩ, lúc này, cần phải dùng kế phân binh đồn điền”.

    Triệu Khuông Dận sửng sốt, ngạc nhiên nói: “Phân quân đồn điền, có nghĩa là…?

    Ngươi mau giải thích cho tường tận”.

    Sở Chiêu Phụ nói: “Nếu muốn kéo dài được đến lũ xuân sang năm, thuyền bè lương thảo vào kinh, mà dân chúng lại không chết đói, chỉ có thể phân quân đồn điền.

    Quân Phan Mỹ mười vạn đại quân không thể đưa về Kinh thành được, phải đưa họ giải tán đi nơi khác, giải ngũ về quê, như vậy số lương thực của họ mới giải quyết được, mà không đến mức ăn lương thực còn lại của Biện Lương”.

    Triệu đại Triệu nhị nhìn nhau, hoàn toàn không nghĩ hắn lại nghĩ ra chủ ý như vậy.

    Sở Chiêu Phụ nhìn họ không nói gì, đưa ra cách nghĩ của bản thân, không biết có hợp ý họ không, sợ hãi lại nói: “Đương nhiên, cấm quân giữ lại Khai Phong vẫn quá nhiều, thanh niên khỏe mạnh ăn tốn lương thực nhất, cần phải cắt giảm một số đi, để họ về nhà làm nghề nông.

    Đồng thời, thủy vận, dân thuyền, phàm có thể trưng dụng thì dùng, đến vùng đất Giang Hoài mua và vận chuyển lương thực về…”

    Hắn vừa nói vừa phấn khởi, hai tay giơ lên trời, dương dương tự đắc nói: “Nếu làm được như vậy, thần có thể bảo đảm, khai xuân năm sau, thành Biện Lương sẽ không có một ai đói mà chết.

    Không biết ý Quan Gia thế nào?”

    “Ngươi…ngươi ngươi…ngươi…”

    Triệu Khuông Dận chỉ vào Sở Chiêu Phụ, râu run run, tức giận không nói nên lời.

    Sở Chiêu Phụ thấy hắn như vậy không khỏi sợ hãi, hắn rụt cổ lại, đáng thương nói: “Quan Gia?”

    Triệu Khuông Dận hít một hơi thật sau, rồi mới chỉ ra phía ngoài, hét lớn: “Ngươi…đi ra!”

    “Á?

    Thần tuân chỉ”.

    Sở Chiêu Phụ thấy có gì không ổn, xoay người bỏ chạy.

    “Quay lại!”

    Triệu Khuông Dận tức giận nói năng lộn xộn, mặt hắn tái xanh nói: “Ngươi nói cho Trẫm nghe, ngươi là tam ti sứ của triều đình, đây là công việc mà ngươi được phân công.

    Trẫm sẽ không thu binh ở Lĩnh Nam, Trẫm sẽ không giải tán cấm quân, Trẫm cần dân chúng Khai phong bình yên qua mùa đông, một người cũng không được chết vì đói.

    Nếu như không làm được, Trẫm sẽ giết ngươi, cho người thiên hạ một lời nhắn nhủ, cút!”

    Sở Chiêu Phụ mặt đỏ như gấc, vắt chân lên cổ chạy biến.

    “Thiên hạ sao lại có một kẻ ngu dốt như vậy được?”

    Nhìn theo bóng Sở Chiêu Phụ lui ra, Triệu Khuông Dận khó có thể tin được, thở dài than: “Kẻ ngu dốt như thế lại là trụ cột của triều đình Đại Tống”.

    Hắn tức giận cười, nhìn Triệu Quang Nghĩa nói: “Nhị đệ, đệ ngươi đã từng gặp tên nào ngu xuẩn như vậy chưa?

    Theo chủ ý của hắn, thế ta có thể cắt giảm luôn cả triều đình đi, thay quần áo về nhà làm nghề nông, thực…thực nực cười”.

    Triệu Khuông Dận đập bộp một cái vào bàn, một âm thanh bịch vang lên, nghiên mực trên bàn rơi xuống, lăn ra xa.

    “Đại ca bớt giận, Sở Chiêu Phụ không nghĩ ra cách không có nghĩa người khác cũng không có cách, theo ý của đên, việc này không phải là không có cách giải quyết”.

    Triệu Khuông Dận cười khổ nói: “Cách gì, ai có cách đây?

    Lẽ nào khăn gói đi hỏi đại sư, dùng phép thuật vác lương thực đến cho Trẫm?”

    Triệu Quang Nghĩa chợt nghĩ đến chuyện luôn tranh đấu gay gắt với hắn, lão oan gia Triệu Phổ trước mặt Hoàng huynh, bèn nói: “Đại ca, việc này…có thể bảo Triệu Phổ nghĩ cách.

    Tể tướng, thượng tá thiên tử, lý âm dương.

    Thuận tứ thời, ngoại trấn phủ tứ di chư hầu, nội thân gần bách tính.

    Tuy nói việc này là việc của tam ti sứ, nhưng lại có liên quan đến dân sinh, tam ti sứ không gánh nổi, tể tướng càng không thể đổ trách nhiệm cho người khác, Triệu Phổ xưa nay túc trí đa mưu, không chừng sẽ nghĩ ra các hay”.

    “Cái này…”

    Triệu Khuông Dận nghe xong không khỏi nhăn nhó.

    Chính quyền, quân quyền, tài quyền Đại Tống bây giờ lần lượt quy thuộc nha môn Trung Thư viện, Khu Mật viện và Tam ti sứ.

    Tể tướng giờ đã không phải như trước kia nắm các quyền cùng một lúc, quyền lực và chức trách đều được phân rõ ràng, từ trước đến nay cấm các chức ti đan xen nhau, giờ bảo hắn hạ chỉ sao đây, để Triệu Phổ lo liệu chuyện này sao?

    Thêm nữa, việc này cũng chính phạm kiêng kị của hắn.

    Triệu Phổ giờ là đồng trung thư môn hạ bình chương sự, là Trung Thư viện trưởng, làm tể tướng trong triều.

    Mà Khu mật viện sứ Lý Sùng Cự lại là thông gia của Triệu Phổ, hai người này một văn một võ nắm quyền quan trọng nhất của Đại Tống, rất thân với nhau, điều này đã khiến hắn có chút kiêng dè, nếu lại bảo Triệu Phổ đi có mượn cớ đi lo chuyện của tam ti sứ, đến lúc đó, Triệu Phổ nghiễm nhiên là ông vua không ngai.

    “Ồ…cũng được…”

    Triệu Khuông Dận chau mày, trầm giọng gật đầu: “Từ giờ trở đi, khẩn trương vận chuyển lương thực đến, có thể vận chuyển bao nhiêu thì vận chuyển bấy nhiêu.

    Đồng thời, vấn đề thiếu hụt lương thực của Khai Phong có thể giải quyết như thế nào, nhất định phải cần nghĩ ra cách mà giải quyết”.

    “Vâng, để đệ đi gọi Lão Sở, nói với hắn tin này”.

    Triệu Quang Nghĩa dứt lời, vội rảo bước ra ngoài, nhếch mép cười nhạt: “Đại ca ngươi luôn coi Triệu Phổ là đỉnh trụ của đất nước, nếu hắn có thế nào, thì…hắc hắc, vì trọng kỳ tài, cuối cũng cũng phải nhường nhịn.

    Hôm nay ta để ngươi xem xem, vị Triệu Tắc Bình công trung kỳ biểu này có bản lĩnh gì”.

    “Nếu Triệu Phổ cũng không có cách, lúc đó sẽ phải làm sao đây?

    Trăm vạn dân Biện Lương ơi…”.

    Triệu Khuông Dận lo lắng vô cùng.

    Chương 268: Trọng trách này giao cho ai?

    “Đại nhân, ngài thực bất công…”

    Trầm Nhiêu và Văn Tích Quân đi theo sau Dương Hạo, kêu ca oán thán.

    Dương Hạo bất đắc dĩ dừng bước, cười mếu máo nói: “Ta có gì bất công cơ chứ?

    Các cô cần kịch bản diễn mà, ta không phải đã cho các cô một bản rồi sao?

    Này này, câu chuyện mà các cô diễn, mới diễn có một hồi, mà đã lan truyền ra toàn phủ Khai Phong, văn nhân sĩ tử, phu nhân tiểu thư, có ai không bàn đến nó, tiếng tăm của các cô cao hơn nhiều so với trước đây rồi”.

    “Đại nhân còn nói thế được sao?”

    Trầm Nhiêu trừng mắt nhìn hắn nói: “Oa Oa tỷ và Đóa Nhi cô nương được diễn “Bạch hồ”, một người là nam, một người là nữ, tỏa sáng đêm hôm ấy.

    Nhưng chị em gái ta thì sao, cầu ngài mỏi mồm nửa ngày, ngài lại cho diễn “Hồng nương”…”

    ““Hồng nương” không được sao?

    Càng nổi tiếng í chứ, hai người cũng hóa trang thành một nam một nữ, chẳng mấy chốc mà nổi như cồn”.

    “Đúng”.

    Văn Tích Quân tức giận bất bình nói: “Nổi tiếng, nhưng ai hiểu được tiểu hồng nương nổi tiếng rồi, còn nổi hơn cả Trương Sinh và Thôi Oanh Oanh.

    Diễn xong rồi, Diệu Diệu là một tiểu nha đầu vậy mà còn nổi tiếng hơn chúng tôi, đại nhân ngài thực bất công…”

    Trầm Nhiêu hoài nghi nói: “Đại nhân, ngài phí công tổn sức với cô ấy, không phải là…không phải là tiểu nha đầu đó cho ngài ăn mật ngọt đó chứ?”

    Cô ta vừa hỏi, vừa rướn cổ lên.

    Dương Hạo vội nhìn xung quanh rồi nói:”Đừng có nói bừa, ai bảo cô như vậy?

    Chẳng qua vai ấy hợp với cô ấy mà thôi”.

    “Thế đại nhân lại biên kịch cho hai người chúng tôi diễn được không?

    Xin ngài đấy…”

    Trầm Nhiêu và Văn Tích Quân cùng nói, một người bên phải một người bên trái ôm lấy cánh tay Dương Hạo hắn lắc lắc, giờ là tháng sáu, họ mặc không nhiều.

    Cánh tay mềm mịn, chiếc áo hơi bó ôm lấy bộ ngực căng tròn.

    Bị hai mỹ nhân làm nũng như vậy, thì làm sao không bị hút hồn được, Dương Hạo lấy lại tinh thần, vội vàng vung tay ra nói: “Được rồi, được rồi, các cô cứ bỏ ta ra trước, thế này còn ra thể thống gì nữa.

    Các cô nói xem, các cô thích bi kịch hay hài kịch?”

    Hai người đắc ý cười, đồng thanh nói: “Bi kịch”.

    Trầm Nhiêu còn nói thêm: “Thiếp phát hiện ra rằng giờ các phu nhân và cô nương thích xem kịch ngày càng nhiều, và họ rất thích xem bi kịch, càng để cho họ khóc thảm thương, họ càng thích xem”.

    “Cũng đúng, đàn bà như nước vậy, để họ khóc đủ rồi.

    Các cô không cần quấn lấy ta nữa, đợi ta về biên cho các cô câu chuyện “Lương Trúc”, thêm đoạn nhạc khúc, rồi các cô tự trau chuố bổ sung vào, cam đoan sẽ là kịch hay khiến người ta phải rơi nước mắt”.

    Hai cô nương vui mừng khôn xiết, cùng nhún chân nói: “Thiếp cảm ơn đại quan nhân”.

    Dương Hạo nhân lúc hai nàng buông tay, vội vàng bỏ trốn mất dạng.

    ***

    Không thể chịu nổi, giờ cả này chỉ loanh quanh với các cô nàng tô son điểm phấn, không đúng, giờ cả này đều có những cô nàng mặt phấn môi hồng quấn lấy hắn, ý chí của hắn dần dần dễ khống chế.

    Song tu công pháp vốn là một loại nội đan khí công cơ thể khỏe mạnh, đồng thời còn có hiệu quả cụ thể Phòng trung thuật, nó có thể khiến ý chí người ta kiên cường hơn, nhưng sau khi luyện thì dục vọng tăng lên.

    Nó có thể khiến cho tinh thần và thể xác cường tráng hơn, tráng yêu kiện thận, và kết quả chỉ khiến cho tính dục càng ngày càng mạnh.

    Giờ giống như một cái đại đỉnh lò, người ở phía dưới không ngừng thêm hỏa lực mạnh, đỉnh trung tự nhiên sôi sùng sục, ngay cả xương cốt cũng có thể bị vỡ vụn.

    Đỉnh cái trầm trọng nghiêm mật, muốn dâng trào ra.

    Nếu trễ khai thông, đợi đến khi nó bộc phát lên thì sôi hỏng bỏng không.

    Cứ như Dương Hạo cả ngày đều có hàng loạt mỹ nhân bám theo như vậy, hắn lại khổ luyện song tu Trúc cơ công phu, tâm ma càng ngày càng mạnh, tâm ma này tùy theo niệm lực, ý chí không ngừng tăng lên, số lần hóa tinh nhiều hơn, nếu không thể kịp thời khai thông trút ra, thì rất dễ tẩu hỏa nhập ma, chẳng trách Lữ Tổ tuổi thọ như vậy vẫn cũ phong lưu thành thói, nguyên nhân cũng tại đây.

    “Ta giờ không thể rời khỏi Biện Lương, nghe nói Đường gia đang đến Biện Lương, cũng không biết trưởng bối nhà họ đã đến hay chưa.

    Diễm Diễm nàng nếu đi nhanh, cũng đến Biện Lương rồi chứ nhỉ?”

    Dương Hạo đang nhớ đến khuôn mặt khả ái của Diễm Diễm, ruột gan nóng như lửa đốt, thầm nghĩ: “Diễm Diễm tiểu nương tử của ta ơi, quan nhân nhà nàng đang dập lửa ở thành Biện Lương, nhưng lòng ta đang hừng hực dục vọng, có thể chỉ có đợi nàng đến mới dập tắt ngọn lửa này, nàng khi nào mới xuất hiện trước mặt ta đây?”

    “Ôi chao!”

    Hắn vừa nghĩ vừa xoay người đi qua cửa tròn, lòng tràn ngập hình ảnh của Diễm Diễm, thì Diệu Diệu đánh luôn vào lồng ngực hắn một đấm, sống mũi cay cay, mắt cay cay, nàng vội vàng nghiêng mình né qua một bên, xoa xoa mũi, rồi tạ tội: “Đại nhân, Diệu Diệu đi không cẩn thận, xin đại nhân thứ tội”.

    “Thứ tội cái gì, cô cứ hấp ta hấp tấp, đang đi đâu vậy?”

    “Thưa, thiểu thư nhà nô tỳ bảo đến mời đại nhân qua đó chơi”.

    “Oh vậy à, thế chúng ta cùng đi”.

    Dương Hạo nhìn Diệu Diệu, thấy nàng vẫn là một cô hầu gái, không nhịn được cười nói: “Diệu Diệu, cô giờ đã nổi tiếng, cũng có tư cách để người ta hầu hạ rồi, việc bưng trà dâng nước này không cần cô làm nữa”.

    Diệu Diệu khẽ đáp một tiếng rồi không nói gì nữa.

    Dương Hạo mắt chợt sáng lên nói: “Đến đó ta nói với Đóa Nhi cho, tìm một nha hoàn đắc lực chăm sóc cô, cô í à, cũng nên có một khuê các và người hầu của mình rồi”.

    Diệu Diệu vội nói: “Đừng…đại nhân, Diệu Diệu…không cần…như vậy đâu…”

    “Làm sao nào?”

    “Nô tỳ…nô tỳ…”.

    Diệu Diệu dừng chân, lén nhìn hắn, cúi đầu nói: “Đại nhân có ý tốt với nô tỳ, nô tỳ cảm kích vô cùng.

    Nhưng, nô tỳ…thực sự không thích có ngày ấy.

    Dù có là đầu bài, hành thủ, để cho người ta tiền hô hậu ủng, mặc xiêm y hoa lệ, đeo trang sức quý giá.

    Nhưng, nhìn thấy người mình không thích cũng phải cười, không muốn nói chuyện với người ta cũng cần phải nói, nô tỳ cảm thấy rất mệt”.

    “Hả?” mắt Dương Hạo mở to nhìn cô nương Diệu Diệu, đây là cơ hội tốt để gà hóa công, vậy mà Diệu Diệu lại không thích sao?

    Diệu Diệu nhỏ giọng nói: “Nô tỳ…nô tỳ thích yên tĩnh, giống như trước đây, thiểu thư tiếp đãi quan khách, Diệu Diệu sẽ là người đánh đàn, bạn nhảy của tiểu thư, sau đó trở về trong tiểu lầu các của mình, thay quần áo, tẩy trang, xõa tóc, một mình ngồi thư thái, không giống như tiểu thư cứ phải khổ não nghĩ xem hôm nay đã gặp những ai, họ tên gì, thân thế gì, muốn quan hệ thân thiết với họ cần làm gì, không cần khổ não như tiểu thư nghĩ xem mai sẽ phải gặp ai, nên trang điểm như thế nào, nên nói những gì…Diệu Diệu…Diệu Diệu chỉ cần nghe tiểu thư dặn dò là được rồi, những việc này không cần phải nghĩ, như vậy nô tỳ thấy rất thỏa mái…”

    Dương Hạo ngờ nghệch nghĩ: “Tư chất và dáng vóc của Diệu Diệu, làm nô tỳ nha hoàn quá thiệt thòi, ta có lòng để cô công thành danh toại, nhưng đókhông phải cuộc sống cô muốn sao?”

    Hắn nghĩ đến lúc hai người mới gặp, cô từ trên lầu cúi xuống nói chuyện với hắn, tóc dài đến thắt lưng giống như sa tanh đen nhánh ở bờm ngựa rủ xuống, sợi tóc ướt rơi nước vào mặt hắn, khuôn mặt không tô son điểm phấn, vô cùng thanh lệ, Dương Hạo nhẹ thở dài một tiếng:

    “Thân tài nhi, tảo thị yêu nhiêu, tính phong thố, thực nan miêu.

    Da thịt như ngọc, vô cùng yêu kiều….”

    “Đại nhân…”

    Diệu Diệu mặt đỏ bừng, cúi gằm mặt nhìn xuống đất.

    Dương Hạo mỉm cười nói; “Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.

    Ha ha, ta không ngờ, nha đầu như cô lại có suy nghĩ về nhân sinh đơn giản như vậy.

    Nhưng những lời ấy của cô, cũng chưa chắc không đúng.

    Kịch “Hồng nương” khi diễn sẽ đưa cho Tuyết ngọc song kiều phối hợp với nhau mấy ngày, đợi tìm được người khác thích hợp thì sẽ không cần cô diễn nữa.

    Thiên Kim Nhất Tiếu lầu chúng ta giờ còn trống một ghế.

    T

    Ta vốn muốn xây hai tòa bách hoa phường, một huân một tố, nhưng Huân Trường Nhi đã bị rớt hạng, hơn nữa, bên đó có vài nữ nhi bị không nghề nghiệp làm nghề múa vui tay gối cho hết người này đến người khác, Dương mỗ không làm chuyện không thiên lương như vậy được.

    Ta trước đó cũng không nghĩ tới mấy xuất hí kịch này sẽ thu hút được sự chú ý của phu nhân và tiểu thư quan thân và thương gia nhiều đến vậy, giờ lại nghĩ ra một cách khác.

    Một tòa lầu còn đang bỏ trống, giao cho cô xử lý.

    Toà lầu này gọi là Nữ Nhi Quốc, ngươi đến đó làm chủ”.

    Diệu Diệu giật mình nói: “Đại nhân, nô tỳ sao làm được?”

    “Sao?

    Cô không đồng ý?”

    “Không không không, dù đại nhân muốn nô tỳ làm gì, Diệu Diệu sẽ đều nghe theo.

    Diệu Diệu có thân thế gì chứ, nào dám làm chủ một phường lầu, hơn nữa, nô tỳ cũng…cũng không biết mình có thể làm chủ cái gì”.

    Dương Hạo cười nói: “Việc này, cô nhất định làm được.

    Lầu đó có ba tầng, ta chuẩn bị một tầng bán quần áo nữ, một tầng chuyên bán châu báu nữ trang, một tầng chuyên bán phấn son.

    Những cái này đều là đồ phụ nữ cần.

    Cô từ nhỏ đã hầu hạ Liễu hành thủ, luôn là người lo liệu chuyện ăn mặc, trang điểm, trang sức.

    Cô nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió thôi, còn có ai thông thạo hơn cô nữa?

    Hơn nữa, cô cũng xinh đẹp đáng yêu, lầu này chỉ có phụ nữ vào, bán những thứ ấy đương nhiên cũng chỉ có phụ nữ, đến khi cô làm chủ, có thể mời vài cô gái xinh đẹp đến, các cô mặc lên người những bộ xiêm y mà mình bán, đeo trang sức mình bán, dùng son phấn mình bán giúp mình trở nên xinh đẹp.

    Các cô nương vào trong lầu, thấy các cô ăn mặc đẹp đẽ, trang điểm ưa nhìn, tất sẽ đòi bằng được quan nhân nhà họ mua sản phẩm của đại nhân ta sao?

    Ha ha…”

    “Tôi…nô tỳ sợ mình không làm được…”

    “Diệu Diệu, Thiên Kim Nhất Tiếu lầu này ta cũng có một phần vốn trong đó, chỉ cần có người giúp ta phát triển.

    Ta cần tìm là người này, không chỉ là giúp ta lo liệu buôn bán Nữ Nhi Quốc, còn thay ta quản lý tất cả những trướng mục có liên quan đến ta, người của ta ở Khai Phong rất ít, Đóa Nhi và Oa Oa xã giao hàng ngày lại nhiều, giờ chỉ có cô…cô thực sự không muốn làm một tiểu bà quản gia cho ta sao?”

    Diệu Diệu thấy áy náy trong lòng, bỗng ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt của Dương Hạo, cô thấy nóng rực trong người, phía trước coi là một cái hố lửa, cô cũng không thể chối từ nhảy xuống.

    Lập tức bèn nói như ma xui quỷ khiến: “Vâng!

    Nhưng…chỗ tiểu thư…”

    Dương Hạo vui mừng cười nói: “Cái đó, ta sẽ nói với cô ấy”.

    Hai người nói chuyện một hồi đã đến phòng khách, Liễu Đóa Nhi mặt rạng ngời ra đón nói: “Đại nhân, có chuyện gì vui vậy?”

    “Ồ, bên đó chẳng phải còn trống một lầu sao, ta thấy gần đây các phu nhân và tiểu thư mê xem kịch ngày càng đông, ta muốn mở tòa lầu ấy chuyên bán các mặt hàng của chị em phụ nữ như xiêm y, đồ trang điểm và trang sức, ta dự tính sẽ giao tòa lầu đó cho Diệu Diệu quản lý, cô thấy sao?”

    “Ồ?

    Ha ha, đại nhân nghĩ ra cách ấy, thế thì tất sẽ kiếm được tiền rồi”.

    Liễu Đóa Nhi liếc mắt nhìn Diệu Diệu, mỉm cười nói.

    Diệu Diệu cúi đầu viên viên mép áo, không nói nửa lời.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Nếu như tòa lầu ấy do ta lo liệu, không cho người khác nhúng tay vào, đồng thời, một phần thu nhập của Thiên Kim Nhất Tiếu lầu thuộc về ta, ta muốn Diệu Diệu đến giúp ta, cô không có ý kiến gì sao?”

    Đóa Nhi thản nhiên nói: “Chuyện mà đại nhân đã quyết định, Đóa Nhi nào dám ngăn trở?

    Thêm nữa…”

    Mắt nàng sáng như sao nhìn Diệu Diệu, cười mà như không cười nói: “Diệu Diệu đã lớn rồi, kịch “Hồng nương” nổi tiếng do Tuyết ngọc song kiều thủ vai.

    Đóa Nhi nếu như không thức thời, chuyện cố tình giữ Diệu Diệu lại làm người hầu, trong thành Biện Lương không biết có bao nhiêu người thích Diệu Diệu sẽ nói xấu sau lưng người ta đây”.

    Diệu Diệu mặt biến sắc, sợ hãi nói: “Đại nhân, nô tỳ muốn…muốn ở lại bên cạnh tiểu thư, tiếp tục làm người hầu hạ cho tiểu thư, theo tiểu thư học vũ nghệ”.

    Dương Hạo thấy hai người như vậy, Diệu Diệu thì quỳ xuống bên cạnh chỗ Đóa Nhi ngồi, liền cười nói: “Ý Đóa Nhi nói là, chim non đã trưởng thành thì có thể tự bay, nếu như giữ cô lại, cũng không tiện cho cô lắm.

    Ha ha, cho dù nói thế nào đi nữa, Diệu Diệu là người mà đích thân cô bồi dưỡng nên, ta đòi cô ấy đến giúp ta, có nghĩa là nợ cô một tấm nhân tình.

    Ta muốn đưa ra hai bản kịch hay “Bạch xà truyền” và “Thiên tiên phối”, bảo đảm cô sẽ nổi tiếng, trở về sẽ nói cho cô hay, quyền chỉ thù lao của ta”.

    Dương Hạo bảo người hầu trong phòng của cô đi ra, hơn nữa còn nâng Diệu Diệu ngồi xuống bên cạnh cô.

    Cô còn cần thay Dương Hạo quản lý sổ sách, nói tóm lại là còn thân thiết hơn mình và hắn, Đóa Nhi trong lòng thực sự không thoải mái lắm.

    Nhưng tiếng tăm của cô càng được mở rộng, thì ỷ lại vào Dương Hạo càng nặng, không bằng lòng lắm, song cũng không dám làm trái ý hắn.

    Bản kịch “Bạch hồ” giờ đã diễn năm hồi, buổi diễn chật ních người, tiếng tăm của cô đã sáng chói, Dương Hạo lại có thể đưa cho cô hai bản kịch, lòng Đóa Nhi cảm kích hắn vô cùng.

    Diệu Diệu trước đây cũng có lúc ngồi ngang hàng với Liễu Đóa Nhi, nhưng giờ lại hoàn toàn khác, hôm nay ngồi cùng cô ấy, có nghĩa là từ nay về sau cô ấy sẽ tự lập môn hộ, có địa vị ngang nhau với Liễu Đóa Nhi, cho nên ngồi ở đó, cô cảm thấy vô cùng bất an, chỉ ngồi có nửa mông vào ghế, nơm nớp lo sợ.

    Dương Hạo thấy Liễu Đóa Nhi chuyển sang vẻ vui mừng, mỉm cười, quay sang Diệu Diệu, cao giọng nói: “Nghe thấy chưa?

    Đóa Nhi cô nương đã đồng ý rồi, chính từ hôm nay trở đi, cô chính là người của ta.

    Có chuyện gì cũng phải nói cho ta biết”.

    Lời của hắn chính là muốn cho Đóa Nhi nghe thấy, Diệu Diệu hiểu điều này, không thể hiểu nổi câu nói của Dương Hạo “Chính từ hôm nay trở đi, cô chính là người của ta” vẫn văng vẳng bên tai cô, cô giống như bị thôi miên, ngoan ngoãn đồng ý: “Vâng!

    Nô…thiếp tuân mệnh”.

    Chương 269: Nhiệm vụ gian nan

    Phủ đệ Chiêu văn Quán đại học sĩ Triệu Phổ, gián viện hữu chính ngôn quan Hoa Mộ Tịch mặt tươi như hoa nói: “Ân tướng, hạ quan đã bán mảnh đất trống ở Quảng Bị Kiều Đông của Ân tướng, đổi lấy mười mẫu Hoàng gia ngự lâm, đây là khế đất sau khi thay tên”.

    “Ồ!”

    Triệu Phổ mắt tí hí nhìn, cũng không thèm đưa tay ra nhận lấy.

    Hoa Mộ Tịch để nhẹ tờ khế đất lên bàn, lão quản gia Phó Thu của tướng phủ tiến lên một bước, vội nhận lấy, mở ra cho Triệu Phổ nhìn qua.

    Trên khế đất có đóng một con dấu đỏ tươi, Triệu Phổ gật gù cười, dặn dò nói: “Nhận rồi chứ?”

    Hoa Mộ Tịch ngẩng đầu suy nghĩ giây lát, cười nói: “Căn nhà này hơi cũ chút, dựa vào địa vị và thân thế của ân tướng, nên mau chóng đổi lấy một căn hoa lệ đẹp đẽ rồi.

    À, đúng rồi, Thiên Kim Nhất Tiếu lầu bên bờ Biện Hà, không biết ân tướng đã qua đó xem chưa, tuy phần lớn dùng đá, song kiến trúc lại mỹ lệ vừa mắt vô cùng, Quan Gia có chỉ, những căn nhà mới chỉ chuyên dùng đá, hôm trước lại hạ lệnh cấm vận gỗ Tần Lũng vào kinh, ân tướng cũng dùng đá xây lầu chứ?”

    “Đá?

    Gạch ngói vụn, sao mà to lớn cao quý bằng nhà gỗ được.

    Tiểu dân trên phố đương nhiên là dùng đá, Triệu Phổ ta cũng dùng cái thứ ấy được sao?”

    Triệu Phổ đặt tách trà xuống, không nói lời nào nữa.

    “Vâng vâng vâng”.

    Hoa Mộ Tịch vội cười trừ nói thêm: “Ân tướng lo liệu quốc sự, hạ quan không làm được đại sự, chỉ muốn chia sẻ ưu tư với ân tướng mà thôi.

    Nếu ân tướng dùng gỗ để xây nhà, thế thì…chuyện này giao cho hạ quan làm nhé, hạ quan và Tần Lũng rất quen quan nơi đó, hạ quan có thể bảo họ bán cho ân tướng gỗ lớn quý báu với giá rẻ, liên thành bè, trôi tới Biện Kinh, tuyệt đối không làm chậm trễ đại sự xây nhà mới của ân tướng”.

    Nét mặt Triệu Phổ trở nên ôn nhu hơn nói: “Mộ Tịch có lòng, chuyện của lão phu, không ít nhiều lần làm phiền ngươi rồi”.

    “Nên, nên chứ”.

    Hoa Mộ Tịch đảo mắt, vội nói: “Đúng rồi ân tướng, Triệu Phù có một chuyện, đang muốn ân tướng cho ý kiến, không biết ân tướng…”

    “Triệu Phù?”

    Triệu Phổ bật cười: “Hắn có chuyện gì không thể trực tiếp nói với lão phu, còn phải nhờ ngươi chuyển lời?”

    Hoa Mộ Tịch cười trừ nói: “Chuyện này, Triệu Phù thấy khó nói, hắn và hạ quan là thông gia, cho nên nhờ hạ quan nói với ân tướng một tiếng”.

    “Ồ…ngươi nói đi, chuyện gì?”

    “Ân tướng, Triệu Phù bị đưa đi làm quan ở nơi xa, làm Xuyên Tây chuyên vận sứ.

    Ngài cũng biết, nơi đó là vùng khỉ ho cò gáy, người dân hung hãn, Triệu Phù người gầy gò ốm yếu đến đó e rằng sẽ không chịu được khổ, muốn nhờ đại nhân giúp hắn, giữ lại nhậm chức ở kinh”.

    Triệu Phổ mỉm cười, vuốt râu không nói.

    Cái gì là người cò hương.

    Triệu Phù luôn làm ở mọi nơi, muốn làm hộ bộ thị lang, nếu đến Xuyên Tây, một khi đã rời trung tâm thì muốn quay về cần phí vài thủ đoạn đây.

    Huống hồ triều đình sau khi bình định Tây Thục, dân chúng nơi đó thường giết quan tạo phản, tình hình vô cùng căng thẳng, đến đó làm chuyên vận sứ, thu thuế má sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nếu không có chiến tích gì thì đến chuyên vận sứ cũng không làm nổi.

    Việc này, sao có thể dấu tai mắt của hắn.

    “Ân tướng, ngài thấy…?”

    “Vội thế này, phải giúp thôi”.

    Triệu Phổ nghĩ thầm, tạm thời không nhắc đến Hoa Mộ Tịch làm nhiều việc cho hắn, Triệu Phù cũng nhiều lần biếu quà cáp.

    Hoa Mộ Tịch là ngôn quan, Ngự Sử đài của triều đình phân thành ba viện, đài viện, điện viện và sát viện.

    Theo định chế của triều đình, quan lại phân công người thân thích với thừa tướng và người được tể tướng đề cử không được là đài trưởng, để tránh tể tướng và đài trưởng câu kết với nhau.

    Ngự sử trung thừa một khi buộc tội tể tướng, có chứng cứ xác thực thì tể tướng cũng phải từ chức, phó tướng thăng chức tể tướng, ngự sử trung thừa tiến thân cầm quyền.

    Nếu không thi hành biện pháp chính trị khó tránh khỏi ràng buộc.

    Ngự sử trung thừa và hắn giờ quan hệ rất tốt, nhưng ngôn quan khác của ngự sử trung đài cũng phải cố gắng ân sùng trọng đãi, đừng thấy Hoa Mộ Tịch này khúm núm trước mặt hắn, kỳ thực hắn là vị quan láu lỉnh, có thế lớn trong Ngự Sử đài.

    Nghĩ đến đây, Triệu Phổ vuốt cằm nói: “Ồ,Triệu Phù thể yếu nhiều bệnh, cái này…lão phu cũng biết.

    Nhưng, hắn sớm nghe phong phanh việc này, thì sao không nói với lão phu một tiếng vậy?

    Giờ thánh dụ đã có, ngươi bảo lão phu thay đổi thế nào đây?”

    Hoa Mộ Tịch cười bồi nói: “Triệu Phù làm việc hồ đồ, giờ đành xin ân tướng cho một cách”.

    Triệu Phổ suy nghĩ giây lát rồi nói: “Nếu hắn không khỏe, vậy giữ hắn lại triều đình, đợi sau này có cơ hội thích hợp hẵng hay.

    Còn về Xuyên Tây chuyển vận sứ nha môn thì sao nhỉ, lão phu sẽ viết một cái thủ dụ, trước nhất bảo chuyện vận phó sứ lên nắm quyền”.

    Hoa Mộ Tịch cười tươi như hoa, vội đứng dậy liên tiếp nói: “Đa tạ ân tướng, đa tạ ân tướng”.

    Hắn sờ trong tay áo, lôi ra một tờ khế đất, cười nịnh nói: “Thế mười mẫu Hoàng gia ngự lâm phong cảnh tú lệ, đường xá lại tốt, chỉ là bên ngoài có đám dân cư.

    Vốn là nơi thái gia, phòng không lớn, viện cũng không nhỏ.

    Một khi thừa tướng cho xây dựng, dân cư bên cạnh không sợ làm xấu bộ mặt.

    Triệu Phù mua mười mấy nhà dân đó, tặng cho ân tướng”.

    Triệu Phổ cười nói: “Lão phu cần mấy cái nhà đó làm gì?”

    Hoa Mộ Tịch nói: “Ân tướng xây dựng, chỗ đó có thể xây nên một tòa lầu mới là khách điếm tửu lầu, thu nhập chẳng phải là dội ầm ầm về sao?”

    Triệu Phổ bật cười nói: “Mở khách điếm tửu lầu?”

    Hắn ti hí nhìn lão quản gia, vuốt râu trầm ngâm nói: “Thế Thiên Kim Nhất Tiếu lầu vừa mới khánh thành.

    Lão phu cũng đã từng thay y phục đến đó, chỗ ấy xây dựng hoa lệ, lại có rượu ngon cùng mỹ nhân, nơi giải trí lớn như vậy, người làm quan có vốn lớn một khi vào kinh, sợ rằng đều đến đó vui vẻ khoái hoạt, ai còn tới nơi này nữa?”

    Hoa Mộ Tịch mỉm cười nói: “Cả triều văn võ, địa phương quan lại nhỏ, có người nào không phải do ân tướng đề bạt?

    Cửa ân tướng có nhiều người qua lại, nhưng có vào kinh, nào có ai không biết điều, sẽ không đến ủng hộ chứ?

    Khách điếm tửu lầu của ân tướng còn quý gấp đôi Thiên Kim Nhất Tiếu lầu, xe ngựa đông đảo đến, sợ rằng đến đêm cũng vẫn đông”.

    Triệu Phổ cười không nói gì, lão quản gia đã cầm trong tay khế ước mua bán nhà mà Triệu Phổ viết, đúng lúc này, có người đến báo: “Lão gia, tam ti sứ Sở Chiêu Phụ cầu kiến”.

    “Ừ, tam ti sứ Sở Chiêu Phụ?”

    Triệu Phổ hơi sững sờ, Hoa Mộ Tịch nhân thời cơ vội nói: “Ân tướng có khách đến, hạ quan cáo từ”.

    Địa vị Tam ti sứ không kém bao nhiêu so với Triệu Phổ, nghe tin Sở Chiêu Phụ đến, Triệu Phổ vô cùng kinh ngạc, vội dặn dò mở to cửa, đích thân nghênh đón, Hoa Mộ Tịch đi từ góc nhỏ cửa viện, hai người không gặp mặt nhau.

    Triệu Phổ nghênh đón Sở Chiêu Phụ vào phòng khách chính, mắt liếc nhìn hai cái tráp lễ vật nặng trịch, vuốt râu hỏi: “Củng Thần hôm nay sao lại đến phủ ta thế này?”

    Sở Chiêu Phụ đứng dậy, người hầu bưng trà lên, hắn vung tay một cái, tựa như làm đổ khay trà.

    Sở Chiêu Phụ đến trước mặt Triệu Phổ cúi đầu chắp tay nói: “Tướng công cứu lấy tính mạng này”.

    Triệu Phổ giật mình, vội đứng dậy đi đến bên hắn nang hắn dậy: “Sở đại nhân thế này là sao?

    Chết chết, lão phu… mau mau đứng dậy, mau đứng dậy”.

    Sở Chiêu Phụ mặt rầu rĩ nói: “Triệu tướng công, đại sự không tốt, đại sự có chuyện rồi.

    Lương thực phủ Khai Phong sắp không đủ ăn rồi, có người chết vì đói rồi.

    Lão Sở ta cũng sẽ phải rơi đầu rồi, việc này ai cũng không cứu nổi ta, chỉ có cầu đến Triệu tướng công ngài thôi, cho dù thế nào, ngài cũng phải nghĩ cách cho ta, giúp Lão Sở qua cơn sóng gió này”.

    Hoàng đế đến lúc này trừ phi rời kinh góp nhặt đại lượng công vụ, nếu không thì ba ngày một tiểu triều, một tuần một đại triều, vì hai ngày nay Triệu Phổ không lên triều, chuyện của Sở Chiêu Phụ, hắn một chút cũng không hay, vừa nghe Sở Chiêu Phụ nói không đầu không đuôi, hắn giật nảy mình, vội hỏi: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, ngươi từ từ nói”.

    Thế là Sở Chiêu Phụ kể lại sự tình một lượt, đặc biệt hắn nhấn mạnh nếu không phải Hoàng đệ ngăn, Quan Gia đã dùng kiếm kết thúc cái mạng của hắn rồi, điều đó chứng tỏ sự tình nghiêm trọng đến mức nào.

    Lúc này không phải đối diện với Hoàng đế nên cũng không có gì là căng thẳng, lời nói ra cũng có trật tự.

    Vẻ mặt cầu xin kể mọi chuyện ra hết, Triệu Phổ cũng không khỏi lo lắng.

    Hắn và Sở Chiêu Phụ không có ân oán cá nhân gì, trước đây biết rõ tam ti sứ thực sự là La Công Minh làm chủ, cũng không lôi kéo Lão Sở.

    Chuyện này liên quan đến xã tắc đại sự, hắn thân là đương triều nguyên lão tể tướng cũng muốn nghĩ cách.

    Nhưng muốn hắn nghĩ cách, hắn có thể có cách gì?

    Giải tán cấm quân về nhà làm nông?

    Cũng chỉ có Sở Chiêu Phụ thô kệch mới nghĩ ra cái cách ngu xuẩn như vậy.

    Nhưng…giảm đinh…giảm đinh…ừ…nếu như sơ tán người Khai Phong đi…không được, như vậy chẳng đâu vào đâu, nhất quốc đô thành, vì thiếu lương thực mà để cho dân chúng chạy đi, thì còn ra thể thống gì nữa.

    Sở Chiêu Phụ thấy hắn trầm ngâm không nói câu gì, chỉ vuốt râu, vội hỏi như kiến trên chảo nóng: “Triệu tướng công, Lão Sở ta lâm vào đường cùng rồi, ngài nhất định phải nghĩ ra một kế nào đó vẹn toàn cho ta, việc này ngoài ngài, ai cũng không thể nghĩ ra cách được nữa”.

    Triệu Phổ lòng chợt động, vội nắm giữ một tia đặc biệt trong lời hắn nói vừa nãy: Triệu Quang Nghĩa lúc đó cũng ở triều sao?

    Lão phu và Sở Chiêu Phụ qua lại không thân thiết lắm, hắn sao lại trực tiếp bảo chạy đến chỗ ta?

    Phải chăng là được cao nhân chỉ điểm, vị cao nhân này…

    Triệu Phổ đột nhiên nâng cao cảnh giác, hắn là tướng, có tranh giành đoạt lợi với Triệu Quang Nghĩa, ngấm ngầm đấu đá lẫn nhau, hai người rất hiểu nhau, nhất cử nhất động trong nha môn, cho dù nhân sự đổi thay, chuyện lớn chuyện nhỏ, ai cũng rõ như trong lòng bàn tay, giờ nghi là Triệu Quang Nghĩa đẩy hắn xuống vực, lập tức hiểu được Triệu Quang Nghĩa làm vậy là có ý gì.

    Triệu Phổ không kìm nén được bật cười: “Nếu thực sự đây là chủ ý của hắn, tên khốn này vẫn là quá non nớt, hao tâm khổ tứ vì muốn lão phu bị xấu mặt đây, đây không phải là việc của lão phu, lão phu không làm được thì có làm sao chứ?

    Chỉ vì một chút ác khí sao?

    Ha ha, buồn cười, buồn cười thật”.

    Sở Chiêu Phụ thấy mặt hắn có ý cười, không khỏi hoan hỉ nói: “Triệu tướng công, ngài có chủ ý gì vậy?”

    Triệu Phổ liếc mắt nhìn hắn, thổi phù lá trà trong miệng, chậm rãi hỏi han: “Phải…nam nha Triệu đại nhân chỉ ngươi đến nhờ lão phu sao?”

    “Hả?

    Sao ngài biết?”

    Sở Chiêu Phụ là một người thô kệch, không coi trọng lời nói của Nhị Triệu, chỉ biết tính tình hai người không hợp nhau, cho nên mới nói rồi thầm nghĩ: “Đây là Lão Triệu tự đoán không ra, không phải ta nói, tiểu Triệu cũng không oán trách nổi ta”.

    Triệu Phổ nhận được lời trả lời, cười ha ha nói: “Sở đại nhân, gì chứ việc này có liên quan đến ổn định của giang sơn xã tắc, dân sinh của vô số dân chúng, ta và ngươi nhiều năm cùng điện giao tình, chỉ cần có thể giúp ngươi, Triệu mỗ cũng không ngại giúp một tay.

    Nhưng việc này thực sự bó tay rồi, thế này nhé, ngươi cho Triệu mỗ ta nghĩ hai ngày, đợi đến khi có kế hay, Triệu mỗ nhất định sẽ thông báo cho ngươi”.

    “Hả, còn phải đợi hai ngày sao?

    Ta không thể chờ nổi nữa, Triệu tướng công của ta ơi, cháy đến nơi rồi”.

    Triệu Phổ bất đắc dĩ nói: “Nhưng nếu như trong chốc lát, ta cũng không nghĩ ra được cách gì hay.

    Ngươi cứ về đi, việc này không vội được đâu, Triệu mỗ đồng ý với ngươi, nhất định sẽ giúp ngươi nghĩ cách là được chứ gì”.

    Triệu Phổ khuyên Sở Chiêu Phụ, khuyên hắn quay về, lúc này mới gọi vài thân tín túc trí đa mưu đến trong phủ bàn bạc đối sách, đồng thời còn dặn người đi nghe ngóng tin tức nha môn và đại nội, hắn và Triệu Quang Nghĩa trong nha môn đều có gài thân tín nghe ngóng tin, thái giám trong cung cũng bị họ mua chuộc, lôi kéo không ít người thành tai mắt của họ.

    Trong giây lát đám thân tín đã đến, vừa nghe Triệu Phổ nói đầu đuôi sự việc, những thân tín am hiểu sâu quan trường cũng phải bó tay không đưa ra kế nào.

    Vận chuyển lương thực?

    Làm gì có chuyện một câu thì có thể làm được, đó là lương thực mà dân chúng dùng, vận chuyển đường bộ thì không thể tưởng tượng, Biện Lương mà vận chuyển theo đường sông thì cũng khó, các huyện lân cận đều ỷ lại vào lương thực của Khai Phong, giờ Biện Lương tự thân khó bảo toàn, huyện ấp lân cận cũng không thể không lo, vận chuyển đường bộ sợ rằng sẽ không đủ dùng cho các huyện ấp lân cận.

    Thủy vận thì sao?

    Trong thời gian ngắn mà vận chuyển số lương thực lớn cũng thành vấn đề, đột ngột tranh mua còn dẫn đến giá cả lương thực tăng rõ rệt.

    Ngoài ra, lương thực thu mua thì vận chuyển thế nào đây?

    Còn về hao tổn khi vận chuyển bằng thuyền, hao tổn nếu thuyền bị lật úp còn chưa tính đến, một vấn đề quan trọng nữa đó là mực nước sông lúc cao lúc thấp, lương thực vận chuyển qua một con sông thì phải dừng ở bến sông, đem lương thực cho lên bờ, lại dùng la ngựa vận chuyển theo đường bộ đến bến sông kế tiếp, lên thuyền tiếp tục vận chuyển, không ngừng bốc dỡ như vậy, lương thực cũng bị hao tổn đi ít nhiều, trước khi sông đóng băng dám chắc không thể bảo đảm cho số lượng lương thực cần dùng của Biện Lương.

    Vài phụ tá của Triệu Phổ đều là nhờ cậy quyền thế của hắn mới bảo đảm được tiền đồ, họ tự hỏi điểm xuất phát của vấn đề, đầu tiên là việc này có lợi cho Triệu Phổ hay không.

    Việc này thực khó, căn bản là một nhiệm vụ không thể hoàn thành, huống hồ việc này lại không phải là nhiệm vụ của Triệu Phổ, sau khi phân tích tỉ mỉ, họ liền vứt bỏ vấn đề lương thực sang một bên, bắt đầu khuyên Triệu Phổ không cần phải đếm xỉa đến.

    Bằng tâm mà nói, chuyện này đối với triều đình Đại Tống nó có liên quan đến tương lai, có thể xảy ra ảnh hưởng không thể lường trước, thân là một tể chấp, nếu có thể cố gắng, Triệu Phổ nguyện giúp đỡ.

    Hơn nữa, nếu đây là thủ đoạn của Triệu Quang Nghĩa, hắn càng chứng tỏ được thực lực của mình cho đối phương xem, nhưng thấy các quan phụ tá phân tích lợi và hại, lòng Triệu Phổ cũng không khỏi dao động.

    Đúng vào lúc này người của Hoàng cung và nam nha đều trở về báo tin, nam nha bên đó không nghe ngóng được tin tức gì, nội thị lại có ít tin, Triệu Quang Nghĩa đích thực đã nói với Quan Gia, muốn bảo hắn đưa ra kế sách thay Sở Chiêu Phụ.

    Lúc này đám quan phụ tá vô kế khả thi lấy lại tinh thần nói: “Ân tướng, đây là một kế của nha môn, dợi xem trò hề của ân tướng, nói không chừng nam nha còn có sau, ân tướng nếu thực sự nhúng tay vào, khó bảo toàn được hắn không để ý xã tắc an nguy, không tiếc tất cả các chiêu làm hại tướng công, chúng ta không thể mắc mưu”.

    Hắn có các phụ tá chuyên ti, đối chứng nghiên cứu đến những việc liên quan đến Triệu Phổ, hai người trong đó chính là chuyên nghiên cứu nam nha, một người gọi là Mộ Dung Cầu Túy, một người gọi là Phương Chính Nam.

    Hai người nói nhỏ với nhau vài câu, Mộ Dung Cầu Túy đứng dậy nói: “Tướng công, việc này chúng ta không thể nhúng tay vào.

    Tên Sở Chiêu Phụ đó là do nam nha phái đến, tướng công đừng ngại bảo hắn về”.

    Triệu Phổ thản nhiên nói: “Bảo về?

    Từ chối hắn sao, bảo thế nào?”

    Mộ Dung Cầu Túy mỉm cười nói: “Quốc nạn rơi vào đầu, nào có phân ta ngươi, ai có cách, thì người đó có công.

    Theo thuộc hạ được biết, chày gỗ tri phủ, giờ là viện trưởng nam nha hỏa tình viện, là hợp với việc vận chuyển này.

    Người này khi chưa làm quan, vốn là một lương thân gia phó ở Phách Châu, hộ lương thân cung ứng quân lương đến Quảng Nguyên.

    Trong lúc vận chuyển gặp tuyết lớn, mấy trăm xe lương thực khó tiến nửa bước, chính là người này có ý nghĩ kì lạ, bỏ xe đi, làm một loại xe trượt tuyết, vận chuyển lương thực đến Quảng Nguyên”.

    Phương Chính Nam mỉm cười đứng dậy nói: “Di chuyển mấy vạn dân chúng Bắc Hán vào Tống cảnh là việc không có gì khó.

    Nhưng người Khiết Đan đột ngột xông tới, đại quân triều đình ta bị bắt trở về, mấy vạn dân trong tay không có bất cứ khí giới nào liền bị thiết kỵ hổ lang, như vậy chỉ có chết, vậy mà tên Dương Hạo này, lại mang theo mấy vạn dân dúng đi vòng lớn trước đông hậu tây, xuyên qua mấy trăm dặm đất cằn sỏi đá, thành công đưa dân chúng ra khỏi chỗ chết.

    Hắn vận chuyển lương thảo cũng tốt, di chuyển con người cũng tốt, người có cách sao lại không dùng cơ chứ?

    Chỉ cần ân tướng nhắc đến hai việc này với Quan Gia, ân tướng không cần nhiều lời, Quan Gia cũng sẽ hạ lệnh bảo nam nha đến giải quyết vấn đề lương thảo nan giải của Đông Kinh”.

    “Ha ha…”

    Mộ Dung Cầu Túy thản nhiên nói: “Nếu như có cách vận chuyển lương thảo đến, tướng công được coi là biết người trọng người, có công tiến cử”.

    Triệu Phổ hỏi: “Nếu hắn cũng bó tay thì sao?”

    Phương Chính Nam nói: “Hắn mà cũng bó tay, đó là chuyện đương nhiên rồi, bình thường thì không sao, có cách mới là lạ”.

    Triệu Phổ chau mày, nói: “Nếu như vậy, lão phu tiến cử người này có tác dụng gì?”

    Mộ Dung Cầu Túy vội đáp: “Làm như vậy là để ta thoát thân thôi, người phải lo lắng là nam nha, chứ đâu có can hệ đến phủ tướng công?”

    Triệu Phổ bảo Sở Chiêu Phụ đợi hai ngày, nhưng chưa đến ngày thứ hai, Sở Chiêu Phụ lại chạy lại.

    Triệu Phổ đến cửa nghênh đón hắn, mới trong giây lát, Sở Chiêu Phụ lắp ba lắp bắp lo lắng, Triệu Phổ thấy hắn vậy cũng không khỏi động lòng trắng ẩn.

    Nhưng việc này hán thực sự bất lực, hơn nữa hắn không thể ngay lập tức đưa ra kế sách gì, nếu không thì bất kể là chỗ Quan Gia, hay là chỗ Sở Chiêu Phụ đều không khỏi rất không thành ý, dù sao nếu là thực sự kém, cũng không kém hai ngày, Triệu Phổ cứng rắn lòng trấn an lại rồi đuổi hắn về.

    Sở Chiêu Phụ khi chạy đến tướng phủ, thấy hắn quả nhiên ngồi trong phòng khách với rất nhiều người uống trà thảo luận chuyện này, trên bàn còn có bản đồ đường thủy, các phụ tá vẽ vẽ nhiều lần, đàm luận.

    Hắn biết Triệu Phổ đau lòng lại cũng không dám tới thúc dục, đành lủi thủi trở về, chỉ mong Triệu Phổ có thể nghĩ ra cách gì đó.

    Chương 270: Sấm sét giữa trời quang

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    Đêm nay Triệu Quang Nghĩa lại vui chơi ở Thái Hòa lầu, người mở tiệc chiêu đãi có rất nhiều quan viên cao cấp Ngự Sử đài, cấm quân, nam nha, nguyên nhân chỉ có một: hỏa hoạn Ngử Sử đài bị phát hiện thì nhanh chóng được dập tắt, đây là kết quả mà các chức ti chung sức hợp tác, kết quả đó chứng minh tính cần thiết của tuần hỏa, vọng hỏa đài, đội ngũ chuyên phòng cháy có phương sách dập lửa có thể khống chế hỏa hoạn có hiệu quả.

    Ngự Sử đài là nơi quan trọng của đất nước, có rất nhiều tài liệu văn án quan trọng, lần này chức ti nam môn cứu viện kịp thời, tổn thất được giảm tới nhỏ nhất, hơn nữa tránh bị gió thổi làm bùng phát, cháy lan tới Hoàng cung đại nội, đây là một công lớn, đương nhiên phải khen ngợi với người có công, hắn là trưởng quản cao nhất của Khai Phong trị an, lại có nhã ý, mời tới dự tiệc rượu này khen ngợi là chuyện đương nhiên.

    Dương Hạo làm Hỏa tình viện trưởng, đương nhiên là một đối tượng được mời, còn chưa đến giờ, rất nhiều quan viên đã lục tục đến, Dương Hạo khi đến Thái Hòa lầu đã có rất nhiều quan viên đến, tụm ba tụm năm nói chuyện, còn quan viên cao cấp của Ngự Sử đài và cấm quân vẫn chưa đến.

    Dương hạo là một trong những tứ đại viện sứ của nam nha, vốn cũng là một vị quan cao, nhưng xây xong Hỏa Tình viện, hắn phần lớn thời gian đều chạy ra bên ngoài, vội vã làm hết công sự thì lại đi đến Như Tuyết Phường bận chuyện cá nhân, không thường xuyên giao tiếp với các quan viên khác, không quen được mấy người, cho nên sau khi hắn đến Thái Hòa lầu, hắn nhìn quanh thấy bọn quan lại mặc y phục thường ngày, tụm năm tụm ba nói chuyện, liền tìm một nơi ít người ngồi xuống.

    Mắt hắn đảo quanh rồi dừng lại ở một người, người này dáng vóc cao to, đứng trong đám người như hạc trong bầy gà, ước chừng cao hơn hẳn một cái đầu, người này mặc đạo phục chỉnh tề, đầu đội cái khăn tím, nụ cười của hắn thấy ngay chữ dâm dê, chính là Đường gia tam thiếu gia Đường uy.

    "Đường Uy lại ở đây sao?"

    Dương Hạo vừa mừng vừa lo, Đường gia thực sự đã đến Khai Phong, việc này Dương Hạo sớm đã nghe tin, nhưng gia tộc lớn như vậy cần chuyển đến không phải gói đồ nói đi là đi.

    Việc cùng nhau đến đây cũng không biết Đường gia chuyển nhà thế nào, chuyện của Dương Hạo và Diễm Diễm vẫn chưa bẩm với trưởng bối Đường gia.

    Lúc này thấy Đường tam thiếu, Dương Hạo ý thức được việc tiến đến phía trước gặp người cũ, hàn huyên vài câu, hơn nữa, hắn đang muốn xuất hiện trước đám lộn xộn này.

    Hắn biết Đường gia tuy có ba huynh đệ, giờ đương gia làm chủ chủ yếu chính là Lão Tam.

    Nhưng ánh mắt chợt chuyển, nhìn thấy mấy người đứng quanh Đường uy nói chuyện phiếm, Dương Hạo lại không cầm lòng hơi do dự, mấy viên quan này không lớn không nhỏ, nhưng cáng đáng công sự của nam nha, gồm lệnh tá, huấn luyện, chinh các, giam lâm, tuần cảnh, ngoài ra còn có một công tào, chính là Trình Đức Huyền.

    Những người này xưa nay qua lại với nhau, có quan hệ tốt với Trình Đức Huyền, mắt thấy họ và Đường uy đang vui vẻ, Dương Hạo chần chừ, Đường Uy mỉm cười bắt chuyện cùng đám người Trình Đức Huyền, ánh mắt đảo quanh, bỗng giật mình, hắn cũng nhìn thấy Dương Hạo.

    Đường Uy cúi đầu nói với đám người Trình Đức Huyền vài câu gì đó, rồi chắp tay, rời khỏi đám người tiến về phía Dương Hạo.

    "Dương huynh, ta ngươi thực có duyên đấy.

    Cáo từ ở Phủ Châu, hôm nay lại gặp ở Biện Lương này".

    "Tam công tử".

    Dương Hạo mỉm cười chắp tay, đang là anh vợ tương lai của hắn, thấy Đường Tam Nhi ăn vận ở Phủ Châu như hán tấn cuồng sĩ giờ lại mặc nghiêm trang thế này.

    Dương Hạo vội cúi đầu thi lễ cười nói:

    "Đúng vậy, Dương mỗ và Tam công tử thực có duyên.

    Sớm nghe nói Tam công tử dời đến kinh thành, không ngờ lại gặp nhau ở đây".

    Hai người thi lễ xong liền qua một bên, tìm chỗ trống ngồi xuống, Đường uy liền cười nói: "Đúng vậy, Đường uy cũng biết đại nhân đến kinh thành, chả là mấy tháng này bận rộn quá, cùng một lúc xây dựng nhà cửa, thu xếp cho người nhà, lại còn muốn thăm hỏi quan lại, thương gia xung quanh, nói chuyện làm ăn, bận túi bụi, mấy ngày nay mới rảnh được một tí, đang muốn đến phủ đại nhân chơi, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây".

    Dương Hạo nói: "Phủ Khai Phong là nơi phồn hoa, kiếm tiền buôn bán rất nhiều.

    Nhưng đối với Đường gia là một thương nhân lớn thì tìm một nghề thích hợp không dễ, không biết giờ mọi việc có kế hoạch gì chưa?"

    Đường uy cười ha ha, liếc mắt nhìn Dương Hạo, lại nói: "Đúng vậy, Đường gia nghiệp lớn, làm vài cái buôn bán nhỏ không có lợi cho Đường gia ta.

    Nhưng may có phủ doãn đại nhân giúp đỡ, Đường gia đã đặt chân được đến Khai Phong rồi, mấy ngày nay, Đường mỗ luôn phải chạy qua chạy lại phía nam, giờ vừa mới về kinh thành".

    Hắn mỉm cười lại nói: "Đường gia được phủ doãn đại nhân giúp đỡ, đã nhận một vụ làm ăn lớn: tạo thuyền.

    Ngươi cũng biết, tào vận là đại sự quan trọng của triều đình, nhưng con thuyền hà vận, giang vận Đại Tống ta thứ nhất vì thuyền bè đã cũ, thứ hai vì tổn thất lật úp, thuyền mới cung không đủ cầu.

    Theo lẽ đó ta làm ăn, được phủ doãn đại nhân quan tâm, Đường gia ta chính là đệ nhất gia tạo thuyền của Đại Tống".

    Hắn nhìn xung quanh, không nhịn được tiếp tục khoe khoang: "Không dấu gì đại nhân, Đường gia ta buôn bán lớn nhất là tạo chiến hạm cho triều đình.

    Tháng sau, ta sẽ mời nhiều lực sĩ, thợ thủ công đào mương dẫn nước, đổ vào tiểu tây hồ thành tây Tân Đặng môn ngoại tạo thành một thủy vực lớn, sau này giám sát chiến hạm cần vận để nơi đó, triều đình cần một nơi huấn luyện thủy quân mà.

    Hắc hắc..."

    Dương Hạo hiểu ra, đây quả nhiên là một đại sự, Đại Tống cần huấn luyện thủy quân, mục tiêu duy nhất chỉ có thể là Nam Đường, xem ra Quan Gia không đợi được rồi, chỉ cần Nam hán bị tiêu diệt, hắn lập tức sẽ tìm cách dập luôn nước Đường.

    Thống nhất, không thể ngăn cản, bi kịch Lý Dục và Tiểu Chu Hậu không biết có còn nguyên xi không?

    Nghĩ đến đây, hắn cười thầm: "Đương nhiên là nguyên xi, thế giới này vô cớ thừa một mình ngươi, có lẽ tương lai chỉ chuyện lý thú ít ai biết đến Khai Phong cường Chiết Dương trong bút kí Đại Tống, trong tiểu thuyết Tống Minh nhắc đến Thiên Kim Nhất Tiếu lầu mà ta xây dựng,t rừ phi, ngươi có thể mang đến tầm ảnh hưởng".

    Hắn ngầm phân tích ý đồ của triều đình, mỉm cười nói: "Chúc mừng chúc mừng, Đường huynh gặp quý nhân rồi đó, chỉ cần duy trì tốt có thể vãn được phủ doãn đại nhân tương trợ.

    Đường gia sẽ lớn mạnh ở Khai Phong này".

    Đường Uy cười ha ha nói: "Vị quý nhân này, giúp Đường gia ta là dốc toàn lực đấy".

    "Hả?"

    Dương Hạo mắt chợt sáng lên, phải chăng Triệu Quang Nghĩa nhận đại lễ của Đường gia?

    Thực không biết Triệu Quang Nghĩa thích tiền như vậy, hắn ăn quá nhiều... hay là lôi kéo món tiền này về, mục đích làm lớn mạnh ít nhiều thực lực của mình.

    Đường uy khẽ cười nói: "Không dấu gì đại nhân, Đường gia đã rất thân thiết với phủ doãn đại nhân rồi, xá muội đã gả cho phủ doãn đại nhân, sau này phủ doãn đại nhân chính là con rể của Đường gia ta, làm sao không che chở cho Đường gia ta đây?"

    "Cái gì".

    Mặt Dương Hạo trắng bệch nói: "Lệnh muội... lệnh muội...

    Đường huynh có mấy muội muội?"

    "Đường mỗ chỉ có một muội muội, nếu nói ra, dựa vào thế lực Đường gia ta, nữ nhi gả cho người ta làm thiếp không phải là chuyện vui, nhưng phủ doãn đại nhân thì khác, hắn là đương kim Hoàng đệ, sau này chắc chán phong Vương, đến lúc đó, xá muội chính là Vương gia thiên tuế".

    Dương Hạo thiếu kiên nhẫn nói: "Lệnh muội... có đồng ý không?"

    Đường uy bật cười nói: "Đại sự cả đời của nữ nhi, là do cha mẹ quyết định, nào có chuyện tự quyết định được?

    Như thế còn ra thể thống gì nữa.

    Việc này, trưởng bối Đường gia ta đã định rồi, không thể thay đổi được".

    Hắn liếc nhìn Dương Hạo, thản nhiên nói: "Nhà giàu cần có nhà giàu, nếu không có một nhân vật lớn mà nhơ cậy, cho dù ở đâu đều rất khó đứng trụ được.

    Chúng ta là một nhà thế lực lớn, cánh nam nhi vì sự tồn tại và phát triển của gia tộc, phải ở ngoài bôn ba, còn cánh nữ nhi mặc áo quần gấm lụa, thì để làm gì hả?

    Gả cho nhà giàu, hai nhà giúp đỡ lẫn nhau, đây là trách nhiệm duy nhất của họ, cũng là nghĩa vụ tất phải làm".

    Lời nói này hắn nói rất vô tình, Dương Hạo theo bản năng phải phản bác lại, nhưng con gái có vận mệnh như vậy, mà ngay cả hiện tại rất nhiều nhà quyền quý có con cũng không thoát khỏi kết cục như vậy, huống hồ lúc đó.

    Đương triều Triệu tướng công và Khu mật sứ Lý Sùng Cự, đã là nhân thần lớn, con gái họ làm sao có thể tự chọn bạn đời, phản chịu sự sắp xếp của cha mẹ.

    Cho dù là công chúa một nước, đại sự cũng không tự quyết định được.

    Đường uy bưng chén trà lên, định thần nói: "Đường gia giờ có cô con gái này, xưa nay đều được các trưởng bối hết mực yêu thương, nếu như thực sự làm khó nàng, Đường gia chúng ta cũng sẽ không ham hố leo lên quyền quý.

    Nhưng nam nha phủ doãn là bậc anh hùng đương thời, đúng là nhân vật mà tiểu muội ngưỡng mộ, hơn nữa phủ doãn đại nhân đang lúc khỏe, nàng sao lại không bằng lòng chứ?"

    Uống chậm rãi cạn chén trà, Đường Uy chớp mắt lại nói: "Hơn nữa, việc này phủ doãn đại nhân đã đồng ý, Đường gia chúng ta còn có thể từ chối sao?

    Xá muội sao không hiểu được cái lợi hại trong đó chứ.

    Ha ha ha...".

    Buổi tiệc rượu tối nay, Dương Hạo uống say mềm, chuyện Đường Diễm Diễm còn chưa rõ, lòng hắn thực sự không ôm quá lớn hy vọng.

    Sự ảnh hưởng của gia tộc khổng lồ, quyết định rất lớn đến vận mệnh và tiền đồ của một con người.

    Đường Diễm Diễm còn có thể thoát khỏi sự trói buộc sao? hơn nữa, Triệu Quang Nghĩa đã đồng ý rồi, dựa vào quyền thế và địa vị của hắn, Đường gia sao dám lật lọng?

    Đường Diễm Diễm sao có thể không theo ý của phụ huynh.

    Ấn tượng của Dương Hạo đối với Triệu Quang Nghĩa không tốt lắm, Hoa Nhụy phu nhân, Tiểu Chu Hậu đều là người đàn bà mà Triệu Quang Nghĩa thèm muốn, sau khi hắn làm Đế vương, còn không để ý đến thể diện như vậy chiếm đoạt vợ của Giáng Vương, mỹ nhân tự dưng đóng cửa thì có thể không cần sao? hơn nữa, hắn đang chiêu binh mãi mã, mở rộng thân tín, Đường gia cần dựa vào hắn mới có thể tiếp tục có vinh hoa phú quý, hắn cũng cần tài phú Đường gia tài phú giúp hắn một tay.

    Sự kết hợp như vậy theo như nhu cầu, có lợi đôi bên, lúc này, Dương Hạo hắn còn có thể làm gì?

    Hắn biết xu hướng lịch sử đại thế, mà cái này hoàn toàn ràng buộc hắn, hắn có sức mạnh nào đối kháng với đại thế đó đây?

    "Ha ha ha, Dương viện trưởng túc trí đa mưu, đưa ra kế sách thần kỳ, hỏa hoạn Khai Phong đã giảm đáng kể.

    Lên lên lên, ta chúc Dương viện trưởng một chén".

    Triệu Quang Nghĩa mặt tươi như hoa, vừa nhấc chén vừa nói.

    Mọi người cũng hòa theo, Dương Hạo say khướt đứng dậy, trong lòng đột nhiên hiện lên ý niệm: "Chống không được cũng phải chống.

    Nếu như dâng người phụ nữ mà mình yêu lên, mới có thể đổi lấy phú quý cả đời, ta thà chết đi.

    Chỉ cần Diễm Diễm đồng ý đồng sinh cộng tử với ta, tiền đồ danh vọng ta có nghĩa gì, cùng nàng bỏ trốn đến cùng trời cuối đất.

    Triệu Quang Nghĩa ngươi nếu như có giỏi thì đuổi giết ta đi".

    Dương Hạo cắn chặt răng, uốn cạn chén rượu đầy, trong phòng lớn ngập tràn tiếng hò reo.

    Chương 271: Tâm tư

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    “Lão gia chưa bao giờ say, tối nay lại uống nhiều như vậy sao?”

    Mẫu Y Kha nén giận nói nhẹ nhàng.

    Cô ấy và Diệu Diệu người phải người trái rìu Dương Hạo vào trong phòng, lúc qua cửa Dương Hạo không nhấc nổi chân, toàn thân mềm nhũn đè lên người hai cô nương, thời tiết lại nóng, mãi mới rìu được Dương Hạo vào phòng ngủ, hai cô nương mệt lử, mồ hôi đầm đìa.

    Diệu Diệu giờ đã là người của hắn, nhưng vẫn chưa có phòng riêng và người hầu hạ, Dương Hạo biết thân thế của nàng hiện giờ tiếp tục ở Như Tuyết Phường sẽ hơi bất tiện, bèn bảo nàng dọn đến nhà mình.

    Hai người để Dương Hạo nằm lên giường, Dương Hạo rướn cổ nôn ọe, miệng đầy mùi rượu, mắt say lờ mờ mông lung.

    Mẫu Y Kha và Diệu Diệu mỗi người một tay một chân, giúp hắn cởi giày, cởi bớt quần áo, khi thò tay chạm vào đai lưng Dương Hạo, Diệu Diệu mặt đỏ ửng, có chút ngượng ngùng, quần áo Đóa Nhi cô nương cô thường cởi hộ, nhưng quần áo đàn ông…cô không khỏi ngượng ngùng.

    Mẫu Y Kha lại là một người tự nhiên, tiến lên cởi áo cho hắn.

    Diệu Diệu thấy vậy liền đỏ mặt, hai người con gái mất khá nhiều sức mới bỏ được cái áo nặng trịch của Dương Hạo ra khỏi giường, để hắn mặc bộ đồ lót đi ngủ, Mẫu Y Kha ôm lấy đầu Dương Hạo, để Diệu Diệu kê gối vào đầu hắn, rồi thở hồng hộc nói: “Trong nhà có nước ô mai, ta đi lấy một cốc, cho đại nhân uống dã rượu”.

    “Ồ, được”.

    Diệu Diệp đáp một tiếng, nhìn Mẫu Y Kha xoay người rời đi, vội lấy khăn lau mặt cho Dương Hạo.

    “Diễm…Diễm Diễm…”

    Dương Hạo mơ hồ gọi một tiếng, cầm lấy tay Diệu Diệu.

    Giọng hắn mơ hồ không rõ, Diệu Diệu bị hắn cầm chặt lấy tay, tâm hồn thiếu nữ vốn lo lắng, hoảng hốt không nghe rõ, chỉ nghe thấy như hắn gọi mình, vội đáp: “Diệu Diệ …

    Diệu Diệu ở đây, đại…lão gia có gì dặn dò?”

    “Ta…ta thực sự yêu nàng, cô ấy…cô ấy bỏ ta mà đi, cô ấy…cô cũng bỏ ta mà đi, nàng không được bỏ ta đi, không được…đi, ta…ta cần nàng…ở với ta suốt đời, được không?”

    “A?”

    Diệu Diệu mặt đỏ như gấc, cả người ngây ra.

    Dương Hạo thì thào hỏi: “Được không, được không?

    Nàng trả…trả lời ta”.

    Tay Dương Hạo càng siết mạnh hơn, tay nhỏ nhắn của Diệu Diệu bị siết chặt đau điếng, lại không tài nào rút ra được, vội đáp: “Được”.

    Nói ra câu trả lời này, nàng cứng đờ người, mặt giống như một trái táo chín, mắt mông lung.

    Nhưng Dương Hạo…lại nói tiếp: “Nước…ta muốn uống nước…”

    “Nước đến rồi, nước đến rồi”.

    Mẫu Y Kha bưng cốc nước ô mai đến.

    Diệu Diệu vẫn mơ màng trong giấc mộng, lẳng lặng đứng cạnh Dương Hạo không đưa tay đón lấy.

    Mẫu Y Kha thấy nàng có gì đó bất thường, liền đứng sang một bên, Diệu Diệu lúc này mới tỉnh lại, vội đưa tay ra nhận cốc nước, đỡ Dương Hạo dậy và cho hắn uống, uống xong cốc nước, Dương Hạo tỉnh lại, hắn nhìn trái nhìn phải, níu lưỡi nỏi: “Rượu…tiệc rượu tàn rồi sao?”

    Mẫu Y Kha tức giận đáp: “Đương nhiên là tàn rồi, lão gia về đến cửa nhà mà không hay biết sao?”

    “Á” Dương Hạo đập đập vào đầu, vội nói: “Mau, gọi Bích Túc lại đây gặp ta, mau đi…”.

    “Vâng”.

    Mẫu Y Kha vội xoay người đi, trong giây lát thì nghe thấy tiếng cười nói hả hê: “Đại nhân uống say sao?

    Ha ha, uống nhiều rồi bắt ta đến giải rượu, rượu có khỉ gì chứ, ngươi gọi ta đến có chuyện gì nhỉ, ta lại không phải là nước giải rượu.

    Ai zô!”

    Hắn bị Mẫu Y Kha cho một cái cốc, lập tức thấy Bích Túc đầu bóng nhoáng chạy vào phòng, lớn tiếng hỏi: “Đại nhân, tìm ta có chuyện gì…?”

    Thấy Diệu Diệu cũng trong phòng, Bích Túc giật mình, nhớ ra nhiệm vụ của mình là thi tăng, vội nở nụ cười, chắp tay vô cùng trang nghiêm nói: “A di đà Phật, lão nô…Hic, bần tăng bái kiến nữ thí chủ”.

    “Bích Túc, ngươi lại đây!”

    Đầu Dương Hạo quay cuồng, nhưng tinh thần lại cực tỉnh, vừa thấy hắn bước vào, lập tức gọi hắn đến, vội dặn dò: “Bích Túc, ngươi lập tức đi tìm người của Phi Vũ, bảo họ…cố gắng tìm được tin tức của Đường cô nương, nhất thiết phải…nhất thiết phải…rồi mau chóng báo lại cho ta”.

    “A, Dương thí chủ, ngươi có lẽ đã uống say rồi.

    Cái này bần tăng…”.

    Bích Túc thu mình lại, không ngừng nháy mắt ra hiệu với Dương Hạo, ý bảo bên cạnh có người ngoài, Dương Hạo lúc này nào có thể nhận ra ám thị của hắn, lại nói: “Mau đi, rồi bảo Phi Vũ liên hệ với ta, luôn…luôn do ngươi phụ trách, việc này ngươi cho dù thế nào đi nữa cũng cần mau chóng thu xếp, nếu không…không có tin, ngươi phải đích thân đi tây bắc một chuyến…”

    “Hóa ra vị thi tăng này là giả, ta sớm đã hoài nghi hắn không có chút gì giống với hòa thượng…”

    Diệu Diệu đứng bên đã hiểu tất cả.

    Bích Túc cười đau khổ còn che dấu: “Điều này…điều này…ha ha, đại nhân thực uống nhiều rồi, ha ha, nhầm bần tăng ta thành Mục Vũ, ha ha, ha ha…”

    Diệu Diệu vội thi lễ, nghiêm nghị nói với hắn: “Lão gia dặn dò điều quan trọng như vậy, ngươi còn không mau đi đi.

    Diệu Diệu giờ đã là người của lão gia, tuyệt đối không làm chuyện đắc tội với lão gia, ngươi không cần kiêng dè Diệu Diệu”.

    “Á?”

    Bích Túc nhìn Dương Hạo, lại nhìn sang Diệu Diệu.

    Ánh mắt lộ vẻ khâm phục nói: “Bái phục, bái phục, đại nhân thực giỏi, thực khó lường”.

    Diệu Diệu kỳ lạ hỏi: “Ngươi đang nói gì vậy?”

    “Ha ha, không nói gì, bần tăng đi đây”.

    Bích Túc xoay người đi, mọt cơn gió thoảng qua Mẫu Y Kha, cười nói: “Nguyệt Nhi, cô nếu như không hạ thủ, thì đến nước cũng không uống nổi đâu.

    Ha ha…”

    Mẫu Y Kha phản ứng cũng nhanh, vừa tức vừa xấu hổ giơ một chân lên, Bích Túc trong chớp mắt chân đã đạp lên không trung.

    ***

    “Nhị ca, huynh đến thật mau”.

    Đến sớm ngày thứ hai, Đường Uy đang chuẩn bị đi phủ Khai Phong, đột nhiên nghe thấy Nhị ca Đường Dũng đến, lập tức vui vẻ ra nghênh đón, Đường Dũng đã đến trong phòng, cầm chiếc khăn lau đồ trang sức, đưa cho người hầu, nói: “Cũng không nhanh lắm, trên đường còn nán lại hai ngày đấy”.

    Đường Uy đưa cho hắn một chén trà, thân thiết hỏi han: “Bãi cỏ chăn nuôi, muối, hàng da đều giả tiền rồi chứ?”

    “Ừ, tửu lầu khách điếm còn đang liên hệ với người mua, Châu Bảo Phường tạm thời chưa có động tĩnh gì, đã bán một phần, phần còn thừa lại và nhà cửa các nơi đã có người nhận rồi”.

    “Chiết gia bên đó…không làm khó chúng ta chứ?”

    “Mặt nặng mày nhẹ là không tránh khỏi, nhưng…trừ phi họ hạ quyết tâm lật mặt với nước Tống, nếu không thì, không có cách nào đối phó với chúng ta”.

    Hai người ngồi trên ghế, Đường Uy lập tức dò hỏi: “Có liên quan đến đám hỏi của phủ doãn đại nhân, giúp đỡ Đường gia ta, huynh…còn chưa nhắc tới phủ doãn đại nhân chứ?”

    “Đương nhiên là chưa”.

    Đường Uy cười nói: “Việc này, là do các trưởng bối quyết định chứ.

    Hơn nữa, tiểu muội tính tình nóng nảy, nếu không khuyên được muội ấy cam tâm tình nguyện, nói là Hoàng đệ hay là Quan Gia, vào động phòng đều có thể bị muội ấy thiến cho.

    Một người không tốt, lợn lành chữa thành lợn què, ta há sao không thận trọng.

    Tin ta chưa nói, đợi tin chính xác của Diễm Diễm rồi đưa ra quyết định đã”.

    “Thế thì được”.

    Đường Dũng thở phào nhẹ nhõm: “Tin chính xác đến rồi, Diễm Diễm…không vui”.

    Đường Uy liếc mắt nhìn hắn nói: “Nhị ca không khuyên sao, gia đình khó khăn thay nhau ra trận, ta không tin muội ấy sẽ không chuyển ý, chúng ta không khuyên nàng chuyển ý được.

    Huynh từ xa tới, vì nói với ta tin này sao?

    Đường gia ta lại không phải chỉ có một mình ta, không thể một mình ta đi ra ngoài bôn ba mệt nhọc, nịnh bợ khắp nơi.

    Các người đều ở đó ngồi mát ăn bát vàng sao?”

    Đường Dũng trợn trừng mắt nói: “Ăn bụi, ăn không khí nhà ngươi ấy.

    Có giỏi ngươi đi khuyên đi, người còn không thấy đâu, ngươi bảo chúng ta khuyên ma à?”

    Đường Uy ngẩn người, ngạc nhiên nói: “Người không thấy?

    Sao lại không thấy?”

    Đường Dũng giơ hai tay ra, tức giận nói: “Theo ý của ngươi, trước tiên lừa muội ấy về nhà, lại thả gió ở Lô Lĩnh, sau đó đại ca nhị ca ngươi, đại tẩu nhị tẩu ngươi, tam cậu tứ cậu ngươi, năm lần bảy lượt thay nhau ra trận, đàn ông thì vừa đấm vừa xoa, đàn bà thì lời ngon tiếng ngọt, chỉ mong tiểu muội có thể hiểu ra cái đại nghĩa thâm sâu.

    Nhưng, đây cũng không coi là làm khó nàng, mong không được chuyện tốt, còn đại nghĩa cái nỗi gì nữa.

    Phủ doãn đại nhân xuân thu chính thịnh, một người tài, tuấn tú lịch sự, một người ở dưới một người, đứng trên cả vạn người, làm ái thiếp của hắn, tương lai không là Vương phi, không sáng sủa cuộc đời sao?

    Kết quả thì sao nào, nó mặc kệ ai khuyên ai bảo, rồi phát ngôn bừa bãi đã làm chuyện vợ chồng với Dương Hạo rồi…”

    Đường Uy lắp bắp nói: “Thực sao?

    Thực?

    Có chuyện đó?”

    Đường Dũng tức giận nói: “Đệ hỏi ta, thì ta hỏi ai đây?

    Chuyện này của nữ nhi, ta làm ca ca có thể hỏi sao?”

    Hắn xoa xoa mũi, kêu đau đớn rằng: “Sau đó nhị tẩu ngươi lại đưa ra một chủ ý ngu si, bảo ta tìm một bà đỡ xem xem nó còn trinh hay không, nếu không thì hồ đồ đưa nó và nha môn, thì còn ra cái thể thống gì nữa?

    Nếu như thế còn chẳng phải là ở vậy cả đời sao?”

    Đường Uy vội nói: “Sau khi kiểm tra, kết quả thế nào, có phải không?”

    Đường Dũng đờ người nói: “Không thể hiểu nổi, ta vừa nói ra, tiểu muội rút kiếm bổ liên tiếp, suýt nữa thì lưỡi kiếm làm mất mũi ta, may mà ta nhanh nhẹn, ngay sau đó ta bị Lão tổ tông gọi đi, Lão tổ tông mắng té tát cho ta một trận, việc này không thể làm được đâu”.

    Đường Dũng nói rồi, hai huynh đệ trừng mắt nhìn nhau, một lúc lâu sau, Đường Uy mới nói: “Thế sao lại không thấy nó nữa?”

    Đường Dũng nói: “Tuy chúng ta không khuyên nổi Diễm Diễm, nhưng cũng không để muội ấy ra ngoài, ngày ngày đều phái người đi khuyên muội ấy.

    Ngươi chẳng phải từ Trình Đức Huyền họ nghe ngóng được Dương Hạo trong kinh chịu đủ mọi xa lánh, hiện giờ đắm mình trong ca kỹ vũ nữ, cả ngày phong lưu sao.

    Việc này chúng ta đều nói cho nó nghe rồi.

    Nói người này chẳng có tiền đồ gì cả, không đáng để cuộc đời phí hoài với hắn, kết quả là lời còn chưa nói hết, nó không thở dài không làm ầm lên nữa.

    Ta thấy đó là một sự khởi đầu tốt, đã gọi nó theo ta cùng vào kinh, ngươi nghĩ xem, trăm nghe không bằng một thấy, để cho nó đích thân tận mắt nhìn thấy, hiểu được uy phong của Nam nha Hoàng đệ, tiếp theo nhìn thấy được Dương Hạo chỉ là một con chó săn của Nam nha môn hạ, nữ nhi có ai là không mến mộ anh hùng, đến cái đó mà nó cũng không nhìn ra sao?

    Điều này có thể còn có hiệu quả hơn những lời khuyên của chúng ta, kết quả…”

    “Kết quả nó bỏ chạy?”

    “Đúng vậy”.

    Đường Uy đập cái bốp vào bàn nói: “Nhị ca, huynh để cho muội ấy chạy mất sao?

    Người sờ sờ như vậy mà để biến mất, giời ạ”.

    Đường Dũng cũng giận dữ nói: “Ta nếu không đồng ý kế hoạch của ngươi, lẽ nào không thể nói trước mặt ngươi sao?

    Hà tất phải vụng trộm để nó bỏ đi.

    Cái con nha đầu này trên đường còn liên mồm rằng cần đến kinh thành xem xem Dương Hạo có phải thực như lời ngươi nói hay không, ai biết được nó cũng sẽ lừa người ta chứ, đến khi vào thành, nó liền lỉnh mất.

    Ta bảo người vào kinh phục hai ngày, cũng không thấy nó xuất hiện, lại sợ chỗ ngươi cuống lên, nói với phủ doãn trước, thì vô cách cứu vãn, chỉ đành vừa phái người tiếp tục tìm nó, vừa đến kinh thành nói với ngươi”.

    Đường Uy ngồi sụp xuống ghế, trầm ngâm chốc lát, hỏi: “Nó đem theo mấy người, bao nhiêu bạc?”

    Đường Dũng nói: “Nếu nó mang theo nha hoàn chạy trốn, sao có thể trốn khỏi tai mắt của ta?

    Còn về tiền, sợ rằng trên người nó cũng chẳng có mấy văn, hai, nếu không phải nó một thân võ nghệ, là người nhanh nhẹn, một đứa con gái ra khỏi nhà, ta đã đau đầu lo nghĩ đến chết rồi.

    Đường Uy vui vẻ nói: “Vậy là tốt rồi, nó từ nhỏ được người ta hầu hạ quen thân, không có ai hầu hạ nữa, lại còn không có mấy đồng, trốn chẳng được bao lâu, phái thêm người chú ý đường đi vào kinh, có thể tìm được nó.

    Phủ Dương Hạo ta cũng phái người chú ý theo dõi, không để hai người gặp nhau”.

    Đường Dũng thở dài nói: “Lão tổ tông yêu quýDiễm Diễm nhất, cách này của ngươi, chắc chắn lão tổ tông sẽ không đồng ý.

    Tuy nói ngươi đây tính toán vì Đường gia, mà gả nó cho Hoàng đệ, thực sự không coi là làm khó nó, phân tích tỉ mỉ ra vẫn là vì Đường gia chúng ta ham chức cao.

    Lão tổ tông cũng không muốn can thiệp vào chuyện vận mệnh tiền đồ Đường gia ta.

    Nhưng…lão tổ tông nói: “Tính cách của nha đầu Diễm Diễm giống như trâu bò, trừ phi ngươi cần nó đồng ý, nếu không…nếu là cưỡng bức nó gả cho Nam nha…đương kim Hoàng đệ.

    Đến lúc đó Diễm Diễm sẽ bực tức, nếu hắn không vui, quan hệ thông gia sẽ có hồi kết”.

    Đường Uy trịnh trọng gật đầu: “Ta biết, ta làm thế này không phải là việc thừa thãi mà là…vì tiếp xúc lâu với Hoàng đệ, ta hiểu được tiềm thế của hắn lớn bao nhiêu.

    Hắn cậy là Hoàng đệ tọa trấn phủ Khai Phong, đại thành đại phụ trăm vạn dân, trong mười năm kinh doanh của hắn, thế lực câu kết vô cùng hùng hậu.

    Việc này nếu thành, dựa vào mối quan hệ này, không cần hắn lộ diện vì Đường gia ta nói một câu, quan lại đến nịnh bợ chúng ta sẽ nhiều không đếm xuể, đến lúc đó…”

    Mặt hắn đỏ như gấc tiếp tục nói: “Đến lúc đó, Đường gia chúng ta sẽ buôn bán khắp thiên hạ, làm đệ nhất gia, thất tông ngũ họ của Đại Tống, hừ hừ, đến lúc đó thất tông ngũ họ sẽ do chúng ta quản lý”.

    “Ồ, ngươi tính toán quả nhiên rất tốt, chỉ tiếc Đường gia chỉ có một người con gái này, hơn nữa từ nhỏ đã được các thúc bá làm hỏng rồi.

    Nó nếu không đồng ý…”

    Đường Uy mỉm cười, chắc chắn nói: “Nữ nhi luôn có hoang tưởng không thực, không sao, may chúng ta còn giữ một tay.

    Nó giờ khăng khăng bỏ trốn, trốn thì trốn, thân kiều da thịt quý, một tiểu thư Đường gia từ nhỏ chưa từng chịu khổ lẻ loi một mình bên ngoài, ha ha…đợi nó chịu khổ hiểu được cuộc sống khi làm dân thường không quyền không thế lại không tiền bạc khổ như thế nào, nó sẽ tự quay về thôi”.

    ***

    Trong điện Tập Anh, Triệu Phổ chau mày, đám phụ tá hai ngày nay lo lắng đến việc vận chuyển lương thảo, lợi hại và hiệu quả của nó, thỉnh thoảng lén nhìn Triệu Khuông Dận, cho dù cách nào cũng không thể giải quyết được toàn bộ nguy cơ thiếu hụt lương thảo của thành Biện Lương.

    Cuối cùng mới có tiếng thở dài rằng: “Quan Gia, lão thần sau khi nghe được tin này, trầm tư suy nghĩ hai ngày, nhưng thực sự không nghĩ ra cách nào thỏa đáng”.

    Triệu Khuông Dận thấy hắn nói cũng không có cách gì, trầm tư ngồi ở đó, thở dài buồn chán như rơi xuống tận đáy vực thẳm:

    “Khó, rơi vào đường cùng Trẫm chỉ có thể giải tán quân đội sao?

    Giải tán quân đội nước Hán, tất nhiên phải thêm đề phòng, chúng đánh thì trở tay không kịp.

    Nước Hán tuy nhỏ, tuyệt đối cũng không phải một sợi tóc, Trẫm trong vài năm tới sẽ tìm cách sắp xếp ổn thỏa, tất cả đều phải thay đổi…”

    Triệu Quang Nghĩa đứng một bên, hơi nhếch mép, nhìn Triệu Phổ một lát lại nói: “Đại Tống ta tàng long ngọa hổ, nhân tài vô số.

    Thần trong triều không nghĩ ra diệu kế, chưa chắc người ngoài không thể nghĩ ra cách, giải quyết thỏa đáng”.

    Triệu Khuông Dận tức giận xen lời hắn: “Lẽ nào ngươi muốn Trẫm dán bảng vàng, cầu hiền tài trong dân?

    J Hừ, dùng cái cách này, ngay lập tức giá lương thực sẽ bị tăng cao, cả nước đại loạn”.

    Triệu Phổ cong người, không chút hoang mang nói: “Thần cũng biết việc này tuyệt đối không thể lan rộng, ý thần nói chỉ là một người, người này giờ đang làm quan trong kinh thành, Quan Gia có thể hỏi hắn có kế sách gì không, người này không chừng có thể có cách”.

    “Hứ?”

    Triệu Khuông Dận nhướng mày, hỏi: “Người nào?”

    Triệu Phổ vẫn cúi đầu: “Nam nha Hỏa Tình viện, Dương Hạo”.

    Nụ cười trên mặt Triệu Quang Nghĩa cứng đờ.

    “Dương Hạo?”

    Triệu Khuông Dận gần đây đã quên mất hắn, thi thoảng mới nhắc đến tên này, nghe nói Dương Hạo giờ đang nỗ lực làm giàu, hắn cùng với một nhà giàu Sơn Đông cùng mở ra cái gì Thiên Kim Nhất Tiếu lầu, lại còn mời được thi tăng Tây Vực, làm vài màn biểu diễn mà ở Trung Nguyên không thường thấy, khiến cho bách tính điên đảo, rất nhiều phu nhân và tiểu thư của các hộ giàu đều đi xem, tin tức lan truyền cả vào cung.

    Hắn lúc ấy đang lo lắng về chuyện lương thảo, hơn nữa sự việc lại quan trọng, không dám thông báo rộng rãi, để tránh lòng dân bị dao động, cũng không nói với người trong hậu cung, khi lòng tràn đầy buồn bực còn nghe con gái vui vẻ hỏi thăm cung nữ chuyện này, còn muốn mê hoặc đại ca nàng đem nàng cải trang xuất cung thu nhặt thêm kiến thức.

    Tức giận hắn mắng, con gái khóc om sòm, không ngờ hôm nay lên triều, lại được nghe tên của hắn.

    Triệu Khuông Dận vội hỏi: “Dương Hạo?

    Người này có cách gì?”

    Triệu Phổ bèn nói chuyện vận chuyển lương thảo của Dương Hạo cho Quan Gia nghe một lượt, Triệu Khuông Dận không biết trước đây Dương Hạo vận chuyển lương thảo, rồi hắn lại nghe chiến tích hắn chỉ mang có ba nghìn sĩ tốt mà di chuyển được năm vạn dân ra khỏi nước Hán, trong lòng không khỏi động.

    Triệu Quang Nghĩa vừa thấy không tốt, vấn đề khó khăn này ập đến phủ Khai Phong hắn, lần này quả nhiên là tảng đá rơi bịch xuống chân mình, liền tiến lên một bước nói:

    “Quan Gia, thần cho rằng, Dương Hạo vận chuyển lương thực từ Phách Châu, lương thực tiếp tế cho mấy vạn dân, so với tào vận của Khai Phong, khác biệt một trời một vực.

    Còn về việc di dân từ nước Hán, tuy là có kỳ tích, nhưng việc di dân và vận chuyển lương thảo cũng không giống nhau, việc này giao cho con người này, sợ gánh quá nặng”.

    Triệu Phổ lập tức nói: “Quan Gia, nhất pháp thông, bách pháp thông.

    Ý của thần là, người này đã từng đối mặt với tình thế nguy hiểm, nghĩ đến cái người ta không dám nghĩ, làm cái người ta không dám làm, suy nghĩ khác người, diệu kế không ngừng.

    Vậy chuyện lương thảo của Khai Phong bị thiếu, sao không để cho hắn thử xem, giờ triều đình cũng không có cách gì cả, để hắn thử xem thế nào, có sao đâu?”

    Triệu Quang Nghĩa lập tức phản bác nói: “Chuyện tào vận, là do tam ti sứ phụ trách, chuyện Khai Phong cạn lương thực vô cùng trọng đại, chỉ có ta ngươi và mấy trọng thần trong triều mới biết tin này, giờ lệnh cho nhất lục phẩm vào triều tham chính, một tiểu quan Nam nha trị hỏa dưới quyền ta, triều đình Đại Tống hết người rồi sao?

    Nực cười”.

    Triệu Phổ không kiêu ngạo, khiêm tốn nói:

    “Thước có sở đoản, tấc có sở trường, trí có sở không thông.

    Trọng thần trong triều, khó tránh khỏi có điểm kém cỏi, mà tìm một tiểu quan, hoặc một nông phu thôn dã cũng chưa chắc là không có điểm nổi bật.

    Phổ đây là một tể chấp, sở trường của bách quan, có người hiền tài, đã phân việc rõ ràng.

    Nếu nói là quan nhỏ, phổ chỉ là bí thư quân trung, nói về chức quan, không thể so với Dương Hạo ngày hôm nay…”

    “Triệu tướng công nói vậy là sai rồi.

    Bổn phủ cho rằng…”

    “Câm mồm hết thảy cho Trẫm”.

    “Bệ hạ!”

    Thấy Triệu Khuông Dận tức giận, Nhị Triệu đang lý luận sắc bén và mấy đại thần đang ầm ĩ bàn bạc bỗng im bặt, cúi người, đồng thanh nói.

    “Ngươi, ngươi, ngươi”.

    Triệu Khuông Dận tức chỉ vào mặt bọn họ tức giận nói:

    “Nhiều trụ cột trong triều như thế, toàn là lũ ăn hại.

    Tai vạ đến nơi, chỉ biết đùn đẩy lẫn nhau, Tam ti sứ, Khu mật viện, Trung thư tỉnh, Nam nha phủ Khai Phong.

    Các bộ trưởng quan cùng ở dưới một triều đình chỉ nhăm nhăm cãi vã nhau như giữa đường giữa chợ sao?”

    “Bệ hạ bớt giận, chúng thần biết tội”.

    “Việc này do tam ti sứ phụ trách”.

    Triệu Khuông Dận nói lời này ra, mấy vị quan thở phào nhẹ nhõm, Sở Chiêu Phụ cũng bất chấp làm Quan Gia nổi giận, liền quỳ sụp xuống, chực mở miệng nói, Triệu Khuông Dận lại nói:

    “Sự việc có liên quan đến trăm vạn dân Khai Phong, Nam nha cũng phải nghĩ cách”.

    Triệu Quang Nghĩa há mồm thở dốc, thấy đại ca trừng mắt, tiếp tục nói:

    “Triệu Phổ là tể tướng của Trẫm, chuyện liên quan trăm vạn con dân của Trẫm chính là việc quan trọng trong triều, chuyện này Triệu Phổ cũng cần dốc sức phối hợp.

    Còn có Lý Sùng Cự, các đại hán trong cấm quân ăn lương thực, giờ chưa có chiến sự quấy nhiễu, thì không thể ngồi đó mà miệng ăn núi lở, ngươi bên kia cần bày trận địa sẵn sàng chờ quân địch, theo đó tùy thời cơ mà chờ phân phó, nếu cần xuất quân đội, thì cần phải xuất ngay, không được chậm trễ.

    Biện Lương cạn lương thực lần này chính là một trận đánh ác liệt, là thế trận khó khăn nhất của Trẫm, tất cả Nha môn đều cần phải chung sức, để vượt qua được cửa ải khó khăn này”.

    Các vị đại thần cùng đáp: “Vâng, Quan Gia nói chúng thần phải chung sức, chúng thần nguyện là một tập hợp, không thiếu một người”.

    Triệu Khuông Dận răn dạy xong, phất tay áo long bào một cái, lớn tiếng quát: “Bãi triều!

    Sở Chiêu Phụ, Triệu Quang Nghĩa ở lại”.

    Chương 272: Khó mấy cũng phải làm

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    "Không biết phủ doãn đại nhân gọi hạ quan đến có chuyện gì dạy bảo?"

    Vừa thấy Triệu Quang Nghĩa, mắt Dương Hạo đỏ au.

    Dương Hạo thi lễ xong, người vẫn còn mùi rượu, Triệu Quang Nghĩa giờ càng ngày càng nể trọng Dương Hạo, Triệu Quang Nghĩa luôn luôn rộng lượng, cho nên cũng không nhiều lần trách cứ, ngược lại ôn hòa nói:

    "Chuyện có liên quan đến việc phòng lửa Khai Phong, ngươi làm rất tốt.

    Bổn phủ nghe nói, ngươi và một thanh niên cùng xây một lầu viện, khách khứa qua lại rất đông, uống chút rượu cũng là khó tránh khỏi, nhưng khi làm việc không nên uống quá nhiều".

    "Vâng, phủ doãn đại nhân cho gọi hạ quan đến chính là vì việc này sao?

    Nếu không có việc gì khác, hạ quan xin cáo lui, nha nội còn có vài chuyện phải làm".

    Triệu Quang Nghĩa còn không biết mình để cho Đường Uy cáo mượn oai hùm, để oan uổng do Dương Hạo trách dội lên đầu hắn.

    Liên tưởng đến phó xuân quan Triệu Quang Nghĩa "Hi lăng hạnh Tiểu Châu Hậu đồ".

    Triệu Quang Nghĩa đàu đội khăn vấn, mặt đen, người to béo, hông đeo đai lưng lớn, nằm trên Tiểu Chu Hậu.

    Tiểu Chu Hậu cơ thể mềm mại nhỏ bé, bị mấy cung nữ ôm lấy, khó mà chịu đựng được.

    Đang nghĩa đến Tiểu Chu Hậu chưa từng gặp mặt bỗng biến thành khuôn mặt Diễm Diễm.

    Khi đó chủ sinh hoạt vợ chồng thường không tránh nội phòng thị tỳ, chẳng những họ phải hầu hạ cùng phòng, có khi còn cần cổ vũ theo, họ không biết thẹn là gì.

    Dương Hạo làm một người hiện đại, cho dù thế nào cũng không thể tiếp nhận nổi quan niệm này.

    Vừa nghĩ đến hình ảnh Diễm Diễm bị chà đạp, lòng tức giận vô cùng, còn tưởng tượng cung nữ hoạn quan hầu hạ bên cạnh hắn, nói gọn là dâm trước mặt bao người, không kiềm chế được cơn giận, cho nên không cần Hoàng đế phúc thẩm, có thể giết chết Nam nha phủ doãn, không để ý tới ngữ khí cung kính.

    Triệu Quang Nghĩa nghe khẩu khí của hắn, liền nhíu mày, nghĩ rằng do Dương Hạo uống say nên thất lễ, bởi vậy hắn không trách cứ, chỉ nói: "Uống được bao nhiêu thì uống, chớ uống say làm hỏng đại sự, giờ có một đại sự quan trọng hơn, có liên quan đến xã tắc tương sinh, ngươi cần nghe cho rõ".

    Triệu Khuông Dận tức giận ở triều, đem tất cả trọng trách ném lên người các quan viên, nhưng lúc ấy lại không nhắc tới cách cụ thể vận chuyển lương thảo, đến khi bãi triều mới giữ Triệu Quang Nghĩa và Sở Chiêu Phụ lại, đầu tiên là mắng cho Sở Chiêu Phụ một trận cho bõ tức, sau đó mới dặn triệu Quang Nghĩa về hậu nha môn gọi Dương Hạo đến, hỏi dò xem hắn có cách gì không.

    Tuy Triệu Khuông Dận lên triều không đồng ý ngay với ý kiến của Triệu Phổ, nhưng khi tuyệt vọng thì cái gì cũng có thể thử, hắn giờ cũng chỉ có thể mong Dương Hạo có cách.

    Triệu Quang Nghĩa không dám cãi hoàng huynh, đành phải đồng ý, sau khi về hậu nha triệu kiến Dương Hạo.

    Dương Hạo nghe hắn nói hết sự tình, như tỉnh say được một nửa, liền vứt bỏ sự ghen ghét lúc nãy sang một bên vội hỏi: "Cái gì?

    Lương thực còn lại của Khai Phong ít như vậy sao?"

    Triệu Quang Nghĩa bất đắc dĩ buông tay: "Vốn dĩ, đô thành một nước, lương thực dự trữ chí ít cũng phải đủ cho ba năm dùng thì mới tạm yên tâm.

    Nhưng triều đình ta mấy năm nay dùng lương thực quá nhiều, hành quân đánh giặc cũng cần lương thực, trợ cấp nạn dân Hoàng hà cũng cần lương thực, sau khi chiếm được biên giới Thục, để trấn an lòng dân, lại chuyển đi một khối lượng lớn lương thực, vì lẽ đó số lương thực còn lại trong kho cũng chẳng còn là bao.

    Khi La Công Minh còn ở, tỉ mỉ tính toán, số lương thực dự trữ ít nhất còn có thể bảo đảm cho Khai Phong trong nửa năm, ý muốn sau khi đánh dẹp nước Hán, cho binh lính nghỉ ngơi, khi đó lại tiếp tục dự trữ lương thảo.

    Ai biết, La Công Minh vì án tham ô về nhà kiểm điểm, sau đó trực tiếp bị phái đến nơi xa kinh thành, các tiểu quan của tam ti sứ chỉ lo tới việc nhỏ của chính mình, chẳng ai báo lại với Sở Chiêu Phụ, kết quả tạo thành tình hình nguy hiểm như hiện nay".

    Dương Hạo trợn mắt há mồm một lúc lâu, rồi nói: "Nhân lực khó lòng xoay chuyển trời đất, quan trọng thần trong triều nhiều như vậy mà không nghĩ ra cách, Dương Hạo nào có năng lực.

    Hạ quan cũng không có cách gì cả".

    "Bổn phủ cũng biết ngươi không có cách".

    Triệu Quang Nghĩa thông cảm an ủi: "Đây vốn là một thế cờ chết không có đường thoát.

    Theo ta thấy, Quang Gia nếu không giải tán số lượng lớn cấm quân, thành Biện Lương sẽ chết vì đói.

    Trong thiên hạ, lũ lụt hạn hán, đất cằn ngàn dặm, đất nước ngập nước, không có lương thực thì dân chúng đô thành sẽ chết đói, nếu xảy ra cảnh tượng ấy, thực sự chúng ta sẽ mất nước.

    Không thể làm, nhưng cuối cùng Quan Gia cũng chỉ có thể rút quân, giảm quân bị, sơ tán cư dân, vận chuyển lương thực tới, như thế có thể giảm tai họa thiếu lương thực xuống thấp nhất.

    Nhưng Quan Gia lại nghĩ đến ngươi, ngươi nghĩ được thì cũng cứ trình lên, chỉ nói mỗi câu: "Không có cách", đó là câu cửa miệng của quan sao?"

    Dương Hạo đờ đẫn nói: "Hạ quan thực là không có cách gì".

    Triệu Quang Nghĩa tự bao giờ biết nói lời ngon ngọt ấy với người khác?

    Vừa thấy Dương Hạo vẫn là bộ dáng ngây ra, liền có chút tức giận, phẫn nộ nói: "Không có cách, cũng phải nghĩ cách viết một tấu biểu dâng lên".

    Hắn xoay người lấy một cuốn hồ sơ trình trịch ném trước mặt bịch một cái, nói: "Cầm lấy".

    Dương Hạo ngẩn người: "Làm gì?"

    Triệu Quang Nghĩa tức giận nói: "Quan Gia muốn đích thân gặp ngươi, cho ngươi hai ngày chuẩn bị, đây là tất cả tài liệu tường tận liên quan đến tình hình tào vận, hà đạo, hà công, số lượng lương thảo mỗi ngày có thể vận chuyển, số dân Khai Phong mỗi ngày dùng hết bao nhiêu lương thực, nơi có thể thu mua lương thảo , và các cách mà các đại thần trong triều đã nghĩ ra, có thể cầm lấy về mà suy nghĩ, ngươi nhớ xem xét chuẩn bị cho kỹ, tránh khi đứng trước mặt Quan Gia mất mặc Nam nha chúng ta".

    Dương Hạo không nói gì, lặng cầm cuốn tài liệu lên.

    Triệu Quang Nghĩa lại nói: "Ngày kia lên triều, đến lúc đó bản phủ sẽ đưa ngươi lên điện, ngươi nhớ cho kỹ, việc này rất quan trọng, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.

    Một khi tin này truyền đến tai người dân, sẽ khiến cho giá lương thực tăng cao, khiến cho dân chúng sợ hãi, lòng người bị dao động, ngươi có đến mười đầu cũng không đủ gánh tội".

    "Thế nếu như ta cũng khôgn có cách gì, ai có cách thì người đó đi mà nghĩ.

    Sau hai ngày, cũng chẳng hơn gì đâu".

    Dương Hạo nghĩ rồi đờ đẫn xoay người bước đi.

    Triệu Quang Nghĩa thấy sau lưng hắn vừa tức giận vừa buồn cười, không kìm được lẩm bẩm: "Say bét nhè, không tưởng nổi uống say ngay cả bổn phủ cũng khinh khỉnh được".

    ***

    "Đại nhân, Phi Vũ truyền thư!

    Phi Vũ truyền thư!"

    Bích Túc chạy nhanh như chớp vào.

    Mười ngón tay của Diệu Diệu để trên bàn tính bỗng dừng lại, hai tai vểnh lên.

    Trong cái đêm Dương Hạo say nói vài tin, cô nghe được có tin liên quan đến Đường cô nương, mà vị Đường cô nương này chính là vị hôn thê mà Dương Hạo nhắc đến, đó có thể là đương gia nữ chủ nhân của Dương Hạo trong tương lai, sao cô không để ý đến chứ?

    "Cái gì, mau cầm lại đây!"

    Mắt Dương Hạo đang nhìn chằm chằm vào đống tài liệu tào vận để trên bàn, nghe thấy những lời này bỗng chuyển ánh mắt, cầm lấy mật thư từ tay Bích Túc, phất tay cho Bích Túc lui ra, rồi không chờ đợi mở thư ra.

    Mở thư ra thì thấy, bức thư được bọc trong một bức thư khác, bên ngoài bì thư là nét chữ của Lỗ Châu chủ bạc Phạm Tư Kỳ, trong thư đề cập đến mọi chuyện ở Lô Châu đều thuận lợi, tri phủ mới nhậm chức Trương Kế Tổ dựa vào kế sách không phải nghĩ ngợi gì mà cai quản, viết rằng họ cũng không có xung đột gì, lại nhắc đến một chút Thác Bạt người Khương và người Thổ Phiên càng đấu càng quyết liệt, không nên bận tâm chú ý đến Lô Châu, bảo hắn cứ yên tâm.

    Tin cuối cùng lại nhắc đến Đường Diễm Diễm đột nhiên rời khỏi Đường gia, không lâu truyền ra tin nàng bị gả cho một vị đại nhân quyền quý ở Khai Phong, đến mức ai cũng không biết.

    Trước khi đi, Đường Diễm Diễm bảo thân tín thị nữ của nàng giữ cho Mộc Sầm một bức thư.

    Dương Hạo thấy bức thư có tên của mình, cho nên chưa vội mở ra, giờ mới mở ra đọc cẩn thận.

    Đọc bức thư, mặt Dương Hạo biến sắc, Diệu Diệu lo lắng vẫn gảy bàn phím, vừa nhìn sắc mặt biến đổi trong lúc Dương Hạo căng thẳng.

    "Ha ha ha ha..."

    Dương Hạo xé nát bức thư, hung hăng đi về phía trước, Diệu Diệu vội gọi với theo: "Lão gia, ngài... ngài sao thế?"

    "Được, được một suy nghĩ bất đắc dĩ, ha ha, chỗ ta còn đang nóng ruột nóng gan, hóa ra nàng sớm đã tự lo tiền đồ".

    Dương Hạo bi phẫn xen lẫn, hắn không phải mới biết yêu, kiếp trước cùng chị Mặc Nhan đã có một mối tình, kiếp này lại trải qua cái sinh tử La Đông Nhi và cơn giận của Chiết Tử Du, hắn có thể đủ lạnh nahjt mới đúng, nhưng hắn không thể làm nổi, vì Đường Diễm Diễm phản bội lại mối tình của họ.

    Một tiểu thư nhà giàu, quả nhiên đủ lý trí, đủ thông minh, đủ sáng suốt, một khi đến thời khắc có lợi, họ sẽ vứt bỏ ngôi vị cao, tình cảm hư vô mờ mịt.

    Thực nực cười, ta còn nghĩ vứt bỏ tiền đồ sự nghiệp cùng nàng đến nơi cùng trời cuối đất, giống như cha mẹ của Đông Nhi, mai danh ẩn tích, ai biết, nàng ham cảnh cao sang.

    Cũng đúng thôi, Vương Phi mà, Vương tử mà, mỗi người đàn bà đều có một giấc mơ như vậy, ha ha...

    Chương 273: Tiểu lầu một đêm mưa xuân

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    "Lão gia..."

    Dương Hạo than một tiếng, giọng nói trầm ấm: "Diệu Diệu, đi mua mấy món ăn về đây, cùng ta uống vài chén, được không?"

    "Á?"

    Diệu Diệu lo lắng nhìn ánh mắt hắn, vội đáp một tiếng, cầm váy chạy ra ngoài.

    Dương Hạo nâng chén rượu, thì thào lẩm bẩm: "Đàn ông không phải đồ vật, đàn bà... cũng không phải đồ vật".

    Ngửa cổ, uống cạn rượu vào ruột.

    Diệu Diệu năn nỉ nói: "Lão gia, xin ngài chớ uống thêm nữa..."

    "Hả?

    Không muốn lão gia uống thêm nữa hả?"

    Dương Hạo liếc mắt nhìn nàng một cái: "Sợ lão gia uống nhiều rồi ức hiếp nàng phải không?"

    Diệu Diệu mặt đỏ ủng, lắp bắp nói: "Lão... lão... gia".

    Dương Hạo bỗng đặt chén xuống, chậm rãi cúi xuống hỏi: "Nếu... lão gia ta thực sự cần nàng, nàng có bằng lòng không?"

    Diệu Diệu mặt đỏ như gấc, hai tay xua xua, mông lùi dần về phía sau ghế: "Lão gia, ngài... ngài ngài... ngài uống nhiều quá rồi..."

    Dương Hạo có men say, ánh mắt càng nóng hơn, hắn giống như một con sói hôi trên người con dêé bỏng, ép hỏi: "Nàng nói đi, đồng ý hay không?"

    Hơi thở của hắn đập vào mặt Diệu Diệu, hai tay mềm nhũn, nàng ngửa người ra ngã bịch xuống nền nói: "Nô tỳ... nô tỳ đồng ý".

    Lời nói vừa dứt nàng nhắm nghiền mắt lại, mặt nóng bừng.

    Bỗng nhiên nàng run run, cảm giác bàn tay Dương Hạo đang vuốt ve má nàng.

    "Nàng đồng ý, đúng, nàng đồng ý..."

    Diệu Diệu đang nhắm mắt, cơ thể căng thẳng, không nhìn thấy nụ cười mỉa mai ở khóe mắt Dương Hạo, chỉ sợ hãi chờ đợi thời khắc tiếp theo.

    "Nàng đồng ý, Đóa Nhi, Oa Oa, Tiểu Nhiên bọn họ cũng đồng ý, ha ha... nam nhi cầu con đường thăng quan, nữ nhi chỉ cầu có cơ thể, chỉ cần ta gật đầu, có nghĩa là mỹ nhân sẽ đồng ý đem cơ thể mềm mại phụng dưỡng ta, ta hà tất phải đau lòng vì cô ấy, hà tất phải đau lòng vì cô ấy, nàng thấy có đúng không?"

    Diệu Diệu cảm thấy hai má lạnh toát, như có vài giọt mưa rơi xuống, nàng giật mình mở mắt, thì ra nước mắt Dương Hạo không biết tự bao giờ rơi xuống.

    "Lão gia!"

    Diệu Diệu vội lật người ngồi dậy, muốn lau nước mắt cho hắn, nhưng rồi lại không dám.

    Dương Hạo xoay người, cầm lấy bầu rượu, lảo đảo đứng dậy.

    "Lão gia, ngài đi đâu?"

    "Lão gia ta lòng đang phiền não, đi ra ngoài một chút".

    Dương Hạo đi ra đến cửa, đột nhiên dừng bước, không quay đầu lại nói: "Diệu Diệu, cô còn nhỏ, tuy gặp nhiều chuyện ở thanh lâu kỹ phường, nhưng cô vẫn không hiểu, cô phải biết trân trọng mình, không được dễ dàng tặng cho người ta..."

    Hắn giơ bầu rượu uống một ngụm, lẻ loi đi ra ngoài.

    Diệu Diệu nhìn theo bóng dáng hắn cô đơn, lòng không biết tại sao lại chua xót và đau đớn đến thế, đúng vậy, cô còn nhỏ, mới có hơn mười ba, nhưng cô từ bên Tuyền Châu đến, bên đó rất nhiều cô gái mười ba tuổi đã có con, cô không nhỏ nữa, cô đã hiểu chuyện đời.

    Dương Hạo chỉ coi mình là một đứa trẻ, nhiều lần có ý với nàng, lời đồng ý của nàng, lời thề của nàng, khi nào... lão gia mới có thể nhìn thẳng vào nàng, coi nàng là một người con gái trưởng thành đây?

    Trong khoảng thời gian ngắn, mắt nàng rưng rưng, nàng khóc...

    Đêm mùa hè, sắc trời ráng đỏ, Dương Hạo ở Lâm uyển (nơi Vua đi săn) lẻ loi cô độc đi từng bước, thỉnh thoảng hắn uống một ngụm rượu, đã vào đến trong rừng sâu, men say ngấm vào cơ thể hắn, hắn thấy mông lung, không biết người trên thế gian, cũng vào lúc này, hắn đột nhiên nghe được một giọng nói ngọt ngào: "Này vị tiểu ca, ngươi cô đơn một mình, mượn rượu giải sầu, là có chuyện gì vậy?"

    Dương Hạo mở to đôi mắt đang say lờ đờ, nhìn thấy một người đứng dưới gốc cây, cố gắng nhìn kỹ, người đó giống như một con nai con, mặc chiếc váy màu xanh đẹp khiến người ta hoảng hồn...

    Dương Hạo say lờ đời, ánh mắt mông lung, cố giương mắt ra nhìn, chỉ thấy một mỹ nữ cơ thể mềm mại yểu điệu mặc váy màu xanh ngọc bích, đứng dưới gốc cây, cười thản nhiên, chính là Ngô Oa Nhi.

    Ngô Oa Nhi cười nói: "Tiểu ca chớ có nước mắt lã chã, thiếp có một lời vàng ngọc thế này, người bị sương gió đánh gẫy như dương liễu, nhưng đợi đến mùa xuân thì lại nảy mầm mà".

    Dương Hạo thấy những lời này quen tai kinh ngạc hỏi: "Oa Oa, cô ở đây làm gì?"

    Ngô Oa Nhi giơ cổ tay lên, vung tay áo, nhẹ xoay người, dùng giọng nói ngọt ngào hát: "Thần tiên tuế nguyêt ngõa bất ái... hảo bỉ liên hoa cuống khai..."

    "Á!"

    Dương Hạo gõ gõ vào đầu mình, đột nhiên nghĩ đến: "Đây chẳng phải mấy câu từ trong "Thiên tiên xứng" mà ta nói với cô ấy sao, hóa ra cô ấy đang một mình tập luyện dưới gốc cây".

    "Cô là tiên nữ, là tiên nữ ư?"

    Dương Hạo cười ha ha: "Tiên nữ chỉ có bay lên trời, nào có chuyện bay xuống dưới gả cho một tên khốn nghèo hèn không quyền không thế?

    Ha ha, toàn là lừa bịp người, lừa người, không chính xác tí nào".

    Ngô Oa Nhi cười hì hì, cô yêu kiều đi đến, kéo cánh tay hắn, chớp mắt nói: "Ai bảo không có tiên nữ bay xuống, thiếp đây không phải là tiên nữ bay đến trước mặt chàng sao?

    Đại nhân sao lại uống say bí tỉ như thế, co tâm sự gì sao?"

    "Ta... nào có tâm sự gì.

    Đi, chúng ta đi uống rượu.

    Đi đến chỗ cô, tiếp tục uống".

    Dương Hạo bảo Ngô Oa Nhi nâng mình, thất tha thất thểu đi về phía trước Ngô Oa Nhi giờ ở Bạch hương lầu cũng thuộc Mi Hồ Quật, chỉ là giờ Mi Hồ Quật vẫn chưa dọn đến, vì cô cần dàn dựng kịch, giờ thường xuyên qua lại.

    Khi vào trong lầu, không khí nặng nề trên bầu trời bỗng truyền đến tiếng sấm rền, sau đó mưa tí tách rơi xuống, thời tiết mát mẻ hẳn.

    Chỗ ở của Ngô Oa Nhi thanh ngâm tiểu trúc như Mi Hồ quật, nhàn nhạt hương thơm, lịch sử tao nhã vô cùng.

    Ngô Oa Nhi gọi người bê lên mấy món ăn, nhưng lại không gọi người mang rượu, ngược lại bê lên thứ nước giải rượu.

    Đóng cửa phòng lại, Ngô Oa Nhi xoay người nhìn, chỉ thấy Dương Hạo tựa vào giường của cô, một tay để lên trán, nhắm nghiền hai mắt, cảm giác say thực khó chịu, không khỏi lắc đầu cười, nàng nhẹ nhàng đi đến bên cạnh hắn, đỡ lấy vai hắn, bưng nước giải rượu cho hắn, dịu dàng nói: "Được rồi, đại nhân uống không ít rồi, nào, uống chút nước giải rượu này đi".

    Hắn cầm lấy bát nước, chạm phải đôi tay ngọc, mềm mại trắng nõn, Dương Hạo không nhận lấy chén rượu, lại ngẩng đầu nhìn nàng.

    Vừa mới ngẩng đầu thì thấy một ánh mắt dịu dàng, vô cùng thân thiết, nhìn không rõ lắm, cho nên giống như rượu thuần túy, chỉ để người ta ngửi thấy mùi thơm của nó.

    "Vì con đường làm quan, hay là vì đàn bà?"

    Ngô Oa Nhi thản nhiên hỏi.

    "Sao... lại hỏi vậy?"

    Ngô Oa Nhi chuyển ánh mắt, ôn nhu nói: "Đàn ông các ngài, trừ hai cái ấy ra, còn vì cái gì mà uống rượu say mềm như vậy được nữa?"

    Dương Hạo không nói gì, Ngô Oa Nhi hé miệng cười, đem nước giải rượu đến, nói: "Nào, ngoan, uống nó đi".

    Dương Hạo không né tránh, uống cạn nước giải rượu từ tay cô, Ngô Oa Nhi giống như một người vợ nhỏ hiền thực, lại cầm tới một cái ống nhổ, bảo hắn súc miệng, thấm ướt khăn mặt lau mặt cho hắn, sau đó nhỏ giọng nói:

    "Đại nhân còn chưa nói nhé, rốt cuộc là tại sao, chuyện buồn mà để trong lòng sẽ rất khó chịu đấy, chi bằng không ngại nói ra đi:

    "Đại nhân còn chưa nói nhé, rốt cuộc là tại sao, chuyện buồn mà để trong lòng sẽ rất khó chịu đấy, chi bằng không ngại nói ra đi".

    Dương Hạo im lặng một lát, cúi đầu nói: "Đàn bà..."

    Ngô Oa Nhi cười mãn nguyện, tay nhỏ xoa xoa vào ngực hắn hỏi: "Cô ấy... làm gì?"

    "Cô không cảm thấy... cô nói quá nhiều sao?"

    "Vì thiếp là đàn bà mà, nào có người đàn bà nào không nói nhiều chứ?"

    Ngô Oa Nhi nghịch ngợm cười.

    Dương Hạo ngẩng mặt nhìn cô, lông mày như vẽ, ánh mắt sáng như nước hồ, giờ gần như thế, có thể đếm được lông mi của nàng.

    Khuôn mặt cô không tỳ vết, mũi ngọc nhỏ xinh như ngà voi mới nhú, môi đỏ mọng hơi cong.

    Ấn tượng nàng để lại cho người ta luôn là một đứa trẻ xinh xắn, nhưng giờ trong phòng riêng của cô ấy, Dương Hạo đột nhiên phát hiện ra, cô ấy thực sự là đàn bà, một người đàn bà thành thục, quyến rũ, thiện cảm.

    Nhìn nàng thật lâu, ánh mắt Ngô Oa Nhi đột nhiên có cảnh giác, nàng hơi né tránh, eo thon nhỏ của nàng đã bị bàn tay Dương Hạo ôm chặt, sau đó hôn tới tấp lên môi nàng.

    "Ư ư ư...

    ư..."

    Oa Oa cố gắng giãy dụa mấy cái, nhưng đầu lưỡi Dương Hạo càng thọc sâu hơn, sức lực của cô giống như bị lấy hết ra, thở ra hơi thở làm nũng nhõng nhẽo, đôi bàn tay để trên ngực Dương Hạo cũng từ từ buông ra.

    Môi hồng mềm mại, Dương Hạo hôn như để trả thù, nhưng cơ thể vừa đẹp vừa mềm, dục hỏa đã cháy lên, hắn hôn môi, đồng thời bàn tay hắn lần mò vuốt ve cơ thể Ngô Oa Nhi, đợi đến khi hai người rứt nhau ra, Ngô Oa Nhi cũng giống như người uống rượu say, mặt đỏ như trứng gà, môi ướt sũng, đỏ mọng hơi sưng lên vì bị Dương Hạo hôn.

    Quần áo của nàng bị Dương Hạo làm xộc xệch, dây lỏng lẻo vẫn còn đó, lộ ra đôi nhũ hoa trắng nõn trong vạt áo, Dương hạo mượn cớ say làm bừa, không nghĩ ngợi gì nữa, tay lần mò mở dây xiêm y của nàng.

    "A!"

    Ngô Oa Nhi kêu lên một tiếng, trong chốc lát nhắm nghiền mắt lại, giọng run run: "Chàng... chàng không được hối hận..."

    Trả lời nàng là một cảm giác nóng bỏng từ đôi vú truyền tới: "Trời ơi.

    Hắn.. hắn đang mút... của ta, lần này... tuyệt đối không phải... không phải bút lông..."

    Ngô Oa Nhi ngẩng mặt, vòng eo bị hắn ôm chặt vào lòng, trong chốc lát đôi vú cương lên, không biết từ lúc nào, quần áo đã bị Dương Hạo cởi bỏ, dáng người tuyệt đẹp như ngọc phơi trước mặt hắn, mùi thơm quyến rũ của người phụ nữ...

    Dương Hạo nhìn thấy điểm ở giữa hai chân, một màu ửng đỏ, tựa như không có một ngọn cỏ nào, thoáng nhìn thấy, Ngô Oa Nhi vội kêu lên một tiếng, xấu hổ lấy tay che lại, nhắm tịt mắt, khép hai chân, dục hỏa Dương Hạo đã đốt hừng hực, có men say thêm hứng, bèn giang hai chân nàng ra, để nàng nằm dưới người mình.

    "Chàng... chàng không được hối hận..."

    Ngô Oa Nhi sợ hãi lại nói một câu, lần này Dương Hạo vẫn lấy hành động trả lời nàng, cơ thể Ngô Oa Nhi đột nhiên căng thẳng, ngửa đầu kêu rên rền rĩ tiếng dục vọng, hai tay nhỏ bé nắm chặt đệm...

    Trận mưa gió bừa bãi cuồng đãng cuối cùng cũng đã kết thúc, đáng thương cho Ngô Oa Nhi mắt mông lung, đầu tóc bị xõa tung, phấn má không còn nữa, đổ mồ hôi đầm đìa, cơ thể mềm nhũn như không có chút sức lực nào.

    Nàng không ngờ đàn ông lại hung hãn như vậy, thực khó tưởng tượng cơ thể mình mề mại như liễu thế này lại có thể chịu được sự mạnh mẽ như đang vật lộn xé rách mình ra. mây mưa qua đi, để lại sau đó là khoái cảm dục vọng vừa mới được nhận.

    Nàng không còn đủ sức để kêu lên nữa, biết rõ hắn đang nhìn mình, nhưng lại không có sức mà kéo chăn đắp lên người.

    Dương hạo đã tỉnh rượu, là bị làm cho tỉnh, sau khi vui vẻ đầm đìa, phát hiện ra vết máu ở trên giường, hắn mới bị tỉnh lạnh.

    Cả ngày được các mỹ nữ xinh đẹp vây quanh, nếu nói là hắn không động lòng thì là giả, nhưng vừa nãy khi phẫn uất, biết rõ Diệu Diệu tuyệt đối sẽ không cự tuyệt hắn, hắn vẫn không phóng túng, đơn giản là vì Diệu Diệu còn quá non nớt, không hiểu chuyện nam nữ, hắn không muốn đeo gánh nặng lên lưng.

    Còn Ngô Oa Nhi thì khác, gặp vui thì chơi, cũng chỉ là một bữa cơm thường với cô ấy.

    Nhưng hắn không ngờ, thực sự không ngờ, phong tình diêm dúa, ánh mắt lừa tình, hắn không ngờ mình lại làm chuyện đó với đệ nhất hành thủ Ngô Oa Nhi của Mi Hồ quật, lại cũng là một người non nớt.

    Dương Hạo kéo chăn mỏng lên người nàng, đêm đầu mùa hạ tương đối muộn, mông lung mơ hồ, cơ thể mềm mại, hai ngọn núi phập phồng, hai người cùng hòa chung nhịp đập.

    Đùi trắng nõn mê người, cánh tay trắng ngọc bên ngoài chăn.

    ĐỘng tác của Dương Hạo lấy hết sức lực của Oa Oa, tay nàng nhẹ sờ, sờ lấy cổ tay Dương Hạo, cầm tay hắn để lên giường, Duơng Hạo bèn để lên trên giường.

    Lúc này hắn còn có thể làm thế nào nữa, ăn no rồi phủi mông đi sao?

    Oa Nhi rên rỉ một tiếng, xoay người nằm sấp lên tấm ngực to rộng của hắn, trần trụi, ấm áp đè lên cơ thể lạnh của hắn, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng xoa xoa cổ hắn.

    Ánh mắt nàng vẫn chưa mở ra, môi nở nụ cười thỏa mãn.

    Từ giờ trở đi nàng từ một cô gái biến thành một người đàn bà, tấm thân quý giá giữ gìn mười tám năm cuối cùng đã trao cho người mình yêu, đối với một người phụ nữ lăn lộn trong chốn phong trần, không phải là chuyện rất may mắn sao, nàng đương nhiên là vui vẻ thỏa mãn rồi.

    Huống hồ, nàng từ lâu không muốn lăn lộn trong gió bụi nữa, khi còn trẻ thì nhanh chóng tìm kế sinh nhai, sau khi trưởng thành thì để báo ân, nàng mới ở chỗ này, nàng cũng không muốn có tấm biển hành thủ này, nàng ghét nó, và mệt mỏi với nó, nhiều năm như vậy, nàng có để đọc hiểu được bao nhiêu đàn ông, nàng biết cách nghĩ của Dương Hạo đối với người phụ nữ khác xa so với cánh đàn ông trên thế gian này, nàng không biết người đàn ông này tại sao có sự khác biệt ấy, nàng chỉ biết, đó sẽ là may mắn của nàng.

    Đúng vậy, là may mắn của nàng, nàng luôn gặp quý nhân, nhỏ cũng vậy mà giờ cũng vậy.

    Mấy ngày nay sớm chiều làm việc chung, nàng càng hiểu rõ người đàn ông này, nàng biết , nếu Dương Hạo không phải cho rằng nàng là một người đàn bà đã quen mây mưa, hôm nay cho dù uống say cũng sẽ không gặp nàng, nàng thực may mắn, biết chọn người mà giao phận, công thức như vậy giúp nàng đạt được phu nhân có thể phó thác cả cuộc đời.

    Cơ thể nhỏ xinh yêu kiều nằm sấp trên người Dương Hạo, hai tay Dương Hạo không có chỗ để nhớ đến cảnh ngộ gập ghềnh hai năm qua, nghĩ đến Đường Diễm Diễm phụ lòng, hắn mở rộng lòng, hai tay đặt nhẹ lên lưng Oa Oa.

    Lưng Oa Oa mượt nhẵn vô cùng, từ lưng đến eo, có một đường cong, hai tay của hắn đặt lên đó, sờ vào chỗ lõm ở giữa mông, đầu ngón tay hắn có thể cảm nhận được ở phía dưới đó cũng co dãn, trơn tru, đầy đặn vô cùng.

    Dương Hạo rất tò mò tấm thân trinh trắng của nàng, nhưng lúc này hỏi đương nhiên là chuyện mây mưa.

    Hắn còn muốn hỏi Oa Oa là có muốn hoàn lương hay không, hắn không thể chấp nhận được chuyện người đàn bà của mình nằm dưới một người đàn ông khác, lúc này hỏi chắc chắn không thích hợp.

    Đang lúc do dự, Oa Oa nói chuyện: "Đại nhân xưa nay nho nhã, không ngờ... lại mạnh mẽ như vậy... có thể làm người phụ nữ được đại nhân cưng chiều, là mơ ước hân hoan của biết phụ nữ trong thế gian này..."

    Oa Oa cười ngọt ngào, dịu dàng thì thầm, lời khen vào lúc này đương nhiên là một phần của mỵ công, nàng lúc này mới nghĩ ra, mỵ công nàng khổ tâm luyện bao năm, vừa nãy trước mặt Dương Hạo không tác dụng chút nào, chính biểu hiện chăm sóc của mình đã thể hiện hết, cũng không biết sẽ làm hắn vui hay không.

    "Hân hoan sao?"

    Dương Hạo bị chạm tới tâm sự, không khỏi cười ảm đạm, hai tay nhẹ vuốt tấm thân mịn màng trơn tru của nàng, nhỏ giọng nói: "Ta lại cảm thấy, ta là mjng Thiên sát cô tinh, ai theo ta, sớm muộn cũng sẽ bỏ ta mà đi thôi.

    Không bỏ đi thì cũng sẽ chịu bất hạnh".

    "Sao chàng nói vậy?"

    Nàng cọ cọ ngực vào ngực Dương Hạo, người như con mèo, nằm úp trên ngực hắn không chịu ngẩng đầu Dương Hạo nhẹ nhàng mơn trớn mông nàng, nói đại khái mối tình của mình một lượt.

    Dương Hạo đắm chìm, nhớ lại mọi suy nghĩ, hắn hoàn toàn không chú ý khi hắn nhắc đến Chiết Tử Du ở Phủ Châu, Ngô Oa Nhi đang ở trên ngực hắn muốn nhỏm dậy.

    Vốn muốn nhắc Dương Hạo, lúc này hồi tưởng lại, nàng cuối cùng cũng biết mắt của tiểu thư lúc này tại sao có chút cổ quái.

    Trời ơi, hắn thích Chiết tiểu thư... xong rồi, xong rồi, chết rồi, chết rồi, ta lại cướp đoạt người đàn ông của tiểu thư Chiết gia...

    Dương Hạo than một câu: "Haiz, không nói nữa.

    Đời người không như ý muốn, chỉ được tám chín phần thôi, ai mà không có phiền não của mình chứ, ta nên sớm biết điều đó.

    Oa Oa, ta giờ cần nàng, muốn hỏi nàng một câu, nếu nàng đồng ý cả đời bên ta, thì dọn đến phủ của ta, từ giờ sẽ không còn Mi Hồ Oa Oa nữa, chỉ có một Oa Oa của ta thôi.

    Nếu nàng không đồng ý đến, ta cũng sẽ không bắt ép nàng, nàng suy nghĩ cho kỹ đi".

    Ngực Ngô Oa Nhi căng phồng, tai nàng vẫn nghe lời Dương Hạo nói, linh hồn nhỏ bé phiêu lãng trong không trung: "Tiểu thư nếu biết việc này thì làm sao?

    Không... ta không đoạt người đàn ông của cô ấy, ta và đại nhân khi cùng nhau, thì họ đã chia tay rồi, ta... ta không chen vào, cũng là đoạt từ tay Đường cô nương, là thay tiểu thư hả giận, báo thù..."

    Tự an ủi, Ngô Oa Nhi bỗng ôm chặt lấy người Dương Hạo, như sợ bị người khác cướp mất, được một lúc nàng mới ngẩng đầu lên, dứt khoát nói:

    "Thiếp mấy ngày này cần phải về Mi Hồ quật".

    Dương Hạo nhướng mày: "Hả?"

    Oa Oa ôm chặt hắn nói: "Oa Oa trở về, thu xếp lại Mi Hồ quật, toàn bộ sẽ chuyển vào trong Nhất Tiếu lầu, sắp xếp thỏa đáng cho các chị em xong.

    Khi đó Oa Nhi sẽ không vướng bận gì nữa, từ nay về sau, sẽ toàn tâm toàn ý phụng dưỡng đại nhân.

    Còn về chuyện tối hôm nay...

    đại nhân ngủ lại khuê phòng của thiếp nhé".

    Dương hạo nghi ngờ hỏi: "Nàng... không đau sao, còn có thể nữa sao?"

    Ngô Oa Nhi vốn chỉ không muốn rời xa hắn, chỉ muốn ôm hắn và ngủ trong ấm áp, hắn hỏi thế này, Oa Nhi cũng hơi rung động, nghĩ đến cuộc mây mưa lúc nãy, không khỏi nóng ran tai, mắt mơ màng nói:

    "Đại nhân thử thì biết".

    Không biết trong bao lâu, mây mưa triền miên trong phòng.

    Chưa nghe thấy tiếng gà gáy, Dương Hạo đã tỉnh.

    Mỗi sớm đều luyện công, đâm ra quen.

    Nhưng hôm nay thì khác, khi hắn tỉnh dậy cảm thấy một cơ thể thơm mát được hắn ôm trong lòng, hắn khẽ nhúc nhích người trở dậy, cảm giác bôi trơn dầu lại nảy lên trong đầu hắn.

    Nhẹ mở mắt thì nhìn thấy mái tóc đen thấp thoáng, đôi vai mềm dại, đường cong nổi lên rõ.

    Đẹp mê hồn, khiến người ta si mê, chẳng trách người ta nói dịu dàng là nhà anh hùng, mỹ nhân ôm lấy hắn, nào có anh hùng nào thoát ra được?

    Nàng như một con mèo hiền lành, đầu vùi vào ngực hắn, thở nhẹ, chiếc mũi nhỏ xinh, Ngô Oa Nhi ngủ say giống như một đứa trẻ, khiến người ta khó có thể nghĩ rằng nàng đã trải qua một trận phong tình tối qua.

    Dương Hạo ngẩn ngơ nhìn Ngô Oa Nhi trong lòng, mắt lộ ánh mắt phức tạp.

    Giờ hắn đã hoàn toàn tỉnh.

    Sau khi tỉnh rượu, đầu rỗng tuếch buồn bã vô tận.

    Từng cho rằng hạnh phúc, từng cho rằng cuộc sống tuần tự mà làm, rồi hắn lần lượt bị vận mệnh thay đổi.

    Trong dòng đời định mệnh, hắn giống như một cây khô trôi theo dòng nước ấy, hắn không biết vận mệnh đưa hắn đến nơi đâu, cũng không biết thời khắc sau đó hắn sẽ là gì, hoặc chỉ cần như bây giờ, hưởng thụ hiện tại, mới không trở thành tàn tro nhân gian.

    Hắn thở dài một tiếng, thuận tay ôm lấy vòng eo mềm mại của Oa Oa rồi vuốt ve mông tròn của nàng, da mềm mịn nõn nà trơn tru, Dương Hạo vuốt ve thật lâu sau, Oa Nhi đột nhiên mở mắt, ừm một tiếng, cơ thể mềm mại liền theo bản năng rúc rúc vào lòng hắn, đầu nàng rúc thật sâu, dường như không dám đối diện nhìn hắn, hắn cúi đầu, chỉ thấy mái tóc mượt ma như mây và chiếc cổ nhỏ nhắn đáng yêu.

    "Nàng tỉnh rồi sao?"

    Dương Hạo ngừng tay không vuốt nữa, để tay đập đập lên mông nàng.

    "Vâng, thiếp... tỉnh rồi. thiếp... hầu hạ đại nhân vào phòng tắm thay đồ".

    Oa Oa đột nhiên nghĩ ra gì đó, giãy dụa đứng dậy hầu hạ hắn.

    Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu nàng quan hệ, tuy nàng khúm núm thuở nhỏ lại tập luyện ca múa, chân tay nàng khỏe hơn những người con gái bình thường, nhưng khi Dương Hạo tung đòn đánh, vẫn không chịu nổi, vừa mới động đạn thì thấy đùi đã bủn rủn, không ngừng kêu "Ai zô".

    Dương Hạo thấy cơ thể nằng quằn quại, lồng ngực phát ra tiếng cười.

    "Được rồi, nàng nếu theo ta, sẽ hiểu được, Dương gia chúng ta không có nhiều quy tắc thối nát như bao nhà khác.

    Lát nữa chúng ta đi tắm mặc quần áo".

    "Vâng..."

    Oa Oa cúi đầu lên tiếng, má lúm đồng tiền cười, mặt ửng đỏ, dán vào ngực Dương Hạo, có cảm giác như đang nóng.

    "Ha ha, xấu hổ như vậy sao?

    Chẳng giống với Ngô Oa Nhi thường ngày".

    Dương hạo trêu chọc, không chịu được siết mạnh nàng vào lòng.

    Cơ thể Oa Oa nhỏ nhắn, hắn ôm toàn bộ cơ thể nàng vào ngực, cơ thể như trượt đi, Dương Hạo ôm được một lúc rồi bỏ ra.

    Dương Hạo tu luyện song tu công pháp biết thế nào là âm dương giao hòa, cố tinh dưỡng khí, thể lực tiêu hao có hạn, dương vật không chịu được lại rục rịch cương lên.

    Hắn nằm ngửa trên giường, hai tay nâng Oa Oa lên, Oa Oa cảm thấy được vật kia đang cương lên, không khỏi ngạc nhiên, năn nỉ nói: "Lão gia bỏ qua cho thiếp đi, thiếp giờ... giờ thực không thể".

    Chương 274: Ba thợ giày

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    Hạnh Nhi mở cửa bước vào, mặt đỏ ửng, bảo năm sáu nha hoàn đưa thùng gỗ vào, rồi đổ nước ấm vào thùng, xong xuôi vội vàng chạy ra ngoài.

    "À, bảo Diệp thám hoa xách nước cho ta, thực có lỗi".

    Dương Hạo từ sau màn vòng ra, Hạnh Nhi tham gia thuộc thi hoa khôi, là thám hoa của Diệp bảng, nếu giờ ở phủ Khai Phong cũng là một cô gái nổi tiếng.

    Oa Oa cười , rồi đứng dậy, hầu hạ hắn tắm.

    "Nàng không cần dậy đâu, tự ta làm được".

    Dương Hạo đảo mắt: "Nếu không, chúng ta tắm uyên ương?"

    Ngô Oa Nhi nhướng nhướng mũi, nói: "Hai người ngồi trong cái thùng này, nước có mà tràn ra hết".

    "Thế nàng không cần dậy nữa".

    "không, hầu hạ đại nhân, thiếp cũng cần tắm, rồi thay quần áo chứ".

    Ngô Oa Nhi kéo chăn mềm ngồi dậy, rồi mặc quần áo vào, chiếc quần lụa đến đầu gối để lộ đường cong của đùi căng mịn.

    Ống quần có hình họa tiết thêu, vải con bướm che lấy hai đầu nhũ hoa, áo mỏng che lấy bờ vai nhỏ nhắn, thấp thoáng nửa kín nửa hở khiến cảm giác lại dồn dập lên.

    Dương Hạo ngồi trong thùng tắm, Ngô Oa Nhi dùng chiếc khăn mềm chà lưng cho hắn, hai người cảm thấy tự nhiên vô cùng.

    Trên thế gian này, cho dù tình bạn, tình thân, nảy sinh nhanh nhất chính là tình cảm nam nữ.

    Hai người gặp nhau, hoặc chỉ bắt gặp ánh mắt trong chốc lát, lập tức giống như đã gặp mấy chục năm, trở nên thân thiết vô cùng.

    Khi Dương Hạo tắm được một lúc, Hạnh Nhi lại vào thay nước.

    Hắn muốn thử xem khi chà lưng cho mỹ nhân thế nào, Ngô Oa Nhi lại bất luận nào cũng không cho.

    Dương Hạo cởi bỏ áo quần của nàng, Ngô Oa Nhi xấu hổ mặt đỏ ửng như thuốc nhuộm anh đào.

    Oa Nhi lại thở dài, lại cầu xin, nịnh Dương Hạo.

    "Thực là lạ khi ân ái trên giường, thân thiết thế nào nàng cũng chịu được, còn khi tắm lại xấu hổ như vậy.

    Con gái thực là một động vật kỳ lạ".

    ***

    Dương Hạo bước chậm rãi vào trong rừng, nghĩ đến ở đây cánh đồng tuyết cỏ lau tây bắc Lô Châu đột nhiên lại nảy ra suy nghĩ, trong khoảnh khắc dục vọng trào lên, hắn đột nhiên cầm lấy đao, cắm mạnh về phía trước, "Xạt" một tiếng, hoa đào bị hắn chặt đứt, nhẹ rơi xuống cỏ.

    Dương Hạo nghĩ vậy, ngực dấy lên một lúc lâu, song trưởng mở ra, liền giở một quyền dưới cây hoa.

    Bộ quyền này là Lữ Tổ trao cho, Dương Hạo chăm chỉ luyện tập, không biết kỳ danh, không hiểu bộ quyền này chính là "Thái tổ trường quyền".

    Tống Thái Tổ giờ còn sống, quyền của hắn đương nhiên không gọi Thái Tổ trường quyền, nhưng uy lực bộ quyền này quá lớn, có hiệu quả thực chiến, Lữ Tổ võ nghệ đầy mình, khi dạy cho Dương Hạo võ nghệ, vì hắn học được là nội gia công phu, cần tuần tự tiến hành, bộ quyền ngoại gia này lại có rất nhiều hạn chế, bèn thuận tay sửa đổi chút, dạy cho Dương Hạo.

    Dương Hạo giờ đã luyện thành thạo nó, chỉ thấy hắn đi nhanh nhảy lên, trường quyền điệt đánh, chiêu thức mở rộng, dũng cảm, mạnh mẽ có lực.

    Quyền luyện hai lần, hắn mới mất đi thân ảnh khả ác, khi thu quyền đứng lại, trán hắn lấm tấm mồ hôi.

    Đứng lại tại chỗ một lúc lâu, suy tư, hắn nhổ toẹt bãi nước bọt, lúc này hắn cảm thấy có người, quay đầu nhìn, thấy trong bụi cây hoa rực rỡ, màu xanh biếc, thấp thoáng chiếc váy dài vàng của Diệu Diệu đang đứng đó lặng nhìn hắn, cũng không biết đã đứng bao lâu.

    "Diệu Diệu!"

    Dương Hạo gặp ánh mắt của nàng, đột nhiên có cảm giác chột dạ, rồi mặt cười tươi nói: "Cô đến vừa đúng lúc, bảo người đi mời Đại Lang và Trư Nhi đến, ta có chuyện muốn bàn với họ".

    "Vâng!"

    Diệu Diệu hơi nghi ngờ, nhưng không dám hỏi, định nói gì lại thôi, rồi xoay người đi.

    "Từ đã".

    Diệu Diệu dừng lại, quay người, lông mày hơi nhướn lên.

    Dương Hạo nói: "Đợi họ đi rồi cô cùng đi luôn".

    "Vâng!"

    Diệu Diệu trả lời rõ ràng.

    ***

    Trong phòng treo một bức tranh chữ, bản đồ các con đường kinh tây bắc lộ, kinh tây nam lộ, kinh hồ bắc lộ, Hoài Nam đông lộ, kinh đông đông lộ và bản đồ giao thông đường thủy, xem ra giống như một phòng tác chiến.

    Trong phòng ngoài Dương Hạo, còn có ba người: Diệu Diệu, Thôi Đại Lang, Tao Trư Nhi.

    Ban đầu hắn nản lòng thoái chí, chỉ muốn sau khi tìm được Diễm Diễm thì quải ấn trừ quan, bỏ trốn mất dạng.

    Giờ hắn mặc kệ nàng ham hố danh hiệu Vương phi cũng tốt , không thể kháng cự lại áp lực gia tộc cũng tốt, rốt cuộc là lựa chọn chia tay với mình, nghĩ cho kỹ, hắn cũng nên vì dự định tiền đồ của mình, ban đầu muốn làm qua loa cho xong vụ án cạn lương thực, song giờ hắn thực sự muốn xem xem mình có bản lĩnh chống lại ông trời hay không.

    Hắn đã xem qua tài liệu mà Triệu Quang Nghĩa đưa cho hắn, cũng xem qua tất cả các cách giải quyết mà đại thần trong triều đã nghĩ ra, cũng có chủ ý nhát định của mình, nhưng hắn giờ cần càng nhiều người, đặc biệt là ý kiến của người không trong triều.

    Rất nhiều người trong triều không hiểu, không chính mắt thấy, lại không tiếp xúc, nắm bắt tình hình.

    Tiểu dân ngược lại hiểu rõ tình hình nhất.

    Kiến thức có được càng đầy đủ, hắn mới có thể vạch ra kế hoạch hoàn hảo nhất.

    Tuy nói Triệu Quang Nghĩa ra lệnh cho hắn không được để lộ tin tức, nhưng bách quan trong triều đều giỏi mà không nghĩ ra cách giải quyết, tìm đến tên như hắn thì có cách gì hay đây?

    Đây là vấn đề mua lương thực từ ngoài vào, vận chuyển lương thực.

    Đây là hiệu suất làm việc trong triều đình Đại Tống, phối hợp với Nha môn, một lần tổng hợp năng lực vận chuyển lương thực khảo nghiệm.

    Hắn còn cần người giúp đỡ, người hắn lựa chọn là: Diệu Diệu, Thôi Đại Lang, Tao Trư Nhi.

    Diệu Diệu theo Liễu Đóa Nhi kết giao với người trong chốn quan trường, am hiểu rõ chuyện trong quan trường.

    Thôi Đại Lang là Tề Châu thế gia, địa chủ giàu có, Tao Trư Nhi ở vùng sông nước, nắm rõ thủy vận nhất.

    Bọn họ đại diện cho ba phần then chốt nhất của việc vận chuyện lương thực: Quan địa phương, địa chủ buôn bán lương thực, thuyền vận chuyển.

    Dương Hạo bưng chén trà lên ngứ mùi thơm của trà, từ từ nói: "Hôm nay mời các người đến, có chuyện muốn bàn, Diệu Diệu, cô làm thư ký".

    "Vâng!"

    Diệu Diệu lấy giấy mực, tay cầm bút, mắt sáng ngời nhìn Dương Hạo.

    Dương Hạo nói tình hình một lượt, không để ý tới sắc mặt ngạc nhiên của ba người, bình tĩnh nói:

    "Việc của Khai Phong vô cùng cấp bách, một khi không thận trọng, có thể dẫn đến biến cố liên tiếp khó lường.

    Câu cửa miệng, ba thợ giày mới bằng Gia Cát Lượng, việc này có liên quan đến sự sinh tồn trăm vạn dân phủ Khai Phong có thể nghĩ ra cách thỏa đáng hay không là do chúng ta quyết định".

    Chương 275: Tiếp thu ýdân

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    Dương Hạo dừng lại một lúc, để cho ba người nắm được tin tức.

    Sau đó mới tiếp tục nói:

    “Diệu Diệu, cô ở bên cạnh Liễu Đóa Nhi, tiếp xúc nhiều với quan lại thân hào, quen nhiều việc trên chốn quan trường, hơn nữa cũng không có ai hiểu rõ hơn các cô.

    Tao Trư, ngươi sống ở bến sông Biện Hà, quan vận, tàu thuyền, hà công đều thuộc như trong lòng bàn tay.

    Còn về Đại Lang, ngươi là Tề Châu thế gia, là địa chủ, cũng là thương gia lớn, hiểu rõ sĩ thân địa phương, làm người mua bán lương thực là tốt nhất.

    Nếu giờ vận chuyển lương thực từ các nơi, giải quyết nguy cơ thiếu lương thực của Đông Kinh, có vài vấn đề cần giải quyết như sau:

    Thứ nhất, chính là quan phủ địa phương, thu mua lương thực từ người dân, tập trung vận chuyển đến bến sông, không rời khỏi mắt của quan phủ địa phương.

    Chẳng sợ triều đình vội vàng, nếu như quan phủ địa phương bằng mặt không bằng lòng, không hợp tác với chúng ta thì sao?

    Mà việc này không phải chiếu thư ban xuống thì có thể giải quyết, trong đó có vấn đề mấu chốt ở đâu, có thể bảo đảm thu mua không xảy ra vấn đề hay không?

    Thứ hai, chính là các nơi có thân hào địa chủ, các hộ có số lương thực lớn.

    Ta vốn là dân hộ Phách Châu, ta biết, dân chúng một khi thu hoạch lương thực, việc đầu tiên là vội vàng biến nó thành tiền mặt, hơn nữa càng bội thu càng như vậy, dân chúng bình thường phần lớn chỉ dự trữ lương thực đến mùa thu năn sau, còn đâu là bán đi hết.

    Lương thực đều nằm trong tay các thân hào địa chủ, mà mục đích duy nhất của thân nào địa chủ thu mua lương thực với số lượng lớn chính là kiếm lời.

    Giá lương thực cao, giá vận chuyển, ta còn lạ gì, đó là lẽ đương nhiên, nghĩa thân không phải không có, nhưng người kiếm lời vì mình thì càng nhiều.

    Triều đình nếu đột nhiên thu mua lương thực số lượng lớn thì cho dù không nói với người dân, số lương thực tự khắc sẽ khó tìn, họ làm sao mà không đẩy giá lên cao chứ?

    Thứ ba là vận chuyển.

    Mặc dù quan lại địa phương đều hết sức trung thành phục vụ quên mình, các hộ lương thân lớn vui vẻ bán ra lương thực, nhưng nếu không thể có con đường nào vận chuyển trước khi sông đóng băng đến kinh thì coi như là công toi.

    Ba việc này có qua lại mật thiết với nhau, thiếu đi một là không được.

    Quan phủ địa phương nếu phục vụ không quên mình, thì sự cũng bất thành.

    Nếu không thể khống chế được các hộ lương thân, thì Đông Kinh cạn lương thực là đương nhiên, sẽ khiến cho giá cả lương thực tăng cao khủng khiếp, dẫn đến toàn quốc sẽ sợ hãi.

    Mà vận chuyển là khâu cuối cùng, giờ ta có thể nghĩ được đến đây.

    Các người nghĩ được gì thì nói luôn, chúng ta cùng bàn bạc, xem xem có thể phát huy được trí tuệ người dân không, giải quyết vấn đề nan giải mà các vị quan cao chức trọng không giải quyết được này”.

    Dương Hạo nói nhẹ nhàng, Thôi Đại Lang, Tao Trư Nhi, Diệu Diệu ba người nhìn nhau, đại sự liên quan đến sinh tồn trăn vạn dân Khai Phong, dựa vào mấy người họ sao?

    Dương Hạo tuy biết tình thế nghiêm trọng, việc này còn khó hơn vạn lần so với việc di dời dân chúng già yếu phụ nữ trẻ em Bắc Hán trước đây, cấp độ cũng phức tạp hơn nhiều, nhưng lần này hắn chỉ vạch ra kế sách, nhiệm vụ không phải đích thân hắn làm, cho nên tương đối bình tĩnh.

    Ba người thấy hắn bình tĩnh, nên cũng bình tĩnh suy nghĩ cách giải quyết…

    ***

    Hương đã cháy đến que thứ ba, que thứ ba cũng đã cháy trụi hết phần hương.

    Diệu Diệu thoăn thoắt đã viết một mặt dày chữ, ngón tay nhỏ của nàng mệt phải biết, mấy người họ vẫn đang bàn bạc, ngươi một câu, ta một câu.

    Họ nghĩ đến đâu nói đến đó, sau đó mọi người cùng phân tích, đưa ra cách giải quyết, Diệu Diệu ghi lại trên giấy, đợi sau khi phân loại chỉnh sửa lần nữa, sẽ sắp xếp cho có trình tự.

    Ngòi bút vừa dừng, Diệu Diệu ngẩng đầu nói: “Đại nhân, quốc dựa vào binh mà đứng, binh dựa vào thực mà sống, thực dựa vào thủy vận mà có.

    Thủy vận chủ yếu nhờ vào Chuyển vận ti, Phát vận ti và Địch vận ti.

    Đây là mấy vị Nha môn chủ yếu lo thủy vận, triều đình nóng lòng mua lương thực, chỉ dựa vào mấy người của Nha môn.

    Nhưng Chuyển vận ti, Địch vận ti và Phát vận ti ở địa phương lâu, có nhiều qua lại với thân hào phú thương.

    Dù là quan trên thanh liêm, vì không thể làm mọi chuyện, chủ bộ , phụ tá, quan lớn quan nhỏ bên cạnh hắn lại cùng một giuộc với bọn thân hào địa phương, khi vào thời điểm thu hoạch mùa màng, bọn họ còn câu kết với nhau, tích trữ lương thực, cố ý để cho triều đình trưng mua không đủ, sau đó lại đẩy giá cao bán cho triều đình, như vậy cơ hội ngàn năm có một, bọn họ sẽ không bỏ qua.

    Một khi có cờ lệnh thu mua lương thực, chúng sẽ câu kết với địa phương, truân lương tiếc không nỡ bán, nhân cơ hội nhắc đến giá thu mua không thể tránh khỏi, nếu tốn nhiều tiền thì có thể cứu vãn tình thế nguy hiểm, triều đình chưa chắc đã chịu, song đầu cơ tích trữ cũng có quá trình của nó, đợi đến khi bọn họ đưa lương thực ra, đã không biết mất bao nhiêu thời gian, rồi vận chuyển đến kinh thành nữa thì không kịp”.

    Dương Hạo cắn môi, Diệu Diệu lại nhắc đến một loạt vấn đề đầu cơ của các quan buôn bán lương thảo, cùng phân chia với nhau, tiền không chèo chống được, ít tiền phải chờ đợi, những vấn đề này có nguy hại rất nghiêm trọng tới dân chúng, nếu giải quyết không thỏa đáng, khó khăn của Khai Phong không thể giải quyết được, dân chúng cả nước sẽ lâm vào đường cùng.

    Ngoài ra, còn tồn tại vấn đề cạnh tranh, để đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ thu mua lương thực mà mình gánh vác, nghĩ ra cách để loại bỏ địa bàn quan phủ địa phương đã nhúng chàm, thì cần phải có sự lựa chọn lý tính quan phủ địa phương xuất phát từ lợi ích của bản thân.

    Việc này giờ đã thường thấy, gọi là “Chặn thu mua”.

    Việc này không chỉ là chặn cấm, phương pháp khống chế quan phủ địa phương cũng nhiều vô kể, nếu không giải quyết vấn đề này, lương thực không thể thu mua được, càng khó nói đến vận chuyển.

    Dương Hạo và Thôi Đại Lang cùng bàn bạc, Dương Hạo nói trước: “Loạn thế dùng nặng điển, tình thế nguy cấp, không thể đối đãi bằng thái độ bình thường được.

    Ý ta là:

    Thứ nhất, ngự sử ngôn quan, giám sát quan át quan đều phải nhúng tay vào làm, điều người xuống các cơ sở đôn đốc việc thu mua lương thực, Quan Gia cần tạm thời bỏ quyền những quan qua loa tắc trách làm cản trở chuyện mua bán, quan Ngự sử ngôn có quyền cách chức ngay tại chỗ.

    Động đến tiền đồ của các quan, quan hồ đồ thì như trứng chọi đá sẽ ít dần đi.

    Thứ hai, Phát vận ti, Chuyển vận ti, Địch vận ti vốn ngang với Nha môn, nhưng việc phụ trách lại đan xen nhau, điều này là để phân quyền chế hành, nhưng vào tời khắc then chốt, lại bọn họ rất dễ cãi cọ, đùn đẩy cho nhau, trách nhiệm nhiều lên.

    Cho nên, nên kiến nghị với triều đình, trong tam ti này chọn và định ra một ti nắm toàn quyền, toàn quyền phụ trách, một khi kéo dài thu mua lương thực, sẽ phải chịu trách nhiệm.

    Thứ ba, quốc gia căn bản dựa vào Giang Hoài, đắc cử khâm sai đi Giang Hoài trước, chỉ huy tìm kiếm lương thảo.

    Thứ tư,…”

    Diệu Diệu múa bút thành văn, chép lại ý kiến của hắn.

    Thôi Đại Lang nói: “Còn về thủ đoạn lương thương đầu cơ truân lương, kiếm chác món lãi kếch xù, lương thực cũ giả mạo lương thực mới, trong lương thực có cả hạt mốc và cát, họ mua chuộc được tiểu quan, đem thu mua lương thực vào nhà kho, lương thực hỗn độn, khó phát hiện ra là ai gây nên, vì thế kiếm lợi từ cái này.

    Điểm này ta cảm thấy có thể không chế được từ hai mặt, nếu chỉ định Nha môn chủ sự, có chức trách tại nơi, ở giữa không chuyển qua tay người khác, bọn họ sẽ không làm vậy được.

    Ngoài ra, trong kinh cần gấp lương thực, là không cần lưu lại trong kho lúa địa phương, cho nên cũng không mở được bao lương, trong bao lương trực tiếp ghi nơi bán lương thực, tính danh, nếu như xảy ra việc đó thì kiểm tra hỏi tội, cứ như vậy, một là tốc độ vận chuyển phải nhanh lên rất nhiều, hơn nữa vội vã, bọn họ rất khó nghĩ ra cách khác để gian lận”.

    Gian lận lương thương chính là thủ đoạn trong thanh toán, Chuyển vận ti, Phát vận ti xưa nay thu mua lương thực, dựa vào hai cách lấy tiền dịch đồ và lấy đồ dịch đồ.

    Lấy tiền dịch đồ thì đơn giản, lấy đồ dịch đồ chính là dựa vào quan cáo, độ điệp đẳng văn thư hoặc chè, muối, vải vóc, phèn, thuốc thơm, ngà voi…để thanh toán giá tiền lương thực.

    Như vậy, giá tiền không dễ xác định”.

    Thôi Đại Lang quả không hổ thẹn là thân thương nhân, nói lên vô cùng có đạo lý, một hơi mà nói liền bảy tám phút, sau đó hắn mới nhắc đến truân tích đầu cơ tích trữ.

    “Truân tích dự trữ, là một loại quan trọng nhất trong thủ đoạn kiếm lời, lương thương duy giá là cầu, nếu bên ngoài giá cao mà bản địa giá thấp, thì càng nghĩ cách bán ra ngoài.

    Nếu bản địa thiếu lương thực, quan phủ sẽ cấm xuất ra ngoài, họ đóng cửa không thu, kéo dài mãi, đợi mãi, đến khi giá lương thực tăng vọt, lúc này mới bán ra lấy lãi kếch xù”.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Điểm này, ta cũng đã nghĩ đến rồi.

    Cho nên lúc nãy bất đồng ý kiến với cách làm của triều đình đối với việc bảo mật việc thiếu lương thực.

    Triều đình không muốn công khai việc này, một là sợ dân chúng sẽ hoảng sợ, dao động lòng dân, ngoài ra chính là lo lắng đến bọn lương thương dự trữ hàng, nâng giá.

    Mà triều đình nào có phải thổ phỉ, lương thực của người ta, ngươi lại không thể đi chém giết cướp lấy.

    Nhưng ta cho rằng, một khi thu mua lương thực số lượng lớn, ngay cả ngươi không nói, dân chúng cũng đoán ra được vài phần, đến lúc đó lời đồn tiếng xa, càng lan truyền càng nghiêm trọng, như vậy, chi bằng công khai tình hình thiếu lương thực của Khai Phong cho dân chúng biết, đương nhiên, đến khi thiếu nhiều lương thực, nghiêm trọng đến mức độ gì…sẽ cùng bàn bạc.

    Nếu như vậy, thứ nhất, chúng ta có thể để cho quan phủ địa phương biết sự việc rất nghiêm trọng, bọn họ bình thường buông lỏng việc này sẽ lấy lại tinh thần, không dám thái quá làm càn lấy lợi hoặc kéo dài không làm.

    Thứ hai, ở địa phương phải nghiêm luật nặng, khống chế giá cả lương thực tăng, mà Biện Lương từ giờ sẽ bắt đầu tăng giá, giá lương thực không ngừng tăng, như vậy sẽ hấp dẫn nhiêu lương thương phú thân có điều kiện vận chuyển nghĩ ra trăm phương nghìn kế vận chuyển lương thực đến Khai Phong, thậm chí còn nhanh hơn, tốt việc quan phủ chúng ta vận chuyển đường thủy.

    Đừng coi thường năng lực của họ, để kiếm lời, họ một khi đã hành động, năng lực cực đại sợ đến Quan Gia cũng phải giật mình sững sờ.

    Lương thực của Khai Phong trong tương lai, e số định mức họ vận chuyển đến chiếm một bộ phận tương đối lớn.

    Diệu Diệu giật mình ngạc nhiên nói: “Giờ cần tăng giá?

    Như vậy, dân chúng kinh thành đều oán giận mất”.

    Dương Hạo cười nhạt nói: “So sánh với sống sờ sờ mà chết đói, giờ để bọn họ tiêu nhiều hơn chút tiền, thì vẫn hơn.

    Có người muốn mắng chửi thì từ hắn đi, việc gì cũng đợi dân chúng hiểu và ủng hộ, thì không cần làm nữa, khi nên chuyển đoạn thì phải chuyển đoạn, duy chỉ có như vậy mới có thể hấp dẫn thương nhân khắp nơi dốc sức vận chuyển lương thực tới Khai Phong”.

    Tao Trư Nhi lo lắng nói: “Nhưng như vậy, kinh thành vô số người vì mua lương thực sẽ phải phá gia mất.

    Họ biết Khai Phong cạn lương thực, giá cả còn không biết sẽ cao đến mức độ nào.

    Ta còn nhớ, năm đó tây bắc bị đại hạn, lương thực thất thu, có người dùng hai nén vàng nguyên bảo mới đổi được ba bao thịt, cha mẹ ta đều đói mà chết khi đó”.

    Lông mày Dương Hạo dựng lên nói: “Ta nói rồi, triều đình rốt cuộc thiếu bao nhiêu lương thực, thì phải công khai ra rồi tìm cách bàn bạc giải quyết.

    Ngươi đừng quên, bọn lương thương buôn bán lương thực, trong lúc đó, thủy vận triều đình cũng vận chuyển lương thực.

    Lương thực khi được vận chuyển đến, tất nhiên còn chưa đến lúc đường đầy tuyết, số lương thực dự trữ tồn của Khai Phong cũng chưa đến lúc cạn kiệt, hơn nữa thời gian này lương thực tự triều đình vận chuyển đến, lúc đó…triều đình sẽ có thể bình ổn giá cả lương thực, thậm chí còn bình ổn được giá cả xuống thấp nữa cung cấp cho dân chúng, khiến thiên hạ hiểu được lương thực Khai Phong đã dồi dào.

    Đến lúc đó, bọn lương thương còn có thể vận chuyển số lương thực trở về sao?

    Đừng nói đến vận chuyển về nửa đường sẽ bị tuyết phủ đầy.

    Thế cũng còn coi là kịp, và nào cóai cấm tự dưng bị hao tổn đi đi về về.

    Lương thương bên ngoài Khai Phong lại không có kho dự trữ lương thực, họ sẽ phải ngồi dương mắt mà nhìn tuyết đông đến, lương thực không mốc không hỏng mới là lạ.

    Lúc này, triều đình lại lấy danh nghĩa cổ vũ khuyến kích vận chuyển lương thực đến, giá cả thấp hơn so với giá họ mua vào, họ cũng phải cảm thấy có ân đức”.

    Thôi Đại Lang cười khổ nói: “Ngươi thực quá âm hiểm, triều thần cũng chỉ có ngươi một tên quan nhỏ mới nghĩ ra cách nghĩ này…”

    Diệu Diệu biện hộ cho Dương Hạo: “Dân dựa vào lương thực là chính, ý đồ đại nhân là đại nghĩa của dân, đại lợi của nước.

    Hơn nữa, đại nhân cũng chỉ là sơ lược thực thi biện pháp trừng phạt nhỏ với bọn gian thương mà thôi, theo ta thấy, đối với gian thương đầu cơ tích trữ, táng tận thiên lương này, thực đáng khinh”.

    Dương Hạo ngồi nghiêm chỉnh cười: “Quan thế nào, quan không thể hãm hại người sao, điều này có thể là Lão Tử năm đó đưa ra một kinh nghiệm xương máu.

    Giờ chúng còn tuyên bố chính nghĩa.

    Gian thương, gian thương là cái rắm, gặp phải ta gian thần, khiến ngươi khóc không biết trời biết đất.

    Thủy vận có ba loại đường sông, thủy bộ chuyển vận, hải vận, nhưng Đại Tống giờ có quá ít hải khẩu, thành Biện Lương lại nằm trong đại lục, không thể nhắc đến hải vận, chỉ có hà vận(đường sông).

    Thủy lục chuyển vận nhiều hơn lục vận chuyển, nhưng hiệu quả lại thấp, giờ cách thủy vận duy nhất có thể dùng chỉ có hà vận.

    Hà vận, Đại Tống giờ chủ yếu vẫn áp dụng phương pháp phân đoạn chuyển vận từ triều Đường.

    Do độ cao thấp của các đoạn sông không giống nhau, nếu như thuyền lương thực cứ men theo sông, xác suất lật úp sẽ rất lớn, để giảm đi sự tổn thất ấy, người đường phát minh ra cách phân đoạn chuyển vận, chính là nơi mà mực nước chênh lớn, thì làm thêm một bến sông, thuyền cập bến vào bến sông đó dỡ hàng, sau đó lại dùng xe ngựa la vận chuyển đến bến sông kế tiếp, rồi lại bốc hàng lên thuyền mới, tiếp tục vận chuyển đường sông, rồi đến nơi mực nước chênh lệch quá lớn lại tiếp tục làm vậy.

    Cách này khiến cho nguy hiểm khi vận chuyển được giảm bớt, Đại Tống từ khi lập quốc đến nay luôn học theo cách vận chuyển mà người Đường phát minh ra.

    Sau khi Đại Tống lập quốc nam chinh bắc phạt, chinh phạt không ngừng, không giữ gìn xây dựng thủy lợi, mỗi năm chỉ có vét chút nước bùn công trình trị thủy một chút mà thôi, bình thường thì vận chuyển đường sông hiện nay vẫn có thể thỏa mãn nhu cầu vận chuyển lương thực đến Đông Kinh, nhưng giờ rõ ràng không được.

    Còn về hiệu suất vận chuyển trên sông tăng nhanh, trái ngành không hiểu, Thôi Đại Lang và Diệu Diệu hoàn toàn mông lung.

    Tao Trư Nhi cảm thấy mình không có quá lớn tự tin, tuy nói ở đó chỉ có Dương Hạo và Thôi Đại Lang, Diệu Diệu, sắc mặt hắn vẫn hơi ửng đỏ, lắp ba lắp bắp nói:

    “Nếu muốn tăng thêm tốc độ vận chuyển trên sông, cái này…hic, có được tay lái thuyền tốt là không thể thiếu, bảo họ dùng hết năng suất, nếu tốt…tốt còn cần thưởng cho họ, sư phụ ta luôn cho thêm tiền cho những tay chèo thuyền làm việc hết mình, như vậy họ càng dốc sức làm việc”.

    Dương Hạo gật đầu cười nói: “Ừ, khi vận chuyển, trước tiên hoàn thành vận chuyển cần khen ngợi thưởng, nếu như trì trệ thì phải phạt, thưởng phạt công minh, những tay chèo thuyền mới không kéo dài công sự, ý kiến của ngươi rất tốt, chắc chắn sẽ cho điểm này vào”.

    Tao Trư Nhi được sự ủng hộ của huynh đệ, có thêm can đảm, nghĩ một lát rồi lại nói: “Còn về thuyền, thuyền hiện giờ kiểu nào cũng có, có vài thuyền thích hợp cho việc hải vận, giang vận, nhưng chưa chắc đã thích hợp cho hà vận.

    Có thuyền khoang thuyền rất lớn, nhưng không thích hợp vận chuyển lương thực, giờ rất nhiều tào vận Nha môn để tiết kiệm tiền, những thuyền này hiện giờ vẫn có thể sử dụng, cho nên đều miễn cưỡng đối phó, nếu thuyền được cố gắng thống nhất đổi sang một loại thuyền vận chuyển lương thực trên sông, như vậy số lượng vận chuyển mà làm được tốt, có thể gia tăng hiệu suất lên 20%”.

    Dương Hạo cười nói: “Ngươi còn chê ít sao?

    Nếu coi như 10% cũng đáng để thử, chúng ta giờ từng bước tìm tòi tiềm lực, ở đây bỏ đi 10%, chỗ đó tiết kiệm 10%, tích tiểu thành đại, thì cửa ải khó khăn này mới có hy vọng”.

    Tao Trư Nhi cũng cười nói, nghĩ cho kỹ, nói: “Ta…muốn đạt được thì chỉ có như vậy.

    Thời gian phân đoạn vận chuyển bị trì hoãn và lương thực bị tiêu hao bớt cũng không thể tránh khỏi.

    Ồ, đúng rồi, khi ta chạy thuyền, phát hiện ra có hai đập nước trên bờ đê, phóng nước tưới đất, bùn sông khó xử lý, nếu như nông, thuyền lớn khó qua.

    Vì thế ta có cách nghĩ này, giờ đang là mùa hè, có thể bảo họ không nên tưới nước quá nhiều, còn nữa, đoạn Biện Hà chúng ta giờ mực nước cũng hơi cạn rồi, bảo Quan Gia hạ chỉ, mở đập nước sông Hoàng Hà, để đổ thêm nước vào, đoạn Khai Phong ta sẽ dễ đi hơn rất nhiều”.

    Dương Hạo ngẩn người, kinh ngạc nói: “Đập nước?

    Cái gì là đập nước?”

    Tao Trư Nhi khoa tay múa chân nói: “Chính là một lỗ trống trên đê mở ra, xây miệng cống, ruộng đồng gần đó sẽ được đập nước tưới nước…”

    Dương Hạo bỗng nhiên nghĩ ra một tác dụng khác của đập nước hiện đại, nơi có mực nước chênh lệch có hai đoạn đập nước, mực nước trước tiên phẳng so với mực nước thượng lưu, đợi chèo thuyền vào miệng cống thì đóng cửa miệng cống thượng lưu, mở miệng cống hạ lưu, nước dần dần sẽ rút về bên đó, khiến cho mực nước bằng với hạ lưu, như vậy thuyền chỉ có thể bình ổn an toàn mà chèo đi, lòng không khỏi vui mừng, không kìm nén được thất thanh kêu:

    “Miệng cống, miệng cống, không tồi, ý kiến này thực không tồi”.

    Tao Trư Nhi há hốc mồm nhìn hắn, Dương Hạo vui mừng nhảy cẫng lên, đi nhanh trong phòng, đi đi lại lại hai vòng, hắn đột nhiên dừng bước chân, thầm nghĩ nói: “Cách này giờ chẳng lẽ không có?

    Nếu như có thể áp dụng cho tào vận phân đoạn vận chuyển, mà không ở nơi nguồn nước chênh mực nước lớn xây đập nước thì sao đây?

    Nhưng…việc này ta chỉ biết về lý thuyết, cụ thể phải xây dựng ra sao thì lại không biết, hơn nữa, trên sông xây đập nước rốt cuộc cần bao lâu?

    Nếu thời gian không kịp, thì không ai giúp được”.

    Dương Hạo vội hỏi Tao Trư Nhi, Tao Trư Nhi quả nhiên không biết làm thế nào, không biết cũng đúng thôi.

    Thôi Đại Lang ngạc nhiên nhìn hắn, quay sang Diệu Diệu nói:

    “Vị đại nhân nhà cô, không hiểu hết các nghề ta cũng quen rồi, nhưng chỉ cần bảo hắn hiểu một hai, thì có ngay cách kỳ diệu, không học mà có thuật, thực là kỳ tài”.

    “Đương nhiên!”

    Diệu Diệu dương dương tự đắc, hé miệng cười.

    Dương Hạo bồi hồi thầm nghĩ: “Việc này nên không khó, vận chuyển trên sông rộng nhất không qua mấy trượng, xây một cái đập có thể mất hai ba tháng thì cũng không khó, việc này nếu có thể được, nên để nó lên đầu mà tiến hành, ở địa phương các lộ Phát vận ti, Chuyển vận ti, Địch vận ti thu mua lương thực đồng thời ngày đêm đẩy nhanh tốc độ tiến hành.

    Ta chỉ nghĩ ra cách, cụ thể phải làm thế nào, còn phải công bộ phải phái thợ chuyên công đi xây dựng rồi chỉ điểm tiến hành.

    Các đoạn hà đạo đồng thời tiến hành, thời gian một tháng thì có thể đủ chứ?

    Nếu việc này có thể tiến hành, mà lương thảo thu mua lại thuận tiện, trung tuần tháng bảy thì có thể bắt đầu áo dụng cách mới vận chuyển lương thực, thuyền vận chuyển lương thực đến Biện Lương, ở giữa không dỡ hàng, tốc độc vận chuyển cần nhanh lên một phần ba”.

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo bảo Diễm Diễm ghi lại cách này.

    Họ không phải quan lại lâu năm trong triều đình, tư duy không bị ràng buộc quá nhiều, lục tục lại nghĩ ra rất nhiều cách, đến mức để vận chuyển lương thảo được đến Khai Phong thì bất cứ tình huống nào cũng nghĩ ra.

    Giữa trưa ăn xong cơm, họ lần lượt tiếp tục suy tư chỉnh sửa lại, đến chiều, mấy người họ đã hết sạch sành sanh cách nghĩ, Dương Hạo bèn nói:

    “Mọi người trở về nghỉ ngơi chút đi, giờ không nghĩ ra được gì nữa, trở về nếu bổ sung được cách gì thì lấp vào.

    Diệu Diệu, thu dọn đống tài liệu lại cho cẩn thận, tối nay ta lại xem qua một lượt nữa, thì mới hiểu ngọn ngành được”.

    ***

    Dương Hạo tiễn Thôi Đại Lang và Tao Trư Nhi về, rồi mình lại đi dạo một lượt bên Biện Hà, nhìn những con thuyền vội vội vàng vàng qua lại trên sông, rồi hắn đem chọn lọc những dòng suy tư lại một lượt, ngẩng đầu nhìn thấy bức tranh lầu các bên sông, không khỏi nhớ đến Ngô Oa Nhi.

    Chuyện tình nam nữ thực kỳ diệu khó lường, tự cho rằng có thể là người sống bên nhau trọn đời, cuối cùng lại rời xa hắn, còn Oa Nhi, vốn là đối thủ mà hắn giúp Liễu Đóa Nhi đánh bật, ai biết, cuối cùng hai người lại có chung nhịp đập, duyên phận thực là không thể tính trước.

    Đông Nhi vì yêu, mãi mãi ở trong lòng hắn, Tử Du vì hận rời xa hắn.

    Còn Diễm Diễm, cuối cũng cũng bỏ hắn đi theo con đường mà một nữ thế gia cần phải đi, lúc ấy…hắn sớm đã nghĩ đến sự chênh lệch của mình với hào môn thế gia, Đường gia phú khả địch quốc thì làm sao đồng ý gả cho gái cho hắn?

    Môn đương hộ đối, là độc quyền của thời đại này.

    Hắn vẫn ở thời đại đó, câu chuyện một nữ nhi yêu kiều phú gia, mà gả cho một kẻ nghèo hèn chỉ tồn tại trong tiểu thuyết mà thôi.

    Dương Hạo tự oán mình, không khỏi thầm nghĩ:

    “Diễm Diễm…hình như thực lòng yêu ta, nàng tuyệt tình đoạt nghĩa với ta, sợ…đến ý nghĩ cũng không có, khả năng bị sự ép buộc của gia tộc là lớn nhất.

    Nếu ta giờ còn ở Lô Châu, có ta bên cạnh nàng chăm sóc sớm chiều, nàng sẽ dũng cảm phản kháng với quyết định của gia tộc chứ?”

    Nghĩ đi nghĩ lại, một cô gái từ nhỏ được chiều chuộng tính chuyện hôn nhân, thực đúng ra tìm không ra chuyện hắn quan tâm săn sóc với Diễm Diễm.

    Đông Nhi mảnh mai như một đóa hoa nhỏ, chỉ một trận mưa gió dù không lớn cũng có thể đánh nàng ngã, cho nên hắn mới quan tâm săn sóc Đông Nhi nhiều, chuyện gì đều vì nàng mà đưa ra ý kiến, chuyện gì cũng nguyện đưa nàng quyết định, còn Tử Du và Diễm Diễm, thực mà nói, hắn chưa bao giờ đối đãi với họ như đối với Đông Nhi.

    Ngược lại sau khi Đông Nhi mất, tình cảm đối với Tử Du và Diễm Diễm bị giảm, mà vì hắn biết tính kiên cường tự lập của Tử Du, biết Diễm Diễm xuất thân hào môn, thế là ý thức được họ không cần mình quan tâm quá nhiều.

    Ngược lại, dù có kiên cường, có năng lực độc lập quyết định vấn đề cũng đều hi vọng người đàn ông của họ coi họ mảnh mai yếu ớt như một đóa hoa mà quan tâm yêu thương chứ?

    “Nàng…bỏ ta mà đi, là có liên quan đến thái độ của ta sao?

    Tuy ta thường xuyên không ở bên nàng, nhưng…viết nhiều thêm mấy bức thư, thêm nhiều câu hỏi han, có lẽ sẽ không….tâm tư người con gái…ta cuối cùng vẫn hiểu biết quá ít…”

    Ngẩng đầu nhìn sắc trời, Dương Hạo thở dài một tiếng, tiến đến Mi Hồ quật.

    Oa Oa nói sắp xếp mọi chuyện xong xuôi sẽ đến, thậm chí không nhắc đến làm hình thức vào cửa, cuối cùng dựa vào thân thế của nàng, ngày trước phong tình vô hạn, một khi trở thành nương gia và biết giữ thể diện cho quan nhân, làm vợ là một khả năng duy nhất, nàng tự phải biết.

    Nhưng kiểm điểm lại mình và Tử Du, Diễm Diễm, cuối cùng hắn cũng đã ý thức được vấn đến không hoàn toàn do bọn họ, tự mình kệ họ theo đuổi, quan tâm quá ít, thái độ với họ kém xa so với Đông Nhi, nguyên nhân dẫn đến chủ yếu xuất phát từ cảm tình hắn, từ giờ trở đi, hắn không muốn việc này lại tái diễn nữa, dù cho Oa Nhi chỉ có thể làm vợ, không yêu cầu quá nhiều như Tử Du, Diễm Diễm, nhưng hắn không muốn lại nhìn thấy người phụ nữ của mình có hai hàng lệ tuôn rơi.

    Nghênh Môn và Ma Tử nhận ra hắn, giờ thanh lâu kỹ viện ở Khai Phong có ai là không nhận ra Dương đại quan nhân biến sắt thành vàng, vội ân cần nghênh đón hắn.

    Ma Tử biết hắn đi tìm Oa Nhi cô nương, mặt nở nụ cười nghênh đón hắn vào cửa.

    Dương Hạo vào trong viện, còn không nhìn rõ dấu hiệu di chuyển, âm thanh quạ kêu vang lên, tiếng cười nói trong tiểu lầu vẫn vọng ra như cũ.

    Vào viện lạc thứ hai mới thấy vài dấu hiệu, dưới lầu các, rất nhiều hòm xiểng để đó, một vài tên sai vặt, nha đầu Ma Tử đang vội vàng bận rộn.

    Lại đến viện lạc cuối cùng, hai công tử cười dâm dê từ trong bước ra.

    “Ha ha, Lưu huynh, ngươi không biết vị cô nương Du đó hút hồn mức nào đâu, trên giường phong tình dịu dàng phải biết, ôi ôi, có cơ hội ta giới thiệu cho huynh gặp mặt, nhưng Lưu huynh ngươi có thể trở thành quân binh nhập màn của cô ấy không là dựa vào bản lĩnh của chính ngươi”.

    Hai người cười nói đi đến, Dương Hạo hơi nhíu mắt lại, trốn ở bên cạnh, đi vòng qua đám cây rậm rạp, phía trước là một căn phòng nhỏ lịch sự tao nhã, đi về phía trước không xa, thì thấy thanh ngâm tiểu trúc của Ngô Oa Nhi.

    Dương Hạo đến cửa phòng, nghe bên trong có giọng con gái nói:

    “Đào Nhi, đi mang nước nóng lại đây, ta muốn tắm”.

    Dương Hạo vừa nghe giọng nói này, đột nhiên giận dữ, toàn thân cứng đờ không thể động đậy.

    “Vâng, tiểu thư chờ một chút”.

    Nha hoàn xinh đẹp xoay mình đi ra khỏi cửa, nhìn thấy Dương Hạo đứng ở cửa giật mình, Dương Hạo đột nhiên hoàn hồn, bước tới.

    “Ôi, ngươi…”.

    Nha hoàn đó cản không kịp, bị Dương Hạo đẩy sang một bên, suýt nữa té ngã.

    Dương Hạo đẩy cửa xông vào, chỉ thấy căn phòng có lụa trải trên giường, màn cuốn một nửa, trong phòng trống vắng không một bóng người, bên trái có một bức bình phong, sau bình phong ẩn một bóng người.

    Dương Hạo giận sôi người, nào có để ý phía sau là người nào, phải chăng là cô nương ở loại nơi này, cũng không có ai là đoàng hoàng cả, liền xông thẳng đến.

    “Cái gì…thế này…ôi…to gan!”

    Sau bình phong tấm thân mảnh dẻ yểu điệu vừa mới cởi áo khoác , đột nhiên nghe tiếng bước chân, ngó đầu ra nhìn, lại là một người đàn ông xông đến, cô vội cầm lấy áo khoác trốn sang một bên, tức đỏ mặt.

    Dương Hạo ngẩn người, Tử Du!

    Chiết Tử Du, chính là nàng!

    Chiết Tử Du cũng ngạc nhiên, cô không ngờ Dương Hạo sẽ xuất hiện trước mặt cô vào lúc này.

    Hai người mặt chạm mặt, không biết nên nói gì.

    Ánh mắt Dương Hạo chuyển dần không nhìn Chiết Tử Du nữa, đồ lót mới tụt một nửa, bên trong là cái yếm màu hồng cánh sen, trước ngực là đôi nhũ hoa, tuy không to lắm, nhưng hình dáng cũng đủ làm mê hồn người, bầu ngực trắng mịn phập phồng.

    Hai đùi trắng nõn đi trên đôi guốc gỗ, ngón chân lộ ra trắng như tuyết.

    Tuy là thân hình của thiếu nữ mới lớn, Chiết Tử Du lúc này lại không được coi là thiếu nữ nữa.

    Chiết Tử Du cuối cùng cũng tỉnh táo lại, thấy hắn nhìn chằm chằm mình, không khỏi tức và xấu hổ nói: “Chàng…còn chưa ra ngoài”.

    “Ra ngoài?”

    Dương Hạo đột nhiên nghĩ tới câu nói của tên công tử đó: “Ha ha, Lưu huynh, ngươi không biết vị cô nương Du đó hút hồn mức nào đâu, trên giường phong tình dịu dàng phải biết, ôi ôi, có cơ hội ta giới thiệu cho huynh gặp mặt, nhưng Lưu huynh ngươi có thể trở thành quân binh nhập màn của cô ấy không là dựa vào bản lĩnh của chính ngươi”.

    Dương Hạo trong lòng lại sôi giận, hai mắt nhìn chằm chằm như phát lửa, người run bắn lên, mặt hắn tái xanh, đi từng bước một lại gần Chiết Tử Du: “Nàng được, nàng được lắm, nàng bỏ ta mà đi, là lỗi lầm của ta sao, ta không trách nàng, nhưng…nàng có điểm gì khó khăn, thì nói ra với ta có khó không?

    Lẽ nào nàng…nàng lại thấp hèn như vậy, vô liêm sỉ”.

    Chiết Tử Du bị hắn mắng ngây người, chỉ ngón tay vào mình, không dám tin, hỏi: “Ta?

    Thấp hèn, vô liêm sỉ?”

    Chiết Tử Du giận mặt đỏ gay, vung mạnh tay áo nói: “Họ Dương kia, ngươi là một thằng khốn!”

    Chương 276: Võ tòng đả hổ

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    Dương Hạo mắt thấy Chiết Tử Du bị rơi vào vòng phong trần.

    Nghĩ đến những cảnh nàng bị người ta trêu đùa, trong lòng dường như có một vết dao đâm vào tim, đau thấu xương.

    Vừa thấy nàng không biết xấu hổ hối hận, còn dám ngang nhiên xông lên, càng thấy tức khí đùng đùng.

    Hắn đột nhiên đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay của Chiết Tử Du, giống như nắm chặt lấy một con rắn dài bảy tấc, kéo nàng một cái, Chiết Tử Du đứng không vững, bị kéo xoay nửa vòng , rồi ngã vào trong lòng hắn, bị cánh tay mạnh mẽ của hắn giữ chặt lấy người.

    Dương hạo vừa tức vừa đau đớn nói: "Cứ cho là nàng hận ta. lẽ nào mở miệng cầu xin ta giúp đỡ lại khó khăn hơn là quyết định lạc vào nơi dơ bẩn này sao?

    Cái lòng tự trọng đáng cười, sự rụt rè đáng thương, thiên hạ người thường, ta thật không thể nào tưởng tượng nổi còn có người phụ nữ nào ngu xuẩn hơn nàng được nữa!"

    "Cái tên vô lại này rốt cuộc đang nói cái gì vậy?"

    Chiết Du Tử bối rối chẳng hiểu gì, trong lòng đột nhiên lửa giận không tên bốc lên, nàng chẳng thèm suy nghĩ, liền hung hăng đánh về phía sau.

    Dương Hạo lớn tiếng quát: "Nàng có biết rằng ta đã đi tìm nàng khắp nơi không?

    Nàng lại...

    ừ..."

    Dương Hạo bị một cái khủy tay huých trúng, nhất thời kêu lên một tiếng đau đớn.

    Lực ở cánh tay cũng bị yếu đi, Chiết Tử Du liền nhân cơ hội thoát thân, nhảy ra khỏi lòng của hắn.

    Trở tay nắm chặt lấy bàn tay của hắn xoay quanh cái eo thon gọn một cái, mượn lực ra tay, tay trái đẩy từ sau lưng hắn , nói: "Biến!"

    Cả thân người của Dương Hạo bị bay lên, đâm vào chiếc bình phong, té ra ngoài hơn một trượng.

    Hắn dù đang rất tức giận, nhưng vẫn không nỡ thật sự làm đau Chiết Tử Du.

    Vì thế khi dùng lực cũng vô cùng cẩn thận, không dám dùng sức quá nhiều.

    Nào có hiểu được Chiết Tử Du cũng biết võ công, hơn nữa võ công vô cùng cao minh, lần này lại bị nàng phản công khống chế lại.

    ĐỘng tác của Chiết Tử Du lại vừa liên hoàn nhanh nhẹn, đã khiến hắn đến thời gian phản ứng cũng không có.

    Dương Hạo hoa mắt chóng mặt ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Chiết Tử Du giống như một con hổ mẹ đang bực tức, tức giận đùng đùng xông về phía hắn: "Nói ta là một nữ nhân ngu xuẩn ư?

    Cái tên nam nhân vô lại vô danh tiểu tốt như người mới là thích bị ăn đánh?"

    "Mau đến cứu người, có cường gian".

    Đào Nhi cô nương chạy ra khỏi cửa lớn tiếng la hét ầm ĩ.

    Khi Dương Hạo vừa mới xông vào trong phòng, nàng cũng đuổi theo vào đến nơi, vừa nhìn thấy một tiểu thư đang đứng phía sau bình phong thay áo cởi dây, bỗng có một tên háo sắc vội vội vàng vàng đầu tóc rũ rượi xông vào phòng vừa nhìn thấy cảnh tượng liền vội vã chạy ra ngoài.

    Nàng chỉ là một nữ nhi yếu đuối, làm sao có thể là đối thủ của một nam nhân, trong viện từ trước đến nay đều có mấy tên hán tử nhàn rỗi, vốn chính là có nhiệm vụ bảo vệ cho kỹ viện.

    Nếu gặp phải những trường hợp khách nhân vô lễ trước nay đều do bọn họ ra mặt giải quyết cho.

    Đào Nhi chạy ra khỏi cửa, vội vàng hét ầm ĩ khắp bốn phía, đang muốn tìm mấy tên hộ vệ trông coi đến, liền nghe thấy trong phòng có tiếng đổ vỡ loảng xoảng, khôgn khỏi giật mình kinh hãi: "Hỏng rồi, tên này không biết đã ăn nhầm phải thuốc gì rồi? làm sao lại háo sắc đến thế, lại còn phát điên".

    Nàng ta được Oa Oa phái đến làm a hoàn hầu hạ cho Chiết Tử Du.

    Dù không biết thân phận thật sự của Chiết Tử Du nhưng biết rằng đến cả Oa Oa cũng phải đối với nàng ta lễ kính ba phần.

    Nếu thật sự có xảy ra chuyện gì không hay thì làm thế nào?

    Lúc này chẳng thể quan tâm thêm đến việc có thể làm kinh động đến những người khách khác, vội vàng hô hào hét ầm lên.

    Ở trong vườn sân thứ ba này chỉ có mấy phòng ong bướm, là nơi ở của mấy vị cô nương nổi tiếng nhất, cũng chỉ có mấy người khách có thân phận và quen mặt nhất mới đủ sức để vào đây.

    Lúc này trời còn chưa tối mấy vị khách lai vãng lặt vặt còn chưa nhiều, mấy vị cô nương nổi tiếng đều đang tụ tập ở trong thanh ngâm tiểu trúc, đang nghe đại tỷ Ngô Oa Nhi dặn dò mấy chuyện với bọn họ.

    Khi Ngô Oa Nhi thẹn thùng nói đến việc nàng sẽ rũ bỏ phấn hoa, từ bỏ kỹ viện theo chồng, đám cô nương đều vô cùng ngạc nhiên.

    Bọn họ từ trước đến giờ chưa từng thấy Ngô Oa Nhi có bất cứ sự qua lại với ân khách nào thân thiết tốt đẹp, làm sao đột nhiên bây giờ lại muốn lấy chồng?

    Cho nên khi nghe nói người đó chính là Dương Hạo Nam nha viện sử, đại trưởng quầy mạc hậu, mấy tỷ muội mới đột nhiên bừng tỉnh ngộ, nhận ra thì ra cô nương thật sự phải đi rồi.

    Cho dù có bao nhiêu sự luyến tiếc, nhưng có thể cả đời được nhờ cậy nương tựa đối với bọn họ những cô nương lăn lộn trong những tháng ngày trăng gió , vận mệnh cũng không do bản thân làm chủ mà nói, cuối cùng vẫn là một chuyện đáng chúc mừng.

    Huống hồ Oa Oa tỷ tỷ tìm được người lương nhân này quả thật là vô cùng có bản lĩnh, lại là quan lại của Nam Nha, các tỷ muội cũng thấy vui mừng thay cho nàng.

    Ngô Oa Nhi trước nay là một người phóng khoáng, lúc này cũng không khỏi đỏ mặt thẹn thùng, cười mỉm trước nhã ý của các tỷ muội, nàng liền đem những chuyện sau khi nàng rời khỏi đây lần lượt sắp đặt dặn dò lại.

    Lúc đang nói, thì tiếng kêu thất thanh chói tai của Đào Nhi giống như giết lợn liền truyền đến, đám tỷ muội vừa nghe thấy liền vô cùng kinh hãi, bên trong thanh lâu cường đại dường như là nghe thấy nhưng chưa biết đến, đột nhiên bây giờ lại xuất hiện.

    Đào Nhi như thấy được cứu tinh, liền vội vàng vẫy tay về phía các cô nương, Ngô Oa Nhi cùng các tỷ muội nhanh chóng xông qua đó, vội vàng nhảy vào trong phòng nhìn, không khỏi bất ngờ lặng người.

    Chỉ thấy trên đất đang có một nam nhân đang bò dậy, trên người là một người con gái đang cưỡi lên, người con gái đó chính là Chiết đại tiểu thư trước nay ôn nhã nhu mì, vô cùng có khí chất khuê các nữ nhi.

    Vị Chiết đại tiểu thư này chỉ mặc một chiếc áo yếm nhỏ sát người, đàu tóc tung xõa, bên trong chiếc áo yếm mày trắng bạc của trăng đã lấp ló lộ ra đến hơn nửa bộ ngực đầy đặn, bởi vì động tác dùng lực quá mạnh, bộ ngực căng đầy lộ ra trông nõn nà mịn màng như ngọc làm xiêu lòng người.

    Bộ dạng đó thật là đáng để chiêm ngưỡng.

    Chiết Tử Du đang thi triển tư thế Võ Tòng đánh hổ, vừa thấy đám con gái thở hồng hộc xông vào, nhất thời cũng bất ngờ lặng người.

    đám tỷ muội nhìn nhìn Chiết Tử Du, lại nhìn nhìn người đàn ông đang nằm bên dưới nàng, cũng không biết trong tình cảnh như vậy thì ai mới là người muốn cưỡng bức ai, Đào Nhi nhìn thấy quang cảnh như vậy cũng bất ngờ.

    Ngô Oa Nhi vừa nhìn đã nhận ra bộ dạng của người đàn ông đó, không khỏi âm thầm than khổ, vội vàng hắng giọng: "Các tỷ muội mời ra ngoài cho, đây chỉ là một việc hiểu lầm thôi, mọi người mời lui hết ra ngoài, ai cũng không được đi tuyên truyền nói ra ngoài chuyện này".

    Các tiểu muội vâng lời lui xuống.

    Vừa đi vừa xì xào bàn tán chuyện riêng.

    "Vậy người nam nhân đó là ai?"

    "Ta nhận ra hắn, hình như là... hình như là..."

    "Cái gì mà hình như.

    Chính là tỷ phu của chúng ta đó".

    "sao cơ?

    Không phải chứ, hắn làm sao..."

    "Hừ, im lặng im lặng".

    Ngô Oa Nhi khuôn mặt vừa rồi đỏ rồi lại trắng, lúc này Dương Hạo trái lại nhân lúc Chiết Tử Du đang bất ngờ mà đứng yên lặng, đột nhiên phá vòng vây, đầu vai hất lên, hất bàn tay của nàng, đang khóa hắn dời ra mấy phân.

    Đồng thời thân người cũng thẳng dậy, điểm chi vào người nàng mấy cái, thoát ra khỏi chưởng của nàng.

    Chiết Tử Du thân thủ quả nhiên linh hoạt, Dương Hạo vừa dựng người đứng dậy, vừa định mở tay ra bắt lấy, nàng đã quay người lùi xa ba tấc, Dương Hạo đứng thẳng người dậy, hai người hai tay nắm chặt, thế võ thi triển, lại trở về bộ dạng như đang muốn giao đấu.

    "Đừng động thủ.

    Mọi người, mọi người xin hãy dừng tay lại.

    Có chuyện thì ngồi nói chuyện có gì ngồi nói chuyện thôi".

    Oa Oa mặt mũi nhăn nhó khó xử nhảy vào giữa hai người bọn họ.

    "Không sai, ta không nên động thủ".

    Dương Hạo sắc mặt lạnh lùng, từ từ thu quyền lại, lôi ra mấy nén vàng từ trong tay áo ném xuống đất lạnh lùng hỏi: "Đến nơi đây tìm cô nương là phải trả tiền có phải không?

    Du nhi cô nương, tư cách của ta ta đã trả rồi, người khách như ta, cô có nhận hay không?"

    "Ngươi là một tên khốn nạn ăn nói hồ đồ cái gì..."

    Lời nói của Chiết Tử Du đột nhiên dừng lại, nàng nhát thời mới hiểu rõ vấn đề: "Thì ra tên khốn nạn đó lại tưởng.. hắn cho rằng ta..."

    Dương Hạo nói những lời dù rằng có sự lạnh lùng, nhưng sự thương hại và đau đớn trong lòng hắn trái lại bất luận thế nào cũng không thể nào che đậy được, Chiết Tử Du nhìn trong mắt hắn, ánh mắt sắc lạnh đột nhiên trở nên hiền hòa hơn một chút.

    Dương Hạo hậm hực nói: "Sao nào, chê ít à?

    Chê ít thì nàng đưa ra một cái giá Dương mỗ nhất định có thể trả được".

    Nhìn thấy tình cảm biểu lộ của Dương Hạo vừa ghen tức vừa giận dữ, vừa đau đớn và thương cảm, Chiết Tử Du đột nhiên trong lòng vui sướng, nàng phì cười.

    Cười nhưng vô cùng kiều diễm: "Dương đại nhân ngài có đem cả một núi vàng ra, bổn cô nương cũng không làm món hàng của ngài.

    Mời ngài hãy đi ra đi,c ách xa ta một chút, đừng để cho ta phải gặp lại ngài, có được không?"

    Dương Hạo cười lạnh lùng: "E rằng chuyện này không do nàng quyết định, Oa Oa!"

    "Sao cơ?

    Đại nhân".

    Ngô Oa Nhi đang đứng ngẩn người ở một bên không biết nên ứng phó thế nào với đôi oan gia này vội vàng lên tiếng.

    Dương Hạo chỉ vào Chiết Tử Du, cắn răng nghiến lợi nói: "Nàng ta là thị kỹ hay là doanh kỹ?

    Ta muốn giúp cho nàng ta chuộc thân, bắt đầu từ bây giờ, không bao giờ cho phép một người đàn ông nào đụng vào một ngón tay một sợi tóc của nàng ta, nếu không ta sẽ tìm nàng hỏi tội".

    Chiết Tử Du nhấc chiếc áo khoác ngoài lên uyển chuyển mặc vào người, rồi lại đem mớ tóc dài vừa chải vừa vuốt lại, búi lại thành một búi tóc rất tùy ý, phất chiếc khăn vào mặt hắn, đột nhiên mỉm cười nói: "Lâu ngày không gặp, Dương đại nhân uy phong quả là lớn quá nhỉ, còn muốn chuộc thân cho bổn cô nương?

    Cứ cho là ngài có thế mạnh khuynh quốc, có tiền tài khuynh thành thì cũng phải đợi xem bổn cô nương có đồng ý hay không?"

    Dương Hạo nhìn nàng bộ dạng vô cùng bất cẩn, dường như tự mình tự tung tự tác cũng chẳng có quan hệ gì đến nàng, chỉ có thể báo thù được hắn là được, khiến cho hắn tức giận đến mức toàn thân rung lên bần bật.

    "Nàng làm sao lại không biết tự yêu quý bản thân như thế?

    Ta không cần nàng phải đồng ý, chốn ong bướm này, ta cũng có thể làm chủ được, lập tức thu dọn hành lý của nàng, theo ta rời khỏi nơi này".

    Chiết Tử Du thản nhiên nói: "Ngày hôm nay không còn giống như trước kia nữa, Dương đại nhân quả nhiên uy phong lẫy lừng, nhưng mà chốn phong trần này dường như không phải nơi ngài coi là nhà?"

    "Có cái gì khác biệt chứ?

    Oa Oa hiện nay đã là người của ta".

    "Người của ngài?"

    Chiết Tử Du nhướn mày ngạc nhiên.

    "Ngài quả nhiên có một món tiền lớn nhỉ, lại có thể nuốt trọn được cả nơi Mị Hồ Quật này?"

    "Ta không có nuốt trọn cái gì Mị Hồ Quật gì cả, Oa Oa bây giờ là người đàn bà của ta".

    Chiết Tử Du sắc mặt đột nhiên biến đổi, hai ánh mắt lạnh lùng như điện nhìn đảo qua phía Ngô Oa Nhi, Ngô Oa Nhi cả người khẽ run lên, lắp bắp nói: "Đại...

    đại tiểu thư... người nghe ta giải thích đã... chỉ là..."

    "Đại tiểu thư?"

    Dương Hạo không khỏi bất ngờ, Ngô Oa Nhi trông thần thái như thế, xưng hô như thế, chẳng có điểm nào giống với đối với những cô nương ở trong kỹ viện của nàng.

    Ánh mắt Dương Hạo từ phía người của Ngô Oa Nhi từ từ chuyển sang lên người của Chiết Tử Du, khuôn mặt dần dần lộ ra vẻ gì đó nghi hoặc, từ thái độ và cách xưng hô của Ngô Oa Nhi với Chiết Tử Du, hắn đột nhiên như nhớ ra Chiết Tử Du có võ công cao minh quỷ khốc thần sầu.

    Ánh mắt Dương Hạo như phát sáng, đột nhiên hỏi: "Oa Oa, trong kỹ viện của nàng này có phải có một cô nương DU Nhi?"

    Ngô Oa Nhi ngạc nhiên hỏi lại: "Du Nhi?

    Có ạ.

    Chỉ là không biết đại nhân hỏi đến là Đại Du nhi hay là Tiểu Du nhi...

    Bọn họ chính là đôi tỷ muội lần trước theo nô gia đến mời đại nhân, đại nhân, đại nhân ngài... ngài gặp bọn họ rồi mà?"

    Dương Hạo đột nhiên như bừng tỉnh.

    Ánh mắt lại chầm chậm trở nên sắc lại, hắn nhìn chằm chằm Chiết Tử Du, cắn răng nói từng chữ một: "Nàng rốt cuộc là có thân phận gì?"

    Chiết Tử Du không trả lời.

    Ánh mắt của nàng từ trên người Dương Hạo từ từ rời đi, nhìn Ngô Oa Nhi có chút băn khoăn, lạnh lùng cười nói: "Oa Oa, chúc mừng".

    Oa Oa tay chân lúng túng nói: "Tiểu thư, người, người..."

    Chiết Tử Du đảo mắt cười mỉm nói: "Thoát li biển khổ, cả đời có chỗ dựa, đáng lý nên chúc mừng.

    Người đàn ông này dù rằng so với những người đàn ông khác như nhau không thể miễn tục, đối với người đàn bà của mình vẫn rất tốt.

    Theo ta được biết Dương gia đại phu nhân dữ như hổ, nhưng dựa vào thủ đoạn khôn ngoan của ngươi có thể thu xếp được với ả ta".

    Ngô Oa Nhi đột nhiên nói: "Đa...

    đa tạ tiểu thư chỉ dạy".

    "Ha ha, ngươi lấy người ta rồi, duyên phận với Chiết gia ta cũng đã hết, cáo từ!"

    Dương Hạo vội chặn đường một bước nói: "Từ từ đã, nàng vẫn còn chưa nói.

    Nàng rốt cuộc là có thân phận gì tại sao lại phải gửi thân sống ở nơi đây?"

    Chiết Tử Du mặt mày lạnh lùng, trầm giọng nói: "Dương Hạo đại nhân tiểu nữ là thân phận gì, tại sao lại ở đây, với ngài không có can hệ gì cả?"

    Dương Hạo nhìn nàng thần sắc tuyệt tình kiên quyết, trong lòng không khỏi đau xót, Chiết Tử Du nhíu mày một cái, đã đi lướt qua bên cạnh người của hắn...

    Chương 277: Duyên nghiệt ngã khó tránh

    Đả tự: Lăng Độ Vũ

    "Ai da, tiểu thư, tiểu thư một mình đi ra à... tiểu thư...".

    Mấy đám hộ cửa của Mị Hồ Quật thấy Chiết Tử Du đi ra ngạc nhiên hỏi, lão Hắc vội vàng đến tiếp đón phía trước.

    Chiết Tử Du bộ dạng thanh thản tự nhiên trước mặt Dương Hạo, khuôn mặt đầy khí thế đã hoàn toàn không trông thấy nữa, chớp mắt đã nhìn thấy vị cô nương này đầu như bốc lửa mờ mịt một đám mây đen u tối, lão Hắc vừa tiến lên đón, thấy nàng sa sầm mặt mũi đi ra, vội vàng xua tay cho đám tay chân lui về phía sau.

    Chiết Tử Du nhìn thẳng chẳng thèm để ý đến hắn.

    Lửa tức giận đang bừng bừng xông thẳng ra ngoài cửa lớn, lão Hắc đang đứng rúm ró chụm chân lại nhìn theo bóng người của nàng mà lo sợ không ngừng, đôi vai đột nhiên bị một người nắm lấy một cái, ngẩng đầu lên nhìn, vội vàng theo thói quen cúi gập lưng xuống: "Ai da, Dương đại nhân, ngài một mình đi ra à, Oa Oa cô nương cũng không nói..."

    Lại nhìn thấy sắc mặt Dương Hạo so với đại tiểu thư ban nãy cũng chẳng tốt đẹp hơn bao nhiêu, lão Hắc vội vàng ngoan ngoãn mà ngậm mồm lui xuống.

    "Lão Hắc, ngươi tìm cho ta mấy người nữa, theo sát vị cô nương vừa đi ra khỏi đây, nàng đến đâu gặp gỡ những người nào sống ở chỗ nào đều phải thăm dò kỹ càng tường tận".

    "A, vâng được ạ!"

    Lão Hắc vừa nghe thấy mệnh lệnh sai việc, nhất thời tinh thần bị chấn động, kể lể bản thân mình quen biết bao nhiêu là hổ thành chuột xã, tin tức vô cùng linh hoạt, Dương Hạo nhìn hắn một cái trợn mắt nói: "Còn không mau đi đi?

    Người mà để mất dấu, ta sẽ xẻo da của ngươi đấy".

    "Vâng vâng vâng".

    Lão Hắc giật mình liền vội vàng phóng ra khỏi cửa lớn ra ngoài.

    Mấy tên hán tử nhàn hạ đang ngồi ở dưới hành lang, vắt chân nhàn rỗi, vừa thấy hắn đi ra, mấy tên liền vội vàng đứng dậy.

    Cười nói chào hỏi: "Hắc ca, có chuyện gì không?"

    "Mau lại đây lại đây!

    Có nhìn thấy vị cô nương trước mặt kia không, mau lên, giúp ta theo dõi nàng ta chặt chẽ vào, nàng đi đến đâu , gặp qua những ai, ở nơi nào, đều phải thăm dò tường tận.

    Người nếu mà bị mất đầu ra sẽ tìm các ngươi tính sổ".

    "Vâng vâng vâng, Hắc ca yên tâm, đi theo gót tiểu nương tử là việc mà huynh đệ chúng tôi làm giỏi nhất đấy".

    Mấy tên , nhàn hán nhận lệnh, lập tức hi hi ha ha cười vâng dạ vội vàng chạy tản lên trên phố.

    Chiết Tử Du đi đến đầu đường.

    Một chiếc xe lập tức nhanh chóng chạy đến, Chiết Tử Du lên xe, chiếc xe liền chạy thẳng về phía ngã tư hướng đông.

    "Tiểu thư, đằng sau có mấy người đang đi theo sau, có cần tiểu nhân ra tay cho bọn chúng hít bụi xe hay không, một tên nha đầu cầm chắc chiếc đao của hẠnhẹ nhàng chém xuống một cái, làm rơi tấm rèm đang cuộn bên trong chiếc xe lại, Chiết Tử Du đang nhắm mắt dưỡng thần khuôn mặt hơi động đậy, mở mắt nhìn theo: "Quan tâm bọn chúng làm gì".

    "Vâng, vậy thì có cần cắt đuôi bọn chúng?"

    Chiết Tử Du ho hắng nhẹ một tiếng, khuôn mặt sa sầm nói: "Không cần quan tâm hắn, cứ cho là để hắn biết được nơi ta đi hắn cũng có thể làm được gì?"

    Tên đại hán đó không hiểu tiểu thư nhà mình vì chuyện gì mà tức giận đến thế, càng không chú ý đến việc bản thân mình vẫn luôn nói "bọn họ" mà đại tiểu thư lúc trả lời lại chỉ nói "hắn" từ đầu đến cuối, trong lúc ngồi thiền quay đầu không trả lời.

    "Chiết Tử Du , thì ra nàng vẫn là đại tiểu thư của Chiết gia".

    Dương Hạo quay đầu lại, từ chỗ của Ngô Oa Nhi ngọt nhạt mà khuyên răn , ép tra hỏi ra được thân phận thật sự của Chiết Tử Du.

    Nghĩ lại hai người quen biết nhau trước nay đã trải qua bao nhiêu chuyện cuối cùng lại bị hiểu lầm như thế.

    Nàng là tiểu thư của Chiết gia, mà không thể bị rơi lạc vào vòng kỹ xướng của Mị Hồ Quật, Dương Hạo đau lòng cuối cùng cũng được thanh thản trở lại, người con gái yêu thương của mình, nếu thật sự rơi vào kỹ viện thanh lâu, khiến hắn nghĩ mà không chịu nổi.

    Nhưng nếu một ngày biết được rõ ràng thân phận thật sự của Chiết Tử Du, những điều nghi hoặc vẫn còn tràn đầy trong lòng của hắn.

    Con gái của Chiết Phiên Tây Bắc, địa vị ở vùng Tây Bắc này không kém hơn công chúa của một nước, con cái thiên kim sao không ngồi ở vị trí quan trọng, mà bây giờ lại mai danh ẩn tích chạy ra ngoài Biện Lương, hơn nữa còn trốn tránh ở lại trong kỹ viện, nàng muốn làm gì đây?

    Nếu sự việc không liên quan đến bản thân hay những bí mật trong thiên hạ nhiều vô cùng, thì hắn cũng ngại chẳng muốn quan tâm nhưng bất kể Chiết Tử Du đối với hắn thế nào hắn làm sao có thể thanh thản mà bỏ qua được?

    Dương Hạo trầm tư suy nghĩ, đột nhiên lắc đầu nói: "Đường đường , con gái của Chiết Phiên thế gia, lại đến Biên Kinh, hà tất phải ẩn thân trong nơi này?

    Nàng rốt cuộc có âm mưu gì thế, Oa Oa, nàng... cũng là người của Chiết Phiên à?"

    Oa nhi hoảng sợ nói: "Quan nhân chớ có hiểu lầm, nô giai không phải người của Chiết Phiên chỉ là...

    Oa Oa lúc còn niên thiếu đã từng chịu ân tình của Chiết Phiên, đồng ý vì Chiết gia làm ba việc.

    Hiện nay ba việc đều đã hoàn thành xong, Oa Oa đã có thể tự do hoàn toàn.

    Với Chiết gia đã không còn mối liên hệ nào nữa.

    Oa Oa và Chiết đại tiểu thư quen biết đã lâu, nàng có lần qua đây để mượn nơi ở, Oa Oa cũng không thể từ chối ý của nàng".

    Dương Hạo ánh mắt từ từ trầm tư, lại hỏi tiếp: "Đường đường thiên kim Chiết Phiên, mượn nơi ở trong chốn nguyệt hoa này, có mưu đồ gì thế?"

    Ngô Oa Nhi mặc nhiên không nói gì.

    Dương Hạo ánh mắt lạnh lùng: "Oa Oa, nàng thật sự coi ta là lương nhân của nàng sao?

    Ngô Oa Nhi vội vàng quỳ xuống, đau khổ giả bộ đáng thương mà nói: "Quan nhân, Oa Oa cũng là một nữ nhan bình thường, đương nhiên cũng hiểu được đạo lý chữ phu xuất đầu cao hơn lớn hơn cả trời.

    Vào đến cửa của Dương gia, Oa Oa chính là người của Dương gia, đời đời kiếp kiếp.

    Oa Oa không bao giờ muốn làm việc mà quan nhân không muốn.

    Nhưng mà, thâm thù biển máu của phụ thân mẫu thân của Oa Oa là do Chiết gia báo.

    Oa Oa bị rơi vào chốn phong trần, nhưng vẫn có thể giữ được tấm thân thanh bạch này để phụng sự cho đại nhân, là dựa vào Chiết gia lo cho.

    Oa Oa làm sao có thể làm ra những chuyện có lỗi với Chiết gia?

    Từ sau khi sống ở đây, Oa Oa và Chiết gia không còn liên lạc đi lại nữa, vẫn dám cầu xin quan nhân thương tình, hãy hiểu cho tấm ân nghĩa này cho Oa Oa".

    Oa OA giãi bày xong, liền dập đầu khấu tạ.

    "À, nàng mau đứng lên, không cần phải chưa gì đã sợ hãi lo lắng đến mức quỳ xuống như thế".

    Dương Hạo thở dài một tiếng, liền đỡ nàng đứng lên.

    Nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ của nàng , trong lòng Dương Hạo đẩy sự cảm thương, Oa Oa thiên tư quốc sắc.

    Cứ với sắc đẹp của nàng như thế, không biết có bao nhiêu nam nhân muốn sở hữu nàng coi nàng như một báu vật.

    Nhưng hiện nay nàng đã muốn vào Dương gia, làm thiếp của hắn.

    Những danh vọng và địa vị trước kia cũng phải bỏ đi tất cả.

    Người còn gái thời đại này chính là phải tuân thủ theo những quy tắc luân lý của thời đại này, giống như là một Liễu Như Thị trong bát tuyệt giai nhân, tiếu ngạo vương hầu, sau khi được gả vào nhà có tiền, cá tính mạnh mẽ đó cũng hoàn toàn phải thu lại, trong chốn nhà giàu giống như một người con dâu bình thường bị ức hiếp, thân phận thê thảm nhưng nàng cũng không hề có chút lời than thở.

    Dương Hạo chỉ là một người đàn ông bình thường, hắn cũng có thất tình lục dục như một người bình thường có một vài những hoang tưởng và tục tĩu của người đàn ông, ví dụ như mộng tưởng tam thê tứ thiếp.

    Khi đến thời đại này, vương pháp cho phép, đạo đức xã hội nhìn thấy chỉ là thiên kinh địa nghĩa.

    Hắn cũng nửa từ chối nửa tiếp nhận vào người, nhưng có một vài quan niệm cổ hủ lại thay đổi không nổi.

    Hắn không thể làm được cái việc coi người phụ nữ của mình chỉ là một công cụ thỏa mãn dục vọng, lên giường thì ân ân ái ái, mặc xong quần áo là quay mặt vô tình không nhận người.

    Mắt nhìn thấy mới vừa ép hỏi một lượt mà đã khiến cho Ngô Oa Nhi lo lắng hoảng sợ đến thế, nào còn nhìn thấy dáng vẻ tiên nữ yểu điệu như bay như lượn của nàng nữa, Dương Hạo không khỏi cũng tự tỉnh ngộ.

    Nhưng nhất thời hắn cũng không mong muốn yêu cầu Oa Nhi sẽ thay đổi quan niệm cũ của nàng, những việc thế này ở bên nhau lâu rồi, đợi nàng ta hoàn toàn hiểu được những tính cách làm người của bản thân, những tính cách hoạt bát đáng yêu trước đây, Ngô Oa Nhi linh hoạt tràn đầy sẽ quay lại.

    Trước mắt hắn đầy một lòng tâm sự, cũng không có tâm sự đâu để nói quá nhiều.

    Lúc này hắn liền đỡ Oa Oa dậy , ôn tồn hỏi: "Đạo lý làm người là cần biết tri ân trọng nghĩa, nàng không nói ta cũng không trách nàng.

    Huống hồ, nàng trước nay không nói, ta cũng đoán được ra vài phần rồi.

    Ngô Việt Tiền Thị, Mân Nam Trần Thị, Tây Bắc Chiết Thị, âm thầm nhập kinh còn có thể có chuyện gì nữa chứ?

    Chẳng qua là lén cấu kết với đại thần mưu cầu tự bảo vệ bản thân mà thôi.

    Những chuyện này ra không hỏi thêm nàng nữa, những vướng mắc giữa nàng và Chiết gia đã đoạn tuyệt như vậy là tốt rồi.

    Lần này ta đến là muốn hỏi nàng đã dặn dò cho các tỷ muội trong Mị Hồ Quật xong chưa, có chỗ nào cần ta giúp đỡ không, thật không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như thế này.

    Hà, nàng cứ đi làm việc đi , ta cũng quay về phủ đây".

    Dương Hạo an ủi Oa Nhi mấy câu , bước ra bên ngoài liền cho gọi lão Hắc đến, dặn hắn một khi có được thông tin lập tức phải đến phủ của mình để thông báo , lại thưởng cho hắn một ít tiền bạc lúc này mới rời đi.

    Dương Hạo vừa đi xong, Ngô Oa Nhi liền ngồi xuống phản một cách bất an.

    Dương Hạo dù rằng không có ép hỏi thêm nàng, cũng không có lộ ra chút thần sắc có ác ý căm giận gì, nhưng đến cả người Ngô Oa Nhi quen biết cũng không thể nào đọc được thấu suốt tâm tư của nàng đến thế.

    Nữ nhi xuất rồi, chính là người của nhà chồng, đến nhà mẹ đẻ, đến cả cha mẹ thân sinh, huynh đệ tay chân cũng phải cách xa một chút, nếu có chuyện gì không lấy chuyện nhà chồng làm trọng thì đã hành động đi ngược lại gia phong đạo dức.

    Hiện nay Chiết gia so với nhà mẹ đẻ của nàng vẫn còn kém hơn đến mấy phần, nàng lại vì ân nghĩa của Chiết gia che giấu phu quân của mình, người đàn ông có rộng lớn đến thế nào liệu có thể dung thứ cho người phụ nữ của mình dám làm chuyện trái đạo lý không?

    Nếu mà Dương Hạo âm thầm tức giận oán trách, phu quân của mình đối với nàng có sự đề phòng, những ngày tháng sau này không phải sẽ phải sống khổ sở hay sao?

    Ngô Oa Nhi càng nghĩ càng thấy sợ hãi.

    Ngồi ở trên phản mà không yên, làm sao còn có đủ tâm trí bình tĩnh đi sắp xếp công chuyện Mị Hồ Quật nữa.

    Các tỷ muội trong nhà sau khi thấy Dương Hạo đi liền lần lượt đến bên cạnh để hỏi thăm tình hình, hỏi xem cảnh tượng kì lạ vừa nhìn thấy ban nãy rốt cuộc là vì sao.

    Ngô Oa Nhi trong lòng phiền não lo lắng rối bời, cũng chẳng có tâm trí đâu để nói nhiều thêm.

    Nàng đi xuyên qua đám con gái đang tò mò, thay một bộ y phục đi ra ngoài, sau khi đeo thêm chiếc đai, liền gọi một chiếc kiệu nhỏ vội vàng đi về phía Dương Phủ.

    Những ngày tháng trước đây ở trong Dương gia tập luyện kịch hát, những người coi cửa nhà cho Dương gia đã quá quen thuộc với nàng.

    Ngô Oa Nhi ra vào cửa trước nay chưa từng phải cần thông báo, những người lão gia đó vừa trông thấy nàng liền mỉm cười và mở cửa cho nàng đi vào.

    Ngô Oa Nhi rốt cuộc hành đạo thanh lâu bao nhiêu năm nay, bây giờ dù đối với Dương Hạo ân tình thấu hiểu, đó cũng là vì coi hắn như người lương nhân cả đời của mình.

    Vì hắn mà từ bỏ cả thân phận, chịu đựng bao nhiêu oan trái, nàng cảm thấy đều là những bổn phận mà một người vợ làm thiếp cần có.

    Nhưng tính cách và cốt cách của nàng chỉ là bị những vẻ bề ngoài tạm thời che giấu đi mất mà thôi.

    Nàng sẽ không vì thế mà hoàn toàn đánh mất bản thân mình.

    Dù rằng nàng hiện nay đang lo lắng Dương Hạo đối với mình có hận thù, vội vàng đuổi theo muốn níu kéo chút tâm tư tình cảm của Dương Hạo, nhưng muốn nàng đem những thân phận Chiết Tử Du nói hết ra nàng vẫn không nói.

    "Chuyện này là chuyện của triều đình Đại Tống , quan nhân nhà ta chỉ cần làm tốt bổn phận viện trưởng là được rồi, những chuyện không liên can gì đến chàng, những chuyện của Chiết gia ta không thể nói cho chàng nghe được. nhưng làm thế nào mới có thể xóa bỏ những nghi ngờ hận thù trong lòng chàng đây?

    Ai da, thanh lâu có những phiền não của thanh lâu; xuất giáo theo chồng lại có cái khó của nó.

    Nô gia đem cả tính mạng thân thể và trái tim này trao cho chàng, quan nhân chàng có thể nào lại phụ nô gia đây".

    Ngô Oa Nhi nghĩ đến tâm sự trong lòng, vừa vội vã bước vào hậu viện, thấy Mục Vũ đang đứng ở bên trong sảnh viện, góc tường đang đứng một nhóm người Mộc Bài.

    Lưng Mục Vũ có dắt một cây phi đao liễu diệp, đang đứng bên đó luyện tuyệt kỹ phi đao, Ngô Oa Nhi vội vàng hỏi: "Mục Vũ, đại nhân đang ở đâu?"

    Mục Vũ còn chưa biết đại nhân nhà mình đã muốn nạp người phụ nữ trước mắt làm thiếp nhỏ nhưng hai người cũng đã từng quen biết nhau, liền chỉ thẳng và nói: "Đại nhân đang ở trong phòng đọc sách đó".

    "Ừ!"

    Ngô Oa Nhi cảm tạ một tiếng, rồi lại hớt hải chạy về phía hoa đình, tiến vào hoa đình, bên phải có một tấm rèm châu, bên trong chính là thông vào trong phòng đọc sách.

    Ngô Oa Nhi đang định tiến vào thì tấm rèm châu liền kéo lên, Diệu Diệu từ bên trong đi ra.

    Hiện nay không còn giống như ngày trước.

    Diệu Diệu đã trở thành tâm phúc của Dương Hạo, địa vị lên nhanh như diều gặp gió.

    Ngô Oa Nhi trái lại cũng không tiện giải thích nhiều nên vội cười và hỏi: "Ồ, thì ra là Diệu Diệu cô nương, xin mạo muội hỏi đại nhân có ở bên trong không?"

    Chương 278: Trở thành tỷ muội

    Nhìn thấy Ngô Oa Nhi, Diệu Diệu thù mới hận cũ như vết dao đâm vào trong tim, khuôn mặt đột nhiên tối sầm lại.

    Liễu Đóa Nhi và Ngô Oa Nhi đã tranh đấu bao lâu nay, Như Tuyết Phường còn bị Mị Hồ Quật tranh giành việc làm ăn, là một a đầu thân thiết của Liễu Đóa Nhi, Diệu Diệu và Đóa Nhi cùng chung mối hận thù một kẻ, với Ngô Oa Nhi làm sao có thể nói đến chuyện thân mật.

    Hôm qua nàng còn nghe người ta nói đại nhân nhà mình hình như lưu lại qua đêm ở chỗ của Ngô Oa Nhi, tiểu ni tử tuy vẫn chưa đến tuổi biết ghen tuông, trong lòng cũng cảm thấy không được thoải mái, lúc này nhìn thấy Ngô Oa Nhi trong lòng càng bốc hỏa.

    Đối với nàng ta mà nói, đại nhân nhà mình là nam nhân, nam nhân lạc vào nơi thanh lâu tửu sắc, say sưa cùng với mỹ nhân tha hương, phòng hoa liễu rủ, tìm hoa ghẹo nguyệt đó là sự phong lưu của nam nhân, chẳng thể nào bình thường hơn được.

    Nếu là đại nhân tuổi trẻ mà tiền nhiều lại coi mỹ sắc chỉ như vô vật, tất nhiên có bệnh tật gì giấu diếm lúc đó mới thật sự khiến cho người khác lo lắng.

    Nhưng mà Ngô Oa Nhi, hắc!

    Người đàn bà này mắt la mày liếm, phong tình vạn chủng, nhất định là loại búp bê phong lưu sớm trải tình trường, ả dám thể hiện thủ đoạn phong lưu mà mồi chài đại nhân ta thì thôi.

    Bây giờ còn muốn đuổi theo đến tận cửa nhà, cái này có lẽ quá đáng lắm rồi.

    Dù rằng Dương gia ta hiện nay chưa có nữ chủ nhân, ngươi coi Diệu Diệu ta đây là cái gì chứ?

    Diệu Diệu liền chẳng thèm quan tâm nói: “Diệu Diệu đi theo đại nhân bận rộn suốt cả ngày nay, đại nhân quay cuồng bận rộn lúc này đang ở bên trong nghỉ ngơi, hiện tại không tiện làm phiền.”

    “Ồ!”

    “Vậy ta…., đợi chàng vậy.”

    Hôm nay không nhận được lời tha thứ cho phép của Dương Hạo, quay về tất sẽ băn khoắn trái lại càng khó để yên lòng.

    Ngô Oa Nhi đã dứt khoát quyết định nhất định phải gặp được hắn.

    Nàng ngồi xuống chỗ ghế dài, a hoàn trong phủ liền dâng trà lên, Diệu Diệu thấy vậy vội nói: “Tiểu Lục, ngươi cũng mang lên cho ta một tách trà nhé.”

    Ngô Oa Nhi nhìn nàng ta một cái trong lòng thầm nghĩ: “Ta chỉ đến muộn hơn đại nhân chưa đến một canh giờ, chàng đang vì chuyện của Chiết tiểu thư mà lo lắng không yên, lại có thể có chuyện gì mà bận rộn cả ngày này nữa?

    Ả tiểu ni tử này vốn cùng vào cùng ra với Liễu Đóa Nhi, sợ rằng có ý cố tình làm khó ta, ta cứ ngồi ở đây đợi, đợi đại nhân ra rồi tính tiếp.

    Nếu như a đầu ngươi quả thật muốn làm khó ta.

    Hừ! sau này sẽ tính sổ với ngươi sau, ta đầu kề gối ấp bên cạnh người lẽ nào đấu không lại ngươi một tiên sinh phòng trướng.”

    Diệu Diệu nhìn nàng đang chần chừ không muốn đi, cũng không tỏ ra thân thiện với nàng, nàng cả ngày nay quả thật đã bận rộn mệt rồi, liên tục chép chép ghi ghi.

    Đợi sau khi Dương Hạo rời khỏi đây, nàng lại đem tất cả tài liệu bị bừa bộn ra sắp xếp theo thứ tự nặng nhẹ gấp và không gấp theo từng loại một lượt nữa, rồi lại chép lại từ đầu một lượt.

    Từng khớp xương như muốn mệt đến đứt ra.

    Từ sáng sớm bắt đầu bàn luận, nàng đã không ngừng nhắc nhở bản thân hiểu về sự vất vả chốn quan trường thế nào.

    Vừa nãy khi Dương Hạo quay về, nàng vừa mới đem tất cả các tài liệu đã chỉnh lý xong xuôi, lại cẩn thận tỉ mỉ giảng giảng lại cho đại nhân một lượt, nói đến mức cổ họng như khô cong.

    Đại nhân hiện nay đang tĩnh tâm lại để xem các tài liệu, ngày mai còn phải lên gặp quân chủ, nàng mới không muốn để cho loại đàn bà của Mị hồ Quật này quyến rũ đại hân, hao phí sức lực và tinh thần của đại nhân.

    Diệu Diệu ngồi ở một bên, giống như một con gà mẹ đang bảo vệ tổ, trợn đôi mắt to sáng và linh hoạt như nước nhìn chằm chằm Ngô Oa Nhi, chỉ hận một điều chưa thể mất tính kiên nhẫn để khiến ả ta lập tức cút xéo.

    Tiểu Lục đem trà lên , nước trà bốc khói, nhất thời không thể giải cơn khát, Diệu Diệu chẳng quan tâm mà đem cả cốc trà hất xuống đất, duỗi bàn tay phải ra, để trước mặt của Ngô Oa Nhi dường như có ý thể hiện như là nữ chủ nhân của Dương gia, lớn tiếng dạy bảo nói: “Ài, mệt chết đi được, tay đau quá, mồm cũng vừa đau vừa xót, tiểu Lục à, trà này không biết bao lâu mới nguội được đây, mau mang cho ta một tách nước ô mai chua ra đây.”

    Ngô Oa Nhi trong lúc vô ý liếc nhìn nàng ta một cái, thấy ả dùng ngón tay cái và ngón trở tạo thành một vòng tròn không ngừng xoay tròn, một tay khác còn đang xoa xoa cái cằm.

    Cáo lưỡi nhỏ màu đỏ hồng cứ thò ra liếm đôi môi, trong lòng nàng khẽ xao động, ánh mắt nhìn Diệu Diệu cũng có chút quái dị.

    Diệu Diệu ngồi thẳng người làm ra vẻ người lớn, vốn ý là muốn ra oai trước mặt của nàng, nhưng ánh mắt quái dị của Ngô Oa Nhi vẫn bị khóe mắt của nàng ta chớp được, Diệu Diệu quay lại nhìn Oa Oa một cái, trong lòng có chút băn khoắn: “Nhìn ta như thế là có ý gì?”

    “Ồ không biết Diệu Diệu cô nương đang giúp đại nhân làm chuyện gì thế, lại vất vả đến như vậy?”

    Oa Oa từ từ chuyển người, thăm dò hỏi.

    Diệu Diệu cười hắc hắc, cố tình làm ra vẻ thần bí nói: “Cái này ấy à, có lẽ không thể nói ra cho người ngoài biết được.”

    Nàng từ âm ỉ vui vẻ trong bụng nghĩ: “Việc này ngoài Thôi Đại Lang và Trư Nhi, thì chỉ có ta mới biết được, đại nhân chính là coi ta như người của mình.

    Hừ! ngươi đến một chút cũng chẳng thể biết được.”

    Nàng lẩm bẩm đôi môi nhỏ nhắn, dương dương tự đắc mà nói: “Vất vả thì đúng là rất vất vả, bàn tay của người ta cũng sắp mệt chết rồi.

    Mồm cũng khô nữa, nhưng mà……….chỉ cần đại nhân vui lòng, Diệu Diệu sẽ vì đại nhân làm bất cứ chuyện gì cũng cam tâm tình nguyện.”

    “Ờ?”

    Ngô Oa Nhi nghe đến chỗ này, bên tai chợt như văng vẳng nghe thấy tiếng đối đáp với Dương Hạo tờ mờ sáng nay.

    “Oa Oa cầm kì thư họa không gì không thông thạo.

    Không biết có tinh thông kĩ thuật sáo trúc?”

    “Nếu là quan nhân thích, nô gia…nô giai nguyện sẽ vì quan nhân mà thổi tấu một khúc.”

    Nghĩ đến chỗ này, Ngô Oa Nhi nhất thời mặt mũi đỏ bừng, trái tim như đập loạn nhịp: “Nam nhân đáng ghét đều là một giuộc như nhau mà thôi.

    Hắn ở chỗ Chiết gia tiểu thư và ta liên tiếp bị nhận hai cú tức giận, lẽ nào quay về phủ sai tên tiểu ni tử này giúp hắn hả giận trút phiền não đấy chứ?”

    Diệu Diệu bị ánh mắt quái dị của nàng nhìn lên nhìn xuống mấy cái thì có chút sởn gai ốc, cái dáng vẻ người lớn cũng chẳng giả vờ được nữa, không chịu nổi liền hỏi: “Nô gia, nô gia làm sao cơ?

    Ngô hành thủ tại sao lại nhìn tôi như thế?”

    “Ờ, không có gì, không có gì.

    Cái này…….”

    “...Diệu Diệu muội muội từ nay về sau không cần phải ra vẻ khách khí như thế nữa, gọi ta cái gì mà hành thủ, nghe thấy thật là khó xử quá đi, chúng ra cứ coi nhau gọi nhau như tỷ muội là được rồi.”

    Diệu Diệu dù rằng vì chuyện tranh chấp giữa Mị hồ Quật và Như Tuyết Phường mà rất có ác ý với Ngô Oa Nhi, nhưng địa vị danh tiết ở đó thì thôi, đây lại là ở Dương Phủ, nàng dám cùng ngồi cùng đứng ngang hàng với Ngô Oa Nhi, đi ra khỏi cùng một cái cửa, nàng và người ra không phải cũng chỉ kém nhau có một dấu chấm nửa dấu chấm sao.

    Nàng nghe thấy Ngô Oa Nhi xưng hô như vậy Diệu Diệu cũng giật mình, vội vàng xua tay nói: “Diệu Diệu nào có dám cùng với Ngô hành thủ xưng tỷ muội, không xứng không xứng……….”

    Ngô Oa Nhi cười thành tiếng rất thân mật: “Đương nhiên là xứng, xứng chứ, có cái gì mà không xứng, sau này, chúng ra nên xưng hô với nhau là tỷ muội, muội không cần phải khách khí nữa nhé.”

    Diệu Diệu méo mặt nhìn nàng ra, trong lòng tràn đầy những lo lắng: “Không có lý do gì, bất luận như thế nào, đường đường là hành thủ đệ nhất ở Biện Lương cũng không cần thiết phải tự hạ thân phận của mình, làm tỷ muội với bổn cô nương, “chuột vàng đến chúc tết gà” (giả tốt bụng), ả ta đang có mưu đồ gì đây?”

    Dương Hạo ngồi ở trong phòng đọc sách, ép bản thân mình tĩnh tâm trở lại.

    Những điều đã xảy ra và những cuộc gặp gỡ hôm nay, khiến cho lòng hắn phiền muộn rối bời, rất lâu mà vẫn không thể bình tĩnh lại được.

    Chiết Tử Du đã tìm được rồi, nhưng lại tìm thấy trong thời khắc này.

    Bọn họ chia tay nhau vì Đường Diễm Diễm, ngày trùng phùng lại là khi mà Đường Diễm Diễm ra đi.Trong đó rõ ràng dường như có một vị thần thích làm trò quái ác, thích trêu chọc đang âm thầm nấp bên trong sắp đặt vận mệnh của bọn họ.

    Sự việc đến ngày hôm nay, hắn đã không còn cách nào tưởng tượng có thể làm cho hắn và Chiết Tử Du có thể quay lại tốt đẹp như xưa nữa.

    Phá kính nan viên, phúc thủy nan thu, đối với nàng ta mà nói giờ cũng chẳng là gì?

    Nói hắn hiện này đã chia tay với Đường Diễm Diễm, giữa hai người không còn có trở ngại gì nữa ư?

    Càng huống hồ, hắn hiện nay đã biết thân phận của Chiết Tử Du, Chiết Tử Du lại là đại tiểu thư của Chiết gia phủ cốc.

    Cứ dựa vào thế lực của Đường gia, đối tượng liên kết chắc chắn phải chọn người có thế có quyền, cô nương của Đường gia cưới là phòng ngự sử Trình Thế Hùng của Quảng Nguyên, chức vị các quan lại mà cô nương ấy lấy càng lớn thì cho dù chỉ là làm thiếp nhưng đối phương dù sao cũng là hoàng đệ đương kim.

    Dù rằng quan gia chậm trễ không nhận vương tước, nhưng chẳng còn nghi ngờ gì nữa, hoàng đệ tương lai là nhất định được phong vương.

    Lúc đó nàng ta chính là vương phi, mà vương phi tuyệt đối sung sướng hơn cả làm chính thiếp của một phòng ngự sử.Hơn nữa Dương Hạo càng rõ ràng rằng, vị hoàng đệ này tương lai sẽ làm hoàng đế.

    Đến lúc đó Diễm Diễm trở thành hoàng quý phi, Đường gia sẽ chính là hoàng thân quốc thích, hoàng thân quốc thích của Đại Tống ở trong chốn quan trường không cách nào hình thành một lực lượng cường mạnh, nhưng nếu chỉ là muốn làm ăn buôn bán kiếm tiền, thì thân phận như vậy cũng đủ để đảm bảo Đường gia thành công vượt ra khỏi Tây Bắc.

    Đường gia sẽ trở thành hào thương cự cổ số một số hai ở Đại Tống.

    Việc đầu tư này, từ góc độ lợi ích mà nói, so với việc chọn hắn một kẻ làm rể như thế này còn có lợi hơn vạn lần, con mắt của Đường gia quả thật vô cùng lợi hại sắc bén.

    Còn Chiết gia thì sao?

    Người mà con gái lớn của Chiết gia lấy là Dương Kế Nghiệp nguyên thái thủ Lân Châu, tương đương với việc nắm trong tay binh trọng, trấn áp hào cường một phương.

    Sau khi thành thân, tình cảm hai vợ chồng Dương Kế Nghiệp rất tốt, nhưng Dương Hạo tuyệt đối không nghi ngờ, khi ban đầu thành thân, lý do bọn họ thành thân tuyệt không phải bởi vì tình cảm hai bên hòa hợp, mà là bởi vì sự yêu cầu lợi ích của gia tộc.

    Ở trước mặt của hào môn đại tộc, con rể phải có lợi thế của con rể, phải làm trong không chỉ là trách nhiệm một người chồng, Dương Hạo hắn lấy gì ra mà đòi lấy Chiết đại tiểu thư?

    Không phải là hắn quá thực dụng mà là hắn cần phải đối mặt với hiện thực.

    Hắn không phải một tiểu tử đầu chưa mọc tóc chưa từng trải qua chuyện thế sự, cứ ở đó mà ngây thơ hết mực và không có mộng tưởng về thực tế, gặp được ý trung nhân là tin rằng tình yêu thuần khiết như thủy tinh, có thể không bị nhuốm sự vẩn đục từ những yếu tố khác.

    Cho dù giữa hắn và Chiết Tử Du chưa từng có qua sự xuất hiện của Đường Diễm Diễm. dựa vào đại vị của hắn hiện nay bây giờ, một khi tình cảm của hai người công khai, hắn tin rằng cũng sẽ vấp phải không ít rào cản.

    Trừ phi, hắn xây dựng căn cơ ở Lô châu, giúp đỡ được Dương Chiết hai phiên, có binh có quyền, tự lập xưng hùng, nếu không Chiết gia sẽ không thừa nhận hắn một người con rể nghèo khó như thế.

    Nhưng, lý trí là một chuyện, hắn lại không thể nào khắc chế được bản thân không quan tâm để ý đến nàng, quan tâm nàng.

    Dù rằng Oa Oa không nói, hắn cũng đoán được ra rằng mục đích mà Chiết Tử Du đến Khai Phong ở đâu: cũng là vì Chiết gia.

    Từ những tư liệu lịch sử mà hắn nắm bắt được từ kiếp trước, lại thêm thành lập được đội tình báo Phi Vũ ở kiếp này tổ chức thu thập thông tin, hắn biết được Tây Bắc Tam Phiên, Nam Đường, Ngô Việt, còn có cả Trần Hồng Tiến ở Mân Nam, tư hạ đều phái người vào thành đem theo ngọc ngà chây báu quý hiếm, giao kết với các quan lại các cấp trong triều đình, trên thì có tể tướng, dưới cũng có ngự sử.

    Bọn họ hi vọng từ chỗ những người này kịp thời nắm bắt được những chính sách mà triều đình Đại Tống định đối phó với họ, đồng thời khiến cho những quan viên đã nhận lợi từ bọn họ tận lực nói giúp cho bọn họ, cho dù là thoi thóp hơi tàn, chỉ cần đại Tống một ngày không phát binh bọn họ vẫn có thể hưởng thụ nhiều thêm một chút quyền lợi.

    Chiết Tử Du lần này bí mật vào kinh, hành tung xuất quỷ nhập thần, mục đích không ngoài điều này, muốn tìm mọi cách bảo vệ lợi ích của Chiết gia ở Tây Bắc.

    Nếu đã là như vậy, hắn không biết bản thân cho dù đã tìm thấy nàng cũng có ý nghĩa gì nữa, và cũng có thể làm được cái gì.

    Hắn chỉ là nghĩ theo bản năng muốn biết nhất cử nhất động của nàng, chỉ có làm như vậy mới có thể cảm thấy yên lòng.

    Ngồi ngẩn ngơ nghĩ nửa ngày, Dương Hạo thở dài một tiếng, lúc này mới thu kiếm tâm thần, cúi đầu bắt đầu cẩn thận rà soát lại những điều khoản mà Diệu Diệu đã chỉnh lý xong.

    Ngày mai còn phải lên kim điện gặp mặt quân vương, lần này không giống như lần trước.

    Lần trước là cố ý bị bẽ mặt, muốn để cho quan gia lưu lại một ấn tượng một người không hiểu học vấn, nhưng học vấn kinh sử cho dù không thông thạo, dẫn đến việc bị xấu hổ, không thể hiện rằng người này không có năng lực làm việc.

    Hắn đưa ra chủ ý cho quan gia di dời bách tính Bắc Hán, trên đường đi lúc đi đông lúc đi tây, tránh được trùng trùng nguy nan, ở nơi Lô Lĩnh Châu mảnh đất không có một ngọn cỏ đã chắc chắn cắm rễ khiến Lô Lĩnh Châu xây dựng hùng mạnh phát triển.

    Những điều này đều thể hiện năng lực làm việc của hắn.Hiện nay hắn với những việc tào vận tỏ ra không chút ý thức nào, đó chỉ là thủ đoạn tỏ ra ngu ngốc, khiến cho quan gia với hắn không nảy sinh lòng nghi ngờ.

    Huống hồ, việc này là đại sự có lợi quốc lợi dân,bách vạn dân chúng Khai Phong có cơm ăn, giang sơn đại Tống ổn định.

    Với hắn mà nói cũng là một việc tốt, hắn là quan của Đại Tống, nếu Đại Tống nhiều nạn nhiều khó khăn, hắn cũng chẳng có những ngày tháng tốt đẹp mà sống, nếu cách của hắn khả thi tại sao không đi làm.

    Dương Hạo cẩn thận tiến hành rà soát lại từng điều khoản một, giả tưởng những vấn đề mà quan gia có thể sẽ hỏi đến.

    Phải làm sao từ chối, làm sao trả lời, cứ thế tiến hành nhiều lần, đem nó học thuộc lưu loát từ đầu đến cuối một lượt.Khi trong lòng đã có những sự tính toán cơ bản, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi: “Diệu Diệu cô nương, đây là sự dặn dò của Dương đại nhân,đại nhân muốn Hắc Tử một khi có được thông tin lập tức phải đến để thông báo.”

    “Lão Hắc.”

    Dương Hạo nghe thấy âm thanh ở bên ngoài, đột nhiên giật mình ngẩng đầu lên, hắn vội vàng buông cả điều khoản, rảo bước chạy ra ngoài.

    Đến trước cửa của căn phòng, vừa kịp, nhìn thấy Oa Oa cũng đang ở trong đình, hắn lặng người một lúc, hiện tại không tiện hỏi nhiều, hắn liền gọi lão Hắc đến trước mặt và hỏi: “Đã thám thính được thông tin chính xác chưa?”

    Lão Hắc đắc ý cười lớn: “Đại nhân dặn dò, tiểu nhân nào dám không tuân mệnh.

    Tiểu nhân đã tìm thấy nơi ở của vị tiểu cô nương đó.

    Chính là ở trong cửa hiệu thuốc Lưu gia bên hồ Kim Thủy bên ngoài cửa Thiên Ba.”

    Dương Hạo gật gật đầu, lại hỏi hắn vài tình hình cụ thể, rồi lôi ra một xâu tiền thưởng cho hắn.

    Lão Hắc nhận tiền, cúi tạ ân thưởng một lần, rồi cung kính hướng về Ngô Oa Nhi cúi chào lúc này mới vui vẻ mà rời đi.

    Dương Hạo lúc này mới quay lại chỗ Ngô Oa Nhi, lạnh lùng hỏi: “Oa Oa nàng đến lúc nào thế.”

    Oa Oa cố ý tiếp nhận, vừa mới đối đáp một hồi với Diệu Diệu, lời nói muốn làm tỷ muội, với nàng ta thái độ rất khách khí, Diệu Diệu rốt cuộc là thiếu nữ tuổi xuân mới nhú yêu ghét rõ ràng, nhưng yêu ghét cũng dễ dàng thay đổi.

    Ngô Oa Nhi cũng biết nhanh nhẹn ứng phó, hạ thấp mình mà nói chuyện, những ác cảm của Diệu Diệu với nàng có thay đổi: “Oa Oa tỷ tỷ tới đây đã được một lúc lâu rồi.”

    “Cái gì?”

    Dương Hạo thất thanh nói: “Được hơn nửa canh giờ rồi à?

    Cái đứa a đầu hồ đồ này tại sao không gọi ta một tiếng?



    Nhìn thấy bộ dạng như một đứa trẻ của nàng, Dương Hạo không nhịn được bật cười: “Thôi thôi, a đầu ngươi, không phải cãi nhau mệt đến mức muốn lui xuống nghỉ ngơi sao.

    Chẳng ngờ vẫn còn ngồi ở đây suốt, được rồi, ngươi mau lui xuống nghỉ ngơi đi.

    Oa Oa nàng theo ta vào trong thư phòng.”

    Diệu Diệu trợn mắt nhìn theo hắn đỡ Ngô Oa Nhi dìu vào trong thư phòng, bản thân lại không thể đi theo cản trở, không khỏi tức giận mà đá một cái, ấm ức nói: “Thế mà ta còn mềm lòng với cô ta, cái ả hồ ly tinh này, quả nhiên là muốn đến quyến rũ đại nhân nhà ra, vừa mới gặp mặt đã khiến đại nhân mời nàng ta vào phòng riêng gặp mặt, đúng là không biết xấu hổ.”

    Vào đến bên trong thư phòng, Dương Hạo quay người lại hỏi: “Oa Oa, tại sao nàng lại đến vào lúc này, hay là những cô nương trong viện không đồng ý với sự sắp xếp của nàng.

    Gặp phải vấn đề gì khó giải quyết à?”

    Oa Oa ngạc nhiên nhìn hắn một cái, cúi đầu nói: “Các tỷ muội trong nhà có thể làm khó được gì cho nô gia chứ, việc khó của nô gia không phải là do quan nhân đưa ra hay sao?”

    “Ta?

    Dương Hạo vô cùng ngạc nhiên cười: “Ta làm sao lại làm khó nàng?”

    Oa Oa liếc hắn một cái, lại mỉm cười nói: “Quan nhân, Oa Oa thực sự không phải muốn làm cho quan nhân tức giận, càng không muốn làm những việc có lỗi với quan nhân .

    Oa Oa từ lâu đã có tâm ý thật lòng cung kính với quan nhân, từ khi được quan nhân chuộc thân thể này của nô gia, nô gia càng kiên quyết với quyết định này, cả đời này chỉ cung phụng cho đại nhân tuyệt đối không có nửa ý gian dối.”

    Chỉ là,Chiết gia với Oa Nhi có đại ân, quả thật không thể làm ra chuyện vong ân bội nghĩa được.

    Nếu Oa Nhi hôm nay vì khiến cho quan nhân vui lòng, mà đem chuyện của Chiết cô nương nói ra hết tất cả, như thế là vong ân bội nghĩa, quan nhân lẽ nào sẽ không coi thường nô gia hay sao?

    Nhưng mà giấu diếm quan nhân, nô gia lại sợ quan nhân trách cứ, từ nay sẽ bị đối xử lạnh lùng quả thật là tiến thoái lưỡng nan.”

    Cứ nói tiếp nàng đã nước mắt vòng quanh rồi, Dương Hạo lúc này mới đột nhiên như tỉnh ngộ.

    Thì ra câu nói đó của mình “có thật sự coi ta mà lương nhân của nàng hay không?” trong lòng của nàng lại có thể tạo ra một sự công kích lớn đến thế.

    Hắn vốn cho rằng chỉ an ủi nàng mấy câu nàng sẽ quên ngay, không ngờ nàng cứ đeo đẳng mãi trong lòng, lại còn tử bỏ cả thân phận mà đến tận nơi để dùng lời lẽ ngọt ngạt giải thích.

    Lúc đầu Oa Nhi cô nương của Mị hồ Quật có phong thái bao nhiêu, hiện nay lại một lòng một dạ đi theo bản thân, đến một nửa tính cách ngạo mạn cũng không quan tâm.

    Mỹ nhân có ân trọng như thế, trong lòng Dương Hạo cũng chợt cảm thấy xúc động.

    Hắn ngồi xuống chiếc ghế tựa, đưa tay ra vẫy vẫy, Oa Oa liền ngồi vào trong lòng hắn, thân hình yểu điệu của Oa Oa ngồi xuống, Dương Hạo vòng đôi tay to ôm qua chiếc eo nhỏ nhắn của nàng thật chặt, nàng liền ngoan ngoãn mà tựa vào trong lòng Dương Hạo, giống như một con mèo con được thuần phục tùy ý hắn ôm ấp.

    Chương 279: Ta là phàm nhân

    Dương Hạo ôm nàng trong tay, nàng tuy gầy nhưng không lộ xương, cả thân hình mềm mại thanh tú vừa độ, ngửi mùi hương thơm từ trong làn tóc thanh tơ của nàng, ấm áp nói: “Oa Oa, thì ra nàng vẫn còn canh cánh chuyện đó sao, nghĩ đến lúc đó tình cảm của ta đang rối loạn, không có nói rõ ràng.

    Không sai, lúc đó ta có chút không vui lòng, nhưng ta quả thật không có trách gì nàng cả.”

    Oa Oa không trả lời lại có vẻ như nàng đang cho rằng những lời này của hắn không xuất phát từ đáy lòng.

    Dương Hạo ôm lấy thân hình yêu kiều của nhỏ nhắn của Oa Oa, chậm rãi nói: “Dương Hạo xuất thân bình thường, vốn không có chỗ nào xuất chúng.

    Nếu mà hai năm trước có gặp được nàng, nàng tuyệt đối sẽ không thèm nhìn ta lấy một cái.

    Ta lúc đó cũng không hề có dã tâm gì, với chuyện nam nữ, cũng chỉ là mong muốn có một người tri âm tri kỉ cùng vượt qua khó khăn và hưởng hạnh phúc, có thêm vài phần tài sắc, nhìn thấy nhà giàu không thèm khát so đo là đã đủ rồi.

    Nhưng ông trời trêu đùa, khiến ta từ một tên tiểu tử nghèo đói quê mùa, liên tiếp đạt được thành công thăng tiến, cho đến khi trở thành một viện sử Nam nha của Biện Lương thành.

    Quan gia mà ta gặp qua, Kim Giám điện đã cũng được lên.

    Dương Hạo không phải xuất thân tiến sĩ, chưa từng khổ công mười năm đèn sách, có thể có được kì duyên như thế, nhìn khắp thiên hạ cũng chẳng thể tìm được người thứ hai.

    Quan thăng rồi, quyền uy cũng có, có thân phận rồi, những cô nương tốt có sắc có tài quen biết cũng nhiều lên, vì thế lòng tham cũng ngày càng lớn hơn.

    Vốn chỉ là muốn có một căn nhà với ba mẫu ruộng, lại có thêm một người vợ thân thiết ở bên, sống một cuộc sống bình ổn, Dương Hạo có nằm mơ cũng cười đến mức tỉnh dậy.

    Hiện nay thì sao, nhà nhỏ lại muốn đổi nhà lớn hơn, mĩ nhân có rồi nếu có người cứ thích theo ta thì ta cũng muốn đi theo, sinh lòng tham lam.”

    Oa Nhi phì cười một tiếng, quay đầu lại nhìn hắn một cái, khuôn mặt xinh xắn với hai gò má màu hồng đào, ôn tồn nói: “Người ta còn không phải cũng như thế sao.

    Nếu không phải quan nhân có tài có sắc có cả tiền đồ, lại có nhân cách làm người biết thương hoa tiếc ngọc như thế, người ta …… người ta cũng sẽ không động lòng với ngài đâu.”

    Dương Hạo khẽ mỉm cười, nắm lấy bàn tay ngọc ngà mềm mại nõn nà như giọt nước, nhẹ nhàng hôn lên bàn tay nàng một cái, nói: “Vì thế, ta chính là có nàng ấy, nửa níu kéo nửa đẩy ra, lại có được nàng, nàng theo ta có cái gì không có nữa.

    Nếu đổi lại là trước kia, có một tiểu nương tử xinh xắn như tiên tử của hôm nay thế này đối với ta lại tốt, ta thành tâm thành ý không bao giờ còn dám nhìn đến người con gái khác một cái nào.

    Bây giờ ta lại vì một người con gái khác mà tức giận với nàng, hoàn toàn chưa từng nghĩ đến cảm nhận của nàng, người nên lo lắng và xấu hổ phải là ta mới đúng, nàng còn vội vàng mà đến đây, chỉ sợ ta không vui, Dương mỗ quả thật là không còn chỗ nào tha thứ được.”

    Ngô Oa Nhi nghe thấy trong lòng như nở hoa, những lời này của Dương Hạo quả thật so với những câu chuyện cảm động nhất trên thế giới này còn dễ nghe hơn hết, Oa Oa thấy trong lòng ấm áp hẳn.

    Đột nhiên nàng quay thân hình nhỏ nhắn lại, chụm môi lại mà hôn một cái thật ngọt ngào lên môi hắn.

    Đôi mắt to trong long lanh như nước hồ nhìn hắn, dường như xấu hổ mà nói: “Đại nhân không chỉ vô cùng ưu tú, diệu kế xuất chúng mà chỉ cần cái miệng này thôi đã tâng bốc cho người ta có thể cam tâm tình nguyện vì ngài mà chết.”

    Dương Hạo nhẹ nhàng nói: “Những điều ta nói đều là lời nói thật lòng, Dương Hạo không phải là đại đức thánh nhân, thất tình lục dục của Dương Hạo lại không tốt như người khác.

    Ta cũng sẽ chịu sự quyến rũ của sắc giới, của vinh hoa phú quý, hơn nữa ta cũng không muốn kháng cự, cũng chống đỡ không nổi.

    Ta không phải và căn bản không muốn trèo lên thánh đàn, làm một thánh nhân cả đời chỉ biết đến đạo lễ.

    Chiết gia tiểu thư nói rất đúng, Dương Hạo, chỉ là một phàn phu tục tử mà thôi!”

    “Tiểu thư Chiết gia” lần đầu nghe thấy từ trong mồm hắn nói ra cách xưng hô xa lạ đó, trong lòng Oa Oa không khỏi giật mình: “Cái khúc mắc trong lòng chàng đã được giải quyết rồi, người đó trong lòng chàng thật sự đã từ bỏ rồi sao?”

    Oa Oa chầm chậm đứng dậy, quay người ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn, ánh mắt Dương Hạo thản nhiên có chút gì bất cần và ngạc nhiên, trên khuôn mặt hắn có một nụ cười, nụ cười có vẻ gì lạnh lùng, lạc lõng, khiến cho lòng người nhìn thấy mà đau xót.

    Trong lòng Oa Oa xót xa dâng lên, nàng đột nhiên nhấc chiếc váy lên, mạnh dạn mà quỳ xuống bên cạnh người Dương Hạo, đôi tay ngọc ngà mềm mại như ngọc ôm trọn lấy cổ của Dương Hạo, âu yếm nói: “Oa Oa thích mà.

    Oa Oa thích nhất chính là một con người sống động như ngài, chính là một Dương đại nhân phàm phu tục tử, nô gia không chê trách ngài đi làm một thánh nhân.”

    Một Oa Oa phong tình đa dạng lanh lợi quyến rũ đã quay lại rồi.

    Dương Hạo đỡ lấy đôi mông trong đầy cảm giác được sự đàn hồi, mềm mại rất thực nơi đó mỉm cười nói: “Bây giờ đã yên tâm rồi chứ?”

    “Vâng!”

    Ngô Oa Nhi gật đầu mạnh, giống như một đứa trẻ nhỏ tuổi còn ít.

    “Nàng à, đã muộn còn vội đến đây, Ngô đại hành thủ phong độ vô hạn trước đây, lần này gặp phải ta có phải đã thật sự bị ta ép chết rồi không.”

    Dương Hạo mỉm cười nhìn nàng trìu mến, đặt một nụ hôn lên môi nàng nói: “Được rồi, nàng đã yên tâm rồi thì cứ thoải mái mà yên tâm nhé.

    Ta còn có việc phải làm, đã muộn như vậy rồi nàng cũng không cần phải về nữa.

    Rất lâu rồi không được ăn món ăn nàng làm, tối nay hãy ở lại làm cho quan nhân mấy món ăn tủ của nàng, chúng ta cùng uống mấy ly.”

    “Vâng!”

    Ngô Oa Nhi nhẹ tiếng đáp lại, chợt nhớ ra Diệu Diệu vừa rồi nói tay mỏi mồm khô, bộ dạng kêu khổ không ngớt, giống như vừa trải qua một trận mây mưa, đột nhiên xị mặt.

    Quan nhân ăn chơi vô độ như thế không sớm muộn cũng bị hai tên tiểu yêu bọn họ hút hết tinh lực mà ốm.

    Dù rằng quan nhân mê mẩn với thân thể của nàng, nàng cũng rất thích, nhưng vẫn lắp bắp khuyên nhủ: “Quan nhân… ngài… ngài vẫn còn muốn sao, thật quá, thật quá mệt đó, sẽ hại đến sức khỏe……”

    Dương Hạo vốn chẳng có ý gì khác, chỉ là hắn hiện nay càng ngày càng ý thức được từ khi bản thân mất đi Đông Nhi, cũng không biết là do chịu đựng vết thương tình cảm, Chiết Tử Du và Diễm Diễm đều chủ động kết thân đối tốt với hắn, hay là di bọn họ đều đủ sự mạnh mẽ rồi, bản thân với các nàng ấy quả thực quá ít sự quan tâm chăm sóc.

    Bọn họ cuối cùng cũng rời bỏ đi, cái này cũng không phải không thể coi là một nguyên nhân.

    Trong lòng đau đớn suy nghĩ, hắn mới muốn đối với Oa Oa quan tâm hơn một chút.

    Oa Oa đối với hắn tình thâm nghĩa trọng, bây giờ trời cũng đã tối, hắn làm sao có thể để nàng một mình quay về được.

    Cứ bất cẩn đối với nàng như thế cũng là quá không tôn trọng.

    Nhưng mà Oa Oa yêu kiều xinh đẹp như vậy, không những không thể áp chế được ham muốn trái lại còn khêu gợi dục vọng trong lòng hắn.

    Hắn trấn tĩnh lại trái tim đang rung động, đánh một cái vào mông của Oa Oa rồi cười nói: “Đi làm mấy món ăn thật ngon vào đấy, nếu mà làm hài lòng khẩu vị quan nhân của nàng, đêm nay ta sẽ tha cho nàng.”

    Đợi khi Ngô Oa Nhi uyển chuyển đi ra, Dương Hạo mới khẽ thở dài một tiếng, lầm bầm tự nói với mình: “Sư phụ, nếu người thật sự là một thần tiên còn sống có thể bói toán trước, ta đoán là người bây giờ nhất đinh đang đọc ý nghĩ của ta.

    Chỉ là không biết đồi nhi niệm tụng như thế này người liệu có hắt hơi không nhỉ?”

    Ngày hôm sau vừa sáng sớm, phải lên Kim Điện gặp quân vương.

    Dương Hạo được Triệu Quang Nghĩa dẫn đến vào một phòng lớn, nhưng không lên Kim Giám điện kiến giá, mà lại bị dẫn đến Văn Đức điện ngồi hầu.

    Chuyện này, trong mắt của quan gia và đám đại thần tâm phúc có lẽ là chuyện đại sự không thể bị nói ra ngoài.

    Triệu Khuông Dận trong lòng vẫn đeo đẳng chuyện đại sự này là trọng yếu, triều hội vừa tan, còn không theo lệ cũ là trước tiên phải hồi cung dùng qua một ít điếm tâm và một tách trà, nà trực tiếp triệu hồi Triệu Phổ, Triệu Quang Nghĩa, Sở Chiêu Phụ những đại thần tâm phúc biết được nội tình đến Văn Đức điện.

    Dương Hạo đã đem điều trần học thuộc đến từng điều khoản, sắp xếp thứ tự, thuật lại rõ ràng quan điểm của mình với quan gia và các vị đại thần, nói một cách rõ ràng.

    Một vài quan điểm, hắn mượn dùng cách của các thương nghị triều thần, còn lại chính là một vài diệu kế tư tưởng của bản thân bổ sung vào.

    Ví dụ như xây đê chế áp nướcchủ động công khai tin tức để từ đó nâng cao được giá gạo, thu hút sự vận chuyển lương của các nhà buôn lương thực chủ động chuyển đến Khai Phong….

    Những điều bổ sung này lại thêm những số lượng lương thực theo con đường xuất nhập chính quy, cứ theo tính toán của hắn có thể đảm bảo được Khai Phong bình yên vượt qua được thời kì thiếu thốn lương thực.

    Đặc điểm lớn nhất trong kế hoạch này của Dương Hạo chính là không giống với các kế hoạch đã được các vị đại thần trong triều trình bày có khả năng nguy hiểm và khó khăn, mà là một cách căn cứ theo sự mua bán lương thực, từng bước cả quá trình vận chuyển lương, những nơi sẽ đi qua những quan viên bách tính được sắp đặt, đều sẽ dốc sức lực, nâng cao hiệu quả buôn bán lương thực, tốc độ vận chuyển lương thực.

    Sau đó còn đề ra ý kiến những cách này cần ai đi thực hiện, làm thế nào để tiến hành được bảo đảm, thậm chí đến cả việc nếu làm như vậy có thể tăng thêm số lượng và tốc độ vận chuyển cũng trình bày dự tính một cách rõ ràng.

    Loại trình bày bao gồm cả thống kê học và số học này rõ ràng vô cùng, nghe xong từng mục thể hiện riêng rẽ, vượt xa cái loại đại luận dài dòng của các quan lại chỉ biết làm quen những việc văng chương kinh sử, dễ dàng nắm bắt được trọng tâm, những người nghe đều vô cùng hài lòng mà gật đầu.

    Dương Hạo trình bày vô cùng rõ ràng, với mỗi một hạng mục của đối sách, những hiệu quả nảy sinh, số lượng có thể gia tăng, đều có nói rõ thuyết minh.

    Nếu thật sự có thể thi hành như vậy, có thể dự kiến, quả thật có thể khiến cho đô thành Đại Tống được yên ổn mà vượt qua cửa ải này.

    Dương Hạo trình bày đã xong, liền lui xuống một bên.

    Sở Chiêu Phụ là một người thô lỗ, chỉ cảm thấy Dương Hạo có kế hoạch này là hoàn hảo không chỗ chê, nhất thời vui mừng đến mức mở cờ trong bụng, suýt chút nữa nắm tai mà kéo rồi, đôi mắt hắn hứng khởi nhìn quan gia.

    Hắn chỉ mong quan gia nhả ra mấy chữ phê chuẩn mà thôi.

    Bản thân có thể được thoát khỏi đại nạn.

    Còn hơn là quan gia lại trị tội của hắn, cùng lắm là đổi một chức quan khác mà làm, rời xa khỏi La Công Minh, cái chức tam tư sử này hắn thật sự chẳng dám tiếp tục làm tiếp nữa.

    Các quan thần khác lại nghe xong vô cùng hài lòng, Triệu Khuông Dận cũng không vội vàng mà tỏ rõ thái độ, Triệu Phổ, Triệu Quang Nghĩa mấy người lần lượt đề ra những nghi hoặc của bản thân mình.

    Dương Hạo cũng đành lại tiến lên giữa điện mà lần lượt trả lời từng người, cuối cùng hắn cung kính hướng về quan gia chắp tay nói: “Quan gia, lần này giải quyết kế hoạch lớn vận lương, quả là một chuyện vất vả gian khổ vô cùng.

    Vi thần lần này có kế hoạch, cần đến tể tướng đại nhân, xu mật viện, tam tư sử,Khai Phong phủ, thậm chí là công, hình, binh hộ các bộ, và quan phủ địa phương, phát vận tư, chuyển vận tư, tang liền tư cùng chung sức hợp tác.

    Ngự sử đài, các quan sát các đường các đạo, giám sát toàn lực giám hộ xúc tiến, mới có được hi vọng thực hiện suôn sẻ chuyện này.

    Quan gia ngồi trấn kinh sư, tể tướng đại nhân tay nắm toàn cục,Nam nha thừa đam thừa khải, vì cầu toàn không được một chút sơ ý, còn cần quan gia phái người đắc lực nhất chấp pháp nghiêm minh đến Giang Hoài, nắm chắc binh quyền, chỉ huy mới bảo đảm thực hiện được sát thực tế không sợ thất thoát.”

    Dương Hạo trước khi lên triều, Triệu Quang Nghĩa chỉ vội vàng xem qua những điều trần của hắn, nhưng không biết hắn còn có cách nói như thế, sắc mặt nhất thời hơi biến dạng, Đại Tống từ trước đến nay không có quyền lợi lớn mạnh như hiện nay, các chư quan còn lại cũng là nhất thời biến sắc, lần lượt cung kính tuân theo quan gia, Triệu Phổ trong lòng như có điện giật, đột nhiên từ trong hàng bước ra, lớn tiếng nói: “Thần, phụ nghị.

    Thần có bản tấu.”

    Chương 280: Hai nghìn tuổi

    “Triệu khanh có lời gì muốn nói sao?”

    Nghe thấy tấu chương của Triệu Phổ, Triệu Khuông Dận không tự chủ được bản thân vội vàng ngẩng đầu lên hỏi.

    “Quan gia, trong thư tỉnh, xu mật viện, tam tư sử, Khai Phong phủ, thậm chí cả công binh hộ các bộ và quan phủ địa phương, phát vận tư, chuyển vận tư cùng hợp lực hợp tác, để cùng nhau buôn bán vận chuyển lương; đài viện, điện viện các ngự sử thậm chí các quan giám sát đường đạo, giám sát sứ… thần cho rằng, nguy cơ của Biện Lương có thể được giải quyết.”

    “Sao cơ?”

    Triệu Khuông Dận tỏ ý lắng nghe, nghe hắn khẳng định lại một lần nữa kế hoạch của Dương Hạo, không khỏi vui mừng nhướng mày, tam tư sử Sở Chiêu Phụ thì căng thẳng lại càng mừng giống như vứt được một viên đá xuống đất.

    Hắn cảm kích nhìn Dương Hạo một cái trong lòng thầm nghĩ: “Có nghĩ thêm cũng không ra cách nào nữa, cứ cho là ta và quan gia đã quen biết nhâu lâu nay, chỉ sợ cũng phải rơi cái đầu này xuống, Dương đại bổng đưa ra kế này lần này quả là đã cứu cái mạng già của lão phu rồi, người này quả thật là quý nhân trong mệnh của Sở lão ta.

    Đáng tiếc là ta chỉ có một người con gái, người khác hiện nay cũng mới có bảy tuổi, nếu không thì sẽ gọi hắn đến làm con rể, chức tam tư sử này của ta hãy còn có thể tiếp tục làm tiếp.”

    Sở Chiêu Phụ vừa mới chỉ nhìn thấy không bị chặt đầu của mình, cho dù bị phế quan lưu đầy cũng nhận hết, bây giờ vừa có cách để giải quyết vấn đề lão lập tức lại bắt đầu nghĩ cách bảo vệ địa vị quan của mình.

    Trước điện, Triệu Phổ lời nói gió bay lại chuyển ý: “Nhưng mà, thần chịu long ân của bệ hạ, thân là tể tướng điều chỉnh bách quan, là người hiểu rõ nhất những việc của quan lại địa phương.

    Việc này liên quan đến hưng vong của xã tắc, nhưng nếu muốn để cho các quan lại các ti địa phương không tiếc công sức, quả thật là một chuyện quá khó khăn.

    Quan gia ngồi trên cao cả thiên hạ, bên dưới văn võ vô số, đa số tự thân vận động, đạo lý giám sát quan viên vận lương, lý nên ngồi trong khu trấn giữ.

    Mà trọng trách nặng nề như thế thật không dễ giao cho các thần trong triều đình, ngoại lệ này mà được mở ra hậu họa sau này khó lường ……”

    Triệu Khuông Dận nghe không xuôi, nhíu mày căng thẳng hỏi: “Vậy Triệu khanh có kế sách nào lưỡng toàn không?”

    Triệu Phổ cung kính cúi người, thấp giọng nói: “…… thần tiến cử một người, có thể đảm nhận được trọng trách này.”

    “Là ai?”

    “Hoàng tử trưởng Đức Chiêu.”

    Triệu Khuông Dận nhíu mày lại suy nghĩ, nhẹ buông một tiếng “ồ” ánh mắt lướt qua mấy vị trọng thần một lượt, trầm ngâm không nói.

    Triệu Quang Nghĩa mí mắt nhẹ nhàng đảo đảo, vội vàng tĩnh tâm, bước lên trước tấu nói: “Quan gia, việc tốt to lớn, quan hệ sự tồn vong của xã tắc, việc lựa chọn người không thể không thận trọng.

    Hoàng tử trưởng Đức Chiêu dù đức nghĩa nổi tiếng, giỏi giải quyết thổ phỉ, tính tình trầm tĩnh ổn định, động hợp kinh điền, nhưng lớn lên trong cung điện nguy nga, không hiểu hết chuyện trong dân gian và địa phương, từ trước đến nay cũng chưa từng gánh qua trách nhiệm nặng nề như thế.

    Nếu lần này hại hỏng việc, vạn nhất có điều gì sơ suất, quả là một chuyện hệ trọng với đất nước, và hoàng tử trưởng …… cũng không tránh được đức hạnh quá nhân từ, quan gia xin hãy suy nghĩ cẩn thận.”

    “Cái này ……”

    Triệu Khuông Dận mở miệng rồi lại trầm tư trở lại.

    Người con trai này của hắn làm việc cẩn thận, luôn suy nghĩ cho mọi người, nếu phái nó làm một sa sứ, tin chắc nó sẽ toàn lực mà thi hành.

    Nhưng nó là hoàng tử chuyện bình thường cũng không tự lực tự mình, vẫn chưa từng để cho đứa con trai này đảm nhận qua bất cứ chuyện gì.

    Nếu thật sự có xảy ra sơ xuất gì, không chỉ làm hỏng đại sự của triều đình, danh tiếng của con trai cũng không tránh khỏi chịu bị ảnh hưởng lớn, trọng trách và áp lực nặng nề như vậy đặt lên vai nó, nó có thể làm được tốt hay không?

    Triệu Phổ vừa nhìn thất Triệu Khuông Dận có sự chần chừ, vội vàng nói thêm mấy lời: “Quan gia, thần tiến cử hoàng tử trưởng, nguyên nhân có ba cái.

    Thứ nhất, quan gia ngồi ở khu trấn, thần phải xử lý triều chính, Nam nha còn phải chịu sự chỉ đạo, nhìn một lượt quanh cả triều đình này, ngoài hoàng tử trưởng, chẳng còn ai phù hợp hơn để lựa chọn được nữa.

    Thứ hai, hoàng tử trưởng Đức Chiêu là con trưởng của quan gia, thay mặt thiên tử làm việc, chẳng thể nào phù hợp hơn được.

    Cũng chỉ có hoàng tử trưởng có sự tuân thủ theo hoàng mệnh mới có đủ sự tôn nghiêm, lệnh các quan sử trên đường tuân thủ nghiêm ngặt, cẩn thận làm việc.

    Thứ ba, hoàng tử trưởng đã đến tuổi phải ra quân, chính là tuổi niên thiếu, theo lý nên ra ngoài để thể hiện bổn phận của mình với giang sơn xã tắc, rèn luyện năng lực của hoàng tử.

    Còn về những lo lắng của Triệu phủ quân, ha ha ……”

    Triệu Phổ liếc nhìn Triệu Quang Nghĩa một cái, tiếp tục thuyết đạo: “Kì thực cứ căn cứ theo sự tôn kính của hoàng tử, lần này được phê chuẩn đôn đốc vận chuyển lương thảo, thực thi vương quyền, thay mặt cho thiên tử, dựa vào thân phận cao quý của hoàng tử trưởng, chỉ có thể lấy sự tôn nghiêm của hoàng tử trưởng mới có thể uy hiếp các quan, cụ thể mà làm việc dễ dàng, các chức quan nha môn, trong điều trần của Dương viện sử cũng đã liệt ra vô cùng rõ ràng, chứ không cần hoàng tử trưởng phải đích thân tự lực làm.

    Hoàng tử trưởng thay trời hành đạo, đương nhiên cũng phải có người theo, nhưng tam tư sử Sở Chiêu Phụ, Nam nha viện sử Dương Hạo cùng đồng hành với hoàng tử trưởng thì không còn gì cần phải lo lắng nữa.”

    Triệu Khuông Dận nghe xong không còn nhíu mày nữa: “Vẫn là Triệu khanh suy nghĩ chu đáo, như vậy xử lý rất hay.”

    Triệu Quang Nghĩa ánh mắt như lóe sáng, vội chắp tay cúi đầu nói: “Triệu tướng công sắp xếp thỏa đáng như vậy, thần không còn nghi ngờ gì cả.

    Nếu cứ căn cứ theo đó làm việc, thần …… cũng tán thành hoàng tử trưởng thay mặt thiên tử hành sự, đôn đốc các nơi vận lương.”

    “Ha ha ha, …… hoàng đệ cũng tán thành ý kiến của Triệu khanh chứ?”

    Triệu Khuông Dận vui vẻ ra mặt, bật cười lớn tiếng.

    Các quan viên còn lại vừa thấy nguy hiểm được giải quyết vội vàng sôi nổi hẳn lên, mồm năm miệng mười mà nói năng, tất cả đã được thống nhất, chẳng qua là các quan viên cùng nhất loạt thể hiện tán thành.

    Triệu Phổ lắp bắp lại nói: “Quan gia, hoàng tử trưởng là con trai của quan gia, lại chưa nắm chức vị quan nào trong triều đình, thay mặt thiên tử đi làm việc, không tránh khỏi danh không chính ngôn không thuận.

    Hoàng tử trưởng đã hàng qua quân lễ, nhưng vẫn chưa có một thân phận chính thức, thần là tể tướng, không dám không hỏi.

    Huống hồ hoàng tử trưởng lần này lại thân mang trọng trách, nếu như ……”

    Triệu Phổ lại một trưởng ấp, chầm chậm cúi lưng xuống thấp giọng nói: “Thần, Triệu Phổ, cung thỉnh quan gia, phong cho hoàng tử trưởng Đức Chiêu, …… vương tước.”

    Lời này vừa nói ra, với Triệu Quang Nghĩa mà nói không kém hơn một tiếng sét đánh giữa trời xanh.

    Phong vương ư?

    Đại Tống vừa mới lập quốc mười năm, chỉ có hoàng đế, hoàng hậu chứ chưa từng phong vương tước.

    Triệu Quang Nghĩa hắn dựa vào cái gì có thể khiến cho nhiều triều thần như thế tuân theo lời nói của hắn?

    Hắn là hoàng đệ đương nhiên là một mặt, đồng thời từ cuối thời Đường đến nay, vương triều càng mất đi quá nhiều sự giàu có, rất nhiều hoàng đế vì sự vững bền của giang sơn, cam tâm dù huynh chết đệ lên kế vị, di truyền ngôi cho con thứ con nuôi, cũng không đem hoàng vị truyền cho con đẻ không quản việc cũng là một nguyên nhân.

    Triệu Quang Nghĩa hắn chưa chắc đã không có cơ hội được làm hoàng đế.

    Nhưng mà, Triệu Khuông Dận đã ngồi vững ở cái giang sơn này, chớp mắt một cái đã trôi qua mười năm rồi, giang sơn Triệu thị càng ngày càng vững bền, đã có thể thống nhất ở Trung Nguyên.

    Mà quan gia vẫn ở những năm đỉnh cao, dựa vào cốt nhục thân tử của hắn, sống thêm ba mươi năm mươi năm nữa cũng không thành vấn đề, lúc đó hoàng tử đã được bao nhiêu tuổi rồi?

    Còn cần hắn một hoàng đệ yếu đuối già cả này lên kế thừa đại nghiệp sao?”

    Hiện nay quan gia nếu phong hoàng tử trưởng làm vương, không khác gì định truyền đạt với khắp thiên hạ một thông báo: trữ quân đã được định!

    Cây già măng mọc, chẳng cần đợi thêm mấy năm, uy vang của Đức Chiêu quyền bính cũng có thể đấu tranh với hắn mà chia đôi triều đình, rất nhiều quan viên vốn muốn dựa dẫm vào hắn cũng sẽ bỏ hắn mà đi.

    Triệu Quang Nghĩa tức giận trong lòng, trước mắt nhất thời tối sầm: “Lão già hồ ly tinh này, muốn dùng đao mềm mà giết người sao!

    Hắn nhân cơ hội ta biểu thị sự đồng ý mới nói ra những lời thế này, sớm biết như thế, bất luận thế nào ta cũng sẽ phản đối phương án này.

    Nay đã vào… nay làm sao có thể lại tỏ ý ngược lại, hoàng tử phong vương, thiên kinh địa nghĩa lại có cách nào có thể từ chối ngăn cản chứ?”

    “Hoàng tử trưởng Đức Chiêu đã trưởng thành, xin bệ hạ phong tặng vương tước!”

    Triệu Phổ từng chữ từng chữ nói, lại trịnh trọng cúi xuống.

    Xu mật sử Lý Sùng Củ và con trai con gái của hắn, trước nay đồng lòng liên kết, cùng tiến cùng lui, vừa nhìn thấy tình thế như thế lập tức cũng quỳ xuống trước điện, dập đầu nói: “Thần mong bệ hạ, phong hoàng tử trưởng Đức Chiêu vương tước.”

    Các quan cao nhất hai hàng văn võ bá quan trong triều đều quỳ hết cuống, các quan khác nào còn dám đứng yên, nhất thời cũng lần lượt quỳ xuống.

    Triệu Khuông Dận thấy tình thế như vậy bất giác có chút động lòng.

    Hắn vuốt râu một cái lướt qua Triệu Quang Nghĩa, trong lòng Triệu Quang Nghĩa đột nhiên giật mình, lúc này mới kinh ngạc nhận ra chỉ có bản thân hắn vẫn còn đang đứng ở bên đó, vội cũng nhìn lên ngai vàng… một tiếng quỳ ngay xuống đất, lớn tiếng nói: “Xin quan gia, phong tặng hoàng tử trưởng vương tước.”

    “Ta ……”

    Triệu Khuông Dận trầm mặc một lúc rồi đột nhiên nói: “Hoàng tử trưởng Đức Chiêu, đức hạnh vô khuy, hành động tốt, hôm nay đã là tuổi cập quan, trẫm phong cho nó…

    Ngụy vương.”

    “Đức Chiêu hoàng tử cuối cùng cũng phong vương rồi.”

    Triệu Quang Nghĩa hồn bay phách lạc, bất giác mà ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt hoàng huynh Triệu Khuông Dận đang nhìn về phía hắn có thâm ý gì sâu xa.

    Triệu Quang Nghĩa trong lòng kinh ngạc, vội vàng phủ phục thân mình, nghe thấy tiếng của Triệu Khuông Dận chầm chậm nói: “Hoàng đệ Quang Nghĩa, nhân phẩm cao quý, làm việc cẩn thận, Biện Lương ngày nay giàu có sung túc, công lao hoàng đệ Quang Nghĩa không thể thiếu, hôm nay luận công mà thưởng gia phong…

    Tấn vương.”

    Triệu Quang Nghĩa cả người như chấn động, ngạc nhiên mà ngẩng đầu lên, nhưng thấy đại ca của mình không nhìn hắn thêm cái nào nữa, chỉ hướng về nội thị mà dặn dò: “Trương Đức Quân, lĩnh chỉ…”

    “Nô tài tuân chỉ.”

    Triệu Phổ không ngờ rằng hoàng đế lại phong một chức vương cho Triệu Quang Nghĩa.

    Trước hôm nay, Đại Tống còn chưa có một vương gia nào, chỉphút chốc đột nhiên xuất hiện hai người, Triệu Phổ nhất thời cũng có chút loạn tay loạn chân, trong lòng chỉ nghĩ: “Quan gia đây là vì muốn an ủi hắn, hay là đã thấu hiểu tâm ý của ta?”

    Nhất thời được được mất mất, suy nghĩ mãi, mọi người đã lần lượt hướng về Triệu Quang Nghĩa chắp tay chúc mừng, miệng nói vạn tuế, hắn lảo đảo mới đứng dậy được.

    Hoàng tử thành niên, theo những lệ cũ của hoàng gia, chính là cần sống ở bên ngoài cung.

    Cho dù nay đã phong hoàng thái tử, cũng chỉ có thể ở trong cấm cung đơn độc ở trong quần thể cung điện tách biệt, không được trộn lẫn trong hậu cung đại nội.

    Nhưng chỗ ở của bọn họ cách hoàng cung cũng không xa lắm, hơn nữa lại gần với đại nội.

    Từ Thiên Ba Môn đi ra, qua Kim Thủy cầu không xa chính là nơi ở của vị hoàng tử trưởng này.

    Triệu Đức Chiêu nhận được khẩu dụ phong Ngụy vương như cơn gió truyền ra ngoài cung, Triệu Đức Chiêu đang ở trong phủ đọc sách, nhận được thánh dụ liền nhập cung mà cảm tạ hoàng ân.

    Khi hắn vội vàng đi vào Văn Đức điện, Trương Đức Quân cầm thánh chỉ có dấu triện ngọc, đi trưng thu môn hạ quan ấn của nha môn vừa quay về.

    Lúc này hắn đang tuyên bố thánh chỉ Triệu Quang Nghĩa, Triệu Đức Chiêu hai chú cháu đang quỳ xuống tạ ân, hai người liền cùng lúc được phong vương: Tấn vương và Ngụy vương.

    “Hoàng nhi hôm nay con được phong vương, ngày mai sẽ phải thay mặt trẫm rời kinh, giờ hãy đi hậu cung để gặp mặt nương nương, trẫm cũng có lời phải dặn dò con.”

    “Các khanh, bãi triều.”

    “Chúng thần tuân mệnh!”

    Các quan triều lần lượt thi hành lễ, sau đó vội vàng cúi người lui xuống, Triệu Đức Chiêu cung kính bái lễ với quan gia, đứng dậy liền chặn đường đi của Dương Hạo, thanh nhã tôn kính mà hướng về phía hắn hành lễ, Dương Hạo vừa thấy Ngụy vương hành lễ với hắn, lo lắng mà trả lễ lại.

    Triệu Đức Chiêu ôn tồn nói: “…

    Dương viện sử xin hãy đợi một lát, cách lần này Giang Hoài điều lương hẳn là chủ ý của Dương viện sử, bản vương được nhận trọng trách, còn có những việc muốn thỉnh giáo viện sử.”

    Dương Hạo thấy Ngụy vương gia: “Chúc mừng thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế, hai chữ thỉnh giáo này quả thật không xứng đáng, Dương Hạo ở trên điện trước mặt thiên tuế nào dám.”

    Triệu Đức Chiêu mỉm cười gật đầu, liền vội vàng đi theo sau phụ hoàng đang lui triều mà quay về đại nội.

    Dương Hạo thở dài một tiếng, vừa mới đứng thẳng lên, Triệu Quang Nghĩa đang cố ý bước từng bước thật chậm đằng sau liền nhanh chóng cắm mặt đi tới trước mặt hắn, Dương Hạo vội vàng lại cúi người xuống, chắp tay nói: “…

    Dương Hạo kiến giá Tấn vương gia, cung chúc thiên tuế thiên thiên tuế ……”

    Chương 281: Một người thô lỗ

    “Dương Hạo…… bổn phủ…… quả vương đối với ngươi trước nay không bạc, xem người như tâm phúc cốt nhục, nhưng mà ngươi cũng thật không biết tự yêu quí, muốn theo đuổi một chuyện trọng đại như thế, sự việc ngươi cũng không bàn bạc thương lượng gì mà đã tấu lên quan gia rồi?”

    Dương Hạo thấy Triệu Quang Nghĩa sắc mặt lạnh lùng, không khỏi cũng đứng người, trong lòng thầm nghĩ: “Cái này là tức giận chuyện gì thế?

    Ta cũng là nhất thời nghĩ ra, nhắc nhở quan gia phải tìm một người đắc lực đi Giang Hoài làm trấn, để trấn áp các quan lại địa phương dốc lòng làm việc mà thôi, lại hà tất phải thương lượng với ngươi, hơn nữa …… ngươi cũng vì thế là được phong Tấn vương, chuyện vui như thế sao lại tức giận?”

    Triệu Quang Nghĩa thấy mặt hắn ngơ ngẩn không hiểu gì, khẩu khí liền mềm mỏng trở lại: “Kì thật những gì ngươi nói và tấu, cũng không có cái gì không thỏa đáng.

    Chỉ là… chỉ là chuyện của quan gia, ngươi rốt cục cũng còn hiểu quá ít, không thương lượng riêng với ta, cứ nghĩ cái gì là nói trước mặt quan gia, tùy tiện như thế, nếu có chuyện gì không thận trọng là sẽ mang họa vào thân đó.”

    Triệu Quang Nghĩa là phủ quan của Khai Phong, dù không có vương tước, địa vị thân phận thực tế cũng là độc nhất vô nhị trong vương hầu.

    Mà Triệu Đức Chiêu vốn chỉ là thân phận hoàng tử, nay cả hai đều được phong làm vương, chức vị vương tước này đối với Triệu Quang Nghĩa mà nói sự trợ giúp chẳng lớn, nhưng mà đối với Triệu Đức Chiêu mà nói, lại là khiến hắn chính thức bước vào triều đình, bước vào chỗ cạnh tranh.

    Ảnh hưởng của hắn ở trong triều đình sẽ vì thế mà ngày càng được lớn mạnh, một người nữa nắm quyền, Triệu Quang Nghĩa tự nhiên sẽ bị ảnh hưởng quyền lợi.

    Nhưng vừa nhìn thấy thần sắc của Dương Hạo, nghĩ rằng hắn có tính cách nông nổi, có lẽ vốn là không có suy nghĩ đến những điều này, mà không cố ý che giấu mình để tấu lên quan gia.

    Lửa giận của Triệu Quang Nghĩa tự nhiên cũng tan biến, lập tức hạ giọng an ủi, thân thiết mà nói: “Dương Hạo à, người là viện trưởng mà ta tin cậy ở Nam nha ta, là bộ hạ thân tín của ta, quả vương với ngươi rất hài lòng, chỉ là không muốn ngươi vì chút nông nổi mà hại đến cái đầu của mình thôi.”

    Dương Hạo vội vàng nói: “Đa tạ vương gia quan tâm, hạ quan là một người thô lỗ, không hiểu những việc chốn quan trường, làm việc quả thật quá lỗ mãng, nếu có chỗ nào không thỏa đáng, vẫn mong Tấn vương gia thiên tuế chỉ bảo nhiều thêm.”

    Triệu Quang Nghĩa thấy hắn bộ dạng thành khẩn hoảng sợ, trong lòng vô cùng hài lòng, khuôn mặt cũng lộ ra ý vui vẻ nói: “Được, không hiểu những quy tắc trong chốn quan trường, cũng không vấn đề, chỉ là ngươi cẩn thận làm việc, một lòng vì công, có bất cứ chuyện gì, quả vương sẽ vì ngươi mà gánh vác cho.”

    Hắn nhìn về hướng mà hai cha con Triệu Khuông Dận vừa rời đi một cái, nói: “Ngụy vương muốn thỉnh giáo ngươi chuyện vận lương sao?

    Ngụy vương dù tuổi tác cũng gần với ngươi, nhưng hắn chưa từng làm qua sai sứ gì cả, kinh nghiệm còn quá thiếu sót, ngươi phải cần củ mà phụ trợ cho Ngụy vương.”

    “Thần tuân lệnh Tấn vương thiên tuế dặn dò.”

    “Ừ…… tối nay, ngươi tới Thanh Phong lầu, quả vương đích thân tiễn hàng ngươi, chúc ngươi chuyến đi Giang Hoài thuận buồm đạt thắng lợi, mã đáo thành công.”

    Dương Hạo vội vàng cúi người nói: “Hạ quan hèn mọn, làm sao dám vất vả Tấn vương đại giá tiễn hành hạ quan.”

    Triệu Quang Nghĩa cười lớn tiếng nói: “Ngươi là người của Nam nha ta, hiện nay là vì Khai Phong ta, vì Đại Tống ta mà làm một việc đại sự, quả vương làm sao có thề không để ý quan tâm chứ?

    Ta và Dương viện sử, hiện nay có thể coi là vinh nhục cùng hưởng, ngươi không cần đa lễ, tối nay tại Thanh Phong lầu gặp lại, ta đi trước một bước đây.”

    “Cung tiễn thiên tuế.”

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười rời đi, Dương Hạo mới đứng thẳng lưng dậy.

    Nhìn theo bóng lưng của hắn, thầm nghĩ: “Triệu Quang Nghĩa vui vẻ tức giận bất thường, bây giờ lại đang muốn chơi trò gì đây?”

    Hai cha con Triệu Khuông Dận từ chỗ cung hoàng hậu, Triệu Khuông Dận đứng ở dưới bậc thang, nghiêm giọng nói: “Chiêu nhi, chuyến đi lần này sự việc có quan hệ đến bách tính sinh mệnh ở Khai Phong ta, càng liên hệ mật thiết đến sự hưng vong của đất nước, muốn Đại Tống ta trước nam bắc được thống nhất thiên hạ, quả thật là không hề dễ dàng.

    Nếu như chuyện này làm hỏng, rất khó dự liện sẽ dẫn đến hậu quả gì, con phải hết sức cẩn thận mọi khả năng, đừng phụ sự kì vọng của phụ vương.”

    “Hài nhi biết rồi, lần này rời kinh, nhất định phải đem đủ lương thực vận chuyển quay về, quyết không khiến cho phụ vương thất vọng.”

    “Được, Sở Chiêu Phụ tuy nói làm việc này là hồ đồ, nhưng mà hắn không phải là thầy bói, chỉ là vì phụ thân không biết người thiện dùng mà thôi, con không thể vì thế mà coi thường hắn.

    Nếu ở Giang Hoài có bất cứ chuyện gì cần người đi giúp, con cứ sai hắn, lão Sở làm việc vẫn vô cùng lão luyện nhiều kinh nghiệm.”

    “Vâng, hài nhi nhớ rồi.”

    “Con người Dương Hạo này, không học nhưng có tài, thường có thể nghĩ ra những ý tưởng mà người thường khác không thể nghĩ đến, có một vài chủ ý có thể không tránh khỏi sự hoang đường, có một vài chuyện có thể khiến cho người khác khai thông tâm tư gợi nhiều ý tưởng, nếu có bất cứ chuyện gì con hoài nghi và khó giải quyết, cứ đến hỏi kế của hắn.”

    “Vâng.”

    Triệu Khuông Dận dừng bước chân lại, nói: “Sở Chiêu Phụ già cả kinh nghiệm, Dương Hạo người này dễ đi mà khó kiếm.

    Một chính một dị, cũng vừa hay để trở thành hai cánh tay trái phải của con.

    Nhưng hai người này đều không phải là suy nghĩ thấu đáo, nhân tài hiển hiện trên mặt, nhưng mạo hiểm quá quả thật khiến cho người khác không yên tâm.

    Phụ vương sẽ bảo Triệu Phổ tuyển chọn thêm hai người nữa theo con vào nam, trên đường sẽ vẽ kế giúp con.”

    “Vâng, hài nhi nhớ rõ rồi.”

    Hai cha con vừa mới nói tới đây, Triệu Đức Phương chạy như bay đến, vui vẻ nói: “Đại ca, cha phong đại ca làm vương à?”

    Triệu Đức Phương chạy đến gần sát, mới phát hiện ra trên bậc thềm còn có cha đang đứng, vừa nãy do mấy bậc cửa điện mà không nhìn thấy cha, lúc này phát hiện ra, Triệu Đức Phương ngậm chặt miệng, vội vàng ngoan ngoãn quỳ xuống.

    Triệu Đức Chiêu cười, xoa xoa đầu của đệ đệ mình nói: “Hãy chăm chỉ theo thái phó đọc sách, đợi khi nào đệ lớn lên cũng sẽ được phong vương, đến lúc đó nhất định phải làm một hiền vương.”

    Triệu Đức Phương gật mạnh đầu, Triệu Đức Chiêu hành lễ với phụ thân nói: “Nếu không còn chuyện gì liên quan nữa, vậy hài nhi xin cáo lui.”

    Triệu Khuông Dận gật gật đầu, Triệu Đức Phương nắm tay kéo áo bào của đại ca, thì thầm nói: “Phụ vương, hài nhi…… muốn đi đến phủ của đại ca chơi hai ngày.”

    Cũng chằng đợi phụ thân đồng ý, nó liền vội vàng nói thêm: “Hài nhi sẽ không làm trễ việc học hành, khi nào thái phụ lên lớp nhất định sẽ quay về.”

    Triệu Khuông Dận suy nghĩ một lát, nói: “Đi đi, đại ca của con ngày mai sẽ phải rời kinh rồi, lần này đi không biết cũng phải mấy đến tháng đó, huynh đệ các con vui vẻ ở bên nhau cũng tốt.”

    Được sự ân chuẩn của phụ thân, Triệu Đức Phương vui vẻ vô cùng, theo đại ca quay về Văn Đức điện, liền thấy Dương Hạo vẫn đang đứng ở dưới bậc thềm.

    Triệu Đức Chiêu vội vàng rảo bước nhanh hơn đến trước đón chào, cười nói: “Dương viện sử đã đợi lâu rồi.”

    “Đại ca, vị quan này là ai thế?”

    Triệu Đức Phương ngạc nhiên mở to đôi mắt ngây thơ kì lạ mà nhìn Dương Hạo, Triệu Đức Chiêu vội nói: “Nhị đệ không được vô lễ, vị này là Nam nha Hỏa Tình viện trưởng Dương Hạo.”

    “Ồ!

    Xưa có Cưỡng Hạng Lệnh, nay có Cưỡng Chiết Dương Dương đại bổng……”

    Triệu Đức Chiêu liền trừng mắt nhìn thẳng vào nó một cái, Triệu Đức Phương tự biết mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng.

    Dương Hạo thấy đứa trẻ này còn nhỏ mà hoạt bát đáng yêu, không nhịn được cười: “Thiên tuế, vị này là?”

    Triệu Đức Chiêu cười nói: “Đây là xá đệ Đức Phương, Đức Phương còn không bái kiến Dương đại nhân.”

    Triệu Đức Phương tuy là hoàng tử, nhưng hiện nay vẫn chưa được phong vương xuất cung, luận về vị thế vẫn phải hành lễ với Dương Hạo, lúc đó nó liền hành một lễ với Dương Hạo.

    Dù rằng Triệu Đức Phương lúc này không có quan có tước, Dương Hạo vẫn không dám kiêu ngạo, cũng vội vàng cúi người đáp lễ, đồng thời nhìn một cách hiếu kì vị bát đại vương được xưng tụng trong tám vị vương gia, người đời sau bình sách rằng người này dám trên đánh hôn quân dưới đánh gian thần.

    “Dương viện sử, bổn vương tuổi còn non trẻ, từ trước đến nay chưa nhận qua trọng trách này xuất kinh, có rất nhiều chuyện còn chưa hiểu rõ, không biết có thể mời Dương viện sử để phủ bổn vương ngồi một lát, chúng ta từ từ bàn luận một phen?”

    Dương Hạo thấy vị vương gia này ăn nói lời lẽ có lễ từ tốn, với hắn cũng vô cùng có thiện cảm, liền tự nhiên nói: “Thiên tuế khách khí quá, hạ quan tuân mệnh.”

    Được hai vị huynh đệ Triệu Đức Chiêu dẫn theo, Dương Hạo cũng khó mà đạt được một cơ hội hiếm hoi này, lại được lấy thân phận thần tử mà tiến vào đại nội cấm cung.

    Khai Phong coi giữ chặt chẽ, hoàng cung các cục cũng không lớn, kém xa so với sự hùng vĩ của các cung điện hai triều Đường Minh, xuyên qua hoa viên mà cũng chẳng tiêu tốn bao nhiêu công sức.

    Chẳng mấy chốc cả ba người đã ra khỏi cửa Thiên Ba của hoàng cung từ chỗ cấm cung, bên ngoài cửa cung có một chiếc xa ngựa cao to rộng rãi, vừa thấy vương gia đi ra, tám tên thị vệ và xa phu đang đứng hóng mát dưới bóng cây vội vàng chạy đến nghênh đón.

    “Dương viện sử, mời!”

    Triệu Đức Chiêu chẳng chút tự cao tự ngạo thân phận của mình, cười cười nói nói nhường đường cho Dương Hạo, rồi cùng lúc bước lên xe với hắn.

    Dương Hạo thấy thần sắc hoàng tử ung dung, cũng không cố tình tỏ ra hoảng sợ, cũng tự nhiên mà theo hắn lên xe, Triệu Đức Chiêu ngồi ở giữa, Dương Hạo ngồi ở bên trái, “Bát Hiền vương” ngồi ở bên phải, xe ngựa liền đi về hướng Kim Thủy cầu.

    Sông Kim Thủy, ở đó đã từng nhiều lần xuất hiện đám hán từ ở bên cạnh Chiết Tử Du vội vã bẩm báo với nàng: “Tiều thư, điều này là thật, tiều nhân vừa mới thám thính được tin này từ trong phủ của hắn ra.

    Mọi người trên dưới trong phủ hoàng tử trưởng giờ giống như là được tin mừng, thấy người liền khoe khoang rằng, quan gia đã hạ thánh chỉ, phong hoàng tử trưởng là Ngụy vương, hiện nay đã nhập cung để tạ ân rồi.”

    “Kì lạ, lúc này hắn còn có tâm tư để phong vương gia ư?

    Thông tin từ tam tư sử truyền đến, Sở Chiêu Phụ đã biết chuyện thiếu lương rồi, lẽ nào quan gia còn không biết gì?

    Sở Chiêu Phụ có gan lớn đến thế nào mà dám không bẩm báo lên?

    Trương Thập Tam, ngươi không có nghe nhầm chứ?”

    Trương Thập Tam nói: “Tuyệt đối không sai.

    Những gia nhân trong phủ Triệu Đức Chiêu đang đứng ở cửa lớn nói muốn hạ biển xuống, treo biển phủ Ngụy vương lên, hắn còn nói với mọi người, vị vương gia này của bọn họ sau khi được phong vương, sẽ thay thiên tử đi làm việc, đến Giang Hoài vận lương.”

    Chiết Tử Du trợn tròn đôi mắt kinh ngạc, góc môi chợt lóe lên một nụ cười như đã hiểu ý: “Vậy thì đúng rồi, lương của Khai Phong, phải đến từ Giang Hoài, ha ha…… thì ra quan gia đã chuẩn bị hết mọi thứ rồi, âm thầm chuẩn bị, đánh đòn tâm lý phong vương thay trời làm việc, muốn để cho hoàng tử đi Giang Hoài vận lương, hắc hắc, coi như ngươi có bản lĩnh hiểu ý trời, hiện nay vẫn còn kịp sao?”

    Trương Thập Tam cười lớn: “Tiều thư sách lược thần kì, cứ để cho bọn họ vất vả một phen, hiện nay đến hoàng tử trưởng cũng phải phái đi ra rồi, xem quan gia thật sự là bức bách lắm rồi.

    Nhưng mà Khai Phong tích lương đến mất tháng nay ngồi không rồi, cứ cho là hoàng tử, cả quan gia đích thân ra mặt, những lương thực như núi, cũng tuyệt đối không thể vận chuyển đến Biện Lương trước sông Phong.”

    Chiết Tử Du mỉm cười một cái: “Triệu quan gia là kẻ phu tử đánh trận, Chiết gia ta là huynh muội thân tình!

    Để xem thủ đoạn của ai cao minh hơn mấy phần.

    Triệu Đức Chiêu đã được phong vương tước, thay trời hành đạo, tất sẽ hết lòng vì lương thực.

    Bọn họ không phải trăm phương nghìn kế không dám để cho bách tính biết sao?

    Chúng ta lại đốt thêm cho bọn chúng một đám lửa nữa, ngươi đi đi, triệu tập người của ngươi, đem tin tức đông kinh thiếu lương, khó lòng sống qua mùa đông năm nay truyền bá ra bên ngoài.

    Đến lúc đó Triệu quan gia hẳn bức bách cùng cực, ta xem hắn sẽ dựa vào bách tính căn cơ nào, hay là Sở quan kì vệ!”

    “Tiểu nhân tuân mệnh!”

    Trương Thập Tam chắp tay tuân mệnh, vui mừng mà chạy xông ra ngoài.

    Chiết Tử Du cẩn thận nghĩ lại một lần, rồi cũng vội vàng đứng dậy, đi ra khỏi tiệm.

    Trên xe, Triệu Đức Chiêu cả đường ngồi nghe Dương Hạo giảng giải, trong lòng thành phục mà nói: “Dương viện sử không học mà tự hiểu, tài năng vô cùng khiến người khâm phục, bất kể là xây dựng Hỏa Tình viện hay là nam tuần lần này, đều có thể nghĩ ra cách đặc biệt, tư tưởng kì lạ, bổn vương quả thật bội phục vạn phần.”

    “Không dám, không dám, vương gia quá khen rồi, Dương Hạo chỉ là một người thô lỗ……”

    Dương Hạo đang lúc cười cười, đột nhiên nhìn thấy một bóng người trong đám đông yêu kiều đến quen thuộc, định thần nhìn kĩ lại.

    Nhất thời hắn đột nhiên thấy tức giận, hừ một tiếng, rồi dậm chân một cái.

    Triệu Đức Phương vừa thấy liền ngạc nhiên thất sắc nói: “Đại ca, con người thô lỗ này quả nhiên là thô lỗ chút ít nhỉ……”

    Chương 282: Tế thần tiên

    Sông Kim Thủy dù không phải trung tâm thành trì phồn hoa nhất, nhưng phong cảnh mỹ lệ thanh cao, vì thế rất nhiều đại quan quý nhân đều xây các biệt thự trạch viện làm việc tại đây.

    Nó trở thành một khu cao cấp biệt lập bậc nhất của đại Tống.

    Vì thế xung quanh đó cũng liền ăn theo mở ra rất nhiều mễ điếm, dược điếm, tửu điếm,….

    Nữ nhân thời Tống triều có thể “chống trời”, những cô gái thôn quê phải xuống ruộng làm việc cày cấy như nam nhân.

    Trong thành, những tửu điếm, dược điếm, mễ điếm… cũng giống như trong những quán rượu thịt có rất nhiều những nữ nhân trang điểm mỹ miều thân cong quấn khăn thanh hoa.

    Trên phố nam nam nữ nữ đi lại tấp nập, một vài tiểu thư phu nhân của đại hộ giàu có đều rảo bước thong dong trên phố, cũng chẳng sợ bị lộ khuôn mặt mình, điệu đà mà quyến rũ kẻ khác, rất nhiều người vây lại xem những kẻ mãi võ trên phố, vô cùng náo nhiệt.

    Chiết Tử Du rời khỏi Lưu gia dược phủ, đang vội vã đi lại trong đám người đông đúc.

    Đột nhiên nghe thấy từ trong đám mãi võ trên đường truyền đến một tiếng ca: “Nhân sinh nếu chỉ như mới ban đầu, hà sự thu phong bi họa phiến?

    Đến khi nhàn biến tâm kẻ địch, mới biết được lòng người dễ thay đổi.”

    Tiếng hát này cất lên như có ma lực như tiếng chuông ngân, đánh động vào tình cảm vào vết thương lòng của Chiết Tử Du.

    Trái tim nàng không khỏi chua xót, vội vàng dừng bước chân, chầm chậm quay về phía đường bên cạnh.

    Trên sân khấu đang diễn một vở kịch, từ sau khi Dương Hạo ở Nhất Tiếu Thiên Kim lâu lần đầu sáng tác ra một hình thức biểu diễn mới mẻ, đem ca vũ tài nghệ kết hợp làm một thể, dùng một câu chuyện cảm động êm dịu xâu chuỗi lại biểu diễn đạt được thành công, những nghệ nhân Khai Phong lần lượt bắt chước, tự biên luyện các tiết mục ca kịch mua vui cho khách nhân.

    Có một vài những gánh hát còn trực tiếp sử dụng lại chế lại khúc Nhất Tiếu Lâu để biểu diễn lại.

    Trên sân khấu lúc này là “Đào Hoa Phiến” chính là một phiên bản làm lại của Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu bọn họ.

    Kịch bản Đào Hoa Phiến này không phải là Đào Hoa Phiến nổi tiếng trong kịch trường hậu thế, chỉ là Dương Hạo đã mượn dùng tên này mà thôi.

    Dương Hạo đã phải vắt óc suy nghĩ năm lần bảy lượt để nghĩ câu chuyện này, phần lớn chỉ là đưa ra đại khái của câu chuyện.

    Nếu có đoạn hát kinh điển là hát lên, tứ đại hành thủ là người đa tài đa nghệ đã lấy những tư liệu mà hắn cung cấp mà gia công và sáng tác.

    Hắn làm người biên kịch mà lại vô cùng nhàn rỗi.

    Bản Đào Hoa Phiến không phải là vở kịch trong trí nhớ của hắn mà ra, mà là hắn dùng câu chuyện của bản thân mình và Chiết Tử Du làm nguồn gốc mà cái biến thành một kịch bản.

    Màu sắc của câu chuyện ảm đạm, không có quá nhiều khúc mắc, tình tiết câu chuyện và sự thực cũng có thay đổi đi nhiều.

    Nhưng không phải khúc mục Nhất Tiếu Lâu được ưa chuộng nhất, nhưng một vài tình tiết, đặc biệt là khi hai người lần đầu gặp mặt, những cảnh khó quên khi hai người gặp lại, được hắn viết rất nhập tâm.

    Người ngoài xem kịch chỉ là xem kịch, Chiết tử Du xem kịch lại không hề giống.

    Nàng ngẩn người mà nhìn biểu diễn của hai người ở trên sân khấu.

    Lĩnh xướng ở trên đài đã hát qua đoạn định tràng thi.

    Bắt đầu chính thức biểu diễn.

    Màn thứ nhất chính là cảnh gặp gỡ lần đầu của một tên tiểu quản sự của tướng quân phủ đệ với nữ nhân vật chính ở bàn tiệc rượu, Chiết Tử Du vừa xem đã hiểu được vở kịch này được viết bởi Dương Hạo.

    Bên trong còn rất nhiều những từ đối đáp, vốn chính là chỉ có hai người họ mới biết.

    Đang xem đến đoạn hai người trùng phùng trên phố, vai nam chính hỏi nữ chính tên họ, nữ nhân vật chính trả lời Dịch Tử Du, Chiết Tử Du trong lòng thầm nghĩ: “Dịch Tử Du, Chiết Tử Du…….”

    Nghĩ đến điều này muốn quên cũng quên không nổi, cứ mãi làm nàng bối rối ở lần trùng phùng tại Khai Phong, nhất thời đau lòng không nói nên lời.

    Trong đám người có vài người nam nhân đi tới đi lui rất nhà rỗi, bọn họ vừa không giống như lên phố mua bán, cũng chẳng giống như có chuyện gì vội vàng phải đi qua, mà là chuyên tập trung ở những nơi đông người, đặc biệt thích đi qua những nơi buôn bán, đầu diện, y phục trang sức, bán hoa.

    Sau đó liền tụ tập trong đám người, đứng xem ngõa tử, câu lan, bắt tay với những người xung quanh nhưng đôi mắt gian tà lại nhìn bốn phía thăm dò.

    Bọn họ không phải là kẻ trộm, nói một cách chính xác cũng chính là kẻ trộm.

    Chẳng qua khiến ta nhìn không ra hành tung của những tên trộm chuyên nghiệp này.

    Chúng không trộm những tài sản có giá trị của người đi đường, mà bọn chúng chỉ trộm hương mà thôi.

    Bọn họ là tễ thần tiên, tễ thần tiên là một biệt hiệu mà bách tính Khai Phong đặt cho những loại người này.

    Nếu tính đến thời nay, bọn chúng được gọi là những tên cáo già háo sắc, tin chắc sẽ có rất nhiều người hiểu được bọn chúng làm nghề gì.

    Không sai, bọn chúng chính là trà trộn trong đám người đi tới đi lui, nhìn thấy nữ nhân nào nhan sắc cũng ổn, thân hình mê người liền tìm cơ hội tiến gần đến nơi rồi chầm chậm mà hành động.

    Mỗi lần đến những ngày lễ trọng đại Trùng Dương, Thượng Nguyên, Trung Nguyên, người trên phố đông đúc nhất, bọn chúng như cá gặp nước, bình thường nếu có cơ hội, bọn chúng tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua.

    Chiết Tử Du trong giây phút này dù đang mặc một chiếc áo khoác tố nhã nhưng thân hình yểu điệu, dung nhan mỹ miều, đứng trong đám người khó lòng che giấu sự nổi bật, nhất thời đã thu hút sự chú ý của hai tên háo sắc, bọn chúng vừa thấy Chiết Tử Du càng ngày càng đi đến gần, ngẩn ngơ nhìn lên trên đài, dường như đã bị mê hoặc nhập tâm vào kịch, nhất thời cùng liếc nhìn nhau một cái, rồi bộ dạng như đang xem kịch tiến dần đến chỗ nàng.

    Chiết Tử Du xem kịch, tâm tư đã hoàn toàn nhập tâm vào trong kí ức xưa, nhất thời ngẩn người như say, hai tên háo sắc thể hiện bộ dạng như đang chăm chú xem kịch nhưng chưa tìm được góc độ thích hợp, đứng ở bên cạnh nàng đi qua đi lại, nàng cũng chẳng thèm chú ý tới.

    Đáng tiếc con phố này dù rằng phồn hoa nhưng người lại không nhiều, hành tung của bọn chúng khó lòng che giấu, chỉ là những người trên phố bình thường nhìn thấy bọn chúng cũng chán chẳng muốn quản.

    Dương Hạo đang ngồi trên một chiếc xe cao tứ mã, từ trên cao nhìn xuống rất rõ ràng, hắn chỉ chớp mắt đã nhìn thấy Chiết Tử Du.

    Trong lòng đột nhiên thấy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, đồng thời cũng phát hiện ra có mấy tên nam nhân quỷ thần mờ ám đang đứng ở bên cạnh Chiết Tử Du đi lại, bàn tay cứ liên tục hai lần “vô ý” mà chạm vào mông của Chiết Tử Du.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy liền tức giận đùng đùng, hắn đối với Chiết Tử Du vừa yêu thương vừa kính trọng, nào dám một lần gặp gỡ riêng tư, cũng chưa bao giờ dám đối xử với Chiết Tử Du có hành động háo sắc như thế.

    Nay mấy tên kia lại dám liên tục làm nhục Chiết Tử Du, giữa phố xá đông người, đến mông của nàng mà cũng dám sờ mó, quả thật là không thể nhẫn nhịn dung thứ được, Dương Hạo chẳng thèm suy nghĩ gì, đứng dậy nhảy khỏi xe, xông một mạch đến đó.

    “Bộp!”

    Mấy tên háo sắc thấy Chiết Tử Du chẳng có phản ứng gì, máu dê lên cao, đang định tiến đến gần hơn để sờ vào đùi mềm mại của nàng, đột nhiên bị ăn một quả đám từ phía sau, cả người bay cả đi.

    Nhất thời đ宧 vào mấy người khách đang xem ở phía trước.

    Còn một tên háo sắc khác vừa thấy thế liền trợn mắt lên nhìn quát lớn: “Ngươi, dám.…”

    “Bốp!”

    Cằm hắn lại bị chịu một quả đấm mạnh khác, cả hàm rằng văng cả ra đồng thời cả người cũng bị ngã dúi dụi.

    “Đám háo sắc vô lại, dám sàm sỡ con gái nhà lành?”

    Dương Hạo còn đang định xông lên đáng cho mấy tên lưu manh kia thêm mấy cái, Chiết Tử Du bị kinh ngạc mà bừng tỉnh lại, quay đầu nhìn lại, tên vô lại mà ban nãy vừa mới nhớ đến lại đang mặt mũi đỏ gay đứng ở ngay trước mặt nàng, không khỏi ngạc nhiên nói: “Ngươi làm gì thế?”

    “Ta làm gì ư?

    Nàng ngẩn người, để cho người ta sàm sỡ nàng cũng chẳng biết gì .”

    Dương Hạo vừa mới nói được một câu tên vô lại bị chàng đánh trúng một chưởng từ đằng sau liền hung hăng xông lên, đánh từ phía trước.

    Dương Hạo lập tức giơ chân, thò tay đạp nắm lấy tay hắn, rồi lấy lực đè xuống, một động tác tuyệt đẹp, tên đó bị đau thấu xương, Dương Hạo lại dùng chân đạp hắn ngã rồi dẫm lên bụng hắn.

    Tên đó nằm bẹp dí, lần nãy chẳng thể nào bò dậy được nữa.

    Lúc này mọi người trong đám đông có người mới nói: “Thấy chưa, hai tên đó nhân lúc đông người liền tranh thủ sàm sỡ.”

    Chiết Tử Du ở Khai Phong này chưa lâu, cũng nghe nói qua cái từ “tế thần tiên”này, nay lại bị vô tình mà bắt gặp, lại thấy Dương Hạo bảo vệ nàng như thế, nhất thời trong lòng ấm áp, nhưng tính cách nàng và sự tức giận với Dương Hạo chẳng lẽ chỉ vì chuyện này mà hồi tâm chuyển ý, cho hắn một niềm vui sao

    Chính vào lúc này, huynh đệ Triệu Đức Chiêu, Triệu Đức Phương cũng chạy đến, hai người này vừa đến, những hộ vệ thất bát danh bang cũng lập tức bảo vệ ở trước mặt, dẹp hết đám dân chúng ra.

    Hai huynh đệ Triệu gia hiện nay cũng nhìn rõ ra mọi việc, bọn họ cũng là tự mình luyện võ công, nhìn thấy Dương Hạo thân thủ nhanh nhẹn, trong lòng vô cùng thán phục, đặc biệt là khi xuất thủ của Dương Hạo so với trưởng pháp cha truyền dạy cho bọn họ xem ra tám lạng nửa cân, càng khiến bọn họ thán tụng.

    Triệu Đức Phương thản nhiên cười lớn: “Công phu võ thuật Dương viện sử dạy dỗ hai tên lưu manh này quả thật là tài giỏi, không biết sư phụ của ngài là ai thế?”

    Triệu Đức Chiêu liếc mắt nhìn hai tên vô lại đang nằm kêu la ở trên đất, gằn giọng nói: “Người đâu, đem hai tên háo sắc này đến quan phủ trị tội.”

    Rồi lại đảo mắt nhìn kĩ lại dung nhan Chiết Tử Du đôi mắt chợt bừng sáng: “Dương viện sử, ngài và cô nương này………có quen biết nhau sao?”

    Dương Hạo còn chưa kịp trả lời, Chiết Tử Du đã vội trở mặt nói: “Bổn cô nương không biết hắn!”

    Dương Hạo mỉm cười, Chiết Tử Du bộ dạng trong lòng vẫn còn tức giận như thế, rõ ràng là cũng không thể quên được hắn.

    Nếu nàng quả thực hận hắn tới mức ghét đến cùng cực, há còn tỏ ra bộ dạng tức giận ghen ghét của một tiểu nữ nữa sao.

    Dù rằng hắn không dám mộng tưởng sẽ được kết hôn cùng tiểu thư đài các của Chiết Phiên gia, nhưng người yêu ngày xưa đối với hắn vẫn tha thiết có tình cảm, vẫn khiến hắn không thể dứt bỏ.

    Hắn mỉm cười nói: “Trước đây chưa từng quen biết, hôm nay cũng coi như là có quen biết rồi.

    Không biết cô nương tôn tính đại danh?”

    Chiết Tử Du không ngờ con người hắn lại mặt dày như thế, còn dám tát nước theo mưa, liền trợn mắt nhìn hắn vô cùng tức giận, tín khẩu mà nói: “Vương Tử Du.”

    Tên họ nàng nói vốn là tên họ của mẫu thân, Dương Hạo biết nàng là muốn bản thân quên đi Tử Du, trong lòng không khỏi chua xót, buột miệng nói: “Tử Du, Tử phi ngư, loài cá biết vui sướng biết sống an phận?”

    Đây vốn là những lời đối đáp mà hai người khi trùng phùng ở trên phố Quảng Nguyên đã nói, Chiết Tử Du nghe xong trong lòng cũng chua xót, đôi mắt to đen nhất thời đong đầy nước mắt.

    Triệu Đức Phương thấy kì lạ nói: “Cô nương, cô sao thế?”

    “Không sao cả, bụi bay vào mắt mà thôi.”

    Chiết Tử Du vội vàng lau đi nước mắt, ánh mắt không còn nhìn Dương Hạo thêm cái nào nữa, chỉ thấp giọng nói: “Đa tạ công tử vì nghĩa tới tương trợ, tiểu nữ cảm kích vô cùng.

    Lần này tạ ơn công tử, nô gia hãy còn việc cần làm, cáo từ.”

    Chiết Tử Du hướng về phía Dương Hạo vội vàng qua loa mà cúi người cảm tạ rồi quay người vội vàng bước đi.

    Dương Hạo há mồm chưa kịp nói, nhìn theo bóng lưng nàng nhưng chỉ lắc đầu mà thở dài một tiếng, vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt thích thú mà kì quái của Triệu Đức Chiêu, Dương Hạo ngại ngùng mỉm cười nói: “Cái này……..cái này…..Dương Hạo chỉ là một người thô lỗ, quả thật là lỗ mãng rồi.”

    Chiết Tử Du trước mặt Dương Hạo cương quyết chịu đựng không để cho nước mắt rơi xuống, đợi khi rời đi đến chỗ không có người, lại không thể ngăn cản nổi những giọt lệ lăn dài.

    Nàng quệt vội những giọt nước mắt, kiên cường mà cắn chặt răng, tới bên song Kim Thủy, cũng dùng nước sông trong vắt mà rửa mặt.

    Lúc này mới dùng nước sông mà soi gương chỉnh trang lại nhan sắc, nhìn không còn chút vết tích, mới men theo sông mà đi tiếp.

    Không lâu sau liền lên một con thuyền nhỏ trên sông.

    “…….Theo ta thấy, triều đình rất khó vận chuyển đủ số lương thực về, nhưng quan gia vẫn cứ cố tình thi hành hạ sách này, cũng không biết hắn rốt cục có tính toán gì.

    Vì bảo đảm không có bất cứ sơ sót gì xảy ra, ra phải theo tháp tùng xuống phía nam, xem xem bọn chúng rốt cục có diệu kế gì.”

    “Tiểu thư dự định đối với bọn chúng thế nào?”

    Đầu thuyền một khi đã đi không thể quay lại.

    Chiết Tử Du nói: “Chúng ta ở Trung Nguyên chỉ có một vài thám mã cẩn thận, người có thể dùng vô cùng ít, lực địch lại mạnh, chỉ có thể suy tính thật kĩ.

    Hơn nữa xem triều đình có chủ trương gì, rồi hãy ra hành động cũng không muộn.”

    Lúc này Trương Thập Tam vội vàng quay lại, lên thuyền liền nói: “Tiểu thư, chúng ta tính nhầm rồi, triều đình vừa mới dán bảng văn, nói rõ Đông Kinh thiếu lương, mấy hôm nữa hoàng tử trưởng Ngụy Vương Đức Chiêu cùng Tam tư sử Sở Chiêu Phụ, Nam nha viện sử Dương Hạo làm phó sứ, đích thân về Giang Hoài vận chuyển lương.”

    Chiết Tử Du trợn mắt lặng người, thầm nghĩ: “Tên đó cũng phải đi Giang Hoài?

    Cái này là sao, không phải oan gia ngõ hẹp sao…………..”

    Trương Thập Tam không chú ý đến sắc mặt của nàng, vội vàng lại nói: “Triều đình phái ra đại quân người ngựa, tất cả nha môn nhất thể cùng đi, ngự sử đài tất cả ngôn quan ngự sử, giám sắt sử, quan sát sử trên các đường về kinh sáng sớm ngày mai tất cả rời kinh, đến Giang Hoài trước giám sát việc vận chuyển lương, lần này có khi là cả trời thần phật bay hết về Đông nam.”

    Chiết Tử Du thất kinh khẽ hừ một tiếng: “Cả trời thần phật sẽ có sức xoay chuyển trời đất hay sao?

    Sáng sớm ngày mai chúng ta cũng đi, cùng đường làm việc cùng đám thần tiên này, bổn cô nương lại muốn xem xem, đám thần phật đầu trời này tập trung lại, rốt cuộc là ai có thể làm khó ai.?”

    “Cái gì?

    Quan nhân muốn làm khâm sai phó sứ đi Giang Hoài vận chuyển lương sao?”

    Ngô Oa Nhi nghe những lời của Dương Hạo, nhất thời kinh ngạc trợn mắt há mồm, nàng không thể ngờ được cái kế mà bản thân nàng tham dự xây dựng, lại quay lại làm phiền, cuối cùng lại rơi ngay lên đầu của người đàn ông của mình, khiến hắn phải đi giải quyết khúc mắc này.

    “Đúng thế, sự việc khẩn cấp, sáng sớm ngày mai sẽ đi.”

    Dương Hạo nhìn nàng bằng ánh mắt âu yếm, nhẹ nhàng nói: “Vốn muốn mấy ngày gần đây đón nàng qua cửa, nhưng mà việc này đến sẽ phải xa cách mấy tháng trời.

    Bất kể những chuyện này, đợi nàng sắp xếp thỏa đáng chuyện của Hồ Mị Quật, đến trong phủ ở, đợi ta quay lại, chúng ta sẽ sắp xếp lại một chút.”

    Ngô Oa Nhi nói một cách nũng nịu: “Nô gia……..nô gia chỉ là một thiếp nhất phòng, chỉ cần một chiếc kiệu nhỏ đến đón qua cửa đã được rồi, nào dám tham vọng đại nhân còn phải đích thân làm?”

    “Nạp thiếp.

    Đó chỉ là làm cho người ngoài xem mà thôi, Dương mỗ cũng không thể quá qua loa coi thường tục thế, nhưng……

    đã vào cái cửa này, nàng chính là người phụ nữ của ta, việc của một người con gái, lớn nhất chẳng qua cũng là chuyện cả đời, làm chồng sao có thể quá khinh suất, ức hiếp nàng chứ.

    Nàng yên tâm, đợi ta quay về, chúng ta chính thức làm lễ.”

    Dương Hạo đường tình trắc trở, hiện nay cuối cùng cũng hiểu được việc trân trọng người ở trước mắt, Ngô Oa Nhi cảm động nước mắt nóng hổi lưng tròng.

    Chỉ cảm thấy bản thân đem cả cuộc đời gửi gắm cho người đàn ông như vậy quả thật không còn gì phải hối hận và oan ức.

    Nàng thoáng nghĩ đến Đông Kinh thiếu lương vốn là kế hoạch của Chiết đại tiểu thư, bây giờ triều đình lại muốn đến Giang Hoài điều lương, cũng không biết Chiết đại tiểu thư sẽ ngồi nhìn không giải quyết hay không?

    Trong lòng nhất thời kinh hãi, sự việc ảnh hưởng đến người đàn ông của mình, tâm tình này lại nghĩ mãi không ra, mật thiết, nàng lập tức nói: “Nô gia theo quan nhân cùng đi nhé.”

    “Hồ đồ!”

    Dương Hạo cười nhìn nàng đánh vào mông nàng một cái: “Ta theo Ngụy vương đi vận lương, làm sao lại để nàng theo được chứ?

    Sao thế, chỉ mới có mấy ngày mà đã không nỡ rời xa ta sao?

    Ha ha, nàng ở Biện Lương ngoan ngoãn đợi ta cho ta, nếu không thì, đợi ta quay về kinh, sẽ dùng gia pháp xử đó, cẩn thận mà giáo dục nàng một phen.”

    “Không phải thế,…….nô gia…….ái!”

    Ngô Oa Nhi tính tình chính trực nàng không thể đem ân nhân ra thú tội, lại không muốn việc công của quan nhân bị hỏng, trong lòng liền nghĩ: “Chàng không cho ta đi, ta sẽ lén đi theo cùng là được.

    Nếu Chiết đại tiểu thư còn có kế hoạch dự phòng, nguy hiểm đến quan nhân của ta, lúc đó……lúc đó Oa Oa chỉ đành đem sự tình này nói hết ra với quan nhân mà thôi, phải giúp đỡ cho lão gia nhà mình, trời cao đất dày, Chiết đại tiểu thư, Oa Oa lúc đó cũng đành có lỗi với nàng.”

    Triệu Quang Nghĩa là hoàng đệ, nhưng Triệu Quang Mỹ cũng là hoàng đệ, mà Triệu Quang Nghĩa chấp chính nam nha, xử lý việc Khai Phong phủ, trong tay nắm quyền trọng trách lớn của bách dân đô thành Đại Tống.

    Quyền bính của hai hoàng đệ lại vô cùng khác nhau.

    Nhưng nay, Triệu Quang Nghĩa đã được phong vương, địa vị càng được nâng lên một bậc.

    Chiếu theo lý mà nói, văn võ bá quan đối với việc phong vương của Triệu Quang Nghĩa càng nên vội vàng mà đến chúc mừng mới phải, nhưng hoàng tử trưởng Đức Chiêu cũng đồng thời được phong vương nên đã chỉ chốc lát che lấp hoàn toàn hào quang của hắn.

    Hoàng tử sớm muộn cũng phải xưng vương, bất kể là Triệu Quang Mỹ hay là Triệu Đức Phương, tương lai không thể thiếu được một danh hiệu vương tước.

    Trước lúc đó không có xưng vương, là bởi vì Đại Tống vừa mới lập quốc không lâu, hoàng đế Triệu Khuông Dận còn thường xuyên tự mình điều binh đông thảo phạt tây, nam chinh bắc chiến, bốn phía thâu tóm các nước Trung Nguyên.

    Về chuyện phong vương này, hắn cũng không tiện, cũng không thể phong vương tước cho những con cháu huynh đệ hoàng thất chưa từng lập công trạng nào.Cứ như thế, Triệu Đức Chiêu lâm nguy nhận mệnh, được nhận phong vương, chấp tiết thành, thay mặt thiên tử hành đạo, đi xuống Giang Hoài, có những ý nghĩa không giống bình thường.

    Thượng ý có phải là muốn bắt đầu bồi dưỡng hoàng tử kế vị không?

    Vì thế mới nhanh chóng gia phong vương tước, còn đặc biệt phái đi nhậm chức trọng trách nặng nề như thế?

    Một ngày thành công giải quyết được việc này, Ngụy Vương này chẳng còn nghi ngờ gì sẽ có thể lập được đại công, xây đựng được uy phong của bản thân.

    Hiện nay thánh thượng xuân thu đang ở đỉnh cao, hiện tại còn bồi dưỡng thế tử, hơn nữa là một hoàng tử đã trưởng thành trở thành thế tử đó là một khả năng vô cùng lớn.

    Cứ như thế này văn võ bá quan qua lại giao tiếp với Nam nha cũng sẽ vô cùng cẩn thận, vốn qua lại nhiều và vô cùng mật thiết lúc này cũng sẽ thu kiếm ngồi im chờ xem động thái xung quanh.

    Chương 283: Thanh Phong Lâu

    Đả tự: Okita Soujirou - Lương Sơn Bạ

    Nam nha phủ sẽ yên sóng lặng gió một thời gian.

    Triệu Quang Nghĩa dường như chẳng có một chút quan sát nào về sự thay đổi nhỏ nhặt này, ở yến tửu vẫn vui vẻ thoải mái.

    Triệu Quang Nghĩa vị trí cao quyền chức trọng, nhưng mà vì mở rộng giao kết với triều thần, hắn luôn luôn lấy lễ nghĩa đối với hạ sĩ, luôn luôn mở yến tiệc và cùng quan lại trong triều nói cười vui vẻ, nhưng mà vì bộ hạ trực thuộc hắn ở Nam nha mà bỏ tiền mở tiệc, cái này quả là lần đầu tiên.

    Triệu Quang Nghĩa thanh lão, muốn đi sâu thấu hiểu tâm tư của Dương Hạo, trước mặt bạn bè thân tín của Triệu Quang Nghĩa, đã là một bí mật không có che giấu chút nào, lại thêm đó Triệu Quang Nghĩa vừa được phong vương tước, cho dù triều thần không đến chúc mừng, các thủ hạ thân tín của hắn nhất định phải đến chúc mừng một phen.

    Cứ lấy chuyện tối nay cả một Thanh Phong lầu cũng vẫn đầy người đến, Nam nha thuộc hạ các quan lại quan trọng lần lượt đến cửa, Tống Kì tinh thông võ thuật, Trình Vũ năng ngôn thiện biện, Cổ Diễm văn võ song toàn, Sài Vũ Tích tài giỏi buôn bán, Triệu Dung chủ quản tài phú, Dương Thủ Nhất chấp chính hình pháp, thậm chí cả Trình Đức Huyền, đều là những thân tín thủ hạ của Triệu Quang Nghĩa, toàn là những người tài giỏi, tất cả cũng không dưới ba bốn mươi người.

    “Dương viện trưởng, cơ hội triều đình phạt hán, bắc quốc xuất binh mới thu, tiến thoái lưỡng nan là kế sách mà Dương viện trưởng và Trình phán quan nghĩ ra, hiến kế cho quan gia, cuối cùng đã thu phục thành công bách tính của hán quốc về phía Đại Tống ta.

    Hán quốc do đó mà bị tổn hại nặng nề, không thể tiếp tục mà diệt vong.

    Ha ha, hai vị hiện nay đều đang làm việc cho Nam nha ta, cái này quả lààng phúc phận của bổn vương.”

    Triệu Quang Nghĩa nâng chén rượu đứng dậy, mỉm cười vui vẻ đi đến trước mặt hắn nói: “Hiện nay triều đình thiếu lương, lại là Dương viện trưởng hiến kế, không lâu nữa sẽ phải đi đến Giang Hoài , vì triều đình mà vận chuyển lương thảo.

    Bổn vương lần này muốn chúc ngươi thuận lợi bình an, mã đáo thành côngvì Đại Tống ta mà lập nên công trạng hiển hách.

    Nào nào nào, mọi người hãy nâng ly lên.

    Dương viện trưởng, mời.”

    Dương Hạo hoang mang đứng dậy, nâng ly nói: “Thực quân thưởng lộc, việc của trung quân ty chức cần làm, chẳng qua là việc được phân, không dám khiến thiên tuế và chư vị đối xử kính trọng.”

    “Khà khà, Dương viện trưởng khách khí rồi, có thể vì Đại Tống ta mà ra sức cống hiến, giải quyết khó khăn, đáng để bổn vương kính trọng chúc ly rượu này, Dương viện trưởng mời.”

    Triệu Quang Nghĩa nào có được mấy lần đối xử với thuộc hạ của mình kính lễ như thế?

    Mắt thấy chư vương cùng nâng cốc, khuôn mặt lộ thần sắc, Dương Hạo vội nói: “Trên dưới khác biệt, tôn ty có thứ tự, thiên tuế kính rượu, ty chức quả thật không dám nhận.”

    Triệu Quang Nghĩa cười nói: “Nếu đã như thế, Đức Sùng, con thay phụ thân kính rượu Dương viện trưởng một chén.”

    Từ bên cạnh có một tiếng dạ đáp lại rồi một người đi tới, áo bào trắng như tuyết, mắt mũi sáng lạn, nhìn tuổi tác chỉ chừng mười sáu mười bảy.

    Thiếu niên này tay cầm một chén rượu, thản nhiên cười nói: “Dương viện trưởng, Đức Sùng lâu nay nghe tiếng của viện trưởng anh hùng kì tích, ngưỡng mộ đã lâu, nay được gặp mặt lần này quả là phi thường, Đức Sùng xin thay phụ thân kính ngài một chén, viện trưởng xin đừng từ chối.”

    Thiếu niên này chính là con trai trưởng của Triệu Quang Nghĩa?

    Chỉ nhìn đã thấy là một người tài giỏi, ăn nói cũng vô cùng thuận tai.

    Dương Hạo không thể tiếp tục từ chối, vội vàng đa tạ rồi nâng ly làm kính trọng, thiếu niên đó vui vẻ vô cùng nói: “Đức Chiêu ca ca phải đến Giang Hoài vì triều đình mà vận chuyển lương, Đức Sùng ngưỡng mộ vô cùng, đợi khi Đức Sùng đến năm làm quan, cũng muốn ra ngoài vì triều đình mà làm nhiều việc tốt.

    Dương viện trưởng túc trí đa mưu, làm việc tài giỏi, đến lúc đó còn cần xin viện trưởng chỉ dẫn nhiều hơn.”

    “Không dám không dám, tiểu vương gia khách khí rồi.”

    Thiếu niên đó quả nhiên là đối với Dương Hạo vô cùng thích thú, những lời nói khách khí đã nói, mạnh dạn uống cạn chén rượu rồi qua đó ngồi cùng bànDương Hạo.

    Cứ luôn miệng hỏi hắn và việc dẫn dắt bách tính Bắc Hán theo Tống, Dương Hạo cũng đành đáp lại một cách giản lược, ai biết được người thiếu niên này đã được nghe từ chỗ nào, với những chuyện của Dương Hạo vô cùng thấu hiểu, hơn nữa truyền đi truyền lại, truyền đến tai hắn thì câu chuyện đã trở nên quá khoa trương.

    Đến việc Dương Hạo ở trong đám vạn mã thiên quân giết giặc, với người bên cạnh nói cái gì, không một lời nào thiếu sót, lúc đó có bao nhiêu lựa chọn, cần phải suy nghĩ cái gì, đều nói một cách đầy đủ.

    Dường như so với Dương Hạo hắn còn biết rõ ràng hơn, hắn muốn hỏi Dương Hạo chỉ là muốn có chứng minh cho việc đó mà thôi.

    Cuối cùng Dương Hạo không còn lời nào để nói, toàn là thiếu niên đó thao thao bất tuyệt, những sự tích mà Dương Hạo có hay không tất cả đều lần lượt kể ra, trong những truyền ngôn mà hắn được nghe đến Dương Hạo trở thành một người anh hùng hoàn mỹ to lớn và hoàn hảo, Dương Hạo nghe mà cũng khóc cười không nổi.

    Triệu Quang Nghĩa thấy con trai và Dương Hạo nói cười vui vẻ, chỉ mỉm cười khẽ, cũng không có chút làm phiền nào, từ từ quay về chỗ ngồi của mình, hướng về Tống Kì hỏi thăm: “Việc đó làm thế nào rồi?”

    Tống Kì tinh thông thư thuật, tướng mạo không có gì đặc biệt, tam lạc thử tu, mặc một chiếc áo nửa trắng nửa đen, hất dải lụa mũ, thong thả, thân hình gầy gầy, nghe thấy Triệu Quang Nghĩa hỏi, hắn liền mỉm cười nói: “Vương gia xin yên tâm, thuộc hạ đã phải người giỏi nhất đi, hắn đem theo rất nhiều binh lực, đã bắt là bắt gọn, nhất định tìm được chứng cứ đầy đủ.”

    Triệu Quang Nghĩa lạnh lùng cười: “Hắn dựa vào chút mẹo vặt vớ vẩn từ chỗ của phụ thân ta, lại ôm chặt lấy chân của quan gia, đã thật sự coi mình là người của Triệu gia ta, hắc hắc.

    Chớ có mà vọng tưởng, hiện nay dung tha cho hắn nhất thời, có điều…… không biết có thể cứ thế mà lật đổ hắn, bổn vương quả thật không nắm chắc, ngươi phải cẩn thận, không thể để cho người của chúng ta lộ mặt.”

    Tống Kì lẩm nhẩm, tự cười nói: “Thuộc hạ làm việc vương gia không cần lo lắng.

    Người động tay chân, người quan sát tình hình, người tìm kiếm chứng cứ, nếu mà người của hắn, nếu là thân tín của quan gia, thuộc hạ chỉ là thuận gió chèo thuyền, tuyệt đối sẽ không có bất cứ sơ hở nào lọt vào tay hắn.”

    “Thế thì tốt.”

    Triệu Quang Nghĩa cười khẩy: “Hiện nay, hắn tưởng tất cả đang ở trong phủ đắc ý lắm?

    Bổn vương đã nóng lòng muốn xem bộ dạng hắn từ vui sướng chuyển sang đau khổ.”

    Hai người nhìn nhau, cười ha ha.

    Yến tiệc đã tàn, các quan lại lần lượt cáo từ rời đi, Triệu Quang Nghĩa còn cố tình đưa tiễn Dương Hạo đến tận ngoài cổng.

    “Vương gia xin dừng bước, không dám để vương gia nhọc công tiễn xa.”

    Dương Hạo đang đứng trước cửa cúi người, lớn tiếng cáo từ.

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười đứng lại, nói với Dương Hạo: “Bổn phủ vẫn là bổn phủ, dù đã được vương tước vương gia, nhưng với ngày xưa không khác gì cả, ngươi không cần quá câu nệ.”

    Hắn nhìn bốn phía, phất tay đi gần lại chỗ Dương Hạo hai bước nói: “Bổn phủ muốn Trình Vũ, Trình Đức Huyền theo ngươi tới Giang Hoài, trong lòng ngươi đã có suy nghĩ gì chưa?”

    Dương Hạo thất kinh, hắn nghe thấy Triệu Quang Nghĩa phái Trình Vũ, Trình Đức Huyền hai người theo mình cùng đi xuống nam quả thật không quá vui mừng, dù rằng Triệu Quang Nghĩa nói rất ngọt ngào, muốn phái hai người đắc lực này đi giúp hắn trợ lực, nhưng mà thế này mà làm, không tránh có cảm giác không thật sự tin tưởng.

    Có hai người thế này giám sát ở bên cạnh, đằng sau hắn mà theo chân, hắn làm sao có thể vui vẻ được chứ.

    Không ngờ hắn không che giấu được, Triệu Quang Nghĩa vẫn nhìn ra.

    Triệu Quang Nghĩa cười ha ha, thành thật nói: “Dương Hạo à, ngươi không cần đa nghi, bổn phủ phái bọn họ theo, nhưng không phải để cưỡng chế giám sát ngươi, quả thật là muốn để bọn chúng trợ giúp cho ngươi thôi.

    Triệu phủ bên đó, sẽ phái mấy tên đắc lực theo hộ vệ Ngụy vương cùng đi xuống nam, ngươi bên cạnh chẳng có mấy người của mình, người đơn thế cô, làm sao mà chống cự lại bọn chúng?

    Lần này đi Giang Hoài, đường xa trọng trách nặng nề, Trình Vũ vốn lão luyện, tinh thông thế địch, có thể giúp cho ngươi.

    Còn về Trình Đức Huyền……”

    Hắn thở dài một tiếng, khẽ vỗ vào vai Dương Hạo, ôn tồn nói: “Kì thực hai người ngươi ở giữa cũng có nhiều hiểm lầm, bổn phủ trong lòng đều hiểu.

    Nhưng mà, ngươi không thể phủ nhận, hắn làm việc rất có cách, có một vài việc ngươi không tiện ra mặt, đừng ngại giao cho hắn làm, cái này cũng là đạo làm quan.

    Nếu thỏa đáng là công của người, nếu mà vỡ lở, ngươi cũng không còn bị động, có thể ẩn nấp trốn thoát tội.”

    Dương Hạo không ngờ hắn lại nói ra những lời thấu hiểu đến thế, không khỏi ngạc nhiên mà nhìn hắn.

    Triệu Quang Nghĩa rất hài lòng với phản ứng của Dương Hạo, hắn chỉ mỉm cười rồi nói: “Trình Đức Huyền rất thông minh, là một người hiểu được nặng nhẹ lợi hại, hắn với ngươi có oán hận, cũng tuyệt đối không thể để việc công lẫn vào việc tư, hỏng việc của ngươi, hắn ở trong Hỏa Tình viện làm việc, trước nay thế nào ngươi cũng hiểu rõ.

    Hơn nữa, quan làm càng lớn, người tập trung tới dưới trướng ngươi, đem theo trong lòng nhiều tâm tư cũng ngày càng nhiều.

    Ngươi không thể chỉ hi vọng bọn họ toàn tâm toàn ý, hoàn toàn chỉ suy nghĩ cho ngươi, ngươi chỉ cần có thể điều động bọn chúng, sắp xếp theo mục đích của ngươi, hoàn thành công việc, nước trong quá sẽ không có cá.

    Nếu ngươi hôm nay đến một Trình Đức Huyền cũng không thể điều động, tương lai còn có thể làm việc đại sự thế nào, bổn phủ với ngươi là trân trọng, ngươi đừng khiến cho bổn phủ phải thất vọng.”

    Dương Hạo nhíu mày đứng thẳng, cao giọng đáp: “Đa tạ Tấn vương đã chỉ dạy, thần xin lĩnh ý……”

    Chương 284: Nguy cấp

    [

    Sáng sớm hôm sau, sáu trăm cấp mã nhanh chóng phi như bay về phía các con đường Giang Hoài, cấp chỉ gửi đến các châu, phủ, đạo, huyện từ triều đình về việc vận lương.

    Đồng thời cùng lúc đó, ngoài ngự sử đài, ngự sử trung thừa và mấy người quan trấn thủ cần thiết, các đài viện, viện điện, giám viện các bộ ngự sử còn lại đều xuất kinh, hoặc lên thuyền, hoặc cỡi ngựa, chia nhau đến Giang Hoài giám sát vận chuyển lương.

    Vì công hồi kinh hoặc thuật chức cũng đều bị bát tráng đinh, mau chóng đến Giang Hoài.

    Những đội ngũ người ngựa lớn này còn chưa xuất kinh, thì đã có rất nhiều việc cần phải sắp xếp cẩn thận lại và do các chức ty ở Biện Lương sẽ cùng địa phương giải quyết, đặc biệt là những việc có quan ḥ cùng chuyển lương thì còn cần đưa ra quyết định cuối cùng.

    Ngụy vương Triệu Đức Chiêu tự mình chủ chính, trung thư, môn hạ, hội đồng khu mật viện, công bộ nha môn sẽ ra quyết định cuối cùng cho vấn đề vận chuyển lương.

    “Các vị, các vị, xây dựng đê đập ngăn nước thông thường phải phong tỏa nước từ thượng nguồn trước, xây xong hồ nước mới đổ nước vào, nơi xây đê đập cũng phải dựa vào địa lý nơi đó mà tu sửa hồ dự trữ nước, chỉ có điều lần trước thăm dò địa lý, đã lựa chọn được nơi có thể xây dựng hồ nước, nhưng đó không phải là việc một hai tháng có thể làm xong.

    Cho dù các viện sứ trọng yếu có phái ra đại quân trợ giúp, cũng không có cách nào nhanh chóng hoàn thành như thế, đây vẫn luôn là điều không thể làm nhanh được.”

    Bởi vì tình thế gấp gáp, tất cả các quan viên đều có bộ dạng mặt mũi lo lắng, nhất thời đều ôm chân phật, dẫn đến làm việc đâu đâu cũng có vấn đề, mọi người tập trung bàn luận, lời nói ra đều đem theo ba bốn phần hỏa khí.

    Đang nói lúc đó chính là công bộ chủ sự Trần Bàn Niên, là một quan thủy lợi có chút sách vở.

    Ngụy vương đang ngồi ở trước mặt, bắt đầu hắn còn có thể ngữ khí kính trọng, nhưng sự thực việc xây dựng thủy bá này quả thật làm khó người ta, hắn càng nói mà trong lòng càng phiền, quên luôn cả lễ nghĩa trên dưới, những từ ngữ thóa mạ và nước bọt đều nhảy cả lên mặt của Ngụy vương Triệu Đức Chiêu.

    Cũng may vị vương gia trẻ tuổi này tính khí cũng tốt, thấy vị chủ sự này nhập tâm như thế trái lại rất ngưỡng mộ, hắn không động chút tiếng nào chỉ đưa tay ra lau nước bọt trên mặt, quay đầu nhìn Dương Hạo, ôn tồn hỏi: “Dương viện trưởng nhìn nhận thế nào về việc này?”

    Mọi người tranh luận đã nửa ngày, Dương Hạo bị mọi người lôi vấn đề khó này ra, cái đó không thành cũng đang khiến hắn tức cả một bụng đầy.

    Hắn kéo xuống bức bản đồ trên tường, lớn tiếng nói: “Các vị, các vị, tại hạ xin hỏi lại một lần, một lần cuối cùng, không nên theo lẽ thường tình mà suy nghĩ đến thiết kế công trình, chúng ta phải làm ở đây là trước khi sông đóng băng, đem đủ số lương có thể cung cấp cho mùa xuân năm sau vận chuyển đến phủ Khai Phong.

    Vì mục đích này, chúng ta xây dựng đê cũng tốt, xây dựng đập cũng được, tại hạ không hy vọng chúng có thể dùng được mười năm trăm năm, thậm chí giống Đô Giang dùng được nghìn năm, tại hạ chỉ cần nó có thể giữ vững được hơn ba tháng là được, hiểu cả chưa?

    Hiểu chứ?”

    Dương Hạo cuộn tròn tấm bản đỏ, các bộ quan viên thấy hắn có chút tức giận, đều không dám lên tiếng, Dương Hạo hét lớn: “Được!

    Chúng ta sẽ theo mạch suy nghĩ này mà nghĩ.

    Trần chủ sự, con sông này trên đó nơi nước chảy lên xuống khác biệt nhau nhiều, tiền phương chưa chắc đã thích hợp để dự trữ nước, xây một cái hồ nước vậy cần làm thế nào?

    Lẽ nào dùng phương pháp cũ, thuyền dựa vào đầu cứng, ngự thuyền, xây xe, chuyển đến hạ du, rồi lại lên xe, lên thuyền cứ thế mà lặp lại, đi được một đoạn một lần?

    Vậy với cách đó phải tốn bao nhiêu thời gian?”

    Hắn cũng không quan tâm tấm địa đồ đó vẽ ra những nhánh sông cụ thể là rất khó, nắm lấy một chiếc bút lông rồi chấm mực, vẽ lên ngay trên tấm địa đồ: “Mọi người nhìn xem, đoạn thượng du này là sơn cốc rộng lớn, mà cửa ra lại rất nhỏ có thể dùng để lưu trữ nước, có thể kiến tạo hai tầng hồ nước, ở giữa là đê nước, không chỉ có thể sử dụng lúc cần, sau này gia tăng kiên cố thêm một chút, tu sửa thêm một lần nữa, có thể kéo dài tuổi thọ bảo vệ lâu dài; lại nhìn vào đoạn này, hai bên vốn đã có đập nước, vốn là dùng để tưới tiêu, đê sông bên ngoài có một con sông nhỏ nữa, có thể đem đập nước mở ra, dẫn chảy theo hai bên, sau đó xây đập nước thủy bối, nếu nước chảy quá lớn, có thể hủy một phần đất đai, triều đình bổ trợ tổn thất là được rồi.

    Lại nhìn đoạn này, có thể tiệt chết cửa sông, đồng thời khiến quan phủ địa phương phái dân công lao động, khu mật vụ phái các xe vận tham gia và san lấp.

    Từ bên cạnh mở một thông đạo lâm thời ra, đem nước dẫn xuống hạ du, đợi đập nước xây dựng xong lại bổ sung vào khuyết khẩu, cứ như thế mà làm, hết sức khiến nước xuôi dòng, thuyền vận lương có thể không cần phải lên xuống thay đổi mà một đường thông đạt đến đích, những noi quá sức không kịp để xây đê xây hồ thì vẫn theo cách cũ mà tiến hành, như thế tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều.”

    Dương Hạo nói vô cùng rõ ràng, người nghe cũng lần lượt gật đầu, công bộ đường quan chen miệng nói: “Thuyền chỉ là một mặt cũng có thể nghĩ được cách, những nơi nước chảy xiết, hai bên bờ tăng cường phu, hai bên đều có dây thừng, có thể đảm bảo được thuyền sẽ ổn định không dễ bị lật đổ.

    Thuyền lớn vận lương dù nhiều, nhưng dựa theo ngày trước đều là dùng phân đoạn mà vận chuyển.

    Lần này vận lương tình thế cấp bách, phân đoạn vận chuyển không được, vì thế có thể đem những thuyền tào hiện có tất cả bỏ đi không dùng, dùng nhiều những chiếc thuyền đế bằng diện rộng, những chiếc thuyền này dù nhỏ một chút, nhưng thích hợp những đường sông vận chuyển nông sâu khác nhau.

    Chỉ cần số lượng nhiều một chút, đủ để vận chuyển số lương thực đang bị thiếu, đồng thời, dung loại thuyền nhỏ này, các nơi của chúng ta công trình đập nước sẽ nhỏ đi một chút, có thể càng nhanh hoàn thành.”

    Vấn đề này tranh luận đến tận trưa mới coi là phương án được ấn định bước đầu, bởi vì sự việc gấp gáp, những phương án sơ bộ này cũng thành phương án cuối cùng.

    Vấn đề cụ thể thì chỉ có thể trong quá trình hoàn thiện thêm.

    Thời gian ngắn ngủi, triều đình lại lần lượt hạ chỉ, lệnh cần xây đê đắp cầu, các quan phủ ở địa phương tất cả những nói sông chảy qua điều động dân, xu mật việc cũng hạ điều lệnh, các tướng quân ở hai bên lân cận phải lập tức đến ngay hiên trường để phối hợp đào lấp.

    Quan viên công bộ đều vội vàng lĩnh chỉ mà lập tức rời kinh, Dương Hạo không ngừng bước chân ngựa, lại chạy về phía bến Biện Hà, đến bữa trưa cũng không kịp ăn.

    Long đầu đại ca của Biện Hà bang là Trương Hưng Long, đem theo các đồ đệ đầu gấu, con gái Trương Hoài Tụ, đang cung kính đón đại giá của hắn.

    Trong Trương phủ, tứ giao Khai Phong đem theo một đám người thân tín huynh đệ đều tụ tập ở nơi đây.

    Những đại hào giang hồ này có sự lỗ mãng hào sảng, cả đại đình lớn đều bị bọn họ chiếm hết, nhất thời tiếng người ồn ào, so với vừa nãy tranh luận còn náo nhiệt hơn trăm lần những công bộ cãi nhau ở đại đường.

    Đại đương gia Biện Hà bang Trương Hưng Long, Thái Hà bang đại đương gia Trần Tiểu Phàm, Quảng Tế bang đại đương gia Tiêu Mộ Vũ, Kim Thủy bang đại đương gia Lưu Lưu đều nhận được một lời mời của tri huyện phủ Khai Phong: “Lập tức từ bỏ tất cả, nghe theo sự sắp xếp của Dương viện trưởng.”

    Tứ đại bang ở Khai Phong phủ kiếm ăn, mệnh lệnh của Nam nha bọn họ không dám không tuân thủ theo, chẳng qua là từ bỏ tất cả doanh vận, toàn lực phối hợp Dương Hạo vận chuyển lương, tổn thất bản thân không cần nói, bọn chúng nếu nghĩ việc muốn kiếm ăn tiếp, ngoài mặt vẫn phải toàn lực theo, bên trong là chơi bời mà thôi, người ngoài cũng không tìm ra được lỗ hổng của bọn chúng.

    Nhưng Trương Hưng Long nhận được ân tình của Dương Hạo, những hào kiệt giang hồ loại này rất coi trọng việc có ân tất báo, một lời nặng tựa nghìn cân.

    Còn về lợi ích thực sự, trong mắt của bọn họ trái lại cũng phải xếp phía sau, vì thế Trương Hưng Long vẫn không ngần ngại mà bỏ sức ra làm việc.

    Còn ba vị đại bang chủ đại bang còn lại với hắn nghĩa tình kim lang, vốn cũng là huynh đệ tay chân, đại ca đã có lời những tổn thất nhỏ lẻ đó cũng đành bỏ mặc không quản, lần lượt tự mình đưa người đến.

    Dương Hạo vội tới nơi, Fukuda Tiểu Bách Hợp đang ở trong đình phục vụ dâng trà cho mấy huynh đệ kết nghĩa của quan nhân, vừa thấy Dương Hạo đến, Fukuda Tiểu Bách Hợp vui mừng khó tả, nhưng nàng tính tình vốn e thẹn, cũng không dám đi trước hỏi thăm, chỉ đành đi đằng sau hắn mà mỉm cười, nhẹ nhàng vái chào một lễ.

    Fukuda Tiểu Bách Hợp hiện tại đã đổi mặc hán phục, trông mêm mại ôn tồn, vẫn nhìn phong tình, những ngày thàng này ở Trương gia, cuộc sống so với trước đây cao sang hơn rất nhiều, đại khái Trương Hưng Long cũng chăm sóc cho nàng không ít, cả da dẻ cũng dần dần lộ ra màu sắc ngọc ngà, dường như là một tân gia nương vậy.

    Dương Hạo thấy nàng hành lễ với mình, cũng chỉ vội gật đầu mỉm cười, rồi vội vàng đi vào trong, theo những lễ tiết ở giang hồ mà chắp tay cười nói với bốn vị hào kiệt ở Biện Lương này: “Để các vị đợi lâu rồi, Dương mỗ công vụ bận rộn, đến muộn chút, xin thứ lỗi, thứ lỗi!”

    Tứ đại bang chủ của Biện Lương vội vàng đứng dậy tiếp đón, với vị Nam nha Dương Hạo này, bọn họ không dám có chút nào thất lễ.

    Fukuda Tiểu Bách Hợp lại dâng trà lên cho Dương Hạo, Dương Hạo cảm tạ qua rồi đặt cốc trà lên bàn, rồi nói thẳng câu chuyện, kể lại sự tình thiếu lương của Khai Phong.

    Trong lúc hắn trần thuật, đương nhiên sẽ không đem việc Khai Phong thiếu lương, đã đến gần một hai tháng nay một tấc thóc cũng không có nói ra.

    Dương Hạo nói: “Phàm là kinh thành của một nước, đầu não của đất nước là quan trọng, ít nhất phải đủ sức tồn lương trong chín năm, từ xưa tới nay, đại thành đại phụ một khi gặp binh biến cứ xem một tòa thành bị vây không được giải cứu lại có thể kéo dài thời gian hàng năm.

    Đó là bởi vì có lương thực dự trữ.

    Nhưng Đại Tống chúng ta vừa lập quốc mười năm, những năm này lại nam chinh bắc chiến, thình thảo chư quốc, dù là chiến công lừng lẫy nhưng lương thảo có hạn cũng dùng hết, có ty nha môn quản lý không tốt mới dẫn đến tình hình hiện nay.

    Quan gia phẫn nộ, vì bảo vệ xã tắc ổn định, quyết định từ địa phương vận chuyển lượng lớn lương thực vào kinh, đồng thời hoàng tử trưởng đã thành niên, cũng nên có sự rèn luyện, đã được nhận trọng trách nặng nề.

    Dương mỗ thừa lệnh quan gia, kính cẩn làm phó sứ, theo Ngụy vương điện hạ xuống Giang Hoài vận lương.

    Lương thực nếu được tập trung lại, muốn trước khi sông phong bị đóng băng cận lương về kinh không phải là một chuyện dễ dàng, chỉ dựa vào thuyền tào vận của triều đình e rằng khó kịp thời mới nghĩ đến thỉnh nhờ mọi người.”

    Thái Hà bang đương gia Trần Tiều Phàm nắm tay hắn nói: “Dương viện trưởng, mỗ được sự dặn dò của Nam nha, lại được lời dặn của Hưng Long đại ca, vì đại nhân mà ra sức trâu ngựa này làm việc, nhưng Dương viện trưởng muốn chúng tôi làm những cái gì, cần bao nhiêu thời gian xin hãy nói rõ ràng.

    Trần mỗ là một người bao thuyền, mấy nghìn huynh đệ, theo cả cha mẹ vợ con của họ, đều hy vọng vào việc vận lương này có cơm mà ăn thôi, nếu làm cách nhỡ quá lâu tiều dân quả thật không gánh nổi trách nhiệm.

    Đây là thật tình vẫn mong Dương viện trưởng đại nhân tha lỗi.”

    Dương Hạo nói: “Quốc gia có nạn, dùng đến hào kiệt các vị, đương nhiên cũng sẽ không để các vị phải bỏ công sức lãng phí.

    Lần vận lương này quả thật cần lượng lớn người, thuyền, tiêm phu, thủy thủ đều cần tận lực đầy đủ, phí vận lương triều đình sẽ trả một cách công bằng, điềm này mọi người có thể hết sức yên tâm.

    Thứ hai, các vị tráng sĩ không cần dừng lại tất cả việc buôn bán, có một vài chuyện làm ăn các vị đã tiếp nhận rồi, vẫn không thể cự tuyệt được khách hàng, huống hồ Khai Phong ngoài việc lương thực, muối gạo bách hóa cũng không thể thiếu hàng, những thứ này cũng cần thiết được vận chuyển.

    Hơn nữa Biện Hà muốn tiến hành thuận lợi, còn cần tu sửa, nhanh nhất cũng phải thời gian một tháng mới cần dùng đến chư vị.

    Một tháng sau, tại hạ cần các vị đem những con thuyền, nhân lực tại hạ cần phái ra, kịp thời đưa đến các cửa khẩu bên bờ Giang Hoài, điểm này là triều đình không thể lỡ dở.”

    “Thứ ba……”

    Dương Hạo đứng hẳn dậy nói: “Hoàng thượng không để cho quân đói, lần vận lương này không chỉ sử dụng nhân công và thuyền của các vị tráng sĩ, gửi lại thù lao xứng đáng, hơn nữa……

    Ngụy vương thiên tuế đã nói với quan gia xin chỉ thị, cho bốn vị bang chủ một đặc quyền, chỉ là…… các vị cần nghe cho rõ ràng, chỉ ý này nếu các vị đã nhận rồi, sẽ không bao giờ được dân thừa quan vận nữa.

    Một khi không thể hoàn thành sứ mệnh mà quan gia giao phó thì thưởng phạt có công, có cả…… trừng phạt.”

    Chương 285: Quyến luyến không rời

    Không hiểu Dương Hạo muốn nói điều gì, lập tức tinh thần lên cao, Dương Hạo nói: “Tứ vị tráng sĩ phân nhau ở Biện Hà, Thái Hà, Kim Thủy, Quảng Tế tập trung dân số hàng vạn, lấy việc thuyền vận làm kế mưu sinh.

    Quan gia chỉ thị, nếu các vị có thể giúp triều đình hoàn thành đại sự này, thì có thể nhận quan chấp chính chủ sự chính thức xác lập việc làm ăn kinh doanh, chủ sự việc tào vận triều đình từ nay về sau.”

    Tứ vị chủ thuyền nghe thấy vậy thì lập tức ngây người ra, rồi dần dần nghe thấy ý tứ trong lòng, nhất thời vừa vui mừng vừa kinh ngạc, nói không ra lời.

    Bọn hạ tập trung hàng vạn dân ở đại hà kinh doanh, khó tránh khỏi bị các quan địa phương chèn ép áp bức, nói ra cũng chỉ là sống trong bách tính, kì thực sống gian khổ cơm ăn cũng chẳng có.

    Hơn nữa, Khai Phong tứ đại vận hà, bọn họ dù mỗi người chiếm một nơi trong đó, nhưng vẫn xa vời không đạt đến mức giàu có, chỉ có thể nói bọn họ là thế lực lớn nhất trong chủ vận lương ở bốn nơi, ảnh hưởng lớn nhất mà triều đình nếu công khai thừa nhận thân phận của bọn họ thì lại khác nhiều.

    Bọn họ đi đến các nơi quan phủ địa phương với bọn họ không dám làm càn o ép nữa, hơn nữa có được thân phận mà quan gia thừa nhận, việc bọn họ vận lương, chiêu mộ thủ hạ, không còn cần phải che giấu, e sợ các quan phủ đoán mò nghi kị, có thể thấy được, thân phận này một khi được xác lập, dù rằng không có lợi đến việc buôn bán nhưng tính về lâu dài sẽ sản sinh lợi ích cực lớn, thế lực ngày càng mở rộng.

    Có quan chấp và không có quan chấp kết quả đó quả là khác biệt quá lớn.

    Dương Hạo hiểu rõ, làm một chức trách lớn, quản lý trên dưới trăm người làm việc ăn ở, mà trong số hàng vạn người đó có cả trăm người già yếu phụ nữ trẻ nhỏ, tất cả đều trông cậy vào bọn họ.

    Không lấy được lợi ích thiết thực cho dù các vị chủ thuyền này có nghĩa khí có dũng cảm có sợ uy quyền quan gia đến mấy chắc chắn toàn lực vì triều đình làm việc là tuyệt đối không có khả năng.

    Bọn họ không phải không có nghĩa khí, ai ai cũng có tư tưởng, có lợi ích tính toán của riêng mình, nếu không có lợi ích thực tế, làm sao có thể khiến bọn họ phát huy ra hết động năng to lớn, vì việc vận lương này toàn tâm toàn ý?

    Vì thế hắn khuyên Ngụy vương xin với quan gia, mạnh dạn thừa nhận việc làm ăn của bốn vị và sự trợ giúp của bang hội.

    Bang hội trước nay là một nhân tố xã hội không ổn định, nhưng vì một loại mô hình kinh tế vận doanh đặc thù nên đã tổ hợp thành bang hội.

    Ngài nếu không công nhận bọn họ cũng không cách nào cản trở bọn họ hơn nữa, do bọn họ kinh doanh và vận doanh mà tụ hội lại một nơi, rất khó sản sinh tư tưởng tạo phản.

    Trái lại, bởi vì triều đình công khai thừa nhận, bọn họ không cần phải giấu diếm làm ăn, như vậy bọn họ càng muốn hợp tác và nhận cổ vũ của quan gia, dựa dẫm nhiều hơn vào đó.

    Như thế càng dễ quản lý bọn họ, lại có lợi trong việc sử dụng sức lực của bọn họ.

    Điểm này từ hậu thế, có quan hệ mật thiết với quan phủ đã được chứng minh.

    Theo quan niệm hiện đại càng thiếu thực định tính các tào bang, chẳng qua là ngành nghề dựa vào việc vận chuyển hàng hóa theo đường thủy mưu sinh, bọn họ muốn dựa vào sự hưng vong của triều đình mới có thể sinh tồn, vì thế một khi quốc gia gặp nguy, kinh doanh đi xuống sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến sinh tồn của bọn họ, bọn họ sẽ trở thành thế lực một phần nhân dân của triều đình dựa vào kiến định.

    Dương Hạo nói rõ đến từng điều một những cái lợi hại trong đó cho Triệu Đức Chiêu nghe, Triệu Đức Chiêu không hề phản đối, dù rằng kinh nghiệm thế sự không đủ, với những phân tích của Dương Hạo cũng vừa nghe đã hiểu hết đương nhiên hiểu lời hắn nói, lập tức theo đó mà nói lại thỉnh cầu quan gia.

    Thông qua những lời nói sau khi được Triệu Đức Chiêu chỉnh lý lại càng thêm phần lý lẽ, cũng càng có tính thuyết phục, Triệu Khuông Dận dù sợ nhất là bị lung lay hoàng quyền, với những điều kiến nghị này lại vô cùng hài lòng.

    Thêm vào đó gần đây nhiều thế lực ép buộc, muốn điều động bốn vị tào bang này hết sức giúp đỡ, cần cho bọn họ một chút mật ngọt, hai là Đức Chiêu nói sẽ nhậm chức cũng cần cho hắn một chút quyền uy, thế nên Triệu Khuông Dận đã đồng ý ngay.

    Khai Phong tứ giao nghe thấy vui mừng, mồm năm miệng mười hỏi tới tấp, Dương Hạo từng câu một giải thích, cười nói: “Chư vị ngày mai đại khái có thể nhận được công văn của triều đình chính thức, Dương mỗ ở đây xin chúc mừng các vị trước, từ nay về sau chúng ta cũng coi như đồng liêu rồi.

    Tứ vị đại đương gia từ nay về sau các ngài có thể chính là chủ của một bang danh chính ngôn thuận, tin rằng việc buôn bán của bốn trụ cột Khai Phong sẽ bị sự nổi tiếng của các vị, vì xã tắc, vì bách tính cũng vì bản thân các vị mà lập công lớn.

    Biện Hà, Thái Hà, Kim Thủy, Quảng Tế bốn bang một khi đạt được sự thừa nhận của triều đình, nay mai không bao giờ vì sự hưng thịnh mà phải diệt vong thay thế, Đại Tống sống một ngày thì các vị sống một ngày, mà bốn vị các ngài, chính là trụ cột quan trọng của bốn bang phái.”

    Dương Hạo vừa nói xong những lời này đều quả là thuận tai với bốn vị, hưng phấn khó tả, bốn vị nở phồng mũi, suýt chút nữa là nổ.

    Dương Hạo lúc này mới đem nhiệm vụ mà triều đình sắp xếp cho bọn họ nói ra thật kĩ càng, bốn người cẩn thận lắng nghe, ghi nhớ từng từ từng chữ.

    Cuối cùng, Dương Hạo nói tới lần vận lương này: “Bốn vị bang chủ chọn thuyền phù hợp, phái người đắc lực cùng xuôi dòng.

    Trước đến giả thưởng, chậm đến giả phạt, tuy nhiên các vị có thời gian chuẩn bị một tháng nhưng bất kể là thuyền hay người hiện tại đều cần bắt đầu lựa chọn và chuẩn bị.

    Các vị nếu làm hỏng việc sẽ phải chịu trách phạt, lúc đó Dương mỗ cũng không cách nào giúp đỡ.”

    Bốn người trong lòng vô cùng vui vẻ, hào khí ngút trờ, lập tức lần lượt nhận lệnh.

    Bọn họ coi Dương Hạo như quý nhân của bọn họ, nếu không phải biết rõ cho dù đạt được sự thừa nhận chính thức của quan nhân, bọn họ bang chủ tào bang này vẫn là không thể nào so sánh với thân phận làm quan chính thức của Dương Hạo, sớm đã kéo hắn đến đường môn mà kết bái huynh đệ rồi.

    Dương Hạo đem từng việc giao phó nói rõ ràng.

    Ba vị bang chủ tào bang Thái Hà, Kim Thủy, Quảng Tế là Trần Tiểu Phàm, Tiêu Mộ Vũ, Lưu Lưu lập tức xông xáo cáo từ mà rời đi.

    Đương nhiên bọn họ việc đầu tiên cần làm chắc chắn là thông báo với người dưới, người thân của mình một tiếng từ nay về sau có thể ngẩng cao đầu mà gọi hắn với thân phận mới: “Bang chủ”

    Trên này vốn không có bang, Dương đại nhân vừa đến là có liền.

    Bang chủ à!

    Dương đại nhân nghĩ gì ra, tên tuổi thế này nghe xong mà cảm thấy uy phong hơn mọi người nhiều.

    Dương Hạo quay lại phủ ệ của mình mới cảm thấy bụng sôi, mới phát hiện từ sáng sớm ăn được mỗi bát cháo gạo, hai cọng rau, đến bây giờ vẫn chưa có ăn thêm gì.

    Vừa bước vào cửa, Oa Oa và Diệu Diệu hai bên tiếp đón, đứng ở hai bên người, nhưng vẫn nhường Dương Hạo bước vào trước, hai người chính là Mục Vũ và Mỗ Y Khả.

    Hai người này tuổi tác gần nhau, tính tình lại tương phản, dù rằng bình thường hay đấu khẩu cãi nhau, tình cảm lại càng ngày càng tốt đẹp.

    Dương Hạo hiện không dùng đến những thị vệ đem theo, có lúc tự mình đi ra ngoài không đem theo Mục Vũ, nếu là Mỗ Y Khả phải lên phố Mục Vũ liền theo nàng cùng đi.

    Lúc này hai người đang từ Ngoạt châu về, trong tay còn cầm một đống đồ, ngẩng đầu lên nhìn thấy Dương Hạo hai người vội vàng dọi một tiếng: “Đại nhân.”

    “Đại nhân ngài quay về rồi à?”

    Diệu Diệu cười tươi như hoa, cùng Oa Oa ra tận cửa nghênh đón.

    Diệu Diệu hiện nay đã biết Oa Oa muốn hoàn lương làm thiếp được Dương Hạo nạp danh phận.

    Nàng vốn là một nữ tử ngoan ngoãn nhanh nhẹn, tính tình như thế này, không muốn tranh đấu với Oa Oa.

    Vốn bộ dạng hồ ly tinh của Oa Oa, đại nhân nhà mình không bị ả ta mê hoặc đến hồn xiêu phách lạc đã là tương đối khá rồi, còn có thể vì mình mà đi giáo huấn ả ta sao?

    Vì có suy nghĩ này, lại thêm được Oa Oa đại độ ngoan ngoãn, có ý muốn kết giao với nàng, vì thế quan hệ giữa hai người được cải thiện nhiều lần.

    Đương nhiên, bởi vì như thế nàng cũng có chút tâm sự của một nữ nhi, ví dụ ban đầu thích trang điểm, nàng toàn trang điểm bản thân trông thật trang nhã cao sang, đáng yêu, trên người cũng chỉ để một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng, khi nói chuyện với Dương Hạo cũng thường dùng những ngữ khí kiều hàm và thần thái ủy mị, ầm thầm mà chiến đấu với một Oa Oa kiêu sa.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy hai người trắng trẻo ngọc ngà, mĩ nhân thanh lệ đáng yêu hai bên đến đón, trước mắt cũng như sáng bừng lên.

    Thật là hai mĩ nhân yêu kiều hương sắc tranh đua, chỉ là có thể ngắm nhìn mà không thể thật sự ăn tươi nuốt sống vào bụng, mĩ nhân tươi ngon xinh đẹp vừa lọt vào mắt trong bụng bỗng phát ra tiếng ùng ục của cơn đói vội nói: “Diệu Diệu, mau đến nhà bếp chuẩn bị mấy món ăn ngon, lão gia ta quả là đói đến mức không đi nổi nữa rồi.”

    Diệu Diệu ngẩn người, rồi lập tức vâng dạ một tiếng chạy như bay về phía nhà bếp.

    “Đại nhân ngài phải rời kinh à?

    Mỗ Y Khả và Mục Vũ sẽ cùng đi theo.”

    Oa Oa cười đứng ở một bên nhưng không xen thêm lời nào vào.

    “Đúng thế, sáng sớm ngày mai ta phải rời kinh rồi.

    Ừ, hai người các ngươi…… mua về cái gì thế?”

    Mục Vũ tay trái cầm một búi hành lớn, tay phải cầm hai túi rau, tức giận mà nhét vào tay Mỗ Y Khả nói: “Dạ, đó là những thịt dê tươi, nghe viện từ nói ‘lên ngựa ăn sủi cảo, xuống ngựa ăn mì’, đại nhân sắp phải đi xa, phải gói sủi cảo để ăn.”

    “Có cách nói này sao?”

    Dương Hạo có chút hồ đồ, hắn vội nhẩm nhớ lại dường như là “xuống ngựa ăn sủi cảo, lên ngựa ăn mì” mà.

    Mục Vũ gật gật đầu mấy cái: “Đúng thế, lên ngựa ăn sủi cảo, bởi vì những chiếc bánh này giống như đồng tiền, sẽ đưa đến cát lợi bảo đảm đại nhân thượng lộ bình an, phát tài thăng quan.

    Xuống ngựa ăn mì là phải dùng mì để giữ chân, muốn người ở lại lâu hơn, không bao giờ rời xa, lão viện tử giải thích thế đấy.”

    “Ồ, vậy ta trước tiên phải lấp đầy bụng đói này đã, vậy mọi người tối nay ăn sủi cảo.”

    Thấy Mục Vũ và Mỗ Y Khả gần gũi như thế, Dương Hạo trong lòng chợt thấy ấm áp.

    Mỗ Y Khả nói: “Vâng, vậy nô tỳ đi làm sủi cảo, buổi tối sẽ thu dọn đồ đạc.”

    Dương Hạo lặng người nói: “Ngươi thu dọn đồ đạc gì?”

    Mỗ Y Khả thẳng thắn nói: “Theo lão gia đi.”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Không được, lão gia lần này là theo Ngụy vương xuất hành, làm sao lại có thể đem theo nhiều người lại còn đem theo tùy thân bên mình.

    Các ngươi cứ ở lại trong phủ, bình thường không có việc gì làm thì theo Diệu Diệu tỷ học một chút cách xử lý việc làm ăn.”

    “A, lão gia không đem Nguyệt Nhi đi sao?

    Vậy Nguyệt Nhi phải mấy tháng liền không được gặp lão gia rồi?”

    Mỗ Y Khả lưu luyến không rời, đôi mắt đen to lập tức đã ngân ngấn nước mắt.

    “A đầu ngốc à, cái này có gì mà phải khóc lóc?

    Lão gia ngươi chẳng qua là rời đi có hai ba tháng.

    Lão gia không chỉ không thể đem theo ngươi mà đến một người riêng tư cũng chẳng mang theo được, Tiểu Vũ cũng không thể đi.

    Tiểu Vũ ngươi có khóc không đấy.”

    Mục Vũ hung hăng vỗ ngực, lớn tiếng nói: “Không khóc, nam nhi chảy máu không chảy nước mắt, từ bảy tuổi đến nay Tiểu Vũ không biết rơi nước mắt là gì cả.”

    Dương Hạo thân thiết mà cười nói: “Tốt lắm, chúng ta tối nay ăn thịt dê đại cát.

    Nào đi, ngươi đem mớ thức ăn này đi làm đi.”

    Chương 286: Mỹ nhân tâm

    Sau khi an ủi để Mục Vũ và Mỗ Y Khả đang nước mắt lưng tròng rời đi.

    Dương Hạo liền quay lại nói với Oa Oa đang đứng ở một bên mỉm cười bắt tay, đi về phía hậu trái, Oa Oa cúi đầu hỏi: “Quan nhân, chàng…… sáng sớm ngày mai phải đi thật à?

    Thời gian ngắn ngủi như thế, mọi việc liệu có thể chuẩn bị thỏa đáng không?”

    Dương Hạo gật đầu nói: “Ừ, ‘nước ít không thể rửa sạch đất’, nhưng hiện nay đã không thể lo lắng nhiều đến thế rồi, có những việc chỉ có thể vừa đi vừa nghĩ, vừa nghĩ vừa bổ sung hoàn thiện thôi.

    Không thể cứ ở trong thành Đông Kinh mà tiếp tục ngồi bàn luận nữa, quan gia hiện nay giống như đang ngồi trên đống lửa vậy, gấp lắm rồi.”

    Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Oa Oa, thấp giọng nói: “Chuyện bên Mị Hồ Quật nàng đã giải quyết xong chưa?”

    Ngô Oa Nhi thản nhiên gật đầu: “Vâng, cũng đã giải quyết rồi, nô gia đem những chuyện quan trọng đều sắp xếp cho Đại Ngư, Tiểu Ngư, hai tỷ muội họ nhanh nhẹn ngoan ngoãn, lại không ở dưới Oa Oa, trong Mị Hồ Quật ngoài bản thân thiếp ra thì họ cũng rất nổi tiếng.

    Mị Hồ Quật được tiếng tăm như hôm nay cũng có một nửa công trạng của tỷ muội họ họ giúp đỡ thiếp gây dựng nên.”

    Nói tới đây nàng nhìn Dương Hạo một cái: “Nếu không thế thì sao ngày hôm đó nô gia lại có thể chọn hai tỷ muội họ theo để cùng đi gặp quan gia chứ?”

    Nghĩ tới Dương Hạo không ham mỹ sắc, viết chữ trêu chọc trên mông nàng, lại nghĩ tới hai người cuối cùng cũng thành nhân duyên, khuôn mặt Oa Oa bỗng dưng có vẻ xấu hổ và đắc ý.

    Dương Hạo cũng cười, Oa Oa lại nói: “Bên Như Tuyết Phường nô gia cũng đi một lần.

    Lần này bái hôi Liễu hành thủ, chính thức ra mắt nàng ta một tiếng, sau này Thiên Kim Nhất Tiếu một nhà độc đại, Mị Hồ Quật cũng cần đến sự chăm sóc của nàng ta.”

    Dương Hạo lặng người, không cười nữa hỏi: “Nàng đến Như Tuyết Phường à?

    Nàng không phải nói, tuyệt đối không thèm bước một bước chân vào Như Tuyết Phường sao?”

    “Bây giờ không giống trước kia nữa.”

    Oa Oa quay đầu cười: “Lúc đó nô gia là đệ nhất hành thủ Biện Lương Mị Hồ Quật đại danh cao ngất, nhưng nay nô gia chỉ là một tiểu nữ mang tên Ngô Oa Nhi.

    Đệ nhất hành thủ thì sẽ không thể gặp đệ nhất hành thủ, nhưng Ngô Oa Nhi thì lại có thể gặp được Liễu Đóa Nhi cô nương.”

    Dương Hạo nghe xong trong lời nàng có điều gì chân thành, yêu cái nụ cười e thẹn của nàng, nếu không phải đi xa đường dài, thật là chỉ muốn ôm nàng vào lòng, yêu thương một lần.

    Hắn nắm chặt bàn tay ngọc của Oa Oa, dịu dàng nói: “Mị Hồ Quật không cần nàng chăm sóc nữa, nàng sau này giúp ta gia đình này nhé.

    Dù rằng khiến nàng làm những chuyện này có chút không xứng, ha ha…… vẫn có Diệu Diệu bên đó và nàng dường như có chút không phục, đừng căng thẳng, khi nào về ta sẽ dăn dò lại nàng ta, có chuyện gì nàng ta không quyết định được để cho nàng ta phải hỏi ý kiến của nàng.”

    Ngô Oa Nhi cảm nhận được sự an ủi của hắn, chỉ cúi đầu mỉm cười.

    Vừa đi vừa nói: “Quan nhân, Trầm Nhiêu và Tích Quân nghe nói chàng sắp phải rời kinh, đều có chút lưu luyến không rời.

    Các nàng ấy đã hẹn cùng nô gia, trước ngày quan nhân khởi hành cùng đi bến tiễn chàng, lát nữa nô gia sẽ cho người đi thông báo với họ.”

    “Ồ….”

    Ngô Oa Nhi ngẩng cao đầu, lén nhìn hắn một cái, thấy bộ dạng hắn không đồng ý cũng không phủ nhận lại nói: “Các nàng ấy…… các nàng ấy lúc đầu vì sợ Liễu Đóa Nhi chèn ép, nên đã cổ vũ cho thiếp xuất đầu đối phó với Liễu hành thủ, đôi bên cũng coi như đã kết tình thân ái.

    Các nàng ấy khẳng định gia nhập Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, một là bởi vì nhận lời mời của quan nhân, hai là cũng muốn suy nghĩ đến nô gia đang ở Nhất Tiếu Lâu, đôi bên có thể chăm sóc nhau, bây giờ……”

    Dương Hạo cười nói: “Về điểm này, nàng cứ bảo các nàng ấy không cần lo lắng, Đóa Nhi là một người thông minh, biết rộng lượng, hơn nữa nàng ta có chí hướng rất mạnh mẽ, nàng ta sẽ không đến nỗi một sự dung tha cho người khác cũng không có, nàng ta sẽ không làm khó các nàng ấy.

    Nếu nàng ta thật sự không biết đến tha thứ độ lượng, ta tự mình sẽ làm chủ cho các nàng ấy.”

    Oa Oa nói: “Các nàng ấy…… vốn không phải lo lắng những điều này, chẳng qua là…… sau bao nhiêu biến cố, bọn họ cảm thấy thích chờ đợi ở những nơi ánh sáng không đủ, đã muốn từ bỏ nhưng nếu quan nhân có ý với bọn họ……”

    Dương Hạo trừng mắt nhìn nàng một cái: “Hồ ngôn loạn ngữ.”

    Ngô Oa Nhi ngạc nhiên nói: “Không phải nô gia nói linh tinh, bọn họ…… bọn họ dù chưa nói thẳng ra, kì thực ở trong lời nói sớm đã có ám hiệu với Oa Oa.

    Tuyết Ngọc song kiều tài sắc đều có, kinh nghiệm phong phú, hơn nữa trước nay sạch sẽ cũng tốt, đại nhân nếu nạp họ vào phủ, một lần ba tốt, chưa chắc đã không phải là một chuyện tốt mà……”

    Dương Hạo dừng bước chân phía trước mỉm cười nói: “Thiên hạ mỹ nhân nhân gian này nhiều vô cùng, lẽ nào chỉ cần có lòng với ta ta đều phải nạp vào trong phủ từng người hay sao?

    Bọn họ có đẹp hơn nữa, ta cũng chẳng có cảm giác gì, nàng và ta dù do say rượu kết nhân duyên, kì thực…… nếu không do kì duyên khi gặp nàng lần đầu ở Long Đình Hồ, khiến ta say đắm, ta cũng sẽ không say rượu, cũng khó mà dễ dàng đến thế.

    Ta thích nàng, mới thật lòng muốn bảo vệ cho nàng, nàng không cần sinh ra nhiều tâm sự như thế.”

    Ngô Oa Nhi băng tuyết thông minh, Dương Hạo chỉ là hơi một chút nói nặng lời, khuôn mặt nàng đã hơi thay đổi, lắp bắp nói: “Quan nhân, nô gia…… nô gia chỉ là thấy các nàng ấy có tình ý với chàng, lại là những người con gái tài sắc vẹn toàn, mới có lòng muốn kết hợp.

    Chứ không dám…… không dám có ý tranh sủng, không có tâm tư muốn tranh làm chủ phụ đối lập của đương gia.”

    Dương Hạo mỉm cười: “Ta biết Oa Oa ngoan ngoãn hiền lành nhất, ha ha, Khai Phong tứ đại hành thủ, nếu nạp ba người, phong tình lớn quá, mọi hương sắc trong nước chẳng nhẽ đều bị ta chiếm hết hay sao.

    Trong lòng ta không nghĩ thế nên nàng không cần nghĩ quá nhiều.”

    Ngô Oa Nhi trong lòng thấy dịu lại, mỉm cười không nói gì thêm.

    Đêm đã về khuya, chân trời có ánh hồng.

    Dương Hạo bận rộn cả một ngày, lại khiến mỹ nhân thị phụng mộc dục một phen, cả người thanh thản nằm trên trường kỉ, vui vẻ đợi chờ trước khi khởi hành được ân ái với ái thiếp một phen, nhưng……

    Ngô Oa Nhi lại ở sau bức bình phong tắm rửa, Dương Hạo ước chừng phải thay da cho mình đến ba bốn tầng rồi, mà tiếng nước đằng sau bức bình phong vẫn còn ào ạt không ngừng.

    “Á……”

    Dương Hạo vỗ đùi một cái, trợn mắt nhìn, mỹ nhân vẫn chưa xong, không nhịn được cười khổ mà nói: “Oa nhi, nàng còn không tới, cho dù nhị ca không muốn ngủ, đại ca cũng phải đi nghỉ ngơi đấy, lúc đó, hắc hắc, nàng đợi thêm mấy tháng nữa rồi gặp mặt nó nhé.”

    “Ai thèm.”

    Oa Nhi từ sau bức bình phong đi ra, nhăn chiếc mũi nhỏ, trông phong thái yêu kiều đáng yêu.

    Những bắp thịt sau khi được mộc dục trắng nõn nà, ánh mắt long lanh, khuôn mặt có chút ửng hồng, nhìn vào Dương Hạo.

    Nàng phất tay áo quay đi, chiếc lưỡi hồng tươi trên đôi môi đem theo chút phong tình mê hồn nhẹ nhàng lướt qua trên môi, Dương Hạo nhìn trong mắt, bên dưới liền dần dần dựng lên.

    Oa Nhi lén cười: “Ô, Dương gia nhị ca không phải đã ngủ rồi sao, tại sao lại bị nô gia làm thức tỉnh thế, thật là có tội quá.”

    Dương Hạo chẳng nói gì chỉ trợn mắt nhìn nàng: “Trời đã tối muộn như thế rồi, hi, nàng…… tại sao lại mặc quần áo lên thế?”

    “Sau khi mộc dục đương nhiên phải mặc quần áo đầy đủ, lẽ nào ngài muốn người ta đi ra không quần áo sao?”

    Oa Oa liếc mắt đưa tình nhìn hắn, mỹ nhân hồng hào khuôn mặt xinh xắn, có mấy phần như đang trêu chọc.

    Dương Hạo thờ dài nói: “Chẳng hiểu được nàng, lập tức cởi ra……, đêm đã khuya rồi, nàng cởi đi.”

    “Người ta không cởi, lẽ nào quan nhân chắc chắn bỏ qua người ta sao?”

    Ngô Oa Nhi cười say đắm với hắn, nhẹ nhàng rảo bước đị đến bên cạnh.

    Dương Hạo đang nằm trên giường, nhìn bước đi thanh thoát của nàng, hai mắt dần dần sáng lên, đến cả mấy bước đi đều có thể đi được yêu kiều thế chính là ái thiếp của hắn, nhan sắc như thế mấy lúc hắn nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.

    Ngô Oa Nhi thướt tha đi đến bên cạnh giường, cười nhẹ mà nhìn hắn, đứng một cách ngượng ngùng, áo yếm xinh xắn ôm sát lấy người, đôi gò bồng đảo trắng nõn nà như hoa lan nhẹ nhàng tròn trịa, dần dần cởi từng nấc áo, đôi mắt đa tình từ đầu đến cuối nhìn hắn tràn đầy tình cảm.

    Nút thắt vừa được mở ra.

    Dương Hạo thở gấp hơn bình thường……

    ….. ….. ….. ….. …..

    Liễu Đóa Nhi áo trắng như tuyết, âm thầm đứng ở dưới cây bên hồ, đứng đếm từng ngôi sao trên trời, ngẩn ngơ cô độc.

    So với sự sống động hương sắc của Ngô Oa Nhi, khí chất của nàng có chút gì thiên về thanh cao lạnh lùng.

    Trong tay nàng đang nhẹ nhàng chống vào hông, thắt lưng giắt một viên ngọc lớn.

    Ngày mai Dương viện sử phải rời kinh đi đến Giang Hoài rồi, đêm nay, nàng nghe Diệu Diệu phái người đến nói với nàng tin này.

    Tâm tình nhất thời như lạc lõng.

    Đại nhân phải rời kinh rồi, nhưng lại không thông báo với nàng một tiếng, trong lòng nàng khó tránh có chút buồn tủi.

    Tình cảm giữa nam nữ là kì diệu nhất, nàng cũng không biết bắt đầu từ khi nào, Dương Hạo và nàng chỉ cần rời xa là trở nên xa cách như thế.

    Hắn thích Diệu Diệu, muốn đem Diệu Diệu đi theo bên cạnh hắn, cho dù sự giúp đỡ của hắn đối với mình không tốn nhiều sức nhưng mà sự bảo vệ quan tâm của hắn đến Diệu Diệu sao lại hơn cả ả chứ.

    Hiện nay, hắn lại thích cả Ngô Oa Nhi, lại dám nạp ả làm thiếp.

    Nghĩ đến Ngô Oa Nhi đăng môn làm thiếp, khuôn mặt hạnh phúc vinh quang vô cùng, Liễu Đóa Nhi trong lòng liền có chút thù hằn.

    Nàng cũng thích Dương Hạo, dù rằng cái tình cảm nhàn nhạt đó chẳng đủ để nói đến việc cạnh tranh như thế nào.

    Nhưng mà thích thì vẫn là thích, mà bây giờ, cái loại yêu thích này lại giống như bị người ta cướp đi mất.

    Một người là từ nhỏ đã theo hầu nàng, tình cảm như tay chân – Diệu Diệu, một người là trong lúc nguy khốn đã ép nàng vào đường cùng, tài nghệ so śnh còn thắng nàng một bậc – Ngô Oa Nhi, thế sự trên người, hai người họ lại trở thành người gần gũi nhất của Dương Hạo, người mà vốn đã hết lòng hết sức giúp đỡ nàng trước đây.

    Còn bản thân trái lại bị đẩy ra bên ngoài, trong lòng cứ có cảm giác không thoải mái.

    Nhưng mà, cái này không phải chính là lựa chọn của chính bản thân nàng sao?

    Trước lúc này, nàng còn cứ lo lắng Dương Hạo này nếu tâm tư muốn nạp nàng làm thiếp, lại không biết nên từ chối thế nào.

    Bây giờ vốn là nên thoải mái một hơi, nhưng trái lại nàng lại tính toán được mất.

    Ngày qua ngàu, Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu lại có thêm hai vị hoa khôi, đây là một việc nàng không vui vẻ gì nhất.

    Hiện nay Ngô Oa Nhi chủ động cáo lui, từ bỏ thiên hạ, không còn muốn tranh cướp với mình, nàng còn có điều gì không vừa lòng?

    Bây giờ danh tiếng của nàng đã càng ngày càng lớn, công khanh đến đi, nói cười tưng bừng, thân phận tôn quý, độc nhất vô nhị.

    Chiếc thắt lưng nạm viên ngọc lớn giá trị ngàn vàng này là một lễ gặp mặt của một vị hào thân ngoại địa mộ danh mà cầu kiến.

    Một món ngọc thiên nhiên nhất phẩm ngàn vàng khó mua, đổi lại chỉ cần nàng xuất hiện ngồi xuống một bên lầu, cùng uống một tách trà, vui vẻ như thế còn có ai có thể sánh bằng?

    Ngưỡng mộ các nàng ta làm cái gì chứ?

    Thiên hạ vốn chẳng có chuyện gì cả, đều là do người thường tự làm mình lo nghĩ.

    Liễu Đóa Nhi tự cười chế giễu mình.

    Gả đi làm thê thiếp người ta, cả ngày đóng cửa trong nhà, nuôi dưỡng một hai đứa con, mỗi ngày cô đơn mà hy vọng phu quân từ xa trở về.

    Nếu là bởi vì công việc đi xa, càng là chờ đợi vô vọng, vì thế mà cứ ngồi không.

    Cuộc sống như thế nàng không thích, cô đơn như thế nàng không thích ứng nổi.”

    Đặc biệt là hiện nay, danh tiếng của nàng đang như mặt trời giữa ban ngày, yến tiệc quen gặp cổ cự vương công, mặc nhân danh sĩ, ra vào phí dùng sánh với nghìn vàng, nương nương trong hoàng thành cũng không được nhín nhường như thế, các đại quan quý nhân có thế có tiền bao nhiêu người chỉ vì muốn một nụ cười của nàng mà hết lòng nghĩ kễ.

    Cái cảm giác ở trên cao được cung phụng này làm sao có thể diễn tả được.

    Chương 287: Bến thuyền

    “Được rồi, các nàng tiễn đến đây thôi.”

    Dương Hạo dừng bước cười: “Hôm nay nhân vật chính là Ngụy vương thiên tuế, Tấn vương thiên tuế và Triệu tướng công cũng phải đến đưa tiễn, Dương Hạo chỉ là người theo tùy tùng địa vị thấp hơn, không nên đi trước mặt.”

    Ngô Oa Nhi dừng bước nói: “Được, vậy chúng thiếp cũng không dám đưa tiễn xa thêm, quan nhân là người bắc, không quen sóng nước, con thuyền này dù lớn, khi có sóng gió cũng không tránh được nghiêng ngả, quan nhân xin hãy chú ý đến sức khỏe của mình.”

    Dương Hạo nhìn nàng thoải mái ung dung, không có sắc thái u buồn của người ly biệt, trong lòng thầm thán phục nàng quả là kinh qua thế sự, trái tim quả nhiên bất tục.

    Lại thấy Mỗ Y Khả nước mắt lưng tròng, liền âu yếm xoa đầu nàng rồi lại cười với Mục Vũ nói: “Tiểu tử ngốc, không phải nói bản thân từ bảy tuổi đã không biết khóc là gì sao, đôi mắt tại sao lại đỏ như thỏ thế kia?”

    Mục Vũ vừa nghe thấy như bị gió thổi vào mắt: “Đại nhân người trêu ta, ta lúc nãy bị gió thổi……”

    Dương Hạo cười lớn: “Tiểu tử ngốc, ta trêu ngươi làm gì?

    Ngươi mà cũng bị gió thổi bụi sao?”

    Mục Vũ nghe thấy không biết nói gì, rõ ràng biết hắn chỉ là lấy cớ vẫn hậm hực nói: “Ngài lại không nói với ta……”

    Bích Túc đứng ở một bên không có tâm sự gì chỉ đang ngó đông ngó tây, hắn sớm nghe nói đông kinh phồn hoa, cứ luôn muốn đến nơi đó thưởng ngoạn một phen, mấy hôm nay cũng thực sự thưởng thức được người đẹp thức ăn ngon của Biện Lương.

    Chỉ có điều đều phải hóa trang mỹ miều, cải danh thay họ để đi, chỉ sợ thân phận thi tăng của hắn bị lộ thì hỏng.

    Lần này Dương Hạo lên con thuyền lớn vừa cập bờ, hắn sẽ phải cưỡi ngựa thám thính tình hình trước, men bờ mà khảo sát phong thổ con người, mặt khác hiểu được động tĩnh hai bờ vận hà để dùng tham khảo.

    Thật khó chỉ trong một lúc gặp được nhiều quan viên đến thế, tụ tập kín cả đường, tay hắn lại ngứa nên đã trộm được năm sáu cái bao tiền.

    “Được rồi, ta biết rồi, từ Bá Châu đến Quảng Nguyên, từ Hán quốc đến Lô Lĩnh.

    Đâu đâu cũng khó khăn, gian khổ quẫn bách.

    Ta đều đã chịu đựng, lần này chẳng qua là theo Ngụy vương làm việc ở Giang Hoài, nhẹ nhàng hơn nhiều, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu mọi người yên tâm đi.”

    “Vâng, Nhiêu Nhiêu và tiểu Quân tại sao vẫn chưa thấy đến?”

    Ngô Oa Nhi vâng một tiếng rồi quay đầu nhăn mày nói.

    Diệu Diệu cũng lén quay lại phía sau nhìn thầm nghĩ: “Tiểu thư tại sao vẫn chưa đến, lẽ nào…. tiểu thư đã nảy sinh sự oán trách với lão gia?”

    Dương Hạo cười nói: “Hiện nay các nàng ấy danh tiếng nổi vang, mỗi ngày quan khách như mây, nào còn là người tự do nữa?

    Thôi đi, không đợi họ nữa, nếu không Ngụy vương, Tần vương và Triệu tướng công cũng tới rồi, ta lại là người lên thuyền cuối cùng hay sao, như thế thật là tội lớn, bao nhiêu ánh mắt nhìn vào cũng không được hay ho, ta lên thuyền đây.”

    Dương Hạo nói xong, mỉm cười với bọn họ, quay người rồi bước lên bến thuyền, bến thuyền có quân tùy đứng nghiêm trang, xác định thân phận xong Dương Hạo liền lên thuyền.

    “Dương viện trưởng, đến muộn.”

    Dương Hạo vừa lên thuyền, Trình Vũ và Trình Đức Huyền liền tươi cười ra đón tiếp, thái độ rất nhiệt tình.

    Trình Vũ với hắn thể hiện nhiệt tình, Dương Hạo còn lý giải được, Trình Đức Huyền thái độ còn chuyển biến một trăm độ khác hẳn…… chẳng nhẽ là nhìn thấy Tấn vương vì hắn mở yến tiệc tiễn đường, vì thế cũng theo gió đẩy thuyền sao?

    Chuyển biến cũng thật nhanh quá, quá tự nhiên.

    Ánh mắt Dương Hạo chuyển hướng nhìn sang bên cạnh.

    Nhìn thấy hai văn sĩ trung niên áo quần đạo phục, ánh mắt sáng lên mà nhìn về phía bọn họ thăm dò, trong lòng cũng hoảng hồn: “Trước mặt người ngoài, đương nhiên cần tỏ ra thân thiện, dựa vào sự thân thiết và đoàn kết của các thủ hạ dưới Nam nha, Trình Đức Huyền làm ra vẻ như thế, xem ra hai người kia không phải là người của Ngụy vương thì là người của Triệu Phổ, Ngụy vương còn chưa đến, hắn là khâm sai, người trong phủ hắn nên đi cùng với hắn như vậy xem ra hai người này là sai thần của Triệu Phổ phái tới.”

    Dương Hạo không đoán sai, hai người đó chính là người của Triệu Phổ - Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam, lần này nhận lệnh Triệu Phổ giao việc, theo xuống nam.

    “Hai vị đại nhân đã tới rồi à, ha ha, vừa nãy ở bến thuyền cùng người nhà từ biệt nên chậm chân một chút.”

    Trình Đức Huyền cười nói: “Nghe nói Dương viện trưởng mới nạp thiếp, là đệ nhất hành thủ Mị hồ quật ở Biện Lương, xinh đẹp tuyệt trần, đoan trang tuyệt sắc, Dương viện trưởng được nàng quả là phúc phận không nhỏ, đáng mừng đáng chúc mừng.”

    Trình Đức Huyền kì thực cũng chẳng phải người háo sắc, những lời nói này nghe ra dường như không được quá kính trọng với Ngô Oa Nhi, nhưng đây cũng là thói quen thời đại, cưới thiếp cưới sắc, vốn chính là bị coi làm đồ chơi, rất nhiều tử sĩ văn nhân tặng thiếp, đổi thiếp, hoặc là người thân bạn hữu đến nhà làm khách còn đưa theo thiếp đi hầu hạ.

    Nam Đường tể tướng Hàn Tái Hi mỗi lần yến tiệc sau đó thường giữ người ở lại làm khách, để thiếp tỳ của bản thân mình đi hầu hạ, nguyên nhân chỉ có một, bọn họ vốn không coi người thị thiếp đó là người đàn bà của mình.

    Mà bọn họ chỉ là một vật vui chơi, so với nha hoàn tỳ thiếp được đãi ngộ tốt hơn một chút, tất nhiên chẳng thể nhắc tới tôn kính, thậm chí đến sự độc chiếm của một người đàn ông cũng không thể.

    Nhưng Dương Hạo dù cũng nhập gia tùy tục, theo những quy tắc để lấy Ngô Oa Nhi là thiếp, trong lòng đối với nàng lại không hề thiếu sự tôn trọng, nghe những lời này trong lòng liền có chút không vui, chỉ là không tiện thể hiện rõ ra.

    Trình Vũ cũng cười mà nói: “Ha ha, như thế có thể nói đây đang là tình cảm nồng thắm, Dương viện trưởng đến muộn một chút cũng có thể hiểu được.”

    Dương Hạo cũng cười ha ha, nhìn sang hai bên một cái, thấp giọng hỏi: “Hai người bên đó là?”

    Trình Vũ nhếch mép một cái, cười khểnh: “Môn hạ của Triệu Phổ mà thôi, không cần quan tâm đến bọn chúng.”

    Dương Hạo mỉm cười không nói: “Giữa hai Triệu gia quả nhiên như nước với lửa, bây giờ đều phái người đến, muốn trong đợt vận lương này kiếm chút công lao, việc này thật là thú vị.”

    Dương Hạo thấy tình hình đó trong lòng cũng đã có sự cảnh giác, tất nhiên cũng sẽ không thể hiện thiện ý với người của Triệu Phổ.

    Bất luận hắn biết rõ lý lịch đại thế, biết Triệu Phổ đấu không lại Triệu Quang Nghĩa, ở giữa các thần hạ và thủ túc, Triệu Khuông Dẫn vẫn tín nhiệm và gần gũi Triệu Quang Nghĩa hơn.

    Cho dù hắn không biết những chuyện này, nhưng bản thần hắn hiện nay đang ở dưới sự quản lý của Nam nha, cũng tuyệt đối không thể thể hiện thân thiết với Triệu Phổ.

    Phản đồ, trong giới quan trường vĩnh viễn là vai đáng ghét nhất của tất cả phái hệ.

    Lý Thương Ẩn tài tuyệt, cũng chỉ vì trong cuộc cạnh tranh của Lý đảng và Ngưu đảng lập trường không rõ ràng, thân phận ám muội, kết quả dù đứng ở trên đài Ngưu đảng hay Lý đảng cuối cùng cũng là nhân tài không gặp thời, không được trọng dụng, tích của tiền nhân đã như thế, Dương Hạo sẽ không làm ra loại chuyện hồ đồ như vậy.

    Dương Hạo không nhìn thêm Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam, chỉ nói cười cùng Trình Vũ và Trình Đức Huyền.

    Đang lúc nói chuyện phiếm, quan viên ở trên bến thuyền đột nhiên đều trở nên yên lặng, mấy người trên thuyền lập tức cũng có cảm ứng, lần lượt nhìn ra phía xa xa.

    Chỉ thấy mấy chiếc kiệu bát đài lớn đang hướng về bên này mà đi, khuôn mặt Trình Vũ đột nhiên nghiêm trang, chỉnh trang lại y phục quần áo bước xuống bờ, vừa bước chân, Mộ Dung Cầu Túy đã nhanh chân xuống trước một bước.

    Mấy người này dù là văn sĩ mạc liêu, nhưng lúc đó văn nhân vừa mới kinh qua ngũ đại loạn thế, còn rất coi trọng văn võ song toàn, thư kiếm song học, thời thế này đương nhiên không phải hào lệnh thiên quân, hay tướng quân, mà là một người võ dũng chỉ cần có điều kiện phần lớn mọi người đều vừa học văn vừa học võ.

    Tên Mộ Dung Cầu Túy này thân hình mảnh khảnh, một thân võ thuật dường như còn cao minh hơn Trình Vũ vài phần.

    Chân hắn không chạm đất đã nhảy xuống khỏi thuyền.

    Phương Chính Nam vội vàng theo đằng sau, Trình Vũ lạnh lùng hừ một tiếng, cúi gằm mặt, đợi bọn họ đi ngang qua, lúc đó mới nhảy xuống, Dương Hạo thấy hai bên không hợp nhau, đến tận lúc này cũng phải tranh đấu một phen, trong lòng cười thầm, hắn cũng có ý lùi lại phía sau, đợi Trình Đức Huyền đi xuống lúc đó mới chầm chậm xuống.

    Người đến chính là Ngụy vương Triệu Đức Chiêu, Tấn vương Triệu Quang Nghĩa, đương triều tể tướng Triệu Phổ, tam tư sử Sở Chiêu Phụ, nhưng bốn người lại đi năm cái kiệu lớn, Dương Hạo trong lòng nghĩ: “Trừ phi là Ngụy vương phi khang lệ tình thâm, lại đến tận bến thuyền tiễn sao?”

    Năm chiếc kiệu lớn dến bến thuyền lần lượt được hạ xuống, tấm rèm che được kéo lên, trong chiếc kiệu đầu tiên chầm chậm bước ra một người mặt to tai lớn, bước chân ung dung, khí chất thanh cao, long bào đen, chiếc mũ quan như ý cao ngất trên đầu, chính là Nam nha phủ quân, Tấn vương đương triều Triệu Quang Nghĩa.

    Chiếc kiệu thứ hai chính là tể tướng đương triều Triệu Phổ khuôn mặt thanh tú, y phục quan mạo cũng chẳng khác biệt lắm với Triệu Quang Nghĩa, ngoài việc trên áo bào không có rồng, mũ quan trên đầu cũng không có văn vân nạm ngọc.

    Chiếc kiệu lớn thứ ba lại không phải là Ngụy vương, bên trong đi ra một lão giả áo bào trắng, khăn thanh bào, bước chân sóng bước, rất nhiều người đều không nhận ra ông, vừa thấy người này xuất hiện, không khỏi ngạc nhiên kì lạ, liền lần lượt nhìn nhau mà lắng nghe.

    Chiếc kiệu thứ tư bên trong chính là Ngụy vương trẻ tuổi Triệu Đức Chiêu, Triệu Đức Chiêu mặt mũi anh tú, cả người tài năng, áo bào nạm ngọc, rất có vẻ anh hùng.

    Hắn lần này vẫn là lần đầu được tỏa sáng trước mặt trăm quan văn võ, thần thái khó tránh có chút căng thẳng.

    Hắn đi tới đỡ vị lão giả áo bào tóc bạc đi về phía Triệu Quang Nghĩa và Triệu Phổ, chòm râu lão giả hơi bay bay, dường như đang thấp giọng nói điều gì đó.

    Từ trong chiếc kiệu thứ năm bước ra một vị thần tài gia Đại Tống làm nghiêng ngả trời đất, tam tư sử Sở Chiêu Phụ, bến thuyền Biện Hà hôm nay vô cùng náo nhiệt, đó đều là do hắn triệu tập đến.

    Sở Chiêu Phụ thấy bách quan quả là khuôn mặt vô quang, vừa xuống cũng không thèm để ý bốn phía, liền rảo bước đi, bước lớn đuổi theo bên cạnh Ngụy vương.

    Mấy vị đại nhân đứng ở bến thuyền.

    Đôi bên nhường nhau một hồi, rồi cùng để Triệu Phổ ra mặt nói chuyện.

    Tước và quan là hai khái niệm khác nhau, luận quan chức, hiện ở nơi này lấy Triệu Phổ làm tôn kính, thân là trưởng trong bách quan, trên cấp bậc quan đã không có ai có thể cao hơn hắn.

    Triệu Phổ cơ mưu túc trí, nhưng đọc sách không nhiều, luận đến bản lĩnh về sách, so ra ở nơi này rất nhiều quan viên xuất thân tiến sĩ lưỡng bảng còn kém hơn nhiều. nếu nói về khả năng nói chuyện thì không thể nói rằng lời hắn nói là châu ngọc, nhưng vì làm quan nhiều năm, việc phát ngôn làm thay đổi tình hình đối với hắn mà nói lại là chuyện quá quen thuộc và dễ dàng.

    Triệu Phổ nói xong liền mời khâm sai Ngụy vương mau chóng đến cảm ơn các quan viên tới tiễn, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu hành một lễ với hoàng thúc Triệu Quang Nghĩa, lúc này mới tiến lên nói.

    Lời của hắn đương nhiên là cũng đã có chuẩn bị đầy đủ rồi, từ ngữ câu cú, âm thanh vang vọng, các quan viên đều gật đầu, đối với vị Ngụy vương lần đầu ra mắt này cũng vô cùng tán thưởng.

    Dương Hạo đối với loại văn chương này mà nói không hứng thú gì, nói có thêm hoa văn mỹ miều hơn nữa cuối cùng cũng chỉ là văn vẻ bề ngoài.

    Chẳng qua từ bề ngoài này, ít nhất có thể nhìn được ra cách ăn nói của một người, văn tài, tư duy, các góc độ, tỉ mỉ của người đó.

    Nếu hắn dùng đao thay bút, thì chẳng bao giờ nhìn ra điều gì, bách quan làm ra vẻ tập trung e rằng không phải diễn kịch thì là muốn nhân cơ hội này suy nghĩ một chút về vị hoàng tử có khả năng trở thành thế tử, cũng cần hiểu một chút về hắn.

    Bên cạnh đó cũng nảy ra mục đích thứ hai, Dương Hạo cũng chẳng thèm mà đi tìm hiểu.

    Bởi vì trong lòng hắn biết rõ ràng, hoàng đế thứ hai của Tống quốc là Tấn vương Triệu Quang Nghĩa đang đứng ở bên cạnh đó chứ không phải Triệu Đức Chiêu.

    Lịch sử này có thể thay đổi hay sao?

    Ai đi thay đổi nó?

    Chương 288: Bách mỹ tống hành

    Đại khái là thời gian mấy năm tới, Triệu Khuông Dận cũng sắp chết rồi, còn về rốt cuộc chết như thế nào, trong mắt người hậu thế là một bí ẩn không có căn cứ chứng thực.

    Dương Hạo chẳng làm được một người bỏ nhà bỏ cửa, giống như một tên bị điên chạy đến gặp Triệu Khuông Dận, ngụ ý xa xôi rằng huynh đệ thân thiết nhất của hắn sẽ mưu sát hắn, sau đó bị Triệu Khuông Dận nổi trận lôi đình mà đem hắn ra chặt đầu.

    T

    Trực tiếp đến trước mặt Triệu Khuông Dận nói rõ ràng là chuyện không thể, đồng thời hắn cũng nhớ không rõ cụ thể là vào năm nào hay ngày nào, phát sinh nghi án lịch sử “Phù ảnh diêu hồng”.

    Chỉ nhớ rằng buổi tối hôm Triệu Khuông Dận băng hà, Khai Phong có tuyết lớn, hắn cho dù mỗi lần tuyết rơi lớn đều chạy đến cửa hoàng cung đứng chắn cũng chẳng thể ngăn nổi Triệu Quang Nghĩa đưa quân vào.

    Huống chi, cứ cho là Triệu nhị mưu sát Triệu đại là một sự thật, cũng chẳng có quan hệ gì đến hắn?

    Địa vị của hắn, tiền đồ của hắn, sẽ không vì chính biến này mà gặp phải bất cứ ảnh hưởng nào.

    Triệu Khuông Dận chỉ là một vị đế vương mà hắn cũng khá tán thưởng, dù rằng vị đế vương này hiện nay đã bò ra từ trong những trang giấy của lịch sử.

    Từ một bức tranh mà biến thành một người sống sờ sờ, nhưng vị hoàng đế không lâu trước đây còn nghi ngờ hắn muốn mưu phản, nên hắn không có tình cảm gì hơn với người đó.

    Ai làm hoàng đế, ai là chính thống, trong mắt các sĩ tử nho học bao năm nay có lẽ đó là một chuyện thật sự tài giỏi, vì đến chết cũng muốn lập đại đạo công nghĩa, đó là hạo khí trường tồn.

    Sát thân thành nhân, xá sinh thủ nghĩa, được sử sách lưu danh, chết vẫn vang danh.

    Nhưng với người có tư duy hiện đại như Dương Hạo hắn không có sự giác ngộ “vĩ đại” như thế.

    Hai huynh đệ lão Triệu gia này ai ngồi trên thiên hạ chẳng liên quan đến ta?

    Cái họa sát thân gây nguy hiểm cho hoàng đế tổn thất nhiều hơn cái được.

    Là một người hiện đại, hắn không có tư tưởng trung quân, quân muốn thần chết thần không thể không chết đó.

    Thân thể hắn phải chịu sự hạn chế của thời đại, nhưng tư tưởng hắn là tự do, không phải chịu sự gò bó quan niệm nào của thời đại này.

    Nếu để hắn ở giữa sự an nguy của vị hoàng đế này và bản thân lựa chọn, hắn sẽ suy nghĩ đương nhiên lựa chọn bản thân.

    Làm người chỉ cần đối mặt với lương tâm mình là được, trong lòng hắn nếu không có loại trách nhiệm này thì sẽ không có loại nghĩa vụ đó.

    Nhưng cứ thế, sau này hắn tất phải đối mặt với một sự thực, hắn phải xưng thần với Triệu Quang Nghĩa.

    Mà con người này lại là đối tượng mà người con gái của hắn đã thay lòng đổi dạ đề cập đến hôn nhân.

    Con người này không có dùng cưỡng chế cướp nàng, nên chẳng thể nói là hận đoạt thê, nhưng như thế không cảm thấy khó xử sao được?

    Con người của thời đại này có lẽ là cảm thấy dưới trời chỉ có vương thổ, tất cả mọi thứ trong thiên hạ này đều là của thiên tử, bao gồm cả đàn bà, những đứa con gái của mình bị bắt làm thê thiếp cho hoàng đế, vợ của mình trong lòng không muốn, cho dù trong ý thức tiềm thức vẫn có thể tiếp nhận thực tế này.

    Nhưng Dương Hạo vốn không thuộc thời đại này, hắn không cách nào thản nhiên mà đối mặt, cho dù đây là do Đường gia ngưỡng mộ quyền thế Triệu Quang Nghĩa mà chủ động muốn kết thân.

    Người phụ nữ từng cùng hắn đầu ấp tay gối, hai trái tim tương thể, có một ngày sẽ trờ thành hoàng quý phi, hắn không cách nào cúi mình xưng thần với người phụ nữ này, tấm lưng này một khi cong xuống, hắn sẽ hoàn toàn mất đi bản thân mình, hoàn toàn biến thành một người đàn ông của thời đại này.

    Hôm nay nhìn thấy bách quan như mây, đột nhiên làm dậy sóng trong lòng hắn tâm sự này, vết thương sâu thẳm trong lòng lại nổi lên, không tâm trạng nào mà cười nói được.

    “Hay là, ta nên công thành thoái thân quy ẩn.

    Nhưng mà hiện nay vẫn không thể được, quan gia đã để ta làm việc trong triều đình, vốn có dụng ý muốn trói buộc giám sát, hắn sẽ không đồng ý đâu.

    Có lẽ, ta cũng cần chờ đợi mùa đông năm nay, đợi thời khắc khắp trời tuyết lớn bay bay.

    Một ngày thay đổi vận mệnh của hắn, thay đổi cuộc đời hắn, thay đổi vận mệnh Đại Tống, có thể vào ngày đó, cũng sẽ thay đổi số mệnh của ta……”

    Dương viện trưởng đang nói cái gì thế?

    Lên thuyền thôi.”

    Trình Vũ đứng bên cạnh kéo kéo áo hắn, nhìn hắn một cách kì lạ.

    “Sao cơ?

    Ừ.”

    Dương Hạo bừng tỉnh lại, định thần nhìn quanh, chỉ thấy bách quan đang chắp tay ở dưới, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu đang bắt tay từng người, đi thẳng về phía thuyền, đám người như chiếc đuôi đang đi đằng sau, vội vàng cười cảm tạ với Trình Vũ, th dòng người lên thuyền.

    Tiếng ra hiệu của thuyền vang lên, âm thanh vang vọng, chiếc mái chèo thật lớn trong tay các thủy thủ khua chèo lên xuống, Triệu Đức Chiêu đem theo Sở Chiêu Phụ đã lên con thuyền thứ hai, Tấn vương, Triệu tướng công và bách quan văn võ đứng trên bến thuyền đều chắp tay tiễn biệt.

    Chính vào lúc đó, có người từ xa gọi với lên:” Dương viện sử!

    Dương viện sử!

    A, tiểu thư, tiểu thư thuyền của Dương viện sử vẫn chưa đi.”

    Theo đó là một đám nữ nhân gọi lên: “Dương viện sử, Dương viện sử, tiểu thư nhà ta đến rồi, xin viện sử đại nhân xuống thuyền một chút.”

    Văn võ bách quan lần lượt quay đầu lại nhìn, Dương Hạo hốt hoảng, đang định đi đến mạn thuyền, vừa nghe thấy âm thanh cũng đi đến mạn thuyền nhìn, chợt thấy như bị chóng mặt.

    Một đám phụ nữ oanh oanh yến yến, có khi đến cả trăm cô trẻ đẹp, người người diễm lệ, ăn mặc kiều diễm, gió ào ào, vội vàng chạy đến.

    Vừa chạy vừa giơ khăn lên phất phất, bàn tay ngũ sắc lục sắc trong không trung giơ lên như rừng, thật là…… quá tráng lệ.

    Dương Hạo nhất thời toát mồ hôi, cho dù không khiêm tốn một chút, nhưng cũng không cần phải làm ra cảnh tượng quá thể như vậy chứ.

    Quang cảnh tiễn biệt vốn đang trang nghiêm, bị đám nữ nhân này quấy đảo, dường như chẳng biết gì cả.

    Trước mắt Dương Hạo như hoa lên, văn võ bách quan đang đứng trên bến thuyền cũng chẳng cần phải nói thêm, bị hương thơm nước hoa của các cô nương bịt kín mũi của họ.

    Đám cô nương xinh đẹp trẻ tuổi và đám cô nương mặn mà chạy ào qua người bọn họ, khiến bọn họ nhìn hoa mắt chóng mặt.

    Hoàng gia quan trường của Đại Tống bất luận là so sánh với trước đây, hay là so sánh với triều đại sau này, lễ nghĩa đều thoải mái hơn nhiều.

    Quan niệm thân dân, đồng lạc đã đi sâu vào lòng dân.

    Bất kể là hoàng gia thánh đại khánh điển, hay là quan sử thăng cấp, đi xa nghênh tiễn hoặc là thương gia buôn bán tổ chức mừng thọ mời khách, làm ăn khai trương, đều vui vẻ mời đám người ca hát nhảy múa đến đông đúc, giăng đèn treo hoa tưng bừng, như vậy mới cảm thấy bản thân có uy danh.

    Vừa thấy đám cô nương chạy đến, trong đám các a hoàn tỳ thiếp các bà các mẹ còn có mấy chiếc kiệu nhỏ, xe kéo lần lượt dừng xuống bến thuyền.

    Những cô nương quốc sắc thiên hương nghiêng nước nghiêng thành bước từ trong ra, nhìn kỹ lại có rất nhiều mỹ nhân mà các quan quen biết, đó đều là những danh kỹ nổi tiếng bậc nhất ở Biện Lương, hoa khôi có tên ạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa, nổi tiếng đình đám chính là ba đại hành thủ Biện Lương: Liễu Đóa Nhi, Trầm Nhiêu, Văn Tích Quân.

    Trong đám người đó, Ngô Oa Nhi thấy tình cảnh như vậy đang nước mắt lưng tròng, liền cố nhịn mà mỉm cười nói: “ Quan nhân còn nói muốn khiêm tốn một chút, nhưng như thế này thì hay rồi.

    Đến uy phong của Ngụy vương cũng bị chàng che lấp hết.”

    Mục Vũ và Mỗ Y Khả cũng nhịn không nổi, rất nhiều quan viên lần lượt nhường bước cho đám nữ tử rẽ đường tươi cười tạo nên một cảnh tượng kì lạ.

    Triệu Đức Chiêu đứng ở trên thuyền há hốc mồm miệng, có người đứng bên rỉ tai nói với hắn gì đó, Triệu Đức Chiêu liền cười lớn ha ha, rồi hướng dưới thuyền mà nói: “Dương viện sử, mỹ nhân ân trọng, hãy lên bờ gặp mặt đi, bản vương sẽ đợi ngươi một lát.”

    Dương Hạo trong lòng quẫn bách, sắc mặt biến dạng mà đi xuống, các quan viên trên dưới thuyền hay đứng ở bến thuyền đều chỉ trỏ, đang nói chuyện riêng với nhau thì lập tức liền bị đám mỹ nhân chen vào.

    Những kỹ nữ nổi tiếng hiện nay phần lớn là của Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, còn những người chưa từng gia nhập Nhất Tiếu Lâu thì vì khi cuộc thi hoa khôi lần đầu diễn ra, thân phận địa vị, danh tiếng, ảnh hưởng của họ cũng như nước đẩy thuyền lên cao, ai ai cũng mang trong lòng sự cảm kích với Dương Hạo, bây giờ vị đại lão gia đứng đầu của Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu phải rời kinh, bọn họ làm sao có thể không đến tiễn.

    Ngõ Sát Trư bây giờ vì Nữ Nhi Quốc, Bách Vị Cư, Bách Hương Lâu ở Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu liên tục mở cửa làm ăn dẫn đến sự buôn bán của cả khu phố được phát triển, nhưng nơi mà tấc đất tấc vàng này vẫn chưa mở rộng, đi đứng chật chội.

    Hôm nay những cô nương này đều muốn đến đưa tiễn, hoặc là kiệu khiêng, hoặc đi xe, lại đem theo rất nhiều a hoàn thân thiết của mình, các bà các mẹ hò hét theo, cả đám người hầu ùn ùn tới đã khiến cho nơi đây tắc nghẽn không thể thông.

    Lần này mà muốn chen ra có lẽ vô cùng khó khăn.

    Đám nữ nhân phải mất bao công sức mới vạch ra được “huyết lộ” để đến tiễn nhưng mà đến muộn rồi.

    Dương Hạo toát mồ hôi thầm nghĩ: “Đám nữ nhân này tới tiễn biệt ta, có lẽ…… có lẽ cũng chỉ có Liễu Vĩnh mới từng có được vinh dự này thôi.

    Liễu Vĩnh không phải còn viết một bài thơ từ cho quang cảnh náo nhiệt này sao, nói cái gì mà: Giao ngoại lục âm thiên lý, yếm ảnh quần hồng thập đội……

    Ta có lẽ cũng sánh được với đám huynh đệ này rồi.”

    “Đại nhân, lần này đi xa, một đi là cách vài tháng, đường xa vất vả, Đóa Nhi nhất thời chỉ đem theo thắt lưng minh châu, nguyện theo ngài đi dặm đường, chúc ngài thượng lộ bình an.”

    Liễu Đóa Nhi mặc áo trắng nhìn thấy Dương Hạo, liền bước lên phía trước thấp giọng nói, thần sắc yên bình như nước, dường như không hề bị dao động.

    Chiếc thắt lưng nạm ngọc bàn nhu chất phẩm được dâng bằng hai tay đặt vào tay Dương Hạo, Dương Hạo nhận đồ vật chỉ mỉm cười ý cảm ơn, đột nhiên cảm thấy cũng không biết nói gì.

    Hoặc là giữa hai người đã từng có một sợi dây tình cảm như có như không nhưng đó chỉ là một phản ứng bản năng khi thấy một vật kì lạ, chí hướng Liễu Đóa Nhi với tâm tư của hắn không đi cùng đường, đã quyết định bọn họ có duyên không phận.

    Cảm giác đó và cảm tình hắn từ kiếp trước với Học Thư Mặc như là không hận thù mà đứt đoạn, bất giác hắn nhìn ra xa xăm.

    “Đại nhân, tiện thiếp tự biết đại nhân phải đi Giang Hoài, vì đại nhân mà làm một bộ quần áo mới, chỉ là không ngờ màu sắc lại nhạt nhòa như vậy, tối qua mới biết đại nhân hôm nay đi, nô gia và Oa Oa làm trong đêm, làm ra bộ y thường này, tay nghề còn thiếu sót nhưng là tấm lòng của nô gia và muội muội, xin đại nhân nhận lấy.”

    Tuyết Ngọc Song Kiều cũng chạy đến trước, bộ y phục đó rất vừa vặn, từng đường kim mũi chỉ tinh tế tỉ mỉ, Dương Hạo vừa chạm vào ánh mắt đáng yêu của các cô nương ấy thì liền nghĩ ngay đến những lời tối qua Oa Nhi đã nói, trong lòng như giật nảy lên, không dám nhìn vào mắt họ thêm nữa, vội vàng thu hai tay lại, thấp giọng cảm ơn.

    Sau đó các cô nương cũng lần lượt tiến lên chúc mừng.

    Tấn vương Triệu Quang Nghĩa và tể tướng Triệu Phổ cũng đứng ở bên cạnh, thấy cảnh tượng náo nhiệt này Triệu Quang Nghĩa không khỏi lắc đầu mà nghĩ: “Cái tên Dương Hạo, thật là hoang đường, bách kĩ đến đưa ngày mai chắc sẽ là chuyện kì lạ ở đông kinh rồi.”

    Triệu Phổ thấy hắn nói có vẻ phản đối như vậy, nhưng trong sắc mặt lại có chút đắc ý, có lẽ thủ hạ của hắn được vẻ vang như thế hắn cũng sẽ được vẻ vang.

    Triệu Phổ không nói gì chỉ khẽ hừ một tiếng, không tiếp lời.

    Triệu Quang Nghĩa mắt lóe sáng, nhìn kĩ xung quanh thì thấy bên cạnh Dương Hạo có hai người thiếu nữ xinh đẹp, mặt mũi thanh tú, trước mặt lại có hai nữ nhi thân cao, quay đầu lại có mấy cô gái mặt mũi vui vẻ.

    Hắn không khỏi sáng mắt, thấp giọng thở dài nói: “Phong nguyệt trường trung, dã hữu như thử nhân vật.”

    Tư lục tham quân La Khắc Tiệp thấy người hắn đang tán thưởng chính là Đóa Nhi cô nương mà mình ngưỡng mộ nhất, không khỏi cảm thấy như gặp được tri âm cả đời liền cười nói: “Thiên tuế, vị cô nương đó là đệ nhất hành thủ hiện nay của Biện kinh, Liễu cô nương Liễu Đóa Nhi của Như Tuyết Phường.”

    Triệu Quang Nghĩa đột nhiên gật đầu: “Mỹ nhân như tuyết, hoa khôi chi danh, thật là danh tụ.”

    Đang lúc đó, Đường đại tiểu thư vừa mới vượt qua tường của Như Tuyết Phường đang men theo Biện Hà đến bến thuyền.

    Chương 289: Ba người đàn bà

    Đường Diễm Diễm theo các cô nương từ khắp nơi được chiêu mộ về bước chân vào phủ Khai Phong.

    Vừa vào thành, liền thấy các tòa nhà nhiều tầng, các nhà lớn nhiều như mây, khắp phố đều là người đi lại mặc áo gấm, phường thị náo nhiệt, cảnh tượng hoa lệ của nó quả thật không chỉ một nơi hai nơi.

    Đợi khi nàng đến đường Sát Trư, nghĩ đến cuối cùng đã trốn thoát khỏi đám người vây bắt của nhị ca, tức có thể gặp được Dương Hạo, trong lòng vô cùng sung sướng.

    Không ngờ vừa vào đến đường, liền gặp phải đám kiệu to kiệu nhỏ kéo nhau đi, lại thêm người tản bộ trên đường đông đúc, khiến cho cả chỗ đường nhỏ chật cứng người.

    Phải tốn bao nhiêu thời gian chen chúc, mấy đám kiệu nhỏ ấy, thậm chí một đám lớn các cô nương hoa lệ mới rời khỏi đường, bọn họ liền bị đưa vào Như Tuyết Phường.

    Lưu ma ma là người phụ trách thu nhận những cô nương mới đến này, đám cô nương này phần lớn đều đến từ những nơi nghèo khổ khó khăn, cầm kì thi họa những trò tiêu khiển thanh cao này phần lớn không biết.

    Dù chỉ cần bọn họ làm a hoàn đi hầu hạ tiểu thư, tiếp đón khách nhân, cũng phải qua một lần đào tạo chuyên môn, các cô nương cụ thể làm được những cái gì còn cần phải dựa vào quy tắc để lựa chọn.

    Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu buôn bán vô cùng náo nhiệt, hơn nữa vừa mới mở cửa kinh doanh.

    Các chỗ hầu như đều thiếu người, đám cô nương nổi tiếng đó lại vội vàng đi đưa tiễn Dương Hạo, còn đem theo một đám tay chân và a hoàn lớn đi, nhân lực càng thêm thiếu.

    Lưu ma ma chỉ huy những cô nương mới lần đầu đến Biện Lương thành vào trong viện tử để luyện nói, bận đến mức đầu toát đầy mồ hôi.

    Lúc đó, bà chỉ nhìn thoáng qua đã thấy Đường Diễm Diễm.

    Các cô nương có thể được chiêu mộ đến thanh lâu đều là những nương tử tuấn tú được lựa chọn trăm người lấy một , nhưng các cô nương tuấn tú nhiều như thế đứng cùng một chỗ với nhau, Đường Diễm Diễm áo xanh bố y vẫn là nổi bật như một tiên hạc trong đám chim thôn, kiều lệ vô trù, trác nhĩ bất quần.

    Lưu ma ma ánh mắt sắc bén, nhất thời nhìn thấy vị cô nương không phải người bình thường, chỉ cần chăm chút cẩn thận một lượt, tương lai tiền đồ ít nhất không thua gì những vị cô nương xưng hiệu hoa bảng trạng nguyên, bảng nhãn.

    Đặc biệt là……

    Tuy rằng những cô nương đó đều là vì gia cảnh khó khăn, nghèo khó, nhận được tiền đặt nhất định tự nguyện mà xung phong đến, nhưng người ở những nơi thôn quê hẻo lánh mà vừa vào phủ Khai Phong, nhìn thấy thế giới rộng lớn trước mắt, sẽ không tránh khỏi có chút lo lắng, căng thẳng.

    Nhưng vị cô nương này không hề giống như thế, nhìn bộ dạng của nàng, cười vô cùng ngọt ngào tự nhiên, niềm vui ấy như vui lây cả trời đất.

    Ở kĩ viện mà có chuyện như vậy quả là lần đầu mới thấy.

    Lưu ma ma vô cùng hài lòng, lập tức đưa nàng vào nhóm đối tượng bồi dưỡng quan trọng.

    Bà ta gọi nàng ra khỏi đám người, để nàng giúp điều chỉnh hàng ngũ, Đường Diễm Diễm và mấy tiểu a hoàn của Như Tuyết Phường khác dưới sự chỉ huy của Lưu ma ma đưa các cô nương đến những nơi đất trống rộng lớn.

    Lưu ma ma liền đứng ở trên một hòn đá lớn trước hòn giả sơn trong ao hướng về các cô nương giáo huấn, giới thiệu một chút các quy tắc của Nhất Tiếu Lâu.

    Thừa dịp này Đường Diễm Diễm liền hướng về mấy cô nương a hoàn mặt mũi quen thuộc vừa nãy hỏi: “Vị cô nương này, nghe nói chưởng quầy sau rèm của Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu của chúng ta là Nam nha Dương Hạo Dương đại nhân?”

    Tiểu a hoàn đó thấy nàng dù là giả trang cô nương dưới quê, nhưng dung mạo lại xinh đẹp hơn tám chín phần bản thân, trong lòng cũng có chút đố kị, vừa nghe thấy nàng mở miệng hỏi đến ông chủ sau lưng Nhất Tiếu Lâu, liền cười lạnh một tiếng mà nói: “Nhìn không ra, mắt mũi cô ncũng thật là nhanh nhẹn đó nhỉ.

    Không sai, sau lưng Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu của chúng ta có hai vị đại chưởng quầy, một vị là Thôi Đại Lang Thôi công tử chỉ quản xuất tiền, các việc khác tất cả đều không quan tâm.

    Còn một vị khác chính là Dương viện sử, nếu không phải có Dương viện sử thì Nhất Tiếu Lâu chúng ta không được phát đạt như ngày hôm nay.”

    Đường Diễm Diễm vừa nghe thấy cười càng thêm vui vẻ, dù rằng nhị ca nói rằng Dương Hạo và các oanh oanh yến yến của Nhất Tiếu Lâu này ngày đêm hoan lạc, túng tình thanh sắc, nhưng thật ra trong lòng nàng không tin lắm.

    Nghĩ đến ban đầu nàng phải hao tổn bao nhiêu công sức mới khiến Dương Hạo thích nàng , Dương Hạo nếu là kẻ không có tiền đồ như thế, sớm đã ngoan ngoãn làm thần tử dưới váy của nàng rồi.

    Đặc biệt là nhị ca nói một cách nhất quyết muốn gả nàng cho đương kim hoàng đệ làm thiếp thì nàng càng thêm tin chắc rằng đây là do nhị ca cố ý phỉ báng Dương Hạo.

    Bởi vì có cách nghĩ này, hiện nay dù đã tới được Nhất Tiếu Lâu, nhưng nàng lại không vội vàng mà đi gặp Dương Hạo ngay.

    Trái tim tinh quái của Đường đại tiểu thư liền nổi lên, nàng muốn đợi Dương Hạo chạy đến, sau đó đột nhiên xuất hiện ở trước mặt chàng, giận dỗi chàng một phen.

    Nàng liền cười với a hoàn đó nói: “Ồ, Dương viện sử lúc này đang ở phủ Khai Phong làm việc à?

    Chàng buổi tối sẽ đến đây chứ?”

    A đầu đó cũng chợt nảy sinh cảnh giác, bàn tay nhỏ phất quạt làm gió, đôi mắt như ngọc nhìn một lượt trên người nàng, cười mỉm nói: “Ngươi quan tâm như thế đến hành tung của Dương viện sử làm gì?

    Ờ…… ta đã nói mà, thì ra ngươi nghĩ rằng mình có vài phần nhan sắc, mong muốn được một bước lên trời, trèo lên cành cao ngồi làm phượng hoàng à.

    Ta nói vị cô nương nhé, ngươi vẫn không nên mộng tưởng ngu ngốc, viện tử này của chúng ta bao nhiêu cô nương xinh đẹp cả ngày đi lại trước mắt Dương viện sử, đều không khiến cho vị chủ nhân này nhìn lấy một cái, chỉ dựa vào ngươi……hừ.”

    Đường Diễm Diễm vừa nghe càng thêm vui mừng.

    A hoàn này lời nói vô lễ, nàng cũng không lấy làm quan tâm lắm.

    Lúc này một vị a hoàn khác đang ngồi trên một viên đá nghỉ ngơi cười nói: “Nói cũng phải đó, nhiều cô nương xinh đẹp như thế nghĩ muốn kết thân với Dương viện trưởng, nhưng người ta chẳng thèm nhìn ai.

    Nhưng cũng phải nói đến duyên phận, vẫn thật là kì lạ vô cùng, ban đầu Dương viện sử giúp cho Đóa Nhi cô nương đối phó Ngô Oa Nhi, ta vẫn còn cho rằng Dương viện sử có thể nên duyên lương phối cùng Đóa Nhi cô nươngai mà ngờ được cuối cùng ngài lại với đối thủ hợp thành đôi.”

    Đường Diễm Diễm ngạc nhiên hỏi: “Ai với ai hợp thành đôi?”

    Hai a hoàn ở phía trước cười một cách quái dị nói: “Đương nhiên là Dương viện sử và đệ nhất hành thủ của thành Biện Lương chúng tôi Ngô Oa Nhi cô nương.

    Ta ở trong viện tử này có thể nhìn được rõ ràng, Dương viện sử cả ngày vui chơi ở đây, chỉ cần ngài vẫy tay, không biết bao nhiêu cô nương sẽ chủ động đến tận cửa dâng mình ấy chứ.

    Nhưng Dương viện sử người ta chán là một người cũng đều không làm khó, cũng chỉ nạp mỗi đệ nhất hành thủ của Biện Lương chúng ta là Ngô Oa Nhi làm thiếp, đã nhìn ra chưa hả?

    Người ta Dương viện sử đôi mắt cao lắm, cô gái thôn quê à, cô nương chỉ là cô nương nhà quê, có thể lọt vào ánh mắt của Dương viện sử người ta không?”

    Đường Diễm Diễm vừa nghe nhất thời tức giận: “ Chàng nạp thiếp sao?

    Chàng lại dám nạp thiếp!

    Thật là ở đâu có cái lý này, nạp thiếp thì phải thông qua ta, được dự đồng ý của chính thê, chàng có hiểu quy tắc hay không, đây vốn là……không coi ta ra gì cả……”

    Các tiểu a hoàn nhìn thần sắc Đường Diễm Diễm, đột nhiên cười nói: “Dương viện sử hôm nay sẽ theo Ngụy vương điện ha xuống Giang Hoài công cán, các vị cô nương đều đi bến thuyền Biện Hà đưa tiễn viện sử đại nhân đi rồi.

    Trên đường ngươi tới chắc là cũng phải nhìn thấy rồi chứ?

    Luận về nhan sắc, luận về tài nghệ, đám cô nương đó chẳng có ai không mạnh hơn ngươi?

    Ha ha, cứ cho là Dương viện sử chắc phải nạp thêm một phòng thiếp nữa, cũng không đến lượt ngươi, hay là cứ an phận một chút đi……”

    Tiểu a đầu đó nói xong, hai tay chắp lưng dương dương đắc ý mà đi.

    Đường Diễm Diễm càng nghĩ càng tức giận: “Được lắm, Dương Hạo chàng, bổn cô nương gian khổ vất vả trốn chạy đến gặp chàng, chàng được lắm đấy!

    Nếu chàng nạp thiếp trước khi lấy ta thì ta không quản được chàng, nhưng chúng ta rõ ràng đã có hôn ước, chàng muốn nạp thiếp, dù sao cũng phải hỏi qua ta mới được, chàng lại tự mình quyết định, con hồ ly đó cũng không biết đã dùng thủ đoạn gì lại có thể mê hoặc được chàng… ai da.”

    Nàng đang tức giận không bình tĩnh vì sự coi thường của Dương Hạo với nàng, đột nhiên nghĩ đến những thông tin quan trọng mà a hoàn vừa rồi nói lộ ra: “ Chàng hôm nay phải đi Giang Hoài công cán?

    Vậy ta không phải không thể gặp chàng sao?

    Vẫn phải tìm được chàng mới có thể tính sổ với chàng được.”

    Lúc này lo chẳng xong đến nỗi tức giận trong lòng, Đường Diễm Diễm lập tức rời khỏi đi đuổi theo Dương Hạo.

    Khi đám cô nương đó đến Biện Lương đều lĩnh một món tiền gọi là an ủi gia phí, trong phường quản sự sợ bọn họ lừa tiền chạy trốn, vì thế ngoài cửa đều có người canh giữ.

    Các cô gái mới đến này không có người dẫn theo, như thế không thể ra khỏi cửa.

    Đường Diễm Diễm nếu dùng sức mạnh, tự mình cũng không sợ đám bang nhân bảo vệ viện đó, nhưng đây lại là sản nghiệp của nhà mình, đánh hỏng đồ đạc thì lại phá vào tiền của Dương Hạo, hơn nữa lúc này cũng chẳng có thời gian để đánh nhau.

    Vì thế Đường Diễm Diễm nhân lúc Lưu ma ma đang dặn dò với mấy cô nương kia, không có ai chú ý đến hành tung của nàng, liền âm thầm trốn vượt qua tường, nàng đột nhiên phi thân nhảy một cái, đơn thương phi qua tường, thân hình hơi cong, giống như một con chim yến đang lướt gió lướt nước mà bay.

    “Lộng châu than thượng dục, độc bả ly hoài ký tửu tôn, vô hạn yên hoa bất lưu ý, nhẫn giáo phương thảo oán vương tôn….”

    Tiếng hát ai oán, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu trên con thuyền lớn chầm chậm rời khỏi bến thuyền, ba chiếc buồm lớn toàn bộ được căng ra, trái phải những chiếc chèo thuyền dài khua nước, hùng dũng mà tiến về phía xa.

    Trên bến thuyền, các quan viên nói cười những cảnh tượng mới mẻ mà hôm nay được nhìn thấy, lần lượt cung tiễn vương gia và tướng gia rời bước, thần thái bọn họ rất thanh nhàn, đến cả đám đại thần, rất nhiều người cũng không biết chuyện lương thảo kinh thành rốt cuộc sẽ đi đến những kết cục nào.

    Nhưng chính vì như thế, bọn họ mới càng cho rằng lần này Triệu Đức Chiêu được phong vương, là một tín hiệu quan gia muốn truyền đạt cho văn võ bá quan biết sẽ lập hoàng tử làm vua, vì thế cũng đã có người ngầm lên kế hoạch thỉnh xin lập thái tử rồi.

    Đối với nguy cơ có tính thực chất như thiếu lương này thì bọn họ lại hoàn toàn không biết.

    Đợi Tấn vương và tướng gia lần lượt lên kiệu rời khỏi, đám quan viên lúc này mới lần lượt khởi kiệu rời khỏi, nhìn theo bóng kiệu lớn dần đi xa, Liễu Đóa Nhi và các cô nương hồng nhan khác cũng lần lượt khởi kiệu về, đem theo người của mình như nước thủy triều rút về bên ngoài.

    Phủ nha Khai Phong chính là ở bên Biện Hà, từ bến thuyền hướng về phía tây, đi qua cầu, tiến vào góc tây lầu phố lớn là một kiến trúc hùng vĩ bậc nhất kinh thành.

    Một chiếc kiệu tám người khiêng đang đi trên con đường nhỏ, khi vừa mới tới đầu cầu, trong đám sương mù đột nhiên xông đến một người, có tiếng ai da, một chốc sau đâm sầm vào chiếc kiệu lớn tám người khiêng.

    Vị này là một cô nương mặc áo xanh bố y, nàng từ trong một con đường hẻm chạy ra, đúng lúc chiếc kiệu lớn đến cửa hẻm, vị cô nương này chạy vội vã, chân đứng không vững, vừa chạm một cái liền đâm vào chiếc kiệu.

    May sao chiếc kiệu lớn là kiệu tám người khiêng, kiệu nặng, tám người nâng cũng ổn định, bị nàng đâm một cái chỉ hơi nghiêng ngả một chút, không bị lật nhào cả kiệu.

    Người ngồi trong kiệu chính là Triệu Quang Nghĩa, hắn đang ngồi trong kiệu nhíu mày trầm tư suy nghĩ, mạch tư duy vừa nghĩ đến việc Ngụy vương không thể vận lương thành công quay về, làm sao ứng phó với tàn cục của Khai Phong, đang nghĩ đến đây, chiếc kiệu đột nhiên hơi nghiêng ngả.

    Triệu Quang Nghĩa không khỏi bất giác mà bị ngả về bên phải, đầu vai đâm vào cạnh xe.

    Hắn lúc này đang đội mũ quan, chiếc mũ quan vừa đủ rộng đến một tấc năm sáu gì đó, bị cú đâm này mũ quan đâm vào đỉnh kiệu, đột nhiên bị cong đi.

    “Thật là vô lý quá, đây là cái kiệu khênh kiểu gì?”

    Triệu Quang Nghĩa tức giận đùng đùng, vừa chỉnh lại áo quần xông ra ngoài.

    “Đứa con gái to gan, lại dám xông vào đại nhân!”

    Hộ vệ hai bên thấy đại nhân tức giận, liền hoảng sợ mà quát mắng ra oai hùng hổ vây lại.

    Ai da da, thật xin lỗi, xin thứ lỗi.

    Tiểu nữ đi lại lơ đãng, vị đại thúc này chắc cũng không trách cứ!”

    Đường Diễm Diễm vừa nhìn thấy người đó bước từ trong kiệu ra tầm khoảng ba bốn mươi tuổi, tai to mặt lớn, sắc mặt hơi ngăm đen, thân hình có chút hơi beo béo, trông ra vẻ ngoài nghiêm chỉnh, chỉ là chiếc mũ quan trên đầu bị méo, mao mũ bên trái bằng, bên phải lại hơi chút dị hình hướng lên, lại phối hợp với bộ dạng tức giận thổi râu trợn mắt đó trông vô cùng buồn cười, không nhịn được mà phì cười, rồi vội vàng xin lỗi hắn.

    Người ta thường nói thò tay không đánh người cười nói, huống hồ vị thiếu nữ này vừa cười vừa nói, dung mạo xinh xắn, lại có một khuôn mặt tươi cười hấp dẫn, cúi người làm lễ, Triệu Quang Nghĩa ngẩn người một lúc, tức giận bỗng tan biến, hắn vội xua xua tay, ngăn đám quân hộ vệ đang xông lên, làm ra vẻ trang nghiêm tức giận mà dạy dỗ: “Một người con gái nhà lành, đi đứng nói năng phải có chừng mực, ngươi xem a đầu ngươi……”

    “Vâng vâng vâng, đại thúc dạy chí phải, xin hỏi đại thúc, bến thuyền Biện Lương ở bên nào thế ạ?”

    “À?

    Ồ, bên đó……”

    Triệu Quang Nghĩa bất giác quay lại sau chỉ về phía đó.

    Đường Diễm Diễm vui mừng, vội vàng bái lạy hắn mấy cái nói: “Đa tạ đại thúc, tiểu nữ xin cáo từ.”

    Nàng nhấc chân liền chạy về phía những quan sai đó vừa chỉ, thò tay đẩy người: “Xùy xùy xùy, xin tránh ra, tránh ra một chút, thật là không có mắt nhìn à.”

    Mấy người thị vệ nha sai đó không thấy Triệu Quang Nghĩa ra lệnh gì, cũng đành để nàng đẩy mình qua một bên mà đi.

    Đường Diễm Diễm nhấc váy, đạp chân mà chạy.

    Triệu Quang Nghĩa nhìn theo bóng hình nàng, chỉnh sửa lại mũ quan bên thẳng bên cong một cái, lắc đầu mà thở dài nói: “Cũng không biết đây là a đầu của nhà ai, quả thật là có chút thiếu nề nếp gia giáo, ai…… người đâu, khởi kiệu, về phủ.”

    Bên sông, một chiếc thuyền nhỏ.

    Nói là thuyền nhỏ, chỉ là nói so sánh với những chiếc thuyền vận chuyển hàng hóa ở trên sông Biện Hà đi lại lâu nay.

    Chiếc thuyền trước, thuyền giữa và thuyền sau đầy đủ, trên thuyền có cột buồm, thuyền thủ mạnh khỏe, cũng là một con thuyền có thể đi đường dài.

    Một vị công tử chính thống áo mũ bạch bào, khuôn mặt đẹp như ngọc, đem theo hai người đại hán hùng hổ, dữ tợn, thân hình cao to bước lên thuyền.

    Vị công tử này đi tới đầu thuyền, hướng mắt nhìn về phía xa xa, khóe miệng khẽ nhếch, đôi mắt cười hơi cong, có dáng vẻ như cười như không rất khó tả, nhưng lại lộ vẻ đắc ý như ngọc trong suốt.

    Nàng mở chiếc quạt, nhẹ nhàng phẩy, dặn dò nói: “Đi thôi, không gần không xa bám lấy bọn họ.”

    “Vâng!”

    Một đại hán cung kính vâng một tiếng, lập tức hướng về lão đại chèo thuyền hạ lệnh, các thuyền chèo sớm đã chuẩn bị đợi lệnh lập tức rời khỏi bến thuyền, hướng về phía nam mà đi.

    “Ta đi thuyền giữa nghỉ ngơi, bọn họ đi chúng ta cũng đi, bọn họ dừng chúng ta cũng dừng, chỉ cần theo suốt dọc đường, không cần gây chuyện thị phi.”

    Vị công tử đó cúi đầu dặn dò.

    “Tuân mệnh, thuộc hạ hiểu, tiểu…… công tử cứ yên tâm.”

    Vị đại hán đó hơi ngẩng đầu lên, theo thói quen nhấc chiếc mũ nan lên, dưới chiếc mũ nan một đôi lông mày rậm, đôi mắt có thần, chính là Trương Thập Tam.

    Thư sinh đi vào trong nhà thuyền, thuyền chỉ vừa rời khỏi bến, hướng về phía trước mà đi, trên bến thuyền một người thiếu niên áo xanh từ trong một chiếc xe kiệu chầm chậm đi ra.

    Đằng sau còn đi theo một thị nữ xinh đẹp có đôi tóc mai dài.

    Đồng tử đó thân hình mảnh dẻ, nhìn tuổi tác không quá mười hai mười ba tuổi, ăn mặc ngọc trác, nếu hắn đổi làm nữ nhi, thật không biết sẽ mê hoặc chết bao nhiêu nam nhân.

    Vị tiếu đồng áo xanh bước chân nhẹ nhàng, bước thẳng xuống bậc thang một chiếc thuyền nhẹ nhàng nổi ở đó, vị thị nữ xinh đẹp cũng cầm một hòm sách vội vàng bước theo sau hắn, đến bên bờ sông.

    Tiểu đồng xinh đẹp vừa nhấc áo bào đang định bước lên thuyền, đứng trên bến thuyền hỏi những người chèo thuyền thuyền của quan khâm sai đã đi.

    Đường Diễm Diễm đang vội vàng chạy đến lớn tiếng hét hỏi: “Này tiểu huynh đệ, thuyền của ngươi có phải đi về phía Giang Hoài không?”

    Tiểu đồng trên thuyền nghe tiếng quay lại, ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào khuôn mặt tròn trịa của hắn, má hồng răng trắng, thanh mà trong, mị mà nhi, lại là một thiếu niên giai sắc khó tìm.

    Đường Diễm Diễm dù trong lòng đang vội vàng như lửa đốt, nhìn thấy thiếu niên xinh đẹp khiến con gái cũng phải ghen ghét đó, cũng không khỏi kinh ngạc mà thốt lên một tiếng: “Một tiểu ca nhi tuấn tú.”

    …………………………

    “Trương Ngưu Nhi, lái thuyền đi.”

    Ngô Oa Nhi dặn dò một tiếng, thuyền liền rời khỏi bến thuyền đi về phía trước.

    Ngô Oa Nhi ngồi ở trong thuyền, trên dưới nhìn kĩ Đường Diễm Diễm một lượt, trong lòng lộ ra ý coi thường, liền mở miệng nói: “Tiểu nương tử vẫn dám lên thuyền, nàng thân gái một mình, lại không biết gốc gác, lai lịch của ta, không sợ bổn công tử có tà ý bất lợi đối với nương tử gì sao?”

    Đường Diễm Diễm cười cói: “Ngươi mới là đứa trẻ con non nớt bao nhiêu tuổi mà cũng nói những lời đó ra.

    Ừ?

    Nhìn bộ dáng ngươi, giống tiểu công tử của một đại hộ nuôi dưỡng trong nhung lụa, tại sao lại chỉ đem theo một thị nữ dám đi đường xa vất vả?”

    Ngô Oa Nhi mỉm cười nói: “Bổn công tử…… họ Dương – Dương Khuê, vốn là đệ tử Hoài Trung, vào kinh đi thi, vì chưa từng đi, vốn ở trong kinh học chuẩn bị kì thi mùa thu.

    Gia phụ đột nhiên bị ốm, Dương mỗ trong lòng khó ở, nên đã bỏ cả kì thi.

    Đem theo thị nữ về quê.

    Phủ Dương mỗ và thuyền này vốn có làm ăn buôn bán qua lại, cũng là chỗ thân quen có gì mà phải lo lắng?”

    Đường Diễm Diễm hiểu ra, nói: “Cái này cũng khó trách, ta nói này, nhìn thân phận non nớt của ngươi, so với con gái nhà người ta còn xinh đẹp hơn.

    Ngươi là công tử đại hộ, vậy …… nô gia càng chẳng có gì phải lo lắng?”

    Ngô Oa Nhi liếc mắt một cái hỏi: “Nương tử vội vã đi Giang Hoài có chuyện gì phải gấp sao?”

    Đường Diễm Diễm một thân áo quần thô ráp, không giống một người nhà phú quý, chỉ đành thuận miệng nói bừa, hài hước mà thở dài nói: “Không giấu công tử, tướng công của nô gia vốn là một thương nhân đi lại giữa Giang Hoài và Biện Lương, làm một vài chuyện buôn bán để nuôi mấy miệng ăn trong nhà.

    Nhìn chàng vất vả bôn ba, nô gia trong lòng thương cảm, lấy việc cần cù tiết kiệm mà đợi ở nhà, cẩn thận sống qua ngày, nào có phòng bị gì oan gia ấy.

    Ai ngờ …… hắn ở Hoài Trung lại tự mình nạp thêm một thiếp, trong lúc đi lại giữa hai bên từ đầu tới cuối vẫn giấu ta chẳng lộ chút tin tức.

    Chẳng qua là nô gia nghe được nhị ca cách vách nói buột miệng cũng mới biết.

    Quan nhân bị con hồ ly tinh không biết liêm sỉ đó hút mất hồn, nô gia làm sao yên tâm cho nổi.

    Lần này vội xuống phía nam, nô gia chính là muốn đi tìm quan nhân không có lương tâm đó.

    Hài, không giấu công tử, nô gia vốn cũng là người xuất thân nhà phú quý, dù rằng gia đình gặp đại nạn, nhà cửa tan vỡ.

    Tự hỏi nhân phẩm thân phận cũng không có gì không xứng với hắn, thật không ngờ hắn ……”

    Ngô Oa Nhi vừa nghe thấy, cũng cùng là cảnh thân phận nữ nhi, không khỏi có ý vô cùng đồng tình thông cảm.

    Đồng thời, nàng bản thân cũng là thiếp của người ta, nghe Đường Diễm Diễm gọi thiếp thị mà vị phu quân của nàng đã nạp là hồ ly tinh không biết liêm sỉ cũng nổi lên bản năng tự bảo vệ, dịu giọng khuyên bảo:

    “Nương tử, cũng không cần quá lo lắng, phu quân đó của nàng vẫn bôn ba hai nơi như trước, vẫn đều đặn gặp nàng, chứng tỏ trong lòng còn tôn kính vị nương tử như nàng.

    Nam nhân nạp thiếp, vốn là chuyện thường tình, nếu đã như thế, hắn không dám đem sự thực nói ra, ta nghĩ chính là sợ nàng đau lòng rồi nảy sinh ghen tức.

    Vì yêu mà sinh lo, làm ra những chuyện hồ đồ cũng là có thể xảy ra.”

    Đường Diễm Diễm vốn sinh ra trong nhà hào môn, trong nhà cảnh nam tử tam thê lục thiếp mỹ tỳ như mây từ nhỏ đã nhìn quen rồi.

    Lúc đầu Tần Dật Vân một mặt thể hiện tình yêu với nàng, một mặt lại cùng tam ca mấy người đó đi đến thanh lâu kĩ viện thưởng hoa nguyệt, nàng dù cầm theo cả kiếm truy sát, chủ yếu vẫn là bản tính non nớt mà làm khó chứ không phải vốn có ý trong lòng cảm thấy chuyện này có cái gì to tát lạ lẫm.

    Đợi đến khi nàng yêu thương Dương Hạo, hao tâm khổ sở đoạt được trái tim của Dương Hạo, nàng liền không còn bản tính đó của cô cô ban đầu nữa.

    Có bản lĩnh cướp được nam nhân của mình, khiến chàng không nạp thêm thiếp, chẳng qua là nạp thiếp vào cửa, quả thật nên hỏi han qua ý kiến của thê tử.

    Dương Hạo một chút phong thanh cũng không lộ ra, trong lòng nàng liền cảm thấy có chút bất mãn.

    Lúc này thấy Ngô Oa Nhi khuyên bảo, trong lòng bèn nghĩ: “ta vốn còn nói hắn giấu ta không nói, nhưng hoặc là bị con hồ ly tinh đó mê hoặc, chẳng kịp đợi việc nạp ả vào cửa, lại chẳng kịp thông báo với ta, nhưng bây giờ nghĩ lại vị tiểu công tử này nói thực ra cũng có lý.”

    Ngô Oa Nhi lại gợi lên cảm xúc đồng bệnh tương liên với ả hồ ly tinh trong lời nói của Đường Diễm Diễm đó.

    Thấy nàng ta im lặng không nói, dường như có chút động lòng liền khuyên thêm: “Nương tử đi tìm đương gia phu quân vốn cũng là đúng, chỉ có điều khi gặp được hắn và vị thiếp phòng đó thì không thể vội vàng mà tức giận đùng đùng, vẫn nên cẩn thận mà quan sát, xem xem vị phu quân đó của nàng là một lòng tâm tư muốn nạp thiếp cho mình hay là như ta đã nói.

    Nương tử nhân phẩm tướng mạo cũng rất đáng giá, ta nghĩ vị phu quân đó của nàng không thể mất đi tình yêu với nàng.”

    Lúc này Diệp bảng Thám Hoa Hạnh Nhi cô nương bưng lên một ấm trà hương, Ngô Oa Nhi cười nói: “Nương tử mời dùng trà.”

    Đường Diễm Diễm nhận chén trà trong tay, hướng ra phía ngoài thuyền nhìn xa xa, khẽ nhíu mày mà nói: “Chiếc thuyền này đi không nhanh.”

    Hạnh Nhi cô nương nghe thấy nàng là một kẻ đi bám theo mà lại dám có ý chê trách chiếc thuyền này, liền đem khay trà đặt mạnh lên bàn, tức giận mà nói: “Biện Lương nước chậm, thuyền này của chúng ta vừa không to buồm lại mượn lực, lại không có những người chèo thuyền nhiều tất nhiên là phải chậm hơn rồi, nương tử nếu vội vàng xin mời đi tìm thuyền nhanh khác.”

    “Hạnh Nhi vô lễ!”

    Ngô Oa Nhi trừng mắt nhìn nàng một cái, rồi lại cười nói với Đường Diễm Diễm: “Thuyền này dù chậm cũng không đến mức ấy đâu, nương tử lần này đi Giang Hoài, cũng không cần vội, một ngày hai ngày hay mấy ngày thì cũng sẽ tới.

    Nàng đã lên thuyền này của bổn công tử, bổn công tử cũng sẽ không thiếu sót việc ăn ở của nàng, hơn nữa theo ta cùng đi đến Giang Hoài tiện thể cùng suy nghĩ đối sách.”

    Nàng cầm chiếc cốc trong tay chuyển tay thật linh hoạt, chu môi thổi nhẹ những lá trà trong tách trà, nhìn nó nổi bồng bềnh, mỉm cười mà nói:

    “Nam nhi gia hưởng phúc tề nhân, thê thiếp thành quần, hồng xanh hoa lá, diễm phúc vô biên, từ cổ đã là như thế.

    Đó đã trở thành quy tắc.

    Chiếc bình trà này thường phối với sáu chiếc chén nữa, người người cảm thấy đó là điều bình thường, nhưng nếu người chỉ phối cùng với một chiếc chén thì người ta sẽ thấy lạ, thấy như thế đều không được.

    Đó là vì thiên hạ nhân gian người người đều cho rằng một chiếc bình trà phải có nhiều cốc mới là bình thường, người muốn một bình một chén, trái lại sẽ bị người ta cho là hoang đường bất thường, chẳng phải sao?”

    Đường Diễm Diễm dù có động lòng, nhưng ngoài mồm lại vô cùng không khuất phục, lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Tiểu công tử ngươi quả là hiểu quá rõ mà, ngươi cũng là nam nhân

    Chương 290: Kẻ tám lạng, người nửa cân

    Ngô Oa Nhi mỉm cười nói: “Dương mỗ sinh trong hào môn đại trạch, trưởng thành trong tay người phụ nữ, thấy quá quen những loại chuyện này rồi, muốn không hiểu cũng khó.”

    Ngô Oa Nhi đem cốc trà đặt lên trên bàn cười nói: “Tình ý của nam nhân không giống nữ nhân.

    Tình cảm của nam nhân giống như tách trà này, nàng ta uống rồi, nàng sẽ không còn, duy có một người được hưởng.

    Nếu nàng biết cách giữ một cách khéo léo thì tình cảm của người đó sẽ như một giếng nước đầy, nương tử có thể suy nghĩ kĩ thử xem.”

    Đường Diễm Diễm nghe xong buồn bã, hận nói: “Kiếp sau ta cũng làm nam nhân.”

    Ngô Oa Nhi nghĩ lại tất cả các hành động của Dương Hạo ở thành Đông Kinh, chiến đấu căng thẳng với bên trên, dốc hết sức xử lý việc nhà, duy trì trật tự, bây giờ lại bôn ba bên ngoài, vẫn phải cẩn thận bốn phía không khỏi than thở mà nói: “Nàng chỉ nhìn thấy sự vinh hoa của nam nhi, mà không biết được nam nhi tự mình có cái khổ của nam nhi, gánh nặng trên vai họ nữ nhi làm sao hiểu được?”

    Rồi lại liếc mắt nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Đường Diễm Diễm, Ngô Oa Nhi đột nhiên nở nụ cười nói: “Hành trình thong thả, chưa chắc đã quá nhàm chán, ta có một loại bài hí, vô cùng có hứng, nương tử có muốn cùng tiêu khiển chút không?”

    Đường Diễm Diễm lặng người nói: “Cái gì bài diệp?

    Lá bài à?”

    Ngô Oa Nhi cười nói: “So với lá bài còn hay hơn, loại bài kịch này gọi là ma tướng, quy tắc cũng khá đơn giản, Hạnh Nhi gọi Trương Ngưu Nhi vào đây, đem bộ phó phỉ thúy ma tướng của ta ra đây.”

    Đường Diễm Diễm là một tay mê bài bạc, nàng sinh ra trong gia đình đại hộ, các loại bài bạc đều quen thuộc.

    Vừa nghe thấy nhất thời cũng nổi hứng, Ngô Oa Nhi giải thích rõ quy tắc cho nàng, Đường Diễm Diễm vừa nghe liền hiểu ngay, chỉ cảm thấy loại bài này nếu hợp lại cũng khá thú vị không khỏi hào hứng mà muốn thử ngay: “Loại bài này đúng là khá hay, thật không ngờ Khai Phong còn có được thứ hay ho đến thế.”

    Hạnh Nhi cầm lấy hộp đựng mã tướng đến, vừa nghe những lời này liền đột nhiên nói: “Loại bài này chính là chúng tôi ……”

    Bị ánh mắt của Ngô Oa Nhi trừng trừng nhìn, nàng vội đổi giọng: “Á ……

    Nam nha viện sử Dương đại nhân phủ Khai Phong chúng tôi sáng tạo raban đầu chỉ thịnh hành trong thanh lâu kĩ viện, hiện nay rất nhiều hào môn đại hộ bách tính nhân gian đều thích loại bài này.”

    “Là Dương Hạo sáng tạo?”

    Đường Diễm Diễm trong lòng thầm nghĩ: “Tên tiểu tử này với cách đi cờ tướng của ta rất có hứng thú, không ngờ hắn bây giờ lại tự tạo ra được một thứ hay ho đến thế.”

    Thuyền cứ chầm chậm đi, phía trước không xa, một chiếc thuyền nhỏ không nhanh không chậm cũng đang đi.

    Công tử Chiết, công tử Ngô, thôn nữ Đường, giữa ba người trên hai chiếc thuyền, nhưng chẳng ai biết được giữa họ sẽ có mối quan hệ gì ……”

    Vận chuyển Biện Hà vốn thuyền bè đi lại cả ngày lẫn đêm, náo nhiệt vô cùng, mà hiện nay Biện Lương thiếu lương, triều đình lại dùng thêm cách cũ để gia tăng việc vận chuyển lương, vì thế thuyền bè qua lại trên sông lại càng đông đúc hơn.

    Phía trước con thuyền lớn của Ngụy vương Triệu Đức Chiêu có hai chiếc thuyền nhỏ đang đi mở đường, cờ thuyền phấp phới, những chiếc thuyền nhỏ, thuyền hàng bình thường phải dạt hết sang hai bên bờ, cung kính thuyền lớn của khâm sai đại nhân đi qua.

    Những chiếc thuyền nhỏ đó như cá ùa tản vào trong cả dòng sông, lại thêm việc có buồm lớn và hai hàng chèo thuyền khỏe mạnh nên việc đi lại rất nhanh chóng.

    Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam đứng ở đầu thuyền, hai thân tùy Lý Tấn, Ngũ Cáo Phi của tam tư sử Sở Chiêu Phụ đứng ở bên trái cách xa hai ba bước, Trình Vũ, Dương Hạo và Trình Đức Huyền đứng ở bên phải, mỗi nhóm người cười nói chuyện riêng, giữa đôi bên có sự ngăn cách rõ ràng.

    Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam thấp giọng nói mấy câu gì đó, ngẩng đầu nhìn Dương Hạo nói: “Dương viện sử, ngài là khâm sai phó sứ, lần này xuống nam, hành trình đi đứng thế nào trong lòng ngài chắc đều đã có dự tính rồi chứ?”

    Dương Hạo nói: “Các con đường sai sứ đã phái người xuống hết, thiên tuế theo lệnh tuần thú, đốc thúc các địa phương dốc hết sức mình, không nhất thiết đến một chỗ nhất định, tùy lúc đi tùy lúc đừng lại, tùy theo thời gian mà xử lý mọi việc.”

    “Nực cười!”

    Mộ Dung Cầu Túy cười lớn nói: “Ngươi muốn thiên tuế đi lại không mục đích, đi đi dừng dừng, vậy phải lỡ dở bao nhiêu thời gian?

    Theo lão phu thấy, ta đợi tại đây buồm căng đi thẳng xuống nam, bắt đầu từ chỗ xa nhất, từng nơi một đốc thúc mua lương thực vận lương, nếu tạo thành lưới mà bắt cá, vơ hết mà chuyển về bắc.”

    Dương Hạo giải thích nói: “Mộ Dung tiên sinh nói lời này là sai rồi, thời gian không đợi chúng ta.

    Nếu theo cách này mà làm có lẽ không kịp mất.

    Các quan sử địa phương báo lương thực không đủ, nếu có người là thành thật là hết lòng, có người không tránh muốn từ chối, thừa nước đục thả câu, trục lợi.

    Lần này đi của chúng ta chỉ quản lý đối chứng, xử lý một điểm để có tác dụng răn dạy nhiều nơi, dùng điểm để quản diện ……”

    “Vô lý!”

    Mộ Dung Cầu Túy hất bộ râu của mình, cười lạnh nói: “Nhìn những hành vi của ngươi ở Nam nha, lão phu cũng hiểu được cái phẩm hạnh làm người của ngươi.

    Hắc!

    Thì ra ngươi là muốn cố ý tìm người xóa tử, thử cách dùng hình phạt nghiêm khắc tàn khốc giết chim dọa khỉ đó sao.

    Đại Tống ta xưa nay nổi tiếng ưu đãi hiền sĩ quan lại, trước nay không dùng chính sách hà khắc tàn bạo luật trị giang sơn, ngươi dùng cách xây dựng nên Biện kinh đối phó với quan lại Giang Hoài sẽ tự hủy hoại trường thành.”

    Dương Hạo cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng vốn biết hắn là tâm phúc của Triệu Phổ, vẫn nhẫn nhịn giải thích nói: “Mộ Dung tiên sinh, cần biết loạn thế trọng điển, sự việc cấp bách từ quyền, như Khai Phong hiện nay ……”

    “Hồ đồ!”

    Mộ Dung Cầu Túy khẳng khái chen ngang vào nói: “Ngươi đây là muốn hại Ngụy vương điện hạ mang tiếng bất nghĩa, cứ như thế này, thiên hạ quan lại, sĩ tử khắp nơi sẽ nhìn Ngụy vương thiên tuế như thế nào?

    Con người ngươi làm việc lỗ mãng, không tính lợi hại ……”

    Mộ Dung Cầu Túy nói làm nước bọt bắn tung tóe, lại như sóng sông dưới đáy thuyền cứ từng đợt liên tục giảng giải bao nhiêu đạo lý, Lý Tấn và Ngũ Cáo Phi của tam tư sử cùng nhìn thấy náo nhiệt, Trình Vũ, Trình Đức Huyền khuôn mặt biến sắc, Trình Đức Huyền mấy lần đã định lên phía trước tranh luận, đều bị Trình Vũ cản lại, chỉ để Dương Hạo đứng ở bên đó bị Mộ Dung Cầu Túy dè bỉu chì chiết.

    Dương Hạo cuối cùng cũng tức giận mà biến sắc nói: “Mộ Dung tiên sinh, lần này xuống nam lấy Ngụy vương điện hạ làm khâm sai, Dương mỗ và tam tư sử Sở đại nhân là phó sứ, Mộ Dung tiên sinh chỉ là mượn cớ cùng đi, cũng có thể có kiến nghị Dương mỗ tuổi trẻ kiến thức nông cạn, cần phải có sự chỉ dạy của tiên sinh nhưng không cần tiên sinh chửi mắng.

    Xin tiên sinh hãy tự trọng!”

    Dương Hạo nói xong, phủi tay một cái quay người đi luôn.

    Mộ Dung Cầu Túy dù không phải là quan, nhưng được làm tâm phúc mạc liêu của tể tướng đương triều, cũng coi như là bách quan trong triều ai cũng phải nể trọng hắn ba phần.

    Bây giờ Dương Hạo một chút thể diện cũng không cho hắn, chọc tức Mộ Dung Cầu Túy đến mức trên mặt lúc xanh lúc đỏ.

    Phương Chính Nam đứng ở một bên vội vàng khuyên giải nói: “Ha ha, thôi đi thôi đi.

    Cầu Túy huynh hà tất phải quen biết loại người như hắn.

    Bổng chủy quan, cưỡng sách Dương, khắp trong thành Biện Lương chỉ có hắn mới có một thân phận độc nhất như thế, đến vương tướng công cũng bị hắn sỉ nhục, Cầu Túy huynh cần gì phải để ý.”

    Mộ Dung Cầu Túy cũng hạ giọng, lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Đồ vô tri, không biết trời cao đất dày!”

    Hắn cũng phẩy tay áo một cái, dương dương mà đi.

    Trình Vũ đều đã nhìn thấy hết sự xung đột giữa hai người, mỉm cười mà kéo Trình Đức Huyền đi vào trong thuyền tìm Dương Hạo uống chén rượu.

    Ngụy vương Triệu Đức Chiêu lên thuyền lền thay bộ thường phục bình thường, vì sáng sớm đi vội vàng, chưa được ăn uống, đã gọi thiện phòng chuẩn bị cháo rau, ăn uống đã xong, tắm rửa sạch sẽ, lại đổi một bộ thường phục nhẹ nhàng mà thoải mái và một đôi giày tơ đế mềm.

    Lúc này mới rời khỏi phòng của mình đến chỗ lão giả trước thuyền được hắn đỡ lên thuyền nhẹ nhàng chào hỏi.

    “Là ai thế?”

    Trong cửa thuyền truyền ra một âm thanh đục.

    “Là thần, học trò Đức Chiêu trước đến nghe hầu lão sư giảng bài học.”

    Cửa kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra.

    Vị lão giả râu bạc đứng ở cửa, Triệu Đức Chiêu vội vàng cung kính hành lễ, lão giả đó nhìn trái nhìn phải ở bên ngoài thuyền, lạnh lùng cười nói: “Điện hạ mời vào.”

    Đợi Triệu Đức Chiêu vào trong, lão giả lại đóng cửa thuyền lại, quay lại chỗ ngồi sau bàn án, Triệu Đức Chiêu cũng ngồi xuống ở bên cạnh.

    Vị lão giả đó phất hai tay áo, liếc nhìn hắn một cái nói: “Lần này xuống nam, có rất nhiều chuyện cần phải làm, điện hạ còn muốn nghe giảng sao?”

    Triệu Đức Chiêu chắp tay nói: “Cả đường hành trình, việc học vẫn là không để để lỡ, học sinh ân thỉnh ân sư cùng đi chính là có ý này.”

    Lão giả này gọi là Tông Giới Châu, vốn là một vị hồng nho bác học, được Triệu Khuông Dận mời đến dạy học cho trưởng tử.

    Triệu Đức Chiêu tôn sư trọng đạo, có quan hệ với vị sư phụ này rất sâu sắc gần gũi.

    Tông Giới Châu cười ha ha, vuốt râu mà nói:

    “Điện hạ, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường.

    Lần này ngài đi, sách vẫn cần đọc, việc học cũng là không nên bỏ rơi, nhưng sư phụ của ngài lại không nên là lão phu.”

    Triệu Đức Chiêu mỉm cười ngại ngùng, cung kính nói: “Đệ tử ngu muội, không hiểu ý sư phụ xin ân sư chỉ giáo.”

    Tông Giới Châu nắm lấy chiếc quạt trên bàn án, khẽ mở ra, phe phẩy chiếc quạt chậm rãi nói: “Chuyến đi lần này, sách điện hạ cần đọc là ở trong núi sông, bài học cần học là trong nhân tình thế sự, người chỉ đạo ân sư của ngài cũng không phải lão phu mà là Triệu tướng, Tần vương, tam tư sử, điện hạ nên đi ra ngoài thuyền ……

    đến giữa bọn họ tỉ mỉ thưởng thức những kinh nghiệm một phen tất sẽ có ích lợi.”

    Chương 291:Mỗi người đều có tính toán riêng

    Khoái mã của Bích Túc so với thuyền của Dương Hạo còn nhanh hơn rất nhiều, rời khỏi Biện Lương lên đường phóng như bay.

    Trăm ngày qua thành qua trấn, thám thính nhân tình, xem xét vật giá, đêm khuya tìm kiếm chỗ nghỉ.

    Hôm nay tới thành Xương Châu, xem xét sắc trời đã muộn, Bích Túc liền vào thành tìm một nhà khách nghỉ lại.

    Bên trong nhà khách tự có thức ăn, nhưng khẩu vị so ra với những tửu quán chuyên nghiệp kém hơn một chút.

    Bích Túc là người quen việc hành tẩu giang hồ, với loại nhà khách này lòng biết bụng rõ, do đó không gọi cơm ở trong quán, mà sau khi sắp xếp trong quán nghỉ, liền ra ngoài tìm một quán bên ngoài mặt cửa hàng có vẻ tửu lầu mà vào rồi gọi bốn món ăn.

    Vừa ăn vừa nghỉ, tự thưởng thức niềm vui.

    Ăn xong được bữa cơm, Bích Túc đem theo ba phần hơi men đứng dậy tính tiền, tiểu nhị đưa giá tiền báo lên Bích Túc nghe xong mà nhất thời tức giận, đập bàn trợn mắt, lớn tiếng quát: “Sao lại có thể thế.

    Quán ăn này của ngươi chỉ có thể là hắc điếm mà thôi, tiểu điếm như thế này, cơm cháo như thế này so với đại tửu lâu ở Biện Lương còn đắt hơn đến ba lần, xem lão gia Bích gia gia ta là người ngoài đến nên muốn lừa gạt ta à?”

    Tiểu nhị đó ngoài cười trong chửi mà nói: “Khách quan những lời này là sao?

    Hàm Thịnh lâu chúng tôi làm ăn chân chính, giá tiền là đúng giá nhất không hơn, lão chủ điếm ba mươi năm nay, trước nay coi trọng buôn bán ngay thẳng không lừa già dối trẻ, khách quan không nên nói hồ đồ.”

    Sự tranh cãi của hai người kinh động đến cả trưởng quầy, lão trưởng quầy vội vàng đánh rơi cả bàn tính, từ phía sau quầy bàn đi ra.

    Tên tiểu nhị đó báo cáo tình hình rõ ràng với trưởng quầy, lão trưởng quầy khuôn mặt tươi cười, làm lễ nói: “Vị khách quan này, bổn điếm trước nay làm ăn ngay thẳng, chưa từng dám lừa dối khách nhân, còn về giá tiền này ngài có thể còn chưa biết, lần này xuống nam chỉ sợ ngài càng đi giá cả càng cao, điếm của nhà ta còn coi là đã đưa giá thấp rồi.”

    Bích Túc nhẫn nhịn nói: “Lời này là ý gì?”

    Lão trưởng quầy nói: “Khách quan từ phía bắc xuống, lẽ nào không biết Đông Kinh thiếu lương sao?

    Thật không giấu gì, hiện nay tin tức đã truyền đi khắp thiên hạ, các nơi rau cỏ lương thực gạo củi lần lượt tăng giá, giả cả một ngày biến đổi ba lần, ngài nếu ngày mai sáng sớm đến dùng bữa, giá này e rằng lại còn tăng cao thêm một lần nữa.”

    Bích Túc kì lạ mà nói: “Biện Lương thiếu lương với Xương Châu các ngươi có quan hệ gì đâu?

    Triều đình không phải đã ban bố nghiêm lệnh, lệnh cho các quan phủ địa phương phải nghiêm trị ức chế giá lương đó sao?”

    Trưởng quầy thở dài mà nói: “Cái này cũng không phải lần đầu.

    Cứ nơi nào bị lũ lụt hạn hán, ngày nào triều đình cấp bách thu lương đánh giặc, lương thần hoàn toàn có thể sớm nhận được tin tức, thu mua lương thực từ trước, khiến cho lương thực của các nhà nông lớn nhỏ địa phương này đều bị thu mua sạch bách, toàn bộ tích trữ trong tay, ngồi đợi quan phủ tăng giá mới bắt đầu bán, trước nay đều thế.

    Lão phu vốn kinh doanh nhỏ, nếu không tăng giá, số vốn này cũng chẳng thu lại được xin khách quan lượng thứ.”

    Bích Túc nghe xong cười lạnh, hắn cũng không phải làm khó gì vị trưởng quầy này, móc tiền ra trả cho hắn, cười nói: “Khai Phong thiếu lương chẳng qua là cấp bách nhất thời, triều đình đang nghĩ cách giải quyết, tai họa sẽ không lan ra cả thiên hạ đâu.

    Bây giờ đã là tháng sáu tháng bảy, cứ đợi thêm hai tháng nữa, hoa màu sẽ dần trưởng thành, đến lúc đó bọn họ thóc gạo cũ đầy bán ra không hết, gạo mới nhập vào không đủ tiền chi, quan viên chủ quản dùng giá thấp mua cho bách tính gạo mới tất khiến bọn chúng bị hố một phen.”

    Lão trưởng quầy cười khổ mà nói: “Khách quan nghĩ quá đơn giản rồi, những đám lương thân đó làm sao lại không nghĩ tới điểm này chứ.

    Bọn họ tự có cách ứng phó được.

    Huống hồ gạo cũ của bọn chúng e rằng cũng chẳng phải chờ đến tận lúc đó, nơi này cách kinh sư không xa lắm, do bản địa không cho tăng giá, những lương thân đó đang dự định đem gạo vận chuyển xuống Khai Phong buôn bán.”

    Bích Túc lại thăm dò thêm một vài thông tin của lão trưởng quầy, nghe được tình hình đều âm thầm ghi nhớ trong đầu.

    Thuyền quan của Dương Hạo cột buồm cao nhiều, phía trước lại có thuyền nhỏ mở đường, trên đường các loại thuyền đều phải nhường đường.

    Nhưng thuyền mà Đường Diễm Diễm đi lên không chỉ đi lại tốc độ chậm chạp, hơn nữa trên đường các loại thuyền hàng thuyền thương qua lại cũng không nghĩ đến đạo lý nhường đường cho nàng, vì thế hai thuyền dù rằng trước sau lần lượt rời Biện Lương không lâu, nhưng dần dần kéo dài khoảng cách thêm nửa ngày đường sông.

    Trừ phi con thuyền này của nàng đi cả ngày đêm theo sau hoặc là Dương Hạo dừng lại mấy ngày ở nơi nào đó nếu không nhất thời sẽ không thể đuổi kịp được.

    Cũng may thuyền quan của Dương Hạo là mục tiêu cực lớn, cả chặng đường sẽ không sợ bị mất dấu, Ngô Oa Nhi cứ âm thầm dai dẳng mà đi theo phía sau, Đường Diễm Diễm vốn là một khách cùng đi trên thuyền nhưng cũng không tiện thúc giục.

    Đêm khuya hôm nay, thuyền của các nàng dừng lại ở một nơi hoang vu sơn dã, thuyền này dù rằng nhỏ, nhưng cũng khá đầy đủ, trên thuyền có phòng bếp của mình, lương thực đã đầy đủ.

    Mỗi lần đi qua một bến, Trương Ngưu Nhi lại thường xuyên lên bờ mua thêm một số rau củ, đồ dùng quay về dự trữ cho phòng bếp, vì thế không cần thiết lo lắng về việc nguy hiểm do thiếu lương.

    Trên thuyền không có người nấu nướng, Ngô Oa Nhi chủ tỳ đều làm được những món ăn rất ngon, thuyền đã ngừng hẳn, Hạnh Nhi tự mình xuống bếp làm mấy món ăn mang lên.

    Bởi vì bến thuyền quá nhỏ, có vẻ hoang vu, vì thế người trên thuyền phần lớn không ai lên bờ, ăn xong bữa cơm trời đã tối sầm mọi người ai về chỗ người đấy trong thuyền nghỉ ngơi.

    Mấy ngày như thế, ngày đêm luân lưu, lại thêm thường xuyên đánh mã tướng giải sầu, Đường Diễm Diễm lại vui vẻ thoải mái, đối với chủ tớ Ngô Oa Nhi và các thủy thủ trên thuyền đã vô cùng quen thuộc.

    Ngô Oa Nhi vô cùng chăm sóc Đường Diễm Diễm, sắp xếp cho nàng một phòng nhỏ riêng biệt, ở bên cạnh phòng cùa Hạnh Nhi, hai nữ nhân dựa vào nhau đôi bên cũng dễ chăm sóc hơn.

    Trong không trung dần dần lộ ra mấy ngôi sao sáng, gió muộn trong lạnh, Đường Diễm Diễm không có ý đi ngủ, liền một mình bước lên đầu thuyền.

    Trên trời sao sáng lấp lánh, núi phía xa thẫm màu như mực, con thuyền theo dòng nước lững lờ nhẹ nhàng nổi lên, nghe thấy âm thanh tiếng nước dào dạt, Đường Diễm Diễm bất giác có chút tâm sự phiền não.

    Khi nàng ở Như Tuyết Phường nghe thấy tiểu a đầu đó nói mấy lời liền vội vã đuổi theo đến bến thuyền, nhưng không hiểu tỉ mỉ tình hình, nàng còn cho rằng Dương Hạo đem theo cả ái thiếp cùng đi xuống phía nam, trong lòng không khỏi đố kị ghen tuông.

    Nàng chỉ nghĩ sớm đuổi theo Dương Hạo xem xem con hồ ly tính đó rốt cục là có bản lĩnh gì có thể mê hoặc được tình lang của nàng thần hồn điên đảo, nhưng bây giờ cùng ở trên một dòng sông, nghĩ rằng được gặp hắn cũng có chút không hay.

    Đứng ngẩn người ở đầu thuyền, lặng nhìn phía xa bóng đêm tối đen như mực, một lúc lâu, Đường Diễm Diễm cũng mới thở dài một tiếng quay người quay về phòng nghỉ của mình mà nghỉ ngơi.

    Hạnh Nhi luôn âm thầm đi theo sát từng cử chỉ hành động của nàng, thấy nàng quay về phòng nghỉ, Hạnh Nhi mới quay người về chỗ nghỉ ngơi của Ngô Oa Nhi.

    Ngô Oa Nhi vẫn là bộ dạng giả trang thư sinh đang ngồi dưới ánh đèn lặng lẽ thưởng trà xem sách.

    Hạnh Nhi lặng lẽ tiến vào trong phòng, đóng chặt cửa phòng thấp giọng nói: “ Tiểu thư, Dư nương tử quay về phòng nghỉ ngơi rồi.”

    Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm đôi bên đều có suy tính riêng vì thế tên mà đôi bên nói ra đều là tên giả.

    Ngô Oa Nhi lần này âm thầm theo sau Dương Hạo đi, là muốn đợi khi hắn dừng thuyền xử lý chính vụ địa phương mới âm thầm đi một bên bảo vệ.

    Có cái chuẩn bị có cái không thể tính, người cao minh hơn nữa cũng khó lòng thu phục người khác, nàng sợ Chiết Tử Du vội đến phá hoại đại kế của quan nhân nhà mình.

    Nếu đến lúc đó có điều tiếng gì bản thân lại giải quyết không nổi, nói không chừng sẽ phải nói chân tướng với quan nhân để hắn có sự phòng bị.

    Tên tuổi nàng quá nổi tiếng, vừa nhắc đến Ngô Oa Nhi không ai là không biết, vì thế không thể để lộ ra cho ai biết, nàng hiện nay đã là người của Dương Hạo, khi Đường Diễm Diễm hỏi đến danh tính của nàng, nàng liền cố ý dùng họ của Dương Hạo, để tên mình mất đi chữ nﬠthành ra chữ Khuê, hóa thân thành Dương công tử Dương Khuê của hào môn Hoài Trung.

    Đường Diễm Diễm cũng là trong lòng có tính toán như thế.

    Vì trốn tránh người của nhị ca, nàng cả đường che giấu hành tung, che giấu thân phận, đã lên thuyền này của Ngô Oa Nhi lại sợ vị công tử này lỡ đâu lại quen biết gì với mấy vị huynh trưởng đang đuổi theo đến Khai Phong từ trước.

    Mà cả người trông ăn mặc như vậy muốn giải thích cũng quả thật là tốn công sức nên để tiện cũng tự tạo ra một lai lịch thân phận mới.

    Ngày mà tình cảm của nàng và Dương Hạo thật sự đạt được tính đột phá tiến triển, là khi trong lãnh địa của người Khương đột nhiên gặp phải sương mù lớn, bị Lý Quang Nghiễm đột kích nơi hoang dã tháo chạy.

    Ở trong động sơn cổ sau khi mưa lớn sấm chớp, trải qua con đường tình đầy trắc trở, đôi bên thổ lộ tình cảm tâm tư là lúc Dương Hạo phải lên đường đi Biện Lương khắp trời tuyết lớn phủ đầy, dựa vào câu thơ nàng nghĩ ra: “Kim ngã lai vu, vũ tuyết sương lịch”, bịa ra một khuê danh là Dư Tuyết Lịch.

    Bây giờ đôi bên chung sống đã lâu, người trên thuyền đều gọi nàng là Dư nương tử.

    Ngô Oa Nhi bỏ quyển sách xuống, nhướn mày cười nói: “Từ đầu đến cuối không thấy bất cứ hành động lạ nào chứ?”

    Hạnh Nhi nói: “Không có, nàng ta chỉ đi đến đầu thuyền nhìn ra xa một lúc rồi quay về phòng nghỉ ngơi.”

    Ngô Oa Nhi trầm tư suy nghĩ một lúc chậm rãi nói: “Nàng ta rốt cục là lai lịch thế nào nhỉ.

    Nhìn nàng ta dù rằng mặc bố y, tự xưng là vợ của thương cổ, nhưng trong lời nói cử chỉ thần thái khí chất của nàng ta so với thiên kim sử tướng cũng không hề thua kém, nhưng nếu nói thân phận nàng ta cao quý, một người con gái lại dám đơn thân lên đường bôn ba khắp nơi lại còn dám lên cả thuyền của người lạ quả thật khiến cho người ta nghi ngờ không thể lý giải.”

    Hạnh Nhi nói: “Tiểu thư, nàng ta không phải nói vốn dĩ là người giàu có đại hộ vì gia cảnh giữa đường bị tan nát mới làm vợ của thương cổ hay sao?”

    Ngô Oa Nhi mỉm cười nhẹ, nói: “Đại quan quý nhân ta gặp nhiều rồi, có chút thần giao rất khó nói rõ lý không giải thích được.

    Không phải đọc nhiều hơn vài quyển sách, lớn hơn vài tuổi một chút là có thể có được.

    Đó là một loại hương vị từ nhỏ đến lớn ở trong nhà đại phú, cao cao bên trên những quý nhân quen chỉ tay chỉ đạo lâu dần mà có thể ngửi ra được, cái khí chất đó của nàng ta, mức độ tuyệt đối không phải con gái người nhà phú quý giàu sang bình thường có thể sánh được.”

    Hạnh Nhi ngạc nhiên nói: “Nhưng nàng ta chỉ là một nữ nhi có thể làm được gì chứ?

    Muốn làm cái gì?

    Chắc không thể là đại tặc ở Giang Dương chứ?

    Ờ!

    Muội nhớ ra rồi, nàng ta ban nãy đứng ở đầu thuyền bước chân vững vàng, gió lớn ở thuyền điên đảo cũng không thể lay động nàng ta một phân, từ khi xuống thuyền, bước qua một sợi dây thừng thân pháp nhẹ nhàng thanh thoát dường như là biết gia vũ.”

    Ngô Oa Nhi ánh mắt chợt sáng lên dặn dò nói: “Nhưng…… ta xem nàng ta chưa chắc đã là có ý gì với chúng ta, ta hiện nay vẫn đang cải trang, vẫn không tiện hỏi han gì.

    Ngươi bảo




    Chương 292:Thành Tứ Châu

    Dương Hạo cũng gật đầu liên tiếp nói: “Tứ Châu thành này gần đây cũng có bao nhiêu nguồn nước lớn nhỏ, chỉ cần không xảy ra trùng hại, nông sự tất nhiên hưng vượng, thiên tuế muốn dừng bước mấy ngày ở Tứ Châu có thể phái người đi thông báo hắn chuẩn bị tiếp đón chứ?”

    Trình Vũ nói: “Thiên tuế không thích khoa trương, trên đường đi đã dặn đi dặn lại không được làm phiền dân chúng nếu không sớm đã thông báo xuống dưới.

    Tứ Châu tất đã phải tụ tập đám lớn sĩ thân danh lưu đến cờ quạt tưng bừng tiếp đón từ xa mười dặm, không tránh quá khoa trương vì thế chưa cho phái người đi thông báo Đặng tri phủ.”

    Dương Hạo nói: “Tri phủ Tứ Châu họ Đặng à?

    Không biết người này làm quan thế nào?”

    Trình Vũ dường như ngừng lại một lát lạnh lùng nói: “Người này à, nghe nói đối với dưới nghiêm khắc hà khắc, giỏi việc đón ý bên trên, ở Tứ Châu này không nghe nói có bất cứ tác quái đặc biệt nào?”

    Phương Chính Nam đứng ở một bên âm thầm nghe thấy một chút âm thanh,cũng chẳng có việc gì bước qua nói: “Tứ Châu tri phủ Đặng Tổ Dương vốn là tiến sĩ lưỡng bảng ba năm Kiền Đức, đã từng nhậm qua chủ bộ huyện Dương Cốc, huyện lệnh tân đô, phán quan Nam kinh ứng thiên, vừa có thể cung thân chính vụ, lại kiêm cả luyện kinh tinh thông, hiện nay làm tri phủ Tứ Châu đã được hai năm, trung thành đất nước, công chính liêm minh vốn là một công thần khó đạt.

    Dương viện sử có thể kết giao một phen.”

    Từ lần trước Dương Hạo đối mặt chống lại Mộ Dung Cầu Túy, đám người mới hiểu được vị Dương viện sử này tên tuổi ‘lăng đầu thanh’ quả nhiên danh bất hư truyền.

    Trình Vũ, Trình Đức Huyền với hắn càng thêm nhiệt tình vài phần, thường xuyên cũng gọi hắn cùng uống rượu, nói mấy chuyện cuộc sống.

    Còn đám người của Triệu Phổ cũng khách khí với hắn nhiều hơn, để tránh hắn lại công kích trước mặt, đôi bên đều không thể cùng sống.

    Vì thế ngoài mặt, mọi người rất hòa khí, nhìn trông hòa hợp hơn rất nhiều.

    Quả nhiên Phương Chính Nam vừa đi khỏi Trình Huyền Đức liền lạnh lùng cười nói: “Đặng Tổ Dương là do Triệu tướng công một tay nâng lên, trong mắt của bọn chúng cái tên họ Đặng này đương nhiên là quan tốt rồi.”

    Dương Hạo hiện nay dù là đứng một bên cờ Triệu Quang Nghĩa rất rõ ràng, nhưng không có thói quen nhìn người từ góc độ của bè đảng hơn nữa hắn với tên tri phủ họ Đặng này quả thật không quen biết cũng chẳng có nhiều việc cần hao tâm để ý.

    Thuyền tiếp tục tiến về trước, dường như khoảng một thời giờ, nước hồ dần dần nông cạn, thuyền quan to lớn nặng nề như thế cũng khó tiến lên trước, Trình Vũ kì lạ nói: “Thành Tứ Châu ở cạnh hồ Hồng Trạch trước nay nước sông đầy ắp tại sao nước sông lại có thể nông như thế này?”

    Đang nói đến đây, phía trước có một con thuyền nhỏ đi qua, người đi trước thăm dò đường lên thuyền bẩm báo: “Các vị đại nhân Tứ Châu đang tu sửa lại các hồ chứa nước, đê đập, nước sông dẫn hướng chảy về phía khác, vì thế thuyền lớn không thể đi tiếp được phía trước không xa chính là bến thuyền ngoài thành Tứ Châu.

    Mời Ngụy vương điện hạ lên bờ.”

    Trình Vũ kì lạ nói: “Tu sửa lại đê đập?

    Động thái của thành Tứ Châu nhanh thế sao?”

    Phương Chính Nam, Mộ Dung Cầu Túy đứng ở một bên khuôn mặt đắc thắng.

    Đám người đi trước bẩm báo Triệu Đức Chiêu, Triệu Đức Chiêu nghe nói Tứ Châu đã sớm chiêu mộ dân chúng nông phu bắt đầu tu sửa đê điều, trong lòng cũng tự thấy vui vẻ ngay lúc đó liền lên bờ đi bộ.

    Bởi vì chỗ này cách bến thuyền không còn bao xa, Triệu Đức Chiêu cũng chưa ngồi kiệu hắn cũng là người luyện võ từ nhỏ, thân thủ cường tráng liền đi bộ cùng với các quan viên trên đê đi thẳng về phía trước.

    Phía trước không xa chính là đại bến thuyền của thành Tứ Châu, các khách buôn thương qua lại phần lớn đều dừng thuyền ở đây để vào, sớm thuê xe.Ở đây không chỉ là trạm vận chuyển trọng yếu mà cũng là nơi thủy lộ giao nhau quan trọng.

    Vì thế giống như Ngõa Tử Pha của Đông Kinh, lấy bến thuyền làm trung tâm, phát triển thành một khu ngoại ô náo nhiệt phồn hoa.

    Nhà hàng, thực điếm tửu, phường dày đặc, thuận tiện cho việc du khách không muốn vào trong thành thuê phòng.

    Mọi người đến gần bến thuyền chỉ thấy thượng du quả nhiên đang đắp lên, từ trái dẫn ra một dòng nước nhỏ, duy trì dòng nước chảy ở hạ lưu.

    Còn phía trước bến thuyền bở vì nước xuống thấp khá lớn, đang khởi công xây đập.

    Địa hình nơi đây Dương Hạo và những người khác đã từng nhìn qua trên tấm bản đồ thủy lợi.

    Bởi vì mặt nước lên xuống khác nhau khá lớn vì thế ở Tứ Châu thành bên nam bên bắc, mỗi bên có hai đại bến thuyền của mình.

    Hàng hóa từ nam xuống dỡ hàng ở nam bến thuyền, thông qua vận chuyển bằng xe, hoặc là thuyền nhỏ xuyên qua vận chuyển đến bắc bến thuyền, lại lên thuyền lớn để vận chuyển, cứ thế đi lại tiêu phí thời gian rất nhiều.

    Mà gần đó các huyện đều phải thông qua tạo vận quan khẩu quan trọng này của Tứ Châu vận lương đến Đông kinh.

    Do đó ở đây liền bị liệt bào danh sách một trong những công trình quan trọng tu sửa đê điều, điều tiết dòng nước vị trí dòng chảy.

    Chỉ là mấy người Triệu Đức Chiêu từ kinh thành đến tốc độ cũng không chậm, công bộ quan viên cũng chỉ đi sớm hơn một ngày so với bọn họ, Tứ Châu trong thời gian ngắn như thế lại có thể triệu tập đủ dân quân bắt đầu thi công.

    Hiệu quả của nó quả thật không bình thường.Vị tri phủ này của Tứ Châu đảm nhận được xưng hiệu đảm đang có tài.

    Từ bình phẩm của Trình Vũ với hắn có thể nhìn ra, vị Đặng tri phủ này quả thật cũng không có cái gì có thể chỉ trích được, vì thế hắn chỉ đành dùng việc nghiêm khắc với dưới, đón lệnh ý trên mà làm.

    Nhưng phàm người làm quan, chỉ cần không phải phát sinh tâm bệnh đều thích đón ý cho bên trên, ai chẳng ngoan ngoãn trước mặt của kẻ bề trên.

    Ở nơi mình cai trị nếu muốn làm ra chính tích, thì luôn cần phải động đến lợi ích của một số người, hoặc cũng có thể nắm bắt nhược điểm của họ.

    Trên bến thuyền, trên ngàn người dân công đang đạp tan con đường sông của dòng nước, đứng dưới trời nóng nực giữa trưa, một vài dân phu lưng còn thồ đá, đưa lên từng chiếc xe, từng giỏ đã được đưa ra giữa sông, nâng cao đê sông.

    Lại có những đám trúc đặt trên bờ, bên trong lồng trúc đầy đá cuội, chỉ đợi sau này trong dòng nước sông xây lên một đập nước.

    Dưới đê một tên tiểu quan đốc công bất ngờ quay đầu nhìn lại, thấy dưới đê đang đứng một đám người ở bên đó chỉ trỏ, liền từ đê trèo xuống, hắn vỗ vỗ vào vai áo màu xanh, vừa nhìn đám người trên bờ đó đều là đội mũ quan, một người ở giữa lại mặc mãng bào, không khỏi có chút ngẩn người lắp bắp hỏi: “Các vị……các vị đại nhân, là……là ai thế?”

    Thuộc hạ chúng quan còn chưa trả lời, Triệu Đức Chiêu đã mỉm cười mà nói: “Bổn vương nhận thánh dụ xuống tuần thú Giang Hoài, vừa mới đến nơi đây, các ngươi hành động nhanh thật, Tứ Châu đã làm việc xây đắp được mấy ngày rồi ,theo bổn vương thấy tốc độ quả là nhanh.”

    “Vương…..vương gia?

    Vương gia đến?

    Vương gia đến rồi?”

    Tên tiểu quan đó thất kinh mà lùi bước, bước đi loạng quạng, ngã dúi dụi rồi cũng chẳng đau đớn mà bò dậy rồi chạy tiếp, vùa chạy vừa hét: “Đại nhân đại nhân vương gia đến rồi khâm sai đến rồi.”

    Trình Vũ không nhịn được bất bình mà nói: “Chúng ta nên trực tiếp vào thành đi gặp Đặng tri phủ, đợi một lát nữa võng lọng đến, chỉ sợ những tiểu quan lại này lại vây đến mà làm phiền.”

    Tên tiểu quan đó chạy tới chỗ đám người, chẳng bao lâu liền đi ra theo một người, hai người vội vàng đến, đến gần trước người đó liền nhìn một lượt Triệu Đức Chiêu, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc ra mặt, vội vàng chắp tay nói: “Không biết vương gia thiên tuế đã đến hạ quan thất lễ không tiếp đón từ xa, vương gia thứ tội.”

    Triệu Đức Chiêu thấy vị quan này ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, khuôn mặt thanh tú, mặt mũi nhanh nhẹn, y phục gọn gàng một chiếc quần màu vàng lừa đang xắn lên tận đùi, cả người là bùn đất, cảm thấy vài phần thiện cảm cười nói: “Người không biết không trách tội, ngươi là quan lại của phủ nha Tứ Châu?

    Tri phủ nhà ngươi Đặng đại nhân hôm nay cũng ở trong phủ chứ?”

    Người đó cung cung kính kính mà cúi lạy, cẩn thận nói: “Bẩm thiên tuế, hạ quan chính là Đặng Tổ Dương.”

    Mấy người Triệu Đức Chiêu nghe không khỏi cảm thấy kinh ngạc vô cùng.

    Chương 293: Dị khúc đồng công

    Được biết đoàn người Ngụy Vương đã đến, Đặng tri phủ vội vàng bắc loa thông báo đón tiếp bọn họ vào thành.Tình hình như thế tự nhiên chẳng còn nhắc đến chuyện lễ nghĩa, chỉ gọi người đưa kiệu quan xanh nhỏ của hắn đến, Ngụy vương ngồi trong kiệu, các quan khác thì đi bộ theo cùng.Cũng may ở đây cách Thành Tứ Châu không xa, đám người đi trên thuyền mấy ngày nay cả người gân cốt sớm đã rã rời khó chịu, cũng chỉ muốn tản bộ hóng gió.

    Thành Tứ Châu mặt đối sông Hoài, cách Hu Sơn hai dặm, vì kháng thổ mà xây nên.

    Thành trì bên ngoài vây chín dặm, tường thành cao khoảng hai trượng năm tấc, bao quanh thành là nước, khiến cả Thành Tứ Châu hoàn toàn vây ở giữa.

    Trên tường thành tổng cộng mở năm nơi cửa thành, ra vào thành trì thông thường cần thông qua điếu kiều.

    Bởi vì ở đây là thủy lục yếu trùng, các thương cổ tập trung như mây, vì thế tương đối phồn thịnh, vừa vào trong thành, đền, chùa , tháp, lầu, quan, am, từ, đàn cá kiến trúc đẹp đẽ đâu đâu cũng có thể thấy.Việc buôn bán trong thành tấp nập.Thuyền buôn đi lại, trên các câu cừ đều là cầu.

    Tứ Châu phủ nha xây dựng cũng vô cùng khí phách, đến phủ nha, Đặng Tổ Dương truyền lệnh mở lớn cửa giữa mời đoàn người và Ngụy Vương cung kính nghênh tiếp vào phòng khách.

    Đầu tiên dâng trà lên, lúc này mới xin cáo lỗi một tiếng, vội vàng lui xuống thay đổi y phục.

    Do thời tiết nóng nực, cũng không cần chuẩn bị nước nóng, Đặng Tổ Dương vội vàng dùng nước lạnh dội qua một lượt, thay bộ quan phục rồi lại vội vàng đến khách phòng chính thức tham kiến Ngụy vương thiên tuế.

    Khi vị Đặng Tổ Dương này đang ở trên đê điều thường phụ bình thường bẩn bụi, trên quần áo còn lấm bụi đất, hoàn toàn chẳng nhìn ra bộ dạng một quan viên.Lúc này vội vàng chỉnh trang lại một lượt, mặc bộ quan phục, đội thêm mũ quan, nhìn y phục, lại là lập tức có khí chất phong độ một vị đại quan.

    Đặng Tổ Dương vội vàng bái kiến Ngụy vương Triệu Đức Chiêu và tam tư sử Sở Chiêu Phụ hai vị thượng quan trước, rồi lại chắp tay thi lễ với mấy người Trình Vũ, Dương Hạo, mọi người một lần nữa ngồi vào vị trí.

    Triệu Đức Chiêu tán thưởng việc hắn đích thân đi đô đốc giám sát việc xây dựng ở bến thuyền một phen, tiện lời lại hỏi đến lai lịch tòng sĩ của Đặng Tổ Dương, thậm chí tình hình Tứ Châu.

    Đặng Tổ Dương cũng là người quan chức, đem lai lịch bản thân và tình hình thành tích làm quan mấy năm ở Tứ Châu lần lượt báo cáo, Triệu Đức Chiêu liền hỏi đến tiến đệ công việc tích lương thảo lần này.

    Đặng Tổ Dương nói: “Thiên tuế, chỉ thị của triều đình vừa đến, hạ quan liền lập tức cho bộ hạ người ngựa, mau chóng đi thu gom lương thực, mấy ngày trước đã thu mua được một lượng lương thảo lớn.

    Lại thêm trong quan khố vẫn còn có lương thảo, đại khái cũng đã hoàn thành được số lượng lương thực cần theo quy định.

    Vốn trong phủ khố nên bảo đảm tồn lại một lượng lương thực dự trữ nhất định để phòng thiên tai, nhưng hiện nay đã gần đến vụ mùa thu hoạch, nếu không có bất cứ biến cố gì xảy ra, đám lương tồn này cũng có thể góp lên triều đình, lương tồn của thành Tứ Châu hạ quan có thể sau mùa thu hoạch lại dự trữ sau.”

    Nói với Triệu Đức Chiêu một hồi, Đặng Tổ Dương thần thái căng thẳng lúc đầu dần dần bình tĩnh trở lại, hắn nhấp một ngụm trà nước rồi lại chẹp chẹp miệng nói tiếp: “Nhưng chẳng qua, lương thương đều có vẻ vô cùng cảnh giác, hạ quan chỉ thu mua được hai ngày, cho dù đã cố tình dốc sức làm ra vẻ bình thường, nhưng lượng lớn lương thực như thế mua về, vẫn khiến cho bọn họ phát giác được tình hình có gì bất ổn, các lương thương lần lượt đóng cửa ngừng bán.

    Bốn phía nghe ngóng tình hình, nhanh chóng nhận được tin tức Khai phong phủ thiếu lương lan ra rồi.

    Lần này muốn đúng hạn giá thường mua lương thì cũng khó khăn.”

    Triệu Đức Chiêu nghe xong không khỏi trở nên căng thẳng: “Đặng tri phủ, triều đình lần này đang thu mua lương thực, so với những năm thường thu lương bình thường không thể dự báo được.

    Thương cổ vì lợi mà mưu đồ, mượn thời cơ tăng giá trục lợi là hành động vốn đã được dự đoán trong triều đình, triều đình đã đặc biệt cho phép quan phủ địa phương có thể tự điều chỉnh tăng giá, nhưng không thể để các lương thương càng ngày càng tự do tăng giá, nếu không đến ngân khố triều đình cũng chẳng gánh nổi.

    Vì thế, nên cần quan phủ địa phương phải đưa ra nhiều biện pháp hơn.

    Đặng tri phủ đích thân lên bến thuyền đô dốc hà đê, cần cù chịu khó với trách nhiệm như thế bổn vương vô cùng tán thưởng.

    Nhưng tu bổ đê sông còn cần có lương thảo mới vận chuyển được, đám lương thảo này đã thu mua không nổi Đặng tri phủ còn có đối sách gì nữa không?”

    Đặng Tổ Dương nghe thấy thiên tuế có ý trách cứ bản thân làm việc chưa đến nơi, không vội đi giải quyết việc thu mua lương thảo lại chạy đến chỗ xây dựng để điều, vội vàng giải thích: “Vương gia, hạ quan vội đến bến thuyền giám sát đê điều, là bởi vì Tứ Châu nam khám hoài thủy, bắc khống biện lưu, đê điều này không chủ liên can đến chỗ Tứ Châu của thần, Giang Hoài các nơi lương thảo đều phải thông qua bến thuyền Tứ Châu này của thần để vận chuyển vào kinh, nên nếu không tu sửa tốt chỗ để áp này sẽ ảnh hưởng đến tốc độ các nơi vận chuyển lương vào trong kinh thành.Còn về khó khăn nơi thu mua lương thảo ở Tứ Châu, hạ quan hiện nay đã áp dụng vài đối sách, chỉ là vừa mới thi hành, hiện chưa biết thành công thế nào?”

    Triệu Đức Chiêu chuyển tức sang mừng nói: “Đặng tri phủ đã có đối sách rồi sao?

    Không biết sử dụng đối sách gì thế có thể nói với bổn vương cụ thể không?”

    Đặng Tổ Dương chắp tay nói: “Vâng!”

    Hắn nhìn xung quanh một lượt, trong phòng ngoài các vị đại quan trong kinh chẳng có một người ngoài nào, liền giơ tay có ý cho đám người dưới trong phủ mình lui ra, lúc này mới nói: “Vương gia, các thương cổ điêu ngoa nhưng dù là lũ lụt hạn hán, dịch bệnh sâu bọ, hay khi gặp việc quân trọng đại, nhân cơ hội tích lương tự làm giàu, cứ tích lương không bán, ép buộc triều đình; bên dưới lại lấy lương làm vật, lừa mua rẻ của nông dân, những kiểu này đến nay, bọn họ biết triều đình thiếu lương, bất luận thế nào cũng cứ cho vì đại nghĩa, cũng là chưa chắc đã bỏ cái lợi lớn mà vì nước hi sinh.

    Hạ quan hiện nay chỉ có thể phái ra các quan đi tuần tra khắp nơi,nghiêm trị các lương thường cấm nhân cơ hội mà tăng lương lừa dối dân tâm, vây bắt nghiêm trị không tha.

    Đồng thời điều chỉnh dân tráng khỏe mạnh, trấn giữa giao thông yếu đạo ở các nơi, cấm họ vận chuyển lương ra ngoài bán, để nhanh chóng điều chế, cấm các dòng chảy lương thảo.

    Sau đó ủy thác cho thê cữu của hạ quan giúp thực hiện chính sách này.”

    Thê cữu hạ quân chính là một lương thần, mỗi năm phát vận tư, chuyển vận tư, địch liền tư đều phụ trách thu mua hết các lương thảo của địa phương.

    Trước nay đa số đều do cậu ra mặt giúp đàm phán thương thỏa.

    Ở địa phương này trong các lương thần cũng coi như có chút danh tiếng, hạ quan để cậu ấy cũng có chút uy hiếp với đám sĩ thần thương cổ tích lương, trong lại âm thầm thu mua lương thảo, còn về bản thân hạ quan, lại tạm thời ra vẻ rời khỏi kế hoạch thu mua đình chỉ tất cả toàn lực tập trung vào việc xây để điều thủy lợi.”

    Hắn nhẹ nhành thở dài một hơi nói: “Cũng may làm sao, năm nay phong điều thủy thuận, bệnh dịch sâu bệnh lại ít, là một năm hứa hẹn bội thu.

    Chỉ cần tiết hạ thu này không phát sinh đại hồng thủy, lương thảo mới tất định vô cùng phong phú.”

    Triệu Đức Chiêu học được kế sách kinh quốc, với những sự việc này rốt cuộc vẫn là có sự khiếm khuyết thiếu sót.Nghe xong lời nhất thời vội nói: “Thu hoạch vào mùa thu?

    Chỉ sợ đợi đến mùa thu hoạch thu này, lương thảo thu về bị cách nhỡ, rồi mới đánh gạo vào kho, đã không kịp đủ đẻ vận chuyển đến kinh sư rồi.”

    Sở Chiêu Phụ nói một cách lớn tiếng: “Thiên tuế, ý của Đặng muốn nói, đám lương thương đó tâm ý đen tối, ép lương trong kho không bán, vốn là muốn có ý tích lương làm giàu, có thể khuyên được.

    Nhưng lương thảo mùa thu nếu là đại bội thu, bọn họ có tích trữ lương thảo trong kho cũng bán không hết ra, nơi này mưa gió nhiều, ẩm ướt lớn, tồn lương không bán được để lâu sẽ bị biến chất.

    Triều đình chúng ta đến lúc đó dù có không kịp tích lương đủ để cứu trợ, nhưng bọn họ đám lương thương cổ giảo hoạt tâm đen cũng chẳng được hưởng lợi một nửa nào.Cứ như thế chính là cục diện hai bên cùng bị thất bại và thương vong.Vì thế, hiện nay xem xem ai có thể chịu nhịn lâu hơn, đám thương cổ kia nếu đợi không nổi, mắt nhìn gạo cũ khó bán, gạo mới đã tới, tất phải chịu quy phục quan phủ.”

    Triệu Đức Chiêu đỏ mặt, xấu hổ nói: “Thì ra là như thế.”

    Đặng Tổ Dương nhìn Sở Chiêu Phụ một cái, trong lòng lộ ra có ý cười cung kính nói : “Tam tư sử đại nhân nói rất phải, hạ quan trước coi trọng chặn đường bọn họ bán ra ngoài, lại coi trọng pháp luật nghiêm trị hi vọng của bọn họ tăng giá, đồng thời hạ quan lại vội đi xây đắp để điều, tạm thời bỏ việc thu mua lương không quản, đám lương thương cổ đó vừa không biết bổn phủ rốt cục cần thu mua bao nhiêu lương thảo, cũng không biết triều điề cho phép Tứ Châu phủ có thể hạn chế nâng giá lên bao nhiêu, vừa thấy hạ quan không có ý vội vàng, trong khố bọn chúng tích trữ lương thảo như núi, trong lòng tất có thể không hoảng sao?”

    Hạ quan lấy tĩnh chế động, đối phó nhất thời với bọn chúng, đợi đến thời cơ chín muồi, lúc đó mới thả lỏng cơ hội ra, nói triều đình thu lương đã đủ, sau đó lại để cậu vợ liên hệ mấy người lương thần có tiếng có quan hệ dẫn đầu mua lương.

    Bọn họ đám thương cổ đó vốn cũng mong cơ tâm, liên mình cùng làm thì vô cùng kiên cố, đến lúc đó đều sợ hãi bị người cướp mất cơ hội ăn may, chỗ lương tồn đó dừng mua chỉ cần lộ thông tin một cái, đám người khác tất tranh trước hạ giá bán ra lương cũ.

    Ai, thân là một vị quan phụ mẫu một châu, hành sử kế sách quả thật là tàn khốc, nhưng tình thế ép buộc, hạ quan cũng chẳng qua là bị ép phải làm thôi.”

    Dương Hạo khi gặp vị tri phủ một phủ lưỡng bảng tiến sĩ này tự mình đi bến thuyền chỉ huy công trình xây dựng thủy lợi mà triều đình vô cùng coi trọng này đã cảm thấy vị quan này quả thật đảm đang tài giỏi hiếm gặp.

    Bây giờ lại nghe kế sách hắn đưa ra vô cùng khả thi, cùng với hạ kế của mình dẫn dụ đám lương thương tự mình nộp vào võng có khác nhay cách làm nhưng hiệu quả như nhau càng thêm có cảm giác tri âm lớn hơn.

    Nhưng hắn cẩn thận suy nghĩ một hồi, có chút lo lắng mà nói: “Đặng tri phủ, kế sách này, quả nhiên là cách làm hay để đối phó với đám thương cổ giảo hoạt ăn thịt không nhổ xương đó.

    Chỉ là ….kế này cần thiết phải để ý đó chính là việc không được để lộ thông tin ra.

    Một khi tin tức không bảo mật, khiến bọn họ biết được chân tướng, lúc đó Tứ Châu phủ có lẽ sẽ phải chịu sự ra giá của đám lương thương xảo quyệt này.”

    Đặng Tổ Dương cười nói: “Vị đại nhân này nhắc nhở rất phải, chẳng qua do vương gia hỏi han, hạ quan mới bẩm lên thiên tuế, tam tư sử và chư vị đại nhân ở đây nhắc đến chuyện này, cả phủ Tứ Châu này, trước lúc này ngoài bổn phủ chỉ có cậu vợ bổn phủ mới biết được.”

    Dương Hạo buột mồm nói: “Vậy cậu em vợ của ngài cũng là lương thân hắn…………”

    Đột nhiên nghĩ ra cứ hỏi như thế có chút thất lễ, hơn nữa thương cổ thiên hạ, cũng chưa chắc đã toàn là người có tâm đồ xấu xa, ưu quốc nghĩa thần cũng không phải không có, nhất thời hắn liền ngậm miệng lại.

    Đặng Tổ Dương thấy hắn nói lời lại ngừng, liền cười nói: “Cậu em vợ của hạ quan là tuyệt đối đáng tin tưởng.Cậu ta ở Tứ Châu này hưng hóa miếu đền kiến trúc, tu sửa cầu bổ đường, thiết nghĩa độ, hưng thủy lợi, trượng nghĩa sơ tài, hành thiện trong làng, mỗi lần tai họa liền dẫn đầu quyên tiền quyên gạo, đưa kế tiếp tế cháo, vẫn là một nghĩa thần có tiếng ở Tứ Châu.

    Bổn phủ lần này có thể kịp thời thu mua lương đến thành cũng là có công đóng góp của cậu ấy trong đó, bỏ ra sức lực lớn.”

    Dương Hạo nghe xong lúc này mới yên tâm, chắp tay với hắn cười nói: “Phủ đài đại nhân tha tội, là Dương mỗ đa tâm thôi.”

    Triệu Đức Chiêu nói: “Được, nếu đã như thế thì tốt, bổn vương ở Tứ Châu này quan sát vài ngày, thêm hiểu được một chút tình hình cụ thể, mời Đặng tri phủ sắp xếp cho bổn vương một nơi ở nhé.”

    Đặng Tổ Dương vui mừng nói: “Vương gia đã muốn ở lại Tứ Châu, vậy xin mời vương gia và chư vị đại nhân vất vả chịu khó một phen, tạm thời ở trong phủ đề của hạ quan cùng hạ quan.Ở địa phương vì mưa nước nhiều, thời tiết ẩm ướt, khách điếm lại ít có người ở, vì thế ẩm ướt mốc meo, không tiện để quý nhân trọ lại.Vương gia và chư vị đại nhân ở trong phủ hạ quan hạ quan cũng dễ gần vương gia thỉnh giá, và thương lượng bàn bạc với chư vị đại nhân việc lương thảo.”

    Triệu Đức Chiêu mỉm cười gật đầu, Đặng Tổ Dương thấy vương gia cho phép xuống liền vội vàng dặn dò người đi thông báo chuẩn bị sắp xếp chỗ ở cho các vị đại nhân.

    Trong hậu trạch lập tức náo nhiệt hắn lên, các phòng được chọn ra cho các vị đại nhân ở, Ngụy vương thân phận cao quý, Đặng Tổ Dương bèn nhường chỗ ở của vợ chồng mình ra, dọn dẹp sạch sẽ, đổi bộ chăn mền mới, mời Ngụy vương vào.

    Triệu Đức Chiêu đến nơi ở được sắp xếp cho mình, người của tri phủ đã chuẩn bị vài chậu nước nóng dâng lên, người trong phủ Ngụy vương bước vào phòng, hầu hạ Triệu Đức Chiêu tắm rửa thay quần áo, Triệu Đức Chiêu tắm rửa đã xong, mặc bộ quần áo thoải mái mới, ngồi nhâm nhi trà trong phòng.

    Hắn trầm tư suy nghĩ, nâng chén trà thưởng thức, đột nhiên dặn dò nói: “Người đâu, gọi Dương viện sử đến cho bổn vương.”

    Chẳng mấy chốc sau Dương Hạo đã vội vã đến, hắn cũng vừa mới tắm rửa, sạch sẽ mồ hôi, thanh thản mà hành lễ với Triệu Đức Chiêu: “Thiên tuế triệu kiến không biết có điều gì dặn dò?”

    Triệu Đức Chiêu trầm giọng nói: “Bổn vương suy nghĩ đi suy nghĩ lại, vẫn cảm thấy Đặng tri phủ đưa kế sách trữ lương quá mạo hiểm, sợ bị lộ mà hỏng việc.”

    Dương Hạo cũng là người vốn thích mạo hiểm có những chiến thắng kì quái, với cách làm của Đặng Tổ Dương vô cùng thích thú, nghe thấy lời của Triệu Đức Chiêu không khỏi lặng người, liền nhẹ nhàng mà khuyến giải: “Thiên tuế, theo hạ quan thấy, Đặng tri phủ cách làm này dường như không có gì không thỏa đáng, đây là cách mà không còn đường nào phải làm, thường nói là khó kiếm trong binh pháp.Trong tình huống này mà nói những xảo kế như thế lấy thông minh mà chiếm được lợi thế, rất hay.”

    Triệu Đức Chiêu lắc đầu nói: “Dùng con đường binh mà trị quốc, thật là sai lầm?

    Lấy chính trị quốc, lấy kì dụng binh, lấy vô sự mà đoạt thiên hạ.

    Cho dù là tri phủ hay bách tính, có mối quan hệ như nước và thuyền, mà sự phân biệt trên chiến trường rõ ràng.Sự việc quan hệ đến giang sơn xã tắc, vạn nghìn lê dân, xảo kế kì mưu, cuối cùng là con đường quá nguy hiểm, thành thì cũng thành, bại rồi sẽ ảnh hưởng đến cả gốc rễ xã tắc, tổn hại đến tính mạng của lê dân.

    Tứ Châu là nơi quan trọng để từ Hoài vào Biện, lương thực mà Tứ Châu đảm nhận cũng không phải một số lượng nhỏ, Đặng tri phủ dù thành trúc trong lòng bổn vương lại là không thể yên tâm được.

    Bổn vương ở đây dừng chân vài ngày chính là muốn xem xét hiểu rõ thêm chút về tình hình ở đây, nếu không cần thiết không thể chấp nhận kiểu đấu trí đấu sức với dân chúng như thế được.

    Dương Hạo hiểu ý mà nói: “Không biết Vương gia muốn hạ quan làm những việc gì?”

    “Bổn vương muốn ngươi đến khắp nơi trong thành thăm dò tìm hiểu một phen, xem xem lương thần ở địa phương phú hộ rốt cục là dự định thế nào, cách làm của Đặng tri phủ có phải có khả năng thực hiện, nếu không bổn vương vẫn không thể yên tâm được.”

    “Vâng, hạ quan tuân mệnh.”

    Dương Hạo cúi mình nhận lệnh, thầm nghĩ: “Vị điện hạ tuổi trẻ này có tâm tư ổn định như thế sao?

    Hay là vị thái phó thường xuyên giấu mình sau tấm rèm chỉ đạo hắn?”

    Triệu Đức Chiêu mỉm cười đứng dậy, nói một cách thân mật với hắn: “bổn vương trước đây chưa từng nhận qua trọng trách khâm sai gì cả, lần này sau khi phong vương lần đầu tiên làm khâm sai, thay mặt bệ hạ tuần thú địa phương, trên vai là trọng trách nặng nề, khiến ta không thể không cẩn thận thận trọng.

    Dương viện sử, việc xây dựng đê áp, khơi thông đường thủy, tập kết lương bốn phương, giải quyết cái nạn Biện Lương là kế sách mà ngươi nghĩ ra.

    Bổn vương hi vọng ngươi có thể giúp ra, chúng ta toàn tâm toàn lực vì triều đình mà làm tốt việc đại sự này.

    Đến lúc đó, bổn vương sẽ thỉnh công cho ngươi trước mặt bệ hạ.”

    Vị thế tử trong mắt rất nhiều quan viên đã là chuyện đương nhiên đó trong ngữ khí đã có ý trọng hòa chiêu lãm lớn, nhưng Dương Hạo trong lòng hiểu rõ trong triều chính cục phức tạp, Triệu Quang Nghĩa càng không phải vật trong hồ.

    Cũng không biết lịch sử này có phải sẽ vì bản thân mình có sự xen ngang của mình mà có chút thay đổi hay không, cũng nào dám cứ thế bỏ nam nha, thể hiện rõ ràng đứng dưới cờ của hắn, bên cạnh hắn được.

    Nên hắn cứ làm ra vẻ không nghe hiểu, cung kính mà vâng dạ: “Vương gia dặn dò, hạ quan tự mình tuân mệnh, nếu không còn sự dặn dò gì khác, hạ quan xin được đi chuẩn bị ngay.”

    Vừa nói tới đây, chợt có âm thanh vang lên, dư âm còn văng vẳng, lâu lâu vẫn không tan biến.Hai người kì lạ mà lắng nghe một hồi, thấy không có âm thanh gì nữa, Dương hạo mới định lui xuống, tiếng đàn cầm trong vắt lại vang lên, trong như nước nhẹ như gió thoảng bốn phía.

    Tiếng đàn tơ mỏng manh.

    Lúc thì chậm rãi như lưu tuyền, lúc lại nhanh gấp như phi bão, lúc lại thanh thúy như châu lạc ngọc bàn, lúc lại thấp trầm như ni nam tế ngữ.

    Trong tiếng đàn dường như có một ngọn gió tinh nghịch bồng bềnh đến, trong những ngày hè nóng nực này khiến lòng người bỗng nhiên nhất thời thanh thản.

    Triệu Đức Chiêu quả nhiên cũng là một người yêu thích khúc nhạc, nghe đến tâm hồn bay bổng, ngón tay cũng bất giác mà nhẹ nhàng gõ lên trên bàn theo tiếng nhạc.Dương hạo thấy vị Ngụy vương này mê mản tiếng đàn như thế, bèn cười một tiếng với hắn, rồi cung kính nói: “Thuộc hạ cáo từ.”

    Nói xong cũng không đợi hắn trả lời, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

    “Phong…..nhập tùng nhi hữu, nguyệt………..xuyên thủy dĩ vô ngân……..”

    Triệu Đức Chiêu nhẹ nhàng đọc lên, ánh mắt rơi vào trong cổ cầm một góc.

    Dương Hạo chậm bước đi ra khỏi phòng của Ngụy vương, liền nghe thấy một loạt tiếng đàn kéo dào đột nhiên truyền ra từ trong căn phòng mình vừa ra, dương dương sái sai, ủy uyển liên miên.

    Ngươi tấu phong nhập tùng, ta tấu nguyệt quan sơn.Triệu Đức Chiêu là một người đàn giỏi, nghe người đó đàn vô cùng cao minh, không khỏi dậy lòng ganh đua, lấy phủ cầm ra cùng đàn, nhưng khi tiếng đàn của hắn cất lên tiếng đàn của người kia liền dừng lại.Triệu Đức Chiêu không khỏi có chút thất vọng, nhưng lại không tiện dừng lại ở đây chỉ đành tiếp tục đàn tiếp.

    Dương Hạo đi vào trong hoa viên của cửa sau nha phủ , trong vườn đình hiên lâm , bích ba lân lân, trước đình liễu rủ, dường như người đi lạc vào nơi tiên cảnh.

    Đột nhiên phát giác bên trái dường như có người, hắn cố ý bước đến gần hơn, từ bên phải nhìn sang, vừa may nhìn được một bóng hình thon thả .

    Người đó ôm trong lòng trường cầm, thân hình yểu điệu, mặc một bộ quần áo lục sắc nhạt, eo thon thon, bước chân thướt tha, vừa mình ra, giống như nhìn thấy một quyển sách màu đen, bóng người thoắt cái ẩn sau bóng cây không thấy nữa, nghĩ lại người thiếu nữ này chính là người vừa đàn ban nãy.

    Không muốn quen biết với một nam nhân xa lạ như hắn nên cố ý ẩn vào trong bóng cây.

    “Người này có lẽ là nữ quyến trong nhà Đặng tri phủ à?”

    Dương Hạo thầm đi theo ra, trốn sau của trong ánh trăng, liền nghe thấy ngoài tiếng đàn của Ngụy vương, tiếng đàn đó lại đột nhiên vang lên,khi tiếng đàn hai người hòa hợp lúc lại như tranh nhau dù hắn là người không hiểu nhạc cũng nghe được tâm ý của hai người.

    Dương Hạo quay về nơi ở của mình, gọi Bích túc đến với hắn thương nghị một phen, Bích Túc liền vội vàng rời khỏi nha môn tri phủ, không lâu sau liền cầm theo bao phục quay về, trong bao phục có hai bộ quần áo bình thường của các thương gia, hai người đổi y phục, từ góc của nha môn rời đi, đến các con đường trong thành Tứ Châu.

    Thành Tứ Châu khắp nơi cầu xá, thuyền nhỏ xuyên qua chân cầu, rất nhiều kiến trúc đều theo nước mà xây.Hai người du lãm đến bờ một con sông, vừa hay gặp bên bờ một góc hồng lầu, tửu lầu cao qua, trước lầu không gian đất rộng rãi, có một hòn đá thò ra tận sông.

    Bên bờ sông có một con thuyền nhỏ, một hán tử đang đi vào trong tửu lầu vận chuyển các bao lương,Dương Hạo liền ra giấu hiệu cho Bích Túc, đi vào trong điếm.

    Chương 294: Vi hành

    Lúc này khách rượu không nhiều, trong điếm vô cùng vắng vẻ, vài tiểu nhị đang ngồi nhàn rỗi, có khi còn ngáp ngắn ngáp dài, trong tay trưởng quầy cầm một phất trần, thỉnh thoảng lại phẩy phẩy trên quầy tính, trên quầy đặt mười mấy cái đĩa có những món ăn ngon, bên trên đặt một một chiếc lồng bàn màu xanh.

    Vừa thấy có khách vào cửa, tinh thần trưởng quầy hứng khởi hẳn, vội vàng gọi vài tiểu nhị lên hầu hạ, hai người xuống bếp chuẩn bị một con gà, chặt ra làm hai rồi kho lên, lại thêm một món nhắm và hai chai rượu đặt trên bàn trước mặc khách.

    Thỉnh thoảng có một hán tử nhìn bọn họ, dò xét một lượt, liền bước vào trong tửu điếm, đến trước mặt hai người lại nhìn cẩn thận một lượt, mới chắp tay cười nói : “Hai vị quan khách là người ngoài đến đây?”

    Người này ăn mặc một chiếc áo dài giao lĩnh, quần áo thân hình không cao, khuôn mặt của một người phía nam điển hình, trên mặt còn lộ ra vài phần dầu mỡ bóng nhờn, người này vốn là một bang nhàn du tẩu vào tửu lâu trà gian.

    Bang nhàn chuyên phục vụ cho các khách nhân.

    Lấy việc kiên khách làm nghề sống, thật ra chính là người trung gian, kinh kỷ.

    Bọn chúng thường không tự mình hô hào, duy trì tay chân mồm miệng, có quan hệ ở giữa người bán và người mua, giúp liên hệ làm ăn, từ trong đó kiếm được chút tiền tiêu.

    Đương nhiên sự phục vụ của bọn chúng không chỉ dừng ở đó, nếu khách muốn đến tìm hoa hỏi nguyệt, bọn chúng cũng chăm sóc vô cùng chu đáo như thế, cô nương nhà nào lầu viện nào xinh đẹp, giá cả công bằng, bọn chúng cũng chỉ dẫn.

    Nếu khách có nhu cầu ở mặt này bọn chúng cũng sẽ nhận nhiệm vụ tạm thời, tận tình dẫn khách đi kĩ viện, tóm lại chỉ cần làm cho khách vui vẻ mà móc hầu bao trả tiền cho chúng là được.

    Bích Túc nhoẻn miệng cười, gật đầu nói: “Ngồi xuống đi.”

    Tên bang nhàn đó vừa thấy có việc làm ăn, tinh thần phấn chấn hẳn, liền kẹp một chiếc ghế dài đến, ngồi phịch xuống, mặt mũi tươi cười nói: “Tiểu nhân là Thạch Lăng Tử, được gặp hai vị khách quan, không biết hai vị khách quan cần đi đến nhà thân bằng nào, mua bán làm ăn hay là muốn đi du ngoạn ngắm cảnh thôi?

    Nếu là đến thăm nhà thân bằng hữu, tìm người không khó.

    Thành Tứ Châu này chỉ là một tòa thành, bốn mươi lăm tòa phụ thành, tổng cộng mười lăm con đường, ba mươi bốn cửa hàng, một vạn bốn nghìn hộ riêng lẻ, không có người nào tiểu nhân không quen biết.

    Nếu là buôn bán làm ăn, không chỉ là bán mà còn mua, muốn làm ở hạng mục nào, thương điếm ở nơi đây, tiểu nhân phần lớn cũng đều có thể nói ra được cụ thể chi tiết.

    Sở Yêu Tế doanh trưởng trung khinh, nữ tử phương nam chúng tôi, thân hình nhỏ nhắn, yểu điệu xinh đẹp, so với mỹ nhân phương bắc có một hương sắc khác biệt, hai vị khách quan nếu muốn vui thú, tiểu nhân có nơi cửa quen chỗ thân, dẫn hai vị tìm được vui lạc một phen, tiểu cảng đó, mĩ nữ như Đinh Hương ……”

    “Sao cơ” Bích Túc tinh thần phấn chấn, chẳng kịp đợi hắn nói: “Là sao?

    Vậy ngươi mau nói, ở nơi đây cô nương viện lầu nào là nổi tiếng nhất?

    Nói thật với người, các cô nương ở đây của các ngươi đều có vẻ gầy quá, ai ai cũng đều trông như nữ thư sinh, có thể không hợp khẩu vị của nhà ta, Bích mỗ thích nhất là hơi phong du, phong tao, công phu phong nguyệt cao một chút ……”

    “Hừ” Dương Hạo hừ một tiếng.

    Bích Túc nhìn sắc mặt của hắng, vội vàng đổi sắc mặt, khuôn mặt đứng đắn lại nói: “Hai người chúng ta, vừa không phải đi thăm bằng hữu, người thân, cũng không phải tìm hoa tìm nguyệt, là đến để làm ăn thôi, ngươi đừng có nói mấy chuyện vô ích đó.”

    “Vâng vâng vâng.”

    Thạch Lăng Tử vừa nghe thấy càng vui mừng, trong việc buôn bán làm ăn, đương nhiên là làm ăn sẽ có được hậu lễ nhất.

    Nếu là gặp phải loại người chẳng hiểu biết gì về làm ăn, bọn chúng và những người thương nhân địa phương sẽ khéo léo kết hợp với nhau hơn chút, thu nhập sẽ càng nhiều nhặn hơn.

    Thạch Lăng Tử lập tức gấp gáp mà hỏi: “Vậy, không biết hai vị muốn làm ăn buôn bán gì?”

    Bích Túc cười nói: “Hai huynh đệ chúng ra, việc làm ăn gì kiếm ra tiền thì làm cái đí, hiện nay cái gì có được lợi nhiều nhất đương nhiên là lương thực rồi.”

    Thạch Lăng Tử nghe nói bọn họ làm ăn buôn bán không có chuyên môn cố định, việc buôn bán gì kiếm ra tiền thì làm, liền đoán được hai người này kinh nghiện buôn bán e rằng cũng chẳng bao lâu, hơn nữa tiền vốn cũng sẽ không quá nhiều nhặn.

    Khách như vậy phần lớn có thể sẽ gạt chân hắn ra, từ đó mà một phách hai tán, chẳng cần phải kết giao thành thật, nên cười nói: “Hai vị muốn mua lương hay là bán lương?”

    Dương Hạo chen ngang nói: “Đương nhiên là muốn mua lương, gần đây giá lương tăng cao, đặc biệt là phía bắc chúng tôi, đó là nơi có giá mà không có nơi bán, huynh đệ chúng tôi ước chừng đây là con đường phát tài lớn, vì thế liền đi xuống đây ngay.

    Giang Hoài nơi này vốn là lúa cá đều phong phú, huynh đệ chúng tôi muốn mua ít lương thực chuyển về phía bắc, kiếm thêm mấy đồng tiền vất vả.”

    Thạch Lăng Tử nghe nói là mua lương chứ không phải bán lương, nhiệt tình cũng giảm đi một ít, chậm rãi mà nói: “Khống biết hai vị quan khách muốn mua bao nhiêu lương?

    Chúng tôi ở đây hiện nay cũng đang thiếu lương, lương thần khắp nơi toàn bộ đều tập trung lương không bán, e rằng rất khó tìm thấy nơi bán lương.”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Nơi đây giá lương có cao thêm, có cao vượt hơn được Khai Phong thành không?

    Chúng tôi biết hiện nay quan phủ đã hạn chế nâng giá, chợ đen giá lương vẫn liên tục nâng cao không hạ, ha ha, chỉ cần có lợi có thể làm chúng tôi vẫn sẽ mua thôi.”

    Bích Túc cũng không ngại mà nói: “Ngươi kêu khổ với chúng ta cũng có ích gì?

    Nếu là lần này lương thực mà dễ mua chúng ta trực tiếp đi kho mễ lương mà mua là được rồi, còn hà tất mà tìm đến trung gian như ngươi?”

    “Vậy, …… hai vị cần mua bao nhiêu lương?”

    Dương Hạo giơ ra một nắm đấm, Thạch Lăng Tử góc mồm mỉm cười: “Năm trăm thạch?”

    Dương Hạo cười lắc đầu, Thạch Lăng Tử hai mắt sáng rực: “Năm nghìn thạch?”

    Dương Hạo cười nói: “Năm vạn thạch!”

    Thạch Lăng Tử ngạc nhiên, thất thanh nói: “Năm vạn thạch?

    Ngươi …… các ngươi có ăn được hết số lượng lớn như thế không?

    Nói thật với các ngươi, quan phủ cũng là coi trọng việc đối phó với người dân bán lương thực vận chuyển ra bên ngoài, giá lương vốn đã quá cao, lại thêm việc cấm cản, các ngươi nếu muốn vận chuyển đến kinh thành e rằng cũng chẳng kiếm lại được bao nhiêu tiền.”

    Bích Túc giơ cả hai tay nói: “Không nghiêm trọng như ngươi nói đấy chứ, trong điếm này không phải vẫn có lương thực bán như bình thường sao?”

    Thạch Lăng Tử cười hắc hắc nói: “Điều đó không giống nhau, tửu điếm ở đây là khách quen của các lương thần, vì thế mới mua được các lương thực, chính vì như thế, lương thực mua về cũng là có hạn.

    Hơn nữa giá cả cũng cao như thế, đợi lát nữa các ngươi xem bảng tính tiền, sẽ biết được thức ăn tửu điếm hiện nay ít nhất cũng tăng lên ba lần rồi.”

    Dương Hạo hừ nhẹ một tiếng nói: “Ít nói những lời vô nghĩa đó đi, nói thật với ngươi nhé, số lương lớn như thế chúng ta không chỉ có thể chuyển được hết hơn nữa chúng ta còn có cửa để vận chuyển đến tận kinh sư, ta chỉ hòi ngươi có hay không có đường để mua được số lương đó?”

    Thạch Lăng Tử nheo nheo con mắt, nhìn cách ăn nói của hắn, giảo hoạt thăm dò hỏi: “Quan khách …… có cửa ở kinh sư à?”

    Dương Hạo không trực tiếp nói gì chỉ nhấc chén lên uống một hớp rượu, Thạch Lăng Tử liền vuốt cằm rồi hứng thú nghĩ: “Hiện nay giá lương tăng cao, nhất thời ngư long hỗn loạn, các lộ hảo hán phân phân xuất mã, đều muốn được hưởng chút lợi ở giữa.

    Nhìn hai người này ăn nói ngôn ngữ, có thể là người nhà quan nào đó trong kinh thấy có lợi có thể trục lợi, liền dặn dò người thân tín gia quyến xuống nam mua lương, vì thế mới không quản đường xa, ăn nói cũng chó chút ngoại tỉnh, nhưng …… cũng có thể là tuần giám quan sai của tri phủ nha môn đó giả trang đi tuần, xem ra có hay không cách nào để kiểm tra.

    Năm vạn thạch không phải là một con số nhỏ, ta phải làm rõ ràng nguồn gốc của chúng mới đi liên hệ các nhà bán lương.”

    Nghĩ đến đây, Thạch Lăng Tử liền nói: “Không giấu gì hai vị, lương thần địa phương tiểu nhân đương nhiên có quen biết.

    Nhưng năm vạn thạch lương quả thật là một con số không nhỏ, không biết hai vị khách quan trọ ở nơi nào, tiểu nhân sẽ đi tìm kiếm các cách, nếu có được manh mối gì mới sẽ liên hệ với các vị.”

    Dương Hạo cũng là lần đầu tiên làm việc vi phục tuần thú khắp nơi, nào nghĩ được rằng đám bang nhàn cũng có những cảnh giác và giảo hoạt của chúng, vấp phải câu hỏi này nhất thời có chút ấp úng, cũng may Bích Túc vốn vừa vào thành đã đi khắp ngóc ngách đông tây tìm kiếm chốn phong lưu, các biển hiệu của khách điếm tửu lâu cũng đã nhìn qua không ít, vội vàng tiếp lời nói: “Huynh đệ chúng ta trọ ở trong Nguyệt khách lầu.

    Nếu ngươió tin tức, có thể đến nơi đó tìm bọn ta.

    Ta là Bích Túc, hắn là Bích Hạo, vốn là huynh đệ đối đường, rất dễ tìm kiếm và nghe ngóng.”

    Thạch Lăng Tử nghe thấy vội vàng ghi nhớ lại trong đầu, Dương Hạo không để cho hắn rời đi, tiếp tục ngồi bên cạnh kích đểu để hỏi thăm vài tin tức.

    Thạch Lăng Tử tạm thời còn chưa biết nguồn gốc bọn họ, chuyện quan trọng hiện nay đương nhiên sẽ không nói ra, nhưng hắn cũng cần làm ra vẻ một chút, cho hai vị khách nhân phương bắc này một ít lòng tin, vì thế ít nhiều gì cũng để lộ ra một vài thông tin mật bên trong.

    Dương Hạo ghi nhớ trong đầu từng chữ một, đối với những mô hình vận doanh của đám lương thần ít nhiều cũng có được chút hiểu biết.

    Lần đầu gặp mặt, hắn cũng hiểu được tên Thạch Lăng Tử này không có khả năng có thể nói cho hắn biết những chuyện quan trọng, nếu cứ gấp gáp mà ép hỏi, trái lại sẽ làm hắn nghi ngờ, vì thế với những thông tin không liên quan đến làm ăn buôn bán cố gắng làm ra vẻ chẳng chút quan tâm mà đi thăm hỏi.

    Đợi đến khi hắn hiểu được một vài thông tin cần thiết, Thạch Lăng Tử liền đứng dậy mà rời đi, Bích Túc còn tiễn hắn ra đến tận cửa, rồi dặn dò mấy câu, cần hắn nhanh chóng liên hệ các lương thần tốt, tìm mọi phương pháp có thể để hậu đãi hắn.

    Tức thời lại hứng khởi mà nói: “Các cô nương ta đã gặp ở trên đường thành Tứ Châu đều giống như chiếc bút lông sao mà gầy quá.

    Nếu mà ép ở bên trên người chỉ sợ lại làm đau mất thôi, hai huynh đệ ta thích người hơi béo một chút, phong tình một chút, phong nguyệt một chút nữa, như thế không biết ở nơi đây có cô nương kĩ viện nào phù hợp với điều kiện đó không?”

    Thạch Lăng Tử cười nói: “Bích gia gia cái này không phải cưỡi lừa mà tìm lừa sao?

    Ngài đã vào ở trong nhà Nguyệt khách điếm đó sao ngay bên cạnh không phải có một tòa Phượng Minh viện à?

    Ở đó chính là có rất nhiều các cô nương phương bắc, thân hình cao gầy, hơi béo và khỏe đẹp, chỉ là …… khách quan từ phương bắc đến, đến được nơi này lại không thưởng thức hương vị của mỹ nhân nơi đây, khó tránh ……”

    Bích Túc cười ha ha: “A!

    Thì ra chính là Phượng Minh viện đó sao, ta hiểu rồi.

    Ha ha, không phải ta nói, cô nương của các ngươi ở đây đều giống như ngựa gầy quá, hình dáng yểu điệu đó e rằng không dám làm quá tay?

    Bất kể nam hay bắc gì gì đó, chỉ cần cưỡi được vui vẻ hết lòng mới được, hết lòng mới được.”

    Bích Túc tiễn hắn đi xa, liền mặt mày hớn hở tươi cười mà quay vào trong tửu lầu, hắn vừa quay vào, Dương Hạo liền vội vàng hỏi: “Ngươi nói cái nhà Nguyệt khách điếm gì đó, quả là có chỗ ở sao?”

    Bích Túc nói: “Đương nhiên là có rồi, tòa khách điếm đó bên cạnh chính là một kĩ viện Phượng Minh viện rất lớn, khi ta vào trong thành đã nhìn rất rõ ràng.”

    Dương Hạo trừng mắt nhìn hắn một cái, trách cứ: “Ngươi cái tên tiểu tử này hai mắt đạo tặc, không phải đi móc hầu bao người ta thì lại đi cởi quần áo các cô nương.”

    Bích Túc thủng thẳng nói: “Đại nhân là kẻ no không biết được kẻ chết đói rồi, người không phong lưu uổng thiếu niên mà.”

    Dương Hạo hừ một tiếng nói: “Nghiệp chướng, lập tức đi đến nơi đó.”

    Bích Túc cười nói: “Sao thế, đại nhân cũng không đợi được nữa à?

    Cũng là thời tiết nóng nực, hỏa khí cũng lớn, Oa Oa cô nương lại không ở bên cạnh.”

    Dương Hạo tức giận nói: “Vớ vẩn!

    Cái nơi tốt đẹp ngươi chọn đó, không mau đến đó để chuẩn bị một chút, cái tên bang nhàn đó nếu cố ý đến đó thăm dò chúng ta, lập tức sẽ bị lộ tẩy.”

    Thạch Lăng Tử ra khỏi tửu điếm, lại tìm thêm được vài tên bang nhàn nhìn nói chuyện mấy câu, mọi người lại tự mình tản ra khắp nơi, Thạch Lăng Tử liền vội vàng đi vào trong một con hẻm.

    Đi không bao xa, bước chân dừng lại, đột nhiên bị một bàn tay rất lớn giữ chặt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một khuôn mặt đại hán khôi ngô nước da hơi ngăm đen, trên giáp có vô số những vết tàn tích còn lại, dùng khẩu âm chuẩn của địa phương cười với hắn nói: “Tiểu tử, hai tên hán tử lúc ban nãy vừa mới nói gì với ngươi?”

    Thạch Lăng Tử sắc mặt biến dạng, kính sợ nói: “Ngươi là ai?”

    Đại hán đó một tay giữ chặt lấy vai của hắn, đẩy một cái làm hắn lảo đảo vào bên cạnh một quán trà, cười nham hiểm nói: “Tri phủ đại nhân nghiêm cấm chợ đen giao dịch, làm loạn thị trường, lại vẫn có người vì mưu lợi mà phạm vào vương pháp, hắc hắc, ngươi nói người như thế có nên nhận nghiêm trị hay không?

    Không cần sợ hãi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nói, gia cũng ngại chẳng muốn hạ tay chân với loại tôm tép như ngươi ……”

    Qua một lúc lâu, vị đại hán đó ung dung đi ra khỏi quán trà, nhìn trái nhìn phải một cái, rồi bước nhanh rời đi.

    Thạch Lăng Tử ngồi ngẩn người trong quán trà một lúc mới như con thϠvừa bị sợ hãi mà chạy trốn ra ngoài.

    Vị đại hán đó bước khỏe nhe bay trên đường ra thành, nhìn thấy không ai đuổi theo, liền lên một chiếc thuyền nhỏ đang dừng lại nổi bồng bềnh bên bờ một con sông ngoài thành, bóc những vết sẹo như đao chém xuống, kéo chiếc rèm buồng bước vào: “Phu nhân, đại phu nhân, lão hắc đã nghe ngóng tin tức về rồi.”

    Trong thuyền một đôi ngọc nữ đang ngồi chơi cờ liền đứng dậy, đó chính là Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi, cả hai đồng thanh hỏi: “Hắn đang ở đâu, hiện nay đang làm những gì?”

    Lão hắc chắp tay nói: “Đại nhân đã vào trong nha môn tri phủ, hiện nay à ……

    đại nhân và Bích Túc đi Phượng Minh lầu.”

    Đường Diễm Diễm hỏi: “Phượng Minh lầu?

    Tứ Châu tri phủ có tiếp đón tẩy trần cho bọn họ à?”

    Lão hắc cúi đầu ngậm cười nói: “Đại phu nhân, Phượng Minh lầu …… là một thanh lâu.”

    Hắn nói xong liền ngẩng đầu lên, đã thấy Đường Diễm Diễm khuôn mặt đột nhiên sa sầm còn đen hơn cả mặt hắn, không khỏi lắp bắp.

    Chương 295: Các lộ

    Ngô Oa Nhi vừa thấy Đường Diễm Diễm trầm mặt xuống vội nói với Lão Hắc: “Không phải vội, ngươi ngồi xuống đã rồi kể hết đầu đuôi câu truyện cho chúng ta nghe.”

    Lão Hắc không dám ngồi trước mặt bọn họ, chỉ bỏ chiếc mũ sai dịch giả mạo xuống, rồi đem tất cả mọi chuyện đã ép hỏi được Thạch Lăng Tử kể một lượt.

    Hôm đó ở trên thuyền, Ngô Oa Nhi buồn rầu ảm đạm, tự thương cho cảnh đời mình, lại tỏ ra vô cùng sợ hãi với đại phụ dũng mãnh vô đức nhưng vẫn chưa qua cửa.

    Đường Diễm Diễm cảm động với những gì nàng ta đã trải qua, cảm thấy giống với cảnh ngộ của mình, cho nên rất đồng tình với nàng ta, rồi bỗng nhiên sinh ra trái tim cùng chung mối thù.

    Thật không ngờ nói đến cuối cùng chân tướng mới được vạch trần, thiếu nữ mới tuổi dậy thì đó lại chính là thiếp mới nạp của Dương Hạo, còn Chiết Tử Du cũng không biết tại sao lại đến kinh, còn sắp xếp cho mình chỗ ở chẳng đúng tí nào, thù mới hận cũ trào dâng lên, sự ghen tuông với Ngô Oa Nhi giảm đi nhiều, trong lòng nàng điều lo lắng hơn cả là sự trùng phùng của Dương Hạo và Chiết Tử Du, vì nàng biết Dương Hạo vẫn chưa quên tình cũ với Chiết Tử Du.

    Ngô Oa Nhi giờ mới bắt đầu kể chuyện của mình, nói đến những chuyện từ khi gặp gỡ tranh chấp với Dương Hạo, từ thù gia thành tình gia, nàng kể Dương Hạo đã nhớ nhung Đường Diễm Diễm như thế nào, đã giữ mình trong sạch như thế nào, kể một cách vô cùng cảm động.

    Trước đây Đường Diễm Diễm cũng đã từng nghe nha hoàn nói, vào trước là chủ, sao có thể không tin.

    Tiếp theo đó Ngô Oa Nhi lại nói đến việc Dương Hạo nhận được thư tuyệt giao của nàng, thấy bi thương và đau khổ như thế nào, say rượu như thế nào, câu chuyện từ đầu đến cuối rồi thành nhân duyên đều là Đường Diễm Diễm theo đuổi Dương Hạo, đây là lần đầu tiên nghe thấy Dương Hạo nhớ nhung, mong ngóng mình như vậy.

    Nàng cảm động đến mức nước mắt tuôn tròng, lại hận người huynh trưởng vô sỉ, giả tạo bức thư để cản trở.

    Ngô Oa Nhi tránh nói vào vấn đề chính, lại đem chuyện tốt mình và Dương Hạo khi say làm nên kể vòng quanh.

    Cuối cùng Ngô Oa Nhi mới nói đến quá trình trùng phùng giữa Chiết Tử Du và Dương Hạo, nàng kể rõ nguyên nhân tại sao Chiết Tử Du ẩn nấp trong hang hồ li, lại nói rõ tâm lý người bất nhân ta bất nghĩa, nếu người không làm khó quan nhân nhà ta thì ta cũng không đi phá hỏng việc tốt của người.

    Không có cách nào có thể lập tức nói ta kế sách của Chiết Tử Du, kế mượn sức người khác, thủ đoạn càn khôn để làm cho Đại Tống xuất hiện nguy cơ thiếu lương thực, nên đành phải nói rằng khi còn nhỏ mình đã nhận ân huệ của Chiết Tử Du, mà Chiết Tử Du kết giao quyền quý cho nên không tiện lộ diện, vì vậy mới vào hang hồ ly của mình.

    Các nơi phiên trấn rồi đến hai nước Nam Đường, Ngô Việt, các đại thần thường lén kết giao với nhau vốn là một bí mật công khai, Đường Diễm Diễm đương nhiên là cũng đã từng nghe thấy, cho nên không lấy gì làm lạ.

    Ngô Oa Nhi rất cẩn thận, làm cho Đường đại cô nương, một người yêu ghét rõ ràng, lanh lợi sắc sảo cũng phải yên lòng rồi thừa nhận thân phận của mình.

    T

    Thấy dáng người của Ngô Oa Nhi nhỏ nhắn, Đường Diễm Diễm không biết được tuổi thật của nàng, cũng chưa từng nghĩ rằng nàng còn lớn hơn mình hai tuổi, chỉ nghe thấy nàng luôn mồm gọi tỷ tỷ, tính ngoan ngoãn dễ thương nên đã có chút thương mến nàng ta.

    Đường Diễm Diễm biết mọi chuyện qua những gì đã gặp phải và qua lời kể của Ngô Oa Nhi, biết được sự say mê đến chết của Dương Hạo đối với mình, cũng chính vì mình mà mới nhận trọng trách nặng nề, mong có thể lập được công lớn, dựa dẫm vào Ngụy vương để cưới mình qua cửa, trong lòng nàng vô cùng vui sướng, chỉ muốn lập tức chạy đi tìm Dương Hạo, nhưng lại bị Ngô Oa Nhi ngăn lại.

    Lý do của Ngô Oa Nhi là: bên cạnh Dương Hạo bây giờ đang có người của Tấn vương Triệu Quang Nghĩa, một khi bị họ phát hiện ra thân phận của nàng thì sẽ rất bất lợi cho những dự định kế hoạch của Dương Hạo, chi bằng đợi thời cơ chín muồi thì sẽ lại gặp mặt.

    Ngoài ra Ngô Oa Nhi ở Biện Lương tai mắt rất nhiều, nghe nói Tấn vương và tể tướng trước nay luôn bất hòa, hai bên đều phái người cùng Ngụy vương nam hạ, mỗi bên đều có dã tâm riêng của mình, đê mình được lợi thì sẽ khó tránh khỏi không màng tới đại cục, phá rối từ bên trong, nếu như vậy thì chi bằng Dương Hạo ở ngoài sáng, bọn họ ở trong tối giúp quan nhân hoàn thành đại nghiệp, như thế khi gặp lại nhau, hắn sẽ càng thêm phần kính trọng phu nhân mình.

    Lý do của Ngô Oa Nhi rất đầy đủ, lại một hơi liệt kê ra mấy điều, mà Đường Diễm Diễm từ nhỏ đã sống trong gia đình toàn nam nhi, nhận được sự bao bọc, bảo vệ của cha huynh trưởng bối, nên từ trước đến nay không cần phải suy tính gì cả, vốn là một nữ tử thông minh nhưng lại trở thành một người tùy tiện cẩu thả, gặp phải chuyện gì cũng không có suy nghĩ, chủ kiến.

    Khi được Ngô Oa Nhi khuyên bảo, nhắc nhở thì lập tức mới thức tỉnh, liền làm theo lời nàng ta, âm thầm đứng sau Dương Hạo.

    Ngô Oa Nhi mời Đường Diễm Diễm vào phòng ngủ của mình, song muội cả ngày đi cùng nhau.

    Bản lĩnh bao năm tu luyện được của Ngô Oa Nhi, bao nhiêu triều thần âm mưu thâm hiểm, thương gia gian lận đều bị mấy câu của nàng nịnh cho nói ra hết, huống hồ là đại tỷ ngốc như Đường Diễm Diễm, khi đến được thành Tứ Châu thì hai người đã thân thiết như mật với dầu, đây chính là bản lĩnh sử xự mà Ngô Oa Nhi mới có.

    Nghe những gì Lão Hắc nói, Đường Diễm Diễm cố gắng nhẫn nhịn cái ý định đi bắt tên khốn háo sắc đó, ngồi bên cạnh nghe Lão Hắc kể lại chuyện từ đầu đến cuối một lượt.

    Thực ra Lão Hắc không phải cố ý chọc giận Đường Diễm Diễm, chỉ là tin tức của hắn đều lấy từ chỗ Thạch Lăng Tử.

    Bích Túc luôn truy hỏi Thạch Lăng Tử ở đâu có những cô nương đẫy đã phong tình động lòng người, biểu hiện rất cấp bách, lại nói hắn và Dương Hạo là đường huynh đệ, vì vậy việc hắn muốn đến kỹ viện không có lý gì mà không đưa Dương Hạo đi theo.

    Thạch Lăng Tử luôn khoa trương trước mặt Dương Hạo rằng hắn tinh thông tất cả nẻo đường.

    Ở cái thành Tứ Châu này không có người nào mà hắn không quen, không có con đường nào mà hắn không biết, thực ra đây đều là nói khoác, ít nhất thì các sai nha trong phủ nha Tứ Châu hắn cũng không biết hết.

    Hắn tưởng lời nói của Lão Hắc là thật, chỉ biết rằng vị quan sai này muốn gây bất lợi cho hai thương nhân buôn lậu, nên liền kế hết tất cả tình hình biết được cho quan sai nghe để tránh gây phiền phức cho mình, việc Dương Hạo giao cho chẳng có gì là to tát, nên hắn mới tự cho là thông minh, nói thêm vào một câu: “Hai vị khách quan đó ở khách điếm Đắc Nguyệt, có điều sai gia nếu muốn gây bất lợi cho họ thì có thể đến Phượng Minh lầu xem sao,họ còn vừa mới nói với tiểu nhân là muốn đến Phượng Minh lầu chơi bời một chút.”

    Đương nhiên Lão Hắc trở về đã bẩm báo rõ tất cả cho hai vị cô nương biết.

    Ngô Oa Nhi cũng biết về sứ mệnh xuống Giang Hoài lần này của Dương Hạo, cũng hiểu khá rõ các thủ đoạn của gian thương, nghe lời của Lão Hắc nàng ta hơi trầm xuống, trong lòng cũng có dự định trước, cười nói: “Tỷ tỷ đừng tức giận, quan nhân tuyệt đối sẽ không đến Phượng Minh lâu tìm hoan lạc đâu.”

    Đường Diễm Diễm sống trong môi trường đặc biệt nên tính tình thoài mái, cũng lười suy nghĩ mưu tính, tâm tình thực ra vô cùng thông minh, lúc nãy chỉ là tức giận nhất thời, giờ đã ngồi xuống và trấn tĩnh lại, hiểu ra, gật đầu nói: “Không sai, Tứ Châu tuy là phồn hoa đô hội, nhưng không bằng được Khai Phong, chàng ấy có thể chu du đến tứ đại hành thủ ở Khai Phong mà vẫn không động lòng.”

    Nói đến đây lại lườm Ngô Oa Nhi một cái, mắng: “Trừ tiểu hồ ly muội.

    Mĩ nữ Tứ Châu làm sao có thể đọ với nhân vật ở Biện Lương, hoặc chàng muốn che giấu thân phận hoặc là nghĩ giống như Chiết Tử Du, muốn ẩn vào thanh lâu để dò hỏi tin tức, không phải muội đã nói ở trong thanh lâu tin tức sẽ nhanh nhất ư?”

    Nói đến đây sắc mặt nàng thay đổi, thất thanh nói: “Ôi trời, không được rồi, nếu như vậy thì Lão Hắc giả mạo quan sai đi truy hỏi đám bợ đỡ đó há chẳng phải là đánh rắn động cỏ, làm hỏng chuyện của chàng hay sao?”

    Ngô Oa Nhi xinh đẹp nói:

    “Điều mà quan nhân nghĩ tới có lẽ là chủ ý này.

    Chỉ là quan nhân xuất thân từ dân thường ở Bá Châu, sau đó thì gia nhập quân đội của triều đình, mở phủ dựng nha, đối với việc phố phường vẫn không hiểu lắm.

    Những tên đầu đà đó tai mắt linh thông, quả thật là chuyện gì cũng có thể nhúng tay vào, quan nhân cải trang lẩn vào trong dân gian thực ra hành tung có thể nói là sẽ có nhiều sơ hở, cho dù Lão Hắc đó không có gây ra chuyện thì đám người đó cũng nhất định sẽ làm muốn làm rõ thân phận của chàng rồi mới chịu giao dịch, với bản lĩnh lợi dụng người khác để làm việc xấu của chúng thì bất kể lúc nào cũng có thể tra ra thời gian ra vào khách điếm Đắc Nguyệt của đại nhân, đến lúc đó tất sẽ lộ ra sơ hở.”

    Đường Diễm Diễm vỗ ngực, sự tức giận vẫn chưa tan, nói: “Không làm hỏng chuyện của tốt của chàng là được rồi, nếu không chàng lại nói ta phá hoại việc của chàng.”

    Ngô Oa Nhi cười nói: “Quan nhân vẫn thường trở về phủ nha, cứ đi lại như vậy muốn dấu được tai mắt của người dân bản địa quả không dễ, nhưng việc quan nhân thu hút sự chú ý của họ cũng là chuyện tốt.

    Những người đó biết chàng cải trang để thăm dò tin tức, nhưng tuyệt đối sẽ không ngờ rằng ngoài quan nhân vẫn còn một lực lượng khác cũng cải trang thăm dò tin tức, tìm ra điểm yếu của họ.

    Tỷ tỷ có thể nhân cơ hội này để cho quan nhân biết tỷ tỷ cũng có thể giúp việc lớn cho chàng.”

    Hai mắt Đường Diễm Diễm sáng lên, vội hỏi: “Muội nói …… chúng ta cũng cải trang làm thương nhân buôn lương thực ngoại địa, dụ rắn ra khỏi hang à?”

    Ngô Oa Nhi mỉm cười gật đầu nói: “Đúng vậy!”

    Đường Diễm Diễm vừa nghe thấy liền xoa xoa tay nói: “Về việc buôn bán thì ta không phải là không biết gì, còn chuyện cải trang mạo nhận thương gia buôn lương thực thì càng dễ như trở bàn tay.”

    Nàng chần chừ một lát lại nói: “Ta với muội là nữ tử trẻ tuồi, cải trang vợ chồng không được, nếu như nữ cải nam ra mặt lập tức sẽ làm người ta nghi ngờ.

    Còn nếu cứ dùng thân phận nữ nhi lộ diện thì e rằng càng làm cho người ta thấy kì lạ.

    Cái kế này e rằng không thành.”

    Ngô Oa Nhi nhíu mày trầm tư một lúc rồi nói: “Việc này cũng không khó, chúng ta chỉ cần tìm một người đến giả trang thương gia, tỷ muội chúng ta sẽ làm thê thiếp của hắn, đứng bên cạnh chỉ điểm.”

    Đường Diễm Diễm hỏi lại: “Người giả mạo không được là người ngoài, bên cạnh chúng ta có người nào nhanh nhẹn như vậy không?”

    Hai người quay sang nhìn nhau, không hẹn mà cùng quay lại nhìn Lão Hắc.

    Lão Hắc đứng bên cạnh nghe rất rõ ràng, nhất thời cảm động, xúc động đến nỗi hai bắp chân bị chuột rút, gân xanh trên trán cũng nổi cả lên.

    Hai nữ tử trước mặt này trong lòng hắn luôn là tiên tử trên trời, bình thường hắn còn không dám nhìn chính diện.

    Tuy chỉ là đóng giả thương gia, đóng giả phượng hoàng, nhưng nghe họ một tiếng hai tiếng gọi quan nhân cũng thật làm cho hắn như bay trên mây.

    Họ đề nghị hắn sẽ lập tức đồng ý ngay.

    Lão Hắc ưỡn ngực lên, nhìn hai nữ chủ nhân đầy hi vọng, đợi họ điểm tướng.

    Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi nhìn hắn từ trên xuống dưới, nhìn tỉ mỉ một lúc lâu rồi không khỏi lắc đầu.

    Lão Hắc đen cũng không sao, nhưng dáng người cao lớn vạm vỡ, lại hơi gù, mặt mày hung tợn, cả người toát ra sự hung tàn, đóng làm công sai thì còn được, đóng làm sơn trại đại vương thì rất có uy phong, hắn có thể làm được, nhưng nào có giống một thương nhân láu cá hòa khí sinh tài?

    Đúng lúc này Trương Ngưu Nhi uể oải bước vào, hữu khí vô lực nói: “Hai vị phu nhân, chúng ta nếu muốn ở lại Tứ Châu mấy ngày thì phải vào thành mới được, nếu như cứ ở mãi trên thuyền, dừng ở bến lâu như vậy sẽ làm cho người ta chú ý.”

    Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi nhìn thấy hắn bước vào thì lập tức hai mắt sáng lên.

    Ngô Oa Nhi liền nhẹ nhàng đứng dậy, bước tới, chống tay lên hông và nhìn hắn chăm chú kĩ lưỡng, làm cho Trương Ngưu Nhi không hiểu gì cả.

    Trương Ngưu Nhi vốn là một ngoại quản sự của hang hồ ly mà Ngô Oa Nhi làm chủ.

    Những loại viện như thế này đều có người làm việc bảo tiên bảo vệ viện, họ tự xưng là ngoại quản sự, giống như Triệu Cát Tường ở Như Tuyết Phường, phụ trách bảo tiêu hộ viện, họ thường sẽ kết giao, làm liên kết với quan phủ, đầu đà.

    Trương Ngưu Nhi là một trong những ngoại quản sự, phụ trách nghênh đón tiễn khách, trả lời khách.

    Người này vóc dáng thâm thấp, tướng mạo xấu xí, khuôn mặt có chút vẻ của con buôn, râu để vểnh hai bên, thuộc loại không thể tìm được trong một đống người, có điều hắn làm quản sự trong hang hồ ly đã nhiều năm như vậy nên đã luyện được bản lĩnh gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, dễ hiểu ý của người khác, lại quen biết nhiều những khách nam bắc qua lại, đối với phong thổ nhân tình cũng hiểu khá rõ.

    Ngô Oa Nhi càng nhìn càng vừa lòng, yêu kiều đi vòng quanh qua người hắn hai vòng rồi quay sang nhìn Đường Diễm Diễm nói: “Tỷ tỷ, tỷ xem người này như thế nào?”

    Đường Diễm Diễm cười nói: “Giống, quá giống, thay cho hắn một bộ xiêm y mới thì một chút sơ hở cũng không có.”

    Trương Ngưu Nhi kinh ngạc nói: “Phu nhân, đại phu nhân, hai người nói gì vậy?”

    Ngô Oa Nhi cười lên một tiếng, nghịch ngợm nói: “Chúng ta đang nói chàng nên thay y phục thôi, quan nhân.”

    Lão Hắc sụp vai xuống nói: “Thế còn tiểu nhân?”

    Đường Diễm Diễm làm mặt xấu với hắn, cười nói: “Ngươi à, làm quản gia hộ viện là vừa hay, lừa người ta mà ngay cả xiêm y cũng hợp, không cần phải thay!”

    …… …… …… ……

    Dương Hạo và Bích Túc vội vàng trở về khách điếm Đắc Nguyệt thuê lấy hai phòng, sau đó Dương Hạo sai Bích Túc âm thầm trở về phủ nha báo cho Ngụy vương Triệu Đức Chiêu một tiếng, hai người tạm thời ở lại khách điếm này.

    Ngày thứ hai tên rỗi việc Thạch Lăng Tử xuất hiện, đưa hai người đến một số tiệm bán dầu bán lương, thăm hỏi một số lương thân, còn mời một vụ sự phụ trách kho lương đi dự tiệc uống rượu, quả thực là mất nhiều công phu.

    Nhưng những người này chỉ nói lương thực dự trữ không đủ, mình cũng không còn cách nào khác, còn trong tay của những đại thương nhân buôn lương còn có lương hay không, phải chăng tư thông buôn lậu thì họ cũng vờ như không biết, cho dù Dương Hạo có ra giá cao đi nữa cúng làn ra vẻ muốn giúp mà không giúp được.

    Dương Hạo dần dần cảm thấy sự bất thường.

    Những người mà Thạch Lăng Tử đưa họ đến chào hỏi đều là một số nhân vật nhỏ không có trọng lượng.

    Cả Tứ Châu này dường như đã hình thành một mạng lưới quan hệ mà kim không đâm vào được, nước cũng chẳng thể lọt.

    Một người ngoài như hắn nếu như không thể lấy được sự tín nhiệm của người thì căn bản rất khó khăn có thể mở được cánh cửa này, cứ như vậy thì thời gian sẽ trôi qua vô ích mà thôi.

    “Cứ như vậy thì e rằng …… chúng ta đã bị tên Thạch Lăng Tử đó tra ra thân phận rồi, hắn đã đưa chúng ta đi vòng quanh, chúng ta không thể ở Tứ Châu thêm được mấy ngày nữa, nếu như còn không tra ra manh mối gì thì đành phải tiếp tục nam hạ thôi.”

    Dương Hạo trong lòng lo lắng nói: “Quan phủ các nơi có lòng riêng e rằng đều đã phái người đi quan sát tình hình rồi , nếu như chúng ta ở Tứ Châu không có tiến triển gì, dũng khí của chúng đã đủ tất sẽ dồn dập mà làm theo, đến lúc đó, kẻ được lợi béo bở sẽ là những con chuột sâu ở địa phương, triều đình cho dù có thu mua lương thực đầy đủ cũng sẽ bị tiêu hao hết quốc khố, nguyên khí đại thương.

    Bích Túc bất đắc dĩ nói: “Thế phải làm sao?

    Mấy hôm nay đi cùng mấy tên lương thân đầy mùi tiền, ta phải cố gắng nhẫn nhịn không động tay vào túi tiền của chúng, nếu như không có chút thu hoạch nào chẳng phải ta đã lỗ lớn hay sao?”

    Dương Hạo cắn răng cười khẩy: “Chúng có kế leo tường của chúng, ta có kế qua tường bằng thang của ta.

    Kế này không được thì ta còn kế khác, xem xem ai sẽ là người cười cuối cùng.”

    …… …… ……

    Thành Tứ Châu có một vị đại hào thương Lại Phú Quý mới đến, là người Nam Kinh Ứng Thiên Phủ.

    Nói hắn là hào thương không phải vì hắn đưa bao nhiêu người đến, mang bao nhiêu xe ngựa nô bộc đến mà là phong thái của người ta, cả người đều toát ra vẻ phú quý.

    Xe chỉ có ba chiếc, nhưng đều là những chiếc xe đẹp đẽ có tiếng làm bằng kim tơ Nam Hải và gỗ lim, mỗi chiếc đáng giá vạn kim, nghe nói ở phía nam những chiếc xe như thế này chỉ có bốn chiếc, trong đó đã có ba chiếc được tể tướng triều trước Ngụy Nhân Phổ sưu tập, được hắn yêu quý coi như là bảo vật.

    Còn có hai vị mĩ thiếp của thương nhân đó, nghe nói những người nhìn thấy hai mĩ nữ này đều đuổi chạy theo xe của họ làm chật cả đường, chen nhau chỉ để nhìn thấy mĩ nhân trong xe, người không cẩn thận mà rơi xuống sông cũng có.

    Đa phần không nhìn thấy được hai mĩ thiếp đó, nhưng rất nhiều người đã nhìn thấy nha hoàn Thái Nhi bên cạnh hai mĩ thiếp đó.

    Nàng nha hoàn mặc thanh y, không son phấn ngọc ngà nhưng khuôn mặt như tranh vẽ, nụ cười yêu kiều xinh đẹp, thật là vừa đẹp vừa thanh tú, nhan sắc này không hề kém cô nương đứng đầu bảng của Hoàng Thái Các, đệ nhất mĩ nhân Tứ Châu – Trúc Ngọc Nhi.

    Từ cử chỉ đến lời nói đều rất ưu nhã, cũng không hề kém thiên kim tiểu thư của các hộ giàu có.

    Không có một nữ tử bình thường nào lại có một sức sát thương lớn như vậy, nhìn nha hoàn mà có thể biết được chủ nhân, hai mĩ thiếp đó đẹp đến mức độ nào chỉ cần nghĩ cũng biết.

    Lần này họ đến đã gây được sự chú ý của rất nhiều người, nhưng khi họ vào thành lại bao nguyên một khách điếm như một biệt thự gia đình, làm cho rất nhiều người ngưỡng mộ tới mà không có duyên được gặp mĩ nhân.

    Truyện "" được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

    Ngày thứ hai, vị đại hào thương Ứng Thiên Phủ này bắt đầu đi đến chỗ các đại lương thân, khi gặp vị đại hào thương này, những nam nhân ngưỡng mộ nhan sắc của hai mĩ thiếp thiêu kiều, quốc sắc thiên hương không khỏi tiếc thay khó chịu thay cho hai mĩ nhân này.

    Vị Ứng Thiên Phủ hào thương đó thấp bé, tướng mạo xấu xí, cả khuôn mặt thể hiện sự gian trá, trên cái vai là cái đầu mà không nhìn rõ cái cổ, bụng vểnh lên cao.

    Nhưng người ta có tiền, thiếp mời của nhà phú hộ khác đều là dùng thếp vàng, nhũ kim loại, còn thiếp mời của vị thương nhân này đều được làm bằng lá vàng, ra tay vô cùng rộng rãi đương nhiên làm cho người khác phải kinh ngạc.

    Ngày đầu tiên vị Lại đại lão gia này đã mời cậu em vợ của tri phủ đại nhân Tứ Châu Đặng Tổ Dương – Lưu Hướng Chi.

    Hôm nay lại mời một vị đại lương thân Tứ Châu khác – Chu Vọng Thúc.

    Chương 296: Phu thê đồng lòng

    Lưu Hướng Chi và Châu Vọng Thúc là hai đại lương thân khá có trọng lượng ở Tứ Châu.

    Lưu Hướng Chi là cậu em của phu nhân tri phủ Đặng Tổ Dương, theo Đặng Tổ Dương đi nhậm chức mới đến đất này, còn Châu Vọng Thúc thuộc gia đình vọng tộc, mười mấy đời kế thừa lại, căn cơ thâm hậu, gia đình giàu có.

    Hai người này một người có quan phủ hậu thuẫn, một người căn cơ thâm hậu, đều có quan hệ mật thiết với chuyển vận ti, phát vận ti của đường Giang Hoài, nhưng giữa hai người này lại như nước với lửa.

    Nhưng vị Lại lão gia này lại không hề e dè mà liên tục tiếp xúc với hai đại lương thân trước nay luôn có mâu thuẫn với nhau, còn hai vị đại lương thân này cũng không ngang bướng, họ vui vẻ đến dự tiệc của hắn, vì thế càng làm cho người ta nghi ngờ về thân phận của hắn.

    Rất nhanh những gì liên quan đến thân phận Lại lão gia đều đã được truyền đi.

    Hóa ra gia tộc Lại thị là nhân tài kiệt xuất của ngành châu báu phía bắc, căn cơ ở Ứng Thiên Phủ Nam Kinh, thế gia hào môn, giàu như vương hầu, có chút phô trương đương nhiên không có gì lạ.

    Nghe nói Lại gia bây giờ còn móc nối với đại phú thân Đường gia đến từ tây bắc, có ý muốn mở rộng chuyện làm ăn, tìm thêm mấy con đường sinh lợi, những đại hào thân như vậy một khi đã bắc được quan hệ thì hoàn toàn một bước lên trời, không chỉ có thể ra khỏi Tứ Châu mà hào thân phía bắc đa phần có chỗ dựa quan trường, một khi trong triều có người thì muốn ngồi trong nhà làm nghiệp lớn sẽ vô cùng dễ dàng.

    Chẳng trách hai nhà Lưu, Chu lại coi trọng hắn như vậy.

    Khi tiệc rượu tan, hai bên hưng phấn trở về.

    Trên bàn rượu uống quá chén say đến mức Châu Vọng Thúc phải bảo hai mĩ thiếp của mình dìu lên chiếc xe nạm minh châu của mình.

    Lên được xe, ngồi vững, hắn nhắm mắt lại trầm tư một hồi lâu, rồi hỏi mĩ thiếp cơ thể bốc lửa bên trái: “Nga Dung, nàng thấy vị Lại viên ngoại đấy có đáng tin không?”

    Mĩ thiếp tên Nga Dung đó là người hiểu biết chữ nghĩa, tinh thông tính toán, người vừa đẹp lại vừa thông minh nhanh nhẹn, rất nhiều khoản buôn bán cuả Châu Vọng Thúc đều dựa vào vị hiền thiếp này trợ giúp xử lý.

    Nàng không chỉ là thiếp của hắn mà còn là một cánh tay đắc lực cho sự nghiệp của hắn.

    Mĩ nhân yêu kiều hừ một tiếng, giọng tỏ ra chua xót nói: “Lão gia chẳng phải đã muốn mang thiếp đi đổi lấy mĩ thiếp bên cạnh Lại viên ngoại hay sao, chuyện của lão gia người ta nào dám quản.”

    Châu Vọng Thúc mỉm cười nói: “Ta chẳng qua chỉ là giả vờ say để thử hắn thôi, hào môn thế gia thường trọng sắc đẹp mĩ thiếp.

    Ta lấy “Bát mĩ đồ” để đổi lấy một mĩ thiếp của hắn, nếu hắn đồng ý thì bây giờ ta đã không phải lo nghĩ nữa.

    Ha ha, lão gia sao có thể thật sự mang nàng đi đổi được?

    Cái gọi là mượn rượu giả điên chính là như thế, đơi khi ta tỉnh rượu đương nhiên sẽ đổi ý, đến lúc đó nói thứ muốn đổi là tranh chứ không phải mĩ nhân thật, nếu hắn không đồng ý thì cho hắn một người khác không phải là được sao, hắn sao có thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà gây mất hào khí với ta?”

    Châu Vọng Thúc có tám mĩ thiếp, người nào cũng xinh đẹp tuyệt vời.

    Hắn đã từng mời một danh sĩ về vẽ một bức “Bát mĩ đồ”, tất cả các tư thế yêu kiều đắc sắc của mỗi mĩ nhân đều được vẽ ra, sau đó còn gắn bảo thạch vào, quý giá vô cùng.

    Nga Dung đã nghe thấy những lời những lời giải thích cho chuyện lúc nãy nhưng vẫn bĩu môi lên nói: “Lão gia nhìn chằm chằm vào mĩ nhân ngây thơ đó, hận không thể uống một hớp rượu rồi nuốt chửng nàng ta vào bụng ý chứ.

    Nếu hắn thật sự chịu đổi thì ai biết được lão gia có động lòng hay không?”

    Mồm thì bĩu nhưng đầu vẫn suy nghĩ cẩn trọng nói: “Chắc là thật, nếu như có người muốn lừa đảo thì sẽ không phô trương như vậy, hơn nữa nếu như họ là giả thì tất sẽ chột dạ, một người chột dạ sao dám khua chiêng gõ trống như vậy, lại mạo nhận hào thân có tiếng Ứng Thiên Phủ mà không sợ bị lột mặt chứ?”

    Châu Vọng Thúc ừ một tiếng rồi trầm ngâm không nói.

    Mĩ nhân tên Lan San ngồi ở bên còn lại nói: “Nô gia cũng ở bên cạnh quan sát tỉ mỉ cử chỉ thái độ của chủ thiếp họ, quả thực là rất có phong thái đại gia, chắc là không thể giả.”

    Nàng cũng là một trong bát mĩ đồ, trước nay luôn nhận sự sủng ái của Châu Vọng Thúc, nàng trầm ngâm nói: “Người phía nam và người phía bắc phong thái không giống nhau.

    Người phía nam dễ lấy thiếp bán thiếp, lấy thiếp tiếp khách, đó đã trở thành chuyện thường, người phía bắc lại khác.

    Ở thời đại này có Hàn Tái Hi thân làm tể tướng lại khẳng khái đem thiếp của mình để tiếp khách, còn có một Thạch Bá giàu có nhưng thà mất nhà mất mạng cũng không chịu mang thiếp mình đi đổi lấy an nguy gia đình.

    Lão gia thử như vậy cũng tối, nhưng theo thiếp thấy Nga Dung tỷ tỷ nói đúng, lão gia đã thật sự động lòng với nữ nhân bên cạnh người ta rồi.”

    Châu Vọng Thúc cười lớn ha ha, nắm nắm lắc lắc cái cằm nhỏ xinh của nàng, nói: “Bát mĩ đồ trở thành cửu mĩ đồ, có gì mà không tốt?

    Nàng cũng có thêm một tỷ muội làm bạn không phải sao?”

    Nói đùa vậy thôi, hắn tươi cười nói: “Ta thấy họ cũng không có sơ hở gì, có điều Ngụy vương đang nghỉ chân ở Tứ Châu, tin tức rất nhanh, nếu như không nắm chắc cơn gió này thì ta sẽ không lộ diện được.”

    Hắn vỗ nhẹ lên cặp đùi mềm mại nõn nà của mĩ nhân, chậm rãi nói: “Lão phu đã phái khoái mã đến Ứng Thiên Phủ điều tra, khoảng hai ngày sẽ về tới, cứ tìm cách kèo dài thời gian đã, đợi đến khi có tin tức sẽ tính tiếp.”

    “Vâng!”

    Nga Dung mỉm cười, yêu kiều nói: “Lão gia, người đừng quên ở khách điếm Đắc Nguyệt còn có một người mua năm vạn thạch lương đó, đó không phải là con số nhỏ, người không động lòng chứ?”

    “Ha ha ha!”

    Châu Vọng Thúc cười nhẹ nói: “Dương Hạo, Dương Hạo là một Nam nha viện sử tốt, bảo hắn làm việc phá lán gà, đập chuồng heo còn được, chứ muốn nắm được điểm yếu của lão phi chỉ dựa vào cái đầu ngốc của hắn mà được à?

    Hừ, dặn dò Thạch Lăng Tử tiếp tục đưa vị Dương đại nhân đó đi lòng vòng, đợi khi họ rời khỏi Tứ Châu, lão phu sẽ giăng đèn kết hoa, cho người xếp hàng dài mười dặm để chúc Ngụy vương ngàn tuổi và tiễn biệt Dương đại nhân, ha ha ha ……”

    “Lão gia, người uống nhiều rồi, có đi được không.”

    “Lão gia, nhấc cao chân lên một chút, đừng để vấp.”

    Oa Oa, Diễm Diễm đang liên tục nịnh nọt, giọng ngọt ngào làm cho người ta nghe cũng phải ngọt vào tận xương.

    Trương Ngưu Nhi vốn chỉ có ba phần say lại giả như bảy phần, bây giờ để hai người họ dìu đỡ, một tiếng hai tiếng nũng nịu, bước trên đường cũng giả vờ có chút nghiêng ngả.

    Nhưng khi bước vào trong xe thì hai vị mĩ nhân này lập tức đạp hắn sang một bên, hai mĩ nhân ngồi vào một chỗ.

    Trương Ngưu Nhi vội vàng cầm hai cái quạt cong người quạt cho hai mĩ nhân mát.

    “Ngươi cũng không tồi đấy.”

    Ngô Oa Nhi liếc nhìn Trương Ngưu Nhi cười nói: “Trước đây bổn cô nương thật không nhận ra ngươi lại có bản lĩnh như vậy, Châu Vọng Thúc cũng coi như là một thương gia hào môn kế thừa hơn mười đời, nhưng trước mặt hắn ngươi lại có dáng vẻ bệ vệ khoa trương hơn cả hắn, cử chỉ còn ung dung khoan thai hơn hắn, làm cho hắn không thể sinh chút nghi ngờ nào.”

    Trương Ngưu Nhi vốn đã béo, lại uống say, trong một không gian nhỏ như vậy lại phải nịnh nọt mà quạt cho hai bà cô, trên trán hắn mồ hôi chảy ròng ròng, nghe Ngô Oa Nhi khoa trương mình như vậy hắn tự đắc cười nói: “Châu Vọng Thúc tuy là hào môn hơn mười đời, nhưng chẳng qua chỉ là bá vương trên đất Tứ Châu mà thôi, đã từng gặp chuyện gì lớn chứ?

    Tiểu nhân trước mặt cô nương công khanh vương hầu danh chấn kinh sư, danh sĩ uyên thâm trong thiên hạ cũng không biết đã từng gặp bao nhiêu, họ cười nói trong bàn tiệc tiểu nhân thấy quen rồi, cứ theo thế mà bắt chước thôi, nhặt nhạnh thêm mấy chủ đề nói chuyện của họ, còn sợ không khóa được thổ hào Tứ Châu sao?”

    Ngô Oa Nhi cười nói: “Cuộc làm ăn lớn như thế này ta thấy hình như hắn đã động lòng rồi, thớ thịt của hắn đã căng cả ra vì ham muốn rồi, bây giờ chỉ là còn chưa tin tưởng hẳn vào chúng ta thôi.

    Tỷ tỷ, thân phận này của tỷ sắp xếp không có vấn đề gì chứ ……”

    Nàng quay sang nhìn Đường Diễm Diễm, thấy nàng ta nhăn mặt tức giận, không khỏi ngạc nhiên nói: “Tỷ tỷ, tỷ sao vậy?”

    Đường Diễm Diễm nặng nề hừ một tiếng, tức giận nói: “Nếu như chúng ta bây giờ không phải còn dùng đến tên họ Chu đó thì ta đã cho hắn biết mặt rồi, hắn coi nữ nhân chúng ta là gì chứ, lại dám đòi đổi thiếp với Lại lão gia chúng ta, thật là tức muốn chết.”

    Trương Ngưu Nhi vội cúi thấp eo xuống, cười bồi nói: “Tiểu nhân không phải là đã không dám đồng ý hay sao?”

    Ngô Oa Nhi nghe thấy Đường Diễm Diễm bất bình cho cả mình, không khỏi cảm kích nắm lấy tay Đường Diễm Diễm, nhẹ nhàng nói: “Ôi, nam tử trong thiên hạ đa phần là như vậy, khi tình nồng thì coi mình như châu báu, thề non hẹn biển không ngớt, nhưng một khi đã chán rồi thì coi mình giống như con lừa, muốn buộc ở đâu thì buộc, nào có thật sự coi chúng ta là người chứ?

    Cũng chỉ có quan nhân chúng ta, quyền uy vương gia cũng kệ, tiền đồ Bạch gia cũng kệ, luôn coi nữ nhân của mình là trọng, cũng chỉ có chủ phụ đương gia như tỷ tỷ mới thấy bất bình như thế cho tiểu muội thôi, tiểu muội quả có phúc.”

    “Ta không phải vì chuyện này ……”

    Đường Diễm Diễm tức giận nói: “Cái tên Châu Vọng Thúc đó không coi nữ nhân chúng ta ra gì, khi say còn nhắc đến chuyện đổi thiếp, việc này vốn đã làm người ta tức giận rồi, nhưng chuyện càng làm cho người ta tức giận hơn là hắn muốn dùng bát mĩ thiếp thêm muội vào, sao lại không thêm cả ta?

    Bổn cô nương lẽ nào xấu xí kém cỏi, không lọt được vào mắt hắn hay sao?

    Thật là cái đồ đáng chết, mọc ra hai cái mắt chó!”

    “Ơ ……”

    Ngô Oa Nhi lập tức im bặt, thầm nghĩ: “Không thể hiểu nổi, trong đầu cô ta chắc toàn nước?”

    Thạch Lăng Tử bước vào phòng, tay xoa xoa vào nhau, răng cắn chặt lại, gật đầu cúi người mà nói: “Ôi cha, hai vị Bích gia đều đang nghỉ ngơi ở trong phòng à, ha ha ha, tiểu nhân lại vừa liên lạc được với một lương thương, vị này ở hơi xa một chút, là Mã Gia Tập ở thành đông, hai vị xem có nên mướn hai chiếc kiệu để đi không, nếu không sẽ vất vả lắm đấy.”

    Dương Hạo cười nhạt nói: “Mã Gia Tập không cần đến đâu, ha ha, hôm nay đến Mã Gia Tập, ngày mai đến Ngưu Gia Pha, những người ta gặp đều là những loại hàng không quan trọng, ở chỗ họ chẳng có đủ lương để thu mua.

    Mỗi ngày ngươi đều nhận tiền của chúng ta nhưng toàn đưa chúng ta chạy đông chạy tây giống như những con ruồi không đầu vậy, cứ tiếp tục đi như thế này sợ rằng đến năm khỉ tháng mã cũng không thu nổi một hạt lương.”

    “Sao cơ!

    Bích gia ……

    đây là có ý gì… tiểu nhân là người lỗ mãng không hiểu được.”

    “Người lỗ mãng?”

    Dương Hạo chầm chậm đi tới trước mặt hắn, thu quạt lại, đập một cái vào đầu hắn, tươi cười điềm nhiên nói: “Người lỗ mãng à?

    Ngươi gầy gò như thế này gió thổi một cái là bay mất thế mà cũng dám tự xưng là người thô lỗ ư?

    Ngươi coi bổn đại nhân là con khỉ để cho ngươi đùa à?”

    Sắc mặt Thạch Lăng Tử lập tức thay đổi, hai con mắt giảo hoạt chợt lóe, giả bộ ngờ nghệch nói: “Bích gia rốt cuộc là đang nói chuyện gì?

    Tiểu nhân …… tiểu nhân thật sự nghe không hiểu.”

    “Nghe không hiểu, vậy để bổn quan nói cho ngươi nghe.”

    Dương Hạo quay người lại, phất áo một cái, đi về phía chiếc ghế, điềm nhiên ngồi xuống, trầm giọng nói: “Bích Túc.”

    “Có thuộc hạ.”

    Bích Túc bước lên trước đáp lời: “Người đang ngồi trên kia chính là Hữu Võ đại phu, kiêm Hòa Châu phòng ngự sử, Nam nha viện sử Dương Hạo Dương đại nhân, còn không mau quỳ xuống?”

    “Sao cơ?

    Cái gì?

    Các vị …… các vị đang đùa Thạch Lăng Tử ta đấy à?”

    Thạch Lăng Tử sắc mặt đại biết, lại không chịu làm, lắp bắp đứng giả ngốc, Bích Túc nhảy tới đạp cho hắn một cái vào chân làm hắn kêu lên một tiếng, hai chân quỳ xuống, đau đến cắn răng vào môi lại không dám đứng lên.

    Dương Hạo cười khẩy: “Ngươi không cần phải sợ, bất luận là trước mặt ai thì nhân vật giống như ngươi đều chẳng qua là nhân vật nhỏ làm theo mệnh, bổn quan sẽ không hạ thấp thân phận, loại con tôm con tép như ngươi bổn quan sẽ không mất thời giờ tức tranh hơn thua đâu.

    Ngươi nghe rõ cho ta ……”

    Dương Hạo hơi cúi người nhìn hắn, trầm giọng nói: “Quay về nói với chủ nhân của người, việc này bổn quan nếu đã muốn tra thì nhất định sẽ tra đến cùng.

    Phủ Khai Phong có biết bao vương khanh quyền quý mà xây dựng bất pháp, bổn quan chỉ cần vẽ một vòng tròn là phá.

    Cái mạng lưới mà hắn đã tạo nên bổn quan nhất định sẽ xé rách, không phải là cường long không qua sông, bảo hắn cẩn thận đấy, bổn quan tự có cách lôi con trạch trong hang ra.”

    Chương 297: Kêu dân bẩm báo

    Dương Hạo nói cho Thạch Lăng Tử một trận rồi cùng Bích Túc rời khỏi đó.

    Thạch Lăng Tử quỳ xuống tại chỗ, mồ hôi toát ra đầm đìa một hồi lâu, đột nhiên như chợt tỉnh giấc mơ, đứng dậy xông vội ra cửa.

    Bích Túc sớm đã thay quần áo, cải trang xong, đang đợi ở trong khách điếm đối diện thấy vậy lập tức bám đuôi theo.

    Thạch Lăng Tử vội vàng đi tới cầu Ngũ Du, bỗng nhiên đứng trên đó, hắn nhìn xuống dòng nước, trầm tư suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên xoay người đi vào một con phố bên cạnh cầu, từ từ thong thả mà đi.

    Bích Túc lại càng cẩn thận, chỉ đứng từ xa xa trong đám người mà bám theo.

    Dương Hạo quay trở về phủ nha, đứng đợi dưới mái hiên che nắng của căn nhà.

    Một lúc sau, Bích Túc vội vàng quay trở về, Dương Hạo liền hỏi: “Thạch Lăng Tử từng gặp những ai?”

    Bích Túc lắc đầu nói: “Ta đã âm thầm bám theo hắn đến cầu Ngũ Du, hắn đứng một lúc thì rẽ sang hướng tửu lầu Ngũ Du Các, hình như hắn vẫn đi chào mời làm ăn, hắn kéo mấy tên người làm chỗ đó ra nói chuyện vài câu, sau đó thì lại tản ra.

    Sau đó hắn gặp được một hào thân dưới quê đến Tứ Châu mua thiếp, hắn nhận tiền thuê của người ta rồi đưa người đó đi tìm bà mối buôn người.”

    Dương Hạo gật đầu rồi lắc lắc đầu, nhẹ than một tiếng: “Cái đám hán tử phố phường này giảo hoạt thật, ta đã xem thường chúng, vốn nghĩ rằng để lộ rõ thân phận của mình ra, cố ý dọa hắn sợ một trận, hắn hoang mang sẽ lập tức tìm đến kẻ chủ sự ở phía sau, không ngờ cái tên vô lại đó cũng có cơ trí như vậy.”

    Dương Hạo đi qua đi lại chầm chậm trong sân, rồi dừng bước lại nói: “Mấy tên nô tài đều có liên lạc với hắn, tin tức sẽ lập tức được người khác đưa tới, muốn nhắm vào hắn mà lợi dụng hắn để làm việc thì không thể được.

    Xem ra vẫn là Ngụy vương nói đúng, lấy chính trị quốc, lấy kì dụng binh, chúng ta là đại diện cho quan phủ, có quyền uy không thể chống lại, chỉ cần nắm được một nửa điểm yếu của hắn thì có thể từ đó mà phát huy.

    Ta sẽ đi gặp mấy vị đầu đà để bàn mưu tính kế.

    Ngươi cứ đi về nghỉ ngơi chút đi, ta đi gặp Ngụy vương.”

    Dương Hạo vội vàng đi tới hậu đình, chưa đến cửa nguyệt lượng thì đã nghe thấy tiếng đàn du dương, một khúc nhạc trong đó truyền ra từ phòng của Triệu Đức Chiêu, một khúc nhạc khác lại phát ra từ trong vườn cây rậm rạp.

    Tiếng đàn trầm bổng hòa quyện vào nhau, làm cho người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.

    Thị tùng của Ngụy vương đứng dưới hành lang, vừa thấy hắn đến liền nhận ra đó là thần quan rất thân cận với Ngụy vương, không dám cản đường hắn, chỉ ra hiệu với hắn, bảo hắn đừng làm phiền vương gia đánh đàn, sau đó thị tùng đó liền xoay người đi ra sau.

    Dương Hạo bước nhẹ vào trong phòng, thì nhìn thấy Triệu Đức Chiêu mặc áo bào rộng ngồi khoanh chân trên tấm thảm bóng loáng mát lạnh, trước mặt hắn là một chiếc án, bên trên đặt một chiếc đàn cổ, đối diện là bức bình phong tuyết mai hoa, ở dưới chân bức bình phong đặt một bình hương, hương thơm tỏa ra thơm nức.

    Triệu Đức Chiêu hơi nháy mắt, vẻ mặt đắc ý ngồi gảy đàn.

    Dương Hạo đứng bên cạnh, chỉ nghe thấy hai khúc nhạc lúc trầm lúc bổng hòa quyện vào nhau.

    Khuôn mặt Triệu Đức Chiêu đầy vẻ say mê, dường như hoàn toànbiết có người đến.

    Khi khúc nhạc dừng hẳn, Triệu Đức Chiêu phất tay áo lên, cười ha ha nói với Dương Hạo: “Nàng ấy tấu khúc “Mai hoa tam lộng”, ta liền tấu khúc “Dương quan tam điệp”, ứng đối với nhau, liên kết với nhau.

    Vị cô nương này không những đàn hay mà người còn rất thông minh, nghe tiếng đàn mà đoán ra người, cô nương ấy tuổi trẻ xinh đẹp, lanh lợi, trong lòng nhiệt huyết đong đầy.”

    Dương Hạo nhớ tới bóng người nhỏ nhắn thấp thoàng trong đám hoa, không khỏi cười nói: “Chẳng lẽ là nam hay nữ cũng có thể từ tiếng đàn mà nghe ra sao?

    Thiên tuế nếu chưa từng gặp cô nương ấy sao biết cô nương ấy là một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp?”

    Triệu Đức Chiêu cười khanh khách: “Làm sao mà có thể nghe ra được, bổn vương là vì đã hỏi hạ nhân trong phủ, mới biết được người đàn đó chính là thiên kim tiểu thư của Đặng tri phủ Đặng Tú Nhi, năm nay mười bảy tuổi, rất giỏi gẩy đàn.

    Dáng vẻ nàng bổn vương không tiện hỏi, nhưng từ tiếng đàn thì có thể đoán ra được, nếu như không thông minh tài trí, tướng mạo như tiên tử thì sao có thể gảy ra được những âm thanh tuyệt diệu uyển chuyển đó?”

    Dương Hạo thấy ánh mắt Triệu Đức Chiêu nhìn về phía trước vô hạn, không khỏi muốn cười.

    Những mĩ nhân mà nhìn sau lưng thì muốn phạm tội, nhìn chính diện thì muốn tự vệ quả thật không ít.

    Một nữ tử có một dáng vẻ xinh đẹp yêu kiều chưa chắc đã có ngũ quan xinh tươi đẹp đẽ.

    Dương Hạo liền trêu chọc nói: “Vương gia nếu như muốn gặp nàng ấy thì cũng không khó, vương gia cũng chỉ ở lại phủ hai ngày nữa, tìm một cớ nào đấy chẳng nhẽ không thể gặp nổi cô nương gảy đàn đó ư?”

    Triệu Đức Chiêu vội vàng xua tay: “Không được, không được.

    Mượn Đặng phủ chỗ ở đã là không thỏa đáng lắm rồi, giờ lại còn tìm cớ để rình rập con gái nhà người ta sao?”

    Nói đến đây hắn liền thở dài một tiếng, có chút mê hoặc có chút hướng về phía trước, nói: “Hai ngày nay, ngày nào cũng đàn với nàng ấy mấy khúc, tuy không gặp mặt nhưng trong lòng bổn vương lại như là tri âm quen biết đã lâu, cảm giác này thật là rất tuyệt.

    Nếu như để bổn vương gặp mặt nàng, nhất thời lại thấy thấp thỏm không yên.”

    Vị Ngụy vương này được nuôi dưỡng từ nhỏ trong thâm cung.

    Tuy có không ít các danh sư trí tuệ tài cán bất phàm, nhưng chỉ số EQ và IQ phát triển quá mất cân bằng.

    Có điều cũng không thể khác được, ở chỗ bọn họ dùng tiếng đàn đẻ nói chuyện, giống như nam nữ ở chỗ chúng ta dùng mạng để giao lưu, si mê những giai nhân tài tử ảo.

    Vương phi là do quan gia chỉ định, vào động phòng trước rồi phát triển tình cảm sau.

    Với dáng vẻ này của Ngụy vương e rằng trên thực tế đây là tình đầu, có chút xúc động cũng là chuyện bình thường.

    Suy nghĩ miên man một lúc, Triệu Đức Chiêu đã thu lại tâm tư, nghiêm nghị hỏi Dương Hạo mọi chuyện đã như thế nào rồi.

    Dương Hạo liền nói: “Những kẻ đầu đà đó thật là khó đấu.

    Hạ quan đã cố hết sức mà ngay cả một tên lưu manh phố phường cũng rất giảo hoạt, nếu như cứ từ từ thâm nhập tìm kiếm thì hạ quan cũng chưa chắc đã không thể tìm được con sâu mọt, lôi được bàn tay hắc ám đứng ở phía sau ra, chỉ khổ nỗi thời gian của chúng ta có hạn, không thể lưu lại Tứ Châu lâu được, vì thế hạ quan đến xin chỉ thị của thiên tuế, chúng ta phải tìm cách khác mới được.”

    Triệu Đức Chiêu gật đầu nói: “Hai ngày liền không thấy ngài có tin tức truyền đến, bổn vương cũng đoán được vài phần rồi, lương thương không thể thiếu, điều chỉnh sự dư thừa thiếu hụt, lưu thông qua lại, thời gian triều đình không có đủ, cần bọn họ hỗ trợ bổ sung.

    Nhưng chúng vốn có bản tính thương nhân buôn bán, rất nhiều kẻ vì phú mà bất nhân, thừa lúc lương thực thiếu thốn thì tích trữ gạo lại, ép giá xuống.

    Khi dân chúng quá đói kém thì chính là lúc chúng vui mừng nhất, mang lương thực ra bán với giá cao gấp nhiều lần.

    Đây là căn bệnh bất nhân bất nghĩa, từ cổ đã có.

    Muốn trị tận gốc quả thật rất khó.

    Nhưng theo như ngài nói ở công bộ, tình hình bây giờ đã rất cấp bách, ta không cầu thiên thu vạn thế, chỉ cần giải quyết được nguy nan trước mắt rồi sẽ tính tiếp.

    Nếu ngài muốn điều động người ở các địa phương , xây dựng những đập nước dùng trong ba tháng thì các quản lý phụ trách lương địa phương cũng phải làm theo để cùng đạt được một mục đích này.

    Ngài nói đi, cần bổn vương làm những gì, bổn vương sẽ toàn tâm phối hợp.”

    Dương Hạo vui mừng nói: “Nếu như vậy thì hạ quan xin nói thẳng.

    Hai người chúng ta không thể ở lại đây lâu, những lương thân bất nghĩa kia biết được điểm này cho nên không sợ.

    Hạ quan nghĩ chúng tích lương không phải là không chịu bán lương mà chỉ là muốn kiếm được món lợi kếch xù mà thôi.

    Phủ Tứ Châu nghiêm ngặt áp chế giá lương, chúng tất sẽ buôn lậu với giá cao; phủ Tứ Châu khống chế giao thông đường thủy, thu thuế nặng đối với thương nhân buôn lương tới ngoại địa, thì chúng cũng tất có con đường bí mật khác có thể giao dịch.

    Lương thực không phải là vàng bạc châu báu, có thể tùy tiện tìm một người tâm phúc giấu vào trong người thì có thể chuyển được đi, người biết tất có nhiều.

    Chúng ta bây giờ đang vi hành nên không thể dùng pháp, duy chỉ có thể lợi dụng được sức mạnh của quan phủ mà thôi.

    Vì thế chúng ta sẽ làm như thế này ……”

    Dương Hạo liền đem những tính toán của mình nói cho Triệu Đức Chiêu nghe, Triệu Đức Chiêu trầm tư suy nghĩ một lúc rồi gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu như bổn vương đích thân đến phù nha…

    ừm, thì có chút không thỏa đáng.

    Như thế này đi, ngài là phó sứ khâm sai, làm được cái chức khâm sai này, bổn vương giao hết quyền lực cho ngài, còn bên Đặng tri phủ bổn vương sẽ đi nói.”

    Dương Hạo hơi ngẩn ra, rồi chắp tay nói: “Hạ quan tuân mệnh.”

    Khi Dương Hạo rời đi, Triệu Đức Chiêu hơi nhăn mày nói: “Sư phụ sao lại ngăn cản đồ nhi?”

    Hóa ra vừa nãy khi Dương Hạo nói mưu kế cho Triệu Đức Chiêu nghe, Triệu Đức Chiêu vốn đã định đồng ý hết, nhưng lại nghe thấy tiếng chuyển động từ sau hậu đường, nơi mà Tông Giới Châu đang ẩn nấp, liếc nhì thì thấy một ngón tay đang lắc lắc về phía hắn, Triệu Đức Chiêu liền lập tức đổi lời, thụ ý cho Dương Hạo đi làm chuyện này.

    Tông Giới Châu sau bức bình phong bước ra, mỉm cười nói: “Điện hạ suy nghĩ có chút thiếu chu toàn, rất nhiều việc cứ để cho thuộc hạ làm là được rồi, thành thì tốt mà bại cũng không sao, một khi lâm vào cục diện bế tắc thì còn có thể từ trong mà điều chỉnh, tiến thoái dễ dàng hơn.

    Tri phủ Tứ Châu thân làm quan phụ mẫu bản địa mà còn không có kế nào chống lại được những lương thương đó, điện hạ nếu như làm theo lời Dương Hạo mà đích thân đến ngồi phủ nha, một khi vẫn không thể nắm được nhược điểm của đám lương thân đó, tin tức truyền ra ngoài há chẳng phải để thiên hạ chê cười sao?

    Vương gia đích thân tọa nha, công cáo cho mọi người biết, đây cũng chính là thể hiện vương gia không tín nhiệm cới Đặng Tổ Dương.

    Tri phủ Tứ Châu là một quan nhi tinh minh khôn khéo, hơn nữa lại là do một tay Triệu tướng công kéo lên, nếu như vương gia thật sự tìm được điểm yếu thì sẽ không dễ nhìn mặt Triệu tướng công, nếu như không tìm được thì càng làm cho hai vị đại viên triều đình – địa phương Triệu tướng công và Đặng tri phủ đều nảy sinh khúc mắc với điện hạ.”

    Triệu Đức Chiêu có chút không vui nói: “Sư phụ thường xuyên dạy bảo đệ tử, lòng dân giống như biển, nên trân trọng từng giọt nước; quyền trọng như núi, chớ lạm dụng nửa phần tâng bốc.

    Xuất phát từ công tâm sẽ không sợ hãi, hai tay thanh phong mới có thể có chánh́ lẫm liệt.

    Bây giờ quốc sự nguy cấp, tại sao sư phụ lại muốn đồ nhi suy nghĩ cho mình trước?”

    Tông Giới Châu nói:” Đại đạo vô ngôn, nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, đánh mà không đánh, chính đạo từ đây mà sinh, tà đạo từ đây mà diệt, tương sinh tương khắc, vô thời bất tại.

    Muốn hành đại đạo, người không mạnh không thể làm, mà điện hạ bây giờ mới từng bước lên bậc thang, chưa trở thành cửu ngũ chí tôn, kẻ mạnh tất có một ngày sẽ mạnh, sao không tìm sự ổn định trước?

    Huống hồ Dương Hạo là phó sứ khâm sai, với chức quan của hắn, tọa trấn phủ nha, nhận sự báo cáo của người ta, đủ để làm cho dân chúng tin tưởng, điện hạ hà tất phải cố xuất đầu lộ diện?”

    Triệu Đức Chiêu nghe xong thì trầm ngâm một hồi lâu, sau đó thở dài một hơi.

    Chương 298: Đối sách tiếp theo

    Dương Hạo vốn là muốn mời Triệu Đức Chiêu ra mặt, với thân phận đương kim hoàng tử trưởng, Ngụy vương điện hạ đích thân tọa trấn phủ nha, nghe mọi người bẩm báo tình hình.

    Với thân phận cao quý của Triệu Đức Chiêu thì những người biết chuyện hay những người bị lương thân ức hiếp trong dân chúng tất sẽ hăng hái chạy đến, không ngờ Triệu Đức Chiêu lại để hắn lộ diện chủ trì chuyện này.

    Dương Hạo bị cái tên vô lại giảo hoạt Thạch Lăng Tử chơi cho một vố, vốn tức khí đầy bụng, đang muốn tìm nhược điểm của chúng, trừng trị gian nịnh, cho chúng nếm mùi lợi hại.

    Tuy mình xuất đầu lộ diện không thể tốt bằng Ngụy vương lộ diện, làm cho dân chúng tin phục, nhưng cũng đã đồng ý rồi, hắn liền lập tức quay về chuẩn bị.

    Triệu Đức Chiêu luôn luôn tôn kính thái phó, tuy làm theo lời ông ta, không ra mặt, nhưng vẫn đến gặp Đặng Tổ Dương, đích thân nói rõ chuyện này cho hắn biết, muốn hắn toàn lực phối hợp.

    Đặng Tổ Dương một lòng vì việc công, trong lòng thẳng thắn vô tư nên hoàn toàn không nảy sing chút chê trách oán hận nào.

    Nếu như cách này của Dương Hạo mà thành thì có thể phá vỡ cục diện lương thực bế tắc của Tứ Châu, đối với hắn cũng rất có lợi, liền vui mừng đáp ứng.

    Triệu Đức Chiêu thấy vị Đặng tri phủ này biết nghĩ cho việc công, trong lòng cũng rất vui mừng.

    Công sự đã nói xong rồi, hắn vốn muốn hỏi chuyện Đặng Tú Nhi cô nương, người mà hắn cứ lưu luyến mãi, nhưng vì từ trước đến nay chưa từng đề cập đến chuyện tình cảm cho nên vẫn có chút ngượng ngùng, xấu hổ một lúc, lời muốn nói lại thôi.

    Đặng Tổ Dương thấy kì lạ, thử hỏi thì Triệu Đức Chiêu lại hoảng hốt, vội vàng nói đông nói tây để tránh ra khỏi chủ đề.

    Đặng Tổ Dương rời khỏi chỗ ở của Ngụy vương, lập tức đi gặp đám người chủ bộ, thông bán, tuần kiểm, truyền đạt mệnh lệnh của Ngụy vương, sau đó đích thân đi đốc thúc việc đê điều, lệnh cho các ti nam nha toàn lực phối hợp với khâm sai Dương viện sử, sau đó điều động thêm tam ban nha dịch đi nghe sự sai bảo của Dương Hạo.

    Khi Dương Hạo tọa trấn Tứ Châu, hắn liền cho dán cáo thị ở năm cửa thành, ba con đường thủy ra vào thành, rồi cả những phố lớn ngõ nhỏ, để cho bà con hương thân khắp nơi đều có thể nhìn thấy.

    “Hiện nay, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu, tam ti sử Sở Chiêu Phụ, viện sử phủ Khai Phong Dương Hạo nam tuần xuống Giang Hoài, tra xét việc thu mua lương thực, xét kĩ xem địa phương châu phủ có lương thân bất pháp nhân cơ hội tích trữ lương thực để đẩy giá lên cao, uy hiếp đến triều đình và địa phương, lợi dụng những việc bất pháp để trục lợi hay không.

    Viện sử phủ Khai Phong Dương Hạo phụng chỉ chính sứ khâm sai Triệu Đức Chiêu, nhận cáo trạng của người dân.

    Những quan lại, chủ lại vi phạm vương pháp, cấu kết với lương thân làm chuyện bất pháp sẽ bị xử tội chết.

    Bổn quan sẽ ghi danh truyền cho ngự sử đài thẩm tra.

    Tất cả những kẻ tham ô, bất luận là bao nhiêu, chỉ cần tự khai báo hoặc chỉ ra những kẻ phạm pháp khác đều sẽ được giảm tội, miễn tội.

    Nếu lương thân có hành vi bất pháp vẫn không chịu khai báo sẽ xử nghiêm như tội trạng.”

    Cáo thị vừa đưa ra đã làm chấn động cả thành Tứ Châu.

    Một thành Tứ Châu nhỏ chẳng qua chỉ có một vạn bốn ngàn hộ.

    Ngoài những đừa trẻ không hiểu chuyện ra thì hầu như mọi người đều biết chuyện này.

    Trong các trà lâu tửu điếm, mọi người đều không ngừng bàn tán chuyện này, chẳng ai biết vị khâm sai này sẽ mở đại trận gì, sẽ làm nổi dậy một cơn phong ba như thế nào với thành Tứ Châu.

    Nhưng trên thực tế, cơn phong ba này không có đến.

    Trời còn nóng như vậy, ngay cả một trận gió cũng không có, những cây liễu bên đường đều chẳng còn sức lực mà rủ cả xuống, những người đi dưới hàng cây cũngể oải không dựng dậy nổi tinh thần.

    Cái đám quan sai ngồi trước cửa nha môn để nhận cáo trạng sớm đã mệt mỏi, sự ưỡn ngực uy phong đều đã chạy hết đến đại môn động rồi.

    Họ ngồi mệt mỏi trước cửa, để cho những cơn gió thỉnh thoảng thổi tới, lẽ lưỡi thở phì phò.

    Trong đại đường, Dương Hạo cũng ngồi mệt mỏi.

    Sau buổi trưa trời càng thêm nóng nực.

    Từ trong đại đường nhìn ra bên ngoài cửa, một hồi lâu mới thấy có hai ba người từ tử đi qua, đám dân chúng đó nhìn vào trong phủ nha, nhìn xa xa nên không thể thấy rõ ngũ quan như thế nào, Dương Hạo lại cảm giác rõ ràng được mùi vị của sự chế nhạo.

    “La ban đầu, gọi Lưu Lao Chi lại đây cho ta.”

    Dương Hạo ngồi không kiên nhẫn nổi, liền ra lệnh xuống phía dưới.

    Tên ban đầu này đang chống chiếc côn thủy hỏa ngủ gật.

    Dương Hạo vừa gọi hắn, hắn lập tức tỉnh táo ngay, vội vàng lau nước miếng trên miệng, đáp một tiếng rồi chạy đi.

    Một lúc sau Lưu Lao Chi, người canh giữ đại môn chạy vội tới, chắp quyền nói: “Đại nhân có gì sai bảo?”

    Tên Lưu Lao Chi này là huynh đệ của Lưu Hướng Chi, bốn sáu, bốn bảy tuổi rồi, cũng là cậu của phu nhân Đặng tri phủ, dựa vào mối quan hệ với Đặng tri phủ mà bây giờ đã là bổ đầu của phủ nha Tứ Châu.

    Không có tài cán gì, nhưng bình thường làm việc cũng coi như là cần mẫn.

    Dương Hạo buồn bực nói: “Lưu bộ đầu, cáo thị đã dán khắp các phố chưa?”

    Lưu Lao Chi nói: “Đại nhân, không chỉ các ngõ phố thành môn, mà ngay cả trong thông trấn, trang viên cũng dán, dân chúng quan lại đều đã biết về cáo thị rồi.”

    “Ừ.”

    Dương Hạo đành hỏi: “Từ đầu đến cuối chưa từng có người lấy cáo thị sao?”

    Lưu Lao Chi cười khổ nói: “Đại nhân, không có ạ.”

    Lúc này La ban đầu kêu lên: “Khâm sai đại nhân, tri phủ đại nhân đến rồi.”

    Dương Hạo ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy Đặng Tổ Dương đang bước tới, bên cạnh còn có một viên ngoại khoảng ngũ tuần, liền vội vàng đi ra khỏi bàn, tới nghênh đón.

    …..…..…..…..…..

    Trong con phố nhỏ gần phủ nha, một đám nam nhân nhàn rỗi đang ngồi túm tụm dưới gốc cây để tránh nắng, lớn tiếng bàn tán về chuyện khâm sai đại nhân trọng thưởng cho người đi tố cáo.

    “Lương thân lão gia, chúng ta dây nổi sao?

    Người ta có quyền có thế, một mẫu ba phần đất ở Tứ Châu này đa phần là thế lực thương nhân, khâm sai đại nhân chỉ ở đây có mấy ngày rồi đi, đến lúc đó ai sẽ chống đỡ cho chúng ta.

    Nếu thật sự đắc tội với những lương thân lão gia thì cái đất Tứ Châu này liệu còn chỗ cho chúng ta ở không?

    Có điên mới đi dâng cáo trạng……”

    “Nói cũng đúng, đám lương thân lão gia đều có sự qua lại với đám quan phát vận ti, chuyển vận ti.

    Nói trắng ra, trong quan phủ đều có người của họ, chưa cần nói là cáo trạng tới nơi, mà cho dù có tời thì người đen đủi là dân thường chúng ra, người xưa nói rất hay: ‘đến chết cũng không cáo quan’.

    Đó là vì sao chứ, chính là cho dù mình có bị người ta ép chết thì cha mẹ vợ con ít nhất còn có con đường sống, cáo quan ư?

    Cả nhà từ lớn đến bé đều không còn đường sống.”

    “Đúng thế, ai lại muốn thật sự hồ đồ như thế, bản thân vẫn còn muốn một kết thúc tốt lắm.

    Này, ông đi đâu đấy?”

    Một người bán lê đẩy xe đi qua liền dừng lại: “Ờ, ta ra phường Đông Nhị bán lê.”

    “Bán lê?” một người trong đám bang nhàn lúc lắc đi tới, thuận tay lấy từ trong chiếc xe ra mấy quả lê, ném cho mấy người bạn đang ngồi, còn mình thì cầm một quả, cắn một miếng rồi hừ lạnh nói: “Bạch Lão Lục này, ông xem ông xem, đã lớn tuổi như vậy rồi mà không hiểu chuyện, ông đi từ cửa nha môn ra, chúng ta thấy ông bán lê, nhưng người khác lại không thấy, nếu thật sự có vị lương thân lão gia nào bị cáo thì nghi ngờ của họ sẽ trút cả lên đầu ông.

    Đến lúc đó ông còn muốn ở lại Tứ Châu nữa không?”

    “Sao cơ?”

    “Sao cái gì mà sao, ta nói như thế mà ông vẫn không hiểu à?

    Ông đổi đường khác mà đi đi.”

    “Ừ, đa tạ đã nhắc nhở.”

    Bạch Lão Lục lau mồ hôi, làm mặt cười rồi đẩy chiếc xe sang một con đường khác.

    Tên bang nhàn đứng đó nhìn ra xa về phía cửa nha môn, cười lạnh, lại cắn một miếng lê rồi bước về phía bóng cây.

    Ở trên tầng hai của tửu lâu, ở một góc tường cạnh cửa sổ có một thiếu niên áo trắng đang ngồi.

    Vị thiếu niên này môi đỏ răng trắng, lông mày thanh tú, vì trời nóng không đội khăn đầu nên mái tóc dài như đuôi ngựa buông xuống, trên trán buộc một sợi đai có gắn ngọc quý ở giữa, ngồi nhìn ra cửa sổ, rất có cảm giác ngọc thụ lâm phong.

    Bên ngoài cửa sổ là một con sông, ở đây thường có những cơn gió nhỏ thổi vi vu làm cho mặt nước đung đưa, ánh lên tửu lâu lúc ẩn lúc hiện, giống như sự long lanh của băng tuyết vậy.

    Ở chiếc bàn bên ngoài chỗ ngồi của hắn, Trương Thập Tam đang chiến hẳn một bàn toàn thịt rượu và vùi đầu vào ăn.

    Lúc này một hán tử gầy gò áo xanh đang chạy rầm rầm vào, Trương Thập Tam chỉ ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái rồi lại cúi đầu xuống hưởng thụ tiếp như thể không quen biết vậy.

    Hán tử áo xanh lên trên lầu nhìn trái nhìn phải, rồi vòng qua Trương Thập Tam đến chỗ người thiếu niên áo trắng, ngồi xuống.

    Thiếu niên áo trắng đưa tay ra, lật một chiếc chén lên, nhấc hũ rượu rồi rót rượu vào đó.

    Hán tử áo xanh ngồi thẳng người nhưng không nhận chén rượu, chỉ nhìn vào rượu trong chén, thấp giọng nói: “Phủ Tứ Châu đã thu mua lương thảo khắp cả thành, đến bây giờ không thể thu mua thêm một hạt gạo nào nữa.

    Khâm sai Ngụy vương gia rất lo lắng, xem ra sẽ còn ở lại Tứ Châu mấy ngày nữa, phó sứ khâm sai Dương Hạo đã dán bố cáo, trọng thưởng cho dân chúng nào dâng cáo trạng.”

    “Bố cáo ta đã xem qua rồi.”

    Đôi môi hiện rõ sự mê người trên khuôn mặt trái xoan của thiếu niên áo trắng hơi bĩu ra, nói: “Con người Dương Hạo đúng là thường có cách nghĩ khâc người, phát động dân chúng vạch mặt hào thân địa phương ư?

    Hắn không biết rằng những hào thân địa phương mà trong mắt quan phủ không đáng nhắc tới nhưng trong mắt dân chúng lại chính là hoàng đế một phương ư?

    Cử báo?

    Hừ, ý nghĩ viển vông!

    Cách làm này đợi sau khi Đại Tống nắm giữ thiên hạ ba mươi, năm mươi năm nữa, nếu thiên hạ yên bình, quan lại thanh minh thì có lẽ có thể dùng được.

    Còn như bây giờ ư…… không thể nào làm được.

    Cho dù cso người tố cào thì cũng chẳng giải quyết được gì, khó có thể làm chấn động đám lương thân đó.”

    “Đúng như tiểu thư đã dự liệu.”

    Hán tử áo xanh đó mỉm cười: “Bát đại kim cương ngồi ở cửa thì làm gì có dân chúng nào dám lại gần?

    Phủ nha vốn bình thường còn có người đến gõ trống kêu oan, nhưng bây giờ để tránh bị hiềm nghi nên cũng chẳng ai đến báo quan nữa, đại môn của phủ nha tri phủ vắng vẻ như có thể chăng cả lưới bắt chim.

    Tên Dương Hạo này cũng không biết là làm quan kiểu gì nữa, thật là một bao cỏ khô.

    Nghe nói khi hắn ở phủ Khai Phong có cái tiếng là lăng đầu thanh (đồ ngốc), có lẽ còn chưa xứng ý chứ…”

    “Bộp!”

    Chiếc bàn rượu bị công tử áo trắng đó đập mạnh một cái, phát ra một tiếng giòn tan.

    Hán tử áo xanh kia ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn, thấy trong hai con mắt của công tử áo trắng đó lộ ra sự phẫn nộ, khuôn mặt như ngọc cũng trầm xuống.

    Tức giận trách mắng: “Cho dù là một con giao long mà nhốt trong sình lầy cũng sẽ bị rắn cỏ bỡn cợt.

    Cho dù là một con mãnh hổ mà bị lạc vào đồng bằng thì cũng sẽ bị ác khuyển ức hiếp.

    Đám lương thân bất nghĩa đầu cơ trục lợi, từ trước đến nay chúng luôn có đủ mọi thủ đoạn, cái đám cặn bã này vẫn chưa từng có một vị minh quân hiền tướng, quan giỏi địa phương nào có thể trị tận gốc được.

    Triệu quan gia dùng một tên tam tư sử như lợn để thay hắn quản nha, kết quả là lại bị bổn cô nương dùng một cái kế nhỏ chỉnh cho nát đầu.

    Một người lạ nước lạ cái, đơn thân độc mã như Dương Hạo còn có thể có cách gì tốt hơn chứ, sao lại gọi là bao cỏ được?

    Ngươi nói đi.”

    Hán tử áo xanh bị nàng ta vô cớ trách mắng, vội vàng nói phải, trong lòng nghĩ ngợi: “Dương Hạo nếu như vô năng không phải là đúng ý tiểu thư hay sao?

    Ta nói hắn có một câu là bao cỏ, sao tiểu thư lại không vui như thế?”

    Trương Thập Tam ngồi ở bàn rượu phía trước, vô hình trung nghe thấy họ nói chuyện, trong lòng thầm nghĩ có lẽ tiểu thư nhà mình lại nhớ về chuyện xưa, nghe huynh đệ đó bị tiểu thư giáo huấn cho một trận, khóe miệng không khỏi nhếch lên: “Dương Hạo cho gì có bất tài hơn nữa thì tiểu thư có thể nói, nhưng người bên cạnh không được nói, nếu không… sẽ chọc phải tổ ong vò vẽ……”

    Chương 299: Tình thế nguy cấp

    Chiết Tử Du quát một hồi, hán tử áo xanh chỉ vâng vâng ḍ dạ, Chiết Tử Du mới bớt tức, nàng thở dài nuối tiếc nói: “Nhân cơ hội lòng người hoang mang không yên, Lý Dục nếu lúc này có thể khởi binh thì hãy còn kịp.

    Chỉ cần binh Đường phát binh thì đối với Đại Tống mà nói chính là tuyết chồng lên tuyết, lòng dân Khai Phong lay động, Triệu Khuông Dận tất sẽ không dám lại dụng binh với Hán quốc nữa.

    Cục diện nguy cấp của Hán quốc được giải thì tình thế thiên hạ sẽ lập tức thay đổi.

    Ván cờ này Triệu Khuông Dận hắn phải đợi bảy, tám năm nữa mới có thể bắt đầu sắp đặt lại.

    Đáng tiếc, con người Lý Dục này đã phụ lại tấm thân nam nhi, quyền hành đế vương, hắn suốt ngày chỉ đắm chìm trong lạc thú, không có đại trí, là một đống bùn nát không dính nổi lên tường, còn không bằng một nữ nhân như ta.”

    Hán tử áo xanh do dự nói: “Tiểu thư, Phủ Cốc chúng ta nếu như xuất binh thì sao?”

    Chiết Tử Du lắc đầu nói: “Chư phiên Tây Bắc chỉ muốn tự bảo vệ mình không bị nuốt mà thôi, chứ không thể đấu lâu dài nổi với thực lực và hùng tâm của Đại Tống, Trung Nguyên bây giờ có thể đấu được với Tống chỉ có Đường quốc, Đường quốc nếu như xuất binh sẽ làm hỏng đại kế nuốt Hán quốc của Tống, tuy chọc giận Tống quốc nhưng ngược lại vẫn sẽ rất an toàn.

    Nhưng Phủ Châu của chúng ta thì không được, Phủ Châu chẳng qua chỉ là một mảnh đất nhỏ, sao có thể đấu được với Tống?

    Hơn nữa giờ có Lý thị tọa trấn ngũ châu, nếu như Phủ Châu không tự lượng sức mình, chủ động dụng binh với Tống thì nói không chừng Hạ Châu sẽ tiến một bước trước Tống, công chiếm Phủ Châu, chiếm được lợi lớn.”

    Nàng trầm tư một lúc, lại nói: “Chúng ta ở Trung Nguyên chỉ có một chút kế, không thể coi là chuyện gì lớn, bây giờ cục diện đã được xắp xếp, có thể giải quyết cục diện hay không, giải quyết như thế nào thì đã không thể do chúng ta khống chế nữa.

    Con người Lý Dục tầm nhìn hạn hẹp, không phải là một hùng chủ, để hắn xuất binh chắc chắn là không được, Lâm Hổ Tử nắm giữ bảy vạn hùng binh cũng không có cách nào làm cả.

    Có điều muốn hắn giúp một chút cũng có thể.

    Ta sẽ viết một bức thư, ngươi lập tức đi một chuyến đến Trấn Hải, bảo hắn luyện binh ở Đại Giang, làm cho tình thế Giang Hoài càng thêm cấp bách.

    Như vậy Triệu Đức Chiêu muốn dẹp loạn cũng khó thêm vài phần.”

    “Vâng!

    Tiểu nhân xin cáo lui đợi lệnh.”

    Hán tử áo xanh cúi đầu khom người ra ngoài.

    Chiết Tử Du nhìn theo bóng hắn mất dần phía cầu thang, hàng lông mày hơi nhíu lên: “Vốn tưởng rằng từ đây sơn thủy tương cách với chàng, không thể gặp lại được nữa, ai ngờ âm hồn chàng không tan, cứ gây thêm nhiều sóng gió.

    Ta gây khó khăn cho Tống quốc, cuối cùng lại là chàng chạy đến giải quyết, chàng giải quyết được sao?”

    Nàng nhíu mày, không vui oán trách: “Khi chạy trốn khỏi Quảng Nguyên, người giúp chàng xuất đầu chính là Chiết gia chúng ta; sắp xếp chàng ở Lô Lĩnh châu, lo nghĩ trói buộc chàng là Triệu gia, giúp đỡ, cứu trợ cho chàng là Chiết gia ta; sau khi công thành, đoạt lấy quyền của chàng, muốn hãm hại tính mạng chàng vẫn chính là Triệu gia, không biết Triệu gia hắn có gì tốt mà chàng lại trung thành với hắn đến vậy?”

    Nàng thờ dài, lẩm bẩm nói: “Ở quan trường Đại Tống, chỉ cần chàng làm việc khác thường thì sẽ bị coi là có tính toán, ý đồ.

    Trong quan văn, chàng là ké khác loại, trong quan võ chàng vẫn là kẻ khác loại.

    Bất kể là quan gia, Tấn vương hay tể tướng, trong thế lực ba nhà chàng vẫn chẳng thể coi là chính thống, cho dù lập được đại công thì chỗ đứng của chàng vẫn chỉ là nơi đầu sóng ngọn gió bấp bênh, đó đều là nơi nguy hiểm.

    Lần này chàng đến để bày kế cho Tứ Châu, nếu như quả nhiên thất bại thì chưa chắc đã không phải là phúc của chàng, Dương Hạo, chàng hãy tự thu xếp đi……”

    …………………………

    “Lưu viên ngoại bây giờ đã thu mua được bao nhiêu lương thực rồi?”

    Dương Hạo quan tâm hỏi.

    Hắn được Đặng tri phủ giới thiệu mới biết vị viên ngoại năm mươi tuổi cùng đến với hắn chính là Lưu Hướng Chi, một đại lương thân ở Tứ Châu, là cậu của phu nhận Đặng tri phủ, người này đối với tình hình lương thực Tứ Châu đương nhiên là hiểu khá rõ, cho nên ba người đến nhị đường, ngồi nói chuyện vài câu, Dương Hạo đi thẳng vào chủ đề.

    Lưu viên ngoại mới năm mươi tuổi mà nhìn như thể trên dưới sáu mươi rồi.

    Khuôn mặt dài hơi gầy, trên mặt chằng chịt những nếp nhăn, da thô ráp, hơi đen, tóc và râu đều trắng xóa, một chút cũng không có dáng vẻ của một lương thân giàu có an nhàn sung sướng.

    Nếu như đổi cho ông ta một bộ xiêm y vải thô thì quả thật trông giống một lão nông cả ngày bán mặt cho đất.

    Vị viên ngoại với hình dáng giống lão nông này hơi nhăn mày, nếp nhăn trên trán càng rõ hơn, giống như những đường rãnh vệ.

    Ông ta lắc đầu, thở dài, chậm rãi nói: “Viện sử đại nhân, tri phủ đại nhân là tướng công của cháu gái ta, như cánh tay khuỷu tay, nếu có thể giúp sao ta lại không giúp?

    Nhưng bây giờ lương thực quả thật rất khó thu mua.

    Mấy ngày nay ta chạy khắp nơi mà thu mua chưa tới bốn nghìn thạch.”

    Hắn vỗ đùi, tức giận nói: “ Cái tên Châu Vọng Thúc giàu có bất nhân đó không chuyện xấu nào là không từ, có hắn ở đây thì tình hình lương thực ở Tứ Châu có muốn thái bình cũng không được, nhưng Tổ Dương cũng quá dung túng cho hắn…”

    Đặng Tổ Dương có chút xấu hổ nói: “Trước mặt viện sử đại nhân đừng oán thán kêu ca như vậy.

    Bổn phủ cũng biết tên Châu Vọng Thúc đó không có quy củ gì, nhưng gia thế nhà hắn đã truyền hơn mười đời nay ở Tứ Châu, con cháu Châu gia trải dọc khắp Giang Hoài, các ngành các nghiệp, kết nối thực lực với quan phủ địa phương, căn cơ thâm hậu.

    Hắn không có làm chuyện gì quá giới hạn, không nắm được chứng cứ hắn phi pháp thì sao có thể xử lý hắn?”

    Lưu Hướng Chi giận nói: “Đây vẫn còn kêu là không có chứng cứ sao?”

    Ông ta quay sang Dương Hạo, ánh mắt trở nên tha thiết: “Dương viện sử, Châu Vọng Thúc một tay che trời, thao túng tình hình lương thực Tứ Châu đã không phải chuyện một hai ngày nữa.

    Rất nhiều lương thực đều bị hắn mua hết, bây giờ trên chợ lương thực rất thiếu lương, hơn nữa vì hắn liên lạc với rất nhiều lương thân, liên thủ thao túng chợ lương, có lương thì thu, làm cho chợ lương không có lương để bán, giá lương cũng dần tăng cao.

    Con người này tính khí thô bạo, đối phó với các lương thân thu mua khác cũng đủ trăm kế.”

    Dương Hạo tinh thần phấn chấn, vội nói: “Lưu viên ngoại, ông cứ nói đi, hắn thu mua lương thực với những thủ đoạn nào, sao kho quan không thể thu được lương, mà hắn lại luôn có thể thu mua được?”

    Lưu Hướng Chi nói: “Đại nhân, bọn chúng đánh vào con đường vận chuyển lương.

    Kho quan xem sắc lương để định giá tiền, sau đó mới cho vào kho.

    Châu gia ở đây có thế lực rất lớn, rất nhiều tiểu lại, nha dịch đều nhận lợi ích từ chúng, nên có rất nhiều kẻ có mối quan hệ thân thiết với Châu gia.

    Khi có người đến bán lương thì chúng sẽ cố tình ép giá xuống càng thấp càng tốt, lương hộ đương nhiên sẽ không muốn bán lương cho kho của quan.

    Lúc này lại có rất nhiều kẻ tay chân đi lại gần kho quan, chúng sẽ vờ như nói chuyện với nhau, nói rằng Châu Vọng Thúc có thể trả giá cao hơn rất nhiều so với giá của quan phủ, lôi kéo những lương hộ từ xa đến vào tay mình, những người lạ nước lạ cái cần tìm kẻ môi giới buôn lương sẽ bị bọn chúng dẫn thẳng đi, còn về tiểu lương hộ, ha, càng chẳng cần phải nhắc đến, đám vô lại đó chỉ cần dọa cho họ mấy tiếng họ liền sợ gây chuyện thị phi, sao dám không bán cho chúng?”

    Dương Hạo ngắt lời nói: “Tiểu lại trông giữ kho của quan cấu kết với lương thân, chuyện rõ ràng như vậy sao không trị tận gốc chúng?”

    Đặng Tổ Dương thở dài nói: “Không giấu gì đại nhân, khi bổn phủ vừa mới nhậm chức, để tích trữ kho quan quả thực là đau đầu đã lâu, nhưng người trông giữ kho thậm chí là rất nhiều nha dịch cũng không phải nói đổi là đổi được, cho dù có đổi thì người mới cũng sẽ như thế, bổn phủ chỉ có thể liên tục ra lệnh, nhưng cũng không có cách nào phân thân ngày ngày đi làm nhiệm vụ canh kho được.

    Cậu của phu nhân bổn phủ vốn là làm ăn nhỏ, sau đấy thì làm lương thân, lấy biện pháp này để trị người này, cũng giống như đoạt lương từ miệng cọp vậy, hết sức thu mua lương thực từ tay các lương thân khác, đảm bảo số lượng lương thực trong kho quan.

    Mỗi năm, tuy giá lương thực tăng dần nhưng so với các châu huyện khác thì số tiền mà Tứ Châu ta phải bỏ ra là ít nhất rồi.”

    Trong lòng Dương Hạo chợt lay động, đột nhiên nhớ tới trước đây cách dùng khi ở Bá Châu phát giống để nông hộ thay nhau.

    Nhưng thoắt cái đã lại từ bỏ ý định, tình hình ở một châu chắc chắn sẽ phức tạp hơn một thôn nhiều, trong một thôn thì địa vị mọi người đều tương đương nhau, nếu thật sự phải cạnh tranh thì sẽ chẳng ai sợ ai.

    Nhưng ở đây rộng lớn như vậy, có giai cấp có tầng lớp, có tôn ti, có yếu mạnh, rất nhiều chuyện bản thân dù biết rõ là chuyện phi pháp, lừa đảo nhưng cũng không có cách nào hợp lý để giải quyết, cho dù loại mánh khóe này bị giảm bớt trình độ cảnh giới tới mức lớn nhất thì cũng phải dùng chế độ để xử lý, nhưng đây không phải chức quyền của hắn, cũng không phải phạm vi chức quyền của tri phủ Tứ Châu.

    Dương Hạo lại không nghĩ rằng chỉ dựa vào sức của bản thân mình đã có cách để thay đổi tệ nạn cấu kết với nhau của quan trường thương trường đã có cả nghìn năm nay.

    Việc Khai Phong thiếu lương là do hắn đề ra cách giải quyết, bây giờ chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ của mình.

    Hiện giờ nếu muốn mềm nắn rắn buông, ép cho những lương thần đó nhỏ lương ra thì chỉ có cách tìm ra được điểm yếu trong thủ đoạn cấu kết bất pháp của chúng, rồi trao đổi điều kiện bức chúng phải bán lương ra.

    Cho nên bây giờ hắn chỉ muốn bắt tay từ phương diện này thôi, nhưng hắn suy nghĩ cẩn thận một hồi, lại không khỏi có chút thất vọng.

    Kho quan ép giá cho dù biết rõ là tệ nạn nhưng cũng không nắm được nhược điểm.

    Lương thực xem màu như thế nào đều dựa vào mắt của mấy tên canh kho nhận lương đó, vốn không có quy định nào chỉ rõ, mình nói chúng sai rồi, nhưng tiêu chuẩn phán định của mỗi người lại khác nhau, sai là ở đâu?

    Còn về lương thân mua lương, thuận mua vừa bán, dựa vào cái gì để trách tội chúng.

    Dương Hạo có chút phiền não hỏi: “Vậy, bây giờ quan phủ áp chế giá gạo, tri phủ lại phái quan thu thuế đến các chỗ nắm giữ giao thông, dùng cách thu thuế nặng đối với những kẻ buôn lương ra ngoài địa phương, vậy những lương thân đó đã từng an phận chút nào không?

    Hay là vẫn buôn lậu tăng giá?”

    Lưu Hướng Chi khẳng định nói: “Có, khẳng định là có.

    Loại người giống như Châu Vọng Thúc một ngày không biết đã kiếm được bao nhiêu vàng bạc.

    Hắn là một kẻ hám tiền, sao có thể đứng yên nhìn lương thực trong kho không biến thành vàng chứ?

    Chỉ có điều… ta ở Tứ Châu làm lương thân mới có khoảng hai năm, tai mắt không bằng hắn, thêm nữa người người đều biết ta là họ hàng của tri phủ đại nhân, có một số cách thức mánh khóe sẽ không để cho ta biết đâu, ta… ta biết rõ chúng cấu kết bất pháp nhưng lại không có chứng cứ xác thực.”

    Dương Hạo nghe thấy thế liền im lặng.

    Lưu Hướng Chi lại nói: “Có điều, quan phủ đánh áp như vậy, giao dịch lương thực lớn khẳng định sẽ bị ảnh hưởng, chỉ cần số lượng lương thực trong kho quan được nạp thêm mà chũng không biết rõ tình hình thì trước lúc thu hoạch mùa thu, chúng tất sẽ phải chịu thua, sẽ ngoan ngoãn mà bình ổn giá, mang lương giao ra.”

    Dương Hạo cười nói: “Nói thì nói như vậy, nhưng kế này quá nguy hiểm, một khi chúng ghìm được sức hơn triều đình thì tiền chi phí đến lúc đó còn cao hơn bây giờ nhiều.”

    Thấy Lưu Hướng Chi cũng lộ ánh mắt khổ sở, Dương Hạo vội nói: “Ngụy vương thiên tuế không yên tâm mà thôi.

    Bất kể như thế nào thì cách mà hai vị nghĩ ra trước mắt vẫn là cách đối phó tốt nhất với gian thương, chỉ mong có thể thành công.

    Bất kể như thế nào, Lưu viên ngoại bây giờ đã cho biết rõ tình hình lương thực của thành, Dương mỗ trong lòng quả thật rất cảm kích.”

    Lưu Hướng Chi lộ ra vẻ mặt tươi cười: “Là việc nên làm thôi, nên làm thôi.

    Giúp viện sử đại nhân cũng là giúp tri phủ đại nhân chúng ta, Lưu mỗ đương nhiên sẽ cố hết sức.”

    Dương Hạo lấy lại tinh thần cùng Đặng Tổ Dương tiễn Lưu viên ngoại ra cửa.

    Ở sát bên cạnh một ngõ nhỏ đối diện, có một người mặc quần áo bờm xờm giống như ăn mày đang đứng co ro một bên, bỗng nhiên nhìn thấy ba người xuất hiện ở nha môn, Dương Hạo mặt mày tươi cười cùng Đặng Tổ Dương và Lưu Hướng Chi chắp tay chào, tiễn họ đi rồi mới quay lại phủ.

    Kẻ ăn mày đó thấy Dương Hạo và Lưu Hướng Chi thân thiết như vậy không khỏi kinh ngạc, lập tức lộ ra vẻ sợ hãi.

    Lúc này trên con đường có mấy kẻ nhàn rỗi chú ý đến hắn, hắn vội vàng cúi đầu xuống, quay bước đi, đi như không có chuyện gì trên con đường đối diện.

    Dương Hạo và Đặng Tổ Dương quay trở lại phủ.

    Đặng Tổ Dương cáo từ về hậu trạch, Dương Hạo quay lại ngồi ở đại đường, nhìn đông nhìn tây, mệt mỏi nhìn mấy nha dịch, cười khổ chắp tay nói: “Mọi người đều đến hành lang nghỉ chút đi, nếu như có người gõ trống lại đến thăng đường sau cũng được.”

    Mấy nha dịch đó sớm đã đứng tê cả chân rồi, vừa nghe lời này thì thấy như thể nhận được đại xá vậy, vội vàng chạy đi.

    Dương Hạo càng nghĩ càng thấy phiền.

    Tức giận đập một cái lên đại án, nói: “Đám gian thương này, lẽ nào bổn quan thật sự không trị nổi các ngươi ư?”

    Bích Túc bên cạnh ngáp dài, uể oải nói: “Trị không được thì trị không được, thiên hạ này là của Triệu gia mà, đại nhân cứ nhìn vương gia thiên tuế xem, ngài ấy có lo lắng vội vàng không?

    Vương gia cả ngày ở hậu viện tấu đàn với thiên kim nhà người ta.

    Cái họa này là do tam ti sử đại nhân gây ra, nhưng đại nhân xem ông ta có lo lắng không?

    Cả ngày chỉ ở trong nhà, đem hết chuyện này đẩy cho người ta.

    Vương gia không gấp, tam ti sử không gấp, chỉ có đại nhân là gấp, ở đây có chuyện của đại nhân sao?

    Cho dù là thu lương thất bại thì cũng không phải là tội của ngài.”

    Dương Hạo nói: “Không thể nói như vậy được, vốn không muốn nhúng tay vào chuyện này thì không sao, nhưng nếu như ta không đưa ra kế sách này thì sao?

    Nói không chừng trong triều đình tất sẽ có người nghĩ ra cách tốt hơn.

    Bây giờ quan gia đã tin cậy vào kế sách của ta như vậy, cũng đồng nghĩa với việc bỏ đi các khả năng khác, nếu như lương thực không thể bảo đảm thu đủ, cho dù chỉ có đói chết một người thì ta cũng khó mà không bị tội, trong lòng cũng bất an nữa.”

    Hắn thở dài một hơi, nói: “Nhưng nếu như có thể kiếm được một trăm vạn quan, mà ngươi lại làm cho hắn chỉ kiếm được năm mươi vạn quan, trong thiên hạ này có mấy người cam tâm tình nguyện?

    Bây giờ muốn chúng ngoan ngoãn giao lương ra, cho chúng hiểu đại nghĩa thì chẳng khác nào bảo hổ lột da, bọn chúng không phải là những đứa trẻ ba tuổi, chỉ mấy câu đã có thể nịnh chúng giao quả trong tay ra, duy chỉ có nắm điểm yếu của chúng, ép chúng làm theo quy tắc.

    Hừ, chúng biết rõ chúng ta đến đây là vì lương thảo, sao lại chịu để lộ chân tướng ra cho chúng ta bắt được chứ?”

    Bích Túc trợn mắt lên, kì quái nói: “Quan phủ mà, muốn bắt người còn sợ không tìm ra cớ sao?

    Chúng vì lương thực mua được tiểu lại kho lương, áp hại lương hộ, cho dù bây giờ không có, nhưng trước đây chắc chắn có không ít.

    Những loại hành động ác bá như đập đốt kho lương, ta nghĩ trong sổ sách của quan phủ sẽ luôn có những vụ án cũ được ghi lại.

    Nếu như vẫn không thể tìm được chứng cứ thì chúng ta sẽ tự vu cho chúng.”

    “Sao cơ?”

    “Đại nhân là quan mà, miệng của ngài lớn mà, thị phi trắng đen còn không phải do ngài nói sao?

    Những chuyện quan giả sai án như thế này ta gặp nhiều rồi, nhưng không phải ta cố ý nói xấu những người làm quan như đại nhân đâu.”

    “Đúng thế!

    Sao đầu ta lại như con lừa vậy nhỉ, ta đã để sợi dây thừng lương thực này trói buộc, chỉ biết chạy vòng quanh nó.

    Ha ha, ta đã bị pháp chế xã hội hại rồi, ha ha ha, khi người thông minh không nghĩ ra cách, thì cách do kẻ đần nghĩ ra lại có tác dụng nhất.

    Ta lại phải đi gặp thiên tuế xin mệnh lệnh đây.”

    Bích Túc xoa xoa đầu, kinh ngạc nhìn theo lưng hắn, một lúc sau mới phản ứng lại: “Kẻ đần… ta ư?”

    …………………….

    Chỗ mà Đặng tri phủ ở giờ trở thành chỗ của Triệu Đức Chiêu, còn mình thì chuyển sang căn phòng bên cạnh.

    Khi hắn trở về phủ liền lập tức về phòng mình thay xiêm y rồi đi bái kiến vương gia.

    Vừa thay xong xiêm y bước ra đến phòng lớn thì con gái một chạy đến.

    Đặng Tổ Dương cười nói: “Con gái, hôm nay không phải Thanh Linh tự thắp hương sao, sao lại về nhanh thế?

    Đặng Tú Nhi nói: “Cha, con gái đến Thanh Linh tự thắp hương gặp phải một chuyện, biết cha về nên vội vàng chạy về bẩm báo cho cha biết.”

    “Sao cơ?

    Chuyện gì thê?”

    Đặng Tổ Dương uống một hớp trà rồi hỏi.

    “Cha, hôm nay khi con gái đi thắp hương gặp một hộ gia đình cũng đến tự cầu nguyện, dâng hương cúng bái, khóc không thành tiếng.

    Con gái tò mò hỏi, mới biết là do tam biểu huynh tạo nghiệt.”

    Đặng Tổ Dương lấy làm kinh hãi, vội vàng hỏi: “Tam biểu huynh của con đã làm chuyện gì?”

    Đặng Tú Nhi tức giận nói: “Tam biểu huynh là làm nghề cho vay kiếm tiền, ruộng đất nhà đó năm ngoái gặp nước úng, vì không có tiền nộp thuế nên đã vay tam biểu huynh năm quan tiền, lãi mẹ đẻ lãi con, bây giờ đã thành 45 quan.

    Mùa thu năm nay cho dù là được mùa nhưng e rằng cả nhà họ không còn một văn tiền, tất cả đều thuộc về biểu huynh.

    Nhưng ai mà biết được hai ngày trước trong nhà người đó gặp nạn, lúa đã chín bị người ta ngấm ngầm phóng hỏa đốt hơn một nửa.

    Biểu huynh nghe tin biết khóc có thể đòi nợ liền chạy đến nhà, nhân lúc cháy mà hôi của, muốn nhà đó gán đất để trả nợ.

    Người đó khẩn khoản cầu xin, biểu huynh lại nhắm được con gái nhà người ta, ép cô nương đó phải về làm thiếp, nhưng cô nương đó sớm đã định hôn ước.

    Biểu huynh một mực hoặc muốn đất hoặc muốn người, không chịu buông tha, ép cho người ta không còn đường đi, cả nhà mấy người lo lắng như muốn tự tử cả nhà, thật là thê thảm.”

    Đặng Tổ Dương nghe xong mặt lập tức đỏ lên, đập bàn chửi: “Cái đồ khốn kiếp, lại dám làm chuyện bất nhân bất nghĩa như vậy.

    Người đâu, tìm tên súc sinh đấy về đây cho ta.”

    Hắn tức đến mức mồm nói lắp bắp, bê tách trà lên uống mà lan hết ra khóe miệng, uống một chút rồi đập thẳng tách xuống đất “choang” một cái vỡ vụn.

    “Sao thế, sao thế, có chuyện gì mà vừa về nhà đã quát lớn quát nhỏ vậy?”

    Một phu nhân áo hồng thân hình mảnh mai từ hậu đường bước ra.

    Trên người mặc xiêm y bằng lụa màu hồng phớt, đi giày đầu phượng thêu hoa, chiếc eo nhỏ nhắn điệu đà, bộ ngực rất đẫy đà đầy vẻ quyến rũ phong tình, hai khóe mắt hơi nhếch lên tạo ra thêm vài phần sắc bén và khôn khéo.

    Vừa thấy nàng ta đến, Đặng Tổ Dương liền phất tay áo, tức giận nói: “Còn không phải là chuyện tốt do đứa cháu bảo bối của nàng làm sao?”

    Phu nhân đó không hiểu gì cả, tiểu thư liền vội vàng bước lên trước kể lại đầu đuôi nguyên do một lượt.

    Đặng phu nhân nghe xong lại cho là không có chuyện gì, nói: “Ta còn tưởng có chuyện gì lớn lắm, có đến nỗi tướng công phải giận như vậy không?

    Cho vay lấy lãi, đồng ý thì vay, từ hương thôn đến thành lớn, từ châu huyện đến kinh thành, ở chỗ nào mà không có người cho vay lấy lãi chứ?

    Chuyện này không vi phạm vương pháp.

    Trong điều luật của Đại Tống ta không có cấm nghề này, nếu như vay không thể trả, cáo trạng đến nha môn tướng công, tướng công cũng không thể không quản, đúng không?”

    Đặng Tổ Dương cả giận nói: “Phu nhân, cho vay lấy lãi cũng phải còn lại hai ba phần nhân nghĩa chứ?

    Hắn cướp lấy mảnh ruộng sinh sống của người ta, lại còn muốn dậu đổ bìm leo, ép con gái nhà người ta về làm thiếp, đây là hành động khi thiên diệt tính.”

    Đặng phu nhân không vui, thản nhiên nói: “Cái gì mà gọi là cướp ruộng sinh sống của người ta, ép con gái người ta về làm thiếp?

    Làm nghề cho vay cũng có quy tắc của cho vay, Lưu Trung cho vay, tiền đó không phải tất cả đều là của nó, nó cũng phải theo thời hạn mà giả tiền cho người ta, nợ nếu không trả hết lẽ nào kẻ cho vay bên trên lại không đến gây phiền phức cho nó?”

    Đặng Tổ Dương quát lên: Nếu không phải nàng luôn bao che cho nó thì ta thấy nó cũng không có cái gan lớn như thế đâu.

    Hừ!

    Cho vay nặng lãi, cho vay nặng lãi à, chuyện này ta sẽ tự đi điều tra, nếu để ta biết được lửa đó là do hắn phóng thì tuyệt đối ta sẽ không tha cho nó đâu!”

    Đặng phu nhân thấy tướng công của mình sắc mặt nghiêm trọng, lời nói gay gắt như thế, nhất thời ngẩn ra, sau đó thì khóc ầm lên: “Người bên cạnh vẫn còn chưa nói gì mà ông đã đem chậu phân đổ lên đầu người thân mình.

    Được lắm, ông bây giờ làm quan rồi nên chê Lưu gia chúng tôi có phải không?

    Lúc đầu ông nghèo đến một gian phòng cũng không có, một tấc đất cũng không, Lưu gia chúng tôi đã bao giờ chê ông chưa?

    Phụ mẫu ông mất sớm, thúc bá huynh đệ coi ông như người qua đường.

    Ông lên kinh đi thi không có nổi tiền lên đường, là ai cho ông tiền?

    Là cữu cữu tôi đã bán đi con trâu trong nhà mới đủ lộ phí cho ông, nếu không phải như thế ông có thể kim bảng đề danh không?

    Ông có thể nở mày nở mặt như bây giờ không?”

    Khí thế của Đặng Tổ Dương đã giảm xuống ba phần, thấp giọng nói: “Nàng… nàng nói cái này để làm gì?

    Nhị cữu làm lương thân, tam cữu làm bổ đầu, Cảnh Trượng cũng không phải đã nhờ người sắp xếp đến tang tiện ti làm khố lại hay sao, tôi có lúc nào mà không cảm động và ghi nhớ ân đức của Lưu gia chứ?”

    Đặng phu nhân vẫn không chịu thôi, nói: “Cảm động và ghi nhớ?

    Nếu như ông thật sự như vậy thì bây giờ đã không mượn đề phát huy, muốn lấy cháu tôi làm văn chương.

    Cho vay lấy lãi cũng rất mạo hiểm, biết rõ lãi cao mà vẫn đi vay, lại không phải là làm việc thiện, không trả được đương nhiên là phải bồi thường.

    Nếu như Trung nhi thích con gái nhà người ta, đồng ý đổi để xóa nợ thì cũng phải được sự đồng ý của người ta mới thành, chứ có phải là cưỡng đoạt dân nữ đâu?

    Giết người đền mạng, nợ tiền trả tiền, người ta cứ nói một câu đáng thương thì nợ đó không phải trả nữa à?”

    Đặng Tổ Dương hoàn toàn bị sự kiêu ngạo của phu nhân áp chế xuống, miệng lắp bắp nói không ra lời.

    Lúc đó cho vay nặng lãi quả thực là một hành vi được quan phủ cho phép, hơn nữa không những dân gian có người cho vay mà ngay cả tự viện đạo quan cũng thường cho dân chúng vay, thậm chí những kì quan hòa thượng đạo sĩ đến tận nhà đòi nợ cũng là chuyện có thể thấy.

    Cá nhân quan viên cho vay tiền cũng là chuyện công khai hợp pháp, không cần nhắc đến, chỉ có điều cũng có nhiều quan viên địa phương ngầm lén lút dùng ngân khố để cho vay sau đó lấy lãi lớn.

    Đặng Tổ Dương lúc đầu vừa đến Tứ Châu, vì tri phủ tiền nhiệm có gốc gác Tứ Châu do làm chuyện bất pháp mà bị ngự sử bãi quan, nên quan lại địa phương và Châu gia với thế lực tiền tài rất mạnh đã rất căm thù Đặng Tổ Dương, chúng hết sức sắp đặt và khống chế, hắn liền không câu nệ quy củ, không kiêng nể bổ nhiệm người của mình, bổ nhiệm người của Lưu gia.

    Để củng cố quyền vị của mình, để nâng đỡ Lưu Hướng Chi, cậu của phu nhân mình lên làm một đại lương thân đối kháng với Châu Vọng Thúc mà tài sản của hắn lại không có nhiều, lúc đó hắn cũng đã từng lén lấy ngân khố mang ra cho vay, kiếm một khoản lợi lớn để làm vốn.

    Có thể nói hắn hoàn toàn không phải là một vị quan hiền như khúc gỗ, nhưng hành vi của Lưu Trung quả thật là làm cho người ta vô cùng phẫn nộ.

    Nhưng bây giờ phu nhân tức giận như vậy, sự trợ giúp và ân tình trên dưới Lưu gia đối với hắn quả thật quá lớn, Đặng Tổ Dương có chút giận dữ, thầm nghĩ: “Ta nên lén gọi Lưu Trung đến, gọi hắn đến kể rõ hành động bất nghĩa của hắn, nói bớt hạn với hộ gia đình đó, bây giờ mà chọc giận phu nhân thì chẳng thể yên nổi.”

    Đặng Tú Nhi thấy cha bị mẫu thân mắng đến mức không nói lại được, trong lòng rất muốn giúp, liền bước lên trước nói: “Mẫu thân, chuyện này không thể trách phụ thân, biểu huynh hắn…”

    “Con câm mồm!”

    Đặng phu nhân trừng mắt lên nhìn con gái: “Lúc đầu mẫu thân không có đủ sữa nuôi con, là do Linh Từ cho con bú, con nha đầu này không biết tốt xấu lại đi cáo hắc trạng của biểu huynh?”

    Đặng Tú Nhi ấm ức nói: “Mẫu thân, con gái không phải là có lòng muốn làm khó biểu huynh, nhưng thực sự hộ đó đáng thương quá rồi.”

    Đúng vào lúc này thì từ cửa đại đường có một tiếng cười vang lên: “Đặng tri phủ đã về rồi sao?

    Có chuyện gì mà cãi nhau lớn quá vậy?”

    Đặng Tú Nhi quay đầu nhìn lại thì thấy một công tử tuấn tú mặc trường bào trắng đang cười đi tới, khuôn mặt trái xoan lập tức đỏ lên.

    Nàng đã nhận ra đó là người đã thường xuyên tấu đàn cùng nàng, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu.

    Vị vương gia này quả nhiên là tuấn tú.

    Triệu Đức Chiêu cùng Đặng Tú Nhi đã tấu đàn rất tương hợp, tấm lòng càng lúc càng trở nên thân thiết, bây giờ nghe thấy tiếng cãi nhau, đúng lúc có cớ lộ diện, không nhẫn được lập tức đi tới.

    Vừa thấy một thiếu nữ đứng trong phòng quay đầu lại, chân của Triệu Đức Chiêu như đang dẫm lên mây, hồn bay bay, lập tức ngẩn ra tại chỗ.

    Một mĩ nhân da trắng như tuyết, yêu kiều thướt tha như trăng rằm.

    Dung mạo của nàng không phải là xinh đẹp tới mức làm cho người ta vừa nhìn đã mê mẩn, nhưng rất có phong vị của một nữ tử Giang Nam, lông mày dài rõ, mũi thon nhỏ, môi hồng mỏng.

    Trong lúc nhất thời đối diện nhau, cả hai người đều có cảm giác lòng bay bay.

    “À, chỉ là… chỉ là một chút chuyện vặt của gia đình, không ngờ lại kinh động đến vương gia, vương gia thứ tội.”

    Đặng Tổ Dương vừa thấy Triệu Đức Chiêu đến vội vàng chạy lên trước thi lễ.

    Phu nhân đó cũng vội vàng lau nước mắt, miễn cưỡng nở ra một nụ cười, cùng phu quân tới nghênh đón, còn Tú Nhi lại vẫn đứng bên cạnh, đầu cúi xuống, nhún chào Triệu Đức Chiêu, chuẩn bị trốn vào nội thất.

    Triệu Đức Chiêu vốn đang muốn giúp đỡ cho vợ chồng Đặng thị, nhưng vừa nhìn thấy cô nương đó muốn trốn vào trong liền ho khan một tiếng: “Đều là gặp gỡ trong nhà rồi, sao lại bày ra lắm lễ tiết thế, mọi người mau đứng dậy đi!

    Vị cô nương này là….”

    Đặng Tú Nhi vốn đã lùi nhanh tới cạnh giá sách, sắp sửa chạy vào sau tấm bình phong thì vương gia đột nhiên lại hỏi thân phận nàng, làm cho nàng không thể đi nữa, người nàng hơi nghiêng sau đó đứng im lại.

    Đặng Tổ Dương thấy Triệu Đức Chiêu không hỏi nguyên nhân tranh cãi nữa, trong lòng thầm thấy may mắn, vội nói: “Đây là tiểu nữ Tú Nhi.

    Tú Nhi, mau đến bái kiến vương gia đi.”

    Đặng Tú Nhi lại liếc mắt nhìn Triệu Đức Chiêu, trong lòng hỗn loạn, khoan thai bước lên trước, đang định làm lễ thì Dương Hạo vội vàng chạy tới, bước vào cửa cũng không để ý thấy có một cô nương thanh tú đang đứng bên trong, khẩn cấp nói: “Ôi chà, phủ đài đại nhân ở đây, vương gia cũng ở đây, tốt quá, Dương mỗ đang muốn đến xin ý chỉ.”

    Chương 300: THiên hạ rộn ràng

    Lần này Dương Hạo xuất hiện, Triệu Đức Chiêu nào có lý do kéo cô nương nhà người ta nói chuyện trên trời dưới đất, Đặng Tú Nhi mặt mày sáng sủa, kiều diễm, lườm hắn một cái nhẹ, thi lễ, rồi tránh vào trong hậu phòng.

    Triệu Đức Chiêu ai ngờ lời còn chưa nói một câu, Dương đại chày gỗ bèn làm cái gậy chặn ngang, lòng thực sự bức bối.

    Nhưng hắn thấy dáng vẻ vị ngày có vẻ sốt sắng, lại không nói với hắn cái gì, thậm chí còn thấy hơi hổ thẹn.

    Những ngày này có thể thấy Dương Hạo luôn bận rộn, hắn chỉ là dưới chỉ điểm của thái thái phó đề cương khế lĩnh, ngồi trấn màn hậu.

    Đây là giang sơn của nhà Triệu hắn, Dương Hạo dường như còn để tâm hơn cả hắn, triều đình có vị quan trung thần thế này, còn trách móc gì.

    Lúc đó, Đặng phu nhân cũng lui đi, Đặng tri phủ bảo người đưa trà lên, mời Ngụy Vượng ngồi.

    Còn mình ngồi đối diện với Dương Hạo, nghe hắn nói lý do hôm nay đến.

    Dương Hạo nói một lượt mục đích và cách nghĩ của mình từ đầu đến cuối, vô cùng tôn kính, khiến vị Ngụy vương nắm quyền trị dân cũng phải gật bừa, nhưng việc gấp tòng quyền, cũng chưa đưa ra sự phản đối, song Đặng Tổ Dương lại khen ngợi:

    “Đại kế, đối phó không từ việc xấu nào, lợi dụng tất cả mọi cơ hội, gian thương phá rối từ giữa lại không để lộ sơ hở, ta nên lấy độc trị độc.

    Bổn quan tán thành, nếu Vương gia đồng ý, thế thì hạ quan sẽ đem hồ sơ liên quan đến lương thương mấy năm giao cho Dương viện sử xử lý, xem xem có thể tìm ra sơ hở không, không biết ý kiến của Vương gia thế nào?”

    “Cái này…”

    Triệu Đức Chiêu hơi chần chừ, gật đầu nói: “Hai vị đại nhân đã đồng ý làm như vậy, bổn Vương cũng không biết nói gì hơn, các ngươi chỉ lo đi làm, nếu như xảy ra tai họa gì, một mình bổn Vương gánh chịu”.

    Có một vị Vương gia khâm sai có thể buông tay mặc kệ cho hắn làm, Dương Hạo thấy thỏa mái vô cùng, lúc đó ba người lại bàn bạc chi tiết hơn, Dương đấu sĩ đấu với trời đến cùng, đấu với đất đến cùng, đấu với người đến cùng cuối cùng cũng cáo từ đi ra.

    Triệu Đức Chiêu thấy góc tường có bình phong, mùi thơm của mỹ nhân bay ra, lúc này gọi cô ấy ra gặp mặt tất phải khó mà mở miệng.

    Người ta là tri phủ thiên kim, lại không phải cô nương trong cơ quan quản lý âm nhạc, mình là một Vương gia, hắn đành tẻ ngắt đứng dậy, cũng cáo từ Đặng Tổ Dương.

    Triệu Đức Chiêu đi đến cửa, một tiếng nhạc vọng tới.

    Khúc “Cao sơn lưu thủy” phảng phất tiếng nước chảy từ trong khe núi sâu ra, mát lạnh, trong trẻo.

    “Cao sơn lưu thủy” biết tri ân?

    Triệu Đức Chiêu lặng người, mở cờ trong bụng.

    Chỉ chốc lát sau, Triệu Đức Chiêu cũng tấu lên một khúc “Phượng cầu hoàng” trong phòng.

    Gặp nhau là duyên phận, tư tưởng dung hòa, tương kiến khó khăn.

    Núi cao đường xa, duy chỉ có thiên lý cộng thuyền quyên, xinh đẹp.

    Vô hạn ái mộ sao có thể nói?

    Chiêu đãi đông nam vương, khúc ca phượng cầu hoàng.

    Triệu Đức Chiêu gẩy khúc ca này, ý lòng đã nói, nhạc khúc trong phòng Đặng Tú Nhi bỗng dưng tĩnh lại, chỉ thấy tiếng nhạc một mình hắn đánh, Đặng Tổ Dương chau mày suy nghĩ, đang nghĩ làm sao sắp đặt ổn thỏa cháu ngoại Lưu Trung nhà mình, vừa không thể đắc tội phu nhân, lại không thể để hắn làm hại dân chúng, nỗi lòng nặng nề vô cùng.

    “Phượng hề, phượng hề quy cố hương, Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng, Thời vị ngộ hề vô sở tương, Hà ngộ kim tịch đăng tư đường.

    Hữu diệm thục nữ tại khuê phường, Thất nhĩ nhân hà sầu ngã trường.

    Hà duyên giao cảnh vi uyên ương Tương hiệt cương hề cộng cao tường.

    (Chim phượng, chim phượng về cố hương, Ngao du bốn bể tìm chim hoàng Thời chưa gặp chừ, luống lỡ làng.

    Hôm nay bước đến chốn thênh thang.

    Có cô gái đẹp ở đài trang, Nhà gần người xa não tâm tràng.

    Ước gì giao kết đôi uyên ương, Bay liệng cùng nhau thỏa mọi đường).

    Triệu Đức Chiêu vừa hát vang, giọng ca cất lên từ cõi lòng.

    Hai con người cùng có chung nỗi lòng.

    Đặng tri phủ còn cần xử lý công sự thường ngày, Dương Hạo không thể nấn ná, thế là bảo ra phủ nha, dọn đi thu mua, tra cứu án cũ năm xưa, hồ sơ mà hắn có được là vài án có liên quan đến buôn bán lương thực và lương thương.

    Lần thu mua là bên nhà kho, người đề cập đến trong vụ án đều cần phải điều tra xét hỏi, ở đây điều động nhân chứng cũng tương đối tiện.

    Bích Túc cũng đến theo, phòng ở đây tương đối cũ, hai người ở cùng một phòng, Dương Hạo tra cứu hồ sơ vụ án, phát hiện ra điểm nghi ngờ thì bảo Bích Túc đi gọi người đến xét hỏi, như vậy bắn tên có đích, quả nhiên hiệu quả vô cùng lớn, một buổi trưa chọn ra ba vụ án có liên quan đến lương thân ép mua ép bán, đầu cơ trục lợi, là những vụ án mà trước đây Đặng Tổ Dương nhậm, nhưng ba vụ án này bị cáo đều bị bọn lưu manh tô vẽ, nếu từ nay về sau bắt tay vào điều tra sẽ dính dáng vào vài đại lương thân, Dương Hạo lại không có thời gian xem xét tỉ mỉ, chỉ tạm thời làm kí hiệu đánh dấu để sang một bên, tiếp tục giở xem phía dưới.

    Ăn xong cơm trưa, Dương Hạo uống một cốc trà đặc cầm hồ sơ lên tiếp tục xem, bỗng hắn phát hiện vụ án này chính là bị báo Châu lương thân Châu Vọng Thúc, nhắc đến vụ án này ban đầu đã tạo nên một chấn động cực lớn, nguyên cáo tên Chu Hồng Quân, vốn là một hộ lương giàu có Tứ châu, trong nhà có hơn mười mẫu ruộng, là một địa chủ bậc trung của vùng.

    Người hắn cáo Châu Vọng Thúc khi đang thay mặt quan phủ trưng thu lương thuế, tự mình tăng thuế 30%, kiếm lời từ giữa.

    Nhưng không chỉ dừng ở đó, còn bí mật gọi lại một vài tên lưu manh vô lại gây rối, tai bay vạ gió không ngừng, bị Châu Vọng Thúc liên lạc với quân phủ tiến hành chèn ép, nghìn mẫu ruộng của nhà hắn, mấy năm gom góp thì bị bắt chẹt ép mua gần 30%.

    Kết quả vì tri phủ bao che, vụ án này nhiều lần cáo rồi nhiều lần bại, kiện cáo hai năm, tố tụng lại bồi thường mất toi vào hai trăm mẫu, việc này cuối cùng vẫn chưa xong.

    Sự việc ầm ĩ lên, Giang Hoài đạo giám sát sứ, quan sát sứ liên minh với thư ngự sử đài, triều đình kinh hãi.

    Kết quả bắt được hành vi bất hợp pháp của nguyên nhậm Tứ châu tri phủ Ân Tịnh, lúc này mới đem ra công lý xét xử.

    Nhưng tội danh của Châu Vọng Thúc tự mình tăng thêm 30% lại không có căn cứ mà điều tra, khế ước Châu gia mua đất giấy trắng mực đen ở đó, trưng thu thuế má lại chỉ nói xuông, hơn nữa lúc đó nhóm lưu manh phụ trách xuống nông thôn trưng thu lương thực đều bỏ trốn mất dạng, thuế má nha môn lại đùn đẩy, làm lấy lệ, việc này không điều tra tiếp nổi.

    Chu Hồng Quân không phục, sau khi Đặng Tổ Dương mới nhậm chức tri phủ, hắn tiếp tục kiện cáo, Đặng Tổ Dương nhận đơn kiện xong lại tiếp tục điều tra, hắn và sĩ thân địa phương quan hệ căng thẳng.

    Quan lại và sĩ thân địa phương kịch liệt loại trừ, không có liên quan gì đến vụ án này, kết quả vụ án điều tra một năm còn dư thì vẫn không có chứng cứ nào có hiệu lực, lần này Chu Hồng Quân nản lòng, rút đơn kiện lại không tố cáo nữa, Đặng Tổ Dương và sĩ thân địa phương đấu với nhau lâu như vậy, cũng mệt mỏi vô cùng, liền thôi án này.

    Dương Hạo nhìn đến đây, thầm nghĩ: “Chu Hồng Quân lão phụ không chịu ức hiếp, thắt cổ tự sát, Chu gia bị mất đi một nửa gia sản, Chu Hồng Quân há lại có thể bỏ qua như vậy?

    Hắn nản lòng vì tố cáo quá lâu, thế mà vẫn là bị Châu gia ức hiếp càng nhiều sao?

    Nói không chừng có thể được lỗ đột phá từ chỗ hắn”.

    Dương Hạo bảo Bích Túc dựa vào địa chỉ trong hồ sơ gọi người đến hỏi, Bích Túc đi từ sáng sớm, khi quay về thì nói là nơi ở của Chu gia sớm đã đổi chủ, theo được biết đứa con trai Chu Hồng Quân đánh bạc cược toàn bộ gia sản, Chu gia đổ nát, bèn bán tài sản tổ tiên, giờ không biết là đi nơi nào.

    Bích Túc lần tìm dò hỏi quan khách uống trà đối diện với nhà Chu gia đang ngồi nói chuyện phiếm, thì được tin Chu Hồng Quân ở thành đông.

    Vì chơi bạc mà phá gia chi tử sao?

    Dương Hạo trầm xuống, nói: “Ngươi tìm một người chỉ đường…thôi, người chỉ đường cùng một giuộc với bọn lương thân phi pháp, tai mắt của chúng, người trong quan thương nha môn cũng không tin được, hôm nay đã muộn rồi, mai trời sáng, hai chúng ta sẽ đích thân đi tìm”.

    ***

    Lưu Trung từ Hoàn Thái Các trở về, xuống khỏi xe ngựa, liền vào hậu trạch nhà mình.

    Gần đây hắn mê cô nương công quan nhân Tiêu Tiêu, đây là một cô nương hàng mày thanh tú mắt to, trẻ trung hương sắc, Lưu Trung ăn quen phong vị Giang Hoài gặp một Man nữ nhanh nhẹn nhiệt tình, liền bị cô hút hồn. vị cô nương này rất ham chơi, Lưu Trung quen cử chỉ trăng gió, thích đến mức giờ hai đùi vẫn còn hơi tê tê.

    “Eo nhỏ, bộ ngực nở…”

    Lưu Trung háo sắc hiểu được nói: “Thực sự không nỡ bỏ tay, không biết ngày mai món tiền này để chuộc cô ấy về làm thiếp không”.

    Vừa mới nghĩ đến làm thiếp, hắn lại nghĩ đến cô nương Hồ gia bên Tứ Hà, cô nương đó xinh đẹp cũng thấy thích, cần đến mấy chục mẫu đất của nhà hắn, ồ…ngày mai còn phải phái người đi thúc nợ, sớm muộn phải đưa cô nương đó về.

    Lưu phủ rất rộng, nằm ở vùng sông nước Giang Hoài, lạc viện sáu tương đối to, trong viện cây cối tươi tốt, đình đài lầu các vô cùng tráng lệ.

    Lưu Trung là hàng tiền có tiếng Tứ Châu, tiền tài không bao giờ phải nghĩ.

    Hàng tiền chính là kiếm lợi, hắn thu tiền quan viên, phú thân ở đó, tiền cho vay nặng lãi, tiền tài tăng cực nhanh.

    Hàng tiền này là rất có lợi thế, phú hộ vay tiền cho hàng tiền được gọi là kho hộ tiền lộ, đừng nhìn hộ là người xuất tiền, cũng cần nịnh bợ hàng tiền, đặc biệt là có quyền có thế, Lưu Trung nếu đến phú hộ nào, thì từ bị động thành chủ động ngồi ở trên, chủ nhân ngược lại lại phải cười nịnh bợ.

    Lưu Trung đi vào trong phòng khách, thì thấy cụ ông Lưu Hướng đang ngồi đó dưỡng thần, phía sau có một nha đầu xinh xắn dùng hai bàn tay ngọc nhẹ nhàng bóp bờ vai.

    Lưu Hướng nghe thấy có tiếng động, mở mắt ra hừ nhạt một tiếng, khuôn mặt lạnh như tiền nói:

    “Tiểu tử nhà ngươi, lại đi đâu lêu lổng, đến giờ mới về?”

    Lưu Trung nhún vai, ngồi lên ghế nói: “Đi Hoàn Thái Các chơi thôi, trong nhà có chuyện gì không ạ?”

    “Đương nhiên là có chuyện rồi”.

    Lưu Hướng xua tay bảo nha hoàn lui đi chỗ khác, lộ vẻ giận dữ nói: “Ngươi nói xem, ngươi ở bên Tứ Hà làm xằng làm bậy cái gì vậy?

    Dượng ngươi vừa mới tìm ta, xem ra hắn giận ngươi hết mức”.

    “Bên Tứ Hà?”

    Lưu Trung chớp chớp mắt, rồi mới hiểu ra, không khỏi nhảy cẫng lên, tức giận nói: “Việc này là tên nào nói đến tai dượng, thực là há có cái lý ấy, nếu để ta biết được, nhất định sẽ đánh què chân hắn”.

    Lưu Hướng nghiêm mặt nói: “Ngươi đi đi, là biểu muội(em họ) ngươi nói với dượng ngươi”.

    “Biểu muội?”

    Lưu Trung người mềm nhũn, ngượng ngập ngồi xuống ghế nói: “Biểu muội…biểu muội chưa bao giờ ra khỏi cửa, sao lại biết được chuyện này?”

    Lưu Hướng trừng mắt nhìn hắn, lắc đầu than: “Thực không ra sao cả.

    Tưởng rằng, để ngươi và Tú Nhi đến đã thân càng thêm thân, dựa vào phú quý của nhà ta hiện nay, thêm nữa dì ngươi chắc chắn sẽ đồng ý, việc này trong mười có đến tám chín phần là được, nhưng tiểu tử ngươi quá đáng không ra sao cả, năm ngoái đánh đập tàn nhẫn Chúc Ngọc Nhi cô nương của Hoàn Thúy Các, đánh gẫy chân nhà người ta, làm ầm ĩ đến mức dượng dì ngươi đều không muốn gặp ngươi, giờ lại bậy bạ như vậy, thực là làm xấu mặt ta”.

    Lưu Trung bĩu môi, quay ngoắt người đi.

    Biểu muội rất đẹp, nhưng thực là cưới nàng, nào còn có thể ung dung tự tại như bây giờ, dượng coi thường hắn, hắn mới không muốn thành thân, trói buộc bản thân đến chết.

    Lưu Hướng nhìn mặt hắn tỉnh bơ thì tức giận vỗ bụp tay xuống ghế nói: “Không chỉ có dượng ngươi tức giận, ngươi quấy rối như vậy, thanh danh của ta khó khăn lắm mới có được đều bị ngươi phá hỏng hết rồi, ta nói cho ngươi biết, dượng ngươi có thể nói ra những lời đó, không cho phép bức ép nữ nhi làm thiếp, khoản tiền này, có thể thư thả thì thư thả cho vài ngày, không được tiếp tục đoạt lợi, nghe rõ chưa?”

    Lưu Trung vừa nghe, không can tâm nói: “Người ta tựa vào đại thụ mà hóng gió mát, các ngươi cũng được lắm, hắn muốn làm quan thanh liêm, bảo chúng ta ăn không khí chắc?

    Thư thả, thư thả.

    Ta dứt khoát làm việc thiện là được chứ gì, còn phải mở cửa làm ăn buôn bán, miếng đất béo bở đó, ngươi có bỏ được không?”

    “Hồ đồ”.

    Lưu Hướng tức giận nói: “Ngươi không ra mặt không được sao?”

    Lưu Trung thản nhiên nói: “Ồ, ta hiểu rồi, hắc hắc, yên tâm đi, việc này ta biết phải làm thế nào rồi”.

    Lưu Hướng lắc đầu nói: “Ngươi í à, thực là cái đồ bỏ đi, giờ có ta chống đỡ cho, có dượng ngươi nhờ cậy, ngươi ở Tứ Châu hô mưa gọi gió, nếu không có chúng ta, dựa vào thực lực ngươi có thể đấu được với Châu Vọng Thúc người ta không?

    Hừ!

    Việc này là ngươi làm ra, bản thân tự đi mà giải quyết, đừng có gây phiền phức cho ta nữa”.

    ***

    Trong Thái Bạch Lầu, Châu Vọng Thúc ngồi đối diện với cô nương của Lại Phú Quý, uống đến cực khoái.

    Châu Vọng Thúc lặng lẽ phái người đi Khánh Thiên phủ đã về, hắn nghe ngóng được phòng Lại gia trưởng thực có nhân vật Phú Quý này, dưới tai trái có một mụn ruồi, tuổi tác so với con người hắn bây giờ hoàn toàn phù hợp, hơn nữa, vị Lại viên ngoại này khi đi Kinh sư, thực sự đã mang theo hai mỹ thiếp cưng chiều nhất, hai mỹ thiếp này là hai tỷ muội, một người là Thư Thư, mội người là Phục Phục, người ngoài tuy không thấy mặt, nhưng lại sớm đã nghe đồn hai chị em nhà này xinh đẹp, sắc nghệ song tuyệt.

    Thám tử kia còn nghe ngóng được tin vị Lại Phú Quý Lại viên ngoại không ở Ứng thiên phủ, hai tháng đầu thì rời Ứng Thiên phủ, căn cứ nói là cùng với Đường gia từ tây bắc di dời đến Kinh sư để làm ăn buôn bán, cụ thể là thế nào thì cũng chưa biết, chỉ biết là đại sự có liên quan tới thủy vận.

    Thủy vận là buôn bán lớn thu lợi hậu hĩnh, tài nguyên dồi dào, bất tận, dựa vào tài lực hai nhà Đường Lại, nếu như nhúng tay vào thủy vận, nói không chừng mấy năm sau toàn bộ thủy vận của thiên hạ đều bị hai nhà họ nắm chắc trong tay.

    Châu Vọng Thúc vừa nghe thì tâm nóng trở lại, lòng tham nổi lên, hắn không muốn làm ăn với Lại viên ngoại, hắn muốn nhờ bóng cây đại thụ, đi ra Tứ Châu, moi phú quý của thiên hạ.

    Châu Vọng Thúc thấy một đôi mỹ thiếp đều có hành vi phóng túng.

    Nga Dung la xiêm áo được để ngỏ ra, Khởi La làn da mịn màng như lụa, trước ngực sáng trắng, để lộ khe rãnh ngực đập vào mắt Trương Ngưu Nhi, hai hòn ngọc của “Lại đại lão gia” suýt nữa bị vỡ.

    Nga Dung cười làm tình với hắn, nâng chén rượu, bàn tay ngọc vuốt ve cổ Châu Vọng Thúc, rồi từ từ chuốc cho hắn uống, hết sức ướt át, quay đầu lại nhìn Trương Ngưu Nhi, đôi môi hồng chúm chím nói:

    “Lại viên ngoại, lão gia nhà ta có ý làm ăn buôn bán lâu dài với ngài, viên ngoại có thể muốn nghe chút không?”

    “A, ồ, à, được, ha ha, Châu huynh không ngại nói nghe, nhưng…Lại mỗ lần này nam hạ là vì lương thảo thôi, chuyện buôn bán này chúng ta nên thỏa thuận đâu vào đấy mới đúng?”

    Trương Ngưu Nhi như tỉnh lại sau một giấc mơ, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào khe rãnh ngực, rồi mới nói.

    “Ha ha, Lại viên ngoại thực là nóng tính đó, hai việc này, vốn dĩ chính là hai mà một, là một mà hai, viên ngoại sao không nhẫn nại nghe lão gia ta nói chứ?”

    Nga Dung nguýt cho Trương Ngưu Nhi một cái, lòng thầm mắng: “Đồ đểu, còn ăn cái trong bát, xem cái trong nồi, ước gì tất cả các nữ nhân đều hiểu hắn tả ủng hữu bão”.

    Châu Vọng Thúc cười ha ha nói: “Lại huynh à, Châu mỗ mấy ngày nay chạy đi chạy lại đây đó, suy cho cùng cũng không phụ lòng Lại huynh, xoay sở số lương thực mà Lại huynh cần.

    Nhưng…phủ Tứ Châu ta đã khắp nơi sai phái thuế sứ, nhưng phàm là nơi buôn bán lương thực nộp thuế nặng, Lại huynh, nếu nộp trọng thuế, lợi mỏng, Lại huynh có cách nào đưa chỗ lương thực khổng lồ đi qua thuế quan vận chuyển đến Tứ Châu không?”

    Trương Ngưu Nhi cười ngạo nghễ nói: “Không có kim cương chui, không cố mà kiếm ăn, việc này Chu huynh không cần phải quá lo lắng, Lại mỗ tự có kế của Lại mỗ”.

    Châu Vọng Thúc cười nói: “Ha ha, cái này, thì ta tin, Ứng Thiên phủ Lại gia, đi đến đâu cũng là cường long, chẳng qua…đầu tiên, ngươi trên dưới dành điểm, mua được quan phủ, chẳng lẽ lại không mất đồng tiền nào?

    Hơn nữa, Ngụy Vương Thiên Tuế ở Tứ Châu, Lại huynh được coi là tay mắt thông thiên, cũng chưa tất thì có thể mua chuộc được Ngụy Vương, như vậy thì việc vận chuyển lương thực khổng lồ, một khi đã rơi vào tai mắt của Ngụy Vương…ha ha ha, nói tục là cường long không ám đầu rắn, nếu Châu mỗ có thể giúp được, ta có thể bảo đảm lương thực của ngươi thần không biết quỷ không hay mà vận chuyển đến Tứ Châu…”

    “Hả?”

    Trương Ngưu Nhi mở to mắt, ý nhanh trí, hắn từ từ nâng chén trà lên: “Vô công không nhận lộc, Châu huynh nếu như có thể giúp đỡ được mỗ, sợ rằng…có liên quan đến việc buôn bán lâu dài của huynh không?”

    Châu Vọng Thúc nghiêm nghị sắc mặt nói: “Không sai, thẳng thắn mà nói, giá cả mà Lại huynh cho ta vô cùng công bằng, nhưng Châu mỗ nguyện xuống 30%, bán lương thực cho Lại huynh, hơn nữa còn toàn quyền phụ trách giúp lương thực của Lại huynh vận chuyển đến Tứ Châu, điều kiện chỉ có một, Châu mỗ mong…có thể hợp tác với Lại gia và Đường gia”.

    Trương Ngưu Nhi giật mình, mắt hơi chuyển động, cười ậm ờ nói: “Châu huynh uống say chưa vậy?

    Cái gì Lại gia Đường gia, Lại mỗ nghe không hiểu?”

    Châu Vọng Thúc cười lớn: “Ha ha, Đường gia phú khả địch quốc, Lại gia bắc đất tài năng xuất chúng, cây đại thụ các ngươi đó, há có thể dấu được tai mắt người đời?

    Thực là Phật trước mặt còn không hay, Châu mỗ có thể là vô cùng chân thành, hai nhà Đường Lại là hai con cường long lớn, Châu mỗ ta không thể bì kịp, nhưng…ở vùng đất Giang Hoài này, Châu gia ta cũng được coi là một cây đại thụ cành lá tươi tốt, ba nhà cùng hợp tác, đối với Lại Đường gia mà nói, chắc chắn sẽ không bị thiệt thòi, Lại huynh thấy sao?”

    “Ừ…”

    Điều này vượt ra khỏi dự đoán của Trương Ngưu Nhi, hắn không biết nên trả lời thế nào, chỉ cúi đầu trầm ngâm vuốt râu.

    “Lão gia, mời dùng trà”.

    Cô nương Thư Thư mắt sáng lên, vội bưng trà nói.

    Thư Thư chính là Diễm Diễm, Diễm Diễm hôm nay mặc bộ váy trắng, la y bạch ngọc nhân, vô cùng dịu dàng, thướt tha, không thấy bộ dáng mạnh mẽ của nàng.

    “A…”

    Trương Ngưu Nhi vội nhận lấy chén trà thơm từ tay nàng uống, chạm phải mắt nàng, liền vội lảng đi.

    “Được, hai nhà Lại và Đường một ở phía bắc, một ở tây bắc, muốn làm ăn trên sông nước, cũng cần có phía nam tương trợ, Lại mỗ trước tiên cho rằng ý ngươi hay, nhưng việc này còn cần phải bàn bạc với Đường gia, một mình Lại mỗ không dám đưa ra quyết định”.

    Châu Vọng Thúc nhìn hắn đồng ý, không nén nổi vui mừng, vội cười tươi nói: “Thế là đương nhiên rồi, đương nhiên rồi, tin rằng dựa vào thế lực của Châu mỗ, có thể cùng với Lại huynh và Đường gia làm ăn.

    Nếu như Lại, Đường gia đồng ý hợp tác với Châu mỗ, có hai nhà Lại Đường tọa trấn phía bắc, Châu mỗ tọa trấn phía nam, còn sợ không thể kiếm thêm được nhiều của cải sao?

    Ha ha ha…

    “Ha ha ha…”

    Trương Ngưu Nhi cùng cười một tràng dài, Châu Vọng Thúc chớp mắt nhìn sang mỹ nhân cười nói:

    “Hôm nay có thể được Lại huynh đồng ý, sau này chúng ta là người một nhà rồi, Châu mỗ trong lòng rất vui, lại xin mời Lại huynh một chén trà, chi bằng mời Lại huynh đến phủ, huynh đệ chúng ta cùng uống rượu hàn huyên, không biết ý Lại huynh ra sao?”

    Nói rồi, ánh mắt hắn liếc nhìn sang Nga Dung.

    Thư Thư cô nương còn chưa phẩm vị trong đó, Phục Phục cô nương bên cạnh hờn dỗi nắm lấy vạt áo của Lại viên ngoại, nói: “Lão gia nhà ta không có tửu lượng cao, lại không thể uống tiếp, đợi lão gia nhà ta tỉnh lại, ngày mai lại qua phủ Nhất Thúc là được”.

    Trương Ngưu Nhi nắm chặt chén rượu, nhìn mỹ nhân mê hồn phía đối diện, ngẩng cao cổ lớn giọng: “Ta đồng ý!”

    Nhưng Oa Oa đã nói như vậy, hắn chỉ có thể giả vờ bộ dạng say xỉn, cười nói: “Hôm nay trời cũng tối rồi, Lại mỗ thực đã say, đợi ngày mai Lại mỗ sẽ qua phủ Nhất Thúc, ha ha, ha ha…”

    Điệu cười dường như có chút buồn chán.

    Oa Oa hôm nay mặc toàn màu trắng, cơ thể mềm mại, không học cách trang điểm thục nữ của Diễm Diễm, mà mặc bộ trắng để tóc trái đào, tóc để xuống trán, đôi mắt to tròn tinh anh, đi đôi guốc gỗ để lộ đôi chân trắng, đi đường vô cùng lẹt xẹt, ưu thái đáng yêu.

    Nhưng lại để cho người ta có cảm giác nàng như một tiểu mỹ nhân, mắt nàng long lanh, vô cùng yêu kiều, Châu Vọng Thúc thấy như vậy không khỏi sững sờ, chỉ là hôm này xác nhận thân phận cường hào phía bắc Lại Phú Quý, lại biết hắn rất nâng niu kiều thiếp, nhưng không dám có ý đồ với nàng.

    Sau khi nói chuyện, lúc này mới lên xe rời đi, Châu Vọng Thúc trong chốc lát phàn thượng hai hào môn lớn phía bắc, đương nhiên là rất đắc chí, vô cùng vui sướng, Trương Ngưu Nhi lại ngu si nhìn theo bóng hình lả lướt của Nga Dung mà tiếc nuối.

    “Thư Thư Phục Phục” Hai chị em nào có thèm để ý đến hắn, hai người lên xe, liền đávị lão gia đáng thương sang một bên, hoan hỉ cười đùa.

    “Oa Oa, chúng ta giờ có thể đi gặp quan nhân, bảo hắn sớm mai phục binh, sớm chuẩn bị, một mẻ hốt gọn tên họ Châu”.

    “Tỷ Tỷ, lúc này không vội”.

    Oa Oa nhẹ vén rèm, mắt liếc nhìn ra ngoài, thản nhiên nói: “Để tránh rút dây động rừng, thất bại trong gang tấc, đợi ngày mai, trong thời gian giao tiếp với hắn, con đường vận chuyển lương thực, thời điểm tin tức đều nắm được, chúng ta sẽ đi gặp quan nhân”.

    Chương 301: Tuyệt hộ kế

    “Họ Hồ, mau ra đây”.

    Tiếng cửa bị đạp “Bùm”một tiếng, mấy tên vạm vỡ hùng hổ xông vào trong viện, chúng đội mũ, người trần để lộ bộ ngực vạm vỡ, hai hàng lông mày không tỉa tót, trong chớp mắt làm ầm ĩ lên gà chó chạy toán loạn.

    Hồ lão hán nghe thấy tiếng động vội chạy ra, vừa nhìn thấy tên đại hán ngực để trần đen thui, nhận ra là Trương Hưng Bá cầm đầu có tiếng trong toán lưu manh, hắn không khỏi giật mình cả kinh, vội cười trừ nói: “Trương Ngũ Gia, ngài…ngài đang làm gì vậy?”

    Trương Hưng Bá liếc mắt nhìn hắn một cái, thò hai ngón tay ra rút từ trong bụng ra một tờ giấy, tiện tay mở ra, đập vào mắt hắn, cười nham hiểm nói: “Mở to mắt chó của ngươi ra, nhìn rõ cho ông mày”.

    Hồ lão hán lùi lại hai bước, nhìn vào tờ giấy, nhận ra là hợp đồng vay tiền mà mình đã kí với hàng tiền Lưu Trung, không khỏi giật mình, thất thanh nói: “Trương Ngũ Gia, ngài…đây là…đây là?”

    Trương Hưng Bá nhe răng cười nói: “Đây là bằng chứng ngươi vay tiền, Lưu gia tốn kém không ít với ngươi, cũng không muốn hạ mình tiếp xúc với tên đê tiện như ngươi, giờ giấy tờ ngươi vay nợ đã ủy thác cho ta, gia gia hôm nay đến chính là thu tiền lại, trong vòng ba ngày, chuẩn bị cho đủ số tiền giao cho ta, nếu không thì…hắc hắc hắc…”

    Trương Hưng Bá cười lạnh nhạt, Hồ gia khuê nữ chạy vội từ trong buồng ra, thấy tình hình như vậy vội đỡ cha đang nghiêng người sắp đổ, kêu thất thanha cha ơi…”

    Hồ gia cô nương mặc bộ váy vải giản dị, nhưng sắc đẹp vạn phần, Hồ gia lại có thể dám thông báo cho bên dượng chuyện này, đã chọc giận Lưu Trung, hắn tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra lần nào nữa, thì Lưu gia họ từ nay về sau sao có thể ung dung tự tại ở Tứ Châu đây?

    Bất kể thế nào, Lưu gia hắn vẫn là cậy vào Đặng Tổ Dương, giờ sự việc đã bị bại lộ, trong lòng hắn đã mất đi cái lòng thương hoa tiếc ngọc, không dám có tâm tư với Hồ gia khuê nữ, nhưng hắn lại hận đến xương tủy, nhấn định phải làm cho Hồ gia nhà tan cửa nát.

    Giáo huấn cho người khác, sớm đã bày mưu đặt kế, cho dù dùng thủ đoạn gì, đều cần phải để cho người ta mất đi cái to gan lớn mật.

    Theo lời dặn dò của Lưu Trung, Trương Hưng Bá đương nhiên là không kiêng nể gì, hắn cười dê dẩm với Hồ cô nương, sờ vào má cô một cái rồi cười tủm tỉm nói:

    “Mộng Phi cô nương, càng lớn càng tươi ngon, khiến cho người ta chỉ muốn cắn lấy một miếng.

    Nghe nói, Lưu gia có ý xóa bỏ nợ nhàn cho nhà cô nương các người, lấy cô về làm thiếp, ngươi xem ,vào cửa Lưu gia rồi, được chiều chuộng, đây chẳng phải là quá tốt sao, lão tử ngươi phụ lòng tốt của người khác, giờ đã làm Lưu gia giận, được, món nợ này chuyển cho Trương mỗ rồi, nếu không thì ngươi lấy ta là được rồi, làm vợ Trương Ngũ Gia ta.

    Hắc hắc, món nợ của nhạc phụ, ta có thể suy nghĩ…thư thả cho ngươi ba năm năm”.

    Hồ Mộng Phi tức giận mặt đỏ ửng, nâng cha dậy lùi lại sau mấy bước, tránh né bàn tay của hắn, nhìn hắn chằm chằm căm giận.

    Trương Hưng Bá không nghĩ gì, nhún vai nói:

    “Hồ lão hán, gia để sĩ diện cho ngươi, giờ có thể đích thân đến đây, nội ba ngày hoàn nợ, tổng cộng bốn mươi tám quan, đến lúc đó không thu được tiền, gia có thể thu nhà thu đất, có chứng từ trong tay, có kiện đến Châu phủ nha môn gia cũng không sợ, hừ!”

    Hồ lão hán thất thanh nói: “Sao..sao lại thành bốn mươi tám quan?”

    Trương Hưng Bá trừng mắt, giận tím mặt nói: “Mấy ngày này ngươi không tính lãi sao?

    Hả?

    Mấy ca chúng ta đi thôi!”.

    Hắn vẫy tay, quay đi ra ngoài, quơ hai tay tóm lấy hai con gà mái, tóm lấy hai cánh nó, tiếng ầm ĩ vang vọng sau lưng Trương Hưng Bá.

    ***

    “Khuê nữ à, chúng ta…chúng ta giờ phải làm sao đây?”

    Hồ lão hán sợ hãi, nước mắt chảy dài.

    Hồ cô nương cũng không cầm được nước mắt, hai cha con khóc lóc sau một lúc lâu, Hồ cô nương lau nước mắt, cắn răng nói: “Phụ thân không phải khó xử, nữ nhi…nữ nhi đi tìm Lưu Trung, đồng ý điều kiện của hắn”.

    “Sao có thể như vậy được”.

    Hồ lão hán giữ chặt tay con gái nói: “Tên Lưu Trung đó là dạng người gì, cha cũng biết, sao có thể đẩy con vào hang hổ?

    Hơn nữa, con và Chứng Tài từ nhỏ đã có hôn ước, cha sao có thể cam lòng?”

    H ai cha con đang nói, một tên đội mũ xanh quả dưa, một trung niên hán tử sắc mặt u ám chắp tay sau lưng bước thong thả đến: “Ôi, trời đã sáng tỏ rồi, oaaa…thế xảy ra chuyện gì vậy?”

    Hồ lão hán vừa ngẩng đầu nhìn, thấy một viên ngoại quản sự của đại thân hào Châu Vọng Thúc phủ thượng Tứ Châu thành nổi tiếng, Châu gia cũng có một mảnh đất ở thành Nam, vị quản sự này họ Sở, tên Sở Du Khiếu, xưa nay thường xuyên đến những trang viên gần kề dạo quanh, Hồ lão hán nhận ra vị này, vội lau nước mắt, chắp tay nói: “Sở gia”

    “Ha ha, có việc gì làm lão khó xử sao, nói cho ta biết đi”.

    Sở Du Khiếu cười dài ngồi xuống một cái ghế con.

    Hồ lão hán thuật lại chuyện, Sở quản gia ngắm Hồ cô nương đang cúi đầu nước mắt lã chã, thở dài nói:

    “Lưu Trung này, tâm tệ bạc lắm.

    Hắn thấy con gái ngươi, ngươi ban đầu đồng ý thì cũng thôi, chịu đựng gian khổ mà sống qua ngày, ngươi đi vào chùa thắp nhang thì thắp nhang, hà tất phải coi cô nương Phủ đài đại nhân làm quan âm cô nương đây?

    Ngươi xem, việc này truyền rộng ra, ầm ĩ làm xấu mặt Lưu Trung, chớ nói ngươi không muốn bán nữ nhân thì cho dù Mộng Phi cô nương hiếu thuận, thì Hồ lão hán ngươi mà cam lòng theo hắn, Lưu Trung tuyệt đối cũng không cần nữa.

    Ngươi còn không hiểu sao, hắn trao chứng cứ cho Trương Hưng Bá, có nghĩ là hắn muốn trút giận, muốn nhà ngươi tan cửa nát nhà”.

    Hồ lão hán dậm chân nói: “Ta…ta đi phủ nha đánh trống kêu oan”.

    Sở Du Khiếu vẫn cười, ánh mắt lộ sắc bén, cười nói: “Ha ha, đánh trống minh oan?

    Xin hỏi oan của ngươi từ đâu mà đến vậy?

    Ngươi nợ tiền người ta, l thật chứ?

    Giấy trắng mực đen có đó, khi vay nợ ngươi cũng biết là vay nặng lãi chứ, người ta đâu có dấu ngươi.

    Nợ phải trả, giờ còn muốn đánh trống minh oan sao?

    Lúc này Lưu Trung, đổi chủ nợ mới, theo Vương pháp, hắn hoàn toàn không muốn nói chuyện với ngươi, ngươi kiện có tác dụng gì không?

    Ngươi quên rằng Tứ Châu Chu viên ngoại kiện mấy năm, giờ thành kết cục gì rồi sao?”

    Hồ lão hán run lẩy bẩy lùi lại mấy bước, mông rơi bịch xuống đất.

    Sở Du Khiếu cười hắc hắc nói: “Nói ra, chỗ ta cũng có cách, không hiểu ý Hồ lão hán ngươi ra sao?”

    Hồ lão hán hai mắt sáng lên, vội nói trước: “Sở quản sự, ngài có cách?

    Ngài nói, ngài nói đi, ta đây đang nghe”.

    Sở Du Khiếu vuốt vuốt râu cá trê, chậm rãi mỉm cười nói: “Hồ lão hán, ngươi cũng biết, trong thành Tứ Châu, không sợ Lưu gia hắn, cũng chỉ có Châu gia chúng ta”.

    “Ồ!”

    Hồ lão hán vội nói.

    Sở Du Khiếu lại nói tiếp: “Hiện giờ ngươi đắc tội với Lưu Trung, Lưu Trung rõ ràng là muốn ngươi tan cửa nát nhà, người còn ở đây chờ chết sao?

    Đất này ngươi không giữ được rồi, theo ta thấy ngươi chi bằng bán đất cho Châu gia chúng ta, sau đó nhân lúc Trương Hưng Bá vẫn chưa tới thì cầm tiền mà trốn đi, con rể ngươi Triệu Chứng Tài đúng không?

    Ta nhớ là…oh, đúng rồi, là phu khuân vác bến sông Tứ Thủy đúng không?”

    “Vâng!”

    Hồ lão hán vội trả lời.

    “Triệu ChứngTài cũng là một tên cô độc, còn ngươi, bán đất cho Châu gia chúng ta, mang theo con gái và con rể đi đến nơi khác, cùng trời cuối biển, cho dù là Lưu Trung hay Trương Hưng Bá cũng chịu, chúng phải đi đâu tìm được các ngươi đây?

    Dựa vào số tiền bán đất, làm ăn buôn bán nhỏ, cũng có thể nuôi thân sống tạm, còn hơn là ngồi đây chờ chết chứ?”

    “Trốn…trốn chạy…?”

    Một Hồ lão hán trung thực bị bức ép đến đường này, cũng không ngờ lại có đạo lý nợ tiền có thể chạy là xong, lời Sở Du Khiếu vừa nói, cảm thấy có chút bất ngờ.

    “Đương nhiên, nhà và đất ngươi bị thu rồi, lẽ nào ngươi đành lòng đợi đến lúc mang nữ nhi đi ăn xin sao?

    Sông có khúc người có lúc, cứ cho rằng rời xa quê hương, còn không hơn là ngươi ngồi chờ chết sao?”

    Hồ lão hán bất giác động, nghe lời hắn nói gật đầu lia lịa.

    Sở Du Khiếu lại nói tiếp: “Đương nhiên, đất này của ngươi bán cho Châu gia, cũng không thể giá cả đúng hạn, thấy ngươi đáng thương, ta giúp ngươi nói cao chút, một mẫu là năm trăm đồng, nếu ngươi cảm thấy chưa được, ta sẽ đi nói với Châu gia một tiếng”.

    Hồ lão hán giật mình, thất thanh nói: “Một mẫu đất năm trăm đồng?”

    Sở Du Khiếu trừng mắt lại nói: “Trương Hưng Bá người ta trong tay còn có chứng cứ của ngươi, mảnh đất ngươi bán cho Châu gia, rồi lại đi kiện tụng, mời thầy kiện không mất tiền sao?

    Nếu trong Nha môn chia phạt thành nợ nần, Châu gia chúng ta không cần tiền bồi thường cho ngươi sao?

    Ngươi không cần biết, nếu Trương Hưng Bá đến đòi nợ, ngươi có lẽ là một đồng tiền cũng không cầm được, Sở quản sự ta hôm nay thấy cha con ngươi thực sự quá đáng thương, nên mới động lòng từ bi, ngươi nghĩ Châu gia ham hố mấy chục mẫu đất của ngươi sao?

    Không bằng lòng thì thôi, tùy ngươi, vốn dĩ nó chẳng liên quan gì đến ta, ta đi đây”.

    Sở Du Khiếu đứng dậy, phủi mông quần rồi bước ra ngoài, ánh mắt nhằm thẳng hướng cửa viện đi ra, Hồ lão hán bỗng gọi vội một tiếng: “Sở quản sự, xin dừng bước!”

    Sở Du Khiếu nhếch mép, để lộ nụ cười xảo quyệt, khi quay người, mặt đã chuyển bộ mặt bực mình: “Còn có chuyện gì nữa?”

    Hồ lão hán nghiến răng, dậm chân nói: “Đất này…ta bán rồi, xin Sở quản sự có lòng tốt làm việc tốt, giúp ta…giúp ta nói với Châu gia một tiếng”.

    Giang Hoài là một vùng đất nhiều nước, có miếu Long Vương hương khói nghi ngút, miếu thổ địa tan hoang này từ lâu không ai đoái hoài đến, tường viện thấp lè tè đã bị sập một nửa, trong viện mọc đầy cỏ dại, tường viện trên đỉnh miếu lâu năm do mưa gió lên tường bị cào cấu nham nhở mà vẫn chưa được tu bổ, trơ ra đám cỏ tranh khô khốc phía dưới, vô số chim tước làm tổ trong cỏ tranh, dưới mái hiên cũng có bảy tám tổ chim yến được làm bằng bùn đất, có cái là ổ không, tổ chim chỉ còn một nửa, có cái bên trong có mấy con chim yến nhỏ thò đầu ra ngoài líu ríu, chim yến vất vả cần cù bay tới bay lui bắt những côn trùng nhỏ ngậm vào miệng của chúng.

    Cửa miếu Thổ Địa chỉ còn thừa lại nửa cái quạt, nước sơncửa sớm đã bị bạc màu, bậc thang bằng đá phiến cũng đã bị người ta bóc bỏ, không biết họ lấy làm gì.

    Đi vào trong, cửa sổ miếu Thổ Địa sớm đã không còn nữa, lúc này là dùng ngạch ngói vụn chồng chất đóng chặt lại, nghĩ là chắc mùa đông chống rét, mùa hạ cũng không chuyển bỏ đi.

    Dương Hạo và Bích Túc đứng ở của miếu sững sờ, họ từ hôm qua trong lúc nghe tin đã dự đoán được quan chức Tứ Châu thời xưa, Chu hồng quân Chu viên ngoại chen lấy nghìn mẫu như ngày hôm nay sợ là không quá khá giả, nhưng lại không ngờ lại có thể tan hoang đến mức này, lại có thể cư trú ở trong miếu Thổ Địa hoang tàn này.

    Hai người nhìn nhau, lúc này mới ngậm ngừng đi vào trong, trong miếu Thổ Địa vô cùng hoang vắng, dẫm lên đường mòn cỏ dại ở giữa đi vào trong phía cửa, chỉ thấy trong điện vô cùng âm u, bức tượng thần ông bà thổ địa công nho nhỏ đối diện bị thiếu tay thiếu chân, đồ trên bàn thờ đã mất mát, đá xếp lên hình tam giác đơn giản dưới tượng thần, bên trên để một nồi vỡ, bên phải điện thờ có cây cột được phủ khăn rách tơi, hai người đứng lặng quan sát một lúc rồi mới phát hiện trong khăn đó dường như có người ngủ.

    Chương 302: Đánh chết không cáo quan

    Dương Hạo ho thử 1 tiếng, cái khăn đó hơi động, hai người lúc này mới nhìn rõ, trong chiếc khăn rách nát thực đang có người ngủ, nếu không phải chỗ đấy động đậy, thì không nhìn ra.

    Hai người cẩn thận đi qua, trong khăn người đó để lộ đôi mắt ngây dại nhìn họ, người này đầu tóc rối tung, sắc mặt nhem nhuốc, không nhìn ra là nam hay nữ, Bích Túc thử hỏi một tiếng: “Umm…xin hỏi, ngươi là Chu Hồng Quân Chu viên ngoại phải không?”

    Nhìn dáng người của người này, gọi tên Chu viên ngoại ra, Bích Túc cảm thấy có gì đó sai lầm.

    Người đó khẽ hỏi: “Các ngươi…là ai?”

    Dương Hạo lúc này mới nghe ra giọng của đàn bà, Dương Hạo kéo Bích Túc lại một bên, quỳ xuống, ôn nhu hỏi: “Ngươi không phải sợ, chúng ta không có ác ý, ta đến đây tìm Chu Hồng Quân Chu viên ngoại, xin hỏi bà là…?”

    “Ha ha…”.

    Người phụ nữ đó lại cười lớn: “Đương nhiên…sẽ không có ác ý rồi, phu thê chúng ta, giờ còn có gì đáng để người ta nhớ đến nữa đây…?”

    “Bà là Chu phu nhân?”

    Dương Hạo vô cùng ngạc nhiên, định thần lại rồi mới hỏi:

    “Bổn quan là hữu võ đại phu, Hòa châu ngự sử, nam nha viện sử của triều đình, khâm sai phó sứ phụng chỉ đi tuần Giang Hoài, lần này tùy tùng Hoàng trưởng tử Ngụy Vương Đức Chiêu nam hạ Giang Hoài, tuần sát chuyện Giang Hoài nộp lương thảo, phát hiện ra Tứ Châu có gian thương gây chuyện, bổn quan muốn nghiêm trị gian thương, không biết làm sao bọn cường hào ác bá tai mắt nhanh nhẹn, nanh vuốt nhiều vô kể, cuối cùng không nắm được bằng chứng gì, bổn quan chọn lọc lại án cũ nhiều năm, phát hiện ra án Chu viên ngoại có rất nhiều điểm đáng ngờ, nên mới cải trang đi tuần tìm manh mối.

    Dương Hạo liệt ra một loạt quan hàm là để cho vị phụ nhân đó yên tâm, hai mắt bà bỗng sáng lên, kích động ngồi thẳng dậy nói: “Các người…các người là quan viên triều đình?”

    “Đúng vậy, phu nhân, xin hỏi Tôn phu giờ…”

    Dương Hạo nhìn ánh mắt bà, rồi nâng dậy, đúng lúc này ngoài của có tiếng người hét lớn: “Các ngươi là ai, muốn làm gì?”

    Dương Hạo giật mình quay đầu lại nhìn, thì thấy một tên ăn mày vứt bát vỡ, hằm hằm xông đến…

    Bích Túc giật bắn người lên.

    Nhanh như chớp cầm lấy cổ tay người đó, đoạt lấy cây gậy trong tay hắn, cổ tay người đó bị Bích Túc nắm chặt, giống như kìm sắt, đau kêu oai oái, người phụ nữ sợ hãi kêu lên:

    “Hai vị đại nhân chớ làm thương quan nhân nhà ta!”

    Dương Hạo vừa nghe, vội nói với Bích Túc: “Bỏ tay ra”.

    Dương Hạo bước chầm chậm đến, nói với người đó: “Xin hỏi các hạ có phải là Chu viên ngoại hay không?

    Bổn quan là khâm sai phó sứ triều đình Dương Hạo, phụng mệnh đi tuần tra Giang Hoài, có vài việc muốn hỏi Chu viên ngoại chút”.

    Tên ăn mày không lộ ra thần sắc kinh ngạc, mái tóc rối bù, đôi mắt tròn liếc nhìn Dương Hạo, hắn liền đi vòng qua Dương Hạo sang bên chỗ phu nhân của mình, không quay đầu lại nói:

    “Ta không phải Chu viên ngoại gì hết, chỉ là một tên ăn mày thôi, không giúp được đại nhân gì đâu, xin mời các người đi cho”.

    Vị phu nhân đó vội nói: “Quan nhân!”

    Chu Hồng Quân im lặng không nói gì.

    Dương Hạo vô cùng không ngờ tới, trầm mặc giây lát mới nói: “Chu viên ngoại, ta biết ngươi vốn là một nhân vật có tầm cỡ ở đất Tứ Châu.

    Gia cảnh giàu có, cuộc sống hậu đãi, giờ đến bước đường này, lẽ nào ngươi can tâm sao?

    Bổn quan có thành ý giúp ngươi, lật lại án cũ, mong ngươi có thể tin tưởng thành ý của bổn quan, hợp tác với bổn quan”.

    “Ha ha ha…”

    Chu Hồng Quân cười thê thảm, lắc đầu nói: “Vụ án của Chu mỗ sớm đã kết thúc rồi, cáo đến tri phủ cũng thôi, ta biết thừa, thực sự biết rồi, ta không cáo nữa, cả cuộc đời này không cáo nữa, đánh chết…cũng không cáo nữa”.

    Giọng nói đó tuyệt vọng vô cùng, lòng Dương Hạo chợt đau nhói, không biết nên nói gì nữa.

    Bích Túc liền đốp luôn một câu:

    “May mắn cho ngươi là đàn ông, đồ không xương cốt, một hộ gia đình giàu có mà lâm vào cảnh này, ngươi còn không bằng con rùa, luẩn quẩn không biết đường nào đi”.

    Chu Hồng Quân nhún vai, cười đau khổ nói: “Đúng, ta làm con rùa, nếu ta thông minh hơn chút, sớm làm con rùa không đi cáo quan rồi, thì đâu có đến nông nỗi này.

    Ta hồ đồ quá, tại sao biết đã quá muộn, hiểu sự muộn như thế?”

    Dương Hạo thở dài ngao ngán, nhẫn nại nói: “Chu viên ngoại, lần này là Ngụy Vương Thiên Tuế nam tuần Giang Hoài, bổn quan gánh trọng trách mua lương thực của Thiên Tuế, nhưng cógian thương từ trong làm khó dễ, thế tất phải nghiêm trị, cho dù là Tứ Châu thương nhân vẫn là mệnh quan triều đình, bổn quan chỉ cần nắm được chứng cứ bất hợp pháp của hắn, thì sẽ không buông tha, bổn quan hôm nay cải trang đi tìm viên ngoại vẫn không tin thành ý của bổn quan sao?”

    Chu phu nhân tuôn trào hai hàng lệ, ngước mắt lên nhìn chồng nói:

    “Quan nhân, chúng ta bỏ đi cái mạng này còn có gì nữa?

    Vị đại nhân đây có thể tìm được đến đây, chứng tỏ có thành ý vô cùng, quan nhân tại sao chúng ta không kể oan khuất của chúng ta cho đại nhân biết?”

    Chu Hồng Quân cứng đờ người, không quay đầu lại, Bích Túc thở dài nói: “Đại nhân, uổng phí công của ngài, người này không muốn hợp tác, thù giết cha không đợi trời chung, hắn nhẫn nhịn được, đứa con trai duy nhất bị người ta giam hãm, tấn công gia sản, tự sát quăng mình xuống sông, như vậy đã chặt đứt hương khói Chu gia, hắn cũng nhịn lấy.

    Hộ nhà người ta êm đẹp, có ngày hôm nay, hắn vẫn chịu nhịn lấy.

    Loại người này, chỉ cần giữ được cái mạng mà sống thì cái gì hắn cũng chịu được, như lợn như chó vậy, hà tất phải phí công tổn sức với hắn, đại nhân, chúng ta đi thôi”.

    Gân xanh nổi chằng chịt lên trán Chu viên ngoại, hắn nghiến răng, người run lên không nói được lời nào, Chu phu nhân đột nhiên như điên như dại kêu lên:

    “Quan nhân, chúng ta đến đường này, chưa từng có ai hỏi han, giờ khó khăn lắm mới có người bảo vệ cho chúng ta, ông tại sao không nói nỗi oan khuất này cho họ biết?

    Ông không nói, tôi nói”.

    Chu phu nhân giãy dụa, lộp cộp bò lên phía trước, Chu viên ngoại giữ chặt lấy bà, gào khóc nói: “Phu nhân, chúng ta nếu không cáo trạng thì làm sao có thể rơi vào bước đường, không cáo nữa, không thể cáo tiếp nữa”.

    Chu phu nhân nước mắt dàn dụa nói: “Quan nhân, chúng ta hôm nay trừ cái mạng này ra còn có gì nữa đây?

    Cha chết rồi, con trai cũng chết rồi, Chu gia khuynh gia bại sản đến bước đường này, vị đại nhân này có lòng thẩm tra lại vụ án, phu thê chúng ta ngoài đánh cược bản thân thì còn có thể làm gì nữa?”

    Chu viên ngoại nức nở nói: “Phu nhân, bà không biết mấy vị quan họ đều nham hiểm, bao che cho nhau cả thôi, họ nói có thể lấy lại công bằng cho ta đều là giả dối, không tin được đâu, giờ làm gì còn sự sáng suốt nữa, sau tấm gương sáng ấy dơ bẩn lắm, đủ thủ đoạn, đều là thủ đoạn giết người không thấy máu mà thôi.

    Vợ chồng ta giờ hai bàn tay trắng, chết cũng không tiếc gì nữa, nhưng nếu ta chết đi, phu nhân bà bại liệt thế này, muốn ăn một miếng cơm thì kiếm đâu cho có đây, khi đó thì phải làm sao?”

    Chu phu nhân khóc lóc nói: “Quan nhân à, ta và ông giờ sống không bằng chết, nếu có thể rửa bỏ nỗi oan này, thiếp còn tiếc cái chết sao?

    Quan nhân à, chỉ cần báo được thù lớn này, cho dù có nghìn đao chém chết, thiếp cũng cam lòng”.

    Bà vừa nói, vừa lấy hòn đá gần đó đập vào đầu.

    Chu viên ngoại sợ hãi kêu gào, vội vàng ngăn lại, sau đó cướp lấy hòn đá.

    Dương Hạo bỗng động lòng: Hai người này kiện mấy năm rồi, gặp phải mọi sự bất công, mới lâm vào hoàn cảnh này, mới thoái chí đến vậy?

    Hắn tiến lên một bước, thấp giọng nói: “Bổn quan nhất định sẽ đem kẻ xấu, kẻ lừa các người ra công lý.

    Bởi vì ta cần chứng cứ, nhưng bảo bản quan lấy chứng cứ ở đâu đây, trừ phi bỏ từ chức quan của ta, nếu không thì bản quan tuyệt đối sẽ không dung tha cho kẻ xấu, lời nói của ta có trời đất chứng giám.

    Hai người hãy bỏ mặc ngày trước bị uy hiếp ra sao, giờ xin hãy tin ta”.

    Chu phu nhân cầm lấy tay của chồng van xin: “Quan nhân!”

    Chu viên ngoại phát run như lá cây rụng xuống đất, hắn đột nhiên xoay người lại, kêu lê: “Công bằng?

    Ngươi thực sự có thể lấy lại công bằng?”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Nếu không thì…ngươi đã không cáo quan, bổn quan chủ động tới tìm ngươi là để làm gì?

    Nóng thế này mà còn rảnh hơi sao?”

    Chu viên ngoại hằn học nhìn hắn, nói từng chữ một: “Ngươi có dám thề không?

    Nếu ngươi lừa ta, trời đất sẽ đánh tan đầu ngươi, chết mất xác, cả nhà ngươi cũng sẽ lâm vào hoàn cảnh như nhà Chu gia ta đây”.

    Lời nguyền rủa ác độc như vậy khiến cho Bích Túc nghe được mặt mũi biến sắc, tức lộn ruột, Dương Hạo vội cản hắn, cười nói: “Được, bổn quan Dương Hạo, xin thề trước thần vị thổ địa công công, thổ địa bá bá, nếu có nửa câu giả dối, tất sẽ lâm vào cảnh như nhà Chu viên ngoại.

    Chu viên ngoại, giờ…ngươi còn gì để nói không?”

    Chu viên ngoại ngây người nhìn hắn, lúc lâu mới lẩm bẩm: “Sống như này thực không có giá trị gì.

    Nói thì nói…haiz…cùng lắm thì cái mạng này không còn nữa”.

    Hắn bắt đầu nói cười như người điên, rồi bỗng nói: “Chu mỗ đã lặng lẽ đến phủ nha, vốn dĩ ôm một hy vọng nhỏ nhoi là muốn tìm ngươi minh oan, nhưng tận mắt Chu mỗ thấy ngươi và Đặng tri phủ, Lưu Hướng xưng huynh gọi đệ, vô cùng thân mật, Dương đại nhân, Dương khâm sai, nếu ngươi thực để cho tên ăn mày này đắc tội với đồng nghiệp và bằng hữu, thế Chu mỗ lấy mạng đi, đưa cho ngài một đơn kiện nữa, bằng không, vợ chồng Chu mỗ lâm vào tình cảnh này, thê thảm vô cùng, xin ngài hãy bỏ qua chúng ta đi”.

    Mặt Dương Hạo biến sắc, thất thanh nói: “Ngươi nói gì?”

    Chương 303: Nhổ củ cải

    Hồ lão hán cả đời thật thà, đây là lần đầu phá lệ với dòng suy nghĩ của hắn, hắn dám đồng ý chuyện của Sở quản sự.

    Sở quản sự làm việc từ trước tới giờ luôn giỏi giang, không bao lâu đã là người bảo lãnh, kí khế ước trước mặt hắn.

    Tổng cộng có bốn mươi bảy mẫu ruộng nước tốt, thêm vào ba căn nhà, được quy ra làm hai mươi quan tiền.

    Hồ lão hán đợi Sở quản sự trở về, thì cùng với họ hàng xa đi vào trong thành tìm chàng rể tương lai đính hôn với con gái lão từ thủa nhỏ Triệu Chứng Tài, đây là tiền thế chấp nhà cửa, hắn không mang theo, cho vào cái bọc nhỏ, dẫn đứa con gái vội vội vàng vàng rời khỏi gia viên sinh ra và lớn lên thủa nhỏ.

    Sở quản sự xong xuôi mọi việc rời đi, nhìn hai cha con vội vội vàng vàng đi ở bờ ruộng, vẫy tay nói với tên hầu: “Đi nói với Trương Ngũ Gia, nói ta đã xong việc rồi, bảo hắn chuẩn bị đưa người chặn.”

    Vị hôn phu của con gái Hồ lão hán vốn làm việc ở bến sông, mấy ngày nay vì bến sông chặn nước xây đập bị người ta làm thương ở chân, đang dưỡng thương trong thành, hắn được tin chân chấm chân xóa chạy đến, gặp mặt nhau ở nam thành môn, Hồ lão hán nói rõ sự tình, ba người vội vàng bàn bạc, Triệu Chứng Tài nghĩ ra ở Hùng Châu có người cậu bà con xa, ba người quyết định đi về phía bắc, chạy tới phương bắc tìm con đường sống.

    Không ngờ họ vừa mới tới gần chùa Thiền Tự, Trương Hưng Bá đột nhiên dẫn bảy tám tên lưu manh xuất hiện trước mặt họ, cười nhạt nói: “Hồ lão hán, đang đi đâu vậy?”

    Hồ lão hán giật mình kinh hãi, nhìn thấy tên lưu manh đứng bên cạnh Trương Hưng Bá là người của Sở Du Khiếu liền hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện, hắn bước lên che người con gái, tức giận nói: “Ta mắc bẫy bọn cầm thú này rồi, Chứng Tài, con mau đưa Mộng Phi đi đi, ta sẽ liều mạng với bọn chúng.”

    Triệu Chứng Tài bị thương ở chân, nào có chạy được?

    Hơn nữa hắn tuy làm công dỡ hàng ở bến sông, tuy to khỏe, nhưng thực sự mà nói hắn cũng trung thực, thấy thái độ hung hãn vô lại của bọn lưu manh đã sợ chết khiếp, ngay cả ý nghĩ phản kháng cũng không có, lúc này bị bọn họ bao vây, sớm đã mềm nhũn chân tay, không động đậy được gì.

    Hồ lão hán xông lên phía trước, Trương Hưng Bá trợn trừng mắt nhìn lão, một tên lưu manh bay lên đá một phat làm Hồ lão hán ngã dúi dụi, một tên khác nhảy lên, đạp mạnh vào xương hông của Triệu Chứng Tài, đạp đế giày đầy bùn đất vào miệng hắn, cười khinh khích mắng: “Ngũ Gia nhà chúng ta tôn trọng con gái, ngươi cũng dám lừa gái đi sao?”

    Trương Hưng Bá nhìn quanh, lạnh lùng dặn dò: “Đem ba người chúng nó đến ngõ Thổ Địa đi, ở đây người đi đường nhiều, chớ để người ta nhìn thấy.”

    Mấy tên lưu manh kéo Hồ lão hán và Triệu Chứng Tài vào một cái ngõ vắng, Trương Hưng Bá nắm lấy cổ tay Hồ cô nương, đẩy luôn cô vào trong ngõ, mấy người tụm năm tụm ba trên đường vắng nhìn thấy là người của Nam Thành nhất bá Trương Ngũ Gia, nào dám nói lời nào.

    Vừa vào đến ngõ, mấy tên lưu manh tay đấm chân đá túi bụi, đánh cho Hồ lão hán và Triệu Chứng Tài mặt mũi sưng vù, máu chảy, lăn lộn đầy đất.

    “Cha…”

    Hồ cô nương kêu khóc thảm thiết, nhưng nàng bị Trương Hưng Bá nắm chặt, không giãy dụa được.

    “Ngũ Gia, Trương Ngũ Gia, tiểu nhân không dám nữa, tiểu nhân không dám nữa, xin ngài… xin ngài tha cho tiểu nhân.”

    Triệu Chứng Tài chỉ mới mười tám tuổi, cơ thể tuy cường tráng, nhưng không có gan, nào dám chống đỡ lại đám lưu manh, bị đánh cho mặt mũi sưng vù, chỉ mở miệng cầu xin tha thứ.

    Trương Hưng Bá cầm lấy tay Hồ cô nương giãy dụa không ngừng, kéo qua đi như một con gà nhỏ, hung hăng đạp vào chân Triệu Chứng Tài, cười mắng: “Đồ chó chết nhà người mà cũng dám cướp nữ nhân nhà Ngũ Gia?”

    Triệu Chứng Tài kêu thảm thiết một tiếng, rồi cúi khom người cầu xin: “Tiểu nhân không dám nữa, tiểu nhân không dám nữa, Ngũ Gia tha mạng.”

    “Ngũ Gia.”

    Một tên lưu manh lấy được hai mươi quan tiền từ người Hồ lão hán ra, đưa cho Trương Hưng Bá, Trương Hưng Bá thuận tay nhét luôn vào trong áo, nhe răng cười nói: “Hai mươi quan?

    Còn thiếu hai mươi tám quan tiền nữa, nếu như không đủ… thì đành gán nợ đứa con gái của ngươi đi, rượu mừng không uống muốn uống rượu phạt, chính là tự các ngươi tìm lấy.”

    Hắn liếc mắt nhìn Triệu Chứng Tài, miệng mũi máu chảy ròng ròng đang lưu luyến nhìn Mộng Phi cô nương, liền dập đầu nói: “Tiểu nhân không phản đối, tình nguyện dâng nàng cho Ngũ Gia.”

    Trương Hưng Bá cười nhạt nói: “Ngươi giờ mới nhận ra sao?

    Đã muộn, đã muộn.”

    Hắn quay sang nhìn Hồ cô nương, tuy vừa vội vừa sợ, khuôn mặt đỏ ửng, mang theo ánh mắt sợ sệt đáng thương như hoa gặp mưa, càng thêm hấp dẫn, nổi lòng háo sắc.

    Lưu Trung bị người ta bôi nhọ trước mặt dượng, thực sự hận Hồ lão hán, hắn đưa ra chiêu tuyệt hộ kế, gọi hai người Trương Hưng Bá, Sở Du Khiếu một tên hát mặt đen, một tên hát mặt đỏ, vừa đấm vừa xoa lừa Hồ lão hán đồng ý kí vào, đường đường chính chính đoạt được đất của Hồ gia, đồng thời còn tóm thêm tội hắn mắc nợ lẩn trốn.

    Việc này có địa phương lý chính làm chứng, cha con Hồ gia và vị hôn phu của con gái Triệu Chứng Tài nếu như mất tích khỏi nơi này cũng không có gì là hậu họa.

    Vận mệnh ba người này đã được định đoạt, Hồ lão hán và Triệu Chứng Tài bị nhét vào bao tải, chở đến đê sông rồi lấp bùn lên.

    Còn Hồ Mộng Phi cô nương thì bị bán cho lầu xanh Dương Châu, mãi mãi không bao giờ ra ngoài.

    Đây chính là kế của Lưu Trung, giết một người răn trăm người, cửa nha môn mở ra, thanh thiên đại lão gia ngồi đó, xem ai dám đi giải oan.

    Nhưng vừa thấy Hồ cô nương khóc như mưa, Trương Hưng Bá tiếc, nếu như bán cô ta đi, thì không nỡ, dù sao Lưu gia đã nói rồi, bán rẻ cho kĩ viện cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền…

    Trương Hưng Bá nghĩ đến đây, máu dâm nổi lên, hắn dặn dò với thuộc hạ: “Đưa bọn chúng đến miếu Thổ Địa đi, Ngũ Gia gia thay Triệu Chứng Tài vào động phòng, thân mật với Hồ cô nương cái đã.”

    Tên lưu manh đó nghe vậy, miệng cười toe toét, xoa xoa tay nói: “Ngũ Gia, ngài xem, đợi ngài vui chơi xong, phải chăng đến lượt huynh đệ chúng tôi vui chơi?”

    Trương Hưng Bá cười ha ha nói: “Tiểu tử ngươi, không hổ thẹn làm cho Ngũ Gia, thế đợi Ngũ Gia chơi đủ thì tính tiếp.”

    Hồ cô nương nghe vậy, mặt tím tái, không ngừng kêu cứu, đã bị người ta bịt miệng không hét được nữa, ba người bị họ đưa đến miếu Thổ Địa, Trương Hưng Bá đi theo phía sau, đến cửa miếu Thổ Địa, vừa cởi dây quần, thì nghe bẩm báo có Dương Hạo ở đó.

    Hắn không tin cất bước tiến đến nói: “Toàn Nam Thành ai không nhận ra Trương Ngũ Gia ta, Ngũ Gia cần làm việc, có tên lăng đầu thanh không biết sống chết ở đâu dám thò đầu ra đây?

    Tiểu nương tử, nàng hay là ở lại đây, đợi lát nữa cho Ngũ Gia nhé.”

    Trương Hưng Bá tìm trong viện, chỉ thấy hai hàng binh lính đầu đội nón hồng anh, người mặc áo màu đỏ, quàng khăn đỏ đứng trước cửa miếu Thổ Địa, mấy tên lưu manh tiến lên trước đã bị binh sĩ cản lại, cương đao sáng loáng, mũi thương sắc bén đè lên cổ bọn chúng, mồ hôi tuôn như mưa, không dám nhúc nhích.

    Trương Hưng Bá lanh lẹn: “Quai quai của ta, đây…

    đây…

    đây là cấm quân Đại Tống.”

    Ngẩng đầu nhìn thấy một thanh niên áo bào trắng cười dài bước ra từ trong đại điện: “Là ai gọi lăng đầu thanh đấy?

    Hóa ra là tên hiệu Dương Hạo đã truyền tới Tứ Châu rồi sao?”

    Trương Hưng Bá cứng đờ người, buông lỏng hai tay, bịch một tiếng, quần rơi xuống đất, lộ ra hai đùi lông lá…

    Dương Hạo tìm Chu viên ngoại vốn là muốn tìm được chứng cứ chính xác mà Châu Vọng Thúc và bọn lương thân đã làm sai đi.

    Những tưởng bọn họ ngoan ngoãn phối hợp với mình hoàn thành nhiệm vụ thu mua lương thực Tứ Châu, nhưng không ngờ lại nghe tin giật gân như vậy từ Chu Hồng Quân.

    Chu viên ngoại nói ra oan ức của mình mấy năm nay.

    Ban đầu, Châu gia ngầm chiếm sản nghiệp Chu gia, tìm mọi thủ đoạn bỉ ổi chèn ép lật đổ, thôn tính sản nghiệp Chu gia, Chu gia đương nhiên không phục, kiện quan tới tận phủ nha, nhưng Châu gia và Ân tri phủ sớm cũng cùng một giuộc với nhau, câu kết với quan thân, hại Chu gia vào bước đường cùng.

    Chu gia để kiện với quan phủ mất rất nhiều tiền, kết quả lại thua kiện.

    Châu gia dương dương tự đắc, không ngừng phái bọn lưu manh đến cửa khiêu khích, Chu gia lão thái gia phẫn nộ mà tự vẫn ở Giang Hoài đạo quan sát sứ của nha môn.

    Việc này bị làm ầm lên, vị quan sát sứ đó sợ rước họa vào thân, bèn cùng giám sát sứ nha môn liên danh thượng thư ngự sử đài, lúc đó Đại Tống vừa mới đánh hạ Kính Hồ, thế lực mở rộng đến Giang Hoài chưa được bao lâu, đang muốn quét sạch quyền hành phía nam, ngự sử đài rất coi trọng vụ án này, lập tức phái người vội đến tra rõ vụ án.

    Nói là điều tra rõ, nhưng quan lại nhỏ địa phương phần lớn thuộc lòng địa bàn của họ, những viên quan sĩ thân này, lợi ích giữa các quan nhỏ được chia chác, bao che cho nhau, mấy viên quan lớn trong triều đình từ phủ Khai Phong rơi xuống, muốn lấy được chứng cứ phạm tội của họ đâu có dễ.

    Vụ án này điều tra mấy tháng, quan lại nhỏ sĩ thân địa phương cố ý gây cản trở, trở nên thần hồn nát thần tính, người người cảm thấy bất an, chính sự không người xử lý, kinh tế thối nát không chịu nổi, lại tiếp tục điều tra e rằng sẽ càng không thu hoạch được gì, cân nhắc hồi lâu, triều đình đành phải xử phạt tri phủ Ân Tĩnh tiền nhiệm nắm được chứng cứ chính xác, qua loa chấm dứt vụ án này.

    Tân nhậm tri phủ Đặng Tổ Dương sau khi nhậm chức, Chu viên ngoại tiếp tục kiện cáo, hy vọng có thể lấy lại đất đai tổ tiên để lại, trừng phạt Châu Vọng Thúc bức tử cha.

    Khi triều đình phái người xuống Tứ Châu điều tra lại vụ án này, Châu Vọng Thúc lo sợ, bày mưu tính kế, sau khi người mà triều đình điều xuống cũng không làm gì được hắn, hắn lại trở nên kiêu ngạo.

    Hắn thấy Chu Hồng Quân còn dám kiện cáo, liền sai người không nể nang gì ra tay đánh, một thời gia Chu gia tai bay vạ gió, không phải hậu viện cháy thì đất vườn ngập nước, trong nhà hôm nay có người ra khỏi cửa bị đánh, ngày mai trước cửa bị người ta hắt đầy máu lợn máu chó, làm cho bọn giúp việc hầu hạ trong Chu gia đều lục tục rời đi.

    Chu viên ngoại ngang, thề đưa Châu Vọng Thúc ra công lý, nhưng hắn phát hiện ra rằng Đặng tri phủ tân quan lên nhậm chức còn rất khách khí với hắn, sau đó lại dần dần không gặp hắn nữa.

    Mỗi ngày đi lên nha môn, Chu viên ngoại luôn bị làm khó dễ, cho dù là nha sai quan nhỏ, đường quan chúa bộ, thấy hắn đều làm ngơ, muốn gặp được Đặng tri phủ thực khó như lên trời.

    Không dễ gặp, nói không đến hai ba câu cũng nhất định có quan nhỏ của phủ nha bưng “công văn quan trọng” mời phủ đài đại nhân ngay lập tức xử lý, vị Đặng phủ đài này chỉ cần một khi rời đi, muốn gặp hắn lần nữa không biết đến bao giờ, một chữ quyết “Buông”, khiến Chu viên ngoại lực bất tòng tâm.

    Sản nghiệp Chu gia toàn bộ đều không được xử lý, thủ đoạn giết người mềm dẻo đã khiến cho Chu viên ngoại nản lòng thoái chí, tư tưởng kiện cáo dần cũng đã phai nhạt.

    Nhưng lúc này Châu Vọng Thúc lại không chịu bỏ qua, mỗi ngày đều phái bọn lưu manh vô lại đến gây chuyện, khiến cho gà chó Chu gia không yên thân, đứa con trai của Chu viên ngoại lại bị bọn chúng dụ dỗ đi quan phốc, khiến đất đai, cửa hàng, bất động sản của Chu gia đều bị gán hết, thua sạch sành sanh.

    Đợi đến khi Châu Vọng Thúc phái người mang theo bằng chứng con trai Chu gia tận tay điểm chỉ thu nhà thu đất, Chu Hồng Quân mới hiểu được kế này đều do Châu Vọng Thúc đứng sau.

    Chu gia trong nháy mắt trở nên rách nát, con trai hắn biết mình đã mắc mưu, xấu hổ gặp cha mẹ, luẩn quẩn trong những suy nghĩ ấy rồi tự sát ở sông, Chu viên ngoại Chu Hồng Quân sống an nhàn sung sướng trong một đêm trở thành một tên ăn mày lưu lạc nay đây mai đó, đứa con độc nhất cũng đã tự vẫn, Chu phu nhân lâm bệnh không dậy nổi, ở trong miếu đổ nát không mời được đại phu, cũng không có thuốc uống, cả ngày ngủ trên mặt đất ẩm ướt, khiến cho bán thân bị tê liệt.

    Nghe xong những lời lên án của Chu viên ngoại, Bích Túc giận sôi người, hận một nỗi không thể ngay lập tức đi giết Chu viên ngoại, ăn tươi nuốt sống hắn, Dương Hạo nghĩ ngợi hồi lâu, biết hành động theo cảm tính không thành công chuyện gì, trừ phi hắn là một anh hùng hảo hán gặp chuyện bất bình ra tay cứu giúp luôn.

    Cần có chứng cứ thực, mới có thể đưa kẻ xấu ra pháp luật, lúc này kìm lại ức chế trong lòng, trầm giọng nói: “Chu viên ngoại, ông cũng biết, chỉ dựa vào lời nói của một mình ông là không thể xử được Châu Vọng Thúc.

    Theo dự đoán của ông cũng không thể phán đoán ra Đặng Tổ Dương có cấu kết với Châu Vọng Thúc, chỗ này ông không thể ở được nữa, ta lập tức sẽ đưa ông đi, tìm một nơi ổn thỏa cho hai vợ chồng ông xong, chúng ta lại bàn tính tiếp, xem có thể tìm được chứng cớ xác thực nào từ họ không?”

    Chu viên ngoại nhìn hắn thật lâu, bộ muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

    Cuối cùng cũng gật đầu.

    Dương Hạo cũng chỉ là người ngoài Tứ Châu, muốn một nơi yên ổn cho vợ chồng Chu viên ngoại, thực sự là không có chỗ nào tốt, hắn nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có chiếc quan thuyền bên Ngụy vương mới là thế lực quan phủ Tứ Châu và địa phương không đến nơi đó, thế là bèn bảo Bích Túc lập tức đi phái người đến đón vợ chồng Chu viên ngoại đi ngồi thuyền khâm sai, mình đi vào miếu theo bọn họ.

    Bích Túc nhận được lệnh đi như bay lên thuyền điều người, hắn cầm tín vật của Dương Hạo, Dương Hạo là khâm sai phó sứ, nghi trượng của khâm sai, cấm quân hộ vệ cũng có quyền điều động, lập tức điều một đội binh đến, họ đến miếu dỡ ván cửa ra, bế Chu phu nhân lên ván cửa đó khiêng rời khỏi miếu Thổ Địa, ai ngờ Trương Hưng Bá dục vọng nổi lên, muốn giờ trò đồi bại, đưa Hồ cô nương vào miếu Thổ Địa và bắt gặp họ.

    Vừa thấy khâm sai còn có cấm quân dũng sĩ như sát thần, đám người Trương Hưng Bá hồn bay phách tán.

    Dương Hạo ngồi ở đại đường miếu Thổ Địa, lúc này “thăng đường xử án”, Trương Hưng Bá vẫn còn muốn trốn tránh trả lời qua loa, cho dù bị vị khâm sai này cho vào nhà lao, chờ đoàn người ngựa khâm sai rời khỏi Tứ Châu, có Lưu gia và Châu gia che chở, hắn cũng nhất định được ra.

    Nhưng Dương Hạo giờ đang cần tất cả chứng cứ phạm tội có liên quan đến Châu Vọng Thúc, hắn được biết vụ án tranh đoạt tài sản không chỉ đề cập đến Châu Vọng Thúc mà còn liên quan đến cháu ngoại Đặng tri phủ Lưu trung, theo bên cạnh xác minh, Chu viên ngoại nói Đặng Tổ Dương và Châu Vọng Thúc có câu kết với nhau, nào còn dám để họ rời đi.

    Ở đây ngoài Trương Hưng Bá và lũ lưu manh của hắn còn có cha con Hồ thị, Triệu Chứng Tài, Trương Hưng Bá muốn che đậy, ba người Hồ lão hán cũng không thể nào dấu diếm thay hắn, Hồ lão hán kể lại ngọn nguồn sự việc xảy ra, Trương Hưng Bá theo lời Sở Du Khiếu bên đó mật báo liền dẫn lũ lưu manh côn đồ Dương Thanh bị hai cấm quân thị vệ cao lớn xách lên như xách gà vứt xuống mặt đất, thể trạng của hắn dường như bị lăn lộn không còn sức lực nữa, đương lúc không còn người đánh nữa, thì nói ra toàn bộ sự việc.

    Dương Hạo vừa nghe nhắc đến còn có Sở Du Khiếu và Trương Hưng Bá là châu tay của Châu Vọng Thúc và Lưu Trung, hai bên một chính một tà đấu đá nhau, xem ra cũng chỉ là cùng một giuộc hợp tác với nhau mà thôi, biết rõ người này cũng là nhân chứng mấu chốt, liền đến chỗ tên lưu manh này hỏi: “Tên Sở Du Khiếu giờ ở đâu?”

    Dương Thanh lắp bắp nói: “Sở quản sự… à không, Sở Du Khiếu đến Diêu Tỷ Nhi rồi ạ.”

    Bích Túc giơ tay cho một cái tát: “Con mẹ mày nói cho rõ ràng, đi kỹ nữ chỗ nào?”

    Dương Thanh vẻ mặt cầu xin nói: “Kỹ nữ này họ Diêu, gọi là Diêu Tỷ Nhi.”

    Bích Túc nghe rõ, không kìm được vừa bực mình vừa buồn cười, quay đầu lại nói với Dương Hạo: “Đại nhân, ngài thấy?”

    “Đây là một nhân chứng quan trọng, giữ hắn lại.”

    Dương Hạo trầm tư một lát lại nói: “Chỗ Châu Vọng Thúc, Lưu Trung, khi nào cần ngươi trở về báo tin?”

    Đến bước đường cùng này, Trương Hưng Bá cũng không che giấu nữa, ủ rũ nói: “Chuyện nhỏ mẫy chục mẫu đất nào có được Lưu Gia và Châu Gia để tâm tới, chỉ là Hồ gia đắc tội với Lưu Gia, Lưu Gia mới đích thân dặn dò, việc này giải quyết ổn thỏa, không cần vội về báo tin, Lưu Gia và Châu Gia hai ngày nay đang bận.”

    Dương Hạo nghe vậy vui mừng, dặn dò: “Lũ lưu manh này ở trong thành Tứ Châu người quen mặt quá nhiều, nếu đưa chúng đi cùng thì không tiện, các người ở đây nghỉ ngơi, đợi khi trời tối, đưa chúng ra khỏi Nam thành, theo đường vòng lên thuyền.

    Mấy người các ngươi…”

    Hắn chỉ tay vào cấm quân hộ vệ cơ thể không được coi là quá cường tráng, lệnh: “Cởi hết quân phục ra, đổi sang bộ lưu manh, theo bổn quan đi bắt Sở Du Khiếu.”

    Chu viên ngoại thờ ơ lạnh nhạt, thấy Dương Hạo như vậy mới động lòng, Dương Hạo quay người lại nói với hắn: “Chu viên ngoại, bổn quan muốn lập tức đưa các người lên quan thuyền, nhưng nhiều người thế này động tĩnh quá lớn, không tránh khỏi đánh cỏ động rắn, các người cũng ở đây chờ một chút.

    Khi trời tốt sẽ theo cấm quân lên đường, bổn quan giờ đi bắt Sở Du Khiếu.”

    “Từ từ, Dương viện sử chờ chút…”

    Chu viên ngoại đến lúc này mới tin vào thành ý của Dương Hạo, hắn vội chạy vào miếu đổ nát, tới phía trước tượng thần Thổ Địa công, sờ sờ đài thần phá động, cầm ra một cái túi rách, rồi lại chạy tới trước mặt Dương Hạo, cảm kích nói: “ Tiểu dân hổ thẹn, vừa nãy còn nghi ngờ lòng tốt của đại nhân, không dám đưa nó hiến cho đại nhân.

    Giờ thảo dân thực sự tin đại nhân theo lẽ công bằng mà phán xét án này, đại nhân, nhà cừa tan nát lưu lạc đến bước đường cùng này, Chu mỗ vẫn chưa nhàn rỗi, ngày ngày chạy hết phố lớn phố nhỏ, xin cơm canh ăn, lúc nào cũng nhìn chằm chằm mọi hành động bất nghĩa của hai nhà Châu Lưu, những điều ta nghe thấy, tất cả đều được nghi lại vào đây, viện sử đại nhân xem xem, tất có ích.”

    Dương Hạo mở cái bọc ra xem, chỉ thấy bên trong có một cái bút cùn, nghiên mực vỡ nửa, còn lại đều là các nét chữ so le không đồng đều, chi chít chữ trên giấy thậm chí còn là miếng vải, thô sơ giản lược vô cùng, đều là nghe nói người nào làm chuyện gì, hoặc tận mắt thấy bọn chúng phái bọn lưu manh đi làm gì, thời gian, địa điểm, tên người, ngọn nguồn sự việc đều được kể lại, xem ra mấy năm mở quan tòa, hắn cũng có thầy kiện tâm đắc.

    Dương Hạo vui mừng, lúc này không có thời gian nhìn kỹ, vội nhét nó vào người, xúc động an ủi hắn: “Chu viên ngoại bị mưu hại, vẫn có sự cảnh giác cao đọ, người đáng hổ thẹn phải là ta đây mới đúng, ông yên tâm, việc này rơi vào tay bổn phủ, thì nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ông.”

    Chương 304: Một đoàn loạn ma

    [

    Diêu Tỷ Nhi là một gái giang hồ có tiếng ở Nam Thành.

    Ả là nữ kế mẫu nghiệp.

    Lúc đầu loạn thế, mẹ ả không chỗ nào nương thân, nên làm một kỹ nữ đĩ lậu, khi tuổi già không làm ăn gì được, đứa con gái này lại thay mẹ tiếp tục làm gái giang hồ, sau này tìm một người đàn ông ở rể, chồng đích thực làm tài liệu công, giữ cửa canh chừng, bưng trà dâng nước, không điểm nam nhi cốt khí.

    Diêu Tỷ Nhi tư sắc không hề tầm thường, tư thế nửa đàng hoàng càng là cô nương lầu xanh sở bất đầy đủ, Sở quản sự ham mê ả điều này, từ khi có ả, cơm ăn ngon, có cơ hội lại tìm đến ả mua vui, gần đây vì bận rộn nhiều chuyện nên chưa qua được, lão già vừa gặp thì dục hỏa hừng hực.

    Lúc này, hai người đang ngồi trong gian nhà chính, áo Diêu Tỷ Nhi đổ mồ hôi bị vứt chỏng chơ trên mặt đất.

    Áo ngoài đã bị Sở Du Khiếu cởi bỏ, lộ áo lót trong cùng, trong áo lót là đường cong cơ thể, khiến dục hỏa của lão càng dữ dội.

    Ả ngồi lên đùi Sở Du Khiếu, đang hôn nhẹ vào bộ ngực đầy lông khỏe mạnh của hắn.

    Bộ ngực nở nang ửng hồng, Sở Du Khiếu dùng tay mân mê ngực ả, bàn tay to của hắn không ngừng vuốt ve hình dạng biến ảo ấy, Diêu Tỷ Nhi dường như khó cưỡng lại được, hai hàng lông mày không ngừng nhướn nhướn lên.

    Sở Du Khiếu cười dâm dê nói: “Diêu Tỷ Nhi, Sở Gia có ngày không đến, có nhớ Sở Gia không?”

    Diêu Tỷ Nhi nũng nịu nói: “Hứ, ai biết ma quỷ chết dí nhà ngài mấy ngày nay đi đến nhà phụ nhân nào, thiếp còn tưởng chẳng bao giờ đến đây nữa cơ, người đàn ông không có lương tâm, không biết người ta đau lòng biết bao.”

    Sở Du Khiếu biết ả đang nói dối, nhưng nghe vậy mặt mày hớn hở: “Ha ha, làm gì có, không dấu gì nàng, Châu Gia chúng ta mấy ngày nay bận chặn thu mua lương thảo, chân của lão Sở ta phải chạy đi chạy lại mệt lử, nào có thời gian rảnh, đôi chân này, nhìn thế mà có thể kiếm tiền đấy.”

    Diêu Tỷ Nhi cười khanh khách, chỉ quan ngón tay vào trán hắn, gắt giọng: “Miệng chó không nôn ra được ngà voi, ý thiếp là, có mễ thương ở vùng ngoài oán trách với ta, nói giá cả thu mua Tứ Châu chúng ta thấp hơn giá thị trường xung quanh, giá thấp thế thì ai còn bán cho nữa?

    Hi hi, giá lương thực đương nhiên bị các người dìm xuống phải không?

    Lương thực cuối cùng đều rơi vào tay các người phải không?”

    Sở quản sự cười hắc hắc nói: “Mễ thương vùng ngoài?

    Hắc, Sở Gia mấy ngày nay cho nàng thủ thân như ngọc, vị tiểu huynh đệ dưới hông này không cho nó ngóc dậy, nàng mỗi ngày đều thiếu thịt ăn.”

    Diêu Tỷ Nhi che miệng cười: “Sở Gia là một trang nam tử khỏe mạnh, nếu mỗi sớm cột cờ không dựng thẳng lên, người nhất định sẽ trống rỗng, thiếp đợi chàng mãi, chàng có thể cho thiếp ăn no sao?”

    Sở quản sự bóp mạnh vào vú ả, cười mắng: “Tiểu nương tử, lại lại đây, mút chim của Sở Gia nhà nàng, xem nàng có ăn no không nào.”

    Nói rồi ấn vai Diêu Tỷ Nhi xuống bên dưới hông mình.

    …………………….

    Dương Hạo và mấy cấm quân thị vệ mặc bộ quần áo lưu manh áp tải Dương Thanh đến trước cửa nhà Diêu Tỷ Nhi, người đàn ông của Diêu Tỷ Nhi đang ngồi xổm trước cửa ngoáy mũi, nhìn cái tư thế này, vội vàng đứng dậy nói: “Dô, mấy vị gia đầu về rồi sao, bên trong đang có khách.

    Các người đợi chút nhé.

    Hắc hắc, tiểu thư nhà ta chỉ có một mình, các ngươi đến đông thế này, chỉ sợ tiểu thư nhà ta chịu không nổi, nhưng… nếu các người trả giá gấp ba… hắc hắc…”

    Hắn thò tay ra, phá lên cười, dẫn đầu là cấm quân thị vệ của Triệu Khuông Dận giả mạo, từ trước đến nay luôn khinh khỉnh, liền cho hắn một quả đấm vào mặt, đầu óc hắn quay choáng váng, không hiểu tại sao lại như vậy thì đã bị thị vệ đó túm lấy cổ áo, một tay cầm lấy thắt lưng “Hừ” một tiếng nhấc hắn lên, mấy thị vệ này đều học căn bệnh của Triệu Khuông Dận, đó là thích ném vật, thị vệ đó nhấc bổng hắn rồi ném vào cửa phòng.

    Trong phòng Sở Du Khiếu dục vọng đang như lửa đốt cởi quần ấn đầu Diêu Tỷ Nhi xuống, đôi môi đỏ mọng ướt nhẹp mút lấy mút để chim hắn, một tiếng “bịch”, hai cánh cửa mở tung ra, một tên lăn lông lốc bị ném vào, theo sau là mấy tên vạm vỡ.

    Sở quản sự cũng đã quen với việc này, gặp nguy không loạn, không hề sợ hãi, nhảy dựng lên hằn học quát: “Các ngươi làm gì thế hả?

    Không biết Sở Gia ta là quản sự Châu gia Tứ Châu sao, các ngươi…”

    Dương Hạo bước chân vào phòng, thấy bộ dáng hắn bên dưới trần trụi, không khỏi bật cười nói: “Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy?

    Vừa nãy gặp một tên cởi bỏ thắt lưng, giờ lại gặp tên thế này

    Sở Du Khiếu vừa mới nhìn thấy mấy tên ăn mặc lưu manh, còn cho rằng bọn vô lại du côn ở đâu chạy tới gây chuyện, lúc này vừa nhìn thấy Dương Hạo, không khỏi lắp bắp nói: “Ngươi… ngươi là ai?”

    Dương Hạo cười nhạt nhìn quanh phòng, chỉ huy: “Người đâu, đưa tên này lên thuyền, cho hắn gặp anh em huynh đệ tốt của mình.”

    ………………..

    Trong tri phủ nha môn, một cấm quân tiểu giáo vào chỗ ở của Ngụy vương Triệu Đức Chiêu, được một lúc lâu, Ngụy vương nội thị vội vội vàng vàng chạy đi mời Sở Chiêu Phụ, Trình Vũ, Mộ Dung Cầu Túy đến, thấy Triệu Đức Chiêu mặc long bào, đội mũ cánh thiện, có vẻ như ra ngoài, mọi người không hiểu gì cả, Sở Chiêu Phụ vội hỏi: “Thiên tuế cho đòi hạ quan đến, không biết có gì dặn dò?”

    Triệu Đức Chiêu xua tay nói: “Không phải bổn vương mời đến, mà là Dương khâm sứ có việc gấp, mời bổn vương và chư vị đại nhân mau đến quan thuyền, cụ thể là chuyện gì bổn vương giờ cũng chưa rõ.”

    Phương Chính Nam nhíu mày nói: “Lăng đầu thanh này lại muốn làm gì nữa đây?”

    Triệu Đức Chiêu cười nói: “Dương viện sử nhìn như lỗ mãng, làm việc thì vô cùng kỷ luật đúng mực, nếu không phải đại sự hắn sẽ không mời chúng ta đến làm gì.

    Chư vị chớ oán giận, theo bổn vương đi thôi.”

    Mọi người đồng ý, triều đình thuận miệng hỏi Đặng tri phủ đã về phủ chưa, liền chỉ biết Đặng tri quản gia một tiếng, một vị quản gia tên Lưu Toàn Nhi, cũng là họ hàng xa với mẹ đẻ phu nhân Đặng tri phủ.

    Thúc ba anh em của Đặng gia sinh tính lạnh nhạt, các huynh đệ bổn gia đối với Đặng Tổ Dương cha mẹ chết sớm này không đoái hoài tới, khi hắn khó khăn người Lưu gia lại chăm sóc cho hắn rất chu đáo.

    Hắn là một người biết cảm ơn, thêm nữa phu nhân thường nhắc đến ân tình của nhà mẹ đẻ cho nên sau khi làm quan, người Lưu gia đều theo hắn đến, dựa vào quan hệ của hắn, được một sai sự ở nha môn và địa phương.

    Vị quản gia đó nghe nói Ngụy vương xuất môn, vội bảo người đi nói cho phu nhân biết, còn mình thì theo đuôi cùng với đoàn người Ngụy vương ra ngoài, Ngụy vương đi đầu, vòng qua một cây nho thì nghe thấy có tiếng thở nhẹ, giọng một thiếu nữ nói: “A, hóa ra là Ngụy vương thiên tuế, Tú Nhi xin bái kiến điện hạ.”

    Triệu Đức Chiêu nhìn kỹ, thấy một cô thiếu nữa xinh đẹp đang đứng cạnh hòn non bộ, chính là thiên kim của Đặng tri phủ, không khỏi lộ vẻ mặt vui mừng, tiến lên trước nói: “Tú Nhi cô nương.”

    Lúc này đám người Sở Chiêu Phụ đều đi đến, Đặng Tú Nhi vừa thấy vội thi lễ, cúi đầu xuống không dám ngẩng lên, Triệu Đức Chiêu chần chừ một lát, mỉm cười nói: “Bổn vương đang lên thuyền xử lý công vụ, trời cũng đã tối rồi, tối nay sợ không về được, xin cô nương thay ta nói với lệnh tôn một tiếng.”

    Đặng Tú Nhi cúi đầu đáp: “Vâng.”

    Triệu Đức Chiêu hơi chần chừ, không tiện nói nhiều, chào nàng rồi cất bước đi.

    Đám người đi theo Triệu Đức Chiêu biến mất, Đặng Tú Nhi mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa xăm, chỉ nghe tiếng chim tước kêu chíp chíp, người rời rạc, buồn bã.

    Mấy ngày nay nàng được tin từ chỗ nha hoàn vào lúc chạng vạng mỗi ngày Triệu Đức Chiêu đều cần di dạo trong đình viện, để “vô tình gặp”, không biết nàng đã chuẩn bị bao lâu mới có đủ can đảm, ai ngờ hắn tối nay lại có công vụ.

    Tú Nhi cô nương lớn như vậy mới chớm yêu đã hằn in đậm hình bóng của một người đàn ông, muốn làm được việc tốt thực khó, làm sao để cho người ta ai thán.

    Trên quan thuyền khâm sai, Dương Hạo đã có một chiếc xe lừa, Sở quản sự Sở Du Khiếu của Châu phủ và vợ chồng Diêu Tỷ Nhi đến.

    Chờ Ngụy vương Triệu Đức Chiêu vừa đến, hắn lập tức báo cáo lại chân tướng sự việc.

    Triệu Đức Chiêu nghe xong mặt không khỏi thất sắc, lúc này bên phía Bích Túc vì người đông thế mạnh, vì sợ để cho người ta chú ý nên không đuổi tới.

    Dương Hạo đã bớt thời gian xem lại tài liệu mà Chu viên ngoại đã ghi được trong thời gian làm ăn mày, người hiểu rõ nhất quả nhiên không phải người thân của hắn, mà là kẻ thù của hắn, Chu viên ngoại biết Châu Vọng Thúc có rất nhiều hành vi bất hợp pháp, hắn một tay che trời ở Tứ Châu, ngầm tranh giành với Lưu gia, vừa đấm vừa xoa chiếm đoạt tài sản của người khác cũng nhiều vô số, tất tật đều được ghi lại.

    Dương Hạo là khâm sai phó sứ, là chức thấp nhất trong ba chức khâm sai, tư cách cũng nông nhất, đến Mộ Dung Cầu Túy, Phương Chính Nam và Trình Vũ tuy không treo mác thân thế khâm sai, nhưng khi nói đến tư cách và kinh nghiệm bản thân thì không hề nhỏ hơn hắn, đương nhiên không có cái lẽ cách bệ bếp nướng, còn việc này nếu chưa kinh qua Triệu Đức Chiêu, tất không có cách nào điều tra tiếp được.

    Vì thế nên mới mời họ đến, dù sao người người đều biết hắn là lăng đầu thanh, làm việc lỗ mãng bất kể hậu quả, việc này công khai trước mặt mọi người, không giấu diếm gì ai, có chuyện gì mọi người cùng gánh vác là tốt rồi.

    Mộ Dung Cầu Túy cầm lấy chứng có buộc tội mà Chu viên ngoại viết, Phương Chính Nam đọc đi đọc lại một lúc lâu, rồi chắp tay khen với Ngụy vương: “Dương viện sử làm rất tốt, chứng cớ buộc tội này chỉ cần điều tra là có thực, không sợ lương thân Tứ Châu không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, theo tại hạ có thể mời Đặng tri phủ đến, chủ trì buổi bàn luận này, xử lý vụ án này.”

    Trình Đức Huyền lấm lét mặt mày nói: “Mộ Dung tiên sinh, án này có đề cập đến Đặng tri phủ, để hắn tham gia vào chủ trì thẩm tra xử lý án này sao được?

    Đây chẳng phải lấy đao trao cho người thân sao?”

    Phương Chính Nam nói: “Chuyện độc ác này, không trực tiếp liên lụy đến Đặng tri phủ, người nhà dấu hắn làm chuyện phi pháp thì cũng có.

    Huống hồ đây chỉ là cáo trạng một phía của Chu Hồng Quân, án này chưa xác minh, ta từ Khai Phong đến, nếu không có chủ quan địa phương giúp đỡ, án này sao có thể phá?”

    Họ là người của Triệu Phổ, mà Đặng Tổ Dương là quan do Triệu Phổ tiến cử, nếu Đặng Tổ Dương bị lật đổ, khó bảo toàn sẽ không có người hạch tội Triệu Phổ, nên mới giữ gìn như vậy.

    Trình Vũ cười dài nói: “ Phương tiên sinh nói vậy sai rồi, chớ nói Đặng tri phủ cũng có hiềm nghi, cho dù Đặng tri phủ không biết chuyện, án này đề cập đến người thân của hắn, hắn cũng có thể lảng tránh.

    Nếu bảo hắn tham dự vào, thì sao có thể khiến khổ chủ an tâm đây?

    Vương gia ở đây nhân địa lưỡng sinh, vô một binh một tốt có thể dùng, điều này cũng không ngại, án sát tập quan viên, đúng là nhiệm vụ của giám sát sứ, quan sát sứ Tứ Châu này, họ giờ đang đôn đốc thu mua lương thực mấy huyện gần đây, khẩn cấp triệu họ lại, trực tiếp tra hỏi án này, Ngụy vương thiên tuế chủ trì.”

    Mộ Dung Cầu Túy nói: “Đặng Tổ Dương công thể vì nước, cần chính trong sạch, đây là nhân sở cộng đồ, nếu nói là hắn vi phạm pháp lệnh, thì thực nực cười, cho dù không đồng ý cho hắn tham gia vào án này, cũng không nên làm cái việc mà quan trên nơi này chẳng hay biết gì, huống hồ rất nhiều việc vẫn cần hắn đến phối hợp.”

    Sở Chiêu Phụ ngồi bên cạnh Ngụy vương, thấy Tướng gia cùng Vương gia tranh cãi, mắt lập tức trở nên mơ màng, ngồi ở đó không nói câu gì.

    Quan trường triều Tống đối với các triều đại khác mà nói, là tương đối có thể chế, cho dù là quan địa phương hay là khâm sai triều đình, không có bao nhiêu quyền độc đoán, đương nhiên, nếu có quan lại lén cấu kết với hào thân, nguy hại cho địa phương không nhỏ, nhưng quá trình câu kết cũng tiến hành trong âm thầm, chỉ dựa vào quyền hành quan lại địa phương mà triều đình giao cho, là không đủ để họ trở thành phá gia huyện lệnh, diệt môn phủ doãn.

    Triệu Khuông Dận không cho phép địa phương xuất hiện phiên trấn như nước trong nước, ràng buộc huyện lệnh, phủ doãn này cũng tăng lên, họ không thể giống như các quan lại địa phương của vài triều đại khác, như “trăm dặm hầu” muốn làm gì thì làm, không thể vì quan đại ngươi thì việc gì đều có thể nhúng tay vào, ở địa phương thì mở ra “Nhất ngôn đường”, ví dụ phó thủ thông phán của tri phủ, có rất nhiều việc thì có quyền giám sát và chế ước với tri phủ.

    Theo về lâu dài, theo kinh nghiệm hiện đại cho thấy, làm như này thực sự là tốt, quan lại nếu dùng quyền tự chủ quá lớn, chuyện nào cũng chỉ có thể dựa vào phẩm tính cá nhân của hắn, một khi tính cách hắn thiếu sót gì, quan quyền địa phương quá lớn, thì tai họa đối với địa phương là khó mà tưởng tượng nổi.

    Nhưng chuyện gì thấy có lợi mà xảo trá, vì quyền hành chịu trói buộc quá nhiều, năng lực ứng phó với chuyện đột nhiên xảy ra thì rất kém.

    Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam hai người sợ cho Đặng Tổ Dương đề cập vào đó, sẽ liên lụy đến Triệu Phổ, cho nên mượn chế độ này nọ mà che mắt Ngụy vương, còn Trình Vũ, Trình Đức Huyền lại cảm thấy đây là cơ hội ngàn năm có một, nhân cơ hội này dìm quan phủ Tứ Châu xuống, dù không thể trực tiếp ảnh hưởng đến Triệu Phổ thì cũng có thể làm cho hắn sợ hãi nửa năm.

    Hai bên đấu khẩu nhau, Dương Hạo nói: “Thiên tuế, việc này trọng đại liên quan đến vận chuyển lương thảo, khi xuất kinh quan gia đã cho thiên tuế sử dụng quyền hành, việc này thiên tuế lo được.

    Theo ý kiến hạ quan, nếu muốn thỏa đáng có thể vừa phái người đi tìm quan sát sứ, giám sát sứ lại đây, vừa gọi thông phán Tứ Châu đến, và do ba người họ chủ trì vụ án này.

    Thiên tuế có thể đồng thời cho khoái mã băng sáu trăm dặm về kinh sư, như vậy thì có thể rất thỏa đáng, sự gấp tòng quyền, không thể băn khoăn quá nhiều, cần biết đây là phủ Tứ Châu, tai mắt của họ nhiều, nếu tin bị bại lộ, họ có thể hủy chứng cứ buộc tội xóa sạch không dấu vết trước mắt chúng ta, lúc đó thì công toi.”

    Sở Chiêu Phụ ho khan một tiếng, chậm rãi nói: “Thiên tuế, bổn quan thấy…

    Dương viện sử sắp xếp như vậy là rất thỏa đáng.”

    Triệu Đức Chiêu còn chưa đồng ý, một cấm quân thị vệ đã rón rén đi đến, thi lễ nói: “Dương viện sử, có một người lén lút loanh quanh gần quan thuyền, bị chúng tôi tóm được, người đó nói nhận ra viện sử đại nhân, có đại sự muốn bẩm báo, xin ý Dương viện sử cho hay.”

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Nhận ra ta, người đó tên gì?”

    Cấm quân thị vệ đó nói: “Hắn nói… hắn tên là Lão Hắc, còn nói đại nhân nghe tên này chắc chắn sẽ hiểu.”

    Dương Hạo vừa nghe thì vẫn chưa nhận ra ai: “Lão Hắc…

    Lão Hắc... à!

    Mị…”

    Dương Hạo vội câm miệng lại, lòng căng thẳng, thầm nghĩ: “Lão Hắc sao lại đến đây, phải chăng chỗ Oa Oa xảy ra chuyện?”

    Hắn vội đến bên Ngụy vương nói: “Thiên tuế, hạ quan ra ngoài gặp mặt một người, ngay lập tức sẽ quay lại.”

    Dương Hạo cáo từ, vội vàng chạy ra khoang thuyền, Mộ Dung Cầu Túy lập tức nói: “Thiên tuế, Dương viện sử hành sự lỗ mãng, chuyện gì rơi vào tay hắn cũng không đâu vào đâu cả, không thể cứu vãn nổi, nổi tiếng cả thành Đông Kinh, thiên tuế chẳng nhẽ lại nghe kế hắn sao?

    Trước đây triều đình cũng không phải không điều tra phủ Tứ Châu, nhưng không tìm được chứng cứ có hại gì tới lương thân địa phương.

    Chúng ta quy mô lớn như vậy, thanh thế cũng quá lớn, một khi không nắm được chứng cứ xác thực, lúc đó làm sao làm xong việc được?

    Ngu ý cho rằng, hay là nên làm từng bước, thong dong từ từ mà làm…”

    Trình Vũ lập tức ngắt lời nói: “Dương viện sử hành sự lỗ mãng?

    Không sai, hắn làm việc từ trước đến nay đều hấp tấp, nhưng rất nhiều việc khó giải quyết đều được hắn thu xếp ổn thỏa, đây gọi là hành sự lỗ mãng sao?

    Thiên tuế, quan trường Tứ Châu thối nát, quan thân cấu kết với nhau, đủ mọi thế lực rắc rối, hình thành nên một mảnh lưới lớn không có chút kẽ hở, bổn quan cho rằng, chỉ có cử chỉ mạnh bạo, mới có thể đập tan tấm màn đen, đưa mọi thứ ra ánh sáng.

    Biện pháp của Dương viện sử có thể dùng được.”

    “Nói sai rồi, nếu sự bất thành, ai gánh cho thiên tuế?

    Thiên tuế, ngu ý cho rằng…”

    Sở Chiêu Phụ thấy hai người lại tranh cãi với nhau, lại lim dim không nói gì.

    Dương Hạo vội vàng đi ra khoang thuyền, thì thấy hai cấm quân thị vệ đang áp giải một hán từ đứng ở sàn thuyền, vưa thấy hắn đến, người đó lập tức cúi đầu khom lưng, nhe răng cười: “Tiểu nhân bái kiến đại nhân.”

    Dương Hạo vội đi đến hỏi: “Bổn quan đang bàn chuyện trọng đại, sao ngươi lại đến đây?

    Trong nhà xảy ra chuyện gì?”

    Lão Hắc cười bồi nói: “Đại nhân, trên phủ không có việc gì cả, hic… vâng… không có chuyện gì.”

    Dương Hạo bực mình nói: “Không có chuyện gì?

    Ngươi đến đây làm gì?”

    Hắn ngẩng đầu thấy mấy cấm quân thị vệ vẫn còn đứng cạnh, vội kéo Lão Hắc đến một bên hỏi: “Ngươi sao lại tìm đến đây được?

    Là Oa Oa bảo ngươi đến phải không?”

    Lão Hắc nói: “Là phu nhân bảo tiểu nhân đến, không chỉ có tiểu nhân đến, phu nhân cũng đến rồi, hơn nữa còn có đại phu nhân cũng đều đến rồi.”

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Đến Tứ Châu?

    Ở đâu ra đại phu nhân thế?”

    Lão Hắc nói: “Chính là Đường Diễm Diễm Đường cô nương ạ, phu nhân bảo tiểu nhân gọi Đường cô nương là đại phu nhân, tiểu nhân thấy Đường cô nương nghe thấy vậy rất vui, cho nên cứ gọi vậy thôi.”

    Dương Hạo giật mình thất thanh nói: “Đường Diễm Diễm?

    Nàng đến Tứ Châu làm gì?

    Nàng đã đến kinh thành, đã gặp Tấn vương?”

    Nói đến đây, giọng Dương Hạo không khỏi hơi run run.

    Lão Hắc vội nói lại một lượt từ đầu chí đuôi lời Ngô Oa Nhi bảo hắn nói cho Dương Hạo biết, Dương Hạo nghe xong hiểu rõ ngọn ngành.

    Lúc này vui mừng khôn xiết, cả người nóng rực: Đường Diễm Diễm không hề thay lòng, một thiên kim đại tiểu thư nhà hào môn được nuông chiều từ bé, nàng lại trốn khỏi nhà không một đồng nào đi tìm ta, may mắn gặp được Oa Oa, nếu không thì không biết sẽ ra sao, ngộ nhỡ bị kẻ xấu lừa bịp đi, cả đời này ta sẽ cắn rứt lương tâm, sông không yên.

    Ta thực hồ đồ, được tin chỉ ghen ghét và hậm hực, không tin tưởng, nếu để nàng biết được ta nghĩ nàng như thế, thực không biết nàng sẽ đau lòng thế nào…”

    Lão Hắc thấy hắn vừa mừng vừa tủi, không nhịn được cười nói: “Phu nhân nói, tính cách đại phu nhân ngay thẳng đáng yêu, nhưng khi tức giận thì không ai chịu được, phu nhân ở trước mặt đại phu nhân đã nói lời tốt cho đại nhân rồi, phu nhân bảo tiểu nhân đi dặn đại nhân có sự chuẩn bị trước, sợ lỡ miệng nói điều gì đó khiến đại phu nhân không vui.”

    Dương Hạo lạc giọng nói: “Ừ, được được, ta hiểu phải làm gì rồi, họ giờ đang ở đâu, sao không đến gặp ta?”

    Lão Hắc nói: “Đại phu nhân và phu nhân đang ở trong phủ Châu Vọng Thúc lương thân địa phương, vì không đi được cho nên mới bảo tiểu nhân ra ngoài tìm đại nhân…”

    Mặt Dương Hạo biến sắc, kéo lấy hắn nói: “Ở trong phủ Châu Vọng Thúc?

    Sao lại ở trong phủ Châu Vọng Thúc?

    Tên Châu Vọng Thúc đó dám cưỡng hiếp dân nữ không thành đấy.

    Ta lập tức dẫn người đi cứu họ ra, tên Châu Vọng Thúc trời đánh này…”

    Chương 305: Gối

    Lão Hắc ngăn hắn lại, chậm rãi nói: “Đại nhân chớ sốt ruột, Châu Vọng Thúc có cưỡng hiếp dân nữ không thì tiểu nhân không biết, nhưng đại phu nhân và phu nhân lại không phải bị hắn cướp đi, mà là tự tìm đến”.

    “Hả?”

    Dương Hạo lúc này thấy có gì đó rất lạ, kìm lại cơn giận nói: “Ngươi mau nói, đã xảy ra chuyện gì?”

    Lão Hắc đem đầu đuôi câu chuyện kể lại một lượt, Dương Hạo vừa mừng vừa sợ, đồng thời có chút lo lắng, hắn không vội hỏi chuyện bán lương thực của Châu Vọng Thúc, mà hỏi trước chuyện: “Đường Diễm Diễm và Oa Oa ở phủ Châu có an toàn không?

    Có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không?”

    Lão Hắc nói: “Đại nhân cứ yên tâm, Trương Ngưu Nhi giờ đã hóa trang thành công tử Ứng Thiên Phủ Châu bảo Lại gia rồi, Lại gia và Đường gia có qua lại buôn bán với nhau, việc này đại phu nhân biết rõ hơn ai hết cho nên cải trang không thể để lộ sơ hở, Châu Vọng Thúc giờ nịnh bợ Lại công tử còn không kịp đấy, nào dám có ý đồ với hai vị phu nhân”.

    Dương Hạo vẫn không thấy yên tâm lắm, nghi ngờ hỏi: “Thế họ sao đến cửa Châu phủ cũng ra được, lại bảo ngươi đi bẩm báo với ta?”

    Lão Hắc nói: “Ngày mai chính là ngày giao dịch, Châu Vọng Thúc giữ Trương Ngưu Nhi ở lại phủ, một là muốn nịnh hắn, hai là nhiều năm làm việc không hợp pháp sinh ra tính cẩn thận.

    Cũng không phải nghi ngờ với Trương Ngưu Nhi và hai vị phu nhân, đại nhân cứ yên tâm đi, thời gian, địa điểm, đều đã báo lại với đại nhân rồi, phía đại nhân có nước cờ gì mong đại nhân nói cho tiểu nhân biết, tiểu nhân sẽ bẩm báo lại cho hai vị phu nhân”.

    Dương Hạo vội nói: “Ngươi đợi một lát, bổn quan sẽ quay lại”.

    Dương Hạo vội vàng chạy vào trong khoang thuyền, chỉ thấy Trình Vũ, Trình Đức Huyền ngồi bên trái, Mộ Dung Cầu Túy, Phương Chính Nam ngồi bên phải, bốn người như gà chọi, cổ đỏ gay đang ra sức cãi nhau, Sở Chiêu Phụ giương hai mắt ốc nhồi ngồi ở giữa không nói không rằng, Ngụy Vương Triệu Đức Chiêu lại có bộ dạng bị làm khó.

    Bốn người tranh cãi ầm ĩ, thấy Dương Hạo bước vào cũng không thèm để ý, vẫn tiếp tục những trích dẫn kinh điển, cao hứng tranh luận.

    Dương Hạo không rảnh để ý tới, vội vòng qua bọn họ đến bên Triệu Đức Chiêu nghé tai nói nhỏ, Sở Chiêu Phụ dỏng tai nghếch mông lên lắng nghe, nhưng tiếng tranh cãi của Trình Vũ và Mộ Dung Cầu Túy quá lớn, hắn không nghe thấy gì.

    Triệu Đức Chiêu nghe Dương Hạo thì thầm mấy câu, vội đứng dậy, kéo hắn đến một bên, Trình Vũ và Mộ Dung Cầu Túy thấy hai người thì thầm to nhỏ, không khỏi tò mò nhìn về phía họ.

    Hai người ngươi hỏi ta đáp một hồi lâu, Triệu Đức Chiêu suy nghĩ một lát, gật gật đầu, xoay người lại nói:

    “Chư vị không cần tranh luận nữa, bổn Vương đã có quyết sách, Sở đại nhân, mời theo bổn Vương vào đây”.

    Triệu Đức Chiêu xoay người đi vào phòng nhỏ nghỉ ngơi của mình, Sở Chiêu Phụ nhảy dựng lên, đi nhanh theo.

    Trình Đức Huyền lân la đến trước mặt Dương Hạo hỏi: “Dương viện sứ, không biết Ngụy Gia đưa ra quyết sách gì?”

    Dương Hạo nhìn sang bên cạnh, Trình Đức Huyền cũng đảo mắt theo, chỉ thấy Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam đứng chung một chỗ, hai lỗ tai giương hết cỡ như kẻ trộm, nhất thời phá lên cười ha ha:

    “Vương Gia lệnh cho Dương viện sứ phải giữ bí mật, thế thì hạ quan không hỏi được rồi”.

    Nói xong đắc ý nhìn hai người đó, ý bảo tránh ra, hai người Mộ Dung Cầu Túy tức giận nghiến chặt răng lui ra.

    Triệu Đức Chiêu và Sở Chiêu Phụ bàn bạc bí mật hồi lâu, Sở Chiêu Phụ lúc này mới khoan thai bước ra, Triệu Đức Chiêu chần chừ một lúc lâu trong phòng, đột nhiên nghĩ tới chưa gọi quan sát sứ, giám sát sứ về, cũng chưa dâng tấu biểu lên Phụ Hoàng, hắn vội mài mực nhấc bút, vừa viết được hai chữ, lại nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rồi khoanh tay đi dạo trong phòng, một lúc lâu sau giương giọng kêu: “Người đâu!”

    Một tên nội thị bước nhanh vào trong phòng, Triệu Đức Chiêu ra đón, thấp giọng thì thầm nói: “Ngươi đi phủ nha, nhau chóng đón Tông/Tôn tiên sinh về, nói là bổn Vương có chuyện muốn bàn với hắn.

    ***

    Chùa Phổ Quang Tứ Châu sừng sững bên hồ Hồng Trạch, là một tòa miếu rất lớn.

    Triều Đường, tứ đại danh tự chân thân xá lợi Thích Ca Mâu Ni, lần lượt là Đại Châu Võ Đài Sơn tháp, Chung Nam Sơn ngũ đài tháp, Tứ Châu Phổ Quang tự, Phượng Tường phủ Pháp môn tự, trong đó có Phổ Quang tự được Đại Đường chọn làm ngôi chùa gửi Phật Tổ xá lợi, quy mô kiến trúc hùng vĩ và và tầm ảnh hưởng lớn trong giới Phật giáo mà ai cũng biết.

    Giờ Phật cốt xá lợi Đại châu võ đài sơn tháp và Chung Nam Sơn ngũ đài tháp đã bị hủy bởi thời “Hội xương pháp nan” Đường Võ Tông, toàn bộ Trung Nguyên giờ chỉ có Phổ Quang Tự và Pháp Môn Tự còn có Phật Tổ xá lợi, điều này Phổ Quang tự đương nhiên trở thành thánh địa phật giáo đồ môn khu Đông Nam kính ngưỡng nhất, hương khói nghi ngút suốt ngày.

    Tiếc thay khi triều Thanh trị Hoài bất lợi, nước sông liên tục tràn ra.

    Vào năm Khang Hy, toàn bộ thành Tứ Châu đều bị nhấn chìm vào hồ Hồng Trạch, Phật Cốt xá lợi của ngôi chùa nổi tiếng và địa cung cất giữ vật quý giá từ nay về sau vĩnh viễn nằm dưới nước, một đoạn Phật cốt xá lợi Pháp Môn tự trở thành một cây mai Phật tổ xá lợi còn tồn tại ở Trung Quốc.

    Một ngôi chùa nổi tiếng, kiến trúc rộng lớn, tăng chúng ba nghìn, khách hành hương, thí chủ cũng đông, nhưng có một hộ pháp thí chủ lớn nhất trong đó chính là Châu Vọng Thúc.

    Châu hộ pháp mỗi tháng đều đến chùa lễ phật dâng hương, tiền bạc dâng vô số, trong lòng các hòa thượng, Châu viên ngoại một lòng thành kính hướng Phật, là một cư sĩ có lòng thiện.

    Châu Vọng Thúc không những mỗi năm lại nặn Phật Tổ kim thân, mà còn sửa sang lại kiến trúc chùa chiền, hắn mua gần trăm miếu hồ Hồng Trạch, một nửa xây bến thuyền làm kho để hàng hóa chuyên chở, ngoài ra một nửa thì xây các căn nhà chùa quyên tặng cho chùa Phổ Quang.

    Lúc này, cháu của Châu đại thiện nhân Châu Nam Sơn đứng ở tháp Phật Quang sau chùa Phổ Quang nhìn cảnh vật, vừa đứng Lại đại viên ngoại phúc hậu.

    Lại quay về phía sau, lại là hai mỹ thiếp Thư Thư và Phục Phục của Lại viên ngoại, hai mỹ nữ trang điểm xinh đẹp, kiều diễm lạ thường, đến mức hai hòa thượng đứng trên bậc thềm tháp chốc chốc lại lén nhìn họ.

    “Lương thực của Châu mỗ, hơn nửa để ở kho hàng bến sông”.

    Châu Nam Sơn cười dài nói: “Quan phủ địa phương Tứ Châu sẽ không đến làm khó Châu mỗ, nếu thực sự có người đến điều tra cũng không quan trọng, sau kho hàng và chùa Phổ Quang có một lối thông ngầm, chỉ cần được tin, không cần Châu mỗ sử dụng những tên cường tráng bến sông, các hòa thượng trong miếu cũng sẽ giúp rời lương thực Châu mỗ đi, ở bên ngoài không nhìn ra manh mối gì.

    Ai dám vô duyên vô cớ đi điều tra chùa Phổ Quang?

    Như vậy thì đã làm khó Phật tín đồ Đông Nam đạo ta rồi.

    Phật Tổ phù hộ, thúc ta đương nhiên sẽ thành kính hướng Phật, ha ha ha…”

    Châu Nam Sơn cười hả hê đắc ý, nhìn xung quanh vội hỏi: “Lại viên ngoại, thuyền của các người sao vẫn chưa đến?”

    Trương Ngưu Nhi nói: “Chu lão đệ.

    Bến sông Tứ Châu đang ngăn nước xây đập, thuyền của ta tuy là thuyền đáy bằng, chịu được mực nước nông, nhưng cũng mất hồi lâu mới đến, ha ha, ngươi vội cái gì, chúng ta còn có nhiều thời gian mà”.

    Hắn nhìn kho để hàng ở bến sông dưới tháp, lại ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, mỉm cười khen: “Châu viên ngoại quả nhiên có cách, xem ra Lại mỗ tìm thúc ngươi hợp tác thực không tìm lầm người, ha ha, ha ha…”

    ***

    Trong tri phủ nha môn, tam nha nha dịch, tạo đãi cung binh, bộ khoái rảo bước đến tập trung ở hai bên cánh cửa viện, dưới mái hiên đại đường một chiếc ghế, Sở Chiêu Phụ mặc quan bào đang ngồi nghiêm chỉnh, phía sau là hai hàng cấm quân thị vệ, tất cả im phăng phắc.

    Dưới bậc vài tên nha dịch, bộ khoái, cung thủ đã đứng gần một canh giờ, trong suốt khoảng thời gian này, trong phủ nha không cho ai ra vào, cho nên nhân viên đều bị lệnh lệnh tập trung ở đây, không biết nguyên nhân tại sao.

    Mọi người bắt đầu sợ uy nghi tam ti sứ đại nhân còn không dám châu đầu nói chuyện, nhưng chờ lâu như vậy, mọi người không yên được, bắt đầu có tiếng rầm rì.

    Thấy mặt trời dần lên cao, Sở Chiêu Phụ ho khan một tiếng, từ từ đứng dậy, kéo lại đai lưng bước xuống đài, hai hàng cấm quân chạy leng keng lên trước, vừa thấy tư thế, nhóm người châu đầu ghé tai buôn chuyện im bặt, đứng trang nghiêm.

    “Bổn quan tam ti sứ Sở Chiêu Phụ!”

    Sở Chiêu Phụ cao giọng quát: “Hôm nay gọi các ngươi tới làm gì, các ngươi không cần hỏi, đi đâu, các ngươi cũng không được hỏi, việc duy nhất các ngươi cần làm chính là nghe lệnh bắt người!”

    Sở Chiêu Phụ xem xét sắc mặt mọi người, nhe răng cười nói: “Đã nghe rõ chưa?

    Hôm nay không thể so sánh với phá án tầm thường, nếu ai làm hỏng đại sự của ta, đến lúc đó, Sở mỗ ta đây nhận ra ngươi, nhưng đao của Sở mỗ không nhận ra ngươi!”

    Thuyền đến, một con thuyền đáy bằng tiến vào hồ Hồng Trạch, cập vào bến sông, Châu Nam Sơn mừng rỡ nói: “Ồ, thuyền đến rồi”.

    Trương Ngưu Nhi thở phào, mỉm cười nói: “Đúng, thuyền của chúng ta…đến rồi”.

    Hai vị phu nhân quyết định giả mạo đại lương thương bắt đầu, tiến hành theo kế hoạch đã định, đương nhiên sẽ không để quên khâu quan trọng “Nhân bẩn cũng thu”.

    Thuyền bè vận chuyển trên kênh đào qua lại rất nhiều, trong đó phần lớn đều thuộc Biện hà bang trương hành long.

    Tao Trư Nhi và Trương Hoài Tụ đang chính áp thuyền nam hạ, làm đội thuyền vận chuyển lương thực của “Lại phú Quý”.

    Quyển 7: Vương Đối Vương

    Chương 306: Loạn quyền đánh chết sư phụ già

    Hai mỹ nữ áo gấm đứng ở một góc tháp, đang nói chuyện phiếm, hai đại hòa thượng chỉ nghe họ đang bàn luận nhuộm màu sắc tơ lụa sao cho đẹp, son chọn nhà nào có vị tương đối ngọt.

    Nghe họ nói cười khanh khách, áo họ bay theo gió, trong đầu nổi lên ý niệm: “Không sắc”, nào có thể sinh lòng nghi ngờ.

    Đường đại cô nương rút ra một chiếc gương nhỏ dựa vào lan can soi, rồi dùng phấn thoa thoa vào má, bọn họ đương nhiên không nghi ngờ gì, phản quang của tấm gương đồng chiếu được phía xa, bên hồ xa xa trên tửu lầu có một người luôn nhìn về phía này, vừa thấy ánh sáng lóe lên lập tức phát ra ngọn đèn tín hiệu từ phía xa.

    Sở Chiêu Phụ cưỡi ngựa to khỏe, mang theo mười mấy cấm quân thị vệ, đi với tốc độ vừa phải trên đường, phía trước đột nhiên có luồng sáng cực đại xoẹt qua, hắn hoảng xuống ngựa, Sở Chiêu Phụ che mắt nhìn, hét lớn: “Chạy chậm đi trước”.

    Đại đội nhân mã chạy hơn một dặm, chỉ thấy một cấm quân thị vệ ăn mặc quần áo dân thường chạy ra từ trong tiểu lầu, hoan hỉ kêu lên: “Đại nhân, tín hiệu truyền đến rồi”.

    Sở Chiêu Phụ tức giận mắng: “Lão phu bị ngươi làm cho mù cả hai mắt rồi đây này”.

    Thị vệ ngượng ngùng cười nói: “Cái này…thuộc hạ sợ đại nhân không nhận ra, liền lấy chiếc gương to nhất ra soi”.

    Sở Chiêu Phụ hừ nhạt một tiếng, quát: “Mau, nhanh lên chút, việc này như đánh giặc, bổn quan dẫn người như đi hành quân.

    Như nhìn thấy lũ địch bán nước, mở rộng hai chân ra cho lão phu, chạy!”

    Nói rồi hắn giơ roi, chạy về phía trước.

    Trên bến sông, chiếc thuyền lớn vừa mới cập bến, trên bến sông đã có nhóm dịch phu canh cửa đợi ở đó, đem lương thực khiêng lên xe, vội vàng bến sông.

    Trên thuyền cũng có rất nhiều thủy thủ, hai bên phối hợp rất ăn ý, vội vàng vận chuyển lên thuyền.

    Châu Nam Sơn đưa “Lại Phú Quý” đến bến sông, khoe khoang cười: “Lại viên ngoại, thấy sao?”

    Trương Ngưu Nhi cười nói: “Rất tốt!”

    Vừa dứt lời, xa xa có người chạy tới, hô lớn: “Thúc, thúc, thúc ơi, mau, mau mau, quan phủ đến rồi”.

    Châu Nam Sơn giật mình, nhìn người đó chính là Châu Thanh cháu mình, vội hỏi: “Ngươi nói gì?”

    Châu Thanh vừa chạy vừa hét: “Mau giấu lương thực đi, tốp nhân mã lớn phủ nha đang đến thẳng nơi này rồi”.

    Châu Nam Sơn mặt biến sắc, vừa muốn cao giọng hạ lệnh, Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm hai mỹ nữ nũng nịu một phải một trái đứng sau hắn, Ngô Oa Nhi thản nhiên cười nói:

    “Chu viên ngoại, phủ nha đến thực kịp thời, không kịp thu dấu lương thực đâu, chi bằng nộp hết lương thực?”

    Châu Nam Sơn vừa mới cảnh giác bọn họ, họ chưa chắc là người của quan phủ, nghe lời này thấy có gì là lạ, rồi lại nhìn họ, không giống thám tử triều đình, đang trả lời thì cảm thấy eo mình bị người đâm, Đường đại tiểu thư đứng một bên, cười nhạt nói:

    “Làm theo lời em gái thiếp nói, nếu không thì không kịp trở mình đâu, rơi Vương Bát xuống hồ Hồng Trạch đấy”.

    Châu Nam Sơn quá sợ hãi, lúc này mới hiểu được mình thực sự bị mắc mưu.

    Hai cô nương đứng bên cạnh hắn, thản nhiên cười, Châu Thanh không hiểu đầu đuôi, chạy đến trước mặt hắn nói: “Thúc à, còn đừ người ra đó làm gì?

    Mau thu lương thực lại đi!”

    “Lại viên ngoại” mặt tươi như hoa đột nhiên bước đến, giơ tay “Bụp” một tiếng đấm luôn vào mũi hắn, Châu Thanh máu mũi chảy ròng, ôm mũi ngã xuống, gẫy luôn hai răng cửa.

    “Tịch thu, bắt người!”

    Trương Ngưu Nhi hét tiếng quát chói tai, Tao Trư Nhi và Trương Hoài Tụ đứng ở bến sông liền lập tức ra tay, thuộc hạ của họ vận chuyển lương thực lên thuyền lần lượt bị bắt tại chỗ.

    Tụ Nhi cô nương từ nhỏ đã theo cha tập võ, võ công hơn Tao Trư Nhi rất nhiều, tay cô cầm gậy sáp ong chỉ chỉ trỏ trỏ, xuông tới kho lương thực, đạp người ngã rạp.

    Tao Trư Nhi cũng không chậm trễ, theo bên cạnh nàng, đưa ra hàng loạt quyền cước, tiến đến chiếm kho lương thực.

    Châu Nam Sơn bị đoản kiếm để ngang cổ, đứng ở bến sông nhìn thuộc hạ của mình bị tóm, phía xa một đoàn người ngựa hùng hổ đi đến.

    Không khỏi ủ rũ kêu thương: “Xong rồi, xong rồi, trúng kế quan phủ rồi…”

    Ngô Oa Nhi hé miệng cười, đi về phía trước, dáng nàng đi thực hại nước hại dân, chỉ có mấy đại hắn dù có hăng hái chiến đấu, cũng tranh thủ thời gian nhìn mỹ nhân này.

    Ngô Oa Nhi đứng ở bến sông vuốt vuốt tóc, thủ thế trước con thuyền ba tầng, Hạnh Nhi cô nương sớm đã đứng ở trên nóc thuyền ra tín hiệu, từ chùa Phổ Quang truyền vào trong thành, trong giây lát truyền vào tri phủ nha môn.

    Dương Hạo được tin đám người trang phục chỉnh tề, đi ra, trong viện phủ nha còn có rất nhiều tay cung khoái bộ, cấm quân thị vệ còn lại cũng đứng ở đó, Dương Hạo, Trình Vũ, Mộ Dung Cầu Túy lên ngựa, theo kế hoạch ra khỏi phủ…

    ***

    Tứ Châu tri phủ Đặng Tổ Dương bị Ngụy Vương Triệu Đức Chiêu ra tay khiến hắn sợ ngây người.

    Ban đầu là Ngụy Vương phái Sở Chiêu Phụ đến tìm hắn, muốn hắn hạ lệnh tam ban nha dịch, tay cung, Đặng Tổ Dương tuy khó hiểu ý này, nhưng cũng làm theo.

    Ngay sau đó Sở Chiêu Phụ liền dẫn người đột nhiên đến chùa Phổ Quang, không bao lâu, số người còn lại bèn bị Dương Hạo, Trình Đức Huyền đưa hết đi, cũng không biết phân công nhau đi làm gì.

    Bên cạnh hắn chỉ còn thừa lại mấy người ít ỏi trạm ban nha đầu, chúa bộ phụ tá.

    Là một Tứ Châu tri phủ, chúa quan một phương, hắn hoàn toàn không biết mọi hành động đang xảy ra, vô cùng kinh ngạc.

    Đặng Tổ Dương ngây người, Tứ Châu thông phán Trần Huy mang theo quan sát nha môn đến đây.

    Các tri phủ và thông phán có quan hệ tương đối căng thẳng, vì thông phán có trách nhiệm giám sát tri phủ, cho dù điều này chỉ là trách nhiệm của thông phán, nhưng lại tạo thành ngăn cách giữa tri phủ và thông phán.

    Đặng Tổ Dương và vị Trần thông phán này không có quan hệ cá nhân gì, hắn đang ngồi ngây người trên đại điện, suy nghĩ xem có cần đi quan thuyền gặp Ngụy Vương hay tránh không lộ diện, đột nhiên thấy Trình Huy đến, vội đứng dậy nói:

    “Trình thông phán, sao lại đến đây?

    Sao không bảo người nói một tiếng để tôi ra đón?

    Mau mau, mời Trần thông phán ngồi”.

    Trần thông phán thi lễ với hắn nói: “Hạ quan Trần Huy, bái kiến phủ đài đại nhân, hạ quan có công vụ đang chờ làm, xin phép không ngồi”.

    Đặng Tổ Dương ngẩn người, hỏi: “Công vụ gì?”

    Trình thông phán mặt không chút biểu hiện nói: “Phụng lệnh Ngụy Vương, bắt giữ tri phủ nha môn tam ban đô đầu Lưu An Chi, bắt giữ tri phủ nha môn Trướng Phòng tiên sinh Lưu Thư Thần, nội quản sự phủ đài đại nhân Lưu Toàn.

    Người đâu, mang bọn họ đi cho ta”.

    Nha sai đáp một tiếng, rồi đi đến túm lấy Lưu An Chi và Lưu Thư Thần, trói bọn chúng lại, Đặng Tổ Dương sợ hãi nói: “Trần thông phán.

    Sao lại thế này?”

    Trần Huy mặt nghiêm nghị chắp tay nói:“Hạ quan cũng chỉ nghe lệnh tòng sự, phủ đài thứ tội, cáo từ!”

    Nói rồi vung tay áo, nghênh ngang đi, coi chỗ này như gặp xui xẻo, đi vội vàng như gió.

    “Quan nhân, quan nhân, Trình thông phán ăn gan hùm sao, sao lại có gan đến quý phủ ta bắt người, Lưu Toàn có gì không phải nào, tự chúng ta không thể giải quyết sao, không nhìn mặt tăng nhìn mặt phật, đánh chó không nhìn mặt chủ, tên Trần Huy này không coi quan nhân nhà ta là gì nữa rồi”.

    Lưu phu nhân giận tới mức mặt đỏ bừng, bất chấp đây là đại đường quan nha, không phải hậu viện của bà, lập tức xông vào, Đặng Tổ Dương chỉ nhìn chằm chằm ra bên ngoài, chỉ cảm thấy dường như xảy ra đại sự gì đó bất lợi cho hắn, lại không có đầu mối, trong lòng mờ mịt vô cùng, quay sang chửi luôn phu nhân chưa gì đã oang oang cả lên.

    Phụ tá phủ nha có qua lại rất tốt với Lưu Thư Thần vội chạy nhanh đến đón, nói nhỏ bên tai Lưu Nga: “Phu nhân chớ có lên tiếng, hình như có đại sự xảy ra rồi, đoàn người Trần thông phán là được Ngụy Vương Thiên Tuế phái đến đấy, họ không dừng lại bắt Lưu Toàn quản sự đâu, còn bắt cả Lưu Ban Đầu và…và Lưu Trướng Phòng nữa”.

    Lưu Thư Thần là em trai út của Lưu phu nhân, từ nhỏ được nàng cưng chiều, vừa nghe những lời này liền nổi trận lôi đình, nàng túm lấy áo Đặng Tổ Dương khêu khóc om sòm: “Cái gì?

    Còn…còn bắt đệ của ta nữa?

    Quan nhân, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế này?

    Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”

    Đặng Tổ Dương hồn bay phách tán đứng đần người ra, dù bị bà lay tay áo mình cũng không có phản ứng, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Xảy ra chuyện gì ư?

    Ta cũng không biết, không biết gì hết.

    Xảy ra chuyện gì?...”

    Hắn quay sang phu nhân, nhìn chằm chằm vào bà, hỏi từng chữ một: “Họ…họ dấu chúng ta làm việc gì phi pháp đúng không, bà nói, bà nói đi!”

    Lưu phu nhân từ trước đến nay chưa bao giờ thấy sắc mặt chồng đáng sợ như vậy, sợ hãi lui về phía sau hai bước, rồi nhảy bật lên nói: “Người Lưu gia ta đều xuất thân từ trang hộ nhân thực thà trung hậu, có thể làm chuyện hại dân hại nước sao, ông nói?

    Ông nói đi?

    Chúng ta ở tứ Châu nha phủ này, nếu họ làm chuyện gì phi pháp có thể dấu nổi chúng ta sao?

    Ông nói xem họ dám làm chuyện phi pháp sao?”

    Đặng Tổ Dương run rẩy, chầm chậm lắc đầu: “Lưu Trung dùng tiền lấy lãi, cái đó không nói làm gì, nhưng thế này, món nợ nhà người ta hắn không lấy được, hắn muốn chiếm đất nhà người ta, lấy khuê nữ người ta làm thiếp, ruộng đất nhà người ta vô duyên vô cớ gặp tai họa nước lửa là từ đâu?

    Ta luôn lo lắng, sợ hắn thấy lợi mà tối mắt, làm chuyện trái với thiên lương quốc pháp, nếu lửa kia thực sự là hắn châm, hắn vì cái gì mà như vậy, làm cái việc ác độc trời không dung đất không tha đó?”

    Hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía nha trung chúa bộ Cố Trường Phong, hỏi: “Cố chúa bộ, bổn phủ bảo ngươi tra hỏi chuyện Lưu Trung, ngươi điều tra đến đâu rồi?”

    Cố chủ bộ giật mình, hắn không biết Đặng Tổ Dương sẽ hỏi vậy, nếu đắc tội với người nhà của hắn, sau này còn có thể làm việc gì ở Tứ Châu nữa, thế là hắn thận trọng đáp:

    “Hic…thuộc hạ chăm chỉ điều tra nghe ngóng, chuyện này…cũng không phải chưa từng nghe nói, còn về Lưu Trung bức ép cưới Hồ gia cô nương, thuộc hạ điều tra ra là: Thực ra Lưu Trung chỉ thấy cô nương đó xinh đẹp, nổi lòng ái mộ, cho nên mới muốn lấy cô ấy làm thiếp, xóa đi cái nợ của Hồ gia.

    Hồ gia không thể giả món nợ, lại không muốn gả con gái cho Lưu Trung, Lưu Trung mới nói có vài câu nặng lời, cũng không có hành động gì, sau khi bị đại nhân trách móc, hắn đã bỏ món nợ đó đi, không dây vào chuyện Hồ gia nữa”.

    Lưu phu nhân nghe vậy nhảy chồm lên: “Ông nghe thấy chưa, nghe thấy chưa, người Lưu gia ta đâu có tội gì?”

    Lưu phu nhân thấy hắn cứ đinh ninh chắc chắn người trong nhà đã làm việc gì xấu xa, không khỏi gào khóc om sòm lên, nói: “Trước không phải Lưu gia ta bán trâu cày giúp ông vào kinh thi cử, ông là một thư sinh nghèo không có lương tâm, có thể có ngày hôm nay là do ai?

    Tri ân phải báo đáp, ông đã làm gì được nào?

    Vừa có biến động nhỏ, ông đã muốn vứt Lưu gia ta, bảo vệ cái tiền đồ quan lộc của ông sao?

    Ông nói xem người Lưu gia ta có thể làm điều xấu xa gì chứ, từ xưa nay mượn ánh sáng của ông, cũng chỉ là làm ăn buôn bán, kiếm tí lời thôi, ông làm quan, nhà chúng ta không thể mượn chút ánh sáng sao, như thế làm quan để làm gì?

    Ông lần này có thể kịp thời gọi người tới ngăn nước, đó không phải là do người Lưu gia ta giúp đỡ sao?

    Hoàng đế còn không đến mức đói binh đâu, bao nhiêu người thế không cần ăn sao?

    Ngay cả có vài chuyện quá cách, cũng không đến mức cho Vương Gia lệnh bắt người chứ?

    Ông xem họ chuyện bé xé ra to, cố ý bắt ông khai đao, Vương tướng không hợp, thiên hạ điều biết, ông là người được Triệu tướng công tiến cử, đây là chú cháu nhà Triệu hợp sức ức hiếp người đấy.

    Thiên hạ này ai có thể làm chuyện một tay che trời?

    Muốn bắt người cũng phải nói Vương pháp và có căn cứ chứ, họ bị người ta bắt đi, còn không biết bị khổ hình tra tấn thế nào đâu.

    Ông là một thằng đàn ông vô dụng, chỉ tìm kiếm tật của nhà mình, đến bước này ông muốn khoanh tay đứng nhìn phải không, giờ ông vẫn muốn là quan phủ Tứ Châu sao?

    Không biết họ sẽ xử lý ông ra sao nữa, ông đi, đi tới Vương Gia hỏi cho rõ, cho dù thế nào cũng phải bảo đảm họ còn nguyên vẹn, nếu không một gậy đánh vào, người họ không còn hình người nữa đâu…”

    Đặng Tổ Dương cười chua sót, ảm đạm nói: “Phu nhân, lần này, ta sợ là khó bảo toàn tính mạng đấy, nếu không thì Vương Gia cũng sẽ không đưa tất cả chúng ta đi, ta giờ là…đống bùn rồi…”

    Hắn vừa nói đến đây, một môn sứ chạy lại báo: “Lão gia, Quách quan sát tới rồi”.

    Quách quan sát tên Quách Chiêu Minh, quan sát sứ Tứ Châu, triều đình lệnh đến nơi này đôn đốc thu mua lương thực ở huyện địa phương, mới đi có mấy ngày, Đặng Tổ Dương nghe nói hắn về, nhìn tình hình đã hiểu vài phần, Quách quan sát nổi trận lôi đình, hắn nhắm mắt lại, lập cập, ảm đạm cười nói: “Bổn phủ không đến nghênh đón, mời Quách quan sát vào đi”.

    Quách Chiêu Minh bước vào đại đường, vừa thấy Đặng Tổ Dương vội tiến đến phía trước, lạy dài thi lễ nói: “Tứ Châu quan sát Quách Chiêu Minh bái kiến phủ đài đại nhân”.

    Đặng Tổ Dương ảm đạm cười, hỏi: “Là Ngụy Vương Thiên Tuế bảo ngươi về đúng không?”

    Quách Chiêu Minh đáp: “Vâng, hạ quan…”

    Đặng Tổ Dương giơ tay, ngăn hắn lại, đứng dậy nói: “Không cần phải nói nữa, bản phủ đã biết hết rồi”.

    Hắn nhìn vào tấm biển “Minh kính cao huyện” treo bên trên, ảm đạm nói: “Bản phủ không biết chuyện gì xảy ra, nhưng bản phủ đã dự đoán được, Quách quan sát không cần làm khó, Đặng mỗ quay vào bên trong tránh đã”.

    Hắn cất bước vừa rời khỏi, thì nghe tiếng “Tùng tùng tùng” như sấm rền, lúc này Quách Chiêu Minh còn chưa nói gì, hai người nhìn nhau, Quách Chiêu Minh cúi đầu nói: “Đại nhân, mời thăng đường”.

    “Thăng đường, ha ha, được, ta sẽ thăng đường lần cuối cùng”.

    Chương 307: Trận lôi đình

    Đặng Tổ Dương phất tay áo, bước tới bàn, đập kinh đường mộc một cái, lớn giọng nói: “Thăng đường!”

    Tam ban nha dịch bị Sở Chiêu Phụ, Dương Hạo mang đi, trên đại đường trống không, ngoài mấy phụ tá không có người ngoài, càng không có hai hàng nha dịch hô “Trạm đường uy”, Đặng Tổ Dương mắt sáng ngời, bừng tỉnh, hai má hơi ửng hồng, quát một tiếng: “Đem người đánh trống kiện cáo lên đường”.

    Thấy dáng vẻ uy nghiêm của hắn, Lưu phu nhân cũng không dám làm ồn, lặng lẽ đứng sang một bên, môn sứ nhìn thấy tình cảnh ấy, vội vàng cúi người đi, được một lát mang theo người đánh trống lên đường, tiền hô hậu ủng rất náo nhiệt, ở giữa có một văn sĩ ngũ tuần, xung quanh là những người mặc viên lĩnh trực, sĩ tử đầu đội khăn vấn sĩ tử, năm người đi đến, một người cầm quạt giấy, quạt lên quạt xuống.

    Đặng Tổ Dương vừa thấy bộ dáng người ở giữa, nhớn mày, trầm giọng nói: “Châu Vọng Thúc?”

    “Chính là học sinh!”

    Châu Vọng Thúc cười chắp tay.

    Hắn là người có công danh, không cần quỳ.

    Đặng Tổ Dương thổi phù một hơi, nhỏ giọng hỏi: “Châu Vọng Thúc, tại sao ngươi lại đánh trống kêu oan, có đơn kiện không?”

    Châu Vọng Thúc nói: “Học sinh đến vội, giấy kiện vẫn chưa kịp viết, nhưng tiên sinh mời đến bốn vị thầy kiện, tiền căn hậu quả, chân tướng, hắn có thể nói rõ.

    Phủ đài đại nhân nếu cần đơn kiện, họ có thể viết liền, phủ đài đại nhân…”

    “Không cần nữa!”

    Đặng Tổ Dương phất tay áo một cái, hỏi: “Ngươi tại sao lại đánh trống, kiện người nào?”

    Tiếng gập quạt đứng bên trái Châu Vọng Thúc tiến lên một bước, một thầy kiện cúi đầu, chắp tay nói: “Đệ tử Bành Thế Kiệt, được Châu viên ngoại ủy thác, kiện khâm sai phó sứ Dương Hạo tự tiện xông vào nhà dân, lục lọi tài vật, vi phạm vương pháp, xin phủ đài đại nhân xem xét, lấy lại công bằng cho Châu viên ngoại”.

    Đặng Tổ Dương ngẩn người, thất thanh nói: “Ngươi kiện người nào?”

    “Ta lục soát khắp phủ Châu không thấy bóng dáng ngươi, chạy tới đây à, ngươi chạy nhầm chỗ rồi, tại sao tự mình chui vào rọ thế, bắt lấy cho ta!”

    Mấy tên thầy kiện còn chưa kịp khoe khoang trổ tài, Dương Hạo hùng hùng hổ hổ đến, vừa bước vào đại đường vung tay một cái, mười mấy cấm quân hung thần tóm lấy cánh tay lũ người đó.

    Quan trường Tứ Châu một hồi mưa rền gió dữ.

    Địch trường chủ bộ Lâm Phong, Dương trường vụ sứ Tôn Thiện Bản, mễ thị nha khoái Lưu Trung, thị phường chính nhậm thiếu ngôn, phủ nha đô đầu Lưu Lao Chi bị bắt, trong phủ quản gia Lưu Toàn bị bắt, nha trướng phòng Lưu Thư Thần kế Lưu Hướng chi Lưu Trung phụ tử, hai chú cháu Châu Vọng Thúc Châu Nam Sơn cũng bị bắt tới.

    Châu Vọng Thúc vốn muốn vứt bỏ đi bảo soái, cho nên trước phát chế nhân, chạy đến tri phủ nha môn chủ động kiện cáo, chỉ cần có thể kéo dài được một khắc của quan phủ, hắn liền có cách lợi dụng tiềm thế lực vô cùng khổng lồ hình thành ở nơi này nhiều năm nay, nhân chứng, vận chứng che dấu chôn vùi tuy có sơ hở, quan phủ muốn có chứng cớ xác thực, không triệu tập lượng lớn người vật, tra một năm nửa năm cũng mơ tưởng kiểm chứng, mà thời gian càng dài, thì càng có lợi cho hắn, qua sự việc Tứ Châu lần trước ngự sử đài kiểm tra truy bắt, hắn đã tích lũy được kinh nghiệm cách đối phó về sự điều tra phong phú của triều đình, tự tin có thể ung dung giải vây.

    Nhưng hắn chưa bao giờ gặp một tên như Dương Hạo này, tên Lăng đầu thanh không hành sự theo lẽ thường.

    Nhất bái thiên địa hậu vào động phòng mới là đạo lý, nhưng huynh Lăng này là vào động phòng trước rồi bái thiên địa sau, cho dù có tội hay không tội thì cứ phải bắt toàn bộ người bị cáo, kẻ khả nghi trước đã, sau đó mới tiếp tục điều tra.

    Làm quan thì ai chả thích thanh danh tiền đồ, tóm gọn một lúc đám quan lại, sĩ thân địa phương, một khi không nắm được chứng cứ chính xác, làm ầm ĩ lên, kết quả chỉ có thể là: bãi miễn quan chức, xéo về nhà.

    Đổi một chức quan là tuyệt không dám lỗ mãng như vậy, nhưng hắn không ngờ Dương Hạo giờ không theo quy củ gì cả.

    Như vậy Châu Vọng Thúc mất công tính toán trước, hắn ở Tứ Châu khổ tâm kinh doanh bao lâu, cho dù sĩ thân quan lại, tam giáo cửu lưu đều có tai mắt và thuộc hạ của hắn, chúng câu kết với nhau, hình thành một mạng lưới khép kín giăng khắp nơi, mảng lưới lớn aays như mạng nhện, cho dù chỗ nào bị bục một lỗ, hắn đều có thể nhanh chóng điều động tất cả nhân lực của cải bổ sung vào chỗ ấy, nhưng lần này cái lưới mạng nhện ấy bị bắt rồi, mạng lưới cũng ddoofngf thời bị bục mấy lỗ hổng, không thể nào đi chắp vá vào được, cái mạng lưới ấy cũng dần dần bị rách nát, huống hồ hành động của Dương Hạo như mưa rào.

    Ngụy Vương Triệu Đức Chiêu lại nhắc lại chuyện xưa, do Tứ Châu quan sát sứ Quách Chiêu Minh tọa trấn phủ nha, lại một lần nữa dán thông báo, nhưng trái vương pháp, quan lại không có cách nào gian díu lương thân, chúa lại xử tử, bản quan xóa tên, chuyển ngự sử đài xem.

    Nào thì tham ô, cho dù bao nhiêu, đều có phần thưởng cho người phát hiện ra.

    Vàlại tha tội cho người tự thú, chuyện cũ bỏ qua, lương thân có bất pháp chi hành động đều có thể xá tội cũ.

    Bảng cáo thị lại được dán khắp phố lường lớn nhỏ truy nã, lúc này dân chúng đang giương mắt lên xem, có nghĩa khác với lần trước.

    Dương Hạo lại ngầm bày đặt mưu kế Tao Trư Nhi mang mấy người giả mạo người cáo, cáo mấy tên tiểu hương thân ở địa phương, mấy tên hương thân chỉ là mấy cái mắt xích nhỏ dưới quyền Châu Vọng Thúc, trong thôn đều bàn tán, Trần Huy Trần thông phán đưa mấy tên này đến cho Dương Hạo, Dương Hạo bảo đám người Tao Trư Nhi đi cáo.

    Tứ Châu quan sát Quách Chiêu Minh cần điều tra vụ án con tép đương nhiên khỏi phải nói, nhân chứng vật chứng đến tay, lập tức bắt mấy tên ác bá quy án, và có thưởng cho Tao Trư Nhi.

    Tao Trư Nhi và Tụ Nhi mang hai mươi mấy người, mang theo tài vật được thưởng lớn rêu rao khắp nơi, lập tức có hiệu quả nhanh chóng, có mấy tên phá sản lớn gan lãi nặng nơm nớp lo sợ rồi tới báo.

    Quả thực có được rất nhiều phần thưởng, rất nhiều người chen lấn, sợ tin của mình biết bị người khác hớt tay trên, bận rộn đến mức Quách quan sát đến thời gian uống trà còn không có, mối quan hệ Tứ Châu ác bá hương thân và dân chúng được xây rộng, chính thức đổ vỡ.

    Trên quan thuyền xem ra không để được nhiều phạm nhân như vậy, hơn nữa để thẩm vấn cho tiện, cũng không tiện áp giải lên trên thuyền, mấy người này còn chưa định tội, lại không tiện cho vào ngục, theo ý Dương Hạo là vẫn để họ trong các nhà kho, họ do các nhà kho này mà giàu, cũng do các nhà kho này mà bại, loạt bất pháp hành vi, tiến hành xung quanh các nhà kho, nhốt họ ở đây, cần nâng cao cảnh giác.

    Rất nhiều tiểu lương thân vốn dĩ theo Châu Vọng Thúc tích trữ lương thực mang một số lương thảo giả vờ đến nhà kho, thực tế là thám thính tin tức, nhìn thấy những quan viên hào thân ngày xưa được nịnh bợ bị đóng vào trong kho lương thảo âm u, tên nào tên ấy khô héo suy sụp, không khỏi hết hồn, chúng giả giá thấp tích trữ lương thực, dựa vào thời giá buôn với quan phủ, vốn là món lời hậu hĩnh, chỉ là vì trọng lợi, bị lòng tham che mắt, lúc này thấy đối đầu với triều đình mất nhiều hơn được, nào có ai dám giữ, vội vàng vận chuyển bán ra hết số lương thực, sợ đống lương thực này sẽ gây ra hậu họa.

    Đặng Tổ Dương hai ngày này tọa trấn nha môn, không hỏi không nghe chuyện xảy ra bên ngoài, Lưu phu nhân tinh thần bất ổn, không biết việc sẽ liên lụy đến chồng mình không, lòng thấp thỏm lo sợ, không dám khóc ầm ĩ trước mặt hắn, đến ngày thứ ba, Tứ Châu giám sát Lý Tri Giác đến, đây là một lão quan láu cá, mấy chục năm chìm nổi chốn quan trường, kinh nghiệm ba triều, nhưng chưa từng được trọng dụng tiến thân, nhưng chức quan của hắn vẫn chắc.

    Lý Tri Giác, làm theo đạo trung dung, làm điều tốt cho người ta, thanh danh trong chốn quan trường không tồi, không có bạn bè đồng nghiệp quá thân cận, lại không có thù với ai, thuộc nhân vật hiền lành, bình thường khi nhìn thấy Đặng Tổ Dương, hắn tuy tuổi tác, kinh nghiệm cao hơn Đặng Tổ Dương, nhưng cũng không làm ra vẻ kiêu ngạo, vẫn cung kính với Đặng Tổ Dương, mối quan hệ hai người cũng không tồi.

    Đặng Tổ Dương thấy hắn đến gặp mình, còn cho rằng hắn vừa trở về Tứ Châu, cảm thấy cảm động, mấy ngày rồi, ngày ngày im ỉm bên trong hậu viện, tuy bề ngoài hắn không tỏ vẻ đau khổ, nhưng bỗng nhiên từ quan cao rơi xuống, bị người ta giam lỏng, lòng không khỏi buồn bã sầu não, giờ chỉ có Lý Tri Giác không tránh hiềm nghi đến thăm hỏi, đây là lúc hoạn mới biết chân tình.

    Đặng Tổ Dương vội đứng dậy ra nghênh đón nói: “Lý giám sát đến rồi sao?

    Mau mau, mời ngồi, Tú Nhi, rót ra cho Lý đại nhân”.

    “Đặng đại nhân chớ khách khí”.

    Lý Tri Giác khiêm tốn mỉm cười với hắn.

    “Lý giám sát mời ngồi, giám sát đại nhân vừa về đến Tứ Châu sao?”

    “Hic…lão phu tối qua trở về”.

    Lý Tri Giác vuốt râu, hai mắt nhìn lướt qua thấy Đặng Tú Nhi đang tiến đến rót trà cho hắn, lúc này mới hơi đổ người về phía trước, nói: “Lão phu…đêm qua về Tứ Châu, thì bắt gặp Ngụy Vương Thiên Tuế”.

    “Ồ?”

    Đặng Tổ Dương nhướn mày, cố ý để lộ sắc thái bình tĩnh, hít thở đứng dậy: “Vương Gia đều bắt người bên cạnh bổn phủ rồi, chắc là có căn cứ”.

    Đặng Tổ Dương nhầu nhĩ khuôn mặt cười nói: “Bổn phủ cần tránh nghi ngờ, điều này cũng là hành động yêu quý Vương Gia, lòng bổn phủ rất cảm kích, chỉ là…không biết giờ vụ án ra sao rồi?

    Ồ, nếu không tiện nói, Lý quan sát cũng không cần phải khó nghĩ, bổn phủ hiểu quy tắc”.

    Lý Tri Giác gật đầu, chắp tay nói: “Đa tạ đại nhân khoan dung, Lý Tri Giác bốn chục năm nay ở chốn quan trường, tin tưởng vào đôi mắt già này, nó nhìn ra trắng đen, ác lành, thật giả, lão phu tin đại nhân là người trong sạch.

    Nhưng…giờ có vài chuyện nhem nhuốc, vấy bẩn liên lụy đến đại nhân…”

    Đặng Tổ Dương ngẩn người, vội nói: “Liên lụy tới bổn phủ sao?

    Đặng mỗ luôn vì dân vì nước, lòng này tỏ như vầng nhật nguyệt”.

    “Cái này…lão phu đương nhiên là hiểu”.

    Lý Tri Giác cười khổ, cung kính vái dài hắn, cúi đầu nói: “Nhưng việc liên quan đến đại nhân, không thể không tiến hành thẩm vấn đại nhân, Thiên Tuế tức giận không trừ một ai, nào có kiêng kị thể diện gì phủ đài đại nhân, chỉ là không phải lệnh hình ngục lại bắt, mà là bảo lão phu đến nói trước với phủ đài đại nhân…xin đi theo lão phu đi, để tránh người ta soi mói”.

    “Bụp!” một tiếng, cốc trà rơi xuống, Đặng Tú Nhi mặt trắng bệch đứng ở cửa, nàng vội chạy vào phòng, giọng run run nói: “Lý đại nhân, là…là Ngụy Vương Thiên Tuế hạ lệnh bắt cha cháu sao?”

    Lý Tri Giác vội nói: “Hic…Tú Nhi cô nương, chỉ là…vụ án này cần lệnh tôn đại nhân cùng hợp tác, chứ không có việc gì lo lắng đâu, cô không phải lo”.

    Đặng Tú Nhi lắc đầu, hai hàng lệ lăn dài trên má: “Đại nhân không cần dấu cháu, cháu đều nghe thấy cả rồi, cháu đều nghe thấy cả rồi, cha cháu phạm tội gì?

    Đặng Tú Nhi tuy không dám nói cha cháu thanh liêm hơn các đại thánh tiên hiền trong triều, nhưng các quan đại Tống thanh liêm, yêu dân như con cháu tin không tìm ra mấy người như cha cháu.

    Cha cháu vì triều đình mà hao tổn tâm sức, tận tụy làm việc, cha ta có thể phạm tội gì cơ chứ?”

    Lý Tri Giác xấu hổ, nhất thời không biết nên trả lời ra sao, Đặng Tổ Dương vội đứng dậy nói: “Tú Nhi!

    Không được vô lễ với Lý đại nhân, Vương Gia đã hạ chỉ, ta cứ làm theo thôi.

    Đặng mỗ hiểu cả rồi, tin rằng không hổ thẹn với triều đình,dân chúng địa phương, chân tướng sự thực sẽ được vạch trần ngay thôi”.

    Hắn quay sang nói với Đặng Tú Nhi: “Tú Nhi, con ở nhà chăm sóc mẫu thân cẩn thận, cha đi gặp Ngụy Vương bàn bạc một số chuyện, không có gì phải lo lắng cả, con ở nhà với mẫu thân, làm việc gì cũng phải suy nghĩ cho thấu đáo nha con”.

    Nói rồi hắn phất tay áo, ung dung cất bước về phía trước, nói với Lý Tri Giác: “Giám sát đại nhân, mời, chúng ta đi gặp Ngụy Vương”.

    Đặng Tổ Dương đi trước, không quay đầu lại, dặn dò: “Người đâu, chuẩn bị kiệu, bổn phủ ra ngoài một chuyến”.

    Lý Tri Giác như trút được gánh nặng, toan cất bước, Đặng Tú Nhi giơ tay áo ngăn hắn lại, cầu xin nói; “Lý bá phụ, cha cháu rốt cuộc phạm tội gì?”

    Lý Tri Giác khó xử nói: “Tú Nhi cô nương…”

    Đặng Tú Nhi quỳ xuống, nức nở nói: “Xin bá phụ bẩm báo với Ngụy Vương, cha cháu…cha cháu thực sự không có gì phạm pháp”.

    Lý Tri Giác bị cô nương túm lấy vạt áo, nghe tiếng cầu xin nức nở, thực rất đáng thương, không thể dứt khoát vung tay áo đi, hơi chần chừ, chỉ nói: “Kho phủ Tứ Châu rất quan trọng, tri phủ đại nhân tọa trấn nơi này, cống hiến cho triều đình, kho phủ này là do đích thân phủ đài đại nhân nắm, nếu xảy ra chuyện gì…hic…mình thanh liêm mức nào cũng không khỏi liên quan”.

    Đặng Tú Nhi giật mình nói: “Ngụy Vương Thiên Tuế không phải là vì vụ án lương thực sao, kho phủ Tứ Châu lại xảy ra chuyện được?”

    Lý Tri Giác kéo áo bào, vội nói: “Cái này ư?

    Chỉ có lệnh tôn đại nhân hoặc người cậu Lưu Thư Thần của cháu mới hiểu được, lão phu xin cáo từ!”

    Nói rồi xoay người vội vàng bước đi.

    Chương 308: Phân vân

    “Nương, nói cho con biết, cậu con thay cha quản lý trướng phòng rốt cuộc đã làm gì không hợp pháp?”

    Đặng Tú Nhi thấy Lưu phu nhân đang đi liền hỏi, Lưu phu nhân giật mình, tức giận quát: “Đứa trẻ rang cũng nghe người ngoài nói xằng bậy sao?

    Mình còn không tin người nhà thì tin làm sao được họ hàng?

    Cậu con thay cha con quản trướng, một lòng một dạ làm theo lời cha con, sao có thể làm gì đó gây bất lợi cho cha con được?”

    “Nương nói không thể sao?

    Cha con vừa bị bắt đi rồi, nương còn nói không thể?”

    “Cái gì?”

    Lưu Nga vừa nghe, giật mình muốn ngất, run run nói: “Con nói gì, cha con cũng đã bị bắt đi rồi sao?

    Cha con không phải nói… không phải nói vụ án này liên quan đến họ hàng, cho nên mới lảng tránh ở trong hậu trạch mấy ngày nay sao, sao lại bị bắt đi được, tội danh gì?”

    Đặng Tú Nhi tức giận nói: “Con gái nào có biết chuyện gì, chỉ biết việc này có liên quan đến kho phủ Tứ Châu, cha bị bắt đi chính là vì chuyện này.

    Nương, cậu rất tốt với nương, có chuyện gì đều không dấu nương, nương mau nói với con, cậu rốt cuộc đã làm gì đi?

    Nếu không thì cậu và bọn họ cũng không thể cứu được đâu, đến cha cũng bị liên lụy mà nhốt trong đại lao đấy.”

    Lưu phu nhân sợ hãi, miệng lập cập, nàng tuy có biết đọc, nhưng chung quy một phụ nữ nông thôn, nào có kiến thức gì, chồng mình lúc này mới làm quan mấy năm, phu nhân vị quan này đã vênh mặt hất hàm sai khiến, đột nhiên gặp đại nạn, chỉ biết khóc ầm ĩ trước mặt chồng, giờ người chồng trụ cột trong gia đình cũng đã bị bắt đi, Lưu phu nhân sợ hãi không nghĩ được gì, bị con gái quát đã quên tức giận.

    Bà thì thào lẩm bẩm: “Cái này… chuyện này, Thư Thần làm sao làm chuyện gì gây bất lợi cho cha con được?

    Kho phủ sao….

    Thư Thần bất quá cũng chỉ dùng thuế phú ngân lượng với hàng tiền Lưu Trung cho vay nặng lãi, nghe nói lương thực tăng giá, còn mua lượng lớn lương thực, để kiếm thêm…”

    Đặng Tú Nhi nghe xong không tin vào tai mình nói: “Thuế phú ngân lượng của địa phương giao nộp, là phải nộp cho triều đình dùng để ứng phó với hoạn nạn cứu tế mạng sống địa phương, cậu con… hắn đã lấy toàn bộ tiền trong kho đi làm hàng tiền sao?”

    Lưu phu nhân giận sôi mình gào lên: “Nha đầu ngươi biết gì mà nói, ngươi có biết quần áo ngươi mặc, trang sức ngươi đeo, nhà to cửa lớn, nhiều người giúp việc là lấy từ đâu không, dựa vào quan bổng của cha ngươi trong hai năm thì kiếm được bao nhiêu?”

    “Thế không phải nhị cậu…”

    “Cái gì mà nhị cậu, nhị cậu ngươi có dễ không?

    Ban đầu ta vào cha ngươi không ỗ nào dựa dẫm, may mà có nhị cậu ngươi giúp đỡ, giờ cha ngươi phát đạt rồi, đương nhiên có đi có lại chứ, ta sao có thể để nhị cậu ngươi cầm tiền đi giúp nhà mình, hơn nữa cha ngươi giờ làm quan lớn, giờ còn cần họ hàng giúp đỡ sao?

    Không biết xấu hổ là gì.”

    Đặng Tú Nhi giận nói: “Cho nên nương bảo tiểu cậu đi hàng tiền sao?

    Nhất là việc tích trữ lương thực, cha nghiêm cấm đầu cơ trục lợi, tiểu cậu hắn là một đại trướng phòng của phủ nha, huynh đệ thân thiết của tri phủ phu nhân, thế nhưng cũng đi truân lương?”

    Lưu phu nhân thẹn quá thành giận nói: “Gian thương như đám người Châu Vọng Thúc, tích trữ lương thảo chất đống như núi, kiếm lời từ giữa có hay ho gì?

    Tiểu cậu con làm ăn nhỏ thì kiếm được mấy văn tiền?

    Hay ho đều để cho bọn gian thương cha con làm mang đi hết rồi, không thấy triều đình địa phương có thể nề hà được người ta, sao chúng ta kiếm mấy quan tiền cũng không được?

    Tiểu cậu con tham ô ngân lượng kho phủ là có thật, nhưng ngân lượng đó không phải là không trả.”

    Đặng Tú Nhi tức giận đến run người: “Nương, tự tiện tham ô ngân lượng kho phủ, dù có trả được thì cũng là phạm tội lớn bị bãi quan thôi chức, nương biết không?”

    Lưu phu nhân chỉ nói vậy cho có cớ thôi, nào hiểu quy tắc ở chốn quan phủ nhiều như vậy, đã vậy còn không hợp tình lý chút nào.

    Lòng bà lo lắng nói: “Ban đầu… ban đầu cha con mới đến Tứ Châu, Châu Vọng Thúc thao túng thị trường lương thảo Tứ Châu, liên kết với quan thân Tứ Châu làm khó cha con, cha con rơi vào đường cùng, vận dụng tiền bạc kho phủ để cho anh họ con hàng tiền kiếm lợi, lúc này mới có tiền để nhị cậu con trở thành lương thân Tứ Châu, bệ vệ như Châu Vọng Thúc.

    Mẹ nào biết hắn khiến cho ta ra nông nỗi này…”

    Nói đến đây, bà sợ hãi kêu lên: “Việc này thực là đại tội sao?

    Con gái, giờ phải làm thế nào đây, giờ phải làm thế nào đây?”

    Đặng Tú Nhi do dự nhìn bà một lúc, dậm chân nói: “Người mẹ hồ đồ của tôi ơi!”

    Lưu phu nhân ngạc nhiên nói: “Con gái, con đi đâu thế?”

    Đặng Tú Nhi dừng chân, lạnh lùng nói: “Mẹ và tiểu cậu tự ý di dời ngân khố, cha thì rất tín nhiệm tiểu cậu, cuối cùng lại chẳng hay biết gì.

    Ngụy vương nếu có hỏi, cha nhất định sẽ phủ nhận.

    Ngụy vương gia người ta sớm đã có chứng cứ trong tay, cha nếu như thề thốt phủ nhận, thì càng làm Ngụy vương tức giận. on giờ chạy theo, nói rõ mọi chuyện cho Ngụy vương và cha biết, mong Ngụy vương… mong ngài giơ cao đánh khẽ, thả cha con…”

    Đặng Tú Nhi chạy đi, Lưu phu nhân mặt nghệt một lúc lâu rồi ngồi phịch xuống đất.

    ………………

    Đặng Tổ Dương đến thuyền gặp Ngụy vương Triệu Đức Chiêu, nghe hắn hỏi chuyện kho phủ, đương nhiên là không thừa nhận.

    Cho dù kho phủ là em vợ hắn trông coi, là người tuyệt đối có thể tin tưởng được, nhưng kho phủ trướng mục hắn vẫn theo quy tắc kiểm tra đúng kì.

    Vật dụng cũng được kiểm tra đúng kì, có thể nói kho phủ trướng mục và hiện vật chưa bao giờ lệch khớp, đối diện với Ngụy vương hắn vừa mừng vừa giận, dưới mắt đến hắn trong lòng cũng hoài nghi, hoài nghi Ngụy vương có phải có ý định hãm hại hay không, mục đích thật sự lại nằm ở cuộc tranh giành vương tướng trong triều.

    Triệu Đức Chiêu thấy hắn một mực không chịu hiểu, cũng không vội mà hỏi, hắn giờ trong tay vô số vụ án, nhân vật then chốt đột nhiên bị tóm lấy nhốt vào kho lúa, mỗi người một kho, bị người ta trông giữ, trong lúc đó không có cách liên hệ với nhau, địa phương Tứ Châu như rắn mất đầu, hỗn loạn, hắn có vô số chỗ có thể đột phá vào, tội gì phí sức lên người Đặng Tổ Dương.

    Đặng Tổ Dương bị giam lỏng trong khoang thuyền, vẫn lờ mờ với toàn bộ sự việc, lúc này có tiếng gõ ở cửa khoang, một văn sĩ chầm chậm bước vào.

    Đặng Tổ Dương ngồi dậy, nhận ra người này là phụ tá của Triệu Phổ theo vương gia nam hành Mộ Dung Cầu Túy, liền chắp tay cung kính: “Mộ Dung tiên sinh?”

    Mộ Dung Cầu Túy mỉm cười: “Đặng phủ đài không cần khách khí.”

    Đặng Tổ Dương hỏi: “Vương gia có gì muốn nói sao?”

    Mộ Dung Cầu Túy nói: “Vương gia rất bận, ngươi tạm thời cứ ở đây, rất an toàn.

    Ha ha… cho dù nói thế nào, ngươi vẫn là triều đình ủy nhiệm, là một quan to trong triều, triều đình khi chưa hạ chỉ, ngươi vẫn là quan, vương gia cũng không dám làm khó quá cho ngươi.”

    Đặng Tổ Dương mỉm cười: “Đặng mỗ không thẹn với lương tâm mình, chỉ hận không biết rõ chân tướng, chứ cũng không sợ cái gì đó làm khó.”

    Mộ Dung Cầu Túy hai mắt sáng ngời, cười nói: “Nói hay lắm.

    Ồ… lão phu theo Ngụy vương thiên tuế nam hạ, được Triệu tướng công cắt cử, việc này…

    Đặng phủ đài còn không biết sao?”

    “Triệu tướng công?”

    Đặng Tổ Dương ngẩn người.

    “Đúng vậy, chính là Triệu tướng công.

    Ha ha, Đặng phủ đài từ huyện lệnh một tam đẳng huyện, đặc biệt đề bạt làm Tứ Châu tri phủ, là kết quả nhiều lần tiến cử trước mặt quan gia của Triệu tướng công, Triệu tướng công rất coi trọng Đặng tri phủ đấy, Đặng tri phủ có tuổi rồi, làm việc giỏi giang, còn về phẩm chất đạo đức đương nhiên là không có vấn đề gì rồi.

    Giờ có vài bọn đạo chích gạt Đặng phủ đài làm chuyện tầm bậy, Đặng phủ đài một mực cho rằng mình không hề biết gì, điều này rất tốt…”

    Đặng Tổ Dương đột nhiên nói: “Mộ Dung tiên sinh nói những lời gì vậy?

    Giả mà thực, thực mà giả, Đặng mỗ thực sự là không hiểu.”

    Mộ Dung Cầu Túy lộ hàm ý sâu xa tươi cười, thâm ý nói: “Không biết gì thì tốt, không biết thì tốt, Đặng phủ đài tốt nhất là nên ngậm những câu này vào chớ có để lọt ra, còn cái khác thì chớ có nói quá nhiều, giờ lòng người khó lường lắm, một khi có chút sơ xuất, rơi vào trong tai mắt của bọn có tâm địa sẽ từ nhỏ xé ra to, mượn cớ gây rối.

    Đến khi đó Triệu tướng công cũng lâm vào hoàn cảnh xấu, Đặng tri phủ làm sao làm thất vọng Bá Nhạc của mình được?

    Chỉ cần ngươi cẩn thận ứng phó, chỗ Triệu tướng công tự nhiên sẽ quan tâm đến ngươi.”

    Đặng Tổ Dương bừng tỉnh, nhẫn nại một lúc lâu mới thở hắt ra, trầm giọng nói: “Đặng mỗ hiểu rồi.”

    “Hiểu là tốt.”

    Mộ Dung Cầu Túy cung kính chắp tay nói: “Lão hủ không nên ở đây lâu, xin cáo từ.”

    Nghe tin tức được bẩm báo, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu không nhịn được thở dài ngao ngán, hắn luôn lo lắng chuyện trong lòng, sợ Dương Hạo dùng thủ đoạn quá mạnh này thì sẽ không có được chứng cứ, lúc đó không những Dương Hạo xui xẻo, hắn cũng không khỏi bị liên lụy, sợ quan lại và sĩ thân phẫn uất, may mà phòng nhự xem ra như không thể công phá, kỳ thực là dựa vào mối liên hệ qua lại bất hợp pháp, một khi rắn đầu đàn bị bắt, mạng lưới sẽ bị tê liệt, người đầu hàng cũng sẽ la liệt, vì thế mà chứng cứ lớn nhỏ cứ thế mà đi ra.

    Rồi sửa sang lại chứng cứ cho rõ ràng, cũng không phải nhất thời nửa khắc làm được.

    Hắn giờ đang sửa sang lại một phần, rồi mau chóng gửi đến kinh sư một phần, chuyến này, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu hắn biết rõ mọi việc, khôn khéo giỏi giang không chạy được rồi, đến người trung thành cẩn thận như lão sư Tông Giới Châu của hắn mặt mày hớn hở, hắn còn gì mà không vui đây?

    Nhưng không biết tại sao, hắn không thể vui được, tình cảnh mông lung, buồn bã cứ quanh quẩn đầu hắn.

    Chương 309: Phượng hề phượng hề

    Dương Hạo đang bẩm báo sự tình cho hắn nghe: “Thiên tuế, hạ quan dựa vào lời khai của Lưu Thư Thần, đã sai người theo Quách quan sát tỉ mỉ điều tra kho phủ, trong kho phủ là một hòm quan ngân, chỉ có mặt trên của hòm mới là thật, bên dưới đều là con chì, lại tiếp tục kiểm tra, có rất nhiều hòm bị niêm phong, ngân lượng bên trong không thể tưởng tượng nổi, toàn là đá và gạch gói…”

    Triệu Đức Chiêu nghe đến đây không kìm được vỗ bàn, tức giận quát: “Thực là coi trời bằng vung, Đặng Tổ Dương còn nói là hắn không hề hay biết, nếu hắn thực sự là không biết thì một viên quan hồ đồ như thế nên trị thật nặng, nếu không thì địa phương Tứ Châu do hắn cai quản không biết sẽ thối nát đến mức nào nữa.

    Nhà kho bên đó sao rồi, giam giữ nhiều nhân chứng như thế, mà người của ta có hạn, ngoài hộ tống trên thuyền, người điều đi thì có hạn, chỉ có thể dựa vào sai dịch địa phương, trong số họ còn có bao nhiêu tên cấu kết với gian thương, giờ còn chưa biết, nếu có sơ xuất gì thì mình bị động đấy.”

    “Vâng, vương gia yên tâm, hạ quan cũng biết trong số sai dịch tất có kẻ là người của bọn chúng, nhưng người cần thẩm tra, tra án, tác chứng, thẩm vấn, đều cần dùng người, nha sai quan lại nhỏ địa phương không thể không dùng, dựa vào việc giam giữ bọn họ vào trong nhà kho, mỗi tên một kho, bảo vệ năm bước một trạm gác, đều đứng ở ngoài, như vậy quan sát lẫn nhau, trong đó có tên nào đồng lõa với chúng, thì cũng không có cách nào tận dụng sơ hở mà thả bọn chúng ra.

    Được một lát nữa, hạ quan sẽ đi nhà kho, căn cứ vào chứng cứ chỉ huy điều hành phạm nhân, cứ một lần chuyên hỏi một người, công phá dần, làm cho chúng không có cách nào tiến hành đồng minh.”

    “Ừ, Dương viện sử nói vậy thì làm đi, nhìn có vẻ lỗ mãng, kỳ thực lại rất có đạo lý, bổn vương rất là yên tâm, có ngươi…”

    Hắn vừa nói đến đây, một tiếng hát mang máng vang vọng lại:

    “Phượng hề, phượng hề quy cố hương,

    Ngao du tứ hải cầu kì hoàng,

    Thời vị ngộ hề vô sở tương,

    Hà ngộ kim tịch đăng tư đường,

    Hữu diệm thục nữ tại khuê phường,

    Thất nhĩ nhân hà sầu ngã trường.”

    Lời ca như có như không, vô cùng nhỏ, nếu người thường nghe thấy sẽ không để ý đến, Triệu Đức Chiêu lắng tai nghe, ngạc nhiên nhảy dựng lên, thất thanh kêu: “Phượng cầu hoàng?”

    “Í?”

    Dương Hạo như vịt nghe sấm, không hiểu gì, thấy hắn nhảy dựng lên, không khỏi nhìn bằng ánh mắt kinh ngạc.

    Triệu Đức Chiêu bước nhanh đến một bên khoang thuyền, mở cửa sổ nhìn lên trên bờ, trên bờ liễu rủ xanh mướt, tiếng hát véo von vẫn không ngừng truyền đến:

    “Hà duyên giao cành vi uyên ương

    Tương liệt cương hề cộng cao tường.”

    Triệu Đức Chiêu nắm chặt tay, mặt đỏ ửng lên: “Là nàng, là nàng, là nàng muốn gặp ta?”

    Triệu Đức Chiêu xoay người chạy nhanh ra cửa thuyền, Dương Hạo ho khan một tiếng, khom người nói: “Vương gia, xin vương gia bảo trọng, đây là chuyện rất bình thường, xin vương gia ở lại trên thuyền cho an toàn, mời vương gia lấy triều đình và thương sinh làm trọng, để hạ quan ra đó xem sao.”

    Triệu Đức Chiêu quay đầu lại căm giận nhìn hắn, Dương Hạo thản nhiên đứng yên, sắc mặt tự nhiên, Triệu Đức Chiêu cuối cùng cũng đã nổi giận, gục đầu xuống nói: “Thôi, mời Dương viện trưởng đi một chuyến, thay bổn vương… thay bổn vương mới người đó lên thuyền.”

    “Hạ quan tuân mệnh.”

    Dương Hạo đáp một tiếng rồi chạy ra ngoài.

    Trên bến sông dưới quan thuyền canh phòng cẩn mật, trừ quan trên thuyền không ai được tiến vào, Dương Hạo bước lên thang đi sang bờ, đi theo tiếng hát truyền đến từ bụi cỏ.

    Đặng Tú Nhi không thể lên thuyền, muốn dùng lời ca để truyền đến cho Ngụy vương, cô và Ngụy vương thầm có tình cảm, tuy hai người vẫn chưa bộc bạch, nhưng trong lòng tự hẹn ngầm, cô tin Ngụy vương sẽ gặp cô, không ngờ lại là Dương Hạo ở Tứ Châu này thấy người thì cắn, Đặng Tú Nhi không biết hắn phụng chỉ Ngụy vương đến, không muốn gặp hắn cho nên đã trốn vào bụi cỏ, đổi sang mấy câu hát địa phương, sau đó nhanh chóng đổi vị trí, chỉ muốn Ngụy vương một tiếng, thì như cô nghĩ, có thể cứu lấy người cha chẳng phải do một câu của Ngụy vương sao?

    Dương Hạo không tìm thấy, vừa bực mình vừa buồn cười, hắn đột nhiên cúi người xuống, lặng yên trốn, lời ca của Đặng Tú Nhi cuối cùng không xa quan thuyền là mấy, nhưng quanh quẩn chỉ nơi này mà thôi, đến bụi cỏ rậm rạp, quả nhiên thấy Đặng Tú Nhi rón ra rón rén ẩn nấp, vừa thấy bốn bề vắng lặng liền đứng dậy, nhìn về phía quan thuyền mở miệng hát “phượng hề phượng hề”.

    Chữ “phượng” vừa bay ra khỏi miệng, Dương Hạo đằng sau nàng đột nhiên cất khúc ca “mộng lý phi tường”: “Là ai hát ca, ấm áp cô đơn… mây trắng… trời mênh mông một người trốn, nhìn thấy vương gia tôn quý trên thuyền phía xa…

    Đặng tiểu thư?”

    Áo choàng ôm chặt lấy cơ thể, bỗng boong thuyền dưới chân hắn thành một chỗ trũng, Trình Vũ, Trình Đức Huyền, Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam đều hướng ánh mắt kì quái sang hắn, Dương Hạo túm lấy nước trên áo bào, cười hề hề với họ.

    Mộ Dung Cầu Túy: “Dương khâm sứ đây là…?”

    “Lão vương bát ngươi biết rồi còn hỏi!”

    Dương Hạo thầm mắng, ngượng ngùng đáp: “Bổn quan đang dạo bước trên boong thuyền, nghe thấy tiếng hát trên bờ, đang lúc nhàn rỗi liền đuổi theo, thấy Đặng cô nương đang quay mặt về phía sông hát, theo đó chào một tiếng, kết quả Đặng tiểu thư bị giật mình trượt chân ngã xuống nước.”

    Phương Chính Nam chau mày nói: “Thế…

    Dương viện sử có thể…?”

    Dương Hạo quay ngoắt nói: “Bổn quan chỉ nhảy xuống nước cứu mà thôi.”

    “Ồ…”

    Phương Chính Nam gật đầu, cười mà như không cười nói: “Dương viện sử bơi không tốt lắm nhỉ…”

    Dương Hạo xị mặt nói: “Không phải không giỏi, mà là vô cùng không giỏi.”

    Trình Đức Huyền nhịn cười nói: “Cho nên cuối cùng ngược lại là Đặng cô nương túm lấy tóc kéo Dương đại nhân lên bờ sao?”

    Dương Hạo đỏ mặt tía tai, giải thích: “Thực ra là bên bờ nước nông, nước chảy không mạnh, không cần cô ấy giúp, tự ta cũng có thể bò lên bờ được, chỉ là tốn chút sức mà thôi.”

    Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam không nhịn được cười ầm lên.

    Dương Hạo tức giận nói: “Ta đi thay quần áo đây.”

    Nói rồi xoay người, Trình Vũ đánh mắt sang nhìn Trình Đức Huyền, rồi đi theo.

    Ba người cùng đi, Mộ Dung Cầu Túy lập tức nói với Phương Chính Nam: “Khi ở Đặng phủ, thiên tuế và Đặng cô nương ngầm thích nhau, Đặng cô nương đến gặp thiên tuế, chắc chắn là vì Đặng Tổ Dương, ngươi nói… thiên tuế có đồng ý giúp không?”

    “Tốt nhất là nên đồng ý.”

    Phương Chính Nam mặt xám xịt nói: “Bỏ một mình Đặng Tổ Dương thì không sao hết, nhưng cơ hội khó có được như vậy, để lão hồ ly Trình Vũ nhìn thấu, thì làm sao không bẩm báo với Tấn vương, Tấn vương và tướng gia chúng ta đối đầu nhau, cơ hội khó có được như thế này hắn nhất định sẽ đắc dụng.

    Ngụy vương nếu thấy mĩ nữ mà mềm lòng, thì cho dù hắn có đồng ý hay không đều đứng bên tướng gia chúng ta.”

    Mộ Dung Cầu Túy vuốt râu trầm tư một lát, chần chừ nói: “Ngươi xem… chúng ta có cần lấy danh nghĩa tướng gia nói với Ngụy vương một tiếng không?

    Có Đặng cô nương khẩn cầu trước, chúng ta lại giúp đỡ, Ngụy vương tuổi trẻ thượng vô chủ kiến, tám chín phần mười sẽ giúp đỡ đấy.”

    “Theo ta thì không thể.”

    Phương Chinh Nam nhìn ra phía cửa thuyền nhìn Ngụy vương đang nhắm mắt, nhỏ giọng nói: “Thiếu niên mộ ngải, nếu ta ngươi thời trẻ như Ngụy vương, thì có mĩ nhân kiều diễm tới cửa muốn nhờ, lại là cô nương mà mình hằng ngưỡng mộ, có thể giúp đỡ được không?

    Huống hồ là Ngụy vương tuy cẩn thận, cuối cùng cũng là hậu duệ hoàng tộc, đương nhiên là có hùng khí, nếu ta nghĩ không lầm, hắn nhất định sẽ giúp, nếu ta ngươi xuất hiện, một khi để hắn tỉnh lại, thì không như vậy nữa.”

    Mộ Dung Cầu Túy gật gù hiểu, sờ cằm: “Có lý, ta ngươi cứ đứng ở một bên xem.

    Tóm lại Đặng Tổ Dương sống chết thế nào, thì chớ để hắn liên lụy đến tướng gia mới tốt.”

    ………………

    “Đặng cô nương, mau mau đứng dậy, có gì đứng dậy rồi nói.”

    Lúc này đang là mùa hè, nên rất nóng, Đặng Tú Nhi mặc tuy ít, quần áo lụa mỏng mềm, đang bị ướt đẫm, nên quần áo dính sát vào người, ẩn ẩn hiện hiện lộ màu da, cô quỳ ở đó, tấm lưng thon, mông tròn lẳn, Triệu Đức Chiêu không dám nhìn nhiều, đưa tay ra nâng cô dậy, nhưng Đặng Tú Nhi vẫn quỳ đó, hắn thực không nỡ.

    Đặng Tú Nhi đột nhiên nói: “Vương gia, Tú Nhi vừa nãy nói đều là thật, gia phụ thực sự đã bị người thân lừa mà không hề hay biết, gia phụ tuyệt đối không phải là một tham quan vô lại.

    Giờ tính mạng gia phụ nằm trong tay vương gia, Tú Nhi đường cùng mới phải đến đây cầu xin vương gia giơ cao đánh khẽ, có thể cứu lấy tính mạng của cha tiểu nữ.”

    Triệu Đức Chiêu thở dài nói: “Đặng cô nương, quả thực bổn vương rất tin nàng, Đặng tri phủ thực sự không phải tham ô, nhưng thân tín của hắn lại câu kết với Châu Vọng Thúc cùng thao túng lương thực Tứ Châu, đầu cơ tích trữ hưởng món lời kếch xù là có thật, Đặng tri phủ trực tiếp quản lý ngân lượng kho phủ bị tham ô cũng có thật, là một tri phủ ở Tứ Châu, việc đó cũng không biết thì có thể miễn tội sao?”

    “Vương gia…”

    “Đặng cô nương, thực không dấu, lời mà bổn vương thẩm vấn Lưu Thư Thần và lời cô nói còn có ra vào, giờ nghĩ lại, lệnh đường ban đầu là dấu lệnh tôn chân tướng, mà lệnh cậu Lưu Thư Thần lại dấu lệnh đường chân tướng.

    Hắn tự tham ô một số ngân lượng là thật, tham ô lượng lớn quan ngân cùng với Châu Vọng Thúc liên thủ đẩy giá lương thực lên cao cũng có thật, ngoài ra… hắn không nói với lệnh đường, hắn còn áp dụng bóp méo trướng mục hoặc không nhập trướng, trực tiếp tham ô một lượng lớn ngân khố trong kho phủ, còn tham ô rất nhiều ngân lượng cho Lưu thị làm ăn buôn bán bằng số tiền ấy, cho nên như coi trời bằng vung, một tay che trời, là một quan tri phủ, lệnh tôn có thể bỏ qua sao?”

    Chương 310: Ba người cùng đi

    Đặng Tú Nhi rơi lệ nói: “Vương gia, Tú Nhi không dám trông mong điện hạ có thể bảo đảm được tiền đồ quan vị của gia phụ, chỉ mong án này mở rộng ra, sợ là Quan Gia sẽ tức giận, khi đó không chỉ chức quan không giữ được, chớ nói đến cái đầu, cơ thể gầy guộc thư sinh của gia phụ như vậy, thì làm sao chịu được cực hình?

    Tú Nhi chỉ mong Vương gia khai ân, nghĩ gia phụ là một người thanh liêm, có sai thì mong nhắm mắt nghe, giơ cao đánh khẽ, để gia phụ có thể hưởng sự xử lý nhẹ, Tú Nhi vô cùng cảm kích”.

    “Cái này…cô nương, không phải nói là được, chiếu theo Vương pháp, án này liên lụy tới rất nhiều người, bổn Vương sợ…”

    “Vương gia, cho nên Tú Nhi mới đến cầu xin Vương gia, việc này khó lòng thay đổi, nhưng giờ có thể đổi gì thì đổi, chỉ có mình Vương gia thiên tuế mà thôi, Tú Nhi cầu xin Vương gia đó, chỉ cần Vươn gia khai ân, giúp đỡ cho gia phụ, Tú Nhi nguyện làm tôi làm tớ, cả đời hầu hạ Vương gia”.

    Triệu Đức Chiêu khó xử nói: “Tú Nhi cô nương…”

    “Xin Vương gia khai ân!”

    Đặng Tú Nhi quỳ, đầu liên tục dập vào nền thuyền, tiếng kêu “Bong bong” vang lên, Triệu Đức Chiêu xót xa nhìn thấy cô nương mình sùng ái đang quỳ gối xin sự giúp đỡ, người hắn nóng ran, đắn đo do dự hồi lâu cuối cùng cũng đưa ra quyết đoán.

    Hắn đưa tay cởi trường bào của mình, Đặng Tú Nhi ngạc nhiên, mặt đỏ bừng, không thể tưởng được Triệu Đức Chiêu là một nhân vật quân tử khiêm tốn, giờ lại háo sắc như thế, tuy mình nói làm tôi làm tớ hầu hạ, vốn chỉ là nói thế thôi, nhưng cha mình còn đang bị giam giữ, giờ lại rõ như ban ngày, hắn lại…

    Cho dù thế nào, cũng phải lấy chữ hiếu, nếu có thể cầu xin cho cha mình, dù có phải hi sinh cô cũng không nói chơi, huống hồ Ngụy Vương cũng là người mà cô ấy thích, tính mạng mình cũng là của cha mẹ cho, giờ phải giúp cha mẹ thôi.

    Nghĩ đến đây, Đặng Tú Nhi vừa xấu hổ vừa sợ, nhắm nghiền hai mắt lại, không động đậy.

    Triệu Đức Chiêu cởi bỏ áo bào, khoác lên người Đặng Tú Nhi, khiến nàng giật mình, rồi nhẹ nhàng nâng nàng dậy, nhỏ giọng nói: “Thôi, bổn Vương phá lệ cho cô nương.

    Đặng cô nương, bổn Vương lần này đi tuần sát Giang Hoài là phụng lệnh Quan Gia đi thu mua lương thực, chứ không phải vì việc này.

    Vụ án này, triều đình đã biết, trong vòng hai ngày triều đình sẽ cử khâm sứ xuống xử lý vụ án này, cô nương mau chóng về bàn với lệnh đường xoay sở đủ, chỉ cần trong vòng hai ngày các người bổ sung ngân lượng tham ô vào kho phủ, tội danh tham ô không thể trốn tránh này bổn Vương sẽ xóa bỏ, nếu bỏ rơi cơ hội này tạo thành đại tội ngân khố trống, bổn vương sẽ lo liệu chiếu cố dễ dàng hơn!”

    “Đa tạ Vương gia…”

    Đặng Tú Nhi vui mừng khôn xiết, lại chực quỳ xuống.

    “Miễn lễ, miễn lễ, thời gian cấp bách, nàng nên trở về mau mau chuẩn bị với lệnh đường đi”.

    “Vâng vâng, Tú Nhi tuân lệnh”.

    Đặng Tú Nhi vội vàng nắm chặt áo bào của mình, cảm ơn bằng ánh mắt, xoay người chạy ra ngoài, tới cửa thì Dương Hạo đang chực đứng ở sẵn cửa, thấy bóng người chạy ra, còn chưa nhìn rõ là ai, Tú Nhi đánh ánh mắt kỳ quái sang Dương đại nhân, rồi chạy đi.

    “Dương viện sứ…”

    Triệu Đức Chiêu thấy Dương Hạo đứng ngoài cửa, gọi một tiếng.

    Dương Hạo vào nói: “Vương gia”.

    Triệu Đức Chiêu thở dài trầm mặc hỏi: “Ngươi…đều nghe thấy hết rồi chứ?”

    “Vâng!”

    Dương Hạo hơi khom lưng, Triệu Đức Chiêu mặt tối xầm lại, hắn làm Vương gia chưa được bao lâu, uy nghi cũng chưa được hình thành, lần đầu xử lý việc lại dựa vào tình cảm, lại đụng phải triều thần, hắn không khỏi lo sợ, trầm mặc một lát mới nói: “Tú Nhi cô nương hiếu thuận, thực đáng thương đáng kính, hơn nữa giờ đã rõ, Đặng tri phủ quả thực không hề hay biết, theo bổn Vương…bổn Vương…”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Pháp lý, không liên quan đến nhân tình”.

    Triệu Đức Chiêu mắt sáng lên, Dương Hạo lại nói: “Đặng tri phủ sau khi đến Tứ Châu nhậm chức, quan lại sĩ thân bị cô lập, muốn đưa tay chân làm gì đó, lúc đó chỉ tin tưởng vào người thân họ hàng, hơn nữa hắn xuất thân bần hàn, được thế lực Lưu gia giúp đỡ, cho nên có ân tình nặng với Lưu gia, trong lòng vẫn niệm có ngày báo đáp lại Lưu gia.

    Nhưng hắn không ngờ, lòng người dễ đổi, nhị cậu và phu nhân hồn hậu thật thà và rất nhiều người họ hàng cũng rất thành thực nhiệt tình nữa đột nhiên được thế giới phồn hoa, rồi có quyền có thế xong thì mau chóng mất đi chính mình.

    Châu Vọng Thúc là một đại lương thân mười mấy đời ở Tứ Châu, quan hệ rộng khắp, căn cơ rất hùng hậu, muốn tìm mấy người kéo bọn họ xuống nước không dễ, cuối cùng trở thành người bạn, Đặng Tổ Dương nâng đỡ Lưu gia nhân đối kháng với Châu Vọng Thúc mà thành đối tượng họ liên thủ lợi dụng, nghĩ lại mà thực đáng buồn”.

    Dương Hạo thở dài, nói: “Tứ Châu có cục diện như ngày hôm nay, Đặng Tổ Dương không hề trốn tránh trách nhiệm, nhưng…tội không thể tha thứ.

    Hạ quan nghĩ, sau lần giáo huấn này, từ giờ về sau Đặng Tổ Dương sẽ là một vị quan thanh liêm, là một vị quan có năng lực, cứu lấy tính mạng hắn, tuy không theo Vương pháp nhưng lại hợp lòng người, thì sao không vậy chứ?”

    Triệu Đức Chiêu bị kích động mặt đỏ ửng, hắn vỗ vào vai Dương Hạo, cảm động cười.

    Trong phòng thái phó Tông Giới Châu, Trình Vũ, Trình Đức Huyền cùng nhau đến thăm, cũng đang nói chuyện…

    “Không ngờ cục diện bế tắc Tứ Châu lại được hắn giải quyết theo cách này!”

    Chiết tử Du ngồi ở đầu thuyền, ăn mặc ngư dân, nàng cầm chiếc cần câu trong tay, nhìn về phía quan thuyền xa xa, lẩm bẩm nói.

    Đây là ngã rẽ của nhánh sông, nước chảy về sông, nhánh sông quanh co khúc khuỷu, cỏ mọc um tùm.

    “Không chỉ một Tứ Châu, tiểu thư”.

    Ống quần Trương Thập Tam xắn đến đầu gối, buông thõng hai chân, mười đầu ngón chân bám chặt vào boong thuyền, lạnh lùng nói: “Các lương thân vì lợi, hoặc nhiều hoặc ít đều là hoạt động không hợp pháp, Đại Tống tương đối khoan dung, chiêu thức của hắn trấn trụ những người đó, giờ chỉ có Khai Phong vì thiếu lương thực mà không cấm tăng giá, họ hoặc là có cách tự vận chuyển lương thực tới kinh thành, hoặc là bình ổn lại giá cả rồi bán cho quan phủ, kẻ khống chế thị trường lương thực và đối nghịch triều đình sợ đã ít đi không có mấy rồi”.

    Chiết Tử Du im lặng một lúc lâu, nhẹ thở dài nói: “Mấu chốt này, một ở mua lương thực, một ở vận chuyển, xem ra tình thế này, hắn cần dùng thủ đoạn phi tường kinh sợ tới bọn gian thương không hợp pháp, ép chúng phải ngoan ngoãn mà hợp tác, mua đủ số lương thực đồng thời xây dựng được đập nước, bảo đảm con đường vận chuyển đường sông, trước khi sông đóng băng có thể vận chuyển tới kinh thành.

    Cho dù là mặt nào, chúng ta giờ đều vô lực, trừ phi nước Đường ngay lập tức xuất quân, nếu chúng ta không giải quyết được, chúng ta chỉ có ngồi nhìn thôi”.

    Trương Thập Tam híp mắt nhìn về phía quan thuyền xa xa, nói: “Ở đây được triều đình Đại Tống khống chế, cho dù là muốn làm hỏng việc mua lương thực hay vận chuyển, chúng ta cũng không có đủ lực lượng, nhưng…chúng ta có thể thêm phiền phức cho họ không?”

    Chiết Tử Du lạnh lùng hỏi: “Có kế gì vậy?”

    Trương Thập Tam nói: “Tiểu nhân có mang theo vài người, không thể làm được đại sự, nhưng làm vài điều gây phiền phức thì có thể, nếu nói…ám sát mấy tên quan lại đang điều tra vụ án, làm cho lòng người dao động, làm chậm tốc độ giải quyết vụ án, hoặc là tung mồi lửa, tóm lại, có thể làm cho bọn chúng bị hỗn loạn…”

    Chiết Tử Du mỉm cười lắc đầu.

    Trương Thập Tam nói: “Tiểu thư, thuộc hạ sẽ cẩn thận làm việc, sẽ không…sẽ không làm thương người không liên quan”.

    Hắn nhấn mạnh ba chữ “Không liên quan”, cái gọi là không liên quan, chính là liên quan nhất, Chiết Tử Du dường như bị người ta thôi miên làm việc, mặt nhất thời nóng lên, nói: “Cái gì mà không liên quan, hai nước tranh chấp nhau, nào có thủ đoạn nhân từ.

    Là chủ, người ta muốn nước của ngươi, muốn nhà của ngươi, chẳng lẽ ngoan ngoãn giao nộp sao, hà tất phải tranh đấu?

    Người tham gia chiến trận vô tình, không bàn tình nghĩa, Chiết Tử Du tuy là nữ nhi, ôm lòng dạ đàn bà sao?”

    “Vâng, vâng…”

    Trương Thập Tam liên tục trả lời.

    Chiết Tử Du chậm rãi nói: “Ta không đồng ý là bởi vì ngươi làm như vậy không có tác dụng gì, gặp chút trở ngại, là giận sao?

    Đây là cuộc chiến đế vương, bảo đảm quốc gia quyền hành.

    Những việc không liên quan hà tất phải làm, đi thôi, đây là…sợ họ nhanh chóng có thể xử lý rõ ràng, làm động toàn Giang Hoài, kho lương đóng không thành vấn đề, chúng ta đi Giang Hoài thôi”.

    Trương Thập Tam ngạc nhiên nói: “Đi Giang Hoài?”

    Chiết Tử Du giơ tay, nhấc cần câu, đứng lên: “Nếu họ có thể vận chuyển lương thảo tới Khai Phong thành công, mân nam tống quân sẽ không phải lo lắng, có thể không kiêng nể gì mà công kích nước Hán.

    Nước Đường không dám nhân cơ hội xuất binh đánh chiếm nước Tống, họ lại đi thử xem xem có thể để họ ngầm viện nước Hán…”

    Hai hàng mày giãn ra, Chiết Tử Du thở dài nói: “Môi hở răng lạnh, một đạo lý đơn giản như vậy, Lý Dục cho dù có ngu xuẩn thì cũng hiểu chứ nhỉ?”

    Trương Thập Tam vội đưa tay ra đỡ lấy cần câu, cúi đầu nói: “Tiểu thư, trong bụi rậm có người”.

    “Hả?”

    Chiết Tử Du chau mày, không quay đầu lại, động tác rất tự nhiên: “Quan binh?

    Tuần tra?

    Bao nhiêu người?”

    “Chỉ có bốn tên, không giống quan binh, chúng nấp trong bụi cỏ, dường như đang theo dõi về quan thuyền”.

    Chiết Tử Du thở hắt ra, nhẹ xoay người lại, nhìn theo phía Trương Thập Tam bảo về phía bụi cỏ, quả nhiên có bốn người đang khúm núm nhìn về phía quan thuyền.

    Chiết Tử Du ngồi trên chiếc thuyền độc mộc, dưới đám lá liễu um tùm phủ lên, từ xa nhìn lại rất khó phát hiện ra họ, mà họ nhìn qua khe hở thì lại rất dễ phát hiện ra người bên ngoài.

    Chiết Tử Du chau mày, lẩm bẩm nói: “Mấy tên này theo dõi quan thuyền?”

    Nàng đảo mát nhìn, thủ thế nói: “Ngươi từ bên này đi qua, nhẹ tiếp cận, đừng để chúng phát hiện ra, ta từ bên kia vòng qua, xem xem chúng làm gì”.

    Trương Thập Tam hiểu tiểu thư nhà mình có bản lĩnh hơn hắn nhiều, lúc đó không nhiều lời, đồng ý một tiếng, người như con cá trạnh lướt qua, ngay cả cành hoa cũng không động, Chiết Tử Du nép người vào bờ, đi về phía sau bụi cỏ của mấy tên đó.

    “Sao rồi?

    Lão đại bơi giỏi, ngươi xem có cách gì ra tay không?”

    Bốn tên quỳ trong bụi cỏ nhìn về phía quan thuyền xa xa.

    Bốn tên này là hảo hán Giang Hoài vùng Tứ Châu, có võ công.

    Bốn tên cướp đường, bọn cướp gan to bằng trời, chỉ cần có tiền, không từ bất cứ việc gì.

    “Không được, trên bờ ba bước một đồn, năm bước một trạm, trên mặt sông có hơn mười chiếc thuyền nhỏ đi tuần quanh quan thuyền lớn, dù ngươi bơi có giỏi có thể lặn cũng không lên được thuyền cao như vậy, cho dù ngươi có lên được thuyền cao ấy, ngươi xem trên boong thuyền nhiều lính như vậy, ngươi cũng không ra tay được, theo ta nghĩ, ở đây còn nghiêm mật hơn cả nhà kho”.

    Một tên ngũ đoản hán tử “Phì” một tiếng, phun ra cỏ lau trong miệng, nói: “Như thế này nhé, chúng ta chi bằng thực hiện theo cách thứ hai, đi nhà kho bên đó giở vài thủ đoạn”.

    Chiết Tử Du bò tới gần bên trái bọn họ, người nằm bẹp trên mặt đất không nhúc nhích, lẳng lặng quan sát chúng.

    Đám cỏ lau rậm rạp không một kẽ hở, cao ngút, trong tình huống này, nàng chợt nhớ tới nụ hôn đầu tiên đêm đó ở Lô Lĩnh cùng với Dương Hạo theo dõi Phạm Tư Kì, đó là nụ hôn khiến nàng không bao giờ quên, thời gian không lâu, hai người đã chia ly, trở thành người xa lạ, thậm chí còn là kẻ địch, lòng không khỏi buồn bã, cho đến khi nghe được tiếng bốn tên kia tiếp tục nói chuyện, nàng mới hoàn hồn lắng tai nghe.

    “Ừ, ta cũng thấy vậy, hay là trở về nhà kho bên đó ra tay mấy thủ đoạn còn dễ dàng đào tẩu nữa”.

    “Bên đó nha sai cũng không phải ít đâu, chuyến này khó sống rồi”.

    “Không dễ làm thì cũng phải làm, chúng ta buôn bán không phải là phải động não sao, kết quả cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, Châu gia bảo chúng ta, sau khi sự thành thì một người một vạn quan, bà nội nó chứ, dựa vào một vạn quan ấy, bố trí mua nhà, mấy mĩ nhân, sau này còn có cơ hội nhìn da bụng họ, hơn nữa không dùng đến buôn bán đầu đao dính máu”.

    “Hắc hắc hắc…”

    “Ca, thế chúng ta bàn bạc một chút, sau khi về phải ra tay thế nào”.

    Bốn tên ngồi lại đoàng hoàng trong bụi cỏ, nhặt mấy viên đá, vẽ lên hòn đá đó gì gì đó, nói: “Này, đây là địa hình nhà kho, ở đây mấy hàng này là nơi cất giữ lương thực nhà kho, lương thực thu gom đặt ở đây, ngoài có cung binh canh phòng tuần tra.

    Ở giữa là trống, nhốt tất cả mấy người, coi giữ cũng rất nghiêm, đừng thấy bên ngoài nhà kho không có nha sai tuần tra, đó là để phòng phạm nhân bên trong thông đồng với nhau, toàn bộ người ở bên trong.

    Giám thị phân biệt nhốt phạm nhân trong từng gian kho lương thực.

    Bên phải, mấy hàng này vẫn là chỗ trữ lương thực, góc tây bắc có một phòng là….”

    “Nhị ca, ngươi xem, góc tây bắc tường thấp nhất, người coi cũng ít nhất, nhảy qua tường là một con mương, cây cỏ um tùm, chúng ta cứu người có thể chạy theo con đường này”.

    “Ừ, là một ý kiến hay”.

    “Nhị ca quá khen”.

    “Khen cái rắm, cứu người thế nào còn chưa nghĩ ổn thỏa, ngươi đã nghĩ làm thế nào để chạy ra trước rồi sao? trong nhà kho đều là nha sai, huynh đệ chúng ta có ghê gớm thì có thể một đánh tám, một đánh tám mươi thì làm sao làm được, cứu người kiểu gì mới được đây?”

    “Chi bằng chúng ta dùng kế điệu hổ ly sơn đi, châm mồi lửa đốt lương thực, lửa cháy, khói đặc cuồn cuộn, trong nhà kho mấy tên nha sai sẽ sợ hãi mà không chạy cũng khó, phạm nhân bao nhiêu tội không đến chết, họ không dám ở trong đâu, chỉ cần đẩy người ra ngoài, chúng ta mặc quần áo bọn nha sai chạy vào cứu lấy người thì không phải việc gì khó khăn chứ?”

    “Ồ, đây là một ý hay, hơn nữa ban ngày ban mặt lại che dấu được hành tung của chúng ta, nếu buổi tối ra tay, không dễ tìm được Châu gia đâu”.

    “Đại ca nói được đương nhiên là được rồi, nhưng kho lương thực bên đó có quan binh tuần tra, tấn công châm mồi lửa cũng không phải chuyện dễ đâu, hơn nữa còn cần vật dẫn lửa nữa”.

    “Châm lửa đốt lương thực?”

    Chiết Tử Du lòng chợt động, chuyển ngay ý nghĩ, đốt kho lương thực, đại sự này không giúp ích cho cô bao nhiêu, hóa ra họ là những hào thân gian thương bị bắt và những tên cường đạo bỏ món tiền lớn mời đến, mục đích là cứu người ra.

    Chiết Tử Du chẳng có hứng thú với chuyện này, nghe đến đây mất hứng.

    Nàng toan đi chợt nghe người nói: “Việc này làm được, Lão Tứ, ngươi đi căn phòng góc đông nam, đó là nơi ở của khâm sai phó sứ triều đình Dương Hạo, giờ trong nhà kho đều bàn tán về cái tên ấy.

    Hắc hắc, chúng vốn không ngờ bắt thương nhân, thì sẽ có người to gan lớn mật đi cứu họ, nơi này lại là bên nhà trong nha môn, không ai coi giữ, ngươi đi xử lý tên Dương Hạo,lộ tung tích, dẫn quân đi đuổi, nhà kho bên đó phòng thủ không chặt, chúng ta sẽ nhân cơ hội phóng hỏa, lúc này đại sự sẽ thành”.

    “Chúng…sẽ giết Dương Hạo?”

    Chiết Tử Du giật mình, đang định bỏ đi bỗng dừng bước.

    “Đại ca, tên Dương Hạo đó có biết võ không?

    Lão tứ tuy giỏi võ đấy nhưng người như que tăm, quyền cước lại hơi kém, chớ có để bị ở bên trong”.

    Lão Tứ cười nhạo nói: “Nhị ca chớ có lo, ta khó bị người ta tóm được lắm, hơn nữa giết hắn bất ngờ không kịp đề phòng, hắn có thể sống để nhìn thấy mặt trời sáng mai mới là lạ, việc này giao cho ta là khỏi nghĩ rồi”.

    “Ừ, huynh đệ chúng ta đồng tâm hiệp lực, làm tốt chuyến mua bán lớn này, từ nay về sau rửa tay gác kiếm, hưởng hạnh phúc trọn vẹn, ha ha, đi thôi”.

    Bốn tên bàn bạc xong xuôi, liền rời khỏi đám cỏ đó, Chiết Tử Du lo lắng vô cùng, quay sang không thấy Trương Thập Tam, không dám to tiếng gọi làm bốn tên kia phát hiện ra, lại sợ mất đi tung tích bọn chúng, liền cất bước, đuổi theo bọn chúng.

    ***

    “Thật không có lương tâm, tỷ muội chúng ta vì hắn mà bỏ ra bao công sức, hắn lại còn làm bộ, không đến gặp chúng ta, còn muốn chúng ta đi tìm hắn nữa”.

    Đường Diễm Diễm phẫn nộ nói.

    “Tỷ tỷ thông cảm chút đi, việc này không trách quan nhân được, hai ngày bắt bao nhiêu người, nào có việc gì không đến tay quan nhân?”

    Ngô Oa Nhi che miệng trộm cười: “Thực ra tỷ tỷ chỉ cần nhẫn nại ở chùa Phổ Quang đợi hai ngày, quan nhân nhất định sẽ đích thân đến đón, dù sao chùa Phổ Quang phong cảnh cũng không đến nỗi”.

    Mặt Đường Diễm Diễm đỏ ửng, tức giận gắt giọng: “Nha đầu chết tiệt kia, em dám cười ta đúng không?”

    Cô lập tức ra quyền, dương dương tự đắc ở trong nhà nghỉ bến sông chùa Phổ Quang, đợi Dương Hạo tới đón, nào có hiểu được Dương Hạo bận bắt người thẩm tra, không có thời gian đến thăm nàng, ở hai ngày, Đại Đường tiểu thư cuối cùng cũng sốt ruột, bảo Oa Oa lén vào thành tìm cái tên quan nhân vô tình vô nghĩa kia.

    “Muội muội nào dám, ha ha, tỷ tỷ không cần sốt sắng quá”.

    Oa Oa cười chạy đi, Đường Diễm Diễm chạy đuổi theo, vừa đuổi được hai bước, đột nhiên kêu lên một tiếng, đứng lại.

    Ngô Oa Nhi chạy vài bước, thấy Đường Diễm Diễm nhìn chằm chằm về phía trước, còn nói nàng cố ý nhử mình qua, không chịu được cười hì hì nói: “Tỷ tỷ chớ lừa em, ta mới không bị lừa đâu, việc này tự tỷ đi tìm quan nhân đi, hihi…”

    “Đừng ồn, đừng ồn”.

    Đường Diễm Diễm đột nhiên chạy nhanh đến, nhìn ra phía ngoài, nhìn theo bóng dáng người đó, thất thanh nói: “Ta không nhìn nhầm, không nhìn nhầm!”

    Ngô Oa Nhi cẩn thận tiến đến gần hỏi: “Tỷ nói gì vậy?”

    Đường Diễm Diễm quay đầu lại nói: “Chiết Tử Du đến rồi!”

    Ngô Oa Nhi mặt biến sắc, thất thanh nói: “Chiết đại tiểu thư?

    Tỷ nói thực chứ?”

    Nàng vội nhìn về phía đó, có người đang đi lại, trong chốc lát tìm thấy bóng dáng nàng: “Tỷ tỷ không nhìn nhầm đó chứ?”

    “Hừ!

    Tuyệt đối không lầm”.

    Đường Diễm Diễm kéo Ngô Oa Nhi đi: “Con hồ ly thích mặc quần áo nam nhi, cô ta mặc quần áo đàn ông, nhưng là giả trang thành đấy, cô ta có hóa thành tro, bổn cô nương cũng nhận ra…”

    Trước cửa nhà kho rất náo nhiệt, cửa nha môn mở rộng, người nhà phạm nhân đến đưa cơm, thăm người thân, kẻ đến người đi, xe ngựa nhiều vô số.

    Chiết Tử Du cẩn thận bám đuôi phía sau mấy tên đó, không ngờ lại lọt vào mắt của hai người Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm.

    Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm đi theo Chiết Tử Du, thấy cô ấy dần vào trong kho lương thực, chính là mình vừa nãy bảo người đến chỗ Dương Hạo, nàng sớm biết Chiết Tử Du có chí để Đại Tống thiếu lương vì tây bắc giải vây, thấy nàng giờ cùng với bốn tên đại hán lần lượt đi sang hai đường có hành tung lén lút, theo suy nghĩ lanh lợi của nàng, liền hiểu rõ “lòng dạ hiểm độc”, Ngô Oa Nhi không không khỏi biến sắc, run giọng nói: “Nguy rồi, hay là cô ta muốn giết quan nhân?”

    Chương 311: Ba người cùng một giường

    Vì mỗi ngày bản ghi chép tài liệu thẩm vấn phải đưa lên quan thuyền sửa lại.

    Triệu Đức Chiêu duyệt xong sau đó lại đưa cho người mau chóng báo cho kinh thành, ngày thường Dương Hạo bôn ba bên ngoài, chỗ ở chỉ là chỗ ngủ, tiện cho hắn thẩm vấn phạm nhân mà thôi, chỗ này vô cùng đơn sơ và cũng vô cùng bừa bộn, căn bản là chẳng có ai tới dọn dẹp, thực tế hắn giờ cũng không có đủ người lo liệu, vì vậy khi Độc Cô Hi lén lút vào chỗ hắn cũng không bị phát hiện.

    Chiết Tử Du vẫn lặng lẽ theo Độc Cô Hi, đợi hắn vào phòng Dương Hạo xong thì nhanh chóng bước theo, nàng vừa yêu vừa hận Dương Hạo, giờ rất khó nói rõ là tình cảm gì, nhưng mối tình đầu khắc cốt ghi tâm có nguy hiểm, nàng muốn hay không cũng phải chạy lại, cho dù ở một ý nghĩa nào đó, thích khách và nàng cùng một trận tuyến, nàng cũng không muốn cho Dương Hạo chết, tuyệt đối không muốn.

    Tên này có ám tiễn, ám tiễn được tẩm độc, Chiết Tử Du sợ hãi hắn bắn lén Dương Hạo, khi đó muốn giúp cũng không kịp nữa, nên mới đi theo đến chỗ ở Dương Hạo, rút ra một thanh đoản kiếm.

    Chiết Tử Du khi vọt vào phòng Dương Hạo, Độc Cô Hi đang ngẩn người nhìn trong phòng.

    Phòng đơn sơ, một bàn, một ghế, trên bàn là nét mực, là những tờ giấy được vẽ loạn lên, bên cạnh là ấm trà tương đối sạch sẽ, chỉ có bốn chén thiếu một chén, cẩn thận nhìn, mới có thể phát hiện trong đống giấy vụn có một chén, bên trong có nửa chén nước trà.

    T

    Màn buông xuống giường, dưới đất bên cạnh giường có một bát nhang đuổi muỗi, hương tro bay khắp nền, Độc Cô Hi thò tay vén màn, chỉ thấy trên giường có một chiếc gối để lộn xộn, góc giường có đôi tất chưa giặt, nơi này là nơi để cho khâm sai triều đình, Nam nha viện sứ ở sao?

    Độc Cô Hi cho rằng mình tìm nhầm phòng, nhưng tỉ mỉ nhìn, theo tình báo nội tuyến cho hắn hay, chính là căn phòng này, Độc Cô Hi thấy rất khả nghi, nhìn xung quanh không có người, muốn đi ra ngoài hỏi cho rõ ràng.

    Hắn vừa quay người lại thì thấy một bóng người đứng đằng sau hắn, hắn đứng hồi lâu trong phòng không phát hiện ra có người đứng đằng sau, giật mình hồn bay phách tán.

    Độc Cô Hi sở trường về khinh thân thuật ở Tứ Hùng sông Hoài, võ công cao cường hơn người, hắn không ngờ vốn tự hào về bản lĩnh của mình mà giờ té ngã, bị người ta tiến đến gần mà hoàn toàn không biết, giơ tay lên, một tiếng “keng”, Chiết Tử Du sớm đã có sự chuẩn bị, một ánh sáng lóe lên ở tay hắn, lúc này nàng cũng giơ tay lên, ánh sáng từ trong tay nàng lóe ra.

    Động tác của người có công phu khổ luyện nhanh hơn người thường gấp hai ba lần là chuyện đương nhiên, cho dù có kề sát kiếm vào cổ họng thì cũng không có gì khó, nhưng hai người cùng có võ thuật, nếu đối thủ nhanh hơn ngươi trong giây lát, ngươi muốn tránh thì đó là chuyện không tưởng, cho nên càng là cao thủ, thì trong mấy chiêu ít ỏi có thể quyết định thắng bại, hợp lại hơn nghìn chiêu, đánh đến cuối cùng hai bên không còn sức lực thì sẽ cùng ngã nhào.

    Lúc này chính là như vậy, đồng nghĩa với tên có sở trường về giết người, lại không có sự chuẩn bị, Chiết Tử Du rút kiếm ra nhanh đến Lữ Tổ cũng đã từng khen, đáng tiếc Độc Cô Hi là hải tặc nổi tiếng vùng Giang Hoài, giờ lại bị rơi vào thế yếu.

    Ám tiễn của hắn bắn lên khoảng không “bịch” một tiếng vào cạnh cửa, còn đoản kiếm sắc bén trong tay Chiết Tử Du lại “phộc” một phát vào cổ họng hắn, kết liễu tính mạng.

    …………

    Chiết Tử Du giết chết Độc Cô Hi, thở phào, thầm nghĩ: “Tên này mang ám khí kịch độc, hắn đã chết thì không có gì đáng ngại nữa rồi, ta đi kho lúa bên kia cảnh báo, làm cho mọi người bắt được ba tên đạo tặc kia nữa, còn tên đần kia chắc là an toàn rồi, dựa vào công phu của hắn, chỉ cần đề cao cảnh giác, dù có người muốn ám hại cũng không dễ dàng.”

    Nàng vừa nghĩ đến đây thì nghe thấy bên ngoài có giọng người con gái quen thuộc: “Mau, chính là phòng này.”

    Chiết Tử Du giật mình, thu kiếm, đồng thời đá một cước cho tử thi kia bay vào gầm giường, động tác nhanh như cắt.

    Chiết Tử Du định phi thân toan bỏ chạy, lại phát hiện trong phòng không có cửa sau, trong phòng cũng không có chỗ nào ẩn mình, nàng hơi chần chừ, đang định nhảy đến mép cửa, Đường Diễm Diễm thấy ánh sáng loáng đã phát hiện ra đứng ở cửa.

    Chiết Tử Du mặt biến sắc thất thanh nói: “Là cô!”

    Đường Diễm Diễm cười lạnh: “Quả nhiên là cô!”

    Ánh mắt chuyển nhìn xuống kiếm, thấy máu tươi vẫn còn rỏ giọt, Đường Diễm Diễm sợ hãi, run run nói: “Cô… cô đã giết hắn rồi?”

    Chiết Tử Du không hiểu gì cả, hừ lạnh nói: “Tên khốn kiếp muốn giết đương nhiên là giết rồi, ngươi coi bổn cô nương ăn chay chắc, nực cười!”

    Mặt Đường Diễm Diễm tối sầm lại, suýt nữa ngất ra đấy, nàng nắm chặt bảo kiếm, lớn hét: “Ngươi giết hắn, ta sẽ lấy mạng ngươi!”

    “Keng keng keng” Đường Diễm Diễm rút kiếm chém như gió, Chiết Tử Du bình tĩnh ứng chiêu, hai con cọp mẹ giao chiến hơn mười lần, Chiết Tử Du thối lui vào phòng, Ngô Oa Nhi lúc này mới tiến vào, đứng ở cửa nhìn, nghi ngờ nói: “Tỷ tỷ, Chiết đại tiểu thư giết ai?

    Trong phòng làm gì có người?

    Đồng lõa của cô ấy đâu?”

    “Keng” một tiếng, Đường Diễm Diễm và Chiết Tử Du cùng thối lui ba bước, Đường Diễm Diễm vội vàng nhìn trong phòng, hậm hực nói: “Hạo ca ca đâu?”

    Chiết Tử Du ngẩn người, lúc này mới bừng tỉnh ngộ: “Con nha đầu ngốc nghếch kia, ngươi tưởng ta giết Dương Hạo?”

    Chiết Tử Du bực mình, không thể tưởng tượng nổi lòng dạ Đường Diễm Diễm lại đen tối ngu ngốc đến thế, nàng bực bội nói: “Cô cứ làm như chốc lát thành quả phụ được, vội cái gì?”

    Đường Diễm Diễm nghe vậy vui mừng nói: “Kiếm của cô có máu, không phải giết Hạo ca ca sao?

    Cô đã làm thương ai rồi, đến đây làm gì?”

    “Ta?”

    Chiết Tử Du bị hai người nhìn chằm chằm, nào có chịu thừa nhận mình mềm lòng tới cứu Dương Hạo, cười lạnh nói: “Ta đến làm gì á?

    Đương nhiên là giết tên bạc tình bạc nghĩa, làm hỏng đại sự của ta, Dương Hạo rồi, nhưng hắn không có trong phòng, các ngươi quan tâm đến hắn gớm nhỉ?

    Hừ hừ, bổn cô nương phục ở đây, đợi hắn về sẽ cho một nhát kết liễu cuộc đời hắn!”

    Vừa nghe Dương Hạo vẫn chưa về, Đường Diễm Diễm thở phào yên tâm,, Dương Hạo không sao rồi, nàng lại nhìn máu ở lưỡi kiếm Chiết Tử Du, nghe khấu khí của nàng, lập tức trả lời mỉa mai rằng: “Tôi thấy cô mới là người có lòng dạ hẹp hòi, tâm địa ác độc, Đường Diễm Diễm ta đã đến, cô đừng có mơ động được một sợi lông chân của hắn.”

    Chiết Tử Du để kiếm lên trước ngực, tiến lại gần Đường Diễm Diễm, hừ lạnh: “Dựa vào cô sao?

    Đường đại tiểu thư?”

    Đường Diễm Diễm ngạo nghễ nói: “Không sai, dựa vào ta.”

    Ngô Oa Nhi hơi thẹn với cố nhân và ân nhân, nhưng việc này liên quan đến Dương Hạo, nàng sao có thể xuất hiện, giờ Dương Hạo không có việc gì, nàng đương nhiên yên tâm, thấy sự việc trở nên trầm trọng, lúc nãy thấy hai người giao đấu, vội nói: “Tỷ tỷ, hay là gọi người đến đi.”

    “Tỷ tỷ?

    Gọi mới ngọt làm sao.”

    Chiết Tử Du vẫn để kiếm trước ngực, liếc mắt nhìn cô, nhếch miệng cười, mặt Ngô Oa Nhi nóng ra.

    Đường Diễm Diễm nắm chặt kiếm, bước lên phía trên, trầm giọng nói: “Bổn cô nương biết cô từ nhỏ theo danh sư, giỏi võ nghệ, nhưng bổn cô nương không chịu kém thua, hơn nữa từ nhỏ ta đã được dượng Trình Thế Hùng thụ nghiệp ân sư Bộ Hồng Trần Bộ lão tiền bối đích thân chỉ giáo kiếm thuật, chỉ là vẫn chưa khổ luyện mà thôi, lần trước ở Tiểu Phàn lầu bị cô khiêu khích, ta đã nghĩ đến một ngày kia đường đường chính chính đánh bại cô, trong phủ khổ luyện võ công, giờ… cuối cùng cũng phát huy tác dụng.”

    Chiết Tử Du nghe thấy nói đến Bộ Hồng Trần, không khỏi nghiêm mặt, đây chính là kiếm thuật đại tông sư độc bộ thiên hạ, nghe khẩu khí của Đường Diễm Diễm, nàng cũng không dám coi thường, vội lạnh lùng nói: “Nhiều lời, ra tay đi!”

    “Xem kiếm!”

    Ánh sáng kiếm chói lóa, Chiết Tử Du lập tức nhận kiếm, Ngô Oa Nhi nắm chặt tay, đôi mắt không dám rời động tác của hai người.

    “Đây chính là kiếm thuật mà Bộ Hồng Trần chỉ giáo sao?

    Đây chính là kiếm thuật ngươi khổ công luyện tập sao?”

    Chiết Tử Du nhìn Đường Diễm Diễm bị nàng đánh cho ngã nhào, hừ lạnh nói.

    Đường Diễm Diễm giận mặt mũi đỏ ửng, căm tức nhưng không nói được lời nào.

    Ngô Oa Nhi trợn mắt há mồm, muốn chạy trốn cũng không kịp, nàng đã sợ Đường Diễm Diễm mạnh mồm nói ra, nhưng kiếm thế của Chiết Tử Du mới đến hiệp thứ mười, xem ra Chiết Tử Du vẫn còn nể tình, nếu không…

    Chiết Tử Du múa kiếm, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, màn bị tước thành một sợi dài, Chiết Tử Du thu kiếm, rất thuần thục trói hai tay hai chân Đường Diễm Diễm lại, sau đó nhìn sang Ngô Oa Nhi, Ngô Oa Nhi đầu gối mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

    “Lúc này mới quỳ, không sợ đã muộn sao?”

    Chiết Tử Du hừ lạnh nói.

    “Chiết tiểu thư, Oa Nhi nhận được đại ân của Chiết gia, Oa Nhi xin thề, làm đủ ba đại sự cho Chiết gia, chính là lần này Khai Phong thiếu lương thực, muốn báo đáp ân tình Chiết gia, Oa Nhi từ đầu đến cuối vẫn chưa nói ra chân tướng cho quan nhân biết, không làm gì có lỗi với đại tiểu thư.

    Giờ Oa Nhi đã hoàn lương, là Dương gia phụ, từ nay về sau là người của Dương gia, quan tâm chăm sóc quan nhân, Oa Nhi quỳ xuống, một không phải thấy bảo kiếm của đại tiểu thư sắc bén, hai không phải vì thấy hổ thẹn với ân tình, chỉ là Oa Nhi cầu xin đại tiểu thư bỏ qua cho Đường cô nương, bỏ qua cho quan nhân nhà ta.”

    Đường Diễm Diễm nghe những lời này, mắt nhìn sang Ngô Oa Nhi, Ngô Oa Nhi lại nói: “Đại tiểu thư là nữ anh hùng, nếu như dứt bỏ ân oán, Ngô Oa Nhi vô cùng khâm phục.

    Đường cô nương có mạo phạm tiểu thư, quan nhân nhà ta giờ tuy làm việc cho triều đình, nhưng hưng vong Đại Tống lại không quan hệ đến chàng, triều đình muốn giải quyết được khó khăn về lương thực của phủ Khai Phong, nên đi khắp nơi thu mua lương thực, đại tiểu thư giết quan nhân ta thì không có lợi gì, hành động vô ích này làm gì chứ?

    Oa Nhi cầu xin đại tiểu thư.”

    Chiết Tử Du lạnh lùng nhìn nàng, đi đến trước bàn ngồi xuống.

    Nàng đuổi theo tên Độc Cô Hi từ ngoài thành vào trong thành, đuổi đến đây lại phải đánh nhau, giờ thời tiết vẫn đang khắc nghiệt, lâu không uống nước nên vô cùng khát, thấy hai người lo lắng đề phòng thay Dương Hạo, lòng rất khoái chí, không vội đi, liền rót một chén trà, nhẹ đưa về phía trước.

    Nàng vừa định rót trà, Ngô Oa Nhi đã nhanh nhẹn chạy đến, rót một chén cho nàng, Chiết Tử Du liếc nhìn nàng, khẽ thở dài: “Cô cũng ngồi đi, ta chán ngấy nhìn bộ dạng của cô vừa nãy rồi.”

    “Vâng vâng”.

    Ngô Oa Nhi nhìn Đường Diễm Diễm bị trói chặt, liền nhẹ ngồi xuống bên cạnh Chiết Tử Du.

    Chiết Tử Du cũng rót một chén trà, thở dài nói: “Ta và cô địch và bạn, đều là do hắn…”

    Nàng nhìn Đường Diễm Diễm đang tức giận, thầm nghĩ: “Ta và cô vốn không thù hận, chẳng qua không phải vì hắn chứ?

    Oan gia này, sinh ra để đối địch với Chiết Tử Du ta đây.”

    Đường Diễm Diễm nhìn thấy cô ta nhìn mình, tức giận nói: “Họ Chiết kia, ngươi lòng dạ hẹp hòi, hiểm độc, Oa Nhi, em không phải nói cái gì hết, ta thấy cô ta ghen ghét hai ta và quan nhân thân mật, họ Chiết kia, ngươi không cần giả vờ giả vịt làm người tốt, muốn giết ta, lại đây, giết đi, một nhát kết liễu đời ta, Hạo ca ca sẽ thay ta báo thù.”

    Hai má Chiết Tử Du ửng đỏ, tức giận đứng dậy, Ngô Oa Nhi cuống quít đứng dậy nói: “Đại tiểu thư bớt giận.”

    Nói rồi nháy mắt với Đường Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm không để ý tới, vẫn tức giận, Chiết Tử Du còn giận hơn, tiện tay nhấc nàng tới cùng, ủn nàng lên trên giường, rồi lấy ra một cái vỏ gối, không biết là sạch hay không nhét luôn vào mồm nàng.

    Ngô Oa Nhi đứng sau nhìn thấy vậy, mắt trợn tròn, nàng lôi từ tay áo ra một vật gì đó, ôm vào lòng, Chiết Tử Du nhìn cô, cũng không nghi ngờ gì, không phát hiện ra, Đường Diễm Diễm lại thấy vui mừng, nàng giận dữ khiến cho Chiết Tử Du chỉ quan tâm đến nàng, không chú ý đến Ngô Oa Nhi, cứ thế giãy dụa gây sự chú ý của Chiết Tử Du.

    Chiết Tử Du giận quát: “Oa Oa, ngươi lại đây, giữ chặt hai chân của cô ta cho ta.”

    Chiết Tử Du chỉ huy, Ngô Oa Nhi làm theo, buộc chân tay Đường Diễm Diễm lại, nhưng buộc không chặt, Oa Oa nháy mắt ra hiệu cho cô, Đường Diễm Diễm lúc này mới thôi không dãy dụa.

    Chiết Tử Du đến bên bàn trà đập bụp một phát, tức giận trừng mắt nhìn cô nói: “Không cần có ý đồ chọc giận ta, ngươi nếu là bổn cô nương thì có dám giết người không?”

    “Đại tiểu thư bớt giận, Đường cô nương chỉ nói vậy chứ lòng dạ không có ý đồ gì đâu ạ.”

    Ngô Oa Nhi vội đến bên bàn cười trừ nói.

    Chiết Tử Du hừ nhạt một tiếng, bưng chén trà lạnh uống một hơi cạn sạch, quay đầu thoáng nhìn, thấy Ngô Oa Nhi đang nhìn mình bằng ánh mắt quái dị, liền hỏi: “Sao cô không uống?”

    “Ồ!”

    Thuốc trong một thời gian ngắn sẽ phát huy tác dụng, Ngô Oa Nhi sợ cô nghi ngờ nổi trận lôi đình, liền bưng chén trà lên uống, Chiết Tử Du lạnh lùng nhìn cô, nói: “Oa Oa, cô chưa nói chuyện của ta ra, thế là cô đủ thông minh đấy, việc này không có bằng chứng, quan gia không làm gì được Chiết gia ta, vốn là đồng mưu của ta, việc đại sự này khó khăn, nếu nói ra, không sợ triều đình làm khó quan nhân mà cô một lòng bảo vệ sao?

    Hừ, cô trong lòng có ý gì thì ta không biết?

    Khỏi phải trông mong cảm ơn của ta cho cô.”

    Ngô Oa Nhi cung kính nói: “Oa Nhi không dám trông mong xa vời được đại tiểu thư cảm ơn, chỉ mong quan nhân và Đường cô nương an toàn mà thôi, nếu có chỗ nào đắc tội với đại tiểu thư, mong đại tiểu thư thông cảm cho nỗi khổ của Oa Nhi, không oán hận Oa Nhi.”

    Chiết Tử Du liếc mắt: “Đắc tội ta?

    Cô thì có gì mà đắc tội ta?”

    Oa Oa lưỡng lự một lát rồi nói: “Đại tiểu thư thứ tội, Oa Oa nóng lòng cứu người, lúc nãy… lúc nãy đã cho thuốc vào trong chén trà.”

    Chiết Tử Du ngẩn người, nhìn sang Đường Diễm Diễm không động đậy, miệng không thể nói, hai con mắt đẹp đang nhìn cô chằm chằm.

    Chiết Tử Du nhìn Ngô Oa Nhi một lúc không thấy nói, Ngô Oa Nhi quỳ xuống trước mặt nàng, cúi đầu nói: “Xin đại tiểu thư thứ tội….”

    Chiết Tử Du lạnh lùng nhìn nàng, lúc lâu mới chậm rãi nói: “Cô không cẩn thận rồi.”

    “Á?”

    Ngô Oa Nhi ngẩng đầu ngạc nhiên nói: “Đại tiểu thư có ý gì?”

    Chiết Tử Du cười nhạt: “Trà kia khi cô buộc hai chân cô ta, ta đã đổi rồi.”

    Ngô Oa Nhi ngây người, nụ cười của Đường Diễm Diễm tắt hẳn, Chiết Tử Du lạnh lùng đứng dậy nói: “Cô được lắm, được lắm, ta còn nhớ ngày xưa còn có ân tình, không muốn làm khó cô, không ngờ cô lại ra tay hại ta, Ngô Oa Nhi đây là cô tự đoạn tình nghĩa với bổn cô nương, thì cô không thể trách ta được.”

    Nói đến đây, hai chân cô mềm nhũn, vội chống tay vào bàn, Ngô Oa Nhi cúi đầu nói: “Oa Nhi xin lỗi đại tiểu thư, nhưng để cứu tính mạng quan nhân và Đường cô nương, thực sự đó là hạ sách bất đắc dĩ, xin lỗi đại tiểu thư, mong cô thông cảm.”

    Chiết Tử Du thấy khó chịu trong hơi thở, trầm giọng hỏi: “Cô có ý gì?”

    Ngô Oa Nhi ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội nói: “Oa Oa không biết đại tiểu thư quay lại bàn uống chén trà nào, cho nên… hai chén trà…

    Oa Nhi đều bỏ thuốc vào…”

    “Cô…”

    Chiết Tử Du vừa giận vừa sợ, thò tay rút kiếm, thì cảm thấy đầu óc choáng váng, Ngô Oa Nhi cười nói: “Đại tiểu thư chớ hoảng sợ, Oa Oa nói rồi, chỉ muốn cứu người, không muốn hại người, hành động này toàn là bất đắc dĩ.

    Quan nhân tình cũ khó quên với đại tiểu thư, đại tiểu thư ngay cả rơi vào tay quan nhân nhà ta, ta tin hắn cũng sẽ không làm khó cô.”

    Chiết Tử Du cười nhạt nói: “Ngươi đã bỏ thuốc hại ta, đương nhiên là hắn không lấy được tính mạng ta rồi.”

    Ngô Oa Nhi vội nói: “Đại tiểu thư chớ lo, thuốc này không thể lấy tính mạng người ta, nó chỉ là một loại của lầu xanh dùng…”

    Cô vừa nói đến đây, thấy bên ngoài có giọng người nói vọng lại, giọng nói càng ngày càng gần, một trong số giọng những người đó là của Dương Hạo, ba người con gái có ai là không quen giọng nói của hắn, Chiết Tử Du tuyệt đối không muốn đối mặt với hắn, sợ hãi không biết làm thế nào, cầm lấy kiếm, để vào gáy Oa Oa, thở hồng hộc nói: “Chớ lên tiếng, lên giường, nếu không chớ trách ta vô tình.”

    Ba đại cô nương lo lắng, hai người thờ hồng hộc đưa cô gái bị buộc chân lên giường, vừa giấu vào trong màn xong thì Dương Hạo và Bích Túc đi vào phòng…

    “Mấy ngày nay thực bận chết đi được, việc gì cũng đến tay, Diệu Diệu và Oa Oa đến giờ vẫn bị ta để ở chùa Phổ Quang đấy, nếu không đi đón bọn họ, Diệu Diệu nổi trận lôi đình thì chết, chiều chúng ta phải đi chùa Phổ Quang đón.”

    Dương Hạo vừa đi vừa nói.

    “Đường cô nương cũng thật là, sao lại ở chùa Phổ Quang đợi đại nhân đến đón chứ, cô ấy cách thành không xa, đến lúc nào cũng được mà.”

    Bích Túc nói rồi tiện rót chén trà.

    Dương Hạo chỉ có một mình nên căn phòng bừa bãi, còn Bích Túc lại xuất thân từ một tên ăn trộm, việc này không biết làm, thấy trong chén trà còn lại trà thừa, cũng không ngại bẩn, liền rót đầy một chén.

    “Ngươi không hiểu đâu, ha ha, nha đầu Diệu Diệu này… làm cho ta khổ sở nhiều lắm rồi, đây là nàng làm nũng ta đấy, ta đi đón nàng, nàng mới vui vẻ.

    Haiz, nói ra thực xấu hổ, ta xem thư thì nghi ngờ… thực là có lỗi với nàng.”

    Đường Diễm Diễm thấy Dương Hạo nhắc đến tên mình dốc bầu tâm sự, mặt đỏ bừng, Chiết Tử Du quay sang nhìn nàng, nàng lại tỏ ra đắc ý vui mừng, Chiết Tử Du vội quay đầu sang chỗ khác, Đường Diễm Diễm làm mặt xấu, đảo mắt nghĩ: “Hắn đọc thư của ca ca ta nên nghi ngờ giận ta sao?”

    Bích Túc lại rót một chén trà, tiện tay rót đầy, vừa uống trà vừa nói: “Đúng, xem ra Đường cô nương cũng được đấy, tính tình phóng khoáng, tuy có lúc hung dữ, nhưng lại là mối tình thắm thiết với đại nhân, biết được chuyện Oa Nhi cô nương, cũng không làm khó đòi cãi lộn, rất được, gia thế lại tốt, đại nhân được người vợ như vậy, thực có phúc.”

    Đường Diễm Diễm được Bích Túc khen, sắc mặt nàng hớn hở vui mừng, hé môi cười.

    Nhưng chỉ có vui mừng được một nửa, vì bị trói toàn thân, miệng lại bị nhét vỏ gối, khó hít thở.

    Dương Hạo cầm chén trà ở tay, nhẹ đưa lên miệng, gật gật đầu, Bích Túc lại nói: “Đây chính là duyên phận, ban đầu đại nhân và Chiết cô nương thân thiết, thuộc hạ không thể tưởng tượng được có một ngày nhân duyên của đại nhân lại là Đường cô nương.

    Haiz, ban đầu Chiết cô nương tức giận bỏ đi, đại nhân nóng ruột nóng gan, ăn không ngon, ngủ không yên, bảo thuộc hạ đi tìm khắp Trung Nguyên, khi đó thật là…

    Ai cũng không ngờ, cô ấy lại là Chiết đại tiểu thư.

    Ta nói rồi, cô ấy dù là giả trang dân thường, cười rất ôn hòa với tôi, luôn luôn lễ phép, đứng trước mặt cô ấy tôi có cảm giác rất thanh cao, hóa ra cô ấy đúng là Chiết phiên thiên kim, đại nhân… thuộc hạ không có ý gì cả.

    Với địa vị của đại nhân bây giờ, với địa vị của Chiết đại tiểu thư… thực là trèo cao.”

    Chiết Tử Du nghe hắn nói, mặt nóng bừng, hơi ghen, nàng cắn chặt răng, môi nàng suýt chảy máu, Oa Oa nhìn sắc mặt nàng như vậy, Chiết Tử Du chợt có cảm giác, liền cúi đầu xuống, dấu đi ánh mắt buồn bã.

    “Tử Du mà…”

    Dương Hạo buồn bã nói: “Khi ta mới gặp nàng, Diệu Diệu cãi nhau với Tần Dật Vân công tử trong viện, cô ấy mặc một bộ huyền y, đứng dưới giàn nho, ánh nắng mùa đông chiếu vào mặt nàng, khuôn mặt còn đẹp hơn cả tuyết, nàng nhìn Diệu Diệu và Tần công tử tranh cãi ầm ĩ, che miệng cười trộm, mắt như vầng trăng khuyết…”

    Hắn mỉm cười, nói: “Ta và cảm giác của ngươi không giống nhau, ta khi đó nói chuyện với cô ấy rất vui, ở cùng cô ấy, bảo ngươi có cảm giác xa cách gì chứ, vô cùng ẹ nhàng.

    Sau này ta nghe nàng nói… nàng là họ hàng xa của Chiết gia, trong nhà có một bãi chăn nuôi.

    Khi đó ta chỉ là một gia phó của Phách Châu Đinh gia, tự biết xấu hổ, nào dám thổ lộ tình cảm với nàng.

    Lúc đó còn cho rằng cả đời chỉ mong ước được một căn nhà thuộc mình, vài mẫu đất cằn, nhân nghèo chí ngắn, không có hùng tâm.

    Sau này, ta có Đông Nhi, chuyện này cũng dần phai nhạt, ai ngờ, chúng ta cuối cùng lại gặp lại, nhưng kết cục lại là…”

    Chương 312: Khách đến

    Bích Túc thấy hắn buồn, không khỏi nói: “Đại nhân có ngày hôm nay, còn có gì đau lòng nữa, Chiết cô nương tuy bỏ ngài mà đi, nhưng ngài giờ là quan nhân rồi, phú khả địch quốc Đường gia đại tiểu thư đối xử rất tốt với ngài, cả thành Biện Lương không biết bao nhiêu người mê mẩn cô ấy, muốn cô ấy thành người đàn bà của mình, ngài còn có gì không bằng lòng nữa?”

    Nói đến đây, hắn nháy mắt, tiến lên trước nói: “Mọi người đều nói, cô nương Mị Hồ quật, có sức hút mãnh liệt, Oa Oa cô nương là đại đương gia của Mị Hồ quật, nhất định càng giỏi hơn.

    Không biết giang hồ loan tin rốt cuộc là thật hay giả, hắc hắc, nếu là thật, cũng chỉ có mình đại nhân biết….”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Cô ấy giờ gọi là Oa Nhi, người phụ nữ của Dương Hạo ta, không phải đại đương gia của Mị Hồ quật.”

    Bích Túc cười hềnh hệch nói: “Hic… thuộc hạ không có ý bất kính với Oa Nhi cô nương…”

    “Không có ý bất kính?”

    Dương Hạo trợn mắt nói: “Từ khi ta và ngươi quen nhau, chưa bao giờ nghe ngươi bình phẩm về Tử Du và Diễm Diễm.

    Hai người nếu nói về tướng mại, không kém Oa Nhi nhỉ?

    Sao ngươi lại nói đến Oa Oa không kiêng dè như vậy?

    Người không biết không có tội, nói rồi thì thôi.

    Nhưng ta giờ nói cho ngươi hay, mong ngươi có thể nhớ, cô ấy là người phụ nữ của Dương Hạo ta, danh phận thê hay thiếp không quan trọng, nhưng là vợ ta, nàng không phải là thứ đồ chơi mua qua bán lại, không phải là thứ mà người khác có thể bình phẩm như trà như rượu, ngươi hiểu chưa?”

    Bích Túc ngượng ngùng cười nói: “Được được được, đại nhân chớ có tưởng thật, Bích Túc đã nhớ rồi.”

    Ngô Oa Nhi nghe được những lời đó, chua xót, cánh mũi hơi phập phồng, hai hàng lệ bỗng dưng rơi xuống, Chiết Tử Du nhìn nàng, thấy giọt lệ lăn dài trên má, khóe miệng nở nụ cười.

    Vào lúc này, ngoài cửa có giọng nói người con gái vang vọng lại: “Xin hỏi, Dương khâm sứ ở đây không?”

    Dương Hạo giật mình, vội đứng dậy nói: “Là vị cô nương nào tìm Dương mỗ?”

    “Ồ, thiếp là Đặng Tú Nhi, không biết có tiện vào không?”

    Dương Hạo vội xua tay Bích Túc: “Đi, mang cơm lại đây, ăn xong chúng ta đi chùa Phổ Quang.”

    Bích Túc hiểu ý rút lui, Dương Hạo vội cao giọng nói: “Hóa ra là Đặng cô nương, mời vào.”

    Dương Hạo ra đón Đặng Tú Nhi, cười ha ha nói: “Đặng cô nương, mời ngồi, không biết cô nương tìm bổn quan có việc gì?”

    Thân phận Đặng Tú Nhi giờ hơi phức tạp, một phần là con gái của phạm nhân, nếu bị người ta bắt gặp cô gặp riêng Dương Hạo, khó tránh được sẽ có những sự ngờ vực vô căn cứ, mặt khác cô lại là người con gái Ngụy vương Triệu Đức Chiêu ngưỡng mộ, Dương Hạo cũng không tránh mặt, huống hồ đó là đương kim thân vương của triều đình.

    “Viện sử đại nhân, hôm nay tôi đến, là muốn gặp nhị…

    à, muốn gặp Lưu Hướng, Lưu Thư Thần và Lưu Trung, nhưng thị vệ coi giữ và nha sai nói với tôi là phụng nghiêm lệnh của đại nhân ngài, mấy người này phạm tội nghiêm trọng, chưa thấy thủ dụ đích thân đại nhân viết, bất kỳ người nào cũng không được gặp riêng họ, nên… tôi đến xin viện sử đại nhân.”

    Dương Hạo ngẩn người, nghi ngờ nói: “Ý của cô nương là…”

    Đặng Tú Nhi hơi khó xử, lắp bắp nói: “Tôi…

    đi gặp Ngụy vương thiên tuế, Ngụy vương thiên tuế bảo cha tôi chỉ vì quá tin người thân, là… là…”

    “Khụ khụ, cái này ta biết rồi, xin hỏi có liên quan gì đến việc cô nương gặp họ?”

    Đặng Tú Nhi thở phào, nhỏ giọng nói: “Viện sử đại nhân đã biết, thì tôi không dấu nữa, Lưu Thư Thần ngầm chiếm, tham ô ngân lượng, không có trướng mục, hắn và cha con Lưu Trung hàng tiền mua bán lương thực lớn, không có bằng chứng gì trên mặt giấy, tôi từ thuyền về, nói với mẫu thân, thu gom toàn bộ tiền tài và đồ đạc châu báu đi cầm cố lấy tiền mặt, bổ sung vào ngân lượng thiếu, nương nhà ta bất đắc dĩ, mấy nhà họ hàng cũng tham ô ngân khố, nhưng lại không có bằng chứng, họ lại bị giải tới đây, người thân trong nhà lại không thừa nhận, cho nên tôi đành đến gặp họ, mong họ có thể…”

    “Ồ…”

    Dương Hạo hiểu ý, trầm ngâm một lát, hắn liền cầm tờ giấy từ trên bàn, rồi cầm bút viết, rồi thò tay vào ống tay lấy ra con ấn, đưa cho Đặng Tú Nhi nói: “Bổn quan biết, nếu truy ngân lượng không có gì, Đặng tri phủ có thể giảm tội, cũng có lợi cho triều đình, phủ Tứ Châu.

    Bổn quan phá lệ một lần, cô cầm cái này đến đưa cho cấm quân thị vệ.”

    Đặng Tú Nhi cảm kích vô cùng, vội đưa tay cầm lấy, ánh mắt biểu thị sự cảm ơn, cô cúi xuống nhìn thấy thư pháp vượt bậc của Dương Hạo, không khỏi ngẩn người.

    “Đặng cô nương, tôi tiễn cô đi nhé.”

    “Ô, không dám làm phiền, tôi xin cáo từ.”

    Đặng Tú Nhi thi lễ, toan rời đi, chợt nghe thấy có giọng nói: “Dương viện sử ở nơi này?”

    Rồi nghe Bích Túc nói: “Ôi, hóa ra là Trình phán quan, Trình công tào, hai vị đại nhân xin mời vào, vừa đúng lúc có đại nhân ta ở nhà…”

    “Trình Vũ, Trình Đức Huyền đến?”

    Dương Hạo ngẩn người, hắn cầm lấy tay Đặng Tú Nhi, Đặng Tú Nhi giật mình, lo sợ nói: “Viện sử đại nhân, ngài đang làm gì vậy?”

    “Chớ lên tiếng!”

    Dương Hạo mặt lạnh lùng, vội nói: “Mau, cô lập tức trốn đi để họ khỏi thấy, nếu không tôi và cô sẽ gặp rắc rối đấy.”

    Đặng Tú Nhi thấy Dương Hạo lo lắng như vậy, cũng nghe theo lời hắn, không thể để bị họ bắt gặp, liền lập cập nói: “Tôi… tôi…

    đại nhân, tôi trốn ở đâu đây?”

    Dương Hạo không muốn cho Đặng Tú Nhi gặp Trình Vũ và Trình Đức Huyền, vì họ là người của Tấn vương Triệu Quang Nghĩa, mà Đặng tri phủ là người của thừa tướng Triệu Phổ, hai bên này đấu đá nhau, phân rõ thế lực.

    Nếu để họ nhìn thấy mình và con gái của Đặng tri phủ gặp riêng nhau thì không hay, nên mới bảo Đặng Tú Nhi tránh.

    Đặng Tú Nhi vừa hỏi, Dương Hạo nhìn quanh, chỉ thấy phía bên giường được buông màn có thể nấp, liền nói: “Mau, cô trước tiên là trốn vào giường cái đã, hai người bọn họ nếu không đi thì tuyệt đối không được xuất hiện.”

    Nói rồi phất tay áo cười ha ha đi ra.

    Đặng Tú Nhi liền chạy vội về phía giường.

    Dương Hạo sợ Bích Túc mau mồm mau miệng nói Đặng Tú Nhi ở đây, liền chạy ra đón ở cửa, cười lớn nói: “A ha, hóa ra là Trình phán quan, Trình công tào, cơn gió nào đưa hai vị đến đây thế này, Dương mỗ không đón được từ xa, thứ tội, thứ tội.”

    Trong phòng, Đặng Tú Nhi vội vàng chạy đến bên giường, hau tay vén màn lên, vừa nhấc chân trèo lên giường, thì có hai con mắt thò ra.

    Chiết Tử Du và Ngô Oa Nhi cùng nhìn rồi nói: “Mau lên đây, trốn trong màn này.”

    Đường Diễm Diễm cuống, muốn nói ra ý kiến của mình, Chiết Tử Du rút bảo kiếm đập nhẹ một cái, nàng vội im lặng.

    Khi cô tiễn Dương Hạo đi, hai người trong bụi cỏ lau, tóc tai chạm nhau, là thời khắc rất tuyệt vời, Dương Hạo dơ nói là mông nàng người ta nhìn rất mê người, lời nói của lang quân Đường Diễm Diễm có thể là nhớ kĩ trong đầu.

    Ngô Oa Nhi cũng mở miệng, chào Đặng Tú Nhi một câu, nhưng vì lúc này đang nhìn Chiết Tử Du, rồi thấy Dương Hạo khổ khi nhắc đến Chiết Tử Du, đã biết mình đã hiểu lầm nàng, cho dù nàng là vì cái gì mà đến, nàng cũng không có ý hại chết Dương Hạo, Ngô Oa Nhi hiểu nhiều hơn Chiết Tử Du và Đường Diễm Diễm về chuyện nam nữ, đương nhiên là không nhầm.

    Giờ Dương Hạo thận trọng như vậy để cô nương Đặng tiểu thư trốn trên giường, nhất định là có lý do gì, Chiết Tử Du sẽ không làm điều bất lợi cho Dương Hạo, lúc này đương nhiên là không làm loạn với Đặng cô nương làm hỏng đại sự, cho nên Ngô Oa Nhi không hẹn mà cùng Chiết Tử Du chào một tiếng.

    Trên giường ba người tuy lạ mặt, sự an nguy của cha mình là quan trọng nhất, Đặng Tú Nhi không rảnh nghĩ nhiều, lồm cồm bò lên, ẩn vào màn xong, nhìn kĩ thấy cô gái xinh đẹp, một nam nhi, một mỹ nữ xinh xắn, lúc này mới hỏi: “Cô… các người là ai?”

    Oa Nhi hỏi: “Đặng gia tiểu thư?”

    “Vâng.”

    “Hân hạnh gặp mặt.”

    “Hic…”

    Đặng Tú Nhi trợn tròn mắt, lắp bắp hỏi: “Cô… cô là…?”

    “Đặng tiểu thư chớ lo sợ, tôi là… thị thiếp của viện sử đại nhân.”

    “Ồ, thất kính thất kính.”

    Nói xong lời này Đặng Tú Nhi tự thấy lạ.

    Cô liếc mắt nhìn Đường Diễm Diễm một cái, không nhịn được lại hỏi: “Vị cô nương đây là?”

    Ngô Oa Nhi vội nói: “Vị này là… phu nhân viện sứ đại nhân.”

    “A, thất kính thất kính.”

    Đặng Tú Nhi thấy mình khách khí quá, không biết nói gì thêm cho khỏi thất lễ, Ngô Oa Nhi cười nói: “Còn một vị này nữa, cô chớ xem cô ấy cầm kiếm, cô ấy không phải là đi hại người, cô ấy là…”

    Chiết Tử Du khẽ hừ một tiếng, Ngô Oa Nhi cười không nói gì, Đặng Tú Nhi nhìn người này nhìn người nọ, chỉ thấy thiếu nữ mặc hồng y kiều diễm để lộ đường cong bộ ngực trắng, không khỏi đỏ mặt, giọng nói lại trong veo, ngọt ngào, rất đáng yêu, khuôn mặt xinh như búp bê, rõ ràng còn là vị thành niên, con gái nhìn còn thích nữa là.

    Còn về thanh niên cầm kiếm kia, tuy là nam nhi, nhưng còn xinh hơn cả thiếu nữ, môi đỏ răng trắng mày ngài, nếu như giả nữ nhi, thì rất kiều diễm.

    Đặng Tú Nhi lại nhìn thêm lần nữa, bị người mỹ nhân áo đỏ đập vào mắt, nằm trên giường, vô cùng quyến rũ.

    Phía nam mở cửa hơn phía bắc, nói về giả nam, Giang Hoài cũng thịnh hành hơn miền bắc, vị Đặng cô nương này từ xưa tới nay qua lại với các quan lại phú thân, cảnh phong nguyệt thối nát trong chốn quan thân Giang Hoài cũng đã quen, trên giường Dương Hạo xuất hiện ba người lạ, dù cô có tưởng tượng phong phú cỡ nào, cũng không thể hiểu nổi.

    Đặng Tú Nhi đỏ mặt tía tai, trốn vào một góc của giường, thầm nghĩ: “Vị Dương đại nhân này trông nghiêm nghị như vậy, không ngờ lại dâm loạn không tưởng được, trong phòng một người là tiểu mỹ nhân bị trói, một người là vị thành niên, vẻ mặt non nớt ấy cũng bị hắn phá vỡ, chà đạp.

    Còn nữa, còn có một nam nhi tuấn tú xinh đẹp hơn con gái, xem ra chính là loan đồng mà các chị em đã từng nói.

    Nếu như không phải ta đến đây, xem chừng hắn lúc này đang cởi quần áo, hắn và loan đồng kia rõ như ban ngày, hành hạ mỹ nữ bị trói kia.

    Tên này… tên này thực là khiến người ta ghê tởm…”

    Nghĩ đến đây, trời nóng vậy mà Đặng đại tiểu thư cũng phải nổi da gà…

    “Ha ha, Dương viện sử, bổn quan và Vũ Tích mạo muội tới chơi, không làm phiền đại nhân đó chứ?”

    “Ngài nói gì vậy, hai đại nhân mau mau vào nhà.

    Mời ngồi… hic.”

    Dương Hạo đặt ấm trà không xuống, nói với Bích Túc: “Mau đi cho thêm nước lại đây.”

    Trình Vũ vội nói: “Viện sử đại nhân không cần phải khách khí như vậy đâu, ta ngươi đều không phải người xa lạ gì nữa, nói xong việc này thì chúng ta về, không cần phiền phức như vậy đâu.”

    Bích Túc đứng ở cửa, ngón tay đặt lên môi nhìn ngó xung quanh trong phòng, thầm nghĩ: “Võ thuật cao cường, trong chốc lát, Đặng gia cô nương đã biến đi đâu rồi?

    Đặng tiểu thư nhanh thật đấy!”

    Trên giường hơi động, Bích Túc liếc về phía đó, thầm nghĩ: “Nấp trên giường ư?

    Đại nhân thông đồng với người đàn bà thực chưa từng có.”

    Dương Hạo thấy hắn nhìn loạn lên, vội ho khan một tiếng nói: “Ngươi xuống đi, ta và hai vị đại nhân có chuyện muốn nói.”

    “Ồ, vâng.”

    Bích Túc liếc mắt nhìn hai vị quan này một cách khó hiểu, cúi đầu thành kính lui ra ngoài.

    Trình Đức Huyền cúi người dẹp mấy mảnh giấy nhàu nhĩ trên ghế ọp ẹp sang một bên, cẩn thận ngồi xuống, Dương Hạo cười khan nói: “Dương mỗ ở ngoài, lười thu dọn nhà cửa, ha ha, người ta gọi là anh hùng loạn phòng.”

    Trình Đức Huyền nghe vậy không nhịn được cười, Trình Vũ ho một tiếng, nói: “Dương đại nhân, hai người Trình mỗ mạo muội đến đây, thực ra là có chuyện cần bàn.”

    Dương Hạo vội nghiêm mặt nói: “Trình đại nhân xin mời.”

    Trình Vũ liếc mắt nhìn hắn, trầm giọng hỏi: “Vương gia đối xử với viện sứ đại nhân thế nào?”

    “Ân trọng như núi.”

    “Được, thế ngươi đối lại như thế nào với Tấn vương thiên tuế?”

    “Một lòng trung thành.”

    Trình Vũ cười tươi, vỗ “bụp” một cái khen: “Được!

    Đã như vậy, Trình mỗ có lời thành thực này, nói thẳng cho Dương đại nhân nghe.

    Dương viện sứ, ngươi không quên sứ mệnh của bọn ta đó chứ?”

    Dương Hạo hơi hoài nghi nhìn họ, nói: “Đương nhiên là không quên rồi, Dương mỗ được Tấn vương tiến cử.

    Lần này đi tuần ở Giang Hoài, giải quyết nỗi lo âu lương thực của Biện Lương, sao vậy?”

    Trình Đức Huyền nói: “Không sai, chúng ta để giải quyết nguy cơ lương thực thành Biện Lương, đồng thời cũng là để giữ gìn được uy quyền của Tấn vương.

    Làm việc tốt, uy vọng của vương gia càng lớn, càng đối đãi tốt với ta ngươi, xem ra viện sứ đại nhân không nghi ngờ gì với vấn đề này?”

    Dương Hạo không biết hai người nói vòng vo tam quốc gì, chỉ vuốt cằm nói: “Đó là lẽ thường, không biết hai vị đại nhân rốt cuộc định nói gì?”

    “Là thế này.”

    Trình Vũ nghĩ một lúc nói: “Thiên kim tiểu thư Đặng phủ bí mật gặp Ngụy vương thiên tuế, khẩn cầu chuyện Đặng Tổ Dương, chúng ta đã nói với thái phó Tông rồi.”

    Dương Hạo chợt giật mình: “Ồ?” lập tức im lặng lắng nghe hắn nói, trên giường Đặng Tú Nhi cô nương nép vào một góc giường, lắng tai nghe.

    Trình Vũ nói: “Ngụy vương vừa tấn tước, nhiệm chức, khó tránh cử chỉ thất thố, thái phó đi theo, đưa ý kiến khuyên nhủ, Tông thái phó và hai người bọn ta đều có ý kiến giống nhau, đều cho rằng Ngụy vương dựa vào địa vị khâm sai, tư thông với con gái của phạm quan, ý đồ cho hắn thoát tội, đây là việc không ổn lắm.”

    Dương Hạo chần chừ nói: “Cái này… từ tình hình hiện nay cho thấy, Đặng tri phủ thực sự là bị người ta hãm hại, hắn không có gì sai cả.”

    “Dương đại nhân hồ đồ quá, trên thế giới này có biết bao nhiêu người sai vương pháp, hại người hại mình?

    Trình mỗ ở Nam nha mỗi năm thụ lý hàng trăm nghìn vụ án, tên vô tội như Đặng Tổ Dương đầy ra đấy, nhưng phạm pháp là phạm pháp, là một quan bề trên của một châu, dung túng cho người thân làm chuyện ác, chẳng lẽ mình trong sạch thì có thể thoát tội sao?”

    Trình Đức Huyền nghiêm túc nói: “Đúng vậy, Đặng Tổ Dương nếu là một tiểu dân, thì mệnh ai nấy chịu.

    Nhưng đằng này hắn là một tri phủ, trong đó có biết bao nhiêu lỗ hổng, lấp được trống hay không là trách nhiệm của hắn, mình hắn không phạm pháp sao?

    Đó không phải là lý do để miễn tội, nếu như coi hắn bằng dân thường thì hắn còn làm tri phủ làm gì?”

    Dương Hạo biết hai vị này nói đều có lý, cho dù hai người đề cập tới chuyện phạm pháp phải xử lý, nhưng cũng có những chuyện là do ngoài ý muốn, khiến người ta không biết phải làm sao.

    Nhưng dựa vào tình cảm mà nói, phẩm chất con người Đặng Tổ Dương, trong triều thật hiếm có, nhưng gia cảnh hắn bần hàn, được gia đình phu nhân giúp đỡ, sau khi làm quan muốn trả ân báo đáp, rồi lại bị người nhà lợi dụng, vô tội thành có tội, nhưng nỗi khổ ấy, sau này rất có thể từ một viên quan thanh liêm trở thành vị quan chuốc vạ vào thân.

    Dương Hạo chần chừ nói: “Như vậy… ý hai vị đại nhân và Tông thái phó là…?”

    Trên giường, tim Đặng Tú Nhi đập loạn lên, chỉ nghe thấy giọng Trình Vũ từ từ nói: “Theo lẽ công bằng mà xét, theo vương pháp mà làm, như vậy mới duy trì được sự uy nghiêm của Ngụy vương, duy trì được kỷ cương triều đình.”

    Dương Hạo lắng nghe một lúc sau mới nói: “Hai vị, chính nghĩa nghiêm trị…

    Dương mỗ không còn gì để nói, nhưng… gánh vác vụ án này không chỉ là một mình Dương mỗ đây, Dương mỗ chỉ phụ trách tìm bắt phạm nhân và hỏi cung, rồi sau đó đem tất tật những gì thu được bẩm báo cho Ngụy vương, Đặng tri phủ có tội hay vô tội, xử phạt ra sao, Dương mỗ… không thể quyết định.”

    Trình Vũ mỉm cười nói: “Khâm sai sứ quá khách khí rồi, Sở Chiêu Phụ lão ấy tuy làm việc hồ đồ, giáng đại họa tày trời, đó là vì hắn vốn không hiểu và không có học vấn về vấn đề lương thảo tài phú, chứ không phải vì ngu xuẩn, người này có thể làm tam ti sứ lâu vậy, trên con đường làm quan đương nhiên là khôn khéo, việc liên quan đến vương tướng, hắn nhất định sẽ không nhúng tay vào.”

    Trình Đức Huyền nói: “Ngụy vương thiên tuế ban đầu nhậm chức, vô cùng cương trực, nhưng lại mê mẩn thiên kim Đặng phủ, quyết việc không đúng đắn, nhưng… dù sao cũng là hoàng tử trưởng, là thiên tuế, vạn bất đắc dĩ, Tông thái phó không dám lấy thân phận thầy dạy mà nói hắn.”

    Trình Vũ lại nói: “Chúng ta đi theo lần này, chỉ với thân phận phụ tá, còn một khâm sai chính là Dương đại nhân ngươi, ngươi cũng là người Nam nha, chúng ta không tới bàn bạc với ngươi thì tìm ai đây?”

    Dương Hạo bất đắc dĩ nói: “Ta có thể làm gì đây?”

    Trình Vũ mỉm cười nói: “Dương đại nhân có thể làm được rất nhiều việc, một lời nói là một lệnh đưa ra, chỉ cần chứng cứ xác thực, cho dù Ngụy vương có lòng giữ gìn, nào dám mở miệng.”

    Trình Đức Huyền cũng không chờ đợi nói luôn: “Viện sứ đại nhân, tể chấp bên đó…”

    Dương Hạo giật mình, trên giường còn có Đặng Tú Nhi, sợ hắn nói ra bí mật vương tướng tranh đấu, một khi Đặng tri phủ bị trị tội, vị cô nương đó nếu như loan tin ra ngoài, thế thì toi mạng, vương tướng bất hòa mà thiên hạ biết được, sẽ rối rắm mọi việc, không thể để chuyện này xảy ra được, hắn vội ngăn lại: “Phù, trong phòng nóng quá, hai vị đại nhân à, chúng ta ra ngoài sân nói tiếp đi.”

    Hai người Trình Vũ thấy trong phòng bức bối, lại không có nước uống, bèn đứng dậy theo hắn ra ngoài, Đặng Tú Nhi nắm chặt vào màn, trong lòng lo lắng thấp thỏm: “Họ quả nhiên lấy việc công làm việc tư, muốn đấy phụ thân ta vào chỗ chết, Dương viện sứ có cùng một giuộc với họ không đây?

    Không thể nào, hắn… hắn chẳng phải biết ý đồ của Ngụy vương thiên tuế sao?

    Nhưng… hắn là người của Nam nha, hắn có thay đổi ý nghĩ không đây?”

    Bên ngoài, Trình Vũ nói nhỏ: “Viện sứ đại nhân, nếu như gian thương Tứ Châu đã bị bắt hết, bọn đạo chích đã sợ hãi, viện sứ đại nhân làm việc này rất tốt.

    Nếu như theo lý xét Đặng Tổ Dương, thì cứ nghiêm mà trị, để quan lại có tấm gương mà nhìn, việc thu mua lương thực cũng dễ dàng hơn, như vậy sẽ giải quyết được mối lo lương thực của Biện Lương.

    Viện sứ đại nhân sẽ có đại công đại nghĩa, đừng nói Đặng Tổ Dương đáng bị trừng trị, mà dù có vô tội thật, thì hy sinh một người mà cứu được cả thiên hạ, cũng không hổ thẹn với lòng mình.”

    Trình Đức Huyền tiến lên một bước nói: “Nam nha ta bất hòa với tể chấp, chúng ta đều biết, mà ngay cả Quan Gia cũng không phải là không hiểu chuyện này.

    Giờ Triệu Phổ đưa Ngụy vương đến, rõ ràng là làm khó Nam nha ta, tước quyền hành Tấn vương, ta ngươi thuộc Nam nha, một khi Tấn vương thất thế, ta ngươi biết làm sao?

    Đặng Tổ Dương là người của Triệu Phổ đề bạt, hắn cố tình ngu dốt thế, trì hạ sự dốt nát, hắn còn tưởng là quốc thái dân an.

    Chỉ cần tội danh hắn rõ ràng, Triệu Phổ có giỏi mấy, dù có là đại thần tiến cử Đặng Tổ Dương cũng phải bó tay.

    Lần này lại bất thường, liên quan đến vận mệnh Đại Tống, không chừng làm Quan Gia giận dữ, bãi luôn chức quan Triệu Phổ ấy chứ, mà nếu không bãi quan hắn, thì ít nhiều cũng làm mất sự tin cậy mà Quan Gia dành cho hắn, như vậy thì đối với Tấn vương, ta ngươi chẳng phải sẽ có lợi sao?”

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Hắn đây muốn ta dìm Đặng Tổ Dương xuống, nhưng ta thì chức trách gì, thậm chí cái gì không cần làm, thẩm vấn phạm nhân lấy chứng cứ, rất nhiều phạm nhân cắn lại Đặng Tổ Dương.

    Hắn nói không có sai, ta và Đặng Tổ Dương không quan hệ cá nhân, không nói chuyện tứ, xử lý vậy cũng là có lợi cho triều đình.

    Mỗi người đều là quân cờ, mỗi quân cờ này không sợ chết, chỉ cần có lợi cho mình thì không phải do dự, quân cờ của Đặng Tổ Dương nếu như cầm để hy sinh, thì các quan mong chờ lắm, nhưng… nhưng ta không nhẫn tâm làm như vậy?

    Haiz… ta cuối cùng không có tư cách làm chính trị rồi, không làm được việc vô tình, haiz.”

    Trình Vũ thấy Dương Hạo cúi đầu không nói không rằng, mỉm cười nói: “Tấn vương có ơn tri ngộ với viện sứ đại nhân, rất nể trọng viện sứ đại nhân, viện sứ đại nhân à, ngươi chỉ cần nắm chắc được điều này, việc công việc tư làm tốt, cớ sao không làm?

    Ngụy vương tuổi trẻ, ít căn cơ, có gì khả thi chứ?

    Những điều muốn nói chúng ta cũng nói xong cả rồi, làm thế nào, tự viện sứ đại nhân sẽ hiểu, xin cáo từ.”

    Hai người chắp tay, thi lễ rồi đi, Dương Hạo đứng như trời trồng ở đó, bàng hoàng, nghĩ ngợi vẩn vơ, từ xa có tiếng người: “Tẩu thủy rồi, tẩu thủy rồi…”

    Dương Hạo ngẩng đầu nhìn, từ chỗ sân nhìn ra xa, khói đặc cuồn cuộn ở kho lúa, không khỏi giật mình, hắn chạy đến, đột nhiên nhớ trong phòng còn Đặng Tú Nhi, vội gọi với: “Đặng tiểu thư, Đặng tiểu thư?”

    Đặng Tú Nhi ngồi ở góc giường, lo lo sợ sợ, đến khi nghe hắn gọi mới hoàn hồn, Dương Hạo thấy có cháy, không chần chừ, chạy đến chỗ màn tím, vừa mới động phải cổ tay trơn mát, hắn liền bỏ ra: “Không xong rồi, kho lúa cần nước, cô cần tránh đi, đợi bổn quan..”

    Hắn kéo hết sức mình, quay đầu lại nhìn, người đó bị hắn kéo ra khỏi giường, nếu không phải là thân ngọc thì hắn đã kéo vứt xuống đất rồi, thấy hắn nhầm là Đặng Tú Nhi, Dương Hạo không ngờ lại có người khác trên giường mình, trừng mắt nhìn dáng người, giật mình buông tay, thất thanh kêu lên: “Tử Du?”

    Chương 313: Nghiệt duyên

    Dương Hạo giật mình buông tay, Chiết Tử Du đâm luôn xuống mặt đất, Chiết Tử Du sợ hãi kêu lên, giận dữ nói: “Ngươi dám làm ta ngã…hừ…”

    Dương Hạo vẫn còn bàng hoàng, nhưng cúi người định cứu thì đã muộn, may cho hắn phản ứng mau lẹ, lập tức giơ chân ra đỡ, đầu Chiết Tử Du cách mặt đất chừng mấy tấc, mũi giày Dương Hạo liền chen vào, má Chiết Tử Du được giày hắn nâng, không khỏi vừa tức vừa thẹn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi dám đá ta?”

    “Ôi ôi, xin lỗi, thực không phải”.

    Dương Hạo lóng ngóng vội cúi xuống đỡ nàng, Chiết Tử Du mặt đỏ ửng, reo ầm lên: “Bỏ chân thối của ngươi ra”.

    “Ô!”

    Dương Hạo rút chân lại, Chiết Tử Du lập tức ngã như bông trên mặt đất, Dương Hạo vội lại đỡ nàng, nói: “Nàng…có bị thương không?”

    Ngô Oa Nhi nằm trên giường cười nói: “Quan nhân, cô ấy có bị thương hay không, cũng không biết đau vì có thuốc “Xuân phong tán” đang phát tác đấy”.

    Dương Hạo ngẩng đầu, thấy tay chân Đường Diễm Diễm bị trói chặt, hai con mắt tròn xoe rực lửa hận, Oa Nhi cười hì hì nằm nghiêng bên cạnh nàng, nhìn khắp Đặng Tú Nhi không thấy bóng dáng đâu, ngây người như trong mộng: “Sao các nàng lại ở đây, xảy ra chuyện gì vậy?

    Xuân phong tán cái gì?”

    “Xuân phong tán” là một loại thuốc tê, kỹ nữ lầu xanh thường dùng để đối phó với những tình huống khó, Ngô Oa Nhi là một hoa khôi đệ nhất Biện Lương, các cô nương trong viện đều kính nể cô, khi cô chuẩn bị ra ngoài, luôn cầm theo nó biết chừng sẽ có lúc dùng đến, không ngờ lại cho Chiết Tử Du dùng.

    Dương Hạo cũng không biết nó dùng thế nào, đương nhiên là hỏi, lúc này Đặng Tú Nhi ngồi ở góc giường mới thò mặt ra, nói: “Dương…Dương viện sứ”.

    “A!”

    Dương Hạo đập vào trán mình, vội nói: “Trình đại nhân bọn họ đến, bổn quan thấy không tiện để họ nhìn thấy ta và cô gặp nhau, Đặng tiểu thư mau chóng rời khỏi đây đi, mau lên”.

    Đặng Tú Nhi lúc nãy nghe ba người họ nói chuyện, vô cùng lo sợ, Dương Hạo là người nam nha, sẽ bỏ qua Tấn Vương đi giúp mình sao, cô lo lắng điều đó, thấy Dương Hạo vội vàng như vậy, chỉ đồng ý một tiếng, nhảy xuống giường chạy ra ngoài, Dương Hạo ở phía sau nói với: “Lúc này không thể đi gặp Lưu Hướng bọn họ được, sớm mai cô đi nhé”.

    Dương Hạo quay đầu lại thấy Chiết Tử Du, hỏi: “Ba người…sao lại cùng ở chỗ này?

    Còn trốn trên giường của ta nữa?

    Xảy ra chuyện gì vậy?”

    Chiết Tử Du mặt lạnh lùng quay ngoắt đi, không trả lời, Oa Oa lúc này đã cởi trói cho Đường Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm lập tức nói: “Dương ca ca, chàng cẩn thận, cô ta muốn giết chàng”.

    “Giết ta?”

    Dương Hạo lại ngẩn người, nhìn thanh đoản kiếm dưới đất, rồi lại nhìn sắc mặt Chiết Tử Du, Chiết Tử Du cười nhạt nói: “Không sai, bổn cô nương hôm nay đến, là giết ngươi cái tội vong ân bội nghĩa, không có đạo đức, giờ ta rơi phải tay ngươi, ngươi cứ khoái chí đi”.

    Dương Hạo lắc đầu, nói từng chữ: “Ta không tin nàng sẽ giết ta”.

    Oa Oa cũng nói: “Chiết đại tiểu thư hà tất phải nói những lời như vậy, Oa Nhi lúc nãy đã hiểu được ý của cô không giết quan nhân nhà ta rồi”.

    Dương Hạo nói: “Oa Oa, nàng còn nằm trên đó làm cái gì, sao không xuống đây?”

    Mặt Oa Nhi méo mó: “Quan nhân, thiếp và Chiết đại tiểu thư đều bị “Xuân phong tán”, giờ khó động đậy được”.

    “Đó là độc gì vậy, ai hại?”

    Oa Nhi nói: “Loại này không coi là độc, một giờ ba khắc thì sẽ tự giải, người hạ thuốc này chính là thiếp”.

    Dương Hạo nghe vậy không hiểu gì.

    Trời thì nóng, quần áo mặc không nhiều, cảm giác da thịt đụng vào nhau khiến Chiết Tử Du run lên, nàng cô muốn trời khỏi lòng của Dương Hạo, nhưng toàn thân không động đậy được, muốn bỏ ra cũng không phải là dễ, liền cứ nằm thế trong lòng hắn, Chiết Tử Du toàn thân không động được, thuốc vẫn phát tác.

    Dương Hạo thấy người nàng mềm nhũn, bên tai còn nghe thấy phía bên đó ồn ào, sợ làm gì sơ xuất khiến phạm nhân bỏ chạy, mà nghe Oa Oa nói uống phải thuốc này không động đậy được, nên dù Chiết Tử Du kháng cự thì hắn vẫn bế nàng đặt lên giường, sau đó cầm lấy thanh đoản kiếm, chặt đứt dây trói cho Đường Diễm Diễm, rồi nhét giả thanh kiếm nói: “Ta đi xem kho lương thực, lập tức sẽ về, nàng ở đây trông bọn họ, có chuyện gì chúng ta bàn sau”.

    “Vâng!”

    Đường Diễm Diễm xắn tay áo cầm lấy đoản kiếm, quay sang liếc nhìn Chiết Tử Du, Dương Hạo chạy tới cửa, bỗng dừng chân nói: “Đường Diễm Diễm”.

    “Dạ?”

    Đường Diễm Diễm quay đầu lại nhìn, cố gắng cười gượng gạo với hắn, Dương Hạo nghiêm mặt nói: “Nàng không được làm khó cô ấy, tất cả đợi ta về giải quyết”.

    Nói rồi chạy đi.

    “Hừ, đến nước này còn che chở cho cô ta?”

    Đường Diễm Diễm giận dữ buông luôn một câu, quay đầu lại nhìn Chiết Tử Du, Chiết Tử Du nhướn mày, hất mặt lên, ra vẻ không sợ, làm nàng càng giận sôi người, đảo mắt liền nghĩ, Đường Diễm Diễm cười hắc hắc, dương dương tự đắc nói: “Làm sao?

    Cho rằng hắn sẽ bảo vệ cô, bổn cô nương không dám ra tay sao?

    Hừ hừ hừ…”

    Đường Diễm Diễm nhếch miệng, nhe răng, cười dữ tợn…

    ***

    Dương Hạo chạy khỏi nhà, chạy về hướng có khói đen bốc lên, chạy được nửa đường, thấy Bích Túc đang uốn éo đôi chân tản bộ, Dương Hạo tức giận quát: “Bích Túc, ngươi đang ngắm cảnh đấy à?

    Ngươi không nghe thấy ta gọi ngươi đi xem chuyện gì xảy ra sao?”

    Bích Túc quay đầu lại nhìn, mặt méo mó nói: “Đại nhân, hai chân tôi mêm nhũn như bún không đi được, có thể đi lại là tốt lắm rồi, còn muốn chạy ư?

    Tôi không chạy được, hình như bị trúng độc hay sao ấy?”

    Dương Hạo thổi “Phi” một tiếng, thầm nghĩ: “Sao tự nhiên lại không cử động được, chẳng lẽ có liên quan đến “Xuân phong tán”?

    Thuốc đó chẳng lẽ vẫn thừa lại trong trà sao?

    Nhưng sao ta lại không bị…hừ?

    Trước bị rắn ngũ sắc cắn, có lẽ đã sinh ra kháng thể này, cho nên bách độc không thể xâm nhập?”

    Dương Hạo không biết thuốc của Oa Oa còn thừa lại trong trà, chén trà đó chỉ uống hơn nửa, chỗ còn thừa thì Bích Túc uống, cho nên chân hắn mới mềm như bún thế kia, Dương Hạo nghĩ lung tung, rồi chạy đến bên Bích Túc.

    Lửa cháy đến kho lương thứ ba, Độc Cô Hi sau khi đến chỗ Dương Hạo, ba tên còn lại Vũ Tự Công, Tiêu Hải Đào, Lô Ảnh Dương đi qua chỗ nhà kho chuẩn bị khi bên Dương Hạo loạn lên, thì dụ người ra ngoài, bên này nhân cơ hội châm lửa, hai bên đều xảy ra chuyện, thừa cơ quan binh tuần tra không chú ý, chạy vào cứu người.

    Không thấy có tin tức gì, liền hành động và gây được sự chú ý của quân binh tuần tra.

    Quan coi giữ kho có đặc thù của nha môn, cho nên người ra vào liên tục, nhưng dân chúng ra vào phần đông tập trung căn phòng giữa phòng trước thu mua lương thực và chỗ giam giữ phạm nhân, tên vô duyên vô cớ xông vào đương nhiên là gây sự chú ý, ba tên đạo tặc còn tiện tay vác đồ ra vẻ phu khuân đồ, nhưng đến quân binh dẫn đường còn không có, nên đội tuần tra nghi ngờ, tóm luôn bọn chúng.

    Chỉ hỏi một lát, chúng bèn khai ra hết chân tướng, ba tên dứt khoát một là không làm, hoặc đã làm phải làm đến cùng, lập tức đoạt đao giết người, phóng hỏa, mấy quan binh tuy có đao, khâm sứ chủ yếu lại là tuần tra phòng hỏa hoạn, nào có phải là đối thủ của mấy tên hảo hán Giang Hoài, một tiểu đội sĩ binh bị chúng toán loạn.

    Ngọn lửa bốc lên, chúng đường hoàng mở cửa, bên nhà kho giam giữ phạm nhân có mấy cấm quân tiểu giáo chạy tới, võ nghệ bọn chúng đương nhiên không thể so sánh với quan binh trông kho lúa, tuy không giỏi hơn mấy tên đạo tặc, nhưng Vũ Tự Công bọn chúng muốn giải quyết gọn gàng bọn họ cũng không phải là chuyện dễ.

    Ba tên đạo tặc bị họ tóm, các đội binh lính tuần tra đều đến, vội vàng dập lửa, mau mắn có Trình Vũ, Trình Đức Huyền tới.

    Ba tên Võ Tự Công rơi xuống thế yếu.

    Hai người Trình Vũ võ nghệ không kém mấy tên đạo tặc này, được sự giúp đỡ của quan binh tuần tra, ba tên đạo tặc đã bị tóm.

    Thấy tin truyền ra càng ngày càng nhiều, bên tiểu đệ Độc Cô Hi lại không có tin gì, Võ Tự Công biết cứ thế này sẽ không phải là kế hay, bèn ra lệnh cho nhóm người liều chết xông vào đại môn, giết binh cứu người.

    Tường nha môn nhà kho quá cao, mang theo móc câu leo lên, truy binh nghiêm như vậy, chạy bên đó cũng là đường chết, nhưng nha môn nhà kho lại có sự khác biệt rất lớn với nha môn khác, đó chính là ngoại lỏng nội chặt.

    Do mỗi ngày người người qua lại vận chuyển lương thực, cửa nha môn không kiểm tra, chỉ có hai lão già canh, hơn nữa lại có rất nhiều người nhà đưa cơm đến cho phạm nhân, xem ra, người ra vào hỗn loạn vô cùng, chúng một khi xông đến đó, trong lúc hỗn loạn, quan binh tuyệt đối sẽ không chú ý đến bọn chúng.

    Chuyện của chúng trước tiên phải có bản vẽ về các con đường trong nha kho, rồi tiến đến giải quyết lực lượng cảnh vệ trong nhà kho, vì sớm đã có kế này nên chúng mới xông vào giữa ban ngày ban mặt, cho dù bên tiểu đệ không có tin gì, lúc này chúng vẫn nắm chắc được kế hoạch, nhưng chúng có dự đoán ra sao cũng vẫn quên đi một sự kiện: “Hôm nay, là ngày Tứ Châu phát lương.

    Khi đó, quan phủ không phát lương bằng tiền mà phát bằng đồ đạc, tơ lụa, lương thực vải vóc,…tương đương với bổng lộc của thành.

    Trong đó có lương thực hạng nhất, mà lương thực giờ lại không dễ mua, giá nó đã lên rất cao, ngươi không dựa theo giá cao đi mua, thì đương nhiên là không có gì mà ăn, mà người ta không bán cho ngươi thì cũng đành chịu.

    Cho nên lần này phủ Tứ Châu phát lương, để chăm sóc cho quan viên, lương bổng đều quy ra lương thực, hôm nay vì vậy các quan đều mang theo người của phủ mình đến khuân lương thực, người mang đến đều là những hán tử khỏe mạnh, trong nha môn một khi xảy ra chuyện, dân chúng có thể chạy, chúng có thể chạy sao?

    Cho nên Võ Tự Công, Tiêu Hải Đào, Lô Ảnh Dương chạy hùng hục đén cửa nha môn, cho rằng khi chạy lại nhìn, thì thấy những thanh niên lực lưỡng, giơ đòn gánh đè chúng xuống, nhanh chóng dìm chúng vào trong đại dương mênh mông của dân…

    Chương 314: Lửa hận

    Ba người Vũ Tự Công bị đòn gánh đánh cho người đầy thương tích, kêu om sòm cứu mạng, cuối cùng vẫn bị binh lính kéo bọn chúng ra.

    Dương Hạo vừa đến, các binh sĩ dạt sang hai bên, nghênh đón hắn.

    “Bổn quan Dương Hạo, là ai phái các ngươi đến, nói thật ra mau, có thể giảm nhẹ tội.”

    “Dương Hạo?”

    Tiêu Hải Đào sợ hãi kêu lên: “Ngươi chính là Dương Hạo?”

    “Đúng vậy.”

    Dương Hạo cười nói: “Ngươi rất vinh hạnh vì nhận ra bổn quan sao, nói đi, ai phái bọn ngươi đến?”

    Lô Ảnh Dương cứng đờ người, vội nói: “Ngươi làm gì tiểu tứ nhà ta rồi?”

    Dương Hạo ngẩn người: “Tiểu tam tiểu tứ cái gì, là nam hay nữ?”

    Lô Ảnh Dương vội nói: “Tứ đệ của ta, nam.”

    “Nam?

    Ta không gặp, các ngươi không phải đánh trống lảng, bổn quan giờ rất bận, mau nói, ai phái các ngươi đến?”

    Dương Hạo và Trình Vũ, Trình Đức Huyền cùng hỏi, ba tên đạo tặc đều phải vào nhà lao, biết đâu lại bị xử đại hình, lúc này Tứ Châu quan sát sứ Quách Chiêu Minh cũng mang theo đội nha môn đến, những người này là người chuyên dùng hình phạt, ba tên vốn vẫn kiên quyết phủ nhận, vừa thấy Dương Hạo không nói nhiều, dùng hình phạt, đành ngoan ngoãn khai.

    Dương Hạo hỏi, hóa ra người ra lệnh là Châu Vọng Thúc, người này giờ giam ở trong nhà kho, Châu Vọng Thúc dùng món tiền lớn mời về giang hồ đạo tặc đến cướp ngục, thậm chí còn bày cách đốt quan thuyền, để thiêu trụi toàn bộ quan lại và nhân chứng, thực là gan to bằng trời, tội không thể tha.

    Dương Hạo bảo người mang chúng đi xác nhận mật báo, sau đó bảo Trình Vũ và Trình Đức Huyền mang chúng về quan thuyền nghe Ngụy vương đích thân phán xử, còn mình thì vội vàng trở về tìm tiểu tam tiểu tứ gì đó.

    Khi hắn trở về, Bích Túc thong dong đi vào, Dương Hạo vội vàng đi về, Bích Túc chỉ có thể khó khăn xoay người lại, từ từ bước, Dương Hạo đến chỗ của mình, lệnh cho binh lính thị vệ đợi ở ngoài sân, còn mình thì cầm kiếm xông vào, vừa đến sân thì thấy Oa Nhi đang ở đó, Dương Hạo vui mừng nói: “Nàng khỏe rồi sao?”

    Oa Oa đón chào nói: “Dược lực đã qua bảy tám phần, người vẫn còn hơi mệt, nhưng không có gì đáng ngại cả.”

    Dương Hạo vội hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta giờ mông lúng không hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa?”

    Ngô Oa Nhi cười nói: “Quan nhân, thiếp trước vẫn còn dấu chàng, khổ não trong đó, đương nhiên cũng đã nói qua với chàng, nhưng giờ… hic.

    Thiếp vẫn phải nói với chàng.”

    Ngô Oa Nhi bày kế Biện Lương thiếu lương thực cho Chiết Tử Du, muốn họ phái quân đội đi diệt nước Hán, kế hoạch hiện hữu cục diện để phủ châu Chiết thị an toàn, và mình trên đường đi kết bạn với Đường Diễm Diễm, mãi đến hôm nay mới biết tung tích của Chiết Tử Du đến nhà kho nói cho Dương Hạo biết.

    Dương Hạo nghe câu chuyện dài, gật đầu nói: “Ta biết rồi, ta đến chỗ họ xem sao.”

    Dương Hạo ngẩn người đến giường, chỉ thấy Chiết Tử Du bị trói chặt chân tay như Đường Diễm Diễm lúc nãy, bị trói chặt nằm trên giường, hai tay đưa ra sau lưng, bộ dáng ung dung của Chiết đại tiểu thư không còn nữa, thay thế vào là Đường Diễm Diễm đáng yêu tươi cười, nàng chật vật với sợi dây trói, nàng và Đường Diễm Diễm đều luyện võ, độ mềm dẻo của tay chân đương nhiên buộc chặt vậy không vấn đề gì.

    Vừa thấy Dương Hạo vào, Chiết Tử Du lập tức nhìn trừng trừng hắn, như hắn mới là kẻ khởi xướng tất cả mọi chuyện, Dương Hạo dở khóc dở cười quay sang nói với Đường Diễm Diễm: “Ta chẳng phải đã bảo nàng không được làm khó cô ấy sao?”

    Đường Diễm Diễm dứt khoát nói: “Ai làm khó cô ta, võ nghệ của cô ta hơn thiếp, thiếp sợ sau khi thuốc hết hiệu lực cô ấy sẽ bỏ chạy, cho nên mới trói vào.”

    Dương Hạo nói: “Nếu như muốn trói cũng không cần… trói chặt như thế chứ?”

    Đường Diễm Diễm ngây thơ trừng mắt nói: “Trói vậy là đúng mà, bổn cô nương từ trước tới giờ chưa trói ai, cũng không biết trói thế nào, cách trói này, thiếp giờ mới học được đấy.”

    Dương Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, đến bên Oa Oa nói: “Oa Oa, nàng và Diễm Diễm đến phòng Bích Túc nghỉ ngơi, lát nữa ta sẽ qua.”

    Đường Diễm Diễm đứng bất động, liếc nhìn Dương Hạo, Oa Oa giật nhẹ nàng, Đường Diễm Diễm cũng vẫn không động đậy, mắt hơi nhíu lại, từ từ gật đầu nói: “Được, được, ta từ xa tới đây, ta là người ngoài, các người cứ nói chuyện đi, ta đi!”

    “Diễm Diễm!”

    Dương Hạo ôm nàng vào lòng, hôn một cái lên má, Chiết Tử Du trên giường nhìn thấy, càng giận hơn, Dương Hạo cũng không quan tâm nhiều, chỉ muốn trấn an lại Đường Diễm Diễm rồi hẵng hay, hắn thấp giọng nói: “Nha đầu ngốc nghếch, lại nghĩ lung tung rồi.

    Ta thấy nàng đến, vui lắm.

    Ta có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng, nhưng giờ cô nương ở đằng kia thì tính sao đây?

    Nàng cứ ngoan ngoãn đi đi, đợi ta đuổi cô ta đi, chúng ta lại gặp nhau sau nhé.”

    “Thật không?”

    Đường Diễm Diễm rưng rưng nước mắt, hơi hoài nghi.

    “Đương nhiên là thật rồi, chúng ta còn nhiều thời gian mà, nàng là vợ, cô ta là người ngoài, ta đương nhiên phải đuổi người ngoài đi trước, rồi sau đó sẽ cùng người vợi yêu quý của ta vui vẻ.”

    Ngô Oa Nhi quay đầu lại, làm ra vẻ không nghe thấy gì.

    “Kệ chàng, ai thèm vui với chàng chứ.”

    Đường Diễm Diễm mỉm cười, ngực nàng cũng rộn ràng, hít một hơi nói: “Được, Oa Oa, chúng ta đi.”

    Chiết Tử Du nằm trên giường không nghe thấy họ nói gì, xem cử chỉ động tác thì có thể đoán được vài phần, tuy nàng nghĩ rằng đã cắt đứt quan hệ với Dương Hạo, nhưng thấy hắn thân thiết với Đường Diễm Diễm,nàng vẫn ghen tức, hít một hơi sâu.

    Mùa hè nóng bức mặc áo mỏng, lại còn bị trói chặt, sợi dây trói trước ngực không được nới lỏng ra, khiến nàng khó chịu vô cùng.

    Đường Diễm Diễm vui vẻ cùng Ngô Oa Nhi ra khỏi phòng, giả vờ bước đi mấy bước, sau đó nhìn trái nhìn phải chạy sang một bên cửa, nghe lén động tĩnh trong phòng.

    Thấy Đường Diễm Diễm nghe lời đi, Dương Hạo mau chóng lại cởi trói cho Chiết Tử Du, Chiết Tử Du lạnh lùng nhìn hắn, động đậy cổ tay cổ chân, không nói lời nào, Dương Hạo đứng im ở đầu giường, thở dài: “Tử Du, chúng ta lâu rồi không gặp.”

    “Hãy gọi ta là Chiết cô nương, Tử Du… nghe không quen.”

    Dương Hạo nghĩ lại lần đầu hỏi tên nàng, không khỏi cảm động nói: “Cứ coi như chúng ta đã… lẽ nào lại không được gọi tên nàng?

    Còn nhớ hồi ở Quảng Nguyên…”

    Chiết Tử Du ngẩng đầu lên nói: “Đó là chuyện từ lâu lắm rồi, đừng có nhắc lại nữa.”

    Dương Hạo im lặng một lát, chậm rãi nói: “Cũng không phải là lâu, thời gian trôi đi nhanh quá… lòng chúng ta…”

    “Em nghe xem, nghe mà xem, hắn nói những lời ấy với cô ta, hừ hừ… mãi mãi không thể quên được cô ta… hừ hừ…”

    Đường Diễm Diễm nói với Ngô Oa Nhi.

    Ngô Oa Nhi thản nhiên nói: “Quan nhân thân thiết với người vợ như chị giữa ban ngày ban mặt mà vẫn còn chưa chứng minh được lòng chàng sao?”

    ……………

    “Là nàng gây nên.

    Ta đều biết hết.”

    Chiết Tử Du cười lạnh nói: “Thế bình thường thì sao, Oa Oa ấy tuy trà trộn hoang tràng, dường như đàn ông trong thiên hạ đều có thể được cô ta ôm vai bá cổ, thực ra trong xương cốt lại là một người phụ nữ có chồng, ta giờ gây nên, đối nghịch với chàng, cô ta nếu không nói cho ngươi nghe, thì ta mới lấy làm lạ.”

    Dương Hạo vội hỏi lại: “Thế còn nàng thì sao, nàng là loại người thế nào?”

    Chiết Tử Du trước mặt hắn vẫn rất lạnh nhạt, nghe câu này xong, lạnh lùng liếc nhìn hắn, nói: “Giờ có đại gia tộc rồi, nhận được áp bách càng lớn hơn, thế lực đó muốn thâu tóm được đại gia tộc này, cướp lấy tất cả những gì thuộc về gia tộc này mấy trăm năm qua chịu bao khổ cực.

    Lúc này, một người đàn ông thích một người con gái có thế lực lớn, để cùng người con gái đó sớm tối bên nhau, thế là chàng bán đứng đi tất cả gia tộc của mình, bán tất cả những gia viên sống từ nhỏ đến lớn, những người thân thiết che chở cho cái thế lực kia.

    Chàng nói đi… người đàn ông như vậy, hắn to xác nhưng bất nhân bất nghĩa, chắc chắn sẽ bị trời tru đất diệt chứ?”

    Dương Hạo ngẩn tò te, lẩm bẩm lại lời của Chiết Tử Du vừa nói, mắt bỗng sáng lên: “Thích…

    ồ, vừa nãy nàng nói… thích?

    Người đàn ông đó, giờ vẫn còn thích người con gái của thế lực đối địch đó?”

    Mặt Chiết Tử Du hơi nóng, phẫn uất nói: “Nhưng, nếu đổi thân phận nam nữ cho nhau, người thích đối phương trong gia tộc lại là con gái, chàng trai mà cô ấy thích lại là một viên quan muốn thâu tóm thế lực của gia tộc nàng, người con gái đó có nên bán đứng gia tộc và người thân của mình không đây?

    Trong lòng đàn ông các người, chỉ có đàn bà như vậy, mới là người đàn bà đáng yêu đáng kính phải không?”

    Dương Hạo lắc đầu, thành khẩn nói: “Tử Du, ta không phải là muốn khuyên nàng vứt bỏ đi nỗ lực bao năm của gia tộc, càng không phải là muốn nàng phản bội lại gia tộc.

    Vì người con trai mình thích mà dâng toàn bộ gia tộc và người thân cho đối phương, thì người cô ấy thực sự thích không phải ai khác, chỉ là bản thân cô ấy mà thôi, người như vậy thực đáng sợ.

    Ta cũng không phải vì bây giờ đứng ở bên phía triều đình mong phủ châu Chiết thị đầu hàng.

    Nhưng mà, lựa chọn thế nào cũng cần xem xem có lực lượng mà đối kháng lại hay không, có đúng không?

    Giờ thiên hạ đại thế, đã định cục Đại Tống thống nhất thiên hạ, lực lượng phủ châu Chiết thị, dựa vào tình cảm mà nói, ở khu tây bắc cũng không được coi là mạnh nhất, mà ba thế lực tây bắc liên thủ, là đối thủ của triều đình Đại Tống sao?

    Thực mà đánh giá, vĩnh viễn là sự đấu tranh về thực lực, chỉ dựa vào trí mưu và hợp sức, có thể làm dao động tức thời, nhưng lại không thể bình yên được lâu dài, giờ các nước Trung Nguyên không có khả năng chống lại Đại Tống, dựa vào một châu Phủ Cốc, càng không có khả năng.

    Lời ta nói tuy khó nghe, nhưng đều là những lời nói thực, lẽ nào không phải vậy sao?”

    Chương 315: Mắng Hạo Dương

    “Cái này…”

    Dương Hạo ngẩn người, hắn không thể nói hắn thuộc đời sau biết xu hướng lịch sử.

    Đành kiên trì nói: “Giờ các nước Trung Nguyên, nếu nói về thế lực còn có thể thắng được nước Tống sao?

    Được lòng người trong thiên hạ chỉ có Đại Tống, như vậy vẫn còn có thể hoài nghi sao?”

    Chiết Tử Du cười nhạo nói: “Hoa Nhị phu nhân có câu thơ thế này: ‘ mười bốn vạn người giải ngũ về quê, không bóng đàn ông’, ngươi nên đến nước Thục, ở đó chính là người thứ mười bốn vạn lẻ một.

    Chỉ vì thế lực triều Tống mạnh, bất chiến mà hàng?

    Thực là chuyện lạ có thật, cục thế thiên hạ bách biến, mạnh yếu thay đổi theo thời, nếu mỗi người đều có một cách nghĩ như ngươi, thiên hạ này nên là nước Đại Hạ, Thương diệt Hạ, Chu diệt Thương?

    Tần Thủy Hoàng chỉ cân nhắc một chút thế lực sáu nước Trung Nguyên rồi phân canh giữ ở trong Hàm Cốc Quan thôi, Hán Cao Tổ thấy binh Hạng Vũ mạnh hơn mười lần, ngoan ngoãn đầu hàng làm bề tôi ăn không ngồi rồi, chính là Quan Gia Triệu Tống, khi mới dựng nước, thực lực kém xa so với nước Đường Giang Nam, cũng sớm nên chắp tay đầu hàng rồi, sao lại có ngày hôm nay được cơ chứ?”

    Dương Hạo phản bác nói: “Lẽ nào nàng cho rằng dựa vào sức lực của Phủ Cốc, có thể lấy được giang sơn Đại Tống?

    Nếu không có bản lĩnh, hà tất phải dùng hạ sách này, chịu thảm bại chiến tranh liên tục, hàng vạn hàng ngàn dân chúng chịu khổ, là kẻ có tội của thiên hạ này?

    Có binh có quyền, an hưởng phú quý, có gì không tốt?”

    “Tầm bậy!”

    Chiết Tử Du nhảy xuống đất, ngực phập phồng, lửa hận cháy rực trong lòng, mắt hung hăng nhìn Dương Hạo: “Chiết gia chúng ta chưa từng có ý nghĩ cướp của Đại Tống, chỉ là tự bảo vệ mình mà thôi.

    Muốn chiếm lấy chúng ta, muốn thôn tính chúng ta ư, là hắn gây nên chiến tranh, dân chúng cực khổ, nhưng hắn lại hành thiên đạo, khuông đại nghĩa, chúng ta không cam không phục, lại thành kẻ có tội với thiên hạ sao?

    Ta thực nhìn nhầm ngươi, kẻ nô lệ trung thành như ngươi từ đâu đến vậy, có cách nghĩ hỗn láo như thế?”

    Chiết Tử Du tức giận sôi mình, tiếp tục nói: “Chiết gia chúng ta chỉ muốn giữ được cơ nghiệp của tổ tông để lại, không muốn nó rơi vào tay Đại Tống, không được sao?

    Là đại nghịch bất đạo sao?

    An hưởng phú quý?

    Ha ha, được an hưởng phú quý, có binh có quyền, sống nhờ Biện Lương, ở hoàng thành ngày ngày nơm nớp lo sợ bị thám tử đột nhập, thế gọi là an hưởng phú quý?

    Nếu Triệu Quan Gia không đối tốt với Chiết gia ta thì cũng thôi, ngày lễ ngày tết Chiết gia tiến cung khấu đầu Triệu Quan Gia hắn, cung kính hiến lễ vật.

    Khi nước Tống diễu võ dương oai với các n khác, Chiết gia chúng ta luôn rạp người cung kính dưới chân Triệu Quan Gia nịnh hót Triệu thị hắn anh minh thần võ, nào thì đánh đâu thắng đó, nào thì có uy nghiêm, xem chừng có thể thái bình đến chết.

    Nếu Triệu Quan Gia hắn thấy bảo vật của Chiết gia ta, chỉ cần khen một câu, cho dù không muốn, Chiết gia ta cũng ngay lập tức tiến cung.

    Nếu Triệu Quan Gia hắn thấy người con gái nào của Chiết gia ta, cho dù đã có chồng, cũng phải chịu nhẫn nhục, trang điểm, cười nói vui vẻ đến rơi nước mắt xin Triệu Quan Gia hắn bắt nạt, Thục Đế Mạnh Sưởng chính là tấm gương, đây chính là an hưởng phú quý mà ngươi nói sao?”

    Chiết Tử Du giận tới mức rơi nước mắt, khí phách của Dương Hạo đã đuối đi vài phần, lúng túng nói: “Triệu Quan Gia có tấm lòng nhân hậu, chưa… không chắn… những tin đồn như vậy là có thực.”

    “Ồ?

    Tin đồn đó không thể tin vậy sao, vậy giấy trắng mực đen thì không thể từ chối chứ?”

    Chiết Tử Du lấy ống tay áo gạt nước mắt, ngẩng đầu lên nói: “Triệu Quan Gia xua đuổi cô nhi quả phụ, đoạt chu mà đại chi, khi chu thừa đại bảo, trong các nước không phải là mạnh nhất, nhưng cha ta là bề tôi của Tống, vào kinh kiến giá, Phủ Châu thuận theo Tống, Triệu Quan Gia nói gì vậy, hắn chính mồm hứa hẹn: ‘Con cháu về sau toại nguyện tri phủ châu, được vào bộ khúc.’

    Thế mà giờ mới có năm sáu năm, thực lực của hắn mạnh lên, quên luôn lời năm xưa, ngươi bảo Chiết gia ta có thể tin hắn được không đây?

    Rốt cuộc là ai có lỗi với ai?

    Một khi khơi mào chiến sự, ai mới là kẻ có tội với thiên hạ đây?

    Được, ngươi nói rất đúng, Chiết gia ta là kẻ có tội, Chiết gia ta không mạnh, suy cho cùng đây chẳng qua là lưỡi câu giết người, cướp đoạt chính quyền, ngươi từ bao giờ trở nên vô liêm sỉ như vậy hả?”

    Chiết Tử Du vừa mằng, nước mắt đầm đìa tuôn rơi, Ngô Oa Nhi lén nhìn sắc mặt Đường Diễm Diễm, thấy nàng rất chăm chú lắng nghe.

    Thấy Oa Nhi nhìn mình, Đường Diễm Diễm nhướn mũi, nói thầm: “Muốn xem ta có giận không hả?

    Ta không vì cái này mà giận đâu, xem ra… cô ta mắng cũng có lý, Hạo ca ca xuất mưu họa sách, quên sinh cho Đại Tống có gì tốt đâu?

    Binh quyền bị tước đoạt, chỉ còn mỗi mạng hắn, mất đi một Hạo ca ca thông minh, giờ kể cũng lạ, nước Tống có lỗi với Hạo ca ca, sao hắn vẫn nói tốt cho nước Tống nhỉ?”

    Ngô Oa Nhi nhún vai, thầm than: “Nguyên nhân chủ yếu không tức giận chỉ sợ là họ cãi nhau hung hăng lên, sẽ không có khả năng bên nhau nữa, ngươi mới càng yên tâm, càng vui, hừ hừ, muốn lừa ta, Ngô Oa Nhi ta ngoài xinh đẹp, còn là con cáo chín đuôi nữa đấy…”

    Trong phòng Dương Hạo cũng bị mắng toát mồ hôi, nếu hắn không phải biết lịch sử, biết Đại Tống sẽ có mấy trăm năm quốc phúc, trở thành người Hán Trung Nguyên chính thống, hắn sẽ có lập trường như bây giờ không?

    Sẽ coi việc nước Tống đi chiếm những nước khác là lẽ thường, ngược lại chỉ trích người phản kháng là kẻ có tội gây trở ngại cho hòa bình và thống trị thiên hạ không?

    Đúng vậy, đứng ở lập trường của người thời đại này, Chiết Tử Du có gì sai?

    Chiết Tử Du lại mắng tiếp: “Ta thật không hiểu nổi, nước Tống có gì tốt với ngươi, mà ngươi lại trung thành đến như vậy?

    Đúng, ngươi có ngày hôm nay, có sự trả giá và nỗ lực của bản thân ngươi, nhưng người phải trả giá và nỗ lực trong thiên hạ cũng nhiều rồi, có mấy người đắc thành đại sự?

    Nhưng ngươi thì sao?

    Khi bỏ trốn khỏi Phách Châu, là Trình đại tướng quân của Chiết thị ta bao bọc cho ngươi, cũng là người tiến cử ngươi, ngươi vào sinh ra tử vì nước Tống, lận đận tới tây bắc, bị xếp vào giữa các thế lực và người Khương, thuộc hạ đều là người già yếu phụ nữ trẻ nhỏ, không thành trì nương thân, không hạt gạo vào bụng, không có kế sinh nhai, nếu không phải có Phủ Châu Chiết thị ta giúp đỡ, dựa vào tài trí mưu kế của mình ngươi, có thể yên ổn mà sống, giàu có như bây giờ không?

    Ngươi trở nên giàu sang, không thể chối bỏ là không được Chiết thị ta giúp đỡ, nhưng ngươi lại một lòng một dạ đứng về phía nước Tống, rồi đối nghịch với Chiết gia ta, ta đối xử với Dương Hạo ngươi một lòng một dạ, bất kỳ người nào nhìn thấy ta và ngươi đều ngưỡng mộ, còn ngươi thì quên tình bội nghĩa, bất trung bất nhân, ngươi cứ dùng cái lý đối địch với Chiết gia ta đi, còn quay lại dạy ta, Chiết gia ta nợ ngươi cái gì?

    Chiết Tử Du ta nợ ngươi cái gì?”

    Chiết Tử Du nhìn hắn, nổi giận hừ nhạt: “Chiết gia nếu có một ngày lụi bại, đó là vì lực không bằng người, tuyệt đối không phải vì bị tác động bởi lý do nào đó, cho rằng chỉ có Triệu Quan Gia hắn mới là cộng chúa thiên hạ danh chính ngôn thuận?

    Chiết gia ta cho dù là chủ động bị rớt xuống, vẫn được bách giáng, Triệu Quan Gia sẽ không coi chúng ta là người của mình, muốn đề phòng chúng ta, khống chế chúng ta.

    Phạt chiến mưu quốc, vốn là cuộc chiến tàn khốc vô tình, ngây thơ như ngươi, dù tin tưởng quốc gia, triều đình, hoàng đế, nếu muốn ở cùng người thân thì nên từ chức làm một phú ông đi, nếu không thì sẽ có một ngày đến cái mạng của ngươi cũng không biết chết như thế nào đâu.”

    Dương Hạo giật mình nghĩ ngợi một lúc lâu, rồi cố gắng nói: “Tử Du, có vài nguyên nhân ta không tin là thực.

    Nhưng, ta có thể nói với nàng, được thiên hạ là Đại Tống, nó sẽ không đoản mệnh giống như Đường mạt đâu, nó nhất định sẽ trở thành người Hán Trung Nguyên chính thống, vận mệnh quốc gia cũng sẽ lâu đến mấy trăm năm, cho dù là nước Hán, nước Đường, Thục Việt, Mân Nam Trần Hồng Tiến, hay là ba thế lực tây bắc, sớm muộn sẽ giống như nước Thục và Kinh Hồ, đất đai và con dân nước Tống, ta sẽ không hại nàng, càng không có lý do để hại nàng, ta chỉ mong nàng có thể nhớ câu này, nếu không cam tâm, muốn vật lộn, cũng nhất thiết không được đưa ra thủ đoạn tàn khốc, tránh không có đường quay đầu.”

    Chiết Tử Du bật cười nói: “Ngươi thực sự đã trở thành thầy bói rồi đấy, thế ta hỏi ngươi, vận mệnh của ngươi… sẽ thế nào đây?

    Vận mệnh của ta, sẽ thế nào đây?”

    Dương Hạo giật mình, như có tia chớp nổ vang bên tai hắn, đầy vẻ lo lắng, vận mệnh của Chiết Tử Du… hắn không biết, nhưng vận mệnh của hắn, hắn vốn không thuộc thế giới này, tên họ Đinh đã sớm bệnh chết ở trong mùa đông rét muốt ở thôn trang Phách Châu rồi.

    Nhưng hắn giờ lại xuất hiện ở đây, thay đổi vận mệnh của hắn: Dương Thị, Đông Nhi, Liễu Thập Nhất, Đổng Lý Thị, Bích Túc, Diễm Diễm, Oa Nhi… hắn cũng đã thay đổi một số chuyện: dời nước Bắc Hán vào Tống cảnh, xây dựng Lô Lĩnh Châu, lập nên đội kỵ binh, liên kết đồng minh người Khương Đảng Hạng, giải quyết nguy cơ thiếu lương thực Khai Phong…

    Vận mệnh Chiết Tử Du sẽ ra sao?

    Vận mệnh mình rơi vào thế giới này sẽ thế nào?

    Mình thay đổi vận mệnh được bao nhiêu người, bao nhiêu chuyện?

    Chiết Tử Du thấy hắn đứng đờ người ra đó, sợ hãi, không biết hắn suy nghĩ cái gì, liền nói: “Đúng, dùng kế dùng mưu, để Khai Phong cạn lương thực, muốn phân giải Phủ Châu chính là ta, sinh khí của ta giờ đã hồi phục, nhưng không thể động tay chân, ngươi muốn trói ta đưa đến trước mặt Triệu Quan Gia, dùng máu của ta đổi lấy công danh tiền đồ của ngươi, thì hãy ra tay đi.

    Thần nghe theo vua là việc nên làm, ta sẽ không trách ngươi.”

    Dương Hạo phất tay: “Dù giết ta, ta cũng không làm nàng bị thương, nàng rõ ràng biết điều đó.”

    Chiết Tử Du nghe hắn nói lời này, đầu nóng rực, phụng phịu nói: “Ta không biết!”

    Dương Hạo thở dài ngao ngán nói: “Lát nữa quan lại qua đây, nàng… nàng nên rời khỏi nơi này đi.”

    Chiết Tử Du nghi ngờ nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi, cất bước ra ngoài, Đường Diễm Diễm đứng bên ngoài vội cùng với Ngô Oa Nhi né ra.

    Chiết Tử Du đi tới cửa, một chân bước khỏi chặn cửa, lại dừng lại, trầm mặc nghiêng đầu sang một bên nói: “Ngươi… giờ là quan Đại Tống, hùng dũng uy nghi, nếu như tham gia cuộc chiến, bị thương ngươi có vui không?”

    Dương Hạo buồn rầu nói: “Hy vọng như lửa, thất vọng như khói, nhân sinh chính là đốt lửa bảy lần, tám lần bốc khói… rất nhiều việc, không thể do ta chọn lựa.

    Ta tin, Đại Tống là cửa ải khó, còn nàng là một người con gái ngao du bốn phương, dù sao về tây bắc vẫn hơn.”

    Chiết Tử Du tức giận nói: “Bỏ đi như vậy, ta nào có cam tâm?

    Có nhiều việc cũng không thể do ta lựa chọn được, ngươi khăng khăng một mực đấu với chúng ta, ta châm lửa, ngươi bốc khói.”

    Nói rồi phẩy tay áo bỏ đi.

    Dương Hạo ngẩn người nhìn theo bóng dáng nàng, lòng vẫn nghĩ đến ý niệm vừa rồi trong đầu: “Chẳng lẽ vận mệnh thực sự sẽ thay đổi?

    Lẽ nào, tương lai của thiên hạ này, sẽ phát triển theo những gì mình biết trong lịch sử?”

    Chương 316: Tìm cách




    “Nương, sao rồi ạ?”

    Lưu phu nhân vừa về phủ, Đặng Tú Nhi vội ra đón.

    Lưu phu nhân mặt trầm ngâm, không nói lời nào đi vào trong phòng, Đặng Tú Nhi vội đi theo sau.

    Vào phòng Lưu phu nhân ngồi xuống, Đặng Tú Nhi vội rót trà bưng đến trước mặt bà, nhỏ giọng nói: “Nương?”

    Lưu phu nhân nhìn thẫn thờ về phía trước, lẩm bẩm: “Tại sao?

    Tại sao lòng người lại thay đổi đến vậy?”

    Nước mắt của bà tuôn như mưa, nức nở nói: “Mẹ còn nhớ rõ, một năm quê nhà bị lũ lụt, dìm nhà chúng ta xuống, ta và cha con mang con chạy đến nhà dì Ba, nhà họ mùa màng chưa thu, nhưng có đồ ăn là bánh bao, dì ấy lấy hơn nửa cho con ăn.

    Giờ sao lại thế này?

    Nhung lụa áo gấm, nhà cao cửa rộng, đó chẳng phải là nhờ cha con mới có được sao, giờ cha con gặp khó khăn, chỉ cần bù vào chỗ thiếu hụt là được, Ngụy Vương gia sẽ nới lỏng tay, tiền bạc thật là thứ bất nghĩa, sao họ không giúp chúng ta, cứu cha con ra?”

    Lưu phu nhân nhắm nghiền mắt, hai hàng lệ vẫn tuôn rơi: “Bây giờ, họ không nịnh bợ chúng ta nữa, lòng họ đều biến thành màu đen cả rồi, có người còn nói cả mẹ, có người đến một bước chân vào cửa thăm hỏi cũng không có, thấy mẹ đến có nhà còn đóng cửa không cho mẹ vào, mẹ chưa bao giờ ăn nói khép nép như vậy, nhà nhà đi cứu họ, quỳ lạy trước cửa nhà họ, những lời nói hay đều nói ra hết, nhưng không có một ai mở mồm ra nói sẽ cứu lấy cha con, con gái ơi, mẹ xin lỗi cha con, là mẹ hại ông ấy!”

    Lưu phu nhân khóc thảm thiết, Tú Nhi đứng ở một bên cũng khóc theo mẹ, cô cũng không thể ngờ được, lòng người dễ đổi thay, đã từng đi lại thân thiết với nhau, mẹ hay mình dù có bị hắt xì, đều có người mang quà cáp, thuốc thang đến thăm hỏi, những lời hỏi han ân cần người ngoài nhìn đủ biết thân thiết thế nào, bỗng trở mặt vô tình, có thể ngồi đó mà nhìn cha cô chết không ai cứu.

    Đã từng có ngày họ chia cho nhau từng chiếc bánh ngô, đủ biết thân thiết thế nào, nhưng rồi bây giờ họ áo gấm nhung lụa, nhà cao cửa lớn, người hầu vô số, lại mất đi cuộc sống như vậy, đối với họ, còn khó chịu hơn cả chết, tiền bạc đã làm lòng người biến thành một màu đen kịt.

    Được Ngụy Vương nương tay, mẹ đã mau chóng bán toàn bộ gia sản, tất cả những gì có thể bán đều bán hết đi, nhưng vẫn thiếu để ngân lượng lớn bù vào khoản tiểu cậu tham ô, mẹ liền đến các nhà họ hàng thân thích mở miệng, nhưng ai ngờ, giờ có cách nào đây?

    Khoản tiền lớn tham ô, toàn bộ đều không trướng mục, không có số cụ thể, toàn bộ kho phủ, toàn bộ nha môn muốn hại, hai năm nay đều đã bị Lưu gia chiếm cứ, họ giống như những con sâu mọt, điên cuồng ngồi chiễm trệ, tất cả mọi người hợp lại để lừa người cha hiền lành, đến mẹ cũng lừa gạt cha, giờ đây chính là ác báo, muốn cứu cũng không cứu được.

    Đợi đến ngự sử đài phái người điều tra, truy ra số ngân lượng thì có nghĩ là tội danh của cha càng có thực, dù ai có bàn tay che trời, che chở cho cha được đây.

    Những người thân tại sao lại tham lam đến vậy?

    Dựa vào thế lực của cha và tiền tài họ tham ô, họ sớm đã có một món ngân lượng khổng lồ, tài sản không biết là lớn lên bao nhiêu lần, chỉ cầm ra một vài đồng tham ô ấy cứu lấy tính mạng của cha, cứu lấy tính mạng người thân của họ, tại sao họ lại không làm?

    “Con gái, mẹ xin lỗi cha con, mẹ vác cái mặt này đi, những lời cần nói đều đã nói, nói hết nước hết cái, người có thể cứu cha thì đã cứu rồi…không họ không phải là người, còn không bằng con chó, trắng dã mắt không biết tri ân báo đáp.

    Giờ phải làm sao đây?

    Cha con nếu như bị định tội, mẹ không còn mặt mũi nào nhìn ông ấy nữa, mẹ…mẹ thà chết cho xong, nhưng con gái khổ quá con ơi, con phải làm sao đây?”

    Lưu phu nhân không mang về một quan tiền nào, sau khi đi khắp nơi, ôm lấy con gái mà khóc, Đặng Tú Nhi nước mắt ngắn dài nói: “Mẹ nhất định không được làm thế, sẽ có cách, sẽ có cách thôi”.

    Lưu phu nhân cười ảm đạm nói: “Cách ư?

    Ở đâu ra cách đây?

    Người thân giờ coi chúng ta như rắn rết, vong ơn bội nghĩa, mất đi thiên lương, không ai giúp đâu”.

    Bà đấm vào ngực mình nói: “Chỗ ngân lượng đó là của kho phủ, Thư Thần ban đầu nói mượn tạm thời làm vốn buôn bán với họ thôi, Thư Thần sao lại ngốc nghếch thế chứ.

    Sao không để họ ký chứng từ, ghi chép vào, mẹ cũng không đến mức không có chứng cứ như bây giờ!”

    “Mẹ!

    Ngự sử khâm sai sắp đến rồi, không chuẩn bị được ngân lượng bổ sung vào chỗ thiếu, thì đến Ngụy Vương cũng không thể giúp được đâu, con…con đi gặp ngài, mong ngài giúp đỡ, tạo áp lực cho lũ người vô tình bạc nghĩa kia”.

    Đặng Tú Nhi lau nước mắt, dứt khoát đứng dậy.

    Mắt Lưu phu nhân sáng lên, vội hỏi: “Ngụy Vương Thiên Tuế, hắn…hắn giúp chứ?”

    Đặng Tú Nhi do dự giây lát nói: “Giờ đây là cơ hội duy nhất, con cứ đi thử xem sao”.

    Lưu phu nhân quỳ sụp xuống trước mặt con gái, Đặng Tú Nhi cũng hoảng sợ quỳ xuống: “Mẹ, mẹ làm gì vậy?”

    “Con ơi, lòng này của mẹ nóng như lửa đốt, mẹ xin lỗi cha con, là mẹ hại ông ấy, giờ đây là cơ hội duy nhất, mẹ cầu xin con, con gái ngoan, con nhất định phải cứu cha con, đây là cơ hội duy nhất cuối cùng rồi.

    Mẹ sinh ra con, nuôi dưỡng con chỉ cầu xin con việc này, nếu không khi xuống chín suối, mẹ cũng không còn mặt mũi nào nhìn cha con nữa, không còn mặt mũi gặp ông ấy nữa”.

    Lưu phu nhân đẩy con gái ra liên tục khấu đầu, tiếng dập đầu kêu lên, Đặng Tú Nhi khóc nức nở đỡ bà dậy, an ủi cho bà bình tĩnh lại, Đặng Tú Nhi vào phòng lau nước mắt, thay quần áo, ngồi kiệu nhỏ đến bến sông.

    Tới bến sông, Đặng Tú Nhi giật mình, chỉ thấy chiếc quan thuyền đã đi ra khỏi bờ, vì gần bến sông nước rộng lớn, có một cái hồ nhỏ, thuyền đó dừng ở giữa hồ, không gần với bờ.

    Đặng Tú Nhi cuống quýt xuống kiệu, dúi tiền cho binh tốt trên bờ, rồi dịu dàng nói, binh tốt không để ý nói: “Cô nương, kho lương thực có thích khách, chúng muốn đốt quan thuyền, mấy vị đại nhân lo lắng an toàn của Ngụy Vương Thiên Tuế, cho nên cho quan thuyền ra xa bờ, cô nhìn thấy chưa, những chiếc thuyền nhỏ tuần tra có tay cung, dưới nước còn có lưới ngầm, thuyền xung quanh canh cẩn mật lắm, ai dám tới gần, đến là bắn, ta nói với cô nương hơi nhiều rồi, phạm quy tắc rồi, mời cô nương đừng làm khó tôi nữa, xin mời đi cho”.

    Đặng Tú Nhi khẩn cầu nói: “Vị đại binh ơi, nô gia và Ngụy Vương Thiên Tuế là chỗ thân thiết, khẩn cầu binh đại ca bẩm báo một tiếng, nếu biết ta đến, Thiên Tuế nhất định sẽ gặp ta”.

    Người này vừa nghe, lắc đầu quầy quậy: “Không được, không được đâu, cô nương đừng làm khó tại hạ, Thiên Tuế cao quý, tại hạ nào có quyền vào bẩm báo, nếu có gì xảy ra, miếng cơm của ta không còn nữa”.

    “Binh đại ca, ca chỉ giúp ta bẩm báo một tiếng thôi, có ảnh hưởng gì đâu.

    Nô gia không dám bảo binh đại ca việc khổ cực, đây là mấy quan tiền, xin đại ca giúp cho”.

    “Có tiền cũng chịu, đáng để đổi lấy mạng này không, trên đã ra nghiêm lệnh, ta không dám vi phạm quân lệnh, hơn nữa, đến ta còn không có tư cách được gọi lên thuyền, ta báo tin cho cô, không chừng ta sẽ bị bắn thành con nhím mất, cô nương, cô đi đi thôi, đừng dây dưa ở đây nữa, nếu không mặt người ta trở nên khó coi đấy”.

    Đặng Tú Nhi dùng mọi cách cầu xin mà không được, liền hỏi: “Thế vị đại nhân nào hạ lệnh, xin binh đại ca nói cho tôi biết, nô gia sẽ đi cầu xin người đó”.

    Tên thị vệ đó thở dài, nhướn mắt nói: “Hạ chỉ chỉ có Dương viện sứ mà thôi, ngoài hắn ra, còn có thể là ai nữa?”

    “Dương viện sứ?”

    Đặng Tú Nhi nghĩ: “Hôm qua Dương viện sứ viết cho một tờ giấy ta vẫn chưa dùng, ai ngờ họ hàng thân thích đều một giuộc, có đi cầu xin bọn họ cũng không có kết quả gì, giờ vì chuyện trước mắt, nếu có thể bảo họ hoàn lại tiền là tốt nhất, nếu không cũng xin Dương viện sứ đưa ra một cách nào đó”.

    Nghĩ đến đây, Đặng Tú Nhi liền nói: “Đa tạ binh đại ca, nô gia cáo từ”.

    Đặng Tú Nhi vội vàng lên kiệu rời khỏi, đúng lúc có một người đi từ trong doanh trại ra tới bên thị vệ, nhìn theo bóng kiệu đi xa: “Người đến là Thiên kim Đặng tri phủ?”

    Tên thị vệ cúi người đáp: “Vâng, tiểu nhân đã bảo nàng rời đi theo lời đại nhân dặn dò”.

    Người này chính là Trình Đức Huyền, hắn híp mắt nhìn theo chiếc kiệu nhỏ, cười nhạt: “Muốn cứu Đặng Tổ Dương?

    Trừ khi hắn cắc Triệu Phổ lão gia một miếng, nếu không thì sao cho hắn thoát thân dễ dàng được”.

    Không ngờ phía xa Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam cũng đang nhìn về phía đó, mặt buồn rười rượi, mãi đến khi bóng Trình Đức Huyền biến mất, Phương Chính Nam mới nói: “Xem ra, chúng muốn lấy Đặng Tổ Dương làm vật thế, ý đồ của Tướng gia”.

    Mộ Dung Cầu Túy cười nhạt nói: “Đặng Tổ Dương ngu xuẩn, dung túng cho người nhà làm chuyện ác, chuyện trước mắt, lại không ai dám cứu hắn.

    Ngươi nói sẽ tạo áp lực cho Tấn Vương hay không, cái gì gây bất lợi cho Tướng gia?”

    Phương Chính Nam mắt chợt sáng, quay đầu lại nói: “Theo phẩm đức của hắn, có thể sẽ không như vậy, nhưng…lòng người khó nói, dưới sự cưỡng bức cám dỗ, người phải chọn lựa, rất khó nói”.

    Mộ Dung Cầu Túy nặng nề nói: “Thế…có cách nào thỏa đáng nhất để trừ tai họa ngầm đây?”

    Hai người nhìn nhau, mắt sáng lên, tiếng ve kêu ve không ngừng, như bị sát khí của họ làm kinh hồn.

    Chương 317: Tình đời như sương

    Cửa kho hàng nặng trịch “kẹt kẹt” được mở ra.

    Sau khi xảy ra ý đồ cướp ngục của giang hồ Tứ Hoài, canh gác nơi đây càng thêm nghiêm mật hơn, mà ngay cả việc người nhà phạm nhân tới thăm cũng hủy bỏ.

    Mấy lão sống an nhàn sung sướng cơm ngon canh ngọt giờ ăn cơm nhà lao khó nuốt vô cùng, cho nên người gầy rộc, không chút thể lực, khi Dương Hạo bước vào, bọn họ vẫn mệt mỏi như thường nằm ở góc nhà tù, mệt mỏi ngẩng đầu lên nhìn xem hắn muốn thẩm vấn người nào.

    Dương Hạo giờ đã đình chỉ hỏi han, đã đủ chứng cứ, và đã có thể định tội họ, hắn giờ chỉ cần đợi đến khi triều đình phái khâm sai ngự sử chuyên phụ trách vụ án này xuống và giao lại vụ án là coi như xong, hôm nay đến chỉ là vì thị vệ bẩm báo nói có Đặng Tú Nhi cô nương đi thăm đám người Lưu Hướng Chi, cho nên mới tới xem tình hình ra sao.

    Diễm Diễm và Oa Oa đều đã đi vắng, thời tiết đặc biệt nóng, nhưng Dương Hạo còn cầm hồ sơ vụ án chuyển giao cẩn phải chỉnh lại, theo tính cách của Diễm Diễm, muốn cô ngồi bên cạnh, cô không thể ngồi yên.

    Kỳ thực Oa Oa cũng chưa chắc thích thú ngồi cùng khi nóng nực như vậy, thấy Dương Hạo làm việc, tuổi cô cũng không lớn, sức lực dồi dào, là cái tuổi nghịch ngợm.

    Một cô nương trẻ, nào có muống như vậy, chẳng qua Đường Diễm Diễm dám làm mọi việc, nếu không phải là Đường Diễm Diễm rủ đi, thì cô nhất định sẽ lặng ngồi bên xem.

    Dương Hạo rất thích tính cách như vậy của Đường Diễm Diễm, hắn không trông mong người phụ nữ của mình khi được gả về trở thành người nhìn hắn làm việc, như vậy thì chẳng có cá tính gì, nhìn hai nha đầu ngồi bên cạnh ngáp ngắn ngáp dài, đang muốn mời họ đi vào thành Tứ Châu du lãm chơi thuyền, Đường Diễm Diễm vừa nói, liền đồng ý ngay.

    Họ lần này nam hạ người mang đến đều dã chuyển đến nha môn nhà kho, họ ra ngoài, Hạnh Nhi, Lão Hắc, Trương Ngưu Nhi đều cùng đi, Dương Hạo bảo luôn Bích Túc ngồi chồm hỗm ngáp ngắn dài ở cửa nha môn cũng cùng đi, tổ tông trộm này đi cùng, cái gì tễ thần tiên, đục nước béo cò, béo luôn hắn.

    “Cô ấy nghĩ ra cách đối phó gia tộc và Tấn vương chưa?

    Cô ấy có thể có cách gì cơ chứ, hơn nữa tính cách của cô ấy, lại có thể xấu hổ nghe Ngô Oa Nhi nói sao?”

    Dương Hạo vừa đi vừa nghĩ đến Đường Diễm Diễm, đoán già đoán non ý đồ của cô, miệng nhếch lên nở nụ cười.

    Chính xác rồi, người qua mái hiên sao có thể không cúi đầu, cuối cùng chính là một cách tương đối ổn để giải quyết vấn đề, ý của Diễm Diễm giờ xem ra là một ý hay để qua được cửa ải khó khăn này.

    Đường gia có ý đồ nhờ cậy vào cây đại thụ Tấn vương, cùng Đường gia thương lượng sẽ không giải quyết vấn đề.

    Nếu như vậy thì không chỉ có thực lực kém và chênh lệch, mà mình còn về lý không hợp, về pháp cũng không hợp, và trở nên bị động.

    Nhưng nếu hắn và Diễm Diễm thực sự đã là vợ chồng thì lại khác ngay, tuy sẽ có lời ra tiếng vào, nhưng thành Khai Phong không phải là một thôn làng tiếng gà tiếng chó, lời đàm tiếu sẽ được lan rộng, mà có như vậy, Đường gia tự giác xấu hổ, không dám bắt ép Diễm Diễm phải lấy Tấn vương, mà Tấn vương Triệu Quang Nghĩa cũng sẽ tự biết thân phận, không bắt ép Diễm Diễm làm phi nữa.

    “Diễm Diễm… cô gái này, dám yêu dám hận, dám làm dám chịu, ý kiến nàng nghĩ ra, nhất định giành lấy trước trở thành vợ chồng thực sự, bức ép người nhà thừa nhận quan hệ của mình và cô ấy, ha ha…”

    Nhớ tới khuôn mặt xinh tươi của Diễm Diễm, Dương Hạo mỉm cười: “Nàng đến khi nào mới có thể nói với ta đây?

    Ừm, phải tìm thời gian nói chuyện cùng cô ngốc này mới được, giờ không được rồi.

    Đợi việc Tứ Châu kết thúc xong đã, ngày mai bàn giao vụ án, tiếp tục nam hạ ta sẽ tìm cớ rời khỏi quan thiên tuế đến thuyền Oa Oa.

    Việc Tứ Châu đã giải quyết xong rồi, nó có tác dụng cảnh giới và răn đe các quan lại, lương thân Giang Hoài, cửa Tứ Châu này được mở, sau này sẽ dễ dàng bố trí rồi, các nơi mua lương thực, vận chuyển lương thực sẽ không có gợn sóng nào nữa, lúc đó chẳng có mấy việc phải làm, ta và Diễm Diễm, Oa Nhi sẽ làm cuộc tuần trăng mật.

    Ha ha, mong đến ngày đó quá…”

    Đi dưới ánh sáng, ánh sáng chiếu nghiêng vào người hắn, lúc ẩn lúc hiện, vì vậy nụ cười của hắn lúc sáng lên lúc tối đi, biến ảo khôn lường, lính coi ngục dẫn đường cảm thấy có phần u ám.

    “Oa Nhi tuy rằng xinh đẹp, chung quy giới hạn về thể chất, khó làm người ta tận hứng, giờ lại có Diễm Diễm, ta khổ luyện nhiều ngày song tu đại pháp cuối cùng cũng đã có tác dụng rồi, ha ha…”

    Nghĩ xa một chút muốn cùng với họ hưởng vui vẻ, Dương Hạo mặt mày hớn hở, đột nhiên cười ra tiếng, mấy lính coi ngục rùng mình một cái, thầm nghĩ: “Viện sứ đại nhân sao lại cười nham hiểm thế chứ… lại muốn giáng tai họa xuống ai đây…”

    Đi vòng qua một loạt nhà kho, ánh sáng càng u ám hơn, kho lúa trống không, không khí nặng nề, tràn ngập mùi lúa, phía trước bỗng vọng lại một đoạn đối thoại, Dương Hạo dừng bước, mấy lính coi ngục nhỏ giọng nói: “Viện sứ đại nhân, Đặng cô nương đang nói chuyện cùng đám người Lưu Hướng Chi, cô được quyền cho phép của đại nhân, tiểu nhân xin lui.”

    “Ừm!”

    Dương Hạo gật đầu nói: “Ngươi làm rất tốt, lui đi, chớ làm phiền cô ấy.”

    “Vâng vâng!” các lính coi ngục đồng ý, rón ra rón rén quay lại, Dương Hạo dừng lại một lát rồi tiến đến phía trước.

    “Tú Nhi, cháu nói… nếu như bù đắp chỗ ngân lượng thiếu, có thể cha cháu sẽ được miễn tội sao?”

    “Nhị cậu, Tứ Châu thối nát, cha cháu bị oan, nếu như có thể bù vào chỗ ngân lượng thiếu, tội tham ô ngân khố có thể bỏ qua, như vậy ít ra tuy không thể hoàn toàn miễn tội, nhưng có thể nhận một hình phạt nhẹ cho cha cháu, nếu như chịu tội không để ý tới nhiệm vụ hay chỉ là lưu đày, nhưng giờ Khai Phong cạn lương thực, tình hình nghiêm trọng, Quan Gia tức giận vô cùng, vì vậy cái đầu cha cháu chưa chắc đã…”

    Lưu Lao vội nói: “Tú Nhi, nhị cậu hỏi cháu, nếu như bù vào chỗ ngân lượng thiếu, cha cháu sẽ phục hồi chức quan chứ, hay là bị giáng chức làm loại quan tri huyện phán quan?”

    “Ha ha…” trong không gian trống trải vọng đến một tiếng cười kỳ quái, nghe như tiếng cú kêu đêm, Lưu Trung giận nói: “Châu Vọng Thúc, ngươi cười cái gì?”

    Châu Vọng Thúc cười nhạt nói: “Khờ dại ngu xuẩn hết biết.”

    Đặng Tú Nhi do dự một lát, mặt nhăn nhó nói: “Nhị cậu, cứ theo vương pháp thôi, vụ án này đã gây chấn động thiên hạ, ai có thể bao che cho cha cháu được đây?

    Nếu như bổ sung vào chỗ ngân lượng thiếu, bảo vệ được tính mạng cho cha cháu cũng đã là sự khoan dung to lớn rồi, còn chức quan này… sợ là sẽ không còn nữa.”

    Lưu Hướng Chi nghe vậy mặt tối xầm, lẩm bẩm: “Thế chẳng phải là giỏ trúc múc nước sao?”

    Đặng Tú Nhi hít sâu nói: “Đó cũng là tốt lắm rồi, Tú Nhi nào có hy vọng xa vời khác?

    Mẫu thân hai ngày qua đi qua nhà cậu và nhà dượng, vì mợ và dì không biết số ngân lượng thiếu là bao nhiêu, không thể trả lại số ngân lượng được, Tú Nhi khó khăn lắm mới nhờ người cho gặp mấy người đây, xin hãy mau chóng viết ra một con số, để nhà hoàn lại số ngân lượng, cứu tính mạng cha cháu với, nếu không… khi khâm sai chuyên về vụ án này của triều đình xuống, mà khi họ tới rồi, thì cũng đã muộn.”

    “Bù vào chỗ ngân lượng trống không thể giữ được chức quan của hắn…”

    Mặt Lưu Cao trở nên khó coi: “Thế có nghĩa là… chúng ta mất sạch sẽ… hoàn lại chỗ ngân lượng thiếu thì có ích gì?”

    Đặng Tú Nhi buồn rười rượi, lo sợ nói: “Tam cậu, cậu nói gì vậy, nhị cậu, các người…”

    Lưu Thư Thần tuyệt vọng nói: “Lưu gia chúng ta từ trên xuống dưới thế là coi như xong sao?

    Triều đình sẽ xử chúng ta thế nào đây?

    Những việc mà chúng ta làm, có đáng tội chết không?”

    Châu Vọng Thúc lại cười hắc hắc nói: “Con quan hai cái miệng, đáng chết hay không không phải là một câu của triều đình sao?

    Nếu như bình thường ấy, có thể triều đình nới lỏng chuyện này, sợ sự việc này quá cấp bách thiếu hụt lương thực, vì giết gà dọa khỉ, có ai đi thương tiếc cái đầu của ta ngươi sao?

    Hắc hắc, hắc hắc…”

    “Tên họ Châu, ngậm cái miệng chó của ngươi lại!”

    Lưu Trung gào rít nói: “Ban đầu nếu như không phải ngươi lôi kéo bọn ta, Lưu gia chúng ta có ngày hôm nay không?

    Là ngươi, đều là do ngươi hết, là ngươi hãm hại Lưu gia chúng ta, Lưu Trung ta có thành ma cũng sẽ không tha cho ngươi.”

    Châu Vọng Thúc nhếch miệng nói: “Trách ta?

    Khi đó ngươi còn cảm ơn ta rối rít đấy, sao giờ lại lớn tiếng chỉ trích thế hả?

    Hừ hừ, không phải ta chỉ đường vẽ lối cho các người, Lưu gia các người có một cái chân vững chắc như ngày hôm nay không?

    Lưu Trung ngươi là thứ gì vậy hả, ngày hưởng vinh hoa phú quý, một hơi hít luôn mười hai phòng mỹ thiếp đó.

    Lưu lão đệ cả đời cũng không thể có ngày sung sướng như vậy, được hưởng rồi mà không biết đủ.”

    “Câm cái mồm thối của ngươi lại, con chó già gian ác, ta không muốn chết, ta không muốn chết…”

    Đặng Tú Nhi xót xa nói: “Cậu, dượng, anh họ, Tú Nhi cũng muốn cứu các người, nhưng tội tày trời, chứng cứ vô cùng xác thực, cha cháu lại khó bảo toàn tính mạng, Tú Nhi yếu ớt, thực sự không có đủ lực, giờ, giờ… chỉ có cơ hội sống cho cha cháu thôi, các người…”

    Lưu Hướng Chi cười dài nói: “Bọn ta có chứng cứ phạm tội xác thực, lẽ nào cha cháu lại không có?”

    Đặng Tú Nhi ngây người, ngạc nhiên nói: “Nhị cậu, cậu… cậu có ý gì?”

    Lưu Hướng Chi đột nhiên xoay người sang chỗ khác, tiếng còng tay xiềng chân kêu lên, hắn bước hai bước, ngẩng đầu lên, cứng rắn nói: “Tú Nhi, Châu Vọng Thúc nói đúng lắm, Lưu gia chúng ta là một bọn ăn tham, mấy năm nay hưởng không hết vinh hoa phú quý cũng đã hưởng rồi, cũng biết đủ rồi.”

    Đặng Tú Nhi tay chân lạnh ngắt, rơi vào cảm giác tuyệt vọng vô cùng, run run nói: “Nhị cậu, cậu… cậu nói?”

    Lưu Hướng Chi chậm rãi nói: “Nếu không phải ban đầu ta bán trâu cày cho cha cháu làm chi phí đi đường, hắn giờ nhiều lắm cũng chỉ làm thầy đồ, nào có ngày có uy phong tri phủ một châu?

    Đúng, chúng ta mượn quyền thế của hắn, nương nhờ ánh sáng của hắn, nhưng nhị cậu tự hỏi không nợ hắn.

    Giờ nhị cậu hết rồi, tam câu hết rồi, dượng cháu cũng hết rồi, cả nhà lưu gia từ trên xuống dưới cũng hết rồi, cha cháu là một thư sinh ngốc nghếch, muốn giữ lấy cái mạng hắn, hắn có thể chu cấp được một cái đại gia đình đó không?

    Không, hắn không có cái bản lĩnh ấy.

    Chúng ta không còn gì nữa, nhưng mấy năm nay chúng ta đã bon chen kiếm chác được một phần có thể để con cháu hưởng phúc bất tận, biết đủ rồi.

    Từ Đại Tống này không còn cái luật chu di cửu tộc nữa rồi, dù có được Dương Hạo cứu, triều đình nhất định sẽ trị tội nặng, nếu nhị cậu cháu thay cha cháu bù vào chỗ ngân lượng thiếu, trong nhà nhị cậu sẽ còn thừa lại bao nhiêu?”

    Đặng Tú Nhi sợ hãi, nắm chặt tay vào lan can, kêu lên: “Nhị cậu, sao cậu lại có thể nói ra những lời như vậy, đó vốn dĩ là quan ngân, là tài sản bất nghĩa mà.”

    Lưu Hướng Chi lạnh lùng nói: “Tự thủ lấy ngân khố?

    Có bằng chứng gì không?”

    Đặng Tú Nhi ngẩn người, hai tay cô nắm chặt vào lan can, hai hàng lệ thi nhau rơi: “Nhị cậu, cậu… các người vì giữ gia sản, mà để cha cháu chết sao?

    Nhị cậu?”

    Giọng cô sắc bén như hồn ma, trong nhà kho trống rỗng có tiếng vọng ra, Lưu Hướng Chi lại tiếp tục lẩm bẩm: “Không có bằng chứng, triều đình sẽ không thể lấy gia sản nhà ta được, ta chết đi, ít nhất còn có thể để lại cho người nhà một tài sản để họ sống an nhàn cả đời.

    Tú Nhi, nhị cậu cũng muốn có đại táng, cũng muốn sau này đến ngày giỗ của mình có người hương khói, nếu ta chết không có gì để lại, vợ con ta sao có tiền mời người nhạc xướng, tiểu thiếp của ta mới sinh con chỉ có thể tái giá theo người ta, đến họ cũng là của người ta, ta chết cũng không nhắm mắt.

    Người không vì mình trời chu đất diệt, cháu không nên trách nhị cậu, nhị cậu chẳng qua cũng là bất đắc dĩ mà thôi, bất đắc dĩ…”

    “Nhị cậu, tam cậu, dượng, các người… các người…” nước mắt Đặng Tú Nhi ròng ròng, nhạt nhòa đôi mắt cô, cô không nói gì một lúc, mặt lạnh tanh, như không có liên quan gì tới cô, Đặng Tú Nhi chỉ cảm thấy mình không thể thở nổi, áp lực đè nặng trong lòng.

    “Trên thế gian, không có bức tường nào kín, không trốn tránh được chuyện gì, các ngươi đừng mong may mắn, ác giả ác báo, các ngươi táng tận thiên lương.”

    Dương Hạo nói xong, đi vòng ra từ góc tường.

    Nhà kho được ngăn thành nhiều ô, mỗi kho giam giữ một người, Đặng Tú Nhi bám chặt tay vào nhà lao, từ từ tụt xuống mặt đất.

    Dương Hạo nhìn vậy cũng thấy buồn.

    Nhưng hắn giờ cũng chẳng có cách nào khác, Đặng Tổ Dương gặp được lần này, nếu như được cứu, có lẽ còn có thể ban ơn, nhưng giờ tình hình này, ai có thể thay hắn bù vào chỗ ngân lượng thiếu đây?

    Châu Vọng Thúc bị giam giữ đối diện với nhà giam Lưu Hướng Chi, dù bị giam trong tù, nhưng hắn vẫn sạch sẽ, tóc tai cẩn thận, đối diện với hắn là đám người Lưu Hướng Chi lôi thôi lếch thếch, hoàn toàn giống hệt một tù nhân, so sánh với nhau, hắn giống như một đại lão gia nghiêm trang ngồi thẩm vấn.

    Nhìn thấy Dương Hạo xuất hiện, Châu Vọng Thúc cười nói: “Dương khâm sứ, lão phu coi thường ngươi, người bên cạnh không có tư cách cho lão phu, nhưng người thì lại loạn quyền, sư phụ già ta lại có thể rơi vào tay ngươi, ha ha, bái phục, bái phục!

    Ngươi nói thiện ác có luật báo sao?

    Ta thấy… những lời này chỉ để lừa gạt cái thứ không bản lĩnh, thứ bỏ đi mà thôi.”

    Dương Hạo xoay người nhìn hắn, cười lạnh nói: “Châu Vọng Thúc, ngươi tội ác tày trời, luận về tội, ngươi chết chắc.

    Ngươi còn có thể khăng khăng một mực đến bây giờ sao?”

    Châu Vọng Thúc thản nhiên cười nói: “Phải làm chuyện như thế nào thì sẽ đảm đương việc như thế, nếu làm việc như vậy, thì ta chuẩn bị như thế, tuy Châu Vọng Thúc ta là văn nhân trói gà không chặt, nhưng ngươi cũng chớ có coi thường dũng khí của ta.

    Không sai, Châu Vọng Thúc ta sắp chết rồi, nhưng Châu gia ta không thể suy sụp được, Châu gia chúng ta… hắc hắc… hắc hắc… trăm năm trước, triều đình thay đổi, chiến họa liên miên, diệt hương hỏa Châu gia.

    Châu Vọng Thúc có can hệ gì chứ, Châu gia ta không thể sụp đổ được, vẫn là một thế lực lớn của Giang Hoài, Dương viện sứ, ngươi rất thất vọng phải không?”

    Dương Hạo nghiêm nghị nói: “Ngươi nói sai rồi, ta không thất vọng, ngược lại, ta rất vui, ta rất vui có một triều đình như thế này, có luật pháp như vậy, tuy nói những điều ngươi đã từng làm, ta cũng hận một nỗi không thể để ngươi nếm thử vong gia bại sản, sống không bằng chết, nhưng không liên lụy, không xét, đây là cử chỉ khai sáng, ta tôn kính mà phục tùng.

    Triều đình thà giết ba nghìn, không thể buông tha một ai, dù lúc ban đầu nó để trừng trị đại gian đại ác, sớm muộn gì chúng cũng sẽ hãm hại dân chúng.

    Đến lúc đó, không thể đếm được bao nhiêu diệt môn lệnh duẫn, phá nhà huyện lệnh, bị hại là lương dân bách tính không ai tương trợ.

    Còn ngươi, ngươi cũng không nên đắc ý, nếu Châu gia ngươi từ giờ về sau vẫn là thế lực lớn, thế ngươi là ngươi, Châu gia là Châu gia, triều đình cần lương dân như vậy, địa phương cần sĩ thân như thế, nhưng nếu người Châu gia ngươi còn giống như ngươi vì tiền tài mà phi pháp, không sớm thì muộn sẽ giống như hoàn cảnh ngươi bây giờ thôi.”

    Châu Vọng Thúc ngạo nghễ nhìn hắn, chỉ cười nhạt.

    Dương Hạo thấy tên này không thể nói lý được với hắn, cũng không thể giáo huấn được hắn, hắn thấy Đặng Tú Nhi vẫn ngồi ngây người dưới đất, thở dài: “Đặng cô nương, thôi đi, tai vạ đến nơi, mỗi người bọn họ đều có tính toán của riêng mình, sẽ chẳng ai giúp cô đâu.”

    Lưu Trung cười nhạt nói: “Dương Hạo, ngươi không cần phụ lòng người tốt, tất cả những cái này chẳng phải là ngươi gây ra sao?

    Nếu không phải là ngươi, dượng ta giờ còn là tri phủ Tứ Châu, Lưu gia chúng ta có đến mức như thế này không?”

    Dương Hạo im lặng một lúc, thở dài nói: “Lưu Trung…”

    “Sao?”

    “Ta thấy ngươi đã không còn thuốc chữa nữa rồi, ngươi còn sống thực lãng phí lương thực, ngươi nên chết đi thì hơn.”

    Dưới ánh sáng, Dương Hạo và Đặng Tú Nhi nhìn nhau.

    Đứng dưới ánh nắng sáng lạn, Dương Hạo có một cảm giác từ địa ngục dơ bẩn về tới nhân gian, nóng bức cũng chẳng có chán ghét gì.

    Thích ứng với ánh sáng len lỏi vào nhà kho, hắn xoay người về phía Đặng Tú Nhi, sắc mặt Đặng Tú Nhi tái nhợt, đôi mắt u buồn, đứng ngu ngốc ở đằng kia, như con búp bê sứ không có sức sống.

    Dương Hạo không nhìn nhiều, mặt tươi tỉnh nói: “Đặng cô nương, ngày mai, triều đình phái khâm sai ngự sử thụ lý vụ án này sẽ đến Tứ Châu, bổn quan sẽ giao vụ án này tiếp tục nam hạ, cô là một người con có hiếu, nhưng có vài việc không vừa với sức cô, việc nên làm cô đã làm rồi, làm sai thì phải trả giá thôi, không cần tiếp tục lo lắng quá, Đặng tri phủ được che đậy, ta nghĩ triều đình khi xử phạt, vị tất đã giết.”

    Đặng Tú Nhi từ từ xoay người lại, ngờ nghệch hỏi: “Ngươi nghĩ vậy?

    Nếu như ngươi đoán sai thì sao?

    Tính mạng của cha ta…?”

    Dương Hạo thở dài nói: “Người thân của cô cũng vì đồng tiền mà làm cho tâm bị vẩn đục, không muốn cứu tính mạng của cha cô, sao đây?”

    Đặng Tú Nhi lẩm bẩm: “Có cách, nhất định có cách.”

    Hai mắt cô sáng lên, đột nhiêu kéo lấy ống tay áo Dương Hạo, nhảy nhót nói: “Dương viện sứ, ta nghĩ được rồi, nghĩ được rồi.”

    Dương Hạo rùng người hỏi: “Cô nghĩ được cái gì?”

    Đặng Tú Nhi bị kích động nói năng lộn xộn: “Bọn họ hãm hại cha ta là bất nghĩa, giờ lại không thèm để ý tới, ta biết rõ tiền tài đã làm họ mờ mắt, nhưng không có căn cứ gì cả, nguyên nhân là vì không có trướng mục để tra, không có căn cứ truy cứu họ.

    Nhưng… nhưng đối phó với họ không phải là không có cách, chỉ cần đại nhân giúp đỡ, chúng ta có thể lấy gậy ông đập lưng ông.”

    Dương Hạo lạ hỏi: “Gậy ông đập lưng ông?”

    Đặng Tú Nhi vui mừng nói: “Lương thương mười mấy đời Châu gia, trong nhà tự có quy tắc, trướng mục nghiêm mật, không làm được tay chân.

    Nhưng người thân Lưu gia ta không giống vậy, họ vốn cũng chẳng đọc qua mấy quyển sách, làm buôn bán lại là bị lừa gạt, ép mua ép bán, không có cái nghề nghiệp gì đứng đắn, làm sao có được cái trướng mục chuẩn xác tường tận được?

    Huống hồ họ quen tự làm, chưa từng mời người ghi chép, trướng mục bọn họ đều là hỗn loạn không thể kiểm chứng được, đại nhân nếu như chắc chắn giúp đỡ, miễn là dựa vào lý do lo lắng mà người ta lén giấu kín tài sản, ta kê biên tài sản, như vậy, nếu là tài sản thiếu bao nhiêu, họ không có trướng mục làm chứng cứ để chứng minh, chẳng phải sao?”

    Dương Hạo nhìn cô chằm chằm, không nói gì một lúc lâu, Đặng Tú Nhi vô cùng tin tưởng nói: “Dương viện sứ, người cảm thấy có chuyện gì không ổn sao?”

    Dương Hạo chậm rãi nói: “Chỉ có một chút không ổn.”

    Đặng Tú Nhi vội nói: “Ngài nói xem, chúng ta có thể bàn bạc.”

    Dương Hạo thở dài một hơi, từ từ nói: “Nếu dùng cách của cô, người không hợp pháp, trước tiên rơi vào mình không hợp pháp, ta… tại sao cần giúp cô?”

    Đặng Tú Nhi bị nói vậy, đỏ mặt xấu hổ, sau một lúc lâu mới ngập ngừng nói: “Dương viện sứ, nô gia biết… biết làm như vậy là làm khó đại nhân, nhưng… nhưng cha ta…

    ông ấy thực sự là oan uổng quá.”

    “Nghiêm khắc mà nói, ông ấy cũng không được coi là oan uổng, bị người ta dấu diếm đến bước đường này, làm bao nhiêu việc ác ở Tứ Châu, ông cũng quá là hồ đồ.

    Nhưng bản thân hắn lại là một quan thanh liêm, cho nên nếu có khả năng, ta mong có thể kéo ông ấy ra, cũng bởi vậy mới cho phép cô vào thăm họ, như vậy là đã phạm vào quy tắc rồi.

    Đặng cô nương, cách của cô cho dù không có tác dụng, nhưng ta bất nghĩa, một khi nó xảy ra, cô biết sẽ ra sao không?”

    Đặng Tú Nhi mặt đã đỏ càng thêm đỏ ửng, Dương Hạo lại hít một hơi nói: “Xem ra, thiên kim tri phủ tuy được đọc nhiều sách vở cầm kỳ thi họa, nhưng cô lại không va chạm với nhân tình thế thái, không rành thế sự, có chút ý nghĩ kỳ lạ cũng chẳng có gì lạ, ta không trách cô.

    Nhưng muốn ta làm như vậy là không thể được, giờ Lưu gia cô đến người thân cũng khoanh tay đứng nhìn, lệnh tôn không thể thoát tội, Đặng cô nương cũng không cần uổng phí tâm lực, cô về phủ đi, những lời cô nói nhất định có ý nghĩa, tấu biểu lên, bổn quan sẽ nói rõ chân tướng cẩn thận, có lẽ Quan Gia sẽ nới lỏng ra.”

    Dương Hạo nói xong xoay người đi, Đặng Tú Nhi nhìn theo bóng hắn, vội gọi với: “Dương viện sứ!”

    Dương Hạo dừng bước, không quay đầu lại nói: “Cô nương còn có chuyện gì nữa?”

    Đặng Tú Nhi vội nói: “Nếu như, nếu như người vô tội bị nhốt là huynh đệ của ngươi, là người thân của ngươi, ngươi có nói những lời thế không?

    Nếu cách này có thể cứu tính mạng hắn, ngươi có cứu hắn không?”

    Dương Hạo cau mày nói: “Đặng cô nương, cô không cảm thấy mạo phạm sao?”

    “Dương viện sứ, tại sao ngươi không dám trả lời ta, ta chỉ hỏi ngươi, nếu người đó là huynh đệ của ngươi, là người thân của ngươi, mà chỉ có cách này cứu được tính mạng hắn, ngươi có cứu hắn hay không?”

    Dương Hạo giận dữ, quay người lại nói: “Có!

    Dương Hạo là người bình thường, không phải nói tới đại công, thánh nhân.

    Nhưng ta dựa vào cái gì mà gánh vác trách nhiệm nguy hiểm cứu Đặng tri phủ?

    Đặng cô nương, cô lo lắng cho sự an nguy của lệnh tôn, bổn quan có thể hiểu, ta đồng tình với lệnh tôn, nhưng ta sẽ không giúp hắn.

    Ta rất tôn trọng Đặng cô nương, xin cô đừng nói ra những lời đó, làm tổn thương tới hòa khí chúng ta.”

    Dương Hạo giận dữ trong lòng, nói chuyện cũng thấy khó chịu, dứt lời liền phẩy tay áo bỏ đi.

    Đặng Tú Nhi lúc này như con chim sợ cành cong, tâm tư mẫn cảm khác thường, thoáng buồn, mất công mình nghĩ, mà Dương Hạo lại nói những lời bực bội đó.

    Thấy hắn dứt khoát như vậy, Đặng Tú Nhi nước mắt tuôn rơi, đầu nghĩ vẩn vơ: “Hắn không phải biết Ngụy vương thiên tuế có ý cứu cha mình sao, viết thư xuống, bảo lính canh ngục cho mình vào thăm, như vậy là chiếu cố cho ta lắm rồi.

    Giờ sao thái độ lại quay ngoắt như vậy, chẳng lẽ… chẳng lẽ hôm đó Trình Vũ, Trình Đức Huyền đã thay đổi ý nghĩ của hắn, hắn là người của Tấn vương, để ép Triệu tướng công xuống, hắn… hắn để cho cha ta lâm vào đường cùng này sao?”

    “Giờ phải làm thế nào đây?

    Làm thế nào đây?”

    Đặng Tú Nhi mắt đỏ ngầu, khổ tâm vô cùng, nghĩ hết cái này đến cái khác, cắn chặt môi nói: “Hy vọng duy nhất chỉ có Ngụy vương, cho dù thế nào, ta cũng cần phải gặp hắn.

    Chỉ cần gặp được, mới có thể cứu lấy tính mạng cha.”

    ***

    “Đặng đại nhân, ngày mai… khâm sai ngự sử đến rồi.”

    Mộ Dung Cầu Túy ngồi bên cạnh nói.

    Đặng Tổ Dương ngồi ở trên giường, nhắm nghiền mắt không nói gì.

    Mộ Dung Cầu Túy thở dài nói: “Triệu tướng công rất ưu ái với ông, cũng rất ngưỡng mộ phẩm hạnh của ông, ban đầu từng nhiều lần tiến cử trước mặt Quan Gia.

    Ông cũng nghe rồi chứ, Quan Gia tính tình nóng nảy, khi Triệu tướng công tiến cử ông, Quan Gia không thèm để tâm, vứt luôn tiến thư, nhưng Triệu tướng công cũng không nổi giận, ngày thứ hai vẫn mang tiến thư đến, haiz, Quan Gia lại giận hơn, xé tiến thư thành từng mảnh, kết quả ngày thứ ba, tướng công lại dính lại tiến thư đó, vẫn đưa đến cho Quan Gia, Quan Gia thấy vậy cũng động lòng, lúc này mới thăng chức đặc biệt cho ông làm tri phủ Tứ Châu, tướng công thực là rất trọng Đặng đại nhân đấy.”

    Đặng Tổ Dương không động đậy, bất giác mở mắt.

    Hắn cũng đã được nghe chuyện giữa Quan Gia và tướng công, nhưng hắn không ngờ mình chính là người được đề bạt.

    Mộ Dung Cầu Túy là phụ tá bên cạnh Triệu tướng công, biết rõ chuyện này, hắn nói vậy, chắc là không sai.

    Đặng Tổ Dương cảm động nói: “Tướng gia… ngài coi trọng đệ tử vậy sao?

    Haiz, Đặng mỗ thực xấu hổ với tướng gia.”

    Phương Chính Nam nói: “Không thể nói vậy được, Đặng đại nhân phẩm đức cao thượng, làm quan ba năm ở Tứ Châu, tiếng vang khắp nơi, được nhiều chiến tích, lão hủ vô cùng kính phục.

    Lúc này đây, Đặng đại nhân bị người nhà lừa gạt mà vào tù, lão hủ cùng với Mộ Dung tiên sinh rất xót xa, nghĩ cách thoát tội cho đại nhân, đáng tiếc, lực bất tòng tâm, thực hổ thẹn.”

    Đặng Tổ Dương chắp tay cảm kích nói: “Hai vị tiên sinh ngàn vạn lần chớ nên nói vậy, Đặng mỗ hồ đồ, dẫn đến sai lầm nghiêm trọng, xấu hổ với sự trọng dụng của Quan Gia, sự đề bạt của tướng gia, hổ thẹn với dân chúng Tứ Châu, hai vị tiên sinh quá lời rồi, Đặng mỗ hổ thẹn khôn cùng.”

    Mộ Dung Cầu Túy nhắm mắt lại quan sát thần sắc hắn, lúc này bỗng vỗ đùi một cái, tức giận nói: “Đáng hận, thực sự đáng hận quá đi mất!

    Đặng đại nhân, không dấu gì ông, về tội danh của ông, chẳng qua chỉ bỏ rơi nhiệm vụ mà thôi, không tính thành tội lớn, thêm nữa ở Tứ Châu ông là một người thanh liêm, lần này là người nhà có ác ý, chứ không phải là kế hoạch của ông như vậy, hai chúng tôi cho rằng cứu ông thoát nạn dễ như trở bàn tay, ai biết được… con đường làm quan hiểm ác khôn cùng, hiểm ác quá.”

    Đặng Tổ Dương ngẩn người, vội hỏi: “Mộ Dung tiên sinh nói vậy là có ý gì?”

    Mộ Dung Cầu Túy giống như bị nói lỡ lời, lắc đầu cười: “Hic, không có gì đâu, lão phu chẳng qua thấy đại nhân bị giam không được giải thoát, trong lòng phẫn uất, cho nên mới nói lời oán hận như vậy, Đặng đại nhân chớ nghĩ nhiều.”

    Nói như vậy, Đặng Tổ Dương càng cảm thấy nghi ngờ, xuống khỏi giường tiến đến phía hắn nói: “Mộ Dung tiên sinh đừng dấu tôi, cứ nói thật đi, phải chăng… bên trong có chuyện nội tình gì đó?”

    “Cái này… cái này…”

    Mộ Dung Cầu Túy bị làm khó, Phương Chính Nam ngồi bên liền nói đỡ: “Nói cho Đặng đại nhân thì có ích gì nữa, dù sao ngày mai khâm sai ngự sử xuống đến đây rồi, chẳng bao lâu nữa, Đặng đại nhân cũng sẽ hiểu cả thôi.”

    “Đúng vậy, đúng vậy.”

    Đặng Tổ Dương là thư sinh thật thà chính trực, vừa nghe vậy liền gật đầu nói: “Phương tiên sinh nói là, hai vị tiên sinh nếu biết tin gì, nếu như không muốn giấu phạm quan thì vui lòng nói cho.”

    Mộ Dung Cầu Túy vuốt chòm râu một lúc, vỗ tay cái “đốp” nói: “Thôi, được rồi, lão hủ sẽ nói cho ông nghe.”

    Hắn ngẩng đầu, nhìn Đặng Tổ Dương nói: “Đặng đại nhân, giờ không như xưa nữa, vụ cạn lương thực của Khai Phong vô cùng nghiêm trọng, thực là việc từ trước giờ chưa từng xảy ra, Quan Gia vô cùng lo sợ, rất coi trọng việc này.”

    Đặng Tổ Dương vuốt râu cằm nói: “Triều đình tuy chưa nói rõ, nhưng dựa vào đại trận từ trước chưa từng có, hạ quan cũng đoán được vài phần.”

    Mộ Dung Cầu Túy nói: “Đúng vậy, vì vậy, vụ án của Đặng đại nhân nếu như bình thường thì có đến tám chín phần sẽ bị giáng chức lưu đày, nếu có tướng gia hòa giải, xem chừng còn có thể đại sự hóa nhỏ, từ nhỏ biến mất, vẫn làm quan.

    Nhưng thế cục giờ lại không được như vậy, vì Khai Phong cạn lương thực, lửa thiêu lông mày, tất cả đều có liên quan đến nhau, chỉ có ra tay xử phạt nặng, phủ Tứ Châu là do Đặng đại nhân lo giữ, Đặng đại nhân bị người thân lừa gạt, lương thân và quan lại câu kết với nhau đối nghịch với triều đình, khiến Ngụy vương lúc nào cũng lo nghĩ, hao tâm tổn sức, dù là vì quốc pháp, hay là cảnh cáo quan lại lương thân trong thiên hạ, cái án này chắc chắn sẽ sử phạt nghiêm trị.

    Tính mạng của Đặng đại nhân…”

    Hắn không nói tiếp nữa, giọng nhỏ dần, nhẹ quay đầu đi chỗ khác.

    Đặng Tổ Dương trầm mặc sau một lúc lâu, bỗng cười nói: “Hạ quan bị nhốt trong khoang thuyền mỗi ngày đều nghĩ, nghĩ đi nghĩ lại, đã nghĩ tới khả năng này.

    Tội mất đầu, hạ quan cũng đã nghĩ đến, chỉ là vẫn chưa nghĩ lại bị trừng phạt nghiêm trị như vậy.

    Thôi, Đặng mỗ không oán trời trách đất nữa, Tứ Châu không biết có bao nhiêu người bị người thân của Đặng mỗ dồn vào đường cùng mà vong gia bại sản, chức quan phụ mẫu của ta làm không tròn trách nhiệm, triều đình trọng dụng Đặng mỗ, Đặng mỗ hưởng bổng lộc của triều đình, hổ thẹn với con dân, uổng bao nhiêu năm đọc sách thánh hiền.

    Nếu như cái đấu này của Đặng có thể cảnh giác được quan lại thiên hạ, có thể cảnh báo lương thân tham lợi không hợp pháp, để họ phối hợp với triều đình, giải quyết được việc cạn lương thực Khai Phong…”

    Đặng Tổ Dương cười chua xót nói: “Như thế coi là…

    Đặng mỗ làm một việc có ích duy nhất trong quãng đời làm quan tri phủ Tứ Châu rồi.”

    “Đặng đại nhân…”

    Mộ Dung Cầu Túy nghe xong động lòng, cầm lấy tay hắn, sau một lúc lâu, nước bắt đầu rơi xuống, nức nở nói: “Đặng đại nhân, không phải lão hủ không muốn cứu ông, lực bất tòng tâm.

    Thực không dám dấu gì, Đặng đại nhân vừa xảy ra chuyện, lão hủ và Phương tiên sinh suốt đêm viết thư để khoái mã về kinh, bẩm với tướng gia, mong tướng gia giúp đỡ, nhưng ai ngờ…”

    Hắn lắc đầu, Phương Chính Nam ngồi bên nói: “Nhưng nào ai biết… ai biết Trình Vũ, Dương Hạo bọn họ ở bên nha môn đã bẩm báo chuyện này về kinh, Tấn vương chỉ trích tướng gia tiến cử nhầm người, hắn nhân cơ hội Khai Phong cạn lương thực làm khó dễ tướng gia, tướng gia để bảo vệ Đặng đại nhân, giờ rơi vào tình thế nguy hiểm, chịu đủ mọi sự công kích của Tấn vương.”

    Đặng Tổ Dương nghe vậy cảm động, lo sợ, vội hỏi: “Tướng gia hiện giờ ra sao?

    Hạ quan ngu ngốc, nghĩ chuyện không thông làm liên lụy đến tướng gia, haiz, hạ quan cũng biết Nam nha và tướng phủ bất hòa, giờ Nam nha phủ doãn lại lên vương tước, uy thế càng thêm cao, chỉ sợ… chỉ sợ không dễ sống nữa.”

    “Đúng vậy.”

    Mộ Dung Cầu Túy nói: “Giờ đám người Trình Vũ đang đi khắp nơi vơ vét chứng cứ, để liên lụy đến tướng gia, họ điều tra vụ án Đặng đại nhân, rồi mở rộng sang các phạm vi khác, lục lọi chứng cứ, chúng ta trơ mắt nhìn, không có kế sách gì.”

    Đặng Tổ Dương tức giận nói: “Đây là tội của Đặng mỗ, có liên quan gì đến tướng gia?

    Họ sao lại liên lụy đến tướng gia được?”

    Phương Chính Nam cười nhạt nói: “Đặng đại nhân quên họ có thân thế gì sao?

    Họ chính là hình ngục đề điểm hình luật áp ti bao năm của Nam nha, đao bút có thể đổi trắng thành đen, chỉ hươu bảo ngựa, án này một khi chưa kết thúc, họ muốn tìm ra chứng cứ thì có khó gì?

    Không cần trực tiếp liên lụy tới tướng gia, chỉ cần có ám thị thôi, như vậy tình cảnh của tướng gia càng không ổn, huống chi, bọn họ còn có thể xui khiến người xưng tội, tóm lại là bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.”

    Đặng Tổ Dương mặt từ trắng chuyển sang đỏ gay, hắn đi hai vòng, bỗng dừng bước, xoay người về phía hai người Mộ Dung Cầu Túy, mặt lộ nụ cười khoan thai: “Hai vị tiên sinh không cần lo lắng nhiều, tướng gia làm quan trong triều bao năm, nhận được sự tín nhiệm của Quan Gia, sẽ không dễ bị người ta lật đổ đâu.

    Còn về vụ án Tứ Châu này, rất nhanh thôi sẽ đến hồi kết, tất cả tội danh đều sẽ có người gánh chịu, họ cũng sẽ không có lý do mà điều tra tiếp đâu.”

    Mộ Dung Cầu Túy ngạc nhiên đứng dậy hỏi: “Đặng đại nhân nói vậy là sao?”

    Đặng Tổ Dương cười, trầm giọng nói: “Hai vị tiên sinh sau khi về kinh, xin thay Đặng mỗ nói với ân tướng là…

    đệ tử vô cùng cảm ơn sự đề bạt của ân tướng, đệ tử ngu muội ngoan cố hồ đồ, phụ lòng ân tướng, kiếp sau sẽ làm trâu làm ngựa cho ân tướng.”

    Chương 318: Đoạn trường hoa

    Dương Hạo về chỗ ở, ngồi xuống chậm rãi mài mực, mở giấy nhấc bút, do dự một lúc sau lại thở dài, không thể hạ bút viết chữ nào.

    Hắn không phải không đồng tình với Đặng tri phủ, nhưng Đặng tri phủ rơi vào thảm cảnh này, thực là “tự làm tự chịu”, hắn hết cách rồi.

    Đặng Tú Nhi nghĩ ra cách đó thực là một cách hay, Dương Hạo làm việc thích khi nguy hiểm nghĩ kế, Đặng Tú Nhi còn nghĩ ra kế sách hay vậy rất hợp với ý hắn, nhưng cũng chỉ để biết vậy mà thôi, hắn không thể mạo hiểm làm như vậy.

    Làm việc cần cân nhắc lợi và hại, một khi đã làm, sơ sẩy ngồi lao như chơi, dù sao thì hắn cũng không nỡ không giúp vì Đặng Tổ Dương là một vị quan thanh liêm, từ bi.

    Huống hồ hắn giờ có bận lòng gì, Oa Nhi cuối cùng cũng đã đem thân hầu hạ hắn, Diễm Diễm cũng đã tới bên cạnh hắn.

    Như những người đàn ông khác, hắn làm việc chẳng lẽ không nghĩ cho người phụ nữ của mình một chút?

    Không nói đến hắn không từ thủ đoạn đi giúp Đặng tri phủ, Triệu Phổ chưa chắc đã cảm ơn hắn, mà còn phạm vào quốc pháp, một khi Triệu Quang Nghĩa biết được, hậu hoạn vô cùng.

    Hắn muốn mình và Diễm Diễm xong xuôi mọi việc, chặt đứt ý niệm của Đường gia muốn nàng làm phi của Tấn Vương, dựa vào Tấn Vương Triệu Quang Nghĩa mà nói, tuy không hùng tài đại lược bằng Triệu Khuông Dận, nhưng trí tuệ và khí phách cũng không kém cạnh, hắn chẳng có tình cảm gì với Đường Diễm Diễm, vị tất vì người con gái bị người ta lấy mất mà canh cánh trong lòng, nhưng mình là thuộc hạ của Nam nha, nếu giờ giúp Triệu Phổ đấu với Nam nha, giúp đám người bọn họ thoát tội, một khi bị Triệu Quang Nghĩa biết, thì tuyệt đối không thể chấp nhận mình nữa.

    “Hai, Đặng tri phủ không phải là vị quan tốt, nhưng là người tốt, Dương mỗ không cứu hắn, thực là do không có sức lực để cứu, hy vọng cô nha đầu ngốc nghếch trẻ người non dạ kia đủ hiểu nỗi khổ của mình.”

    Nghĩ đến ánh mắt oán hận Đặng Tú Nhi nhìn hắn lúc tức giận phẩy tay áo bỏ đi, Dương Hạo lại lắc đầu cười.

    Hắn lại không ngờ, người mà Đặng Tú Nhi giờ hận nhất lại là hắn.

    Trong lòng Đặng Tú Nhi, cô giống như nước, giận ủn nàng xuống nước, nhưng rồi lại cho cô ngọn cây, cho cô thêm hy vọng, làm cô càng liều mạng giãy dụa đến bên cạnh người đó, người đó rõ ràng đưa tay ra có thể đưa cô lên bờ, người đó lại vì sợ ướt đôi giày của mình mà từ chối đưa tay ra giúp, thà rằng cứ trơ mắt ở đó mà nhìn cô dưới vực, nỗi hận chất chứa trong lòng cô, đều nằm trên người hắn, giúp người lại giúp có một nửa.

    Dương Hạo có nỗi khổ của mình, biết làm sao kết cục lại thế này.

    “Ta không thể không theo nguyên tắc giúp cô ấy, nhưng… phẩm đức Đặng tri phủ không xấu, trị tội như vậy thì hơi tiếc, hơn nữa Ngụy vương lại có ý với Đặng cô nương, đợi đến lúc êm xuôi, tất sẽ lấy cô ấy làm phi, nếu ta không đưa tay ra giúp, lại không thỏa đáng.

    Cô ấy giờ lâm vào hoàn cảnh đó, ta nói với Ngụy vương một tiếng, trong phạm vi có thể được sẽ tiện cho cha cô ấy hơn, nếu như vậy, ta đã cố hết sức rồi, Ngụy vương và Đặng cô nương cũng sẽ không còn gì để trách ta nữa.

    La Công Minh nói rồi, làm người phải trong vuông ngoài tròn, giữ nguyên nguyên tắc, kỹ xảo làm người như vậy ta cũng không thể không nghĩ đến.”

    Một giọt mực rơi từ bút xuống, thấm vào trang giấy, Dương Hạo gác bút, đứng lên đi ra ngoài.

    Nhân kiệu đến bên sông thành Tứ Châu, lại lên thuyền nhỏ lên quan thuyền, Dương Hạo lập tức đi gặp Ngụy vương, Ngụy vương chỉ mặc một chiếc áo mỏng, mặt ảm đạm lo lắng, tinh thần không tốt lắm, Dương Hạo không rảnh đoán tâm tư của hắn, liền nói từ đầu đến cuối tình hình mà mình nắm được cho hắn nghe, mặt Triệu Đức Chiêu càng ảm đạm hơn, một lúc lâu sau mới nói: “Không thể tưởng tượng nổi người thân họ hàng Lưu gia lại vô tình vô nghĩa như thế, Dương khâm sứ, giờ… thực không còn cách gì giúp cô ấy sao?”

    Dương Hạo nói: “Thiên tuế, những điều hạ quan có thể làm hạ quan đã làm rồi, thực sự… nếu như để hắn bổ sung vào chỗ ngân lượng bị thiếu, chúng ta nào có chứng cứ xác thực về chỗ ngân lượng tham ô, như vậy đã là điểm không hợp pháp rồi, nhưng pháp lý không ngoài tình người, Đặng tri phủ tuy có thiệt thòi cương vị công tác, phẩm chất vẫn tương đối tốt, làm như thế tuy không hợp lý, hạ quan trong lòng cũng không thẹn, nhưng giờ tình hình…”

    Hắn lắc đầu, im lặng một lúc lại nói: “Ngày mai khâm sai sẽ xem xét kỹ án này.

    Một khi giao án này, cho dù là hạ quan hay là thiên tuế, đều không tiện nhúng tay vào.

    Hạ quan thiết nghĩ, nếu muốn Đặng tri phủ giảm nhẹ tội, giờ đã là cơ hội cuối cùng rồi, chi bằng để Đặng tri phủ chủ động tấu biểu nhận tội trước khi khâm sai đến, hạ quan và thiên tuế cùng phụ tấu theo, kể hết sự tình chân tướng, theo đó tấu biểu nhận tội của Đặng tri phủ về đến kinh thành, hoặc là Quan Gia thấy có thể nhẹ tay.”

    “Liên danh thượng tấu, xin thương tình cho Đặng tri phủ?”

    “Vâng, vương gia, chúng ta giờ có thể… chỉ có làm như vậy cho Đặng tri phủ thôi.”

    Phía sau bình phong vọng ra một tiếng ho, Dương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, không nhìn thấy bóng người sau bình phong, Triệu Đức Chiêu bỗng đứng dậy đi nhanh về phía đó, sau một lúc, bỗng dừng lại, mặt hơi đỏ nói: “Được, ngươi đi gặp Đặng tri phủ, nói rõ với hắn nỗi khổ tâm và điểm khó của bổn vương, khuyên hắn nhanh chóng nhận tội với Quan Gia…”

    Sau bình phong liên tiếp vọng lại hai tiếng ho, Triệu Đức Chiêu không quan tâm nữa, cao giọng nói: “Bổn vương và Dương viện sứ liên danh thượng thư, xin Quan Gia nới lỏng một mắt xích, giảm nhẹ tội cho hắn.”

    “Vâng, hạ quan tuân lệnh.”

    Dương Hạo nhìn về phía bình phong một lần nữa, thi lễ rồi lui ra ngoài.

    ***

    “Vương gia, những lời nói vừa nãy của lão phu mất công toi rồi, sao ngài lại đồng ý làm vậy?”

    Thái phó Tông Giới Châu tức giận đùng đùng bước ra từ sau bình phong.

    “Thầy!”

    Triệu Đức Chiêu khom người thi lễ, Tông Giới Châu lùi sang một bên không nhận lễ của hắn, tức giận nói: “Vương gia vừa nãy cũng nhắc đến điều này rồi.

    Đặng tri phủ rơi vào tình cảnh này, người thân hắn làm thế nào?

    Vợ chồng cũng cùng một giuộc, nước đến chân mới nhảy, đại nạn dội xuống đến người thân Đặng gia cũng khoanh tay đứng nhìn hắn, vương gia hà tất phải nhúng tay vào?”

    “Thầy, đệ tử thực không nỡ…”

    “Vương gia, ta thấy người bị mù quáng quá rồi.”

    Tông Giới Châu tức giận không kiềm chế được, khi nói nước bọt bắn cả vào mặt Triệu Đức Chiêu.

    Hắn lớn giọng chỉ thẳng vào mặt nói: “Vương gia, người vừa phong lên vương tước, lần đầu đi tuần thú, không ít ánh mắt nhìn chằm chằm người, mà ngay cả Quan Gia cũng chú ý, chú ý cách làm việc của vương gia, xem có giỏi giang cơ sự hay không, xem xem vương gia có tâm tư quốc gia hay không, đại công vô tư hay không.

    Vương gia không tiếc lông chim, xin tha thứ cho phạm quan, như vậy khi quốc gia gặp nguy, thực không hợp thời, vương gia làm như vậy, thực là… thực là… khụ khụ…”

    Triệu Đức Chiêu thấy thầy tức giận đỏ mặt tía tai, ho mãi không dứt, áy náy cúi đầu nói: “Thầy, đệ tử biết thầy đã dốc hết tâm huyết vì đệ tử, nhưng… xin thầy khoan dung, lúc này đây, lúc này, thầy để cho đệ tử làm chủ một lần đi ạ.”

    Tông Giới Châu tức giận sôi người, lớn giọng quát: “Thiên tuế, ngươi là vương gia, là hoàng tử, lúc này người hãy lấy quốc gia làm trọng.”

    Triệu Đức Chiêu ưỡn ngực, khẳng khái đáp: “Nhưng đệ tử cũng là nam nhi, một người có da có thịt, một nam nhi có thất tình lục dục.”

    Tông Giới Châu tức giận, miệng run run, chỉ thẳng vào mặt hắn nói: “Gỗ mục không thể chạm khắc, tường đổ nát không thể bẩn.

    Ngươi… ngươi… làm lão phu tức chết…”

    Triệu Đức Chiêu thấy hắn tức giận nghiêng người muốn ngã, vội chạy lại đỡ lão ngồi xuống ghế, lấy một chén trà cho lão uống.

    Tông Giới Châu uống nước, hít thở sâu, lúc này mặt mới tốt hơn trước.

    Thấy mình khổ tâm bao năm về đệ tử của mình, Tông Giới Châu thở dài, thấm thía nói: “Vương gia bị nữ sắc làm mê muội mà quên đi giang sơn xã tắc.

    Giờ triều đình nguy nan, vào thời điểm này, hận một nỗi không thể giết một người răn trăm người, mượn chức quan Tứ Châu làm điều ác cảnh giác thiên hạ, nhưng vương gia lại vì một người con gái mà làm mất quốc pháp, Quan Gia sẽ nghĩ sao đây?

    Văn võ bách quan sẽ nghĩ sao đây?

    Vương gia à, giờ tuy người đã là hoàng tử duy nhất thành niên, nhưng Quan Gia xuân thu chính thành, nhất thời chưa lập ngôi vị thái tử, ngôi vị hoàng đế chưa chắc đã dừng lại ở người.

    Nhị hoàng tử Đức Phương thông minh hơn người, được Quan Gia thương yêu nhất, hoàng hậu cũng yêu thương nhị hoàng tử nhất.

    Huống hồ, hoàng hậu đang tuổi thanh xuân, sau này chưa chắc đã không sinh thêm, vương gia nếu bây giờ hồ đồ hành sự, không được Quan Gia tin cậy tín nhiệm, từ khi lập Đường tới nay loạn thế xôn xao, triều đình lo lắng suốt, người không muốn mình là một vị quân tử tài đức sáng suốt sao?”

    Triệu Đức Chiêu cúi đầu nói: “Đệ tử tự biết nhận lời dạy bảo của tiên sinh…”

    Hắn nghiến chặt răng, lại nói: “Nhưng… lần này, hãy để cho đệ tử được làm theo ý mình.”

    “Ngươi…khụ…!”

    Tông Giới Châu lắc đầu, thấm thía nói: “Vương gia trọng tình trọng nghĩa, cũng là việc tốt, nhưng đế vương thiên tử, cửu ngũ chí tôn, là bàn cờ của thiên hạ, là quân cờ của chúng sinh, nhìn toàn thiên hạ, đi trong bàn cờ thế gian.

    Ta ăn con của ngươi, ngươi ăn con của ta, khi hồ đồ thì bị người ta ăn quân, đạo phép không cho chùn bước để người ta ăn, có lúc tranh ăn thì cần có kế sách, có lúc đối phương đổi quân ăn lại dễ hơn, tất cả dựa theo đại cục, xe mã pháo tượng sĩ tốt không thể không hy sinh vì tướng.

    Vì bảo vệ xe mà có thể mất tốt, vì bảo vệ tướng mà có thể mất xe.

    Vứt bỏ đi tiểu tình tiểu nghĩa đổi lấy vô tình là vì thiên hạ, chữ “vô tình” của vương gia cần suy nghĩ cho tường tận.”

    “Vâng, thầy dạy chí phải.”

    Tông Giới Châu thấy hắn từ đầu chí cuối kính cẩn, tứ giận vô cùng, lúc này mới bất đắc dĩ nói: “Thôi, thế… lần này, chỉ có thể lần này, lần sau không được vậy nữa.”

    “Vâng, đệ tử tuân theo sự dặn dò của thầy.”

    Lúc này một nội thị tiến vào, khom người nói: “Vương gia, Tứ Châu giám sát sứ Lý Tri Giác xin cầu kiến.”

    Lý Tri Giác là quan trong triều, Tông Giới Châu chỉ là thầy của Triệu Đức Chiêu, không tiện ở lại nghe họ bàn công sự, liền đi vào sau bình phong.

    Lý Tri Giác đến là vì ngày mai khâm sai thụ lý vụ án này xuống, có vài chuyện cần nói trước với Ngụy vương, Lý Tri Giác bẩm báo chuyện xảy ra trong thời gian này rồi cáo từ, vẻ mặt hơi do dự, lại nói: “Vương gia, khi hạ quan đến, gặp Đặng phủ Đặng tiểu thư quanh quẩn ở bến sông, ý muốn gặp mặt vương gia, nhưng thị vệ không cho phép lên thuyền.”

    “Đặng cô nương đến rồi?”

    Triệu Đức Chiêu đứng bật dậy, bỗng nghĩ đến Tông Giới Châu ở sau bình phong, mỉm cười, rồi lại ngồi xuống, mặt không chút biểu hiện nói: “Ta biết rồi, ngươi lui đi.”

    Lý Tri Giác đồng ý một tiếng, thi lễ rồi lui ra ngoài.

    Tông Giới Châu đứng sau bình phong lại đi ra, Triệu Đức Chiêu vẫn ngồi đó, Tông Giới Châu thờ ơ, lắc đầu, Triệu Đức Chiêu từ từ quay người lại, nói: “Thầy, Đặng cô nương cô ấy… cô ấy muốn gặp bổn vương, bổn vương…”

    Tông Giới Châu lạnh lùng nói: “Vương gia, người quên những lời vừa nãy rồi sao?

    Là người lo liệu giang sơn xã tắc, còn muốn vi sư dạy người sao?”

    Triệu Đức Chiêu xấu hổ cúi gằm mặt không nói gì.

    Tông Giới Châu đi lại, mở cửa, nhìn về phía bờ xa xa, quay người lại nói: “Vương gia, cô ấy là con gái của phạm quan, tai mắt trên thuyền khắp nơi, vương gia tuyệt đối không thể gặp cô ấy, vi sư đến bờ xem sao, gặp Đặng cô nương chút.”

    Triệu Đức Chiêu vội nói: “Không biết thầy muốn nói gì với Đặng cô nương?”

    Tông Giới Châu hừ lạnh nói: “Vi sư còn không biết ý của cô ấy thế nào, vương gia vội gì?

    Vương gia cứ yên tâm, vi sư sẽ không làm khó cô ấy đâu.”

    Triệu Đức Chiêu bất đắc dĩ nói: “Như vậy, làm phiền thầy rồi.”

    Triệu Đức Chiêu đi đến bên cửa sổ, nhìn theo chiếc thuyền nhỏ Tông Giới Châu ngồi trên đó, rồi mắt lại nhìn về phía xa xăm bên bờ sông, thầm lẩm bẩm: “Hoàng thất hậu duệ, vương gia thiên tuế, xem ra phong quang vô hạn, nhưng thực sự sao vui sướng bằng dân chúng kia?”

    Nhìn quanh bốn phía, mặt tươi tắn lên, trên bờ cảnh vệ nghiêm mật, ánh mắt uy nghiêm vô cùng, hắn như đang giãy trong nhà giam, mắt hắn đẫm nước mắt, khó hiểu nhìn về phía xa xăm.

    ***

    Đặng Tổ Dương cầm bút viết liền một lúc biểu tấu và đọc lại lần xem từ ngữ bên trong đó có sai sót gì không lại bị người ta bắt bẻ.

    Hắn cân nhắc từng câu từng chữ, lúc này mới hài lòng gật đầu.

    Trong bản tấu, hắn thuật lại mọi chuyện trong thời gian đảm nhận chức huyện lệnh, những chiến tích của mình và đã được Quan Gia trọng dụng, có thể lên chức tri phủ Tứ Châu, rồi sau đó đắc chí tự mãn, ham hưởng thụ, bị lương thân địa phương mua chuộc, từ đó về sau sa đọa liên tiếp, nhiều lần mượn cớ che đậy, lừa gạt triều đình, kiếm thêm thanh danh.

    Trong bản thuật lại của hắn, hắn nói người thân của hắn nhờ hắn được làm quan to mà nghĩ cách tham ô, mọi chuyện xảy ra khi hắn đã nhậm chức tri phủ Tứ Châu, bị gian thần dụ dỗ.

    Then chốt nhất trong đó là trước khi thăng chức làm tri phủ Tứ Châu, hắn rất thanh liêm, có nhiều công lao, sau khi làm tri phủ Tứ Châu, không phải do năng lực làm quan không đủ, mà là bị gian thần dụ dỗ, lúc này mới cùng một giuộc với nhau dung túng cho họ.

    Như vậy, Triệu Phổ không bị ảnh hưởng đến tội nhận nhầm người, tiến cử lầm người, còn về những hành vi của hắn sau này, đó cũng chỉ là chưa nắm rõ phụ trách kiểm tra đánh giá Giang Hoài.

    Đặng Tổ Dương tin lời Mộ Dung Cầu Túy, thừa nhận toàn bộ tội danh, chỉ mong vụ án này đến hồi kết, không bị người ta lợi dụng, tiếp tục điều tra đả kích.

    Triệu tướng gia đối với hắn ân trọng như núi, vì ân tướng làm việc có ích, ha ha… ha ha….

    Nghĩ đến đây, Đặng Tổ Dương mỉm cười.

    “Bái kiến Dương viện sứ.”

    “Ừ, các người tạm thời lui, bổn quan cần gặp Đặng tri phủ, có vài lời muốn nói với ông ấy.”

    “Vâng!” vừa nghe tiếng nói ngoài cừa, Đặng Tổ Dương vội cất tấu biểu vào tay áo, tiếng cửa được mở, Dương Hạo bước vào…

    ***

    Chiếc thuyền nhỏ chở Tông Giới Châu và Đặng Tú Nhi từ từ cập vào quan thuyền, sóng vỗ làm thuyền hơi lắc lư.

    “Lão phu lên thuyền trước, sau đó sẽ thu xếp người dẫn cô đi gặp lệnh tôn.”

    Tông Giới Châu xoay người, nghiêm túc nói: “Đặng cô nương, gia quyến phạm nhân, rất ít người có được ưu ái như cô, lão phu thấy cô là người con có hiếu, sinh lòng thương mến, nên mới đồng ý, nhưng…

    đây cũng là việc duy nhất mà lão phu có thể làm cho cô.

    Ngụy vương thích cô, tin rằng cô tự mình biết điều đó, nhưng dựa vào địa vị và thân thế của Ngụy vương, rất nhiều việc hắn không thể làm, rất bất lợi cho hắn.

    Mong cô chớ có cậy vào được Ngụy vương tin yêu sủng ái mà làm khó hắn, nếu không, một khi danh dự Ngụy vương nguy ngập… hừ!

    Cô nhớ chưa?”

    Đặng Tú Nhi xấu hổ nhẫn nhịn nghe lời giáo huấn của lão, chỉ cúi đầu tỏ vẻ đồng ý.

    Trên bờ, Tông Giới Châu nghiêm túc răn dạy, đã đánh mất ý nghĩ trong đầu cô, cô biết, giờ Ngụy vương cũng có tâm nhưng vô lực, lần này không được thì sẽ chẳng có ai có thể giúp đỡ cha cô.

    Cô đau khổ cầu xin, đồng ý Tông Giới Châu từ nay về sau sẽ không cầu xin Ngụy vương giúp đỡ nữa, xin cho nàng gặp mặt phụ thân.

    Thuyền nhỏ cập đến dưới quan thuyền, cầu thang được buông xuống, Tông Giới Châu đi lên trước, Đặng Tú Nhi chưa được chỉ thị, chỉ đành đợi ở trên thuyền nhỏ.

    Ngụy vương Triệu Đức Chiêu nhìn thấy Đặng Tú Nhi theo Tông Giới Châu cùng về, quả nhiên vừa sợ vừa mừng chạy lại đón, nhưng không thấy bóng dáng Đặng cô nương đâu, bị Tông Giới Châu lên thuyền chặn.

    Tông Giới Châu dàn xếp thỏa đáng, lúc này lệnh cho Đặng Tú Nhi lên thuyền.

    Đặng Tú Nhi lên đầu thuyền, tràn đầy hy vọng nhìn về khoang thuyền, thần sắc buồn bã, chỉ thấy hai hàng cấp quân chặn ở cửa khoang thuyền, nào có thấy bóng dáng người đó.

    Một tên tiểu nội thị của Ngụy vương tiến lên nói với cô: “Đặng cô nương, chúng ta theo lời dặn dò của thái phó, đưa cô nương đến gặp lệnh tôn, Đặng cô nương, mời đi theo chúng tôi.”

    “Đa tạ trung đại nhân, xin trung đại nhân dẫn đường.”

    Đặng cô nương luyến tiếc nhìn về phía khoang thuyền, đi theo tiểu hoàng môn, men theo cầu thang đi xuống dưới boong thuyền.

    Trong khoang thuyền, Triệu Đức Chiêu nhìn qua khe hở mất tích bóng dáng Đặng Tú Nhi, bỗng kêu lên một tiếng, chạy ra ngoài cửa, đấm tay vào khoang thuyền, giống như con thú bị thương quay lại phòng mình, “kẹt” một tiếng, cửa khoang được mở.

    “Vương gia, vương gia…” mấy tên nội thị vội chạy tới cửa phòng, Tông Giới Châu lạnh lùng nói: “Thôi, để Ngụy vương một mình trấn tĩnh lại, nghỉ ngơi.”

    Hắn xoay người, nhìn cửa thuyền bị đấm không ngừng, nặng nề nói: “Đi, xem Đặng cô nương, bảo cô ấy sau khi gặp Đặng Tổ Dương xong, lập tức bảo người đưa cô ấy rời khỏi đây, không được lên trên thuyền.”

    ***

    “Ha ha, Dương viện sứ, ngươi không cần phải nói nữa, bổn phủ đã hiều rồi, hiếu hết cả rồi…”

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Đặng tri phủ, bổn quan không hiểu…

    ông đã hiều cái gì?”

    Đặng tri phủ mỉm cười nói: “Dương đại nhân muốn bổn phủ viết tấu biểu nhận tội lên Quan Gia, thừa nhận những hành vi sai trái của mình, thừa nhận mình bất tài, dân chúng Tứ Châu nhiều người oan khuất cũng không dám đánh trống kêu oan?”

    Dương Hạo chau mày nói: “Đặng tri phủ nói vậy… chẳng phải Đặng tri phủ có thành kiến gì đó với bổn quan sao?

    Ý bổn quan là, phủ đài đại nhân chi bằng thừa nhận là bị người ta lừa gạt, hoàn toàn không hay việc quan thương Tứ Châu câu kết, như vậy, tội của đại nhân sẽ được giảm, Ngụy vương điện hạ đã đồng ý cùng với bổn quan cùng giúp đỡ phủ đài đại nhân rồi, theo đó bản tấu thư của phủ đài đại nhân lên Quan Gia, như vậy sẽ…”

    Đặng Tổ Dương chặn ngang lời nói của Dương Hạo, lạnh lùng hỏi: “Đặng mỗ rất lấy làm kỳ lạ.

    Ngụy vương thiên tuế và Dương viện sứ sao lại nhiệt tình như vậy, cầu xin Quan Gia tha mạng cho một vị quan hồ đồ như Đặng mỗ đây?”

    “Cái này…”

    Dương Hạo bị làm khó, cha của người ta, không thể nói đó là vì con gái hắn xinh đẹp, Ngụy vương thích cô ấy, có ý lấy thiên kim tri phủ, cho nên mới muốn cứu hắn?

    Dương Hạo ngây người một lát, cố gắng mở miệng nói: “Phủ đài đại nhân thanh liêm chính trực, phẩm chất cao thượng, Ngụy vương và Dương mỗ vô cùng kính nể.

    Giờ Đặng tri phủ bị người ta lừa gạt, nếu như theo quốc pháp nghiêm khắc, thì cũng hết cách, cho nên…”

    Đặng Tổ Dương cười phá lên: “Ha ha, ha ha…

    Ngụy vương thiên tuế và Dương viện sứ quả thực nhiệt tình đấy, Đặng mỗ cảm kích vô cùng, nhưng…

    ý tốt của vương gia và viện sứ đại nhân, Đặng mỗ không dám nhận, xin thứ lỗi cho kẻ bất tài này…”

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Đặng phủ đài, bổn quan không hiểu ý ông, vụ án này, trước khi có khâm sai ngự sử về nên viết tấu biểu nói rõ tội danh, nếu như được Ngụy vương và bổn quan cầu khẩn, có lẽ Quan Gia cũng sẽ suy nghĩ lại…”

    Đặng Tổ Dương thò tay, chộp năm ngón tay vào hộp trà, mỉm cười nói: “Đúng vậy, Tứ Châu rơi vào tình cảnh ngày hôm nay, bổn quan khó mà chối bỏ, làm sai việc thì nên chịu hình phạt là đúng rồi.

    Đặng Tổ Dương ngày ngày lo lắng, giờ lại gây ra chuyện sai phạm như vậy, không cần Ngụy vương thiên tuế và Dương viện sứ vì Đặng mỗ mà cầu cứu Quan Gia đâu.”

    “Đặng tri phủ…”

    “Đặng mỗ… thực đáng chết!”

    Đặng Tổ Dương đột nhiên giơ tay lên, đập mạnh vào bàn “rầm” một tiếng, cốc trà sóng sánh, nước trà sánh ra bàn, chén nghiêng rơi xuống, vỡ ra làm ba mảnh, mảnh nhỏ bắn vào tay ông, máu tươi dính cả vào mảnh gốm.

    Dương Hạo giật bắn người lui lại, cúi đầu cao giọng: “Đặng đại nhân, ông có ý gì?”

    “Đừng làm chuyện ngu xuẩn!”

    Câu còn chưa nói thế thì thấy Đặng Tổ Dương cầm lấy mảnh vỡ của chén trà, ngẩng đầu lên, dứt khoát đâm mạnh vào cổ, Dương Hạo sợ hãi lập tức chạy lại.

    “Phộc.”

    Đã muộn, khi Dương Hạo chạy tới chạm được vào chòm râu của ông, máu tươi đã phun ra tung tóe, bắn lên cả mặt hắn, máu vẫn còn nóng.

    Dương Hạo sợ hãi, hắn đứng cách một cái bàn, cánh tay huơ huơ trước mặt Đặng tri phủ, không có phản ứng gì xảy ra.

    Đặng Tổ Dương dứt khoát đâm một cái, mảnh vỡ sắc bén đâm đứt cổ họng ông, máu tươi chảy đầm đìa.

    Hắn nhìn Dương Hạo, mắt cười đắc ý mà trên tức, môi hơi mấp máy, như muốn cười, như muốn nói gì đó với Dương Hạo, nhưng vì thanh đới bị đứt, cho nên không nói nổi, máu chảy ồ ồ từ khóe miệng ra.

    “Ông…

    ông…”

    Dương Hạo trợn trừng mắt nhìn Đặng Tổ Dương dần dần đổ xuống đất, trong đầu vang vọng tiếng: “Hắn tự sát rồi, hắn tự sát rồi…”

    Cửa khoang được mở, một tiếng khóc thét của người con gái vọng vào: “Cha, cha ơi…”

    Vào lúc này, người Đặng Tổ Dương mềm, ngã gục xuống bàn, toàn thân ở giữa vũng máu.

    Ngay sau đó, tiếng khóc của cô gái lại vang lên: “Giết người rồi, giết người rồi, cứu mạng…”

    Dương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tiểu hoàng môn chạy đi, Đặng Tú Nhi nhìn chằm chằm Đặng Tổ Dương ngã gục, bước từng bước đến.

    Dương Hạo nhắm nghiền mắt lại: “Tên quan hồ đồ bảo thủ này, chết rồi, hồ đồ, vì cái gì, rốt cuộc là vì cái gì?”

    Tin truyền ra, người trên thuyền đều kinh ngạc, Tông Giới Châu không ngăn cản Ngụy vương nữa, đường đường là tri phủ một phương, dù có là phạm quan, cái chết của hắn cũng không phải là chuyện nhỏ, sao không làm kinh động mọi người.

    Tất cả mọi người đều đến khoang thuyền nhỏ hẹp nhốt Đặng Tổ Dương, thấy Đặng Tú Nhi hoảng hốt ôm lấy thi thể cha khóc um sùm, Mộ Dung Cầu Túy ngạc nhiên hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?

    Đặng phủ đài sao lại… sao lại đột nhiên tự sát vậy?

    Dương đại nhân…”

    Toàn thân Dương Hạo đầy máu, xua xua hai tay, bất đắc dĩ nói: “Đặng tri phủ vì sao tự sát, bổn quan cũng không rõ.”

    Phương Chính Nam mắt sáng lên đột nhiên hỏi: “Dương viện sứ gặp Đặng tri phủ là vì…”

    “Ngày mai khâm sai ngự sử xuống thụ lý vụ án này, mà Đặng tri phủ là tri phủ Tứ Châu chịu tội, cho nên bổn quan đến gặp Đặng phủ đài, chỉ muốn nói chút việc đó, ai ngờ… ai ngờ Đặng tri phủ lại không biểu hiện gì, chụp lấy mảnh vỡ chén trà đâm vào cổ họng mình…”

    “Dương viện sứ, tận mắt ngươi nhìn thấy cha ta tự sát?”

    Đặng Tú Nhi lắc đầu hỏi, nước mắt nhạt nhòa, khóc như mưa, mặt tái nhợt sợ hãi, mắt đỏ ngầu,tiếng nấc nghẹn, ngữ khí rất đáng sợ.

    Dương Hạo thấy vậy nói: “Đúng vậy, cô… cô vừa nãy chẳng phải cũng tận mắt nhìn thấy sao, mảnh vỡ của chén trà giờ vẫn còn nằm trong tay của ông ấy, bổn quan thực sự không ngờ lệnh tôn lại đột ngột tự sát, muốn cứu cũng không kịp nữa.”

    “Dương viện sứ, cha ta sắp chết, có nói lại gì không?”

    Đặng Tú Nhi giàn dụa nước mắt, nhìn chằm chằm hỏi.

    “Lệnh tôn nói… lệnh tôn khi đập chén trà, chỉ nói một câu ‘Đặng mỗ đáng chết…’.”

    Mộ Dung Cầu Túy nghe đến đây, thở dài nói: “Đặng tri phủ tự sát không rõ, để người nhà làm hại, thường tự lòng áy náy.

    Lão phu nghe hắn nói tự thấy hổ thẹn, giờ xem ra, Đặng tri phủ là vì nghe nói ngày mai sẽ giao vụ án này cho khâm sai ngự sử, bãi quan cứu tội, lúc này sinh ý tuyệt vọng, quay sang tự sát.”

    Phương Chính Nam cũng thở dài than ngắn rằng: “ Tiếc thay, tiếc thay, Quan Gia nhân hậu, tội của Đặng phủ đài, không đến mức chịu tội chết, ai ngờ ông ấy lại nghĩ quẩn như vậy.

    Tính của Đặng tri phủ quá rắn rỏi, khí phách thư sinh, khí phách thư sinh…”

    Mộ Dung Cầu Túy lắc đầu, nâng lấy Đặng Tú Nhi: “Đặng cô nương, người chết không thể sống lại, hãy nén bi thương vào lòng.

    Người đâu, đỡ Đặng phủ đài dậy, cho nằm lên giường, thay áo máu này đi.”

    Trình Vũ và Trình Đức Huyền mặt lạnh tanh nhìn nhau, không chút buồn thương…

    ***

    Khi thay quần áo cho Đặng Tổ Dương, có người phát hiện ra một lá thư trong tay áo của ông, biết được nội dung di thư, Đặng Tú Nhi không kiềm chế được, khóc khàn cả giọng: “Không phải, không phải, rõ ràng là cha bị oan mà, cha sẽ không viết bức thư đó.

    Những tên hoành hành không hợp pháp, cha hoàn toàn bị lừa gạt mà, ông ấy làm sao lại thừa nhận mình cùng một giuộc với gian thương, câu kết làm việc xấu, đây là giả, cái này nhất định là giả, là người có ý đồ muốn hãm hại cha ta.”

    Trình Đức Huyền mắt sáng lên, cầm lấy bức di thư, đưa đến trước mặt Đặng Tú Nhi nói: “ Đặng cô nương, cô xem nét bút của di thư, chẳng phải chính lệnh tôn viết sao?”

    Mộ Dung Cầu Túy cũng chạy đến, vừa thấy Trình Đức Huyền đã đưa bức thư đến trước mặt Đặng Tú Nhi, không tiện thò tay ra cướp lại, liền che miệng ho nhẹ một tiếng nói: “Tú Nhi cô nương, bức thư này rất quan trọng, cô xem cẩn thận chút, trước mắt bao nhiêu người, nếu như có tổn thất, có thể có tổn hại vật chứng.”

    Chữ Đặng Tú Nhi từ nhỏ đã mô phỏng theo nét chữ của cha cô, nét chữ cha mình sao cô không nhận ra?

    Nhìn thấy nét chữ trên bức thư chính là của cha mình, nhưng Đặng Tú Nhi vẫn còn khó tin, khóc lóc nói: “Nét chữ này… là của gia phụ viết, nhưng bức thư này… bức thư này nhất định có người ép cha viết thế, vụ án lương thực Tứ Châu, chưa bao giờ có người cắn cha ta, càng không có bất cứ chứng cứ nào chứng minh cha ta ngầm thao túng, biết khâm sai triều đình sắp xuống, ông sao lại nhận hết tất cả tội danh mà chết?

    Các người nói, các người nói đi?”

    Tất cả mọi người đều im lặng, Đặng Tổ Dương bỗng dưng tự sát ắt có điểm khả nghi, nhưng trên thuyền những người này vốn xảo trá, ai cũng có quỷ quyệt của mình, làm vài mánh khóe sau lưng, giờ không rõ nguyên nhân cái chết của Đặng Tổ Dương, ai dám nói năng lung tung, nhỡ vướng lửa vào người mình thì sao?

    Dương Hạo thay quần áo, vừa mới kịp quay lại, đứng ở bên cạnh cũng không nói gì.

    Lúc Đặng Tổ Dương tự sát, chỉ có mình hắn trong khoang thuyền, khi mở cửa khoang, Đặng Tổ Dương đã ngã xuống, Dương Hạo đứng cách một khoảng, người đầy vết máu, nếu nói khả nghi, thì hắn chính là kẻ đáng nghi đầu tiên.

    Nhưng Ngụy vương và Tông Giới Châu lại rõ rành rành khi đàm đạo với hắn về chuyện Đặng Tổ Dương, họ chắc chắn sẽ không nghi ngờ Dương Hạo.

    Trình Vũ và Trình Đức Huyền càng không cho rằng Dương Hạo có cơ hội giết Đặng Tổ Dương, còn về Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam, tuy muốn cắn lại bọn người nha môn, lợi dụng cái chết của Đặng Tổ Dương để đục nước béo cò, nhưng hai vị này lại sợ hãi Dương Hạo, giờ Đặng Tổ Dương đã chết, hơn nữa di thư để lại khiến họ rất hài lòng, càng không nghĩ nhiều làm gì.

    Đặng Tú Nhi thấy tất cả các quan lại và Ngụy vương đều chấp nhận sự thực Đặng Tổ Dương tự sát, không ai có ý tìm chân tướng, cô tuy nghi ngờ, không tin cha mình tự sát, lại hận càng thêm hận, lúc này mối hiềm nghi Dương Hạo càng nhiều hơn, mình cũng nề hà hắn, lửa hận thiêu đốt hừng hực trong đầu, nàng cũng cắn chặt răng không nói lời nào.

    Thấy mặt Đặng Tú Nhi trắng bệch, người hơi nghiêng ngả, Triệu Đức Chiêu hận mình không làm gì được, cảm thấy xót xa thay cô ấy vô cùng, do dự một lúc, chỉ có thể an ủi: “Đặng cô nương, lệnh tôn đã mất rồi, bổn vương cũng cảm thấy thương tâm lắm, nhưng ở thuyền của bổn vương, không ai có thể giết ông ấy, thêm nữa lại có di thư ông ấy để lại, xem ra, Đặng tri phủ nghe được tin ngày mai khâm sai thụ lý vụ án xuống, biết khó lòng thoát tội, một khi nghĩ không ra mới… haiz… người cũng đã không còn nữa, triều đình cũng sẽ không làm to chuyện và nghiên cứu nữa, đợi đến ngày mai xem xem ngự sử xử lý vụ án này ra sao, bổn vương sẽ trả lại di thể lệnh phủ cho phủ, để mai táng ông ấy.

    Đặng cô nương, người chết không sống lại được, cô… nén bi thương vào lòng…”

    Triệu Đức Chiêu an ủi cô ấy xong, nói đến một nửa thì quay đầu lại, Đặng Tú Nhi nhìn hắn, đến Ngụy vương cũng ghét bỏ cô, không muốn nghĩ xấu cho người ta, cô cười thảm một tiếng, cúi đầu thi lễ với Triệu Đức Chiêu, cũng không nhìn thi thể người cha một cái, liền đi ra ngoài.

    Đi đến boong thuyền, ánh mặt trời chiếu sáng lạn vô cùng, Đặng Tú Nhi ngẩng đầu nhìn, cảm thấy đầu óc choáng váng, mặt tối sầm lại, ngã luôn trên boong thuyền.

    Nàng vội cầm chặt mép thuyền, cắn chặt răng, cắn đến nỗi chảy máu.

    Dưới ánh nắng mặt trời, khuôn mặt xinh tươi trắng bệch, chỉ có đôi môi màu đỏ, khiến người ta giật mình sợ hãi.

    ***

    Trong Đặng phủ, một cảm giác thê lương, vài người hầu trung thành còn lại đều đã xa lánh đi, như đám chim sợ cành cong, tránh ở phía xa xì xào bàn tán, không dám tới gần.

    Vì tài sản đều đã bán trống trơn, trong phòng trống trải giống như bị trộm vơ vét hết, mẹ con Lưu phu nhân ngồi trong phòng ôm nhau khóc.

    “Mẹ, con không tin cha tự sát, những việc này chắc chắn cha bị giật dây.

    Cha tại sao lại phải nhận tội chứ?

    Nếu như không có di thư kia, họ nói cha vì xấu hổ và giận dữ người ta tạo nên, không muốn bị bãi quan, con có thể tin được.

    Nhưng giờ có bức di thư đó rồi, con tuyệt đối không tin cha tự sát, cha… nhất định bị người ta hại, nhất định là thế.”

    Ngồi đối diện, Lưu phu nhân ngẩn người, đầu tóc rối bù, hai mắt sưng đỏ, không nói lời nào.

    Mặt Đặng Tú Nhi tái nhợt, không có chút sức sống, hai mắt nhìn căm giận, hận nói: “Tường đổ là người đẩy, trống kêu không có người đánh, không có người muốn giải oan cho cha.

    Trên thuyền, con không nói gì, không hỏi gì, con thấy, họ không muốn giúp con, không muốn kéo chân tướng ra.

    Cha chết oan uổng quá mẹ ơi!

    Nếu cha tự sát, cũng nhất định bị người ta ép cho chết.

    Người ép cha chết xem chừng chính là người lợi dụng mẹ con ta, con không thể cam chịu cha cả đời tâm huyết bị đổ bể.

    Ngày mai, họ sẽ đến thụ lý vụ án, sẽ đưa di thể cha về nhà, con cần phải lo ma chay cho cha, xắp xếp ổn thỏa cho mẹ, sau đó sẽ đi tìm họ báo thù.

    Đặng gia không có con trai, con gái cũng có thể báo hiếu.”

    Lưu phu nhân vẻ mặt bất an lẩm bẩm: “Quan nhân ngày mai về rồi… ngày mai về rồi sao?”

    Mặt Đặng Tú Nhi có chút sắc hồng, càng thêm xinh đẹp nói: “Đặng gia chúng ta, ngoài hai mẹ con mình, chỉ có một người cô.

    Cô từ nhỏ đã xuất gia, là cao đồ của Hoa Sơn Vô Mộng chân nhân, giờ là quan chủ Hoa Sơn Xuất Vân quan.

    Lưu gia không trông mong gì vào người thân được, con muốn xắp xếp gia phó tin cậy đưa mẹ đến Hoa Sơn nhờ cậy cô.

    Mẹ, mẹ nói xem có được không?”

    “Quan nhân ngày mai về rồi sao?”

    Lưu phu nhân như người mất trí lẩm bẩm, không trả lời câu hỏi của Đặng Tú Nhi.

    Vì người của Lưu gia hại chồng bà vào tù, Lưu phu nhân rất hận mình, lo nghĩ nhiều vô cùng tiều tụy, giờ lại nghe tin chồng chết, không còn tâm trí mà nghĩ gì nữa.

    Đặng Tú Nhi cúi đầu nói rõ ràng: “Con là con gái, không có chứng cứ buộc tội hung thủ, nhưng con giờ cũng không cần chứng cứ vạch tội hung thủ.

    Hung thủ không phải là người bên cạnh, chính là đám nanh vuốt của Tấn Vương: Dương Hạo, Trình Vũ, Trình Đức Huyền, mà Dương Hạo có đến tám chính phần là hung thủ đầu tiên ép cha con phải chết.

    Con nhất định phải giết hắn.

    Họ có thể không cần chứng cứ ép cha chết, con có thể không cần chứng cứ mà giết họ.

    Giết chúng là thay cha con đền mạng, giết được hai tên chính là lợi cho con rồi.”

    “Quan nhân cuối cùng cũng về rồi?

    Quan nhân cuối cùng cũng về rồi, về rồi…”

    Hai hàng nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt Lưu phu nhân, đối với con gái ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ lẩm bẩm câu nói kia.

    Thấy mẹ như vậy, Đặng Tú Nhi rất buồn khổ, lại chực rơi lệ, cô nói: “Mẹ, cha đã đi rồi, mẹ chớ quá thương tâm, mẹ đi nghỉ đi, con đi… thu xếp mai táng cho cha.”

    Đặng Tú Nhi nói rồi, lấy trâm cài đầu của mình xuống, vứt trên đất, rồi đứng dậy, cởi chiếc áo gấm xanh, thay sang bộ quần áo trắng, buộc dây lụa trắng bên hông, đẹp như một đóa hoa đoạn trường, bước đi ra ngoài.

    Chương 319: Kiệu trên đường

    Đặng Tú Nhi chưa bao giờ làm tang sự, thu xếp ma chay thế nào cũng không biết, sau khi rời khỏi phòng gọi mấy người già đến, hỏi bọn họ, mấy người à biết chuyện, liền nhận lời, nhận bạc và tự thu xếp, người hầu ở phủ không đủ, lại tự đi làm tang sự, rất nhau có mặt mày.

    Trong phủ Đặng phủ cũng trang trí lại, những đồ có thể bán đều đã bán hết, nơi vui vẻ cũng không nhiều, mấy lão già lấy vải lĩnh trắng treo xung quanh nhà, phòng khách làm linh đường, sau khi bố trí xong xuôi thì hoàng hôn đã tới, Đặng Tú Nhi lúc này mới lết người mệt mỏi về nhà trong bẩm báo mẫu thân.

    Đến phòng mẫu thân, nhẹ gõ cửa phòng không thấy đáp, Đặng Tú Nhi đẩy cửa vào, ánh sáng mặt trời lờ mờ chiếu vào phòng, thấy trên đất có một cái ghế.

    Trong phòng có một bóng trường treo, hai chân buông thõng trên không, tóc tai bù xù, quần áo vậy đích thị là Lưu phu nhân.

    Đặng Tú Nhi sợ hãi hồn bay phách tán, hét lên một tiếng chạy vào phòng, dùng tay lắc lắc bóng người ấy, gỡ cho mẹ xuống.

    May có hai lão già nghe thấy tiếng hét chạy lại, thấy vậy mặt cắt không còn giọt máu, vội tiến đến giúp Đặng Tú Nhi đỡ Lưu phu nhân xuống, để lên giường thấy mặt tím ngắt, mắt lồi ra, thè lưỡi, người lạnh băng, chắc chắn tự vẫn từ lâu.

    Cái đáng sợ nhất chính là, mặt Lưu phu nhân bị vật gì đó sắc bén lung tung thương tích, từng vết thương cứa vào mặt, chỗ đó máu đã kịp đông đen lại, như ác quỷ.

    Đặng Tú Nhi chỉ gọi một tiếng “nương”, tiếng gọi vừa dứt, cả người ngất lịm.

    Hai lão già thấy sự tình như vậy cũng hoảng sợ, vội thay phiên nhau ấn huyệt mũi và miệng, rót trà lạnh, lúc sau Đặng Tú Nhi tỉnh lại, ôm lấy thi thể mẫu thân, lại gào khóc.

    Hai lão già thấy cô khóc, lúc này mới yên tâm.

    “Tiểu thư chớ có quá buồn, Đặng gia…

    Đặng gia giờ chỉ có tiểu thư lo liệu, nếu tiểu thư quá đau lòng, lão nô… lão nô…”

    Một lão già thấy vật không khỏi rơi lệ.

    “Ta không sao, các người ra đi, chuyện này không nên để lộ ra ngoài.”

    Đặng Tú Nhi lau nước mắt, mắt sáng lên, quay sang dặn dò.

    “Vâng, tiểu thư xin bảo trọng.”

    Hai lão già lo lắng lui đi, Đặng Tú Nhi lại nói: “Trung bá, phiền bá đi đặt giúp ta hai cỗ quan tài.”

    “Hai cỗ quan tài?”

    Hai lão già ngạc nhiên thầm nghĩ: “Tiểu thư phải chăng vì lo buồn quá, quan tài lão gia đã mang về rồi, thêm một cái quan tài của phu nhân nữa cũng chỉ thêm có một cỗ, sao lại mua hai cỗ liền?”

    “Đúng vậy, hai cỗ quan tài, có gì muốn hỏi sao?”

    Đặng Tú Nhi bỗng quay đầu, Trung bá thấy khuôn mặt đáng sợ của cô, không khỏi run run, không dám hỏi nhiều thêm, vội vàng đồng ý, vâng vâng dạ dạ đi ra ngoài.

    Đặng Tú Nhi ngồi ngẩn người một lúc, chậm rãi nhìn xuống đất, chỉ thấy một tấm khăn gấm, bên cạnh còn có một cái kéo, trên kéo toàn là máu đã khô.

    Nước mắt Đặng Tú Nhi tuôn rơi, nàng đi qua đó nhặt lấy chiếc kéo, cầm chặt trong tay, sau lúc lâu cắt vải bạch lĩnh bên hông, run rẩy lấy vải bạch lĩnh phủ lên vết máu trên mặt mẫu thân, khuôn mặt như quỷ quái, sau đó ôm chặt chiếc kéo vào lòng, nắm chắc lấy nó, ngửa mặt lên trời rên rỉ: “Cha mình là hôn quan?

    Ông ấy là hôn quan, đáng chết!

    Các người lấy việc công làm việc tư, ép cha mẹ ta chết, đáng chết hay không?

    Đáng chết hay không đây?”

    Đặng Tú Nhi ngồi lặng người ở đó, mãi đến khi trời tối hòa lẫn bóng cô vào màn đêm.

    ***

    Mộ Dung Cầu Túy dừng bút, cẩn thận xem thư, tự cười một mình, quay đầu nói: “Phương huynh lại xem xem, Mộ Dung viết như vậy, chọn từ ra sao?”

    Phương Chính Nam nhận thư viết cho Triệu Phổ, cẩn thận xem, vui vẻ nói: “Mộ Dung huynh bút pháp thần kỳ, viết rất là hay.

    Ha ha ha, nếu như vậy, tướng gia không còn lo lắng gì nữa.

    Nam nha khó có thể dựa vào việc này mà làm khó tướng gia.

    Đặng Tổ Dương cấu kết với gian thương làm việc phi pháp, chính là giám sát ngự sử, quan sát xem xét không thể quy tội, lại không thể làm chung với tướng gia nhà ta.

    Ồ… ngự sử trung thừa gần đây rất gần với Tấn vương, mượn việc này để gõ hắn, để hắn hiểu được tướng gia nhà ta mới là người có thể nhờ cậy.”

    Phương Chính Nam nói rồi liền chau mày, lại nhắc nhở nói: “Đặng Tổ Dương là tên mọt sách, hắn còn nói chính mình chịu nhục, chết nghĩa chiếu thiên địa, không thẹn với lương tân, cũng không để lại chút bại lộ nào, chẳng qua… ta thấy nhóm Nam nha Trình Vũ hơi nghi ngờ cái chết của hắn.

    Mộ Dung huynh, chúng ta phải rất cẩn thận, không cần để họ tóm được sơ hở là mình bức giết Đặng Tổ Dương mới được.”

    Mộ Dung Cầu Túy mỉm cười nói: “Huynh yên tâm, một khi không đến thời khắc cam go, phong thư này kẹp trong công văn khác, lệnh sứ giả khoái mã truyền đến kinh thành, tướng gia nhìn thấy sẽ tiêu hủy.

    Bức ép Đặng Tổ Dương chết?

    Hắc hắc, chỉ cần huynh không nói, ta không nói, thiên hạ cũng sẽ chẳng có ai biết.

    Đặng TổDương ở dưới địa phủ, cũng là một con ma ngu ngốc, ha ha ha…”

    Hai người vỗ tay cười to, Mộ Dung Cầu Túy vội vàng đem phong thư đi gửi, gọi người sai sứ đem đến, bí mật căn dặn, người đó liền nhanh chóng vút ra ngoài.

    Ngày thứ hai, khâm sai tiết độ chuyên ti vụ án lương thực đến.

    Đi đầu là ngự sử Đường Dịch Sa, vị quan này tuy chỉ có đầu bốn mươi, khôn khéo giỏi giang, cùng với ngự sử trung thừ là viên quan có năng lực nhất trong ngự sử đài.

    Lần này Khai Phong cạn lương thực, ngự sử đài dốc toàn bộ lực lượng, phân bố các nơi giám sát dự trữ lương thực, hắn là số ít ngôn quan ngự sử lưu thủ Đông Kinh.

    Triệu Khuông Dận phái hắn xuống, chứng tỏ rất coi trọng vụ án này.

    Điều tra vụ án lương thực Tứ Châu, hắn là khâm sai chính sứ, khâm sai tiết độ Ngụy vương tuần thú tập trung lương thảo Giang Hoài, cũng được gọi đến.

    Đường Dịch Sa nhận quà tặng của thiên tuế, sau đó làm lễ qua bái kiến Ngụy vương, nhận công việc, chỉ dùng có nửa ngày, rất nhiều hồ sơ đã được giao cho Đường ngự sử, buổi chiều ở lại ăn tiệc trên quan thuyền, quan lại địa phương là Đường khâm sai mời đến, và tiễn biệt Ngụy vương.

    Ngụy vương nhân cơ hội nói rõ chuyện Đặng Tổ Dương với Đường ngự sử.

    Đường ngự sử lần này phụng nghiêm lệnh của Quan Gia, đặc biệt làm việc, sau khi hiểu rõ tình tiết vụ án, xử trảm đương chúng Đặng Tổ Dương, nghe nói hắn đã tự sát, không cảm thấy ngoài dự đoán.

    Người đã chết, lại có Ngụy vương nói rõ tình tiết, cũng không thể đi làm khó tử thi, than một tiếng, Đường ngự sử đống ý cho dời thi thể về Đặng gia.

    Ngụy vương vui mừng, lập tức bảo người đưa thi thể Đặng Tổ Dương về Đặng phủ.

    Đặng gia nhận về thi thể Đặng Tổ Dương, người mà Ngụy vương bảo đưa thi thể về lại không đưa vào nhà, thậm chí đến cửa cũng không để họ vào.

    Ngụy vương vẫn lo nghĩ đến Đặng Tú Nhi, nhưng lại không có dũng khí đi gặp cô.

    Nghĩ rằng trả lại thi thể, có thể được một chút tin tức của Đặng cô nương, nhưng nghe người đưa thi thể về nói lại tình hình, Triệu Đức Chiêu không khỏi buồn rầu.

    Đặng Tổ Dương vừa chết, tình cảm hắn và Đặng cô nương cũng chết đi, thêm nữa khả năng tiếp tục là không thể.

    Trằn trọc cả đêm, Triệu Đức Chiêu mới đành phải bỏ qua người con gái làm lòng hắn rung động, chìm sâu vào giấc ngủ.

    Sáng sớm ngày kế tiếp, Ngụy vương chuẩn bị khởi hành tiếp tục đi về phía nam, Đường ngự sử và các quan lại phủ Tứ Châu cũng đến bến sông tiễn biệt.

    Dương Hạo sau khi rời khỏi quan thuyền, hắn đã đến thương lượng kỹ với Triệu Đức Chiêu.

    Kỳ thực lần này giải quyết mối nguy cạn lương thực Khai Phong sở dĩ quần thần làm không được, một là vì họ hiểu rõ nhất chấp hành hiệu suất của quan phủ địa phương, cần trong khoảng thời gian ngắn lo liệu đủ số lương thực, những quan lại địa phương này đều có tính toán của mình, vụ tất có thể đem hết khả năng kịp thời hoàn thành.

    Hai là việc vận chuyển qua sông có nhiều hạn chế, tập trung đủ số lương thực, cũng không có cách nào vận chuyển đến Khai Phong trước mùa kênh sông đóng băng.

    Việc thứ hai, Dương Hạo lợi dụng kinh nghiệm vận chuyển qua sông của hậu thế, đã đề xuất kiến nghị với triều đình, phái rất nhiều tốp quan công bộ, hạ mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển tạo độ dốc và đập nước.

    Công trình “bã đậu” đó trong hai ba tháng vẫn làm được, đủ để bảo đảm việc vận chuyển lương thực.

    Mà cái việc khó thứ nhất kia, thông qua mắt xích lương thân quan lại Tứ Châu bị rách, đã đủ để cảnh giác bọn quan lại và lương thân thấy lợi tối mắt của Giang Hoài, cho nên vụ án Tứ Châu tuy dài nhất, nhưng việc ở đây nếu như dây dưa, toàn đạo Giang Hoài không chỉnh đốn, xử lý cho gọn gàng, thì việc tuần thú Giang Nam sẽ không đạt được mục đích.

    Tiếp tục, Ngụy vương không cần đích thân như vậy làm nữa.

    Chỉ cần quan lại địa phương và lương thân nông hộ còn có chút ý nghĩ, sẽ không tiếp tục đối nghịch làm khó triều đình, nguy hiểm đầu tư tích trữ kiếm món lãi kếch xù.

    Triều đình xé rách mắt lưới, giá lương thực Khai Phong có thể là đã cao càng cao hơn, có bản lĩnh thì ngươi hãy tự vận chuyển lương thực đến Khai Phong đi, đến khi đó không đẩy giá lương thực nữa, Dương Hạo sớm tính đến hố kế này, đợi họ sập bẫy.

    Bởi vậy, tiếp tục nam hạ, mang theo đại đội nhân mã đi tuần thú với Ngụy vương, chỉ là đại diện cho thái độ của triều đình, về tâm lý, cho quan lại và thân sĩ xảy ra tâm lý lo sợ, nếu có người có ý đồ phá rối, thì không thể trắng trợn làm.

    Cắm rễ Tứ Châu hơn mười đời, đến nhậm tri phủ Châu gia hắn còn suy sụp, còn có lương thân nào dám đối nghịch triều đình?

    Những kẻ hoành hành không theo vương pháp chắc chắn giận sôi người, ham món lãi kếch xù quá nên làm liều chưa chắc đã không có.

    Có thế này, Dương Hạo càng nói rõ với Ngụy vương, do Tấn vương duyên kênh đào từ từ xuôi nam, tiếp tục chấp hành nhiệm vụ tuần thú, trù tính lương thực Giang Hoài, còn mình đi trước một bước, âm thầm điều tra vẫn có kẻ làm ăn phi pháp hay không.

    Hai bên một rõ một mờ, cam đoan bọn đạo chích không có chỗ nào che giấu.

    Qua vụ việc Giang Hoài, Triệu Đức Chiêu đã rất tin phục Dương Hạo, càng thêm chấp nhận những lời hắn nói, lập tức đồng ý ngay.

    Chủ ý này của Dương Hạo là xuất phát từ công tâm, không phải là do tư ý, hắn muốn rời khỏi quan thuyền, đi cùng với Diễm Diễm và Oa Oa, song túc song thê.

    Được sự cho phép của Triệu Đức Chiêu, Dương Hạo như mọc thêm cánh, lập tức hoan hỉ rời khỏi quan thuyền, đi tới nhà kho nha môn.

    Đám người Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi, Hạnh Nhi sớm đã được tin, chuẩn bị tươm tất đợi hắn về.

    Dương Hạo vừa đến, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi cùng ra đón, đám người Hạnh Nhi, Trương Ngưu Nhi mỉm cười đứng đợi bên xe.

    Hôm nay Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi trang điểm rất xinh tươi, tắm rửa thơm tho, người nhẹ nhàng khoan khoái.

    Đường Diễm Diễm mặc một bộ váy màu nhũ đỏ, nếp gấp ở viền là màu vàng, bên trong là màu tím nhạt, vải sa tanh nam hồng, màu đỏ đậm tím đậm làm tôn lên vẻ đẹp của nàng.

    Bộ váy Diễm Diễm mặc trên người ôm lấy eo thon, diễm lệ thoát tục vô cùng.

    Ngô Oa Nhi lại mặc một bộ lưới xanh, người nàng vốn nhỏ nhắn, bộ váy mặc trên người là vải lĩnh, váy màu hồng cánh sen, không trang sức, mặt trắng ngần rất đáng yêu như người trang điểm vậy, xem ra thực là ông trời tác hợp cho.

    Phía sau là đám người Trương Ngưu Nhi, Lão Hắc mặc bộ áo xanh đầu đội mũ, Hạnh Nhi cô nương mặc váy xanh áo trắng, tuy là nô tỳ nhưng cô cũng rất xinh, mặt tươi như hoa đào, hàng mày thanh tú.

    Dương Hạo nhìn mọi người, lòng vui sướng nói: “Thuyền đã được lệnh đi trước rồi sao?”

    Ngô Oa Nhi nói: “Được tin của quan nhân, thiếp đã lệnh thuyền đi trước một bước chờ rồi.”

    Dương Hạo cười nói: “Tốt lắm, thế chúng ta lên xe đi thôi, đi đường bộ như vậy có thể tránh được quan thuyền, tránh bị người khác làm phiền.

    Đi, đi thôi!”

    Ngô Oa Nhi hé miệng cười, liếc mắt nhìn Đường Diễm Diễm một cái: “Thế, thể mời quan nhân và tỷ tỷ lên xe trước, thiếp và Hạnh Nhi sẽ ngồi cùng xe.”

    Dương Hạo không muốn trong nhà phân cấp trước sau, giờ nàng lại nói vậy, hắn giữ chặt tay nàng nói: “Ta đã nói rồi, nhà chúng ta không cần quá nhiều quy tắc, tính Diễm Diễm cũng rất hiền, cũng thích chỗ đông người, sẽ không trách gì nàng cả.

    Lại đây, ba chúng ta cùng ngồi một xe.”

    Đường Diễm Diễm thấy Dương Hạo nói vậy, lén cười Ngô Oa Nhi, cầm tay nàng nói: “Chúng ta là tỷ muội yêu thương nhau không cần có quá nhiều phép tắc như vậy, lại đây, chúng ta lên xe, để hắn ngồi một bên.”

    Mặt nàng đỏ ửng, không biết có phải là bộ váy ánh lên không hay là nàng đang xấu hổ.

    Hai mỹ nữ lên xe trước, Dương Hạo cười ha ha lên sau, không để ý tới câu lúc nãy nàng nói ngồi sang bên, mà hắn ngồi luôn vào giữa hai nàng.

    Hai cô nương cũng biết ý, nghiêng người sang cho hắn ngồi vào giữa, khó khăn lắm mới dư được một chỗ cho hắn ngồi.

    Dương Hạo ngồi xuống, ôm lấy hai eo thon, hít hà mái tóc thơm của hai nàng, quay sang hỏi Diễm Diễm: “Diễm Diễm, nàng nói có diệu kế, có thể giải quyết tình cảnh, thế diệu kế gì, mau nói ta nghe.”

    Đường Diễm Diễm không muốn nói trước mặt Oa Oa, hơi xấu hổ, mắt hơi hờn nói: “Con gái mình tặng cho người ta, chàng không đi mà nghĩ lại hỏi thiếp.”

    Nàng quay ngoắt sang một bên, nói: “Người ta làm gì có cách gì, chàng… chàng là trang nam tử, chàng không nghĩ ra cách lưỡng toàn tề mỹ ư?”

    Xe đã lăn bánh, Ngô Oa Nhi ho một tiếng, đưa tay ra kéo rèm.

    Dương Hạo cười với nàng, hai tay ôm lấy eo nhỏ của hai nàng, ôm hai nàng vào lòng, cúi đầu nói: “Diễm Diễm, diệu kế của nàng, có thể chúng ta làm vợ chồng trước, rồi sau đó mới bẩm báo với trưởng bối phải không?”

    “Ôi chao!”

    Đường Diễm Diễm bị hắn làm cho ngây người, tuy nói Ngô Oa Nhi chưa chắc nghe thấy, vẫn thấy hơi xấu hổ, muốn quay người đi, nhưng người bỗng khô nóng không chịu nổi, quát: “Mới lập thu, thời tiết vẫn còn nóng, đóng cửa sổ vào làm gì?”

    Nói rồi vén rèm lên, Đường Diễm Diễm vênh mặt lên với Dương Hạo, Dương Hạo rất vui.

    Những ngày qua ở Tứ Châu công việc bộn bề, không có thời gian thân thiết với nàng, giờ mới được gọi là nhẹ nhàng chút, người thấy thư thái, đâu để cho nàng tự nguyện, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nói: “Mở cửa sổ ra làm gì, nàng lo gì nóng, xe này khoang rộng mà, cởi bớt áo khoác ra.

    Oa Oa cũng không phải là người ngoài, không sợ bị cười đâu.”

    Đường Diễm Diễm xấu hổ, hử một tiếng, cứ vén rèm lên, lại bị hắn ngăn lại, liền cúi đầu xấu hổ, mái tóc đen xõa ra để lộ da thịt gáy trắng nõn.

    Dương Hạo hiếm khi thấy nàng xấu hổ như vậy, lòng bất giác rung động.

    Hắn muốn tăng mối quan hệ cho hai nàng.

    Oa Oa thì không vấn đề gì rồi, còn Diễm Diễm tuy xuất thân từ một đại hộ giàu có, nhưng giờ nàng cũng đã thích ứng được với hoàn cảnh.

    Dương Hạo thơm thơm vào má nàng.

    Đường Diễm Diễm từng xem xuân cung đồ, lại từng ở trong sơn động người Khương ân ái với hắn, được hắn âu yếm, tuy nàng có từ chối, nhưng cũng không có sức, chỉ thấy toàn thân khô nóng.

    “Chàng… chàng không biết xấu hổ sao, muốn thân thiết đi mà tìm Oa Oa đi, đừng có để ý đến ta.”

    Đường Diễm Diễm không chịu nổi, vừa xấu hổ vừa giận đẩy hắn ra.

    Hắn vốn muốn “ba người hành”, lập tức biết lắng nghe, cười ha ha, ôm Oa Oa vào lòng mình.

    Oa Oa người nhỏ, múa từ nhỏ, ngồi trên đùi hắn chiếm không đáng bao nhiêu chỗ.

    Dương Hạo cười ha ha nói: “Ta không nỡ bỏ nàng ấy, lại không thể bỏ qua nàng.

    Lại đây, hai mỹ nữ thân thiết với phu quân một chút nào.”

    “Tự đi mà làm, người ta không làm chuyện hoang đường ấy.”

    Đường Diễm Diễm giãy dụa trong lòng, nghe thấy tiếng hát vọng lại: “Hao lý nhà ai?

    Sưu cao thuế nặng, không hiền tài, ma quỷ thúc giục, mạng người chớ do dự…”

    Đường Diễm Diễm ngẩn người, ồ: “Có người xuất tang sao?”

    Dương Hạo nghe xong cũng không cười nói nữa, nhìn ra ngoài có một cô gái cầm cây đại tang, mặc quấn áo trắng, tung giấy trắng đầy trời.

    Hắn nhận ra đúng là Đặng Tú Nhi, mặt ngẩn ra, gõ chân vào kiệu, nói: “Dừng xe xuống kiệu!”

    Quyển 8:Xuất Thái Giang Nam Liên

    Chương 320: Lấy cứng chọi cứng

    rên đường có rất nhiều người đi lại, đều chỉ chỉ trỏ trỏ về phía đội ngũ đưa ma của Đặng Tú Nhi.

    Trên mặt của bọn họ là vẻ lạnh lùng, có hiếu kỳ, có mỉa mai, có thóa mạ, nhưng lại không nhìn ra một chút ý vị đồng tình nào.

    Đặng Tổ Dương là một người tốt, trước giờ chưa từng thấy hắn làm ra chuyện bẩn thíu trái pháp luật nào, nhưng những người làm xằng làm bậy là người nhà của hắn, mà hắn là quan phụ mẫu của Tứ châu, tất cả oán hận cuối cũng chỉ có thể trút lên đầu hắn.

    Khi hắn bước tới giữa bách tính hỏi han ân cần thì bọn họ đều không nói chuyện với hắn.

    Khi hắn ở cùng một chỗ với các dân công lao động trên đê, bọn họ có thể làm ra bộ dạng cảm kích rơi nước mắt, nhưng oán hận trong lòng lại chỉ có thể càng tích càng sâu, khi hắn tự sát bỏ mình, loạn oán hận này mới không chút bảo lưu mà lộ hết ra ngoài.

    Đặng Tú Nhi không thèm nhìn sắc mặt người bên cạnh, cũng không thèm nghe lời họ nói, nàng ta chỉ cẩn thận bưng khay đặt linh bài của song thân phụ mẫu, từng bước từng bước đi trên đầu đường Tứ châu, trong lòng cảm thấy bàng hoàng như không có nơi nương tự.

    Mấy ngày trước, nàng ta còn là thiên kim tôn quý của tri phủ, ai gặp nàng ta cũng phải cung kính.

    Hiện giờ nàng ta chỉ có thể cứ vậy chịu được sự mỉa mai và thóa mạ của người khác.

    Người thì đứng giữa cái nắng chói chang, nhưng trong lòng thì lại lạnh như băng.

    Đột nhiên, tiếng ầm ĩ hơi thay đổi.

    Đặng Tú Nhi phát giác ra, khi ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện thái độ của các bách tính vây xem tựa hồ như kính cẩn hơn nhiều.

    Đặng Tú Nhi khóe miệng phác lên một nụ cười tự giễu: "Bọn họ chẳng lẽ còn có chút kính ý đối với ta, đối với một người đã khuất ư?"

    Mắt nàng ta xoay chuyển, đột nhiên dừng lại trên người một người đang đứng bên đường.

    Đặng Tú Nhi lúc này mới bừng tỉnh.

    Dương Hạo mặt áo quan, đứng nghiêm ở ven người, đang chắp tay thi lễ với đội ngũ dưa tang, sự kính úy của bách tính không phải là đối với người cha vì hàm oan mà tự tận của mình, mà là đối với một vị quan bọn họ chưa chắc đã nhận ra, nhưng lại mặc một thân quan bào.

    Cái mà bọn họ kính úy chỉ là quyền lực mà chiếc áo quan đó đại biểu, chỉ vậy mà thôi.

    Dương Hạo chắp tay thi lễ, cung tống đội ngũ đưa tang của Đặng Tổ Dương đi qua.

    Hắn không biết vì sao trong đội ngũ có ba cỗ quan tài, nhưng trước mắt rõ ràng không phải là lúc để hỏi, hắn chỉ đứng ở bên đường, tiễn Đặng tri phủ một đoạn đường.

    Đặng tri phủ là một vị quan hồ đồ, hắn muốn tạo phúc một phương, nhưng kết quả lại là hại bách tính một phương.

    Nhưng tính tình, phẩm tính của hắn vẫn khiến người ta kính trọng, đáng được nhận một bái này.

    Đặng Tú Nhi nhìn thấy Dương Hạo, lửa giận của cừu hận lập tức xộc lên não.

    Nàng ta biết hôm nay đoàn người khâm sai sẽ phải rời khỏi Tứ châu, vốn định an táng phụ mẫu song thân xong thì đuổi theo, tùy cơ tìm bọn họ báo thù.

    Nàng ta là một nữ tử tay trói gà không chặt, cũng chưa từng nghĩ tới mình làm thế nào mới có thể giết được mấy nam nhân thân cường lực tráng như Trình Vũ, Dương Hạo.

    Nhưng cừu hận làm đầu óc mù quáng, nàng ta chỉ muốn đuổi theo họ, bọn họ giống như là một bó đuốc, mà nàng ta thì chỉ là một con thiêu thân, chỉ có xông lên không lùi bước, cho dù là phải thịt nát xương tan.

    Do đó, nàng ta chuẩn bị ba cỗ quan tài, trong cỗ quan tài gỗ thứ ba chỉ đặt quần áo của nàng ta.

    Nàng ta hôm nay tự lập cho mình một mộ chôn quần áo và di vật, sau ngày hôm nay, cũng không nghĩ tới mình vẫn còn có thể sống.

    Nhưng nàng ta ngàn vạn lần không ngờ rằng, đang lúc đưa tang mà Dương Hạo lại xuất hiện, hắn ta còn giả nhân giả nghĩa chắp tay đưa tiễn.

    Kết hợp với những lời đối thoại của Trình Vũ, Trình Đức Huyền và Dương Hạo mà nàng ta đã nghe thấy, lại thêm bóng ảnh quỷ dị của Dương Hạo khi phụ thân của nàng ta máu me đầy người, Đặng Tú Nhi đã cố chấp nhận định rằng hắn và Trình Vũ, Trình Đức Huyền chính là hung thủ đã bày mưu hại chết phụ thân, mà hiện giờ hung thủ lại ở ngay trước mắt.

    Một cỗ lửa giận trong nháy mắt đã cháy phừng phừng, Đặng Tú Nhi cảm thấy một đôi linh bài trong tay giốn như là hai cục than hồng.

    Dương Hạo sau khi chắp tay đợi đội ngũ đưa tang đi qua, không ngờ lại nhìn thấy một đôi tú hài làm bằng vải bố đi tới tước mặt hắn.

    Hắn ngẩng lên nhìn thì thấy một giải thắt lưng để tang được buộc trên lưng đang rủ xuống, ánh mắt hắn rất nhanh liền đưa lên một chút, vừa hay chạm phải đôi mắt với lệ ướt đẫm mi của Đặng Tú Nhi.

    Đặng Tú Nhi mặc đồ tang, giống như là một đóa hóa sen thấm nước.

    Dương Hạo nhìn nàng ta với vẻ bất nhẫn, mắt cụp xuống, nói: "Đặng cô nương, xin hãy nén bi thương."

    Ánh mắt vừa chiếu xuống, Dương Hạo lúc này mới nhìn thấy tay Đặng Tú Nhi không ngờ lại cầm một đôi linh bài, trong đó có một chiếc chính là của Lưu phu nhân, không khỏi hoảng sợ nói: "Lưu phu nhân... phu nhân sao có thể... sao có thể?"

    Tất cả phản ứng này của Dương Hạo, lọt vào trong mắt Đặng Tú Nhi lòng đầy nghi ngờ đều trở thành giả vờ giả vịt.

    Nàng ta càng thêm căm hận, nhưng vẫn cố nén phẫn nộ, thút thít nói: "Gia mẫu... quá thương tâm vì cái chết của gia phụ, bi thương quá độ, cho nên treo cổ... tự tử rồi..."

    Dương Hạo nghe thấy vậy không khỏi buồn bã, nhất thời cũng không biết nên nói thế nào mới tốt.

    Đặng Tú Nhi cực kỳ bi ai, thân hình run rẩy, cái khay trong tay rung lên, hai chiếc linh bài không ngờ lại rơi xuống đất.

    Dương Hạo thấy vậy vội vàng cúi người xuống nhặt.

    Đặng Tú Nhi cũng vội vàng gập người xuống nhặt linh bài, nhưng vừa thấy Dương Hạo cúi đầu, để lộ hậu tạng, trong lòng đột nhiên dâ một cỗ sát ý, ngón tay thò vào trong ngực nắm lấy cái kéo sắc bén rồi rút ra.

    Đặng Tú Nhi cắn chặt răng, hung ác đâm vào gáy của Dương Hạo.

    "Quan quân cẩn thận!"

    Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm bởi vì mặc y phục luộm thuộm cho nên Dương Hạo không cho họ xuống xe, hai người đều ngồi lại ở trong xe.

    Nhưng cũng vén rèm nhìn ra, đột nhiên thấy Đặng Tú Nhi rút ra một cái kéo, nghiến răng nghiến lợi đâm về phía Dương Hạo, hai người không khỏi thốt lên kinh hãi.

    Ngô Oa Nhi thì kêu thất thanh, Đường Diễm Diễm thì nhảy xuống xe, lao về phía nàng ta.

    Đặng Tú Nhi thân hình vừa động, dưới chân liền có động tác, Dương Hạo đang khom lưng nhặt linh bài đã có cảnh giác, đợi khi tiếng hét của Ngô Oai Nhi truyền vào tai, Dương Hạo đã lách người né tránh, cái kéo sắc bén trong tay Đặng Tú Nhi xẹt qua mặt hắn đâm xuống dưới, làm rách một mảng áo quan.

    "Đặng cô nương, nàng điên rồi à?"

    Dương Hạo đứng dậy, vội vàng né tránh.

    Đặng Tú Nhi thì như đã phát cuồng, cũng không thèm đáp lại, chỉ nắm chặt kéo, điên cuồng vung vẩy.

    Dương Hạo chỉ cần thò tay ra là chế trụ của nàng ta, nhưng không biết vì sao đối phương lại nổi sát tâm với mình, cho nên hắn chỉ đành né tránh.

    Lúc này Đường Diễm Diễm đã lao tới gần, thấy nàng ta vẫn còn muốn động thủ với Dương Hạo liền bừng bừng tức giận quát: "Cút đi cho ta!"

    Chân váy giống như một đóa mây lửa tung bay, Đường Diễm Diễm tung một cú Xuyên Tâm Thối, vừa hay đá trúng ngực Đặng Tú Nhi.

    Đặng Tú Nhi kêu thảm một tiếng, ngã xuống đất lăn mấy vòng ra tít tận xa.

    Đường Diễm Diễm lửa giận bốc ngùn ngụt, vẫn muốn lao lên giáo huấn nàng ta thị bị Dương Hạo cản lại.

    Dương Hạo nhìn thoáng qua áo quan bị cắt rách vai, hai hàng lông mày nhíu chặt chậm rãi bước lên trước mấy bước, trầm giọng hỏi: "Đặng cô nương, nàng đây là có ý gì, vì sao lại muốn ám sát bản quan?"

    Đặng Tú Nhi nắm chặt chiếc kéo, cật lực từ trên mặt đất bò dậy, lau máu dính ở khóe miệng, cười lạnh nói: "Tên họ Dương kia, ngươi việc gì phải giả nhân giả nghĩa?

    Cha ta là bị ai hại, ngươi trong lòng biết rõ mà.

    Cha ta nếu là bị quốc pháp trừng trị, Đặng Tú Nhi cho dù không cam lòng thì cũng đành chịu, nhưng ngươi... các ngươi dùng thủ đoạn vô sỉ, bức tử cha mẹ ta, Đặng Tú Nhi không báo cừu này thì uổng đời làm con!"

    "Cô nương cho rằng ta bức tử lệnh tôn ư?"

    Dương Hạo vừa kinh ngạc vừa tức giận, nói: "Dương mỗ không oán không cừu với lệnh tôn, có lý do gì mà muốn giết ông ấy?"

    "Cừu oán ư?

    Đám cẩu quan các ngươi giết người còn cần phải có cừu oán ư?

    Chỉ cần có người ngáng đường các ngươi, chỉ cần có người không đi chung đường với các ngươi, các ngươi chẳng phải là sẽ quyết diệt trừ hay sao?"

    Đặng Tú Nhi cười lạnh, nói tiếp: "Cha ta là quan viên do Triệu tướng công tiến cử, không phải là người cùng đường với các ngươi.

    Giờ có cơ hội tốt như thế này, các ngươi có thể bỏ qua cho ông ấy ư?

    Ngày đó tại quan thương thự nha, những gì mà ngươi cùng bọn Trình Vũ thương nghị, ta đều nghe thấy hết, ngươi còn muốn giảo biện ư?"

    Đường Diễm Diễm tức giận nói: "Nữ nhân này đùng là không biết trái phải, Hạo ca ca không cần phải nói lời thừa với ả làm gì, ả ta ngay trên phố hành thích quan viên, tội chứng rõ ràng, trói ả lại rồi giao cho Đường ngự sử, ít nhất phải phán ả tội ngồi tù mới được?"

    Dương Hạo thấy Đặng Tú Nhi ngang ngạnh như vậy cũng là vì đang tức giận.

    Hắn cố nén lửa giận, nói: "Đúng là không làm được người tốt, không ngờ Dương mỗ nhất thời mềm lòng, ngược lại lại mang tới phiền phức cho mình."

    "Người tốt? ha ha, ngươi dám nói ngươi là người tốt ư?

    Ngươi tốt không sống lâu đâu, chỉ có gian nhân, ác nhân như các ngươi mới sống lâu trăm tuổi mà thôi."

    "Lão Hắc, trói ả ta lại, đưa lên quan xét xử!"

    Đường Diễm Diễm tức giận, quay đầu phân phó lão Hắc đang chạy tới.

    Dương Hạo vội vàng cản lại, trầm giọng nói: "Bỏ đi, Đặng cô nương là do đang thương tâm vì các chết của phụ mẫu, nộ hỏa công tâm, giờ có chút thần trí không tỉnh táo, bản quan không tính toán làm gì, tha cho nàng ta lần này đi."

    Hắn lặng lẽ nhìn Đặng Tú Nhi một cái, bình tĩnh nói: "Đặng cô nương, muốn giết Dương mỗ thì bằng vào sức của nàng thôi không đủ đâu.

    Dương Mỗ hành xử quang minh lỗi lạc, không hề có chỗ nào không phải với lệnh tôn.

    Ta thương nàng cô khổ, lần này không truy cứu, hi vọng nàng đừng có lấn tới!"

    "Ngươi đừng đi!

    Ngươi là thấp thỏm không yên có phải không?"

    Đặng Tú Nhi thấy hắn quay người bước đi thì muốn đuổi theo, nhưng chỉ cảm thấy ngực đau nhói, thở mạnh một chút là đau tới tận tim gan, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi đứng đó mắng: "Tên họ Dương kia, ngươi tốt nhất là giết ta ngay bây giờ đi, nếu không, ta nhất định sẽ lại tìm ngươi, tuyệt sẽ không bỏ qua cho tên hung thủ ngươi đâu!"

    Dương Hạo đang muốn bước lên xe, nghe vậy liền quay người lại, thản nhiên nói: "Phẩm tính của lệnh tôn không tồi, chỉ là ngu muội, ngoan cố, là một thư sinh ngốc không hiểu nhân tình thế thái.

    Con gái như nàng cũng hồ đồ y như cha nàng vậy, lấy oán báo ơn, không biết trái phải! bản quan đã nhân chí nghĩa tận với Đặng gia nàng rồi, nhưng lại bị nàng coi là hung thủ giết cha.

    Rồi đây có ngày chân tướng tỏ tường, Đặng cô nương liệu còn mặt mũi nào mà gặp ta nữa!"

    Đặng Tú Nhi nói như chém đinh chặt sắt: "Ta trách lầm ngươi ư?

    Đặng Tú Nhi ta nếu trách nhầm ngươi, thì sẽ ở trước mặt ngươi dùng kéo tự sát, kiếp sau làm trâu làm ngựa để chuộc lỗi lầm.

    Ngươi dám thề độc như vậy không!"

    Dương Hạo thấy nàng ta chấp mê bất ngộ như vậy, không khỏi vừa tức giận lại vừa buồn cười, lạnh lùng liếc nàng ta một cái, trào phúng một cách âm dương quái khí: "Người nhà các ngươi sao thích tự sát như vậy nhỉ?

    Ta thấy lệnh tổ chắc không phải là người Trung Nguyên."

    Đặng Tú Nhi ngây ngốc nói: "Ngươi nói cái gì?"

    Dương Hạo không muốn trả lời nàng ta, phất tay áo chui vào xe, trầm giọng nói: "Đi thôi!"

    "Ngươi không dám thề ư?"

    Đặng Tú Nhi đuổi theo hai bước, rồi ôm ngực đứng lại, giận dữ nhìn đoàn người Dương Hạo chậm rãi đi về xa, trong lòng chỉ nghĩ: "Không ngờ ngay cả một nữ tử yểu điệu ở bên cạnh hắn cũng có một thân võ công, ta thực sự không nên lỗ mãng ra tay như vậy.

    Hôm nay đả thảo kinh xà, một nữ tử yếu đuối như ta sau này khó mà hạ thủ giết hắn được nữa."

    Nghĩ tới đây, nàng ta đột nhiên nhớ tới cô cô của mình: "Đúng rồi, cô cô là môn hạ của Hoa Sơn Vô Mộng chân nhân, nghe nói Vô Mộng Chân Nhân đó có một thân tạo hóa bản lĩnh thông thiên triệt địa.

    Chính là đệ tử chân truyền của Thụy Tiên Nhân Phù Diêu Tử.

    Cô cô là đệ tử của lão, bản lĩnh chắc cũng không kém.

    Đợi ta an táng phụ mẫu xong rồi sẽ tới Hoa Sơn nương nhờ cô cô, bái cô cô làm thầy, tập luyện một thân võ nghệ.

    Tới lúc đó lại tới Nam Nha lấy đầu đám giang đảng này!"

    ...

    Dương Hạo leo lên xe, nhưng vẫn chưa hết hẳn giận.

    Đường Diễm Diễm phẫn hận bất bình nói: "Nữ tử họ Đặng đó không biết nói đạo lý gì cả, quả nhiên không hổ là nữ nhi hồ đồ do tên quan hồ đồ đó dạy ra.

    Cha ả rơi vào ngục tù, ngay cả đám thân thích cũng chắp tay ngồi yên, chỉ có Hạo ca ca xuất thủ tương trợ mà ả lại lấy oán báo đức, đây là đạo lý gì chứ?

    Hạo ca ca, huynh sao lại tha cho ả?

    Cái thứ hỗn đản đó phải đưa lên quan xét xử, sau đó thì nhốt ả vào ngục mới phải."

    Ngô Oa Nhi vội vàng khuyên giải: "Tỷ tỷ đừng tức giân, quan nhân mà xử trí như vậy thì không thỏa đáng đâu.

    Một nữ lưu yếu đuối như nàng ta, muốn gây bất lợi với quan nhân có dễ gì đâu, thả cho nàng ta đi cũng không sao cả, nếu thực sự đưa lên quan xét xử.

    Ài!

    Phụ mẫu của nàng ta đều chết cả rồi, cũng thực sự là rất đáng thương, nếu vì thế mà phải vào ngục, người trong nhân gian khó tránh khỏi có dị nghị với quan nhân.

    Tỷ tỷ cũng biết quan viên trên triều đình đại đa số đều không hữu hảo với quan nhân, tới lúc đó lời đồn truyền ra, chuyện mà quan nhân vốn không làm cũng sẽ bị người hữu tâm vu khống, khó tránh khỏi có thêm nhiều thị phi."

    Đường Diễm Diễm nghe vậy lại càng phẫn nộ, vỗ bàn nói: "Nhớ lúc trước ở Lô châu, khoái ý ân cứu mới thống khoái làm sao.

    Không ngờ vào Đông kinh thành rồi lại có nhiều cơn giận không đâu như vậy.

    Hạo ca ca, theo muội thấy, cái chức quan khiếp nhược này huynh đừng làm nữa, chúng ta treo ấn từ quan, quy ẩn sơn lâm, chỉ bằng vào chỗ của hồi môn mà nãi nãi chuẩn bị cho muội, chúng ta cũng không sợ chết đói rồi.”

    Ngô Oa Nhi che miệng cười nói: "Đường gia phú khả địch quốc, của hồi môn của tỷ tỷ tất nhiên là hậu, muội muội thì không so được, có điều cho dù là tiền tiết kiệm của muội, cũng đảm bảo cho một nhà mấy miệng ăn chúng ta dùng ba, bốn đời cũng không hết.

    Huống chi, quan nhân của chúng ta tại phủ Khai Phong cũng không nhàn rỗi, trong "Thiên Kim nhất tiếu lâu" quan nhân của chúng ta chiếm được vị trí dẫn đầu, giành được không tí tiền bạc, có dạng phú quý gì mà chúng ta không hưởng dụng được chứ?

    Chỉ có điều..."

    Đôi mắt đẹp của nàng ta nhìn về phía Dương Hạo rồi chớp chớp, chậm rãi nói: "Đại trượng phu không thể một ngày không có quyền, quan nhân của chúng ta có đồng ý từ quan về làm một phú ông hay không thì không nói chắc được.

    Tất cả vẫn phải để chính quan nhân quyết định."

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Cái con quỷ linh tinh này, biết lửa trong bụng ta không có chỗ phát tiết, lại trái giật phải kéo lừa cho ta vui vẻ.

    Nàng tưởng ta thực sự quyến luyến cái chức quan này lắm à?

    Ài!

    Người khác làm quan thì chỉ sợ bị bãi quan, nhưng vi phu ta thì muốn không làm mà không được.

    Ta hiện giờ giống như Võ Ninh tiết độ sứ Cao Kế Trùng, Hữu thiên ngưu vệ thượng tướng quân Chu Bảo Toàn vậy, chức quan này làm cũng được mà không làm cũng được.

    Có khác gì đâu?"

    Vũ Ninh tiết độ sứ Cao Kế Tùng, Hữu thiên ngưu vệ thượng tướng quân Chu Bảo Toàn vốn là chủ của một nước ở Kinh Nam, Hồ Nam.

    Đại Tống tiến hành kế sách nam trước bắc sau, bị tiêu diệt đầu tiên chính là hai quốc gia này, sau đó thì bắt quốc vương của bọn họ, cho một chức quan hữu danh vô thực, chỉ là để tiện khống chế mà thôi.

    Dương Hạo đây là lần đầu tiên dùng ví dụ này, đây là đại kỵ húy, chỉ vì hai nữ tử ở bên cạnh này đều là người thân nhất của mình cho nên mới dám thổ lộ với bọn họ.

    Đường Diễm Diễm vừa nghe thấy vậy, không khỏi lộ ra vẻ ưu lự, Dương Hạo thấy thế liền an ủi: "Muội yên tâm đi, chức quan này của ta tuy làm không tình không nguyện, nhưng cũng chỉ là mất đi một chút tự do mà thôi, cũng không có gì phải lo lắng quá cả."

    Đường Diễm Diễm bụng đầy tâm sự, nhíu chặt mày, lo lắng trùng trùng nói: "Sao có thể không lo lắng được?

    Thì ra triều đình ủy nhiệm chức quan này cho huynh, chỉ là vì muốn trói buộc huynh ở kinh thành, chứ không thực sự cho chàng làm quan của Đại Tống.

    Muội không ngờ huynh trong hoàn cảnh ở Khai Phong lại hiểm ác như vậy.

    Chàng muốn sống an lành qua ngày như Cao Kế Tùng, Chu Bảo Toàn cũng không thể, vậy sau này phải sống thế nào mới được đây?"

    Ngô Oa Nhi trở nên khẩn trương, vội vàng nói: "Tỷ tỷ vì sao lại nói vậy, tỷ biết tin tức gì ư?"

    Đường Diễm Diễm nói: "Chuyện này thì có tính là tin tức gì đâu, người trong thiên hạ có ai mà không biết?

    Cao Kế Tùng và Chu Bảo Toàn có thể được bình an, đó là bởi vì bọn họ không có một nương tử như hoa như ngọc.

    Mạnh Sưởng vì sao không thể?

    Chẳng lẽ không phải bởi vì có Hoa Nhị phu nhân sao?

    Nhà ta có ý muốn gả ta cho Tấn vương, Oa Oa thì là nữ tử đệ nhất Biện Lương, càng không biết là có bao nhiêu người thèm muốn.

    Triệu quan gia căn bản chưa hề cho huynh làm bề tôi nhà Tống, cái này là lỗi lo lớn đấy."

    Dương Hạo và Ngô Oa Nhi đều ngây người, không ngݠtư duy của Đường Diễm Diễm lại biến hóa nhanh như vậy, một câu không đầu không đuôi cứ thế thoát ra khỏi miệng.

    Hai người đều nhìn nhau, không nhịn được mà ôm bụng cười lớn.

    Đường Diễm Diễm tức giận nói: "Ta thì ngồi đây lo lắng chết đi được, hai người các ngươi thì cười vô tâm là ra làm sao?"

    Ngô Oa Nhi hổn hển nói: "Thì ra tỷ tỷ là lo lắng quan nhân có một mỹ nhân thiên kiều bách mị như tỷ làm bạn, sẽ khiến cho quan nhân có kết cục giống như là Mạnh Sưởng?

    Ừ, cũng đúng đấy, Hoa Nhị phu nhân rốt cuộc là xinh tới mức nào thì muội muội cũng chưa từng được thấy, có điều chắc tỷ tỷ cũng không thua nàng ta tí nào đâu."

    Dương Hạo không nhịn được mà cười nói: "Đúng vậy, một hồng nhan họa thủy là đủ mất mạng rồi, huống chi ta còn có cả một đôi giai nhân tuyệt sắc như các muội.

    Chuyện này quả thực là rất đang lo..."

    Đường Diễm Diễm vừa tức lại vừa xấu hổ, giậm chân nói: "Ai nói đùa với các người chứ, ta vốn cho rằng mình thoát khỏi tay Tấn vương là vạn vô nhất thất rồi.

    Triều đình lại chưa cho Hạo ca ca làm thần tử của mình, vậy thì sẽ không có cố kỵ gì.

    Muội biết chuyện Triệu lão đại ra tay cướp vợ người ta, Triệu lão nhị lại không làm ra được chắc?"

    Ngô Oa Nhi tắt cười, nhìn Dương Hạo, nói: "Tỷ tỷ nói cũng có đạo lý, quan nhân không thể không đề phòng."

    Dương Hạo mỉm cười, khẽ ôm Diễm Diễm, ôn nhu an ủi: "Diễm Diễm suy nghĩ lúc nào cũng như thiên mã hành không vậy.

    Ha ha, có muội ở bên cạnh, thực sự là vĩnh viễn không sợ không được vui vẻ.

    Muội yên tâm đi, chuyến nam hạ này, dốc hết tâm huyết là vì mọi người, nhưng cái gia đình nhỏ của mình ta không thể không suy nghĩ tới được.

    Sự lo lắng của muội ta quyết sẽ không để nó xảy ra dâu."

    Đường Diễm Diễm bị hắn ôm vào lòng, không nhìn thấy được sắc mặt của hắn, nhưng Ngô Oa Nhi ở bên cạnh thì lại nhìn rất rõ.

    Mặt Dương Hạo mỉm cười, trong mắt lóe lên tia sáng với ý vị khó hiểu.

    Ở cùng nhau lâu như vậy, Ngô Oa Nhi biết, khi trong mắt quan quân của mình lóe lên loại ánh sáng đó, huynh ấy nhất định là đang tính kế gì đó, chỉ là rốt cuộc đang nghĩ gì thì Oa Oa không đoán ra được.

    ...

    Dương Hạo vẫn lúc thì đi thuyền, lúc thì ngồi xe, trước tiên để Ngụy vương Triệu Đức Chiêu tuần tra các đường ở Giang Hoài, trên đường âm thầm tìm tòi, khiến hắn rất thỏa mãn.

    Tứ châu tích lương ở một giải Giang Hoài quả nhiên dẫn tới sự rung động rất lớn, phu thê tri phủ Tứ châu đều mất, rất nhiều quan lại vận lương và lương thân của Tứ châu bị giam giữ, dân gian còn đồn đại rằng Đường ngự sử là dẫn một lượng lớn đao phủ tới Tứ châu, tuyên bố rõ muốn đại khai sát giới.

    Tin tức thật thật giả giả, khách quan mà nói thì lại có lợi đối với việc Khai Phong tính lương.

    Lương thân có thực lực tự mình vận lương tới Khai Phong thì nghĩ mọi cách để vận lương thực tới Khai Phong, kiếm tiền một cách hợp lý hợp pháp.

    Người không có thực lực tự mình vận lương tới Khai Phong thì tìm cách cấu kết với khố lại, hi vọng có thể bán được giá cao.

    Chỉ có điều có vết xe đổ của quan lại Tứ châu sờ sờ trước mắt, quan lại phủ khố các nơi đâu dám mạo hiểm vứt bỏ tính mạng, tiền đồ mà cấu kết bất hợp pháp với họ.

    Giá tiền mua vào tuy hơi cao hơn giá thị trường một chút, nhưng cũng nằm trong phạm vị mà triều đình có thể chịu được.

    Ngày hôm nay, tới cảnh nội Hoài An, Dương Hạo đóng giả thương nhân ngồi thuyền mà đi, rời khỏi sông đào, tới một nhánh rẽ.

    Hai bên bờ núi xanh song song, nhấp nhô lên xuống, nước xanh phản chiếu bóng núi, là một nơi đẹp tuyệt vời.

    Đường sông rộng, nước sông nông, trừ chỗ thuyền có thể đi ra, dọc theo nước nông ở hai bên bờ có từng bụi cỏ dại và trúc dài.

    Thỉnh thoảng còn có một đảo nhỏ.

    Có điều chỗ to như nắm tay thì nước từ trên núi chảy xuống càng thêm lịch sự tao nhã.

    Ngô Oa Nhi vui vẻ chạy lên đầu thuyền, nói: "Nơi này đẹp quá, quan nhân, huynh mau tới xem đi."

    Dương Hạo và Đường Diễm Diễm cũng từ trong khoang thuyền đi ra, đầu thuyền rẽ sóng, gió mát hây hây, Dương Hạo không khỏi cảm thấy tâm tình sảng khoái, khen ngợi: "Quả nhiên là một địa phương tốt."

    Ngô Oa Nhi ngoái lại nhỉn: "Quan nhân, Hoài An đã là chỗ cuối cùng rồi, chúng ta ở đây thêm mấy ngày nhé?

    Cam vàng cua tím ở nơi này rất nổi tiếng, vừa hay có thể nếm thử."

    "Ha ha, được.

    Hiện giờ lương thực mùa thu cũng đã bắt đầu thu hoạch rồi, các nơi cũng không cần phải lo lắng sẽ có nạn sâu bệnh, có thể tính toán trước được số lương thực thu hoạch được, lương tồn thì trước tiên vận tới kinh thành, sau đó lục tục chuyển lương thực thu hoạch.

    Chắc cũng sẽ không xảy ra biến cố gì đâu, nếu bọn Ngụy vương đi đường chậm chạp, chúng ta cứ đợi ở đây vài ngày, vừa hay nghỉ ngơi một chút, du ngoạn một phen."

    Ngô Oa Nhi nghe thấy vậy liền vui mừng nhảy nhót, ở trên đầu thuyền cởi giày ra, thò đôi chân trắng nõn vào trong mặt sông trong suốt, nghịch ngợm vung vẩy tạo thành hoa sóng màu trắng.

    Dương Hạo nhân cơ hội nháy nháy mắt với Diễm Diễm, thấp giọng cười nói: "Nương tử, sắp phải hồi kinh rồi, hai người chúng ta... lúc nào thì... hắc hắc..."

    Đường Diễm Diễm nhìn Oa Oa một cái, xấu hổ nói: "Trên thuyền có nhiều người như vậy...

    đợi sau khi hồi kinh rồi nói đi."

    Dương Hạo nghe vậy liền trợn mắt lên, bực bội nói: "Phải đợi tới khi hồi kinh ư?

    Mỗi ngày đều ở bên cạnh hai mỹ nhân như hoa như ngọc thế này, nhưng ngay cả một miếng cũng không được ăn, người ngoài cho rằng ta diễm phúc tề thiên đấy, đúng là đáng tiếc!"

    Đường Diễm Diễm trợn mắt lườm hắn, đột nhiên hôn nhanh lên má hắn một cái, xấu hổ cười nói: "Được rồi, được rồi.

    Chẳng lẽ người ta không sợ bị bọn ca ca bắt về gả cho cái tên đại hỗn đản không biết xấu hổ đó chắc.

    Vừa về tới kinh thành là chúng ta bái đường thành thân luôn, được không?"

    Dương Hạo nghe vậy mặt mày liền trở nên rạng rỡ, vừa muốn mở miệng đáp ứng thì Đường Diễm Diễm đột nhiên xấu hổ thốt lên: "Huynh nhìn họ kìa, quả nhiên là đang nhìn trộm chúng ta."

    Chương 321: Tiểu ngư đại ngạc

    Dương Hạo ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trương Ngưu Nhi, lão Hắc, Hạnh nhi ba ngường ở tầng hai khoang thuyền, bám vào lan can, thò cổ ra, đại khái là nhìn thấy hắn quay đầu lại thì lập tức nhìn sang chỗ khác.

    Chỉ là hai mắt liến láo, nhìn rất không tự nhiên.

    Dương Hạo thẹn quá hóa giận: "Mấy cái tên khốn kia, lại còn giả vờ quay đầu đi nữa.

    Ta đuổi hết đi bây giờ.

    Ê, các ngươi nhìn gì đấy?"

    Lão Hắc vội vàng cúi đầu xuống: "Hả?

    Nhìn gì ư?

    Đại nhân không thấy à?

    Đúng là kỳ quái quá."

    Dương Hạo tức giận nói: "Có gì kỳ quái, ngươi trước đây chưa từng thấy à?"

    Lão Hắc nói: "Đúng vậy, tiểu nhân đánh nhau cả đời, nhưng quan nhi đánh nhau với quan nhi thì trước giờ chưa từng thấy."

    "Cái gì, quan nhi đánh nhau với quan nhi ư?"

    Dương Hạo ngạc nhiên quay đầu lại, thuận theo phương hướng lão Hắc chỉ mà nhìn, thấy ở một bụi cỏ không xa, mấy chục chiếc thuyền nhỏ, bè trúc bị khốn trên mặt nước, đang dùng trúc, sào đánh nhau với người ở trên bờ.

    Dương Hạo vội vàng bước lên trước mấy bước, đứng ở trên đầu thuyền nhìn về phía đó.

    Oai nhi đang nghịch nước cũng vội vàng đứng dậy, đứng sánh vai với Đường Diễm Diễm mà nhìn.

    Thuyền đi rất nhanh, chỉ một lát đã tới gần nơi đó.

    Dương Hạo tập trung nhìn, quả nhiên đúng như dự đoán, trên một con thuyền nhỏ có một quan viên mặc quan phục màu xanh đang đứng, mệt mỏi bơ phờ chỉ huy người của mình đánh nhau với người ở trên bờ.

    Trong đám đại hán đang đứng ở trên bờ cũng có một quan nhi mặc áo bào xanh đang đứng, đầu đội mũ, đang đỏ mặt tía tai gào thét, chỉ huy thuộc hạ cản người ở trên hà đạo lại.

    Dương Hạo vừa kinh ngạc lại vừa hiếu kỳ, quan viên và quan viên dẫn người đánh nhau như vậy, hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, từ nơi này đi về phía đông là kề với Ngô Việt quốc, về phía nam là Đường quốc, chẳng lẽ... trong hai lộ nhân mã quan viên này có một lộ không phải là người đại Tống?

    Vừa nghĩ tới đây, Dương Hạo cũng trở nên khẩn trương, vội vàng xua tay bảo người dừng thuyền, đợi làm rõ rồi hẵng nói.

    Lúc này những người ở trên thuyền nhỏ phát hiện con thuyền của bọn họ đang nhanh chóng tới gần, mấy chục chiếc câu liêm, sào trúc xoẹt xoẹt nhắm thẳng vào Dương Hạo ở trên đầu thuyền.

    Dương Hạo nhìn lên bờ, chỉ thấy người ở trên bờ cũng dừng tay, mặt mày hoài nghi nhìn về phía hắn.

    Quan nhi mặc áo xanh ở trên bờ khoảng trên dưới bốn chục tuổi, trông rất có tin thần, con phượng hoàng đỏ thêu trên quan bào bị dính đầy bùn, nhăn nhúm khó coi vô cùng.

    Còn quan nhi mặc áo xanh đứng ở đầu thuyền thì khoảng trên dưới năm mươi tuổi, thân hình tròn vo, trời sinh có một bộ mặt vui tươi, lúc này đang cảnh giác nhìn về phía hắn.

    Trong những tráng hán cầm sào trúc sắc bén chỉ vào thuyền lớn có người nghiêm giọng quát: "Đứng lại, các ngươi muốn làm gì?"

    Dương Hạo nhìn con "chim cút" đứng trên bờ rồi lại nhìn con "chim cút" đứng trên thuyền, nhất thời trơ như phỗng, không khỏi vội vàng hỏi: "Các vị... là của bộ phận nào?"

    Quan nhi bèo tròn đứng trên đầu thuyền tức giận nói: "Tên điêu dân to gan kia, là bản quan hỏi ngươi hay là ngươi hỏi bản quan?"

    Dương Hạo hít sâu một hơi, quay đầu lại nói với Hạnh Nhi vừa thì chạy xuống, nói: "Đi lấy quan phục của bản quan lại đây."

    "Vâng, lão gia!"

    Hạnh nhi quay người chạy vào trong khoang, một lát sau tay cầm áo quan, mũ quan cùng Oa Oa, Diễm Diễm đứng ở đầu thuyền mặc vào cho Dương Hạo.

    Một thân áo quan đỏ rực, mũ ô sa màu xanh, ủng màu đen thoáng chốc đã được mặc chỉnh tề.

    Một vị thư sinh vốn mặc áo trắng trong khoảnh khắc đã biến thành một vị quan viên triều đình thân phận cao quý, khiến cho những người ở trên thuyền và trên bờ nhìn thấy mà há miệng trợn mắt.

    Trương Ngưu Nhi chạy tới đứng cạnh Dương Hạo, ưỡn ngục phưỡn bụng, cao giọng quát: "Phụng chỉ khâm sai, Hòa châu phòng ngự, Hữu Võ đại phi, tri phủ Khai Phong hỏa tình viện sứ Dương Hạo Dương đại nhân ở đây.

    Hai quan nhi ở bên dưới là quan lại của nha môn nào, còn không mau bước tới bái kiến, thỉnh an vấn lễ đại nhân nhà ta rồi tự báo thân phận!"

    Vụ án Tứ châu, Dương Hạo cũng nhờ thế mà thanh danh vang xa.

    Chỉ là thời đó không có báo chí, ti vi để truyền bá hình ảnh.

    Thành ra người ở một giải Giang Hoài đều chỉ nghe danh của hắn chứ không biết mặt.

    Hiện giờ Dương Hạo quan đái chỉnh tề đứng ở đầu thuyền, lại có Trương Ngưu Nhi xướng danh cho hắn, những người đó mới biết người ở trước mặt chính là khâm sai phó sứ Dương Hạo.

    Quan nhi béo lùn đứng ở đầu thuyền vội vàng chắp tay thi lễ: "Thì ra là Dương viện sứ ở phía trước, hạ quan là huyện lệnh Hu Dị Vân Thiên Khiếu, ra mắt Dương viện sư."

    Tên quan nhi ở trên bờ nghe thấy rất rõ ràng, lập tức bất chập bùn đất ở dưới chân, vội vàng cũng bước lên trước hai bước, giẫm lên bùn đất, thi lễ nói: "Hạ quan là huyện lệnh Hoài Âm Lý An, ra mắt khâm sai Dương viện sứ."

    Dương Hạo nghe thấy vậy thì càng lấy làm lạ, hai địa phương này hiện giờ đều là thuộc quyền quản hạt của Đại Tống đều là bề tôi của Đại Tống, vậy vị sao hai vị huyện thái gia này đánh nhau giữa ban ngày ban mặt, đây là chuyện gì vậy?

    Dương Hạo kinh ngạc nhìn hai vị huyện lệnh, nói: "Thì ra là Hu Dị huyện lệnh và Hoài Âm huyện lệnh.

    Thất kinh thất kính, hai vị đại nhân vì sao lại tụ tập người đánh nhau vậy?

    Cũng may nơi này là nơi sơn dã, nếu để bách tính bình thường nhìn thấy, há chắc phải là làm mất hết thể diện của người làm quan sao.

    Hai vị đại nhân rốt cuộc vì sao lại xảy ra tranh đấu thế, có thể nói cho bản quan hay chăng?"

    Hu Dị huyện lệnh béo lùn Vân Thiên Tiếu ở đầu thuyền nghe thấy vậy liền nhướn cặp lông mày trời sinh đã mang theo vẻ vui tươi lên, chắp tay ngẩng đầu nói: "Dương viện sứ có điều không biết đó thôi, huyện Hu Dị của ta năm nay trước hạn sau lụt, cho nên sở ấp sản xuất được không nhiều.

    Triều đình hạ quân lệnh, lệnh cho các châu phủ huyện nhanh chóng trù lương, hạ quan lo lắng không thôi, chỉ đành xoay xở quan ngân, phái người tới cảnh nội Hoài Âm thu mua lúa chín.

    Không ngờ Hoài Âm huyện lệnh hắn biết được tin tức, liền sai huyện úy dẫn cung thủ hương binh cầm gậy gộc chặn đánh xua đuổi khắp nơi, không cho hạ quan thu mua gạo trong cảnh nội của hắn.

    Hạ quan vạn bất đắc dĩ, chỉ đành tự mình tới thu mua gạo của bách tính.

    Trước khi đến cũng đã sai người tự tay viết thư khẩn cầu vị Lý huyện lệnh này, hi vọng hắn từ bi hỉ xả, niệm tình đồng nghiệp mà đừng phái người cản trở nữa.

    Không ngờ Lý An hắn biết bản huyện tự mình tới, cũng tự mình xuống làng dắt người ngăn cản, chặn thuyền đội của ta không cho phép bản huyện chở lương qua lại.

    Hạ quan lý luận với hắn không được, không muốn gây thêm bất hòa, liền mang một lượng lúa gao mua được hối hả chạy tới nơi này, cuối cùng bị hắn chặn được không cho tẩu thoát.

    Huyện lệnh Hoài Âm có hành vi như vậy, quá thực là quá vô lý.

    Giờ viện sứ đại nhân đã tới rồi, xin đại nhân làm chủ cho hạ quan."

    Vị Hoài Âm huyện lệnh ở trên bờ vừa nghe thấy huyện lệnh Hu Dị ở ngay trước mặt tố cáo hắn, không khỏi tức giận giơ chân lên, lập tức vavào một cái bè gỗ.

    Trên chiếc bè gỗ đó dùng giá gỗ để chống, lại có rất nhiều thóc gáo, bên cạnh lại chỉ có dân tráng hộ vệ, hắn vừa vamột cái bè gỗ liền mất trọng lượng, nghiêng sang một bên, may mà được người khác dùng sào trúc đỡ kịp, cho nên mới không bị lật úp.

    Hoài Âm huyện Lý An hai chiếc giày ngập nước, bước trên đường liền sùi lên bọt nước, nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý, chỉ đỏ mắt tía ahai nói: "Viện sứ đại nhân, huyện lệnh Hu Dị nói sai rồi.

    Triều đình ban dụ, các huyện Hoài Đông, Hoài Nam, Hoài Tây phải trù lượng năm mươi vạn thạch.

    Đây rõ ràng là phân rõ khu vực rồi, Hu Dị huyện của hắn bằng vào gì mà chạy tới huyện Hoài Âm của ta để mua lương?

    Thực không dám giấu đại nhân, triều đình hạ chỉ, số lượng gạo cần rất lớn, tồn lương của huyện phủ có hạn, gạo mới lại chưa thu hoạch được.

    Bản huyện cũng luống cuống chân tay, tuy nói là triều đình dìm giá, nhưng giá gạo vẫn cứ tăng.

    Hiện giờ Hu Dị huyện tới cướp lương, giá gạo càng tăng lên.

    Bản huyện phải chi ra rất nhiều mới có thể hoàn thành số lượng thu mua.

    Hạ quan cho rằng, huyện lệnh Hu Dị nên ở trong huyện của mình mà mua lương, đừng có sang huyện khác mà mua.

    Đã có phân định rõ ràng thì các nơi đều phải tuân thủ.

    Giờ huyện lệnh Hu Dị vượt qua phạm vi của mình, rõ ràng bản thân đuối lý mà lại đi chỉ trích bản huyện.

    Hắn cũng là người đọc sách nhưng lại điên đảo trắng đen, chỉ hươu bảo vượn như vậy thực sự là làm nhục người đọc sách.

    Giờ viện sử đại nhân đã tới rồi, xin ngài làm chủ cho hạ quan."

    "Cái này..."

    Dương Hạo không ngờ không có gian thương quấy phá mà các quan viên lại tự làm ra chuyện như vậy, vừa thoáng do dự thì huyện lệnh Hu Dị nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, lại một phen chi hồ giả dã, khẳng khái trần từ, có lý có cớ, Dương Hạo nghe mà gật đầu không thôi.

    Huyện lệnh Hoài Âm vừ thấy Dương Hạo ý động, không khỏi lo lắng, vội vàng nhất nhất nói ra chỗ khó của mình, nói khiến cho người nghe phải thương tâm, văn giả phải rơi lệ.

    Đặc biệt hắn là quan phụ mẫu của Hoài Âm, lời lẽ hùng hồn.

    Dương Hạo nghe những lời hắn nói, quả nhiên thấy có rất nhiều chỗ khó xử, nói cũng rất có đạo lý.

    Hu Dị huyện Vân Thiên Tiếu vừa thấy vậy, liền hớt hải bò lên thuyền của Dương Hạo, nắm lấy tay áo của hắn mà luôn miệng kêu oan.

    Hắn lúc này nói đến mức nước bọt bay tung tóe, huyện lệnh Hoài Âm Lý An cũng bò lên, nắm tay tay áo bên kia của Dương Hạo không chịu yếu thế đối chọi với hắn.

    Dương Hạo nghe mà đầu như to ra gấp đôi, hai người này ông nói có lý của ông, bà nói có lý của bà, hoàn toàn là vì hoàn thành sứ mệnh trù lương cho triều đình, muốn hắn tìm ra biện pháp công bằng thì trong nhất thời làm ra mà tìm ra cho được?

    Dương Hạo không biết rằng, loại chuyện này vốn không có biện pháp công bằng tuyệt đối, nhiệm vụ thua mua mà triều đình truyền xuống cho quan phủ các nơi tuy cũng chiếu cố tới quy mô nông nghiệp, tình hình hạn hán trong vùng của bọn họ, nhưng dẫu sao thì vẫn không thể công bằng tuyệt đối.

    Phủ huyện thiếu thu hoạch muốn hoàn thành nhiệm vụ, trừ phi tận sức vơ vét hết lương tồn của bách tính bản địa, nếu không thì chỉ có thể đi sang vùng khác mà mua.

    Mà quan viên của những phủ huyện khác muốn hoàn thành nhiệm vụ thu mua của mình, vẫn phải tận hết khả năng tiết kiệm chi tiêu, vậy đành phải cấm phụ huyện khác vượt cảnh để cạnh tranh.

    Đây là một nan đề căn bản là không thể lưỡng toàn được.

    Vấn đề này làm khổ triều đình đại Tống cả mấy trăm năm.

    Từ Bắc tống cho tới Nam Tống, mỗi năm đều có loại kiện cáo giữa các phủ huyện được tấu lên triều đình.

    Dưới điều kiện, trình độ và sức sản xuất lúc đó, triều đình cũng không có biện pháp nào tốt hơn, thỉnh thoảng có cho phép gửi mua, thỉnh thoảng lại cấm gửi mua, trên chính sách cũng đung đưa không ngừng.

    Vào thời Tô Thức, Chu Hi Tố về sau đều đánh qua loại bút chiến này với phủ huyện lân cận.

    Văn bút của hai vị đại học vấn gia này giỏi, viết cáo trạng cũng có lý có cớ, nhưng kiện lên tới triều đình rồi thì triều đình sau cùng cũng chỉ có thể giảng hòa vô nguyên tắc mà thôi.

    Dương Hạo sao có thể nghĩ ra biện pháp tốt hơn được.

    "Hai vị đại nhân, hai vị đại nhân bớt giận, bớt giận."

    Mắt thấy hai vị huyện thái gia càng nói càng bừng bừng hỏa khí, râu dựng mắt trợn như sắp động thủ.

    Dương Hạo chỉ đành cười khổ khuyên giải.

    Hắn suy nghĩ một chút rồi cùng đành giảng hòa, nói: "Chuyện này, hai vị đại nhân ai cũng có chỗ khó của mình, vì bức bách lắm nên mới làm ra hạ sách này, cũng là mỗi người đều có nguyên do của mình.

    À... hai người ở trong sơn cốc này đánh nhau náo loạn cũng không ra thể thống gì.

    Thế này đi, chuyện này để sau rồi hẵng lý luận.

    Huyện lệnh Hoài Âm xin nể mặt bản quan, thả cho huyện lệnh Hu Dị về đi..."

    Lý huyện lệnh mặt đỏ phừng phừng, gân cổ lên nói: "Viện sứ đại nhân chắc là phụng chỉ tuần thú Giang Hoài, đốc sát quan lại địa phương thu mua thóc gạo.

    Nếu viện sử đại nhân lệnh cho hạ quan thả bọn họ về, hạ quan nào dám trái lệnh.

    Nhưng nếu huyện Hoài Âm của ta không hoàn thành số lượng thu mua, chẳng lẽ viện sử đại nhân có thể gánh trách nhiệm thay hạ quan ư?"

    "Cái này..."

    Dương Hạo trơ mặt nói: "Vân huyện lệnh lần này thu mua gạo thóc cũng không tình là quá nhiều mà.

    Chẳng lẽ lại bảo hắn bỏ gạo lại?

    Hơn nữa hắn cũng trả tiền rồi, Lý huyện lệnh chẳng lẽ lại tới ngân khổ lấy tiền trả lại cho huyện lệnh Hu Dị chắc?"

    Dương Hạo cảm thấy hai vị quan này đều là vì chuyện công, không tiện dùng quyền thế ép người, cho nên liền cúi người cười bồi nói: "Chỉ một lần này thôi, không có lần sau nữa đâu.

    Nếu như thật sự vì chuyện hôm nay mà làm ảnh hưởng tới việc thu mua của huyện Hoài Âm, ở chỗ Ngụy vương, bản quan tự sẽ có lời thay cho Lý huyện lệnh?"

    Lý An tức giận lườm Vân Thiên Tiếu một cái, nói: "Bỏ đi, viện sứ đại nhân đã nói vậy rồi thì hạ quan cũng đành thả cho họ đi.

    Nhưng huyện Hu Dị của hắn nếu lại tới huyện Hoài Âm của ta cướp lương, hạ quan tuyệt không bỏ qua đâu.

    Kiểu gì cũng kiện lên tận điện kim loạn, bản huyện cây ngay không sợ chết đứng, cũng không sợ gặp mặt vua."

    Vân Thiên Tiếu trừng mắt nói: "Lý An ngươi không sợ gặp vua, chẳng lẽ bản huyện đây sợ chắc?

    Ngươi là vì xã tắc, chẳng lẽ bản huyện không phải là vì triều đình?

    Đã đều là cương thổ của Đại Tống, bách tính của Đại Tống, bản huyện đường đường chính chính đi chạy tiền mua lương, lại không hề ỷ thế cướp đoạt, bằng lòng bán cho ai là việc của bách tính, ngươi làm gì được bản quan?"

    Hai vị huyện lệnh nói rất găng, còn xắn tay áo lên như chuẩn bị đánh nhau.

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: "Đủ rồi!

    Đúng là không ra thể thống gì cả.

    Ngụy vương thiên tuế trong ngày hôm nay sẽ tới, chuyện này đợi thiên tuế tới rồi nói cũng không muộn.

    Hai vị đại nhân thân là bề tôi triều đình, đánh nhau như thế này thì cho dù là cây ngay không sợ chết đứng thì chẳng lẽ còn có thể diện chắc?

    Huyện lệnh Hoài Âm, dẫn người của ngươi về phủ nha đi.

    Huyện lệnh Hu Dị... vận chỗ lương thảo này về đi.

    Bản quan đồng hành với ngươi.

    Khúc mắc giữa các ngươi, đợi Ngụy vương thiên tuế tới rồi lý luận tiếp cũng không muộn."

    Dương Hạo chỉ sợ huyện lệnh Hoài Âm không chịu bỏ qua, mình vừa đi một cái là song phương lại đánh nhau.

    Dẫu sao thì Triệu Đức Chiêu từ thủy lộ tuần thị vãng nam, khi vòng về nhất định trước tiên phải đi qua huyện Hu Dị.

    Hiện giờ mình chỉ đành hộ giá huyện lệnh Hu Dị này về, vả lại tới Hu Dị đợi Triệu Đức Chiêu tới rồi nói.

    Quan phủ địa phương hiện giờ khẳng định là vì chuyện trù lương này mà đại động can qua, cũng là một việc hay.

    Bọn Trình Vũ, Mộc Dung Cầu Túy trên chính sự thì có nhiều kinh nghiệm hơn mình, cùng với mấy tên đa mưu túc trí này thượng lượng một chút, nghĩ chắc cũng không làm tổn thương gì tới tính tích cực của họ.

    Hai huyện thái gia này thấy vị khâm sai tính tình rất tốt này cuối cùng cũng nổi giận rồi, liền không dám đánh nhau nữa.

    Lý An hừ một tiếng rồi thi lễ cáo từ Dương Hạo, nhảy xuống thuyền, dẫn nhân mã của mình bỏ đi.

    Vân huyện lệnh tạ ơn Dương Hạo, gọi người buộc chắc lại chỗ bè gỗ thuyền nhỏ và hai thuyền lương thực bị lật. may mà nơi này nước nông, sai người giỏi thủy tính lặn xuống sông mò lên, rồi đổ lên sàn thuyền để phơi.

    Thuyền của Dương Hạotheo họ tới Hu Dị.

    ...

    Trên đường không đi kênh đào thủy đạo rộng và sâu mà là đi đường tắt.

    Thủy đạo của đường tắt này rất nông, may mà không phải là đi thuyền lớn.

    Dương Hạo lúc này mới biết vị Vân huyện lệnh này vì sao lại đi thuyền nhỏ và bè trúc tới.

    Thuyền của Dương Hạo trên kênh đào tuy không tính là lớn, nhưng lúc này tiến vào cũng khá khó khăn, may mà trên thuyền không chở nặng, đè nước không sâu cho nên vẫn miễn cưỡng đi được.

    Huyện Hu Di nằm ở hạ du Hoài Hà, bờ nam hồ Hồn Trạch, địa thế cao về phía tây nam, nhiều đồi núi.

    Thấp về phía đông bắc, nhiều bình nguyên; Núi thấp, gò đất, bình nguyên, sông hồ nhiều chi chít.

    Được xưng là "hai mẫu ruộng một mẫu núi, một mẫu nước một mẫu ghềnh.”

    Một ngày nay tới huyện thành Hu Dị, đường sông nối với Hoài Thủy, thuyền con, bè trúc của đám người Dương Hạo và Vân Thiên Tiếu vừa tiến vào thủy đạo Hoài Hà, liền thấy vô số bè gỗ thô một người lái từ thượng dụ trôi xuống, có đại hán ngực trần, hai chân vững vàng đứng bên trên một số bè gỗ, trong tay cầm một chiếc sào gỗ hai đầu bọc sắt, điểm bên trái một cái, điểm bên phải một cái, khéo léo khống chế phương hướng bè gỗ, nhìn rất là tiêu sái.

    Nhưng những người đó một người khống chế rất nhiều bè gỗ chứ không phải là trên một chiếc bè gỗ đều có một người đứng.

    Mà tốc độ trôi xuống lại nhanh nên không dễ khống chế được mỗi một chiếc bè gỗ.

    Có một chiếc bè tre vừa từ sông nhỏ trôi vào đụng phải một chiếc bè gỗ, lập tức tan nát, lương thực đều rơi xuống sông.

    Người trên thuyền ồ một tiếng rồi ngã xuống nước, may mà bọn họ đều giỏi thủy tính, vội vàng bơi lên, rồi bò lên chiếc bè tre khác.

    Một đại hán ở trên bè gỗ ha ha cười to: "Đám người các ngươi không có mắt à, nhiều bè gỗ lớn thuận dòng trôi xuống như vậy, thuyền của các ngươi không cẩn thận một cái là bị đụng nát, bè tre nho nhỏ mà dám tranh đường mới mỗ gia..."

    Còn chưa dứt lời, bè gỗ mà hắn điều khiển đã nhẹ nhàng trôi xuống, lướt qua chỗ đám người đang dẫn đầu của Vân huyện lệnh.

    Vân huyện lệnh giận tím mặt, nhảy cẫng lên nói: "Bọn thô hán thả bè ở đâu mà dám hủy quan lương của ta, không biết bản huyện đang ở đây ư?

    Người đâu, chặn bè gỗ của chúng lại, bắt đám hỗn trướng to gan lớn mất đó cho bản huyện!"

    Lập tức liền có người điều khiển thuyền đuổi theo, tuy bè gỗ đó đã đi xa rồi, nhưng phía sau còn vô số bè gố đang thuận dòng trôi xuống liên tục.

    Lập tức một đại hán điều khiển bè gồ liền bị thủ hạ Vân huyện lệnh dùng câu liêm giữ lại, kéo tới chỗ bên bờ nước chảy không xiết.

    Vân Tiếu Thiên sắc mặt xám xịt bước lên đầu thuyền, nghiêm giọng quát: "Tên điêu dân ngươi là người phương nào mà dám cản đường cản lối trên hà đạo, hủy bè tre của ta, làm chìm quan lương của ta, làm chậm trễ đại sự của ta, thấy bản huyện mà còn hung hãn không chịu quỳ xuống.

    Gan chó của ngươi lớn thật đấy!"

    Người thả bè trợn mắt lên, lập cập nói: "Tiểu dân thực sự là không nhận ra quan lão gia ngài là ai, mỗ gia chịu sự sai khiến của Phượng Tường tri phủ, từ Tần Thiểm tới đây, men theo Hoài Hà mà thả bè, muốn từ huyện Hu Dih này vòng vào Vận Hà mà tới kinh sư.

    Đây chính là Kinh sư ngự sử đài Hoa Mộ Tịch Hoa đại quan nhân phân phó, cung cấp gỗ thu mua được cho đương triều Triệu tương gia .

    Nếu chậm trễ thời gian, tiểu dân không gánh nổi tội, cho nên mới nóng nảy mà cản đường ngài."

    Vân Tiếu Thiên vừa nghe thấy hắn đem một tri phủ, một ngự sử, một vị tướng gia ra, đầu lập tức quay cuồng.

    Nào ngờ đượcchỗ gỗ này chính là vật của đương triều tướng công Triệu Phổ, tên thả bè đó trợn mắt lên, da cười mà thịt không cười, nói: "Tiểu đân chỉ là một người thả bè, cực khổ lắm mới kiếm được chút tiền, nếu làm hỏng thứ gì đó của vị đại nhân này, thì ngài cũng đừng có đổ lên đầu tiểu dân.

    Ngài xem xem... tổn thất bao nhiêu lương thực rồi, hay là tiểu dân viết giấy nợ, mang tới kinh thành, để Triệu tướng gia trả cho ngài."

    Mặt Vân huyện lệnh hết trắng rồi lại đỏ, một lúc lâu vẫn không nói được gì.

    Tên thả bè nóng ruột không chịu nổi, liền nói: "Đại nhân, ngài tha cho tiểu dân đi, từ đây tới kinh thành còn một đoạn đường dài nữa, tướng gia ở đó đang nóng ruột chờ đợi, nếu chậm trễ thì tiểu dân không gánh nổi tội đâu."

    Vân huyện lệnh sắc mặt cực kỳ khó coi, xua xua tay, hữu khí vô lực nói: "Ngươi... ngươi đi đi."

    Tên thả bè cười lạnh một tiếng, quay người nhảy lên bè gỗ của mình, dùng sào trúc điểm nhẹ vào trong nước, đẩy bè gỗ thuận dòng trôi đi.

    Khi đi khá xa rồi, hắn liền nghển cổ lên trời hát to: "Ca ca... thả bè ra ngoài núi, thâm sơn cùng cốc sương chưa tan...

    Huynh thả bè, quỷ quái yêu ma... mau tránh ra..."

    Vân huyện lệnh nghe mà tức đến nỗi miệng run run, nhưng chỉ dám giận chứ không giám lên tiếng.

    Thuyền của Dương Hạo đã tới bên cạnh thuyền của hắn, cho nên cũng nhìn thấy rõ ràng chuyện vừa phát sinh.

    Ngô Oa Nhi đứng cạnh Dương Hạo, cười nói: "Quan nhân, trên triều đình có hai đại phái hệ.

    Tấn vương cơ hồ nắm được bảy tám phần lực lương của cả thành Khai Phong.

    Nhưng ở bản xứ thì chỉ có Triệu Phổ vi tôn.

    Nói ra thì Triệu Phổ thế lớn hơn một chút, công khanh trong triều hiện giờ cơ hồ đều xuất thân từ môn hạ của hắn, có điều Khai Phong chống đỡ cả nửa đại Tống, lại thêm Tấn vương là đương kim hoàng đệ, cho nên có thể đối chọi được với Triệu Phổ.

    Quan nhân hiện giờ cho dù là không thừa nhận thì người khác hầu hết đều cho rằng chàng là Nam Nha nhất phái.

    Quan nhân lần này nam hạ bởi vì vụ án Đặng Tổ Dương mà có khúc mắc tới Triệu Phổ, sau này làm chuyện gì cũng phải cẩn thận."

    Dương Hạo mỉm cười, nói: "Tranh đấu giữa vương tướng còn liên quan gì tới ta chứ?

    Ha ha, muội yên tâm đi, cái vũng nước đục này ta sẽ không lỗ máng mà dây vào đâu."

    Dương Hạo quay về khoang thuyền như không có chuyện gì.

    Ngô Oa Nhi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hắn, trong mắt không khỏi lộ ra ý vị sâu xa.

    Đường Diễm Diễm từ đuôi thuyền cầm móc câu chạy tới, trên móc câu của nàng ta còn treo một con cá lớn đang nhảy tung tăng.

    Con cá không ngừng vẫy đuôi, hắt nước lên mặt nàng ta: "Oa Oa, huynh ấy nói gì với muội thế?"

    Nói ra cũng buồn cười, Diễm Diễm tính tình hoạt bát, rất dễ giao du, Oa oa tâm tư lại thất xảo lung linh, rất giỏi lấy lòng, trải qua mất ngày nay ở cùng với nhau, cảm tình giữa hai người càng lúc càng tốt, giống như là tỷ muội ruột vậy, ngay cả ban đêm ngủ cùng giường cũng phải rít rít nói chuyện một hồi lâu, cũng không biết là bọn họ từ đâu ra mà có nhiều chuyện để nói như vậy.

    Nhưng nếu Dương Hạo lén lút cùng một người nào đó trong bọn họ nói mấy câu, bên kia lập tức trở nên khẩn trương.

    Oa Oa còn biết chuyển hướng nói bóng nói gió, Diễm Diễm thì không kiềm chế được mà trực tiếp hỏi ngay.

    Dương Hạo thu được cả hai tiểu mỹ nhân ở bên cạnh, nhưng thủy chung không thể thưởng thức tư vị tiêu hồn, cái này có chút ít liên quan tới sự giám thị chặt chẽ, một giọt nước cũng không lọt của bọn họ.

    Hai nữ hài ít nhiều đều có chút không muốn Dương Hạo cùng với nữ tử khác thân mật hơn với mình, tuy nói là bản thân bọn họ cũng không phát hiện ra, nhưng loại biểu hiện từ tiềm thức này lại rất rõ ràng.

    "Quan nhân không nói gì cả."

    Ngô Oa Nhi hé môi nói: "Quan nhân chính là bởi vì không nói gì cho nên muội mới cảm thấy buồn bực..."

    Diễm Diễm trở nên khẩn trương, mắt thấy sắp vào thành sống rồi, chẳng lẽ mình cứ làm lấy lệ mãi nên quan nhân không nhịn được mà có chủ ý với Oa Oa.

    Cái tên đại sắc lang này, chịu nhất thời nửa khắc mà cũng không nổi sao?

    Nàng ta ném con cá vào lòng Hạnh nhi, nói: "Đi làm canh ngư để nhắm rượu đi."

    Nói xong liền kéo Ngô Oa Nhi tới bên cạnh, hỏi: "Vì chuyện gì mà cảm thấy buồn bực?"

    Ngô Oa Nhi suy nghĩ một lát rồi nhìn bốn phía, sau đó mới nói: "Tỷ tỷ, quan nhân hiện giờ rất thờ ơ không quan tâm tới chuyện trong triều, theo ý kiến của muội, quan nhân bắt đầu có ý bỏ đi rồi."

    Chương 322:: Kỳ tình sơn thủy

    Đường Diễm Diễm ngạc nhiên nói: "Đi đâu?"

    "Ặc..."

    Ngô Oa Nhi trợn mắt lên với nàng ta: "Tất nhiên là rời khỏi triều đình rồi."

    "Có thể ư?

    Triệu quan gia giữ huynh ấy ở lại triều đình làm quan, không phải là muốn cho huynh ở gần để dễ săm soi sao?

    Huynh ấy muốn ly khai thì cũng đâu thể.

    Triều đình há lại đồng ý ư?

    Vạn nhất vì vậy mà nảy sinh nghi ngờ, thế chẳng phải là sẽ động sát tâm với huynh ấy ư?"

    "Vấn đề chính là thế đấy, tỷ nói...

    Quan nhân có biện pháp gì để có thể ly khai mà không chọc giận triều đình không?"

    Đường Diễm Diễm không thèm nghĩ ngợi, trả lời rất thẳng thắn: "Ta nghĩ không ra!"

    Ngô Oa Nhi cười khổ nói: "Người có lòng dạ rộng rãi như tỷ tỷ, nhất định sống rất lâu, trẻ mãi không già."

    Đường Diễm Diễm cũng trợ mắt lên lườm nàng ta, nói: "Muội không cần phải xỉa xói ta, muội nếu nghĩ ra rồi thì chắc chắn không hỏi ta, mà nếu đã nghĩ không ra thì đi hỏi huynh ấy đi, việc gì mà phải buồn bực lo lắng?"

    Nói xong liền quay người bỏ đi, Ngô Oa Nhi vội vàng kéo nàng ta lại, nói: "Chuyện này trọng đại như vậy, quan nhân không nói, tất nhiên là có đạo lý của quan nhân, tỷ tỷ không cần phải gấp."

    Nàng ta nhìn vào trong khoang thuyền, mỉm cười nói: "Giờ sắp về tới kinh thành rồi, theo muội thấy, điều bí ẩn này cũng sắp bị lộ ra rồi."



    Không tới hai ngày sau, thuyền quan của Ngụy vương Triệu Đức Chiêu tới Hu Dị, Dương Hạo và huyện lệnh Hu Dị Vân Thiên Tiếu tới bến tàu nghênh tiếp, đón Ngụy vương vào nha môn tri huyện.

    Vân huyện lệnh không chờ đợi nổi ngay lập tức cáo trạng với Ngụy vương, Dương Hạo, người tiên phong lần này nam hạ thu lương thì mặt mày thản nhiên, không thèm để ý.

    Lúc trước khi tuần thú Giang Hoài, Dương Hạo chủ trương chậm rãi không mục đích, thích nghỉ thì nghỉ, thích đi thì đi.

    Mộ Dung Cầu Túy ra vẻ tiền bối dạy dỗ hắn, nhưng chỉ nhận được nụ cười mỉa mai của Dương Hạo, lúc đó chủ ý của Dương Hạo chính là giết một răn trăm.

    Ở bất kỳ một triều đại nào cũng không thiếu quan tốt, mà không không ít quan tham.

    Cho dù là triều đại lại trị trong sạch nhất thì cũng như vậy, chức ti nha môn đại biểu cho lợi ích càng lớn thì tham quan ô lại cũng càng nhiều.

    Dương Hạo biết rõ bội tình, hắn không lo lắng trên đường sẽ không gặp được một con gà nào để cắt tiết, chỉ là hắn không ngờ rằng sau cùng lại tìm thấy Đặng Tổ Dương.

    Đặc Tổ dương thân là một hôn quan, năng lực lý chính của hắn tất nhiên không đủ, kết cục của bản thân hắn cũng thực sự là đáng thương.

    Nhưng lần này dừng lại ở Tứ châu lâu như vậy, sau cùng thả một mẻ lưới bắt gọn được hết những tham quan ô lại đó, vẫn tạo được tác dụng chấn nhiếp nên có.

    Lòng nhiệt tình của các quan lại thu mua và vận chuyển lương của Giang Hoài cao chưa từng có, các lương thân, người của mễ hành lương thị (ngành buôn lương thực), các tiểu lại của quan thương địch giải ty cũng không dám ngang nhiên cấu kết mưu lợi.

    Giờ chỉ cần các đập nước xây dựng ở các nơi có thể trải qua được khảo nghiệm thực tiễn, đảm bảo đường sông thủy lộ được thông suốt, vậy thì quẫn cảnh không có một hạt gạo để ăn của trăm vạn cư dân Khai Phong có thể được giải quyết rồi.

    Cho nên, tâm thái của Dương Hạo lúc này rất là bình ổn.

    Còn sóng gió tranh lương của huyện Hoài Âm và huyện Hu Dị, hắn không để trong lòng.

    Mấy ngày hắn cũng hiểu được một chút, biết rằng những lời của hai vị huyện lệnh này đều là sự thực.

    Huyện Hoài Âm gặp tai, huyện Hu Dị thì gặp hạn.

    Huyện Hoài Âm cũng lén lút phái người vào cảnh nội huyện Hu Dị mua thóc gạo.

    Nếu nhiệm vụ thu mua của bản thân huyện Hu Dị gặp phải khó khăn, cũng sẽ phái người tiến hành phá rồi.

    Chỉ có điều thời hạn bình thương không cấp bách như nhiệm vụ thu mua lúa gạo triều đình truyền đạt xuống lần này, cho nên mâu thuẫn giữa hai bên vẫn chưa đến nỗi gay gắt mà thôi.

    Đây đã là cố tật trên quan trường, bao nhiêu mưu thần có năng lực còn không nghĩ ra được kế sách lưỡng toàn, nên hắn lười chẳng buồn tốn công suy nghĩ làm gì.

    Loại tình hình này, hoàn toàn là bởi vì cố tật khó trừ, có lẽ những lời mà Chiết Tử Du hôm đó mắng hắn đã có tác dụng?

    Dương Hạo chưa từ suy nghĩ thật sâu, chỉ là tâm thái của hắn lại bất tri bất giác nảy sinh biến hóa.

    Tâm tư của nữ nhi gia là mẫn cảm nhất, Ngô Oai Nhi đối với loại chuyển biến này của hắn đã lờ mờ phát giác ra.

    Ngụy vương Triệu Đức Chiên sau khi được nghênh đón vào trong nha môn tri huyện, Vân tri huyện lập tức bẩm báo gút mắt xung đột giữa bản huyện và huyện Hoài Âm cho Ngụy vương nghe, trong lời nói cực kỳ căm phẫn đối với chuyện huyện Hoài Âm ngăn không chó mua lúa gạo.

    Triệu Đức Chiêu đối với loại chuyện này cũng không hiểu rõ lắm, sau khi nghe thì chỉ biết là tên huyện lệnh Hoài Âm đó có ý làm khó đồng liêu, phá hỏng đại sự thu mua lúa gạo của triều đình, không khỏi bừng bừng tức giận, lập tức muốn tự mình gặp hắn để xử lý nghiêm khắc chuyện này.

    Đợi khi Vân tri huyện hoan thiên hỉ địa rời đi, đám người Mộ Dung Cầu Túy, Trình Vũ liền nhao nhao góp lời, nói ra nguyên nhân hình thành cái bệnh kinh niên này cho Ngụy vương nghe.

    Ngụy vương lúc này mới phát giác ra mình trẻ tuổi kiến thức còn nông cạn, vội vàng tỏ thái độ một cách hấp tấp như vậy là quá sơ xuất.

    Trong chuyện này, huyện lệnh Hu Dị tất nhiên không sai, huyện lệnh Hoài Âm thì cũng cây ngay không sợ chết đứng.

    Nguyên nhân hình thành bên trong cực kỳ phức tạp.

    Há lại dễ dàng mang tiết việt của khâm sai ra can thiệp thô bạo đối với huyện Hoài Âm.

    Nhưng hắn đường đường là một vương gia, lại là khâm sai đại thần thay mặt thiên tử đi tuần hành, vừa rồi đã cam đoan sẽ xét xử nghiêm khắc án kiện này.

    Giờ sao có thể nuốt lời cho đặng?

    Triệu Đức Chiêu tự biết mình lỗ mạng, nhưng không biết nên rút tay như thế nào.

    Khổ sở suy nghĩ nữa ngày trời, đột nhiên nhìn thấy Dương Hạo tự nhiên như không ngồi ở bên cạnh, nhất thời như thấy cứu tinh.

    Trên suốt dọc đường đều là Dương Hạo xuất mưu tính kế cho hắn, hắn mới có thể chém sóng chặt cây, thuận buồn xuôi gió, hắn nghĩ Dương Hạo nhất định có biện pháp giữ thể diện cho hắn, và có thể hóa giải khúc mặng giữa hai huyện Hoài Âm, Hu Dị.

    Triệu Đức Chiêu lập tức mặt mày tươi cười hỏi Dương Hạo: "Dương viện sứ, ngươi tới đây trước ta mấy ngày, đối với tình hình nơi đây khẳng định là thấu hiểu ít nhiều, không biết viện sứ có kế sách chu toàn nào để dạy cho bản vương không?"

    Dương Hạo vốn muốn ở ngoài chuyện này, không ngờ hắn vẫn hỏi mình, thoáng do dự một chút rồi khom mình nói: "Vương gia, huyện lệnh Hu Dị gửi mua lúa gạo, huyện lệnh Hoài Âm cấm mua, mục đích của họ đều là vì triều đình, lòng trung thành của họ không thể nghi ngờ, từ việc này sinh ra hiềm khích cũng là điều bất đắc dĩ.

    Bởi vì vì tình hình thừa thiếu lúa gạo của hai bên khác nhau, loại khúc mắc này vốn không có biện pháp giải quyết một cách lưỡng toàn kỳ mỹ.

    Theo ý kiến của hạ quan, vương gia hãy sai một quan viên lão thành tới huyện Hoài Âm điều tra một phen, cũng coi như là trấn an Vân tri huyện của bản huyện, đồng thời cũng chu toàn ý của Lý tri huyện huyện Hoài Âm, tới lúc đó đứng rađiều đình là được.

    Hai huyện đều là vì triều đình, nể mặt vương gia, tất nhiên sẽ không nảy sinh oàn thù nữa.

    Còn chỗ khó của Vân tri huyện, vương gia thân là tuần thú đại thần, có thể đem tình hình bên trong bẩm tấu với quan gia, xin miễn cho hắn một phần thuế ruộng, Vân tri huyện tất nhiên sẽ cảm kích bất tận."

    Triệu Đức Chiêu ngây người, vui vẻ nói: "Lời của Dương viện sứ có lý, vậy thì...

    Dương viện sứ có thể đi một chuyện thay cho bản vương không?"

    "Ặc..., hạ quan mấy ngày nay ngồi thuyền nên mệt mỏi.

    Giờ đang điều dưỡng, sợ khó mà đi được.

    Huống chi... lần này là đi là phải là người ôn hòa mới được, hạ quan tính tình nóng nẩy, khó mà gánh vác được trách nhiệm.

    Vương gia nên chọn một vị quan viên lão thành đi làm người hòa giải mới là tốt nhất."

    "Quan viên làm thành đi làm người hòa giải?"

    Triệu Đức Chiêu liếc mắt nhìn tam ti sứ Sở Chiêu Phụ ngồi ở bên cạnh.

    Lão Sở biết hiện giờ chuyện thiếu lương thực có hi vọng được giải quyết, cái đầu chó của mình coi như là giữ được rồi, nhưng cái chức quan tam ti sứ này khẳng định là không làm được nữa.

    Chỉ cần vừa hồi kinh là sẽ bị cách chức.

    Vừa ra khỏi kinh thành lão đã cả ngày chỉ nghĩ lo liệu hậu sự cho mình như thế nào, làm thế nào giải quyết được khó khăn.

    Hắn cả ngày chỉ nghĩ cách tìm một hậu lộ cho mình.

    Mấy ngày nay hắn không ngừng viết thư về kinh, đang bảo người nhà chạy chọt khắp nơi, bận rộn khơi thông quan hệ cho mình.

    Lửa nhà mình còn chưa cứu được, hơi đâu mà đi dập lửa cho nhà khác?

    Triệu Đức Chiêu thấy bộ dạng tâm tư để đâu đâu, uể oải không thôi của Sở Chiêu Phụ, căn bản là không dùng được, chỉ dành chuyển quay đầu sang nhìn những tên quan khác.

    Triêu Đức Chiêu lại đưa mắt nhìn sang Trình Vũ, Trình Đức Huyền, hai vị chấp chưởng hình ngục nhiều năm, không thẩm tra phạm nhân thì cũng là phán tội.

    Cái khuôn mặt chiến đấu đó không lúc nào là không kéo căng, bộ dạng vô cùng nghiêm túc.

    Vừa thấy hắn nhìn tới, tuy hai người cố gắng lộ ra vẻ ôn hòa, nhưng đường nét trên mặt vẫn có chút tàn bạo.

    Với vẻ mặt này mà bảo họ tới Hoài Âm thì chẳng khác nào đi dọa người ta, đảm bảo dọa cho trẻ con không dám khóc, bảo bọn họ đi làm người hòai giả ư, chẳng thỏa đáng chút nào...

    Mộ Dung Cầu Túy thấy Ngụy vương nhìn về phía bọn Trình Vũ, vội vàng bước lên trước một bước, chắp tay nói: "Thiên tuế nếu không chê thì lão hủ xin được tới Hoài Âm một chuyên."

    Mộ Duy Cầu Túy lo lắng rồi.

    Tên huyện lệnh Hoài Âm này là quan nhi do Triệu Phổ đề bạt, Triệu Phổ thân vốn là bách quan chi trưởng, nâng đỡ hiền tài, bổ nhiệm người có năng lực là chuyện của hắn.

    Mà hắn lại không có mắt lửa con ngươi vàng, quan viên tốt xấu lỗ lộn cũng là không có biện pháp.

    Nhưng nếu bị người ta nhớ đến, thành tâm mang chuyện này ra làm cáo trạng vậy thì thực sự là quá lắm.

    Mộ Dung Cầu Túy sợ tên huyện lệnh Hoài Âm này lại khiến người của Nam Nha tra ra chuyện gì đó, vào lúc nguy nan thế này mà lại tra thuốc mắt cho Triệu Khuông Dận, quan gia không nổi giận mới lạ.

    Cho nên thấy Ngụy vương có ý để người của Nam Nha ra mặt, lập tức chủ động xin đi.

    "Cái này..."

    Triêu Đức Chiêu nhìn nhìn Mộ Dung Cầu Túy, mặt mũi hiền lành, bộ dạng trưởng giả hiền từ, cũng có chút động lòng.

    Nhưng Mộ Dung Cầu Túy dẫu sao chỉ là phụ tá của tướng phủ, trong triều đình không có quan chức gì cả.

    Hắn thoáng trù trừ một chút, liền nói: "Cũng được, vậy phiền Mộ Dung tiên sinh đi một chuyến vậy.

    À...

    Trình phán quan đi cùng đi, Giang Hoài trù lương lần này, gần như công đức viên mãn rồi.

    Các ngươi phải hành động cẩn thận, chớ có đâm ngang."

    "Vâng, vậy hạ quân sẽ đi cùng Trình Công Tào theo Mộ Dung tiên sinh một chuyến."

    Trình Vũ mỉm cười liếc Mộ Dung Cầu Túy một cái, Phương Chính Nam nghe vậy cũng vội vàng đứng ra nói: "Dẫu sao thì Hu Dị cũng không có chuyện gì, lão hủ mấy ngày ngồi thuyền, cảm thấy gân cốt cứng đờ rồi, cũng muốn theo Mộ Dung tiên sinh đi một chuyến cho giãn gân giãn cốt."

    Song phương bốn người lạnh lùng nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ gây hấn.

    Sở Chiêu Phụ buồn chán ngáp một cái, ánh mắt vô ý quét qua Dương Hạo, lại thấy Dương Hạo mặt dày y như mình, giống như là không thèm để ý đến sự minh tranh ám đấu của bọn Trình Vũ, Mộ Dung Cầu Túy, không khỏi ngây người, con ngươi xoay chuyển, Sở Chiêu Phụ liền lộ ra thần tình đăm chiêu.

    Rời khỏi nơi ở của Ngụy vương, Trình Vũ vội vàng bước nhanh mấy bước đuổi theo Dương Hạo, mỉm cười nói: "Ngụy vương muốn mời viện sứ đại nhân tới Hoài Âm một chuyến, rõ ràng là có lòng nể trọng viện sứ đại nhân.

    Viện sứ đại nhân cớ sao lại cự tuyệt?

    Có thật là thân thể không được khỏe không?"

    Dương Hạo dừng bước quay đầu lại, nhìn về phía Mộ Dung Cầu Túy và Phương Chính Nam ở xa xa, chắp tay nói: "Ha ha, Trình đại nhân, mời."

    Dương Hạo và Trình Vũ sánh vai cùng đi, mỉm cười nói: "Huyện lệnh Hoài Âm làm khó đồng liêu, đơn giản là bởi vì hành vi của huyện lệnh Hu Dị ảnh hưởng tới lợi ích và chính tích của huyện lệnh Hoài Âm.

    Chỉ cần định mức thu mua lúa gáo vẫn nằm ngoài khả năng mà các phủ huyện có thể lo liệu được, hơn nữa sản xuất lúa gạo của địa phương không thể có lượng dự trữ lớn, vậy thì loại khúc mắc giữa quan phủ địa phương này vĩnh viễn sẽ không chấm dứt.

    Phái ai đi cũng thế cả thôi, không hòa giải được đâu."

    Trình Vũ hơi mỉm cười, Dương Hạo lại nói: "Đại nhân là Nam Nha phán quan, án kiện qua tay chắc phải đến cả vạn, chắc cũng biết, thể chế luật pháp muốn tốt hơn đều phải dựa vào người chấp hành, người tuân thủ.

    Địa phương có người thì có lợi ích đoàn thể bất đồng, cho nên vĩnh viên không thể có chế độ chắc như thép được.

    Một điều pháp luật cũng được, một điều chế độ cũng được, có thể được chấp hành quán triệt hay không, có thể chấp hành tới trình độ nào, phải xem xem cái đoàn thế nhận được ích lợi ở bên trong nó có phải là lực lượng lớn nhất trong tất cả mọi đoàn thể hay không, chứ không phải là công đạo chính nghĩa gì cả.

    Tranh đấu giữa hai huyện Hoài Âm, Hu Dị, chỉ là tranh giành lợi ích cục bộ dưới lợi ích lớn phù hợp với triều đình, nói thật ra là hai huyện đều có chỗ khó của mình.

    Lần này đi nói tới cùng cũng chỉ là giảng hòa mà thôi.

    Ta đây tính tình nóng nảy, thực sự là là giải quyết nổi cái nghề ba phải này, ha ha, cho nên chỉ đành nhường cho người hiền đi vậy."

    Trình Vũ có chút kinh ngạc trợn nhìn hắn, không ngờ người này nhìn thì lỗ mạng mà lại có cái nhìn thấu triệt như vậy.

    Đồng thời, hắn có thể thành thật với mình như vậy, rõ ràng đã thừa nhận thân phận của hắn thuộc Nam Nha phái hệ, cho nên coi mình thành người cùng phe.

    Nghĩ tới đây, Trình Vũ trong lòng vô cùng hoan hỉ, đối với Dương Hạo cũng thân cận hơn một chút, bật cười nói: "Ha ha, lời của lão đệ rất có lý.

    Loại chuyện này không thể viên mãn trước mọi mặt được.

    Đến khuyên bảo tuy có thể dàn xếp ổn thỏa, nhưng muốn tất cả đều vui vẻ thì là chuyện không thể.

    Đã như thế, không đi làm người hòa giải cũng phải."

    Hắn mỉm cười liếc Dương Hạo một cái, cười khẽ, nói: "Nữ tử trên thuyền mà lão đệ dùng để che giấu thân phận, chắc là thuê tới cho đủ số hả, hay quả thực là gia quyến trong phủ của lão đệ!?"

    "Ặc...

    Trình huynh mắt tinh thật."

    Dương Hạo thấy hắn có ý thân cận, chực gọi mình là lão đệ, nên cũng đổi sang gọi hắn là Trình huynh, nghe hắn hỏi tới nữ quyến của mình, trong lòng cũng hơi chột dạ: "Hắn sớm đã biết hành tung của ta, bọn họ không thể không gia tăng chú ý.

    Có điều...

    Trình Vũ đột nhiên hỏi tới nữ quyến trên thuyền là có dụng ý gì, chẳng lẽ hắn đã phát giác ra thân phận của Diễm Diễm?

    Không thể nào, với điều kiện của thời đại này, chỉ nghe tên thôi thì khó mà nhận ra được người khác.

    Hắn chắc không nhận ra Diễm Diễm đâu."

    Trình Vũ cười ha ha, nói: "Sớm đã nghe nói Dương lão đệ nạp được Oa Nhi cô nương kiều diễm vũ mị, danh chấn kinh sư làm thiếp.

    Lão đệ có thể đưa được người con gái đẹp này vào phòng mình, thực sự là diễm phúc.

    Thế nhưng vào lúc tiệc tân hôn lại bị bắt ra ngoài làm công sai.

    Ha ha, cũng tốt, hiện giờ công tư lưỡng tiện, bọn ta đi Hoài Âm rồi thì không có ai làm trở ngại chuyện tốt của lão đệ.

    Lão đệ hãy mang mỹ quyến đi thưởng thụ phong quang đi."

    Trình Vũ lại nháy mắt với hắn, thấp giọng nói: "Ngươi yên tâm, chuyện này vi huynh sẽ giữ bí mật cho ngươi, sẽ không để người khác biết đâu."

    Dương Hạo cười cười, chắp tay nói: "Đa tạ Trình huynh.

    Trình huynh vừa Đức Huyền huynh cùng tới Hoài Âm, phần lớn vẫn là vì hai người bọn Mộ Dung phải không?

    Nói thật ra, tính tình của huynh đệ thẳng thắng, thực sự là không tiếp xúc được với những lão hồ ly âm dương quái khí này, Trình huynh cứ đối phó với họ cũng được.

    Ài, giờ nghĩ nhớ ra, cũng là tiếp xúc với Khương nhân, Chiết Phiên, Dương Phiên thống khoái hơn một chút, ít nhất bọn họ vui là vui, giận là giận, chứ không kiểu ở trước mặt thì xưng huynh gọi đệ, ở sau lưng thì dùng dao dùng kiếm."

    Trình Vũ mặt nóng bừng, biết rằng hắn ám chỉ hành vi của mình và đámquan lại Nam Nha đối với hắn.

    Hắn chịu ở ngay tước mặt oán trách mình, càng chính tỏ hiện giờ đã coi mình thành người một nhà rồi.

    Thế là Trình Vũ cười ha ha, bình tĩnh giải thích: "Cái này tất nhiên là khác rồi.

    Tây Bắc chư phiên cùng ngươi và ta, danh tuy cùng là bề tôi nhà Tống, nhưng thực ra là không có quan hệ gì, cớ sao không phòng bị cho được?"

    "Không sai, Tây Bắc chư phiên lấy Khương nhân làm chủ, trong Khương nhân có các bộ tộc họ Phong, họ Phí Thính, họ Dã Ly.

    Trong đó họ Thác Bạt và họ Chiết Lan xuất thân từ Bắc Ngụy là cường đại nhất.

    Bất kể là Hạ Châu Thác Bạt hay là Hà Tây Chiết Lan, đồ là bắc phiên đại tộc.

    Bọn chúng có lãnh thổ, tự quản lý sĩ nông công thương, tự thi hành chinh thu phú thuế, tự bổ nhiệm quan lại, chỉ là chưa xưng vương lập quốc mà thôi.

    Cho dù là Lân Châu Dương thị ở nơi xa xôi, thuộc loạn ly, nhiễm nặng phong cách Di Địch, không chịu nghe lệnh triều đình.

    Bọn chúng cho dù có lòng đầu hàng, thì triều đình tin là thật được ư?

    Lúc trước quan gia hứa cho thủ lĩnh của chúng được thế tập, vốn chính là vì lúc đó không có sức bận tâm đến chúng cho nên mới trấn an như vậy.

    Tây Bắc chư phiên còn vọng tưởng triều ta sẽ tuân theo lệ cũ của Đường triều, tiếp tục cho bọn chúng ở Tây Bắc tác oai tác phúc, thực sự là nực cười!"

    Dương Hạo nhớ tới lời của Chiết Tử Du, sắc mặt không khỏi biến đổi.

    Trình Vũ tiếp tục nói: "Lần trước quan gia hạ chỉ phong quan tấn tước cho chúng, lệnh cho chúng vào kinh làm quan, chắc hẳn bọn chúng đã phát giác ra tâm tư của quan gia, không còn niềm nở với tri phủ mà triều đình phái tới nữa.

    Mà quan của Trung Nguyên ta thì lại khác, cho dù chính kiến bất đồng, lệ thuộc bất đồng thì dẫu sao cũng vẫn là bề tôi của Tống triều, cho dù gẫy xương thì vẫn còn liền gân, cái bọn man di đó há có thể sánh bằng?

    Ha ha, huống chi ngươi và ta hiện giờ cùng làm việc cho Nam Nha, sau này nên thân cận nhiều hơn.

    Dương lão đệ chớ có để chút ủy khuất ngày trước phải chịu ở trong lòng làm gì.”

    "Vâng, lời của Trình huynh, huynh đệ xin lĩnh giáo."

    Dương Hạo mỉm cười đáp ứng, nhưng trong lòng thì thầm thở dài, nghĩ: "Cách nói của Tử Du không sai.

    Dẫu sao thì hắn mới là người của thời đại này.

    Bọn họ mới là người của thời đại này, bọn họ mới là người sinh ra ở đây, lớn lên ở đây.

    Mình là người tới từ hậu thế, về lý niệm so với người của thời đại này cách biệt thật là quá xa.

    Giữ Trung và Nhật vẫn vô cùng hữu hảo.

    Nhưng nếu là một người xuyên việt tới đầu phố Nam Kinh những năm 1945 mà đi nói cái gì Trung Nhật hữu hảo thì không bị bách tính đánh chết mới lạ.

    Cái gọi là quan niệm quốc gia, quan niệm dân tộc của mình trong cách nhìn của người thời đại này há chẳng phải là khó bề tưởng tượng, hết sức hoang đường ư?

    Mình lấy quan niệm quốc gia, quan niệm dân tộc của một ngàn năm sau chào hàng cho anh hùng hào kiệt của thời đại này, thực sự là nực cười..."

    "Ồ?

    Dương lão đệ đang nghĩ gì vậy?"

    "À. ha ha, tôm hùm của hồ Hồng Trạch vị đạo rất ngon, hiện giờ đang là lúc cua béo nhất, ta đang nghĩ tranh thủ mấy ngày nhàn rỗi, dẫn mỹ thiếp du ngoạn Hồng Trạch, thưởng thức mỹ vị, tiêu diêu một phen."

    Trình Vũ nghe thấy vậy liền bật cười, nói: "Đã vậy thì vi huynh không làm phiền nữa.

    Ngày mai vi huynh phải tới Hoài Âm một chuyến, giờ phải đi gặp Vân huyện lệnh để hiểu rõ tình hình thêm một chút.

    Cáo từ!"

    "Cáo từ!"

    Dương Hạo mỉm cười chắp tay, nhìn vào bóng lưng của Trình Vũ, tâm niệm thoáng động: "Hắn đi gặp Vân Thiên Tiếu.

    Vân Thiên Tiếu liệu có đem ủy khuất mà mình phải chịu ở trên Hoài hà ngày đó kể lại với hắn không nhỉ?"

    Rồi nghĩ lại, không khỏi sặc cười: "Nam Nha tuy bất hòa với tướng phủ, có điều lén vận chuyển gỗ đụng phải một chiếc thuyền nhỏ cũng không phải là chuyện lớn gì cho cam.

    Nam Nha chắc cũng sẽ không dùng chuyện nhỏ này làm báo cáo chứ?

    Hơn nữa, Dương Hạo ta tuy gặp chuyện không tránh né, nhưng cũng đến nỗi không có việc thì tự tìm lấy việc.

    Tử Du hiện giờ chắc đã về Tây Bắc rồi, Trung Nguyên ngoại trừ Oa Oa và Diễm Diễm ra thì không còn có ai khiến mình phải bận tâm nữa.

    Triều đình thủy chung chưa từng coi mình là người của mình, tên gia hỏa Triệu Nhị chuyên cướp lão bà của người ta khó mà không có chủ ý với nhà ta.

    Lần này về kinh, đã an bài tốt tất cả, ta lại tìm cơ hội bỏ chạy, vậy thì còn để ý đến chuyện nơi này làm gì?

    Kệ đi, kệ đi, về nhà cùng lão bà."

    Chủ ý trong lòng đã định, tâm tình của Dương Hạo bình tĩnh và nhẹ nhõm chưa từng có.

    Hắn thong thả ra khỏi nha môn tri huyện, nhẹ nhàng leo lên xe ngựa mà lão Hắc điều khiển, phân phó: "Đi nào, về thuyền thôi."

    Mành kiệu thả xuống, hắn liền dựa vào ghế, hai chân nghếch lên, mắt híp lại, y ỷ hát: "Nước Hồng Trạch a, sóng a, sóng đánh a.

    Bờ Hồng Trạch có một đôi mỹ kiều nương a, sáng sớm ngồi thuyền cùng mỹ nữ đi du ngoạn a, buổi tối thì về…

    động phòng, vào động phòng đê..."

    Chương 323::Tề nhân chi phúc

    Nước hồ Hồng Trạch xanh trong, nhìn từ xa thì yên ả như một chiếc kính, một chiếc thuyền buồm trắng lướt đi tách đôi mặt kính, chậm rãi đi trên mặt hồ bát ngát.

    Đứng trên đầu thuyền thấy mặt nước không phải yên ả như vậy, có thể thấy mặt hồ lăn tăn dưới ánh dương lấp lánh vô số tia sáng, giống như cả vạn con cá bạc đang bơi tung tăng trên mặt nước, vảy lóng lánh.

    Dương Hạo đổi sang mặc một chiếc áo ngắn bằng vải sợ, để mình trần, chân không đi giày, bộ dạng trông như thuyền phu.

    Hắn đột nhiên cảm thấy ngộ tính của mình không tồi, khi thuê thuyền ra hồ, ông lái thuyền của con thuyền đó đã dặn dò cẩn thận, bọn Trương Ngưu Nhi cũng thấy không yên tâm, chỉ sợ hắn không điều khiển được con thuyền này.

    Hiện tại chẳng phải là lái rất tốt sao?

    Theo gió vượt sóng, nhẹ nhàng lướt đi, cũng không có gì là khó cả.

    Trên thuyền có một chiếc buồm trắng tinh, giống như là mây trắng, cho dù là gió nhẹ cũng khiến nó căng gió, chở ba người rạch phá mặt nước tĩnh lặng.

    Dương Hạo cầm đuôi chèo, không cần phải dùng nhiều sức, chỉ cần khống chế phương hướng của thuyền, tùy nó lướt đi như một con cá, bập bềnh trên mặt hồ Hồng Trạch.

    Hôm nay Dương Hạo triệt để buông hết tâm sự, ngay cả Hạnh Nhi cũng không dẫn theo, chỉ mang hai mỹ nhân cùng du ngọan, cùng thưởng thức thế giới mỹ hạo chỉ có riêng ba người họ.

    Một hồ nước trong xanh, một chiếc thuyền buồm trắng, hải âu trắng tinh tung cánh lướt trên bầu trời xanh ngắt, xẹt qua cột buồm trắng như tuyết.

    Diễm Diễm và Oa oa đều mặc áo xanh, ngồi trên đầu thuyền, thò đôi chân trắng nõn xuống nước, giẫm qua ngàn vạn con "cá bạc" đó.

    Mặt nước lóng lánh, ánh lên khuôn mặt đang tươi cười của họ, thật giống như tranh.

    Hôm nay chỉ có ba người bọn họ du hồ, một nữ tử yếu đuối như Oa Oa vì hắn mà rời khỏi kinh thành, cùng nhau rong ruổi, Diễm Diễm vì hắn mà bốn ba ngàn dặm tới đây.

    Nhưng những ngày này bận bận rộn rộn, không có một người được nhàn rỗi để ở bên họ.

    Dương Hạo trong lòng không khỏi áy áy, mỹ nhân ơn nặng, hôm nay phải bồi thường bọn họ thật tốt.

    "Ê.

    Dừng thuyền đi, sắp đâm vào hòn đảo nhỏ rồi."

    "Hả?"

    Dương Hạo đang nhìn đông nhìn tây, khi chăm chú nhìn lại mới phát hiện phía trước quả nhiên xuất hiện một hòn đảo xanh nho nhỏ.

    Con thuyền nhỏ đang lao về phía hòn đảo, Dương Hạo vội vàng chiếu theo phương pháp mà bác lái đò đã dạy, nhấc chuôi mái chèo lên, khiến buồm ngược gió, để thuyền ghé vào bờ, buộc dây thừng lên một gốc cây nhỏ trên đảo, rồi cười nói với bọn họ: "Được rồi, giờ đã đi sâu vào hồ Hồng Trạch, ta thấy cảnh sắc của hồ này tới đâu cũng đều đẹp cả.

    Chúng ta không bằng nghỉ ở nơi này nửa ngày, câu mấy con cá béo, uống hai bình mỹ tửu đi."

    "Quan nhân mệt rồi."

    Ngô Oa Nhi quan tâm bước lên, rút ra một chiếc khăn tay có tẩm hương thơm lau mồ hôi trên trán cho Dương Hạo.

    "Cái cô nhóc này, chơi chán rồi mới nhận ra là ta đã mệt sao?"

    Dương Hạo trợn mắt lên.

    Ngô Oa Nhi che miệng cười khẽ: "Vốn là muốn bảo Trương Ngưu Nhi lái thuyền, ai bảo quan nhân tự xung phong?"

    "Để tên tiểu tử đó lái thuyền thì có còn được lãng mạn như thế này không?"

    Dương Hạo cười đáp.

    Diễm Diễm vô cùng hưng phấn bò ở mạn thuyền thu lưỡi câu, mới nhấc được có một đoạn thì đã thấy trên mặt nước xuất hiện một con cá béo đang liều mạng giãy dụa.

    Diễm Diễm nhoài người trên mạn thuyền hí hửng kéo dây câu.

    Cái mông nhỏ chổng lên cao rất bất nhã, do ngồi ở đầu thuyền lâu nên váy bết vào kẽ mông, rất không thục nữ, nhưng... rất khả ái.

    Loại phong quang này tất nhiên chỉ có thể tự mình hưởng thụ, há có thể để cho Trương Ngưu Nhi nhìn thấy.

    "Oa!

    Oa Oa mau tới đây, một con cua lớn quá!"

    Đương Diễm Diễm đột nhiên hô to, trên cần câu lại xuất hiện một con cua lớn đang nhe nanh múa vuốt.

    Đường Diễm Diễm vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, nhưng không dám thò tay ra bắt, cứ cầm dây câu nóng ruột đến độ hét lên.

    Oa Nhi thấy vậy cũng cũng nổi tính trẻ con, vội vàng chạy tới lấy lồng trúc, muốn bắt con cua đó vào.

    Hai thiếu nữ đều nằm bò trên mạn thuyền, nửa người thò ra ngoài thuyền, váy tung lên, dưới váy lụa mỏng manh lộ ra hai quả mông tròn tròn, thực sự là ánh trăng trên cao chiếu sáng, cảnh đẹp rõ mồn một.

    Dương Hạo nhìn mà thích thú trong lòng.

    "Huynh còn đứng đó làm gì, mau tới giúp đi, đừng để nó chạy mất!"

    Đường Diễm Diễm quay đầu lại cầu cứu Dương Hạo.

    Dương Hạo nhìn hai cái càng to của con cua, cũng không biết nên hạ thủ thế nào mới phải.

    Nghe thấy nàng ta gọi, vội vàng cầm sào chục gẩy loạn mấy cái, nhưng không những không gẩy được con cua vào giỏ trúc, ngược lại bị nó kẹp chặt lấy sào.

    Dương Hạo mừng rơn, liền xách con cua to đùng đó lên thuyền.

    Diễm Diễm và Oa Oa đều vỗ tay cười to.

    Bữa trưa rất thịnh soạn, có mấy món ăn thanh đạm, lại có mấy con cá béo, một giỏ cua do Diễm Diễm tự tay câu lên.

    Công phu nấu nướng của Ngô Oa Nhi có thể xưng là nhất tuyệt, dụng cụ nấu ăn và đồ gia vị đều mang theo đủ, khi nấu xong màu sắc hương vị đều đủ cả.

    Ba người ngồi trên đảo nhỏ, vừa thưởng thức mỹ thực tự tay mình nấu, bóng thuyền xa gần lấp loáng, nước mênh mông trời cao vợi, thật sự là có một loại cảm giác như đang ở tiên cảnh.

    Hát tới chỗ hưng phấn, Oa Oa lấy dao cầm ra, gẩy dây đàn du dương.

    Diễm Diễm rút kiếm ra múa, hai người phối hợp.

    Dương Hạo nhấc chén nhấm rượu, nhìn trời cao xanh thẳm, mặt nước mênh mông, một đôi giai nhân, bất giác cũng có chút say ngất ngây.

    "Hồng trần thật vui vẻ, quan trường là buồn chán nhất, tự do tự tại cũng tốt.

    Đời này chưa hết, lòng đã hết buồn phiền, chỉ muốn đổi được nửa đời tiêu dao.

    Từng bước từng bước giẫm lên nguy cơ, chỉ có trong mộng là được quên hết, than ôi quan trường hung hiểm, sỹ đồ khó đi.

    Không bằng vứt bỏ hết tất cả, uống rượu ca hát, ta chỉ nguyện được vui vẻ đến già..."

    Xướng lên "tiếu hồng trần" do mình thay lời, Dương Hạo cũng hát phụ họa.

    Ngẫu nhiên có thuyền nhỏ đi qua đảo nhỏ, nhìn thấy ba người đang vui vẻ trên đảo, ngư phu hiền hậu và thuyền nương thật thà đều mỉm cười thân thiết với bọn họ.

    Dương Hạo cầm bình rót rượu cho mình, nhìn thắng cảnh mênh mông, lại nhìn hai nữ hai vui vẻ mỹ lệ ở bên cạnh, không khỏi ngả xuống gối đầu lên tay, nhìn những áng mây trắng trên trời bầu trời xanh thẳm, nghĩ: "Vì ai mà bôn ba, vì ai mà bận rộn?

    Những ngày tháng như thế này mới cảm thấy khoái hoạt.

    Diễm Diễm, Oa Oa đều là nữ tử thông minh mỹ lệ, có được vợ như thế này thì còn cầu gì hơn nữa.

    Lần này hồi kinh, ta sẽ nghĩ kế kim thiền thoát xác, dẫn một đôi mỹ quyến quy ẩn điền viên.

    Thiên hạ này vốn không nên có một người như ta, vậy sẽ khiến thiên hạ này...

    Cứ an chiếu theo con đường vốn nên của nó mà đi đi."

    Dựa vào một gốc cây nhỏ, ngồi trên mặt cỏ mềm mãi, gió nhẹ thỉnh thoảng lại phất lên mặt, Dương Hạo bất tri bất giác tiến vào mộng đẹp.

    Khi hắn tỉnh lại, phát hiện trên người được đắp một cái thảm mỏng, bên trai truyền tới tiếng cười êm tai, ngẩng đầu lên nhìn, Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm đang vui vẻ cười đùa.

    Lúc này, Đường Diễm Diễm không còn là thiên kim của Đường gia phú khả địch quốc nữa, Ngô Oa Nhi cũng không còn là đệ nhất hành thủ danh mãn kinh sư nữa, bọn họ chỉ là hai nữ hài vui vẻ khả ái thuộc về mình.

    Dương Hạo mỉm cười, từ lúc ở cùng với bọn họ, đây là lần đầu tiên nhìn thấy bọn họ chơi đùa vui vẻ như vậy.

    Hắn đứng dậy, bước về phía bọn họ: "Hai vị nương tử, vi phu tới đây."

    "Rào!"

    Nghênh đón hắn là một vốc nước hồ.

    Ngô Oa Nhi đứng trong vùng nước nông nghịch ngợm hắt nước về phía hắn.

    Dương Hạo né tránh không kịp, bị hắt cho ướt sũng.

    Hắn khổ sở né tránh, khiến cho Đường Diễm Diễm đứng ở bên cạnh bật cười khúc khích.

    Dương Hạo lau nước trên mặt, đột nhiên cảm thấy nước hồ hơi lạnh, ngẩng đầu lên nhìn thì mới phát hiện mặt trời đã ngả về tây.

    Mặt trời đã trầm một nửa vào trong hồ, sắc trời đã bắt đầu lờ mờ, vội vàng nói: "Ái chà, sắc trời đã không còn sớm nữa rồi, ai nàng chơi gì mà ghê thế, sao không gọi ta dậy sớm.

    Thế này thì không biết lúc nào mới về được."

    Oa Oa quay đầu lại nhìn, mặt trời sắp trầm vào đáy hồ, cả hồ ánh vàng rực rỡ, bóng thuyền ở nơi xa cũng không còn thấy cái nào, thời gian quả nhiên đã không còn sớm nữa rồi, không khòi thè lưỡi, ngoan ngoãn bước lên bờ, trên đôi chân trắng ngần dính đầy cỏ vụn.

    Khi bước lên mặt cỏ, cỏ mềm đâm vào lòng bàn chân thấy ngứa ngứa, nàng ta co chặt ngón chân khả ái như tằm ngọc lại, trông vô cùng đáng yêu.

    Nhưng Dương Hạo lúc này không còn tâm tư đâu mà thưởng thức dôi chân tú mỹ này, bởi vì hắn đột nhiên phát hiện, phương hướng đã thay đổi rồi, gió đã ngược chiều, hắn cũng quên mất lão lái đò đã nói phải đi thuyền như thế nào.

    Chỉ dựa vào một mái chèo, đợi khi hắn chèo được tới bờ thì chẳng phải là mệt chế sao?

    Tính toán lãng mạn của hắn đêm nay há chẳng phải là tan thành bọt nước ư?

    "Ồ?

    Mái chèo đâu?"

    Dương Hạo đang cảm thấy chán nản bước lên thuyền tìm trái tìm phải vẫn không tìm thấy mái chèo.

    Diễm Diễm dùng một ngón tay ấn vào môi dưới, lộ ra bộ dạng khả ái ngoan ngoãn, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi khi Oa Oa nghịch nước, muội lấy mái chèo ra đập nước, có điều muội nhớ rõ là đã ném lại lên thuyền rồi mà, sao giờ không thấy đâu cả?"

    Dương Hạo trợn mắt lên, bất lực nói: "Thế này thì vui rồi, gió đổi hướng, mái chèo cũng bị muội ném đi mất, ba người chúng ta có muốn đi cũng không đi được nữa rồi."

    "Hả?"

    Đường Diễm Diễm sợ hãi nói: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: "Chẳng có cách nào cả, mặt hồ mênh mông, không đi được đâu.

    Ta thấy... ta lên đảo làm một túp lều, sau đó ba ngời chúng ta an cư độ nhật ở đây, muội yên tâm đi, ở đây cua cá phong phú, chúng ta không sợ chết đói đâu."

    Ngô Oa Oa bật cười, lúc lắc cánh tay của Đường Diễm Diễm, nói: "Tỷ tỷ chớ có lo lắng.

    Bọn Trương Ngưu Nhi không thấy chúng ta quay về, nhất định sẽ đi tìm.

    Cho dù tìm không thấy chúng ta thì ngày mai khi gặp thuyền cá, bảo bọn họ mang chúng ta về là được rồi."

    Đường Diễm Diễm nghe vậy liền thở phào một hơi, hung hăng trừng mắt lườm Dương Hạo, sẵng giọng nói: "Huynh chẳng nghiêm túc tí nào cả."

    Dương Hạo cười ha ha, nói: "Bọn họ có tới cũng chưa chắc đã nhanh vậy đâu.

    Đi nào, lên đảo sưu tập cành khô cỏ khô, lát nữa trời tối hẳn thì sẽ đốt lửa, bọn họ từ xa nhìn thấy mới có thể tìm được."

    Lửa trại được đốt lên, Dương Hạo lại cho thêm mấy khối củi, sau đó thì quay lại thuyền, chỉ thấy Diễm Diễm đang buồn chán ngồi ở đầu thuyền, ôm gối nhìn sao.

    "Oa nhi đâu?"

    "Mệt nên về khoang thuyền ngủ một lát rồi."

    Oa Oa không có thân thể từng luyện võ nghệ như Đường Diễm Diễm, cho nên tinh lực không sung mãn bằng nàng ta, hơn nữa nàng ta vốn có thói quen ngủ trưa, hiện giờ đùa nhau cả nửa này chưa nghỉ, cho nên không trụ được.

    Dương Hạo nghe vậy liền ngồi dựa vào Diễm Diễm.

    "Hạo ca ca, bọn Trương Ngưu Nhi lúc nào thì sẽ tới tìm?"

    "Gấp làm gì, sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới thôi.

    Chúng ta như thế này không phải là rất tốt sao, cả ngày bận rộn bôn ba không có mục đích, khó lắm mới được riêng tư ở cùng một nơi như vậy, cớ gì mà vội quay về?"

    Dương Hạo không chút lo lắng, thích chí ưỡn người, dang hai cánh tay vượn ra, ôm lấy eo thon của Diễm Diễm, kéo nàng ta vào lòng.

    Đường Diễm Diễm thoải mái dựa sát vào lòng hắn, thẽ thọt nói: "Nơi này tối quá, bốn bề đều là nước, người ta có chút sợ hãi.

    Có điều... nơi này giống như là sơn động đó vậy..."

    Nàng ta nhẹ nhàng cọ má vào ngực Dương Hạo, khóe miệng lộ ra một nụ cười ngọt ngào: "Rất lâu rồi không được cùng huynh đơn độc ở cùng một chỗ như vậy, người ta thật sự có chút hoài niệm đó."

    Tay Dương Hạo đùa nghịch bàn chân của nàng ta, cảm nhận đường cong của đôi chân nhỏ nhẹ thanh tú.

    Tay hắn dần dần dịch lên tới đùi nàng ta, cảm thụ lực đàn hồi và sự săn chắc.

    Thân hình Diễm Diễm bất giác hơi run rẩy, Dương Hạo nói khẽ: "Diễm Diễm."

    "Hả?"

    "Lai lịch xuất thân của ta khá là đáng xấu hổ, cho nên làm quan nhĐại Tống mà hai đầu bị ép như cái ống bễ vậy, gần đây trải qua đủ loại, bất giác có chút lạnh lòng.

    Ta muốn tìm một thời cơ thỏa đáng để cao chạy xa bay, muội có bằng lòng theo Dương Hạo ta không?"

    "Không bằng lòng theo huynh thì muội hà tấc phải phí tâm tư đi tìm huynh như vậy?

    Có điều...

    Triệu quan gia có chịu thả chàng đi không?"

    Dương Hạo mỉm cười, nặng nề nói: "Còn sống thì hắn đương nhiên không chịu thả, nhưng nếu chết rồi thì sao?

    Bất kể là đế vương hay tướng tá, một khi chết rồi, cũng chẳng qua là một gò đất vàng.

    Hắn rốt cuộc cũng không thể nắm mãi không buông được, phải không?"

    Dường Diễm Diễm đột ngột quay đầu lại, kinh ngạc nói: "Chết ư?"

    Mắt nàng ta như ánh sao mỹ lệ trên trời, dịu dàng nhìn vào mặt Dương Hạo, đột nhiên biến thành sáng rỡ, nói: "Huynh nói là... giả chết để thoát thân ư?"

    "Ừ!"

    Dương Hạo ánh mắt chớp động, nói khẽ: "Lần này nam hành, chỉ cần có thể thuận lợi vận lương thực về kinh thành, vậy thì là một đại công rồi, triều đình cho dù có muốn thưởng công hay không thì cũng vẫn phải thưởng.

    Có điều... có thể ước đoán được là, quan gia vẫn sẽ không cho ta đại quyền thực sự, cũng sẽ không yên tâm để ta tới địa phương, nhiều nhất là đề bạt cho một làm một quan nhi tước vị thì cao nhưng lại không có thực quyền.

    Ta nghĩ tới lúc đó sẽ chủ động xin một chức vụ dễ đi công tác..."

    "Công tác?"

    "Ừ, chính là chức vụ thường xuyên nghênh đón rồi đưa tiễn, ra khỏi đế đô.

    Sau đó tìm một cơ hội "chết đi".

    Ở Khai Phong thì không được, ta không có kỳ dược có thể giả chết mà qua được mắt y sĩ.

    An bài cũng không được quá gấp, phải làm thật ổn thỏa tự nhiên thì mới có thể tránh được hậu hoạn.

    Chỉ cần tìm một thời cơ thỏa đáng, chúng ta tự nhiên có thể cao chạy xa bay, biển mênh mông cá bơi lội."

    Đường Diễm Diễm vui vẻ nói: "Tốt quá!"

    "Muội đồng ý ư?"

    "Đương nhiên!"

    Đường Diễm Diễm đáp một cách sảng khoái: "Huynh muốn ở lại Khai Phong, muội ở cùng huynh, huynh muốn đi, muội cũng đi cùng huynh!"

    Dương Hạo tim đập thình thịch, nắm chặt lấy hai tay Đường Diễm Diễm, ngây ngốc nhìn nang ta một hồi lâu, ánh mắt Dương Hạo biến thành thâm thúy: "Nhưng...

    Diễm Diễm, muội minh bạch cái này là có nghĩa gì chứ?"

    "Ý gì?"

    "Giả chết thoát thân, ta sẽ phải mai danh ẩn tính cả đời."

    "Thế thì có vấn đề gì đâu, cho dù huynh đổi thành Trương Hạo, Lý Hạo thì chẳng lẽ lại thật sự biến thành một người khác sao?"

    Diễm Diễm thò cánh tay nhỏ mềm mại ấm áp ra nhẹ nhàng phác họa lông mi, mũi, miệng của hắn, ôn nhu nói: "Bất kể là đổi thành tên gì, huynh vẫn là huynh, vẫn là Hạo ca ca của muội..."

    Dương Hạo nhìn bộ dạng ôn nhu mà nàng ta khó lắm mới lộ ra được, cảm thấy vô cùng đáng yêu, không khỏi ôm chặt nàng ta vào lòng, hai cặp môi kề sát vào nhau, hai cái lưỡi thêm quấn quít không buông, mặc sức vuốt ve một hồi, khiến cho người Diễm Diễm mềm ra, thở dốc nóng rực, lúc này hắn mới buông nàng ta ra, nói khẽ: "Nha đầu ngốc, muội nếu theo ta thì nàng cũng phải vứt bỏ tất cả, thân nhân mà nàng từ nhỏ đã làm bạn sẽ không được gặp nữa, nàng hiểu không?"

    "Ồ..."

    Diễm Diễm nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, hai mắt sáng lấp lánh, nói: "Muội phải cả đời trốn tránh bọn họ, vĩnh viễn không được gặp nữa ư?"

    "..."

    Diễm Diễm lặng lẽ cúi đầu xuống, u buồn nói: "Muội có chút không nỡ rời bỏ nãi nãi.

    Muội... muội có thể khi nào nhớ bà ấy quá thì lén lén đến thăm không?"

    "..."

    Diễm Diễm cúi đầu một lúc lâu mới ngẩng lên miễn cưỡng cười một cái: "Vậy...

    được rồi, dẫu sao thì tội khi quân mới là đại sự khó lường.

    Nãi nãi... có nhiều con, nhiều cháu như vậy, chắc sẽ không quá nhớ một đứa cháu gái như muội đâu..."

    Nàng ta nói một cách luyến tiếc, tuy là đang tự an ủi mình, hai mắt càng lúc càng sáng, tuy tia sáng không rõ, nhưng Dương Hạo vẫn cảm thấy được ánh lệ trong mắt nàng ta.

    Dương Hạo bất giác lại ôm chặt nàng ta vào lòng: "Nha đầu đáng yêu này, không cần phải nghĩ nhiều như vậy đâu..."

    Hắn ghé sát vào tai Diễm Diễm, nói khẽ: "Vị tất đã là vĩnh viễn không thể gặp lại, các huynh trưởng của muội muốn gả muội cho Tấn vương, nói tới cùng thì cũng vẫn là vì Đường gia.

    Chúng ta nếu bỏ đi, qua một năm, nửa năm để sóng gió qua đi.

    Lúc đó cho dù nàng quay về gặp bọn họ, chúng ta đã gạo nấu thanh cơm rồi, bọn họ cũng đành chịu thôi.

    Lúc đó cứ nói toạc móng heo cho bọn họ biết, mà họ có nói ra ngoài thì cũng chẳng có lợi ích gì đối với Đường gia cả, rồi chỉ đành giấu diếm giúp chúng ta mà thôi."

    Đường Diễm Diễm nhướn mày vui vẻ hỏi: "Có thể ư?"

    "Đương nhiên là có thể rồi!"

    Dương Hạo thơm một cái lên má nàng ta, cười khẽ: "Có điều...

    để kế sách được vạn toàn, nếu để bọn họ làm cữu cữu, cữu mỗ gia đã, tới lúc đó quay về càng an toàn hơn."

    "Hả?

    Huynh muốn nhận ai là cữu cữu?"

    "Không phải ta nhận họ làm cữu cữu, mà là nhi tử bảo bối của chúng ta nhận cữu cữu.

    Hai phu thê chúng ta hiện tại nên bắt đầu nỗ lực đi, sớm sinh được một bầy nhi tử, tốt nhất là có bảy tám đứa, lúc đó dẫn tới Đường gia, hắc hắc, lúc trước có hiềm khích gì thì tới lúc đó cũng được hóa giải hết thôi."

    Đường Diễm Diễm á một tiếng, mặt đỏ lên, mắt nổi sống nói: "Vừa rồi còn nói chính sự, loáng một cái đã lại không đứng đắn rồi, ai muốn sinh nhi tử với huynh chứ?"

    "Sinh nhi tử không đứng đắn thì còn chuyện gì đứng đắn nữa?

    Ha ha, muội nếu không muốn sinh nhi tử thì chúng ta sinh nữ nhi vậy."

    Bộ dạng xấu hổ của Đường Diễm Diễm khiến Dương Hạo vừa thương lại vừa yêu, khuôn mặt kiều diễm ở ngay trước mặt, ngón trỏ của Dương Hạo không khỏi máy động, lại cúi xuống hôn lên cặp môi đầy đặn của nàng ta, tay thì thuận thế xoa nhẹ lên ngực..."

    Đường Diễm Diễm á một tiếng, theo ý thức quay đầu lại nhìn vào khoang thuyền một cái, trong thuyền vẫn tối đen không hề đốt đèn, cũng không có một chút thanh tức nào.

    Đường Diễm Diễm thấy vậy mới yên tâm, người thả lỏng, rồi gạt tay Dương Hạo ra, hai mắt nhắm lại, mềm oặt ngã vào trong lòng ý, hưởng thụ sự vuốt ve an ủi của hắn.

    Dương Hạo khinh liên mật ái, dưới nỗ lực vuốt ve không ngừng của đôi tay và đôi môi hắn, thân thể của Diễm Diễm dần dần biến thành nóng bừng, đôi môi mềm mại khô ráo cũng chủ động tìm môi Dương Hạo mà hôn, cánh mũi nhỏ phập phồng, phát ra tiếng hít thở gấp rút.

    Tay của Dương Hạo không ngừng ve vuốt trước ngực nàng ta, hai khối thịt mềm vô cùng đàn hồn dưới ma chưởng của hắn không ngừng biến dạng, dưới sự xoa bóp của hắn dần dần nhô lên như bánh bao lên men.

    Dương Hạo thấy nàng ta mắt nhắm hờ, lửa dục của mình cũng bốc cháy, liền hôn nhẹ lên rái tai của nàng ta, nói một cách đầy dụ hoặc: "Nương tử, sinh trai nuôi gái còn kéo dài hơn là vận lương ở Khai Phong, nên nỗ lực sớm một chút mới được, không bằng... chúng ta bắt đầu luôn từ đêm nay nhé?"

    Nói xong, tay đã thuận thế rờ xuống dưới.

    "A!"

    Diễm Diễm đột nhiên tỉnh lại, vội vàng né người, nắm lấy bàn tay đang xuẩn động chắn, xấu hổ nói: "Người ta biết huynh không có ý tốt mà, Oa Oa vẫn ở trong khoang, xấu hổ lắm...

    "Xấu hổ cái gì, nhà giàu như nhà muội, phu phụ yêu thương nhau còn muốn có thị nữ hầu hạ ở bên cạnh chắc?

    Muội từ nhỏ mưa dầm thấm đất, còn không hiểu quy củ trong đây.

    Chúng ta không có phô trương như vậy, vả lại Oa Oa cũng không phải là người ngoài mà là tỷ muội trong phòng của muội, xấu hổ cái gì, mới cả nàng ta cũng ngủ rồi..."

    Dương Hạo nói xong, tay lại sờ vào cặp mông mềm mại đẫy đà của Diễm Diễm.

    Diễm Diễm gạt tay hắn ra, hờn dỗi nói: "Mặc kệ huynh hoa ngôn xảo ngữ, người ta không muốn làm ở dây, tối om như vậy người ta sợ lắm.

    Ái chà, lúc buổi chiều còn còn hạ một cái lồng trúc, không biết có bắt được cua không."

    Diễm Diễm ưỡn thẳng lưng dậy, từ trong lòng Dương Hạo bò ra, chạy tới mạn huyền.

    "Tối om ư?"

    Dương Hạo nhìn xung quanh, trời đầy sao sáng, mặt nước lóng lánh, tiếng sóng rì rầm bên tai như mỹ nhân than vãn, khoang thuyền ở dưới chân bập bềnh như đi trên mây, rõ ràng là rất thích hợp với dã chiến...

    À không, rõ ràng là cảnh tượng vô cùng lãng mạn, sao lại thành tối om om được.

    "Lúc tối có thả một cái sọt, giờ chắc đầy cua tham ăn chui vào rồi."

    Thanh trường thương ở trong quần Dương Hạo rộn rạo đòi chiến đấu, còn Diễm Diễm thì như không có việc gì chỉ quan tâm tới cái sọt trúc thả xuống câu mồi.

    Dương Hạo không khỏi dở khóc dở cười, tiểu ny tử này cũng quá không không hiểu phong tình mà.

    Dưới ánh sao ánh trăng nhìn về phía nàng ta, chỉ thấy nàng ta đang nhoài trên mạn thuyền, eo nhỏ cúi xuống, mông tròn vểnh lên, nhìn từ bên cạnh, hai hình cắt cong cong càng lộ ra rõ ràng.

    Đặc biệt là dưới ánh hồ lấp loáng, bị ánh lửa chiếu đỏ, ánh lên mặt Diễm Diễm, khiến nàng ta càng thêm yêu mị.

    Giang sơn như thử đa kiều, khiến người ta bất giác phải cúi mình.

    Dương Hạo động tình, bất giác trơ mặt đi theo, cúi xuống ôm lấy người Diễm Diễm, thò tay ra xoa hông, cái thứ cứng ngắc đó đâm vào cái chỗ ở giữa mông nàng ta.

    Đường Diễm Diễm lập tức nhảy cẫng lên như thỏ con, kinh hãi thốt lên: "Á!

    Không được đâu..."

    Dương Hạo sớm đã ôm chặt eo nàng ta, cười khẽ: "Quan nhân nhà muội nói được là được, có cái gì mà không được?"

    "Không được không được, thật sự không được."

    Diễm Diễm xoay mông né tránh: " Quan nhân nói được... cũng không được, người ta... người ta hôm nay không tiện..."

    "Hả?"

    Như bị dội nước lạnh vào đầu, Dương Hạo ngây ngốc buông tay ra, trơ mắt nhìn mỹ nhân chạy vào trong khoang, mặt không khỏi xịu xuối.

    Trong khoang vang lên tiếng kinh hô, sau đó truyền ra tiếng hai người đâm vào nhau ngã lên sàn thuyền.

    "Oa oa, muội còn chưa ngủ à?"

    "Ngủ rồi, ngủ rồi, người ta không muốn nghe trộm đâu... chỉ là không cẩn thận tỉnh dậy thôi...

    Trong thuyền ríu rít một hồi, Dương Hạo hoành thương giục ngựa đứng trên đầu thuyền, trong lòng chỉ cảm thấy bi thán: "Tề nhân chi phúc con mẹ nó đúng là không dễ hưởng tí nào."

    Tiếng nói trong khoang nhỏ dần, không biết hai nữ hài đang ríu rít nói gì.

    Một lúc sau, Oa nhi lững thững bước ra, xấu hổ nói khẽ: "Quan nhân... tỷ tỷ... bảo nô gia tới hầu hạ quan nhân..."

    Dương Hạo nhịn lâu ngày đang đầy ham muốn, chỉ cảmthấy khó chịu vô cùng, vừa nghe thấy vậy liền mừng rơn, nhưng vừa nhìn vào khoang thuyền, không khỏi lộ ra vẻ trù trừ.

    Lúc ngày nghe thấy giọng Diễm Diễm nói to: "Ta muốn ngủ rồi, các người đừng có làm ồn để bản cô nương ngủ cho ngon."

    Dương Hạo và Oa Nhi nhìn nhau cười, bất giác rón rén bước sang bên cạnh.

    Hai người lại gần nhau, cảm thấy chỗ cứng ngắc của Dương Hạo, Oa Oa bất giác bật cười.

    Nàng ta dựa vào lòng hắn, tay nghịch ngợm, hô hấp của Dương Hạo càng lúc càng nặng nề.

    Oa Oa lâu ngày chưa thân thiết với lang quân, bất giác cũng mắt lim dim tai nóng bừng.

    Hai người hôm nhau một lúc, Oa Oa đột nhiên nhẹ nhàng ngồi xuống, cởi áo choàng của hắn ra, lột quần hắn rồi chui đầu vào trong áo.

    "A!"

    Dương Hạo kinh hô một tiếng, cơ hồ đứng không vững, vội vàng đưa tay ra nắm lấy cột buồn, chỉ cảm thấy bên dưới nóng rực như lửa, con cá trơn nhẵn không ngừng đùa nghịch hắn, khiến cho thân thể của Dương Hạo run rẩy từng chập.

    Oa Oa miệng lưỡi chơi đùa, khiến Dương Hạo phê đến chết đi sống lại.

    Trong khoang, Đường Diễm Diễm ôm chặt hai tai, miệng không ngừng ai oán: "Sớm không tới muộn không tới, lại đúng vào hai ngày mà ta không tiện, làm hỏng chuyện tốt của ta và Hạo ca ca, sau cùng lại thanh toàn cho nha đầu tham ăn đó.

    Nhưng nếu không để ả đi, Hạo ca ca lại như tên đã lên dây cung, trông đáng thương quá..."

    Đường Diễm Diễm tự thấy hối hận, nàng ta tuy đã từng thân thiết với Dương Hạo, nhưng dẫu sao thì vẫn chưa thực sự trải qua chuyện phòng thê, đối với lọai chuyện này vô cùng hiếu kỳ, không nhịn được mà lặng lẽ bò ra cửa nhìn về phía đầu thuyền.

    Dưới ánh trăng sáng nhìn không rõ ràng lắm, nhưng thấy Dương Hạo dang tay đứng cạnh cột buồm, bên cạnh không thấy bóng ai.

    Nhìn kỹ lại mới phát hiện Oa Oa cả người tựa như là ẩn trong áo của Dương Hạo.

    Diễm Diễm ban đầu rất hiếu kỳ, đột nhiên nhớ tới thủ đoạn hương diễm trong xuân cung đồ.

    Lúc này mới đột nhiên bừng tỉnh, mặt lập tức đỏ bừng lên, phương tâm thiếu nữ nhảy loạn như nai.

    "A, Oa Oa, mau đứng dậy."

    Dương Hạo không nhịn được nữa, kéo Oa oa dậy, vén váy nàng ta lên, lột luôn quần bó bằng lụa mỏng ra, bên trong là quần lót mỏng như cánh ve, ôm chặt lấy mông thơm cong cong tròn tròn.

    "Quân nhân..."

    Oa oa cũng đã động tình, đê mê gọi khẽ, khi quay lại nhìn hắn thì mắt đã híp lại như tơ.

    "Nào, Oa Oa, nắm lấy cột buồm đi..."

    Dương Hạo không rảnh để thử các loại tư thế này nọ, kéo luôn quần lót của nàng ta xuống, để lộ ra vòng cung đẹp tuyệt vời ấy.

    Oa Oa ôm lấy cột buồn, cong cái lưng trắng ngần trơn nhẠlên, eo liễu cũng lả lướt vặn vẹo, khiến Dương Hạo càng thêm tiêu hồn.

    Hắn ôm lấy cặp mông thơm trắng như tuyết, vội vã vén áo lên.

    Đúng vào lúc này, trong bầu trời đêm truyền tới tiếng gọi như sói tru: "Dương viện sứ, ngài đang ở chỗ có ánh lửa đó ư?

    Dương viện sứ, ta là Trương Ngưu Nhị đây.

    Nếu ngài ở đó thì hô lên một tiếng đi!"

    Dương Hạo đang chuẩn bị nhập cảng thì bị tiếng hét cơ hồ khiến cho suy sụp, hắn vội vàng choàng áo lại cho Oa Oa, để tránh xuân quang lộ ra ngoài, đồng thời chán nản lầm bầm: "Cái tên hỗn trướng không có mắt này, sớm không tới muộn không tới, lại cứ tới đúng vào cái lúc khẩn yếu quan đầu này..."

    Ở cửa khoang thuyền, Đường Diễm Diễm cười khúc khích một tiếng, vội vàng đưa tay lên che miệng, rón rén trở về nằm lên chiếu, kéo chăn lên giả vờ ngủ, khóe miệng vẫn còn vương tiếu ý.

    Một lát sau, Ngô Oa Nhi hổn hển chạy vào, chui tọt vào trong chăn, vội vã mặc lại quần áo.

    Đường Diễm Diễm không nhịn được cười, người run run, Oa Oa xấu hổ hỏi: "Tỷ tỷ vẫn chưa ngủ à?"

    Đường Diễm Diễm nhắm mắt nói: "Ngủ rồi, ngủ rồi, người ta không muốn nghe lén đâu... chỉ là không cẩn thận nằm mơ, mơ thấy một con chó nhỏ đáng yêu, mông chổng lên cao không biết xấu hổ thôi…

    Ha ha ha..."

    Ngô Oa Nhi vừa xấu hổ vừa tức giận, thò tay ra cù nàng ta.

    Hai nữ hài lại ở trong khoang ầm ĩ với nhau.

    Dương Hạo tai trái nghe tiếng cười động lòng của hai tiểu ny tử, tai phải tiếng gọi càng lúc càng gấp.

    Một con thuyền lờ mờ xuất hiện trong thị tuyến, Trương Ngưu Nhi và lão Hắc thay nhau gọi như gọi hồn: "Dương viện sứ, viện sứ đại nhân..."

    Dương Hạo tức giận nói: "Ta ở đây!"

    "Ái chà, mau mau mau, chèo tới chỗ viện sứ đại nhân đi, chèo mau lên."

    Con thuyền nhanh chóng táp lại gần.

    Lão Hắc, Trương Ngưu Nhi, Hạnh Nhi cầm đèn lồng đứng ở đầu thuyền, thuyền còn chưa đỗ ổn định, Trương Ngưu Nhi đã nhảy sang thuyền của Dương Hạo, cười bồi tranh công nói: "Buổi tối không thấy viện sứ đại nhân về, tiểu nhân vô cùng lo lắng, vội vàng lái thuyền vào hồ tìm đại nhân.

    Hắc hắc, đại nhân, tiểu nhân không tới muộn chứ?"

    "Đương nhiên là không!"

    Dương Hạo khen một cách rất bực bội: "Trương Ngưu Nhi à, ngươi tới không muộn cũng không sớm, con mẹ nó thật là đúng lúc quá cơ!"
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 8


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 324: Quay về kinh sư

    "Trương Ngưu Nhi đã tìm thấy chúng ta rồi ư?"

    Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm đều giả vờ ngạc nhiên, hai người từ trong khoang thuyền bước ra, giả vờ dụi dụi mắt, bộ dạng như đang ngái ngủ.

    "Phu nhân, đại phu nhân, Hạnh nhi lo lắng quá."

    Hạnh nhi vui mừng cầm đèn lồng nhảy qua thuyền của họ, hân hoan làm lễ.

    Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm mặc áo ngủ, vốn đã vô cùng kiều mị, giờ dưới ánh đèn lồng, cả hai như một đôi hoa sen, tăng thêm ba phần nhan sắc, khiến cho Dương Hạo tiếc nuối không thôi: Mấy tên gia hỏa này nếu tới muộn nửa tiếng, ta đã được hưởng thủ một thuyền gió trăng rồi, giờ thì hay quá...

    Dư quang ở khóe mắt chú ý tới ánh mắt sáng rỡ của Dương Hạo, khóe miệng Ngô Oa Nhi hơi cong lên, lộ ra vẻ mặt tựa cười mà như không cười, nhân lúc người ta không chú ý, thò cái lưỡi nhỏ ra liếm khóe môi, mắt híp lại nhìn Dương Hạo, khiến Dương Hạo càng bùng lửa dục.

    Mà Đường Diễm Diễm thì lén lén làm mặt quỷ với hắn, khiến Dương Hạo hận đến ngứa cả răng.

    Nếu không phải là hạ nhân có mặt ở đây, trên mông nàng ta đã có thêm năm vết ngón tay rồi.

    Trương Ngưu Nhi và lão Hắc lấy một sợi dây thừng buộc đầu thuyền Dương Hạo của, lái thuyền giăng buồm kéo thuyền hắn đi theo hình chữ chi (之), đợi khi lên tới bờ thì đã là nửa đêm khuya khoắt.

    Mọi người tắm rửa, ăn khuya, đợi khi xong hết việc thì ai ấy đều mệt mỏi rã rời.

    Dương Hạo đành cố nhịn ham muốn trong lòng, trơ mắt nhìn một đôi mỹ nhân dắt tay nhau về phòng ngủ, còn hắn thì một mình tự "múa kiếm" dưới trăng, rất lâu... rất lâu...

    Trời vừa sáng, trên thuyền tuy không nghe được tiếng gà gáy, nhưng Dương Hạo vẫn tỉnh dậy đúng giờ, hắn ngồi khoanh chân, lặng lẽ thổ nạp một lúc, lọc trong thần khí, thuận tiên an ủi tiểu huynh đệ mỗi sáng đều nộ khí trùng trùng một lúc rồi thay quần áo võ sĩ lên bờ đánh mấy bài quyền.

    Sau đó thì về thuyền tắm rửa, tới khoang thuyền cùng Diễm Diễm và Oa Nhi ăn sáng.

    Bữa sáng là do Oa Nhi tự tay chuẩn bị, cháo gạo tẻ thơm phức, sáu món ăn thanh đạm, khiến ngón trỏ của người ta máy động.

    Một đêm ngủ rất ngon, hai tiểu ny tử tư dung mỹ lễ, dung quang tỏa sáng, Dương Hạo nhìn mà ngứa ngáy trong lòng, chỉ muốn dẫn đôi mỹ nhân này đi ngủ cùng.

    Ban đêm cùng ngủ, sáng sớm cùng mặc quần áo, ngắm mình trong gương, như vậy thật là y lệ hương diễm biết bao.

    Dương Hạo đang nghiến răng nghiến lợi phát thệ, tối nay vô luận là như thế nào cũng không thể để cho tiểu huynh đệ của mình phải chịu ủy khuất nữa, cùng lắm thì nửa đêm xông vào khuê phòng của bọn họ, đóng vai một tên cường đạo thâu hương thiết ngọc.

    Vào lúc đang thầm hạ chủ ý thì Hạnh nhi đột nhiên bước vào, cúi người ghé vào tai Dương Hạo thì thầm mấy câu gì đó.

    Dương Hạo nhíu mày, gật đầu rồi lập tức đứng dậy đi theo nàng ta.

    Trên sàn thuyền có một tiểu nội thị trong cung đình đang đứng, chính là người thân tín của Ngụy vương Triệu Đức Chiêu, vừa thấy Dương Hạo bước ra, tiểu nội thị đó vội vàng thi lễ với hắn.

    Dương Hạo hỏi: "Vị đại nhân này, phải chăng vương gia có chuyện triệu kiến?"

    Tiểu nội thị đó cười nói: "Đúng vậy, vương gia nói Dương viện trưởng mấy ngày nay chịu nhiều khổ cực, thân thể không khỏe, vốn muốn để viện trưởng nghỉ ngơi mấy ngày, thế nhưng hôm nay mới nhận được một tin tức quan trọng, cho nên bắt buộc phải cùng thương nghị với Sở đại nhân, Dương đại nhân hai vị khâm sai phó sứ, cho nên mới sai tiểu nhân đến mời, phiền đại nhân tới huyện nha một chuyến."

    "Ha ha, vương gia khách khí rồi, nhận lộc của người thì phải phân ưu với người.

    Dương mỗ đã là thần tử của Tống quốc, theo lý nên ra sức vì triều đình.

    Vương gia đã triệu kiến, Dương mỗ lập tức đi ngay, phiền lao trung đại nhân đợi một lát, bản quan đi thay xiêm y rồi sẽ tới."

    Tiểu nội thị khách khí vái một vái: "Viện trưởng đại nhân xin cứ tự nhiên, tiểu nhân xin đợi ở đây."

    Dương Hạo vội vàng quay về khoang thuyền, cầm bát cháo lên húp vội hai ba miếng.

    Ngô Oa Nhi cũng buông đũa, kinh ngạc hỏi: "Quan nhân có việc gì gấp ư?"

    Dương Hạo đặt bát cháo xuống, bước nhanh vào trong ngọa thất rộng rãi, cầm quan bào tới, vừa mặc vừa bĩu môi nói: "Đúng vậy, vương gia gọi ta tới, e rằng không về kịp trước bữa trưa đâu.

    Các nàng giờ tỷ muội tình thâm, chắc chỉ ước sao ta không ở trước mặt làm chướng mắt, giờ thì thích rồi nhé, hừ!"

    Ngô Oa Nhi biết hắn giả vờ giận, có chút ý vị nam nhi làm nũng với nữ tử mà mình yêu, thế là chỉ cười chứ không nói gì.

    Đường Diễm Diễm thì bước vào phòng, vội vàng chỉnh lại đầu tóc, vuốt phẳng vạt áo, buộc chặt thắt lưng, rất có vẻ hiền thê.

    Thấy Dương Hạo nói những lời chua ngoa, Đường Diễm Diễm không dám cười trộm, mắt hướng ra ngoài, thấy Oa oa và Hạnh Nhi vẫn chưa vào phòng, nàng ta liền ghé vào tai Dương Hạo nói khẽ: "Đêm qua người ta còn chưa đủ rộng lượng ư?

    Là Trương Ngưu Nhi không tới đúng lúc đấy chứ.

    Hi hi, được rồi, được rồi, Hạo ca ca chuyên tâm đi làm việc công đi, tối nay...

    Người ta để cửa cho huynh là được chứ gì."

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Muội... không phải là mấy ngày nay không tiện ư?"

    Đường Diễm Diễm lườm hắn một cái, xấu hổ nói: "Cũng sắp hết rồi..., cho dù là không được, cái trò xấu hổ của các người đêm qua, người ta không phải là không thấy.

    Oa nhi biết phục thị huynh, chẳng lẽ... chẳng lẽ người ta không biết chắc?

    Người ta cũng hiểu huynh bận rộn khổ cực, tối nay cùng Oa Oa làm vừa lòng đẹp ý huynh là được chứ gì."

    Đường Diễm Diễm khẽ cắn môi mỏng, mắt híp như tơ, vô cùng quyến rũ nhìn hắn một cái.

    Một bụng oán khí của Dương Hạo lập tức bay sạch, xương cốt trên người trong thoáng chốc như nhẹ đi bốn lạng, hắn vui mừng quá đỗi, vội vàng nói ngay: "Được, chúng ta một lời đã định.

    Tối nay vào một khắc giờ tuất, không gặp không về, vi phu kiểu gì cũng sẽ đến đúng giờ, đăng đường nhập thất, thiết ngọc thâu hương."

    Nói xong còn hưng phấn bừng bừng hôn Đường Diễm Diễm một cái.

    Đường Diễm Diễm xấu hổ đấm cho hắn một cái, nũng nịu nói: "Nói sao mà khó nghe thế, người ta chính là phu nhân có mai mối cưới hỏi đàng hoàng của chàng, cái gì mà thâu hương thết ngọc chứ, phi phi phi.

    Lại không chú ý cách dùng từ rồi."

    Dương Hạo không thèm để ý, mũ quan chưa đội ngay ngắn đã phi ra ngoài như một con bước, vui sướng ngâm nga: "Tay cầm đèn lồng nhìn bốn phía, thượng cấp phái người triệu kiến, thờ gian ước hẹn vào bảy giờ rưỡi, chờ xe ngay tại nơi dây..."

    Ngô Oa Nhi thấy hai người thì thầm to nhỏ, liền hiểu ra là nói chuyện trong phòng, chỉ là giả vờ không biết.

    Nghe hắn hát tuy ca từ không rõ ràng, giai điệu lại rất mới mở, không khỏi mặt mày hớn hơ, lấy ngón tay gõ gõ lên bàn, khen ngợi: "Quân nhân hát dân ca nơi nào vậy?

    Trầm bẩm du dương, âm vang có lực, rất là mới mẻ..."

    ...

    Dương Hạo tới huyện nha cũng không bảo người thông báo, trực tiếp chạy vào hậu trách, sau khi tiến vào viện lạc liền thấy rất nhiều nô phó nha hoàn đang bưng gì đó ra ngoài, Dương Hạo thầm nghĩ: "Vân tri huyện này vỗ mông ngựa cũng triệt để thật, không ngờ lại dọn ra ngoài nha môn, để cả nơi này cho Ngụy vương ở ư?"

    Dương Hạo kinh ngạc bước tới viện lạc mà Ngụy vương đang ở, tiểu nội thị trước tiên vào thông báo, lát sau, liền thấy Ngụy vương quan đái chỉnh tề ra nghênh đón, vừa thấy Dương Hạo liền cười ha ha, mặt mày tươi rói chắp tay nói: "Dương viện trưởng, cung hỉ, cung hỉ, đại hỉ!"

    "Đồng hỉ, đồng hỉ."

    Dương Hạo vội vàng chắp tay hoàn lễ, vui vẻ hỏi: "Không biết hạ quan có gì đáng chúc mừng?"

    Triệu Đức Chiêu cười tủm tỉm kéo tay hắn vào nhà, nói: "Dương viện sứ, đập nước của các kênh đào đã hoàn thành trước thời hạn.

    Ha ha, hoàn thành trước thời hạn rồi, so với thời gian mà chúng ta dự đoán còn sớm hơn... cả nửa tháng.

    Vừa rồi bản vương và Sở đại nhân thương nghị trước một lúc, quyết định lập tức vận một lượng lương thực đầu tiên về kinh, bản vương tự mình áp vận, chuyến này thử đi nếu thành công.

    Vậy thì chỗ gạo tiếp theo lập tức vận chuyển ngay, triều đình không còn nỗi lo về sau nữa."

    Dương Hạo nghe vậy, tâm cơ máy động, đột nhiên nhớ tới kế kim thiền thoát xác của mình, vội vàng nói: "A, hà đạo đã sửa xong rồi ư?

    Vậy thì quá tốt rồi, vương gia nếu muốn tự vận lương về kinh, cố nhiên là tốt.

    Có điều... vận lương là một phương diện, chuyện trù lương cũng không thể chậm trễ được.

    Vương gia đã muốn tự mình áp vận lượng lương thảo đầu tiên về kinh, vậy thì để hạ quan ở lại địa phương gây quỹ lương thảo nhé?

    Hạ quan và vương gia xa gần phối hợp với nhau, cùng xúc thành đại sự này, cái khó của Khai Phong sẽ được giải quyết dễ dàng."

    "Ha ha, anh hùng có cái nhìn giống nhau."

    Sở Chiêu Phụ cầm đai lưng, ưỡng ngực bước tới: "Lão phu cũng nghĩ như vậy, vừa rồi đã bẩm rõ với Ngụy vương thiên tuế rồi, sẽ do lão phủ lưu thủ địa phương, vương gia thiên tuế và Dương viện sứ cùng áp thuyền về kinh là được."

    Dương Hạo nghe vậy trong lòng liền lo lắng: "Cái lo bất tử này, trên đường giả ngây giả dại, chuyện gì cũng không thấy ngươi lộ mặt, ta khó lắm mới tìm được cơ hội ở lại một mình, có thể chế tạo ra sự kiện "chết" một cách bất ngờ, ngươi cái gì không tranh, lại đi tranh "chết" với ta là sao?"

    Dương Hạo vội vàng nói: "Vậy sao được, Sở đại nhân tuổi già đức cao, có việc thì nên để vãn bối bôn ba mới đúng, không bằng Sở đại nhân cùng Ngụy vương thiên tuế về kinh đi, hạ quan lưu thủ địa phương."

    Sở Chiêu Phụ thầm nghĩ: "Thằng tiểu tử này cũng tham gớm, chẳng lẽ tất cả công lao ngươi đều muốn cướp ư, ít nhiều gì cũng phải để lại cho lão phu một chút cơm thừa canh cặn chứ?

    Trên đường lão phu chưa lập được chút công lao nào, hơn nữa cái nguy về lương vẫn chưa được giải quyết, càng về kinh sớm thì càng bất diệu.

    Ta ở lại địa phương lề mề thêm ít ngày, đợi lương thục của phủ Khai Phong sung túc rồi, ta lại "phong trần phó phó" về kinh, quan gia ắt sẽ mềm lòng, có thể xử trí ta nhẹ một chút."

    Sở Chiêu Phụ nói: "Lần này tuần thú Giang Nam, lão Sở không xứng đáng với chức vị phó sứ, lại chưa từng góp sức cho triều đình.

    Giờ đại sự đã ổn, Dương viện sứ vẫn nên cùng vương gia về kinh nắm toàn cục vẫn là tốt nhất.

    Ở địa phương cũng không có việc gì khó khăn cả, cứ để lão phụ lấy công chuộc tội đi."

    "Lão đại nhân nói vậy, hạ quan thực sự hoảng hốt, hạ quan cho rằng..."

    "Ài, hai người các vị đừng có kéo đi kéo lại nữa."

    Triệu Đức Chiêu cười cười hòa giải: "Tấm lòng trung của các vị đều là vì nước vì dân.

    Bản quan hiểu được mà.

    Sở đại nhân chủ động xin ở lại địa phương, bản vương đã đáp ứng rồi, sao có thể lật lọng được nữa?

    Vả lại, nếu lương thực có thể thuận lợi vận tới kinh sư, Dương viện trương là góp công đầu, quan gia tất sẽ triệu kiến ban thưởng.

    Bản vương dù không thức thời cũng phải mang vị đại thần có công Dương viện sứ này về kinh sư thôi."

    "Thiên tuế..."

    "Ha ha, được được rồi, cứ quyết định vậy đi.

    Ngươi cũng đừng có chối từ nữa.

    Dương viện trưởng đã ăn sáng chưa?

    Nếu còn chưa thì ăn luôn ở chỗ bản vương đi, lát nữa chúng ta sẽ cùng ngồi thuyền về kinh."

    "Ặc!

    Đi ngay hôm nay ư?"

    "Không sai, đi ngay hôm nay, đi ngay lập tức.

    Bản vương đã lệnh cho người phi ngựa báo cho phủ Tứ châu rồi, lệnh cho bọn họ lập tức chuẩn bị lương thảo, sắp xếp thuyền.

    Lấy Tứ châu làm điểm thử tàu, giờ vấn đề trù tập lương thảo không còn là lớn, đập nước có thể bảo chứng cho đường thủy thông thoáng, trên đường không cần phải bốc dỡ, bản vương hiện tại trong lòng nắm chắc rồi thì sao mà không gấp cho đặng?

    Sao, Dương viện sứ còn có dị nghị gì ư?"

    "Ặc, không phải vậy, chỉ là...

    Trình đại nhân, Mộ Dung tiên sinh bọn họ đã tới huyện Hoài Âm, hiện tại vẫn chưa quay về..."

    "Không sao cả, bảo huyện lệnh Hu Dị thông báo một tiếng, đợi bọn họ quay lại thì tự mình về kinh là được, bản vương hiện giờ giống như là nhớ nhà vậy, một khắc cũng không đợi được.

    Đúng rồi, Dương viện trưởng đã ăn sáng chưa?"

    "Ặc, hạ quan ăn rồi?"

    "Vậy thì tốt rồi, đi nào, chúng ta về thuyền luôn.

    Người đâu, chuẩn bị kiệu!"

    Triêu Đức Chiêu hưng phấn bừng bừng kéo Dương Hạo mặt mày bí xị như cái bánh bao đi ra ngoài...

    Đội thuyền đi về, cột buồm như rừng.

    Trên kênh đà hơn trăm chiếc chiến thuyền đáy bằng kéo dài vô biên, Long Kỳ quan thuyền của Ngụy vương Triệu Đức Chiêu dẫn đầu mở đường, thanh thế rất lớn.

    Do nắm bắt thời cơ rất tốt, mùa thu lương đã sắp tới, khả năng thủy hạn sâu bệnh làm giảm sản lượng và thiên tai giảm mạnh, cho nên quan phủ các nơi có thể bỏ lương tồn trong kho ra vận tới kinh sư trước, đợi mùa thu hoạch tới, lại tiếp tục vận lên kinh sư và cho vào kho, hai việc đều không chậm trễ.

    Dương Hạo bị Ngụy vương Triệu Đức Chiêu nóng lòng về kinh, tranh công hiến báo trực tiếp bắt lên thuyền, ngay cả mặt hai vị tiểu nương tử yểu điệu cũng không được gặp, chỉ đành tìm người bảo đi thông tri cho bọn họ một tiếng, rồi theo Triệu Đức Chiêu nhổ neo tới thẳng Tứ châu, hội hợp với thuyền lương sớm đã chuẩn bị đợi lệnh quay về Biện Lương.

    Trên kênh đào, tất cả thuyền nhỏ đều nhường đường cho thuyền lương, thuyền nhỏ chen chúc đằng sau rất nhiều, thuyền của Diễm Diễm và Oa Oa cũng bị chen ở ở phía sau không nhích lên được.

    Triệu Đức Chiêu thấp tha thấp thỏm, có điều quan phủ các nơi cũng không dám ăn bớt ăn xén, lại thêm điều tập một lượng lớn sương binh giúp đỡ đào bới xây dựng, những đập nước đó tuy đơn giản, nhưng vẫn miễn cưỡng chống đỡ được ba bốn tháng, dọc đường hữu kinh vô hiểm, thuyền lương vượt qua được khó khăn mức nước chênh lệch của hà đạo, thuận lợi vận tới kinh sư.

    Ngày nhóm thuyền đầu tiên về tới kinh sư, cũng giống như ngày đưa tiễn, văn võ bá quan đều tới nghênh đón, trên bến tàu Biện hà đầu người lúc nhúc, chen vai sát cánh, bóng thuyền như mây như rừng ở xa xa vừa lộ đầu ra dưới ánh tịch dương, trên bến tàu lập tức rộ lên tiếng hoan hô.

    Thời gian tảo triều, ngọ triều (họp sáng, trưa) ngày hôm nay đều qua rồi, không tiện vào cung gặp vua, các quan viên chuẩn bị rượu đón tiếp, ở trên bến tàu nghênh đón Ngụy vương Triệu Đức Chiêu và khâm sai phó sứ Dương Hạo, hai bên hàn huyên một phen, lại ước định hôm khác mở tiệc tẩy trần cho họ, sau đó thì giải tán.

    Triệu Phổ đón Ngụy vương Triệu Đức Chiêu xong cũng theo hắn về phủ.

    Tấn vương Triệu Quang Nghĩa kéo Dương Hạo lên ngồi cùng kiệu với hắn, tới phủ Khai Phong.

    Triệu Phổ chắp tay nhường Ngụy vương Triệu Đức Chiêu lên kiệu trước, khi về tới cạnh kiệu của mình thì quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Tấn vương Triệu Quang Nghĩa mặt mày hớn hở kéo Dương Hạo ngồi cùng xe với hắn, kiệu tám người khiêng há có phải là người nào cũng ngồi được?

    Dương Hạo khiêm tốn chối từ, Triệu Quang Nghĩa thì lại nhường, hai người cứ thế giằng co.

    Triệu Phổ cường lạnh một tiếng, hạ nhân vén rèm kiệu lên, Triêu Phổ là cúi người vào kiệu.

    Triệu Phổ ngồi trong kiệu vuốt râu trầm tư một hồi lâu, đột nhiên vén rèm vẩy tay với bên ngoài, lão quản gia Phó Thu của tướng phủ liền vội vàng chạy đến trước mặt, giỏng tai nghe hắn phân phó.

    Triêu Phổ khẽ giọng phân phó: "Bản tướng quân đưa Tống ngụy vương về phủ, chắc cũng phải nấn ná một lúc, ngươi lập tức về phủ, triệu tập phụ tá của bản tướng phủ, viết tấu thỉnh công cho Ngụy vương thiên tuế, lại chọn một số quan viên thích hợp với việc trình đệ tấu biểu, báo cho bọn họ một tiếng, bảo bọn họ tảo triều ngày mai dâng biểu thỉnh công cho Ngụy vương.

    Tất cả công lao, phải cố gắng kéo hết lên người Ngụy vương, nhớ đó."

    "Vâng, lão nô đã hiểu."

    Phó Thù trù trừ một thoáng, nhìn đại kiệu tám người khiêng của Tấn vương, nhỏ giọng nói: "Nhưng...

    Tên Dương Hạo đó có chịu nhường công không?

    Vừa rồi ở trên bến tàu, ngay cả Ngụy vương cũng rất tôn sùng hắn, bá quan đều nghe rõ cả.

    Chuyến nam hành tuần thú này, Dương Hạo thực sự là có công rất lớn."

    Triệu Phổ mỉm cười, vuốt râu, nói: "Bản tướng không phải là muốn gạt bỏ hết công lao của hắn, chỉ là muốn đem chỗ công lao này quy hết về Ngụy vương.

    Ngươi chẳng lẽ cho rằng người này là hạng bất học vô thuật, không biết phân nặng nhẹ ư?

    Ngụy vương là hoàng trưởng tử, cho dù có cướp công cũng sẽ không cướp thù lao của hắn, ngược lại còn cho hắn lợi ích lớn.

    Loại chuyện dệt hoa trên gấm này cớ sao mà không làm?"

    Hắn hơi dừng lại một chút, lại nói: "Ngày mai Dương Hạo tất sẽ gặp vua.

    Ngươi nhớ kỹ, lão phu muốn dậy sớm hai khắc, đến phòng nghỉ tìm cơ hội nói chuyện với hắn.

    Bản vương ở ngay trước mặt hứa cho hắn một tiền đồ rộng mở, không khiến hắn chịu ủy khuất là được."

    "Vâng, vậy lão nô xin lập tức về phủ an bài."

    Phó Thu cúi người, lách ra khỏi đoàn người đang tới phủ Ngụy vương.

    ....

    "Vương gia, Trình đại nhân bọn họ..."

    Kiệu tám người khiêng rất rộng rãi, nhưng ngồi ở bên cạnh Tấn vương, đặc biệt là cái mũ có cánh dài cứ lắc lư của hắn, Dương Hạo chỉ đành nghiêng người mà ngồi, chắp tay nói.

    "Ha ha, không cần phải nói nữa, bản vương đã biết rồi."

    Triệu Quang Nghĩa thấy hắn lúng túng, không khỏi bật cười, hắn bỏ mũ quan xuống đặt lên đùi, thuận tay vuốt lại tóc, mỉm cười nhìn Dương Hạo một cái, càng nhìn càng thấy hài lòng.

    Trình Vũ rõ ràng đã thông báo tin tức cho hắn, cũng đem phân tích về Dương Hạo đối nghịch với tướng phủ, đồng cảm với Nam Nha ra báo với hắn rồi.

    Triệu Quang Nghĩa mặc kệ những tên phú tá, thuộc hạ các ngươi lén lút minh tranh ám đấu lợi hại thế nào, chỉ cần các ngươi đều ôm đùi ta, vậy thì là người của ta, ta sẽ đặc biệt quan tâm tới ngươi.

    Dương Hạo tuy không có học thức, nhưng lại có tài cán.

    Nhưng Lương nguy Biện Lương lần này có thể giải quyết, hắn là chiếm công đầu, bất cứ ai cũng đừng hòng cướp được.

    Công lao của hắn chính là vinh dự của Nam Nha.

    Triệu Quang Nghĩa hiện tại vô cùng xem trọng hắn, cho dù là là hành động co quắp ngồi nghiêng đó, trong mắt hắn cũng rất thuận mắt.

    "Nào nào nào, Dương viện sứ ngồi thoải mái một chút đi, gặp nhau trong phòng riêng, không cần nhiều lễ tiết vậy đâu."

    Triêu Quang Nghĩa mỉm cười an ủi một câu, rồi lại nói: "Tất cả hành vi trong chuyến đi này của ngươi, bản vương đã biết rồi.

    Ha ha, kể ra thì ngươi cũng không tiện tự kể công cho mình.

    Sáng sớm ngày mai, bản vương lên điện gặp vua, sẽ biểu dương thành tích cho ngươi, kiếm lấy một đường công danh.

    Chức quan trong Nam Nha ta mặc ngươi lựa chọn, nếu muốn làm một kinh quan của nha môn khác, chỉ cần ngươi nói ra, bản vương nhất định sẽ giúp ngươi được toại nguyện.

    Ha ha, người của Nam Nha nếu ra ngoài làm quan cũng là chuyện tốt mà.

    Điều đó chứng tỏ Nam Nha ta nhân tài lớp lớp, đào mận khắp thiên hạ, đồng tâm hiệp lực... phụ tá triều đình Đại Tống ta, đó chẳng phải là mỹ sự ư."

    Dương Hạo nghe thấy hai chữ kinh quan, trong lòng liền cười thầm: "Kinh quan!

    Kinh quan!

    Có nói quang minh chính đại như thế nào cũng cuối cùng vẫn là đề phong ta, không dám để ta rời kinh sư về địa phương."

    Triệu Quang Nghĩa lại nói: "À, đúng rồi...

    Ta nghe nói... gia quyến cũng ngươi được đã tới kinh rồi?"

    "Ặc, đúng vậy..."

    Dương Hạo hơi do dự một chút rồi thản nhiên thừa nhận.

    Triệu Quang Nghĩa cười ha ha: "Không sao, không sao.

    Đã chưa hề làm chậm trễ chính sự thì không sao cả.

    Bản vương không phải là lão phu tử khô khan, sẽ không trách ngươi đâu."

    Hắn mỉm cười liếc Dương Hạo một cái, đột nhiên nói: "Ta nghe nói, mỹ thiếp mà ngươi nạp chính là Biện Lương đệ nhất hành thủ, nhân xưng là Mị Oai Nhi đúng không?"

    Dương Hạo thấy chột dạ, máu huyết lập tức sôi sục, có một loại xung động muốn ra tay bóp chết hắn: "Mẹ kiếp!

    Chuyện của Diễm Diễm còn chưa giải quyết, ngươi đã lại hỏi tới Oa Oa là có ý gì?

    Chẳng lẽ ngươi nghiện cướp vợ người khác à?"

    Dương Hạo mang lòng dè chừng, bất động thanh sắc nói: "Ặc..., cũng từng có một chút danh tiếng.

    Có điều về sau đệ nhất mỹ nhân nhi của Mân Giang là Liễu Đóa Nhi cô nương tới kinh thành, sắc đè tam đại hành thủ của kinh sư, nàng ta đành phải làm đệ nhị rồi.

    Nhất thời nản lòng thoái chí, cho nên mới gả cho hạ quan."

    Triệu Quang Nghĩa hỏi nữ quyến của người ta, chỉ là muốn chứng tỏ quan hệ thân mật của hai bên, quan tâm tới thuộc hạ mà thôi, ai ngờ hắn lại định vị mình xấu xa như vậy, liền cười nói: "Vậy cũng tính là mỹ nữ nhất đẳng rồi.

    Ngươi đang ở vào thời kỳ huyết khí phương cương, thiếu niên phong lưu.

    Bản vương nên cung hỉ ngươi mới phải.

    À..."

    Hắn vuốt râu suy nghĩ một lúc, đột nhiên gục gặt nói: "Liễu Đóa Nhi của Như Tuyết phường ấy giờ thanh danh đang vang vọng, hào xưng Biện Lương đệ nhất hành thủ.

    Ngày đó khi tiễn ngươi rời kinh, bản vương đã từng gặp nàng ta một lần, quả nhiên tư sắc thù lệ, khí chất bất tục, là hạng xuất sắc trong chúng hương chư diễm, không hổ với thịnh danh của nàng ta.

    Giờ cũng muộn rồi, ngươi sớm về nghỉ ngơi đi.

    Ngày mai tan triều bản vương sẽ mở tiệc đón tiếp, tiện thể mời mọi người tới ca múa trợ hứng."

    Dương Hạo thấy hắn không lộ vẻ "quan tâm" tới Oa Oa nữa, không khỏi thầm thở phào, vội vàng cười nói: "Vương gia đối xử trọng hậu như vậy, hạ quan thực sự là cảm thấy sợ hãi."

    "Sợ hãi cái gì?"

    Triệu Quang Nghĩa thần thái phấn chấn, vỗ mạnh lên vai hắn một cái, lớn tiếng khen: "Quan gia cùng với triều đình Đại Tống và trăm vạn bách tính Khai Phong đều phải cám ơn ngươi.

    Đây là phong quang mà ngươi nên có, bản vương chính là muốn tạo thanh thế lớn, để người người đều biết là Dương Hạo ngươi ngăn cơn sóng dữ, giải nguy cho Đại Tống ta!"

    Cáo biệt từ Nam Nha, Triệu Quang Nghĩa tự mình tiễn ra nghi môn, lại sai nghi trượng của mình đưa hắn về phủ.

    Dương Hạo nếu bỏ quyết tâm đi "chết", nhận được lễ ngộ như thế này của hắn, e rằng thực sự cảm kích tới rơi lệ, từ nay về sau sẽ quên mình phục vụ cho hắn.

    Về tới cửa phủ đệ của mình, Dương Hạo xuống kiệu, hướng tới kỳ bài của vương phủ mà cám ơn, chắp tay tiễn kiệu không trở về.

    Sau đó mới bước lên gõ cửa, lão gia nhân ra cửa đón, vừa thấy là đại nhân nhà mình về phủ, ai ai cũng mừng vui.

    Đoàn người của Diễm Diễm và Oa Oa vẫn ở phía sau, Bích Túc vốn được Dương Hạo phái đi thăm dò động tĩnh địa phương, bởi vì về kinh quá gấp, cũng không kịp thông tri cho hắn, hơn nữa cũng không tìm thấy người của hắn.

    Dương Hạo lại không biết tên lãng tử phóng túng vô hạnh Bích Túc không ngờ lại gặp phải một nữ tử khiến hắn động lòng.

    Lúc này một lòng theo đuổi người ta, thần hồn điên đảo chạy tới cảnh nội Nam Đường.

    Giờ Dương Hạo về nhà, chỉ đơn độc có một mình.

    Bước vào cửa phủ, Dương Hạo liền cười nói: "Mỗ Y Khả và tiểu Vũ đâu, sao không tới đón ta, lại đi dạo phố rồi phải không?"

    Người sai vặt hoan thiên hỉ địa đi bên cạnh hắn, nói: "Nguyệt Nhi cô nương và tiểu Vũ tới Thiên Kim Nhất Tiếu lâu rồi.

    Lão gia, có cần lão hán đi gọi họ về không?"

    Dương Hạo ngớ người, lúc này mới nhớ tới lúc mình đi đã bảo Nguyệt Nhi theo Diệu Diệu học quản lý kinh doanh, liền cười nói: "Không gấp, không gấp, ta tắm rửa một trận đã rồi tính sau.

    Nguyệt nhi Theo Diệu Diệu học tập quản lý kinh doanh, thế còn tiểu Vũ thì đi đâu rồi?"

    Người sai vặt gãi đầu, nói: "Các này thì không biết được, nghe tiểu Vũ nói... cái gì ai khi phụ người, đi giúp đỡ gì gì đó, lão hán nghe không hiểu cho lắm."

    "Hả?"

    Dương Hạo dừng bước, suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy ngươi cứ lo việc của mình đi, ta tới Nhất Tiếu lâu một chuyến!"

    Chương 325: Mượn thùng gỗ để tắm

    Nhất Tiếu lâu so với lúc trước Dương Hạo ly khai thì đã sắm thêm một số đồ trang trí, ví dụ như ở trước cửa có thêm hai cây hoa, dưới hành lang thì có thêm hai hàng đèn cung đình, rất nhiều đồ được trang trí thêm.

    Khách cũng nhiều hơn lúc trước, giờ năm tòa lầu đều đã khai trương, các khách nhân theo như nhu cầu, tới lui tất nhiên là đông đúc náo nhiệt hơn.

    Diệu Diệu là "Nữ nhi quốc" chủ, độc bá đông lâu.

    Trong lâu này chuyên làm sinh ý nữ nhân, bởi vì mua phục trang, trang sức, son phấn đều đi lên đây, hơn nữa tính chất, kiểu giáng đều là nhất lưu, cho nên hấp dẫn rất nhiều phu nhân nhà quyền quý của Biện kinh tới lui.

    Nhưng quý phụ thiên kim này dẫn hầu gái lên lầu mua đồ, tiếp đón, khoản đãi đều là những thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp, tuyệt không có một ai là nam tử, cho nên người nhà của bọn họ cũng rất yên tâm.

    Khi Dương Hạo tới Nhất Tiếu lâu Nữ nhi quốc thì đã tới lúc đốt đèn.

    Cuộc sống về đêm của tòa thành không ngủ này so với ban ngày thì có cảnh tượng phồn hoa và náo nhiệt khác lạ.

    Trong Nữ nhi quốc đèn đuốc sáng rực, khách nhân vẫn nối dài không dứt, ở cửa có tám kiện phụ (phụ nữ khỏe mạnh) mặc áo xanh, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng đó.

    Trên người ăn mặc gọn gàng, đai lưng thắt rất chặt, nhìn thể hình to lớn vạm vỡ ấy, chắc là lúc trẻ đã từng là nữ đô vật, tinh thần hăng hái, anh khí bừng bừng.

    Dương Hạo chẳng buồn để ý, tới cửa lâu thì cứ thế nhấc chân bước vào trong.

    Trong tám kiện phụ ấy lập tức có hai người bước ra, một người mặc áo xanh chừng trên dưới bốn mươi tuổi cản hắn lại, khách khí ôm quyền nói: "Vị đại quan nhân này xin dừng bước, Đông lâu chỉ làm sinh ý nữ nhân, đại quan nhân phải chăng đã đi nhầm chỗ rồi?"

    Dương Hạo đầu tiên ngây người, sau đó lập tức bật cười: "Ồ, các ngươi không nhận ra ta à?

    Ha ha ha, được được được, vậy ta cũng không phá hỏng quy củ của các ngươi.

    Phiền chư vị bẩm báo cho Diệu Diệu cô nương một tiếng, bảo nàng ta ra ngoài gặp ta là được."

    Hai kiện phú mặc áo xanh gọn gàng ngớ người, một phụ nhân nhanh mồm nhanh miệng khác liền nói: "Diệu Diệu cô nương là người nào, nhân tình của ngươi ạ, cô nương làm việc trong lâu của chúng ta không dưới mấy trăm người.

    Ngươi nói xem nàng ta là bán phấn son hay là bán phục sức trang sức, hay là bán châu bảo ngọc khí ở lầu ba, nói tỉ mỉ một chút, đại thẩm giúp ngươi gọi nàng ta ra là được."

    "Những người này ở đâu tìm tới vậy, ngay cả tên của lâu chủ nhà mình cũng không biết, đây là người để gác cổng hay là người để trang trí nhà vậy?"

    Dương Hạo dở khóc dở cười ho khan một tiếng, đang định nói rõ thân phận của mình thì một nữ tử đứng ở bên cạnh đột nhiên thốt lên: "Hả, Diệu Diệu ư?

    Ta nhớ khuê danh của lâu chủ chúng ta hình như là Diệu Diệu, có một lần Liễu cô nương tới Nữ nhi quốc, Lâm lâu chủ tự mình ra đón, Liễu cô nương lúc đó gọi nàng ấy là Diệu Diệu."

    "Lâm lâu chủ?"

    Dương Hạo đầu tiên thì kinh ngạc, rồi lập tức hiểu ra Diệu Diệu chỉ là khi ở bên cạnh Liễu Đóa Nhi mới dùng một khuê danh, mình muốn gọi nàng ta ra thì phải phải dùng cái danh tự này.

    Người ta ai cũng có phụ mẫu, ai cũng không phải là do trời sinh đất dưỡng, nàng ta ít nhất cũng nên có một cái họ, nhưng mình ỷ nàng ta là tâm phúc, ngay cả tên thật của nàng ta cũng chưa từng hỏi, đúng là một thượng ti thất trách, còn không bằng tên tiểu tử Triệu Nhị rất biết lấy lòng người, lúc nào cũng hỏi han ân cần về người khác.

    Tuy rằng Triệu Nhị hỏi tới lão bà của người ta, luôn khiến người ta phải sợ hãi.

    Dương Hạo thầm thấy xấu hổ, vội vàng nói: "Không sai, người mà ta muốn tìm chính là Diệu Diện cô nương, lâu chủ của ngươi đấy.

    Ta là Nam Nha viện sứ Dương Hạo, hôm nay vừa mới hồi kinh.

    Mấy vị đại thẩm đã từng nghe thấy tên ta hay chưa?"

    "Dương Hạo?"

    Mấy phu nhân trợn trừng mắt, kinh ngạc một lúc lâu mới có người thốt lên: "Ái chà chà, ngài chính là Dương đại quan nhân?

    Ngài... ngài đã hồi kinh rồi ư, Mời đại quan nhân vào, gian phòng trong cùng phía bên trái ở lầu ba chính là chỗ của Lâm cô nương, mời đại quan nhân, nô gian xin được dẫn đường cho ngài."

    "Ha ha, ta... có thể vào ư?"

    Mấy phụ nhân kiện tráng đều đồng thanh cười bồi, nói: "Vào được, vào được.

    Cả Thiên Kim Nhất Tiếu lâu đều là của đại quan nhân ngài, ngài nếu không vào được thì còn ai có thể vào được nữa, mời đại quan nhân."

    Một kiện phụ áo xanh nhanh nhẹn sớm đã chạy lên trước dẫn đường cho hắn.

    Dương Hạo cười cười, theo sau bà ta vào Nữ nhi quốc.

    Mấy phó phụ còn lại thì đứng ở cửa nhìn bóng lưng của Dương Hạo rồi bàn luận sôi nổi.

    Một người trong đó mắt láo liên, nói là muốn đi vệ sinh, nhưng lặng lẽ lộn về phía dưới hanh lang, chạy về phía Như tuyết phường.

    Trong lâu quả nhiên rộng rãi, chỗ nào cũng đèn đuốc sáng rực, lại theem mùi thơm của các loại son phấn, sàn sạch bóng không có lấy một hạt bụi, bầu không khí rất lịch sự tao nhã.

    Dương Hạo chậm rãi bước vào, nhìn trái nhìn phải, có ý muốn khảo sát.

    Rất nhiều quý phụ thiên kim thấy có nam tử tiến vào, đều bất giác có chút kinh ngạc.

    Nhưng thấy kiện phó áo xanh canh ở cửa đi trước dẫn đường, vẻ mặt lúc này mới thư thái trở lại, có điều vẫn thì thầm to nhỏ nhìn hắn, chắc là đang suy đoán thân phận của hắn.

    Dương Hạo chẳng buồn để ý, hắn phóng bước, theo phó phụ men theo thang lầu lên thẳng lầu ba.

    Tầng ba bán châu bảo ngọc khí, lúc này khách nhân xem hàng ít nhất, hoàn cảnh cũng nhã trí nhất, rất là u tĩnh.

    Dương Hạo mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp ở quầy hàng, bước thẳng tới chỗ của Diệu Diệu ở bên trái tầng ba.

    Nơi này có một loạt phòng đơn, nằm ngang có sáu bảy phòng, chia làm phòng ngủ, phòng làm việc tiếp khách và phòng tính toán sổ sách.

    Căn phòng thứ hai ở bên trái chính là phòng làm việc, Dương Hạo bảo tới trước cả thì nghe thấy giọng nói rất kiêu ngạo của một nữ nhân: "Diệu Diệu cô nương, Liễu cô nương tự mình phân phó, chẳng lẽ cô dám không nể mặt người ư?

    Cả Thiên Kim Nhất Tiếu lâu này đều là Liễu cô nương quản lý, cô ở bên cạnh cô nương nhiều năm rồi, nếu không có cô nương nhà chúng ta tài bồi, cô liệu có được ngày hôm nay chăng?

    Giỏi lắm, giờ cô đủ lông đủ cánh rồi, ngay cả Tuyết Ngọc Song Kiều còn không dám làm nghịch ý tiểu thư nhà chúng ta, cô dám phất riêng một ngọn cờ ư..."

    Phó phụ đó chẳng để ý, dẫu sao thì đại lão bản cũng tới rồi, việc gì phải quản ai đang ở trong gào thét.

    Thế là bà ta bước lên định gõ cửa thì Dương Hạo giữ lại, xua xua tay, mỉm cười với bà ta, nói: "Làm phiền đại thẩm dẫn đường rồi, ngươi cứ đi đi, ta tự mình vào là được."

    "Ai ai ai..."

    Đại thẩm giữ cửa được hắn gọi một tiếng đại thẩm, đúng là lòng hoa nở rộ, vội vàng gật đầu đáp ứng rồi xuống lầu như một làn khói.

    Dương Hạo bước lên trước hai bước, cẩn thận nghe ngóng, liền nghe thấy giọng nói có chút yếu đuối của Diệu Diệu đang biện giải: "Mấy vị cô nương, không phải là Diệu Diệu không chịu tuân theo ý của tiểu thư, chỉ là...

    Lão gia trước khi đi đã dặn dò năm lần bảy lượt, trướng phòng của Nữ nhi quốc này, bất kể là ai cũng không được nhúng tay vào, tiểu thư tuy là có ý tốt, nhưng Diệu Diệu không dám tự ý làm chủ, làm trái lời dặn của lão gia."

    "Ái chà, lấy Dương đại quan nhân ra làm chỗ dựa à?

    Liễu cô nương là người ngoài với đại quan nhân chắc?

    Cho dù là Dương đại quan nhân tới cũng không có đạo lý không cho phép Liễu cô nương nhúng tay vào.

    Trướng phòng, chỉ là một trướng phóng ư?

    Hiện giờ nhập hàng, tiêu thụ hàng, chi phí, thuê mướn nhân viên cửa hàng không phải đều do cô một mình nắm hết ư, cô muốn làm gì đây hả hả?

    Trời không có hai mặt trời, nước không có hai vua.

    Trong Thiên Kim Nhất Tiếu lâu này có thể có hai vị đương gia cô nương sao?"

    Diệu Diệu nói: "Tỷ tỷ sao lại nói vậy.

    Hiện giờ nhập hàng, thuê người, phàm là người mà tiểu thư phân phó muốn cho vào, Diệu Diệu đã từng không đáp ứng một ai chưa?

    Tỷ tỷ nói vậy thì oan uổng cho Diệu Diệu quá."

    "Cô nói ít thôi, trướng phòng do cô nắm, nhập hàng, tiêu thụ hàng, chi phí không phải chính là do cô định đoạt sao?

    Vả lại những người hầu, nhân viên đều nhận tiền lương từ cô, có ai mà không dám nể mặt cô chứ..."

    "Không nể mặt Diệu Diệu tỷ thì nể mặt ai?"

    Trong phòng đột nhiên vang lên giọng nói của một thiếu nữ: "Lão gia nhà ta tự mình phân phó, Nữ nhi quốc này chỉ có một mình Diệu Diệu tỷ làm chủ, ai không phục thì đi mà nói với lão gia ý!"

    "Lập tức bàn vang lên một tiếng rầm, không biết là thứ gì đập lên bàn, thiếu nữ đó lại rống lên: "Tính toán sổ sách khiến đầu ta quay cuồng rồi đây này, đã thế các ngươi còn tới làm ầm lên.

    Nếu tính toàn sai thì ta sẽ tìm các ngươi hỏi tội đó.

    Cút đi.

    Liễu cô nương nếu không phục thì bảo ả tới tìm ta.

    Lão gia nhà ta trước khi đi đã phân phó rồi, bảo ta theo Diệu Diệu tỷ học tập tính quản lý sổ sách.

    Giờ sổ sách ở trong tay ta, ai muốn lấy đi thì trước tiên hỏi xem nắm đấm của bản cô nương có đồng ý hay không đã.

    Nắm đấm của bản cô nương nếu đồng ý thì còn có hộ viện đầu nhi Mục Võ ở đây, các ngươi đi hỏi xem hắn có đồng ý hay không."

    Dương Hạo ở bên cạnh không khỏi lộ ra một nụ cười: "Tiểu nha đầu Mỗ Y Khả này ở trước mặt mình thì giống như một con mèo dễ bảo, không ngờ ở trước mặt người ta lại đanh đá như vậy.

    Ha ha, là bản tính của nàng ta như vậy, hay là khi ở Đường gia, được nha đầu Diễm Diễm dạy hư rồi..."

    "Xem kìa, xem kìa, Liễu cô nương nói cô không biết quản lý, quản thuộc hạ không nghiêm, người bên dưới ai ai cũng không hiểu quy củ.

    Bọn ta đang nói chuyện với lâu chủ, khi nào thì tới lượt ngươi chỗ miệng vào hả.

    Còn dám lớn tiếng quát tháo, nghe nói người yêu của ngươi có một thân võ nghệ phải không?

    Ha ha ha, nhìn ngươi cũng đã là một cô nương đến tuổi cập kê rồi, sao lại đi tìm một con gà tơ còn chưa mọc lông thế hả?"

    Một nữ nhân khác cười khẩy, nói: "Gà tơ bổ lắm đó!"

    "Hai vị tỷ tỷ nói sai rồi, chỉ e là bởi vì Nữ nhi quốc này không có nam nhân, nên có người đói quá ăn quàng đấy..."

    "Mấy lão bà nương xảo quyệt chua ngoa các ngươi không ngờ lại dám nói những lời ô uế như vậy."

    Nguyệt nhi tức giận đến nỗi giọng nói biết thành run rẩy.

    Sau đó Diệu Diệu vội vàng nói: "Nguyệt nhi, chớ có động thủ.

    Ba vị tỷ tỷ, Diệu Diệu nhận lệnh của lão gia, tuyệt đối không dám làm trái lời dặn của lão gia.

    Trướng phòng của Nữ nhi quốc này, bản cô nương tuyệt đối không giao ra được, cũng không cho bất cứ ai nhúng tay vào.

    Tiểu thư nếu không vui, ngày mai Diệu Diệu tự sẽ tới thỉnh tội với tiểu thư.

    Ta mệt rồi, muốn tắm rửa nghỉ ngơi, các người ra đi..."

    Xem chừng Diệu Diệu hình như đã tức giận rồi.

    Một phụ nhân nói với giọng âm dương quái khí: "Ái chà, hạ lệnh đuổi khách ư?

    Diệu Diệu cô nương uy phong gớm nhỉ.

    À, không phải, hiện tại ta nên gọi cô một tiếng Lâm lâu chủ, Lâm Âm Thiều Lâm đại cô nương.

    Cô ra dáng lắm, bọn ta nhận lời sai khiến của Liễu cô nương, mọt câu muốn tắm rửa nghỉ ngơi của cô là có thể đuổi bọn ta đi được ư?"

    Dương Hạo cười lạnh một tiếng, đẩy cửa bước vào.

    "Chưa có thông báo, ai dám... lão gia!"

    Nguyệt nhi hét được một nửa thì thấy là hắn, không khỏi vui mừng gọi, rồi lao tới, nắm lấy cánh tay của hắn, vừa nhảy vừa nói: "Lão gia, ngài về Biện Lương rồi ư, về khi nào vậy, sao không nói một tiếng, nô tỳ nhớ lão gia lắm..."

    Dương Hạo vỗ vỗ tay nàng ta, quét mắt nhìn trong phòng, chỉ thấy ba nữ nhân môi mỏng mặt nhọn, mắt xếch đang ngồi trước thư án, sau thứ án mà một thiếu nữ mặc áo trắng như tuyết, mềm mại như sen, hai tay chống bàn đứng dậy, trên khuôn mặt mỹ lệ ẩn chưa vẻ kích động, khóe miệng run run, nhưng không nói ra được chữ nào, chỉ là trong mắt ươn ướt lệ mừng.

    Nghe thấy Nguyệt nhi gọi một tiếng lão gia, ba nữ nhân cũng đều hiểu ra thân phận của Dương Hạo, lập tức sinh lòng sợ hãi.

    Ba người nhìn nhau, lộ ra vẻ hoảng hốt, trao đổi ánh mắt rồi đồng cúi người chào hắn: "Như Tuyết phường trướng phòng bái kiến đại quan nhân."

    "Được rồi, đứng dậy cả đi, bản quan vừa mới về kinh, cảm thấy người rất mệt, hiện tại không muốn nghe gì cả, cũng không muốn gặp ai cả, các ngươi đi ra cho ta."

    Ba nữ nhân mặt trắng bệch, vội vàng dạ một tiếng rồi ra khỏi phòng.

    Diệu Diệu vẫn đứng sau bàn, ngẩng đầu nhìn Dương Hạo, thấy nam nhân mà mình ngày đêm mong nhớ đang đứng ngay trước mặt, nàng ta vui mừng quá, cứ ngỡ như mình đang ở trong mộng, chỉ sợ vừa gặp mộng đẹp đã tỉnh lại, thế là chỉ ngây ngốc nhìn hắn, một hồi lâu vẫn không nói gì.

    Dương Hạo mỉm cười với nàng ta, ôn nhu nói: "Những ngày này Nhất Tiếu lâu chiêu nạp nhiều người mới quá, có rất nhiều khuôn mặt lạ mà ta không nhận ra, ngay cả Diệu Diệu cô nương của chúng ta hiện giờ cũng biến thành Lâm đại cô nương rồi, ha ha..."

    Dương Hạo lúc này mới tỉnh lại, vội vàng lách ra khỏi thư án rồi hành lễ với hắn, sau khi chào xong thì lặng lẽ đứng dậy, có chút thẹn thùng vê vê chéo áo, nói: "Đó là...

    đó là tên mà phụ mẫu của nô gia đặt cho, nhiều năm rồi không dùng.

    Nô gia nghĩ, giờ đã làm việc cho đại quan nhân, không còn là một nha đầu của Như Tuyết phường nữa.

    Cho nên... cho nên mới dùng tên thật."

    "Ừ...

    Lâm Âm Thiều, tên hay lắm, rất có ý thơ."

    Dương Hạo cười ha ha, muốn khen ngợi mấy câu, nhưng nghĩ không ra cái tên này có ý thơ ở chỗ nào, không đọc ra được câu thơ nào để ứng hòa, thế là tịt luôn.

    Hắn quan sát tử tế một lát, Diệu Diệu vốn có một khuôn mặt trái xoan rất khả ái, mắt to hai mí, sống mũi thẳng, miệng nhỏ, trông rất giống trong phim hoạt hình.

    Giờ nhìn lại, thấy hai mắt lớn hơn, cằm cũng nhọn hơn, quả thực là thành một tiểu mỹ nữ trong phim hoạt hình rồi.

    Dương Hạo nhíu mày, nói: "Diệu Diệu, ta rời Biên Lương cũng không bao lâu, nàng coi bộ còn gầy hơn ta nhiều đó."

    Diệu Điệu nhìn hắn, vui mừng vô cùng, vẻ buồn bã giữa hai hàng lông mày sớm đã bay biến sạch, nghe hắn nói vậy, không khỏi cười nói: "Nô gia lần đầu tiên quản lý sinh ý một tòa lầu lớn như thế này, hơi cảm thấy quá sức, nhưng sợ cô phụ sự ủy thác của lão gia, cho nên tất nhiên phải suy nghĩ nhiều.

    Lại thêm mùa hè nắng nóng, không muốn ăn, cho nên... hao gầy đi ít nhiều."

    "Hao gầy đi ít nhiều?"

    Dương Hạo nhìn thân hình của nàng ta, eo liễu được một sợi dây lưng bó chặt, quả thực là mềm mãi như sắp gẫy, chị e rằng gió thổi qua một cái là gẫy.

    Mắt hướng lên trên một chút... may quá, chỗ không nên gầy vẫn chưa gầy đi, vào tuổi của nàng ta, phát dục như nụ hoa cũng tính là khả quan.

    Dương Hạo không khỏi lắc đầu nói: "Đâu phải chỉ hao gầy đi ít nhiều, nếu gầy thêm nữa, ta thấy chỉ còn lại da bọc xương thôi."

    Diệu Diệu mắt ửng đỏ, mím môi không nói gì, Nguyệt nhi ở bên cạnh tức giận nói: "Quản lý sinh ý của cái lâu này, khổ cực tức nhiên là có khổ cực, nhưng Diệu Diệu tỷ làm rất hứng thủ, mỗi ngày đều vui vẻ làm không biết mết.

    Nhưng từ khi vị Liễu đại tiểu thư của Như Tuyết phường nhúng tay vào, Nguyệt nhi thấy Diệu Diệu tỷ không có ngày nào là mặt mũi được vui vẻ cả.

    Vị Liễu cô nương đó cứ cách năm ba ngày lại tìm tới Diệu Diệu tỷ gây phiền phức, ngày hôm nay phân công một người ở đây, ngày mai lại chỉ chi trỏ trỏ ở chỗ kia, hơi chút không như ý là lại sầm cái mặt ra, phất tay áo bỏ đi.

    Rất nhiều người liền trách mắng Diệu Diệu tỷ vong ân phụ nghĩa, miệt thị chủ cũ.

    Diệu Diệu tỷ cơm nuốt không trôi, ngủ không được ngon, không gầy đi mới lạ đó."

    Sắc mặt của Dương Hạo lập tức trầm xuống.

    Diệu Diệu lo lắng bảo: "Nguyệt nhi, đừng nói lung tung."

    Sau khi nàng ta mời Dương Hạo ngồi xuống án, liền châm một chén trà bưng tới cho hắn, nói: "Diệu Diệu mới nhận trách nhiệm lớn, có rất nhiều chuyện chưa hiểu rõ, tiểu thư thường tới chỉ điểm, chỉ là vì yêu quý quan tâm mà thôi, sợ Diệu Diệu có nhầm lẫn gì đó.

    Sự chỉ điểm của tiểu thư đối với Diệu Diệu là rất có ích.

    Diễu Diệu ngẫu nhiên có tâm sự, chỉ là bởi vì lần đầu quản lý gia nghiệp lớn như thế này, khó tránh khỏi thấp thỏm bất an chứ không có liên quan gì tới tiểu thư cả."

    Dương Hạo mỉm cười, không tiếp lời nàng ta, hắn đứng dậy đi lại trong phòng, chắp tay sau lưng bồi hồi một lúc, nhìn bức hoa lan treo trên tường rồi đứng lại, cười nói: "Diệu Diệu, trong phòng nàng bố trí tao nhã lắm."

    Nguyệt nhi bước lên trước, nói: "Lão gia, bức tranh này là Diệu Diệu tỷ tự tay vẽ đấy, người thấy có đẹp không."

    "Ha ha, đẹp, tất nhiên là đẹp rồi."

    Dương Hạo lững thững đi lại, đột nhiên nhìn tới cửa phòng tắm, thò đầu vào nhìn, chỉ thấy trong phòng đặt một cái thùng lớn, hơi nước vẫn còn bốc dày, bên cạnh thùng đặt một cái ghế con, bên cạnh còn có quần áo, ghế băng.

    Trên ghế băng đặt các loại vật để tắm rửa như phấn hạnh nhân, bùn hòa đào.

    Xem chừng là Diệu Diệu đang muốn đi tắm thì bị ba nữ nhân đó quấy rầy, chỗ nước này vẫn chưa được dùng.

    Diệu Diệu bị Dương Hạo thấy vật tắm rửa của mình, mặt không khỏi nóng rực, may mà đồ lót, yếm của mình vẫn chưa lấy ra treo trên ghế.

    Đồ lót của nữ tử trừ phi là mặc lên người, nếu không thì ngay cả nam nhân của mình cũng đều kiêng kỵ không muốn cho nhìn thấy.

    Trước giờ nơi nay chưa hề có nam tử qua lại bơi này cho nên đã sơ ý.

    Nếu không bị lão gia nhìn thấy quần lót, áo lót của mình thì thực sự là phải tìm một cái hố mà chui vào cho đỡ xấu hổ.

    Dương Hạo nhìn lướt một cái rồi không nhìn nữa, hắn quay lại về ngồi sau án, thuận tay cầm một quyển sổ lên lật xem, thuận miệng nói: "Tiểu Vũ đâu, không phải là nàng ta cũng ở đây ư, sao ta không thấy?"

    "Nàng ta á, hiện tại đang bận rồi."

    Nguyệt nhi che miệng cười khẽ: "Chúng ta ở trong lâu này, lầu ba đều là châu báu trang sức quý trọng, bình thường không cho phép nam nhân vào, vả lại mới khai trương không lâu, vốn không có nhiều nguy hiểm.

    Nhưng để đề phòng vạn nhất, không thể không có người chiếu ứng.

    Dẫu sao thì nàng ta cũng cả ngày không có việc gì làm, Diệu Diệu tỷ liền sai nàng ta đi huấn luyện một nhóm người, theo nàng ta làm hộ viện của Nữ nhi quốc.

    Lão gia vừa lên lầu chắc là nàng ta không nhìn thấy, nếu không đã sớm đi theo rồi."

    Lúc này, ngoài cửa có người nói: "Dương đại quan nhân có ở đây không.

    Liễu cô nương nhà ta biết đại quan nhân hồi kinh, không nén nổi vui mừng nên đặc ý tới bái phỏng."

    Dương Hạo thôi không giở sổ, hắn trù trừ một lúc rồi đóng sổ lại, ném nhẹ lên bàn, chậm rãi đứng dậy, mặt không chút biểu tình nói: "Ta vừa hồi kinh cả người đầy bụi bặm lại hơi mệt.

    Diệu Diệu, lão gia ta mượn chỗ nàng tắm một trận nhé, được không?"

    "Hả?"

    Diệu Diệu miệng há hốc thành hình chữ O, kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào.

    Dương Hạo mỉm cười, híp mắt lại, nói: "Sao, không vui à, Lâm lâu chủ..."

    "Không không không không..."

    Diệu Diệu lắc đầu như đánh trống, Dương Hạo thở dài, bỡn cợt nói: "Nàng đã không nguyện ý thì thôi ta đi vậy?"

    "Không không không .."

    Dương Hạo lại lắc đầu mấy cái, rồi lập tức lại gật đầu như gà mổ thóc: "Được được được..."

    Dương Hạo cười ha ha, quay người bước vào phòng trong, Diệu Diệu lúc này mới phản ứng lại, măt trắng bệch, vội vàng đuổi theo sau hắn, Dương Hạo tới trước cửa, kinh ngạc quay người lại, nói: "Sao vậy, nàng muốn tắm cùng lão gia ta ư?"

    "Không không không ..."

    Diệu Diệu lại lắc đầu, đột nhiên tưc giận nói: "Lão gia lại trêu Diệu Diệu rồi.

    Tiểu thư... tiểu thư đang đợi ở ngoài cửa, lão gia ngài..."

    Dương Hạo cười cười, hờ hững nói: "Thế cứ bảo nàng ta đợi đi."

    Liễu Đóa Nhi nghe nói Dương Hạo đã hồi kinh, thực sự là vô cùng vui mừng.

    Đoạn thời gian này nàng ta thanh danh vang dội, mỗi ngày công khanh qua lại, xã giao không ngừng.

    Vì thanh danh của nàng ta quá nổi trội, bất kể là với loại quyền quý nào cũng không dám có điều thất lễ.

    Sinh ý của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu cũng hưng thịnh vô cùng, tất cả những gì trong mộng tưởng giờ đều đã nắm được trong tay, đúng là xuân phong đắc ý.

    Song mộng tưởng tuy đã thành, nhưng sâu trong thâm thâm vẫn còn một khoảng tịch liêu trống vắng, loại cảm giác rất không thoải mái đó bản thân nàng ta cũng khó mà nói rõ.

    Nàng ta không biết danh vọng, địa vị mà mình mộng mỹ dĩ cầu giờ đã đều tới tay cả rồi, còn có gì mà không khoái hoạt đây.

    Cho tới khi nghe thấy Dương Hạo hồi kinh, nàng ta vui mừng khôn xiết, lúc này mới hiểu rằng trong thâm tâm của mình lờ mờ vẫn không dứt bỏ được nam nhân lần đầu tiên bước vào trong tim mình này.

    Hơn nữa, mấy vở kịch mà Dương Hạo dạy nàng ta giờ đã thịnh hành khắp cả đông kinh thành, đúng là nhà nhà đều biết.

    Sơn trại bản đã bắt đầu được biểu diễn ở mỗi một kỹ xá.

    Nếu không thể kịp thời sáng tác ra vở mới, không bao lâu nữa sẽ mất đi độ nóng, hiện tại rất cần sáng tác mới để bảo trì thanh danh độc nhất vô nhị của Nhất Tiếu lâu.

    Bản thân nàng ta và mấy vị tài nữ cũng đã thử sáng tác vài bộ hí khúc, nhưng một là không có tình tiết đặc sắc như khúc mục (mục lục của kịch bản và ca khúc, cũng chỉ danh mục của ca khúc và các loại tác phẩm âm nhạc khác) mà Dương Hạo đã truyền thụ, hai là hí khúc này diễn ra khúc mục thì ít nhất cũng cần một tiếng đồng hồ, mỗi một câu xướng từ, mỗi một đoạn xướng khang đều phải tập luyện nhiều, tuyệt không phải chỉ một ngày là xong.

    Khúc mục được sáng tác ra trong lúc vội vàng nào đã được cân nhắc đắn đo, nếu không bằng được tác phẩm trước, vậy thì thà rằng đừng diễn, để tránh làm hỏng danh tiếng của mình.

    Đúng vào lúc nàng ta đang lo lắng thì cứu tinh trở về, trong lòng sao có thể không vui, nếu lại được Dương Hạo truyền cho thêm mấy khúc mục nữa, vậy thì nàng ta sẽ có đủ thời gian để hoàn thiện khúc mục mà mình mới sáng tác.

    Cho nên vừa nghe thấy tin tức Dương Hạo hồi kinh, Liễu Đóa Nhi đã hoan thiên hỉ địa chạy tới, những gì mà ba mụ trướng phòng đó kể lại, nàng ta cũng chẳng buồn để ý.

    "Hắn hồi kinh mà không tới thăm ta, lại đi gặp tiểu nha đầu Diệu Diệu đó trước.

    Trong lòng hắn, chẳng lẽ ta không bằng được nha đầu Diệu Diệu đó ư?"

    Tới trước của phòng Diệu Diệu, trong đầu Liễu Đóa Nhi mới đột nhiên hiện ra vấn đề này.

    Trong lòng lập tức có chút khó chịu, cho nên không đẩy cửa bước vào mà sai người thông báo danh tính, chờ Dương Hạo ra ngoài cửa tiếp nàng ta.

    Nhưng nha hoàn thiếp thân vừa thông báo xong, trong phòng vẫn không có một chút động tĩnh nào, Liễu Đóa Nhi đang thầm kinh ngạc thì Diệu Diệu rụt rè bước ra, cúi người thi lễ với nàng ta rồi nói: "Diệu Diệu bái kiến tiểu thư..."

    "Thôi đi, Liễu Đóa Nhi không dám nhận đại lễ của Lâm lâu chủ nữa đâu."

    Liễu Đóa Nhi nghiêng người, lạnh lùng nói.

    Một đôi chủ tỳ từng vô cùng thân mật, bởi vì địa vị biến đổi mà sự rạn nứt chôn ở trong lòng càng lúc càng lớn, giờ quan hệ giữa hai người sớm đã không còn được như lúc xưa.

    Vừa thấy nàng ta bước ra, mặt Liễu Đóa Nhi lập tức sầm xuống, nói: "Viện sứ đại nhân đâu?"

    "Người...lão gia...

    đang tắm, mời tiểu thư vào phòng, tạm thời uống một chén trà, đợi lão gia một lát."

    Diệu Diệu cố gắng đáp.

    Liễu Đóa Nhi biến sắc: "Đang tắm ở trong phòng của ngươi ư, tắm vào lúc này á?"

    Diệu Diệu đỏ mặt, sợ hãi vâng một tiếng rồi cúi mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Liễu Đóa Nhi.

    Liễu Đóa Nhi tức đến nổi da mặt tím tái, mình vừa nhận được tin tức đã tới ngay đây, có mất bao nhiêu thời gian đâu?

    Hắn vội vã tới là để mượn phòng tắm của Diệu Diệu, hay là có ý ra oai phủ đầu ta?

    Chương 326:Chọn lựa

    Liễu Đóa Nhi phấ tay áo, không nói câu nào hất đầu muốn đi.

    Diệu Diệu hoảng sợ, vội vàng nắm lấy tay áo nàng ta, hớt hải nói: "Tiểu thư, lão gia vừa về kinh, thân thể mệt mỏi, vừa hay thấy Diệu Diệu đã chuẩn bị nước nóng cho nên mới tắm nhờ, tuyệt không phải có ý khinh mạn tiểu thư đâu.

    Tiểu thư nếu cứ vậy mà đi, lão gia biết được nhất định sẽ trách Diệu Diệu thất lễ.

    Tiểu thư..."

    Diệu Diệu nói xong liền quỳ xuống bên cạnh nàng ta, van cầu: "Tiểu thư..."

    Rất nhiều nhân viên ở xa xa thấy lâu chủ nhà mình quỳ trước mặt người ta, không khỏi châu đầu ghé tai thầm thì, mặt lộ ra vẻ bất nhẫn.

    Liễu Đóa Nhi tức đến nỗi ngực phập phòng, mấy lần muốn quay bước bỏ đi, nhưng có một sợi dây vô hình níu chân nàng ta, khiến nàng ta không cất bước lên được.

    Nàng ta không biết đó là một tia tình cảm như có như không với Dương Hạo, hay là cảm giác sợ hãi khi công khai quyết liệt với hắn.

    Hắn vì sao lại làm vậy với ta.

    Ta có chỗ nào không phải với hắn chứ?

    Ánh mắt lướt qua người Diệu Diệu đang quỳ dưới đất, trong mắt Liễu Đóa Nhi lộ ra một tia hoảng hốt: "Con tiện tỳ này!

    Nhất định là ở trước mặt viện sứ đại nhân kể xấu gì về ta rồi."

    Diệu Diệu nào có biết suy nghĩ trong lòng nàng ta, khổ sở van cầu: "Tiểu thư..."

    Liễu Đóa Nhi chậm rãi quay người lại, khóe miệng phác lên một nụ cười lạnh: "Được, ta đợi hắn!"

    Diệu Diệu mừng rỡ, vội vàng nói: "Mời tiểu thư vào trong ngồi, Diệu Diệu đi châm trà cho người, cũng không mất thời gian đâu."

    Liễu Đóa Nhi chắp tay sau lưng đứng ngạo nghễ, lạnh lùng nói: "Ngươi đứng dậy đi, lâu chủ của gian này vô duyên vô cớ lại đi quỳ trước mặt ta, để người ta nhìn thấy sẽ bàn tán không hay.

    Ngươi quỳ thế này cứ giống như là bản cô nương tìm tới trước cửa khi phụ ngươi vậy, thế chẳng phải là vu hãm ta bất nghĩa sao?"

    "Vâng vâng vâng."

    Diệu Diệu vội vàng đứng dậy, Liễu Đóa Nhi mắt không nhìn nghiêng, làm mặt lạnh nói: "Ngươi quay về đi, ta, ta ở đây đợi hắn!"

    Diệu Diệu nghe vậy lại ngẩn ngơ.

    ...

    Nước ấm vừa độ, Dương Hạo ngâm mình trong nước, mắt mở hé, cả người thoải mái, đúng là rất tự tại, trên băng ghế ở bên cạnh đặt đậu tắm và xà bông, cao tắm và thuốc rửa mặt.

    Cao tắm và thuốc rửa mặt là dùng các loại bạch chỉ, xuyên khung, nhân dưa chuột khô, bồ kết, đậu tương, đậu đỏ nghiền nhỏ rồi chế thành.

    Có thể làm sạch vết bản, khử phong hoạt huyết, dược vật sau khi thấm vào da, còn có tác dụng làm ẩm dung nhan, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng càng thấm vào tâm tỳ người ta.

    Nhưng hắn lúc này ngâm mình trong nước lười chẳng buồn động đậy đến đầu ngón tay, chỉ muốn nghỉ ngơi một lát.

    Dương Hạo thể xác và tinh thần đều thả lỏng, đang nhắm mắt dưỡng thần thì Diệu Diệu lặng lẽ bước vào, nhìn thấy bộ ngực trần săn trắc của Dương Hạo, mặt Diệu Diệu lập tức biến thành đỏ bừng, cô ta lặng lẽ đứng ở cửa một lúc lâu mới nghiến răng nghiến lợi, rón ra rón rén bước tới sau Dương Hạo, không dám nhìn thân thể của hắn, trước tiên cầm khăn lên, quay mặt sang một bên, khẽ căn môi kỳ cọ cho hắn.

    "Hả?"

    Dương Hạo đột nhiên mở bừng mắt, ngẩng mặt lên nhìn Diệu Diệu, thấy khuôn mặt nàng ta giống như là một cây hoa lựu chín mọng, không khỏi cười thầm, lại nhắm mắt lại, nói: "Nàng vào làm gì, còn không mau đi ra đi, tránh cho người ta đồn thổi không hay."

    "Nô gia... nô gia không sợ..., có đồn thổi gì thì cũng sớm... sớm đã bắt đầu nói rồi..."

    Diệu Diệu lắp lắp nói, tay cầm khăn lau tới ngực Dương Hạo.

    Dương Hạo khóe miệng nở một nụ cười lạnh: "Ta cũng đoán được rồi, trên thế giới này vĩnh viễn không thiếu những kẻ ngu xuẩn thích nói linh tinh."

    "Nô gia không sợ bọn họ nói về nô gia..."

    Diệu Diệu mặt lại đỏ lên, vội vàng chuyển đề tài: "Lão gia, tiểu thư đang đợi ở cửa, lão gia hay là sớm đi ra đi.

    Diệu Diệu từ nhỏ đã hầu hạ tiểu thư, biết rõ tiểu thư ngoài mềm trong cứng, cũng chỉ có lão gia ngài mới có thể khiến tiểu thư ủy khuất như vậy..."

    "Ừ!

    Ta biết rồi, nàng vào đây chỉ là muốn giục ta mau đi ra thôi."

    Dương Hạo để mặc cho nàng ta kỳ cọ da thịt đã đỏ lên của mình, thoải mái nhắm mắt lại, một lúc sau mới đăm chiêu nói: "Diệu Diệu, ta còn chưa hề nghe về thân thế của nàng, Lâm Âm Triều...

    Cái tên này cũng rất thanh nhã... nhà nàng vốn không phải là một hộ nghèo phải không?"

    "Vâng, phụ thân của nô gia vốn là Mân quốc Tuyền châu thứ sứ, khi Mân quốc nội loạn, đại tướng Liên Trọng ngộ sát Mân vương Vương Duyên Hi, lập Vương Duyên Chính, sau đó thì Đường quốc huy binh công Mân, Mân quốc mất rồi, các lộ chư hầu của Mân quốc nhao nhao cát cứ, chiến sự liên miên, chức quan của gia phụ cũng không làm được nữa.

    Ông ấy là người đọc sách, không giỏi kinh thương vụ nông, gia cảnh lụi bại, về sau mắc bệnh nặng nhưng không có tiền để mời thầy thuốc cứu trị, sau khi cha chết thì mẫu thân không có kế sinh nhai chỉ đành cải giá với một tiểu thương, rồi đem ta... bán vào Như Tuyết phường, lúc đó nô gia mới có mấy tuổi."

    Diệu Diệu kể rât đơn giản, nhưng sự chua sót trong lòng thì không có lời nào kể xiết, Dương Hạo thở dài một hơi, nói: "Thà làm chó thời bình, còn hơn làm người thời loạn, Diệu Diệu, ta vốn cũng đoán rằng nàng chắc có một phen lận đận, nhưng không ngờ lại tới mức này..."

    Diệu Diệu lặng lẽ lau nước mắt, nói: "Cũng may mà Diệu Diệu mệnh tốt, trước tiên gặp Liễu tiểu thư, về sau lại được lão gia che chở cho Diệu Diệu.

    Lão gia, tiểu thư giờ đang đợi ngoài cửa đó..."

    "Đừng có nhắc tới nàng ta!"

    Dương Hạo ngắt lời, trầm mặc một lúc rồi lẩm bẩm: "Không phải là người cùng đường, vậy thứ dứt khoát cắt đứt đi, hà tất phải vương vấn làm gì."

    "Lão gia..."

    Dương Hạo rướn người lên trước, Diệu Diệu hiểu ý, vòng ra bên cạnh, chà sát vai cho hắn.

    Dương Hạo nằm trên nằm lên mép thùng, trong lòng thầm nghĩ: "Liễu Đóa Nhi có lẽ không có ác ý với ta, nàng ta cũng không thể đối chọi được với ta.

    Nhưng lòng ham muốn quyền lực của nàng ta quá nặng, cái này thì ta cũng hiểu được, nhưng nàng ta không thể khoang nhượng để một nha đầu năm xưa hầu hạ nàng ta giờ lại bằng vai phải lứa với mình.

    Những ngày nay ta không ở trong kinh, e rằng Diệu Diệu bị nàng ta khi nhục không ít.

    Ài, tính cách này của nàng ta quá cực đoan, một khi gặp ngăn trở, rất khó nói sẽ dùng tới thủ đoạn gì.

    Đạo bất đồng bất tương vi mưu.

    Ta và nàng ta cuối cùng cũng càng đi càng xa nhau, không ngờ lại đến mức này.

    Bỏ đi, giờ ta đã quyết định sẽ rời khỏi Biện Lương, không tiện dây dưa với nàng ta quá nhiều.

    Mượn chuyện này giáo huấn nàng ta một chút, để nàng ta không can thiệp vào chuyện của Nữ nhi quốc nữa là được rồi.

    Nếu không cẩn thận, ngay cả kế hoạch giả chết của ta cũng bị tiết lộ mất.

    Ta muốn giả chết để thoát thân, có hai thứ là ngàn vạn lần không nên động vào, một là tòa nhà đó, hai là sản nghiệp của ta ở trong Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu.

    Nếu ta dẫn một đôi mỹ thiếp rồi "bất ngờ chết đi", gia sớm lại sớm đã bán sạch, vậy thì chuyện này chắc chẳng giấu được ai cả.

    Tòa nhà đó cũng không có gì, nhưng cổ phần trong Thiên Kim Nhất Tiếu lâu không phải là con số nhỏ, nên xử trí thế nào đây?

    Ừ, tìm một số danh mục, có thể cầm trước khi đi, Diệu Diệu trung tâm cảnh cảnh với ta, tuyệt sẽ không có gì nghi vấn.

    Còn cái nên bỏ thì ta nhất định phải bỏ, chỉ là... ta lấy Diệu Diệu từ bên người Đóa Nhi đi, viết cho nàng ta một phong tư, khôi phục lại thân phận trước kia của nàng ta, nếu ta cứ vậy buông tay mà đi thì nàng ta nên làm sao đây?

    Cứu nàng ta lên thiên đường rồi lại đẩy nàng ta xuống địa ngục, vậy thì ta có tội lớn quá.

    Giờ Đóa nhi và nàng ta rõ ràng là không có nửa điểm tình nghĩa, nếu ta cứ vậy mà bỏ nàng ta lại, bảo một nữ tử đáng thương như nàng ta phải làm sao đây?

    Ồ...

    Thứ không cầm đi được của Nữ nhi quốc này hay là để lại cho nàng ta nhỉ?

    Nhưng.... vô thân vô cố, gia tài này sao có thể rơi vào danh nghĩa của nàng ta được?"

    Dương Hạo đột nhiên nghĩ ra một kế: "có rồi, cách này có vẻ thực hiện được."

    Khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười, thầm nghĩ: "Nhưng không nói vội chuyện này vẫn phải thương nghị với Oa Oa và Diễm Diễm đã, được sự đồng ý của họ, lại dặn dò Tào Trư nhi ở bên cạnh quan tâm lo liệu một chút cũng được."

    Kế sách đã định xong, tâm tình của Dương Hạo liền nhẹ nhõm hơn nhiều, Diệu Diệu lúc trước kỳ cọ người cho hắn, thực sự là xấu hổ không chịu nổi, lúc này đã từ từ thích ứng, cũng thật thà lau chùi người cho hắn.

    Chỉ là... tay áo của nàng ta tuy đã vén cao, nhưng chỉ dám chạm vào vai lưng và ngực của Dương Hạo, bộ phận dưới nước thì ngay cả nhìn nàng ta cũng không dám, càng đừng nhắc tới để nàng ta thò tay xuống dưới thắt lưng của Dương Hạo mà chà xát cho hắn.

    Thùng gỗ này là vật nàng ta bình thường dùng để tắm rửa, khăn cũng là nàng ta dùng để lau người cho mình.

    Giờ Dương Hạo ngâm mình trong thùng, lại dùng khăn của nàng ta, trong lúc hoảng hốt Diệu Diệu liền cảm thấy mình và Dương Hạo có một cảm giác như da thịt chạm nhau, loại cảm giác vi diệu đó, khiến tình tự của nàng ta xao động, tâm thần hốt hoảng.

    Nàng ta đang do dự xem có tiến thêm một bước, lau toàn bộ cả người hắn hay không, tụ tập từng chút từng chút dũng khí, còn chưa gom đủ đảm lượng thì Dương Hạo đột nhiên thốt lên: "Được rồi, ta đã tắm xong rồi, đi ra thôi."

    Nói xong liền roạt một tiếng, từ trong nước bước ra.

    "A!"

    Diệu Diệu hét lên thất thanh, ném khăn đi, vội vàng ôm lấy mặt.

    Dương Hạo chẳng buồn để ý, cả người ướt sũng bò ra, giẫm lên đôi guốc mộc chỉ to bằng một nửa chân hắn của Diệu Diệu, lọc cọc bước tới lấy quần áo.

    Diệu Diệu đỏ mắt tía tai, năm ngón tay lặng lẽ tách ra, nhìn Dương Hạo qua kẽ tay, chỉ thấy Dương Hạo mặc một cái khố ướt sũng, đứng ở cạnh băng ghế rũ lưng quần cười với nàng ta: "Lão gia ta hiện tại muốn mặc y phục rồi, nàng đi ra, hay là muốn ở lại mặc y phục cho ta hả?"

    Diệu Diệu không nói câu nào, hớt hải chạy ra ngoài trong tiếng cười sảng khoái của Dương Hạo.

    ...

    "Đóa nhi tới rồi à, mau vào đi."

    Trong phòng đột nhiên truyền ra giọng nói sang sảng của Dương Hạo, Liễu Đóa Nhi ngây người, nàng ta ngàn vạn lần không ngờ rằng mình nhẫn nhục đứng đợi ở ngoài cửa lâu như vậy mà Dương Hạo chẳng buồn ra cửa đón.

    Lúc này nếu phất tay áo bỏ đi thì khó tránh khỏi vô lễ quá, Liễu Đóa Nhi nghiến chặt răng, nén giận bước vào.

    Thấy Dương Hạo đoan đoan chính chính ngồi sau thư án, nhìn bộ dạng của hắn, quả nhiên là vừa tắm xong, tóc chỉ buộc thành một cái đuôi ngựa để xõa sau gáy, môi hồng răng trắng, mắt sáng quắc, nhiều ngày không gặp khí chất của hắn càng lúc càng xuất chúng.

    Diệu Diệu và Nguyệt nhi đứng ở hai bên trái phải hắn, thấy mình tiến vào, Nguyệt nhi hếch nũi lên, bộ dạng khinh thường, Diệu Diệu thì có bộ dạng lo lắng bất an.

    Liễu Đóa Nhi không khỏi thầm cười lạnh, coi Diệu Diệu chỉ là cố ý giả vờ, cũng không nhìn nàng ta nữa, hành lễ với Dương Hạo: "Đại nhân là về kinh hôm nay ư?

    Nô gia trước đó không nhận được một chút tin tức nào, nếu không nhất định sẽ ra bến tàu ngênh đón đại nhân."

    Dương Hạo nghiêng đầu nói với Nguyệt nhi mấy câu.

    Nguyệt nhi nhướn mày, vui mừng gật gật đầu rồi bước ra ngoài.

    Dương Hạo lúc này mới nhìn Liễu Đóa Nhi, mỉm cười, nói: "Ha ha, Đóa nhi giờ đã là Biện Lương đệ nhất hành thủ, phong quang so với ngày xưa thì hơn Oa nhi nhiều, công khách tới lui, bận rộn biết bao, ra bến tàu nghênh đón chẳng qua chỉ là lễ tiết bình thường mà thôi, không dám làm phiền đại giá."

    Diệu Diệu bê một chiếc ghế tới, cung kính đặt ở bên cạnh Liễu Đóa Nhi, Liễu Đóa Nhi sầm mặt nhìn nàng ta.

    Sau khi ngồi xuống mới miễn cưỡng cười nói: "Đóa nhi có thể có được ngày hôm nay, toàn là nhờ viện sứ đại nhân giúp đỡ, đối với ân đức của đại nhân, Đóa nhi thủy chung ghi nhớ trong lòng, tiếp đón đại nhân cũng là một chút tâm ý của Đóa nhi, đại nhân sao lại nói với vẻ xa cách như vậy."

    Dương Hạo cười cười, người hơi rướn về phía trước một chút, hỏi: "Đoạn thời gian này, sinh ý của Nhất Tiếu lâu thế nào?"

    Liễu Đóa Nhi liếc Diệu Diệu một cái, thản nhiên nói: "Lẽ nào Diệu Diệu chưa kể chi tiết cho đại nhân nghe ư?"

    Dương Hạo tắt cười, nói một cách một lời hai nghĩa: "Diệu Diệu là Nữ nhi quốc chủ, mỗi một chuyện trong Nữ nhi quốc này, tất nhiên đều là do Diệu Diệu làm chủ, có chuyện gì, ta tất nhiên là phải hỏi nàng ta.

    Nàng ta cũng nói hết với ta.

    Nhưng Nhất Tiếu lâu này lại là do nàng làm chủ, Diệu Diệu chưa từng nhúng tay vào, làm sao mà biết rõ cho đặng?"

    Liễu Đóa Nhi tất nhiên nghe ra hàm ý trong lời nói của Dương Hạo, nụ cười lập tức có chút miễn cưỡng: "Nhất Tiếu lâu, Nhất Tiếu lâu, viện sứ đại nhân phân chia Nhất Tiếu lâu và Nữ nhi quốc rõ ràng như vậy, Đóa nhi không hiểu lắm, chẳng lẽ Nữ nhi quốc giờ không phải nằm trong phạm vi của Nhất Tiếu lâu nữa ư, đại nhân!"

    "Thiên Kim Nhất Tiếu lâu chi làm năm tòa, trừ danh tự của Nữ nhi quốc này, đều lấy chữ Bách ở đầu, Đóa nhi lan tâm huệ chất, chẳng lẽ không hiểu sự khác biệt trong đây ư?"

    Dương Hạo cười mà như không cười, nói: "Cho dù thực sự không hiểu thì cũng không sao cả, hôm nay... ta chắc cũng đã nói rõ ràng rồi."

    Liễu Đóa Nhi tức giận bừng bừng, trán lập tức nổi gân xanh, nàng ta nghiến răng nghiến lợi, một lúc sau mới chậm rãi thở ra một hơi, nói: "Vâng, Đóa nhi hiện tại đã hiểu rồi."

    "Hiểu rồi thì tốt, nàng đã tới gặp ta vậy thì kể lại tình hình phát triển của Nhất Tiếu lâu trong khoảng thời gian này đi.

    À, Đại Lang thì sao, gần đây hắn có tới Nhất Tiếu lâu không?"

    Diệu Diệu lúc này mới sợ hãi chen vào, nói: "Ngày thứ ba sau khi lão gia xuất kinh, Đại Lang liền tới thanh lâu, nói là có việc gấp cần hắn xử lý, từ hôm đó vẫn chưa thấy hắn quay lại."

    Dương Hạo gật đầu, mắt nhìn Đóa nhi, Liễu Đóa Nhi liền đem sự phát triển trong những ngày này của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu ra kể lại nhất nhất.

    Những ngày này, sự phát triển của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu chỉ có thể dùng câu "không gáy thì thôi, gáy một tiếng là ai nấy đều kinh ngạc" để hình dung.

    Thiên Kim Nhất Tiếu lâu được xây thành, trong khoảng thời gian ngắn ngủi liền trở thành bá chủ trong ngành giải trí của Khai Phong, ngày nào cũng khách khứa nườm nượp, ngày thu được cả đấu vàng.

    Người có thân phận mời khách, sinh nhật mừng thọ, tiễn tới đưa đi, nếu không tới Thiên Kim Nhất Tiếu lâu để tiêu pha một phen thì đúng là đãi khách không chu đáo, dẫn tới việc rất nhiều người muốn tới tiêu tiền, nhưng không đặt được chỗ, còn phải chạy chọt ký gởi người ta.

    Liễu Đóa Nhi nói ngăn nắp rõ ràng, Dương Hạo nghe mà thầm gật đầu.

    Tuy nói hắn không thích tính cách ham muốn quyền lực, ham muốn chi phối người khác của Liễu Đóa Nhi, nhưng không nghi ngờ gì nữa, tài trí thông minh của nàng ta trên sự nghiệp tuyệt đối là một đồng bọn tốt.

    Đương nhiên, đây cũng chỉ hạn chế ở thời đại địa vị bẩm sinh của nam tử đã cao hơn nữ tử mà thôi.

    Nếu đổi lại ở thời đại của Dương Hạo, vậy thì nàng ta là một nữ cường nhân tuyệt đối.

    Nếu cùng làm ăn với nàng ta, không bao lâu mình sẽ bị đá đít, mặc cho nàng ta chi phối.

    Trong những nơi mua vui như thanh lâu, cái mà nàng ta tranh giành là hành thủ, hoa khôi.

    Trên thương trường, nàng ta cũng bễ nghễ phong vân, là một nhân vật lãnh tụ.

    Thiên Kim Nhất Tiếu lâu có được địa vị như ngày hôm nay, cố nhiên là có liên quan tới kiến thức về giải trí siêu việt hơn người khác cả ngàn năm của Dương Hạo, nhưng cũng nhờ cả vào sự tính toán tỉ mí, quản lý cẩn thận của Liễu Đóa Nhi.

    Thấy Dương Hạo vừa nghe vừa liên tiếp gật đầu, vẻ mặt của Liễu Đóa Nhi hòa hoãn hơn một chút, liếc mặt nhìn Diệu Diệu rồi khinh thường nói tiếp: "Diệu Diệu theo ta nhiều năm, dưới sự dạy dỗ của ta, so với người bình thường thì tất nhiên là thông tuệ hơn nhiều, nhưng ở nhiều phương diện vẫn thiếu sót kinh nghiệm.

    Viện sứ đại nhân thoáng một cái đã giao cả một tòa lâu cho nàng ta quản lý, cũng là đề cao nàng ta quá."

    Diệu Diệu vừa nghe thấy tiểu thư trách mình, lập tức lộ ra vẻ mặt bất an, nhìn lén Dương Hạo một cái, nhưng không dám biện bạch một câu nào, chỉ ủy khuất cúi gằm mặt xuống.

    Dương Hạo nhìn khuôn mặt gầy guộc của nàng ta, lại mang theo vẻ trắng bệch bệnh tật, so với tiểu cô nương đáng yêu mặt mày hồng hào, thần thái phấn chấn, thậm chí là là mập mạp như trẻ con trước kia thì giờ như hai người khác nhau.

    Trong lòng liền có ý thương xót, thấy Liễu Đóa Nhi ở ngay trước mặt trình bày sai sót của nàng ta, trong lòng càng không vui, liền lạnh lùng nói: "Dựa vào gì mà nói như vậy?"

    "Thứ nhất, Diệu Diệu quản lý người dưới không nghiêm, không lập uy thì không phục được chúng, mấy trăm nữ tử trong Nữ nhi quốc này đều là thiếu nữ trẻ tuổi hoạt bát, nô gia từng đi qua Nữ nhi quốc này, lúc đó những người này cười nói quá tùy tiện, như vậy sao có thể tiếp đãi những quý phụ thiên kim nhà giàu được?

    Phải biết quản người dưới không được hiền, như vậy ắt sẽ dung túng bọn họ, chiêu giết một răn trăm không bao giờ là lỗi thời.

    Ngươi là chủ nhân một phương, thì phải khiến cho thủ hạ biết rằng, người nói một là một, bất kể là có lý hay là vô lý, chỉ có thể tuyệt đối phục tùng.

    Hừ!

    Lúc đó nếu không phải là ta giúp nàng ta sa thải mấy người, khấu trừ một số tiền lương, hiện tại những nha đầu đó còn không lật tung ở trời lên ư?

    Thứ hai, làm ăn quan trọng nhất là mua vào thấp mà bán ra cao, Diệu Diệu đối với chuyện này rất là ngầy thơ.

    Có một số son phấn, tơ lụa, thậm chí là châu bảo ngọc khí, phẩm chất chế tác cách nhau vốn không lớn, nhưng sản địa lại khác nhau, giá cả có lúc cách biệt một trời một vực.

    Diệu Diệu trẻ người non dạ, không biết chọn giả rẻ mà nhập, như vậy không biết đã kiếm ít đi bao nhiêu tiền.

    Nô gia thấy vậy, vì lo lắng trong lòng nên mới an bài một số người hiểu nghề này giúp nàng ta, đáng tiếc..."

    Liễu Đóa Nhi lại lạnh lùng lườm Diệu Diệu một cái, nói: "Đáng tiếc nang ta không biết cảm kích, còn nói ta có lòng cướp quyền của nàng ta, mượn danh nghĩa của viện sứ đại nhân mà nắm chặt quyền lớn không buông."

    Diệu Diệu bị nàng ta nói cho đỏ mặt tía tai, cúi gằm mặt không nói câu nào.

    Dương Hạo liếc Diệu Diệu một cái, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt bình tĩnh cười nói với Liễu Đóa Nhi: "Ha ha, nàng cũng không nhìn xem Diệu Diệu mới chừng này tuổi, có thể làm tới bước này đã là không dễ dàng gì rồi, có một số chuyện phải để nàng ta từ từ học hỏi mới được.

    Có nàng giúp đỡ, quan tâm tất nhiên là tốt.

    Nhưng nàng ta vốn là thị tỳ thiếp thân của nàng, nếu có nàng nhúng tay vào, vậy thì sẽ càng thêm ỷ vào nàng.

    Sau cùng sẽ từng bước thoái hóa đi, sẽ vẫn là một tiểu nha hoàn chuyện gì cũng để nàng ra chủ ý, vậy thì còn làm việc cho ta thế nào được?"

    Liễu Đóa Nhi nhướn mày, nắm chặt ha tay, ức chế nói: "Luận điệu của viện sứ đại nhân thực sự là có chút kỳ quái, chẳng lẽ nô gia có thể thay đại nhân quản lý làm ăn tốt hơn, nhưng lại kiên quyết không dùng, thà rằng hiện tại chịu thiệt một chút, cũng phải đưa nàng ta lên ư?

    Đại nhân, ngài... ngài căn bản không tin Đáo nhi, có phải không?"

    Nói tới sau cùng, vành mắt nàng ta đỏ lên, suýt nữa thì rơi lệ.

    Diệu Diệu ngẩng mặt lên, nhìn về phía Đóa nhi, trong lòng thầm nghĩ: "Tiểu thư cứ một mực nhằm vào ta, chẳng lẽ… chẳng lẽ không phải là vì đoạt quyền mà là hận ta đã đoạt đi sự quan ái và che chở của lão gia đối với nàng ấy ư?

    Tiểu thư nàng ấy... rốt cuộc là có thích lão gia hay không?"

    "Đóa nhi, nàng nghĩ quá xa rồi."

    Dương Hạo bưng chén trà, cúi xuống vuốt là trà, hờ hững nói: "Gia Cát Lượng túc trí đa mưu, liệu sự như thần, nhưng hắn chỉ sợ người khác không tận tâm giống mình, tòng chính cả đời, việc gì cũng phải tự làm, nắm hết đại quyền, tiểu quyền cũng không chịu phân tán, thế là A Đấu ứng vận mà chết, A Đấu tử nhỏ đến lớn đều ỷ vào cây đại thụ Gia Cát Lượng mà mặc sức vui chơi, tọa hưởng hạnh phúc.

    Bản thân Võ Hầu thì thức khuya dậy sớm, mệt mỏi muốn chết, dưới tay cũng không bồi dưỡng ra được một nhân tài nào có thể dùng, dẫm tới việc ôm hận mà chết, Thục Trung không có đại tướng.

    Liêu Hóa làm tiên phong, sợ triều đình có một được một tướng tài có thể gánh được trách nhiệm.

    Đó là một vết xe đổ.

    Gà chó trâu ngựa, các ti kỳ chức, chuyện gì cũng tự mình làm, thế chẳng phải là mệt chết ư!

    Một người có được bao nhiêu sức lực, bao nhiêu thời gian?

    Cho dù ngươi là thiên hạ đệ nhất thì cũng phải có thiên hạ đệ nhị, thiên hạ đệ tam tới giúp ngươi thì ngươi mới có thể thành công.

    Nếu như sợ người mới nên không dám dùng, mặc cho ngươi cả đời anh minh, bận rộn tíu tít thì cũng chẳng thành chuyện gì.

    Huống chi, ta đã nói rồi, Nữ nhi quốc giao cho Diệu Diệu toàn quyền phụ trách, cho dù nàng có bất mãn thì cũng nên đợi ta về rồi mới nói chứ?"

    Dương Hạo nói đến đây thì ngẩng mặt lên, nghiêm nghị hỏi: "Ai cho phép nàng tự tác chủ trương, vung tay múa chân hả?"

    Liễu Đóa Nhi không nhịn được nữa, đứng bật dậy, phẫn nộ nói: "Viện sứ đại nhân nói vậy rõ ràng là có ý nhắm vào ta!"

    "Nàng không phục?"

    "Không phục!"

    Dương Hạo buông chén trà, chậm rãi đứng dẫn, nhìn thẳng vào mắt nàng ta, chậm rãi nói: "Vừa rồi, có một câu nàng nói rất đúng.

    Không lập uy thì không phục được chúng, thân là chủ của một phương, cần phải khiến người dưới biết rằng ngươi nói một là một, hai là hai, bất kể là có lý hay vô lý, chỉ có thể phục tùng tuyệt đối.

    Ta ở trên, nàng ở dưới, điểm này nàng vĩnh viễn không thay đổi được đâu.

    Cho nên nàng chỉ có thể phục tùng, không phục... cũng không phải phục."

    Dương Hạo thấy hai người giương cung bạt kiếm, thực sự là không hiểu hai người rốt cuộc là vì sao lại tới bước này, ở bên cạnh bàng hoàng gọi: "Lão gia, tiểu thư, hai người đều bớt giận đi, có gì thì từ từ nói..."

    Liễu Đóa Nhi nghe thấy nàng ta gọi, càng như đổ dầu vào lửa, phất tay áo lạnh lùng nói: "Còn có gì mà nói nữa, chúng ta đi!"

    Nói xong liền quay người định bỏ đi.

    "Chậm đã..."

    Dương Hạo gọi lại, Liễu Đóa Nhi bước tới cửa liền dừng lại, nhưng không quay đầu, lạnh lùng hỏi: "Đại nhân còn có gì phân phó?"

    Dương Hạo chẫm rãi nói: "Người mà nàng an bài vào, ta đã bảo Nguyệt nhi đi gọi tới hết rồi.

    Hiện giờ đang ở ngoài lâu chờ nàng, nàng dẫn họ đi đi, không được lưu lại một ai cả.

    Sau này, chuyện trong Nữ nhi quốc, nàng cũng không được nhúng tay vào, nhớ cho kỹ đó!"

    "Ngài... ngài hay, hay lắm..."

    Liễu Đóa Nhi tức đến nỗi cả ngưởi run rẩy, hai hàng lệ nóng cuối cùng cũng ứa ra.

    Nhìn bóng lưng vội vã bỏ đi của nàng ta, Dương Hạo thầm nghĩ: "Hôm nay cuối cùng cũng ầm ĩ rồi, ta sớm đã biết chúng ta sẽ càng đi càng xa.

    Cũng tốt, với cá tính cao ngạo của nàng, về sau bất kể là Diệu Diệu có thành công hay không thì nàng cũng sẽ không chạm một ngón tay vào Nữ nhi quốc nữa, chỉ là không biết, có một ngày nàng nghe thấy "tin báo tử" của ta, sẽ vui mừng hay là thương tâm đây?"

    Diệu Diệu bất an nói: "Lão gia, hà tất phải vì một chuyện nhỏ mà tranh cãi với tiểu thư.

    Hay là... hay là Diệu Diệu thay lão gia xin lỗi tiểu thư rồi gọi nàng ta lại, sau đó thì lão gia và tiểu thư nói chuyện tử tế nhé..."

    "Sao phải xin lỗi?

    Đi thì đi rồi, sớm muộn gì cũng phải đi, đi sớm thì xong sớm."

    Dương Hạo thản nhiên quay về ngồi sau bàn, uống một ngụm trà rồi liếc nhìn nàng ta: "Vừa rồi những lời mà mà Đóa nhi mắng nàng, nàng đem suy nghĩ của mình nói ra cho lão gia nghe đi, nàng vì sao lại làm vậy?"

    Diệu Diệu dừng bước, nhỏ giọng nói: "Những người nô gia gọi tới, đều là nữ tử trẻ tuổi, vốn thích nói thích cười, kỳ thực chỉ cần không quá đáng, khách nhân cũng sẽ thích, cho nên nô gia không quá ước thúc, nếu không... cả ngày đứng đó, ai ai cũng buồn bã ỉu xìu, vị tất đã là chuyện tốt.

    Nô gia vừa mới quản nhiều người như vậy, cho nên cũng hơi lơ là.

    Tiểu thư mắng rất đúng, về sau nô gia sẽ cải thiện."

    "Ồ, vậy.. rõ ràng là phẩm chất tương đương nhau, nhưng không biết chọn vật giá rẻ lại đẹp mà mua vào là cớ làm sao?"

    Diệu Diệu lấy hết dũng khí, nói: "Lão gia, tiểu thư nói vốn không sai, nhưng nô gia từng cùng Nguyệt nhi tới phường thị lớn nhỏ của Khai Phong, phát hiện phấn son, vòng tay, đồ trang sức trên đầu, tơ lụa của phường thị các nơi phần lớn là án theo một phương pháp này mà chọn mua.

    Nếu Nữ Nhi quốc cũng làm như vậy thì cũng chẳng khác nào mọi người.

    Lão gia không phải đã nói, phải có cách lạ mới có thể chiến thắng sao?

    Nỗ gia lại nghĩ, không bằng làm ngược lại đi, bất kể là vật gì, Nữ nhi quốc đều chỉ mua của nơi chính cống nhất, của thương gia nổi danh nhất, cho dù giá tiền có đắt hơn một chút, nhưng thị trường cứ như vậy, Nữ nhi quốc của chúng ta có thể tạo ra một tấm biển vàng vang dội.

    Thứ mà Nữ nhi quốc chúng ta bán đều là chính hiệu nhất, có tiếng nhất.

    Người keo kiệt bủn xỉn đương nhiên sẽ không tới mua hàng của chúng ta, có điều phu nhân tiều thư nhà giàu có, người thân của quan nhân khi muốn chọn châu báu trang sức, phấn son tốt nhất đều tới mua thứ có dấu của Nữ nhi quốc chúng ta.

    Cho nên, cho nên..."

    "Ặc..."

    Dương Hạo trầm tư một lát, rồi mỉm cười: "Nhắm vào tinh phẩm, mở ra phẩm bài độc đáo?

    Ha ha, không tồi, không tồi."

    Hắn nhìn Diệu Diệu một cái, cười nói: "Vừa rồi ở trước mặt Đóa nhi sao nàng không giải thích?"

    Diệu Diệu mân mê chéo ái không dám trả lời.

    Dương Hạo lắc lắc đầu: "Nàng đúng thì phải kiên trì, không được vì nàng ta là chủ cũ mà không dám nói.

    Nàng chẳng nợ nàng ta cái gì.

    Nàng hiện tại làm việc cho ta.

    Điểm này, nàng phải nhớ cho kỹ.”

    Diệu Diệu được hắn khen ngơi, không khỏi nở nụ cười ngọt ngào, thẹn thùng nói: "Nô gia vẫn sợ là không hợp tâm ý của lão gia, xin lão gia sau khi quay về thì mời một vị hiền minh tới khác đảm nhiệm vị trí này."

    "Không không không, Nữ nhi quốc này sau này chính là nàng quản, người khác không được nhúng tay vào."

    Dương Hạo nhìn sâu vào mắt nàng ta, một lời hai ý nói: "Nữ nhi quốc này nàng sẽ quản cả đời, có được không?"

    Diệu Diệu bị hắn nhìm chằm chằm, tim đập thình thịch, buột miệng nói: "Chỉ cần là quản lý Nữ nhi quốc cho lão gia, đừng nói là một đời, cho dù là tam sinh tam thế, có khổ cực hơn nữa nô gia cũng cam tâm tình nguyện."

    Dương Hạo đưa mắt nhìn, chỉ thấy một đôi mắt chan chứa tình cảm...

    Chương 327:Mồi câu

    Sáng sớm, trong triêu phòng (phòng nghỉ cho quan lại trước khi thiết triều) đầy người ngồi, có người uống trà nói chuyện, có người dựa vào ghế ngủ gật, còn có mấy vị thì tụ lại với nhau, hưng phấn bừng bừng nghị luận gì đó, dỏng tai lắng nghe, thì ra cái mà họ nghị luận không ngờ lại là ưu khuyết điểm của mấy hí văn mới được diễn ở Nhất Tiếu lâu.

    Dương Hạo y bào chỉnh tề, cũng tìm cho mình một chỗ ngồi, bước vào trong một triêu phòng hình hồ lô, bộ dạng thấm thỏm không yên.

    Có mấy quan viên nhìn thấy hắn liền thì thầm cười nói với người bên cạnh: "Nhìn kìa,Dương Hạo đó cũng biết được lần này lập được đại công trở về, quan gia tất sẽ ban thưởng, cho nên nóng lòng không yên kìa."

    Người bên cạnh liền bật cười khẽ.

    Những quan viên này tới bên tàu tiễn đưa một lần, lại nghênh đón một lần, Dương Hạo không nhớ được họ, nhưng họ lại ít nhiều quen thuộc với Dương Hạo, có quan viên thấy hắn liền chắp tay nói: "Ha ha, Dương viện sứ, lần này lương thảo an toàn vận tới kinh sư.

    Dương viện sự có công lớn đấy, hôm nay lâm triều, quan gia nhất định sẽ ban thưởng, bản quan ở đây chúc mừng trước, chúc mừng Dương viện sứ được thăng chức."

    "Cám ơn lời chúc của ngài, ha ha ha..., lần này vận lương, hợp lòng đồng sức, là công của Ngụy vương, công của triều đình.

    Dương mỗ nào dám kể công tự kiêu, ta chỉ là tận hết phần sức của mình mà thôi, thật sự là không xứng với lời khen đâu."

    "Ài, Dương viện sứ có công từ đầu đến cuối, hà tất phải tự khiêm làm gì.

    Vả lại, Dương viện sứ giờ đã làm quan tới Hữu võ đại phu, Hòa châu phòng ngự, tốc độ thăng quan quá nhanh, trong Đại Tống ta đã là số một số hai.

    Lần này không biết sẽ lại được thăng tới chức gì đây.

    Ha ha, Dương viện sứ trẻ tuổi như vậy, quan lộ thuận đường xuôi gió, đúng là sự ước ao của người bên cạnh.

    Lần này quan gia nếu lại hứa cho ngài một chức vụ khá, vậy thì thập toàn thập mỹ rồi."

    "Hả?"

    Dương Hạo sắc mặt thoáng động, vội vàng hỏi: "Thời gian nhập sĩ của Dương mỗ còn ngắn ngủi, rất nhiều chuyện không hiểu rõ.

    Xin thỉnh giáo đại nhân, không biết quan nhi của nha môn nào mới là tốt?"

    Vị quan viên đó cười nói: "Đệ nhất đẳng tất nhiên là xuất kinh ra ngoài, làm đại viên một phương, chủ lại trấn thủ một nơi.

    Nếu làm quan ở trong kinh, vậy tất nhiên là các loại chức nắm đại quyền như xu mật, trung thư, nha môn quyền nhiều thế mạnh, hoặc là dạng tài thần gia chưởng quản thuế má tiền gạo của Tống quốc ta như tam ti sứ chẳng hạn."

    Dương Hạo xua xua tay, nói: "Ài, những cái này đều không thống khoái, có nha môn gì chuyên môn giao tiếp với địa phương và quốc gia khác, có thể ở trước mặt họ phô trương uy thế của quan nhi Tống quốc ta, vậy mới uy phong bát diện, thổ khí dương mi chứ."

    Vị quan đó ngây người: "Viện sứ đại nhân là nói tới lễ bộ chủ khách ti, nha môn chuyên nghênh đón đưa tiễn ư?

    Vậy... vậy có gì là hay đâu nào?"

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: "sao mà không hay, ra vào đều được phô trương, vậy còn không uy phong à?

    Tống quốc ta hiện giờ càng lúc càng cường đại, chư quốc xung quanh ai mà không kính úy ba phần, làm dạng quan nhi như vậy, tay nắm tiết việt, thay trời đi sứ, ngay cả hoàng đế của bọn họ cũng phải lấy lễ mà đối đãi.

    Hắc hắc, bản quan đã từng làm khâm sai, lần này lại theo Ngụy vương thiên tuế tuần thú Giang Nam, phát hiện quan nhi như vậy là uy phong nhất.

    Nhớ lúc trước ở Lô Lĩnh, quan nhi như ta giống như là con chuột bị ép trong ống bễ, chịu bao uất ức vì bọn Tây Bắc cường phiên.

    Hiện tại làm một đại quan nhi uy phong bát diện, khiến chúng thấy ta cũng phải khúm na khúm núm, vậy mới sướng."

    Một quan nhi ở bên cạnh đang trông thấy mà thèm vì tốc độ thăng thiên của Dương Hạo, nghe hắn nói vậy, quả thực là một cái chày gỗ, quan vận của cái chày gỗ này trời sinh đã tốt hơn mình rất nhiều, liền nói đùa: "Ha ha, Dương viện sứ không bằng thỉnh cầu với quan gia đi, tới Hồng lư tự của ta làm quan, quan nhi của Hồng lự tự ta không những uy phong, bình thường còn nhàn rỗi nữa.

    Một khi phụng chỉ xuất kinh làm việc, còn có tiền lương bổ trợ, quan viên, quan dịch địa phương đều chiêu đãi, cho ăn ngon uống ngon, bất kể là tới đâu, ngài đều đại biểu cho triều đình đại Tống, không ai dám tùy tiện trêu vào ngài, chính hợp với sở cầu của viện sứ đại nhân đó."

    Hai mắt Dương Hạo sáng lên, vội vàng hỏi: "Xin hỏi cao tính đại danh của vị đại nhân này, cũng làm quan ở Hồng lư tự ư?

    Không biết Hồng lư tự này phụ trách cái gì mà không ngờ lại uy phong như vậy?"

    Quan viên đó thấy cái chày gỗ này không ngờ lại vô tri với quan chế của triều đình như vậy, không nhịn được mà cười nói: "Bản quan là Hồng lư tự thừa, họ Tiêu tên Hải Đạo , chính là người Mân.

    Hồng lư tự của bọn ta, chưởng quản chuyện triều cồng của chư quốc, đương nhiên là uy phong rồi.

    Tứ di triều cống, yến tiệc, ban thưởng, nghênh tống, ra ngoài xuất sứ giao tặng lễ vật, những cái này đều là chuyện rất phong quang, luận về địa vị, Hồng lư tự của ta đứng trong hàng cửu khanh, tuyệt không kém hơn người ta.

    Có lúc, quân chủ của tiểu quốc man di tới Đại Tống tấn kiến, đều phải hành lễ với quan viên của Hồng lư tự.

    Ngài nghĩ xem, lớn nhỏ gì thì họ cũng là vua một nước đó, vậy có phong quang hay không?"

    "Phong quang, phong quang, quả nhiên là một nha môn nhất đẳng."

    Dương Hạo liên tục gật đầu, khiến cho những quan viên ở xung quanh nghe thấy bọn họ nói chuyện đều buồn cười.

    Hai tiểu hoàng môn ở bên cạnh hầu hạ cũng nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, thấy Dương Hạo bị người ta trêu chọc như vậy mà còn ngây ngô không hiểu, thế là cũng nhỏ giọng che miệng cười thầm.

    "Khụ!"

    Ngoài cửa truyền tới một tiếng ho khẽ, giống như là một trận gió đi qua rừng cây, cả triêu phòng lập tức yên tĩnh trở lại.

    Dương Hạo quay đầu nhìn, thấy Triệu Phổ quan đái chỉnh tề, vô cùng trầm ổn bước vào.

    "Triệu tướng công, bái kiến tướng công, ngài hôm nay tới sớm quá..."

    Một đống người nhao nhao kiến lễ với Triệu Phổ.

    Triểu Phổ chỉ hơi gật đầu tỏ ý, cho tới khi nhìn thấy Dương Hạo thì trên mặt mới lộ ra một nụ cười: "Dương viện sứ, lần này nam hạ, liên tục lập đại công, hôm nay về triều, quan gia tất nhiên sẽ khen người và khuyến khích.

    Chúc mừng, chúng mừng."

    "Triệu tướng công quá khen rồi, hạ quan hổ thẹn không dám nhận."

    "Ha ha, đáng mà, đáng mà, có gì mà không đáng chứ."

    Triệu Phổ vuốt râu nhìn xung quanh, mỉm cười nói: "Lần này nam hành, tuần thị phong thổ nhân tình các nơi, không biết Dương viện sứ có sở đắc gì không?"

    "Hạ quan..."

    "Còn một lúc nữa mới thượng triều, chúng ta ngồi đây từ từ nói chuyện."

    Triệu Phổ nhấc bước đi vào góc sâu của triêu phòng, Dương Hạo nghe vậy chỉ đành đi theo sau.

    Triêu phòng này là bài phòng một dẫy, càng đi vào trong thì quan viên chức cao càng ít, cũng không lo phải chen chúc.

    Tới gian phòng cuối cùng, bên trong vắng lặng, không có một ai.

    Địa phương như thế này, trong triêu phòng đã hình thành một loại quy củ ước định mà thành, chỉ có nhân vật cấp tế chấp (cấp cực cao) mới có thể vào, hiện giờ người có tư cách này rất ít, trừ Triệu Phổ ra thì chỉ có đám người xu mật sứ Lý Sùng Củ, tam ti sứ Sở Chiêu Phụ và phó tướng Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khánh mới có tư cách tiến vào.

    Lý Sùng Củ mấy ngày nay thân thể không khỏe, chỉ đành xin nghỉ để diều dưỡng.

    Sở Chiêu Phụ vẫn ở phía nam tránh họa chưa về.

    Bọn Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khánh tuy tham gia chính sự, thuộc hàng phó tướng, nhưng kỳ thực lại rất nhàn rỗi, cản bản không cần dùng phòng làm việc, nếu không được quan gia triệu kiến thì cũng không cần thượng triều.

    Cho nên trong đây trở thành nơi nghỉ ngơi riêng của Triệu Phổ.

    "Ha ha, không cần câu nệ, ngươi ngồi đi."

    Triệu Phổ ngồi vào một chiếc ghế bằng làm bằng gỗ hoàng lê, nhìn Dương Hạo đang cúi đầu ngồi xuống, liền vuốt râu cười nói: "Khai Phong nếu cạn lương, nền tảng của đất nước cũng sẽ dao động.

    Lần này Dương viện sứ phụ tá Ngụy vương nam tuần, thuận lợi giải quyết nan đề này, công lao rất lớn."

    Dương Hạo cúi người nói: "Tướng công quá khen rồi, Dương Hạo thẹn không dám nhận."

    Triệu Phổ mỉm cười: "Đương nhiên, công lao này chủ yếu là nhờ Ngụy vương thiên tuế quyết định kế sách, trù tính toàn cục, thay thiên tử tuần thú Giang Hoài, có tác dụng như trụ đá giữa dòng, cho nên chuyện mới có thể hoàn thành viên mãn như vậy.

    Ài, lão phu là lão thần phụ tá quan gia nhiều năm, có công tòng long (theo rồng), Phổ là tâm phúc thân tín của quan gia, cũng hết lòng trung thành với quan gia.

    Giờ Hoàng trưởng tử phẩm đức cao vợi, tuổi trẻ đầy triển vọng, quan gia có người kế tục, lão phu rất là vui mừng."

    Dương Hạo mỉm cười, nói tiếp: "Tướng công nói rất đúng, Ngụy vương thiên tuế tuy là hoàng tử, nhưng lại rất khiêm tốn, lễ hiền hạ sĩ, cần mẫn với quốc chính, thông minh cơ trí, là rồng trong loài người, hạ quan cũng rất ngưỡng mộ Ngụy vương thiên tuế."

    Triệu Phổ khen: "Lời khen này của Dương viện sứ là xuất phát từ phế phủ, nói cũng rất hay.

    Ngụy vương trước đây chưa từng rời khỏi kinh thành, có thể gánh vác được trách nhiệm nặng nề này, lúc trước quan gia cũng có chút lo lắng, lão phu ra sức tiến cử, Ngụy vương thiên tuế mới có thể được nam hạ.

    Ha ha, Ngụy vương lần này lập được đại công, thuận lợi hoàn thành sứ mạng, lão phu cũng an lòng.

    Lần nam hành này, lão phu cũng được nghe về những việc làm của các người, nhưng tình hình cụ thể thì vẫn chưa nắm rõ lắm, giờ thời gian còn thừa, Dương viện sứ không ngại thì nói ra cho lão phu nghe đi."

    Dương Hạo liền đem những gì chủ yếu xẩy ra trên đường kể lại cho Triệu Phổ, trong đó tất nhiên phải khẳng định tác dụng chủ yếu của Ngụy vương Triệu Đức Chiêu trong mỗi một án kiện, đây cũng là đạo làm quan, cho dù là rõ ràng bị cướp công thì cũng không được cùng thương ti sinh ra cạnh tranh trên quan trường, có đồ ngốc mới đi đắc tội với hắn.

    Triêu Phổ dụng tâm lắng nghe, không phải là chỗ mấu chốt thì hắn cũng không ngắt lời, khi nghe tới án kiện Châu Lương, Triệu Phổ nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Lão phu nghe nói, Ngụy vương từng có một đoạn tư tính với nữ nhi của Tứ châu tri phủ Đặng Tổ dương cho nên có ý dung túng cho tên tham quan này, trong triều hiện tại có một số tin đồn, không biết có chuyện này hay không?"

    Dương Hạo ngớ người, trong lòng vội vàng thầm suy nghĩ, sau cùng không trả lời chính diện, mà nói: "Trong triều có lời đồn như vậy ư?

    Hạ quan lúc ở Tứ châu, án chiếu theo sự phân phó của thiên tuế mà xét xử lương án Tứ châu, nhưng chưa từng thấy Ngụy vương thiên tuế ám chỉ hoặc là nhắc nhở hạ quan mở một mặt lưới cho Đặng gia, cho nên cũng không rõ tin tức này là từ đâu mà có.

    Tứ châu lương án kết thúc, Đặng Tổ Dương sợ tội nên tự sát, tiểu thư Đặng gia còn từng ở giữa đường ám sát hạ quan để trút giận.

    Hạ quan thương nàng ta là nữ tử yếu đuối cô khổ, phụ mẫu đều mất, vì kích phẫn nên thần chí không tỉnh táo, cho nên không tố giác.

    Chuyện này có thể làm bằng chứng cho thiên tuế."

    Triệu Phổ nở nụ cười hài lòng, gật đầu nói: "Ừ, Dương viện sứ tự mình kinh qua, tất nhiên là nói rất có sức thuyết phục rồi.

    Bất kể là lúc nào, trong triều đều không thiếu tiểu nhân, khi cần bọn chúng ra sức vì triều đình thì chúng rụt đầu rụt cổ, khi người bên cạnh làm đại sự thì bọn chúng lại nói ra nói vào.

    Nếu quan gia cũng có nghe thấy chuyện này thì lúc đó cần có Dương viện sứ chính danh cho Ngụy vương đó."

    "Đó là đương nhiên rồi, hạ quan nào dám không tuân mệnh."

    Dương Hạo vội vàng đăp ứng một tiếng, trong lòng lại nghĩ: "Triệu Phổ ơi Triệu Phổ... lão hồ ly ngươi đánh nhạn cả đời, lần này cũng phải bị nhạn chọc mù mắt rồi.

    Người mà Triệu lão đại nhắm tới không phải là Triệu Đức Chiêu mà là Triệu Đức Phương, cho dù không có Triệu lão nhị ở bên trong quấy phá, hắn cũng vô duyên với hoàng quyền.

    Lần này ngươi ôm nhầm chân mất rồi..."

    Trong lòng tuy nghĩ vậy, nhưng Dương Hạo ngoài mặt vẫn cung kính nói: "Dương Hạo lời lẽ không có trọng lượng mấy, trên triều đường e rằng là không có dư địa cho hạ quan trõ miệng vào.

    Có điều, đối với công tích và năng lực của Triệu vương thiên tuế, hạ quan đều vô cùng bội phục, nếu quan gia hỏi tới, hạ quan nhất định sẽ tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tận."

    Triệu Phổ lộ ra nụ cười hài lòng, nói: "Đương nhiên, công lao của Dương viện sứ cũng không thể phớt lờ được.

    Giờ tam ti sứ phó sứ đã từ chức, tam ti sứ Sở Chiêu Phụ dù lương ách đã được giải trừ, có thể miễn tội chết, nhưng khó mà làm được tam ti sứ nữa.

    Trọng địa thu thuế của triều đình, không thể không có người đắc lực phụ trách, lão phu rất hài lòng với Dương viện sứ, định tiến cử ngươi với quan gia, để La Công Minh về triều làm tam ti sứ, còn tam ti phó sư thì..."

    Hắn nhìn Dương Hạo một cái, hỏi: "Không biết Dương viện sứ có hứng thú hay không?"

    Dương Hạo nghe vậy liền cả kinh, làm phó bộ trưởng bộ tài chính ư?

    Tên Triệu Phổ này còn dám phong quan hứa nguyện ư.

    Hắn là tể tướng, tiến cử người hiền là trách nhiệm của hắn.

    Huống chi mình lại là quan thuộc Nam Nha, Nam Nha và tướng phủ một mực không hợp nhau, hắn tiến cử mình không những có thể kiếm được thanh danh hiền lương không ngại tiển cử người ngoài, cũng có thể từ đó mà quan hệ giữa mình và nam nha trở nên có xích mích, rồi thuận tiện kéo mình về làm môn hạ của hắn, càng mượn chuyện này để chứng mình thủ đoạn của hắn với bá quan, đúng là nhất cử tam đắc.

    Hơn nữa cái mồi câu này quả thực là quá dụ người, đổi lại là người khác, đột nhiên có thể có được quan vị trọng yếu như vậy, có thể không động tâm được ư?

    Triều Phổ đúng là đã dốc vốn rồi.

    Đáng tiếc, Dương Hạo lại lắc đầu vung đuôi thoát khỏi cần câu, không trở thành kẻ để cho các ngươi lợi dụng đi lợi dụng lại.

    Ngươi có cho ta làm phó hoàng đế thì ta đây cũng không làm.

    Dương Hạo vội vàng đứng dậy, hốt hoảng nói: "Cái này... sao mà được, ngàn vạn lần không được đâu.

    Sở đại nhân là tòng long chi thần có công lập quốc.

    La đại nhân làm quan nhiều năm đức cao vọng trọng, Dương Hạo có được tư lịch danh vọng gì mà có thể làm quan ngang hàng với họ.

    Tam ti sứ phó sứ, Dương Hạo vạn lần không dám nhận, vạn lần không dám nhận."

    Triệu Phổ thấy bộ dạng của hắn, chỉ biết là hắn bị chức quan lớn mà mình hứa cho này làm cho sợ hãi rồi, không khỏi bật cười ha hả: "Ài, Dương viện sứ tuổi trẻ có tương lại, chức tam ti phó sứ này có gì mà không làm được?

    Có điều ngươi quá trẻ tuổi đúng là có thật, nếu muốn ngươi nhậm chức tam ti sứ thì e rằng là lực cản rất nhiều."

    Hắn mìm cười liếc Dương Hạo một cái rồi lại nói: "Có điều...

    Ngụy vương thiên tuế ưu ái ngươi có thừa, ở trước mặt bản quan tán thưởng ngươi không ngớt.

    Ngụy vương thiên tuế là hoàng trưởng tử, là thiên tử tương lai của Tống quốc chúng ta, Dương viện sứ có được lòng tin của Ngụy vương, lại có sự yên mến của bản quan, vị trí này ngươi có thể ngồi yên ổn được mà, có gì mà phải lo lắng chứ?"

    "Hạ quan..."

    "Được rồi, được rồi."

    Triệu Phổ cười tủm tỉm nhìn đồng hồ nước, một lời hai ý nói: "Sắp tới giờ rồi, quan gia lập tức sẽ lâm triều.

    Chúng ta đi thôi, chức tam ti phó sứ này ngươi có thể làm hay không, một nửa là dựa vào sức người, một nửa phải trông vào vận khí, có thể thành công hay không thì cũng chưa biết được.

    Nếu ngươi biểu hiện tốt, làm được tam ti phó sứ.

    Ha ha... làm chuyện gì cũng có Ngụy vương và lão phu chống lưng cho ngươi, có những người, có những chuyện... ngươi không cần phải lo lắng làm gì..."

    Chương 328: Thăng quan tấn tước

    Ngụy vương đi đầu thuận lợi về kinh, lương thảo tiếp theo đang không ngừng được vận tới Khai Phong.

    Tám kho thóc lớn của Khai Phong ngày đêm đều có lúa gạo nhập vào, kho thóc từng gian từng gian đầy tràn như tích nước, quan gia nghe tin liền mặt mày hớn hở, đối với quân đội với cô quân chiến đấu ở Mân Nam, chỉ lệnh của ông ta là đánh vững thủ vững, phải tiến thoái tự nhiên, giờ đã giải được nỗi lo về sau, ông ta đã ngay đêm truyền chỉ, hiệu lệnh quân đội thảo phạt Hán quốc toàn lực tấn công, nhất thiết phải tiêu diệt Hán quốc trước mùa đông năm nay.

    Quân đội đại Tống chiến đấu ở Mân Nam đoạn thời gian gần đây thế như chẻ tre, liên tiếp giành thắng lợi, giờ không còn nỗi lo về sau, ngày nhất cử san bằng Hán quốc đã gần ngay trước mắt, hoàng đế long nhan rạng rỡ, lòng tràn đầy vui mừng.

    Ai dại gì mà nói những chuyện không tốt, khiến ông ta mất vui vào lúc này chứ?

    Triệu quan gia là người thích giận cá chém thớt, cái thói quen xấu này văn võ toàn triều không ai là không biết.

    Tranh đấu giữa vương tướng càng mịt mờ khó hiểu, không phái là giương cung bạt kiếm ở trước mặt hoàng đế như Dương Hạo thường nghĩ.

    Người mà Triệu Phổ phái đi đã phát động rất nhiều quan viên kính dâng hạ biểu với quan gia, chỉ là nhấn mạnh và tán dương công lao của Ngụy vương mà thôi.

    Mà người do Triệu Quang Nghĩa phái đi cũng sớm đã nhận được ám chỉ của Triệu Quang Nghĩa, không ngừng cường điệu công lao từ chuẩn bị cho tới chấp hành các loại phương diện của Dương Hạo, làm nổi bật công lao của Dương Hạo, tất nhiên cũng làm mờ đi tác dụng của Triệu Đức Chiêu.

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Còn đối với một số lời đồn bất lợi về Ngụy vương, chỉ có thể thông qua một con đường xảo diệu khác mà truyền vào tai hoàng đế, chứ không có ai lại đi không chút thức thời mà nhắc tới ở ngay trước mặt văn võ toàn triều vào lúc này.

    Hai đại lão Triệu Phổ và Triệu Quang Nghĩa càng không tự mình ra mặt, người phái đi đều là một số binh tôm tướng tép không quan trọng, tràng diện vì thế càng trở nên vô cùng nhàm chán.

    Dương Hạo không hề có chút hứng thú đối với trò chiến đấu ngấm ngầm này, nghe họ nói mà lơ mơ buồn ngủ.

    Nhưng là một trong những người đương sự, nên khi hoàng để hỏi hắn về những gì trải qua trong chuyến xuôi nam này, Dương Hạo cũng bước lên bẩm tấu, ở trước mặt hoàng đến, hắn tất nhiên là không thể nói ra những lời nói xấu về hoàng tử, điểm này Triệu Quang Nghĩa tất nhiên là hiểu được.

    Mà Triệu Phổ bởi vì hắn đã được mình hứa cho "một cái bánh mì lớn", trong lòng tất nhiên là cũng yên tâm.

    Khi hoàng đế hỏi tới Triệu Đức Chiêu, Triệu Đức Chiêu cũng không tiếc lời tán dương Dương Hạo, xem ra trong mắt bá quan, vẫn là Ngụy vương và dương viên sứ người thông minh xem trọng nhau, hai người đều kể công cho đối phương, càng lộ ra phẩm đức cao thượng, thế là ai nấy đều vui mừng.

    Sau một phen ca tụng công đức là đến phần ban thưởng, lúc này Triệu Phổ đang ngồi yên một chỗ liền đứng ra khỏi hàng, cao giọng tấu: "Bệ hạ.

    Ngụy vương Đức Chiêu tuổi trẻ cơ trí, nhạy bén già giặn, nam thú lần này, đã chứng tỏ được tài cán của ngài.

    Nhưng thần cho rằng, Ngụy vương tuổi trẻ, tuy có tài cán nhưng lại thiếu kinh nghiệm.

    Hiện giờ Ngụy vương đã thành niên, bệ hạ cũng nên ban cho Ngụy vương những phân công cụ thể, vậy thì ắt sẽ rất có ích đối với Ngụy vương."

    "Ồ, lời của Triệu khanh gia cũng có lý..."

    Tâm tình của Triệu quan gia hôm nay rất tốt, ông ta mỉm cười vuốt râu hỏi: "Vậy thì theo ý kiến của Triệu quan gia, Đức Chiêu nên nhận phân công gì thì thích hợp?"

    Triệu Phổ cúi người nói: "Hoàng trưởng tử địa vị là vương tước, đã là đỉnh cao trong quần thần rồi.

    Phong thưởng thì chưa nói tới, nhưng bất kỳ quan chức nào cũng đều là vì giúp Ngụy vương có thêm kinh nghiệm, không cần phải tính toán cao thấp làm gì.

    Thần cho rằng, tuy Ngụy vương thân phận cao quý, nhưng cũng không nên cho làm quan cao, nếu không sẽ mất đi tác dụng giúp Ngụy vương có thêm kinh nghiệm."

    Triệu Khuông Dận cười ha ha, nói: "Đó là tất nhiên rồi."

    Triệu Phổ bất động thanh sắc nói: "Ngụy vương lân này nam thú, đối với phong thổ nhân tình, bá quan địa phương đều đã hiểu được ít nhiều.

    Bệ hạ chinh chiến nửa đời, võ công cao tuyệt, chính là cái gọi là hổ phụ hổ tử.

    Cho nên, thần cho rằng, không bằng phong Ngụy vương làm cấm quân điện tiền ti đô ngu hậu, để Ngụy vương học tập thêm về phương diện quân sự, trở thành một vị hiền vương văn võ song toàn, không biết bệ hạ thấy sao?"

    Triệu Quang Nghĩa nghe thấy những lời này thì mặt lập tức đỏ bừng, ánh đỏ vừa lan lên đến trán thì xoẹt một cả da mặt lại trắng bệch, sắc mặt biến ảo quá nhanh, giống như là "mày liễu vừa dựng lại cụp" mà Đường Diễm Diễm đã làm ở Phổ tế tự vậy.

    Đều là công phu thần kỳ mà Dương Hạo trước đây chỉ được nghe chứ chưa được thấy.

    Dương Hạo không khỏi giật bắn mình: "Mẹ kiếp, Triệu lão nhị luyện nội công chó má gì vậy?

    Tử hà thần công à..."

    Chẳng trách Triệu Quang Nghĩa lại có vẻ mặt như vậy, những lời này của Triệu Phổ vừa thoát ra khỏi miệng, trên triều đường đã có rất nhiều quan viên đều lộ ra thần sắc quỷ dị.

    Ánh mắt bắt đầu lo sợ nhìn quanh ba người quan gia, tướng gia và Tấn vương.

    Một số quan viên mới thì không biết duyên cớ trong đây, cho nên vẫn thản nhiên không nghĩa gì.

    Điện tiền đô ngu hậu là vị trí số ba của cấm quân điện tiền ti, cũng tính là một võ quan cao cấp.

    Nhưng bên cạnh hắn còn có hữu điện soái và phó điện soái.

    Triệu Đức Chiêu là hoàng tử thân vương, thân phận tôn quý cỡ nào, hạ mình làm một cấm quân đô ngu hậu thì có gì mà không được?

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Thế nhưng một số cựu thần ở trong triều, đặc biệt là là những quan viên từthời mới lập quốc lại biết một số chuyện cũ liên quan tới ân oán giữa vương tướng.

    Lúc này nghe thấy Triệu Phổ nói vậy, lập tức khơi dậy hồi ức của họ, vẻ mặt liền có chút cổ quái.

    Chuyện cũ này có thể tính là xung đột đầu tiên khiến Triệu Phổ và Triệu Quang Nghĩa trở mặt.

    Lúc mới lập quốc, Triệu Khuông Dận phong bào đệ Triệu Quang Nghĩa vốn không có quân công làm cấm quân điện tiền đô ngu hậu, không lâu sau liền giao nơi căn cơ trọng yếu nhất của Tống quốc là Khai Phong này cho hắn, phong hắn làm Khai Phong phủ doãn.

    Triệu Phổ lúc đó vẫn chưa là tể tướng, nhưng đã là trọng thần được Triệu Khuông Dận tín nhiệm còn hơn cả tể tướng.

    Hắn lập tức ra khỏi hàng, phản đối kịch liệt, kiên quyết yêu cầu quan gia phải chọn lựa: Hoặc là để Triệu Quang Nghĩa làm điện tiền đô ngu hậu, hoặc là để hắn làm Khai Phong phủ doãn, giữa võ tướng và văn thần, chỉ có thể chọn một.

    Lý do của Triệu Phổ rất đầy đủ, một tòa thành trì Khai Phong phủ cơ hồ đã chiếm một nửa tài lực, vật lực và nhân lực tư nguyên của Tống quốc, nắm phủ Khai Phong thì chính là nắm một nửa tư nguyên của Đại Tống.

    Còn cấm quân điện tiền ti thì sao?

    Cám quân lúc đó chia làm thị vệ thân quân ti và điện tiền ti, gọi là nhị ti, trong đó thị vệ thân quân ti thống lĩnh thị vệ thân quân mã quân ti và thị vệ thân quân bộ quân ti; Điện tiền ti thống lĩnh điện tiền chư ban cùng với mã bộ chư quân.

    Điện tiền ti và vệ thân quân mã quân ti và thị vệ thân quân bộ quân ti được gọi là tam nha.

    Trong tam nha thì lực lượng bảo vệ kinh đô hạch tâm nhất chính là điện tiền ti.

    Triệu Quang Nghĩa nắm hai chi lực lượng này thì còn ra thể thống gì nữa?

    Cho dù hắn là thân huynh đệ của hoàng đế cũng không được!

    Triệu Phổ liều mình can gián, tranh biện theo lý, sau cùng cũng khiến Triệu Khuông Dận thu hồi mệnh lệnh đã ban, tước chức vụ cấm quân điện tiền ti đô ngu hậu của Triệu Quang Nghĩa.

    Từ đó về sau, Triệu Quang Nghĩa không còn cơ hội dính vào phía cấm quân nữa.

    Triệu Quang Nghĩa lúc đó huyết khi phương cương, ngựa non háu đá, trong cấm quân vẫn chưa bồi dưỡng ra được thân tín cho mình, giờ phí hết tâm tư cũng chỉ có thể bảo trì được quan hệ khá hữu hảo với một số quan viên cấp trung và cấp thấp mà thôi.

    Đây đều là nhờ ơn Triệu Phổ ban cho.

    Hiện giờ Triệu Phổ lại chủ động kiến nghị để Ngụy vương đảm nhiệm quân chức này, đây là ý tứ gì?

    Quả thực là ngay ở trước mặt mọi người giáng cho hắn một cái tát rõ đau!

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Nhưng Triệu Phổ nói rất đường hoàng, Triệu Quang Nghĩa không tiện phản bác, thậm chí không tiện để người của mình ra mặt phản bác.

    Một khi như vậy cho dù Triệu Đức Chiêu không làm được điện tiện đô ngu hậu, cũng khó đảo bảm quan gia sẽ không sinh lòng cảnh giác với hắn, như vậy cũng được không bằng mất.

    Triệu Quang Nghĩa chỉ có thể nghiến răng nuốt máu, ghi sâu mối hận ở trong lòng.

    Triệu Quang Nghĩa không tỏ thái độ, người của phái hắn cũng không ra mặt phụ họa, tự nhiên cũng không tiện ra mặt phản đối.

    Triệu Khuông Dận tựa hồ như hoàn toàn không nhớ tới chuyện cũ này, ông ta chậm rãi quét nhìn tất cả quần thần, vuốt râu trầm tư một lát rồi gật đầu nói: "Được, vậy trẫm phong Đức Chiêu làm cấm quân điện tiền ti đô ngu hậu, để hắn học bản lĩnh trong binh nghiệp."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Triệu Phổ nghe vậy, khóe miệng phác lên một nụ cười thần bí, đây chẳng qua là một phép thử mà thôi.

    Hiện tại, hắn tự tin đã minh bạch tâm ý của quan gia rồi, vậy thì có thể ung dung bố trí bước tiếp theo.

    Triệu Khuông Dận phấn chấn tinh thần, lại nói: "Lần này thuận lợi giải quyết việc Khai Phong thiếu lương thực, nam nha viện sứ Dương Hạo cũng có công lớn, phải được ban thưởng.

    Chư vị ái khanh cho rằng nên gia phong gì cho Dương viện sứ đây?"

    Dương Hạo tinh thần chấn động, ngực lặng lẽ ưỡn thẳng lên, Triệu Khuông Dẫn vừa dứt lời, Triệu Phổ và Triệu Quang Nghĩa vừa quay trở lại hàng lập tức không hẹn mà cùng lách người ra khỏi hàng, hai người nhìn nhau một cái, Triệu Phổ đã chiếm thượng phong liền mỉm cười, giả vờ phong độ nói: "Triệu đại nhân, mời."

    Triệu Phổ là tể tướng, bá quan chi trưởng, Triệu Quang Nghĩa trong hoàn cảnh công khai một mực dùng thái độ khiêm nhường để đối đãi với hắn, sao có thể tranh chấp được, chỉ đành chắp tay, khiêm nhường nói: "Mời Triệu tướng công nói trước."

    Triểu Phổ lúc này quay về hàng, mỉm cười làm động tác nhường, Triệu Quang Nghĩa lúc này mới hít sâu một hơi, chậm rãi bước lên trước, cúi người thi lễ với Triệu Khuông Dận, nói: "Dương viện sứ vốn xuất thân từ quân đội, từng phụng lệnh của bệ hạ, dẫn ba ngàn dũng sĩ, bảo vệ năm vạn lê dân tới biên giới Tống quốc ở phía tây, lại từng xuất binh tiêu diệt Khương nhân xâm phạm biên cảnh, về võ công nhất đạo rất có sở trường.

    Song từ lúc Dương viện sứ có được sự tán thưởng của quan gia, vào triều làm quan cho tới nay, tuy được phong làm hữu võ đại phu, Hòa châu phòng ngự, nhưng một mực chỉ làm chuyện của văn quan.

    Hiện giờ Dương Hạo và ngụy vương Đức Chiêu làm khâm sai chính phó sứ tiết, nam tuần ở Giang Hoài, cùng gánh quốc nạn, gải được nỗi lo lớn này, lập được đại công cho triều đình.

    Hai bên cũng là châu liên hợp bích, tương đắc ích chương (cùng bổ sung cho nhau thì càng tốt).

    Thần cho rằng, hiện giờ Ngụy vương đã được thụ phong làm điện tiền đô ngu hậu, không bằng... cũng điều Dương Hạo vào cấm quân điện tiền ti, không biết quan gia thấy sao?"

    Triệu Khuông Dận nghe xong liền nhíu chặt mày, Triệu Phổ chú ý thấy ông ta lơ đãng nhíu mày, không khỏi mỉm cười, bước ra khỏi hàng bẩm tấu: "Quan gia, thần có đề nghị khác."

    "Hả?"

    Triệu Khuông Dận thở phào một hơi, vui vẻ nói: "Ngươi có đề nghị gì, mau nói ra đi."

    Triệu Phổ thưa: "Quan gia, cấm quân nhân tài lớp lớp, mãnh tướng như mây, không thiếu một Dương Hạo.

    Thế nhưng, một nha môn quan trọng trong triều đình hiện giờ lại cần gấp nhân tài giàu kinh nghiệm tới bổ sung vào chỗ khueyets.

    Đã như vậy, hà tất phải đưa hiền tài vào cấm quân, sao không sử dụng người tài vào vị trí cần thiết hơn?"

    Triệu Khuông Dận vội vàng nói: "Triệu khanh, ý ngươi là..."

    Triệu Phổ chắp tay nói: "Quan gia, đô thành của một nước là căn bản của triều đình, vậy mà lương tồn khó lại thiếu hút, không ngờ cho tới ngày hôm nay mới phát giác ra được.

    Sở Chiêu Phụ lơ là trách nhiệm, nhất định phải cách chức.

    Một khi như vậy, tam ti sứ nha môn không có một quan viên đắc lực, thần thân là tế chấp, đối với việc này rất là lo lắng.

    Thần cho rằng, có thể điều La Công Minh về kinh, để hắn đoái công chuộc tội, đảm nhiệm chức tam ti sứ, còn chức tam ti sứ phó sứ thì thần xin được tiến cử Nam Nha Dương Hạo."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    "Ồ..."

    Trên triều đường lập tức xôn xao, Dương Hạo xuất thân lai lịch như thế nào, lại chỉ vừa mới khoảng hai mươi, không xuất thân từ khoa cử, vậy mà Triệu tướng công không ngờ lại tiến cứ hắn làm phó tài thần của Đại Tống, cái này... có phải quá hoang đường rồi không?

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy cũng không khỏi bật cười, phản ứng vừa rồi của quan gia hắn cũng nhìn thấy, hắn không ngờ quan gia lại vẫn giới bị như vậy với thân phận mẫn cảm của Dương Hạo.

    Mình tiến cử hắn vào cấm quân làm quan, thực sự đã là quá liều lĩnh rồi, trong lòng đang hối hận thì Triệu Phổ lại tới giải vây.

    Triệu Quang Nghĩa liếc Triệu Phổ một cái, lần đầu tiên thấy tên gia hỏa đáng ghét này có chút thuận mắt.

    Triêu Quang Nghĩa chưa suy nghĩ kỹ càng mà đã tiến cử Dương Hạo vào cấm quân, cũng là vì duyên cố tâm tình quá cấp bách.

    Hắn thân là hoàng đệ, khổ tâm kinh doanh ở Khai Phong mười năm, đã có thể khống chế vững vàng cả phủ Khai Phong ở trong tay, không có chỗ nào là không có tai mắt của hắn, ngay cả trong cấm cung cũng không ngoại lệ.

    Duy có cấm quân, quân đội cường đại nhất dưới mí mắt của hắn lại giống như là thành trong thành vậy, hắn thủy chung không thể đặt chân vào nổi một bước.

    Quyền lực là một loại nghiện, bất chi bất giác đã thấm sâu vào trong xương tủy của hắn.

    Hắn giờ mới biết quyền lực là một thứ khiến người ta còn ngây ngất hơn cả nữ nhân và tài phú.

    Hắn nắm giữ quyền lực, đồng thời quyền lực cũng nắm giữ hắn.

    Quan trường giống như là đi ngược dòng nước, không tiến được thì ắt sẽ phải lùi.

    Hắn muốn giữ được quyền lực thì chỉ có thể không ngừng khoách đại quyền lực, đây cũng là điều bất đắc dĩ mà thôi.

    Triệu Khuông Dận nghe vậy quả nhiên là trù trừ khó quyết.

    Triệu Quang nghĩa đã bình tĩnh trở lại, liền đánh mắt ra hiệu với người của mình.

    Lập tức có người ra khỏi hàng lấy cớ Dương Hạo tuổi trẻ nông cạn, tư lịch không đủ để tiến hành phản bác.

    Triệu Khuông Dận biết nghe lời phải, lập tức mỉm cười nói: "Chuyện Khai Phong cạn lương, trẫm tới giờ vẫn thấy xấu hổ.

    Dương Hạo tuy là nhân tại giỏi giang, nhưng dẫu sao thì tuổi vẫn còn trẻ, không đủ lão luyện thành thục, đột nhiên nắm đại quyền, e rằng không thỏa đáng lắm."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    "Vâng."

    Triệu Phổ vội vàng lui ra, mỉm cười liếc nhìn Triệu Quang Nghĩa, thầm nghĩ: "Làm phu lấy tiến làm thoái mà thôi, ngươi làm sao biết được con cờ tiếp theo của lão phu chứ?

    Đúng là một tên ngu ngốc."

    Triệu Khuông Dận quay sang Dương Hạo, mỉm cười nói: "Dương khanh, lần này ngươi lập được đại công cho triều đình, trẫm nhất định phải thưởng.

    Trẫm muốn biết ngươi nguyện ý tới nha môn nào làm việc?"

    Dương Hạo lập tức vui mừng bước ra khỏi hàng, cao giọng đáp: "Bệ hạ, vi thần nguyện tới Hồng lư tự làm quan, xin bệ hạ ân chuẩn."

    Triệu Quang Nghĩa đang cao hứng, vừa nghe thấy câu này mắt lập tức lồi cả ra ngoài: Hồng lư tự?

    Hắn tới chỗ ăn không ngồi rồi như Hồng lư tự làm cái quái gì?

    Là tên vương bát đản nào gợi ý cho hắn vậy?

    "Khụ khụ khụ..."

    Trong hàng văn quan đột nhiên có quan viên như bị sặc, ho khan không ngừng, đến nỗi mặt đỏ tía tai, chính là Hồng lư tự thừa Tiêu Hải Đào.

    Hắn không ngờ mình chỉ thuận miệng nói đùa mà cái chày gỗ Dương Hạo này lại coi là thật.

    Đợi khi hắn biết Hồng lư tự chỉ là nha môn bên ngoài thì oai pong, nhưng kỳ thật lại không có thực quyền, chẳng phải sẽ hận mình đến chết ư?

    Kết Oán cừu kiểu này này đúng là con mẹ nó oan uống quá đi mất thôi.

    Triêu Khuông Dận cũng ngớ người, tuy ông ta vẫn có kiêng kỵ với Dương Hạo, nhưng... nhưng hắn ở Nam Nha, ít nhất cũng là một quan nhi có thực quyền, giờ lại lập được công lớn, điều hắn tới loại nha môn nước trong như Hồng lư tự, cho dù là hắn tự mình yêu cầu, nhưng nếu mình đáp ứng thì có chút không được hay lắm.

    Đối đãi như vậy với công thần, văn võ bá quan nhìn vào sẽ nghĩ thế nào đây?

    Vừa thấy Triệu Khuông Dận ngồi đần thối mặt, nội thị đo tri Trương Đức Quân vội vàng bước tới, thì thầm với hắn một phen.

    Tiểu hoàng môn hầu hạ trong triêu phòng đều là người dưới quyền quản lý của hắn, mỗi ngày nghe ngóng được gì đều bẩm báo lại với hắn.

    Nếu các đại thần có chuyện quan trọng, hắn sẽ nói với quan gia trước một tiếng, để quan gia biết mà chuẩn bị.

    Chuyện này hắn có nghe tiểu hoàng môn nói qua, lúc đó chỉ cười ha ha, cảm thấy Dương Hạo thực sự là một tên thú vị, cũng không nói lại chuyện này cho quan gia biết.

    Giờ thấy quan gia mặt mày ngớ ra, nên mới nói lại nguyên do cho ông ta.

    Triệu Khuông Dận lúc này mới minh bạch Dương Hạo là bị người ta trêu cợt, không ngờ cho rằng Hồng lư tự là một nha môn quyền thế mạnh, tới Hồng lư tự làm quan là công việc nhất đẳng, không khỏi vừa tức lại vừa buồn cười.

    Ông ta ho khan một tiếng, nhắc nhở Dương Hạo với thiện ý: "Dương khanh, Hồng lư tự nắm các việc tứ di triều công, yến tiếc, ban thưởng, đón đưa, đối ngoại.

    Khi người ta tức giận thì ngươi phải cười, khi người nói thẳng thì ngươi phải khom mình, bình thường không có nhiều việc để làm.

    Dương khanh tinh minh giỏi giang, tài năng xuất chúng, nếu tới Hồng lư tự làm quan, khó tránh khỏi ủy khuất cho ngươi quá, không bằng..."

    "Thần không cảm thấy ủy khuất chút nào, quan gia đã hỏi, thần không dám khi quân, tất nhiên là phải biết thì nói hết.

    Thần nguyện ý tới Hồng lư tự chịu sai khiến, trung thành ra sức vì bệ hạ, vì đại Tống ta."

    "Ặc..."

    Triệu đại thúc vuốt râu, có chút bất lực nhìn Dương Hạo, đột nhiên cảm thấy mình có chút không đúng với cái tên thật thà này.

    Dương Hạo lại vái một cái, cao giọng nói: "Xin bệ hạ ân chuẩn."

    "Triệu Phổ..."

    Triệu Khuông Dận quay sang Triệu Phổ, Triệu Phổ bước ra khỏi hàng thưa: "Có thần."

    Triệu Khuông Dận chán nản thở dài, nói: "Phụng chỉ, phong Dương Hạo làm Hồng lư tự thiếu khanh, gia tước...

    Khai quốc nam."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Triệu Phổ là chính nhị phẩm, Triệu Quang Nghĩa là tòng tam phẩm, Hồng lư thiếu khanh của Dương Hạo là tòng ngũ phẩm, nói ra thì chức quan cũng không tính là nhỏ, tốc độ thăng tiến càng khiến người ta trố mắt, nhưng tới Hồng lư tự làm đại sứ ngoại giao...

    ở vào triều đại này, đại sứ ngoại giao thực sự không tính là hay ho gì.

    Phần lớn quan viên thà làm một quan nhỏ có thực quyền, cũng không muốn chọn loại nha môn bổng lộc tuy cao, nhưng lại không có thực quyền này.

    Dương Hạo công lao không phải là nhỏ, mà là quá lớn, bảo hắn chịu thiệt tới Hồng lư tự, Triệu đại cũng có chút áy náy, thế là lại phong cho hắn làm nam tước, để hắn có thêm một phần bổng lộc, coi như là để bồi thường.

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Trương Đức Quân ở bên cạnh vội vàng nhỏ giọng nhắc nhở: "Quan gia, hiện giờ Hồng lư tự khanh, thiếu khanh, thừa khanh, chủ bộ tứ quan đều đủ rồi, không có chỗ trống."

    "Vật thì tăng thêm một thiếu khanh nữa."

    Thời Tống sơ quan chế vẫn chưa ổn định, thêm quan bớt quan đều là chuyện chỉ cần một câu của hoàng đế là xong.

    Triệu Khuông Dận nói: "Hồng lư tự cho thêm tả hữu khanh sứ, Dương Hạo làm tả khanh sứ, thiếu khách hiện giờ thì làm hữu khanh sứ, có gì mà không được?"

    Đường Tống coi trọng tả, chức quan tả khanh còn cao hơn hữu khanh.

    Trương Đức Quân vội vàng ghi lại, đợi lát nữa nói cho Triệu Phổ biết.

    Triệu Khuông Dận giải quyết xong xuôi, Dương Hạo đã trở thành người ngồi ở vị trí thứ hai của bộ ngoại giao.

    Đối tượng ngoại giao cơ bản chính là Khiết Đan, Nam Đường, Nam hán, Bắc Hán, Ngô Việt.

    Khế Đan trên cơ bản lúc mang binh tới thì nhiều hơn là lúc can thiệp ngoại vụ, Nam Đường và Ngô Việt thì trên cơ bản là âm thầm qua lại với đại thần trung tâm nhiều hơn là với phía chính phủ, Nam Hán thì không cần phải ngoại giao, còn Bắc Hán..

    Tống Quốc cũng giống như Khiết Đan, lúc mang binh tới thì nhiều mà lúc ngoại giao tranh cãi vô ích với họ thì ít.

    Cho nên...

    Dương Hạo hiện tại về cơ bản chính là hưởng sự đãi ngộ như táo quân, bình thường thì chẳng có ai nhớ tới hắn, đợi tới hai mươi ba tháng chạp thì là ngày lên trời báo cáo, hắn lại đột nhiên biến thành nhất gia chi chủ.

    Ván đề là, táo quân có hai mươi ba tháng chạp, còn hắn thì sao?

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Lúc này, sứ giả bí mật của Ngô Việt vừa vượt qua Trường Giang, mang mười bình "Hải sản", đối tượng đút lót chính là tể tướng Triệu Phổ.

    Đường Quốc Chính đang chuẩn bị quốc thư, chọn mỹ nhân và châu báu, nhưng đối tượng dâng tặng của hắn là Triệu Khuông Dẫn.

    Hơn nữa, Khế Đan rất ít khi sai sứ tới Tống triều lúc này cũng đặc phái một vị tín sứ khí thế hung hãn, mang một bức quốc thư ngoại giao với lời lẽ cứng rắn của ngự tiền nữ quan La Đông Nhi đang phong trần phó phó chạy tới Biện Lương, Khai quốc nam tước Dương tả sứ nếu có thời gian nhàn rỗi, cũng có thể đánh võ miệng với nàng ta...

    Chương 329: Tư liệu đen

    Buổi chầu sáng vừa tan, Triệu Quang Nghĩa liền phất tay áo bỏ đi, không nói với Dương Hạo một câu nào, về thẳng Nam Nha.

    Khi ngồi trong Thanh Tâm lâu vẫn chưa hết giận mà mắng một câu: "Cái thằng ngu này, tự tác chủ trương, cũng không chịu thương lượng với ta một tiếng.

    Tới Hồng lư tự ư?

    Tới loại đi phương đó để ăn rồi ngồi chờ chết chắc?

    Mất công bản vương tài bồi như vậy, đúng là kẻ bất thành khí!"

    Tống Kỳ ngạc nhiên hỏi: "Vương gia hôm nay thượng triều chẳng phải là xin công cho Dương viện sứ sao, người nào khiến cho vương gia tức giận vậy?"

    "Chẳng phải chính là cái thằng Dương Hạo đó sao!"

    Triệu Quang Nghĩa bực bội nói: "Cho dù không vào được cấm quân, cũng có thể sắp xếp một chức ti quan trọng.

    Cũng không biết là hắn bị ai đầu độc, không ngờ lại chủ động yêu cầu tới Hồng lư tự làm quan.

    Vào Hồng lư tự rồi, sớm muốn gì cũng mòn hết tài năng, khiến hắn biến thành một tên quan nhỏ không có chí tiến thủ!

    Người này coi như là phế rồi, uổng phí một phen tâm huyết của bản vương."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Tống Kỳ nghe vậy cũng bất giác ngây người, lẩm bẩm nói: "Người này lúc thì thông minh, lúc thì ngu xuẩn, đúng là khiến người ta khó nắm bắt.

    Vậy... tiệc mừng công mà vương gia bày ra vì hắn có cần phải tổ chức nữa không?"

    Triệu Quang Nghĩa cười khổ một tiếng, lắc đầu nói: "Yến hội thì vẫn phải tổ chức, cho dù là hắn không còn một chút tác dụng nào nữa thì công lao cũng làm đủ rồi.

    Bất kể nói thế nào, hắn đã thăng quan, bất kể là nói thế nào, hắn cũng là người của Nam Nha ta.

    Sao có thể đối đãi lạnh nhạt với hắn được?

    Nếu thế thì cũng sẽ làm mất mặt Nam Nha ta.

    Hơn nữa..."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Đợi thằng ngu đó minh bạch Hồng lư tự là nha môn gì thì ắt sẽ quay lại cầu ta điều hắn đi nơi khác thôi.

    Tới lúc đó, người này vẫn có chỗ dùng."

    Tống Kỳ thấy Triệu Quang Nghĩa bực bội không vui, vội vàng nói tới chuyện vui, cười bảo: "Vương gia, Đường Uy tại tiểu T hồ đã đốc thúc làm ra được một lượng chiến hạm, chiến lực thủy quân của triều ta không bằng Đường quốc, cho nên đã lắp thêm một số thứ hữu dụng trên chiến hạm.

    Đường Uy thuê một lượng lớn thợ giỏi, chiến thuyền tạo ra cũng rất diệu dụng.

    Hạ quan hôm nay tới xem, có một thứ chuyên dùng để đốt cháy thuyền nhỏ của cự hạm của đối phương, trên đầu thuyền trang bị mũi đâm bằng sắt, đã cắm vào thân thuyền đối phương rồi thì khó mà dùng câu liêm gẩy ra được.

    Lúc này lại tách chêm gỗ trên thân thuyền, nửa sau chở thuyền nhỏ có thể biến thành một con thuyền nhỏ độc lập, binh sĩ lái thuyền phóng hỏa có thể theo đường cũ mà về, đúng là có suy nghĩ độc đáo, một khi sử dụng những chiến hạm lớn nhỏ có công dụng đặc biệt này, tất nhiên là có lợi cực lớn đối với thủy quân của ta."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy quả nhiên chuyển bực thành vui: "Hừ!

    Triệu Phổ không muốn để ta nhúng tay vào phía cấm quân.

    Hắc hắc, không nhúng tay vào phía quân đội thì ta cũng vẫn có thể lập được quân công.

    Tên Đường Uy này quả nhiên là cừ khôi, tối nay thiết yến cũng mời cả hắn tới.

    Những cường hào cự cổ phú khả địch quốc chịu ra sức vì bản vương, cũng chính là vì muốn có một chỗ dựa vững chắc, cũng không thể lạnh nhạt với hắn được."

    "Vâng, hạ quan tuân lệnh."

    Đêm đó thiết yến tại Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, công tào của Nam Nha cùng với các quan viên cấp cao khác toàn bộ đều tham gia, lai mới rất nhiều thân sĩ danh lưu, khiến Dương Hạo được nở mặt nở mày.

    Tình thế vẫn cô cùng giả tạo, bởi vì cuộc họp sáng nay, không phải là chung kết của cuộc tranh đấu giữa vương tướng, mà là mâu thuẫn đã bắt đầu bạo phát một cách toàn diện.

    ...

    "Lão phu khoan nhượng hắn mười năm, giờ... là lúc nên động thủ rồi!"

    Triệu Phổ nhìn đám tâm phúc ở xung quanh, trầm giọng nói.

    "Phải!"

    Một sĩ tử áo xanh gật đầu tán đồng: "Hoàng trưởng tử đã trưởng thành rồi, phong hoàng trưởng tử làm vương, sai hoàng trưởng tử thay trời tuần thú.

    Trong cuộc họp sáng còn để hoàng trưởng tử Đức Chiêu nhận chức cấm quân điện tiền ti đô ngu hậu.

    Ý tứ của quan gia đã được biểu lộ rất rõ ràng rồi."

    Hắn mỉm cười, nói: "Huynh chết đệ lên, dẫu sao cũng là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.

    Giờ hoàng trưởng tử đã trưởng thành, hơn nữa còn chứng tỏ được tài cán của mình, động tác này của quan gia cũng là nói rõ với chúng ta rằng, ông ta muốn lập trữ ( lập người thừa kế ngôi vị), mà hoàng trữ này... không phải là hoàng đệ mà là hoàng tử!"

    Đám phụ tá ma quyền sát chưởng, mặt mày phấn chấn, chỉ có một học giả đầu bạc ngồi ngay dưới Triệu Phổ là vuốt râu không nói gì.

    Triệu Phổ hơi liếc về phía lão, hỏi: "Quách ông cho rằng thế nào?"

    Học giả dầu bạc này họ Quách tên Vĩnh, với Mộ Dung Cầu Túy cùng là tay trái tay phải mà Triệu Phổ ỷ lại nhất trong đám phụ tá của tướng phủ.

    Lúc này Mộ Dung Cầu Túy không có ở kinh sư, Triệu Phổ liền hỏi ý tứ của lão.

    Quách Vĩnh vuốt râu, nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu mới trầm giọng nói: "Tướng công, chư vị, quan gia có lẽ có ý bồi dưỡng Ngụy vương, nhưng chưa chắc đã có tâm lật đổ Tấn vương.

    Tấn vương khổ tâm kinh doanh Khai Phong nhiều năm, thế lực ngầm của hắn thực sự là không nhỏ, nếu muốn lật đổ cái cây cổ thụ này, vị tất đã là chuyện dễ dàng, đặc biệt là...

    Quang gia liệu có lòng này hay không?

    Nếu quan gia không muốn động tới hắn, vậy chúng ta dồn sức đánh một kích, uổng công làm lộ hết thực lực của chúng ta, khiến cho quan gia cảnh giác, vậy thì trộm gà không được còn mất nắm gạo."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Triệu Phổ vốn là người có tâm tư trầm ổn, nghe lão nói vậy, tâm tình đang xung động lập tức bình ổn lại một chút, trầm tư một lát rồi Triệu Phổ nghiêm nghị hỏi: "Vậy theo ý kiến của Quách ông, chúng ta nên làm thế nào?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Quách Vĩnh nói: "Quan gia có ý lập trữ trong số các con nối dõi, đây là điều không có gì phải nghi ngờ rồi.

    Con nối nghiệp cha, gia quốc tương truyền.

    Đây là chuyện thường tình của con người, nhà đế vương cũng không thể ngoại lệ.

    Nhưng, tình huynh đệ của quan gia đối với Tấn vương cũng không có gì phải hoài nghi.

    Quan gia xuân thu đang thịnh, không gấp gáp quét sạch trướng ngại cho hoàng trữ, nhưng cũng chưa chắc đã không có ý định bồi dưỡng từ từ, để Ngụy vương dần dần đủ lông đi cánh, cho tới khi nước chảy thành sông.

    Nếu quả thật là như vậy, ông ta sẽ không động tới Tấn vương.

    Điểm này, chúng ta không thể không suy nghĩ."

    Lữ Phụng Hiếu, một phụ tá khác của tướng phủ không nhịn được liền hỏi: "Vậy theo ý kiến của Quách ông, chúng ta lại tiếp tục khoan nhượng để hắn chuyên quyền kiêu ngạo, lúc nào cũng áp đảo tướng phủ của chúng ta ư?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Quách Vĩnh mỉm cười, nói: "Phụng Hiếu chớ có nôn nóng, lão phu không phải có ý này.

    Lão phu cho rằng, nhân lúc quan gia động lòng, có ý đưa hoàng tử lên, phải tước đi từng chút làm mòn nhuệ khí của Nam Nha.

    Nhưng chúng ta phải suy nghĩ cho kỹ, một gậy này đập xuống là thành công hay là thất bại, thành công thì sao?

    Mà bại thì phải ứng đối như thế nào?

    Một gậy này hạ xuống, phải đánh với mấy phần lực?

    Nếu đánh đau cả quan gia, vậy thì chúng ta tất nhiên sẽ bại, và điều quan trọng nhất vẫn là phải hiểu rõ tâm tư của quan gia."

    Triệu Phổ nói: "Bản tướng theo quan gia nhiều năm, hiểu nhất là tâm tư và tính khí của quan gia, quan gia là có lòng động tới Tấn vương rồi, điểm này các ngươi không cần phải hoài nghi.

    Giữa huynh đệ và nhi tử, nếu phải lựa trọn một người thừa kế, quan gia tất sẽ chọn hoàng tử.

    Hoàng trưởng tử Đức Chiêu phẩm hạnh xuất chúng, tài cán năng lực đều bất tục.

    Ta thấy quan gia đã nhắm vào hắn rồi.

    Hắn là hoàng trưởng tử, hơn nữa là là con trai của nguyên phối hu nhân Hạ hoàng hậu của quan gia, kế thừa ngôi vua là chuyện danh chính ngôn thuận."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    "Tốt!"

    Quách Vĩnh gật đầu nói: "Vậy chúng ta sẽ đập.

    Kế tiếp, chúng ta phải xem xem, phía Tấn vương rốt cuộc là có bao nhiêu lực lượng.

    Phía chúng ta có thể xuất ra lực lượng bao lớn, hoặc là không động thủ, đã động thủ thì phải triệt để đánh ngã hắn.

    Khiến hắn hải rơi khỏi Nam Nha, từ rày về sau chỉ làm một vương gia nhàn rỗi có danh không quyền, thế mới có thể vĩnh viễn tuyệt được hậu hoạn.

    Nhiều năm nay Tấn vương khổ công kinh doanh, rất nhiều thực lực đều không đưa lên đài, chúng ta không được lơ là.

    Nếu không nắm chắc mười phần thì nhất định phải lưu lại hậu thủ, để tránh ngược lại bị hắn khống chế."

    Triệu Phổ ung dung cười nói: "Nhiều năm nay, Tấn vương quả thật đã lợi dụng song trọng thân phận là Khai Phong phủ doãn và hoàng đệ để lôi kéo một số người.

    Nhưng... thân phận Khai Phong phủ doạn của hắn lại hạn chế nhân mạch mà hắn có thể kết giao.

    Mà cái đám nhân vật cửu lưu, lôi kéo có nhiều hơn nữa thì cũng chẳng làm được gì.

    Tiếng nói trên triều đường ư?

    Tham tri chính sứ Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khanh do lão phu chỉ đâu đánh đó, không dám gây trở ngại.

    Còn xu mật sứ ư...

    Ha ha, đó là thông gia của lão phu.

    Còn một người, chính là tam ti sứ, Sở Chiêu Phụ không làm chức quan này được nữa rồi, lão phu đã tiến cử La Công Minh về kinh..."

    Giang Trần Dịch, một người trong đám phụ tá của tướng phủ nhếch mép như ngứa răng, nói: "Tướng công, lão hồ ly La Công Minh đó là hạng người chưa thấy có mục tiêu xác định rõ ràng thì chưa chịu có hành động thiết thực.

    Tướng công tiến cử hắn về kinh, hắn cũng chưa chắc đã cảm động phần ân đức này của tướng công mà đứng ở phía tướng công đâu."

    Triệu Phổ mỉm cười, nói: "La Công Minh là hạng chỉ biết bo bo giữ mình mà thôi, nhưng không phải là người không thức thời.

    Bản tướng tiến cử hắn về kinh, ít nhất thì hắn cũng sẽ không đứng ở phía đối nghịch với bản vương.

    Chỉ cần chúng ta áp đảo được Tấn vương, tơi lúc đó, La Công Minh cho dù không tình nguyện thì cũng chỉ đành thò một chân ra, giúp chúng ta giẫm lên Tấn vương thôi."

    Hắn nhìn quanh ban phụ tá, vuốt râu cười nói: "Trung thư đã nằm trong lòng bàn tay của bản tướng, xu mật nằm trong tay thông gia của bản tướng, trung thư, xu mật hai phủ nắm giữ văn võ nhị quyền của Đại Tống ta, lại có tam ti sứ nắm giữ tài quyền ậm ừ không dứt khoát.

    Cho dù là quan gia thấy thanh thế như thế này, lúc đó cũng phải lựa chọn giữa sự bình ổn của xã tắc triều đình và Tấn vương.

    Nếu ngươi là quan gia, ngươi sẽ chọn thế nào?"

    "Chọn thế nào ư?"

    Các phụ tá trầm tư một lát, nhao nhao lộ ra nụ cười hiểu ý.

    Trung thư, xu mật, đại diện cho vănvõ toàn triều, mà văn võ toàn triều là căn bản của triều đình, cho dù là hoàng đế, kể cả sau khi truyền thừa trăm năm, nắm thiên hạ thái bình đã lâu thì cũng không dám vì bảo vệ một huynh đệ mà đối lập với võ quan cả triều.

    Huống chi, hoàng đế này vốn có ý mài bớt đi quyền hành của hoàng đệ để đảm bảo nhi tử thuận lợi thượng vị.

    Dưới loại tình huống này, văn võ cả triều chẳng qua là thỉnh cầu hoàng để để huynh đệ của ông ta từ bỏ quan chức, làm một thái bình vương gia, hòng đảm bảo cho hoàng tử có thể yên ổn làm thái tử.

    Hoàng đế đó liệu có chiều theo hay không?

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Quách Vĩnh nói: "Đã như thế, vậy chúng ta hiện tại... trước tiên tìm tới một cây gậy nào có thể đánh ngã Tấn vương đây."

    Triệu Phổ mỉm cười, nói: "Tấn vương làm việc cẩn thận chặt chẽ, rất ít khi để ngươi ta nắm đằng chuôi.

    Chuyện hắn kết giao triều thần chúng ta tuy biết rõ, nhưng rất khó có được bằng chứng, càng không thể bảo những triều thần nhận hội lộ của hắn oặc là cự tuyệt nhận hối lộ của hắn ra mặt làm chứng được.

    Bản tướng gọi các ngươi tới chính là muốn các ngươi nghĩ mọi cách tìm bằng được cây gậy đó lại cho bản vương!"

    Nhìn các phụ tá cáo từ rời đi, Triệu Phổ đắc ý dứng dậy.

    Triệu Quang Nghĩa mà ngã, hắn tất nhiên là đệ nhất nhân chỉ dưới thiên tử, không có ai có thể khiêu chiến quyền uy của hắn nữa rồi.

    Hơn nữa, một đời vua một đời thật không có chút tác dụng đối với hắn, tới thời kỳ của thiên tử đời tiếp theo, hắn vẫn là đệ nhất nhân dưới thiên tử.

    Hắn đợi nhiều năm như vậy, chính là đợi hoàng trưởng tử trưởng thành, đợi quan gia có lòng lập trữ.

    Chỉ cần quan gia lờ mờ có phần tâm tư này vậy là đủ rồi.

    Những chuyện khác, hắn sẽ làm thay quan gia.

    Giống như là... năm đó ở Trần kiều dịch, tự tay hắn mặc lên bộ hoàng bào đó cho ông ta.

    Chương 330: Đại sứ ngoại giao.

    Nơi đây là Thiên Kim Nhất Tiếu lâu.

    Tiến đàn sáo nhã nhạc như tiên nhạc luân âm, nhạc khúc mà nhạc sự đệ nhất lưu của Nhạc Dương tấu ra, thực khiến người ta vui tai vui mắt.

    Một bóng ảnh xiêm y trắng muốt, một sợi dây lưng màu xanh thắt bên hông đang theo tiết tấu đó mà nhẹ nhàng nhảy múa.

    Hình dạng như hồng nhạn đang bay, lại giống như du long, phảng phất như trăng trên cao, nhẹ nhàng như gió thổi tuyết bay.

    Bóng người ngẫu nhiên quay một cái, lông mày không tô mà rõ, môi không son mà đỏ, mắt hạnh như khói, da như mỡ đông, cười trông xinh đẹp, lúc vui lúc giận, giống như là người ngọc.

    Đây chính là Biện Lương hoa khôi Liễu Đóa Nhi.

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Từ lúc nàng ta vừa xuất tràng, lập tức trở thành tiêu điểm của toàn trường, tất cả tiếng vỗ tay đều ngưng bặt.

    Tất cả ánh mắt đều tập trung lên người nàng ta, ngay cả Tấn vương Triệu Quang Nghĩa, mắt cũng không chớp di động theo thân ảnh của nàng ta, mặt lộ ra vẻ thưởng thức mê say.

    Toàn trường có lẽ chỉ có hai gười là không chú ý tới Liễu Đóa Nhi phiên tiên khởi vũ, một người là Dương Hạo, ngồi ở cách Triệu Quang Nghĩa không xa, mặt hướng lên đài, tựa hồ như đang say sưa với màn ca vũ khinh diễm toàn trường của Liễu Đóa Nhi.

    Nhưng khóe mắt của hắn thì lại liếc xéo sang Đường tam thiếu, người đang nâng chén giơ về phía hắn.

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    "Dương thiếu khanh, cung hỉ vinh thăng (lên chức)!”

    Đường Uy dùng mũi chân móc vào ghế, ngồi ở bên cạnh Dương Hạo, nhìn sang hai bên, thấy không có ai chú ý, liền đột nhiên hạ thấp giọng, hung dữ nói: "Xin hỏi thiếu khanh đại nhân, xá muội giờ đang ở đâu?"

    "Lệnh muội ư?"

    Dương Hạo mặt lộ vẻ ngạc nhiên: "Đường huynh sao lại hỏi vậy, lệnh muội đang ở nơi nào, sao lại đi hỏi ta."

    "Hừ!"

    Đường Uy mặt hướng lên đài, giống như là đang thưởng thức ca múa, giọng nói rất nhỏ, nhưng lại rất rõ ràng: "Đúng là trước mặt phật không thiếu hương giả, Dương thiếu khanh không cần phải giả vờ.

    Chuyện giữa xá muội và Dương thiếu khanh, Đường mỗ không có gì là không biết.

    Nhắc nhở trước cho ngài một câu, vốn định để ngài biết khó mà lui, ai ngờ...

    Lần này xá muội trên đường về kinh tự mình đào tẩu, Đường gia chúng ta đã phái đi một nhóm nhân thủ, cơ hồ là đào cả ba thước đất cũng không tìm ra một tia tung tích của nó.

    Ta nghĩ, hay là xá muội đã tìm thấy đại nhân rồi?

    Thế là bèn phái người đi điều tra hành tung của đại nhân, đại nhân là Tuyên phủ phó sứ, muốn tìm ngài không phải là khó.

    Kết quả... quả nhiên là bị người của ta nhìn thấy.

    Dương đại nhân, sĩ đồ của ngài thuận buồn xuôi gió, liên tiếp lên chức, nhưng xuân phong đắc ý, trong đấy vị tất đã không phải là không có quý nhân phù trợ.

    Lần này ngài nếu dùng thân phận mệnh quan triều đình, dụ dỗ dân nữ, làm hỏng hôn nhân của người ta.

    Điều này rất chi là bất lợi đối với sĩ đồ của ngài, huống chi người mà xả muội muốn gả tới là Tấn vương, Dương đại nhân... trên thế giới này không phải là ai cũng đều có thể đắc tội được đâu, ngài là người thông minh, chắc phải hiểu rõ lời mà Đường mỗ nói chứ hả?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Dương Hạo sắc mặt ngưng trọng gật gật đầu: "Không cần, ta hiểu rõ ý ngài mà."

    Vẻ mặt của Đường Uy giãn ra: "Vậy thì tốt, xá muội đang ở đâu?"

    Dương Hạo nghiêng người về phí hắn, nói khẽ: "Đường huynh đã nói rõ rồi, vậy Dương mỗ cũng không giả bổ ngớ ngẩn nữa.

    Diễm Diễm quả thật là đang ở chỗ ta..."

    Đường Uy vui mừng nói: "Dương huynh quả nhiên là thức thời, vậy được rồi, chỉ cần huynh giao xá muội ra, Đường mỗ sẽ bỏ qua chuyện cũ.

    Chuyện này chỉ là bí mất giữa hai ta, Đường mỗ tuyệt sẽ không để người nào biết nữa."

    Dương Hạo thở dài một hơi, nói: "Khó rồi."

    Đường Uy ngạc nhiên nói: "Khó ở chỗ nào?"

    Hắn đột nhiên hiểu ra: "Chảng lẽ xá muội không đồng...

    Cái này không cần Dương huynh phải bận tâm, chỉ cần huynh giao nó ra, chuyện còn lại cứ để ta xử lý."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Dương Hạo nhìn hắn với vẻ đồng tình, nói: "Chuyện này, e rằng là Đường huynh không xử trí được đâu."

    Đường Uy vội vàng nói: "Thế có nghĩa là sao?"

    Dương Hạo ho khan một tiếng, chậm rãi nói: "Thực không dám giấu, Dương mỗ và lệnh muội đã làm phu thê rồi.

    Lệnh muội đã không còn trong trắng, Đường huynh có gan gả nàng cho Tấn vương làm trắc phi không?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Đường Uy biến sắc: "Loại chuyện này không nói đùa được đâu, Dương đại nhân ngài..."

    "Đương nhiên là không phải nói đùa rồi, ta tính cái đã..."

    Dương Hạo bấm ngón tay như thật, Đường Uy ngạc nhiên hỏi: "Ngài tính cái gì?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Dương Hạo giả vờ bấm ngón tay, thuận miệng đáp: "Ta tính ngài khi nào thì có thể làm cữu cữu!"

    Đường Uy nghe vậy cơ hồ là ngã khỏi ghế, thất thanh nói: "Cữu... cữu cữu?"

    "Đúng vậy, Diễm Diễm đã đơm hoa kết trái rồi, vì sợ nàng ta phải bôn ba, cho nên ta mới không dẫn nàng theo ta vội vã hồi kinh.

    Ồ... bấm ngón tay mà tính thì trong năm sau, Đường huynh có thể làm cữu cữu rồi đó, không biết Đường huynh có vui không?"

    Đường Uy hốt hoảng, lắp bắp nói: "Ta... ta...vui cái rắm ý.

    Ngươi... ngươi lớn gan lắm, câu dẫn thiếu nữ nhà lành, chưa cưới mà đã làm người ta có thai.

    Ta sẽ kiện ngươi lên nha môn, khiến ngươi không làm quan được nữa, còn phải đi lưu vong, ngươi..."

    "Bốp!"

    Dương Hạo vỗ vai Đường Uy một cái, nói: "Vậy...

    Diễm Diễm làm sao đây?

    Chẳng lẽ lại phải sống cả đời như quả phụ ư?"

    "Ta... ngươi..."

    Dương Hạo tiếp lấy chén trà ở trong tay hắn, ngửi mùi rồi một hơi uống cạn, cười khẽ: "Cữu ca nhi, huynh cũng là người thông minh..."

    "Cữu... ca nhi?"

    "Đúng vậy, tam cữu huynh."

    Dương Hạo nháy mắt với hắn, cười nói: "Hủy Dương Hạo ta thì cũng chính là hủy đi lệnh muội, còn chuyện làm thân với Tấn vương, cũng hoàn toàn không còn hi vọng.

    Chuyện vô ích như dùng giỏ trúc múc nước, người thông minh giống như tam cữu ca chắc không làm đâu nhỉ..."

    Đường Uy nghiến răng nói: "Vậy ta hiện tại nên làm thế nào?"

    "Rất dễ lựa chọn mà, hoặc là nhận muội phu Hồng lư thiếu khanh này, thân phận của ta cũng không khiến Đường gia ủy khuất đâu.

    Hoặc là, đập một cái vỡ làm hai, mọi người cùng xong đời."

    "Phía Tấn vương thì sao..."

    "Vậy thì phải xem vào thủ đoạn xảo diệu của cữu huynh rồi, chúng ta giờ là người một nhà, cữu huynh phải bảo vệ cho muội tế chứ.

    Ặc, ta tính kỹ rồi ha ha, lần đầu tiên làm cha, khó trách khỏi luống cuống chân tay, khiến huynh chê cười rồi.

    Nói chính xác là tháng bảy năm sau, một tiểu ngoại sanh trắng nõn, thông minh khả ái của huynh sẽ ra đời.

    Đường gia phú khả địch quốc, quà mừng chắc đều là đúc bằng vàng nhỉ.

    Cữu huynh về các nhà thông báo một tiếng, sớm bắt đầu chuẩn bị đi, lễ vật chớ có quá keo kiệt, cũng đừng quá tay.

    Bởi vì, ta là một thanh quan mà..."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    "Ngươi... ta...

    Tấn vương hắn..."

    "Các ngươi đang nói cái gì vậy?"

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười quay đầu lại, Đường Uy vội vàng thay đổi sắc mặt, cười bồi nói: "Đường Uy đang chúc mừng Dương thiếu khanh thăng quan tiến chức ấy mà."

    "Ồ, ha ha, người ta đang ca múa trên đài, nhỏ giọng một chút, nhỏ giọng một chút."

    "Vâng vâng."

    Triệu Quang Nghĩa lại quay đầu đi, Dương Hạo nhét lại cái chén không vào tay Đường Uy, mỉm cười đứng dậy: "Dương mỗ phải đi vệ sinh, xin lỗi không tiếp được lâu."

    Nói xong liền cất bước bỏ đi.

    Không sợ bị lăng trì, dám kéo hoàng đế xuống ngựa, Dương Hạo cũng là người “sắp chết”, sợ gì mà không cưỡi "ngựa" của Triệu Quang Nghĩa.

    Đường Uy nhìn bóng lưng của hắn mà vừa tức vừa lo.

    Lúc này mới phát hiện chén đã cạn trà, hắn bực bội đặt chén lên bàn.

    Triệu Quang Nghĩa vô duyên vô cớ bị người ta úp nồi quay đầu lại, oán trách lườm hắn một cái, đặt tay lên môi, làm động tác bảo im lặng.

    Đường Uy vội vàng tươi cười, ngượng ngùng nói: "Thứ tội, thứ tội..."

    ...

    Sáng ngày hôm sau, Bích Túc trở về, hắn nghe tin đám người khâm sai Tuyên phủ sứ đã về kinh, thế là liền men theo Biện Hà đuổi theo, chưa đuổi kịp Dương Hạo nhưng lại tương phùng với bọn Diễm Diễm.

    Vì thuyền lương nối liền không dứt, cho nên những thuyền khác chỉ đành nhường đường, vì vậy hành trình chậm trễ.

    Oa Oa sợ Dương Hạo lo lắng, liền bảo hắn đi trước báo tin.

    Dương Hạo nghe nói bọn Oa Oa còn hai ngày nữa mới về, sợ những những lời nói đó của mình không lừa được Đường tam thiếu, hắn sẽ phái người cướp Diễm Diễm về, cho nên liền phái Bích Túc và tiểu Vũ dẫn mấy thị vệ kiêu dũng trong phủ đi tiếp ứng.

    Lại tự mình viết một phong thư cho Diễm Diễm để nàng ta đề phòng, tránh bị người của Đường gia lừa đi.

    An bài thỏa đáng việc nhà xong, hắn mới đổi quan bào, tới Hồng lư tự nhậm chức.

    Hồng lư tự là một nha môn thanh nhàn, nhưng cũng là nha môn rất chú trọng thể diện.

    Ở gần cổng thành gặp một phủ môn tường cao ba trượng, tráng lệ, kéo dài một dải, hai cánh cửa sơn đỏ bóng loáng, một đôi sư tử đá uy phong lẫm lẫm đứng hai bên.

    Hồng Lư tự khanh họ Chương, có một cái tên rất phong nhã, Chương Đài Liễu.

    Nhưng vị Chương Đài Liễu này tuổi tác đã cao, giờ đã hơn thất tuần, thân thể không được khỏe cho lắm, lại thêm trong nha môn chẳng có việc gì quan trọng, cho nên mỗi ngày đều chỉ tới nha môn điểm danh một cái rồi đi.

    Hôm nay Dương Hạo là quan mới đến nhậm chức, Chương đại nhân đặc biệt đợi hắn.

    Dương Hạo bái kiến đại Hồng lư rồi, lại do Đại hồng lư dẫn kiến, đã gặp điển khanh thừa Tiểu Hải Đào, ti nghi thừa Tào Dật Đình, chủ bộ Ninh Thiên Sắc cùng ới một đám nhân viện trực thuộc.

    Đại Hồng lư cười nói: "Dương tả sứ, Hồng lư tự của chúng ta chỉ có những người này, người cao nhất là khanh, thiếu khanh, thừa, chủ bộ.

    Ặc, giờ quan gia cho thêm thành hữu khanh sứ, tả khanh sứ, cho nên dưới lão phu chính là ngài.

    Lão phu thân thể không được khỏe, quan gia ân chuẩn bình thường không có việc gì gấp thì không cần phải ngồi ở nha.

    Tất cả mọi chuyện trong Hồng lư tự, ngươi và Cao hữu sứ thương lượng rồi xử lý là được."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Dương Hạo nhìn xung quanh, ngạc nhiên nói: "Đại nhân, hữu sứ của chúng ta là vị nào, sao không thấy bóng của ông ấy?"

    Chương Đài Liễu vuốt râu cười nói: "Cao hữu sứ hôm nay có chuyện trong nhà, đã xin nghỉ với lão phu rồi, vị hữu sứ của chúng ta tên là Cao Tường, chính là một vị bác học chi sĩ, tính tình rất dễ chịu, ngươi không cần phải lo lắng.

    Tiêu tự thừa, đợi hữu sứ tới rồi ngươi dẫn kiến cho Dương tả sứ nhé.

    Khụ khụ, lão phu có hẹn với Ngưu thái y rồi, còn phải khám bệnh nữa, xin lỗi không hầu chuyện được."

    "Cung tống Đại Hồng lư!"

    Tiễn Chương Đài Liễu đi rồi, Hồng tư lự thừa Tiêu Hải Đào trong lòng hổ thẹn với Dương Hạo liền cùng với các quan ai nấy về nơi làm việc của mình.

    Dương Hạo thì về phòng có ghi tên mình, nhìn trái nhìn phải, tự cảm thấy vô cùng hài lòng.

    Ngồi không một lúc, Dương Hạo liền ngồi ngay ngắn lại, gọi một lục sự quan (quan ghi chép) tới, hỏi hắn: "Hồng lư tự chúng ta có công văn gì đợi xử lý không, mang cho ta xem."

    Hồng lư tự nào có việc quan trọng cần kíp gì đâu, vị lục sự đó không tiện nói với hắn rằng ở nha môn của chúng ta chỉ việc ngồi uống trà tán phét rồi đợi tan ca thôi, thế nên chỉ đành tùy ý lấy một số quy chế pháp luật, công văn lai vãng để hắn xem.

    Dương Hạo lật xem một lúc, không thấy có cơ hội ra ngoài công tác, không khỏi vô cùng thất vọng.

    Lúc này một công tào lạnh lùng lườm hắn một cái, cùng người khác thì thầm mấy câu rồi bước lên phòng.

    Người này là tâm phúc của nguyên Hồng lư tự thiếu khanh Cao Tường.

    Cao Tường vốn tới làm thiếu khanh, Chương Đài Liễu tuổi đã cao, chẳng còn làm được mấy năm nữa.

    Tới lúc đó, luận về tư lịch thì hắn có thể thuận lợi lên làm Đại Hồng lư.

    Ai ngờ đột nhiên lại mọc đâu ra một tên Dương Hạo, thiếu khanh lại chia làm tả hữu, hắn tự dưng phải ở dưới người khác, cho nên tâm tình chán nản, hôm nay cố ý không tới gặp Dương Hạo.

    Vị công tào này sớm đã nghe nói "cái chày gỗ họ Dương" là hạng bất học vô thuật, có lòng muốn hắn lộ mặt xấu, sau đó sẽ không dám làm chủ trong mọi việc nữa.

    Cho nên bước tới trước mặt hắn, cung kính hành lễ rồi nói: "Ti chức Liễu Lâm Tây bái kiến tả khanh sứ.

    Hôm nay Cao hữu sứ không tới nha, hiện có một bức quốc thư của Khiết Đan, ngài xem..."

    Dương Hạo nghe thấy chẳng lên quan gì tới việc đi công tác, liền khịt mũi, nói: "Bản quan vừa mới tới, còn chưa quen việc, đã là quốc thư thì không phải là chuyện nhỏ, hay là đợi Cao hữu sứ tới rồi hẵng nói đi."

    Liễu Lâm Tây giả vờ khó xử, nói: "Nhưng... chuyện này khá lớn, vô cùng khẩn yếu, vạn nhất nếu chậm chễ..."

    "Ồ.., vậy ngươi lấy ra đây, bản quan xem thử."

    Liễu Lâm Tây dạ một tiếng, lập tức chạy đi, một lát sau liền mang một phong quốc thư đến đưa cho Dương Hạo, Dương Hạo mở ra nhìn, không khỏi vỗ bàn cười khẽ: "Người này đây là chỉ hươu bảo vượn, điên đảo trắng đen, đúng là nực cười.

    Người tốt bị khinh nhờn, ngựa ngoan bị người cưỡi, đợi bản quan viết lại một phong thư, cho tên này trợn mắt lên mà đọc."

    Liễu Lâm Tây tuy là tiểu lại, nhưng người của Hồng lư tự có ai mà không phải là hạng đọc đủ thứ thi từ, nghe Dương Hạo nói thô tục như vậy, Liễu Lâm Tây trong lòng tuy khinh thường, nhưng ngoài mặt thì vẫn cung kinh nói: "Ti chứ xin được mài mực cho tả sứ."

    Dương Hạo cầm bút lên, liếc hắn một cái rồi đột nhiên nói: "Bỏ đi, ngươi đừng chỉ mài mực.

    À, ta đọc, ngươi viết, thảo một phong thư trả lời."

    Liễu Lâm Tây đần thối mặt ra, vội vàng thưa: "Ti chức tuân lệnh."

    Hắn mài mực, lấy giấy bút, ngồi ở bàn bên cạnh, cầm bút đợi, xem xem bức quốc thư mà Dương Hạo đọc viết ra sẽ buồn cười thế nào đây.

    Dương Hạo lại cầm phong thư của Khiết Đan ra đọc lại, bắt đầu suy nghĩ tử tế.

    Bức quốc thư này có liên quan tới án kiện quan viên Sơn Đông phản bội chạy trốn cách đây không lâu, bởi vì án này, còn từng bị Chiết Tử Du lợi dụng, khiến quan gia hoài nghi Đông nam đông đạo chuyển vận phó sứ La Khắc Thành có qua lại với Bắc quốc, cho nên mới đình chức để điều tra.

    Nguyên nhân của án này do triều đình sớm đã phát công báo, Dương Hạo bởi vì quan tâm tới án kiện của La gia, cho nên cũng biết tường tận về chuyện này.

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Nguyên nhân của sự kiện là gian tế của Bắc quốc giả trang làm thương nhân, dụ dỗ Sơn Đông Lệ châu binh mã đô giám Phó Đình Hàn và đề hạt quan Mạc Ngôn, nhưng chuyện làm không bí mật, bị Lệ châu tri châu, hữu tán thiện đại phu Chu Vị phát hiện kịp thời, phái binh bắt Phó Đình Hàn lại, còn Lệ châu đề hạt Mạc Ngôn thì thành công chạy tới Bắc quốc, tiết lộ phòng vụ (tình hình phòng thủ) gần Lệ châu, bức cho triều đình không thể không điều chỉnh lại bố trí quân sự ở phụ cận Lệ châu trên diện rộng.

    Lúc đó, Bắc quốc phái một nhánh tiểu đội hơn trăm người lén lút tới khu cách ly nằm ở giữa biên cảnh đã giao ước của hai nước, ý đồ tiếp ứng một nhóm binh mã phản bội đào tẩu.

    Lệ châu tri châu trước chuyện đã nhận được tin tức liền phái đại đội nhân mã truy kích, đánh cho tiểu đội hơn một trăm người đó hoa rơi nước chảy.

    Bức quốc thư có đóng ngọc tỉ của Bắc quốc hoàng hậu Tiêu Xước này khí thế hùng hổ chất vấn Tống quốc, khiến trách Tống quốc vô duyên vô cớ giết thương nhân của Bắc quốc, lại ở biên cảnh phục kích tiểu đội tuần tra chẳng may đi nhầm vào khu trung lập, chủ động khiêu khích, ý đồ muốn chế tạo sự cố giữa hai nước.

    Yêu cầu Tống quốc giao ra hung thủ, nhận lỗi với Bắc quốc, nếu không tất sẽ đem binh nam hạ, dùng võ lực đòi lại công đạo.

    Lời lẽ trong thư quả thực là vô sỉ, rõ ràng là muốn trả đũa vô lý.

    Dương Hạo đọc mà bừng bừng tức giận, lập tức muốn viết thư lại mắng cho một trận.

    Nhưng khi Liễu Lâm Tây cầm bút, Dương Hạo đã bình tĩnh trở lại.

    Hắn hiện tại là quan ngoại giao rồi, một quan ngoại giao hợp cách, không nên hơi tí là nóng nảy, bị người ta nắm giữ hỉ nộ của hắn, mà nên khéo léo trả đũa, tốt nhất là khiến cho đối phương tức đến nỗi mũi xịt ra khói, nói không ra nổi một câu nào.

    Ồ... bức thư này, mình nên viết thế nào đây nhỉ?

    Chương 331: Quốc thư

    "Ha ha, thú vị, thú vị, trẫm đây là lần đầu tiên thấy dạng quốc thư như thế này, đây là Dương Hạo viết ư?"

    "Vâng."

    "Trẫm đã từng thấy chữ của Dương Hạo, hình như..."

    "À, chữ của Dương tả sứ đúng là....

    Đây là nét chữ của một vị công tào."

    Cao Tường cúi người, khóe miệng lộ ra một nụ cười rất khó phát giác.

    "Thì ra là như vậy."

    Triệu Khuông Dận gật đầu.

    Liễu Lâm Tây đem quốc thư mà Dương Hạo nghĩ ra giao cho Cao hữu sứ đang bệnh nằm ở nhà.

    Cao Tường đọc một cái mà như đào được chí bảo, lập tức không uống thuốc mà bệnh tự khỏi, vội vàng cầm quốc thư của Dương Hạo, quan đái chỉnh tề chạy thẳng tới hoàng cung.

    Lúc này mắt trời đã đỏ như máu, mây vàng đầy trời, một nhà Triệu Khuông Dận đang ngồi ăn tối, có điều từ một lần dùng búa ngọc đánh quan lại môn nha vào cung bàn chuyện, bị quan nhi đó uy hiếp sẽ ghi chuyện này vào Hoàng đế khởi cư lục (sách viết lại về cuộc sống hàng ngày của vua), khiến cho Triệu Khuông Dận phải xin lỗi rối rít.

    Về sau có quan viên vào cung bàn chuyện mà lục họp triều chưa nói thì trừ phi là cấm cung đã khóa, nếu không thì ông ta sẽ vẫn tiếp kiến.

    "Ồ.

    Ngươi đặt ở đây đi, trẫm sẽ xem kỹ lại."

    "Vâng, vậy... vi thần xin cáo từ."

    Cao Tường chắp tay cáo lui, trong lòng hơi có chút thất vọng, bởi vì hoàng đế tuy lộ ra ý vị cười nhạo, nhưng lại không thể ở trước mặt nói xấu Dương Hạo, trực tiếp gửi trả bản thảo, khiến hắn bẽ mặt một phen.

    Phong thư này của Dương Hạo, về ngôn từ mà nói thì quá mức rõ ràng, hoàn toàn không có thố từ và văn phong hoa quý ung dung, ưu mỹ cao thâm của một nước lớn.

    Liễu công tào có ý chép lại nguyên văn lời của hắn, không tiến hành sửa chữa một chút nào.

    Cào Tường cầm nó đến là muốn để cho hoàng đế xem, để bệ hạ biết rằng bệ hạ dùng sai người rồi, với ctrình độ của hắn, sao mà làm được Hồng lư thiếu khanh?

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Ngoài ra, chức quan của bọn họ là làm về ngoại sự, mỗi một lời nói, mỗi một hành động đều rất là mẫn cảm.

    Lúc giao tiếp thì luôn luôn có việc gì thì nói việc nấy, tuyệt không kéo đông kéo tây bôi ra linh tinh.

    Tôn chỉ làm việc của họ chính là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

    Chỉ cần thiên hạ vô sự là đại công cáo thành rồi.

    Nhưng Dương Hạo thì sao, phong thư này của Dương Hạo như là chỉ sợ thiên hạ không loạn.

    Quả thực là nhãn rỗi quá nên đi gây chuyện, quan gia hiện giờ đang dụng binh với Nam Hán, thực sự là cần phải hòa thuận với người Khiết Đan...

    Thế mà Dương Hạo lại không phân nặng nhẹ, hoàng đế không tức mới lạ, nhưng...

    Cao Tường lắc lắc đầu, chỉ có thể buồn bã thở dài: Đế tâm quả thật là khó dò.

    Phong thư này của Dương Hạo lời lẽ trôi chảy lưu loát, nội dung thiên mã hành không, quả thực là nghĩ tới đâu thì nói tới đó, cách chọn từ, dùng câu lại dễ hiểu, đại ý của quốc thư là: Trước tiên nhớ lại về lịch sử của hai nước, Bắc quốc Khiết Đan, so với Tống quốc thì lập nước sớm hơn năm mươi năm, là quốc gia hữu hảo có lịch sử lâu đời, dân phong thuần phác.

    Lúc Trung Nguyên đại loạn, chư hầu tranh bá, Khiết Đan cũng không hề thừa cơ tràn vào Trung Nguyên, đó là truyền thống quang vinh và hòa bình.

    Tống quốc sau khi lập quốc, Khiết Đan thừa nhận địa vị hợp pháp của Tống quốc và sai sứ kết giao, hai nước bắt đầu phát triển theo phương hướng hòa bình hữu hảo.

    Đương nhiên, giữa hai ngước cũng từng phát sinh một số chuyện không vui.

    Nguyên nhân chủ yếu là do Bắc Hán.

    Bắc Hán cùng Tống quốc và Khiết Đan đều có uyên nguyên lịch sử.

    Vì họ mà hoàng đệ của chúng ta và hoàng hậu bệ hạ của quý quốc từng giao thủ với nhau, thực sự là một chuyện vô cùng đáng tiếc.

    May mà quân chủ song phương đều thích hòa bình, hai bên đều bảo trì thái độ kiềm chế.

    Lúc này hai nước qua lại ngày một mật thiệt, hiện giờ dân gian thông thương tấp nập, buôn bán hưng thịnh, hai nước bổ sung lẫn nhau.

    Đối với thuế thu của hai nước đều có lợi ích rất lớn, trước đây không lâu chúng ta còn mua một lượng lớn dê bò từ quý quốc, đó là một sự ủng hộ rất lớn đối với kiến thiết kinh tế của quý quốc.

    Sau khi dài dòng văn tự một hồi, Dương Hạo mới vòng lại chính đề, bắt đầu giải thích sự chỉ trích của đối phương.

    Dương Hạo không chỉ ra cái gọi là thân phận gian tế của người Khiết Đan, ngược lại còn thừa nhân họ là thương nhân chính đáng, nhưng lại phủ nhận hành vi của triều đình Tống quốc.

    Trong giải thích của hắn, đây là Sơn Đông Lệ châu binh mã đô giám Phó Đình Hàn và đề hạt quan Mạc Ngô tham ô làm trái pháp luật, mưu tài hại mệnh, cướp đoạt tài sản của thương nhân Khiết Đan, và giết chết bọn họ.

    Triều đình Tống quốc vì chuyện này đã áp giải Sơn Đông Lệ châu binh mã đô giám Phó Đình Hàn vào kinh, xử tử trước mặt mọi người, còn tòng phạm Lệ châu đề hạt Mạc Ngôn thì đã chạy thoát, vân vân...

    Để làm nghiêm cương kỷ, dĩ chính quốc pháp, bảo vệ quan hệ hữu hão giữa hai nước, đòi lại công đạo cho thương nhân Khiến Đan, Tống quốc đang tập nã hung thủ.

    Hiện tại Tống quốc chúng ta đã nhận được tin tức, tội phạm bị truy nã Mạc Ngôn đã chạy tới quý quốc.

    Hi vọng quý quốc có thể hiệp trợ chúng ta bắt giữ hung thủ, đưa hắn ra trước công lý.

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Còn chuyện tiểu phân đội biên phòng của quý quốc gặp phải sự phục kích của quân biên phòng chúng ta, thương vong thảm trọng, triều đình vô cùng chú ý tới chuyện này, lập tức phái người tiến hành điều tra chuyện này.

    Hiện đem kết quả điều tra thông báo lại như sau: tiểu phân đội tuần tra của quý quốc là sơ xuất tiến vào khu cách ly không thiết lập vũ lực nên mới bị phục kích, cho dù khu cách ly này chỉ là một giải cách ly mà song phương đã ước định trước, chứ không phải là hai nước bàn bạc xây dựng, nhưng lại nhận được sự nhất trí tuân thủ của quân biên phong hai nước.

    Quân sĩ tuần tra của quý quốc sơ xuất đi nhầm vào giải trung lập, dẫn tới sự hiểu nhầm của phía ta, cho nên mới tạo thành xung đột.

    Chính phủ nước ta đối với chuyện này rất là tiếc nuối, và vạn phần áy náy.

    Trải qua quá trình điều tra nghiêm túc cẩn thận của phía ta, phát hiện nguyên nhân căn bản của sự hiểu lầm này là do một số bộ lạc không mấy hữu hảo trong cảnh nội của quý quốc thỉnh thoảng lại dùng vũ lực vượt qua biết giới Đả Thảo cốc, giết người lỗ mãng, lại cướp bóc tài phú, dẫn tới sự phẫn hận cực lớn của quân dân phía ta.

    Quân biên phòng của chúng ta nghiêm trận chờ đợi, vốn là để đối phó với những cường đạo không tuân thủ pháp luật của quý quốc, phá hoại sự hòa bình giữa hai nước này.

    Do phục trang của nhân viên tuần tra bên quý quốc không có tiêu chí rõ ràng, mới dẫn tới sự phát sinh bất hạnh này.

    Đối với tướng sĩ đã tử nạn của quý quốc, chúng ta xin được gửi tới lời chia buồn sâu xắc nhất, và bảo chứng nhất định sẽ nhanh chóng đưa di hài của những anh linh này trở về quý quốc, để bọn họ được lá rụng về cội.

    Nhân cơ hội này, chúng ta cũng thỉnh cầu chính phủ của quý quốc có thể dựa vào tông chỉ hòa bình hữu hảo, cùng nhau phát triển, xuất phát từ lợi ích lâu dài của hai nước, nghiêm khắc đả kích mã phỉ ngày càng hung hăng ngang ngược, để tránh lại phát sinh chuyện bất hạnh như thế này..."

    Dương Hạo lý luận đnh thép, minh tráo ám phúng, Triệu Khuông Dẫn đọc lại bức thi này một lần, lông mày nhướn cao, sau cùng không nhịn được mà vỗ bàn cười lớn.

    Tống hoàng hậu hiếu kỳ hỏi: "Bức quốc thư này rất thú vị ư, quan gia rất ít khi cười sướng khoái như vậy."

    Triệu Khuông Dẫn bật cười, nói: "Tên Dương Hạo này đúng là rất thú vị, ta lần đầu tiên nhìn thấy người của Hồng lư tự viết ra bức thư có khí phách hào hùng như vậy.”

    "Dương Hạo, lại là Dương Hạo?"

    Vĩnh Khánh công chúa đảo mắt lia lịa, hiếu kỳ nói: "Cây gậy gỗ đó viết gì vậy?"

    "Vĩnh Khanh, là con gái con đứa, lại là công chúa một nước, nói lời phải chú ý tới thân phận chứ."

    Tống hoàng hậu lập tức trách nàng ta.

    Triệu Khuông Dận cười nói: "Viết rất thú vị, rất thú vị, đặc biệt là đoạn cuối cùng: Vua của chúng ta dùng đức định thiên hạ, thiên hạ quy tâm; dùng võ quét Trung Nguyên, đánh đâu thắng đó.

    Với chủ nhân anh minh, binh đoàn dũng mãnh như vậy, nếu đi đánh nhau, ai có thể chống được?

    Nếu đi phá thành, thành nào mà không bị phá?

    Ha ha, câu này là trích từ quyển cổ thư nào ý nhỉ?

    Ài, tự dưng quên mất rồi, có điều...

    đổi hay lắm, đổi rất hay, so với Xuất Biểu sư bất luân bất loại thì khí phách hơn nhiều."

    Vinh Khánh công chúa cười trộm, trợn mắt lên, bĩu môi nói: "Con tưởng hắn viết cái gì, thì ra là vỗ mông ngựa, vỗ cho long nhan của cha vui mừng hớn hở."

    Triệu Khuông Dận liếc nàng ta một cái, mặt lại giãn ra, cười nói: "Ta còn chưa nói xong mà, câu tiếp theo càng đặc sắc hơn: Chủ của ta khoan hậu nhân đức, hữu hảo với hoàng đế của quý quốc, hi vọng hoàng đế của quý quốc có thể bình tâm tĩnh khí giải quyết chuyện này, người không phạm ta, ta không phạm người; người nếu phạm ta, ta ắt phạm người.

    Nếu ai coi chủ ta là địch nhân, vậy thì chủ ta ắt sẽ là địch nhân xứng đáng nhất của hắn, hay quá..."

    Tống hoàng hậu che miệng cười khẽ, thản nhiên nói: "Ai nếu coi chủ ta là địch nhân, chủ ta ắt sẽ là địch nhân xứng đáng nhất của hắn!' thì ra là một câu gãi đúng chỗ ngứa của quan gia, nói cũng thực là có lý.

    Quan gia hùng tài đại lược, một đời anh hùng, ai dám coi quan gia là địch, quan gia tất nhiên sẽ trở thành cường địch mà hắn không dám khinh thường, ha ha..."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Triệu Khuông Dận đi lại trong phòng một hồi lâu, đột nhiên dừng lại hô ra cửa: "Trương Đức Quân, truyền chỉ, lệnh cho Hồng lư tự tả khanh sứ Dương Hạo mau vào kiến giá."

    Dương Hạo tới nơi, vào hoàng cung, vào nội đình, đứng ở ngự đường của Phúc Ninh điện.

    Triệu Khuông Dận nghi hoặc nhìn Dương Hạo, Dương Hạo một thân quan bào mới toanh, quy quy củ củ đứng đó, cũng không có gì không thỏa đáng, chỉ là... trong tay hắn cầm thứ đồ chơi gì vậy?

    Rộng hơn nửa thước, dài hơn một thước, giống như là hốt bản mà quan viên dùng để ghi chép khi gặp vua, nhưng to hơn không ít, trông không giống lắm.

    Triệu Khuông Dận không nhịn được bèn hỏi: "Dương khanh, thứ mà khanh cầm là cái gì vậy?"

    Dương Hạo cung kính nói: "Hồi bẩm quan gia, trong tay thần cầm hốt bản."

    Triệu Khuông Dận cứng họng: "Hốt bản của ngươi, sao to hơn hốt bản thường thấy nhiều thế."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    "Hồi bẩm quan gia, thần..."

    Dương Hạo có chút xấu hổ, nói: "Các triều thần nghị sự, tỉa tót câu chữ lạ tai quá, thần không nhớ được, hơn nữa... chữ mà thần viết khá to, hốt bản nếu nhỏ thì không ghi được..."

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Triệu Khuông Dẫn tí nữa thì sặc cười, cố gắng nhịn cười rồi mặt mày tươi cười cầm lấy bức quốc thư đó, hỏi: "Dương Hạo, bức quốc thư này là ngươi phác thảo à?"

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: "Thần có nghĩ một bức quốc thư, vốn muốn vào cuộc họp triều ngày mai sẽ xin bệ hạ ngữ lãm, sao... hiện tại lại ở trên ngự thư của quan gia rồi?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Triệu Khuông Dận cũng ngây người, lập tức hiểu ra nguyên do trong đây.

    Ông ta mỉm cười, cũng không nói toạc ra mấy cái mánh lới giữa các hạ thần này, chỉ nói: "Trẫm đọc qua rồi, viết rất hay.

    Có điều, là quốc thư, ngôn từ câu cú khó tránh khỏi quá bất nhã, ngươi vốn còn định nhờ người sửa lại đúng không?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Dương Hạo nói: "Hồi bẩm quan gia, thần không có ý này, thần cũng biết, văn chương của mình quá thô thiển, thứ viết ra có hơi thẳng tưng, nhưng cũng phải tính em nó là viết cho ai đọc.

    Thi từ tá tửu, nếu đó là viết cho văn quan người Hán chúng ta thì tốt.

    Nhưng thần sống ở phương bắc khá lâu, biết được người phương bắc hào sảng, nếu văn quá trau chuốt, quá ưu nhã thì mất hết cả vị đạo."

    "Ồ, nói có lý..."

    Triệu Khuông Dận tươi cười nhìn hắn một cái, người này không học mà lại có thuật, quả nhiên là có tài, không nói tới câu vỗ mông ngựa cuối cùng khiến vị hoàng đế chiến công hiển hách này đê mê sung sướng, mà chỗ trong bông có kim trong bức quốc thư này cũng rất hợp ý ông ta.

    Ví dụ như trong quốc thư đặc biệt nhắc tới chuyện Bắc Hán chi chiến, Khiết Đan xuất binh giải vây cho Bắc Hán, quân chủ của hai nước chính diện giao phong, tuyệt đối không phải là bắn tên không có mục đích.

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    Trường chiến dịch đó tuy là quân Tống rút lui, Khiết Đan truy kích, nhưng quân Tống trên cơ bản đã hoàn thành chiếc lược, chủ động rút lui.

    Bọn họ không những thành công di dời cư dân Bắc Hán vào Tổng cảnh, hơn nữa người Khiết Đan bám đuôi cũng phải ăn quả đắng.

    Người phương bắc các ngươi không phải đã nói, nếu xử lý kết quả không thể khiến các ngươi hài lòng, vậy thì sẽ phái binh tới tấn công sao, cho dù hoàng hậu bệ hạ của các ngươi ngự giá thân chinh, lại là sau khi quân ta đánh lâu binh mệt, chiến quả cũng chẳng qua là như vậy mà thôi, các ngươi phái binh tới thì có thể làm được gì chứ?

    Triệu Khuông Dận suy đi nghĩ lại, càng nghĩ càng hài lòng với bức quốc thư hợp khẩu vị của mình này, lại trải qua một phen đối đáp, mắt thấy cấm cung đã sắp phải đóng cửa, mới nói với vẻ luyến tiếc: "Được rồi, bức quốc thư này ngươi mang về đi, trẫm đã duyệt qua rồi, không cần phải sửa một chữ nào cả, cứ chiếu theo vậy mà sao chép, đóng ấn tỳ rồi đưa cho sứ tiết Khiết Đan."

    "Thần tuân chỉ!

    Thần xin cáo lui!"

    Dương Hạo hai tay giơ cao, cung kính tiếp lấy quốc thư, lui ra ngoài định, rời khỏi điện Phúc Ninh.

    Dương Hạo chưa đi được bao xa thì phía sau đột nhiên có người gọi: "Ê, người phía trước có phải là Dương Hạo không?"

    Dương Hạo dừng bước, quay đầu lại nhìn, thấy là một thiếu nữ cung trang, mày rậm mắt đẹp, có vẻ thông minh lanh lợi, theo sau là hai cung nữ, nhưng không biết nàng ta là ai, bèn vội vàng nói: "Chính là bản quan, không biết cô nương là?"

    Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

    "Dương Hạo to gan, hồ ngôn loạn ngữ, trong cung còn có cô nương nào nữa, vị này là Vĩnh Khánh công chúa điện hạ."

    Một ả cung nữ quát lên, Vĩnh Khánh công chúa thì lại lườm ả một cái: "Ngươi mới hồ ngon loạn ngữ đó, bản công chúa không phải là cô nương thì là gì?"

    "Cái này... công chúa, tỳ nữ là nói... trong cung điện trừ thị nữ ra, người có thể búi tóc kiểu chưa gả chồng tất nhiên chỉ có công chúa, hắn biết rồi còn cố hỏi, thực sự cũng vô lễ..."

    "Hữu lễ với vô lễ cái gì, ngươi không biết hắn là Dương chày gỗ đại danh lừng lẫy à?

    Hắn nhìn ra mới lạ đó."

    Vĩnh Khánh công chúa nói với vẻ dương dương đắc ý.

    Dương Hạo nghe mà buồn cười, nhưng không tiện phản bác, chỉ đành cúi người nói: "Thì ra là Vĩnh Khánh công chúa điện hạ, hạ quan có lễ, không biết công chúa gọi tạ hạ lại là có việc gì?"

    Vĩnh Khánh công chúa liếm liếm môi, cười hi hi nói: "Ngươi vừa từ một giải Giang Hoài trở về đấy à?"

    "Ặc, đúng vậy..."

    Vĩnh Khánh công chúa càng vui mừng hơn, nói: "Vây ngươi có mang cá trắng về không, đó là đặc sản Hoài Nam, bản công chúa thích ăn nhất đấy, nhưng đã rất lâu rồi chưa được ăn."

    "Đường đường là công chúa, gọi ta lại chỉ vì chuyện này?

    Công chúa một nước không ngờ lại một con mèo ham ăn, lại còn hướng tới thần tử mà xin đồ ăn, thực sự là có chút buồn cười.

    Dương Hạo không nhịn được liền bật cười: "Điện hạ thích ăn cá trắng, sai địa phương đưa tới là được, hà tất phải dùng thân phận công chúa để đòi thần?"

    Vĩnh Khánh công chúa trừng mắt hạnh lên, nói: "Thân phận công chúa thì sao?

    Bản công chúa cũng chỉ là ngẫu nhiên thấy ngươi, đột nhiên nhớ tới chuyện này.

    Ngươi tiếc rẻ thì thôi đi, cha sớm đã đưa ra quy củ, trong cung không được đòi thực vật với địa phương, ta nếu có thể yêu cầu quan viên địa phương đưa lên thì còn việc gì mà phải hỏi ngươi nữa chứ?"

    Nàng ta quay người, vừa đi vừa hậm hực nói: "Đại ca biết rõ là ta thích ăn cá trắng, đi ra ngoài một chuyến mà lại tay không trở về, cũng không mang thứ gì ngon về cho muội muội ta đây cả."

    Dương Hạo ngây người, muốn gọi nàng ta lại, nhưng Vĩnh Khánh công chúa đã đi xa rồi.

    Dương Hạo thờ dài một hơi, quay đầu nhìn về phía tòa điện Phúc Ninh đứng sừng sững dưới ánh tịch dương, trong mắt lộ ra mấy phần kính ý.

    Chương 332: Lai sứ

    Ngạc Ba Đa là sứ tiết Khiết Đan, tinh thông Hán ngữ và phong tục dân tình Trung Nguyên, hắn còn tự đặt cho mình một cái tên Hán nhân, gọi là Hứa Thao.

    Hiện giờ nha môn ngoại sự của các nước đều là nhãn rỗi nhất, có điều khi ngoài đi công tác thì ngoại lệ.

    Ngạc Ba Đa thân là sứ tiết Khiết Đan, kiêu căng cầm một bức quốc thư mang tới Khai Phong, rồi vào sống ở Lễ tân viện.

    Thức ăn của người Tống làm rất tinh tế, trong mắt hắn đã là thực vất tinh mỹ vừa miệng nhất.

    Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ trong lòng hắn, còn ở trước mặt người của Lễ tân viện, hắn vẫn bắt bớ bới lông tìm vết, trăm điều không hài lòng.

    Lúc ăn bữa trưa, hắn lại gây hấn, gọi tiểu lại của Lễ Tân viện tới, Hứa Thao nghĩa chính từ nghiêm khiển trách ẩm thực mà Lễ tân viện dùng để khoản đãi sứ tiết Khiết Đan không đủ quy cách, sao lại làm ra thức ăn khó nuốt như vậy, quả thực là đến lợn cũng không ăn được.

    Đợi khi lộ hết uy phong rồi thì mới đuổi tiểu lại đáng thương ra ngoài.

    Lúc này mới ngon lành hưởng dụng bữa trưa thịnh soạn, chổng cái bím tóc nhỏ lên trời.

    Ăn trưa xong, Hứa Thao ôm một bình trà, đang ung dung dùng tăm xỉa răng thì mấy tùy tòng thủ hạ giống như là kẻ trộm, khiêng bao lớn bao nhỏ trở về.

    "Đại nhân, đồ hôm nay đã mua về rồi đây, ta thấy thế là đủ rồi, nếu thêm nữa thì sợ là xe ngựa không trở được.

    "Ô ô.."

    Hứa Thao bật dậy, mấy thị tòng đó lớn mở bao và hộp ra, chỉ thấy bên trong đều các loại sản vật Trung Nguyên sang quý hoa lệ như là tơ lụa tinh mỹ, đồ gốm mỏng như cánh ve.

    Cũng không thể trách họ được, Bắc quốc tuy lập nước sớm hơn Tống quốc năm mươi năm, công thương nghiệp cũng tính là phát đạt, nhưng tuyệt đối không tạo ra được sản phẩm sang đẹp quý giá nào.

    Khó lắm mới được đi công tác một chuyến, về lập trường đương nhiên là phải kiên định rồi, về hành động thì đương nhiên là không thể làm tổn hại đến quốc cách của Khiết Đan.

    Nhưng.. từ xa xôi ngàn dặm tới đây, mấy tên tùy tòng đi mua vài ba vật phẩm lưu niệm cho người nhà của mình thì cũng đâu có tính là mất mặt.

    Đồ qua nhiều thì đều có thể mở cửa hàng chắc?

    Nói thừa, thân thích trong nhà người ta nhiều đấy, không được à?

    Hứa Thao hài lòng kiểm thương phẩm, trong lòng nhẩm tính sau khi mang về thì sang tay bán lại, có thể kiếm được mấy phần lợi nhuận, đột nhiên lại nhớ tới một chuyện, vội vàng nói: "Ài, việc mà La thượng quan giao, bảo chúng ta đi mua trâm cài tóc, các ngươi đã mua chưa?"

    "Mua rồi, mua rồi.

    Đại nhân ngài xem này, chỗ này có bao nhiêu hộp, đều là trâm phượng cả đấy, quay về để La thượng quan chọn, nàng ta nếu thích thì đưa hết cho nàng ta là được.

    La cô nương là thượng quan, lại còn là nữ quan được sủng ái nhất ở bên cạnh hoàng hậu nương nương.

    Nàng ta nếu cao hứng, nói mấy câu tốt đẹp giúp đại nhân, lần tới người được phái đi vẫn là đại nhân ngài thôi."

    Hứa Thao vội vàng giật lấy hộp, bộp một cái đặt lên bàn, cầm từng cái lên xem.

    Xem cả nửa ngày, Hứa Thao chán nản đứng dậy, nện túi bụi mấy tên tùy tòng, nói: "Cái đồ ngu ngốc vô dụng này, đại nhân ta đây nói không rõ ràng à?

    Không cần trâm vàng, không cần trâm bạc, không cần trâm ngọc, cần.. cần..."

    Hứa Thao mặt đỏ bừng, khoa chân múa tay một lúc mới bực bội rống lên: "Là muốn trâm bạc đầu phương giả, các ngươi hiểu chưa?

    Là làm bằng gỗ, nhưng sơn bạc, phượng châu thì làm bằng nhựa thông.

    La thượng quan đã dặn dò kỹ càng rồi, các... các ngươi có chút chuyện nhỏ như vậy mà cũng không làm được à?"

    Mấy tên tùy tòng đó bị đánh cho túi bụi, ôm đầu lắp bắp nói: "Chúng... chúng ta đã thăm hỏi rồi, nhưng không có loại trâm đó, người bán trang sức nghe nói chúng ta muốn mua trâm giá rẻ, đều cười nhạo chúng ta, nói là nhà quê mới đi mua đồ giá rẻ.

    Bán đồ như thế chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, trong thành có ai muốn bán chứ?

    Những cái trâm này so với trâm mà đại nhân nói thì còn quý hơn trăm lần, La thượng quan thấy rồi có thể sẽ thích..."

    Một tùy tòng khác hai mắt sáng lên, vỗ tay nói: "Đúng vậy, đại nhân, theo tiểu nhân thấy, e rằng La thượng quan muốn trâm càng quý càng tốt, chỉ là không tiện nói vậy với đại nhân thôi, cho nên mới chỉ rõ là muốn trâm gỗ sơn bạc, đây nhất định là nói ngược.

    Bà của ta đã từng nói, con gái rất hay nói ngược, không muốn chính là muốn, ghét chính là thích, gỗ chính là vàng..."

    "Bốp!"

    Hắn còn chưa nói xong thì đã ăn một cái bợp tai vào mặt, Hứa Thao mắng to: "Con mẹ ngươi đừng có đánh rắm nữa, La thượng quan đã dặn đi dặn lại rồi, còn có thể là giả chắc, đại nhân ta đây chẳng lẽ ngay cả nói ngược cũng không nghe ra à?

    Cút, tất cả không được ăn cơm, mau cút đi cho ta.

    Đừng tới chỗ bán hàng hóa đắt tiền nữa, ngươi ta muốn bán cho ngươi đồ trang sức quý giá, có thể không nói là không có hàng giá rẻ sao?

    Chui vào trong những ngõ nhỏ ý, tìm lấy một tên bán rong mà mua.

    Hôm nay nếu không mua được, các ngươi con mẹ nó đừng có mà quay về đây.

    Đúng là một lũ ngu dốt..."

    Hứa háo mắng rất cay nghiệt, mấy tên tùy tòng vội vàng ôm đầu lủi nhanh.

    Bọn họ vừa đi thì bên ngoai lại vang lên tiếng nói siểm nịnh của tên tiểu lại Lễ tân viện: "Hồng lư tự Liễu công tào, cầu kiến Khiết Khan quốc sứ Ngạc Ba Đa đại nhân."

    "Hả?"

    Hứa Thao bật dậy, vội vàng nhét đống bao lớn bao nhỏ lên giường, nhìn chỗ đồ trang sắc chắc không kịp giấu, dứt khoát dùng khăn chải bàn đậy lên rồi ném tất cả lên giường.

    Sau đó buông màn, chạy về bàn ngồi nghiêm trang, ung dung nói: "Vào đi."

    Liễm Lâm Tây sầm mặt bước vào, đứng ở ngoài cửa chắp tay với hắn: "Ngạc Ba Đa sứ giả, quốc chủ nước ta đã đọc quốc thư của quý quốc rồi, hiện giờ viết thư trả lời, lệnh cho bản quan đưa tới, giao cho sứ giả."

    "Hả?"

    Ngạc Ba Đa ngạc nhiên nói: "Đã viết thư trả lời rồi cơ à?

    Hoàng đế Tống quốc không gặp ta ư?

    Hoàng đế bệ hạ của nước ta đã lệnh cho bản sứ giả phải đợi cho tới khi có được tin tức xác thực của quý quốc thì mới được quay về.

    Lần này tới được đây thực sự không phải là dễ, xin Liễu công tào nói cho rõ, hoàng đế của quý quốc có ý tứ gì?"

    Liễu Lâm Tây không sao hiểu được, hoàng đế không ngờ lại đồng ý bức quốc thư mà Dương Hạo thảo ra, thậm chí còn không sửa một chữ nào, cứ thế mà chép lại, đóng tỳ ấn, trong lòng hắn bực bội không vui, vừa nghe thấy Ngạc Ba Đa hỏi vậy, liền nhặt những điểm trọng yếu trong thư của Dương Hạo ra nói lại với hắn, sau đó thì trợn mắt lên, lạnh lùng nói: "Hoàng đế Tống quốc chúng ta chính là có ý như vậy, phiền quý sứ hồi bẩm lại cho hoàng đế bệ hạ của quý quốc hay, là địch hay là bạn, hoàn toàn là ý niệm của ngài ấy.

    Hoàng đế nước ta sau này hồi âm là được."

    "Người không phạm ta, ta không phạm người; người nếu phạm ta, ta ắt phạm người.

    Ai nếu coi chủ của ta là địch nhân, chủ ta ắt sẽ là địch nhân xứng đáng nhất của hắn!"

    Ngạc Ba Đa nhắc lại một câu, hít một hơi lạnh, gật đầu nói: "Hảo, hảo khí phách, chủ ta..., xin hỏi Liễu công tào, người thay triều đình quý quốc viết bước quốc thư này là ai vậy?"

    Liễu lâm Tây tức giận nói: "Hắn ư... chính là Hồng lư tự tả khanh Dương Hạo của chúng ta."

    Ngạc Ba Đa nhíu mày nói: "Tả khanh, vậy không phải còn thêm một vị hữu khanh nữa ư.

    Hồng lư thiếu khanh của quý quốc không phải là Cao Tường cao đại nhân sao, từ lúc nào lại thiết lập hai vị thiếu khanh vậy?"

    Liễm Lâm Tây đờ đẫn nói: "Hôm qua."

    "Hôm qua?"

    Ngạc Ba Đa kinh ngạc nói: "Hôm qua?

    Không biết vị Dương tả sứ này có lai lịch như thế nào?"

    Liễu Lâm Tân bĩu môi, đơn giả thuật lại lai lịch của Dương Hạo, sau đó dâng quốc thư lên, bất âm bất dương nói: "Ngạc Ba Đa sứ giả..."

    Ngạc Ba Đa liền giật lấy, cười lạnh nói: "Ta nhớ rồi!"

    ...

    "Bộp bộp bộp bộp..."

    Theo tiếng quát, vó ngựa lộp bộp như mưa rào, một đám dũng sĩ kiêu dũng gào thét, nhanh chóng hợp lại với mấy lộ kỵ sĩ khách, tổ thành một vòng vây nghiêm mật.

    Cái vòng này rất lớn, dã thú khinh hoàng thất thố bị đuổi vào trong vòng, càng tiến và giữa thì càng dày đặc.

    Cho dù là thiên địch với nhau thì ở trước mặt địch nhân chung là nhân loại, hiện tại cũng phải kề vai tác chiến, dựa vào nhau mà chống lại.

    "Truyền lệnh, mở mặt phía tây!"

    Vòng vây càng lúc càng nhỏ, đám dã thú không có đường để chạy đại phát hung tính, thử chủ động xông ra.

    Một nữ tử xinh đẹp ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống phát ra một tiếng mệnh lệnh.

    Cờ lớn phất phơ, các kỵ sĩ hợp vây ở bốn mặt liền tránh đường ở phía sườn núi mà nữ tử này đang đứng, vô số dã thú lớn nhỏ giống như là tìm thấy nơi để phát tiết, chạy thục mạng về phía này.

    Nữ tử đó kéo cương ngựa, hô lên một tiếng rồi lao xuống phía dưới sườn núi, đồng thời lật tay lấy tên đặt trong giỏ đeo sau lưng.

    Phía sau nàng ta, một đám nữ binh người như hổ, ngựa như rӮg, đều mặc chiến bào màu bạc, ai ai cũng đều là đại cô nương mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp tuyệt trần, thân thủ mạnh mẽ, đằng đằng sát khi lao theo sau nữ tử ở trước nhất thân mặc chiến bào màu trắng bạc, đầu đội mũ do da đầu sói trắng chế thành, đầu sói hai tai vểnh cao, hốc mắt thì không khảm cái gì, đen nhánh cả lên, nhìn rất sống động.

    Nhưng vị cô nương thì thư lại mềm mại như nước, da thịt trắng nõn, đi cùng với hoa dung như thế này, đầu sói trắng trên đầu giống như là một con chó nhỏ đáng yêu.

    Nhưng nữ tử này tư dung tuy vũ mĩ, nhưng anh tư khi giục ngựa tung vó, giương cung đáp tên của nàng ta thì trong vũ mị lại lộ ra ba phần hiên ngang, không hề thua kém nam võ sĩ săn bắn.

    Tên như mưa rào, rất nhiều dã thủ đang hung hăng lao tới bị gim xuống đất, lập tức cả đội ngựa xung phong lên trước nhanh chóng vạch ra một đường con, né tránh xung đột chính diện với dã thú, đồng thời không ngừng dùng cung tên bắn giết.

    Những dã thú đó cũng mang lòng sợ hãi đối với mã trận do một trăm bảy mươi bảy con ngựa tổ thành, thừa kẽ hở mà chạy sang bên trái.

    Song một đội nhân mã khác lại từ sau sườn núi đột nhiên xông ra, người dẫn đầu cũng là một nữ tướng, thân mặc chiến bào màu lửa đỏ, trước ngực có hộ tâm bảo kính hình vuông sáng quắc.

    Trên mũ đầu mâu và hộ hạng (miếng bảo vệ gáy) đính lông ngân hồ màu trắng, lông trĩ dài dài ở trên mũ giáp thì tung bay phất phới.

    Phía sau nàng ta là đội ngũ nữ binh đều mặc chiến bào màu lửa đỏ.

    Bọn họ giống như là một con sóng dữ trào dâng, hướng tới trước mặt đám dã thú mà xông tới, đồng thời vào lúc này, nữ tử mặc chiến bào màu trắng bạc đã quay đầu ngựa, giống như là một cái đục, cắt đội hình của đám dã thú làm hai.

    Ở đằng xa, đội ngũ hợp vây đó đã lao về phía họ, lại một lần nữa tạo thành thế hợp vây, cứ vậy quay lại chém giết.

    Đàn thú dần dần ít đi, đã hoàn toàn không còn lực chống đỡ.

    Hai đội nữ tướng giục ngựa lao ra khỏi sân săn thú, kỵ sĩ hợp vây giơ ra cương đao sáng loáng, bắt đầu đánh một trận cuối cùng như cắt cỏ.

    Nữ tướng mặc chiến bào màu trắng cởi mũ sói trên đầu xuống, trán lấm tấm mồ hôi, mấy sợi tóc bết vào vần trán trắng ngần, trên mặt lộ ra một nụ cười ngượng ngùng rất không tương xứng với vẻ anh vũ vừa rồi: "Nương nương..."

    Thiếu nữ áo đỏ mặc giáp trụ nặng giục ngựa tới cạnh nàng ta, khen: "Không tồi, Đông nhi quả nhiên thiên tư thông dĩnh, lần đầu tiên chỉ huy săn thú mà không hề khiến trẫm thất vọng."

    Nữ tử mặc chiến bào mày bạc, cưỡi ngựa, sườn dắt đao, tay cầm cung, lưng đeo cung tên không ngờ lại là La Đông nhi, nghe Tiêu Xước khen ngợi, La Đông Nhi nói: "Nhưng vẫn không thần dũng bằng nương nương được, vừa rồi Đông Nhi trong lòng thỏm lo lắng, sợ chỉ huy không thỏa đáng, để dã thú chạy mất, khiến các tỷ muội chê cười.”

    Tiêu hậu cười sảng khoái: "Ngươi là thượng cung của trẫm, ai dám cười cơ chứ?

    Nào, dã vật để bọn họ xử lý nốt, chúng ta đi."

    Nhị nữ sánh vai bỏ đi, Tiêu Xước nói: "Trong binh pháp của Hán nhân các ngươi có một câu, gọi là vi sư tất khuyết (vây bắt thì phải để hở một mặt).

    Ngươi Khiết Đan chúng ta trước khi chưa đọc binh thư của các ngươi đã biết đạo lý này rồi.

    Dã thụ thụ thương bị vây là đáng sợ nhất, thức thời mở một con đường để bọn chúng có hi vọng chạy thoát, lại bao vây ở bên ngoài, bố trí một cái bẫy chân chính, có thể vào lúc giết chúng giảm thiểu thương vong của phía mình.

    Ký gửi binh pháp ở trong săn bắn, ở trong săn bắn ngộ ra binh pháp, chiến thuật chiến pháp của người thảo nguyên chúng ta chính là ngộ ra như vậy đó."

    "Vâng, sự dạy dỗ của nương nương, Đông nhi xin ghi nhớ."

    Đông nhi cúi đầu xuống, trong cẩm bào lộ ra nửa cái cổ trắng ngần, đường cong của cổ rất nhu nhuận lại nhỏ nhắn xinh sắn, da thịt có chút trong suốt và đường cong ôn nhu thanh thoát, tóc đen tùy ý rủ xuống hai bên gáy, núc này vẻ mềm mại dịu dàng của nàng ta lộ ra hết, tuy mặc một thân nhung trang, nhưng lại nhìn không ra một chút vị đạo chinh chiến trên sa trường nào.

    Tiêu Xước mỉm cười nhìn nàng ta, cầm cương chậm rãi nói: "Người trên thảo nguyên chúng ta từ trong săn bắn mà tập binh pháp, từ chỗ con mồi mà học tập binh pháp, chiến tranh chính là săn thú, chỉ chẳng qua cái mà nó săn là người chứ không phải là thú.

    Cái mà chúng ta học nhiều nhất là chiến thuật của sói.

    Đàn sói khi vây công vật săn, sẽ quan sát vật săn rất nghiêm túc, nhẫn nại đợi cho tới khi có cơ hội lớn nhất xuất hiện, một khi tiến hành công kích, bọn chúng phần lớn là dùng cách hợp vây, để đảm bảo mục tiêu không thể đào tẩu.

    Khi tấn công, sói đầu đàn nhất định sẽ quan sát tử tế phản ứng của mục tiêu, vào lúc mục tiêu yếu nhất sẽ xông lên đầu tiên, phát khởi công kích toàn diện.

    Đồng thời, tất cả đàn sói, đối với mệnh lệnh của sói đầu đàn, nhất định sẽ chấp hành nghiêm chính, không đánh sai lệch một chút nào.”

    Tiêu Xước ngừng lại, mỉm cười nói: "Chiến thuật của chúng ta chủ yếu chính là chiến thuật học từ sói, cái mà chúng ta chú trọng nhất là tiên phát chế nhân, không đợi khi địch nhân rút được tên đã bắn xuyên cổ họng hắn trước.

    Đây là cách tấn công sắc bén nhất, chiến thuật của chúng ta chính là: Tiến công, tiến công và tiến công!

    Vĩnh viễn xây dựng chiến trường ngay trên địa bàn của địch nhân.

    Loại chiến thuận này là bởi vì chúng ta không có quá nhiêu vật tư để tiêu hao vào chiến tranh.

    Đồng thời, chúng ta lại có một lượng ngựa lớn, tốc độ của chúng ta bảo chứng cho quyền chủ động tuyệt đối mà chúng ta có.

    Kỵ binh không phải là không có thiên địch, nhưng chỉ có kẻ ngốc mới đúng yên bất động ở đó.

    Đợi khi cung thủ thương binh (binh cầm giáo) và đầu mâu thủ (binh cầm mâu) quyết chiến với chúng ta, tốc độ của chúng ta có thể bảo chứng trước khi đối thủ chưa kịp xây dựng xong trận hình để chống đỡ thì đã phải chiến đấu, phát huy ưu thế của chúng ta với mức độ lớn nhất, thế đến như trời sập, đi như điện xẹt, vậy là có thể đảm bảo cho thắng lợi của chúng ta!"

    La Đông Nhi ôn nhu cười: "Lời của nương nương, Đông nhi không nhớ được.

    Đông nhi chỉ là người hầu hạ bên cạnh nương nương, săn bắn thì được, nhưng không có cơ hội đánh trận, cũng chẳng dùng những kiến thức này làm gì cả."

    Tiêu Xước trách: "Sao lại không dùng làm gì?

    Nữ nhi trên thảo nguyên chúng ta, không hề thua kém nam nhi.

    Hoàng thượng ông ấy...

    ài, thân thể hoàng thượng yếu đuối nhiều bệnh, rất nhiều chuyện đều cần trẫm giúp đỡ, ngươi chắc gì đã không có cơ hội lên chiến trường.

    Ngươi là người mà bản thân trẫm dạy ra, tới lúc đó, nhất định đừng khiến trẫm phải thất vọng."

    "Ta?"

    Đông nhi mắt sáng lấp lánh, nhìn thì như hỏi một cách tùy ý: "Đông nhi là người Hán, cũng có cơ hội thống binh cho nương nương ư?"

    Tiêu Xước nhướn mày, cao giọng nói: "Trẫm dùng người trước giờ không bám theo khuôn mẫu.

    Người Trung Nguyên trọn thiên lý mã, muốn học tập thuật cưỡng ngựa của chúng ta.

    Người của húng ta thì không cần, lớn lên là tự nhiên biết.

    Người thật sự có tài thì vẫn có thể dùng, bất kể là quý tộc hay là nô đãi, bất kể là người Khiết Đan hay là người Hồi Hột, hoặc là người Khương, người Hán, người Bột Hải tộc, cứ có tài là dùng.

    Tiên sinh người Hán các ngươi không phải đã nói hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại sao (biển lớn nạp trăm dòng, cứ chứa là lớn)?"

    Khóe miệng Tiêu Xước hơi cong lên, khinh thường nói: "Nhưng kẻ nói như vậy là bọn họ, khinh thường kẻ được gọi là man di, người tự cao tự đại cũng là bọn họ."

    Đông nhi liên tục vâng dạ, hơi nghiêng đầu nhìn về phương nam, thấp giọng hỏi: "Nương nương có vì lần này người Tống tập sát sĩ tốt quân ta, xử tử mật thám đóng giả thương nhân mà xuất binh thảo phạt không?"

    Tiêu Xước đôi mắt to nhíu lại, nhẹ nhàng thở dài, nói: "Hoàng Thượng lại bệnh rồi, hơn nửa tháng mà không lên triều xử lý công việc, một số bộ lạc tặc tâm không dứt bắt đầu rục rịch muốn động.

    Trẫm lúc này phải tọa trấn thượng kinh, sao có thể lại động can qua được?

    Ngươi đề nghi không động binh đao mà viết quốc thư, cũng là một biện pháp tốt để vãn hồi thể diện cho chúng ta.

    Cứ xem hoàng đế Tống quốc ứng đối như thế nào, cho dù là nói cứng thì cũng không thể động binh, hiện tại..."

    Tiêu Xước chỉ roi ngựa, lạnh lùng nói: "Hiện tại, trẫm trước tiên phải thu dọn sạch sẽ hậu viện đã!"

    Quay về hoàng cung, gặp La Khắc Định hiện đang làm quản sự cung phủ.

    La Khắc Địch cười nói: "Nhìn sắc mặt của muội, lần này tự mình chỉ huy săn thú, chắc là không làm mất mặt hoàng hậu rồi."

    Đông nhi cười nói: "Nương nương chỉ điểm tử tế, lại có tứ ca âm thầm dạy dỗ, Đông nhi tuy là một đồ đệ ngốc, nhưng dung hợp sự tinh túy của hai vị đại gia binh pháp, trận săn bắn này, nương nương vẫn rất hài lòng."

    Nói tới đây, nàng ta chợt thôi cười, u buồn thở dài một hơi, lại nói: "Nhưng... tuy nói rằng muội càng lúc càng khiến nương nương vui vẻ, giành được lòng tin của bà ta.

    Nhưng ba ta vẫn chưa cho muội ra ngoài làm việc ngay được, đối với bọn huynh tuy đã buông lỏng sự giới bị, nhưng hiện tại vẫn không tới mức có thể rời khỏi mà không khiến người ta cảnh giác.

    Bọn huynh thủy chung không được rời kinh, không thể quen thuộc với đường về nam, phải làm thế nào mới ổn đây?"

    La Khắc Địch nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi cười khổ, nói: "Tứ ca kêu muội đi lấy lòng tin của Tiêu hậu, vốn là muốn để bọn họ buông lơi lòng cảnh giác, ai ngờ lại khéo quá hóa vụng.

    Hiện giờ Tiêu hậu rất nể trọng thân thiết với muội, hoàng đế bệnh thể suy nhược, vị nương nương này cô đơn chiếc bóng, buổi tối đi ngủ đều muốn muội tới ngủ cùng, giữ rịt không cho muội rời xa.

    Thế này lại thành ra lại khó.

    Có điều, bà ta càng lúc càng tin muội, đây là một khởi đầu khá tốt, chúng ta sẽ cố tìm thêm..."

    Hắn mới nói tới đây thì trong viện truyền tới giọng nói của một thiếu nữ: "La thượng cung, lệnh huynh đang ở đâu?

    Ta muốn tm hắn cùng ta đua ngựa."

    Ngữ khí của La Khắc Địch cứng lại, La Đông nhi không khỏi che miệng cười khẽ: "Tứ ca, muội hiện tại bị nương nương quấn lấy không thể thoát thân, huynh không phải cũng vậy sao?

    Vị công chúa điện hạ này, e rằng đã thích huynh rồi."

    La Khắc Địch ngượng ngùng nói: "Muội cớ có nói linh tinh, vị công chúa này... chỉ là thích chơi đùa mà thôi.

    Ta là tướng lĩnh của đại Tống, hiện giờ là tù nô của Khiết Đan, sao có thể qua lại với ả được."

    "Tứ ca, kết giao được nhiều quý nhân hoàng tộc thì càng tiện cho chúng ta trốn thoát."

    La Đông Nhi khuyên một câu rồi vội vàng cao giọng nói: "Là Nhã công chúa phải không?

    Đông nhi đang phân công một số việc cho huynh ấy, Nhã công chúa tới rồi, sao không tiến vào..."

    Đông nhi vừa nói vừa đi ra ngoài cửa, chỉ thấy một thiếu nữ đang đứng trong vườn, buồn chán vung vẩy roi ngựa.

    Vị thiếu nữ này chính là thân muội tử Da Luật Nhã công chúa của hoàng đế Da Luật Hiền, mười sáu mười bảy tuổi, mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính, cánh môi cong cong nhu hòa, lông tơ xử nữ trên người nhàn nhạt, là một cô nương hoạt bát vui vẻ.

    Da thịt của nàng ta sáng bóng, giống như là lúa mạch nhận đủ ánh sáng, thân hình không yểu điệu nhỏ xinh như La Đông Nhi mà thể thái đầy đặn săn chắc, nhưng lưng ong chân dài, có một loại vị đạo kiện mỹ (xinh đẹp khỏe mạnh),

    Nghe thấy lời của La Đông Nhi, Da Luật Nhã công chúa thất vọng nói: "La Khắc Địch có việc phải làm ư?

    Vậy thì không thể cùng ta tới hoàng uyển chơi được rồi..."

    Đông nhi cười nói: "Cũng không tính là việc lớn, Nhã công chúa nếu đã muốn ra ngoài chơi, vậy thì bảo huynh ấy cùng công chúa tới hoàng uyển một chuyến là được rồi.

    Tứ ca..."

    Đông nhi quay đầu lại liếc La Khắc Địch một cái, La Khắc Địch hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước ra.

    Da Luật Nhã vừa thấy La Khắc Địch, lập tức vui mừng chạy lên đón, kéo hắn đi, đồng thời cao giọng nói: "La thượng cung, cám ơn nhé."

    La Khắc Địch ngượng ngùng nói: "Điện hạ, bỏ tay ra đi, điện hạ, Khắc Địch chỉ là một nô phó, điện hạ..."

    "Nói ít thôi, đi mau nào, hôm nay đã hẹn với tam huynh và tứ huynh thi cưỡi ngựa bắn tên rồi.

    Ngươi phải giúp ta áp đảo ngạo khí của bọn họ đó..."

    Đông Nhi nhìn bóng lưng của họ rồi thở dài, ngẩng đầu lên nhìn một góc tường, nói: "Hạo ca ca có thể dẫn bách tính Hán quốc an toàn trở về Tống cảnh không nhỉ?

    Hạo ca ca cát nhân thiên tướng, nhất định không có chuyện gì đâu, nhưng lại không biết huynh ấy hiện tại thế nào rồi.

    Đông nhi khó lắm mới chiếm được mọt chút lòng tin của Tiêu hẩu, chỉ sợ lại thất bại trong gang tấc, lần này sai sứ tới Tống, không dám nhờ sứ tiết nghe ngóng tin tức.

    Hạo ca ca, huynh hiện tại vẫn tốt chứ?"

    Hạo ca ca hiện tại rất không tốt, hắn sắp biến thành chuột chạy qua đường rồi.

    Người yêu hắn hận không được mở một cái miếu thờ trường sinh, hận không được một ngày ba trụ hương cúng hắn, người hận hắn thì hận không được cầm kéo lóc xương lóc thịt hắn.

    Bởi vì lúa gạo cuồn cuộn không dứt vận tới Khai Phong, triều đình trong đoạn thời gian này vì thu mua lương thảo với giá cao mà chi tiêu đã quá lớn rồi.

    Triệu quan gia hận đến nỗi ngứa cả răng: Triều đình khuyết lương, tám trăm vạn cư dân Khai Phong nguy trong sớm chiều, nhưng lương thương so với triều đình còn có biện pháp hơn, hiệu suất vẫn cao, lương thực vận còn nhanh hơn triều đình.

    Bọn họ không những từ Giang Hoài vận lương, mà ngay cả lương thực của Tây Bắc, Sơn Đông cũng có thể qua lại rất phong vận.

    Nào có quản tới địa phương có thiếu lương hay không, chỉ mong sao kiếm được một mớ lớn, hiện tại đã là lúc nên chôn hầm rồi.

    Cho nên Triệu quan gia vội vàng tuyên bố, lương của kinh sư đã đủ, lương thực hiện giờ vẫn cuồn cuộn không dứt thông qua vận hà vận tới đều là dự trữ cho triều đình, tích đủ lương tồn cho hơn ba năm.

    Có điều trước mặt lương nguy đã giải, lương thực mở rộng cung ứng, ngươi có thể bán bao nhiêu, quan thương sẽ vẫn mua cho ngươi bấy nhiêu.

    Trước khi kinh sư thiếu lương một đấu lương thực là bảy mươi văn tiền, sau khi tin tức thiếu lương được truyền ra, giá lương liên tiếp đội lên, kể từ ngày hôm nay, quan thương nhận lương đã khôi phục lại giá gốc, vẫn là bảy mươi văn.

    Nhưng phú ông bỏ ra nhiều tiền, thu mua một lượng lớn lương thực, nhét đầy vào vại, vò thậm chí là giỏ trúc thương tâm đến nỗi đấm ngực giậm chân, đám gian thương vui mừng hớn hở mua một lượng lớn lương thực với giá cao vận tới kinh sư chuẩn bị phát tài to thì nước mắt ròng ròng, có người có muốn nhảy xuống sông tự tử.

    Dương Hạo hồn nhiên không biết gì về chuyện này sáng sớm lại tới nha môn làm việc, ung dung bước tới cử Hồng lư tự, hắn đột nhiên vỗ đầu rồi quay người bỏ di.

    Oa Oa và Diễm Diễm hai người mua sắm điên cuồng ở một giải Giang Hoài, mua được rất nhiều thổ sản, trong đó vừa hay có năm cân cá trắng, sao đột nhiên lại quên mất nhỉ.

    Chương 333: Bán gỗ

    Dương Hạo vốn định mang cá trắng đến sớm một chút, rồi bảo quan viên bản nha đưa tới cho Vĩnh Khánh công chúa, ai ngờ buổi sáng đi vội vội vàng vàng nên lại quên mất, may mà hôm qua ngồi ở Hồng lư tự một ngày, hắn tận mắt nhìn thấy nha môn này bình thường cũng nhàn rỗi, các quan viên tiểu lại xin nghỉ liên tục, Dương tả sứ hạ hành thượng hiệu, chẳng thèm nói với người của nha môn tiếng nào, cứ thế quay đầu đi về.

    Vị đại nhân Dương Hạo này vẫn thường đi bộ đi làm, bởi vì nhà của hắn ở ngay cạnh bờ sông, cách Hồng lư tự không xa, nơi đây chiêu mộ mấy kiệu phu khiêng kiệu tới nha môn vốn cũng không ngại, chỉ là đường gần nên cũng chẳng cần, lại thêm công lực dần dần trở nên tinh thâm, thời gian cần thiết cho nội tức thổ nạp so với thời gian luyện ngoại công còn dài hơn, mà cách thổ nạp do Lữ Tổ truyền thụ lại không cần phải khoanh chân nhập định, khi đi đường cũng có thể luyện công, đúng là lưỡng toàn kỳ mỹ.

    Đương nhiên, nếu không ngồi kiệu, mặc áo quan đội mũ quan đi trên đường thì cũng khó tránh khỏi bất tiện.

    Cho nên hắn hôm qua đã để áo quan lại trong nha môn, chỉ mặc áo dài, tới nha môn thì thay.

    Lúc này, Dương Hạo đang mặc áo rộng rãi thoải mái, hay tay niết thủ ấn, tay trái ôm nhật nguyệt, tai phải ôm Càn Khôn, đại bộ lưu tinh, bước chân mạnh mẽ cùng với hô hấp kéo dài, hai bên phối hợp như áo trời không vết rách.

    Ra khỏi Chu Tước môn, đi qua Long Tân kiều, vòng trong hẻm Võ Học, vừa hay thấy phường thị ở bên đường có tiếng ầm ĩ, Dương Hạo dừng lại nhìn thử, thì ra là một tiểu thương bán gỗ to đang cãi nhau với binh đinh tuần tra.

    "Ai dám tịch thu nào?

    Ai dám tịch thu nào?"

    Tên tiểu thương đó thấy các binh sĩ ùa lên, muốn tịch thu hàng của hắn, lập tức giận dữ, hắn trèo lên một chồng gỗ tròn chất như núi, mặt đỏ tía tai nói: "Các ngươi ai dám động?

    Có biết ta là không?

    Ta là ngoại quản sự trong phủ của Triệu phổ triệu tướng công, ai dám tịch thu gỗ của ta nào, cho ngươi mượn gan hùm cũng không dám!"

    Dương Hạo vốn không muốn để ý tới chuyện này, nhưng vừa nhấc chân lên thì nghe thấy chuyện có liên quan tới tế chấp đương triều, không khỏi lại dừng bước.

    Những binh sĩ đó vừa nghe thấy vậy, vẻ kiêu ngạo lập tức biến thành sợ hãi, quay sang nhìn nhau một hồi lâu, không ngờ lại không có ai dám bước lên trước.

    Bách tính ở bên cạnh thấy vậy khó tránh khỏi nhao nhao nghị luận, lúc này một giọng nói thong thả vang lên: "Đúng là trước cửa tể tướng bảy loại quan, Triệu tướng công tất nhiên là ghê rồi, một quản sự trong phủ của Triệu tướng công không ngờ cũng uy phong như thế này."

    "Ai, làm gì mà âm dương quái khí thế, có giỏi thì bước ra xem nào!"

    Người đó đứng trên đống gỗ, hét lên.

    "Bản quan ở ngay đây, hạ thấp cái mắt chó của ngươi xuống mà nhìn cho rõ!"

    Bên dưới đống gỗ, sĩ tốt cao to tách ra hai bên, hiện ra một người ở phía sau, so với binh sĩ thân hình khôi ngô ở bên cạnh, thân hình của người này hơi thấp, trông khá là văn nhược, mặt mày rất đàn ông, dưới cằm là râu ba chòm, tuổi chừng trên dưới năm mươi, trên người mặc quân phục.

    Tên quản sự đó hỏi: "Ngươi là ai?"

    Vị tướng quân đứng dưới đống gỗ chậm rãi nói: "Bản quan tả giá môn vệ Triệu Tần, phụng chỉ tuần tra kinh thành.

    Quan gia sớm đã có ý chỉ, cấm vận chuyển gỗ Tần Lũng, cấm dùng gỗ lớn làm nhà, ngươi không ngờ lại dám kháng lệnh ư?"

    Tên quản sự đó nhảy xuống, bước tới trước mặt Triệu tướng quân, nhìn lên nhìn xuống một lúc, ngạo nghễ chắp tay nói: "Triệu tướng quân, ngươi và tướng gia nhà ta là quan cùng triều, hai bên cũng nên nể mặt nhau.

    Chẳng qua là bán một ít gỗ mà thôi, thành Khai Phong to như vậy sao có thể chu toàn hết cho được.

    Tướng quân ngươi coi như không thấy là được rồi."

    Triệu Tần lạnh lùng nói: "Chiếu thư của quan gia đã cấm buôn gỗ Tần Lũng làm nhà, các ngươi tự tiện vận gỗ lớn vào kinh đã là sai rồi.

    Nếu là tự xây nhà mình thì thôi có thể cho qua, nhưng lại còn tới phường thị bán đi nữa, nhiều con mắt nhìn thấy như thế này, ngươi bảo bản quan phải làm sao?"

    Tên quản sự đó nghe thấy vậy, bất âm bất dương cười nói: "Nói cho tướng quân được hay, tướng gia của chúng ta đang xây nhà lớn, chỗ gỗ này chính là xây nhà xong còn dư, bởi vì trong nhà không cần dùng nữa cho nên phó lão quản gia mới phân phó tiểu nhân mang chúng tới phường thị để bán.

    Phó lão quản gia hầu hạ Triệu gia nhân cả đời, lời phân phó của ông ấy... sau lưng tất nhiên là lão gia nhà ta rồi.

    Triệu tướng quân, ngài nếu cảm thấy lão gia nhà chúng ta làm trái chỉ, vậy thì ngài cứ mang gỗ đi đi, tiểu nhân chỉ là một quản sự ngoại viện nho nhỏ, ngài muốn bắt ta vào ngục thì ta cũng đành chịu thôi, không phản đối."

    Hai tay hắn giơ phía trước, rất chí phèo nói: "Nào, Triệu tướng quân cứ bắt ta là được rồi."

    Triệu Tần vốn cho rằng là hạ nhân của tướng phủ tự ý bán gỗ, chuyện làm mất danh dự của chủ nhà như vậy, Triệu tướng công nếu nghe nói tới thì tất nhiên sẽ tức giận.

    Hắn vốn định thu chỗ gỗ này, quay về sẽ tự tới nói rõ tình hình với Triệu Phổ, xin lão lượng thứ.

    Giờ người nhà đã nói rất rõ ràng rồi, bán gỗ chính là ý của Triệu tướng công, thế này thì biết làm sao nữa?

    Ngẩng đầu nhìn chỗ gỗ đầu thừa đuôi thẹo chất cao như núi, Triệu Tần mặt mày khổ sở, bách tính xung quanh nhìn thấy bộ dạng của hắn, liều hiểu ra là hắn sợ Triệu Phổ, thế là tiếng cười trộm liền vang lên, khiến cho mặt mày Triệu Tần hết đỏ rồi lại trắng, vị quản sự đó thấy Triệu Tần sợ rồi, gan lại to lên, cười lạnh một tiếng, nói: "Sao, hay là Triệu tướng quân cảm thấy tội của tiểu nhân không đáng bắt?

    Tướng quân nếu không có việc gì thì tiểu nhân đi nhé, tướng gia tối nay muốn ăn canh lưỡi chim tước.

    Tiểu nhân còn phải giành thời gian để đi mua gần một trăm con chim tước mang về nữa."

    Tên quả sự đó nói xong liền xua tay phân phó thủ hạ: "Đi đi đi, mau lên một chút, buôn bán thì phải biết gào to, nhìn các ngươi cứ như là bị nghẹn ý, bản quản sứ đi mua chút đồ, các ngươi đừng có lười biếng đó."

    Nói xong, hắn vung tay áo, nghênh ngang bỏ đi.

    Triệu Tần bị hắn coi thường như vậy, sắc mặt tức đến xám xịt cả lại, hắn vốn là hàng quan của Thục quốc, không phải là đích hệ triều Tống, cho nên làm việc đều luôn cẩn hận, có thể nhịn thì nhịn, nhưng điều đó không chứng tỏ là sự khinh miệt của bất cứ ai hắn cũng đều có thể chịu đựng.

    Nếu tên quản sự đó nể mặt hắn, cầu xin một phen, hắn vốn cũng có thể xuống thang, nhưng không ngờ một tên quản sự của tướng phủ cũng dám kiêu ngạo như vậy, thế này thì nhịn làm sao được?

    Đợi khi nộ khí của Triệu Tần tích đủ thì tên quản sự đó sớm đã nghênh ngang đi mất rồi.

    Lúc này hắn nếu ra oai với những hạ nhân này thì ngược lại còn trở nên kém cỏi hơn.

    Triệu Tần cưỡi hổ khó xuống, nhưng lại không động thủ được, sau cùng hắn nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi: Lão tử mấy năm nay cố gắng nén giận, nuốt bao nhục nhã rồi, giờ một quản sự nho nhỏ của tướng phủ ngươi cũng dám ra oai với lão tử!

    Được, được được, ta tìm hoàng đế lão nhi xin phân xử!"

    Dương Hạo thấy cảnh này, cũng không khỏi nhíu mày, người của Triệu gia quả thực là kiêu ngạo quen rồi, người vận gỗ cho Triệu gia, đụng lật thuyền lương của quan phủ xong còn dám nghênh ngang bỏ đi.

    Giữa phố xá đông đúc ở Khai Phong, người của Triệu gia dám công nhiên bán hàng cấm, coi tướng lĩnh tuần tra như không khí.

    Có điều vừa nghĩ tới trong chính sự đường của mình đã thả một cái bình gốm lớn, vô luận là tấu trương của quan văn trong ngoài nước gửi lên hoàng thượng, chỉ cần hắn nhìn không vừa mắt là ném đi ngay, tích đầy tin đồn nóng hổi.

    Sự ương ngạnh của những người này cũng như là trên làm thì dưới theo, là nề nếp của Triệu thị rồi.

    Dương Hạo quay về phủ, lấy cá trắng đã bọc kỹ, nhìn xung quanh rồi kinh ngạc hỏi người sai vặt: "Hai vị phu nhân đâu rồi?"

    Lão sai vặt nói: "Hai vị phu nhân nói là lão quan mới nhận chức vụ mới, công vụ bận rộn, sợ lão ra mệt mỏi cho nên tự mình đi ra phố mua thức ăn, nói là tối nay sẽ làm mấy món mỹ vị cho lão gia."

    Dương Hạo nhíu mày, từ sau ngày nói dối Đường tam thiếu, Đường gia một mực không có động tĩnh gì, hắn cũng không biết có lừa được người của Đường gia hay không, vạn nhất Đường gia không tin, bắt người ngay trên đường, mà người họ bắt đi là ngươi của Đường gia, trong tay mình lại không có hôn thư, chức quan này lại không tiện để xung đột.

    Dương Hạo phân phó: "Đợi hai vị phu nhân về thì nói với họ một tiếng, mấy ngày nay tạm thời đừng ra phố, để tránh xảy ra chuyện không đáng có."

    Lão sai vặt nghe không hiểu gì, cũng không biết là xảy ra chuyện gì, chỉ vâng dạ đáp lời.

    Dương Hạo liền cầm túi cá trắng tới Hồng lư tự.

    Sứ tiết Khiết Đan đã quay về rồi, lúc tới Ngạc Ba Đa đại nhân mang theo mấy chúng thị vệ chạy như bay mà đến, khi về thì bảy tám cỗ xe lớn chở bao lớn bao nhỏ, muốn nhanh cũng không nhanh được, không biết khi nào mới về được tới nơi.

    Thời này không như hậu thế, nếu có điện tín, cùng hoàng hậu bệ hạ của Khiết Đan đấu võ miệng giải sầu cũng hay.

    Hiện giờ đợi Khiết Đan hồi âm lại mất một khoảng thời gian, Hồng lư tự lại nhàn rỗi rồi.

    Có điều Dương Hạo không hi vọng rằng vừa nhậm chức đã lập tức có cơ hội đi công tác, nếu mình "xảy ra chuyện" quá nhanh, rất dễ khiến người ta nghi ngờ, hắn còn cần phải dây dưa ở đây thêm một đoạn thời gian nữa, đã có nhận thức như vậy nên hắn cũng gặp sao yên vậy, không hề nôn nóng.

    Dương Hạo sau khi về Hồng lư tự, liền nghe ngóng xem hôm nay ai vào cung, để tiện nhờ hắn mang túi cá trắng cho con mèo tham ăn đó.

    Nhưng loại nha môn thanh nhàn như Hồng lư tự, bình thường cơ hội vào cung kiến giá cực ít, hôm nay không ngờ lại không có ai vào cung trình tống công văn cả.

    Dương Hạo sờ sờ túi cá trắng, thầm nghĩ: "Hay là tìm cơ hội gặp ngụy vương rồi nhờ Ngụy vương đưa vào cung hộ.

    Ồ... không được, tự tiện đi lại, một khi lọt vào mắt Tấn vương...

    Hay là tìm một người đưa tới cho Ngụy vương?

    Cũng không được, không cần phải ra vẻ như vậy, một túi cá trắng mà còn dám sai người đưa tới, bảo Ngụy vương làm việc vặt chắc?

    Vậy cũng quá kỳ cục..."

    Đang trù trừ thì Hồng lư thừa Tiêu Hải Đào cười bồi bước vào.

    Từ lúc có bức quốc thư đó của Dương Hạo, quan gia không thêm không bớt một chữ nào, cứ nguyên văn chép lại rồi đóng ấn tỳ đưa cho sứ giả Khiết Đan.

    Cao Tường cao hữu sứ thì ngoạn ngoãn về nha môn làm việc, các quan viên của Hồng lư tự đều không còn coi thường Dương Hạo nữa, trong lời nói cũng tăng thêm mấy phần kính ý.

    Tiêu tự thừa vốn cảm thấy hổ thẹn với Dương Hạo càng cứ thấy hắn là cười, chưa nói đã cúi mình.

    Sự siểm nịnh không rõ nguyên nhân ấy khiến Dương Hạo cả người nổi da gà.

    Có điều thường xuyên qua lại với nhau nên hai người cũng tạo thành quan hệ thân thiết nhất.

    Vừa thấy Dương Hạo, Tiêu tự thừa liền gật đầu khom lưng cười nói: "Dương tả sứ, Hồng lư tự chúng ta bình thường là vô cùng nhàn rỗi, một năm cũng không có nổi một chuyện nào.

    Hiện tại thì hay rồi, ngày mà Dương tử sứ thượng nhiệm, chim khách dưới mái hiên ríu rít không ngừng, quả nhiên, từ lúc quý nhân như Dương tả sứ tới, Hồng lư tự chúng ta đúng là khách khứa đầy nhà, vô cùng bận rộn.

    Dương Hạo trợn mắt lên, nhìn mạng nhện trên giá bút, nói: "Tiêu tự thừa, ngươi đừng có nói nhảm nữa, thế này mà gọi là bận à?"

    Tiêu tự thừa lấy một bức thư từ trong ống tay áo ra, cười siểm nịnh đưa lên, nói: "Sao lại không bận được.

    Ngài xem, sứ giả Khiết Đan vừa đi, thư của sứ giả Thổ Phiên lại tới rồi?"

    Chương 334: Thượng binh phạt mưu

    Dương Hạo nghe vậy liền vội vàng hỏi: "Ặc?

    Người Thổ Phiên vì chuyện gì mà gửi thư?"

    Thổ Phiên từ sau khi mất nước, thế lực chia năm xẻ bảy, tuy vẫn là một cỗ thế lực cường đại ở quanh Tống quốc, nhưng hình thức chính quyền của họ vẫn giữ nguyên phương thức liên minh bộ lạc, không còn là một quốc gia nữa, sự qua lại giữ Thổ Phiên và Đại Tống tuy cũng là thông qua con đường ngoại giao, nhưng trên quy cách thì không thể xưng là quốc thư, cho nên Dương Hạo chỉ gọi là thư.

    Hắn biết phần lớn nhu yếu phẩm cho cuộc sống của các bộ lạc Thổ Phiên đều tới từ Tống quốc, sản vật dê bò thì đưa tới Tống cảnh, mà Tống quốc cũng dựa vào lực lượng của chư bộ Thổ Phiên mà khiên chế Hạ châu Lý thị rục rịch muốn động, tạo thành thế bình hành cho thế lực ở Tây Bắc.

    Đồng thời, một bộ phận lớn ngựa mà Tống thất cần cũng do bộ lạc Thổ Phiền cung cấp, cho nên quân hệ giữa Thổ Phiên và Tống quốc hiện giờ khá là thân thiết.

    Hơn nữa Tiêu tự thừa vừa rồi cũng nói, từ lúc mình tới, khách khứa đầy nhà, sứ giả Khiết Đan là tới đánh nhau, sao có thể gọi là khách được, chẳng lẽ người Thổ Phiên lại có việc gì vui muốn tới báo à?

    Tiêu Hải Đào vui vẻ nói: "Phong thư này là La Đan tộc trưởng của Lương châu lục cốc Phiên bộ viết, kháng nghị triều ta vu khống họ buôn lậu sắt thép, nhốt cháu trai của hắn cùng với một thương nhân người Hán thông thương, trong thư nói Thổ Phiên bộ tôn trọng Tống quốc là chính thống Trung Nguyên, từ lúc xây dựng quan hệ triều cống tới nay, Thổ Phiên bộ một mực cung phụng ngựa khỏe cho Tống quốc, đối với Tống quốc cũng cung huấn ti phục.

    Giờ Tống quốc ta có hành vi như vậy, khiến chư hầu Thổ Phiên quá lạnh lòng, nếu chúng ta không chịu thả những người này, Thổ Phiên không thể không suy nghĩ tới việc cắt đứt quan hệ với triều ta, từ nay không qua lại nữa."

    Dương Hạo trợn mắt lên, nói: "Tiêu tự thừa, đây chính là hỉ khách mà ngươi nói hả?

    Chuyện này thì vui chỗ quái nào?"

    Tiểu Hải Đào mặt mày rạng rỡ, nói: "Tả sứ, cái này nếu khiến nha môn náo loạn, có cái kiếm chuyện như vậy mà không phải là chuyện tốt à.

    Hồng lư tự chúng ta là nha môn gì chứ?

    Chuyện càng loạn, trãnh cãi càng hăng, Hồng lư tự chúng ta mới có đất dụng võ chứ, thế không phải là chuyện tốt sao?"

    Dương Hạo: "..."

    Tiêu tự thừa nhìn lén sắc mặt của hắn, vội vàng ho khan một tiếng, thu lại nụ cười, xốc lại giọng quan, nói: "Tả sứ đại nhân, chư bộ Thổ Phiên trước giờ một mực cung kính hữu hảo với triều ta, cung cấp một lượng lớn chiến mã cần thiết cho triều đình, lại đóng ở Lương châu, khiên chế Hạ châu có dã tâm với triều ta, bảo chứng sự khiên chế qua lại giữa chư phiên Tây Bắc, lại ỷ lại vào cục diện của Tống quốc ta.

    Hiện giờ chỉ là chuyện buôn lậu nho nhỏ, nếu náo loạn tới mức song phương bất hòa, đó là chuyện rất bất lợi cho triều ta.

    Nên thỏa hiệp xử trí ra làm sao, xin đại nhân định đọat."

    Dương Hạo nghĩ ngợi một chút, đúng, Thổ Phiên gây sự, vạn nhất triều đình phái ta đi trấn an...

    Dương Hạo lập tức chuyển bực thành vui, vỗ vai Tiêu tự thừa, mặt mày rạng rỡ, nói: "Tiêu tự thừa nói rất có lý, bọn họ càng cãi càng hăng, Hồng lư tự chúng ta mới có chuyện mà làm chứ.

    Ha ha, đưa thư cho ta, ta xem cụ thể."

    "Ặc..."

    Tiêu Hải Đào không ngờ tốc hộ biến mặt của Dương Hạo còn nhanh hơn hắn, hắn cười khổ lấy bức thư của Thổ Phiên ra đưa cho Dương Hạo, Dương Hạo mở ra đọc, đợi đọc ra tên của người Tống bị bắt, sắc mặt không khỏi đại biến, vội vàng ho khan một tiếng, uống một ngụm trà, may mà hắn che giấu nhanh, Tiêu tự thừa đứng ở bên cạnh không phát hiện ra điều gì dị thường.

    "Đại nhân, ngài xem chuyện này nên xử trí như thế nào?

    Nên nghĩ đối sách thỏa đáng rồi mới bẩm bảo lên quan gia, lệnh cho nha môn hữu ti phối hợp, chúng ta..."

    Dương Hạo lấy bức thư lại, đút vào trong ngực, sau đó đứng dậy, chỉnh lại mũ quan rồi nói: "Chuẩn bị kiêu, bản quan lập tức vào cung."

    Tiêu Tự Thừa trố mắt ra, nói: "Tả sứ, chúng ta không thương nghị kỹ chuyện này ư?"

    Dương Hạo nói: "Không cần thương nghị, bản quan đã có chủ ý rồi, giờ đi bẩm với quan gia đây, xin quan gia định đoạt."

    Tiêu Hải Đạo nghe vậy, vội vàng vỗ mông ngựa: "Đại nhân giỏi quá, thời xưa có Tào Thực bảy bước thành thơ, giờ có tả sứ một bước định kế.

    Đại nhân lòng đầy thao lược, duệ trí vô song, kiến thức chất đầy năm xe, bụng đầy kinh luân, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, phong lưu phóng khoáng, ngạo nhiên bất tục..."

    Dương Hạo cháy tới cửa thì Tiêu tự thựa cũng chạy theo vỗ mông ngựa cho tới tận cửa.

    Dương Hạo đột nhiên nhớ ra gì đó quay trở lại, Tiêu tự thừa khen ngợi như châu cũng theo trở về.

    Dương Hạo cầm túi cá trắng ở trên bàn lên cho vào ngực, mặt mày nghiêm nghị nói với Tiêu tự thừa: "Tiêu tự thừa, ta biết lòng ngưỡng mộ của ngươi đối với bản qua cuồn cuộn như nước song, liên miên bất tuyệt.

    Có điều những lời tri tâm này, đợi bản quan quay về rồi hẵng nói đi, thất lễ thất lễ, cáo từ cáo từ."

    Dương Hạo lòng nóng như có lửa đốt, vội vàng bước ra khỏi cửa nhảy lên xe chạy thẳng tới hoàng cung.

    Tới đại nội, Dương Hạo xuống đi bộ, do trong lòng có tâm sự, bất chi bất giác đã bị dẫn tới Tập Anh điện, tiểu hoàng môn đi trước đẫn đường dừng bước xướng về phía điện: "Bệ hạ, Hồng lư thiếu khanh Dương Hạo cầu kiến."

    Dương Hạo lúc này mói tỉnh lại, nghe thấy giọng nói trầm ổn ở bên trong truyền ra: "Bảo hắn vào đi."

    Dương Hạo không kịp nghĩ nhiều, bước vào trong đại điện.

    Trong điện, Triệu Khuông Dận vừa nổi cáu một trận, tả cấm môn vệ đại tướng quân Triệu Tần trực tiếp đem chuyện ở phường thị mách lên vua, hoàng đế nghe vậy liền bừng bừng tức giận, lệnh mà ông ban xuống, không cho phép cá nhân bán gỗ Tần Thiểm, nét bút còn chưa khô mà tể tướng đương triều lại đi đầu phá hỏng kỷ cương, thế thì sao được?

    Lúc này đang là giữa trưa, hoàng đế đang nghe học sĩ giảng bài, hôm nay người dạy hoàng đế là tiền tể tướng Vương Phổ.

    Nghe Triệu Tần nói xong, Triệu Khuông Dận tống cổ hắn đi rồi lập tức không nén được giận mà vỗ bàn, nói với Vương Phổ: "Triệu Phổ càng lúc càng lớn gan rồi, không ngờ lại dám ngang nhiên kháng chỉ, tể tướng phạm phạp, nên đáng tội gì.

    Vương khanh, ngươi nói đi!"

    Vương Phổ híp mặt lại, nhìn hai bên một chập rồi lại ngẩng đầu nhìn trời, sau đó thì lại cúi đầu nhìn đất, chắp tay nói: "Quan gia bớt giận, Triệu tướng công luôn luôn vì dân vì nước, sao lại có thê dung túng gia nhân làm chuyện bất nghĩa như vậy?

    Theo thần thấy, Triệu Tần tính tình nóng nảy, không biết dung thứ, chắc là bởi vì phát sinh hiềm khích với gia nhân của Tướng phủ, cho nên mới vu cáo tể tướng đó thôi."

    Triệu Khuông Dận thấy động tác của lão, có chút không hiểu, suy nghĩ kỹ càng lại động tác và vẻ mặt, từ ngữ câu cú của hắn, trong lòng không khỏi rùng mình, lập tức bình tĩnh trở lại, ông ta ậm ừ ồ một tiếng, đi lại mấy bước ở trong điện, rồi thay đổi ngữ khí, nói: "Không sai, tính tình của Triệu Phổ trẫm biết mà, sao có thể lại chuyện phi pháp như vậy được?

    Triệu Tần vu cáo đại thần, trẫm suýt chút nữa thì mắc mưu hắn rồi.

    Người này dụng tâm hiểm ác, không thể không trừng trị.

    Trương Đức Quân, truyền chỉ, Triệu Tần vu cáo tế chấp đương triều, nên nghiêm trừng, giáng chức... cho tới Nhữ châu làm nha giáo đi."

    Miệng thì nói vậy, nhưng da thịt ở hai má của Triệu Khuông Dận lại giật giật mấy cái, Vương Phổ nhìn thấy, chỉ đành vờ như hai mắt đã mờ, chưa hề nhìn thấy.

    Trương Đức Quân vừa ra ngoài thì ngoài cửa lại truyền tới bẩm cáo của tiểu hoàng môn.

    Dương Hạo bước vào trong điện, Triệu Khuông Dận còn chưa hết tức vừa thấy vị Hồng lư thiếu khanh này, hôm trước khi tới thì cầm một cái hốt bản to gấp đôi hốt bản của người khác, hôm nay thì lại đổi thành ôm một cái túi, không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Dương Hạo, trong ngực ngươi có cái gì vậy?"

    Dương Hạo một đường suy nghĩ tâm sự, quên mất trong lòng còn ôm đồ, Triệu Khuông Dận hỏi vậy, Dương Hạo đột nhiên cảnh giác, không khỏi cười khổ nghĩ: "Hỏng rồi, sao lại trực tiếp ôm tới tận điện thế này, chẳng lẽ lại nói với hoàng đế đây là lễ vật ta tặng cho nữ nhi của ông ta?

    Đừng nói ngoại thần giao kết hậu cung, vốn chính là đại kỵ.

    Hơn nữa...

    Cho dù nữ tế lần đầu tới chơi, lão trượng nhân đại khái kiểu gì cũng nhìn không thuận mắt.

    Huống chi ta nào có thân phận gì, lão Triệu nếu biết ta tặng cá cho công chúa, còn không đập chết ta trước à?"

    Dương Hạo tình cấp trí sinh, vội vàng thưa: "Hồi quan gia, đây là lúc Ngụy vương thiên tuế tuần thú Giang Hoài, có mua mấy cân cá trắng cho Vĩnh Khánh công chúa điện hạ, lúc đó để trên thuyền của thần, sau khi về sắp xếp đặc sản địa phương mua được thần mới nhớ ra.

    Vốn là muốn mang trả cho Ngụy vương thiên tuế, bởi vì trên đường gặp đại sự, cần xin quan gia định đoạt, cho nên đi tới hoàng cung trước, ặc... không ngờ quên mất..."

    Triệu Khuông Dận nghe thấy hắn cần cù với quốc sự như vậy, sắc mặt liền hòa hoãn hơn một chút, nói: "Bỏ đi, đã là đồ tặng cho công chúa thì việc gì phải vòng một vòng đưa tới Ngụy vương phủ làm gì."

    Ông ta ra hiệu cho nội thị ở bên cạnh, tự có người bước lên tiếp lấy, lui xuống điện.

    Triệu Khuông Dận lúc này mới nói: "Có chuyện gì cần trẫm định đoạt, lại là người Khiết Đan sinh loạn à?"

    Dương Hạo vội vàng nói: "Không phải là vậy, là Lương châu Thổ Phiên vì có khúc mắc với quan phủ địa phương, sai sứ đưa thư, kêu khổ với quan gia."

    Triệu Khuông Dận hơi thay đổi sắc mặt, nghiêm mặt hỏi: "Thổ Phiên ư?

    Vì chuyện gì mà nảy sinh khúc mắc?"

    Dương Hạo kể lại qua loa: "Tộc nhân Thổ Phiên là Ba Mịch La cùng với hành thương người Hán là Lý Hưng buôn lậu hai xe sắt tinh vận tới Lương châu, trên đường bị quan phủ địa phương của triều ta tra xét được, đem bọn họ tống vào ngục.

    Vốn đây chỉ là một án tử buôn lậu bình thường thôi, nhưng liên quan tới Thổ Phiên nên có hơi phức tạp.

    Lương châu lục cốc Phiên bộ La Đan tộc trưởng đưa thư tới nói rằng rất bất mãn với chuyện này, liệt kê từng cái cung kính thuần phục của Thổ Phiên đối với triều ta, thỉnh cầu quan gia làm chủ cho hắn, thả cháu trai của hắn và thương nhân người Hán đó ra."

    Dương Hạo nói xong liền đưa thư trình lên.

    Triệu Khuông Dận đọc một lượt rồi nhíu mày nói: "Sắt tinh chính là vật tư quân nhu, không có sự cho phép của triều đình, buôn lậu vận tới ngoại quốc, một xe sắt tinh đã đáng tội chém đầu rồi, giờ mới chỉ nhốt họ lại cũng là thi ân rồi, một bức thư của hắn có thể khiến trẫm bưng bít quốc pháp ư?"

    Vương Phổ và Dương Hạo đều không đáp, Triệu Khuông Dận tự nói với mình một lúc, trong lòng thầm cân nhắc.

    Triều đình ỷ vào chư bộ Thổ Phiền quá nhiều, một lượng lớn ngựa khỏe đều thu mua từ nơi đó, còn phải đựa vào thế lực của người Thổ Phiên mà áp chế dã tâm của Hạ châu Lý thị, chỉ vì hai xe sắt tinh, mấy thương nhân buôn lậu mà khiến song phương bất hòa, thực sự là không có chỗ nào tốt cả, trầm ngâm một lúc, ông ta trong lòng đã có định kế, nhưng vẫn quay sang hỏi Dương Hạo: "Dương khanh, chuyện này đầu đuôi ngọn nghành ngươi đều rõ rồi, theo ý ngươi thì nên làm thế nào?"

    Dương Hạo quan sát kỹ càng sắc mặt của ông ta rồi nói cúi người nói: "Quan gia, thần cho rằng, chẳng qua chỉ là mấy xe sắt mà thôi, thực sự là không nên trở mặt với Thổ Phiên làm gì, đại tộc trưởng của Lương châu lục cốc Phiên bộ tự mình viết thư tới xin quan gia, triều đình cũng nên khoan dung độ lượng với hắn.

    Ngươi này... là nên thả, còn chỗ hàng thì cũng không ngại trả lại cùng hắn.

    Tổ Phiên cầu một mà được hai, tất nhiên sẽ vô cùng cảm kích quan gia."

    "Ồ?"

    Triệu Khuông Dận nhìn hắn, cười nói: "Người Khiết Đan ngông nghênh ngang ngược, thư trả lời của người thì còn ngông nghênh hơn cả người Khiết Đan, không sợ chọc giận chúng một chút nào.

    Thổ Phiên sức yếu, ngươi lại nhún nhường, sợ chọc giận chúng, đây là cớ gì?"

    Dương Hạo cúi người nói: "Quan gia, chính vì người Khiết Đan thế mạnh, cho dù triều đình nhún nhường, thành tâm chiêm lãm thì chúng cũng sẽ không quy thuận triều ta.

    Ngược lại, chúng ta càng khiêm nhường thì chúng càng lấn tới, sẽ dung túng cho dã tâm của chúng không ngừng bành trướng.

    Mà Thổ Phiên sức yếu, lại ỷ lại nhiều vào triều ta, nếu đại lễ không thiếu sót, không nên vì chút chuyện nhỏ này mà so đo với họ làm cái gì, cho nên phải dùng thủ đoạn mềm mỏng thì mới khiến họ quy tâm được."

    Triệu Khuông Dận mừng rỡ, cười ha ha, nói: "Dương khanh tính tình tuy lỗ mãng, nhưng tâm trí thì lại không thiếu.

    Ha ha, trẫm đúng là cũng có ý tứ này, cứ án theo ý tứ này mà chọn từ nghĩ ý đi, trẫm sẽ lệnh cho hữu ti phối hợp với Hồng lư tự của các ngươi làm tốt chuyện này.

    Còn nữa, ngươi ở trong thư đừng ngại nói thẳng, nếu Thổ Phiên thiếu sắt, cứ xin với triều đình, triều đình sẽ xét tình hình mà cấp cho, chớ có phạm pháp đi buôn lậu làm gì, ha ha ha..."

    "Thần tuân chỉ, thần xin cáo lui."

    Dương Hạo chậm rãi bước ra khỏi cung, đứng ở cột hành lang cao to thở phào một hơi, mồ hôi lạnh trên lưng lúc này mới tan đi.

    Lý Hưng này chính là Lý Hưng ấy, là tượng nhân chuyên tạo cung tạo tên của nhất phẩm đường, đường đệ của nghĩa phụ.

    Hắn sao lại thông đồng với người Thổ Phiên vậy.

    Phía Lô châu rốt cuộc là xảy ra chuyện gì rồi?

    Không được, quay về với lệnh cho Bích Túc liên hệ với Phi Vũ, hỏi rõ nguyên do bên trong.

    Dương Hạo vốn cho rằng Tây Bắc thái bình, mình chui vào trong nha môn nước trong này chính là để giả chết trốn đi, từ rày về sau tiêu diêu thế ngoại.

    Nhưng hắn đột nhiên phát hiện mình trở thành một con nhện ở trong lưới rồi, bất kỳ phương hướng nào hơi có gió thổi cỏ lay một cái đều khó tránh khỏi có liên quan tới hắn, mà hắn... dù mở lưới thì mình cũng vẫn hãm thân vào trong lưới, cho dù giãy dụa cũng không thoát.

    ...

    Tây Bắc, Lô châu, đại trướng của mục nhân Mộc thị.

    Đinh Thừa Tông và Lý Quang Sầm đang sánh vai mà ngồi, phía trước có mấy hán tử nhìn thì thô kệch, nhưng mắt lại lô ra vẻ tinh minh đang đứng.

    Đinh Thừa Tông nói: "Cái ta muốn nói chính là bấy nhiêu đây, các ngươi lập tức tới Hạ châu, dùng thân phận khác nhau yểm bộ, bố trí cho thỏa dáng, t những gì cần thiết chúng ta đều sẽ cung cấp.

    Sứ mệnh duy nhất của các ngươi chính là nghĩ cách tiếp cận với quý tộc của Thác Bạt thị, nếu có thể giành được sự tinh cậy của Hạ châu Lý thị thì giúp bọn chúng đảo hành nghịch thi (làm điều ngang ngược), nếu có thể giành được lòng tin của các quý tộc khác của Thác Bạt thị, thì hãy nghĩ cách làm trầm trọng hơn mẫu thuận giữa chúng.

    Đây là tông chỉ duy nhất, phương pháp thủ đoạn cụ thể, ta đã dạy các ngươi nhiều rồi, các ngươi cũng có thể tùy cơ ứng biến, thi triển tài năng của mình.

    Làm tốt vào, các ngươi một người cũng kiêu dũng thiện chiến bằng quân đội vạn người, đi đi!"

    "Vâng!"

    Hơn chục đại hán đồng loát chắp tay, lại cúi người thi lễ với Lý Quang Sầm, sau đó thì lui ra.

    Lý Quang Sần nén nhịn cả nửa ngày, đợi bọn họ đi rồi mới ho khan kịch liệt, hơi thở vừa bình ổn lại liền uống một hớp rượu.

    Đinh Thừa Tông không khỏi nhíu mày nói: "Lý lão uống ít rượu thôi."

    "Quen rồi, hiện tại không uống thì chết càng nhanh."

    Lý Quang Sầm lạnh lùng cười cười, lại nhấp thêm một ngụm lớn rồi nói: "Ngươi dùng kế ly gián với Hạ châu, lão phu cảm thấy chủ ý này rất tốt.

    Nhưng tư trợ Thổ Phiên, thậm chí ngay cả nhất phẩm cung cũng không giấu diếm mà lấy ra, hiện tại tất nhiên là không ngại, nhưng tương lai bọn chúng liệu có gây bất lợi với chúng ta hay không?"

    Đinh Thường Tông cười rất trầm ổn, nói: "Lý lão cứ yên tâm đi, bọn chúng không có năng lực gì đâu.

    Một kiện lợi khí, cho dù có thể tăng cường thực lực cho Thổ Phiên, nhưng quốc chiến quyết không phải chỉ nhờ một kiện lợi khí là có thể phân thắng bại được.

    Ta dám đoán chắc, không có chính quyền thống nhất, không có lại trị thanh minh, không có quân kỷ thưởng phạt phân minh, không có anh chủ hùng tài đại lược, đừng nói là Thổ Phiên chia năm sẻ bảy, cho dù là Khiết Đan, Đại Tống, có dạng lợi khí như "nhất phẩm cung" thì cũng vẫn sẽ bại trận mà thôi, không lấy nó làm chỗ dựa được đâu.

    Nhị đệ khéo léo dùng thủ đoạn, khiến Hạ châu Lý thị cùng người Thổ Phiên hai mặt khai chiến, tiêu hao thực lực của chúng, hấp dẫn sự chú ý của chúng.

    Đây là một cơ hội tốt, ta muốn tăng thêm lợi dụng với mức độ lớn với nó, khoách đại ảnh hưởng của nó.

    Địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu của chúng ta, chúng ta sao có thể không toàn lực tương trợ được?

    Chỉ qua là một cây cung mà thôi, nếu chúng ta coi một vật chết là chỗ dựa duy nhất, vậy thì cũng quá mất tự tin rồi.

    Nếu như vậy, cái gọi là chỗ dựa, kỳ thực chính là không phải chỗ dựa.

    Chúng ta dùng kế với Hạ châu, có thể tạo thành bất hòa giữa quý tộc Thác Bạt.

    đánh bọn chúng từ bên trong.

    Tư trợ Thổ Phiên, là làm mạnh thêm lực lượng của địch nhân của bọn chúng, từ bên ngoài từng bước ép chúng.

    Thổ Phiên sẽ đánh trận thay chúng ta.

    Lúc này, chúng ta thì chiêu binh mãi mã, đợi tới hi Hạ châu nội ưu ngoại khốn, tới lúc đó chúng ta trèo lên cao hô một tiếng, Hạ châu lung lay sắp đổ sẽ bại trong nháy mắt!

    Chỉ là...

    Hắn lúc nào mới có thể quay về chủ trì đại cục đây?"

    Chương 335: Khách tới từ Lô châu

    Vĩnh Khánh công chúa thay trang phục giống như tiểu thư con nhà quan bình thường, hưng phấn bừng bừng chạy ra khỏi cung, một tiểu nội thị tay cầm một bọc đồ vội vàng cản lại, nói: "Điện hạ, đây là lễ vật Ngụy vương điện hạ nhờ Hồng lư tự Dương thiếu khanh đưa cho người."

    Vĩnh Khánh công chúa kinh ngạc nói: "Lễ vật đại ca cho ta ư?

    Sao không nhờ người bên cạnh đưa tới."

    Nội thị đó nói: "Nghe nói là Ngụy vương điện hạ mua về rồi để nhờ trên thuyền của Dương thiếu khanh, hôm nay thu dọn mới tìm ra.

    Dương thiếu khanh vốn là muốn đưa trả cho Ngụy vương điện hạ, nhưng quan gia nói là không cần phải vòng vèo như vậy, trực tiếp lệnh cho nô tỳ đưa tới cho người."

    Vĩnh Khánh công chúa vui vẻ chạy tới, hiếu kỳ hỏi: "Là thứ gì vậy?"

    "Là mấy cân cá trắng đặc sản của Hoài Nam."

    Vĩnh Khánh công chúa mắt đảo liên tục, trên mặt lộ ra vẻ cười mà như không cười: "Tên gia hỏa này giảo hoạt thật.

    Hừ!

    Có điều... cũng tính là biết điều đấy."

    Nàng ta bảo tiểu nội thị mở bọc ra, xé một miếng thịt cá, dùng hai tay nhót lấy rồi cho vào miệng ăn thử, vừa phất tay vừa nói: "Cầm đi, bảo người trong cung nhận lấy."

    Triệu Khuông Dận hiện giờ có ba nữ nhi, sau khi "dùng rượu tước binh quyền", để khiến cao tướng lĩnh đã giao ra binh quyền thấy yên tâm, Triệu Khuông Dận và bọn họ đã kết thân gia.

    Muội muội ở góa của ông ta bị ông ta gả cho đại tướng Cao Hoài Đức.

    Trưởng nữ và thứ nữ phân biệt gả cho con trai của Thạch Thủ Tín và Vương Thẩm Kỳ, đồng thời lại sai tam đệ Triệu Quang Mỹ của mình cưới nữ nhi của Trương Lệnh Đạc, kết nhân duyên rộng rãi để dẹp yên ý khác.

    Hôm nay Vĩnh Khánh công chúa chính là xuất cung đi tới phủ của Vương Thẩm Kỳ thăm nhị tỷ, bởi vì nhị tỷ của nàng ta tháng trước vừa sinh con gái thứ hai, chái gái trắng nõn vô cùng xinh xắn, Vĩnh Khánh rất thích nó.

    Đồng thời, đây cũng là cơ hội hiếm có để xuất cung, lần trước đi thăm tỷ tỷ vừa sinh, nàng ta đã nhân cơ hội giả trang làm một công tử thiếu niên, tới Thiên Kim Nhất Tiếu lâu xem Bạch Hồ, xem mà nước mắt đầm đìa.

    Hôm nay tới thăm tỷ tỷ, chính là muốn mượn cơ hội để lại đi dạo phố Khai Phong.

    Vĩnh Khánh công chúa không dùng nghi trưởng của công chúa, ngồi một chiếc kiệu nhỏ, dẫn tám thị vệ, hai nha hoàn, tất cả đều giả trang làm gia tướng bình thường, tới phủ của nhị tỷ thăm viếng một phen.

    Nhìn thấy sắc trời tối dần, liền cao từ rời đi, nhân lúc còn có chút thời gian bèn du ngoạn phố phường Khai Phong.

    Vĩnh Khánh vén rèm kiệu, nhoài ra cửa sổ, hưng phấn bừng bừng nhìn phong cảnh phố xá, một người mối lái đẩy xe chọn gánh, một nghệ nhân dân gian nặn tượng đất, một võ phu đánh võ bán nghệ trên đường.

    Đối với nàng ta mà nói, tất cả những cái này đều là phong cảnh hiếm thấy.

    Đột nhiên, nàng ta nhìn thấy bên cạnh có một chiếc xe dần dần đi ngang hàng với xe của nàng ta, một công tử áo xanh mi nhãn thanh tú, tư tư văn văn ngồi bên càng xe, trên đầu vai có một con anh vũ lông mao diễm lệ đang đứng, nhìn trái ngó phải.

    Vị công tử thanh báo đó thì dựa nghiêng vào càng xe, lười biếng ngáp một cái.

    Vĩnh Khánh vừa thấy vậy liền lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ, nàng ta ghé vào cửa sổ, ngoắc ngón tay với con anh vũ đó, con anh vũ nghiêng đầu liếc nàng ta.

    Vĩnh Khánh công chúa càng nhìn càng thích, vội vàng mò loạn ở trong túi một trận, đáng tiếc là vừa thay y thường, trên người không có đồ ăn vặt.

    Vĩnh Khánh công chúa đảo mắt, liền nắm tay lại giả vờ như ăn gì đó, sau đó thì chìa tay về phía con anh vũ.

    Con anh vũ đó quả nhiên mắc lừa, nghiêng dầu nhìn nàng ta một lúc, ruốt cuộc cũng không nhịn được sự dụ hoặc của thực vật, đột nhiên tung cánh bay sang, thò mỏ ra mổ, Vĩnh Khanh công chúa liền nhanh chóng thu tay lại.

    Bị mắc bẫy mấy lần, con anh vũ đó bực tức, đột nhiên mở miếng mắng: "Cái đồ lưu manh!"

    Vĩnh Khánh ngớ người, không ngờ con anh vũ này lại nói rõ ràng như vậy, hơn nữa còn mắng người.

    Vĩnh Khánh công chúa vừa tức vừa buồn cười, không khỏi oán trách: "Cái con súc sinh lông lá này, còn dám mắng nữa, bản công... bản cô nương vặt trụi lông ngươi đấy.

    Con anh vũ đó đập cánh, gân cổ lên mắng trả: "Cái đồ ăn mày đói không chết, lạnh không chết, đồ sa cơ thất thế không có chữ tín không thành tài..."

    Vĩnh Khánh công chúa giận dữ, quát: "Ngậm cái miệng chim của ngươi lại!"

    Con anh vũ đó đắc chí mắng tiếp: "Ngậm miếng chim của ngươi lại, đồ lưu manh, đánh rắm thối hoăc, khiến thiếu gia ta đầy một bụng tức.."

    "Ấy!

    Ngươi chửi nhau với ai vậy?"

    Vị công tử áo xanh đang ngáp ngắn ngáp dài lắc lư người một cái, một người một chim mắng nhau làm cho tỉnh lại.

    Hắn định thần lại thì nhìn thấy trong xe đối diện có một thiếu nữ tư dung xinh đẹp, hai mắt lập tức sáng lên, quát con anh vũ đang bay lượn trên không trung đang chửi nhau với Vĩnh Khánh công chúa: "Lại đây!"

    Con anh vũ đó bay tới, đậu xuống lòng bàn tay của hắn, công tử áo xanh búng tay một cái, gõ lên dầu nó, mắng một câu: "Con chim chết tiện, vị tiểu thư này mà ngươi cũng dám mắng à?

    Tự dưng khiến thiếu gia ta đây phải tức giận..."

    Hán búng một cái, con anh vũ liền co đầu lại.

    Vĩnh Khánh công chúa thấy vậy cũng không nỡ, đang muốn mở miệng khuyên thì vị công tử đó đã dạy dỗ xong con anh vũ chuyên nói bậy, mắng: "Cút đi."

    Con anh vũ đó lập tức ngoan ngoãn bay đi, bay vòng vòng trên nóc xe không dám hạ xuống, miệng không ngừng kêu: "Không dám nữa, không dám nữa..."

    Một con súc sinh lông lá, không ngờ có thể được người ta dạy ra có nhân tính như vậy, khiến Vĩnh Khánh công chúa vừa kinh ngạc lại vừa lấy làm lạ.

    Công tử áo xanh xấu hổ cười nói: "Tiểu nương tử, con súc sinh này không hiểu chuyện, đắ tội với tiểu nương tử, tiểu sinh xin lỗi thay cho nó."

    Vĩnh Khánh công chúa hừ một tiếng, nói: "Được rồi, được rồi, nghe ngươi nói chuyện cũng đầy một miệng ô uế, súc sinh không hiểu gì ư, chẳng phải là đều học theo ngươi cả à?"

    Công tử áo xanh ngượng ngùng cười: "Thứ tội, thứ tội, thứ tội, tiểu sinh sau này sẽ chú ý hơn."

    Đang nó thì cỗ xe ngựa đó đã gia tăng tốc độ, lướt qua xe nàng ta.

    Vị công tử áo xanh này chính là thiếu đông gia Diệp Chi Tuyền của xa hành Diệp gia, những ngày nay hắn khổ tâm kinh doanh xa hành của nhà mình và giúp đỡ tổ chức bí mất "Phi Vũ" huấn luyện bồ câu đưa thư.

    Kiểu nói năng tùy iện trước kia đã dần dần mất đi, bắt đầu trầm ổn hơn.

    Sự biến hóa của hắn, người cao hứng nhất tất nhiên là Diệp lão chưởng quỹ.

    Ông ta là thành viên cơ bản từ lúc Dương Hạo mới sáng lập tổ chức, sinh ý của Diệp gia và chỗ ở đều ở dưới phạm vi thế lực của Tây Bắc Chiết Phiên, cũng tính là người có thể lung lạc.

    Phương diện Lô châu đã trải qua một lần khảo nghiệm lịch luyện, bắt đầu coi ông là người của mình, cũng yên tâm giao một số chuyện quan trọng cho ông ta đi làm.

    Diệp đại thiếu gia lần này vào kinh, là đặc biệt tới để thăm viếng Dương Hạo, xe ngựa của hắn đi thẳng tới chỗ ở của Dương Hạo, Vĩnh Khanh công chúa ở phía sau không nhịn được mà phân phó xa phu đuổi theo.

    Nàng ta thực sự là rất thích con anh vũ thông minh đó, nhưng đường đường là công chúa một nước, bảo nàng ta xin đồ của bách tính thì thực sự là không tiện.

    Cho tới khi xe đi xa rồi, nàng ta mới quýnh lên, hỏi người ở bên cạnh mang bao nhiêu tiền rồi đuổi theo muốn mua lại con anh vũ đó.

    Diệp Chi Tuyền tới trước phủ Dương Hạo, lập tức sai người đi gõ cửa, con anh vũ đó lúc này mới hạ xuống, đậu lên vai hắn.

    Con anh vũ này là Diệp Chi Tuyền lúc nhàn rỗi không có việc gì làm dạy ra để giải sầu, theo hắn học đôi ba câu mắng người, cũng may mà vị tiểu công chúa này không hiểu thế sự, không ngờ lại thích một con chim súc sinh do một tên lưu manh dạy ra.

    Dương Hạo lúc này vừa từ Hồng lư tự trở về, hắn tay y thường bình thường, nhưng vẫn niết thủ ấn, một đường luyện công phu thổ nạp cho tới cửa nhà, vừa thấy cỗ xe ngựa đỗ trước cửa, có người đang gõ cửa, trong lòng lập tức khẩn trương, chỉ sợ là Đường gia tìm tới cửa đòi người, vội vàng bước nhanh mấy bước, cao giọng hỏi: "Ai đó?"

    Diệp Chi Tuyền quay đầu lại, thị tuyến của hai người vừa chạm nhau thì lập tức cùng mừng rỡ, hai người lao vào nhau, vừa hàn huyên mấy câu thì lại có một cỗ xe ngựa dưới sự bảo vệ của bảy tám đại hán đi tới, một thiếu nữ trên xe gọi: "Ê, công...

    ơ?"

    Dương Hạo quay đầu lại, không khỏi giật nảy mình, thất thanh hô: "Công... a!"

    Hắn đột nhiên tỉnh ngộ, không được ở giữa đường gọi tên công chúa, cho nên kịp thời ngậm miệng lại.

    Diệp chi Tuyền toát mồ hôi, nói: "Công ơ công a?

    Đại nhân, đây là lễ nghi khi chào hỏi gặp mặt của phủ Khai Phong à?"

    Con chim anh vũ ở trên vai hắn gân cổ lên hót: "Công ơ công a, công ơ công a."

    "Câm cái miệng chim của ngươi lại đi!"

    Diệp Chi Huyền quay đầu gầm lên, con anh vũ đó lại hót: "Câm cái miệng..."

    Diệp đại thiếu vội vàng tóm lấy miệng nó, rồi cười hắc hắc với Dương Hạo và Vĩnh Khánh công chúa.

    Thấy chủ nhân của con chim là khách của Dương Hạo, Vĩnh Khánh trong lòng bình tĩnh lại, giả vờ bộ dạng như không quen nhau, nói: "Vị công tử này, bản cô nương rất thích con chim anh vũ của công tử, muốn dùng tiền mua nó, xin công tử cho giá?"

    Diệp gia tài đại khí thô, nuôi chim chỉ là làm đồ chơi, Diệp đại thiếu nào có cần dựa vào nó để kiếm tiền, vừa nghe thấy muốn mua con chim anh vũ này, liền trợn mắt lên, nói: "Cô nương, con chim anh vũ này không bán..."

    "Đúng đúng đúng, không bán, không bán, tặng thì không sao..."

    Dương Hạo vội vàng tiếp lời, đưa một tay ra, tóm cổ con chim nhét vào lòng Vĩnh Khánh công chúa: "Con chim anh vũ này hiện tại thuộc về cô nương rồi, cô nương nếu không có việc gì khác thì xin quay về đi."

    Vính Khánh công chúa mừng rỡ, thấy Diệp đại thiếu vẫn có chút không tình nguyện, bèn hất hàm thị uy với hắn một cái, cười dịu dàng với Dương Hạo, nói: "Cám ơn!"

    Rồi ôm con anh vũ lên xe của mình.

    "Đại nhân, ngài quen vị cô nương đó à?"

    "Quen, đương nhiên là quen rồi.

    Kỳ lạ thật, nàng ta sao lại ra phố nhỉ?"

    Dương Hạo nhìn xe của công chúa dần dần đi xa, lúc này mới thở phào một hơi, quay đầu nhìn Diệp Chi Tuyền, vội vàng hỏi: "Phía Lô châu có chuyện gì gấp à?"

    Diệp Chi Tuyền cười nói: "Đại nhân yên tâm, Trương Kế Tổ là một lão hồ ly, chúng ta cho hắn đủ mặt mũi, hắn liền không tìm chúng ta gây phiền phức nữa.

    Phía Lô châu tất cả đều tốt.

    Diệp mỗ lần này tới đây chỉ là đi buôn bán qua đây nên thuận đường tới thăm đại nhân."

    Kỳ thực Diệp Chi Tuyền tất nhiên là có sứ mệnh mà tới, chỉ là trong lúc vội vã không tiện nói ra.

    Lúc này cửa lớn đã mở, hai người vừa đi vào bên trong, Dương Hạo vừa hỏi: "Đúng rồi, ta đang muốn sai Bích Túc liên hệ với Phi Vũ, hỏi một chuyện ở phía Lô châu, ngươi từ Lô châu tới, ngươi chắc biết nguyên do bên trong nhỉ?"

    Diệp đại thiếu hỏi: "Không biết đại nhân muốn hỏi chuyện gì?"

    Dương Hạo nhìn trái nhìn phải, hạ thấp giọng, nói: "Lý Hưng vì sao lại tới Thổ Phiên?"

    Sắc mặt của Diệp đại thiếu lập tức biến thành cơ cảnh, hắn hạ giọng trả lời: "Thuộc hạ vốn là muốn đợi tới khi đi ngủ mới kề gối nói chuyện với đại nhân, giờ đại nhân đã biết chuyện của Lý Hưng...

    Không biết trong phủ đại nhân có chỗ nào bí mật yên tĩnh không, thuộc hạ sẽ nhất nhất bẩm báo ở đó."

    Chương 336: Một con chim

    Dương Hạo nghe lời của Diệp đại thiếu, dẫn hắn tới thiên viện yên tĩnh.

    Giờ trong hậu viện Dương gia, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi sống ở một viện lạc, có nha hoàn hầu hạ.

    Bởi vì Dương gia ít người, cho nên vẫn còn mấy tiểu viện trống không.

    Hai người tuy ý chọn một nơi yên tĩnh, đốt đèn, ngâm trà rồi ngồi xuống nói chuyện.

    Ngô Oa Nhi nghe nói hắn đã về, vốn muốn ra ngoài nghênh đón, nhưng nghe thấy có khách tới thăm, quan nhân đã dắt người ta đi mật đàm, liền biết là có chuyện quan trọng, không dám ra mặt quấy nhiễu, lại lặng lẽ quay về nội trạch.

    Trong phòng, Dương Hạo trước tiên hỏi tình hình hiện tại liên quan tới Lô châu, Diệp đại thiếu nói: "Đại nhân cứ yên tâm, Lô châu hiện giờ tất cả đều tốt.

    Cuộc chiến giữa Hạ châu và Thổ Phiên càng lúc càng kịch liệt, căn bản không rảnh để để ý tới chúng ta.

    Trương Kế Tổ chỉ mong ngóng sống qua được nhiệm kỳ điều nhiệm của hắn.

    Chỉ cần chúng ta không gây phiền phức cho hắn, chuyện gì hắn cũng giả câm giả điếc.

    Hiện giờ Lô châu được cai trị rất yên bình, công thương nông mục đều có phát triển.

    Ba ngàn thiết kỵ trong Mộc lão bộ vừa chăn nuôi vừa luyện binh, phát triển vô cùng cường đại.

    Chúng ta không những kinh doanh các loại vận sản thảo nguyên có lợi lớn mà vũ khí do Lý Hưng chế tạo, lén lút bán tới chư Khương và Hồ Hột, Thổ Phiên, càng tích súc được nhiều tiền tài."

    Dương Hạo nhíu mày, nói: "Buôn bán vũ khí cho chư Khương, Hồi Hột, Thổ Phiên?

    Không sợ dưỡng hổ vi hoạn, cuối cùng thành ra ó khống chế à?"

    Diệp đại thiếu hơi do dự một chút, nói: "Vũ khí mà Lý Hưng chế ra, phàm là bán cho bọn họ, bất kể kiếm mâu cung nỏ đều là hạ phẩm, chứ không phải là vũ khí nhất đẳng, không thể sánh bằng được vũ khí tinh lương của chúng ta.

    Hiện giờ cả Tây Bắc, kẻ có dã tâm lớn nhất là Hạ châu.

    Thổ Phiên, Hồi Hột và bộ lực chư Khương có thể khiến chế hắn thực lực còn kém quá xa.

    Nếu như không thể viện trợ thêm cho chúng, Thổ Phiên chắc chắn sẽ bại, sao có thể khiến Hạ châu dấn sâu vào vũng bùn, không thể thoát thân cho được?

    Cái đó, Mộc lão cùng với mấy vị đại nhân thương lượng một phen rồi mới hạ quyết định.

    Mộc lão làm vậy cũng là làm trong phạm vi có thể khống chế được.

    Hơn nữa, những vũ khí hạ phẩm này, bất kể là sản xuất hay là sửa chữa, những bộ tộc này đều rất khó làm được, nơi phát ra thủy chung vẫn bị khống chế trong tay chúng ta, tùy thời đều có thể cắt đứt."

    Dương Hạo hơi lắc đầu, thở dài: "Mặc dù là như vậy, nghĩa phụ thực sự là có chút tự chuốc lấy khổ rồi, với trù tính của ta, lại dấy lên chiến hỏa giữa Thổ Phiên và Hạ châu, cho dù Thổ Phiên hiện giờ có rơi vào thế bại thì Hạ châu kiểu gì cũng nguyên khí đại thương.

    Trong vòng hai ba năm không dám mở đầu chiến tranh, động võ với Lô châu.

    Đoạn thời gian này, Lô châu và Đẳng Hạng Thất có thể phát triển, đủ để đối kháng với chúng, có sức để tự bảo vệ mình, nghĩa phụ tội gì phải làm vậy?"

    Diệp đại thiếu nói: "Thuộc hạ đang muốn nói...

    Lần này tới đây, ngoại trừ thăm viếng đại nhân, thuộc hạ còn mang theo ý tứ của Mộc lão, hi vọng đại nhân có thể quay về Lô châu."

    Dương Hạo lắc đầu cười khổ: "Quan gia vẫn giam ta làm con tin để khống chể sở thuộc Lô châu, hắn há có thể để cho ta đi được?"

    Diệp đại thiếu nói: "Chính vì nguyên nhân này cho nên đại nhân mới càng phải trở về.

    Mộc lão nói, nếu đại nhân quyết ý trở về, ông ấy sẽ nghĩ biện pháp cho đại nhân."

    Dương Hạo mắt sáng lên, hỏi: "Nghĩa phụ có biện pháp gì hay ư?"

    Diệp đại thiếu nói: "Phương pháp thì rất nhiều, ví dụ như hợp tác với Chiết gia, Dương gia, hợp tác với chư Khương, chế tạo sự cố tại Tây Bắc, tạo thành cục diện không thể thu thập, chỉ duy có để đại nhân trở về Tây Bắc chủ trì đại cục thì mới có khả năng giải quyết được.

    Nếu vậy, đại nhân dưới tình huống đã giảm bớt được giới tâm của quan gia, chắc gì đã không thể về được.

    Hay ví dụ như là lén lút trở về, bất kể là loại nào, chỉ cần có thể để đại nhân quay về Lô châu thì cũng tính là đại công cáo thành."

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Biện pháp đầu tiên còn có thể thực hiện được, còn những cách khác... lén lút quay về ư?

    Triều đình chẳng lẽ không thể phát giác ra chắc?

    Lô châu vẫn thừa nhận là thuộc địa của Tống quốc?

    Ta về rồi, chẳng lẽ có thể trở mặt với triều đình mà đuổi Trương Kế Tổ đi ư?"

    Diệp đại thiếu mỉm cười: "Thuộc hạ tới đây chỉ là mang ý tứ của Mộc lão tới nói cho đại nhân hay.

    Nếu đại nhân gật đầu thì cũng không phải là lập tức đi ngay, còn phải đợi cơ hội nữa mà."

    "Cơ hội gì?"

    "Nam Bắc Thổ Phiên cùng với Hạ châu chiến loạn không ngừng, Đẳng Hạn Thất thì án binh bất động, nói là bản tộc nghèo đói yếu đuối, không chịu cung cấp binh mã tiền tài, Hạ châu bị bó buộc trong chiến sự, không chỉ đối mặt với vô số ngoại địch, mà các quý tộc của Thác Bạt tộc lợi ích bị hao tổn, cũng bắt đầu bất mãn với sự kiêu căng ngang ngược của Lý thị.

    Lô châu ta hiện giờ nhìn thì tuy không uy hiếp được tới bất kỳ phía nào, nhưng Mộc lão và đại nhân ngài chính là có thân phận chính thống của Hạ châu Lý thị.

    Hồi Hột, Thổ Phiên không nuốt được người Khương, hiện giờ đã coi chúng ta là chỗ dựa, đối với Chiết thị và Dương thị mà nói, Thác Bạt thị nếu đổi lại là đại nhân ngài làm chủ nhân, tất nhiên là còn được hoan nghênh hơn cả Lý Quang Duệ, lại có được sự ủng hộ của Đảng Hạng Thất và Hoành sơn chư Khương.

    Kỳ thực vị trí Hạ châu chi chủ của ngài chỉ cần vẫy tay là có.

    Nếu như các vị tù trưởng quý tộc trong Thác Bạt thị có lòng nhận đại nhân ngài làm chủ, vậy thì có thể nhanh chóng chiếm được Hạ châu, thậm chí là không cần phải động can qua.

    Đại nhân, cái mà triều đình coi trọng không phải là một người, mà là một cỗ thế lực.

    Giữa Tây Bắc chư phiên và chư tộc sớm đã tạo thành một loại cục diện khiên chế lẫn nhau.

    Đừng tưởng triều định hiện tại không chịu thả ngài, đó là bởi vì triều đình tự tin có thể khống chế được Lô châu.

    Nếu Tây Bắc thối rữa, đại nhân ngài tọa trấn Hạ châu, trở thành Tây Bắc chi chủ, triều đình chỉ có thể lựa chọn thuận nước đẩy thuyền, gia phong thừa nhận mà thôi, không có đạo lý coi ngài là địch đâu."

    Dương Hạo ánh mắt ngưng trọng, nói: "Những lời này, ngươi không nói ra được, mà nghĩa phụ cũng không thể nói ra, là ai dạy ngươi?"

    Diệp đại thiếu sờ sờ mũi, cười khan nói: "Đây là biện pháp mà đám người Mộc lão, Lâm lão, Kha đại nhân thương lượng ra.

    Mộc lão nói, triều đình chỉ là lợi dụng Tây Bắc, ai làm chủ nhân của nơi đó đối với triều đình cũng không quan trọng.

    Bọn họ chỉ cần có thể nhanh chóng khống chế Hạ châu, triều đình không tương trợ Hạ châu lý thị là vì có chỗ khó xử với chúng ta.

    Kết quả chỉ có thể là học theo Lý Di Ân giết em đuổi cháu, sau khi tranh trước chiếm Hạ châu, triều đình lại như tiền lệ sẽ thừa nhân vỗ về, phong quan tiến tước cho đại nhân, thừa nhận thân phận Nan quân tiết độ sứ của ngài.

    Nếu đại nhân ngài đồng ý, phía Lô châu có thể phóng tay chuẩn bị, ít nhất là một năm, nhiều nhất là ba năm, đại sự sẽ thành!"

    Dương Hạo im lặng không nói gì, hắn lúc này mới ý thức được, hắn khơi mào chiến tranh giữa Thổ Phiên và Hạ châu, khổ tâm kinh doanh Lô châu, chiêu hiền nạp sĩ, ầm thầm bồi dưỡng thực lực của mình, vốn là vì để Lô châu có thể đứng vững, giúp cho mấy vạn bách tính Hán quốc mà hắn tự tay dẫn ra cùng với gần vạn tộc nhân của nghĩa phụ có chốn trở về.

    Nhưng đây chỉ là một cách nghĩ cam chịu.

    Lô châu đứng vững rồi, hơn nữa đúng như lời Diệp đại thiếu đã nói, có nhiều ưu thế ngoại bộ nội bộ như vậy, những người vốn tụ tập tới bên cạnh hắn cũng hình thành thể chế chung lợi ích.

    Bọn họ muốn giành được lợi ích lớn hơn, mà mình thì là keo dính bọn họ lại, là lãnh tụ giúp bọn họ đạt thành mục đích.

    Nhưng, người của hắn có dã tâm nhất thống Tây hạ, còn hắn thì có chí hướng làm chủ Tây Hạ không?

    Quá trình này, sẽ có bao nhiêu gió tanh mưa máu?

    Hắn hiện giờ ăn ngon mặc đẹp, sống vô lo vô nghĩ, sắp tới lại chuẩn bị giả chết thoát thân, dẫn hai người vợ đẹp đi ẩn cư tránh đời, thưởng thức phong cảnh thiên hạ, hà tất phải đi làm chuyện như vậy làm gì?

    Tới lúc đó, hắn không thể tránh khỏi lặp lại con đường của Tây Hạ, vì sinh tồn tự do giữa Bắc quốc Khiết Đan và triều Tống Trung Nguyên, trở thành đại quân phiệt một phương.

    Tội gì mà phải khổ như vậy?

    Nghĩ tới đây, trong lòng Dương Hạo thoáng động.

    Nếu ta có thể giành được Hạ châu, rồi sau đó dâng cho Tống quốc thì sao?

    Hắn lập tức phủ định cách nghĩ này của mình, Hạ châu Lý thị vốn đã được ghi trong lịch sự, về saucó đi con đường này.

    Vấn đề là, khi ngươi là đại biểu cho lợi ích của đoàn thể, tất cả mọi người đều trung tâm cảnh cảnh với, khi ngươi quay lưng lại với lợi ích của đoàn thể đã ủng hộ mình, vậy thì bọn họ cũng sẽ vứt bỏ ngươi.

    Lúc đó bọn họ sẽ tự chọn ra một vị Tây Hạ chi chủ mới, vì vinh hoa phú quý của bọn họ mà chiến đấu.

    Càng huống chi, nếu thực sự để Tống quốc giành được vùng đất Tây Hạ thì sao?

    Tống quốc lúc đó sẽ triệt để thay đổi quốc sách của nó, toàn tâm toàn lực mở rộng và chiến tranh hay không?

    Lòng người dễ đổi, Lô châu có thể bởi vì sự ổn định của địa vị và tăng cường thế lực mà tự sinh ra dã tâm.

    Tống quốc lại không thể ư?

    Tống quốc lúc đó sẽ có ba trăm năm thái bình sung túc và văn hóa huy hoàng nữa không?

    Còn có thể có được thiên thủy nhất triều mà Hán Đường đời trước, Nguyên Minh đời sau đều không sánh bằng không?

    Nếu Tống triều lúc đó biến thành một Đại Hán khác, quan gia Triệu thị biến thành một Hán Vũ đế khác, trả một cái giá đắt là vô số bách tính phải giá gia điệt môn để không ngừng mở rộng.

    Cơ mà bản đồ mở rộng được như đế quốc Mông nguyên thì sao chứ?

    Con dân của nó có được quang vinh không, có được hạnh phúc không?

    Rồi nó cuối cùng cũng có một kết cục là sụp đổ diệt vong giống như bất kỳ một đế quốc nào khác, Sự huy hoàng không gì sánh được của đế vương tướng lĩnh, trừ khi người đời sau đàm luận, khen ngợi vài câu ra thì cũng chẳng được gì.

    Còn các bách tính thời đó có được nửa điểm ích lợi nào không?

    Ta có thể khống chế dã tâm của một hoàng đế, khiến ông ta khó có thể khoách trương, bị hai bên kèm cặp, không thể trở thành một bạo quân thiết huyết hiếu chiếu không?

    Theo sự nâng cao của lịch duyệt và hiểu biết về thời đại này, Dương Hạo không còn là một tên tiểu tử chỉ có nhiệt huyết nữa.

    Hắn nhìn vấn đề dần dần trở nên thấu triệt hơn, bình tĩnh hơn, càng nhắm vào bản chất hơn.

    Hắn không hi vọng xuất hiện Tống triều với diện mục hoàn toàn khác như vậy.

    Hắn không từ bỏ kế hoạch hiện tại, đi thành lập một phương thể lực đại biểu cho đánh đánh giết giết.

    Trầm ngâm một lúc, nhìn ánh mắt tha thiết của Diệp đại thiếu, Dương Hạo nói: "Được mất trong chuyện này, ta vẫn chưa nghĩ được thấu triệt.

    Ngươi lặn lội đường xa, chắc mệt mỏi rồi.

    Trước tiên nghỉ ngơi đi đã, đợi khi ta có định đoạt rồi hẵng nói."

    Dương Hạo thầm nghĩ: "Chuyện này không nên cự tuyệt bọn họ một cách thẳng thừng, nếu không thì khó đảm bảo được bọn họ không có kế khác, thậm chí là mang "hoàng bào" tới khoách lên cho ta thì dù ta không muốn cũng phải làm, chỉ đành án chiếu theo con đường họ đã vạch sẵn cho ta mà đi thôi.

    Đợi sau khi ta giả chết thoát thân rồi, bọn họ mất ta, phần dã tâm vừa mới nhen nhóm này tự nhiên sẽ bị dập tắt.

    Dương Hạo dẫn Diệp Chi Tuyền ra ngoài, an bài cho hắn và người hầu của hắn rồi về chỗ ở của mình.

    Sau đó thì lập tức thương lượng với Oa Oa: "Oa nhi, nàng đã biết rằng ta muốn giả chết để bỏ trốn rồi.

    Hiện giờ ta đã làm Hồng lư thiếu khanh, cơ hội xuất sứ rời kinh rất lớn, lần này đi Giang Hoài, nàng và Diễm Diễm âm thầm đi theo, kỳ thực triều dã cũng đã có phong thanh rồi.

    Cái này cũng là chó ngáp phải ruồi, có tiền lệ này, lần tới khi có cơ hội rời kinh, ta mang hai nàng đồng hành cũng sẽ không khiến người ta nghi ngờ."

    Oa nhi vui vẻ gật đầu, Dương Hạo lại nói: "Nhưng chúng ta vừa đi, nhà cửa và tư sản trong Thiên Kim Nhất Tiếu lâu không tiện rút ra sẽ phải xử lý thế nào đây?

    Và một số người thì nên thu xếp thế nào?"

    Oa Oa mắt sáng lên, trù trừ nói: "Quan gia, người nói là..."

    Dương Hạo trực tiếp nói: "Ta là nói về Diệu Diệu đó, là ta kéo nàng ta từ chỗ Đóa nhi về bên mình, hiện giờ giữa hai người bọn họ lại nảy sinh khúc mắc, chúng ta đi rồi thì nàng ta sẽ ra sao?

    Hơn nữa nàng ta một mực trung thành với ta.

    Với tính tình của ta, nàng biết là ta không vứt bỏ được mà.

    Ta định nhận nàng ta làm nghĩa muội, chúng ta đi rồi, chỗ nhà cửa, tư sản này đều thuộc hết về nàng ta.

    Nàng ta có chỗ dựa rồi, ta cũng yên tâm mà bỏ đi, nàng thấy sao?"

    Khóe miệng Oa Oa cong lên, lộ ra vẻ mặt như cười mà như không cười: "Đại nhân, nghĩa huynh nghĩa muội, nào có quyền thừa kế tài sản của chúng ta được.

    Chàng là quan nhi của triều đình mà ngay cả luật pháp của triều đình mà cũng không hiểu.

    Trừ phi... chàng trước khi đi có viết 'di chúc', chỉ định rõ là do nàng ta thừa kế."

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Làm sao mà vậy cho được.

    Ta tự dưng đi lập di chúc, chẳng lẽ ta sớm đã biết rằng sau khi dắt hai nàng rời kinh thì lập tức xảy ra chuyện à?

    Thể chẳng phải là nói rõ cho toàn thiên hạ biết là lão tử đào tẩu sao?"

    Oa Oa che miệng cười: "Vậy thì không được rồi."

    Nàng ta đảo mắt rồi lại nói: "Có điều cũng không phải là không có biện pháp, nô gia thấy nha đầu Diệu Diệu rất ái mộ đại nhân, không bằng đại nhân trước khi rời khi nạp nàng ta làm thiếp.

    Như vậy tài sản rơi vào danh nghĩa của nàng ta là thuận lý thành chương rồi."

    Dương Hạo trừng mắt, mắng: "Nàng cũng không phải là không biết tính tình của ta, nếu nàng ta thực sự trở thành nữ nhân của ta, nàng cho rằng ta nhẫn tâm vứt bỏ nàng ta, yên tâm mà bỏ đi sao?"

    Oa oa thản nhiên nói: "Vậy thì không bằng nạp nàng ta làm thiếp thật đi, chỉ cần một cái danh phận, sau khi thời kỳ viên phòng qua đi nàng ta liền hồi kinh, như vậy cũng rất có lợi, nếu quan nhân "đột nhiên xảy ra chuyện" thì càng không bị người ta nghi ngờ."

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: "Thế chẳng phải là hại người ta sao?"

    Diệu Diệu vốn là tâm phúc của Liễu Đóa Nhi, Oa oa không có cảm tình tỷ muội gì với nàng ta cả, nên thản nhiên nói: "Sao lại là hại nàng ta?

    Thiên hạ có nữ nhân nào chỉ cần một danh phận thôi là có thể có được một mớ tài sản khổng lồ như thế này không?

    E rằng nàng ta mừng còn không kịp ý chứ.

    Nàng ta nếu không thủ tiết được thì cải giá là xong.

    Muộ tử của quan gia còn có thể cải giá, chàng nghĩ nàng ta sẽ thủ tiết cả đời với chàng chắc?

    Lúc đó có một mớ tài sản khổng lồ, nàng ta nếu muốn gả cho người ta, so với hiện tại thì còn nắm chắc là có thể tìm được một gia đình lương thiện hơn ý chứ!"

    Dương Hạo trù trừ một thoáng, nói: "Nghe có vẻ cũng được được.

    Ta suy nghĩ thêm đã.

    Đúng rồi, Diễm Diễm đâu, từ lúc về tới giờ chưa thấy nàng ấy.

    Nghe nói các nàng hôm nay đi dạo phố, ta có chút không yên tâm.

    Đường gia cho tới tận giờ vẫn không có động tĩnh, cũng không biết Đường gia có dự tính gì, nhưng chớ có để bọn họ nhìn thấy."

    Oa Oa cười nói: "Quan nhân yên tâm đi, Đường gia là gia tộc có thể diện, không làm ra chuyện bắt cóc người ở giữa đường đâu, huống chi bọn thiếp dạo phố còn dẫn theo hộ vệ mà.

    Hồi kinh mấy ngày, quan nhân quá bận rộn, chàng biết bọn thiếp đau lòng lắm không?

    Hôm nay ra phố mua một chút thức ăn mang về, Diễm Diễm nói là muốn tự tay làm mấy món ngon cho chàng ăn."

    Dương Hạo hiếu kỳ nói: "Nàng ta làm ư?

    Nàng ta làm được không đó?"

    Oa Oa hé miệng cười nói: "Quan nhân à, chàng thực sự coi tỷ ấy là nữ tử không biết làm gì, giơ tay ra là có áo mặc, há miệng ra là có cơm ăn đưa tới sao?

    Vả lại, trên đường đi, tỷ ấy còn dụng tâm học nấu nướng với thiếp, thức ăn làm ra chắc vị đạo cũng không đến nỗi nào đâu."

    Nói tới đây, nàng ta liền ôm bụng nói: "Chỉ là...

    Sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa làm xong nhỉ, bụng thiếp đói đếu nỗi kêu ọc ọc rồi đây."

    Dương Hạo lắc đầu cười: "Ta không ôm nhiều hi vọng đâu.

    Nàng cứ đợi đi, ta tới viện của nàng ta xem thế nào."

    Tự tay làm cơm cho lang quân, nghĩ tới cũng thấy cảm động ghê...

    Dương Hạo đi trên đường, mặt không khỏi lộ ra nụ cười cảm động.

    Bọn họ... người mà bọn họ cần chắc cũng không phải là một khoáng thế anh hùng cả ngày bôn ba bận rộn, mà là lang quân tri kỳ hỏi han ân cần, yêu thương che chở cho bọn họ mà thôi.

    Để không cô phụ tình ý này của mỹ nhân, ta cũng phải kiên trì chủ ý của mình.

    Đi thẳng một đường tới viện lạc mà Diễm Diễm ở, trong viện có phòng bếp, cửa phòng đóng kính, bên trong vang lên tiếng leng keng.

    Dương Hạo bước tới mở cửa phòng, "phần phật" một tiếng, bên trong có mấy con chim tước bay ra, trong thoáng chốc đã bay qua tường viện.

    "Ối trời ối trời, ai bảo chàng vào làm gì, sao chẳng nói tiếng nào thế hả.

    Giờ lại thả chim tước bay mất, bữa cơm ta làm thiếu mất một món rồi."

    Đường Diễm Diễm trên má dính bột mì, xoa xoa hai tay chạy tới, nàng ta mở lồng bắt chim, không cẩn thận thả chim bay ra, đang đóng cửa để bắt, bận rộn đến nhễ nhại mồ hôi.

    Kết quả Dương Hạo tới, mấy con chim liền nhân cơ hội bay đi mất.

    Dương Hạo đầu tiên hơi ngây người, sau khi nhìn rõ bộ dạng của nàng ta thì khóe miệng hơi nhếch lên, hắn ôm Diễm Diễm đang chạy tới vào lòng, thân mật hôn một cái lên má nàng ta, cười nói: "Không làm được món đó thì ăn món này của ta, ta sẽ càng thích hơn."

    Đường Diễm Diễm không hiểu, trừng mắt lườm hắn: "Chàng đi tay không, có mua đồ gì về đâu?

    Hừ!

    Món canh chim tước là một món ăn cực kỳ quan trọng, vốn là ta sợ làm không tốt sẽ bị Oa nhi cười, hiện tại thì hay rồi, chẳng còn một con nào, là chàng thả chim của ta đi, chàng phải trả chim lại cho ta."

    Dương Hạo thực sự rất thích bộ dạng đáng yêu này của nàng ta, không khỏi cười to nói: "Được được được, làm mấy con chim nhỏ của nàng chạy mất, quan nhân ta bồi thường cho nàng một con chim lớn là được."

    "Ồ?

    Chàng thật sự là mua đồ ăn về ư?

    Chim to ở đâu?"

    Đường Diễm Diễm ngây ngô hỏi.

    Dương Hạo lộ ra nụ cười dâm tặc, nói: "Chim to ở đây này, nương tử, nàng đi có hét lên đấy nhé, thế không hay đâu."

    "Sặc, cứ thả chim ra đi, chẳng có chim dữ nào khiến Đường Diễm Diễm ta sợ...

    A!"

    Vừa thấy động tác của Dương Hạo, Đường Diễm Diễm liền hét lên một tiếng rồi quay người lại, ôm mặt nói: "Chàng lại không nghiêm chỉnh rồi, đi ra đi, người ta không muốn nhìn."

    Dương Hạo trong lòng dâng tình, bất giác bước tới sau nàng ta, nhẹ nhàng ôm lấy vai thơm của nàng ta, ghé vào tai nàng ta, ôn nhu nói: "Diễm Diễm chịu vào bếp vì ta, cho dù là thiêu ra mấy khối than, vi phu cũng ăn ngon lành."

    Đường Diễm Diễm bị hắn ghé vào tai mà nói, tóc gáy ngứa ngáy dựng hết lên, lập tức lại cảm thấy mông bị thứ gì đó cứng ngắc đụng vào, tim không khỏi đập mạnh, cả người thì mềm ra, cơ hồ là không đứng được vững.

    Dương Hạo ôm chặt lấy nàng ta, môi hôn rái tai của nàng ta, đồng thời giơ chân lên, dùng chân lặng lẽ đóng cửa phòng lại...

    Vào lúc này, trong cấm cung của Đại Tống, Triệu Khuông Dận lông mày dựng ngược, mắt trợn tròn nhìn lên không, đang quát lớn: "Thật là lố lăng, con mua được con chim này từ đâu đấy hả, miệng đầy từ ngữ ô uế, đúng là không ra thể thống gì cả."

    Một con anh vũ đang bay vòng tròn trong điện, không hề tỏ ra yếu thế mắng lại: "Đồ lưu manh, câm cái miệng của ngươi lại, đừng có đánh rắm nữa, khiến thiếu gia đây đầy một bụng tức..."

    Vĩnh Khánh công chúa cười nghiêng ngả, Triệu Khuông Dận giơ chân lên, nói: "Người đâu, người đâu, bắn chết cái con chim khi quân này cho trẫm."

    "Rầm rầm rầm."

    Một đội cấm quân nghẹ lệnh vào điện, kéo cung đặt tên bắn loạn xạ, con chim anh vụ đó dựa vào trần nhà, cột điện, bình phong mà né tránh, miệng thì vẫn không ngừng mắng lại: "Đồ lưu manh, đồ ăn mày đói không chết rét không chết, đồ lụi bại không có chữ tín không thành tài, đồ trời không dung đất không tha..."

    "Đưa tên cho ta!"

    Triệu Khuông Dẫn không xưng trẫm đoạt lại một cây cung bắn lên không.

    Trên nóc đại điện chỗ nào cũng găm đầy tên, con chim đó chui đi chui lại giữa trần nhà, dương dương đắc ý mắng: "Đồ lưu manh, đồ lưu manh, đồ trời đánh thánh đâm..."

    "Đúng là tức đéo chịu nổi!

    À không..."

    Triệu Khuông Dận tức quá thành ra buột miệng chửi tục, cấm quân thị vệ ở bên cạnh nghe thấy, không khỏi che miệng cười trộm.

    Triệu Khuông Dận phì phò nói: "Đúng là tức chết trẫm rồi, tức chết trẫm rồi.

    Con từ đâu kiếm được con chim chết tiệt này đấy hả..."

    Vĩnh Khánh công chúa vội vàng giả vờ làm nữ nhi ngoan, rụt rè nói: "Nữ nhi hôm nay xuất cung thăm nhị tỷ, trên đường gặp Hồng lư thiếu khanh Dương Hạo, con chim này là... do hắn tặng con."

    "Nhận con chim chết tiệt này làm gì hả?

    Con chim khốn nạn kia, khiến lão tử tức thấy mẹ nội luôn..."

    Triệu lão đại ngay cả thể thống của hoàng đế cũng không thèm để ý, lấy lại dáng vẻ càn quấy dùng một cây Bàn Long côn xông pha thiên hạ năm xưa, há miệng chửi to.

    Chương 337:Thần biết sai rồi, thần sẽ hối cải

    Nhìn bộ dạng, Diễm Diễm đúng là chuẩn bị làm mấy món thức ăn, trên bàn đặt mấy món ăn sơn trân hải vị, thủy bộ bát trân, còn có một khối băng, chắc là dùng để ướp cá.

    Các loại thức ăn đều đợi vào nồi, Diễm Diễm vừa chuẩn bị vừa đợi hắn về.

    Đại tiểu thư của Đường gia tùy tòng ra vào như mây, chịu kiên trì làm việc này cho hắn, ái ý trong lòng Dương Hạo đối với nàng ta càng lúc càng đậm.

    Đầu môi của hắn hôn khẽ lên má của Diễm Diễm.

    "Ư..."

    Diễm Diễm giãy dụa kháng nghị, nói: "Trên má có dính dầu đấy!"

    Nàng ta giải thích với Dương Hạo như vậy.

    "Ấy, đừng, xấu hổ lắm..."

    Vạt áo bị vạch ra, áo lót bị kéo xuống, một cặp vú như bát ngọc úp ngược nhảy vọt ra, phần chóp thì có hai hạt mã não hồng hồng.

    Diễm Diễm xấu hổ không chịu nổi, hay tay hạ xuống chống lên thớt, mắt nhắm chặt đầu ngẩng lên, thân hình hơi run rẩy.

    "Đừng động mà, thiếp không cẩn thận dính vào nước đường..."

    Diễm Diễm chỉ cảm thấy ngực mát lạnh, sau đó thì một cái lưỡi nóng bóng liếm tới.

    Nhất thời giống như là giẫm bông vải, thân hình như say, đầu quay quay, mơ mơ hồ hồ đứng không vững.

    "A!"

    Diễm Diễm hét lên kinh hãi, đột nhiên cảm thấy có một thứ lạnh toát chạm vào phần mông của mình.

    Tay của Dương Hạo thò vào trong quần của nàng ta, ngón tay nhón một khối băng, nhẹ nhàng di động trên da thịt nõn nà của nàng ta.

    Đi qua nơi nào, đổi lại là tiếng rên run run của Diễm Diễm: "Đừng...

    đừng..."

    Cái miệng thơm rất nhanh bị ngậm lấy, quấn lấy nhau một lúc, nhiệt độ cơ thể của Diễm Diễm tăng cao, lửa dưới bếp lò bập bùng, nước sôi trong nồi tỏa nhiệt khí, ánh lửa chiếu lên da thịt giống như mỹ ngọc của Diễm Diễm, ửng đỏ như hoa đào.

    "Đừng, đừng, đừng làm ở đây..."

    Diễm Diễm dùng cặp đùi đầy đã săn chắc kẹp chặt ngón tay đang rục rịch của Dương Hạo... dựa vào đầu vài hắn, thở hổn hển kêu.

    Tiếp sau đó thân hình của nàng ta rơi vào trong đôi cánh tay hữu lực, hơi mở mắt nhìn, đập vào mắt là ánh mắt nóng bỏng của Dương Hạo: "Được, vậy ta cùng nương tử về phòng..."

    Mở cửa phòng bếp, Dương Hạo giống như là kẻ trộm, ôm quần áo che cho Diễm Diễm đang xấu hổ, rón ra rón rén bước vào phòng hắn, rồi nhẹ nhàng đưa nàng ta lên giường.

    Diễm Diễm ôm mặt, qua kẽ ngón tay lộ ra khuôn mặt đỏ bừng... thân hình thì không ngừng uốn éo: "Đừng...nước đun rồi, phải bắc xuống nồi, người ta... sẽ bị các hạ nhân cười... còn phải làm thức...."

    Dương Hạo không biết nàng ta đang nói linh tinh cái gì, nghe nàng ta nói vậy... trước tiên cố nén lửa dục, nói: "Nàng đợi đó, ta đi sai người làm..."

    Dương Hạo quay người muốn đi, đột nhiên cảm thấy chéo áo bị thứ gì đó cản lại, quay đầu lại nhìn thì thấy Diễm Diễm dùng hai ngón tay nho nhỏ tóm lấy chéo áo của hắn, mặt xấu hổ đỏ bừng quay sang một bên, nhắm mắt lại không dám nhìn hắn, nhưng ngón tay lại nắm rất chặt... rất có lực.

    Môi Dương Hạo không khỏi nhếch lên, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nàng ta, thấp giọng nói: "Mặc kệ bếp lò, mặc kệ thức ăn, quan nhân... trước tiên ăn Diễm Diễm đã, được không?"

    Diễm Diễm uốn éo người, tựa hồ như kháng nghị... chỉ là không biết cái mà nàng ta phản đối là chuyện Dương Hạo muốn "ăn" mình hay là phản đối hắn coi mình là thức ăn...

    Búi tóc của Diễm Diễm bị Dương Hạo xõa ra, tóc mây phi tán...

    Diễm Diễm hé mở mắt nhìn, từ giữa những sợi tóc liếc Dương Hạo, mắt híp như tơ.

    Nữ nhân đều muốn mình thật đẹp ở trước mặt nam nhân mà mình thích.

    Nhưng duy có trong hoàn cảnh này là bọn họ vĩnh viễn không cần sửa sang quá chỉnh chu, chỉ cần bảo trì sạch sẽ trơn nhẵn là được rồi.

    Ánh đèn mờ mờ hắt tia sáng lên giường, đầu tóc tán loạn, mang theo một tia vũ mị, một tia trào dâng, một tia mê mang...

    Khi nàng ta búi tóc thì thể hiện ra sự cao quý và rụt rè của nữ nhân, khi nàng ta xõa tóc, thì lộ ra sự gợi cảm và quyến rũ.

    Lên thính đường, vào khuê phong, phong tình vạn chúng, tóc xanh tán loạn đó, chỉ khiến nam nhân càng nhìn càng loạn.

    Tim của Dương Hạo giờ cũng đã loạn mất rồi...

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diễm Diễm đỏ hây hây, giống như là trát thêm một lớp phấn hồng, khiến người ta yêu vô cùng.

    "Chân giò hun khói này thơm ghê..."

    Dương Hạo cởi quần Diễm Diễm, tay đặt lên quần lót mỏng tang, nhẹ nhàng ve vuốt đôi chân thon dài của nàng ta, cất tiếng khen ngợi, đáp lại hành động này là một cái vỗ nũng nịu của Diễm Diễm.

    Dương Hạo nhớ lại cái đêm đầu khó quên ấy, không muốn nàng ta quá khẩn trương, tiếp tục cổ vũ nàng ta: "Diễm Diễm của ta không phải là người gan dạ nhất, đanh đá nhất ư, sao hiện tại lại e sợ như thế này nhỉ?

    Quan nhân thả mấy con chim nhỏ của nàng đi, giờ trả lại cho nàng một con chim lớn, thế không đủ à?"

    Diễm Diễm cắn môi, ngay cả mấy sợi tóc ở khóe môi cũng móc vào trong miệng, ánh mắt mê ly nhìn nam nhân của mình, mang theo một nụ cười ngọt ngào, không nói gì cả.

    "Quan nhân thích sự thật thà ngây thơ của Diễm Diễm, sự ngốc nghếch của Diễm Diễm, sự si tâm tình trường của Diễm Diễm, còn thích cả sự lớn gan đanh đá của Diễm Diễm nữa.

    Vợ ngoan à, hiện tại sao lại biến thành e sợ như thế này, nàng sợ quan nhân của mình à?"

    Dương Hạo vừa thủ thỉ vừa dùng một tay ôm eo nàng ta, tay kia thì nắm lấy cặp ngực đầy đã trắng nõn của Diễm Diêm: "Quan nhân muốn đền nàng một con chim to thật la to, nàng có muốn không? có dám không?"

    Diễm Diễm hừ khẽ một tiếng, dần dần trở nên lớn gan, nói: "Ai sợ chàng chứ..."

    "Vậy nàng có muốn không?"

    "..."

    "Có muốn không nào?"

    "..."

    Dương Hạo hôn rái tai nàng ta, nói một cách đầy dụ hoặc: "Có muốn không?"

    "Muốn!"

    Diễm Diễm đột nhiên thốt ra một câu, lập tức thấy ở phần bẹn bị thứ gì đó cứng ngắc đâm vào, khiến đùi nàng ta run rẩy, vòng eo của nàng ta bất giác co thắt lại, ôm chặt lấy cổ Dương Hạo, dụi sâu khuôn mặt đang xấu hổ vào lòng hắn, còn cắn một miếng vào bộ ngực săn chắc của hắn để báo thù.

    Dương Hạo trong lòng rung động, bất giác nằm xuống, thưởng thức hương vị mê say...

    ...

    "Ha ha ha..."

    Triệu Khuông Dận bỏ cung xuống, hay tay chống nạnh ngẩng mặt lên trời cười to.

    Nghĩ kỹ lại, bản thân ông ta cũng cảm thấy buồn cười, đường đường là đế vương một nước, hung hoài thiên hạ chi chủ, hiện giờ thế này là ra làm sao, so đo tính toán với một con súc sinh lông lá làm cái gì?

    Cơn tức của ông ta đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh...

    Một khi nghĩ thông, chỉ cảm thấy buồn cười: "Bỏ đi bỏ đi, để nó đi đi."

    Triệu Khuông Dận nhìn con chim anh vũ đuôi lớn đang đang đậu trên trần nhà cắm đầy cung tên, bất đắc dĩ cười cười: "Thôi bỏ đi, đây chỉ là một con chim thôi, để nó đi đi."

    Một nha giáo ở bên cạnh nói: "Quan gia, con chim này dám khi quân, sao có thể tha cho nó được?

    Tiểu huyện đã lệnh cho người đi lấy lưới rồi, nhất định có thể bắt được nó."

    "Bﴠđược nó thì sao?"

    Triệu Khuông Dận trừng mắt lên: "Vặt trụi lông nó, mang nó đi quay à à?

    Đường đường là hoàng đế một nước lại đi so đo tính toán với một con chim, truyền ra ngoài để người ta cười cho à."

    Ông ta ngẩng đầu nhìn con anh vũ hình như đã mắng mệt rồi nên đang nghỉ ngơi, khen: "Ngươi xem, trẫm không mắng nó, nó cũng không mắng trẫm, kỳ thực cũng có chút nhân tính..

    Ặc...

    đoạn này chắc không viết vào khởi cư lục chứ hả (sách ghi chép về sinh hoạt thường ngày của nhà vua?"

    Sau khi nhận được câu trả lời, Triệu Khuông Dận cười ha ha, nói: "Bỏ đi, bỏ đi.

    Điện đường này để ngày mai thu dọn, Vĩnh Khánh, con quản giáo con chim của con cho tốt, nếu còn tái phạm, hừ!"

    Vĩnh Khánh còn chưa kịp trả lời thì trên trần nhà truyền tới một tiếng hừ.

    Triệu Khuông Dận ngẩng đầu nhìn, chỉ lên trần nhà, mắng: "Con chim...

    Hừ!"

    Ông ta vừa muốn mắng thì đột nhiên nhớ tới tật xấu của con anh vũ vô lại này, hai từ "súc sinh" vừa tới khóe miệng đành nuốt ngược trở lại: "Khởi giá khởi giá, tới Phúc Ninh điện ngủ một giác."

    "Khởi giá khởi giá, khởi giá khởi giá..."

    Con anh vũ đó nhảy chồm chồm kêu... thoáng cái lại chọc cho Triệu Khuông Dận tức điên.

    Khi ông ta bước ra khỏi cửa điện thì lại nghe thấy tiếng quát của Vĩnh Khánh côngchúa ở trong điện: "Ngươi câm miệng lại!"

    "Ngươi câm miệng lại."

    "Ngươi... ta, ngươi không nghe lời thì không cho ngươi ăn, ta có đồ ăn ngon lắm đấy, con chim thối, ngươi có xuống không hả?"

    "Con chim thối, ngươi có xuống không hả?"

    Triệu Khuông Dận cười khổ một tiếng: "Con chim này...

    Dương Hạo ơi Dương Hạo, ngươi làm trò gì thế hả?"



    Quần nhau một phen, Diễm Diễm trước khổ sau sướng dần dần thưởng thức được tư vị của tình ái.

    Sau khi mưa gió trong phòng qua đi, Diễm Diễm vô lực nằm nghiêng trên giường, lưng hướng về phía bộ ngực săn chắc của Dương Hạo.

    Hai cánh tay của Dương Hạo thì vòng qua nách nàng ta, hai bàn to thì nắm lấy cặp vú trắn nõn đẫy đà của nàng ta.

    Nàng có thể nghe rõ tiếng tim đập bịch bịch, nhưng không phân rõ được là của mình hay là của Dương Hạo.

    Dương Hạo đột nhiên cảm thấy có khí lực mạnh mẽ và năng lực cường đại nhờ tu luyện công pháp song tu tựa hồ như cũng không phải là chuyện tốt gì cho cam, sau một màn ân ái hàm sướng lâm li, thân thể vốn nên mệt mỏi, tâm mãn ý túc... nhưng, tựa hồ như bất kể là về tâm lý hay là vè sinh lý, hắn đều cảm thấy còn lâu mới được thỏa mãn.

    Nhưng Diễm Diễm vừa trải qua cơn đau sau lần đầu an ái, Dương Hạo thấy nàng ta mềm oặt nằm trên giường, trán lấm tấm mồ hôi, cho nên không muốn đòi hỏi quá đáng.

    Hắn chỉ nhẹ nhàng mơn trớn thân thể của Diễm Diễm, ve cuốt cái lưng đẹp trơn nhẵn và cặp mông săn chắc đẫy đà của nàng ta, nắm lấy hai quả bóng mềm mại vượt quá kích thước của một thiếu nữ trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng chơi đùa hai hạt anh đào hồng hồng, không hẳn đã không phải là một loại khoái ý.

    Diễm Diễm dần dần bình ổn lại hô hấp, khôi phục lại một chút thể lực lười biếng rầm rì một tiếng, dùng ngón chân quặp lấy ngón chân của Dương Hạo, sau đó lại bỏ ra.

    Động tác khiêu khích này khiến Dương Hạo ý dâm chưa hết lại bắt đầu hưng phấn, tiểu đệ cứng rắn ở bên dưới nhanh chóng bành trướng, đâm vào giữa cặp mông đẫy đà của Diễm Diễm, hai ngón tay cũng dừng sức mà nắn bóp, thịt ngực trắng ngần như mỡ dê thòi ra giữa kẽ tay, mềm mại giống như là có thể ứa ra nước.

    Gò mông cũng đá ươn ướt mồ hôi, cái thứ cứng ngắc đó đâm vào cái khe nóng rực, Diễm Diễm không khỏi run rẩy, đầu rướn lên cao, hai tay cũng thò ra sau lưng, nắm chặt lấy tay Dương Hạo.

    Dương Hạo cười khẽ: "Tiểu nha đầu, chịu được không đó?"

    Hắn hôn một cái lên vài thơm của Diễm Diễm, dừng động tác lại, sau một thoáng yên tĩnh, hắn nói tiếp: "Từ sau lần trước nói cho tam ca của nàng biết, Đường gia một mực không có động tĩnh gì, không biết hắn đang có chủ ý gì."

    Diễm Diễm hổn hển nói: "Còn có chủ ý gì nữa, thiếp thấy huynh ấy chẳng có chủ ý gì đâu?

    Cái cục diện rối rắm này, huynh ấy chỉ có thể tự mình đi thu thập, tam ca tuy có lòng trèo lên chỗ quyền quý, nhưng chuyện đã tới nước này rồi, huynh ấy chỉ có thể đi tới bảo vệ thiếp thôi.

    Nhưng huynh ấy làm ra chuyện này... hiện giờ...

    A, chàng đừng có động... hiện giờ huynh ấy ngoại trừ giả câm giả điếc ra thì còn có biện pháp nào tốt hơn đâu...”

    "Chỉ hi vọng là vậy..."

    Dương Hạo ôm chặt lấy người nàng ta, nói khẽ: "Diễm Diễm, lần trước tương phùng ở Phổ Tế tự, ta nếu không chạy nhanh thì dã bị nàng một kiếm đâm xuyên tim rồi.

    Lúc đó, ta không ngờ rằng, ta cũng không ngờ rằng chúng ta lại có ngày hôm nay.

    Lúc trước, làm uổng phí quá nhiều tình ý của nàng, hiện giờ quan nhân lại càng lúc càng thích nàng.

    Đợi chúng ta tìm được cơ hội thích hợp, chúng ta sẽ bỏ đi.

    Chỉ là... không biết nàng có thích ứng được với cuộc sống ẩn cư hay không?"

    "Có gì mà không thích ứng chứ?"

    Diễm Diễm ghé sát vào tai hắn, thủ thỉ: "Chúng ta tìm một nơi sơn thủy tú lệ, đổi một thân phận khác mà thôi.

    Chàng không làm quan thì cũng có nhiều chuyện khác có thể làm.

    Thiếp không làm Đương gia đại tiểu thư thì cũng có thể khoái hoạt."

    Diễm Diễm nắm chặt lấy tay hắn, ôn nhu nói: "Nãi nãi nói, cô cô lúc nhỏ cũng tinh nghịch giống như thiếp, nhưng nàng ta sau khi được gả cho Trình tướng quân, vẫn chẳng phải là thay chồng dạy con, ở suốt trong nhà sao?

    Nữ nhân luôn có cõi về như vậy...

    Quan nhân, đừng sợ khiến thiếp phải ủy khuất làm gì..."

    "Quan nhân?

    Nàng gọi ta là quan nhân ư?"

    Dương Hạo mừng rỡ, Diễm Diễm thì xấu hổ, gắt khẽ: "Đồ ngốc... chúng... chúng ta đã làm vậy rồi, người ta không gọi chàng là quan nhân thì gọi chàng là gì?"

    "Hắc hắc, ở trước mặt người ta nàng có thể gọi ta là quan nhân.

    Trong khuê phòng thì gọi là một tiếng chim to, ta cũng không trách nàng đâu."

    "Xì, ba hoa... tự sướng!"

    "Ha ha, không phải sao?

    Vậy sao người nào đó bị chạm vào một cái là cả người run rẩy, giống như là không chịu đựng nổi vậy.

    Hiện tại còn nắm tay người ta, chẳng phải sợ ta lại chọc nàng sao?"

    "Mới làm xong mà..., ặc, bản cô nương mà sợ chàng á?

    Đừng hòng!"

    "Ồ?

    Khẩu khí lớn quá nhỉ, vi phu tới nhé?"

    "Tới thì tới.

    Cứ mặc sức mà thả chim ra đi, bản cô nương chấp tất..."

    Diễm Diễm nói xong, không nhịn được mà bật cười.

    "Nương tử, tiếp chim..."

    "A..."

    Thân thể hẵng còn mẫn cảm, giờ cảm giác khoái mỹ lại ập tới, Diễm Diễm không thế khống chế nổi mà bật lên tiếng rên.

    Nàng ta chỉ có thể nhô cao cái mông tròn trịa, cong lưng, chui sâu đầu vào trong gối, hai tay nắm chặt lấy chăn.

    Dùng phản ứng thành thực, ngây ngô mà nóng bỏng của mình để đáp lại sự xâm lược của Dương Hạo..."

    "Vị đạo thế nào?"

    Sau khi mưa gió qua đi, Diễm Diễm cuối cùng cũng kiến thức được sự lợi hại của Dương Hạo, chẳng trách khi ngủ cùng Oa oa, kề gối thì thầm, ngẫu nhiên nhắc tới chuyện xấu hổ này, Oa oa cũng có biểu tình xấu hổ và sợ hãi.

    Hắn đúng là quá khủng bố.

    Diễm Diễm dựa sát vào lòng hắn, chú ý thấy hắn hình như ý dâm chưa tận, vội vàng tìm một đề tài khác để phân tán sự chú ý của hắn.

    "Đương nhiên là mùi trên người nàng..."

    Dương Hạo cũng biết nàng ta tuyệt đối không chịu được sạt phát nữa, liều thuận theo đề tài của nàng ta mà nói, hai tay không ngừng vuốt ve người nàng ta.

    "Chàng biến đi."

    Diễm Diễm trợn mắt lườm hắn: "Chàng vẫn coi ta là thức ăn à, rõ ràng là mùi thức ăn..."

    "Mùi thức ăn?"

    Dương Hạo ngây ngốc, đột nhiên thất thanh nói: "Hỏng rồi, chẳng lẽ là có ai đó thổi cơm rồi?"

    Hắn vội vàng mặc quần áo, lao ra ngoài xem.

    Mở hé cửa, thấy Hạnh nhi đang đỏ mặt đứng ở dưới hành lang, mắt nhìn chằm chằm xuống đất, cúi người thi lễ với hắn, nhỏ giọng nói: "Phu nhân đang làm thức ăn, lão gia và đại phu nhân nếu đói bụng thì chúng ta sẽ dọn cơm.

    Hiện tại lão gia cứ nghỉ ngơi đi..."

    "Ặc?

    A..."

    Dương Hạo chỉ khoác một cái áo lên người, bên trong thì không mặc gì, gió thổi một cái, hai cái đùi trong áo mát lạnh, khiến hắn xấu hổ vô cùng, vội vàng ừ một tiếng rồi đóng cửa lại.

    "Két!"

    Dương Hạo lại kéo cửa phòng: "Hạnh nhi, cái đó, ...

    ặc..."

    "Hả?"

    Hạnh nhi lui một bước, ánh mắt nhìn hắn dò hỏi.

    "Phiền ngươi đi đun nước nóng.

    Ặc, lão gia ta muốn tắm rửa thay quần áo!"

    "Nô tỳ tuân lệnh."

    Hạnh nhi muốn cười mà không dám cười, quay người hối hả chạy đi.

    "Thế có người thổi cơm rồi à?"

    Diễm Diễm hơn nhổm người dậy, hỏi.

    Các một tấm bình phong, thân hình của Diễm Diễm uốn lượn, giống như là một bức tranh sơn thủy ưu mỹ.

    Dương Hạo cười nói: " Chúng ta nghỉ ngơi thêm một lát đi, sau đó thì đi ăn cơm..."

    ...

    Tảo triều ngày hôm sau, Dương Hạo đem việc xử lý người bộ tộc Lục Cốc phiên của Thổ Phiên và công tượng hán nhân Lý Hưng đang bị tạm giam thượng triều kiến giá, Triệu Quang Nghĩa và Triệu Phổ hai người âm thầm khua chuông gõ mõ, ngoài mặt thì vẫn vô cùng bình tĩnh, cho nên trong những cuộc họp mấy ngày này đều không có đại sự gì quá quan trọng.

    Quan gia thân thể khỏe mạnh, luôn luôn dư thừa tinh lực, tuy phải dậy sớm, nhưng ngồi trên ngự tọa mà vẫn như hổ cứ long lâu, uy phong lẫm lẫm.

    Có điều hôm nay...

    Triệu Phổ tính nhẩm...

    đã ngáp ba cái rồi.

    Trong chiều gần đây có đại sự gì cần quan gia đêm không ngủ mà xử lý ư?

    Không có mà...

    Chẳng lẽ vì chiến sự ở Mân Nam nên khó ngủ?

    Tin chiến thắng ở Mân Nam liên tiếp báo về, quan gia có gì mà không yên tâm chứ?

    Không thể nào...

    Triệu Quang Nghĩa cũng lặng lẽ quan sát hoàng huynh.

    Hoàng huynh đêm qua quần nhau với vị ái phi nào quá lâu ư?

    Không đúng, hoàng huynh tần phi có hạn, rất lâu rồi không nạp phi vào cung.

    Đã không có người mới, đột nhiên lại hưng phấn như vậy, khoái lạc không biết điều độ.

    Không được, lúc nào về phải hỏi thăm Trương Đức Quân một chút, xem xem hoàng huynh có phải là có tâm sự gì không.

    Hai người tập trung tinh thần phỏng đoán về hoàng thượng, không chú ý tới Dương Hạo đứng trong hành đã ngáp tới năm cái rồi.

    Triệu Khuông Dận từ trên cao nhìn xuống, vẫn nhìn rất rõ.

    Vừa thấy Dương Hạo, ông ta không khỏi nhớ tới chuyện tối qua, lập tức trừng mắt lườm Dương Hạo.

    Một quan viên vừa đem sự nghị ở sở tị báo cáo xong, một quan viên khác vừa bước ra khỏi hành định bẩm tấu thì Triệu Khuông Dẫn chỉ vào Dương Hạo, gọi: "Dương Hạo."

    Quan viên đó nhìn thấy vậy, vội vàng quay về hàng.

    Dương Hạo vội vàng bước ra vái một cái, nói: "Bệ hạ, thần đã thảo xong thư trả lời cho Thổ Phiên rồi, xin bệ hạ ngự làm rồi đóng dấu."

    Nói xong liền lấy thư từ trong ống tay áo ra, tiểu nội thị vội vàng bước lên nhận lấy.

    Triệu Khuông Dận xua xua tay, nói: "Cái này không gấp, Dương Hạo à..."

    "Thần ở đây, không biết bệ hạ có gì cần phân phó?"

    Triệu Khuông Dận lại ngáp một cái, lắc đầu nói: "Dương Hạo à, chức quan hiện tại của ngươi cũng không nhỏ.

    Thân là đại thần triều đình, nên biết kiểm điểm.

    Có một số chuyện, không nên không phân nặng nhẹ, ngay cả...

    Trẫm cũng không biết nên nói sao nữa.

    Ngươi..."

    Triệu Phổ và Triệu Quang Nghĩa đứng ở trong hàng, dỏng tai lên nghe, muốn từ bên trong tìm ra một chút manh mối.

    Thế nhưng những lời này của quan gia không đầu không đuôi, thực sự là không thể nào phỏng đoán được.

    Dương Hạo nghe vậy cũng không hiểu ra làm sao, lúng túng nói: "Bệ hạ là muốn nói..."

    Triệu Khuông Dận quả thực là có chút không tiện mở miệng, bất kể Dương Hạo xuất phtát từ mục địch nịnh bợ cũng được, hay là đứa con gái bướng bỉnh của mình đòi chim của hắn cũng được.

    Một con chim cũng không tính là lễ vật quá quý trọng, đây là chuyện tư, thực sự là không tiến giáo huấn hắn ở trên triều đường.

    Nhưng con chim đê tiện đó đêm qua làm loạn ở trong cung, khiến cho ông ta không thể nào ngủ được.

    Nhưng trong cung không quá nghiêm, khó tránh khỏi truyền ra dân gian khiến người ta chê cười.

    Suy nghĩ cẩn thận, vẫn phải bảo hắn chú ý tới ảnh hưởng một chút, để sau này không hoang đường như vậy nữa là được.

    Ngươi thực sự muốn tặng thì cũng không sao cả, nhưng không thể tặng một con chim không tri thư đạt lễ như vậy được chứ?

    Nghĩ tới đây, Triệu Khuông Dận ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: "Dương Hạo à, con chim đó của ngươi...

    đêm qua cứ đi... khụ khụ...

    Dày vò người ta quá lợi hại..."

    Dương Hạo nghe vậy, trong lòng cả kinh: "Chuyện ta cùng Diễm Diễm làm trong khuê phòng, sao ông ta biết được vậy?

    Chẳng lẽ hoàng thành ti của Triệu Khuông Dận cũng giống như cẩm y vệ của Chu Nguyên Chương, không có chỗ nào là không vào được?

    Hỏng rồi, ông ta không phải cũng nghe thấy chuyện giả chết thoát thân mà ta thương lượng cùng Diễm Diễm chứ?

    Không thể, chắc là không thể đâu, nếu nghe thấy rồi, ông ta sẽ không dùng loại ngữ khí này để nói chuyện với ta đâu.

    Càng không thể chỉ rõ ra như thế này..."

    Suy ngẫm kỹ càng lại, lúc đó mình và Diễm Diễm thân thiết, thanh âm quả thực là không nhỏ.

    Có điều sau khi ân ái thì châu đầu ghé tai, thương nghị rất nhỏ, chắc không thể nào bị người ta nghe thấy.

    Nghĩ đến đây tim của Dương Hạo liền bình tĩnh lại.

    Triệu Khuông Dận thấy mặt hắn hết đỏ rồi lại trắng, chỉ biết là hắn có chút xấu hổ, liền nói với ngữ khí hòa hoãn hơn: "Như vậy không tốt, rất không tốt.

    Ngươi là quan viên triều đình, nên biết nặng nhẹ, lần này thôi đấy, lần sau không được nữa.

    Nghe chưa?"

    "Lần sau không được như thế nữa?"

    Dương Hạo vừa tức giận lại vừa xấu hổ, nói: "Hoàng đế ông quản trời quản đất, chuyện vợ chồng chúng ta thân thiết mà cũng muốn quản luôn ư?

    Ông rảnh quá nhỉ.

    Ông là bố vợ ta chắc.

    Chuyện này không tới lượt ông chỉ trỏ, đúng là ăn no rửng mỡ."

    Dương Hạo gân cổ lên cao giọng nói: "Bệ hạ, thần cho rằng, khoái nhạc trong khuê phòng, có gì mà phải chú ý."

    "Khoái nhạc trong khuê phòng có gì mà phải chú ý ư?

    Ngươi nói linh tinh cái gì đó, cây gậy gỗ ngươi lại bắt đầu trích dẫn linh tinh rồi."

    Triệu Khuông Dận vừa tức giận lại vừa buồn cười, ông ta đang muốn mở miệng thì Dương Hạo đã nói trước: "Thần cho rằng, cái mà bệ hạ cần quan tâm là xã tắc thương sinh, thiên hạ lê dân.

    Loại chuyện này không phải là chuyện mà vua một nước nên hỏi!"

    Triệu Khuông Dận bực mình: "Cái thằng ngu này, đúng là người gì thì nuôi ra chim nấy..."

    Ông ta ưỡn ngực lên, cao giọng nói: "Vậy được, trẫm không dùng thân phận vua một nước nói chuyện với Dương thiếu khanh ngươi nữa, mà dùng thân phận là phụ thân của Vĩnh Khanh, nói chuyện với Dương Hạo ngươi."

    "Phát sinh chuyện gì vậy?"

    Tai của văn võ toàn triều đều dựng đứng lên, tập trung hết tinh thần để nghe ra manh mối trong lời nói giữa hai người.

    "Vĩnh Khánh công chúa?"

    Dương Hạo cũng ngây ngốc: "Có chuyện gì mà liên quan tới Vĩnh Khánh công chúa?"

    Triệu Khuông Dận giáo huấn với tư cách là một người cha, nói: "Ngươi tặng con chim bẩn thỉu cứ mở miệng ra là nói những lời ô uế, khiến người ta nghe mà phải tức giận.

    Ngươi là quan viên triều đình, bình thường cũng nên chú ý ngôn hành của mình, chớ có nói tục.

    Ngươi xem xem, con anh vũ ở bên cạnh ngươi cũng học theo rồi kìa.

    Ta bảo ngươi kiểm điểm một chút, có gì mà không thỏa đáng!"

    "A?"

    Dương Hạo mặt đần thối.

    Triệu Khuông Dận tức giận hỏi: "Ngươi a cái gì mà a?"

    "A..., thân cho rằng bệ hạ nói rất đúng!"

    Dương Hạo cúi thấp người, giơ cao cái hốt bản to gấp đôi hốt bản của người khác lên che mặt, lau mồ hôi trên trán, nói: "Thần xin thụ giáo, thần biết sai rồi, thần sau này sẽ hối cải..."

    Chương 338: Thân ở nơi cao

    Dương Hạo và Diệp Chi Tuyền người đầy hơi men leo lên Bách Vị Cư, bám vào lan can nhìn về nơi xa, tiếng đàn sáo từ dưới lầu lờ mờ truyền lên, lượn lờ như tiên nhạc luân âm.

    Tòa lâu này là công trình kiến trúc cao nhất trong Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, so với Phàn lâu còn cao hơn một trượng, hình dáng như tháp, bát diện linh lung, từng tầng từng tầng mái lâu đều treo chuông đồng, gió thổi qua một cái là kêu leng keng.

    Tầng cao nhất chỉ là một đài trời có chu vi mấy trượng, lan can xung quanh chỉ cao tới eo, đưa mắt nhìn là cảnh vật của cả Khai Phong được thu hết vào tầm mắt.

    Chỉ thấy trên Biện Hà bóng tuyền như rừng, theo kênh đào liên miên bất tuyệt ra vào Khai Phong phủ.

    Trong chùa Đại Tướng Quốc đầu người lố nhô, nhốn nháo rộn ràng, cách xa như vậy mà tựa hồ như cũng cảm thấy được sự náo nhiệt và phồn hoa của nó.

    Nha môn phủ Khai Phong nghiêm túc trang trọng, lặng lẽ đứng ở đó; đại nội hoàng cung tường vàng huy hoàng, tuy quy mô không lớn, nhưng cũng lộ ra hết khí phái của hoàng gia.

    Xa gần mỹ cạnh vô hạn, từ trên cao nhìn xuống, gió thu thổi qu tay áo phất phơ, khiến người như đang phiêu diêu trong mây trắng.

    "Đại nhân, ta đã tới Khai Phong mấy ngày rồi, được đại nhân khoản đãi, mỗi ngày đều rượu ngon và cao lương mỹ vị, xem ca múa.

    Có điều... lời của bọn Mộc lão, Lâm lão không biết đại nhân rốt cuộc là có suy nghĩ gì.

    Đại gia hỏa đều đang đợi, ngài phải chăng cũng nên có một lời nhắn."

    Dương Hạo không đáp, nhìn cảnh vật Khai Phong, thở ra một hơi trọc khí, nghênh đón lá thu, cảm thấy lòng dạ rộng mở, bám vào lan can, nói: "Diệp thiếu, từ trên cao nhìn xuống, phong cảnh này thế nào?"

    Diệp Chi Tuyền bước tới cạnh hắn, Dương Hạo chỉ tay, nói: "Ngươi xem, Biện Hà giống như một giải thắt lưng ngọc, quanh co khúa khuỷu, chùa Đại Tướng quốc thì như phi xuân đấu giác, hùng tráng biết bao.

    Ngươi nhìn phía đó kìa, một mảng hoa cỏ rực rỡ, chính là trạch viện của ta đó.

    Ha ha, đẹp không?"

    "Đẹp, rất đẹp, vẻ đẹp của nó cứ như là tranh vẽ vậy.

    Ặc, đại nhân, Mộc lão, Lâm lão bọn họ đang đợi..."

    "Đúng vậy, rất đẹp!"

    Dương Hạo ngắt lời hắn, đột nhiên thở dài một tiếng: "Diệp thiếu à, ta không hiểu, chúng ta rõ ràng là đang đứng trong cảnh đẹp, vì sao lại phải bò tới đầm đìa mồ hôi, bò lên đài trời của lâu này, chỉ vì muốn đi hân thưởng nơi mà mình vừa ở đẹp như thế nào ư?"

    Diệp Chi Tuyền trợn mắt lên, bất lực nói: "Đại nhân không phải là say rồi chứ?

    Không phải đại nhân ngài khăng khăng kéo tại hạ lên lầu ngắm cảnh ư?

    Tại hạ vốn là không muốn đi mà..."

    Dương Hạo cười nói: "Diệp thiếu à, chỗ cao có cái hay của chỗ cao...

    Ngươi nhìn xem, cây cỏ ở dưới lầu này của ta là án theo phương vị cửu cung mà trồng, so với trạch viên ở phía bên kia của ta thì còn đẹp hơn cả chục lần.

    Ngươi nếu đặt mình ở bên trong, chắc chắn không nhìn ra sự mỹ diệu của nó đâu.

    Ngươi tới xem cho kỹ đi."

    Dương Hạo hưng phấn nắm lấy cánh tay của Diệp Chi Tuyền, thò cả nửa người ra ngoài lâu.

    Từ trên đỉnh lan cao vút nhìn xuống dưới, khiến người ta hoa mắt chóng mặt.

    Diệp Chi Tuyền sợ đến nỗi hồn phi phách tán, hai tay bám chặt vào lan can đá, gào lên: "Mau trở lại đi, mau trở lại đi, tại hạ sợ độ cao lắm.

    Đại nhân, ngài... ngài mau buông tay, chúng ta vừa uống rượu xong, thế này nếu đứng không vững là ngã đấy... vậy sẽ thịt nát xương tan, phong cảnh cho dù có đẹp hơn nữa thì ngã thành đống thịt nát rồi có hân thưởng được nữa không?"

    Dương Hạo cười ha ha, kéo Diệp Chi Tuyền mặt mày trắng bệch lại, nói: "Cái này gọi là phong quang vô hạn thì phải ở nơi cao nhất, nguy hiểm nhất mới thấy được.

    Không đứng trên đó thì làm sao mà hiểu rõ được cái tuyệt vời bên trong.

    Đáng tiếc, gan của ngươi quá nhỏ..."

    Diệp Chi Tuyền đứng vững lại, hai tay vẫn ôm chặt lấy lan can đá, chỉ sợ Dương Hạo lại hứng trí, bắt hằn chơi trò nguy hiểm, nói: "Đại nhân à, cái này thì có liên quan gì tới gan lớn gan nhỏ đâu, chỉ là thực sự không đáng.

    Tại hạ còn chưa cưới vợ sinh con, không muốn gặp Diêm Vương một cách hồ đồ như vậy..."

    Dương Hạo cười hắc hắc, nói: "Ngươi tới Khai Phong đã mấy ngày rồi, giờ chuẩn bị thu xếp hành trong rồi về Tây Bắc đi.

    Ta đã chuẩn bị lễ vật cho nghĩa phụ và bọn Lâm lão rồi, ngươi thay ta mang về, nói với nghĩa phụ một tiếng, bảo ông ấy bảo trọng thân thể.

    Ta rất nhớ bọn họ, nhưng thân bất do kỷ, không có cách nào thoát thân để đi gặp bọn họ được..."

    Diệp Chi Tuyền mừng rỡ, nói: "Hôm nay về ư?

    Được, được...

    Nhưng, ngài rốt cuộc là có ý tứ gì, trước tiên nói rõ cho ta nghe đã."

    Dương Hạo mỉm cười: "Ngươi về đem những chuyện mà chúng ta trải qua mấy ngày nay ra nói cho nghĩa phụ và bọn Lâm lão nghe.

    Bọn họ tự sẽ minh bạch."

    Diệp Chi Tuyền nghi hoặc không hiểu: "Hả?

    Ngài nói gì cơ?

    Bọn họ có thể minh bạch ư?"

    Dương Hạo khép chặt quần áo, than: "Khi vừa lên thì chỉ cảm thấy tâm thần sảng khoái, giờ mới được một lát đã cảm thấy gió lạnh lẫm liệt rồi.

    Ài, ở nơi cao thì lạnh lẽo.

    Gió lớn rồi, chúng ta xuống thôi."

    Diệp Chi Tuyền nghi hoặc nhìn bóng lưng của Dương Hạo, quay đầu lại nhìn cảnh tượng mà từ trên lâu nhìn xuống khiến người ta chóng mặt, chỉ cảm thấy gió thú đúng là càng lúc càng buốt, sau khi uống rượu cước bộ hư phù, có một loại cảm giác như đứng không vững, vội vàng theo sau hắn xuống lầu.

    ...

    Trương Đức Quân vừa hồiTriệu Khuông Dận lập tức hỏi: "Lương thực ở quan thương (kho quan) được dữ trữ thế nào rồi?"

    "Bồi bẩm quan gia, nô tài vừa xem qua, lương thực Biện Hà cuồn cuộn không dứt, vẫn không ngừng được chuyển tới.

    Hiện giờ lương trữ trong quan thương đã đủ đến năm sau rồi.

    Theo sự phân phó của quan gia, từ rày về sau thành Biện Lương ít nhất cũng phải có lương tồn đủ cho từ ba đến năm năm, cho nên hiện giờ vẫn không ngừng vận lương thảo tới.

    Còn ở phường thị, quả nhiên đúng như những gì Dương thiếu khanh đã nói.

    Bắt đầu từ mùng một, triều đình mở rộng thu mua lương thực, bách tính điên cuồng muốn mua.

    Về phương diện quan thương thực sự là có chút không chịu nổi.

    Nhưng sau ba ngày, lương thực ở quan thương cạn sạch, bách tính cũng đã yên tâm nên không mua nhiều nữa.

    Những lương thân vận lương tới kinh thành không chịu được, lúc này mới đem lương thực bán cho bách tính.

    Nhưng cũng kỳ lạ, bọn họ càng như vậy, bách tính ngược lại càng không muốn mua lương.

    Kết quả giá lương đã thấp lại càng thấp, còn không bán ra được.

    Sau cùng chỉ đành bán cho quan thương với giá thấp hơn giá chợ bốn thành.

    Hắc hắc, lương trong tay bọn họ vẫn còn không ít, quan thương không những thoáng chốc lại đầy tràn, hơn nữa chỗ thiếu hụt của phủ khổ vì trước đây phải mua lương với giá cao cũng được bù đắp lại.

    Triệu Khuông Dận cười ha ha: "Hảo, đám gian thương này cũng nên dùng thủ đoạn này để trị chúng.

    À...

    Đường sông là là mạch máu của kinh sư, trải qua chuyện này càng lộ ra tầm quan trọng.

    Trẫm muốn bảo công bộ chuẩn bị tốt, bắt đầu năm sau, phân đoạn tu sửa đập nước với tính vĩnh cửu, để đảm bảo thủy vận được ổn định, nhanh chóng."

    Triệu Khuông Dận nói rất hứng khởi, không khỏi khen ngợi: "Tên Dương Hạo này đúng là thực sự có chút bản sự.

    Hắn ở Hồng lư tự, tựa hồ như có chút lãng phí nhân tài.

    À, sứ tiết của Đường quốc đi tới đâu rồi?

    Đợi bọn họ vào Biện Lương, để Dương Hạo đi chủ trì tiếp đãi đi, đợi chuyện này xong rồi, ta muốn đổi một chức khác cho hắn."

    "Theo sự phân phó của quan gia, hiện tại trên thủy vận duy có thuyền lương là có thể đi thẳng một mạch không bị ngăn trở, những thuyền khác đều phải nhường đường.

    Cho dù là sứ tiết của Đường quốc cũng không ngoại lệ.

    Hành trình của bọn họ không tính là nhanh, tính toán cước trình thì sứ tiết của Đường quốc hiện tại chắc vừa qua Tứ châu, muốn tới kinh sư thì phải mất vài ngày nữa, chuyện này cũng không gấp."

    Triệu Khuông Dận gật đầu nói: "Không sai, sứ tiết Đường quốc tới thì có thể là chuyện lớn gì chứ?

    Bảo bọn họ cứ chậm rãi mà bò theo sau thuyền lương đi."

    Trương Đức Quân cười bồi nói: "Quan gia nói rất đúng."

    Mắt hắn sáng lên, lại dùng giọng điệu lơ đễnh nói: "Hiện tại quan phủ các nơi đều biết quan gia rất là coi trọng lương vận, rất ít khi có ngươi dám làm khó thuyền lương, cướp đường mà đi.

    Hôm nay khi nô tài phụng chỉ đi kiểm tra thủy vận và lương trữ, ở trên bến tàu nhìn thấy mấy thương nhân từ Ngô Việt tới, đang oán trách thuyền lương cản đường, khiến hành trình của họ quá chậm.

    Bọn họ mang tới mấy bồn hải sản để tặng cho đương triều Triệu tướng công.

    Nhưng dọc đường các quan viên ở đường sông cũng không chịu chiếu cố để bọn họ đi trước."

    "Lòng dân có cái ăn cái mặc là quan trọng nhất, nước lấy dân làm gốc, trong tay có lương thì mới có thể khiến lòng người không hoảng.

    Quan viên ở đường sông nhìn ra nặng nhẹ, thong thả và cấp bách, không niệm tình riêng như vậy là tốt.

    Ô... hả?"

    Triệu Khuông Dận đột nhiên tắt cười, trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi nói là có thương nhân tới từ Ngô Việt, mang mấy bồn hải sản cho Triệu Phổ ư?"

    Trương Đức Quân cung kính nói: "Đúng vậy, mấy thương nhân đó đúng là nói vậy.

    Nô tài cũng không biết lời của bọn họ là thật hay giả."

    "Ặc..."

    Triệu Khuông Dận đứng dậy, đi đi lại lại trong điện rồi đột nhiên dừng bước, nói: "Hiện giờ là cuối thu, không khí trong lành, chính hợp để ra ngoài đi dạo.

    Đi, lấy thường phục, bảo các thị vệ cũng đổi thường phục, theo trẫm xuất đi đi dạo."

    Trương Đức Quân cúi người nói: "Vâng, không biết quan gia hôm nay là muốn tới Cấm quân mã quân tây đại doanh hay là bộ quân đông đại doanh?"

    "Hôm nay không xuất thành, trẫm... tới phủ của Triệu Phổ.

    ...

    Tòa nhà mà hiện tại Triệu Phổ đang sống kỳ thực rất khá, chỉ là so với tòa nhà mới xây thì kết cấu nhỏ hơn một chút.

    Triệu Phổ tại Đông kinh Khai Phong và Tây kinh Lạc Dương đều có nhà riêng của mình, nhà mà hắn xây, bề ngoài trông rất bình thường, nhìn thì chẳng khác nào gia đình bình thường trong thành Khai Phong.

    Tể tướng một nước mà lại sống trong căn nhà bình thường như vậy, tựa hồ như quá giản dị rồi.

    Nhưng nhà Triệu Phổ thực sự mộc mạc như vậy ư?

    Tường viện là một cái tối thiểu của một căn nhà.

    Nhà của Triệu Phổ gia trông thình rất bình thường, nhưng khi xây tường, đã dùng đay trộn với bùn mà xây, chỉ mua đay thôi đã dùng một ngàn hai trăm quan tiền, lại thêm gạch nền, ngói, những thứ trông thì rất bình thường đó cũng đều được chút trọng.

    Triệu gia chỉ xây tường viện, đã tốn hết năm ngàn lạng bạc trắng, nhà nào xây nhà có thể vung tay rộng như vậy?

    Viện lạc nhà hắn càng đi về sau thì càng phồn hoa.

    Viện lạc đầu tiên chẳng khác gì so với gia đình bình thường, đợi khi vào tới viện lạc cuối cùng, sự hào hoa khí phái quả thực là chẳng kém gì vương hầu, cứ như là lạc vào tiên cảnh.

    Dinh thự của tể tướng, khách nhân có tư cách bước vào viện lạc thứ ba không nhiều, cho nên người tới Triệu gia, đều khen ngợi Triệu tướng công thanh liêm thanh bạch, cầm kiệm trị gia.

    Mà Triệu Khuông Dận thường xuyên ra khỏi cung, Triệu Phổ gia ông ta cũng thường tới, với thân phận của ông ta, Triệu gia chỉ có mở toang cửa giữa, nghênh đón vào hậu trạch để khoản đãi.

    Cho nên Triệu gia rốt cuộc là như thế nào thì Triệu Khuông Dận là biết rõ nhất.

    Ông ta lần đầu tiên tới Triệu gia, khi thấy bộ dạng bên ngoài của căn nhà, cũng vô cùng kinh ngạc, khi vào tới viện lạc thứ ba mới cảm thấy giống nhà Tể tướng.

    Đợi khi ông ta vào tới viện lạc thứ năm, biểu tình trên mặt trở nên cổ quái, đợi khi tiến vào viện lạc cuối cùng, Triệu Khuông Dận lười cười ha hả, chỉ vào Triệu Phổ mặt đã đỏ bừng, nói: "Lão già ngươi, thì ra cũng chẳng thanh liêm tí nào."

    Triệu Phổ hối hận đầy bụng, chỉ sợ Triệu Khuông Dận sẽ vì việc này mà bất mãn với hắn, đối với chuyện này một mực canh cánh trong lòng.

    Về sau có một lần cùng với Triệu Khuông Dận nói về một số thần tử của tiền triều, nhắc tới tể tướng Tang Duy Hàn thời Hậu Tấn.

    Tang Duy Hàn tài học năng lực đều có, chỉ là cực kỳ tham tài.

    Triệu Phổ thừa cơ nói: "Tang Duy Hàn người này tài học thì có, nhưng lại quá tham tài.

    Lúc hắn làm tể tướng đã nhận hối lộ vô số, đối với dạng người này, cho dù hắn còn sống, tin rằng quan gia cũng quyết không dùng hắn."

    Triệu Khuông Dận không đồng ý, nói: "Thân là đế vương, trước mũ quan có chuỗi ngọc, dùng để che mặt, tái phải có lụa đỏ để nút tai.

    Nước trong quá thì không có cá, người xét nét quá thì không có tiền đồ.

    Đã muốn dùng sở trường của hắn thì phải dung nhẫn sở đoản của hắn.

    Tang Duy Hàn chẳng qua là một tên nho nghèo, có thể có được vị khẩu bao lớn chứ, trẫm nếu muốn dùng hắn, còn sợ hắn tham tài ư?

    Dù ban cho hắn mười vạn quan tiền thì sao nào, thế cũng đủ làm nứt nhà hắn rồi."

    Triệu Phổ nghe thấy câu này liền hiểu được tâm ý của quan gia, lúc này mới an tâm.

    Từ đó về sau hắn cũng không giả vờ ở trước mặt Triệu Khuông Dận nữa, ngược lại còn hối hận vì lúc trước cố kỵ quá nhiều, chọn móng nhà quá nhỏ.

    Lúc đó đã muốn xây một căn nhà lớn hơn, nhưng cho tới gần đây mới bắt đầu làm.

    Triệu Khuông Dận khinh xa giản tòng tới phủ của Triệu Phổ, gia đinh canh cửa thấy quan gia tới, vội vàng vào trong thông báo.

    Triệu Khuông Dận mỉm cười nói: "Không cần đâu, cứ đi trước dẫn đường, trẫm tự vào gặp Triệu khanh."

    Trong trung đường, Triệu Phổ đang ngồi trên ghế, vuốt ve mật tín trong tay áo, nhìn mười bồn hải sàn ở phía dưới, trầm ngâm không nói gì.

    Người của Ngô Việt Vương Tiền Thục tới tặng lễ đã đi rồi.

    Hắn còn mang theo một phong thư của Ngô Việt Vương Tiền Thục và mười bồn hải sản.

    Chỗ hán sản đó là từ Ngô Việt xa xôi ngàn dặm vận tới, lại xuất phát từ tay Ngô Việt Vương Tiền Thục, tất nhiên không thể thật sự là hải sản gì đó.

    Triệu Phổ đoán rằng trong phong thư này sẽ nói gì đó.

    Ngô Việt Vương Tiền Thục không phải là lần đầu tiên tặng lễ cho hắn, mỗi lần tặng lễ cũng đều viết thư tới hỏi thăm sức khỏe, chứ không hề có yêu cầu rõ ràng.

    Người đã tới trình độ như Ngô Việt Vương Tiền Thục và Triệu Phổ, giao tiếp qua lại, không cần phải vì một mục đích rõ ràng, càng không thể chỉ vì mục đích rõ ràng mà lâm thời ôm chân Phật.

    Ngô Việt Vương Tiền Thục mỗi lần tặng hậu lễ, Triệu Phổ đều nhận.

    Trên chính sách của Ngô Việt đối với Tống quốc, Triệu Phổ ở trước mặt quan gia, trên triều đình, thái độ chỉ cần hơi có khuynh hướng là luôn sản sinh ra tác dụng cực lớn để hồi báo.

    Nhưng lần này, Triệu Phổ không thể không thận trọng.

    Hiện giờ phía Nâm Nam tin chiến thắng liên tiếp báo về, Hán quốc sắp bị tiêu diệt.

    Hán quốc mà mất, thế lực của đại Tống ắt sẽ vây quanh Đường quốc và Ngô Việt, ngoại trừ một mặt là biển lớn ra, ba mặt còn lại đều bị Tống quốc nhìn với ánh mắt thèm thuồng.

    Sự chấn động của Đường quốc và Ngô Việt không cần nghĩ cũng biết, đối diện với tình thế hiểm ác như thế này, bọn họ nhất định sẽ ăn ngủ không yên.

    Sứ tiết của Đường quốc hiện tại đã lên đường.

    Đường quốc sai sứ tới là muốn bái kiến quan gia, còn Ngô Việt...

    Bọn họ lại một lần nữa sai sứ tới gặp riêng mình.

    Vào thời khắc vi diệu như thế này mà tặng lễ, e rằng không phải như ngày xưa chỉ nhờ hắn quan chiếu đơn giản thôi đâu.

    Bọn họ có thể đề ra yêu cầu gì?

    Tặng lễ nhiều lần như vậy, lần này nếu muốn đòi lại lợi ích thì sao?

    Triệu Phổ có chút khổ não thở ra một hơi, thái độ của quan gia đối với Đường quốc là rất rõ ràng, nhưng đối với Ngô Việt không hề có chút uy hiếp nào về võ lực, hơn nữa Ngô Việt quốc tước giờ luôn kính cẩn nghe theo Tống quốc rốt cuộc là có suy nghĩ gì, ông ta cũng một mực không biểu lộ thái độ quá rõ ràng.

    Cho nên tể tướng như hắn cũng không thể nắm bắt chuẩn xác được.

    Hán quốc một khi tới tay, triều đình không nghi ngờ gì nữa sẽ tiếp tục chấp hành quốc sách nam trước bắc sau, quét sạch thiên hạ.

    Khi đó sẽ xử trí thế nào đối với Ngô Việt?

    Triệu Phổ không rõ tâm ý của quan gia, đối với hậu lễ lần này của Ngô Việt vương khó tránh khỏi có chút do dự.

    Ngập ngừng một hồi lâu, hắn mới chậm rãi rút thư từ trong tay áo ra, vừa muốn mở ra xem thì nghe thấy lão quản gia Phó Thu ở trong thính viện cao giọng hô: "Ái chà, quan gia tới rồi, Triệu gia lão phó Phó Thu bái kiến quan gia."

    "Quan gia tới rồi ư?"

    Triệu Phổ biến sắc, hắn vội vàng cất thư vào trong tay áo, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Triệu Khuông Dận mặt mày tươi cười bước vào...

    Chương 339: Lại giải nguy cơ

    "Diệu Diệu, trên cơ bản chính là như vậy, tiền mặt trong tay hiện tại có thể lấy ra, mau đưa hết cho ta đi.

    Hơn nữa, phân ngạch của ta ở Thiên Kim Nhất Tiếu lâu cũng phải chia ra rồi bán ra ngoài.

    Phải nhớ, không cho phép bán cho Đóa nhi, nếu để nàng ta một mình nắm giữ hết, e rằng..."

    "Tiểu thư.... không có ác ý với lão gia mà, nàng ấy chỉ là..."

    Diệu Diệu cố gắng giải thích cho Liễu Đóa Nhi.

    "Ta biết."

    Dương Hạo cười nói: "Ta không phải là có thành kiến gì với nàng ta cả, trên thực tế nàng ta cũng không lấy ra được bao nhiêu tiền, nàng nếu bán cho nàng ta, cuối cùng vẫn là bán cho người khác làm xiêm y.

    Nữ Nhi quốc không thể động tới, phân ngạch của ta ở những lâu khác đều có thể tách ra bán cho thân sĩ Khai Phong, càng nhiều người người trở thành ông chủ của Nhất Tiếu lâu thì địa vị của Nhất Tiếu lâu càng lúc càng vững chắc."

    Lâm Diệu Diệu nói: "Nhưng... lão gia, hiện giờ Nhất Tiếu lâu tài nguyên cuồn cuộn, ngày thu nhập cả đấu vàng, vì sao lại muốn rút tiền mặt ra nhiều như vậy?

    Lão gia nếu muốn kiếm thêm càng nhiều tiền, hoàn toàn có thể khoách trương Nhất Tiếu lâu, với danh khí hiện tại của Nhất Tiếu lâu, chính là làm ít mà công to.

    Lão gia muốn đầu tư vào sinh ý vận hà (làm ăn vận tải trên sông), tiền kếm được chắc gì đã hơn Nhất Tiếu lâu, đã thế lại còn mạo hiểm nhiều.

    Nếu bán ra phân ngạch của Nhất Tiếu lâu mà hiện giờ lão gia đang chiếm giữ, vậy thì càng chịu thiệt."

    "Ha ha, nàng không hiểu đâu..."

    Dương Hạo không thể nói tính toán của mình với nàng ta được, chỉ đành nói: "Ta là nghĩ thế này, thanh danh hiện tại của Nhất Tiếu lâu như mặt trời giữa trưa, nhưng dẫu sai thì kinh doanh khá đơn nhất, đặt tất cả trứng gà vào trong một giỏ, một khi không cẩn thận, vậy thì sẽ vỡ hết.

    Rút lui đúng lúc, trích một bộ phận tiền mặt ra mới là kế sách vạn toàn.

    Thủy vận thì trái lại, sự tồn tại của nó là vĩnh viễn cần thiết.

    Hiện giờ Thủy vận tứ kiệt đều có quan hệ rất tốt với ta, lần trước nam tuần, lại quen bước được rất nhiều quan viên hà vận (quan viên lo về vận tải đường sông), có những cửa này, ta đầu tư tiền vào sinh ý vận hà, trước mắt thì đúng là kiếm tiền không bằng Nhất Tiếu lâu, nhưng tương lai nhất định sẽ vượt qua nó.

    Huống chi, đại Tống ta lập tức sẽ đánh hạ Hán quốc.

    Hán quốc một khi tới tay, chiếm Đường quốc và Ngô Việt sẽ dễ như trở bàn tay.

    Tới lúc đó, Tống quốc ta lại có hải vận vạn dặm, nếu ra biển buôn bán với người nước ngoài, càng có lợi gấp chục gấp trăm lần.

    Ha ha, một Thiên Kim Nhất Tiếu lâu không thể khiến ta phú khả địch quốc được.

    Mà làm những sinh ý này, nàng thử nghĩ sau ba năm bảy năm sẽ có quang cảnh như thế nào?

    Sau hai mươi năm thì có quang cảnh như thế nào?"

    "Hơn nữa, Tiết Đại Lương là hảo huynh đệ của ta, ta luôn hi vọng có thể cùng hắn sáng lập ra một phen sự nghiệp.

    Sinh ý của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, hắn không hiểu, cũng không nhúng tay vào, còn thủy vận vận hà lại là sở trường của hắn.

    Nhân cơ hội này, huynh đệ chúng ta liên thủ, hà vận, hải vận của Đại Tống sau này chẳng phải là vật trong túi trong ta ư?"

    Diệu Diệu nghe đến say mê, rất lâu rất lâu sau mới nhìn Dương Hạo với ánh mắt hâm mộ, vui vẻ nói: "Nô gia hiểu rồi, lão gia chí hướng cao xa, lòng đầy khí phách, Diệu Diệu còn lâu mới bằng.

    Nô gia sẽ về an bài, cố gắng trong khoảng thời gian ngắn nhất, với tổn thất nhỏ nhất, chuẩn bị được một khoản tiền lớn nhất giao cho đại nhân."

    "Ừ."

    Dương Hạo mỉm cười nhìn nàng ta, đột nhiên hỏi: "Đóa nhi... trong đoạn thời gian này có làm khó nàng nữa không?"

    Diệu Diệu cúi đầu, nói khẽ: "Lão gia hình như có chút thành kiến với tiểu thư rồi, tiểu thư... thật sự là không làm khó ta...

    Trước đây... trước đây cũng không..."

    "Ha ha, Diệu Diệu, nàng từng là thị tỳ của nàng ta, nhưng hiện tại đã không phải nữa rồi.

    Thứ mà nàng ta cho nàng, không phải là bởi vì nàng ta muốn cho nàng, chỉ là bởi vì nàng ta cần một trợ thủ, mà nàng có tư chất tốt, cho nên đây chẳng phải là ân tình gì cả, chỉ là một loại trao đổi mà thôi.

    Trên thực tế nàng cũng giúp nàng ta nhiều rồi, cũng làm rất nhiều chuyện cho nàng ta.

    Nàng không thiếu nàng ta cái gì cả, không cần phải cam tâm chịu khi phụ, hiểu chưa?"

    "Vâng, nô gia hiểu rồi."

    Diệu Diệu ôn nhu nói: "Dẫu sao thì... dẫu sao thì khi có chuyện thì cũng có lão gia chống lưng cho Diệu Diệu, Diệu Diệu không sợ đâu."

    Dương Hạo muốn nói lại thôi, một lúc sau mới lắc đầu nói: "Đây không phải là chuyện có chống lưng cho nàng hay không, mà là... ta hi vọng nàng gặp bất kỳ ai cũng không phải cảm thấy rằng mình kém hơn người ta một bậc, ngay cả dũng khí nói chuyện to tiếng với người ta cũng không dám...

    Nàng phải học cách nói không với người ta, hiểu không?"

    Diệu Diệu đỏ mắt, dạ khẽ.

    Dương Hạo lúc này mới nói: "Ừ, nàng về đi, phải chú ý nghỉ ngơi và ăn uống cho tốt.

    Trong mấy ngày này tuy mập hơn một chút, nhưng vẫn gầy hơn so với trước kia, phải chú ý bảo dưỡng tốt thân thể của mình."

    "Nô gia đi đây, lão gia cũng phải bảo trọng thân thế đó!"

    Diệu Diệu nhìn Dương Hạo với ánh mắt chưa chan tình cảm rồi quay người bước đi.

    Diễm Diễm từ sau bình phong lách ra, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Dương Hạo, gối lên đùi hắn, nhìn về phía Diệu Diệu đã đi xa, băn khoăn nói: "Chủ ý của Oa Oa... thiếp sao luôn cảm thấy là một chủ ý xấu.

    Diệu Diệu... tựa hồ như rất không muốn rời xa chàng, thiếp cảm giác được mà."

    "Ha ha..."

    Dương Hạo vuốt ve tóc nàng ta, nói: "Nàng nhìn ra, chẳng lẽ ta lại không nhìn ra ư?

    Có điều... hơi hơi thích một người nào đó, không chứng tỏ là nhất định yêu người ta.

    Trên thế giới này, nào có nhiều người nhất kiến chung tình đâu.

    Khi nàng mới gặp ta, có yêu ta ngay không?"

    Diễm Diễm cười cười, nắm lấy tay hắn, làm bộ cắn ngón tay hắn, nói khẽ: "Thiếp á... lúc đó chàng chạy nhanh quá, thiếp không tiện đuổi theo.

    Nếu không, hừ, chàng hiện tại không chết thì cũng phải nằm trên giường cả đời cần người chiếu có rồi."."

    "Nha đầu ác quá!"

    Dương Hạo vỗ một cái lên mông nàng ta, khiến Diễm Diễm á một tiếng.

    "Ta biết nàng ta có chút thích ta."

    Dương Hạo mỉm cười, nhớ lại lần đầu hắn và Diễm Diễm gặp nhau.

    Trên lâu có nửa thân người thò ra, chính là một nữ tử thiếu niên.

    Khuôn mặt thanh đạm của nàng ta không trát phấn, thanh nhã vũ mị, nàng ta một tay đỡ lấy cửa sổ, tóc dài đến eo rủ xuốn, ở đuôi tóc còn đọng những giọt nước trong suốt: "Ối, thật sự xin lỗi, nô gia trượt tay đánh rơi thanh chống cửa sổ, công tử chớ có lấy làm lạ."

    "Công tử, nô gia ở đây!"

    Thiếu nữ đó nhảy nhót chạy về phia cửa Như Tuyết phường, mặc áo ngắn tay bó màu xanh, bên ngoài là áo cộc tay bó chặt người, váy bó eo màu vàng nhạt, tóc vẫn ẩm ướt đen bóng, chỉ vén lên qua quýt.

    "Cho nên, trước khi đi, ta sẽ tặng phú quý cho nàng ta.

    Cái mà ta có thể tặng nàng ta cũng chỉ có bấy nhiêu đây.

    Ta biết nàng ta có chút thích ta, có điều... ta "chết" rồi, cái đó cũng sẽ hết.

    Nha đầu hoạt bát đó hiện tại đã thành thục hơn nhiều, bờ vai gầy ấy giờ cũng có thể gánh vác được nhiều việc.

    Cho dù là nàng, không phải cũng thay đổi rất nhiều sao?

    Nàng ta rồi cũng sẽ lớn dần, mỗi người đều sẽ lớn dần..."

    Cái nhìn xoáy vào hắn của Diệu Diệu trước khi đi, cùng với con mắt chan chứa ân tình lại một lần nữa hiện lên trong đầu hắn, Dương Hạo bỗng dưng nhớ tới một người đã chôn sâu trong ký ức bị phủ đầy bụi bắm của mình.

    "Dương Hạo đại thúc, đợi Cẩu nhi theo sư phụ gia gia học được một thân bản lĩnh sẽ quay về tìm đại thúc, theo đại thúc làm việc, có được không?"

    "Được, đại thúc cầu còn không được nữa là."

    "Nhưng...

    Cẩu nhi mới chín tuổi, còn cần nhiều năm nữa."

    "Cũng không lâu đâu, ở tái ngoại rất nhiều người mới mười hai mười ba tuổi đã có thể ra trận giết địch rồi.

    Hán nhi chúng ta kém họ ở chỗ nào chứ?

    Có đại tông sư như lão tiên trưởng dậy dỗ, Cẩu nhi tương lai nhất định sẽ biến thành như lang như hổ."

    "Phải như lang như hổ ư?

    Vừa dữ lại vừa xấu, khó coi lắm."

    "Ha ha, chỉ ví dụ thôi.

    Cẩu nhi khi thành tài xuống gặp đại thúc, nên mặc một chiếc đạo bào màu hạnh hoàng, lưng đao bảo kiếm, áo thêu bắc đẩu, tay áo tung bay, là một tiểu đạo đồng tiên phong đạo cốt, tuổi trẻ tuấn tú, ha ha..."

    Diệu Diệu rồi sẽ lớn, Cẩu nhi cũng sẽ trưởng thành.

    Trên thế giới này không có đạo lý ai rời xa rồi thì khiến ai đó không sống tiếp được.

    Ta tới thế giới này một cách mạc danh kỳ diệu, tạo thành một số cải biến và sai lệch, theo sự "chết đi" một cách khó hiểu của ta... tất cả sẽ quay trở lại với quỹ tích vốn có của nó...

    "Cẩu nhi, đại thúc không đợi được đến lúc con thành tài xuống núi được nữa rồi.

    Có điều...

    đại thúc rất cao hứng, cho dù trên thế giới này không vì ta mà thay đổi cái gì, nhưng ít nhất thì ta cũng thay đổi được nhân sinh và mệnh vận của con..."

    Dương Hạo chưa nghĩ sâu hơn một nấc, bởi vì người vì hắn mà thay đổi vận mệnh đâu chỉ có một Mã Diệc, Phách Châu, Quảng Nguyên, Tô Châu, thậm chí là Khương Nhân, còn có Khai Phong, Tứ châu...

    Những nơi mà hắn tới, hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ cải biến mệnh vận của một số người, mà những người này bị hắn cải biến vận mệnh, cũng sẽ cải biến mệnh vận của càng nhiều người hơn.

    Thế giới này khó tránh khỏi đi chệch khỏi phương hướng lịch sử vốn có của nó...

    Hắn càng không ngờ được rằng, bởi vì sự xuất hiện của hắn, người bị hắn cải biến vận mệnh, có người đi theo hướng hạnh phúc, có người đi theo hướng bất hạnh, không phải ai ai cũng được may mắn như Cẩu nhi.

    Ví dụ như... vị Đặng Tú Nhi, vị tri phủ thiên kim Tứ châu.

    Đặng Tú Nhi nghiến chặt răng, đang luyện kiếm pháp dưới tán cây.

    Cánh tay vốn chỉ cầm bút gẩy đàn của nàng ta giờ đã luyện tới sưng vù, chỉ nhấc lên một cái là đau như bị kim châm.

    Nhưng nàng ta chưa từng nếm qua loại thống khổ này vẫn nghiến răng nghiến lợi, hướng tới địch nhân vô hình trong không khí mà đâm từng kiếm từng kiếm.

    "Tú nhi, nghỉ ngơi một lát đi."

    "Cô cô."

    Đặng Tú Nhi thu kiếm lại, quay đầu nhìn cô cô đang chắp tay đứng ở trước thềm đại điện Tam Thanh của Xuất Vân quan, lau mồ hôi trên trán bước về phía nàng ta.

    "Tú nhi, con nên chú ý nghỉ ngơi, khổ luyện như vậy, sợ rằng dục tốc bất đạt."

    "Cô cô, con đã qua cái tuổi thích hợp nhất để tập võ rồi, lại không có căn cốt tốt nhất để học võ, vậy thì chỉ có lấy cần cù để bổ khuyết.

    Cô cô không cần phải lo lắng, Tú nhi chịu được mà."

    "Ôi đứa bé này!"

    Xuấn Vân quán chủ thở dài một tiếng, lắc lắc đầu rồi bước vào trong đại điện.

    Đặng Tú Nhi cầm hũ nước từ dưới bậc thầm lên, đổ đầy vào cái bát sứ to, sau đó cầm lên uống ừng ực, không hề còn bộ dựng tư văn của tri phủ thiên kim, đại gia khuê tú nữa.

    Uống xong một bán nước suối ngòn ngọt, nghỉ ngơi một lát, nàng ta lại cầm kiếm đứng ở giữa điện, quát khẽ một tiếng, lại tiếp tục luyện kiếm.

    Kiếm đi nhẹ nhàng, như hành vân lưu thủy, vẽ ra một chữ trụ.

    Người nàng ta đi theo kiếm, giống như du long, di chuyển khắp viện, kiếm phong rít gào.

    Đột nhiên, nàng ta tay cầm trường kiếm, chân đạp thất tinh, thân hình xoay nửa vòng, hai chân giao vào nhau ngồi khoanh chân xuống đất, kiếm trong tay theo cánh tay giơ ra sau rồi đâm nghiêng lên trên, mục tiêu giả tướng chính là yết hầu của đối phương.

    Không ngờ lúc này lại có một người từ ngoài cửa viện chạy vào, thân pháp cực nhanh.

    Thân hình người đó khá thấp, một kiếm này của Đặng Tú Nhi vốn là đâm vào yếu hầu giả tưởng của địch nhân, lúc này lại biến thành đâm vào yết hầu của người đó.

    Đặng Tú Nhi đại kinh thất sắc, nhưng thu lại thì đã không kịp.

    Chỉ thấy bóng người màu hạnh hoàng (màu vàng hơi đỏ) đột nhiên nhoáng lên, không ngờ lại né được một kiếm tất sát này.

    Đặng Tú Nhi kiếm thế dùng hết, vẫn chưa kịp thu lại, bóng người đó lại lao tới như quỷ mị.

    Đặng Tú Nhi chỉ cảm thấy cổ tay nhói lên, kiếm trong tay đã bị người đó đoạt mất.

    "Xin... xin lỗi..."

    Đặng Tú Nhi đưa tay ra lau mồ hôi lạnh, lúc này mới có thể nói ra lời.

    Đứng trước mặt nàng ta là một tiểu đạo cô, mặc đạo bào màu hạnh hoàng, giày gai thắt xà cạp, tóc búi cao, nhưng trên đầu lại đội một cái nón trúc.

    Màn sa rủ xuống tới tận cổ, che đậy toàn bộ da thịt lộ ra ngoài của nàng ta.

    Nhưng kẽ màn sa theo gió mà động, lờ mờ lộ ra một mảng da thịt, nhưng lại trơn bóng như ngà voi, lờ mờ thấu ra màu hồng tráng mịn.

    Cách một lớp màn sa vẫn lờ mờ thấy được dung mạo đẹp như tranh.

    "Tiểu đạo cô này là ai?

    Đợi nàng ta lớn rồi, nhất định sẽ là một nữ nhân không tồi, trời sinh còn có thân thủ giỏi như vậy, e rằng cả cô cô cũng không bằng..."

    Đặng Tú Nhi trong lòng kinh nghi bất định, nghĩ.

    Tiểu đạo cô đó vén màn sa lên, cười với nàng ta: "Hi hi, ngươi không cần phải khách khí, là ta vào quá mạo muội, ngươi là tục gia đệ tử của Xuất Vân quán chủ à?"

    Tiểu đạo cô cười xinh như hoa, giọng nói trong trẻo, còn có một chút trẻ con, nhưng lại ngọt ngào dễ nghe.

    Nàng ta vén màn sa lên, trước mặt Đặng Tú Nhi như rực sáng: "Môi hồng răng trắng, quả nhiên là một mỹ nhân.

    Không chỉ mắt mày tình xảo mà da thịt còn trơn bóng, quả thật giống như là một bức tượng do ngọc đẹp khắc thành.

    Đôi mắt đen láy đó không ngờ lại trong suốt như nước suối không nhiễm bụi trần dưới bách thụ ngàn năm ở hậu viên.

    "Ặc, đúng vậy... tiểu tiên trưởng tìm sư phụ của ta à?"

    Nhìn tuổi tác, Đặng Tú Nhi đoán rằng nàng ta chắc là nhân vật đồng lứa với đồ nhi của cô cô, chỉ là kính nể thân thủ cao minh của nàng ta, bất giác sinh ra mấy phần kính ý, ngữ khí cũng khách khí hơn nhiều.

    Tiểu đạo cô đó cười hi hi, nói: "Xuất ở trong đại điện à?

    Ta có chuyện muốn tìm bà ta."

    Tiểu đạo cô ném kiếm về phía Đặng Tú Nhi rồi chạy vào trong đại điện, thân pháp nhanh như điện, linh hoạt như mèo.

    "Xuất Vân?

    Nàng ta có lai lịch như thế nào, không ngờ lại gọi thẳng đạo hiệu của cô cô?"

    Đặng Tú Nhi kinh ngạc không thôi, đỡ lấy kiếm rồi chạy theo sau.

    Vừa đi tới cửa điện, tiểu đạo cô đã từ trong điện chạy ra.

    Thấy nàng ta đuổi theo, liền gật đầu tỏ ý với nàng ta rồi lập tức giống như gió lướt qua người nàng ta.

    Đặng Tú Nhi chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt ta đin láy đó hơi liếc qua nàng ta.

    "Tiểu sư thúc đi thong thả, Xuất Vân không tiễn xa được."

    Khi Xuất Vân quán chủ chắp tay đứng dậy thì tiểu đạo cô đó sớm đã đi mất dạng rồi.

    "Tiểu sư thú?"

    Đặng Tú Nhi kinh hô một tiếng: "Cô cô, nàng ta là ai, sao lại có bối phận cao như vậy?"

    Xuất Vân quán chủ nói với vẻ hâm mộ: "Tiểu sư thúc pháp hiệu là Trần Duyên, là thân truyền đệ tử của tổ sư."

    Đặng Tú Nhi lại thốt lên kinh ngạc: "Tổ sư?

    Phù Diêu Tử chân nhân còn sống ư?"

    Xuất Vân quán chủ trừng mắt lườm nàng ta một cái, quát khẽ: "Tổ sư đã tu tới cảnh giới địa hành tiền, phúc thọ miên trường, tất nhiên là vẫn còn sống rồi."

    "Thật không ngờ...

    Nàng ta mới có chừng này tuổi mà một thân võ công đã khá như vậy rồi, nếu tổ sư gia cũng chịu chỉ điểm một chút cho con, vậy thì tiến cảnh trong võ đạo của con ắt sẽ một ngày tiến xa ngàn dặm."

    "Con đừng có mơ, Trần Duyên sư thúc là quan môn đệ tử của tổ sư, tổ sư không thu đồ đệ nữa đâu.

    Hơn nữa, thuật bói toán của tổ sư là thiên hạ vô song, nếu thật sự để tổ sư gặp con, đoán ra mục đích của con, tất không chịu để ta truyền võ nghệ cho con đâu."

    Đặng Tú Nhi nghe thấy vậy, mặt mày không khỏi ủ rũ chán nản.

    Xuất Vân quán chủ lại nói: "Có điều... vị tiểu sư thúc này rất ôn hòa với người ta, rất thích nói chuyện.

    Tiểu sư thúc có được thân truyền của tổ sư, biết rất nhiều tuyệt nghệ bí mật không truyền cho người ngoài mà ngay cả cô cô của người cũng chưa từng nghe tới.

    Con nếu có thể kết thân với nàng ta, để vị sư thúc tổ này chỉ điểm cho con mấy chiêu, đối với tiến cảnh của con cũng có lợi ích rất lớn.

    Chỉ là... con ngàn vạn lần đừng để nàng ta biết co là vì báo tư thù, ý muốn giết quan, nếu không..."

    "Cô cô, con biết rồi."

    Đặng Tú Nhi vui vẻ nói.

    "Ài, bần đạo là người xuất gia, ở ngoài tam giới, không trong ngũ hành.

    Hiện giờ không dứt được một tia trần niệm, đã phạm quy củ của sư môn rồi.

    Tú nhi, con tự thu xếp đi, chấp niệm... không thể quá nặng."

    ...

    "Quan gia tới rồi, thần không tiếp đón từ xa, xin quan gia thứ tội."

    Triệu Phổ vội vàng đứng dậy.

    "Ha ha ha, Tắc Bình huynh, gặp nhau trong phòng riêng, chứ có câu nệ lễ tiết như vậy, trẫm đã nói nhiều lần rồi mà."

    Triệu Khuông Dận mỉm cười bước vào trong phòng, nhìn thấy mười cái hộp đen bóng ở trong nhà, ánh mắt lập tức sáng lên: "Tắc Bình huynh, đây là cái gì vậy."

    Triệu Phổ thầm cười khổ, chỉ đành trơ mặt nói: "Cái này...

    à...

    đây là..."

    Triệu Phổ vừa một bịa ra một cái lý do, trong lòng đột nhiên giật thót: "Sao lại trùng hợp như vậy, sứ giả ngô Việt vừa đi, bệ hạ lại đã tới rồi?"

    Triệu Phổ không dám giấu diếm, thế là thản nhiên đáp: "Đây là Ngô Việt Vương Tiền Thục sai người tới tặng thần mấy bồn hải sản.

    Ha ha, chắc là đại quân của Tống quốc ta uy chấn lĩnh nam, bọn họ có chút đứng ngồi không yên, tống lễ là giả, vào kinh dò xét tình thế trong triều ta mới là thật."

    Một tia sáng sắc nhọn như kim ở sâu trong mắt Triệu Khuông Dận biến mất, tươi cười nói: "Ha ha, đã là hải sản mà Ngô Việt vương mang tặng, nhất định là không tồi, mở ra xem đi.

    Hôm nay trẫm có khẩu phúc, cũng có thể thưởng thức một chút.

    Triệu Phổ đành phân phó hạ nhân mở bồn, nhất thần kim quang xán lạn chói mắt, trong mười bồn đều là váng nén sáng choang.

    Triệu Phổ sắc mặt xám xịt, vội vạng quỳ xuống đất, hoảng hốt xin tội: "Thần có tội, thần thực sự không biết cái gọi là hải sản này lại là hoàng kim.

    Thân thân là tế chấp, phạm phải sai lầm lớn này, xin bệ hạ nghiêm trừng."

    Hai chân hắn run rẩy, đầu quỳ sát đất không dám ngẩng dậy, chỉ cảm thấy trong đại sảnh tĩnh lặng, bầu không khí trầm trọng ép cho hắn không thở nổi.

    Sau một thoáng tĩnh mịch, khi Triệu Phổ cơ hồ sụp đổ thì nghe thấy Triệu Khuông Dận cười dài một tiếng: "Ha ha, chẳng qua là mười thùng hoàng kim mà thôi, chẳng lẽ mua được một vị tể tướng của nước ta ư?

    Tắc Bình, đứng dậy đi, hoàng kim ngươi cứ nhận lấy..."

    "Thần không dám, thần có tội..."

    Khóe miệng Triệu Khuông Dận cong lên, lộ ra một nụ cười rất khó phát giác, cúi người xuống đỡ hắn: "Đứng dậy đi, tên tiểu thử Tiền Thục này còn cho rằng đại sự của Tống quốc ta là chuyện mà thư sinh các ngươi làm chủ, không liên quan tới ta ư!"

    Triệu Phổ thấy Triệu Khuông Dận không muốn truy cứu chuyện này, hồn phách mới về lại trong cơ thẻ, căng thẳng bỏ dậy, chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh ướt áo, lúc này ở ngoài cửa có tiếng gọi vui vẻ: "Quan gia tới rồi ư?"

    Triệu Khuông Dận quay đầu lại nhìn, buông Triệu Phổ ra, chắp tay thi lễ về phía cửa, kêu: "Khuông Dận bái kiến tẩu tẩu.

    Ha ha, ở trong cung rất phiền muộn, nhớ tới thịt nướng của tẩu tẩu, nhất thời thèm ăn cho nên mới tới làm phiền."

    Triệu Khuông Dận và Triệu Phổ gia trước giờ luôn qua lại rất mật thiết, khi chưa làm hoàng đế thường tới Triệu gia cùng Triệu Phổ uống rượu nói chuyện.

    Thịt nướng của phu nhân Triệu Phổ rất ngon, Triệu Khuông Dận ăn mãi không chán, đối với vị tẩu phu nhân này cũng rất kính trọng thân mật.

    Hắn về sau tuy làm hoàng đế, nhưng khi gặp Triệu phu nhân vẫn tôn kính gọi tẩu tẩu.

    Mỗi lần tới Triệu gia cũng đều muốn dùng thịt nướng do tự tay Triệu phu nhân làm để nhắm rượu, cùng Triệu Phổ vui sướng đàm luận.

    Triệu Phổ thấy phu nhân tới, không khỏi thờ phào một hơi, may mà phu nhân tới hòa giải, nếu không cục diện khó xử này không biết nên thu xếp thế nào.

    Hắn lập tức đánh mắt với bà ta, tức thì có gia nhân cơ linh bước tới đưa mười cái bồn ra ngoài.

    Triệu Phổ lại cố nặn ra một nụ cười với Triệu Khuông Dận: "Phu nhân, Mặc Hương uyển đang tu sửa, thiết yến bày rượu ở Trúc Vận các, tiếp đón quan gia đi."

    Triệu phu nhân ngây người, nhà mình đang xây nhà mới chứ Mặc Hương uyển có được tu sửa gì đâu?

    Nhưng bà ta dẫu sao cùng làm tể tướng phu nhân nhiều năm, đầu óc đương nhiên là sắc sảo.

    Trương phu đã phân phó như vậy, biết hắn tất có duyên có.

    Lập tức thản nhiên dạ một tiếng, trước tiên bảo ngươi đi chuẩn bị bồn đồng, than, thị và rượu.

    Sau đó thì cùng Triệu Phổ một trái một phản đưa Triệu Khuông Dận tới Trúc Vân các.

    Trúc Vân các là thư phòng của Triệu Phổ, nhưng Triệu Phổ tới Triệu gia, trước giờ lại chưa từng đến thư phòng của hắn.

    Thư phòng của vị tể tướng này tất nhiên là rất được chú ý, gồm có ba gian, mỗi gian lại chia ra làm hai, chỗ tắm, nghỉ ngươi, đọc sách, tiếp khách đều có, mực bút đầy rẫy, hoa cỏ thơm ngát, bố trí rất điển nhã.

    Tiến vào thư phòng, lại thấy ở trong chính sảnh có một thư án được đặt sát vào tường, hai bên là bình hoa và trái cây, chính giữa là chiếc gương đồng, gương đồng được nạm vàm khảm ngọc, cũng là một kiện gia vật, chỉ là nếu luận về quý trọng, thế nào cũng không đáng được một vị tể tướng coi trân trọng như vậy.

    Triệu Khuông Dận bất giác ngây người, Triệu Phổ thấy vậy đột nhiên có canh giác, vội vàng ra hiệu cho phu nhân đi trước.

    Triệu Khuông Dận càng thấy nghi ngờ, nhưng mặt thì vẫn bất động thanh sắc, mỉm cười nói: "Chiếc gương đồng này, chính là một cổ vật cực kỳ quý trọng, sao lại cung phụng ở đây?"

    Nói xong liền bước tới, Triệu Phổ ngăn không kịp, chỉ đành bước theo sau.

    Triệu Khuông Dận cầm gương đồng lên, quan sát tử tế một lượt, không thấy có chỗ nào kỳ lại, lật lại nhìn thì thấy mặt sau đúc nét chữ của bốn năm Càn Đức, ông ta lờ mờ thấy có chút quen mắt, bất giác trầm ngâm nói: "Chiếc gương đồng này... trẫm hình như đã thấy ở đâu rồi?"

    Triệu Phổ ngượng ngùng nói: "Cái này...

    đúng vậy, chiếc gương đồng này, quan gia đã thấy rồi, thần vì chiếc gương đồng khắc chữ "năm thứ tư Càn Đức" này mà bị quan gia răn dạy, từ sau đó mới cố gắng phấn đấu, nỗ lực đọc sách, để không phụ sự nhân ái hậu đức của quan gia.

    Chiếc gương đồng này, thần đặt ở trong thư phòng, chính là dùng để tự nhắc nhở mình."

    Triệu Khuông Dận nghe hắn nói vậy, đột nhiên nhớ tới một chuyện cũ, không khỏi ha ha cười lớn.

    Vốn là mấy năm trước, sau khi diệt được Thục quốc, rất nhiều tài vật trong cung của Thục quốc vốn đều chuyển tới Khai Phong để dùng trong cung của Tống quốc, có một lần Triệu Khuông Dận phát hiện một chiếc gương động có khắc chữ "năm thứ tư Càn Đức", không khỏi cảm thấy kỳ quái, bởi vì lúc đó là Đại Tống năm Cà Đức thứ ba, sao lại xuất hiện trước chữ "năm Càn Đức thứ tư"?

    Lúc đó chưa có thương phẩm có ghi ngày sản xuất, hơn nữa một chiếc gương đồng cũng không có hạn xử dụng, cũng không cần phải làm giả.

    Triệu lão đại cho rằng là vật lạ, hỏi rất nhiều đại thần, mới có Hàn Lâm học sĩ Đào Cốc và Đậu Nghi trả lời, bởi vì niên hiệu Càn Đức Thục Quốc cũng từng dùng, đây là gương đầu được đúc vào năm thứ tư Càn Đức của Thục Quốc, đã có chút lâu đời rồi.

    Triệu Khuông Dận nghe vậy liền nổi giận, quốc hiệu này không những bị người ta dùng rồi, hơn nữa còn là một quốc gia bị diệt vong, thế cũng quá xui xẻo.

    Chọn quốc hiệu là chuyện lớn quan trọng cỡ nào, văn võ toàn triều không ngờ ngay cả chuyện này cũng không biết.

    Niên Hiệu Đại Tống Càn Đức đã dùng mấy năm rồi, không sợ bị người Thục cười cho à?

    Triệu lão đại vừa nổi giận, cầm vút vẻ loạn lên mặt Triệu Phổ thân là tể tướng đang ngồi bên cạnh, rồi cầ gương đồng đập tới tấp lên người hắn, mắng cho Triệu Phổ phải ôn gương đầu chạy mất dạng.

    Tảo triều ngày hôm sau, vết mực trên mặt Triệu Phổ vẫn không chưa xóa, vẫn dính nguyên vẹn trên mặt hắn, Triệu Khuông Dận thấy vận mới thôi giận.

    Sau khi hết giận, Triệu Khuông Dận mới nhớ tới Triệu Phổ là năm Càn Đức thứ hai mới là tể tướng, chuyện chon sai niên hiệu không phải là trách nhiệm của Triệu Phổ.

    Cho dù... rất rõ ràng, Triệu Phổ cũng quả thực không biết Thục quốc đã dụng niên hiệu Càn Đức này, cho nên đối với việc mình vô duyên vô cớ đánh hắn cũng cảm thấy áy náy.

    Hiện giờ thấy Triệu Phổ không ngờ lại đặt chiếc gương đồng này ở đây để tự cảnh tỉnh bản thân, Triệu Khuông Dận không khỏi cảm thấy cảm động.

    Triệu Phổ thân là tể tướng, quyền cao chức trọng, tất nhiên là đối tượng mà quyền quý trong ngoài muốn kết giao.

    Ngô Việt cho dù tặng hắn mười thùng hoàng kim thì sao?

    Cho dù có tặng hắn một tòa núi vàng thì hắn cũng không dám, mà cũng không ngu xuẩn tới mức lại tổn hại hoặc là phản bội Đại Tống.

    Chẳng qua là trong phạm vi mà mình có thể giúp đỡ Ngô Việt quốc một chút, mưu cầu một số lại ích cá nhân mà thôi.

    Vừa nghĩ vậy, oán hận trong lòng Triệu Khuông Dận cũng giảm đi nhiều, đợi khi than lửa bốc lên, thịt tỏa hương thơm, Triệu Khuông Dận đã quên hẳn chuyện này, quay sai thương nghị quốc sự với Triệu Phổ.

    "Tắc Bình à, chiến sự Mân Nam thuận lợi, theo trẫm thấy, Hán Quốc đã là vật trong túi trẫm rồi, có chạy cũng không thoát.

    Nam Hán tới tay, cho đại quân nên nghỉ ngơi một chút rồi trẫm lại chuẩn bị thảo phạt Đường quốc.

    Đường quốc lần này sai sứ tới triều, e rằng cũng là vì nỗi lo này.

    Nam Đường, trẫm quyết phải có được, không biết Tắc Bình có kiến nghị gì với trẫm không?"

    Triệu Khuông Dận tuy đã bỏ chuyện này xuống, nhưng Triệu Phổ thì không bỏ được.

    Đạo quân thân giống như là đạo phu thê, khi đôi bên ân ái thì chuyện gì cũng dễ nói, một số hiềm khích mâu thuẫn hai bên đều không để trong lòng.

    Nhưng khi hai bên ghét nhau, thì sự tính toán lại cả thù cũ.

    Ngươi lúc trước như thế nào, ta lúc trước như thế nào, đều sẽ tính toán rõ ràng.

    Thế là vừa nghe thấy câu khỏi của Triệu Khuông Dận, Triệu Phổ vội vàng xốc lại tinh thần, đắn do nói: "Đường quốc vô luận và cương vực hay là thực lực đều hơn Tống quốc ta.

    Từ khi quan gia xưng đế đến nay, có được sự anh minh của quan gia, Đại Tống ta như mặt trời mọc đằng đông, so sánh hai bên, hiện giờ Đường quốc đã không còn là địch thủ của Đại Tống ra nữa rồi.

    Song rết có trăm chân, chết mà không cứng.

    Đường quốc hiện tại tcos mấy chục vạn hùng binh, hơn hẳn Thục quốc, Hán quốc.

    Quan gia muốn lấy Đường quốc, trước phải tiên nắm rõ tình hình trong nước của kẻ địch, am hiểu địa lý của kẻ địch, phân tán quần thần của kẻ địch, ly gián văn võ của kẻ địch.

    Có như vậy thì mới có thể đoạt được.

    Nếu không, chiến sự kéo dài nhiều ngày, e rằng Kinh Hồ, Mân Việt, BaThục mới hàng sẽ có kẻ nổi dị tâm.

    Mà Tây Bắc đang rục rịch, cường binh của Bắc quốc cũng là hậu hoạn vô cùng."

    Triệu Khuông Dận gật đầu khen phải, hai người nghị luận một lúc lâu, Triệu Phổ vào mỗi đoạn quan trọng lại gãi đúng chỗ ngứa của Triệu Khuông Dận.

    Triệu Khuông Dận long nhan hớn hở, chút không vui trong lòng còn sót lại cũng bay biến sạch.

    Ông ta ném một xâu thịt xuống, vuốt râu cười nói: "Không sai, lời của Tắc Bình chính hợp ý trẫm, đạo thương binh phạt mình là nắm rõ tình hình trong nước của kẻ địch, am hiểu địa lý của kẻ địch, phân tán quần thần của kẻ địch, ly gián văn võ của kẻ địch.

    Trẫm thấy, để Hồng lư thiếu khanh Dương Hạo xuất sứ Giang Nam, chấp hành trọng trách này, Tắc Bình thấy sao?"

    Chương 340: Đường sứ (Thượng)

    Mộ Dung Cầu Túy, Phương Chính Nam, Trình Vũ và Trình Đức Huyền cùng nhau trở về thành.

    Nam Nha Thanh Tâm lâu.

    Trình Vũ và Trình Đức Huyền ngồi xuống nghe Triệu Quang Nghĩa kể về những việc đã xảy ra trên đường về kinh một lượt, Trình Vũ không khỏi lo lắng nói: "Thiên tuế, Triệu Phổ vi phạm lệnh cấm bán trộm gỗ lớn ở Tần Lũng, nhưng quan gia lại không hề trách tội, ngược lại còn giáng tội danh vu cáo đại thần cho đại tướng quân tả giám môn vệ vốn làm việc theo phép công, giáng xuống làm một chức quan nhỏ bé ở Nhữ Châu.

    Ngô Việt quốc bí mật đem vàng tặng cho Triệu Phổ, quan gia lại không hỏi tội hắn, người lại còn hỏi hắn kế sách, có thể thấy Triệu quan gia rất sủng ái Triệu Phổ, Triệu Phổ bây giờ đức cao vọng trọng, ti chức thấy chúng ta hiện giờ không dễ ra tay nữa."

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười nói: "Điều đó cũng chưa chắc, sự chán ghét đối với một người sẽ được tích tụ dần theo năm tháng, nếu như vì hai việc nhỏ này mà lại đánh gục được một tể tướng đương triều sao, đó mới là điều kì lạ đấy.

    Những chuyện này chỉ là một đĩa rau trên bàn đầy thức ăn mà thôi, phải dần chôn một thêm một số sự hiềm khích ác cảm vào lòng quan gia, để cho quan gia dần nảy sinh sự chán ghét đối với Triệu Phổ.

    Điều mà quan gia kị nhất chính là thần tử không biết vị trí của mình, xúc phạm quyền uy thiên tử, quan gia đối với người khác nhân hậu, duy chỉ có điểm này là khác.

    Mấy ngày nay ta ở Khai Phong đã bí mật sắp xếp người đi tìm hiểu điểm yếu của Triệu Phổ, tiếp theo đó từ mặt này mà nắm thóp hắn, liên tiếp tiến hành tấn công hắn.

    Con đê nghìn dặm, vỡ tan bởi một tổ kiến, từng con kiến đào xuống, con đê dài Triệu Phổ này cũng sẽ có lúc bị phá hủy."

    Hắn cười lạnh lùng, hơi nhìn về phía trước, nói: "Trọng Viễn, ngươi về đúng lúc lắm.

    Ngươi làm việc rất thận trọng, biết ăn nói, đại sự này của bổn vương đang muốn sắp xếp cho người làm đây.

    Trọng Viễn, ghé tai sát vào đây..."

    Bên bến thuyền Biện Hà, Triệu Phổ và Dương Hạo cùng nhìn về chiếc thuyền lớn của Đường Quốc ở xa xa, không hẹn mà cùng đưa tay phủi phủi quan bào, đội lễ nhạc bên cạnh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

    Lần này Đường quốc xuất sứ, người được phái đến là con trai thứ bảy của Đường Nguyên Tông, đệ đệ của Lý Dục - Trịnh Vương Lý Tòng Thiện và sử bộ thượng thư Từ Huyễn.

    Một đoàn sứ ngoại giao long trọng như vậy có thể nói là chưa từng có bao giờ.

    Lý Tòng Thiện thì khỏi phải nói rồi, hắn là huynh đệ của hoàng đế Nam Đường, vương gia của Đường quốc, thân phận đương nhiên là cao quý.

    Còn Từ Huyễn lại là một tài tử có tiếng của Giang Nam, bảy tuổi đã biết làm thơ, mười tuổi có thể làm văn, mười sáu tuổi đã làm đại thần chuyên quản lý về thư kinh của Đường quốc, cùng nổi tiếng về văn thơ với người đệ đệ Từ Khải, hiệu xưng "Giang Nam nhị Từ", sau khi làm quan thì tên tuổi lại nổi tiếng ngang tể tướng Hàn Công Vu, người ta còn gọi hắn là Hàn Từ của Giang Nam.

    Vì chuyện phải phái ai đi tiếp đón sứ thần Đường quốc mà trên triều mọi người đã thảo luận đi thảo luận lại nhiều lần.

    Đường quốc phái đến một vương gia và một sử lại thượng thư, theo lễ nghĩa thì Tống quốc cũng nên có người tương xứng về cấp bậc đi tiếp đón mới đúng.

    Nhưng vị Trịnh vương Đường quốc đó không nói làm gì, còn vị Từ thượng thư lại nổi tiếng khắp thiên hạ với ngòi bút và tài ăn nói, người này học thức uyên thâm, văn tài xuất chúng, môi thương lưỡi tiễn, phải quan hệ tiếp đón ngoại giao với một người như vậy quả thực nhiều quan viện Đại Tống trên triều đều có chút lo lắng.

    Bây giờ Đại Tống chỉ có hai vương gia, một là Ngụy vương hay là Tấn vương.

    Ngụy vương còn trẻ tuổi, luận về học thức thì còn kém xa, không thể là đối thủ của Từ Huyễn.

    Chuyến đi xuất sứ đến Giang Nam lần này của hắn vừa mới tạo dựng được một chút danh tiếng, Triệu Khuông Dận yêu thương đứa con, không muốn hắn bị xấu hổ trước mặt Từ Huyễn, nên có lòng bảo vệ.

    Còn về Tấn vương, bây giờ còn kiêm cả chức vụ Phủ Doãn phủ Khai Phong, cũng không tiện làm một đại sứ tiếp đón.

    Hơn nữa, cứ nghĩ đến phải tiếp chuyện với Từ Huyễn thì Triệu Quang Nghĩa lại lo sợ khi mở miệng, hắn cũng không đồng ý ra mặt.

    Cứ như thế, quan viên mà triều đình phái ra để nghênh đón sứ thần phải được chọn từ trong quan viên trong triều, một người có quyền cao chức trọng mới tương xứng với quy cách của đối phương.

    Danh của người, bóng của cây, sự nổi tiếng của cái mồm nói nhanh sắc bén như dao của Từ Huyễn đã truyền khắp thiên hạ, những trọng thần triều đình Đại Tống đều sợ mình không nói lại được với Từ Huyễn, đến lúc đó làm mất mặt triều đình lại còn làm xấu cả danh tiếng của mình, họ đều tìm đủ mọi cách để thoái thác, không có ai đồng ý đảm nhiệm cái chức này.

    Chọn đi chọn lại, cuối cùng tể tướng đương triều chủ trì chấp pháp không thể đẩy được trách nhiệm, Triệu phổ đành phải đích thân xuất mã.

    Triệu Phổ thực ra cũng không tình nguyện lắm, con người Từ Huyễn này hắn chưa từng gặp qua, nhưng danh tiếng của đối phương thì hắn đã từng nghe thấy, Triệu Phổ hắn ngay cả một quyển "Luận ngữ" mà đến bây giờ mới học được một nửa, bảo hắn tiếp lời với đại học sĩ có miệng lưỡi sắc bén như Từ Huyễn, hắn nào có sự tự tin đó?

    Có điều, hắn đã nhân hối lộ của Ngô Việt quốc, bị Triệu Khuông Dận tóm được, bây giờ chính là lúc lấy công chuộc tội, nào dám có ý chối từ?

    Đành phải gượng mình mà nhận vậy.

    Cũng may, quan gia đã nói, theo quy cách thì phải có một vị đại thần chức vị lớn sánh vai với vương gia, còn về sau khi nghênh đón thì tể tướng đương triều công việc bận rộn, không thể tiếp đãi suốt được, nên sau này sẽ do hồng lư tự phụ trách, như thế Triệu Phổ mới yên tâm.

    Còn về phía hồng lư tự thì vị đại hồng lư tự tên Trương Đài Liễu đó vốn thường đã nhiều bệnh, vừa nghe thấy phải tiếp đón sứ thần Đường quốc lập tức đổ bệnh nằm liệt giường, mà trước đó, phàm là chuyện gì hắn cũng muốn tranh cao thấp với Dương Hạo, nhưng lần này đã hết sạch khí phách, hoàn toàn không có ý tranh sủng.

    Dương Hạo lại chẳng biết Từ Huyễn là ai, không biết không sợ, Triệu Khuông Dận vừa nói hắn liền vui vẻ nhận lời.

    Đợi khi hắn trở về nhà, đem chuyện mình làm sai sứ nói ra thì Ngô Oa Nhi mới vội nói: "Quan nhân, nghe nói Từ Huyễn đó có cái miệng sắt, như thương như tiễn, rất lợi hại, trong triều các quan đều chối từ là vì sợ cái miệng của hắn.

    Quan nhân trăm phương nghìn kế, đương nhiên không kém người ta, nhưng vị Từ đại học sĩ này kiến thức uyên thâm, lại không phải chỉ có cái miệng lợi hại.

    Lý Dục Giang Nam xây một tòa lầu, hắn tìm khắp thiên hạ các loại sách hay nhất để đề tên, đề câu đối thì chỉ có duy nhất bộ sách của Từ đại học sĩ, thâm hiểu cổ kim vô số điển tích điển cố, kinh sử, nếu như hắn nói đố mà quan nhân lại lờ mờ không hiểu ý, đối đáp thất lễ, mất mặt mình là chuyện nhỏ, nhưng lần này không phải là bình thường, mà là thể diện của triều đình Đại Tống.

    Trong triều có nhiều học sĩ uyên thâm sao lại không thấy một người nào chịu xuất đầu lộ diện vậy?"

    Dương Hạo vừa nghe đã nổi cả gai ốc, lập tức tiến cung để từ chức sai sứ, tự thừa nhận mình học thức nông cạn, khó mà có thể ứng phó được với đệ nhất tài tử Giang Nam.

    Triệu Khuông Dận cười ha ha, nói với hắn: "Dương khanh lúc đầu khi ở Quảng Nguyên, hỉ hả chửi mắng, chửi cho Lục Nhân Gia phun cả máu, lẽ nào bây giờ lại đối phó không nổi một Từ Huyễn sao?"

    Dương Hạo cười khổ: "Quan gia, lúc đó mắng chửi Lục đại danh sĩ thần đã sử dụng một số thủ đoạn vô lại, dù sao thần cũng là tầng lớp áo vải, không sợ hạ thấp thân phận mình?

    Nhưng bây giờ...bây giờ thần lại đại biểu cho triều đình Tống quốc ta, sao có thể giở những thủ đoạn làm tổn hại quốc cách được?"

    Triệu Khuông Dận cười giảo hoạt, nói: "Nếu nói về thuật quyền nghi cơ biến thì bách quan trong triều có ai bằng được khanh chứ.

    Quốc thể quốc cách đương nhiên cần được bảo toàn, nhưng đối phó với một nhân sĩ miệng lưỡi sắc bén như Từ Huyễn thì cho dù có tìm hết nhân sĩ bác học trong triều đình ta cũng khó mà tìm ra được đối thủ của hắn, nếu đã như vậy thì chi bằng để khanh ra ứng phó.

    Dương khanh không giỏi đọc sách, trong triều đình ta ai cũng biết, nếu như có chỗ nào sai sót cũng không bị coi là mất mặt mình."

    Dương Hạo vừa nghe liền thầm nghĩ: "Ngài thật là quá độc, dám chắc ngài không thể chọn ra được người có khả năng đối phó với Từ Huyễn, lại cảm thấy người người đều biết Dương Hạo ta không hay chữ nên mới nghĩ ra chủ ý lấy hạ tứ đấu với thượng tứ này, lấy con lợn chết như ta ra để tưới nước sôi."

    Nghĩ vậy hắn liền nhéo cái mũi đồng ý.

    Cứ như thế, hai người Triệu Phổ và Dương Hạo không hề tình nguyện bước lên nhận nhiệm vụ, gánh trách nhiệm nghênh đón đại sứ.

    Đương nhiên, Triệu Phổ là kiêm chức, Dương Hạo là người dẫn chính (toàn bồi), nên càng khổ hơn.

    Thuyền của Đường quốc đã từ từ tiến lại gần bến thuyền.

    Trịnh vương Lý Tòng Thiện và sử bộ thượng thư đều y quan chỉnh tề, bước lên mũi thuyền nhìn về phía bến thuyền xa xa, thấy trên bến thuyền binh sĩ đã nghiêm trang, ở giữa có bắc lán nhiều màu, dưới lán có hai đại thần Đại Tống đang đứng.

    Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn vội chỉnh lại y quan một lần nữa, chuẩn bị lên bờ gặp mặt.

    Lần này họ đến đây đương nhiên là phụ trách một sứ mệnh ngoại giao vô cùng quan trọng.

    Tống quốc tấn công Hán Quốc của Mân Nam, chiến sự rất thuận lợi, họ ở Giang Nam nên hiểu càng rõ hơn tình hình chiến sự của Mẫn Nam so với Khai Phong.

    Mỗi ngày, những tin báo về thành Kim Lăng đều là tin Đại Tống đại thắng, Lý Dục bắt đầu không thể ngồi yên nữa.

    Tình thế quả nhiên là giống như những gì Lâm Nhân Triệu đã dự liệu.

    Hán quốc, nơi mà lòng dân sớm đã mất hoàn toàn không phải là đối thủ của Tống quốc, bên cạnh Nam Hán không có một Khiết Đan cường đại chống đỡ thì lần này e rằng khó có thể bảo toàn được.

    Nam Hán một khi đã bị diệt, đến lúc đó Đường quốc sẽ bị rơi vào sự bao vây ba phía của Đại Tống, nếu như Đại Tống lại tìm cớ để thảo phạt Đường quốc thì...

    Ý nghĩ này vừa tới, Lý Dục liền ăn ngủ không yên, hắn suy nghĩ trăn trở, cuối cùng quyết định: Phải áp chế người ta trước.

    Cái kế áp chế này của Lý Dục không giống như kế mà lúc đầu Lâm Nhân Triệu đã đưa ra là thỉnh hắn nhân lúc Tống triều động binh với Mân Nam, hậu phương bị trống, phát binh đánh Khai Phong.

    Lần này kế của Lý Dục là tiến một bước nhận sai, lấy nhu khắc cương.

    Vì thế hắn đã sai huynh đệ của mình và đại học sĩ Từ Huyễn đến gặp mặt hoàng đế Tống quốc, dâng cống các sản vật, tự tước quốc hiệu, thay hoàng đế Đường quốc xưng thành quốc vương Giang Nam.

    Phong hiệu Tống quốc này chỉ cần chấp nhận thì Đường quốc đã tự hạ xuống một cấp, trở thành nước sở thuộc Tống quốc.

    Theo như Lý Dục, Đường quốc ta đã trở thành thuộc quốc của Tống quốc, quốc vương Giang Nam ta trở thành thần tử của hoàng đế Tống quốc ngươi, ngươi làm hoàng đế mà lại có thể không ngại ngùng xuất binh tấn công thần tử luôn cung kính hòa nhã, từ xưa đến nay không có ý phản kháng sao?

    Lý Dục suy đi tính lại, cẩn thận sắp xếp một lượt, chuẩn bị những báu vật sản vậy, lựa chọn một dàn mỹ nữ Giang Nam rồi phái người mang đi.

    Chương 341: Đường sứ (Hạ)

    Lý Tòng Thiện chỉ là một thiếu niên mới hai mươi tuổi, một bậc nhân tài, nho nhã phóng khoáng.

    Từ Huyễn là một danh sĩ Giang Nam, lại là người nói chuyện nhả ra thơ, văn tài lưu loát.

    Danh sĩ này đúng là "hàng thật đúng giá", hắn ở trong quan trường không lâu, lời nói linh hoạt, đối đáp đâu ra đấy, so với loại kiêu ngạo như Lục Nhân Gia thì cao hơn nhiều.

    Hai bên trò chuyện vui vẻ, dắt tay nhau vào thành.

    Thấy thành Biện Lương đường đi rộng rãi, phố phường phồn vinh, bến Biện Hà thuyền bè tấp nập, trên đường không nhìn thấy binh lính, hàng hóa nhiều như mây, đủ màu sắc và đầy không khí ấm no, Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn không khỏi thấy kinh ngạc, không ngờ tốc độ hát triển của nơi đây lại nhanh đến vậy.

    Nhớ lại năm đó, khi mà Nam Đường ở vào giai đoạn phồn vinh nhất, có đến ba mươi châu, bao gồm cả Cống, Hoàn, Tô, Mân, Kinh, Hồ, dân chúng lúc đó lên đến năm trăm vạn người, binh cường mã tráng, vậy mà bây giờ đã tiêu tan, lại suy yếu rất nhiều, không khỏi thầm thương tiếc.

    Triệu Phổ và Dương Hạo đưa hai vị quốc sứ tiến vào lễ tân viện, lại mở một bữa yến tiếc thiết đãi.

    Hỏi han ý kiến đối phương, biết được Đường quốc là tự tước quốc hiệu để xưng thần, thỉnh thần quy thuận, hai người họ cảm thấy không vui, nên yến tiệc bị hoãn lại, lập tức chuyển tin tức vào cung.

    Sau đó Triệu Phổ trở về phủ tể tướng, lập tức triệu tập mạc liêu, phân tích dụng ý của Đường quốc, thương lương kế sách ứng phó.

    Buổi sáng hôm sau, Đường quốc Trình Vương Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn lên điện diện kiến quân vương, tất cả các quan từ tứ phẩm trở lên đều có mặt chứng kiến.

    Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn cũng là lần đầu tiên gặp mặt hoàng đế Tống quốc, thấy Triệu Khuông Dận ngồi trên ngai vàng, tai to mặt lớn, khí độ ung dung, hai mắt lấp lánh, không tỏ ra quá oai nghiêm mà nói chuyện lại khá thoải mái, trong sự anh vũ không mang theo sát khí.

    Bách quan trong triều ra vào rất có trật tự, tuân thủ lễ nghi, trật tự ngay ngắn, lại nghĩ lại cảnh tượng hôm qua đã ở Khai Phong, biết rõ Tống quốc đã tạo ra thành công sự thái bình, không khỏi có sự kính sợ.

    Đường quốc sứ tiết bây giờ đến lại thỉnh cầu tự tước quốc hiệu, hạ thấp quốc cách, thỉnh làm thuộc quốc của Đại Tống, sau này tuân thuận Đại Tống, bình dân dẹp loạn, mỗi năm đều cống tấn Đại Tống hai vạn lượng bạc trắng.

    Hoàng đế cải hiệu xưng quốc vương, hoàng bào đổi thành tử sam, những nơi trang trí long phụng trong cung điện đều được cạo bỏ, con cháu vốn xưng "vương" thì đổi thành "công", những nha môn tương đương với Đại Tống cũng đều cần đổi tên, ví dụ như Thư Tỉnh, Môn Hạ Tỉnh, Thượng Thư Tỉnh, Ngự Sử Đài....đều đổi thành "tả, hữu nội sử phủ" "Ti Hội Phủ"....các chức quan cũng đổi lại, để tránh hiềm nghi.

    Tất cả các điều kiện làm cho Triệu Khuông Dận thấy rất vui mừng, cả triều vui vẻ như mùa xuân, bây giờ mới chỉ là nói về ý của Đường quốc, Tống triều cũng phải đưa ra những điều kiện tương đương, không thể lập tức kí kết quốc thư xác lập quân thần địa vị của hai bên được.

    Nhưng những lễ vật được nói đến thì lại lập tức được dâng lên.

    Ba mươi mĩ nữ Giang Nam được đưa đến đại điện, đó đều là những mĩ nữ yêu kiều đáng yêu, mắt đen da trắng, răng trắng, quần áo sặc sỡ, hương thơm ngào ngạt.

    Triệu Khuông Dận cười nhạt nhìn một lượt rồi ra hiệu bảo đưa vào hậu cung.

    Từ Huyễn lại sai người mang lên các bảo bối, vàng bạc châu báu khác, Triệu Khuông Dận mỉm cười gật đầu chấp nhận.

    Tiếp theo đó Từ Huyễn lại dâng lên một đai ngọc có nạm vàng khảm ngọc, cực kì hoa lệ.

    Tiểu nội thị dâng lên trước mặt hoàng đế, Triệu Khuông Dận chạm nhẹ vào, nghi ngờ nói: "Vật này cũng được coi là bảo vậy, nhưng lại không có tác dụng đặc biệt, tại sao lại dâng lên một mình như thế này?"

    Từ Huyễn cúi người xuống nói: "Thần thỉnh bệ hạ hãy thử ấn vào miếng ngọc ở giữa."

    Triệu Khuông Dận nghi hoặc, cầm đai ngọc lên, ấn vào miếng ngọc giá trị nghìn vàng ở giữa lên, ấn một cái, thì nghe thấy một âm thanh leng keng vang lên, đai ngọc lập tức thẳng tắp, một lưỡi dao sắc bén bắn ra nửa thước, lưỡi dao sáng lóa, Triệu Khuông Dận không khỏi hai mắt sáng lên, thốt lên tán thưởng: "Hảo kiếm!"

    Vẻ mặt Lý Tòng Thiện có chút đắc ý, nói: "Kiếm này là được thợ rèn nổi tiếng Long Tuyền dùng năm lượng vàng tinh anh luyện thành, mềm như lụa, nhưng thắng được cả thép, sắc bén vô cùng.

    Khi vô sự thì có thể thu gọn trong đai ngọc, nhưng khi gặp biến cố thì có thể rút ra để làm vũ khí phòng thân, đây là báu vật nước thần cẩn hiến cho bệ hạ."

    Triệu Khuông Dận nghe xong liền cười ha ha: "Trẫm là thiên tử, đợi đến khi trẫm cần phải đích thân dùng kiếm để bảo vệ mình thì tình thế đại cục còn phải hỏi nữa sao?"

    Lý Tòng Thiện thất kinh, vội vàng sợ hãi xưng tôi, Triệu Khuông Dận cười không nói gì, rút kiếm ra thử.

    Cánh tay mềm dẻo của Triệu Khuông Dận lượn vài đường kiếm, tiếng kiếm chém gió thanh thoát vang lên, nghe rất vui tai.

    Cả triều đình văn võ bá quan đều không khỏi ngạc nhiên, kinh than tài nghệ kiếm thuật của Triệu Khuông Dận, kiếm đó là kiếm mềm, vốn không dễ chém, nhưng hắn lại có thể dứt khoát chém thẳng lên không trung liên hồi, rõ ràng là thủ pháp kì diệu.

    Lập tức có người cao giọng nói: "Bệ hạ thần dũng."

    Lý Tòng Thiện mặt vàng như đất, Triệu Khuông Dận lại mỉm cười, an ủi vài câu, rồi bảo bọn họ về nơi đã được sắp xếp nghỉ ngơi, suy nghĩ kĩ lại chuyện Đường quốc tự tước quốc hiệu, quy thuộc Đại Tống.

    Triều hội vừa tan, "Dương toàn bồi" liền dẫn Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn trở về lễ tân viện, nghe họ nói điều kiện chi tiết mà Nam Đường tự tước quốc hiệu muốn đưa ra.

    Còn Triệu Phổ thì ở lại đi cùng khu mật sứ Lý Sùng Củ và Triệu Khuông Dận đến điện Văn Đức.

    Khi đến điện Văn Đức thì khuôn mặt tươi cười của Triệu Khuông Dận lập tức biến mất, ánh mắt ngưng trọng nói: "Hai vị ái khanh, các khanh xem, tên Lý Dục này đang giở trò gì?"

    Lý Sùng Củ khinh thường nói: "Quan gia, đây rõ ràng là Lý Dục đã thấy uy phong của binh mã Đại Tống, trong lòng sợ hãi, cho nên mới tự mình xin hạ cách làm vương, ý đồ dẹp loạn binh phạt.

    Lúc trước, cha hắn làm hoàng đế, vì khiếp sợ uy quyền của Thế Tông hoàng đế chiều Chu, không phải cũng từng tự hạ quốc cách một lần hay sao?

    Bây giờ Lý Dục chỉ là bắt chước làm theo cha hắn, thi triển trò cũ mà thôi."

    Triệu Khuông Dận trầm ngâm nói: "'Cũng có thể, hoặc có thể đây là kế hoãn binh.

    Trẫm vừa nhận được tin báo, triều ta động binh với Mân Nam không lâu thì Đường quốc đã cho chỉnh đốn lại mười vạn hải quân, đại quân, có gì đó khác thường, nhưng không lâu sau đó lại đột nhiệt giải bỏ trạng thái khẩn cấp, không biết là xuất phát từ nguyên nhân gì?

    Bây giờ nghĩ lại, e rằng Lý Dục đã từng muốn nhân lúc trẫm động binh Mân Nam, để sơ hở phía Khai Phong mà đánh úp trẫm, sau đó không biết tại sao lại thôi, từ bỏ ý định đó."

    Nói đến đây, Triệu Khuông Dận có chút sợ hãi nói: "May mà hắn đã bỏ chủ ý đó.

    Nếu không lúc đó người cô quả, đại quân thì ở bên ngoài, nguy cơ lương thực của Khai Phong vẫn chưa được giải quyết, một khi mười vạn tinh binh Đường tấn công thẳng vào Khai Phong, kinh đô chấn động, lòng dân hoang mang, dũng khí của đại quân tấn công Mân Nam cũng suy giảm, lúc đó lại truyền ra tin lương thực không đủ, đến lúc đó không phải chỉ thất bại một chỗ, mà tất cả đều thất bại, vận mệnh giang sơn Tống quốc ta không biết sẽ như thế nào nữa?"

    Triệu Phổ mỉm cười nói: "Cơ hội tốt như vậy mà Đường quốc lại vứt bỏ, đây đúng là tự diệt mình, cũng là trời phù hộ cho Đại Tống ta.

    Quan gia, cơ hội tốt như vậy mà chúng chưa từng lợi dụng, bây giờ bình quyền của Tống quốc ta mạnh nhất từ trước tới nay, Lý Dục sao dám động vào mũi nhọn này chứ?

    Theo như thần thấy, Đường quốc phái sứ thần đến có lẽ không phải là kế hoãn binh, sợ là giống như Lý mật sứ đã nói, đây chính là bắt chước theo cha hắn, ý đồ lấy cách xưng thần để tạm thời bảo toàn quốc vận Giang Nam mà thôi."

    Triệu Khuông Dận cười lạnh nói: "Bây giờ không giống ngày xưa, Trung Nguyên bây giờ tất cả đã vào tay trẫm, giường hắn bên cạnh, trẫm sao có thể để hắn ngủ ngon được?"

    Triệu Phổ mỉm cười nói: "Bệ hạ đừng quên những nghị định đã nói từ lần trước với thần, nếu như muốn tổn hại ít nhất, tốc độ nhanh nhất, nắm được tận gốc thì phải bỏ qua các chuyện khác, đợi khi triều đình ta chuẩn bị ổn thỏa, rồi mới lại thảo phạt."

    Triệu Khuông Dận hơi nhíu mày: "Điều trẫm lo lắng là thảo phạt Hán quốc là dùng danh nghĩa cứu giúp dân chúng Hán quốc cả triều đa phần là hoạn quan, ức hiếp dân chúng đến cùng cực.

    Nhưng nếu đã chấp nhận cho Lý Dục xưng thần, sau này Đường quốc lại luôn tỏ ra cung kính, sao trẫm có thể vô cớ thảo phạt được?"

    Triệu Phổ tối hôm qua sớm đã bàn tính xong xuôi kế hoạch với đám người Mộ Dung Cầu Túy, lúc này trong lòng đã có mưu tính, liền nói: "Quan gia, tên Lý Dục này đúng là bê đá ném xuống chân mình, hắn tưởng rằng xưng thần với quan gia thì quan gia sẽ không có cớ để xuất binh sao?

    Ha ha, thần có kế này.

    Chúng có điều kiện thì chúng ta có thể đáp ứng hết, sau đó ban trạch viện, phong quan cho Trịnh vương Lý Tòng Thiện, để hắn lưu lại kinh sư không thả ra, nếu hắn đã thừa nhận là Tống thần thì chức vị mà quan gia ban cho hắn, hắn lại dám không nhận sao?

    Đợi khi triều ta chuẩn bị sẵn sàng thì triệu Đường quốc Lý Dục đến tấn kiến, lấy thần gặp quân, là lẽ đương nhiên, nhưng có vết xe đổ phía trước của Lý Tòng Thiện, thì hắn tuyệt đối không dám đến, cho dù hắn dám đến thì chúng thần Đường quốc cũng không dám để cho hắn đi.

    Đến lúc đó, thần không phụng chỉ, quân muốn thảo phạt là là chuyện đương nhiên."

    Triệu Khuông Dận cười ha ha: "Được, vậy làm theo kế của khanh đi."

    Ba quân thần lại bàn tính kế sách một hồi.

    Triệu Phổ và Lý Sùng Củ liền cáo từ rời đi.

    Triệu Khuông Dận xử lý thêm một số công văn tấu chương nữa, xong xuôi đang định về hậu điện nghỉ ngơi thì một khoái cước hồng lư tự được đưa vào điện, Triệu Khuông Dận vội vàng hỏi: "Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn khi trở về đã nói những gì, nhắc đến điều kiện gì?"

    Tên khoái cước đó cong người vái lạy nói: "Bẩm quan gia, Lý Tòng Thiện đó lại không nói nhiều lời, còn Từ Huyễn lại thao thao bất tuyệt, Đường quốc tuy có ý xưng thần, nhưng ngữ khí lại không muốn quá nhún nhường, trong lời nói có cả cương cả nhu, có ý ép triều đình chúng ta phải kí điều ước vĩnh viễn không xâm lược Đường quốc."

    Triệu Khuông Dận mắt lóe lên, vội hỏi: "Vậy Dương thiếu khanh đã trả lời như thế nào?"

    Tên khoái cước đó nghe xong, khóe miệng liền nhếch ra, lộ ra một thần sắc cổ quái như cười mà như không.

    Chương 342: thoại lao khắc tinh

    Hồng lư khoái cước đó nói: “Sau khi trở về đến lễ tân viện, Dương tả sứ đã theo lễ chế mở thịnh yến khoản đãi Trịnh vương và Từ Huyễn.

    Trong bữa tiệc Từ Huyễn miệng lưỡi lưu loát, kể về Giang Nam.”

    Hắn vừa nói vừa dâng lên những gì đã ghi chép được.

    Triệu Khuông Dận nhận lấy, đọc rồi tán thưởng nói: “Quả nhiên không hổ là Giang Nam đệ nhất tài tử.

    Những lời này đề cập đến Lý Dục, làm cho người ta không có cảm giác chán ghét, là một tinh phẩm, khí độ vửa phải, lại ứng với khí tượng hôm nay, vừa lấy lòng Tống quốc ta, lại vừa không làm giảm uy phong Đường quốc.

    Trong những học sĩ triều đình ta, chỉ có Lô Chế Cáo mới so sánh được, những người khác không bằng, mà với học thức của Dương Hạo thì đương nhiên không có cách nào ứng phó được.”

    Hồng lư khoái cước dạ một tiếng rồi nói: “Quan Gia nói đúng, Dương tả sứ chỉ giơ chén lên ca ngợi, mời rượu Từ Huyễn mà không đối đáp lại.”

    Triệu Khuông Dận cười nói: “Tiếp tục nói đi, sau đó như thế nào?”

    Hồng lư khoái cước nói: “Từ Huyễn thấy Dương tả sứ không tiếp lời, hứng thơ cũng dần giảm, lại uống thêm ba tuần rượu, rồi nói về việc Đường quốc xưng thần, nói đến chuyện này thì thao thao bất tuyệt.

    Tiểu thần trốn đằng sau bức bình phong đã ghi chép lại, do không kịp nên chỉ ghi lại những ý chính.”

    Triệu Khuông Dận cười lạnh nói: “Từ Huyễn vốn là một nhân tài, nhưng hắn lại không hiểu được thời cục.

    Tình thế thiên hạ thống nhất là không thể ngăn cản.

    Từ Huyễn hắn chỉ dựa vào cái lưỡi không xương của mình mà nghĩ rằng có thể khống chế được cục diện thiên hạ trong tay hay sao?

    Thật là sự hạn hẹp của thư sinh!

    Hừ, hắn nói những gì?”

    Hồng lư khoái cước nói: “Từ Huyễn nói, chủ của Đường quốc tấm lòng nhân hậu, từ trước đến nay tự lực cánh sinh, dẹp quân nổi loạn, làm an dân.

    Dưỡng binh là để tự bảo vệ mình, không có tâm dành thiên hạ.

    Bây giờ Tống chủ anh minh, thiên hạ quy tâm, Đường quốc cũng không phải là người lạc hậu, vì dân chúng mà tự tước quốc hiệu, hạ cách làm vương, thiện sự Đại Tống, dẹp binh yên dân,sau này Tống quốc và Đường quân thần hòa khí, vĩnh viễn không binh phạt, thực là chuyện may mắn.

    Ừm…

    đại ý là như vậy.

    Từ Huyễn xuất khẩu thành chương, lời như gió, những gì tiểu thần ghi lại quả thực không bằng…”

    Triệu Khuông Dận từ từ thưởng thức, khóe miệng nở ra một nụ cười nhạt: “Câu này mấu chốt là ở chỗ dưỡng binh tự bảo vệ.

    Chúng xưng thần lại sợ trẫm mượn cơ hội dụng binh hoặc đóng quân ở đó.

    Câu này rõ ràng chính là Đường quốc có thể xưng thần nhưng ta không được động binh với Đường quốc, cũng không được đóng quân ở Đường, vì chúng có đủ sức tự bảo vệ.

    Ha ha ha…

    Dương Hạo nói như thế nào?”

    “Ừm…

    Dương tả sứ mỉm cười, chỉ tiếp rượu.”

    Triệu Khuông Dận ngẩn ra: “Hắn một câu cũng không nói sao?”

    “Không có.”

    Triệu Khuông Dận ngẩn ra một hồi, lại nói: “Vậy Từ Huyễn lại nói gì?”

    Hồng lư khoái cước nói: “Từ Huyễn lại nói Đường quốc hàng Tống là thành tâm, hy vọng quân vương Tống quốc ta cũng có lòng nhân nghĩa tiếp đãi Đường quốc, chớ sinh đao binh dẫn đến thiên hạ rối loạn.

    Hắn nói thiên hạ không có nước nào nghìn năm không diệt, vì được sủng mà mưu đồ bá vương, dẫn đến ngàn vạn lê dân thống khổ, không phải là phúc của dân chúng mà lại là tội nhân thiên cổ.

    Lại nói trên thế gian này không có người nào trăm năm không chết, nếu như Tống quốc ta muốn dùng vũ lực ép Đường, thì trên dưới Đường, từ quân đến dẫn sẽ đều một lòng, hợp chí thành thành, nếu không chống lại thì vạn tuế sẽ cười phỉ nhổ.”

    Triệu Khuông Dận chỉ cười lạnh, lần này không đợi hắn hỏi, Hồng lư khoái cước liền bổ sung thêm một câu: “Dương tả sứ vẫn chỉ lộ mặt cười và uống rượu.”

    “Nói tiếp đi.”

    “Vâng, Từ Huyễn lại nói, Đường quốc phục Tống là vì muốn dập đao binh, dưỡng vạn dân.

    Lại thêm Quan Gia nhân đức, tất sẽ không đối xử hà khắc với người Đường, cho nên sẽ quy tâm.

    Nay Đường đã dâng biểu xưng thần, hy vọng quân vương Tống quốc ta sẽ có thể đối với chủ quân thần Đường quốc như phụ tử, mãi mãi hòa hợp, không gây binh biến.

    Nếu không, Đường chủ mấy mươi năm nhân chính được lòng dân, bây giờ nơi hiểm yếu Trường Giang có thể nương tựa, quân thần đồng lòng, Tống sư tuy mạnh nhưng cũng không thể mạnh bằng lòng dân.”

    “Miệng lưỡi hắn thật lợi hại.”

    Triệu Khuông Dận khinh thường nói: “Hiểm yếu Trường Giang có thể nương tựa sao?

    Bảo vệ Giang Nam bảo vệ Hoài Nam, Đường quốc Hoài Nam không bảo vệ, bây giờ đã vào hết trong tay Đại Tống ta, Trường Giang rãnh trời có thể yên hay sao?

    Trẫm luận thi từ không thể bằng hắn, nhưng câu này trẫm lại có thể bác bỏ lột hết da hắn.

    Đáng tiếc trẫm thân làm thiên tử, không thể đích thân phản bác hắn, quả thực là đáng tiếc.

    Dương Hạo ứng đối như thế nào?”

    Hồng lư khoái cước nhăn mặt lại, đáp: “Dương tả sứ chỉ mỉm cười mời rượu.”

    Triệu Khuông Dận nghe rồi liền giống như bị truyền nhiễm, trán hắn cũng nhăn lại, nói: “Tiếp tục đi.”

    “Vâng, Từ Huyễn đó vẫn tiếp tục nói, Đường quốc biên cương không rộng bằng Tống, binh tướng không dũng mãnh thiện chiến bằng Tống quốc, nhưng Giang Nam nhiền sông nhiều hồ, Đường có thủy quân mấy chục vạn, giỏi thủy chiến, mà binh mã phía bắc cảu ta cho dù đang nuôi thủy binh nhưng e rằng trong thời gian mười năm cũng khó trở thành vũ khí mạnh, mà binh thì sẽ dần già yếu.

    Vì điểm mạnh này của Đường, nếu Tống thiện đãi Đường thì Đường sẽ lấy thần lễ để đối quân, vĩnh viễn không phản kháng.

    Nếu không, Đường quốc chủ đã chính miệng nói rằng: ‘Nếu vương sư kiến thảo, bắt khom lưng quy phục, thì sẽ đích thân dẫn đầu sĩ tốt, dựa thành mà đánh.

    Cho dù có không dành được thắng lợi thì cũng không làm con quỷ của đất nước.’ ”

    Triệu Khuông Dận cười lớn ha ha, khinh thường nói: “Thật là làm khó Lý Dục rồi, lại có thể nói ra được một câu đầy khí phách như vậy.

    Đáng tiếc, đây cuối cùng cũng là một câu nói khoác của một tên thư sinh thối mà thôi, Lý Dục hắn có thể làm được sao?

    Dương Hạo đáp thế nào?”

    Hồng lư khoái cước nói: “Dương tả sứ mỉm cười…”

    Triệu Khuông Dận nhăn mày, ngắt lời nói: “Chỉ mời rượu?”

    “Ừm… vâng”

    “….

    Từ Huyễn đó lại nói gì?”

    Hồng lư khoái cước cười khan nói: “Từ Huyễn không nói gì nữa, chỉ uống rượu.”

    Triệu Khuông Dận im lặng chốc lát, xoay mình chợt cười: “Ha ha ha… ha ha ha… ha ha ha… nước chát chấm đậu phụ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, hóa ra khắc tinh của loại người như Từ Huyễn lại chính là Dương Hạo.

    Trẫm thật không lầm, ha ha, lấy ngu trói trí, Dương Hạo này quả thật đã làm cho tài tử như Từ Huyễn phải đuối lý, làm một cái miệng hồ lô, thật là buồn cười chết mất…”

    ***

    Từ Huyễn tuyệt đối không nghĩ rằng khi mình đến Tống quốc, trong lòng đã chuẩn bị rất kĩ những lời hay ý đẹp mà lại gặp phải một tên dở hơi như Dương Hạo, những lời đó hoàn toàn không có đất dụng võ.

    Tính khí của tên Dương Hạo này rất tốt, chăm lo cho họ cũng không chút thiếu sót, nhưng bất kể là hắn có dùng mỹ tử nào để ám chỉ cho hắn, hay là chính diện đưa ra yêu cầu thì Dương Hạo chỉ mỉm cười, dáng vẻ như cao thâm khó lường, làm hắn phải đoán xem Dương Hạo rốt cuộc là đang có ý gì?

    Từ Huyễn bị hắn dày vò đến mức một chút tức giận cũng không còn.

    Hắn muốn gặp Triệu Phổ?

    Không rảnh, tể tướng đại nhân bận rộn như vậy, thời gian đâu mà gặp?

    Muốn gặp Quan Gia?

    Nực cười, tể tướng còn không có thời gian thì Quan Gia sao có thể rảnh rỗi nghe hắn chứ.

    Thời gian cứ thế từng ngày trôi đi, thời cục càng lúc càng bất lợi đối với sứ đoàn Đường quốc.

    Đầu tiên là tin tức Đường quốc tự hạ mình tước quốc hiệu đã được lan truyền ra, không những truyền khắp Đại Tống mà truyền đến khắp tứ phương, Khiết Đan phía bắc, tam phiên tây bắc, Ngô Việt Giang Nam, còn cả những dân chúng Đường quốc vốn bị che giấu cũng biết được.

    Hơn nữa còn biết rõ ràng rằng Đường quốc Trịnh vương Lý Tòng Thiện và sử bộ thượng thư Từ Huyễn bây giờ đã đang ở lễ tân viện của Khai Phong Đại Tống, mỗi ngày hồng lư tả khanh sứ Dương Hạo đều đích thân đến cùng đi nghe ca vũ khúc nhạc, mỹ tửu giai hào, đối đãi rất thịnh tình với họ.

    Cho dù quốc thư chính thức vẫn chưa được dâng lên, hai bên vẫn chưa hề ký kết điều khoản giữa quân quốc và thần quốc, nhưng việc này đã làm cho cả thiên hạ đều biết đến, họ không còn đường lui nữa rồi.

    Đúng vào lúc này, một tiếng sét giữa trời xanh trong dự đoán đã vang lên, chiến sự ở Mân Nam đã kết thúc.

    Tống tấn công đã lấy được Bang Châu, Hạ Châu, tứ châu Chiêu, Đỗ, Liên, Thiều đại bại, hơn mười vạn quân Nam Hán như chóp của cánh hoa sen, Nam Hán lấy Quảng Châu làm trung tâm, cắt theo hai hướng Lĩnh Nam, bây giờ cuối cùng đều đã quy thuộc Trung Nguyên.

    Tống quốc cả nước ăn mừng, Triệu Quan Gia đại thưởng cho quần thần, ngay cả nội thị đô tri Trương Đức Quân cũng được phục hồi lại nguyên tính, lại còn đường thưởng thêm gọi là Kế Ân.

    Vương Kế Ân vốn họ Vương, lúc đầu vào cung làm tiểu nội thị đã nhận đại thái giám họ Trương làm nghĩa phụ, cho nên đổi họ, gọi là Trương Đức Quân, bây giờ hồi phục lại danh tính, lại được Quan Gia ban tên, vô cùng lấy làm vinh hạnh.

    Ngay cả hắn cũng được phong thưởng thì có thể thấy bách quan trong triều, đám tướng lĩnh có công sẽ được thưởng lớn như thế nào rồi.

    Trong triều bận rộn đến chuyện này nêu càng không để tâm tới đoàn sứ Đường quốc.

    Cần phải biết rằng đây chính là Đường quốc chạy đến muốn dâng thuận biểu quy hàng, nhưng đối với Đại Tống mà nói thì chuyện như thế này chẳng đáng là gì, không muốn lại được, Tống quốc đương nhiên sẽ làm cứng lên, Từ Huyễn đến lúc đó vẫn phải kiềm chế cơn giận, nhưng biết rõ huynh đệ mình bây giờ ăn ngủ bất an, Trịnh vương Lý Tòng Thiện đang lo lắng đợi tin tức, đến ngồi cũng không yên.

    Hắn không hy vọng xa vời rằng có thể nhận được những yêu cầu mà Từ Huyễn đã đưa ra, hắn chỉ là một thư sinh ngây thơ, hắn giống như huynh trưởng của hắn, không cần phải lột bộ mặt yêu cầu Tống triều giấy trắng mực đen viết chi tiết một số việc ra.

    Triệu Khuông Dận đã thừa nhận địa vị quân thần thì sẽ cần phải tuân thủ quy tắc của quân thần, nếu không… lẽ nào hoàng đế Tống quốc không sợ người đời cười hắn nói không giữ lời, chịu sự phỉ báng chế nhạo của người đời sao?”

    Lý Tòng Thiện rõ ràng là đã quên mất chuyện Triệu Khuông Dận mấy năm trước tại Kim Giám điện đã thân thiết nhiệt thành mà bắt tay với tiết độ sứ Vĩnh An quân khi hắn chủ động đến quy hàng, rồi đã hứa với hắn gì rồi.

    Nội bộ sứ đoàn đàm phán xảy ra bất đồng ý kiến, mà Trịnh vương Lý Tòng Thiện bất luận là địa vị hay quan hệ thân thiết với Đường quốc chủ Lý Dục đều khác xa với Từ Huyễn, đàm phán đương nhiên là do hắn làm chủ.

    Cho nên điều kiện đàm phán mỗi lúc lại hạ xuống, Tống quốc lại càng ghê gớm hơn, không những không chấp nhận thêm bất cứ điều kiện gì mà còn ngay cả với vấn đề vụn vặt liên quan đến lễ chế giao nộp quốc thư qua lại giữa hai bên sau này cũng bắt Đường quốc phải nhượng bộ nhiều, quy định trên chiếu thư mà hoàng đế Tống quốc gửi cho quốc vương Đường quốc không xưng là quốc vương Giang Nam mà trực tiếp xưng bằng tên.

    Đối với Tống quốc mà nói đây có thể coi là song hỷ lâm môn, Hán quốc bị tiêu diệt, cương vực mở rộng, uy danh vang dội, còn Đường quốc lại là thêu hoa trên gấm.

    Vừa mới cử hành nghi thức Đường quốc quy thuận, chính thức xác lập danh phận quân thần, đại tướng Phan Mĩ đã áp giải hoàng đế Hán quốc Lưu Kế Nghiệp trở về Khai Phong, cho nên tiếp theo đó lại lập tức triệu tập nghi thức nạp hàng, và mời sứ tiết Đường quốc đến tham gia.

    Triệu Khuông Dận ngồi trên cao, văn võ bá quan xếp hai hàng hai bên, các ngoại thần tham gia lễ cũng đứng ở trên điện, hoàng đế Hán quốc Lưu Kế Nghiệp bị đưa đến cung điện.

    Vị hoàng đế Hán quốc này là một hôn quân hiếm gặp, vì lo tông thất sẽ cướp hoàng vị mà đã chém sạch huynh đệ thúc bá cháu cắt.

    Hắn cho rằng đại thần có gia thất sẽ ôm lòng riêng, cho nên phàm như người làm quan nào đều phải tự thiến chính mình, khắp triều đại thần đều là hoạn quan và cung nữ.

    Vị hoàng đế này sủng ái một nữ tử Ba Tư cực béo, sau khi làm cho hoang dâm ở hậu cung xong thì tự xưng làm “Tiêu Nhàn đại phu”, nhưng một người như vậy thể trạng lại rất đầy đặn, mi thanh mày tú, trên điện đối mặt với quân vương thi lễ như nghi, trả lời khôn khéo, giỏi ăn nói.

    Dương Hạo đứng bên cạnh nhìn, nhưng quả thật nhìn mãi không thấy một người như thế này lại là một kẻ hoang dâm vô đạo.

    Triệu Khuông Dận lúc này tâm trạng rất tốt, tuy khinh thường không coi tên Lưu Kế Nghiệp này là người, nhưng thấy hắn quỳ ngoan ngoãn dưới kim điện, hô vạn tuế lại thấy rất vui vẻ, lập tức gia phong Lưu Kế Nghiệp làm đại tướng quân, gia tước Ân Xá hầu, và ban cho phủ đệ.

    Lưu Kế Nghiệp nơm nớp lo sợ, vốn nghĩ vị hoàng đế Tống quốc này sẽ chém đầu mình, không ngờ lại khoan dung như vậy, không khỏi vui mừng ngoài mong đợi, lập tức khấu đầu tạ ơn.

    Triệu Khuông Dận cười ha ha, ban cho hắn ngồi.

    Lưu Kế Nghiệp nghìn ân vạn ta, ngồi xuống một bên.

    Triệu Khuông Dận lại sai người ban cho hắn mĩ tửu, không ngờ Lưu Kế Nghiệp vừa nhìn thấy mĩ tửu bê đến trước mặt, sắc mặt liền đại biến, lập tức trượt xuống khỏi ghế, quỳ xuống khóc lớn: “Bệ hạ tha mạng, bệ hạ tha mạng.”

    Triệu Khuông Dận kinh ngạc, nhìn xung quanh rồi hỏi: “Đây…

    đây là trẫm ban cho mĩ tửu mà thôi, Ân Xá hầu sao lại khóc như vậy?”

    Phan Mĩ cười nói: “Quan Gia có điều không biết, Ân Xá hầu khi còn làm hoàng đế Hán quốc, thường dùng một cách tốt nhất để giết đại thần, đó là ban rượu độc.

    Quan Gia lại thưởng rượu cho ngài ấy, ngài ấy liền cho rằng Quan Gia muốn giết ngài ấy.”

    Triệu Khuông Dận vừa nghe xong liền cười ha ha, xua tay nói: “Đến đây, đem chén rượu đó cho trẫm.”

    Triệu Khuông Dận cầm lấy chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

    Lưu Kế Nghiệp thấy Triệu Khuông Dận uống hết chén rượu, lúc này mới hiểu được mình đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, không khỏi thấy xấu hổ.

    Triệu Khuông Dận cười nhìn Lưu Kế Nghiệp nói: “Trẫm nếu muốn giết khanh thì sẽ đường đường chính chính chém đầu khanh, là quân vương của một nước, cần gì phải dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy.

    Lưu khanh sau này chỉ cần an phận thủ thường, trung với Đại Tống thì lưỡi đao của trẫm tuyệt đối sẽ không để lên cổ khanh.”

    Hắn vừa nói ánh mắt vừa cố tình mà như vô ý nhìn lướt qua Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn.

    Hai người không khỏi chán nản cúi đầu xuống.

    Triều hội đã tan, Triệu Khuông Dận liền bày yến tiệc ở trong cung, khoản đãi Ân Xá hầu, Lý Tòng Thiện và Từ Huyễn cũng đều đến.

    Trong bữa tiệc khả năng nịnh nọt của Lưu Kế Nghiệp nhanh chóng đã được sử dụng.

    Mới hôm qua hắn vẫn còn là một đế vương cao cao tại thượng, vậy mà hôm nay đã có thể nhanh chóng sắm cái vai mới của mình, làm một tên nịnh thần đạt tiêu chuẩn.

    Dương Hạo đứng một bên nhìn, lại không khỏi thầm bái phục tố chất người này.

    Lý Dục… sẽ có một ngày đến nơi này chứ, nếu như Lý Dục có được một nửa sự thức thời của Lưu Kế Nghiệp thì chắc cũng không phải chết bất đắc kì tử, ừm… cũng chưa chắc, Triệu Quang Nghĩa dù sao cũng không phải là Triệu Khuông Dận, lòng dạ hắn… hắn… hắn…

    Dương Hạo giơ chén rượu lên, đột nhiên ngẩn ra tại chỗ, hắn không có cách nào xác định được thời gian mà Triệu Khuông Dận sẽ chết, nhưng hắn nhớ rất rõ, Tống lấy Nam Hán không lây, Triệu Khuông Dận liền chết bất đắc kì tử.

    Bây giờ triều đình đã đánh bại được Nam Hán, Quan Gia đã từng nói với hắn, sẽ phái hắn đi sứ Đường quốc, dò thám quân tình, ly gián quân thần chúng, sau đó… năm sau muộn nhất là đến cuối năm Tống quốc sẽ động thủ với Nam Đường, như vậy chính là nói Triệu Khuông Dận sẽ không còn nhiều thời gian nữa?

    Triệu Khuông Dận ngồi trên đó, đang cùng cười nói với đám thần tử, Dương Hạo âm thầm nhìn hắn, con người trước mắt này là cái tên mà hắn đã từng nhìn thấy trong đống giấy, nhưng bây giờ mình lại có thể tận mắt nhìn thấy một người sống sờ sờ, con người này chắc chắn là một vị anh chủ tài trí đa mưu, không lâu sau này hắn lại bị hóa thành một cái tên, chỉ là một cái tên được sử sách ghi lại.

    Từ trước tới nay chưa từng có một người nào có cảnh ngộ như Dương Hạo, hắn có thể tận mắt nhìn thấy một vĩ nhân đã được ghi chép trong lịch sử, lại chính tai nghe được tin về cái chết của hắn, cụ thể về cái chết của hắn.

    Hắn sẽ chết như thế nào?

    Nghi án thiên cổ rốt cuộc là như thế nào?

    Dương Hạo ngẩn ra nghĩ ngợi, tất cả những tiếng huyên náo bên tai đều không nghe thấy, hoàn toàn chìm vào suy nghĩ của mình…

    “Dương khanh, Dương khanh…

    Dương Hạo!”

    “Dạ!

    Thần ở đây.”

    Dương Hạo đột nhiên bừng tỉnh, thấy Triệu Khuông Dận đang gọi hắn, Trịnh vương Lý Tòng Thiện đang ngồi một bên, mặt vàng như đất, Từ Huyễn lại mặt xanh như đồng, không khỏi kinh ngạc.

    Triệu Khuông Dận mỉm cười nói: “Lý khanh lời ăn tiếng nói phong lưu, làm cho trẫm rất vui, trẫm đã quyết định rồi, trẫm sẽ phong tước gia quan cho Lý khanh, cho Lý khanh lưu lại Khai Phong.

    Giang Nam chủ quốc khiển sứ đến triều đáp lễ qua lại mà, trẫm muốn phái khanh đến Đường để tuyên chiếu, đợi khi Từ khanh trở về thì khanh hãy cùng khanh ấy đi nhé.”

    “Cơ hội của ta cuối cùng đã đến rồi, Triệu Quan Gia, còn ngài thì sao?

    Ngài còn có cơ hội không…”

    Dương Hạo nhìn sâu vào mắt hắn, rồi khom lưng nói: “Thần… tuân chỉ!”

    ***

    Lý Tòng Thiện bị giam lỏng ở Khai Phong không được rời khỏi.

    Từ Huyễn vì thế mà tìm mọi cách kháng nghị, nhưng kế này của Triệu Khuông Dận vốn là muốn xao sơn chấn hổ, ý là nhằm vào Lý Dục, nên hoàn toàn không để ý tới những kháng nghị đó.

    Sứ thần ngoại giao tuy có cái miệng khéo léo ba hoa chích chòe, cũng không có cách nào khác.

    Cũng may Lý Tòng Thiện chỉ bị giam lỏng ở phủ Khai Phong, còn các lễ nghĩa khoản đãi đều không hề suy giảm, tính mạng cũng không gặp nguy hiểm gì.

    Lý Tòng Thiện bình thản chịu đựng gian khổ, Từ Huyễn cũng hết cách, chỉ có thể xấu hổ nhẫn nại chuẩn bị phục mệnh về Đường quốc.

    Hán quốc đã giành được, Triệu Khuông Dận bắt đầu chuẩn bị toàn lực cho việc nam phạt.

    Lúc này đã đến cuối mùa thu, nhưng trên mặt hồ Kim Thủy được tạo ra từ tiểu Tây Hồ ở phía tây thành Khai Phong lại khí thế ngút trời.

    Tiếng trống đập rộn rã, tiếng hô vang như xé gió, trên mặt sông là vô số các chiến hạm đang đua nhau chạy, trên những chiến hạm lớn bé đủ loại là đám binh sĩ đang ra sức hò hét đầy sự phấn chấn.

    Cảnh tượng vô cùng hùng vĩ, thuyền tiến thẳng mặt nước, bắn lên bia phía bờ, tiễn phóng như mưa, thế lực không thể ngăn cản được.

    Triệu Khuông Dận vuốt râu cười nói: “Đào hồ dẫn nước luyện binh, không thể luyện ra được thủy quân thiện chiến hay sao?

    Hừ!

    Trẫm luyện thủy binh trên hồ đấy, còn Từ Huyễn hắn chỉ luyện thủy binh trên giấy trắng, sao có thể giống nhau được.”

    Khuôn mặt hắn đầy vẻ hài lòng, nhìn về tướng sĩ thủy quân đang luyện tập dũng mãnh như hổ báo phía trước, nói: “Hồi cung thôi.”

    Hoàng đế ngồi trên giá hồi cung, nhưng đường về lại không phải là con đường đến.

    Triệu Khuông Dận ngồi trong ngự kiệu có chút ngạc nhiên, gọi nội thị đô tri tổng quản Vương Kế Ân đến hỏi: “Sao lại đi đường khác?”

    Vương Kế Ân liền bẩm báo: “Quan Gia, một lượng lớn lương thực thủy vận đang được vận chuyển vào kinh, đang hướng về quan kho dự trữ, tắc cả lộ trình, sợ là sẽ làm lỡ thời gian của Quan Gia nên đã đi theo đường vòng.”

    Triệu Khuông Dận vui mừng, lại hỏi: “Thủy vận Biện Hà vẫn còn có thể vận chuyển thêm lương thảo sao?”

    Vương Kế Ân liền nói: “Thu sắc đã lên cao, nước sông nông hơn, khi vận chuyển không thể để thuyền nặng, đây là đợt vận chuyển cuối cùng trong năm nay.”

    “Ừm.”

    Triệu Khuông Dận mỉm cười không nói.

    Chương 343: Cơn giận lôi đình

    Đoàn người tiếp tục đi về phía trước, Triệu Khuông Dận ngồi bên trong kiệu xem xét cảnh tượng bên ngoài.

    Cả chặng đường đi long kỳ được giơ lên, dân chúng nhìn thấy nghi trượng đều cúi xuống bái chào, sắc mặt hoan hỉ.

    Đột nhiên đoạn đối thoại của mấy tên tiểu nội thị ở bên ngoài đại kiệu làm cho Triệu Khuông Dận chú ý.

    “Kì lạ thật, ca ca, huynh xem ở bên kia.

    Ngự viện hoàng gia chúng ta từ lúc nào đã xây lên một trạch viện vậy?”

    “Không biết nữa, chắc đó là nơi người trông viên lâm ở?”

    “Phì!

    Ngươi mọc ra hai con mắt chó lại không biết sao đặt ở trên cái đầu lợn.

    Ngươi nhìn xem, trạch viện đó đầy vẻ huy hoàng, là nơi mà người trông viên lâm có thể ở được sao?

    Ta đoán đó là biệt cung mà quan gia đã cho xây.”

    Triệu Khuông Dận nghe xong liền thấy rất kì lạ, liền quay đầu sang bên trái nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy một mảnh viên lâm, trên khoảng đất mười mẫu có một kiến trúc bình địa vô cùng hào nhoáng mọc lên.

    Triệu Khuông Dận lại không biết đây là hoàng lâm uyển viên của nhà mình, vội gọi: “Vương Kế Ân, đến đây trẫm hỏi!”

    Nội thị đôri Vương Kế Ân liền chạy tới, Triệu Khuông Dận kề vào trước cửa sổ, chỉ tay ra bên ngoài nói: “Đây là ngự viên của hoàng gia ta sao?

    Từ lúc nào đã xây lên một trạch viện lớn như vậy, nhìn dáng vẻ trông rất xa xỉ, xây lên một biệt viện lớn như vậy sao chưa từng có người đến bẩm báo với trẫm?”

    Vương Kế Ân liền nói: “Nô tài cũng không biết nguyên do, thỉnh quan gia cho nô tài đi tra xét rõ ràng rồi sẽ về tấu với quan gia.”

    Triệu Khuông Dận trầm mặt xuống, gật gật đầu, ngồi trong kiệu nhắm mắt dưỡng thần.

    Nghi trượng tiếp tục tiến về phía trước, Vương Kế Ân thì mang theo mấy người nữa đi dò hỏi.

    Khi Triệu Khuông Dận về đến cung, tắm rửa nghỉ ngơi thì Vương Kế Ân liền chạy về, cung kính bẩm báo: “Quan gia, nô tài đã thăm dò rõ ràng.

    Trạch viện trong ngự uyển hoàng gia đó không phải là kiến trúc trong cung, mà là viện trạch tư của tể tướng Triệu Phổ.”

    Triệu Khuông Dận ngạc nhiên nói: “Trẫm nghe nói mảnh đất đó là ngự uyển của hoàng gia?”

    “Vâng, đúng như vậy.”

    Triệu Khuông Dận lửa giận bừng bừng, chỉ ngón tay cái vào mũi Vương Kế Ân, quát lên: “Ngự uyển hoàng gia, sao lại có thể xây trạch viện của Triệu Phổ gia, ngươi nói xem?”

    Vương Kế Ân hoảng sợ, quỳ xuống, cuống quýt khấu đầu nói: “Nô tài không biết, nô tài không biết.”

    Triệu Khuông Dận nghiến răng, phất áo nói: “Truyền chỉ, lệnh tông chính khanh tra xét rõ ràng rồi báo với trẫm.”

    ***

    Vào một buổi chiều hai ngày sau, Triệu Khuông Dận mở tiệc ở Văn Đức điện, cùng hàn lâm học sĩ Lô Đa Tốn đàm văn luận đạo.

    Lô học sĩ giỏi kinh sử, thông minh trí nhớ tốt, văn từ nhanh nhẹn, phúc hữu thao lược.

    Trong triều đình có bách quan nhưng khi cùng Triệu Khuông Dận đối đáp học vấn thì không ai có thể đáp trôi chảy bằng hắn.

    Trong mắt Triệu Khuông Dận thì sự bác học của Lô học sĩ có thể xưng làm đệ nhất Đại Tống, cho nên không những thích nhất cùng hắn tham thảo học vấn mà còn rất kính phục hắn.

    Triệu Khuông Dận lại không biết vị Lô đại học sĩ này thực tài thực học đương nhiên là có thật, bất kể hắn hỏi gì thì vị Lô đại học sĩ đều có thể dẫn chứng rộng rãi, dẫn chứng từ các điển cố, quả thực là học vấn trong thiên hạ như thể đều ở trong đầu hắn vậy.

    Nhưng thực ra con người này không thực sự có trí nhớ giỏi như vậy mà là vì vị Lô học sĩ này còn kiêm sai sứ hoàng gia sử quản.

    Triệu quan gia rất thích đọc sách, mỗi lần lấy từ trong sử quán mang đi sách gì thì Lô Đa Tốn đều hỏi tiểu lại quản lý kho sách để biết rõ, sau đó đọc thâu đêm không ngủ, ghi nhớ học thuộc lòng những kiến thức then chốt nhất.

    Mỗi lần Triệu quan gia có chỗ nào không hiểu trong sách, hỏi các đại thần, người có thể lập tức đáp lời mà không có chỗ nào thiếu sót đương nhiên là Lô đại học sĩ hắn.

    Cứ như vậy, trong mắt Triệu Khuông Dận thì con người này chính là đệ nhất học vấn Đại Tống.

    Hai người đang đàm kinh luận sử, đang nói đến chỗ hứng lên cao thì tông chính khanh Trương Trì rón ra rón rén bước vào.

    Trương Trì là tông chính khanh, chủ quản những việc của hoàng tộc, nhưng phàm là những chuyện đề cập đến hoàng tộc thì xử lý rất phiền phức, người có thể làm chức quan này đa phần phải là người “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, linh hoạt nhanh nhẹn, rất giảo hoạt.

    Nhưng chỉ vần nhìn tướng mạo thì vị tông chính khanh tuổi ngũ tuần này lại có dáng vẻ mi thanh mục lãng, chính khí lẫm liệt.

    Gặp Triệu Khuông Dận, Trương tông chính liền khom lưng thi lễ: “Bệ hạ, thần phụng chỉ điều tra về tư trạch được xây trong ngự uyển của hoàng gia, đã điều tra ra kết quả.”

    “Sao cơ?

    Mau nói nhanh lên.”

    Triệu Khuông Dận đặt chén xuống.

    “Vâng!”

    Trương Trì chắp tay nói: “Thần đã điều tra, mảnh đất ngự uyển hoàng gia đó đã không còn là đất của hoàng gia nữa.”

    Triệu Khuông Dận ngạc nhiên nói: “Ngự uyển hoàng gia cũng có thể thay tên đổi chủ hay sao?

    Nguyên nhân là gì?”

    “Bẩm quan gia, mảnh đất đó đã bị Gián viện tả chính ngôn quan Hoa Mộ Tịch dùng mảnh đất đang để không ở Quảng Đức Kiều Đông đổi lấy, khế đất cũng đã đổi tên, cho nên mảnh đất đó đã không thuộc về hoàng gia nữa.”

    Triệu Khuông Dận vừa kinh ngạc vừa giận: “Đây là đạo lý gì chứ?

    Hoa Mộ Tịch hắn… hừ.

    Mảnh đất đó là Triệu Phổ xây trạch viện, sao lại trở thành Hoa Mộ Tịch dùng đất rỗi để đổi là thế nào?”

    Trương Trì nói: “Quan gia, mảnh đất mà Hoa ngự sử dùng để đổi ngựiện hoàng gia chính là đất của Triệu tướng công, cho nên mảnh đất đó đã đổi chủ nhân, chính là Triệu tướng công.

    Triệu tướng công dùng một mảnh đất mười mẫu để đổi lấy ngự uyển mười mẫu, dùng để xây trạch viện.”

    Triệu Khuông Dận nghe thấy trong lòng cả kinh, thân là thần tử lại dám lấy đất tư đổi lấy hoàng điền, đây là mạo phạm hoàng gia, không thể tha thứ được nữa.

    Mà trong đó còn đề cập đến ngự sử đài hữu chính quan, là quan viên trọng yếu như thế , càng làm cho hắn cảnh giác.

    Ngự sử đài là giám sát nha môn của văn võ bách quan.

    Một giám sát trọng yếu chỉ đứng sau trung thừa mà lại có mối quan hệ thân thiết như vậy với Triệu Phổ, tên ngự sử đài đó còn có tác dụng gì nữa?

    Triệu Khuông Dận ngẩn ra một lúc, xua tay nói: “Khanh đi đi.”

    Khi tông chính khanh lui đi, Triệu Khuông Dận lập tức phẫn nộ quát lớn: “Vương Kế Ân, truyền chỉ Đại Lý tự, điều tra kỹ cho trẫm, việc ngự uyển hoàng gia bị đổi chủ là có nguyên nhân gì.

    Hoa Mộ Tịch và Triệu Phổ có qua lại như thế nào.”

    Vương Kế Ân đáp lời rồi lui đi, Lô Đa Tốn mắt đong đưa, đứng dậy nói: “Quan gia xin bớt giận, việc này từ từ điều tra mới được.

    Việc này đề cập đến thủ phụ, sao có thể làm lớn chuyện lên được.”

    Triệu Khuông Dận tức giận nói: “Đề cập đến thủ phụ thì có làm sao?

    Đây quả thật là khi quân phạm thượng.

    Trẫm chưa từng nghĩ Triệu Phổ kết bè kết cánh làm chuyện gian dối, lại còn dám làm đến mức độ này.

    Phải nhẫn nại sao, không thể nhẫn nại được.”

    “Quan gia bớt giận, quan gia bớt giận.

    Triệu tướng công là tể tướng đương triều, làm quan đã hơn mười năm, học trò khắp thiên hạ, trung thành và tận tâm với triều đình.

    Nếu như vì một chuyện nhỏ như thế này mà đột nhiên chỉ trích nặng nề, chỉ sợ lòng của quan lại trong thiên hạ sẽ lạnh lại.

    Hơn nữa, quan gia bây giờ đang muốn binh phạt Đường quốc, bày mưu tính kế, sao có thể thiếu được Triệu tướng công?

    Nếu như Triệu tướng công vì chuyện này mà thất ân thì sợ rằng khu mật sứ Lý Sùng Củ cũng sẽ sinh lòng sợ hãi.

    Một văn một võ này là trụ cột của triều đình, quan gia sao lại có thể vì chuyện nhỏ mà mất lớn được?”

    Triệu Khuông Dận tức giận quá mà lại cười: “Triệu Phổ hắn ngay cả đất của hoàng gia cũng dám chiếm lấy, đây không phải là chuyện bình thường.

    Mười mẫu đất là chuyện nhỏ, nhưng hắn làm như vậy rõ ràng là không coi trẫm ra gì.

    Trẫm muốn trừng phạt hắn, còn phải suy tính trước sau ư?

    Hoàng đế mà phải như thế này sao, thật là…”

    Hắn nói đến đây thì đột nhiên phản ứng lại, những lời mà Lô Đa Tốn nói dường như đang trôi nổi trong biển não của hắn, cứ từ từ lặp lại: “Triệu tướng công là tể tướng đương triều, làm quan đã hơn mười năm, học trò khắp cả thiên hạ, sợ lòng của quan lại trong thiên hạ sẽ lạnh lại, sợ rằng khu mật sứ Lý Sùng Củ cũng sẽ sinh lòng sợ hãi, một văn một võ này là trụ cột của triều đình.”

    Quan lại khắp triều đình nhiều người là do Triệu Phổ tiến cử, khu mật sứ Lý Sùng Củ là thông gia của Triệu Phổ, đột nhiên, Triệu Khuông Dận lại có một cảm giác run sợ, sự phẫn nộ của hắn đã dần biến mất, đầu hắn tỉnh táo lại, trong ánh mắt đột nhiên trào lên một luồng sát khí.

    ***

    Đại Lý Tự đã tra xét rõ, không ngờ vì một cái án mua đất mà lại liên đới tới một đại án khác.

    Triệu Khuông Dận lúc này mới kinh ngạc phát hiện ra, Xuyên Tây chuyển vận sứ mà chính mình đã khâm mệnh Triệu Hồ sau khi chiếu mệnh đưa xuống đã một năm mà lại vẫn nhàn nhã ở lại kinh thành, hoàn toàn chưa từng đi nhậm chức.

    Còn sự vụ Xuyên Tây thì luôn do phó sứ chuyển vận phụ trách, việc lớn như vậy mà hoàng đế hắn lại không hề biết.

    Chiếu mệnh của hắn lại không thể điều động một chuyển vận sứ bé tẹo, mà các ti nha môn trong triều vì một câu nói của Triệu Phổ mà đã giấu kín chuyện này đi.

    Chuyển vận ti nha môn vì một thủ dụ của Triệu Phổ mà có thể lệnh cho chuyển vận phó sứ chủ trì sự vụ Xuyên Tây lâu đến một năm.

    Triệu Khuông Dận đột nhiên cảm thấy một sự kinh hãi từ sâu trong tim.

    Thánh chỉ của hắn rốt cuộc có tác dụng gì không?

    Phải chăng cả triều chính đều đã nằm trong tay Triệu Phổ?

    Hôm nay là một buổi triều hội nhỏ, chỉ cần các thần tử tâm phúc của các nha môn trọng yếu nhất nhập cung thị giá.

    Triệu Phổ từ từ bước đến Hoàng Nghi điện, đột nhiên cảm thấy bên người mình thừa ra một thứ gì đó, lại thiếu đi một thứ gì đó.

    Quan sát kỹ hai bên hắn mới phát hiện ra thông gia khu mật sứ Lý Sùng Củ không đến, mà hai quan nhi nhàn rỗi là tham chi chính sự Tiết Cư Chính, Lữ Du Khánh lại áo quan chỉnh tề đứng ở đó.

    Triệu Phổ mơ hồ không hiểu bước lại.

    Tiết Cư Chính và Lữ Du Khánh liền kiến lễ với đại thần, Triệu Phổ gật đầu, tiện miệng hỏi: “Sao hai người lại tới vậy?

    Lý khu mật sứ sao lại chưa tới hậu giá?”

    Hai vị tham tri chính tuy trên dang nghĩa là phó tể tướng, nhưng luôn chỉ là hai thứ để trang trí, hoàn toàn không được sắp xếp làm việc gì, họ cũng nhìn nhau đầy vẻ không hiểu.

    Chỉ trong chốc lát, nội thị đô tri Vương Kế Ân đã đến, đứng trước điện tuyên chỉ: “Đồng trung thư bình chương sự Triệu Phổ, tham tri chính sự Lữ Du Khánh, tham tri chính sự Tiết Cư Chính tiếp chỉ.”

    Ba người liền phủi y phục rồi quì xuống, Vương Kế Ân nói: “Quan gia có khẩu dụ, triều đình ta khai cương thác thổ, cương vực, nhân khẩu không ngừng mở rộng, một mình Triệu Phổ khó có thể chu toàn vạn cơ, nay lệnh cho Lữ Du Khánh, Tiết Cư Chính nhậm chức nha biện sai, cùng với Triệu Phổ chủ trì quốc chính.

    Trẫm đột nhiên mắc bệnh nhẹ, hôm nay triều hội nghỉ.

    Khâm thử.”

    “Thần… thần tuân chỉ.”

    Cả bang không hẹn mà cùng run người lên.

    Lữ Du Khánh và Tiết Cư Chính là vì vui mừng quá mà không thể khống chế được, còn Triệu Phổ lại là vì sợ hãi không lý do.

    Hắn hoàn toàn không biết hoàng đế tại sao lại đột nhiên hạ mệnh lệnh như vậy, để cho hai phó tể tướng chia quyền của hắn, mà trước đó không có dấu hiệu bất thường gì.

    Triệu Phổ hồn bay phách lạc đứng dậy, ngay cả việc chúc mừng theo lễ tiết hai vị phó tể tướng cũng quên mất.

    Đến khi hai người họ từ lễ đi về, Triệu Phổ vẫn đứng yên lặng giữa đại điện, rất lâu, rất lâu không thấy động đậy.

    Khi về tới phủ, Triệu Phổ mới nhớ đến việc hôm nay thông gia Lý Sùng Củ không lên triều, lẽ nào thông gia sớm biết chuyện này, cho nên cố ý trốn tránh?

    Triệu Phổ bi phẫn không thôi, sai một tâm phúc đến thăm dò chỗ Lý Sùng Củ.

    Tin tức mà hắn nhận được làm cho hắn lạnh toát: Lý Sùng Củ hôm nay không lên triều không phải vì bệnh, cũng không phải biết trước được chuyện này nên tránh, mà hắn cũng đã nhận được khẩu dụ của thánh thượng: Vì quân vụ bận rộn, từ hôm nay trở đi, khu mật sứ cứ lên sử nha làm việc bình thường, không cần phải lên triều hậu chỉ nghe tuyên.

    Xảy ra chuyện gì rồi, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?

    Triệu Phổ lo lắng rối loạn.

    Hắn vẫn còn chưa kịp đi dò hỏi tỉ mỉ thì đã biết được vấn đề là ở đâu rồi.

    Xuyên Tây chuyển vận sứ Triệu Hồ bị bãi quan, thi trượng hình, vĩnh viễn mất đi tư cách làm quan; ngự sử đài giám quan hữu chính Hoa Mộ Tịch giáng quan xuống làm sĩ tào tham quân, lưu đày đến huyện Sinh Liên, đến đó xử lý những án tố tụng như hôn nhân, điền thổ, ẩu đả.

    Triệu Phổ cầm bản đồ ra xem cả nửa ngày, cũng không biết được huyện Sinh Liên là ở chỗ nào, tìm người hỏi thăm một lượt mới biết đó là một vùng đất thuộc Mân Nam mà triều đình mới thu phục được, nghe nói đầu tiên phải đến Phiên Vũ Quảng Nguyên, sau đó ngồi thuyền, lại ngồi xe, cuối cùng là cưỡi lừa, vượt qua mấy ngọn núi lớn mới có thể đến được vùng đất đó.

    Triệu Phổ vô cùng hoang mang.

    Hắn liền triệu tập mạc liêu để thương lượng đối sách, nghiên cứu xem làm thế nào mới có thể thu hồi được thánh chỉ, liên tiếp ba ngày mà cũng không bàn bạc ra được ý hay, mà thủ đoạn của Triệu Khuông Dận lại như bão vũ lôi đình, không động thì thôi, mà động một cái là như ông trời nổi giận, làm cho người ta hoàn toàn không có sức đấu trả.

    Một môn khách của Lý Sùng Củ tố cáo hắn nhận hối lộ, tuy không có chứng cứ xác thực, nhưng Triệu Khuông Dận vẫn xử lý một cách nhanh chóng mà trước đây chưa từng có.

    Lý Sùng Củ bị giáng chức, điều ra xa khỏi cái chức trọng yếu chủ quản tam quân khu mật sứ, còn môn khách tố cáo thì được nhận mệnh làm chủ bộ của một huyện, phong đồng tiến sĩ.

    Ngay sau đó, Triệu Khuông Dận hạ chiếu trọng tuyển đường hậu quan.

    Đường hậu quan là tướng phủ thuộc lại, tể tướng có quyết định gì, có mệnh lệnh gì đều phải thông qua họ để truyền đạt lại, nhưng những cánh tay đắc lực chỉ trong một đêm đều đã bị thay thế hết.

    Và chế độ này từ bây giờ cứ ba năm tất cả đường hậu quan đều phải thay một lần, không được chậm trễ.

    Cho dù mù thì bây giờ cũng có thể thấy rõ ý của hoàng đế là gì.

    Tất cả những người muốn thăng quan đều đã biết mình phải làm gì rồi.

    Đám người vốn đi theo Triệu Phổ đều vô cùng hoang mang, đều cho rằng tòa nhà lớn đã bị lung lay, có một số người bắt đầu tự tìm cho mình một đường khác.

    Nhưng Triệu Phổ vẫn rất bình tĩnh, mỗi ngày vẫn đóng dấu, áp ban, tấu sự, thượng triều như bình thường, thần thái rất ung dung, hoàn toàn giống như trước.

    Hắn rất tin tưởng, bây giờ tuy thất sủng, nhưng hoàng đế vẫn không thể thiếu hắn.

    Một đế vương nếu muốn giữ vững được giang sơn thì phải bảo đảm được thế lực trong triều cân bằng, tuyệt đối không thể để một nhà độc đại.

    Không sai, hắn đã đắc ý mà quên mất điều này, hắn đã chọc vào gân của Triệu Khuông Dận, nhưng trừng phạt như bây giờ chắc cũng đủ rồi chứ?

    Bây giờ ta mà đổ xuống thì lấy ai ra mà khống chế Triệu Quang Nghĩa đây?

    Hoàng đế dù sao cũng cao cao tại thượng, có rất nhiều việc không thể đích thân làm.

    Hắn có thể giống ta sao, ngày ngày đêm đêm, giờ giờ khắc khắc quan sát nhất cử nhất động của Triệu Quang Nghĩa, phòng xem hắn có hạ thủ gì không?

    Nhưng Triệu Phổ lại vẫn đánh giá thấp sự quyết đoán và lửa giận của Triệu Khuông Dận.

    Khi cái án mà hắn chuyên quyền, tham ô nhận hối lộ bị vạch ra, trực tiếp được tấu lên Triệu Khuông Dận thì Triệu Khuông Dận cuối cùng cũng đã hạ được quyết tâm: Bãi truất tể tướng.

    Tờ chiếu thư đã đến được phủ tể tướng, nói rằng tể tướng Triệu Phổ vất vả công lao lớn, ngày đêm lo cho quốc sự, thể xác và tinh thần đã mệt mỏi, không thể chịu nổi nữa.

    Quan gia thương xót cho về địa phương nghỉ ngơi mấy năm, gia phong Triệu Phổ làm tiết độ sứ, đồng bình chương sự của tam thành Hà Dương.

    Vẫn để trên đầu cái chức tể tướng, chỉ là một tể tướng rời xa khỏi kinh thành, thì có còn được coi là tể tướng nữa hay không?

    Bại rồi, thật sự bại rồi.

    Triệu Phổ thất bại tâm phục khẩu phục.

    Hắn chưa từng nghĩ một Triệu Quang Nghĩa trong mắt hắn chỉ nhỏ giống như cọng lông tơ mà lại có thể có thủ đoạn thâm hiểm như thế này, không đánh thì thôi, mà đánh thì sẽ là một đòn chí mạng, làm cho hắn ngay cả cơ hội trả đòn cũng không có.

    “Tướng gia, tướng gia.

    Đây là những tin tức mà thuộc hạ vừa mới thu thập được.”

    Mộ Dung Cầu Túy kích động mà chạy vào trong thư phòng.

    Triệu Phổ, người vừa nhận được tin miễn chức đang ngồi bất động trong đó, chỉ nhếch mày lên nhìn.

    Mộ Dung Cầu Túy liền nói: “Tướng gia, ngài xem, đây là tình báo cấu kết ngầm giữa Triệu Quang Nghĩa và nội thị đô tri Vương Kế Ân, còn có cái này nữa, hắn còn nhân cơ hội thưởng phạt người dập lửa mà trọng thưởng cấm quân tướng sĩ, đây rõ ràng là có lòng lôi kéo.”

    Triệu Phổ cười nhạt: “Lời đồn, không căn cứ, đoán mò, có thể lật được Tấn vương ư?”

    Mộ Dung Cầu Túy ngẩn ra, nói: “Tướng gia, những chứng cứ này tuy không lật được hắn, nhưng lại làm nảy sinh sự nghi ngờ trong lòng quan gia, đối với hắn sẽ có lòng đề phòng.”

    Triệu Phổ lắc đầu cười: “Đặt xuống đi.”

    “Vâng.”

    Mộ Dung Cầu Túy thấy sắc mặt hắn không tốt, liền đặt những tin tức tình báo ghi chép được xuống, nhẹ nhàng lui ra ngoài.

    Ánh mắt Triệu Phổ hướng về những thứ trên bàn, một lúc lâu liền bỏ cái chụp đèn dầu xuống, cầm từng tờ tư liệu đưa vào ngọn lửa rồi vứt xuống đất.

    Triệu phu nhân vừa mới nhận được tin tức, vội vàng chạy đến thư phòng, thấy cảnh tượng đó liền hỏi rõ những vật đó là gì, không khỏi nghi ngời nói: “Quan nhân sao lại đốt những thứ đó?”

    Triệu Phổ cười nhạt nói: “Phàm là chuyện gì cũng để lại một chút thì ngày sau sẽ gặp lại.”

    Trầm ngâm một hồi, Triệu Phổ liền nói: “Phu nhân, đi chuẩn bị một chút đi, chúng ta chuẩn bị rời kinh.”

    Triệu phu nhân im lặng lui ra ngoài.

    Triệu Phổ đốt đến tờ giấy cuối cùng, ngồi yên lặng một lúc, mài mực rồi viết một tờ tấu chương cuối cùng.

    Tấu chương này giống như một tờ báo cáo công tác những năm vừa rồi của tể tướng hắn, bên trong còn nhắc đến Tấn vương Triệu Quang Nghĩa, có viết “hoàng đệ trung hiếu toàn đức”, đối với Triệu Quang Nghĩa, hắn đã thêm những từ ngữ khen ngợi vào.

    Hắn đã bại rồi, hắn phải để cho mình một con đường lui, đây là sắp đặt cho hậu sự, sắp đặt cho tốt thì mới có một con đường sống.

    Đêm nay Dương Hạo cũng đã sắp xếp xong hậu sự.

    Hắn sắp phải đi đến Nam Đường.

    Hắn gọi Diệu Diệu đến, nhìn ánh đèn dầu, dáng vẻ vui mừng, ngồi một lúc lâu.

    ***

    “Gần đây… chuyện làm ăn ở Nữ Nhi quốc như thế nào?”

    Dương Hạo chần chừ hồi lâu, mới ép ra được một câu.

    Diệu Diệu không nhìn được mà cười, chu môi lên nói: “Rất tốt.

    Danh tiếng của Nữ Nhi quốc chúng ta đang dần lớn mạnh.

    Bây giờ những người đến Nữ Nhi quốc đều là quyền quý nhân gia, đồ đạc tuy là quý giá, chất lượng tốt nhất.

    Đừng thấy khách đến không bằng người địa phương, nhưng cứ tùy tiện làm ăn cũng có thể kiếm được bằng mười, trăm vụ buôn bán.”

    “Ừm, vậy thì tốt, ngươi… ngươi…”

    “Sao cơ?”

    Đôi mày nhàn nhạt của Diệu Diệu liếc nhìn Dương Hạo, nàng nhìn vẻ mặt của Dương Hạo liền biết tất có chuyện, nhưng dáng vẻ ấp úng, trông rất khó mở miệng của hắn thì nàng chưa từng nhìn thấy, trong lòng không khỏi thấy kì lạ.

    “Ờ!

    Ngươi, tiền trong tay ngươi còn đủ dùng không?”

    “Ừm, lão gia có phải là muốn lấy một khoản ra dùng không?

    Tiền còn dư trong tay chỉ đủ để lưu chuyển hàng hóa mà thôi.

    Nếu lão gia không vội thì nô gia có thể rút ra dần dần, cứ mười ngày sẽ kết toán một lần, để lại một khoản tiền cần phải lưu thông hàng hóa, số dư còn lại thì có thể rút hết cho lão gia.

    Nếu không e rằng việc lưu thông hàng hóa sẽ không ổn, mà Nữ Nhi quốc vừa mới mở không lâu, làm như vậy e là…”

    Dương Hạo vội xua tay: “Không phải, không phải, lão gia không có ý muốn lấy tiền từ chỗ ngươi.

    Lão gia ý là nói… là nói…

    ừm.

    Ngươi gần đây vẫn khỏe chứ?

    Ta thấy hình như ngươi gầy hơn trước thì phải, mặt có huyết khí kìa.”

    Chương 344: Lưỡng sương tình

    Diệu Diệu xoa mặt mình, khuôn mặt trái xoan đỏ cả lên, đôi mắt xinh đẹp đong đưa, mang mấy phần đùa đùa: “Có lão gia tọa trấn kinh sư, nô gia có người tâm phúc, làm việc không cảm thấy vất vả, nô gia cũng cảm thấy mình có nhiều thịt hơn.”

    Nàng đột nhiên lo lắng hỏi: “Nô gia bây giờ có phải là đã béo hơn không?”

    “Không, không, bây giờ rất được rồi, chỗ cần béo đã béo lên, chỗ cần gầy đã gầy đi, vừa đẹp, vừa đẹp.”

    Diệu Diệu không kiềm được mà cúi xuống ngắm lại mình, rồi dùng ánh mắt thích thú nhìn Dương Hạo.

    Dương Hạo ho khan một tiếng, không nhìn nàng ta, ánh mắt hướng về chỗ khác, nói: “À, đúng rồi, Tiểu Vũ là thị vệ theo sát ta, ta định đem hắn trở lại bên mình, còn về Nữ Nhi quốc, điều Trương Ngưu Nhi và Lão Hắc đến giúp đỡ.

    Còn Mỗ Y Khả thì lão gia sẽ có sắp xếp khác, cũng phải… khụ khụ…”

    “Những chuyện này lão gia chỉ cần dặn dò một tiếng là được, không cần phải bàn bạc với Diệu Diệu.”

    Diệu Diệu nghi hoặc nói, ánh mắt hơi sáng lên, thần sắc đột nhiên có chút thay đổi: “Lão gia, phải thay người quản lý Nữ Nhi quốc sao?”

    Nàng cúi đầu xuống, buồn bã nói: “Việc này, lão gia cũng không cần phải thương lượng với Diệu Diệu, càng không cần phải khó khăn mở miệng như thế, chỉ cần lão gia ra lệnh là được.”

    Mồm thì nói như vậy, nhưng trong lòng nàng vẫn rất khó chịu.

    Làm một nha hoàn bên cạnh Dương Hạo hay là làm chủ của Nữ Nhi quốc thì đối với nàng mà nói không có gì khác biệt, nhưng nghĩ tới việc có thể nàng làm việc không tốt, lão gia chán ghét mình, trong lòng nàng cảm thấy rất khó chịu.

    “Diệu Diệu, ngươi hiểu nhầm rồi, lão gia không phải có ý đó.”

    Dương Hạo mồ hôi toát cả ra.

    Kết hôn giả thôi mà, ở hiện đại cũng không phải tin tức gì mới, đề di dân, để phân phối chỗ ở, chẳng qua là cả hai đều biết chân tướng.

    Mà bây giờ tin tức hắn giả chết càng ít người biết càng tốt, sẽ không trở thành cái miệng lớn, đặc biệt là sau này sẽ không có người qua lại nữa, nào có thể nói ra chân tướng?

    Vì thế mà hắn thực sự rất khó mở lời.

    Sau bức bình phong đột nhiên có tiếng ho nhẹ vang lên, Oa Oa thong thả bước ra: “Quan nhân, bên tỷ tỷ còn có chuyện muốn bàn bạc với chàng.”

    “Ừm, được được.

    Cứ như thế đã, cứ như thế đã.”

    Dương Hạo như gặp được đại xá, vội vàng đứng dậy, cười gượng gạo với Diệu Diệu, nhấc chân bước đi.

    Diệu Diệu kinh ngạc nhìn bóng dáng Dương Hạo biến mất hút, lại nhìn Ngô Oa Nhi, thấy nàng ấy đã ngồi xuống trước mặt mình, ánh mắt như cười mà như không cười, lập tức cảnh giác…

    Chiếc kiệu trở về tới Nữ Nhi quốc, một quản sự liền bước lên trước: “Diệu Diệu cô nương, có một số chuyện muốn bẩm báo với cô nương.”

    “Ông bận gì thì cứ làm đi.

    Hôm nay cũng muộn rồi, sáng mai lại nói.”

    “Ừm.

    Vâng.”

    Quản sự đó ngạc nhiên nhìn Diệu Diệu, vị đại quản sự này vốn bình thường những chuyện lớn chuyện nhỏ được dặn dò bất kể là lúc nào, ở nơi nào đều kịp thời bẩm báo với nàng ấy.

    Hôm nay sao nhìn nàng ấy lại mặt đỏ tía tai, giống như say rượu, nhưng không ngửi thấy mùi rượu.

    Vị quản sự đó kinh ngạc nhìn Diệu Diệu bước nặng nề biến mất vào trong phòng lớn.

    “Bịch” một tiếng đóng cửa lại, Diệu Diệu dựa vào cửa, tay ấn lấy ngực, thì nghe tiếng tim mình đập thình thịch giống như một con nai bị buộc dây vào cổ, đang muốn chạy thoát khỏi lồng ngực nàng.

    Nàng thở hổn hển mấy hơi, lấy vội chén trà lạnh ở trên thư án uống, cái cảm giác như trên mây vẫn không biến mất.

    Diệu Diệu nhéo mạnh vào đùi mình một cái, đau quá liền kêu lên, Diệu Diệu ngẩn ra, khóe miệng từ từ nhếch lên, lẩm bẩm tự nói: “Không phải nằm mơ, ta không phải nằm mơ, lão gia… lão gia thực sự muốn nạp ta làm thiếp.”

    Nghĩ như vậy nước mắt Diệu Diệu đột nhiên tuôn rơi, trong lòng vẫn có một niềm vui khó tả, làm cho nàng muốn hét lên mấy tiếng vui sướng.

    Cho dù nàng đã nhận được sự yêu mến của Dương Hạo, còn được làm chủ của Nữ Nhi quốc, nhưng nàng đối với tương lại lại luôn có một cảm giác mơ hồ băn khoăn.

    Cho dù nàng vẫn còn nhỏ nhưng với thân phận và sự từng trải của nàng, tâm tư của nàng cũng đã thành thục hơn rồi, cái cảm giác mơ hồ này luôn tồn tại trong lòng nàng.

    Bây giờ cuối cùng cũng đã được vén mây mù ra rồi, nàng cuối cùng cũng đã có chỗ dựa, còn đức lang quân mà nửa đời sau nàng sẽ dựa vào rồi hầu hạ lại chính là Dương Hạo, người nàng đã ngưỡng mộ từ lâu, nàng còn gì không thỏa mãn nữa?

    Diệu Diệu trở lại phòng ngủ của mình, đóng chặt cửa lại, đột nhiên hô lên một tiếng vui mừng, nhảy vọt từ dưới đất lên giường, áp khuôn mặt đang nóng phừng phừng vào trong gối, sau đó lại lấy tay xoa xoa mặt, khóe miệng nở một nụ cười đầy hạnh phúc ngọt ngào……

    Lão gia sắp phải đi sứ Đường quốc, thư nạp thiếp ngày mai sẽ tìm người đến làm, đợi lão gia trở về mới có thể chính thức làm viên phòng với nàng.

    Không sao.

    Chỉ cần xác lập được cái quan hệ này thì bảo nàng phải đợi bao lâu cũng được.

    Lão gia muốn nạp thiếp rốt cuộc là có mấy phần vì thích nàng hoặc là vì không muốn giao Nữ Nhi quốc cho người ngoài chăm lo, ngoài nàng ra không có ai thích hợp hơn cả, cho nên mới nghĩ rằng nhất cử lưỡng tiện, nàng cũng không muốn nghĩ nữa.

    Quan trọng là nàng sẽ trở thành người của lão gia.

    Lão gia là người đàn ông mà nàng yêu, nơi đây sẽ trở thành nhà của nàng vĩnh viễn, đối với một tiểu nha đầu như nàng mà nói thì nơi đi về này đã là thiên đường, nàng thấy thế đã đủ rồi.

    Diệu Diệu ôm lấy gối, lăn một vòng trên giường, nhẹ nhàng kêu lên: “Lão gia.”

    Trong nhất thời, nàng như cảm nhận được Dương Hạo như thể đang nằm bên cạnh nàng, đang ôm lấy cái eo của nàng, đôi mắt sáng quắc đang nhìn nàng, làm cho nàng xấu hổ không biết trốn vào đâu.

    “Soạt!”

    Cửa mở ra, Mỗ Y Khả cầm chiếc đèn lồng xuất hiện trước cửa… soi đèn nhìn nàng nói: “Diệu Diệu tỷ, tỷ về rồi đấy à, ý, tỷ làm sao vậy?”

    Trên giường, Diệu Diệu ngồi dậy, chiếc thoa tóc rơi xuống, mái tóc hơi rối, đôi mắt sáng như gương.

    Nàng vuốt mái tóc mình, ngượng ngùng nói: “Là Nguyệt Nhi à, còn… còn chưa ngủ sao?

    Ta không sao, ừm, có chút mệt mỏi, hôm nay muốn nghỉ ngơi sớm một chút, muội đặt đèn vào đó rồi cũng đi ngủ sớm đi.”

    “Vâng.”

    Mỗ Y Khả đặt đèn xuống bàn, quay người nhìn Diệu Diệu với ánh mắt tò mò, lúc này mới mang một nụ cười mơ hồ đi ra ngoài.

    Diệu Diệu ngồi trên giường, đợi cánh cửa đóng lại, liền vội vàng chạy đến bàn, cầm lấy gương soi.

    Dưới ánh đèn vẻ xuân tình trên khuôn mặt như hoa hải đường đang nở, làm cho Diệu Diệu xấu hổ thẹn thùng: “Nguyệt Nhi nhất định không nhìn ra đâu, nhất định không nhìn ra.”

    Nàng tự an ủi mình, nhìn vào gương thấy đôi lông mi dài của mình cũng đang cười, mắt cũng đang cười, khuôn mặt trái xoan hồng nhuận, đôi môi chúm chím hoa anh đào.

    Nàng không kìm nổi mà đưa tay lên ấn mạnh vào má mình: “Xấu hổ, xấu hổ, đồ tiểu nha đầu mặt không có da.”

    Vừa mắng mình, khóe miệng nàng và ánh mắt lại vừa nhếch lên, đôi môi nhỏ hồng hào trong gương trông rất đáng yêu.

    “Quan nhân sẽ thích chứ?

    Nếu như ngài ấy hôn vào đôi môi nhỏ của mình.”

    Tâm hồn Diệu Diệu đang bay bổng trên mây, lúc này một tiếng “kẹt” vang lên, cánh cửa phòng lại mở ra, Nguyệt Nhi thò đầu vào, thấy Diệu Diệu đang chải đầu trước gương, tay lại mân mê trên khuôn mặt, giống như đang trang điểm.

    “Còn có chuyện gì nữa?”

    Diệu Diệu quay đầu lại, hỏi một câu lại quay đầu đi.

    “Ừm, không có gì.

    Diệu Diệu tỷ, tỷ… thực sự không sao chứ?”

    “Không có, không có.

    Muội mau đi ngủ đi.”

    “Ừm.

    Vâng.”

    Mỗ Y Khả đóng cửa lại, không hiểu gãi đầu: “Sắp đi ngủ rồi mà còn trang điểm làm gì.

    Diệu Diệu tỷ hôm nay thật kì lạ.”

    ***

    Sau khi Triệu Phổ rời kinh, trong triều lại xảy ra hai chuyện lớn, một là Giao Châu thứ sử Đinh Tiệp khiển sứ tiến kinh xưng thần nạp cống.

    Giao Châu ở xa Thiên Nam, cũng chính là Việt Nam của hậu thế.

    Lúc đầu, Đinh Bộ Lĩnh tự lập làm vương, xưng làm Vạn Thắng Vương, khi đó đã đến xưng thần với Hán quốc.

    Hắn sai con trai là Đinh Liễn đến thỉnh phong Hán quốc, hoàng đế Hán quốc phong con trai hắn làm Tĩnh Hải quân tiết độ sứ.

    Mấy năm nay thế lực Đại Tống càng ngày càng lớn, Đinh Bộ Lĩnh liền qua mặt Hán quốc, xưng thần với Tống quốc.

    Bây giờ Tống quốc đã diệt được Hán quốc.

    Để tránh cuộc đụng độ với nhà Tống năm Nhâm Thân (972), Đinh Tiên Hoàng sai con là Đinh Liễn mang đồ vật sang cống.

    Vua nhà Tống sai sứ sang phong cho Tiên Hoàng làm Giao Chỉ quận vương và phong cho Nam Việt vương Đinh Liễn làm Tĩnh Hải quân tiết độ sứ An Nam đô hộ.

    Triệu Khuông Dận đương nhiên rất vui mừng.

    Nghi thức tiếp đón vừa được tổ chức long trọng xong thì từ đất Thục lại truyền đến tin tức, thủ lĩnh tà giáo Cừ Châu Lý Tiên Tụ có hơn vạn người, đi khắp nơi cướp bóc, giơ cờ tạo phản.

    Thục quốc là nước đầu tiên sau Kế Kinh Hồ bị Tống quốc tiêu diệt, bây giờ đã chịu sự thống trị của Tống bảy, tám năm.

    Nhưng thời cuộc dao động, vẫn là thường có người tạo phản.

    Triệu Khuông Dận biết được tin, biết ngồi trên thiên hạ rất khó, đối với những sự việc trước mắt vẫn chưa có sức mạnh cực lớn nên không dám sơ ý, lập tức mệnh lệnh cho toàn các chi châu phụ trách tiêu diệt loạn phỉ.

    Đồng thời lệnh cho Tiết Cư Chính, Lữ Du Khánh, Lô Đa Tốn vạch ra những kế sách an dân, đề phòng dân Thục phụ đi theo đám phỉ.

    Mấy vị tể tướng này vừa nhận được đại quyền, làm việc hết sức mình, rất nhanh đã tìm ra được kế sách.

    Triệu Khuông Dận lập tức ban hành chiếu chỉ thi hành, hủy bỏ thuế hôn nhân của Thục quốc, đây là một hạng mục thuế được thiết lập từ thời Thục quốc.

    Ngay cả kết hôn cũng cần phải nộp thuế, cũng khó trách Thục vương lại có thể hút được nhiều mồ hôi nước mắt của dân chúng như vậy.

    Tống quốc sau khi có được Thục vẫn thi hành rất nhiều chế độ cũ, không có thay đổi, đến tận bây giờ mới có chút cải biến.

    Dân Thục khi giao nộp thuế hai mùa hạ, thu thì đa phần dùng tơ tằm để giao nộp.

    Nhưng bây giờ quốc gia đã phồn thịnh, đối với các vật dụng, trang sức cao cấp càng lúc nhu cầu càng nhiều lên, giá cả tơ lụa cũng đã tăng lại càng tăng, mà quan phủ đất Thục vẫn dựa theo giá cả tơ lụa của chế độ nhiều năm trước để thu thuế, lúc này cũng đã làm chỉnh sửa.

    Sau này các phủ trưng thu thuế thì các sản phẩm tơ lụa đều dựa theo giá thị trường.

    Tất cả những việc này một mặt là ra sức đả kích loạn đảng Lý Tiên, một mặt dùng thủ đoạn ân huệ để làm an dân, vừa đấm vừa xoa, dẹp loạn mối họa…….

    Lúc này Khiết Đan bắc quốc mọi việc cũng đang rối loạn.

    Các bộ tộc Khiết Đan không có biểu hiện rõ ràng về sự chống đối triều đình, triều đình cũng không thể dùng thủ đoạn vũ lực để áp chế, chỉ có thể phân hóa, lôi kéo, dụ dỗ.

    Hoàng đế Da Luật Hiền cơ thể bệnh tật, không có đủ sức lực để xử lý những việc này, đành phải để hoàng hậu Tiêu Xước chủ trì triều chính, để sắp xếp những vương công đại thần, thật sự làm nàng ta vô cùng mệt mỏi.

    Việc nội bộ vẫn chưa xử lý xong thì bộ lạc Nữ Chân lại xâm phạm tới biên cương, giết chết đô giám Đạt Lý, cướp bóc người và súc vật đi.

    Một bộ lạc Nữ Chân bé nhỏ mà lại dám xâm phạm Khiết Đan, Tiêu Xước biết được tin liền hạ lệnh Da Luật Hưu Ca thống binh thảo phạt.

    Bên này đại quân tập kết còn chưa kịp xuất binh thì bộ lạc Nữ Chân đã sai sứ đến tiến cống, lại mang theo mấy cái đầu tới, nói là đầu của những kẻ tội phạm đã xâm hại biên cương và giết tướng sĩ Khiết Đan.

    Lúc này người Nữ Chân không có chỗ ở cố định, muốn tìm thì vô cùng khó khăn, thêm nữa nội bộ chưa ổn định, mà người Nữ Chân lại chủ động hàng phục.

    Bây giờ Da Luật Hiền đang bệnh tình không thể chấp chính, lại không dễ động binh nên Tiêu Xước đành phải chấp thuận.

    Đến ngày mừng thọ của hoàng đế Khiết Đan, các bộ tộc đều đến chúc mừng, Nữ Chân tiện cả đôi đường, sau khi đến thỉnh tội thì tiện thể chúc mừng.

    Bắc Hán cũng sai sứ đến, cống tiến những vật phẩm mà chúng ra sức đục khoét được.

    Ngày mừng thọ của Da Luật Hiền, buổi sáng gặp mặt thủ lĩnh các bộ lạc, tối đến lại cùng với hoàng hậu đến Ngũ Phượng lâu để thưởng đêm.

    Da Luật Hiền sức khỏe không tốt, vừa mới thấy hơi lạnh liền khoác thêm một chiếc áo, đứng trên thành lâu nhận những lời chúc của đám thần tử, thưởng thức đăng cảnh.

    Lúc này, một tên thị vệ vội vàng chạy tới, ghé sát vào tai một cung nhân mấy câu, cung nhân đó lập tức chạy đến sau lưng Tiêu hậu, nhỏ tiếng bẩm báo.

    Tiêu hậu đỡ hoàng đế đứng lên, quay đầu nhìn vào khuôn mặt tái xanh của Da Luật Hiền, sợ hắn không thể đứng lâu, phải đi nghỉ, mà giờ các sứ tiết, thủ lĩnh các bộ tộc đều đang ở đây, đến lúc đó không thể tránh mình phải ra mặt, liền thở dài một tiếng, vẫy tay gọi La Đông Nhi, lệnh cho nàng đi xử lý việc này.

    La Đông Nhi xuống dưới lầu, nhìn thấy sứ giả Ngạc Ba Đa đang đứng dưới mái hiên.

    Ngạc Ba Đa thấy xung quanh không có người, chỉ có hai thị nữ đứng ở cửa, liền lấy từ trong túi áo ra một chiếc túi vải nhỏ, dâng lên, cười nói: “La thượng quan, đây là vật mà ngài nhờ tiểu nhân.

    Một chiếc thoa hình đầu phượng, ngài xem có được không?”

    La Đông Nhi liền mở chiếc túi ra.

    Chiếc này có chín phần giống với chiếc thoa mà ngày trước Dương Hạo đã tặng nàng, nàng liền luôn mồm cảm ta, lấy ra mấy quan tiền đưa cho hắn.

    Mắt nàng đong đầy lệ, dường như sắp tuôn trảo cả ra.

    Trong ngực Ngạc Ba Đa còn có mười bảy, mười tám chiếc thoa nữa.

    Hắn sợ chiếc thoa này không đúng ý La thượng quan, đến lúc đó hắn sẽ lấy từng cái ra cho nàng chọn lựa.

    Thấy vẻ mặt của La Đông Nhi, hắn liền thở phào nhẹ nhõm.

    La Đông Nhi ngẩn ra một hồi lâu, một lúc mới tỉnh lại, vội vàng lau sạch nước mắt, nói: “Nương nương đang ở trên lầu ngắm đèn lồng, bảo ta hỏi ngươi chuyến đi nam lần này người Tống đã đối đáp thế nào.”

    Ngạc Ba Đa lại chưa từng được tận mắt nhìn thấy bức tín, nhưng đã nghe Đại Tống hồng lư tự công tào Liễu Lâm Tây nói qua đại khái, liền nói một lượt ý của Đại Tống.

    La Đông Nhi nghe thấy triều đình Tống lại mô phỏng ngữ khí ngang ngược của Khiết Đan, viết một bức tín trả lời như vậy, tuy rằng đầy buồn bực nhưng cũng không khỏi có chút buồn cười.

    Nàng tuy là một dân nữ, nhưng tàng thư của phụ tân nàng lại có rất nhiều sách.

    Nàng cũng đã đọc được không ít các loại sách, vốn biết quan lại Trung Nguyên làm việc từ trước đến nay luôn rất coi trọng quy tắc, những văn thư như thế này không phải họ không thể viết ra, mà là với tính cách của những quan lại đó, họ luôn lấy thái độ cảm hóa của thượng quốc mà nói, rất khó có thể dùng những thủ đoạn vô lại đấu với vô lại như thế này để giao thiệp quốc sự.

    Nàng có chút buồn cười, nói: “Ta biết rồi, trở về ta sẽ bẩm báo với nương nương, để nương nương định đoạt rồi sẽ trả lời.”

    “Vâng, vâng, vâng.

    Bây giờ trời cũng đã lạnh rồi, nhưng vì triều đình mà xuất sứ, tiểu nhân cũng không từ gian khổ, nếu như còn cần phải xuất xứ đến Tống triều thì tiểu nhân cũng đành chấp thuận.

    Đến lúc đó vẫn mong La thượng quan giúp tiểu nhân nói mấy lời tốt đẹp.”

    Ngạc Ba Đa nói rồi lại đặt một cái hộp lớn, một cái túi lớn xuống đất.

    Hắn thấy chiếc thoa mà La Đông Nhi muốn tìm chẳng đáng mấy văn tiền, liền biết được vị nữ quan này không tham vàng bạc châu báu, cho nên đã dày công mua một số y phục đẹp của người Hán và một đống phấn hồng loại thượng hạng nhất Nữ Nhi quốc, nghĩ rằng có thể từ đó lấy lòng được La thượng quan.

    Quả nhiên, La Đông Nhi vừa nhìn thấy những thứ này thì khuôn mặt liền hiện lên vẻ hoan hỉ, vốn định lập tức bảo người ta đi về, nhưng giờ lại thấy người ta tặng mình những đồ rất vừa ý, liền nói chuyện thêm mấy câu.

    Hỏi: “Khi ngươi ở Tống triều, Tống quan đối với ngươi rất là trọng đại, là đại thần hồng lư tự nào đã tiếp đãi ngươi vậy?

    Nghe nói hồng lư tự Khanh Chương Đài cùa Tống triều sức khỏe không tốt, thường không lên nha, vậy tờ quốc thư này chắc là do thiếu khanh Cao Tường viết?”

    Ngạc Ba Đa cười bồi nói: “La thượng quan có điều không biết rồi, khi tiểu nhân đến Tống triều, Tống triều vừa mới ban chức vị thiếu khanh hồng lư tự cho một người, tên là Dương Hạo, nghe nói vốn là Nam nha hỏa tình viện sứ.

    Người này không học hành gì cả, tính tình thì lỗ mãng, cho nên mới viết ra được bức quốc thư vô lại mạo phạm hoàng thượng ta như vậy.

    Nhưng cũng thật là kì lạ, Tống đế lại cho phép hắn viết thế, hắn thật không sợ hoàng thượng tức giận xuất binh thảo phạt Tống hay sao?

    Thượng quan?

    La thượng quan?

    Ngài làm sao vậy?”

    La Đông Nhi môi tái đi.

    Nàng định thần, giọng run lên hỏi: “Ngươi nói, ngươi nói hồng lư tự thiếu khanh mới nhậm chức tên họ là gì?”

    “Họ Dương tên Hạo.”

    “Tứ ca đã từng nói Hạo ca ca đã đổi họ thành Dương Hạo.

    Chẳng lẽ… không phải… không phải huynh ấy, huynh ấy sao lại có thể làm một chức quan cao như hồng lư tự thiếu khanh chứ, hơn nữa huynh ấy đã ra khỏi phủ Khai Phong rồi, chẳng lẽ là cùng họ cùng tên?”

    La Đông Nhi vội vàng hỏi: “Người này bao nhiêu tuổi, xuất thân từ đâu?”

    Ngạc Ba Đa nói: “Tiểu nhân chưa từng gặp hắn, có điều nghe Liễu Công Tào nói người này không có học thức gì cả, lại không biết là gặp được vận may gì mà lúc đầu hắn đã trốn thoát được đại quân mà hoàng hậu nương nương đích thân dẫn đầu đi truy đuổi khi hắn di dân bắc Hán.

    Vì công lao này mà hắn được làm tri phủ Lô Lĩnh Châu, không lâu sau lại được điều về Khai Phong nhậm chức Nam nha hỏa tình viện trưởng, kết quả là lại bợ đỡ được Triệu Quang Nghĩa, lên làm chức vị hồng lư thiếu khanh.

    Tính ra ở Đại Tống, người mà thăng quan nhanh như hắn ngoài hắn ra không có người thứ hai.

    Ý?

    La thượng quan, hình như ngài không được khỏe?”

    “Không sao, ta không sao, ngươi nói tiếp đi, còn có tin tức gì của hắn nữa?”

    La Đông Nhi vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

    Nàng không hề ngơ được lại có thể nghe được tin tức về Dương Hạo ở đây.

    Con người mà nàng luôn nhơ mong đó tuy ở xa tận chân trời nhưng lúc nào cũng như đang đứng ở trước mặt nàng vậy.

    La Đông Nhi hai má đỏ lên, đôi mắt phát ra ánh sáng, tha thiết hỏi.

    Ngạc Ba Đa buông tay xuống nói: “Hết rồi.

    Tiểu nhân chỉ nghe thấy Liễu Công Tào nói mấy câu đó thôi.

    Xem dáng vẻ khinh thường của ông ta thì có lẽ Dương Hạo này là một người tùy tiện, trong triều có vẻ có nhiều người rất đố kị với hắn.

    Con người này viết quốc thư như vậy cũng quá là chọc giận chúng ta.

    La thượng quan hãy bẩm báo lại với nương nương để nương nương phản bác lại hắn.

    Nói không chừng quan nhi trong triều cũng muốn đẩy hắn xuống, tên tiểu tử khốn kiếp dám coi thường quốc chủ Khiết Đan sắp phải xuống đài rồi.”

    La Đông Nhi hé miệng, lật mặt nói: “Người là sứ tiết Khiết Đan ta, trong lời nói không được làm giảm bớt uy phong của Bắc Quốc.

    Nói lời lại thô lỗ như vậy, mở miệng ra là tiểu tử khốn kiếp, làm sao có thể làm sứ tiết Khiết Đan được.

    Nếu cứ như thế này thì bổn quan không dám đảm bảo cho ngươi nam hành đâu.”

    Ngạc Ba Đa vừa nghe thấy con đường tiền tài bị cắt đứt, vội vàng cười bồi: “Tiểu nhân chẳng qua là chỉ dám nói trước mặt ngài thôi…

    được, được, được.

    Tiểu nhân nhất định sẽ cẩn trọng, cho dù là không có người ngoài cũng sẽ không dám có lời bất kính với quan nhi Tống triều nữa.”

    La Đông Nhi nói: “Như vậy mới đúng.

    Ngươi lui xuống trước đi, việc này để ta bẩm báo rõ với nương nương rồi sẽ tính tiếp.”

    “Vâng.”

    Ngạc Ba Đa cũng không biết đã đắc tội chỗ nào với nàng, vội vàng đáp một lời rồi lui ra.

    La Đông Nhi ngồi xuống ghế, tay đặt lên bàn, ngẩn ngơ suy nghĩ những điều Ngạc Ba Đa đã nói một hồi lâu, rồi lấy chiếc thoa ra ngắm nhìn, mày hơi nhíu lên, mỉm cười.

    Một lúc sau, những tiếng ồn ào trên lầu vang lên, lúc này nàng mới thức tỉnh.

    Nàng cất chiếc thoa vào trong ngực, dặn dò thị nữ cất những y phục và đồ trang điểm Hán đi, rồi vội chạy lên lầu, bước chân rất nhanh và nhẹ, giống như một con nai con hoạt bát vậy.

    “Thực Đồ Li xúc phạm thần mộ, theo luật phải chết.

    Hoàng thượng, xử chết hắn đi.”

    Trên lầu có một số người đang gào thét.

    Trước mặt Da Luật Hiền có một người thị vệ đang quỳ, vẻ mặt tái nhợt, phủ phục bất động dưới đất.

    La Đông Nhi nhấc y bào bước lên lầu, thấy quang cảnh kì lạ, liền hỏi một thị vệ đứng ở bên: “Vừa nãy mọi thứ vẫn tốt mà, sao lại thế này?”

    Thị vệ đó liền đáp: “Thượng quan, Thực Đồ Li vừa nãy đã chạm vào thần mộ, đại nhân các bộ lạc vô cùng phẫn nộ, thỉnh hoàng thượng xử chết hắn.”

    La Đông Nhi nghe xong thầm kinh ngạc.

    Thần mộ này là một lá cờ lớn, dựng ở trên Ngũ Phượng lâu, trên thần mộ có hình một đầu bạch lang, đó là vật tổ của tộc người Khiết Đan, rất thần thánh, người bình thường chưa được phép thì không được lại gần.

    Nếu như ai chạm vào thần mộ thì sẽ bị luận tội mà trảm.

    Thực Đồ Li là một thị vệ trẻ tuổi đôn hậu, sao lại phạm phải một lỗi lớn như vậy.

    Những thủ lĩnh bộ lạc đó làm ầm cả lên, Da Luật Hiền chỉ khoanh tay không nói.

    Hắn mới cỡ hơn hai mươi tuổi, cơ thể gầy dong dỏng, khuôn mặt trắng bệch, nhìn có vẻ rất nho nhã yếu đuối, giống như một sĩ tử nam thân vậy.

    Những kẻ bên cạnh hắn đều là cận thân thị vệ, thủ lĩnh các bộ lạc mặt mày dữ tợn, giống như một con bạch hạc lạc vào bầy sói.

    Cho dù hắn khoác những bộ y phục dầy dặn nhưng vẫn cảm thấy trống trải.

    “Thực Đồ Li, tại sao ngươi lại chạm vào thần mộ?”

    Da Luật Hiền đột nhiên chậm rãi hỏi.

    “Tiểu nhân… tiểu nhân… vốn đang đứng bên cạnh để ngắm đèn, nhưng vì nhiều người chen chúc, tiểu nhân bị người ta xô vào, liền đưa tay ra bám lấy vật gì đó bên cạnh, lúc này mới chợt nhớ ra bên cạnh mình là thần mộ.

    Tiểu nhân biết tội, tiểu nhân đáng chết, đáng chết.”

    Thực Đồ Li liên tục khấu đầu.

    Da Luật Hiền thở dài một hơi, nói: “Hóa ra là như vậy, không biết không có tội.

    Thực Đồ Li bình thường rất cần mẫn, có trách nhiệm với chức trách, làm hết phận sự.

    Ừm… lôi ra ngoài phạt đánh ba mươi gậy.”

    Thực Đồ Li ngẩn ra, không dám ngẩng đầu lên, vẫn không thể tin được những gì đã nghe thấy.

    La Đông Nhi mắt sáng lên, vội quát: “Thực Đồ Li, còn không mau tạ ân?”

    Thực Đồ Li liền khấu đầu nói: “Tạ hoàng thượng khai ân, tạ hoàng thượng khai ân.”

    “Chờ đã!”

    Một người từ bên cạnh chầm chậm bước ra, cười nói: “Hoàng thượng nhân từ, nhưng kẻ mạo phạm thần mộ đáng phải chết, việc này luật đã định.

    Hoàng thượng một câu thả người, e rằng không thỏa đáng.”

    Da Luật Hiền liếc nhìn hắn, giọng nhàn nhạt nói: “Da Luật Văn, hà tất phải hà khắc như vậy, hành động của Thực Đồ Li chỉ là vô ý, không thể gọi là mạo phạm thần mộ.

    Nếu vì thế mà chém đầu thì quá tàn nhẫn.”

    Vị quý tộc này tên là Da Luật Văn, tự Yến Vân, là một kẻ cạnh tranh quyền lực khi Da Luật Hiền còn chưa kế vị.

    Bây giờ Da Luật Hiền tuy đã làm hoàng đế, nhưng hắn vẫn thường xuyên chống đối lại Da Luật Hiền, vừa thấy Da Luật Hiền có lòng muốn tha cho Thực Đồ Li, hắn lập tức ra mặt ngăn cản.

    Vừa nghe lý do của Da Luật Hiền, hắn liền cười một cách khinh thường: “Hoàng thượng quá nhân từ rồi đó.

    Chủ của Khiết Đan ta phải có cái uy của hổ báo, thưởng phạt phân minh, luật lệ nghiêm khắc, sao có thể có lòng nhân từ của đàn bà được.

    Đối với một thị vệ cỏn con như vậy mà đã nhân từ như thế, làm sao có thể thống soái được trăm vạn hổ lang Khiết Đan ta?”

    Tiêu Xước đứng bên cạnh Da Luật Hiền, cười lạnh lùng, La Đông Nhi vội vàng bước tới.

    Phía sau Da Luật Văn vốn có một người đang đứng xem náo nhiệt, đột nhiên lại bị vẻ đẹp của Tiêu hậu làm cho mê mẩn, đôi mắt lập tức dán chặt vào không thôi.

    Ngẩn ngơ nhìn hồi lâu, ánh mắt lại chuyển hướng sang bên cạnh, bất giác vô cùng kinh ngạc, lập tức thu người lại vào đám đông.

    Nếu như La Đông Nhi có thể chú ý đến hắn thì sẽ phát hiện ra, người này chính là nhị thiếu gia Đinh Thừa Nghiệp.

    Đinh Thừa Nghiệp ẩn trốn trong bóng tối, nhìn La Đông Nhi và ngẩn ra: “Ả ta, ả ta là La Đông Nhi sao?

    Tuy khí chất có chút không giống, nhưng người thì giống như đúc, nếu không phải ả thì trên thế gian này nào có người nào giống như thế chứ?

    Sao ả ta lại ở đây, ả là phi tử của hoàng đế hay là gì?”

    Đinh Thừa Nghiệp ngày đó bị biên quân Khiết Đan bắt được, hắn dò hỏi khắp nơi, hoàn toàn không có người nào biết đến nam nha đại tướng quân Lư Nhất Sinh gì đó, chỉ biết được rằng Đinh Thừa Nghiệp là một kẻ điên khùng nói nhảm.

    Chúng dày vò hắn làm hắn sống không được chết không xong, khổ không còn lời nào để nói.

    Lúc này may mắn hắn đã gặp được Da Luật Văn.

    Da Luật Văn cao tám thước, mặt mày dữ tợn, là một dũng sĩ có tiếng của Khiết Đan, hắn vốn có quan hệ với Nam Viện đại vương.

    Người này tính tình háo sắc, mà nam nữ đều không kị.

    Thấy kẻ nô lệ Đinh Thừa Nghiệp tuy đầu bù tóc rối, nhưng mặt mũi thanh tú, rất anh tuấn, lập tức nổi lòng thương tiếc, liền mang hắn về làm người hầu hạ bên cạnh.

    Đinh Thừa Nghiệp bước vào ngõ cụt, chỉ còn một lựa chọn là xấu hổ nhẫn nại làm cận vệ của Da Luật Văn và trở thành người được Da Luật Văn sủng ái nhất, như hình với bóng.

    Lần này đến chúc thọ hoàng đế, Da Luật Văn cũng mang theo kẻ được sủng ái này đến Ngũ Phượng lâu.

    Bây giờ vừa nhìn thấy La Đông Nhi, Đinh Thừa Nghiệp liền nghĩ ngay đến thân phận của mình.

    Đầu tiên là xấu hổ không thôi, sau đó là lùi lại đằng sau theo tiềm thức, kĩ lưỡng dò xét dáng vẻ của La Đông Nhi, thấy nàng đứng bên cạnh nương nương, giống như con sóng cuộn trào ở Bắc quốc, trong lòng hắn không khỏi vừa thấy đố kị vừa thấy hận.

    La Đông Nhi chưa từng chú ý đến vị cố nhân này.

    Nàng đứng bên cạnh Tiêu hậu, chỉ nghe thấy Da Luật Văn khua môi múa mép, rõ ràng là nói hoàng đế nhân từ, nhưng lại ngầm châm chọc hắn yếu đuối, lại kích động rất nhiều những thủ lĩnh bộ lạc vốn không phục vị hoàng đế này kêu la hò hét, làm cho mặt của Da Luật Hiền lúc trắng lúc đỏ, có chút không đấu lại được.

    Tiêu hậu ở bên cạnh đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Da Luật Văn, miệng ngươi thì nói cái gì mà thưởng phạt phân minh, luật lệ nghiêm khắc.

    Hoàng thượng thống trị Bắc quốc, nhận mệnh của trời, hoàng đế có lòng nhân nghĩa, muốn tha cho Thực Đồ Li, đây là chỉ ý.

    Ngươi thân làm thần tử lại dám chất vấn nghi ngờ, tìm mọi cách khiêu khích, đây là đạo lý gì của một thần tử chứ?

    Luật lệ nghiêm khắc ở đâu chứ?”

    Da Luật Văn nhìn về phía Tiêu Xước, mĩ nhân dưới ánh đèn mắt ngọc mày ngà, màu da như mỹ ngọc, đôi môi ẩn hiện hồng nhuận, hắn không khỏi nổi lên lòng tham, tươi cười nói: “Nương nương, thần chỉ là làm hết bổn phận thôi.

    Thấy hoàng thượng có chỗ nào không đúng thì xuất ngôn khuyên giải mà thôi, nào dám khiêu khích hoàng thượng chứ?”

    “Nếu đã như vậy, hoàng đế khai ân đã là hạ chỉ ý, Da Luật huynh hà tất phải nhiều lời chứ.

    Thần mộ đại diện cho hoàng quyền, hoàng quyền là hoàng thượng, hoàng thượng muốn làm như thế nào thì kẻ làm thần tử chỉ có thể phục tùng.

    Đây là quy tắc, huynh nói xem?”

    Người nói đang khoanh tay đứng bên cạnh, điềm nhiên nói.

    Người này tên là Tiêu Thác Trí, là người của Tiêu gia, cũng là tướng quân thống lĩnh đại quân một phương.

    Đứng một bên khác là Da Luật Long Vận, cũng chính là Hàn Đức Nhượng, trầm giọng nói: “Lời của hoàng thượng là thánh chỉ, là một thần tử ai dám không phục tùng là bất trung.

    Ai có lòng bất trung thì đầu tiên phải hỏi lưỡi đao trong tay ta đã, rồi hãy hỏi hoàng thượng cũng không muộn.”

    Da Luật Văn thấy đám người Tiêu Xước đầy vẻ hăm dọa, trong lòng có chút cân nhắc, rồi hừ một tiếng, không nói gì nữa……

    Dưới đèn, Tiêu Xước mặc tiểu y, thả mái tóc ra, cái dáng vẻ vốn uy nghiêm ngang tàn lập tức chen vào vài phần quyến rũ.

    Nàng nằm xuống giường, La Đông Nhi cũng mặc tiểu y ngồi một bên, nhẹ nhàng bóp vai của Tiêu Xước.

    Tiêu Xước thở dài một tiếng, nói: “Hôm nay ngươi cũng thấy rồi đấy, những người đó dám ngang nhiên làm khó hoàng thượng, trong lòng chúng nào có vị hoàng thượng này chứ?”

    Nàng xua xua tay nói: “Hôm nay ngươi cũng mệt rồi, ngủ đi, không cần xoa bóp nữa.”

    La Đông Nhi nghe theo lời nằm xuống một bên.

    Hai mỹ nhân như hai đóa sen xinh đẹp.

    Tiêu Xước duỗi mái tóc ra, nằm xuống gối, nhắm mắt nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Phải điều động thêm một lần nữa những người của đại quân nắm giữ hoàng thành, phải hết sức thay bằng người của chúng ta, nếu không chúng ta không thể ngủ yên giấc được.

    Còn ngươi nữa, ngươi phải nhanh chóng bắt tay vào làm đi.

    Sau này những cung vệ quân này sẽ giao hết cho ngươi, đây là chuyện quan trọng nhất của chúng ta.”

    La Đông Nhi nhẹ nhàng nói: “Nương nương cứ sai bảo, Đông Nhi xin nghe theo.

    Còn hồi thư của Tống quốc…”

    Tiêu Xước nói: “Ngày mai sẽ suy nghĩ nên làm thế nào.

    Trẫm cũng không ngờ hồi thư của người Tống lại cương quyết như vậy, chẳng lẽ họ đã nhìn ra trong nội bộ của chúng ta đang rối loạn, không thể xuất binh?

    Ừm… khiển sứ của Đường quốc đã cầu viện ta, trẫm định phái Da Luật Văn đến Đường quốc một chuyến, thể hiện rõ thái độ của Bắc quốc ta, để Tống triều có chút kiêng kị, ngươi thấy thế nào?”

    “Đường quốc?

    Tại sao lại không phái người đến Tống quốc.

    Nếu như nương nương để ta xuất sứ đến Tống quốc, đi gặp Hạo ca ca…”

    La Đông Nhi suy nghĩ miên man, Tiêu Xước không hiểu quay đầu sang hỏi: “Sao không trả lời?”

    “Ừm… nương nương, Da Luật Văn luôn có sự bất kính đối với hoàng thượng, sao có thể phái hắn đi xuất sứ được?”

    Tiêu Xước cười cười, nói: “Hắn rời khỏi thượng kinh, trẫm mới dễ động thủ sắp xếp lại người của chúng ta, tránh để hắn gây trở ngại.”

    Nàng xoa xoa cánh tay mượt mà, vươn người thổi tắt ngọn đèn, nói: “Ngủ đi, bất kề là có chuyện gì thỉ cứ để mai chúng ta bàn tiếp.”

    Ngọn đèn đã tắt, trong phòng lập tức tối đen lại, hai nữ nhi đều mang trong lòng một tâm sự riêng, không hẹn mà cùng thở dài một tiếng.

    Chương 345: Giang Nam tuyên phủ

    Một người luôn âm trầm như Dương Hạo đột nhiên lại rầm rộ tổ chức hôn sự, chỉ có điều cái gọi là “luôn âm trầm” chỉ là cảm giác bằng lòng của hắn.

    Quan thân bách tính Khai Phong luôn cảm thấy rằng vị quan nhi làm việc gì cũng hấp tấp, rầm rộ, tuyệt đối không phải là kẻ âm trầm.

    Dương Hạo lấy một vợ và nạp hai thiếp, nghi thức ba mĩ nhân quy phòng được đồng thời tổ chức.

    Vị thê này họ Đường tên Diễm Diễm, Dương Hạo sớm đã loan tin khắp nơi, người trong toàn thành đều biết vị Đường Diễm Diễm này là đại tiểu thư của Đường gia Tây Bắc.

    Còn một trong hai vị thiếp kia nguyên là đệ nhất hành thủ Biện Lương Ngô Oa Nhi, đây chỉ là bổ sung nghi thức, người bên cạnh sớm đã biết nàng ta đã được Dương Hạo nạp phòng rồi.

    Còn một vị thiếp khác lại là Lâm Âm Thiều, dò hỏi kĩ lưỡng mới biết đó chính là trạng nguyên Diệp bảng trong cuộc thi hoa khôi lần thứ nhất.

    Hồng hoa lục diệp đều ở bên cạnh, ai lại không ngưỡng mộ tán thưởng Dương Hạo có diễm phúc tề nhân chứ.

    Trong hôn sự này của Dương Hạo, ngay cả một quan viên trong quan trường hắn cũng không mời, người tham gia hôn lễ duy chỉ có tứ đại bang chủ tào vận Biện Lương và các thuộc hạ.

    Hắn tổ chức một bữa tiệc rất khoa trương tại Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu.

    Điều hắn sợ chính là Đường gia ngăn cản hoặc Tấn vương gia quấy nhiễu từ bên trong.

    Nhưng rất lạ là Đường gia ngay cả một chút động tĩnh cũng không có, còn bên Tấn vương thì kì thực hoàn toàn không biết Đường gia muốn kết thân với mình, đương nhiên cũng không có cử động gì.

    Dương Hạo rất cẩn thận, hắn vốn nghĩ hôn sự này không biết sẽ phải trải qua bao nhiêu sóng gió, không ngờ lại bình yên tổ chức thành.

    Diệu Diệu nhận được một tờ hôn thư, tuy chưa viên phòng, nhưng thân phận đã được xác lập, Diệu Diệu vô cùng vui mừng, nhưng nàng lại không biết Dương Hạo là có ý định khác.

    Ngô Oa Nhi và Đường Diễm Diễm sớm đã cùng thương nghị ngầm với Dương Hạo, đợi khi hắn vừa đi thì hai người sẽ mang theo của cải âm thầm đi theo, đầu tiên là phải dàn xếp thỏa đáng, sau đó sẽ đi về Đường quốc hội họp với hắn, để ba người có thể “cùng chết”.

    Còn về phía Diệu Diệu, nàng đã có tờ hôn thư này thì chính là thiếp thất theo pháp định của hắn, nếu như hắn xảy ra chuyện thì Diệu Diệu sẽ trở thành người thân duy nhất trên đời của Dương Hạo, sẽ có quyền thừa kế tất cả tài sản của hắn.

    Dương Hạo sắp xếp thỏa đáng “hậu sự”, buổi sáng ngày hôm sau liền lên kim điện chào từ biệt quân vương.

    Triệu quan gia ở trên điện bảo hắn có thể tùy cơ ứng biến, hành động chủ yếu của hắn trong chuyến đi này là đến Đường quốc thăm dò tình hình quân thần Đường triều, nắm vững địa lý Đường quốc để Tống quốc có thể chuẩn bị tốt cuộc thảo phạt Đường quốc, biến Đường quốc thành đất của Trung Nguyên.

    Để cho hắn có thể thuận tiện hành sự, quan gia cho hắn tự lựa chọn người đi cùng, Triệu Khuông Dận còn phái thêm hồng lư tự Tiêu Hải Đào làm tuyên phủ phó sứ, rút một số lính trinh thám từ hoàng thành ti ra, ngoài ra còn điều động một đội quân hơn một trăm người từ cấm vệ quân làm nghi trượng cho hắn.

    Những cấm vệ quân này đều là những đại hán cao tám thước trở lên, thân hình vạm vỡ khôi ngô, võ thuật cao cường, do một vị chỉ huy sứ tên Trương Đồng Chu dẫn đầu.

    Khi ra khỏi đại nội hoàng cung, Dương Hạo lại bị Trình Đức Huyền đang đứng đợi ở cửa cung kéo đến Nam nha.

    Dương Hạo trong lòng không yên ổn, vốn nghĩ Triệu Quang Nghĩa chịu đựng đến bây giờ mới ra tay, không ngờ khi gặp Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa lại đẩy vẻ tươi cười, không chút giận dữ, hoàn toàn không nhắc đến việc hắn thành thân, chỉ nói đến việc hắn phạt hành.

    Dương Hạo không hiểu rõ chân tướng, nhưng thấy hắn thể hiện như vậy, thì cũng thấy yên lòng lại.

    Nếu như vị vương gia này giữ cái thái độ “quân tử báo thù mười năm chưa muộn”, thì hắn cũng không sợ.

    Lầm này hắn đi giống như giao long vào biển, một khi đã ra biển thì sẽ không có ngày gặp lại, Triệu Quang Nghĩa có âm mưu quỷ kế gì thì đều không thể dùng được.

    Theo như người bên cạnh thì lúc này lại nhìn ra Tấn vương lễ hiền hạ sĩ như thế nào, biết làm người như thế nào.

    Cho dù bây giờ Triệu Phổ đã đổ, trong triều Triệu Quang Nghĩa là độc đại, cái tên khâm sai Dương Hạo bây giờ cũng chỉ thuộc vào hàng nha nam nhàn rỗi, đối với Triệu Quang Nghĩa không có tác dụng gì nữa, nhưng Triệu Quang Nghĩa lại vẫn quan tâm thân thiết đến hắn, ngược lại hẳn với Ngụy vương.

    Dương Hạo đã từng làm phó sứ cùng với hắn đến Giang Nam tuần hành, vậy mà lúc này hắn lại hoàn toàn không có thể hiện gì, có phần giống như khúc gỗ.

    Từ biệt Tấn vương, điểm lại cấm quân, mang theo mật thám mà hoàng thành ti sai đến, Dương Hạo và tuyên phủ phó sứ Tiêu Hải Đào hẹn Sử bộ thượng thư Đường quốc Từ Huyễn ở lễ binh viện, đang định cùng đến bến thuyền để rời đi thì đại hồng lư tự, kẻ luôn mang danh bạo bệnh Chương Đài Liễu chạy đến, ngồi cùng kiệu với hắn, trong kiệu nói mấy lời ân cần dạy dỗ.

    Dương Hạo còn tưởng rằng vị đại hồng lư tự có chuyện gì cấp bách, nghe hắn nói một tràng mới biết hóa ra hắn toàn nói về việc phải chú ý khi làm sứ thần ngoại giao.

    Xuất sứ là đại biểu cho triều đình, nhất cử nhất động đều phải cẩn thận, đề phòng thất lễ, quá tự nhiên thì không được, còn nếu quá khiêm nhường thì cũng sẽ tổn hại quốc thể, đại loại là các việc như thế, việc nào Dương Hạo cũng gật gật đồng ý.

    Chương Đài Liễu lại nói: “Tả khanh sứ, lần này đi phàm chuyện gì cũng phải tùy cơ ứng biến, cần cẩn thận.

    Có những lúc ngôn từ của ngài không có chỗ nào thất lễ, nhưng đối phương vẫn có thể gài bẫy làm cho ngài mất mặt.

    Nếu như không cẩn trọng sẽ giống như Đào thượng thư năm xưa, rơi vào vòng vây của người ta, rồi để cả thiên hạ chê cười.”

    Dương Hạo có chút ngạc nhiên, thượng thư đương triều họ Đào chỉ có một vị, chính là hàn lâm học sĩ thừa chỉ, hộ bộ thượng thư Đào Cốc, nhưng vị này đã từng đi sứ Đường quốc sao?

    Lại còn có chỗ thất lễ bị người khác chê cười nữa ư?

    Dương Hạo vội vàng hỏi, Chương Đài Liễu liền nói: “Đào thượng thư khi ở tiền triều Thế Tông hoàng đế đã là hàn lâm học sĩ, nếu như ông ta không xảy ra chuyện xấu hổ thì sao bây giờ chỉ là một hộ bộ thượng thư hữu danh vô thực chứ?

    Đáng nhẽ ông ấy sớm đã phải là tể tướng rồi.

    Nguyên nhân chính là khi ông ấy làm hàn lâm học sĩ tiền triều đã từng xuất sứ Đường quốc, lại trúng phải kế của người ta, làm cho thân bại danh liệt.”

    Chương Đài Liễu tỉ mỉ kể lại chuyện, Dương Hạo mới hiểu được căn nguyên.

    Lúc đó Đường quốc vẫn là do phụ thân của Lý Dục Lý La làm hoàng đế, còn Triệu Khuông Dận lúc đó mới chỉ là một vị quan triều Chu, đồng điện xưng thần với vị đại học sĩ Đào Cốc này.

    Đào Cốc phụng mệnh Thế Tông hoàng đế xuất sứ Nam Đường, lúc đầu khi đến Đường quốc, không hề nói cười, đầy vẻ nghiêm trang, người người đều biết hắn là một quân tử đạo đức nên đối xử rất nghiêm túc kính cẩn với vị sứ thần Đại Chu này.

    Lúc đó người phụ trách tiếp đón Đào Cốc chính là đại thần Đường quốc nổi tiếng “phóng đãng” Hàn Tái Hi.

    Hàn Tái Hi lại tỏ vẻ coi thường sứ giả bày, hắn đã giở trò với Đào Cốc.

    Đào Cốc sáng sớm nào cũng đi tản bộ trong dịch quán mà hắn ở.

    Có một hôm hắn đột nhiên phát hiện có một nữ nô tì mới đến.

    Nữ nô này tuy chỉ là một hạ nhân quét dọn trong viện, quần áo rách rưới, cả người là vẻ bần hà thoa cài tóc cũng là dùng một cành trúc nhỏ gọt mỏng đi, dáng vẻ cân đối, nhưng khuôn mặt dáng điệu lại vô cùng bất tục.

    Đào Cốc rất kinh ngạc, cảm thấy một nhân vật như vậy không nên làm hạ nhân, liền dừng lại hỏi han vài câu với nàng, lúc này mới biết người thiếu phụ này họ Tần tên Nhược Lan, vốn cũng là thư hương môn đệ (người có học), vì chồng bị bệnh mà chết, không có chỗ nương nhờ nên mới phải vào dịch quán tìm một công việc tạm thời để qua ngày.

    Trời còn thương xót cỏ cây huống hồ là con Giang Nam.

    Đào Cốc thấy một người xinh đẹp như vậy không khỏi có lòng thương tiếc, thường xuyên chăm sóc cho nàng.

    Qua lại nhiều lần, vị Đào đại nhân này đã nảy sinh tư tình với vị thiếu phụ xinh đẹp.

    Có một buổi tối, vị thiếu phụ này không rời khỏi dịch quán mà lại bước vào phòng ngủ của Đào Cốc.

    Cái cảm giác lưu luyến bịn rịn thật là khó chịu, Đào Cốc biết làm vậy sẽ phải gánh hậu quả, nhưng lại không thể buông được.

    Một đêm tình không đủ liền tình đêm đêm.

    Từ đó hai người cùng ở với nhau như phu thê.

    Khi tình nồng thắm, Đào Cốc đã đồng ý với lời thỉnh cầu của nàng, còn vì nàng mà viết một bài thơ để làm vật chứng cho tình yêu.

    Bài thơ đó viết: “Hảo nhân duyên, ác nhân duyên, nại hà thiên, chích đắc bưu đình nhất dạ miên.

    Biệt thần tiên, tỳ bà bát tẫn tương tư điều, tri âm thiểu, đãi đắc loan yêu tục đoạn huyền.

    Thị hà niên?”

    Qua mấy ngày, chủ của Đường quốc, Lý La mở yến tiệc trong cung mời Đào Cốc.

    Lý La bảo mĩ nhân tiếp rượu, Đào đại học sĩ giả vờ gượng ép, làm ra vẻ chính nhân quân tử, miệng thì liên tục từ chối, làm cho Lý La rất mất hứng.

    Hàn Tái Hi đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng, vỗ tay ba cái, lạc khúc liền vang lên, một mĩ nhân xinh đẹp từ sau bức màn uyển chuyển bước ra, giọng thanh thoát cất tiếng hát: “Hảo nhân duyên, ác nhân duyên, nại hà thiên, chích đắc bưu đình nhất dạ miên.

    Biệt thần tiên, tỳ bà bát tẫn tương tư điều, tri âm thiểu, đãi đắc loan yêu tục đoạn huyền.

    Thị hà niên?”

    Đào Cốc vừa nghe thấy mặt liền tái nhợt, ca từ này chính là lúc hắn tình nồng trên gối đã viết cho thiếu phụ góa bụa.

    Một lúc liền định thần nhìn lại, ca nữ xinh đẹp đó chẳng phải là người thiếu phụ đã đầu ấp tay gối mấy đêm trước với hắn – Tần Nhược Lan hay sao?

    Hóa ra nàng ta hoàn toàn không phải là thiếu phụ ở góa, mà là một ca kĩ của phủ Hàn Tái Hi.

    Bài thơ tình mà sứ tiết Chu quốc xuất sứ thông gian với thiếu phụ ở góa lại được vang lên ở quốc yến, làm cho Đào Cốc xấu hổ không có đất để chui xuống.

    Từ lúc đó hắn không thể ngẩng mặt trước người Đường.

    Khi hắn về nước, người Đường chỉ phái mấy tiểu lại bưng một hũ rượu nhạt ra bờ sông tiễn hắn, thể hiện sự khinh thường cực độ đối với hắn.

    Đào Cốc xấu hổ, nhẫn nại quay trở về Khai Phong, vốn tưởng rằng sự nhục nhã của mình đã kết thúc, ai ngờ đây mới chỉ là bắt đầu.

    Hắn cho rằng sẽ chỉ bị tiêu tan tiền tài, ai ngời tin tức đã nhanh chóng về tới Chu quốc, khi hắn trở về Khai Phong, hắn đã cảm nhận sâu sắc sự oán trách của mọi người với sự thiếu đạo đức của hắn.

    Vì chuyện này mà Đào Cốc tuy tài học đầy mình, nhưng trên con đường thăng tiến luôn gặp phải trở ngại.

    Từ khi có bài học phản diện này, người Chu mỗi lần xuất sứ Đường quốc, quả thật ai cũng rất thanh liêm, tuyệt đối không nhận hối lộ, làm chuyện bậy, nữ sắc càng tuyệt đối không chạm tới, họ sợ sẽ dẫm lại vết xe đổ của người xưa.

    Bây giờ triều Chu đã trở thành triều Tống, tể tướng phóng đãng Hàn Tái Hi cũng đã bệnh chết hai, ba năm trước, nhưng quy củ này vẫn không thay đổi.

    Cho nên chỉ cần có người xuất sứ Đường quốc thì cái kẻ xui xẻo Đào Cốc này lại bị lôi ra, làm bài học nhắc nhở mọi người phải cẩn thận.

    Lão già Chương Đài Liễu cảm thấy Dương Hạo là một kẻ khác lạ trong triều đình Đại Tống.

    Người ta thường nói: “nhất mệnh, nhị vận, tam phong thủy, tứ tích âm đức, ngũ đọc sách.”

    Người ta vận khí tốt, tường thành cũng không ngăn nổi, còn mình, một kẻ đọc sách đã lớn tuổi như thế này mà lại không thể bì được với hắn, tên thuộc hạ này sớm muộn cũng sẽ trèo lên đầu mình.

    Cho nên hắn không từ gian khổ mà chạy tới ân cần dặn dò, vừa là vì quốc thể, vừa là để thể hiện sự thân tình.

    Dương Hạo nghe hết câu chuyện thì kiệu cũng tới bến thuyền.

    Dương Hạo chắp tay chào tạm biệt đại hồng lư hồi phủ, hắn mỉm cười: “Dám chắc vị Chương Đài Liễu này cả đường đưa tiễn chính là vì nhắc nhở ta cẩn thận với viên đạn bọc đường của Đường quốc.

    Ha ha ha, ta còn sợ người ta đến quyến rũ ta sao?

    Không có người đến cấu xé ta, ta còn phải chủ động gây họa thị phi ấy chứ.

    Lần này đi sứ Đường, ta đây là đi chết mà.

    Chương đại nhân, xin lỗi, Dương mỗ đã phụ lòng tốt của ngài rồi.”

    ***

    Trường Giang mấy nghìn dặm bắt nguồn từ Thanh Hải, chảy qua Tam Hiệp, bắt qua Giang Hán, thông với Ngô Việt, khí thế hừng hực, sóng xiết cuồn cuộn.

    Hạ du Trường Giang mênh mông sâu không thấy đáy, chỉ có hai bến đò, một là bến Thái Thạch, một là bến Qua Châu.

    Giữa hai bến này lại có một Kim Lăng thiên cổ Nhất Giang Vũ Thành.

    Kim Lăng lấy núi làm thành, lấy Trường Giang làm rãnh trời.

    Cái thế hiểm dựa sông núi làm cho một số người vừa nhìn đã dậy lên khí độ vương giả, coi đây là đất đóng đô.

    Nhưng những vương triều đã định đô ở đây người nào cũng đoản mệnh.

    Nghe nói đó là vì phong thủy của Kim Lăng quá tốt, sớm đã bị người ta phá hỏng.

    Nghe nói thời chiến quốc, có một phương sĩ (chỉ những người cầu tiên học đạo) đã nhìn ra mảnh đất này vương khí cực thịnh, đã hiến kế giấu vàng để trấn vương khí, cho nên Sở Uy Vương lệnh cho người điêu khắc một người bằng vàng, giấu bên dưới cầu Bảo Tháp của Sư Tử Sơn trong thành Kim Lăng bây giờ, sau có còn xây một kim lăng để trấn vương khí, từ đó nơi đây có cái tên Kim Lăng này.

    Khi Tần Thủy Hoàng tuần du Vân Mộng, phương sĩ trường sinh với đạo thuật cực cao của hắn một lần nữa đã nhìn ra nơi đây có vương khí rất mạnh, liền bẩm báo lại với Tần Thủy Hoàng.

    Sự quyết đoán của Tần Thủy Hoàng mạnh hơn nhiều Sở Uy Vương, cái gì mà chôn người bằng vàng, cái gì mà trấn vương khí?

    Tần Thủy Hoàng cười lạnh một tiếng, trực tiếp sai người cắt đứt long mạch của Phương Sơn, lại dẫn sông Hoài xuyên qua thành Kim Lăng để trôi hết vương khí.

    Từ đây Phương Sơn bị cắt đứt, sông Hoài xuyên qua, tảng đá hổ cứ long môn đã bị mất đi khí bá vương.

    Dòng sông Hoài tĩnh lặng chảy qua hơn mười dặm.

    Nhưng những quân chủ không tin vào điềm gở cũng có, hơn nữa địa giới Giang Đông quả thực cũng không tìm ra được nơi nào thích hợp hơn Kim Lăng để làm đô thành, cho nên Đường quốc vẫn dựng đô ở đây.

    Bây giờ đã truyền tới ba đời, đã đến tay Lý Dục.

    Lý Dục e ngại thế lực của Đại Tống, đã tự tước bỏ đi cái tên Nam Đường quốc, mà trở thành thần tử của Đại Tống, đổi tên thành Giang Nam quốc chủ, khí thế của vương giả này đã mất đi một nửa.

    Tin tức Lý Tòng Thiện xuất sứ Tống quốc, lại bị giam lỏng ở Khai Phong đã được truyền về, Lý Dục hay tin liền vô cùng kinh hãi.

    Chưa đợi tuyên phủ khâm sai Tống quốc đến đã hạ lệnh gọi Triệu Khuông Dận là hoàng đế, hắn xưng quốc chủ, trung thư môn hạ đổi thành hữu tả nội sứ, thượng thi tỉnh thành ti hội phủ, ngự sử đài đổi thành ti hiến phủ, triều lâm viện đổi thành tu văn quán, khu mật viện đổi thành quang chính viện, hồng lư tự hạ thẳng xuống lễ tân viện, lập tức dỡ bỏ biển, đổi thành biển của nha môn theo chế độ mới.

    Mấy đệ đệ đã phong vương cũng nhất loạt đổi thành công.

    Lý Tòng Thiện phong làm Sở quốc công, Lý Tòng Tỏa phong thành Giang quốc công, Lý Tòng Khiêm phong thành Ngạc quốc công.

    Khi con thuyền lớn mà Dương Hạo và Từ Huyễn đi dừng ở bến Qua Châu thì Lý Dục đang chỉ huy người bắc thang trèo lên phía trên của cung điện, dùng búa để đập hết những hình thiên nga, long phượng đi, cải chế thì phải cải chế triệt để.

    Lý Dục đang bận rộn thì một nội thị luống cuống chạy tới, thì thầm to nhỏ mấy tiếng với hắn.

    Lý Dục nghe xong mày liền nhíu lên, chần chừ một lúc, đành thở dài một tiếng rồi phất áo bước ra khỏi Thanh Lương điện.

    Vừa bước ra khỏi Thanh Lương điện thì có một mĩ nhân mặc y phục trong cung liền chạy tới trước mặt hắn, khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống và liên tục nói: “Quan gia , quan gia, người nhất định phải cứu Trịnh vương nhé, bây giờ ngài ấy ở Tống quốc không biết sống chết như thế nào, thần thiếp vô cùng nóng ruột.

    Quan gia, ngài ấy là huynh đệ của người, quan gia nhất định phải cứu ngài ấy nhé.”

    Lý Dục lúng túng không biết phải làm thế nào, áo bào bị vị phu nhân đó giữ chặt, không thể dứt ra.

    Hắn đành phải cúi xuống đỡ phu nhân đó dậy, an ủi mấy câu: “Nàng mau đứng dậy đi, mau đứng dậy đi, làm như thế này chẳng ra thể thống gì cả.

    Trẫm đã ra quốc thư khẩn cầu với Tống đế, Tống đế chắc sẽ thả Tòng Thiện về nước, nàng không phải lo lắng đến thế đâu.”

    Vị phu nhân quỳ dưới đất này chính là vương phi của Trịnh vương Lý Tòng Thiện, nghe nói tướng công bị giam lỏng ở Tống, không được về triều, nên không khỏi lo lắng sốt ruột, vội vàng chạy đến cung để kiến giá.

    Vương phi của Trịnh vương nước mắt ngắn nước mắt dài, Lý Dục đỡ nàng dậy, lại nói: “Còn nữa, sau nhất định không được gọi trẫm là quan gia nữa, chỉ có thể gọi là quốc chủ thôi.

    Trịnh vương cũng không được gọi, gọi là Sở quốc công, nhớ đấy, nhớ đấy.”

    Trịnh vương phi gạt nước mắt nói: “Quan… quốc chủ, hoàng đế Tống quốc nếu đã giam cầm Trịnh…

    Sở quốc công thì sao có thể dễ dàng thả được.

    Là quốc chủ đã phái phu quân của thần thiếp đi, bây giờ ngài ấy không về được, thiếp chỉ có thể đến cầu khẩn quốc chủ thôi.

    Nếu như phu quân của thần thiếp có mệnh hệ gì thì thần thiếp cũng không thể sống nổi.

    Quốc chủ nhất định phải cứu tính mạng của ngài ấy.”

    Lý Dục mặt đỏ tía tai, dùng lời ngọt để trấn an: “Không cần lo lắng, ta nhất định sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ nghĩ ra cách.

    Bây giờ sứ tiết Tống quốc sắp đến rồi, ta phải đi làm quốc lễ, bây giờ không tiện nói chuyện, có chuyện gì đẻ sau hẵng tính tiếp.”

    Trịnh vương phi nói: “Khiển sứ người Tống đến sao?

    Quốc chủ, chúng bất nhân thì ta bất nghĩa, hay quốc chủ cũng giam lỏng sứ tiết của chúng, bảo Tống triều lấy phu quân của thần thiếp để trao đổi.”

    Lý Dục dậm chân nói: “Đúng là nữ nhân thiển cận, nếu như vậy chẳng phải là chuẩn bị gặp nhau bằng đao kiếm hay sao?”

    Thấy Trịnh vương phi ngẩn ra, Lý Dục lại thở dài một hơi, lẩm bẩm: “Còn cần phải giam lỏng hắn sao?

    Tuyên phủ… tuyên phủ, cũng biết Tống sứ này muốn tuyên phủ đến bao giờ mới được coi là tuyên phủ kết thúc để trở về nước.

    Ôn thần muốn tống mà cũng không tống didc, nàng lại còn muốn trẫm giữ hắn lại sao?”

    Trịnh vương lúng túng nói: “Vậy… vậy phải làm như thế nào mới được?”

    Lý Dục dung hòa lại vẻ mặt, nói: “Nàng cứ hồi phủ đi, đừng quá lo lắng, trẫm sẽ nghĩ ra cách.

    Tòng Thiện là huynh đệ máu mủ của trẫm, trẫm sao có thể không cứu nó?”

    Sau khi dùng một loạt những lời ngon ngọt an ủi, khuyên nhủ Trịnh vương phi đang khóc lóc hồi phủ, Lý Dục đứng ở trước Thanh Lương điện, lẩm bẩm tự nói: “Triệu Khuông Dận phong Tòng Thiện là Thái Ninh tiết độ sứ, phong phủ đệ ở Lương Dương, chỉ ở lại kinh sư lĩnh bổng lộc, không cần phải lập chức.

    Lại phong mẫu thân của Tòng Thiện – Lăng thị làm đại phu nhân Ngô quốc, những người đồng hành với nó đều được ban thưởng gia phong.

    Đây chẳng phải là làm cho ta xem sao, muốn ta đầu hàng Đại Tống hắn.

    Nhưng ta vốn là quân vương của một nước, bây giờ đã tự hạ mình làm vương, xưng thần với Tống, làm như vậy vẫn chưa đủ sao?

    Không biết Triệu Khuông Dận có cái mồm to đến mức nào nữa?

    Hắn cũng nên biết đủ chứ.

    Ừm… hắn nên biết đủ, bên ta vẫn còn mấy mươi đại tinh binh, vượt xa Thục Hán, Triệu Khuông Dận hắn cũng không thể không kiêng kị chút nào.

    Đợi khi sứ tiết Khiết Đan đến rồi, ta sẽ để cho hắn biết Đường quốc ta với Khiết Đan có quan hệ mật thiết, đến lúc đó Tống triều e sợ bị địch đánh hai mặt, tất sẽ thả cho Tòng Thiện trở về, nhất định sẽ là như thế!”

    ***

    “Nương nương người xem, mặc Hồ phục tà ngắn cổ gập này vào, lại phối thêm những trang sức mà quan gia đã đích thân thiết kế, phải chăng có mùi vị khác?”

    Hai mĩ nhân đứng trước gương, trong đó một người mặc Hồ phục tà ngắn, cổ áo lật được làm bằng lông hồ ly trắng, mắt ngọc mày ngà, đầy vẻ chói lóa, thần thái hiền dịu, giọng nói mượt mà, đó chính là Tiểu Chu hậu.

    Còn người kia mặc một bộ y phục màu xanh ngọc, có dáng vẻ phiêu diêu thoát tục, đôi mắt long lanh như sóng mùa thu.

    Hai người đều có dáng vẻ vô cùng thon thả, cân đối.

    Tiểu Chu hậu vốn là một thiếu phụ nho nhã xinh đẹp, giờ lại mặc Hồ phục này vào lại có thêm vài phần anh tuấn, xem ra rất giống một cô nương mười bảy, mười tám chưa từng xuất giá.

    Tiểu Chu hậu không khỏi tươi cười nói: “Quả nhiên Minh Nhi muội tử thật khéo tay.

    Kiểu cách y phục may rất đẹp, hơn nữa mặc vào lại vô cùng vừa vặn.

    Đợi quan gia hồi cung, sẽ làm cho ngài ấy ngạc nhiên.

    Nào, chúng ta đánh cờ đi.”

    Hai mĩ nhân cùng đi tới một bên, ngồi xuống bệ, bàn cờ đã được bày sẵn.

    Thiếu nữ mặc y phục màu ngọc bích vừa sắp cờ vừa nói: “Nghe nói quan gia đã đến xưng thần với Tống triều, đổi đế thành vương, sợ rằng cách gọi quan gia này từ giờ về sau cũng sẽ không thể xưng được nữa.”

    Tiểu Chu hậu cười không cho là thật, nói: “Minh Nhi nghĩ quá rồi, chẳng qua chỉ là đổi cách xưng hô thôi mà, Nam Đường ta vẫn là Nam Đường, có gì khác biệt chứ.

    Mà có đổi tên thì chúng ta xưng ở trong cung, Tống triều sao có thể biết được chứ?”

    Minh Nhi thở dài một tiếng, lắc đầu không nói.

    Tiểu Chu hậu nhíu mày lên, có chút kinh ngạc nhìn nàng ta, hỏi: “Minh Nhi, có chuyện gì vậy?”

    Minh Nhi thở dài nói: “Minh Nhi chỉ là lo lắng, lo lắng Tống đế sẽ không chịu buông tha.”

    Tiểu Chu hậu ngạc nhiên nói: “Sao lại thế được?

    Phải biết rằng Đường quốc không những có Trường Giang tam hào yểm hộ, lại còn có mười mấy vạn dũng sĩ Giang Đông muốn đánh là có thể đánh ngay, chúng có thể làm được gì ta chứ?

    Đường quốc ta đã xưng thần với chúng, Trung Nguyên nhất đế, duy chỉ có hắn Triệu thị mà thôi, bá nghiệp đế vương đã vào tay hắn, hắn còn muốn gì nữa chứ?”

    Minh Nhi muốn nói lại thôi, Tiểu Chu hậu thấy vậy liền nói: “Minh Nhi muội muội, chúng ta quen biết nhau tuy thời gian có ngắn nhưng hai bên đều rất tâm đầu ý hợp, ta xem muội như tỷ muội người thân, có lời gì muốn nói muội cứ nói thẳng ra, cho dù có chỗ nào không thỏa đáng thì bổn cung cũng sẽ không trách đâu.”

    Nói rồi Tiểu Chu hậu xua xua tay, bảo mấy nội thị cung nhân lập tức lui ra khỏi điện.

    Minh Nhi này họ Mạc tên Dĩ Minh, Mạc Dĩ Minh Mạc cô nương là cháu gái xa của tiết độ sứ trấn hải Lâm Nhân Triệu, khi mệnh phụ quý nữ nhập cung làm Ngụy hoàng hậu, phu nhân Lâm Nhân Triệu đã đưa nàng ta tới đây.

    Cô nương này dáng vẻ yêu kiều, ăn nói lễ phép, rất được lòng Tiểu Chu hậu, qua lại nhiều hai người đã trở thành bằng hữu thân thiết trong chốn khuê phòng.

    Mạc Dĩ Minh nhìn xung quanh, che mồm nhỏ tiếng nói: “nương nương ở trong thâm cung không biết chuyện trong thiên hạ.

    Nương nương có biết dã tâm của Triệu Khuông Dận vô cùng lớn, không những chí ở thiên hạ, mà hơn nữa lại là một kẻ vô cùng háo sắc không?”

    Tiểu Chu hậu ngạc nhiên nói: “Không phải chứ?

    Bổn cung nghe nói phi tần của Triệu Khuông Dận rất ít, không phải là kẻ đam mê tửu sắc?”

    Nói đến đây, nàng đột nhiên hừ nhẹ một tiếng, có chút không vui nói: “Phi tần của Triệu Khuông Dận so với hoàng đế Đường quốc ta còn ít hơn bảy, tám phần.

    Nếu hắn đã bị coi là háo sắc thì vị quan gia của chúng ta phải gọi là gì?”

    Mạc cô nương bĩu môi ra, khinh thường nói: “Điều đó không có nghĩa là hắn không háo sắc.

    Chỉ là người này tầm mắt quá cao mà thôi.

    Người nói xem, nếu hắn không háo sắc tại sao lại có nhiều phi tần để chọn như thế mà lại nạp Hoa Nhị phu nhân Thục quốc nhập cung chứ?

    Người ta đã có chồng rồi, chồng lại từng là quân vương của một nước, lại đã đầu hàng Tống, là Tống thần.

    Làm gì có cái đạo lý quân đoạt thần thê chứ, nếu hắn không háo sắc sao có thể bất chấp lễ nghĩa như vậy?”

    “Minh Nhi nghe ai nói vậy?”

    “Minh Nhi ở trong dân gian, có thể nghe được rất nhiều tin tức mà nương nương không thể nghe thấy.

    Nghe nói Triệu Khuông Dận đã từng hạ quyết tâm, thứ nhất là bình định Trung Nguyên, có được tứ hải, hai là có thể chiếm được hai đại mĩ nhân trong thiên hạ, như thế sẽ không phụ cuộc đời này.”

    Nữ nhân đều có lòng thích cái đẹp.

    Tiểu Chu hậu luôn tự phụ với sắc đẹp của mình, vừa nghe thấy lời này lập tức nổi sự hiếu kì, hỏi: “Là hai vị mĩ nhân nào cơ?”

    Minh Nhi nói: “Một là Hoa Nhị phu nhân của Thục quốc, người kia chính là nương nương người đấy.”

    Tiểu Chu hậu nghe xong kinh ngạc nói: “Sao lại có chuyện này được?”

    “Ham muốn của nam nhân một là quyền, hai là sắc.

    Triệu Khuông Dận có dã tâm như vậy có gì là lạ chứ?

    Năm đó Tào Mạnh Đức nhất thế kiêu hùng không phải cũng đã có một sủng nguyện chính là ‘ta nguyện thứ nhất quét sạch tứ hải, để thành nghiệp đế; thứ hai nguyện đạt được nhị kiều Giang Đông, chết cũng không hối tiếc’ hay sao?”

    Tiểu Chu hậu trong lòng rối bời nói: “Tống đế lại là một con người như vậy sao?”

    Minh Nhi thở dài nói: “Nếu không phải là như vậy thì tại sao Thục đế Mạnh Thác đang khỏe mạnh như vậy mà vừa đến Khai Phong, nhận gia phong Thái Sư kiên Trung Thư Lệnh Tần quốc công thì chỉ bảy ngày sau đã bị bạo bệnh một cách ly kỳ rồi chết?

    Tất cả âm mưu chính là vì Hoa Nhị phu nhân.

    Thục thái hậu rõ ràng biết con trai chết một cách kỳ lạ, nhưng không thể làm gì được.

    Bà ta vốn là người Bắc Hán, liền thỉnh cầu Triệu Khuông Dận cho trở về cố hương để mong thoát họa.

    Một vị phu nhân già yếu còn có thể có uy nghiêm gì nữa, vậy mà Triệu Khuông Dận vẫn không thả bà ta đi, lại còn vờ vịt nói rằng đợi khi hắn diệt Bắc Hán xong sẽ đích thân đưa bà ta về cố hương.

    Thục thái hậu tự biết khó tránh khỏi kiếp nạn vì vậy mới tuyệt thực mà chết.

    Nếu không, người nghĩ mà xem, bà ta vốn muốn thỉnh cầu trở về cố hương, sao lại đột nhiên có ý muốn chết?

    Quan gia nếu như không sớm tính mưu thì… tha cho muội muội có lời bất kính, sợ rằng… sẽ có một ngày quan gia sẽ bước theo gót của Mạnh Thác.”

    “Bộp!”

    Quân cờ rơi xuống bàn cờ, Tiểu Chu hậu mặt biến sắc.

    Minh Nhi mỉm cười, không nói nhiều lời nữa.

    Cơm phải ăn từng miếng một, thuốc phải uống từng ngụm một, đầu tiên là phải làm cho vị Tiểu Chu hậu này tâm trí rối loạn rồi từ từ thông qua nàng ta để ảnh hưởng đến vị hoàng đế kém cỏi này.

    Chương 346: Gây chuyện thị phi

    Vị hoàng đế Đường quốc bình sinh chỉ có bốn cái tốt.

    Một là mĩ nhân, hai là thơ từ, ba là nịnh phật, bốn là chơi cờ.

    Đứng đầu chính là nữ sắc.

    Mĩ nhân trong hậu cung của Lý Dục, tiểu Chu hậu là người được sủng ái nhất.

    Có lẽ là nếu thông qua sự can ngăn của văn võ bá quan trong triều sẽ không làm được việc gì, còn nếu dùng vị nương tử này, thông qua màn chăn gối của tiểu Chu hậu lại có thể đạt được mục đích của mình.

    Minh Nhi không nói nữa, chỉ yên lặng đánh cờ.

    Khi tiểu Chu hậu từ từ tiêu hóa được cái tin tức đáng sợ này, tiểu Chu hậu liền lẩm bẩm tự nói: “Tin tức này thực sự ta chưa từng nghe thấy.

    Nếu như Tống đế mong có được bổn cung thì e rằng không ổn rồi.

    Sứ tiết Tống triều Dương Hạo lại sắp đến rồi, bổn cung sẽ bào người cẩn thận theo dõi hắn, nếu như Tống đế có dã tâm không từ với Đường quốc ta thì tất sẽ có hành động khác thường.”

    “Bộp!”

    Quân cờ trong tay Mạc cô nương liền rơi xuống.

    Mạc Dĩ Minh kinh ngạc nói: “Nương nương nói… sứ tiết Tống triều sắp tới sao?

    Người đó họ tên là gì?”

    Tiểu Chu hậu nói: “Người này họ Dương tên Hạo, sao thế, Minh Nhi muội muội đã từng nghe thấy cái tên này ư?”

    “Chưa từng nghe thấy.”

    Mạc cô nương mắt lóe lên, cắn nhẹ môi, trong lòng thầm oán hận: “Sao ta đến đâu thì hắn lại đến đấy vậy, tên khốn này không chịu để cho người ta yên.”

    ***

    Dương Hạo và Từ Huyễn ra khỏi bến thuyền, đi theo sự dẫn dắt của quan viên lễ tân viện Đường quốc lên kiệu đến thành Kim Lăng.

    Lý Dục bây giờ xưng thần với Tống, không dám huênh hoang ra vẻ để sứ thần Tống quốc nhìn thấy.

    Dương Hạo vừa đến thành Kim Lăng liền tiến thẳng đến phía vương cung, đến cổng vương cung Dương Hạo lại do một ti lễ cung đình đích thân dẫn vào trong đại điện, quốc chủ Giang Nam Lý Dục đã đích thân ra nghênh đón.

    Bây giờ Lý Dục đã bỏ bộ long bào để khoác lên tử y.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy đại nhân vật có tiếng trong sử sách, không khỏi thấy thất vọng.

    Sự đẹp đẽ không có từ nào sánh nổi, không có ai bì kịp của Lý Dục trong lòng Dương Hạo cho dù bây giờ tuổi tác có lớn một chút thì tuyệt đối không thể là một công tử nho nhã, ít nhất cũng nên là một đại thúc có diện mạo đẹp đẽ, mặt ngọc mày ngà.

    Nhưng con người mặc tử y trước mặt lại quan chẳng ra quan, dân chẳng ra dân, người hơi béo một chút, khuôn mặt tròn và hơi béo, hơn nữa cả mồm đầy răng to, điểm đặc biệt là trong mắt hắn mọc ra hai cái đồng tử mà khi nhìn về phía người đối diện mà lại như đang liếc nhìn chỗ khác, làm cho người ta thấy không được thoải mái.

    Con người này trong truyền thuyết là một đấng hoàng đế của thơ ca, chính là người đã viết ra những câu thơ tuyệt thế sao?

    Cảm giác của hắn giống như vỡ mộng vậy, hoàng đế thơ ca trong lòng hắn hóa ra lại cà một người có dáng vẻ như thế này.

    Dương Hạo thầm thở dài.

    Lý Dục bước lên trước: “Đường quốc chủ Lý Dục xin ra mắt khâm sai thượng quốc, hậu chỉ.”

    Khí độ của Lý Dục vẫn rất ung dung bình tĩnh, vừa thấy Dương Hạo đến liền chắp tay thi lễ.

    Dương Hạo nhớ đến cái phong thái lúc Lục Nhân Gia đến Quảng Nguyên dự tiệc với Trình đại tướng quân, Dương Hạo liền cúi mặt xuống, miệng hơi nhếch lên, mô phỏng lại cái dáng vẻ đáng ghét không coi ai ra gì của Lục Nhân Gia, hắn giơ tay lên nói: “Hóa ra là Giang Nam Đường quốc chủ, xin mời.”

    Vừa nói vừa vẫy tay, tuyên phủ phó sứ Tiêu Hải Đào liền chạy tới hai tay dâng lên thánh chỉ, Dương Hạo tuyên đọc thánh chỉ trên kim điện, chính thức gia phong Lý Dục làm Giang Nam quốc chủ, đọc xong một loạt những lời an ủi gia miễn, Lý Dục tạ ân lĩnh chỉ, Dương Hạo lúc này mới bỏ cái thế của sai sứ, làm lễ kiến gặp vương gia.

    Dương Hạo hành lễ chính là học cái đức tính của Lục Nhân Gia, chắp tay tùy ý, mắt lại không nhìn vào mắt Lý Dục, thể hiện rất rõ cái ý làm lễ lấy lệ, qua quýt.

    Thấy trên khuôn mặt của những tùy thị, đại thần Đường quốc có chút phẫn nộ, thái độ của Dương Hạo càng ngông nghênh hơn, ngay cả hồng lư tự tuyên phủ phó sứ Tiêu Hải Đào của Tống quốc cũng đều thấy lo lắng, luôn ra hiệu bằng mắt với hắn, bảo hắn thu bớt lại cái sự hống hách.

    Lý Dục phái huynh đệ và Từ Huyễn đến Tống quốc xưng thần, bây giờ hắn đã trở thành Tống thần, Từ Huyễn trở về rồi, nhưng huynh đệ hắn thì lại trở thành con tin của Tống quốc.

    Hắn đường đường là đế vương của một nước, bây giờ lại chắp tay xưng thần với người ta thì cũng thôi vậy, nhưng giờ lại còn phải nịnh nọt, hạ vế với một tên quan nhỏ ngũ phẩm Tống triều như Dương Hạo, vậy mà trên mặt hắn lại không có chút phẫn nộ nào.

    Dương Hạo thấy vậy không khỏi thầm than thở: “Nêu như Lý Dục có nửa phần khí chất, có gan chủ động chiến với Tống triều, cho dù có bị thất bại, bây giờ ngầm chịu đựng thì vẫn được coi là một đấng kiêu hùng.

    Đáng tiếc con người này lại cam chịu khuất phục, chỉ là loại muốn an phận thủ thường mà thôi.

    Hắn có thể an nhàn đến khi nào chứ?”

    Lý Dục đưa Dương Hạo vào điện ngồi.

    Sau một hồi nói chuyện, liền sai người bày tiệc trong cung, văn võ bá quan cùng tiếp đón.

    Chức quan nhỏ bé này của Dương Hạo vốn không xứng để ngồi ngang hàng với Lý Dục, cho dù hắn là sứ thần của thượng quốc, truyền xong ý chỉ cũng không có tư cách nhận lễ của Lý Dục.

    Bảo hắn vào ngồi cùng chẳng qua là lời khách sáo, không ngờ Dương Hạo lại không hề có một chút khiêm nhường nào, liền thoải mái bước vào chỗ ngồi ngang hàng với quốc chủ một nước.

    Có một số đại thần Đường quốc tức đến cắn chặt răng, dường như sắp đứng dậy chiến đấu ngay tại chỗ, nhưng họ đều bị ánh mắt ra hiệu đầy nghiêm khắc của Lý Dục ngăn lại.

    Vì thế, trong tiếng nhạc hân hoan của bữa tiệc lại ngầm ẩn chứa một luồng phẫn nộ cực lớn, không khí trở nên có chút kì dị, nhưng Dương Hạo lại làm như hoàn toàn không cảm thấy.

    Rượu đã qua tam tuần, Lý Dục liền thử dò xét, nói: “Dương tả sứ hôm nay nhận mệnh thánh thượng đến Đường quốc ta, thuyền xe mệt nhọc, cả đường vất vả, hôm nay ta bày yến tiệc này để tẩy phong trần, bày tỏ sự thăm hỏi tới ngài.

    Đường quốc ta tuy không thể thịnh vượng bằng Đại Tống, nhưng Giang Nam vẫn có cảnh đẹp của Giang Nam.

    Dương tả sứ khó lắm mới có được một chuyến đến đây, mời ngài ở lại mấy hôm để ta có thể tận nghĩa chủ nhà.”

    Dương Hạo cười mà như không cười, nói: “Ha ha ha, quốc chủ khách khí rồi.

    Hạ quan phụng mệnh của thánh thượng tuyên phủ Giang Nam, tuyên phủ thôi mà, chung quy tuyên ý chỉ cho quốc chủ là được rồi, còn dân quân Giang Nam đương nhiên cũng cần phải an ủi, địa lý Đường quốc cũng phải đi một lượt để xem, phong tục dân gian cũng cần hiểu một chút.

    Trở về mà quan gia hỏi ở Đường quốc biết được những gì mà hạ quan lại không đáp được, há chẳng phải làm quan gia không vui hay sao?”

    Lý Dục nghe xong trong lòng thầm nghĩ: “Đúng là không ngoài dự liệu, hắn sẽ không cam tâm rời khỏi đây.

    Bây giờ ta đã xưng thần với Tống quốc, tên Dương Hạo chắc chắn sẽ mượn thế của Tống để ức hiếp làm nhục ta, làm tăng uy thế của Tống quốc.

    Hắn vừa tới đây mà đã kiêu ngạo như vậy, không biết nếu hắn ở lại thêm mấy ngày nữa thì sẽ gây ra thêm chuyện gì đây.

    Phải làm thế nào để cho hắn sớm rời khỏi bây giờ?”

    Màn múa đã kết thúc, tám mĩ nữ mặc y phục màu phỉ thúy thi lễ chào rồi từ từ lui ra ngoài.

    Chiếc màn trước cung điện buông xuống, đột nhiên một đài hoa sen bằng vàng ngọc nhẹ nhàng trượt vào, đài sen đó xoay chuyển nhẹ, ánh sáng kì ảo của nó làm cho người ta cảm thấy lóa mắt, ngay cả Dương Hạo, kẻ đang nghênh ngang kiêu ngạo cũng không khỏi phải thu lại cái vẻ ngông cuồng, nhìn chăm chú về phía trước.

    Đài hoa sen đó dừng lại ở giữa điện, giữa đài sen mọc ra một đóa hoa sen tuyệt đẹp, từng cánh hoa nở ra, nhìn như một đóa hoa thật, tiếp theo đó là có một làn hương thơm ngát từ trong đóa sen đó tỏa ra.

    Dương Hạo không hề ngờ rằng ca vũ trong cung đình Đường quốc lại có một thiết kế tinh xảo như thế này, so với thiết kế vũ đài trong Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu cũng có phần nhỉnh hơn.

    Vì đài hoa sen này đều là dùng vàng để tạo thành, cho nên so với thiết kế vũ đài của Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu có hiệu quả làm cho người ta chú ý hơn.

    Nhưng thiết kế vũ đài trong Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu lại là thứ mà người ở thời đại này không thể tưởng tượng ra được.

    Đài hoa sen mà có chứa người bên trong này đã dùng kĩ thuật trượt để mở ra, hơn nữa bên trong còn ngầm đặt vào một loại hương thơm đặc biệt, để tăng thêm tính thực của nó.

    Đây là thủ bút của ai vậy, sao lại có được tế bào nghệ thuật, tâm tư lãng mạn như vậy?

    Dương Hạo không khỏi tán thưởng nói: “Đài hoa sen này là do ai nghĩ ra vậy, thật là quá tuyệt mĩ.”

    Lý Dục không khỏi lộ ra vẻ đắc ý, cười nói: “Đài hoa này là do ta và vương hậu kết hợp nghĩ ra, thật là đã lọt vào mắt thần của Dương tả sứ.”

    “Tuyệt, quá tuyệt.”

    Lý Dục mỉm cười: “Dương tả sứ có thể tiếp tục xem xem, bên trong đài hoa kì diệu này vẫn còn có một diệu nhân nữa.”

    “Sao cơ?

    Vậy ta phải đợi để tận mắt xem mới được.”

    Sau đó tiếng sáo trúc vang lên, cánh hoa mở dần ra, khi hương thơm bay khắp đại điện thì một mĩ nhân ẩn giữa đóa hoa nhẹ nhàng uyển chuyển đứng dậy.

    Dương Hạo không khỏi kinh ngạc kêu lên.

    Một đóa hoa nhỏ như vậy, bên trong nếu mà giấu một đứa bé bốn năm tuổi thì còn dễ dàng, nhưng đây rõ ràng lại là một nữ tử xinh đẹp mười bảy mười tám tuổi, quả thật là kì diệu.

    Từ sau cái lần đến Quảng Nguyên gặp nữ thích khách giả mạo lên đài hiến nghệ, tận mắt thấy một người xương mềm một cách kì diệu, thì đây là lần đầu tiên Dương Hạo thấy một nữ tử có thể luyện được nhuyễn cốt công đến mức này.

    Nàng ca kĩ đó mặc một bộ y phục màu hồng, cơ thể mềm mại yểu điệu, nàng đứng trên đài sen cong lưng uốn lượn.

    Lúc này Dương Hạo mới phát hiện ra chân nàng chỉ đi một đôi tất làm nổi rõ đôi chân thon thả của nàng, tà váy bay bay, cơ thể cũng chuyển động theo, như thể đang lướt trên mặt nước vậy.

    Ánh mắt của Dương Hạo rất nhanh đã tập trung lên đôi chân của mĩ nữ đang múa đó, đôt tất đó không phải là một đôt tất vải bình thường, mà là đôi tất tầng màu trắng, làm cho đôi bàn chân của nàng bó lại, giúp cho nàng khi múa động tác xoay chuyển có thể dùng đầu mũi chân mà đỡ được cả cơ thể.

    Xem ra đôi tất này cũng có tác dụng như giày múa ba lê.

    Cái đẹp của mĩ nhân thường được người ta chú ý đến bởi bộ ngực đầy đặn, cổ tay thon nhỏ, eo nhỏ nhắn, màu da, ngũ quan, nhưng vẻ đẹp ở đôi chân lại khó làm người ta chú ý đến nhất, chỉ có một người đầy linh tính và cảm tính mới có thể cảm nhận được một mùi vị kiều diễm từ đôi chân ngọc nhẹ nhàng đó.

    Dương Hạo không phải là người mắc bệnh yêu chân, lúc này cũng không phải đã nhìn ra nước da của đôi chân đẹp đó có phải là mượt mà óng ả hay không, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng nhìn vào đôi chân ấy, trong lòng có cảm giác như đôi chân của Lăng Ba tiên tử, một cảm giác phong trần.

    Ngôn ngữ cơ thể của mĩ nhân nếu có thể biểu đạt được tốt thì tuyệt đói sẽ làm cho nam nhân động lòng hơn là ngũ quan tuyệt mĩ của nàng ta.

    Dương Hạo trước đây chưa từng nhìn thấy, hắn tin rằng sau này cũng sẽ không thể lại nhìn thấy được một đôi chân tuyệt đẹp mà lại có kĩ nghệ như vậy.

    “Quốc chủ, vị vũ kĩ của cung đình quý quốc quả thật là kĩ nghệ cao cường.”

    Dương Hạo thầm tán thưởng một hồi lâu, rồi không khỏi thở dài mà khen một câu, đôi mắt vẫn không ngừng nhìn theo sự chuyển động của đôi chân ấy.

    Lý Dục cười tự đắc nói: “Đây là vũ kĩ quan nương trong cung của ta, vũ kĩ tuyệt diệu, là đệ nhất hậu cung.”

    “Quan nương?”

    Trong lòng Dương Hạo động: “Quan nương?

    Trong các mĩ nữ có tiếng được ghi lại vào sử sách, ngoài tiểu Chu hậu ra thì còn nhắc tới quan nương, hóa ra người đó chính là người đang đứng trước mặt mình.

    Nghe nói quan nương thích đôi chân nhỏ, nên thường mang đôi tất bó giống như giày ba lê này, mục đích là để cho đôi chân càng đẹp hơn, có thể đứng lên bằng mũi chân, bảo sao hậu nhân của họ vẫn cứ thích bó chân một cách kì quặc đến tận hai triều Minh Thanh.”

    Lý Dục thấy Dương Hạo ngẩn ra, hai mắt xuất thần, trong lòng không khỏi giật mình: “Lẽ nào vị sứ thần Đại Tống này đã mê mẩn quan nương rồi?

    Nếu như hắn cố chấp không đi khỏi Đường quốc ta, ép ta vào thế khó xử, phải chăng ta nên để quan nương…”

    Quan nương là vũ kĩ ở trong cung Đường, những vũ kĩ này nếu như hoàng đế có hứng thú với au thì đều có thể triệu họ đến hầu hạ, nhưng họ lại không được coi như là phi tần trong hậu cung, không có thân phận gì, tùy ý có thể điều ra khỏi cung.

    Nếu như dùng một vũ kĩ là có thể đối lấy được thái bình thì cũng đáng.

    Lý Dục trong lòng ngầm có ý như vậy, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thấy mĩ nhân kiêu sa, nhảy múa điêu luyện lại cảm thấy tiếc không nỡ.

    ***

    “Dương tả sứ, trong dịch quán đã sắp xếp ổn thỏa nơi ở của ngài rồi, hạ quan sẽ đưa Dương tả sứ về đó nghỉ, có được không?”

    Cung yến đã tan, mọi người ra khỏi hoàng cung, một viên quan của Đường quốc chạy tới trước mặt Dương Hạo kính lễ nói.

    Vị quan viên với vẻ mặt đầy nịnh nọt này vẫn còn khá trẻ, khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, dung mạo rất thanh tú.

    Vị quan này tên là Dạ Vũ, họ của hắn khá là hiếm gặp.

    Hắn vốn là đại hồng lư của Đường quốc, nhưng bây giờ Đường triều đã cải chế, từ hoàng đế xuống, tất cả đều hạ cấp theo quy cách, vị Dạ đại hồng lư này cũng bị cách xuống làm lễ tân viện trưởng.

    Vị Dạ đại nhân này là một quan viên xuất thân chính kinh, hắn vốn là một vị tú tài thi rớt, vì gia đình bần hàn không có lộ phí lên đường đi thi, tạm thời xin sống ở trong chùa, giúp hòa thượng chép kinh để kiếm mấy bữa cơm.

    Hoàng đế Đường quốc sùng phật đạo, mấy trăm nghìn tự viện đều đương hương khói cường thịnh, đám hòa thượng người nào người nấy đều béo tròn, có quyền tiền bạc, nên thuê vị tú tài này vể làm kẻ chép kinh.

    Vị Dạ đại nhân này có giọng ca hay, ngày ngày ở trong chùa chép kinh, nghe thấy đám hòa thượng xướng kinh, tai nghe nhiều thành nhiễm, rồi học được.

    Rồi đột nhiên một ngày, sau khi hắn chép kinh xong liền đến trước viện, khoa chân múa tay, tùy ý xướng lên một khúc kinh.

    Tuy không có tiếng gõ mõ, nhưng phật âm lại vang lên thanh thoát nghiêm trang, đúng lúc Lý Dục đến lễ phật nghe thấy được.

    Lý Dục giỏi thơ ca, giỏi múa hát, lại giỏi phật học, liền cùng với hắn đàm đạo một hồ.

    Dạ đại nhân đương nhiên là đối đáp trọn vẹn, vì hắn đã chép không biết bao nhiêu kinh phật.

    Lý Dục vô cùng vui mừng, biết rằng bụi che ngọc sáng, liền lập tức ban cho hắn một chức quan, cho nhập triều để lo lễ phật mỗi lần xuất cung.

    Cứ như vậy mà hắn dần dần thăng cao hơn, chưa đầy hai năm mà hắn đã lên được cái vị trí cao ngất ngưởng hồng lư tự này.

    Dạ hồng lư nhận được chỉ mệnh của Lý Dục, phải hết sức tiếp đón vị sứ thần Đại Tống này, tránh để hắn gây chuyện thị phi ở Kim Lăng, nhưng hắn có yêu cầu gì thì cố gắng đáp ứng hết.

    Dạ Vũ vốn chỉ có dựa vào việc nịnh bợ Lý Dục mà thăng quan, chứ thực ra hắn không có mấy tài cán thực sự.

    Bây giờ tỏ thái độ như vậy cũng là chuyên môn chính của hắn, đương nhiên hắn có thể thoải mái mà làm.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Bổn quan vẫn chưa thấy mệt, lần đầu đến Kim Lăng, chưa từng được biết đến sự phồn hoa của nơi này, nên ta muốn đi dạo quanh phố phường một chút.”

    Dạ Vũ có chút khó xử nói: “Việc này… những nghi trượng của khâm sứ đều phải dẫn theo sao?”

    Dương Hạo lúc này mới chợt nhớ ra, hắn bật cười nói: “Nói cũng đúng, vậy về dịch quán trước đã, uống miếng trà cho mát họng rồi sẽ ra phố dạo.”

    Sau đó hắn liền vẫy vẫy tay về đội nghi trượng.

    Mọi người cùng về dịch quán, Dương Hạo đến phòng của mình, cởi bỏ áo quan, mặc vào y phục nhẹ nhàng thoải mái, thường ngày.

    Đang sắp xếp đồ đạc của mình thì hồng lư tự thừa Tiêu Hải Đào liền vội vàng chạy tới, lo lắng nói: “Đại nhân, hôm nay trên triều đình Đường quốc, đại nhân làm như vậy với Giang Nam quốc chủ quá thất kính rồi, phô trương như vậy e rằng sẽ gây bất lợi đối với sứ mệnh lần này của chúng ta.”

    Dương Hạo cười nói: Tiêu thừa tự nghĩ nhiều rồi, chúng ta lần này đến Đường quốc, cho dù có cẩn thận như thế nào đi chăng nữa, thì ngài nói xem liệu họ sẽ không nảy sinh sự đề phòng với chúng ta sao?

    Bất kính với Lý Dục, nếu hắn dám động thủ cũng không sao, nhưng nếu hắn đã nhẫn nhịn như vậy thì việc ta làm đã có hiệu quả đánh phủ đầu.

    Giang Nam quốc chủ còn phải nhẫn nhịn với chúng ta, vậy người bên cạnh sao dám gây khó dễ với chúng ta chứ.

    Chúng ta muốn du tẩu tứ phương, thăm dò địa hình, làm tình báo há chẳng phải dễ dàng hơn sao?”

    Tiêu Hải Đào chớp chớp mắt nói: “Những lời đại nhân nói, hình như… cũng có chút lý.”

    Dương Hạo vỗ vai hắn, nói: “Không phải có chút lý mà là rất có lý.

    Chúng ta còn có một sứ mệnh, chính là ly gián quân thần họ, gây bất hòa giữa văn võ.

    Ngài nghĩ xem, chúng ta hừng hực khí thế tới, Lý Dục lại nhẫn nhịn nhún nhường, một hoàng đế chỉ biết nhún nhường thì trong mắt các thần tử của hắn sẽ có cảm giác gì chứ?

    Quốc chủ không thể dựa vào được, vậy thì đám thần tử đó sẽ dần có ý định tìm con đường khác, kẻ có lòng trung thành tận tâm cũng sẽ nản lòng, sĩ khí suy giảm.

    Dương mỗ chỉ cần một hành động đã có thể tiến tới gần mục đích, sao lại không làm chứ?”

    Tiêu Hải Đào vuốt chòm râu cân nhắc một hồi, đột nhiên tán thưởng: “Kế này của Dương tả sứ quả thật là tuyệt diệu, hạ quan hồ đồ rồi.”

    Dương Hạo cười ha ha nói: “Bây giờ hiểu rõ cũng chưa muộn, cả chặng đường ngài phải chạy ngược chạy xuôi, cũng mệt rồi, đi nghỉ ngơi chút đi, bổn quan ra phố dạo chút.”

    Tiêu Hải Đào vội nói: “Đại nhân mới tới Kim Lăng, đây là lúc mà vạn người trông theo, lại còn có Dạ đại nhân Đường quốc đi cùng, sợ là khó có thể thu thập được tin tức tình báo gì có tác dụng.”

    Dương Hạo thở dài, buông hai cánh tay xuống nói: “Tiêu đại nhân này, ngài xem, ta là khâm sứ Tống quốc, cho dù ta có không phô trương thì sao lại có thể không gây sự chú ý chứ?

    Những việc thăm dò quân tình, vẽ địa đồ đương nhiên là phải do ngài đem người đi làm rồi.

    Còn bổn quan bây giờ chính là một ngọn đuốc, ta tự thiêu chính mình, để sự chú ý của tất cả mọi người hướng vào người ta, tiện cho ngài hành sự, đây chính là sứ mệnh của ta.

    Ngài hiểu không?”

    “Hiểu rồi.”

    Tiêu Hải Đào vui vẻ gật đầu: “Đại nhân thật là giỏi.”

    Dương Hạo chớp chớp mắt cười với hắn: “Giỏi chỗ nào?”

    “Chỗ nào cũng giỏi.”

    “Ha ha ha.”

    Dương Hạo cười lớn vang cả ra ngoài, Dạ Vũ vừa từ ngoài cửa đã nghe thấy tiếng, hắn làm vẻ mặt tươi cười bước tới nói: “Dương tả sứ thật là cao hứng, có chuyện gì mà vui vẻ thế?”

    Dương Hạo cười liếc mắt nhìn hắn, nói: “Đại nhân cả người quan phục, bây giờ ra đường không tiện.

    Ý, Tiêu đại nhân, hai người dáng người tương đương nhau, mượn tạm một bộ thế nào?”

    Dương Hạo và Dạ Vũ mặc hai bộ thường phục bước ra ngoài phố, ngay cả một kẻ hầu cũng không mang theo, càng không nói tới thị vệ.

    Dương Hạo làm như vậy là để hình thành một thói quen, nếu không cái đám thị vệ trước gọi sau hô, lúc nào cũng đi bên cạnh, nếu đột nhiên có một ngày hắn không mang theo thị vệ bên mình mà đột nhiên là “chết”, thì sẽ không tránh khỏi người ta nghi ngờ.

    Dạ Vũ thật không biết vị Dương đại nhân này có chỗ nào mà cao hứng đến thế, lại vui vẻ đi dạo, hắn đành phải cố gắng mà đi hầu cùng.

    Dương Hạo du tẩu đến con phố lớn, một là muốn đến xem đường phố, tìm cớ để đắc tội với người ta, tốt nhất là đắc tội với võ tướng của Nam Đường, như vậy mình đột nhiên “chết” mới có lý do chính đáng, không làm cho đối phương và Triệu Khuông Dận nghi ngờ mình giả chết.

    Hai là muốn quen với hình thế của Kim Lăng, tìm một nơi để mình “chết”, đồng thời để cho người ta nghĩ rằng mình có thói quen đi dạo phố.

    Cứ như vậy, hắn từ từ bước đi, dạo đông dạo tây, đến tận gần trưa mới tới được Kê Lung, nơi phồn hoa náo nhiệt nhất Nam Đường.

    Phố Kê Lung rất phồn thịnh, nhà nhà đều là cửa tiệm, đủ các loại hàng hóa ngành nghề buôn bán: tiệm gạo, tiệm tơ lụa, tiệm gốm sứ, tiệm dược…

    Dương Hạo nhìn đông ngó tây, giống như một con rắn không đầu chạy loạn xạ vậy, làm cho Dạ Vũ Dạ đại nhân chạy theo sau mệt đến mềm nhũn cả chân, khổ không nói lên lời.

    Mắt thấy Dương Hạo chạy khắp nơi nhìn ngó, giống như đang tìm vật gì vậy, Dạ Vũ đột nhiên chột dạ, hỏi dò: “Dương tả sứ, trời đã vào chính ngọ, ngài xem chúng ta có nên tìm một quán rượu nào đó, gọi mấy món ăn ngon, rồi tìm mấy ca kĩ vũ nữ tiếp rượu cho vui không?”

    Dương Hạo vốn không có ý này, nhưng vừa nghe thấy hắn nói vậy liền kêu hay.

    Dạ Vũ thầm bĩu môi khinh thường: “Chẳng trách hắn ngay cả một thị vệ cũng không muốn mang theo, hóa ra là muốn thưởng thức mùi vị dịu dàng của mĩ nữ Giang Nam ta.

    Ngươi cứ nói sớm đi chứ, hại ta phải chạy theo ngươi đến mềm nhũn cả chân.

    Có đều vị sứ thần này cũng quá nóng vội cơ.”

    Dạ hồng lư lấy lại tinh thần, đang muốn đưa Dương Hạo đến một thanh lâu mà mình quen thuộc, thì phía trước có mười mấy vị hộ binh đột nhiên vây quanh một vị tướng quân anh tuấn trẻ tuổi, chạy bước lớn tới, bước chân đột nhiên tăng tốc.

    “Bên trong, xông vào đó.”

    Chương 347: Ta vô địch rồi

    Vị tướng quân trẻ tuổi kia bước bước lớn rất nhanh, người bên cạnh nhìn thấy đều tự động nhường đường cho hắn, nhưng ai mà ngờ được Dương Hạo lại đột nhiên xông lên.

    Vị tướng quân đó không kịp tránh bước, va mạnh vào người hắn, lập tức hắn trừng mắt lên, nhưng chưa kịp làm gì thì Dương Hạo đã tức giận nói: “Khốn kiếp, đi đường mà không mở to mắt ra nhìn à?”

    Vị tướng quân đó ngẩn ra, không kịp tức giận, một lúc liền cười nói: “Thật là hung hăng càn quấy, ngươi không biết bổn tướng quân là ai sao?”

    Trong lúc hai người đang đối đáp nhau thì đám thủ hạ của vị tướng quân đó đã bao vây xung quanh, với cái dáng vẻ hùng hồn ấy, có lẽ chỉ cần vị tướng quân đó hạ lệnh một tiếng thì sẽ lập tức động thủ.

    Dương Hạo trong lòng thầm vui mừng.

    Bây giờ giữa đường gây sự, kết oán với tướng lĩnh Đường quốc, mọi ánh mắt đều nhìn vào, đây đúng là một lý do tốt để “tìm cái chết”.

    Mặt hắn càng tỏ ra ngông nghênh hơn, cười nói: “Ta thấy ngươi có vẻ giống một tên sở khanh mặt mũi trắng trẻo, giống như một con thỏ trong chỗ đám nữ nhân, không ngờ lại là một vị tướng quân.

    Thất kính, thất kính, ta cũng đã quên mất người phía nam yếu đuối, hóa ra đường đường là đại tướng thống binh cũng có dáng vẻ như vậy, ha ha…

    Vị tướng quân đó lướt mắt qua, trong ánh mắt đầy sự phẫn nộ, không đợi hắn ra lệnh, thủ hạ võ sĩ đã rút binh khí ra, một tên trong số đó liền quát lớn lên: “Sao lại có một tên cuồng nhân như thế chứ, dám bất kính với tướng quân chúng ta như vậy.

    Người đâu, đánh cho hắn sống dở chết dở rồi tống vào đại lao.”

    Dân chúng xung quanh vừa thấy sắp động vũ lực liền lập tức ánh đi, Dương Hạo thầm nghĩ: “Đến đúng lúc lắm, chỉ dựa vào mấy con tép này thì sao có thể làm ta bị thương chứ, cứ đánh với chúng một trận, đợi khi nào thân phận sáng tỏ, cái tên tướng quân đó biết ta là sứ tiết Tống quốc, thì có giận nữa cũng không dám hành hung người giữa đường nữa.

    Ha ha, cái dây này coi như đã kết xong rồi.”

    Dương Hạo dậm chân đứng thế bất đinh bất bát, hai tay dang ra, khinh thường nói: “Thế nào, muốn động thủ sao?

    Đến đây, đến đây, ta cho ngươi biết sự lợi hại của ta.”

    Lúc này Dạ Vũ hốt hoảng xông tới, nói: “Dương tả sứ bớt giận, Hoàng Phủ tướng quân bớt giận.

    Mọi người đều là…

    đều là thần tử của một triều.

    Đừng làm tổn thương hòa khí.”

    Vị Hoàng Phủ tướng quân liếc mắt nhìn Dạ đại nhân, lạnh lùng nói: “Đại hồng lư, kẻ này là ai?”

    Dạ Vũ toát cả mồ hôi, nói: “Vị này là Dương Hạo Dương đại nhân, sứ thần Tống quốc.

    Dương đại nhân, vị này là thần vệ thống quân đo chỉ huy sứ của Đường quốc Hoàng Phủ Kế Huân đại nhân.

    Không đánh không quen biết, hai vị đại nhân chỉ là ngẫu nhiên va phải nhau thôi, đừng động thủ làm thương hòa khí.”

    Dương Hạo thật không thể nhớ ra Nam Đường lại có một vị tướng quân Hoàng Phủ gì đó, cái họ kép này hắn biết được cũng chỉ là do đọc các truyện võ hiệp, cái gì mà Nam Cung, Đông Phương, Tây Phương, Bắc Cung, Đệ Ngũ, Hách Liên, Lệnh Cô… những người mà có cái họ kép như thế đều có cơ hội rất lớn trở thành võ lâm thế gia.

    Hắn nghĩ một lúc rồi trợn mắt lên, cười lạnh nói: “Cái gì mà Hoàng Phủ Bạch Phủ chứ, bổn quan chưa từng nghe thấy.

    Người này là địa tướng quân của Đường quốc các vị ư?

    Nhìn không có giống mà, nếu như đổi lại mặc một bộ y phục nữ nhân thì có lẽ lại giống một ngụy nương tuyệt sắc ý chứ.”

    Đám quân sĩ không hiểu ngụy nương là thứ gì, nhưng Dương Hạo lại đem tướng quân của họ so sánh với nam xướng ở trong chỗ các cô nương, giờ lại nói thay vào bộ y phục nữ nhân, đoán cũng biết không phải là lời hay ho gì.

    Những binh sĩ vốn đã rất căm thù, phản cảm với cái sự huênh hoang của người Tống, giờ lại nghe thấy vậy lập tức nổi giận đùng đùng, tiếng binh khí soạt soạt vang lên, xông về phía Dương Hạo.

    Dạ Vũ càng hoảng sợ, định xông tới cản, không ngờ Hoàng Phủ Kế Huân động tác còn nhanh hơn hắn, một bước đã nhảy phắt lên phía trước mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo chuẩn bị tư thế sẵn sàng chờ hắn xuất chiêu để nghênh chiến, thìnhìn thấy Hoàng Phủ Kế Huân mặt mày tươi cười, chắp quyền nói: “Hóa ra là sứ thần Tống quốc, Dương Hạo Dương đại nhân.

    Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay được gặp mặt quả thật có phúc ba đời.”

    Dương Hạo ngẩn ra, con người này thật biết kiềm chế, nếu như với tình hình này mà còn động thủ thì cái thái độ cố tình gây sự cũng sẽ bị thể hiện quá rõ ràng.

    Trong lúc hắn đang ngẩn ra thì Hoàng Phủ Kế Huân đã quay lại lớn tiếng quát: “Tất cả bỏ kiếm xuống, sao lại dám vô lễ với sứ thần thượng quốc như vậy?”

    Hoàng Phủ Kế Huân vừa dứt lời liền quay đầu lại, mặt mày rạng rỡ nói: “Kế Huân sớm biết người bắc to lớn phóng khoáng, anh võ.

    Nhưng lại không ngờ ngay cả Dương sứ giả là một bậc văn nhân mà tính cũng nóng như lửa vậy.

    Hôm nay đúng là không đánh không quen biết.”

    Dạ Vũ thấy vậy vô cùng mừng rỡ, vội vàng chạy lên trước nói: “Đúng vậy, đúng vậy.

    Hai vị đại nhân hôm nay gặp được nhau cũng là có duyên phận.

    Dương tả sứ, vị Hoàng Phủ Kế Huân tướng quân này là thần vệ thống quân đô chỉ huy sứ của Đường quốc ta, phụ trách bảo vệ Kim Lăng, dẫn đầu bốn vạn tinh binh, là tướng lĩnh được quốc chủ tin cậy nhất.

    Giờ khó có cơ hội được gặp mặt như thế này, chi bằng để hạ quan làm chủ, ba người chúng ta tìm một chỗ nào đó uống mấy chén rượu, nói chuyện một chút.”

    Dương Hạo trong lòng cảm thấy rất buồn bực, muốn kết thù một cái mà cũng khó vậy sao?

    Nhưng hắn chạy đến Giang Nam không thể để chuyện cố tình gây thù chuốc oán quá lộ liễu, hơn nữa Oa Oa và Diễm Diễm còn chưa tới, việc này cũng không gấp.

    Đành phải đổi thái độ, tuy vẫn kiêu ngạo nhưng ngữ khí đã mềm mỏng hơn nhiều: “Như vậy mới đúng chứ.

    Hoàng Phủ tướng quân tuy là võ tướng, thủ hạ lại có nhiều binh khí, nhưng nếu muốn vô lễ với bổn quan thì đó sẽ là bất kính với Tống quốc.

    Dương Hạo tuy không có vật gì phòng thân nhưng cũng sẽ không làm yếu đi uy phong của Tống quốc đâu, cùng lắm thì đánh một trận sống mái với Hoàng Phủ tướng quân.”

    “Không đánh được, không đánh được.”

    Hoàng Phủ Kế Huân mặt mày tươi cười, liên tục xua tay.

    Đối với những lời bất kính của Dương Hạo dường như không có một chút nào để bụng: “Nam nhi Giang Bắc phóng khoáng, kiêu dũng thiện chiến, đều có võ nghệ cao cường, người Nam chúng ta quả thực không bằng được.

    Đại quân Tống quốc nếu như nam phạt thì sẽ như núi Thái Sơn đè lên quả trứng vậy, Đường quốc ta chưa đến ba ngày sẽ bị vong quốc.

    Bây giờ quốc chủ ta đã xưng thần với Tống, lưỡng quốc hữu hảo, chính là thuận theo ý trời.

    Bổn tướng quân đối với sứ giả thượng quốc luôn có kính sợ từ trong lòng, tuyệt đối không dám bất kính.”

    Hoàng Phủ Kế Huân đường hoàng công khai thừa nhận vũ lực của Đường quốc không bằng Tống quốc, hơn nữa lại còn nịnh nọt đến tận mức này, làm cho đám sĩ tốt bên cạnh cũng phải quay sang nhìn nhau vừa giận vừa xấu hổ.

    Hoàng Phủ Kế Huân lại coi như là không có gì, bước tới nắm lấy cánh tay Dương Hạo, cười nói: “Bổn tướng có chức trách ở đây nên không thể đến nghênh đón sứ thần, hôm nay gặp ở đây quả thật là có duyên phận.

    Nào nào, chúng ta tìm một chỗ tốt rồi uống mấy chén rượu.

    Đây là lòng mong mỏi của ta, Dương tả sứ nhất định phải vui lòng đồng ý, chớ chối từ.”

    Dương Hạo không ngờ tên tướng quân huyết khí sùng sục, khí khái bất phàm này lại chính là một đối thủ khó đấu, muốn gây hấn đánh nhau với hắn cuối cùng kết cục lại là như thế này, bị hắn nắm lấy cánh tay mà kéo đi, ân cần bắt chuyện, thật đúng là dở khóc dở cười.

    “Việc này… bổn quan lúc nãy đúng là có chút vô lễ, Hoàng Phủ tướng quân đừng có giận nhé.”

    Hoàng Phủ Kế Huân cười nói: “Bắc quốc khí thế ngang tàng, đại nhân nóng nảy như thế cũng là bình thường, không có gì vô lễ cả.

    Bổn tướng quân luôn cho rằng người bắc mạnh mẽ, không có đối thủ.

    Đường quốc ta nếu như lấy trứng chọi đá thì không tới ba ngày tất sẽ bị diệt vong, giờ thuận theo ý trời mà xưng thần với Tống, bổn tướng quân và đại nhân cũng coi như là đồng liêu cùng một điện rồi.

    Có chút va chạm gì mà tức giận chứ.

    Nào nào, chúng ta cùng đi uống rượu.”

    “Trời ơi, cái tên Hoàng Phủ này đúng là một trăm cân mỳ nấu được một chút điểm tâm, hắn đúng là đồ bỏ đi.

    Lý Dục mắt mũi thế nào mà lại để cho một kẻ như thế này làm đại tướng thống lĩnh đại binh vậy.

    Động một cái là lại nói chưa tới ba ngày sẽ diệt vong, quả thật đúng là một Uông Tinh Vệ (một kẻ hán gian nổi tiếng của Trung Quốc trong thời kháng chiến chống Nhật) của Đường quốc.

    Dương Hạo khóc dở mếu dở, đành phải để cho hắn kéo đến một tửu lầu…

    Hoàng Phủ Kế Huân luyện võ từ nhỏ, binh thư thao lược, quả thật là võ tướng xuất thân thế gia.

    Cha của hắn là Hoàng Phủ Huy là một người rất kiêu dũng, lúc trước từng làm thần vệ quân đô ngu hầu, Giang Nam tiết độ sứ.

    Khi Sài Vinh, chỉ huy sứ của Chu quốc tấn công Nam Đường, Hoàng Phủ Huy là ứng viện sứ hành doanh phía bắc Đường quốc, dụng binh lão luyện, tiến thoái đều có tính toán kĩ lưỡng, Chu binh rất kiêng kị hắn.

    Ở trận chiến Đồ Châu thành, Hoàng Phủ Huy nổi dậy sát khí, xông xuống thành đánh nhau với đại tướng công thành Triệu Khuông Dận.

    Đây cũng là kẻ địch hiếm có xưa nay mà Sài Vinh Chu quốc và Triệu Khuông Dận Tống quốc bây giờ đều rất khâm phục.

    Sau này qua các trận đánh, Hoàng Phủ Huy bị Sài Vinh bắt được.

    Sài Vinh rất khoan dung đối với hắn, có lòng thu nạp, nhưng Hoàng Phủ Huy không chịu bị chi phối, người bị trọng thương không chịu chữa trị, vài ngày sau vết thương nặng hơn mà chết.

    Hoàng Phủ Kế Huân là trung thần chi hậu, cho nên Lý Dục rất tin tưởng hắn, không ngừng thăng quan cho hắn, đến bây giờ hắn đã làm phòng ngự Kim Lăng.

    Chỉ đáng tiếc, hổ phụ sinh khuyển từ.

    Hoàng Phủ Kế Huân không những không có dũng khí như cha hắn, mà ngay cả lòng trung hiếu cũng không có, hoàn toàn phục tùng Tống quốc mà không có chút ý chí chiến đấu nào.

    Theo như hắn thấy thì người bắc thiện võ hơn người nam, nam bắc giao tranh thì nhất định bắc sẽ thắng mà nam sẽ bại.

    Đây là quy luật vĩnh viễn không thể thay đổi được, cho nên xưng thần với Tống là con đường tốt nhất dành cho Đường quốc.

    Cho nên Dương Hạo tuy có kiêu ngạo bất kính, Hoàng Phủ Kế Huân không những không giận mà còn tươi cười nịnh nọt, hình như hắn còn muốn lấy dẫn chứng cho luận điệu của hắn cho nên đã nói thêm: “Một quan văn thư sinh mà đã như vậy, thì sự hung tàn của người bắc chỉ nghĩ thôi đã có thể hiểu được.

    Không thể địch nổi, không thể địch nổi.”

    Trên Phiêu Hương lầu, một khúc tỳ bà mượt mà như nước chảy vang lên, tinh tinh tang tang, cao thấp trầm bổng, nhưng vị văn bào sĩ tử ngồi trên chỗ cao đó lại mặt mày nhăn nhó, hoàn toàn không có chút vui vẻ nào, nghe nhạc rồi uống liên tiếp ba chén rượu.

    Người này khoảng trên dưới ngũ tuần, dung mạo thanh thoát, nhìn trông phong nhã bất tục, chỉ là mặt mày nhăn nhó buồn phiền, cũng không biết là có chuyện gì không vui.

    Một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp đang gảy đàn liền dừng lại, đưa đàn cho thị nữ ở bên cạnh, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn, ngồi xuống đưa tay ra rót rượu cho hắn, dịu dàng nói: “Khu mật đại nhân bình thường thích nhất nghe nô gia gảy đàn, hôm nay sao lại mặt mũi ủ rũ vậy, có phải khúc nhạc này của nô gia không hợp với ý đại nhân không?”

    Vị khu mật đại nhân thở dài một hơi, lẩm bẩm tự nói: “Khúc nhạc của nàng vẫn tuyệt diệu như lúc trước, nhưng vận khí Đường quốc ta không còn như xưa nữa, bổn quan chợt cảm thấy cảm khái trong lòng, sao lại không buồn chứ?”

    Vị khu mật đại nhân nói rồi liền nâng chén rượu lên uống cạn.

    “Khu mật đại nhân…”

    Người ca nữ đó muốn khuyên giải nhưng lại không biết phải mở lời như thế nào.

    Vị khu mật đại nhân đó cười chua chát nói: “Cái gì mà khu mật đại nhân, bây giờ khu mật viện đã bị cách xuống thành quang chính viện.

    Bổn quan bây giờ là quan chính viện phụ chính.

    Ha ha, Sanh Hàn cô nương, cô cứ gọi ta là phủ chính đại nhân, nghe như thế thuận tai hơn.”

    Ca nữ đó nhìn hắn, không nói gì cả, chỉ nhẹ nhàng tiếp rượu cho hắn.

    Vị khu mật đại nhân này họ Trần tên Kiều, tự Tử Kiều, là một trụ cột trong triều của Đường quốc, khi Đường quốc lâm nguy đã từng nói với hoàng thượng và các thần tử: “Đất nước lâm nguy, thần nguyện trung thành với triều đình, thần có chết cũng không oán hận.”

    Lý Dục từ sau khi tại vị đã lệnh cho hắn làm sứ bộ thị lang hàn lâm học sĩ thừa chỉ môn hạ thị lang kiêm khu mật viện sứ.

    Bây giờ Đường quốc đã xưng thần với Tống, tất cả các nha môn đều hạ xuống một cấp, khu mật viện đổi thành quang chính viện, cái chức khu mật viện sứ của hắn trở thành quang chính viện phụ chính.

    Có điều vẫn là tổng lĩnh của tất cả các đội quân.

    Trần Kiều nắm lấy cánh tay thơm ngát của mỹ nhân, cười khổ nói: “Hàn Tái Hi, lão già này thật là có phúc, khi hắn làm tể tướng hoang đường, ngang ngược, hưởng tận phúc, khi đó quân Tống vẫn chưa công phạt Nam Đường thì ông ta đã thoải mái mà lên đường.

    Bây giờ chỉ còn lại mình ta, một mình hứng chịu, chịu sự sỉ nhục của người Tống mà không làm được gì.”

    Đôi lông mày thanh tú của Sanh Hàn cô nương hơi nhíu lên, nhẹ nhàng nói: “Đại nhân, bây giờ Đường quốc chúng ta không phải đã xưng thần với Tống rồi sao, người Tống chẳng nhẽ vẫn xuất binh thảo phạt Đường?”

    Trần Kiều cười khổ nói: “Thứ mà Triệu Khuông Dận muốn là đất đai và dân chúng giàu có Giang Nam, chứ không phải là Giang Nam quốc chủ xưng thần với hắn.

    Dã tâm của hắn nếu như chỉ có vậy thì Trần Kiều ta đã xem thường hắn rồi.

    Đáng tiếc, hoàng đế không nghe trung ngôn, không nghe trung ngôn nữa rồi.”

    Hắn buồn bã lắc đầu, thở dài rồi từ tỠnói: “Đắc thì lên cao, thất thì đi xuống, đa sầu đa hận cũng ung dung.

    Hôm nay có rượu thì hôm nay say, ngày mai buồn thì ngày mai lại buồn.

    Nào, mĩ nhân, chúng ta hãy vui tận hôm nay, việc ngày mai ngày mai lại nói.”

    Nói xong hắn quàng tay qua vai Sanh Hàn cô nương.

    Sanh Hàn cô nương nâng chén rượu lên uống một ngụm, rồi đưa miệng tới chạm vào miệng hắn.

    Hương thơm của chiếc chén da thịt làm cho hắn thấy vui hơn.

    Khi đôi môi hai người vừa chạm vào nhau thì nghe thấy phía dưới lầu có tiếng người quát lớn: “Cái đồ khốn nạn, bổn tướng quân hôm nay mời khách quý đến đây, sao lại dám để cho đám người tầm thường này đến hầu chứ?

    Sanh Hàn đâu?

    Cô nương đó eo nhỏ, môi mỏng, là mĩ nhân thùy mị Giang Nam ta, sao không gọi nàng ấy đến tiếp đãi khách quý của bổn tướng quân?”

    Sau đó thì nghe thấy một phụ nhân lên tiếng nói: “Hoàng Phủ tướng quân bới giận.

    Sanh Hàn cô nương đang tiếp một vị khách quý, tất cả các cô nương khác trong viện của nô gia đều đã được gọi đến đây để tướng quân chọn lựa.”

    “Phục vụ khách quý của ta đương nhiên là phải chọn đệ nhất mĩ nữ của lầu này rồi.

    Lão bà bà, có phải bà không muốn sống ở cái đất Kim Lăng này nữa không?

    Bổn tướng thân là đệ nhất võ thần của Kim Lăng, thống lĩnh cả mấy vạn hùng binh, ngay cả ta mà cũng phải kính nể vị khách quý này, ta không cho phép bà chậm trễ như thế.

    Ta mặc kệ nàng ấy đang tiếp ai, gọi nàng ta ra đây cho ta, nếu không bổn tướng sẽ triệu binh tới đập nát cái Phiêu Hương lâu này của bà.”

    Trần Kiều nhíu mày lại, đẩy Sanh Hàn ra, nén tức giận xuống dưới lầu.

    Sanh Hàn vội vàng đuổi theo, nhưng đi được hai bước liền dừng lại, thở dài.

    Dương Hạo ngồi bên cạnh, thờ ơ lạnh nhạt, nhưng thấy Hoàng Phủ Kế Huân kiêu ngạo như vậy lại không nói gì.

    Hắn vốn không phải là người có tính cách như vậy, nhưng lần này đến Nam Đường hắn lại cố ý gàn dở, nếu như lúc này mà lại khuyên giải người ta thì hành động đó khó tránh khỏi sau này làm cho người ta nảy sinh nghi ngờ, vì thế hắn chỉ ngồi yên mà không động sắc.

    Hoàng Phủ Kế Huân không thể đắc tội được, nhưng vị khu mật sứ trên lầu kia cũng không thể chọc vào.

    Lão bà đó vô cùng khó xử, đang không biết nên làm thế nào thì Trần Kiều đột nhiên từ trên lầu bước xuống, lạnh lùng nói: “Ta còn tưởng là ai đang gây rối không để yên cho lão phu uống rượu, hóa ra là Hoàng Phủ tướng quân.

    Nhìn khắp cả cái thành Kim Lăng này cũng chỉ có Hoàng Phủ tướng quân mới dám khoa trương kiêu ngạo như thế trước mặt lão phu thôi.”

    Hoàng Phủ Kế Huân nhìn thấy Trần Kiều, không khỏi có chút xấu hổ.

    Trần Kiều bây giờ là tổng lĩnh tất cả đại sự của quân đội Đường quốc, văn là tể tướng, võ là khu mật, đó chính là thượng ti của hắn.

    Cho dù trên thực tế tất cả mọi sự phòng vệ canh phòng đều do Hoàng Phủ Kế Huân phụ trách, hắn mới là võ tướng thực sự của thành Kim Lăng, trực tiếp nhận nhiệm vụ từ hoàng thượng, nhưng trên lễ chế thì hắn vẫn là thuộc hạ của Trần Kiều.

    Trần Kiều hừ lạnh một tiếng: “Lão phu đang uống rượu trên lầu, Hoàng Phủ tướng quân nếu đã đến rồi hay là cũng lên trên đó uống mấy chén?”

    Hoàng Phủ Kế Huân lúc này đã định thần lại, ung dung nói: “Ta còn tưởng là ai có mặt lớn mà được Sanh Hàn cô nương tiếp đãi, hóa ra là phụ chính đại quan.

    Trần đại nhân, vị này là khâm sứ Tống quốc, Dương Hạo Dương đại nhân.

    Hạ quan bây giờ không thể lên trên ấy được, nếu phụ chính đại nhân có nhã hứng thì xin mời xuống đây cùng uống mấy chén rượu nhạt.”

    “Dương Hạo?”

    Trần Kiều chuyển mắt nhìn qua, thấy Dương Hạo không khỏi ngẩn ra.

    Hắn là phụ chính đại thần, hôm nay đã từng gặp Dương Hạo lúc thượng triều, không ngờ giờ có thể trùng phùng ở đây.

    Việc đã rơi vào đầu mình, Dương Hạo cũng không thể đặt mình ở ngoài.

    “Đai tướng quân Đường quốc không dám đắc tội với ta, còn cố hết sức nịnh nọt.

    Người ta khiêm tốn đến mức cứ mở mồm ra là nói ba ngày sẽ vong quốc, quả thực là không có cách nào gây thù kết oán được, vậy chi bằng đắc tội với vị phụ chính đại thần Đường quốc này vậy, hiệu quả chắc chắn sẽ khác.”

    Dương Hạo nghĩ đến đây liền cười cười đứng dậy, học cái vẻ mặt cảu Lục Nhân Gia, một cái dáng vẻ “dì không thương cậu không yêu”, nói: “Hôm nay bổn quan ngẫu nhiên gặp được Hoàng Phủ tướng quân, rồi cùng đến Phiêu Hương viện uống rượu, nghe nói Sanh Hàn cô nương ở đây gảy tỳ bà hay tuyệt luân, nên muốn thưởng thức một chút.

    Bây giờ xem ra Sanh Hàn cô nương đang phục vụ đại nhân, không biết đại nhân có chịu thả Sanh Hàn cô nương xuống đây để bổn quan có thể thưởng thức một chút tiếng đàn tuyệt luân không?”

    Hoàng Phủ Kế Huân ngồi bên cạnh mày liền nhíu lên, châm chọc nói: “Sanh Hàn cô nương đâu phải chỉ có gảy đàn hay đâu.

    Đợi đại nhân thưởng thức mùi vị của nàng ta thì sẽ biết nàng ta còn có chỗ nào hay hơn nữa.”

    Trần Kiều thấy hai người họ đứng trước mặt mình mà dám nói ra những lời hạ lưu đó, hoàn toàn không coi mình ra gì, không khỏi tức đến xanh mặt.

    Dạ Vũ ngồi bên cạnh đổ cả mồ hôi lạnh, hôm nay đúng là bà cô hắn va phải tà rồi, hai vị đại nhân có vị trí cực cao, một văn một võ của thành Kim Lăng, một trước một sau đều bị đụng phải.

    “Xem ra vị Trần phụ chính này sẽ không ngon ngọt được như Hoàng Phủ tướng quân, mà hoàng thượng đã chính miệng nói rằng đáp ứng hết các yêu cầu của Dương Hạo, chi mong cho hắn không gây sự ở Đường quốc.

    Nhưng vị Trần phụ chính này cũng không phải là người dễ dây, giờ phải làm thế nào mới tốt đây?”

    Trong lòng Trần Kiều đột nhiên lóe lên.

    Hắn tuy không sợ Dương Hạo, cũng không sợ vì chuyện hai người tranh đoạt mĩ nhân mà chọc giận triều Tống, nhưng hắn là phụ chính đại thần Đường quốc, hắn không phải là loại tể tướng hoang đường nghìn năm có một như Hàn Tái Hi năm xưa.

    Bây giờ Dương Hạo dựa vào thế lực của Tống quốc, thể hiện rõ không coi hoàng thượng ra gì, làm sao có thể sợ một tể tướng như hắn.

    Bên cạnh lại còn có một con chó cậy người như Hoàng Phủ Kế Huân, nếu thật sự tranh chấp, tin tức truyền ra bên ngoài thật sự sẽ trở thành chuyện cười, quét sạch thể diện của Đường quốc.

    Nghĩ đến đây, trong lòng Trần Kiều càng cảm thấy hận, nhưng trên mặt lại chỉ lạnh lùng hừ một tiếng: “Dương tả sứ đã có nhã hứng như vậy thì hãy ở lại đây để Hoàng Phủ tướng quân cùng ngài uống rượu.

    Tửu hứng của lão phu đã hết, không thể tiếp đại nhân.”

    Nói rồi ông ta phất áo đi khỏi.

    Dương Hạo thấy thế thì vô cùng thất vọng.

    Vốn tưởng rằng lần này sẽ làm được, nhưng ai ngờ vị Trần Kiều này cũng là loại súng đèn cầy, chỉ có thể nhìn mà không thể dùng.

    Hắn thầm nghĩ: “Mẹ kiếp, sao ta lại đen đủi như thế, muốn đắc tội với một người mà cũng khó thế sao?

    Khi ở Khai Phong ta giấu cái đuôi đi để làm người thế mà toàn bị đắc tội với người ta.

    Nhưng đến đây tác oai tác quái muốn gây thù chuốc oán, nhưng Hoàng Phủ tướng quân hết sức nịnh nọt, tể tướng đương triều lại trốn tránh.

    Lão tử quyền đả nam sơn kính lão viện, cước đá bắc hải ấu kỉ viên, ta vô địch rồi.”

    Hoàng Phủ Kế Huân thấy Trần Kiều bỏ đi thì không khỏi đắc ý, quát lão bà bà: “Còn ngẩn ra đấy làm gì.

    Mau đi gọi Sanh Hàn cô nương xuống tiếp đãi Dương tả sứ.”

    Sanh Hàn cô nương lật mặt, làm một lễ với hắn, lạnh nhạt nói: “Nô gia không giỏi uống rượu, toàn thân mệt mỏi, e là khó có thể phục vụ đại nhân, Hoàng Phủ tướng quân thứ tội.”

    Nói rồi liền bước đi.

    Hoàng Phủ Kế Huân vô cùng tức giận: “Đứng lại, vị đại nhân này là sứ giả thượng quốc, ngay cả bổn tướng quân cũng không dám bất kính, ngươi lại dám thất lễ hay sao?”

    Sanh Hàn bỗng nhiên quay người lại, đôi mày xinh đẹp hơi nhíu lên, lạnh nhạt nói: “Nô gia thiển cận, chỉ ở Kim Lăng, chỉ biết đến Trần phụ chính, biết Hoàng Phủ tướng quân, chứ lại không biết cái gì mà sứ giả thượng quốc.”

    “Thật là to gan, còn dám cãi lại.”

    Hoàng Phủ Kế Huân tức giận rút kiếm ra, Dạ Vũ đang ngồi ở một bên liền tiếp tục làm kẻ hòa giải.

    Hoàng Phủ Kế Huân nào có thể để mất thể diện như vậy ở trước mặt Dương Hạo, một tay đẩy Dạ Vũ ra, tay cầm kiếm quát lên: “Tiện tỳ không biết tốt xấu, chẳng qua ngươi chỉ là một xướng kỹ lấy thanh sắc làm vui người ta mà thôi, thế mà lại dám nói như vậy với bổn quan, bây giờ ta không thể giữ ngươi lại nữa, nạp mạng cho ta.”

    Sanh Hàn cô nương ngẩng khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo lên trước mặt Hoàng Phủ Kế Huân, tươi cười nói: “Hoàng Phủ tướng quân nói sai rồi, nô gia chỉ là một xướng kỹ lấy thanh sắc làm vui người ta mà thôi, là một kẻ hèn không biết khí tiết phẩm hạnh là cái gì.”

    Hoàng Phủ Kế Huân không ngờ nàng ta còn dám cãi lại, trong lời nói còn đầy sự châm biếm, đúng là đang mắng mình, càng tức giận không thôi, muốn lập tức rút kiếm ra đâm, nhưng cánh tay lại bị giữ chặt lại, người này có sức cực lớn, Hoàng Phủ Kế Huân không thể động đậy được.

    Hắn quay đầu lại nhìn thì thấy Dương Hạo đã tiến lên trước.

    Dương Hạo cười nói: “Hoàng Phủ tướng quân bớt giận, mỹ nhân thì phải dỗ, không thể dọa, ha ha ha.

    Ép nàng ta ở lại cũng không còn hứng thú, để nàng ta đi đi.”

    Dương Hạo đã mở lời thì Hoàng Phủ Kế Huân liền nghe lời ngay, lập tức thu kiếm lại, hừ một tiếng: “Tiện tỳ, hôm nay may cho ngươi đấy.”

    Rồi hắn quay lại mặt mày tươi cười nói: “Tả sứ đại nhân đại lượng, khí độ phi phàm, có tấm lòng nhân nghĩa, không hổ là nhân vật của thượng quốc.”

    Dương Hạo nhìn bóng Sanh Hàn bước đi, thầm cười khổ: “Tể tướng tướng quân Đường quốc lại không thể ngẩng cao đầu bằng một xướng kỹ.

    Cuối cùng cũng có người chịu đắc tội với ta, nhưng nàng ta đắc tội với ta thì có tác dụng gì chứ, lẽ nào ta phải ngụy tạo hiện trường, nói Dương Hạo chết dưới bụng đàn bà sao?

    Vậy Oa Oa và Diễm Diễm phải làm sao đây?”

    ***

    Ở phủ đệ của Lâm Nhân Triệu tại Kim Lăng, Chiết Tử Du đổi tên thành Mạc Dĩ Minh sau khi nghe Trương Thập Tam bẩm báo rõ nhất cử nhất động của Dương Hạo sau khi rời cung, không khỏi kinh ngạc nói: “Đây không giống hắn, hắn ngang ngược, ngông nghênh như vậy mục đích là gì?”

    Nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu, Chiết Tử Du lắc đầu nói: “Hành sự của tên này càng ngày càng làm cho người ta khó đoán ra.

    Không được, tên này ở lại đây, lại còn cùng cái tên khốn Hoàng Phủ Kế Huân cấu kết với nhau, nói không chừng lại làm hỏng đại sự của ta.

    Ta phải nghĩ ra cách đuổi hắn trở về Khai Phong.”

    Trương Thập Tam buông tay nói: “Tiểu thư, bây giờ Dương Hạo đang dựa thế lực của Tống quốc mà đến đây, đến tể tướng còn không dám đắc tội với hắn, theo như tiểu nhân thấy, Lý Dục cũng sợ hắn, làm thế nào để tống được hắn đi chứ?”

    Chiết Tử Du mỉm cười: “Ngươi quên mất câu chuyện Đào Cốc sao?

    Đi chuẩn bị kiệu, ta muốn lập tức tiến cung gặp tiểu Chu hậu.”

    Chương 348😀ục tốc bất đạt

    “Nương nương có từng nghe nói tên sứ giả Tống quốc Dương Hạo đó ngày đầu tiên đến Kim Lăng đã khoa trương thế lực, đi khắp nơi gây sự không?

    Đầu tiên là hắn cố ý va chạm với Hoàng Phủ tướng quân, tiếp đó lại tranh đoạt cô nương Sanh Hàn ở Phiêu Hương lâu với Trần phụ chính đại nhân, suýt nữa đánh nhau, may mà hai vị đại nhân nghĩ cho đại cục, luôn cố nhẫn nhịn, như vậy mới chưa xảy ra xung đột.

    Vị sứ giả Tống này kiêu ngạo như thế tuyệt đối sẽ không chịu thôi một cách dễ dàng.

    Theo như Minh Nhi thấy hắn là cố ý khiêu khích để gây chuyện thị phi, sau đó tạo cớ để xâm lược, ý đồ của Triệu Khuông Dận e rằng chính là nhằm vào giang sơn Đường quốc và nương nương.”

    Chiết Tử Du sau khi tiến cung, thấy tiểu Chu hậu đang nghiên cứu làm ra một loại bánh mới, nàng ra liền vừa ngồi tham mưu một bên, vừa nịnh nọt mấy câu, khi tiểu Chu hậu đang vui vẻ thì liền nhắc đến câu chuyện này.

    Tiểu Chu hậu vừa nghe thấy vậy thì vẻ mặt vui mừng lập tức biến mất, lo lắng nói: “Hôm nay quan gia về cung cũng từng oán trách Tống sứ bất kính, kiêu ngạo vô lễ trước triều đình, làm cho quan gia vô cùng mất mặt.

    Tuyên phủ (tuyên chiếu và an ủi) thì tuyên phủ đi, người này đến với danh nghĩa tuyên phủ nhưng hắn chỉ tuyên chứ không phủ, rồi còn dương oai diễu võ, vô cùng bất kính.

    Triều Tống lại phái một người như vậy đến đúng là không coi Đường quốc ta ra gì.

    Muội muội bây giờ cũng nói như vậy, xem ra Tống triều quả nhiên có ý đồ khác, việc này… việc này phải làm thế nào bây giờ?”

    Chiết Tử Du mắt gợn sóng, mỉm cười nói: “Nương nương đã từng nghe nói tới chuyện hộ bộ thượng thư của đương kim Tống quốc, là đại học sĩ thời Chu Đào Cốc đã từng xuất sứ Đường quốc chưa?”

    Tiểu Chu hậu che miệng cười: “Hảo nhân duyên, ác nhân duyên, nại hà thiên… hi hi, bài thơ này đương nhiên là bổn cung đã từng nghe thấy.

    Sau khi Hàn Tái Hi chết, vị thần tiên tỷ tỷ Tần Nhược Lan cô nương trong bài thơ của vị Đào Cốc đó đã bị bán đến phủ Tào học sĩ, bổn cung lúc đó vẫn chưa nhập cung, đã từng gặp qua nàng ta một lần.

    Lúc đó Tần cô nương tuy đã lớn tuổi rồi nhưng phong sắc vẫn còn, có thể thấy năm xưa diện mạo quả thật bất tục, khó trách Đào học sĩ đó thần hồn điên đảo.

    Mà sao muội muội lại nhắc đến chuyện đó?”

    Chiết Tử Du thầm thở dài: “Vị tiểu Chu hậu này tuy tuổi lới hơn ta, nhưng đáng tiếc lại là hoa lan trồng trong chậu, được chiều chuộng mà sống, tính tình ngây thơ lãng mạn, chỉ biết thơ ca, cầm kỳ thi họa, hoàn toàn không biết đến sự hiểm ác của con người, thật là không có chút cơ mưu gì cả.

    Ta đã nói đến như vậy rồi mà vẫn không hiểu ra.”

    Vừa thầm thở dài nàng vừa nói: “Dương Hạo này ở mãi Đường quốc mà không chịu đi, chúng ta không thể làm rắn để hắn đi, vậy sao không học cái cách mà Hàn đại học sĩ đã dùng với Đào Cốc, để cho hắn tự thấy xấu hổ mà rời đi, biết khó phải rời?

    Đó là tự hắn thất lễ nghĩa, không liên quan đến Đường quốc ta.”

    Tiểu Chu hậu vui vẻ nói: “Ý!

    Cách này quả thật không tồi, cách muội muội nghĩ ra quả là diệu kế.”

    Nhưng nàng nghĩ một lát rồi lại chần chừ nói: “Nhưng mà tên Dương Hạo này cũng quá thô tục, lại vì một xướng kỹ mà tranh chấp giưa chốn đông người với tể tướng Trần Kiều, không thèm để ý đến thể diện thần tử của Tống quốc, cho dù chúng ta để một vũ kỹ đến mê hoặc hắn, sợ rằng sau khi hắn phong tình hoa nguyệt cũng không cho rằng đó là vô sỉ, ngược lại còn lấy làm vinh dự, lúc đó sao chịu rời đi?”

    “Ừm!

    Nương nương nghĩ thế cũng rất có khả năng.”

    Chiết Tử Du trầm tư một lát, vỗ tay cười nói: “Có rồi, Dương Hạo không có yêu thể diện như Đào Côc, nếu như dính líu với một vũ kỹ bình thường thì chắc hắn sẽ không lấy làm xấu hổ, nhưng nếu như nữ nhân này là nữ nhân trong cung Đường ta thì lại không giống.

    Cho dù hắn có vô sỉ đến mức nào thì nếu như một sứ thần như hắn mà lại dính dáng đến nữ nhân trong cung Đường thì đó là chuyện đại đại thất lễ.

    Một khi chuyện bại lộ thì ngay cả triều đình Tống quốc cũng mất mặt, nói không chừng một khi hắn trở về Khai Phong sẽ lập tức bị bãi miễn chức quan, làm sao còn dám ngông nghênh nữa.”

    Tiểu Chu hậu hơi biến sắc: “Muội muội, lời này là nói sai rồi.

    Phi tần trong hậu cung tuy nhiều, có một số mĩ nhân cho dù chưa từng được hưởng ân phúc của quan gia, nhưng dù sao cũng đều là phi tần có danh phận, nếu như bảo họ đi dụ dỗ Dương Hạo thì cho dù Dương Hạo không thể tiếp tục ở Đường quốc, nhưng thể diện của quan gia cũng không còn, không biết trong thiên hạ sẽ có bao nhiêu người sẽ chê cười quan gia bị người Tống làm nhục.

    Đây không phải là vì nhỏ mà mất lớn sao?”

    Chiết Tử Du thản nhiên nói: “Nương nương không cần phải lo lắng, hãy để Minh Nhi nói hết.

    Đầu tiên, người mê hoặc sai sứ tuy là người trong cung nhưng tuyệt đối không được là phi tần của quốc chủ.

    Vũ kỹ ca nữ, cung nữ, thị tỳ đều là người trong cung, như thế sẽ không ảnh hưởng tới quốc thể.

    Đây là điều thứ nhất.

    Thứ hai, chúng ta tuy dụ để đuổi Dương Hạo rời đi chứ không phải học Hàn Tái Hi, thật sự để một vũ kỹ câu hợp với hắn.

    Cái danh Hàn Tái Hi phóng đãng, cả thiên hạ đều biết, nương nương không thể dính vào những chuyện như thế, Minh Nhi sao lại có thể không biết nặng nhẹ chứ?

    Ý của Minh Nhi là sai một cung nữ xinh đẹp thông minh, tạo ra một số sự kiện hiểu lầm ám muội với hắn.

    Sự việc chỉ cần làm to lên thì hắn không thể nào biện bạch được, sẽ giống như con bọ hung đội phân về nhà, âm thầm mà cút khỏi đây.”

    Tiểu Chu hậu lật mặt nói: “Muội muội là khuê tú đại gia, sao có thể nói ra được những lời lẽ như thế nhỉ?”

    Nói rồi nàng ta lại cười khì khì, che miệng nói: “Có điều cách này quả thật không tồi, chúng ta sẽ làm cho cái tên Tống sứ cố tình gây sự đó ăn một vố lớn để phải nhanh chóng rời khỏi Đường quốc ta, Tống quốc cũng không tiện phái một tuyên phủ sứ khác đến nữa.

    Đến lúc đó chúng không có cớ gì để hại ta nữa, Đường quốc sẽ có thể thái bình rồi.”

    Chiết Tử Du nói: “Nương nương thành kính lễ phật, lấy lòng thiện để đối với người, nên luôn quá nhân từ với người khác.

    Dương Hạo cho dù có phải trở về thì dã tâm của Triệu Khuông Dận cũng sẽ không vì thế mà từ bỏ đâu, chẳng qua chỉ là bớt một cái cớ mà thôi, như thế chỉ có thể giúp Đường quốc ta kéo dài thêm chút thời gian.

    Nương nương nên khuyên quốc chủ kết giao hảo hữu nhiều với các nước Đại Lý phương nam, Phiên Khương phương tây, Ngô Việt phương đông, Khiết Đan phương bắc, tạo thành một liên kết vững mạnh.

    Đồng thời trọng dụng các trọng thần tài giỏi trung thành, cải chính tề dân, huấn luyện binh mã, tăng cường thực lực của Đường quốc.

    Chỉ khi thực lực Đường quốc lớn mạnh, hữu quốc nhiều, thì người Tống mới kiêng nể, không dám dễ dàng động binh.”

    Tiểu Chu hậu thở dài nói: “Quan gia trị nước thuận theo thời thế, văn võ trong triều hiền minh, bây giờ chẳng nhẽ lại không biết phải tự cường sao?

    Chỉ là Đường quốc ta ở một góc của Giang Nam, dù sao cũng khó có thể bì được với cường thế của Tống quốc, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, bổn cung là người ở hậu cung, chăm coi chuyện của lục cung, sao có tiện can dự vào chứ?

    Hơn nữa, quan gia gần đây vì chuyện này mà thường xuyên mất ngủ, bổn cung cũng không nỡ lại tăng thêm phiền muộn cho quan gia nữa.”

    Chiết Tử Du trong lòng tự biết rằng chuyện này không thể gấp, liền không nói nữa, chuyển chủ đề, nói: “Nếu như muốn tên Dương Hạo đó rơi vào cạm bẫy thì đầu tiên là phải chọn được một giai nhân thông minh lanh lợi, trong lòng nương nương có nghĩ tới người nào thích hợp không?”

    Tiểu Chu hậu trầm ngâm suy nghĩ một lát, nói: “Diểu nương thế nào?

    Nàng ấy chính là quan nương.

    Khi quan gia mở yến tiệc, Tống sứ Dương Hạo thái độ cao ngạo, không coi ai ra gì, duy chỉ đến khi Diểu nương hiến vũ thì hắn mới dán mắt không rời vào, rõ ràng là hắn đã động lòng với Diểu nương rồi.

    Quan nương là vũ kỹ trong cung, lại không phải là phi tần của quan gia, thân phận rất phù hợp, cộng thêm nàng ấy diệu vũ tài tình, là mỹ nhân của Đường quốc ta, chắc chắn có thể làm cho Dương Hạo động lòng.”

    Chủ ý này tuy là do Chiết Tử Du đưa ra, nhưng khi nghe thấy Chu hậu tán dương đôi chân xinh đẹp của Diểu nương có thể cám dỗ Dương Hạo thì trong lòng nàng lại có chút không vui: “Những tên đàn ông thối này quốc sắc thiên hương đều đã nhìn chán rồi, giờ lại chuyển sang nhìn chân nữ nhân.

    Một đôi chân cũng có thể quyến rũ đàn ong đến, đúng là chẳng ra sao.”

    Tin tức trong quốc tiệc, Tống sứ Dương Hạo nhìn không rời mắt khỏi đôi chân xinh đẹp của Diểu nương đã được truyền ra khắp các ca kỹ vũ nữ, Chiết Tử Du cũng biết chuyện này, nàng khinh thường nghĩ: “Đôi chân của những vũ kỹ đó cả ngày đều bị bó lại, thon nhỏ như măng, đẹp không thể tả, nhưng khi đi tất vào thì so với bổn cô nương còn thua xa.

    Những tên đàn ông thối đó mù hết cả mắt chó cũng nên, Dương Hạo cũng thế, cá mè một lứa, thật không biết hắn đã mê mẩn cái gì nữa.”

    Chiết Tử Du có chút ghen tuông, suy nghĩ vẩn vơ miên man, tiểu Chu hậu thấy vẻ mặt kỳ lạ của nàng, liền hỏi: “Muội muội có phải cảm thấy có chỗ nào không ổn không?”

    Chiết Tử Du lấy lại thần thái, vội nói: “Ừm, không phải, Minh Nhi đang nghĩ người này đã chọn được rồi, nhưng phải làm sao để tìm được cơ hội thích hợp ra tay.

    Diểu cô nương là vũ kỹ trong cung, hắn lại là ngoại thần của Tống triều, muốn họ gặp mặt nhau không phải là dễ.

    Nơi để “quyến rũ” phải là ở trong cung mới hợp tình hợp lý.

    A, có rồi, nương nương có thể bảo quan gia thường xuyên mời hắn đến uống rượu.

    Cứ như vậy thì một là có thể nắm được hành tung của hắn, tránh để cho hắn ra ngoài gây sự, hai là lại có thể thể hiện lễ tiết của Đường triều ta với Tống triều.

    Còn về việc hắn “không thủ quy củ” ở trong cung, làm ra chuyện thất lễ thì đó cũng hợp lý hơn.”

    Tiểu Chu hậu nghe xong thì vô cùng vui mừng, gật đầu cười.

    Người thiếu nữ xinh đẹp mới hai mươi ba tuổi này quả thực là hoa lan trong nhà kính chưa từng gặp gió mưa, luận đến sự từng trải thì vẫn còn non nớt hơn Chiết Tử Du nhiều.

    Mỗi ngày, những việc mà nàng ta phải động não suy nghĩ chỉ có mấy chuyện như nghiên cứu thuốc nhuộm vải, mài phấn làm son, khó mà có cơ hội để nàng ta có thể đi trêu đùa một vị sứ thần Tống quốc.

    Vì thế nên tiểu Chu hậu không khỏi thấy mới lạ, thấy chuyện này rất hứng thú.

    Nàng xoa xoa tay, nóng lòng như muốn nhảy lên.

    Hai người bàn luận một chút, thì Chiết Tử Du thấy sắc trời đã tối, cấm quân sắp sửa đóng cửa, liền đứng dậy cáo từ.

    Tiểu Chu hậu thấy vậy liền vội kéo tay Chiết Tử Du lại, hăng hái nói: “Việc này ngày mai sẽ bắt đầu làm, cũng cần phải mất mấy ngày mới có thể dụ được Dương Hạo vào bẫy mà không bị sơ hở gì.

    Muội muội đừng vội đi như thế, bổn cung thiết kế ra mấy chiếc lư h, bảo đám thợ rèn làm theo, vừa mới làm xong.

    Đúng lúc muội muội ở đây, hãy chơi cùng ta một lúc rồi đi cũng không muộn.”

    Chiết Tử Du dừng lại, tiểu Chu hậu sai người bê mấy chiếc khay được sơn ra.

    Trên mỗi chiếc khay đều có đặt một vật, bên trên nắp có phủ khăn màu đỏ, cao thấp to nhỏ tương đương nhau, khi kéo chiếc khăn ra thì thấy đó là mấy chiếc lư hương bằng ngọc, tạo hình tuyệt mỹ, điêu khắc tinh xảo, thế gian hiếm thấy.

    Dám chắc vị tiểu Chu hậu này không những là một thầy thiết kế trang phục múa, thiết kế đồ hóa trang giỏi mà còn là một thầy thiết kể sản phẩm công nghệ tài hoa.

    Tiểu Chu hậu vui vẻ nói: “Muội muội đến đây xem, những chiếc lư hương ta thiết kế này có tên là “bát tử liên”, nó được làm bằng mỹ ngọc điêu khắc thành hai đài sen, ở trên đài sen có rất nhiều những lỗ nhỏ, hương thơm sẽ được tỏa ra từ đó, làn khói thơm sẽ tỏa ra từ những lỗ nhỏ này, tạo nên một cảnh tượng rất đẹp.

    Còn có cái này nữa, tên nó là “chiết yêu sư tử” (sư tử khom lưng).

    Bên trên chiếc lư có khắc một con sư tử con, hương thơm sẽ từ miệng nó tỏa ra.

    Còn cái này tên là “phụng khẩu anh” (miệng phượng hoàng), bên trên chiếc lư khắc một con chim kin phượng xòe cánh, ngẩng cổ lên trời, hương thơm từ miệng tỏa ra, tư thế như thể sắp bay.

    Muội hãy nhìn tiếp cái này, thời gian điêu khắc nó rất dài.

    Chiếc lư hương này gọi là “tiểu doanh châu”, chỗ bằng bằng biển cả, chỗ gồ lên làm núi, khói sẽ từ chỗ giữa biển và núi từ từ tỏa ra, rất giống cảnh thần tiên.”

    Tiểu Chu hậu giới thiệu một lượt các điểm đặc sắc của từng chiếc lư hương một, những loại ngọc làm thành những chiếc lư hương này như ngọc thái cổ, ngọc dung hoa đỉnh…

    đều là những thứ kim ngọc hiếm thấy trong nhân gian, thêm nữa các đường nét thiết kế cũng rất tuyệt diệu.

    Chiết Tử Du thầm nghĩ: “Chu hậu là hoàng hậu của một nước, thân làm quốc mẫu cần phải có trách nhiệm khuyên giải quân vương, quan tâm đến dân chúng, nhưng nàng ta lại không hề bỏ lỡ việc hưởng lạc.

    Nàng ta là một tài nữ hiếm có trong nhân gian, lại rất có sáng tạo, nhưng đáng tiếc công việc chính của nàng ta lại chẳng có liên quan gì đến an nguy của dân chúng.”

    “Người đâu, cho hương vào, đốt lên để xem xem.”

    Tiểu Chu hậu ra lệnh một tiếng, liền có một cung nữ cho một loại hương thượng đẳng vào bên trong rồi đốt lên.

    Trong tức khắc, một hương thơm ngát kỳ diệu tỏa ra khắp điện.

    Làn hương vừa bay lên cao thì đúng lúc Lý Dục từ ngoài điện bước vào, thấy cảnh tượng tuyệt mĩ như thế không khỏi sáng mắt lên.

    Hắn phất tay cố ý bảo nội thị không phải hành lễ nữa, nhẹ nhàng bước vào bên trong, đứng bên cạnh bức màn thưởng thức.

    Sự phong tình vạn chủng của tiểu Chu hậu hắn sớm đã thưởng thức quen rồi, phong thái uyển chuyển không có lời nào có thể miêu tả hết được, nhưng Chiết Tử Du đứng bên cạnh nàng cũng không hề kém cạnh một chút nào.

    Nhưng điều khó có được chính là vị Mạc Dĩ Minh Mạc cô nương này lại có đầy vẻ anh khí, làm cho khí chất của nàng khác hẳn so với tiểu Chu hậu.

    Vị Mạc cô nương quả nhiên không hổ xuất thân từ thế gia võ tướng, anh khí bừng bừng nhưng lại không che mất thiên sắc của nàng.

    Mỗi người có một vẻ đẹp riêng, họ cùng đứng với nhau làm cho xung quanh như phải nghiêng ngả.

    Lý Dục không khỏi mừng vui tán thưởng: “Tuyệt, quá tuyệt.

    Lư hương này thật tuyệt, mĩ nhân đứng trong làn hương khói, mờ ảo càng tuyệt diệu hơn.”

    “A, dân nữ không biết quốc chủ giả đáo, thỉnh quốc chủ thứ tội.”

    Chiết Tử Du đang đứng ung dung ở bên cạnh lư hương, vừa thấy Lý Dục đứng bên cạnh vội vàng quỳ xuống thi lễ.

    “Mạc cô nương cứ đứng dậy, trong đại nội không cần phải tuân theo quá nhiều quy tắc.”

    Lý Dục vuốt râu mỉm cười, nói: “Ta thấy nương nương và cô nương đứng trong làn khói, mờ ảo như tiên nữ, vẻ đẹp thoát tục, làm cho lòng ta trào dâng một cảm giác khó tả, đột nhiên lại có hứng thơ.

    Người đâu, đem tứ bảo trong thư phòng của ta tới đây.”

    Tứ bảo trong thư phòng chuyên dùng của Lý Dục thứ nào cũng là báu vật.

    Giấy, nghiên mực, mực, bút, bốn thứ này đều được làm từ những chất liệu quý giá nhất và cực kì tinh xảo.

    Nó dùng đề Lý Dục viết những bài từ khi có hứng.

    Còn về từ của hắn càng là thiên hạ nhất tuyệt, không biết đã làm xiêu lòng bao thiếu nữ đang tuổi mộng mơ.

    Lúc trước tiểu Chu hậu mới có mười lăm tuổi, vì tỷ tỷ là đại Chu Hậu lâm trọng bệnh nên nhập cung thăm nom, lúc đó đã bị hảo từ tuyệt mĩ vô song của Lý Dục động tới trái tim non nớt lãng mạn của thiếu nữ, trái tim đó dần thắt chặt vào người tỷ phu.

    Lý Dục lúc đó nhìn thấy nàng Chu Nữ Anh ngây thơ, xinh đẹp hoạt bát liền bị vẻ đẹp của nàng làm động lòng, lập tức viết cho nàng một bài từ: “Tầm xuân tu thị tiên xuân tảo, khán hoa mạc đãi hoa chi lão.

    Phiếu sắc ngọc nhu kình.

    Phôi phù tràn diện thanh.

    Hà tu tần tiếu sán!

    Cầm uyển xuân quy vãn.

    Đồng túy dỠnhàn bình, thi tùy đảo cố thành.”

    Câu “Tầm xuân tu thị tiên xuân tảo, khán hoa mạc đãi hoa chi lão” lại rất hợp với câu “Hoa khai kham tiết trực tu chiết.

    Mạc đãi vô hoa không chiết chi” của Lã Động Tân, có một sự kì diệu dị khúc, rõ ràng lúc đó đã nổi dậy tương tư với tiểu Chu hậu.

    Sau một hồi hàn huyên, hắn lại viết cho nàng một bài từ nữa: “Bồng lai viện bế thiên thai nữ, họa đường trú tầm vô nhân ngữ.

    Phao chẩm thúy vân quang, dụ y văn dị hương.

    Tiềm khai châu tỏa động, hận giác ngân bình mộng.

    Kiểm mạn tiếu doanh doanh, tương khán vô hạn tình.”

    Bài từ này càng thắt chặt lấy trái tim nàng thiếu nữ.

    Nữ Anh khi đó mới có mười lăm tuổi, ý tình cũng mới nở, cái tài tình của Lý Dục là không cần nhiều lời, thêm nữa lúc đó hắn cũng còn trẻ, lại là đế quân của một nước, tôn quý vô cùng, vị đệ nhất sát thủ tán gái muốn đối phó với một nàng thiếu nữ xinh đẹp như tiểu Nữ Anh chẳng phải là quá dễ dàng hay sao?

    Cho nên tiểu Nữ Anh đã bị rơi vào tay hắn.

    Hai bài từ đã lấy được một giai nhân, nhưng nó lại giết chết một vị hoàng hậu.

    Việc Lý Dục viết tăng hai bài từ cho tiểu Nữ Anh đã bị truyền khắp cung, rồi truyền cả ra ngoài.

    Đại Chu Hậu thần hồn phách lạc.

    Chuyện nam nhân có thê có thiếp trong nhân gian cũng là chuyện bình thường, trong mắt nữ nhân nó cũng không có gì kì lạ, huống hồ Lý Dục lại là một quân vương.

    Còn tiểu Chu hậu thì lại không cảm thấy việc mình và tỷ tỷ cùng phục vụ một phu có gì là không thỏa đáng.

    Nhưng đại Chu Hậu vốn rất được Lý Dục sủng ái, việc Lý Dục và muội muội tư thông thâm tình, gần gũi thân thiết đối với nàng mà nói không tránh khỏi hụt hẫng.

    Khi nghe thấy cung nữ nói Lý Dục lúc này đang làm chuyện tốt với muội muội thì từng từ từng câu tỏng bài từ ấy càng như dao như tiễn đâm vào người, khiến cho đại Chu Hậu vô cùng đau khổ.

    Lúc đó đứa con của nàng vừa mới chết yểu, phu quân lại thay tình đổi ý, bảo sao nàng không đau đớn cho được?

    Đại Chu Hậu với tâm hồn thiếu nữ đã tan nát, từ khi nghe tin tức này liền ngoảnh mặt vào tường, đến chết cung không chịu nhìn mặt Lý Dục và muội muội.

    Bệnh của nàng tuy nặng nhưng vốn không phải là chứng bệnh phải chết, nhưng sau này thuốc cũng khó cứu được nàng, việc nàng chết đương nhiên không phải là không có liên quan đến việc nàng suốt ngày buồn bực u uất.

    Nhưng nếu như nói Lý Dục hư tình giả ý với nàng thì cũng không đúng, đối với đại Chu Hậu và tiểu Chu hậu hắn quả thật đều yêu thương vô cùng, chỉ là hắn lại không thật sự hiểu được tâm tư nữ nhân, không biết khi đại Chu Hậu lâm trọng bệnh mà mình lại đi tìm niềm vui khác chính là gây một vết thương trầm trọng với nàng.

    Hai bài từ của Lý Dục vừa được một hậu lại vừa mất một hậu, ma lực của nó quả thật không nhỏ.

    Bây giờ nhìn thấy trong làn khói lượn lờ, Chiết Tử Du xinh đẹp tuyệt mĩ đang đứng ẩn hiện, trái tim ngu ngốc thương hoa tiếc ngọc của Lý Dục lại nổi lên, lúc này liền có ý định nạp nàng ta vào cung

    Tiểu Chu hậu chính là bị hai bài từ của hắn mê hoặc, vừa thấy hắn tán thưởng hai mĩ nữ mĩ miều, lại nói ý thở lên cao, đôi mắt lại không ngừng nhìn chằm chằm vào người Chiết Tử Du, nàng lập tức hiểu ra tâm ý của hắn.

    Tuy biết đế vương nạp phi tần, bản thân mình không thể ngăn được, nhưng trong lòng vẫn có chút không vui.

    Nhưng thoáng cái nàng ta đã thay đổi ý nghĩ, mình với Lý Dục đã kết tình duyên đến giờ cũng đã được tám năm, lại không có một đứa con trai nối dõi nào.

    Phi tử hậu cung tuy nhiều, trong đó những người nhận được sủng ái của quan gia cũng không phải là thiểu số, nhưng đến giờ vẫn không có gì, quan gia đến giờ chỉ có một đứa con trai.

    Thân làm hoàng đế, con trai nếu như có hơi ít thì dẫn đến nếu thái tử bệnh tật sẽ làm cho mọi người lo lắng không yên.

    Chiết Tử Du thường hay nhập vào đầu nàng những thứ như xã tắc, dân sinh, quân chính, kinh tế, tiểu Chu hậu dần dần cũng thấm được một chút ý thức về nguy cơ.

    Từ góc độ này mà nói thì nàng ta cảm thấy quan gia có nạp thêm mấy nữ tử mà vừa ý hắn thì cũng không có gì là quá tổn hại, cho dù có tổn thất thì chỉ cần hoàng thất có nhiều con trai nối dõi, giang sơn và lòng dân sẽ ổn định thêm vài phần.

    Mạc Dĩ Minh vừa nhìn đã thấy có phúc tướng tề phu tề gia, có cơ thể và tướng mạo đa tử đa nữ, lại là tỷ muội tâm đầu ý hợp với mình.

    Nếu như nàng ấy có thể nhập cung thì mình không những có nhiều thêm một người bên cạnh nói chuyện hầu bạn cho bớt buồn, mà quan gia lại vừa có thêm một trợ thủ đắc lực để duy trì giang sơn, sinh con nối dõi.

    Mà mình là hoàng hậu, những hoàng tử mới sinh sẽ đều do mình dưỡng dục, đứa bé mới sinh sẽ không giống như đương kim thái tử, chỉ ít hơn mình có mấy tuổi, hai bên khó tránh có mâu thuẫn.

    Vì thế nên nàng đứng yên không nói gì.

    Nhưng Mạc cô nương dường như không hiểu phong tình, hoàn toàn tỏ ra không biết lời tán thưởng của quốc chủ này chính là biểu thị có ý với mình, bài từ đó cũng vì mình mà viết.

    Nàng vội vàng nhìn ra bên ngoài, rồi nói với Lý Dục: “Quốc chủ, cấm cung sắp đóng cửa rồi, dân nữ không phải là người trong cung, ở lại lâu không tiện, xin cáo từ quốc chủ với nương nương.”

    Chiết Tử Du hành lễ rồi từ từ lui ra.

    Lý Dục ngẩn ngơ, nhìn theo bóng hình nàng xa dần.

    Nội thị bê tứ bảo từ trong thư phòng ra, khom lưng nói: “Quan gia, tứ bảo đã được đưa đến.”

    Lý Dục phất tay một cái, hết hứng thú nói: “Mang đi đi, ta hết hứng thơ rồi.”

    Chiết Tử Du vừa đi ra khỏi cung điện, đứng dưới bậc thang liền mỉm cười: “Đường đường là đế vương của một nước, đất nước lâm nguy thế mà chỉ biết đến thơ với ca, tỏ vẻ phong nhã.

    Cái loại ngu xuẩn như vậy lại dám có ý với Chiết Tử Du ta.

    Hừ!

    Bổn cô nương sao có thể để mắt đến một kẻ bỏ đi như ngươi chứ!”

    ***

    “Đại nhân, đây là thiệp mời của Hoàng Phủ Kế Huân, mời đại nhân đến Tê Hà Sơn du ngoạn.”

    Tiêu Hải Đào tiếc nuối đưa thiệp lên nói: “Đáng tiếc không phải là đi Yến Tử Phàn, nếu không đã có thể cẩn thận xem xét tình hình doanh trại thủy binh của quân địch rồi.”

    Dương Hạo liếc mắt nhìn, cầm lấy thiệp mời rồi đột ngột vứt đi, cười lạnh lùng: “Hoàng Phủ Kế Huân tuy chỉ là một tên nhu nhược nịnh nọt, nhưng không phải là một con lợn ngu si không có não, sao có thể làm chuyện ấy được?”

    “Còn đây là thiếp mời của Đông Đài ngự sử đại nhân Câu Nhật mới ngài đến dự yến tiệc, cũng may là thời gian lệch một ngày với cuộc hẹn của Hoàng Phủ Kế Huân.

    Ha ha ha, Đường triều thấy Đại Tống ta thế mạnh, các quan viên muốn dưa dẫm vào chúng ta cũng không ít, càng làm quen, kết giao nhiều với đám quyền quý trong triều thì càng có lợi cho việc dò hỏi tin tức của chúng ta, mượn sức của chúng để lật đổ đám trung thần trong triều Đường.”

    “Ừm, Tiêu tự thừa nói có lý.

    Có điều những lời mời yến tiệc quá nhiều, làm sao có thể ứng phó lại đây.

    Câu ngự sử và Tằng tham quán do Tiêu tự thừa ngài phụ trách nhé, còn về lời mời của Hoàng Phủ Kế Huân…”

    Hắn vừa nói tới đây thì đột nhiên có một tiểu lại vội vã chạy vào, khom người làm lễ nói: “Đại nhân, quốc chủ Giang Nam khiển sứ mời đại nhân ngày mai vào cung dự yến tiệc.”

    Dương Hạo ngẩn ra, thuận tay nhặt chiếc thiệp của Hoàng Phủ Kế Huân mà hắn vừa vứt xuống, đưa cho Tiêu Hải Đào, nói: “Cái này lại phiền đại nhân rồi.”

    Sau đó hỏi kỹ càng tiểu lại, rồi xua tay bảo hắn lui ra, hắn trầm tư suy nghĩ: “Khi ở quốc yến ta đã chẳng nể mặt hắn mấy phần, tên Lý Dục chó chết này lại vẫn cảm thấy chưa đủ hay sao?

    Lại mời ta vào cung dự yến tiệc.

    Ha ha ha, tình hình bây giờ khá giống lúc ta ở Phủ Cốc, kẻ nào cũng có ý đồ tiếp cận ta, chỉ là lúc đó ta muốn cầu gặp Chiết Ngự Huân một lần mà không được, bây giờ Lý Dục này lại cứ chạy đến để nịnh nọt ta.

    Không biết bên Diễm Diễm và Oa Oa đã sắp xếp đến đâu rồi, phải cần bao lâu nữa mới đến được đây?”

    Chương 349: Lệ ảnh

    Khi Dương Hạo đang thắt dây đai áo trong dịch quán thì Bích Túc cũng vừa tới được khu phố náo nhiệt của Kim Lăng.

    Hắn đứng ở phố Kê Lung hỏi thăm người ta dịch quán ở đâu, rồi tìm một khách điếm để ở tạm, đợi đến tối, lợi dụng cơ hội dùng khả năng trèo tường của mình để lén đi gặp Dương Hạo.

    Ánh mắt hắn đang nhìn xung quanh tìm khách điếm thì chợt nhìn thấy một bóng người lướt qua ở phía không xa.

    Hắn nhớ mang máng bóng dáng quen quen đó, trong tích tắc, bất giác người hắn rung lên một cái.

    Hắn vội vàng nhanh bước đuổi theo.

    Nhưng đường phố đông đúc chật ních người, trước mặt nhiều người như thế này hắn không thể giở công phu khinh thân của mình.

    Khi hắn ra khỏi đám người đông đúc đó thì thấy có tới ba bốn ngõ ngách, cũng không biết mĩ nhân đã đi đằng nào rồi.

    Hắn đứng lại ở đầu đường, buồn bã vô cớ.

    ***

    Bích Túc sau khi đến thành Kim Lăng thì đầu tiên là tìm một khách điếm ở lại, đến đêm liền thay y phục đột nhập vào dịch quán, tìm đến phòng ở của tiết độ sứ Tống quốc.

    Khi gặp được Dương Hạo thì hắn báo cáo tỉ mỉ rõ ràng những việc xảy ra gần đây ở phủ Khai Phong.

    Sau khi Dương Hạo đi, Diễm Diễm và Oa Oa cũng nhanh chóng thu dọn hành lý và được các thị vệ tâm phúc mà Mục Vũ và Dương Hạo đưa từ Lô Lĩnh Châu về hộ tống.

    Khi rời khỏi Khai Phong thì đầu tiên là theo đuôi đoàn nghi trượng nam hành của khâm sai vài ngày, sau khi xác định không có ai đi theo liền chuyển sang tây hành, hướng về phía Hoa Sơn.

    Theo tình hình thực tế mà nói, nơi đó là nơi ít có tranh loạn, đồng thời cũng dễ ẩn cư, đây cũng là việc mà Dương Hạo đã thương lượng ổn thỏa trước với họ, đợi họ sắp xếp xo hết thì sẽ hội ngộ ở Kim Lăng.

    Ở bên Khai Phong, biết được chân tướng sự việc, Tao Trư Nhi đã đồng ý chăm sóc cho Diệu Diệu.

    Còn về trạch viện thì giống như lần trước Oa Oa rời khỏi Biện Lương, tất cả các gia nô hộ viện đều để lại, hoàn toàn không để lộ dấu vết gì.

    Còn đám người Trương Ngưu Nhi và Lão Hắc cũng giao cho Diệu Diệu quản lý, họ vốn xuất thân từ quản sự nội viện và bảo tiêu hộ viện, làm những việc này còn giỏi hơn cả Mục Vũ, đúng là cánh tay đắc lực của Diệu Diệu.

    Dương Hạo nghe thấy mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa, trong lòng không khỏi vui mừng, liền bảo Bích Túc về khách điếm nghỉ ngơi vài ngày trước, rồi sớm đi tìm Diễm Diễm và Oa Oa thương lượng địa điểm hội hợp, đợi khi họ đến thì kịp thời thông báo với mình.

    Bích Túc nghe xong lập tức vui mừng trong lòng vì đúng như ý hắn muốn.

    Hắn cáo từ Dương Hạo rồi nhân đêm tối lại mò ra khỏi dịch quán, trở về khách điếm.

    Mấy ngày tiếp theo đó, Lý Dục năm ngày lại tổ chức một đại yến, ba ngày tổ chức tiểu yến, đối đãi vô cùng ân cần với Dương Hạo.

    Thực ra Lý Dục vì thái độ cao ngạo của Dương Hạo, trong lòng quả thực không muốn tiếp tục qua lại với hắn nữa, nhưng nghe thấy tiểu Chu hậu kể về những hành động của hắn ở Kim Lăng, hắn thật sự thấy lo lắng cái tính cách thích đi khắp nơi gây chuyện thị phi này của Dương Hạo sẽ làm nảy sinh xung đột với đại thần Đường quốc.

    Hắn cho dù có bất kính thế nào với mình thì cũng không dám có hành động thái quá, như thế chi bằng mượn yến tiệc để trói chân hắn bên cạnh mình, đợi đến khi hắn về nước.

    Cái bệnh mọt sách của Lý Dục rất nặng, hắn luôn cho rằng khi Tống quốc thảo phạt Hán, hắn không những không đồng ý xuất binh trợ giúp Hán, mà còn giúp Tống viết thư cho Hán quốc, khuyên Lưu Kế Hưng đầu hàng.

    Lại còn nhanh chóng xưng thần với Tống trước khi Hán quốc bị diệt vong, hạ cách cải chế, tự nhận mình là thần tử, đối với Tống quốc cũng được coi như là chí nhân chí nghĩa.

    Triệu Khuông Dận nếu đã tiếp nhận mình là thần tử Tống quốc thì sẽ không có lí do gì để thảo phạt Đường quốc nữa.

    Hắn muốn giữ Dương Hạo bên người chủ yếu là sợ thái độ quá kiêu ngạo của hắn sẽ làm cho một số đại thần văn võ Đường quốc bất kính với hắn, sẽ dấn đến bất lợi cho ngoại giao.

    Cho nên hắn đã làm theo kiến nghị của tiểu Chu hậu, thường xuyên mời Dương Hạo vào cung dự tiệc.

    Lời mời của Lý Dục, Dương Hạo không thể không đi.

    Mấy ngày này Bích Túc lại ở khắp các phố lớn ngõ nhỏ, đi tìm ý trung nhân đó của mình.

    Bích Túc là một tên háo sắc, cũng đã từng có rất nhiều nữ nhân, không chỉ là các nữ tử vì tiền bạc ở trong thanh lâu, mà dựa vào tướng mạo của hắn cũng có thể dụ dỗ được cả đống các khuê nữ con đại gia, quý phụ hào môn.

    Nhưng người mà làm cho hắn động lòng như vậy thì đây lại là lần đầu tiên hắn gặp.

    Khi Dương Hạo sai hắn đi dò là tin tức của dân chúng khu Giang Hoài, hắn đã gặp được cô nương ấy.

    Tuy hai bên chưa từng nói chuyện, cũng chưa từng có bất kỳ tiếp xúc nào, nhưng hắn đã yêu nàng ta mất rồi, đến giờ cũng không thể dứt ra được.

    Đó cũng chỉ vì cô nương chưa từng nói chuyện với hắn ấy khi nhờ hắn tránh đường để đi đã mỉm cười dịu dàng với hắn.

    Nụ cười ấy dịu dàng thân thiết, Bích Túc nhớ mang máng hình như khi còn nhỏ mẫu thân mình cũng mỉm cười như thế. nhiều năm rồi, trong chiến tranh loạn lạc, người thân của hắn đều đã chết hết không còn ai, hắn vô thân vô thích, lưu lạc giang hồ, giống như cây phù du trôi nổi, chưa từng có mùi vị tình yêu, tình thân.

    Kết quả lại vì một nụ cười hiền dịu của một cô gái không quen biết chạm vào tận sâu trong trái tim hắn.

    Cô gái đó lại là một ni cô.

    Muốn tìm nàng ấy có dễ gì đâu.

    Trước đây Giang Nam có bốn trăm tám mươi tự, hương khói nghi ngút.

    Nhưng bây giờ Giang Nam trong tay Lý Dục đâu chỉ có bốn trăm tám mươi ngôi chùa chứ.

    Lý Dục háo mĩ sắc, thi từ, tín phật, đánh cờ.

    Giang Nam là đất của tín phật, từ sau khi Lý Dục kế vị, càng lúc càng trở nên thịnh vượng.

    Mỗi ngày sau khi thoái triều, hắn đều cùng tiểu Chu hậu thay y phục mặc tăng y vào, ngồi niệm kinh.

    Trung thư xá nhân Trương Bạc vốn không tín phật, nhưng muốn nịnh nọt hoàng đế, nên mỗi lần gặp Lý Dục hắn lại ngồi cùng đàm đạo phật pháp, vì thế hắn nhanh chóng nhảy lên trở thành sủng thần bên cạnh Lý Dục.

    Lấy hắn làm gương, văn võ bá quan trong triều như tổ ong vò vẽ, đều trở nên tín phật.

    Giang Nam phật tự vốn đã rất nhiều, Lý Dục lại hạ chiếu xây thêm cả hơn một nghìn phật tự trên Ngưu Đầu Sơn của thành Kim Lăng, trong cung vì thế mà phải chi ra một khoản không nhỏ, thậm chí ngay cả trong cung uyển cũng xây một tòa Tĩnh Đức tự.

    Trong một thời gian chỉ ngay trong thành Kim Lăng mà tăng đồ đã nhiều đến gần mười vạn người.

    Những tăng nhân này không phải làm gì, chỉ ngồi đếm tiền, ăn uống, hưởng lạc, hết việc còn đi hành dân chúng, làm cho dân tình ai oán.

    Hơn nữa người xuất gia không cần phải nộp thuế, phục binh dịch, làm lính, cho nên trong cổ đại để đề phòng sức lao động thiếu hụt mà triều đình đa phần đếu nghiêm khắc hạn chế số lượng tăng nhân, nếu không người xuất gia quá nhiều, tài lực, vật lực của quốc gia sẽ bị tổn hại.

    Thế tông hoàng đế Hậu Chu Sài Vinh cũng chính vì nguyên nhân này mà đã ra tay diệt phật pháp, hủy hơn ba vạn phật tự, để cho mười vạn tăng nhân hoàn tục về trồng ruộng.

    Nhưng Lý Dục thì lại làm ngược lại.

    Hắn không những hủy bỏ chế độ tiến hành kiểm tra nghiêm khắc việc “phổ độ” đối với người xuất gia, mà còn vì hắn là tín đồ phật giáo, còn lấy thân phận hoàng đế đích thân ra mặt tranh đoạt tín đồ với Đạo giáo, quy định nếu như đạo sĩ nào đồng ý chuyển sang tín phật thì quan phủ sẽ thưởng cho hai lạng vàng.

    Cho nên, khắp nơi từ chỗ phồn thịnh hay những nời hoang dã đều có hòa thượng.

    Trong đó có rất nhiều người vì lợi ích, ví dụ như có người nương tựa cửa phật thực ra chỉ là đệ tử ghi danh, nhưng sản nghiệp trong nhà đều trở thành đất phật, tiền thuế triều đình một đồng cũng không lấy.

    Lại có người giả đi làm đạo sĩ, vừa được chứng nhận làm đạo sĩ lập tức đổi sang làm hòa thượng, nhân cơ hội để lĩnh tiền thưởng của triều đình.

    Cũng may có sự giàu có sung túc của hai đời tổ phụ của Lý Dục để lại mới có thể chịu nổi sự giày xéo của hắn đến tận bây giờ.

    Đường quốc lúc này quốc lực suy thoái đến mức độ này, lòng quân lòng dân lay động, không thể không có liên quan đến việc này.

    Khi những tăng nhân không làm mà có ăn ngày càng nhiều, chỉ dựa vào hương hỏa dân chúng cung phụng thì không có cách nào duy trì sự tồn tại của nhiều tự viện như thế.

    Lý Dục đã hạ chỉ tăng lữ sẽ do triều đình cung dưỡng, khoản chi cho tăng lữ này còn lớn hơn gấp nhiều lần so với chi cho quân đội.

    Vì thế mà làn gió tín phật của Giang Nam càng thịnh, người xuất gia đâu đâu cũng có, chỉ tính am ni cô cũng đã không dưới một trăm chiếc.

    Nam nhân muốn vào am ni cô không phải là chuyện dễ dàng, huống hồ còn muốn tìm người trong cả đám ni cô đó.

    Bích Túc lại không thể bảo trụ trì gọi tất cả các ni cô xinh đẹp ra cho hắn nhìn.

    Hắn đã tìm hai ngày rồi mà không có tin tức gì của nàng ni cô đó, ngược lại còn bị một số lão ni cho rằng hắn là kẻ dâm tặc muốn trộm hương cướp ngọc.

    Bích Túc chợt nghĩ ra gì đó, hắn liền cải trang nữ nhân, giả lên am thắp hương khấn phật, cứ như vậy am ni cô nào hắn cũng có thể vào được mà không bị ai ngăn cản.

    Bích Túc bây giờ cũng đang rảnh rỗi, hắn liền đi dọc khắp các am ni cô tìm một lượt.

    Theo bình thường mà nói thì quy mô của am ni cô v số lượng ni cô vẫn ít hơn nhiều so với tự viện, nhưng nếu muốn gặp được hết các ni cô trong một am để tìm người cũng không phải là chuyện dễ dàng.

    Chỉ có lúc tụng kinh trên đại điện thì tất cả các tăng lữ mới tập trung lại, vì thế mỗi lần hắn đến một am ni cô, hắn đều kiên nhẫn đợi đến lúc các ni cô ra tụng kinh.

    Hôm nay hắn đến am Tĩnh Tâm cũng không ngoại lệ.

    Hắn châm hương, cúng tiền, đi đi lại lại trong am cho đến khi đám ni cô ra đại điện tụng kinh.

    Bích Túc đứng bên ngoài đại điện đi qua đi lại mấy vòng, vẫn không nhìn thấy nàng ni cô trong lòng hắn đâu, không khỏi thờ dài rồi rời khỏi đại điện.

    Khi hắn bước vào nhị tiền lạc viện, đang định quay người rời đi thì vô tình quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy một bóng người vừa lướt qua bức tường màu vàng, bước vào khu nhà trái.

    Trong lòng Bích Túc đột nhiên rung lên, tất cả các ni cô bây giờ đều ở trong điện niệm kinh, ni cô này sao lại không ở đấy?

    Hắn vô thức mà đuổi theo, thì nhìn thấy ni cô đó đang gánh hai thùng nước, lững thững đi vào một góc am, bộ y phục màu mã não rộng thùng thình nhưng không có thể che được dáng người thon thả tuổi trăng rằm của nàng.

    Chỉ cần nhìn lướt qua, hai con mắt của Bích Túc đã sáng lên: “Là nàng ấy.

    Là nàng ấy!

    Trời xanh không phụ người có lòng, cuối cùng mình cũng đã tìm được rồi.”

    Lập tức Bích Túc như bị trúng tà, hai chân bất giác chủ động di chuyển, từ phía sau đuổi lên.

    Những ngày này Dương Hạo thường xuyên ra vào đại nội hoàng cung, đã trở thành thường khách của hậu cung.

    Qua lại nhiều cũng không thể thường xuyên tỏ ra bất kính với Lý Dục, thái độ của hắn dần dần khách khí hơn.

    Lý Dục thấy vậy vô cùng vui mừng, nghĩ rằng sự thành tâm thành ý của mình đã có thể làm cho sứ tiết Tống quốc kiêu căng ngạo mạn dần dần có ý sùng kính đối với mình, vì thế hắn càng đối xử ân cần hơn với khách.

    Khi thưởng thức rượu thịt thì tất nhiên phải có ca vũ làm bạn.

    Diểu nương là đệ nhất ca vũ trong cung, đương nhiên mỗi lần thiết tiệc nàng đều phải lên biểu diễn.

    Diểu nương vốn là một nữ tử hái hoa sen ở Giang Nam, mười sáu tuổi đã được chọn vào cung.

    Mẫu thân nàng vốn là người Ba Tư, cho nên Diểu nương là con lai, mắt hơi có màu xanh, hốc mắt giống người châu Âu, rất gợi cảm, phong tình vạn chủng.

    Điệu múa hái sen mà nàng đã sáng tạo ra vô cùng tuyệt diệu.

    Thân hình thon như mạ non của nàng một khi đã chuyển động thì giống như đóa sen Lăng Ba, xinh đẹp quyến rũ vô cùng, cho nên Lý Dục vô cùng thích thú với nàng.

    Diểu nương tuy không phải là phi tần của Lý Dục, nhưng cũng là nữ nhân được hắn rất sủng ái, hắn thường để nàng ở bên hầu hạ.

    Vì tương thân với Dương Hạo, lại không phải là quốc yến nên ngoài Dương Hạo ra thì ở đây chỉ toàn là những vũ kĩ và nội thị trong cung, không cần phải kiêng kị nhiều, vì thế sau khi rượu say sưa, Lý Dục không khỏi có những cử chỉ thân mật với Diểu nương.

    Nhất cử nhất động của vị Diểu nương này đều đầy vẻ gợi tình.

    Trước mặt Dương Hạo nàng càng tỏ ra phong tình hơn, mắt liếc nhìn Dương Hạo.

    Dương Hạo không khỏi thở dài, nghĩ: “Giang Nam phong vật, quả nhiên không thể nghiêm cẩn bằng phương bắc.

    Phi tần, ca kĩ trong cung đình Tống quốc tuyệt đối sẽ không làm ra những hành động như thế này với hoàng đế trước ngoại thần.

    Tên Lý Dục này quả thật không giống một hoàng đế.”

    Những hoàng đế giống Lý Dục thực ra lại ít thấy.

    Việc mây mưa trước đây của hắn với người nữ tử chưa thành hoàng hậu không cần nói làm gì, mà bây giờ ngay cả Nữ Anh đã làm hoàng hậu, cuộc sống của hai người sau hôn nhân cũng hoàn toàn không che giấu.

    Cảnh hai người họ phong tình cũng không có giấu giếm.

    Thế nên, lúc này hắn lại thân mật với một vũ kĩ trước mặt Dương Hạo nào sẽ để ý tới việc cố kị chứ.

    Chiếc “chén da” của Diểu nương ngậm rượu rồi mớm vào mồm Lý Dục, nàng ta như ý thức được Dương Hạo đang nhìn mình, cơ thể mềm mại ngả vào lòng Lý Dục, nhưng ánh mắt lại chuyển động nhìn về phía Dương Hạo mỉm cười, rõ ràng mang đầy tình ý trong đó.

    Dương Hạo chợt giật mình, vội cúi mặt xuống: “ Giai nhân trong hậu cung Lý Dục có cả hơn ba nghìn người, nhưng Lý Dục lại chỉ có một, những oán phụ thâm cung này e là đều muốn mà không được, bất mãn, nên ngay cả trước mặt Lý Dục cũng dám đưa tình với ta.”

    Đang suy nghĩ miên ma thì một vị nội thị chạy vào dâng biểu, hắn ghé tai nói với Lý Dục mấy câu.

    Lý Dục nhăn mày lại, buông tay ra khỏi cái eo thon thả của Diểu nương, không vui nói: “Ta và Dương tả sứ đang thưởng rượu, ngươi không nhìn thấy sao?”

    Nội thị đó sợ hãi nói: “Quốc chủ, những cái án tử tù này đã để quá lâu rồi, xin thỉnh quan gia ngự lãm rồi phê chuẩn ạ.”

    Dương Hạo thấy thế liền cười nói: “Quốc sự là trọng, quốc chủ hãy đi phê duyệt tấu chương đi.

    Hạ quan mượn ý rượu cũng đã nhiều, giờ xin cáo từ.”

    Lý Dục lại vẫn chưa hết hứng, liền cười với hắn: “Ta rất thích đánh cờ, tuy giỏi nhất cờ vây nhưng cờ tướng cũng rất thích.

    Lúc nãy nghe thấy hạ pháp cờ tướng đấy của Dương tả sứ, cảm thấy rất hứng thú, ta đang muốn mở mang một chút đây.

    Dương tả sứ đừng đi vội, Diểu nương sẽ dẫn Dương tả sứ đi thường hoa trong cúc uyển, ta đi một lát rồi sẽ trở lại.”

    Rồi hắn hạ lệnh tan tiệc, đi theo nội thị đến thư phòng xử lý tấu chương.

    Còn Dương Hạo thì được Diểu nương dẫn ra hậu uyển.

    Diểu nương đã từng được tiểu Chu hậu dặn dò, lại có lòng muốn làm xấu mặt Dương Hạo, đáng tiếc mãi vẫn chưa có cơ hội thích hợp để hai người có thể gặp mặt riêng, chỉ có thể đưa tình bằng ánh mắt, lại thi triển thủ đoạn hồ ly tinh trước mặt Lý Dục để làm cho Dương Hạo động lòng.

    Đáng tiếc, khi nàng múa hát trên điện, Dương Hạo tuy không rời mắt nhìn nàng, thường tỏ vẻ tán thưởng với nàng, nhưng trong hoàn cảnh một mình gặp gỡ lại rất quy củ, không hề liếc mắt.

    Thực ra đây cũng là căn bệnh thường gặp của đại đa số nam nhân, khi ngồi dưới đài thì có thể bình phẩm từ đầu đến chân mĩ nữ trên đài, nhưng khi đối diện với người đó thì lại rất khó mở lời.

    Dương Hạo hỏi gì đáp nấy.

    Tâm tư của nhân vật Giang Nam này lại vô cùng tinh nhanh, thêm nữa là sự trêu chọc của vị Diểu nương này lại quá nho nhã cao siêu, chỉ dựa vào chút học vấn của Dương Hạo sao có thể hiểu ra được?

    Nhưng Diểu nương lại không biết điều đó.

    Nàng ta nói ra một loạt các lời trêu ghẹo, to gan lớn mật, nhưng Dương Hạo lại chỉ ậm ừ gật đầu, vẫn rất tuân thủ lễ nghĩa.

    Diểu nương không khỏi thầm nghi hoặc: “Vị Tống sứ này rốt cuộc là một chính nhân quân tử không háo sắc hay là cảm thấy kiêng kị với thân phận của ta?

    Để ta thử hắn xem.”

    “Dương đại nhân, ngài thấy hoa cúc nở có đẹp không?”

    Dương Hạo nhìn theo hướng chỉ tay của Diểu nương, thì thấy đằng không xa có rất nhiều các loại hoa cúc đủ các màu trắng ngọc, vàng nhạt, phấn hồng, đỏ, tím nhạt đang đua sắc, nở đầy cả vườn, giống như mĩ nữ đang cười, thật làm cho người ta phải trầm trồ khen ngợi.

    Diểu nương chỉ tay vào một cành hoa cúc màu trắng gần đó, cười nói: “Cành hoa cúc này có một cái tên, gọi là ‘nguyệt hạ vũ nương’.

    Đại nhân, ngài xem hình dáng cánh hoa này có giống một mĩ nhân đang múa dưới ánh trăng không?”

    Diểu nương làm ra vẻ như rượu say vô lực, nàng ta đứng sát vào Dương Hạo, khi đưa tay ra chỉ nhành hoa thì cố ý dí sát bộ ngực đầy đặn của mình vào ngực Dương Hạo, lại cố ý chà đi chà lại, cái cảm giác mềm nẩy đó đúng là có thể làm chết người.

    Dương Hạo cảm thấy hơi thở của nàng như một bông hoa lan, cơ thể nghiêng nghiêng, như chỉ cần hắn nghiêng đầu một cái là đã có thể hôn lên trán của nàng, hắn liền dứt khoát lùi lại một bước, cười nói: “Vốn Dương mỗ vẫn chưa nhìn ra hình dạng, nhưng Diểu nương nói như vậy ta quả nhiên thấy rất giống.”

    “Haizz, ý rượu của bổn quan lại dậy lên rồi, hơi say rồi.

    Diểu nương đi nghỉ đi, bổn quan không cần có người đi cùng đâu, quốc chủ công sự bận rộn.

    Dương mỗ muốn một mình đi lại ở đây để tỉnh hơi rượu.”

    Diểu nương nghe thấy thế không khỏi ngẩn ra.

    Từ khi nàng xuất hiện với vẻ đẹp lộng lẫy, không biết đã có bao nhiêu nam nhân muốn theo đuổi, núp dưới váy nàng, nhưng chủ động tránh né nàng Dương Hạo lại là người đầu tiên.

    Chẳng lẽ người này thật sự là một quân tử có phẩm hạnh cao khiết, hay là chuyện Đào Cốc năm đó đã làm cho hắn cảnh giác hơn?

    Diểu nương không tiện tỏ thái độ quá nồng hậu, đành phải cười nhạt mà đáp lại, rồi từ từ lui đi.

    Lý Dục xử lí công vụ không phải là do tiểu Chu hậu sai người cố ý bảo hắn rời đi, nếu không nói không chừng đã có thể lợi dụng cơ hội này để tạo một vụ tai tiếng tình ái không thể biện bạch được cho Dương Hạo.

    Lý Dục bị người ta làm mất hứng rượu thực ra là mưu mô của đám nội thị, mục đích của chúng không phải là tạo cho Diểu nương cơ hội mà là muốn mưu tài cho mình.

    Hóa ra Lý Dục tín phật, cho nên hắn đã đem luật pháp quốc gia ra làm trò chơi.

    Mỗi khi có dịp ăn chay mà có án hành quyết tử tù, hắn lại không xử theo luật, mà liền cho mỗi một phạm nhân một chiếc đèn mệnh, đặt ở trong tự viện của hoàng cung, mỗi buổi sáng hắn sẽ đến kiểm tra, nếu như ngọn đèn nào cả đêm không tắt, thì tử tù đó sẽ được miễn tội chết, đổi sang hình phạt khác.

    Mỗi tháng phật gia đều có một ngày ăn chay.

    Nghe nói ngày này sẽ có nhất tôn Bồ Tát hạ thế, theo như dân gian thì ngày này nếu như niệm kinh bồ tát thì có thể diệt được tất cả tội lỗi, tăng thêm phần phúc.

    Lý Dục lệnh cho nếu đến không tắt thì sẽ được tha tội cũng chính là mô phỏng Bồ Tát, nhưng hắn không biết trên thực tế hắn lại là Bồ Tát thần tài cho đám hoạn quan và hòa thượng.

    Quy định này đã lâu, cả Đường quốc đều biết, nhưng một khi có án xử tử tù thì người thân của tử tù không tiếc tiền tài, hối lộ nội thị trong cung và hòa thượng trong cung miếu, cố ý đem cái án này che giấu lại, đợi đến ngày ăn chay mới dâng lên cho Lý Dục, đặc biệt là chọn lúc Lý Dục đang bận việc khác, làm cho hắn không có lòng dạ nào mà đọc chi tiết án.

    Hòa thượng trong cung miếu nhận tiền của gia đình tử tù thì sẽ cẩn thận chăm sóc đến ngọn đèn của tử tù đó, cho dù nửa đêm có bị gió thổi tắt mất, hoặc dầu bị hết thì họ sẽ lén bảo tiểu tăng đi châm lại hoặc cho thêm dầu, để cứu tính mạng người đó.

    Không biết đã có bao nhiêu tên ác bá đã được bảo toàn tính mạng bằng cách này.

    Ngày ăn chay lại thẩm tra án tù.

    Nếu đã có quy định như vậy rồi thì Lý Dục nào sẽ giống Triệu Khuông Dận, tỉ mỉ đọc lại từng án thẩm tra, làm như vậy thì làm gì còn hứng thú cho việc khác nữa?

    Hắn vội vàng đọc lướt qua một lượt, phê chuẩn từng cái một rồi vẫn như quy tắc cũ, viết tên tử tù lên một tấm bài, treo vào đế đèn, rồi đưa vào Tĩnh Đức tự ở hậu cung.

    Lý Dục dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thành đám án tử tù đó, rồi vội vàng chạy ra hậu uyển.

    Hắn rất muốn để Dương Hạo biểu diễn cách chơi cờ tướng với những quy tắc mới cho mình xem, ai ngờ trong vườn cúc lại không có bóng một ai.

    Lý Dục ngạc nhiên nhìn xung quanh, gọi hai tiểu lại tới sai bảo: “Dương tả sứ chắc đang đi dạo đâu đó trong vườn.

    Hai người các ngươi chia nhau đi tìm cho ta, bảo là đến gặp ta.”

    Hai tiểu nội thị đó đáp một tiếng rồi chia nhau đi tìm, đi một vòng để tìm kiếm.

    Dương Hạo vừa nãy đi vào đình để nghỉ, đang bước vào trong đình thì đột nhiên thấy một tiểu cung nữ dẫn một cô nương từ vườn hoa bước ra, nhìn bóng dáng có tám chín phần giống Chiết Tử Du.

    Dương Hạo vô cùng kinh ngạc, bất giác không tự chủ được mà đuổi theo.

    Kết quả là đi theo bóng dáng đó lại lọt vào một vườn hoa, rất khó tìm được người, quay đi quay lại nửa ngày trời thì hắn phát hiện ra mình đã bị lạc đường, xung quanh đều là hoa thơm đủ loại, nhưng đều không giống hoa cúc, hắn nghĩ chắc chắn đã lạc vào một biệt viện khác.

    Hắn cũng biết đại nội cung cấm không được đi lung tung, nhưng cứ nghĩ đến Chiết Tử Du hắn lại cắn chặt răng, tiếp tục men theo con đường hoa đó về phía trước.

    Chương 350: Chạy khắp nơi

    Dương Hạo men theo con đường hoa đi về phía trước.

    Những bụi hoa này dày đặc, cao gần bằng người, đường đi lại quanh co, ở giữa lại có rất nhiều các lối rẽ, cứ lượn đi lượn lại.

    Hắn đi một cách không mục đích về phía trước, đột nhiên thấy phía trước con đường nhỏ đã hết đường, lúc này lại nghe thấy phía trước có tiếng cười nói của nữ nhân.

    Dương Hạo liền cúi thấp người xuống chui vào trong bụi hoa.

    Một lát thì có hai cung nữ xách một chiếc giỏ hoa từ bên cạnh cười nói đi qua.

    Dương Hạo đứng thẳng người dậy nhìn theo bóng họ.

    Lúc nãy hắn ở phía xa nên không nhìn rõ cung nữ dẫn đường cho người thiếu nữ giống Chiết Tử Du đó dáng vẻ như thế nào.

    Giờ thấy hai cung nữ này mặc y phục hoàn toàn giống người đó, Dương Hạo cũng không chắc có đúng là Chiết Tử Du hay không, liền đi theo hai người.

    Theo lí thuyết thì Chiết Tử Du không thể xuất hiện ở cung Đường.

    Trong thiên hạ những người có dáng vẻ na ná nhau cũng rất nhiều, cũng không thể chỉ dựa vào hình dáng mà đã nhận định đó là Chiết Tử Du.

    Nhưng nếu Dương Hạo không tận mắt nhìn thì sẽ không thể yên tâm được.

    Hắn đi ra khỏi vườn hoa thì thấy trước mặt xuất hiện một lầu các.

    Lầu này được thiết kế rất đẹp, còn cắm đủ các loại hoa để trang trí, giống như động phủ của thần tiên vậy, đầy vẻ hoang dã.

    Dương Hạo xoa xoa tay tiến vào trong thì thấy trong đại điện rất rộng, bên trong có mấy bức bình phong bằng ngọc lưu ly dài tám thước, hia bên là cột đèn đủ các loại, bên trên là những ngọn đèn lưu ly rất giá trị.

    Dương Hạo nhìn thấy cảnh tượng bên trong liền có chút giật mình.

    Lúc này hắn mới nhận thức được đây là hậu cung của Lý Dục.

    Nếu thật sự Chiết Tử Du ở đây thì lẽ nào nàng ấy là phi tần của Lý Dục?

    Nghĩ như vậy chân hắn không khỏi bước nhanh hơn, vội vàng đi qua tấm bình phong, bên trong lại là một chiếc mành châu, từng viên ngọc để kết thành bức mành này đều to đều bằng nhau như một, chỉ nguyên bức mành này cũng đã là một báu vật giá trị liên thành rồi.

    Dương Hạo không nghĩ nhiều, vén mành lên rồi lướt vào trong, thì thấy lại là một căn phòng đầy hoa, bàn ghế hay đồ trang sức đều là loại cực phẩm, phía sau lại là mấy bức bình phong nữa.

    Dương Hạo bước nhanh vào trong, thì thấy sau bức bình phong là một chiếc giường gấm, hai bên có rèm buông xuống, bên trên giường có một ngọc nữ đang ngủ rất ngon.

    Dương Hạo lập tức ngẩn ra.

    Nhìn xung quanh thấy không có ai.

    Ánh mặt trời bây giờ mới chiếu lên giường.

    Mĩ nhân ngủ trên chiếc giường đó quay mặt vào trong, đang ngủ trưa rất ngon, như thể hoàn toàn không biết có nam nhân đã xông vào khuê phòng của mình.

    Trên người nàng chỉ mặc một bộ áo ngủ mỏng manh, cơ thể mê người cùng các đường nét đều lúc ẩn lúc hiện dưới lớp áo ngủ.

    Dàng người nàng thon nhỏ, lưng có chút gầy nhưng đôi mông lại đầy đặn tròn trịa.

    Mĩ nhân trong giấc mơ có lật mình mấy lần, chiếc áo ngủ mong manh ôm lấy cơ thể làm cho cánh mông và eo sau lộ ra thấy rõ, ẩn hiện mùi vị xác thịt, mái tóc đen dài buông xuống giường, càng lộ vẻ dịu dàng đáng yêu.

    “Nàng có phải là Tử Du không?

    Chắc không phải, nữ tử này dáng người có vẻ giống Tử Du nhưng cơ thể Tử Du vẫn còn mùi thiếu nữ ngây ngô, đôi chân sẽ không đầy đặn như vậy.”

    Dương Hạo trong lòng nghĩ như thế, nhưng đôi chân lại không tự chủ bước từng bước tới phía đầu giường, hơi nghiêng người ra để nhìn, vẻ đẹp tuyệt mĩ của mĩ nhân đó lọt vào trong mắt hắn.

    Trái tim Dương Hạo bất giác đập thình thịch.

    Một nữ tử rất anh tuấn, lông mày đen mượt, mũi cao thanh thoát, má trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át, dáng vẻ đó tuyệt đối không phải là Chiết Tử Du.

    Dương Hạo thở dài nhẹ nhõm, đang định bước nhanh đi thì không ngờ lại đúng lúc mĩ nhân đó mở mắt, uể oải ngáp một cái, đầu cũng quay lại, khóe mắt đột nhiên nhận ra có người.

    Đôi mắt xinh đẹp của nàng ta mở to ra, Dương Hạo phản ứng cũng nhanh, mĩ nhân vừa xoay người thì hắn cũng nhảy phắt người lui ra khỏi đó, lướt qua tấm bình phong, nhanh như ma quỷ.

    Mĩ nhân đó vẫn chưa nhìn thấy dung mạo người đó, vốn còn tưởng rằng đó là nội thị trong cung, nhưng khi thấy hắn biến nhanh như thế lập tức khuôn mặt xinh như hoa tái nhợt đi.

    Nàng xoay người ngồi dậy, hai tay chống xuống giường, vội vàng di chuyển vào phía trong.

    Cử động của nàng rất nhanh, làm cho áo ngủ đang mặc hờ bị tuột xuống, lộ ra một mảng vai sáng loáng như ngọc, bộ ngực cũng để lộ đôi gò bồng cao vút.

    Mĩ nhân đó lại không để ý xuân quang của mình bị lộ, chỉ run giọng kêu lên: “Người đâu!

    Người đâu!”

    “Thật là khổ, đây là hậu cung của Đường triều, truyền ra ngoài ta không cần phải giả chết nữa, Lý Dục cho dù có nhu nhược đến mức nào cũng sẽ không dung thứ cho ta xâm nhập vào hậu cung mạo phạm phi tử của hắn đâu.”

    Dương Hạo thầm than khổ, hắn bước nhanh ra khỏi đại điện.

    Bên trong cung điện có mấy người cung nữ chạy vội vàng ra, lo lắng nói: “Nương nương, nương nương, có chuyện gì thế?”

    “Nương nương?

    Nàng ta là tiểu Chu hậu?”

    Dương Hạo ngồi xổm dưới gốc cây, nỗi sợ vẫn chưa tiêu tan, thầm nghĩ: “Nàng ta chính là tiểu Chu hậu, người nổi tiếng thiên cổ?

    Đáng tiếc lúc nãy không nhìn kĩ dáng vẻ nàng ta.

    Có điều may mà ta chạy nhanh, nàng ta chắc chưa nhìn rõ bộ dạng của ta.”

    Dương Hạo đang nghĩ thì có hai cung nữ đã vội vàng chạy đến, đứng dưới điện đưa tay ra kéo sợi chuông dưới mái hiên.

    “Tang tang tang” một loạt tiếng kêu vang lên, hóa ra phía dưới mái của cung điện có buộc một tấm bản đồng được chết tạo mất nửa tháng, kéo sợi dây phía dưới nó thì bản đồng sẽ kêu lên.

    Tiếng kêu càng lúc càng vang dội.

    Chỉ trong thời gian chốc lát, từ phía xa xa đã có tiếng kêu hét truyền tới, bước chân nặng nề như sấm.

    Cũng không biết có bao nhiêu võ sĩ áo giáp sắt, tay cầm thương chạy ào về đây nữa.

    “Hỏng rồi!”

    Dương Hạo vốn muốn nhìn rõ đường rồi mới lui, nhưng thấy tình hình này thì không thể phân biệt rõ đông tây nam bắc, lập tức cất bước chuồn mất.

    Nếu như mà bị người ta bắt được ở đây thì cho dù có cả trăm cái miệng cũng không thể giải thích được, sẽ có một kết cục như thế nào hắn hiểu rất rõ.

    Cho dù Lý Dục không giết hắn thì Triệu Khuông Dận cũng sẽ không tha cho hắn. nếu như vậy đợi khi Diễm Diễm và Oa Oa đến đây thì chỉ có thể nhặt xác hắn thôi.

    Bốn phương tám hướng đều có người chạy tới tẩm cung của hoàng hậu nương nương.

    Dương Hạo men theo con đường nhỏ, chạy ra không xa thì phía trước đã có hàng loạt tiếng chân ầm ầm vang lên, Dương Hạo lập tức nghiêng người ẩn vào trong bụi cây.

    Người hắn luồn luồn dưới bụi cây mà di, dường như không lúc nào dừng lại.

    Phía trước lại có một khe suối nhỏ, Dương Hạo nhanh chóng mượn sức hai tay mà chống xuống đất, cong lưng nhảy phắt qua như con cá, hai chân chạm nhẹ nhàng xuống đất, rồi lại lập tức chạy tiếp.

    Động tác của hắn rất nhanh, mấy cung nữ cũng chạy trên con đường đó dường như hoàn toàn không có phát giác thấy hành tung của hắn mà chỉ vội vàng chạy đến tẩm cung của hoàng hậu.

    Dương Hạo chạy nhanh trên con đường này, hắn cới áo bào bên ngoài ra, lộn ngược lại mặc lên người, lại dùng tay áo che khuôn mặt lại, chạy một lúc thì thấy phía không xa dần dần hiện lên một chiếc tiểu đình màu đỏ nhạt.

    Chiếc tiểu đình này không lớn lắm, có lẽ chỉ cao hơn đỉnh đầu chưa tới nửa thước, độ rộng cũng chỉ khoảng ba thước, nhưng cách thiết kế, trang trí lại khá hoa lệ, bên ngoài còn được bao bọc bởi màn mỏng màu hồng.

    Chiếc đỉnh này là kiệt tác của Lý Dục. khi hắn thưởng hoa trong ngự hoa viên, nếu như thấy cung nữ, phi tử nào xinh đẹp, vừa lúc có hứng sẽ đưa cung nữ đó vào đình, buông màn xuống và mây mưa luôn ở đó.

    Nhưng Dương Hạo lại không biết tác dụng đó của tiểu đỉnh này, nên hắn có chút không hiểu.

    “Bên kia có người, bắt lấy hắn!”

    Ở phía trước đột nhiên có mấy quân sĩ xuất hiện, vừa nhìn thấy Dương Hạo vội vàng chạy tới thì lập tức rút đao ra đánh tới.

    Bây giờ mà chạy sang bốn bên cũng không kịp.

    Hắn đột nhiên nhìn thấy một hòn giả sơn rộng hơn một thước, liền lập tức dẫm một chân xuống, mượn lực nhảy lên ngọn giả sơn trước mặt.

    Dương Hạo luồn nhanh như con mèo con, hai chân đạp lên đỉnh hòn giả sơn, rồi nhảy phắt đi, cả người hắn chui lọt vào trong hoa lâm rồi chạy thẳng vào trong tiểu đình có màn mỏng màu hồng.

    “Ý!

    Ở đây là chỗ để ở sao?”

    Trên tiểu đình này có đỉnh che, bốn phía đều có màn màu hồng bao phủ.

    Khi Dương Hạo xông vào đây mới phát hiện ra bên trong chỉ có kê một chiếc giường, trên trải một chiếc thảm nhung mềm loại cực phẩm.

    Dương Hạo không biết đây là nơi phong lưu của Lý Dục, lúc này cũng không nhìn kĩ.

    Hắn ghé mắt nhìn qua lớp màn, thấy mấy tên thị vệ đại nội đang cầm đao đi vòng quanh truy đuổi gần hòn giả sơn.

    Dương Hạo không dám quay đầu lại, hắn nhìn ra xa khoảng mười mấy trượng, thì thấy phía trước có mấy cây đại thụ, phía sau lại là một hàng rào cây dày đặc tạo thành một bức tường, không có cách nào xuyên qua được.

    Dương Hạo chân không chạm đất, mượn lực nhảy vọt tới phía trước, hai chân đạp vào thân cây, lại mượn sức mà nhảy xa hơn mấy thước, tay đưa ra nắm lấy cành cây, hai chân lại co lên, đạp mạnh rồi vọt qua bức tường cây, biến mất trước mắt đám thị vệ đại nội.

    Chiết Tử Du đang nhàn nhã đi dạo trong cung điện.

    Lúc đầu nàng đã thuyết phục được Lâm Nhân Triệu hiến kế cho Lý Dục, khuyên Lý Dục phải dụng binh với Tống trước, kết quả là Lý Dục sợ thế lực lớn mạnh của Tống, mất cơ hội tuyệt vời nhất để bảo vệ xã tắc, thậm chí còn có thể làm đệ nhất thiên hạ.

    Lúc đó Chiết Tử Du đã nhìn thấy vị hoàng đế này là một người đàn ông nhu nhược đến mức nào, làm một vị hoàng đế ngu ngốc đến mức nào.

    Nhưng nàng tuy khinh thường một kẻ như Lý Dục nhưng lại vẫn phải mượn thế lực của hắn.

    Những tấu sớ hiến kế của văn võ đại thần không thể được Lý Dục tiếp nhận, nàng liền chuyển sang con đường hậu cung.

    Trong thiên hạ có những vị hoàng đế nghe không lọt tai những lời can gián của thần tử, nhưng đối với ái phi và cận thị sủng tín bên cạnh thì lại rất nghe theo.

    Còn về Lý Dục, hắn có phải là loại người này không thì phải thử mới biết được.

    Cho nên Chiết Tử Du đã chuyển sang con đường đánh từ hậu cung, đặc biệt là từ tiểu Chu hậu, người có sức ảnh hưởng lớn nhất với Lý Dục, lợi dụng nàng ta để nói ra chủ trương của mình, hi vọng có thể ảnh hưởng tới những quyết định của Lý Dục.

    Hôm nay nàng tiến cung có sớm một chút, tiểu Chu hậu vẫn chưa ngủ trưa dậy, cho nên Chiết Tử Du được cung nữ dẫn vào điện khác để đợi.

    Quy mô của nơi này không hề kém hơn tẩm cung của tiểu Chu hậu.

    Trên thực tế, ở đây vốn chính là tẩm cung của đại Chu Hậu, đại Chu Hậu đã lâm bệnh và ra đi ở đây.

    Từ sau khi đại Chu Hậu qua đời, Lý Dục luôn cảm thấy có lỗi với nàng nên từ đó đã không còn đến đây.

    Còn tiểu Chu hậu thì lúc đó tuổi còn nhỏ, ngây thơ không nhận biết được gì, nhưng dần dần lớn lên, cũng đã nhận thức được cái chết của tỷ tỷ có liên quan rất lớn với mình, vì thế cũng tuyệt đối không bước chân tới đây.

    Cho nên cung điện làm theo quy cách hoàng hậu này bị bỏ không, nó đã được sửa lại thành nơi để phi tần, mệnh phụ phu nhân nghỉ ngơi chờ ý chỉ của hoàng thượng.

    Chiết Tử Du ngồi trong đây một lúc, thấy nhàm chán liền đứng dậy đi ngắm nghĩa các thứ xung quanh.

    Nàng nhìn thấy trên chiếc án ở góc điện có một chiếc tỳ bà, liền bước tới xem.

    Đại Chu Hậu tinh thông thư sử, giỏi ca hát, đặc biệt là chơi tỳ bà rất hay.

    Chiếc tỳ bà này trước đây đại Chu Hậu còn sống đã dùng.

    Tuy hoàng đế và nương nương không còn đến đây nhưng trong cung điện này mọi thứ vẫn được quét dọn sạch sẽ, chiếc đàn tỳ bà cũng được bảo quản rất tốt.

    Chiết Tử Du gảy đàn mấy tiếng, đột nhiên lại nhớ tới chuyện Dương Hạo và khu mật sứ Trần Kiều tranh giành mĩ nhân ở Phiêu Hương lầu.

    Nàng Sanh Hàn đó cũng là lấy tiếng tỳ bà để trở thành nổi tiếng khắp Giang Nam.

    Trong lòng nàng đột nhiên nổi lên tính hiếu thắng.

    Nàng đưa tay lên lấy chiếc đàn xuống, quay trở về ghế cẩm để ngồi, suy nghĩ một lát rồi đưa tay lên gẩy.

    Những âm thanh sát phạt theo ngón tay nàng mà vang lên.

    Chương 351: Hai vị tăng

    Dương Hạo, Tiêu Hải Đào, hai vị tống sứ đến Thải Thạch Phàn theo lời mời của Hoàng Phủ.

    Chuyến đi này không phải theo yêu cầu của quan, nhưng vẫn có những người có trách nhiệm tháp tùng đi theo như Dạ Vũ và Đại Hồng Lư.

    Vốn dĩ Hoàng Phủ Kế Huân muốn mời Dương Hạo đến vùng núi non du hý một phen, bởi lúc này khắp núi là rừng phong lá đỏ tựa như lửa Hỏa Diệm sơn, cảnh tượng đẹp mê hồn người, hơn nữa cũng gần thành Kim Lăng.

    Có điều, Dương Hạo nói: “Cảnh phương Bắc ta đã xem quá nhiều rồi, đã đến Giang Nam thì đi xem song núi, đó mới gọi là biết ‘phong cảnh Giang Nam’”.

    Muốn lấy lòng Dương Hạo, viên quan ưa nịnh hót của triều Tống Hoàng Phủ Kế Huân chiều theo nguyện vọng này.

    Thiết nghĩ, Yến Tử Phàn đã có quân đóng, như vậy hắn không thể bị dẫn thế trước về trọng địa quân sự, vì thế, Hoàng Phủ yên tâm du ngoạn một chuyến đến Thải Thạch Phàn.

    Thải Thạch Phàn cũng là một cửa sông quan trọng, có điều nơi đây buôn bán tấp nập, so với vùng Kinh Hồ thì nơi đây người qua kẻ lại đông đúc hơn, không cấm du khách, bình thường cũng không có trú quân.

    Hơn nữa, nói về phong cảnh, thì Thải Thạch Phàn cũng nổi tiếng trong nước, địa thế hiểm yếu, nước chảy xiết nên có câu “Thiên cổ một tú”, so với Yên Tử Phàn thì nơi đây còn đẹp hơn vài phần.

    Do có câu chuyện xưa về Lý Thái Bạch say rượu bắt nguyệt ở đây rồi bị chết đuối mà càng tăng thêm không khí thần bí, khiến người ta muốn đi tìm cái u phóng thắng địa.

    Đoàn người đến gần Thải Thạch Phàn, xuống kiệu rảo bước, qua cầu Tỏa Khê, thấy từ mặt đất bằng phẳng có núi Ngưu Chử nhô lên, ngọn núi này đối mặt với Đại Giang hướng Tây Bắc, ba mặt có sông bao quanh, giống như một con ốc xanh lơ lửng trên mặt nước.

    Trong núi cây xanh rậm rì, thâm tú tươi tốt, vách núi đá phía tây nhô lên giữa hồ chính là Thải Thạch Phàn nổi tiếng.

    Chỗ Tây Bắc giáp chỗ lõm của sông, mọi người gọi là Tây Đại Oa, sườn núi phía Bắc gọi là Oa Ngưu Vĩ, địa thế hiểm trở, rừng cây phía Nam rậm rập, đình các kín đáo.

    Trích Tiên Lâu được xây dựng để thờ Lý Bạch trên núi Ngư Chử, lên lầu mà nhìn về phía xa, trước mắt là dòng Trường Giang hùng vĩ, sau lưng là dãy núi liền nhau, vòng vây dày đặc, phong cảnh u nhã, khiến con người ta cảm thấy thật thoải mái.

    Tiêu Hải Đào trông ra bốn phía, chỉ cảm thấy nơi đây dễ thủ khó công, một khi chiến tranh xảy ra mà đem quân đến đây, phá bến sông đi, thu nạp đội thuyền, nơi hiểm yếu này có thể đánh bại một vạn quân địch, liền không kìm nén được mà rằng: “Tuy nói rằng có bảo vệ Trường Giang ắt cũng có bảo vệ sông Hoài, nhưng con sông Trường Giang này quả thực là một nơi hiểm yếu, mặc dù Quan Gia ngồi cầm giữ đất Hoài Nam, điều binh khiển tướng, cung cấp quân nhu không thành vấn đề, nhưng có Trường Giang ở đây, muốn lấy nước Đường cũng không phải là chuyện nhỏ.

    Nếu như loại bỏ Giang Nam thì đã sớm thái bình rồi, nhưng phương Bắc có mãnh hổ, Tây Bắc tam đầu lang, Kinh Hồ Thục Việt tất cả đều mới, lòng dân không yên, một khi tổn hại quá lớn thì e rằng nước Tống ta sẽ trở thành mục tiêu khải du của người khác.

    Nơi này thiên nhiên hiểm yếu, cần phải bẩm báo cho Quan Gia để Quan Gia thận trọng trong quyết định mới được.”

    Tiêu Hải Đào lặng lẽ quan sát địa lý, Dương Hạo lại quấn lấy Hoàng Phủ Kế Huân và Dạ Vũ, niềm nở tiếp rượu, trò chuyện vui vẻ.

    Rượu quá tam tuần, Dương Hạo tỏ vẻ lơ đãng nói: “Giang Nam sơn thanh thủy tú, thủy thổ nơi đây sinh ra những nhân vật không tầm thường.

    Giống như Hoàng Phủ tướng quân vậy, một tướng quân trẻ tuổi khôi ngô giỏi giang, Dạ đại nhân cũng học vấn bác học đầy mình, thật đúng là đầu đường gặp thương buôn cũng mang ba phần nhã nhặn”.

    Hoàng Phủ Kế Huân vừa nghe vừa khiêm tốn đáp: “Tả sứ quá lời rồi, nếu nói về nam nhi anh hùng thì vẫn thuộc về hào kiệt Giang Bắc, dân chúng gan dạ lại anh võ bất phàm, nếu đấu vũ lực, phương Nam bọn tôi muôn vàn người cũng khó lòng kháng cự.

    May là ngã chủ anh minh, xưng thần cống nạp cho triều Tống để thiên hạ được hưởng thái bình, nếu không, một khi xảy ra chiến tranh, binh mã của Đường quốc ta…”

    Dương Hạo vừa nghe vị tướng quân này nói vừa muốn tung ra “Luận ba ngày mất nước của hắn”, mặc dù mình là Tống thần, nhưng nghe cũng thấy khó chịu, chỉ cảm thấy tên này quả thực là một kẻ vô sỉ cực độ.

    Dạ Vũ đứng một bên cũng cảm thấy ngại ngùng, bèn cắt ngang câu nói của Hoàng Phủ Kế Huân, cười ha ha mà rằng: “Nếu nói nam nhi thì sao, nam nhi Giang Bắc dù không thua Giang Nam, nhưng nói đến mỹ nhân, thì phải kể tới mỹ nhân Giang Nam nước ta rồi.

    Mỹ nữ Giang Nam mềm mại như suối chảy, các cô gái phương Bắc hào sảng phóng khoáng, tính tình cởi mở, còn nói đến nhu mì mềm mại thì con gái Giang Nam có vài phần nữ tính ý vị hơn.”

    “Ách… người bên cạnh không nói gì, khi Dương Mỗ đến quốc vương tham gia yến tiệc, cung nữ tỳ thị, vũ nữ ca kỹ...ai cũng đều hết sức yểu điệu, vóc người mềm mại. với con gái Giang Bắc thì những người phụ nữ như vậy có thể hiếm thấy.

    Những người phụ nữ đó tuy chỉ là vũ nữ nô tỳ mà cũng đã đẹp nhường ấy, con gái Giang Nam ắt hẳn cũng xinh đẹp phong tình.

    Bởi vậy, Dương Mỗ không thể tránh khỏi suy nghĩ, nếu như trong cung tuyển mỹ nữ, một vạn người chọn lấy một thì nên chọn thế nào đây?

    Quốc vương ngồi chiếm giữ Giang Nam, trong cung mỹ nữ giai nhân ắt đã phải kín chỗ rồi chăng?”

    Hoàng Phủ Kế Huân nghe nói đến chuyện mỹ nữ thì mặt mày hớn hở, cười hì hì đáp: “Những lời này của tả sứ quả không phải là giả, con gái Giang Nam chúng tôi nhu mì như nước mùa xuân, quả đúng là có ý vị rất đặc biệt.

    Có điều, Quốc vương chỉ sủng ái một người duy nhất là Hoàng Hậu, mấy năm nay đã không nạp thêm phi tần, hi hi, không giấu các vị, Quốc vươngchúng tôi rất yêu nương nương, kể cả nương nương có độ lượng thì Quốc vương cũng sợ bà bực mình mà không dám tuyển thêm thiếp.

    Quốc vương xưa nay qua đêm với các cung nữ được tuyển vào cung thường bất binh, nhưng cũng không từng sắc phong qua.

    Nói ra, những cung nữ xinh đẹp này nếu như ai may mắn mang thai cốt nhục của Hoàng thượng thì dẫu Quốc vương không nói, nương nương cũng sẽ sắc phong cho người đó.

    Chỉ đáng tiếc là, những người may mắn được qua đêm cùng hoàng thượng lại chưa ai có được diễm phúc đó.”

    Nói đến đây, hắn quay sang Dương Hạo nháy mắt cười nói: “Dương sứ lần này đến Giang Nam, cảnh vật con người cũng đã xem không ít, nhưng vẫn chưa được nếm thử mùi vị mềm mại của mỹ nữ Giang Nam chúng tôi thì phải, hihi, nếu như có thể đêm nay sau khi về Kim Lăng hãy để tại hạ sắp xếp?

    Đãi đại nhân mà được thưởng thức hương vị này một lần ắt hẳn sẽ suốt đời không quên…”

    “Khụ, khụ!”

    Hồng Lư tự khanh Dạ Vũ ngồi bên nghe thấy vậy liền vội vàng ngồi lại cho ngay ngắn và ho khan hai tiếng.

    Hoàng Phủ Kế Huân liếc hắn một cái, cười mắng: “Đàn ông mà, nói chuyện gió trăng vốn là lẽ đương nhiên, cổ họng Dạ đại nhân thấy ngứa sao, ông chả phải giả vờ ngay thẳng, lầu xanh Họa Toàn chả đã quen nhẵn mặt ông?

    Tôi nghe nói, mới tháng trước thôi ông đã lấy thêm một thiếp, là một cô gái rất đẹp, năm nay mới chỉ 30, không phải là tuổi mụ chứ?

    Chà chà, quả là trâu già thích gặm cỏ non, bây giờ lại giả vờ như một người ngay thẳng….”

    Dạ Vũ bị hắn bóc mẽ trước mặt Dương Hạo, nhất thời không nói được gì mà chỉ đỏ mặt, nhưng hắn không thể đắc tội với Dương Hạo, Hoàng Phủ Kế Huân và tâm phúc của hoàng đế hắn cũng không thể đắc tội, đành cười khô hai tiếng, suy nghĩ miên man sang chuyện khác, nhất thời không tìm được câu nào để nói cho hợp đề tài.

    Dương Hạo tiếp lời cười nói: “Đúng vậy, nơi này phong cảnh hữu tình, Dạ đại nhân có chi phải xấu hổ, nói ra, Dạ đại nhân cũng không thể coi là già, ở quê tôi, có một lão phu tử tên là Tra Ngữ Minh, năm nay hơn 80 mà vẫn cưới một cô gái mới 18 tuổi làm thiếp, có người từng trêu chọc thì hắn nói ‘Tân nương 18 tân lang 80, kẻ đầu bạc đi với người hồng trang, uyên ương bị lý thành song dạ, nhất thụ lê hoa áp hải đường’ ”

    Hoàng Phủ Kế Huân cười nói: “Tuyệt, tuyệt, ‘nhất thụ lê hoa áp hải đường’, lối so sánh này thật tuyệt, dùng chữ ‘áp’ lại càng hay, chỉ có điều vị tiên sinh họ Tra này tuổi cao quá, sợ rằng có muốn ‘áp’ cũng không nổi nữa rồi, hahaha…”

    Tiêu Hải Đào và Dạ Vũ nghe nói không nhịn nổi cười, mắt Dương Hạo cũng lấp lánh sáng, nhân cơ hội đó liền nói: “Đúng vậy, lão phu tử trong thôn có diễm phúc như thế thật khiến người ta ngưỡng mộ.

    Đúng rồi, Hoàng Phủ tướng quân nói rằng Quốc vương mấy năm gần đây không nạp phi tần phải không?

    Thật kỳ lạ, khi bản quan đến dự yến tiệc cũng đã gặp không ít cung tần mỹ nữ, nhưng họ không để tóc giống như phụ nữ đã có chồng, còn về cách trang điểm cũng không giống thị nữ trong cung, điều này quả có chút kỳ lạ”.

    Dạ vũ bị lấy ra so sánh với lão Tra 80 đã có phần xấu hổ, nghe nói vậy liền tiếp lời: “Tả sứ đại nhân, điều đó cũng không có gì là kỳ lạ, các thiên kim đều phải vào cung yết kiến nương nương một lần, như tả sứ đã thấy, đều là người nhà của các vị đại thần cả”.

    Hắn khom lưng chắp tay khen: “Quốc vương và nương nương nước tôi thường ngày gần gũi với mọi người, cùng vui cái vui của bách tính, còn thường xuyên xuất cung du ngoạn, lên chùa dâng hương lễ Phật, các chư vị mệnh phụ, thiên kim của triều thần càng thường xuyên được tiếp kiến để tặng lễ vật.

    Đúng rồi, cháu gái của Lâm Nhân Triệu đại tướng quân Mạc Thu Nương cũng chính là được nương nương để mắt đến trong lần đi tháp tùng Lâm phu nhân vào cung, hiện là tâm phúc của nương nương, tình cảm như chị em vậy”.

    “Cháu gái của Lâm Hổ Tử?”

    Dương Hạo không khỏi giật mình, Lâm Hổ Tử?

    Oa Oa đã từng nói rằng Tử Du đã từng đàm luận với Lâm Hổ Tử, muốn mượn quân Đường để thừa cơ nội bộ quân Tống trống rỗng chưa kịp xuất binh để đánh úp, nhưng kế hoạch đó đã bị Lý Dục cản được.

    Cô nương mình đã gặp ở trong cung trông hao hao giống Tử Du, không lẽ…

    Một ý nghĩ táo bạo đột nhiên xuất hiện trong đầu Dương Hạo : Nếu như Tử Du không từ bỏ ý định, sau khi nguy cơ Khai Phong cạn lương thực bị phá sản nàng không chịu quay về Tây Bắc mà lại đến Giang Nam, thì…, cô nương ta từng gặp trong cung có dáng dấp 9 phần giống với Tử Du, e rằng đó đúng là Tử Du, nếu như quả thật là nàng, thì nàng đến nước Đường, trà trộn trong cung nhà Đường với mục đích gì?

    Nghĩ như vậy, Dương Hạo thấy như ngồi trên đống lửa, mưu đồ của Tử Du thật to lớn, nàng muốn bằng mọi giá phải thay đổi số mệnh.

    Ở Khai Phong, nàng bất động thanh sắc mà mang tới cho triều Tống một trận đại họa cơ hồ rung chuyển cả xã tắc, có trời mới biết nàng đến Giang Nam với mục đích gì, ngộ nhỡ gặp phải tai họa gì thì liệu nàng có bị nguy hiểm đến tính mạng?

    Những chuyện đại sự liên quan đến quân quốc, một khi sự tình đổ bể thì cũng không thương tiếc đến phận nữ nhi.

    Trong ấn tượng của hắn, thì Tống quốc diệt Đường đại khái là chuyện của hai năm về trước, khi có chiến tranh, kể cả một con cá vô tội cũng không tránh khỏi bị tai ương, huống hồ Tử Du trà trộn làm việc trong cung đình, cũng tuyệt đối không phải là một con cá vô tội, mà là một con yêu tinh làm mưa làm gió.

    Dương Hạo chỉ hận một nỗi là không thể bay ngay về thành Kim Lăng, xem Mạc cô nương rốt cuộc có phải là Chiết Tử Du hay không, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ không có gì, chỉ trầm ngâm nói: “Mạc cô nương?

    À…, ta đã gặp cô nương xinh đẹp ấy rồi, khi đó cô ấy chỉ mới vào cung, không làm bạn với các mệnh phụ khác, nghĩ ra chính là Mạc cô nương mà Dạ đại nhân nhắc đến”.

    “Vậy đích là cô nương ấy rồi”.

    Hoàng Phủ Kế Huân có chút thèm thuồng nói: “Mạc cô nương đích thị là xinh đẹp phi phàm, chẳng trách Dương sứ mới gặp đã khó quên, hihi, không giấu tả sứ đại nhân, cô cháu gái của Lâm Nhân Triệu cũng mới đến Kim Lăng trước đó không lâu, khi tại hạ lần đầu gặp gỡ cũng bị vẻ đẹp của nàng khiến cho động lòng”.

    Hắn tiếc hận mà lắc lắc chiếc dĩa, than thở: “Với thân hình diện mạo đẹp như nàng, vốn cũng xứng đôi với bổn tướng quân, chỉ có điều… tại hạ với cậu của nàng không hợp nhau, nếu không thì…quả thật muốn đem người tới cầu thân”.

    Dương Hạo nghe nói Mạc cô nương chỉ mới xuất hiện ở Kim Lăng không lâu, trong lòng nghi ngờ rất nhiều, rất muốn ngay lập tức đi kiểm tra thân phận của nàng, nhưng đi du ngoạn Thải Thạch Phàn là chủ kiến của hắn, hắn không thể ngay lập tức đòi về, liền nói: “Dương Mỗ tửu lượng có hạn, không thể uống tiếp được, đêm nay chỉ e không thể ở lại Trích Tiên Lâu này được, hà hà, hai vị đại nhân, chi bằng chúng ta nhân hứng này lại du ngoạn Phàn Thượng một phen, sau khi trở về uống một ấm trà rồi quay lại Kim Lăng thành đi thôi”.

    Hoàng Phủ Kế Huân cười ha hả nói: “Tả sứ đại nhân quả thật là nhanh quá, mới nghe nói đến mỹ nhân Giang Nam đã không thể ngồi yên được rồi”.

    Dương Hạo cảm thấy buồn cười, thuận miệng nói: “Cái này, vẻ đẹp của sơn thủy đương nhiên khiến người lưu luyến, vẻ đẹp của con người càng khiến hồn xiêu phách lạc, ông và ta chẳng lẽ không phải là người cùng một đạo sao?”

    Hoàng Phủ Kế Huân cười nói: “Đúng, đúng, hơn nữa… trên người mỹ nhân cũng có sơn thủy, còn đẹp hơn gấp 10 lần sơn thủy của Thải Thạch Phàn này, khiến người ta say mê quên trời đất, haha…”

    Hắn cười to đứng dậy, một tay kéo Dạ Vũ, cười nói: “Đi thôi, còn ngồi giả vờ làm gì nữa, chúng ta cùng Dương tả sứ đi thăm sơn thủy, rồi về Kim Lăng thưởng thức sơn thủy mỹ nhân”

    “ Ôi, cái này…, Hoàng Phủ tướng quân… lão phu…”

    Dạ Vũ làm mặt khó, bị Hoàng Phủ Kế Huân lôi kéo đứng dậy: “Cố mà làm”, rồi đi cùng bọn họ đi thăm phong cảnh Trích Tiên lâu.

    Đi dọc theo mép sông, nước sông cuồn cuộn sóng, Dương Hạo cùng đoàn người đi qua “Hành Ngâm kiều”, tới “Nghiễm tế tự” được xây dựng vào thời Đông Ngô du ngoạn một phen, dâng hương, rồi bốn người tới “Nga Mi đình” uống trà.

    “Nga Mi đình” nằm ở vị trí hiểm mà sâu, cao và nhìn ra xa được, cảnh tượng hết sức tú lệ.

    Phía trước bên tay trái đình gần sông, vốn là một khối đá bằng phẳng được gọi là Liên Bích Bàn, khối đá nằm cheo leo trên vách, hướng ra ngoài sông, địa hình hiểm trở khó thấy.

    Theo truyền thuyết, Lý Bạch đã từng ở đây bắt nguyệt mà qua đời.

    Dương Hạo đợi đám người ngồi nghỉ ngơi trong đình rồi một mình đi men theo mép đình, chuẩn bị rời Thải Thạch Phàn, đi được một lúc chợt thấy có một tăng nhân đi đến, vị tăng nhân đó thở hổn hển và dừng chân nghỉ tạm, trông thấy Dương Hạo một mình đi tới, phía trước có vài tên binh sĩ đang đuổi người dẹp đường, người bên đường đều dạt sang đi men trên vệ đường sườn núi trơn tuột.

    Vị tăng nhân mang theo nước, đi một đôi giày rách đứng trên cỏ nơi có những hòn đá vỡ, đi lại có phần khó khăn, Dương Hạo nhìn thấy liền nói: “ Đường này mọi người đều có thể đi, đừng để mọi người bị quấy nhiễu vì bọn ta”.

    Đám binh sĩ đang diễu võ dương oai hò hét, không nghe thấy lời của Dương Hạo, Hoàng Phủ Kế Huân lập tức kêu lên: “Không nghe thấy lời của tả sứ dặn dò hay sao, không được đuổi bọn họ đi, đường nhỏ thì tránh, chúng ta hoàn toàn có thể đi lại được”.

    Vị tăng nhân áo rách đang định tránh đường, nghe thấy vậy liền dừng bước, mắt nhìn bọn họ, khi Dương Hạo đi đến bên ông ta, vị tăng nhân này đột nhiên chắp tay mỉm cười nói: “ Bần tăng nghe mọi người gọi đại tướng quân là tả sứ, nhưng không biết vị tả sứ này là chức ti trong nha môn nào?”

    Dương Hạo nhìn dò xét ông ta, vị tăng nhân này chỉ khoảng 35, 36 tuổi, mặt gầy mà đen, nhưng hai mắt lại có thần, liền nghỉ chân cười nói: “Hòa thượng xuất gia mà vẫn quan tâm đến chức quan của ta sao?”

    Vị tăng nhân đó cười nói: “Bần tăng có biết 1, 2 quan chế của chế độ triều đình, nhưng chức quan tả sứ này thì bần tăng lần đầu nghe qua, cảm thấy có chút hiếu kỳ”.

    Dạ Vũ đứng bên nói: “Vị này chính là Tống quốc Hồng lư tự tả khanh Dương Hạo đại nhân, khâm thừa lệnh vua mang chức tả sứ, vị hòa thượng này là tăng nhân của Nghiễm Tế Tự sao?

    Trong chùa không phải có giếng sao, tại sao lại phải mang theo nước?”

    “À, hóa ra là quan nhân nước Tống, thảo nào!”

    Vị tăng nhân đó nhìn Dương Hạo, vừa mỉm cười và vừa chắp tay nói với Dạ Vũ: “Bần tăng vốn là một gã tú tài, thi nhiều lần không đỗ, buồn chán nên mới cạo đầu đi tu, nhưng không phải là ở Nghiễm Tế Tự, trung tăng lữ, không thể ngồi lại chùa, chỉ có thể ở trên núi, nước cũng phải tự mình xuống núi mà lấy”.

    Hoàng Phủ Kế Huân cười nói: “Hóa ra là một hòa thượng tự do, miếu chưa có, vậy ngươi cũng không có pháp hiệu rồi, ngươi vừa không ngồi sư, lại không có cao tăng cho ngươi quy y, vậy cũng chỉ xem như bỏ đi khỏi nhà?”

    Vị tăng nhân đó lại liếc nhìn Dương Hạo, mỉm cười nói: “Người xuất gia tu hành chính là có Phật trong tâm, có hay không cao tăng cho quy y thì có hỠgì?

    Khoác áo cà sa chưa chắc đã là người xuất gia, không có giấy tờ cũng không nhất định không xuất gia, còn về pháp hiệu, bần tăng thật ra đã tự lấy cho mình một pháp hiệu rồi, đó là…

    “Nhược Băng”.

    Hoàng Phủ Kế Huân ngửa mặt lên trời cười to: “Haha, Nhược Băng hòa thượng, ngươi muốn cùng bổn tướng quân nói chuyện thiên cơ sao?

    Bản tướng quân cũng chỉ là nhàn tình nỗi nhã hứng, tránh ra tránh ra, bản tướng quân phải đi về Kim Lăng, đi thưởng thức cái sơn thủy mà hòa thượng các ngươi không bao giờ được thưởng thức, haha…”

    Nhược Băng hòa thượng mỉm cười, khóe miệng ánh lên loe lóe, Hoàng Phủ Kế Huân nghênh ngang đi xuống núi, Dương Hạo đi đến bên Nhược Băng hòa thượng, đột nhiên cảm giác được ánh mắt của ông ta vẫn dõi theo mình, đi được vài bước, Dương Hạo không nén được liền quay đầu lại nhìn, chỉ thấy vị tăng nhân đó vẫn đứng trên đất, mắt vẫn dõi theo hắn, nhìn thấy hắn quay đầu lại, vị hòa thượng cũng không dời mắt nhìn, một cái nhìn thật sâu và chăm chú, hai tay hợp thành chữ thập, mỉm cười tạm biệt hắn…

    Dương Hạo hơi chút chần chừ, Dạ Vũ đã nhanh chân chạy tới bên cạnh, ân cần nói: “Tả sứ xin chậm bước, đường núi nguy hiểm, cần hết sức cẩn thận…”

    Dương Hạo không rảnh suy nghĩ nhiều, đành xoay người bước đi, đến khi tới được dưới chân núi thì bất giác quay đầu lại, chỉ thấy bóng vị hòa thượng nọ vẫn đứng giữa lưng chừng núi, xa xa dõi theo, giống như…

    Một suy nghĩ xuất hiện trong đầu Dương Hạo: “Vị hòa thượng Nhược Băng này, nhất định là có chút cổ quái!”

    ***

    Từng túm tóc rơi xuống đất, cuối cùng hiện ra trước mặt mọi người là một cái đầu nhẵn bóng lưỡng, một bàn tay đặt trên chiếc đầu đó, người xoa chiếc đầu đó là một lão hòa thượng già mặc áo cà sa đại hồng, từ bi thiện mục.

    “A di đà Phật, từ hôm nay trở đi, con đã là đệ tử của Kê Minh ta rồi.

    Bất kể làm người hay tham thiền, đều phải làm điều có đức.

    Đức, có thể rửa sạch những tạp niệm của con, làm trong sạch trái tim con, không để con bước đi trong mịt mờ khổ ải.

    Mà hành, thì lại nắm giữ đức, đi làm việc thiện, tích lũy công đức, tu thành chính quả, sẽ được tự tại.

    Lão nạp xuống tóc cho con, con đã là đệ tử của lão nạp.

    Đức Hạnh, những điều lão nạp đã dạy con nhất định phải ghi nhớ, biết chưa?”

    “Đức Hạnh ghi nhớ lời chỉ dạy của sư phụ!”

    Chiếc đầu bóng lưỡng đó dập thật sâu xuống khấu tạ, lòng bàn tay hướng lên đệm, thái độ hết sức thành kính, có điều vẫn phải nói ra điều khúc mắc trong lòng: “Có điều…, sư phụ, pháp hiệu chỉ có thể lấy hai chữ, không thể lấy ba chữ được sao?”

    “Haha, điều đó cũng không hẳn, pháp hiệu lấy như thế nào cũng tùy vào các vị tọa sư.

    Chỉ có điều từ trước đến nay, pháp hiệu hai chữ đã được sử dụng phổ biến trong các tự viện, lâu ngày, các tự viện cũng thành tục lệ dùng hai chữ.

    Nếu như một tự viện có quá nhiều tăng lữ thì việc dùng hai chữ đặt pháp hiệu cũng không thích hợp nữa, cũng có thể dùng ba chữ, đương nhiên, còn có những sư phụ để khuyên thích kinh nghĩa thêm rõ ràng cũng đặt cho đồ đệ của mình pháp hiệu có ba chữ.

    Thật ra, pháp dụ của sư phụ cùng với con vốn đã ba chữ rồi, chúng ta là người xuất gia, pháp hiệu chính thức có một chữ thích nữa”.

    “ Ách…, sư phụ, chữ thích bình thường đâu có gọi, ý của đồ đệ là, có thể đặt một pháp hiệu có 3 chữ bên cạnh chữ Thích kia ra không?”

    Lão hòa thượng hơi nhíu mày, có chút không bằng lòng mà nói: “Đức Hạnh, tại sao con cứ phải chọn pháp hiệu ba chữ mới yên?”

    “Đồ đệ cảm thấy… ba chữ thì có uy phong”

    “ Vậy để ta đặt cho ngươi một pháp hiệu có bốn chữ, chẳng phải là càng thêm uy phong hay sao?”

    “ Thế thì càng tốt, thế càng tốt, đa tạ sư phụ”

    Lão hòa thượng giơ tay lên, tay chỉ như Phật đà niêm hoa, dứt khoát vứt trên đầu bóng loáng một chiếc bát nhỏ, nhẹ nhàng nói: “ Đồ nhi này sai trái cũng nhiều, lẽ nào ngươi muốn được gọi là Thích Ca Mâu Ni sao?”

    “ Vậy…,…”

    Hòa thượng quỳ trên mặt đất cười khan hai tiếng nói: “Đồ đệ biết sai rồi”.

    “ Thiện tai, thiện tai”.

    Lão hòa thượng lại khôi phục lại dáng vẻ cao tăng từ bi của mình: “Đức Hạnh à, con mới quy y, vẫn còn là một tiểu sa di, sau này ở bên cạnh lão nạp, theo lão nạp tu hành phật pháp, thế nào?”

    Đức Hạnh quỳ gối xuống mà rằng: “Sư phụ, đệ tử vốn là đệ tử nhà giàu, gia cảnh cũng ưu nhai, nay đã hướng Phật, muốn làm lại từ đầu, tu luyện thể xác và tinh thần, khi nhập tự, đệ tử đã từng nhìn thấy tự trái có vườn rau, vài vị sư huynh đang làm việc, dù vất vả nhưng lại lấy đó là việc tích công đức, do đó…

    đệ tử muốn đến vườn rau, bắt đầu từ chữ ‘Hành’”.

    Bảo Kính đại sư ngẩn người, ông là trụ trì phương trượng trong tự Kê Minh, rất được tôn sùng, đã rất lâu rồi không tự mình thu nhận đệ tử, do đệ tử này dung mạo thanh tú, lại được trời phú cho đôi mắt quyến rũ, so với con gái thì còn đẹp hơn vài phần, khiến cho người ta nhìn thấy rất ưng mắt, mà Bảo Kính đại sư lại là đệ nhất thiên tự phương trượng đại sư ở Kim Lăng, thường xuyên tiếp đãi các khách quý từ trong cung đến, nên tự tay cạo đầu xuất gia cho người đệ tử này.

    Bảo Kính đại sư không nghĩ đến chuyện hắn sẽ chủ động yêu cầu đi trồng rau, yêu cầu này thật sự là…

    Nghĩ lại, đệ tử Đức Hạnh này ăn nói đường hoàng, hôm nay thủ tọa cùng hai vị sư đệ trụ trì Giới luật viện, bản thân nắm giữ quyền phương trượng thực sự không tiện làm trái ý.

    Tên đệ tử đó là đệ tử nhà giàu, vị tất phải chịu khổ như vậy, những ngày tới cứ cho hắn ở bên cạnh là được, vì vậy ông mỉm cười nói: “Thiện tai, thiện tai, con đã có lòng như vậy tức trong tâm đã có phật, thôi được, vậy ta cho con vào vườn rau tu hành một thời gian.

    Còn về mấy vị tăng lữ trong vườn rau, hà hà… về mặt phật pháp và giới luật, con không được thỉnh giáo họ, bất quá cũng không thể coi như sư huynh, con là thân truyền đệ tử của lão nạp, thân phận cao hơn bọn họ, những người đó đều là hòa thượng của con.

    Đức Huệ, đưa sư đệ của con đến vườn rau, gặp vài hòa thượng của sư đệ.”

    “Vâng!” một tăng nhân tầm trung niên xuất hiện,chắp tay thi lễ và mỉm cười nói với Đức Hạnh: “Sư đệ hãy đi theo sư huynh”.

    Đức Hạnh mặt nghiêm túc, theo hòa thượng Đức Huệ đi ra bảo điện Đại Hùng, tiến vào vườn rau phía Đông, từ xa đã ngửi thấy mùi hôi của phân ủ, mặt hơi chau, khóe miệng nở ra một nụ cười gượng: “Hì hì, lão tử xuất gia rồi, lần này xem lão ni cô có còn tránh được ta hay không”

    Xốc mạnh lại bả vai, đột nhiên thấy hành của mình là hơi bất nhã, liền vội vàng đứng lại thẳng người, mắt nhòm mũi, mũi dòm tim, bước đi dưới cái nhìn nghiêm khắc của hòa thượng Đức Huệ trên đồng ruộng thổ canh.

    Hôm đó, Bích Túc theo đuổi người nữ ni trẻ tuổi xinh đẹp nhất thời bị kích động không nói được gì.

    Người nữ ni đó đặt quang gánh xuống, chăm chú nhìn hắn, mặt nở một nụ cười kinh ngạc mà lễ phép.

    Sau một hồi kích động, hắn ta mới nói: “Cô nương, ta… ta rất thích nàng, ta có thể biết tên nàng được không?”

    Vị nữ ni đó nghe thấy liền hoảng sợ mở to mắt lên nhìn hắn, khi đó, Bích Túc mới sực nhớ ra là mình đang mặc trang phục của con gái, bèn vội vàng nói: “Ta không phải là phụ nữ, ta là nam giới, nàng xem, nàng xem…”

    Hắn ta ngửa cổ cho cô xem yết hầu, rồi lại vỗ vỗ vào ngực, tiếng nói cố tình phóng to đôi chút: “Từ khi nhìn thấy cô nương, tại hạ đã nhớ mãi không quên.

    Nàng không nhớ ta có đúng không?

    Hôm đó tại quán trọ Chuẩn An, nàng đi ra, ta tiến vào, chúng ta đã đi qua nhau, nàng còn cười với ta, nàng nghĩ xem, nghĩ thử xem có nhớ ra hay không?

    Nụ cười của nàng ngọt ngào quá, khiến ta hồn xiêu phách lạc, vì vậy nên mới không thể quên được…”

    Con ngươi của tiểu ni cô chớp lia lịa, tựa hồ như nhớ ra cái gì, mặt có đôi chút thẹn thùng như một đám mây hồng bay qua, Bích Túc cuối cùng cũng đã nói ra những điều trong lòng, liền đứng dậy nói: “Cô nương, nàng đẹp như vậy, hà cớ sao lại xuất gia làm ni cô, phí uổng cả một đời nơi cửa phật?

    Quả là lãng phí báu vật trời cho.

    Tại hạ từ sau lần nhìn thấy cô nương đã tương tư trằn trọc, còn theo cô nương đến tận Giang Nam, đáng tiếc là sau khi qua sông lại để lạc mất bóng nàng, nhưng trời run rủi cho ta hôm nay lại được gặp lại nàng, nàng nói xem, đó không phải là duyên phận thì là gì?”

    Vị ni cô nọ mặt đỏ bừng, lắc đầu lia lịa, tay chỉ vào mình, nhìn thấy hắn ta không hiểu mới nắm lấy tràng hạt đeo ở cổ đưa cho hắn xem.

    Bích Túc ngạc nhiên nói: “Nàng không nói được ư?

    Nàng bị câm sao?”

    Ánh mắt vị ni cô hiện lên vẻ buồn bã, Bích Túc không kiềm chế được liền nắm chặt lấy đôi tay nhỏ bé của ni cô, xúc động nói: “Không sao, dẫu cho nàng có câm cũng không có vấn đề gì, ta thích nàng, chính là nàng.

    Khi ta thích nàng, nàng cũng đâu có nói gì với ta, ta nói nhiều như thế, sau này chỉ cần mình ta nói, ta nói nàng nghe, nhà sẽ càng yên tĩnh, nàng hoàn tục đi theo ta được không?

    Đi theo ta, làm vợ ta nhé, ta rất thật lòng, ta cũng không phải là kẻ x嵠xa, ta…

    Trên thực tế ta là quan đại thần trong triều đình, thân thế trong sạch, tiền đồ sáng lạn…”

    Vị ni cô nọ bị hắn ta nắm chặt tay, mặt đỏ lựng, giãy giụa hai cái không được đành đứng yên, không phản kháng nữa mà chỉ lắc đầu lia lịa.

    Bích Túc vội vàng nói: “Nói cho ta biết, nàng có chịu làm vợ ta không?

    Nếu như nàng đồng ý, ta sẽ đi tìm trụ trì đại sư đến chuộc nàng…

    À, không phải, hoàn tục, có phật tổ làm chứng, gật đầu không tính chỉ tính lắc đầu, nàng đồng ý làm vợ ta không?”

    Tiểu ni cô quẫn quá đành co người, lắc đầu lia lịa, Bích Túc mới nói: “Nàng lắc đầu?

    Tức là nàng đồng ý rồi, chúng ta đi thôi.”

    Tiểu ni cô lại càng dùng lực để lắc đầu, rồi thoáng cái lại gật đầu, gật đầu lia lịa.

    “Nàng gật đầu?

    Vậy là đồng ý hay không đồng ý?”

    Vị tiểu ni cô đơn thuần đáng yêu, vừa nghe hắn hỏi liền kiên quyết và tự nhiên lắc đầu.

    Bích Túc cười mà nói: “Vậy là đồng ý rồi hả?

    Vậy chúng ta đi thôi, nếu trụ trì không đồng ý thì chúng ta bỏ trốn!

    Nàng… nàng là người con gái đầu tiên khiến ta biết rung động.”

    Bích Túc quả là mặt dày vô sỉ khi nói như vậy.

    Trước kia hắn đã từng quyến rũ thiếu phụ nhà đại hộ nhân gia, rồi các thiên kim cũng không ít, những lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt phụ nữ hắn cũng không thiếu, nhưng không hiểu sao, đối với vị ni cô không nói được kia hắn lại không giống như trước kia, để lộ ý đồ của mình ngay từ đầu.

    Nghe hắn nói vậy, vị vi cô kia không gật cũng không lắc nữa, con ngươi nàng sáng lên một chút, mặt đỏ lên rồi trắng nhợt đi.

    Bích Túc không để ý, kéo tay cô chạy, khi quay đầu lại nhìn thì Bích Túc mới hoảng sợ giật mình, trước mặt hắn là bốn vị ni cô, trung niên có, nhỏ có, già có, cao có, gầy có, trắng có, đen có, tất cả đều đang trừng mắt nhìn hắn.

    Bích Túc kêu lên: “Có thật là các người đi không dẫm phải một con kiến hay không?

    Tại sao không phát ra âm thanh gì, nửa đêm đồng loạt xuất hiện hù dọa ta.”

    Một vị ni cô cao to với làn da đen quát lớn: “Tên điên khùng to gan, dám cải trang thành nữ…

    Muốn trà trộn vào trong đám ni cô để làm gì đây?”

    “Ta…ta…

    Gia gia đây muốn tìmợ để cưới, sao hả?”

    Bích Túc lại giở trò trêu đùa vô lại.

    Vị ni cô to béo kia không nói hai lời, trợn mắt, giơ cao tay, rồi chỉ nghe thấy một tiếng “Bốp” vang lên, vòng tràng hạt trên tay bà đã giội mạnh xuống đầu Bích Túc, Bích Túc bị đánh cho lảo đảo, trên đầu sưng lên vài cục, hắn tức giận kêu lên: “Tay khỏe ghê nhỉ, ngươi là một người xuất gia, lẽ nào có thể ra tay đánh…”

    “Bốp!”

    Vòng tràng hạt đó không biết bện bằng loại dây gì mà không đứt, vị ni cô to béo kia vẫn tiếp tục dùng tràng hạt đánh tới tấp, vừa đánh vừa lớn tiếng quát: “Tên lưu manh này, đã cải trang thành nữ vào đây lại còn dám rủ rê đồ đệ của ta, người đâu, bắt tên to gan lớn mật này lại cho ta, đem lên quan xử lý”.

    Một đám ni cô ùa lên, Bích Túc thấy vậy liền lập tức ôm đầu trốn như chuột, cố gỡ gạc cục diện: “Gia gia không đánh con gái, bằng không thì ta cho các ngươi biết tay.

    Tiểu ni cô xinh đẹp, nàng không cần sợ, ta sẽ đưa nàng về, sáng sớm mai ta và nàng sẽ thành thân, ai da, ai dùng gạch đánh ta…”

    Đám ni cô đó vẫn quyết không tha, đuổi theo hắn ra tận sân tự, nghe tiếng các ni cô hò hét, dân chúng cũng ùa ra trợ giúp.

    Ngay lúc đó, Dương Hạo đang đứng ở đầu đường nhìn thấy, Bích Túc đến bước đường cùng bèn giở trò leo tường hòng thoát thân, lần này đích thực là bị mang tiếng kẻ cướp rồi, nhưng cũng chỉ lần này thôi mà.

    Từ nay về sau Bích Túc muốn trốn vào gặp vị ni cô xinh đẹp kia cũng không còn dễ nữa rồi, hắn cũng gây chú ý trong đám khách hành hương, hắn muốn giả làm nữ cũng không thành, thế là Bích Túc đành quay về, mỗi tối đều len lén lẻn vào ni am, ẩn nấp ở một nơi bí mật nhìn ngắm tiểu ni cô.

    Sau vài ngày quan sát, qua lời nói chuyện của đám ni cô, Bích Túc được biết pháp hiệu của tiểu ni cô đó là Tĩnh Thủy Nguyệt, một pháp hiệu có ba chữ, hắn mới quyết định cũng cạo đầu đi tu, muốn Bảo Kính đại sư đặt cho hắn một pháp hiệu có ba chữ, giống như của tiểu ni cô kia để xứng đôi.

    Tĩnh Thủy Nguyệt không cha không mẹ, vốn là một đứa trẻ bị bỏ rơi, năm 9 tuổi bị mắc bệnh nặng nên cổ họng có vấn đề, cô thành ra câm nhưng không điếc.

    Do không thể nói chuyện nên cô cũng không gây ra bất kì chuyện gì tồi tệ trong tự, khi làm bài tập cũng không phải xướng kinh, do vậy cô chỉ ở trong am quét dọn, nấu cơm, làm vài việc lặt vặt.

    Còn vị ni cô to béo kia là tr場rì trong am Bảo Nguyệt, chính bà năm đó đã hóa duyên và thu nhận Thủy Nguyệt về, bà là sư phụ của Thủy Nguyệt, tình cảm giống như mẹ con, do vậy hôm đó khi nhìn thấy Bích Túc lén lút giả gái trà trộn vào am để bắt cóc Thủy Nguyệt, bà mới nổi trận lôi đình, đánh cho hắn một trận nên thân.

    Bích Túc hằng ngày ngồi lặng lẽ trong góc tường, ngồi xổm trên xà nhà để nhìn lén tiểu ni cô tát nước, dọn dẹp, vá áo, nấu gơm, sao kinh, mỉm cười…

    Dần dà, mỗi nét cười của Tĩnh Thủy Nguyệt in hằn trong đầu của hắn, nếu như hồi đầu hắn để ý cô chỉ vì nét cười mê hồn đó, thì lúc này đây, tình cảm trong hắn đã ngày một trở nên sâu đậm, thứ tình cảm kỳ diệu không thể giải thích mà người ta vẫn hay gọi là “Ái tình”, giờ đây Bích Túc chỉ có thể kín miệng không để lộ ra kế hoạch của mình, chỉ có thể nhốt nó thật sâu mà thôi…

    Sau vài ngày quan sát, hắn phát hiện ra rằng những chiếc áo cà sa phải vá không phải chỉ là áo của những ni cô, trong đó còn có những áo khác do các hòa thượng đem tới.

    Mà theo thường lệ sẽ có hòa thượng đưa rau củ cùng quần áo tới, đồng thời đem quần áo đã được giặt sạch và vá xong xuôi đi.

    Những ni cô trong am đều đối xử rất hòa nhã với các hòa thượng.

    Bích Túc lặng lẽ nghe ngóng, rồi sau đó mới hiểu ra những hòa thượng đó đều là người của Kê Minh tự, Tịnh Tâm am cũng là thuộc Kim Minh tự, thuộc quyền quản hạt của Kê Minh tự.

    Do thế, Bích Túc liền đến Kê Minh tự xuất gia.

    Đi trên điền canh, nhìn những cây cải bắp lên huề huề, Bích Túc cảm thấy giống như được nhìn thấy tiểu ni cô xinh đẹp đang nhìn hắn thản nhiên cười, trong lòng vì thế cũng cảm thấy một cảm giác ngọt ngào…

    ***

    “Hồng Tụ Chiêu” vốn là một lầu xanh có tiếng trong thành Kim Lăng.

    Dương Hạo đến Hồng Tụ Chiêu không phải vì danh tiếng của nơi này, mà là vì một câu nói của Hồng Lư Dạ Vũ: “Dương tả sứ nhìn xem, ở bên ngõ chếch đối diện kia chính là phủ của Lâm Nhân Triệu tướng quân.”

    Vì câu nói này mà Dương Hạo thấy cũng một công đôi việc, còn Hoàng Phủ Kế Huân thì không ngừng lải nhải khuyên Dương Hạo: “Thế thì đi đến Hồng Tụ Chiêu đi, gọi chút rượu thịt ăn rồi tính tiếp”.

    Những cô nương ở Hồng Tụ Chiêu quả thật không tồi, những nha hoàn phục vụ bàn tiệc cũng đều xinh đẹp động lòng người.

    Bốn người Dương Hạo cùng lên lầu tìm chỗ ngồi, gọi rượu và món nhậu, gọi thêm vài vũ nữ ra nhảy múa, bốn người vừa ăn vằ nói chuyện, Dạ Vũ và Tiêu Hải Đào còn thi nhau chúc rượu, khiến ý thơ lại lên lai láng, Hoàng Phủ Kế Huân dù là võ tướng cũng nổi hứng đối ứng một phen, chỉ có Dương Hạo là không mấy hào hứng, tuy thế do là chủ tướng nên cũng không ai làm khó cho chàng.

    Rượu quá ba tuần, thức ăn cũng nếm đủ năm món, con mắt của bậc chính nhân quân tử Dạ Vũ và Tiêu Hải Đào bắt đầu xoay vòng theo những vòng eo của vũ nữ, hứng thơ đã hết nhưng hứng tình lại lên.

    Hoàng Phủ Kế Huân thấy thế liền cười và gọi má mì đến, bảo mụ ta đem vài cô nương xinh đẹp đến cho các đại gia chọn.

    Mụ tú bà dù không biết Hoàng Phủ Kế Huân là ai, nhưng xem cách ăn mặc, lại còn có quân binh theo hầu thì cũng đoán ra hắn không phải người thường, liền gọi ngay những cô nương xinh đẹp nhất lầu ra, đứng thành một hàng cho bọn họ lựa chọn.

    Dương Hạo là người mà Hoàng Phủ Kế Huân nịnh nọt, đương nhiên phải ưu tiên cho chàng chọn trước.

    Dương Hạo từ chối, Hoàng Phủ Kế Huân thấy vậy cũng không nài, bèn nhường cho Dạ Vũ và Tiêu Hải Đào chọn.

    Hai người liền lẳng lơ mà nhìn mỹ nữ như mèo thấy mỡ, giả đò khước từ hai câu rồi cũng chọn lấy cho mình một cô nương xinh đẹp.

    Hai người không hẹn mà gặp, cùng chọn trúng một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, mơn mởn như một đóa hoa mới nở.

    Hoàng Phủ Kế Huân lại mời Dương Hạo chọn, Dương Hạo biết thời đại này sĩ tử chơi gái cũng vẫn được coi là phong lưu, cũng không phải là chuyện gì ghê gớm lắm.

    Những cô nương trước mặt dù là gái phong trần nhưng dung mạo cũng diễm lệ, khí chất nho nhã mà không dung tục, không lộ chút gì là gái phong trần, xem ra rất ưng mắt, không khiến cho người khác phản cảm.

    Thế nhưng cái ngõ chếch đối diện kia vẫn như có sợi dây vô hình nào đó níu giữ Dương Hạo, khiến sự tập trung của chàng đều hướng ra phía ngoài, làm gì có tâm trạng nào mà thưởng ngoạn cái “sơn thủy” này.

    Chương 352: Song sát

    Thấy Dương Hạo vẫn dùng dằng không quyết, Hoàng Phủ Kế Huân thầm nghĩ: “Những vị cô nương này đều không phải là dạng tầm thường, chẳng lẽ vị tướng quân này lại không thể chọn ư?

    Là do không ưng mắt hay là sợ ta ghi nhớ lại chuyện này mà về bẩm báo?

    Chuyện này thật chẳng ra sao cả, tự hắn muốn chơi đùa một chuyến cơ mà, quả thực muốn lấy lòng tên sứ thần người Tống này cũng không đơn giản chút nào.”

    Hoàng Phủ Kế Huân làm mặt rầu mà rằng: “Hiệp kỹ phong lưu, có điều cũng chỉ là sự thường thôi mà.

    Tả sứ đại nhân nếu như chẳng nể mặt tại hạ thì tại hạ sẽ cảm thấy mình không xứng để giao lưu với đại nhân mất.”

    Dương Hạo thấy Hoàng Phủ Kế Huân có chút giận, liền tiến đến gần cười nhỏ nói: “Hoàng Phủ tướng quân chớ trách, bản quan… bản quan thực ra có chút thích sự trong sạch, không muốn dính dáng tới những cô gái phong trần này, chứ không phải chê hảo ý của tướng quân đâu, xin thứ tội, thứ tội”.

    Hoàng Phủ Kế Huân chợt hiểu ra, liền chuyển giọng vui vẻ mà rằng: “À, hóa ra là vậy, haha, thế thì không sao”.

    Hoàng Phủ Kế Huân phẩy tay, những cô gái đó liền lui vào trong.

    Trông thấy Hoàng Phủ Kế Huân đứng dậy, mụ tú bà liền thấp thỏm mà hỏi nhỏ: “Vị đại nhân đó… không ưng cô nương nào ư?”

    Hoàng Phủ Kế Huân nói: “Ở đây có ai là vẫn còn trong trắng không?”

    “À… hóa ra là muốn tìm người mới, vẫn còn trong trắng,thế thì có đấy, tuy nhan sắc không phải là hết sức xinh đẹp, thế nhưng lại là người thông minh lanh lợi, chỉ sợ không hợp để hầu hạ quan khách…”

    “Không sao, cứ gọi ra đây, để cho bạn ta lựa chọn.

    Bạn của ta thích những cô nương vẫn còn trong sáng, hihi…, chậm đã!”

    Hoàng Phủ Kế Huân lại gọi bà ta lại, giọng trầm xuống mà nói một cách lạnh lung: “Chỉ cần là hàng chưa bóc tem, bản quan có thể để yên cho ngươi làm ăn, còn nếu dám cả gan dùng máu gà giấu trong người để giả làm gái tân thì, hứ, nếu bị ta phát hiện ta sẽ cho Hồng Tụ Chiêu của các người phải đóng cửa”.

    “Lão thân nào dám ạ, nhất định sẽ chọn hàng thật giá trị để mang đến”.

    Mụ tú bà vừa cười hihi vừa xuống nhà, Hoàng Phủ Kế Huân quay người cười nói: “Dương tả sứ vừa nãy nói, ủa..

    Dương tả sứ đang nhìn gì vậy?”

    Thấy Dương Hạo quay hẳn nửa người ra ngoài cửa sổ, dường như không nghe thấy những điều hắn vừa nói, hắn liền chạy đến bên cửa sổ, dõi theo ánh mắt của Dương Hạo, nhưng chỉ nhìn thấy một cô gái đang thong thả treo đèn ở đầu thành Kim Lăng, bước chân thanh nhã, dáng vẻ là một cô nương quý tộc.

    Hai mắt của Hoàng Phủ Kế Huân chợt sáng lên: “Mạc cô nương?”

    Dương Hạo nhìn thấy Chiết Tử Du, trong lòng vừa mừng vừa sợ, lại có chút lo lắng cho nàng.

    Mới nghe Hoàng Phủ Kế Huân kêu tên nàng, Dương Hạo trầm xuống: “Cô nương này chính là cháu gái của Lâm Nhân Triệu đại nhân?”

    “ Đúng là vị cô nương này, tả sứ đại nhân…”

    Dương Hạo vừa định thần lại, quay người nhìn Hoàng Phủ mỉm cười: “Hôm đó người mà ta đã gặp trong cung điện chính là vị cô nương này, tư thái quyến rũ, quả là không tầm thường.

    Hôm nay lại nhìn thấy cô ấy ở đây, đúng là không hẹn mà gặp, đi thôi, chúng ta đi gặp cô ấy”.

    “Ôi, tả sứ đại nhân…”

    Hoàng Phủ Kế Huân còn chưa nói xong, Dương Hạo đã nhanh chóng xuống lầu, Hoàng Phủ Kế Huân chỉ biết há mồm ngạc nhiên mà nghĩ: “Cũng biết là vị tả sứ này thích con gái nhà lành, nhưng mà….

    Cũng đừng tìm con gái nhà quan phủ chứ, nàng ta thân phận cao quý, há mà dễ đối phó?

    Ôi…”

    Con ngươi trong mắt Hoàng Phủ Kế Huân vừa liếc vừa nghĩ: “Mạc cô nương là cháu gái của Lâm Nhân Triệu, hắn mà đi, ngộ nhỡ ăn nói không đúng thì Mạc cô nương nhất định sẽ giận hắn, hai người kết thù chuốc oán, Lâm Nhân Triệu ngộ nhỡ đắc tội với đại thần triều Tống thì sẽ hay ho lắm đây, hihi…”

    Nghĩ đến đây, Hoàng Phủ Kế Huân lòng mừng vui khấp khởi, nhanh chóng chạy xuống nhà đuổi theo Dương Hạo, mụ tú bà đang dẫn vị cô nương nọ lên lầu, nhìn thấy hai người hớt hải chạy xuống vội nói với theo: “Tướng quân đại nhân, các ngài đi đâu vậy?”

    Hoàng Phủ Kế Huân quát: “Tránh ra, tránh ra, đừng làm nhỡ việc bản tướng quân đi đùa giỡn với con gái nhà lành”.

    ************************************************** ****

    Dương Hạo sau khi rời Hồng Tụ Chiêu liền rảo bước nhanh về phía Chiết Tử Du, vẫn nghe văng vẳng tiếng của tú bà đằng sau lưng: “Quan khách đi thong thả, hoan nghênh quan khách lần sau lại ghé chơi…”

    Chiết Tử Du nghe được liền quay lại ìn, vừa đúng lúc Dương Hạo đến bên, lòng nàng đột nhiên lo lắng khiếp hãi, lúc này đây muốn tránh cũng không còn kịp nữa rồi.

    Dương Hạo chạy đến trước mặt nàng, nhìn sâu vào mắt nàng, thấy nàng lộ vẻ bối rối, thật khó mà nhìn thấy được vẻ mặt này của Tử Du, Dương Hạo không kìm được bèn mỉm cười nói: “Vị cô nương này có phải là Mạc cô nương ở Lâm phủ hay không?”

    Trong mắt Tử Du như có gợn sóng vừa chạy qua, bình thản đáp: “Không sai, chính là bản cô nương, không rõ công tử là ai, tại sao lại chặn đường ta?”

    “Nàng không rõ ta là ai ư?”

    Dương Hạo có chút bực tức hỏi: “Ta không phải đã bảo nàng ngoan ngoãn quay về Tây Bắc rồi sao?

    Tại sao nàng còn chạy đến Kim Lăng làm gì?

    Nàng e sợ cho thiên hạ bất loạn phải không?”

    Tử Du chớp chớp mắt, nhưng vẫn tỏ vẻ kinh ngạc nói: “Xin hỏi vị công tử, ta có quen biết với công tử sao?

    Những lời công tử nói ta nghe không hiểu gì hết, hay là công tử nhận nhầm ta với ai chăng?”

    Dương Hạo ngẩn người, nhìn cô ta không có vẻ gì là nói dối cả, chẳng lẽ đúng là ta đã nhận nhầm người, xem diện mạo thì không thể nhầm được, đến cả giọng nói cũng là độc nhất vô nhị, làm sao có thể nhầm được?

    Dương Hạo vô thức quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Hoàng Phủ Kế Huân vừa chạy từ Hồng Tụ Chiêu xuống, dáng chứng như đang tọa sơn quan hổ đấu, liền quay đầu lại mà nói: “Ở đây không có người ngoài, nàng còn không thừa nhận?”

    Tử Du từ từ ngẩng khuôn mặt xinh đẹp của mình lên nói: “Người nói chuyện thật không có chút đạo lý, bản cô đương đang đi trên đường bị ngươi chặn lại nói những điều hồ đồ, lại còn trách cứ ta?

    Mau mau tránh ra, bằng không, ta mà cao giọng hô hoán thì những người đi đường sẽ nghĩ ngươi là kẻ lưu manh mà đánh cho ngươi một trận đấy”.

    Dương Hạo cười nói: “Võ công của nàng không giỏi sao?

    Cần gì cứ phải giả bộ yếu mềm để cho người khác đánh ta, nếu nàng có thể giương mắt nhìn người khác đánh ta thì đã không cứu ta lúc ở Châu Quan rồi”.

    Dương Hạo nhỏ nhẹ nói: “ Tử Du, lúc ở trong phòng ta đã thấy một mũi tên, ta biết, nàng cuối cùng vẫn không nỡ rời xa ta, cho nên mới đi cứu ta, đúng không?”

    Vừa nói, hắn vừa đút tay vào trong áo, lấy ra một chiếc khăn tay và mở ra, bên trong là một mũi tên, đầu mũi tên xám xịt, chứng tỏ bị tẩm độc.

    Chiết Tử Du nhìn hắn bằng ánh mắt đáng thương, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Ôi, trông người cũng không đến nỗi, không ngờ lại là một kẻ điên”.

    Vừa nói nàng vừa đi vòng quanh người hắn một vòng, Dương Hạo quay lại chặn trước mặt nàng, cắn răng mà kêu lên: “CHIẾT!

    TỬ !

    DU!”

    “Ngươi lớn tiếng như vậy làm gì, dọa ta sợ chết khiếp”.

    Chiết Tử Du vỗ vỗ ngực, không biết làm sao, nhìn thấy Dương Hạo dáng vẻ bực tức, đột nhiên trong lòng thấy vui vui, khóe miệng mặc dù vẫn không cười những vẫn không nén được mà có hơi chút nhếch lên.

    Dương Hạo vui vẻ nói: “Nàng thừa nhận mình là Tử Du rồi sao?”

    Tử Du bĩu môi, nửa cười nửa không nói: “Miệng ở trên mặt người, ngươi muốn gọi ta là cái gì chẳng được, trời đã tối rồi, bản cô nương phải về phủ nghỉ ngơi, còn không tránh đường cho ta đi”.

    Dương Hạo lại chặn đường nói: “Tử Du, lúc đầu ta hẹn thề son sắt, nói sẽ không phụ nàng, kết quả lại…” là ta hổ thẹn với nàng, cũng không dám níu kéo nàng, nhưng… bất kể như thế nào, tình cảm của ta với nàng vẫn không hề thay đổi, nàng thân gái một mình đến nước Đường này làm gì?

    Chuyện quân sự không phải là chuyện của nữ nhi có thể giải quyết được, hãy ngoan ngoãn quay về Tây Bắc đi, được không?”

    Nghe hắn nói những chuyện như vậy, Chiết Tử Du hết sức tức giận, không nén được mà trợn mắt nhìn hắn, giọng lạnh lùng nói: “Ngươi nhớ kĩ lại được không, ta đã sớm nói với ngươi rồi, Tử Du không phải là tên ta, không cho phép ngươi gọi ta như vậy nữa”.

    Dương Hạo nghe xong vừa bực vừa buồn cười, có điều trông thấy Tử Du có dáng vẻ đanh đá như thế, trong lòng cảm thấy nàng rất đáng yêu.

    Đây mới đích thực là tính cách của nàng, trước kia nàng hơi lý tính, ôm đồm quá nhiều việc, dù rất khả kính, nhưng lại khiến người khác không dám lại gần.

    Hắn không kiềm được mà nói: “Nàng vẫn còn không chịu thừa nhận ư?

    Tử Du, xin nàng nói cho ta biết, nàng chạy đến Kim Lăng này rốt cuộc muốn làm cái gì?”

    “Đó là chuyện của ngươi hả?

    Ngươi nói ta là Chiết Tử Du thì ta chính là Chiết Tử Du đây, thôi được, ngươi cứ việc đứng đó diễu võ dương oai đi, ta là thượng khách của nước Đường, quân thần của nước Đường rất tin tưởng ta, nói không chừng ngươi có thể nói rõ mưu đồ của ta cho nước Tống, còn có thể chặt đầu ta đem dâng nước Tống, như vậy Dương đại nhân có thể lập công lớn rồi”.

    Dương Hạo cả giận: “Nàng nói hồ đồ cái gì vậy, nàng biết rõ ta sẽ không để nàng tổn hại đến một cọng tóc, kể cả có phải mất cái mạng này.

    Ta rất lo lắng cho nàng, Tử Du, nàng không nên tự cho mình là thông minh nữa, nói cho cùng, nàng chỉ là một tiểu cô nương, chuyện thiên hạ nàng sao có đủ sức cứu vãn đại thế được?”

    Tử Du cảm thấy lòng rộn ràng, nhưng lại tức giận mà rằng: “Ngươi không hại ta?

    Ngươi hại ta còn không ít sao?

    Ta cũng không muốn nói ngươi nữa, chúng ta hiện nay đã không còn quan hệ gì nữa, chuyện của ta ngươi chớ quản”.

    Vừa nói nàng vừa liếc nhìn nơi có treo đèn lồng đỏ bên kia đường, không nén được cơn giận mà nói: “Đúng là giỏi quá đi, có được người đẹp cùng búp bê mua vui còn không đủ sao, thản nhiên đi dạo thanh lâu mua vui”.

    “Nàng ghen rồi sao?

    Dương Hạo cảm thấy trong giọng nói Tử Du có vẻ chua chát, đột nhiên thấy vui vẻ hẳn lên.

    “Ta ghen ư?

    Ghen cái đầu ngươi!”

    Chiết Tử Du đỏ mặt nói: “Ngươi đừng có cho rằng mình đa tình nữa được không?

    Ta… ta chỉ là cảm thấy ngươi không xứng với hai người phu nhân của ngươi thôi”.

    Dương Hạo trong lòng khấp khởi, đổi giọng nghiêm trang nói: “À, về vấn đề này nàng không cần bận tâm.

    Bọn họ vừa hiền hậu lại vừa hào phóng, thường xuyên dặn dò ta ra ngoài chơi cũng không vấn đề gì, chỉ cần nhớ đường về nhà là được”.

    Mũi Chiết Tử Du cảm thấy mũi mình như có ai vặn lấy: “Ngươi… giờ giọng lưỡi của ngươi khá lắm, đã trở thành một kẻ tùy tiện rồi”.

    Dương Hạo nhún vai nói: “Cũng chẳng còn cách nào khác, đàn ông không hư hỏng thì đàn bà không yêu mà.

    Con người ai cũng có thể thay đổi, chung quy cũng là trời sinh thành mà ra, nàng chẳng phải cũng đã thay đổi rất nhiều rồi hay sao?”

    Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Tử Du không thèm quay đầu lại nhìn tên vô sỉ này nữa, Dương Hạo thấy dáng vẻ Tử Du như vậy, nụ cười trên môi dần tắt.

    Rốt cuộc nàng đến thành Kim Lăng làm gì kia chứ?

    Không được, ta nhất định phải cản nàng, tránh cho nàng đem bản thân và cả họ Chiết không còn đất quay đầu.

    Thế nhưng… nàng đến nước Đường, ra vào cung như thế là nhằm mục đích gì?”

    Hoàng Phủ Kế Huân chạy đến, cười hì hì nói: “Dương tả sứ, vị cô nương này tính tình cứng nhắc, khó đối phó lắm phải không?”

    “Ừm, đích xác là rất mạnh mẽ”.

    Dương Hạo vuốt cằm, mắt mơ mộng liếc nhìn bóng của Tử Du, “có điều, bản quan thích kiểu phụ nữ như thế này,… rất hợp với ta”.

    Hoàng Phủ Kế Huân dò xét nhìn Dương Hạo, cười mà nói: “Dương sứ là quan của triều Tống, đến quốc vương nước Đường còn phải nể nang ngài hai ba phần, tất nhiên là không sợ cái ô của cô ta rồi, không…, con ngựa hoang dã này tính tình chưa được thuần dưỡng, nhưng cũng khó mà chạm lắm phải không?”

    Dương Hạo bốc đồng nói: “Vậy chúng ta đánh cược nhé?”

    “Hay, ta với tả sứ sẽ đánh cuộc với nhau, nếu như tả sứ thắng, bản tướng quân sẽ dâng hai tay tặng tả sứ căn nhà mới tậu của tại hạ, còn nếu như tả sứ thua…”

    “Tùy ngươi xử”.

    “Haha, nghe nói tả sứ xuất thân người Nam Nha, bản tướng quân vốn rất hâm mộ vương triều Tấn, nếu có cơ hội, xin tả sứ thay mặt dẫn kiến”.

    “Nhất định thế, haha, chúng ta đi uống rượu thôi, chờ hai vị đại nhân kia đi ra, chúng ta cùng nhau về phủ nghỉ ngơi, bản quan còn phải suy nghĩ xem dùng cách gì để thắng được căn nhà của ngươi.”

    Hai người vừa cuời nói vừa quay trở lại lầu xanh, chỉ trông thấy Tiêu Hải Đào đang sửa sang lại y phục ngồi uống trà, Dương Hạo nhìn hắn kinh ngạc mà rằng: “Tiêu đại nhân nhanh như thế ư?”

    Dương Hạo vừa nói ra mới biết mình lỡ lời, nhưng may thay Tiêu Hải Đào cũng không để ý mà nói: “Cái việc này thì chỉ cần sung sướng là ra, chúng ta mất tiền, lẽ nào còn phải tốn công sức cho cái kẻ thu tiền hay sao?”

    Dương Hạo cười khan nói: “À…

    Tiêu đại nhân nói có lý”

    Ba người ngồi xuống, lại một lần nữa gọi rượu thịt ra nhắm và tiếp tục nói chuyện phiếm.

    Mụ tú bà dắt cô gái kia đến rồi thận trọng hỏi dò ý của Hoàng Phủ Kế Huân, lúc này đây hắn mới nhìn được dung mạo của tiểu nha đầu kia.

    Hoàng Phủ Kế Huân thích vóc dáng thon thả, dáng vẻ phong tình thành thục của cô nương ấ, nhưng không tiện nói.

    Dương Hạo thì như đang thiếu thiếu cái gì đó, Hoàng Phủ Kế Huân biết rõ bị Tống sứ này chỉ thích thú với việc dụ dỗ con gái nhà lành, nên cũng không nài, xua tay bảo tú bà dẫn cô gái kia đi.

    Ba người lại ngồi uống rượu, cho đến khi khách trên lầu đã bắt đầu tản về gần hết, cũng không thấy bóng dáng Dạ Vũ đâu.

    Dương Hạo không khỏi thầm nghĩ: “Cái tên Dạ Vũ này người gầy như que củi, thế mà lại khỏe như vậy, hắn mà cố được thêm một lúc nữa thì ngay đến cả ta cũng đành bái hắn”.

    Hoàng Phủ Kế Huân sớm đã không nhẫn nại được nữa, thấy Dương Hạo lộ vẻ mất kiên nhẫn liền chửi đổng một câu: “Lão già này, da bọc xương, không ngờ lại khỏe thế, vui thú đến hơn nửa ngày rồi mà vẫn còn…”

    “A…”

    Dương Hạo hướng mắt nhìn hắn rồi ho khẽ một tiếng: “Đến rồi”.

    Hoàng Phủ Kế Huân quay đầu nhìn, chỉ thấy Dạ Vũ đang từ từ đi đến, cứ như hồn ma đang lượn lờ.

    Hoàng Phủ Kế Huân không khách khí nói: “Dạ đại nhân già mà kiên cường, thật đúng là sinh ra để được sướng”.

    Dạ Vũ cười thỏa mãn: “Cũng được, cũng được.

    Ba vị đại nhân cũng vui vẻ chứ hả?”

    “ Vui, vui chết đi được ấy.

    Có điều đều không vui như Dạ đại nhân, đã mấy giờ rồi, chúng ta mau về thôi”.

    Ba người đợi lâu đã sốt ruột, vừa nhìn thấy hắn đi ra bèn đứng dậy hết lượt, Dạ Vũ đi theo đằng sau nói: “Cứ thế đi à?

    Chúng ta không uống bát canh gà, chậm rãi nhâm nhi chút sao…”

    Hoàng Phủ Kế Huân nói: “Lão đại nhân của ta ơi, ông đừng đứng đó mà nhìn nữa, đã mấy giờ rồi?

    Sắp nửa đêm rồi, sáng sớm mai ông còn phải lên triều, ta không…”

    Dạ Vũ cười hì hì nói: “Hổ thẹn, hổ thẹn quá, ai da, cuối cùng cũng đến tuổi rồi, không được như năm đó, không bằng năm đó…”

    Dạ Vũ tự biên tự diễn, đoàn người lần lượt xuống lầu, chỉ nghe thấy những tiếng cười nói vọng ra từ phía các gian phòng.

    Do đêm khuya tĩnh mịch, khách uống rượu đã về hết, những tiếng nói chuyện trong lầu trở nên rõ mồn một, vọng ra tiếng một thiếu nữ nói: “Ai da, đêm nay thật là khiến người ta mệt chết”

    Tiếng một người khác nói: “Tỷ tiếp vị khách kia thì nhà chỉ bằng thời gian uống một chén trà nhỏ hắn đã ra hết rồi, xem ra muội tiếp tên khách già họ Dạ kia còn gầy hơn khách của ta, thế mà lại mạnh dữ vậy sao?”

    Nghe thấy thế, Hoàng Phủ Kế Huân liền lập tức dừng bước, tò mò dỏng tay lên nghe ngóng, phàm là đàn ông thì đều có hứng với những chủ đề này.

    Nhưng lại chỉ nghe thấy tiếng của thiếu nữ kia đáp: “ Dũng mãnh cái con khỉ nhà hắn chứ.

    Mới nằm lên người người ta đã ra rồi, muội còn tưởng lão bất tỉnh, ai ngờ hắn không cam tâm, nhưng trên bảo dưới không nghe, hại muội phải dốc toàn lực giúp lão, qua bốn tuần hương mới thấy có chút biến chuyển, nửa cứng nửa mềm vừa đưa vào đã lại ỉu xìu, đúng là mệt xác với lão già…”

    “Phì”, từ miệng Hoàng Phủ Kế Huân phun ra một tiếng xé rách không gian yên tĩnh, vai run lên, Dương Hạo mặt co rúm lại, nhìn vẻ mặt đang cố nhịn cười của Tiêu Hải Đào, lại nhìn gương mặt nửa trắng nửa đen của Dạ đại nhân, chàng khẽ ho khan vài tiếng rồi nói: “Vốn tưởng Dạ huynh là một cái họ hiếm gặp, không ngờ ở Hồng Tụ Chiêu cũng có một vị sư huynh khác họ Dạ”.

    Dạ đại nhân như người trút được gánh nặng nói: “Đúng vậy đúng vậy, không ngờ còn có người họ Dạ giống ta, đúng là khéo thật, haha, khéo thật”.

    Hoàng Phủ Kế Huân không nhịn được mà bật cười lớn: “Dạ đại nhân, sao ông không đi kết giao với vị huynh đệ họ Dạ kia nhỉ?

    Biết đâu lại chẳng là người một nhà”.

    “Nào có khéo thế…”

    Dạ đại nhân cười khô nói: “Đêm đã khuya rồi, chúng ta mau đi thôi”.

    Vừa nói ông ta vừa băng băng đi trước dẫn đường.

    Khi ánh trăng trên trời soi rọi khắp người, Dạ đại nhân mới cúi mặt chửi thề: “Lần tới nhất định tìm một đứa trẻ hơn chút, những đứa con gái phong tình thế này quả thật không chơi được”.

    ************************************************** ***

    Cũng dưới ánh trăng đó, một con thuyền lớn bỏ neo ngoài khơi Hạo Hàn.

    Thả neo chắc chắn để con thuyền đứng yên trên mặt biển, theo những con sóng mạnh vỗ, chiếc thuyền giống như một con thú lớn đang thở phì phò.

    Trên thuyền, nơi gian phòng xa hoa và lộng lẫy nhất thuyền, bóng hai người mờ ảo giống như những con sóng dập dềnh, những tiếng rên rỉ và hổn hển từ giường vọng ra, cùng với tiếng sóng hòa vào làm một.

    “A…” tình cảm mãnh liệt được phóng thích cùng với tiếng gầm nhẹ, có tiết tấu và nhịp nhàng dần lắng vào màn đêm yên tĩnh.

    Quá nửa đêm, màn trướng mở ra, một nam tử hán ngực đầy lông thô ráp, người mặc một chiếc quần ngắn màu da báo, tóc tai bù xù trèo xuống đất, đi đến bên bàn trà, rót một ấm trà.

    Bên trong tấm mành mỏng, bóng một người đang ngồi dậy, từ từ mặc quần áo.

    Người đàn ông để ngực trần uống no nước, đi tới phía trước cửa sổ, mở toang rèm cửa, nhìn ánh trăng soi rọi vào trong thuyền, làm mờ cả ánh sáng của hai ngọn nến đang cháy trên bàn.

    Người đàn ông đó rẽ tóc lại đàng hoàng, nhìn dung mạo thì đúng là hoàng tộc Khiết Đan ở Bắc quốc Da Luật Văn, hắn ngửi theo mùi hương của biển trong gió, hắn chỉ tay lên bờ và hỏi: “Chỗ kia là nơi nào?

    Chúng ta còn cách thành Kim Lăng bao xa?”

    Chiếc màn trên giường được mở ra, một người thanh niên trẻ tuổi mặc quần áo màu trắng như màu của ánh trăng xuất hiện, mặt mũi khôi ngô, răng trắng môi hồng, trên má còn có vài tia đỏ, đó là Đinh Thừa Nghiệp.

    Hắn đi tới chỗ Da Luật Văn, nhìn về phía bờ rồi nói: “Nghe lão Đại nói, bên bờ kia là nơi ở của Hoa Đình Huyền.

    Còn bên cạnh, nơi có nhiều đảo nhỏ là Đại Kim Sơn, Tiểu Kim Sơn và Đảo rùa.

    Như vậy, cũng không lâu nữa chúng ta có thể đến cửa sông Trường Giang, đi thẳng vào thành Kim Lăng được rồi”.

    Hoa Đình Huyền vừa được nhắc tới được xây dựng ở nước Đường như thiên bảo, cũng là Thượng Hải ngày nay.

    Đinh Thừa Nghiệp tuy không nói ra, nhưng nhà hắn làm nghề buôn, đối với mỗi địa danh đều có biết chút ít, hắn cũng biết chỉ cần đi thêm chút nữa là có thể đến Trường Giang, từ đó thẳng tiến vào thành Kim Lăng.

    Da Luật Văn gật đầu, mắt sáng lên, lưỡi đao trên tay hắn sáng lên dưới trăng: “Tốt lắm, sáng sớm mai chúng ta sẽ thả chim ưng Ha Lực Cái, đợi nó bay về đến kinh thành thì chúng ta cũng đến Kim Lăng rồi.”

    Đinh Thừa Nghiệp nghĩ tới chuyện sắp xảy ra mà mặt trắng bệch, có chút lo lắng.

    Da Luật Văn mỉm cười liếc nhìn hắn một cái, nói: “Thành công có được trong những cái nhỏ bé, phú quý có được trong nguy hiểm, muốn có thành công lớn, cũng phải trả một cái giá nào đó chứ, muốn xưng đế xưng bá thì có đôi khi phải tan xương nát thịt, có gì mà phải lo?

    Nếu như lần này ta có thể trở thành hoàng đế thì ngươi cũng sẽ theo ta mà lên như diều gặp gió, nhưng nếu ta thất bại…”

    Da Luật Văn nói lạnh lùng: “có điều sớm thì cũng phải mười mấy năm nữa mới phải vào quan tài, có gì mà phải sợ”.

    Đinh Thừa Nghiệp vội nói: “Thần không sợ.

    Chỉ có điều, đại nhân ở tận Giang Nam xa xôi, lại đòi chiếm phương Bắc khó khăn, cuối cùng có thể thành công được hay không thì cũng khó đoán được.

    Thần chỉ e rằng…”

    Da Luật Văn cười ha hả nói: “Sợ rồi hả?

    Chuyện này chúng ta đã chuẩn bị rất lâu rồi, chờ đến hôm nay mới phát động, nước chảy thành sông, chúng ta có ở Thượng Kinh hay không thì cũng đã không quan trọng nữa rồi”.

    Hắn trở về bên bàn, ngồi nói: “Từ khi Tiêu Tư Ôn giết Mục Tông rồi lập Gia Luật Hiền, chúng ta đã chuẩn bị rồi.

    Tiêu Tư Ôn chết đột ngột, đó là bước đầu tiên.

    Chỉ là chúng là sai ở chỗ cứ ngỡ Gia Luật Hiền yếu ớt, không khống chế nổi đại cục, Tiêu Tư Ôn mà chết là xong, ai ngờ hắn không chịu thua, còn lôi ở đâu ra được một mụ hoàng hậu đáng gờm”.

    Hắn thở dài, không nén được than thở mà nói: “Cái này, thực ra vốn là nữ trung cân độn, nhìn thấy triều cương không yên, liền đến biên giới Tống ngăn chặn thế hùng, kích động quân Tống Bắc phạt, khiến quân địch bên ngoài tiến đến Thượng Kinh, nhân cơ đó mà phong thưởng lớn, có ân thì kết lão thần, có công được thưởng tân Tấn, Hàn Đức đem toàn bộ gia đình họ Tiêu dồn vào ở khu thân quân, 12 cung một phủ, tổng binh lực cũng có khoảng 10 vạn người, đều là những người tinh nhuệ.

    Có thể thấy, chúng ta mới chỉ được tạm thời ổn định, chúng ta vẫn tiếp tục chuẩn bị, cho đến hôm nay mới phát động”.

    Hắn lại cười nói: “Mượn địch trợ giúp, quả đúng là diệu kế.

    Tiêu Xước mượn quân Tống để tự bảo vệ mình, phạt Tống lấy lập uy, cái này chỉ có cô ta mới có thể làm được.

    Ta Da Luật Văn đương nhiên cũng có thể sử dụng.

    Cô ta mà muốn phản ta bằng cách nhân cơ hội dùng lực lượng của ta ở Thượng Kinh trừ khử ta.

    Tốt lắm!

    Ta cho cô ta cơ hội này, tương kế tựu kế, giành được quyền phát động trước, bí mật kết liễu hoàng thượng, Hàn Đức, Gia Luật Cách, Tiêu Thác…

    Lý Dục muốn mượn thế của Khiết Đan khiến cho quân Tống bẽ mặt.

    Ta có thể nể mặt hắn, rồi dìm hắn xuống nước, chuyến đi này đến Giang Nam, tìm cơ hội giết Tống sứ, triều đình nhà Tống đã làm chủ trung nguyên, thế lực không dễ dàng khiêu khích, nhất định nước ta phát động thì nước Đường không còn chỗ tháo lui, chỉ có cách liên minh với chúng ta, chặn đường lui của quân Tống.

    Quân Tống bắc phạt, khí thế ngùn ngụt, khi đó Thượng Kinh cũng không tránh khỏi loạn lạc.

    Ngươi chớ coi ta hôm nay ủng hộ Gia Luật Hiền, nếu như có một ngày thiên hạ thái bình thì thôi, đến khi đó, gia tộc Gia Luật nếu như chỉ có ta Da Luật Văn mới đủ sức nắm càn khôn trong tay, thì bọn họ chỉ có nước mời ta đứng lên thôi”.

    Đinh Thừa Nghiệp lo lắng nói: “Vậy còn Tiêu hậu?”

    Da Luật Văn nói: “Tiêu Xước, hừ, mụ ta và hoàng đế thì có tình cảm gì đâu chứ?

    Tiêu Tư Ôn cho bà ta cuộc hôn nhân này, vào cung làm hoàng hậu, chẳng qua là để Vũ gia và hoàng tộc Gia Luật của ta mãi mãi bảo vệ sự hưng thịnh của họ Tiêu mà thôi.

    Hoàng đế chỉ cần gia tộc Gia Luật của ta thành công, lấy Gia Luật Hiền hay là Da Luật Văn cũng đều có gì khác nhau đâu?

    Tiêu Xước vốn là một người thông minh, hiểu được tiến thoái, hiểu rõ được mất, đến lúc đó, để bảo tồn sự an toàn của họ Tiêu, cũng tránh cho Thượng Kinh bị một phen náo động, bà ta chỉ cần thuận tình lập ta lên làm vua, làm hậu của ta, hahaha, giang sơn mỹ nữ, dễ như trở bàn tay, cái nguy hiểm này lẽ nào không đáng để mạo hiểm?”

    “Thần rõ rồi”.

    Trong mắt Đinh Thừa Nghiệp như có một tia sáng lóe lên: “Kế hoạch này mới nghe thì có vẻ khó khăn, chỉ cần ở Thượng Kinh thành công giết hại hoàng thượng, giết được bè lũ Gia Luật Cách, Hán Đức, Hán Thác Trí… rồi dẫn quân Tống bắc phạt, hoàng hậu nương nương bất kể là vì xã tắc hay là vì gia tộc họ Tiêu, hay là vì chính bà ta, thì cũng chỉ có thể vứt bỏ ân oán cá nhân, nghênh đón đại nhân là điều đương nhiên.”

    “Không sai!”

    Da Luật Văn đắc ý cười nói: “Khi rời khỏi Thượng Kinh, ta còn là chi huy sứ của đoàn quân binh mã của gia tộc, khi về Kinh, ta dã là hoàng đế của Khiết Đan, haha.., cái gì mà báo oán, đợi ta lên làm hoàng đế rồi thì ta sẽ sủng ái nàng vài đêm, cái tên ốm yếu vô dụng Gia Luật Hiền đó sẽ bị nàng quên lãng ngay thôi, cô ả sẽ chẳng thể nào quên được cái ngọt ngào mà ta mang lại đâu, hahaha…”

    Đinh Thừa Nghiệp lộ vẻ cười hưng phấn: “Không biết vị sứ giả mà nước Tống cử đến nước Đường là người như thế nào, đại nhân chuyến này đi…”

    Da Luật Văn cười nói: “Mặc kệ hắn là người thế nào, đợi tin thắng lợi từ Thượng Kinh truyền đến, ta sẽ cho hắn một nhát đi đời nhà ma”.

    Chiết Tử Du chậm rãi bước đi trên đường, từ phía xa Trương Thập Tam cũng đang định đi tới, thấy Chiết Tử Du thủ thế, liền cảnh giác, nhìn bốn phía một lượt rồi mới quay lại hòa mình trong dòng người.

    Chiết Tử Du tức giận nghiến răng, Dương Hạo, tên khốn nạn, đi theo ta đến nửa ngày rồi, chẳng lẽ sau này ngươi cứ định ngày ngày theo ta, vậy thì muốn làm việc gì cũng khó rồi.

    Nàng đi tới một quầy hàng phía trước, tiện tay cầm lên một món đồ trang sức, khóe mắt lấp lánh thì nhìn thấy Dương Hạo đi tới, liền lập tức đứng thẳng người, giả vờ đang ngó quần áo của mấy vị tiểu thư qua đường.

    Dương Hạo dày mặt đi đến: “ Hà hà, Mạc cô nương quả thực có con mắt nhìn đời, quần áo của vị tiểu thư kia quả thật là rất đẹp phải không”.

    Chiết Tử Du ngẩng mặt nói: “Vậy thì làm sao?”

    Dương Hạo cười nói: “Nếu như nàng thích thì ta sẽ cho người lột quần áo của cô ta đem về cho nàng, còn quần áo của nàng thì sẽ thuộc về ta, có được không?”

    Chiết Tử Du trừng mắt, nói: “Vô lại!” rồi quay người đi, Dương Hạo khẽ nhíu mày đuổi theo.

    Một con đường, hai con đường, ba con đường, Chiết Tử Du chỉ có thể coi hắn là không khí, Dương Hạo lơ đễnh tự hỏi tự đáp, quyết làm một cái đuôi bám theo.

    Chiết Tử Du không kiềm chế được bèn dậm chân sẵng giọng: “Ngươi theo ta làm gì?”.

    “Không có gì, ta chỉ muốn biết nàng muốn làm gì…

    À, ta biết rồi nhé”

    Chiết Tử Du giật mình: ”Ngươi biết cái gì rồi?”

    Dương Hạo lộ ra nét cười bí mật: ”Nàng không muốn rời xa ta, biết ta phải đến nước Đường nên nàng mới đến trước để đón ta, cố tình tạo cơ hội cho đôi ta gặp gỡ, có đúng không?”

    Chiết Tử Du vừa bực vừa buồn cười, đột nhiên thấy trong lòng rối bời, với dáng điệu không thay đổi, Dương Hạo cảm thấy như có cảm giác được yêu một lần nữa, cái cảm giác lẫn lộn lại ngọt ngào khiến nàng cảm thấy có chút sợ hãi, nàng hỏi: ”Dương công tử, ương tiên sinh, Dương đại gia, rõ ràng là công tử theo dõi ta có đúng không?”

    Dương Hạo làm vẻ mặt vô tội nói: ”Đâu có đâu, chỉ là ta đã có mưu đồ trước là sẽ gặp nàng thôi mà”

    ” Ngươi... ngươi thật là vô lại!”

    Chiết Tử Du tức đến dậm chân, đúng lúc hắn ta không biết làm gì thì đột nhiên nghe vọng đến một tiếng la chiêng, phía trước xuất hiện một đoàn binh sĩ, vai khiêng kiệu, vừa đi vừa quát lớn: ”Sứ giả Khiết Đan đến, mau tránh đường!”

    Chiết Tử Du tròn mắt, cười nói: ”Khiết Đan xuất sứ đến nước Đường, hihi, từ bây giờ ngươi có việc để làm rồi nhé, không cần phải đi theo quấy rầy ta nữa”.

    Dương Hạo quay mặt lại nhìn đám người, vừa nghe được mấy câu, hắn quay đầu lại cười nói nhỏ với Tử Du hai chữ: ”Mơ hão!”

    **************************

    Vua nước Đường nghênh tiếp sứ tiết Khiết Đan hết sức long trọng.

    Từ trước đến nay, Khiết Đan và vua nước Đường vẫn giao lưu buôn bán trên biển với nhau, lần này Lý Dục nhiệt tình mời Khiết Đan đến chơi, có thể nói là đã cố nén nỗi khổ tâm trong lòng, một mặt xưng thần với Tống sứ, cốt để quân Tống không tìm ra lý do để đánh Đường, mặt khác vẫn giao du với quân Khiết Đan thế lực hùng mạnh, chiêu này gọi là kim giấu trong bọc, nay tiết sứ Khiết Đan đã đến, hắn tự nhiên lại muốn khoa trương thanh thế.

    Dương Hạo không mấy để ý đến sứ giả Khiết Đan.

    Nhưng Tiêu Hải Đào thì có vẻ hơi căng thẳng, liên tục phái người đến dò la tình hình Khiết Đan.

    Trước mặt Dương Hạo thì tức giận mà rằng: “Đại nhân, nước Đường đã xưng là thần của nước Tống, là chư thần của nước Tống, nay chưa được sự đồng ý của nước Tống ta lại tự do giao du với Khiết Đan, như vậy há còn đạo lý gì nữa?

    Thật không hợp lý!”

    “Thì sao?

    Ừm, chờ Mạc cô nương rời khỏi hoàng cung thì ngươi lập tức nói cho ta biết, đi mau, tiếp tục theo dõi cô ta”.

    Dương Hạo phẩy tay đuổi một gã thị vệ ra ngoài, quay người lại nói một cách lười nhác: “Khiết Đan đã thiết lập quan hệ ngoại giao với nước Tống ta, không phải là quân địch của nước Tống.

    Nước Đường có quan hệ với họ cũng là có gì đáng chỉ trích?

    Nước Đường chỉ là một nước chư hầu của nước Tống, nhưng cái quyền tự chủ này cũng phải có chứ hả?”

    Tiêu Hải Đào tức giận không nói, một lát sau có được chút tin tức lại chạy đến tìm Dương Hạo: “Đại nhân, sứ giả Khiết Đan đến chơi, nhà Đường bày ra yến tiệc thịnh soạn cùng 360 người nghênh đón, Đại nhân, khi chúng ta tới, họ chỉ cử ra có 120 nghênh đón thôi.

    Bên trọng bên khinh như vậy làm sao hợp lý?

    Nước Đường là nước chư hầu của chúng ta, đối xử với chúng ta như vậy chẳng phải không hợp đạo sao?”

    “Kể cả bọn họ cử ba ngàn sáu trăm người ra thì đã sao?

    Bản quan không để ý đến những cái đó.”

    Tiêu Hải Đào sốt ruột nói: “Đại nhân, đây không phải là chuyện không có lễ với chúng ta, Đại nhân cầm lễ tiền đến là đại diện cho thiên tử của nước Tống, nhưng lễ nghi lại bị thua kém người Khiết Đan, như vậy quả là mất thể diện nước Tống ta quá ạ.”

    “Vậy ngươi bảo làm sao bây giờ?

    Để Lý Dục xin lỗi, sau đó chúng ta ra khỏi thành, phái 360 người hành lễ, rước đón chúng ta lại từ đầu sao?

    Đó chẳng phải là trò hề hay sao?

    Tiêu tự thừa, bình tĩnh một chút, ta nghĩ đang có người hy vọng chúng ta giận quá mất khôn đấy!”

    “Vâng!”

    Chớp mắt đã đến trưa, Dương Hạo vừa dùng bữa xong, vừa mới uống một ấm trà, Tiêu Hải Đào lửa giận bừng bừng đến: “Đại nhân, muốn nhẫn nại cũng không thể nhẫn nại nổi nữa.

    Sứ giả Khiết Đan đã cống nạp dê cừu mỹ tửu, áo long cừu cho vua Đường, vua Đường lấy vàng bạc châu báu đáp lễ là được rồi, còn trao kim ấn cho họ, làm sao họ có quyền lấy kim ấn ra trao thưởng?”

    Dương Hạo trừng mắt nói: “Ai bảo bản quan không biết?

    Ta nào biết hắn có quyền lực gì ?

    Ngươi nói xem hắn có quyền đó hay không?”

    “Cái này… hạ quan không nhớ rõ có tiền lệ này hay không, đại nhân chờ hạ quan đi kiểm tra luật cổ lễ xem sao.

    Nếu như không hợp lý, chúng ta có thể căn cứ vào đó để công khai lên án Lý Dục”.

    Dương Hạo nghe câu được câu chăng, cũng không để tâm lắm, Tiêu Hải Đào thì đi đi lại lại với Quy thừa tướng, lúc này đây đang hết sức chú ý động tĩnh của triều đình.

    “Đại nhân đại nhân” Tiêu Hải Đào lật đật chạy lại “Đại nhân, quốc tiệc thiết đãi sứ giả Khiết Đan sắp kết thúc, đoàn sứ giả sắp về nhà khách.

    Vua Giang Nam còn phải đích thân đến tiễn ra cửa ngọ môn, đến đại nhân đại diện cho thiên tử nước Tống mà còn không được hành lễ như thế, vua Giang Nam thật đúng là không ra thể thống gì cả.”

    Dương Hạo than thở nói: “ Tiêu tự thừa, xem ông vã mồ hôi kìa, đến đây, ngồi uống cốc trà đi”.

    “ Tạ đại nhân, hạ quan không uống, người nước Đường quá đề cao dân Khiết Đan, không sợ quân Tống ta sao?

    Hứ, hạ quan lại đi xem tình hình thế nào”.

    Tiêu Hải Đào chớp mắt đã không thấy đâu nữa, Dương Hạo nhìn theo bóng ông ta mà dở khóc dở cười: “Cái tên Tiêu tự thừa này, khi tức lên thật đáng yêu, nhưng thật ra như vậy cũng có chút khí tiết”.

    Một thị vệ lanh lẹ tay chân đi tới, đứng bên Dương Hạo nhỏ giọng nói: “Đại nhân, thuộc hạ thừa lệnh theo dõi Mạc cô nương, cô ấy vào cung đã lâu mà vẫn chưa thấy ra, sau đó thay quần áo thường phục, nói nhỏ với tên phu xe vài câu, sau đó Mạc cô nương ở trong đó đến đêm mới ra”.

    “Hả?”

    Dương Hạo trợn tròn mắt: “Lâu như vậy sao?”

    Cô ta đang tính trốn ta hay sao?

    Hừ, dễ mà qua mặt được ta sao?

    Ta đi ngủ trước, để mai tập trung tinh thần tiếp tục đấu với cô”.

    Dương Hạo vừa đứng dậy, Tiêu Hải Đào mặt mũi đỏ gay chạy lại nói : ”Đại nhân, người chắc chắn là không biết ai là người đích thân ra tiễn đoàn sứ giả Khiết Đan về nhà khách đâu”

    Dương Hạo liếc mắt nói: ”Chắc là Dạ Vũ đại nhân chứ gì, ông ta không phải là đại hồng bột hay sao, tiếp đãi sứ giả cũng là nhiệm vụ của ông ta mà”

    ”Hì!”

    Tiêu Hải Đào dậm mạnh chân, tức giận nói: ”Dạ Vũ tất nhiên phải có mặt rồi, nhưng còn có một người trong cung đích thân đến, đó chính là đại thần thủ phủ của Đường Quốc, Khu Mật sứ Trần Kiều, hắn ta vốn là tể tướng của nước Đường mà.

    Khi đại nhân mới vào cung, hắn còn không đích thân đón tiếp.

    Đây là điều sỉ nhục và khinh miệt đối với nước Tống ta, đại nhân phải lập tức vào cung, kháng nghị đến cùng với vua Giang Nam!”

    Dương Hạo ngáp một cái, nhổ ra một lá chè, rồi làm như không có việc gì mà nói: ”Không có việc gì khác sao?

    Nếu không có việc gì khác thì bản quan đi ngủ đây, nghe nói ở đây xuân vây thu thiếu, quả thật là không giả.

    Đất Giang Nam này đã vào đông, đúng là có cảm giác như đang vào thu, thật dễ buồn ngủ, Tiêu đại nhân nếu không có việc gì làm thì cũng đi ngủ đi, cho lại tinh thần, chạy đi thêm vài nơi nữa, cố gắng thu thập hết thông tin về đường đi, sông ngòi, ao hồ, đóng quân... rồi ghi lại, như vậy mới là việc đúng đắn.”

    Dương Hạo thắt lại thắt lưng, thản nhiên đi mất.

    Tiêu Hải Đào đứng nhìn theo bóng chàng đi mất mà phát run.

    Dương Hạo nằm khoảng hai tuần hương thì chìm sâu vào giấc ngủ, khi đang say say ngủ thì Tiêu Hải Đào lại tức giận chạy vào: ”Đại nhân, đại nhân.”

    Dương Hạo quay lưng ngồi dậy, cười khổ sở nói: ”Tiêu tự thừa, lại nghe ngóng được chuyện gì mà không nhịn nổi như vậy?”

    Tiêu Hải Đào phẫn nộ nói: ”Hạ quan không phải là nghe ngóng được tin gì cả, mà là tận mắt nhìn thấy.

    Sứ giả Khiết Đan vừa mới vào dịch quán đã chê ỏng eo là ở nơi đó xa xôi quá, sân cũng không bằng nơi chúng ta đang ở.

    Bọn họ còn muốn chúng ta dọn đi nơi khác, nhường nơi này cho bọn họ, Chương chỉ huy lý luận với bọn họ còn bị bọn họ động hủ, đã làm bị thương mười mấy binh sĩ quân ta rồi!”

    Dương Hạo ngẩn người, mắt trở nên mơ hồi...

    Rồi bỗng nhiên quát lớn: ”Thị vệ của chúng ta đều là cấm quân, nói về võ công thì cũng không thua kém bọn Khiết Đan, sao lại để chúng động thủ uy hiếp như thế?”

    Tiêu Hải Đào nói: ”Đại nhân không biết đấy thôi, bọn họ chỉ nhằm mục đích gây sự.

    Chương chỉ huy nghe nói binh sĩ xảy ra tranh chấp đã mang quân đến hòa giải, vốn không muốn động thủ với bọn chúng, đến gươm giáo cũng không mang theo, nhưng đối phương lại dùng binh đao, lẽ nào chúng ta chịu thiệt?

    Hồng Lư tự Dạ Vũ cũng có mặt nhưng hắn không khống chế được bọn Khiết Đan kia, đại nhân, chúng là theo lý mà nói phải là thượng khách của nước Đường, vua Đường đối đãi, nghênh tiếp chúng ta là trách nhiệm của ông ấy, nhưng đến nay lại để xảy ra chuyện như thế này, ông ta còn như người ngoài cuộc không can dự.

    Đại nhân nên đến làm rõ lý lẽ với lão ta”.

    ”Kháng nghị cái đầu ông, Tiêu đại nhân, ông không thể nói chuyện khác được à?”

    Dương Hạo tức đến nỗi nói thô lỗ với Tiêu Hải Đào, chàng vừa mặc quần áo vừa nói: ”Phàm mà kháng nghị, thì đa phần đều là những kẻ ở vị thế thấp mà nói cao, chứ nếu không cần chi phải kháng nghị?

    Kháng nghị có cái tác dụng gì, bọn họ làm như thế nào chúng ta sẽ làm như thế, đánh cho bọn hắn đi về gặp tổ tiên không phải là xong ư?”

    ”Hả, phải... phải động thủ sao?”

    Tiêu Hải Đào lắp bắp nói.

    Ông ta không ngờ rằng một người tính tình tốt như thế, tốt đến mức tưởng chừng như mềm yếu lại có thể dữ đến như vậy, ông ta kinh ngạc nói: ”Cái này, cái này sợ rằng không ổn, chúng ta là ngoại sứ, đến nước Đường làm khách.

    Có xảy ra chuyện gì thì cũng cần chủ nhà lộ mặt, nếu như chúng ta ở trong nhà khách đánh nhau với hội Khiết Đan thì chẳng phải cũng là loại vô lễ nghĩa giống chúng hay sao?

    Nước Đường sẽ được thể mà lên mặt.

    Vua nước Đường truy ra ngọn ngành thì chúng ta sẽ không bị thiệt đâu”.

    ”Theo lý cái con khỉ mốc!”

    Chương 353: Xung đột

    Dương Hạo xỏ giày, đứng thẳng lưng, lấy thanh gươm mà Chiết Tử Du tặng chàng treo trên tường xuống, vừa giơ kiếm, vừa hét lên một tiếng “cha”, chàng nhìn kiếm, đút kiếm lại vào vỏ rồi đeo lên lưng.

    Vừa buộc lại đai lưng vừa nói: “ Thời Hán vũ đế, đại tướng Lý Nghiễm Lợi đã đổ máu trong cuộc chiến Đại uyển, thây phơi ngàn dặm, đó không phải là vì Tổ quốc của ông ta đó sao?

    Theo cách nói của ngươi là không hợp đạo lý, không hợp đạo lý thì làm sao?

    Sau trận chiến đó thắng lợi rực rỡ, các chư quốc Tây vực nhìn ông ta như thế nào?

    Từng hoàng thổ thế đạo, tịnh thủy bát phố, tất cung tất kính.

    Nếu như tặng cả thần tiên nữa thì e rằng trên thiên giới các thiên sứ bất mãn.

    Khi Lý Nghiễm Lợi đem quân đi, các nước chư hầu đều đích thân nghênh tiếp từ 10 dặm, khi về nước thì các quân vương mang theo vàng bạc châu báu ra đích thân đón tiếp thiên tử Trung nguyên.

    Cuối cùng Hán vũ đế không còn được cường thịnh như xưa nữa thì thế nào?

    Quốc vương nước Khang khi tiếp kiến sứ giả chư hầu đã sắp xếp để sứ giả Ô Tôn của Đại Hán sau cùng, rồi quốc vương càng thêm ngạo mạn không nói một lời mà giết chết sứ giả, kết quả nước Hán nổi giận, phái thêm vài sứ giả đến rồi đều bị giết chết, tại sao phải tiền cung hậu cứ?

    Do thực lực mà thôi.

    Ngươi có lễ nghĩa và ngươi hy vọng người khác tôn trọng ngươi?

    Vậy ngươi đi đoạt lấy chức quân vương đi, có một vài người nói nhẹ không ưa chỉ ưa nặng, không cần biết có lễ nghĩa gì hết đâu, đi thôi!”

    Dương Hạo vừa nói xong liền bỏ ra ngoài, Tiêu Hải Đào ngẩn ra hồi lâu mới vội vàng giật mình nói: “Nếu biết sớm đại nhân vốn nóng tính thế hạ quan đã không bẩm báo cho ngài, việc này làm to ra cũng đành vậy nhưng chớ có làm đến mức không gì cứu vãn nổi”.

    “Bây giờ thần ưng của ta hẳn đã bay về đến Thượng Kinh rồi chứ nhỉ?”

    Gia Luật Văn nhìn về phía bầu trời xanh xa xôi, suy nghĩ một lát, rượu Giang Nam mềm mại thơm ngon, dù trên bàn tiệc rất sung sướng thoải mái, nhưng đó chỉ có tác dụng làm cho mặt thêm chút hồng, không thể biến đổi được gì.

    Đinh Thừa Nghiệp đi đến trước mặt hắn, nói: “Đúng vậy, với tốc độ bay của Ha Lực Cái thì giờ đã đến Thượng Kinh rồi.

    Đại nhân không ở Thượng Kinh để tự mình chủ trì đại cục , không biết ở đó tình hình ra sao”

    Gia Luật Văn mỉm cười nói: “Ta ở Thượng Kinh, bọn họ lúc nào cũng sẽ đề cao cảnh giác, không chỉ ta, kể cả quân bộ tộc của ta cũng sẽ đều bị quan sát chặt chẽ.

    Bất kể là ai cũng đều không ngờ tới rằng, khi ta đang ở Giang Nam xa xôi lại có thể xảy ra cuộc phản động công kích, xuất kích bất ngờ mới có công hiệu”.

    Hắn vuốt vuốt râu, dương dương tự đắc: “ Người Hán các ngươi binh thư hữu vân, có năng lực mà không thể dương oai, có thể dụng mà không thể dùng, đó chính là đạo lý.

    Ta rời Thượng Kinh, Tiêu Xước tự cho là được kế, bọn họ mới lơi là cảnh giác và cho ta cơ hội.

    Lúc này đây ta mà ở thượng Kinh tự tay nắm giữ quân bộ tộc càng dễ dàng đắc thủ.

    Bọn họ tuyệt đối không nghĩ rằng ra- một kẻ ‘ốm yếu bệnh tật’, phụ thân đại nhân cũng rời đất bộ tộc, bí mật đến Thượng Kinh khống chế quân bộ tộc của ta, haha.. chứ không hề biết phụ thân đại nhân của ta lúc nào sẽ phát động”.

    Đinh Thừa Nghiệp an ủi: “Đại nhân không cần phải quá lo lắng, lão Vương gia cưỡi ngựa cả đời, kinh nghiệm chinh chiến cũng phong phú hơn người, chắc chắn sẽ chọn được người thích hợp nhất để tiến hành chiến lược này”.

    Lúc này, một thị vệ vội vã chạy vào bẩm báo: “Đại nhân, người Tống không chịu dọn đi, chúng thần đã cãi nhau một phen, hai bên bắt đầu động thủ rồi ạ”.

    Gia Luật Văn trừng mắt nói: “Người của chúng ta không bị thiệt chứ?”

    Tên thị vệ đó liền cười hi hi mà rằng: “Đại nhân yên tâm, nhờ phúc lớn của đại nhân, chúng ta đã chuẩn bị kĩ trước khi đến, ai cũng có giắt vũ khí theo người, đánh bị thương vài người của bọn chúng, người của chúng ta thì không ai bị thương cả.

    Có điều, chúng ngậm bồ hòn, đợi binh lính đến đều đã mang theo vũ khí, sợ rằng muốn đánh một trận lớn”.

    Gia Luật Văn cười ha hả nói: “Chúng dám?

    Ta cũng đang muốn bọn chúng mang binh đến đây, đi, ta ra xem”.

    Đinh Thừa Nghiệp vội vàng khuyên: “Đại nhân, hiện nay ở Thượng Kinh vẫn chưa có tin tức gì đích xác, chi bằng đừng sinh sự vẫn hơn”.

    Gia Luật Văn hiểu ý mà cười: “Đương nhiên bây giờ ta vẫn chưa thể giết Dương Hạo, có điều cũng phải cho hắn mất hết uy phong”.

    Đinh Thừa Nghiệp ngẩn người, mặt đột nhiên trắng bệch: “Dương Hạo?

    Dương Hạo là ai?”

    Gia Luật Văn nói: “Sứ giả của nước Tống là Dương Hạo, nghe nói hắn khi ở Tây Bắc đã giao lưu với Gia Luật Cách, ắt hẳn là một con người văn võ song toàn, chúng ta đi gặp hắn”.

    Gia Luật Văn nắm chặt con dao giắt lưng rồi đi, Đinh Thừa Nghiệp ngây người đứng tại chỗ.

    “Dương Hạo, có phải là Dương Hạo không?”

    Đinh Thừa Nghiệp nghĩ lại cái người đã khiến cho mình sợ đến mức lâm vào cảnh như thế này.

    Bất giác ngọn lửa căm giận từ từ bốc lên, hắn kéo vành mũ trên đầu xuống che mặt, theo Gia Luật Văn ra ngoài.

    Dạ Vũ đứng ở giữa hai bên, khom người thở dài nói: “Chư vị, chư vị, chư vị từ xa đến đây làm khách, đều là thượng khách của nước Đường, có gì thì từ từ thương lượng với nhau, hà cớ gì phải vì chuyện nhỏ này mà mất hòa khí?”

    Chương Đồng Châu quát lớn: “Chương Gia chúng ta vốn đường đường là nam tử hán, hôm nay các ngươi làm bị thương vài anh em, ngươi bảo ta là phải nhân nhượng ư, họ Chương chúng ta không sợ, Dạ đại nhân, mời ngài tránh ra một bên, hôm nay Chương Đồng Châu ta nhất định phải đòi công bằng từ bọn Khiết Đan.”

    Chương Đồng Châu đứng bên cấm quân thị vệ,quần áo chưa kịp chỉnh tể, rõ ràng là nghe tin xong liền chạy đến ngay, sau lưng có một vài binh sĩ cầm dao, mâu, do đến muộn nên một vài binh sĩ đã bị thiệt, chỉ huy đang cùng giao thiệp với đối phương, do đó chưa có ai lên chiếm thế.

    Hai bên mặt đối mặt, Gia Luật Văn mặc chiếc quần da báo, chân đi giầy, rõ ràng là một đại hán của Khiết Đan, thế mà trong tay lại cầm theo không ít vũ khí, khiến ai cũng chăm chú nhìn theo, rõ ràng là đã có sự chuẩn bị kĩ trước khi đến đây.

    Bọn họ nghe thấy Chương Đồng Châu nói như vậy thì cười ha hả mà rằng: “ Người nhà Tống các ngươi chỉ là giỏi khoa môi múa mép, có bản lĩnh gì thực sự thì mau thể hiện ra đây, người Khiết Đan chúng ta mới thực sự là những bậc anh hùng hảo hán, các ngươi có bản lĩnh thì thử giết ta xem, ta sẽ cho các ngươi nếm mùi lợi hại, chứng thực tiếng tăm hảo hán!

    Nếu như các ngươi không có tài cán gì thì hãy cuốn gói đi vẫn còn kịp, còn chỗ này bọn ta ở là chắc rồi.”

    Hai bên lửa giận bừng bừng, đều đang muốn nhảy vào nhau đánh lộn.

    Dạ Vũ khổ sở khom mình khuyên giải: “Các ngài bình tĩnh đã, có gì nói chuyện với nhau, ai đó đi mời sứ giả Gia Luật và Dương trái sứ đến, bản quan thật sự không can nổi rồi”,

    Ngẩng đầu lên thấy Dương Hạo và Tiêu Hải Đào đang đi đến, Dạ Vũ không nén nổi mừng rỡ: “Tiêu tự thừa ngài đến đúng lúc lắm, mời ngài can ngăn dùm, tử viết, lễ chi dùng, cùng vi quý.

    Tiên vương chi đạo, tư vi đắc ý.

    Ồn ào như thế này Đường quốc chúng tôi thật mất mặt quá, thật chẳng giống ai rồi.”

    Tiêu Hải Đào vốn định ra mặt khuyên can, để tránh cho Dương Hạo phải ra tay.

    Nhưng nghe thấy những lời nói này lại thấy rất bực mình, không nén nổi mà lớn tiếng phản bác: “ Dạ hồng lư há lại muốn đoạn chương thủ nghĩa?

    Đã có câu: ‘Lễ chi dùng, cung vi quý.

    Tiên vương chi đạo, kỳ vi mỹ’.

    Vừa muốn cái này lại muốn cái kia, như vậy không được.

    Biết lễ nghĩa thì hòa hảo, bằng không thì khó lắm.

    Hôm nay là do người Khiết Đan thất lễ trước, Dạ đại nhân đến không làm gì được lại chỉ trích người Tống chúng tôi thất lễ hay sao?”

    Hai bên võ sĩ giương cung giương kiếm, hai người cầm đầu ở hai bên lại không hề qua lại một lời, bên này dường như chuẩn bị biện luận thì bên kia cũng sẵn sàng giở lý, không chỉ những võ sĩ hai bên nghe không hiểu, đến Dương Hạo cũng không hiểu.

    Hóa ra Dạ Vũ trích dẫn lời của Khổng Tử, nói về dĩ hòa vi quý.

    Ở nơi này từ xưa đến nay đều rất chuộng nói đạo lý, khiến người ta mâu thuẫn thì lại không thủ lễ, mà Tiêu Hải Đào lại phản bác ông ta, như vậy theo cách nói của Khổng Tử thì là vạn sự dĩ hòa vi quý.

    Nhưng Khổng Tử cũng nói rằng nếu như bất kể làm việc lớn nhỏ gì cũng đều dĩ hòa vi quý thì không thể khống chế quy củ pháp luật, như vậy là làm mất nguyên tắc.

    Hai tên mọt sách đáng thương bị hai võ sĩ dẹp ra không thương tiếc, dường như trong mắt họ, hai tên ưa lý luận kia chỉ là một cọng cỏ mà thôi.

    Dương Hạo nghe bọn họ cứ lẩm bẩm những lý lẽ phản biện mà phát bực, tiến lên vài bước mà nói: “Việc này Khổng Tử cũng không thể giải quyết nổi đâu, hãy để lão tử ta giải quyết”.

    Quân Tống nghe thấy vậy liền quắc mắt, dạt sang hai bên cho Dương Hạo và Tiêu Hải Đào đi lên, tay nắm chặt gươm, hai người từng bước từng bước đi lên phía trước.

    “ Đại nhân, chúng thần có lý trước.

    Chỉ tại bọn chúng động thủ đả thương người của chúng ta trước.

    Đại nhân, chúng thần không ngại đi vào cung…”

    “Người đâu, Tiêu tự thừa mệt rồi, mau đỡ ông ấy vào trong nghỉ ngơi”

    “Tuân lệnh!”

    Hai tên cấm vệ quân người Hán lưng hùm vai gấu, thân cao thước tám xuất hiện, đỡ hai bên Tiêu tự thừa rồi kéo ông ta vào trong.

    Dạ Vũ mặt trắng bệch hỏi: “Dương trái sứ định giải quyết thế nào?”

    Dương Hạo sắc mặt trầm xuống, điềm nhiên nói: “Dùng thanh kiếm trong tay ta”.

    Dạ đại nhân vừa nghe thấy liền hốt hoảng: “Dương trái sứ tuyệt đối không được, nếu như các ngài ra tay thì sự tình sẽ càng thêm phức tạp, hạ quan…”

    “Người đâu, Dạ đại nhân cũng mệt rồi, mau kéo ông ấy đi nghỉ ngơi”

    Những lời nói này không phải xuất phát từ miệng Dương Hạo mà là từ thủ lĩnh Khiết Đan.

    Hắn cười hì hì nhại theo câu nói của Dương Hạo, ngay lập tức cũng có hai tên lính Khiết Đan chạy tới kéo Dạ Vũ sang một bên.

    “Không được động thủ, không được giết người” Dạ Vũ và Tiêu Hải Đào bị kéo vào trong cùng thi nhau hét lớn.

    Dương Hạo nhìn con người cao to đang đứng vững như bàn thạch trước mặt, đó chính là thủ lĩnh Khiết Đan.

    Khí thế như núi, tay nắm chặt chuôi đao to đùng, chuôibằng đồng sáng chói ngời, không biết đã bị ngón tay cái của hắn chạm vào biết bao lần.

    Hắn híp hai mắt trầm giọng nói: “Bản quan là Chỉ huy sứ của bộ tộc Khiết Đan, các hạ là ai?”

    Dương Hạo cũng hơi nheo mắt nói: “Bản quan là Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Dương Hạo của Tống quốc, chính là các người đã đến đây làm hại người của ta?”

    “Roẹt” một cái, hai bên binh sĩ của Khiết Đan và nước Tống đều nhất tề rút gươm, làm thành một vòng vây hình tròn bao quanh hai người, một quan văn, một quan võ.

    Một người cầm gươm, một người cầm đao, hai bên nhìn nhau tóe lửa như sắp sửa lao vào nhau đến nơi.

    Chương 354:Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo

    “ Là lão tử đây, a!”

    Lý Giai vừa nói xong, đột nhiên một lưỡi kiếm sáng như tia chớp vụt tới, nhanh tới mức hắn không kịp phản ứng, hắn cảm thấy mặt mày xây xẩm, chỉ có thể hét lên một tiếng thảm thiết, Dương Hạo đã thu lại lưỡi kiếm sắc bén.

    Lý Giai hồn xiêu phách tán, tay chân lạnh ngắt, toàn thân run rẩy, đao thị uy này đã khiến hắn tưởng chừng như mình bị bổ ra làm hai, cả người đứng hồi lâu không nhúc nhích được, mãi lâu sau mới bắt đầu nhúc nhích, hai tay hơi động đậy, cúi đầu nhìn lại mình.

    Hắn vẫn khỏe mạnh nguyên vẹn, chỉ có điều khi vừa cử động, quần áo trên người bị xẻ đôi làm hai, đai lưng bay lả tả rơi xuống đất, cả thân hình trần như nhộng đứng đó, một dòng máu chảy từ rên mặt xuống sống mũi, xuống ngực, Lý Giai không nén nổi một tiếng kêu rên rỉ.

    Dương Hạo thở dài nói: “Bị thương đến da thịt sao?

    Tại hạ học nghệ không giỏi, quả thực lấy làm xấu hổ”.

    “ Ngươi, ngươi…ngươi” Lý Giai như trông thấy quỷ, tay run rẩy chỉ vào Dương Hạo, không nói được lời nào.

    “ Xem ra các người cùng nhau xông lên đi, hắn ta một mình sợ không trụ được đâu”.

    Dương Hạo cười khinh miệt, lấy ngón trỏ chỉ vào bọn võ sĩ Khiết Đan đang đứng sợ hãi, lúc này đây bọn chúng mới dường như sực tỉnh, lửa giận ngùn ngụt bố lên, ai nấy đều rút đao ra khỏi bao, nhưng đã bị Chương Đồng Châu kịp thời ngăn lại.

    Trong mắt những chuyên gia thì đường kiếm đó của Dương Hạo có tốc độ rất cao, hơn nữa đường kiếm lại chuẩn và ổn định.

    Kiếm pháp này căn bản là không cần thêm ai tiến lên trợ giúp.

    Mặc dù như vậy, Dương Hạo chỉ là trái sứ khâm sai của nhà Tống, một khi để xảy ra chuyện gì thì cái chức vụ thị vệ của hắn cũng không gánh nổi trách nhiệm, nên Chương Đồng Châu tự mình dành lấy hai thanh đao, tiến lên trước hai bước, chăm chú dõi theo nhất cử nhất động của Dương Hạo, lúc nào cũng sẵn sàng nhảy lên ứng cứu.

    Dương Hạo cầm chặt Thanh Sương kiếm, lưỡi kiếm như cầu vồng, nhân nhược du long, tay áo tung bay phấp phới, mặc dù bốn phương tám hướng đều là những tay võ sĩ Khiết Đan với tay dao sắc bén, ánh mắt lạnh lung giống như cuồng phong ngày tuyết, nhưng hắn vẫn như tuyết trung độc vũ, phóng khoáng tự tại.

    “Quan Thiên Hành, bị thương chỗ nào không?”

    Bọn thị vệ cấm quân thấy vậy hoa cả mắt, chỉ thấy Dương Hạo hét lớn một tiếng, người thị vệ có tên Quan Thiên Hành kia ngẩn người, bước lên trước một bước hành lễ, cao giọng bẩm báo: “Khởi bẩm trái sứ, thuộc hạ bị đạp ở bên trái”.

    “Hừ!”

    Lời của Quan Thiên Hành vừa dứt, Dương Hạo liền phi một cước, kiếm thế thượng liêu, hai thanh đao cũng đồng thời trợ giúp, một chân đá vào sườn dưới của tên đại hán Khiết Đan, chỉ nghe thấy tên kia hét lên một tiếng, lăn lộn xuống dưới đất như một con lật đật.

    “Hự”, máu từ trong mồm hắn tuôn ra ồng ộc, hắn dùng đao chống người dậy, thế nhưng đòn này của Dương Hạo đã khiến hắn trọng thương, không thể nào động đậy được, chỉ hơi động một chút máu lại phun ra, cả người hắn đổ gục trên mặt đất, mặt trắng bệch.

    “Lý Trư Bà, ngươi bị thương ở đâu?”

    “Thuộc hạ, vai phải của thuộc hạ bị trúng đao”- tên đại hán dâu dài vừa giữ bả vai vẫn đang rỉ máu vừa nói.

    Ánh dao như một dải lụa phất qua trước mặt, Dương Hạo đưa lưỡi dao tiến vào nhanh như gió.

    Lưỡi đao vừa ào ào đưa ra, một võ sĩ Khiết Đan nắm chặt đao trong tay cũng nhanh tay đỡ đòn, đòn của Dương Hạo như gió lốc bay tới.

    “Leng keng leng keng”, tiếng binh đao chạm nhau tóe lửa, tay cầm đao buông thõng, bị một đao khác bay đến, chỉ nghe thấy “hự” một tiếng, tên đó đi lùi lại phía sau vài bước, đao trong tay rơi xuống đất.

    Cánh tay phải buông thõng, máu tươi từng giọt từng giọt theo dọc bàn tay nhỏ xuống.

    “Ai bị thương ở đâu mau lên báo cáo”.

    Dương Hạo gào to một tiếng, bọn cấm vệ quân như lên tinh thần, lần lượt nêu tên như học sinh đi học điểm danh.

    “Đại nhân, ty chức Đạm Mãn Đình, đầu gối bị thương”

    “Đại nhân, thuộc hạ Quách Tư Thân, bị thương ở ngón tay”

    “Đại nhân, thuộc hạ Thu Tội…”

    “Thuộc hạ Lưu Lưu…”

    Dương Hạo quay lại, nhìn binh sĩ.

    Hắn không mảy may chú ý đến những việc khác mà chữa trị cho từng người, đợi đến khi không còn một binh sĩ nào đến báo cáo tình hình bị thương nữa, hắn mới lo đến thân mình.

    Lúc này, đã có bảy, tám võ sĩ Khiết Đan mất sức chiến đấu, đang phải rời chiến tuyến.

    Dương Hạo cười một tràng dài, lưỡi kiếm trong tay bắt đầu hóa thủ vi công, trên chiến trận không ngừng phát ra những tiếng kêu kinh ngạc cùng những mảnh vụn của quần áo sau trận chiến.

    Đợi đến khi Dương Hạo hiên ngang thu kiếm trở về, ngang nhiên đứng cách chỗ đối phương ba tấc, trước mặt hắn giờ là một tên thân thể cường tráng, tóc tai bù xù, đứng lẫn trong đám người.

    Tên võ sĩ đó tay cầm đao, không tiến cũng chẳng lùi, đứng trước đám quân Tống đang cười nhạo chỉ thấy mặt tím bầm, nhưng lại không biết làm gì cho phải.

    Gia Luật Văn vừa mới đến nửa đường, chỉ thấy một viên quan nhà Tống đang đánh cho thuộc hạ của hắn hồn xiêu phách tán, trong lòng cũng không khỏi lo sợ.

    Hắn không ngờ rằng vị quan văn nhà Tống này lại có thể có kiếm thuật hay như vậy, so với khả năng của hắn thì Gia Luật Văn quả thật không phải là đối thủ.

    Nếu như người này chính là Dương Hạo, thì chỉ e là có mười nhát, trăm nhát, chứ cả nghìn nhát cũng không thể chặt đứt cơ thể của hắn ta.

    Hắn thấy thị vệ của mình bị đánh cho tơi tả, trong lòng hết sức căm hận.

    Đợi cho Dương Hạo quay người bước đi, trên chiến trường chỉ còn bảy tám tên thị vệ bị Dương Hạo dùng đòn chẻ quần áo vẫn đang nằm đấy.

    Mỗi người một vẻ xấu xí, nhận cái nhìn chế nhạo của người Tống.

    Mặt xanh mét, Luật Văn bước tới, trầm giọng mắng tên thị vệ đang trần truồng nằm đó: “Còn không mau cút đi?

    Còn chưa đủ mất mặt hay sao?”

    Dương Hạo ngay lập tức quay người lại, thấy hắn cười trầm nói: “Các hạ thật uy phong, thật là thủ đoạn, tại hạ sứ giả Khiết Đan Gia Luật Văn vẫn còn chưa được thỉnh giáo, chẳng hay các hạ tôn tính đại danh chi?”

    Dương Hạo cười ha hả nói: “Nói hay lắm, bản quan là sứ giả nhà Tống, tên Dương Hạo”

    Gia Luật Văn bình tĩnh cười nói với “Tống sứ” : “Các hạ thân là sứ giả nhà Tống, đại diện cho quốc phong của một nước.

    Tuy ngài có kiếm thuật tuyệt diệu, nhưng dùng thủ đoạn đê hèn để lăng nhục võ sĩ nước khác, thật không đáng mặt chính nhân quân tử.

    Đây là hành vi của riêng mình Tống sứ, hay người Tống các người đều cũng một giuộc như vậy?”

    Dương Hạo quay đầu nhìn Tiêu Hải Đào cười nói: “Ngươi xem, khi ngươi hơn hắn, hắn phải chịu cúi đầu hành lễ thỉnh giáo ngươi rồi.

    Giả dụ hôm nay người bị bại trận thê thảm là ta, thì ắt hẳn hắn sẽ lấy dao mà mổ lợn ăn mừng mất.”

    Gia Luật Văn mặt đỏ lên, hắn đích thực đã thấy võ công của Dương Hạo quả rất lợi hại, ắt hẳn nếu hắn mà có ra tay thì cũng không phải là đối thủ của Dương Hạo, cho nên mới giở giọng văn ra.

    Không ngờ Dương Hạo kiếm đã sắc bén, miệng hắn còn sắc sảo hơn, khiến Gia Luật Văn đột nhiên giận dữ, tay nắm chặt chuôi đao, nghiến răng nói: “Các hạ còn tiếp tục lăng nhục sứ giả Khiết Đan chúng ta?

    Các hạ tưởng rằng quân Khiết Đan chúng ta không có người tài giỏi hay sao?

    Người đâu, mau bắt tên sứ giả họ Tống này cho ta, ai có gan dám phản kháng, lập tức giết không tha.”

    Đám đông binh sĩ Khiết Đan hô hào ầm ĩ, lần lượt lôi đao ra, xông lên phía trước.

    Trông thấy bọn người Khiết Đan cố tình khiêu khích trước mặt đông đảo mọi người, ai cũng hằm hằm vác theo binh khí, quân Tống lại không nhiều người, ngay lập tức, họ quây thành vòng, những vệ binh cấm quân bị thương và không có tấc sắt trong tay thì đứng ở giữa, những người có vũ khí đứng ngoài, tạo thành hàng rào bảo vệ.

    Đột nhiên, Chương Đồng Châu tiến đến bên Dương Hạo, giọng khẩn cấp: “Mời đại nhân lùi xuống”

    “Vội cái gì?”

    Dương Hạo đủng đỉnh lấy ra một chiếc khăn tay trắng như tuyết để trong áo, để thanh kiếm cao ngang ngực, cẩn thận lau lưỡi kiếm.

    Cho đến khi trên thanh kiếm hết sạch mùi tanh của máu tươi, Dương Hạo mới dừng tay, ném chiếc khăn thấm máu đi.

    Chiếc khăn bay theo cơn gió lớn đang nổi lên, lượn vài vòng trong không trung, bay qua mái nhà, bay quá sân sau, qua khóm hoa, qua đầu rất nhiều chiến sĩ quân Tống.

    Đa phần vũ khí của quân Tống là cung tên, quân lính ai cũng đều được trang bị cung tên, trên trận địa dày đặc những mũi tên đang được giương lên sẵn, hình thành một phòng tuyến dày đặc không có khe hở, tất cả mũi tên đều đã được giương lên sẵn sàng.

    Quân Khiết Đan ở đây, có ai là có tốc độ nhanh hơn đường đi của mũi tên đây?

    Mặt Gia Luật Văn liền biến sắc, Dương Hạo cười gằn: “Bản quan đem theo Tống quốc lễ tiền mà đến, lễ tiền ở đây, tức là vua nước Tống ở đây.

    Nơi này là nơi đoàn sứ giả Tống quốc ở, tượng trưng cho lãnh thổ nước Tống, ai dám tiến lên một bước, coi như đó là hành vi xâm phạm lãnh thổ.

    Các tướng sĩ của ta phải canh giữ nơi này, nếu như có ai dám xâm phạm, giết không tha!”

    Quân Tống ầm ầm vâng lệnh, Dương Hạo cũng chẳng thèm nhìn Gia Luật Văn lấy một cái, quay người bước đi, Dạ Vũ cũng đã thoát được khỏi vòng vây của bọn Khiết Đan, vội vàng nói: “Dương trái sứ xin dừng bước, mọi người không nên làm mất hòa khí, có gì thì có thể từ từ thương lượng”.

    Dương Hạo mạn tiếng nói: “Nếu như sứ giả Khiết Đan có thành ý và xin lỗi chúng tôi về chuyện xâm phạm Tống quốc, bồi thường cho những binh sĩ bị thương của ta, bản quan sẽ bày tiệc rượu coi họ như thượng khách.

    Bằng không, chẳng có gì cần phải thương lượng hết.

    Đây là địa phận nước Đường, nếu như có xảy ra vấn đề gì, quý quốc sẽ khó lòng mà không bị liên lụy.

    Dạ đại nhân, đại nhân và quốc vương nợ chúng tôi một lời giải thích đó, chúng tôi vẫn đang đợi các ngài.”

    Trong cung Đường, Chương Bác đang chơi cờ với Lý Dục tại thư phòng, Chương Bác tuy rằng chỉ là nịnh bợ Lý Dục, nhưng hắn cũng đích thị là một kẻ tài tình.

    Hắn không tín Phật, nhưng để lấy lòng Lý Dục, hắn lại nghiên cứu tinh thông Phật học, nói những đạo lý nhà Phật làu làu.

    Hắn đánh cờ cũng rất giỏi, nước cờ của hắn có thể gọi là cao minh, đến Lý Dục cũng còn kém hắn một bậc.

    Hắn biết Lý Dục không muốn bị nhường cờ, nếu như giả vờ ngẫu nhiên để cho Lý Dục thắng một ván, hai ván thì còn được, chứ thực ra hai bên đều đã biết rõ thực lực của nhau, muốn nhường cờ mà không để lại dấu thì cũng khó mà làm nổi, do đó khi đánh cờ hai bên tuyệt đối không có chuyện nhường nhịn gì.

    Chương Bác giở hết thực lực ra, Lý Dục liền hết cờ ngay lập tức.

    Lúc này, khi hắn sắp mất nước đến nơi và đang phải đau đầu suy nghĩ, tìm cách gỡ giải thế cờ, thì một người trong cung đi vào, đến gần hắn thủ thỉ: “Quốc vương, đại lý tự khanh Tiêu Nghiễm cầu kiến”.

    Lý Dục đang chăm chú với bàn cờ, không buồn ngẩng đầu lên mà phất tay nói: “Bảo hắn đợi ta một lát”

    Người cung nhân nọ khẽ “vâng” một tiếng rồi lặng lẽ ra ngoài.

    Tiêu Nghiễm chờ ở bên ngoài đi tới đi lui, sốt ruột như đang bị kiến cắn, đợi mãi mà vẫn chưa thấy Lý Dục triệu kiến, bèn nhờ viên cung nhân nọ lại vào lại bẩm báo.

    Nhưng khi viên thị vệ ra ngoài vẫn chỉ nói hắn đợi thêm một chút.

    Vì đã vào giục vài lần mà chưa thấy có kết quả, viên thị vệ kia cũng sợ kinh động mà không dám vào gọi nữa.

    Tiêu Nghiễm giận dữ, đẩy viên thị vệ sang một bên rồi xông thẳng vào thư phòng, thấy quốc vương vẫn đang ngồi đánh cờ, mặt còn đang hỉ hả vui sướng.

    Tiêu Nghiễm không suy nghĩ gì, tiến đến gần bàn cờ, Lý Dục lúc này vẫn còn chưa phát giác, cơn giận trong người Tiêu Nghiễm bùng lên, hắn không nghĩ được gì nữa, hất tung bàn cờ đang chơi xuống nền nhà văng tung tóe.

    Lý Dục giận dữ, đứng bật dậy, trông thấy Tiêu Nghiễm hắn mới sực nhớ ra lúc nãy thị vệ có vào bẩm báo vài lần là có Tiêu Nghiễm xin yết kiến.

    Lý Dục tức giận nói: “Hành vi này của ngươi có phải là muốn học Ngụy chinh làm phản phải không?”

    Tiêu Nghiễm không sợ mà nổi giận nói: “Ngụy chinh thiên cổ danh thần, Tiêu Nghiễm sao dám so bì!

    Thần không bằng Ngụy chinh, Quốc vương đương nhiên cũng không bằng Đường Thái Tông”

    Thấy Tiêu Nghiễm có vẻ còn tức giận hơn cả mình, Lý Dục quay ra cười ngược: “Thôi đi, ta tham tiếc ván cờ, làm chậm việc bẩm báo của khanh, là ta có lỗi.

    Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cho Tiêu Nghiễm đây nóng lòng như lửa đốt vậy?”

    Tiêu Nghiễm vẫn chưa hết bực dọc: “Sứ giả Khiết Đan và nhà Tống xung đột, hai bên dánh nhau một trận lớn rồi.

    Hôm nay hai bên đã đem nước Đường ta ra làm chiến trường, đao ra khỏi võ, tiễn thượng huyền, hết sức căng thẳng, hoàn toàn không coi nước Đường ta ra gì.

    Thần thấy sắp lớn chuyện rồi, quốc vương còn ngồi đây ung dung đánh cờ?”

    Lý Dục trước còn ngơ ngác, sau lại đổi thái độ, vui vẻ cười nói: “Hai bên đã mâu thuẫn nhanh như vậy sao?

    Nhưng là do bên Tống khiêu khích chăng?

    Có ai bị chết không?”

    Tiêu Nghiễm nói: “Cũng không phải là do bên Tống khiêu khích, mà là sứ giả Khiết Đan đòi chiếm nơi ở của bên Tống.

    Hai bên sau trận khẩu chiến, sứ giả Khiết Đan đã đánh bị thương bảy, tám người nhà Tống, khiến Dương tống sứ tức giận đả võ sĩ Khiết Đan, hai bên coi như hòa.

    Nhưng chả ai chịu nhường ai , hôm nay vẫn còn giương cung bạt kiếm, Dạ đại nhân vẫn sợ hãi không dám rời đi, phái người đi bẩm báo với thần, bảo thần cấp báo lên Hoàng thượng để Người cấp tốc nghĩ cách giải quyết!”

    “Đúng là do người Khiết Đan khiêu khích sao?

    Không ai bị thương thật chứ?”

    Lý Dục tỏ vẻ thất vọng, hắn đã mở yến tiệc thịnh soạn thiết đãi người Khiết Đan là cố ý đón tiếp thịnh soạn hơn nhà Tống một bậc, muốn chọc tức Dương Hạo, nếu như Dương Hạo sách nhiễu lại hắn thì hắn sẽ mượn cơ quân Khiết Đan ở đ ây mà đổ trách nhiệm lên bọn Tống sứ.

    Nước Tống vốn là chủ quốc của nước Đường, mâu thuẫn này cũng nhân tiện mà chuyển ra ngoài.

    Nếu như Dương Hạo căm hận khiêu khích đoàn sứ giả Khiết Đan thì thật đúng ý, hắn khong những có thể mượn đao Khiết Đan để trừ khử cái gai trong mắt, hơn nữa như vậy cũng có cái cớ mà đuổi hắn về nước, nhân tiện trừ bỏ được cái gai trong mắt, sau đó giả vờ là để tránh mâu thuẫn thêm gay gắt giữa hai bên, giữ gìn thượng quốc sứ tiết, làm cho Dương Hạo có cảm giác đã được mang ân đức mà rời đi.

    Thật không ngờ, người khiêu khích trước lại chính là đoàn Khiết Đan, nếu như Dương Hạo phẫn nộ phản kích lại, đánh chết người Khiết Đan thì lúc đó tình thế hỗn loạn đến mức không gì cứu vãn nổi nữa rồi.

    Đó sẽ là chuyện của hai bên nhà Tống và Khiết Đan, Lý Dục không có cách nào giải quyết, thậm chí, hắn có thể ung dung ngồi thế tọa sơn quan hổ đấu.

    Thế nhưng cả hai bên đều không đi đến nước không cách gì cứu vãn, hai bên đều chưa dốc hết thế lực, bản thân hắn là vua muốn giả câm giả điếc cũng không xong, chuyện này quả thật giả lơ không được mà ra tay cũng không xong.

    Lý Dục chắp hai tay đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng thở dài mà rằng: “Triệu ngay Hoàng phủ Kế Huân, phái binh mã đến khống chế cục diện, chớ để sứ giả hai bên lại tiếp tục xung đột”.

    “Thật không ngờ tên Dương Hạo này lại có kiếm thuật siêu như vậy, ta thật đã đánh giá thấp bọn sứ giả nhà Tống.”

    Gia Luật Văn bực mình đi đi lại lại trong phòng, hai mắt đỏ rực đầy sát khí.

    Đinh Thừa Nghiệp đứng bên cạnh, khuôn mặt khôi ngô đang méo mó vặn vẹo, hắn cũng không ngờ, tên Dương Hạo này quả thật đúng là người đó, nếu như đây không phải Dương Hạo thì bây giờ hắn sao được tiêu diêu tự tại?

    Nếu như người đó không phải là Dương Hạo, hắn đã không phải là Đinh Thừa Nghiệp.

    Hắn đã dời đến Khai Phong, bao vinh hoa phú quý của hắn, hà tất phải bỏ hết để nằm ngửa mua vui cho tên Khiết Đan lỗ mãng này?

    Là nam mà phải ẻo lả như nữ, leo lẻo nghênh đón, thử hỏi còn có chi nhục hơn?

    Nghĩ tới Dương Hạo, Đinh Thừa Nghiệp hận một nỗi không phanh thây hắn ra được thành trăm mảnh, tự mình giày xéo hắn dưới ruộng.

    Thật không ngờ hắn còn trở thành sứ giả của nhà Tống, đến Giang Nam làm thượng khách.

    Ngày xưa nhà Đinh là một nhà gia nô, bây giờ lại bị dồn đến tình cảnh này, thử hỏi ông trời có công bằng không?”

    Khi nhìn thấy Dương Hạo từ xa, hắn đã phải sợ hãi núp sau lưng những võ sĩ Khiết Đan, xấu hổ khi gặp lại hắn.

    Nhưng ánh mắt căm hận lại cứ nhìn chòng chọc vào Dương Hạo, hận nỗi không thể giết chết hắn, xé xác hắn ra, như vậy mới thỏa cơn tức.

    Vừa nghe thấy lời của Gia Luật Văn, Đinh Thừa Nghiệp nói: “Đại nhân, tên đó nếu như võ công cao cường như vậy, nếu chúng ta muốn ra tay e rằng cũng khó.

    Hơn nữa hắn có vòng trong vòng ngoài bảo vệ, phòng thủ vững chắc, võ công lại cao siêu, muốn hạ hắn, chỉ có thể án binh bất động chờ cơ hội, kiếm vài võ sĩ đắc lực đi khử hắn.”

    “Không vội!”

    Gia Luật Văn cắn răng cười thầm nói: “Đợi Thượng Kinh bên kia có tin tức đã rồi hẵng tính”.

    Hắn thở dài một hơi, quắc mắt nói: “So với đại sự của chúng ta thì một tên Dương Hạo có là cái gì.

    Có điều, nỗi nhục này ta quyết không bỏ qua”.

    “Đại nhân, tên Dương Hạo này dám làm nhục các võ sĩ Khiết Đan, tước quần áo khiến các võ sĩ trần như nhộng trước mặt các quan thần nhà Đường, điều này thật là một điều phỉ báng lớn, không thể bỏ qua”.

    “Ta đương nhiên sẽ không cho qua vụ này, hắn là người ta nhất định phải giết, có điều phải đợi chờ thời cơ”.

    Gia Luật Văn nhướn lông mày, trên mặt lộ ra một nụ cười đầy hàm ý: “Ngươi khá lắm, coi nỗi nhục của ta là nỗi nhục của ngươi, một lòng một dạ suy nghĩ cho bản quan, haha, đúng là ta đã không nhìn lầm ngươi.”

    Vừa nói, Gia Luật Văn vừa nắm lấy bả vai Đinh Thừa Nghiệp, hôn lên trán hắn một cái, Đinh Thừa Nghiệp dù đã quen với kiểu “sủng ái” này của hắn, nhưng giữa ban ngày ban mặt thế này mặt y cũng đỏ lựng lên.

    Không dám quá mạnh tay đẩy Gia Luật Văn ra, hắn chỉ dám khẽ giãy ra.

    Thấy biểu hiện đó của Đinh Thừa Nghiệp, Gia Luật Văn càng làm tới, bàn tay to bản của hắn theo đà giật phăng dây lưng của Đinh Thừa Nghiệp, ngón tay thô sần nhéo mông y một cái.

    Đinh Thừa Nghiệp lùi lại một bước, nâng chén trà lên đưa cho Gia Luật Văn, nói tránh đi: “Đại nhân, Lý chỉ huy cùng những binh sĩ đang còn quỳ trong điện, nếu như đại nhân đã nguôi cơn giận thì nên thả cho họ đứng dậy thôi”.

    “Lý Giai?”

    Gia Luật Văn quắc mắt, cười lạnh nhạt: “Mười mấy tên võ sĩ mà không làm tổn hại được một sợi tóc của Dương Hạo, đúng là lũ bỏ đi, còn cần làm gì?

    Bọn chúng bị Dương Hạo làm mất mặt như vậy cũng là nỗi nhục của ta đây, chủ nhục thần tử, bọn chúng lẽ nào không đáng chết?”

    Gia Luật Văn nổi cơn giận làm Đinh Thừa Nghiệp như chợt hiểu ra lời nói của y như thêm dầu vào lửa, liền đưa trà tới bên Luật Văn, nghĩ tới Lý Dục cùng những binh sĩ bị lột quần áo trước mặt quân nhà Tống, y cũng không nén nổi tức giận, ném chén trà xuống đất vỡ tan tành.

    Đôi lông mày của y khẽ nhíu lại, đằng đằng sát khí: “Đi.

    Mấy tên ngu xuẩn còn dập đầu tạ tội, gia quyến của bọn chúng có thể vì cái chết của bọn chúng mà nhận được trợ cấp, miễn làm nô lệ, nếu không, hừ!”

    Những bộ quần áo giáp của đội quân Đường đang tiến vào sân, chỉ có thể trông thấy cờ của đoàn sứ giả Khiết Đan và nhà Tống bay phấp phới, hai bên lấy cờ làm điểm mốc, mỗi bên tự lấy bao bố, xe cộ làm thành phòng tuyến, từng đoàn quân đi phòng tuyến, giơ gươm rút cung, dường như nơi đây đã thực sự trở thành chiến trường.

    Hoàng Phủ Kế Huân vừa nhìn đã kinh sợ thất sắc, luôn miệng nói : “Quân ta mau vào giữa, tránh để hai bên xảy ra xô xát”.

    Đoàn quân hòa bình của nhà Đường rầm rập tiến vào sân với những mũi giáo nhọn hoắt dựng đứng, hình thành một phòng tuyến kiên cố dày đặc.

    Một vị chỉ huy sứ chắp tay xin chỉ thị: “Tướng quân, nếu như bọn hắn không nghe lời khuyên, kiên quyết tấn công đối phương, làm hại đến cả quân ta thì chúng ta có dùng vũ lực ngăn lại không?”

    Hoàng Phủ Kế Huân trừng mắt quát mắng: “ Người Bắc rất mạnh, há cùng một trận chiến?

    Nhớ rõ, chúng ta cần phải bảo toàn”

    Vị chỉ huy kia nghe thấy vậy cố nén giận mà rằng: “Tướng quân, Khiết Đan và nhà Tống đều là người Bắc, không rõ ý của đại nhân là chỉ bên nào?”

    “Người Tống và Khiết Đan đều không được phép đắc tội, có điều quân Khiết Đan là hàng xóm của nước ta, là hàng rào che chở cho nước Đường chúng ta.

    Không được đắc tội, nhớ lấy, nhớ lấy”.

    Hoàng Phủ Kế Huân dặn dò kỹ lưỡng, những tấm phòng ngự cũng đã được bố trí thỏa đáng, hắn mới thu mắt nhìn khắp nơi một lượt, quan sát cẩn thận rồi tiến vào sân của đoàn sứ giả Khiết Đan.

    Trong sân đoàn Tống sứ, Tiêu Hải Đào vừa đi thăm quan chiến hào một vòng trở về, thấy Dương Hạo đang ung dung ngồi uống trà, không nén được mà nói: “Người Khiết Đan đang theo dõi chúng ta từng tí một, e rằng bọn chúng vẫn chưa từ bỏ được ý đồ đâu, triều đình đang chủ trương trước tiến phía Nam sau mới đến Bắc, một khi đã thống nhất thiên hạ lúc đó mới vui vẻ kết giao cùng Bắc quốc.

    Hôm nay triều đình đã chuẩn bị lệ binh, chuẩn bị tiến công Giang Nam, nếu ngộ nhỡ kích động Bắc quốc thì ngọn lửa chiến tranh ắt bị dấy lên, làm hỏng việc quốc gia đại sự của chúng ta.

    Dương trái sứ, ngài và tôi không cáng đáng nổi đâu”.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Không sao, người này có thể thay mặt Khiết Đan đi sứ Nam Đường.

    Nhất định là bên cạnh Gia Luật Hiền và Tiêu hoàng hậu có thân tín bên cạnh.

    Như hôm nay ta thấy, trong nội bộ Gia Luật Hiền và Tiêu hoàng hậu ắt đã có nhiều bộ tộc nổi loạn không nghe lời, nếu như bọn sứ giả ở nước Đường bị chúng ta xỉ nhục, điều này truyền ra ngoài sẽ khiến dân không phục, nhân cơ hội các bộ tộc nổi loạn sẽ mượn cớ lật đổ Gia Luật Hiền và Tiêu hoàng hậu đó sao?

    Nước Khiết Đan dựng nước đã lâu, nhưng suy nghĩ vẫn ấu trĩ man di, đừng thấy chúng dã man, tướng mạo thô kệch, chốn quan trường thì thiên hạ như một, báo xỉ không báo thù, báo công không báo quá, việc này bọn chúng đã chịu nhịn một bước, làm sao giấu nổi thiên hạ?

    Chuyến này trở về sẽ bị thất sủng là cái chắc”.

    “Chỉ hy vọng như thế”.

    Tiêu Hải Đào bán tín bán nghi, lo lắng không yên.

    Đúng lúc đó, Dạ Vũ hấp tấp chạy đến, mặt trắng bệch nói: “Xảy ra chuyện lớn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi.

    Sứ giả Khiết Đan đang rất tức giận khi bị Dương trái sứ lột quần áo, đã ra lệnh cho họ tự sát.

    Bảy tám di thể trần như nhộng vẫn đang nằm trong sân, nhìn sợ phát khiếp.

    Dương trái sứ à, mối thù này cho qua thôi, có được không, có được không?”

    Tiêu Hải Đào vừa nghe thấy đã nhảy dựng lên, kinh hoàng nói: “Có việc này sao?

    Chết rồi, vậy là đi toi rồi.

    Chúng ta quân số có hạn, nếu như chúng lợi dụng đêm tối đánh lén thì e rằng nơi đây khó an toàn.

    Đại nhân, hay là chúng ta vào cung để triều đình cho binh mã bảo vệ an toàn đi thôi”.

    Dương Hạo nghe thấy vậy cũng hơi lo lắng, nhưng rồi lại trấn tĩnh lại rất nhanh.

    Hai vị đại nhân gọi mãi, nhưng hắn vẫn bình chân như vại, đợi hai người nói xong, hắn mới hớp một ngụm trà rồi thản nhiên nói: “Dạ đại nhân, người đã chết chẳng phải tâm tính là ổn định sao?”

    Dạ Vũ ngạc nhiên : “Hả?”

    Dương Hạo cười như chẳng có chuyện gì xảy ra: “Nếu người chết tâm tính ổn định rồi thì ngay cả cách làm việc cũng tỉnh rồi”.

    Nói rồi hắn đứng dậy nói: “Ông xem, bị nhục thì lại giận cá chém thớt, bức thuộc hạ tự sát để tránh làm mất thể diện bản thân, không cho tiếng thất bại lan ra ngoài.

    Như vậy là triết học lang hả?

    Mà người Tống chúng ta thì không như thế, chúng ta hành nghĩa nhân đạo, là vương đạo, như vậy mới có thể tin tưởng và thân thiết.

    Dạ đại nhân, ông nói có phải vậy không?”

    Nói rồi hắn vẫy Tiêu Hải Đào lại gần nói nhỏ: “Nay hiểu”

    Sau khi nói nhỏ câu đó, Tiêu Hải Đào liên tục gật đầu, vội vã cất bước đi, Dương Hạo đến bên Dạ Vũ, vỗ vai hắn vài cái rồi cười cười nói: “Kết bạn cũng vậy, có khi hai mắt phải lau đi lau lại cho rõ thì mới không nhận lầm người.

    Vua nước Đường là người thông minh, Dạ đại nhân cũng là người thông minh, tôi nghĩ chắc các ngài cũng không làm chuyện gì ngu xuẩn phải không?”

    Trán Dạ Vũ lấm tấm mồ hôi, nghe những lời đó của Dương Hạo hắn nhất thời không dám ho he gì, chỉ nghĩ thầm trong đầu: “Hắn đã nhìn ra dụng ý của ta rồi sao?”

    Ánh đèn rực rỡ về đêm, sóng xô mạn thuyền, dập dà dập dềnh.

    Lúc này đây ánh trăng đang chiếu rọi sông Tần Hoài, gần hai bên bờ, những cửa hàng rực rõ đèn đuốc.

    Chiết Tử Du đang thơ thẩn dạo chơi ven sông, nhưng bất giác lại quay đầu lại xem để xác định rõ là không bị ai bám theo, sau đó chợt quay người đi vào một quán trà nhỏ ven thư viện Giang Nam.

    Thư viện này được xây dựng từ đời Đông Tấn, tể tướng Vương Đạo nhà Đông Tấn cho rằng “Trị quốc lấy việc bồi dưỡng nhân tài thương nhân làm trọng”.

    Do đó ven bờ sông Tần Hoài người ta xây dựng nên một thái học, đến nay trở thành thư viện Giang Nam.

    Do thư viện được xây tựa vào ngói xanh gạch trắng nên quanh đó có rất nhiều cửa hàng bán tứ bảo, cũng có nhiều quán trà và tửu lầu.

    Chiết Tử Du tiến vào quán trà, ước chừng thời gian khoảng một nén hương, cô liền tha quần áo giả dạng làm một người dân thường, sau đó chuồn ra ngoài qua lối cửa sau, ngó xung quanh không có ai cô mới nhanh chóng chạy ra khỏi ngõ nhỏ, lẩn vào đám người xung quanh.

    Chiết Tử Du tiếp tục ở lại trong trà quán, chậm rãi nhâm nhi cốc trà rồi bỏ lại vài đồng tiền lẻ, chậm rãi lên lầu ngắm cảnh xung quanh.

    Đứng trên lầu cô vẫn không thấy có người bám theo, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên trong lòng vẫn có chút hậm hực: “Tên xấu xa, chỉ có lời ngon tiếng ngọt là nhanh, chẳng có chút nhẫn nại nào cả, chẳng có chút thành ý nào cả!”

    “Haha cô nương đúng là khó chiều.

    Tiến đến gần thì không thích, mà chạy ra xa thì lại hận.

    Quay người lại, Chiết Tử Du giống như một con thỏ bị dồn đến bước đường cùng, quay đầu nhìn lại chỉ thấy ngọn đèn lập lòe đằng xa.

    Nguời đứng kia mặc y phục trắng như tuyết, phong độ nhẹ nhàng.

    Không lẽ đó là người mà Tử Du gọi là ‘tên xấu xa’?

    Chiết Tử Du nhất thời đỏ mặt, đôi mắt không giấu nổi vẻ xấu hổ nhìn vào người kia nói: “Đúng là đáng ghét, tại sao ta đi đâu ngươi cũng theo đó?”

    Dương Hạo nói: “Miệng thì nói thế nhưng trong lòng lại không nghĩ thế, âu đó cũng là cái đặc quyền của nữ giới”.

    Chiết Tử Du hờn dỗi: “Ngươi nói gì?”

    Dương Hạo nhìn sang bên phía “Đào hoa lâu” ở đối diện, mỉm cười nói với Chiết Tử Du: “Mời trước không bằng ngẫu nhiên mà gặp.

    Mạc cô nương, có thể vui lòng cùng tại hạ đến “Đào hoa lâu” uống vài chung không?”

    **************

    Trong gian nhã thất, hai chén rượu trắng được rót ra, hai người ngồi bên nhau, bên ngoài cửa sổ là dòng nước sông chảy xuôi về hướng Tần.

    Có lẽ đã lâu không bình tâm ngồi với nhau như vậy, quan hệ bây giờ và quá khứ đã không còn như nhau nữa, là bạn?

    Hay là thù?

    Có tình?

    Hay vô tình?

    Tất cả những suy nghĩ cứ không ngừng xuất hiện trong đầu hai người.

    Chiết Tử Du yên lặng ngắm nhìn Dương Hạo, hắn ta không có nhiều thay đổi mấy, do mới chưa đầy hai mươi tám tuổi nên vẫn chưa để râu, dưới cằm rất nhẵn nhụi.

    Hôm nay người ngồi đây là một vị đại quan ngũ phẩm trong triều đình, một người thanh niên trẻ tuổi có cặp mắt sáng và có hồn, mang theo cái vẻ ôn hòa và hơi có nét cười.

    Chỉ có sau khi trải nghiệm được những thăng trầm của cuộc đời, phong thái và ánh mắt của hắn mới có thay đổi, càng thêm tự tin hơn, càng thêm già dặn hơn, và cũng càng thêm sắc sảo.

    Nhìn lúc này, cái vẻ tự tin, cảm giác trầm trầm khiến cTử Du vừa thấy thân thiết vừa thấy thích thú.

    Đàn ông là phải như thế, ngoan cường, cơ trí, có một cảm giác tự tin nắm giữ hết thảy mọi điều, nhưng tuyệt đối không mù quáng tự đại, những người trẻ tuổi nông nổi sẽ không có cái vị thành thục già dặn.

    Nếu như nói mới đầu điểm hấp dẫn nhất của Dương Hạo là cách ăn nói uyển chuyển thú vị, là nét dịu dàng và lương thiện, nếu như mới đầu Dương Hạo “hớp hồn” Tử Du bằng trái tim si tình hắn dành cho Đông Nhi, thì giờ đây điều khiến Tử Du động lòng chính là bởi vẻ trưởng thành của hắn.

    Nhìn Dương Hạo lúc này, Tử Du có cảm giác hắn như một cái cây, cành lá rậm rạp tươi tốt, dần dần mọc lên thành một cây đại thụ, cành cây thô to, có thể che nắng che mưa, có thể tựa vào để nghỉ ngơi, đúng là cảm giác này, thứ cảm giác khiến Tử Du vừa mệt mỏi, lại vừa muốn tránh…

    Nàng vốn là người con gái tinh tế, xưa nay vốn ghét loại đàn ông tục tằn, chính vì thế Dương Hạo mới hút hồn nàng bằng nét dịu dàng và tinh tế.

    Thế nhưng trái tim thiếu nữ cũng rất dễ thay đổi, khi nàng coi Dương Hạo như người đàn ông của đời mình thì nhìn ở góc độ khác, nàng cần một người có năng lực điều khiển được nàng, là một người đàn ông kiên cường, tự tin.

    Nàng như ngọn cỏ mọc tự nhiên trên thảo nguyên, mềm mại mà cao ngạo, không phải nam tử hán nào cũng có thể dễ dàng đưa tay ra hái.

    Nàng sẽ trốn tránh và cự tuyệt, bởi nàng chỉ thuộc về một người, cam tâm tình nguyện trở thành người con gái của người đó, nàng chỉ hy vọng có được một đôi tay vững chắc, một con người mạnh mẽ kiên cường.

    Tâm tư tình cảm này thật khó lý giải, giống như khi một cô gái khi kết giao với ngươi, ngươi chỉ tiếc một điều là không thể ngày ngày đem tặng cô ta hoa hồng, nhưng khi cô ta trở thành vợ của ngươi rồi, ngươi lại ham mê theo đuổi những người phụ nữ ở ngoài, đa số phụ nữ đều hay thay đổi, chỉ hận một nỗi ngươi cũng có thể lập tức thay đổi được như thế.

    Dương Hạo dần dần đã nhìn ra sự thay đổi nơi suy nghĩ của Tử Du, hắn phát hiện ra rằng mình là người hay thích giở trò trêu chọc và cố ý đả kích, tuy khiến Tử Du tức giận và muốn “xù lông”, nhưng cũng khiến nàng có cảm giác vui vẻ…

    Hai người dùng một thân phận mới để tiếp cận lẫn nhau, dần dần bị thu hút, dần làm mới mối quan hệ.

    Dù biết rằng hai người sẽ không thể có kết quả, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, hắn vốn chỉ định phá hỏng những việc Tử Du làm ở Nam Đường, nhưng không hiểu thế nào mà lại rơi vào lưới tình, càng thông minh, con người ta lại càng dễ rơi vào sự mê hoặc của tình ái.

    Chương 355: Tự thiên cơ

    “Mạc cô nương, uống một ly nữa nhé?”

    Dương Hạo nâng cốc, ranh mãnh gọi tên hiện giờ của nàng.

    Chiết Tử Du nhìn thấy nụ cười đó liền hậm hực, nhưng đúng là… nàng không hề ghét Dương Hạo một chút nào.

    Nàng nâng cốc, nhẹ nhàng chạm cốc cùng Dương Hạo, rượu trôi xuống bụng, hai má càng thêm đỏ hồng: “Dương đại nhân, không phải ngày nào ngài cũng rảnh đấy chứ… thế nên mới có nhiều thời gian nhàn nhã như vậy?”

    “Ai nói là ta không có việc gì làm?”

    Dương Hạo nâng chén rượu, cười đáp: “Hôm nay ta vừa làm chuyện đại sự, đánh nhau một trận lớn, xem ra Mạc cô nương ở Kim Lăng cũng không có nhiều tai mắt lắm, nên mới không biết gì cả”.

    “Mới đánh nhau một trận lớn ư?”

    Chiết Tử Du tròn mắt, vội hỏi: “Với ai thế?

    Tại sao?”

    Dương Hạo kể chuyện xung đột với sứ giả Khiết Đan cho Tử Du nghe, Tử Du nghe xong mỉm cười nói: “Người Khiết Đan vốn ngang ngược dã man…

    Nếu ngài càng nhân nhượng thì chúng sẽ được voi đòi tiên.

    Chúng chỉ tôn kính người mạnh, ngài đánh lại chúng quả không sai, nếu như ngài nhân nhượng dàn xếp ổn thỏa thì sợ rằng sẽ có người tạo phản, huống hồ đây là nỗi nhục quốc gia, các quan lại trong triều Tống sẽ không để yên đâu.

    Thế nhưng ngài chớ cho rằng người Khiết Đan là quang minh chính đại, đường đường nam tử hán.

    Bọn họ chỉ như những con sói đói ăn, giảo hoạt như hồ ly, chỉ nhân cơ hội lợi dụng ta rồi đâm lén.

    Trong tình hình như thế này sao ngài còn dám một mình ra ngoài?”

    “Ta đã cẩn thận hết sức rồi, bọn chúng mà muốn trả thù ta thì cũng chẳng ra tay nhanh như vậy đâu”.

    Tử Du trừng mắt, sẵng giọng: “Ngông cuồng, học được chút bản lĩnh đã vội ra oai trong thiên hạ không có địch thủ?

    Ngươi phải biết rằng đao thương nhìn thấy thì dễ tránh, nhưng ám tiễn thì khó phòng.

    Nếu như trên đường bất ngờ có tên phóng ra, ngươi tránh không kịp thì biết làm sao?

    Hoặc giả lúc ngươi trốn ra đây bọn chúng nhân cơ hội lẻn vào dịch quán ra tay lén sao?”

    Dương Hạo thở dài nói: “Ta là hồng tư lự thiếu khanh, là một quan văn.

    Là thủ lĩnh của đoàn sứ giả, ta là người chịu trách nhiệm chiến hay hòa, coi bọn chúng như địch hay bạn, mà không phải do ta đi quảng cáo ta có nhiều võ nghệ, thì có sao?

    Nếu như đoàn sứ giả nhà Tống có chuyện gì thì hồng lư thiếu khanh ta thiếu mất một lưỡi gươm bảo hộ rồi, điều đó thật đáng buồn.

    Người mà ta đem ra ngoài đều là những thượng đẳng cấm quân, bọn họ võ công cao cường, họ đều biết nên làm gì, cảnh giới, phòng ngự, hoặc tác chiến, không cần ta phải vẽ đường, họ cũng đã tự chuẩn bị tốt, không có chuyện gì đâu.

    Hôm nay ta đã kết mối thù với Khiết Đan, nếu còn để tiếp tục bị bọn chúng bắt nạt thì ta quả thật nên bắt chước Gia Luật Văn xin bọn chúng tự sát đi cho rồi”’

    Nói đến đây, hắn hiếu kỳ quay mặt nhìn Tử Du, mỉm cười nói: “Đúng là kỳ lạ.

    Bộ tộc Khiết Đan là bộ tộc bắt nguồn từ dân tộc Tiên Bi, nhưng phủ Chiết cũng bắt nguồn từ bộ tộc Tiên Bi Chiết Lan, nói ra thì nàng có họ hàng tổ tông với bọn chúng đấy, sao lại coi quân Khiết Đan là kẻ thù nhỉ?”

    Chiết Tử Du trừng mắt nói với hắn: “Ngươi mới là kẻ không hiểu gì hết.

    Triệu Khuông rốt cuộc có ân đức gì với nhà ngươi mà đáng cho ngươi phải trung thành và tận tâm đi theo bảo vệ hắn?

    Cùng chung tổ tiên, đúng là chuyện nực cười, nếu như trong thiên hạ này có cột mốc đánh dấu ai là bạn ai là thù thì nội bộ Khiết Đan cũng sẽ làm loạn không ngừng, Trung Nguyên cũng sẽ chỉ có Đại Vũ vua nước Hạ thôi, vạn thế nhất thống rồi.

    Mười sáu châu Yến Vân đa phần là người Hán, nhưng nếu các ngươi xuất binh đi cho bọn họ nhận tổ quy tông…

    Ngươi thử xem mà xem, bọn chúng nghênh tiếp ngươi mỹ tửu hay là mũi tên nhọn?

    Bọn họ tuyệt đối không mềm tay hơn Khiết Đan đâu.

    Nếu như nói là cùng tổ tiên thì hai triều vua Tùy Đường còn được gọi là có huyết thống hơn, ngày xưa Hung nô là dân tộc nô lệ, nhiều người phương Bắc mang họ Dương đều có chung huyết thống với họ.

    Ngươi cũng họ Dương, biết đâu ba trăm năm trước hai chúng ta lại chẳng có cùng tổ tiên?

    Nói không chừng ta còn phải gọi ngươi là biểu ca, tại sao ngươi không giúp ta nhỉ?”

    Nói đến đây, nàng ta không nén nổi một tiếng phì cười.

    Dương Hạo nghe xong cười khổ não: “Đi thôi, ta đã quen nhìn nhận vấn đề bằng con mắt của người hậu thế rồi, nay nàng nói với ta những điều như thế khác nào đàn gảy tai trâu?”

    Chiết Tử Du khẽ thở dài nói: “Họ Chiết chúng ta gia thế cư vận, từ đời Đường đã từng cai quản phủ châu, luôn đi theo người mạnh.

    Lịch Đường, Tấn, Chu, Tống, tất cả đều là những kẻ mạnh cần chống lại.

    Mà nguyên nhân giống như ngươi vừa nói, họ Thị của ta có cùng tổ tiên với người Khiết Đan, cư dân vùng Tây Bắc gần gũi với Mạc Bắc, một khi bọn họ được thiên hạ, họ sẽ thâu tóm Tây Bắc còn nhanh và khôn ngoan hơn người Trung Nguyên, chúng ta theo nước Tống, xưng thần cống nạp… xuất quân ra trợ giúp nhà Tống thảo phạt Bắc Hán, kiềm chế Khiết Đan, chỉ là để giúp cho bản thân có đất sinh tồn mà thôi”.

    Nói đến đây, mặt nàng bỗng lộ ra một nụ cười chua xót: “Chúng ta vốn tưởng rằng nhà Tống sẽ thu nạp nhà Đường, rồi sau đó phiên chắn người Tây Bắc họ Thị như ta, nhưng ai có ngờ đâu nhà Tống thôn tính các nước chư hầu nhanh quá, Triệu Khuông có dã tâm bành trướng quá kinh tởm, hắn đã thốt ra lời thề rằng chỉ cần họ Chiết ta chịu làm thần phục vụ Trung Nguyên, thì chúng sẽ để cho họ Thị ta tiếp tục cai quản phủ châu, nhưng hài cốt của gia phụ còn chưa tàn hắn đã nuốt lời hứa”.

    Dương Hạo nghe xong khẽ lắc đầu nói: “Bất kể Triệu quan gia có giữ lời hay không, Tây Bắc vẫn không thể có sức để chống lại Trung Nguyên, đó là sự thực… biết rõ là không thể nào vậy thì còn ngoan cố làm gì?

    Ngoài những người đã chết thì bách tính biết làm sao đây?”

    Chiết Tử Du buồn rầu nói: “Huynh trưởng nhà ta không cam tâm giao tổ tông cơ nghiệp ra, ta đây cũng chỉ có bổn phận trợ giúp huynh ấy.

    Bất kể nhà Chiết của ta tốt hay Triệu gia nhà các ngươi tốt, đều là vì một nhà một họ mà thôi.

    Thiên hạ cũng đều dùng chiêu đó, dùng để xem lòng dân trong thiên hạ thế nào.

    Ngươi đi khuyên nhủ Triệu Khuông xem hắn có vì thiên hạ thái bình mà vứt bỏ đi mục đích thôn tính Tây Bắc hay không?

    Chẳng những thế, hắn còn muốn con cháu nhà họ Triệu phải có được một cơ nghiệp vững như thái sơn.”

    Dương Hạo nói: “Người thức thời mới là kẻ hào kiệt, thiên hạ đại thế, phân lâu ắt hợp, từ khi triều Đường bị tiêu vong đến nay, ngọn lửa chiến tranh Trung Nguyên nổi lên không lúc nào dừng, rung chuyển ầm ầm, lòng người ai cũng mong đến ngày thái bình, Tống quốc nhân thế đó ra đời, Triệu gia thế lực hùng hậu, Tây Bắc vốn căn bản không có đất mà đối đầu.

    Cũng như thế, tại sao lại không sớm dự định?

    Đúng là phải dệt gấm thêu hoa cũng không bằng có than sưởi ngày đông, chước xuất binh quyền, chủ động quy phục hoặc là bị đánh dập, kết cục không giống nhau chút nào”.

    Hai má Chiết Tử Du đỏ ửng: “Ngươi dựa vào cái gì mà nói chắc chắn như thế?

    Chiết gia ta không có lực lượng để chống lại nhà Tống, cũng chưa từng nghĩ đến việc làm cho nhà Tống diệtvong, nhưng muốn tự bảo vệ mình thì cũng không phải là không thể thử”.

    “Chính là do không thể nên ta mới khuyên nàng.”

    Dương Hạo trầm giọng: “Tử Du, ta không muốn làm hại nàng, càng không thể hứa bừa với nàng, nói thực lòng, người giành được Trung Nguyên ắt sẽ là Đại Tống, Phủ châu sớm muộn cũng sẽ phải hạ cờ đầu hàng Tống mà thôi, đây sẽ là kết cục của trận chiến thế giới kéo dài, sau ba trăm năm nữa, thiên hạ sẽ được hưởng những tháng ngày thái bình, sau đó một trang sử mới sẽ được bắt đầu, Tây Bắc sẽ đi đâu về đâu đây?

    Nàng tuy là nữ nhi nhưng phải mang theo rất nhiều trọng trách của Chiết gia, cũng là người có ảnh hưởng rất lớn đến Lệnh Huynh, tại sao nàng không khuyên hắn ta thuận theo ý trời?”

    “Ngươi nói gì?”

    Chiết Tử Du tức giận đứng lên, sau đó ngay lập tức nhận ra mình đang thất thế nên lại từ từ ngồi xuống ghế, mặt trắng bệch nhìn Dương Hạo, hồi lâu sau mới nói: “Ngươi.. ngươi dựa vào gì mà dám khẳng định?

    Nếu như ngươi nhìn vào thực lực của nước Tống mà đoán Đại Tống sẽ thống nhất được Trung Nguyên thì cũng không có gì lạ, nhưng ngươi nói… ngươi nói được vận mệnh của nước Tống trong ba trăm năm nữa, lời này là từ đâu ra, sao ngươi biết đích xác như thế?”

    Dương Hạo trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Nguyên nhân từ bên trong, ta không thể nào giải thích rõ ràng cho nàng hiểu, nhưng ta sẽ không nói nọ nói kia để làm nàng mơ hồ, càng không thể nói dối nàng, Tử Du, những lời ta nói đều là sự thực, nàng ở nước Đường sẽ không ổn đâu, hãy quay về Phủ Châu đi, đi khuyên Lệnh Huynh đi, đứng lấy trứng chọi với đá nữa”.

    Chiết Tử Du kinh ngạc không hiểu, trong lòng chợt nghĩ, Dương Hạo là tông đồ của Lữ Tổ, Lữ Tổ được nhân gian cho là người nửa người nửa tiên, dù đã hơn trăm tuổi nhưng dung mạo chỉ mới như một người ngoài ba mươi, có lẽ ông ta có phép thần thông thật?

    Ông ta là người tinh thông bói toán, hơn nữa lại có những dự đoán chuẩn xác hơn cả Trần Đoàn, Trần Đoàn chỉ có thể phán được con cháu đời sau của Triệu Khuông sẽ có cơ làm đế vương, còn Lữ Tổ thì lại có thể đoán ra những chuyện ba trăm năm sau ư?

    Chiết Tử Du mặt biến sắc, nàng vốn là người cơ trí nhưng lúc này đây cũng thiếu kiên nhẫn, trong lòng nghĩ ngợi một hồi, đột nhiên nghĩ tới Trần Đoàn vẫn ôm mối tâm bệnh trong lòng, không nén nổi mà nói: “Vậy thì… ngươi có biết vận mệnh của ta như thế nào không?”

    Dương HẠtrầm mặc không nói, mãi sau mới lắc đầu nói: “Ta không biết…”

    Chiết Tử Du cúi đầu, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía Dương Hạo: “Nếu như những lời ngươi nói không… nước Đường… nhất định sẽ bị tiêu diệt dưới tay Đại Tống?”

    Dương Hạo nghiêm nghị nói: “Đúng vậy, hơn nữa đó sẽ là chuyện xảy ra trong vòng ba trăm năm nữa”.

    Chiết Tử Du nheo đôi mắt xinh đẹp của mình lại, chậm rãi hỏi: “Vậy thì, ai là người tiêu diệt nước Đường?”

    Dương Hạo cố lục soát lại trí nhớ của mình, chăm chú suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Phan Mỹ, Tào Bân!”

    Chiết Tử Du nghe nói những lời khẳng định như vậy, mặt biến sắc…

    Nếu như những sự thực đó sớm đã được khẳng định thì còn đi tranh đấu làm gì?

    Nghĩ đến đó trong lòng đột nhiên rối bời.

    Dương Hạo thấy thế liền khuyên: “Ta khuyên nàng một lần nữa, không phải là do ta là trung thần của Triệu Khuông, mà là ta lo lắng cho nàng, không muốn nàng đi bước đi sai lầm”.

    Tần Hán Tùy Đường, mỗi nước đều có vận mệnh riêng, bất kể là nó huy hoàng hay là sẽ đi đến chỗ diệt vong, thì nhà Chiết đã thống trị Phủ Châu hơn hai trăm năm, dù chưa xưng vương xưng tướng hay chứng tỏ được thế lực với các nước khác, nhưng hơn hai trăm năm nay đã không thua kém gì với Đại Đường rực rỡ, nay lại bắt ra hàng, không chỉ không phải với Lệnh Huynh, mà cũng sẽ khiến cho liệt tổ liệt tông phải thất vọng.

    Chiết Tử Du hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nói: “Được.

    Vậy ta sẽ ngồi đây xem, nếu như nước Tống chinh phạt nước Đường, đích xác như lời ngươi nói, Triệu Khuông ra chiếu đã thống binh đại tướng là Phan Mỹ, Tào Bân, ta sẽ không nói hai lời, ngay lập tức quay về Tây Bắc, khuyên gia huynh bỏ cuộc, bảo toàn phú quý.

    Còn nếu như những lời của ngươi không phải là sự thực…”

    Dương Hạo mừng rỡ, nhướng mày nói: “Vậy từ nay về sau ta sẽ không khuyên nàng nữa, càng không phá rối nàng nữa”.

    ************************************************** ******

    “Được rồi, tiễn ta đến đây thôi”.

    Chiết Tử Du dừng bước, nhìn lên chỗ lồng đèn đỏ treo cửa nhà họ Lâm, quay người nhìn Dương Hạo, lòng nặng nề nói: “Ta… phải về đây, ta hứa với chàng, sẽ ghi nhớ chuyện này.

    Chàng đi về nhớ cẩn thận nhé, lần sau… tuyệt đối không được ra ngoài một mình đâu đấy!”

    Dương Hạo nghe thấy những lời nói của Tử Du cuối cùng cũng có phần nhẹ nhõm, liền không để ý đến mấy chuyện vụn vặt nữa, chỉ nghe thấy trong lời nói có phần quan tâm, không nén được niềm vui sướng mà nói: “Cứ như vậy mà về sao?”

    “Hả?”

    Chiết Tử Du khẽ nhíu mày, kinh ngạc nói: “Còn có chuyện gì sao?”

    Dương Hạo làm mặt nghiêm trang nói: “Cái này… không có hôn chúc ngủ ngon sao?”

    Chiết Tử Du khẽ đỏ mặt, xấu hổ cúi mặt xuống đất nói: “Đừng có mà mặt dày nữa được không?

    Ta van ngươi đấy Dương trái sứ, hai chúng ta hiện nay không có chút quan hệ nào đâu.”

    Dương Hạo bị lời nói đó thức tỉnh, nghĩ tới những dự định của mình, hắn không khỏi buồn bã.

    Chiết Tử Du thấy vậy không đành lòng, bèn hạ giọng nói: “Trời đã khuya rồi, chàng về phủ phải cẩn thận, nhớ kỹ, lần sau không được một mình ra ngoài nữa.

    Ta… ta phải về đây…”

    “Tử Du!”

    Dương Hạo đột nhiên ôm chặt lấy Tử Du, ngắm nhìn thật lâu vào gương mặt xinh đẹp của nàng, nhẹ nhàng nói: “Chỉ một cái thôi, một lần này thôi, một đời này thôi, lần cuối cùng…”

    Hắn muốn nói thật lòng mình với Tử Du, có lẽ không cần đợi đến lúc triều Tống đánh Đường, hắn cũng sẽ biến mất khỏi tầm nhìn của nàng, vĩnh viễn.

    Và cơ hội này có lẽ là cơ hội duy nhất sẽ không bao giờ có được nữa, thế nhưng những lời định nói cứ như vướng lại trong cổ họng, không thể nào cất lên lời.

    Chiết Tử Du mơ hồ nhận thấy vẻ khác thường nơi Dương Hạo, không khỏi ngạc nhiên mà ngẩng đầu lên, muốn nhìn xem hắn có gì khác thường không, chợt đụng luôn phải gương mặt đang cúi xuống của Dương Hạo, đôi môi đầy quyến rũ đang ở ngay trước mặt, chỉ cần cúi đầu là có thể cảm nhận được vị ngọt ngào và dịu dàng.

    “Đêm nay không phạm tội, ta cũng có lỗi với tửu”, Dương Hạo thì thào nói, nhẹ nhàng nâng cằm Tử Du lên, từ từ áp lại gần.

    Khi chỉ còn cách đôi môi Tử Du một khoảng cách ngắn, Dương Hạo cảm thấy trong hơi thở mình như nóng rực lên, gấp gáp, một cái gì đó lạnh lẽo đột nhiên chạy từ trán tới cổ, ngăn động tác của hắn lại.

    Dương Hạo hơi khựng lại, chậm rãi đứng thẳng người, nhìn thấy Tử Du vẫn đứng đó, tay rút ra một con dao ngắn, mũi dao chĩa thẳng vào cổ họng hắn.

    “Cho ngươi ba phút, mau rời khỏi đây, đừng giở trò điên dồ nữa, mau cút về phủ đi…

    Nhớ bảo vệ kĩ cái mạng chó của nhà ngươi, đừng có mà sập bẫy của quân Khiết Đan, nếu không đây sẽ là lần cuối chúng ngươi còn được mở mồm nói chuyện”.

    Tử Du vừa dứt lời, giơ cao tay cầm dao, sẵng giọng: “Còn không mau cút đi!” nói xong nàng quay người chạy vào phủ.

    Dương Hạo sờ sờ mũi, nhìn bóng nàng chạy khuất trước mắt, lẩm bẩm: “ Coi như là nàng đang liếc mắt đưa tình…”

    “Đại nhân, cuối cùng ngài cũng đã về rồi, làm thần lo muốn chết”.

    Dương Hạo vừa trở về, Tiêu Hải Đào đã vui mừng nói, vội vã đón hắn về.

    Dương Hạo cười cười nói: “Ta sẽ cẩn thận, bên Khiết Đan thế nào rồi, có động tĩnh gì không?”

    Tiêu Hải Đào cùng hắn trở về phủ, nói: “Bọn binh sĩ canh phòng rất nghiêm ngặt, quân Đường như một bức tường kiên cố, bên kia vẫn không có chút động tĩnh gì, vua Giang Nam vừa cho người qua, mời đại nhân vào cung dự yến tiệc, xem ra muốn điều hòa vụ việc.

    Người Khiết Đan chỉ phái vài tay cao thủ qua thăm dò, lặng lẽ vào trong dịch quán của chúng ta, muốn thăm dò động tĩnh, bị sa lưới của chúng ta, nhưng hỏi gì chúng cũng không nói, cũng không dám nhận là người Khiết Đan, đến nay vẫn đang chờ đại nhân về giải quyết.”

    Đang nói, Chương Đồng Nhân người mặc áo giáp bước vào, chào “Đại nhân”, đằng sau hắn là hai đoàn binh sĩ, trong đó có hai võ sĩ mặc y phục đen, miệng bị bịt kín, hai mắt dữ dằn như hai con rắn độc, nhìn chằm chặp như muốn ăn tươi nuốt sống Dương Hạo, trên mặt hiện lên nét u ám hiểm độc.

    Dương Hạo cười nói: “Chương chỉ huy, ngươi làm tốt lắm, hai con tép này chẳng có gì cần phải hỏi cả, cũng chẳng cần đến chúng”.

    Hắn liếc một cái rồi cười nói: “Ai có thể chứng minh hắn là quân địch lẻn vào dịch quán của ta?

    Đây có thể là một tai họa, đem giết hắn đi rồi vứt vào sân Khiết Đan, nếu không, ngày mai sẽ có người bị cắn ngược lại đấy, lại nói chúng ta đi bắt người của kẻ khác…”

    Hai tên võ sĩ Khiết Đan nghe thấy vậy thất kinh, chúng không ngờ tên sứ giả người Tống này lại tàn nhẫn như vậy, liền giãy giụa đứng lên, nhưng không làm gì được dưới sức khống chế của lính nhà Tống.

    Dương Hạo vội vã hướng về phía sảnh, dặn dò: “Hôm nay tâm trạng của bản quan rất tốt, không muốn nhìn thấy máu, các ngươi lập tức đi xử lý cái bọn ghê tởm này đi, nhớ là trên mặt phải không có máu, trên người nhìn không ra vết thương”.

    “Hả?”

    Chương Đồng Nhân kinh ngạc mở to mắt: “Vậy thì làm sao giết được?”

    “Chỉ huy sứ đại nhân, thuộc hạ có cách” một tên thân binh đứng cạnh nói nhỏ, cười trộm.

    ********************

    Dương Hạo và Gia Luật Văn cùng bước lên kim điện, mới hôm qua hai người còn là đối thủ của nhau, hôm nay đã cùng nhau đứng trên triều đình nhà Đường.

    Mặc dù y phục rất trang trọng, dáng vẻ trang nghiêm, nhưng không khí đối địch giữa hai người hiện lên rất rõ rệt.

    Hai người vừa bước lên cung điện, Gia Luật Văn đứng trước mặt Lý Dục khiển trách thuộc hạ của Tống sứ do tranh cãi với quân của hắn nên dẫn đến việc người của hắn phải động thủ trả thù, sáng sớm hôm nay bên nhà Tống còn giết chết một thuộc hạ của hắn để hả giận, yêu cầu vua Đường phải nghiêm khắc trừng trị hung thủ, đòi lại công bằng cho Khiết Đan.

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Bọn người này nhìn trông lỗ mãng hiểm độc, ta đã nói mà, hai bên khi đã dụng binh thì nói cho cùng, đánh nhau bất quá thì mỗi bên chiếm một khoảng sân, tại sao còn phái người đến thăm dò bên ta, hắn rất có thể đã thăm dò ra được tình hình của bên ta.

    May là ta đã có dự liệu từ trước, quả là không sai”.

    Dương Hạo không chút hoang mang, không cần chờ Lý Dục hỏi đã ung dung mà rằng: “Quốc vương, sứ giả Khiết Đan chủ động khiêu khích, mới hôm qua người Khiết Đan còn chủ động khiêu chiến, có ý đồ muốn chiếm dịch quán của chúng tôi, hơn nữa còn đánh bị thương vài người.

    Dương Hạo ta đây chẳng qua chỉ là ngăn chặn hành vi bạo lực dã man của người Khiết Đan mà thôi, đó chỉ được gọi là chống đỡ.

    Bên chúng tôi quản giáo binh lính rất nghiêm khắc, không thể có chuyện ám sát sứ giả người Khiết Đan được đâu.

    Về chuyện này, Hoàng Phủ Kế Huân đại nhân đêm qua đã phái binh lính canh gác tại hai dịch quán, đại nhân có thể là người làm chứng”.

    Hoàng Phủ Kế Huân nghĩ thầm “Người Bắc ngoan cường, không thể là kẻ địch của người Nam chúng ta được.. chủ trương này không thể thay đổi, nếu như hôm nay người Tống là người Bắc, người Khiết Đan cũng là người Bắc, đều không thể làm hại đến bên nào.

    Nhưng so sánh ra thì nhà Tống là hàng xóm láng giềng, thế lực uy hiếp cũng to hơn, có lẽ nên nghiêng về nhà Tống một chút, hơn nữa lời của Dương Hạo cũng không phải hoàn toàn là sai, người Khiết Đan ắt sẽ không thể giận ta được”.

    Nghĩ vậy, Hoàng Phủ Kế Huân liền vội vã đứng lên bẩm báo: “Quốc vương, thần phụng mệnh sai lính đi canh gác phủ của hai bên, đêm qua bình yên, hai bên quả thực không xảy ra bất cứ xích mích nào”.

    Gia Luật Văn giận dữ nói: “Quốc vương, đúng là bọn họ muốn giết người cho hả giận, tất nhiên sẽ không đường hoàng mà đến.

    Ở nước Đường này, ngoài vị sứ giả nhà Tống kia thì ta chẳng còn có thù oán với ai nữa.

    Mới sáng hôm qua hai bên còn nảy sinh mâu thuẫn, đến đêm người của ta đã bị giết rồi, không phải là bọn họ làm thì còn ai vào đây?

    Người Khiết Đan chúng tôi nhận lời mời của vua Đường đến đây vì mối hòa hảo hai nước, nay người của ta bị đối đãi như thế, Quốc vương nên tính xem xử lý thế nào.”

    Hắn cao giọng nói, tiếng như xé gió rít gào khiến Lý Dục mặt trắng bệch, vội vã đứng lên trấn an: “Gia Luật Văn đại nhân chớ phẫn nộ, về việc này ta nhất định sẽ đi…”

    Dương Hạo đột nhiên mở miệng nói: “Gia Luật Văn đại nhân, xin hỏi vị thuộc hạ kia của ngài bị thương ở đâu?”

    Gia Luật Văn lạnh người, quay sang nhìn hắn nói: “ Sáng sớm hôm nay ta đã phát hiện ra di thể bị vứt sau vườn hoa của chúng ta.

    Trên người không có vết thương nào, nhưng tên thị vệ đó không thể tự dưng mà chết.

    Nhất định là đã có người ám sát, chuyện này… xin Quốc vương minh xét kỹ càng, nhất định phải điều tra ra chân tướng, nếu không bản quan sẽ không bỏ qua chuyện này”.

    Chương 356: Lễ Phật

    Dương Hạo “hừ” một tiếng rồi nói: “ Sứ giả của quý quốc có người chết…

    điều này thì có liên quan gì đến người Tống chúng tôi?

    Tự dưng quay ra cắn càn, bản quan đây cũng đang định nhờ vua Đường điều tra cho rõ ràng chuyện đó.

    Thi thể của tên thị vệ đó ở đâu?

    Mau cho mang lên đây, bản quan sẽ kiểm chứng, ta tuyệt đối không làm chuyện gì xấu xa, không sợ ai kiểm tra”.

    Gia Luật Văn khẽ nhíu mày, hô to: “Tốt!

    Thi thể vẫn đang được chờ ở ngoài điện, mời Quốc vương sai người đem vào trong”.

    Hai tên lính buông vũ khí, chạy xuống điện khiêng di thể đó lên, Gia Luật Văn chỉ vào thi thể đó mà nói lớn: “Quốc vương, đây chính là thị vệ cường tráng của tôi, người này bị chết ắt hẳn là do bị ám sát, mà hung thủ thì nhất định là bọn người Tống”.

    Dương Hạo vòng quanh di thể vài vòng, thi thể đó đã được thay một bộ quần áo bình thường chứ không phải là bộ quần áo tối hôm qua, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời.

    Gia Luật Văn ắt sẽ không thay quần áo cho tên thị vệ, điều đó chỉ gây cho hắn thêm phiền phức.

    Dù sao hắn cũng muốn sinh sự, huống hồ thực sự đã có một người chết.

    Dương Hạo ngồi xổm xuống bên cạnh xác chết, nói: “Quốc vương, trên người nạn nhân bốc lên toàn mùi rượu, có lẽ là chết do uống quá nhiều rượu”.

    Gia Luật Văn thoáng giật mình, hắn chỉ nghe nói người mà hắn phái đi đã bị biến thành một xác chết vứt sau vườn, liền ra lệnh đi kiểm tra, toàn thân nạn nhân không có vết thương, hắn thiết nghĩ dù không dò la ra được chút thông tin có ích nào từ dịch quán của nhà Tống nhưng ít nhiều cũng có cái xác chết này làm công cụ để chiếm ưu thế, do vậy hắn mới đem theo cái xác đến đây.

    Người Khiết Đan rất có tôn ti trật tự, thân là hoàng tộc, hắn không thể tự mình đi kiểm tra một cái xác chết được.

    Vừa nghe thấy Dương Hạo nói trên thi thể có mùi rượu, Gia Luật Văn không khỏi tức giận trong lòng: “Cái tên hỗn tướng này, hôm qua ta phái hắn đi làm việc cho ta, thế mà hắn còn dám đi uống rượu.

    Tiêu rồi, ta bảo hắn cố ý để bị giam trong ngục của nhà Tống để làm bằng chứng quân Tống bắt giam người vô cớ, khiến bọn chúng hết đường chối tội.

    Thế mà tự dưng lại không cẩn thận thế này”.

    Gia Luật Văn ngoan cố: “Người Khiết Đan chúng tôi rất giỏi uống rượu, một ngày ba bữa, không bữa nào là không uống rượu, có mùi rượu thì có gì là kỳ lạ?”

    Dương Hạo cười cười, hắn ngẩng đầu quay sang Hoàng Phủ Kế Huân vẫy tay, Hoàng Phủ Kế Huân thấy Lý Dục không tỏ ý từ chối bèn vội vã chạy lại hỏi: “Dương trái sứ, có chuyện gì thế ạ?”

    Dương Hạo thò tay lấy tấm vải che người nạn nhân ra một bên, trên mặt nạn nhân dính đầy bùn, cỏ dại đã bị dẫm nát và vài cánh hoa, nói với Hoàng Phủ Kế Huân: “Đại nhân thử ngửi kỹ xem, xem có mùi gì?”

    Hoàng Phủ Kế Huân ngửi ngửi rồi nói: “A… là mùi rượu”

    Dương Hạo nói: “Thi thể đã cứng ngắc, chết từ lúc nửa đêm mà bây giờ vẫn còn mùi rượu thì ắt là đã uống không ít phải không”

    Kỳ thực mùi rượu cũng không nồng, nếu không ngửi kĩ thì cũng khó phát hiện, nhưng Hoàng Phủ Kế Huân cũng không biết người chết đã chết từ bao giờ, nếu như trước khi chết mà uống nhiều thì trên người đương nhiên là sẽ có mùi rượu, cho nên hắn gật đầu lia lịa mà nói : “Dương trái sứ nói có lý, người này ắt hẳn là đã uống không ít”.

    Gia Luật Văn cả giận: “Rút cuộc các ngươi muốn làm gì?”

    Dương Hạo không thèm để ý đến hắn, nói với Hoàng Phủ Kế Huân: “Ngài thử ngửi kĩ xem, còn có mùi gì khác không?”

    Hoàng Phủ Kế Huân lại ngửi ngửi, không có mùi gì khác cả.

    Hắn lại tiến lại gần sát để ngửi, mũi gần như đã dí sát vào mặt người chết, ngửi kĩ, mặt của Hoàng Phủ Kế Huân lộ ra một nét mặt kỳ quái.

    “Thế nào?

    Hoàng Phủ đại nhân có cảm nhận được là mùi gì không?”

    “Cái này… không tiện nói.

    Dường như là… rất giống… mùi nước tiểu”

    “Bộp bộp” Dương Hạo vỗ mạnh vào vai hắn khen: “Oa, đúng là anh hùng như nhau, ta cũng ngửi thấy mùi nước tiểu”.

    “Hức hức”, Hoàng Phủ Kế Huân nghĩ lại lúc nãy mặt mình vừa dí sát vào mặt người chết mà ngửi liên tục, không khỏi cảm thấy kinh.

    Dương Hạo quay người sang nói với Lý Dục: “Quốc vương, võ sĩ Khiết Đan vóc người cao to lực lưỡng, nếu như có người thử tấn công thì trên người ắt hẳn phải có vết thương, do vậy, không có khả năng hắn bị ám sát”

    Gia Luật Văn nghiến răng cười nói: “Không phải là ngươi giết thì lẽ nào hắn tự sát?”

    Dương Hạo giống như một thầy sư đi đến trước mặt thi thể, chậm rãi mà nói: “Người này uống rượu… lại chết trong vườn hoa lúc nửa đêm, trên mặt còn có bùn và cánh hoa, Hoàng Phủ Kế Huân đại nhân cũng đã cẩn thận kiểm tra, trên cổ hắn ta còn có mùi nước tiểu, như vậy, bản quan có thể đưa ra kết luận, người này không phải là bị giết, cũng không phải do ngộ sát, mà là một chuyện xảy ra ngoài ý muốn”.

    Lý Dục nghe thấy vậy liền vội hỏi: “Ngoài ý muốn?

    Mời Dương trái sứ nói rõ ràng hơn xem, rốt cuộc là chuyện ngoài ý muốn như thế nào?”

    Dương Hạo nghiêm trang chắp tay nói: “Qua việc khám nghiệm của bản quan và Hoàng Phủ đại nhân, mùi rượu trên người nạn nhân không nồng, hơn nữa trên mặt còn có mùi nước tiểu.

    Căn cứ vào dấu vết, bản quan thiết đoán… người này ắt hẳn uống nhiều nên say, nửa đêm tỉnh giấc, muốn ra ngoài tiểu tiện, do uống quá nhiều mà bị ngã và hôn mê bất tỉnh.

    Do mũi và miệng bị ngập trong đống nước tiểu của mình mà bị tắc thở.

    Đây là giải thích hợp lý, cũng là gần với sự thực nhất”.

    Lời Dương Hạo vừa dứt, cả triều đình liền xôn xao.

    Gia Luật Văn tức giận như nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên, lớn tiếng gào lên: “Người không thể vô sỉ đến mức này, quá mức vô sỉ…

    Vô sỉ quá!

    Đổi trắng thay đen, chỉ hươu nói ngựa, ngôn từ bừa bãi, quá ư là vô liêm sỉ… tất cả những lời này lại có thể xuất phát từ miệng của sứ giả nhà Tống”.

    Lối dùng từ của Gia Luật Văn thật cũng không đơn giản, một câu chửi mà đến Lão Tử và Tôn Tử đều có mặt, Dương Hạo ung dung cười: “Đừng có nghe theo cái nhân nghĩa đạo đức của Lão Tử, đạo đức kinh đều là do Lão Tử viết ra thôi”.

    Gia Luật Văn nổi trận lôi đình, đoạt lấy binh khí từ tay một tên lính, đứng ở tư thế như đang dùng hoành thương nhảy ngựa.

    Dương Hạo trông thấy liền vội vàng rút thanh bảo kiếm ra, tay trái nắm chặt kiếm quyết, hét lớn: “Nghèo lý lẽ nên phải động thủ sao?”

    Lý Dục thấy hai bên đang chuẩn bị đánh nhau, không khỏi mừng thầm trong lòng, trên mặt thì giả bộ cuống quýt, đứng lên hô lớn: “Mau mau kéo hai vị sứ giả ra, có gì từ từ nói, đừng có để mất hòa khí đôi bên”.

    Khi hai bên chuẩn bị lao vào nhau, Lý Dục cho người kéo họ ra, dùng lời nói để điều đình, sau đó bày tiệc rượu mời hai vị sứ giả mỗi người ngồi một bên cùng uống rượu, vừa lấy thân phận Quốc vương ra trợ cấp cho nạn nhân kia, đồng thời ẻm chuyện này đi.

    Đợi tiệc rượu tàn, Lý Dục mới nói: “Hai vị sứ giả từ xa tới Đường Quốc, đều là khách quý của ta, ta không hy vọng chúng ta vì những hiểu lầm nhỏ nhặt mà làm hỏng quan hệ hòa hảo của Khiết Đan và nước Tống.

    Hai vị sứ giả đều là những bậc thâm minh đại nghĩa, hy vọng có thể lấy việc nước làm trọng, hóa giải mọi hiểu lầm.

    Sáng mai ta sẽ đi Kê Minh Tự, lễ phật dâng hương, mời hai vị cùng đi, hy vọng dưới đất Phật từ bi thanh tịnh, với trái tim từ bi của Đức Phật chúng ta sẽ hóa giải được mọi tức giận trong lòng hai vị.”

    Dương Hạo và Gia Luật Văn liếc nhau, đồng thanh “hừ” một tiếng, sau đó nhất tề chắp tay nói: “Quốc vương đã mời, ngoại thần cáo từ”.

    Nói rồi hai người cùng nhau quay lưng bỏ đi.

    Lý Dục nhìn bóng hai người đi khuất, mép nở ra một nụ cười hoan hỉ, ngoắc tay gọi một tên thị vệ dặn dò: “Đi, mời Gia Luật Văn đến Thanh Lương điện cùng ta”

    Lúc này, Trần Kiều đang lẳng lặng đợi tại Thanh Lương điện…

    *************************************************

    Gia Luật Văn vừa quay trở lại dịch quán, Đinh Thừa Nghiệp đã lập tức chạy lại nghênh đón: “Đại nhân, ở Thượng Kinh có tin rồi”.

    “Hả?”

    Gia Luật Văn vội vàng hỏi: “Là thư của phụ vương?

    Nói gì?”

    “Tiểu nhân không dám bóc thư của Lão Vương gia, thư vẫn còn đây, mời đại nhân xem”.

    Gia Luật Văn vội vã nhận lấy lá thư, trở lại phòng, bóc phong bì lấy ra một lá thư mỏng, xem cẩn thận.

    Sau một hồi mới đứng dậy, đi lại trong phòng.

    Đinh Thừa Nghiệp không đợi được nữa, tiến đến hỏi: “Đại nhân, Lão vương gia nói thế nào?”

    Gia Luật Văn cười lạnh nói: “Không như ta dự liệu.

    Trước khi ta rời kinh Tiêu Xước hoàng hậu đã bắt đầu khai trừ tay chân vệ quân trong cung của ta rồi.”

    Đinh Thừa Nghiệp thất kinh: “Bà ta đã ra tay trước rồi?

    Vậy ta nên làm thế nào đây?”

    Gia Luật Văn nói: “Không sao, Tiêu Xước chỉ dám trực tiếp khống chế tay chân của ta trong cung, còn quân bộ tộc… bà ta vẫn không dám ra tay.

    Trong thư Phụ vương ta cũng đã nói, bà ta đã dẹp hết những thân tín trong cung của ta, sợ rằng chúng sẽ tạo phản, do đó lúc này không thích hợp để thực hiện kế hoạch xóa sổ bọn thủ lĩnh, hãy chiếm lấy Thượng Kinh trước đã”.

    “Ý của Phụ vương là tạm thời cứ để bà ta tung hoành, loại bỏ hết thân tín trong cung của ta, để cho bà ta lơ là…

    Sau đó, đợi thời cơ thích hợp các đại thần của bộ tộc sẽ tiến đến Thượng Kinh, đợi đến Phóng Thâu nhật, khi Hoàng đế xuất cung vi hành sẽ tiến hành tập kích, tiêu diệt hết đám Gia Luật Hiền, Hàn Đức Nhượng, Gia Luật Thể, Tiêu Thác Trí… rồi điều quân binh vây Thượng Kinh.

    Sau đó đích thân ta sẽ ở nơi này phát động, kích động quân Tống Bắc phạt, nội ngoại bức bách, buộc Tiêu hoàng hậu phải bỏ ngai vàng, tôn ta làm vua, sau đó ta sẽ lấy bà ta làm hậu”.

    Đinh Thừa Nghiệp thất vọng hỏi: “Phóng thâu nhật?

    Tức là vào ba ngày 13, 14, 15?

    Vậy là chỉ còn nửa tháng nữa…”

    Gia Luật Văn mỉm cười nói: “Không sai, chỉ còn nửa tháng nữa thôi.

    Ngươi còn vội hơn cả ta cơ à, được làm Hoàng đế là điều không đơn giản, nửa tháng nữa mà còn chê dài sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp nói: “À… thần không có ý như thế, chỉ là những tên sứ thần nhà Tống kia dám làm nhục đại nhân, tiểu nhân thật bất bình, chỉ muốn ngay lập tức chém cho hắn trăm nhát…

    để trút giận cho đại nhân”.

    Gia Luật Văn nhận được tin của Thượng Kinh, trong lòng đang vui sướng, nghe thấy vậy liền cười hi hi mà nói: “Ngươi thật tận tâm với ta.

    ừ, cái bọn đó dám làm nhục ta, ta sẽ không để cho bọn chúng sống.

    Đợi thời cơ đến, ngày đó, ta sẽ nhẫn nại đợi, nửa tháng nữa… rất nhanh thôi, sẽ đến rất nhanh thôi…”

    Hôm sau, sứ giả nước Tống cùng sứ giả Khiết Đan cùng đi với Lý Dục đến Kê Minh Tự lễ phật.

    Trong vườn trồng rau, từng bó rau tươi non được đặt trên xe, Đức Hạnh đại sư phẩy tay nói: “Được rồi, các ngươi đem quần áo đã được giặt sạch lại đây, một lát nữa phải đưa đến Tĩnh Tâm Am…”

    “Rõ ạ, tiểu sư thúc”, vài tên tiểu hòa thượng chắp tay rời đi, Bích Túc quay đầu lại đã thấy bọn chúng đi xa, liền vội vàng lôi kéo Tĩnh Thủy Nguyệt đến dưới một gốc cây to, lôi từ trong áo ra một quả lê vàng mọng, đưa cho nàng ta mà rằng: “Này, rất tươi ngon đấy nhé, ta đã rửa rồi, nàng ăn đi.”

    Tĩnh Thủy Nguyệt mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu, nhưng Bích Túc đã cố dúi vào tay nàng, kéo nàng ngồi xuống phiến đá gần đó mà nói: “Đây là chút lòng tốt của ta, nàng thử xem đi mà, ngọt lắm ấy, ăn đi, thử một miếng thôi cũng được.”

    Tĩnh Thủy Nguyệt chần chừ đôi chút rồi cũng đón lấy quả lê, cắn một miếng nho nhỏ.

    “Có ngon không?”

    Tĩnh Thủy Nguyệt nhai khẽ, gật gật đầu.

    Bích Túc như cởi tấm lòng, nắm chặt tay nàng nói: “Nếu như nàng thấy ngon thì lần sau ta sẽ mang cho nàng ăn, để cho nàng mỗi ngày đều được ăn”.

    Tĩnh Thủy Nguyệt bị kéo tay, mặt đỏ lên vì xấu hổ, nàng vội vã rút tay lại, chỉ chỉ vào chuỗi tràng hạt đeo trước ngực, rồi lại chỉ ra phía vườn sau, trừng mắt nhìn hắn.

    Bích Túc cười hì hì nói: “Ta xuất gia cũng là vì nàng, Phật tổ cũng biết là ta thích nàng, Phật sẽ không trách tội chúng ta đâu”.

    Tĩnh Thủy Nguyệt luống cuống, vội vã thả quả lê ra, chắp tay, miệng lắp bắp dường như đang ăn năn hối cải trước Phật tổ.

    “Thủy Nguyệt, trước kia ta là một kẻ vô sỉ, cũng là kẻ lãng tử thâu hương thiết ngọc, cho dù nhà ta là đại gia cũng không hề có ý hướng thiện.

    Cho đến khi ta gặp nàng, Thủy Nguyệt, nàng là Bồ Tát sống của ta, ta càng ở gần nàng thì Phật càng ߠgần ta.

    Phật không phải là người phổ độ chúng sinh hay sao, nàng từ bi như vậy, hãy chiếu độ cho ta đi, chỉ cần nàng lấy ta nàng đã biến một người xấu thành người tốt, tích được biết bao công đức, còn nhiều hơn nàng ngồi niệm kinh cả đời”.

    Lời nói ngọt ngào của Bích Túc khiến Tĩnh Thủy Nguyệt động lòng, từ bé đến lớn chẳng có ai nói với nàng như thế, nàng muốn nghe, nhưng lại sợ, muốn chạy trốn, nhưng lại không nỡ để hắn bị tổn thương, thế là chỉ còn biết lấy tay bịt kín hai tai, nhắm chặt mắt, dáng điệu đáng yêu vô cùng.

    “Ta đã nói rồi, ta nói rất nhiều mà, dẫu cho nàng không nói được, chúng ta thành thân trong nhà cũng không sợ bị tĩnh mịch”.

    Bích Túc kéo tay nàng: “Thủy Nguyệt tốt, tiểu sư thái, nghe niệm kinh cũng là niệm kinh, chỉ cần nàng thích, sau này nhà chúng ta sẽ bố trí giống phật đường, mỗi ngày nàng đều có thể niệm kinh, Kim Cương Kinh, Pháp Hoa Kinh, Lăng Nghiêm kinh… nàng muốn nghe bao lâu ta cũng đều có thể niệm cho nàng nghe, nhà chúng ta sẽ treo một cái chuông thật to, mỗi ngày ta sẽ là quan nhân của nàng, giúp nàng đánh chuông, đợi chúng ta có con ta cũng sẽ cạo đầu cho chúng thành tiểu sa di, ta sẽ là phương trượng, nàng là chủ trì…”

    Tĩnh Thủy Nguyệt nghe đến mức hai mắt mở to ra, lắc đầu quầy quậy, Bích Túc liền cười nói: “Sao hả?

    Nàng không muốn con cái chúng ta mới ra đời đã làm tiểu hòa thượng sao?

    À… nói cũng đúng thôi, chúng là cục cưng của chúng ta, nhất định sẽ khôi ngô tuấn tú, làm sao nỡ mà gọt đầu chúng”.

    Tĩnh Thủy Nguyệt xấu hổ, mặt đỏ rần, Bích Túc nhẹ nhàng nói: “Thủy Nguyệt, nàng có biết không, nàng là người phụ nữ đẹp nhất hạ giới, đợi tóc nàng mọc dài ra, nhất định sẽ càng đẹp hơn…”

    Tĩnh Thủy Nguyệt không thể ngồi được nữa, nhét trả Bích Túc quả lê, nhảy dựng lên chạy mất.

    “Này!”

    Bích Túc gọi với theo, nhìn theo bóng nàng khuất dần, mỉm cười nói: “Tiểu sư thái của ta khi cười giống như Bồ Tát vậy, thật mê hồn”.

    Hắn nắm chặt quả lê, cắn một miếng thật to ở chỗ Thủy Nguyệt vừa ăn, chạy theo hướng Thủy Nguyệt vừa đi”.

    ************************************************** ****

    Kê Minh Tự, trong Phật đường, đại sư Bảo Kính mặc áo cà sa đỏ cùng với một vài đại sư khác đang ngồi bên Lý Dục.

    Lý Dục vừa dâng hương và tiền dầu cho chùa, đang ngồi cùng các vị hòa thượng, đích thân dùng dao cắt “xí giản” cho các hòa thượng.

    “Xí giản” chính là giấy vệ sinh dùng khi vào nhà tiêu, lúc đó giấy vệ sinh tương đối hiếm nên các hòa thượng phải làm sạch bằng những mảnh trúc nhỏ, nên giấy vệ sinh có nhu cầu rất lớn.

    Bảo Kính đại sư nhìn thấy trong tự có chuyện chướng mắt, lại nằm ngay trong tầm mắt của nhà vua, liền không chịu được mà quát lên: “Đức Hạnh, ngươi đang làm gì vậy?”

    Bích Túc đuổi theo Thủy Nguyệt, đang ngọt ngào dưới bóng cây, nói đến đoạn cao trào nên không phát hiện ra có người đang đến gần, nghe thấy phương trượng quát, hắn mới giật mình nhảy dựng lên, muốn tìm một lý do để lấp liếm đi nhưng chợt nhìn thấy Dương Hạo đang đứng đó nên bất giác ngẩn ra, quên cả trả lời.

    Lý Dục vốn là một tín đồ của Phật tử, đồng thời cũng là một tài tử đa tình, hắn nhìn lén sang vị ni cô đang đứng đó, thấy cô là một người khá xinh đẹp.

    Với hắn, dù cô ta đã xuất gia với hắn cũng không có ý nghĩa gì mấy, bởi đã từng có chuyện hòa thượng lén cưỡng hiếp ni cô, sau khi sự việc xảy ra đã bị trừng trị nặng.

    Lý Dục thấy vậy mới nói vài câu giải vây cho đôi uyên ương: “Nơi này không phân định rõ quy định giữa hòa thượng với ni cô, Phật tâm không kiên định, bọn họ tư thông tâm tình, các ngươi nếu như muốn trừng trị họ thật nghiêm, sau đó đuổi họ ra khỏi tự thì chẳng phải đã cho họ đạt được tâm nguyện đó sao?

    Theo ý Trẫm, đối với những tăng nhân không tịnh như vậy thì hãy phạt họ đi bái Bồ Tát ba trăm lần là được”.

    Hoàng đế nói như vậy, các nhà sư trong tự cũng không dám không nghe, do đó, trước mặt tăng nhân Giang Nam và rất nhiều người ở đó, chuyện quyến rũ con gái nhà lành cũng không được coi là chuyện lạ nữa, như sách nói: “Gian lạm công hành, vô sở cấm chỉ” (Làm việc sai trái ngay giữa ban ngày ban mặt mà không bị cấm).

    Nhưng Kê Minh Tự là đệ nhất phật tự, đứng đầu nước Đường, Bảo Kính đại sư có yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt, hơn nữa quan trọng nhất là hôm nay đệ tử của ông đã làm sai quy định, lại còn ngay trước mặt bao huynh đệ, trước mặt ông ta, hơn nữa còn ngay trước mắt vua Đường, tất nhiên không giận sao được.

    Bích Túc lúng ta lúng túng không nói nên lời, Dương Hạo nhìn thấy hắn cũng không ngạc nhiên, cho tên tiểu tử này an phận trong thành Kim Lăng để chờ nghe ngóng tin tức, thế mà hắn lại khoác áo cà sa trốn trong chùa.

    Tên này đúng là hết thuốc chữa, Dương Hạo cũng nhất thời không biết nên giải vây cho hắn thế nào.

    Lý Dục có chút bực mình, nhìn cẩn thận tên tiểu sa di và vị ni cô kia, nam thanh nữ tú, thật đúng là một cặp trời sinh.

    Lý Dục hiểu rõ nhất cách thưởng thức người đẹp, trong lòng cũng có phần thích thú, nhưng mặt không dám biểu lộ, liền cuời nói với Bảo Kính đại sư: “Tự chủ cần chi phải phẫn nộ, tôi thấy đôi này dung mạo thanh tú, làm sao lại có thể làm những chuyện nhơ bẩn được, để ta đi hỏi bọn chúng xem sao”.

    Lý Dục tiến lên hai bước, Bảo Kính đại sư đi theo sau, cẩn thận dò xét hai người.

    Tĩnh Thủy Nguyệt đã quá sợ hãi mà đứng nép vào một bên, mặt trắng bệch, Lý Dục thấy có chút đáng thương liền làm mặt ôn hòa mà hỏi: “Sư phụ này ở đây cùng vị nữ nhi này làm gì?”

    Dương Hạo vội ho một tiếng, nhắc nhở: “Tiểu hòa thượng, vị này là vua Giang Nam, làm sao mà ngươi lại không biết lễ nghĩa, mau hành lễ đi”

    Bích Túc vốn không sợ hãi, nếu như Bảo Kính đại sư thực muốn đuổi hắn ra khỏi tự cũng chẳng sao, mục đích của hắn chủ yếu là tiếp cận Thủy Nguyệt mà thôi…

    Thủy Nguyệt tuy không từng bày tỏ thái độ với hắn, nhưng rõ ràng thái độ đối với hắn cũng khác, khi nghe hắn nói còn đỏ mặt mỉm cười, dù có chút cáu giận nhưng cũng chứng minh rõ là nàng cũng thích hắn, không sợ không có cơ hội đi tìm nàng nói chuyện.

    Nhưng khi nghe nói người đứng trước mặt mình chính là vua Đường, hắn mới bắt đầu thấy bối rối.

    Dương Hạo cũng sốt ruột thay hắn, thấy Bích Túc cứ lắp bắp không thể mở miệng ra nói được, mặt Lý Dục cũng đã bắt đầu lộ vẻ khó chịu, Bích Túc lúc này đây chợt nghĩ đến khi giả mạo làm cao tăng Tây Tạng ở Khai Phong Dương Hạo đã từng nói: “Cao tăng mà, đều thích những lời nói sắc bén.

    Người khác nói những gì, chỉ cần ngươi cảm thấy không cần trả lời thì cứ trả lời nước đôi như không biết gì, ngươi yên tâm, càng nói chuyện không đâu thì càng giống Thiên Cơ, người ta càng cảm thấy nhà ngươi Phật học uyên bác.

    Người ta không hiểu thì đến hỏi cũng không dám hỏi ngươi, càng nói nữa, ngươi vốn là hòa thượng giả trang, có những điều ngươi nói không giống người xuất gia, nhưng cũng cứ kệ đi”.

    Nghĩ tới đây, Bích Túc đột nhiên ưỡn ngực nói: “Người xuất gia nhảy ra khỏi Tam giới, không ở trong Ngũ hành, không bái Phật không bái tục, trước mặt Quốc vương, tiểu tăng cũng không cần phải bái.

    Mà thật ra Quốc vương mới là người cần bái tiểu tăng đây”.

    Bảo Kính đại sư nghe thấy vậy đột nhiên giận dữ, Tĩnh Thủy Nguyệt thấy hắn nói vậy với Quốc vương cũng sợ hãi run rẩy, Lý Dục thì lại cười hỏi: “Tiểu sư phụ học những lời này ở đâu?”

    Bích Túc cuống lên nói bừa: “Cái này…

    Kính tăng tức là kính phật, kính phật tức là kính pháp, tức là cung dưỡng tam bảo, mới được hưởng phúc.

    Tiểu tăng tuy chỉ là một vị tăng nhân bình thường nhưng lại là tín đồ của Phật, Quốc vương nếu như muốn ta hành lễ thì chẳng khác chi bắt Phật hành lễ, vậy là Quốc vương đã tạo tội rồi”.

    Chương 357: Mây mưa sắp đến

    Dương Hạo nghe thấy vậy không nhịn nổi cười, cái tên Bích Túc này quả là gan không nhỏ, chẳng phải là cao tăng gì, những lời nói của hắn đều bị Phương trượng nắm thóp, đang đứng ở kia tức khí bừng bừng mà hắn còn nói ra được.

    Còn vị tiểu ni cô kia cũng thật xinh đẹp, tên tiểu tử Bích Túc này cũng có mắt nhìn đấy chứ.

    Lý Dục ngẫm nghĩ lời nói của Bích Túc, đột nhiên như tỉnh ra điều gì bèn quay sang nói với tiểu hòa thượng: “Tiểu sư phụ lễ Phật không lễ tục, nói cũng có lý, có thể thấy với trái tim kiên định hướng Phật như vậy tiểu sư phụ sắp đạt đến bậc cao tăng rồi.

    Nhưng không rõ tiểu sư phụ ở đây làm gì?”

    Bích Túc đảo mắt một vòng rồi nói: “Thế Quốc vương ở đây làm gì?

    Tiểu tăng ở đây làm gì?”

    Lý Dục cười nói: “Quả nhân hôm nay đến vốn là để lễ Phật”

    Bích Túc nói: “Bần tăng ở đây cũng là để lễ Phật”

    “Tiểu hòa thượng bái như vậy chẳng lẽ là thích Phật?”

    Lý Dục liếc vị ni cô kia một cái, câu hỏi này cơ hồ như cố ý thoát ra, nhưng thấy thân là Quốc vương, hình như không nên nói những lời này nên hắn lại ra vẻ trịnh trọng: “Quả nhân dâng hương lễ Phật, Phật trong Đại Hùng bảo điện, không biết vị sư phụ này lễ Phật ở đâu?”

    Bích Túc càng bịa càng thấy vào, vung tay mà nói: “Nơi này một cành cây một cọng cỏ, điện các diêm ngói, ngài tôi cô ấy, đều có tính Phật, đều là Phật ta”.

    Gia Luật Văn càng nghe càng mù mờ, không nhịn được mà cười khẩy nói: “Tiểu hòa thượng, ngươi ở đây với vị tiểu ni cô kia lôi lôi kéo kéo, đã là phạm vào sắc giới rồi, lại còn bốc phét, rõ ràng là người không tịnh, ắt hẳn là hòa thượng giả danh, ăn thịt uống rượu, muốn nói gì thì nói cũng đã là phạm tội rồi, còn đứng đó tự biên tự diễn”.

    Bích Túc trợn mắt nói: “Rượu thịt đi qua dạ dày, Phật Tổ nằm lại trong tâm, cầm giới chưa chắc trong tâm đã có Phật, có Phật trong tâm chưa chắc đã phải cầm giới, đức Phật từ bi cũng không nổi trận lôi đình.

    Ngài ắt hẳn biết Phật tổ vốn là một vị hoàng tử, lấy vợ sinh con, ăn thịt uống rượu, thế mà vẫn tu hành ư?”

    Bảo Kính đại sư quát to: “Đức Hạnh, ngươi thật to gan, thật hết cách để nói chuyện với ngươi.

    Đó là những chuyện Phật tổ làm trước khi thành Phật, còn sau đó đã giác ngộ bên dưới gốc bồ đề”.

    Lý Dục nghĩ ngợi rồi nói: “Rượu thịt đi qua dạ dày, chỉ có Phật ở lại trong tâm.

    Hay!

    Nói hay lắm, Phật gia kiêng rượu thịt, đó là quy định có từ thời Lương Võ Đế…

    Khi niệm Phật thác bác hóa duyên, thi xá cái gì thì ăn cái đó, nhưng chính xác không phải là rượu thịt.

    Tiểu sư phụ có tính Phật, lại tuệ căn, có thể nói ra những điều ấy, rượu thịt đi qua dạ dày, chỉ có Phật ở lại trong tâm, câu này có thể nói ra quả là bậc đại thánh”.

    Bảo Kính nghe thấy vua nói vậy bèn chỉ biết cung kính mà rằng: “Quốc vương Phật pháp cao thâm, có cách khiến giải khác đi, lão nạp không sao sánh bằng”.

    Bích Túc thấy vua nói một câu, Bảo Kính liền nghe một câu, trong lòng thầm nghĩ: “Sư phụ của ta là đệ nhất đại sư của nhà Đường, các hòa thượng khác đều phải nghe lời ông ta, nhưng Lý Dục nói gì ông ta cũng không dám cãi lời, nếu như ta có thể leo lên cái cây này, ông ta dặn dò Thủy Nguyệt lấy ta thì ắt Tĩnh Tâm am cũng phải nghe theo”.

    Nghĩ tới đây, hắn liền nảy ra ý định phàn giao với Lý Dục, bèn nói: “Quốc vương đã đến đây lễ Phật, nhìn thấy tiểu tăng rồi sao còn không bái?”

    Bảo Kính kinh sợ, đang muốn trách mắng thì Lý Dục lại quay về phía hắn hành lễ nói: “Bậc sư phụ giáo dục đúng là… tín đồ Lý Dục xin được hành lễ”.

    Bích Túc nhận lễ, cũng không thi lễ lại, Lý Dục thấy vậy cũng có cảm giác khó lường, chỉ cảm thấy tên ̀a thượng này nói năng sắc bén… dung mạo thì khôi ngô khác thường, nói không chừng có thể là tiên đồng hạ phàm của Bồ Tát hóa thành hắn.

    Nghĩ vậy nên Lý Dục nhìn hắn với thái độ có đôi chút hoảng sợ.

    Hai người lại nói chuyện với nhau, cũng nhân đó mà hỏi chuyện riêng của Bích Túc với vị ni cô kia.

    Bích Túc đã qua cơn sợ hãi, lại đang hứng khởi nói chuyện mây núi trời đất, rõ là không biết sợ ai, người bình thường ai cũng nghe ra là hắn đang nói phét, nhưng Lý Dục – kẻ thông thuộc Phật pháp thì lại cứ bị những lời nói của Bích Túc rót vào tai, thấy lời nào cũng có lý, thậm chí còn nảy sinh lòng tin phục với Bích Túc.

    Hai người nói chuyện một lúc lâu, Lý Dục vẫn chưa nói hết ý nhưng do đã đến lúc phải về nên hắn lấy giấy bút chỗ Bảo Kính đại sư, viết lên một vài chữ to rồi nói: “Hôm nay được đối đáp với tiểu sư phụ, quả nhân được mở rộng tầm mắt, chữ này là quả nhân tặng cho sư phụ làm quà.

    Hôm sau quả nhân muốn mời sư phụ vào cung nói chuyện Phật pháp, xin tiểu sư phụ chớ từ chối”.

    Dương Hạo xem ý nghĩa của chữ kia, không khỏi không thấy buồn cười.

    Bích Túc thì gãi gãi cái đầu trọc, nói nhỏ: “Chữ quốc vương viết ra đáng giá nghìn vàng, thật đáng tiếc…

    Quốc vương viết trên bức tường này thì ai cũng có thể gỡ tường ra đi bán”

    Lý Dục nghe xong cười lớn, chỉ cảm thấy từng câu từng chữ của tiểu sư phụ này quả thực không tầm thường, giống như nhặt được bảo bối, hắn xem Bích Túc như bậc thần thánh.

    Sau khi cung kính tiễn Lý Dục đi khỏi, Bảo Kính mới quay lại điện, nhìn thấy những chữ trên tường mà phát rầu.

    Thủ Tọa đại sư nghe nói Quốc vương viết lên tường, cũng hoan hỉ dẫn theo vài hòa thượng đến xem.

    Trên tường treo chữ, bên dưới còn có một cái lồng để bảo vệ cho ngự bút mới dán.

    Vừa nhìn thấy Bảo Kính đại sư đang đứng trước tường tức khí, Thủ Tọa đại sư không nén được mà nói: “Phương trượng, Quốc vương ta lấy đệ tử của Phương trượng – Đức Hạnh làm đề tài viết chữ, cái này là phúc của chùa ta, cớ sao ngài lại nhìn như thế là ra đạo lý gì?”

    Bảo Kính chỉ chữ treo trên tường, mặt sầu não mà nói: “Sư huynh, huynh đến xem kĩ đi, xem xem Quốc vương nói đến điều gì?”

    Thủ Tọa đại sư nhìn lên ường, chỉ thấy trên tường là những chữ rồng bay phượng múa, trên đó viết “Thiển châm đê xướng ôi hồng ỷ sắc đại sư, uyên ương tự chủ, trụ trì phong lưu giáo pháp”.

    Thủ Tọa đọc đi đọc lại hai lần vẫn không hiểu ý nói gì, quay sang nhìn Bảo Kính như muốn nhờ ông ta giải đáp dùm, bất giác ông “a” lên một tiếng, bối rối nói: “Cái này… cái này phải làm sao cho phải?”

    “Thiển châm đê xướng ôi hồng ỷ sắc đại sư, uyên ương tự chủ, trụ trì phong lưu giáo pháp”, câu này rõ ràng là có ý nói Bích Túc muốn lấy vợ sinh con, theo đuổi ni cô, đó là điều có thể.

    Lý Dục hiện giờ tuy là đã mất đi đế hiệu, nhưng vẫn là Hoàng đế của Giang Nam, lời của Hoàng đế viết xuống như thánh chỉ, nào ai dám không tuân theo?

    Nhất là khi trong câu này còn nói đến chủ trì, làm sao có thể vờ như không thấy.

    Nhưng muốn tuân theo thì chẳng lẽ phải trao chức Phương trượng cho tên Bích Túc kia?

    Nếu như Bích Túc làm Phương trượng thì Kê Minh Tự sẽ đi về đâu?

    Bảo Kính và Thủ Tọa đối mặt với nhau, cảm giác không tưởng tượng nổi Kê Minh Tự sẽ như thế nào.

    Lúc này đây Bích Túc mắt la mày lém bước vào, đứng sau hai vị, cười hì hì rồi chắp tay thi lễ nói: “Sư phụ, Thủ Tọa đại sư đã mời, Kê Minh Tự vãn là đệ nhất của nước Đường.

    Trong tự có khoảng 3.000 tăng nhân, đệ tử có thể làm Phương trượng của chùa này không?

    Quốc vương đã phong cho đệ tử chức Phong lưu giáo pháp, đó cũng là Phật hiệu, trụ trì của chùa vẫn cần nhờ vào phó Phương trượng này, đệ tử…”

    Hắn thấy trên đầu hắn như có bao ngôi sao sáng lấp lánh, mặt mày hớn hở mà nghĩ: “Hahaha… phen này xem nàng còn dám kháng chỉ của ta không?”

    ************************************************** ****

    Lý Dục khởi giá, đại đội ngựa người chậm rãi hồi cung.

    Trên đường, bách tính bị quân lính dẹp gọn vào hai bên đường, trong đám người chen chúc đó có một khuôn mặt vàng vọt, quần áo rách rưới… chỉ có đôi mắt là trong veo như suối chảy, dáng người gày gò đi theo đoàn người cả một đoạn đường dài.

    Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào sứ giả Khiết Đan như tìm tòi điều gì, dường như không tìm thấy người hắn cần tìm, hắn khẽ nhíu mày nói: “Rõ ràng là hắn có đến Giang Nam, nghe nói đó là tâm phúc của Gia Luật Văn, lẽ nào Gia Luật Văn không đem theo hắn?

    Chẳng lẽ hắn lại có tư cách làm bạn của Gia Luật Văn, lúc nào cũng ở bên cạnh Lý Dục?”

    Hắn rảo nhanh bước đi, chạy theo một đoàn người đi phía trước, vừa tìm tòi trong đoàn nghi thức, vừa tìm kiếm dọc hai bên mà vẫn không thấy bóng dáng ấy, lại nhìn lên phía trên thì chỉ thấy đám Lý Dục và Gia Luật Văn.

    Ánh mắt hắn lại nhìn sang người đang cưỡi ngựa trắng bên cạnh Lý Dục, thân thể cao to cường tráng, đang mỉm cười nhìn về phía bách tính hai bên đường, chậm rãi đi qua họ.

    Tên mặt vàng đó khẽ dụi mắt, đi nhanh vài bước, suýt nữa hắn đụng phải quang gánh của những bà bán hàng rong, vội vàng hắn chạy tới đầu cầu, nơi binh lính đứng nghiêm kín mít không dễ gì chen qua nổi, mắt lại hướng về phía người cưỡi ngựa trắng đang đi tới, đôi mắt sáng ngời càng lúc càng mở to, khẽ kêu lên như một kẻ đang mộng du: “Nhị ca, đúng là nhị ca…”

    Chỉ trông thấy Lý Dục vịn tay vào thành xe ngựa, đằng sau một quãng ngắn là những chiến mã cao to, bên phải là sứ giả Khiết Đan Gia Luật Văn, còn bên trái kia…, mặc dù khí chất không giống với những gì hắn nhớ trong quá khứ, nhưng dung mạo kia thì hắn không thể nhìn lầm, đúng là nhị ca…

    Hắn, chính là Ngọc Lạc, là nữ giả trang thành nam, cô độc đến Bắc quốc, vượt hàng ngàn dặm để tìm dấu tích Đinh Thừa Nghiệp.

    Đoạn đường khó khăn vất vả, không biết phải chịu khổ thế nào mới có thể lần ra tin tức Đinh Thừa Nghiệp đang ở Thượng Kinh, dưới trướng của chỉ huy sứ bộ tộc – Gia Luật Văn.

    Nàng lặn lội đến Thượng Kinh, đã từng thấy Đinh Thừa Nghiệp theo bên cạnh Gia Luật Văn, nhưng cái tên Gia Luật Văn ấy bên cạnh luôn có hàng đống người bảo vệ, canh phòng kín mít, khiến nàng không có cơ hội tiếp cận.

    Nàng không biết rằng, sở dĩ Gia Luật Văn cho người canh phòng như vậy là bởi hắn vẫn đang cảnh giới với Hoàng đế và Tiêu hoàng hậu.

    Do không thể tìm cách tiếp cận với Đinh Thừa Nghiệp, nàng hết sức buồn rầu, may thay nghe ngóng được tin Gia Luật Văn sẽ đi sứ, nàng cũng tìm cách theo đuôi đến.

    Tại đây, đúng là sự cảnh giới của Gia Luật Văn không kinh khủng như ở Thượng Kinh, nhưng rất lạ là từ khi đến nước Đường này, Đinh Thừa Nghiệp không mấy khi ra ngoài cùng hắn.

    Mãi đến giờ Đinh Ngọc Lạc mới biết nguyên nhân, thì ra Dương Hạo cũng ở đây.

    Nhìn Dương Hạo, Đinh Ngọc Lạc bất giác rơi lệ.

    Nàng vốn là một tiểu thư vô lo vô nghĩ, nhưng đột nhiên gặp biến cố, cha già chết thảm, đại ca tàn phế, may mắn thay nàng thoát được.

    Tiểu đệ mà nàng hết mực yêu thương lại trở thành kẻ thù giết cha, còn người anh cùng cha khác mẹ của nàng lại do điều tiếng thiên hạ mà coi nàng như người qua đường.

    Nàng có thể chịu đựng những áp lực hành hạ, vượt ngàn dặm đến Thượng Kinh, rồi lại đến Kim Lăng, đi qua ba nước, tâm lực đã tàn.

    Khi nhà Đinh gặp phải đại nạn, khi đói khổ, khi không còn nơi nào để nương tựa, đều là Dương Hạo đã giúp nàng.

    Nàng sớm đã coi Dương Hạo như một người anh để nàng có thể dựa dẫm, nhưng hôm nay…

    Chàng đang đứng trước mặt mà Ngọc Lạc lại không còn mặt mũi nào đi gặp chàng.

    Đại ca đã nói, Đinh Thừa Nghiệp chính là hung thủ giết cha, hắn không những là nguyên nhân gián tiếp khiến mẫu thân Dương Hạo qua đời mà còn là kẻ thù không đội trời chung, cũng là nguyên nhân trực tiếp khiến anh em bất hòa.

    Trước khi giết chết được hắn ta thì nàng không còn mặt mũi nào đến tạ tội với nhị ca, nàng chỉ có thể khẽ cắn chặt răng, mở to mắt nhìn Dương Hạo tiến tới gần, cách nàng vừa gần mà lại vừa xa…

    Tất cả những đau khổ và mệt mỏi, nàng chỉ có thể tự mình gánh chịu.

    Khi đoàn nghi thức của Lý Dục rời đi, dân chúng mới bắt đầu tản đi, Đinh Ngọc Lạc đứng đơn độc trên đầu cầu, lặng lẽ cúi đầu, hai hàng lệ rơi xuống, hòa vào dòng nước sông…

    ************************************************** *****

    Lý Dục hồi cung, đang hưng phấn về hậu cung để kể chuyện hôm nay nói chuyện với tiểu sư phụ Đức Hạnh cho Hoàng hậu nghe, thì một viên cung nhân vội vàng đuổi theo nói: “Quốc vương, hiệu thư lang Uông Hoán xin cầu kiến”.

    Hiệu thư lang là người cốt cán của trường, là viên quan hiệu đính những lỗi sai, cũng không phải là chức quan gì to tát, nhưng Lý Dục thích nhất là thu thập những cuốn sách lẻ cổ đã bị thất lạc, rất xem trọng những điển tích văn chương, do vậy khi nghe Uông Hoán xin cầu kiến thì hắn cho rằng Uông Hoán lại phát hiện ra cái gì đó hay ho chăng, nên vội vàng nói: “Cho hắn vào”.

    Uông Hoán vào cung, nhìn thấy Lý Dục liền nổi giận đùng đùng nói: “Thần nghe nói hôm nay đến Kê Minh tự lễ phật người đã quyên vạn tiền?”

    Lý Dục vừa nghe đã biết hắn đến đây là vì cái gì, mặt liền trầm xuống, bực mình nói: “Không sai, có sao nào?”

    Uông Hoán lại nói: “Thần còn nghe nói, Quốc vương thấy một hòa thượng không thanh thủ quy giới, không những không trừng phạt nặng mà còn nói chuyện trên trời dưới bể cùng hắn, còn đề chữ tặng hắn?”

    Lý Dục bực mình cười: “Quả nhân ở đây hay là ở ngoài cung quả thật chuyện gì cũng không qua nổi mắt khanh.

    Việc lớn việc nhỏ trong cung trong chốc lát đã truyền ra bên ngoài, bên ngoài có động tĩnh gì cũng lập tức bay vào cung.

    Hiệu thư lang, khanh còn không quay về Tàng Thư các để chỉnh lý sách đi, còn cố ý chạy tới đây cầu kiến ta là vì chuyện này sao?

    Việc của ta liên quan gì đến khanh?”

    Nói rồi hắn phất áo bỏ đi.

    Uông Hoán thấy vậy đành thất lễ, chạy theo kéo lấy áo Lý Dục mà nói: “Quốc vương dừng bước, thường nhân nịnh phật, tất nhiên là không can dự tới thần.

    Nhưng xã tắc Giang Nam ở trong tay người, thiên hạ đang dõi theo người, mà Quốc vương lại không chú ý câu nói, hoang đãi chính sự.

    Đến nạn đói năm nay dân chết đầy đường, quân thù thì dòm ngó nơi biên giới, thế mà Quốc vương lại hậu tăng bạc dân, xin hỏi người phục vụ Hoàng thất là Tăng hay là dân?”

    Lý Dục biết hắn tuy là con mọt sách nhưng tấm lòng cũng trung thành và tận tâm, dù những lời hắn nói không dễ nghe nhưng cũng chỉ là nghĩ cho dân cho nước.

    Thấy vậy, hắn bèn an ủi nói: “Khanh vẫn còn dũng khí nói với trẫm những điều này, quả là đất nước ta còn phúc.

    Quả nhân tín phật cũng là để cảm hóa dân chúng hướng thiện.

    Khi ta xuất cung, nào ta có nhìn thấy cảnh dân chúng chết đói ngoài đường đâu, khanh nói những lời đó ngây thơ quá, tuy nhiên là do tính tình ngươi thuần phác, trẫm không trách ngươi đâu.”

    Vừa nói xong hắn lại quay lưng rảo bước, Uông Hoán tiến tới trước mặt Lý Dục, đau khổ nói: “Quốc vương, ngày xưa Lương Võ Đế tín Phật, lấy máu viết Phật thư, xả thân làm nô lệ nhà Phật, cắt tóc đi tu, cuối cùng cũng chết đói trên bàn thành.

    Nay Quốc vương tiêu pha xa xỉ, lại thích Bồ tát, không quản chuyện chính sự lại đi mê tin vào chuyện Phật, không nghe những lời nói từ đáy lòng, thần e rằng Quốc vương sẽ rơi vào kết cục còn không bằng được Lương Võ Đế.”

    Lý Dục nghe thấy Uông Hoán đem hắn so sánh cùng tên hôn quân Lương Võ Đế, trong lòng hết sức phẫn nộ, cười lạnh mà rằng: “Quả nhân đâu có dùng máu viết Phật thư, cũng không xả thân vì Phật.

    Liên Hành Nhân nói, vô vi mà trị, không lạm thi cực hình lệ pháp, làm sao rơi vào kết cục như Lương Võ Đế được?

    Thậm chí khanh nói bừa như thế, chẳng lẽ muốn giống Phan Hữu, Lý Bình hay sao?”

    Phan Hữu vốn là Trung thư xá của nước Đường, Lý Bình là đại phu của nước Đường, hai người đã từng nói những điều giống như Uông Hoán hôm nay, khiến Lý Dục phẫn nộ, bị tống vào nhà giam, hai người cuối cùng phải tự vẫn trong ngục.

    Uông Hoán ưỡn ngực nói: “Thần hôm nay đến, đúng là muốn giống như Phan Hữu, Lý Bình.

    Nếu như Quốc vương muốn giết Uông Hoán, Uông Hoán cũng nguyện xuống suối vàng kết bạn cùng Phan Hữu, Lý Bình.”

    Lý Dục nghe xong cười lạnh một tiếng, ung dung nói: “Hư ngôn võng sự, mua danh chuộc tiếng”.

    Uông Hoán nghe thấy vậy giận tím mặt, hắn vốn là một thư sinh bần kinh, thường không vận động mấy, nay bị Lý Dục kích động chỉ biết tức giận đến mức hoa mày chóng mặt, chân tay lạnh buốt, mắt hoa lên, cơ hồ như muốn ngất đi.

    Lý Dục thấy vậy liền quay sang hai bên dặn dò: “Người đâu, mau dìu hắn đi”.

    Vừa nói hắn vừa đùng đùng bỏ đi.

    Lý Dục bị những lời nói của Phan Hữu làm hỏng tâm trạng vui vẻ của hắn, buồn bã tới hậu cung, cũng không cho người truyền báo mà lẳng lặng tiến vào, liền nghe thấy bên trong vọng ra tiếng nói của hai người đang rì rầm to nhỏ, Lý Dục liền khựng lại, dỏng tai lắng nghe…

    Trong phòng có tiếng con gái: “Quốc vương đi đến Kê Minh tự dâng hương rồi?

    Trái tim Quốc vương thật nhân hậu, sùng tín Phật pháp, vốn bản tính của Quốc vương đã là Phật tâm rồi, không thể nào bỏ qua, nhưng nay cường địch ở bên, giang sơn nước Đường có nguy cơ bị mất, đến nước này Quốc vương nên dốc tâm xây dựng thủy quân lớn mạnh, tu sửa lại thuyền chiến, chiêu mộ anh tài, đẩy mạnh thế lực để tránh người Tống sang xâm lược từ phía Nam.

    Phân tâm vào quá nhiều việc thực chẳng ra sao cả.

    Nương nương, hiện trong dân gian có người nói nước Tống có dã tâm, không chịu để yên cho nước Đường đâu.

    Có rất nhiều nười nói, nước Tống đã mở rộng thành trì bên ngoài Khai Phong, đang luyện thủy quân, rõ ràng không chút che dấu, thử hỏi đại chiến hạm, luyện thủy quân như thế, nếu như không có ý với nước Đường thì là vì sao?”

    Lý Dục nghe tiếng đoán người nói chính là Mạc cô nương, lần trước trái tim đa tình của hắn đã từng rung động trước Mạc cô nương, muốn nhờ cô nương viết thủ từ, ai ngờ cô ta lại không đồng ý, làm cho Lý Dục bị tổn thương.

    Bây giờ Mạc cô nương lại đang nói đến những chuyện của bản thân mình, Lý Dục cảm thấy hiếu kỳ, bèn muốn đứng nghe thêm xem cô ta nghĩ thế nào về mình, nên không nói lời nào, im lặng đứng phía sau bức bình phong nghe ngóng.

    Chỉ nghe thấy tiếng Tiểu Chu nói tiếp: “Thực ra Quốc vương biết thừa dã tâm của nước Tống chứ, nhưng thực lực không đủ, không phải Quốc vương không thể dốc hết sức cứu vãn, nhưng nếu như huy động lực lượng lớn đi luyện binh thì e rằng sẽ là cái cớ để nước Tống lập tức xuất binh sang Đường.

    Đến nay Quốc vương vẫn im hơi lặng tiếng, muốn chủ động xưng thần với nước Tống là chẳng qua muốn lùi một bước, khiến bọn Tống không tìm ra cớ mà đánh nước Đường ta mà thôi.

    Nước Đường ta có hơn 10 vạn binh lính tinh nhuệ, người Tống vừa không có lý do danh chính ngôn thuận, lại luyện binh trong hồ, nếu thật sự muốn đánh e rằng họ cũng không có cơ hội tốt, Triệu Khuông đâu có ngu mà không biết đánh giá điều đó?

    Còn về việc quân Tống cho đóng thuyền thì cũng chỉ là muốn dọa chúng ta thôi, chứ chưa chắc đã cố tình thảo phạt Đường Quốc.

    Hôm nay nước tống có được giang sơn nước Hán cũng cần có quân binh và chiến hạm canh giữ lãnh thổ chứ.”

    Chương 358: Phong Mãn Lâu

    Mạc Thu Nương thở dài nói: “Dã tâm hại người có thể có…nhưng phòng ngừa tâm địa con người thì không thể không có.

    Đúng là nhà Đường có 10 vạn binh tinh nhuệ, hơn nữa còn địa lợi, giỏi thủy chiến, không khó đánh một trận thực lực cho nhà Tống yếu thế.

    Hàng năm chúng ta xưng thần cống nạp, số tiền đã lên đến hơn 10 vạn lượng, bên kia có thêm được một phần thì chúng ta giảm đi một phần.

    Cứ như thế này thì thực lực hai bên ngày càng cách biệt, điều này chẳng phải là cổ vũ uy phong người Tống mà làm mất nhuệ khí quân ta đó sao?”

    “Ôi!

    Không xưng thần cống nạp, Quốc vương làm sao có thể mù mịt được như thế.

    Muội cuối cùng cũng chỉ là nữ nhi, đừng có thiển cận…”

    Tiểu Châu thở dài một tiếng, rồi lại nói: “Có điều muội tuy là nữ nhi, không giỏi thi từ ca phú, son nữ hồng, mà lại thích bàn chuyện đại sự quốc gia, thật đúng là khác người”.

    “À…

    Thu Nương sinh sống trong cửa nhà thế gia, thường xuyên thấy cậu và bố luyện binh, bàn chuyện quốc gia nên mới thấy hứng thú với những chuyện thế này”.

    Tiểu Chu nghe xong cười hì hì mà nói: “Dù nói như vậy, nhưng muội cũng chỉ là nữ nhi.

    Bận tâm lắm làm gì, chúng ta làm sao có thể giúp gì cho việc đại sự?

    Muội quan tâm đến nhà Đường và Quốc vương như vậy, là do khai trí, hay là… muội có ý gì với Quốc vương?”

    Lý Dục chợt giật nảy mình, không kìm được mà tiến lên hai bước, nghe Mạc cô nương nói: “Nương nương lại trêu ghẹo Thu Nương rồi, Thu Nương thân là người nước Đường tất nhiên phải lo cho nước Đường.

    Tôn trọng Quốc vương, đấy cũng là một bổn phận của người dân bình thường, Thu Nương sao dám có tơ tưởng gì với Quốc vương.”

    Lý Dục thấy trong lòng trống rỗng…

    Tiểu Chu nghe xong cười mà rằng: “Muội không cần phải che giấu, mỗi lần ngồi cùng bản cung nói chuyện phiếm, người đều không nói gì khác ngoài chuyện Quốc vương.

    Chẳng lẽ ngươi tưởng ta không đoán ra tâm tình của ngươi sao?

    Ta không phải là người hay ghen tị, trong số các cung tần mỹ nữ, người xem ta có bao giờ bực mình với họ đâu, huống chi ta và ngươi như chị em tâm đầu ý hợp như thế”.

    Chiết Tử Du không biết nên khóc hay nên cười, bất đắc dĩ nói: “Nương nương…

    đúng thật là hiểu lầm Thu Nương rồi.

    Quốc vương có trong tay cả giang sơn Giang Nam, biết bao người dân, nhất cử nhất động của Quốc vương đều đại diện cho nhất cử nhất động của nước Đường, nói về chuyện quốc sự của Giang Nam chẳng lẽ lại không nhắc đến Quốc vương?

    Thực không phải… thực không phải nhi nữ có tư tình…”

    “Hihi, xem bộ dạng xấu hổ của Thu Nương thật đáng yêu quá.

    Đến bản cung còn động lòng huống hồ là Quốc vương, ngài còn viết cho ngươi một phú từ để bày tỏ…”

    “Nương nương!

    “Được rồi được rồi, ta không lôi chuyện này ra trêu ngươi nữa.

    Thu Nương, ngươi có thích vua Đường hay không, chuyện này không đề cập tới, nhưng không biết trong mắt ngươi vua Đường là người thế nào?”

    “Cái này…”

    “Chúng ta là tỷ muội có gì chẳng nói với nhau, muội cứ nói đi, không cần phải ấp úng”

    “Vâng…

    Trong mắt Thu Nương thì Quốc vương dáng vóc không tầm thường, tài hoa hơn người, văn võ song toàn, thông âm luật, bản tính tốt, trước sau chẳng có ai bằng…”

    Tiểu Chu cười nói: “Muội khen Quốc vương như thế thật ngoài dự liệu của ta đấy”

    Đằng sau tấm bình phong, Lý Dục nghe thấy à như mở cờ trong bụng.

    Nếu không sợ làm kinh động đến mỹ nhân thì hắn chẳng đã nhẩy cẫng lên rồi.

    Tử Du nghe thấy vậy liền nói: “Là người chẳng có ai hoàn hảo.

    Vua Đường cái gì cũng tốt, có điều nói về chuyện đại sự thì thiếu khí phách, hiểu cầm kỳ thi họa cũng vẫn không đủ để đem đến bình an cho nước Đường, quân sự và chính trị mới là phương pháp để đánh thắng.

    Nếu như Quốc vương không là vua thì ắt sẽ là đệ nhất tài tử Giang Nam, nhưng Quốc vương là người đứng đầu một nước mà chú tâm vào thi ca đền đạo, lơ là việc quốc sự, đó không phải là hạnh phúc của Quốc vương, lại càng không phải là hạnh phúc của Giang Nam.”

    Lý Dục nghe thấy liền tự nhủ: “Chẳng trách ngày ấy ta bảo viết tặng nàng một bài thơ nàng không thèm, hóa ra là vì nàng sinh ra trong cửa thế gia, nên nàng thích mẫu đàn ông dọc ngang trên lưng ngựa, đi chinh phục thiên hạ.

    Nếu nói như vậy thì Triệu Khuông ắt hẳn sẽ là người anh hùng trong mắt nàng, sợ rằng nếu bây giờ ta mới bắt đầu học võ công thì xương cốt đã cứng mất rồi.

    Xoa xoa cái bụng mình, Lý Dục khẽ thở dài.

    Tiểu Chu khẽ nói: “Muội muội, muội đừng trách Quốc vương, cần phải biết Quốc vương vốn là vị vua vô vi chi tâm, năm vị huynh trưởng đều sớm qua đời, ngôi vị hoàng đế này mới không thể không rơi vào đầu Quốc vương.

    Quốc vương cũng là do bất đắc dĩ, muội nghĩ rằng làm vua đất Giang Nam này là sung sướng lắm sao?”

    Chiết Tử Du nói: “Là do thần nghe người ta nói, Quốc vương thưở nhỏ đã thích thơ từ ca phú, chán ghét chuyện kinh đạo, mới đầu cũng được phong làm thái tử.

    Lễ bộ thị lang Trung Mô Trác đã nói, Tòng Gia Đức chí yếu, lại khốc tín thị dân, không thể làm chủ.

    Còn Tòng Thiện quả dám ngưng trọng thì là có ích cho con cháu.

    Thế nhưng Quốc vương không cho câu nói này là đúng, ngược lại còn đày Trung Mô Trác đi ải, nương nương, có chuyện này sao?”

    “Đúng vậy, nhưng chuyện này là bí mật”.

    Tiểu Chu nghe xong liền thở dài đáp: “Tòng Thiện, Tòng Thiện…

    Ôi, Quốc vương lệnh cho Tòng Thiện đi sứ nước Tống vốn là bày tỏ cho nước Tống thấy lòng kính trọng của ta, ai ngờ Triệu Khuông lại vô lễ, đem Tòng Thiện giam lỏng không thả ra, Quốc vương nghĩ đến tình huynh đệ mà luôn thấy phiền muộn.

    Vợ Tòng Thiện cơ thể ốm yếu suy nhược, phu quân thì lại bị tống vào tù nhà Tống khiến nàng ta ưu tư phiền muộn, thường tìm đến chỗ Quốc vương khóc lóc, khiến Quốc vương cũng khó xử.

    Nghe nói nàng ta hôm qua lại tiến cung, tức giận buông ra những lời bất tuân, nhục mạ Quốc vương”.

    “Lại có việc này sao?

    Phu nhân của Quốc công lại dám to gan như vậy?”

    “Làm sao lại không thể?

    Nội thị trong cung đều tận mắt nhìn thấy, lẽ nào còn là giả?

    Quốc vương nhân hậu, dù bị bà ta mắng chửi tức khí đến ộc máu cũng không hề trách bà ta, còn triệu thái y vào cung bốc thuốc chữa trị cho bà ta, đợi bà ta ổn định rồi mới đưa bà ta về phủ.

    Không giấu gì ngươi, Quốc vương đã sáu lần viết thư sang nước Tống để đòi lại Tống Thiện, nhưng triều đình nhà Tống nhất quyết không thả người thì biết làm sao?”

    Chiết Tử Du trầm xuống, khẽ thở dài: “Người Tống giam giữ Trịnh Vương là có ý đồ gì?

    Lẽ nào Quốc vương không nhìn ra ý đồ của người Tống hay sao?

    Theo thần nghĩ, Quốc vương là một tài tử thì không ai bằng, nhưng làm một đức vua thì e rằng sẽ có ngày sai lầm.

    Không kể Quốc vương có muốn làm vua Giang Nam hay không, nhưng đã là vua rồi thì nên quan tâm đến việc chính trị đi chứ”.

    Lý Dục nghe đến đây tức giận đùng đùng, lao vào phòng nói: “Ta xưng thần với nước Tống thực ra là vì thực lực của ta không bằng Tống, là do ta suy nghĩ cho bách tính.

    Ta không ngại cúi đầu liếm cánh, cốt sao để tránh thương vong.

    Mạc cô nương, ngươi sợ điều gì?”

    “Mạc nhi khấu kiến Quốc vương”.

    Vừa nhìn thấy Lý Dục bước vào, Chiết Tử Du vội vã đứng dậy, đứng theo sau Tiểu Châu thi lễ, “Không biết Quốc vương giá đáo, thần không kịp tiếp đón từ xa,xin người thứ tội.

    Thần… thần không có ý bất kính với Quốc vương”.

    Trong triều văn võ bá quan khuyên gián, Lý Dục có thể không cần để tâm, nhưng để một cô nương liễu yếu đào tơ xem thường mình, lại là người mà hắn thích thì làm sao mà chịu được, bèn làm mặt lạnh nói: “Nay ta nhẫn nại, do lực ta không bằng Tống, chứ không phải khiếp sợ bọn chúng.

    Quả nhân dù là văn nhân nhưng cũng có một trái tim của một viên võ tướng, sẽ có ngày nếu nước Tống có dũng khí xâm lược Đường quốc ta, quả nhân nhất định sẽ thân chinh ra trận, mặc áo giáp, tử chiến đến cùng để giữ gìn giang sơn xã tắc.

    Nếu như không bảo toàn được non sông ta cũng sẽ tự thiêu, quyết không làm ma xứ người.”

    Những lời nói này thể hiện rõ niềm phẫn nộ, Tiểu Chu đứng sau lộ ra vẻ vui mừng rõ rệt, nói: “Quốc vương đúng là người dũng cảm, bản cung vốn biết Quốc vương có tư thế anh hùng”.

    Chiết Tử Du nhìn thật sâu vào mắt Lý Dục, cúi đầu tạ tội nói: “Mạc nhi không biết được chiến lược của Quốc vương, nói năng hồ đồ, mạo phạm đến Quốc vương, xin được thứ tội”.

    Lý Dục nhìn thấy ánh mắt Mạc Thu Nương có nét vừa như ngưỡng mộ vừa như hâm mộ, dường như nàng còn vui sướng hơn rất nhiều khi được Lý Dục tặng thơ lần đầu, ánh mắt đó khiến Lý Dục như trẻ ra đến mười tuổi, không nén được tiếng cười vang: “Đứng lên đi, Lâm tướng quân trung thành tận tâm bảo vệ Tổ quốc và thần dân, ngươi là cháu gái của tướng quân quả cũng không thiếu hào khí, quả nhân rất vui khi nghe được những lời nói từ đáy lòng như vậy.

    Nghe đương nhiên là không vui, nhưng Thái tông Hoàng đế cũng chính là tấm gương, ta tất nhiên không bằng Thái tông, nhưng lẽ nào không nghe được những lời của ngươi không phải là phản nghịch mà là tận trung hay sao?”

    Chiết Tử Du thản nhiên cười, nàng và Tiểu Chu đều là những người phụ nữ khiến Lý Dục rung động, hắn muốn đỡ nàng, nhưng Chiết Tử Du đã đứng dậy, lại hành lễ nói: “Đa tạ lòng khoan dung của Quốc vương, Quốc vương hồi cung đúng lúc thần và nương nương đang nói chuyện, Mạc nhi xin cáo lui.

    Quốc vương, nương nương, thần…”

    “À, không cần..”

    Lý Dục vội nói, vừa nãy hắn còn tỏ ra là mình để ý đến chuyện quốc sự trước mặt nàng, nay chẳng lẽ lại chuồn vào hậu cung nói chuyện phiếm, đứng giữa hai mỹ nhân, hắn đành nói: “Ta có việc phải đi, ta đã ra lệnh cho Trần Kiều vào cung, cùng bàn chuyện quốc gia đại sự, bây giờ phải quay về điện ngay, ngươi cứ ở lại trò chuyện cùng nương nương…”

    Nói rồi hắn quay sang liếc Tiểu Chu một cái, quay người đi mất, bỏ lại Tiểu Chu và Chiết Tử Du thi lễ đằng sau: “Cung tiễn Quốc vương”.

    Lý Dục vô cùng hả hê vì đã khiến được hai người đẹp phải động lòng, chỉ cần nói vài câu quốc gia đại sự đã khiến ánh mắt nàng ngưỡng mộ đến nhường ấy, thật điều đó đã khiến Lý Dục tự cao đến cực độ, hắn nhanh chân rời khỏi hậu cung, sai người gọi Trần Kiều đến Thanh Lương điện.

    Chịu ảnh hưởng của Chiết Tử Du, gần đây Tiểu Chu Hoàng hậu cũng bắt đầu hứng thú với chuyện nước, lời người khác Lý Dục nghe không lọt tai, nhưng lời của Tiểu Chu Hoàng hậu thì hắn luôn để trong lòng.

    Sau vài lần nghe, hắn cũng ý thức được nguy cơ của nước Đường, lúc nào cũng phải suy nghĩ đến tình cảnh của nước Đường và lối đi trong tương lai.

    Nếu như muốn chủ động tấn công Tống, hắn tuyệt nhiên không dám, nhưng nếu như gia tăng lực lượng phòng bị thì hắn lại không có ý kiến.

    Trước nay nếu như có bất kỳ hành động nào hắn cũng đều sợ sẽ làm nước Tống bất mãn, nay sứ giả Khiết Đan lại đang muốn liên minh với nhà Đường, xa hô tương ứng, một Nam một Bắc hiệp lực khống chế quân Tống, như thế thì quân Đường sẽ chẳng còn sợ gì nữa.

    Thật tâm mà nói, hắn cũng không muốn chịu lép vế trước nhà Tống, nếu như có được cách khác thì hắn sẽ quyết định nhanh, như là…thương lượng nhanh về vấn đề này, đường đường là người đứng đầu một nước, há để cho nữ nhi khinh bỉ?

    ************************************************** *********

    Biện Kinh, Hoàng Nghi điện.

    Tuyết vừa rơi một trận lớn, màu trắng bạc phủ khắp nơi, cả thành phủ một màu trắng, tiết trời như vào xuân.

    Triệu Khuông đang ngồi cùng đám đại thần bên bếp lò, vừa ăn lẩu vừa nói chuyện quốc sự.

    Người đang nói chậm rãi kia chính là Lư Đa Tốn, từ sau khi Triệu Phổ rời kinh, Lư Đa Tốn đã được lên chức Trung thư thị lang học vị hàn lâm, đứng hàng Tể tướng, hắn là người hiểu rõ tâm tính của Triệu Khuông nhất, mỗi lời hắn nói đều đánh vào đúng chỗ ngứa của Triệu Khuông.

    Nay đã chính thức thay thế vị trí của Triệu Phổ, trở thành người phát ngôn tận tâm nhất của Triệu Khuông.

    Hắn nói quên trời đất, trán đẫm mồ hôi, phải cởi bỏ áo khoác ngoài.

    Vương Kế Ân lập tức tiến đến trước, Lư Đa Tốn mỉm cười, quay lại tiếp tục nói: “Nay ở đất Thục có người dấy binh làm loạn, ở nơi đó địa hình hiểm rở, rừng rậm um tùm, vừa là chỗ tạp cư hỗn tạp, nếu muốn đến đó bình định thì phải mất nửa ngày mới xong.

    Mân Nam vừa mới quy về, muốn được lòng của dân cư nơi đó thì phải bình định được đất, khiến cho lòng dân quy thuận về Tống, cũng có lẽ cần một khoảng thời gian.

    Trong tình hình này, nếu như chúng ta cần phải tu chỉnh lý để lấy lòng dân chúng, gia tăng sức mạnh quân đội, hòa hảo với dân tộc Khương ở phía Tây, phía Bắc chống quân Khiết Đan, đợi khi tất cả đã sẵn sàng, chúng ta sẽ đánh nước Đường, quy hết về một mối, nếu như đợi được đến ngày này thì nhanh cũng phải mất khoảng 3, 4 năm.

    Sau đó…”

    “Sau đó chúng ta không đợi nữa, Trẫm, không cách nào đợi được đến lúc đó”.

    Triệu Khuông tiếp lời, lá thư cầm trong tay run lên, trầm giọng nói: “Trẫm vừa nhận được tin, người Khiết Đan đã đem thủ lĩnh bộ tộc Gia Luật Văn đi sứ sang nước Đường, mà Tiêu hoàng hậu lại đang xóa sổ vây cánh của hắn ở trong cung, gài thân tín của bà ta vào, Trẫm cũng đang khá lo lắng”.

    Hắn nhấp một ngụm rượu, vuốt râu, đảo mắt một lượt khắp các trọng thần đang ngồi xung quanh, chỉ tay nói: “Thứ nhất, Gia Luật Văn đi sứ sang nước Đường, quả nhiên là Tiêu Xước đang dùng kế điệu hổ ly sơn, cũng không biết có khả năng người Khiết Đan coi trọng nước Đường hay không, lẽ nào chúng muốn liên minh với Đường?

    Thứ hai, nước Tống ta Nam phạt, là nỗi uy hiếp lớn nhất của phương Bắc, khi chúng ta đánh nước Hán, dù Trẫm đã đạt được mục đích nhưng cho đến nay nước Hán đã danh tồn thực vong, sắp tàn lụy rồi, nhưng do sự can thiệp của người Khiết Đan mà rốt cuộc cũng không sụp đổ.

    Vài năm gần đây trong nội bộ phương Bắc rối loạn không ngừng, gây cho Trẫm rất nhiều bất lợi.

    Đến nay Tiêu Xước đã bắt đầu động thủ, rõ ràng là bà ta đã nắm chắc thực lực trong tay, ít nhất thì cũng đã có thể thống trị bộ tộc của hoàng đế.

    Nếu như bà ta thành công thì chúng ta không thể coi thường dân Khiết Đan được đau, lúc đó Trẫm lại tiến hành Nam phạt thì đại bộ phận quân đội ta đến từ phương Bắc sẽ bị uy hiếp.

    Phải biết rằng quân đội nhà Đường có 10 vạn, lại thiện chiến đường thủy, nếu như dùng binh mã ít thì nước Tống ta rất khó giành thắng lợi.

    Đặc biệt là trong chiến tranh, một khi chiến sự trì hoãn lâu thì e rằng sẽ có nhiều biến đổi, dân nước ta sẽ rơi vào bể lầm than, nếu như lặp đi lặp lại thì sẽ không tránh khỏi dẫm phải vết xe đổ của Tùy Diễm khi phạt Cao Ly”.

    Nói rồi hắn thắt chặt lại thắt lưng, trầm giọng nói: “Là do trẫm đang cân nhắc nên tấn công sớm hay muộn, hay là cứ sớm chinh phạt được nước Đường cho thỏa đáng?

    Trẫm đã quyết rồi, tháng 3 sang năm, chúng ta sẽ nổi binh đánh Đường, các khanh có ý kiến gì không?”

    Đã trở về từ Mân Nam, kế tiếp lại Lý Sùng Củ, Tào Bân – người tiếp quản nhiều sứ mệnh nói: “Quan gia, nước Tống ta khi chinh phạt nước Hán, quân Khiết Đan đã từng xuất binh cản trở.

    Khi tấn công Nam Hán cũng do quân Khiết Đan không vãng lai cùng Nam Hán mà nội bộ phân tranh nên không xuấ binh, nhưng nước Đường và Khiết Đan có quan hệ mật thiết với nhau, thông thương trên biển, hơn nữa nước Đường cũng là trở ngại cuối cùng của mục đích chinh phục Trung Nguyên.

    Nếu như nội bộ Khiết Đan không phân tranh thì Tiêu Hoàng hậu có thể kịp thời nắm binh quyền trong tay, xuất binh tiến đánh chúng ta, hoặc làm hỏng kế hoạch đánh chiếm nước Đường của ta.

    Do đó, thần nghĩ rằng, với người Khiết Đan tuyệt đối không thể không phòng, tránh lơ là, phái quân thiện chiến đến đóng giữ đất Bắc, sẵn sàng đương đầu với quân địch, đồng thời với trận chiến với Đường cũng cần phải tốc chiến tốc thắng, như vậy mới có thể cắt đứt những ảo tưởng của nước Đường”.

    Triệu Khuông cười nói: “Khanh nói được câu ấy hợp ý Trẫm lắm.

    Dù phương Bắc có nội loạn nhưng cũng không thể không ngại”.

    Tiết Cư Chính nói: “Bệ hạ, Hồng lư thiếu khanh đi sang sứ nước Đường cũng đã lâu mà vẫn khong thấy báo cáo gì về thủy đồ, binh lực… của Giang Nam, nếu như muốn đánh Đường thì không thế thiếu những tin tình báo quan trọng đó, nếu không e rằng sẽ phải cố hơn gấp 10 lần.

    Liệu có cần bảo hắn tập trung thu thập thông tin hay không?”

    Triệu Khuông đáp: “Trẫm đã đọc được tin báo của Tiêu Hải Đào, Dương Hạo ở nước Đường cố ý kiêu ngạo khiêu khích, Lý Dục một mặt cố nhẫn nhịn, vẫn một lòng xưng thần, còn về mặt cách gian quân thần và phương diện nhuệ khí thì Dương Hạo cũng thu được thành công.

    Dương Hạo và các thần vệ quân đô chỉ huy sứ nước Đường Hoàng Phủ Kế Huân có mối giao hảo rất tốt, hy vọng hắn sẽ moi được tình hình quân sự của nhà Đường.

    Do nhà Đường bảo mật thông tin rất kĩ về binh lực cũng như địa thế hiểm trở của Trường Giang mà nhiều gián điệp được cử đi đều không thu về được mấy kết quả.

    Trẫm đã hạ lệnh cho hắn nghĩ cách, bằng mọi giá phải thu thập được thông tin, nhưng dù có thành hay không thì sang năm chúng ta vẫn giữ nguyên kế hoạch đánh Đường, Trẫm đã quyết và sẽ không thay đổi đâu”.

    Lữ Từ Khánh trầm ngâm nói: “Bệ hạ, muốn đánh nước Đường còn cần một lý do danh chính ngôn thuận nữa, nếu như nhà Đường vẫn cứ một mực xưng thần với nước ta, đồng thời cống nạp lễ vật đều đặn thì làm sao chúng ta xuất binh được?

    E rằng thần dân nước ta không phục, càng kích động lòng báo thù của dân Đường”.

    Triệu Khuông ngửa mặt lên trời cười to: “Haha, Lý Dục chỉ tính đến cái lợi cho hắn thôi.

    Hắn xưng thần và cống nạp cho Trẫm cũng chỉ là muốn Trẫm không tìm ra lý do nào để đánh Đường, Trẫm nào có thể cho hắn toại nguyện.

    Ngươi bảo tại sao ta lại cứ phải giam lỏng Lý Tòng Thiện?

    Ban thưởng cho hắn, phong hắn làm quan, cho hắn ăn ngon mặc đẹp và đối xử tốt với hắn để làm gì?

    Chính là để cho Lý Dục nhìn thấy”.

    Trong ánh mắt Triệu Khuông ánh lên vẻ giảo hoạt: “Dù hắn có xưng thần với Trẫm, trẫm cũng triệu hắn đến kinh để nói chuyện.

    Nếu hắn dám từ chối là hắn kháng chỉ, Trẫm có cơ hội để đánh hắn không đây?”

    Lữ Từ Khánh như chợt tỉnh ngộ, hứng khởi nói: “Kế này quả là diệu kế, như vậy thì trên danh nghĩa chúng ta có thể ra tay được rồi”.

    Triệu Khuông mỉm cười, vuốt vuốt chòm râu của hắn mà nói: “Trẫm đã ra lệnh cho Lý Dục đến Biện Kinh, cùng Trẫm ngắm đèn.

    Nếu như hắn không tới thì ta sẽ xuống chiếu năm lần bảy lượt, phải làm tốt cả nhân và nghĩa, vậy mới là tốt”.

    Nói rồi hắn lại ngửa mặt lên trời cười lớn.

    Hắn cười đắc ý, ánh mắt chợt lóe lên, liếc nhìn thấy Tấn Vương Triệu Quang Nghĩa đang khẽ nhíu hàng lông mày, cúi đầu không nói, hắn không nén được cười hỏi: “Tấn Vương đang suy nghĩ chuyện gì thế?”

    Triệu Quang Nghĩa ánh mắt lóe lên như nhập thần, không nghe thấy Triệu Khuông đang gọi hắn.

    Tào Bân đứng bên cạnh phải nhẹ nhàng kéo hắn một cái, hắn mới như sực tỉnh, vội vàng ngẩng đầu lên.

    Triệu Khuông lại cười nói: “Tấn Vương đang suy nghĩ chuyện gì mà nhập tâm thế?”

    “Hả?”

    Triệu Quang Nghĩa làm quan trong phủ Khai Phong đã bao năm, thành tích lẫy lừng, chỉ duy nhất là người hay lo nghĩ, không có quân lực.

    Cấm quân trước sau tự thành một hệ thống, không cách nào cho hắn vào.

    Nay nghe nói muốn dụng binh đánh Đường, có lẽ sẽ là trận đánh cuối cùng để thống nhất Trung Nguyên.

    Triệu Quang Nghĩa lúc này đây càng phải suy nghĩ nhiều bộn phần, nhưng những gì hắn nghĩ làm sao có thể nói rõ ràng với Triệu Khuông được đây?

    Sau một hồi do dự, hắn mới tìm bừa một lý do nào đó, từ từ nói: “Bệ hạ, thần chỉ đang nghĩ trong giới quan võ Nam Đường thì chỉ có mình Lâm Hổ Tử là khó trị.

    Hắn rất thiện chiến, có tài binh lược, không cái gì không biết, nếu đánh với hắn thì mình hắn mạnh bằng bốn người, có dũng khí nghênh tiếp hàng vạn địch, chặn bước đường của đại quân Thế Tống Đại, thực lực rất lớn.

    Hôm nay hắn tiết độ trấn hải, trong tay lại nắm 10 vạn binh thì nước Tống chúng ta muốn thâu tóm Giang Nam cũng phải qua được hắn.

    Nếu chúng ta trị được hắn thì chẳng khác nào xoay chuyển được thế lực của mười vạn quân địch”.

    Triệu Khuông nhíu mày nói: “Trước hết phải loại trừ Lâm Hổ Tử?

    Hừ, cách nghĩ này thật viển vông quá.

    Trong tay nắm nhiều trọng binh, hà tất phải nói giết là giết?

    Hắn giỏi võ, lại là cư binh trong doanh trại, dù có đi đâu ắt cũng có người đi theo hắn, làm sao chúng ta ra tay được?”

    Triệu Quang Nghĩa cố tìm được từ để nói, lúc này đây không thể không nói tiếp, bèn chỉ biết cứng đầu nói: “Muốn nghĩ ra cách để diệt trừ hắn ắt không dễ, nhưng cũng không khó bằng việc đấu với 10 vạn tướng thủy binh của hắn chứ?

    Thần thiết nghĩ, chính là muốn giết hắn như thế nào thì thần cũng có cách, nhưng không biết có được hay không”.

    Triệu Khuông nhìn thật sâu vào mắt hắn, cười nói: “Tốt lắm.

    Vậy Tấn Vương có thể nghĩ ra được nhiều thứ ở nhiều phương diện, nếu chúng ta hành động giết chết đại tướng số một của triều Đường thì coi như đã thành công một nửa rồi.

    Tấn Vương, mau lập tức đến bình định Giang Nam”.

    “Thần xin lĩnh chỉ”.

    Triệu Quang Nghĩa cung kính đáp trả, trong lòng không khỏi kêu khổ thầm.
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 9


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 359: Mỹ nhân đã đến

    Tiêu Hải Đào vội vã đi vào chỗ ở của Dương Hạo, kích động nói: “Đại nhân, triều đình có tin tức”.

    Dương Hạo hỏi: “Triều đình nói sao?”

    Tiêu Hải Đào nói: “Phong thư này là của vua đích thân viết cho Quốc vương Giang Nam, còn yêu cầu đại nhân đọc cho Quốc vương Giang Nam nghe, đại ý là muốn mời mua Giang Nam đến Biện Kinh cùng đón lễ Thượng Nguyên với Hoàng đế”.

    Lễ Thượng Nguyên cũng là tết Nguyên Tiêu, vốn có từ Tam nguyên nhật của đạo giáo.

    Do người xưa thường dĩ dạ vi tiêu nên nhân gian gọi đó là tết Nguyên Tiêu, mà phương Bắc người Khiết Đan gọi là “phóng thâu nhật”.

    Dương Hạo nghe nói xong lắc đầu cười nói: “Lý Dục sẽ không đi đâu, hành động này của bệ hạ là muốn đem quân đánh, để tránh Lý Dục lúc này lúc khác lại viết mục thư đòi thả Lý Tòng Thiện”.

    Tiêu Hải Đào cười nói: “Đại nhân nói phải.

    Còn một phong thư khác là thư mật bệ hạ giao cho đại nhân và hạ quan, trong phong thư này có nhắc đến chuyện đi sứ hết sức kỳ quái, hạ quan xem đi xem lại mà vẫn không hiểu, mời đại nhân xem thử xem”.

    Dương Hạo đón lấy bức thư, xem kĩ càng từ đầu chí cuối một lượt, rồi sau đó giơ lên ngọn đèn đốt cháy lá thư đó thành những mảng tro đen bay phất phơ như những con bướm đen mà trầm mặc không nói câu gì.

    Tiêu Hải Đào không kiềm chế được mà hỏi: “Đại nhân, bệ hạ nếu như muốn có ảnh chân dung của Tiểu Chu Hoàng hậu thì còn có thể hiểu được, chứ Lâm Nhân Triệu nào có phải là tuyệt thế giai nhân gì, bệ hạ muốn có chân dung ông ấy làm gì kia chứ?

    Đại nhân thử nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì?”

    Dương Hạo ánh mắt như có lửa, nói: “Ý của bệ hạ bản quan có đoán cũng không nổi.

    Bệ hạ đã ra lệnh như thế thì chúng ta cứ thế mà làm.

    Chuyện bức họa chân dung Lâm Nhân Triệu giao cả cho khanh, xem xem có thể lấy được ở nhà họ Lâm hay không.

    Nếu như không thể thì thuê họa sĩ, kiếm cớ đi Trấn Hải để xem dung mạo Lâm Nhân Triệu thế nào, xem cho kĩ rồi về Khai Phong vẽ lại.

    Còn về việc tìm kiếm thủy đồ địa lý và lực lượng quân phòng thì cứ để ta nghĩ cách”.

    “Thần rõ ạ”, Tiêu Hải Đào cung kính đáp và lui ra ngoài.

    Những ý nghĩ trong đầu Dương Hạo cháy rực như ánh nến, bay phất phơ theo bóng Tiêu Hải Đào, rồi lại bay thẳng lên trên.

    Hắn hít vào một hơi thật sâu, tự nói với chính mình: “Triều đình muốn lấy mạng Lâm Nhân Triệu!

    Tất cả quả nhiên là không thay đổi, người phải chết sẽ bị chết, người cần đến sẽ đến, cuộc chiến với nước Đường sắp bắt đầu rồi, Tử Du có lẽ cũng sắp phải quay về Phủ Châu đi thôi.

    Diễm Diễm, Oa Oa, các nàng bao giờ mới đến?”

    ************

    Sau khi Dương Hạo đọc chiếu thư cho Quốc vương Giang Nam nghe, hắn cười hì hì mà rằng: “Quốc vương, bệ hạ nước tôi thực lòng hy vọng sẽ được đón tết Nguyên Tiêu cùng ngài, không rõ Quốc vương bao lâu nữa khởi hành?”

    Lý Dục nghe nói Triệu Khuông muốn mời mình đến Biện Lương đón Tết Nguyên Tiêu xem hội đèn thì mặt biến sắc.

    Tửu vô hảo yến, ly rượu này của Triệu Khuông uống sao nổi đây?

    Lý Tòng Thiện đến giờ vẫn còn bị giam lỏng không về được, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, hại hắn bây giờ đến mặt vợ của huynh đệ cũng không dám nhìn mặt, làm sao hắn còn dám tự chui đầu vào lưới.

    Lý Dục từ chối ngay: “Xin nhờ Dương trái sứ về nói với bệ hạ hoàng đế, Lý Dục gần đây bị mắc bệnh nhẹ, sức khỏe không được tốt lắm, lại thêm khí hậu phương Bắc lạnh lẽo, e rằng không chịu được quãng đường xa xôi.

    Ý tốt của bệ hạ Lý Dục xin khắc cốt ghi tâm, về sau nếu còn cơ hội thì hạ thần sẽ đích thân đến.

    Tết Nguyên Tiêu này mong bệ hạ cho phép Lý Tòng Thiện thay mặt Lý Dục thi lễ”.

    Mặt Lý Dục lúc này đã nửa xanh nửa trắng, nhìn giống như người đang lâm trọng bệnh.

    Dương Hạo mỉm cười, cuộn chiếu thư lại giao cho nội thị, cũng không thúc giục mà còn lấy trong túi áo ra một phong thư khác đọc: “Quốc vương, trong này còn có một lá thư khác, là do Trung thư thị lang của nước Tống chúng tôi, Lư Đa Tốn đại nhân đích thân viết, xin dâng Quốc vương xem”.

    Lư Đa Tốn và Tiết Cư Chính, Lữ Từ Khánh đều là tể tướng trong triều.

    Triệu Khuông nghe theo lời của Triệu Phổ, đem chức tể tướng chia làm ba, hình thành nên ba cỗ xe ngựa nha môn tể tướng, có điều trong ba người thì rõ ràng Lư Đa Tốn được sủng ái nhất.

    Nghe đến tên hắn, Lý Dục cũng không dám khinh thường, sai người đón lấy lá thư, chưa chờ mở ra đã hỏi thăm dò: “Không biết tướng công định nói chuyện gì?

    Trái sứ có biết đôi chút chứ?”

    Dương Hạo ung dung cười nói: “Cái này, ngoại thần có biết một, hai, nay nước Đường đã quy thuận Tống Quốc, Trung nguyên đã thống nhất, triều đình muốn vẽ lại bản đồ nước Tống.

    Lư tướng công được giao nhiệm vụ vẽ bản đồ các đường kinh hồ, đất đai từ đây nối đến Biện Lương.

    Lư Tướng công hy vọng rằng Quốc vương có thể cung cấp rõ ràng số dân Giang Nam, thuế phú, thành trì… càng nhanh đưa về Biện Lương càng tốt, để tránh trì hoãn công việc của đại Tống.

    Lý Dục thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ gì mà rằng: “Chuyện này đơn giản thôi, quả nhân nhất định sẽ đưa thông tin tỉ mỉ chính xác về địa lý Giang Nam cho trái sứ”.

    Hắn thấy Dương Hạo vừa nói chuyện vừa như vẫn đang nắm giữ vật gì đó trong tay, bèn không khỏi hãi hùng, chỉ sợ hắn lại lôi ra một chiếu thư khác yêu cầu gì đó, vội hỏi: “Trái sứ đang cầm gì trong tay thế, có phải là một chiếu thư khác không?”

    Dương Hạo ngây người, nhấc tay áo lên cười to nói: “Quốc vương hiểu lầm rồi, thần đang học theo cách tín Phật của Quốc vương, cũng bắt đầu có hứng thú với đạo Phật rồi.

    Trong ta áo thần chẳng qua là một chuỗi hạt thôi”.

    Lý Dục nhìn kỹ, thấy vật trong tay Dương Hạo quả nhiên là một chuỗi tràng hạt, vừa nói hắn vừa lần tràng hạt không ngớt, Lý Dục mới thở phào nhẹ nhõm.

    Hắn tín Phật, chỉ hận nỗi giá mà mọi người trong thiên hạ đều tín Phật thì tốt.

    Vừa nhìn thấy Dương Hạo theo Phật, trong lòng Lý Dục đã thấy thích thú, cơ hồ như đã xích lại gần hắn thêm một chút.

    Thấy Dương Hạo vừa lầm rầm niệm châu, hắn cười tươi nói: “Chuỗi tràng hạt đó không phải là vật quý báu gì, e có phần mộc mạc quá.

    Ở đây quả nhân có chuỗi tràng hạt của Phật gia Thất Bảo Kim, Ngân, Lưu Ly, Sa Bà Trí Già, Mỹ Ngọc, Xích Châu, Hổ phách… tạo thành.

    Là bảo vật của Phật giới tam bảo: Phật, Pháp, Tăng, có thể che chở cho con người.

    Ta tặng nó cho trái sứ”.

    Nội thị dùng hai tay đỡ lấy, đưa đến trước mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo từ chối hai ba lần rồi mới nhận, ngắm nghía chuỗi tràng hạt được kết thành từ bảy món đồ cực quý.

    Quả nhiên là một báu vật, hắn vừa cuống quýt cảm ơn, mặt cũng hòa hoãn được đôi chút.

    Quay sang nhìn Lý Dục, cười hì hì mà rằng: “Quốc vương bị nhiễm bệnh nhẹ, sức khỏe không tốt, lại thêm khí hậu có lẽ không hợp, quả không phải hư ngôn.

    Thần sẽ giải thích rõ ràng với Quốc vương.

    Chỉ có điều, Lư tướng quân vừa mới được trọng dụng, hy vọng có thể sang sứ một chuyến, đây cũng là việc thường tình mà Giang Nam nên làm, nếu không ngộ nhỡ việc vẽ bản đồ có gì sai sót thì sẽ để thiên hạ cười cho, Lư tướng quân ắt sẽ tức giận, thần… cũng không dám nói hộ bệ hạ”.

    “Điều đó là tự nhiên, là tự nhiên, Dương trái sứ yên tâm, quả nhân sẽ thu xếp xử lý việc này”.

    Dương Hạo mỉm cười, chắp tay thi lễ đáp: “Vậy thần xin cáo lui”.

    Dương Hạo vừa đi khỏi, Lý Dục ngay lập tức đập bàn đứng dậy, những đường gân xanh trên trán hằn lên.

    Bản đồ giống như địa giới của một nước, đại diện cho sự tôn nghiêm của lãnh thổ quốc gia, dâng bản đồ cũng giống như dâng nước, năm đó Kinh Kha đâm Tần vương có đem theo hai lễ vật, trong đó có một tấm bản đồ nước Yên, hàm ý nước Yên đã hoàn toàn bị quy phục.

    Nước Tống đang muốn có bản đồ, điều đó mang hàm ý lăng nhục.

    Lý Dục kiến thức uyên thâm, làm sao lại không hiểu điều đó.

    Thế nhưng, hắn làm sao từ chối được?

    Nếu như nhà Tống trực tiếp đưa ra yêu cầu vẽ bản đồ thì hắn còn có thể làm qua loa tắc trách một chút.

    Nhưng việc ra chiếu thư yêu cầu hắn đi Tống hắn đã từ chối rồi thì làm sao lại tiếp tục từ chối việc vẽ bản đồ Giang Nam cho được, làm vậy chẳng khác gì chọc giận Triệu Khuông.

    Nghĩ đến lần hội ý cùng Từ Phong, Trần Kiều, hắn hít một hơi dài rồi thầm nghĩ: “Không nhịn nổi việc nhỏ thì sao mưu được việc lớn, đến nay quân Khiết Đan vẫn chưa có hứa hẹn che chở gì, do vậy không thế vội trở mặt với nhà Tống.

    Cho nên hôm nay đành phải nhịn mối nhục này, đem bản đồ Giang Nam giao cho chúng vậy”.

    Ngẩng đầu lên, hắn cao giọng nói: “Người đâu!”

    Một tên cung nhan vội vã đi vào, Lý Dục dặn dò hắn: “Ngay lập tức gọi nội sử thị lang đến vẽ bản đồ địa lý 19 châu của Giang Nam, sông ngòi ao hồ, hộ khẩu thuế phú… tất cả cho thật chuẩn xác, duy có chỗ đóng quân và tình hình binh lực là không có ghi chú, phải nhanh chóng hoàn thành trước tết Nguyên Tiêu để mang đến Biện Lương.

    Đi đi!”

    Chỉ một lát sau, nội sứ thị lang Vương Hiền Văn tóc bạc phơ vội vã đi vào: “Quốc vương, thần nghe nói người định vẽ bản đồ địa lý 19 châu Giang Nam dâng tặng cho vua Tống?”

    Lý Dục tức giận nói: “Quả nhân cũng không phải là đã sai người nói rõ cho ngươi rồi sao?

    Còn đến hỏi quả nhân làm gì?

    Mau đi hoàn thành đi, đừng trì hoãn thời gian nữa”.

    Nội sử thị lang Vương Hiền Văn chau đôi mày trắng muốt, trầm giọng nói: “Bản đồ địa lý đại diện cho lãnh thổ và dân chúng của một nước, nước Đường ta tuy xưng thần với nước Tống, nhưng chỉ là lệ thuộc vào Tống thôi chứ đâu có dễ để mất lãnh thổ và cư dân như thế?

    Tấm bản đồ này mà dâng tặng thì coi như ta đã dâng nước Đường cho đại Tống, xin Quốc vương hãy suy nghĩ lại”.

    Lý Dục tức giận nói: “Quả nhân sớm đã nghĩ đến rồi, ngươi cứ nghe lệnh là được, đâu đến lượt ngươi lắm chuyện”.

    Vương Hiền Văn hiên ngang lớn tiếng: “Quốc vương nguyện đầu hàng, nhưng Hiền Văn lại không thể hàng như thế, mệnh lệnh này của Quốc vương thần không dám tuân theo”.

    Lý Dục vỗ bàn đứng dậy, định ngay lập tức hạ lệnh lôi hắn ra ngoài trị tội, nhưng nhìn mái đầu bạc phơ vẫn đang hiên ngang sẵn sàng đón nhận cái chết, không kìm được mà thở dài, vung tay nói: “Quả nhân thương hại ngươi tuổi già yếu không trừng trị, đi đi, ta cách chức quan của ngươi, từ nay trở đi về nhà dưỡng già”.

    Vương Văn Hiền già nua không nghĩ rằng mình lại bị Lý Dục cách chức, hắn thoáng giật mình, chắp tay hành lễ rồi không nói gì mà lặng lẽ bỏ đi.

    Lý Dục tức khí nói với một người nội các trong cung: “Đi đi.

    Dặn người trong thị lang bộ vẽ bản đồ, làm ngay đi, chớ có trì hoãn”.

    Người nội các đó vội vàng đi đến nội sử quán truyền thánh chỉ, chỉ trong chốc lát lại có một người khoảng 30 tuổi chạy tới, thi lễ rồi nói với Lý Dục: “Nội sứ Vương Hạo xin bái kiến Quốc vương”.

    Lý Dục vẫn chưa nguôi cơn giận, trừng mắt nói: “Ngươi còn không mau đi vẽ bản đồ, lại đến đây bẩm tấu chuyện gì?”

    Vương Hạo cất cao giọng nói: “Bản đồ địa hình mười chín châu của Giang Nam, địa lý Giang Nam và dân số đều là bí mật của nhà nước, tại sao lại dễ dàng dâng lên nhà Tống?”

    Lý Dục cười khổ não nói: “Những điều ái khanh nói Trẫm không biết hay sao?

    Nhưng thế lực nhà Tống như thế, ta nào dám không nghe?

    Ta làm việc đó cũng là có nỗi khổ tâm, khanh có biết hay không?”

    Vương Hạo nói: “Quốc vương xin hãy xem xét kĩ, thần chỉ e rằng nếu chúng ta càng nhân nhượng thì dã tâm của quân Tống sẽ càng kinh khủng.

    Trịnh vương Tòng Thiện đã dâng cho triều Tống, nay chúng lại bắt chúng ta giao ra bản đồ địa lý Giang Nam, Quốc vương mà vâng mệnh chúng ắt sẽ bức bách chúng ta, chẳng lẽ triều đình chúng ta chịu nhân nhượng hay sao?

    Hôm nay có thể chúng chỉ đòi bản đồ, chúng ta đồng ý dâng cho chúng, nhưng ngày mai liệu chúng đòi cả xã tắc Giang Nam này thì cúng ta cũng phải tặng cho chúng hay sao?”

    Lý Dục khẽ nhướng mày, bực mình đáp: “Khanh nói như vậy là quá lời rồi.

    Quả nhân chỉ muốn tỏ lòng kính trọng với nhà Tống, xưng thần cống nạp, chưa từng trì hoãn, nước Tống tuy mạnh nhưng làm sao có thể vô cớ xuất binh?

    Ta đã xưng thần với Tống, cống nạp cho chúng bản đồ địa lý nước ta, như vậy mới nắm được điểm yếu của nhà Tống.

    Ngươi chỉ là con mọt sách, biết làm sao được chuyện đại sự, ngươi mau mau đi vẽ bản đồ đi, đó cũng là trách nhiệm của người đó, đừng nhiều lời nữa”.

    Vương Hạo nhẫn nại nói: “Dã tâm của nước Tống ai ai cũng biết, Quốc vương còn đang tự lừa dối mình hay sao?

    Gia phụ đã nguyện bị bãi quan giáng chức, chứ không thể dùng hai tay dâng giang sơn xã tắc Giang Nam cho chúng được, thần Vương Hạo đây cũng không thể phụng theo ý chỉ này”.

    “Gia phụ đó là ai?”

    “Gia phụ đó là nội sử thị lang vương công Hiền Văn”.

    Lý Dục tức khí mà cười: “Tốt, tốt, cha con các ngươi đều là trung thần, chỉ có quả nhân là bậc hôn quân phải không?

    Được rồi, được rồi, các ngươi không muốn làm quan trong triều nữa thì hãy đi về đi, không có cha con các ngươi thì triều đình này không có ai vẽ nổi bản đồ chắc?

    Cút, cút hết cho ta!”

    Lý Dục càng nói càng tức khí, cuối cùng không nén nổi, thuận tay ném một quyển đồ thư đi, mắt nhìn theo bóng Vương Hạo đang đi khuất, Lý Dục kinh ngạc hồi lâu rồi mới chán nản quay về ghế.

    ******************************************

    Trên xe, hai sứ giả nước Tống đang ngồi cạnh nhau.

    Tiêu Hải Đào vừa vuốt râu vừa nói: “Đại nhân, ngài muốn Lư tướng công đến Giang Nam là có dụng ý gì?

    Đợi nước Tống chiếm được Giang Nam thì địa lý, sông ngòi, thuế má, dân cư của Giang Nam thì vật đó mới hữu dụng.

    Còn nay cái chúng ta muốn chính là tin tình báo về mặt sông nước, nơi trú binh…”

    Dương Hạo cười nói: “Nói thì dễ, chứ những thứ đó chúng ta đã có trong tay đâu?

    Tình hình nước sông Trường Giang phải mất hai đến ba năm đo đạc thăm dò cẩn thận, e rằng chúng ta không thể nắm chính xác được sự thay đổi thủy lưu theo mùa nông cạn trong một năm được.

    Nước ta muốn đánh nước Đường thì trên Trường Giang chỉ có một đường tiến công, đó cũng là khi không còn cách nào khác.

    Chúng ta hiện chỉ có thể nắm giữ được chút ít tư liệu về việc đóng trú quân.

    Ta muốn có bản đồ Giang Nam, Lý Dục lại dễ dàng đồng ý trao cho chúng ta như vậy.

    Cũng tốt, khi đọc bức chiếu thư này của nhà vua, bản quan đã sớm dự liệu hắn sẽ từ chối, sau đó tái trình lên Lư tướng công, Lý Dục chẳng thể nào từ chối nổi.

    Tất nhiên, Lý Dục không thể nào nói cho chúng ta chi tiết nơi trú quân, binh lực… nhưng các thành trì lớn nhỏ cư dân nhiều ít thế nào, số lượng lương thực ra sao, địa hình địa lý như thế nào thì đã ghi rõ ràng trong bản đồ, chúng ta có thể tìm ra nơi trú quân của bọn chúng và phái người đi thăm dò”.

    Tiêu Hải Đào đang chuẩn bị nói thì Dương Hạo lại cắt lời hắn: “Ta biết, chúng ta rất khó để thăm dò, nhưng căn bản phái người đi là để thăm dò nơi đóng quân.

    Nhưng nếu một khi chúng đã có thể dễ dàng tiến công vào thì nhất định không phải là nơi trọng yếu, còn nếu nơi nào chúng canh phòng cẩn mật không cho ai lọt vào thì đó có thể là nơi đóng quân của nhà Đường”.

    Tiêu Hải Đào vừa gật gật đầu rồi lại lắc đầu: “Thế nhưng, ngay cả khỉ biết nơi nào là nơi trú quân thì chúng ta cũng không thể xác định được binh lực của chúng như thế nào.

    Nếu nói như vậy thì một nơi trú quân nhỏ vài trăm người cũng có khả năng bị chúng ta hiểu nhầm thành một nơi đóng quân to hàng vạn người, không những không giúp ích gì được cho Quốc vương mà sợ rằng còn đem lại cho Quốc vương cảm giác chẳng biết thế nào mà lần”.

    Dương Hạo nói: “Nếu không, lúc đó tấm bản đồ sẽ được phát huy tác dụng thứ ba của nó.

    Sau khi tìm ra những nơi có trú quân, chúng ta có thể dựa vào đặc điểm ao ngòi sông hồ vùng đó cũng như dân cư ít nhiều thế nào, lương thực số lượng ra sao để phán đoán.

    Dân số và lương thực có liên quan đến nhau, nước Đường và nước Tống ta không giống nhau, chúng ta đóng quân không giống chúng.

    Lương thảo cần thiết cho nơi đóng quân là do địa phương trực tiếp trích cấp.

    Chúng ta chỉ cần so sánh số dân và số lượng thuế thực tế ở thành Kim Lăng là sẽ có thể đoán ra binh lực của nơi trú quân là bao nhiêu.”

    Nói đến đây, hắn mỉm cười quay sang hỏi Tiêu Hải Đào: “Ngươi rõ rồi chứ?”

    Tiêu Hải Đào nghe đến đây hai mắt đăm đăm, hồi lâu mới dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn vào Dương Hạo khen: “Thảo nào đại nhân vẫn còn trẻ mà có thể leo lên được vị trí cao như vậy, đại nhân quả là đã khiến hạ quan tâm phục khẩu phục rồi”.

    Dương Hạo cười nói: “Lý Dục có thi từ ca phú phải nói là nhất tuyệt, nhưng những vấn đề thế này hắn lại không thông.

    Những con mọt sách của nội sử quán cũng không chú ý đến mức độ tôn nghiêm và danh dự mà tấm bản đồ này mang lại, có bảo vật trong tay mà chúng không biết.

    Có thế thì kế hoạch này của ta mới dùng được, chứ nếu đổi một cơ mưu khác thì e rằng chúng sẽ đoán ra ta định làm gì”.

    Tiêu Hải Đào vừa nghe vừa lo lắng nói: “Vậy… việc này không bị bọn chúng thần của nước Đường biết được chứ?

    Trong đó ắt cũng phải có vài tên thông minh…”

    Dương Hạo cười nhạt nói: “Lẽ nào Lý Dục thích công khai chuyện này sao?”

    Dương Hạo vừa nói vừa lần tràng hạt trên tay nghe lách tách, Tiêu Hải Đào ngạc nhiên hỏi: “ Đại nhân giấu gì trong tay áo vậy?

    Có tiếng vang vang kỳ lạ”.

    Dương Hạo cười nói: “Đây là chuỗi tràng hạt quý báu đấy, ngươi xem, đích thân vua Giang Nam tặng cho ta, đích thực là một món quà giá trị”.

    Hắn vừa hào hứng nói vừa đưa cho Tiêu Hải Đào xem: “Ta có chuỗi tràng hạt này rồi thì chuỗi hạt bằng gỗ kia không dùng đến nữa, tặng lại cho ngươi.

    Dù nói rằng chuỗi tràng hạt này không sánh được với chuỗi của ta, nhưng nó cũng là do đích thân đại sư Bảo Kính trong Kê Minh Tự khai quang, ắt cũng có công dụng xua đuổi tà ma “.

    Tiêu Hải Đào cười khổ nhận lấy nói: “Đại nhân bắt đầu tín Phật từ bao giờ thế?”

    Không thấy Dương Hạo trả lời, Tiêu Hải Đào cảm thấy hơi kỳ lạ, ngẩng đầu lên xem thì thấy Dương Hạo đang nhìn ra xa thẫn thờ, Tiêu Hải Đào thuận mắt trông theo thì thấy một cô nương đang đi trên đường, mặc một bộ quần áo màu huyền, eo nhỏ nhắn, da trắng như tuyết, đẹp mê hồn.

    Dương Hạo vội vã cất chuỗi hạt trong tay đi, kích động nói: “Tiêu Hải Đào ngươi cứ quay về dịch quán trước đi, bản quan gặp người quen, lát nữa sẽ tự về sau”.

    Tiêu Hải Đào vội vã khuyên: “Đại nhân, người Khiết Đan có mối thù sâu sắc với chúng ta, để đại nhân tự về e rằng…”

    Dương Hạo không thèm để ý mà nói: “Bản quan là tống sứ nhà Tống, người Khiết Đan có thâm thù gì thì cũng không thể hành động giữa ban ngày ban mặt.

    Mấy ngày nay không phải bọn chúng rất yên ổn đó sao, không cần lo lắng, ta tự lo được”.

    Nói rồi hắn không chờ xe dừng, vội phi như bay xuống dưới đất.

    Tiêu Hải Đào lẩm bẩm: “Người Giang Nam tín Phật cũng háo sắc như vậy sao?”

    Cúi đầu nhìn xuống chuỗi vòng đang cầm trên tay, Tiêu Hải Đào vội vàng lẩm nhẩm tạ tội: “Tiêu mỗ nói bừa, biết tội, biết tội, nam mô a di đà phật…”

    ************************************************

    Chiết Tử Du đang đi bộ, đột nhiên thấy ven đường có một người nhảy xuống liền vội vàng lui lại hai bước, thủ thế.

    Nhìn rõ ra là Dương Hạo, nàng ta mới tức giận trừng mắt lên, quay đầu đi về.

    Dương Hạo không thèm để ý, cười ha ha và đuổi theo nàng, nói: “Mạc cô nương ăn mặc phong phanh quá.

    Mặc dù mùa đông ở Giang Nam không lạnh, thời tiết cũng ẩm ướt, nhưng Mạc cô nương vẫn phải chú ý bảo vệ ngọc thể nhé”.

    “Hôm nay ngươi rảnh như thế sao?”

    “Thật đúng câu ta đang muốn Mạc cô nương đó”.

    Chiết Tử Du bĩu môi nói: “Những ngày này không thấy bọn Khiết Đan có động tĩnh gì, ngươi lại bắt đầu khinh thường rồi phải không?”

    “Ha ha, hóa ra cô nương đang lo lắng cho sự an nguy của ta.

    Vậy là Dương mỗ có thể lọt vào mắt xanh của tiểu mỹ nhân được, thật sợ quá”.

    Chiết Tử Du trợn mắt nói: “Xem ra hôm nay ngươi hứng chí ghê nhỉ, lại ăn nói luyên thuyên”.

    “Chỉ cần vừa nhìn thấy cô nương trái tim đã sai nhịp rồi, nàng nói xem có kỳ lạ không?”

    “Đừng nói luyên thuyên với ta nữa đi!”

    Chiết Tử Du không chịu được nữa, chóng mặt quát gay gắt: “Nếu như mới đầu lúc quen ngươi ngươi dám nói với ta những lời như thế thì ta đã đánh gãy chân ngươi rồi, cho ngươi bò về Phách Châu.

    Hôm nay sao ngươi lại ở Kim Lăng?”

    “Ngày đó nếu như ta nói ngon nói ngọt mà cô nương muốn chặt đứt chân thì hôm nay những lời ngọt ngào này lại làm nàng xấu hổ… như vậy là vì sao?”

    Chiết Tử Du hoắc mắt dừng lại, bẻ cong giày rồi đá vào mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo sớm đã có chuẩn bị nên tóm gọn được đôi chân vừa định giơ lên, không nén được cười ha hả.

    Chiết Tử Du buồn cười nói: “Ngươi thật là vô lại, dường như ngươi chẳng để tâm gì đến việc đi sứ lần này cả.

    Sứ giả Khiết Đan Gia Luật Văn cùng vua Giang Nam mới đây qua lại hết sức thân mật, dường như ngươi cũng chẳng buồn quan tâm?”

    Dương Hạo vò vò đầu, có chút hoang mang nói: “Nói thật, ta mang trọng trách là hồng lư tự khanh, cũng là do ngoài ý muốn.

    Có thể đi sứ sang nước Đường, có rất nhiều điều không thể thành hiện thực đã thành sự thực.

    Ta vẫn cứ không rõ tại sao nhưng gần đây ta mới tỉnh ngộ”.

    Chiết Tử Du tức giận mà hỏi: “Thế ngươi tỉnh ngộ cái gì?”

    Dương Hạo làm mặt nghiêm trang nói: “Vốn ông trời an bài, đều là để ta ở đây gặp gỡ nàng.

    Nàng nói xem đó có phải là duyên phận không?”

    Chiết Tử Du thở dài nói: “Xem ra ta cần đi đến miếu để bái rồi, nếu không sẽ cứ bị đen đủi mãi.

    Từ khi ngươi đến nước Đường, lại đổi thân phận, ta không cách nào tránh khỏi oan gia này.

    Ngươi đúng là âm hồn không tan”.

    Dương Hạo tủm tỉm cười: “Oán chuyện gì?

    Oan gia?”

    Chiết Tử Du xấu hổ, quay người bỏ đi, ném chiếc giày lên cao: “Đi đi đi… mặc kệ tên mặt dày”.

    Dương Hạo cười ha hả, đuổi theo thấp giọng nói: “Tử Du, chớ quên là chúng ta đã từng có giao kèo.

    Nếu như những lời ta nói là thật thì nàng phải lập tức quay về Phủ Châu, không được nhiễu sự nữa.

    Chỉ cần nàng thuận theo mọi việc thì chưa chắc đã không thể bảo toàn được phú quý nhà họ Chiết”.

    Trong đôi mắt mơ hồ của Chiết Tử Du chợt lóe lên, bỗng nhiên khựng lại nói: “Nước Tống…

    đã muốn đánh nước Đường rồi sao?”

    Dương Hạo chợt thấy giật mình, tự mình đã dặn mình phải cẩn thận, thế mà hơi một tí đã nhắc đến chuyện này, còn khiến nàng cảnh giác.

    Dương Hạo không biết làm gì, bèn nói: “Vẫn còn chưa có kế hoạch, không… phải tùy theo thiên cơ, nhưng chỉ trong vòng hai ba năm nữa thôi.

    Nếu như tất cả đúng như những gì ta nói, hy vọng nàng có thể giữ lời hứa, hành sự tại thiên để tránh gây nên nhiều sát nghiệt”.

    Chiết Tử Du nghe hắn nói như vậy, trong lòng không khỏi hoang mang, quay lưng bỏ đi, thấy trước mặt là một sạp hàng bày bán đủ mọi loại trang sức, liền tiện tay đứng xem.

    Dương Hạo nhìn theo bóng Tử Du, trong mắt hiện lên nét khó hiểu.

    Gần đây khi nhìn thấy Tử Du, hắn thường ăn nói lung tung, vừa quấn quýt si mê nàng, muốn phá mưu đồ bí mật của nàng ở Giang Nam, nhưng mặt khác lại không nỡ xa rời nàng, không muốn nàng bỏ đi, sợ rằng đời này kiếp này không còn cơ hội tương ngộ nữa.

    Hắn không cách nào xác định, chỉ biết rằng ngày đó càng ngày càng gần.

    Nếu như nàng biết được rằng ta chính là ‘sứ giả thần chết’ mang đền nhiều đau thương bấy lâu?”

    Dương Hạo nhìn theo bóng nàng, trong lòng dấy lên một cảm giác thương cảm khó hiểu.

    Chiết Tử Du đến bên sạp bán đồ trang sức, nhưng vẫn cảm giác có ánh mắt vẫn đang dõi theo đằng sau.

    Nàng cảm thấy không tự nhiên nên đứng dậy, quay mặt liếc nhìn một cái, đụng ngay cái nhìn của Dương Hạo, nên vội vàng quay đầu lại “Chàng… quả nhiên đang nhìn ta, tại sao cứ phiền như thế, có thể lẽ nào…?

    Cứ cho là ta không thèm để ý đến chuyện chàng đã có vợ, thì sao đây?

    Với thân phận hiện giờ của cả hai thì chúng ta không thể bên nhau được”.

    Chiết Tử Du lặng lẽ nắm chặt đôi khuyên bằng đá trong tay, cảm giác buồn bã trong lòng.

    Người chủ sạp hàng nhìn thấy chuẩn bị bán được hàng liền khấp khởi, luôn miệng quảng cáo: “Cô nương quả đúng là có mắt nhìn, đôi khuyên tai này là được làm từ kim cương đen, cô xem, trông nó giống như là đôi mắt vậy, gọi là ‘luật nhãn ban phúc’, có thể tránh được tà ma, làm tiêu bệnh, khí độc, điều không may…

    Cô nương xinh đẹp như thế, da lại trắng như tuyết, nếu như cô đeo đôi khuyên này thì nhất định sẽ càng thêm xinh đẹp”.

    “Đôi bông tai này bao nhiêu tiền, ta mua nó!”

    Dương Hạo bước tới nói.

    Người chủ hàng có chút đạo đức nghề nghiệp, đôi khuyên vẫn đang nằm trên tay Tử Du, hắn không dám ngay lập tức lấy lại bán cho Dương Hạo, liền quay sang ngó Tử Du.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Đôi khuyên này là ta mua tặng cho cô nương đây, bao nhiêu tiền?”

    “Ai cần ngươi tặng?”

    Chiết Tử Du nhìn sang Dương Hạo, bỏ lại đôi khuyên bỏ đi.

    Dương Hạo cười cười, hỏi giá cả rồi mua đôi khuyên đó, đuổi theo Chiết Tử Du.

    Chạy đến bên bờ sông thì Dương Hạo đuổi kịp Tử Du, cười nhẹ nhàng: “Chỉ là chút quà nhỏ thôi, cô nương sao không nhận lấy?”

    Chiết Tử Du khẽ hừ một tiếng: “Không thích”.

    “Nếu như không thích thì cũng không vấn đề gì, Tết Nguyên tiêu sắp đến rồi, rồi đến Phóng Thâu Nhật, mọi người đều trộm đồ của nhau, nàng cứ giữ nó đi rồi để người ta trộm mất cũng được”.

    “Cảm ơn.

    Đến lúc đó tự ta sẽ chuẩn bị đồ cho người khác trộm, không cần món quà này của ngươi, xin nhận ý tốt.”

    “Haha, sợ rằng sau này sẽ không có cơ hội nữa đâu, đây có lẽ là lần cuối cùng ta tặng quà cho nàng, nàng nhận đi, được không?”

    Chiết Tử Du nghe nói đến ba chữ “lần cuối cùng” liền không kìm được thắc mắc.

    Lần trước khi chàng muốn hôn ta, chàng cũng nói “lần cuối cùng”, hôm nay tặng quà cũng nói như vậy.

    Được rồi, ta vốn cũng không nghĩ sẽ dây dưa gì với chàng nữa, thì giờ việc chi cứ phải suy nghĩ mông lung?

    Dương Hạo đem đôi khuyên đặt vào tay Tử Du, tay nàng hơi run lên, rồi vứt nó ra xa.

    Nụ cười trên mặt Dương Hạo chợt cứng lại, hai người cứ thế nhìn nhau hồi lâu, sau đó, Chiết Tử Du không nói gì bèn quay người bỏ đi, mặt hướng ra phía bờ sông mà rằng: “Đại nhân bận rộn, không cần thiết phải tiễn ta nữa.

    Hôm nay ta cũng có chút chuyện bực mình, ra ngoài đi dạo một chút, không có chuyện gì đâu.

    Tên đại nghịch bất đạo trong mắt đại nhân đến rồi kìa!”

    Dương Hạo cười khổ não, đang muốn nói gì thì bên cạnh nghe thấy tiếng niệm “A di đà phật!

    Này vị thí chủ…”

    “A..a.. ”Bích Túc đang muốn làm bộ không quen biết Dương Hạo, đột nhiên nhìn thấy Chiết Tử Du, không nén nổi mà há mồm cứng lưỡi, cứ chỉ chỉ vào nàng mà không nói được lời nào.

    Chiết Tử Du quay đầu nhìn hắn, mặt cũng nén nổi sự kinh ngạc, Dương Hạo liền níu lấy Bích Túc hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?”

    Bích Túc lấy lại bình tĩnh, vội vàng hạ giọng nói: “Đại nhân, hai vị phu nhân đã tới rồi, hiện đang ngồi ven hồ Huyền Vũ, hiện đang ở nhà trọ Thê Hà…”

    Nói rồi, hắn còn cảnh giác ngó Tử Du.

    “Bọn họ đã đến rồi?”

    Dương Hạo vừa mừng vừa sợ: “Tốt lắm, chúng ta mất dấu nhau, e rằng Lễ Tân viện đang loạn cả lên rồi, ta sẽ ngay lập tức sắp xếp về dịch quán, sau đó đến bên hồ Huyền Vũ gặp họ”.

    “Mạc cô nương, Dương mỗ cáo từ.”

    Chiết Tử Du cũng không thèm quay đầu lại, thản nhiên nói: “Xin đại nhân cứ tự nhiên”.

    Dương Hạo thở dài, quay người lại đi mất, nhưng đột nhiên như nhớ ra chuyện gì, bèn quay đầu lại ngó Bích Túc đang mặc áo cà sa, dở khóc dở cười nói: “Ngươi thật muốn đến Kê Minh Tự làm Phương trượng ư?”

    Bích Túc xoa xoa cái đầu bóng lưỡng, cười hì hì nói: “Chỉ là vì tiểu sư thái Thủy Nguyệt thôi”.

    Dương Hạo gật gật đầu, thở dài nói: “Hiếm khi ngươi rung động thật sự, hãy trân trọng đi, nếu như để lỡ mất thì sau này ngươi có hối cũng không kịp đâu”.

    Chiết Tử Du nghe thấy, đột nhiên cắn chặt môi dưới.

    Dương Hạo lại thở dài, thi lễ với nàng rồi quay lưng bước đi, Bích Túc nhìn Chiết Tử Du, ngượng ngùng nói: “Chiết…

    Chiết cô nương sao lại ở đây?

    Chẳng lẽ cô nương với đại nhân của ta…”

    Chiết Tử Du quắc mắt xoay người lại, nói: “Bản cô nương đang không vui, ngươi cút ngay đi cho ta càng xa càng tốt, ta đếm tới ba, nếu như ngươi không cút…”

    Nàng ta nắm chặt cây kiếm bên hông, đếm lớn: “Một…”

    Chẳng cần để nói đến hai lời liền bỏ chạy.

    Chiết Tử Du không khỏi phì cười, nhìn theo bóng Dương Hạo đi khuất dần.

    Nụ cười dần tắt, trên mặt chỉ còn phảng phất nỗi mơ hồ, dường như nhớ ra điều gì, nàng quay người đi vội vàng, chạy đến bên vạt cỏ gần đó tìm kiếm khắp nơi, nhưng có một người đã nhanh chân hơn nhặt chiếc hộp lên, mở ra rồi reo mừng: “Haha, hôm nay số hên quá, lại nhặt được báu vật”.

    “Chậm đã!”

    Chiết Tử Du vội nói, đoạt lại chiếc hộp rồi nói: “Chiếc hộp này là của ta”.

    Người thuyền phu đó mở to mắt ra nhìn Tử Du, nói: “Nhìn vị cô nương ăn vận xinh đẹp, thế mà lại đi cướp đồ của ta ư?”

    “Ngươi!”

    Chiết Tử Du chau mày, nắm chặt lấy chuôi kiếm, vị thuyền phu kia lui lại hai bước, hét lớn: “Ái chà, còn muốn gây sự nữa đúng không?

    Anh em đâu mau lại đây, có người muốn cướp đồ của ta này”.

    Trên bờ đê, bảy tám người cao to lực lượng lập tức xuất hiện, nói lớn: “Ai dám to gan, giữa ban ngày ban mặt mà dám giở trò?”

    Chiết Tử Du hung hăng trừng mắt nhìn vị thuyền phu kia một hồi lâu, hít một hơi thật sâu nói: “Ngươi trả giá đi, ta sẽ mua nó.

    Nếu như vậy còn không được thì bản cô nương sẽ phải giở trò cường đạo rồi, đừng hòng làm khó dễ ta!”

    ***************************************

    Dương Hạo vội vã quay trở về dịch quán tìm Tiêu Hải Đào, Tiêu Hải Đào vừa nhìn thấy hắn liền cười nói: “Đại nhân về nhanh thật đấy, cứ tưởng giữa đường gặp vị cô nương đó thì … hahaha”

    Dương Hạo tươi cười nói: “Tiêu tự thừa, Dương mỗ quay về vốn là để dặn ngươi một tiếng, đêm nay ta ra ngoài, nếu như không quay trở về dịch quán thì ngươi không cần phải lo, sáng sớm mai ta sẽ quay về”.

    “Hả?”

    Tiêu Hải Đào ngẩn người, lắp bắp nói: “Đại nhân…

    đại nhân có bản lãnh vậy sao?

    Chỉ mới có hai ba câu mà đã có thể…?”

    Dương Hạo ngẩn ngơ một lúc rồi lập tức cười ha hả mà rằng: “Không sai, không sai, bản quan đêm nay cần phải đi hóng gió một chút, haha, do vậy không cần lo lắng cho bản quan.

    Ta phải đi rồi, cô nương nhà người ta còn đang đợi ta”.

    “Khoan đã, khoan đã!”

    Tiêu thừa tự níu người hắn lại, nghi ngờ nói: “Đại nhân, vị cô nương đó làm sao mới chỉ có hai ba câu…

    đã có thể cam tâm trao thân gửi phận?

    E rằng có vấn đề”.

    “Hừ, điểm này bản quan chẳng lẽ còn không nghĩ tới ư?

    Ta tất nhiên là phải làm rõ ngọn nguồn rồi mới có dũng khí chứ, được rồi, không để mỹ nhân đợi lâu nữa, bản quan đi đây.”

    “Đại nhân, ngài…”

    Tiêu Hải Đào muốn cản cũng không cản kịp nữa, Dương Hạo dường như đã hóa thành bươm bướm bay đi mất.

    Tiêu Hải Đào đứng dưới trời chiều, ngẩn ngơ hồi lâu rồi mới lẩm bẩm: “Dương tả sứ quả nhiên là không ai bằng, một cô nương diễm lệ như thế... làm sao đại nhân có thể may mắn thế nhỉ?”

    Hắn quay đầu nhìn chuỗi tràng hạt đang đặt trên bàn, vội cầm lấy đeo vào cổ tay như sợ có ai cướp mất báu vật.

    Chương 360: Phóng Thâu Nhật

    Bên bờ hồ Huyền Vũ, trên chiếc cầu cong cong như lưỡi liềm, tòa lầu Tiêu Tiêu đứng cô độc, cảnh mùa đông ở Giang Nam vẫn ngời ngời sức sống, chỉ đến đêm mới cảm thấy đôi chút cái hiu quạnh.

    Lúc này trăng nhô cao, hồ nước nổi lên những đợt sóng nhấp nhô có màu như ngọc, tràn đầy ý thơ.

    Trên lầu, ánh đèn sáng mờ ảo.

    Trên một chiếc giường vừa rộng vừa to, vừa sạch sẽ lại mềm mại, màn che phấp phới, chỉ nhìn thấy ánh sáng từ cây nến sáng chập chờn tỏa ra mang ý vị thật phong tình.

    Ba người cùng nằm trên giường, Dương Hạo nằm giữa, Oa Oa và Diễm Diễm nằm hai bên, như hai chú chim nhỏ nép vào người hắn.

    “Bọn thiếp chọn ở nơi gần núi Thiếu Hoa, nơi đó thanh sơn thủy tú, nhất định chàng sẽ thích.

    Bọn thiếp sẽ dựng một tòa nhà lớn ở đó, chỉ cần đợi chúng ta đến đó là sẽ xây nhà mới cho chúng ta”.

    Oa Oa vừa nói vừa bám vào cánh tay Dương Hạo, ngọt ngào: “Quan nhân, chúng ta khi nào sẽ rời khỏi đây về nhà hưởng cuộc sống vui vẻ đây?”

    “Ta cứ chờ các nàng đến cũng là để tạo cơ hội, việc này còn phải chờ vào ý trời mới có thể thành được.

    Dương Hạo trầm ngâm nói : “ Bây giờ đã có kẻ thù muốn giết ta, hắn chính là sứ giả Khiết Đan Gia Luật Văn.

    Sau này, ta sẽ thường xuyên đi du ngoạn sơn thủy cùng với các nàng, cho đến khi tin tức “ bất kinh ý gian” bị lộ ra ngoài, khiến cho bọn chúng biết được rằng phu nhân của ta đã đến Kim Lăng rồi.

    Sau đó, chúng ta tìm một thời cơ thích hợp, khi chúng không đề phòng, sẽ cho 8 gã giả mạo người Khiết Đan đến hành thích chúng ta, thi thể để cho bọn Mục Vũ làm, lấy mấy cái thi thể của bọn tử tù, hoặc làm mấy cái thi thể đã thối rữa cũng được, cuối cùng làm một mồi lửa là không hể sơ hở rồi.

    Tám gã hộ vệ kia nên tìm bọn du mục trên thảo nguyên giống người Khiết Đan, bọn chúng vừa hiểu tiếng người Khương, vừa hiểu ngôn ngữ Nôn Phiên, cũng hiểu được tiếng người Khiết Đan, để bọn họ giả mạo làm người Khiết Đan “giết người phóng hỏa”, khiến cho bọn chúng mang tội, lại thêm mối thù sẵn có giữa Gia Luật Văn với chúng ta, thế là chết chắc.

    Thời gian đó cũng chính là Tết Nguyên tiêu, rồi vài ngày Phóng thâu nhật trên đường sẽ toàn người là người, rất nhộn nhịp, người đông hỗn tạp, đúng là thời cơ phóng hỏa giết người thích hợp.”

    “Việc này để quan nhân quyết định là được rồi, cái gì mà xác chết, cái gì mà phóng hỏa giết người, ở chỗ nhà trọ hẻo lánh này quan nhân nói như thế khiến người ta nghe phát hoảng, chẳng dám đi ngủ một mình” Oa Oa vừa nói vừa dụi dụi đầu vào ngực Dương Hạo.

    Đường Diễm Diễm cũng hưởng ứng: “Đúng rồi đó, quan nhân không cần nói rõ ràng như thế chứ, bọn thần thiếp vừa mới gặp ngài, nói những cái đó nghe mất hết cả tình”.

    Đúng lúc đó, ngọn nến bị gió thổi vào khẽ lay động, đột nhiên động đậy một chút, khiến hai nàng sợ hãi kêu thất thanh, dụi đầu vào ngực Dương Hạo, Dương Hạo cười nói: “Có lý, vậy ta sẽ không nói chuyện chết chóc gì nữa, chỉ nói chuyện sinh thôi.

    Hai nương tử của ta, chúng ta vui vẻ với nhau cũng không phải một lần, tướng công của các nàng cũng mất đi không ít sinh lực, vậy mà bụng các nàng vẫn cứ phẳng lì như vậy nhỉ?

    Hay là chúng ta cùng cố gắng hơn nhé?”

    Tay hắn xoa xoa hai cái bụng phẳng mà mềm mại của hai nương tử, hai mỹ nhân cùng đồng thanh “xì” một tiếng, rồi lắc mình né tránh, nhưng Dương Hạo động tác quá nhanh, đã giữ chặt được cái eo nhỏ nhắn của bọn họ, giữ chặt bọn họ dưới người mình rồi cúi người hôn lên môi Diễm Diễm.

    Diễm Diễm mặt ửng đỏ, nói nhỏ: “Không được… không được ở đây, đi…

    đi vào phòng của thiếp…”

    Đôi môi của Dương Hạo đã đặt lên cặp môi đỏ như quả anh đào chín của nàng, Diễm Diễm thả lỏng thân, đón nhận cái đi vào mềm mại nhẹ nhàng của hắn, cửa mình xinh đẹp mềm mại và ướt át như một cánh hoa mềm mại khép chặt, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

    “A…a…”

    Diễm Diễm nhẹ nhàng rên rỉ, đôi môi được Dương Hạo hôn tới tấp, đôi bàn tay hắn thì đang sờ nắn bộ ngực sữa mềm mại cho đến khi nó dựng đứng lên, vòng eo nhỏ nhắn của nàng không tự chủ được mà cứ nhấc lên cao mãi, để bộ ngực trần dâng cho người đàn ông của nàng.

    Bàn tay to của Dương Hạo nắm chặt lấy eo Oa Oa không biết đã rời ra khi nào để chuyển đến sau mông Diễm Diễm, dù Oa Oa xấu hổ vô cùng nhưng cũng chẳng có chỗ nào mà đào tẩu, chiếc giường này là giường của nàng, nàng thoát đi đâu cho được?

    Nhìn Dương Hạo sau một hồi vuốt ve rồi “chà đạp” giờ trở nên xụi lơ như bùn, nằm thở phì phò, mặt đầy hứng khởi, bên cạnh Diễm Diễm sau một hồi hết mình, mắt Oa Oa bỗng ươn ướt tưởng như có thể khóc ngay được, nàng bỗng “Ưm” một tiếng rồi ôm lấy tấm lưng rộng mà rắn chắc của Dương Hạo từ phía sau, cọ cọ hai đầu vú đang dương cao vào người chàng.

    Không biết ai buông tấm màn đỏ phất phơ, không biết ai cởi mà quần áo họ rất nhanh đã bị kéo tuột xuống, để lộ tấm thân đẹp đẽ của hai người.

    Không thể chịu nổi nữa, Dương Hạo nắm lấy đôi ngực trắng mà mẩy như bạch ngọc, hai chân nàng như hai cây mây cuốn lấy cây đại thụ vạm vỡ ở giữa, phát ra những tiếng thở hổn hển của hai người.

    Trên án thư ánh nến đã tắt, Đường Diễm Diễm như hoa nở rồi tàn, tàn rồi lại nở, cũng không biết đã nếm trải qua bao cuộc vui, lúc này đây đến tay cũng không buồn cử động, cả người đầy mồ hôi nằm nghiêng trên giường, mắt khép hờ nhìn hai người kia mây mưa, ánh đèn đỏ chiếu đỏ cả tấm rèm, chiếu ngay chỗ Oa Oa đang vươn cao đôi vú tròn, nàng ta đang nằm trên người Dương Hạo, người như từng đợt sóng cứ phập phồng phập phồng, nhộn nhạo không bờ bến.

    Chỉ nghe thấy tiếng hai người rên rỉ, cảm nhận được cái phất phơ của tấm rèm, Diễm Diễm cảm thấy mình như đang nằm trên một con thuyền, trôi dạt theo con sóng tình về nơi phương xa…

    “Phóng Thâu nhật?

    Ngày đó đến rất nhanh thôi, qua ngày đó sẽ không cần phải lén lén lút lút nữa, đến ngày đó trong thiên hạ cũng đều đi ăn trộm, ta…ta và quan nhân cũng đi trộm một phen, trộm cái tiêu diêu tự tại, trộm cái thân tự do, từ nay về sau sẽ không còn ai tranh đấu với chúng ta trong thiên hạ nữa”.

    ***********************************************

    Phóng thâu nhật, Khiết Đan, Thượng Kinh

    Trên đường phố, muôn hình vạn trạng đèn đóm được treo hai bên đường, khiến cả con phố dài sáng bừng lên như ban ngày.

    Bên đường còn có tượng điêu khắc các loại động vật, các loài hoa với kích cỡ lớn, bên trong là đèn đủ màu sắc, nhưng vẫn chưa được thắp.

    Trong cung không khí vui vẻ nhộn nhịp, rất nhiều quan nhân, nội thị đang bận rộn, La Đông Nhi vội vàng đi đến cung hoàng hậu, đột nhiên có một bóng người từ sau tự điện trụ gọi với theo: “La thượng quan”.

    “A, hóa ra là Nhã công chúa!”

    Đông Nhi vội dừng bước, thi lễ rồi mỉm cười: “Đông Nhi bái kiến công chúa, công chúa có gì dặn dò chăng?

    Giờ Đông Nhi đang đi đến chỗ nương nương”.

    “Không có, không có.

    La thượng quan là người tâm phúc bên cạnh nương nương, ta nào dám dặn dò gì”.

    Gia Luật Nhã cười hi hi khoát tay, nàng xem xét qua rồi đột nhiên có chút xấu hổ mà bám ống tay áo: “Ta… ta chỉ là có chút chuyện nhỏ muốn nhờ La thượng quan giúp đỡ, không biết La thượng quan có đồng ý không?”

    Đông Nhi thấy công chúa vốn hoạt bát nhanh nhẹn giờ lại có vẻ ra dáng tiểu nhi nữ, bèn không nhịn được cười nói: “Điện hạ có chuyện gì, chỉ cần Đông Nhi giúp được Đông Nhi sẽ cố gắng hết mình”.

    Gia Luật Nhã cười nói: “Hay quá, hay quá, ta biết La tướng quân là tốt nhất mà, hihi, ta muốn đi Ngũ Phong lầu ngắm đèn, nhưng những người ở phủ ta toàn lũ ngu dốt, nhìn là đã thấy ghét, một mình trong cung chẳng có ai nói chuyện buồn chết.

    Tứ ca là người ăn nói có duyên, ta muốn chàng đưa ta đi ngắm đèn, La thượng quân có đồng ý không?”

    “Cái này…

    Được rồi, Đông Nhi sẽ cho người đi gọi hắn…”

    Gia Luật Nhã cười nói: “Vậy ta chờ chàng ở tượng Thạch Sư chỗ Ngũ Phong lâu”.

    Đông Nhi mỉm cười đáp: “Được, ta sẽ cho bảo tứ ca đi đến tìm công chúa”.

    Gia Luật Nhã mừng rỡ, cười nói: “Vậy trăm sự nhờ La thượng quân, ta đến Ngũ Phong lâu đây”, nói rồi nàng liền nhảy nhót bước đi.

    Tết Nguyên tiêu, Phóng Thâu nhật.

    Trộm tiền, trộm nhà, tại Khiết Đan và ở một vài bộ tộc thì quả còn có thể trộm người.

    Đương nhiên, người Khiết Đan có dễ dãi đến đâu cũng không thể để bị mọc sùng trong ngày tết Nguyên tiêu, nên cái trộm người này sớm đã mang ý nghĩa chỉ dành cho những đôi nam nữ chưa kết hôn.

    Còn những người vẫn thầm thích mà chưa có đối tượng cụ thể sẽ có thể kiếm được người yêu nhờ dịp này, tự đính ước với nhau hoặc trộm đồ vật nào đó của đối phương để làm tín vật.

    Đông Nhi biết Nhã công chúa đã có tình cảm sâu đậm với tứ ca, nhưng tứ ca lại không hề có tình cảm.

    Vị công chúa điện hạ này chỉ có thể ở vào hàng cao quý, hai người bọn họ làm sao có thể có kết quả?

    Nhưng thấy nàng ta cầu khẩn tha thiết như vậy, làm sao nỡ lòng từ chối?

    Đông Nhi khẽ thở dài, cất bước tiến vào tẩm cung…

    Ngũ Phong lâu thắp đèn trên đỉnh, phía dưới là một con đường dài, trên đường người đi lại đông đúc, còn ở đây vắng vẻ lạnh lùng, do cấm dân chúng tiến vào, đoàn người chỉ có thể ngắm Ngũ Phong lâu từ một khoảng cách xa xa.

    “Bản vương vừa mới hay tin, Hoàng thượng và nương nương đã chuẩn bị xuất phát đến Ngũ Phong lâu, tiếp đón các văn võ bá quan, sau khi làm lễ trong triều thì Hoàng thượng và nương nương sẽ xuống lầu, thắp đèn nơi điêu khắc băng đăng nhiều màu để cho dân chúng vui vẻ.

    Lúc này đây cũng là lúc đội quân phòng vệ canh phòng nghiêm ngặt nhất, không ai có thể tiếp cận…”

    Lão vương gia Gia Luật đạp trên mặt tuyết dày mà đi trên đường, ngựa đạp trên mặt tuyết đọng phát ra những tiếng kẽo kẹt.

    Hắn mặc một bộ quần áo Khiết Đan truyền thống, đội mũ da cừu, hai bên sườn là những chuỗi hạt dài, bên hông đeo một thanh bảo đao, dù tuổi cũng đã đến năm mươi nhưng dáng người vẫn cao to, mặt to, lông mày rậm, râu đã ngả màu tiêu giống như nhiễm sương hoa.

    “Theo sau đó, Hoàng hậu và nương nương sẽ quay trở lại lầu, hai bên tấu nhạc, tất cả những băng đăng đều được thắp đèn, sau đó các chư hầu hoàng tộc và quý tộc đều có thể vào phố, cầm đèn đi dạo, bắt đầu đêm trắng phóng thâu, cả thành vui chơi hết mình.

    Hoàng hậu và nương nương đều chơi trong thành đến nửa đêm, lúc này cũng là lúc lính canh lơ là cảnh giác, cũng là lúc tranh thủ được lúc hỗn loạn…”

    Lão vương gia nói một cách hùng hồn, vài tên thị vệ tâm phúc đi bên cạnh cũng xích lại sát bên cạnh hắn.

    “Đến lúc đó, bọn Hàn Đức Nhượng, Tiêu Thác Trí đều ở trên lầu cùng với Hoàng thượng và nương nương.

    Bản vương sẽ dùng hết thủ đoạn, trà trộn vào đám người thắp đèn băng đăng, sau đó sắp xếp năm tên sát thủ lấy mạng hoàng thượng và đám người xung quanh hắn.

    Bọn chúng nắm trong tay cấm vệ quân, nếu như chúng không chết thì hoàng thượng chết, bọn chúng cũng khó mà khống chế được Thượng Kinh.

    Hừ, đều là lũ người của tên phế nhân Gia Luật Hiền, tự nhiên phong bà ta làm hoàng hậu, còn được gọi là nhị thánh, bà ta muốn làm Võ Tắc Thiên áp đảo gia tộc Gia Luật hay sao?”

    Lão vương gia vừa đi vừa nói, tiếng bước chân vẫn vậy, giọng nói vẫn trầm như vậy, mỗi một bước hắn lại thở ra từng đám khói trắng như một con tuấn mã đang tức khí, hắn thở sâu mà nói: “Còn về hoàng thượng, bản vương sẽ để người của mình ra tay, trên lầu có thân tín của lão vương, chỉ cần chém một nhát là đi đời hắn, bản vương sẽ lập tức uy hiếp hoàng hậu.

    Bất kể là sự việc thành hay bại, cũng đều có người có người đến lầu ứng cứu, chúng ta phải lập tức rời khỏi đây, điều binh vây thành, đợi chúng ta phát động chiến tranh ở Giang Nam sẽ khiến bọn Tống phải phát binh, đến lúc đó Tiêu Xước nếu như Tiêu Xước không muốn họ Tiêu và Gia Luật chúng ta bị tàn đời thì chỉ còn cách chấp nhận điều kiện của bản vương, phải cầu hòa với ta”.

    Gia Luật Cách dẫn binh thị uy thần phục dân tộc Nữ Chân, đến lúc đó sẽ phải ngày đêm thần tốc để kịp về Thượng Kinh, có kịp chạy về được hay không thì cũng chưa ai biết, đấy là một biến số.

    Có điều, bản vương là thiện xạ, sẽ an bài cho hắn một cái ngã không phải lo lắng.

    Còn một biến số khác, đó chính là cung nỏ đã được gói giấy dầu chốn kín dưới đất từ nửa tháng trước, dù cung nỏ được chế tạo hoàn mỹ nhưng cũng khó mà không bị ẩm ướt.

    Nếu như cung nỏ không có tác dụng thì không thẻ nhất cử giết được bọn đầu não, nhất định sẽ gặp phản kháng, các ngươi phải tùy cơ ứng biến, hết sức đề phòng.”

    Phía trước mặt đã là Ngũ Phong lâu, lão vương gia đứng dưới đất ngó lên trên thành, nói lạnh lùng: “Bản vương có thể vào Ngũ Phong lâu, nhưng tám người các ngươi lại không có tư cách lên lầu ngắm đèn, chỉ có thể đứng dưới lầu để bảo vệ.

    Nếu như bản quan không thể giết chết tên hoàng thượng ngay tại chỗ thì thị vệ ắt sẽ đưa hắn hồi cung.

    Trong cung không có người của ta, nếu như hắn được đưa vào cung thì tình thế sẽ rất xấu, do đó nhiệm vụ của các ngươi là canh chừng ở cửa cung, chỉ cần hoàng thượng muốn vào cung các ngươi lập tức cản lại, lấy mạng hắn cho ta”.

    Hắn hít một hơi thật dài rồi nói: “Thị vệ trên dưới thành bản quan sớm đã dự tính rõ ràng rồi, mọi hy vọng thành công đều đặt trên vai các ngươi, nhưng mưu sự tại nhân, rất nhiều biến số không thể phòng tránh được.

    Sự việc mà thành thì các ngươi cứ ngồi chờ phong hầu; còn thất bại, thì sẽ như ánh đèn trên lầu, chỉ có thể sáng trong tối hôm nay mà thôi, các ngươi rõ chưa?”

    “Tuân lệnh!”

    Tám tên thị vệ đồng thanh hô, lão vương gia lại thở dài một hơi, gương mặt hắn như mờ ảo và chìm vào làn khói trắng.

    Khi làn khói tan đi đôi mắt có thần mới lộ ra, để lộ cái u uất thâm độc phảng phất đâu đó, hắn từ từ đi vào trong cửa thành…”

    **************************************

    “Năm nay trộm được đèn của nhà họ Lưu, nhất định năm nay là năm sinh.

    Có con gái đặt tên là Đăng Ca, có con trai đặt tên là Đăng Thành.

    Trộm được đèn nhà họ Đới, không mang theo cũng trúng…”

    Bài ca dao truyền miệng được hát vang khắp ngõ phố nhỏ, nhà nhà ai cũng treo cao đèn, ánh đèn sáng rực cả mặt sông như dòng ngân hà vậy.

    Trước cửa mỗi nhà đều đặt một ít bột nặn được làm từ đậu, dùng nước củ cải nặn thành hình một cái đèn nhỏ, bên trên viết tên họ của nhà đó.

    Rất nhiều thiếu phụ, bất kể mình đã là phu nhân của một gia đình lớn nào đó, hay chỉ là con dâu trong một gia đình bình thường cũng đều lượn như đèn cù quanh các đường ngang ngõ dọc, thỉnh thoảng lại ăn trộm một cây đèn của nhà nào đó.

    Những người thiếu phụ này đều là những người đã kết hôn ba năm mà chưa có con, tết Nguyên tiêu đi trộm đèn, nghe nói là sẽ sớm sinh quý tử.

    Đèn mà các nàng thích trộm nhất là đèn của nhà họ Lưu hoặc họ Đới.

    Chữ “Lưu” là đồng âm của chữ “lưu lại hài tử”, còn chữ Đới là đồng âm của chữ “mang” (mang thai).

    Những người thiếu phụ này đều là những người thành thân khi mới 15, 16 tuổi, ba năm chưa phát dục, đến bây giờ cũng chỉ mới 18,19, vẫn chưa nếm trải hết vị đau khổ của cuộc đời, vẫn còn là những viên ngọc phong tình, nên ngày Phóng thâu nhật cũng là ngày các nàng ta vui sướng nhất trần đời.

    Chỉ có điều là trời rét quá.

    Những cô nương lớn có bé có đều đặc những chiếc áo dày, bọn họ chen chúc nhau trên đường nhưng cũng không lợi dụng được ai mấy.

    Gọi nhau rồi cười mắng ầm ĩ cũng có đôi chút thú vị, còn có người tự nhận mình là thần tiên, chứng minh tư sắc không hề tầm thường, rồi cười đùa đắc ý.

    Triệu Khuông và hoàng hậu Tống rồi đến Tấn Vương, Ngụy Vương, nhị hoàng tử Đức Phương, tiểu công chúa Vĩnh Khánh đều rời hoàng cung, đổ ra đường chung vui cùng bách tính, còn đi chùa Đại Tướng Quốc nghe cao tăng Hoằng Pháp xướng kinh, rồi đốt pháo, sau cùng mới về cung, mở cửa cung, mời các tướng thần trong triều đình rồi thiết đãi các quan đại thần một bữa tiệc rượu linh đình.

    Hoàng đế ba nước Kinh Hồ và Nam Nguyên cũng đã có mặt, quốc chủ nước Đường còn chưa đến, do Lý Tòng Thiện còn đang phải tiếp rượu hoàng đế.

    Võ Ninh tiết độ sứ bên trái có các tướng bảo vệ, bên phải có đại tướng Lưu Kế Hưng, ba vị này đã từng là quốc chủ, hoặc có suy nghĩ một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, hoặc là trong lòng bọn họ Lý Tòng Thiện sớm muộn cũng sẽ theo gót họ, nên họ đối với Lý Tòng Thiện cũng như người nhà.

    Lý Tòng Thiện vốn không biết uống rượu, nhưng đứng trước lời mời thiết tha của các vị quốc chủ, khó từ chối nên đành uống hết ly này đến ly khác, rất nhanh mà say đứ đừ, chân bước loạng choạng.

    Trước mắt cũng không phải là quý tộc nhà hoàng đế, cũng chẳng phải là trọng thần trong triều đình nên Lý Tòng Thiện e rằng mình uống say sẽ thất lễ, vội vã đi ra ngoài điện.

    Hôm nay trong cung cấm, khắp nơi đều là gia quyến của quan viên, Lý Tòng Thiện vừa xuống lầu, Mộ Dung Cầu Túy – người hay đi ngao du sơn thủy cùng hắn những ngày này, cũng vội vã bỏ chén rượu, ra ngoài cùng hắn.

    Mộ Dung Cầu Túy cũng không theo Triệu Phổ xuất thành mà chuyển tới Tấn vương Triệu Quang Môn Hạ, người này thực lòng hay là do Triệu Phổ có ý lưu lại trụ cột này mà thật khó đoán chừng.

    Những người như Trình Vũ, Trình Đức Vũ cũng vài lần khuyên giải Tấn vương không nên thu nạp hắn.

    Nhưng trong triều vốn chia bè chia phái, Triệu Phổ dù ngã nhưng những thế lực mạnh mẽ của hắn thì không dễ bị gục ngã hoàn toàn.

    Tấn Vương đang muốn thể hiện ý chí uy gia, mời bọn họ đến Môn Hạ của mình, nếu như đến một thực khách mà môn hạ của Triệu Phổ cũng không dung nạp được thì làm sao mời nổi các quan nhân?

    Lý Hoàn có thể thu nạp những kẻ đã từng âm mưu giết chết mình, Lý Thế Dân có thể dung nạp thực khách quý phủ Ngụy Chinh.

    Từ trước đến nay Triệu Quang Nghĩa luôn tự coi mình là người lòng dạ hẹp hòi, do cự tuyệt Mộ Dung Cầu Túy nên Mộ Dung đã thay đổi, trở thành người của Tấn Vương.

    Từ khi đến với Tấn vương, Mộ Dung Cầu Túy từ đầu chí cuối đều là một thanh nhàn cửa khách, không từng được giao bất cứ sứ mệnh gì nặng nề, lệnh cho hắn bám theo nhất cử nhất động của Lý Tòng Thiện cũng khiến Triệu Quang Nghĩa hắn thấy đó là một sứ mạng xui xẻo.

    Mộ Dung Cầu Túy tự biết rằng nhất thời không nên tín nhiệm Triệu Quang Nghĩa, do vậy cũng không hề do dự mà nhân cơ hội này mượn đao giết người.

    Nếu như thành công thì hắn có thể tin vào Triệu Quang Nghĩa, bởi biết đâu sau này hắn sẽ trở thành Ngụy Chinh thứ hai?

    Nghĩ tới đây, trong lòng Mộ Dung Cầu Túy chợt nóng ran, rất nhanh bước lên phía trước, đỡ Lý Tòng Thiện rồi nói: “Sở quốc công, chậm một chút, haha, tửu lượng của quốc công kém quá, mới có mấy ly mà đã say rồi?”

    “Mộ Dung tiên sinh, Tòng Thiện thực không biết uống rượu, nhưng các chư vị đại nhân lại nhiệt tình quá nên…”

    Hắn lắc lắc đầu rồi nói: “Nếu cứ tiếp tục Tòng Thiện e rằng mình sẽ thất lễ nên đành phải ra ngoài đi lại, e đã làm mất hứng rượu của Mộ Dung tiên sinh rồi”.

    Mộ Dung Cầu Túy cười dài nói: “Không sao, không sao, ta cũng nhân tiện đi dạo cùng quốc công luôn cho tỉnh rượu, sau đó chúng ta quay về cung.

    Nào, bên này có vẻ thanh tĩnh, chúng ta đi thôi”.

    Mộ Dung Cầu Túy vừa đi vừa nói, chân nọ đá chân kia mà đi không có mục đích, đến gần Ngưng Huy điện, Mộ Dung Cầu Túy xoa xoa bụng rồi nói: “Ôi chao, lão phu không nhịn được nữa rồi.

    A, quốc công vào trong Ngưng Huy điện đợi ta một chốc, ta đi vệ sinh xong sẽ quay lại ngay”.

    Mộ Dung Cầu Túy xin lỗi xong rồi ngó ra xung quanh một lượt, vội vàng chạy đi.

    Lý Tòng Thiện lạ nước lạ cái nên cẩn thận quan sát khắp nơi, không dám tùy tiện một mình vào điện.

    Hắn vốn là người phương Nam, không chịu được cái lạnh ở phương Bắc, hôm nay đi yết kiến vua nhưng cũng không mặc trọng cửu, do vậy, đứng một lúc thấy gió lùa vào rét thấu xương, hắn không chịu được đành thất lễ tiến về phía điện.

    Cửa điện mở toang, huống chi điện này vốn không phải là nơi quan trọng để họp bàn gì, nên hắn yên tâm bước vào.

    Trong điện có hai người phụ trách dọn dẹp, nhìn thấy hắn cũng không biết hắn là ai, chỉ hành lễ rồi chào.

    Lý Tòng Thiện đứng trong điện, đợi một hồi lâu vẫn không thấy Mộ Dung Cầu Túy quay lại nên đi lòng vòng khắp nơi trong điện.

    Trên góc tường của điện có treo một bức tự họa, Lý Tòng Thiện không phải là một người am hiểu về thơ nên nhất thời cao hứng, đi đến bên bức tranh ngắm nhìn tỉ mỉ.

    Lý Tòng Thiện lại gần thưởng thức, nhìn những nét thư pháp đẹp tuyệt diệu, bất giác đưa tay lên làm động tác bắt chước theo.

    Khi sắp đọc gần hết bức thư vẽ thì hắn đột nhiên phát hiện ở góc bức họa có chân dung một người.

    Với nét vẽ thế này thì không giống một danh họa nổi tiếng, có thể là một bức chân dung ai đó thôi.

    Lý Tòng Thiện ngẩn người ra ngắm nhìn hồi lâu, càng nhìn càng thấy giống một người.

    Trong lòng không khỏi nghi ngờ, đột nhiên thấy một người nội thị cầm phất trần chạy qua, Lý Tòng Thiện vội hỏi: “Này vị trung quan, tha thứ cho bản quan tò mò, nhưng không rõ bức tranh treo trên tường này là của ai vẽ vậy?”

    Tên nội thị đó liếc mắt lên bức tranh trên tường một cái rồi cười nói: “Bức tranh này không phải là bức tranh của danh họa gì, người trong tranh là bức chân dung tự họa của tiết độ sứ nhà Đường Lâm Nhân Triệu, Lâm tướng quân nhìn ra thiên mệnh sở quy, có ý muốn lấy lòng nhà Tống ta nên cẩn thận viết bức thư pháp này rồi tự mình vẽ chân dung ở phía dưới để làm tín vật tặng quan gia.”

    Lý Tòng Thiện mặt bỗng biến sắc: “Người này… người này chính là Lâm Hổ Tử của Giang Nam?”

    Tên nội thị đó đắc ý nói: “Đúng vậy, Lâm tướng quân nói, ông ấy đã dùng trăm phương ngàn kế để lấy lòng vua Giang Nam, để vua cho ông ấy khởi binh phạt Tống.

    Nhưng lập tức sửa cờ xí, dẫn hơn mười vạn đại quân đến hàng.

    Quan gia nói, Lâm tướng quân nếu như thành công thì nước Tống sẽ lấy được Đường không mất tí sức nào, đến khi đó Lâm tướng quân sẽ là đệ nhất đại công thần có công thống nhất Trung Nguyên, quan gia bảo treo bức chân dung này lên có… cái gì mà yên cái gì các…”

    “Lăng Yên các?”

    “Đúng vậy!”

    Tên nội thị vỗ tay cười nói: “ Đúng đúng đúng, đúng là Lăng Yên các.

    Đại nhân cũng nghe nói rồi sao?

    Lăng này ở đâu vậy, có nổi tiếng không?”

    “Cái này… cái này…

    đúng vậy, đã từng… rất nổi tiếng…”

    Trời lạnh, nhưng Lý Tòng Thiện cảm thấy toàn thân mình như đang toát mồ hôi, rượu cũng tỉnh được bảy, tám phần, hắn không dám ở trong cung điện quá lâu mà vội chạy ra ngoài.

    Ở ngoài hành lang, Mộ Dung Cầu Túy vội chạy lại, vừa nhìn thấy hắn đã cười nói: “Ta rốt cuộc đã cao tuổi mất rồi, uống có tí mà đã bị đau bụng, để quốc công chờ lâu thật thất lễ quá, thất lễ quá!”

    “Không sao, không sao!

    Tòng Thiện ở đây cũng có thể giải rượu được đôi chút.

    À, Mộ Dung tiên sinh, chúng ta sớm về cung thôi, ngộ nhỡ quan gia mời rượu Tòng Thiện lại không có mặt thì thật thất lễ quá, đi thôi, mời…”

    Lý Tòng Thiện cố gắng trấn tĩnh lại, hai tay nắm chặt lại, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau mà hắn cũng không thấy gì nữa, trong lòng nghĩ: “Lâm Hổ Tử lại là tên phản nghịch!

    Trời ơi!

    Ta nhất định sẽ tìm cách quay về thành Kim Lăng sớm, thông báo tin này cho Lục Ca!”

    *******************************************

    “Pháp luân bầu trời chuyển, phạm thanh thiên thượng lai; đăng thôn thiên quang chiếu, hoa diễm thất chi khai.

    Nguyệt ảnh nghi lưu thủy, xuân phong hàm dạ mai; Bà động hoàng kim địa, chung phát lưu ly bàn”.

    Bài thơ này của Tùy Diễm đế thể hiện được sự vui sướng hồ hởi của Giang Nam trong đêm Nguyên Tiêu, cảnh tượng long lanh chiếu sáng bừng cả trời đất.

    Ăn canh viên, ngằm hoa đăng, đố đèn, trộm cắp không ngừng, trời đất và con người như cùng chung cái vui mừng, tức cảnh sinh tình, đẹp không sao tả xiết.

    Cánh buồm đỏ giương rộng, trên lầu các cảnh đẹp mê hồn.

    Lý Dục vốn là người ưa lãng mạn đã cho bố trí cung điện giống như thiên đường.

    Đêm nay, hắn ngồi trên thuyền rồng, cùng với hoàng hậu và tất cả các quan văn võ trong triều du ngoạn sông Tần.

    Hai bên bờ đèn sáng ngập bởi hoa đăng, cả đất trời cùng đón tết Nguyên Tiêu.

    Trên đường, tiếng pháo nổ râm ran, tiếng chúc tụng đầy đường, sân nhà sứ giả Khiết Đan lại nhuốm màu đìu hiu.

    Đinh Thừa Nghiệp đem khoảng hơn chục võ sĩ, mặc trang phục người Hán, găm dao vào người rồi đứng thẳng trong điện.

    Gia Luật Văn mặc đầy quần áo, đứng ngạo nghễ nói: “Đêm nay, phụ vương ta sẽ phát binh ở Thượng Kinh, giết chết hoàng thượng.

    Vì tái lập tân chủ ở Khiết Đan, các ngươi nghe rõ đây, đêm nay đến sông Tần ngắm đèn, các ngươi sẽ nghe lệnh Đinh Thừa Nghiệp, trà trộn vào đám dân rồi nhân thời cơ giết chết tên sứ giả nước Tống Dương Hạo cho ta.

    Nhớ là phải giết chết ngay tại chỗ, không được lộ thân phận chúng ta.

    Dương Hạo cầm lễ tiền của nước Tống, nếu như hắn chết, nhà Tống ắt sẽ động binh, đồng thời buộc Lý Dục phải chọn giữa theo Tống hoặc theo Khiết Đan.

    Mượn uy nhà Tống, chúng ta sẽ ép triều đình ký hòa ước, Gia Luật Văn ta nhất định sẽ ngồi lên ngai vàng, đến lúc đó, các ngươi cứ đợi mà lĩnh công, tiền đồ vô đối!”

    “Thuộc hạ tuân mệnh!”

    Bọn võ sĩ ầm ầm tuyên thề, Đinh Thừa Nghiệp đã tiến lên trước một bước hô lớn: “Thần, Đinh Thừa Nghiệp, khấu kiến hoàng thượng!”

    “Chúng thần khấu kiến hoàng thượng”.

    Gia Luật Văn hơi sửng sốt, rồi chợt phá ra cười thật lớn.

    Cánh cửa vừa mở rộng ra, sứ giả Khiết Đan Gia Luật Văn liền nhắm hướng sông Tần mà đi.

    Hắn không biết rằng đằng sau hắn có hai con mắt sáng ngời lẫn trong đám đông đang nhìn chằm chằm vào hắn.

    Khi người ngựa đi đến hết đường, cặp mắt đó lộ ra chút hoang mang, hai đôi lông mày khẽ nhướn lên.

    “Sao lại có thể như thế?

    Đinh Thừa Nghiệp rõ ràng là theo hắn đến nước Đường, tại sao đến hôm nay vẫn không lộ diện?”

    Người đó tự lẩm bẩm, rồi khi thấy cánh cửa ở mé góc tường vừa mở ra, một thanh niên ăn mặc kiểu người Hán bước ra, nhanh chóng lẩn vào dòng người đi trên phố.

    Đinh Ngọc Lạc sáng ngời hai mắt, liếc nhìn gã Đinh Thừa Nghiệp mà tự nhủ: “Cuối cùng thì ngươi cũng chịu xuất hiện”.

    Đinh Ngọc Lạc cắn chặt răng, nắm chặt thanh toản đao, nhanh chóng đuổi theo.

    Bên bờ Huyền Vũ, trên lầu Tiêu Tiêu, sáu gã hộ vệ đang cẩn thận kiểm tra lưỡi móc, đao, cung tên cùng hỏa vật, tất cả đều được thu gọn lại.

    Mục Vũ khuôn mặt còn búng ra sữa ngó chằm chằm nói: “Tất cả xác chết, đại nhân và phu nhân đã được thay quần áo, hai người anh em đã lên thuyền trước rồi.

    Người phụ trách hành thích sẽ là bảy người chúng ta, các ngươi nhớ rõ, hôm nay dù là giả hành thích nhưng còn khó hơn đi hành thích thật, các ngươi mà hành động không nhanh thì hỗn loạn sẽ càng kinh khủng.

    Đợi đến khi đại nhân và phu nhân ra ngoài rồi chúng ta sẽ lập tức phóng hỏa con thuyền, mỗi người đều phải nói tiếng Khiết Đan, tuyệt đối nhớ kĩ những điều ta đã dặn dò, tất cả chuẩn bị xong chưa?”

    “Chuẩn bị xong hết rồi!”

    Mục Vũ uy phong lẫm liệt nói: “Xuất phát!” tiếng bước chân vang lên, đoàn người nhanh chóng lẩn vào trong đám đông.

    Trên sông Tần, từng con thuyền ngược xuôi, tiếng nhạc xé gió vang lên không dứt bên tai.

    Ngươi đi lại hai bên bờ đông như mắc cửi, trong tay ai cũng cầm đèn đủ màu sắc và kiểu dáng.

    Thuyền của Lý Dục ở phía trước, hai bên là thuyền của vệ binh và các quan trong triều.

    Dọc bờ sông Tần đèn sáng loáng phản chiếu trên mặt hồ, con thuyền như đang trôi giữa sông ngân hà, hoàng hậu Tiểu Chu vui mừng khôn xiết, kéo Lý Dục đứng trên mũi thuyền, ngắm cảnh tượng đẹp đẽ một năm mới có một lần này.

    Phía sau vốn là thuyền của đoàn sứ giả Khiết Đan và nhà Tống, cùng thuyền của các quan văn võ trong triều.

    Thuyền nào cũng treo đầy đèn lồng, Gia Luật Văn đứng trước mũi thuyền, hai mắt nhìn chòng chọc như đang thưởng ngoạn cảnh đôi bờ, nhưng tay lại nắm chặt, cả người hồi hộp đến toát mồ hôi: “Thượng Kinh liệu có thành công không?

    Kế hoạch này chỉ có sáu phần chắc, nhưng dù là chỉ có một phần thành công thì cũng đủ để ta mạo hiểm rồi.

    Nhưng tại sao đến bây giờ rồi ta vẫn cứ hồi hộp căng thẳng như thế?”

    Trên thuyền đoàn nhà Tống, Tiêu Hải Đào đứng trên mũi thuyền, nghiêng mắt nhìn về phía một chiếc thuyền khác, nhẹ lắc đầu rồi thở dài: “Dương trái sứ này quả là phong lưu quá, đêm nay đi ngắm đèn trái sứ còn không ở trên thuyền, lại đi với hai nương tử, quả đúng là buồn cười.

    Có điều… hai vị phu nhân của trái sứ quả đúng là nhan sắc hơn người, đến lão phu nhìn mà còn thấy động lòng, chỉ cần lão phu có được hai người vợ đẹp như thế thì lão phu sớm đã không đứng ở đây đón gió rồi…”

    Chiết Tử Du đứng trên bờ, đang giải một câu đố đèn.

    Vị chủ quán kia cao giọng chúc mừng, đưa chiếc đèn cá chép đủ màu treo trên cao cho nàng.

    Chiết Tử Du thản nhiên nói cười, vừa cầm chiếc đèn lồng thì bị ai đó va vào.

    Chiết Tử Du hơi nhăn mặt, quay đầu lại nhìn thì trước mắt nàng là một người đàn ông có dáng nhỏ, chiếc mũ nỉ đội trên đầu che kín gần hết mặt, hắn đang nhìn về hướng bờ sông như không chú ý thấy mình đã va vào ai.

    Chiết Tử Du nhìn cách hắn ăn vận thì không giống dáng một người đàng hoàng, bèn tức giận nhìn hắn từ đầu tới chân, khẽ “hừ” trong họng một tiếng.

    Chiếc thuyền rồng chói lọi đang dần đi tới, vua Giang Nam Lý Dục tới rồi.

    Chương 361: Loạn chiến

    “La tứ ca, chàng… chàng có thể bảo bọn họ đi ra chỗ khác được không, ở đây chỉ cần chàng là đủ rồi”.

    Gia Luật Nhã nhìn Thiết Đầu và Loan Đao Tiểu Lục đang đứng bên cạnh La Khắc Địch như người thân, tỏ vẻ không vui.

    La Khắc Địch không để ý đến ánh mắt oán trách của nàng ta, mặt giả lơ nói: “Điện hạ, chúng thần là anh em tốt của nhau, tam huynh đệ này luôn dính nhau như hình với bóng, không thể tách rời”.

    “Không phải chứ…”

    Gia Luật Nhã trừng mắt nhìn hai người đứng bên cạnh nói:

    “Hai tên tiểu tử này cứ bám dính lấy chàng từng bước thật đáng ghét quá”.

    Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ.

    Đêm nay trên đường đâu đâu cũng là ánh đèn sáng, chiếu rọi như ban ngày, nhưng ngọn đèn sáng nhất và to nhất đêm nay không cần phải nghi ngờ chính là hai người bọn hắn.

    Bọn hắn cũng không muốn đâu, nhưng La Khắc Địch là anh em tốt của bọn hắn, khi anh em mở lời cầu khẩn thì đến núi đao biển lửa cũng phải lao vào chứ huống hồ là việc đi gặp mặt cô công chúa này?

    Hai người dường như không nghe thấy gì, cứ ở bên cạnh không rời La Khắc Địch nửa bước.

    Công chúa Gia Luật Nhã đứng một hồi lâu nhưng vẫn không làm gì được, cái hăng hái ban đầu cũng bị giảm đi vài phần, nhanh chóng quay lại dưới Ngũ Phong Lâu.

    Nàng ta không thể chịu nổi nữa, không thèm chấp hai tên Thiết Đầu và Tiểu Lục, nói với la Khắc Địch: “La tứ ca, hôm nay là Phóng Thâu nhật, chàng… chàng không trộm đồ gì của ta ư?”

    “À…”

    La Khắc Địch nhìn Gia Luật Nhã từ đầu tới chân, công chúa Gia Luật Nhã hôm nay mặc một bộ y phục Hán, dù dân tộc Khiết Đan không thích Hán, nhưng trong ngày lễ như thế này thì cũng không cần quá câu nệ về trang phục truyền thống.

    Nhưng với công chúa Gia Luật Nhã thì không biết tại sao mà La Khắc Địch cứ mỗi khi nhìn thấy công chúa thì cứ y như rằng nàng ta đang mặc trang phục Hán, và đêm nay quả cũng không phải ngoại lệ.

    La Khắc Địch nhìn từ chiếc trâm từ trên tóc Gia Luật Nhã đến chiếc túi giắt trên thắt lưng, ngượng ngùng nói: “Ta… ta trộm cái gì mới được đây?”

    Gia Luật Nhã ngượng ngịu nói: “Chỉ cần là đồ trên người ta, thì trộm gì cũng được hết.

    Lấy vui là chính mà, nếu như không có ai trộm đồ của ta thì rõ ràng là người đó không thích ta, rất mất mặt.

    Đợi một lúc nữa hồi cung thì các tỷ muội sẽ cười chết ta mất”.

    La Khắc Địch ngượng ngùng nói: “Làm sao lại có ai không thích điện hạ được?

    Vừa mới khi nãy còn có ít nhất bảy quý tộc đến trộm đồ của công chúa, nhưng công chúa…”

    Ánh mắt hắn nhìn vào cây roi trong tay Gia Luật Nhã, Gia Luật Nhã mặt ửng đỏ, vội vàng giấu cây roi ra sau lưng rồi gắt giọng: “Những tên đó thật là đáng ghét mà.

    Chàng xem, cái tên Tiêu Triển Chí khi nãy đó, mặt râu quai nón, che hết cả mũi cả mồm, nhìn xa thì tưởng con tinh tinh, thật khiến người ta ghét”.

    Tinh tinh vốn là ngôn ngữ của Hung Nô, người Hán trực tiếp dịch nghĩa, nên trở thành từ của người Hán.

    Dân tộc Khiết Đan cũng kế thừa từ này của người Hung Nô, gọi tắt là tinh tinh.

    Trong triều đình các quan chăm sóc loài động vật này và coi đó như một loài vật quý hiếm.

    Tiêu Triển Chí có hình dáng như vậy thật cũng không khác loài tinh tinh là mấy, La Khắc Địch nghe thấy vậy cũng không khỏi không thầy buồn cười.

    Hắn không nói gì cả, chỉ vênh mặt lên cho Gia Luật Nhã nhìn thấy bộ râu vẫn chưa từng được cắt tỉa của hắn.

    Gia Luật Nhã cười thản nhiên nói: “Tuy râu La tứ ca cũng dài, nhưng trông rất uy phong lẫm liệt, có thể nói là một bộ râu đẹp, Tiêu Triển Chí còn phải thua xa”.

    Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu khẽ ho một tiếng, không hẹn mà cùng nhau quay mặt ra chỗ khác, cằm cúi xuống, hai con mắt nhìn chằm chằm xuống đất, mặt đỏ gay lên như hai con tinh tinh.

    “Đến đây, cứ tùy chọn cái gì cũng được, chỉ cần chàng thích thì ta sẽ không trách chàng đâu”.

    Gia Luật Nhã cười ngọt ngào, đôi mắt đa tình như có lửa đốt khẽ liếc La Khắc Địch, đầy chờ đợi, tưởng chừng như nếu La Khắc Địch có khiêng nàng ta về phòng riêng làm vợ bé thì nàng ta cũng không có chút gì do dự.

    La Khắc nhìn xuống, thản nhiên nói: “Điện hạ, La mỗ chỉ là một nô bộc nhỏ bé, không dám mạo phạm đến công chúa”.

    “Ngươi thật là chẳng thú vị chút nào, người ta đã nói sẽ không trách ngươi mà”.

    Gia Luật Nhã mở mồm nói, rồi suy nghĩ một chút, lấy chiếc trâm trên đầu mình ấn vào tay La Khắc Địch, đầy hàm ý mà nói: “Đây, cho chàng”.

    “La mỗ chỉ là một nô bộc, không dám nhận đồ vật của điện hạ, xin điện hạ nhận lại”.

    “Ta đã nói rồi, coi như là chàng trộm nó…

    Được rồi được rồi, coi như là ta tặng cho chàng được chưa?”

    “Vậy La mỗ càng không dám nhận, xin công chúa nhận lại”.

    Hai bên cứ đùn đẩy một hồi, chiếc trâm sau một hồi bị bẻ cong lên, mũi trâm đâm vào lòng bàn tay Gia Luật Nhã chảy máu.

    “Ngươi… ngươi…”

    Gia Luật Nhã bị đâm đau, nhưng trong lòng còn đau hơn.

    Nước mắt nàng tuôn ra ướt đẫm khuôn mặt, nàng cắn chặt môi, đột nhiên vứt chiếc trâm thật mạnh xuống đất, quay người lại chạy về hướng Ngũ Phong lâu, vừa chạy vừa lấy ống tay áo lau nước mắt.

    “Này tứ ca, huynh quả là lòng dạ sắt đá”.

    Thiết Đầu không nhìn theo nữa mà quay người lại nói.

    “ Nói nhảm!

    Công chúa Khiết Đan làm sao có thể dễ bị chọc tức như thế?”

    La Khắc Địch vểnh râu, quá đáng nói.

    “Còn nói nữa!”

    Loan Đao Tiểu Lục nhấc chân đá cho hắn một nhát, nhặt chiếc trâm rơi xuống đất lên rồi nhét vào tay hắn: “Huynh còn không mau đi dỗ cho cô ta vui lên, thêm một người giúp đỡ chúng ta thì chúng ta mới có cơ hội tẩu thoát.

    Nếu như huynh đắc tội với cô ả thì hoàng đế nhất định sẽ tức giận mà đầy chúng ta đi nô dịch, như vậy thì hỏng bét”.

    “Vậy phải làm sao bây giờ?”

    “Làm sao bây giờ?

    Đi dỗ cô ta đi”.

    “Dỗ thế nào?”

    “Làm sao đệ biết phải dỗ như thế nào?

    Việc này ắt hẳn Dương Hạoca có cách, La đại tẩu tính tình khó chiều như vậy cũng được huynh ấy dỗ cho tới bến, nếu như có huynh ấy ở đây thì tốt quá.

    Ôi, huynh còn ngẩn ra đấy làm gì?

    Mau đuổi theo đi, không phải cứ nhận lấy cây trâm này là xong hay sao?”

    “Ơ..”

    La Khắc Địch ngẩn người đón lấy cây trâm, quay người đuổi theo, Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu nhìn theo bóng hắn đi khuất khỏi tầm mắt mới thở phào nhẹ nhõm.

    “Điện hạ, điện hạ, xin chờ chút”

    La Khắc Địch đuổi kịp đến nơi, Gia Luật Nhã vội dừng bước, nức nở nói: “Chàng còn đuổi theo ta làm gì?”

    La Khắc Địch thở dài, vẻ vô tội nói: “Không phải chỉ là một cây trâm thôi sao, sao điện hạ lại nổi nóng như thế?

    Thần nhận là được chứ gì?”

    Bọn thị vệ đứng gác thành tò mò đứng nhìn về phía bọn họ, Gia Luật Nhã đỏ mặt, giận đến run người, đột nhiên xoay người, vung cây roi trong tay lên quất xuống đất, hung hãn nói: “Nghe cái giọng của ngươi và cái thái độ miễn cưỡng nhận cây trâm của ta, hừ, ngươi cút đi, cút, cái loại nô lệ ti tiện, một gã nô tài, ai dám…”

    La Khắc Địch đứng đó không dám nhúc nhích, bị quất mười mấy roi, các tế bào đều như nứt hết ra, trong đó có một roi quất trật, một roi quất trúng mặt, trán thì chảy máu.

    Gia Luật Nhã đột nhiên thấy mềm tay, nhưng xấu hổ nên nước mắt lưng tròng đứng nhìn La Khắc Địch, ngọn roi vút trong không trung nhưng không ra quất vào đâu cả, hồi lâu sau nàng mới vứt roi, ôm mặt khóc nức nở: “Ngươi không để ý đến ta tốt với ngươi thế nào, ngươi chỉ biết bắt nạt ta, ta sẽ nói với hoàng huynh trị tội ngươi…”

    Trên thành lầu, Gia Luật Cách vừa mới dẫn binh từ Nữ Chân về vào yết kiến hoàng thượng, nương nương trong tiếng hoan hô của bách tính trăm họ, lập tức lặng lẽ đi đến bên nữ quan Đông Nhi.

    “Đông Nhi” Gia Luật Cách mỉm cười đứng trước mặt nàng.

    “A, Gia Luật đại ca” Đông Nhi mỉm cười thi lễ.

    “Không cần đa lễ.

    Ta mới từ Nữ Chân trở về”.

    Ánh mắt như bốc lửa của Gia Luật Cách nhìn vào khuôn mặt Đông Nhi, tay lấy ra một chiếc túi, bên trong túi là năm viên Bắc Châu, là những hạt ngọc trai cực đại quý báu, màu vàng, đẹp tuyệt vời, nhìn là đã thấy bắt mắt, dưới ánh đèn còn tỏa ra những ánh sáng rực rỡ nhiều màu, mê hoặc lòng người.

    Gia Luật Cách cười nói: “Đây là người Nữ Chân tặng ta để tỏ lòng hiếu kính, ta tặng nàng”.

    Đông Nhi cuống quít nói: “Đây là món quà quý giá, Đông Nhi không dám nhận đâu”.

    Gia Luật Cách cười một tiếng: “Có gì đâu mà quan trọng, hạt ngọc này tuy đẹp, nhưng lại không bằng dung nhan của nàng, đem nó làm vật trang sức cho nàng thì sẽ khiến nàng càng thêm xinh đẹp, người Nữ Chân tặng ta món quà này mới không phí của.

    Haha, người Nữ Chân còn tặng ta hai con Hải Đông Thanh, vốn con chim ưng của ta bị mất tích nên ta lấy một con ra dùng, con còn lại tặng nàng, cầm lấy đi”.

    Đông Nhi lùi lại mấy bước, nói: “Món quà này quý giá quá Đông Nhi không dám nhận”.

    Gia Luật Cách bất đắc dĩ, đột nhiên phát hiện ra nàng dùng kim thoa cài tóc, hai mắt chợt sáng lên, cười hihi nói: “Được rồi, vậy…ta sẽ dùng năm viên ngọc này đổi lấy cây trâm trên đầu nàng, như vậy là công bằng nhé, có được không?”

    Gia Luật Cách cười nhẹ nhàng rồi định giơ tay lấy tay trâm cài tóc trên đầu Đông Nhi, sắc mặt nàng khẽ thay đổi, lùi lại mấy bước mà rằng: “Tuyệt đối không thể được, Gia Luật đại ca, cây trâm này không được”.

    Gia Luật Cách chợt ngẩn người ra bởi thấy nàng chưa từng lộ vẻ kiên quyết đến thế, bèn nghi ngờ hỏi: “Cây trâm này có gì mà quý giá đến thế?” hắn chợt thấy lòng đố kị như một nỗi hận trào lên trong lòng.

    Đúng lúc đó, một cung nhân đột nhiên chạy tới bên Đông Nhi ghé tai nói nhỏ điều gì đó La Đông Nhi chợt nhíu mày, kinh ngạc hỏi: “Nhã công chúa?

    Công chúa nổi nóng với tứ ca?”

    Đông Nhi vội áy náy cười với Gia Luật Cách, nói: “Gia Luật đại ca, Đông Nhi có chút chuyện phải đi một chút”.

    “Đứng lại!”

    Gia Luật Cách tiến đến phía trước một bước, nắm chặt vai nàng, tức giận nói: “Cây trâm này là của ai tặng nàng?”

    Năm ngón tay của hắn như những mũi tên muốn lấy đi linh hồn của người chết trong cõi u linh, Gia Luật Cách vừa bước tới vừa nắm chặt vai Đông Nhi, khiến nàng đau đớn kêu lên, tay buông thõng xuống.

    Bất chợt nàng hô to lên một tiếng, hai tay bất giác đưa lên che miệng.

    Lúc

    này đây âm thanh kinh ngạc nổi lên bốn phía, hai người đồng thời quay mặt lại thì chỉ thấy Tiêu hoàng hậu đang vội đỡ hoàng thượng, một mũi tên đã găm ngay trên ngực hoàng thượng, sống chết không biết thế nào.

    Người ngồi bên cạnh là đại tướng Tiêu Thác Trí cũng bị trúng tên ở ngực, Hán Đức Nhượng thì như đang nói chuyện với ai thì bị một mũi tên đâm xuyên qua cổ họng, hắn tức giận trợn mắt lên như muốn nói gì mà không thể mở mồm, đầu nặng nề chúc xuống đất.

    Trên lầu là một cảnh hỗn loạn, Tiêu hoàng hậu và các trọng thần bên cạnh đều vội vàng đưa hoàng thượng về phía sau, thị vệ bốn phía quanh thành vội vàng rút gươm đao ra yểm trợ, rất nhiều người vừa mới đứng đây chỉ trỏ đèn này đèn kia, nói nói cười cười, giờ cũng rút hết đao ra, hướng về phía thị vệ trong cung.

    La Đông Nhi hoảng sợ lùi về phía sau, Gia Luật Cách nắm chặt chuôi đao, nhưng bất giác thấy cánh tay bủn rủn, chỗ trúng tên không đau, hắn bất giác rùng mình: “Trong mũi tên có độc”.

    Dưới thành, chợt nghe ngoài thành có một tiếng động lớn ầm ầm, Gia Luật Nhã mắt đẫm lệ nhìn lên, chỉ thấy mọi người kinh hoàng chạy qua chạy lại, tiếng kêu khóc, rồi tiếng dẫm đạp lên nhau vọng lại không dừng, không khỏi ngạc nhiên thốt lên: “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

    *******************************

    Thuyền rồngcập bến Giang Nam thư viện, trên bờ cao đèn sáng trưng, rất nhiều sĩ tử văn nhân đang đứng trên bờ, thi lễ trước thuyền rồng trong tiếng gió rít lên không ngớt.

    Tiểu Chu Hoàng hậu sau khi lên bờ quay lại nói: “Quốc vương, các sĩ tử phía trước đang nghênh đón Quốc vương kìa”

    Lý Dục vuốt râu cười: “Các phu tử và học sĩ của thư viện Giang Nam đã tự mình viết tặng quả nhân bộ vạn phúc tự địa đồ, hôm nay muốn trình cho quả nhân xem đây mà.

    Nào, chúng ta cùng lên bờ, tiếp nhận vạn phúc”.

    Thuyền rồng vừa cập bến, vệ sĩ đã nhanh chóng đứng thành hai hàng, Lý Dục và Tiểu Chu hoàng hậu cùng xuống thuyền, những sĩ tử trong Giang Nam thư viện đã đang tấn kiến, đằng sau là những văn võ bá quan cũng đang lục tục xuống thuyền.

    Đinh Thừa Nghiệp nhìn chằm chặp vào chữ “Tống” thêu trên cờ của đoàn sứ giả nhà Tống, hạ giọng dặn dò: “Tiếp cận gần vào, khi thuyền vừa cập bến thì lập tức giết ngay, nhớ tìm đúng Dương Hạo, hành động nhanh không để lại dấu vết”.

    Đoàn người lẩn vào rừng như rắn, từ từ tiến đến chỗ thuyền của các quan, chung quanh đèn màu đẹp rực rỡ, tiếng cười nói râm ran không dứt, người qua kẻ lại, rộn ràng nhốn nháo, từ xa xa còn nghe vọng đến tiếng nhạc xé gió vang lên, vẫn là một cảnh thanh bình như trước.

    Đinh Thừa Nghiệp nắm chặt con dao giấu bên hông, tiến đến gần con thuyền chở các quan, mắt nhìn chằm chặp vào đoàn người đang lên bờ, đột nhiên cảm giác được dường như trong đoàn người có ai đó đang nhìn mình chòng chọc.

    Đinh Thừa Nghiệp chợt cảnh giác, quay đầu lại nhìn thì thấy một ánh mắt đang dõi theo hắn giữa đoàn người nói cười nhộn nhịp, đôi mắt đó như có lửa giận nhìn xoáy sâu vào hắn, đôi mắt đó thật lạnh lùng, có chút lạ lẫm mà lại có chút quen thuộc.

    Tiếng động ầm ĩ ở bốn phía trở nên xa xôi mơ hồ, tất cả những ý thức còn lại của Đinh Thừa Nghiệp đều tập trung vào đôi mắt như có lửa này.

    Đoàn người cứ thế qua lại, nhưng vẫn không sao che nổi đôi mắt đầy hận thù.

    Đêm nay Đinh Thừa Nghiệp hóa trang thành một con bọ ngựa, ai dè lại gặp ngay một con hoàng tước bên cạnh.

    Hắn lùi lại một bước, nhưng người đó đã lạnh lùng nói một tiếng: “Giết!”

    Ở khoảng cách hơn một trượng, ở giữa hai người là đoàn người đi đi lại lại, lộ ra một khe hở, lưỡi kiếm sắc bén trong tay người kia như một đường sáng ngọt sắc giơ ra, Đinh Thừa Nghiệp cũng nhanh chóng lôi lưỡi đao của hắn ra ứng chiến.

    Hoa lửa tung khắp nơi, sáng rực trời như pháo hoa, cũng là lúc nhát kiếm thứ hai của người đó lao tới.

    Sau khi thử giao đấu, Đinh Thừa Nghiệp đã chợt nhận ra kiếm pháp của người đó, kiếm pháp cũng chẳng hơn mình được bao nhiêu phần, liền trầm giọng nói: “Lên thuyền, hạ tay” Hắn vừa nói vừa chỉ huy bọn kiếm khách, bách tính bốn phía thấy có tiếng động binh khí va vào nhau liền lập tức kêu cha gọi mẹ, té ngã, cả một bến tàu trở nên hỗn loạn.

    Con thuyền của Dương Hạo đi sát vào thuyền của sứ giả nhà Tống.

    Một mặt hắn nể lời thỉnh cầu của Tiêu Hải Đào, sợ rằng vua Giang Nam cao hứng muốn mời sứ giả nhà Tống lên thuyền mà lại không thấy đâu thì vô cùng thất lễ.

    Mặt khác, hắn muốn mình sẽ “chết” ngày trước mắt Tiêu Hải Đào, như vậy thì mới có sức thuyết phục.

    Hai chiếc thuyền cùng đồng thời cập bến, Mục Vũ nhanh chân tiến đến sát thuyền Dương Hạo, những thích khách giả mạo sứ giả Khiết Đan cũng nhanh chân đi theo.

    Trong khi mọi người còn đang hoang mang nhốn nháo bốn bề, thì hai đội ngũ nghênh đón hết sức ngay ngắn trật tự đã lập tức khiến mọi người chú ý.

    Ánh mắt của các thích khách Khiết Đan nhìn vào đoàn người, chỉ thấy những nắm đấm được giấu kín trong tay áo, bên hông thì căng phồng, ánh mắt như có lửa, hắn cũng không biết mình đang hoang mang điều gì, chỉ nghe thấy một tiếng thét lớn: “Giết!”

    Mục Vũ không hiểu mô tê gì: “Đại nhân còn sắp xếp cả người ngựa ư?”

    Đột nhiên thấy những ánh dao sáng choang giơ lên, sát khí ầm ầm hướng đến phía họ thì hắn đã không còn thời gian để suy nghĩ nhiều nữa, vội rút dao ra, miệng hét lớn: “Giết!”

    Hai đội ngũ lập tức như một cơn đại hồng thủy lao vào nhau.

    Đứng trên đầu thuyền, Dương Hạo đang đứng nghển cổ ra nhìn chợt thấy hai bên bờ không rõ đã xảy ra chuyện gì mà đoàn người ngựa lại đột nhiên đánh nhau, không nén nổi kinh ngạc.

    Vừa mới nãy thôi hắn còn đang định vào khoang thuyền thay đổi y phục thành một nam thường dân, đi theo hai võ sĩ nhân cơ hội hỗn loạn lên bờ mà giờ†Oa Oa và Diễm Diễm cũng nhìn thấy cảnh hỗn loạn mà kinh hãi, nói nhỏ với hắn: “Quan nhân, tại sao lại như thế?

    Chúng ta không cần thay y phục nữa hay sao?”

    Dương Hạo hít sâu vào một hơi, không quay đầu lại mà nói: “Không cần.

    Các nàng hãy nhân cơ hội hỗn loạn này mà chạy trốn đi.

    Mẹ kiếp, đã xảy ra chuyện gì?

    Muốn chết cũng khó thế đấy, không vấn đề, ta tự đi chuốc lấy tai họa vậy”.

    Một trận đại loạn, trên bến tàu các văn sĩ tú tài vừa mới nhốn nháo ở đây thoắt cái đã không còn thấy nữa, Hoàng Phủ Kế Huân phụ trách hộ giá, bên trái là Lý Dục, bên phải là Tiểu Chu hoàng hậu, vừa hô hào gọi thị vệ đến hộ giá, vừa tìm cách trốn vào sân viện Giang Nam, nhanh chóng đóng cửa lại.

    Trên thuyền nhà Tống, cấm vệ quân đang khẩn cấp ứng biến, Tiêu Hải Đào ở giữa, bọn vệ binh còn không biết đường mời đại nhân của chúng rời thuyền mà chỉ biết đứng như trời trồng.

    Tiêu Hải Đào bị bọn cấm vệ quên bao vây xung quanh nên chẳng trông thấy gì, vội vàng nhảy lên hét lớn: “Đại nhân, bảo vệ đại nhân, trái sứ ở trên thuyền kia, mau đi bảo vệ Dương trái sứ”.

    Dương Hạo rút nhanh thanh kiếm, vọt người đứng trên mạn thuyền hét lớn: “Mau bảo vệ Tiêu tự thừa lui ra giữa sông, chớ có để thích khách lên thuyền, nhanh lên!”

    Nói rồi phóng qua mặt nước rộng mà lên bờ.

    “Dương Hạo!”

    Chiết Tử Du kinh ngạc đứng nhìn cảnh tượng hỗn loạn xảy ra trước mắt thì chợt thấy Dương Hạo nhảy lên bờ, không nén được kinh ngạc mà hét lớn, lập tức rút kiếm chạy tới.

    Tiếng kêu của nàng lập tức làm ngừng lại cơn loạn chiến, tên mặt vàng và Đinh Thừa Nghiệp cùng đồng thời trông lên hướng bờ, đám võ sĩ Khiết Đan dỏm và bọn Khiết Đan thật cũng ngừng chiến trông ra phía Dương Hạo.

    Dương Hạo không biết tại sao cục diện lại thay đổi như vậy, sau khi cầm kiếm chạy lên bờ, nhìn đám thích khách đang ngơ ngác không hiểu mô tê gì, không biết nên làm gì thì chợt trông thấy Chiết Tử Du cũng có mặt ở đó, hắn không nén nổi choáng váng, chỉ vào nàng nói: “Tử…Tử…”

    Hắn chợt nhớ ra lúc đó không thể gọi tên thật của Tử Du ra được, bèn chuyển cách xưng hô: “Tử…Tử… từ đâu đến?”

    Tiêu Hải Đào mặt đầy mồ hôi nghe thấy thế liền không thèm khách khí gì nữa: “Ôi chao, đến ranh giới của Giang Nam thư viện rồi mà đại nhân còn ngần ngừ cái gì?

    Đây là lúc nào rồi?

    Đại nhân nói đại nhân là quan văn làm sao tỏ được mặt anh hùng, đi theo lão gia đi công sai không có ngày nào là không lo sợ…”

    “Giết!”

    Đinh Thừa Nghiệp đột nhiên hô lớn, mũi đao hướng thẳng về phía người kia, bình tĩnh chỉ huy những tên võ sĩ ở đằng xa.

    Chiết Tử Du vội chạy đến bên Dương Hạo, đằng sau là những võ sĩ Khiết Đan đang giơ mũi kiếm vào nàng, Dương Hạo thấy vậy bèn kinh hãi hét lớn: “Cẩn thận, to gan!”

    Hắn chạy nhanh về phía trước vài bước, vọt lên ôm gọn một đứa trẻ đang ngồi khóc dưới đất vào lòng, hóa kiếm vi đao, chiêu “lực bổ hoa sơn” của hắn nhắm thẳng vào tên võ sĩ Khiết Đan đang đứng sau lưng Chiết Tử Du.

    “Phực!” chiếc đèn lồng to đang treo trên cao bị Dương Hạo dùng kiếm cắt phựt, chiếc đèn nổ vỡ, giấy đèn bay te tua trong gió, giống như một bông hoa đang rơi.

    Dương Hạo bay xuống đất, tên kia vừa mới chạy ra phía sau Chiết Tử Du giờ xuất hiện trước mặt hắn như chim bất đầu, một mũi kiếm sắc nhọn bổ vào mặt hắn, máu chảy đầm đìa, hắn ngả ngửa xuống đất chết.

    “Ngươi là ai, tại sao lại ám sát ta?”

    Đinh Thừa Nghiệp liều mạng đâm tới, tức khí hét lên.

    Đinh Ngọc Lạc cắn chặt răng nói: “Ngươi đi hỏi phụ thân đã qua đời đi!”

    Nhạn Cửu cho đến chết cũng không hề nói ra thân phận của Đinh Thừa Nghiệp, Đinh Ngọc Lạc cứ cho rằng hắn chính là em trai mình nên không nói gì.

    Câu nói này của Đinh Ngọc Lạc khiến Đinh Thừa Nghiệp như nhận ra thân phận của mình, không khỏi vừa sợ vừa xấu hổ.

    Hắn cũng không biết mình có phải là cốt nhục của nhà họ Đinh hay không, chuyện giết cha hại sư huynh là chuyện hắn cảm thấy sợ hãi và áy náy, đặc biệt là mình đường đường là nam tử hán, giờ lại trở thành thiếp hầu hạ Gia Luật Văn, vừa nhìn thấy người thân hắn không tránh khỏi cảm giác tự ti xấu hổ, đột nhiên thấy thối ý.

    Hắn cắn chặt răng rồi bổ vài đao, sau đó đột nhiên rút đao bỏ chạy, mấy tên thuộc hạ kinh hãi trốn vào đám người, Đinh Ngọc Lạc quay lại nhìn Dương Hạo, nhưng hắn ta không chú ý tới nàng.

    Đinh Ngọc Lạc cắn chặt răng, đuổi theo Đinh Thừa Nghiệp.

    Dương Hạo chém hết tên Khiết Đan này đến tên khác, những võ sĩ Khiết Đan khác cũng nhanh chóng xông đến, người mà bọn chúng muốn giết chính là Dương Hạo, nay hắn đã tự chui đầu vào lưới, làm sao có thể buông tha.

    Bọn võ sĩ Khiết Đan thì đông đảo, ngoài Mục Vũ và sáu, bảy tên Khiết Đan khác là theo phe hắn thì những kẻ còn lại đang vây quanh Dương Hạo và Chiết Tử Du, đao rút ra nhanh như gió, bao người phải bỏ mạng.

    Dương Hạo một mặt rút gươm ra đánh trả, mặt khác quát: “Nàng đến đây làm gì?”

    Chiết Tử Du cũng vừa bổ kiếm vào một tên, đáp trả: “Chàng tới được chẳng lẽ ta không tới được?”

    Dương Hạo liếc mắt về phía bên kia bờ, thấy Oa Oa và Diễm Diễm đang đứng đó cùng hai gã thị vệ, đang ngóng nhìn về phía bên này, Dương Hạo lập tức cười ha hả và cao giọng nói: “Các ngươi ỷ thế đông sao, kiếm pháp của bản quan như thần, mười mấy người các ngươi đã làm gì nổi ta?”

    “Ngông cuồng!”

    Chiết Tử Du không biết những lời đó là Dương Hạo dành để trấn an Diễm Diễm và Oa Oa để hai nàng tránh ra khỏi đây.

    Nàng vừa chặn đứng một đòn công kích của tên võ sĩ Khiết Đan vừa châm chích lời nói của hắn.

    Dương Hạo vội ra hiệu cho Diễm Diễm, nàng ta trông thấy giữa vòng vây kẻ địch mà chàng vẫn có thể ra hiệu như đang đùa giỡn như thế thì mới yên tâm kéo Oa Oa cùng hai tên hộ vệ lẩn vào trong bóng đêm.

    Dương Hạo trong lòng khoan khoái, cười ha hả nói: “Dương mỗ luôn hành thiện vì người khác, cũng không biết ở đâu ra lắm kẻ thù thế này, không có ta an ủi thì lấy đâu ra chí khí mà chiến đấu.

    Không nói bản thân được rồi, lẽ nào chúng ta buộc phải chết ở đây, làm một cặp uyên ương mới hợp ý nàng sao?”

    Chiết Tử Du và hắn quay lưng lại với nhau, bất chợt cùng đánh, cùng che chở và phối hợp chuẩn vô cùng, nghe hắn nói thế Tử Du không khỏi tức giận mà mắng: “Câm miệng ngươi lại đi, muốn chết thì ngươi đi mà chết, bản cô nương sống vẫn chưa đủ đâu”.

    Dương Hạo run rẩy đâm trúng tay một kẻ, khiến người đó rơi đao xuống đất, rú lên một tiếng quái dị rồi rút đi rất nhanh.

    Dương Hạo chợt nghĩ tới cái chết giả hôm nay, mãi mãi cách xa Chiết Tử Du.

    Như hôm nay hắn gặp nạn, nàng cũng đã lập tức cầm đao xông tới tương trợ, trong lòng ắt hẳn còn có tình cảm, nên trong lòng hắn không khỏi có chút kích động.

    Thừa dịp hai người đang đứng dựa lưng vào nhau, hắn hạ giọng hỏi: “Nàng rút đao ra vì ta, ta rất vui.

    Tử Du, ta đã từng không đúng, chỉ là… tình yêu ta dành cho nàng trước nay vẫn không hề thay đổi, thật đó”.

    Chiết Tử Du thấy trong lòng chua xót, tưởng chừng như có thể rơi lệ ngay được.

    Nàng đột nhiên hét lớn một tiếng, tiến lên đánh lại tên võ sĩ Khiết Đan đang tiến tới, miệng quát lớn: “Đừng nói những điều nhảm nhí với bản cô nương nữa, lề mà lề mề, không mau đánh bọn chúng lui đi”.

    Dương Hạo lập tức ra hiệu cho Mục Vũ, hắn hiểu ý, vội vàng lui khỏi chiến trận, chạy ra hướng thuyền.

    Dương Hạo cười ha hả, buồn bã nói: “Đúng vậy, ta từng là kẻ lỡ lời, làm sao nàng có thể tin tưởng vào lời thề non hẹn biển này của ta?”

    “Ta tin vào lời thề non hẹn biển, chỉ là ta không tin ngươi mà thôi”.

    Hai người di chuyển dựa lưng vào nhau, chạy theo hình hoàn tẩu tìm kiếm khe hở của bọn võ sĩ.

    Chiết Tử Du cùng hắn đấu võ mồm không ngớt.

    Thuyền phu trên con thuyền của Dương Hạo đang lo sợ, vừa nhận được hiệu lệnh của Dương Hạo liền lập tức cho thuyền chạy về phía giữa hồ, Mục Vũ trên thuyền hô to, chỉ huy thuyền đuổi theo, dọa cho bọn thuyền phu khác sợ hãi nhảy cả xuống nước.

    Thuyền tiếp tục chạy về phía giữa sông, Mục Vũ tiến vào khoang thuyền hô to như đang đánh nhau, rồi châm mồi lửa.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy mặt biến sắc, kinh hãi kêu lên: “Diễm Diễm và Oa Oa còn ở lại trên thuyền!” hắn vừa nói vừa liều mạng tiến về phía trước, dùng đao bổ mạnh xuống vài cái kêu “leng keng leng keng”.

    Dù Chiết Tử Du đã từng tặng hắn Thanh Sương kiếm vô cùng tốt, nhưng kiếm vốn là một thứ vũ khí nhẹ nên sau một vài nhát cắt nó kêu leng keng thêm vài tiếng rồi đứt làm đôi.

    Nhưng đây là hồi công kích bão táp, hắn mở ra được lỗ hổng, Dương Hạo thả người chạy như điên, Chiết Tử Du cũng thay hắn chém về phía trước vài đao.

    Dương Hạo nhân cơ hội đó chạy tới bên bờ, nhảy lên trên thuyền.

    Thuyền đã cách bờ hai trượng, Dương Hạo dùng hết sức nhảy lên đó, hai tay bám vào mạn thuyền, rồi dùng sức cố gắng trèo lên thuyền.

    Chiết Tử Du trông thấy thế không khỏi lo lắng, nhưng nàng đang mải đánh nhau với bọn võ sĩ Khiết Đan nên không thể thoát thân được.

    Đầu thuyền khói lửa cuồn cuộn, Dương Hạo và đám người của Mục Vũ đã ở cùng với nhau, những võ sĩ Khiết Đan đó trông thấy tình hình như vậy vô cùng nháo nhác.

    Không biết đoàn người ngựa đó ở đâu ra.

    Vốn ban đầu định lấy Dương Hạo làm cột mốc, hai bên không phải đối đầu mà trái lại là đồng minh mới đúng, bọn thích khách đó vội hô lớn: “Lùi lại ra sau, lùi ra sau, chúng ta không phải là quân địch!”

    Mấy tên võ sĩ Khiết Đan đứng đó cũng cao giọng la hét, nhân cơ hội cũng bứt ra.

    Bọn thích khách đó nói tiếng Hán, lại còn có thể nói tiếng Khiết Đan, như vậy mấy tên thích khách kia càng thêm tin tưởng đối phương là cùng một hội mà thực chất không rõ đối phương là từ đâu đến và lai lịch thế nào.

    Dương Hạo mất đi vũ khí, hắn tức giận lấy dầu đổ lên mạn thuyền phía bên phải.

    Tình hình hết sức không ổn, bởi thuyền sứ giả nhà Tống đã sớm được lên kế hoạc sẽ cập sát thuyền của hắn, nhưng trận loạn lạc này đã khiến ai nấy chạy tứ tán, trên sông không có con thuyền nào qua lại, thuyền của nhà Tống lại to, muốn áp sát thuyền của hắn e cũng không dễ dàng, tình thế vô cùng gấp gáp.

    “Tình hình có biến.

    Bọn sứ giả đó không biết từ đâu ra, nhưng chín mười phần là do Gia Luật Văn phái đến”.

    Dương Hạo cùng Mục Vũ đang vừa giả vờ động thủ, vừa hạ giọng nói: “Đại nhân giả vờ giết ta rồi lập tức tháo chạy, đợi ta ở địa điểm đã định trước, ta sẽ một mình đến đó sau”.

    “Được rồi, đại nhân thận trọng nhé!”

    Mục Vũ nhìn thấy từ đằng xa đang có ánh đuốc sáng bừng lên, đang có đại đội quan binh đi tới.

    Thuyền của Tiêu Hải Đào cũng đang áp sát, không muốn làm lỡ thời gian nữa, hắn vung tay vờ chém Dương Hạo, rồi giả vờ đâm tới tấp xuống người Dương Hạo, Dương Hạo lập tức lấy tay kẹp lấy.

    Chiêu này là chiêu thường hay dùng trong phim ảnh, mượn góc nhìn khác để từ xa nhìn vào sẽ không thấy sơ hở.

    Lúc này là đêm tối, bọn họ lợi dụng khói lửa đang bốc lên từng đợt đẻ những người đằng xa không nhìn thấy rõ, Tiêu Hải Đào từ đằng xa lập tức kêu lên thất thanh, nếu như không có đám lính hộ vệ ngăn lại thì có lẽ hắn đã nhảy xuống nước rồi.

    Chiết Tử Du cũng nhìn thấy, kinh hãi kêu lên một tiếng, bị đâm trúng một đao.

    Trong mắt nàng khi ấy chỉ nhìn thấy Dương Hạo đang nhảy ra khỏi thuyền hết sức nhanh, tay với lên và nắm vào một cái cây to mọc ven hồ, rồi leo lên bờ bên kia.

    Ngực Chiết Tử Du như muốn nhảy ra, hai chân mềm nhũn.

    Một đội binh sĩ nhà Đường đang nhanh chóng đến bến tàu, hai đội thích khách nhìn nhau rồi không hẹn mà cùng tháo chạy, lửa bốc ngày càng cao, Chiết Tử Du dường như đang nhìn thấy Dương Hạo nhìn nàng, đột nhiên trong lòng quặn đau.

    Nàng đem theo hai đoạn kiếm của Dương Hạo, lảo đỏa chạy ra hướng khoang thuyền.

    “Không cần!”

    Chiết Tử Du hét lên một tiếng như xé vỡ lồng ngực, chạy đến bên bờ sông, đầu thuyền lửa cháy bừng bừng, lửa đã thiêu gần hết con thuyền.

    Chiết Tử Du như người mất hồn cứ đứng đó, mắt nhìn theo đám lửa bốc lên ngày càng lớn, dường như linh hồn nàng đang bay ra khỏi thể xác.

    Gia Luật Cách tóm chặt mũi tên rồi kéo, máu tuôn ra xối xả, hắn cũng không thèm để ý.

    Gia Luật Cách vừa rút mũi tên ra vừa nói với Đông Nhi: “ Mau lui ra phía sau!”

    Nói rồi vội bước tới bên hoàng đế, cánh tay hắn chảy máu không ngừng, lúc đầu còn là màu xanh tím, sau mới dần chuyển sang màu đỏ.

    Hắn bắt đầu thấy đau đớn, tay dường như không còn chút sức lực.

    Lão vương gia nhìn thấy hoàng thượng đã bị trúng tên, trong lòng vui sướng hoan hỉ.

    Hắn rút đao chém ngã hai tên đại thần đang run sợ không rõ quân ta hay địch ở bên cạnh, cầm lưỡi dao vấy máu tiến về phía Gia Luật Hiền.

    Lúc này đây là cảnh hỗn loạn, Gia Luật Cách cũng không rõ người vừa bị giết là địch hay ta, bèn lớn tiếng nói: “Khánh vương chớ lo lắng, đã có ta bảo vệ bệ hạ”.

    Lão vương gia lớn tiếng cười: “Để bản vương chặt đứt đầu lão ta đã thì mới yên tâm được”.

    Gia Luật Cách nghe mà thất kinh, mắt nhìn lão vương gia rút đao ra, chạy lại chỗ hoàng thượng.

    Chỉ một đao của hắn là đủ để chém hoàng thượng đứt làm hai mảnh.

    Tiêu hoàng hậu vội chạy tới trước mặt hắn, hai mắt mở to, lớn tiếng quát: “Đông Nhi, bảo vệ hoàng thượng hồi cung”.

    Khánh vương ngẩn ra, cắn chặt răng rồi giơ đao lên, nhưng Gia Luật Cách đã nhanh chóng bước tới, lấy đao đỡ lấy đao của hắn, trên vai Gia Luật Cách bị thương, không đủ lực để chặn lại Lão vương gia.

    Hai ngọn đao cứ chạm vào nhau tóe ra những tia như hoa lửa, chạm đến gáy Tiêu hoàng hậu thì ngừng lại.

    Tay Gia Luật Cách trở nên mềm nhũn, ngọn đao trên tay rời khỏi tay rơi xuống đất.

    “Khánh Vương, ngươi dám hành tích vua!”

    Gia Luật Cách nhanh như gió đã chạy tới trước mặt Tiêu hoàng hậu, vội nói: “Nương nương, mời nương nương về cung, ở đây đã có thần”.

    Tiêu Xước vừa bị một đòn thoát chết, không nói nhiều lời với hắn nữa mà vội vàng cùng Đông Nhi đỡ hoàng thượng Gia Luật Hiền, cùng với vài tên thị vệ dìu hoàng thượng về cung.

    Gia Luật Cách cầm đao đứng chặn phía trước, lớn tiếng quát: “Bọn chuột nhắt, không sợ bị tru di cửu tộc sao?”

    Gia Luật Cách thân hình cao lớn khôi ngô, thân vốn là một dũng sĩ phương Bắc trên thảo nguyên, là một trong số những dũng sĩ Khiết Đan nổi tiếng, đồng thời cũng là người phụ trách đi giải quyết những tranh chấp, cãi cọ theo luật pháp.

    Đến cả hoàng tộc đối với hắn cũng còn có phần sợ hãi, giờ phút này tuy những tên kia đều đã làm phản nhưng trước tiếng quát thị uy của hắn cũng khiến nhiều gã phải mất tự chủ mà chùn bước.

    “Các vị, các vị không phải là đang muốn chiếm phương Bắc đó chứ?”

    Lão vương Gia Luật lại không hề sợ hắn, hai hàng lông mày dựng thẳng lên, cây đao trong tay vẽ thành một vòng tròn trong không trung.

    Những tên mưu phản đứng xung quanh hơi do dự một chút, rồi cũng lần lượt chạy tới, đứng cùng Gia Luật Cách.

    Đến lúc này mới phân rõ thành hai chiến tuyến, hai bên ở vào thế mặt đối mặt.

    Bên ngoài thành vang lên tiếng kêu kinh ngạc, vài tên lính của lão vương gia ở ngoài thành đang uống rượu tán phét cũng phải lập tức đứng dậy, rút dao ra giết lũ lính gác cổng.

    Xảy ra biến cố, những tên lính gác cổng mới chỉ ít phút trước thôi còn gọi bọn chúng là huynh đệ, nay đã bị hạ sát không thương tiếc, chỉ một nhát đao đã chặt đứt người bọn lính, máu chảy đầy mặt đất.

    Những tên mưu phản khác đều rút ra một chiếc khăn tay trắng buộc vào cánh tay, rút đao ra, những ai mà không có ám hiệu trên tay thì đều bị chúng rút đao chém, lính không tạo phản tuy đông nhưng cũng không phải là đối thủ của bọn chúng, một đám ô hợp nhốn nháo nào có ai là đối thủ, chỉ trong chớp mắt tất cả đã bị thảm bại.

    Tám tên lính hộ vệ của lão Vương gia lại không hề xuống tay giết người mà cầm những thanh huyết đao tiến thẳng về phía hoàng cung.

    Lúc này đây Tiêu Xước và Đông Nhi tay đỡ hoàng thượng đang hấp hối, mặt tím tái dưới bậc thềm, Tiêu Xước vội hét lớn: “ Bảo vệ hoàng thượng!”

    Trong tình cảnh đó, Tiêu Xước không khỏi ngẩn ra, lập tức có vài tên lính tay thắt khăn trắng tiến đến phía nàng.

    Tiêu Xước cắn chặt răng, bỏ Gia Luật Hiền ra đưa cho Đông Nhi đỡ, miệng hét lớn: “ Phải mở một con đường máu, Đông Nhi, mau dìu hoàng thượng hồi cung”.

    Tiêu Xước đứng tiến lên phía trước nghênh đón, có vài tên mưu phản chém chết ngay vài gã nội thị đang xông tới, một cành đại tùng hướng thẳng ngực đâm tới, Tiêu Xước quay hông né tránh, nhảy sang một bên mà thoát thân.

    Nhưng rồi một mũi đao khác lại lao đến, đâm xẹt qua cổ nàng, một dòng máu tươi từ từ chảy ra.

    Cả thân nàng mềm oặt như người không xương, dường như có thể vì bất cứ cái gì mà uốn éo vẹo vọ đi, ở bất cứ góc độ nào cũng có thể công kích, như một con cá bị kích động, năm sáu tên mưu phản cậy có sức lao đến bị nàng lao vào giết phải lùi bước, mấy tên võ sĩ hầu cận trong cung trông thấy thế cũng tiến lên trợ giúp.

    Đông Nhi mặc dù đêm ngày ngóng trông ngày trở về trung thổ, nhưng Tiêu hoàng hậu đối xử với nàng quả không tệ, lại thêm hai người luôn sớm tối có nhau nên tình thân như tỷ muội.

    Đông Nhi thấy Tiêu hậu bị dồn như một con hổ bị rơi vào bẫy, nàng cũng thục mạng chạy lên cứu cánh, đưa hoàng thượng cho vài tên nội thị đứng đó, còn bản thân nàng cũng cầm đao tiến tới.

    Nhã công chúa kinh hãi ngây người, vừa nhìn thấy biến cố, La Khắc Địch vội vàng kéo nàng đến bên góc tường, còn mình với Thiết Đầu và Loan Đao Tiểu Lục đứng hình tam giác, Nhã công chúa đứng giữa, bình tĩnh quan sát những biến động xung quanh.

    Những tên võ sĩ đó chỉ đi tìm những người có mang vũ khí để tàn sát, nhìn thấy họ đang đứng ngoan ngoãn ở góc tường, phục trang không giống những người có vũ khí nên cũng không ai để ý đến bọn họ.

    La Khắc Địch cảnh giác nhìn ra bốn phía xung quanh, mặc kệ bọn chúng muốn giết ai thì chết, còn hắn thì đứng ở cửa rơi lệ, bất động.

    Nhưng đứng đó trông hoàng thượng hấp hối, Đông Nhi phận nữ cầm đao giết địch mà run lẩy bẩy, dáng vẻ liễu yếu đào tơ mảnh mai của nàng đứng một mình trong vòng vây của bè lũ mưu phản khiến người ta quả thực không yên lòng, La Khắc Địch quát to một tiếng, chạy về phía Đông Nhi.

    Hắn vừa đi thì ba người trong vòng vây tam giác càng có cơ hội nhìn rõ tình hình bên ngoài.

    Gia Luật Nhã thấy hoàng huynh, hoàng tẩu và bọn phản tặc đang vây quanh huynh tẩu của nàng, Gia Luật Nhã hét lên một tiếng rồi chạy vội ra chỗ bọn họ.

    Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu thấy vậy chỉ biết nhìn nhau cười khổ não, lật đật chạy theo Nhã công chúa.

    La Đông Nhi là người thiên tư thông dĩnh, có học thức, dưới sự chỉ giáo của Tiêu hậu, Gia Luật Cách và đại nội thị vệ, nàng đã bắn được những phát súng rất cao.

    Nhưng khổ nỗi bản lĩnh cũng không cao, đặc biệt là do nàng là nữ nhi, thể lực kém hơn nam giới, lại thêm xạ thủ Tiêu xước cứ như con chạch linh hoạt kỳ lạ, loan đao trong tay nàng cũng không quan trường nên sau khi vào trận chỉ chốc lát, nàng chỉ chống đỡ được mấy chiêu thì ngọn đao trong tay nàng đã bị đoạt mất.

    Tên võ sĩ đó cười lớn một tiếng, sau đó đâm một nhát nhằm thẳng ngực Đông Nhi, không hề có ý thương hoa tiếc ngọc.

    “Bọn chuột nhắt các ngươi dám?”

    La Khắc Địch hét lớn, chân đá một cước như một cây đại tùng mọc lên từ mặt đất, hùng dũng như một con rồng, miệng hét lên một tiếng, tên võ sĩ nọ bị một cú đá ngay ngực.

    Tên nọ hung hăng trợn mắt, hầm hừ vài tiếng trong cổ họng, thanh sắt trong tay rơi xuống đất, mặt ngã úp xuống đất.

    La Khắc Địch chạy tới trước mặt Đông Nhi, nắm chặt cành tùng đập chí mạng, tên kia nước mắt nước mũi và máu phun trào ra bắn ướt cả người La Khắc Địch.

    La Khắc Địch run rẩy hét lớn: “Đông Nhi, mau lùi ra xa!”

    Gia Luật Nhã và Loan Đao Tiểu Lục, Thiết Đầu vội vàng mỗi người nhặt một binh khí rồi chạy tới, Đông Nhi thì vẫn ngoan cố không chịu lùi ra sau, vội vàng nhặt một món binh khí rồi nói: “Tứ ca đến đúng lúc lắm, mau cứu hoàng hậu”.

    Vốn dĩ nếu chỉ có mình Tiêu Xước thì cũng khó bảo đảm an toàn cho hoàng thượng, bên cạnh hoàng thượng lúc bấy giờ chỉ còn có một, hai tên nội thị đang dìu hoàng thượng chạy trốn, nếu để bị bắt gặp ắt sẽ bị giết ngay tại trận.

    La Khắc Địch võ công không tầm thường, một mình hắn cũng có thể đấu lại với bảy, tám gã khác.

    Bên cạnh đó còn có Thiết Đầu và Tiểu Lục là những người sở trường đánh nhau, nên mấy người hợp lực lại cũng đủ khiến cân bằng lực lượng đôi bên, bọn phản loạn của lão vương gia nhất thời không làm gì nổi họ.

    Lúc này những người trong hoàng tộc do bị thương khá nhiều, tuy chưa chết nhưng thân mang trọng thương, không thể ngăn cản đoàn người ngựa như hổ báo đang lao đến, hai bên chiến đấu với nhau đã đổ máu không ít, Khánh vương giơ mũi đao đầy máu lên trời quát lớn: “Hoàng thượng đã chết, chúng ta phải tốc chiến tốc thắng!”

    Bốn tên thuộc hạ lập tức hô lớn, Gia Luật Hiền lúc này mặt đã biến sắc nhưng vẫn chưa hoàn toàn bị gục ngã, hắn biết rằng Khánh vương cố ý nói vậy để làm loạn lòng quân nên cố hết sức đứng dậy trấn an binh sĩ.

    Nhưng cơ thể suy nhược, lại thêm vừa mới bị trúng tên nên dù mặc giáp nhưng đầu mũi tên vẫn cắm sâu vào trong lớp giáp, tuy không cắm sâu vào thịt nhưng đầu mũi tên có tẩm độc.

    Hắn chưa từng nhờ Gia Luật Cách tẩy độc nên đầu hơi choáng váng, đứng cũng không vững, làm thế nào mà mở miệng phản bác cho được.

    Những người ở gần nhìn thấy hắn thì biết được hoàng đế vẫn còn sống, nhưng những kẻ ở xa lại không biết điều đó, trong lòng loạn trướng cả lên.

    Gia Luật Cách toàn thân đầy máu, đập lưỡi đao xuống bậc thềm lớn giọng quát: “Hoàng thượng vẫn sống, đừng có nghe lời bọn phản nghịch.

    Nghịch thần mưu phản, binh lính hãy cầm vũ khí đến đây, trừng trị bọn phản nghịch, hộ giá hoàng thượng”.

    Hai bên đánh một trận lớn, thủ hạ cũng không dám lơ là, nhưng Khánh vương thì sốt ruột, hắn đã tính cả nghìn lần vạn lần rồi, đến cả số lượng vệ binh của Ngũ Phong lâu cũng tính toán hết sức chính xác, duy chỉ có La Khắc Địch, Thiết Đầu và Tiểu Lục là ba biến số mà hắn không tính đến, mà đó cũng chính là những biến số khiến thay đổi hết cục diện.

    Nếu như hắn không thể nhanh chóng lấy được đầu của hoàng thượng thì không cách nào làm lung lay được bọn cấm vệ quân, như vậy thì chỉ có thể chấp hành phương án hai, nhanh chóng rời khỏi đây, chạy khỏi Thượng Kinh, chờ xem tên Gia Luật Hiền sống chết thế nào rồi quyết định sau.

    Do vậy lòng hắn đang rối như lửa đốt, hắn xông pha vào những cuộc ẩu đả.

    Tiêu Xước nhờ có bọn La Khắc Địch tương trợ mà nhân cơ hội đưa được hoàng thượng hồi cung.

    La Khắc Địch vốn không định dính dáng gì tới trận chiến này, chỉ là hắn ra tay vì Đông Nhi mà thôi, nên khi thấy Đông Nhi ra về hắn cũng đi theo.

    Có vài người bọn hắn bảo hộ, quân của lão vương gia tuy đã kiệt lực tử chiến mà vẫn không làm gì được, mở mắt mà nhìn bọn họ đi đến cửa cung.

    Trời đã về chiều, Tiêu Xước một tay đỡ Gia Luật Hiền, một tay đập cửa cung, hét lớn: “Mau mở cửa!

    Mau mở cửa!”

    Khánh vương ức phát điên, hét lớn: “Tuyệt đối không được cho bọn chúng vào được bên trong!”

    Nói rồi liều mạng xông lên.

    Nơi cửa cung, hai tên nội thị, Đông Nhi, Gia Luật Nhã đang đứng cách đó không xa, chỉ nghe thấy tiếng Tiêu hoàng hậu đang dặn dò những tên lính gác mau mau khép chặt cửa lại, Đông Nhi và Gia Luật Nhã vội hét lớn: “Tứ ca, mau vào đi !”

    La Khắc Địch khi đó đang bị Khánh vương bám theo không rời, chỉ cần tay chân lơ là một chút là sẽ bị ngọn đao của hắn bổ đôi, đến nửa bước cũng không thể lui về sau, Đông Nhi sốt ruột, cắn răng lao ra ngoài cửa cung, nhưng đã bị Nhã công chúa ôm cứng lại, đồng thời Tiêu hoàng hậu cũng nói lớn: “Khép cửa!”

    “Ầm ầm” một tiếng, cửa cung nặng nề khép lại.

    Trong phút cuối khi cánh cửa khép lại, Đông Nhi và Gia Luật Nhã còn kịp nhìn thấy La Khắc Địch tay cầm thanh tùng dài giết quân địch bao vây bốn bề.

    Khi hai cánh cửa đã nặng nề khép chặt lại, Tiêu Xước mới vội vàng truyền lệnh: “Mau đỡ hoàng thượng!”

    Nàng vội xé áo khoác ngoài của hoàng thượng, chỉ nhìn thấy bên trong lớp áo là đầu mũi tên bị găm vào người.

    Nàng sợ hãi đến mềm cả người, nàng không cần nghĩ đến lớp sương mù đọng lạnh giá trong thời tiết này, lập tức cởi bỏ hết cả lớp áo ngoài cùng áo giáp của hoàng thượng.

    Vết thương bên vai phải của Gia Luật Hiền đã sẫm màu lại, ở giữa chỗ bị thương là đầu mũi tên, nhưng không có máu chảy ra.

    Tiêu Xước hít một hơi thật sâu, không rõ chất độc đã bắt đầu lan đi hay chưa, nàng lập tức rút con dao giắt ở hông ra rồi rạch một đường nơi miệng vết thương, dùng miệng hút chất độc ra…

    Cửa cung đã khép lại, Khánh vương biết cơ hội của hắn cũng đã hết, vội nói: “Rút!

    Chờ cơ hội phản kháng!”

    Bọn chúng nhanh chóng rút đi như nước rút, để lại trên mặt đất những vũng máu và băng đọng trơn trên mặt đất.

    Khánh vương không thèm để ý nên bị trượt chân, thanh đao trong tay hắn mất đà rơi xuống, La Khắc Địch thừa cơ cầm thanh tùng hướng thẳng vào ngực hắn.

    Bọn thân tín của hắn sợ hãi, liều mạng chạy đến bên hắn, đồng thanh hét lớn: “Lão vương gia cẩn thận”.

    “Vương gia?”

    La Khắc Địch chợt giật mình, trong mắt hiện lên một thần sắc rất lạ lùng, tư thế chuẩn bị phóng tới của hắn cũng không còn.

    Hắn miễn cưỡng đứng vững, chỉ nghe thấy “hự” một tiếng, thanh tùng sắc bén cắm thẳng vào đầu vai của Khánh vương.

    Khánh vương hét lớn một tiếng, lùi lại vài bước, vài tên tâm phúc vội chạy lại đỡ, gây nên một cảnh hỗn loạn bên ngoài Ngũ Phong lâu.

    Những quý tộc và thân tộc hoàng gia đi ngắm đèn chạy tán loạn, mỗi người một nơi, đám quân phòng thủ như rắn mất đầu.

    Trước cửa Ngũ Phong lâu đầy những người chạy qua kẻ chạy lại, phía trước lại có binh lính chặn đường, đâm đầu vào là bị dính ngay một đao.

    Đám người của Khánh vương vội vã chạy tới, lục tục xoay người lên ngựa, bỏ lại sau lưng những binh sĩ đã quyết tử, chúng thúc ngựa, tiếng vó ngựa như sấm, vang động cả trời đất…

    *********************************

    “Kéo thuyền lại đây, mau lại đây!”

    Tiêu Hải Đào đứng trên bờ hét lên, Hoàng Phủ Kế Huân, Gia Luật Văn cũng đứng một bên, mỗi người có một ánh mắt khác nhau.

    Quân của Lý Dục đang đứng bảo hộ trước cửa Giang Nam thư viện, hắn sốt ruột như ngồi trên đống lửa, đi đi lại lại chờ tin cấp báo, còn Chiết Tử Du thì hồn xiêu phách lạc đứng bên bờ sông, nhưng không ai chú ý đến nàng cả.

    Con thuyền của Dương Hạo được kéo vào bờ, vài tên binh sĩ vội lên thuyền kiểm tra.

    Con thuyền giờ chỉ là những đầu gỗ bị cháy đen, vẫn còn khói và nóng.

    Trong tình hình này nếu như có người còn sống thì cũng hóa thành quỷ rồi.

    Tiêu Hải Đào thì vẫn chưa từ bỏ ý định, dưới sự chỉ đạo thúc giục của hắn, những binh sĩ ra sức tìm kiếm cả ngày trời và phát hiện được 5 cái xác bị cháy đen thui trôi dạt vào gần bờ, những cái xác đó bị đốt đen như cột gỗ, già trẻ gái trai chẳng ai có thể trông rõ và phân biệt ai với ai.

    Chiết Tử Du đứng cách đó không xa, nàng biết rõ trong 5 cái xác đó có xác của Dương Hạo, nhưng nàng không thèm tiến lại gần, vẫn cứ đứng đó.

    Thuở nhỏ sinh ra trong nhà thế gia, lại thêm mấy năm liên tục chứng kiến những cuộc chiến chinh phục liên tục ở Tây Bắc, cái chết với nàng đã trở nên quen thuộc.

    Trước mắt kể cả là thây phơi ngàn dặm thì đối với nàng cũng không là gì cả.

    Nhưng hắn thì khác, trên thế gian này chỉ có duy nhất một người là Dương Hạo, Chiết Tử Du không cách nào chấp nhận được một con người hoàn hảo như hắn, mới đây thôi còn nói nói cười cười, một người sống sờ sờ ngay trước mắt, trong chớp mắt đã biến thành một cái xác đen ngòm.

    Nước mắt nàng rơi xuống tựa những hạt châu, từng hạt từng hạt lăn dài, rơi vào trong dòng nước sông Tần.

    “Đây là đại nhân, đây là miệng của đại nhân…”

    Trong ánh đèn chiếu rọi, ánh mắt Tiêu Hải Đào lướt qua cái xác, kêu gào thảm thiết, tiếng kêu như lạc điệu, trong cái tĩnh mịch của bến tàu, tiếng kêu đó sao thê lương dị thường.

    Hoàng Phủ Kế Huân chùng xuống, nói: “Đây có phải là Dương trái sứ hay không là một việc rất quan trọng, tiêu đại nhân phải xem cho kỹ lưỡng đó nhé!”

    Tiêu Hải Đào kích động nói: “Không thể nhầm được, đây là Dương trái sứ, còn cái vòng Phật châu này của Dương đại nhân tận mắt ta đã xem qua, được kết thành từ bảy báu vật: kim, bạc, lưu ly, sa bà trí già, mỹ ngọc, xích châu, hổ phách, thượng tuyên phật giới tam bảo Phật.

    Ngài xem, trên mảnh bạc này còn chưa bị thiêu, vẫn còn có hình Phật…”

    Hoàng Phủ Kế Huân chăm chú nhìn lại, thấy chiếc vòng vẫn chưa bị thiêu hết, sáng ngời, bên trên còn khắc hình tượng Phật rõ rệt.

    Hoàng Phủ Kế Huân khẽ chau mày, từ từ đứng thẳng người lên, hít một hơi thật sâu rồi quay người đi về phía sân Giang Nam thư viện.

    Khóe môi Gia Luật Văn khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười đắc ý.

    “Phong tỏa toàn thành, phong tỏa toàn thành…

    Không, không phải…

    Mọi ngõ ngách của 19 châu ở Giang Nam đều phải phong tỏa, nhất định phải bắt hung thủ về quy án, huy động hết toàn bộ binh lính trong cung, nhất định phải bắt được hung thủ!”

    Lý Dục tức khí gào thét: “ Sứ giả nước Tống chết ngay trước mắt thì làm sao mà qua lại được với Triệu Khuông được nữa?

    Ngu xuẩn, còn đứng ở đó làm gì, còn không mau đi!”

    “Vâng vâng vâng!”

    Hoàng Phủ Kế Huân vội vã vâng lời, vội lùi ra, cùng với đó là tiếng còi hiệu xé gió vang lên, một đội quân bắt đầu tản đi ra tứ phía.

    Lý Dục trấn tĩnh lại, bất lực nói: “Người đâu, màu tìm vài cỗ quan tài tốt nhất đến cho Dương trái sứ và thân tín, bó xác lại, đem về cung, tốc chiếu cho Từ Huyễn, Trần Kiều mau vào cung”.

    Xác chết được gói lại đem đi, trên bến tàu đèn hai bên bờ vẫn sáng rực như thế, nhưng đã không còn du khách nữa.

    Dần dần, những ánh nến cũng dần tàn, cảnh vật trở lại điêu tàn.

    Chiết Tử Du đứng bên thềm đá ven sông, mặt đối diện với bờ sông Tần, cả người nàng và màn đêm như hòa với nhau làm một.

    Nàng nhẹ nhàng cầm lấy đôi khuyên đen trong tay, đôi khuyên vẫn không hề bị sứt sẹo tí gì, chỉ có viên đá là sáng lên một màu thần bí mê hoặc, nàng âm thầm khóc: “Chàng đúng là một oan gia, không một lần nào làm ta vui vẻ.

    Tự dưng xuất hiện trước mặt ta, rồi lại mơ hồ rời xa ta, chàng chỉ đem lại cho ta nỗi thương lòng, Chiết Tử Du ta không biết kiếp trước đã nợ nần gì chàng…”

    “Nàng không phải tính toán làm gì, mọi việc đều do trời tính, đến cả bậc đế vương tướng quân cũng không nắm bắt được vận mệnh của mình, thì làm sao nàng có thể tính toán được vận mệnh bản thân?

    Nàng cho rằng tính sẽ ra thiên cơ, chứ không phải tất cả đều là do vận mệnh”.

    Chiết Tử Du cười buồn nói: “Ta không tính toán, ta chỉ muốn làm, chàng không tính được, ta làm được, chàng để mọi sự tuân theo thiên mệnh, kết quả lại chôn vùi chính tính mạng của bản thân mình, ta chỉ làm mà không nói, vậy có thể sửa đổi được thiên mệnh hay không?

    Chàng trả lời cho ta, được hay không?

    Chàng nói nhiều như thế, tại sao giờ đây đến một câu cũng không nói?”

    Nước mắt cùng những tiếc nức nở như nghẹn lại, nước mắt rơi xuống sông, hòa vào dòng nước chảy.

    Nàng bất giác nhảy lên, hướng về phía dòng sông mà khản giọng kêu lớn: “Ta phải đi giết người, ta muốn tìm ra hung thủ, thiêu đốt hết cả nhà hắn, bây giờ chàng sẽ không cản ta được đâu, làm sao chàng cản ta được nữa?”

    Đêm, khung cảnh yên ắng.

    Không một ai trả lời nàng, chỉ có tiếng nước chảy xé tiếng gió, âm âm u u như tiếng khóc than…

    Sáng sớm hôm sau, bầu trời âm u, mưa phùn rơi liên tục không dứt.

    Những ngày này ở Giang Nam rất sợ mưa, do sau tết Nguyên tiêu mà mưa thì sẽ mang theo cảm giác âm u ướt át, từng giọt mưa như khiến lòng người thêm ảo não, cho đến đêm mưa mới dứt, dưới mặt đất là lớp băng trơn tuột.

    Mới sáng sớm mọi người đều cắm cúi bước đi, cẩn thận vì sợ trượt, hơn nữa cái lạnh khiến người ta cũng phiền muộn bất an.

    Nhưng cái lạnh này lại không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của Gia Luật Văn.

    Hắn rất vui vẻ, cảm thấy thời tiết dạo này quả không tồi, tên sứ thần Đại Tống Dương Hạo đã chết, Đinh thừa Nghiệp cũng an toàn chạy trốn về dịch quán, tuy chân bị thương nhưng cũng còn tốt, không bị thương ở phần mông, không ảnh hưởng đến quan cảm của Gia Luật Văn khi hắn sủng ái “mỹ nhân” của hắn.

    Gia Luật Văn tự tay bó thuốc cho Đinh Thừa Nghiệp, ngon ngọt trấn an hắn, rồi còn tự tay dùng mỡ ngựa để chăm sóc mông hằng ngày, sắm sửa xiêm y đẹp và mỉm cười vào cung.

    Trận loạn lạc đêm qua hắn cũng không rõ rút cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngoài đoàn người ngựa của hắn còn có một đoàn khác là thuộc hạ của Dương Hạo, hơn nữa đoàn người đó còn là người Khiết Đan.

    Không, chính xác hơn mà nói thì không phải là có hai đoàn, phải là ba mới đúng.

    Sát thủ muốn giết Đinh Thừa Nghiệp chỉ có một người, khi hỏi rõ Đinh Thừa Nghiệp thì hắn cũng không rõ chính xác thân phận tên sát thủ là ai, có điều tiểu tiết này cũng chẳng cần để ý, Dương Hạo đã chết, như vậy là hắn mãn nguyện rồi, vậy là thành công rồi.

    Bánh xe lăn lộc cộc, nghiến những hòn sỏi trên đường tạo nên một thứ âm thanh như có nhạc.

    Mở rèm cửa ra nhìn, một màn mưa trắng hiện ra trước mắt, ngoài đường người đi lại rất ít, phong cảnh quả là như họa như thơ.

    Gia Luật Văn tâm trạng rất tốt, cục diện hiện rất mỹ mãn.

    Muộn nhất là đến ngày kia, hắn sẽ có tin tức từ Thượng Kinh.

    Trong lòng Gia Luật Văn không khỏi không cảm thấy sốt ruột, nhưng sau khi sự việc phát sinh, rất cả những lo sợ căng thẳng đã biến mất rồi.

    Hiện tại có lo lắng cũng không có tác dụng, hắn chỉ cần thản nhiên đối mặt là được rồi.

    Hơn nữa, kế hoạch của phụ vương cũng đã nắm rất chắc, kể cả không thể ngay lập tức lấy mạng hoàng đế và hoàng hậu được, chỉ cần chạy khỏi được Thượng Kinh thì cũng có thể xây dựng căn cứ và dấy binh, hắn ở đây đã thuận lợi giết chết được tên Tống sứ, chỉ cần quân Tống kích động Bắc phạt thì…

    Gia Luật Văn thở một hơi thật sâu, chậm rãi ưỡn ngực…

    “Quốc vương, có sứ giả Khiết Đan cầu kiến!”

    “Gia Luật Văn?

    Hắn đến làm gì?

    Cho hắn vào đi”.

    Lý Dục mắt đỏ ngầu ngước đầu lên, sau một đêm hội họp với các quan đại thần, đến tận sáng nay các quan mới rời cung, Lý Dục không có một phút nào được nghỉ ngơi.

    Chính vì đau đầu suy nghĩ xem làm thế nào để xử lý vụ việc của sứ giả nhà Tống.

    Không ngờ rằng tên sứ giả Khiết Đan lại đến làm phiền, hắn lại không thể đắc tội.

    Gia Luật Văn ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào điện, nhìn thấy bộ dạng của Lý Dục không nhịn nổi cười, chắp tay thi lễ: “Quốc vương vẫn còn đang đau đầu vì chuyện của Tống sứ ư?”

    Lý Dục than thở: “Tống sứ cuối cùng có phải là bị người hành thích hay không?

    Hung thủ đã chạy đi đâu rồi?

    Làm sao quả nhân có thể tạ lỗi với nhà Tống, làm sao không lo cho được?”

    Gia Luật Văn cười to: “Quốc vương hà tất phải ưu phiền, muốn tìm ra hung thủ có gì khó?”

    Lý Dục vui vẻ, đứng bật dậy, nhoài người ra phía trước hỏi: “Sứ giả Gia Luật Văn biết tung tích của hung thủ?

    Bọn chúng đang ở đâu?

    Xin sứ giả Gia Luật hãy cho quả nhân biết, quả nhân lập tức phái người đi bắt chúng”.

    Gia Luật Văn mỉm cười nói: “Hung thủ à, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt”.

    Lý Dục sững người, mặt biến sắc hỏi: “Sứ giả Gia Luật hà cớ gì cứ phải trêu quả nhân”.

    “Ngoại thần không dám, thích khách giết chết Tống sứ chỉ có thể ở đây.

    Nếu như không phải là người ở đây thì ai có gan như thế?”

    Lý Dục ngơ ngác đứng sững hồi lâu, kinh ngạc nói: “Ngươi… ngươi…

    ám chỉ ngươi chính là kẻ ám sát Tống sứ?

    Như vậy làm thế nào cho phải?

    Ta phải làm thế nào cho phải?”

    Gia Luật Văn cười lạnh lùng: “Thần muốn mách cho quốc vương một cách, không biết quốc vương có hứng nghe hay không?”

    Lý Dục chần chừ nói: “Xin Gia Luật sứ cứ nói thẳng”.

    Gia Luật Văn nói: “Thần có một cách, nếu như Quốc vương muốn nghe thì thần cũng xin nói.

    Tội mưu sát Tống sứ thần xinh nhận, để giải mối nguy trước mắt của bệ hạ.

    Đồng thời, Giang Nam vẫn hay bị nhà Tống ức hiếp, sớm muộn gì nước Đường cũng sẽ đi vào vết xe đổ của Kinh Hồ, Tây Thục, Nam Hán… mà thần thì.. lại có thể giải trừ nỗi lo trong lòng bệ hạ, để cho nước Đường được khuếch trương không ngừng, không biết ý Quốc vương thế nào?”

    Lý Dục trợn mắt há mồm, cơ hồ như không dám tin vào những điều tai mình vừa nghe nữa, lắp bắp nói: “Ngươi… ngươi nói cái gì?

    Làm sao có thể…”

    Gia Luật Văn cười nói: “Như thế nào là không thể?”

    Hắn đem tờ kế hoạch mưu phản Thượng Kinh và liên thủ đánh Tống ra nói: “Ngài xem, chúng ta có thể ký hiệp định liên minh ngầm mà không tuyên bố ra, nhất định thần sẽ tự nhận mình là hung thủ.

    Thần vẫn là sứ giả của nước khác, được nước Đường mời tới, giết một sứ thần của nước khác thì mặc dù nước Đường có phiên tiết cũng sẽ không tránh khỏi trách nhiệm với nước Tống.

    Theo lễ thì ngài không thể bắt giam ngoại thần, nước Tống có cách gì trị ngài?

    Đến khi Quốc vương viết thư kể rõ căn nguyên đầu đuôi câu chuyện cho nước Tống thì đó sẽ là chuyện giữa Khiết Đan và Tống rồi”.

    Lý Dục ấp úng nói: “Nước Tống… nước Tống sẽ từ bỏ ý đồ như vậy sao?”

    Gia Luật Văn cười lạnh nói: “Cứ cho là chúng không từ bỏ ý đồ thì lúc đó cũng là trận chiến với quân Khiết Đan ta rồi.

    Kẻ giết người là sứ giả Khiết Đan, lẽ nào vua nước Tống chịu cho qua mà cứ dẫn binh sang gây chiến với nước Đường?

    Chúng chỉ ỷ mạnh hiếp yếu, quân vương thiên hạ xưa nay chẳng có ai thế.

    Quốc vương, với dã tâm của nước Tống thì chúng muốn làm bá chủ Trung Nguyên, nếu như có tranh chấp với quân Khiết Đan thì thiên hạ đều phải mở to mắt ra mà trông.

    Nếu như quân Tống lại không có hứng động binh thì ắt chẳng còn mặt mũi nào.

    Do vậy, chỉ cần chúng chỉ huy quân Bắc phạt thì người Khiết Đan sẽ dơ đao ứng tiếp, đợi thần thuận buồm xuôi gió lên ngôi hoàng đế thì thần sẽ tự mình đánh cho quân Tống phải lùi bước, đem đất đai của chúng quy y về một mối.

    Đến lúc đó, liên minh của chúng ta mới có hiệu lực, Quốc vương có thể nhân đó mà phục hận nước Tống, chúng ta kẻ Nam người Bắc tấn công thẳng vào Tống, tiêu diệt đại Tống, khi đó sẽ lấy sông Trường Giang làm biên giới, phần phía Nam là của Quốc vương, thuộc về đất nhà Đường, phần phía Bắc sẽ là của thần, hai nước chúng ta cùng chia nhau cai trị, mãi mãi kết huynh đệ, như vậy là tuyệt sách.

    Ý quốc vương thế nào?”

    Lý Dục ngồi quay trở lại ghế, mặt xám xịt, hồi lâu cũng không nói được lời nào.

    Gia Luật Văn mỉm cười, chậm rãi tới gần rồi hạ giọng nói: “Giang Nam có thể cứ ngồi im mà quan sát thay đổi, cho đến khi đại cục đã phân chia rõ ràng mới thực hiện liên minh.

    Nếu như Bắc quốc không thể tiêu diệt nước Tống thì nước Đường cứ im lặng làm ngơ về vụ việc Tống sứ bị chết, nước Tống ắt sẽ không gây chiến với hai nước một lúc đâu.

    Nếu như ta chinh phạt Bắc quốc thành công thì sẽ dập tắt nhuệ khí của quân Tống, Quốc vương mà thừa cơ phát binh thì Nam Bắc cùng đánh, thì nước Đường không cần phải hướng Tống cầu an, lại có thể mở rộng biên giới, ngồi một chỗ mà nắm cả giang sơn.

    Cách này có thể gọi là có công mà không thủ, cần gì phải băn khoăn?

    Quốc vương, hai đời vua trước đều là những anh hùng làm rung chuyển đất trời, hôm nay quốc vương ngồi canh giữ Giang Nam, dưới trướng có hơn mười vạn người, lẽ nào không muốn giống như những bậc tiền bối, kiến bắc lập nghiệp, khai cương ãnh thổ, thành một anh hùng để đời sao?”

    Lý Dục chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt không còn ý phẫn nộ nữa mà là một bộ mặt không có lực để thoát khỏi sự nguy nan, lớn tiếng nói: “Ngươi… ngươi muốn quả nhân thế nào?”

    Gia Luật Văn cười tựa như một tên ác ôn, lôi từ trong áo ra một hiệp ước đã được viết sẵn, từ từ đặt lên án, mở ra trước mặt Lý Dục, nhẹ nhàng nói:

    “Quốc vương xem thử xem, nếu như không có ý kiến gì thì xin mời ấn dấu…”

    ***********************

    Trên mặt bàn đặt một thanh đoản kiếm, trên lưỡi kiếm có vài lỗ thủng, những đoạn đứt được dính với nhau làm một nhưng vẫn lộ rõ vết nứt không lành lặn.

    Đặt trên bàn, nó vẫn là một thanh kiếm hoàn hảo, nhưng không thể nào cầm lại Thanh Sương kiếm đã gãy.

    Dương Hạo đã mất, lúc này đây Thanh Sương kiếm cũng giống như trái tim của chủ nhân nó, đã vỡ, dù làm thế nào cũng sẽ vẫn còn vết thương.

    Chiết Tử Du ngồi bên bàn, mặc một bộ y phục màu đen, eo thắt đai trắng, lẳng lặng lắng nghe tiếng gió rít ngoài cửa sổ, hồi lâu không nói gì.

    Đột nhiên, cửa sổ có tiếng mở khe khẽ, Chiết Tử Du ngẩng đầu, chỉ trông thấy Chương

    Thập Tam đang đứng ở bậc thềm, trong màn mưa.

    “Tiểu thư, sứ giả Khiết Đan vừa vào cung tự nhận mình là hung thủ giết Dương trái sứ”.

    Chiết Tử Du không động đậy, nét mặt cũng không có chút biểu hiện kinh hoàng, chỉ có mí mặt khẽ cụp xuống, dường như đang trôi vào trong một dòng suy nghĩ nào đó.

    Chương Thập Tam nói: “ Sứ giả nhà Tống Tiêu tự thừa rất phẫn nộ, đang vào cung gặp hoàng thượng, bị Hoàng Phủ Kế Huân chặn lại, sợ sứ giả hai bên sẽ động thủ.

    Hoàng Phủ Kế Huân đã điều động binh lính bao vây dịch quán của sứ giả nhà Tống.

    Vua nước Đường Lý Dục đã lên tiếng đuổi sứ giả Khiết Đan về nước, lệnh cho Gia Luật Văn trong vài ngày phải rời khỏi đây, viết thư tạ tội với triều Tống”.

    Khóe môi Chiết Tử Du lộ ra một nụ cười chế giễu: “Người Tống không giết nổi Gia Luật Văn, Lý Dục không dám giết Gia Luật Văn, chúng ta đi”.

    Chương Thập Tam giật mình nhìn nàng: “Tiểu thư…, chúng ta chỉ có hai người…”

    Chiết Tử Du thản nhiên nói: “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, chỉ cần lợi dụng đủ ba yếu tố thì một người có thể giết hàng vạn người”.

    Chương Thập Tam bất an nói: “Thiên kim tiểu thư, đừng dễ dàng mạo hiểm, thuộc hạ không dám tuân lệnh.

    Sứ giả Khiết Đan sẽ rời khỏi đây trong vài ngày nữa, thuộc hạ sẽ tập trung bố trí bẫy ở khắp nơi, tuy người không đủ nhưng ít nhất còn ăn chắc hơn”.

    Chiết Tử Du đứng thẳng lên, ánh mắt lướt qua Chương Thập Tam rồi nhìn vào màn mưa trước mặt, nhìn ra phía bầu trời âm u, hồi lâu mới nói: “Chàng đang ở trên trời dõi theo ta…”

    Cảnh đêm tuyệt đẹp.

    Cơn mưa phiền lòng người mưa ròng suốt cả ngày trời và dường như vẫn chưa tạnh.

    Gia Luật Văn uống rượu say sưa rồi mới rời khỏi hoàng cung, leo lên xe của mình với sự bảo vệ của ba mươi sáu quân hộ vệ.

    Gần đây hắn quả là may mắn, sự việc của vua Giang Nam đã giải quyết thuận buồm xuôi gió, trong lòng đã có liên minh ngầm, Gia Luật Văn đắc ý cười lớn, bây giờ hắn chỉ còn đợi tin tức từ Thượng Kinh nữa thôi.

    Hai ngày này nên làm gì nhỉ, mỗi lần giết người, dục vọng của hắn đều rất lớn, nghĩ đến cảnh đám người của Dương Hạo đã từng cười nhạo hắn cũng bị một mồi lửa cho cháy đen thui như thế lòng hắn lại càng hưng phấn.

    Nhưng vết thương ở chân Đinh Thừa Nghiệp không phải là nhẹ, làm thế nào có thể chữa khỏi trong vài ngày được…

    À, ta có thể tìm vài mỹ nhân Giang Nam, thưởng thức cái tư vị của con gái ở đây xem thế nào.

    Gia Luật Văn cười ha hả vén rèm ra ngó, bên ngoài trời vẫn mưa, trời ẩm ướt đến ngán ngẩm.

    Đây là con đường quay về dịch quán, hai bên đường là những tảng đá lớn, bên thấp bên cao, mưa dọc theo tảng đá đổ nước xuống ầm ầm, ướt đến mức mặt đá như sáng cả lên.

    Hai bên đường là những tường viện cao cao, mái ngói bằng gạch xanh, trong sân là những mái hiên cổ kính thanh tao uốn cong cong, hầu hết đều là nhà khá giả.

    Hoàng hôn đã thẫm màu, lại là một ngày trời mưa không ngớt, trên đường không có ai qua lại, ánh sáng từ những chiếc lồng đèn treo cửa của các nhà hai bên đường khiến không gian càng thêm tĩnh mịch, những chiếc lồng đèn khẽ đung đưa trong cơn mưa chiều.

    Gia Luật Văn gọi một tên tâm phúc đến, dặn dò hắn đi đến vài lầu xanh nổi tiếng của Giang Nam tìm một vài mỹ nhân về dịch quán cho hắn say sưa một chầu, còn chưa dặn dò hết thì ngựa đột nhiên dừng lại, Gia Luật Văn khẽ chau mày, hỏi: “Có chuyện gì thế?”

    Xa phu phía trước trầm giọng nói: “Đại nhân, phía trước có người chặn đường”.

    “Hả?”

    Gia Luật Văn nheo mày, nắm chặt chuôi đao, đi ra khỏi xe, ngồi bên cạnh phu xe và mở dù.

    Gia Luật Văn nhìn về phía trước, trước mặt đã là gần cuối đường, nơi đó có một người đang đứng, vóc dáng yểu điệu, bộ y phục màu đen trên người cô gái không làm sao che nổi dáng vóc và đường cong uyển chuyển.

    Gia Luật Văn cười, hôm nay hắn quả là may, vừa mới nghĩ đến phụ nữ thì phụ nữ đến, mà lại là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, vóc dáng động lòng người nữa chứ.

    Hắn không biết người con gái này khi đến đây có ý đồ gì, nhưng giữa nơi mà hai bên đều là nhà cao, không có gì che chắn, đằng trước không có gì, hơn nữa đó chỉ là một cô gái mà thôi, một cô gái thì có thể làm được gì?

    Giết chết hắn trên giường ư?

    Hắn không ngại bị phụ nữ giết chết trên giường, giết được hắn dục tiên dục tử.

    Ba mươi sáu tên lính hộ vệ đã tới sát xe ngựa của hắn, bọn chúng ai cũng nắm chặt đao, chỉ chờ nghe lệnh Gia Luật Văn.

    “Ta muốn cô ta sống, không được làm bị thương một sợi tóc của cô ta!”

    Gia Luật Văn hạ lệnh một tiếng rồi quay vào ngồi bên trong xe.

    Tất nhiên rèm cửa vẫn còn được buộc lên cao, hắn muộn nhìn xem bọn thuộc hạ xử lý cô gái như thế nào.

    Cô nàng mặc một bộ đồ bó sát, Gia Luật Văn chỉ hy vọng cô gái này không nên quá yếu đuối, như vậy thì trò chơi mới thú vị.

    Còn về thân phận cũng như ý đồ khi đến đây của cô gái, có thể hỏi trên giường – sau một trận mây mưa đã đời, sau đó sẽ cho cô nàng vừa mây mưa vừa khai báo.

    Gia Luật Văn nghĩ thầm rồi cười một cách tà ác.

    Đột nhiên hắn phát hiện cô gái đó đang cười, khi bốn tên thị vệ chĩa đao về phía cô gái, giống như bốn con sói đang vây lấy con cừu non, nàng cũng vẫn chỉ cười.

    Mỹ nhân khi cười như mây tan nguyệt tỏa, hai mắt Gia Luật Văn sáng lên, không kìm nén được mà cúi người về phía trước, muốn ngắm rõ hơn nét cười mê lòng người ấy.

    Sau đó, hắn đánh hơi thấy không khí có chút gì lạ lạ, nhưng vẫn chưa thể ngửi ra được cái lạ đó là gì.

    Hắn nhìn thấy cô gái mặc bộ đồ ôm sát màu đen, thắt đai lưng màu trắng, vóc người xinh đẹp, ném ngọn đuốc đang cầm trên tay về phía trước, động tác rất nhẹ nhàng sau đó vang lên một tiếng “phừng”, trước mặt Gia Luật Văn đã biến thành một biển lửa.

    “A!

    A!

    A!...”

    Tất cả đám thị vệ đều bị biển lửa bao vây, phía trước mặt là lửa, cả con đường cũng là lửa, ngọn lửa cao như một đóa hồng liên, hơi bốc lên ngùn ngụt, tất cả những người trong đám lửa cũng như biến thành người lửa.

    “Tại sao có thể thế này, sao lại thế?”

    Gia Luật Văn kinh ngạc chưa hiểu gì, phu xe hoảng loạn run rẩy thúc ngựa, muốn dùng vó ngựa nhảy ra khỏi vòng lửa, nhưng một tiếng kêu xé gió đã vang đến.

    Phu xe cũng là một cao thủ bắn cung, hắn rất rõ tiếng động đó tuyệt đối không phải là tiếng cung tên bắn tới mà là nỏ, là liên nỏ, một thiết nỏ có mười mũi tên.

    Phu xe cúi người xuống, hắn phát hiện người bắn thiết nỏ đó không phải là người, mà là ngựa.

    Ngựa hý một tiếng dài, rên rỉ, tên phu xe và một tên hộ vệ trên xe ngã xuống đất, lập tức bị nuốt vào vòng lửa.

    Tiếng kêu thê lương như tiếng quỷ vọng lên bốn phía, Gia Luật Văn ngồi trong xe, tạm thời tránh khỏi bị lửa thiêu, nhưng bốn phía đều là biển lửa, màn cửa đã bị cháy rồi, hắn không thể tiếp tục ngồi trên xe được nữa.

    Gia Luật Văn gầm lên một tiếng, xé đôi tấm đệm ngồi dùng che mặt, rồi hắn thả người nhảy xuống đất.

    Hắn đã không thể quay đầu nữa rồi, lửa đã bốc lên rất mạnh, cả mặt đất đều là biển lửa, hắn cũng không thể chạy đến hết đường được, như vậy chỉ có cách chôn thân trong biển lửa.

    Hắn biết rằng phía trước có cô gái mặc áo đen đang đứng, và ít nhất một nỏ thủ đang núp trong bóng tối, nhưng hắn không còn sự lựa chọn nào khác.

    Gia Luật Văn bước nhanh về phía trước, đụng ngay phải một tên thị vệ người đầy lửa, chạy đến đâu cũng đụng phải thị vệ, Gia Luật Văn chạy nhanh về phía trước.

    Cả râu và tóc của hắn đều bị lửa đốt, hai chân đã bị lửa liếm vào mà hắn hoàn toàn không để ý.

    Hắn không thể chết ở đây, không thể chết dễ dàng trong tay một người con gái.

    Hắn phải lên làm vua, hắn phải trở thành một vị hoàng đế vĩ đại nhất của Khiết Đan.

    Hắn phải đánh cả Trung Nguyên, thống nhất thiên hạ, đó là sự sắp đặt của thiên mệnh rồi.

    Hắn làm sao có thể chết được?

    Làm sao có thể chết thế được?

    Cơ thể hắn bắt đầu đau, hai mắt cũng không mở được ra nữa.

    Gia Luật Văn cuối cùng cũng chạy ra khỏi được vòng lửa, cảm giác thấy được sự mát mẻ trước mặt.

    Hắn biết rằng mình đã thoát khỏi biển lửa, hai mắt hắn mở to và trông thấy một cô gái tóc đen dài tung bay trong gió, trong tay cầm một sợi dây mảnh.

    Sợi dây đó chắc là được làm từ kim loại, vì bị lửa liếm qua mà nó cũng không hề bị đứt.

    Nàng đang đứng nhìn Gia Luật Văn chạy khỏi vòng lửa như hỏa nhân mà cười.

    Nụ cười vẫn đẹp như thế nhưng Gia Luật Văn nhìn thấy tựa như thấy ma quỷ, chỉ thấy tay nàng nhấc lên, dùng lực kéo, sợi dây trong tay nàng giống như một tấm lưới mảnh.

    Gia Luật Văn ngó theo, chỉ thấy bên ngoài vòng lửa là những sợi dây mảnh được kéo từ bên nọ sang bên kia, lúc này đây hắn mới phát hiện trên đầu tường có vài cái hũ.

    Như vậy là bóng đêm đã che mắt khiến hắn không nhìn rõ, bây giờ nhờ có ánh lửa hắn mới trông được tường tận.

    Sợi dây kéo một cái, chiếc hũ rơi xuống đất vỡ tan tành, dầu từ trong hũ tràn ra khiến ngọn lửa càng thêm cháy mạnh.

    Lửa bốc lên cao càng khiến Gia Luật Văn tức giận, hai cây nỏ dài tám tấc cắm trúng vào ngực hắn.

    Nỏ cực cứng, xuyên vào trong người hắn, đem theo Gia Luật Văn ngã ngược trở vào đống lửa đó.

    Hắn không cam lòng mà trừng mắt nhìn cô gái mặc y phục đen, da đầu hắn bị cháy trụi, mặt đầy bọt máu, trông hắn giống như một con quỷ, cố nắm lấy cây đao chống giữ mà hít mạnh, kêu gào thảm thiết.

    “Phực, phực” lại thêm hai cây nỏ sắt cắm thẳng vào người hắn, Gia Luật Văn lộ ra một nụ cười còn khổ sở hơn khóc, khắp mặt đầy những bọt máu, dữ tợn vô cùng.

    Gia Luật Văn từ từ ngã xuống, lửa tràn ra, đôi chân hắn đã bị lửa nuốt hết, thiêu dần cơ thể hắn từng tí từng tí một.

    Hắn đã không còn lực để di chuyển nữa, mắt hắn dần ảm đạm rồi trắng bệch.

    Bốn cây nỏ sắt xuyên thủng người hắn, giờ thì đến thánh cũng không thể cứu nổi mạng hắn nữa rồi.

    Mà cô gái kia, từ đầu chí cuối vẫn còn chưa động thủ với hắn.

    Một người từ phía trước thôn chạy lên, đem đống nỏ sắt trên tay thả vào biển lửa, cô gái nọ quay người đi, thản nhiên dặn dò: “Đem hắn vứt lại vào lửa để thiêu thành tro luôn”.

    Người đàn ông nọ chạy về phía trước.

    Gia Luật Văn đến chết vẫn nhìn trân trân vào nàng, nhưng nàng đã quay người bước đi.

    Gia Luật Văn từ đầu chí cuối vãn chưa được nhìn rõ dung mạo của nàng, thân hình uyển chuyển, đúng là “sơn cao nguyệt tiểu, thủy lạc thạch xuất”, so với nhiều mỹ nữ Trung Nguyên thì các đường nét của nàng đều rõ ràng, nhưng Gia Luật Văn chỉ có thể nhìn được dáng đằng sau của nàng mà thôi.

    Đôi bông tai bằng ngọc đen khéo léo tinh xảo rủ xuống trên đôi tai nàng.

    Trên đôi bông tai có một đường vân kỳ dị như hai mắt rắn, đôi khuyên đó như sáng lên nhờ đống lửa đang cháy ngùn ngụt.

    Cổ nàng xinh đẹp như thiên nga, làn da trắng nõn nà như được làm bằng ngọc, đôi khuyên tai mắt rắn đen càng làm cho nàng thêm đẹp, vẻ đẹp khiến người ta phải kinh sợ…

    Một đôi chân che lấp tầm nhìn của hắn, đôi chân đó không quan tâm đến địa vị quý tộc cao quý của hắn mà cho hắn ngay một cước vào mặt.

    Có tiếng mũi bị gãy, cả phần người còn lại của Gia Luật Văn bị đá vào trong biển lửa.

    Bốn bề đều là lửa cháy rừng rực, sáng vô cùng, hắn đã vĩnh viễn chìm vào trong bóng tối rồi… không còn hơi thở nữa, ngọn lửa đã nuốt gọn cả người hắn, nuốt luôn cả bản liên minh hắn ôm trong lòng…

    “Quốc vương, quốc vương…”

    Dạ Vũ thở hổn hển chạy vào Thanh Lương điện, Lý Dục tâm trạng không thoải mái một chút nào.

    Hắn tuy đã ký hiệp ước với Gia Luật Văn, cố lấy dũng khí mà sống, vì bá nghiệp chiến tranh với Tống, nhưng trong lòng vẫn thắc thỏm không yên, đến thơ ca là thứ hắn vốn yêu thích mà giờ cũng cảm thấy không còn hứng nữa.

    Lý Dục đang suy nghĩ mông lung, muốn viết thư mời tiểu sư phụ trong Kê Minh Tự vào cung bốc quẻ xem cát hung tiền đồ thế nào thì thấy Dạ Vũ hớt hải chạy tới.

    Lý Dục thấy chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì nên vội hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

    Dạ Vũ thở hổn hển, chỉ ra phía bên ngoài nói: “Gia…

    Gia…Gia Luật sứ trên đường hồi cung đã bị giết, Trường Hạng hóa thành biển lửa, ba mươi sáu người hộ vệ, một người phu xe, hai con ngựa, toàn bộ đều bị chôn vùi trong biển lửa.

    Ai cũng bị cháy thành tro, thật là thảm quá, không chừa lại một cái gì…”

    “Bịch!”

    Lý Dục như cái bao bị cắt đứt dây, rênên một tiếng rồi ngồi phịch xuống ghế, sau đó mới nhảy lên như một quả bóng da, nói: “Hoàng Phủ Kế Huân tên khốn ấy đang làm gì?

    Quả nhân đã gọi hắn đi trông coi nhà Tống sứ mà hắn lại để xảy ra việc báo thù này, làm sao… làm sao có chuyện này được chứ.

    Quả nhân phải trị tội hắn, quả nhân muốn diệt cả nhà hắn!”

    Lý Dục tức khí nói, Dạ Vũ mặt mày đầy mồ hôi, run rẩy nói: “Quốc vương, nay làm thế nào bây giờ?

    Sứ giả nước Tống và sứ giả Khiết Đan đều bị chết trên đất nhà Đường, chúng ta… chúng ta phải làm sao cho phải?”

    “Có liên quan gì đến quả nhân?”

    Lý Dục vung tay, nói năng loạn xạ: “Sứ giả Khiết Đan giết sứ giả nhà Tống… sứ giả nhà Tống báo thù sứ giả Khiết Đan, quả nhân đối đãi với bọn họ như thượng khách, bọn họ làm sao lại giết tới giết lui… chẳng có liên quan gì tới quả nhân”

    Hắn đi đi lại lại trong điện hai vòng, cũng biết rằng những lời nói đó không thể nào ứng phó được với Khiết Đan và quân Tống, hắn tức giận đạp một cái xuống đất rồi quát: “Mau triệu Từ Toàn và Trần Kiều đến!”

    “Rõ!”

    Dạ Vũ lật đật định chạy đi thì đã bị Lý Dục quát gọi lại: “Truyền chỉ, dặn Hoàng Phủ Kế Huân đối với đoàn nhà Tống ôn hòa một chút… chớ có quá đáng làm bọn chúng tức giận”.

    Hôm nay hắn vốn đã ký hiệp ước với Gia Luật Văn, trong lòng vốn đã định theo Khiết Đan, nhưng nay Gia Luật Văn đã chết, Lý Dục thấy nhà Tống báo thù kinh hãi như vậy trong lòng lại dần ngả về phía Tống.

    Dũng khí vừa mới được nhem nhóm lên lại bị dập tắt, hắn lại trở nên sợ làm người Tống tức giận.

    *****************************

    Dương Hạo bị hành thích rồi chết cháy trên thuyền, ngay sau đó thái độ của nhà Đường có thay đổi, Tiêu Hải Đào vừa tức vừa bực, đi tìm Hoàng Phủ Kế Huân kháng nghị.

    Nhưng Hoàng Phủ Kế Huân chỉ cười cười, mắng cũng không sợ, đánh cũng không giận, còn ra lệnh đoàn nhà Tống không được rời khỏi dịch quán, binh sĩ nhà Đường bao vây hết đoàn nhà Tống lại chẳng khác nào giam lỏng họ.

    Tiêu Hải Đào không làm gì được, chỉ có thể quay về dịch quán, tỉ mỉ xem xét thái độ của nhà Đường, cảm thấy ắt phải có nguyên nhân gì đó.

    Hắn bèn tìm Chương Đồng Châu thảo luận đối sách, hai người nói với nhau hồi mà vẫn không đưa ra được ý gì.

    Chương Đồng Châu thân là quan võ nhưng lại để đại sứ nhà mình mất mạng, tự cảm thấy tội mình rất nặng, không biết làm gì hơn ngoài than ngắn thở dài: “Dương trái sứ chết thảm quá, ta lại không làm gì được, mất hết thể diện nhà Tống.

    Lần này quay về nhất định sẽ chịu tội với triều đình, làm thế nào đây?”

    Tiêu Hải Đào cũng lộ vẻ lo lắng: “Ta đợi trừng trị thì cũng phải rồi, hôm nay thấy nhà Đường trở mặt quá, ta e rằng Lý Dục đã sợ hãi bọn Khiết Đan kiêu ngạo rồi”.

    Người Khiết Đan hào khí hừng hực như thế, e rằng không có lợi cho ta.

    Chỉ sợ rằng… việc đi sứ lần này của chúng ta chẳng thành được việc nào, lần này về cung ắt tội cũng không nhẹ đâu…”

    Chương Đồng Châu than thở nói: “Mất chức quan thì mất vậy, hiện giờ người Đường sợ chúng ta sẽ đi báo thù người Khiết Đan nên canh chúng ta như phạm nhân.

    Bản quan cũng thôi, đại nhân ngài có biết không, bản quan ở dưới trướng những lão gia đó, ở Khai Phong vốn là tiền thị vệ, coi trời bằng vung, kiêu ngạo nhận chiếu đến nước Đường, có trái sứ là chỗ dựa.

    Vốn thường diễu võ dương oai không ai bì được, nay lại bị coi như tù nhân thế này, bảy người không phục tám người không cam lòng, đến cái tên coi chúng ta mắt không ra mắt mũi không ra mũi.

    Ôi, bản quan là một nam tử hán mà để ta phải chịu nhục như thế thật mất mặt quá!”

    Tiêu Hải Đào càng nghe càng thấy phiền muộn, hắn đứng dậy đi vài bước, nhận thấy tình cảnh trước mắt đang vô cùng khó khăn.

    Đột nhiên cảm giác được bên ngoài có động, hắn nhòm ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bọn lính gác đã rời khỏi sân, không nén được kinh ngạc mà thốt lên: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

    Chương Đồng Châu nhảy ra sân xem, nói: “Để ta đi dò xét xem sao”.

    Chương Đồng Châu đi chưa đầy một tuần nhang đã vui vẻ trở về, kích động nói: “Tiêu thừa đại nhân, Gia Luật Văn chết rồi, ha ha ha, Gia Luật Văn chết rồi”.

    Tiêu tự thừa không dám tin vào tai mình, kinh ngạc hỏi: “Gia Luật Văn chết rồi?

    Làm sao lại thế được?”

    Chương Đồng Châu cười nói: “Ai dám đem chuyện này ra đùa chứ, là do chính miệng Hoàng Phủ Kế Huân nói đó.

    Ha ha, người như hắn đúng là loài rắn độc, vừa nhìn thấy bản quan đã vội xun xoe nịnh nọt.

    Hắn tuy không dám nói hẳn ra là chúng ta đã phái người đi giết Gia Luật Văn nhưng ta nhận thấy bọn chúng nghĩ rằng Gia Luật Văn bị chết bởi tay chúng ta.

    Xem thái độ cung kính sợ sệt của hắn thật bản quan chỉ muốn cười to lên thôi”.

    Tiêu Hải Đào vội la lớn: “Chương đại nhân, Gia Luật Văn cuối cùng bị chết như thế nào?

    Ngài mau nói cho ta nghe rõ”.

    Chương Đồng Châu kể lại câu chuyện mà hắn nghe được từ Hoàng Phủ Kế Huân thuật lại cho Tiêu Hải Đào, Tiêu Hải Đào nghe xong mới tin, cũng kinh ngạc không kém mà rằng: “Là ai đã giết Gia Luật Văn?

    Cuối cùng mục đích của bọn chúng là gì?”

    Chương Đồng Châu cười nói: “Chẳng cần biết là ai đã giết, nhưng hắn đã chết, đó là chuyện đáng mừng”.

    Lúc này trong sân đoàn sứ giả nhà Tống ai nấy đều đã biết tin, tiếng hoan hô dội lên như sấm, Tiêu Hải Đào đứng ở cửa sổ, sung sướng nhìn bọn lính reo hò.

    Còn bên sân dịch quán của sứ giả Khiết Đan chỉ thấy rất nhiều binh sĩ nhà Đường tiến đến như muốn đàn áp hỗn loạn.

    Tiêu Hải Đào quan sát một lúc lâu, ánh mắt lấp lánh, càng ngày càng trầm xuống.

    Hắn quay người lại, nói với Chương Đồng Châu đang vui mừng hớn hở: “Gia Luật Văn chết như thế tất nhiên là chuyện đáng vui mừng, nhưng… có giúp ích được gì cho tướng quân và ta?”

    Chương Đồng Châu kinh ngạc hỏi: “Đại nhân nói vậy là có ý gì?”

    Tiêu Hải Đào trầm giọng nói: “Dương trái sứ đã mất.. chúng ta vẫn không thoát khỏi bị triều đình trừng trị.

    Cái chết của Gia Luật Văn tuy không phải chúng ta làm nhưng ắt cũng khó mà chối cãi, chúng ta làm sao có thể giấu được mọi người, sao giấu được hàng trăm binh lính?”

    Chương Đồng Châu ánh mắt sáng lên, rồi nói: “ Đại nhân nhất định là có kế rồi, hạ quan đang lắng nghe đây”.

    Tiêu Hải Đào cười trầm, từ từ nói: “Đại nhân có biết câu chuyện của Ban Siêu không?”

    Chương Đồng Châu đảo mắt hỏi: “Ban Siêu là ai?”

    Tiêu tự thừa nói: “Ban Siêu là một vị sứ giả triều Hán, có một lần hắn dẫn ba mươi sáu binh lính đi sang sứ Trịnh Thiện, Trịnh Vương mới đầu đối xử với hắn rất hòa nhã, lễ phép, sau đột nhiên đổi thái độ, trở nên lạnh nhạt.

    Ban Siêu phát hiện ra sự khác thường, biết được sứ giả Hung Nô cũng đã tới, Hung Nô là quân địch của nhà Hán, nhưng Thiện vương lại hướng theo Hung Nô, trở nên lạnh nhạt với nhà Hán, thậm chí còn có dã tâm giết chết.

    Ban Siêu sai người phóng hỏa, vài người tấn công kẻ địch, đem quân mai phục hai bên sườn quân địch, lợi dụng đêm tối để tấn công, giết sạch bọn sứ giả Hung Nô, Trịnh Thiện thất kinh không dám lung lay ý định nữa, chỉ có thể một lòng một dạ quy thuận nhà Hán.”

    Chương Đồng Châu chợt hiểu, không nén được mà kêu lên: “Tiêu đại nhân nói đến chuyện Ban Siêu là muốn ám chỉ muốn tập kích sứ giả Khiết Đan?”

    Tiêu Hải Đào cười cười không đáp, Chương Đồng Châu nghĩ một lát rồi do dự nói: “Tiêu đại nhân, tình thế khó khăn của chúng ta hôm nay so với câu chuyện ngày trước của Ban Siêu không giống nhau, bắt chước giống như thế e rằng sẽ làm mọi chuyện nhốn nháo lên không cách nào cứu vãn”.

    Tiêu Hải Đào ung dung cười: “Đến hôm nay đã không thể cứu vãn lại rồi, Gia Luật Văn đã chết, mặc cho ngài cho giải thích thế nào thì người Khiết Đan và triều Đường cũng nhất định quy trách nhiệm lên đầu ngài.

    Hôm nay ngài cũng đã nhìn rõ rồi đấy, Gia Luật Văn vừa mới chết, Lý Dục đã thay đổi hắn thái độ với chúng ta, sứ giả Khiết Đan đã chết rồi thì giết thêm vài tên lính tôm tép có là gì?

    Còn về phía quan gia thì cũng chỉ có một cái đầu, thò ra cho quan gia chặt một nhát là xong, chúng ta cũng chỉ có con đường đó mà thôi”.

    Chương Đồng Châu trầm ngâm một lúc, cắn răng một cái rồi cương quyết:

    “Cứ làm thế đi!”

    Gia Luật Văn đã chết!

    Nghe được tin này, Đinh Thừa Nghiệp dường như không thể tin nổi vào tai mình được nữa.

    Gia Luật Văn chết rồi, làm sao có thể như thế được?

    Cứ cho tin đó là do bên kia truyền đến thì nếu lão vương gia thành công trong việc soán ngôi vị thì tính sao đây?

    Bọn đó sẽ sống sờ sờ ra vui vẻ, chỉ còn Gia Luật Văn là yểu mệnh nơi đất Đường, nếu như quay về Khiết Đan, bọn hắn ắt sẽ chẳng thể được hưởng vinh hoa phú quý mà đón tiếp bọn hắn sẽ chỉ là lưỡi dao sắc bén.

    Đinh Thừa Nghiệp khập khiễng đứng lên, thu dọn ít ngọc ngà châu báu mà vua Đường đã tặng cho Gia Luật Văn, giắt vào người rồi tính đường chạy khỏi đây.

    Hắn không dáquay lại Khiết Đan, Nhạn Cửu trước khi chết đã giao cho đi tìm người họ Lư kia mà hắn vẫn chưa gặp, trong lòng từ lâu cũng đã thôi nuôi hy vọng.

    Những hồi ức về một thưở anh hùng đầy tráng khí đã không còn, hắn không cầu được là một nhị gia họ Đinh oai hùng như xưa nữa mà chỉ hy vọng có cơm ăn áo mặc sống qua ngày bình dị là được.

    Bọn lính trong dịch quán nghe tin Gia Luật Văn đã chết thảm, ai nấy cũng đều tức giận muốn đi tính sổ với bọn nhà Tống, nhưng đã bị Hoàng Phủ Kế Huân chặn lại.

    Bọn lính này như rắn mất đầu, sau khi trở về thì cũng chỉ biết uống rượu mà thôi.

    Rượu chất đầy sân, chúng uống say rồi lại quay ra đánh mắng nhau, biến cả cái sân mỹ lệ thanh tú trở thành một nơi không ra gì.

    Đinh Thừa Nghiệp lạnh lùng quan sát, mặc dù không ra mặt ngăn cản nhưng cũng không có cơ hội để đào tẩu.

    Hắn giờ không thể thoát được… vết thương ở chân vẫn chưa khỏi, tỷ tỷ còn đang rình mò đuổi theo hắn, hắn mà chạy thì tỷ tỷ ắt sẽ tìm ra hắn, lúc này xuất thành còn có thể đi đâu được nữa?

    Trằn trọc cả đêm, Đinh Thừa Nghiệp nhớ lại từ đầu, dường như tất cả đều bắt đầu từ việc Nhạn Cửu tranh đoạt địa vị của nhà họ Đinh.

    Hắn không thể nào nhấc nổi cái chân bị thương lên, cắn răn chịu đau.

    Nếu như hiện tại Nhạn Cửu còn sống trước mặt hắn thì Đinh Thừa Nghiệp nhất định sẽ không do dự mà bóp chết hắn để làm tan mối hận trong lòng.

    Nửa đêm, khi Đinh Thừa Nghiệp đang dần chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng động xôn xao.

    Hắn giật mình cảnh giác, lập tức đứng thẳng dậy, bò ra ngoài cửa sổ để nhìn ra ngoài thì chỉ thấy tại dịch quán của bọn Tống, lửa đốt cháy sáng một góc, quân trị an nhà Đường đều đã có mặt.

    Đinh Thừa Nghiệp chẳng hiểu gì cả, lẽ nào trong dịch quán của người Khiết Đan lại có người lợi dụng bóng tối đi sang đánh lén người Tống?

    Đinh Thừa Nghiệp mới nghĩ đến đây thì nhận ra trong đội quân điều động của nhà Đường để ra một chỗ trống cho hắn nhìn rõ trong sân nhà Tống đang tiêu diệt một trạm gác ngựa.

    Mỗi người tay cầm đuốc, tay cầm đao, vọt nhanh như bay về hướng sân bên này.

    Đinh Thừa Nghiệp há mồm cứng lưỡi, phải một lúc sau hắn mới tỉnh, lập tức mặc quần áo rồi đến nửa đêm mới ngủ, quần áo chỉnh tề.

    Hắn mặc áo khoác, chân đi giày, khập khiễng chạy đến cửa phòng, bốn bề sân là tiếng hô đòi giết của cấm vệ quân nhà Tống.

    Dưới sự chỉ huy của Tiêu tự thừa và Chương tướng quân, bọn chúng tiến vào sân Khiết Đan, gặp ai là giết.

    Người Khiết Đan uống rượu tốt, bình thường có Gia Luật Văn ở cạnh không ai dám uống quá nhiều.

    Nhưng đêm nay chúng đang mượn rượu giải sầu, lại không có ai ngăn cản nên rất nhiều người uống say quên trời đất.

    Bọn chúng chỉ muốn xông vào sân nhà Tống để giết người chứ ai dè đâu quân nhà Tống lại tàn nhẫn như thế.

    Gia Luật tướng quân và ba mươi sáu lính hộ vệ đã bị thiêu chết hết bọn chúng không thôi thì chớ lại nhân cơ hội đêm tối mà cử một phái đoàn hung ác tới tiêu diệt hết bọn người ở đây.

    Trở tay không kịp, rất nhiều lính Khiết Đan đang say giấc bị chặt đầu.

    Có người còn kịp nhổm dậy, quần áo xộc xệch, vũ khí không có cũng bị thảm bại dưới tay nhà Tống.

    Mấy hôm trước, chỉ huy dưới của nhà Tống còn bị người Khiết Đan làm nhục, nếu như không có Dương Hạo ra tay giúp bọn chúng thì thật là mất mặt quá.

    Đêm nay tuy là báo thù cho Dương Hạo nhưng cũng là trút giận cho bản thân nên bọn lính ra sức chặt chém như đang giết dê giết cừu không bằng.

    Hoàng Phủ Kế Huân không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế, vừa nhìn thấy trong dịch quán của nhà Tống có lửa hắn đã sợ muốn thót tim, vội sai quân đến dập lửa.

    Khi chạy đến sân nhà Tống thì đã thấy trong sân chất hàng đống củi khô, lửa cháy rừng rực, nhưng tiếng kêu lại xuất phát từ phía sân của nhà Khiết Đan.

    Hoàng Phủ Kế Huân biết đã bị mắc lừa bèn dẫn quân về ngay lập tức.

    Hắn vừa mới đứng trước dịch quán của người Khiết Đan đã thấy Tiêu Hải Đào cả thân mặc quan bào, đầu đội mũ quan, thắt đai lưng màu bạc, tay cầm cây chổi lông gà, tay kia đang kéo rìu sáng loáng, hình thù kỳ dị như một cao tăng Đại Đường, mới biết cái hắn đang cầm chính là khâm sai lễ tiền.

    Hoàng Phủ Kế Huân còn chưa nói gì thì Tiêu Hải Đào đã nói lớn: “Người Khiết Đan giết khâm sai của chúng ta, bản quan hôm nay đến làm rõ sự việc.

    Trong tay ta là lễ tiền của nước Tống, nếu như nước Đường vẫn là nước chư hầu của nhà Tống thì hãy ngoan ngoãn lui ra một phía.

    Còn nếu như Hoàng Phủ tướng quân muốn giúp cho người Khiết Đan ra khỏi đây thì hãy bước qua xác ta đã”.

    Hoàng Phủ Kế Huân vừa nghe thấy thế lập tức vội tỏ thái độ trung lập.

    Đinh Thừa Nghiệp thấy vậy liền chạy ra khỏi phòng ngủ tìm chỗ trốn, hắn nép mình vào trong phòng, chỉ hé ra một chút nhìn lính nhà Tống đang dùng đao lùng sục khắp nơi tìm kiếm, không bỏ sót một chỗ nào.

    Trong tình hình cấp bách đó, hắn chợt thấy một bộ váy hoa treo đằng sau cánh cửa liền vội vàng lấy mặc vào người, đánh rối tóc lên, bôi một chút bụi tro lên mặt và chạy lại góc tường.

    Đến khi lính nhà Tống chạy đến lùng sục, Đinh Thừa Nghiệp mới bắt đầu lên giọng run rẩy cầu xin: “Xin các quan lớn tha mạng, tiểu nhân chỉ là người lo việc nấu nướng củi lửa ở đây không biết gì hết, tiểu nhân là người Hán, không phải là bọn cẩu Khiết Đan đâu ạ”.

    “Hả?”

    Bọn lính tròn mắt soi đuốc lại gần để nhìn rõ mặt Đinh Thừa Nghiệp.

    Đinh Thừa Nghiệp từ khi đến cung nhà Đường vốn ít khi xuất đầu lộ diện nên bọn lính không có ấn tượng gì với hắn, lại thêm diện mạo của bọn chúng lại không giống người Khiết Đan, nói tiếng Hán rõ ràng nên bèn nói: “Bọn cẩu Khiết Đan đều phải giết sạch, thôi tha cho cái mạng mi, mau cút đi”.

    Đinh Thừa Nghiệp thở dài nói: “Bên ngoài đang chém giết động trời, tiểu nhân sợ nhũn cả chân ra, quả thực không dám nhúc nhích”.

    Bọn lính thấy vậy cười ha hả, đá cho hắn một cái mà rằng: “Đúng là chẳng được cái tích sự gì, vậy thì ngươi ngồi ở góc tường ấy, đợi đại nhân đây giết sạch bọn Khiết Đan rồi thì ngươi đi cũng không muộn, haha…”

    *******************************

    Lý Dục cho gọi Trần Kiều và Tử Đích đến nói chuyện đến khuya, tất cả bọn chúng đều bị nhà Tống dọa cho sợ chết khiếp, ý chí bắt đầu dao động.

    Trần Kiều khuyên giải hắn: “Quốc vương chớ quá lo nghĩ, theo ý của thần thì Gia Luật Văn đã chết, việc này đối với chúng ta càng có lợi.

    Bản hiệp ước trong tay Gia Luật Văn đã bị tiêu hủy, còn bản trong tay chúng ta vẫn còn nguyên vẹn.

    Chúng ta sẽ viết một bản hiệp ước khác có lợi cho đôi bên mà không bị hủy do người đã chết.

    Người bị chết là Gia Luật Văn, triều đình Khiết Đan ắt sẽ phải chọn người khác lên làm vua.

    Chúng ta có thể ngồi im quan sát động tĩnh mà tùy cơ ứng phó.

    Nếu như chúng ta không thành công, quân Tống đem quân Bắc phạt thì chúng ta cũng không ngại mà hợp tác với bọn Khiết Đan.

    Người Khiết Đan tuy cũng có âm mưu làm bá chủ Trung Nguyên nhưng theo thần thấy thì quân Tống rất tinh nhuệ, dễ gì đối phó?

    Người Khiết Đan cũng muốn làm chủ Trung Nguyên, hai bên tranh chấp với nhau sẽ là cơ hội cho nước Đường dấy binh quật khởi, không thể bỏ qua.

    Nếu như bọn chúng không thể thắng được nước Tống thì cũng làm gì có ai biết được chúng ta đã từng ký hiệp ước với Khiết Đan cơ chứ?”

    Lý Dục nghe mà gật đầu lia lịa, cảm thấy đắc ý.

    Hắn cảm thấy mưu kế này rất lợi hại.

    Chợt một tên nội thị chạy vội vàng vào, vừa thở hổn hển vừa bẩm báo: “Quốc vương, quốc vương, sứ giả nhà Tống Tiêu Hải Đào xin cầu kiến”.

    “Ta không gặp!”

    Lý Dục vênh mặt nói: “Đêm hôm khuya khoắt, quả nhân còn tiếp hắn làm gì?

    Đây là nơi nào?

    Hoàng Phủ Kế Huân đúng là hỗn tướng, hắn đã phái binh đến mà vẫn để cho lính Khiết Đan và lính nhà Tống làm loạn, chẳng làm được việc gì nên hồn.

    Đây là lúc nên cho hắn giải thể, nếu như tên sứ thần nhà Tống này lại bị bọn Khiết Đan giết chết, hết tên này đến tên khác thì ta còn mặt mũi nào nữa mà sống?”

    Tên nội thị liền chạy đến nói nhỏ vào tai Lý Dục điều gì đó, Lý Dục nghe mà đờ đẫn cả người, mặt đỏ gay lên, hét lên một tiếng tức giận, đập mạnh tay xuống bàn khiến mặt bàn bàn bằng ngọc vỡ tung tóe.

    Lý Dục giận đến run người, quát lớn: “Cường đạo, một lũ cường đạo.

    Hắn dám gây chiến ở ngay trên đất Đường, đánh đánh giết giết, trong mắt chúng còn có vua Đường hay không?

    Còn có vị vua của Giang Nam này nữa hay không?”

    Tử Đích, Trần Kiều nhìn nhau, tên nội thị thấy Lý Dục đang nổi cơn lôi đình bèn sợ hãi nói: “Đúng đúng đúng ạ, nô tài sẽ đi mời hắn quay về, ngày mai hẵng quay lại”.

    “Chậm đã!”

    Lý Dục ngực phập phồng, cố nén cơn giận, hồi lâu sau mới khoát tay nói: “Mời..

    Tống sứ lên điện gặp trẫm”.

    “Tiểu sư phụ, quả nhân có việc lớn khó giải quyết.

    Nay người Bắc kéo đến, ai là bạn ai là thù, hai bên đều có dã tâm như hổ như báo, quả nhân không thể quyết định được.

    Tiểu sư phụ phật pháp uyên thâm, nghe được ý trời, có thể giúp quả nhân thoát khỏi bên mê không?”

    Mới sáng sớm đã xong buổi triều.

    Lý Dục vội vàng đến Kê Minh tự, tìm cơ hội gặp Bảo Kính đại sư, một vài cao tăng và Bích Túc đến hỏi chuyện.

    Bích Túc vừa nghe vừa nghĩ, điều này sao giống hắn thế, nói chuyện hai lời, mơ hồ không rõ ràng.

    Hắn làm hoàng đế không sướng lại cứ thích giả trang làm hòa thượng.

    Bích Túc vội quay trở lại những điều đang suy nghĩ trong đầu, đột nhiên cười rồi ra vẻ cao thâm nói: “Quốc vương chớ có lấy nước xa mà cứu lửa gần, bà con xa không bằng láng giềng gần”.

    “Nước xa khó cứu được lửa gần.

    Bà con xa không bằng láng giềng gần?”

    Lý Dục lẩm nhẩm lại hai lần, rồi chần chừ nói: “Cái này… quả nhân hiểu ý của cao tăng rồi, chỉ là vị láng giềng gần này cũng không phải là tốt, theo ý quả nhân thì cái bà con xa cũng rất khó chơi, quả nhân có ý với tới bà con xa, không biết có được không?”

    Bích Túc thầm chửi trong bụng: “Mẹ kiếp, đã có ý định thế rồi còn hỏi ta làm gì, định trêu tức ông nội ngươi à?”

    Nhưng ngoài mặt hắn vẫn vờ không lộ cảm xúc, từ tốn nói: “Con hổ ở núi xa dù dữ nhưng còn dễ chơi hơn con sói ở gần, nó có thể nuốt tươi quốc vương bất cứ lúc nào.

    Chớ có để họa xảy ra ngay bên cạnh rồi mới lo.

    Tiểu tăng là người xuất gia không biết ăn nói, Quốc vương có thể suy nghĩ xem, trong vòng mười ngày là phải dứt khoát”.

    Lý Dục nghe hắn nói như vậy thì không khỏi dao động: “Trong vòng mười ngày là phải dứt khoát ư?”

    Bích Túc mắt nhòm mũi, mũi nhòm tâm, không nói thêm một lời nào nữa”.

    Lý Dục đành phải chắp tay nói: “Đa tạ chỉ giáo của tiểu sư phụ, quả nhân trong vòng mười ngày tới xem động tĩnh thế nào rồi sẽ nói tiếp”.

    Bích Túc cười thầm trong bụng: “Cứ đi mà xem tình hình đi.

    Hiện giờ tình thế đang nguy cấp, đại nhân cũng đang biệt tích ẩn thân, qua vài ngày nữa ta sẽ dỗ tiểu sư thái đi theo ta lên Thiếu Hoa Sơn hưởng phúc, đại sư cho phép hay không cũng kệ, ta chẳng có liên quan gì nữa”.

    Cung tiễn Lý Dục xong, Bích Túc quay người tiến vào điện Công Đức, vừa vào đến điện đã thấy hương bay nghi ngút, một tên hòa thượng đang níu níu kéo kéo một nhi nữ.

    Bích Túc vừa thấy đã nổi giận, bước nhanh lại nói:

    “Thành Không to gan, ngươi dám ở đây níu níu kéo kéo vị cô nương này, còn ra thể thống gì”.

    Tên hòa thượng nọ thấy Bích Túc liền vội vàng chắp tay nói: “Thành Không không dám phạm giới.

    Vị cô nương này đang ở trong điện Công Đức lập bài vị thắp hương, nhưng theo quy định của Kê Minh tự thì muốn lập bài vị thắp hương phải nộp một nghìn quan tiền.

    Cô nương này không đủ tiền, tiểu tăng không đồng ý nên mới có tranh chấp đấy ạ”.

    Bích Túc quay ra nhìn cô gái, đó là một người dáng cao, lông mày lá liễu, mũi thon, có dáng dấp mềm mại mà cương quyết.

    Nàng mặc một bộ quần áo trắng như tuyết, tuy không phải là áo tang nhưng trông giống một người đang có tang.

    Trước nay một người con gái dẫu chỉ có năm phần tư sắc thì cũng đã hết sức xinh đẹp rồi, huống hồ cô gái này thân hình đẹp đẽ, đường nét xinh đẹp, Bích Túc vừa gặp đã ngay lập tức phải hòa nhã, chắp tay thi lễ rồi nói với cô gái: “Không biết vì sao nữ thí chủ muốn lập bài vị ở điện Công Đức này?”

    Trông thấy vị hòa thượng trẻ tuổi mà đã là phương trượng này, cô nương nọ cũng hơi kinh ngạc, đợi đến khi Bích Túc hỏi xong thì nàng thấy cũng không cần thiết phải nói lại nỗi đau của nhà mình ra.

    Mắt đỏ hoe, nàng nhẹ nhàng đáp: “Phương trượng đại sư, tín nữ muốn thay gia huynh lập bài vị ở đây.

    Gia huynh tôi gặp tai nạn chết thảm.

    Khi sinh thời huynh ấy luôn hướng thiện, nhưng không rõ sao lại gặp phải tai họa như vậy.

    Tín nữ tôi rất đau lòng, nghe nói Kê Minh tự là ngôi chùa lớn nhất Giang Nam, hương khói nghi ngút, tín nữ muốn lập bài vị gia huynh tại đây để nhà chùa cầu phúc siêu độ cho huynh ấy sớm về miền cực lạc.

    Chỉ là trong túi tôi chỉ còn có tám trăm quan, mong Phương trượng đại sư từ bi đại đức cho phép gia huynh tôi được lập bài vị ở đây, tín nữ nhất định sẽ dâng hương dầu cho nhà chùa”.

    Bích Túc nghe xong liền nhìn xuống tay cô gái, thấy trong tay nàng đang cầm một chuỗi vòng ngọc cùng vài vật linh tinh khác, hiển nhiên là đã rút sạch những gì đáng giá trong người ra, trong lòng không khỏi mắng thầm: “Đúng là đen đủi, chỉ là một tấm bài vị nhỏ bé trong điện thôi mà, thế mà muốn lấy của người ta những một nghìn lượng bạc, các người đúng là còn cướp được cái gì nữa?”

    Bích Túc lấy từ trong tay cô gái một viên ngọc lẫn trong đám đồ mà cô cầm, rồi nói: “A di đà phật, sinh tử vô thường, nữ thí chủ có đau thương rồi cũng qua đi.

    Bần tăng nhận của thí chủ một tấm lòng thành, chỉ lấy viên ngọc này của cô thôi, cho phép thí chủ lập bài vị gia huynh ở đây”.

    Thành Không hòa thượng đứng bên cạnh vội kêu lên: “Phương trượng…”

    “Câm miệng!

    Còn không mau đi viết bài vị cho cô gái, còn muốn thế nào nữa?”

    Thành Không hòa thượng hậm hực trong cổ họng rồi dẫn cô gái á trắng đi.

    Bài vị đã viết xong, được đặt trên điện Công Đức và cắm ba nén nhang.

    Cô gái áo trắng quỳ trước bài vị, vái ba vái rồi không nén được mà nước mắt tuôn rơi: “Nhị ca, gia môn rách nát, muội vốn trông đợi đến một ngày huynh muội ta sẽ xây dựng lại được gia viên, không ngờ…”

    Nàng nghẹn ngào nói: “Nhị ca, hắn lại thoát rồi, nhị ca ở trên trời có thiêng xin hãy phù hộ cho muội tìm được tên hung thủ giết huynh, thanh lý môn hộ.

    Đợi khi mọi việc xong xuôi, muội sẽ đón nhị ca về nhà, nhị ca…”

    Nàng khóc nấc lên thành tiếng, rồi lại bái tế ở đó một lúc lâu rồi mới rưng rưng đi khuất.

    Bích Túc ở ngoài đi lại một vòng, khi không trông thấy bóng dáng cô gái nữa mới gọi Thành Không lại mắng: “Ngươi thật là to gan, ta đã nhận hạt châu của cô gái rồi, còn đồng ý giúp cô ấy lập bài vị, sao ngươi dám đuổi cô ấy đi?”

    Thành Không nghe nói liền kêu oan: “Oan quá phương trượng sư thúc, vị cô nương đó ngồi khấn vái một hồi lâu rồi khóc lóc bỏ đi, phương trượng đã đồng ý thì làm sao tôi dám đuổi cô ấy đi?

    Phương trượng nhìn xem, vị cô nương đó đặt bài vị ở đây này, vết mực còn chưa khô”.

    Bích Túc nói: “Vị cô nương đó thật đáng thương”.

    Ánh mắt hắn lướt qua tấm bài vị, toàn thân như bị điện giật, hắn chăm chú nhìn lại một lần nữa, tiến lên phía trước cầm tấm bài vị lên xem.

    “Linh vị vong huynh Dương Hạo, muội, Tử Thị Ngọc Lạc lập”.

    Đinh Ngọc Lạc và Bích Túc năm đó đã từng gặp nhau, nhưng hai người chưa từng nói chuyện với nhau.

    Giờ cả hai đều đã lớn, gặp mặt không nhận ra nhau.

    Bích Túc nhìn tấm bài vị, thở dài, nắm chặt tấm bài vị chạy ra ngoài, Thành Không hòa thượng ngơ ngác hỏi với theo: “Phương trượng sư thúc, ngài cầm tấm bài vị đi đâu thế?”

    Bích Túc thầm nghĩ: “Đại nhân đang sống tốt, lập tấm bài vị ở đây chẳng khiến người sống khóc chết”.

    Hắn không quay đầu lại, nghe thấy tiếng nói với theo sau lưng: “Sư thúc nghĩ kĩ xem, tiền hương dầu quyên ít, điện của chúng ta bao nhiêu người cần ăn cơm, sư thúc chạy theo cô ấy đòi thêm một ít…”

    Bích Túc không dừng chân, đã chạy ra ngoài điện Công Đức, Thành Không bĩu môi, khinh thường nói: “Phong cái kẻ nông cạn rỗi hơi như ngươi làm đại sư… trụ trì đại sư từ bi nhân đức quá đi… ta nhổ vào!”

    Bích Túc chạy ra khỏi điện, chạy ra khỏi Kê Minh tự, ngó nghiêng bốn phía, người đến dâng hương qua lại không ngớt… nhưng không thể tìm được bóng dáng thiếu nữ áo trắng nữa…

    ***********************************

    Trong điện nhà Đường lại trở về yên ổn, Hoàng Phủ Kế Huân bị kẹp giữa hai gọng kìm cũng như trút được gánh nặng mà dẫn người đi.

    Sứ giả Khiết Đan bị giết đến thất kinh bát lạc, nay đã gần như không còn khả năng đứng dậy nữa, thử hỏi còn trú quân ở đây làm gì nữa?

    Lý Dục là kẻ cố tình khơi mào chiến tranh giữa hai nước, nhưng hắn không hy vọng nhân vật quan trọng của bất kỳ bên nào bị mất mạng.

    Sự việc xảy ra nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn, khi hắn đang ngồi ở thế tọa sơn quan hổ đấu thì cuối cùng cũng bị quấn vào vòng chiến.

    Hiện phải theo phe nào, quân Tống hay Khiết Đan?

    Điều này khiến hắn phải đau đầu suy nghĩ.

    Lúc này, đoàn sứ giả nhà Tống đã yên tĩnh, Tiêu Hải Đào đã khiêu khích bọn sứ giả Khiết Đan dám giết chết Dương Hạo, bản thân mình cùng Chương Đồng Châu khi bị khiêu chiến cũng đã học tập Ban Siêu, sau đó báo cáo tin tức về Biện Lương, ngồi đợi tin tức của vua Tống như chờ ngày bị phán lên đoạn đầu đài.

    Di thể của Dương Hạo được đặt vào quan tài tại một góc ở dịch quán, có hai người ngày đêm túc trực ở đó.

    Đêm đã khuya, Ôn Hám và Chương Đắc Thắng cầm đèn đi tuần một vòng xung quanh rồi ngáp dài đi về chỗ ở.

    Ôn Hám than thở nói: “Ôi, bất kể khi sống tiếng tăm hiển hách thế nào, quyền uy có cao cỡ nào thì khi chết cũng chui vào quan tài mà thôi, có gì ghê gớm chứ.

    Cứ nhìn mấy người bọn họ, chết thật là thảm quá, hà tất phải khổ như thế?

    Cứ như chúng ta đây, hưởng thái bình, mặc kệ đời mà sống qua ngày chẳng tốt hơn ư?”

    “Hừ, con người phải có chí chứ.

    Người chết tất nhiên là chui vào quan tài rồi, nhưng khi sống có giống nhau không?

    Ta nghe nói Dương trái sứ có hai nương tử xinh đẹp vô cùng, nếu Dương tri sứ đi sứ sang Giang Nam thì hai người ấy sẽ ra sao?

    Đi cũng không xong, kết quả…

    ôi!”

    Hai người rì rầm với nhau một phen, Chương Đắc Thắng giơ cao đèn, đi trước: “Lão Ôn à, cứ giống như chúng ta đây làm gì có cơ hội thăng quan.

    Còn nhớ mấy năm trước triều Chu xuất sứ sang Giang Nam, Hán tướng công đã phái Tần cô nương đến đó sao?

    Đấy gọi là một người xinh đẹp thì không tránh khỏi lọt vào mắt của người khác, chúng ta đều đã cao tuổi rồi, thấy vị cô nương xinh đẹp còn động lòng, huống hồ các vị ấy như thế thì chẳng dễ bị mắc lừa?

    Lão Ôn à, ông đi đâu đấy?”

    Chương Đắc Thắng quay đầu lại phát hiện ra đã không thấy bóng dáng lão Ôn đâu, không khỏi kinh ngạc đứng lại, ngó xung quanh vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu bèn gọi lớn.

    Đột nhiên có người vỗ vào vai hắn một cái, Chương Đắc Thắng hết hồn, cười mắng: “Đã già nửa đời người rồi còn đùa trò này?

    Làm lão Chương ta sợ muốn chết!”

    Hắn quay đầu lại, kinh ngạc khi trước mắt hắn không phải là lão Ôn mà là một khuôn mặt xa lạ, không khỏi ngẩn người ra.

    Người xa lạ đó đứng trước mặt hắn, ẩn mình trong bóng đêm, Đắc Thắng cũng chưa nhìn rõ hết toàn bộ khuôn mặt hắn, hắn vừa quay đầu lại đã bị đôi mắt của người xa lạ gây chú ý.

    Người đó có đôi mắt thật đen và sáng, thâm u như hai con suối đang chảy, khiến hắn không thể không chú ý.

    “Ngươi tên là gì?”

    Giọng nói đó hết sức nhẹ nhàng, nhưng lại khiến kẻ khác lạnh sống lưng không thể không trả lời.

    Chương Đắc Thắng đáp trong tiềm thức: “Lão là Chương Đắc Thắng, là lão lại trong dịch quán”.

    “Tốt lắm!

    Đưa ta đến chỗ đặt quan tài Dương Hạo”.

    Chương Đắc Thắng giống như người bị trúng tà, hai mắt cứ nhìn đăm đăm, ngơ ngác đáp: “Được!”

    Hắn quay người, ngoan ngoãn dẫn người lạ mắt đó đi.

    Đằng sau cánh cửa đóng chặt, vài cây đuốc đang cháy trong phòng, ngoài vài kẻ đang đứng ngây ra như phỗng cầm đuốc trong tay như Chương Đắc Thắng, Ôn Hàm thì còn có bốn người khác, bốn người này đều che mặt, một người cao mà gầy, đôi mắt sáng lạ thường; một người dáng béo mà thô lỗ, đứng vững chãi ở một góc, hiển nhiên là người đứng đầu trong số bốn người.

    Ngoài ra còn có hai người dáng vừa vừa, không gầy cũng chẳng béo lại không có điều gì đặc biệt.

    Bốn người này là những kỵ sĩ che mặt mới xuất hiện khi nãy.

    Chương Đắc Thắng chỉ cỗ quan tài của Dương Hạo, người béo kia khoát tay một cái, hai người vừa vừa kia nhanh chóng bước tới, dùng sức khiêng chiếc quan tài lên.

    Trong quan tài phát ra tiếng vang, ở đây đầy quan tài, ánh sáng chập chờn của những ngọn đuốc mang lại vẻ dị thường đáng sợ, nhưng ngoài hai tên lão lại đang sợ vãi linh hồn thì bốn kẻ kia không hề tỏ ra sợ hãi.

    Quan tài vừa được mở ra, hai người nọ không chút hoang mang, khom lưng kiểm tra thi thể rồi báo cáo tình hình kiểm tra thực tế, sau đó nói: “Người này tuy bị thiêu cháy hết cả tứ chi, huyết nhục bị thương tổn nhưng theo tính toán thực tế về độ cao thấp, béo gầy thì có sai khác so với công tử”.

    Một tên trong số đó thò tay vào trong áo lấy ra một đoạn dây, đo đạc cái xác, sau đó dùng sợi dây kéo cái xác đứng lên.

    Một tên khác nhanh nhẹn lấy ra một cây kim bạc thử châm vào não và cổ họng rồi nói: “Người chết bị trúng độc”.

    Bọn chúng kiểm tra thi thể cẩn thận, từ ngũ quan đến lưỡi, bụng… một cách hết sức lão luyện.

    Cả cơ thể dường như bị thiêu cháy thành than nhưng bọn chúng vẫn soi đuốc vào nhìn kỹ lưỡng cứ như thể trên cái xác có khắc chữ vậy.

    “Miệng và mũi của cái xác đã bị thiêu cháy, khủy tay trái cũng bị thiêu, hai chân bị thiêu, bên vai phải vẫn còn nguyên, đã bị chết trước khi bị thiêu”.

    Một tên sau khi xem xét tỉ mỉ lạnh lùng đưa ra những lời phân tích đó, giọng nói lạnh lùng vang lên trong không gian như mơ hồ mang theo âm khí.

    Một tên khác sau khi xem xét vùng bụng của cái xác đã vừa tháo găng tay ra vừa nói: “Vùng bụng có vết chém nhưng miệng vết thương có hai chỗ sai khác.

    Một là từ miệng vết thương có thể thấy lực chém và rút kiếm ra không đều, công tử đã từng nói ngày đó người này bị trúng kiếm ở mũi thuyền, đối thủ làm sao có thể rút kiếm ra nhẹ nhàng như thế?

    Lực chém nhẹ nhàng như thế này giống như bị chém trên mặt đất bằng phẳng.

    Hai là vết sẹo ở đây cho thấy đều là do bị lửa thiêu.

    Miệng vết thương trên thực tế trơn nhẵn, không có vết nhăn, người sống thì mạch máu vẫn đang chuyển động, cơ thể sau khi bị thương thì vết thương sẽ sùi ra ngoài, còn vết thương này cho thấy khi người này bị chém thì người đó đã chết”.

    Tên béo kia thở một hơi thật dài rồi vén tấm khăn che mặt nạn nhân lên.

    Hắn giơ tay lên, như nghĩ ra cái gì rồi chợt vén ống tay áo lên, lộ ra một cánh tay có hình xăm.

    Hình xăm đó là hình sơn thủy đồ, bên cạnh còn có năm chữ nhỏ, liệt nhạc ngũ điểm thanh…”

    Hằn thì thào: “Đúng là thú vị, ta chỉ rời đi có một lúc mà hắn đã kịp bỏ một món tiền lớn ra để làm kinh doanh, nhưng bạn làm ăn của hắn lại ở Biện Lương.

    Tất cả đều không nằm ngoài ý của Chương La, đến nay hắn lại chết một cách cổ quái thế na ỳ, cuối cùng là muốn làm gì?”

    Trầm tư trong chốc lát, hắn cười một cách kỳ quái rồi nói: “Đem quan tài ra đậy lại như ban đầu”.

    “Rõ!”

    Mấy tên đó đậy nắp quan tài lại như ban đầu.

    Tên dáng người cao ánh mắt lướt qua Chương Đắc Thắng và Ôn Hám, tay nắm lại thành nắm đấm rồi nói như đang mê sảng: “Các ngươi đã đi tuần sân viện rồi, không có chuyện gì xảy ra hết, quay về chỗ ở và yên tâm ngủ đi…”

    Tên béo xoay người, hất tay chỉ ra phía bên ngoài, thản nhiên dặn dò: “Huy động hết lực lượng của chúng ta ở nước Đường, kể cả có phải lật từng tấc đất lên thì cũng phải đào cho ra tên Dương Hạo”.

    Quyển 9: Mây và trăng, tám ngàn dặm đường

    Chương 362: Giết Hổ.

    Trong cung Lý Dục gần đây thường có khách khứa tới thăm nửa đêm.

    Thực giống với câu nói: “Cú mèo vào nhà, vô sự bất lai”, những tin mang đến chẳng tốt lành gì, gây sức ép khiếm tâm lực Lý Dục tiều tụy, buổi tối có chút gió thổi cỏ lay cũng bị giật mình, một khi đã bị giật mình thì rất khó chìm được vào giấc ngủ, khiến cho người trong cung lo lắng vạn phần.

    Đợi Lý Dục chìm vào giấc ngủ, đến con muỗi kêu vo ve thấy động tĩnh vậy cũng không dám thò đầu ra ngoài.

    Mùi hương an thần mang theo tiếng ngáy say giấc vọng từ phòng ngủ ra, nội thị đô tri thở phào một hơi dài, mấy nội thị của cung nhẹ nhàng vươn vai, rồi rón rén cùng nhau đi ra ngoài điện, tời khỏi điện ngủ thật xa, nội thị đô tri mới nhỏ giọng thì thào bàn tán với nhau: “Ối, những ngày này, thực là làm khổ người ta, thật khó được cái cảm giác yên ổn ngủ say.

    Cấm không được có động tĩnh gì, nếu ai quấy nhiễu đại gia, ta sẽ đánh hắn chết thì thôi.”

    Từ ngũ đại tới nạy, vua của một nước đều được người thân cận gọi là quan gia, nhưng Giang Nam thì không như vậy.

    Trung chúa Lý Cảnh cũng chính là cha của Lý Dục, năm đó từng xưng thần với Hậu Chủ Sài Vinh, tự hạ nhất cách, đổi hoàng đế là quốc chủ, trong cung Đường quốc không gọi quan gia với quốc chủ mà gọi là đại gia, sau đó lại phục hồi cách gọi hoàng đế, cách xưng hô này mãi mãi không thay đổi, giờ Lý Dục lại thành quốc chủ, đó cũng chỉ là đổi cách xưng hô mà thôi.

    Các nội thị trong cung bên cạnh liên tục nhận lời, nội thị đô tri ngáp một cái nói: “Ôi chao, mấy ngày nay áp lức chết đi, cánh tay này, chân già này cũng không thể trụ nổi nữa.

    Ta phải quay về nghỉ đây, các người chăm nom đại gia cẩn thận nhé, sơ sểnh một chút là không được, cho dù chỉ là con chim sẻ cũng không được gần hoàng thượng, nghe thấy chưa?”

    Mọi người vội gật đầu tuân lệnh, lão đô tri run rẩy cất bước đi về chỗ nghỉ ngơi của mình, vừa mới bước được vài bước, phía trước có một bóng đen lướt nhanh như chớp chạy tới, không kịp dừng lại, đâm luôn vào vai lão đô tri.

    Lão đô tri té ngã kêu một tiếng, tức giận mắng: “Tiểu…”

    Hắn vội vàng tỉnh ngộ, sợ đánh thức Lý Dục, vội nhẹ giọng nói: “Thằng nhóc kia, không có mắt à?

    Cũng dám chạy trong cung cơ đấy, Tạp gia không cho người một trận, thì ngươi không biết quy củ gì hết.”

    Mấy nội thị ba chân bốn cẳng chạy tới đỡ hắn dậy, tên tiểu hoàng môn lảo đảo đứng dậy nhìn thấy rõ là lão đô tri, vội vàng sợ hãi nói: “Đô tri thứ tội, tiểu nhân vì có việc gấp phải bẩm báo quốc chủ, chạy hơi vội, xin đô tri thứ tội.”

    Lão đô tri nghe nói là bẩm báo sự tình với quốc chủ, càng giận dữ, quát lớn: “Hỗn xược, đại gia vất vả lắm mới chợp mắt được, ngươi còn muốn đánh thức đại gia?

    Nói cho ngươi biết, hôm nay dù trời có sập, cũng phải đợi cho tới sáng sớm ngày mai muốn bẩm gì thì bẩm.”

    Tiểu hoàng môn đó lắp ba lắp bắp nói: “Nhưng… nhưng người này là mật thám của Sở Quốc Công Tòng Thiện đại nhân từ Khai Phong trở về, nói là có đại sự vô cùng nguy cấp cần phải bẩm báo với quốc chủ ạ.”

    “Đặng vương…

    à không, Sở Quốc Công đại nhân phái về sao?

    Sở Quốc Công có tin gì?”

    Lão đô tri vừa mừng vừa lo, hắn biết Lý Dục và mấy huynh đệ tình thâm nghĩa trọng, từ khi Lý Tòng Thiện bị quản thúc tại Khai Phong, quốc chủ thường buồn bực không vui.

    Chuyện bên lề đều có thể đợi, nhưng chuyện này dù thế nào cũng không thể trì hoãn được.

    Lão đô tri biết tình thế khó xử, do dự một lát, rồi dậm chân nói: “Thôi, nếu người của Sở Quốc Công khiển đến, thì không thể trì hoãn được.

    Ngươi đi theo ta.”

    Nói xong, lão đô tri chân chấm chân xóa đi vào tẩm cung của Lý Dục…

    Chẳng được bao lâu, ngọn đèn dầu trong tẩm cung được thắp sáng, lập tức có hai ngọn đèn cung đình dẫn Lý Dục thân áo bào tím mặt tươi cười đi tới Thanh Lương điện.

    Trăng sáng treo lơ lửng trên không, trong Thanh Lương điện lặng ngắt như tờ, Lý Dục ngồi sau bàn, mặt tái nhợt, trông thực đáng sợ.

    Tin được Lý Tòng Thiện đưa đến cũng không phải là tin tốt lành, không, nên là tin tốt, vạn hạnh.

    Lý Dục thầm nhủ may mắn, nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa: “Lâm Hổ Tử, Lâm Hổ Tử, cô… cô đối đãi với ngươi không tệ, ngươi lại lòng muông dạ thú thế này đây.” (cô là tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến)

    Từ Đường mạt, các đại tướng đối mưu làm phản không mệt nhọc đều là cùng một bí kíp.

    Bước một, tìm một cớ xuất binh thảo phạt kẻ thù bên ngoài; bước hai, chiếm đủ lương thảo quân lương, dẫn đội quân tinh nhuệ dời đi; bước ba, nửa đường dừng lại, rõ ràng trong quân đội và hắn không phải là tướng lĩnh một lòng, sau đó sửa cờ, hoặc là trở giáo một kích.

    Giờ tin Lâm Nhân Triệu hàng Tống là Lý Tòng Thiện phái người đưa tới, Lý Dục sao có thể không tin đây?

    Đến Lâm Nhân Triệu đã từng hiến kế: “Quốc chủ có thể giả là không biết thần xuất binh tấn công Tống.

    Sự thành, quốc chủ hãy phái đại quân đi tiếp ứng, sự bại, quốc chủ có thể nói thần giả mạo chỉ dụ vua xuất binh, giết cả nhà thần, tạ tội với Tống quốc.”

    Những kế đó đều bị Lý Dục coi là kế hiểm ác.

    Lý Dục vừa lo vừa sợ, mắng cho một hồi, đột nhiên nhớ tới lời nói của tiểu sư Kê Minh tự: “Trong vòng mười ngày, phải có kết quả.”

    Lý Dục đột nhiên giật mình, thở dài: “Tiểu sư phó thực thần nhân vậy, quả nhiên là một lời thành thực.

    Nếu cô tùy tiện liên minh với người Khiết Đan, đến lúc đó ngự giá thân chinh, Lâm Nhân Triệu đi phạt Tống, thực là hồ đồ làm theo quỷ kế của hắn.”

    Lý Dục càng nghĩ càng sợ hãi, liền cắn răng, cúi đầu quát: “Người đâu, tốc chiếu Hoàng Phủ Kế Huân vào cung.”

    Hoàng Phủ Kế Huân mấy ngày nay bị Tống quốc và Khiết Đan huyên náo tới mức ngủ cũng không yên, giờ về phủ, vừa tắm gội thay quần áo, thư thái bò lên giường, hai mĩ thiếp dịu dàng ôn nhu vuốt ve, những cặp đùi trắng muốt mềm mịn, tướng quân Hoàng Phủ vừa lim dim, ôm mĩ nhân trên giường thì nghe có cấp chiếu của Lý Dục gọi vào cung.

    Vừa nghe Lâm Nhân Triệu dục phát, quốc chủ bảo hắn dẫn binh đi trấn hải đòi lại, Hoàng Phủ Kế Huân giật nảy người, sợ hãi.

    Đừng thấy hắn bình thường đấu lợi hại với Lâm Nhân Triệu, có thể khi đó là cùng điện xưng thần thôi, có Lý Dục làm chỗ dựa cho hắn, hắn còn sợ Lâm Hổ Tử ăn hắn sao?

    Nhưng vị tướng quân Hoàng Phủ là nội đấu nội hàng, ngoại đấu ngoại hàng, giờ phải bỏ qua thể diện so sánh công phu, Hoàng Phủ Kế Huân tự biết mình.

    Lâm Nhân Triệu là người nào?

    Đó là một mãnh tướng đệ nhất Đường quốc, dũng khí nổi tiếng thiên hạ, đánh đâu thắng đó, không thứ gì có thể cản nổi, thiết kỵ Khiết Đan đều bị hắn đánh cho tan tác.

    Là một mãnh tướng, Lâm Hổ Tử dám chỉ dẫn bốn người ngược gió đi hướng vạn tiễn trận, hỏa thiêu cầu gỗ, chặn đại quân Sài Vinh nam hạ, đó là uy phong gì?

    Thực phải lật mặt, để hắn dẫn quân đi thảo phạt Lâm Nhân Triệu, đây không phải là bánh bao đánh chó sao?

    Lý Dục thấy Hoàng Phủ Kế Huân hơi chần chừ, mặt không khỏi biến sắc, tức giận nói: “Lệnh tôn nãi Đường quốc hổ tướng ta, trung thành tận tâm, vì nước hy sinh quên mình, Hoàng Phủ tướng quân hổ phụ hổ tử, cô có ý giúp đỡ, giờ lại sợ hãi như vậy sao?”

    Hoàng Phủ Kế Huân mắt hơi chuyển, vội nói: “Quốc chủ nghĩ sai về thần rồi, thần đang nghĩ, nếu chúng ta huy binh đi trước, tất nhiên sẽ đánh rắn động cỏ, một khi đại chiến nổ ra, ngay cả giết Lâm Nhân Triệu, Đường quốc ta cũng bị tổn thất nặng nề.

    Sở quốc công bí mật phái người đưa tin về, Lâm Nhân Triệu lúc này còn không biết quỷ kế của hắn đã bại lộ hay chưa, chúng ta sao không giết quách hắn đi, như vậy, mười vạn thủy quân trấn hải sẽ không bị tổn hao gì mà thu về.”

    Lý Dục vừa nãy còn nổi nóng, thầm nghĩ tiêu diệt phản thần, lại nghe Hoàng Phủ Kế Huân nói vậy, không khỏi giật mình tỉnh ngộ.

    Hắn cúi đầu trầm ngâm giây lát, mặt lộ nụ cười ảm đạm: “Người đâu, nhận chỉ, gọi trấn hải tiết độ sứ Lâm Nhân Triệu lập tức vào kinh, cấm chậm trễ!”

    ******

    “Cho dù Tống quốc không đi tìm Khiết Đan gây chuyện, giờ sứ giả Khiết Đan bị giết, toàn bộ dịch quán Khiết Đan đều bị phá hủy, dựa vào sự kiêu ngạo của người Khiết Đan, tất nhiên sẽ không chịu từ bỏ ý đồ.

    Nhưng nội quốc Khiết Đan có nội ưu, dự đoán được ý đồ của bọn họ, song phương cũng sẽ không vội vàng bỏ trọng binh, cuộc chiến như vậy chẳng có cách đả thương.

    Tác dụng của Giang Nam quốc chủ lúc này hết sức quan trọng, hắn giờ cấp chiếu Lâm Hổ Tử tướng quân về, chẳng phải chính là đã ra quuyết định rồi sao?”

    Chiết Tử Du vừa đi vừa suy tư: “Lâm Hổ Tử là hổ tướng có chủ trương quyết chiến với Tống quốc, Lý Dục gọi hắn về, có thể là liên hợp với Khiết Đan tác chiến với Tống.

    Nếu có Đường quốc tương trợ, hoàng đế Khiết Đan vị tất sẽ không buông tay đánh một trận.

    Như vậy tam quốc tất có tổn thất, nếu chiến trận xảy ra, ít nhất trong mười năm triều đình với tây bắc ta cũng không thể dùng binh, chỉ có thể áp dụng kế sách trấn an, sẽ là vậy sao?”

    Nàng đột nhiên nhớ tới câu nói Dương Hạo đã từng nói với nàng, lòng bỗng chua xót: “Ta còn nói chàng theo danh sư học thuật gì là bói toán, trên đời ngay cả thiên cơ có thực, lại dễ dàng bị phá, nói gì Tống quốc trong hai ba năm dụng binh với Đường quốc, Đường quốc tất sẽ bị diệt, bảo ta không cần nghịch thiên tòng sự.

    Giờ có hy vọng, nếu chàng có trước mặt ta, ta chẳng lẽ lại không nói vậy sao?”

    Chương 364: Đánh hôn mê.

    Dương Hạo không thể yên tâm được, mạo hiểm đi tới gần Lâm phủ nghe ngóng tin tức của nàng.

    Ở Lâm phủ lớn nhỏ phần lớn bị bắt, chỉ chạy thoát được một đứa trẻ, một tiểu thiếp và Chiết Tử Du.

    Tiểu thiếp đó mang theo đứa con đi vào miếu dâng hương, trên đường về nghe thấy tiếng ầm ĩ của Lâm phủ, lập tức chạy trốn.

    Chạy thoát một tiểu thiếp, một đứa trẻ, Hoàng Phủ Kế Huân không để bụng, nhưng không bắt được Mạc Dĩ Minh làm hắn không cam lòng, giờ Lâm gia đã thành tù nhân, ngày xưa cao to là thế, có qua lại thân mật với Hoàng hậu nương nương, đến hắn cũng không dám đắc tội với cô nương họ Mạc, lúc này lại có thể khiến hắn ta thích thì cứ làm, nhưng cô tay chạy rồi.

    Hoàng Phủ Kế Huân tức giận, phong tỏa toàn thành, nhất định phải tìm cho được cô ấy, Dương Hạo tới gần Lâm phủ, gặp mấy Đường binh, mấy người đó còn ngăn hắn lại, còn chỉ trỏ vào bức vẽ Chiết Tử Du hỏi hắn xem có gặp người này không.

    Dương Hạo lúc này mới biết được Chiết Tử Du đã chạy thoát, thở phào nhẹ nhõm.

    Theo sự cảnh giác và võ công của Chiết Tử Du, chỉ cần không bị sa lưới, thì Hoàng Phủ Kế Huân có đào ba tấc đất lên cũng không thể tìm được cô gái xảo quyệt hồ ly này.

    Giờ thực là tình cảnh có thể dự đoán được, tuy nói bọn họ ẩn nấp bí mật, nhưng dù sao thì người cũng quá đông, để đề phòng những người vô tội gặp tai họa, Dương Hạo sau khi lắc đầu lấy lệ với mấy tên Đường binh đó, thì lập tức trở về ngõ Ô Nê bên bờ sông Tần Hoài.

    Dương Hạo cúi người, bước thong thả vào ngõ Ô Nê, nhìn xung quanh, cảnh giác chú ý quan sát người đi lại xung quanh, bỗng ánh mắt bất chợt nhìn thấy hai cái bóng đang đứng ở cửa ngõ, chỉ thấy dáng người phía sau của hai người, Dương Hạo bỗng giật mình.

    Một tên lưu manh trong đó, quần áo có lẽ là người trong ngõ, còn một tên khác, tuy chỉ nhìn thấy dáng phía sau, nhưng dáng đó quen vô cùng, người đó tuy mặc quần áo giả trai, nhưng phía sau nhìn lại thấy giống hệt Đinh Ngọc Lạc trong trí nhớ của hắn.

    Trong khi hắn đi tới Quảng Nguyên vận chuyển lương thực, Đinh Ngọc Lạc từng giả làm nam nhi, bóng sau của người này rất giống với muội ấy.

    Tên lưu manh đó chỉ vào trong ngõ nói mấy câu gì đó, và cái người giống Đinh Ngọc Lạc thì gật đầu, theo hắn vào trong ngõ.

    Dương Hạo lắc đầu cười: “Nhất định là nhìn nhầm, cô ấy sao có thể đến Nam Đường, lại còn đến cái nơi này làm gì nữa không biết?”

    Hai ngày hôm nay Dương Hạo chưa liên lạc với Bích Túc, nhưng không biết Đinh Ngọc Lạc thực sự đã đến thành Kim Lăng hay chưa, hắn khẽ khom lưng, lại bước về phía trước, song vẫn do dự: “Ta trong cung Lý Dục đoán tuyệt không thấy Tử Du xuất hiện ở đó, lẽ nào không thể gặp Ngọc Lạc ở đây sao?

    Tên lưu manh ở đây hại mệnh phụ nữ, lừa bán phụ nữ chỗ nào chả có, nếu như hắn…thực sự là cô ấy, nếu như họ có …”

    Dương Hạo càng nghĩ càng lo, không biết thân thế người nọ là ai, hắn không thể nào yên tâm được, thế là quay thân, đi về phía đầu ngõ nơi họ đang đi.

    “Chính là ở đây?”

    Đinh Ngọc Lạc giật mình nhìn khung cảnh trước mắt.

    Một căn phòng cỏ gianh lụp sụp.

    Tường dùng những viên đá vỡ xây thành.

    Ngoài tường là một cái rãnh thối.

    Trong rãnh là những thứ rác rưởi, những con mèo con chó chết, càng cỏ lá cỏ thối, cùng những vật màu vàng màu trắng nổi lềnh phềnh trên mặt nước, từ xa nhìn lại thấy nó khẽ dao động.

    Dù ở đây là nơi những dân nghèo ở, nhưng cái sông bên cạnh quả thực là rất thối, cho nên những căn phòng bên cạnh đã sớm lụp sụp, rách nát, chẳng có ma nào ở.

    “Đúng vậy”.

    Tên lưu manh đó cười nói: “Mới đây đến thuê ở, trên đùi có thương tích, tuổi tác và tướng mạo cũng kha khá, hắn ở ngõ Ô Nê này.

    Tôi chỉ biết thế, cái khác thì không dám nói, tìm người loại này, 100 sai dịch cũng không thể so sánh với ta, dù chỉ là cái hẻm chuột, tôi cũng có thể đào nó lên, còn về có phải là người mà công tử cần tìm hay không, thì tại hạ không dám bảo đảm”.

    Đinh Ngọc Lạc rút từ trong tay áo ra một chuỗi nặng trịch để vào lòng bàn tay tên lưu manh đó, gã nọ đếm đếm, mặt tươi như hoa nói: “Nếu tại hạ đoán không lầm, phải chăng là công tử muốn đi báo thù hắn?

    Tôi thấy người đó giống như luyện gia tử, cần giúp đỡ, tại hạ sẽ ngáng chân đánh hôn mê sau lưng, tạ hạ lành nghề chuyện này lắm, công tử chỉ cần thêm chút tiền nữa, tại hạ…”

    Đinh Ngọc Lạc lạnh lùng xua tay, người đó liền im bặt miệng, cười nhe nhởn với nàng rồi chắp tay chạy mất dạng.

    Đinh Ngọc Lạc đứng lặng người nhìn một lát, rồi cất bước vào trong viện, vừa mới vào viện, cửa phòng đã có một tiếng mở ra, một người thọt mặc quần áo rách nát dính dầu mỡ đi ra, hai người chạm mặt nhau.

    Bỗng nhiên, người đó vội xoay người, lết chân vào phòng.

    Đinh Ngọc Lạc lạnh lùng nói: “Ngươi còn định trốn đi đâu nữa?”

    Tên thọt đó đứng lại, người run lên, từ từ xoay người lại, Đinh Ngọc Lạc bước lại gần, cầm chặt chuôi kiếm cười nhạt nói: “Quả nhiên là ngươi, vừa nãy ta còn không dám tin, ngươi lại ẩn thân ở một nơi thế này, giờ, ngươi còn chạy đi đâu nữa đây?”

    Đinh Thừa Nghiệp run rẩy, cười buồn bã, đứng thẳng người nói: “Tỷ, cũng thật là làm khó cho tỷ, từ Phách Châu đuổi theo đến Khiết Đan, rồi lại từ Khiết Đan đuổi đến Đường Quốc, rong ruổi mấy ngàn dặm, giờ ta trốn ở một nơi thế này, mà cũng tìm ra được.

    Được lắm, ta không trốn nữa, không muốn trốn tiếp nữa, muốn giết thì giết đi, sống như giờ thực không bằng chết, chết rồi…cũng tốt…”

    Đinh Ngọc Lạc hơi rút dao ra khỏi vỏ, lạnh lùng nói: “Ngươi giết cha hại huynh, mưu đoạt gia chủ, làm cho Đinh gia đang êm đẹp bị hủy hoại, cũng chính là hủy hoại ngươi.

    Đây chính là gieo gió gặp bão, làm chuyện bậy bạ sao có thể sống.

    Đinh Thừa Nghiệp, Đinh gia sao lại có một tên nghiệt tử giết cha hại huynh táng tận lương tâm như vậy chứ?”

    Mũi kiếm chĩa trước ngực Đinh Thừa Nghiệp.

    Cười thảm nói: “Ta đáng chết lắm, ta không nghĩ tới sẽ có ngày rơi vào bước đường này, thực là…thực ta không có dã tâm chiếm đoạt gia sản.

    Việc sai lầm duy nhất ta đã phạm phải là có tư tình với đại tẩu, tất cả những cái khác, còn không phải bị người ép sao?”

    Đinh Ngọc Lạc tức giận quát: “Sự đến nước này ngươi còn dối trá, giết cha hại huynh, ai ép bức ngươi cơ chứ?”

    Nàng cầm thanh kiếm trong tay càng chặt hơn, cắm vào ba phần, máu tươi từ từ chảy ra.

    Đinh Thừa Nghiệp khàn giọng nói: “Ta vốn cam tâm làm một nhị thiếu gia vô ưu vô lo, chưa bao giờ nghĩ đến việc cướp quyền của Đinh gia, nhưng…sau này đại ca xảy ra chuyện, Đinh gia ngoài ta còn thừa lại ai chứ?

    Ta không muốn làm cũng phải làm, nhưng…

    Hắn cười nhạt: “Đại ca xem thường ta, cha cũng coi thường ta, họ thà phí tâm tư, dìu một tên gia nô lên, ai không cười ta sau lưng chứ?

    Những người bạn của ta, thậm chí đến người nhà trong phủ, thậm chí đại tẩu, ai không coi ta hèn mọn?”

    Hắn bỗng lạc hẳn giọng đi nói: “Ta không muốn làm cái công việc gia chủ hao tâm tổn sức kia, nhưng nó tự nhiên lại rơi xuống đầu ta, dựa vào cái gì ta phải nhường cho ai đó?

    Tại sao ta lại phải giao cái thuộc về ta cho một tên không đâu.

    Đại ca giúp một tên trời ơi đất hỡi áp đến trên đầu huynh đệ thân thuộc, hắn bất nhân, thì ta bất nghĩa”.

    “Súc sinh!

    Giao Đinh gia cho ngươi?

    Không cần nói làm cho nó vinh danh, để giữ vững sự nghiệp, ngươi làm được sao?

    Vì điều này, ngươi có lý do để hại đại ca?

    Đại ca chưa từng nghĩ đến việc giao gia nghiệp cho nhị ca trước, lẽ nào ngươi xứng đáng với hắn sao?

    Cho tới nước này, ngươi còn nói sằng nói bậy, cái gì cũng là lỗi sai của người khác, ngươi mãi mãi cũng là vô tội, ngươi hại chết phụ thân cũng là bất đắc dĩ sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp mặt ỉu xìu, buồn bã nói: “Người, tại sao lại phải lớn?

    Lớn rồi, thì lại có quá nhiều dục vọng, mỹ sắc, tiền bạc, quyền lực, tham ô, ghen tị, hận thù.

    Lớn rồi, những thứ mà hồi nhỏ cho rằng nó quan trọng nhất sẽ coi nó không đáng một xu, nhân vật đã từng hèn mọn, mình cũng sẽ biến thành hắn, sẽ đi h᩠người, nếu như mãi mãi không lớn…có lẽ sẽ tốt hơn…”

    Đinh Ngọc Lạc lạnh lùng nói: “Ngươi nói hết chưa?

    Nói hết rồi thì ngươi có thể chết, giờ dù ngươi có nói gì đi chăng nữa, cũng đừng có mơ ta tha cho ngươi, hôm nay, ngươi phải chết”.

    Đinh Thừa Nghiệp mơ hồ nhìn lưỡi kiếm, rồi nhìn lên khuôn mặt của Đinh Ngọc Lạc, kinh ngạc nói: “Ta hỏi ngươi sao lại tìm được ta, ngươi được ai giúp đỡ?”

    “Hứ?”

    Đinh Ngọc Lạc nghiêng đầu sang một bên, nghĩ ngợi.

    Đinh Thừa Nghiệp bỗng nghiêng người, đánh một quyền về phía bả vai Đinh Ngọc Lạc.

    Quyền đánh của hắn tương đối mạnh, Đinh Ngọc Lạc khó mà tránh khỏi, Đinh Ngọc Lạc bị hắn đánh đúng xương vai, kêu lên một tiếng, đoản kiếm rơi xuống đất.

    Đinh Thừa Nghiệp đoạt lấy thanh kiếm, mặt hiểm ác nói: “Muốn giết thì cứ giết đi, còn muốn ta liệt kê tội ác ra không?”

    Đinh Ngọc Lạc giật bắn người ra, mắt sáng quắc, tìm kiếm thứ gì đó trong viện, lạnh lùng nói: “Ngươi đoạt lấy kiếm, có thể thoát mạng sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp nhe răng cười nói: “Tuy ta bị thương ở chân, ngươi lại tay không bắt giặc.

    Ta ngươi võ công về cơ bản cũng không kém mấy, ngươi giờ có thể giết ta được sao?

    Đệ ngươi âm hiểm giả dối, vô liêm sỉ, tội ác chồng chất, ngươi nhìn lạ lắm nhỉ?

    Không chịu được thì ở suối vàng với lão già kia đi”.

    Đinh Thừa Nghiệp cố nén đau đớn ở đùi, buông người về phía trước đâm về phía Đinh Ngọc Lạc, kiếm trong tay chợt động, thì nghe thấy một tiếng rít “Ô” một tiếng.

    Đinh Thừa Nghiệp kêu thảm một tiếng, kiếm trong tay leng keng rơi xuống đất.

    Hai người cùng nhìn về phía cửa viện, thì thấy một ông già lưng còng bước chậm rãi đến, trầm giọng nói: “Mặc dù nói người sẽ phải chết, về thiện mà nói, hắn cũng được coi là một người sao?

    Muốn giết thì giết, ngươi còn mong là hắn sắp chết thì có thể tỉnh ngộ sao, há chẳng phải đàn gảy tai trâu?”

    Đinh Ngọc Lạc giật mình nhìn hắn, lúng túng nói: “Đa tạ tiền bối đã chỉ bảo, không biết đại danh của tiền bối là…?”

    Đinh Thừa Nghiệp vội cầm lấy gậy chống, cầm lấy đoản kiếm, gắng sức đứng thẳng dậy, cười nhạt nói: “Các người quét rác ở cửa, không nên quan tâm đến chuyện người khác, lão già này, ngươi đã gần đất xa trời, chẳng lẽ còn oán mạng sống quá dài của mình sao?”

    Dương Hạo cười nhạt, đi tiến thêm vài bước về phía hắn, đi qua người Đinh Ngọc Lạc, đột nhiên sờ vào bên hông nàng.

    Đinh Ngọc Lạc dù chưa coi hắn là kẻ địch, nhưng bản năng luyện võ cảnh giác khiến nàng thuận thế vung tay và lui về phía sau, một chưởng vung ra bắn vào cổ tay lão già.

    Không ngờ lão già này thân thủ cực kỳ nhanh, Đinh Ngọc Lạc chỉ cảm thấy đai lưng mình nhẹ như không, nhìn chăm chú, thấy bao kiếm cắm ở đai lưng bỗng rơi vào tay người già đó.

    Lão già nắm lấy chuôi kiếm múa vài cái, đột nhiên đâm về phía cổ họng Đinh Thừa Nghiệp, cú xuất chiêu dù không có nghệ thuật gì, nhưng vẫn nhanh như điện.

    Đinh Thừa Nghiệp lắp bắp kinh hãi, vội vàng giơ tay đón đường kiếm, hai người đấu với nhau bảy tám hiệp, chỉ nghe thấy tiếng “Keng”, kiếm của Đinh Thừa Nghiệp chui tọt vào vỏ kiếm của lão già.

    Đinh Thừa Nghiệp ngẩn người, chưa kịp rút kiếm ra, lão già đã giữ chặt nó trong vỏ, một đòn mạnh truyền tới, Đinh Thừa Nghiệp không cầm được chuôi kiếm, đoản kiếm lại bị đoạt mất, lão già còn cho nó vào vỏ nữa, ngón tay cầm chuôi kiếm mềm nhũn, chuyển động hai vòng, đoản kiếm liền rời khỏi tay bay đi, xoẹt một tiếng, bay trở về bên hông Đinh Ngọc Lạc.

    Chiêu thức kiếm thuật ấy chính xác vô cùng, Đinh Thừa Nghiệp biết kiếm thuật của mình còn kém xa, mặt biến sắc, vội giơ tay trái về phía đó, lão già làm bộ đợi hắn tới gần, rồi lấy quải trượng đoạt lại, “Bịch bịch bịch”.

    Hai vai, hai sường, hai chân, bị đánh mạnh, đánh đến mức Đinh Thừa Nghiệp chỉ kêu thảm thiết liên hồi, rồi ngã phịch xuống đất, ôm đầu mình kêu: “Ta…ta không thù không oán gì với ngươi, sao…sao ngươi lại hại ta?”

    “Chúng ta không thù không oán sao?”

    Dương Hạo cười lạnh, bỏ đi chòm râu, nói lại giọng.

    Đinh Thừa Nghiệp thấy rõ bộ dáng của hắn, cả kinh trợn mắt há mồm, run run nói: “Ngươi…ngươi…ngươi là người hay là ma…?”

    Đinh Ngọc Lạc thấy bộ dáng Dương Hạo, vừa mừng vừa sợ nói: “Nhị ca, ca…ca vẫn còn sống sao?”

    Nói rồi nước mắt ngắn dài lăn xuống.

    Dương Hạo nhìn chằm chằm Đinh Thừa Nghiệp, không quay đầu lại nhìn nàng, Đinh Ngọc Lạc rưng rưng nước mắt buồn bã.

    “Ngươi…ngươi chưa chết?”

    Đinh Thừa Nghiệp lúc này cũng đã hiểu ra, mắt thấy hắn đằng đằng sát khí, không khỏi hoảng hốt, lăn vài vòng trên đất, reo lên: “Ngươi, ngươi muốn thế nào?

    Ngươi giờ thanh vân trực thượng, làm quan lớn Tống Quốc rồi, ngay cả Giang Nam Quốc Chúa cũng nể ngươi, còn ta thì rơi vào bước đường này, còn chưa đủ thảm sao?

    Tại sao ngươi không bỏ qua cho ta?”

    Dương Hạo cười nhạt nói: “Ngươi hãm hại ta, ta có thể bỏ qua cho ngươi, nhưng mối thù của nương ta, không thể không trả.

    Thù của Đông Nhi, ta đường đường là đấng nam nhi, không thể không báo”.

    Đinh Thừa Nghiệp kêu rít lên: “Ta chỉ muốn hãm hại ngươi mà thôi, nào có ý nghĩ làm hại người khác?

    Mẫu thân ngươi mắc bệnh hiểm nghèo, giận dữ nên bệnh thêm nặng, thế nên mới mất, bà ấy không phải do ta giết, bà ấy không phải do ta giết”.

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Đúng vậy, Đinh nhị thiếu gia ngươi giết người, còn muốn dùng nước mà rửa tay đã nhuốm máu tươi sao?

    Dựa theo đạo lý của ngươi, Đông Nhi đương nhiên không phải do ngươi giết rồi”.

    Đinh Thừa Nghiệp tức giận kêu lên: “Đông Nhi, ta càng không muốn giết, rõ ràng là Liễu Thập Nhất và Đổng Lý Thị sợ lộ chuyện gièm pha, nên mới giết người diệt…”

    Nói đến đây, mắt hắn đột nhiên lóe lên nói: “Đông Nhi…Đông Nhi?”

    Nét cười quỷ dị xuất hiện trên mặt hắn, hắn chậm rãi ngồi thẳng người, bình tĩnh nói: “Đinh Hạo, ngươi không thể giết ta”.

    “Cái gì?”

    Gậy từ từ đưa lên, Dương Hạo ung dung cười nhạt: “Hôm nay không có ai đi cứu ngươi hết…”

    “Ai bảo không ai có thể cứu ta?”

    Đinh Thừa Nghiệp cười lớn nói: “Có một người có thể cứu ta, cô ấy nhất định có thể cứu ta, cô ấy chính là La Đông Nhi”.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Phí lời, Đông Nhi lương thiện, nếu như nàng chưa chết…”

    Lời Dương Hạo còn chưa dứt, gậy thảo mộc trong tay đã vun vút tiếng gió giáng xuống trán Đinh Thừa Nghiệp, Đinh Thừa Nghiệp giương mắt kêu lớn: “La Đông Nhi vẫn chưa chết”.

    “Hic”.

    Chiếc gậy còn cách trán hắn ba tấc bỗng có một lự ngăn nó lại, mồ hôi lăn trên mặt Đinh Thừa Nghiệp, Dương Hạo điềm nhiên nói: “Ngươi nói gì?”

    Đinh Thừa Nghiệp nuốt nước bọt, vội vàng nói: “Ta nói là…La Đông Nhi…chưa…chết”.

    Dương Hạo trừng mắt một lúc lâu, người đờ ra, căng thẳng nói: “Ta không phải nhị tỷ của ngươi, ngươi có nói thế nào cũng không có tác dụng.

    Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin ngươi sao?”

    Đinh Thừa Nghiệp vội nói: “Còn có Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu, bọn họ đều ở cùng nhau”.

    “Cái gì?”

    Dương Hạo mặt biến sắc, Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu có mối tương giao với mình, Đinh Thừa Nghiệp ở quê sao biết, đến La Đông Nhi cũng chưa gặp ba huynh đệ kết bái, Đinh Thừa Nghiệp nếu như cuống lên muốn lừa mình thì cũng không thể trong thời gian ngắn nhắc đến Loan Đao Tiểu Lục và Đông Nhi, như vậy thì sức tưởng tượng quá phong phú mới có thể nghĩ đến ba người họ?”

    Tim Dương Hạo đập thình thịch, chăm chú nhìn Đinh Thừa Nghiệp một lúc lâu mới từ từ nói: “Ngươi muốn lừa ta?”

    Đinh Thừa Nghiệp thấy sắc mặt hắn như vậy, thấy tính mạng mình tạm thời có thể được giữ lại, mặt hắn dương dương tự đắc ung dung nói: “Ta nói đến tăm tích của cô ấy, ngươi bỏ qua cho ta, thế nào?”

    Dương Hạo nhìn hắn không nói gì, Đinh Thừa Nghiệp nhếch miệng cười nói: “Chẳng qua Đinh Thừa Nghiệp ta là một tiểu nhân vô liêm sỉ, La Đông Nhi là nương tử của ngươi, Loan Đao Tiểu Lục bọn họ là huynh đệ kết nghĩa của ngươi, nếu như ngươi không muốn biết sự sống chết của họ thì cứ giết ta đi”.

    Mắt hắn giảo hoạt, nói: “Thực ra…trong lòng ngươi biết ta không nói sai đúng không?”

    Đinh Ngọc Lạc đứng một bên chỉ nhìn mà không nói gì.

    Dương Hạo trầm mặc một lúc sau chậm rãi nói: “Được, ngươi nói tung tích của nàng đi, ta sẽ không giết ngươi”.

    Đinh Thừa Nghiệp nhìn Đinh Ngọc Lạc nói: “Cô thì sao?”

    “Cô ấy nếu giết ngươi, ta sẽ cản”.

    Đinh Thừa Nghiệp cười khanh khách nói: “Được, ta là tiểu nhân, nhưng ta biết ngươi là quân tử.

    Tiểu nhân…cũng thích làm bạn với quân tử lắm chứ, ta tin lời hứa của ngươi”.

    Đinh Ngọc Lạc muốn giết hắn báo thù cho cha, nhưng lại nghĩ tới lời của Dương Hạo, nghĩ tới những lúc Dương Hạo phải chịu khổ.

    Đinh gia có lỗi với Dương Hạo quá nhiều rồi, người chết không sống lại được, giờ người sống thì sao đây?

    Cô chỉ có thể tạm thời gác lại chuyện báo thù cho cha, mong có thể có được tin gì đó của La Đông Nhi.

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Bớt những lời thừa thãi đi, ngươi nói Đông Nhi còn sống, vậy nàng ở đâu?”

    Đinh Thừa Nghiệp không chút giấu diếm, ngồi dậy từ từ nói: “Vốn dĩ ta cũng cho rằng cô ấy đã chết, nhưng khi ta ở Khiết Đan thì đã tận mắt nhìn thấy cô ấy”.

    Dương Hạo giật mình: “Khiết Đan, sao nàng lại ở Khiết Đan?”

    Đinh Thừa Nghiệp nói: “Ta là người bên cạnh Da Luật Văn đại nhân, từng theo gặp Da Luật đại nhân đăng Thượng Kinh ngũ phượng lầu, lúc đó cô ấy đứng ở bên cạnh Hoàng hậu nương nương, ta còn cho rằng mình nhìn nhầm người, thế là nghe ngóng tin tức thông qua mọi người ở đó.

    Hóa ra, ngày hôm đó là người Lý gia trang dìm Đông Nhi xuống nước, mấy huynh đệ kết nghĩa với ngươi đến thôn trang tìm ngươi, trên đường qua Lý gia trang, biết được cô ấy là nương tử của ngươi, liền xuống nước, cái lồng lợn được họ mang đi, cứu cô ấy ra.

    Họ tìm ngươi mấy ngày liền, nhưng không thấy tung tích ngươi, đoán là ngươi đã bỏ chạy tới Quảng Nguyên, nhưng lúc đó khắp nơi đều là quan binh đi tuần, lại có người của Liễu gia và Lý gia lùng sục tìm tung tích ngươi, họ đành theo cổ hà cựu đạo tìm ngươi”.

    Dương Hạo trầm ngâm, lời hắn nói tin được khoảng tám phần, giờ nhớ đến đám người Loan Đao Tiểu Lục gặp được Đông Nhi, là có khả năng, đặc biệt là ba người Loan Đao Tiểu Lục đã rời khỏi quê hương, sau 3 ngày mình đến Quảng Nguyên, thời gian này khớp với nhau.

    Đinh Thừa Nghiệp nếu như muốn nói năng bậy bạ thì không thể bịa ra câu chuyện trùng khớp như vậy được.

    Hắn vội vàng bước về phía trước hai bước, run rẩy nói: “Về sau…về sau thì sao, họ sao lại đi Khiết Đan?”

    Đinh Thừa Nghiệp nói: “Họ đi cổ hà cựu đạo, đó là một con đường rất khó đi, thường có tù trốn trại và bọn buôn lậu, không có quan phủ kiểm tra tuần tra, vốn dĩ cũng rất ổn thỏa, ai biết, họ khi đi ở cổ hà đạo, con đường ít người qua lại này lại có đại đội nhân mã Khiết Đan, cuối cùng họ bị bắt đi Khiết Đan”.

    Dương Hạo nghe vậy người đờ ra, hóa ra khi mình đi trước, Đông Nhi đuổi theo sau, không thể tưởng tượng được thần xui quỷ khiến thế nào, mình vội vàng thoát khỏi truy binh của Khiết Đan thì nàng lại bị người bắt đi.

    Đinh Thừa Nghiệp lại nói tiếp: “Ta ở Ngũ Phượng lầu khi gặp nàng, người mặc bộ quần áo Khiết Đan, đứng bên cạnh Hoàng đế, như là phi tử của Hoàng đế Khiết Đan, ta sợ cô ấy thấy ta nhận ra ta, vội trốn vào chỗ đông người, vì vậy cô ấy không phát hiện ra ta”.

    Mặt Dương Hạo trắng bệch, thất thanh nói: “Ngươi nói gì, nàng…nàng bị làm Hoàng phi của Hoàng đế Khiết Đan?”

    Đinh Thừa Nghiệp thấy bộ dáng của hắn thành như vậy, sợ hắn đổi ý đập chiếc gậy vào đầu mình, vốn là còn muốn có vài lời ác độc dày vò hắn, lúc này không dám thừa nước đục thả câu nữa, vội nói: “Lúc đó ta cũng nghĩ như vậy, sau đó nghe ngóng được mới biết, sau khi cô ấy bị đưa đến Khiết Đan, được Tiêu Hậu khen ngợi nên trở thành một người tin cậy nhất của Tiêu Hậu, ở trong cung nữ vui vẻ, quan cư thượng quan, không phải là phi tử của Hoàng thượng.

    Đám người Loan Đao Tiểu Lục và cô ấy ở cùng nhau, ta…ta cũng chỉ nghe ngóng lai lịch của cô ấy mới biết”.

    “Đông Nhi…Đông Nhi…”

    Dương Hạo đờ đẫn, không kìm nổi xúc động, hắn hàng nghìn hàng vạn lần không thể ngờ rằng Đông Nhi vẫn còn sống, câu chuyện ly kì như vậy không thể bịa ra được, hắn thấy lời của Đinh Thừa Nghiệp nói vậy là thực, sau khi ngẫm nghĩ lai lịch của Tiêu Hậu, tình nhân tìm được là một người Hán, con rể cũng thích tìm người Hán, tuy nói trong số đó không thiếu nói thành phần, chính là vị Tiêu Xước nương nương hơi người Hán tình tiết có vẻ không thể sai được, Đông Nhi tri thư đạt lễ, nhu thuận thông minh, được bà trọng dụng cũng là hợp tình hợp lý.

    Đông Nhi còn sống, nghĩ tới điểm này, Dương Hạo vui mừng khôn xiết, Đông Nhi chắc là sẽ không phụ hắn, hắn không chút nghi ngờ tình cảm của Đông Nhi đối với hắn.

    Đáng tiếc mình sớm cho rằng cô ấy chết rồi, mà nàng vẫn ở Khiết Đan, không biết có đang nhớ nhung mình không.

    Ở đó tách biệt, Đông Nhi muốn thoát thân cũng rất khó.

    Hai tay Dương Hạo khẽ run lên, rưng rưng: “Ta…ta nhất định phải cứu nàng trở về!

    Cứu nàng và đám người Loan Đao Tiểu Lục về”.

    Đinh Thừa Nghiệp thấy hắn như vậy, cẩn thận hỏi: “Ta…ta có thể đi được chưa?’

    Dương Hạo xua tay, Đinh Thừa Nghiệp mừng rỡ đứng dậy, khập khiễng đi vài bước, rụt rè nhìn Đinh Ngọc Lạc, Dương Hạo thản nhiên nói: “Ta đang nhìn cô ấy đấy”.

    Đinh Thừa Nghiệp cuối cùng cũng yên tâm, kéo cái chân bị thương khập khiễng bỏ đi.

    Đinh Ngọc Lạc nghe giọng nói lạnh lùng của hắn, nước mắt không khỏi tuôn rơi, nấc nghẹn ngào kêu: “Nhị ca, ca…ca cuối cùng cũng không chịu tha thứ cho muội muội sao?”

    Dương Hạo không trả lời, từ từ bước về phía trước, duỗi tay ra, Đinh Ngọc Lạc ngây ngô nhận lấy tảo mộc quải trượng, nhưng không biết làm gì.

    Dương Hạo nhìn chằm chằm theo bóng dáng Đinh Thừa Nghiệp, lẩm bẩm: “Ta đồng ý không giết ngươi, cũng đồng ý ngăn muội ngốc này giết ngươi, nhưng nếu như cô ấy đánh ta hôn mê ngất xỉu, thì ta sẽ không vi phạm lời hứa”.

    Đinh Ngọc Lạc nghe hắn nói mình là muội muội ngốc, vui mừng khôn xiết, lại nghe hắn nói “Đánh hôn mê”, không khỏi ngẩn người, Dương Hạo thở dài nói: “Tên súc sinh đó xem ra bỏ chạy không thành rồi”.

    “Vâng, được”.

    Đinh Ngọc Lạc đồng ý một tiếng, rồi cầm chiếc gậy bổ một nhát về đầu Dương Hạo…

    Chương 365: Bắc thượng nam chinh

    Đinh Ngọc Lạc ngẩn người đứng bên cạnh cái cống thối đầy rác rưởi, nhìn tử thi vục mặt vào mặt nước đục ngầu đầy rác rưởi, uế thải mang theo mùi tanh tưởi, mang theo bọt vàng nhạt nổi lềnh phềnh, nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện ra đó là một thi thể.

    Đinh Thừa Nghiệp chạy đến bên mương, giãy dụa và bị trúng một kiếm, ngã ngay xuống cái cống hôi thối nhơ nháp không tưởng được, lẫn vào màu rác rưởi.

    Sau một lúc, Đinh Ngọc Lạc mới lau đi nước mắt, quay người lại đến tiểu viện lạc, vừa vào trong viện thì thấy trong viện trống trơn, Dương Hạo không biết đã mất tích đi đâu rồi.

    Đinh Ngọc Lạc giật mình hoảng hốt, tìm trong tìm ngoài, không những không nhìn thấy Dương Hạo đâu, mà cái gậy quải trượng cũng không thấy đâu nữa.

    Đinh Ngọc Lạc nước mắt như mưa nói: “Ca… ca bảo ta đánh ca một cái, hóa ra chỉ là để thoát khỏi ta…”

    Đầu gối nàng khuỵu xuống đất, thút thít: “Nhị ca, ca bảo ta phải làm thế nào thì mới tha thứ cho ta đây?

    Cha mất rồi, đại ca cũng thân tàn, tiểu đệ thì táng tận lương tâm, nhị ca, ca nhẫn tâm như vậy mà bỏ đi, để ta và đại ca cả đời này phải bứt rứt sao?

    Nhị ca, Đinh Ngọc Lạc này hai năm nay đi hết bắc rồi xuống nam, bôn ba ngàn dặm, màn trời chiếu đất, chịu bao nhiêu đắng cay cũng không buồn lòng, nhưng ca đi như vậy thực sự làm tổn thương trái tim của muội.

    Cái chết của Dương đại nương, trên dưới Đinh gia người nào cũng có tội, muội cũng muốn chuộc tội cho Đinh gia.

    Ngọc Lạc có bản lĩnh thiên đại, dù có gì xảy ra thì cũng không nề hà.

    Nhị ca, có phải là muốn muội chết thì ca mới tha thứ cho muội đúng không?”

    Đinh Ngọc Lạc thút thít đem tất cả những chuyện trong hai năm ra kể lể, nói hết những bứt rứt trong lòng ra, rồi nàng khóc rống lên, phía sau đột nhiên truyền lại một tiếng thở dài: “Haiz, trên đời này có một dạng vũ khí, có lẽ mãi mãi ta không ngăn cản được, đó chính là nước mắt đàn bà…”

    Đinh Ngọc Lạc vừa mừng vừa sợ, thấy Dương Hạo dính lại hàng râu và lông mi, người hơi cúi đứng ở cửa viện.

    Đinh Ngọc Lạc gọi một tiếng: “Nhị ca…” rồi chạy lại ôm chầm lấy hắn, ôm chặt như thể sợ hắn biến mất.

    Dương Hạo nhẹ nhàng vuốt mái tóc của nàng, cười khổ nói: “Mới vừa rồi cho ta một gậy, làm thực là có hiệu quả.”

    Đinh Ngọc Lạc xấu hổ, ngẩng đầu lên nói: “Nhị ca, ca… ca còn đau không?”

    Dương Hạo thấy bộ dáng khóc sướt mướt của nàng, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Cũng thật là làm khó cho muội, từ Phách Châu mà tìm tới Khiết Đan, rồi lại từ Khiết Đan đến Đường quốc.

    Nhị ca bận bịu, tuy có tâm báo thù cho mẫu thân, nhưng so với muội thì lại vô cùng xấu hổ.

    Hôm nay tên súc sinh kia đền tội trước mặt ta, đều là công lao của muội, thì sao ta lại có tâm sinh oán với muội chứ, chỉ là… haiz… hiện giờ, muội có dự đình gì, khi nào về Phách Châu vậy?”

    Đinh Ngọc Lạc hơi do dự nói: “Tên súc sinh giết cha đó đã chết, ta… ta sẽ mau chóng về thôi.

    Nhị ca à, muội nghe nói ca bị người Khiết Đan ám sát, chết cháy ở trên thuyền, sao… sao ca lại…?

    Dương Hạo méo xệch cười nói: “Ta xuất thân bất chính, ở triều đình Tống quốc cũng chỉ là ngoại tộc, quan gia đã trọng dụng ta song lại phòng ta, dù có ý thiêu sát ta, vẫn có ý ràng buộc theo dõi, giờ ở tình cảnh xẩu hổ, hà tất nhớ nhung không đi?

    Lần này, ta chẳng qua chỉ là tương kế tựu kế, nhân cơ hội mà thoát thân thôi.

    Ẩn cư không bị ràng buộc gì, há chẳng sướng hơn là làm con chuột trong cái bễ, bị khinh bỉ sao?”

    Đinh Ngọc Lạc rời khỏi ngực hắn, lau nước mắt, hít một hơi nói: “Thế… nhị ca định đi đâu để ẩn cư, sao không quay về Lô Châu?”

    “Về Lô Châu?”

    Dương Hạo ngạc nhiên hỏi: “Muội sao lại nghĩ đến Lô Châu?”

    Đinh Ngọc Lạc chần chừ, không muốn giấu diếm gì hắn bèn nói: “Cơ nghiệp Đinh gia ở Phách Châu, sớm đã bị lụi bại rồi, đại ca nản lòng thoái chí, không muốn ở Phách Châu nữa.

    Sau hôm nhị ca bỏ đi, ca ấy đã rời toàn bộ gia sản tới Lô Châu, ý đại ca là… sớm muộn gia nghiệp này vẫn giao cho nhị ca.”

    Dương Hạo im lặng một lát, lắc đầu nói: “Đi thôi, đến chỗ ở của ta trước, hai ngày sau thì vè Lô Châu.

    Ca ấy… hai chân bị gãy, một mình lo gia nghiệp ấy e không tiện.

    Muội tuy là con gái, nhưng tài nghệ và khí phách cũng không kém gì nam nhi.

    Có muội giúp ca ấy, gánh vác gia nghiệp là chuyện không khó khăn gì.

    Còn về phần ta…”

    Hắn thờ dài một hơi nói: “Ta vốn từ Lô Châu tới đây, ở đó người biết ta vô cùng nhiều, nếu ta về đó, tung tích khó mà tránh khỏi bị lộ, một khi triều đình biết được thì lại không hay.

    Muội nhận nhị ca này, ta cũng nhận muội ngươi, nhưng chưa chắc có thể sống cùng nhau.

    Muội cứ để nhị ca theo con đường mà ta muốn đi đi.”

    Đinh Ngọc Lạc nghe hắn nói vậy, biết hắn buồn vô cùng, giờ dù nhận mình lại vẫn khúc mắc với Đinh gia, tạm thời không tiện khuyên nữa, chỉ yên lặng gật đầu, đi bên cạnh hắn.

    Chỗ ở của Dương Hạo nằm trong một xóm nghèo, nơi này thường xuyên có bọn lưu manh phạm án trốn hoặc ẩn nấp, căn phòng mà họ thuê buôn bán đồ ăn, che chở lưu phạm, mật báo, đúng là khời nguồn nơi sinh kế vô bần của dân nghèo hạng nhất sinh sống, cho nên đám người Dương Hạo ở khu vực hỗn loạn này vô cùng dễ dàng.

    Mấy thuộc hạ ở phòng bên cạnh, bao quanh lấy phòng của Dương Hạo và hai vị phu nhân, cho nên ngõ Ô Nê này tuy là nơi vô cùng hỗn loạn, nhưng gần chỗ ở của hắn cực kỳ yên tĩnh, đám lưu manh vô lại, lũ tạp vụ càng không thể tới gần chỗ hắn.

    Chỗ ở của Dương Hạo chỉ là một nơi giống với mấy căn nhà bậc trung, sân viện tương đối chật, tường viện thì thấp bé, phòng lụp xụp, nhưng chỗ ở lại tương đối sạch sẽ, song vô cùng đơn sơ.

    Nơi như vậy, gia phó của Dương Hạo có thể ung dung, còn hai người Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi thân phận là thiên kim, hai mĩ nữ cũng chịu khổ được, như vậy mới đáng quý.

    Thấy Dương Hạo mang theo một người Hán về, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi vô cùng ngạc nhiên, nghe Dương Hạo giới thiệu về cô ấy, biết được cô này là muội muội cùng cha khác mẹ của Dương Hạo, hai người phụ nữ lúc này mới hiểu ra vấn đề.

    Đợi cô đi rửa mặt thay quần áo, hồi phục lại vẻ đẹp, là một cô gái hiền lành, thông minh lanh lợi vô cùng, hai cô gái có cảm tình vô cùng.

    Chuyện cũ của Dương Hạo hai cô đều biết tường tận, cũng biết vị tiểu muội này ban đầu rất tốt với Dương Hạo, rồi các cô quen biết nhau, Đường Diễm Diễm tính tình vô cùng thẳng thắn, Ngô Oa Nhi thì nhu thuận vô cùng, ba cô gái rất nhanh đã quen thân nhau.

    Đêm hôm đó, trăng sáng ít sao, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi sau một hồi tâm sự với Đinh Ngọc Lạc, thì cáo từ đi ra, vừa vào trong viện thì gặp Dương Hạo đang đứng ngẩng đầu nhìn mặt trăng, hai người liền đi tới.

    Khi mũi ngửi thấy mùi thơm, hai thân kiều diễm đã nhẹ nhàng ôm lấy hắn, ánh đèn trong phòng Đinh Ngọc Lạc đã tắt.

    “Quan nhân…”

    Oa Nhi khẽ nói.

    “Các nàng…

    đều nghe Đinh Ngọc Lạc nói rồi sao?”

    “Vâng.”

    Dương Hạo bùi ngùi thở dài, cầm lấy tay hai nàng, nhẹ nhàng nói: “Hai nàng lại đây.”

    Trong viện có một cái ghế băng, Dương Hạo kéo hai nàng tới ghế băng ngồi, kể lại chuyện của La Đông Nhi và mình lại một lượt, sau đó nói: “Lúc đó ta cho rằng cô ấy đã bị người ta hại chết rồi, nhưng mãi đến bây giờ ta mới biết, cô ấy… vẫn còn sống.”

    Hai người con gái nắm chặt tay hắn.

    Dương Hạo lại nói: “Nếu như không phải Ngọc Lạc từ Phách Châu đến Thượng Kinh, từ Thượng Kinh đến Kim Lăng, bám riết truy đuổi không tha tên súc sinh kia, để ta hôm nay có thể có được tung tích của cô ấy, thì ta vẫn sẽ chẳng hay biết gì.

    Nếu ta không có tin tức gì, thì có một ngày Đông Nhi chạy về Trung Nguyên, cô ấy… cô ấy cũng nhất định sẽ cho rằng ta thực sự đã chết rồi, từ nay về sau không còn cơ hội gặp nhau nữa.

    Vừa nghĩ tới tình hình thê thảm ấy, thì ta cũng không rét mà run lên.

    Ta và ân oán Đinh gia dây dưa không rõ ràng, giờ người ta hận đã chết rồi, Định đại thiếu gia và Ngọc Lạc dù cho có cái gì không phải, dựa vào cái này, ta cũng không có gì ân oán với họ nữ.

    Nhưng…

    Đinh Thừa Tông là con trưởng Đinh gia, từ nhỏ quen mắt, lòng chỉ có một sứ mệnh: chính là làm vinh dự Đinh gia, mà ta thì lại không phải người có thể kế nghiệp gia sản, hơn nữa cũng không có hứng thú lớn vậy.

    Ung dung tự tại một đời, làm những chuyện vui vẻ với người mình yêu thương, lẽ nào không hơn bôn ba cả đời, chỉ vì cái gia sản truyền lại sao?

    Huống hồ, ta không muốn sửa thành họ Đinh, cũng không muốn kế thừa gia sản họ Đinh…”

    Đường Diễm Diễm khẽ thờ dài nói: “Làm chuyện vui vẻ với người yêu thương.

    Hạo ca ca, Đông Nhi tỷ tỷ là người tình nhân mà cả đời chàng mãi mãi không buông ra được, giờ tỷ ấy còn sống, chàng nhất định sẽ đi Khiết Đan đón cô ấy về, đúng không?”

    Dương Hạo nhìn nàng, bỗng bật cười: “Từ đây đi Khiết Đan, nhất định vô cùng gian khổ, vô cùng nguy hiểm, đại nhân không phải rơi vào nhà bình thường, cô ấy giờ là người trong hoàng cung đại nội.

    Ở trong đó ai cũng có thể gặp tùy tiện được sao?

    Huống hồ… nơi đó ta chưa bao giờ đi, đời người chỉ có một lần, nếu muốn đưa nàng trở về, khó khăn như lấy trộm tiên nữ từ trên trời xuống hạ giới.”

    Dương Hạo khẽ cầm lấy tay nàng, nhỏ nhẹ nói: “Nàng… không muốn ta đi?”

    Đường Diễm Diễm cúi đầu, thầm thì: “Thiếp không muốn để quan nhân của chúng ta đi tới nơi cửu tử nhất sinh, vì canh cánh trong lòng, mất ăn mất ngủ, thiếp không muốn có một người phụ nữ quan trọng vô cùng với chàng trở về tranh giành tình cảm với ta.

    Nhưng… thiếp biết nhất định chàng sẽ đi.

    Đông Nhi tỷ tỷ tình thâm nghĩ nặng với chàng, hy sinh vì chàng quá nhiều, nếu chàng bỏ qua, thì chàng không xứng là người đàn ông của thiếp.”

    Nàng ngẩng mặt lên, trăng sáng, mắt nàng long lanh, bầu trời thật đẹp.

    “Diễm Diễm…”

    Dương Hạo cảm động cầm lấy tay nàng, nhất thời không biết nói gì.

    Oa Nhi khẽ nhắc nhở: “Quan nhân, người này chàng nhất định phải cứu, nhưng quan nhân đi là đi cứu người, mà không phải đi vào chỗ chết, vì điều này nên chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, cho nên quan nhân không nên quá nôn nóng, càng nóng lòng cứu cô ấy trở về, thì càng phải có kế hoạch hoàn hảo.

    “Ta biết”.

    Dương Hạo ôm lấy người hai nàng, cảm động nói: “Dương Hạo có thể có những người bạn tri kỷ như các nàng thực không biết phúc mấy đời của ta.

    Ta biết, lần này đi gian nan khổ cực vô cùng, giờ ta không thể quang minh chính đại mà đi, không có Tống Quốc cho ta chỗ dựa, không có mấy trăm dũng sĩ hộ vệ cho ta, không ai nghênh đón ta.

    Ở một nơi hoàn toàn xa lạ này, một khi đến Thượng Kinh, ta muốn gặp cô ấy trong Hoàng cung thông báo một tin cô ấy biết ta đến là việc gian nan vô cùng, chứ đừng nói đưa cô ấy về, cho nên ta hận một nỗi không thể mọc thêm cánh mà bay đến Thượng Kinh, nhưng ta tuyệt đối không làm việc lỗ mãng”.

    Hắn dừng một lát, lại nói: “Mấy ngày nay ta sẽ nghĩ cho kỹ, tính toán một chút, nghĩ một kế sách vẹn toàn, đợi đến khi Kim Lăng gió êm bể lặng, chúng ta sẽ khởi hành đi, ta và các nàng đi Thiếu Hoa sơn trước”.

    Đường Diễm Diễm hừ nhẹ một tiếng nói: “Chúng ta có thể tự tìm đến, chẳng lẽ có thể tự về, còn cần đưa chúng ta về Thiếu Hoa sơn?

    Chàng ý à…trái tim của chàng giờ đã mọc đầy cỏ rồi, còn có ý vậy sao?”

    Dương Hạo dịu dàng nói: “Mỹ nhân ân trọng, há dám không đáp?

    Hai nàng vứt bỏ phú quý theo ta, Dương Hạo lòng cảm kích vô cùng, hơn nữa, cứu Đông Nhi về như nào, ta giờ vẫn chưa có chút chủ ý nào, vẫn là nên lên đường, từ từ nghĩ cách vậy.

    Đợi có kế hoạch, ta sẽ mang mấy hộ vệ biết nói tiếng Khiết Đan đi đồng quan bắc thượng hà đông lộ, tự đại châu xuất nhạn môn quan, từ đó đi đến Khiết Đan, con đường này cũng tương đối tiện.

    Oa Nhi hỏi: “Thế…Ngọc Lạc thế nào đây?”

    Dương Hạo trầm lặng nghĩ ngợi, nói: “Cô ấy một mình, tuy nói vào nam ra bắc, sóng gió đều đã từng trải qua, nhưng nghĩ đến chuyện một mình cô ấy ở một mình thực là không thể yên tâm, để ta phái hai người hộ tống cô ấy đi Lô Châu vậy”.

    Dương Hạo vừa dứt lời, bên cạnh có một giọng nói vọng lại, quay đầu lại nhìn, Dương Hạo ngạc nhiên vô cùng: “Diễm Diễm, nàng khóc gì vậy?”

    Đường Diễm Diễm bỗng sà vào ngực hắn, thút thít nói: “Chàng làm gì, thiếp cũng ủng hộ, nhưng chàng phải đồng ý với thiếp, dù thế nào đi nữa, chàng cũng phải sống trở về, nhất định phải sống trở về”.

    “Ngốc nghếch, ta còn chưa đi mà, sao lại nói lời không may đó chứ?”

    Dương Hạo tức cười, nhưng thấy Đường Diễm Diễm ôm chặt lấy eo hắn, khóc lớn nhào vào ngực hắn, nụ cười trên mặt hắn dần tắt, liền đưa tay nâng nàng đậy, vuốt ve mái tóc của Diễm Diễm, hắn không nói gì, cảm động vô cùng…

    Ba người đi sát nhau trở về phòng, tường thấp có một bóng người đứng lặng nhìn theo, nhìn ánh đèn sáng ở phòng bọn họ, nhìn thật lâu…

    Trời đã sáng, tuy tài liệu có hạn nhưng Oa Oa vẫn xem, vẫn là lo liệu mấy món ăn khai vị ngon miệng, nấu một nồi cháo thơm, Dương Hạo vốn muốn đợi Ngọc Lạc dậy rồi cùng dùng bữa, nhưng đợi hồi lâu vẫn không thấy cô ấy dậy, Oa Oa bèn đến phòng cô gọi một tiếng, sau một lúc gọi, Oa Oa giật mình trở về nói: “Quan nhân, Ngọc Lạc đi rồi”.

    “Gì cơ?”

    Dương Hạo kinh ngạc, vội chạy đến phòng Ngọc Lạc, Oa Oa chạy theo nói: “Quan nhân, Ngọc Lạc đi rồi, đây là thư cô ấy để lại”.

    Vì đuổi theo giết tên súc sinh kia, muội muội đã ở Thượng Kinh nhiều ngày, rất thuộc đường nơi đó, con đường quay về cũng biết, hơn nữa muội là thân nữ nhi, lần này lên kinh, một khi nghe ngóng được tin của nhị tẩu, cũng tiện đi tiếp cận tẩu ấy.

    Một đi Thượng Kinh trước, rồi hỏi dò đường, đợi đến thành công được vài phần, nếu như Ngọc Lạc có thể gặp nhị tẩu trước thì sẽ chuẩn bị trước.

    Nhị ca hộ tống gia quyến rời Kim Lăng, đi them về phía Thượng Kinh rồi gặp muội ở đó.

    Muội lên Thượng Kinh trước, ở Thượng Kinh muội ở Phúc tự nhà trọ nghỉ chân, đợi khi Nhị ca đến chúng ta sẽ gặp nhau.

    Ngọc Lạc, khấu đầu tái kiến.

    *******

    Biện Lương, Hoàng cung, điện Tập Anh.

    Các quan văn quan võ tập trung trong điện, bàn tán xôn xao.

    Hôm nay quan văn quan võ trọng thần tập trung lại với nhau, nội dung tranh luận là đại sự quan trọng: Đánh ai.

    Tiếng đao va chạm soàn soạt làm tăng tinh thần, mở rộng ranh giới, chính là hướng nam và hướng bắc, và nó thành vấn đề mà các quan trong triều tranh giành không ngớt.

    Lúc này Dương Hạo mặc bộ sứ giả Khiết Đan, tin sứ giả Khiết Đan đột tử cũng đã truyền tới, theo đó mà còn có nội sứ quán Đường Quốc hao tâm biên soạn ra bản đồ địa lý Giang Nam, theo lời tường thuật của Dương Hạo về bản đồ, căn cứ vào điều này có thể phân tích phán đoán vị trí đóng quân nhiều ít binh lực.

    Cùng lúc đó, mật thám bên Khiết Đan cũng truyền tin, Khánh Vương mưu phản, binh vây Thượng Kinh, tiêu thác trí, hàn đức bảo hơn mười tướng lĩnh và văn thần quên thân bỏ mình ở binh biến, Da Luật Hưu Ca mang theobinh mã tuần thành, Hoàng đế Khiết Đan sáng sớm hôm sau đăng thành ổn định lòng dân, về sau không thấy hắn lộ diện, phố phường trong ngoài loan tin Hoàng đế đã băng hà, nhưng hắn ốm yếu, triều chính xưa nay đều là Hoàng hậu lo liệu, cho nên triều chính không thấy bị xao lãng.

    Tiêu hoàng hậu đã mật chiếu hơn mười đạo, cử người phá vây đi viện quân, các nơi, các tộc các bộ lạc giờ liên kết với nhau, cần vương binh mã nườm nượp, còn vị thủ lĩnh cầm đầu hơn mười đại bộ lạc đang có bài hịch Khánh Vương thề sống chết, khởi binh chạy tới Thượng Kinh, quân chúng ào ào, tình hình đại chiến vô cùng căng thẳng.

    Được tin này, Triệu Khuông Dận mừng rỡ như điên, đám võ tướng trong triều, Da Luật Hiền, đám người Hô Diên Tán cho rằng đây là thời cơ trời cho, dựa vào nội loạn của Khiết Đan, nên khởi binh bắc phạt, lấy tội danh tự tiện giết Tống sứ thảo phạt Khiết Đan, đoạt về 16 châu U Vân, điều này có chiến lược dễ thủ mà khó công.

    Còn về Đường Quốc, thực sự không phải sợ, tùy thời cơ có thể phát binh tiêu diệt.

    Dựa vào đám người Lô Đa Tốn, Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khánh cầm đầu văn thần nhất trí cho rằng, tiên nam hậu bắc bình định thiên hạ là quốc sách định hạ của Đại Tống, nhiều năm qua, triều đình có nhiều sự sắp xếp, binh mã bộ thư, binh sĩ diễn luyện, cung cấp lương thảo…tất cả đều đã được chuẩn bị kỹ càng, không thể vội vàng sửa đổi quy chế.

    Hai phái tranh chấp, Da Luật Hiền ưỡn bụng, rít gào nói: “Các ngươi là lũ nhà nho nghèo kiết xác, hiểu được chuyện đánh giặc sao, Đường Quốc nếu như lấy được, tùy lúc có thể ra tay, bắc phạt Khiết Đan cũng không phải chuyện dễ dàng, dựa vào quốc binh, chiến lực của nước ta, có cơ hội tốt thế này sao không dùng, nhân lúc hắn bệnh thì lấy mạng hắn mới là đạo lý”.

    Lô Đa Tốn nói: “Da Luật Hiền nói lời này sai rồi, không nói đến Khiết Đan nam viện đại vương Da Luật Tà Chẩn giờ có mắt không tròng với tình hình loạn lạc của Thượng Kinh, bày thế trận chờ đón quân Tống ta, hơn nữa giờ chính là tiết trời giá rét, quần áo mùa đông, lương thảo, xe ngựa vận chuyển phải giải quyết như thế nào?

    Đảng tướng quân vội vàng nghĩ tới Bắc phạt, người Khiết Đan là dễ dàng tấn công đánh bại họ như vậy sao?

    Một khi chiến sự giằng co, binh mã của ta khốn đốn ở đất bắc, khi đó muốn quay đầu lại cũng khó, còn nếu Đường Quốc nhân cơ hội tác loạn, thì sẽ như thế nào đây?”

    Da Luật Hiền trừng mắt, giơ hai tay ra nói: “Trước sợ sói, sau sợ hổ, thì chẳng cần làm gì nữa cả”.

    Hô Diên Tán vội nói: “Các vị đại nhân, Khánh Vương có thể lợi dụng thế nào?

    Nếu chúng ta phái người tới bàn bạc với hắn, dựa vào điều kiện trên đây, hắn sẽ hợp tác với Tống Quốc ta.

    Giờ Tiêu hoàng hậu tọa trấn Thượng Kinh, Thượng Kinh bất loạn, cần vương chi sư ùn ùn, ta thấy Khánh Vương rất khó đắc thủ.

    Nếu chúng ta có thể thuyết phục hắn điều động binh mã chuyển công 16 châu U Vân, và trợ giúp hắn một tay, hợp lực cướp lấy U Vân đối kháng lại Thượng Kinh, Da Luật Tà Chẩn cũng không nghĩ tới..

    Nếu Khánh Vương theo U Vân mà kháng Thượng Kinh, hắc hắc…”

    Tiết Cư Chính phản bác nói: “Khánh Vương dễ dàng làm vậy sao?

    Hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, đợi cho nghị binh đã định, thế cần đến khi nào rồi, sợ thời cơ đã sớm bỏ qua mất.

    Đảng Tiến ta một trận chiến mà san bằng Đường Quốc, sớm đã chuẩn bị, Nam chinh các cửa ải hiểm yếu có dự trữ lương thảo, giờ lại có bản đồ địa lý giang nam sơn hà, các nơi trú binh rõ như lòng bàn tay, chính khả lần này nam chinh, thống nhất Trung Nguyên, trừ bỏ mọi ưu phiền, khi đó mới chuẩn bị kỹ càng bắc phạt, mới là kế ổn thỏa, nếu không một khi Đường Quốc tham chiến, hai mặt khai chiến, Tống Quốc ta tất sẽ bị đại thương nguyên khí”.

    Triệu Khuông Dận nghe hai phái nhân mã tranh chấp, thấy Tấn Vương đứng ở bên cạnh không nói nửa lời, bèn nói: “Tấn Vương nghĩ thế nào?”

    Triệu Quang Nghĩa đi lững thững vài bước rồi đứng lại, chắp tay nói: “Bệ hạ, thần cho rằng, nếu lần này quyết phạt, thật là đầu cơ, chưa chuẩn bị đủ, lúc này là mùa gió lạnh rồi, miền bắc trời đông tuyết phủ, quân nhu khó mà có thể tiếp nhận được, một khi quân ta bị chặt đứt đường lui, hậu quả tất khó lường.

    Da Luật Tà Chẩn nhất đại danh tướng, hắn tọa trấn Nam viện, chiếm cứ thiên thời địa lợi nhân hòa, nếu như không có sự chuẩn bị đầy đủ, cuộc chiến này quá nguy hiểm, huống hồ đất Thục giờ có người tác loạn, Mân Nam tân phụ, Đường Quốc khó mà không có phản loạn, đây là những điều thần nghĩ, nghi nam…bất nghi bắc”.

    Triệu Khuông Dận mỉm cười: “Khánh Vương nếu điều quân trở về phạt U vân, sẽ không suy nghĩ tới Tiêu hoàng hậu sau lưng hắn sao?

    Nam có Da Luật Tà Chẩn, bắc có Tiêu hoàng hậu, Khánh Vương kẹp ở giữa có thể làm được chuyện gì?

    Sự lựa chọn duy nhất của hắn chỉ có thể nhanh chóng tấn công Thượng Kinh, nắm được Tiêu Hậu trong tay, định lại thế cục, còn có một điểm nữa, các khanh chưa nghĩ tới, Trẫm nếu như bắc phạt, có khả năng phản mà thúc đẩy người bắc hòa giải nhất trí đối ngoại không?”

    Hắn nhìn quần thần một lượt, thấy quần thần im lặng, có người vẻ mặt đã chợt hiểu, lại nói: “Khiết Đan Hoàng đế lâu không lộ diện, sống chết không hay.

    Nếu hắn đã chết, Tiêu hậu bí mật không phát tang thì sao?

    Tiêu Xước vô song, nếu Hoàng đế đã chết, Trẫm lại phát binh bắc phạt, loạn trong giặc ngoài, bà ta sẽ giảng hòa với Khánh Vương không đây?

    Còn về liên lạc với Khánh Vương, Trẫm…”

    Triệu Khuông Dận mỉm cười, khinh khỉnh nói: “Trẫm há có thể bừa bãi qua lại với tên loạn thần”.

    Triệu Quang Nghĩa bước lên một bước nói: “Bệ hạ anh minh”.

    Đám người Lô Đa Tốn lần lượt khen ngợi Triệu Khuông Dận, Triệu Khuông Dận cười nhìn Da Luật Hiền, Tào Bân, nói: “Các khanh dốc hết chủ trương bắc phạt, không phải vì U Vân, hoàn toàn là vì người bắc và không dễ, các người kiêng kị cho nên vừa thấy cơ hội mới không muốn bỏ qua.

    Nguyên nhân chính là như vậy, Trẫm càng không thể vội vã làm bừa”.

    Hắn cười lạnh lùng, ngạo nghễ nói: “Bắc quốc sao, đợi thống nhất Trung Nguyên, Trẫm sẽ ngự giá thân chinh, người bắc tuy rằng rất cao, Trẫm là Trẫm ngồi không cũng khó chịu”.

    Hắn hơi ngả người về phía trước, trầm giọng nói: “Ý Trẫm, trước tiên nên lấy Đường Quốc, thống nhất Trung Nguyên.

    Các khanh, ai có thể thống binh nam chinh?”

    Triệu Khuông Dận sẽ chọn ai gánh vác trọng trách này?

    Ai tự ứng cử mình đây?

    Mời các bạn cùng dự đoán và đón đọc chương tiếp theo.^^

    Chương 366: Chủ động xin đi đánh giặc.

    Triệu Khuông Dận vui vẻ vì Khiết Đan nội loạn, 16 châu U Vân rất hấp dẫn hắn, quyết định quốc sách trước nam sau bắc, đồng thời nắm bắt được cô hội này phát binh.

    Tống chinh phạt Đường quốc, trận chiến cuối cùng thống nhất Trung Nguyên thời gian trong lịch sử đã bắt đầu trước một năm.

    Nhưng ai phải gánh vác trọng trách này đây?

    Tào Bân ắt không thể thiếu được, hắn giờ không những là khu mật thừa chỉ, mà còn là một đại tướng của Tống quốc, lão luyện, hữu dũng hữu mưu, có tài thống soái.

    Một người khác cũng thích hợp chính là Phan Mỹ.

    Phan Mỹ là chiếc đao nhọn sắc bén nhất trong những chiến tướng Tống quốc.

    Tào Bân giỏi thủ, Phan Mỹ giỏi công, hai người cùng phối hợp ăn ý với nhau, bọn họ liên thủ với nhau tất đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

    Nhưng Phan Mỹ giờ vẫn ở Mân Nam chưa về, nguyên Thục quốc cảnh nội đang có một đạo nhân mã tạo phản, giờ phản tặc đã vượt quá vạn người, hơn nữa thanh thế càng ngày càng lớn mạnh.

    Thời điểm này Mân Nam vừa mới quy phục không được tái loạn, nếu không hai nơi khói lửa cùng dấy lên, xa cùng hô ứng, còn nói gì tới chuyện thảo phạt Đường quốc.

    Phan Mỹ giờ chỉ có thể tọa trấn Mân Nam.

    Trận chiến cuối cùng thống nhất Trung Nguyên, đây là cơ hội khó có được, càng là một cơ hội quan trọng lưu danh sử sách, ai không biết cơ chứ?

    Da Luật Hiền, Hô Diên Tán hai viên hổ tướng này đều tranh giành đứng ra, Triệu Khuông Dận không khỏi lắc đầu, bọn họ là cấm quân tướng lĩnh, phụ trách an toàn kinh đô và hoàng thành, trừ khi ngự giá thân chinh, nếu không thì sao có thể dễ dàng mà phái họ điều binh được.

    Huống hồ hai vị tướng này dũng mãnh, nhưng bọn họ quen lục chiến, mã chiến bộ chiến là anh hùng nhất phương, nhưng thủy chiến thì… hai vị thống lĩnh mã quân bộ quân này không giỏi.

    Lúc này, lại một vị quan không kiềm chế được đi ra, khiến người ta ngạc nhiên, hắn chính là một văn thần, quần áo hoa văn thiếp vàng long bào, đội mũ cánh chuồn, dáng người cao to, bước đi thong dong, chính là đương kim Tấn vương kiêm phủ doãn phủ Khai Phong Triệu Quang Nghĩa.

    “Bệ hạ, thần đệ thỉnh lĩnh đại quân, xin phụng chỉ, xin thề san bằng Đường quốc.”

    Triệu Khuông Dận kinh ngạc, ngẩn người ra, dở khóc dở cười nói: “Hoàng đệ, đệ…

    đệ sao có thể xông vào chiến trận hỗn loạn đó được, đệ với thân phận Khai Phong phủ doãn, dẫn binh nam hạ, chẳng phải là để cho thiên hạ cười triều ta không có người sao?”

    Triệu Quang Nghĩa khom người nói: “Bệ hạ, là thần tự nguyên, sau trận chiến này, Trung Nguyên không còn chiến sự nữa, và thần đệ nguyện sẽ từ bỏ chức Khai Phong phủ doãn, thống binh nam hạ, tái lập công cho bệ hạ.”

    Triệu Khuông Dận nhíu mày nói: “Hoàng đệ, Trung Nguyên các nước bên tỏng, dựa vào thực lực Đường quốc mạnh nhất.

    Lý Dục tuy ngu ngốc, nhưng Đường quốc không phải không có võ tướng dũng mãnh.

    Lần này nam chinh mười mấy vạn đại quân xuôi nam, lương thực hao tổn vô số, sự nếu bất thành, hậu quả mang đến vô cùng nghiêm trọng.

    Hoàng đệ thân là Khai Phong phủ doãn, lo liệu chính vụ đương nhiên là thuận buồm xuôi gió, nhưng…”

    Triệu Quang Nghĩa chắp tay vái dài nói: “Bệ hạ, thần ngày xưa cũng đã từng đi theo bệ hạ.

    Thần đệ thuở nhò theo bệ hạ, bước theo binh nghiệp, thấy bệ hạ rong ruổi nơi sa trường, bắc chiến nam chinh, thần đệ có một ước mơ, muốn được như bệ hạ, thần đệ giải giáp cứ ngồi ở Khai Phong, giờ đã hơn mười năm rồi.

    Khi Cừ Châu Lý Tiên kéo cờ tạo phản, thần đệ muốn từ chức Khai Phong phủ doãn, thay bệ hạ tiêu diệt chúng, tích bị hàn lâm học sĩ, Bổng Châu tri phủ Chu Ngang đại nhân nhanh chân đến trước.

    Giờ Chu đại nhân thống ngự Quảng An quân liên tiếp chiến thắng, thần đệ há lại cam lòng.

    Thần đệ xuất thân võ tướng, nhiều năm nay lại chưa từng lập chiến công gì cho bệ hạ, nghĩ vậy, nay chinh phạt Giang Nam, thần đệ khẩn cầu bệ hạ, mong bệ hạ ân chuẩn.”

    Lời cầu khẩn của Triệu Quang Nghĩa, Triệu Khuông Dận không khỏi nghẹn lời.

    Chu Ngang là văn nhân rõ ràng, dựa vào hàn lâm học sĩ, thân phận Bổng Châu tri phủ có thể kiêm ngự Quảng An quân phó tứ xuyên bình định, mà nhị đệ vốn là một võ tướng, sao có thể so với hắn là tri phủ?

    Đang lúc băn khoăn, khu mật thừa chỉ Tư Mã Thiên Khuê liền tán thành: “Thần nghĩ rằng nguyên nhân Đường quốc không thể so với Thục Hán, càng cần một người uy vọng đức long, thống ngự chư quân, như thế mới có thể bảo đảm chỉ huy được các lộ đại quân.

    Lần trước Ngụy vương điện hạ tuần thú Giang Hoài, mượn long uy của bệ hạ, giải nguy cạn lương thực cho Khai Phong.

    Giở Tấn vương là thân cận của bệ hạ, thay bệ hạ chinh phạt Đường quốc, cũng tất sẽ tạo khí thế cho tam quân.

    Huống hồ Tấn vương đã theo bệ hạ nhiều năm, sỡ trường quân trung, tinh thông võ lược, lần này nếu là chủ soái thảo phạt Đường quốc, chắc chắn sẽ được tam quân kính phục.”

    Triệu Khuông Dận chớp chớp mắt, trầm ngâm không nói gì, Da Luật Hiền bước lên phía trước giải vây cho hoàng đế nói: “Bệ hạ, thần tuy không giỏi thủy chiến, nhưng lần nam hạ này, cũng không phải chỉ có thủy quân có thể tham chiến, bệ hạ phái thần đi đi.”

    “Đảng Tiến tuy là một con vịt cạn, Trường Giang, Tần Hoài, trong mắt lão Đảng chỉ là một cái vũng bùn mà thôi, bước qua nó thực không thành vấn đề.”

    Triệu Quang Nghĩa liếc mắt sang nhìn Đảng Tiến, mỉm cười nói: “Đảng tướng quân dũng mãnh thiện chiến, trong triều ai mà không biết, nhưng cuộc chiến phạt Đường, nên nhanh chóng không nên hoãn.

    Không biết Đảng tướng quân nếu cầm binh phạt Đường, bao lâu có thể tóm gọn Kim Lăng, đưa Lý Dục tới trước mặt bệ hạ thỉnh tội?”

    Đảng Tiến không khỏi ngẩn người.

    Việc này ai dám cam đoan, lúc đó nếu như gặp phải một tòa kiên thành, rồi lại gặp tướng lĩnh giỏi thủ thành, chỉ cần trong thành lương thực dồi dào, đánh một năm hai năm cũng là chuyện bình thường.

    Lần này nam chinh, một đại tướng đem hết khả năng của mình ra là điều đương nhiên, nhưng hắn cần vỗ ngực cam đoan trong bao lâu có thể nắm gọn Đường quốc, thì hắn không thể nói rõ.

    Đảng Tiến suy nghĩ một lát, do dự nói : “Mạt tướng… mạt tướng sẽ dốc hết sức mình, anh dũng giết giặc.

    Còn nắm được thành Kim Lăng trong bao lâu… cái này… chuyện binh gia thay đổi khó lường, giờ không thể nói chuẩn xác được.

    Nếu mạt tướng dẫn quân phạt Đường quốc, ta nghĩ… ta nghĩ, nếu như chiến sự thuận lợi, năm sau có thể chiếm được Kim Lăng.”

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười, quay đầu lại phía Triệu Khuông Dận, thản nhiên cao giọng nói: “Bệ hạ, nếu vi thần thống binh nam hạ, thần bảo đảm nội ba tháng sẽ san bằng Đường quốc, để bản đồ của nó thuộc về Đại Tống.”

    “Ba tháng…

    Tấn vương nói lời giữ lời đó chứ?”

    “Thần đệ xin bảo đảm!”

    “Tấn vương thực không hổ thẹn là bào đệ của bệ hạ, long huynh hổ đệ, khí khái bất phàm.

    Tấn vương điện hạ giỏi văn giỏi võ, dũng mãnh thiện chiến, là cũng được ảnh hưởng từ bệ hạ, đây là cái phúc của triều đình ta, là cái phúc của Đại Tống ta.

    Tấn vương có ý này, bệ hạ ngại gì mà chần chừ nữa.

    Thần tán thành Tấn vương thống binh.”

    Tả gián nghị đại phu Đỗ Tuy vui mừng đứng dậy, chắp tay nói tỏ ý tán thành.

    Quần thần ai nấy cũng lần lượt tán thành, sau một lúc, văn võ đại thần trung thư xá nhân Trần Bình Chương, hữu phó Xạ Dương Tuần, phán bộ binh sự Tử Nguyên Mậu, thị ngự sử tri tạp sự Lý Huyền Triết, thiết kỵ tả hữu sương đô sứ Lý Hoài Trung lần lượt hưởng ứng.

    Sắc mặt Triệu Khuông Dận hơi đổi, mắt hắn nhìn đám văn võ đại thần, mỗi người hắn đều nhìn qua, ánh mắt thâm thúy, nhưng hắn ngồi ở chỗ cao, không ai dám nhìn thẳng mặt hoàng đế, không ai có thể nhìn được ánh mắt của hắn.

    Triệu Khuông Dận hít nhẹ một hơi, quay đầu nhìn về phía văn ban chi thủ, ở đó còn có ba vị tể tướng Lô Đa Tốn, Tiết Cư Chính, Hô Diên Tán.

    Triệu Khuông Dận mỉm cười nói: “Tấn vương chủ động xin đi giết giặc, chuyện phạt Đường quốc, không biết ý ba vị tể tướng ra sao?”

    Ba người nhìn nhau, do dự bước lên phía trước nói: “Chúng thần… không có ý kiến gì.”

    Sắc mặt Triệu Khuông Dận vẫn không đổi, lại quay sang phía La Công Minh vừa mới hồi kinh, quan thăng một cấp, trở thành Đại Tống triều tài thần gia, hỏi: “La khanh nghĩ sao?”

    La Công Minh chớp chớp mắt, chắp tay nói: “Thần nghĩ rằng, dù vị đại tướng nào thống binh nam chinh, được bệ hạ bày mưu lập kế, thì lo ngại gì không chiến thắng đây?”

    Triệu Khuông Dận trầm mặc một lúc, cười to nói: “Được, Tấn vương đã được mọi người ủng hộ, chức quan Giang Nam hành dinh mã bộ quân chiến trẫm sẽ giao cho ngươi, cho ngươi thống ngự tam quân thảo phạt Đường quốc.

    Còn về từ chức Khai Phong phủ doãn, tạm thời chưa tìm được người thích hợp, Tấn vương xử lý thuận buồm xuôi gió, trẫm không thể không nghĩ cho kỹ.

    Thế này đi, trong thời gian Tấn vương rời kinh, Triệu Quang Mỹ có quyền tri Khai Phong phủ doãn, phủ nha phó quan phụ tá, đợi khi Tấn vương công thành trở về, thì lại tính tiếp.

    Nhưng…

    Tấn vương chớ quên mình phải lập được nhiều công trạng nhé!”

    “Thần đệ tuân chỉ.”

    Triệu Quang Nghĩa vui mừng cầm một góc áo bào quỳ xuống, thi lễ.

    Sau khi bãi triều, Triệu Quang Nghĩa trở về phủ Khai Phong, vừa mới ngồi xuống chỗ của mình ở Thanh Tâm lầu, đám người Tống Kỳ, Trình Vũ, Trình Đức Huyền vội vàng chạy đến, vừa gặp Triệu Quang Nghĩa đã vội nói: “Thiên tuế, ngài từ chức Khai Phong phủ doãn rồi sao?”

    Triệu Quang Nghĩa uống một hớp trà, cười ảm đạm nói: “Lo lắng chuyện gì, bổn vương ở phủ Khai Phong hơn mười năm rồi, có thể đổi ai đến có thể ngay lập tức khống chế nơi đây?”

    Tống Kỳ vội vàng nói: “Nhưng… một khi không thể không thay một đời không thể, thiên tuế tuy có cơ hội, có ý đồ lập chiến công, bệ hạ chưa chắc sẽ không này sinh cảnh giác.

    Bệ hạ xuân thu chính thịnh, nếu có ý đổi phủ doãn, tân nhiệm Khai Phong doãn sẽ làm hơn mười năm cũng không phải là không thể.

    Bệ hạ lệnh thiên tuế quyền thống lãnh đại quân, chức Giang Nam hành dinh đô bộ có thể là tạm thời, chiến sự xong đương nhiên sẽ xóa bỏ, các bộ binh mã vẫn về các nơi, đến lúc đó chẳng phải là mất cả hai sao?

    Chương 367: Ván bài lật ngửa.

    Tao Trư Nhi tính toán hồi lâu, ho nhẹ một tiếng, nói ra lời mà hắn cho là thỏa đáng nhất nói: “Diệu Diệu này, người thì cũng đã chết rồi, đau thương cũng không có tác dụng gì, cô cần phải sống tốt lên, điều này...người sống không thể khiến…cô thấy cô còn trẻ vậy, dung mạo xinh đẹp, nếu như cả ngày chỉ buồn thương, Hạo Tử ở dưới suối vàng cũng không an lòng”.

    “Hứ?”

    Diệu Diệu ngẩng đầu, không hiểu vị lão bá này nói hồ đồ cái gì.

    Tụ Nhi trừng mắt nhìn hắn, sợ tên ngu ngốc này nói ra những điều không nên nói.

    Tao Trư Nhi căng thẳng toát cả mồ hôi hột, viên viên góc áo nói: “Điều may mắn là Hạo Tử để lại cho cô một gia nghiệp lớn, cơm áo không phải lo nữa, đó là tâm huyết của hắn có được, cô cũng nên lấy lại tinh thần mà lo liệu, coi như là…ồ…coi như là niệm tưởng.

    Ồ…đây là…cô xem cô còn trẻ như vậy, ai mà ức hiếp cô, thì cô cứ nói với ta, ta và Hạo Tử không phải huynh đệ thân, còn hơn cả huynh đệ thân thiết”.

    Diệu Diệu hơi cúi đầu nói: “Đa tạ đại bá an ủi, Diệu Diệu biết rồi”.

    Tao Trư Nhi vội xua tay nói: “Không phải cảm ơn, người một nhà nói gì câu khách khí ấy, hic, cô đang lúc thanh xuân, hơn nữa tuy có danh phận với Hạo Tử, dù sao thì cũng chưa chính thức bước qua cửa, cũng không cần thủ lễ gì cả, sau này ấy, nếu như cô thấy người đàn ông nào thật thà, nếu như có ý với hắn thì không có gì phải kiêng kị cả…”

    Diệu Diệu mặt từ tái nhợt chuyển sang đỏ ửng, cô nhướn mày, thở dài, lấy lại tinh thần, từ từ cúi đầu, khẽ nói: “Đại bá, ngươi…ngươi thực là huynh đệ tốt nhất của quan nhân nhà ta…”

    Tao Trư Nhi nghe vậy vui mừng, mặt mày hớn hở nói: “Ồ, ta từ nhỏ đã thân với Hạo Tử, mặc chung chiếc quần đến khi lớn, chưa bao giờ tranh giành nhau, ta và hắn tuy hai mà một, chuyện của hắn cũng chính là chuyện của ta, hắn không còn nữa, ta nhất định sẽ quan tâm đến cô, nếu không thì ta cũng không xứng là huynh đệ tốt nữa, ha ha ha…”

    Diệu Diệu đứng dậy, nói: “Ngươi…ngươi giờ đã không phụ lòng quan nhân nhà ta rồi”.

    Tao Trư Nhi vội nhấc mông: “Hẳn vậy, hẳn vậy, nếu cô có chuyện gì thì cứ nhanh chóng nói với ta, ta không giúp cô thì ai giúp cô, về sau ta có thời gian sẽ đến, nếu cô…”

    “Không cần đâu”.

    Diệu Diệu lạnh lùng phất tay áo: “Diệu Diệu cảm thấy rất mệ, có gì xin thứ lỗi”.

    “Hả?”

    Tao Trư Nhi thầm nghĩ: “Ta còn chưa nói hết, chưa gì đã tiễn khách sao?”

    Tụ Nhi xấu hổ, đứng dậy nói với Diệu Diệu: “Phu nhân xin bảo trọng, xin vào nghỉ ngơi, chúng ta đi đây”.

    Nói rồi kéo Tao Trư Nhi bước đi.

    Tao Trư Nhi không hiểu gì cả, vừa ra khỏi đại môn Dương gia, Tụ Nhi liền véo tai hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên ngốc này, ngươi là bề trên sao lắm lời thế?

    Ngươi muốn bảo người ta mang theo gia sản kếch xù đó gả cho ngươi phải không?”

    Tao Trư Nhi vội bào chữa: “Ta nào có nói thế?

    Ta là loại người gì nàng còn không biết sao?

    Có ý với vợ của huynh đệ mình?

    Trư Nhi ta là loại người vậy sao?”

    Tụ Nhi tức giận nói: “Chàng không phải người như vậy, nhưng những lời nói ra thật vô vị, may mà người ta còn để lại chút thể diện cho chàng, chàng không nghe người ta nói chàng là huynh đệ tốt nhất của quan nhân người ta, có nghĩa là đã nhắc nhở cho chàng rồi sao, chàng còn nói năng hàm hồ như vậy?”

    Tao Trư Nhi ngẩn người nói: “Ta nói hàm hồ cái gì nhỉ?

    Ta có nói hàm hồ cái gì đâu?”

    Tụ Nhi điên lên hét lớn: “Người ta còn nghĩ chàng ham muốn vẻ đẹp và tiền của nhà người ta, muốn người ta dâng cho chàng đấy.

    Chàng không hiểu hay giả vờ không hiểu đấy hả?”

    Nói rồi phất tay áo bỏ đi.

    Tao Trư Nhi ngẩn tò te, dậm chân kêu oan: “Những lời ấy ta nào có nói, ta có thể là loại vô liêm sỉ như vậy sao?

    Đây…đây…ngầm ý gì hả?

    Người ta có lòng tốt thì lại coi là loại không ra gì, đánh chết ta ta cũng không đến nữa.

    Cái tên Hạo Tử đáng chết mà không chết, lại còn hãm hại người nữa.

    Trư Nhi nói rồi đuổi theo Tụ Nhi.

    Trong phòng Dương Hạo, Diệu Diệu ngồi trên giường khóc rống lên, chị em trong Nhất Tiếu lầu ác độc khỏi phải nói, cô có thể chịu được sao, không thể tưởng tượng được huynh đệ kết giao duy nhất với quan nhân cũng đục nước thả câu, thi thể quan nhân còn chưa lạnh, hắn đã vô liêm sỉ đến thúc giục mình tái giá.

    Người này còn có thể tin cậy sao?

    Nhất Tiếu lầu có toàn rắn độc, đến đây lại có người như hắn mưu chiếm tài sản, thế giới này còn có nơi nào cho mình sống đây?

    Tấm ván gỗ, đinh, búa được đưa đến giữa phòng, đám sai vặt bị nàng đuổi đi hết, Diệu Diệu đóng chặt đinh vào tấm ván, đám sai vặt nghe thấy có tiếng động chạy lại, giật mình hoảng hốt: “Phu nhân, phu nhân làm gì vậy?”

    Diệu Diệu trong phòng lạnh lùng nói: “Tự kỷ ôm oán hận trong lòng, bất kỳ người nào cũng không được vào…”

    Lão người hầu ngạc nhiên nói: “Phu nhân, bà nói gì vậy?”

    Trong phòng vắng vẻ, một lúc sau vọng ra tiếng Diệu Diệu: “Các người thu dọn đồ đạc trong phủ, đi hết đi.

    Diệu Diệu phu quân đã chết, sinh không luyến tiếc, tự kỷ trong phòng dâng hương cho phu quân, từ nay về sau tuyệt thực…lấy cái chết trọn tiết”.

    Binh quý thần tốc.

    Triệu Khuông Dận quyết định xuất binh, lập tức ra tay quyết không chậm trễ.

    Ngày này, Hồng lư tự tín sứ/người mang tin tức vội vàng chạy tới Giang Nam, ngày thứ ba Tào Bân mang kỵ binh lên đường, cùng với thị vệ mã quân đô ngu hầu Lý Hán Quỳnh, phân bốn phương quán sự điền khâm tộ tới kinh nam.

    Theo sự sắp xếp của Triệu Khuông Dận, lần này diệt Đường cần xuất bốn lộ đại quân, tổng cộng ước tính hơn mười vạn người, Tào Bân dẫn quân Kinh Nam trước, điều Kinh Hồ thủy quân đánh Trì Châu, lấy bờ nam đông Trường Giang cửa ải hiểm yếu của quân Đường, Triệu Quang Nghĩa thì dẫn bộ kỵ binh ngày đêm đuổi tới Hòa châu, ở Thái Thạch Cơ gặp Tào Bân, đội quân hùng hậu xông tới Kim Lăng.

    Kinh sư thủy quân từ biện thủy mà phá băng vào Dương Châu, từ Dương Châu tấn công sang Nhuận Châu.

    Sau khi mất rất nhiều sức lực phá băng, mặt sông một đêm lại kết băng như cũ, nhưng may mà đội thuyền dài mười mấy dặm, sau khi một con thuyền đi qua, nước sông kết băng cũng không sao cả, hơn nữa càng đi về phía nam, mặt băng càng mỏng, chiến thuyền lại nhẹ, cho nên càng đi tốc độ càng nhanh.

    Chi đội thứ tư là quân Ngô Việt.

    Triệu Khuông Dận truyền lệnh, mệnh thiên hạ binh mã đại nguyên soái, Ngô Việt Vương dẫn mấy vạn quân Ngô Việt từ Hàng Châu bắc thượng tấn công thường Châu, phối hợp với thủy quân Tống Quốc chiếm lấy Nhuận Châu, sẽ tấn công Kim Lăng, và phái Tống Quốc đại tướng Đinh Đức Dụ là tiên phong cho Ngô Việt quân, kỳ thực là giám quân, đồng thời lại lệnh hoàng châu thích sứ Vương Minh dẫn quân tấn công Vũ Xương, khống chế quân Đường tuyến tây, phòng ngừa bên đông viện trợ.

    Tiêu Hải Đào được thánh chỉ lập tức vào cung gặp Lý Dục, Lý Dục nổi giận đùng đùng khiển trách là người không mắt, phụng chiếu mà không hướng, sứ giả thượng quốc bị ám sát, Đường Quốc bảo hộ bất lợi; Bản đồ địa lý sơn hà không đủ tường tận, qua loa cho xong thì phải chịu tội, và tuyên bố Đường Quốc vô lực che chở sứ giả thượng quốc, Tống Quốc lập tức triệu về sứ đoàn.

    Xong xuôi, Tiêu Hải Đào phủi tay áo đi, lập tức dẫn đầu sứ về nước, đi nhanh như bay, không dừng lại nghỉ.

    Lý Dục thấy hành văn của Triệu Khuông Dận tuy nghiêm khắc, nhưng không nghiêm phạt có tính thực chất, không khỏi thầm nghĩ may mắn, vội viết lại một bức thư thỉnh tội, hết sức lo sợ thỉnh tội với Triệu Khuông Dận, lệnh người chuẩn bị đại lượng ngân bạc tiền tài, ca kỹ vũ nữ, chuẩn bị một phần hậu lễ xoa dịu cơn giận của Tống Quốc.

    Qua vài ngày, mã bộ quân Biện Lương, thủy quân đồng thời lên đường, đại quân dũng mãnh vô cùng, thống binh chủ soái chính là Khai Phong phủ doãn, quyền tri Giang Nam hành doanh mã bộ quân chiến trạo đô bộ thự Tấn Vương Triệu Quang Nghĩa.

    Mã quân, bộ quân, thủy quân được tin xuất động, gây náo động toàn phủ Khai Phong, trên đường người tấp nập đều đến xem đại quân đang trên phố tuyên thệ xuất quân rồi nam hạ.

    Tao Trư Nhi và Tụ Nhi chen chúc trong đám người bên sông Biện Hà xem thủy quân triều đình uy vũ hùng tráng, ai nấy đều khen ngợi.

    Thủy vận tứ bang lần này cũng xuất quân, rất nhiều người cũng ra tay giúp đỡ, nhưng chiến hạm lại đều sử dụng chiến hạm kiểu mới mà triều đình bí mật tạo ra, do người bắc không tiện dùng thuyền, cho nên hệ thống động lực chiến hạm của triều đình áp dụng mái chèo gỗ, có to có nhỏ, có bốn mái, tám mái, mười hai mái, thậm chí có chiến hạm ba mươi hai mái chèo, binh sĩ chỉ cần hai chân choãi ra đạp về phía trước, sẽ đạt được tốc độ cực nhanh, như treo buồm lớn.

    “Ôi, quả nhiên là uy vũ hùng tráng, đại quân xuất binh, đứng ở đây xem mà cũng thấy khí thế, thấy nhiệt huyết sục sôi, nếu mình mà ở trong đó, thì không biết cảm giác thế nào nhỉ.

    Chẳng trách Hạo Tử nói với ta, người bình thường trông thì nhã nhặn nhưng cũng rất uy hùng, đến khi đao thật thương thật hai quân chạm nhau cũng sẽ thay đổi thành thù hận hết, sau vài chiêu, người chết chỉ trong chớp mắt.

    Nếu ta cũng làm binh, nàng nói xem có thể được chức tướng quân trở về í nhỉ?”

    Tụ Nhi cười nhạt: “Tỉnh dậy đi chàng ơi, nói còn chẳng nên lời, việc còn không làm được, có mỗi lòng tốt đến an ủi người ta, kết quả bị người ta coi là đồ dã tâm, chàng còn muốn làm quan?

    Chàng mà ở chiến trận, không làm thịt lợn cho người ta xơi mới là lạ”.

    Trư Nhi xấu hổ, ngượng ngùng nói: “Ta…ta chưa bao giờ khuyên con gái, làm sao mà biết nói cái gì mới không làm đau lòng cô ấy?

    Thôi, không nhắc đến cô ấy nữa, người con gái này có điểm tốt xấu gì mặc kệ, Trư Nhi ta quang minh đường đường thế này, bị cô ta coi thành loại nào thì loại, chẳng có gì đáng bàn nữa”.

    Tụ Nhi không nhịn được bật cười: “Thế có trách được người ta không?

    Lời chàng nói, đến ta còn hiểu lầm”.

    Hai người đang đi trở về, thì nghe thấy phía trước có người nói: “Mấy ngày nay có rất nhiều tin nóng hổi, mấy ngày trước có người con gái muốn chết vì người mình yêu, đã đóng đinh chặt cửa, tự tuyệt thực mà chết trong phòng, hôm nay triều đình phát đại binh chinh phạt Đường Quốc, ồ ha ha, không biết hai ba hôm nữa sẽ có tin gì đây”.

    “Tuyệt thực?

    Chết theo chồng?

    Ghê gớm nhỉ, triều đình biết chắc chắn sẽ treo biển tán thưởng”.

    “Người đã chết rồi, hư danh còn tác dụng gì nữa?

    Nghe nói cô ấy là một mỹ nhân xinh đẹp như hoa như ngọc vậy, năm ngoái có cuộc thi hoa khôi, là trạng nguyên Diệp bảng đấy.

    Trong tay còn có Nữ Nhi Quốc của Thiên Kim Nhất Tiếu lầu nữa, tiền tài thiếu gì, xem xem sao cô ấy lại nghĩ quẩn vậy chứ?

    Cô ấy nếu như mời ta ở rể có phải tốt không, không hiểu ma xui quỷ khiến gì khiến cô ấy như vậy…”

    “Cái gì?”

    Tao Trư Nhi nghe vậy giật mình, nhảy cẫng lên, kéo lấy tay áo người nọ quát: “Huynh đài xin dừng bước”.

    Người đó giật nảy mình, xòe hai tay ra, mặt tím tái: “Làm sao, muốn đánh nhau à?”

    Tao Trư Nhi vội buông tay ra: “Huynh đài hiểu lầm rồi, ta muốn hỏi, người con gái mà vừa nãy huynh nói đến là ai vậy?”

    Người đó trừng mắt nói: “Nghe nói là người chủ của Nữ nhi quốc, là trạng nguyên Diệp bảng cuộc thi hoa khôi năm ngoái.

    Tao Trư Nhi đừ người ra, vội hỏi: “Đã chết rồi sao?”

    Người đó trừng mắt nói: “Ta không biết.

    Bốn năm ngày hôm nay rồi, không chết thì cũng sắp chết rồi, huynh đài muốn đi xem sao?”

    Tao Trư Nhi không nói không rằng quay đầu bỏ chạy, Tụ Nhi nghe rõ ràng như vậy cũng không khỏi ngạc nhiên, vội đuổi theo sau hắn.

    Tao Trư Nhi chạy đến Dương phủ thở hồng hộc, giờ Dương phủ trống trơn, hắn đi đến hậu viện, chỉ thấy Lão Hắc và Trương Ngưu Nhi ngồi ở cửa, phía trước là chiếc bàn, bên trên bày thịt dê la liệt, mỗi người một chiếc bát đang uống rượu ăn thịt, miệng nhồm nhoàm.

    Nhìn thấy hắn đến, hai người nhận ra hắn, vội nhảy dựng lên: “Tiết đại gia, ngươi đến vừa đúng lúc, Diệu Diệu cô nương cố tình tìm đến cái chết, ngươi xem làm gì mới được đây?”

    Tao Trư Nhi tức giận nói: “Hai ngươi là đàn ông, mà không ngăn nổi cô ấy sao?’

    Hai người bất đắc dĩ nói: “Ngăn lại kiểu gì, Diệu Diệu cô nương đã đóng đinh vào cửa, huynh đệ ta biết làm sao khi cô ấy nói chúng ta mà lại gần, cô ấy sẽ dùng kéo tự vẫn, ngươi nói chúng ta phải làm sao đây?”

    Tao Trư Nhi nổi trận lôi đình quát: “Thế mà các ngươi vẫn tiệc rượu ở đây được?

    Chờ nhặt xác người sao?”

    Trương Ngưu Nhi ngượng ngùng nói: “Tiết đại gia nói vậy, huynh đệ chúng ta tuy là lưu manh nhưng cũng hiểu được chuyện giang hồ, chữ nghĩa phải đặt lên hàng đầu.

    Dương đại nhân đi rồi, chúng ta cũng phải làm chút cơm cho Dương đại nhân chứ, chúng ta uống rượu ăn thịt là muốn làm Diệu Diệu cô nương đói ngửi thấy mùi đồ ăn không chịu được mà ra đấy…”

    Tụ Nhi hỏi: “Thế Diệu Diệu cô nương đã ra chưa?”

    Lão Hắc cười nói: “Chưa, hai hôm trước còn nói, hai hôm nay không nói gì nữa cả.”

    Tao Trư Nhi tức không nói gì, chỉ tay vào bàn, rồi lại chỉ sang bên cạnh, trừng mắt nhìn hai người.

    Hai người ngẩn người, lúc này mới hiểu ra, vội bê chiếc bàn sang một bên.

    Tao Trư Nhi vận đủ đan điền khí, đạp vào cửa một cái, rồi đạp vào ván gỗ, cú đá này cửa vẫn chưa văng ra.

    Tao Trư Nhi quay đầu bỏ chạy, thấy Lão Hắc và Trương Ngưu Nhi không hiểu gì, thấy Tao Trư Nhi chạy đến cửa viện rồi xoay người, hét lớn một tiếng, chạy lấy đà, bay toàn bộ thân mình lên, bả vai huých mạnh vào đại môn.

    Chỉ nghe thấy “bùm” một tiếng, cánh cửa chưa mở, trục cửa bị đứt, cánh cửa bay luôn vào phòng, Tao Trư Nhi cầm chặt lấy cánh cửa lao vào.

    Trương Ngưu Nhi và Lão Hắc cũng không nói nửa lời, đi cùng vào trong, không nhìn thấy người trong phòng, chỉ thấy màn buông xuống che giường.

    Tao Trư Nhi tiến đến kéo tấm màn lên, chỉ thấy Diệu Diệu mặc bộ đồ trắng nằm thẳng trên giường, mặt xám xịt không động đậy, phòng không có chậu than đốt, lạnh như hầm băng, hơn nữa mấy ngày không có nước uống, thấy cô chỉ còn lại hơi thở yếu ớt, không có không khí vào, Tao Trư Nhi mặt trắng bệch.

    “Mau mau mau, cầm đồ ăn đến đây.”

    Tao Trư Nhi vội nghĩ, Hạo Tử dặn hắn làm chuyện này, nếu như cô nương người ta sống mà chết đói, thì hắn cả đời này cũng không còn mặt mũi nào mà gặp huynh đệ nữa.

    Lão Hắc và Trương Ngưu Nhi vội chạy ra ngoài, rồi nhanh chóng chạy vào, tay cầm bầu rượu và cái đùi béo.

    Tao Trư Nhi tức giận mắng: “Hai người còn ngu xuẩn hơn cả cái đầu lợn, cô ấy giờ còn có thể nhai được, còn có thể cứu được sao?”

    Tụ Nhi đẩy hắn ra nói: “Chàng thì cũng đâu có giúp được gì, đi ra chỗ khác đi.”

    Cô cúi xuống nghe ngóng hơi thở của Diệu Diệu, rồi đắp chăn bông lên người, quay đầu dặn dò: “Các người mau đi lấy chậu than đến, ta đi xuống bếp đặt nồi cháo.”

    Cháo nấu xong, Tụ Nhi ngồi bên giường, đưa từng thìa cháo lên thổi nhẹ rồi đưa vào miệng cho Diệu Diệu, mấy thìa cháo được đút xong, Tụ Nhi vui mừng nói: “Cô ấy tỉnh rồi, cứu được rồi.”

    Không ngờ Diệu Diệu ý thức được mình tỉnh liền ngậm chặt miệng lại, không chịu để cho Tụ Nhi đút cháo.

    Tụ Nhi khó khăn một hồi lâu, Diệu Diệu mới thều thào nói: “Tụ Nhi… cô nương, nếu có…

    ý tốt, xin cô… cô cho Diệu Diệu toại nguyện, để cho Diệu Diệu đi cùng với phu quân… cho… toàn tiết đi.”

    Tụ Nhi nghe vậy, sống mũi chợt cay sè, nước mắt ngắn dài nhìn về phía Tao Trư Nhi.

    Tao Trư Nhi như kiến bò trên chảo nóng, đi đi lại lại trong phòng, lúc thì lẩm bẩm, lúc thì nghiến răng nghiến lợi, không biết xả giận cho ai, Tụ Nhi không nhịn được nói: “Sư ca, mau mau nghĩ cách đi, như này… thực khiến cô ấy sống sờ sờ mà chết vì đói mất thôi.

    Đàn ông các người dã tâm thật…”

    Tao Trư Nhi bỗng nhảy cẫng lên: “Kệ đi, kệ đi, việc này hết cách rồi.”

    Tụ Nhi tức giận hét: “Chàng dám mặc kệ.”

    Tao Trư Nhi cầm lấy tay Tụ Nhi nói: “Các người ra ngoài, ra ngoài hết đi, ta có cách khuyên Diệu Diệu hồi tâm chuyển ý rồi.”

    Lão Hắc và Trương Ngưu Nhi thấy hắn như vậy, ngượng ngùng nói: “Tiết đại gia muốn cứng rắn sao?

    Có cần trợ giúp gì không vậy?”

    Tao Trư Nhi trừng mắt quát: “Giúp gì mà giúp, ra ngoài, trốn ở một nơi xa xa.

    Tụ Nhi, nàng cũng ra ngoài, ta có lời muốn nói với Diệu Diệu.”

    Tụ Nhi cũng nghe lời, nhưng hắn còn đuổi mình đi, nói lời gì với cái cô nương kia, liền nhướn mắt lên: “Ta không nghe được sao?”

    Tao Trư Nhi nói: “Cái này… nàng… nàng cứ ra ngoài đi.”

    Tụ Nhi bực bội nói: “Chàng nói xem, có chuyện gì mà ta không hiểu chàng chứ, chàng nói gì, làm gì, chẳng lẽ dấu được ta?

    Được lắm, Tiết Lương họ Trư chàng, chàng không muốn ta nghe, bổn cô nương cũng không thèm nghe.

    Hôm nay đi ra khỏi cửa này, từ nay về sau, ngươi có gì thì cũng không cần nói với ta nữa, bổn cô nương đi đây.”

    Tụ Nhi nói rồi bước đi, Tao Trư Nhi vội kéo lấy nàng, mặt méo xệch nói: “Thế… nàng ở lại cũng được, nhưng… nhưng nàng phải đồng ý với ta, không được nói với ai cả.”

    Tụ Nhi nở nụ cười mừng rỡ, Tao Trư Nhi có chuyện gì nàng đã muốn biết thì có giấu cũng chẳng được, giờ hắn chịu nhượng bộ như vậy, có nghĩa là với hắn nng đã chiếm được một vị trí vô cùng quan trọng.

    Tụ Nhi vui vè đáp: “Được.”

    “Không được nói với cha nàng.”

    “Không nói.”

    “Không được nói với mẹ nàng.”

    “Không nói.”

    Tao Trư Nhi quay đầu nhìn Trương Ngưu Nhi và Lão Hắc, hai người cùng nói: “Chúng tôi cũng không nói.”

    Tao Trư Nhi không để cho họ chút thể diện, không khách khí nói: “Không nói cũng phải ra ngoài.”

    Đuổi Lão Hắc và Trương Ngưu Nhi, Tao Trư Nhi đóng chặt cửa phòng, rồi trở lại giường, ngồi xuống, nhìn Diệu Diệu mặt trắng bợt, lúng túng nói: “Diệu Diệu, Hạo Tử trước khi đi đã phó thác cho ta, nếu cô có chuyện không hay xảy ra, ta làm sao mà xứng đáng với huynh đệ của mình được chứ.

    Cô ăn một miếng đi.”

    Diệu Diệu nhắm chặt mắt không nói gì, Tao Trư Nhi nghiến chặt răng, nhìn ra phía ngoài cửa, nhỏ giọng nói: “Diệu Diệu, Hạo Tử hắn… hắn thực ra là chưa chết, cô đừng có nghĩ không thông như vậy nữa.”

    Diệu Diệu bỗng mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, môi mấp máy, nhưng nói không ra lời.

    Tao Trư Nhi vỗ đùi, nói ra kế hoạch giả chết thoát thân của hắn rõ ràng cho cô nghe, Tụ Nhi đứng một bên cũng ngẩn người ra.

    Diệu Diệu ở trên giường ban đầu thì còn tỏ vè ngạc nhiên, người hơi động đậy, như muốn ngồi dậy, nhưng ánh mắt thì lại tỏ ra buồn bã, sắc mặt vô cùng khó coi.

    Tao Trư Nhi đã nói ra chuyện này, rồi bê bát cháo đến bên vui vẻ nói: “Nào, ta giờ đã nói hết cho cô nghe rồi, cô có thể yên tâm được rồi chứ?”

    Thìa cháo đưa đến miệng Diệu Diệu, cô quay đầu, tránh nó, nói nhỏ: “Tiết đại ca, ngươi nói là…

    đại nhân… chỉ là lợi dụng Diệu Diệu, đại nhân…

    đại nhân vốn không thích Diệu Diệu, đúng không?”

    Tao Trư Nhi ngẩn người, cứng lưỡi không nói được gì.

    Diệu Diệu nhắm tịt mắt lại, nước mắt dàn dụa chảy xuống.

    Tao Trư Nhi khó xử nói: “Diệu Diệu cô nương.”

    Diệu Diệu mặt mày ảm đạm nói: “Tiết đại ca, ngươi không cần nói nữa, Diệu Diệu ngu xuẩn, có sống… thì cũng là trò cười cho thiên hạ…”

    Tao Trư Nhi đảo mắt nhìn quanh, Tụ Nhi đứng bên cạnh nói: “Đúng vậy, Dương Hạo kia chính là con lợn đã lợi dụng cô, cho nên coi cô chẳng ra gì, giờ gia sản kếch sù đã rơi vào tay cô, thành Biện Lương không biết có bao nhiêu người con gái muốn hắn lợi dụng như vậy, hắn nhất định là coi cô ngốc nhất, cho nên mới chọn cô.

    Hắn nhất định là coi thường cô, cho nên tuy cô xuất giá, nhưng lại chưa động phòng cùng cô, để cho cô một thân trinh tiết để cô tái giá.

    Hắn nếu như không phải vô tình vô nghĩa với cô, sao lại bảo sư ca ta – một tên ngốc nghếch tới chăm sóc cô…”

    Diệu Diệu nghe xong, mắt lại sáng lên.

    Tao Trư Nhi vừa nghe thấy không ra sao cả, dần dần mới hiểu ra, mặt không khỏi vui vẻ, phục Tụ Nhi, rồi quay sang nói với Diệu Diệu: “Diệu Diệu cô nương, Trư Nhi thật không ngờ tới là Hạo Tử lại tình thâm ý nặng như vậy.

    Người tốt như cô, nếu hắn cũng nhẫn tâm phụ lòng cô, thì đến Tiết Lương ta cũng không bỏ qua cho hắn.

    Hạo Tử thực sự là rất thích cô, nếu không hắn chết thì chết đi, hà tất nhất định phải sắp xếp cho cô một con đường đi?

    Con người hắn là thuộc loại con lừa, dắt cũng không đi, đánh cũng không lui, làm việc luôn như vậy, ta cũng quen rồi.

    Khụ khụ… nhưng cô cứ yên tâm, lòng người cũng đều là thịt, giờ tình hình này, ta cho dù thế nào cũng phải giúp cô.

    Ta là huynh đệ hắn, lời ta nói hắn không thể không nghe.

    Cô gọi một tiếng đại bá, ta tuyệt đối sẽ không để cho cô gọi một cách vô ích…”

    Diệu Diệu hơi mở mắt, khẽ lắc đầu nói: “Không, đại nhân… có cái khổ của đại nhân, đại ca ngài đừng làm khó chàng.

    Diệu Diệu…

    Diệu Diệu biết đại nhân không sao… cũng an tâm rồi.

    Diệu Diệu… là thân nô tỳ, vốn không xứng với đại nhân, từ nay… sẽ không ấu trĩ hoang tưởng nữa.

    Nữ Nhi quốc là của đại nhân, Diệu Diệu sẽ lo liệu cho tốt, lo cho nó cả đời.. cả đời… sớm muộn cũng cho nó hoàn hảo hoàn bích quy Dương…”

    Tao Trư Nhi động lòng nói: “Diệu Diệu cô nương, cô… cô…”

    Diệu Diệu quay người sang Tụ Nhi, mỉm cười nói: “Tụ Nhi tỷ tỷ, ta… ta đói quá, muốn ăn gì đó.”

    Trương Ngưu Nhi đưa vài cô nương từ Nữ Nhi quốc đến lo liệu cho Diệu Diệu, Tao Trư Nhi thấy tất cả đã sắp xếp ổn thỏa, lúc này mới cùng Tụ Nhi cáo biệt đi về, trên đường còn lẩm bẩm tán dương không ngớt: “Cô nương này giỏi thật, tuổi còn nhỏ, băng thanh ngọc khiết.

    Hạo Tử không biết mấy đời cao số mới có được cô nương này.

    Cô nương người ta hiểu chuyện, nàng xem xem, không oán hận hắn chút nào, không quấn quýt lấy hắn, cũng không chiếm tài sản của hắn.

    Ôi thực phúc hậu, Hạo Tử thực là nghiệp chướng… híc.”

    Tụ Nhi lấy tay che miệng cười, Tao Trư Nhi trừng mắt nhìn cô: “Nàng cười cái gì, ta nói có gì không đúng sao?”

    Tụ Nhi cười khanh khách nói: “Chàng nói đúng, cái gì gọi là tình thâm, là băng thanh ngọc khiết vậy? …

    Nhưng mà, nói cô ấy thật thà, ta thấy chưa chắc.”

    Tao Trư Nhi không phục nói: “Diệu Diệu cô nương làm sao mà không nhu thuận chứ?”

    Tụ Nhi bĩu môi nói: “Diệu Diệu cô nương nói sẽ không tính toán nhân duyên này, chàng nghĩ sao?”

    Tao Trư Nhi trừng mắt: “Thế thì sao được?

    Một cô gái tốt như vậy, thắp đèn lồng đi tìm còn khó.

    Hạo Tử làm việc không đến nơi đến chốn, ta nếu không nhúng tay vào, trời sẽ giáng sấm sét xuống.

    Mấy ngày nữa ta sẽ đi tìm hắn, việc này ta không kệ được.

    Hắn nếu còn nhận ta làm huynh đệ, thì hắn phải đưa Diệu Diệu cô nương bước qua cửa cưới về.

    Nếu không thì, ta tuyệt đối sẽ không để yên cho hắn.”

    Tụ Nhi vẫn cười khanh khách nói: “Oa, có vị đại bá ở trên trời rơi xuống giúp cô ấy hành sự, Diệu Diệu cô nương đương nhiên có thể ngoan ngoãn hiền lành rồi.

    Nếu không thì chàng muốn cô ấy làm sao đây?

    Một người con gái nhà người ta, lẽ nào cô ấy đi cầu khẩn Dương Hạo cưới cô ấy về sao?

    Dương Hạo vốn có ý với cô ấy, nếu không thì cũng không cần nhọc lòng sắp xếp đường đi cho cô ấy, giờ cô ấy bỏ tình nghĩa ra nhiều như vậy cho Dương Hạo, lại được chỗ dựa là chàng nữa, Dương Hạo cũng biết còn có sự lựa chọn thứ hai sao?

    Ôi nhìn xem cái miệng ngọt ngào làm sao, dễ nghe làm sao ‘Nữ Nhi quốc là của đại nhân, Diệu Diệu sẽ lo liệu cho tốt, lo cho nó cả đời.. cả đời… sớm muộn cũng cho nó hoàn hảo hoàn bích quy Dương…’ Chậc chậc chậc, người ta nói như vậy, họ Dương hắn biết xấu hổ không lộ diện?

    Nữ Nhi quốc là cái thứ đã chết, mình thì cả đời ở đó mà sống được chắc, huynh đệ nhà chàng còn mặt mũi thì đi mà giả câm giả điếc.

    Hoàn bích quy Dương… hi hi, cũng không biết hoàn bích quy Dương ấy là nói Nữ Nhi quốc, hay là nói cô ấy…”

    Tao Trư Nhi trừng mắt, một lúc sau mới giật mình thở dài: “Ta đói bụng đến muốn chết, còn có chỗ để tâm địa gian xảo sao?

    Nội tâm này… huynh đệ ta thực thảm hại, trong nhà đến ngọn đèn thắp cũng không có.

    Tụ Nhi, nàng… nàng về sau đừng có học theo con gái nhà người ta nhé.

    Ta tâm nhãn thực, nếu nàng chơi đùa bỡn cợt với ta, ta sẽ làm lợn để nàng bán đi, ngốc nghếch giúp nàng kiếm tiền…”

    Tụ Nhi khinh khỉnh nói: “Ừm, bản thân ta cũng muốn bán quách chàng đi cho rồi, nhưng ai muốn nhỉ?

    Như chàng ấy, có cáp thêm tiền cũng…”

    Tụ Nhi bỗng mắt sáng lên, kéo lấy tay áo hắn nói: “Vừa này chàng nói gì?

    Chàng nói… chàng nói muốn ta đừng có học theo con gái nhà huynh đệ chàng phải không?

    Có phải không?”

    Tao Trư Nhi biết mình nói lỡ lời, xấu hổ vô cùng, hắn liền bỏ chạy mất dạng.

    Tụ Nhi vừa cười vừa nói: “Chàng chính miệng mình đồng ý nhé, tuyệt đối không được đổi ý.

    Nếu không… nếu không thì ta cũng tuyệt thực cho chàng xem, này, chàng không phải trốn.”

    Tụ Nhi vui vẻ ra mặt đuổi theo Tao Trư Nhi: “Bổn cô nương là con gái, làm sao cũng chỉ rụt rè thôi, giờ chính là chàng mở miệng nói, hừ hừ, cả đời này, còn muốn chạy khỏi tay ngũ nương này sao…”

    Chương 368:Tình cờ.

    Sau khi Dương Hạo rời thuyền đi, chưa tới một canh giờ, thành Kim Lăng đã bắt đầu hạn chế ra vào.

    Dương Hạo theo sự phân tích lộ tuyến tấn công của quân Tống do Bích Túc thuật lại, quân Tống giờ từ ba hướng bắc, đông tây theo đường thủy cùng tấn công, cuối cùng vây mục tiêu chính là thành Kim Lăng.

    Hắn muốn đưa toàn gia đình an toàn ra khỏi Giang Nam, nhất thiết phải ở trước khi ba lộ đại quân tụ hợp vượt qua đại giang, cho nên mau chóng lên đường, vừa ra khỏi thành thì vào đường bộ, lấy xe ngựa đi thẳng đến Thái Thạch cơ.

    Nơi này hắn từng du lãm cùng Hoàng Phủ Kế Huân, bến sông địa phương vẫn đóng quân, còn đi lại thông thương thân thiết với Kính Hồ, chỉ cần hắn đi trước khi Đường quốc phong tỏa đường thủy thì coi như an toàn rời đi.

    Thiên hạ đã bắt đầu có sự thay đổi.

    Tống quốc vẫn phát động chiến tranh với Đường quốc, đây là lẽ tất nhiên, nhưng chủ soái lại đổi người.

    Thời thế có thể tạo ra anh hùng, anh hùng cũng có thể tạo ra thời thế, hai cái này vốn có tác dụng tương hỗ nhau, Triệu Quang Nghĩa thống quân rốt cuộc có ý gì, thời thế của tương lại sẽ bị thay đổi ra sao đây?

    Dương Hạo không thể hiểu nổi.

    Càng gần Thái Thạch cơ, đại quân binh mã đi đến càng đông, nạn dân cũng không ít, đoàn người Dương Hạo cứ thế đi, đi hướng ngược lại với nạn dân chạy về phía Kim Lăng nên có chút trờ ngại, cho nên hắn chỉ có thể chọn một vài con đường nhỏ đại quân sẽ không chọn mà đi, như vậy vòng qua vòng lại có thể trì hoãn được thời gian.

    Đợi hắn đến Thái Thạch cơ, cờ chiến, binh giáp Thái Thạch cơ nhiều vô kể, đã không còn đường đi nữa.

    Sự tấn công của Tào Bân thực sự nhanh chóng, hắn đột phá Hồ Khẩu, phá hết các trại, đại quân thủy quân hùng mạnh vô cùng.

    Đồng Lăng thủ tướng Đường quốc Hồ Chính được tin không sợ sệt, sức chiến đấu của Tào Bân dẫn Kính Hồ thủy quân không thể so sánh với quân tinh nhuệ Đường quốc.

    Nếu không phải Hồ Khẩu thủ tướng hồ đồ, đại quân của hắn đừng mơ tưởng mà đi qua được an toàn.

    Trong tay Hồ Chính tuy chỉ có ba vạn nhân mã, nhưng tự tin về địa lợi, thừa sức ngăn cản được mười vạn thủy binh hướng đông của Tào Bân.

    Hắn tập trung ba vạn nhân mã lên trên hơn một trăm chiến hạm, phong tỏa toàn sông, thuyền dày đặc, trước sau tầng tầng lớp lớp, như một bức tường đồng vách sắt.

    Đại quân Tào Bân đến, thấy Hồ Chính sớm đã có sự chuẩn bị, thấy không thể địch lại được, vì thế lệnh đại tướng Tào Hàn lên bờ trước, nhân lúc Hồ Chính triển khai quân ra sông, đánh chiếm thành Đồng Lăng, phóng lửa trong thành.

    Quân thủ Đồng Lăng phần nhiều là dân bản địa, vừa thấy thành bị đốt, liền mang bố mẹ vợ con lần lượt hướng Hồ Chính thỉnh cầu lên bờ cứu thành.

    Lúc này thế trận đã triển khai, đại quân Tào Bân khí thế hừng hực xông đến, Hồ Chính sao có thể để như vậy được?

    Quân Đường thấy chủ soái không đồng ý, thẳng thắn chống lại quân lệnh, trực tiếp đưa thuyền vào bờ.

    Tục ngữ nói quân lệnh như núi, giờ quân lệnh này lại không địch lại cốt nhục thân tình, Hồ Chính lệnh thân binh chém giết nhiều danh sĩ dẫn đầu cũng không ngăn lại được.

    Lúc đó thủy quân Tống chưa tiếp chiến, thủy quân Đường trận thế đại loạn, thuyền cái ngang cái dọc, cài vào nhau, tạo ra sự bế tắc về giao thông trên mặt nước.

    Tào Hàn nhận nghiêm lệnh của Tào Bân không được tự ý giết dân, lửa được phóng ra chẳng qua chỉ là củi ở phố xá trong thành bị cháy mà thôi.

    Hắn liền ra khỏimai phục, đợi quân Đường lên bở mới phát hiện mình đã quá thận trọng.

    Quân Đường lên bờ khóc lóc thảm thiết chạy thẳng đến thành trì, chẳng một đội hình, không đâu vào đâu, đúng là một bọn tạp nham.

    Tào Hàn lập tức thổi tù và nổi trống tấn công, chỉ huy quân đánh lén.

    Quân Đường kháng lệnh lên bờ bị bắt giết, quân Đường trên mặt sông thì càng khỏi phải nói, đội quân Tào Bân ngông nghênh tới gần, trực tiếp lên thuyền tác chiến.

    Song phương hỗn chiến, Tào Hàn giết sạch đám binh Đường kháng lệnh lên bờ, cướp thuyền rồi cũng hướng thủy quân Đường bức tới.

    Hồ Chính thấy đại thế như vậy, bị bại một cách bất lực, khóc rống lên, được mấy thân binh yểm trợ chạy trốn tới chiến hạm ở hậu phương tẩu thoát chạy đi báo tin.

    Tin truyền tới, ven sông, quân Đường kinh hồn bạt vía, chỉ có thể xây tường cản, bắn hỏa tiễn ngăn thủy quân Tống tấn công.

    Tào Bân không lui, chạy tới bụi cỏ, chuẩn bị kế tiếp chuyển hướng tấn công.

    Lúc này, trận chiến Thái Thạch cơ đã thành công.

    Triệu Quang Nghĩa vốn là một viên võ tướng, thường theo đại ca chinh nam phạt bắc, tuy chưa độc lập dẫn quân, lại cũng không am hiểu quân sự, bàn đến binh pháp càng không phải nói, còn về có phải là lý luận suông không, hôm nay sẽ chứng minh.

    Hắn chỉ huy quân nam hạ, một đường ngựa không dừng vó, ngày đêm chạy, khi đến Thái Thạch cơ và nơi Tào Bân đóng quân, thủy quân Tào Bân vẫn còn chưa tới.

    Theo sự dặn dò của Triệu Khuông Dận, mã bộ binh của hắn cần cùng qua sông hỗ trợ tác chiến với Tào Bân, nhưng Triệu Quang Nghĩa không chờ được.

    Nghe nói Tào Bân chưa đến, Triệu Quang Nghĩa vui mừng khôn xiết, lập tức hạ lệnh thu thập thuyền đánh cá ven sông qua sông.

    Mục đích của hắn chỉ là: tranh công.

    Chiến công của Tào Bân hiển hách, được liệt vào đệ nhất võ tướng Tống quốc lúc bấy giờ.

    Nếu Triệu Quang Nghĩa có thể tranh công của Tào Bân trước, cơ bản không cần thủy quân hắn giúp thì công phá Đường quốc cần nút Thái Thạch cơ, đó có thể bỗng nhiên nổi tiếng, trở thành đệ nhất đại tướng thiện chiến nhất Tống quốc.

    Tuy nói Mân Nam còn có Phan Mỹ cũng giỏi, nhưng luận về chức quan, về danh vọng, Phan Mỹ còn kém cả Tào Bân, cũng chẳng thể so sánh với hắn.

    Hắn lo liệu Khai Phong mười năm, những công lao có được ai ai cũng biết đến, đến khi võ công hắn cũng giỏi nữa, tất sẽ nổi danh thiên hạ.

    Nhưng nơi hiểm yếu không thể dễ tấn công, dựa vào mấy cái thuyền đánh cá lớn nhỏ mà hắn thu thập được muốn công phá cứ điểm quan trọng đâu phải dễ.

    Thái Thạch cơ quân Đường thủ quân tướng là mã bộ quân phụ đô bộ thự Dương Thu, binh mã đô giám Tôn Chấn, trong tay bọn họ có hai vạn binh tinh nhuệ, trận chiến Thái Thạch cơ, quân Tống bị đánh tơi bời, máu nhuộm đại giang, trận đầu đã bại.

    Triệu Quang Nghĩa tự biết dựa vào thực lực của Đường quốc sớm muộn cũng vẫn có thể đánh được, đại quân của hắn chỉ cần đánh nghi binh dẫn Thái Thạch cơ thủ quân, khiến họ không được phân binh, chỉ cần yểm trợ thủy quân Tào Bân đến rồi sẽ đánh một trận.

    Nhưng hắn lại định ra là trong ba tháng bình định được Giang Nam, quân lệnh trạng ấy là kết quả để bỗng nhiên nổi tiếng, nếu đánh trên nửa năm hay một năm, thì có khác gì với Da Luật Hiền đâu?

    Vì cái lời thề chắc như đinh đóng cột ấy, nên Triệu Quang Nghĩa dùng cảm tử quân ngày đêm không ngừng tăng cường tấn công cứ điểm quan trọng, và mệnh lệnh hạ sát hàng loạt quân trong thành để khích lệ tam quân, nhận lời chỉ cần đánh hạ Thái Thạch cơ, cho phép binh lính cướp phá tô thành, dùng tiền tài nữ tử.

    Chiêu này quả nhiên dùng được, triều Thanh, Sát Cáp Nhĩ phản loạn, đại quân mắt thấy giết đến dưới thành Bắc Kinh, trong thành không có binh, hoàng đế bó tay không có kế sách.

    Trong thời khắc quan trọng Hiếu Trang thái hậu dùng các người hầu hạ vương tộc hoàng thân ở kinh thành lập một đội quân mấy nghìn người giao cho Chu Bồi Công đi đánh giặc.

    Chu Bồi Công là một thư sinh dẫn theo một đám người hầu, như vậy là một đội quân ô hợp, Chu Bồi Công dùng hai thủ đoạn biến họ thành đội quân hổ lang, giết cho Sát Cáp Nhĩ sợ hãi.

    Mánh khóe chỉ có hai: một là sau khi đoạt được thành trì, cho phép cướp bóc tiền tài nữ tử, hai là người tự tiện lui một bước thì giết không tha.

    Triệu Quang Nghĩa dùng cũng là chiêu này, điều này so với nhân tính, có thể có tốc độ nhanh chóng kích thích người ta có dũng khí lớn nhất.

    Bị mê hoặc bằng mỹ sắc và tiền bạc, mã bộ binh quân Tống giống như đánh máu gà, quyết tử lập công, dùng vô số thi thể để lấp sông, tấn công lên bờ đông Trường Giang.

    Nhưng kế tiếp sau đó bộ đội vận chuyển mệt mỏi, quân Tống đổ bộ không ai giúp, bị Dương Thu, Tôn Chấn đích thân dẫn binh phản công giết ở bờ đông Trường Giang.

    Triệu Quang Nghĩa điên tiết, cởi bỏ chiến giáp, điều khiển thuyền nhỏ nam hạ tấn công, nhưng khi hắn đến quá nửa sông, quân Tống trên bờ đã bị người Đường tiêu diệt, vạn tiễn được bắn ra, Triệu Quang Nghĩa chỉ có thể quay về Giang Tây, thu gom gỗ lớn chế tạo thành bè, tập hợp những on thuyền hai bên bờ, chuẩn bị tái chiến.

    Dương Hạo lúc này chạy đến Thái Thạch cơ.

    Mục Vũ mang người đi thăm dò phía trước, vội vàng chạy lại thông báo tình hình phòng sông.

    Dương Hạo không khỏi ngạc nhiên, hắn không ngờ quân Tống đến nhanh như vậy, giờ lại phải đi về hướng nào, sợ rằng đã không còn đường ra nữa rồi.

    Dương Hạo đưa gia quyến tạm thời dàn xếp qua, chỉ mang theo một mình Bích Túc vẫn mặc tăng y, cùng lên Thái Thạch cơ quan sát tình hình, xem xem có hay không khả năng dùng thuyền nhỏ giữa đêm vượt sông.

    Đại quân tập trung trên bờ sông, trên Thái Thạch cơ du khách thưa thớt, nhưng vẫn có ba năm khách hành hương lên núi lễ phật, phập phồng lo sợ khấn phật phù hộ.

    Trước Thái Bạch lầu yên tĩnh, câu đối: “Tiến phần dương tái tạo Đường gia, bính vô thước đất thù công, chỉ lạc vào Thái Thạch cơ, cung ngày đó thần tiên mỉm cười; Hi phi tử có thể gièm pha sĩ tử, không phải thất ngôn cảm oán, chợt cởi bỏ danh lợi trói buộc, để tiên sinh nên thơ rượu ung dung.”

    Một công tử huyền sam ngọc diện, mày ngài hơi nhíu, khoanh tay đứng nhìn.

    Người này chính là Chiết Tử Du, qua mấy ngày, cô dường như đã gầy đi rất nhiều, vốn xinh đẹp hồng nhan, hai má giờ hơi hóp lại, hia mắt dường như to hơn, bộ dáng thiếu nữ khó mà che lấp, nhưng cùng với chiến loạn, rất nhiều thiếu nữ đều cải trang thành nam nhi, và cách ăn mặc ấy cũng không khiến người ta nghi ngờ.

    Trước mặt cô là Trương Thập Nhất và một quân quan thấp, chỉ nghe Chiết Tử Du nói: “Kim Lăng bên đó thế nào rồi?”

    Quan quân nói: “Tiểu tướng nghe Tôn đô giam nói các văn võ bá quan trong triều bàn bạc, quân Tống phái chiến binh viễn chinh, vô cùng nhuệ khí, chiến tranh tất sẽ kéo dài, làm vườn không nhà trống, dựa vào thế Trường Giang hiểm yếu và và khi quân Tống bị hao tổn nhiều, mỏi mệt sẽ tự nhiên thối lui”.

    Chiết Tử Du nhướn mày, nói: “Thực là ngu xuẩn, trong triều không có một người nào biết nhìn xa trông rộng sao?

    Nơi hiểm yếu mặc dù nguy hiểm đấy, còn cần do người đến thủ.

    Nhuệ khí quân Tống hừng hực, sĩ khí quân Đường để lâu sẽ bị chùn đi, đến lúc đó nơi hiểm yếu cũng chẳng có gì hiểm yếu nữa cả.

    Hồ Khẩu có hùng binh mười vạn, tuyến Thái Thạch có quân thủ tuyến đó cũng bị chặt đứt, nếu như quân thủ Hồ Khẩu phối hợp với quân thủ Thái Thạch nam bắc cùng tấn công, nhân lúc quân Tống chưa ổn định mà chủ động tấn công, đánh tan quân Tống thì mới có khả năng tự bảo vệ mình, há lại ngồi đó mà chỠquân Tống tự rút lui?”

    Quan quân đó cười mếu máo nói: “Nhưng…đây là mệnh lệnh của triều đình, Tôn tướng quân không có tiếng nói thì có thể làm gì đây?

    Nghe nói Hoàng thượng gọi ở Kê Minh tự một bị bị Hoàng thượng gọi là cao thăng tiểu sư phụ vào cung tụng kinh cầu phúc, nhưng rồi bóng dáng vị tiểu sư phụ đó đã mất tăm, mà Hoàng Thượng vẫn không chịu tỉnh lại, lại mời rất nhiều người xuất gia đắc đạo ở trong cung lập đàn tụng kinh cầu phúc cho Đường Quốc, tiểu tướng còn nghe nói Hoàng thượng giờ đang nghiên cứu “Dị Kinh”, muốn từ trong đó tìm ra cách có thể chiến thắng được quân địch”.

    Chiết Tử Du buồn bã thở dài, lẩm bẩm: “Vị Hoàng đến này…thực không còn thuốc chữa nữa…”

    Quan quân đó cũng im lặng và thở dài, lúc sau chắp tay nói: “Mạc cô nương, quốc quân đại sự, tiểu tướng không tiện nói.

    Tiểu tướng là nhất giới võ nhân, ngoại địch xâm chiếm, tiểu tướng có chết cũng không hàng, vì nước mà hi sinh thân mình, không hổ thẹn với ơn đề bạt và tri ngộ của Lâm tướng quân, cũng coi là hết bổn phận của mình.

    Lâm gia trung liệt, Lâm tướng quân chịu lời gièm pha mà chết, oan ức vô cùng, giờ việc triều chính lại bị gian thần thao túng, chúng ta bất lực xoay chuyển.

    Cô nương, Thái Thạch cơ này cũng không biết có thể giữ được đến bao giờ nữa, cô nương là phận nữ nhi, không cần dính vào chuyện binh đao, tốt hơn hết là sớm rời khỏi đây đi, đại sự quân quốc không cần phải để ý tới nữa”.

    Chiết Tử Du im lặng một lúc lâu, chắp tay hướng về phía hắn, viên tiểu tướng đó cũng chắp tay thi lễ lại, rồi đi xuống chân núi.

    Trương Thập Tam đứng cạnh đó tiến lại, nói nhỏ: “Tiểu thư, chuyện Giang Nam đã không thể cứu vãn, chúng ta…nên về tây bắc thôi”.

    Chiết Tử Du phất tay áo, Trương Thập Tam câm miệng, nhìn Chiết Tử Du, hắn lẩm bẩm câu gì đó trong miệng rồi lui ra chỗ khác.

    “Hạo ca ca, chàng nói trong hai ba năm, quân Tống tất diệt Đường, thống binh đại tướng là Tào Bân, Phan Mỹ, giờ quân Tống quả nhiên đến rồi, tướng thống binh lại không phải là người mà chàng đã nói, đúng cũng là do chàng, mà sai cũng là do chàng, ta có nên tin chàng hay không đây?

    Có nên tin lời chàng không, trở về tây bắc, khuyên huynh trưởng quy Tống sao?”

    Nghĩ đến đây, cô chợt rùng mình, nghĩ đến lời mà Dương Hạo đã từng nói với cô.

    “Tử Du, chỉ hôn cái thôi, lần này, đời này, lần cuối…”

    “Ha ha, về sau sợ không có bao nhiêu cơ hội nữa, cái này coi là…lần cuối tặng quà nhé, hãy nhận đi”.

    “Lúc ấy chỉ cảm thấy lời của hắn nói, người nghe cảm thấy không thoải mái chút nào, nhưng lẽ nào…lẽ nào càng sớm biết ta gặp đại nạn có chết vô sinh, cho nên mới…?

    Nếu chàng có sự dự liệu như vậy, thế chàng tuyệt đối sẽ không lừa mình, Phan Mỹ không đến hoặc là một sai số, nếu sinh tử của mình cũng có thể đoán trước, ít nhất đại thế là không thể sai được, Hạo ca ca, chàng muốn ta chủ động quy Tống, bảo vệ gia đình phú quý sao?

    Giờ đã thế này, ta thực sự quá mệt mỏi rồi, ta có nên nghe theo lời chàng không đây?”

    Nghĩ đến lời Dương Hạo từng nói, nước mắt Chiết Tử Du lăn dài trên má, bao nhiêu oán, bao nhiêu hận, lúc này đều bị cô dứt bỏ hết, nếu có thể quay lại thời gian, cô nhất định sẽ đồng ý Hạo ca ca.

    Cho dù hắn đã có nương tử cũng không quan tâm nữa, cô tình nguyện kết duyên phu thê với hắn, để lại cốt nhục cho hắn…”

    “Hạo ca ca…” nước mắt nhạt nhòa, Chiết Tử Du khóc và gọi tên hắn, mắt đẫm lệ, hình ảnh mờ mờ của Dương Hạo bỗng đứng trước mặt cô.

    “Sao lại…?

    Rõ như ban ngày, ma quỷ có thể hiện thân sao?”

    Chiết Tử Du thầm nghĩ nhưng không hề sợ, cô thấy vui vô cùng, vội lau nước mắt, lấy lại bình tĩnh nhìn kỹ lại, Dương Hạo quả nhiên đứng trước mặt cô, mặc một bộ quần áo sĩ nhân bình thường, bên cạnh còn có một hòa thượng.

    Quần áo…khuôn mặt…chàng…

    Dương Hạo ngây ra, hắn không ngờ vừa đến Thái Bạch lầu thì đã gặp Chiết Tử Du.

    Hai người mặt đối mặt, Dương Hạo khẽ nói: “Tử Du…”

    “Chàng chưa chết?”

    Chiết Tử Du bỗng hiểu ra mọi chuyện.

    Dương Hạo thấy biểu hiện của cô như vậy, không khỏi rùng mình, mặt cô tái xanh, hàng mày thẳng ra, mắt to, tay cô…

    đang cầm chắc vào chuôi kiếm, mũi kiếm ma sát vào vỏ kiếm, phát ra những tiếng sàn sạt.

    “Tử Du, nàng…nàng nghe ta giải thích đã, ta…ta…”

    Dương Hạo chột dạ bước lui về phía sau.

    “Chàng…chưa…chết?”

    “Ừ, ta chưa chết, chỉ là…”

    “Không liên quan, chàng sắp phải chết rồi”.

    “Hả?”

    Bích Túc sờ vào cái đầu trọc, nhìn trái nhìn phải, nhìn vào đôi oan gia đang vui mừng này, lúc đó bỗng thấy kiếm quang lóe lên, làm Bích Túc giật nảy người: “Ôi!

    Chiết cô nương ra kiếm nhanh quá”.

    Sau đó thấy Dương Hạo như con thỏ, nhảy, nhảy, nhảy, chui tọt bụi cỏ: “Tử Du, nghe ta giải thích đã”.

    “Oa, Dương đại nhân thân pháp nhanh quá”.

    Chỉ thấy kiếm quang Chiết Tử Du đổi chiều, hét lên một tiếng tiến về phía hắn: “Cấu kết với nhau làm việc xấu, đáng chết”.

    “Oa!

    Cái gì vậy?”

    Bích Túc kêu lên một tiếng quái dị, chạy thục mạng chui tọt vào bụi cỏ như Dương Hạo.

    Chiết Tử Du thực đang rất tức giận liền đuổi theo.

    Dương Hạo vừa trốn vừa giải thích: “Tử Du, ta cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, ta không phải muốn như vậy…”

    “Hừ! một tiếng, Bích Túc vung tay áo qua Dương Hạo: “Thoát thân trước đại nhân, sư tử mẹ đuổi đến nơi rồi”.

    Dương Hạo quay đầu lại, chỉ thấy một kiếm quang lao tới, Chiết Tử Du hét lớn: “Chàng đi chết đi, chết luôn đi!”

    “A!”

    Dương Hạo bị kiếm bổ trúng mông, hêu lên thê thảm, chạy thục mạng vượt qua cả Bích Túc, Bích Túc thấy vậy hét: “Đại nhân ngươi thực không nghĩa khí”.

    Dương Hạo không quay đầu lại nữa, chỉ hét: “Nhanh lên”.

    “Bên đó, rừng cây”.

    Bích Túc chợt thấy một mảnh rừng, lập tức hét lớn, Dương Hạo nghe thấy vội phóng qua.

    Cành lá lòa xòa rất khó đi, Chiết Tử Du dù sao cũng là nữ nhi, chạy nhanh cũng không được lâu, bước chân đã chậm đi rất nhiều, cô đuổi theo tới gần vách trên vách đá có một con đường nhỏ uốn lượn cao thấp, cũng không biết Dương Hạo chạy lên hay chạy xuống.

    Chiết Tử Du dậm chân mắng chửi: “Dương Hạo, chàng là loại đáng chết hàng nghìn hàng vạn lần, chàng lừa ta đau lòng như thế, chàng lừa ta, để chàng đi giết Da Luật Văn.

    Chàng…chàng…chàng chẳng có lời thật nào với ta cả, chưa bao giờ có lời nào thật cả, cái gì là Tống quân diệt Đường, thiên mệnh sở quy, hóa ra đều là giả dối cả, chàng là quan Tống Quốc, đương nhiên biết quân Tống phạt Đường, chỉ là chàng không ngờ tới là Phan Mỹ không quay về kịp, triều định lại phái võ tướng khác, đúng không?

    Họ Dương kia, ngươi là con rùa vương bát đản, từ nay về sau, bản cô nương thấy ngươi một lần, giết một lần, để cho ngươi mãi mãi trốn tránh không dám lộ mặt ra nữa”.

    Chiết Tử Du tức giận rơi cả nước mắt, mắng một lúc mới khóc.

    Trong bụi cỏ, Dương Hạo ngồi chồm hỗm nói ngốc nghếch: “Nàng…nàng đau lòng vì ta?

    Là nàng giết Da Luật Văn?”

    Bích Túc bên cạnh ngắt một cây cỏ cho vào miệng nhấm, nhìn Dương Hạo, nói: “Đại nhân, lần này ngươi đắc tội Chiết cô nương rồi”.

    Dương Hạo tự an ủi mình nói: “Không phải đâu, Tử Du nếu như không quan tâm tới ai thì mới không tức giận như vậy, chẳng qua…làm thế nào để cho cô ấy nguôi giận mới quan trọng, có lẽ là không khó”.

    Bích Túc liếc nhìn hắn nói: “Đại nhân dù sao cũng phải ẩn cư, còn có cơ hội gặp lại cô ấy sao?”

    Dương Hạo thở dài, lẩm bẩm: “Ta không biết, nói thực, trước đây là ta nắm chắc mọi chuyện/có tài, giờ ta giống cô ấy, ngày mai xảy ra chuyện gì, ta không hề biết được”.

    “Haiz!” phía sau có một tiếng ho khan, Dương Hạo và Bích Túc như con thỏ bị kinh động, cùng nhảy lên.

    Dương Hạo cho rằng Chiết Tử Du đến phía sau mình, quay ngoắt lại, nhìn rõ người đó, Dương Hạo không khỏi ngạc nhiên, trước mắt là một tăng nhân, khoảng ba lăm ba sáu tuổi, mặt gầy đen, mắt sáng ngời, Dương Hạo cảm thấy vô cùng quen, lập tức nhớ lại, nhớ ra tăng nhân Nhã Băng này ẩn cư ở trên núi.

    Hòa thượng Nhã Băng lúc này cũng ngạc nhiên không kém, cũng nhận ra thân thế hắn, Dương Hạo không khỏi thầm kêu khổ: “Sao mà xui xẻo thế, không chừng…ta phải giết người diệt khẩu sao?”

    “Ha ha, bần tăng nghe nói Dương tả sứ vì/để kẻ gian sở hại, đã từ thế, trong lòng vô cùng buồn thương, còn cho rằng niệm hướng sinh nguyền rủa siêu độ cho đại nhân, giờ xem ra, cũng chỉ là tin đồn à”.

    Nhã Băng hòa thượng mỉm cười nói, Dương Hạo nghe xong thầm than một tiếng, Bích Túc đã trôi giạt tới gần, mắt lộ sát khí đằng đằng.

    Chương 369:Thiên hạ ai hiểu quân.

    “Từ đã!”

    Hòa thượng Nhã Băng mắt sáng lên, ung dung cười nói: “Dương tả sứ giả chết thoát thân, chạy tới thận đây, làm có mưu đồ, bần tăng ở đây kính đón, chính là duyên phận của ta và ngươi, bần tăng tuy thấy rõ thân phận đại nhân, lại không có hại gì cho đại nhân, ngược lại, còn có một công lớn muốn nói với đại nhân”.

    Dương Hạo không chớp mắt, trầm giọng hỏi: “Công lớn?”

    Hòa thượng Nhã Băng mỉm cười nói: “Không sai, bần tăng nghe nói Dương tả sứ bị người Khiết Đan giết, làm sao ngờ đại nhân không những chưa chết, mà còn xuất hiện ở đây.

    Hai nước Đường Tống triển khai quân sát khí hừng hực, im bặt ra không Thái Thạch cơ, không biết đại nhân muốn sao?”

    Sắc mặt Dương Hạo chợt biến, còn chưa trả lời, hòa thượng Nhã Băng bật cười nói: “Không hỏi cũng biết, đại nhân lần này đến, chính là chuyện đại quân Tống qua sông ra sao, có phải không?”

    Dương Hạo trở lại bình thường, mỉm cười nói: “Thế thì tính sao?”

    Hòa thượng Nhã Băng nghiêm nghị thi lễ nói: “Mời đại nhân theo bần tăng lại đây, bần tăng có cái này muốn tặng cho đại nhân, đại nhân tự khắc biết”.

    Dương Hạo cảm thấy có điều gì đó và ngăn Bích Túc lại, theo sau Hòa thượng Nhã Băng vào trong rừng, đến trước một cái nhà gianh, hòa thượng Nhã Băng nhìn quanh tứ phía, nhanh chóng chui vào trong phòng, Dương Hạo và Bích Túc sợ hắn tẩu thoát, lập tức vào cùng, chỉ thấy mọi thứ trong nhà hòa thượng Nhã Băng vô cùng đơn sơ, chỉ có một cái giường, một cái bàn, một bếp, trên bàn là ngọn đèn, đầu giường có một hộp sách.

    Nhã Băng mở hộp sách ra, vén tấm vải, ở dưới giường lôi ra một bức lụa, vô cùng thành kính đưa cho Dương Hạo.

    Dương Hạo không hiểu gì nhận lấy và xem, chỉ thấy bên trên có rất nhiều nét vẽ, bên trên còn có vài con số đánh dấu, lại có chữ xuân hạ thu đông, xem một hồi không hiểu là nghĩa gì, không khỏi ngạc nhiên nói: “Nhã Băng đại sư, đây là vật gì?”

    Hòa thượng Nhã Băng trịnh trọng nói: “Dương đại nhân, thực ra không dám giấu gì đại nhân, tại hạ là một hòa thượng tự do, thực ra là giả làm hòa thượng.

    Tại hạ vốn họ Phàn, là một tú tài Đường Quốc, vì nhiều lần thi không đỗ, không thể vào học và trở thành quan, nên có ý đồ cạo đầu giả làm tăng, dựng nhà cư trú trên Thái Thạch cơ, quên đi tất cả, hai bờ vách đá này khắc Phật kim thân, mượn cớ thường dùng thuyền nhỏ đi trên sông, ngầm đo lường tình hình nước sông Trường Giang, xuân hạ thu đông, một năm bốn mùa, dòng nước chảy, đều có trên bản đồ.

    Theo bản đồ nước của ta, dòng trường Giang có thể dựng một cái cầu nổi/cầu phao, để đại quân tới lui như dẫm trên đất bằng.

    Tại hạ nghe nói Tấn Vương đích thân dẫn binh tấn công Thái Thạch cơ, thương vong cực kì thảm trọng, giờ đã bại quay về, chuẩn bị tái tấn công, không biết còn cần bao nhiêu binh sĩ thương vong, nhưng nếu có bản đồ trong tay, đại quân tiến lùi tự biết, nơi hiểm yếu Trường Giang không công mà phá, có thể giảm vô số người chết”.

    Dương Hạo nghe rồi vô cùng ngạc nhiên, hắn tự nhiên hiểu rằng điểm quý giá của bản đồ thủy này, nó sẽ có tác dụng không thể ngờ được đối với mấy vạn đại quân, nhưng với thân phận của mình hiện giờ, có thể đưa tấm bản đồ này đến tay Triệu Quang Nghĩa không?

    Nhưng không thể để thân phận mình bị bại lộ.

    Giết người diệt khẩu thì sao?

    Vừa nãy để bảo vệ gia quyến còn không nỡ ra tay, giờ thì nghìn lần không thể.

    Nếu biết có tấm bản đồ này có thể thay đổi cục diện chiến tranh, Triệu Quang Nghĩa dựa vào chút ít bè gỗ, thuyền đánh cá thì có thể tấn công Thái Thạch cơ ư?

    Song vì những tính mạng binh lính về sau, cộng thêm bị người Đường đoạt lại được trận địa, nhưng nghĩa khí người Đường vô cùng thấp, cái nơi gọi là hiểm yếu khó bảo vệ đã phần nào có thể tự hiểu nó, đợi thủy quân Tào Bân đến, thì có chiến hạm thực sự, lúc đó phối hợp với binh Triệu Quang Nghĩa, Thái Thạch cơ chẳng lẽ lại không bị phá?

    Nhưng như vậy đánh mạnh công mạnh, thương sát chắc chắn sẽ gấp chục lần so với hiện tại.

    Nếu mình giết chết Phàn Nhã Băng đi, giấu kín tấm bản đồ này, vậy thì cái chết không chỉ của một mình Phàn Nhã Băng hắn, tấn công mạnh đại giang sẽ làm cho vô số người bị thương vong, vô số tính mạng của quân sẽ oán cái đầu của hắn.

    Dương Hạo loạn hết cả đầu, đang do dự chưa quyết định được, Phàn Nhã Băng lại nói: “Đại nhân chớ nghĩ nhiều, tấm bản đồ này thực sự này không giả.

    Đại nhân có thể mang tại hạ đi bờ tây gặp Tấn Vương, tại hạ gặp trực tiếp và nói về tấm bản đồ, nếu có tội vạ gì, đại nhân có thể lấy cái đầu của ta”.

    Bích Túc tuy là người Tống, nhưng thấy hắn chỉ vì ở Đường Quốc, hơn nữa lại không thể làm quan, tính toán mọi cách, không tiếc chạy đến bên Trường Giang làm hòa thượng giả, tỉ mỉ kiên trì làm bản đồ đo mực nước sông để hiến kế cho Tống Quốc, chỉ vì mong muốn có một chức quan để làm, trong lòng không khỏi xem nhẹ, lạnh lùng nói: “Phàn tú tài nghĩ trăm phương nghìn cách, có tấm bản đồ này trong tay, chuyến này có thể có kỳ công rồi, nhất định làm quan rồi”.

    Phàn Nhã Băng xấu hổ mặt đỏ ửng lên, quen thói a di đà Phật liền chắp tay, nói: “A di đà Phật, chim khôn chọn cây mà đậu, trung thần chọn chủ mà thờ, Đường chúa hôn quy, mải vui chơi, không lo việc nước, triều chính phủi bại, dân chúng khốn khó, triệu Tống được thiên hạ, quy thiên hạ về một mối.

    Phàn mỗ chẳng lẽ lại không biết theo bên đó sao?

    Mấy ngày trước truyền đến tin rằng, Lâm hổ tử Lâm đại ướng quân là một trung thần có tiếng trong triều đã bị lời nói gièm pha mà chết, hơn nữa nguyên nhân cái chết vô cùng ngu xuẩn.

    Đế vương chỉ dám lén lút lấy rượu độc hại đại thần, quốc chúa tự chặt mất cánh tay của mình, tự hủy hoại tương lai, trên dưới Đường Quốc ai có trái tim băng giá?

    Đây là ý trời phải diệt Đường mà, mỗ là người bình thường, chẳng lẽ lại không thuận lòng trời?”

    Dương Hạo hít một hơi dài, nói: “Tấm bản đồ này thực sự quý giá vạn lần, nhưng…làm sao đưa qua sông đây?”

    Phàn Nhã Băng hai mắt sáng lên, nói: “Tại hại có con thuyền nhỏ, xưa nay không đưa lên bờ, nó ẩn trong bụi cỏ um tùm, chỉ cần giờ trên sông tuần phòng nối liền, mỗ là một thư sinh, muốn dùng cái thuyền nhỏ trốn qua sông không có khả năng, không biết đại nhân có thể có cách gì…?”

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Ta sống khốn khổ bên bờ sông, cũng chẳng có kế gì khả thi, tấm bản đồ này quý lắm, hơn nữa không thể thiếu ngươi là người giải thích, ngươi và tấm bản đồ này không thể mất, cho nên không được liều lĩnh, thế này nhé, ngươi…ngươi theo ta xuống núi, chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng hơn”.

    Chiết Tử Du thấy hắn vẫn còn sống, cũng không đường hoàng đi ra, Dương Hạo có niềm tin, nhưng Phàn Nhã Băng có khát vọng làm quan này rất khó nói, lòng Dương Hạo lo lắng không thôi, thực không nghĩ ra cách nào để giải quyết thích đáng người này, đành đi một bước nghĩ một bước, đưa hắn theo bên cạnh, mong là an toàn.

    Tống Quốc dã tâm với Đường, Phàn Nhã Băng này sớm đã biết rõ, cho nên mới ẩn cư ở nơi bên bờ sông này, tuy kham khổ, nhưng mười năm gian khổ học tập đều đã nhẫn nhịn được, hắn chịu khổ để đến hôm nay tiếp tục theo đuổi con đường làm quan, cũng là kham khổ.

    Nhưng chưa đợi hắn hiến bản đồ cho Tống Quốc, Tống Quốc đã xuất binh, giờ triển khai quân bờ bên kia, hắn muốn đưa tấm bản đồ cho họ là không thể nữa rồi, nó khiến Phàn Nhã Băng lòng như lửa đốt.

    Nếu đợi đến khi quân Tống tấn công mạnh qua sông, và có chỗ đứng vững, thì bản đồ này của hắn chẳng còn tác dụng gì nữa, giờ như lâu hạn gặp mưa rào, thế nhưng gặp được một người vốn là sứ giả đã chết của Tống Quốc, Phàn Nhã Băng vui mừng khôn xiết, chỉ cho rằng mình cuối cùng cũng đã có thể làm quan.

    Tất nhiên là vui vẻ đồng ý, lập tức ra đi cùng với Dương Hạo, trong căn nhà cỏ gianh chẳng có đồ gì đáng giá cả, có thể bỏ qua không cần đến nó.

    Trước hắn nghĩ đến Thái Thạch cơ này sẽ không có người quen hắn, cho nên lên đường không chút che dấu, nào có ngờ gặp hai kẻ địch, lần này không dám lơ là nữa, hắn sửa sang lại chút dung mạo, lấy râu giả dính lên, lúc này mới theo hai người họ xuống núi.

    Từ con đường này xuống núi, đến dưới núi, chỉ thấy trên đất bị đào lên mười mấy cái hố lớn, trên trong là những thi thể ngang dọc, dưới thi thể đó chặt cây cối cỏ, bên trên là bảy tám tầng thi thể, nào thì trúng tên, đao đâm, thương đâm…máu me be bét, không còn ra hình người, thực là sợ phát hoảng, nhìn trang phục, chắc chắn là quân Tống.

    Nhìn thấy hai hòa thượng cùng đi với một người phàm tục xuống núi, một vài binh lính Đường Quốc đang khuân vác thi thể cũng không để ý tới, từ trên chiếc xe nhỏ lại bê mấy chục thi thể vứt vào cái hố, sau đó cho dầu hỏa vào, rồi châm lửa, lửa hừng hực cháy, nuốt hết tất cả vô số những thi thể đó.

    Phàn Nhã Băng chắp tay mô Phật, hỏi: “A di đà Phật, thiện tai, thiện tai.

    Nhiều thi thể quá, có chuyện gì xảy ra vậy?”

    Đại nhân Đường quốc phần lớn đều tín Phật, Phàn Nhã Băng ở nơi này, bình thường tự mình trôi nổi trên mặt sông, nói là yêu thích vàng, vùng ven sông phần lớn đều khắc tượng Phật, trong quân ngũ có rất nhiều người đều quen vị tăng khổ hạnh này, và cũng vô cùng kính trọng hắn, liền có một tiểu giáo đáp: “Đại sư, đây là thi thể quân Tống tiến công vào Thái Thạch cơ ta, tướng quân lệnh ta đợi ở đây thiêu, tránh sinh dịch bệnh”.

    “A di đà Phật”.

    Phàn Nhã Băng không khỏi thốt lên tiếng Phật hiệu.

    Lửa cháy hừng hực đốt cháy thi thể này cháy xèo xèo, thi thể bị hỏa thiêu co rút các gân, có thi thê bỗng dưng ngồi bật dậy rồi lại rơi bịch xuống, da thịt bị thiêu hết, từng mảng thịt cháy lộ ra xương xẩu, Dương Hạo tuy cũng nhập ngũ, từng tham chiến, nhưng lại làm thân binh của Trình Thế Hùng, vả lại chưa từng gặp quá nhiều thi thể thế này, thấy vậy mà hồn bay phách tán, không đành lòng nhìn nữa.

    Phàn Nhã Băng bước đến, chỉ thấy khắp nơi là cái hố lửa, thi thể nhiều không kể xiết, không chịu nổi miệng tụng: “Nam mô ai di đà Phật, bản sư thích ca mâu ni, thế tôn có nói: Đất giấu, ta giờ niềm nở, dựa thiên nhân chúng, dặn dò vu nhữ.

    Thế tương lai, nếu có thiên nhân, thiện nam tử thiện nam nhi, trong Phật pháp, loại thiếu thiện căn, nhất mao nhất trần, anh có đạo lực, ủng hộ là người, chớ để mất đi.

    Giấu nhiều lần đất, trong tương lai, có trời có người, tùy nghiệp báo ứng, dừng ở ác hứng, trước khi rụng rơi, hoặc tới môn đạo, là chư chúng sinh, nếu có thể niệm đắc Phật danh, có Bồ Tát bảo vệ.

    Là chư chúng sinh, anh có thần lực, tiện cứu hết đi, thế là người ở, thân ở lại, vỡ rơi vào địa ngục, bỏ lệnh sinh thiên, hưởng khúc ca lạc…”

    Bích Túc thấy tình hình thê thảm như vậy, không khỏi chủ động chắp tay, miệng lẩm bẩm: “Nam mô Bồ tát đại từ bi, Bạch Phật nói: “Thế Tôn, mong muốn thế tôn không cho nghĩ.

    Tương lai, nếu có thiện nam tử, thiện nữ tử, trong Phật pháp, nhất niệm cung kính, ta cũng hàng trăm thuận lợi, độ cởi là người, sinh tử giải thoát.

    Huống hồ chỉ nghe thấy việc thiện, niệm tu hành, tự nhiên đạo mãi mãi không thể chuyển…”

    Hai giả hòa thượng cầu cho trốn hồng trần, thấy vô số xác tử thi, lòng có thiện tâm, kinh văn này tụng vô cùng thành kính, khiến cho khung cảnh vô cùng nghiêm túc, rất nhiều binh sĩ nghe hai vị tăng nhân này đọc kinh, cũng dừng lại, chắp tay, tuy là kẻ địch, nhưng vẫn xót xa cho sinh mệnh.

    “Ta nên làm thế nào đây?

    Bản đồ này hoặc có thể giảm đi vô số những thương vong không cần thiết, ta bỏ qua hàng nghìn mạng sinh tử này, thì lương tâm sẽ bất an, nhưng giờ tình hình này, ta nên làm thế nào đây?”

    Dương Hạo theo hai vị tăng, không biết làm sao, tự giằng co trong lòng.

    *******

    Trong Đương đồ thành đã lộn xộn hết cả, rất nhiều người dìu già dắt trẻ chạy nạn, không người thân thích có thể nương tựa, hoặc là không muốn rời gia viên, ôm một ước vọng, mong Tống quân không qua được Trường Giang, hoặc là qua sông theo con đường nhỏ, dân đóng chặt cửa, trong thành tiêu điều vô cùng.

    Ba người về đến nơi ở của Dương Hạo, Dương Hạo lúc này mới nhớ ra hai vị phu nhân của mình nhất thiết không được lọt vào mắt của Phàn Nhã Băng, Phàn Nhã Băng cho rằng mình là mình người hành thích, gia quyến đều chết thảm, cho nên ôm hận giấu danh, ẩn nấp ở đây tìm hiểu tình hình quân sự, nhưng nếu để hắn nhìn thấy hai vị phu nhân đoan chính ở đây, không tránh được sinh nghi, hắn vội nháy mắt với Bích Túc, Bích Túc hiểu ý vội vào trong viện kéo Phàn Nhã Băng lại nói: “Phàn tú tài, xin mời qua bên này ngồi, đợi lát nữa đại nhân có vài lời muốn nói”.

    Dương Hạo một mình đi vào hậu viện, trong viện không có một ai, thấy hoa đình cũng không có ai, không chỉ không nhìn thấy Diễm Diễm và Oa Oa, ngay cả tiểu ni cô câm cũng không thấy đâu, đến đám người Trình Vũ và tám gã thị vệ bảo vệ các nàng ấy cũng không thấy đâu, Dương Hạo sửng sốt không hiểu gì, cao giọng gọi: “Diễm Diễm?

    Oa Oa?”

    Vừa gọi vừa đi về hướng phòng ngủ.

    Đến phòng ngủ cũng vẫn không có người, Dương Hạo lo lắng, lập tức rút kiếm trở về phòng khách, vừa vào phòng, thì trong phòng khách lúc nãy không có một ai thì đang có một người ngồi, đang vắt chân thưởng thức trà.

    Dương Hạo nhìn rõ bộ dáng người đó, không khỏi đứng sờ sờ ở đó, chòm râu hơi bay, nhìn vẻ mặt phát phì cười.

    “Ha ha ha, Dương đại nhân, Biện Lương từ biệt, không nghĩ ta và ngươi lại có ngày gặp mặt, đó chẳng phải duyên phận sao…?”

    Một gã béo ngồi trong phòng nhìn Dương Hạo như người thân của mình, cười hề hề, cứ như thiên quan chúc phúc.

    Dương Hạo thở dài, lẩm bẩm nói: “Thiên hạ này…không có nơi nào là chốn bồng lai của Dương Hạo sao?”

    Gã béo đặt chén trà xuống, mặt mày hớn hở đứng dậy nói: “Ôi, thế là sao vậy, bạn cũ đến, xem ngươi kìa, thái độ gì vậy?

    Dương đại nhân muốn bỏ trốn, nói dễ hơn làm, giờ ở thiên hạ này, không nhận ra Dương đại nhân ngươi còn có mấy người nữa?”

    “Ngàn dặm mây bay nắng ban ngày, gió bắc thổi nhạn tuyết.

    Chớ lo con đường phía trước không biết, thiên hạ có ai không biết quân chủ?”

    Gã béo họ Thôi vỗ tay đạp ca (một hình thức nghệ thuật vừa múa vừa hát) hay, Thôi Đại Lang vốn cao to, nhưng tán thưởng đạp ca, từ từ đứng dậy, đi lại nhẹ nhàng, tay múa, chân nhảy, tư thế tuyệt đẹp, bộ dạng khiến người ta thích thú, đến hắn cũng xem nhẹ cơ thể vốn béo tốt của mình.

    Thiên lý hoàng vân bạch nhật huân, bắc phong xuy…

    Dương Hạo cũng lĩnh hội chút phong tình của đạp ca cổ, nhưng hắn giờ chẳng có tâm trạng nào, mặt méo xệch nói: “Đây cũng là thơ của Bạch Lạc Thiên sao?”

    Thôi Đại Lang nhướn mày nói: “Thơ của người bên cạnh, Dương mỗ cũng nhớ vài bài.

    Ha ha, Dương huynh cứ bình tĩnh, không muốn hỏi hai vị hiền phu nhân và đám thuộc hạ giờ đang ở đâu vậy?”

    Dương Hạo thở dài nói: “Tin Thôi huynh ở chỗ này chờ ta, người trong nhà và thuộc hạ nhất định sắp xếp thỏa đángGiờ đến xem, Thôi huynh có Tề Châu Thôi Thị, không biết đến tìm tại hạ rốt cuộc có ý gì?”

    Thôi Đại Lang mỉm cười nói: “Dương huynh đoán sai rồi, Thôi mỗ đang là Sơn Đông Thôi Thị, thế cư Tề Châu”.

    “Nhưng ngươi tuyệt đối không phải là một thương nhân”.

    Thôi Đại Lang cười tít mắt: “Dương huynh đoán sai rồi, Thôi mỗ là một thương nhân, một thương nhân chính cống, chẳng qua…quy mô to hơn bình thường mà thôi…”

    “To thế nào?”

    “To…có thể ví với một nước nào đó”.

    *******

    Trong phòng có hai người ngồi, ở giữa đặt một ấm trà.

    Một người, nắm tài phú ẩn hình khổng lồ nhất thiên hạ.

    Một người, nắm võ trang tiềm lực phát triển lớn nhất.

    Quân Tống và quân Đường triển khai quân hai bờ Trường Giang, tiến hành triển khai thế trận quyết chiến đến cùng, hai người cách chủ chiến trường không quá mấy bước bàn bạc Đương Đồ nguy thành, và chẳng có liên quan gì tới trận chiến cả.

    “Nói ra, Dương huynh có kế giả chết thoát thân tuy khéo léo đấy, nhưng không phải là không có sơ hở.

    Ta có thể sinh lòng nghi ngờ, người khác cũng vậy, chỉ cần nghi ngờ và có vấn đề rồi, hiện nay bận chuyện khác, lúc nào đó ngươi thử nghĩ xem, khó tránh khỏi có chỗ sơ hở.

    Nước cờ ngươi đi thế này, là chặt đứt tất cả đường lui của mình, một khi bị phát hiện, ngược lại lợn lành thành lợn què, đến lúc đó, Quan Gia chỉ cần biết thời biết thế, cho ngươi từ chết giả thành chết thật luôn…”

    Dương Hạo phản bác lại nói: “Thế, nếu như gặp Thôi huynh, ta tìm thời cơ trở về Lô Châu, nguy hiểm vô sinh mệnh sao?”

    “Ở đâu không có nguy hiểm chứ?”

    Thôi Đại Lang bùi ngùi thở dài: “Lần này đi Thanh Châu, Thôi mỗ tham gia lễ tang của một trưởng bối.

    Chỗ Thừa Tự thất tông ngũ tính, có một tiềm lực khổng lồ trong thiên hạ, Thôi mỗ khoe khoang một câu, nói là địa hạ đế vương cũng không thể sánh.

    Vị Lão thái gia này là nhân vật quan trọng Thừa Tự đường, phú giáp thiên hạ, môn hạ buôn bán nhiều vô kể, buôn bán hải thương, và buôn bán ở Xuân Trường bắc quốc, cấu thành tam đại trụ.

    Đừng thấy hắn trong đám lộn xộn vô danh, người biết hắn không nhiều, nhưng ở Đông Doanh, Cao Ly, Lữ Tống, hắn nói một câu, quốc vương nơi đó phải nghe theo một câu, nhân vật lớn như vậy, nói chết thì phải chết, chắc ngươi biết hắn sao mà chết chứ?”

    “Chết thế nào?”

    Thôi Đại Lang thản nhiên nói: “Sáng sớm thức dậy, uống một cốc sữa dê.

    Trong sữa dê có sợi lông dê nhỏ tí, mắc ở cổ họng, thế là…hắn chết”.

    Dương Hạo không nói gì.

    Thôi Đại Lang lại nói: “Nam nhi ở cuộc đời này, tự có trách nhiệm.

    Trách nhiệm này, gánh vác này không chỉ là con cái, còn là huynh đệ, còn là gia tộc, là bộ hạ, vô cùng khó khăn, xuất hiện sự thoái chí, há còn là nam nhi?”

    Nếu đổi mấy ngày trước, Dương Hạo có thể có thể dùng đại thế đã định, thiên mệnh sở quy đến phản bác Thôi Đại Lang, nhưng lịch sử giờ đã không dựa theo hướng đi của hắn nữa, cho nên nghe những lời này hắn chỉ có thể im lặng.

    Thôi Đại Lang thở dài một tiếng: “Trên đời này thực sự có chỗ cực lạc sao? không nói đến sinh lão bệnh tử, bi hoan li hợp, nhân sinh mà, chính là gần ít xa nhiều, khổ nhiều hơn vui.

    Lý Dục là quân vương của một nước, có nguy hiểm quốc gia không?

    Da Luật Hiền là đế vương bắc quốc, cũng có khi gặp chuyện.

    Thế tiểu dân vô danh thái bình vô ưu hay không đây?

    Nỗi khổ của họ chỉ có càng nhiều, ngươi nghiêng tai nghe xem…”

    Gào khóc trên đường chạy trốn, tiếng kêu thảm thiết của một người con gái vọng vào tai, Thôi Đại Lang trầm giọng nói: “Người ở Lô Châu tin theo ngươi, ngươi thực sự có thể thản nhiên mà bỏ qua sao?

    Ngươi ở ẩn, thực sự có thể từ nay về sau ung dung tự tại?

    Không sai, nếu ngươi về đến tây bắc, triều đình đầu tiên sẽ nghĩ cách đối phó với ngươi, nhưng, ngươi có thể vắt óc nghĩ ra cách giả chết trốn nguy hiểm, không thể nghĩ một triều đình thừa nhận cách của ngươi để mưu cầu an toàn càng lớn hơn sao?”

    Dương Hạo nhìn chằm chằm Thôi Đại Lang, lạnh lùng nói: “Ta trở về Lô Châu, chính là kháng mệnh.

    Triều đình sẽ không muốn tây bắc lại thêm một thế lực nữa, ta lập tức sẽ trở thành mục tiêu mà quân đội triều đình hướng tới, đó chẳng phải kéo chiến hỏa tới tây bắc sao?

    Vẫn còn mong được thái bình?’

    Thôi Đại Lang vui mừng cười: “Dương huynh, thực ra ngươi có thể nghĩ ra cách, song ngươi luôn không chịu đi nghĩ”.

    Hắn hơi cúi người về phía trước trầm giọng nói: “Khi Tống Quốc chiếm Đại Biện, hắn là một trong những nước của Trung Nguyên.

    Tống Quốc khi chiếm Kinh Hồ, hắn đã trở thành nước mạnh đệ nhất Trung Nguyên.

    Ngay sau đó, bình Thục, diệt Hán, giờ lại đến tấn công Đường Quốc, lãnh thổ quốc gia không ngừng mở rộng, nhưng đế quốc càng lớn, lãnh thổ quốc gia tuy mở rộng nhưng vẫn chỉ có một người cầm đầu.

    Sau khi diệt Đường Quốc, thống nhất Trung Nguyên thì sao?

    Lại về phía nam diệt Đại Lý sao?

    Đại lý nếu bị mất đi, sẽ diệt Giao Chỉ, chiếm thành, Thực Lạp, Phiêu Quốc sao?

    Đi về hướng đông, sẽ qua biển diệt Cao Ly, Nhật Bản, Lữ Tống, vươn xa tận trùng dương, đi thìm những quốc gia hải ngoại nhiều hơn nữa sao?

    Đi về hướng bắc diệt Khiết Đan sao?

    Diệt xong Khiết Đan, sẽ diệt Thất Vi, Nữ Trực, tộc Mô Hơ, Oát Lãng Cải sao?

    Ba thế lực nếu diệt, có phải là cần diệt Hồ Hức, Thổ Phiên, Nê Bà La, đại tiểu Bột Luật, theo sát đánh Hắc Hãn, Cát Tư, Hoa Lạt Tử Mô, Ba Tư, Thiên Trúc, Đại Thực…”

    Thôi Đại Lang nói một hồi ra rất nhiều quốc gia có khi còn chưa nghe thấy bao giờ, thở dài nói: “Trời đất vô cùng vô tận, bất kỳ một quốc gia nào đều không thể mở rộng quá lớn vô hạn được, Tống đã chiếm cứ được vùng giàu có nhất, lại tiếp tục mở rộng, đã không phải là cần con dân và quốc gia, do là muốn chiếc vương miệng thêm sáng rọi vài phần.

    Hán Vũ Đường Tống không có thực lực thực sự thống trị những nơi đó, đồng nghĩa Tống Quốc cũng không có lực lượng khống chế, và cũng không cần thiết xâm chiếm nơi đó, dốc hết binh lực để đi gây chiến thì cuộc sống của dân lầm than, lòng người tự khắc sẽ quy về Tống Quốc, nếu Tống Quốc theo thiên hạ mà nhiều lần gây chiến tranh, không phải cầu phúc cho dân, thế thì dân chúng Trung Nguyên sẽ nổi dậy phản lại.

    Đánh giặc không phải để đánh giặc mà là đánh dân.

    Thừa Tự đường ta vốn đại đường thất tông ngũ tính tộc nhân, vì dự đoán Đại Đường sẽ diệt, Tạp Hồ loạn Trung Nguyên ta, lúc này trước tiên phải phòng bị từng bước, bảo toàn hậu thế và vinh hoa phú quý thất tông ngũ tính của ta, cho nên từ nay về sau trong Thừa Tự đường chuyên có một tốp trưởng lão phụ trách việc thu thập tình báo thiên hạ, phân tích đại thế thiên hạ.

    Theo nghiêm phán của chúng ta, Tống được Đường Quốc, sau khi thống nhất Trung Nguyên, chiếm được chẳng qua chỉ là Hà Tây và U Vân, và mục đích không phải mở rộng đất đai, mà là để chiếm lĩnh được hai miếng đất quan trọng trong chiến lược, để giang sơn gấm vóc của bọn họ được che chở.

    Nhưng mà, họ rất khó làm được, cho dù là chiếm đoạt tây bắc trước, hay là tấn công Khiết Đan trước, kết quả chỉ có thể là uổng công vô ích”.

    Dương Hạo ngẩn người, những điều Thôi Đại Lang nói rất giống với lịch sử, từng có người không mất công sức gì nhiều mà giành được ranh giới rộng lớn, quy tội Tống có chính sách sai lầm với tây bắc, cũng có người cho rằng là võ công Triệu Nhân không đề cập tới Triệu Đại Thần Dũng, Dương Hạo vẫn là lần đầu gặp và được thương nhân phân tích từ góc độc của hắn, và nó lại có thể chính xác như vậy, cách nhìn của Thừa Tự đường thực như Gia Cát Lượng phải mời ba lần mới ra nhà gianh và cách nói ba phần thiên hạ của ông, xu thế tình hình tương lai nắm được quá là chuẩn xác.

    Thôi Đại Lang thấy sắc mặt của hắn, biết hắn đã bị kích thích, liền cười ha ha nói: “Không có người nào có cái nhìn thông suốt như thương nhân chúng ta, chiếc mũi rất nhạy bén, cũng không có ai có thể hiểu về các nước như chúng ta, họ giàu nghèo, quân đội mạnh yếu…chúng ta đều rõ hết.

    Lý Tồn Húc của Đường Quốc, Thạch Kính Đường của Tấn Quốc đều vì Khiết Đan mà vong, nhưng lúc đó Khiết Đan vừa mới lập quốc, chẳng có cách nào thống trị Trung Nguyên, họ nhúng tay vào chuyện Trung Nguyên, chẳng qua chỉ là muốn nuôi dưỡng một Nhi Hoàng đế nghe lời, thay họ quản lý Trung Nguyên.

    Mà giờ lại không giống, Khiết Đan giờ tuy chính ồn nội loạn, nhưng lập quốc gần 60 năm, thời gian nghỉ ngơi lấy lại sức 60 năm, quốc lợi ngày càng mạnh, họ đã là là một thực lực của nam hạ.

    Mà Trung Nguyên cũng lúc này thống nhất, Triệu Quan Gia hùng tài đại lược, cũng là một đại anh chủ, tuy đi sau mà tới trước, lại là lực lượng mới, lực lượng quốc gia phát triển không ngừng, đủ để chống lại Khiết Đan, chỉ đợi Đường Quốc sau khi bị diệt bỏ thì sẽ lên kế hoạch bắc thượng.

    Nhưng thực lực và lãnh thổ hai nước, dân số đông, nếu có danh tướng, có tốt xấu gì hoặc có bất đồng, lại không thể xóa bỏ các nước Trung Nguyên dễ dàng được.

    Tống Quốc bắc thượng, bản đồ là 16 châu U Vân, muốn đoạt vào tay mình để làm bức thành che chở, bảo đảm Trung Nguyên vững như núi Thái Sơn, nhưng chỉ tính theo ý mình muốn thì không đánh như vậy, nơi màu mỡ nhất họ cũng chiếm rồi còn muốn chiếm nơi nguy hiểm, dị tộc lại há có thể kháng cự, mảnh đất bần hàn tự sinh tự diệt, ai mà không muốn đến nơi tốt nhất?

    Khiết Đan nội loạn, tất cũng huy binh nam hạ mưu đồ Trung Nguyên.

    Giờ hai nước dân số tương đương nhau, nói đến binh lính, quân Tống huấn luyện hoàn hảo, người Hồ thiên tính dũng mãnh, người Tống có mấy chục vạn binh lính tinh nhuệ phòng thủ tốt, còn Khiết Đan lại có mấy chục vạn tinh nhuệ giỏi tấn công, tự Thạch Kính đường chắp tay dâng 16 châu U Vân, người Khiết Đan dốc lòng tạo dựng mấy chục năm, nơi nguy hiểm này đã vững như thành đồng, người Tống sao có thể chiếm dễ dàng vậy được sao?

    Người Tống đánh sao lại được với người Khiết Đan, chỉ có thể kéo dài, hai nước đều hao người tốn của, khó mà tiếp tục tấn công.

    Nếu Tống Quốc trước khi giành lấy tây bắc cho rằng cần dưỡng mã thì sao?

    Không xuất toàn lực, khó mà toàn công, còn nếu như xuất công toàn lực, người Khiết Đan há không thừa cơ mà xông vào?

    Hai nước đấu nhau, tây bắc đặc biệt quan trọng, người Khiết Đan không ngu xuẩn, tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn tây bắc thành đất Tống đâu.

    Nếu như vậy, nếu có người có thể thống nhất tây bắc, thì cho dù là Tống hay Khiết Đan, người Tống chiếm nơi phồn hoa nhất, tài lực thì hùng hậu, người Khiết Đan chiếm ưu thế về địa lý và ưu thế về binh mã, chủ của tây bắc này lại chiếm ưu thế về tình hình chính trị, tiến khả công, thối khả thủ”.

    Dương Hạo hơi nheo mắt lại, trầm giọng nói: “Đại Lang quả nhiên không hổ thẹn là thương nhân xuất chúng, một lời nói ra vô cùng sắc bén, nhưng ta có năng lực gì mà có thể chiếm tây bắc chứ?”

    Thôi Đại Lang mỉm cười nói: “Ngươi được trời ưu ái, giờ đã được Đảng Hạng Lục Thị ủng hộ, được họ tôn làm chúa của Hạ Châu, lại có Chiết Thị và Dương Thị ủng hộ nữa, nếu thêm Thừa Tự đường ủng hộ về tài lực, thì ngươi dựa vào thân thế là nghĩa tử của Lý Quang Sầm mà giành lấy Lý Thị, trở thành bá chủ tây bắc thì có gì là không khả năng chứ?

    Nếu ngươi trở thành tây bắc vương, triều đình chỉ có mời chào ngươi mà thôi, chẳng lẽ còn dám giết ngươi?

    Như vậy, chẳng phải là an toàn nhất sao?”

    Dương Hạo trầm ngâm một lúc lâu sau nói: “Trung Nguyên thống nhất, thiên hạ thái bình, buôn bán mới tốt được, các hạ chỉ có tâm làm thương nhân, vì sao không trở thành tây bắc nhất phương thế lực?”

    “Nguyên nhất rất là đơn giản”.

    Thôi Đại Lang chậm rãi nói: “Bất kỳ hàng hóa đều có một nơi sản xuất riêng, thông hữu vô, đó chính là nguồn thu lợi của thương nhân.

    Tống và Khiết Đan thành lập, đương thế song hùng, để suy yếu đối phương, tất phải chịu trao đổi đồi mồi, ngà voi, sừng tê giác, đồng thiếc, hương trầm, da lông, bò dê, ngựa, lương thực, vải vóc, dược liệu...

    Đường mạt loạn thế tới nay, chuyện buôn bán Thừa Tự đường dần dần rời về tứ phương và những nơi xa hơn, nếu như muốn chuyển về, thay đổi ngành nghề khác, cũng không phải là dễ, nếu không đả thương vào xương thịt, thì nguyên khí đại thất.

    Đành chịu bán lệch một chút, không biết bao nhiêu người ăn cháo đá bát.

    Hơn nữa, triều đình trọng sĩ, cũng rất chèn ép thương nhân chúng ta”.

    Thôi Đại Lang băn khoăn rằng chính sách nguyên tự triều Đường tới nay, thời kì triều Đường địa vị chính trị của thương nhân vô cùng thấp hèn, luật pháp triều đình có quy định vô cùng nghiêm ngặt, các công thương chi sĩ không thể làm quan, các thương nhân không thể kết hôn với sĩ tộc, Đường Thái Tông từng nói: “Công thương tạp sắc chi lưu.

    Tất không thể vượt quá thời gian làm quan mười năm’.

    Thương nhân có thân phận thấp hơn cả thứ dân, thứ dân phục vụ Hoàng thượng, công thương tạp hộ không được phục vụ Hoàng thượng, cấm thương nhân sử dụng ngựa.

    Tài sản tư hữu của thương nhân cũng không được sự bảo hộ của luật pháp, triều đình có thể mặc ý thu hồi.

    Nếu Khai Nguyên hai mươi hai năm không thu của cải thương nhân Kinh Triệu.

    Ba năm Kiến Trung, vơ vét tiền tài của thương nhân, lấy nó cung cấp cho quân đội, tất cả hàng hóa của thương nhân trong Trường An, người dân lầm than, khó qua nổi cửa ải chết”.

    Triều đình bức hại thương nhân quá mức, như vậy, các thương nhân tất phải duy trì các phiên trấn, thế lực để đối kháng lại với triều đình Đại Đường, để giành lại vị trí xã hội nhất định, từ đó nó trở thành nền tảng của các thế lực.

    Kết quả hơn hai trăm năm nay, luôn là sĩ nhân khinh thương, võ nhân trọng thương, mà sau khi Tống thống nhất xong Trung Nguyên, hiện tượng thực tế dìm thương nhân không còn nghiêm trọng như trước nữa, nhưng giờ thì ai biết được đây?

    Triều đình trọng sĩ, đã thành tập tục, thiên hạ sau khi thái bình, trời biết được họ có theo Đường luật hay không?

    Tác phong Thừa Tự đường chính là trong thời bình nghĩ đến thời loạn, họ sẽ không ngồi đợi chính sách triều đình đưa ra rồi mới phản ảnh lên.

    Huống hồ triều đình không dìm thương nhân, buôn bán của họ có quá nhiều thứ đề cập tới nam bắc, một khi hai nước xảy ra chuyện gì, ảnh hưởng đối với họ sẽ càng lớn hơn, họ đã phán đoán nam bắc cùng tồn tại định kết cục, cần phải tìm ra một cây cầu để nối liền nam bắc, trong suy nghĩ của họ, cây cầu này chính là việc tây bắc có thể hòa hoãn xung đột.

    Phân tích này, cùng với địa vị đặc thù của các lần phân tích của Dương Hạo, thì có lựa chọn mang tính hiệu quả như nhau.

    Còn về nói thiên hạ thái bình, buôn bán của thương nhân mới hưng thịnh, nó cũng chưa chắc.

    Thời Xuân Thu các nước san sát nhau, có trở ngại rất nặng, theo lý mà nói điều này đối với các thương nhân là không hợp, mà trên thực tế thương nhân đương thời không những thu nhập cao, mà địa vị xã hội cũng rất cao.

    Các phương chư hầu từ Đường mạt năm đời lại đây cũng như vậy.

    Dương Hạo chậm rãi nói: “Trưởng lão các người cho rằng, đất tây bắc tự lập, hòa hoãn Trung Nguyên và Khiết Đan, cũng là thương nhân các người muốn có bao chiếc cầu, cho nên các người muốn bồi dưỡng thế lực ở đó, có thể bảo vệ các người, mang đến cho các người khoản lợi nhất?”

    Thôi Đại Lang sờ cằm nói: “Đúng, kỳ thực Thừa Tự đường ta hai mươi năm trước đã làm thử rồi.

    Lần đó, chúng ta chọn Lân Châu Dương gia, Chiết gia sống yên lâu dài, vị tất mang đến sự tiện lợi cho chúng ta.

    Huống hồ, tuy nói Thừa Tự đường ta sớm không còn tôn chỉ, giờ kéo dài mình là có mục đích, nhưng các trưởng lão vẫn mong mỏi có thể giúp đỡ đồng tộc.

    Dương gia là người Hán, Chiết gia lại không phải, cho nên các trưởng lão càng muốn cho Dương gia đến khống chế sự ra vào cửa ngõ Tây Vực.

    Tiếc thay…”

    Hắn thở dài, méo mó nói: “Tiếc là Dương gia cuối cùng lại không có quyết đoán, không có can đảm để đối kháng lại Chiết gia.

    Cân nhắc một chút, Hỏa sơn vương Dương Cổn vẫn là quyết định bám lấy Lân Châu, cùng Phủ Châu giảng hòa đối kháng Hạ Châu, ngược lại trở mặt đối phó với chúng ta, khiến mưu kế của ta thất bại trong gang tấc.

    Vốn dĩ các trưởng lão đã mất lòng tin, không ngờ trên trời lại phái ngươi xuống.”

    Thôi Đại Lang mỉm cười: “Người cơ bản dễ hiểu nhất, có thể giúp đỡ chúng tôi, mà người thì lại có liên quan với Hạ Châu Lý thị, Phủ Châu Chiết thị, Lân Châu Dương thị, là người có tiềm lực phát triển nhất trong số họ.

    Điều đặc biệt quan trọng là, ngươi lập Lô Châu là khẳng định chỗ đứng của mình, phát triển công thương, trọng công trọng thương nhất phương chư hầu, thực là xưa chưa từng có, cho nên các trưởng lão rất ưu ái với ngươi.”

    Dương Hạo gượng cười.

    Thôi Đại Lang lại nói: “Mấy trăm năm nay, Thổ Phiên và Hồi Hột cắt cứ tây bắc và Lương Châu, cảnh giác lẫn nhau, không qua lại, vị trí yếu đạo Trung Nguyên đi hướng Tây Vực vì thế ngưng hẳn, một con đường tài sản quan trọng đối với tThừa Tự đường và toàn bộ Trung Nguyên cũng phải đóng cửa.

    Người thống trị bế quan tự thủ chính là thiên địch lớn nhất của thương nhân chúng ta, ngươi hiển nhiên không phải loại người này.

    Thổ Phiên tấn công Hồi Hột, Hà Tây, Lũng Hữu, đều nắm trong tay, sau khi trở thành bá chủ Tây Vực, tây bắc vẫn thái bình.

    Nhưng người Thổ Phiên giỏi tác chiến lại không giỏi về kinh doanh, họ thống ngự Tây Vực, nếu làm ầm đến tây bắc bách nghiệp tiêu điều, mọi người khó khăn, dân chúng lầm than.

    Một người thống trị ngu muội lạc hậu, đồng nghĩa là thiên địch của thương nhân chúng ta, ngươi vẫn không phải loại này.

    Thổ Phiên bại lộ, người Khương sau khi nổi dậy, ba môn hộ Hạ Châu, Phủ Châu, Chiết Châu, và ở giữa tạp khi Hồi Hột, Thổ Phiên.

    Chiến tranh giữa các thế lực này không ngừng nghỉ, chiến loạn thường xuyên không hợp với sự sinh tồn của chúng ta.

    Cục diện lý tưởng nhất là tây bắc thống nhất, tạo thành thế chân vạc với Khiết Đan và Tống quốc, chúng ta mới có thể nắm chắc được.”

    Dương Hạo nói: “Ngươi dường như là tình nguyện, dựa vào Đảng Hạng Lục thị bị Hạ Châu Lý thị áp bức, nhận ta làm cộng chủa cỉa họ?

    Ta không tiền không đất cũng không lương thảo, chỉ có mấy nghìn binh trong tay, dựa vào cái gì mà ngươi cho rằng ta có bản lĩnh thay thế được Hạ Châu Lý thị lớn mạnh, giỏi hơn Phủ Châu Chiết thị có bề dày kinh doanh hơn hai trăm năm, để trở thành cộng chủa tây bắc?”

    Thôi Đại Lang than thở: “Ta đã nghĩ nhiều lắm rồi, trừ ngươi, ai cũng có thể có nhiều cơ hội như vậy sao?

    Ngươi có cơ hội, cho nên ngươi chính là thiên cơ, chính là thiên mệnh sở quy.

    Chỉ cần ngươi chắc chắn, tây bắc vương không phải ngươi thì là ai nữa đây?

    Ngươi muốn làm hoàng đế, cũng không phải là không có khả năng.”

    Dương Hạo cười đau khổ, hắn luôn dùng thiên mệnh sở quy khuyên Chiết Tử Du bỏ đi sự phản kháng, đầu hàng Đại Tống, giờ lại bị người dùng thiên mệnh sở quy để khuyên nhủ, thực là báo ứng.

    Thôi Đại Lang đương nhiên không phải dùng lời nói này để sai Dương Hạo, hắn cổ vũ tiếp: “Khi Thổ Phiên hùng bá Tây Vực, Đại Đường cũng không có cách chinh phạt, chỉ có thể làm mưa làm gió.

    Nhưng trong lúc đó, Thổ Phiên khi bị Trương Nghĩa Triều nhất giới bố y vung tay một cái thì sụp đổ tan tành, sao vậy?

    Thời thế tạo anh hùng mà thôi.

    Thế cục tây bắc hiện giờ, nam bắc Thổ Phiên liên hợp Hồi Hột, đang ức hiếp Hạ Châu Lý thị khổ chiến không ngớt, hai châu Lân Phủ chặn Hạ Châu qua lại với Trung Nguyên, Đảng Hạng lục thị nội bộ lục đục, nội ngoại Lý thị khó khăn dồn dập, bộ tộc tha hồ oán giận, các loại tranh chấp nổ ra, tương tự như Thổ Phiên đương quốc?

    Lại thấy Dương Hạo hôm nay có những điều kiện để so sánh với Trương Nghĩa Triều.

    Năm xưa Trương Nghĩa Triều khởi binh, nguồn cung cấp binh lực, tài lực đến từ ba phương.

    Một, danh môn vọng tộc của Đôn Hoàng, ví dụ Sách thị, Trương thị, Lý thị… các tộc tiền nhiều, có thể cung cấp quân tư.

    Hai, tăng chúng phật môn; phật giáo Tây Vực vô cùng phát triển, tín đồ vô số, các phật sống rất thân với Trương Nghĩa Triều, hắn có thể sử dụng các tín đồ.

    Ba, mới là dân chúng đã chịu đủ áp bức.

    Mà Dương huynh thì sao, giờ đã có một châu Lô Lĩnh, nam bắc hào thương tập trung đủ cả, lại còn có Thừa Tự đường ta toàn lực giúp đỡ, tiền tài không thành vấn đề…”

    Dương Hạo cười nói: “Ta cũng biết vậy, dân chúng Tây Vực sùng bái phật sống vô cùng, tiếc là ta đồng thời xuất hiện với các cao tăng Tây Vự.”

    Thôi Đại Lang mỉm cười nói: “Chưa chắc, giờ đã có rồi.”

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Nói vậy có ý gì?”

    “Ngươi trên đỉnh Lô Lĩnh từng đúc một pho tượng sắt Khai Bảo phủ?”

    “Không sai.”

    “Lệnh huynh Đinh Thừa Tông đã dựng thêm một pho tượng, mời phật sống Tây Vực đến chủ thiền viện, Tịch do đạt thổ Phật sống qua lại với các cao tăng Tây Vực, giờ quan hệ vô cùng thân thiết, hơn nữa…”

    Thôi Đại Lang cười nói: “Ngươi, trong khai bảo thiền viện nhiều lần xuất hiện điềm lành, giờ không chỉ Hạ Châu Lý thị, đến Thổ Phiên, Hồi Hột và rất nhiều người tin yêu cũng lén truyền nhau, nói Dương huynh ngươi là cương kim cống bảo chuyển thế, lệnh huynh vì ngươi… mà tạo thanh thế mà.”

    “Từ từ đã, cương kim cống bảo… nghĩa là gì?”

    Thôi Đại Lang nói: “Đây là tiếng Thổ, dịch sang tiếng Hán là Quan Thế Âm Bồ Tát.”

    Dương Hạo ngẩn người, Quan Thế Âm Bồ Tát?

    Dương Hạo hơi lúng túng, nghĩ một lúc, mới nghĩ ra Quan Thế Âm Bồ Tát hình tượng vốn có trong phật giáo là nam, về sau trung thổ phật giáo tuy đã tạo hẳn thành nữ, nhưng trong phật giáo Tây Vực vẫn là hình tượng nam.

    Thôi Đại Lang nói: “Trong truyền thuyết Tây Vực, Công Tán Can Bố, Gia Ngõa Nhân Ba Thiết một đời anh hùng, đều là hiện thân của Quan Thế Âm Bồ Tát.

    Giờ dân chúng Tây Vực coi ngươi là hóa thân của Quan Thế Âm Bồ Tát, đều này đối với dân chúng Thổ Phiên, Hồi Hột mà nói có ý nghĩa gì, đối với người Khương chờ đợi hòa bình có nghĩa gì, ta nghĩ là ngươi hiểu.”

    Dương Hạo lẩm bẩm: “Ta hiều, ta đương nhiên hiểu…, có nghĩa là các ngươi đã chuẩn bị tất cả sẵn sàng, kiệu hoa đã chuẩn bị xong, chỉ chờ đưa ta vào động phòng, ta đây một tân nương đồng ý cũng phải đồng ý, không đồng ý cũng phải đồng ý.

    Nếu không… tin đồn ta là cương kim cống bảo chuyển thế truyền đến triều đình, thì ta không chết cũng không được.”

    Thôi Đại Lang không nhịn được cười phá lên: “Ngươi không cần lo lắng, giờ tạo thế còn ở giai đoạn làm nền, chỉ có tín đồ thành kính mới biết, họ sẽ không nói lung tung, càng bí mật họ càng tin tưởng.

    Không dấu ngươi, lệnh huynh còn tạo ra một cái thanh thế, nói Tống dựa vào ngũ vận chuyển rời mà lấy được mạng đế quyền, được thiền vu chu quốc.

    Nãi mộc đức, mộc sinh hỏa, cho nên Tống là hỏa đức, Tống lấy hỏa đức thừa chính thống.

    Mà ngươi ở Trục Lãng Xuyên đáng chết không chết, mới là thần thủy đức phù hộ, rồi rời quan Khai Phong, xây Hỏa Tình viện chuyên diệt hỏa, đây là thiên mệnh sở quy.

    Ta cũng cảm thấy hoang đường nực cười, nhưng đích thân đi tây bắc một chuyến, ta mới hiểu…”

    Hắn trầm lặng một lát, khẽ thờ dài nói: “Ta mới hiểu hắn tại sao lại làm vậy.

    Đây là cường quyền võ lực, tiền bạc của cải đều không có cách nào đổi lấy tín phục và sùng bái.

    Mức sùng bái của người Tây Vực đối với thần linh chúng ta không thể tưởng tượng nổi, nếu ngươi thấy họ thành kính với thần linh, ngươi sẽ biết tại sao họ thà một năm bốn mùa ôm bọc rách, ăn uống kham khổ, nhưng mỗi quan tiền kiếm được đều đi nặn kim thân, trang sức cho thần phật.”

    Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Hạo, nói: “Hồi Hột, Thổ Phiên tranh đấu triền miên với Hạ Châu Lý thị, áp bức môn hộ của Lân Châu đối với ngươi lạc kiến kỳ thành, nội ngoại Lý thị khốn đốn, các bộ tộc đều rất oán giận, trên dưới Lô Châu duy chỉ có ngươi đáng tin, Đảng Hạng lục thị ngầm quy về ngươi, Thừa Tự đường ta nguyện giúp đỡ chính là thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

    Như vậy, Dương huynh nếu như quay về tây bắc, vung tay lên, sợ gì tây bắc không thuộc về Dương thị?

    Thời thế tạo anh hùng mà Dương huynh!”

    Biết rõ hắn miệng lưỡi có sự khích lệ, Dương Hạo nghe vậy vẫn nhiệt huyết sôi trào.

    Đúng vậy, thiên hạ đã có phương hướng không giống với cái vốn dĩ của nó, mình chuẩn bị những điều kiện được trời ưu ái ở tây bắc, chỉ cần làm, sao lo làm không nổi.

    Dù Trung Nguyên có Triệu Khuông Dận là vị anh chủ, ta khó mà nhòm ngó ngôi báu, nhưng là lấy tây hạ, trở thành chủ của tây bắc thì có gì không thể chứ?

    Nếu ta đến làm tây bắc vương, lẽ nào không mạnh hơn tây hạ mà Lý thị xây sao?

    Dương Hạo trầm ngâm không nói gì, Thôi Đại Lang biết hắn lúc này đang phân vân khó xử, đưa ra một sự lựa chọn quan trọng nhất trong đời.

    Những lời hắn muốn nói đã nói hết, lúc này chỉ ngồi nhìn biểu hiện của Dương Hạo, không thúc dục.

    Một lúc lâu sau, Dương Hạo liền dừng bước, ngẩng đầu nhìn trời, thở dài: “Người ở giang hồ, thân bất do kỷ, ta mộng tưởng hão huyền, mãn ý có thể giả chết để bình yên, từ nay sẽ tránh xa thế giới này.

    Điều ta nghĩ thật quá đơn giản”

    Thôi Đại Lang vừa nghe thấy thì vô cùng vui mừng nói: “Dương huynh có thể quyết định một lần nữa trở lại Lô Châu sao?

    Nếu như kế sách đã định, Thôi mỗ yên tâm vô cùng, lần này về tây bắc, tìm một cái thân phận khác, dứt khoát gọi là Thác Bạt Hạo, khi triều đình biết được, lúc đó Dương huynh căn cơ đã định, có đôi cánh khỏe mạnh, triều đình cũng chỉ đành quay mặt làm ngơ.”

    Dương Hạo nói: “Không, ta đã thề với nương của ta, đời này chỉ mang họ Dương, sống cũng họ Dương, chết cũng họ Dương, mãi mãi không đổi.

    Đúng vậy, ta đồng ý về, Thôi huynh có sắp xếp cho ta từ Thái Thạch cơ qua sông không?”

    Thôi Đại Lang nói: “Dương huynh nếu đã chắc chắn về tây bắc, ta bố trí đi men đường nhỏ, Thái Thạch cơ có đại quân tập trung dày đặc, nếu muốn thần không biết quỷ không hay mà đi qua thực là làm khó ta.”

    “Không, ta phải đi gặp Tấn vương Triệu Quang Nghĩa.”

    Thôi Đại Lang sửng sốt, Dương Hạo nhìn hắn cười, bình tĩnh nói: “Lòng ta vốn có một chuyện rất khó giải quyết, có sự ràng buộc giả chết, mọi chuyện đều bị giới hạn, cuối cùng cũng vẫn không nghĩ ra cách gì hay ho.

    Giờ nếu không phải chết nữa, ta có ý này, Đại Lang giúp ta đưa gia quyến về, còn ta về Tống quốc, tranh thủ lực lượng Tống quốc đang lộn xộn giải quyết cái đại sự đang khúc mắc trong lòng, đồng thời, nghĩ ra cách có thể quang minh chính đại về tây bắc.

    Với Tống quốc, chớ có làm ầm lên là tốt nhất.”

    Thôi Đại Lang nói: “Dương huynh đi gặp Tấn vương, sẽ giải thích mình vẫn sống với hắn như thế nào?”

    “Ta tự có cách của mình.

    Giờ họ chưa cảnh giác lắm,ta chủ động xuất hiện, ai sẽ còn nghi ngờ ta đã từng giả chết?”

    “Nhưng… có chuyện gì cần lực lượng triều đình giúp vậy?

    Hơn nữa, làm sao có thể đường đường chính chính về tây bắc?”

    Dương Hạo chau mày nói: “Đại Lang, đây có lẽ không phải là cách khởi đầu tốt.”

    “Cái gì?”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Ta và Đại Lang chỉ là một sự giao dịch, ta được đầu tư, phải hồi báo.

    Nếu ta thực sự có thể bảo đảm nắm trong tay tây bắc, tuyệt đối không nuốt lời và sẽ ủng hộ, đưa lại sự tiện lợi nhất cho các ngươi, nhưng các ngươi không nhất định không được can thiệp vào, hơn nữa càng không được nhúng tay vào, không được có ý đồ cản trở ta, ảnh hưởng đến ta.

    Hơn nữa, một khi bị ta phát hiện ra manh mối gì, giao dịch của chúng ta sẽ bị hủy bỏ, thứ các ngươi đã trả ra, ta sẽ không bồi thường.”

    Thôi Đại Lang ngẩn người, không hiểu ra sao, ngược lại còn cười lớn, vỗ tay nói: “Dương huynh là ngọc thạch, giờ đã được dùi mài, quả nhiên có giá trị cao ghê gớm, đã là một sản phẩm tốt rồi.

    Được được được, Thôi mỗ đây sẽ không hỏi thêm gì nữa, ta sẽ đưa gia quyến của Dương huynh bình an đi tây bắc.

    Dương huynh, hãy đợi tin tốt lành của ta!”

    ***

    “Diễm Diễm, nàng yên tâm, lần này về Tống doanh, ta tự có lý thoái thác, sẽ không có chuyện gì đâu.”

    “Thiếp sao có thể yên tâm được?

    Thiếp đi theo chàng, nếu chết thì cũng chết cùng nhau.”

    “Lại nói linh tinh gì vậy, nếu không định kế, ta bằng lòng đi vào chỗ chết sao?

    Nàng trở về tây bắc, còn có chuyện đại sự phải làm.

    Nàng cần đi gặp nghĩa phụ, bảo ngài lệnh cho Phi Vũ liên lạc với ta, từ nay về sau, ta đến thao túng, tin tức có động, ta đều cần nắm được kịp thời.

    Trước đây ta ở ẩn, làm chuyện đường hoàng, giờ ta tuy xuất hiện trước mặt người khác, việc làm lại phía sau màn, không có Phi Vũ liên lạc kịp thời, ta không làm gì được.”

    Đường Diễm Diễm vui vẻ nói: “Hạo ca ca giờ như vậy, có vài phần giống khi ở Trung Nguyên, không chỉ nhượng bộ, nhượng bộ nữa, hi hi, như vậy khiếng người ta thích chết đi được.”

    Dương Hạo cười nói: “Hoặc là không làm, hoặc là làm cho cẩn thận, không thể tùy ý sắp xếp.

    Nếu ta đồng ý xuất hiện, thì phải nghĩ cách khống chế hết thảy bọn họ.

    Ta có thể chủ động nhượng bộ, nhưng tuyệt đối không được để họ xỏ dây dắt đi.”

    Đường Diễm Diễm gật đầu cười nói : “Vâng, vừa nãy bị người của Thôi Đại Lang khống chế, thực khiến người ta tức chết đi.

    Hắn cầu xin chàng, còn dám kiêu ngạo như vậy, phải cho hắn vài bài học mới được.

    Chàng tạm thời vể Tống triều cũng tốt.

    Nếu một mình đi Khiết Đan, thực sự là quá nguy hiểm, nếu có thể có chiêu bài của Tống quốc cũng an toàn hơn chút.

    Chỉ cần qua được cửa ải giả chết hồi sinh, thì mọi chuyện coi như yên tâm nhiều.”

    “Đương nhiên vậy rồi, các nàng thu dọn đi, mau chóng cùng với Thôi Đại Lang lên đường.

    Ta đi gặp Phàn tú tài cái đã, bàn bạc chuyện qua sông.”

    Dương Hạo gặp Phàn Nhã Băng bàn bạc lúc lâu, nói xong chuyện đêm nay qua sông đi Tống doanh, Phàn Nhã Băng vui vẻ đồng ý.

    Dương Hạo lại gọi Bích Túc lại dặn dò, nói quyết định của mình cho hắn nghi: “Ngươi đi nói với Thủy Nguyệt cô nương một tiếng, bảo cô ấy cùng đi với Diễm Diễm bọn họ, tối nay chúng ta qua sông đi Tống doanh rồi.”

    Bích Túc nghe vậy trầm ngâm một lúc, bỗng nói: “Đại nhân, tôi… tôi không muốn đi nữa…”

    “Hả?”

    Dương Hạo nhướn mày: “Không đi, thế ngươi muốn đi đâu?”

    “Đại nhân, Bích Túc vốn là một tên trộm lưu lạc giang hồ, chẳng có gì đáng giá, sau khi đi theo được, có lòng hướng thiện, muốn đi theo đại nhân xây dựng tiền đồ.

    Đại nhân quyết tâm quy về ở ẩn, Bích Túc cũng không oán hận một câu.

    Giờ đại nhân lại trở lại giang hồ, vốn hợp với ý của Bích Túc, nhưng… nhưng Bích Túc giờ đã có Thủy Nguyệt rồi.

    Thủy Nguyệt hiền từ dịu dàng, Bích Túc muốn… muốn sống cùng cô ấy, chẳng sợ một gian nhà tranh, hai mẫu đất cằn, nhưng lại có thể vui vẻ mà sống.

    Sự nghiệp… so sánh với cô ấy, thì không là gì nữa rồi.”

    Dương Hạo ngẩn người, bỗng bật cười.

    Hắn vỗ vào vai Bích Túc, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Không ngờ lãng tử như ngươi mà cũng có lúc động lòng, thực là giờ ta không thể ở ẩn được nữa, thì ngươi lại muốn ở ẩn.

    Thôi vậy, đi theo ta lâu như vậy, chịu kham chịu khổ, làm tùy tùng của ta cũng chẳng có lợi lộc gì, Dương mỗ cũng cảm thấy thẹn với ngươi.

    Ngươi quyết về ở ẩn, thế…

    Thiếu Hoa sơn bên đó có nhà cửa và vài mẫu đất, vậy nói sẽ là món quà ta tặng cho phu thê ngươi nhé.

    Ngươi và Thủy Nguyệt đến đó, sắp xếp cho Hạnh Nhi và Nguyệt Nhi bọn họ về Lô Châu, còn phu thê ngươi… hãy sống ở đó.

    Ở đó non xanh nước biếc, vô ưu vô lo, là một phú gia cũng tốt.”

    Bích Túc từ chối không nhận, hắn vốn sợ Dương Hạo tức giận, không ngờ Dương Hạo lại còn tặng quà cho hắn nữa, không cầm nổi sự cảm kích và xấu hổ.

    Dương Hạo lại nói: “ Ta và ngươi hoạn nạn có nhau, tuy là chủ tớ, kỳ thực là huynh đệ thân thiến, có gì phải cảm ơn chứ.

    Ngươi có thể đi theo Đại Lang bọn họ chứ?”

    Bích Túc nói: “Chưa chắc, con đường họ đi là hướng bắc trước, nếu như đi Thiếu Hoa sơn, không khỏi phải đi đường vòng.

    Ta và Thủy Nguyệt tạm thời tìm một chỗ ở tạm đã, đợi quân Tống qua sông, chúng ta sẽ tự qua sông mà đi về phía tây, tránh đi đoạn đường dài.”

    Dương Hạo nghĩ ngợi giây lát, nói: “Cũng được, thế nhé, lên đường bảo trọng.”

    “Đại nhân bảo trọng.”

    Đêm hôm đó, bên bờ Trường Giang, Dương Hạo và Phàn Nhã Băng lại mang theo những bộ hạ biết bơi, tay cầm tiểu thuẫn, kéo chiếc thuyền nhỏ từ bụi cỏ ra, lặng lẽ cập vào bờ đợi người của Thôi Đại Lang cố ý gây động tĩnh gây sự chú ý của thủy quân đi tuần.

    Đối diện bên kia, lửa trại mười dặm liên doanh.

    Nước sông cuồn cuộn, Dương Hạo vô cùng bình tĩnh, nghĩ đến lời của Thôi Đại Lang nói, Dương Hạo mất đi cảm giác căng thẳng, bật cười: “Trục Lãng Xuyên bị phá bởi nước, nghĩ đến đại sự Lô Châu, giờ ta tiếp tục đi qua sông, sẽ có vị thần nào đó che chở ta không đây?”

    Chương 370:Xây cầu.

    “Hôm nay không có ta, ngày mai có còn vua?

    Một khi thiên tử nhà Tống dễ báo đền công lao, quốc vương cũng như dân ảo vải”.

    Lá thư rất ngắn, không dài quá hai dòng, cũng không có những từ ngữ hoa lệ như văn phong thường thấy của Lý Dục, nhưng nội dung thì không hề đơn giản.

    Đây là lá thư Lý Dục viết cho Đông Nam Thăng Châu, là nguyên soái đại binh mã trong thien hạ, mật tín Ngô Việt Vương Tiền Thục đã trình Biện Lương, đồng thời cũng lưu giữ lại một bản, chuyển cho chủ soái Triệu Quang Nghĩa.

    Và lúc này đây Triệu Quang Nghĩa đang ngồi đọc bức mật thư đó.

    Lý Dục viết bức thư này cho Tiền Thục không hề có ý phản loạn gì, Ngô Việt Vương Thẩm hổ tử nhìn một lúc lâu, cho rằng Ngô Việt không liên kết với Đường để chống Tống, cũng không xuất binh đi diệt Đường.

    Nếu nước Đường mà bị diệt thì Ngô Việt cũng không thể tồn tại, đại vương Tiền Thục không thành công thì cái tên tể tướng như hắn cũng phải về vườn.

    Tiền Thục ngay lập tức về quê nên bức mật thư này bị lưu lạc vào tay anh em Triệu Thị.

    Triệu Quang Nghĩa ung dung cười, hắn đã sớm biết Tiền Thục không dám phản Tống.

    Hoặc giả, hắn có một phần nghìn hy vọng thì cũng sẽ bày tỏ lòng trung thành của mình với Tống, trợ giúp cho những kế hoạch của nhà Tống, có thể làm cảm động Triệu Thị, có thể giữ lại Ngô Việt Vương – cái tên chẳng hại nổi ai, nhưng nếu như nhà Tống thực sự muốn thôn tính Ngô Việt thì hắn cũng chỉ có thể tuân theo mà thôi.

    Tiền Thục là một quân vương tuy không sánh được với Triệu Khuông về tài thao lược, không văn hay chữ tốt được như Lý Dục, nhưng hắn nhìn người rất chuẩn, cũng rất rõ sức lực của mình thế nào.

    Hắn đã nhìn ra bất kể Tiền Thục có tham chiến hay không thì kết cục của nhà Đường cũng sẽ thế, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

    Nhưng kết cục của Ngô Việt Vương lại nằm hoàn toàn nằm ở vua Triệu, phản kháng hay không, đối với Ngô Việt Vương mà nói thì không có gì khác biệt, nhưng đối với gia tộc Tiền Thị thì lại rất khác, do đó hắn cần phải đưa ra lựa chọn thông minh nhất.

    Triệu Quang Nghĩa không hề để ý đến lòng trung thành của Tiền Thục mà chỉ liếc mắt qua một cái, sự chú ý của hắn tập trung ở bản báo cáo tình hình quân sự.

    Tiền Thục bỏ qua tể tướng Thẩm hổ tử, tiếp tục tấn công mạnh mẽ, tấn công Nghi Hưng, Giang Âm, bao vây Thường Châu, Tín Trung Thuyết.

    Quân Đường ở Thường Châu khổ chiến, Ngô Việt quyết định bao vây Thường Châu, để tránh có viện binh hắn chỉ chờ đánh bại quân viện binh rồi lại tiếp tục tiến công vào Thường Châu, sau đó mới coi đây là cứ điểm, phối hợp với quân Tống để bao vây Đường, từng bước khép chặt vòng vây, ép quay về Kim Lăng.

    Triệu Quang Nghĩa thấy trong lòng cấp bách, Tào Bân phá Kim Lăng, hôm nay chính là đêm tấn công Vu Hồ, Tiền Thục liên tục phá Nghi Hưng, Giang Âm, vây Thường Châu, thế còn mình thì sao?

    Bản thân mình là chủ lực của quân Tống, là cấm quân tinh nhuệ của kinh sư, nay cứ ngồi thủ mà không tấn công, nếu như đợi Tào Bân và Tiền Thục đến rồi mới tiếp thì còn mặt mũi nào nữa?

    Triệu Quang Nghĩa bỏ bức mật thư của Tiền Thục xuống, cúi người nhìn tấm bản đồ phòng thủ tấn công Thải Thạch Phàn, đôi lông mày khẽ nhíu lại.

    Hắn mặc giáp sáng loáng, toàn thân sáng ngời và tỏa ra nét lạnh lùng, ngồi ở đó.

    Mặc lâu ắt không thấy thoải mái, nhưng Triệu Quang Nghĩa lại thích cảm giác này, đã bao nhiêu năm không trải qua chiến đấu thế này, bây giờ mặc lại hắn dường như thấy mình lại là một đại nguyên soái thống lĩnh ba quân, hắn thích cảm giác trong khung cảnh cờ bay máu chảy, hàng nghìn người cúi đầu hô lớn, mặc áo giáp thế này hắn dường như lại được quay trở về thời thiếu niên huyết khí bừng bừng.

    Nhưng khi hắn đang khí thế bừng bừng cầm kiếm hướng về Giang Nam thì khó khăn ầm ầm kéo đến, lại chắn đường đi Thải Thạch Phàn của hắn.

    Việc này khiến hắn cảm thấy thật trắc trở, lửa giận trào lên ngực, cúi người nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, hắn tức giận đấm mạnh lên bàn, quắc mắt đứng dậy, đi lại phía bức trướng.

    “Thiên tuế, đêm đã khuya rồi, hay là ngài hãy đi nghỉ trước đi”

    Vương Kế Ân chậm rãi nói, mang đến một ấm trà nóng từ trong lò rồi rót ra một chén.

    Triệu Quang Nghĩa đứng dậy, tay nhẹ nhàng vuốt bảo kiếm bên hông, trầm ngâm trong chốc lát rồi lùi lại đằng sau tấm trướng, dặn dò hai đại tướng tiên phong đang đứng trong trướng: “ Đêm qua bản tướng đã qua sông thành công, nhưng đáng tiếc là không còn chút sức lực nào, quân sĩ lên bờ rất khó đánh lại quân Đường, sự việc sắp thành lại bại.

    Sáng sớm ngày mai, ba quân sau khi dùng bữa hãy tạm nghỉ một lúc rồi lại tiếp tục tiến công”.

    Hai viên đại tướng thi lễ nói: “Tuân lênh!” hai người vừa cử động, bộ áo giáp đã vang lên những tiếng kêu loảng xoảng, làm gia tăng thêm sát khí.

    Triệu Quang Nghĩa đưa mắt nhìn, nói với viên tướng đứng bên trái: “Ngũ Cáo Phi, sáng mai hãy tập trung lục soát từng thuyền đánh cá một, tự mình tấn công quân Thải Thạch Phàn”.

    “Tuân lệnh!”

    “Dương Hải Thanh, ngươi hãy phái quân theo sau viện trợ, một khi Ngũ Cáo Phi ra tay ngươi hãy lập tức lên bờ, dẫu cho tất cả đều chết hết thì cũng phải thủ ở bãi đầu, cho thuyền lập tức quay về đón quân ta qua sông”.

    “Tuân lệnh!”

    “Thư ký Thường, ngươi hãy viết một chiến thư, sáng sớm mai cho người mang sang bờ bên kia”.

    Thư ký Thường Huy nắm chặt cây bút lông, mở giấy ra, chỉ nghe thấy Triệu Quang Nghĩa đằng đằng sát khí nói: “Nói với Dương Thu, Tôn Chấn, chiến thắng của bọn chúng chỉ là nhỏ, cũng chỉ là nhất thời được mất.

    Khó khăn lớn nhất chính là thiên binh hùng hậu của ta, nếu chúng tỉnh ngộ, nhanh chóng xin thua thì bản vương bảo đảm sẽ cho chúng hưởng vinh hoa phú quý.

    Còn nếu không biết điều mà cố chống đối đến cùng thì bản vương qua sông nhất định sẽ dốc sức thủ quân, bọn chúng gặp phải đại quân của ta thì bọn chúng sẽ biến thành biển máu, sức hai bọn chúng có gánh nổi không?

    Hãy suy nghĩ cho kỹ rồi tự định lượng”.

    Triệu Quang Nghĩa nói dứt lời bộ áo giáp của hắn cũng rung lên từng hồi, quát: “Đi đi”.

    Triệu Quang Nghĩa bước những bước lớn ra khỏi trướng, đi về phía phòng mình.

    Vương Kế Ân cũng nhìn hai vị tướng quân, bưng tách trà trên bàn lên uống một hớp hết sạch, rồi đuổi theo Triệu Quang Nghĩa.

    Vào trong trướng của Triệu Quang Nghĩa, Vương Kế Ân mỉm cười khuyên nhủ: “Thiên tuế, thiên tuế, ngài chớ vội, Tào Bân thủy sư vừa đến sẽ hợp nhất thủy lục, Thải Thạch Phàn ắt sẽ là của Vương gia thôi”.

    Triệu Quang Nghĩa nói: “Tào Bân phái người đưa tin đến, quân Hồ Khẩu phái thuyền quấy rối, tàn quân Đường liên tục phóng hỏa tiễn, cản trở trên sông, thủ quân ở Vu Hồ quyết tử chiến đấu đến cùng, hắn còn muốn mất mấy ngày nữa mới đến Thải Thạch Phàn?

    Bản vương cần gì phải đợi lâu như thế”.

    Triệu Quang Nghĩa vừa nói vừa cởi áo giáp, khoát tay cho Vương Kế Ân ngồi: “Biết rồi, ngồi đi”.

    Vương Kế Ân mỉm cười ngồi xuống, nói: “Dục tốc bất đạt, Thiên tuế nóng lòng lập công làm gì, chỉ sợ Dương Thu, Tôn Chấn nhận chiến thư của Thiên tuế lại càng kiên quyết thà chết thì mới nên chuyện”.

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh nói: “Người Nam trước nay luôn khiếp nhược, chẳng phải sao?”

    Vương Kế Ân chần chừ nói: “ Nhưng… nếu như Dương Thu và Tôn Chấn quả thực không hàng thì Thiên tuế thực muốn tàn sát cả thành ư?”

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh nói: “Tàn sát cả thành là thế nào?”

    Vương Kế Ân chần chừ, hơi cúi người về phía trước nói: “Thiên tuế đừng quên chuyện của Vương Toàn Bân”

    Triệu Quang Nghĩa ngẩn ra, rồi lập tức cười lớn: “Vương Toàn Bân là Vương Toàn Bân, bản quan là bản quan, làm sao có thể đem ra để bàn luận với nhau?”

    Vương Toàn Bân là danh tướng nhà Tống, chiến công hiển hách, không hề kém cỏi so với Tào Bân, Phan Mỹ.

    Khi Tống đem quân diệt nước Thục, hắn là chủ soái ba quân.

    Khi đó Tào Bân còn ở dưới trướng hắn, nhưng hắn có sát tâm quá nặng, sau khi chiếm thành hắn dung túng cho thuộc hạ giết người cướp bóc, hãm hiếp con gái nhà lành, ngược đãi chiến phu, cuối cùng bị dân nổi dậy, quân Ngụy đem toàn bộ quân tạo phản, Đặng, Thục, Mi, Nhã, Đông Châu… mười ba nước lần lượt hưởng ứng, phản quân nhanh chóng tập trung, số lượng lên đến mười mấy vạn người.

    Kết quả là Vương Toàn Bân lo lắng quân binh sẽ đi hàng bọn phản quân nên đã ra một chiếu giết toàn bộ chiến phu, đến người già và ốm yếu bệnh tật cũng không tha, kích động người Thục phản loạn.

    Cuộc chiến kéo dài hơn hai năm, trả giá rất đắt mới có thể yên ổn.

    Vua Triệu hết sức phẫn nộ, ra lệnh cho thu giữ toàn bộ tang vật, sau khi giữ lại để quan sát tiết độ sứ, hắn cũng cho đến các tỉnh.

    Vương Kế Ân nhắc đến Vương Toàn Bân cũng là có ý muốn nhắc nhở Triệu Quang Nghĩa, e rằng hắn sẽ khiến cho vua không vui.

    Triệu Quang Nghĩa không cho là đúng, cười ha hả nói: “Tội của Vương Toàn Bân không nằm ở việc hắn cho lính cướp bóc hãm hiếp dân lành, cũng không nằm ở chỗ hắn giết chết mấy vạn chiến phu, mà nguyên nhân là do hắn đã kích động dân Thục làm phản, vua mới phẫn nộ.

    Người Đường nhu nhược, thấy thủ đoạn độc ác của ta ắt sẽ kinh hãi, làm sao dám phản?

    Nội trong Giang Nam không có nguy hiểm gì, lại không có lợi về địa hình, ai dám làm phản?

    Huống hồ bản vương đã nói với quốc vương muốn xây dựng một khu công nghiệp lớn để khai thác, nếu như không lấy của cải và gái đẹp cổ vũ tinh thần hướng sĩ thì làm sao mà được?”

    Hắn cười dài nói: “Ta đã biết thành ý của ngươi rồi, bản vương rất hiểu, thôi ngươi nên về nghỉ ngơi sớm đi, sáng sớm ngày mai sẽ dấy binh đánh Thải Thạch Phàn, nếu như thành công thì ngươi cũng sẽ có một phần công trong đó đấy, haha, nên hãy an tâm mà đi ngủ đi”.

    Triệu Quang Nghĩa đích thân tiễn Vương Kế Ân đi về trướng nghỉ ngơi, chắp tay từ biệt, nhìn theo bóng Vương Kế Ân xa dần, hắn mới lộ ra một nụ cười nơi khóe môi: “Làm thế nào có thể bình định Giang Nam nội trong ba tháng được?

    Không sát tâm quá nặng thì sẽ mất lòng dân, làm sao hóa giải được cảnh giác của vua?”

    Mười năm làm quan ở Khai Phong, đến nay lật lại Triệu Phổ, cương vị của hắn trong triều Tống dưới một người mà trên vạn người, kể cả lư đa tốn hàng quan tam vị tể tướng cũng không dám làm trái hắn, nhưng uy lực của hắn chỉ có thể khuếch trương trong triều văn.

    Có thực tế thế thì hắn mới dám mạo hiểm ra tay, mạnh mẽ xuất binh.

    Đây chính là động lực cổ vũ hắn có dũng khí, nhưng thực ra trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.

    Hắn cũng đang suy nghĩ đến việc đại ca e rằng sẽ vì vấn đề này mà lo lắng, nhưng có được ắt có mất, đây cũng là chuyện không thể làm khác được.

    Nhưng hắn hy vọng rằng quyền lực của hắn sẽ không bị tổn hại gì, nếu như hắn phát binh đến Giang Nam, ba tháng sau diệt được Đường, rồi quân nghiêm minh, không đả thương người vô tội, hết lòng quan tâm đến dân chúng Giang Nam, vậy thì thời huy hoàng của hắn cũng đến hồi kết thúc.

    Nhưng nỗi khổ tâm này của hắn lại không thể nói rõ với bất kỳ ai, kể cả với Vương Kế Ân, người có mối tư giao lâu nay với hắn.

    Hắn quay lại trướng cởi áo, nằm trên phản quay lưng ra ngoài, trong đầu đang thầm tính toán kế hoạch ngày mai đi đánh Thải Thạch Phàn, rất lâu sau mới tắt đèn, ngáp một cái rồi đi ngủ.

    Chỉ nghe thấy phía ngoài trướng tiếng bước chân chạy gấp lại, một người nói lớn: “Thiên tuế, thiên tuế, mạt tướng Trúc Vũ Minh có việc quan trọng xin cấp báo”.

    Triệu Quang Nghĩa ảo não ngồi dậy hỏi: “Có chuyện gì?”

    Trúc Vũ Minh nói: “Thiên tuế, quân phòng ngự tại bờ sông đã bắt được bốn tên từ bờ bên kia lặn sang…”

    Triệu Quang Nghĩa vội hỏi: “Nhưng có phải là người nhà Đường không?”

    Trúc Vũ Minh nói: “Trong số bốn tên đó có một tên tự xưng mình là hồng lư tự của nhà Tống – Dương Hạo, mạt tướng không biết phân biệt thật giả, chỉ nghe nói Thiên tuế có biết hắn nên mới đến bẩm báo thiên tuế”.

    “Hồng lư tự Dương Hạo…”

    Triệu Quang Nghĩa vẫn còn chưa nhớ rõ ra là ai, bỗng chợt giật mình hỏi lại: “Dương Hạo?

    Ngươi nói hắn là Dương Hạo?”

    “Đúng ạ, hắn tự xưng là Dương Hạo”.

    Triệu Quang Nghĩa vội vứt chăn sang một bên, mặc quần áo lót vào rồi nhảy xuống đất, vừa chạy vừa hỏi: “Người đâu”

    “Hắn vẫn còn trong lều chủ soái”.

    Triệu Quang Nghĩa chạy nhanh, Trúc Vũ Minh ngẩn người, mãi sau mới nói: “Thiên tuế, ngài vẫn còn chưa mặc quần áo…”

    Lúc này Triệu Quang Nghĩa đã chạy đến trước cửa lều…

    **************************************

    “Ngày xưa Bái công gặp Lệ Sinh, lấy chân trần chạy lại đón, nay Tấn Vương gặp Dương Hạo không cho cổ nhân, hạ quan thực quả rất cảm động”.

    Vừa nhìn thấy Triệu Quang Nghĩa tóc tai bù xù, mặc bộ quần áo lót, Dương Hạo lập tức tiến lại gần, nhưng bị hai gã thị vệ giữ lại, hắn đành đứng tại chỗ nói.

    Triệu Quang Nghĩa nhìn theo, người này quả nhiên là người đã khuất, sau đó được triều đình gia phong làm quốc bá, khắp nơi ai ai cũng thương tiếc.

    Dương Hạo đeo bên hông một chuỗi hồ lô, mặc một bộ quần áo dạ hành.

    Triệu Quang Nghĩa kinh ngạc nói: “Dương Hạo không phải đã chết rồi sao?”

    Dương Hạo than thở nói: “Việc này… thật là khó nói một lời mà hết”.

    Triệu Quang Nghĩa thấy hắn đang đứng bên một tăng lữ, hai người đều mặc quần áo đen, vội hỏi: “Đến đây, đến đây, ngồi xuống, chúng ta từ từ nói”.

    Bọn thị vệ dâng trà.

    Dương Hạo ngồi xuống, tựa hồ như chính mình vừa từ cõi chết trở về kể lại.

    Hắn kể rằng hôm đó sau khi bị hành thích, khi thê thiếp của hắn đều bị cướp giết chết, hắn chợt nhớ ra trên bờ có hai đoàn người ngựa, sợ rằng là sứ giả Khiết Đan và nhà Đường hợp sức muốn giết hắn nên hắn sợ hãi nên hắn nhảy xuống nước tháo thân, tìm đến chỗ thuộc hạ đang chờ sẵn rồi trốn mất.

    Triệu Quang Nghĩa nghe xong liền nghi ngờ hỏi: “Dương đại nhân lo lắng nước Đường và sứ giả Khiết Đan một chủ một khách liên kết với nhau gây bất lợi cho ngài ư?

    Giả chết để ẩn náu, điều này có thể lý giải được, có điều… tại sao bao lâu như vậy rồi ngài không cho triều đình hay biết?”

    “Cái này…”

    Dương Hạo mặt có vẻ bi phẫn nói: “Thiên tuế che chở được cho Dương Hạo, cũng là có lòng nên Dương Hạo không giấu Thiên tuế.

    Thuộc hạ một vợ một thiếp, dẫu cho có chết thảm trên thuyền, thù này không trả thì cũng uổng một đời trai.

    Do đó Dương Hạo ta phải làm vậy để tìm cách báo thù, như Gia Luật Văn bị chết trong lửa cũng là thê thiếp của ta ôm mối hận mà trả thù cho Dương Hạo.

    Dương Hạo báo được mối tư thù này e rằng sẽ kích động quan gia, giáng tội vào hạ quan, nên vừa quy về ở ẩn, vừa nghĩ cách thông báo cho tiêu tự thừa.

    Nghe nói cũng thông, Triệu Quang Nghĩa nói: “Nếu ngài đã quyết định lui về ở ẩn rồi thì tại sao còn đến đây gặp bản vương?”

    Dương Hạo nói: “Hạ quan dưỡng thương xong vốn định tĩnh tâm, muốn quy

    về ở ẩn, không ngờ thiên binh lần này tới lại là quân của Thiên tuế.

    Thiên tuế đối với hạ quan ân trọng như núi, Dương Hạo có lòng báo đáp Thiên tuế nên mới mạo hiểm tìm hiểu tình hình quân sự của Thải Thạch Phàn, hy vọng có thể giúp sức được cho Thiên tuế.

    Cũng nhờ hồng phúc của Thiên tuế mà hạ quan đến được đây và gặp được vị tú tài này”.

    Dương Hạo vừa nói vừa chỉ vào Phàn Nhược Băng, Nhược Băng vội vàng thi lễ, Triệu Quang Nghĩa kinh ngạc nói: “Vị hòa thượng này là một tú tài?”

    Dương Hạo tiếp lời: “Đúng thế, vị tú tài này sớm đã có ý phò tá nhà Tống ta, hắn giả mạo làm tăng lữ để đến Thải Thạch Phàn, vất vả bao lâu mới vẽ ra được bản đồ sông Trường Giang.

    Thiên tuế mà có được tấm bản đồ này thì sẽ nắm rõ từng đoạn nông sâu rõ như lòng bàn tay.

    Dùng cầu nổi có thể đưa đại nhân qua sông.

    Hạ quan nắm được tin tức quan trọng này liền quyết định đi gặp Thiên tuế ngay”.

    Triệu Quang Nghĩa mừng rỡ nói: “Dương đại nhân đúng là cái phúc của bản vương.

    Ngươi tới thật tốt, thật tốt quá.

    Việc này nếu như thành công thì cũng có phần của ngươi đó”.

    Dương Hạo chần chừ nói: “Nhưng mà… hạ quan nhất thời tức giận giết chết sứ giả Khiết Đan, e rằng sẽ dẫn đến chiến tranh hai nước.

    Nếu như hạ quan chết rồi thì đã đành, nay lại sống sờ sờ quay về, triều đình sẽ phải ứng phó ra sao với bọn Khiết Đan?”

    Triệu Quang Nghĩa cười lớn: “Chỉ là một tên Gia Luật Văn thôi mà, chết thì cũng chết rồi, người Khiết Đan làm sao?

    Giá mà Dương đại nhân biết được, tên Gia Luật Văn đó cùng cha hắn mưu phản ở Thượng Kinh, ấm mưu giết hết giới quý tộc Khiết Đan, nay binh lính phản loạn, âm mưu giết vua không thành, ngươi giết được con trai của tên phản loạn người Khiết Đan không trách tội ngươi đâu, mà còn phải cảm kích ngươi phen này ấy chứ, ha ha ha…”

    “Có việc này sao?”

    Dương Hạo không hề biết tin từ Thượng Kinh nên vừa nghe được tin này đã không nén nổi niềm kinh ngạc.

    Trời đã sáng.

    Triệu Quang Nghĩa nghi binh dẫn quân áp Thải Thạch Phàn, cho lính ra phá thuyền, nhân cơ hội gõ trống tiến vào, đánh tập kích doanh trại nhà Đường.

    Bên cạnh đó quân lính cũng đi gom được hàng đống thuyền nhỏ, bè gỗ, xếp chi chít trên mặt sông tạo thành một chiếc cầu nổi trên mặt sông Trường Giang.

    Nhược Băng tự mình lấy tấm bản đồ ra chỉ điểm, chỗ nào nông, chỗ nào sâu, tất cả những cọc trụ dài ngắn, mặt nước rộng thế nào… tất cả những số liệu đó đều được hắn đo đạc lại.

    Đợi chiếc cầu nổi được kết xong, buộc chắc chắn vào hai cọc thì có thể đi lại vững vàng trên mặt nước được rồi.

    Mục Vũ đứng sau lưng Dương Hạo trên con đường, nhìn thấy mặt sông xuất hiện một công trình như vậy mới hạ giọng hỏi: “Đại nhân chạy tới đây đúng lúc cấp bách thế này, hiến thủy đồ, hiến kế xây cầu nổi, đã được lòng tin của Tấn Vương rồi, bước tiếp theo ngài tính làm gì?”

    Dương Hạo nói: “Ta vẫn cứ nghĩ ta đối với người Khiết Đan như thế thì sao có thể vào Thượng Kinh?

    Ngọc Lạc tuy là đã đi trước nhưng nàng không biết rõ thân thuộc nơi này, lại không thể tiếp cận với người trong hoàng cung.

    Nếu muốn cứu Đông Nhi quay về thì tuy biết nàng đang ở đâu nhưng cung tường bao vây thế muốn khó thể với tới.

    Nhưng ta không muốn giả chết, như vậy sẽ dễ dàng hơn nhiều.

    Nếu như lấy thân phận Tống sứ đi sang Khiết Đan vào Thượng Kinh thì với tình thế hoàng hậu là người lên nắm quyền như hiện nay liệu ta muốn gặp nàng có còn dễ dàng?

    Đợi ta gặp được Đông Nhi, ta sẽ lập tức vạch kế hoạch cùng nàng tháo chạy, nàng chạy rồi ta sẽ về nước.

    Ta là Tống sứ, ai dám khám xét xe của ta?

    Hoàng hậu Khiết Đan bị mất người cũng không dám nghi ngờ ta giấu trong xe.

    Nếu như có thể cứ thể cho qua chuyện thì ta sẽ có thể bình an đem nàng đi”.

    Mục Vũ nghi ngờ nói: “Vậy… chúng ta làm sao có thể về được Lô Châu?”

    Dương Hạo nhìn mặt nước sông trước mắt mà lo lắng bộn bề, trầm mặc một lúc lâu rồi mới nói: “Mọi việc tại nhân, ta cũng dò dẫm từng bước mà qua sông thôi, cứ tiến từng bước một”.

    Coi thường người Tống thế công kém, bờ bên kia Dương Thu không hề nghi ngờ một chút gì.

    Đợi đến sáng, khi quân đi tuần ven sông phát hiện ra người Tống đaang làm cầu nổi trên sông mới vội vã bắn tên.

    Nhưng do mặt cầu dao động lại thêm có gió nên mũi tên bị gió thổi tạt bay hết xuống sông, không cách nào ngăn cản người Tống.

    Đến lúc này Dương Thu mới vội vàng chạy về Kim Lăng cấp báo.

    Lý Dục đang cùng ngồi trong cung cầu phúc cùng các đạo sĩ, biết được tin không khỏi kinh ngạc, lập tức ra chiếu tập trung hết các quan trong triều nghị sự.

    Mọi người biết tin đều không khỏi bật cười: “Người Tống không biết đặc tính của nước, không biết nước sông tuy hiền hòa mà rất đỗi lợi hại, nếu như bắc cầu nổi trên những con sông nhỏ thì còn dễ, đằng này nước sông chảy cuồn cuộn, xem ra thì vô hại nhưng cả trăm trượng mặt sông như thế, sức công phá cũng không phải nhỏ, mà cầu phao lại dễ bị hủy, dễ gì làm nổi”.

    Những đại thần tín cẩn của hắn cũng nói: “Từ trước đến nay chưa từng nghe thấy chuyện tương tự, người Tống quá ư mơ mộng viễn tưởng rồi”.

    Lý Dục nghe thấy vậy cũng yên tâm, vui vẻ cười nói: “Đúng vậy, trẫm cũng cảm thấy Triệu Quang Nghĩa quá giỏi giở trò, người Tống ắt hẳn hết kế nên mới dùng hạ sách này.

    Xem ra trẫm kiên quyết chống chọi với quân Tống

    cũng là có kết quả!”

    Chương 371:Không một vết tích.

    “Trò trẻ con” của Triệu Quang Nghĩa đã thành công.

    Khi người Tống tập trung hơn tám trăm binh lính lên bãi đầu, Dương Thu, Tôn Chấn đang chuẩn bị bổn cũ soạn lại thì cầu nổi của nhà Tống đã thành công cập vào bên kia bờ.

    Trên cầu, binh sĩ lập tức đem vô số những cây cọc ngắn dài cắm xuống nước, ngắn dài kết hợp vừa vặn, dùng thêm dây nối, thiết liên… làm thành già đỡ chắc chắn cho chiếc cầu nổi trên mặt sông Trường Giang cuồn cuộn.

    Vô số binh lính nhà Tống đã lăm lăm qua sông.

    Quân canh phòng thấy quân Tống đã làm nên kỳ tích, từ một điều ngỡ như không thể lại thành có thể nên tinh thần như chùng xuống, trái ngược với khí thế đang bừng bừng của nhà Tống.

    Dương Thu, Tôn Chấn tuy gắng gượng chống đỡ nhưng cũng chẳng chống được mấy, sau một thời gian cũng người chết kẻ hàng, kẻ chạy người trốn.

    Thải Thạch Phàn sa lưới.

    Triệu Quang Nghĩa thân mặc áo giáp, ngạo nghễ sải bước qua sông Trường Giang, ngó ra bốn bề xung quanh.

    Thuộc hạ của hắn chạy tới hỏi: “Thiên tuế, chúng ta có phải chiếm luôn doanh trại nhà Đường không hay đợi Tào tướng quân đến?”

    Triệu Quang Nghĩa cười ngạo nghễ nói: “Binh quý thần tốc, đã qua sông rồi thì cứ đánh thôi.

    Chiếm lấy Kim Lăng.

    Thiêu cháy hết doanh trại của bọn lính Đường, hiệu lệnh cho ba quân lập tức lên đường”.

    Tên lính nghe lệnh làm theo, để lại một đội binh mã dọc hai bên bờ Trường Giang bảo vệ cầu, còn lại những người khác lập tức tập hợp, không ngừng tiến về phía trước.

    Cây cầu nổi này không được đứt, nếu như không có nó thì quân Tống khó lòng qua sông.

    Trận chiến này chỉ có thắng chứ không được phép bại.

    Nếu như nhất thời địch mạnh ta yếu, muốn tránh được thương vong là điều không thể.

    Hơn nữa nhà Đường lại kiên quyết phòng thủ, lương thảo cạn dần cũng nhất quyết thủ trong thành, nếu như cầu mà đứt thì quân Tống cũng chỉ còn nước ôm bụng đói mà đánh nhau.

    Do đó Triệu Quang Nghĩa tuy vội vàng đánh nhanh thắng nhanh nhưng cũng không dám không coi trọng sợi dây sinh mạng này.

    Hắn cho Dương Hải Thanh và Trục Vũ Minh ở lại cùng bọn lính canh giữ cây cầu, còn mình thì đích thân dẫn quân chạy không ngừng về phía trước.

    Ngoài thành Vu Hồ, Tào Bân được tin Triệu Quang Nghĩa đã qua được sông và đang thẳng tiến về phía Kim Lăng.

    Đại tướng Hắc Ân Thành thì không khỏi lo lắng: “Tấn Vương Thiên tuế khinh địch mạo hiểm vào thành, ngộ nhỡ có gì xảy ra thì tướng lĩnh ba quân đi đời mất.

    Chúng ta không nên ở lại đây nữa, mau nhập hội với Tấn Vương đi thôi”.

    Tào Bân trầm ngâm trong chốc lát rồi lắc đầu nói: “Hồ Khẩu mười vạn quân Đường còn đang không chút thương vong, bọn chúng nhất định sẽ đuổi theo.

    Nếu như ven đường không có quân của chúng ta chặn đánh thì chúng có thể đi tiếp lương thảo, chúng ta sẽ không có đường lui.

    Tốt nhất là chúng ta cứ tận lực ở đây, còn về phía Tần Vương…”

    Tào Bân mỉm cười nói: “Từ sau khi Lâm Hổ tử mất, nước Đường đã mất đi kiện tướng, mà Tần Vương lại là cấm quân tinh nhuệ, dưới trướng ông ấy thì mỗi người đều là bách chiến, gặp phải cường địch nào cũng không cần phải lo lắng”.

    Hoắc Ân Thành nhíu mày nói: “Nhưng… chúng ta cứ ở đây không rút binh thì bao giờ mới có thể hợp binh cùng Tần Vương?

    Như vậy có đi ngược lại kế trước khi quan gia dấy binh chúng ta phải tập hợp vào không?”

    Tào Bân cười nói: “Trên chiến trường phải lập tức vạn biến.

    Ngươi hãy nghe theo hiệu lệnh của ta, lập tức tấn công thành”.

    Hoắc Ân Thành không khuyên nữa, chỉ biết nghe theo mệnh lệnh, nhanh chóng chỉ huy quân tiến vào thành.

    Tào Bân đứng ở chỗ cao, nhìn xuống thành Kim Lăng, như nghĩ ngợi gì đó rồi lẩm bẩm: “Tần Vương vội gì chứ, đợi không nổi ta sao?

    Nếu như không muốn đợi ta thì ta cứ thức thời một chút, đợi Tần Vương chiếm được thành Kim Lăng rồi ta sẽ gặp vậy…”

    *************************************

    Tin Dương Hạo vẫn còn sống đã được Triệu Quang Nghĩa phái người tốc mã cấp báo về kinh thành.

    Dương Hạo gặp cơn nguy hiểm mà không chết.

    Sau khi cuộc tự thuật của hắn được các quan chỉnh lý lại đã tập hợp và báo cáo cả công lao của Nhược Băng, lập tức công lao to lớn này không thể không thiếu hắn được.

    Nhược Băng tuy chịu khổ hơn hai năm trời bên bờ sông Trường Giang nhưng giờ thì một bước lên trời, công sức cực khổ hai năm trời cũng không phải vô ích.

    Cả ngày cứ tỉ mẩn như ong đi hút mật, giờ thì đã có thể suốt ngày ở bên hầu hạ Tấn vương.

    Dương Hạo không biết được việc Triệu Quang Nghĩa tự mình báo thẳng tin về kinh, hơn nữa chiến cuộc ở Giang Nam vẫn chưa kết thúc, e rằng quan gia cũng không có lòng dạ nào mà nghĩ về chuyện Bắc quốc, nên hắn tạm thời ở bên cạnh Triệu Quang Nghĩa.

    Giang Nam nát vụn, đội quân rã rời, Lý Dục thấp thỏm trong lòng, cố kham đánh một trận nhưng kế kéo dài thời gian chống đỡ cũng đã bị phá sản.

    Nước Đường bị nước Tống đè bẹp đã là một kết cục tất nhiên.

    Dương Hạo hiện chỉ hy vọng kết cục này sớm kết thúc.

    Chỉ cần ở đây một ngày còn là chiến trường thì sẽ càng có nhiều người dân vô tội bị liên lụy, người chết là bách tính trăm họ.

    Sớm một ngày tiêu diệt nước Đường là sớm một ngày người dân được yên ổn, hắn cũng có thể sớm một ngày quay trở về Biện Lương.

    Ở bên Triệu Quang Nghĩa, hắn không hề lãng phí cơ hội tốt này, điều động quân thế nào, tác chiến thế nào, bố trí hành quân thế nào, vận chuyển lương thực ra sao, trấn an lòng quân như thế nào, thậm chí cả các chiến thuật tiến công, phòng ngự hắn đều ra sức tìm hiểu và học hỏi.

    Đúc kết kinh nghiệm từ thực tế trực tiếp tốt hơn nhiều so với việc học trong sách vở.

    Ở bên cạnh Triệu Quang Nghĩa, xem hắn nghị sự, phát hiệu lệnh, chỉ huy tác chiến qua sông, xem hắn tiếp thu tình hình quân sự, điều khiển chỉ huy chiến đấu, đứng ở chỗ cao mà quan sát toàn cục, càng dễ nắm bắt được rất nhiều chiến thuật.

    Trong hoàn cảnh bị buộc phải lựa chọn để đánh Giang Nam, nhưng hắn đã chuẩn bị rất nhiều những điều kiện có lợi ở Tây Bắc, đối với những tiền đồ trước mắt hắn cũng không dám đắc ý.

    Những cái ở tương lai là những cái chưa biết, dẫu cho có thực lực nhưng những đánh giá khách quan về chuyện được mất trong chiến tranh rồi cũng ghi nhớ mãi trong lòng.

    Cũng rất hữu dụng nhưng hắn rất hiểu, đó không phải là cách sáng suốt để giành chiến thắng.

    Cái mà học giả đời sau hiểu được, thì ở thời đại này người ta có thể thực sự lý giải hay không?

    Không, họ còn hiểu hơn bất cứ một người nào khác, không một ai có thể hiểu rõ hơn chính kẻ địch của mình, càng hiểu rõ những sở trường và điểm yếu của kẻ địch.

    Nhưng lý giải và hiểu khoogn có nghĩa là nhất định phải giải quyết, nằm ở muôn vàn điều kiện, họ chỉ có thể khống chế, lựa chọn những cách thích hợp mà không phải là lựa chọn khách quan thích hợp nhất của lịch sử.

    Từ sau khi trở thành một phần của lịch sử, trong cái mê cung này hắn chỉ có thể tuân theo hết thảy những nguyên tắc, lợi dụng những điều kiện khách quan ở đây chứ không thể chỉ đạo hành vi của bản thân dựa trên những căn cứ sau này.

    Huống hồ…người hậu thế đứng ở góc độ tất cả đã xong xuôi để suy nghĩ, những kết luận được đưa ra có phải là khách quan hay không, ai là người đúng nhất?

    Tất cả đều rất khó nói.

    Khi hắn đặt mình trong đó, khi ứng biến với tất cả dựa trên những kinh nghiệm của bản thân, những phản ứng và lựa chọn của đối thủ có thể khiến động tác của hắn thay đổi, thế là dựa vào những đánh giá và lựa chọn của lịch sử khi hắn đưa ra bước đầu tiên thì những kinh nghiệm đó cũng không có tác dụng gì.

    Ví dụ như trong lịch sử hắn đã được mất gì đó trong một trận chiến với kẻ địch, sau đó vượt thời gian, tiến vào trận chiến này thì hắn có thể thành thần của cuộc chiến không?

    Đó chỉ là những hoang tưởng vô tri của thuở nhỏ.

    Khi hắn bước chân vào cuộc chiến này nếu như không thể chỉ đạo cuộc chiến thì chỉ có thể làm một tấm bia đỡ đạn, dẫu cho hắn có nắm chắc kết cục thì cũng không thể thay đổi được kết quả.

    Nhưng nếu như hắn trở thành một chủ soái, hắn sẽ có thể thay đổi được những sai lầm này không?

    Đối với đối phương còn có cơ hội để đi theo những nguyên tắc này hay không?

    Đối phương cũng nhờ đó mà thay đổi, thì những thứ mà hắn nắm chắc trong lòng bàn tay cũng vô dụng.

    Đây giống như một quan sát viên, ngồi dưới võ đài rồi nhìn ngó quan sát hai quyền sư khác.

    Trên võ đài ai là người thảm bại hắn nhìn rất rõ, cũng có thể phân tích rõ mồn một trong đầu, nhưng để cho thời gian đảo ngược lại, trên võ đài lấy kẻ bại trận thì hắn đã quá lợi dụng rồi.

    Từ việc thay đổi đấu pháp, khi chiếm lợi thế từ cú đấm thứ nhất, phản ứng của đối phương cũng theo đó mà thay đổi, tiếp sau đó không thể nào diễn tiến tình hình theo những lý giải trước đó được nữa, trừ phi cú đấm thứ nhất đó khiến đối phương gục ngay tại chỗ, nếu không hắn chỉ có thể dựa vào thực lực mà tiếp tục chiến đấu.

    Những dự tính ban đầu đã không còn tác dụng, những kế hoạch của hắn dường như đều mất hiệu quả, nếu như hắn vẫn cứ ngoan cố hành động theo những phân tích ban đầu thì hắn sẽ chết một cách còn thảm hơn lúc trước.

    Do vậy, hắn phải dốc toàn lực để học hỏi, những dự tính tương lai đã thay đổi, hắn không cách nào có thể đi ngoài quỹ đạo, chỉ có thể dựa vào tài trí của bản thân.

    “Đại nhân” Mục Vũ thúc ngựa chạy tới bên cạnh hắn, Dương Hạo khen: “Cấm quân huấn luyện có chất.

    Ngàn người như một, tiến lên như một tòa thành trì bằng thép đang đi động, quả nhiên rất giỏi”.

    “Đúng vậy!”

    Ánh mắt của lướt qua đoàn quân trước mặt, hỏi nhỏ: “Đại nhân, nếu như chúng ta có được đất Bắc thì triều đình sẽ có ngày… phát động chiến tranh không?”

    “Hy vọng là không, nếu như có, cũng sẽ không đánh đến cùng…”

    Dương Hạo nhẹ thở dài: “ Nếu như không phải sự đã rồi thì ta cũng không muốn gây chiến với họ.

    Quân vương muốn thần chết, thần chỉ còn nước chết, ta giả chết để thoát thân cũng là vì mục đích này, tiếc là đã bại.

    Nếu như sau này… quân bắt thần chết…”

    “Vậy đại nhân làm thế nào?”

    Dương Hạo trầm mặc trong chốc lát rồi mở miệng cười: “Vậy thì thần cũng không còn cách nào khác, đành bắt vua… chết trước thần!”

    Mục Vũ nghe thấy liền nắm chặt đuôi đao, mặt đỏ gay lên nói: “Tiểu nhân xin thề sẽ đi theo đại nhân!”

    Phía trước có một người cưỡi ngựa đi tới, Dương Hạo vội nói: “Chớ có lên tiếng”.

    Người đó đeo một lá cờ đỏ hình tam giác trên lưng, thúc ngựa đi, lá cờ bay phấp phới trong gió.

    Vừa nhìn thấy lá cờ đó bọn binh lính vội dạt sang hai bên nhường đường, người kị mã như ngọn gió lốc lướt qua bọn vệ binh, xông thẳng vào chỗ của Triệu Quang Nghĩa rồi mới thắng ngựa.

    Bước lại gần, hắn quỳ xuống bẩm báo: “Bẩm, phía trước có một đoàn quân Đường đang tiến đến”.

    Triệu Quang Nghĩa ghìm cương hạ giọng nói: “Người tới ở phương nào?

    Có bao nhiêu binh mã?”

    Tên kia vội báo: “Trên cờ có thêu chữ Đỗ, xem lai lịch thì chắc là thuộc hạ của quân thiên đức Đỗ Chân, khoảng hơn vạn người”.

    Triệu Quang Nghĩa ngửa mặt lên trời cười to: “Chỉ có khoảng hơn vạn binh mã thôi ư, dám đến xin chết à?

    Ha ha ha, truyền cho ba quân nhanh tiến lên phía trước, san bằng bọn hắn cho bản quan”.

    “Thiên tuế xin chậm đã”.

    Đoàn cấm vệ quân của đô chỉ huy sứ nghe hiệu lệnh vội chậm bước, đến bên Triệu Quang Nghĩa nói: “Vương gia, đoàn quân của chúng ta mới qua sông, quân sĩ tuy mạnh nhưng thể lực không đủ, tuy là quân ta nhiều hơn chúng nhưng nếu như cương chiến thì cũng bị tổn thất không ít.

    Nếu như quân của chúng chỉ hơn vạn người m dám nghênh chiến chúng ta thì hiển nhiên là chúng chỉ biết rằng bị mất Thải Thạch Phàn mà không biết chúng ta có bao nhiêu người đã qua sông, càng không dự liệu được chúng ta không hề nghỉ ngơi gì mà đã lên đường.

    Nếu đã như thế thì hà tất phải đương đầu, chúng ta chi bằng cứ lùi một bước, mai phục chúng, giết chúng sau cũng không muộn, vừa giảm được số lượng thương vong của chúng ta vừa tránh được cảnh chúng chạy toán loạn bốn phía khó bề truy kích”.

    “Ừm.. lời của ngươi nói cũng có lý”.

    Sau khi qua sông Triệu Quang Nghĩa đã thấy không còn vội vã nữa, hơn nữa tướng lĩnh cấp cao Lục Diệp Lan cũng là người mà Triệu Quang Nghĩa tin tưởng, lời của hắn lẽ nào lại không được xem trọng.

    Hơn nữa phân tích của Lục Diệp Lan cũng thấu tình đạt lý, nếu như giảm bớt được thương vong thì chẳng tốt hơn sao?

    Triệu Quang Nghĩa lập tức hạ lệnh cho ba quân dừng bước, chạy trở về.

    Ba mươi dặm phía Bắc từ Thải Thạch Phàn có một cái hồ lớn gọi là Từ Hồ, cách Từ Hồ về phía tây không xa lắm là Trường Giang.

    Triệu Quang Nghĩa phái quân chặn đầu đoàn quân của Đỗ Chân, còn mình là Lục Diệp Lan dẫn hai vạn binh đến chỗ giữa Từ Hồ và Trường Giang, đợi đội quân giả vờ bại trận quay về, dẫn theo hai vạn người ngựa đến chỗ phục kích này.

    Trong bụi cỏ, Dương Hạo nằm sấp ở đó náu mình, đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng động ầm ầm, Phàn tú tài bò lại.

    Dương Hạo lười nhác gọi hắn lại, Phàn Nhược Thủy biết được hắn là tâm phúc của Triệu Quang Nghĩa, lại là bá nhạc của mình nên vừa thấy hắn liền lộ vẻ thân thiết: “Dương tả sứ, mấy ngày nay chỉ thấy Tống quân luyện tập, có thể chinh chiến, nay mới biết danh tiếng không phải là hư.

    Binh mã nước Tống tướng có mưu, sĩ có dũng, quân nước Đường làm sao mà có thể trở thành đối thủ được?

    Đỗ Chân chỉ có hơn vạn người, đội quân hơn năm vạn của thiên tuế còn cần phải đánh ư?

    Chỉ cần lấy số đông áp đảo bọn chúng thì Thiên tuế lại quá cẩn thận như vậy, đội quân như vậy mà không đánh thắng thì còn đánh thắng nổi ai nữa?”

    Dương Hạo thấy tên này có chút vô xỉ, bèn cười lạnh mà nói: “Trên chiến trường thì phải có thiên thời địa lợi nhân hòa, cơ mưu, đó là những yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến thắng thua của trận đánh, không phải cứ đông là có thể giành thắng lợi, từ cổ chí kim lấy ít địch nhiều, thậm chí lấy tám trăm người mà đánh bại đội quân hơn mười vạn người cũng không phải là không có, thiên tuế cẩn thận như vậy là đúng chứ sao”.

    Phàn tú tài cười khô nói: “Tả sứ nói đúng, Phàn mỗ không biết dụng binh đã thành trò cười rồi”.

    Dương Hạo cười cười, hắn đang nằm chỗ đó đến vô vị, có người nói chuyện cũng hay, bèn nói: “Đỗ Chân là người thế nào?

    Ngươi có biết không?

    Binh mã của hắn tuy ít nhưng nghe nói Thải Thạch Phàn bị tấn công liền không nề hà sinh tử mà dẫn binh đến, cũng là một tướng tài hiếm có đấy chứ”.

    Phàn Nhược Băng nói: “Tại hạ ở Thải Thạch Phàn đã ba năm rồi, cũng có hiểu đôi chút về tướng lĩnh và nơi trú quân.

    Mạt Lăng quan có hai tướng cố thủ, một người là Trịnh Ngạn Hoa, là chủ soái của Mạt Lăng quan, túc trí đa mưu, là một nho tướng, dưới trướng hắn có hơn một vạn quân.

    Còn người kia là Đỗ Chân, là một đại tướng dưới trướng của Trịnh Ngạn Hoa, dũng mãnh thiện chiến, Trịnh Ngạn Hoa phái hắn tới đây hiển nhiên là đã biết rõ Thải Thạch Phàn đã thất thủ, hắn cũng không giữ vững Mạc Lăng quan nữa rồi.

    Nhưng hắn xuất binh đến giải cứu thế nào đây?”

    Dương Hạo cảm khái mà thở dài nói: “Đúng vậy, trên đời này tuy có nhiều việc đã thay đổi nhưng có những việc mà chỉ có một người mới có thể ảnh hưởng tới, cái gì đến sẽ phải đến, vận mệnh của nước Đường đã được định đoạt rồi”.

    Phàn Nhược Băng không biết suy nghĩ kỳ quái này của hắn có ở đâu ra, nghe nói thế không hiểu ra sao chỉ biết cười bồi theo một tiếng.

    Dương Hạo thay đổi tư thế, thuận miệng hỏi: “Phàn tiên sinh trong nhà có ai?”

    Phàn Nhược Thủy than thở: “Song thân phụ mẫu, thê tử con cái đều có, than ôi, ba năm nay Phàn mỗ xa nhà, rời xa vợ con và song thân phụ mẫu, ở lại Thải Thạch Phàn, đúng là hổ thẹn với họ quá.

    May thay được tả sứ dẫn tiến, Tấn vương ưu ái, Phàn mỗ cuối cùng cũng có ngày xuất đầu lộ diện, những ngày sắp tới có thể báo hiếu cho cha mẹ, đối xử tử tế với thê tử”.

    Dương Hạo trêu chọc nói: “Như thế là tốt, Phàn tiên sinh phải ghi nhớ những gì mà phụ mẫu và thê tử bỏ ra vì ngươi mới đúng.

    Những ngày tới được làm quan to, có ngựa cưỡi, tuy là những điều đang mừng nhưng cũng đừng có mới nới cũ, đừng có là một kẻ như Trần Thế Mỹ bị người đời sau khinh ghét hahaha…”

    “Đại nhân chỉ dạy phải ạ”.

    Phàn tú tài tươi cười hớn hở: “Chỉ là không biết cái tên bị người đời khinh ghét Trần Thế Mỹ đó là vị nào ạ?”

    “Haha, người ấy hả, hắn ta là đồng hương của ta…

    Không phải, không phải…”

    Đang muốn lấy lòng Dương Hạo, Phàn Nhược Băng đột nhiên căng thẳng nói: “Đại nhân bảo cái gì không phải?”

    “Không phải là không phải, mà là người thủ giữ ở Mạc Lăng quan – Đỗ Chấn có gì đó không phải…”

    Dương Hạo nhíu đôi lông mày, suy nghĩ một hồi lâu rồi đột nhiên đứng phắt dậy nói: “Thiên tuế ở đâu, Thiên tuế ở đâu?”

    Đang đứng ở chỗ mai phục đột nhiên thấy có người đứng lên, đang muốn quát lớn chợt nhận ra thân tín Tấn vương thiên tuế đang đứng bên cạnh hắn, có vài người nữa không có thân phận gì nhưng cũng đã từng thấy cưỡi ngựa đi bên cạnh Tấn vương, Tấn vương nói chuyện với bọn hắn cũng hết sức hòa nhã, vừa nói vừa cười, lập tức không dám răn dạy mà vội vàng chạy khỏi chỗ ẩn nấp, chạy lại chỗ Thiên tuế đang đứng.

    Triệu Quang Nghĩa đang cúi thấp người sau một lùm cây để trông tình hình của địch, Dương Hạo liền vụt xuất hiện sau lưng, đứng bên cạnh Triệu Quang Nghĩa, dồn dập hỏi: “Thiên tuế, hạ quan đột nhiên nảy sinh nghi ngờ, do vậy nên phải cấp tốc chạy đến bẩm báo.

    Xin thiên tuế tham khảo”.

    Triệu Quang Nghĩa giờ rất khách khí với Dương Hạo, vốn xuất thân đã là quan của triều đình, khi đó lại còn là người được coi trọng.

    Dù chỉ là đồng hương hoặc là môn đồ của cùng một thầy giáo đã có thể cảm thấy gần gũi mà giúp đỡ lẫn nhau rồi, huống hồ đây là một viên quan trong triều.

    Hơn nữa Dương Hạo còn đem tấm thủy đồ tới, khiến hắn nhờ đó mà qua sông được nên hắn mới có được chiến thắng đáng mừng này.

    Khi nghe Dương Hạo nói thế hắn làm mặt ôn hòa mà nói: “Dương tả sứ có gì nghi vấn không tiện nói ra?”

    Dương Hạo bèn kể lại câu chuyện hắn mới nghe được từ Phàn Nhược Băng thuật lại, rồi nói: “Thiên tuế, nếu như những tin tức Nhược Băng nghe được là đúng thì Mạc Lăng quan chỉ có hai vạn binh mã, Trịnh Ngạn Hoa liều lĩnh phái một nửa số quân đến thật khiến người ta nghi ngờ.

    Thiên tuế nghĩ xem, Trịnh Ngạn Hoa túc trí đa mưu như thế làm sao có thể dễ dàng để cho người ta biết rõ hắn có bao nhiêu binh mã?

    Mà thông tin về hai vạn quân đóng tại Thải Thạch Phàn bị tiết lộ thì ắt hẳn hắn cũng đã biết.

    Chúng ta là bên tấn công, binh lực ắt hẳn là nhiều, Trịnh Ngạn Hoa làm sao có thể yên tâm mà phái một nửa số quân của hắn đi như thế?

    Chắc chắn là có thể thu phục Thải Thạch Phàn hay sao?”

    Ánh mắt Triệu Quang Nghĩa chợt lóe lên, mặt dần dần sầm lại.

    Dương Hạo nói: “Mạc Lăng quan không phải là nơi khó tấn công, đến Phàn Nhược Băng một kẻ không biết gì về binh mã còn hiểu được việc Thải Thạch Phàn bị mất, Mạc Lăng quan căn bản không có nguy hiểm và có thể thủ, chắc chắn bị mất.

    Trịnh Ngạn Hoa không biết ư?

    Hắn tập trung toàn bộ lực lượng tử thủ, hoặc là muốn vứt bỏ cả thành mà chạy trốn, hoặc là khuynh sào xuất động, cứu lấy Thải Thạch Phàn, vốn binh lực yếu kém mà còn phân ra như thế, đó là cách làm của một tướng giỏi túc trí đa mưu đó ư?”

    Ánh mắt Triệu Quang Nghĩa lóe lên không ngừng, rồi hắn trầm giọng hỏi: “Vậy Dương tả sứ cho rằng hắn có ý đồ gì?”

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Mạc Lăng quan có đến một nửa là thủy binh, một nửa là bộ binh, đều là nhưng lực lượng mà Đỗ Chân dẫn đến nghênh chiến với chúng ta, vậy một nửa số thủy binh đến nay vẫn còn ở Mạc Lăng phải không?”

    Triệu Quang Nghĩa biến sắc, nói từng chữ từng chữ: “Dương đông kích tây, muốn phá hủy cầu phao của ta ư?”

    ************************************

    Triệu Quang Nghĩa dụng binh tuy không được như các lão tướng Tào Bân, Phan Mỹ, nhưng sát phạt quyết đoán, cũng có phong thái của một tướng lĩnh.

    Những nghi ngờ của Dương Hạo tuy chỉ là có khả năng, nhưng Triệu Quang Nghĩa không dám coi thường, lập tức chia một vạn binh ra lệnh cho Dương Hạo và Nghiêu Lưu dẫn cấm vệ quân lập tức quay về Thải Thạch Phàn.

    Nghiêu Lưu vẫn còn rất trẻ, cơ thể cường tráng, ánh mắt cương nghị, trông có vài phần có cái thần vận giống như La Khắc Địch

    Nơi này cách Thải Thạch Phàn không xa, hai người vội vã dẫn binh quay lại, khiến Dương Hải Thanh và Trúc Vũ Minh không khỏi giật mình, còn tưởng rằng Tấn vương chưa chi đã bại trận nhanh như vậy.

    Vừa nghe thấy Dương Hạo nói, hai người vội cẩn thận cảnh giác, vội chèo những chiếc thuyền của nhà Đường ra xa, bố trí quân cảnh giác đi men theo Trường Giang.

    Thuyền chiến của quân Đường đều rất sắc bén, nếu như chúng chủ động xuất kích thì chiến cục cũng chẳng có ngày hôm nay, tiếc rằng chúng đã sớm khiếp sợ uy phong của nhà Tống, lại có kế vườn không nhà trống của Lý Dục, kiên quyết cố thủ, tuyệt đối không chủ động xuất binh nên hôm nay mới thất bại.

    Từ xa xa nơi bóng chiều quả nhiên có một đoàn quân đang giương buồm đến.

    Quân Tống hai bên bờ sớm đã chuẩn bị nên lập tức vào thế sẵn sàng chiến đấu, giương cung, đội thuyền chiến mười mấy chiếc tiến lên phía trước, bên trên chất đầy củi và cỏ, chi cần đợi thuyền của địch đến thì sẽ đốt lửa cho thuyền chạy về hướng địch.

    Tuy những con thuyền không thiện chiến nhưng hai bên bờ đã có cung thủ hỗ trợ, sẽ tập trung hết thuyền chiến lại với nhau, chuẩn bị một trận sống chết để bảo vệ cây cầu.

    Người tới quả nhiên là Trịnh Ngạn Hoa.

    Hắn sai cấp dưới là Đỗ Chân dẫn binh đi giương đông kích tây, còn mình thì đích thân xuất binh, mục đích là muốn phá hỏng cây cầu phao này.

    Cây cầu này rất quan trọng, chỉ cần phá được cầu thì quân Tống sẽ hết đường lui.

    Có cây cầu, bọn chúng có thể đem vô số quân đến đây, vận chuyển lương thực đến cho quân Tống, bọn chúng lại hùng dũng tiến bước mà không phải lo nghĩ, thế nên nhất định phải đánh sập cây cầu, bất kể có phải trả giá gì đi chăng nữa.

    Khi hắn vội vàng tới, hai bên bờ cung tên bắn ra như mưa, trên mặt nước có mười mấy chiến thuyền cháy rừng rực lao đến, quân Tống đã sớm dự liệu nên trận đánh lén đã biến thành một trận địa chiến.

    Lúc này, quân của Đỗ Chân hơn một vạn quân đang thảm bại mà chạy tán loạn, cho quân Tống thuận lợi xiết chặt vòng vây.

    Lúc này đây, ngọn cờ giương cao, pháo hiệu nổ liên hồi, phía Tây có Trường Giang, phía Đông có Từ Hồ, phía Nam là Lục Diệp Lan, Triệu Quang Nghĩa đang cắt đứt hết đường tháo lui của hắn, đánh cho hắn không còn lối thoát.

    Chương 372:Vây thành.

    Nói thực, Đỗ Chân thực là một viên mãnh tướng, nhưng nếu như bàn về dũng mãnh, quân Đường tuyệt đối sẽ không thể so sánh được với quân Tống, thêm nữa sự gia tăng binh lực còn kém xa, tiến vào vòng vây, nhân mã của hắn lập tức bước vào trận chiến gian khổ, bị bên quân Tống giết hại.

    Đỗ Chân không phá vây ngay lập tức, cho dù sự dũng mãnh của quân Tống, hắn lập tức phá vây chưa chắc đã thành công, nhưng hắn đến thử cũng không dám làm, vì hắn cần tranh thủ thời gian cho tuyến binh mã Trịnh Ngạn Hoa, dù toàn quân bị diệt đi chăng nữa, chỉ cần chủ soái Trịnh Ngạn Hoa có thể hủy được cầu nổi của người Tống thì cũng xứng đáng.

    Hủy bỏ cầu nổi, người Tống lại muốn vơ vét vật tư để làm cầu mới, lại còn cần thời gian mấy ngày, thời gian vàng bạc mấy ngày ấy, chỉ cần quân Đường nắm bắt được thời cơ cuộc chiến, tập trung các lộ binh mã tấn cong và tiêu diệt thì có thể xóa bỏ quân xâm lược.

    Mà cái sự tính toán này, bọn họ thậm chí còn không kịp báo cho Kim Lăng, hôm nay quả nhiên đã ứng chiến, là sự bàn bạc của Trịnh Ngạn Hoa và cá nhân hắn, sứ mệnh của họ chỉ như con thiêu thân mà thôi, liều chết lao vào đám lửa hoàn thành sứ mệnh, còn về triều đình có nắm bắt được thời cơ cuộc chiến hay không, thì các quan văn võ trong triều phải tự phán đoán, hoặc là họ sẽ vứt bỏ cái cơ hội khó có được này, vẫn cứ chờ đợi một cách bị động co rút thành trì, nhưng đó đã không phải là chuyện mà hắn có thể hao tâm nữa, hắn là người Đường, là một viên Đường tướng, hắn tự biết thân phận của mình, chết không uổng.

    Đỗ Chân quyết tâm chết để làm một mồi nhử khi nước gặp nạn, thấy bị chủ lực quân Tống bao vây không sợ hãi, mà hắn còn lấy làm mừng, hắn chỉ huy một bên kháng lại, một bên thì chuyển dời số lượng nhỏ của Triệu Quang Nghĩa, làm ra cái tư thái phá vây, cố gắng lôi kéo quân chủ lực quân Tống, vì chủ soái Trịnh Ngạn Hoa mà chiếm lấy thời gian vàng ngọc.

    Chiến hạm của Trịnh Ngạn Hoa còn chưa đến bên cầu phao, liền gặp một trận mưa gió rền dữ, mỗi chiến hạm đều bị cắm đầy tên, chưa giao chiến mà đã thiệt nhân mã, lập tức có mấy chục hỏa thuyền phong tỏa mặt sông đại giang, đánh tới chiến hạm không hề nể nang.

    “Tướng quân sớm đã có sự chuẩn bị!”

    Trịnh Ngạn Hoa giật mình, lập tức nhìn về phía cột buồm xa xa rồi lại quay về phía binh sĩ hô: “Đã phát hiện ra quân Tống, tướng quân Đỗ Chân đã bị bao vây”.

    Mặt Trịnh Ngạn Hoa biến sắc, tập kích bất ngờ, tập kích bất ngờ, công kích chưa có chuẩn bị mới gọi là tập kích bất ngờ, không thể ngờ kế giương đông kích tây này lại dễ dàng bị quân Tống phá được, xem ra, quân Tống sớm đã đoán được sự đến của hắn, hắn còn có thể đắc thủ sao?

    Trong lòng tràn ngập hi vọng mình có thể dựa vào kỳ quân mà có được kết quả kỳ diệu, thật không ngờ Triệu tiết độ lại bị rơi vào nơi đáng hối hận, nhìn thấy hỏa thuyền lái tới bị thu, rồi hàng loạt tiếng hò reo ầm ĩ của người Tống càng ngày càng gần hắn, Triệu đại tướng quân quả nhiên đưa ra quyết định: “Đi!”

    Một mũi tên chưa được bắn ra, vài huynh đệ đồng đội lấy tính mạng làm mồi nhử và Triệu tướng quân tung hoành đại giang giỏi thủy chiến đã tiền đội biến thành hậu đội, hậu đội biến thành tiền đội, dựa vào tốc độ vô địch, triển khai thủy quân đã được huấn luyện nghiêm chỉnh của hắn rat rước mặt quân Tống, sự cao siêu của việc điều khiển thuyền, trước khi hai quân giao đấu, họ bỏ trốn mất dạng.

    Dương Hạo và Nghiêu Lưu bất chấp khó khăn chỉ huy cấm quân chiến sĩ đã từng được huấn luyện vội vàng và sơ lược biết cách điều khiển thuyền, một nửa lưu động nhờ vào lực nước Trường Giang, đi từ từ tiến về phía quân địch, do tốc độ thuyền chậm, các binh sĩ dùng lực ở hai bả vai dùng để gõ trống trận, tiếng trống gõ vang, sau đó họ thấy quân địch đến trước mặt và kỹ thuật điều khiển thuyền thành thạo liền xoay thuyền lại, sau đó lướt trên mặt nước như bay, nhanh đến mức chúng muốn đuổi cũng chẳng thể đuổi được.

    Đội quân như vậy, làm sao có thể thất bại!

    Dương Hạo thầm than thở, hắn giờ đã hiểu, sự nhanh và mạnh của con bướm nhỏ đập cánh, thế giới này đã có sự thay đổi rất mạnh mẽ, sự thay đổi này đã đủ để ảnh hưởng tới rất nhiều đại sự của lịch sử, nhưng có vài thứ không phải hắn có thể thay đổi được, thực lực quân sự, cục diện chính trị, nhân tính,……

    Quân Đường nhiều năm gom góp, một quốc chúa đùa gió trêu trăng, trước mặt quân Tống, căn bản chẳng có sức mà kháng lại, vị tướng như Lâm Hổ Tử vẫn còn sống thì đã không ra nông nỗi này, song giờ hắn chẳng qua kéo dài vài ngày, để Đường Quốc kéo dài hơi tàn vài ngày, chẳng có ai giúp được Lý Dục, đến thần Phật cũng đành bất lực.

    Đỗ Chân toàn thân nhuốm máu đứng ở trên cao nhìn xuống phía Thái Thạch cơ, nhìn về phía cột buồm di động, đã hiểu được kế hoạch tập kích đánh úp bị thất bại, nhân mã của Triệu soái bị hủy nhanh như vậy, sợ…sợ rằng chúng căn bản chưa từng giao đấu với quân Tống, hắn trở thành một binh tốt vô dụng bỏ đi, tất cả những cái đã có hy sinh hết sạch.

    Đỗ Chân buồn bã, tình hình giờ hắn báo quốc, chỉ có thể một đường sinh nào đó cấp dưới thề sống chết, Đỗ Chân dẫn thân binh vệ đội đến ngăn chặn đường lui của Triệu Quang Nghĩa, vì các huynh đệ đồng chí mà giành lấy con đường sống, hắn dùng máu thét ra lệnh lập tức phá vây, còn mình thì dẫn thân binh vệ đội thắt cổ phải trái, đảm bảo lỗ thủng sẽ không bị quân Tống lấp kín.

    Triệu Quang Nghĩa phân một nửa quân để Dương Hạo dẫn binh, kết quả cuộc ẩu đả liều chết của Đỗ Chân bị hắn phá ra một lỗ thủng, không khỏi vừa giận vừa sợ, Triệu Quang Nghĩa cũng không kiềm chế được, lập tức mặc giáp lao vào đoàn chiến, cầm lấy một cây côn thép, lao về phía Đỗ Chân, thân binh bên cạnh sợ hắn gặp nguy hiểm vội bảo vệ bên cạnh hắn, Triệu Quang Nghĩa cầm thanh côn khí thế hừng hực, đằng đằng sát khí lao đến.

    Máu nhuốm đỏ chiến bào của Đỗ Chân, tay cầm cây thương, máu tươi chảy theo cây thương, đang cố gắng ngăn cản sự tấn công mãnh liệt của quân Tống, Triệu Quang Nghĩa đến, hét lớn một tiếng, tay cầm côn thép vung mạnh về phía Đỗ Chân.

    Đỗ Chân còn chưa kịp nhìn xem đó là ai thì nghe thấy một tiếng sét đánh ngang tai, tiếng côn đập trúng vào đầu, Đỗ Chân lập tức giơ vai lên chặn ngang hét: “Khai”.

    Tiếng “Keng” phát ra, thương côn tương giao, trường thương hơi cong, sau đó lại thẳng lại, hai vai Đỗ Chân run rẩy, bàn tay cũng run lên, không khỏi thầm giật mình: “Tên này là tên nào, côn mạnh quá”.

    Chiếc côn kia văng ra, đại hán mặc giáp cầm côn xoay người, đứng ở phía không xa mượn thế lại tiếp tục đánh xuống, không để cho hắn có thời gian thở, trước sau phải trái Đỗ Chân toàn là người, muốn xê dịch cũng khó, đại thương không kịp đánh trả lại quân địch, dưới tình thế cấp bách chỉ có thể đưa ngang cây thương ra đỡ.

    “Haiizzzz”.

    Côn thứ nhất vừa đỡ được thì côn thứ ba lại bổ tới, chỉ nghe thấy tiếng “Răng rắc”, đại thương trong tay Đỗ Chân không ngăn được lực cực mạnh từ cây côn th bổ tới, thương gãy, tiếng côn giáng mạnh bổ vào đầu Đỗ Chân, máu tươi tóe ra, cây côn của Triệu Quang Nghĩa dường như bổ một mạch xuống dưới bụng.

    Triệu Quang Nghĩa thu côn lại, nhìn đám quân Đường bỏ chạy, gằn giọng hét lớn: “Năm vạn giết một vạn, còn để chúng bao vây, bổn vương còn mặt mũi gì nữa?

    Đuổi theo!”

    ****

    Dương Hạo thu thập tình hình của Thái Thạch cơ, dặn dò các thủ tướng men theo sông lập trạm canh gác ngoài ba mươi dặm, lúc này mới huy quân đến giúp Triệu Quang Nghĩa, đợi hắn đến, Triệu Quang Nghĩa đã đích thân dẫn đại quân đuổi theo giết quân Đường, bộ đội đến sau thu dọn chiến trường, Dương Hạo hỏi rõ chuyện gì đã xảy ra, lập tức đuổi theo hướng Triệu Quang Nghĩa.

    Quân Đường tháo chạy về phía thành Đương Đồ gần đó, Đương Đồ là một tòa thành nhỏ, không có đại quân bảo vệ xung quanh, đợi họ chạy đến Đương Đồ, thấy truy binh vẫn bám riết không tha.

    Tòa thành nhỏ không chống lại được, nên lại phải liều mạng bỏ chạy, quân Tống lao vào thành, bắt đầu cuộc đánh giết mới.

    Khi Dương Hạo đuổi đến nơi, chỉ thấy lửa chiến hừng hực trong thành, gian dâm, bắt người cướp của, người dân bị giết trong tay không có mảnh vũ khí đâu đâu cũng thấy, binh sĩ bị giết thậm chí đến cái chùa chiền cũng không bỏ qua.

    Tuy nói người Tống tín Phật khá đông, nhưng người không tín Phật cũng có.

    Trước đây Sài Thế Tông diệt Phật, lệnh phá hủy các pho tượng Phật, các sư tăng hoàn tục giờ rất nhiều đã làm quân quan hạ cấp trong quân, họ bất kính thần minh, lâm nguy mang theo đồ châu báu trốn vào trong chùa miếu, dân chúng coi chùa miếu ấy thành nơi bảo vệ cũng bị cướp bóc trắng trơn, cô gái nào có chút nhan sắc cũng bị cưỡng trước Phật đường.

    Dương Hạo vừa kinh ngạc vừa tức giận, thấy binh sĩ như bọn thổ phỉ, làm các nơi tan tác, muốn ngăn lại cũng không đủ sức, đành tức giận lao đi tìm Triệu Quang Nghĩa.

    Khi Dương Hạo gặp Triệu Quang Nghĩa, phẫn nộ bẩm: “Thiên Tuế, vương sư quân Tống ta tới Giang Nam, tên cần thảo phạt là Đường chúa, còn dân chúng kia, vài ngày nữa cũng sẽ trở thành con dân Đại Tống cả, sao lại để binh như đám thổ phỉ, tùy tiện bắt người cướp của thế kia”.

    Triệu Quang Nghĩa không cho là đúng, mỉm cười nói: “Bổn vương đã sớm hẹn với tam quân, nếu tam quân dũng mãnh tấn công, được một thành thì có thể bắt người cướp của, giờ quân ta phá được Thái Thạch cơ, diệt được Đỗ Chân sở bộ, ai nấy đều thiện chiến không sợ chết, ta nên khao thưởng chứ, bổn vương há có thể thất tín với tam quân?”

    “Thiên Tuế, thảo phạt Đường Quốc, dân chúng nào có tội tình gì, nhìn thấy bọn họ phải chịu oan ức, Thiên Tuế cũng chịu được sao?”

    Triệu Quang Nghĩa cười ha ha nói: “Hiền thì không nắm binh, mà chẳng lẽ không quan tâm đến tài của.

    Dương tả sứ há có thể có lòng dạ đàn bà như vậy?

    Thê thiếp ngươi chết thảm ở Đường Quốc, lẽ nào không hận bọn Đường, sao lại xin tha mạng thay chúng vậy?”

    Dương Hạo chắp tay nói: “Dương Hạo có hận, song không muốn tội tình đến với dân chúng vô tội, nếu binh sĩ mà như thổ phỉ, mất đi niềm tin của con dân Giang Nam, quân dân Giang Nam khó bảo đảm không dẫm vào vết xe đổ của người Thục.

    Mất đi thành an dân, quân kỷ nghiêm minh, thì sao có thể lấy được lòng dân?”

    Triệu Quang Nghĩa dung túng cho bộ đội sở thuộc, còn khích lệ tam quân thề sống chết cống hiến, cũng là có ý tự làm ô nhục, đồng thời quân quyền trong tay, chiến công của bản thân nhuốm tì vết, đây là quyết định sớm định ra ở bờ tây Trường Giang, lời khuyên của Dương Hạo đương nhiên là không có tác dụng gì.

    Nhưng hắn giờ vô cùng nể trọng Dương Hạo, kế giương đông kích tây của người Đường bị phá công là ở Dương Hạo, hắn cũng không muốn chỉ biết mình, mục đích hiện giờ đã đạt được, hắn cười tỏ vẻ biết thời biết thế nói: “Nếu trong thành không gặp chống cự, bổn vương còn cần phải hạ lệnh giết hại dân trong thành ư, Dương tả sứ có tấm lòng nhân hậu, song không thích hợp là người dẫn binh, thôi, bổn vương nể tình ngươi, thu binh là được chứ”.

    Quân Tống tuy khi đánh cướp như thổ phỉ, nhưng cuối cùng quân đội cũng có quân kỷ nghiêm minh, gọi một tiếng lập tức về đội, Dương Hạo dẫn người dập tắt ngọn nửa ở các nơi trong thành, sau đó mang theo thân binh đi vòng xem nơi này một lượt, thấy Bích Túc và Thủy Nguyệt tiểu sư thái đã không còn ở đó, lúc này mới yên tâm.

    Dắt ngựa quay trở về, nhìn thấy khắp nơi bị phá, chiến hỏa la liệt, Dương Hạo không khỏi tức giận, nhưng cũng không biết làm thế nào.

    Cùng với chiến loạn, tai ương đều là dân chúng chịu, cái gọi là nhân nghĩa chỉ tồn tại ở trong thần thoại sách sử.

    Cái gọi là sự khác biệt giữa vương giả và quân đội khác cũng c ít thôi, lúc đó kiêu căng, dân chúng thường chịu sự chỉ huy của mình.

    Dương Hạo bùi ngùi thở dài: “Một ngày kia ta là soái thống binh cũng sẽ thạo thành sự lưu lạc của vô số người sao?”

    “Nhưng ý chỉ của thống soái, phá bỏ chiến thời, xây lại sau chiến tranh có ảnh hưởng rất lớn.

    Cái gọi là không phá mà xây, máy móc chiến tranh nắm trong tay ta, còn hơn rất nhiều những cái có trong tay Lý Thị.

    Nếu không thể từ chối sứ mệnh lịch sử này, ta sẽ thử đi đón nhận nó.

    Trận chiến Giang Nam này, là binh lính khó ta thống binh trước, cũng sau chẳng mấy thời gian, ta sẽ đích thân ra trận, cầm cung, cưỡi ngựa, dấy lên chiến trận ở tây bắc, hoặc là, ta sẽ trở thành một kẻ bại trận, hoặc là sẽ trở thành vương tể tây bắc.

    Chiến công, hậu nhân bình luận, lịch sử sẽ viết tên ta vào sử sách hay không đây?”

    *********

    “Sau trận chiến này, ta sẽ ghi danh sử sách!”

    Triệu Quang Nghĩa ghìm cương ngựa, đắc ý nhìn bờ sông đối diện.

    Cục diện đang phát triển có lợi cho bên quân Tống, Võ Ninh Khiêm đô giam nhân mã Hoàng Châu lục tục qua sông, tấn công chiếm Phàn sơn trại; hành doanh tả sương chiến trạo đô giam điền Khâm Tộ dẫn quân phá Lật Thủy( thuộc Giang Tô – TốNG QUốC), tấn công quân Nam Đường, giết đô thống Lý Hùng, mà Triệu Quang Nghĩa thì đích thân dẫn chủ lực lao tới Kim Lăng, sau đó Tào Bân kịp thời đuổi tới phối hợp với Triệu Quang Nghĩa.

    Lý Dục vội vàng triệu tập thủy quân hơn mười vạn người trên sông Tần Hoài, dựa vào thành Giang Ninh để lập thế trận phòng thủ, đúng, phòng thủ vẫn là phòng thủ.

    Triệu Quang Nghĩa hăng hái đối diện với đối thủ xác định mình trong một cái vòng không thể vượt qua, trận này đánh thoải mái vô cùng.

    Triệu Quang Nghĩa ghìm ngựa đứng ở bờ sông, bên cạnh là giáp sĩ san sát, phía sau là quân đội đông nghìn nghịt.

    Bờ đối diện, quân Đường sẵn sàng chờ đón quân địch, đội hình san sát nhau đang ở tiền quân tiến hành điều động, như mạch nước ngầm lưu động.

    Song phương có mấy chục vạn quân, song lại lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng bước chân vang lên, tiếng trống khiến lòng họ chợt động, không khí bị áp lực ở quân mã, bộ quân và thủy quân Tống, đại quân hai bờ sông lưu động.

    Dương Hạo cưỡi trên yên ngựa, lặng lẽ nhìn cục diện đôi bờ.

    Hắn qua một lượt thấy cục diện mấy chục vạn đại binh ở bờ đối diện, lần đó, song phương đều đã sẵn sàng, thống soái tam quân là nhất đế nhất hậu, giờ bên cạnh hắn hoặc sẽ nhận Hoàng đế của Tống Quốc, mà Hoàng đế bờ đối diện vẫn tránh ở trong đại viện thâm cung thành Kim Lăng không lộ diện, nhưng mà khí thế lần này căng thẳng vì đây là cuộc chiến then chốt của vệ quốc và diệt quốc.

    Lần đó, hắn là một vị khách; Lần này, hắn là người xem, lần sau thì sao đây?

    Tào Bân và Lý Hán Quỳnh đang một tả một hữu, điều động thủy binh, như một mỏ cặp, kìm chặt quân Đường, sau khi họ lay động trận thế quân Đường, Triệu Quang Nghĩa sẽ có thẻ phát động tổng tấn công, vừa mới phá hủy mười vạn đại quân, nhưng Triệu Quang Nghĩa không thích cách đánh này, giờ, người người theo dõi, hắn là thống soái tam quân, lẽ ra nhất mã đương tiến, há có thể bị người ta đoạt mất danh dự?

    Hắn từ từ giơ roi ngựa lên, tam quân nín thở nhìn theo động tác của chủ soái, Triệu Quang Nghĩa vung roi giục ngựa, hét lớn: “Toàn quân, tấn công!”

    Câu vừa nói, chiến mã tiến về nước sông phía trước.

    Dũng sĩ trái phải ngẩn người, lần lượt giục ngựa xông về phía trước, hò la phi về phía nước, mùa đông rét buốt lao vào nước để tấn công, thủy sư điều binh thấy chủ soái phát động, bất chấp trận hình tấn công có lợi nhất, lập tức tập trung vào chiến đấu.

    Triệu Quang Nghĩa lớn tiếng dọa người, làm tam quân Đường Quốc khiếp sợ, chúng vọi vàng phản lại.

    Kim Lăng bảo vệ chiến, phát hỏa rồi.

    Trận chiến này rốt cuộc thắng thế nào, người trong cục diện không thể nhìn rõ, Dương Hạo chỉ là bị động theo bên cạnh Triệu Quang Nghĩa, thúc ngựa, qua sông, trận địa địch, Triệu Quang Nghĩa dùng kiếm của hắn chém quân địch nghênh diện, tay cầm côn thép, sát khí đằng đằng đích thân lao về phía quân địch, tiếng chém giết, toát mồ hôi ra toàn chiến giáp, khi nghe thấy tiếng hét: “Người bắc rất mạnh, không thể địch lại được, mau lui, trở lại vị trí thủ thành!”

    Tiếng hét inh tai nhức óc, quân Đường lập tức binh bại như núi đổ, quân Tống được họ cuốn theo, vừa đuổi vừa giết, sau khi vô số tử thi quân Đường nằm xuống, tàn binh thì rút vào trong thành, thế là…quân Tống thắng.

    Hoàng Phủ Kế Huân cũng không biết quân Đường bại như thế nào, hắn quăng mũ cởi giáp trốn vào trong thành, kinh hồn bạt vía ngồi ở ghế, một lúc sau mới hoàn hồn.

    Hắn quan thần vệ thống quân đô chỉ huy sứ là đại tướng của Đường Quốc, nhưng hắn chưa bao giờ khuếch trương thanh thế, trong vạn mã thiên quân, mỗi một sự mãnh liệt đều mất đi vô số tính mạng, giống như nhành hoa bị chặt đứt.

    Hắn được thân binh liều mạng che chở, trong mắt hắn tràn ngập bóng hình của quân Tống, tai dường như còn nghe được tiếng la hét của quân Tống, cuối cùng, hắn cảm thấy không thể đánh tiếp được nữa, nếu có đánh tiếp thì quân bảo vệ Kim Lăng sẽ bị tiêu diệt toàn bộ, hắn nhất định phải làm được gì đó cho triều đình, thế là hắn hét lớn: “Người bắc mạnh lắm, không địch lại được…”

    Sự thực đã chứng minh hắn đúng, quân Đường quả nhiên đã bị đánh bại.

    *****

    Đêm đến gió bắc mang theo luồng không khí lạnh tràn vào toàn thành Kim Lăng.

    Trong cung của Lý Dục, nội thị, quan nhân bước đi lại vội vàng, vẻ mặt vô cùng lo lắng, tin tức về mười vạn đại quân đã bị bại họ đã biết, Lý Dục ngồi đần ra ở trên ghế, tay buông thõng, lạnh ngắt.

    Hơn mười vạn đại quân tham chiến bị rơi vào kết cục ấy, hắn đâu phải có trái tim băng giá.

    Quân cảm tử chết ở chiến trường, Lý Dục đến giờ vẫn chưa hiểu mười mấy vạn đại quân sao lại bại được, lẽ nào trời trừng phạt mình?

    Nếu không, mười mấy vạn đại quân sao có thể bại một cách dễ dàng như vậy?

    Tiểu sư phụ thần thông quảng đại tại sao lại không cáo mà từ biệt?

    Lý Dục đăm chiêu, vẻ mặt vô cùng khó coi.

    “Bệ hạ, Trần Kiều, Từ Huyễn cầu kiến”.

    “Mau, mau mời vào”.

    Lý Dục giật mình, giờ nếu như có ai đó hiến kế, hắn chắc chắn sẽ nghe theo.

    Trần Kiều vừa gặp Lý Dục, phẫn nộ nói: “Bệ hạ, hôm nay quân ta thảm bại, thần vệ quân đô chỉ huy Hoàng Phủ Kế Huân lâm trận bỏ chạy, khiến nhuệ khí tam quân bị mất sạch, bệ hạ không trảm tên này để lấy lại nghiêm pháp, thì ý chí tam quân sẽ mất, không thể chiến đấu được nữa”.

    “Lý Dục giật mình nói: “Cái gì?

    Hoàng Phủ Kế Huân?

    Hoàng Phủ Kế Huân thẳng thắn vậy, sao…sao lại…?”

    Trần Kiều tức giận giậm chân nói: “Bệ hạ, Hoàng Phủ Kế Huân chỉ có trung dũng một nửa thôi, hơn mười vạn đại quân bối thành, tấn công cái là quân Tống phải tan rã”.

    Trần kiều thuật lại chuyện Hoàng Phủ Kế Huân lâm trận cởi giáp và câu nói ‘người bắc mạnh lắm, không thể địch lại’ cho Lý Dục nghe, rồi lại nói tiếp: “Hắn còn xứng đáng là thần vệ quân chỉ huy sứ Trịnh Bất Phàm nói với thần rằng, khi đó hắn đứng gần bên trái Hoàng Phủ Kế Huân, Hoàng Phủ Kế Huân nói vậy xong liền quay đầu bỏ chạy, tam quân mất đi nhuệ khí, thất bại thảm hại.

    Trịnh tướng quân còn nói, Hoàng Phủ Kế Huân sợ hãi quân Tống, nói là người Tống không thể địch lại nổi, khi nghe tin quân ta bị bại, còn nói là ‘người bắc mạnh lắm, ngoài người Đường ta có thẻ địch lại, giờ thì sao?

    Hắn là thần vệ quân đô chỉ huy sứ, chủ tướng oai phong vô cùng, chưa chiến đã nghĩ đến bại, quân ta sao lại bại chứ?

    Chiến bại ngày hôm nay, Trịnh tướng quân đi gặp Hoàng Phủ Kế Huân, nói quân Tống có chiến thắng mới, binh lính kiêu ngạo vô cùng, tất sẽ sơ hở phòng bị, binh sĩ cảm tử có thể đêm hôm tập kích doanh trại địch, không ngờ Hoàng Phủ Kế Huân nghe vậy sợ hãi, phản đối và quát Triệu tướng quân, Triệu tướng quân hơi cãi lại, hắn bèn thẹn quá thành giận, trách Triệu Bất Phàm làm nhiễu loạn lòng dân, lệnh thân binh trói hắn lại, quất cho vài roi, Trịnh tướng quân vô cùng phẫn nộ, lúc này mới đi báo với thần, nếu không…thần cũng giống như Bệ hạ, chẳng hay biết gì”.

    Lý Dục nghe vậy tức giận run người, không kiềm chế được quát: “Người đâu, người đâu, nhanh chóng đưa Hoàng Phủ Kế Huân lại đây chịu tội!

    Lập tức cho hắn vào ngục!”

    Nội thị vội chạy đi truyền chỉ, Lý Dục nói xong ngồi sụp xuống ghế, lẩm bẩm: “Giờ…quân Tống đã hưu binh Kim Lăng, Trẫm…Trẫm phải làm gì đây?”

    Từ Huyễn liền an ủi nói: “Bệ hạ, các châu phủ được triều đình ta cai quản, mười vạn thủy quân Hồ Khẩu không bị đả thương, tuy sự việc xảy ra thế này, chưa chắc đã không có cách giải quyết, bệ hạ chớ nên nổi giận”.

    Lý Dục trừng mắt nói: Tình hình hiện ay, Trẫm có thể làm được gì chứ?”

    Trần Kiều nói: “Thần và Từ đại nhân đã bàn bạc với nhau, thần cho rằng, bệ hạ đã diệt trừ gian nịnh, quân dũng mãnh thiện chiến, quân thủ thành trì, binh sĩ không đủ sao, có thể đưa thanh niên trai tráng tập trung lại thủ thành; Đồng thời phái người phá vây ra, viện trợ cho mười vạn đại quân Hồ Khẩu, thêm nữa hạ thánh chỉ, kêu gọi các châu phủ giúp đỡ, nội ngoại hợp tác, cái nguy của người Tống chưa chắc đã không giải được”.

    Lý Dục tuyệt vọng nói: “Triệu Quang Nghĩa giương giương mắt hổ dưới thành, hắn há có thể để Trẫm phòng bị?”

    Từ Huyễn bước đi thong thả, thản nhiên nói: “Thần nguyện vì bệ hạ mà làm sứ giả, kéo dài thời gian bên quân Tống”.

    “Từ Huyễn?

    Không gặp, nếu cần bổn vương hưu binh, ngoài Lý Dục phơi thịt ra xưng hàng với bổn vương ra, Từ Huyễn đến làm cái gì?

    Bảo hắn về đi”.

    “Từ đã!”

    Tào Bân tiến lên phía trước nói: “Thiên Tuế, Lý Dục không hàng, lại còn đưa sứ giả tới, danh nghĩa là cầu hòa, thực chất là kéo dài thời gian ra.

    Đại quân triều đình gặp tình thế hết sức nguy ngập, đương nhiên không thể đồng ý điều kiện gì của hắn, nhưng thành Kim Lăng tường dày, dễ thủ mà khó công, nếu như để hắn nghỉ ngơi vài bữa, khí thế quân thủ trong thành mất đi, là có lợi với chúng ta.

    Hơn nữa, nhất lộ tấn công của quân ta chiếm Kim Lăng, các thành trì Giang Nam vẫn nằm trong tay Lý Dục, Hồ Khẩu càng có mấy vạn đại binh chờ lệnh, nếu đi đánh, khó tránh khỏi điều động binh lực, giờ nếu như vây lấy Kim Lăng có thể dẹp các đường giúp đỡ quân Đường.

    Mà lương thảo quân nhu của quân ta giờ tiếp tế không kịp, Đường Quốc kiên trì vườn không nhà trống, chẳng có cách nào bổ sung, cần phải đợi đồ trong nước vận chuyển đến, thời gian chờ đợi kéo dài.

    Thứ tư, đường binh tốt tập kích bất ngờ đã mỏi mệt không chịu nổi, cũng cần có thời gian nghỉ ngơi, Thiên Tuế, không gặp Từ Huyễn sao”.

    Dương Hạo cũng tiến lên trước nói: “Tào tướng quân nói phải lắm, nếu có thể ép Lý Dục cùng đường chủ động đầu hàng, không chiến mà khuất phục, thực tế tấn công sẽ khiến cho sinh linh kêu thán.

    Kim Lăng phồn hoa, không kém Khai Phong, nếu như ép hắn, Lý Dục học Lưu Kế Hưng của Hán Quốc, cho toàn bộ thành một bó đuốc, há không tiếc sao?

    Huống hồ, giờ kiên thành tuyệt đối không chỉ dựa vào nhân lực thì có thể leo lên mà tấn công, cần chế tạo ra các loại vũ khí công thành cũng cần có thời gian, giờ bọn họ cần thời gian để điều binh khiển tướng, ta thì cũng cần thời gian để chuẩn bị cho tốt, có thể tính được kế nào thì tính, còn về giảng hòa…trận chiến này đánh hay không đánh, cần xem xem Lý Dục hàng hay không hàng; Trận chiến này là thắng hay bại, cần xem xem thực lực mạnh yếu của song phương, Từ Huyễn chỉ khéo nói, có thể xoay đổi thời cuộc sao, hắn là ai chứ?”

    Triệu Quang Nghĩa nhướn mày, mặt giãn ra vui vẻ nói: “Hai vị đại nhân nói đều có lý.

    Được, người đâu, đánh trống lên, kêu Từ Huyễn tới gặp ta”.

    Chiến tướng trong lều lớn nhiều vô kể, ai ai cũng mặc bộ giáp, đứng trang nghiêm sừng sững như núi, nhìn vô cùng nghiêm túc, khí thế giết, khiến người ta phải khiếp sợ.

    Từ Huyễn đội cao quan, ngang nhiên vào lều, thấy tình hình không nề hà, ung dung tự nhiên đi đến.

    Đến trước mặt Triệu Quang Nghĩa, Từ Huyễn thi lễ nói: “Đường Quốc Từ Huyễn, bái kiến Tấn Vương”.

    Triệu Quang Nghĩa cười hỏi: “Bổn vương phụng lệnh Hoàng thượng thảo phạt nhị thần, giờ binh đang vây thành Kim Lăng, Lý Dục không ra mà thỉnh tội, lại còn phái Từ đại học sĩ ra, xin hỏi có ý gì vậy?”

    Từ Huyễn nghiêm túc đáp: “Tấn Vương nói vậy sai rồi, Đường Quốc ta đã hồi phục quốc hiệu, xưng Hoàng đế.

    Giờ chúa ta vẫn là Hoàng đế Đường Quốc, là độc nhất vô nhị với quý quốc quân thượng, đều là chí tôn, hà tất lại nói là nhị thần - bề tôi thờ hai triều đại (quan triều đại trước đầu hàng và ra làm quan cho triều đại sau)?

    Từ Huyễn phụng quốc thư, lần này đi sứ, gặp Hoàng đế bệ hạ quý quốc giáp mặt Trần Từ, Tấn Vương có thân thế cao quý, không phải là nhân vật bình thường, há lại coi đại sự quốc gia này như vậy là có ý gì?”

    Triệu Quang Nghĩa bật cười nói: “Hóa ra Từ đại học sĩ lần này xuất thành xuất sứ đến Tống Quốc ta, lãnh thổ quý quốc giờ chẳng phải là trong thành Kim Lăng sao?

    Ha ha, thất kính, thất kính, thực sự thất kính, không biết Hoàng đế Kim Lăng quý quốc có lời gì không?”

    Các tướng đứng trong trại đều cười ồ lên, Từ Huyễn vẫn rất bình tĩnh, cũng cười theo một lúc rồi điềm tĩnh nói: “Từ Huyễn phụng chỉ Hoàng đế ta, mong gặp được Hoàng đế bệ hạ Tống Quốc, hưu binh giải hòa.

    Nếu Tấn Vương làm chủ, thế thì Từ Huyễn sẽ đưa quốc thư cho Tấn Vương, bàn bạc với Tấn Vương”.

    Nói rồi, Từ Huyễn mỉm cười, tay hơi cong, rút ra từ trong một cái quyển vải, tháo sợi lụa vàng ra, tiến lên một bước dâng.

    Triệu Quang Nghĩa thấy quốc thư trong tay Từ Huyễn, hai hàng mày rậm rạp nhướn lên, mặt đen xì xì, tức giận vô cùng, nhưng không biết làm thế nào.

    Trong lều lặng ngắt như tờ, các tướng lĩnh không ai nói gì, lặng yên nín thở quan sát, Triệu Quang Nghĩa im lặng một lúc lâu, rồi bỗng bật cười, mặt mày vui vẻ nói: “Từ đại học sĩ nói gì lạ vậy, đại sự quân quốc Tống Quốc được quyết định bởi thánh chỉ, Triệu Quang Nghĩa nào dám làm chủ.

    Từ đại học sĩ lần này lấy thân phận quốc sứ tới gặp Hoàng đế của chúng tôi, bổn vương há dám ngăn cản, giờ đâu đâu cũng là loạn binh, con đường hướng bắc không hề an toàn, hôm nay trời cũng đã tối rồi, mời Từ đại học sĩ vào trong doanh trại bổn vương nghỉ ngơi tạm, sáng sớm ngày mai, bổn vương sẽ đích thân phái người đưa các người tới kinh”.

    Từ Huyễn mỉm cười, nhận lại quốc thư, cung kính đáp: “Đa tạ Tấn Vương Thiên Tuế”.

    Sau khi Từ Huyễn ra ngoài, văn võ tướng quân ra khỏi lều, Triệu Quang Nghĩa ngồi trước bàn, trán nhăn lại, tức giận, quát: “Ân Duy, vào đây”.

    Một viên quan đứng trước lều bước lên phía trước, cung kính thi lễ.

    Người này là thân tín của Triệu Quang Nghĩa, nguyên là một công tào ở Khai Phong, người này vô cùng thông minh, lo liệu mọi việc rất được, Triệu Quang Nghĩa khong thể không mang theo một thân tín như này theo bên mình, hắn cùng ở trong quân trại, chỉ đứng trước lều nghe ngóng sự tình.

    Triệu Quang Nghĩa dặn dò nói: “Ân Duy, ngươi mau chóng đem trăm tên đại hán biết sử dụng thông thuộc thuyền bè, chọn ra một cái thuyền nhanh, đồng thời chuẩn bị khoái mã xe kiệu, gặp nước dùng thuyền.

    Gặp đường dùng ngựa, hộ tống bọn họ, ngày đêm đưa tới Biện Lương, nếu như Từ Huyễn có ý kéo dài, ngươi phải coi chúng như mạng chó chết, kéo dài cũng phải kéo tới Biện Lương, không được để họ trì hoãn một ngày nào giữa đường “.

    Ân Duy ngầm hiểu, lập tức nhận lệnh.

    Triệu Quang Nghĩa hừ nhạt một tiếng, nói: “Từ Huyễn hao tâm tổn khí, muốn kéo dài thời gian cho Lý Dục, thì có thể thay đổi được gì chứ?

    Bổn vương giờ vừa tĩnh dưỡng binh mã, vừa chuẩn bị khí giới, đợi ngươi quay lại, lập tức sẽ san bằng Kim Lăng, dựa vào tài khéo ăn khéo nói của ngươi thì có tác dụng gì chứ!

    Ha ha!”

    ******

    “Dương tả sứ, ôi, tại hạ khi ở trong thành nghe nói Dương tả sứ có phúc lớn mạng lớn, rơi xuống nước mà không chết, hôm nay được gặp, mới biết lời đồn có thật”.

    Dương Hạo đi ra lều chủ tướng thì gặp một sứ tiết đoàn của Đường Quốc vô cùng to lớn, có mấy chục người với thân phận là tòng sứ, tướng từ trong lều đi ra nhìn thấy một sứ tiết đoàn, cảm thấy vô cùng lạ, đứng ở đó chỉ chỉ trỏ trỏ, bàn tán với nhau.

    Dương Hạo cũng dừng chân, vừa đúng lúc có một quan văn bước ra từ sứ đoàn thi lễ với hắn.

    Dương Hạo nhìn, chẳng có chút ấn tượng gì về người này, liền ngạc nhiên nói: “Vị huynh đài là…Dương mỗ quen ngươi sao?”

    Vị quan văn đó vuốt vuốt chòm râu cười nói: “Hạ quan là Lý Thính Phong là Đường quan Hồng Lư tự của Đường Quốc, đã từng cùng Dạ phu nhân tiếp đãi Dương tả sứ, Dương tả sứ quý nhân hay quên, hạ quan nghĩ tất là bất nhận ra”.

    Dương Hạo cười nói: “Trí nhớ tại hạ kém quá…”

    Hắn đang nói, Lý Thính Phong cười theo, tay trái vỗ vào hắn, nhét một tờ giấy lấy từ trong ống tay ra đưa cho hắn, Dương Hạo ngạc nhiên, cầm lấy giấy, cười nói: “Tại hạ vụng quá, không giỏi nhớ người, nói thế này, ta nhớ ra rồi.

    Thế…lần này Dạ Vũ Dạ đại nhân không cùng đi xuất sứ với Từ đại nhân sao?”

    Chương 373:Đàm phán.

    Người đó nói: “Sứ tiết Tống Quốc, sứ tiết Khiết Đan ngay cả xảy ra chuyện trong thành, bệ hạ thì tức giận, bãi đi chức quan của Dạ đại nhân, Dạ đại nhân đã về quê nhà Bành Thành rồi”.

    Dương Hạo ngây người, khẽ thở dài nói: “Tái ông mất ngựa, yên tri phi phúc…giờ quan này…bãi rồi cũng tốt.

    Ha ha, lần trước xuất sứ quý quốc, nhận được khoản đãi, Dương mỗ luôn khắc ghi trong lòng, hôm nay lại gặp túc hạ trong doanh ta, hôm nay Dương mỗ có móc câu con cá béo ú ở sông tần Hoài, đúng lúc đến cùng nhậu, Lý Đường quan có thể uống cùng Dương mỗ vài chén được chứ?”

    Lý Thính Phong mặt vui mừng nói: “Đại nhân nói vậy, hạ quan nào dám chối từ”.

    Vui mừng đi theo Dương Hạo, các vị quan trong sứ tiết đoàn thấy Lý Thính Phong nhanh chóng giao hảo với quan bậc trên của Tống Quốc, nhìn hắn đầy vẻ thán phục.

    Đến trong lều của Dương Hạo, Dương Hạo bảo quân lui đi, chỉ để lại thân tín bảo vệ cửa lều, mở giấy ra, chỉ thấy bên trên có vài tên người, nghiêm mặt hỏi: “Các hạ đây là gì vậy?”

    Lý Thính Phong vào lều, cười không nhìn nữa, hắn bình tĩnh nhìn Trình Vũ đứng bảo vệ ở cửa lều, hỏi: “Người này có đáng tin không?”

    Dương Hạo trả lời: “Là thuộc hạ của ta, không phải lo đâu”.

    Lý Thính Phong gật đầu, chắp tay nói: “Lý mỗ được Đại Lang báo tin, biết đại nhân giờ có quan hệ với đẳng ta.

    Hôm nay nguy hiểm hết sức, có việc cần nhờ đại nhân, mong đại nhân đưa tay giúp đỡ”.

    Dương Hạo giật mình, thất thanh nói: “Đại Lang?

    Các hạ cũng là Thừa…người trong Thừa Tự đường?”

    Lý Thính Phong mỉm cười, nói: “Đúng”.

    Dương Hạo nhìn không chớp mắt hỏi: “Không biết Lý huynh đến tìm ta có chuyện gì?”

    Lý Thính Phong nói: “Chẳng qua là phòng mà thôi.

    Không giấu gì đại nhân, Triệu Quan Gia ý xuất binh thảo phạt Đường là chắc chắn, chúng ta đã được tin, sản nghiệp nội cảnh Đường Quốc, tộc nhân quan trọng, chỗ nên dời, chỗ nên trốn, đã bắt đầu có sự chuẩn bị rồi”.

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Thừa Tự đường này thực to lớn, sợ bất cứ thế lực mạnh nào cũng có tai mắt của họ, đây quả thực là một hệ thống gián điệp vô khổng bất nhập, nếu có thể đến giúp họ, muốn dụng binh như thần có gì khó.

    Nghe khẩu khí của hắn, và ý của Thôi Đại Lang, giữa chúng không phụ thuộc, hắn họ Lý, hay cũng là nhân vật quan trọng trong thất tông ngũ tính?

    Nếu như vậy, năng lượng vĩ đại có thể dùng được ở Thừa Tự đường không thể lập đại sự, thực là tổ chức quy mô của Thừa Tự đường, thất tông ngũ tính của Thừa Tự đường là chính, hình thức thì tương đương với thương gia hội, chẳng có duyên cớ nào lấy lực lượng các thị cùng thống nhất dùng.

    Giờ ta hợp tác với Thừa Tự đường, nếu có thể thông qua Thôi Đại Lang, có mối quan hệ với các thị tộc khác, thì mới có thể xoay chuyển được cục diện, hóa bị động thành chủ động, không bị chúng dắt mũi, ngược lại có thể dễ dàng không chế chúng trong lòng bàn tay”.

    Dương Hạo nghĩ đến đây, liền tỏ ý thân thiết nói: “Lý huynh mời ngồi, thế các người sớm đã có sự chuẩn bị, không biết muốn Dương mỗ làm gì vậy?”

    Lý Thính Phong nói: “Có vài tài sản song không thể kịp thời ra tay, trong tộc ta có vài người vì thân phận đặc biệt công khai cũng không tiện nói đi thì đi, ví như tại hạ và người nhà, ở lại trong thành, mãi đến hôm nay, giờ chúng ta muốn đi thì cũng không đi được, nếu Lý Dục hiến thành đầu hàng, vạn nghìn sinh linh trong thành hoặc những tai bay vạ gió khó tránh được, bằng không, đại quân một khi tấn công thành, thì coi như Triệu Quan Gia đích thân chỉ huy cũng không thể bắt người đốt giết, trong lúc quân loạn cũng không thể khống chế được, như vậy thì tộc người chúng ta ở lại trong thành càng nguy hiểm”.

    Dương Hạo giật mình nói: “Lý huynh có ý là…bảo ta phá thành cứu lấy bọn họ?”

    Lý Thính Phong thản nhiên nói: “Đúng vậy”.

    Dương Hạo nói: “Lý huynh đến tìm ta, Dương mỗ không thể từ chối, nhưng mà, một khi đại quân phá thành, nơi nơi có báo động, khói lửa khắp nơi, chiến tranh loạn lạc, tại hạ không có nghìn tay nghìn mắt, nào có thể lo liệu được những người trong danh sách thoát khỏi nguy hiểm được?”

    Lý Thính Phong cười nói: “Điều này không có gì khó cả, một khi phá thành, tộc người chúng tôi lập tức sẽ tập trung đến một địa điểm đã hẹn, đại nhân vào thành xong thì đi đến chỗ đó, ngăn được quân binh giết người, đương nhiên có thể bảo vệ được chúng ta rồi”.

    Dương Hạo bừng tỉnh hiểu ra, nghĩ đi nghĩ lại, trong thành tiện cho họ tập trung, nơi mà mình biết lại không nhiều, nghĩ đi nghĩ lại ngoài cái Lễ Binh viện, Kê Minh tự, thì cũng chẳng còn nơi nào nữa.

    Hắn bỗng nghĩ đến một nơi, vội vỗ vào trán mình nói: “Thế…hẹn nhau ở Giang Nam thư viện, thấy sao?

    Ở đó là thư viện, không có tiền tài, nữ tử, nếu tướng lĩnh như thổ phỉ, cũng chưa chắc đã chọn nơi đó, nếu như có phá thành thật, ta sẽ đến thẳng nơi này”.

    Lý Thính Phong vui vẻ nói: “Như vậy là tốt nhất, ta lập tức sẽ truyền tin này về trong thành, hiểu dụ tộc nhân của các nơi”.

    Nói rồi, hắn rút từ ngực ra một cái bọc, đặt lên trên bàn, mở cái bọc đó ra là vàng bạc châu báu.

    Dương Hạo chau mày, nói: “Ta và Lý huynh, kết giao với nhau không vì tiền tài, chỗ vàng bạc châu báu này không cần dùng đến đâu”.

    Lý Thính Phong cười ha ha nói: “Đại nhân, ngươi nói Từ đại học sĩ xuất sứ Biện Lương, có biết bao quan viên cố sống cố chết đâm vào cái sứ đoàn?

    Họ đều muốn có bí quyết trước, khẩn cầu các vị tướng quân, bảo đảm nhà họ bình an.

    Giờ nghĩ các vị tướng quân tất đang hoạt động, chỗ tài của này của ta, chỉ là chút ít thôi, đại nhân đồng ý nhận lấy, mà không nhận thì nó giao cho Tấn Vương”.

    Hắn cười dài và đứng dậy, chắp tay nói: “Lý mỗ còn lưu lại lâu sẽ gây bất lợi cho đại nhân, xin cáo từ”.

    Dương Hạo tiễn hắn tới cửa lều, nhìn thấy sứ giả Đường Quốc, Tào Bân, Tào Hàn đi ra, gật đầu khom người thi lễ, Tào Hàn đứng ở cửa mỉm cười và nói gì đó với hắn, bỗng nhìn thấy Dương Hạo, thấy trong lều Dương Hạo đi ra một sứ tiết Đường Quốc, Tào Hàn cười ngụ ý với hắn, chắp tay thi lễ xa, rồi mới xoay người vào trong lều.

    Dương Hạo thấy vậy không khỏi lắc đầu: “Tai vạ đến nơi tự bay, Giang Nam quan lại đã bawtd đầu tìm lối ra, nhưng Lý Dục…lối ra của ngơi ở đâu vậy?”

    ******

    Đầu thành Kim Lăng, Hoàng La Tản Cái Hạ, Lý Dục đang đích thân tuần thành, ủng hộ sĩ khí tam quân.

    Đầu thành, giáp sĩ san sát, trong đó có rất nhiều binh sĩ đều đội giáp trắng, loại nón giáp sắt/khôi giáp dùng giấy làm, bình thường là lấy vải cứng dán lên phần khung, rồi sau đó lấy giấy dán lên, vô cùng nhẹ, chất lượng lại ngăn cản được cung nỏ, gọi là giấy giáp, bình thường cũng sẽ dựa vào màu vải mà trang trí các loại hình vẽ, giờ Lý Dục đều nắm các tráng đinh trai tráng sĩ nông công thương trong thành, khôi giáp tự chế vội vã, không nhuộm màu cũng chưa tô điểm gì, còn về bên trong không ăn bớt nguyên vật liệu, thì không thể biết được.

    Dân chúng Kim Lăng thường xuyên nhìn thấy Quốc Chúa Lý Dục, khi hắn xuất cung, hoặc là đi vào chùa chiền bái Phật, hoặc là đi du lãm sông Tần Hoài, lần này vẫn là nhìn thấy long bào của hắn, đầu đội vương miện, uy nghi đi tuần tra tam quân.

    Tiếc là khi cổ vũ sĩ khí tam quân, bộ mặt vui buồn của Lý Dục không thể che dấu, hắn chau mày, bộ dạng lo lắng.

    Một loạt những binh giáp trắng cầm đao thương đứng ở đầu thành, khi nghe tiếng bước chân Tống Quốc dưới thành điều động, những binh sĩ chưa từng được huấn luyện, chưa từng thấy chém giết chiến trận thì sợ hãi mặt tái xanh, Lý Dục ở chỗ bọn họ, xung quanh là giáp trắng/bạch giáp, cứ như đưa ma.

    “Từ Huyễn có thể hoàn thành sứ mệnh không?

    Thủ quân Hồ Khẩu khi nào có thể cứu trợ?

    Cần Vương của Trẫm đều ở đâu hết rồi?”

    Lý Dục mù tịt nhìn doanh trại Tống Quốc dài liên miên không thấy đuôi đâu cả, nối tiếp nhau về phía bắc, lại nhìn về phương hướng Khai Phong, cái tên Triệu Đại Lang thô bỉ bất văn, bất kính thần Phật, chỉ là một thối quân mà thôi, sao lại có thể kiêu ngạo vậy, may mắn vậy, trở thành bá chủ Trung Nguyên?

    Trẫm…lần này có thể thoát khỏi bàn tay quỷ dữ của hắn không đây?

    Cứu binh, cứu binh rốt cuộc ở đâu?”

    Da Luật Văn từng để cho hắn một cơ hội, đầu tiên để hắn vui mừng an nhàn thụ hưởng cuộc sống, và bắt đầu dã tâm xưng bá Trung Nguyên, hắn từng mơ tưởng hợp tác với Khiết Đan, một nam một bắc đánh Tống, rồi từ nay về sao làm cửu ngũ chí tôn của toàn phương nam, nhưng…

    Nhưng cái tên Dương Hạo đáng chết lại sống trở lại, Da Luật Văn lại thực đáng chết đi, giờ cũng không biết Khánh Vương mưu phản của bắc quốc có thành công hay không, nếu hắn thành công, thì cái khế ước của mình có hiệu lực, vấn đề là, nếu như hắn thành công, mình có thể kéo dài tới ngày đó sao?

    Thượng Kinh, giờ sao rồi?

    Da Luật Hiền là Đế vương có được quốc gia cường mạnh, hắn…giờ đã làm con quỷ dưới đao Khánh Vương rồi sao?

    ******

    Thành Thượng Kinh, một đoàn tướng lĩnh đang đi tuần thành.

    Đi ở giữa là một viên nữ tướng, người mặc bộ trường bào màu lam, khoác ngoài áo giáp, trước ngực là ngọc kính bảo hộ sáng chói, đầu đội mũ lông cáo, trên mũ có lông trĩ bay bay, da trắng môi đỏ, khuôn mặt đẹp vạn phần, oai hùng hiên ngang, bước chân đi rõ ràng, chính là hoàng hậu Khiết Đan Tiêu Xước.

    Bên phải cô là một viên nữ tướng, mặc chiến bào trắng, sườn dắt bội kiếm, trên vai đeo cung, sau lưng là lông chim, mắt ngọc mày ngài, đoan trang quyến rũ, là một thân tín được sùng ái lục cung thượng quan La Đông Nhi.

    Bên trái là một thanh niên võ tướng anh tú, chính là đại thích ẩn ti, cung vệ quân nguyên soái Da Luật Hưu Ca, sau đó có mấy viên tướng lĩnh, La Khắc Địch, Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Đầu.

    Bọn họ ai nấy đều chiến bào, giờ cũng là tướng lĩnh trong cung vệ quân, sau khi giết lui phản quân, Tiêu Xước lập tức phong tướng cho họ, thành Lang quân, giống như tiến sĩ trong kỳ thi của Tống Quốc, có nghĩa là có thể làm quan.

    Quả nhiên, Da Luật Hiền sau khi mang thương tuần thành, thì một đạo chiếu lệnh được ban, ba người họ trở thành đại tướng cung vệ quân.

    Tiêu Xước sắp xếp Thượng Kinh thiết dũng, mỗi ngày cô đều tuần thành, xử lý quốc sự, ban thưởng cho quan binh thủ thành, những tên nào tung tin vịt ra thì giết bất luận tội, khó khăn chống đỡ cục diện Thượng Kinh.

    Hôm qua, nam viện cuối cùng cũng đã đưa tin tới, quân Tống đã nam phạt.

    Tiêu Xước nghe vậy không khỏi thở dài, người Tống lần này nam phạt, chứng minh là Tống Quốc đã quyết định vứt bỏ cơ hội bắc phạt, lúc này, cô mới hạ chiếu lệnh cho nam viện đại vương Da Luật Tà Chẩn phân binh phó viện, giải vây Thượng Kinh.

    Tiêu Xước không lệnh cho Da Luật Tà Chẩn phân binh đi Thượng Kinh, Thượng Kinh được cô phòng ngự thiết dũng, Khánh Vương tuy ngày đêm công thành, tạm thời cũng không có cơ hội mà tiến thêm.

    Tiêu Xước lệnh cho Da Luật Tà Chẩn phân binh tập kích bổ sung bộ tộc lãnh địa, đặc biệt mấy người ủng hộ kiên định nhất đối với Khánh Vương, ví như bạch cam bộ lạc.

    Trước lúc này, cô đã phái các tù lĩnh xuất thành bí mật tiếp xúc với các đồng phản, và kẻ đầu cơ chiến tranh phản loạn ý chí vô cùng kiên định của cải kim tiền, mỹ sắc, phân hóa phản quân, tin tưởng mấy bộ tộc phản loạn bị máu rửa bộ lạc xong, công phu cô dự trước lên men để phản quân tứ phân ngũ liệt.

    Quá trình tuần tra đã xong, Tiêu Xước về cung, trước tiên đi thăm Hoàng đế, Hoàng đế bộ dáng già cả, bị hôn mê, bất tỉnh nhân sự.

    Tuy nói hai người không có tình cảm gì, song vẫn là phu thê, nhìn Da Luật Hiền hai má hóp lại trắng xanh, bộ dạng hấp hối, Tiêu Xước mắt đẫm lệ.

    Cô không chỉ buồn thương cho Hoàng đế, mà cũng tự buồn thương cho mình.

    Da Luật Hiền vốn gầy còm ốm yếu, sau khi bị trúng kiếm độc thì bệnh càng nặng hơn, cả ngày chỉ hôn mê, lúc tỉnh lúc không, thời gian hôn mê thì nhiều mà thời gian tỉnh chẳng được bao lâu, thực ra không chỉ là cô, mà người trong tẩm cung Hoàng đế đều biết, Da Luật Hiền giờ là một cái xác sống, chỉ dựa vào dược vật đem mạng đi mà thôi.

    Tiêu Xước thành thân với Hoàng đế không lâu, không có con, nếu Hoàng đế băng hà không người nối nghiệp, lúc đó phải làm sao đây?

    Gia tộc Da Luật vì xã tắc giang sơn, vì tình đoàn kết các bộ lạc, sẽ chọn ra một Hoàng đế mới, thậm chí giảng hòa với phản quân cũng không phải là không có khả năng, còn mình thì sao?

    Cảnh tượng cuối cùng chính là bị bãi chức thái hậu, chuyển lãnh cung, từ đó về sau bị giam cầm trong một góc cung điện, cách biệt với thế giới bên ngoài, sống vậy cả quãng đời còn lại.

    Một Thái hậu mười bảy tuổi…

    Nước mắt lăn dài trên má nàng, đôi vai non nớt khẽ run run, lúc này ai còn có thể nói nàng là một nữ trung hào kiệt sát phạt tuyệt đoạn, dẫn ngàn quân, là nữ đế Khiết Đan nữa?

    Tiếng thút thít vọng ra từ trong tẩm cung, các quan nhân nội thị đều bị đuổi rồi, ai cũng sẽ không thấy cô rơi nước mắt.

    Khi cô đi khỏi tẩm cung, thay bộ áo khác, áo màu xanh, cổ tay áo có điểm vài bông hoa thêu, bộ váy ôm lấy eo thon được buộc bằng một sợi dây, mái tóc đen bóng được búi cao.

    Vai nhỏ nhắn, đi lại nhẹ nhàng không tiếng động, nhưng khuôn mặt thì lạnh lùng vô cùng, uy nghiêm vô cùng, khiến người ta không dám nhìn, ai cũng sẽ không ngờ tới, một vị Hoàng hậu như vậy, cô cũng có lúc mềm yếu, cũng có lúc khóc.

    Cô khẽ thở dài, chỉ thấy trong cung điện còn lạnh băng hơn cả phía đầu thành, cô khẽ chớp mắt nhìn quanh, tất cả nội thị trong cung nhìn thấy cô đều nơm nớp lo sợ không ai dám nhìn trực diện, trong cung điện lo lớn, không một ai nói chuyện.

    Tiêu Xước buồn rã rời, thở khẽ, phất tay áo đi ra ngoài.

    Tiêu hậu không mang theo người phục vụ trong cung, như bình thường lại đến chỗ ở của La Đông Nhi.

    Mở cửa đi vào, vòng qua bình phong, là một chiếc giường, trước giường là hai chậu than cháy.

    Trong trướng, một chiếc quần lót ôm lấy cơ thể mềm mại đang duỗi thẳng tắp trên giường, hai tay đỡ eo, từ ngực xuống mũi chân thẳng tắp một đường, đầu và ngực gãy thành góc chín mươi độ.

    Tiêu Xước nhìn thấy, môi cô hơi mấp máy, bước về phía trước, người trên giường thấy có động tĩnh, hai chân hơi động, định buông xuống.

    “Đừng động, cứ luyện đi”.

    Tiêu Xước mỉm cười, đưa tay để vào một bên hông, áo bào không tiếng động chảy xuống đất, lộ ra cơ thể mềm mại, nàng khẽ lên giường, vào bên trong giường, ưỡn bụng, cơ thể cong lại, lưng kề sát với mông, hai chân gãy về phía trước, hai chân để lên vai, Tiêu Xước dùng tay đan chéo, cầm lấy hai mũi chân, toàn người trở thành cái tam giác.

    Cô để cằm lên giường, tạo thành trung tâm của chiếc tam giác, nhìn La Đông Nhi, Tiêu Xước thản nhiên cười nói: “Ngươi đã lớn, xương cốt đã cứng, không ngờ ngươi có thể tập luyện động tác khó như này, đây là công phu mà tăng nhân tây vực truyền cho Trẫm, nghe nói là Thiên Trúc.

    Võ công này không chỉ có thể cường thân kiện thể, còn có tác dụng tu chỉnh thân thể đấy, ngươi cũng biết, người ở thảo nguyên ngay ngày cưỡi ngựa, nếu không chú ý, hai chân sẽ vòng kiềng, trông rất buồn cười, nhưng…võ công này còn có một môn kỳ hiệu…”

    “Gì ạ…kỳ hiệu?”

    Công phu của Đông Nhi mềm hơn của cô, giờ còn không làm được động tác khó của cô nữa, lúc này mới trở về tư thế đầu và hít thở sâu, cô điều phối hơi thở, lúc này mới cất tiếng nói.

    Tiêu Xước nở nụ cười, nói nhỏ: “Còn có thể có tác dụng làm tình trong khuê phòng”.

    Đông Nhi xấu hổ mặt đỏ ửng, không biết vì đứng chống ngược quá lâu hay là do xấu hổ.

    Tiêu Xước mỉm cười nói: “Đông Nhi, Trẫm và ngươi tình như tỷ muội, có gì mà không dám nói vậy?

    Ngươi còn trẻ, có dự định cô đơn tuổi già không?

    Hưu Ca rất tốt với ngươi, lẽ nào ngươi không động lòng sao?

    Sau khi thê tử của hắn bệnh chết, theo phong tục Khiết Đan ta, là em gái hoặc chị gái phải lấy thay tiếp tục thay em là thê tử của người ta, nhưng Hưu Ca vì để lại vị trí chính thất cho em, quyết định không lấy cô ấy.

    Cho dù là nữ chân nhân, người Bắc Hán hiến mỹ nữ cho hắn, hay là Trẫm ban thưởng cho hắn những cô gái đẹp, dù những người con gái đó đều quan tâm yêu thương hắn đến mấy, cuối cùng cũng không được làm thê tử của hắn, Da Luật Hưu Ca vẫn để ngôi vị chính thất đó cho em đấy, hắn coi trọng em đến nhường nào chắc em cũng tự rõ.

    Phẩm chất con người Hưu Ca, võ nghệ, quan vị, chẳng lẽ không xứng với em sao?

    Em trở thành chính thất của hắn cũng chính là người của nhà Tiêu chúng ta, cô ta đã nhiều lần tìm tới Trẫm làm ầm lên, Trẫm vì các người nên đều đuổi cô ấy về”.

    “Nương nương…”, Đông Nhi ngăn lời của cô, ngập ngừng một lát nói: “Nương nương, sau khi nam viện đại vương xuất binh, Khánh Vương sẽ biết khó mà lui, giải vây cho Thượng Kinh không?”

    Tiêu Xước thầm thở dài, biết cô ấy sẽ không chịu tái giá, bèn nói: “Khánh Vương chẳng qua là dựng một vở hài kịch mà thôi, Trẫm nể nang không để ý tới hắn, Trẫm giờ để ý là bàn ng Biện Lương đó”.

    Ánh mắt nàng đăm chiêu nói: “Đường Quốc dễ đánh, Khiết Đan khó công, Triệu Khuông Dận bỏ cơ hội trời cho là nội loạn của ta đoạt U Vân, mà tập trung lực lượng đánh Đường Quốc, thực ngoài dự tính của ta.

    Xem ra, mấy năm này hắn tuy ở Trung Nguyên đông chinh tây phạt, lại chưa từng bỏ qua Khiết Đan ta.

    Thế nhân đều nói Trẫm và Khánh Vương theo thành tử chiến, cho rằng cơ hội chiếm lấy U Vân, trên thực tế, hắn nếu như bắc phạt thật, bộ tộc Da Luật vì bảo vệ xã tắc giang sơn, sẽ buông tha cho chỗ này không đến ba năm, Hoàng đế lâu rồi không lo được triều chính, cùng Khánh Vương giảng hòa cộng ngự ngoại địch.

    Triệu Khuông Dận có cái nhìn xuyên suốt, giỏi giang, nhân vật này, xưng chúa, nếu Trẫm lo liệu không chu toàn, sau khi Tống thống nhất trung Nguyên, chắc chắn sẽ là kẻ địch mà Đường Quốc ta không thể coi thường…”

    ******

    Triệu Khuông Dận ngồi trên cao nói: “Tuyên Đường Quốc sứ tiết Từ Huyễn, Chu Duy Giản tiến kiến!”

    Trước hoàng nghi điện, một tiếng hô lớn, chính phó Đường sứ vào tấn kiến.

    Từ Huyễn là sứ bộ thượng thư của Đường Quốc, còn phó sứ Chu Duy Giản là một đạo sĩ, gần đây Lý Dục mê mẩn “Chu dị”, Chu Duy Giản bình thường vào cung giảng Dị kinh cho Lý Dục nghe, vì thế trở thành thân thiết, hoàn tục làm ngu bộ lang trung, lần này xuất sứ, Lý Dục lại gia phong hắn là điện tiền cấp sự trung, tu văn quán học sĩ thừa chỉ đưa theo lão đạo này đến, đại khái là mượn võ công thái cấp của hắn và Triệu Khuông Dận chăm chỉ luyện thôi thủ, nhưng không biết, Triệu Khuông Dận có thói quen dùng côn và có cái tâm tình kia không.

    Hai người lên điện, bước lên bậc thang, Từ Huyễn dừng lại hít một hơi sâu, hô to: “Lý Dục vô tội, bệ hạ xuất binh vô danh”.

    Triệu Khuông Dận ngồi ở ghế trên, nhìn hai bên, mỉm cười nói: “Từ Huyễn lão này đến thực quá vội, để hắn vào rồi mới nói”.

    Từ Huyễn tiến vào điện, thất thanh nói: “Lý Dục dựa tiểu sự đại, như tử sự phụ, tất cung tất kính, chưa bao giờ thất lễ, giờ vì ốm yếu, không thể đi xa, nên mới tới chỗ bệ hạ xin khẩn từ, và bảo sứ giả mang theo trọng lễ, thần lấy thân phận quân quốc, những hành vi của Lý Dục, đều rất kính trọng tôn sùng bệ hạ, không hề có gì khiển trách, bệ hạ có tâm nhân hậu, thiên hạ hữu đạo minh quân, dựa vào cái gì tự nhiên hưng binh thảo phạt, 19 châu Giang Đông chiến hỏa loạn lạc, vô số lưu dân khóc lóc kêu than, tội của bệ hạ cũng…”

    Từ Huyễn vừa đi vừa nói, lời nói của hắn dõng dạc vô cùng, nhịp điệu trầm bổng, khi hắn đi đến chính diện điện thì bách quan nghe vậy mặt biến sắc.

    Triệu Khuông Dận bễ nghễ cười nhạt, hỏi: “Từ đại học sĩ nói hết chưa?

    Đại học sĩ đọc nhiều thi thư, há lại không nghe bách hành chi thủ?

    Ngươi nói Lý Dục đối với Trẫm như con với cha, thế Trẫm thấy lạ lắm, nếu Trẫm và Lý Dục có tình là phụ tử, thì sao lại ăn cơm hai nơi?”

    Từ Huyễn cứng họng không nói được gì, không ngờ ngôn từ của Triệu Khuông Dận sắc bén như vậy, đấu tài ăn nói quá là mạnh, và không ngờ gậy ông lại đập lưng ông, hắn đem Lý Dục và Triệu Khuông Dận so sánh với tình quân thần cha con, giờ bị Triệu Khuông Dận dùng một lời nói chặn cứng họng hắn, ngay cả hắn đầy bụng kinh luân, tuyệt chiêu đòn chí mạng của hắn không sao xoay chuyển được.

    Chu Duy Giản thấy tình thế không ổn, vội lấy ra quốc thư giấu trong tay áo, cao giọng nói: “Bệ hạ tức giận, khởi binh thảo phạt, Lý Dục tự biết mình đắc tội, xin thỉnh bệ hạ nguôi ngoai cơn giận, Lý Dục nguyện sẽ nhượng triều, chịu cơn thịnh nộ của bệ hạ.

    Mong bệ hạ hiểu tấm chân tình của Lý Dục, hạ chiếu hoãn binh, bảo toàn mệnh nhất bang”.

    Lý Dục phái sứ đến Tống Quốc, nhằm vào khả năng phản ứng của Triệu Khuông Dận, chuẩn bị hơn mười quốc thư, lần lượt giấu ở trên người của hai vị sứ giả, hai vị đại sứ giống như nghệ nhân Biện Lương, tùy lúc mà hành sự, và lấy quốc thư ra ứng biến.

    Giờ thấy Triệu Khuông Dận không buông tha, Chu Duy Giản bèn lấy một quốc thư ra, chuẩn bị nhượng ngôi của Lý Dục, phù nhi tử lên đài.

    Nội thị nhận lấy quốc thư, dâng lên ngự giá, Triệu Khuông Dận cầm lấy nhìn, cười khinh miệt, rồi để luôn sang một bên bàn, thản nhiên nói: “Lời của chúa ngươi nói, Trẫm xem không hiểu”.

    Từ Huyễn thấy Triệu Khuông Dận đùa dỡn như vậy, tức giận run người, râu bay bay, nhưng không thể làm gì được đành cúi đầu, sức người không đông, làm sao đây?

    Rắn cũng không được, mềm cũng không xong, Triệu Khuông Dận quyết lấy Đường Quốc, giờ còn định sao nữa?

    Từ Huyễn mặt tím tái, bỗng nhiên ngã bịch luôn xuống đất, bỏ mũ, khấu đầu cầu xin, tiếng nói tiếng khóc, văn võ trong triều thấy vạy không khỏi động lòng, Triệu Khuông Dận nghe vậy không kiên nhẫn được, từ từ đứng dậy nói: “Từ Huyễn!”

    Từ Huyễn ngẩn người, ngẩng đầu dậy, nghe thấy Triệu Khuông Dận gọi tên mình, nói: “Chớ nhiều lời, Trẫm hôm nay nói thực cho ngươi biết, chúa ngươi tội gì.

    Một mái nhà thiên hạ, chỉ biết nằm, rồi ngủ.

    Ngươi tự về, nói với Lý Dục hắn đừng có mơ tưởng, mau mau hiến thành xưng hàng, Trẫm tất sẽ không bạc đãi, bằng không nếu như dụng binh, thì Trẫm sẽ không nể nang gì đâu”.

    Từ Huyễn mặt mày ảm đạm, quỳ ngu si trên đất, không nói được câu nào, nào thì xuất quân vô danh hữu danh không tính toán nữa, Triệu Khuông Dận đã nói thẳng vào mặt hắn trước văn võ bá quan, chính là cần phẫn cường đạo, hắn còn có thể nói gì đây?

    Đường Quốc, thực là đại thế đã mất…

    Từ Huyễn và Chu Duy Giản bị bẽ mặt trước điện, không dám ở lại lâu, lập tức trở về Kim Lăng báo tin của Triệu Quan Gia, nhìn Từ Huyễn đi lảo đảo, Triệu Khuông Dận có điều suy nghĩ: “Lý Dục xem ra còn chưa có ý quy hàng.

    Mệnh kinh tây chuyển vận sứ Lý Phù Ích vận chuyển lương thảo từ Kinh Hồ, tiếp tục vận chuyển hướng Giang Đông, vừa chuẩn bị chiến tranh, vừa dùng để chiến hậu an dân, Đường Quốc này, nay tất phải bị diệt”.

    Hắn lại gọi người mang tấm bản đồ Đường Quốc mà Ân Duy tiến kinh sứ tiết Đường Quốc đến, đây là bản đồ bố trí quân sự của Triệu Quang Nghĩa ở Kim Lăng, Triệu Khuông Dận tỉ mỉ xem một lúc lâu, gọi Ân Duy đến, chỉ vào ngoại thành Kim Lăng bắc trại nói: “Lý Dục dựa vào địa thế hiểm trở, khó bảo toàn sẽ không xuất binh đánh lén, Trẫm thấy tình hình Kim Lăng, chỉ có bắc trại thích hợp đánh lén, ngươi về báo cáo với Tấn Vương, làm hoa tiêu, làm bức thành che chở, để phòng Lý Dục dùng cảm tử quân ban đêm xông vào đại doanh, tuyệt đối không được lơ là”.

    Ân Duy vội nhận chỉ, Từ Huyễn đáng thương và Chu Duy Giản bị hắn ngày đêm chạy đi, một phần gây sức ép, hai tên sứ giả một hớp nước cũng không uống, vội vội vàng vàng ngay cả cửa viện cũng chưa vào thì bị Ân Duy tiễn luôn về Đường Quốc.

    Lúc này, dưới thành Kim Lăng, Dương Hạo cũng đội mũ cao, thân mặc bộ long trọng, đeo ngọc bội, cùng tùy tùng đang dưới thành đợi thủ quân trong thành phóng cầu vào thành, phụng lệnh Tấn Vương Triệu Quang Nghĩa, hắn cần vào thành khuyên Lý Dục đầu hàng.

    Chương 374:Hỏa

    Tiếng hô hào chém giết vọng lại ngày càng gần, Lý Dục ngồi ở trong điện Thanh Lương cả người trong ngoài đều lạnh ngắt.

    Mùa đông phương nam vốn ẩm ướt và lạnh, vì Kim Lăng bị vây lâu như vậy, than trong cung không đủ dùng, không thể có chậu than sưởi ẩm, trong đại điện trống trải gió lạnh thổi vào từng cơn.

    Nhìn cung nữ hoảng sợ, nội thị như đám u hồn, vẻ mặt Lý Dục buồn thiu, ngẩn ngươi ngồi ở đó như khúc gỗ.

    Đại thế mất đi, quân Tống đến rồi, ngày này, cuối cũng cũng không tránh được…

    Trước đây, Dương Hạo đã nhiều lần vào Kim Lăng giảng hòa, trao đổi với hắn về chuyện đầu hàng.

    Lần thứ nhất đến, Dương Hạo khuyên hắn: “Kim Lăng lục triều cố đô, cung điện lầu các, văn hóa, đều là tâm huyết của tổ tiên, những bảo vật còn tồn tại đến nay có bị hủy diệt bởi chiến hỏa hay không, đều là nằm trong tay của bệ hạ hết.

    Như đại quân vây thành bây giờ, sự đã không thể làm.

    Hà tất phải như thế chứ?

    Kim Lăng có mấy chục vạn dân, nhiều năm nay vất vả lao động, lấy mồ hôi nước mắt của dân để phục vụ quân thượng, giờ quân thượng không có sức để bảo vệ xã tắc, thì cũng nên nghĩ đến con dân nhiều năm nay đi.”

    Dương Hạo nói thẳng như vậy, không như lần trước kiêu ngạo ở Giang Nam, Lý Dục nghe vậy không phải không động lòng, nhưng lúc đó Từ Huyễn vẫn chưa về, hắn mong Triệu Khuông Dận có thể đồng ý với điều kiện xưng thần của hắn, bảo vệ giang sơn xã tắc.

    Hắn vẫn ôm một tia hy vọng như vậy, thế là từ chối khéo léo.

    Khi lần thứ hai Dương Hạo đến, tuyến ngoài quân Tống tác chiến, tuyến bắc quân Tống lần lượt chiếm lĩnh Viêm Châu, Bạch Lộc Châu, Giang Âm…

    Ngô Việt vương tiền thích quan đông lộ cũng diệt quân Đường phó viện, phá được Thường Châu.

    Tuyến Nam Vương Minh Sở Bộ ở Võ Xương Giang Châu đánh bại được hơn vạn quân Nam Đường, đoạt được 500 chiến hạm.

    Với tình hình như vậy, nếu như Lý Dục thức thời, nhanh chóng xuất binh mã, ra thành đầu hàng, có bại cũng là bại đẹp, hoặc là tập trung tam quân, quyết tử một trận với quân Tống, thế thì vị vua vong quốc này cũng được coi là oanh liệt.

    Nhưng Lý Dục lại không đánh cũng không hàng, vẫn làm như bình thường, kéo dài thời gian, rồi ngầm đưa ra mật chỉ, thúc dục thủ quân Hồ Khẩu đến Kim Lăng giải vây giúp, dùng cơ hội quý giá Từ Huyễn dành được làm cái giãy dụa cuối cùng.

    Song, mười vạn đại quân Hồ Khẩu, trong khoảnh khắc tan biến từ lúc nào không hay.

    Thủ tướng Hồ Khẩu Chu Lệnh Uân chỉ huy mười vạn đại quân, lấy chiến hạm lớn để đối phó với đại quân đến, muốn phá cầu nổi Thái Thạch, lao thẳng tới dưới thành Kim Lăng, chúng gặp thủy quân Tống Lưu Ngộ ở Hoàn Khẩu.

    Song phương lập tức triển khai đại chiến.

    Nhân mùa đông nước cạn, mặt nước không rộng, đại quân Chu Lệnh Uân chỉ có thể xếp thành hành dài hơn mười dặm, tuy chiếm cứ ưu thế về số người, song lại khó có thể thi triển.

    Lúc đó đang có gió đông nam, Chu Lệnh Uân nắm thời cơ, lập tức thổi kèn thu binh, đổ vô số dầu hỏa trên mặt sông, rồi châm lửa đốt.

    Lửa cháy ngùn ngụt, trong khoảnh khắc thiêu hơn tám ngàn quân tiên phong Tống, mấy trăm chiến chiến hạm.

    Không ngờ đến ông trời cũng trêu đùa với Đường quốc.

    Lửa vừa mới bùng lên, gió bỗng nhiên đổi hướng, gió đông nam trở thành gió tây bắc, đám lửa cháy lại bị gió thổi về phía bọn chúng.

    Chiến hạm Chu Lệnh Uân, những chiếc bè mảng chật chội trên sông, không có khe hở nào, cùng với thể lửa chảy hừng hực, trong chốc lát từng chiếc thuyền bị thiêu cháy, diện tích mặt sông Trường Giang hơn mười dặm biến thành đống tường thành bị thiêu rụi.

    Tướng Tống đối diện Lưu Ngộ thấy vậy há hốc mồm.

    Lúc này đại tướng Tống quốc Vương Minh lại nghe tin vội đến, trấn thủ đôi bờ Trường Giang, không cho quân Đường lên bờ.

    Chu Lệnh Uân lên trời không đường, xuống đất không cửa, vô cùng đau đớn, chỉ oán trời than đất bất công, sau đó thì tự sát.

    Cường viện duy nhất của Kim Lăng lúc này sụp đổ tan tành, Lý Dục khi nghe thấy tin thì người đần ra.

    Lúc này, Từ Huyễn đã về, tin mang đến không phải hi vọng mà là tuyệt vọng.

    Từ Huyễn mang nguyên vẹn danh ngôn của kẻ xâm lược Triệu Khuông Dận: “Bên giường há lại dung người khác ngủ say.”

    Dương Hạo cũng theo Từ Huyễn vào thành lần ba khuyên hàng.

    Lần này, Dương Hạo mang đến một chiến báo mới nhất của quân Tống, Tống tướng Đinh Đức Dụ và Ngô Việt quân thống soái Tiền Thích đánh bại năm nghìn quân Đường ở Nhuận Châu, thủ tướng Nhuận Châu Lưu Trừng mở thành đầu hàng.

    Cửa bảo vệ cuối cùng của Kim Lăng để kéo dài thời gian bị phá hỏng, Kim Lăng đã trở thành một tòa thành cô độc.

    Lý Dục buồn bã, lâm vào đường cùng, chỉ có thể đầu hàng, tình nguyện phái sứ thành Biện Lương, sau khi bàn bạc chi tiết thì hiến đất đầu hàng.

    Nhưng đến đêm, hắn lại triệu tập năm nghìn danh sĩ quả cảm tập kích doanh trại quân Tống, mơ tưởng rằng có thể đánh bất ngờ xoay chuyển thế cuộc.

    Về mặt địa lý mà nói, thích hợp nhất là đêm hôm tập kích đánh úp phía bắc doanh trại Tống.

    Địa **** tấn công mà hắn chọn không sai, tiếc rằng, các tướng lĩnh thủ hạ của hắn nhìn ra được, thì chẳng lẽ Triệu Khuông Dận cả đời chinh chiến lại không nhìn ra?

    Triệu quan gia đã sớm đích thân hạ chỉ, lệnh cho Triệu Quang Nghĩa để phòng nghiêm mật mặt bắc, đại quân bắc doanh đã sớm được bảo vệ.

    Một đêm khổ chiến, năm nghìn binh sĩ quả cảm Đường quốc không chịu thối lui, bị giết toàn bộ trong quân doanh Tống.

    Khi sáng sớm dọn dẹp chiến trường, từ trên người thi thể phát hiện ra phù ấn cấp soái tướng, đội cảm tử ấy là những chiến sĩ tinh anh của thủ quân Đường quốc, trong đó thậm chí còn có những tướng tá đích thân dẫn quân đảm đương làm cảm tử quân, họ tất cả đều bị chôn vùi ở đó, lực lượng nòng cốt của quân Đường đã không còn nữa.

    Lần tập kích này còn chọc giận tới Triệu Quang Nghĩa.

    Hắn lệnh cho Dương Hạo bao vây toàn thành Kim Lăng, lần này, điều kiện giảng hòa không phải là khuyên Lý Dục nữa, mà là một lá chiến thư của Triệu Quang Nghĩa, trong thời gian đêm nay, địa điểm ở Kim Lăng, quyết một trận tử chiến.

    Đêm, quân Tống công thành, đạn thạch như mưa, vô vàn thang, phi câu, xe pháo… thành Kim Lăng rộng lớn được coi thành trận chiến, trong thành những quân quan trung, hạ cấp có kinh nghiệm phần lớn đều đã tử trận trong trận đánh úp đêm qua, giờ đều là những viên quan mới được đề bạt, mang những bạch giáp quân vừa mới nhập ngũ không hiểu phải bắn cung tiễn thế nào, hoảng sợ chạy đến đầu thành Kim Lăng.

    Thành trì mặc dù vững chắc, còn cần cường binh tới thủ, quân đội như vậy, làm sao có thể phát huy được lợi thế phòng thủ của thành Kim Lăng được?

    Lúc này, tiếng la hét ngày càng gần, quân Tống nhanh chóng công tường.

    ***

    Lý Dục ngờ nghệch đứng dậy, đi chầm chậm ra ngoài, trong điện quá ư âm u, hắn mặc ấm một chút, cơ thể vốn hơi béo nên trông càng thêm mập, cái long bào mặc bên ngoài cũng không thể cho hắn thêm tinh thần được nữa.

    Dưới điện, tập trung rất nhiều vũ kỹ, cung nga, nội thị, mặt mày ai nấy đều tái xanh, có người không kiềm chế được sợ hãi đang khóc thút thít.

    Lý Dục đứng lại, ngẫm nghĩ, rồi nói với bọn họ: “Thành, không giữ được nữa rồi!”

    Lời này nói ra, mọi người trong cung vừa khóc vừa khấu đầu, tiếng khóc rung trời.

    Lý Dục lấy lại tinh thần, rưng rưng nói: “Các ngươi không cần ở lại trong cung, cùng trẫm đi đến chỗ chết nữa.

    Các ngươi lập tức rời cung, tìm một nơi yên tĩnh mà trốn tạm thời đi đã, các ngươi đều có tài âm nhạc, sau này dù Kim Lăng họ Lý hay là họ Triệu, nơi quyền quý môn đình đều không thể thiếu các ngươi.

    Haiz, truyền chỉ, mở tất cả các cửa cung, tài sản trong cung, cầm đủ dùng thôi, đi đi, đi đi.

    Các ngươi đều đi cả đi, sống cho tốt…”

    Các ca kỹ trong cung, cung nhân nội thị khóc lóc dập đầu tạ ơn Lý Dục, hoảng loạn bỏ chạy.

    Lúc này, lại có một tốp người hoảng sợ chạy tới, có khoảng mấy chục người.

    Lý Dục còn cho rằng đó là tốp người ca kỹ lúc nãy chạy lại, nguyện đồng sinh cộng tử với mình, lòng không khỏi cảm động, nhưng định thần nhìn lại, lại là các văn võ quan viên.

    Xem ra chức quan của họ không cao lắm, và phần lớn là không quen, nhưng quốc nạn đương đầu, còn có trung lương tiến đến hộ giá, so với tâm phúc của mình, thủ tướng Nhận Châu Lý Trừng mở thành đầu hàng quân Tống, đáng quý cỡ nào?

    Hai mắt Lý Dục ướt nhòe.

    “Các vị ái khanh…”

    Giọng Lý Dục run run, hai hàng lệ lăn dài trên má.

    “Bệ hạ, đại thế đã đến đường cùng rồi, thần liều chết tiến lên, xin bệ hạ đổi quần áo dân tráng, đem theo bảo vật, chúng thần nguyện giấu bệ hạ vào đám dân mà trốn chạy thoát thân.

    Mười chín châu Giang Nam giờ đã rơi vào tay người Tống rồi, nếu có được thời cơ, bệ hạ chưa chắc đã không thể đông sơn tái khởi.”

    Lý Dục nhìn cẩn thận, vị quan này có hơi quen quen, hình như là một Đường quan của hồng lư tự, cũng là họ Lý.

    Lý Dục hỏi: “Ái khanh là?”

    Lý Thính Phong nói: “Thần là Lý Thính Phong, Đường quan hồng lư tự.”

    Lý Dục giữ chặt tay hắn, khóc lóc nói: “Lý ái khanh, quân Tống bao vây Kim Lăng chặt như nêm cối, trẫm không thuộc đường, có thể đi về hướng nào?

    Lại đây, các người theo trẫm lại đây.”

    Lý Thính Phong nhắc đến bảo vật, Lý Dục bỗng nhớ đến bảo vật mà hắn quý trọng nhất, thế là đưa họ vội vàng đi đến Trừng Tâm điện, bên cạnh Trừng Tâm điện là Thanh Huy đường, hai nơi này đều là kho chứa những bảo vật vô giá.

    Lúc này thái giám trông coi ở đây nghe nói Lý Dục mở cửa cung, đầu hàng lấy đường sống, sớm đã bỏ chạy hết.

    Bảo vật Mạnh Sưởng Thục quốc là kim ngân ngọc khí, các loại ngọc thạch, bảo vật trong mắt Lý Dục lại không phải là kim ngân châu ngọc, mà là sách quý truyền thế, văn học bảo điển.

    Từ Tần Hán tới nay, mỗi lần Trung Nguyên chiến loạn, sĩ gia đại tộc lần lượt di dời về phía nam, điển tích sử sách cũng lưu lạc đến vùng Giang Nam.

    Lý thị tổ tôn có sức mạnh, bỏ ra rất nhiều tiền của để thu trữ, kết quả thì có thể thấy, mấy chục năm đã thu được những trân phẩm điển tích cô bản trong thiên hạ.

    Khổng Tử đọc Dị kinh Vi biên tam tuyệt, dùng da trâu và dây thừng đóng quyển.

    Bản thảo của Lã Bất Vi, Lý Tư, Tư Mã Tương Như, ngự bút của Hán Vũ Đế, bản thảo cuốn sử ký Tư Mã Thiên, bản tấu chương thỉnh chiến của quán quân Hầu Hoắc, lan đình tự của Đường Thái Tông đích thân vẽ, bút tích của Vương Duy, Lý Bạch, Bạch Cư Dị…

    Đây là bảo vật tổ tiên ba đời hắn khó nhọc tích lũy được mà truyền lại tới ngày nay, nhìn từng cuốn, từng trang đều có thể nói rằng nó là báu vật vô giá, máu trong lòng Lý Dục hừng hực, liền cao giọng nói: “Trẫm ban đầu từng nói, nếu người Tống thảo phạt, sẽ đích thân mặc giáp, dẫn hổ binh bắc cự quân Tống, nếu như sự bất thành, thì tự sát chứ không quy hàng.

    Giờ thành trì đã bị phá, quân địch vào thành, trẫm đã khó thực hiện được hứa hẹn thứ nhất, nhưng về cái thứ hai, trẫm nhất định phải làm cho bằng được.”

    Hắn đứng thẳng lưng dậy, tay nắm chặt nói: “Các khanh, trẫm… giờ có thánh chỉ cuối cùng cho các khanh.”

    Lý Thính Phong vội dẫn các tướng và quan viên nghe chỉ.

    Lý Dục lớn giọng nói từng chữ một: “Quốc sự đã không thể làm gì nổi, quân vương phải bảo vệ xã tắc, song ta đã không thể bảo vệ, làm chết đi xã tắc.

    Trẫm tức khắp nhập hậu cung, cùng với hoàng hậu châm lửa tự sát, tận trung với xã tắc.

    Các ngươi đi lấy vật dễ cháy ở quanh đây, mang vào Trừng Tâm điện, Thanh Huy đường đốt quách bảo vật đi cho rồi, chôn nó cùng với trẫm, sau đó thì tự mà trốn đi.”

    “Bệ hạ, bệ hạ, tuyệt đối không được.”

    Các quan viên nghe vậy mặt mũi tím tái, quỳ lạy khuyên can.

    Lý Dục phất tay áo một cái, nghiêm nghị quát: “Thánh chỉ cuối cùng của trẫm, các ái khanh cũng không tuân theo?”

    Ngừng giây lát, Lý Dục lại nói: “Trẫm đã quyết vậy, chớ nhiều lời!” nói rồi đi về phía hậu cung.

    Lý Thính Phong nghe thấy tiếng bước chân Lý Dục dần xa, từ từ ngẩng đầu dậy, mắt lạnh lùng nói: “Chư vị, tính mạng toàn gia các người có thể bảo toàn hay không, đều ở số bảo vật trong cung điện này.

    Trong Tống doanh có một vị đại nhân, không thích vàng bạc châu báu, chỉ thích văn thơ cổ chương, khi bổn quan xuất xứ Tống quốc đã biết được điều này.

    Nếu có thể bảo vệ chỗ báu vật này, hắn sẽ bảo vệ ta ngươi chu toàn.

    Huống hồ những thứ này đều là tâm huyết của người trước để lại, là những bảo vật quý giá, các ngươi nhẫn tâm cho nó một mồi lửa sao?

    Ý bổn quan là, chi bằng cứu lấy những bảo vật này, cứu lấy tính mạng gia tính ta ngươi, các vị thấy thế nào?”

    Mấy chục vị quan nhìn nhau, lòng mỗi người đều có chung ý nghĩ, rồi một người bước ra tức giận nói: “Lý đại nhân có ý vậy là kháng lại thánh chỉ ư?

    Ta tuy là tiểu thần, cũng biết tận trung với xã tắc.

    Giờ bệ hạ có mong muốn chết theo xã tắc, ta còn tiếc gì cái thân này, nguyện đi theo bệ hạ.

    Nếu ngươi sợ chết, thì cứ chạy đi, việc gì phải kháng lại thánh chỉ như thế?”

    Lý Thính Phong ảm đạm cười, đảo mắt nhìn xung quanh nói: “Các vị, đại thần trong triều, tất cả đều như quần áo mặc, nếu có thể bảo vệ được thân quyến, ta ngươi tiểu quan, nếu như vô công, trong chiến loạn, ai còn dám bảo toàn ta ngươi?

    Chỗ cô bản điển tàng này chính là vật bảo vệ tính mạng ta ngươi, các vị chết vì xã tắc, thế còn phụ mẫu thê tử có muốn bảo vệ không?”

    Đám người im lặng không nói câu gì, chỉ nghe thấy tiếng thở, vị quan đó tức giận đến mặt mũi đỏ gay, hét lớn: “Được, được, các người được lắm.

    Ta còn tưởng các người lâm nguy nhập cung, thực lòng hộ giá, hóa ra đều chỉ tính toán cái lợi của bản thân.

    Đừng có xem thành phá thế nguy, quân Tống vào thành, cung này trái lại vẫn là thiên hạ của bệ hạ.

    Ta sẽ đi báo cáo hoàng thượng, giết hết bọn gian nịnh các ngươi.”

    Người này phất tay áo bỏ đi, bên cạnh có một vị quan đột nhiên hét một tiếng, bổ nhào đến bóp cổ hắn.

    Các vị quan bên cạnh cũng phản ứng được, có người hoang mang đứng nhìn xung quanh, có người chạy đến bàn cầm lấy nghiên mực, có người thì cầm lấy lư hương, có người thì cầm lấy đồng hạc, nghiến răng nghiến lợi đập, coi đồng nghiệp ngày xưa thành đại thù sinh tử hung hăng mà đập vào.

    Ngọn đèn lay động, in cử động của bọn họ lên tường, tiếng hét của bọn họ còn thê lương hơn vị quan đó, mấy viên quan mơ hồ như bóp lấy máu thịt, nhìn mặt người nọ chết thảm, tay chân run rẩy buông ra, mặt còn trắng hơn cả người chết.

    “Các vị, sự việc hôm nay, các vị đều là người thông minh, nên biết tự giữ lấy mình, nếu không, đừng nói vị đại quan Tống quốc đó không tha cho các vị, tội kháng chỉ, giết đồng nghiệp, cả thiên hạ không dung.

    Bổn quan đã mua được ngự thiện phòng chủ sự và tây môn thủ tướng, các vị lập tức đưa bảo vật lên xe, ta theo xe xuất cung, chạy về thư viện Giang Nam!”

    Mấy chục viên tiểu quan hoang mang lo sợ, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, đồng ý chạy đi.

    ***

    “Hoàng thượng…”

    Vừa thấy Lý Dục, tiểu Chu hậu nước mắt ngắn dài nói.

    “Nữ Anh, giang sơn của trẫm…

    đã mất rồi.”

    Lý Dục rưng rưng nước mắt nói: “Trẫm sẽ lấy thân này chết theo xã tắc, ái khanh có nguyện đi cùng trẫm xuống suối vàng không?”

    Tiểu Chu hậu nức nở nói: “Hoàng thượng, thiếp chỉ là thân nữ yếu đuối, còn có thể đi đâu nữa đây?

    Thần thiếp là phi tử của hoàng thượng, thành bị phá cung bị nghiêng, thiếp sao có thể chịu được nỗi nhục này?

    Hoàng thượng nếu đi như vậy, thần thiếp xin đi theo hầu hạ.”

    “Được, được!”

    Lý Dục mỉm cười, hắn bỏ chụp đèn, cầm lấy ngọn nến, châm vào các rèm, màn che.

    Lửa nhanh chóng lan ra, thị tị nội thị trong cung khuyên can không kịp, ôm đầu chạy ra ngoài.

    “Nữ Anh…”

    Lửa cháy hừng hực, Lý Dục ôm lấy thân thể mềm mại.

    “Bùm!”

    Cửa thành bị phá, quân Tống đã giết chết thủ quân và mở cửa thành ra, đại quân ngoài thành chen chúc xông vào.

    Triệu Quang Nghĩa hăng hái vung tay lên vẫy, lớn tiếng cười nói: “Huy quân vào thành!”

    Tẩm cung hoàng hậu biến thành ngọn lửa ngùn ngụt trong đêm, lửa cháy ngút trời.

    “Bùm!”

    Một góc điện sập xuống, đám lửa như hàng ngàn con đom đóm bay lên, Lý Dục ôm tiểu Chu hậu lo sợ lùi vào mấy nàng, long bào của hắn đã bị đốt mất một góc, tóc tai dựng đứng lên, mặt mũi nhem nhuốc, bộ dạng lúc này như một tên ăn mày.

    Hắn quyết tận trung chết vì nước, nhưng hắn không thể ngờ rằng, khi đám lửa cháy, lại có nỗi sợ ấy.

    Lửa cháy xèo xèo, da thịt tựa hồ vỡ tan cả ra, hắn không thể tưởng tượng khi lửa đốt tới người hắn, lại đau đớn khó chịu đến vậy.

    Vì thế khi long bào của hắn bị đốt một góc, Lý Dục vội thay đổi quyết định, nhắm mắt ôm lấy tiểu Chu hậu vào lòng chạy ra ngoài.

    “Bùm!”

    Lại là một cây cột bị đổ.

    Lý Dục run rẩy, lắp bắp: “Ta… chúng ta hàng đi…”

    Lý Thính Phong ở Thanh Huy điện, Trừng Tâm đường, mang theo những quan lại và ngự thiện phòng chủ sự cùng đám tôi tớ lên xa, lúc đi vứt một mồi lửa, hủy bỏ dấu tích.

    Lý Dục hoảng sợ chạy đến điện Thanh Lương, trên đường đi nhìn thấy Thanh Tâm đường lửa cháy cuồn cuộn, khóc lóc thảm thiết.

    Những tinh hoa văn chương được truyền lại tự thời Xuân Thu chiến quốc, Tần Hán Tấn Đường, Hoa Hạ dân tộc mấy nghìn năm, chỉ một tiếng thánh chỉ của hắn mà bị đốt thành tro bụi.

    Vô số bảo vật hóa thành đám tro tàn, bảo vật quý giá đều do hắn thiêu đốt, hắn sao không khóc được.

    “Bệ hạ!”

    Vừa vào điện Thanh Lương, thì thấy Trần Kiều cầm lấy kiếm chạy đến.

    Vị khu mật sứ đại nhân này sau khi giết chết Hoàng Phủ Kế Huân, đích thân kiêm nhiệm thần vệ quân đô chỉ huy sứ, chủ trì Kim Lăng phòng ngự.

    Vừa thấy Lý Dục, Trần Kiều rưng rưng nói: “Bệ hạ, tướng lĩnh Mã Thành Tín, Mã Thừa Tuấn đang dẫn quân trên đường ngăn chặn quân Tống, bệ hạ sao lại mở rộng cửa cung để người tùy tiện ra vào lấy hết tài vật đi.

    Rất nhiều cung vệ quan binh đã cởi giáp, chạy hết rồi.”

    Lý Dục cười thảm nói: “Trần ái khanh, sự đã đến nước này, còn đóng cửa cung làm gì nữa chứ?

    Kệ bọn họ đi, trẫm…

    đã quyết định đầu hàng rồi.”

    “Gì ạ?”

    Trần Kiều vừa ngạc nhiên vừa giận: “Bệ hạ vốn đã thề chết không hàng, tướng sĩ toàn thành nguyện đồng sinh cộng tử với bệ hạ, giữ nước đến giây phút cuối cùng.

    Giờ cửa thành bị phá, lại quay ra quy hàng, há chẳng phải là trò cười cho thiên hạ sao?

    Bệ hạ, từ cổ chí kim, nước mất mới quy hàng, nhục nhã lắm bệ hạ à.

    Xin bệ hạ phong bế cung môn, quyết tử một trận đi, đại trượng phu có chết cũng phải chết cho oanh liệt chứ.”

    Lý Dục định chết rồi lại không chết, lúc này không còn dũng cảm đi chết nữa.

    Hắn lắc đầu thở dài, không nói gì.

    Trần Kiều thấy tình hình như vậy, quỳ xuống nói: “Đã như vậy, xin bệ hạ giết thần đi cho rồi.

    Thần là quan Đường quốc, phục vụ bệ hạ, xin bệ hạ nhân lúc quân Tống chưa đến nơi, kết liễu mạng thần đi, chờ đến lúc Triệu quan gia hỏi tội bệ hạ, bệ hạ có thể đổ hết tội vạ lên đầu thần.”

    Lý Dục nghe xong không khỏi khóc lớn, giữ chặt hắn nói: “Vận số đã đến gần, khanh chết đi còn ích gì, trẫm không nỡ ra tay!”

    Mặt cho Trần Kiều khẩn cầu, Lý Dục vẫn không làm.

    Trần Kiều bi phẫn nói: “Thần không chết đi, còn mặt mũi nào mà đi gặp kẻ sĩ Giang Nam?

    Bệ hạ muốn đầu hàng, thần không nỡ nhìn bệ hạ hàng.”

    Nói rồi chạy ra điện, nhìn khói lửa trong thành, hét lớn một tiếng rồi tự vẫn.

    Nội thị tận tâm đều chạy vào điện, hét lớn: “Bệ hạ, bệ hạ, quân Tống đã đến ngoài cung môn rồi…”

    Lý Dục run rấy, mặt mày tái nhợt ngẩng đầu hỏi: “Ai lãnh quân?”

    Nội thị đô tri run run: “Quân Tống đến cung môn thì thủ tại ngoại môn không vào, nô tì không biết là ai lãnh quân.”

    Lý Dục nghe vậy an tâm một chút, trầm mặc lúc lâu nói: “Ngươi đi nói với quân Tống ngoài cung môn, nói là… trẫm… xin hàng…”

    Vừa vào thành, các lộ tướng lĩnh phân nhau đi các nơi.

    Tào Bân dẫn quân vào cung môn, quân Tống vào thành đốt giết, nếu ngộ nhỡ để chúng vào cung làm bẩn hoàng hậu, bức tử hoàng đế, thì trước mặt Triệu quan gia còn đâu mặt mũi mà mở mồm.

    Khi đợi hắn chạy đến cung môn, chỉ thấy cửa cung được mở, rất nhiền quan nhân nội thị bịch lớn bịch nhỏ chạy ra, thủ tướng cung môn cũng đã hồn bay phách tán, còn tưởng Lý Dục đã tự vẫn.

    Tào Bân ngăn hai tên trong cung hỏi rõ tình hình, lúc này mới yên tâm, vội phái người đi thủ tất cả cung môn, không được vào mà cũng không được ra, đồng thời phái người đi báo tin cho Triệu Quang Nghĩa.

    Sau khi Dương Hạo vào thành, bèn dẫn thân vệ khiêng cờ chữ Tống từ sông Tần Hoài đến thẳng thư viện Giang Nam, hắn từng qua đây, rất quen các nơi gần đây, trước khi hắn đến thư viện Giang Nam, thì gặp mấy sĩ tử đang vội vàng chạy về hướng đại môn thư viện, đập tay vào viện môn, mong muốn được vào tránh nạn, mà lúc này một tốp quân Tống nhìn thấy họ đang lao tới.

    Mấy sĩ tử Giang Nam cơ thể gầy gò vô cùng, người nào người nấy như thân liễu, một đại hán thô xì lao tới, họ chỉ kịp hét lên, giọng nói vừa thanh vừa nhỏ hệt con gái.

    Mấy quân hán ban đầu còn sững người, sau đó cười hô hô ha ha: “Là con gái, họ là con gái”.

    Nói rồi càng lao đến, bỗng một thư sinh hét:

    “Dừng tay!

    Bệ hạ nghiêm chỉ, Tào tướng quân nghiêm lệnh, không được dâm tà, ngươi dám mạo phạm quân lệnh không?”

    Dương Hạo đứng một bên giục ngựa chạy tới, vừa lớn tiếng quát mắng, Mục Vũ đưa tay cầm đao, đánh vào má của quân hán kia, làm chúng hoảng sợ.

    Mượn ánh lửa ngẩng đầu, hắn nhìn Dương Hạo nhung trang, cưỡi ngựa cao lớn, phía sau có mấy tên hổ vệ, trong đó một người cầm đại kỳ, rõ ràng là một viên thượng tướng, không dám kháng lệnh, vội nhảy cẫng lên, xin lỗi vài tiếng, nhân lúc Dương Hạo vẫn chưa nhìn rõ bộ dáng, lệnh cho người của hắn chuồn đi.

    Dương Hạo đến gần, ghìm cương ngựa nhìn, chỉ thấy mấy sĩ tử quả nhiên là con gái, dung nhan xinh đẹp, tuy giả trai song không giảm chút nhan sắc, không khỏi nhẹ nhàng nói: “Binh rối loạn, các người chạy ra ngoài làm gì, mau mau về nhà của mình đi, đóng cửa cho chặt lại, thủ quân trong thành một khi bỏ kháng cự, ý chỉ trấn an sẽ đến, khi đó, các người tự khả vô ngu”.

    Một người bị quân hán đẩy ngã nhào, mũ đội lệch sang một bên, tóc rối tung lồm cồm bò dậy, nhìn Dương Hạo, bỗng nói: “Tướng quân trên ngựa, có phải là Dương tả sứ không?”

    “Hả?”

    Dương Hạo định thần lại nhìn, người con gái đứng trước ngựa tóc tai rối bù, đôi mắt nhanh nhẹn, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, có vẻ đã gặp đâu đó, nhưng do trời nhá nhem, hơn nữa cô ấy lại mặc đồ nam nhi, nên không nhớ ra cô ấy là ai.

    Dương Hạo không khỏi ngạc nhiên, giữ chặt chuôi kiếm: “Ồ, cô là?”

    “Dương đại nhân, nô gia là Diểu Nương, từng gặp đại nhân…một…hai lần…hic…gặp đại nhân mấy lần rồi…”

    “Diểu Nương?”

    Dương Hạo vô cùng ngạc nhiên, chăm chú nhìn, quả nhiên là cô, Dương Hạo không khỏi giật mình nói: “Diểu Nương, sao cô lại ở đây?”

    Diểu Nương buồn bã nói: “Khi cửa thành bị phá, Hoàng thượng bảo đám nô tì rời cung, Diểu Nương từ nhỏ đến lớn trong cung, không có chỗ nào đi, liền cùng với vài tỷ muội thu dọn đồ đạc, cải trang nam nhi, vốn là muốn chạy đến Tịnh Tâm thiền viện trốn, không muốn để cho quân hung hãn biết, thiền viện cũng bị họ thiêu cả rồi, đồng Phật cũng bị họ phá bỏ, nô gia sợ quá, nghĩ đến chỗ thư viện là nơi mà các quân hung hãn không thích nên chạy lại đây, không ngờ lại gặp họ…”

    “May mắn mà gặp được đại nhân, đại nhân, làm ơn cứu mạng…”

    Diểu Nương nói rồi, quỳ sụp xuống đất.

    Dương Hạo nghe lời khẩn khoản vô cùng do dự, hắn không có năng lực cứu giúp thiên hạ, thế gian bao chuyện bất bình làm sao lo được hết, nhưng nếu sự việc chính mắt mình trông thấy mà cũng làm ngơ, thực không phải với lương tâm, nếu giờ đuổi bọn họ đi, họ chẳng có chỗ nào có thể trốn, tất sẽ bị loạn binh tóm được, binh sĩ giờ đánh đến đây, ngày mai đánh nơi khác, không thể mang con gái theo người kè kè được, sợ rằng sau khi đưa họ đi như thế sẽ bị một đao làm thịt, đến lúc đó mình sao có thể yên tâm được?

    Nhưng nếu như muốn giúp, thì giúp thế nào đây?

    Trong thư viện đều là tộc người thân tín của Lý Thính Phong, cơ nghiệp Lý Thính Phong ở Giang Nam bị quét sạch, đang cần tìm nơi ở, hắn có lòng lôi kéo Lý Thính Phong làm cho mình, lúc này mới liều mạng tới, bảo vệ nhà hắn chu toàn, vốn trong doanh rất nhiều đại tướng đều hứa hẹn phải bảo vệ quan lại cho chu đáo, quy tắc ngầm này mọi người ngươi biết ta biết, ai cũng sẽ không làm trái.

    Nhưng mình không muốn văn vật Giang Nam bị hủy bởi loạn chiến, muốn làm của riêng, nếu Lý Thính Phong lần này sự thành, thì bảo vật vô giá kia giờ sẽ nằm trong thư viện, nếu để cho Diểu Nương bọn họ thấy…

    Diểu Nương ngại ngùng nhìn tướng lĩnh quân Tống không nói lời nào, thấy Dương Hạo ngồi trên ngựa chần chừ, Diểu Nương sợ hắn phẩy tay áo bỏ đi, liền khấu đầu liên tục, cầu xin: “Dương đại nhân, tính mạng của bọn nô tỳ đều nằm trong tay đại nhân, cầu xin đại nhân khai ân, cứu lấy chúng tôi với”.

    Diểu Nương quỳ xuống, mấy cô gái kia cũng lần lượt quỳ xuống, khóc thút thít cầu xin, Dương Hạo ghìm ngựa hơi xoay người, nghĩ ngợi một lúc nói: “Diểu Nương, bổn quan phái người bảo vệ các người rời khỏi đây, tìm nơi vắng lặng mà trốn tạm một thời gian, đợi khi chiến sự dừng lại, các người có thể tự tìm đường ra nhé”.

    Diểu Nương đâu chịu, tự dưng nhặt được một cây cỏ cứu mạng, có đánh chết cô cô cũng không chịu đi, sau Dương Hạo là mấy võ sĩ xem ra giống như bọn cường đạo, trời mới biết bảy tám cô gái như hoa như ngọc đi theo họ, bọn họ lại không nảy sinh ý đồ gì, giết người diệt khẩu thì sao.

    Hơn nữa, giờ nhìn tình hình trong thành, sợ rằng quan lại thân hào, ai nấy đều trốn hết rồi, nhà giàu bị phá, khắp thành là lưu dân, ngày mai tự tìm đường ra…đường ra ở đâu?

    Binh phỉ, dân phỉ, đến lúc đó chỉ có cùng đường, nếu như có thể bảo vệ tính mạng ở chốn loạn lạc này cũng được coi là tốt lắm rồi.

    Giờ nghe khẩu khí của Dương Hạo, rõ ràng là đang chối từ, người thương hoa tiếc ngọc lại là một đại quan, nếu bỏ qua hắn, sợ rằng sẽ không còn đường nào tốt nữa, tìm một chủ nhân tốt còn khó hơn lên trời.

    Diểu Nương lập tức khấu đầu cầu xin nói: “Thân thiếp bạc mệnh, không nơi an thân, ngay cả đại nhân cũng khai ân, bảo vệ đám nô tỳ, bọn nô tỳ này không có đường sống có thể đi, cầu xin đại nhân khai ân, thu lưu lại nhóm nô tỳ, đại nhân đại từ đại bi, xin hãy khai ân, đại nhân, cầu xin ngài…”

    “Dừng lại đi!”

    Dương Hạo nhướn mày, nhìn quanh, không có binh sĩ nào tới, mới nhỏ nhẹ nói: “Diểu Nương, nếu như hôm nay các cô theo ta, thì sẽ không được tự do đâu, huống hồ…nhất định phải rời xa quê hương Giang Nam, cô…hiểu không?”

    Dương Hạo thực khong nhẫn tâm đuổi bọn họ đi, nhưng nếu như giữ bọn họ lại, thì cái bí mật có điển tàng cô bản quý giá truyền từ xưa để lại sẽ bị họ phát hiện mất, mà chỉ có thể để họ theo Lý Thính Phong cùng đến Lô Châu, còn mình thì trở về Lô Châu ván bài lật ngửa với Đại Tống, tuyệt đối không được để họ tự do, đây là một câu hỏi lớn.

    Diểu Nương đương nhiên là hiểu, mặt cô không khỏi nóng ran, đại nhân có ý như vậy với mình, cả đời có thể dựa vào, tuy xấu hổ, song nỗi sợ hãi đã được trấn định lại, mấy cô gái vội đáp: “Nhưng được đại nhân bảo vệ tính mạng, đại nhân chính là phụ mẫu tái sinh của đám nô tỳ, bọn nô tỳ cảm kích cả đời này, nguyện cả đời bên cạnh đại nhân…”

    Dương Hạo thở dài, quay đầu nói: “Tiểu Vũ, ngươi mang bọn họ vào trong thư viện.

    Mấy người các ngươi đứng đều sang hai bên phải trái, chớ để loạn binh quấy rầy”.

    *****

    Trời sáng, Triệu Quang Nghĩa mặc long bào cưỡi ngựa đến trước cung môn.

    Tối qua chiến loạn, đắc tri Tào Bân đã thủ viện môn, không để cho Lý Dục tẩu thoát, Triệu Quang Nghĩa đã yên tâm rất nhiều, hắn không vội tới tiếp nhận đầu hàng của vua một nước, đó là việc quan trọng đến mức nào, thời khắc này sẽ ghi danh sử sách, đương nhiên cần phải rõ như ban ngày, được vạn dân chiêm ngưỡng.

    Trải qua một đêm loạn ly, quân Đường trong thành Kim Lăng đã hàng, đã chết, đã hoàn toàn không còn sự kháng cự, Triệu Quang Nghĩa cũng ước thúc loạn binh, khôi phục lại trật tự.

    Hắn ngồi trên ngựa đi trên quãng đường tới cung thành Đường Quốc la liệt xác chết và những vết máu còn chưa khô, sĩ binh đứng bên đường san sát nhau, kéo dài đến tận cung môn, sau binh sĩ là dân chúng Đường Quốc chạy tới xem, lúc này, Triệu Quang Nghĩa nhiệt huyết sôi trào.

    “Bệ hạ…”

    Nội thị đô tri đứng trước điện, gọi Lý Dục một tiếng.

    “Đất nước bốn mươi năm, ba nghìn dặm địa sơn hà, …

    Lý Dục mặc bộ quần áo trắng, rơi lệ, nhìn đám nội thị trong cung, buồn bã nói: “Đi thôi!”

    Cung môn từ từ được mở ra, quân Tống đứng thành hàng trước cửa, Triệu Quang Nghĩa, Tào Bân, Dương Hạo, Tào Hàn và đám văn võ xuống ngựa xong, lặng lẽ nhìn đội ngũ đi ra từ trong cung.

    Mấy chục quan viên Đường Quốc, mặc quần áo trắng, Lý Dục đứng giữa, để lộ thịt trắng béo mập, cầm một đầu bạch dương, rối bù đi tới, nghiêm túc dâng lễ vật xin hàng.

    Phía sau hắn, hai tên nội thị, một tên đưa cao thư xin hàng, một tên thì cầm quốc tỉ, ở chỗ đội ngũ còn bê một cái quan tài, ý là đáng chết vạn phần.

    Lúc này tinh thần Triệu Quang Nghĩa rất tốt, ba tháng bình định Đường Quốc, hắn làm được rồi.

    Quân vương Đường Quốc sống không bằng chết nhận tội trước mặt hắn, hắn đã làm được.

    Hắn còn gì không hài lòng nữa?

    Khi Lý Dục quỳ xuống nhận tội, Triệu Quang Nghĩa nhảy xuống khỏi ngựa, nhẹ nhàng nâng hắn dậy, hiến hàng lễ tất, cởi áo bào ngoài của mình phủ lên người Lý Dục, vỗ về một lúc, rồi mới mời Lý Dục cùng về trong doanh trại của hắn.

    Lúc này Lý Dục bị giam lỏng trong doanh, đợi Lý Dục được mang ra, Triệu Quang Nghĩa thu vẻ tươi cười lại, nghiêm túc nói: “Giờ Lý Dục đã hàng, thông báo tin Lý Dục quy hàng cho khắp thiên hạ, châu phủ Đường Quốc, thủ thành định ngày mà dâng thành đầu hàng, người nào kháng mệnh không theo, một khi thành bị phá, tàn sát hết dân trong thành”.

    Dương Hạo rùng mình, Triệu Quang Nghĩa hạ lệnh sẽ tàn sát hàng loạt dân trong thành, giờ đường hoàng hạ lệnh, thế là thế nào?

    Dương Hạo nhúc nhích người, Triệu Quang Nghĩa đã nói tiếp: “Quốc Chúa Giang Nam đã hàng, tên nào vẫn theo thành không hàng, làm sĩ binh tận trung với Đường Quốc, tiêu diệt hết, tro tàn một khi đốt hết, không biết sẽ chiến loạn ra sao, cô độc chống lại cũng chẳng ích gì, đây là quân lệnh, chớ nhiều lời”.

    Dương Hạo thở dài, dừng bước chân.

    Rời khỏi lều soái, Tào Bân nhìn Dương Hạo, nói: “Dương đại nhân có cách nghĩ khác với Tấn Vương sao?”

    Dương Hạo lắc đầu: “Nếu Giang Nam nhất như người Thục, kéo cờ tạo phản, tập hợp đại quân, không biết sẽ dẫn đến bao nhiêu người ly loạn đây, Tấn Vương lấy giết chỉ giết, Dương Hạo hiểu nỗi khổ của Thiên Tuế, trường thông không bằng đoản thông, nhưng…sau khi thành phá còn cần giết dân trong thành, không khỏi gánh nặng chết chóc quá nặng.

    Rất nhiều dân chúng bất đắc dĩ mà ở tron thành, và cũng không thề sống chết nguyện trung thành với Đường, nếu như ngọc thạch đốt hết, không khỏi làm người ta oan thán”.

    Tào Bân nói: “Đúng vậy, Tào mỗ cũng nghĩ vậy, cho nên đã lệnh cho khoái mã về bẩm báo với Kinh thành, để Bệ hạ lo liệu chuyện này, chứ giết thế này…hic…mong…thánh chỉ sớm tới”.

    Hắn nhìn về phương bắc thở dài nói: “Dương tả sứ, chúng ta đi gặp Lý Dục, Tào Bân có việc, kính nhờ đại nhân”.

    Dương Hạo không biết Tào Bân tại sao như vậy, chỉ đi cùng với hắn, đến nơi giam lỏng Lý Dục, Lý Dục vội chạy ra nghênh đón, Tào Bân nói: “Bệ hạ nhớ Quốc Chúa đấy, nay Quốc Chúa trung thành đến hàng, Bệ hạ tất sẽ khen ngợi.

    Ngày mai Tấn Vương Thiên Tuế sẽ sắp xếp cho Quốc Chúa đến Biện Lương gặp Bệ hạ, Quốc Chúa giờ lệnh cho gia quyến đi chuẩn bị đi, chuẩn bị vàng bạc đồ cống nạp, có bao nhiêu thì cầm hết đi, nếu không sau khi tài vật bị niêm phong, rồi không cầm ra được nữa”.

    Lý Dục buồn bã nói: “Tội thần khiến Bệ hạ tức giận, lần này đi Biện Lương, tính mạng khó mà bảo toàn, còn mang theo tiền của đi có ích gì?”

    Tào Bân mỉm cười nói: “Bệ hạ nhân từ, tuyệt đối sẽ không làm thương Quốc Chúa.

    Nhưng…lần này đi nhận chức quan, bổng lộc chắc sẽ ít, cuộc sống sợ sẽ không hậu đãi được như trước kia.

    Quốc Chúa sống an nhàn sung sướng lâu rồi, sao chịu được cảnh thanh bần cực khổ.

    Nếu Quốc Chúa có ý, bổn tướng sẽ phái một đạo nhân mã, mời Dương đại nhân chiếu ứng, theo ngươi vào cung mang vác tiền của”.

    Tào Bân nghe vậy vừa mừng vừa lo, vội vàng bái tạ, rồi lập tức bảo nội thị bên người theo Dương Hạo vào thành.

    Binh tướng thủ cung môn là bộ hạ của Tào Bân, được tướng lệnh bèn theo Dương Hạo vào cung, trong cung rắn mất đầu, hoảng sợ, vừa nghe Dương Hạo đến, Tiểu Chu hậu cũng bất chấp lễ nghi, vội vàng ra nghênh đón nói: “Dương đại nhân, Quốc Chúa nhà ta giờ sao rồi, gắn vào tội trạng gì?”

    Tiểu Chu hậu lúc này như mơ ngủ, kiều diễm, lúc này vô cùng tiều tụy, mặt mày ảm đạm.

    Dương Hạo hơi thi lễ về phía cô, vẻ mặt ổn hòa nói: “Nương nương chớ nên lo lắng, Quốc Chúa giờ vẫn rất tốt.

    Ngày mai sẽ đưa Quốc Chúa và nương nương đến Biện Lương gặp Bệ hạ, Dương mỗ hôm nay đến là theo sự phó thác của Quốc Chúa, bảo nương nương chuẩn bị vàng bạc và các đồ châu báu, trước tiên đưa chúng vào trong doanh, để mai khởi hành tránh không kịp chuẩn bị”.

    Tiểu Chu hậu nghe nói Lý Dục không sao, thở phào nhẹ nhõm, cô cảm ơn Dương Hạo, nghĩ chi li, không biết nên mang theo vật nào, cô từ nhỏ tới lớn sinh ra và lớn lên trong gia đình phú quý, đến khi trưởng thành thì trở thành Hoàng hậu của Đường Quốc, cầm kỳ thi họa thì không ai sánh bằng, song lại không có sở trường về quản lý tài sản, nghĩ ngợi một lúc lâu, bèn dặn dò nội thị đô tri, tùy ý sắp xếp tiền của, đặc biệt là tứ bảo trong phòng Lý Dục luôn nâng niu giấy trừng Tâm điện, nghiên Long Vĩ, mực Lý Đình Khuê và gói chúng thật kỹ lưỡng vào bảy tám mươi chiếc hòm, nghìn ơn vạn tạ giao cho Dương Hạo.

    Dương Hạo nhìn mỹ nữ buồn bã, và vô cùng lo sợ, không đành lòng, hơn nữa hắn còn trộm vật quý vô giá của nhà người ta, giờ thấy chủ nhân vậy cũng hơi không vững tin, cho nên hắn cũng không ở lại lâu, thấy cô đã thu dọn kha khá, liền cáo từ đi ra.

    Dương Hạo hộ tống bảy tám chục hòm ra khỏi cửa thành Kim Lăng, phía trước có thân binh Tào Bân không có gì đáng ngại, lúc này đi, kính bôn thư viện Giang Nam.

    Người của hắn còn thủ ở thư viện, Dương Hạo vào thư viện Giang Nam, Lý Thính Phong lập tức ra nghênh đón.

    Dương Hạo hỏi: “Việc đã lo ổn thỏa chưa?”

    Lý Thính Phong cung kính cười nói: “May mắn không sao”.

    Dương Hạo thở phào, mặt tươi cười nói: “Vàng bạc châu báu, nếu mất có thể lấy lại được, chỗ văn chương vô giá đó có từ thời Hoa Hạ mấy nghìn năm tinh túy, một khi có bị mất mát, cũng không thể nào lấy lại được, Lý huynh có thể giữ gìn, cho dù ngàn năm sau, hậu thế cũng sẽ cảm động và nhớ nhung công lao to lớn của huynh đài”.

    Lý Thính Phong xua tay cười nói: “Không dám, không dám, điều đó xuất phát từ ý của Dương huynh, Lý mỗ chỉ là người thực hiện thôi.

    Ha ha, không ngờ Dương huynh thực là người thích sách, hao hết cả tâm tư, không cần đồ châu báu mỹ nữ, lại chỉ thích văn thơ kinh điển, thực là khiến người ta bái phục”.

    Hắn nói đến châu ngọc mỹ nữ, Dương Hạo bèn nghĩ tới hôm qua cứu Diểu Nương và mấy ca kỹ vũ trong cung, liền mỉm cười hỏi: “Đúng, hôm qua bảo Tiểu Vũ đưa mấy cô gái vào đây, đã sắp xếp ổn thỏa chưa?



    Lý Thính Phong nói: “Đại nhân đã an bài, ai dám quấy rầy họ, giờ đã dàn xếp phía sau rồi”.

    Dương Hạo gật đầu, mặt lại tươi cười hỏi: “Cơ nghiệp Lý huynh đều ở Đường Quốc, giờ cơ nghiệp bị hủy, dự tính đợi Giang Nam bình lặng lại, lại khôi phục Đông Sơn, hay là…muốn di cư?”

    Lý Thính Phong mắt sáng lên, hỏi lại: “Giờ Giang Nam đã quy Tống, liệu trong mấy năm Tống Quốc nghỉ ngơi lấy lại sức, hưu binh nghỉ dân, kiểm kê nội chính, lấy lại lực lượng, không biết Dương huynh khi nào về tây bắc, chủ trì đại cục?”

    Dương Hạo hơi tính toán, nói: “Muộn nhất sẽ không quá tháng 7 năm nay, cây cỏ tươi tốt, dê béo mã tráng”.

    Lý Thính Phong cười nói: “Đã như vậy, Lý mỗ lần này đi Lô Châu, thì sẽ qua đó cung hầu đại nhân, còn về gia nghiệp Lý Thị, cũng sẽ lần lượt rời đến Tây vực”.

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Người trong Thừa Tự đường thực cẩn thận, xem ra Lý Thính Phong này còn chưa hết hy vọng đạp chiến thuyền của ta.

    Thế giới này không có chế độ tiên tiến nhất, hoàn mỹ nhất, chỉ có nhập gia tùy tục, thích hợp với chế độ của địa phương, nếu ta quật khởi tây vực, tuyệt đối không thể giống như tân triều Vương Mãng hoàng đế rập khuôn với một chế độ hoàn mỹ trên giấy, còn về thực hiện, sợ kéo dài chế độ môn phiệt Tùy Đường trở lại đây, mới có thể có được sự ủng hộ thế lực người ta”.

    Trong lòng nghĩ vậy, Dương Hạo nói: “Được, quay đầu lại Dương mỗ sẽ thu thư nhất phong, sau khi Lý huynh đến có thể giao cho nghĩa phụ Dương mỗ, ông ấy nhất định sẽ nhận.

    Dương mỗ nghĩ mấy vị cô nương, sợ…họ cũng không thể không phó thác Lý huynh, cùng đi Lô Châu”.

    “Đại nhân đến rồi, đại nhân đến rồi”.

    Mấy cô nương sống sót sau tai nạn vừa nhìn thấy Dương Hạo thì như gặp được người đáng tin cậy kêu lên.

    Họ vẫn giả trang nam nhi, tuy hơi gượng song vẫn xinh đẹp vô cùng.

    Người trong Đường cung đi ra, quả nhiên bộ dạng thướt tha Giang Nam, mỗi người đều là một giai nhân trong thiên hạ.

    “Đại nhân đến rồi sao?”

    Diểu Nương ở trong phòng nghe thấy, vội nở nụ cười hỏi han, lúc này tuy không son phấn, nhưng được ánh mặt trời chiếu, khuôn mặt nhẵn không tì vết, cô đưa ngón tay ngọc ra, vuốt lại mấy sợi tóc bay rối, và nhìn về phía hắn, và đi đến.

    Đối với vị ân chủ của mình, cô chỉ là một thiếu nữ mà thôi, trong thời loạn, có thể tìm một nơi yên bình chính là sự thỏa mãn lớn nhất, giờ Dương Hạo đã là chỗ dựa đáng tin duy nhất của cô, đến thư viện, nhìn thấy đống văn chương vô giá, cô càng hiểu Dương Hạo không có dã tâm giết bọn họ diệt khẩu, nên cô vô cùng cảm động.

    Cô vội vàng đến gặp Dương Hạo, Dương Hạo mỉm cười với họ nói: “Các cô yên tâm ở đây mấy ngày, ngày mai Lý Dục sẽ vào kinh, thành Kim Lăng qua vài bữa nữa sẽ không còn nghiêm mật thế này nữa, đến lúc đó bổn quan sẽ sắp xếp cho các cô một nơi an toàn”.

    Diểu Nương giật mình: “Đi nơi nào?

    Nô gia…nô gia và mấy tỷ muội không theo đại nhân về Biện Lương sao?”

    Dương Hạo cười lớn nói: “Chớ có hỏi nhiều, các cô chỉ cần yên tâm ở đây, bổn quan đồng ý cứu các người, thì sẽ không bỏ rơi giữa đường đâu”.

    Diểu Nương vội dịu dàng nói: “Vâng, nô gia nào dám hỏi đại nhân nhiều, chỉ là…được đại nhân giúp đỡ, cứu lấy tính mạng của mấy tỷ muội tôi, chúng tôi đều vô cùng cảm ơn đại nhân, muốn ở bên cạnh đại nhân, bưng trà rót nước, trải giường trải chiếu, nghiên mực mài mực, thơ ca, hầu hạ đại nhân…”

    Dương Hạo cười ha ha, nói: “Diểu Nương, nếu cô có thực là thông minh thì không cần nói những lời đó với ta, các cô ở trong cung cũng là vũ nhạc ca kỹ, không phải là cung nữ bình thường, Dương mỗ há lại giận dữ, đem các cô làm nha đầu sai khiến?

    Các cô cho dù yên tâm đi đến nơi ta đã sắp xếp cho các cô, sau này nếu có phu quân vừa ý, bổn quan làm chủ, để về sau các cô có cuộc sống yên ổn”.

    Đám người Diểu Nương không chịu tin, vội nhẹ nhàng nói: “Bọn nô tỳ giờ được đại nhân thu nhận, đương nhiên là toàn tâm toàn ý phụng dưỡng đại nhân, chỉ cần đại nhân không chê, thì đám nô tỳ cả đời sẽ hầu hạ đại nhân”.

    Dương Hạo thở dài nói: “Đừng say đắm quá vậy, chỉ nói đến đây thôi, đến nơi đó các cô nhất định phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, nếu không…một khi hai hổ mẹ nhà bổn quan tức giận, bổn quan cũng không bảo vệ được các người đâu.

    Nữ nhân nhà Dương gia ghê gớm lắm.

    Mấy cô gái nghe hắn nói vậy, khúc khích cười, mấy cô gái cải trang nam nhi che miệng cười, liếc mắt nhìn, thực xinh đẹp vô cùng.

    Diểu Nương thản nhiên nói: “Đại nhân là chủ một nhà, còn không quản nổi nương tử của mình sao?”

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: “Thực không giấu gì các cô, ở chỗ bổn vương, bổn vương là loại bỏ đi, các cô lần này đi Lô…à, nhất thiết phải cẩn thận, bổn quan có thể cứu được tính mạng các cô trong nghìn mã quân, nhưng các cô không nghe lời, rơi vào miệng cọp, bổn quan cũng không thể cứu được”.

    Diểu Nương nhìn Dương Hạo, thầm nghĩ: “Vị đại nhân này xem ra cũng khôi hài, hoàn toàn không giống với đám người trước đây trước mặt Quốc Chúa.

    Đi cùng với vị chủ nhân này, về sau…sẽ không khổ đâu…”

    Chương 375:Vướng mắc.

    Triệu Quang Nghĩa phái đại tướng thủy quân Lưu Ngộ, hộ tống thống soái kỵ binh Đinh Đức Dụ dẫn trọng binh.

    Tào Bân đích thân đi theo, đưa phu thê Lý Dục và toàn bộ hoàng tộc Lý Thị tới Biện Lương, đồng thời viết một bức chiến báo, dâng lên Hoàng đế.

    Trong tấu biểu có viết: quân Tống thảo phạt quân Đường, phụng chỉ dụ của Hoàng đế, khi tấn công Kim Lăng nghiêm cấm tàn sát kẻ vô tội, nghiêm cấm cưỡng dâm bắt người cướp của, đại quân vào thành, quân kỷ nghiêm minh, những sĩ hào dân chúng Đường Quốc vô tội, sĩ phu Giang Nam phải được bảo toàn, không được cướp bóc hào thân Kim Lăng, kho phủ triều đình chiếm giữ đều phải được niêm phong, không được mất kiện nào.

    Vương giả Đại Tống hùng binh có nhân có nghĩa, cho nên đến đâu, dân chúng Giang Nam không thể không kính phục, đây là hồng phúc của Bệ hạ…

    Lần này, các sĩ binh từ trong tiền thành gia Cần Chính điện đại học sĩ, Tiền đại học sĩ vì có loạn binh vào nhà cướp bóc không kịp thời lên án mạnh mẽ, một nhà sáu mươi tám người không phân biệt già trẻ trai gái đều bị giết hại.

    Các ngõ hẻm, chân tường kẽ tóc, đi qua thì sẽ phát hiện rằng, thi thể nữ tử trần trụi non nớt nằm ngửa mặt lên, trên người một mảnh che thân cũng không có.

    Thời kì Kiến Vu lương triều, cao có tòa tháp Thăng Nguyên Kim Lăng nguy nga hơn mười trượng, dư âm vẫn còn, sập tòa tháp, có hơn một ngàn oan hồn, đây là vì dân chúng trốn chiến loạn nên chạy đến Phật tháp, vốn nghĩ rằng tự viện tương đối an toàn, song lại bị loạn binh châm lửa thiêu, và họ ở trong đó chờ chết…

    Song, chiến báo của Triệu Quang Nghĩa không coi là nói dối, so với sự mãnh liệt cướp bóc Vương Toàn Bân khi đánh chiếm thành đô, Kim Lăng thực sự dân chúng lầm than khắp nơi, sát thần Vương Toàn Bân chỉ là phụ trợ thêm, Triệu Quang Nghĩa mới chính là Phật sống vạn nhà, nên thưởng cho ông ấy chút hoa hồng.

    Mặt Triệu Quang Nghĩa giờ cười giống như đóa hoa hồng đáng yêu, nụ cười của hắn nhìn già trẻ nhà Lý Dục lên thuyền rời đi, mùi vị sinh sát đó khiến hắn vô cùng hài lòng.

    Lý Dục đã được đưa vào Kinh rồi, các châu phủ Giang Nam đều đã cắm cờ Tống, bình định nơi đó xong, sẽ trở về Khai Phong, hắn sẽ nhận được sự hoan nghênh long trọng cỡ nào?

    Đến lúc đó, thành tựu quân công hắn đều chiếm thượng đỉnh, Hoàng huynh còn dám phiêu lưu giang sơn, truyền ngôi vị cho Hoàng tử sao?

    Đọc đến đây, Triệu Quang Nghĩa xoa tay, nhiệt huyết sôi trào.

    Đầu thuyền, nhìn về thành Kim Lăng càng ngày càng xa, Lý Dục không khỏi buồn bã, hắn vịn vào mép thuyền, nhìn về Kim Lăng xa xa, ngâm:

    “Đường thuỷ sơ trừng tự ngọc dung

    Sở tư hoàn tại biệt ly trung

    Thuỳ tri cửu nguyệt sơ tam dạ

    Lộ tự trân châu nguyệt tự cung

    Thâm viện tĩnh

    Tiểu đình không

    Đoạn tục hàn châm đoạn tục phong

    Vô nại dạ trường nhân bất mị

    Sổ thanh hoà nguyệt đáo liêm lung

    Dịch thơ:

    Hồ nước vừa in tựa ngọc dung

    Vẫn trong ly biệt, kẻ ta mong

    Mồng ba tháng chín đêm hôm đó

    Móc tựa trân châu, nguyệt tựa cung

    Thâm viện tĩnh

    Tiểu đình không

    Chày chập chùng khua, gió chập chùng

    Khốn nỗi đêm trường không chợp mắt

    Nguyệt đưa từng tiếng lọt liêm lung ”

    Ngâm đến đây, thì nấc nghẹn không thành tiếng.

    “Bệ hạ…”

    Tiểu Chu hậu đi nhẹ lại đến trước mặt hắn, kéo khăn che mặt, khuôn mặt khả ái đẹp hơn hoa ngọc, cũng đã đẫm lệ, hai phu thê nắm tay nhau không nói gì.

    Nước sông lững lờ chảy, chiếc thuyền đi từ từ, lòng người buồn bã, lần này, từ miếu ly quốc, sẽ có ngày trở về không….

    *****

    Kim Lăng nhanh chóng được mở cấm thành, các tướng lĩnh đều cho rằng, Kim Lăng đã không còn thế lực phản kháng, cũng không chuẩn bị nổi thế lực phản kháng nữa, nhanh chóng hồi phục lại bình thường, để dân chúng an cư lạc nghiệp, để giúp uy vọng của triều đình được tăng lên, Triệu Quang Nghĩa làm việc thiện.

    Mở cấm thành, các vị tướng quân mới tiện đưa tiền của vợ con người nhà ra thành, đưa về Biện Lương, Triệu Quang Nghĩa trong lòng biết rõ điều này, tự cũng sẽ không làm hỏng việc tốt của đám viên tướng dũng mãnh này.

    Dương Hạo quan sát hai ngày, phát hiện rất nhiều tướng lĩnh ngông nghênh hộ tống đội xe rời Kim Lăng, không bị chất vấn gì, mới thông báo Lý Thính Phong lên đường.

    Đoàn người họ lại không ít, hai mươi mấy đại xe, hơn trăm người, Dương Hạo đích thân hộ tống, khi đi ở trên đường, gặp ngay Tào Hàn.

    Tào Hàn là một viên đại tướng dưới quyền của Tào Bân, hung dũng vô cùng, đôi mày như nhuộm mực đen xì, đôi mắt đằng đằng, uy vũ bất phàm.

    Hôm qua hắn vừa mới hộ tống mấy chục chiếc xe rời thành, không ngờ hôm nay lại gặp Dương Hạo lén lút rời đi.

    Tào Hàn nhìn thấy hắn từ xa, nhếch miệng cười, đoàn người Dương Hạo đi vô số nữ quyến cải trang thành nam nhi.

    Dáng điệu uyển chuyển, rõ ràng là thư sinh con gái, đâm ra càng vui, đi đến trước mặt Dương Hạo, còn giơ ngón cái lên, khen hắn: “Được lắm, rất nhiều võ tướng đều đánh không qua ngươi”.

    Dương Hạo hơi xấu hổ, mặt hắn đỏ gay, thấy Tào Hàn mặc giáp, cầm thương thúc ngựa, bên cạnh là độ ngũ dài, khi hai người chào hỏi nhau, Dương Hạo ghìm dây ngựa, mỉm cười nói: “Tào tướng quân vất vả, đang đi tuần thành đó sao?”

    Tào Hàn cũng ghìm ngựa lại, cười dài thi lễ nói: “Không phải, mỗ phục lệnh Tấn Vương Thiên Tuế đang đi chinh phạt Giang Châu”.

    Dương Hạo ngạc nhiên hỏi: “Giang Châu?

    Giang Châu chưa chịu hàng sao?”

    “Đúng”.

    Tào Hàn cười rộ lên: “Thủ quân Giang Châu đã được tin Lý Dục hiến thành xin hàng, song lại không chịu quy thuận.

    Giờ toàn 19 châu Đường Quốc, chỉ còn thừa lại một thành đó, thực không biết thời thế, rồi đừng có trách đao người Tống ta không có mắt?”

    Dương Hạo có vẻ hơi bất an nói: “Tào tướng quân, quân Đường còn cố giữ thành không hàng.

    Những dân chúng vô tội trong thành, chẳng lẽ cũng chấp họ sao, thực đáng thương, đâu phải chuyện gì cũng có thể do tự họ làm chủ?

    Tào tướng quân uy phong lẫm liệt, một tòa Giang Châu có thể mã đáo thành công, song đức thượng thiên, mong Tào tướng quân có thể thông cảm cho nỗi khó khăn của bách dân, khi thành bị phá, cũng nên mở rộng lòng tha thứ, đó sẽ là công đức lớn cho con cháu về sau”.

    Tào Hàn cười càng to hơn nói: “Dương đại nhân quả nhiên là một thư sinh, mở miệng là nói đến nhân nghĩa.

    Công huân tướng quân chắc được, chủ yếu là dựa vào nhát đao thôi, Lý Dục tín Phật, thế mà có ai đến cứu con cháu hắn?

    Đạo thần Phật, ta khuyên Dương đại nhân chớ có tin hắn.

    Tàn sát là tội, tàn sát vạn là vi hùng, đồ đắc 900 vạn, vi hùng trung hùng, cứ coi như cái thế gian này có thần Phật, Tào Hàn tu cũng là đạo A Tu La, không giết gì?

    Ha ha, Dương đại nhân giờ đang bận thì đưa người về quý phủ đi?

    Tào mỗ không làm phiền nữa, cáo từ…”

    Tào Hàn nghe lời Dương Hạo, chỉ thấy buồn cười ghê gớm, nhưng biết hắn là người thân cận bên Triệu Quang Nghĩa, nên không dám đắc tội, lời nói còn rất khách khí, nói xong Tào Hàn cưỡi ngựa chắp tay thi lễ, rồi lệnh cho quân đi.

    Dương Hạo nhìn theo bóng dáng của hắn không khỏi thở dài: “Tào Bân tướng quân đã phái người đi đưa thánh chỉ cho Triệu Khuông Dận rồi, không biết thánh chỉ khi nào mới đến, nếu như muộn, thành Giang Châu bị phá, sợ lại bị tàn sát khủng khiếp.

    Chẳng lẽ từ hậu Đường diệt vong, cuối cùng là triều Tống, Kim Lăng không bì được với Tô Hàng, cho nên Minh Thanh mới hồi phục nguyên khí, các nơi cướp bóc thực rất nghiêm trọng, mọi thứ phá rồi có thể hồi phục lại, sĩ thân thương nhân đều giết hết rồi, sợ hãi mà chạy hết rồi, muốn hồi phục lại đâu có dễ…

    ********

    Giang Châu không có trọng binh trấn thủ, thủ tướng cũng không nổi tiếng, nhưng thành trì cô độc không có sự viện trợ, toàn Giang Nam một lá cờ độc lập, sau khi Đường chúa Lý Dục xưng thần đầu hàng, đầu thành của nó đã bay theo cờ Đường rồi.

    Họ cũng biết mình không thể trấn thủ được Giang Châu, nhưng vẫn trấn thủ ở đó, không màng sinh tử.

    Chỉ vì mình nhiều năm ăn bổng lộc Đường Quốc, cần phải có bổn phận quân nhân đến cùng.

    Không biết thời điểm sao?

    Đúng.

    Trung thành tận nghĩa sao?

    Đúng.

    Họ là người Tống, vốn có trách nhiệm bảo vệ đất, nhưng lúc này bảo vệ, mang lại những sự thương vong cho dân chúng trên mảnh đất đó, nhưng ai có thể chịu trách nhiệm cho họ đây?

    Dù có là Dương Hạo, cũng không thể đứng ở góc độ hậu thế mà đi khuyên họ đừng kháng cự lại nữa.

    Sau khi Tào Hàn đi được bốn ngày, tin thành Giang Châu bị phá vẫn chưa được đưa đến, khoái mã của triều đình đã đến, thánh chỉ của Triệu Khuông Dận được đặc sứ mang đến, trên thánh chỉ nói Lý Dục đã hàng, những kẻ không đủ gây sợ hãi một khi tấn công thành trì, nhất thiết không được tàn sát người vô tội, để khỏi sinh linh kêu thán, dân chúng bất an.

    Dương Hạo nghe được tin này vui mừng khôn xiết, vội đi gặp Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa nhìn hấy Tào Bân dấu hắn thánh chỉ triều đình, lòng vô cùng không vui, vừa nhìn thấy Dương Hạo đến chung ý nghĩ với Tào Bân, lòng càng bất mãn, nói với Dương Hạo: “Tào Hàn đã đi được mấy ngày rồi, tin thành Giang Châu bị phá vẫn chưa đến, Bệ hạ đưa ra chiếu thư này cùng đã muộn mất rồi”.

    Dương Hạo bất chấp vội nói: “Thiên Tuế, tin Tào Hàn phá thành không phải còn chưa tới sao?

    Chiếu thư này vị tất không thể cứu được bách tính Giang Châu.

    Nếu chúng ta nhận thánh chỉ mà không nói với đại quân công thành, một khi đồ tăng bị giết hết, mặt mũi Quan Gia phải để đâu, chúng ta cũng không còn mặt mũi nào nữa”.

    Dương Hạo đứng ở góc độ dân chúng thay hắn nghĩ, Triệu Quang Nghĩa nghe cũng có vẻ hiểu, cân nhắc lại thánh chỉ của Quan Gia, nếu như thuyền thuận dòng mà trôi thì không có vấn đề gì, thế là mặt buồn thiu, trầm ngâm nói: “Thế…bổn vương ngày mai phái người đi Giang Châu truyền ý chỉ”.

    Dương Hạo vội nói: “Hà tất phải ngày mai?

    Giờ trời chưa tối, nếu như Thiên Tuế đồng ý, hạ quan nguyện đi Giang Châu một chuyến”.

    Triệu Quang Nghĩa mặt đần ra, vuốt cằm nói: “Thôi vậy, thế ngươi đi giang Châu truyền chỉ đi, giờ khắp nơi đều có loạn binh, ngươi đi một mình nhớ cẩn thận”.

    Dương Hạo vui mừng, lập tức nhận lấy thánh chỉ, lệnh cho một đội thị vệ nhân mã, khoái mã tăng tốc đến Giang Châu, trên đường đi Dương Hạo không dám nghỉ ngơi, chỉ nghĩ đến dân chúng Giang Nam, thì thúc khoái mã chạy như bay, mau chóng đến thành Giang Châu không chậm trễ.

    Chân núi Lư Sơn, thành Giang Châu.

    Dương Hạo cầm thánh chỉ vào chỗ cửa thành bị phá, chỉ thấy hỏa chiến bốn bề trong thành, mọi nơi đều là phế tích, ngõ hẻm vô số thi thể, thi thể già trẻ trai gái la liệt, không còn một ai sống.

    Thành đã bị phá, người đã chết, lúc này ở hang cùng ngõ hẻm, khắp nơi là quân Tống cướp bóc.

    Sáu vạn quân dân Giang Châu, xác chết la liệt.

    Dương Hạo bàng hoàng, buồn bã đứng ở đầu đường, nhìn thấy vô số thi thể nằm ngổn ngang, không dám để ngựa dẫm lên, hắn nhảy xuống ngựa, dắt ngựa đi trên đường, máu me be bét, hắn muốn có một cái lễ rửa tội.

    Tào Hàn phi đến, vừa đi vừa dặn dò đám thân tướng: “Tiền tài có được từ Giang Châu, cần ba trăm đại thuyền chở đi, ngươi lập tức đi thu xếp thuyền bè, mau chóng chở mấy thứ đó về, không cần để ở đây làm gì cho chướng mắt.

    Sau khi đi, mỗ sẽ lấy nó mang biếu Thiên Tuế và các vị tướng quân”.

    “Tướng quân, mấy trăm đại thuyền, thanh thế quá lớn, ngài cũng biết, các ngự sử trong triều đều rảnh rỗi cả, bàn tán nhau, ngỗ nhỡ họ biết, trước mặt Quan Gia lại nói vài lời gièm pha…”

    “Ồ,…mấy trăm chiếc thuyền hơi chướng mắt, để thư sinh nghèo đi nói huyên thuyên không tốt thật…”

    Tào Hàn dừng bước lại trầm ngâm giây lát, mắt bỗng sáng lên nói: “À, vừa nãy qua chỗ cổ tự, trong tự không phải có năm trăm tôn thiết La Hán sao, dời chúng hết lên thuyền, lần lượt đặt ở các đầu thuyền, nói là La Hán hiến cho Quan Gia, hắc hắc, họ còn dám lên thuyền kiểm tra xem thuyền ta đựng cái gì nữa không?

    Dùng thiết Phật chặn mồm nhà nho nghèo, không để họ om sòm”.

    “Vâng vâng vâng, tướng quân nói phải lắm…”

    Tào Hàn liền ngẩng đầu lên, giật mình sợ hãi nói: “Dương đại nhân, ngươi sao lại đến Giang Châu thế này”.

    Dương Hạo nhìn vô số phế tích, thi thể tràn lan, lạnh lùng hỏi: “Giang châu?

    Xin hỏi tướng quân, Giang Châu ở đâu?”

    Tào Hàn cười ha ha nói: “Dương đại nhân chẳng lẽ say rượu sao, người đang đứng ở Giang Châu sao lại không biết là Giang Châu, ha ha, Dương đại nhân của tôi ơi, đây là thành giang Châu mà…”

    Tay Dương Hạo hơi buông thõng, ống tay chảy xuống, che đi tấm thánh chỉ, hắn nhìn xung quanh, buồn bã nói: “Dương mỗ chưa nhìn thấy thành Giang Châu, chỉ nhìn thấy…một toàn thành Tu La…”

    *******

    Dưới chân núi Lư Sơn, trên người tuấn mã chở đám người bị cắm mũi tên nhọn đang hí dài, tiêu hao hết sức lực, té ngã trên mặt đất, một tiểu hòa thượng trên xe ngựa suýt ngã xuống, người đổvề phía trước, rồi lập tức lại lăn vào trong khoang xe, nói: “Thủy Nguyệt, Thủy Nguyệt, nàng sao thế?”

    Thủy Nguyệt hấp hối nằm ở trong khoang xe, tăng y trắng đã bị máu nhuốm đỏ, trước ngực cô bị cắm một mũi tên nhọn, mũi tên cắm khá sâu vào trong người, Bích Túc hoảng quá, muốn đưa tay ra nhổ, song lại không dám, ôm lấy Thủy Nguyệt, chỉ khóc.

    Một góc xe làthi thể bảo nguyệt nữ ni Tịnh Tâm am, cô bị người ta cho vài nhát đao, xương sườn bị chặt ba khúc, nội tạng theo vết thương lồi ra, nhìn vô cùng thương tâm.

    Bích Túc cũng thân nhuốm máu, chân trái bị cắm một mũi tên, ngực phải bị vũ khí sắc bén xoẹt cho một nhát, nhìn người đều bị mũi tên cắm, không biết làm sao có thể ôm chặt.

    Tịnh Thủy Nguyệt mở mắt vô hồn nhìn bộ dạng khóc như mưa của Bích Túc, khóe miệng nở nụ cười hiền lành, cô gắng gượng mình dậy, khẽ lau đi nước mắt trên mặt Bích Túc, rồi khẽ lắc đầu, Bích Túc gật đầu, nín không khóc nữa, nước mắt cũng không lăn dài nữa.

    Bích Túc không đi cùng đám người Thôi Đại Lang, vốn muốn đưa Tịnh Thủy Nguyệt ở quân Tống qua sông xong thì lén vượt qua Trường Giang tới Thiếu Hoa sơn, không ngờ sau khi quân Tống qua sông, Thái Thạch cơ bị tranh đoạt cầu nổi, song phương đại chiến không ngừng nghỉ, Bích Túc muốn đưa Tịnh Thủy Nguyệt đến nơi khác lấy thuyền nhỏ qua sông, kết quả tướng Đường tàn quân Đỗ Chân trốn ở Đương Đồ thành, gây sự chú ý, quân Tống quay lại.

    Lúc đó Bích Túc vừa mới về thành, sớm hơn một bước, vội mang Thủy Nguyệt từ cửa Nam thành trốn ra.

    Nhìn thấy quân Tống không kính thần Phật, đến tự miếu mà cũng phá, hòa thượng còn giết, Thủy Nguyệt lại lo lắng sư phụ tình như mẹ con, Bích Túc bị cầu xin không từ chối, biết đây là chiến trường khốc liệt, còn đạo nghĩa không cho phép chùn bước mang cô về.

    Hai người về đến Kim Lăng, khó khăn khuyên Bảo Nguyệt nữ ni rời đi, Bảo Nguyệt nghĩ đến các am, không nỡ rời đi, Bích Túc rơi vào đường cùng, đành phải mạnh mẽ đưa cô đi, đường tướng được báo là trong am có ni cô, bảo họ tháo chạy, liền núp vào thâm sợ tự viện, nói hết cũng cho dù họ có nghe hay không cũng lập tức trốn ra thành Kim Lăng.

    Lúc này các đạo quân Tống đang chạy tới hướng Kim Lăng, bất luận là hướng bắc hay hướng tây đều không thể, nếu hướng đông, cách nơi đến của hắn càng ngày càng xa, Bích Túc chỉ có thể chọn hướng nam, trốn sự tấn công của quân Tống, khó khăn đến Giang Châu.

    Hắn vốn có dự định ở đây tìm một cái thuyền qua sông, không ngờ thần xui quỷ khiến đâm vào chỗ chết, thủ tướng Giang Châu phong tỏa tất cả các con đường thủy ra vào thành, bảo vệ thành trì quyết chiến với quân Tống, ba người họ cũng nhàn rỗi ở trong thành, mãi đến khi Tào Hàn phá thành, lúc này loạn quân mới xông vào giết, và chạy tới chân núi Lư Sơn.

    “Thủy Nguyệt, nàng không được chết, nàng đã đồng ý với ta, nghe ta cả đời niệm kinh, cả đời theo ta, cả đời theo ta, ta và nàng sinh hai tiểu hòa th, Thủy Nguyệt…”

    Bích Túc khóc rống lên, Thủy Nguyệt gượng sức giơ tay lên, chỉ vào ngực của mình, rồi chỉ vào Bích Túc, ngón tay nhuốm máu chỉ vào ngực Bích Túc, lẩm bẩm không nên lời, không có giọng nói phát ra, chỉ có thể nhìn miệng cô mấp máy, sau đó, tay cô từ từ buông thõng xuống, hai mắt nhìn Bích Túc đắm đuối….

    Tay buông hẳn xuống, đôi mắt dịu dàng cũng từ từ khép lại, Bích Túc đờ đẫn, kêu lên: “Thủy Nguyệt…”

    Tiếng gọi vang trời, len lỏi vào từng vách núi…

    *******

    Bích Túc xuống núi, miệng lẩm bẩm niệm kinh, đi từng bước tới bờ sông, dẫm lên chiếc thuyền đi về hướng bắc, nước sông Trường Giang cuồn cuộn, chảy về phía đông.

    Tăng y của Bích Túc đã rách bươm, nhưng vẫn trang nghiêm, tuổi còn trẻ, nhưng khách trên thuyền không dám khinh thường, hắn đứng ở đầu thuyền, mắt đờ đẫn, song ít ai có thể nhìn thấy mắt hắn tràn ngập sát khí.

    Lúc này, Triệu Quang Nghĩa công lao viên mãn đã mau chóng chạy về Khai Phong.

    Lý Dục đã bị mất hữu ngàn ngưu vệ, thêm tước vi mạng hầu, Từ Huyễn, Trương Ký thì sĩ bác học, đều có quan chức hết, Triệu Khuông Dận đã lệnh cho người khẩn cấp lấy mười vạn hộc gạo chuyển đến cho lưu dân Giang Nam, mảnh đất Trung Nguyên màu mỡ, cẩm tú giang sơn giờ đã nằm trong tay, vô cùng vui mừng.

    Nhưng, Triệu Khuông Dận lại không biểu lộ vẻ vui mừng ra mặt, lấy giang sơn không dễ, giữ được giang sơn còn càng khó hơn, diệt Đường Quốc không là gì, Thần Thủy Hoàng hợp được sáu nước lại, chiến công so sánh với hắn thế nào?

    Nhưng giang sơn chuyển mấy đời?

    Cái hắn cần là giang sơn lâu bền, nhưng giờ làm được điều đó đâu phải đơn giản?

    Hắn lúc này đang nghĩ đến vấn đề dọn sạch Đường Quốc càng thêm khó khăn, dựa vào hùng tài đại lược của hắn, quyết định sát phạt, diệt một nước chẳng qua chỉ là chuyện trong chốc lát, nhưng vấn đề này lại khiến hắn vô cùng đau đầu.

    Lập quân công, văn trị võ công nhất thời nhị đệ uy phong trở về, hắn nên làm gì với huynh đệ này đây?

    Người, đều có nhược điểm, Triệu Khuông Dận cũng không phải ngoại lệ, nhược điểm lớn nhất của hắn chính là mặt không đủ dày, tâm không đủ đen tối, hắn trọng tình nghĩa.

    Biết rõ là đại tướng tay có trọng binh soái vị mưu phản như cơm bữa, hắn kết nghĩa huynh đệ một khi chim đủ lông đủ cánh, đuôi lớn không rụng, vì tất không phản, nhưng lại không giống như Hán Cao Tổ, Minh Thái Tổ giết sạch công thần, thà ban thưởng họ tiền tài con dân, ruộng đất màu mỡ, tốn thêm chút theo dõi họ, không để họ tác loạn quyền hành; Dù biết rõ hoàng thất vị tất sẽ không bị người ta ngụy trang tạo phản, Kinh Hồ, Thục Hán, Đường Quốc các vị minh chủ một khi bị người ta cứu ra, có thể minh chính ngôn thuận giương cờ tạo phản, nhưng vẫn là quan chức được ban thưởng, không đành lòng giết bọn họ.

    Đối với người ngoài, uy nghi rõ ràng, hắn đều không nhẫn tâm loại trừ, huynh đệ thân có dã tâm với mình, hắn cũng không nhẫn tâm làm hại, thân thiết như tay chân, có lần Triệu Quang Nghĩa ốm, cần ngải thảo trị thương, Triệu Quang Nghĩa không chịu nổi được đau, Triệu Khuông Dận nhìn vậy không đành lòng, cầm lấy ngải thảo đốt, dùng cánh tay của mình dùng thử cách gì có thể làm giảm đau đớn vào chính vết thương của mình, một vị Hoàng đế, không cần phải làm vậy, hắn là huynh đệ của nhau mà.

    Nhưng, người đều có tư tình, con mình đã lớn, Trung Nguyên đã thống nhất, giữa huynh đệ và con cái, con cái gần hơn chút.

    Hắn biết huynh đệ nhà mình thèm nhỏ rãi vị trí Đế vương, song chỉ muốn dùng cách mềm dẻo đều dùng để xóa dã tâm của họ, nếu có thể làm mất ý nghĩ xằng bậy, không làm tổn thương đến tình huynh đệ, nhưng, phải làm thế nào đây?

    “Nhị đệ sắp vào điện, hắn đã là Tấn Vương, phong cũng không được mà không phong cũng không xong, quân quyền này, không thể lập tức đoạt lại từ công thần của hắn.

    Quân quyền, chính quyền, hắn đều có mặt, thế lực tiềm ẩn càng ngày càng mạnh, nội hoạn phòng ngoại hoạn, ta phải làm thế nào mới được đây?”

    Triệu Khuông Dận bễ nghễ, giữa công tư quốc gia, cũng phải có lúc lâm vào tình huống khó giải quyết.

    Chương 376:Đêm động phòng muộn màng

    Lúc này, Tấn vương vội vã về Khai Phong, lệnh cho Mục Vũ chạy tới Nhạn Môn Quan, Dương Hạo thì theo kế hoạch của hắn xuất sứ Khiết Đan chế tạo thời cơ đang đứng ở bậc cửa hoàng cung đợi tấn kiến.

    Vì vừa mới từ phương nam về, cả đường ngồi xe ấm, mặc không nhiều, nên đứng dưới bậc thềm cung một lát, hai chân đã lạnh cóng.

    Hắn trốn vào một góc khuất tránh gió, nhìn ngược nhìn xuôi, bỗng nhiên, hắn nhìn xuống chân, bỗng nhớ tới một chuyện lớn.

    Kế hoạch của hắn vốn là giả chết thoát thân, chạy đến Thiếu Hoa sơn ôm ấp kiều thê, thụ hưởng cuộc sống an nhàn, không ngờ giờ lại trở về Biện Lương.

    Tất cả mọi chuyện ở Biện Lương hắn đã sắp xếp thỏa đáng, duy nhất có Diệu Diệu vẫn chưa yên tâm, cũng dùng cách nạp vợ bé trên danh nghĩa để giao tài sản của hắn cho nàng.

    Giờ… mình lại về, giờ thì Diệu Diệu phải làm sao đây?

    Mặt Dương Hạo trở nên ngốc nghếch, hắn cảm thấy mình giống như một tên ngốc, dời hòn đá lớn đi thì lại bị nó rơi ngay vào chân.

    Nhưng hòn đá ấy lại là một tiểu mỹ nữ xinh xắn thông minh, rơi vào chân cũng không đau…

    “Hic…

    Diệu Diệu không biết ta giả chết đó chứ?

    Hic…

    ôi, tiểu mỹ nữ…”

    Dương Hạo dậm chân, bỗng cảm thấy chân đông cứng lại tê tê…

    Dương Hạo đến Kim Lăng mới biết, mình không cẩn thận đã được thăng quan.

    Nhưng chức quan được thăng cũng không lớn, chỉ là làm thuê cho người ta, chức quan to cũng có to bằng Triệu Phổ hay không?

    Dương Hạo giờ đã quyết định sự nghiệp của mình, phong thưởng của Triệu Khuông Dận hắn không để ý tới nữa.

    Cảm tạ hoàng ân, rời kim điện, vừa ra khỏi ngọ môn, Dương Hạo gặp ngay Tao Trư Nhi và Tụ Nhi đang ngồi trên xe ngựa bên ngoài cung.

    “Trư Nhi”

    Dương Hạo chạy ra đón, Tao Trư Nhi lập tức gọi với: “Tên xui xẻo ngươi lại về đó à?

    Diễm Diễm bọn họ đâu?”

    Dương Hạo thở dài: “Một lời khó nói hết, sau này chúng ta nói sau.

    Hic, Diệu Diệu giờ sao rồi?”

    “Diệu Diệu cô ấy…”

    Trư Nhi nói không nên lời lắp ba lắp bắp, quay đầu nhìn Tụ Nhi.

    Dương Hạo nghi ngờ: “Diệu Diệu làm sao?”

    Tụ Nhi mặt méo xệch nói: “Đại nhân, từ khi biết đại nhân thân tử Giang Nam, Diệu Diệu cô nương đau buồn vô cùng, còn để tang cho đại nhân, rồi tự nhốt mình trong phòng tuyệt thực đi theo đại nhân.”

    “Cái gì?”

    Dương Hạo mặt mũi trắng bệch hốt hoảng: “Cô ấy, cô ấy hết hy vọng rồi sao?

    Giờ cô ấy sao rồi?”

    Trư Nhi ngượng ngùng nói: “Còn làm sao nữa?

    Đương nhiên là, đương nhiên là…”

    Tụ Nhi tiếp: “Diệu Diệu cô nương cho người hầu trong phủ về nghỉ rồi tuyệt thực, chuẩn bị một ngôi mộ ở ngoài thành cho mình.

    Sư ca ta cũng không cho hay tin đại nhân vẫn còn sống, song giờ không biết thế nào.

    Xem ra đại nhân cũng nên đi gặp cô ấy.”

    “Cái gì?”

    Dương Hạo giận tím mặt mũi, quát Trư Nhi ầm lên: “Đồ bỏ đi, ta đã dặn dò ngươi là huynh đệ thân nhất của ta, sao ngươi lại làm vậy hả?”

    Tụ Nhi khó chịu khi Dương Hạo như vậy, còn tức thay cho Diệu Diệu.

    Trư Nhi còn không thèm để ý, Tụ Nhi thấy người bị đánh không vui, vừa đỡ Tiết Lương, vừa cười nhạt nói: “Người cần tìm cái chết, ai lại ngăn cô ấy, ngươi không tự trách mình, lại còn trách sư ca ta cái nỗi gì?”

    Dương Hạo buồn bã nói: “Trách ta, trách ta, đương nhiên là trách ta rồi, nhưng ngươi, ngươi…”

    Hắn chỉ Trư Nhi, cũng bấp chấp nói tiếp: “Ngươi đã thấy cô ấy tìm chết, sao không nói rõ chân tướng ra cho cô ấy biết?”

    Tụ Nhi lạnh lùng nói: “Ngươi tưởng mình là một pho tượng bồ tát sống sao?

    Diệu Diệu cô nương vốn tuẫn tiết, nghe được chân tướng, càng nản lòng thoái chí, chẳng còn thiết tha gì sống nữa, thế thì còn ra thể thống gì nữa.”

    Dương Hạo kỳ lạ hỏi: “Sao lại vậy?

    Cô ấy…”

    Hắn cứng họng, nhảy luôn lên ngựa, lao về phía nhà.

    Trư Nhi lồm cồm bò dậy, nói: “Tụ Nhi, chúng ta làm vậy với Dương Hạo, liệu có quá đáng quá không?”

    Tụ Nhi thản nhiên đáp: “Có gì là quá đáng chứ?

    Dương Hạo hắn nghĩ mình là gì chứ, rất giỏi sao?

    Hắn cho người ta một cái ơn huệ, là bố thí?

    Dù người ta muốn hay không, dù cô nương tình thâm nghĩa nặng với hắn vẫn là sự nhục nhã?

    Hừ!

    Thứ kênh kiệu đó, không giáo huấn cho hắn một trận, hắn cứ tưởng mình là một nhân vật gớm lắm ấy.”

    Trư Nhi ngượng ngùng nói: “Nhưng, nhưng huynh đệ t thực có ý tốt.

    Hơn nữa Diệu Diệu cô nương cũng không muốn giấu hắn, muội hà tất phải làm điều thừa.”

    Tụ Nhi trừng mắt lên nói: “Diệu Diệu bị hắn ức hiếp mãi quen rồi, lúc này không dám đấu lại hắn, ta sợ gì hắn chứ?

    Hừ!

    Việc này là ý của ta, chàng không cần làm bộ dáng thương xót như cha chết đó.

    Mau đi thôi, chúng ta đi xem có gì hay ho.

    Để hắn ta đau đớn một phen, ta mới trả được nỗi hận này.”

    Dương Hạo một mạch về nhà, xuống khỏi yên ngựa nhìn quanh, quả nhiên không thấy người giúp việc đâu, trong viện lặng ngắt như tờ, đến một con chim cũng không có.

    Dương Hạo càng sợ hãi, xông vội vào phòng, chỉ thấy phòng trống không, câu đối phúng điếu được treo trên cao, giữa là một cái điện tự lớn, chiếc bàn và chiếc quan tài.

    Trên bàn có một linh bài, viết: “Dương môn Lâm thị chi linh vị”.

    Dương Hạo rùng mình đờ đẫn.

    Hắn đến từ hậu thế, bao nhiêu cách nghĩ, cách làm không giống với người thời đại này, làm việc luôn tính đến kết quả, không cần thủ đoạn.

    Dương Hạo bổ nhào về quan tài, đập đập vào nó.

    Diệu Diệu một cô gái thông minh xinh đẹp vì hắn mà phải chết, nội tâm hắn rối như tơ vò, khóc: “Diệu Diệu, ta sai rồi, ta sai rồi, tất cả là lỗi của ta.

    Sao nàng ngốc như vậy, nàng đợi ta quay về, dù có mắng có đánh ta, ta cũng không oán trách lời nào.

    Tại sao lại đi tìm cái chết, tại sao…”

    Lúc Trư Nhi và Tụ Nhi đến, Dương Hạo vẫn vịn vào quan tài, nói gì đó rất lâu.

    Trư Nhi nhìn thấy vậy không nỡ, ho khan một tiếng, xoa tay nói: “Hạo Tử, việc này, thực sự, hic…”

    Vạt áo của hắn bị Tụ Nhi kéo lấy, nên câu nói bị đứt đoạn.

    Dương Hạo vẫn ôm lấy quan tài, không quay đầu lại, nghiến răng nói: “Cái đầu lợn nhà ngươi, ta giao cô ấy cho ngươi, ngươi chăm sóc thế này đây hả?

    Ngươi đi ra ngay cho ta, giờ ta không muốn nhìn thấy mặt ngươi nữa.”

    Trư Nhi dụi mũi, ngượng nói: “Đúng vậy, Diệu Diệu cô nương…”

    “Cô ấy làm sao?”

    Dương Hạo quay ngoắt người lại, hét: “Cô ấy là người của Dương Hạo ta, hậu sự đương nhiên là ta đến lo liệu.

    Nếu không phải coi ngươi là huynh đệ tốt, giờ ta sẽ không khách khí với ngươi nữa.

    Đi!”

    Tiết Lương thấy hắn tức giận, lòng hơi xấu hổ, đồng ý một tiếng rồi chần chừ không đi ra ngoài.

    “Bùm!”

    Dương Hạo tức giận: “Cái đầu lợn chết nhà ngươi, ở trong linh đường làm ô uế, đi ngay.”

    “Ta không, ta nào có…”

    Trư Nhi vội xua tay lia lịa, lén nhìn sang Tụ Nhi, Tụ Nhi tức giận, hai tay chống nạnh, quát: “Nhìn gì mà nhìn, bổn cô nương cần gì phải nhìn ?”

    “Bùm!”

    Lại một tiếng nữa vọng về phía Dương Hạo.

    Trư Nhi và Tụ Nhi đều quay lại nhìn hắn, Tụ Nhi nói: “Ồ, tự mình làm nên, còn quay sang nói người khác.”

    “Bùm!”

    Lại một tiếng nữa, Dương Hạo nghe thấy âm thanh vọng lại từ phía sau, vội quay người lại, chỉ nghe thấy nó vọng đến từ trong quan tài, không khỏi vừa mừng vừa sợ.

    Nghe thấy lại một âm thanh vọng ra từ quan tài, Dương Hạo liền đập tiếp.

    Hắn cuối cùng đã thấy, rõ như ban ngày thế này không còn gì băn khoăn nữa, không đóng đinh.

    Dương Hạo vui vẻ cậy nắp quan tài ra.

    Trong quan tài, Diệu Diệu bị trói, người nằm thẳng duỗi ra.

    Không biết cô phí bao nhiêu công sức, mới làm phát ra tiếng động, trán cô đỏ ứng, nguyên nhân do cô dùng đầu đập vào nắp quan tài, miệng cô bị nhét vải.

    Nắp quan tài được mở, ánh sáng chiếu vào chói mắt, nên cô ti hí mở mắt ra từ từ.

    Cô dịu dàng nhìn Dương Hạo, mặt lộ vẻ vui mừng, nước mắt rưng rưng.

    Dương Hạo thở phào, quay sang nhìn Tiết Lương.

    Trư Nhi vội lùi lại một bước, cười mếu máo: “Hạo Tử.”

    Dương Hạo trừng mắt: “Trư Nhi, ngươi nói với ta là Diệu Diệu chết rồi cơ mà?”

    “Cái này… cái này…”

    Trư Nhi bỗng quay người toan bỏ chạy, vừa chạy vừa hét: “Không phải do ta làm, ta không liên quan, là Tụ Nhi bảo cần cho ngươi một bài học.”

    “Nhưng ta và ngươi là huynh đệ tốt cơ mà.”

    Dương Hạo hét theo, cầm lấy giá nến trên bàn ném về phía hắn.

    Trư Nhi ngã lăn trong sân, xấu hồ lồm cồm bò dậy, nhìn thấy Tụ Nhi đứng phía trước hắn, cười hì hì: “Bán đứng ta?

    Hứ!”

    “Không được, oa.”

    Nhìn thấy giày của Tụ Nhi giẫm mạnh lên, Trư Nhi hét toáng lên.

    ***

    Đây là đêm động phòng muộn màng của Diệu Diệu.

    Cô một tay cầm vào eo, một tay thì cầm vào đùi, chân dẫm lên thảm mềm.

    Nghĩ đến tất cả những gì có thể xảy ra, Dương Hạo không thể không thừa nhận, người con gái xinh đẹp mà thông minh này, có tư cách làm chủ nhân của phòng này.

    Nhưng vị chủ nhân này thực quá non nớt, ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra thì đôi vai nhọn, bộ ngực gầy, tuy nói là có ba vòng, song vẫn chưa đến mức nở nang như Đông Nhi và Diễm Diễm, nhưng thậm chí đã được coi là thành niên, còn Diệu Diệu thì quá là non nớt.

    Dương Hạo cảm thấy hơi có lỗi khi làm chuyện này, mà dưới bộ quần áo mềm mại kia, là cơ thể đang tràn đầy sự thanh xuân, sức hấp dẫn mê người, Dương Hạo dường như không khống chế nổi mình, hắn nhìn thấy sương mù uốn lượn trong mắt Diệu Diệu, hắn không thể không trìu mến ôm lấy nàng vào lòng.

    Nàng xinh đẹp, ngọt ngào, vô cùng đáng yêu, dịu dàng như Oa Oa, song sự quyến rũ hoàn toàn không giống, Diệu Diệu có một sức hút kì lạ của vị thành niên đang căng tràn sức sống.

    Hai chữ phong tình không hợp với cô.

    Con gái chưa đến độ tuổi nhất định, chưa qua sự từng trải nhất định, thì lấy đâu ra phong tình.

    Con trai chưa đến độ tuổi nhất định, chưa qua sự từng trải nhất định, cho hắn nhìn hắn cũng không thể bình phẩm con gái thế nào là phong tình.

    Sự hấp dẫn tuyệt vời, chưa chắc cần phải phong tình, cô gái đáng yêu như Diệu Diệu, có mấy ai biết được nó có sức hút thần kỳ.

    Dương Hạo hôn cô, âu yếm cô.

    Diệu Diệu nằm trong lòng hắn đã mềm yếu vô cùng, mang theo một vị mê hoặc, khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt trong suốt nhìn hắn, cô ngọt ngào và hài lòng về người đàn ông của mình, đợi thời khắc quan trọng.

    Nhưng Dương Hạo tuy đã ngắm nhìn cô thể của cô, song vẫn không có cách nào lấy hết dũng khí cho kiếm vào vỏ.

    Thế là, hắn tức giận, nghĩ ngợi: “Mục Vũ đã đến Nhạn Môn Quan rồi sao?

    Ngày mai đi Hồng Lư tự, xem can thiệp bên Khiết Đan ra sao, tốt nhất là tìm cơ hội đi Khiết Đan, nếu không có cơ hội thích hợp, thì ta chỉ có tạo ra cơ hội mà thôi.

    “Phi vũ” lẽ ra đưa tin liên lạc với ta rồi chứ nhỉ?”

    “Quan nhân, chàng đang nghĩ gì vậy?”

    Diệu Diệu mở to đôi mắt to nhìn hắn say đắm, giọng nói không hề oán trách.

    Con gái là loại động vật có trực giác rất mạnh, Dương Hạo phân tán tư tưởng, lập tức sẽ bị phát hiện ngay, nào có người con gái nào thấy người đàn ông của mình trong lúc thân thiết với mình lại không tập trung mà vui được.

    Dương Hạo giật mình xấu hổ, vội phân bua: “Hic, ta đang nghĩ, lần này chinh phạt Giang Nam, Tấn vương lấy thân phận Khai Phong phủ doãn thống soái tam quân, thực là uy phong, nghĩ đến ta xuất thân hành ngũ, nếu có cơ hội thống ngự đại quân, chinh chiến sa trường, thì có uy phong được như vậy không?”

    Diệu Diệu thấy hắn nghĩ một đằng nói một nẻo, liền nhìn hắn oán trách, rồi hai má ửng hồng, tay ngọc bỗng xuyên qua quần Dương Hạo, cầm lấy xy của hắn.

    Dương Hạo giật mình, cảm thấy tay hơi lạnh, mềm, trơn…

    “Diệu Diệu, nàng, nàng làm gì vậy?” giọng Dương Hạo hơi khàn.

    Diệu Diệu vẫn nằm ở đó, mềm mại, như đang điều khiển hắn.

    Chuyện khuê phòng không phải là cô không hiểu, song đêm đầu tiên, cô cảm thấy mình nên rụt rè một chút, để cho quan nhân làm chủ mới đúng.

    Nhưng, quan nhân nhà mình có bộ dạng thế này, cô sao chịu được.

    Lẽ nào đêm động phòng cũng phải giống như con gái có chồng, nàng phải chết lần nữa mới có thể để Dương Hạo ngoan ngoãn đáp ứng sao?

    Dương Hạo vừa hỏi, Diệu Diệu nũng nịu đáp: “Quan nhẫn đã muốn làm đại tướng quân, giờ cửa ải khó trước mắt, tướng quân có thể cưỡi ngựa vượt qua, xông pha chiến đấu?”

    Câu hỏi này của Diệu Diệu, tay dưới đồng thời nắm chặt.

    Dương Hạo nhìn bộ dáng vô cùng non nớt của cô, không khỏi nhụt chí, chỉ ho đáp: “Bổn tướng quân đang nghĩ, hic, đang nghĩ, làm thế nào có thể không chiến mà có được binh.”

    Diệu Diệu nhìn hắn với con mắt trong suốt, hai con ngươi ướt át rưng rưng.

    Cô dịu dàng đáp: “Tôn Tử mười ba trang đều là vi chiến.

    Không chiến mà cần có chiến, tướng quân chần chừ không lên ngựa, tiểu nữ sao biết đại tướng quân chàng có năng lực không chiến mà cũng có binh?”

    Diệu Diệu, thực là người phụ nữ của khuê phòng.

    Dương Hạo toát mồ hôi hột, lắp bắp: “Cái này, cái này… quân địch yếu, không chịu nổi một kích, bổn tướng quân, bổn tướng quân không đành lòng ra tay.”

    Diệu Diệu dịu dàng nhìn hắn nói: “Tướng quân không làm thì thôi, quan nhân nhà ta hay là thành quan văn đi.”

    “Được, ha ha, làm quan văn tốt đấy.”

    Dương Hạo cười khan, cố gắng nhét xy vào cái nơi vừa mềm vừa chặt, xy của hắn như bị trêu chọc đã không kiềm chế được.

    Diệu Diệu nghiến chặt răng, mặt đỏ gay như lửa, mặt cô gục vào lòng Dương Hạo, hơi thở nóng rực phả vào ngực hắn, nũng nịu hỏi: “Thế một quan văn cũng cần thi, rồi trúng tiến sĩ, nhập kim điện, thì mới có thể là bạch ngọc trụ.

    Quan nhân, chàng nói đúng không?”

    Dương Hạo không nhịn nổi cười phá lên, cô gái hiểu chuyện khuê phòng này, ai dám nói là cô chưa thành niên, dịu dàng đáng yêu, đêm nay phải trả ơn mĩ nữ mới được.

    Hắn yên tâm cúi người lên cơ thể mềm mại kia, nhìn nhũ hoa phập phồng nói: “Được, thế ta thành lão gia cử nhân, giờ phải đỗ tiến sĩ, vào kim điện, rồi đại đăng khoa, làm một cái bạch ngọc trụ, nương tử à.”

    ***

    Triệu Quang Nghĩa về đến Khai Phong, quyền Khai Phong phủ doãn Triệu Quang Mỹ giao đại ấn, Triệu Quang Nghĩa vẫn là quan phụ mẫu của thành Biện Lương.

    Chức vụ hắn vốn là chức vụ chiến tranh, lúc này các bộ quân đội đã về bản doanh, binh quyền tự nhiên tan hết.

    Nhưng trận chiến này, Triệu Quang Nghĩa không những tạo được thế uy phong và công trạng ở Tống quốc, mà hắn còn bắt đầu làm tan chảy lớp băng giữa cấm quân.

    Hắn lần này là chủ soái nam chinh bình định Đường quốc, đương nhiên là hắn tự ứng cử, và thu được chiến công, hoàng đế chắc chắn sẽ phong thưởng.

    Qua chuyện này khiến hắn giành được mối quan hệ giữa các tướng lĩnh trong quân đội, thế là đủ.

    Chỉ cần quân đội quan tâm ủng hộ hắn, thế là đủ, hắn không cần binh quyền kè kè.

    Hắn biết đó là không thể, toàn Đại Tống ngoài hoàng đế ra ai cũng không thể.

    Nhưng thế thì có can hệ gì?

    Hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm binh tạo phản, tranh đoạt ngôi vị hoàng đế của đại ca.

    Lương tâm thiên địa, hắn chỉ muốn dựa vào chiến công mình lập được, có cái thanh danh lớn lớn, tạo tầm ảnh hưởng với vua và dân.

    Sau khi ban thưởng cho các tướng và tam quân, văn võ bá quan thượng thư hoàng đế, bắt đầu tôn sùng hoàng đế.

    Như La Công Minh đã nói, dù người khác lập bao nhiêu công lao, vòng nguyệt quế lớn nhất của chiến công là đội lên đầu hoàng đế.

    Trong triều, tam tể tướng đưa thượng thư của văn võ bá quan lên hoàng đế, cầu xin hoàng đế Triệu Khuông Dận “Thống nhất thái bình” đã bị từ chối, văn võ bá quan không thấy có gì lạ, hoàng đế đương nhiên phải khiêm nhường, thế là lại thỉnh, lại chối, ba lần thỉnh, ba lần chối.

    Lần này văn võ bá quan không thể hiểu nổi, theo lệ thường, lần một lần hai không được thì đến lần ba lần bốn.

    Hoàng đế từ chối nhiều nhất không quá hai lần.

    Hoàng đế từ chối ba lần rồi, hắn thực không muốn phong hiệu sao?

    Lúc này Triệu Khuông Dận mới nói: “Yến, Tấn chưa phục, có thể nói là thống nhất thái bình ư?”

    Văn võ bá quan mới hiểu ra, hóa ra vị hoàng đế này lại nhớ đến 16 châu U Vân và lãnh thổ nước Bắc Hán.

    Dã tâm, haiz, hùng tâm quả thực không nhỏ, chỉ là vừa mới đánh được Đường quốc, giờ Đại Tống có thể liên tục tác chiến sao?

    Triệu Khuông Dận nói với quần thần: “Thạch Kính Đường cắt nhường Khiết Đan, khiến bách tính lầm than, trẫm xót thương vô cùng.”

    Khiết Đan giờ đã là một nước mạnh, hoàng đế Khiết Đan không phải dùng một bóng thủy tinh có thể đổi lấy tù trưởng, dự trữ tiền tài dân chúng thì có thể khiến cho Khiết Đan cắt nhường nửa giang sơn?

    Ai sẽ tin chuyện ma quỷ của Triệu Khuông Dận, ai sẽ tin hoàng đế Khiết Đan ngu xuẩn như trứng thối, mà giao ra con gà?

    Ai cũng biết, đây chẳng qua là một mình Triệu Khuông Dận cần ngụy trang nhân nghĩa chí tận, U Vân 16 châu, hắn nhất định phải giành được.

    Song Tống vừa mới lập được hơn mười năm, vừa mới có được toàn Trung Nguyên, hắn cần thời gian tiêu hóa lãnh thổ mới chiếm được, lo liệu cho dân chúng, quân đội cần nghỉ ngơi.

    Tạm thời, hắn không có ý gây chiến với Khiết Đan, cần có sự chuẩn bị đầy đủ thì cần đến mấy năm sao?

    Triệu Quang Nghĩa nghe xắn tay áo lên, mong có thể lãnh quân bắc phạt.

    Hắn chưa bao giờ tự mình dẫn binh, phạt Đường là lần đầu tiên.

    Chiến tranh lần này, hắn cảm thấy đánh giặc không như vậy, có sự luyện tập, sự chuẩn bị lương thực và vũ khí cho quân địch, quân địch vốn không chịu nổi một kích, nếu chiến công bắc phạt có thể rơi vào tay hắn, thì người kế thừa hoàng vị, không có ai có thể đoạt được khỏi tay hắn.

    Nhưng, hưng phấn quá, hắn hoàn toàn không nghĩ đến vị hoàng huynh biết tính toán kia.

    Triệu Khuông Dận đã chuẩn bị những đòn phản công cho các thân huynh đệ nhòm ngó ngôi báu.

    ***

    Dương Hạo sáng sớm đã đuổi tới Hồng Lư tự.

    Diệu Diệu lần đầu làm chuyện đó, Diệu Diệu dưới hắn hóa mềm như bún, Dương Hạo chưa bỏ ra hết sức chiến đấu, hắn mới chỉ bỏ ra 1/3 vì sợ làm đau Diệu Diệu, sợ làm tổn thương cơ thể mềm mại là khó mà thừa nhận.

    Buổi trưa, Dương Hạo đã có các tin liên quan đến Khiết Đan, không ngoài dự đoán, thời gian này vì Khiết Đan nội loạn, Tiêu hậu đứng lên dàn xếp ổn thỏa, tạm thời giảng hòa với Tống quốc, cho nên thở phào nhẹ nhõm.

    Tống quốc đang nam phạt, đồng thời chưa có ý nghĩ về bắc phạt, song phương đều có ý giảng hòa tranh chấp, song phương đã hòa giải kha khá rồi, nếu Dương Hạo muốn xuất sứ Khiết Đan, tạm thời chưa mượn cớ được.

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Không ngoài dự đoán của ta, xem ra trước phái mc đi Nhạn Môn Quan là đúng.

    Tìm không được cái cớ, thì ta cũng phải tạo ra một cái cớ.

    Tình hình giữa Khiết Đan và Tống quốc hiện nay, xung đột mà ta tạo ra tuyệt đối có thể khống chế trong phạm vi và dùng thủ đoạn hòa bình để giải quyết, đây là lợi ích của song phương.

    Còn Khánh vương phản loạn Khiết Đan lại là: “Chết trong tay ta, ta sẽ đi sứ Khiết Đan gặp người mà Tiêu hậu quý mến nhất.”

    Hắn đang tự cân nhắc, Tiêu Hải Đào chạy tới, kích động nói: “Ha ha, đại nhân, quả nhiên đại nhân vừa về, chuyện tốt liên tiếp tới…”

    Chương 377:Rút củi dưới đáy nồi, khó hạ thủ

    Tiêu Tự cười dài, nói: "Quả nhiên là đại nhân vừa về, nha môn nước trong (ý nói nha môn nhàn rỗi) của chúng ta liền bắt đầu bận rộn rồi.

    Ha ha, xin nói cho đại nhân biết, quốc vương Tiền Thục của Ngô Việt vào triều thăm thánh thượng rồi, quan gia lệnh cho Ngụy vương Đước Chiêu và Dương tả sứ phụ trách nghênh đón khoản đãi."

    Dương Hạo "ừ" một tiếng, thầm nghĩ: "Nơi ta muốn đến là Khiết Đan, chỉ cần Phi Vũ phái người đến, ta sẽ chế tạo ra một cái cớ để xuất sứ Khiết Đan.

    Tiền vương ư?

    Hắn tới thì tới, liên quan chó gì tới ta."

    Dương Hạo nghĩ thầm trong lòng rồi thuận miệng hỏi: "Lúc trước tiếp kiến Tiền vương có quy cách gì, có lệ cũ gì có thể tuân theo, còn phiền Tiêu tự thừa sắp xếp một chương trình, Dương mỗ sẽ chiếu theo mà làm là được.

    Tiêu đại nhân cũng biết đó, những lễ nghi phiền phức như thế này, Dương mỗ không hiểu lắm."

    "Không sao cả, không sao cả, chuyện này cứ giao cho hạ quan là được."

    Tiêu tự thừa cười hì hì, nói: "Nói tới lệ cũ, kể ra thì cũng không có.

    Tiền vương và triều ta qua lại là mật thiết nhất, cũng nhận được lễ ngộ của quan gia nhất, lúc trước tiếp đón Tiền vương, luôn luôn đều là do Tấn vương thiên tuế chủ trì, Tấn vương nắm cả phủ Khai Phong, trên địa bàn Biện Lương này quản nhiều việc hơn Hồng lư tự của chúng ta.

    Nhân thủ nghênh đón tiễn đưa, an bài tiếp đón khoản đãi, người của Nam Nha một tay làm hết.

    Hồng lư tự của chúng ta căn bản không cần phải ra mặt.

    Lần này là lần đầu tiên Hồng lư tự của chúng ta tiếp nhận đại sự nghênh đón Tiền vương, có điều thuộc hạ tự sẽ xử lý việc này thỏa đáng, đại nhân hiện giờ là cột trụ của Hồng lư tự ta, không cần phải lộ mặt nhiều."

    Dương Hạo mỉm cười, cảm ơn: "Như vậy thì phiền Tiêu tự thừa và chư vị đồng liêu rồi."

    Đợi Tiêu tự thừa bước ra, Dương Hạo xoay xoay chén trà, tâm tư hoạt động thật nhanh: "Lúc trước là do phủ doãn Khai Phong, cũng chính là đương kim tấn vương phụ trách tiếp đãi vị Tiền vương này, lần này sao lại đổi người nhỉ?"

    Mắt hắt hơi híp lại, chính trị của nước ta, huyền diệu vô cùng, một chỗ đứng, một thái độ đều có thể trở thành một tín hiệu của chiều hướng chính trị nào đó.

    Trước giờ người do Tấn vương phụ trách tiếp đại lại đột nhiên đổi thành Ngụy vương tiếp đãi.

    Ý tứ gì đâu?

    Chắc hẳn Tấn vương hiện tại đã có chút đứng ngồi không yên rồi...

    Có đám quan lại có kinh nghiệm như bọn Tiêu tự thừa đứng sau xuất mưu tính kế cho hắn, chuyện Dương Hạo và Ngụy vương Đức Chiêu tiếp đón Tiền vương tuy là làm lần đầu tiên, nhưng cũng xử lý đâu ra đấy.

    Tiền Thục lần này tới, là rất thức thời vụ chuẩn bị tới Khai Phong làm con tin, cùng với quốc quân của các nước Kinh, Hồ, Hán, Đường gặp mặt, uống trà, nhận sự kết nạp hòa bình của Triệu Khuông Dận, cái mà hắn muốn chính là một nhà già trẻ được bình an.

    Nhưng chẳng ai biết được quan gia nghĩ thế nào, tựa hồ như ông ấy không muốn dệt hoa trên gấm, lập tức tiếp nhận lãnh thổ của Ngô Việt.

    Trên quốc yến long trọng, Tiền Thục thấp thỏm bất an ở ngay tại đương trường đọc lời chúc tụng, biểu lộ hết tâm ý của hắn.

    Triêu Khuông Dận nghe lời chúc mà hiểu ý, lập tức trịnh trọng tỏ thái đội: "Trẫm thề không giết Tiền vương!

    Ta sống trọn một đời thì ngươi cũng sống trọn một đời.

    Con cháu của họ Tiền, vĩnh viễn hưởng phú quý!"

    Tiền Thục ở Biên Lương ngông nghênh dạo một vòng, được bản thưởng rất nhiều, rồi được trả về Ngô Việt một cách nguyên vẹn.

    Tiền Thục lần này tới rõ ràng là vì hiến đất, không cần một binh một tốt, xòe tay ra là chiếm được lãnh thổ, quan gia lại không thuận nước đẩy thuyền mà tiếp nhận.

    Bệ hạ rốt cuộc là đang nghĩ gì đây?

    Chẳng lẽ hiện tại còn có chuyện quan trọng hơn việc tiếp nhận Ngô Việt ư?

    Thánh ý thật sự là khó dò.

    Vào lúc văn võ bá quan đang suy đoán không ngớt, Triệu Khuông Dẫn thánh ý khó dò đột nhiên tuyên bố muốn tây hạnh Lạc Dương, thăm lại Lạc Dương giáp mã doanh, nơi mà ông ta sinh ra để tế bái mộ địa của tổ tiên.

    Đây là chuyện đương nhiên, nhất thống Trung Nguyên, chiến công hiển hách như vậy, đương nhiên phải bẩm cáo với tổ tiên rồi.

    Thế là văn võ bá quan bắt đầu rộn ràng chuẩn bị.

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy cũng vội vàng vào cung gặp hoàng đế, lúc trước bất kể là Triệu quan gia ra ngoài xuất chinh hay là tuần du, người ở lại thủ Biện Lương đều là hắn.

    Lần này Triệu quan gia muốn tây hạnh Lạc Dương, hắn tất nhiên phải tới hỏi an bài hành trình, thời gian quay về của hoàng đế, cùng với lời dặn lưu thủ kinh thành.

    Vào đại nội rồi, tới thẩm điện của hoàng đế, vừa thấy Triệu Khuông Dận, Triệu Quang Nghĩa liền dùng gia lễ thân thiết chào hỏi đại ca: "Đại ca, lần này tới Lạc Dương, đại ca chuẩn bị đi bao lâu?

    Đối với chuyện trong kinh, đại ca có lời dặn dò gì không?"

    Triệu Khuông Dận đang uống trà, nghe thấy câu hỏi của hắn, thản nhiên như không, nói: "Hiện giờ Trung Nguyên được nhất thống rồi, đại sự như thế này, nên đốt nhang báo cáo với tổ tiên.

    Chúng ta nhiều năm chưa từng về gia hương rồi, lần này về, ngươi và ta cùng về đi."

    Triệu Quang Nghĩa ngây người, tim đập có chút nhanh hơn, hắn do dự nói: "Đệ cũng phải đi ư?

    Vậy... vậy phía Biện Lương..."

    Triệu Khuông Dận ung dung mỉm cười, nói tiếp: "Hiện giờ Giang Nam được bình định, Trung Nguyên đã nhất thống, Hán quốc chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn, tự bảo vệ còn hiềm không đủ sức, Khiết Đan nội loạn không ngừng, nghe nói, Nam Viện đại vương Da Luật Tà Thương phái binh vớ lấy nguyên quán của phản quân, Khánh vương thì bị bức phải dẫn quân chạy tới cương vực Nữ Chân, Tiêu hậu hạ chiếu, cùng người Nữ Chân liên thủ tiêu diệt cỗ đại địch này, nước ta hiện giờ yên ổn như Thái Sơn, cũng không có đại sự gì.

    Biện Lương ư, cứ để Đức Chiêu và Quang Mỹ tạm thời chăm lo là được."

    Triệu Quang Nghĩa trong lòng trầm xuống, gượng cười, nói: "Cũng được, nhiều năm rồi không về gia hương, trong lòng huynh đệ cũng rất nhớ, hiện giờ cùng ca ca về một chuyến vậy."

    Sau khi trời khỏi tẩm điện, sắc mặt của Triệu Quang Nghĩa lập tức trở nên âm trầm: "Tiền vương bắc thượng, Ngụy vương nghênh đón.

    Đại ca tế tổ, Ngụy vương lưu thủ.

    Những cái này trước giờ đều là công việc của ta, đại ca an bài như vậy, rốt cuộc là có ý tứ gì, xem ra Vương Kế Ân đối những sự an bài này cũng không hề biết chút gì, cho nên trước đó mới không thông báo cho ta.”

    Triệu Quang Nghĩa càng nghĩ càng thấy bất an, hắn nặng nề đi xuống hành lang, lẩm bẩm nói một mình: "Đây là sự trừng phạt đối với việc ta nhúng tay vào binh quyền ư?"

    "Đồ lưu manh, đánh rắm gì vậy!"

    Giọng nói của Triệu Quang Nghĩa tuyệt đối không thể bị người ta nghe thấy, không đề phòng trên không trung đột nhiên truyền tới một tiếng kêu quái lạ, dọa cho Triệu Quang Nghĩa giật bắn mình, sắc mặt đại biến.

    Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, quát: "Là ai?"

    Ngẩng đầu lên nhìn, nào có ai đâu, lại nghe thấy giọng đó vang lên: "Cái miệng chó của ngươi, khiến cho thiếu gia đây đầy một bụng tức."

    Triệu Quang Nghĩa tập trung nhìn, chỉ thấy trên cột nhà có một con anh vũ đang đậu, dùng mỏ chải lông, sau đó trừng hai con mắt chim hướng tới hắn vận khí.

    Triệu Quang Nghĩa đã nghe nói trong cung nuôi một con anh vũ rất thích mắng người, chính là vật cưng của Vĩnh Khánh công chúa, từng chọc cho quan gia nửa đêm biến hoàng cung thành chiến trường.

    Hắn bị con chim này dọa cho giật nảy mình, không khỏi vừa tức lại vừa buồn cười, nhìn ra xung quanh, Triệu Quang Nghĩa thuận tay thò ra, từ vườn hoa ở ngoài lan can nhặt lên một viên gạch, nhắm chuẩn vào con anh vũ đó mà mắng: "Con súc sinh lông lá mày, dám vô lễ với bản vương à, ăn đòn này!"

    Nói xong liền ném viên đá trong tay ra.

    Con chim đó ngay cả Triệu Khuông Dẫn cũng phải bỏ qua không chấp nhặt với nó, những ngày này hoành hành trong hoàng cung đại nội, quả thực là một tổ tông sống, bất kể là ai cũng không sợ.

    Sớm đã biến thành không sợ người, ngàn vạn lần không ngờ rằng lại có người dám cầm gạch ném nó, kết quả né không kịp, bị gạch của Triệu Quang Nghĩa ném trúng, rít lên một tiếng từ trên xà nhà ngã xuống.

    Con anh vũ đó rơi xuống đất, vừa kêu thảm vừa dãy dụa đứng dậy, vỗ cánh vội vàng chạy trốn, nghiêng nghiêng ngả ngả bay lên không trung, rơi rụng mấy sợi lông mao, từ đằng xa còn truyền tới tiếng kêu thống khổ của nó: "Đồ lưu manh, đồ lưu manh."

    Triệu Quang Nghĩa sợ bóng sợ gió một hồi, dở khóc dở cười lắc lắc đầu, lúc này lại nghe thấy từ đằng xa truyền tới tiếng kêu còn sắc bén thê thảm hơn cả giọng của con chim: "Tên khốn nào đả thương chim của ta!"

    Triệu Quang Nghĩa ngây người: "Thủy Khánh?

    Ài, con gái con đứa, đường đường là công chúa điện hạ, cả ngày đều tên khốn tên khốn, đúng là bị con chim này dạy hư rồi!"

    Triệu Quang Nghĩa lắc lắc đầu, vội vàng chuồn mất.

    ...

    Dương Hạo ở Khai Phong không đợi người của "Phi Vũ" tiếp xúc với hắn thì lại bị Triệu Khuông Dận dắt tới Lạc Dương.

    Văn võ bá quan tùy hành, hoàng thượng bãi giá tới Lạc Dương, trước tiên tới An lăng cúng mộ tổ tiên, sau đó Triệu Khuông Dận làm hai chuyện, hai chuyện khiến văn võ bá quan nghị luận phân tích không ngừng.

    Chuyện đầu tiên là triệu tri phủ đương nhiệm chủ quản quân chính Lạc Dương, hữu võ vệ thượng tướng quân Tiêu Kế Huân tới, không có công mà được phần thưởng, tấn thăng hắn làm Chương Đức quân tiết độ sứ.

    Một bước lên trời, lên tới vị trí mà võ tướng không thể lên được nữa.

    Chuyện thứ hai, là đến thăm Triệu Phổ, Triệu Phổ sau khi bãi tướng, tuy có quan hàm Tam thành tiết độ sứ, kỳ thực đều là hư chức, không có chức vụ cụ thể phái cho hắn, cho nên hắn một mực nhà cư ở tây kinh Lạc Dương, bình thường đóng cửa không ra ngoài, cũng không tham dự bất kỳ chính sự nào.

    Triệu Khuông Dận đột nhiên đăng môn bái phỏng, ý vị là gì đây?

    Nhất cử nhất động của đế vương không cái nào là không có thâm ý, liên hệ tới việc Ngụy vương Triệu Đức Chiêu thay Tấn vương Triệu Quang Nghĩa nghênh đón Tiền vương vào triều, Triệu Đức Chiêu, Triệu Quang Mỹ thay Triệu Quang Nghĩa lưu thủ thành Biện Lương, rất nhiên quan viên đột nhiên hiểu ra.

    Hoàng thượng muốn ra sức nâng đỡ trưởng tử và hoàng tam đệ, Triệu Quang Nghĩa đã chế thành thế đuôi to khó vẫy rồi.

    Hoàng thượng triệu kiến Triệu Phổ, rõ ràng là có ý lại muốn trọng dụng hắn, hiện giờ chỉ có tư lịch và nhân mạch của Triệu Phổ, sau khi quay lại triều đình, mới có thể đối kháng với Triệu Quang Nghĩa.

    Nhưng vô duyên vô cớ đều bạt Tiêu Kế Huân là ý tứ gì?

    Chẳng lẽ cấm quân cũng phải thanh tẩy một lần ư?

    Nhất thời nhân tâm hoảng hốt, nghị luận rào rào, Triệu Khuông Dận thì lại bất động thanh sắc, mỗi ngày đều du sơn ngoạn thủy, thăm viếng bạn cũ, kiểm duyệt quân đội trú thủ Lạc Dương.

    Lúc mới đầu Dương Hạo cũng không hiểu được ý đồ của Triệu Khuông Dận, cho tới một ngày khi Triệu Khuông Dận đông du long môn thạch quật, khen "từ Võ vương phạt Trụ, tám trăm chư hầu hội Mạnh Tân, Chu công phụ chính, chuyển cửu đỉnh tới Lạc Ấp.

    Tướng nhân noi theo, mười ba vương triều đều định đô ở Lạc Dương.

    Khí tượng của Lạc Dương thật không hổ là đệ nhất đế đô của thiên hạ" thì Dương Hạo mới đột nhiên tỉnh ngộ, nhớ tới một chuyện lớn trong lịch sử.

    "Vĩnh Hoài hà lạc gian, hoàng hoàng tổ tông nghiệp, thượng thiên hữu nhân thánh, vạn bang tẫn thần thiếp", nghiền ngẫm bốn câu thờ bỗng nhiên nhớ tới này, hồi tưởng một loạt những hành vi bất thường từ lúc Tiền vương vào kinh của Triệu quan gia.

    Dương Hạo đột nhiên minh bạch mục đích của ông ta.

    Ông ta là muốn rời đô!

    Hơn nữa là rời đô một cách gấp rút, thậm chí ngay cả ốc thổ Ngô Việt mà Tiền vương dâng tặng hai tay cũng tạm thời gác sang một bên, lập tức chuẩn bị chuyện rời đô.

    Trong lịch sự, chuyện đại sự này liên quan tới quốc vận ba trăm năm tới của Tống quốc.

    Ông ta chưa hề thành công, lần này, liệu có thể thành công hay không?

    Trong phủ của Triệu Phổ, ánh mắt của Mộ Dung Cầu Túy chậm rãi di động theo bóng người của Triệu Phổ.

    Triệu Phổ nhíu chặt lông mày, vuốt râu, trầm ngâm nói một mình: "Rời đô là chuyện tốt, khí tượng một nước, quyết định bởi đế đô.

    Trường An nằm ở Quan Trung đối mặt với thiên hạ, cổ phác đại khí, hào hùng vạn quốc.

    Lạc Dương ở giáp Lạc Thủy, là trung tâm của trung nguyên, văn hóa hưng thịnh, cũng không mất hùng phong.

    Kim Lăng có sơn thủy, hưởng sự giàu có vào đông đúc của Giang Nam, là vùng giao tranh chấn hưng và kéo dài Hán thất.

    Khai Phong, dùng cái lợi của Hoàng Hà, thiên hạ tài phú hội tụ, vật nhiều người đông, cực kỳ phồn thịnh.

    Song Khai Phong có hai chỗ bất lợi lớn, một là Hoàng Hà tứ ngược, nước tràn thành tai, đế đô của một nước thường không nên đối mặt nguy hiểm phải biến thành vùng ngập nước được.

    Hai là về địa lý thì không có chỗ hiểm trở để thủ, vùng đất bằng phẳng, Bắc nhân nếu muốn nam hạ, thoáng cái là có thể tới, không có trăm vạn hùng binh thì không thể thủ được.

    Vài ba năm thì có lẽ là không sao, nhưng về lâu dài thì triều đình khó mà gánh vác được.

    Chỉ là..."

    Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về nơi nóc nhà hư vô, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Đại nhân, quan gia đi một bước thật tuyệt diệu.

    Rời đô, đối với giang sơn xã tắc mà nói thì có lợi rất lớn.

    Đây chính là chuyện liên quan tới lợi ích ngàn thu.

    Còn trước mắt ư?

    Tấn vương một nhà độc đại, đã dẫn tới sự nghi kỵ của quan gia rồi, quan gia rời đô, có thể rời khỏi Khai phong, nơi mà Tấn vương khổ tâm kinh doanh mười năm, thế lực thâm căn cố đế, tai mắt khắp triều, tới Lạc Dương bắt đầu từ con số không.

    Tình hình hiện giờ, Tấn vương nằm trong tay bệ hạ, Khai Phong đã rơi vào trong tay tay hoàng tam đệ và Ngụy vương Đức Chiêu.

    Quan gia đề bạt Tiêu tiết độ, trọng hưởng thủ quân Lạc Dương, lại cân nhắc ý của Ân tướng, một khi như vậy, bất kể thế nào, thế lực của Tấn vương ắt sẽ bị nhổ tận gốc!"

    Triệu Phổ lắc lắc đầu, trầm giọng nói: "Cái đó cũng chưa chắc."

    Trầm mặc một hồi lâu, hắn mới phân phó: "Ngươi về đi, không cần tới nữa, cứ một lòng một ý làm việc cho Tấn vương.

    Tuyệt không được để lộ ra nửa điểm dị tâm.

    Bệ hạ rời đô có thành công hay không, chúng ta cứ yên lặng chờ xem, tuyệt không nhúng tay vào."

    Mộ Dung Cầu Túy nghi hoặc không hiểu, do dự một hồi mới chắp tay nói: "Vâng, Cầu Túy cẩn tuân phân phó của Ân tướng."

    Nhìn bóng lưng của Mộ Dung Cầu Túy khuất xa, Triệu Phổ lặng im không nói gì, không biết được hắn đang nghĩ gì, cho tới khi một cỗ gió lạnh thổi tới, khiến cho hắn lạnh run, Triệu Phổ mới phất tay áo quy lại, lẩm bẩm: "Tiềm cư ở đây, không đếm xỉa gì tới chính sự, Triệu mỗ đã nhìn rất rõ ràng rồi, địch nhân cường đại nhất của bệ hạ, không phải là người khác mà là chính bản thân ông ta.

    Nếu ông ta không chiến thắng được mình, vậy thì tất cả đều là nói suông.”

    Triệu Khuông Dận quả nhiên tuyên bố rời đô.

    Rời đô tới Lạc Dương, chia Khai Phong, trung tâm kinh tế, chính trị ra làm hai, kinh tế thì để lại ở Khai Phong, chính trị thì rời tới Lạc Dương, đây chính là một phát hỏa giải thế lực ngầm mà Triệu Quang Nghĩa khổ tâm kinh doanh mười năm.

    Chia cách, hạn chế, chính là thủ đoạn sở trường của Triệu Khuông Dận, chính là nhờ vào loạn thủ đoạn này mà ông ta đã triệt để giải quyết phong trào võ tướng soán vị từ thời Ngũ Đai tới nay.

    Lập quốc mới được mấy năm ngắn ngủi đã khống chế quan lại châu phủ của thiên hạ trong tay triều đình, phàm là nơi chiếm được, không để một phiên trấn nào xuất hiện.

    Hiện giờ ông ta dùng kế điệu hổ ly sơn, lại thi ân cho thống soái tối cao đóng quân ở đương địa, gần thêm một bước lung lạc quân đội.

    Triệu Quang Nghĩa sẽ như hổ rời núi, còn không ngoan ngoãn để mặc cho ông ta bài bố ư?

    Đây chính là thủ đoạn giải quyết nguy cơ nội bộ mà không cần phải binh đao nhuốm máu của Triệu Khuông Dận.

    Nhưng, ông ta ngàn vạn lần không ngờ rằng, ý tứ rời đô vừa được biểu đại ra ngoài liền gặp phải sự nhất trí phản đối của triều dã.

    Bá quan xôn xao là điều mà ông ta đã đoán trước được rồi, nhưng ông ta ngàn vạn lần không ngờ rằng, bá quan lại cờ xí liên minh tỏ ý phản đối, chẳng lẽ văn võ toàn triều đều bị nhị đệ mua chuộc hết rồi ư?

    Không, không thể nào.

    Ánh mắt của Triệu Khuông Dận quét qua các đại thần đang tranh biện đến đỏ mặt tía tai, hơi lắc lắc đầu.

    Ngự sự trung thừa Lưu Ôn Tẩu không thể phản bội ông ta, cấm quân điện tiền ti Khống Hạc, chỉ huy sứ Điền Trọng Tiến không thể phản bội ông ta, xu mật sứ Tào bân không thể phản bội ông ta.

    Lô Đa Liêu, Tiết Cư Chính, Lữ Từ Khánh, ba vị tể tướng mà ông ta một tayđề bạt không thể phản bội ông ta, cấm quân mã bộ quân đô chỉ huy sứ Đảng Tiến, đại tướng Hô Duyên Tán, bọn họ đều không thể phản bội ông ta, nhưng đại đa số trong bọn họ cũng kiên quyết phản đối rời đô.

    Vì sao?

    Đây là vì sao?

    Một vị văn quan đỏ mặt tía tai kêu lên: "Thần cho rằng, những lời nói trước tiên rời đô tới Lạc Dương, nhìn thiên hạ đại thế rồi lại dời đô tới Trường An của bệ hạ là rất có đạo lý, hơn hẳn định đô ở Khai Phong.

    Trường An có Hoàng Hà, Tần Lĩnh làm lá chắn, ngồi ở Quan Trung mà nhìn thiên hạ, có đế vương chi khí.

    Lạc Dương phía bắc có sông lớn vắt ngang, phía nam có y khuyết khóa chặt, phía đông có thành cao, Hổ Lao vững trãi, phía tây có Long môn, Khẳng sơn hiểm trở.

    Mà Khai Phong lại không có núi non để dựa vào, hoàng hà ngược lại lại thành họa hoạn, một khi địch tới từ bất kỳ một phương hướng nào đều có thể tiến công dễ dàng.

    Càng lợi cho chiến mã người phương bắc tung hoành, tương lại một khi giằng co với bắc quốc, không có trăm vạn đại quân thì khó mà thủ được.

    Cần binh lực nhiều như vậy, quốc lực làm sao mà gánh được?

    Không bằng rời đô tới Lạc Dương, dựa vào núi sông hiểm trở mà nuôi binh, có thể an thiên hạ."

    Một tướng quân nhảy ra, cao giọng nói: "Chỉ biết nói bậy, triều ta mới lập, quốc lực có hạn, xây dựng rầm rộ ắt sẽ làm dao động nền tảng của đất nước.

    Hiện giờ Quan Trung đã không còn là Quan Trung ngày trước nữa, bách nghiệp điêu linh, nhân khẩu thưa thớt, làm thế nào mà trở thành trung tâm thiên hạ được?

    Còn Lạc Dương, cũng không thuận lợi bằng Khai Phong, thuế phú toàn quận dựa vào vận hà mà cung cấp, một khi rời đô tới Lạc Dương, xe ngựa nườm nượp, cả ngày không ngớt, phí dụng chẳng phải lại đánh vào quân phí ư?"

    "Không đâu, không đâu" lại có một vị văn quan bước ra, gật gù đắc ý, nói: "Dựng nước xây đô đều phải dựa vào nơi hiểm trở, thành trì ắt phải dùng núi sông vây quanh.

    Khai Phong thì bốn phía trống không..."

    Hắn còn chưa nói xong thì một văn quan liền nhảy ra phản bác: "Lạc Dương không phải là nơi tứ thông ngũ đạt (ý nói giao thông không thuận tiện), không đủ để cung dưỡng hoàng thất, cứu giúp vạn dân.

    Biện Lương tuy không có núi non hiểm trở vây quanh, nhưng có thể dùng binh làm hiểm, thiên hạ giàu có đông đúc, chẳng lẽ lại không đủ để nuôi binh cho Biện kinh ư?"

    "Hai tên nhà nho nghèo các ngươi nói linh tinh cái gì vậy!"

    Lại có một tướng quân nhảy ra, vị tướng quân này dốt đặc cán mai, nghe hai người trước chi hồ giả dã, cũng không nghe ra ai là người có cùng ý kiến với hắn, dứt khoát mắng cả hai: "Cái gì mà hiểm với cả không hiểm, Giang Nam lấy Đại Giang làm hiểm, hiểm này không phải là hiểm ư?

    Tướng hùng binh mạnh, tấn công một cái là có thể đánh gục, mỗ cho rằng, biện kinh là tốt nhất, không cần phải rời đo."

    "Tướng quân nói vậy sai rồi, quốc đô không phải ở mãi một nơi vĩnh viễn không di chuyển, khi xưa Bàn Canh rời Ân, triều ương phục hưng.

    Triều Chu từ Chu Nguyên rời tới Cảo kinh, cuối cùng cường thịnh lên rồi diệt được Ân Thương.

    Ngụy Hiếu văn đế từ Bình thành rời đô tới Lạc Dương, làm suy yếu thế lực của của các tù trường mà lập được vương quyền, từ đó có thể xưng bá thiên hạ.

    Hiện giờ rời đô tới Lạc Dương, dùng tinh binh tới bắc phạt Yến Vân, thì giang sơn sẽ vĩnh viễn vững chắc!"

    "Bệ hạ, bệ hạ!"

    Mắt thấy văn võ bá quan trang biện không ngừng, thiết kỵ tả hữu sương đô chỉ huy sứ Lý Hoài Trung không nhịn được mà bước ra khỏi hàng, Lý Hoài Trung kiêu dũng thiện chiến, trung tâm cảnh cảnh, chính là tâm phúc do một tay Triệu Khuông Dận đề bạt lên, vừa thấy hắn đứng ra, Triệu Khuông Dận đã có chút sứt đầu mẻ trán rất là vui mừng, vội vàng cúi người, nói: "Ái khanh có gì muốn nói?"

    Lý Hoài Trung cẩn thận tìm từ, nói: "Bệ hạ, đông kinh Biện Lương có thủy vận của Biện hà, mỗi năm từ Giang, Hoài vận tới mấy trăm ngàn gánh gạo, để cứu giúp trăm vạn người trong kinh sư, nếu bệ hạ rời đô tới Lạc Dương, vậy thì vận lương như thế nào?

    Hơn nữa, kho khố căn bản đều ở tại Biện Lương, hiện giờ Trung Nguyên vừa mới thống nhất, thiên hạ lại chưa ổn định, thực sự là không nên vội vàng dao động.

    Thần cho rằng, chuyện này hãy để sau hẵng bàn, từ từ thực thi, để tránh làm tổn thương nguyên khí của đất nước."

    Triệu Khuông Dận lại chậm rãi ngồi thẳng lên, mặt không có chút biểu tình, trong mắt lại lóe lên vẻ thất vọng, thậm chí là thống khổ.

    Ông ta hiểu rồi, ông ta cũng nhìn rõ rồi, ông ta nhìn ra chỗ không tốt của Biện Lương, những khai quốc công thần này làm sao mà không nhìn ra chỗ thiếu sót trí mạng của Biện Lương?

    Song, bọn họ vẫn một mực phản đối, bọn họ không phải là vì bị Triệu Quang Nghĩa mua chuộc, mà là bị lợi ích mua chuộc rồi.

    Nhà của bọn họ ở Biện Lương, tài phủ, thổ địa, thân quyến, nhà cửa của bọn họ toàn bộ đều ở Biện Lương, cửa hàng lương thực, cửa hàng quần áo, hiệu cầm đồ, tửu lâu mà bọn họ kinh doanh toàn bộ đều ở Biện Lương, bọn họ làm sao mà chịu rời đi?

    Cho dù bọn họ cảm thấy nên di dời kinh sư, bọn họ cũng tuyệt không hi vọng lại di dời vào lúc mà bọn họ đang làm quan.

    "Tấn vương, khanh thấy thế nào?"

    Triệu Khuông Dận trầm mặc một hồi lâu, quay sau hỏi Triệu Quang Nghĩa cũng im lặng đã lâu.

    Triệu Quang Nghĩa thấy phản ứng của quần thần, tảng đá đang treo trong lòng cũng được hạ xuống, hắn chậm rãi đứng dậy, trầm ổn bước tới trước ngự tọa, đột nhiên quỳ xuống, trịnh trọng hành lễ, cao giọng đáp: "Thần, phản đối rời đô."

    Triệu Khuông Dận cười khổ, nói: "Tấn vương, ý tứ trong lời nói của trẫm, người đã từng nghe rõ chưa?"

    "Thần nghe rõ rồi!"

    Triệu Quang Nghĩa trầm ổn nói: "Nhưng thần cho rằng, sự vững chắc của giang sơn là ở đức chứ không phải là ở hiểm!"

    Triệu Khuông Dận sắc mặt trầm xuống, một hồi lâu vẫn không nói gì.

    Ở đức chứ không phải ở hiểm?

    Thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa?

    Chỉ cần có được dân tâm thì nhất định sẽ có được thiên hạ?

    Lý Dục tuy là hỗn đản, nhưng dân tâm Giang Nam lại không hướng về Tống.

    Thuế của Mạnh cơ thu nặng hơn, nhưng người Thục lại không ngóng trông người Tống tới "giải" cứu bọn họ, bọn họ bảo vệ giang sơn ư?

    Từng có một vị môn đồ của thánh nhân cả ngày kêu gọi đối phó với Hung nô là ở đức không phải ở hiểm.

    Đó là thời của Hán Võ đế, Hán Võ đế không nói câu nào, trực tiếp cho hắn tới biên cương dùng đức phục người, đối phó với Hung Nô.

    Kết quả là, không lâu sau Hung Nô liền chém đầu hắn, tấn công vào thành, tự ý chém giết cướp bóc, hãm hiếp phụ nữ.

    Nhưng, ông ta có thể dùng biện pháp đó để đối phó với Triệu Quang Nghĩa ư?

    Đây là thân huynh đệ của ông đó!

    Lần này vì rời đô, ông ta quả thật đã chuẩn bị rất nhiều, bảo gồm cả về mặt quân sự, nhưng có một chuyện ông ta không ngờ tới, có một chuyện mà ông ta không hạ quyết tâm được.

    Ông ta không ngờ văn võ đại thần trung thành với mình nhất cũng dám ở ngay trước mặt phải đối ý kiến rời đô của ông ta.

    Ông ta không thể hạ quyết tâm giết một răn trăm, lấy huynh đệ của mình ra khai đao được.

    Làm sao đây?

    Bất chấp tất cả, hung hãn chuyên quyền ư?

    Ông ta không làm được, lưu manh Lưu Bang giết người như ma dưới tính huống văn võ toàn chiều nhất trí phản đối cũng không dám tự tiệt thay đổi thái tử.

    Hiện giờ giang sơn mới định, là lúc cần bình ổn, ông ta cũng không thể chuyên quyền độc đoán, khăng khăng rời đô được.

    Dương Hạo lặng lẽ nhìn cảnh ở trước mặt, hắn và La Công Minh là hai trong số ít những quan viên không tỏ thái độ.

    La Công Minh là người lão làng đã trải qua mấy triều, quyết không tùy tiện tỏ thái độ.

    Còn Dương Hạo, Dương Hạo kỳ thực cũng nhìn thấy rất rõ, Tống quốc sau này chuyện quân sự, chính trị trở nên rối ren tất nhiên là có nguyên nhân khác, nhưng Biện Lương làm quốc đô, là một nguyên nhân quan trong không thể coi thường ở trong đó.

    Lạc Dương không tốt ư?

    Trường An không tốt ư?

    Nơi đó hiện tại kinh tế không phát đạt, nhân khẩu quá ít ư?

    Cái này mà cũng gọi là lý do được à, một khi trung tâm chính trị chuyên tới đó, sao có thể không một lần nữa hưng vượng được?

    Trường An, đó là nơi mà hai trăm năm sau thiết kỵ mông cổ tung hoành thiên hạ, không đâu địch nổi cũng không thể chính diện công phá, rời đô có thành công hay không, chỗ yếu hại chân chính không phải là ngươi đưa ra được bao nhiêu lý do đường hoàng, mà là ở cuộc đọ sức giữa hai huynh đệ họ Triệu, mới là điều then chốt có tính quyết định.

    Triệu Khuông Dận là đế vương, lần này tới Lạc Dương tế tổ, ông ta đã chuẩn bị rất nhiều.

    Hiện tại, chỉ xem xem ông ta có thể sát phạt quyết đoán, dùng thủ đoạn thiết huyết mà Minh Thành Tổ Chu Lâm thường làm, dẹp yên tất cả những tiếng nói không đồng ý.

    Ông ta có bá lực này không, có dụng tâm lãnh huyết như vậy không?

    "Chuyện này, thạm thời gác lại, về sau sẽ thương nghị tiếp, bãi triều!"

    Triệu Khuông Dận khó nhọc đứng dậy, chầm rãi bước ra sau điện, Triệu Khuông Dận luôn luôn long tinh hổ mãnh, đây là lần đầu tiên lộ ra vẻ mệt mỏi ở trước mặt văn võ bá quan.

    Dương Hạo nhìn bóng lưng của ông ta, trong lòng lờ mờ có chút chua xót.

    Hắn bắt đầu có chút đồng tính với vị hoàng đế này.

    Có những chuyện, ông ta làm không phải là không đúng, ông ta không phải là không làm được, mà là ông ta không thể làm.

    Ông ta là một anh hùng, nhưng ông ta không làm được một vị anh hùng cái thế, sát phạt quyết đoán, thái thượng vong tình.

    Vài ngày liên tiếp, hoàng thượng cáo ốm không ra ngoài, cũng không du lãm chỗn cũ, cũng không lên triều, nhìn tình hình này, Triệu quan gia khúc mắc chưa giải, tạm thời không có tâm tình du sơn ngoạn thủy nữa rồi.

    Văn võ bá quan cũng thanh nhàn hơn, Dương Hạo rất nhàn, hắn cả ngày đi dạo khắp nơi, nhìn thấy ai cũng cảm giác giống như là người của "Phi Vũ", cho dù là tên ăn xin, hắn cũng hi vọng tên ăn xin sẽ vèo một cái chạy tới trước mặt hắn, hỏi khẽ: "Muốn mao phiến không?"

    À không, nên là thấp giọng bẩm báo: "Đại nhân, phi vũ đến đây đợi lệnh."

    Đáng tiếc,mãi vẫn không thấy người của Phi Vũ tới, Dương Hạo bắt đầu hoài nghi phải chăng là sau khi mình rời khỏi Tô châu, Phi Vũ đã triệt để tan rã rồi.

    Đúng vào lúc này, người mà hắn trông mòn con mắt cuối cùng cũng tới.

    "Đại nhân, đại nhân" Dương Hạo dẫn hai thân binh vừa bước ra khỏi chùa Bạch Mã, phía sau sư tử đá đột nhiên có một nữ nhân đầu tóc tán loạn vẫy tay với hắn, Dương Hạo lấy làm lạ: "Làm sinh ý cả ở đây ư?

    Không sợ Phật tổ trách tội à.”

    Tập trung nhìn lại thì giật nảy mình: "Diệp đại thiếu ư?"

    Dương Hạo nhìn xung quanh, vội vàng lên xe, đánh mắt ra hiệp cho Diệp Chi Tuyền đang ăn mặc giả nữ.

    Diệp đại thiếu hiểu ý, bước tới lên xe, ngồi ở bên cạnh hắn.

    Dương Hạo lập tức buôn rèm xa, kinh ngạc nhìn bộ dạng phong trần của hắn, hỏi: "Ngươi sao lại thế này?"

    Diệp đại thiếu mặt mày bi thương nói: "Có phải rất giống vừa bị người ta cưỡng gian không?"

    "Giống lắm!"

    Diệp đại thiếp lại u oán hỏi: "Có phải là giống vừa bị mấy người cưỡng gian không?"

    Mặt Dương Hạo co giật mấy cái: "Ngươi... không không phải là thực sự "gì đó" rồi chứ?"

    Chương 378:Nghi ngờ lớp lớp

    Diệp đại thiếu nghe thấy câu hỏi chế giễu của Dương Hạo, tức giận nói: "Ai mà mắt kém như vậy, ngay cả trống mái cũng không phân biệt được?"

    Dương Hạo tắt cười, nói: "Là ngươi nói vậy thì ta mới hỏi vậy, ta còn cho rằng tên cường nhân nào đó dục hỏa công tâm, cũng đành làm tạm."

    Diệp đại thiếu tức dận trợn mắt lên lườm hắn, đưa tay ra múa loạn, hậm hực nói: "Nói ra thì đúng là xui thật, ta vốn là tới Biện Lương gặp ngài..."

    Dương Hạo chen vào, nói: "Ngươi không biết ta theo quan gia tây tuần à?"

    Diệp đại thiếu nói: "Quan gia tây tuần thì ta biết, ta còn biết Tấn vương, ba tể tướng, xu mật sứ, tam ti cũng đều đi theo, nhưng không nghe thấy tên của ngài."

    Dương Hạo nói: "So với bọn họ, chức quan của ta quả thực là nhỏ hơn một chút.

    Được rồi, ngươi nói đi, tới Biện Lương tìm ta, sao lại thành bộ dạng như thế này?"

    Diệp đại thiếu nghe thấy vậy liền cười khổ, nói: "Vốn là đang êm đẹp, tới Khai Phong ta liền đi tìm ngài, đang đi trên đường thì thì nhìn thấy quan binh đầy đường, không nói câu nào lao ngay về phía ta, ta còn cho rằng là bị lộ thân phận rồi, bị ty cấp hoàng thành theo dõi, dọa cho ta phải nhảy xuống xe co giò chay trốn.

    Đại nhân ngài cũng hiểu mà, cái mà ta dùng là xe nhà, nếu như bọn họ tìm thấy ta, chứng thực được thân phận của ta, vậy thì Diệp gia của ta sẽ tan tành mất."

    Dương Hạo khẩn trương hỏi: "Bọn họ sao lại theo dõi ngươi, không bị bọn họ xác nhận được thân phận thực của ngươi chứ?"

    Diệp đai thiếu vỗ đùi, nói: "Cực kỳ không may, khi ta chạy rồi mới hiểu ra người bọn họ muốn bắt không phải là ta, mà là tất cả những người ăn mặc kiểu thư sinh như ta.

    Lén lút nghe ngóng mới hiểu rằng có một vị đại nhân vừa bị đâm, hung thủ chính là một người ăn mặc kiểu thư sinh giống ta, những quan binh đó nhất thời không phân biệt được, chỉ đành bắt tất cả, để người đã từng thấy hung thủ tiến hành xác nhận, cả đông kinh thành đều đại loạn, các học sinh phu tử của thái học viện đều chạy tới chỗ Ngụy vương kháng nghị.

    Dương Hạo hiếu kỳ hỏi: "Là vị đại tướng quân nào bị đâm?"

    Diệp đại thiếu nói: "Chính là Tào Hàn Tào đại tướng quân vừa lập đại công trong trận chiến diệt Đường.

    Tào đại tướng quân áp tải năm trăm bức tượng La Hán sắt, vừa tới bến tàu Biện Lương thì có một vị sĩ tử giơ cao một bức tranh cuộn, nói là chúc mừng Tào đại tướng quân khai cương thác thổ, chiến công hiển hách, vẽ một bức Hoàng sa bách chiến hoàng kim giáp tặng cho Tào đại tướng quân, vì hắn lập được đại công.

    Tào đại tướng quân rất là vui mừng, còn bảo thư sinh đó bước lên tặng tranh, tên thư sinh đó dưới ánh mắt của mọi người, vào lúc đưa tranh tới trước mặt Tào tướng quân liền rút một thanh đoản nhận từ trong quận tranh ra, đâm thẳng vào cổ trái của Tào tướng quân, rồi lập tức giống như một con chim to, xuyên tường vượt vách, chạy mất tăm.

    Đáng tiếc bên cạnh Tào đại tướng quân tùy tùng như mây, lại có một thân võ công cao, vậy mà vẫn phải chết một cách oan uổng..."

    Dương Hạo giật mình nói: "Tào Hàn bị người ta ám sát ư?"

    Diệp đại thiếu nói: "Đúng vậy, người khắp phố đều đồn đại, có người nói, vị thư sinh có một thân khinh công cao tuyệt đó ngày đi ngàn dặm, chính là kiếm hiệp của nhà Đường, dùng kế hành thích là thủ đoạn Kinh Kha hành thích Tần vương, nói chung là đồn đại rào rào.

    Người đó cũng chạy rồi, nhưng những người ăn mặc kiểu thư sinh như bọn ta thì xui xẻo.

    Người khác không sợ bị bắt, ta thì trong lòng có quỷ, trốn đông trốn tây, nhân đêm tối chạy vào phủ của ngài.

    Lúc này mới biết ngài đã theo hoàng thượng tới Lạc Dương rồi.

    Thế là ta liền vội vàng chạy tới đây, trên đường, họa ảnh đồ hình, tới chỗ nào cũng thấy đang truy nã thư sinh đó, ta mà mặc như thư sinh một bước cũng khó đi, thế là liền cơ linh, đổi sang nữ trang..."

    "Được rồi, được rồi.

    Ta biết ngươi khổ sở rồi.

    Ha ha, có điều nói đi cũng phải nói lại, đi chuyến này, ngươi đừng chỉ dựa vào hộ vệ, bản thân ít nhiều gì cũng nên luyện chút công phu, sau này rảnh rỗi thì tìm một vị sư phụ học công phu đi..."

    Dương Hạo vừa an ủi hắn vừa trầm ngâm nói: "Tào Hàn chết rồi ư?

    Ta biết hắn sát nghiệp quá trọng, ông trời không báo thì cũng ắt sẽ có người tới báo thù.

    Trận chiến Giang Châu đồ sát sáu vạn sinh linh cả thành, đây nhất định là nhân vật trên giang hồ khó chịu với thủ đoạn của hắn, cho nên mới thế thiên hành đạo."

    Diệp đại thiếu nói: "Hắn chết thì mặc cha hắn, liên quan chó gì đến chúng ta.

    Đại nhân bảo tiểu nhân tới đây là có chuyện gì muốn phân phó?"

    Dương Hạo hồi phục lại tinh thần, nói: "Ừ, phía Lô châu tình hình thế nào rồi, ngươi kể tường tận lại cho ta nghe đi.

    Còn nữa, thần ưng mà ngươi huấn luyện, có gắng nhanh chóng nghĩ biện pháp đưa cho ta một con.

    Bắt đầu từ bây giờ, để người ở lại bên cạnh ta, có tin tức gì thì kịp thời thông báo.

    Còn nữa, ngươi phải nhanh chóng truyền tin tức về, bảo nghĩa phụ phái một nhánh nhân mã tới Nhạn Môn quan chờ Mục Vũ phân phó.

    Đúng rồi, thân thể của nghĩa phụ hiện giờ sao rồi?"

    "Ài, thân thể của Mộc lão gia tử... yếu lắm rồi.

    Đinh đại gia mời danh y tới chuẩn trị cho ông ta nhưng cũng không thể giúp ông ta đỡ bệnh.

    Không ai để cho ông ta uống rượu, bọn Mộc Ân đều quỳ xuống van cầu, nhưng ông ta có chịu nghe ai đâu..."

    ánh xe lộc cộc, dần dần biến mất trên đầu đường Lạc Dương...

    ....

    Trong hành cung Lạc Dương, Triệu Khuông Dận đi đi lại lại trong ngự hoa viên.

    Lúc này đông tuyết đã tan hết, mầm xuân hé nở, cột băng dưới mái nhà không ngừng tan chảy thành nước, không khí đầu xuân khiến lòng người thêm ấm áp.

    Triệu Khuông Dận mặc tiện bào màu vàng, trán buộc khăn cùng màu, dưới chân là giày vải, miệng rộng mày rậm, long hành hổ bộ, chậm rãi bước trong ngự hoa viên, giống như một võ phu cáo lão về quê.

    Ông ta quả thực là bệnh rồi, có điều chỉ là bệnh nhẹ, với thể phách cường kiện của ông ta, căn bản không phải là vấn đề, mấy ngày liền không thượng triều, một mặt cũng là tâm tính không tốt, hai là đang suy nghĩ kế hoạch tiếp theo.

    Ông ta dùng kế điệu hổ ly sơn, lung lạc thủ quân Lạc Dương, chỉ là thủ đoạn phòng hoạn theo thói quen, trên thực tế ông ta cũng không tin rằng nhị đệ sẽ gây bất lợi cho ông ta, dám gây bất lợi cho ông ta.

    Từ ngay lúc đầu, ông ta đã muốn dùng thủ đoạn nhu hòa để giải quyết bất đồng giữa huynh đệ.

    Nhưng không ngờ nhị đệ lại không hề bị trận thế mà ông ta bày ra dọa ngã, hơn nữa tất cả trọng thần văn võ toàn triều cơ hồ đều phản đối rời đô, ông ta cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ, rời đô chiêu này hiện giờ mà nói là rút củi dưới đáy nồi, từ dài lâu mà nói thì lợi ở đại kế thiên thu, nên chỉ đành tạm thời gác lại.

    Cái mà ông ta còn là thời gian, thủ đoạn, có gì mà phải gấp?

    Từ sau loạn An sử hơn trăm năm trước, Trung Nguyên dần dần bắt đầu tiêu vong, dị tộc xâm nhập, chư hầu cát cứ, không ngừng thay triều đổi đại, không ngừng chém giết cướp đoạt.

    Nhưng ông ta, con của một võ quan Lạc Dương giáp mã doanh, hoành không xuất thế, chỉ dùng hơn chục năm ngắn ngủi, thống nhất lại Trung Nguyên đại địa, xây dựng một bá nghiệp chính quyền cường đại ổn định, đại sự như vậy mà ông ta còn làm được thì còn có gì mà ông ta không làm được?

    Ông ta không gấp, nhị đệ thì vẫn cứ không chịu bỏ qua, ông ta có thể dùng mười năm, hai mươi năm thời gian, dần dần mài bớt đi tráng khí của nhị đệ.

    Nhị đệ không có gan phản ông ta, cũng không thể phản được ông ta, nhị đệ chỉ muốn sáng tạo ra một danh vọng không ai sánh bằng ở trong triều, ép buộc ông ta suy nghĩ nếu một khi lựa chọn hoàng tử để kế thừa đại thống, vậy thì sau khi ông ta băng hà, đại Tống ắt sẽ xuất hiện cục diện nguy hiểm chủ yếu thần mạnh, ép ông ta không thể không đưa cả huynh đệ vào trong mục tiêu lựa chọn lập trữ.

    Không sao cả, không phải chính là chủ yếu thần mạnh ư?

    Chiêu này của nhị đệ sao có thể làm khó được ta?

    Triệu Khuông Dận ung dung mỉm cười, dừng bước lại, ánh mắt nhìn về bầu trời ở phía Tây Bắc.

    Nơi đó còn có một vương quốc, một vương quốc đang lảo đảo sắp đổ.

    Trung Nguyên đã nằm trong tay, tiếp theo, ông ta muốn tiêu diệt Bắc Hán quốc, đoạt lại U Vân mười sáu châu, vào lúc ông ta còn sống, khiến cửu châu lại một lần nữa được thống nhất.

    Nhưng thiện hạ mới ổn định, Tống quốc hiện cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức, tích súc lực lượng rồi mới có thể bắc phạt.

    Ông ta ý thức rõ ràng được rằng, người Khiết Đan không phải là dễ đối phó như vậy, nó cường đại hơn Thục, Hán, Kinh, Hồ rất nhiều, hơn nữa còn cường đại hơn những nước đó cộng lại, thậm chí còn cường đại hơn Tống quốc hiện tại.

    Bắc phạt chi chiến không thể một lần là xong, nhất định phải tính toán cho kỹ.

    Nếu không một khi thất bại, rất có thể sẽ từ đó mà làm tổn thương sĩ khí của Tống quốc, lần sau muốn bắc phạt sẽ khó khăn hơn nhiều.

    Do đó, Bắc Hán quốc đang núp dưới bóng Khiết Đan, trước khi quyết định chính diện khai chiến với Khiết Đan thì sẽ không động đến nó.

    Nhưng hiện tại cơ hội đã tới rồi, Khiết Đan chủ yếu đăng cơ, dẫn tới những kẻ có dã tâm nhao nhao chiếm quyền.

    Khánh vương sau khi ám đấu cuối cùng cũng xé rách da mặt làm phản loạn, dẫn tới Khiết Đan chư tộc quyết chiến.

    Hiện giờ Nam Viện đại vương Da Luật Tà Thương dẫn binh đi qua nguyên quán của bọn họ, Khánh vương tuy từ thượng kinh hoảng sợ lui binh, nhưng thực lực của hắn lại bị tổn thất rất lớn.

    Nếu như vậy, một khi muốn binh chinh Bắc Hán quốc, Khiết Đan sẽ bị Khánh vương kéo ra sau, rất khó giúp đỡ.

    Không có người Khiết Đan chống lưng, Bắc Hán há có thể kham nổi một kích, sao không nhân cơ hội này mà chiếm lấy nó?

    Triệu Khuông Dận mỉm cười: "Lần này sau khi hồi kinh, sẽ bảo Đức Chiêu tự mình suất binh bắc phạt, tướng lĩnh thiện chiến trong triều có thể trợ giúp cho hắn.

    Những tướng lĩnh lần này nam chinh không giành được chiến công tất sẽ nhao nhao hưởng ứng, lại sai Triệu Phổ làm tham tán, theo quân phụ chiến, đợi hoàng nhi thành công trở về, thì chính là vương gia chi tôn, có công diệt quốc.

    Quang Nghĩa là Tấn vương, cũng có công diệt quốc, hai người coi như là ngang nhau.

    Lúc đó lại lập thêm chiến công.

    Triệu Phổ sau khi nhận được lần giáo huấn này, chắc sẽ thu liễm một chút, có hắn chế ngự nhị đệ, sau này ta sẽ giao thêm nhiều quốc sự cho Đức Chiêu đi làm, có ta một tay nâng đỡ, sau năm ba năm, sau năm lần bảy lượt, uy vọng quyền thế của Đức Chiêu chẳng lẽ lại không hơn Quang Nghĩa ư?

    Quang Nghĩa, ngươi cho dù là một gốc đại thụ che trời, hiện giờ cũng đã mọc tới tận cùng rồi.

    Còn Đức Chiêu vẫn chỉ là một khúc mầm mới nhú, đợi khi bọn họ song song nhau, tới lúc đó, ngươi tự nhiên sẽ hiểu phải rút tay, cho dù không chịu rút tay, lúc đó ngươi cũng không còn sức xoay chuyển trời đất nữa rồi....

    Triệu Quang Nghĩa cưỡi trên lưng ngựa, hứng thú nói: "Lúc đi thì hứng thú, lúc về thì thất vọng.

    Ài, nhớ lúc nhỏ cùng đại ca tới Lạc hà du ngoạn, phong quang vô hạn, đẹp không sao tả xiết.

    Hiện giờ nhìn lại, sao cảm thấy chẳng hứng thú chut nào."

    Mộ Dung Cầu Túy mỉm cười, nói: "Thiên tuế, hiện giờ tuyết vừa mới tan, còn chưa tới lúc xuân ấm hoa nở mà.

    Lạc hà tất nhiên không có cảnh đẹp gì để xem."

    Triệu Quang Nghĩa lắc đầu, than: "Lúc đó cũng là thời tiết vừa mới ấm..."

    Mộ Dung Cầu Túy cười nói: "Tình thú thời thiếu niên không giống như sau lúc thành niên.

    Ha ha, lúc đó thiên tuế tới bờ Lạc hạ, là muốn tới phá băng câu một con cá béo, chính là chuyện vui lớn nhất.

    Hiện giờ thì khác rồi, nếu là tới Lạc hà này, có thể có Lạc thần tới đón, đó mới là cái vui vô thượng?"

    Triệu Quang Nghĩa ngẩng mặt lên cười to: "Không sai, không sai, nhạc thú lúc thiếu niên tất nhiên là khác biệt rất lớn với sau khi thành niên.

    Ồ...

    Lạc thần, bản vương từ lúc nhỏ đã nghe nói rồi, Lạc thần Bí phi vốn là nữ nhi của Phụ Hy, nàng ta định cư ở bên bờ Lạc hà, bị hà bá Hoàng Hà đánh thắng, bắt vào trong thủ cung, muốn bức nàng ta phải làm vợ.

    Lúc này thê tử trộm linh dược chạy về thiên cung, Hậu Tị một mình ở lại nhân gian nghe nói tới chuyện này liền tới đánh hà bá, cướp nàng ta về nhân gian, hai người lâu ngày sinh tình, kết thành phu thê.

    Thiên Đế liền phong Hậu Tị làm Tống Bố thần, Bí phi là Lạc thần."

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Đúng vậy, về sau Tào Tử Kiến thầm yêu đại tẩu Chân thị, còn từng lấy lý do ở bờ Lạc thủy gặp Lạc thần thái phi, viết xuống một thiên "Lạc thần phú", để ký thác tấm tình mê luyến đối với Chân thị.

    Kỳ hình dã, phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long, vinh diệu thu cúc, họa mậu xuân tùng.

    Tông man hề nhược khinh vân chi tế nguyệt, phiêu diêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết.

    Viễn nhi vọng khởi...., viễn nhi vọng khởi...,"

    Triệu Quang Nghĩa cười cười nói tiếp: "Sao, Mộ Dung tiên sinh không nhớ câu tiếp à?

    Viễn nhi vọng chi, kiều nhược thái dương thăng triều hà.

    Bách nhi sát chi, chước nhược phù dung xuất lục ba.

    Cảm tiêm đắc trung, tu đoản hợp lộ.

    Kiên nhược tước thành, yêu như ước tố.

    Duyên cảnh tú hạng hạng, hạo chất trình lộ, phương trạch vô gia, duyên hoa phất ngự.

    Vân kế..."

    "Vương gia, cũng không phải là hạ quan quên lời, ngài thấy vị nữ tử đó, có được xem là cổ nhỏ, dài ngắn phù hợp, vai như vót mà thành, eo như được đặt làm không?"

    Triệu Quang Nghĩa liếc mắt nhìn, chỉ thấy ở phía trước có một vị nữ tử áo trắng, thân hình thon dài, thắt lưng quấn hông, đi đường trông rất thướt ta, không khỏi hai mắt sáng lên, khen: "Phong tư như tiên, quả nhiên..."

    Hai người bình phẩm từ đầu đến chân, cước bộ dần dần chậm lại, đi tới trước mặt nữ nhân đó, hai người không hẹn mà cùng nhìn lại, muốn được thấy tư dung của nữ tử đó có được kinh diễm như bóng lưng của nàng ta không.

    Vừa quay đầu lại nhìn mắt của hai người đồng loạt sáng lên, nữ tử trước mặt quả nhiên tư dung mỹ lệ.

    Triệu Quang Nghĩa chỉ cảm thấy đôi mắt hoa đào của nữ tử ấy mị khí bức người, còn chưa kịp lộ ra thần sắc kinh ngạc thì nữ tử áo trắng đó đột nhiên phất tay áo, hàn quang bắn ra, thân ảnh bật lên, tung ra một kiếm nhanh thiểm điện, đâm tới yết hầu của hắn.

    "A!"

    Mộ Dung Cầu Túy hét lên một tiếng kinh hãi, thân hình muốn bay lên, nhưng trong lòng đột nhiên nghĩ gì đó, bất giác lại dừng lại, trong thời gian một cái chớp mắt này, kiếm quang đã tới yếu hầu của Triệu Quang Nghĩa.

    Triệu Quang Nghĩa ngửa người, hai chân hất ra, dùng sức đạp lên lưng ngựa, thân hình khôi vĩ không ngờ lại cực kỳ nhanh nhẹn né tránh một kiếm hiểm hóc ấy.

    Mày liễu của nữ tử đó nhướn lên, tựa hồ như có chút kinh ngạc vì thân thủ của hắn.

    Ả ta đưa tay ra ấn lên lưng ngựa, lại đâm tiếp một kiếm, vẫn là nhắm tới yết hầu của hắn.

    Triệu Quang nghĩa vừa rơi xuống, bịch bịch bịch lui liền mấy bước, tay áo quận tròn, bọc lấy mũi kiếm của nữ tử áo trắng đo, chỉ nghe thấy "xoạt" một tiếng, tay áo rách toách như bươm bướm, kiếm trong tay nữ tử đó bị hất lên không.

    Triệu Quang Nghĩa thổ khí khai thanh,vỗ một chưởng lên bộ ngực đang nhấp nhô của nàng ta, xuất thủ ngoan độc, không hề có ý thương hương tiếc ngọc.

    Thị vệ của Tấn vương lúc này toàn bộ đều xông tới, Triệu Quang Nghĩ phủi phủi tay, cảm thấy kiếm thuật của nữ tử này cũng không được tính là cao minh lắm, vừa rồi một kiếm kinh diễm đó của ả ta hoàn toàn là nhờ vào thân pháp quá nhanh của ả ta nên mới cấu thành uy hiếp đối với mình, cho nên lớn tiếng quát: "Đựng ở bên cạnh, đợi bản vương bắt ả."

    Triệu Quang Chỉ gập tay thành móc, liên tục thi triển cầm nã, kiếm pháp của nữ tử áo trắng quả nhiên rất kém, chỉ có thể dựa vào thân pháp kỳ diệu vô cùng của mình mà vừa chiến vừa lui.

    Mộ Dung Cầu Túy giục ngựa chầm chậm, ánh mắt lấp lánh, nhìn song phương đại chiến, đột nhiên thò tay ra, rút bội kiếm giắt trên hông một thân binh, ném ra rồi cao giọng hô: "Thiên tuế, tiếp kiếm!"

    Triệu Quang Nghĩa lui ra một bước bắt lấy kiếm, đột nhiên hô lên một tiếng như sấm nổ.

    Kiếm này ở trong tay hắn, cảm thấy mạnh hơn nữ tử đó không biết bao nhiêu lần.

    Nữ tử đó thối lui, Triệu Quang Nghĩa lại tung kiếm đuổi theo, nữ tử đó giao thủ với hắn mấy hiệp, đoản kiếm trong tay mấy lần suýt tuột khỏi tay mắt thấy không địch được, nhờ vào thân pháp kỳ diệu, trước tiên muốn thoát thân mà đi.

    Triệu Quang Nghĩa nào có chịu bỏ qua, sử kiếm cản ả lại, mắt thấy nữ tử áo trắng đó dần dần không địch nổi, ngoài tường thấp ở bên đường đột nhiên có một người nhảy ra, cũng một thân y sam nữ tử, trên mặt lại che vải đen, trong tay cầm một thanh kiếm, giống như thiên ngoại phi thiên bay tới.

    "Keng, keng, keng", hai người mũi kiếm chạm nhau, Triệu Quang Nghĩa bị bức phải lui ba bước liên tục.

    Triệu Quang Nghĩa kinh nghi bất định nhìn người che mặt, vừa kinh ngạc vì kiếm pháp cao diệu của người này lại vừa kinh ngạc vì thanh kiếm mà ả sử dụng.

    Hai người đều sử dụng kiếm bản to mà trong quân hay dùng, có thể dùng hai tay để cầm, chém xuống như đao phủ.

    "Ngươi là ai?"

    Vừa thấy đối phương dùng đại kiếm trong quân đội, Triệu Quang Nghĩa vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, cao giọng quát.

    Người đó trên mặt che khăn, đầu lại đội mũ nỉ, mũ nỉ sụp xuống tận lông mày, đầu hơi cúi xuống, không nhìn thẳng vào hắn, đưa tay ra kéo nữ tử áo trắng.

    Triệu Quang Nghĩa quát lớn một tiếng, hai tay nắm kiếm, chém liền ba phát vào người đó, đều bị người đó dùng một tay cầm kiếm, với thủ pháp cực kỳ xảo diệu hóa giải hết.

    Triệu Quang Nghĩa vốn không giỏi kiếm thuật, vừa thấy kiếm thuật của người đó rõ ràng là cao minh hơn mình, keng một tiếng ném kiếm đi, tung người ra đoạt lấy một cây thương trong tay một thị vệ.

    Thương đâm một đường dài, côn đánh một mảng lớn, song côn lắp thêm mũi nhọn thì là thương, thương bỏ mũi nhọn thì là côn, cho nên thương và côn tương thông, thương cũng có thể dùng quất, bổ, đánh, đập, côn cũng có thể đâm, hất, vẩy.

    Cây thương này lọt vào tay Triệu Quang Nghĩa, đúng là may mẽ hơn hẳn, lúc thì dùng thương pháp, lúc thì dùng côn pháp, chính là cái gọi là dài một tấc thì mạnh hơn một tấc, cây thương lớn này lọt vào tay Triệu Quang Nghĩa, người dùng kiếm liền có chút cật lực.

    Triệu Quang Nghĩa thương như du long đâm một cái, côn như gió cuốn quét một cái, đem kỹ nghệ của thương côn phát uy tới vô cùng nhuần nhuyễn, người dó tựa hồ như muốn kéo nữ tử đi, mắt thấy côn pháp của Triệu Quang Nghĩa lợi hại như vậy, đột nhiên buông nữ tử ra, hay tay cầm kiếm phản kích.

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh một tiếng, đại thương trong tay đong đưa, đột nhiên điểm tới trước ngựa người đó.

    Thương sợ lắc đầu côn sợ đâm, đại thương lắc một cái, giống như phượng hoàng gật đầu cái, mũi thương bị rung thành một vòng tròn vừa nhanh lại vừa nhỏ, đột nhiên nhanh như thiểm điện hướng về cổ họng và hai vai của người đó, một thương là thực, một thương là hư, khiến người ta khó đoán.

    Một thương của hắn di lắc, móc, đâm, ba động tạc liền mạch lưu loát, không ngờ kiếm pháp của người đó cũng cao tuyệt, một thanh trọng kiếm ở trong tay, không ngờ lại sử dụng cực kỳ nhẹ nhàng, một thương tất sát này không ngờ lại bị hắn phá giải, hơn nữa còn lật tay chém vào tay đang cầm thương của Triệu Quang Nghĩa.

    Thương như du long, khó mà nắm bặt, cáng thương đó không phải là đi thẳng tới thẳng, mũi thương sắc bén đâm ra, cán thân run rẩy, giống như long xà đang trườn về phía trước, một kiếm này chém tới, Triệu Quang Nghĩa chấn động cổ tay một cái, trước tiên dùng cán thương hất văng thanh kiếm đó, đại thương lật một cái, dùng đuôi thương đánh vào hạ âm của người đó.

    Người đó một kiếm bức lui thế công hắn, nhân cơ hội kéo nữ tử áo trắng, quát khẽ: "Đi!" rồi song song nhảy qua đầu tường.

    Triệu Quang Nghĩa đại thương rung lên, giống như một con rồng bay thoát khỏi tay lao vút theo người đó, người đó thân ở trong không trung, vung kiếm gạt đi, nhờ lực phản chấn của một thương này, càng bay nhanh hơn về phía sau tường.

    Triệu Quang Nghĩa đường đường là vương gia, đương nhiên không có đạo lý ở ngay trên đường mà đuổi theo, hắn quát lớn một tiếng: "Đuổi!

    Đuổi theo cho ta!"

    Những sĩ binh đó liền lập tức nhao nha chạy về phía đầu tường.

    "Thiên tuế..."

    Mộ dung Cầu Túy bước lên, Triệu Quang Nghĩa xua tay ngăn hắn lại, nhìn bách tính ở xung quanh đang vậy lại xem náo nhiệt, sầm mặt nói: "Quay về rồi nói."

    Hắn nhảy lên ngựa, các thị vệ lập tức vây quanh, bảo vệ hắn ở giữa, lại có người xua đuổi bách tính, Triệu Quang Nghĩa thúc ngựa chạy về phía trước, đi không xa liền thấy ở phía trước có một cỗ xa kiệu, trên càng xe có người đứng, đang nhìn về phía này.

    Người đó vừ quay dầu lại liền thấy Triệu Khuông Dận đang phi ngựa tới, vội vàng nhảy xuống vái chào: "Thiên tuế."

    Triệu Quang Nghĩa thấy người này chính là Dương Hạo, chỉ có một cỗ xa kiệu, cũng không có thị vệ tùy tùng, thấy bộ dạng của hắn giống như là vừa đi dạo về, Triệu Quang Nghĩa vội ghìm cương ngựa, nói: "Dương tá tử từ đâu tới vậy?"

    Dương Hạo nói: "Hạ quan hôm nay tới chùa Bạch mã, vừa mới quaylại, vừa rồi thấy mấy sĩ tốt của vương phủ vội vàng chạy về phía trước, không biết..."

    Triệu Quang Nghĩa mắt sáng lên, vội vàng hỏi: "Vậy vừa rồi ngươi có thấy hai nữ tử hối hả chạy qua không?"

    Dương Hạo nói: "Đích xác là có thấy, có điều... một người trong đó tuy mặc nữ trang, nhưng nhìn thân hình dáng đi của hắn giống như là một nam tử, bọn họ đi rất nhanh, hạ quan đang bực bội thì thấy thân binh của vương phủ chạy tới.

    Thấy hạ quan cũng hỏi nơi hạ lạc của họ, hạ quan vừa chỉ hướng xong.

    Bọn họ lại vội vàng cám ơn rồi đuổi theo.

    Thiên tuế, xảy ra chuyện gì vậy, không biết hạ quan có giúp gì được không?"

    Triệu Quang Nghĩa cố nặn ra một nụ cười, nói: "Không có chuyện lớn gì cả, chỉ là hai dân nữ đụng phải nghi trượng của bản vương, các thị vệ chuyện bé xé ra to mà thôi.

    Dương tả sứ cứ đi làm việc của mình đi."

    Nói xong liền vung roi giục ngựa đi tiếp.

    Dương Hạo vội vàng né sang một bên, chắp tay đưa tiễn.

    Đợi đoàn người của Triệu Quang Nghĩa đi xa rồi.

    Dương Hạo mới thầm thở phào một hơi.

    Hắn vội vàng tung người lên xe, vào trong khoang xe, lại thấy Diệp đại thiếu và một nữ tử áo trắng đang ngồi sánh vai.

    Dương Hạo vội vàng buông rèm xuống, trầm giọng hỏi: "Bích Túc, nàng là gì vậy?"

    Thì ra, nữ tử đó chính là Bích Túc cải trang, một màn ám sát ở trên đường đều lọt vào mắt Dương Hạo vừa hay đi qua nơi này.

    Dương Hạo vừa nhìn một cái đã nhận ra là Bích Túc, không khỏi kinh hãi, mắt thấy Bích Túc không địch được, đỡ trái hở phía sắp bị bắt, dưới tình huống khẩn cấp Dương Hạo cũng không nghĩ nhiều, hắn một mặt lệnh cho xe tiếp tục tiến về phía trước, một mặt hớt hải đổi nữ trang của Diệp đại thiếu, lấy khăn tay che mặt, lại từ trong tay của hai thị vệ thân tín lấy một thanh kiếm, bảo bọn họ một mình về trước, sau đó thì vội vàng tới cứu Bích Túc về, còn chưa kịp hỏi nàng ta nguyên do, sau khi lừa những quan binh đuổi bắt đó đi, liền đứng ở càng xe làm trò.

    Nghe thấy hắn hỏi, Bích Túc mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Muội muốn... giết Triệu Quang Nghĩa!"

    "Thiên tuế..."

    Triệu Quang Nghĩa đi đi lại lại, khiến cho Mộ Dung Cầu Túy hoa cả mắt, Triệu Quang Nghĩa lúc này mới dừng bước, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Không thể, không thể là ông ta, ông ta không thể phái người giết ta được, không thể..."

    Mộ Dung Cầu Túy mắt lóe sáng, vội vàng hỏi dồn: "Thiên tuế chẳng lẽ biết là ai phái người tới hành thích ngài ư?"

    Triệu Quang Nghĩa trợn mắt lên, sắc mặt càng lộ ra vẻ lo lắng, hắn trầm ngâm một lát rồi lại lắc đầu, thấp giọng phân phó: "Ngươi đi nghỉ ngơi đi, bách tính bình thường sẽ không thể tự dưng tới tố cáo dâu.

    Chuyện này cứ cố gắng áp chế xuống, nếu thật sự có người hỏi thì cứ nói chuyện này không tiện làm to..."

    "Vâng, Mộ Dung cáo lui."

    Mộ Dung Cầu Túy nhìn xoáy vào hắn một cái, chắp tay lui xuống.

    Triệu Quang Nghĩa quay về ngồi lên ghế, lẩm bẩm nói: "Người đó sử dụng đại kiếm trong quân... có thể là ai muốn giết ta nhỉ?

    Không thể, không thể là ông ta, tuyệt đối không thể là ông ta.

    Đại ca cho dù giận ta giành hoàng vị, với tính tình của đại ca cũng không thể nổi sát tâm với ta.

    Cuộc đọ sức này là tính toán thực lực, ai có thể lập trữ quân, người đó liền có thể giành được ngôi báu, đại ca với thân phận chí tôn, tuyệt không thể dùng thủ đoạn này được."

    Hắn suy tính kỹ càng, lại thấy lung lay vì phán đoán của mình: "Nhưng... hoàng huynh liệu có thể vì bá quan phản đối rời đô, cho rằng là vì bị ta mua chuộc, cho nên mới nảy sinh kiêng kỵ không?"

    Hắn giơ hai tay lên, lại đi đi lại lại trong sảnh, trên mặt âm tình bất định: "Ta tự diệt đường về, thân thế nhất thời quá lớn.

    Lý Hán Quỳnh, Tào hàn, những cấm quân đại tướng chịu chấp hành quân lệnh của ta một cách tuyệt đối này, ta đều cố gắng nghĩ cách xin công cho bọn họ.

    Bọn họ cũng có đi có lại, đối với ta có chút thân cận, qua lại cũng mật thiết hơn.

    Tào Hàn cướp được vô số kim ngân, còn nhớ tặng ta một phần hậu lễ, hiện giờ lại có bá quan cùng ta trăm miệng một lời phản đối rời đô, đại ca liệu có phải vì nghe thấy những tin tức này, mà hạ thủ đối với ta.., nhưng...

    ống ta thật sự hạ quyết tâm hạ thủ đối với ta ư?"

    Nghĩ tới tình tính trước giờ của Triệu Khuông Dận, và cảm tình thâm hậu đối với huynh đệ nhà mình, Triệu Quang Nghĩa do dự khó quyết, đang trầm ngâm thì nghe thấy ngoài cửa đột nhiên có người bẩm báo: "Thiên tuế, trong cung có người mang tin tức khẩn cấp đến."

    Triệu Quang Nghĩa đột ngột ngẩng đầu lên, phân phó: "Cho hắn vào đi."

    Tên đó là một tiểu lại của Nam nhan, cũng là tâm phúc của Triệu Quang Nghĩa, vừa vào đại sảnh, thấy Triệu Quang Nghĩa lập tức thi lễ.

    Triệu Quang Nghĩa hỏi: "Trong cung xảy ra chuyện gì vậy?"

    Người đó nói: "Thiên tuế, Tào Hàn tướng quân vào ngày về kinh, ở bến tàu Biện hà bị đâm mà bỏ mình rồi."

    "Cái gì?"

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy lập tức ngây người, người đó lại nói: "Chuyện này vốn chẳng gây trở ngại gì cho Nam nha chúng ta, có điều thiên tuế đã từng phân phó, trong cung có gió thổi cỏ lay gì, bất kể là có liên quan tới Nam nha chúng ta hay không thì cũng đều phải bẩm báo cho thiên tuế.

    Cho nên Trình phán quan lệnh cho thuộc hạ tới bẩm báo."

    Triệu Quang Nghĩa hơi nhướn mắt lên, hỏi: "Tào Hàn tướng quân bị đâm là chuyện khi nào?"

    Người nọ bẩm: "Ba ngày trước, bởi vì không phải là chuyện gấp liên quan tới Nam nha chúng ta, lại có người tập nã hung thủ khắp nơi, sợ dẫn tới sự chú ý của người hữu tâm, cho nên thuộc hạ không dám dùng khoái mã của quán dịch, cũng không dám để lộ thân phận của Nam nha, chỉ dùng thân phận thương nhân tới đây, di đường không dám vội vã, cho nên hôm nay mới tới được Lạc Dương."

    Triệu Quang Nghĩa biến sắc: "Ba ngày?

    Đã ba ngày rồi, đường đường là trọng thần trong triều bị ám sát, ngày hôm sau đã nên bẩm báo cho quan gia rồi, vì sao phía Lạc Dương này lại không có một chút tin tức nào?"

    Người đó ngạc nhiên nói: "Cái gì?

    Ngụy vương thiên tuế và hoàng tam đệ tạm thời giữ chức phủ doãn Khai Phong chưa hề thượng tấm việc này lên quan gia ư?

    Cái này... thuộc hạ không biết..."

    Ngụy vương Đức Chiêu và Triệu Quang Mỹ quả thức đã áp chế việc này xuống, bởi vì hoàng đế lần này tây tuần, là sau khi nhất thống Trung Nguyên, vui vui vẻ vẻ đi bái tế tổ tiên.

    Lúc này mà thông báo chuyện đại thần trong triều bị ám sát, sẽ khiến quan gia mất vui.

    Hơn nữa, hai người là lần đầu tiên đảm nhiệm đại sự lưu thủ Biện Lương, lập tức lại có án tử lớn như vậy xảy ra khi mình quản lý, hung thủ là ai cũng không hay, thế thì biết ăn nói với quan gia như thế nào?

    Hai người cũng muốn bắt hung thủ, nếu có thể ở trước lúc bẩm báo cho Triệu Khuông Dận mà bắt được hung thủ, mặt mũi cũng dễ coi hơn một chút.

    Lo lắng như vậy, cho nên thân là giám quốc, tạm thời áp chế chuyện này xuống, không muốn để Triệu Quang Nghĩa vốn đã đa nghi mà trong lòng còn có quỷ thấy nghi kỵ.

    Triệu Quang Nghĩa mặt đảo mấy vòng, lại hỏi: "Tào tướng quân bị ám sát thế nào?"

    Người đó nói: "Hôm đó Tào tướng quân áp tải năm trăm pho tượng La Hán sắt về kinh, lúc ở bến tàu Biện hà, đột nhiên có một vị thư sinh cầm thư họa tới tặng..."

    Tên tiểu lại đó kể lại từ đầu tới cuối, Triệu Quang Nghĩa sau khi hỏi tử tế thì phất tay đuổi hắn ra, sắc mặt lập tức biến thành càng khó coi hơn.

    Trong chư tướng, người hiện tại có qua lại thân mật với hắn nhất chính là Tào Hàn.

    Tác phong sát thần của Tào Hàn rất hợp với vị khẩu của Triệu Quang Nghĩa, lúc xin công, hắn cũng dùng nhiều lời lẽ đẹp đẽ cho Tào Hàn nhất.

    Tào Hàn cũng có qua có lại, sớm đã sai người đưa tin tức về, nói là dẫn theo một lượng lớn tài vật về kinh, trong đó đặc biệt chọn lữa kỹ càng mười thuyền bảo vật để tặng cho Tấn vương.

    Hiện giờ hắn chết rồi, giám quốc không ngờ lại không công khai, tiếp theo chính lại là chuyện mình cũng bị ám sát, hung thủ hành thích dùng thủ pháp tương tự, đều là cải trang, kinh công như linh viên, đi lại như gió, há chẳng phải là một chuyện lạ ư.

    Đại thần bị ám sát, đại sự mười năm không gặp, trong vòng ba ngày ở Đông Kinh, Tây Kinh liên tiếp xảy ra chuyện, giữa hai người bị ám sát lại có quan hệ thân mật, lại nghĩ tới tên thích khách hấp tấp nhảy ra, thân mặc nữ trang đó chính là có thân hình nam nhi, tay lại cầm đại kiếm trong quân, Triệu Quang Nghĩa trong lòng liền trầm xuống: "Đại ca, vì lưu lại hoàng vị cho nhi tử của huynh, huynh thực sự muốn dồn huynh đệ vào chỗ chết ư?"

    ....

    Trong phủ nơi Dương Hạo ở tạm, nghe thấy Bích Túc nuốt lệ thuật lại những gì đã xảy ra, khi nhắc tới Thủy Nguyệt cô nương chết thảm, nhớ tới tiểu cô nương chỉ biết hàm súc ôn nhu mỉm cười với hắn, không ngờ lại chết như vậy, Dương Hạo trong lòng như bị kim châm, Diệp đại thiếu ở bên cạnh chõ miệng vào, có lòng muốn khuyên Bích Túc mấy câu, nhưng nhìn thấy bộ dạng của hắn, không ngờ lại nói không ra lời.

    Bích Túc nói xong, nuốt lệ đứng dậy, nói: "Cám ơn đại nhân đã ra tay giúp đỡ, ân này đức này, Bích Túc xin ghi nhớ trong lòng, một thích khách như Bích Túc, không tiện ở lại nơi này để rồi gây họa cho đại nhân, xin cáo tử."

    Dương Hạo trầm giọng nói: "Nàng muốn đi đâu?"

    Bích Túc dừng bước, nghiêm giọng nói: "Không giết được tên khốn Triệu Quang Nghĩa, Bích Túc uổng thân làm người.

    Muội sẽ tìm tới cơ, hành thích một lần nữa."

    Dương Hạo lạnh lùng nói: "Nàng không phải là đối thủ của hắn, một lần đánh lén không thành, khó mà tìm được cơ hội để hạ thủ nữa, không muốn ta giúp đỡ à?"

    Bích Túc chậm rãi quay người lại, vái hắn một cái, nói: "Tập sát hoàng tộc trọng thân là tội tày trời, Bích Túc cô độc một mình, không có gì vướng mắc, đại nhân có gia quyến và tiền đồ cẩm tú, lại có nhiều huynh đệ muốn dựa vào đại nhân để mưu đồ đại sự, Bích Túc sao dám làm liên lụy tới đại nhân?

    Bích Túc chỉ hận lúc đó không nghe lời đại nhân, không đồng hành cùng Đại Lang, hiện giờ gặp phải tai bay vạ gió, có thể được đại nhân liều chết cứu giúp đã thấy cảm động bất tận rồi, không thể kéo đại nhân xuống nước được nữa."

    Dương Hạo bước từng bước về phía nàng ta, trầm giọng, nói: "Ngày trước nàng và ta tương phùng ở bến đò, hai người vong mệnh chạy tới Tây Bắc, sống dựa vào nhau như thế nào, nàng quên rồi ư?

    "Trên thảo nguyên, Dương mỗ bị độc xà cắn mà mạng nguy trong sớm chiều, là nhờ vào thuốc rắn của nàng mà cứu lại được một mạng, nàng quên rồi ư?"

    "Từ lúc tới Lô châu, ta làm quan cũng được, làm dân cũng được, làm phỉ cũng được, nàng tận tụy đi theo, vì ta mà bôn tẩu, không một câu oán trách, nàng quên rồi ư?"

    "Nàng quên rồi, nhưng ta thì lại không quên, ta như huynh đệ của nàng, há lại đối xử như chó săn?

    Thiên hạ này có thể bớt đi một Tấn vương, chứ Dương Hạo ta lại không muốn mất đi một huynh đệ như nàng!"

    Bích Túc cảm động, lệ nóng chứa chan, rung giọng nói: "Không, đại nhân cơ đồ rất lớn, há có thể vì cừu oán của bản thân Bích Túc mà chịu chết, Bích Túc không dám đáp ứng, không thể đáp ứng."

    Dương Hạo bước lên phía trước, đặt tay lên vai nàng ta, nhìn thẳng vào mặt nàng ta, nói: "Nàng sai rồi, ta biết nàng hiện giờ hận còn cao hơn trời, nhưng ta vẫn chưa muốn lập tức cùng nàng đi báo cừu.

    Võ công của hắn... thực sự là nằm ngoài dự liệu của ta.

    Kiếm mà hôm nay ta sử dụng không vừa tay, với tình hình giao thủ vừa rồi cho thấy, nếu đơn đả độc đấu, với võ công hiện tại của ta, vẫn không làm gì được hắn.

    Huống chi trải qua chuyện lần này, hộ vệ của hắn, tất sẽ nghiêm ngặt hơn, chúng ta cho dù đắc thủ thì cũng khó toàn thân mà lui được.

    Ta sẽ giúp nàng đối phó với cừu nhân của nàng, nhưng không phải là góp thêm cả tính mệnh của hai chúng ta vào.

    Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, nếu muốn một kích mà thành công, nàng hiện tại phải đợi."

    Bích Túc gật đầu một cái, trầm giọng nói: "Muội có thể đợi, cho dù phải là suốt đợi thì muội cũng sẽ đợi."

    Dương Hạo mỉm cười, nói: "Vậy thì được rồi, nàng hiện tại chớ có lộ mặt, trước tiên cứ tiềm cư ở đây, đợi mấy ngày cho yên ổn lại, ta mới đưa này rời khỏi."

    Hắn quy sang nhìn góc trời ở bên ngoài, nói khẽ: "Thế giới này đã thay đổi nhiều rồi, nhưng có rất nhiều thứ chưa hề thay đổi, cho dù thương hải tang điên, nhân tâm, nhân tính, dục vọng... những thứ này đều không thay đổi, có một số lựa chọn của con người sẽ không thay đổi, chỉ cần lựa chọn của hắn không thay đổi, hành động của hắn chưa chắc là không thể không nắm bắt được.

    Ta đáp ứng nàng, nhất định sẽ tìm được một cơ hội thỏa đáng nhất, để nàng tự tay đâm chết cừu nhân!"

    Chương 379:Tam diện mai phục.

    Triệu Khuông Dận muốn rời giá về kinh, tren đường ông ta chậm rãi đi qua nơi ở cũ, nhìn mái hiên chưa hề tay đổi, nhìn đầu thường mà mình từng bò qua, nhìn cây táo nhà hàng xóm mà mình từng hái trộm, phảng phất như quay lại thời trẻ con vậy, đế quân một đời cũng không khỏi ruột mềm trăm mối.

    Chuyện xưa vẫn như sờ sờ ở trước mắt, nhưng ông ta đã từ một người hán tử cô độc, cầm một cây gậy bước ra khỏi nhà lang bạt thiên hạ, biến thành cửu ngũ chí tôn, chủ của Trung Nguyên, vô số chúng thần vây quanh, thân ở đỉnh cao của nhân thế, nhưng trong lòng lại cảm thấy tịch mịch vô hạn.

    Đứng trong một ngõ hẻm, trầm ngâm một hồi lâu, Triệu Khuông Dận mỉm cười: "Ta nhớ là, lúc nhỏ từng có một nhận được một con ngựa đá nhỏ, quý như trân bảo, thường bị bạn chơi cùng trộm mất, cho nên chôn ở đây, không biết nó hiện tại có còn không?"

    Lập tức lại có đại hán cấm quân bước lên đào, ở gần nơi mà ông ta chỉ đào ra một cái lỗ lớn, quả nhiên tìm thấy một con ngựa đá nho nho, Triệu Khuông Dận nhận lấy cầm trong tay, cũng không để ý tới bùn đất bên trên, nhẹ nhàng vuốt ve, trên mặt lộ ra vẻ ấm áp vô hắn.

    Ông ta hít sâu một hơi, nói: "Đi thôi, đi thôi..."

    Bánh xe lộc cộc, vó ngựa rền vang, đại đột nhân mã lại biến mất trước phần mộ của phụ mẫu ông ta, chào tạm biết với hai ông bà.

    Sau khi khóc tế song thân xong, Triệu Khuông Dận lên vọng gác của nghĩa trang, nhìn ra xung quanh, chỉ thấy phía nam có núi non, phía đông có chòm sao Thanh Long, người đá, phía tây rừng dựa sông Lạc thủy, phía bắc nối Hoàng Hà.

    "Địa phương tốt như vậy, cho dù Quan Trung điêu linh, ít nhất cũng nên chọn nơi này làm đế đô của ta, nơi này, ta sẽ không bỏ qua đâu!"

    Ông ta bỗng gọi một thị vệ cấm quan tới, lấy kình cung của hắn, đặt một mũi tên lên, hướng tới phía Tây Bắc ra sức bắn một phát, cao giọng phân phó: "Điểm dừng của tên này sẽ lấy làm hoàng đường, ta ngàn năm sau sẽ táng ở đó!"

    Ông ta lấy ra con ngựa đó đó, lệnh cho người chôn ở nơi tên rơi làm ký hiệu, lập tức có đại tướng thân tín tới nhận ngựa dá, dẫn hơn trăm thị vệ vội vàng phi đi, tìm nơi tên rơi.

    Triệu Khuông Dận lại nhìn núi cao nước xanh, nói: "Đi, về Biện Lương!"

    Lúc này, Dương Hạo dang trên đường bắc hành, dẫn một ngàn tám trăm cấm quân, nghênh ngang tiến về phía bắc, tới thẳng Thượng kinh.

    Triều hội hôm qua, Tấn vương Triệu Quang Nghĩa đột nhiên báo bệnh, không thượng triều.

    Đây là chuyện bình thường, trời mới vào xuân, người rất dễ sinh bệnh.

    Các văn võ đại thần trong mấy ngày nay cũng không ít người bỗng dưng mắc bệnh vặt, không có ai để chuyện này ở trong lòng.

    Vốn cho rằng triều hội ngày hôm nay không có việc gì, khi đang muốn kết thúc lệ hành thì đột nhiên nhận được quân tình cấp báo, ngoài Nhạn Môn quan có bắc nhân cướp ngũ cốc, cướp phá phóng hỏa một ven, hại vô số bách tính, thủ quân Nhạn Môn đưa tin gấp tới, song phương đại chiến, ai cũng có tử thương.

    Bá quan văn võ xôn xao, Dương Hạo cũng rất kinh ngạc, hắn đang chuẩn bị phái người tới bên ngoài Nhạn Môn quan chế tạo xung đột, tạo cơ hội cho mình xuất sứ Khiết Đan, nhưng tin tức của Diệp đại thiếu vẫn chưa truyền ra, không thể là người của hắn làm.

    Hiện giờ tình hình của bắc quốc e rằng con rối loạn hơn Tống quốc, bọn chúng còn dám tới trêu chọc người Tống ư?

    Văn võ trong triều nhao nhao nghị luận, có người cho rằng Bắc nhân lúc này còn dám sinh sự, phải trừng phạt thật nặng, có vị lão thành cẩn trọng thì cho rằng triều ta chiến đấu nhiều lần, chinh nam phạt bắc, lúc này nên nghỉ ngơi dưỡng sức, tích góp quốc lực, chuyện này nói không chừng là một bộ lạc cùng khổ nào đào vào đầu xuân không có thực vật, cả tộc đều sắp chết đói, bất đắc dĩ nên mới đi cướp bóc, nên giải quyết một cách hòa bình.

    Dương Hạo nắm lấy cơ hội này, thỉnh cầu được xuất sứ Khiết Đan, dùng thủ đoạn ngoại giao giải quyết tranh chấp.

    Triệu Khuông Dận đang định sau khi về kinh sẽ phái hoàng tử đi phạt Bắc Hán quốc, đây là một quả đào nhất định phải giành tới tay, tuy dự liệu Khiết Đan đang có nội loạn, sẽ không phải binh cản trở, nếu có thể nhân chuyện tới phái sứ giải tới vỗ về Khiết Đan, rõ ràng là càng thỏa đáng hơn, thế là Dương Hạo nhất phách tức hòa, lập tức đáp ứng.

    Lúc triều hội, Triệu Khuông Dận bí mật triệu Dương Hạo, bảo hắn tùy cơ ứng biến, hai người nói chuyện một lúc lâu, hôm sau Triệu Khuông Dận lại tới bái tể lăng mộ tổ tông rồi về Biện Lương, còn Dương Hạo thì dẫn đội tới Khiết Đan.

    Lúc sắp xuất quan, Dương Hạo mang theo một phong quốc thư, phong quốc thư này là Triệu Khuông Dận tự tay viết, chứ không phải là hắn thảo.

    Trong quốc thư có cả mềm lẫn cứng, yêu cầu Khiết Đan đừng quản chuyện Hán quốc, nếu vậy Khiết Đan bình loạn, Tống quốc sẽ giúp đỡ, bên trong có lời lẽ rất hào hùng: "Hà Đông nghịch mệnh, đáng bị hỏi tội, nếu Bắc triều không giúp, thì vẫn thân như xưa.

    Nếu không, chỉ có chiến mà thôi!"

    Triệu Khuông Dận đúng là hào kiệt, vì ông, cũng vì huynh đệ của bản thân ta, ta sẽ mạo hiểm đối phó với vị Tấn vương thiên tuế đó.

    Có điều, chuyện này không phải là hiện tại có thề đồ mưu được, ta phải xuất sứ Khiết Đan đã.

    Lần đi này, trước tiên đón Đông Nhi mệnh khổ đã rồi hẵng nói.

    "Đông Nhi, Đông Nhi!"

    Dương Hạo lẩm bẩm danh tự này, nhớ lại tình cảnh hai người từ lúc quen nhau tới nay, hai mắt liền ươn ướt, nhẹ nhàng vuốt ve bức quốc thư ở trong lòng, nói: "Đông Nhi của ta, theo lý nên đưa về. nếu Tiêu hậu chu toàn chuyện này thì vạn sự đều tốt đẹp, nếu không, ta nhất định sẽ đại náo thượng kinh, khiến cho bà sứt đầu mẻ chán, không đón được kiều thê, thề không quay lại!"

    Tới Nhan Môn quan thì dừng lại nghỉ ngơi chỉnh đốn, mấy thiếp thân thị vệ bọn Mục Vũ sớm đã đợi ở đó liền tới hội hợp với Dương Hạo, đoàn người xuất quan tiến về phía Đông Bắc.

    Tái ngoại lúc này là một đế chế văn minh khác, nếu như nói Hung Nô, Tiên Ti, Đột Quyết trước đây đều bị Trung Nguyên chế giễu là man di, không có quy phạm quốc gia, cũng không có kết cấu tổ chức hoàn thiện, càng không có thể hệ tư tưởng chín muồi, cơ cấu tổ chức của họ chỉ là một liên minh các bộ lạc, nhưng bắt đầu từ khi Khiết Đan lập quốc, tình huống đã nảy sinh biến hóa.

    Khiết Đan bát bộ thống nhất, tiếp đó Thất Vi, Ô Cổ, Hồi Hột, Nữ Chân các loại bộ lạc cùng với các nước Bột Hải học, phế trừ thể chế bộ lạc, bắt chước Trung Nguyên xây dựng thể chế đế quốc, thiết lập thể chế quan lại phủ đài tể tướng, tam tỉnh lục bộ và đơn vị hành chính châu, quận, huyện, xây dựng một hệ thống quốc gia giống như đế quốc Hán Đường, ra sức chiêu nạp Hán dân, cổ vũ nông canh và công thương, thu nạp văn minh của người Hán, hưng kiến Khổng miếu.

    Một nước hai chế độ, lấy Hán nhân của U Vân mười sáu châu làm con dân, chứ không phải là làm nô đãi, loại đế chế văn minh này, chính là nhân tố quan trọng đưa các đế quốc cường đại như Khiết Đan, Tây Hạ, Nư Chân sau này có thể vượt qua các bộ tộc du mục trước kia, trở thành đối thủ cường đại nhất của dân tộc Hán.

    Khi Trung Nguyên vẫn đang chiến loạn không ngừng, quốc gia Khiết Đan này dần dần lớn mạnh, thảo nguyên phương bắc, Tây Vực, thế giới Ả Rập, thậm chí là Châu Âu cũng đều cảm nhận được sức ảnh hưởng của nền văn minh của đế quốc Khiết Đan, rất nhiều dân tộc phương tây đều hiểu lầm đế quốc Khiết Đan này chính là đế quốc Trung Hoa trong truyền thuyết.

    Song văn minh Trung Hoa dẫu sao cũng có mấy ngàn năm nền tảng, tuy trải qua trường kỳ hỗn loạn và chiến tranh, nhưng sau khi thống nhất nó lại, lập tức sẽ lại được trút vào sinh mệnh lực cường đại.

    Tống quốc cái sau vượt cái trước, hiện giờ đã có được năng lực ngang vai ngang vế với Khiết Đan, hơn nữa còn có xu thế vượt lên, bắt đầu dần dần đoạt lại địa vị đáng có của Trung Nguyên trong mắt thế giới.

    Dương Hạo trên đường đi, phát hiện bách tính nơi này đa phần lầm canh tác làm chủ, chăn thả là phụ, đại thể giống với biên dân ở cảnh nội Tống quốc, nếu tới gần nói chuyện, sẽ phát hiện bọn họ cũng mặc Hán phục, nói Hán ngữ, không khác gì người Trung Nguyên cả.

    Những người sinh hoạt ở đẫn, đại đa số vẫn là người Hán, ngươi cơ hồ nhìn không ra được bọn họ với người Hán ở quan nội có gì khác nhau.

    Chỉ có điều hơn năm mươi năm phân cách và sự thống trị của Khiết Đan, bởi vì ở giữa hai bên dựng một tấm chắn gắn cờ hiệu của Đại Tống, Dương Hạo không nhìn thấy hình ảnh mà Tống triều tuyên truyền tư liệu cho hậu nhân.

    Người Hán phương bắc không hề kích động rơi nước mắt, hoan hô chiêm ngưỡng sứ giá của tổ quốc mà bọn họ ngày đêm mong ngóng như trong tưởng tượng của Dương Hạo, mà ánh mắt của bọn họ xa cách và lạnh lùng, thậm chí còn mang theo một tia địch ý.

    Nhìn thấy bọn họ, ngươi liền minh bạch, ngăn cách giữa hai bên không phải là ngăn cách của trọng binh và quan ải, mà là tồn tại trong lòng bọn họ.

    Hơn năm mươi năm trước, chính là lúc các lộ chư hầu Trung Nguyên lấy thiên hạ bách tính làm thịt cá, tàn sát lẫn nhau.

    Bách tính của U Vân mười sáu châu lúc đó đã bị Khiết Đan thống trị, sau đó Trung Nguyên lại trải qua rất nhiều triều đại, mới có Tống quốc ngày hôm nay.

    Đối với Tống quốc, bách tính của U Vân mười sáu châu không hề có cảm giác trung thành và thân thiết gì cả, Tống quốc đối với bọn họ mà nói, là một quốc gia hoàn toàn xa lạ trong ký ức.

    Chín cửa ải thiên hạ, Nhạn môn quan dựa vào núi, hai bên đông tây, núi non mấp mô.

    Lưng núi trường thành, thế núi uyển chuyện, phía đông qua Bình Hình quan, Tử Kinh quan, Đảo Mã quan là có thể tới thẳng U Yên.

    Nếu như là từ Biện Lương trực tiếp đi ra, vậy thì ra thẳng Dung quan, qua Thạch Môn quan, nếu đi qua Hãn châu Phó Kê Minh sơn thì nhanh hơn một chút.

    Có điều là bọn họ đi từ Lạc Dương, người mà Dương Hạo phái đi trước lại đợi ở ngoài Nhạn Môn quan, cho nên Dương Hạo liền lấy cớ rằng trước tiên tới Nhạn Môn quan thăm dò tình hình một chút, nắm được thêm tình báo có lợi rồi mới từ đó tới thượng kinh, cho nên chọn con đường khác.

    Có điều khác đường cùng đích, sau cùng vẫn sẽ tới Hóa châu.

    Sau khi xuất quan, bọn họ đã liên hệ với thủ quân ở phía Khiết Đan, thủ quân Khiết Đan phái đội ngũ năm trăm người hộ tống bọn họ cùng lên đường, lại dùng khoái mã truyến tới Nam viện và Thượng kinh.

    Nhánh thủ quân này thuộc Nam viện, tám thành chiến sĩ trong quân đều là người Hán, thống lĩnh thủ quân được phái tới hộ tống cũng là người Hán, tên là Phùng Tất Vũ, trên vấn đề ngôn ngữ thì không có vấn đề gì với bọn họ.

    Trên đường đi, Dương Hạo và Phùng Tất Vũ thường tìm cơ hội để nói chuyện, thăm hỏi tin tức về các phương diện, biết được sau khi Thương kinh nội loạn, Nam viện tể tướng của Khiết Đan nghiêm khắc ước thủ sở bộ không được phát sinh xung đột với người Tống.

    Lần này biên trại người Tống bị quấy nhiễm, bọn họ cũng rất kinh ngạc, không biết là lộ nhân mã nào vi phạm cấm lệnh.

    Dương Hạo còn biết được rằng, Khánh vương sau khi bộ tộc của mình bị quan binh Nam viện tập kích, đã bỏ qua thành Thượng kinh đánh lâu mà không hạ được, di chuyển về phía khu vực của người Nữ Chân, nhưng đây chỉ là một giả vờ,, sau khi hấp dẫn binh của Cần vương đi về phía Nữ chân, bọn họ đã vứt bỏ những người già yếu, nhanh chóng chạy về hướng Tây.

    Tuy nói nơi này là phạm vi thống trị của Nam viện, nhưng bởi vì đất rộng người thưa, phạm vi có thể hoạt động càng lớn, hơn nữa không phải là hu vực hoạt động chuyên thống chủ lực của Khiết Đan, Nam viện lại không thể điều động đủ nhân mã để cản dường chúng, cho nên bọn chúng giống như mỗi một bộ lạc thảo nguyên mỗi khi tranh quyền thất bại, ý đồ vượt qua đại thảo , giết tới hướng Tây bắc nơi mà sức khống chế của Khiết Đan yếu nhất, ở đó xây dựng lãnh thổ cho mình.

    Nam viện tể tướng lần này phái thám mã dò xét lộ tuyến của bọn chúng khắp nơi, cố gắng hết sức để ngăn cản đám phản quân này.

    Dương Hạo nghe xong liền mừng thầm, Khiết Đan và Tống quốc đứng cùng một chỗ, giống như là một đại hán lam lũ mặt mày dữ tợn đứng cạnh một công tử cẩm y ngọc ***, nói tới tính xâm lược và tính uy hiếp, bọn họ rõ ràng là mạnh hơn bất kỳ ai khác, nếu nhánh nhân mã của Khánh vương có thể thành công đột phá trọng vậy, ở tây bắc xây dựng một chính quyền có thể đối kháng với Thượng kinh, thì có thể khiên chế cả quân đoàn Khiết Đan không có sức để nam hạ, vậy thì vô luận là đối với Hán nhân Trung Nguyên mà nói, hay là đối với tương lai hắn sinh tồn ở Tây bắc mà nói, rõ ràng càng có lợi hơn.

    Hắn hiện tại đã có chút chờ mong Khánh vương thành công.

    Những ngày này, vẫn đi tới tây kinh, phía trước dẫn dần là nơi hoang lương vắng bóng người.

    Phùng Tất Vũ dùng roi ngựa chỉ vào mảng cỏ xanh mượt ở bên đường, nói: "Dương đại nhân nhìn xem, loại cỏ này chính là cỏ nuôi súc vật mà ngựa của quan ngoại chúng ta thích ăn nhất, gọi là Tức Kê thảo, Tức Kê thảo rễ to mà lại béo, đối với ngựa mà nói thì là ngon nhất, chiến mã quan ngoại của chúng ta to béo chắc khỏe, phần lớn là nhờ vào cỏ này.

    Ngựa được cho ăn mười ngọn là no rồi."

    Dương Hạo nghe vậy liền dõi mắt nhìn, cỏ đó so với cỏ lau của quan nội thì có tám phần tương tự, không ngờ cỏ dại không hề bắt mắt này là lại thực liệu chủ yếu của chiến mã phương bắc.

    Dân tộc phương Bắc có đồng cỏ và nguồn nước dôi dào thích hợp làm bãi có với quy mô chăn thả lớn, bộ lạc du mục sinh trưởng trên mảng thảo nguyên này có năng lực cơ động cường đại có thể tùy thời nam hạ xâm lược Trung Nguyên, một khi gặp phải phản kích thì có thể lui về thủ sa mạc thảo nguyên, khiến người Hán kó mà xâm nhập được.

    Đợi khi người Hán binh phong giảm đi, lại trùng xuất giang hồ, cái này gọi là tiến lui tự nhiên.

    Giống ngựa Mông Cổ của bọn họ so với giống ngựa Ả Rập và giống ngựa Bắc Âu mà nói thì kém hơn nhiều, nhưng lại rất dễ sinh sôi nảy nở, dễ chăn nuôi, cho nên rất dễ dàng xây dựng được một đội ngũ kỵ binh với số lượng khổng lồ, nếu dân tộc Hán một khi mất đi nguồn ngựa có thể trông cậy, không thể xây dựng một quân đoàn kỵ binh cường hãn có thể đối kháng, chỉ dựa vào bộ binh, tác chiến chính diện rất khó thủ thắng, cho dù chiến thắng cũng rất khó truy kích để khoách đại chiến quả, chỉ có thể ngồi đợi bọn chúng tập kết rồi lại đánh ra, cho tới tận khi kiệt quệ mà bại thì mới thôi.

    Không biết binh khó làm được tướng, không trọng nông canh khó thành chủ nhân Trung Nguyên, mà hắn nếu muốn khống chế Tây Bắc, đối với ngành chăn nuôi không thể không trọng thị.

    Dương Hạo chỉ cần không ngại học hỏi kẻ dưới, tìm hiểu thêm một số tri thức về phương diện này.

    Đột nhiên trong không trúng có một tiếng gèo thét bén nhọn vụt qua, Phùng Tất Vũ ngây người, giục ngựa tiến về phía trước.

    Phùng Tất Vũ lao lên một sườn núi thấp ở phía trước, nhìn về phía xa một lát rồi quát lên: "Dừng tại chỗ, bảo vệ Tống sứ."

    Năm trăm kỵ binh Khiết Đan lập tức tản ra, hộ vệ một ngàn quân Tống ở giữa.

    Những binh lính Khiết Đan này chỉ có năm trăm người, nhưng lại bảo vệ bọn họ ở giữa như người già trẻ em, bọn họ cũng là anh hùng hán tử bên dưới có ngựa, trong tay có thương, há lại chúng để người ta khinh thường như vậy.

    Thống binh chỉ huy sứ Trường Đồng Chu lập tức giục ngựa, hô to với Dương Hạo: "Đại nhân, bọn họ chỉ có năm trăm người mà muốn bảo vệ chúng ta ư, đã có địch nhân lại không cho phép chúng ta động võ, khó tránh khỏi không coi ai ra gì quá!"

    Dương Hạo cười nói: "Trương chỉ huy chớ có nóng nảy, đây là chức trách của bọn họ, chúng ta là sứ giả triều đình, hiện giờ tình thế chưa rõ, tất nhiên không tiện động đao động thương rồi?"

    Hắn liếc Trương Đồng Chu một cái, mỉm cười nói: "Các ngươi ở nội tuyến bố trí thêm một đạo phòng ngự, cố gắng giữ an toàn là được."

    "Vâng!"

    Trương Đồng Chu nhận lệnh, lập tức lớn tiếng hạ lệnh, quân Tống hành động khẩn cấp, những binh sĩ đã được huấn luyện kỹ càng liền bố trí một trận tròn, cử chỉ tiến thoái đều chỉnh tề vô cùng, nhất thời đao thương san sát, cũng nỏ lên dây, sự chỉnh tề của quân dung hơn hẳn năm trăm binh lính Khiết Đan, đây đều là cấm quân tinh nhuệ, tuy chỉ có ngàn người, nhưng ngàn người như một, uy thế tất nhiên bất phàm, một chút hành động để lấy le này, lập tức dẫn tới sự chú ý của các binh sự Khiết Đan.

    "Xảy ra chuyện gì vậy?"

    Phùng Tất Vũ lớn tiếng quát, giục ngựa chạy ra sau hỏi.

    "Phùng đại nhân, phái trước có một toán nhân mã, ít nhất cũng trên dưới ngàn người, đang hướng về phía này, thuộc hạ liên tiếng hỏi mấy lần, nhưng bọn họ thế tới không giảm, ngược lại còn phi nhanh hơn, xem ra là không có ý tốt."

    "Ngươi tới có cờ hiệu gì không?"

    "Cờ hiệu màu sắc lòe loẹt, rất khó đoán lai lịch."

    Phùng Vũ nghe thấy vậy không khỏi nhíu mày, lúc này phía trước tiếng vó ngựa như sấm, một nhánh kỵ binh nhanh chóng phi tới, Phùng Tất Vũ quát lớn: "Cảnh cáo, không được dừng lại, nếu không dừng lại, báo rõ thân phận, cung tiễn sẽ tiếp đón!"

    Nhìn nhân mã ở phía trước, Phùng Tất Vũ quay đầu lại nói với Dương Hạo: "Dương đại nhân đừng lo lắng, người tới cờ hiệu tán loạn, đội hình không nghiêm chỉnh, nhìn thì hung hãn nhưng giữa hai bên rất khó phối hợp chiếu ứng, không thể là quân đội, cũng không thể là tộc binh của bộ tộc cường đại, nếu thật sự có ác ý, mỗ tất sẽ cho đám ô hợp này có đi mà không về!"

    Mắt thấy địch ở ngay phía trước, hắn lớn tiếng hạ lệnh, đội hình của binh lĩnh Khiết Đan lập tức có biến hóa, lai lại hai trăm người bảo vệ hai bên cánh của quân Tống, ba trăm người còn lại thì giục ngựa phi lên trước, bố thành một trận hình mũi tên sắc bén, kỵ sĩ trên lưng ngựa nhao nhao rút cung đặt tên, mũi tên giơ lên trước, chuẩn bị chiến đấu.

    Tên lệnh cảnh báo bắn ra, người đang lao tới ở phía tước không chậm lại một chút nào, ngược lại còn hô hoán bắt đầu chạy nước rút.

    Phùng Tất Vũ sắc mặt hơi biến đổi, nhìn đội ngũ đang nhe nanh múa vuốt đó, nghiến rằng cười gằn: "Là mã tặc, bọn chúng lớn gan thật, phóng tên!"

    Một loạt tên được bắn ra, đột ngũ mã tặc đang cuồn cuộn lao đến lập tức hỗn loạn, có tên cầm lá chắn ra để che, có tên thì nấp sau bàn đạp, có tên trúng tên rơi xuống ngựa, lập tức bọn chúng cũng trả đũa, vô số lợi tiễn bắn ra, binh sĩ quân Tống lập tức giơ thuẫn lên che thân.

    Dương Hạo từ trong hộ vệ giật lấy một chiến thuẫn da, chăm chú nhìn quân địch ở phía trước.

    Đối phương tuy đông, nhưng chẳng qua là mã tặc mà thôi, đối với với bộ lạc tầm thường hoặc là thương lữ thì tất nhiên là kiêu dũng, nhưng quân chinh quy của Phùng Tất Vũ thì không để bọn chúng vào trong mắt.

    Mắt thấy quân địch lao tới rất nhanh, chỉ bắn ra được ba loạt tên là đối phương đã ở ngay trước mặt, Phùng Tất Vũ lập tức quát to: "Xông lên trước, giết chết đám chó không có mắt này đi, giết sạch chúng cho ta!"

    Ba trăm chiến sĩ Khiết Đan lấp tức hò hét xông lên, khi song phương còn cách nhau không tới trăm bước, bọn họ đã dùng sống đao vỗ vào mông ngựa, hai chân đạp lên bàn đạp, mông tách khỏi yên ngựa, khoái mã như tên, cương đao sáng choang, nhìn thế tới, nếu bị bọn họ chém một đao, e rằng cả người và ngựa đều bị chẻ thành hai phần.

    Song phương rầm rầm đụng vào nhau, máu và xương cốt vỡ nát bắn lên không, binh lĩnh Khiết Đan giống như một thanh đao sắc bén, đâm xuyên đội ngũ của mã tặc.

    Kỵ binh phải trùng phong thật nhanh mới lộ ra được uy lực của bọn họ, cho dù giết vào địch trận thì ngựa cũng không dừng vó, quyết chí tiến thẳng về phía trước, nếu ghìm cương ngựa chiến đấu giằng co tại chỗ, song phương đều sẽ bị chôn sâu ở đây.

    Phùng Vũ Tất dẫn người vung cương đao chẻ mã tặc ra làm hai, giống như một mũi tên rời cung bắn về phía trước, bọn họ muốn xông qua đội ngũ của mã tặc, rồi lại quay lại trùng sát trở về, đội ngũ của mã tặc bị chia làm hai nữa cũng không dừng một giây nào, cùng bọn họ đan qua nhau, trên đường binh khí giao kích, leng keng lao về phía binh lĩnh Khiết Đang đang ở tại chỗ đợi lệnh và sở bộ của Dương Hạo.

    Mắt thấy bọn chúng xông tới trước, hai trăm binh Khiết Đan giống như là lang cẩu khiêu chiến, gầm gừ lao tới, đúng vào lúc này, tiếng kèn lệnh vang lên, vọng khắp cả bầu trời, từ phía sau có một nhánh đội ngũ giết ra, nhân số ít nhất cũng hơn ngàn người, ai ai cũng nhe nanh múa vuốt, gầm gừ lao tới.

    Nếu không thể phát huy ưu thế của kỵ binh phía mình, để mặc cho quân địch lao tới phía trước, vậy thì chỉ có thể để mặc cho người ta giết mổ.

    Trương Đồng Chu thấy vậy, lập tức ra lệnh cho hậu đội chuẩn bị, chuẩn bị đợi khi địch binh xông tới gần thì cũng sẽ xung phong giống như là binh lính Khiết Đan.

    Dương Hạo thấy vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút bất diệu.

    Mã tặc chỉ muốn tài vật, tập kích mình làm cái gì?

    Nếu bọn chúng hiểu lầm mình là thương đội, lúc này nên nhận ra mà rút lui rồi chứ, vì sao vẫn liều mạng như vậy?

    Đặc biệt là đội ngũ mà tặc này không ngờ lại chia binh làm hai đường, tiến hành dẫn dụ binh Khiết Đan, kế đó đột kích bản bộ của mình, rõ ràng là có chuẩn bị mà tới, thậm chí ngay cả lộ tuyến hành tung, nhân số nhiều ít của bọn họ cũng bị dò la rõ ràng rồi, e rằng bọn chúng không phải đơn giản là mã tặc.

    Đúng vào lúc này, trong bụi Tức Kê thảo xanh mượt giống như cỏ lau đột nhiên có vô số mũi tên bắn ra, bắn ngã rất nhiều quân Tống đang nghiêm trận chờ đợi, sau đó một nhánh nhân mã đột nhiên giết , người đi phía trước trong tay cầm cương xoa sáng loáng, thân hình khôi ngô, một mắt bịt vải che mắt màu đen, chính là một tên độc nhãn long.

    Hắn vung vẩy cương xoa, từ đằng xa hét lớn: "Giết Tống sứ Dương Hạo, giết, giết, giết!"

    "Quả nhiên là vì ta mà tới!

    Người khác làm sứ tiết, đó là việc tốt, sao công việc mà ta tiếp nhận luôn không tránh được đánh giết thế nhỉ?"

    Dương Hạo thở dài một hơi, rút lợi kiếm ra, quát lớn một tiếng: "Toàn quân, giết!"

    Nói xong liền suất lĩnh quân mình, lao về phía trước.

    Hướng mà hắn xông tới không phải là hậu lộ, cũng không phải là bên cánh, mà là cỗ mã tặc ở phía tước đang giằng co với binh Khiết Đan.

    Chương 380:Thân cừu Khiết Đan

    Vừa thấy ba nhóm mã tặc có xu thế vây kín, Dương Hạo đã cảm thấy tình huống không ổn.

    Đám mã tặc này rõ ràng là đến có chuẩn bị, tuy vị thiên phu trưởng đại nhân Phùng Tất Vũ của Khiết Đan này vừa thấy mã tặc liền cười nhạt, nhưng đám mã tặc này tuy biết rõ ràng lai lịch của bọn họ mà còn dám tấn công bọn hắn, điều này nói lên rằng, bọn chúng rất tin tưởng vào lực lượng của mình, và không chỉ là một đám ô hợp như vậy.

    Hơn nữa, trong tay hắn chỉ có một ngàn cấm quân thị vệ, Phùng Tất Vũ có năm trăm binh Khiết Đan, đám mã tặc đánh tới tổng cộng ít nhất cũng phải hơn bốn ngàn người.

    Đây không phải là đánh trận trên chiến trường, chỉ cần binh tinh tướng dũng, chỉ cần có chiến thuật thích hợp là có thể dùng ít thành nhiều.

    Hiện giờ là hỗn chiến.

    Dưới tính huống đánh hỗn chiến, những thứ như đội hình, nhịp điệu quân nhân luyện được đều không có tác dụng, phát huy ra nổi sức chiến đấu, lại đối mặt với quân địch đông gấp mấy lần mình thế này thì rất khó thủ thắng.

    Vì thế Dương Hạo quyết định thật nhanh, đột nhiên hét lớn, lệnh cho toàn quân bỏ mặc phòng thủ phía sau cùng cánh trái, tập trung toàn lực gia nhập vào chiến cuộc phía trước.

    Ở phía trước, địch ta song phương đang lâm vào thế giằng co, hắn dẫn toàn quân gia nhập chiến cuộc, làm cho hai đội mã tặc đang lao tới sợ ném chuột vỡ đồ, không dám bắn tên, đồng thời trong một mạch trùng kích mở đường.

    Chẳng biết có thể thoát khỏi vòng vây hay không, nhưng ít nhất cũng không đến mức ba mặt thụ địch.

    Còn về phần sơn lĩnh bên phải, Dương Hạo căn bản không hề quan tâm tới.

    Nếu đám mã tặc này đã sớm có chuẩn bị, chọn nơi này phát động tấn công, thì toàn sơn lĩnh này cho dù không có mai phục thì cũng là cái bẫy chết người.

    Dương Hạo không tin đám mã tặc này lại đi tuân thủ nghiêm chỉnh luật ngầm, cấm kỵ phóng hỏa như những bộ lạc thảo nguyên bình thường.

    Lúc này hướng gió đang là từ triền núi thổi xuống, nếu như bọn chúng phóng hỏa đốt núi, cho dù bọn hắn không bị lửa thui chết thì cũng bị hun thành thịt xông khói.

    Hành động khác hẳn với người thường của Dương Hạo đã hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu của đám mã tặc, hơi chững lại trong giây lát, quả nhiên khiến bọn chúng bỏ lỡ mất cơ hội siết chặt vòng vây tốt nhất.

    Toàn quân Dương Hạo đánh giết, hung mãnh xông vào chiến cuộc phía trước, khiến tên một mắt kia lửa giận ngút trời, lớn tiếng quát tháo chỉ huy đám thuộc hạ đuổi theo.

    Tên chột này chính là Lô Nhất Sinh.

    Lô Nhất Sinh từ khi được người Khiết Đan ngầm đồng ý, ở giữa miền quan nội đánh giết ngang dọc, không kiêng nể kẻ nào, lập tức khiến tiếng tăm hắn nổi như cồn, rất nhiều nhóm mã tặc nhỏ đều nghe tiếng mà tới đầu quân, rất nhanh chóng trở thành một thế lực mã tặc mạnh mẽ nhất trong khu vực này.

    Chỉ là sau khi Khiết Đan cùng Tống quốc ngưng chiến, lo cho thân mình, trên danh nghĩa hắn vẫn là mã tặc, mà trên thực tế cũng chính là mã tặc, chỉ là sau khi được Hoàng đế Khiết Đan bí mật phong cho hắn một cái chức Lô đại tướng quân, người Khiết Đan vẫn chưa từng cấp một hạt quân lương nào cho bọn hắn, vì thế bọn hắn luôn phải tự cung tự cấp, tự túc hết thảy.

    Từ khi Khánh Vương mưu phản, Thượng Kinh bị vây, liên lạc giữa hắn với triều đình Khiết Đan cũng bị gián đoạn.

    Đến lúc này tình hình lại càng gian nan, vì thế Lô Nhất Sinh chỉ có thể mạo hiểm chạy tới vùng Nhạn Môn Quan để cướp bóc, thu hoạch được rất nhiều của cải.

    Mấy ngày nay hắn đang tính toán làm một chuyến nữa, nhưng không ngờ mật thám phái ra lại báo về cho hắn một tin tức đặc biệt: Triều đình Tống quốc phát sứ đi Khiết Đan, sứ giả là Hồng Lư Tự Khanh - Dương Hạo.

    Trước đó, Lô Nhất Sinh đã từng phát thuộc hạ tâm phúc xâm nhập vào Tống cảnh, hỏi thăm tin tức huynh trưởng Lô Cừu Tử.

    Không ngờ đến khi tên thuộc hạ kia trở về lại báo tin, huynh trưởng đã chết thảm, chất nhi ( cháu trai) mất tích.

    Mà kẻ đầu xỏ chuyện này chính là Đinh Hạo, hiện giờ đã đổi tên thành Dương Hạo, còn làm quan trong Tống triều cơ đấy.

    Lô Nhất Sinh nghe xong bẩm báo, hận một nỗi không thể lập tức bay tới cắt lấy đầu hắn, tế vong linh huynh trưởng.

    Chỉ là đội quân mã tặc dưới tay hắn lúc này đã rất khổng lồ rồi, thuộc hạ bè phái đông đảo, chỉ có hắn mới trấn trụ được, không thể dễ dàng rời đi, chỉ có thể tạm thời ẩn nhẫn, một mặt phát người vào Tống cảnh tìm kiếm tin tức chất nhi, một mặt khổ sở tìm kiếm sinh tồn cho cả sơn trại.

    Bây giờ chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tên đốn mạt kia lại tìm tới tận cửa, Lô Nhất Sinh hắn làm sao có thể dễ dàng bỏ qua, để cho tên khốn kia chuồn mất ngay trước mắt.

    Thế là hắn vội vàng triệu tập đầu lĩnh thuộc hạ lớn nhỏ tới, nói rằng, Tống quốc phái một vị sứ giả, mang theo rất nhiều của cải đi sứ Khiết Đan.

    Chỉ cần phi vụ này thành công, ai nấy cũng có thể dùng chậu vàng rửa tay, làm một đại phú ông rồi.

    Đám mã tặc liều mạng kia nghe xong mừng rỡ như điên, lập tức lên kế hoạch tấn công, đánh cướp sứ giả Tống quốc.

    Bọn chúng phái người dò xét số lượng nhân mã hộ tống sứ giả, cân nhắc chênh lệch binh lực giữa song phương địch ta, cẩn thận vạch ra một kế hoạch hoàn hảo, có tới tám phần chắc thắng.

    Nhưng phản ứng của Dương Hạo thật sự đã vượt ngoài dự tính của bọn hắn.

    Sau khi Dương Hạo dẫn người xông về phía trước, gia nhập vào trong chiến cuộc hỗn loạn, vòng vây săn giết đang kín kẽ, không chút sơ hở bỗng mất đi hiệu lực.

    Phùng Tất Vũ dẫn người đánh giết thành một con đường máu, đang định vòng ngựa quay lại, Dương Hạo dẫn người liền phi ra, Phùng Tất Vũ quyết tâm giao chiến với bọn đạo tặc này đến cùng, song cũng chỉ giết được chút ít mã tặc.

    Dương Hạo vội la lên: "Phùng đại nhân, đi mau, mã tặc có mai phục."

    Sau đó hắn cũng chẳng kịp nói rõ ràng, liền dẫn người chạy về phía trước, Trong cánh rừng trên sườn dốc kia quả nhiên chui ra bảy tám trăm người, vừa thấy địch nhân không bỏ chạy, trốn lên sườn núi như dự đoán, liền lập tức xông ra, bốn nhóm mã tặc hợp binh lại với nhau, cố gắng đuổi theo phía sau.

    Đám mã tặc này tuy trang bị hơi kém một chút, nhưng nghề của bọn chúng chính là giết người cướp của, cướp phải nhanh, chạy phải lẹ mới có thể sống sót được.

    Cho nên đám mã tặc này chẳng những kỹ thuật điêu luyện mà chiến mã cũng tốt vô cùng, đều cực kỳ dai sức.

    Trong lúc truy đuổi, đám mã tặc vừa đuổi vừa bắn tên, còn binh lính Khiết Đan phía trước cũng không ngừng bắn trả, song phương vừa bắn vừa chạy.

    Chạy đượcmột hồi lâu, binh lính Khiết Đan còn đỡ chứ người ngựa dưới tay Dương Hạo đã không còn giữ được tốc độ như ban đầu nữa, càng lúc càng chậm lại.

    Sứ mạng của Phùng Tất Vũ chính là hộ tống sứ giả Tống quốc an toàn về tới Thượng Kinh, nếu để cho mã tặc giết chết bọn họ ở nơi này, vậy tính mạng Phùng Tất Vũ hắn cũng kết thúc theo luôn.

    Tình huống vạn bất đắc dĩ, đột nhiên lại thấy dải núi phía trước uốn lượn, ngoằn ngoèo, lại nhìn quân Tống phía sau càng lúc càng chậm, Phùng Tất Vũ chỉ có thể cắn răng quát lớn: "Dương đại nhân, vứt ngựa lên núi thôi.

    Chúng ta dựa vào địa lợi đánh cầm chừng với đám mã tặc này.

    Phùng Hổ, ngươi dẫn mấy người nhanh chạy tới Tây Kinh, xin viện binh tới cứu."

    Một gã thuộc hạ đang chạy bên cạnh hắn lập tức ứng tiếng, quất ngựa dẫn theo một ít kỵ binh tiếp tục phi về phía trước, gia tăng tốc độ xuyên qua khe núi xông về phía trước.

    Phùng Tất Vũ cùng Dương Hạo thì nhanh chóng nhảy xuống ngựa, bắt đầu chạy lên núi.

    Sườn núi này đều là nham thạch phong hóa, đối diện là một cánh đồng cỏ bát ngát, phía trên sườn núi là một cánh rừng tùng thấp, trải qua ngàn năm, rừng tùng này đã trở nên um tùm, rậm rạp, hoàn toàn không thể đi lọt người.

    Bọn họ nhanh chóng leo lên núi, dựa lưng vào sườn dốc, đứng ở trên cao, lấy cung nỏ, đá vụn làm vũ khí, bày sẵn trận địa nghênh đón quân địch.

    Đám mã tặc đuổi theo đang định tấn công lên núi thì bị mũi tên, đá tảng từ trên cao giáng xuống, tử thương thảm trọng, nửa bước không tiến lên được.

    Gặp tình hình này, Lô Nhất Sinh vội vàng quan sát địa hình sườn núi, vừa cho người dùng cung tiễn áp chế nhân mã trên núi, vừa cho người tiếp tục tấn công.

    Phùng Tất Vũ vừa chỉ huy nhân mã ngăn cản, vừa tính toán lộ trình từ đây tới Tây Kinh, ước lượng thời gian viện binh chạy tới nơi này.

    Lần công phòng này, nhân mã của Phùng Tất Vũ cùng Dương Hạo coi như chiếm được địa lợi, nhưng đám mã tặc dưới chân núi lại đông gấp mấy họ, chia ra vừa dùng cung tiễn khống chế, vừa cho người tấn công lên, khiến cho lực lượng phòng thủ phải phân tán, tình hình cũng cực kỳ nguy hiểm.

    Phùng Tất Vũ tính kế an toàn, vội chạy tới bên người Dương Hạo nói: "Dương đại nhân, đám mã tặc này rõ ràng đến là vì đại nhân.

    Bản quan có trách nhiệm bảo vệ, không dám để quý sứ bị thương.

    Song tình hình hiện giờ, nhất thiết không thủ được đến lúc viện quan tới đây, sợ rằng sẽ gây bất lợi cho đại nhân.

    Theo bản quan, quý sứ nên thay quần áo, mang theo mấy thị vệ bên người, phá rừng mở đường, tạm thời trốn vào trong rừng rậm trên kia đi."

    Dương Hạo nhìn tướng sĩ Tống quốc đang khổ chiến, phòng thủ trên sườn núi, không khỏi có chút do dự.

    Trương Đồng Chu nghe thấy vậy cũng quay đầu lại kêu lên: "Phùng đại nhân nói đúng lắm.

    Đám mã tặc dưới chân núi quá đông và hung hãn.

    Đại nhân mauhay y phục, tạm thời lánh đi.

    Nơi này đã có hạ quan, cho dù phải chiến tới người cuối cùng cũng tuyệt đối không để bọn chúng lên núi."

    Đúng lúc này, một đợt những tiếng ầm ầm như sấm động vang lên, Trương Đồng Chu mừng rỡ nói: "Chẳng lẽ sắp có mưa to rồi?"

    Nếu như có mưa to, nước rơi như trút, đám mã tặc dưới chân núi ai nấy đều mặc ủng da áo da, bị mưa xối ướt lập tức sẽ trở nên nặng nề vô cùng, đi trên đường bằng đất phẳng còn khó khăn, chứ còn muốn leo núi thì tuyệt đối không thể, khi đó bọn họ chỉ cần nấp dưới tán cây, không phải khổ cực như lúc này.

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Hiện giờ cây cỏ mới nảy mầm, sao lại có mưa to được?"

    Hắn nhìn bầu trời một chút, quả thực không hề giống như sắp có mưa to.

    Phùng Tất Vũ hơi ngẩn người ra một chút rồi lập tức mừng rỡ nói: "Đây không phải là tiếng sấm, là tiếng vó ngựa, có đại đội nhân mã đang chạy tới đây.

    Tiếng vó ngựa từ trong sơn cốc vang ra, chẳng lẽ là cứu binh Tây Kinh tới rồi?"

    Phùng Tất Vũ vũ nói xong liền quay đầu nhìn về phía sườn núi nhô ra, Dương Hạo cùng Trương Đồng Chu cũng không hẹn mà cùng nhìn về phía đó.

    Tiếng vó ngựa nổ vang như sấm động cũng khiến cho Lô Nhất Sinh sinh lòng phòng bị.

    Hắn do dự nhìn lại, không tin có viện binh tới đây nhanh như vậy.

    Đang lúc không biết nên xử lý thế nào thì thấy một tên kỵ binh phóng đi như bay lao tới.

    Kỵ binh nọ chính là Phùng Hổ mới rời đi không lâu.

    Lúc này trên đầu vai phía sau lưng hắn đã bị găm mấy mũi tên, song hắn vẫn cố gắng hô lớn: "Tướng quân chạy mau, tướng quân chạy mau, nhân mã Khánh Vương, nhân mã Khánh Vương tới rồi."

    Chưa kịp nói xong hắn đã ngã nhào sang một bên, nhưng chân vẫn bị mắc trên bàn đạp, không rời ra được, lập tức bị chiến mã kéo lết đi trên sơn đạo toàn đá vụn, chỉ trong chốc lát đã máu thịt lẫn lộn.

    Đám Dương Hạo, Phùng Tất Vũ đứng trên sườn núi còn thấy không quá rõ ràng, song đám người Lô Nhất Sinh dưới chân núi lại thấy rất rõ ràng.

    Khi con ngựa kia kéo theo thi thể Phùng Hổ chạy vào trong đội ngũ bọn chúng, ngay cả đám mã tặc man rợ, giết người như ngóe nhìn thi thể máu thịt be bét kia cũng phải thấy buồn nôn.

    "Khánh Vương?

    Nhân mã Khánh Vương giết tới đây rồi?"

    Phùng Tất Vũ kinh hãi ngẩng đầu lên, chỉ thấy dưới vách núi phía trước đột nhiên tràn ra vô số người ngựa như hồng thủy, chiến mã lao như bay, ánh đao chớp lóe.

    Đột nhiên thấy phía trước có một đạo nhân mã chặn đường, đội quân kia vẫn không hề ngừng lại, bọn họ tràn tới như hồng thủy sau đê vỡ, cùng lúc đó, một cơn mưa tựa như một đám mây đen kịt từ trong đội ngũ của bọn họ bay lên, nhìn uy thế, thật giống như gặp người giết người, Phật cản giết Phật, muốn mạnh mẽ đạp nát đạo nhân mã của Lô Nhất Sinh trên sơn đạo.

    Một màn hí kích đột nhiên xuất hiện.

    Dương Hạo cùng bọn Phùng Tất Vũ đứng trên sườn núi nhìn xuống, đám mã tặc vừa rồi còn diễu võ dương oai, ngông cuồng tự đại dưới đòn công kích bất ngờ của đội ngũ kỵ binh kia, giống như một lưỡi đao cháy hồng cắt lên tấm da trâu, nhanh chóng tan vỡ...

    Nhân mã Khánh Vương tới quá nhanh, hơn nữa còn chẳng hỏi phải trái đúng sai, gặp người là giết, nhân mã Lô Nhất Sinh vội vàng bỏ ngựa chạy lên núi.

    Cả một đám mã tặc ở phía ngoài chen chúc với nhau ở một chỗ, nhất thời không kịp lên ngựa chạy thoát chết, lập tức bị loạt tên bắn chết hơn một nửa.

    Đám mã tặc còn lại thấy vậy cũng vội vàng bỏ chạy lên núi.

    Lúc này quân phòng thủ trên núi tự lo cho mình còn không xong, làm gì có ai dám bắn tên ngăn cản, nếu bắn tên ra không khéo lại lấy lửa đốt mình chứ chẳng chơi.

    Thế là hai đám nhân mã vừa rồi còn đánh nhau đến người sống ta chết trong chớp mắt lại thành cùng cảnh ngộ, ai nấy tự chiếm lấy một góc sườn núi của mình.

    Đại quân dưới chân núi dừng lại không tiến tới, một người bộ dáng giống như thủ lĩnh mang theo vài người chạy tới trước đám mã tặc, hỏi bọn chúng cái gì đó, thỉnh thoảng còn nhìn về phía sườn núi chỗ bọn Dương Hạo.

    Không lâu sau, tên đầu lĩnh kia bỗng nhiên rút dao, chỉ thẳng về phía bọn Dương Hạo trên sườn núi, ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, lập tức có vô số binh lĩnh đưa tên lên cung, hướng về phía bọn Dương Hạo mà bắn, đồng thời có rất nhiều binh lính lập tức xuống ngựa, dựa vào đám mưa tên yểm trợ mà xông lên sườn núi, bắt đầu công kích phe bọn Dương Hạo.

    Nhân mã dưới chân núi đông đảo, tên bay tán loạn như mưa, quân trên sườn núi tuy chiếm được địa lợi, nhưng quân đội của Khánh Vương dưới chân núi lại người đông thế mạnh, mưa tên gào rít, trên sườn núi vẫn không ngừng có binh lính trúng tên ngã xuống.

    Trong những tiếng kêu thảm thiết, Phùng Tất Vũ biến sắc kêu lên: "Mau, lui vào rừng tạm tránh!"

    Đám thuộc hạ Lô Nhất Sinh dưới chân núi vẫn còn nỗi khiếp sợ chưa tan hô lớn vài câu.

    Lô Nhất Sinh nghe xong cắn răng một cái, mặc dù hận nhân mã Khánh Vương không hỏi trái phải trắng đen đã giết vô số huynh đệ của hắn, chỉ là với tình hình trước mắt, không cúi đầu tất sẽ bị chôn cùng Dương Hạo.

    Hơn nữa Dương Hạo lại là kẻ thù hắn phải giết, nghĩ tới đây, hắn liền lớn tiếng hét lên, dẫn theo tàn binh tấn công nhân mã Dương Hạo.

    Phùng Tất Vũ vừa giận vừa sợ, vung đao lên gạt một mũi tên bắn tới rồi hét lớn: "Nhân mã Khánh Vương từ Thượng Kinh bỏ trốn, không lo chạy trốn đi, còn cố gắng quấn lấy chúng ta làm gì đây?

    Ngũ kinh hương binh ta với tộc trướng quân hắn trước nay nước sông không phạm nước giếng, con mẹ nó, chó chết thật!"

    Dương Hạo vung kiếm gạt tên bắn tới, trong lòng cũng hiểu rõ, chuyện Chiết Tử Du giết chết Da Luật Văn đã bị hắn nhận tội, Khánh Vương tất nhiên đã biết được, giờ lại biết người trên núi chính là mình, đám nhân mã Khánh Vương này buông ta cho mình mới là chuyện lạ.

    Nguyên nhân bên trong hắn cũng không tiện nói tỉ mỉ với Phùng Tất Vũ, phản quân Khánh Vương dưới chân núi tuy nhiều, nhưng nhất thời vẫn không thể công lên núi được.

    Chỉ là tàn quân của Lô Nhất Sinh đã xông tới trước mặt, hắn lập tức vung kiếm xông tới.

    Mấy tên mã tặc vừa nhảy tới trước mặt đã bị bọn họ phản kích mãnh liệt, dưới ánh thương của người Tống cùng đại đao của ngũ kinh hương quân Khiết Đan, nếu không bị chém thành hai đoạn thì cũng bị chọc thành cái sàng.

    Bất quá Lô Nhất Sinh lại mang theo rất nhiều thuộc hạ giết tới, rất nhanh cuốn lấy bọn họ, đánh giết thảm thiết.

    Đúng lúc này Dương Hạo suất lĩnh thân binh xông tới trước mặt, vung kiếm đằng đằng sát khí đâm về phía Lô Nhất Sinh.

    "Keng!"

    Lô Nhất Sinh gạt trường kiếm của Dương Hạo ra, nhe răng cười nói: "Dương Hạo, bây giờ ngươi rơi vào ta, e rằng ngươi phải chôn thây trên ngọn sơn lĩnh này rồi!"

    Dương Hạo quát: "Nhìn bộ dạng của ngươi, chắc cũng không phải vì tiền tài.

    Ta với đám mã tặc các ngươi không thù không oán, vì cớ gì lại đuổi giết không tha?"

    Lô Nhất Sinh giọng căm hận nói: "Ngươi đi hỏi đại ca Lô Cửu Tử của ta đi!" vừa dứt lời liền đâm tới một nhát.

    Dương Hạo tránh sang một bên, lớn tiếng mặng: "Chó chết, ngươi làm nhảm cái gì thế?

    Lô Cửu Tử cái rắm gì, ta hoàn toàn không biết!"

    Lô Nhất Sinh đứng ỷ vào thế cương xoa lực lớn nặng, không để cho Dương Hạo tới gần người.

    Hắn từng xoa từng xoa hung hăng đâm tới, tựa như chỉ hận không thể đục mấy cái lỗ máy trên người Dương Hạo, lớn tiếng mà quát: "Huynh trưởng của ta chính là Nhạn Cửu.

    Bây giờ thì ngươi đã hiểu chưa?"

    "Nhạn Cửu?"

    Hình ảnh một người đã dần dần phai nhạt trong tâm trí Dương Hạo đột nhiên trở nên cực kỳ rõ ràng.

    Dương Hạo vừa giật mình vừa nghi hoặc: "Nhạn Cửu là Lô Cửu Tử?

    Các ngươi rốt cuộc là ai?"

    "Là người muốn giết ngươi!

    Dương Hạo, hôm nay ngươi nhất định phải chết!

    Lên trời không đường, xuống đất không lỗi, còn ai có thể cứu được ngươi nữa đây?"

    Lô Nhất Sinh không hề hồi đáp, hắn điên cuồng cười lớn, trong mắt hắn, Dương Hạo đã hoàn toàn đã biến thành một kẻ đã chết.

    Người ta thường nói thời tiết thất thường, tựa như tính cách một đứa trẻ, thay đổi thất thường.

    Lúc này Dương Hạo cũng xem như cảm nhận được rồi.

    Trên núi dưới núi đều xảy ra đại chiến.

    Quân Khánh Vương dưới núi đã từ bỏ tấn công lên núi, quay lại cùng một đạo nhân mã từ đồng cỏ phía sau xông tới, bắt đầu chém giết lẫn nhau trong khu vực dưới chân núi chật hẹp.

    Nhân mã song phương tổng số không dưới hai vạn người.

    Đội quân này đột nhiên xuất hiện, mang theo cờ hiệu Nam viện đô giám Da Luật Túng Hoành, nhân số không dưới nhân mã Khánh Vương, lại cộng thêm yếu tố tấn công bất ngờ, phản quân Khánh Vương lập tức trở tay không kịp, dần dần rơi xuống thế hạ phong.

    Thì ra Khánh Vương dương đông kích tây, một mạch chạy trốn về phía tây, lúc này đã chiếm lĩnh Tây Kinh, đoạt lấy lương thực bắt đầu nghỉ ngơi chỉnh đốn binh lính.

    Nam viện tể tướng hay tin liền phái Nam viện Đại vương Da Luật Tà Thâu đích thân lãnh binh thảo phạt, cùng với quân của Da Luật Hưu từ phương Bắc đuổi tới, hai mặt giáp công Tây Kinh.

    Khánh Vương không dám đánh lâu, lập tức chia bình làm mấy đường, tiếp tục bỏ chạy về phía bắc.

    Một lộ nhân mã này chính là một trong mấy lộ đại quân đang bỏ chạy về phương Bắc, đại tướng cầm bính là thân tộc của hắn.

    Tên đại tướng kia vừa nghe trên sườn núi này chính là Dương Hạo Tống quốc đã giết chết Da Luật Văn, tự nhiên không chịu buông tha.

    Mắt lại thấy trên sườn núi không có bao nhiêu nhân mã liền muốn bắt giết đối phương rồi đem về tranh công với Khánh Vương.

    Không ngờ nhân mã Nam viện lại phản ứng như vậy, chỉ có một đạo nhân mã đã đánh tới, muốn tiêu diệt hoàn toàn bọn hắn.

    Song phương huyết chiến một trận dưới chân núi, vô số tính mạng trong khoảnh khắc đã ngã xuống mặt đất, bị những chiếc vó ngựa to bằng cái bát đạp thành đống máu thịt nhầy nhụa.

    Lúc này đá vụn trên đường đã nhuộm đỏ máu tươi, vô số máu thịt bị đạp nát nhanh chóng lấp đầy khe hở giữa những viên đá.

    Bọn họ đều là quân đội thiện chiến, binh lính phối hợp với nhau rất thành thục, chém giết lại càng tàn nhẫn, người thường tuyệt đối không thể sánh được.

    Da Luật Túng Hoành tự mình dẫn một lộ quân, tính toán định cắt đôi phản quân Khánh Vương rồi tiêu diệt từng phần.

    Hắn chọn một chỗ giữa đội hình quân địch làm chỗ đột phá, dẫn quân liều chết xung phong, giống như hắt nước nóng vào trong tuyết, biến quân địch thành từng mảnh từng mảnh huyết nhục dát mặt đường dưới chân.

    Thủ lĩnh phản quân Khánh Vương mắt thấy nếu tiếp tục chiến nữa thì toàn quân tất bị diệt sạch.

    Chỉ một đội quân đội Nam viện hắn đã địch không lại, có trời mới biết có đạo nhân mã thứ hai nào nữa đang đuổi tới đây nữa hay không?

    Hắn không cam lòng quay lại nhìn về phía sườn núi rồi cắn răng gằn ra một chữ: "Lui!"

    Nói xong hắn liền xuất lĩnh tàn quân hường về phía tây mà liều mạng phá vòng vây bỏ chạy.

    Da Luật Túng Hoành không hề đuổi theo, dưới sự chia cắt của hắn, phản quân Khánh Vương trốn thoát được còn không đến một nửa, nếu hắn dẫn binh đuổi theo, đám phản quân còn lại nhất định cũng phá vây chạy thoát.

    Nhóm phản quân kia vừa đi, nhân mã của hắn liền nhanh chóng nhảy vào chiến cuộc tiêu diệt đám tàn quân phản quân còn lại.

    Mắt thấy đại thế đã mất, sau khi tiếp tục trả giá bằng gần một ngàn sinh mệnh, nhóm phản quân này cuối cùng cũng buông vũ khí đầu hàng.

    Sau khi cho tướng lãnh thuộc hạ dọn dẹp chiến trường, Da Luật Túng Hoành ghìm cương đứng lại nhìn lên sườn núi.

    Phùng Tất Vũ hoan thiên hỉ địa vội vàng phái người xuống núi liên lạc với hắn.

    Chỉ trong chốc lát đã thấy Da Luật Túng Hoành vung tay lên, rất nhiều binh sĩ liền nhanh chóng tấn công lên núi.

    Lô Nhất Sinh đang từ trên thiên đường một bước rơi xuống địa ngục.

    Hắn như thế nào cũng thể ngờ tới, từ sống tới chết lại gần nhau đến vậy, cuộc đời đúng là biến hóa khôn lường.

    Lúc này thuộc hạ bên người hắn đã chẳng còn được bao nhiêu, nhìn thấy uy thế đại quân dưới chân núi, rất nhiều mã tặc đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.

    Mà lúc trước rất nhiều huynh đệ đã chết dưới tay phản quân Khánh Vương, vậy mà hắn lại nghe lời uy hiếp của phản quân Khánh Vương, nghe lệnh của bọn chúng, làm cho rất nhiều mã tặc sinh lòng oán hận, người cố gắng chống cự đến cùng đã ít này lại càng ít.

    Mắt thấy đại thế đã mất, Lô Nhất Sinh hồn bay lạc phách, gần như chẳngcòn sức lực cầm nổi thanh cương xoa nặng nề trong tay nữa.

    Dương Hạo tra kiếm vào vỏ.

    Mỉm cười nhìn hắn rồi nói: "Bây giờ, túc hạ đã nói cho ta biết thân phận của ngươi được chưa?"

    Khiết Đan Thượng Kinh, hoàng cung.

    Tiêu Xước mở tấu chương của thủ quân Nhạn Môn Quan đọc thật kỹ một lượt, nhẹ nhàng thở dài: “Tống quốc phái sứ giả tới đây, bọn họ đã bình định Nam Đường, thống nhất Trung Nguyên, lần này định đến Khiết Đan chúng ta diễu võ dương oai đâu mà.”

    La Đông Nhi nhẹ nhàng bước tới, dâng cho Tiêu Xước một tách trà, tò mò hỏi thăm: “Tống quốc phái sứ giả đến đây?

    Vì chuyện gì vậy?”

    Tiêu Xước cười ảm đạm: “Nói là vì dân chúng Nhạn Môn Quan bị người Khiết Đan chúng ta đánh cướp lương thảo.

    Hừ, bao nhiêu năm qua, chuyện mấy bộ tộc ở biên cương đánh cướp lương thảo còn ít sao?

    Vậy mà không hề thấy bọn họ sai sứ vấn tội.

    Hiện giờ bọn họ thống nhất Trung Nguyên, khí thế đang thịnh, lại đúng lúc Khiết Đan chúng ta nội loạn, một chuyện nhỏ như vậy cũng bị bọn họ lôi ra lấy cớ.”

    Nàng đứng dậy, chậm rãi đi lại rồi nói: “Haiz, nếu giờ Khiết Đan chúng ta trên dưới một lòng thì người Tống làm sao uy hiếp?

    Chỉ là tình hình hiện giờ không ổn a.

    Từ khi bản triều khai quốc tới nay, nhược chủ đương quốc (vua trẻ, bệnh tật gánh việc nước” luôn luôn nguy hiểm, chuyện mưu nghịch nhiều lần xảy ra.

    Hiện giờ sức khỏe hoàng đế càng ngày càng sa sút, Khánh Vương lại công khai mưu phản, trong hoàng tộc có khối kẻ cũng đang thèm rỏ dãi ngôi vị hoàng đế.

    Thái Tông, Lý Hồ cũng đang nhìn chằm chằm về nơi này.

    Mà Da Luật Tâm Minh…

    Nói đến đây, nàng hơi dừng lại một chút, cũng không nói đến chuyện Da Luật Tâm Minh hối lộ, chạy chọt tộc nhân Tiêu Thị, du thuyết nàng nhận con trai hắn làm hoàng tử, chỉ thở dài: “Người Tống tới đây nhất định là có mưu đồ mà đến, không thể chỉ vì một chuyện đánh cướp lương thảo cỏn con như vậy, chỉ hoa hỏi quả bất quá chỉ làthủ đoạn mà thôi.

    Haiz, trong triều bất ổn, lòng người khó định, hoàng đế Nam triều cũng nhân cháy nhà mà tới hôi của.

    Uổng cho Triệu Khuông Dận hắn tự phụ một đời anh hùng, đi khi dễ một nữ tử yếu nhược như ta thì tính là cái bổn sự gì?”

    Đông Nhi nhu thuận nói: “Nương nương tuy là nữ tử, nhưng anh dũng không nhường tu muội, so với Triệu hoàng đế cũng không thua kém chút nào.”

    Khuôn mặt Tiêu Xước khẽ dãn ra, nở một nụ cười, trừng mắt nhìn La Đông Nhi một cái mà rằng: “Vậy mà ngươi cũng nói ra được.”

    Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Hồng Lư tự khanh triều bị ta giết trong Ngũ Phượng lầu, hiện giờ vẫn chưa tuyển ra được chủ sự Hồng Lư mới.

    Hơn nữa bệnh thể hoàng đế khó hết, tất nhiên phải cử người khác ra mặt.

    Ô, Tống quốc phái Hồng Lư tự khanh – Dương Hạo, ngươi lại là lục cung thượng quan, hơn nữa cũng là người Hán, tinh thông Hán học.

    Chức vị cũng không chênh lệch bao nhiêu, vậy để ngươi tiếp đãi hắn đi.”

    Tiêu Xước nói xong, bỗng phát hiện không thấy La Đông Nhi trả lời, không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy hai mắt La Đông Nhi mở lớn, nhìn chằm chằm vào mình.

    Tiêu Xước ngạc nhiên hỏi: “Làm sao vậy?

    Có gì đã có ta sau lưng, hơn nữa lần này bất quá chỉ là tiếp đãi một sứ giả Tống quốc mà thôi, ngươi sợ cái gì?”

    “Không, không phải.”

    Đông Nhi cố gắng nuốt một ngụm nước miếng, khó khăn nói ra: “Nương nương, Tống quốc phái ai làm sứ giả cơ?”

    “Hồng Lư tự khanh – Dương Hạo.

    Người này giết Da Luật Văn, khiến cho Khánh Vương phải chịu đả kích lớn.

    Ha ha, cái này cũng coi như đã giúp chúng ta một việc lớn.

    Tiếp đón hắn cũng nên long trọng một chút.

    Này, Đông Nhi, ngươi làm sao vậy?”

    Trái tim La Đông Nhi lúc này đập thình thịch tựa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hô hấp cũng có chút không liền lạc.

    Nàng vội vàng nói: “À, Đông Nhi nhớ ra rồi, Dương Hạo này chính là tên quan Tống quốc đã viết lá thư vô lại hí lộng nương nương mà.

    Nếu là Đông Nhi, lần này gặp hắn thì nhất định sẽ không tha cho hắn.

    Cũng chỉ có nương nương người mới có thể khoan hồng độ lượng như vậy, bỏ qua hiềm khích lúc trước.

    Đúng là trong bụng tể tướng chứa được thuyền a!”( chỉ người bụng dạ rộng rãi, khoan hồng độ lượng.)

    Tiêu Xước dù sao vẫn là một thiếu nữ, nghe như vậy không khỏi đắc ý nói: “Ha ha, ta há có thể so sánh được với tể tướng?

    Trong bụng tể tướng chứa được thuyền, chứ bụng ta làm sao mà chứa được?”

    Ngẫm lại lời này có chút kì cục, nàng không khỏi phì cười, hoa dung khẽ trừng mắt nhìn Đông Nhi một cái: “Đi đi, chuẩn bị cho tốt một chút, chúng ta không thể để thua uy phong trước mặt người Tống, nhưng lúc này cũng không thể để họ tức giận, gây ra chuyện binh đao vô ích.

    Còn chuyện xử lý chi tiết thế nào, ngươi cứ tự mình suy nghĩ thật kỹ đi.”

    “Vâng.”

    Đông Nhi khẽ khom người thi lễ rồi rời khỏi cung điện.

    Nàng đứng dưới bậc thềm thở hổn hển ra mấy hơi thật lớn, lúc này mới áp chế được trái tim đang đập thịnh thịch như trống, rồi cất bước đi tiếp.

    Nàng càng đi càng nhanh, đến khi vừa bước ra khỏi nội cung một bước liền nhấc cả váy lên, vội vàng chạy đi như một con chim én vui vẻ.

    “Tứ ca, tứ ca!” tiến vào trong viện, Đông Nhi liền hưng phấn kêu lên.

    La Khắc Địch cùng Loan Đao, Tiểu Lục, Tiểu Ngưu hiện giờ đã là tướng quân, có phủ đệ của riêng mình.

    Đông Nhi cũng không về phủ đệ của mình, mà lập tức chạy tới phủ của La Khắc Địch.

    La Khắc Địch nghe tiếng đi ra, vừa thấy La Đông Nhi trước ngực phập phồng, hô hấp dồn dập, hai má ửng hồng, đôi mắt đen huyền lúc này tựa như đang tỏa sáng.

    Từ trước tới nay hắn chưa bao giờ thấy nàng lộ ra thần sắc kích động như vậy, không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Đông Nhi, có chuyện gì vậy?”

    Đông Nhi tựa như một con cá nhỏ hít thở không thông, há cái miệng nhỏ nhắn cố gắng thở dốc, sau một lúc mới đè ép được tâm tình đang kích động xuống, nói: “Hạo ca ca tới rồi, Hạo ca ca làm sứ Tống, đi sứ Khiết Đan rồi.”

    Nói xong lời này, nước mắt nàng đã không kìm được mà như những hạt trân châu thi nhau rơi xuống: “Tứ ca, Hạo ca ca… tới rồi!”

    Nói xong nàng liền nhào vào trong lòng La Khắc Địch, nước mắt vui mừng lại càng không ngăn được mà tuôn rơi.

    La Khắc Địch mang theo tùy tùng, tuần tra kinh thành như thường ngày.

    Mặc dù lúc này thân hắn đang bước trên đường trong Thượng Kinh, nhưng hắn lại chẳng hề quan sát xung quanh, mà cúi đầu suy nghĩ, trong lòng tràn đầy tâm sự nặng nề.

    “Đến Thượng Kinh rồi, Dương Hạo sẽ lập tức đi gặp hoàng hậu nương nương, hắn lại không biết Đông Nhi còn sống, một khi nhìn thấy khó tránh khỏi lộ ra dấu vết, có trời mới biết Tiêu hoàng hậu có phát giác ra điều gì hay không.

    Nhưng phải làm thế nào mới có thể thông báo trước cho hắn?

    Haiz, khó, thật sự là khó.

    Ta vừa ra ngoài đã tiền hô hậu ủng, Dương Hạo lại càng không cần phải nói.

    Hiện giờ mặc dù làm tướng quân, nhưng người có thể tin dùng đến một mống cũng chẳng có.”

    La Khắc Địch nhíu chặt hai hàng lông mày, đang cố gắng suy nghĩ thì bên đường đột nhiên có một thiếu nữ vội vàng chạy về phía hắn.

    Từ sau biến cố Ngũ Phượng lâu, mọi quan lại trọng yếu của triều đình đi lại trong Thượng Kinh đều phải mang theo rất nhiều binh sĩ bảo vệ an toàn.

    Mặc dù người kia chỉ là một nữ tử nhưng cũng không thể có cơ hội tới gần hắn.

    Nếu không phải nhìn thấy nữ tử kia dung mạo xinh đẹp hiếm thấy thì với sự liều lĩnh của nàng, đám binh sĩ này đã sớm một thương giết chết nàng rồi.

    “Đứng lại, làm cái gì vậy, không được tới gần!”

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng dừng bước chân.

    Nàng đến Thượng Kinh nhiều ngày nay, mà vẫn không có cơ hội gặp được La Đông Nhi.

    Mỗi khi La Đông Nhi xuất cung thì đều là đi cùng với hoàng hậu, thị vệ đông như mây, đừng nói tới gần, cho dù muốn đứng từ xa nhìn thấy bóng dáng của nàng cũng cực kỳ khó khăn.

    Điều này khiến cho Đinh Ngọc Lạc vội đến độ ăn ngủ không yên.

    Mấy ngày nay nàng đã nghe được một tin tức, trong triều gần đây có ba viên tướng quân cung vệ quân mới được thăng chức, hơn nữa ba người này trước kia đều là môn hạ gia nô của La thượng quan.

    La thượng quan tuy chỉ là lục cung thượng quan nhưng trong triều lại có sức ảnh hưởng rất lớn.

    Ai cũng nói nàng là đệ nhất tâm phúc bên người hoàng hậu nương nương, không thể động vào.

    Đinh Ngọc Lạc nghĩ rằng, mình muốn đến trực tiếp gặp mặt La Đông Nhi tuyệt đối là không thể, lại nghe được vị tướng quân người Hán đang tuần hành này xuất thân là môn hạ của La Đông Nhi, mới cắn răng quyết định đập nồi dìm thuyền, tới cầu xin hắn dẫn kiến.

    Hôm nay nàng chuyển qua mặc nữ trang chính là để tới gặp hắn.

    Bị quân sĩ ngăn cản, nàng lập tức kêu lớn: “Tướng quân dừng bước, tướng quân xin hãy dừng bước, dân nữ có chuyện muốn nói.”

    La Khắc Địch đang tâm sự ngập lòng thì chợt nghe thấy một âm thanh êm tai truyền đến.

    Vừa ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái đã nhìn thấy diện mạo của Đinh Ngọc Lạc.

    Hai mắt hắn lập tức sáng ngời: “Một nữ tử thật thanh lệ động lòng người.

    Không tưởng được trong Thượng Kinh lại có một nữ nhi như vậy.”

    La Khắc Địch vội vàng ghìm cương, giơ tay ra hiệu nói: “Cho nàng đến đây.”

    Binh sĩ của hắn lập tức tuân lệnh, tránh sang nhưng vẫn cẩn thận đề phòng, áp đao vào lưng nữ tử.

    La Khắc Địch quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, thần sắc càng lộ ra vẻ nhu hòa.

    Hắn bám yên nhảy xuống ngựa, hiền hòa hỏi han: “Cô nương gọi bản tướng quân, có chuyện gì sao?”

    “Ta muốn xin tướng quân đại nhân dẫn ta đi gặp La thượng quan.”

    “Ồ?”

    Ánh mắt La Khắc Địch lập tức trở nên ngưng trọng, cảnh giác nói: “La thượng quan?

    Cô nương là ai, vì sao lại muốn gặp La thượng quan?”

    “Ta…”

    Đinh Ngọc Lạc cố lấy hết dũng khí, ưỡn bộ ngực sữa lên nói: “Ta là muội muội của nàng.”

    La Khắc Địch ngẩn ngơ, kinh ngạc nói: “Cô nói gì?

    Cô là muội muội của La thượng quan?”

    “Đúng.”

    Vừa thấy ánh mắt hoài nghi của hắn, Đinh Ngọc Lạc cũng không còn đường lùi nữa rồi, chỉ có thể kiên trì: “Ta từ Trung Nguyên, ngàn vạn dăm xa xôi tới đây tìm tỷ tỷ nương tựa, song cung cấm sâm nghiêm, không thể gặp được tỷ tỷ, đành phải xin tướng quân đại nhân giúp đỡ.”

    Ánh mắt La Khắc Địch thoáng lóe lên, hỏi lại: “Cô thật sự là muội muội La thượng quan?”

    “Không sai, nếu tướng quân không tin thì hãy dẫn ta tới gặp nàng, chỉ cần La thượng quan nhìn thấy ta là nàng sẽ xác nhận ta là muội muội của nàng.”

    La Khắc Địch nhìn nàng một hồi lâu mà không nói.

    Đinh Ngọc Lạc vội la lên: “Tướng quân, ngươi còn không tin sao?

    Một nữ tử yếu ớt như ta, tay không tấc sắt, lại ở dưới giám thị của tướng quân, làm sao có thể gây bất lợi cho La thượng quan được chứ?

    Nếu tướng quân không tin thì hãy trói ta lại, chỉ cần thấy tỷ tỷ là nàng tự khắc nhận.”

    La Khắc Địch nở một nụ cười đầy thâm ý, nói: “Bản tướng quân không phải là không tin ngươi, chỉ là, bản tướng quân đang suy nghĩ, trừ ngươi ra, rốt cuộc là còn có mấy người muội muội tốt nữa đây?”

    Đinh Ngọc Lạc nghe xong, mặt ngọc khẽ đỏ lên, sẵng giọng nói: “Ai là muội tử của ngươi?

    Ta thật sự là muội muội của La thượng quan, nếu ngươi đắc tội với ta, tỷ tỷ ta sẽ không tha cho ngươi đâu!”

    La Khắc Địch thở dài: “Được rồi, ta dẫn ngươi đi gặp nàng là được chứ gì, muội muội!”

    Chương 381:Thượng Kinh

    Nhìn huynh đệ bên người càng lúc càng ít, rất nhiều quân Tống cùng binh sĩ Khiết Đan giương cung lắp tên vây mình vào giữa, Lô Nhất Sinh thở dài một tiếng, vứt cây cương xoa trong tay xuống đất.

    "Nhạn Cửu là huynh đệ ruột của ngươi?

    Nói đi, hai huynh đệ các ngươi, một người làm nô cho hào môn, một người làm cường đạo ngoài tái ngoại, rốt cuộc là vì cái gì?"

    Lô Nhất Sinh nghe hỏi mà chỉ cười lạnh không nói.

    Dương Hạo cười cười: "Bí mật này có giải được hay không cũng chẳng liên quan gì tới ta, ngươi muốn giữ bí mật, vậy cứ mang theo nó xuống âm tào địa phủ đi."

    Dương Hạo vừa mới vung tay, một đợt những tiếng cung tiễn lên dây vang lên, vô số mũi tên lập tức chĩa về phía Lô Nhất Sinh, chỉ cần Dương Hạo hạ tay xuống là những mũi tên lạnh lẽo này sẽ găm chặt vào cơ thể Lô Nhất Sinh.

    Đúng lúc này, ánh mắt Lô Nhất Sinh chợt lóe lên, đột nhiên hô lớn: "Chậm đã!"

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Ta sẽ không tha mạng cho ngươi đâu.

    Rất nhiều huynh đệ của ta đã chết, vì vậy ngươi đừng cố gắng xin ta tha mạng, khiến cho bọn họ khinh thường ngươi.

    Nếu đã phải chết thì nên chết cho xứng hai chữ hán tử!"

    "Ta không xin ngươi tha mạng.

    Từ ba mươi năm trước, đáng ra ta đã nên chết rồi.

    Lô mỗ cửu tử nhất sinh, còn sống tới bây giờ đã là may mắn lắm rồi!"

    Lô Nhất Sinh ngạo nghễ ưỡn ngực lên nói: "Dương Hạo, ta chỉ muốn biết, Đinh Thừa Nghiệp hiện giờ thế nào?

    Hắn hiện tại đang ở nơi nào?

    Ngươi có tin tức gì của hắn không?"

    Dương Hạo nhìn hắn, trong mắt không khỏi lộ ra một vẻ cổ quái.

    Lô Nhất Sinh có chút kích động nói: "Ta sắp phải chết, hiện giờ ta chỉ muốn biết nơi hạ lạc của hắn.

    Nếu ngươi biết tin tức của hắn, xin hãy nói cho Lô mỗ, Lô mỗ cầu xin ngươi."

    Dương Hạo chậm rãi nói: "Định Thừa Nghiệp có quan hệ gì với ngươi?"

    Lô Nhất Sinh nghe hỏi lập tức ngậm chặt miệng không đáp.

    Dương Hạo hít thật sâu rồi nói: "Đinh Thừa Nghiệp đã chết rồi."

    "Cái gì?"

    Con mắt còn lại của Lô Nhất Sinh lập tức mở lớn, mang theo vẻ hoảng loạn vội vàng bước lên phía trước hai bước, khàn giọng kêu lên: "Ngươi nói cái gì?

    Ngươi nói cái gì?

    Nó đã chết, nó thật sự đã chết rồi?"

    Dương Hạo thản nhiên nói: "Đúng, hắn đã chết rồi.

    Ngay trước cuộc chinh phạt Nam Đường, hắn đã chết trong một cái cống rãnh bẩn thỉu ở Kim Lăng."

    Sắc mặt Lô Nhất Sinh chuyển sang trắng bệch, thống khổ gào lên: "Nó đã chết?

    Nó đã chết!

    Hậu duệ cuối cùng của Lô gia ta, hậu duệ cuối cùng a.

    Là ngươi giết hắn?

    Lô Nhất Sinh ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi, họ Dương kia!"

    Lô Nhất Sinh gào lên một tiếng rồi đột nhiên nhào về phía Dương Hạo.

    "Sưu sưu sưu sưu" vô số lợi tiễn lập tức bắn ra.

    Dương Hạo vừa nghe hắn gào lên hậu duệ cuối cùng của Lô gia liền giống như bắt được điều gì đó, vội vàng hô lớn: "Dừng tay!"

    Nhưng không còn kịp nữa rồi.

    Lô Nhất Sinh trong khoảnh khắc đã bị bắn thành một con nhím, một con nhím mang theo vô số tên trên người, giương nanh múa vuốt bổ nhảo tới trước người Dương Hạo.

    Hai gã thị vệ bên cạnh Dương Hạo nhanh tay nhanh mắt, khi Lô Nhất Sinh còn chưa kịp lao đến gần thì đã bị hai thanh khoái đao vung ra như hai dải lụa, trong tiếng kêu gào thê thảm của hắn mà chặt đứt hai bàn tay.

    Máu tươi phun ra, Lô Nhất Sinh cả người rơi bịch xuống mặt đất một cái nặng nề.

    Hai bàn tay cùng bị chặt đứt, trên người găm đầy lợi tiễn, trong cổ họng hắn vẫn tiếng gầm gừ, ánh mắt mang theo vô tận hận ý cùng oán độc, dùng hết sức lực toàn thân là trườn về phía Dương Hạo.

    Mắt thấy không còn cách nào giết được kẻ thù diệt tộc nữa, hắn gầm lên một tiếng rồi đột nhiên ngửa đầu ra, cắn chặt lấy vạt áo Dương Hạo, dùng hết sức lực mà cắn nghiến, phảng phất như đang cắn vào cổ họng Dương Hạo vậy.

    Dương Hạo nhìn vậy nhưng vẫn bất động.

    Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống nhẹ nhàng nói: "Đinh Thừa Nghiệp không phải chết trong tay ta.

    Là tỷ tỷ hắn tự tay giết hắn đó, giết chết một thằng nghịch tử giết cha hại huynh, thanh lý môn hộ."

    Trong ánh mắt mờ đục của Lô Nhất Sinh thoáng hiện lên một chút mê mang, hắn từ từ há miệng, lẩm bẩm: "Hắn không giết cha hại huynh, hắn không giết cha hại huynh.

    Lô Cửu Tử đại ca ta mới là phụ thân của hắn, ta là thúc thúc duy nhất của hắn, trừ hắn ra, chúng ta không còn người thân nào nữa, không còn một người thân nào nữa rồi, không còn một người nào, không còn người thân nào nữa rồi.

    Hắn... là hậu duệ duy nhất của Lô gia nhất mạch chúng ta."

    Một hàng nước mắt từ từ theo gương mặt hắn chảy xuống, đem những vệt máu đỏ tươi trên mặt hắn hòa tan vào bên trong.

    "Cáo hóa thái tử!"

    Dương Hạo trong chớp mắt đã hiểu ra huynh đệ bọn họ đã làm những chuyện gì.

    Tinh quang trong mắt hắn chợt lóe lên, túm chặt lấy Lô Nhất Sinh mà hỏi: "Đứa nhỏ thực sự của Đinh gia hiện ở nơi nào?"

    Trên mặt Lô Nhất Sinh lộ ra một vẻ tươi cười quỷ dị, nói: "Nó đã sớm chết từ lâu rồi.

    Nó cùng mẹ nó đều bị ném xuống đáy giếng, sớm hóa thành một đống xương khô.

    Chết hết, tất cả đều chết hết, Lô gia ta cũng xong rồi.

    Thừa Tự đường, thất tông ngũ họ, mối thù diệt môn rốt cuộc cũng không báo được nữa rồi."

    Dương Hạo tuyệt đối không thể ngờ tới, ở tại nơi này, từ miệng một tên mã tặc tái ngoại lại có thể nghe được cái tên của tổ chức thần bí kia, hắn giật mình gặng hỏi: "Thừa Tự đường?

    Thất tông ngũ họ, ngươi rốt cuộc là ai?"

    Lô Nhất Sinh chỗ song chưởng bị cụt phun máu như suối, trên người lại cắm vô số lợi tiễn, sớm đã lâm vào trạng thái hấp hối sắp chết.

    Lúc này hắn đã như ngọn đèn hết dầu, mọi âm thanh hình ảnh bên ngoài đã không còn ảnh hướng tới hắn nữa.

    Hắn chỉ lẩm bẩm: "Phạm Dương Lô thị ta từ triều Hán tới nay, nhất lưu cao môn, huyết mạch chúng ta... tới đây...

    đã tuyệt."

    "Các ngươi là một chi trong Thừa Tự đường thật sao?

    Dương Hạo hỏi những không thấy trả lời, nhìn lại thật kỹ chì thấy Lô Nhất Sinh đã trợn con mắt độc nhất lên, không ngờ khí đã tuyệt.

    Từ chỗ Da Luật Túng Hoành, Dương Hạo liền biết được phản quân Khánh Vương đã tiếp tục bỏ chạy về phía tây còn Da Luật Hưu cũng đích thân dẫn đại quân đuổi theo quân đội chủ lực của Khánh Vương.

    Sau không biết được thân phận của Dương Hạo, Da Luật Tunh Hoành không dám chậm trễ, lại phái thêm nhân thủ, hộ tống hắn đi thẳng tới Thượng Kinh.

    Dương Hạo từng nghe Thôi Đại Lang nói qua những chuyện về Thừa Tự đường, bây giờ lại từ miệng Lô Nhất Sinh mà biết thêm một chút tin tức.

    Tổng hợp tất cả lại, hắn đã mơ hồ đoán được ra chân tướng thảm kịch ở Đinh gia.

    Đinh gia quả thật là bị tai ương oan uổng, bị người ta lợi dụng làm công cụ báo thù, cho nên mới có kết quả thê thảm như vậy.

    Hắn biết Đinh Thừa Nghiệp tuy đáng chết, nhưng khi Đinh Ngọc Lạc tự tay đâm chết huynh đệ ruột thịt, trong lòng nàng chắc chắn vẫn có chút gì đó không vui.

    Nếu như bây giờ kể lại mọi chân tướng cho nàng, nhất định có thể cởi bỏ gánh nặng đó trong lòng nàng.

    Lúc này, có trọng binh Da Luật Túng Hoành bảo hộ, Dương Hạo bình tĩnh mà đi, không hề gặp chuyện gì trắc trở.

    Đi qua Quy Hóa Châu là tới Thiên lĩnh.

    Khi nơi này còn thuộc sự thống trị của Trung Nguyên, người ta lại gọi nơi này là Từ Hương lĩnh.

    Cả dãy Từ Hương lĩnh kéo dài từ đông sang tây, trùng trùng điệp điệp, mây vàng cỏ trắng, đứng trên đỉnh mà nhìn cũng không thể nhìn thấy điểm cuối cùng.

    Dương Hạo nhìn mà cũng chẳng có bao nhiêu xúc động, cái gì mà Quy Hóa châu, Từ Hương lĩnh, giống như chân trời góc biển.

    Chuyến đi này, hắn đi thực sự là để đón Đông Nhi trở về, đã sớm hận không thể chắp thêm một đôi cánh mà bay thẳng đến Thượng Kinh Khiết Đan, thì nào còn để ý tới vất vả mệt nhọc lặn lội đường trường.

    Đi trong thảo nguyên mênh mông bốn ngày là tới Hắc Du lâm.

    Mặc dù ở Dương Hạo trong lòng cũng không biết chỗ này còn cách xa lắm không, song lúc này cảnh tượng đã có sự khác nhau rất lớn, kéo dài kéo dài kéo dài liên miên, không phải vô tận của thảo nguyên, là núi hoang tích lĩnh, người ở rất thưa thớt, đến giờ nó vẫn hoang vắng, cảm nhận trong lòng vẫn khác nhau rất lớn .

    Đi xa hơn nữa chính là Tà cốc.

    Bay qua hơn năm mươi dặm cao nhai tuấn cốc dài dằng dặc, qua Hoàng thủy, Hắc thủy, Mỹ Hương hà, tiếp đó lại đi tiếp năm sáu ngày, cuối cùng mới tiến vào thủ đô Thượng Kinh của người Khiết Đan.

    Sau khi tới nơi này, Dương Hạo bắt đầu có chút lo âu.

    Một là bởi vì rất nhanh sẽ được gặp lại Đông Nhi, trong lòng không tránh khỏi hồi hộp.

    Mặt khác, cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa từng liên lạc được với Đông Nhi, nếu như lúc lên kim điện gặp mặt Đông Nhi, mà lúc trước Đông Nhi cũng không biết hắn đã đổi tên từ Đinh Hạo thành Dương hạo, đột nhiên gặp được hắn, khó tránh khỏi sẽ để lộ dấu vết.

    Tuy đó cũng không phải là mối quan hệ xấu xa, bẩn thỉu gì, cũng chẳng thể vì thế mà đưa tới họa sát thân.

    Nhưng một khi để Tiêu Xước biết được mối quan hệ giữa hai người bọn họ, nếu nàng khảng khái thả người thì thôi, còn không kế hoạch trộm người của mình tất khó mà thi hành được.

    Chỉ cần tung tích Đông Nhi đột nhiên biến mất, khi đó mình lập tức sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên bị hoài nghi, như vậy thì còn mang theo nàng về Trung Nguyên làm sao được?

    Song hắn có lo lắng cũng vô ích.

    Nơi này là Thượng Kinh của người Khiết Đan, nhất cử nhất động của hắn đều nằm trong tầm mắt bọn họ.

    Nếu hắn đột nhiên phái ra một người đơn độc ra ngoài tìm Ngọc Lạc, tất sẽ khiến bọn họ hoài nghi.

    Hơn nữa, lúc này rốt cuộc là Ngọc Lạc đã gặp được Đông Nhi hay chưa thì hắn cũng không chắc.

    Tới gần Thượng Kinh, dân cư sinh sống cũng càng lúc càng đông, thị trấn bắt đầu trở nên phồn hoa, đến khi vào kinh thành rồi, phố phường lại càng trở nên nhộn nhịp.

    Nơi nơi đều là phòng xá, mà cũng có không ít trướng bồng.

    Chỉ nhìn cũng biết là kiến trúc nơi này chính là được dung hợp từ bản sắc văn hóa du mục của người Khiết Đan cùng bản sắc định cư của người Trung Nguyên, tràn đầy phong vị dị quốc.

    Nơi này cũng có phường thị, giống như Biện Lương của Trung Nguyên, dân cư đông đúc, thương nhân tụ họp, võ sĩ Khiết Đan, sĩ tử mặc Hán phục đi lại trên đường, tạp kỹ, đô vật trong câu lan (nơi hát múa diễn kịch thời Tống) thì ra sức biểu dẫn, thu hút khách khữa.

    Hòa thượng hóa duyên, ni cô, đạo sĩ cũng đi lại tập nập trên đường.

    Từ khi Khiết Đan lập quốc đến hôm nay, bọn họ cũng có đúc tiền, nhưng mà lấy vải làm tiền, lấy vật trao đổi vật vẫn là chủ lưu trong giao dịch phường thị.

    Cái này so với thói quen dùng tơ lụa để giao dịch, thay thế tiền mặt của người Tống về cơ bản là giống nhau.

    Điều này cũng là bình thường, vì lượng tiền lưu thông lúc này không đủ, hơn nữa tơ lụa cùng vải vóc cũng đảm bảo giá trị rất hiệu quả, so với tiền lại càng nổi bật hơn.

    Sau khi tiến vào rồi, được Hồng Lư tự, Lễ Tân viện nghênh đón, đám sứ giả Tống quốc mới phát hiện ra quan chế, lễ nghi của người Khiết Đan trên cơ bản cũng rất giống với Trung Nguyên, hoàn toàn không có chút gì gọi là dân tộc man rợ, không biết lễ nghi cả.

    Bọn họ cũng không hề lập tức dẫn đám sứ giả Dương Hạo vào hoàng cung mà đi tới Lễ Tân viện trước.

    Càng làm cho Dương Hạo cùng mấy đặc phái viên Trung Nguyên cảm thấy kinh ngạc chính là trước Lễ Tân viện còn có sứ giả do hoàng đế phái tới trái phải nghênh tiếp, giống y hệt với Trung Nguyên.

    Ngay sau khi tiến vào Lễ Tân viện, thông sự xá nhân (phiên dịch viên) Khiết Đan ngồi xuống đối diện với Dương Hạo, cười dài rồi nói: “Quý sẽ từ xa tới, dọc đường vất vả, hôm nay cứ thư thả nghỉ ngơi một ngày, ngày mai bản quan sẽ tới nghênh đón quý sứ nhập cung.

    Hoàng đế chúng ta vừa không may mắc chút bệnh nhẹ, sức khỏe không được tốt, vậy nên hoàng hậu nương nương sẽ nghênh tiếp quý sứ.”

    Vị thông sự xá nhân Khiết Đan này là một người Hán, họ Mặc tên Thùy Ngân.

    Bởi vì người Khiết Đan rất tôn sùng văn hóa Hán, những nhân vật thuộc giới thượng lưu đều lấy chuyện thông thạo Hán ngữ để kiêu ngạo.

    Hán ngữ là tiếng mẹ đẻ của hắn tự nhiên hắn phải biết, tuy rằng từ đời ông nội hắn đã tới định cư ở Thượng Kinh, nhưng hắn vẫn nói Hán ngữ rất tốt.

    Dương Hạo thấy không phải tiến cung ngay lập tức nên trong lòng hơi an tâm trở lại.

    Hắn mỉm cười chắp tay nói: “Đa tạ Mặc đại nhân.

    Dương mỗ dọc đường tới đây, đều là nhờ quý quốc hộ tống chiếu cố, mệt thì cũng không phải mệt, nhưng mà dọc đường phong trần, không tiện lập tức kiến giá hoàng hậu nương nương quý quốc.

    Ta vẫn nên tắm rửa, thay quần áo, sau đó ngày mai mới vào cung trình quốc thư.”

    Mặc xá nhân cười nói: “Như vậy là tốt nhất.

    Vậy bản quan xin nói một lượt chuyện tiếp đón quý sứ ngày mai, tránh để đến lúc đó trong lúc vội vàng lại sai sót, làm mất lễ nghi đi.”

    “Làm phiền Mặc đại nhân.”

    Mặc Thùy Ngân ho khan một tiếng rồi nói: “Sáng sớm ngày mai, bản quan sẽ tới nghênh tiếp đại nhân, dẫn đại nhân đi qua Thừa Thiên môn, sau đó tới ngoài Ngũ Phượng lâu.

    Theo viên sứ giả mang theo vàng ngọc tới làm cống phẩm.

    Cổ nhạc hợp tấu, hoàng hậu nương nương lên ngự tọa, mặt nam lưng bắc, tiếp kiến quý sứ.

    Quý sứ đăng lâu, đại nhân dập đầu hành lễ với hoàng hậu nương nương.

    Ta hướng về phía lục cung thượng quan tuyên đọc chế thư, tuyên sắc lệnh.

    Trung thư thị lang nhận lệnh đi tới trước mặt quý sứ, quý sứ trình quốc thư, thị lang đem quốc thư lên trình cho hoàng hậu.

    Quý sứ lại đem cống vật giao cho lễ quan đồng thời cùng với nhân viên tùy hành hành lễ một lần nữa.

    Tiếp kiến xong, quý sứ cùng tùy viên hành lễ lui ra ngoài, trở về lễ tân viện.

    Ngày tiếp theo, hoàng hậu ta sẽ thiết quốc yến, mở tiệc chiêu đãi quý sứ.”

    Dương Hạo nghe thấy La Đông Nhi tuyên đọc chế thư, tuyên sắc lệnh, trong lòng không khỏi trở nên kích động: “Đông Nhi, tiểu Đông Nhi của ta, nàng thật sự khiến ta nếm biết bao đau khổ.

    Quan nhân đến đây, quan nhân tới đón nàng về nhà, sau này chúng ta không bao giờ rời xa nhau nữa.”

    Mặc xá nhân nói xong, thấy Dương Hạo đang mỉm cười, vẻ mặt rất quỷ dị, dường như đang thần hồn xuất khiếu, không khỏi mờ mịt, chẳng hiểu ra làm sao.

    Hắn ho khan một tiếng, hỏi: “Dương đại nhân, ngài đã hiểu hết sắp xếp chưa?”

    “Hiểu rồi, hiểu rồi.”

    Dương Hạo liên tục gật đầu, trong bụng vui mừng không thôi: “Đại nhân nói là, bản quan hành lễ với hoàng hậu nương nương quý quốc, sau đó lục cung thượng quan La đại nhân của quý quốc tuyên chế thư.

    Ha ha, đúng rồi, ngài còn nói gì nữa.”

    Mặc đại nhân vừa mới nâng được cái tách lên uống trà, nghe Dương Hạo nói như vậy thiếu chút nữa phun hết cả nước trà trong cổ họng ra ngoài.

    Hắn vội vàng ho khan một luc rồi mới đỏ mặt nói: “Bản quan nói, sáng sớm ngày mai, bản quan sẽ đến nghênh đón đại nhân.

    Đại nhân mặc lễ phục, bản quan dẫn đại nhân đi qua Thừa Thiên môn, sau đó tới bên ngoài Ngũ Phượng lâu, tùy viên sứ giả bưng vàng ngọc tới làm đồ cống nạp.

    Ta vào xin tấu, hoàng hậu nương nương lên ngự tọa, mặt nam lưng bắc, đón tiếp quý sứ…”

    Hắn lại kể lại một lượt rồi hỏi lại: “Quý sứ nhớ rõ hết chưa?”

    Dương Hạo làm việc ở Hồng Lư tự cũng được một thời gian khá lâu, đối với những lễ nghi này cũng hiểu khá rõ, hắn cẩn thân suy nghĩ một chút rồi nói: “Hoàng hậu quý quốc mặt nam lưng bắc mà ngồi, vậy bản sứ sẽ hướng về phía bắc mà bái sao?”

    Mặc đại nhân mỉm cười nói: “Cái này có gì không ổn sao?”

    Dương Hạo nói:” Tất nhiên là không ổn.

    Đại quốc chi khanh tương đương với tiểu quốc chi quân, ta là đặc phái viên Trung Nguyên, như thế nào lại hành lễ hạ thần với hoàng hậu quý quốc?

    Cái này chẳng phải làm mất thân phận bản sứ sao?

    Lẽ ra phải là bản sứ cùng quý quốc chi chủ, một đông một tây mà đứng, sau đó dâng lên quốc thư mới đúng.”

    Mặc xá nhân không cho là đúng nói: “Dương đại nhân, cái này làm sao được?

    Hoàng đế triều ta không phải là phiên thuộc (chư hầu) của quý quốc, hai nước đứng ngang hàng với nhau, quốc chủ làm sao có thể đứng đối diện với ngài, yêu cầu như thế thật sự có phần quá đáng rồi.

    Dương đại nhân, ta cũng là người Hán, biết tư tưởng người Hán là coi Trung Nguyên làm trung tâm thiên hạ, trừ bản quốc ra, tứ phương đều là man di.

    Đây không phải là tự cao tự đại sao?

    Trung Quốc ngày xưa và Trung Quốc bây giờ mặc dù giống nhau, nhưng Khiết Đan bây giờ không phải là tứ di ngày trước.

    Nước ta lập quốc lâu như vậy, đã không còn sống theo kiểu bộ lạc man hoang, chăn ngựa thả dê như ngày trước.

    Đây là chưa nói tới lãnh thổ nước ta càng ngày càng rộng, thực lực cả nước ngày càng mạnh mẽ, thậm chí còn hơn cả Trung Nguyên.

    Quý sứ không biết là yêu cầu này rất quá đáng sao?”

    Hắn hơi dừng lại, mỉm cười rồi nói tiếp: “Lại nói, lúc trước Thạch Kính Đường xưng thần xưng tử với Khiết Đan ta, xin chủ ta xuất binh trợ giúp mà đoạt được đế vị.

    Sau khi xưng thần với triều ta, Thạch Kính Đường dựng lên Tấn quốc.

    Tấn quốc Hà Đông tiết độ sứ Lưu Tri Viễn chiếm cứ một nửa giang sơn mà xưng đế, dựng lên Hán quốc, lập nên nhà Chu.

    Hoàng đế quý quốc đoạt được đế vị xưng Tống, quốc gia của ta hiện giờ đối xử khoản đãi với ngoại quốc, chẳng lẽ còn không đủ tôn trọng sao?”

    Khổng lão phu tử từng nói: “Di thu chi hữu quân, bất như chư hạ chi vô”.

    Lịch đại sĩ phu thực là như vậy, song ở thời điểm Trung Quốc cường đại, dân ngay cả đốt rẫy gieo hạt cũng không biết, quả thật chẳng khác nào một đám dã nhân ma hoang, hoàn toàn không có một chút gì liên quan đến văn minh, nói như vậy tất nhiên không có gì không ổn.

    Nhưng thời gian trôi qua, vật đổi cảnh dời, phải nhìn nhận rằng, bọn họ đang dần trở nên hùng mạnh, thậm chí còn có dị tộc xưng chủ Trung Nguyên.

    Khổng lão phu tử từng nói: “Di thu chi hữu quân, bất như chư hạ chi vô”, nhưng cũng từng nói: “Quân quân thần thần, phụ phụ hồ hồ.”

    Ngay khi thời điểm dị tộc thành quân, đám sĩ phu đem lời Khổng Tử cung phụng như thần dụ cũng có chút không biết theo ai rồi.

    Phu tử nói phải lắm, còn Tôn Vương nữa, hiện giờ man di thành vương, là nên Tôn Vương ư?

    Hai người lấy ai làm trọng?

    Nếu đổi lịch sử, chỉ sợ sẽ vì vấn đề này đánh nhau vỡ đầu và gây ra chiến tranh, kiên quyết yêu cầu Khiết Đan tôn Tống quốc là chính thống.

    Dù là ngoại quốc, nhưng Dương Hạo này sau này lấy được lòng người thì sao?

    Chớ nói Khiết Đan chính quyền hiện giờ không kém gì Tống, cho dù là một cái quốc gia nhỏ yếu, hắn cảm thấy cũng có thể ngang hàng đối đãi, mà không ứng với vọng lấy thiên triều xưng tôn, lễ tiết đòi chỗ tốt hơn, lại lấy lợi ích kinh tế thật lớn đi trấn an người ta.

    Huống chi, thế giới này cũng không phải trời tròn đất vuông, duy ngã độc tôn, đại đế quốc cũng không chỉ có một mình chúng ta.

    Không nói đâu xa, trải qua mấy ngày năm phát triển, một triều đinh Khiết Đan cường đại, có thể chống lại đế quốc Hoa Hạ Trung Nguyên đã xuất hiện rồi.

    Khiết Đan hiện giờ đã không phải bộ lạc liên minh như Hung Nô, Đột Quyết nữa, bọn họ đã là một quốc gia cường đại, có nền văn hóa, hành chính, lãnh thổ hoàn thiện, lực thống trị của triều đình cũng đi vào quỹ đạo.

    Hơn nữa, Trung Nguyên trải qua hơn trăm năm chiến loạn, khiến cho lực ảnh hưởng của Trung Nguyên ở khu vực Á Âu thua xa Khiết Đan.

    Muốn khiến quốc chủ bọn họ nhận mình là thần quốc (thần trong hạ thần) thì hoàn toàn không có khả năng.

    Nhìn thẳng vào thực tế trước mắt, dùng lễ ngang hàng mới là hành vi sáng suốt.

    Dương Hạo trước tiên đưa là một cái yêu cầu mà đối phương tuyệt đối không thể đáp ứng, chẳng qua song muốn khiến cho cuộc cò kè mặc cả phía sau lại càng dễ ép bọn họ đáp ứng hơn mà thôi.

    Vì thế hắn làm ra bộ dáng cực kỳ khó khăn, suy nghĩ một hồi lâu mới lên tiếng: "Lời của Mặc đại nhân cũng có lý, bản sứ kỳ thật cũng không có ý tứ khinh thị quý quốc.

    Bất quá khi Hoàng hậu quý quốc lên ngự tọa, yết kiến bản sứ, cũng phải chung cổ tề minh ( nhạc kèn vang lên), tấu lễ nhạc tiếp đón.

    Đây là lễ nghi để tiếp đón sứ giả nước lớn, không thể bỏ qua."

    Mặc đại nhân suy nghĩ một lát rồi chắp tay nói: "Cái này thì được."

    Dương Hạo lại nói: "Bổn sứ tuy là ngoại thần ( thần tử triều khác), nhưng dù sao cũng là đại biểu cho Hoàng đế bệ hạ triều ta tới.

    Ngoại thần lễ tọa ( được ngồi), là đại biểu cho Hoàng đế bệ hạ nước ta nói chuyện với Hoàng hậu nương nương quý quốc, há có thể khom người nói chuyện?

    Khi quý quốc thượng tọa yết kiến, bản sứ phải được ngồi nói chuyện với Hoàng hậu bệ hạ."

    Trước khi Mặc Thủy Ngân tới tiếp đón Dương Hạo, đối với quy cách đón tiếp và phương diện lễ chế đã từng gặp mặt thỉnh giáo Hoàng hậu.

    Từ xưa đến nay, Trung Nguyên vẫn duy ngã độc tôn, tôn Trung Quốc là chính thống, đối với tứ di chư quốc ( bốn nước man di) cũng đã thành thói quen.

    Hiện giờ tuy Khiết Đan đã trở thành một quốc gia cường đại, muốn mưu cầu tôn nghiêm cùng thể diện một quốc gia, vì thế hiện giờ có thể cùng ngồi cùng ăn, đứng ngang hàng với Trung Nguyên thì bọn họ cũng coi như đắc chí rồi.

    Dù sao Trung Nguyên cũng có ngàn năm văn hiến, há có thể dễ dàng vượt qua như vậy.

    Tứ di chư quốc đối với v hóa Trung Nguyên vẫn mang ấn tượng tôn sùng, tự ti cùng kính sợ rất sâu, trước mắt vẫn không thể đè lên đầu Tống quốc được.

    Về điểm này thì Tiêu Xước đã dặn dò hắn rất kỹ.

    Mặc xá nhân cũng là tay đàm phán lão luyện, làm ra vẻ rất khó nghĩ một hồi lâu mói nói: "Được rồi, chuyện này bản quan sẽ nhanh chóng tấu lên nương nương, xin nương nương định đoạt.

    Bản quan nhất định sẽ cố gắng, thuyết phục nương nương chấp nhận điều kiện này của quý sứ.

    Ha ha, Dương đại nhân, ngươi cũng đừng đưa ra điều kiện nào nữa đấy, nếu không bản quan thật khó mà đáp ứng được."

    Dương Hạo cười ha ha nói: "Đó là tất nhiên, hai nước chúng ta đã thiết lập quan hệ ngoại giao.

    Lần này bản sứ cũng là vì mục đích hòa bình mà tới, không phải là giương thương múa kiếm, muốn khơi lên chiến tranh giữa hai nước.

    Được rồi, hai chuyện quan trọng, thứ nhất là khi bản sứ lên điện cũng như hạ điện, quân chủ quý quốc phải dùng lễ nhạc để nghênh đón cùng đưa tiễn.

    Thứ hai, khi nói chuyện trên điện, quý quốc phải thiết tọa cho bản sứ (cho ngồi).

    Còn những thứ khác thì không có vấn đề.

    À đúng rồi, lần này bản sứ tới đây, thấy thủ đô quý quốc thật phồn hoa, hàng hóa chất đầy như núi, kỳ trân dị bảo vô số, lát nữa ta muốn đi thăm thú đường phố một chút, không biết có tiện không?"

    Mặc xá nhân nói: "Quý sứ xin cứ tự nhiên, nhưng có cần bản quan phái người dẫn đường không?"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Không cần đâu.

    Ta từ ngàn dặm xa xôi tới đây, khó mà thấy được dị vật không có ở Trung Nguyên.

    Bản sứ chỉ muốn mua một số thứ, làm quà cho mấy vị bằng hữu đồng nghiệp thôi.

    Đa tạ ý tốt của đại nhân."

    Tiễn Mặc xá nhân về, Dương Hạo cùng Trương Đồng Chu ăn xong xuôi rồi dẫn theo mấy thị vệ thân tín đi dạo phố.

    Hắn dự tính, tin tức mình đi tới Thượng Kinh nhất định sẽ được Ngọc Lạc nghe được, bây giờ hắn phải tìm cơ hội ra khỏi quán dịch ( nơi ở cho sứ giả) thì nàng mới có cơ hôi gặp hắn.

    Dương Hạo đi trên đường cứ nhằm về phía náo nhiệt mà đi.

    Thượng Kinh thành chia thành Nam thành cùng Bắc thành.

    Bắc thành là nơi người Khiết Đan ở, còn Nam thành phần lớn là người Hán sinh sống.

    Điện vũ lâu các ở khu vực người Hán sinh sống mặc dù không thể hào hoa bằng kiến trúc ở đế đô Khai Phong, Kim Lăng, nhưng so với nhiều thành nhỏ khác thì hoành tráng hơn nhiều.

    Về phần Bắc thành thì chính là nơi người Khiết Đan cùng hoàng tộc sống với nhau.

    So với Nam thành, Bắc thành lại khác hẳn.

    Hoàng thành chia làm nội ngoại, cho dù là trong nội thành cũng có rất nhiều khoảng đất trống, chuyên dùng để dựng trướng bồng.

    Thứ nhất là để nghênh đón các vương công ở bên ngoài, quen với cuộc sống du mục.

    Thứ hai là để hoàng tộc thường xuyên đến ở, tránh gặp phải tình trạng quên gốc gác.

    Lễ Tân viện nơi Dương Hạo đang ở thật ra cách hoàng cung rất gần, hắn muồn tìm được Ngọc Lạc cũng phải đi về phía Nam thành, nơi người Hán tập trung sinh sống.

    Nam thành không những không phải khu dân tị nạn, mà ngược lại còn là nơi phồn hoa nhất Thượng Kinh.

    Trong khu vực Nam thành, cửa hàng tửu lâu mọc lên san sát.

    Từ rượu ngon, tơ lụa, rau quả, lương thực, công cụ lao động cho tới các loại mặt hàng quý hiếm cũng đều có bán, hơn nữa ở nơi này cũng có chợ đêm.

    Bình thường, rất nhiều hoàng tộc Khiết Đan, quý tộc cũng mặc Hán phục, đến nơi này dạo chơi, mà ngay cả vị Thụy Vương Hoàng đế bị phụ thân của Tiêu Hoàng hậu - Tiêu Ôn Tư ám sát chết, trước kia cũng thường xuyên mặc Hán phục tới khu vực buôn bán này uống rượu xem hát, uống đến trời đất quay cuồng, say ngoắc cần câu mới hồi cung.

    Trên phố xá, ngọc châu, sừng tê giác, hổ phách, thủy tinh, mã não binh khí đều bán tất.

    Thậm chí còn có cả đồ bạc của Đông Doanh, nhân sâm của Cao Ly, đồ da của Nữ Chân cùng với đồ của đám thợ săn kiếm được trong rừng như mật ong, hạt thông, nấm khô vân vân.

    Lúc này trên đường đầu người lúc nhúc, phi thường náo nhiệt.

    Dương Hạo cứ thế đi một mạch trên đường, chuyên nhằm vào mấy nữ tử hoặc nam nhân trẻ tuổi, dáng người gầy gầy mà nhìn, thử xem có thể đột nhiên bắt gặp Ngọc Lạc hay không.

    Bên cạnh đường cái có mấy đại hán người Khiết Đan mặc áo da truyền thống kéo theo những chiếc xe, chọn mua rau xanh lương thực.

    Lúc mới đầu, thân phận của người Hán trong đất Khiết Đan kém hơn người bản địa một bậc, những chuyện như người Khiết Đan nổi giận, giết luôn người Hán trên đường xảy ra như cơm bữa.

    Song trải qua một thời gian dài, người dân Hán trong đất Khiết Đan càng lúc càng phát triển, số lượng đông đảo, vì để trong nước ổn định và phát triển, người thống trị Khiết Đan mới dần dần thực hiện nghiêm túc luật pháp.

    Đừng nói chuyện giết người giữa ban ngày ban mặt, ngay cả chuyện dựa vào ưu thế chủng tốc ép người Hán mua bán hàng hóa cũng trở nên hiếm thấy, mấy người đại hán Khiết Đan kia muốn mua chút hàng rẻ cũng phải cò kè mặc cả.

    Một hán tử mập mạp mặc trang phục truyền thống của người Khiết Đan, nhưng giọng nói của hắn lại đặc sệt khẩu âm của người phương bắc Trung Nguyên: "Lưu lão đầu, chúng ta lâu nay vẫn chiếu cỠkhông ít tới buôn bán của ngươi nha.

    Cơm canh của một ngàn mấy trăm cái miệng trong nhà lao chúng ta không phải lâu nay vẫn mua ở chỗ người sao.

    Nếu ngươi bán mắc quá, chúng ta phải tìm người khác mua thôi."

    Tiểu thương ( buôn bán nhỏ) bán đồ ăn là một lão đầu gầy gò, khuôn mặt đầy những nếp nhăn, tóc hoa râm.

    Lúc này hắn đang khom lưng cúi đầu, cười bồi với tên mập mạp kia: "Vương gia (người họ Vương), ngài thường mua hàng ở chỗ chúng ta, lão Lưu ta làm sao lại không để giá tốt cho ngài chứ?

    Song hiện giờ vừa mới đầu xuân, giá cả lương thực lên cao, nếu bán như cũ thì lão Lưu ta lỗ vốn mất.

    Vương gia, lão Lưu ta cũng có lão bà, con nhỏ phải nuôi mà.

    Nghe nói gần đây Vương gia mới sinh được quý tử nha, đây chính là chuyện đại hỉ nha.

    Chúc mừng, chúc mừng, Vương gia có chuyện đại hỉ như vậy, còn đi so đo hai cắc bạc này với lão Lưu sao?

    Đây đây, túi rau khô này coi như là lão Lưu ta kính hiếu ngài, coi như là chút lễ mọn mừng ngài sinh được quý tử.

    Còn tiền chỗ đồ ăn này, xin Vương gia giơ cao đánh khẽ, đừng làm khó lão Lưu ta nữa."

    Người được gọi là Vương gia kia cả người vừa béo vừa lùn, lùn đến độ gần như không nhìn thấy cái cổ đâu nữa, chỉ thấy một cái đầu béo tròn đặt trên thân thể, miệng dẹp, hai mắt cũng hẹp dài, nhìn chẳng khác nào hình vẽ mặt người trên quả bóng cả.

    Nghe Lưu lão đầu nói xong, hắn liền bật cười ha ha, hai mắt híp lại như sợi chỉ, không để ý chắc chẳng phát hiện được mắt hắn ở nơi nào: "Lưu lão đầu này, ngươi càng ngày càng láu cá rồi đấy, tưởng ta không biết hả?

    Được rồi được rồi, thấy ngươi có thể nói như vậy, ta cũng không so đo với ngươi nữa, cứ tính theo giá này đi, Ngột Diễn, đưa tiền cho hắn đi."

    Lưu lão đầu vừa nghe hắn nói xong liền ngoác miệng tới tận mang tai, cười bồi: "Đa tạ Vương gia, đa tạ Vương gia.

    Vương gia là lão đại chủ sự trong thiên lao, gia quyến phạm quan ai mà không phải hòm vàng thúng bạc vác tới hiếu kính ngài chứ?

    Làm sao lại đi chấp nhặt với chúng dân đen như lão.

    Hắc hắc, lão thấy ngài có tâm địa bồ tát, nhìn lại phúc tướng của ngài, ta nghĩ ngài chắc chắn là Phật Di Lặc chuyển thế đó."

    Vương Bằng cười mắng: "Con mẹ nó, bớt nịnh nọt đi.

    Bây giờ ngươi được hời rồi.

    Chờ khi thức ăn tươi hạ giá, ngươi phải để cho ta giá tốt một chút đấy."

    Nói xong hắn vừa cười dài vừa quay đầu đi, trong lúc ánh mắt chuyển đi, trong lúc vô tình lại chiếu thẳng về phía Dương Hạo cùng mấy tên thị vệ đang chậm rãi đi tới đây.

    Trong chớp mắt, hắn lập tức như bị sét đánh trúng, sắc mặt trở nên trắng bệch, cả thân thể giống như lá vàng rơi trong gió thu, bắt đầu run rẩy kịch liệt.

    Lưu lão đầu đang mặt mày hớn hở đếm tiền chợt ngẩng đầu lên nhìn thấy sắc mặt của hắn, không khỏi giật mình nói: "Ôi, Vương gia, ngài làm sao vậy?"

    Lúc này Dương Hạo vừa đi vừa ngó đông ngó tay, sắp đi tới nơi này, mập mạp vội vàng xoay người ra chỗ khác, lệ rơi đầy mặt, cổ họng nghẹn ngào, khàn khàn nói: "Không có gì, bụi bay vào mắt đấy mà."

    Chương 382:Khiêu tình

    Dương Hạo trước tiên đưa là một cái yêu cầu mà đối phương tuyệt đối không thể đáp ứng, Dương Hạo không chú ý tới mấy tên Khiết Đan bên đường, kẻ giống như vậy ở thành Thượng Kinh thì đâu đâu cũng có thể gặp, đó là chuyện quá bình thường.

    Hắn đi qua chỗ mấy tên bọn chúng, ánh mắt săm soi nhìn theo bóng dáng hắn, ánh mắt có vẻ đang đấu tranh, mãi đến khi có một tên nói: “Vương Đầu Nhi, đến lúc chúng ta nên đi rồi”.

    Ánh mắt của hắn lúc này mới mất đi, rồi lại nhìn vào mắt Dương Hạo, lúc này mới quay đầu đi.

    Lão Lưu Đầu thầm kinh ngạc: “Vương Đầu Nhi nhìn ai không biết?

    Chẳng lẽ là một cô nương xinh đẹp vạn phần nhà ai đó đi trên phố sao?”

    Hắn rướn cái cổ nhìn ngó trên đường, chỉ thấy có một công tử mặc áo bào xanh đang đi, và mang theo mấy tên thuộc hạ tạo sự chú ý, ánh mắt hắn trở nên băn khoăn, bông nhiên thấy một người đàn bà đã có chồng(thiếu phụ) cung cấp rau xanh đi trên đường, nhìn dáng đi, sao lại không nhận ra là có chồng rồi nhỉ, dáng người nhỏ nhắn, làm rung động biết bao trái tim đàn ông.

    “Ôi, một cô nương làm dáng lẳng lơ, gia nhập binh lính ba năm, Vương Đầu Nhi trong tù cả ngày chỉ nhìn thấy không phải là bọn ngục tốt phát nôn thì là đám tù tội kêu gào, hắn chưa từng thấy người phụ nữ có chồng, chẳng trách vừa nhìn thì đã mê mẩn”.

    Lão Lưu Đầu cắn vào lưỡi mình, bên tai bỗng vọng tới tiếng hét của một tên béo: “Ngươi, tên chó chết kia, xểnh ra không nhìn đến ngươi, ngươi đã bắt đầu không thành thực, nhìn cái gì mà nhìn hả?

    Cô nương nhà ai làm đỏm hả?”

    “Oan uổng quá, bà ơi”.

    Tiếng Lão Lưu Đầu đáng thương thốt lên, rồi bị người vợ đanh đá véo tai lôi vào nhà.

    Dương Hạo đến chỗ khách **** mà Đinh Ngọc Lạc nói, thấy lầu 1 của khách **** là một trà viên/vườn trà, liền đi vào và ngồi xuống, gọi một chén trà ra, sau đó rỉ tai nói với Mục Vũ vài câu, Mục Vũ bèn đứng dậy đi ra, như thể đang tìm nơi nào đó đi wc.

    1 lúc sau, Mục Vũ trở về, nhìn ngang ngó dọc, rồi ngồi xuống bên cạnh Dương Hạo, thì thầm to nhỏ gì đó với hắn.

    Dương Hạo chỉ nghe vài câu, người bỗng dưng run lên, chén trà nóng đang cầm trong tay trào nước ra tay hắn, hắn giật mình nhìn Mục Vũ, Mục Vũ gật đầu khẳng định lời mình nói, Dương Hạo kinh ngạc run rẩy, lắp bắp nói: “Sao, sao lại, Tiểu Lục, Thiết Ngưu, La, Quân chủ…, họ đều còn sống?

    Đang ở đâu?

    Ông trời có mắt”.

    “Đại nhân, đề phòng tai vách mạch rừng, mọi chuyện chúng ta về nhà hẵng nói” .

    “Được, chúng ta về luôn thôi”.

    Dương Hạo lập tức đứng dậy, mua vài thứ đồ đặc sản của vùng này ở đường rồi vội vội vàng vàng trở về Lễ Tân viện.

    Sáng hôm đó, thông dịch viên xá nhân Mặc Thủy Ngấn đuổi tới Lễ Tân viện, dẫn Dương Hạo đã ăn mặc chỉnh tề đến Ngũ Phượng lầu.

    Lễ Tân viện cách nội thành tương đối gần, chẳng cần ngồi xe ngựa, đi bộ một đoạn là đến, nên đi bộ một đoạn đường, trước mặt đã hiện ra cửa tòa lầu nguy nga, hai bên cổng lầu là tường cung, song tường cung này với lối kiến trúc mang tính cho có, nó chỉ dài có 1km, cung cung thành nửa vòng tròn bảo vệ nội thành, giống như lần đầu Dương Hạo với thân phận thiếu chủ của Đảng Hạng Thất Thị đến thăm doanhh trại Ngũ Liễu Thư, nha môn sừng sững trên đám cỏ phía dưới, hai bên cắm hàng rào khá cao, kéo dài, làm cái cổng thành, không che hoàn toàn nội thành.

    Dương Hạo y phục chỉnh tề như đang ở triều Tống, quần áo màu xanh, đầu đội mũ tiến hiền, đeo ngọc bội sang một bên và túi cá ngọc, vải trắng cuốn quanh chân, áo mũ chỉnh tề, mặt mũi tuấn tú, trông không giống với quan lại Khiết Đan, nhiều thị vệ, cung nữ khi đứng cạnh hắn đều không tránh khỏi ánh mắt hiếu kỳ.

    Chẳng được bao lâu, tiếng trống nhạc đã nổi lên, Dương Hạo hồi hộp: Tiên Hậu lên triều rồi, Đông Nhi, Đông Nhi giờ đang ở trong điện, nàng nhớ ta, nhất định nhớ ta mỏi mòn.

    Một nội thị đi đến đứng trước bậc thềm hô dõng dạc: “Hoàng hậu có chỉ, truyền Tống sứ Dương Hạo vào triều”.

    Dương Hạo thở phù một cái, tim hắn đập nhanh hơn bao giờ hết, , hai tên đi theo phía sau hắn cầm lễ vật mang vào yết kiến.

    Mặc xá nhân đi dẫn trước, vừa vào Ngũ Phượng lầu, thì có cảm giác đại điện của vương triều bắc này không rộng cho lắm, đặc biệt là vừa mới đi qua chỗ Khánh Vương, quan lại trong triều thì lèo tèo, quan đứng không nhiều.

    Dương Hạo không rảnh chú ý soi xét, chỉ nhìn thẳng hướng hồng bào mũ phượng, chưa ngồi xuống, thì có một khuôn mặt xinh đẹp lọt vào mắt hắn, hắn không tiện nhìn ngang ngó dọc tìm Đông Nhi của mình, chỉ nhìn người đó không chớp mắt, ưỡn ngực thẳng dậy, đi đến ngự giá phía trước năm bước rồi dừng chân lại, vái dài thi lễ, cao giọng nói: “Ngoại thần Dương Hạo, phụng chỉ Hoàng đế tới bái kiến Hoàng đế quý quốc, Hoàng hậu”.

    Trên ngự có một tiếng thở nhẹ, giọng nói của một người đàn bà: “Hoàng đế Trung Nguyên rất chú trọng tới tình hữu nghị hai nước, phái sứ giả lặn lội đường xa tới, thực vất vả, vất vả, xin hãy bình thân”.

    Giọng nói nghe rất hiền dịu dễ nghe, song lại không bị mất chút uy nghiêm nào, tiếng Hán được nói ra vô cùng chuẩn xác, Dương Hạo không dám ngẩng đầu nhìn nhiều, chỉ cảm ơn một tiếng rồi cong lưng, thối lui một bước nói: “Bổn quốc và quý quốc núi liền núi sông liền sông, gắn bó thân thiết.

    Tháng trước dân vùng biên giới và dân gần Nhạn Môn quan bị tộc người quý quốc cướp bóc, Hoàng Bệ hạ ta vô cùng trách móc.

    Vì sợ binh bất ngờ nổi dậy, đại cục hỗn loạn, đã đặc lệnh cho thần xuất sứ sang quý quốc, mong quý quốc có hình phạt thích đáng với những dân phạm tội”.

    Tiêu hậu mỉm cười, nói: “Dân ở Nhạn Môn quan quý quốc bị trộm cướp là một chuyện, Trẫm cũng đã được biết.

    Trẫm nghe nói vậy mà cũng tức giận lắm, bách tính quý quốc chịu khổ như vậy, Trẫm cũng chỉ biết than thở mà thôi.

    Gần đây khu vực biên giới trộm cướp như cơm bữa, cướp của hơn nữa còn giết người không trừ nơi nào.

    Bách tính nước ta cũng chịu khổ khôn cùng.

    Hợp thời, vì nội quốc ta Khánh Vương mưu phản, Trẫm không có thời gian lo cho chuyện đó, về sau mới phái người đi bao vây và tiêu trừ chúng, Trẫm mới được tin quý sứ trên quãng đường đến đây đã gặp phải năm nghìn mã tặc sát hại, may mà bọn thổ phỉ đó đã bị tiêu diệt, may quá, may quá, hóa ra bách tính Nhạn Môn quan bị cướp bóc, là do bọn thổ phỉ này gây ra.

    Giờ bọn mã tặc ấy đã phải đền tội, quý sứ tận mắt thấy, có thể trở về báo với quý quốc Hoàng đế Bệ hạ.

    Dương Hạo trầm ngâm nói: “Hoàng đế Bệ hạ ta lần này phái sứ đến trước, tuy vì địch của dân Nhạn Môn quan, cũng có quốc sự muốn thương lượng với Hoàng đế quý quốc, Hoàng hậu Bệ hạ, giờ có một bức Hoàng thân bỉ quốc thư, phục duy kính khải.

    Dương Hạo nói xong, người ở phía sau bước lên một bước, hai tay cầm lấy quốc thư, hắn cúi người cầm quốc thư giơ cao lên, Khiết Đan nội bộ thị lang cầm trình lên ngự giá, Tiêu hậu nhận lấy, và để trên bàn, nói: “Quốc thư của Hoàng đế quý quốc, Trẫm sẽ bàn bạc với Hoàng đế Bệ hạ, rồi sau đó đưa ra câu trả lời.

    Giờ quý sứ đường xa lặn lội tới đây, Hoàng đế Bệ hạ ta cũng rất vui vẻ, song vì long thể không được khỏe, không tiện tiếp kiến, và đã có chỉ dụ, để an ủi quý sứ, Đông Nhi, đọc chế thư của Bệ hạ”.

    “Đông Nhi”.

    Tiêu hậu dặn dò gì đó, Dương Hạo trở nên hồi hộp hơn bao giờ hết, người hắn rùng mình một cái, đầu từ từ ngẩng đầu lên, hắn nghiến chặt răng, cố gắng lấy lại bình tĩnh, khóe mắt hơi nhìn sang bên cạnh, mới thấy một quan văn đi ra, tà áo người này hơi động, đôi giày được thêu tinh xảo, đứng trước mặt hắn năm bước.

    “Trẫm nghe tin bọn thổ phỉ quấy nhiễu vùng biên giới Tống, cướp bóc giết hại vô số, tổn thất vô cùng nặng nề, Trẫm vô cùng tức giận.

    Hoàng đế Bệ hạ quý quốc không khởi chiến, làm phiền sứ ở xa tới, gặp lúc can thiệp, Trẫm thấy được an ủi phần nào.

    Thiên hạ hiện giờ lớn mạnh, và chỉ có hai nước nam bắc đứng trụ, dân Nhạn Môn quan bị thiệt thòi, thực bất hạnh thay, nếu có chiến trận xảy ra, khói lửa trận mạc dấy lên, hai nước chúng ta người khổ chính là dân, có phải không?

    May mà Hoàng đế quý quốc anh minh, đã lấy binh xa làm quần áo, lấy binh lính làm ngọc, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi, láng giềng hòa thuận”.

    Đông Nhi đọc gì đó, Dương Hạo chẳng bỏ được chữ nào vào tai, hắn chỉ nhăm nhăm nhìn chân của Đông Nhi, nghe giọng nói quen thuộc của nàng, cảm xúc dâng trào, khó mà bình tĩnh được.

    Giọng nói của Đông Nhi vẫn như ngày nào, vẫn là giọng nói êm tai dễ nghe ấy, giọng nói ấy vang lên bên tai, người đẹp thì ở trước mặt, Dương Hạo hai mắt rưng rưng.

    Lục cung thượng quan La Đông Nhi tuy đã được La Khắc Địch nhiều lần dặn dò, nàng nhất định phải khống chế được mình, không được lộ ra chút sơ hở nào, nhưng khi thấy người mà mình mong nhớ ngày đêm, đồng nghĩa với việc bị kích động là chuyện đương nhiên, đọc chế thư, từng câu từng chữ, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được, giọng đọc mới lưu loát hơn.

    Tiêu Xước lần đầu giao cho cô sứ mệnh trọng đại này, cho nên hơi rụt rè là chuyện đương nhiên, không nghĩ gì nhiều, đợi Đông Nhi đọc xong, từ từ ngẩng đầu, lúc này hướng ánh mắt về phía Đông Nhi, Đông Nhi mặc một bộ viên lĩnh tả nhẫm, quan bào màu khói xanh, đầu đội mũ cánh chuồn, mặt không thoa phấn, vẻ đẹp tự nhiên, nghiêm chỉnh.

    Hai tay nàng cầm lấy chế thư, đang từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vừa rời khỏi bức chế thư, thì ánh mắt hai người chạm nhau, có một sự trao đổi dữ dội trong cơ thể con người, tim đập thình thịch nhanh hơn bao giờ hết, đôi mắt sáng trong của Đông Nhi long lanh, cũng may hai năm nay đã được vào cung Hoàng đế Khiết Đan, nhờ có kinh nghiệm rèn dũa, và cứng cáp hơn cô gái thôn nữ ngày nào, cô vội cúi đầu, hai mắt chớp chớp, lúc này mới lấy lại được bình tĩnh.

    “Người đâu, dọn chỗ cho Tống sứ ngồi”.

    Hai người chạm mặt nhau, Tiêu Xước ngồi trên cao không hề nghi ngờ gì, cô thấy vị Tống sứ này ăn mặc chỉnh tề, phong độ ngời ngời, hàng mày tuấn tú, trả lời rõ ràng gãy gọn, thực không hổ danh là nam nhi thảo nguyên vừa hiền dịu vừa thông minh, nhân vật Trung Nguyên quả nhiên bất phàm, lòng có đến mấy phần ngưỡng mộ, thế là vẻ mặt ôn hòa nói: “Dọn chỗ cho Tống sứ ngồi”.

    Dương Hạo lấy lại bình tĩnh, làm như không hề quen Đông Nhi, cảm ơn Tiêu hậu rồi ngồi xuống, Tiêu Xước mỉm cười nói: “Tống sứ lần đầu xuất sứ tái ngoại phải không?

    Lần này Tống sứ đến, trên đường thấy phong thổ bắc quốc thế nào?”

    Dương Hạo lúc này mới cẩn thận nhớ lại vị Tiêu thái hậu được nổi danh trong lịch sử, Tiêu thái hậu trong bình thư thích tìm con rể Trung Nguyên, lần này thì lại đầu đội tán hoa, mặc hồng bào, khuôn mặt khả ái, song lại là một cô gái, hơn nữa hai hàng lông mày vừa đen vừa dày, trông anh khí vô cùng, không khỏi khiến người ta mê mẩn.

    Dương Hạo cúi đầu xuống, chắp tay cười nói: “Nước bắc thảo nguyên cây cỏ xanh tươi, phong cảnh thực có khác với Trung Nguyên, trên đường đi tuy gian khổ, song ngoại thần đi vẫn cảm nhận được sự thư thái vui vẻ, và cảm thấy phong cảnh quá ư là đẹp, tất cả đều được thu vào tầm mắt ngoại thần.

    Đặc biệt là con người phía bắc, cho dù già trẻ trai hay gái đều giỏi cầm cung cưỡi ngựa, khiến cho ngoại thần vô cùng thán phục.

    Tiêu Xước nghe vậy mày ngài hơi nhướn lên, vui vẻ nói: “Ồ?

    Con người Trung Nguyên thì giỏi thơ phú, thơ từ mà quý sứ làm, nhất định là rất hay, Trẫm có thể thưởng thức không đây?”

    Dương Hạo cười nói: “Ngoại thần vốn là một quan võ, bảo ngoại thần Hồng tư lự khanh làm thơ từ thì khác gì không trâu bắt chó đi cày, nhiều khi bị đồng nghiệp chê cười thì lại nhắc đến vốn thơ từ của ta, so với các sĩ tử Trung Nguyên thì ta còn kém vạn phần, song thường nghe họ ngâm thơ ứng đối, mưa dầm thấm đất, nhất thời có hứng làm vài bài, nếu có chỗ nào vụng về, xin mọi người lượng thứ”.

    Tiêu Xước mỉm cười, nói: “Quý sứ quá khiêm tốn rồi, chi bằng cứ ngâm ra đi”.

    Nụ cười của cô như hoa thêm nắng, kiều diễm và quyến rũ vô cùng, Dương Hạo hơi nhói trong lòng: “Thực là lợi hại, nụ cười này, phong tình quá, Oa Nhi phải luyện từ nhỏ, kiều diễm thế này không có gì lạ, nếu để nàng thấy có một cô gái quyến rũ nghiêng nước nghiêng thành thế này, sợ rằng cũng sẽ ngưỡng mộ vạn phần”.

    Tiêu Xước không nhìn ra vị này chính là tên phế vật bị mình đá ngất lịm ở phủ Trình Thế Hùng lần đầu gặp ở Quảng Nguyên, đội quân Tử Ngũ cốc cũng chính là do hắn lao ra cứu người, nhìn từ xa,khi đó hắn râu ria xồm xoàm, đầu tóc rối bù, múa may áo cà sa trong tay, nào có biết được lại có lần thứ ba gặp lại người này.

    Cô không ngờ vị áo mũ chỉnh tề này khi nhìn thấy mình lại nảy sinh sự ngưỡng mộ về sắc đẹp của mình, bèn nói: “Ha ha, con người của nước ta thường thích làm thơ, song vì tiếng Hán nông cạn, bình phẩm không giỏi, nhấn vần không đúng, và đó là chuyện thường thấy, quý sứ xuất thân là võ nhân, có thể ngâm thơ, đó là đáng quý lắm rồi, ai sẽ cười ngươi chứ?”

    Văn võ đại thần đứng một bên gật gù cái đầu cho là đúng, bài thơ của Dương Hạo là bài đêm qua nổi hứng khó ngủ mà nghĩ ra, sáng sớm đã kịp đọc lại một lần cho lưu loát, lúc này hắn làm ra vẻ nghĩ ngợi, rồi mới nói: “Thế thì xin lượng thứ”.

    Hắn ho khan một tiếng rồi ngâm:

    “Ta đi sứ bắc quốc, chim hót reo vang nghênh đón ta.

    Nghe nói bắc quốc nhiều hào kiệt, người cưỡi ngựa bắn cung trăm phát trăm trúng.

    Đông đi xuân đến cây cỏ xanh tươi, vó ngựa đưa ta đến kinh thành.

    Đứa trẻ cầm cung ngắm bắn đại bàng trên trời cao.

    Dương Hạo ngâm đến đây, vuốt vuốt sống mũi, cười gượng nói: “Bài thơ của ngoại thần thế nào ạ?”

    “Hay, hay lắm!”

    Hai vị quan đưa ra tiếng khen, những tên mà đến chữ còn không biết viết, thì có thể to tiếng với ai, rung đùi đắc ý làm ra vẻ mình nghe hiểu được.

    Họ tuy nghe không ra hay dở gì, nhưng lại sùng bái mù quáng văn hóa Trung Nguyên, tuyệt đối không tin là Dương Hạo khiêm tốn, lúc nãy nghe đọc chế thư dài dằng dặc u hết đầu, giờ được nghe thơ ca, sao có thể không tốt chứ?

    Tiêu Xước mặt giãn ra, cười nói: “Thơ hay, thực là áng thơ hay”.

    Cô nghe xong bài thơ của Dương Hạo, quả nhiên hiểu được khá nhiều, chân vần cũng hoàn toàn hiểu hết, hắn nói hắn xuất thân là võ nhân, xem ra là giả rồi.

    Song sức hút của bài thơ quả thực rất hay, không nói điêu chứ bài thơ đọc lên khiến ngươi ta liên tưởng đến chim chóc, địa hình đất bắc nguy hiểm, cỏ mọc um tùm, dễ thủ mà khó công, khen thay cho vị anh hùng hào kiệt phương bắc, người người đều giỏi võ nghệ, sự miêu tả không chỉ dừng lại ở đó, mà trong đất đá bay mù trời(gió to) sẽ có mấy mũi tên nhọn, ngoài thành Thượng Kinh còn nhìn thấy đứa trẻ giương cung ngắm tên bắn chim điêu(đại bàng), còn là một thượng Kinh đông đi xuân về, chứng tỏ đất bắc rộng lớn thế nào.

    Tiêu hậu tán dương, các quan hiểu được bài thơ cũng vỗ tay khen ngợi, còn quan không hiểu được bài thơ thì cứ dương dương tự đắc, chỉ cảm thấy nó độc đáo, tiếng vỗ tay ủng hộ vang lên, Tiêu hậu cười, đưa tay cầm lấy bội đao, vui vẻ nói: “Bài thơ này Trẫm rất là thích, Đông Nhi, đưa bội đao này của Trẫm tặng cho sứ giả Tống quốc làm phần thưởng”.

    Bộ đao này là đao nhỏ luôn theo sát người, dùng để xé hoặc cắt thức ăn trâu bò, ngoài ra nó còn là vũ khí tùy thân.

    Bội đao của Tiêu hậu bằng vàng, đá ngọc được trang trí lên, thực là một vật quý giá.

    Đông Nhi lên bậc nhận đao, và đưa đến trước mặt Dương Hạo, nhìn hắn một cái thôi mà tim lại đập dồn đập, cô vội cúi đầu xuống.

    Dương Hạo đưa tay ra nhận đao, lớn giọng nói: “Đa tạ Hoàng hậu và Bệ hạ”.

    Dương Hạo đưa tay ra nhận, ngón tay hắn chạm vào ngón útĐông Nhi, Đông Nhi giật mình vội nắm chặt tay lại, ánh mắt trong suốt như pha lê, khẽ liếc nhẹ hắn một cái.

    Ánh mắt ấy khắc ghi vào lòng Dương Hạo không thể phai mờ, hắn lại lớn tiếng nói: “Đa tạ La thượng quan”.

    Rồi lại khẽ nói: “Quan nhân làm thơ này, là dành cho nàng đấy”.

    Đông Nhi giật mình, lui về phía bên cạnh nghĩ: “Bài thơ này rõ ràng là để ca ngợi phong cảnh nước bắc, nào có đề cập đến ta, sao lại là dành cho ta được”.

    Cô lẩm nhẩm lại mấy lần, bỗng nhiên giật mình bừng tỉnh, mở cờ trong bụng nhìn Dương Hạo.

    Tiêu hậu nói: “Đông Nhi, thay Trẫm đưa sứ tiết Tống quốc về quán dịch, ngày mai Trẫm và các quan mở tiệc khoản đãi Tống sứ, Bãi triều!”

    “Tuân chỉ”.

    “Cảm ơn Bệ hạ”.

    Dương Hạo và Đông Nhi bốn mắt nhìn nhau, tình cảm chứa đựng như được bộc bạch hết thông qua ánh mắt.

    “Dương đại nhân, bổn quan cáo từ”.

    “La thượng quan, đã đến rồi thì vào phòng ngồi chơi.

    Ngày mai đến dự yến tiệc của Hoàng hậu nương nương, Dương mỗ cần phải có lễ nghi gì, xin chỉ giáo”.

    “Cái này…”

    Đông Nhi chớp mắt nhìn đám tùy hành, lạnh lùng nói: “Thế, Dương đại nhân, mời”.

    “La thượng quan, mời”.

    Vào trong phòng, người ngồi bên chủ, người ngồi bên khách, Dương Hạo ho khan một tiếng nói: “Bọn ngươi lui ra, bản quan có việc muốn bàn với La thượng quan”.

    Đám người Mục Vũ khom người đi ra, La Đông Nhi cũng xua tay cho đám thị vệ nữ binh đi ra, mấy thị vệ đó cũng đi theo hàng ra.

    “Hạo ca ca”.

    “Đông Nhi”.

    Hai người rời khỏi chỗ , chạy tới ôm chầm lấy nhau.

    “Hạo ca ca, thiếp tưởng cuộc đời này không thể gặp chàng nữa”.

    “Đông Nhi, ta còn tưởng rằng nàng đã bị Lý gia ghìm dưới sông, ông trời có mắt, để ta biết được tin tức của nàng”.

    “Hạo ca ca, sao chàng lại nhanh chóng được làm đại quan Tống quốc thế?

    Khi vừa nghe được tin này, thiếp không dám tin là chàng cơ.

    Chàng giờ thế nào rồi, tất cả đều ổn chứ?’

    “Mọi chuyện khó nói trước, nàng cũng khác nhiều lắm đấy, ta sẽ mang nàng về với ta.

    À, đúng rồi, La Khắc Địch chưa chết sao?

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu cũng ở chỗ này cùng nàng sao?

    Đại đầu đi đâu rồi?”

    Hai người nói những câu chuyện bất tận, cứ người hỏi người trả lời, hai người nhìn nhau, ôm chặt lấy nhau, người mình thương yêu bao năm không gặp ngay trước mặt, mọi vấn đề đều để sau hẵng hay.

    “Kế hoạch của ta vốn là lén đưa nàng về, song không ngờ La Khắc Địch và Tiểu Lục, Thiết Ngưu đều ở đây, như vậy thì phiền rồi đây, ta cần phải sắp xếp lại kế hoạch”.

    “Mấy ngày nay tốn ông thăm dò đường xá nam hạ, nhưng đường đi thực quá xa, thực sự là không nắm chắc là sẽ an toàn mà trốn về được.

    Cơ hội chỉ có một lần, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ được, ai biết lúc nà chàng lại đến.

    Hạo ca ca, Tiểu Lục và Thiết Ngưu nghe nói chàng đến, đều vui mừng khôn xiết, nhưng La tứ ca nói, càng vào thời điểm này, thì càng phải bình tĩnh, không thể lộ dấu vết được, nên không cho họ gặp chàng”.

    “La tứ ca?

    Sao nàng lại nhân hắn là La tứ ca”.

    La Đông Nhi cười phá lên nói: “Không phải là nhận, mà hắn chính là ca ca của thiếp”.

    “Hạo ca ca, ta không thể ở lại lâu được, phải về cung giờ đây”.

    “Đông Nhi, ta thực sự không nỡ để nàng rời xa ta nửa bước”.

    “A, không được, Hạo ca ca, ngoài cửa, ngoài cửa có rất nhiều thị vệ”.

    Những tiếng loáng thoáng trong phòng bỗng nhiên im bặt, phòng yên tĩnh lạ thường, Mục vũ và đám nữ binh thị vệ đứng ngoài cửa nhìn vào, sau đó lại nghiêm mặt nhìn ra.

    “Hạo ca ca” La Đông Nhi thở gấp ngồi vào lòng hắn, hai cánh tay vòng qua cổ hắn, người mềm mại thả lỏng ngồi.

    “Nàng giờ là Lục cung thượng quan, muốn tìm gặp được nàng đâu có dễ, ta có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng, tối nay ta gặp nàng có được không?”

    “Không được, không được đâu”.

    Đông Nhi lắc đầu nói: “Rất là nguy hiểm, nếu như bị ai phát hiện ra thì ta và chàng đều coi như xong.

    Hơn nữa, Hoàng hậu nương nương lại thường xuyên đến, ngộ nhỡ bị cô ấy gặp, thì mọi chuyện sẽ ra sao đây?”

    “Thế thì phải làm sao?”

    Dương Hạo ôm chặt cơ thể của nàng, nũng nịu hỏi.

    “Thiếp, thiếp”.

    Nàng nhìn Dương Hạo, dựa người vào bộ ngực rắn chắc của hắn, hít mùi trên cơ thể hắn, La Đông Nhi cũng muốn bên hắn lắm, mắt nàng rưng rưng.

    “Quan nhân, quan nhân tạm thời hãy cố chịu đựng nhé, đợi Đông Nhi đi sắp xếp mọi chuyện trong phủ đã, xem xem tối nào Hoàng hậu nương nương không đến thì sẽ nghĩ cách nói với quan nhân”.

    Hic, còn ta thì mấy ngày này sẽ nghĩ cách để chúng ta thoát khỏi đây.

    La Khắc Địch bọn họ đến chỗ nàng sẽ không sinh nghi.

    Thế được rồi, tìm cơ hội gọi bọn họ qua đây vậy, ta cũng muốn gặp bọn họ.

    “Vâng, được ạ”.

    Một Lục cung thượng quan dám làm dám chịu, thống lĩnh cả đám nữ thị vệ trong cung, thế mà trong lòng Dương Hạo chẳng khác gì con chim nhỏ, hắn có nói thế nào cũng gật đầu đồng ý.

    “Ôi”.

    La Đông Nhi bỗng dưng giật nảy người, mặt đỏ lựng, khẽ nói: “Người ta đã bị người ta làm hỏng rồi, quang thiên bạch nhật thế này, ngoài hành lang có rất nhiều thị vệ, sao có thể làm chuyện đó với chàng được”.

    Nàng cúi mặt xuống, hơi liếc nhìn Dương Hạo, nói: “Hạo ca ca, thiếp, về đây”.

    “Đông Nhi, thế khi nào chúng ta mới gặp lại được”.

    La Đông Nhi nhìn xuống mũi giày, nói: “Mai nhé”.

    “Ơ”.

    Ôi!

    Ý Dương Hạo hỏi là khi nào hắn và Đông Nhi mới có thể gặp riêng và làm chuyện ấy cơ mà.

    La Đông Nhi cười gượng: “Đã bảo là phải sắp xếp bên phủ xong xuôi đã mà”.

    Cô nhìn Dương Hạo, rồi lại nhìn xuống mũi giầy, hai má ửng đỏ rất đáng yêu hôn nhẹ vào má hắn một cái, rồi quay người thối lui, liếc nhìn hắn cái nữa, lớn tiếng nói: “Dương đại nhân xin dừng bước, bổn quan cáo từ”.

    Đi trên đường, hơi thở của La Đông Nhi dồn dập, má hây hây đỏ, hai thị vệ đi bên cạnh liếc nhìn cô, La Đông Nhi không để ý, ho khan một tiếng, lắc đầu thở dài nói: “Vị Tống sứ này, thực là cái chày gỗ, phải bảo hắn về lễ nghi, thật là mệt”.

    Một nữ binh tò mò hỏi: “Đại nhân, chày gỗ nghĩa là gì ạ?”

    “Chày gỗ là ngốc nghếch đấy, chả hiểu cái gì cả í”.

    Đông Nhi nói rồi, mặt lại càng đỏ hơn, nóng bừng bừng.

    Chương 383:Cung đình

    La Đông Nhi cước bộ nhẹ nhàng, giống như hồ điệp xuyên hoa trên đường bay thẳng tới Nguyệt Hoa Cung, nội thị trong cung thấy vậy liền ríu rít kêu lạ, vị La thượng quân trước giờ ngồi không động, đi không đong đưa, nói không cao giọng, cười không lộ răng giờ lại cước bộ nhẹ nhàng, mặt mày hớn hở, đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.

    Tới Nguyệt Hoa cung của mình, La Đông Nhi dừng lại một chút, để hô hấp và vể mặt bình tĩnh trở lại rồi mới rảo bước vào trong.

    Màn trường vải vàng, thắp hương tiên hạc, ở phía dưới chính giữa trần nhà đặt một thư án, trên thư án bày văn phòng tứ bảo và hai chồng văn kiện cao cao.

    Tiêu Xước ngồi ở giữa, đang lật xem một bức tấu chương, hàng lông mày rậm hơi nhíu lại, như đang trầm ngâm gì đó.

    La Đông Nhi thấy vậy liền vội vàng bước khẽ, rón rén tiến tới cạnh bà ta.

    Tiêu Xước tay nâng bút son, sắc mặt lo lắng, thần tình do dự, bút son cứ vậy được giữ nguyên, một hồi lâu vẫn chưa thể hạ bút.

    Một lúc sau, bà ta đột nhiên thở dài một tiếng, đặt bút xuống, dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

    Đông Nhi bước tới sau ghế, nhẹ nhàng xoa bóp vai thơm của bà ta.

    Tiêu Xước thoáng động đậy, lập tức thả lỏng cơ thể, một lúc sau liền mở miệng hỏi: "Tống sứ trở về quán dịch, có nói gì với ngươi không?"

    "Không hề nói gì cả," Đông Nhi sắc mặt thoáng hồng, mắt sáng lên, nàng ta mím mím môi, ôn nhu nói: "Hắn chỉ bảo hoàng đế Tống quốc rất để ý tới chuyện lần này hắn xuất sứ giao tiếp, hi vọng nương nương có thẻ sớm đưa ra quyết định, có một câu trả lời thuyết phục, để tránh sai lầm làm chậm trễ quy trình của hắn."

    Tiêu Xước hơi nhếch môi, tựa cười mà như không cười, nói: "Hừ Hừ, Triệu Khuông Dận nóng lòng như vậy ư?"

    Nàng ta lại nhấc tay lên, nhẹ nhàng đặt lên tay Đông Nhi, thở dài nói: "Ta đã đọc qua quốc thư, trong lòng do dự khó quyết.

    Đông Nhi, nên làm thế nào mới tốt đây?"

    Đông Nhi do dự, hỏi: "Triệu quan gia nhắc tới yêu cầu gì mà lại làm khó nương nương như vậy?"

    Tiêu Xước cười lạnh: "Hắn có tài cán gì mà làm khó được ta chứ?

    Hoạn của Khiết Đan ta, trước giờ không ở Trung Nguyên mà là ở trong nội bộ triều ta!"

    Bà ta đột nhiên đứng dậy, chậm rãi đi lại trong điện: "Thái Tổ chinh phạt Hải quốc, trên đường về thì bệnh chết.

    Thái Tông hoàng đế trên đường thảo phạt Trung Nguyên, cũng ở trong quân mà bệnh chết.

    Da Luật Nguyễn được ba quân đưa lên, theo quân tác chiến làm đế, lên làm Thế Tông.

    Song thái hậu muốn lập hoàng đệ Da Luật Lý Hồ làm đế, trong nước nổi chiến loạn.

    Đây là lần nội loạn đầu tiên của triều ta.

    May mà đại tướng quân Da Luật Chất Ốc ở bên trong khuyên bảo, thái hậu hiểu rõ đại nghĩa, thừa nhận hoàng vị của Thế Tông, quốc nội mới được yên bình.

    Thế Tông hoàng đế khi giúp Hán quốc công đánh Chu quốc, khi đang nằm ngủ thì bị đại tướng Da Luật Sát Ca một đao chém chết trong trướng, tự lập làm đế.

    Trưởng thử của Thái Tông là Da Luật Trăn và đại tướng Da Luật Chất Ốc lại suất binh thải phạt, giết chế Sát Ca.

    Da Luật Trăn xưng đế, là Mục tông.

    Thời Mục tông làm đế, triều ta phản loạn thường xuyên, Tiêu Mi Cổ, Da Luật Ủy Quốc, Da Luật ịch Liệt, Da Luật Uyển, Da Luật Thọ Viễn, Sở A Bất, Da Luật Hỉ Ẩn trước sau khởi binh tạo phản, dần dần làm yếu đi lực lượng của triều ta.

    Lúc này, chính là lúc Triệu Khuông Dận khoác lên hoàng bào, nếu không phải triêu ta nội loạn thường xuyên, hắn sao có cơ hồi ngồi yên ổn trên đế vị, nhất thống Trung Nguyên?

    Mục Tông ngu ngốc khát máu, chư bộ nội bộ lục đục, lúc tuần du bị người hầu ám sát ở trong trướng.

    Triều đình lập kim thượng (hoàng đế hiện tại).

    Kim thượng trọng dụng Hán quan, chỉnh đốn lại trị, giảm nhẹ hình phạt, hưng tu thủy lợi, phát triển nông canh.

    Trong thời gian hai năm ngắn ngủi, triều ta đã có hiện tượng phục hưng, kim thượng chính là một vị minh quân hiếm có.

    Đáng tiếc, kim thượng long thể một mực yếu đuối, sau khi bị ám sát càng nằm riết trên giường, lúc mê lúc tỉnh, ta vì thế mà lo lắng vô cùng."

    La Đông Nhi không biết Tiêu hậu lần này vì sao lại cảm khái, liền cẩn thận rụt rè nói: "Hoàng thượng tuy long thể bất an, nhưng may có nương nương nữ trung cần cố, văn võ song toàn, có tài trị quốc, toàn triều văn võ, thiên hạ bách tính không ai là không khen ngợi.

    Khánh vương hám lợi đen lòng, tuy mưu phản nhưng đã bị đuổi đi xa rồi.

    Nương nương cớ sao lại đột nhiên cảm khái như vậy."

    Tiêu Xước cười buồn bã, u sầu nói: "Ta có làm tốt hơn nữa thì cũng chỉ là một nữ tử, người mà thiên hạ cần là một vị hoàng đế.

    Đế là mặt trời, hậu là mặt trăng, chủ của Khiến Đan trường sinh vạn năm nên là một nam nhi thật tốt, ánh trăng vĩnh viễn không thể biến thành thái dương được.

    Ta cho dù là đầy một thân bản lĩnh, nhưng là một nữ nhân, vẫn không thể nào trấn áp được giang sơn thiên hạ này."

    Bà ta thở dài một tiếng rồi nói tiếp: "Thế Tông, Mục Tông, Da Luật Sát Ca, những người đó đều không phải là nhân vật dũng quá ba quân.

    Kim thượng bệnh thể yếu ớt, người bên cạnh sao mà không nhăm nhe hoàng vị cho được?"

    Mắt Đông Nhi lóe sáng, do dự nói: "Khánh vương mưu phản thất bại rồi, nương nương cớ gì mà lo lắng nhiều như vậy?"

    Tiêu Xước cười nhạt một tiếng: "Nội ưu há chỉ có thế thôi đâu!"

    Bà ta dừng lại một chút, chỉ vào bức tấu chương đó, nói: "Đó, Thất Vi (Mông Cổ) nói rằng năm ngoái liên tiếp gặp thiên tai, quốc khốn dân cùng.

    Công vật năm nay thực sự là không lấy đâu ra được, cầu xin vua ta khoan dung độ lượng, kỳ thực chẳng qua là thấy triều ta tự lo còn không xong, hết lòng thuần phục.

    Nhưng tình hình hiện giờ, có thể không khoan dung được ư?"

    Bà ta cười lạnh một tiếng rồi lại nói tiếp: "Nữ Chân bằng mặt mà không bằng lòng, năm trước sai sứ cống nạp, xưng thần với triều ta.

    Hiện giờ lại phái người tập kích các bộ tốc ở biên tái nước ta, cướp bò dê, bắt nữ tử, giống như là bộ lạc biên tái của nước ta đi cướp bóc Tống quốc vậy.

    Nữ Chân cũng tới chiếm lúa gạo của chúng ta.

    Kẻ giàu có, luôn luôn bị cướp.

    Nhưng nếu triều ta không có nội loạn, quốc thế mạnh mẽ, binh cường mã tráng, bọn chúng sao dám làm vậy?"

    Giọng nói của Tiêu Xước càng lúc càng mệt mỏi: "Khánh vương mưu nghịch thất bại, chạy trốn về phía tay, hiện giờ đã trốn vào Hoành Sơn, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai chiếm lấy Ngân châu, dựa vào thành mà thủ.

    Chư bộ Thổ Phiên, Hồi Hột thấy hắn đã diệt kẻ thù truyền kiếp của nhà mình, đã có ý thân cận với hắn.

    Khánh vương có được lương thảo, tiền tài vô số ở trong thành, lại ỷ vào địa lợi nhân hòa.

    Da Luật Hưu Ca lao sư viễn chính, đã không có viện binh lại không có lương thảo, ta thấy không yên tâm nên đã hạ lệnh triệu hắn hồi sư.

    Khánh vương một khi đứng vững ở đó, lại muốn thảo phạt thì thực sự là cực kỳ phiền phức.

    Hắn là đại tông nhất mạch, có thể xúi giục được quần thần trong triều ta.

    Đây chính là tâm phúc đại hoạn của triều ta đó!"

    Đông Nhi hơi suy tư, trầm ngâm nói: "Đông Nhi từng nghe nương nương luận về thiên hạ đại thế, có nói rằng Ngân châu là địa bàn của Hạ châu Lý thị?

    Khánh vương chiếm đoạt Ngân châu, Hạ châu Lý thị há lại chịu để yên?

    Có lẽ không cần nương nương động thủ, Hạ châu Lý thị sẽ tự thu thập hắn."

    Tiêu Xước cười khinh thường: "Hạ châu Lý thị ư?

    Nay không bằng xưa nữa rồi.

    Hai năm nay, Hạ châu Lý thị nội ưu ngoại hoạn, sứt đầu mẻ trán.

    Ta phân tích tin tức mà mật thám thám mã đưa về, tình hình Tây Bắc hiện giờ quỷ dị như vậy, đứng đằng sau nhất định có chủ ý đen tối của Hạ châu Lý thị."

    Bà ta trong mắt hơi lộ ra vẻ suy tư, nói: "Mỗi một lần, khi Lý Quang Duệ phí hết tâm tư muốn nghị hòa với Thổ Phiên, Hồi Hột, luôn luôn sẽ xuất hiện biến cố thế này, thế kia, dẫn tới việc hòa đàm thất bại.

    Thực sự là cổ quái, trong bát bộ Đảng Hạng, trừ Thác Bạt thị nhất tộc ra, phản ứng của các chư bộ khác cũng vô cùng cổ quái.

    Tình hình hiện tại, Ngân châu đối với Hạ châu Lý thị đã là ngoài tầm với, Khánh vương chắc chắn là chiếm được tiện nghi lớn này rồi."

    Nói tới đây, Tiêu Xước cười khổ, nói: "Lúc này, Tống quốc không ngờ lại sát phạt Hán quốc.

    Hán quốc tuy chỉ còn lại lưahưa mấy thành, nhân khẩu ít ỏi, đối với ta mà nói, chẳng qua là một khối gân gà.

    Nhưng Hán quốc trước giờ luôn xưng thần, cống nạp đối với triều ta, lại kính lễ có thừa.

    Nếu triều ta không chịu cứu viện, vậy thì Thất Vi, Nữ Chân, Đông Hài, Oát Lang Cải, Hạt Kiết Tư, Niêm Bát Cát tất sẽ mất đi lòng kính sợ với triều ta.

    Nếu triều ta binh viện Hán quốc, vậy thì ắt phải trực tiếp khai chiến với Tống quốc, với tình hình hiện tại của triều ta, lao sư viễn chinh vị tất đã chiếm được phần thắng.

    Tống quốc nếu vì thế mà lại tư trợ cho Khánh vương, vậy thì nguy hiểm rồi."

    Nhìn vị hoàng hậu tuổi chỉ tương đương mình mà cả ngày vất vả lo chuyện quân sự, đại sự.

    Đông Nhi trong lòng cũng có chút đồng tình, nhưng bà ta hiện tại đã lên bảo tọa hoàng hậu, làm sao mà quay đầu lại được nữa.

    Gánh nặng này, ai có thể chia sẻ với bà ta được đây?

    Tiêu Xước trút được tâm sự, tâm tình cũng bình tĩnh hơn: "Triệu Khuông Dận quyết tâm giành Hán quốc cho bằng được, mà ta hiện giờ đã không còn lý do phải bảo vệ Hán quốc nữa rồi.

    Quân cờ Hán quốc này, là nhất định phải vứt bỏ.

    Nhưng thể diện của triều ta cũng phải cố gắng làm cho chu toàn.

    Đông Nhi, ngươi qua đây, ta có lời muốn phân phó cho ngươi."

    "Vâng" Đông Nhi vội vàng bước tới gần.

    Tiêu Xước ghé tai dặn dò nàng ta một hồi, Đông Nhi trước tiên ngây người, sau đó thì gật đầu lia lịa.

    Tiêu Xước vừa nói được một nửa thì trước cửa xuất hiện một nội thị, nhỏ giọng nói: "Nương nương, Da Luật Tam Minh đại nhân cầu kiến."

    Tiêu Xước hơi nhíu mày, lại vội vàng dặn dò Đông Nhi mấy câu.

    Đông Nhi theo lệnh lui xuống, Tiêu Xước lại quay về ngồi thẳng sau bàn, thoáng chốc đã khôi phục lại dáng vẻ uy nghiêm.

    Bà ta cầm ngự bút lên, vừa đọc lướt tấu chương vừa chậm rãi nói: "Truyền Tam Minh đại nhân tiến kiến."

    Đích hệ hoàng tộc có tư cách kết thừa hoàng vị của Khiết Đan hiện giờ có ba chi, phân biệt bắt nguồn từ Thái Tông, Thế Tông và Lý Hổ.

    Đương kim hoàng thượng Da Luật Hiền là con của Thế Tông, Khánh Vương là nhất mạch của Thái Tông, mà Da Luật Tâm thì là nhất mạch của Lý Hổ.

    Hiện giờ Khánh vương làm loạn, chạy tới tây bắc, trong triều rất nể trọng phái Lý Hồ.

    Da Luật Minh là đại biểu của phái Lý Hồ, gần đây cũng hành động mạnh dị thường."

    Da Luật Tam Minh vào điện, vừa thấy Tiêu Xước, liền mỉm cười thi lễ, nói: "Nương nương đúng là cần chính, đang phê duyệt tấu chương phải không?"

    Tiêu Xước đặt bút son xuống, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Tam Minh đại nhân tới rồi à, mau mau ngồi xuống đi.

    Tam Minh đại nhân tới đây là có chuyện gì vậy?"

    Da Luật Tam Minh nhíu mày, lộ ra bộ dạng lo lắng trùng trùng, than: "Ài, chẳng phải là vì chuyện trên triều đình sao.

    Nương nương, hiện tại lòng người hoang mang, triều dã bất an.

    Thân là trọng thần của triều đình, Tam Minh thực sự là vô cùng lo lắng."

    Tiêu Xước nhíu mày, nói: "Phản nghịch đã bị đuổi, thượng kinh đã khôi phục lại sự phồn hoa ngày trước, có gì mà lòng người hoang mang, triều dã bất an, ta sao lại không biết gì?"

    Da Luật Tam Minh nói: "Những chuyện này, người ở bên cạnh tất nhiên là không dám nói cho nương nương nghe rồi.

    Hiện giờ dân gian đồn đại, nói rằng hoàng đế đã băng hà, hoàng thượng lại vô hậu, nữ chủ giấu diếm không phát tang, là có ý soán đoạt hoàng quyền.

    Rất nhiều bộ lạc trung thành với triều đình cũng nhân tâm hoảng hốt, thỉnh thoảng phái người bí mật tới kinh thăm hỏi, loại tình hình này nếu cứ tiếp tục tất sẽ sinh họa hoạn."

    Tiêu Xước mặt ngọc lạnh băng, nói: "Hoàng thượng vẫn còn sờ sờ ở đó, Tam Minh đại nhân chẳng lẽ không biết ư?

    Hôm qua hoàng thưởng thân thể đã khỏe hơn một chút, còn bảo người đỡ ra ngoài vườn sưởi nắng nữa."

    Da Luật Tam Minh cười bồi, nói: "Vâng vâng vâng, cái này thần tất nhiên có biết.

    Nhưng vấn đề là bách tính trong kinh, các thủ lĩnh chư bộ lại không tin.

    Chúng ta dẫu sao cũng không thể mời hết bọn họ tới, để bọn họ vào gặp hoàng thượng được."

    Tiêu Xước lạnh lùng nói: "Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, lời đồn lâu ngày rồi tự mất đi, sợ gì chứ?"

    Da Luật Tam Minh cười giảo hoạt: "Tuy nói là vậy, nhưng Khánh vương ở bên ngoài, vừa hay nhân chuyện này mà sinh sự, nói hắn vì muốn gìn giữ giang sơn của Da Luật thị, cách làm này thực sự đã mê hoặc dân tâm, hấp dẫn không ít bộ tộc đến nương tựa.

    Cứ tiếp tục như vậy thì rất đáng để lo lắng.

    Các đại thần ở trong triều đều lo âu vô cùng, thân là một phần tử của hoàng tộc, Tam Minh cũng ăn không ngon ngủ không yên."

    Hắn liếc trộm Tiêu Xước một cái, vuốt râu, chậm rãi nói: "Tam Minh đã thương nghị một phen với mấy vị vương công đại thần, cảm thấy phải vỗ yên lòng dân, lòng dân yên tình quân tâm mới yên.

    Thảo phạt phản nghịch vừa hay có khả năng thành công.

    Mà để vỗ yên lòng dân, trước tiên phải dập tắt lời đồn không có thực trong dân gian.

    Thần nguyện đưa con trai lớn làm con thừa tự của hoàng đế, sau này hầu hạ dưới gối hoàng hậu.

    Tốt xấu gì thì nó cũng là đích hệ hoàng tộc của Da Luật thị, trong triều có thái tử rồi, cái gì nước không có ấu chủ, Tiêu thị soán quyền, tất cả lời đồn tự nhiên mất hết."

    "Lập con hắn làm hoàng tử ư?

    Nếu thật sự làm vậy, e rằng hoàng thượng không chết cũng phải chết, ngay cả ta cũng khó mà sống được qua ngày.

    Nực cười, có điều hắn nói rằng đã thương nghị với mấy vị vương công đại thần, nhưng mấy vương công đại thần này là ai?”

    Tiêu Xước kinh nghi trong lòng, trầm giọng nói: "Hoàng thượng xuân thu đang thịnh, cớ gì phải lo rằng không có con?

    Vào lúc này, nếu vội vàng lập thái tử, vậy thì càng khiến người trong thiên thạ thêm lo lắng bất an.

    Đạo lý trong đây, Tam Minh đại nhân chẳng lẽ không hiểu?"

    Da Luật Tam Minh sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói: "Thần một lòng vì xã tắc, vì triều đình, nhưng lại nhận được sự hiềm nghi của hoàng hậu?

    Hoàng thượng nếu long thể khỏe mạnh, hoàng hậu sớm đã sinh rồng con rồi, vậy tất nhiên là tốt nhất.

    Chỉ là hoàng thượng một ngày không khỏe, hoàng trữ một ngày không được đản sinh, triều dã chư bộ một ngày không được an sinh.

    Khánh vương cũng sẽ không có gì phải sợ hãi, lâu ngày lòng dân ắt có biến, khi thượng kinh lại sinh họa hoạn, e rằng sẽ không dễ dàng dẹp loạn như vậy đâu.

    Tam Minh đã nói hết lời rồi, xin cáo từ!"

    Da Luật Tam Minh cười lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

    Tiêu Xước mặt tái xanh nhìn hắn nghênh ngang bỏ đi, tức đến nỗi cả người run rẩy: "Tình hình hiện giờ đã gần như là bức vua thoái vị rồi, ta là thân nữ tử, vốn là nhờ có sự ủng hộ của hoàng tộc và Tiêu thị mới có thể chính lệnh thông suốt.

    Nếu văn võ triều đình thực sự sinh dị tâm..."

    Tiêu Xước trong lòng bỗng dưng lạnh toát: "Ta liệu có giống như Thế Tông, Mục Tông, Da Luật Sát Ca ở trong tẩm trướng, đang ngủ thị bị người ta một đao chém bay đầu không đây?"

    Tuy thân ở trong đại nội hoàng cung, được hộ vệ bảo vệ, nhưng Tiêu Xương bỗng dưng có cảm giác như đang ở trong vực sâu, đầu ngón tay lạnh toát.

    Quốc yến của Khiết Đan được bày ở trong một tòa trướng nỉ, án chiếu theo truyền thống tập tục của người Khiết Đan, hoàng hậu Tiêu Xước ngồi trên thượng vị, thượng quan La Đông Nhi là thị hầu ở bên cạnh.

    Đức vương Da Luật Tam Minh, Bắc phủ tể tướng gia, cùng với nam viện xu mật sứ Quách Tập vừa về triều báo cáo công tác, mấy vị nhân vật cấp cao tự mình đến khoản đãi, Liêu thông sứ cũng đột nhiên có mặt.

    La Khắc Địch, Loan Đao tiểu Lục và Thiết Ngưu lại bỗng dưng được thăng quan.

    Tối ngày hôm qua, hoàng hậu đột nhiên hạ ý chỉ, thăng La Khắc Địch làm đô chỉ huy sứ, Loan Đao tiểu Lục và Thiết Ngưu làm chỉ huy sứ, chấp chưởng cung đình ngự vệ.

    Bọn họ vốn là một trong những tướng lĩnh phụ trách an nguy của thượng kinh, trong nháy mắt biến thành thống lĩnh thị vệ phụ trách an toàn cho toàn thành, phạm vi chức quyền tuy bị thu nhỏ, nhưng thực quyền lại đề thăng hơn nhiều.

    Hiện giờ nội thành thị vị của hoàng thành do thượng quan La Đông Nhi phụ trách, tám chỉ huy thị vệ ở ngoài thành vốn đều là người của hoàng tộc, hiện giờ La Khắc Địch ba người mới lên quyền quý cũng góp mặt trong đó.

    Trong bữa tiệc, Tiêu hậu hồi quốc lễ, da hồ ly tuyết ngọc một bộ, da hồ ly hỏa hồng một bộ, bắc châu một hòm, tuấn mã mười con.

    Thất Phưởng, Quách Lập hai vị đại thân ân cần mời rượu.

    Dương Hạo đành thu liễm tâm thần, cùng bọn họ cười nói vui vẻ, ngẫu nhiên chú ý thấy một đôi mắt u buồn đang nhìn vào mình, ngẩng đầu lên liền thấy Đông Nhi đang ngượng nùng nhìn tới.

    Một đôi phu thê, dùng mắt truyền tình, tuy rằng bị khắc chế những cũng cảm thấy vui.

    Đương nhiên, hắn cũng không quên chính sự, khi rượu uống đến lúc cao hứng, Dương Hạo hướng tới vị hoàng hậu nương nương xinh đẹp động lòng người kính một chén rượu, nói: "Hôm qua, ngoại thần đã dâng quốc thư, hoàng hậu nương nương thánh minh, xin hãy sớm đưa ra quyết định.

    Nếu chuyện này mà thành, tin rằng tình hữu nghị giữa hai nước láng giềng chúng ta sẽ càng thêm thân mật, có thể cùng nhau vĩnh viễn hưởng phúc thái bình."

    Tiêu hậu ở trước mặt lệ sắc sáng rỡ, dung nhan tươi tắn, quyết không có nửa điểm yếu đuối mệt mỏi như lúc ở trong thẩm cung, nghe những lời nói hòa bình của Doãn Hạo nhớ tới những lời trong quốc thư của Triệu Khuông Dận: "Hán quốc nghịch mệnh, phải bị hỏi tội.

    Nếu bắc triều không cứu viện thì vẫn thân như xưa, nếu không, duy chỉ có chiến!"

    Trong lòng không khỏi cười lạnh, trên mặt lại tươi cười như hoa, thản nhiên nói: "Quý sứ từ xa tới, tuy là mang quốc mệnh, nhưng hạ tất phải vội vã trở về như vậy?

    Không bằng ở lại thượng kinh của ta vài ngày.

    Thượng kinh thành của ta chính là một tòa thành không hề có phòng bị đối với quý sứ, cảnh vật các nơi, ngài cứ mặc sức hân thưởng.

    Đợi khi quốc thư viết xong, ta sẽ sai người hộ tống quý sứ về nước, chắc không làm chậm trễ thời gian đâu."

    "Như vậy, xin đa tạ hoàng hậu nương nương."

    Dương Hạo nói xong liền liếc Đông Nhi một cái, thầm nghĩ: "Phong cảnh của thượng kinh, mặc ta tới lui quan thưởng, không chút phòng vệ sao?

    Ta chỉ muốn tới một chỗ, chỉ muốn quan thưởng một vật tuyệt vời, không hiểu có ý chỉ này của hoàng hậu rồi, có thể tới lui thoải mái hay chăng?"

    Đông Nhi thấy ánh mắt của hắn, liền hiểu ra tên gia hỏa này không có ý tốt, nàng ta vừa tức giận lại vừa buồn cười, lại vừa cảm thấy ngọt ngào vô cùng, nhớ tới bộ ngực ấm áp của Lý Mạnh, nhớ tới gió trăng vô biên trên nóc kho lúa của Đinh gia, trong lòng bất giác giống như nổi sóng, vội vàng cầm một chén rượu lớn lên, uống một ngụm to, trong bụng lập tức nóng bừng, mắt đỏ tai hồng, càng xinh đẹp như một bông hoa đào.

    La Khắc Địch mới lên đô chỉ huy sứ đang nhàn nhãn tuần du trong hoàng thành, mặt mày tươi rói, vì thế các đường nét trên khuôn mặt đầy râu ria vốn lãnh khốc cũng nhu hòa hơn.

    Bởi vì đứng cạnh hắn là một thiếu nữ mắt ngọc mày ngài xinh đẹp động lòng người.

    Đinh Ngọc Lạc đảo mắt, hiếu kỳ hỏi: "Trong hoàng cung vì sao lại dựng nhiều trướng nỉ như vậy?"

    La Khắc Địch mỉm cười nói: "Cái này, chính là tập tục của người Khiết Đan, có một số vương công đại thần vào kinh tấn kiến, không quen sống trong nhà như Hán nhân chúng ta, cho nên dùng những trướng nỉ này.

    Hơn nữa, người Khiết Đan là dân tộc trên lưng ngựa, hoàng đế cũng không thể vừa sinh ra đã biết kỵ xạ du mục, trong cung thiết lập trướng nỉ, có thể để các hoàng tử hoàng nữ quen thuộc từ nhỏ."

    "La tứ ca, nữ nhân này là ai vậy?"

    Trong khóm hoa đào đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ mặc Hán trang mày rậm mắt to, mặt đầy vẻ ghen ghét nhìn chằm chằm vào Đinh Ngọc Lạc, hậm hực nói.

    Chương 384:Thâu hương thiết ngọc

    "Nhã công chúa!"

    Vừa thấy Da Luật Nhã, La Khắc Địch liền chắp tay thi lễ, lễ số tuy không hề thiếu sót, nhưng thần thái lại rất lãnh đạm: "Nhã công chúa, vị này là bằng hữu của tại hạ."

    "Bằng hữu ư?"

    Da Luật Nhã cười lạnh, nữ tử trước mặt mặc xiêm y màu trắng, phiêu diêu trong trắng như một đóa hoa lê, thân hình thon dài, eo nhỏ xíu, ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần, sóng mắt trong veo, loại vị đạo có anh khí nhưng lại không mất đi vẻ mềm mại này ngay cả mình vô luận như thế nào cũng không có được, trong lòng lập tức vừa ghen ghét lại vừa hận, buột miệng nói: "Bằng hữu ư?

    Ta thấy là người yêu của ngươi thì đúng hơn."

    Đinh Ngọc Lac nghe vậy hai hàng lồng mày không khỏi nhướn lên, trong lòng bốc nộ khí, La Khắc Địch thì mặt sầm xuống, lạnh lùng nói: "Công chúa, xin tự trọng thân phận."

    Da Luật Nhã thấy thái độ của hắn đối với nữ tử áo trắng khác hắn với mình, trong lòng vừa tức lại vừa đau khổ, mặt đỏ bừng lên, nói: "Thân phận ư?

    Tựa hồ La tướng quân mới nên tự trọng thân phận.

    Địa phương này đâu phải là ai cũng có thể đi lại tự nhiên?"

    La Khắc Địch bật cười: "Điện hạ, nơi này là hoàng thành chứ không phải là nội thành.

    Huân khanh quyền quý, quan viên sĩ trọng đều không bị cấm túc.

    Đinh cô nương là bằng hữu của La mỗ ta, cung vệ đô chỉ huy sứ muốn dẫn bằng hữu của mình du lãm hoàng thành, phải chăng là vẫn còn có tư cách này?

    Nếu công chúa cảm thấy La mỗ vượt quyền, có thể bẩm báo với hoàng thượng, nương nương.

    Công chúa tuy thân phận quý trọng, nhưng không có quyền cam thiệp vào hành vi của mệnh quan triều đình như ta đây.

    Nhã công chúa, người nói sao?"

    "Ngươi, ngươi giỏi lắm!"

    Da Luật Nhã tức giận đến nỗi cả người run rẩy, nước mắt không kìm được mà tuôn ra.

    Nàng ta không muốn mất mặt trước tình địch Đinh Ngọc Lạc, quay người phất tay áo bỏ đi.

    Cử động này sớm đã lọt vào mắt một người hữu tâm đứng đó không xa, thấy Da Luật Nhã bỏ đi, người đó đảo mắt lia lịa, vội vàng chặn trước đường mà nàng ta đang đi tới.

    Đinh Ngọc Lạc bất an nói: "La huynh, bởi vì muội mà đắc tội với công chúa, vậy e rằng là huynh sẽ không tiện."

    "Không sao đâu, ít ngày nữa là chúng ta sẽ ly khai rồi, sợ gì nàng ta."

    La Khắc Địch cười nói: "Vả lại, ta đối với Ngọc Lạc cô nương vừa thấy đã...

    ặc, như quen từ lâu.

    Cô lại là muội tử của Dương huynh, về tình về lý, đều nên ái hộ, sao có thể để cô bị người ta khi nhục được."

    Đinh Ngọc Lạc đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, ấn cành hoa lê che ở trước mặt xuống, thấy bóng lưng đã đi xa của Nhã công chúa, oán giận nói: "Huynh sao không nói ta là muội tử của huynh?

    Vậy há chắc phải sẽ bớt đi được rất nhiều phiền phức ư?"

    La Khắc Địch buột miệng nói: "Ta sao có thể nhận cô làm muội tử được."

    "Hả?"

    Đinh Ngọc Lạc kinh ngạc nhướn mày lên, buồn cười nói: "Kế quyền nghi thôi mà tướng quân đại nhân, binh thư của huynh đọc đến đâu rồi?"

    La Khắc Địch ngượng ngùng nói: "Cái này..., lý do đó của cô... bởi vì biết quan hệ giữa ta và Đông Nhi cho nên mới lấy ra làm cớ.

    Ta và Đông Nhi là bị bọn họ bắt tới Khiết Đan, nào có thể có muội tử nào từ Trung Nguyên nghe ngóng được tin tức của chúng ta mà ngàn dặm xa xôi chạy tìm?

    Một khi nói ra, ngược lại sẽ khiến người ta hoài nghi.

    Lý do này ở trước mặt Nhã công chúa căn bản là không nên lấy ra.

    Cô ta muốn hoài nghi từ cứ mặc kệ cô ta, ta chẳng ngại gì cả."

    Đinh Ngọc Lạc nghe vậy liền tức giận trừng mắt lườm hắn một cái: "Đại nhân, huynh không ngại, nhưng mà ta ngại!"

    Khuôn mặt đầy râu ria của La Khắc Địch thoáng ửng đỏ, cười gượng, nói: "Cái này, không biết Ngọc Lạc cô nương khi nào thì mới không ngại nhỉ?"

    Đinh Ngọc Lạc đưa tay chỉ về phía xa, cười chế giễu: "Đợi thương hải biến thành tang điền, thiên hoang địa lão, ừ... có lẽ bản cô nương sẽ không ngại nữa."

    La Khắc Địch thở phào một hơi, mặt mày vui vẻ nói: "Cô nương cho ta thời gian là được rồi.

    Thiên hoang địa lão, thương hải tang điền, La Khắc Địch đợi được."

    Đinh Ngọc Lạc liếc xéo hắn một cái, thầm nghĩ: "Tên gia hỏa này đúng là quân chủ sát phạt quyết đoán, La Khắc Địch dẫn ba trăm tử sĩ hoành đao cản ngàn kỵ binh mà nhị ca đã nói ư?

    Cái miệng mạnh như Trương Phi của hắn, sao lời nói ra so với công tử ca nhi giỏi ngâm gió ngợi trăng còn dễ nghe hơn..."

    Thấy nước mắt của Đinh Ngọc Lạc, La Khắc Địch lo sợ bất an, hớt hải nói: "Ngọc Lạc cô nương, La mỗ quá càn rỡ rồi, nếu đắc tội với cô nương, xin cô tha thứ cho.”

    Đinh Ngọc Lạc chợt tỉnh lại, má có chút nong nóng, nàng ta né tránh ánh mắt của La Khắc Địch, chậm rãi nói: "Huynh không hề đắc tội với ta, túc hạ đã có lòng kiên trì như vậy thì cứ kiên trì mà đợi tiếp đi."

    Nói xong liền phất tay áo, bước đi thật nhanh.

    La Khắc Địch ra sức vỗ đầu, ảo não nói: "Tiểu Lục nói nữ nhi gia thích nói ngược, nàng ta nói không hề đắc tội, vậy là ta thực sự đã đắc tội với nàng ta rồi.

    Ài, sao ta lại ăn nói vụng về như vậy nhỉ.

    Từ nhỏ chỉ biết vung thương múa gậy, nào có hiểu cách lấy lòng nữ hài đâu, sớm biết có ngày hôm nay, ta lúc đó nên theo tam ca học một chút bản sự phong hoa tuyết nguyệt mới đúng."

    Hắn vừa tự trách vừa đuổi theo Đinh Ngọc Lạc.

    Nhã công chúa vừa rời khỏi thị tuyến của La Khắc Địch, nước mắt lập tức rơi rớt như trân châu, tí tách chảy xuống.

    Lúc này trước mặt đột nhiên xuất hiện một người, Nhã công chúa né tránh không kịp, qua màn nước mắt mờ mịt có thể nhìn ra người đó là đường huynh của mình, Da Luật Sở Cuồng, trưởng tử của Đức vương Da Luật Tam Minh, một trong hoàng cung bát đại chỉ huy sứ.

    Nàng ta vội vàng cụp mắt xuống, sợ hắn cười chê mình.

    "Ái cha, kẻ nào ăn tim gấu gan báo, khi phụ Nhã nhi nhà ta thế hả?"

    Lệ quang trên mặt nàng ta cuối cũng vẫn không thoát khỏi mắt Da Luật Sở Cuồng.

    Da Luật Nhã hơi dừng bước, gắng gượng chào hỏi: "Sở Cuồng tướng quân."

    "Ấy, gọi đường huynh là được rồi, cái gì mà tướng với chả quân.

    Nhã nhi, có chuyện gì vậy?

    Ai khi phụ muội thế?"

    Da Luật Sở Cuồng mỉm cười bước tới gần, liếc xéo một cái về phía La Khắc Địch đang bỏ đi ở xa xa, tức giận nói: "Là vì cái tên mọi rợ đó hả?"

    "Đương huynh, La tướng quân và huynh đồng điện xưng thần, lại là đồng liêu, gọi như vậy e rằng là không thỏa đáng đâu."

    "Ha ha ha, lúc này mà còn bảo vệ hắn à?

    Nhã nhi à, đường huynh không biết nên nói gì với muội nữa."

    Da Luật Sở Cuồng cười dài, nói: "Ta biết, cái tên mọi...

    à không, La chỉ huy đó, giỏi viết văn, thạo võ nghệ, tuy râu ria xồm xoàm như kỳ thực lại rất anh tuấn.

    Nếu như cạo đi, khẳng định là một tên mặt trắng khiến nữ nhi gia mê tít.

    Hiện giờ, hắn được kim thượng sủng tín, tiền trình như cẩm.

    Mới chưa được bao lâu đã làm quan tới đô chỉ huy sứ rồi, tương lai có cơ hội được cho đi đánh mấy trận, lập mấy đại công quay về, vậy có khi được cưới được muội nữa ý chứ?"

    Da Luật Nhã má nóng bừng, sững giọng nói: "Đường huynh chớ có nói linh tinh, giữa Nhã nhi và La tướng quân không có gì cả."

    Da Luật Sở Cuồng cười hắc hắc, nói: "Nhã nhi, ở trước mặt đại ca của mình thì cần gì phải che giấu nữa?

    Tâm ý của muội đối với La tướng quân, hoàng cung trên dưới có ai mà không nhìn ra?"

    Hắn hạ giọng xuống, nói khẽ: "Có điều, nhìn tình hình này, La tướng quân tựa hồ như không có ý làm phò mã của Khiết Đan chúng ta rồi."

    Da Luật Nhã sắc mặt lập tức buồn bã.

    Da Luật Sở Cuồng cười hắc hắc: "Có điều, nếu Nhã nhi thật sự có lòng muốn gả cho La chỉ huy, cũng chưa hẳn là không có biện pháp.

    Đường huynh dạy muội một cách, đảm bảo thành công."

    Da Luật Nhã mắt lập tức sáng lên, buột miệng hỏi: "Đường huynh, huynh có cách gì vậy?"

    Da Luật Sở Cuồng khó xử nói: "Có điều, cách này..."

    Da Luật Nhã lâu nước mắt, kéo tay áo hắn, giậm chân nói: "Ài chà, đường huynh à, mau nói đi mà."

    Da Luật Sở Cuồng lén lút nhìn xung quanh, ghé vào Da Luật Nhã thủ thỉ một hồi.

    Da Luật Nhã nghe vậy mặt lập tức đỏ bừng, tức giận nói: "Đường huynh có cái chủ ý xấu xa gì vậy hả?

    Nhã nhi đường đường là công chúa một nước, há lại... há lại có thể bỉ ổi như vậy!"

    Da Luật Sở cuồng trợn mắt, không đồng tình: "Không hạ bẫy thì làm sao mà bắt được hùng ưng tên trời?

    Không đặt bẫy thì làm sao mà bắt được sói thảo nguyên hung ác?

    Bất kể là dùng cách gì, thì trước tiên cũng phải thả mồi đã.

    Ta thấy La chỉ huy sứ đã bị vị cô nương áo trắng đó làm cho mê muội rồi, cơ hội chỉ hơi hiện ra rồi mất ngay.

    Muội nếu còn do dự không quyết, vật săn tới tay rồi lại bay đi mất đấy.

    Chỉ cần có thể có được nam nhân mà mình yêu thương, dùng chút thủ đoạn thì có sao.

    Nhã nhi, chớ có lầm lỡ đó."

    Da Luật Sở Cuồng mỉm cười, bước qua Nhã Nhi đang đăm chiêu suy nghĩ: "Nếu nghĩ thông rồi thì tới tìm đường huynh nhé."

    Da Luật Sở Cuồng dương dương đắc ý, mới bước đi được không xa thì thấy phụ thân đứng ở trước mặt mình, dọa cho hắn giật nảy mình, vội vàng đứng lại, nói: "Phụ thân đại nhân, người không phải là đang dự tiệc ư, đã tan tiệc rồi à!"

    Da Luật Tam Minh sầm mắt ừm một tiếng, hỏi: "Nói gì với Nhã công chúa đấy?"

    Da Luật Sở Cuồng nhếc mép cười, kể lại một lượt những lời mà mình vừa nói.

    Da Luật Tam Minh nhíu mày bảo: "Ngươi sao lại ra loại chủ ý này cho ả, cả ngày không chịu làm việc đàng hoàng."

    Da Luật Sở Cuồng vội vàng biện giải: "Phụ thân đại nhân, nhi tử sao lại không làm việc đàng hoàng chứ.

    Đây chẳng phải là vì nghĩ cho đại nghiệp của phụ thân đại nhân ư?"

    Da Luật Tam Minh râu dựng đứng, mắng: "Loại sự tình này thì có quan hệ chó gì với đại nghiệp của ta.

    À, ta hiểu rồi."

    Da Luật Tam Minh mắt sáng lên, đột nhiên như chợt hiểu.

    Da Luật Sở Cuồng trong mắt lộ ra vẻ âm độc: "Phụ thân đại nhân, hiện giờ Khánh vường ở bên ngoài xé cờ tạo phản, vừa hay có lợi cho chúng ta, đây là cơ hội hiếm có, nhưng nương nương mềm cứng đều không ăn.

    Hiện giờ bà ta ra sức đề bạt La Khắc Địch, Đồng Vũ, Vương Thiết Ngưu, rõ ràng là không yên tâm với hộ vệ trong cung, muốn cài người của mình vào.

    Nếu chúng ta dùng thủ đoạn này nắm được ba người đó ở trong tay.

    Cha nói xem, liệu có phải là có được con bài tối hậu không?"

    Da Luật Tam Minh trầm ngâm vuốt râu, nói: "Ngươi cũng không tính là ngu xuẩn.

    Có điều, nước cờ này của ngươi liệu có phát huy được tác dụng hay không thì thực sự là không có hi vọng quá lớn.

    Âm mưu quỷ kế chỉ là tiểu đạo, không đủ để thành công.

    Nếu muốn khiến cường giả khuất phục, vậy thì phải nắm trong tay lực lượng khiến hắn phải cúi đầu.

    Thực lực cường đại mới là bảo chứng cho tất thắng."

    Miệng hắn nhếch lên, lạnh lùng cười nói: "Hôm nay thiết yến khoản đãi một sứ giả của Tống quốc mà cần cả Bắc phủ tể tướng và nam viện xu mật sứ cùng có mặt ư?

    Bà ta chẳng qua là muốn dùng sự ủng hộ của hai vị đại nhân này đối với bà ta để tạo áp lực với cha ngươi mà thôi.

    Ngươi đi làm việc của mình đi, nếu Nhã công chúa không có hành động gì thì cũng không được sinh sự nghe chưa?

    Tối nay, cha phải tới gặp lão hồ ly Tiêu Triển Phi đó, nếu có thể tranh thủ được sự ủng hộ toàn lực của Tiêu gia, vậy thì, nương nương còn có gì mà trông cậy nữa?"

    Trên tiệc rượu, Bắc phủ tể tướng Thất Phưởng và Nam viện xu mật sứ Quách Tập, hai vị nhân vật cấp cao ân cần mời rượu.

    Đối với những lời trong quốc thư, ít nhiều gì cũng phải nghị luận vài câu, ba người ở trước mặt Tiêu hậu thần thương thiệt tiễn một hồi, Da Luật Tam Minh tâm ý không đặt ở đây, sớm đã lấy lý do thân thể không khỏe rút lui trước.

    Thất Phưởng ân cần mời rượu, lời nói ra cũng mang đầy hơi rượu: "Dương đại nhân, quốc thư của hoàng đế quý quốc, bản tướng cũng đã đọc qua.

    Hán quốc từ lúc mới lập nước đã xưng thần với Khiết Đan ta, hàng năm cống nạp, hàng năm tới triều, tự nhận mình là nước phụ thuộc của Khiết Đan.

    Hiện giờ quý quốc ý muốn công đánh Hán quốc, nếu Khiết Đan ta tụ thủ bàng quan, chư bộ trong nước sẽ nhìn nhận thế nào đây?

    Tứ phương phiên quốc sẽ nhìn nhận thế nào đây?

    Nếu trao đổi vị trí, đổi lại là Dương đại nhân, liệu có thể đáp ứng dạng yêu cầu vô lý như thế này không?"

    Dương Hạo ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: "Đại nhân nói sai rồi, nếu Ất Thất bộ lạc của quý quốc thoát ly Khiết Đan, xưng thần với Tống quốc ta, hàng năm cống nạp, hàng năm tới triều, vậy khi hoàng hậu hưng binh thảo phạt, Tống quốc chúng ta có phải cũng lẽ thẳng khí hùng xuất binh viện trợ ư?"

    Nam viện xu mật sứ Quách Tập nói: "Lời này của Dương đại nhân là từ đâu mà có?

    Khiết Đan bát bộ vốn là một thể, nếu Ất Thất bộ thoát ly triều ta mà xưng thần với quý quốc, vậy chính là hành động phản quốc, triều ta hưng binh thảo phạt cũng là điều thiên kinh địa nghĩa."

    Dương Hạo chắp tay nói: "Quách đại nhân nói rất có lý, Tống quốc ta và Hán quốc vốn cũng là một thể, về sau tuy một phân thành hai, nhưng cũng là thiên hạ Hán nhân."

    Tiêu Xước hướng sang đây, thản nhiên chen vào, nói: "Hán quốc Lưu thị là tộc nhân Sa Đà, từ khi nào lại thành Hán nhân, ta sao không biết nhỉ."

    Dương Hạo mặt đỏ lên, trong lòng mắng thầm: "Ngươi nói người Sa Đà nghe mốt quá nhỉ, vậy sao chúng lại mang họ người Hán, làm hại ta thường quên đi xuất thân vốn có của ngươi."

    Nhưng trên mặt hắn lại bất động thanh sắc, dõng dạc nói: "Khiết Đan hôm nay là Hung Nô, Tiên Ti dung hợp mà thành.

    Hoàng hậu hiện giờ lại phân chia Khiết Đan bát bộ rõ như vậy ư?

    Hán quốc và Tống quốc đều thuộc hán thổ, vả lại vốn chính là một nước.

    Đây là sự thực không thể tranh cãi.

    Hiện giờ hoàng đế Tống quốc muốn di hợp quốc thổ, cái này trên hợp với thiên lý, dưới thuận với lòng dân, có gì mà không thỏa.

    Hán quốc hiện giờ phong vũ phiêu linh, lung lay sắp đổ là một khối bùn không trát lên tường, hoàng hậu cớ gì mà phải vì một Hán quốc mà xích mích với Tống quốc ta.

    Hoàng hậu chắc hẳn cũng nhìn rõ được lợi hại trong đây.

    Vả lại cứu viện Hán quốc đối với Khiết Đan mà nói thì không phải là quan trong, Khiết Đan nếu muốn ngạo thị chư quốc, chỉ cần Khiết Đan bát bộ đoàn kết một lòng, cùng tiến cùng thoái, thử hỏi ai dám khinh thường?

    Hiện giờ Khánh vương ở bên ngoài, mê hoặc nhân tâm, đối với triều đình mà nói mới là họa hoạn lớn nhất.

    Nếu hoàng hậu có thể đáp ứng ngồi yên không để ý tới việc của Hán quốc, vậy thì triều ta sẽ có đi có lại, đối với việc bình loạn của quý quốc sẽ có sự giúp đỡ và ủng hộ lớn nhất.

    Thế chẳng phải là hai bên cùng có lợi ư?"

    Đông Nhi ở bên cạnh nhìn phu quân của mình ăn nói dõng dạc trước mặt hoàng hậu, thái độ ung dung, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ ái mộ vui mừng, vừa hay nội tình của Tiêu hậu Dương Hạo sớm đã thông qua miệng của Đông nhi mà biết hết rồi.

    Mắt thấy Dương Hạo một bước cũng không nhường, cũng không chịu hứu hẹn nhiều, hai vị đại thân hiểu rằng nội tình của mình sớm đã bị người ta nhìn rõ, còn cho rằng Triệu Khuông Dận lần này phạt Hán đã suy xét rõ khả năng Khiết Đan có xuất binh hay không rồi.

    Thất Phưởng Và Quách Tập than thầm một tiếng, trao đổi ánh mắt bất lực với nhau: "Xem ra, từ trong miệng người Tống, không thể moi ra được lợi ích lớn hơn rồi."

    Tiêu Xước thấy hai vị đại thần buông súng, liền đứt khoát không đề cập tới chuyện này nữa, khách chủ chỉ luận về phong thổ nhân tình của hai nước, cười nói vui vẻ, sau đó bảo La Đông Nhi tiễn Dương Hạo ra khỏi nội thành.

    Tới rìa nội thành, Dương Hạo quy người lại thi lễ: "La thượng quan dừng bước."

    La Đông Nhi dừng bước, uyển chuyển thi lễ: "Dương đại nhân đi chậm rãi."

    Sau đó thị hạ thấp giọng, nói khẽ: "Tối nay cứ tới chỗ thiếp."

    Dương Hạo lập tức mừng rỡ, cơ cảnh liếc nhìn mấy nữ binh áo đỏ đứng sau Đông Nhi không xa, nhướn mày nói khẽ: "Nương tử, đêm nay rảnh không?

    Lâu lắm mới gặp, từ lúc thấy nương tử, vi phu vẫn là đêm đêm giường trống."

    La Đông Nhi đỏ mặt, gắt khẽ: "Nói gì vậy, bọn La tứ ca đều đến, cùng nhau thương lượng sự tình."

    Dương Hạo nghe vậy liền ủ rũ than: "Ài!" rồi cao giọng nói: "Nhận được sự khoản đãi, cảm kích vô cùng, xin La thượng quan khi quay về hầu hạ nương nương thì gửi lại cảm tạ giúp ta."

    La Đông Nhi thấy hắn buồn rầu ủ rũ, vẻ mặt bất mãn, trong lòng không khỏi mềm ra, vừa giả vờ tỏ ý đưa tiễn, vừa nói khẽ: "Có điều, đợi khi bọn tứ ca đi rồi..."

    Dương Hạo vừa nghe thấy vậy tinh thần lại phấn chấn, vội vàng cao giọng cười nói: "Có lễ có lễ, dừng bước, dừng bước" sau đó thì quay người lại, ưỡn ngực như một con gà trống bỏ đi.

    Chỗ ở của La Đông Nhi người làm tạp vụ sớm đã đi hết.

    Mấy người Dương Hạo, La Khắc Địch, Loan Đao tiểu Lục, Thiết Ngưu khi tương phùng thì kích động vạn phần, mấy huynh đệ ôm chầm lấy nhau, mồm năm miệng mười, ai ai cũng hỏi han không ngừng.

    La Đông Nhi ở bên cạnh thì mỉm cười nhìn, thỉnh thoảng lại lau nước mắt bên má.

    Một lúc sau, tâm tình của mấy người mới bình tĩnh trở lại, ngồi xuống quanh một cái bàn, thượng nghi kế sách bỏ trốn.

    La Khắc Địch nói: "Những ngày này, chúng ta không lúc nào là không nghĩ cách trốn về, cũng phí hết tâm tư kiếm được một tấm địa đồ về nam.

    Từ tình hình hiện tại cho thấy, nếu như cường hành chạy trốn là vô cùng khó khăn.

    Trên đường về hiểm quan trùng trùng, đâu đâu cũng có trọng binh.

    Chúng ta chỉ vừa rời khỏi thượng kinh, tin tức sẽ lập tức được loan báo.

    Đừng nói chỉ có mấy người chúng ta, cho dù là một nhánh đại quân theo chúng ta, muốn xông qua quan ải cũng không dễ dàng.

    Quân đội của Khiết Đan đóng ở phương hướng tới Tống quốc luôn luôn là nhiều nhất.

    Khánh vương chạy về phía tây cũng bởi vì trọng tâm của bọn họ không đặt ở đó, cho nên mới có dư địa mà chạy thoát."

    Dương Hạo gật đầu, nói: "Trên đường tới đây, ta cũng dụng tâm quan sát, nếu bằng vào mấy người chúng ta mà có thể qua năm quan chém sáu tướng, mạnh mẽ giết về Tống quốc, đó quả thật là chuyện nghìn lẻ một đêm."

    "Hạo ca ca, cái gì là nghìn lẻ một đêm?"

    "Đừng ngắt lời, ta đang...

    À, Đông Nhi à, đợi có cơ hội, ta sẽ một mình nói tỉ mỉ cho nàng nghe."

    Mấy người bọn La Khắc Địch trao đổi cho nhau một ánh mắt ám muội, cái mặt rỗ của Loan Đao tiểu Lục cười như nở hoa, bỡn cợt nói: "Đại ca, tối nay có thể đấy."

    Hắn vừa nói vậy, Đông Nhi lập tức đỏ bừng mắt, nhưng lại liếc Dương Hạo với ánh mắt ngọt ngào hạnh phúc, trầm mặc không nói gì.

    Dương Hạo mặt cũng nóng bừng, ho khan một tiếng: "Nói chính sự đi, nói chính sự đi.

    Cường hành vượt quan ải căn bản là không được, vậy thì chỉ có thể vượt biên một cách lén lút thôi.

    Kế hoạch của ta là lợi dụng thân phận khâm sai Tống quốc của ta, lén lút đưa Đông Nhi về.

    Lúc đó, ta vẫn chưa biết các người cũng ở Khiết Đan.

    Nếu triều đình Khiết Đan không biết quan hệ giữa ta và Đông Nhi, bọn họ đột nhiên mất một người, cũng chưa chắc đã nghi ngờ đến ta.

    Là sứ tiết, xa giá nghi trượng của ta bọn họ không có quyền kiểm tra.

    Ta muốn dẫn nàng ấy ly khai cũng dễ thôi.

    Nhưng hiện giờ thì lại có chút khó khăn, bốn người các ngươi nếu như thoáng chốc toàn bộ đều biến mất, e rằng con hổ cái Tiêu hậu đó sẽ phát điên, cho dù là trong xa giá là Triệu quan gia đang ngồi thì bà ta cũng phải tra xét một lượt."

    Đông Nhi lặng yên ngồi ở bên cạnh, đôi mắt to thỉnh thoảng lại vụt sáng, lẳng lặng nghe bọn họ nói chuyện, lúc này đột nhiên chen vào, nói: "Hạo ca ca, nếu như chúng ta trực tiếp nói rõ với nương nương thì sao?

    Nương nương đối với thiếp rất tốt, nói không chừng sẽ thanh toàn cho chúng ta."

    La Khắc Địch thở dài một hơi: "Nếu Đông nhi muội chỉ là một thị tỳ trong cung, ta và tiểu Lục, Thiết Ngưu đều là nô đài trong phủ của muội, vậy thì Tiêu hậu quả thức có thể bán ơn huệ, giao ta và muội cho Dương huynh.

    Nhưng, hiện giờ muội là ai?

    Là thượng quan lục cung.

    Chúng ta là ai?

    Là đô chỉ huy của cung vệ quân.

    Lúc trước liều mạng an bài như vậy, vốn là muốn nắm được tiền vốn để chạy trốn, hiện giờ lại thành gánh nặng.

    Tiêu hậu liệu có thể giao một vị nữ quan, ba vị tướng quân ra được không?

    Chuyện này một khi truyền ra, người mà hoàng hậu trọng dụng không ngờ lại phản bội bà ta?

    Nếu chúng ta không chịu hiệu trung với bà ta, vậy thì sự lựa chọn duy nhất của bà ta chính là hạ quyết tâm, diệt trừ toàn bộ chúng ta."

    Đông Nhi nghe vậy thì lặng yên không nói gì, nàng ta biết, Tiêu hậu tuy đối với mình thì tình như tỷ muội, nhưng nếu sự tồn tại của mình trở thành chướng ngại làm ảnh hưởng tới sự thống trị của bà ta, vậy thì bà ta chắc gì đã không thể giết mình.

    Bà ta giống như một con mèo ôn nhu, nhưng móng sắt thì giấu bên trong, khi cần thiết, bà ta sẽ biến thành một con mãnh hổ, bà ta và mình là hai loại người hoàn toàn khác nhau.

    Thiết Ngưu đột nhiên vỗ bà, dứt khoát nói: "Một là không làm, mà đã làm thì quyết không thôi.

    Chúng ta đi bắt cóc hoàng hậu đi, lấy bà ta làm con tin, một đường chạy thẳng về Tống quốc!"

    "Ai dám!"

    La Khắc Địch trừng mắt lườm hắn: "Không chịu động não, bắt cóc hoàng hậu Khiết Đan rồi, chúng ta chạy về, đại quân của Khiết Đan sẽ bất chấp tất cả mà đuổi theo.

    Hai quốc sẽ rơi vào cảnh đại chiến là điều không thể tránh khỏi, cho dù là chúng ta thả bà ta về cũng không thể nào dẹp yên được.

    Huống chi, hiện giờ Khiết Đan đang ở trong tình hình gì chứ?

    Tiêu hậu tại vị, bà ta là loại tồn tại giống như hoàng đế, một khi bà ta rơi vào tay chúng ta, bao nhiêu kẻ quyền quý sẽ ngóng trông bà ta chết.

    Chúng ta sẽ phải bồi táng cùng Tiêu hậu, một người cũng đừng hòng chạy khỏi thượng kinh."

    Thiết Ngưu nghe thấy vậy lại đặt mông ngồi xuống ghế không nói gì nữa.

    Tiểu Lục phiền não nói: "Mềm cũng không được mà cứng cũng không xong, chẳng lẽ chúng ta ở đây đợi cả đời à?"

    Hắn nhìn mọi người rồi đột nhiên thốt lên: "Kỳ thực, nếu đại ca cũng tới, vậy thì đợi cả đời cũng không sao cả.

    Nhưng với thân phận của đại ca, tuyệt đối sẽ không thể lưu lại đây.

    Phụ mẫu song thân của La tứ ca đều ở Tống quốc, kiểu gì cũng nhất định phải quay về, chỉ là chưa có biện pháp bỏ đi mà thôi."

    Dương Hạo trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói: "Ta thấy, chỉ có kế hoạch nguyên bản là còn có chút hi vọng.

    Có điều vẫn phải làm biến báo.

    Hay là thế này đi, tới lúc đó ta khởi hành trước, để lại bốn thị vệ tiềm phục ở thượng kinh, bốn người các ngươi sau đó thoát đi, tạm thời che giấu hành tung.

    Bắc địa Khiết Đan đa số là những bộ lạc du mục, lại thêm có nhiều thương nhân lai vãng ở phụ cận thượng kinh, tìm một địa phương trốn tạm chắc cũng không khó.

    Bốn thị vệ của ta sẽ giả làm các người rồi tìm một đường khác mà chạy trốn, hiện giờ tình hình trong kinh rất rối loạn, các ngươi là người mà bà ta trọng dụng nhất lại đột nhiên thất tung, Tiêu Hậu nhất thời nửa khắc chưa chắc đã đoán ra là các người đào tẩu.

    Phản ứng đầu tiên của bà ta chắc sẽ là nghĩ rằng có người muốn hạ thủ với bà ta, nên ắt sẽ ứng phó, đợi khi bà ta ra tay tìm nơi hạ lạc của các người thì đã được một đoạn thời gian rồi.

    Sau đó, bốn thị vệ của ta sẽ đem tin tức chạy về nam truyền tới tai bà ta.

    Bà ta tất sẽ phái người truy bắt.

    Thị vệ thân tín của ta đều tinh thông tiếng Khiết Đan, hoàn thành nhiệm vụ rồi có thể giả trang thành người chăn nuôi bình thường, ẩn cư dân gian, không thể nào tìm được.

    Một khi như vậy, manh mối của bà ta sẽ bị cắt đứt."

    La Khắc Địch ngắt lời: "Biện pháp này không làm được đâu, như vậy chưa chắc đã không nghi ngờ huynh, cũng chưa chắc không tìm tới huynh."

    Dương Hạo mỉm cười: "Không sai, chỉ là, cái mà chúng ta luôn luôn mong muốn là làm sao chạy về được phái nam, làm sao cùng nhau chạy về phía nam?

    Vậy vì sao không đổi đường khác?

    Các người căn bản không cần chạy về nam, bốn thị vệ của ta sau khi hoàn thành nhiệm vụ không tìm ta mà ngược lại sẽ quay lại, ước định một địa phương để hội hợp với các người, tám người cùng nhau đi về phía tây bắc.

    Các người sẽ từ đó vòng về, vô luận là bà ta điều tra ta thế nào cũng sẽ không có vấn đề.

    Các ngươi men theo thảo nguyên đi về phía tây, không phải qua quan ải, người ở lại thưa thớt, hi vọng chạy thoát sẽ tăng lên nhiều.

    Chỉ là..."

    Hắn nhìn về phía Đông nhi, nói khẽ: "Chỉ là chung quy không thể tự mình dẫn nàng rời đi, ta thực sự là có chút không yên tâm."

    "Hạo ca ca, thiếp không sao đâu."

    Má Đông Nhi đỏ lên, nắm chặt song quyền, nói: "Hai năm nay, Đồng Nhi chăm chỉ luyện tập kỵ xạ, lại thêm có tuấn mã trong tay, sẽ không dễ dàng bị người ta bắt được đâu.

    Hạo ca ca không cần phải lo lắng cho thiếp."

    Dương Hạo nói: "Ừ, ta sở dĩ quyết định như vậy là cảm thấy khả năng thành công thực sự cũng khá lớn.

    Tiêu hậu bị mất người tâm phúc của mình, cho dù là lửa giận vạn trượng thì cũng không thể gióng trống khua chiêng đi bắt người được.

    Huống chi, khi một thân một mình, mấy người mà mình coi trọng nhất lại nhao nhao trốn chạy, Tiêu hậu nhất định sẽ phát cuồng, bản thân bà ta còn có thể suy xét chu toàn thấu đáo hay không thì rất khó nói."

    Đông Nhi không nhịn được lại hỏi: "Cái gì gọi là phát cuồng?"

    La Khắc Định vỗ bàn đứng dậy, nói: "Cứ là vậy đi, có thể thành công hay không thì cứ tận hết sức người rồi nghe lệnh trời mà thôi.

    Còn cái gì gọi là phát cuồng ư?"

    Hắn liếc Đông Nhi, tựa cười mà như không phải cười, nói: "Lát nữa khi chúng ta ở riêng cùng nhau, ta sẽ nói cho nàng nghe."

    Vừa nghe thấy vậy, La Đông Nhi mặt lại đỏ bừng như một đóa hoa lựu mới nở.

    Tiễn xong La Khắc Địch, Loan Đao tiểu Lục và Thiết Ngưu, hai người đứng dưới hành lang, La Đông Nhi liếc trộm hắn, xấu hổ cứu đầu, mân mê vạt áo ngượng ngùng không thôi, không còn bộ dạng trang nhã như ở trước mặt người khác nữa.

    Dương Hạo dắt tay nàng ta, thở khẽ một tiếng, nói: "Đúng là không dễ dàng chút nào, nương tử của bản thân ta mà phải qua bao trắc trở mới có thể thân cận với nàng, giống như là trộm người vậy."

    Đông Nhi đánh khẽ hắn một cái, giận dỗi nói: "Cái gì mà trộm người, nói sao mà khó nghe thế."

    Dương Hạo cười hắc hắc: "Thâu hương thiết ngọc, kỳ thực tư vị cũng không tồi.

    Nàng có cảm thấy vậy không?"

    Đông Nhi tim đập bình bịch, mặt đỏ tới tận mang tai, xấu hổ nói: "Người ta... người ta không biết, quan nhân nói không tồi thì chính là không tồi."

    "Thế mới là nương tử ngoan của ta chứ."

    Dương Hạo mỉm cười, đột nhiên cúi người xuống bế ngang nàng ta lên.

    Đông Nhi úi chà một tiếng, vội vàng ôm chặt lấy cổ hắn: "Hạo ca ca, chàng muốn làm gì vậy?"

    "Bế nương tử của ta vào động phòng chứ còn gì nữa.

    Dương Hạo mỉm cười bước vào phòng, dùng chân khép cửa lại.

    Đông Nhi nằm trong lòng hắn, si ngốc nhìn hắn, đột nhiên thở ra một hơi, dụi khuôn mặt đỏ bừng vào ngực hắn.

    Vòng qua bình phong, tới phòng ngủ, vừa nhìn thấy nơi đây Dương Hạo không khỏi ngây ngốc.

    Trên bàn là một đôi nến đỏ to như tay trẻ con, mèn che trên giường được rủ xuống, trên bàn có một bình mỹ tửu, mùi thơm thoang thoảng, căn phòng rất ấm áp.

    Vì đêm nay, Đông Nhi rõ ràng đã sớm chuẩn bị kỹ càng rồi.

    Dương Hạo không nhịn được liền khen: "Nương tử, đêm nay là một lần động phòng giống mẫu nhất của chúng ta đó."

    "Đồ ngốc!"

    Đông Nhi nằm trong lòng hắn bật cười, đôi tay ngọc càng ôm chặt hơn, thân thiết nói: "Ngươi ta đã trao thân cho chàng rồi, còn động phòng cái gì nữa."

    "Lão bà của mình mà còn phải trộm, thế không phải là khoái hoạt như động phòng à?"

    Đông Nhi mở hé mắt, bàn tay nhỏ mềm mại nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt, mũi, miệng của Dương Hạo, nói: "Ủy khuất cho Hạo ca ca rồi, quân nhân nếu thích trộm, vậy thì Đông Nhi sẽ để cho chàng trộm, cho chàng trộm cả đời."

    Dương Hạo nghe thấy những lời ân áy, tâm thần nhộn nhạo, không ngờ lúc này bảo bối hay hiếu kỳ của hắn lại nhớ tới một vấn đề, vội vàng hỏi: "Đúng rồi, Hạo ca ca, cái gì gọi là phát cuồng?"

    Dương Hạo hổn hển đáp: "Lát nữa nàng sẽ biết thế nào là phát cuồng thôi."

    Dương Hạo vén màn trướng màu đỏ lên, đặt thân hình mềm mại của Đông Nhi lên giường, cởi áo người cho nàng ta, giống như là nam nhân lần đầu tiên thử tư vị động phòng, kích động cởi y sam của mình.

    Đông Nhi đỏ mặt kéo tay hắn, dịu dàng nói: "Hạo ca ca, thổi tắt nến đi."

    Dương Hạo nói: "Thổi cái gì mà thổi, để đèn sáng mới thú chứ."

    "Hảo quan nhân, thổi tắt nến đi mà.

    Sáng vậy người ta sợ lắm."

    Mỹ nhân thẽ thọt năn nỉ, Dương Hạo khó tránh khỏi mềm lòng, chỉ đành phụng phịu quay lại, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Đã muốn tắt đèn thì còn châm hai cây nến to như thế này làm cái gì."

    Đông Nhi bật cười, nói: "Như thế này quan nhân không cảm thấy thú vị sao?"

    "Đông Nhi nhà ta thao luyện hai năm ở trên triều đường Khiết Đan, quả nhiên có thêm kiến thức, trong khuê phòng cũng dám nói những lời tình thú đó."

    Dương Hạo lần đầu tiên được kiến thức bộ mặt khác của Đông Nhi, không khỏi vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Đông Nhi lúc này đang nằm dựa lên giường gấm thêu uyên ương ngịch nước, giống như là một pho tượng ngọc.

    Một tay chống cằm, tay áo màu vàng mỏng tan hơi tụt xuống, lộ ra cánh tay non mịn như do bạch ngọc vót thành.

    Áo lót manh, bờ vai nhỏ nhắn, đường cong tinh trí như nước, cứ như là không xương.

    Cổ áo hơi hé ra, để lộ rãnh ngực trắng ngần dụ người, trong sự ưu nhã hàm súc lại lộ ra vẻ vũ mị vô hạn.

    Dưới ánh đèn, mỹ nhân mày ngài nhàn nhạt, đôi mắt híp lại như nước xuân, đôi môi hồng nhuận mà nhỏ nhắn mang theo nét ngượng ngùng.

    Thấy hắn nhìn lại, Đông Nhi ngượng ngùng rút chân ngọc lại vào trong váy, tư thái ghẹo người vô cùng.

    Dương Hạo trong lòng nổi sóng, một hơi thổi tắt nến.

    Một giường xuân quang vô hạn mỹ hảo tiến vào trong bóng đêm, nhưng cũng chiếu sâu vào trong đầu của nàng ta.

    Hai năm sinh sống ở tái ngoại, không chỉ rèn đúc ý chí của nàng ta, tăng cường kiến thức cho nàng, hơn nữa thỉnh thoảng theo Tiêu Xước săn bắn diễn võ, cưỡi ngựa bắn cung, khiến thân thể của nàng ta càng thêm dẻo dai có lực, hai chân càng thêm săn chắc tròn trịa, nhưng so với khai sơn đại đệ tử của tửu sắc tài khí Lữ Động Tân, tiểu Đông Nhi đáng thương đương nhiên không phải là đối thủ.

    Một đôi chân thon dàn săn chắc kẹp chặt lang quân của mình, một đôi tay nhỏ cuộn tròn trước ngực, như có như không đẩy lên bộ ngực săn chắc của hắn, kháng cứ sự công kích hết đợt này đến đợt khác, không hề biết mệt mỏi của hắn, cũng kháng cự khoái cảm giống như thủy triều trong lòng mình, để tránh phải hét ra tiếng, bị phu quân coi là phóng đãng.

    Hai năm tương tư, một bầu tình khổ, đều hóa thành ân ái triền miên trong đêm nay, sóng triều lên rồi lại rút, rút rồi lại lên, cho tới khi Đông Nhi mồ hôi nhễ nhại, người mềm như bún, mắt híp lại, không thể chịu được được nữa thì Dương Hạo mới không khắc chế nữa, cùng ái thê của mình trong sự run rẩy cùng tới đỉnh vu sơn, sau đó thì vuốt ve thân hình mềm oặt của nàng ta rồi rủ rỉ tâm tình.

    Chương 385:Thiết kế

    "Đinh Thừa Nghiệp làm nhiều việc ác, cuối cùng cũng gặp báo ứng ở Giang Nam.

    Chỉ là, ta không ngờ lần này tới tái bắc lại có thể nghe được tin tức về hắn.

    Hắn không ngờ là nhi tử thân sinh của Nhạn Cửu thay mận đổi đào.

    Đinh Thừa Nghiệp không chuyện xấu nào là không làm, chuyện tốt duy nhất mà hắn làm được trong đời chính là đem tin tức của nàng nói cho ta hay.

    Nếu không phu quân thật sự không biết được rằng nàng vẫn còn sống, đang ở thượng kinh thành ngày đêm ngóng trông được tương hội với ta."

    Dương Hạo hôn một cái lên bờ môi mềm mại của nàng ta: "Tiểu Đông Nhi của ta, hai năm nay ta không ở bên cạnh nàng, không khi phụ nàng chứ hả?"

    Đông Nhi nói khẽ: "Nhờ được nương nương yêu quý, thu nhận thiếp tới bên cạnh, ai dám khi phụ thiếp chứ.

    Chỉ có chàng, đồ xấu xa, khi phu người ta phải khổ sở cứ như là chết vậy!"

    Dương Hạo cười nói: "Khổ sở lắm ư?

    Nhưng có khoái hoạt không?"

    Đông Nhi hạnh phúc ôm lấy người hắn, ngọt ngào nói: "Vừa khoái hoạt lại vừa khổ sở.

    Nhưng Đông Nhi nguyện ý bị quan nhân khi phụ, khi phụ cả đời."

    Hai người ôm nhau, lại quấn quít thân thiết một hồi, Dương Hạo vuốt ve đầu vai mịn màng của nàng ta, ôn nhu nói: "Ta nghe nói nàng được Tiêu hậu thưởng thức, làm quan tới lục cung thượng quan, cũng đoán rằng không có ai dám khi phụ nàng, nhưng những người Khiết Đan quyền quý lại không có ai có chủ ý với nàng ư?"

    Đông Nhi dựa sát vào lòng hắn, nói khẽ: "Có, có một người, Đại cụ ẩn Da Luật Hưu Ca của Khiết Đan."

    "Cái gì?

    Đông Nhi nhà ta mỹ lệ như vậy mà chỉ có một người nhìn trúng nàng thôi sao?"

    Đông Nhi đánh nhẹ hắn một cái, giận dỗi nói: "Chàng còn ngại ít à?

    Ài, nhờ có hắn ở bên cạnh, không biết đã giúp thiếp dọa lui bao nhiêu Khiết Đan quyền quý.

    Hắn là Đại cụ ẩn, hoàng tộc tư pháp, quyền cao chức trọng, không có ai dám tranh giành với hắn.

    Dấn thân vào trong, một khi không cẩn thận, không biết sẽ có kết cục như thế nào.

    Nô gia tuy thờ ơ với hắn, nhưng cũng không dám quá đắc tội với hắn, bởi vì có mặt hắn, thiếp không biết bớt được đi bao nhiêu phiền phức.

    Hưu Ca tuy là người Khiết Đan, nhưng lại là một quân tử quang minh lỗi lạc, không cưỡng ép gì thiếp, chỉ chờ thiếp hồi tâm chuyển ý.

    Nếu không phải là vậy, cho dù là nương nương có đối tốt với thiếp hơn đi chẳng nữa, vì để lung lạc vị đại tướng quân tay nắm trọng binh này, cũng sẽ cưỡng bách gả thiếp cho hắn thôi!"

    Dương Hạo ôm chặt lấy nàng ta, ray rứt nói: "Đông Nhi đấn thân vào trong hang sói này, để bảo vệ lấy mình, phải chơi trò lá mặt lá trái với họ, đúng là phí hết tâm tư, may mà trời chiều lòng người."

    Hắn vừa nói tới đây, thân hình của Đông Nhi đột nhiên run bắn lên, kinh hô nói: "Chết rồi, không tốt!"

    Dương Hạo vội vàng hỏi: "Sao vậy?"

    Đông Nhi khẩn trương nắm lấy tay hắn: "Hạo ca ca, Hưu Ca sắp về kinh rồi."

    "Vậy thì sao?"

    Đông Nhi hấp tấp nói: "Người nơi này tuy đều không biết Tống sứ Dương Hạo là phu quân Đinh Hạo của nô gia, nhưng ngày đó Da Luật Hưu Ca đại nhân một đường truy sát, song bị chàng thành công dẫn mấy vạn bách tính qua cầu, khiến hắn tay không mà về, chuyện này một mực bị hắn coi là sự sỉ nhục lớn, hắn đã vẽ chân dung của chàng, coi chàng là đối thủ.

    Tuy hắn giấu thiếp, nhưng có một lần hắn không kịp giấu, bức chân dung này vẫn bị thiếp nhìn thấy, có điều với thân phận của thiếp, chỉ có thể coi như là không biết mà thôi.

    Hắn lúc đó mặc dù ở cách chàng rất xa, chân dung vẽ ra lại cũng không quá giống, nhưng cũng có bảy tám phần tương tự.

    Thiếp lo lắng người bên cạnh không nhận ra chàng, hắn đối với chàng canh cánh trong lòng, vị tất đã không nhận ra bộ dạng của chàng, vạn nhất..."

    Dương Hạo nghe vậy cũng không khỏi biến sắc, hắn sờ sờ mặt mình, do dự nói: "Bộ dạng lúc đó của ta rất khác bây giờ, có điều, quả thật là không thể không đề phòng.

    Nếu nhất thời sơ ý, thua bởi chuyện này thì đúng là hối cũng không kịp.

    Tiêu hậu khi nào thì mới ký quốc thư, ta thấy tốt nhất là mau mau lấy được quốc thư, rời khỏi đây trước khi Da Luật Hưu Ca về thượng kinh là tốt nhất."

    Đông Nhi nói: "Phải hai ngày nữa, nương nương hiện giờ nội ưu ngoại hoạn, cũng không có lòng sinh sự với Tống quốc, chỉ là bà ta bố trí cho mình một bậc thang để xuống đài..."

    Nói tới đây, Đông Nhi buồn bã thở dài, nói: "Ai ai cũng đều nhìn chằm chằm vào hoàng vị này, song thiếp thấy nương nương cao cao tại thượng lại không thấy khoái hoạt.

    Nương nương là một vị nữ trung hào kiệt chân chính, duệ trí anh minh, đáng tiếc lại là một nữ nhân, nếu không, nhất định sẽ trở thành một đại minh quân."

    Dương Hạo cười nhạt một tiếng, đằm chiêu vuốt ve tay nàng ta, nói khẽ: "Cho dù bà ta là nữ nhân, chỉ cần không có biến hóa quá lớn, bà ta cũng sẽ trở thành một đại minh quân.

    Trong tương lại, người ta có lẽ không nhớ được hoàng đế triều này là ai, nhưng nhất định sẽ nhớ tới bà ta."

    Đông Nhi nói: "Quan nhân cũng nhìn ra được là nương nương rất giỏi ư?

    Nương nương tuy so với nô gia còn nhỏ hơn một chút, nhưng là kỳ nữ hiếm có trong thiên hạ, sát phạt quyết đoán, người thường không thể sánh bằng.

    Khánh vương mưu phản, khi binh khốn thượng kinh, bà ta lên triều thì quản lý chính trị, xuống triều thì nắm quân đội, trắng đêm tuần hành, không cởi y giáp.

    Bà ta tuần thị phố phường, ngẫu nhiên nhìn thấy một tiểu hài tử vì không được chữa trị, không có thuốc uống mà bệnh chết, cũng buồn bã rơi lệ.

    Nhưng ngẫu nhiên nhìn thấy một người ở đầu phố nói rằng hoàng thượng đã băng hà, cho dù hắn chỉ là một kẻ rỗi hơi, không có ý xấu mà chỉ thuận miệng khoác lác, nương nương cũng không chút do dự hạ lệnh giết cả nhà hắn, ngay cả trẻ nhỏ còn trong tã lót, lão phụ tuổi hơn tám mươi cũng không bỏ qua.

    Nương nương rất khoan hậu với người bên cạnh, từng có một nội thị mới vào cung không cẩn thận đánh rơi một cái vòng ta mà bà ta thích nhất, bà ta cũng không tức giận, chỉ gọi người lôi hắn xuống đánh cho mấy roi.

    Nhưng có một đêm, hai cung thân thị hầu hoàng thượng bởi vì quá mệt mỏi là dựa lưng vào giường thiếp đi, bị nương nương nhìn thấy, nương nương lập tức nổi giận, mặc kệ bọn họ dập đầu đến chảy máu, nương nương vẫn hạ lệnh lôi ra đánh chết, không mềm lòng một chút nào.

    Đối với nương nương, người trong cung đều vừa kính lại vừa úy, vừa yêu lại vừa sợ."

    Dương Hạo nói: "Thế mới đúng là Tiêu thái hậu chứ?"

    "Cái gì?"

    "Ta nói, đây mới là Tiêu hoàng hậu chân chính, một vị nữ hoàng cao cao tại thượng, khoáng thế vô song căn bản không cần để ý người bên cạnh nhìn nhận bà ta như thế nào, tất cả những gì bà ta làm đều là có mục đích, không phải là hỉ nộ vô thường, tùy hứng mà làm đâu.

    Bà ta quả thật rất lợi hại, chỉ hi vọng, chúng ta có thể thành công chạy thoát khỏi lòng bàn tay của bà ta, nếu không hậu quả khó lường."

    Dương Hạo phát hiện biểu hiện gần đây của La Khắc Địch đối với muội muội của mình có vẻ như nhiệt tình quá mức tầm thường.

    La đại tướng quân mặt ngoài lãnh khốc này một khi rơi vao lưới tình thì dễ xúc động như một tên tiểu tử vậy.

    Muội muội sớm đã được hứa gả cho người ta, nếu không phải là bởi vì bạc mệnh chết sớm, Ngọc Lạc hiện tại sớm đã thành thân rồi, hài tử của nàng cũng chắc cũng biết chơi trốn tìm rồi.

    Muội muội tuy nhìn thì mặt mày non nớt, nhưng đã qua hai mươi rồi.

    Nữ hài vào tuổi này còn chưa thành thân, ở thời đại này tuyệt đối với một nữ thanh niên lớn tuổi.

    Muội muội đã không còn nhỏ rồi, thanh xuân còn có thể theo nàng ta bao lâu nữa?

    Nữ hài thời đại này không có đạo lý tự mình đi tìm chồng, người làm huynh trưởng như mình đương nhiên phải lo lắng cho nó rồi.

    La Khắc Định tuổi trẻ đầy hứa hẹn, là nhất biểu nhân tài, đối với muội muội lại một mực si tình, nếu có thể kết làm lương phối với hắn, đối với muội muội mà nói chưa chắc đã không phải là lương phối một đời.

    Nhưng mình lần này quay về là phải về Lô châu, một khi về tới Lô châu rồi, tự dựng thế lực, cho dù là không có lòng đối kháng với Tống đình thì quan hệ giữa hai bên sợ rằng cũng vô cùng khó xử.

    La Khắc Địch là thế gia quan lại, một nhà trên dưới đều ở triều đình, nếu kết thân với muội muội của mình, rất khó nói rằng triều đình liệu có điều gì nghi kỵ với La gia hay không.

    La gia không bằng Phách châu Dương gia, Dương Nghiệp ủng hộ Hán quốc, Phách châu Dương gia là phiên trấn một phương, triều đình nhất thời vẫn chưa can dự vào được.

    Nếu đổi lại là La gia, La Công Minh liệu có đáp ứng không?

    E rằng ngay cả đứa cháu Đông Nhi này cũng không dám nhận.

    Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Hạo vẫn quyết định nói điều mà mình lo lắng cho Ngọc Lạc nghe, để nàng ta sớm đưa ra lựa chọn.

    Đinh Ngọc Lạc tuổi cứ lớn dần, dưới sự theo đuổi nhiệt tình của La Khắc Địch, dần dần cũng có chút cảm tình với hắn, lại quên mất một tầng quan hệ này.

    Dương Hạo thẳng thắng nói chuyện với nàng ta, Đinh Ngọc Lạc mới bừng tỉnh, quyết định như thế nào, quả thực là rất khó.

    Tâm sự của Ngọc Lạc cứ vậy nặng trĩu dần.

    La Khắc Địch tin chắc mình sẽ cưa được Đinh Ngọc Lạc.

    Hắn vốn tin rằng vừa gặp đã như quen từ lâu, nhưng không tin vào loại chuyện hoang đường như nhất kiến chung tình, có điều hiện tại hắn tin rồi, thì ra duyên phận lại kỳ diệu như vậy.

    Khi ngươi có hào cảm với một người, ngươi rất nhanh sẽ mang người ta ở trong lòng.

    Hắn cảm giác được, Ngọc Lạc cũng có tình ý với hắn, nhưng hai biết được mới qua có mấy ngày, nàng ta đột nhiên biến thành không vui, đối với mình cũng trở nên như gần như xa.

    La Khắc Địch không nghĩ ra mình có chỗ nào khiến nàng ta không vui, chỉ đành chú ý hơn, thi thoảng mời nàng ta ra ngoài chơi, chỉ hi vọng có thể hiểu rõ tâm tư của nàng ta.

    Nhưng với bản sự mới bước vào tình trường của hắn, nào có đoán được ra tâm sự của Ngọc Lạc, quả thực khiến cho La đại tương quân sầu lo đến nỗi ăn ngủ không ngon.

    Đương nhiên, La Khắc Địch càng không nghĩ được rằng, mình và Ngọc Lạc kè kè bên nhau lại lọt vào một đôi mắt thỉnh thoảng lại mang theo ghen ghét nhìn bọn họ, chủ nhân của đôi mắt đó, những ngày này cũng ăn ngủ không ngon.

    Vị khẩu của Da Luật Sở Cuồng rất tốt.

    Hắn vui mừng hớn hở, đại đao kim đao ngồi trên thảm nỉ dưới hành lang, trước người đặt một cái lò đất, trên lò đặt thịt cừu đang sôi sục trong nồi đồng, tỏa ra mùi thơm ngây ngất.

    Da Luật Sở Cuồng một tay cầm bình rượu uống môt ngụm, một tay cầm dao thái thịt cho vào miệng.

    Trong viện, hai tay vật đang đọ sức, Da Luật Sở Cuồng một mặt uống rượu, một mặt cầm dao chỉ điểm, cười mắng công phu của hai người không thôi.

    Đột nhiên, một tay vật sơ hở, bị đối thủ vật ra đất, gia phó gia tướng đứng xem lập tức cười ồ.

    Da Luật Sở Cuộng đặt bình rượu xuống, cắm dao vào thịt dê, dùng tay lau mỡ trên miệng, đứng dậy mắng: "Đúng là đồ ngu, tránh ra tránh ra, xem bản sự của gia gia ngươi nè!"

    Da Luật Sở Cuồng dang hai tay ra, rùn ngươi xuống rồi tiến gần tới tay vật đó.

    Công phu của Da Luật Sở Cuồng quả nhiên không kém, đá, gạt, quấn, khều, móc, hơn chục kỹ xảo, hơn trăm loại biến hóa sử ra một cách xuất thần nhập hóa, mới chỉ hơn chục hiệp, hắn liền hét lên một tiếng, nắm lấy vạt áo của người đó, giống như vẽ hồ lô, vật người đó ra đất.

    "Đại nhân giỏi quá, giỏi quá" Gia tướng nô phó nhất loạt hoan hô, Da Luật Sở Cuồng há miệng cười lớn.

    "A, công chúa điện hạ, công chúa điện hạ tới rồi."

    Hai gia phó ngẫu nhiên quay đầu lại, đột nhiên thấy Nhã công chúa đứng ở bên cạnh, vội vàng phục xuống hành lễ.

    Da Luật Sở Cuồng nghe thấy tiếng, quay đầu lại nhìn, vội vàng hất đầu ra sau, đẩy mấy gia tướng, nói: "Nhã công chúa, muội sao lại tới đây?"

    Da Luật Nhã mân mê chéo áo, lí nhí nói: "Đường huynh, cái thứ lần trước mà huynh nói, hiện tại, hiện tại có ở trong tay chưa?"

    "Hả?"

    Da Luật Sở Cuồng đầu tiên là ngớ ra, tiếp đó thì vỗ trán, ha ha cười lớn: "Có, tất nhiên là có rồi, ặc."

    Hắn nhìn xung quanh, vội vàng kéo Da Luật Nhã, đi tới một nơi vắng vẻmóc một bao gì đó từ trong ngực ra, híp mắt cười nói: "Thứ này đường huynh tốn một đống tiền mới mua được đấy, chỉ cần cho vào rượu, lập tức có kỳ hiệu."

    Da Luật Nhã cầm lấn, mặt đỏ bứng, nói: "Dương huynh, huynh không không được nói cho ai biết đâu đấy!"

    Da Luật Sở Cuồng vỗ ngực nói: "Muội cứ yên tâm đi, đường huynh tuyệt đối không nói một câu nào với người khác đâu."

    Da Luật Nhã gật gật đầu, đột nhiên nghiến răng quay người bỏ đi.

    Da Luật Sở Cuồng ngớ người, gọi: "Sặc, muội để lại cho huynh một ít đi, muội đâu có cần dùng nhiều, thứ đó quý lắm đấy."

    Thấy bóng hình của Da Luật Nhã đã đi khuất không thấy đâu, khóe miệng Da Luật Sở Cuồng lộ ra nụ cười đắc ý, hắn vẫy tay gọi một gia nô tâm phục tới, ghé vào tai gã thì thầm mấy câu, tên nô gia đó nghe xong liền gật đầu lia lịa rồi bước đi.

    ...

    Một đôi tay trong suốt như ngọc, cầm chắc một cái ấn lớn vuông vức, khảm rồng cuốn làm tay cầm.

    Do dự một lúc, chủ nhân của đôi bàn tay này mới hít sâu một hơi, nhấn ấn xuống.

    Trên quốc thư được đóng tám chữ lớn màu đỏ như máu: "Hạo thiên chi mệnh, hoàng đế thọ xương."

    Cái quốc ấn này tới từ Tấn quốc.

    Ngày xưa, Khiết Đan Thái Tông hoàng đế dẫn binh nam hạ, diệt Tấn quốc, chiếm được quốc ấn của họ, từ đó tôn sùng là ngọc ấn truyền quốc của Khiết Đan.

    Dư nghiệt của nước Tấn tạo thành Hán quốc, một chi của Hán quốc đản sinh Chu quốc, mà Chu quốc lại đổi màu cờ biến thành Tống quốc.

    Hiện giờ, bà ta, hoàng hậu Khiết Đan cao quý lại không thể không khuất phục trước sự uy hiếp của Tống chủ, buông bỏ phiên quốc như cánh tay phải của mình, để mặc cho Tống quốc diệt nó.

    Nhớ tới uy phong ngày trước, Tiêu Xước trong lòng không khỏi thấy hổ thẹn.

    Nhưng trên khuôn mặt tiếu mỹ của bà ta lại không hề nhìn ra một chút ba động tình tự nào.

    Ba ta thu lại ngọc ấn, hờ hững nói: "Đông Nhi, nhận lấy quốc thư đi, ngày mai giao cho Tống sứ."

    "Vâng."

    Đông Nhi thấy quốc thư mà quan nhân ngày đêm mong ngón cuối cùng cũng được viết xong, cảm thấy vô cùng mừng rỡ, vội vàng cẩn thận bỏ nó vào trong hộp.

    Tiêu Xước thở dài một hơi, đứng dậy, bất kể ủy khuất bao nhiêu, khuất nhục bao nhiêu, bà ta hiện tại cũng chỉ có thể nhẫn nại và nhẫn nại tất cả, cứ đợi bà ta ổn định xong quốc nội rồi tính tiếp.

    Bà ta phất nhẹ tay áo, lại nói: "Tối nay, ta mở tiệc mời Thất Phưởng, Quách Tây hai vị đại nhân tới, ngươi đi an bài đi."

    "Vâng!"

    Đông Nhi do dự một chút, lại hỏi: "Tiệc tối nay, nương nương có muốn Đông Nhi đi cùng không.

    Nếu nương nương muốn, Đông Nhi có thể chuẩn bị canh giải rượu trước để nương nương dùng."

    Tiêu Xước do dự một chút rồi xua tay nói: "Bỏ đi, tối nay ngươi không cần đi đâu.

    Ngươi đi chuẩn bị đi."

    Đông Nhi dạ một tiếng rồi lui xuống, tới trong viện thì đứng lại, Đông Nhi nhìn xung quanh, tiện tay vẫy một nữ binh: "Thoát Nhi Quả Quả, nương nương tối nay muốn mời hai vị trọng thần trong triều, ngươi đi bảo La đại nhân tối nay điều thêm hai đô binh mã tới để hộ tống đại nhân về phủ.

    Còn nữa, nói rằng ta dặn dò, bảo La tướng quân chú ý thân thể, uống ít rượu thôi."

    "Vâng!"

    Nữ binh có mấy phần tư sắc đó mắt cong lại như trăng, người Khiết Đan ít có ai không uống rượu, không những nam nhân uống mà nữ nhân cũng uống.

    Dạng đại tướng quân quyền cao chức trọng như La chỉ huy, ngay cả uống rượu cũng bị đường muội ước thúc, hỏi sao không khiến bọn họ cảm thấy buồn cười.

    Đông Nhi là thượng ti trực tiếp của bọn họ, cung vệ quân đô chỉ huy sứ hiện tại La Khắc Địch là tứ ca của La thượng quan, bọn họ cũng rất quen thuộc.

    Đối với vị La Tướng quân ngọ môn cứu giá, một thương đánh lui Khánh vương này, rất nhiều nữ binh sùng bái anh hùng đều sinh lòng ái mộ với hắn, còn từng có lúc nghỉ ngơi vào ban đêm, một nữ binh từng nằm mơ gọi tên La chỉ huy.

    Có điều ai ai cũng biết rằng Nhã công chúa thích La chỉ huy, bọn họ không dám dính vào ấm kỵ của Nhã công chúa.

    Mặc dù là như vậy, có cơ hội tiếp cận với anh hùng trong lòng mình, vẫn là một chuyện cầu còn không được.

    Thoát Nhi Quả Quả hưng phấn bừng bừng chạy đi truyền lệnh.

    Thoát Nhi Quả Quả đặt tay lên đao treo ở thắt lưng, sải đôi chân dài bước tới chỗ ở của La Khắc Địch.

    La Khắc Địch vừa hay đang đứng dưới hành lang, tay cầm một bình rượu, Thoát Nhi Quả Quả thấy vậy không khỏi hé cười: "Chẳng trách La thượng quan đặc ý phân phó, La tướng quân đúng là thích rượu."

    La Khắc Địch mày mày ủ rũ cầm bình rượu đang định bước vào trong sảnh thì thấy một nữ binh trong cung bước tới, liền dừng bước hỏi: "Chuyện gì vậy?"

    Thoát Nhi Quả Quả cúi người thi lễ, lớn tiếng nói: "Khải bẩm tướng quân, hoàng hậu nương nương tối nay thiết yến trong cung, mời trọng thần triều đình, La thượng quan thỉnh tướng quân tối nay điều thêm hai đô sĩ binh để chuẩn bị sau yến tiệc thì hộ tống triều thần về phủ."

    La Khắc Địch nói: "Biết rồi!"

    Hắn quay người định đi thì Thoát Nhi Quả Quả lại nói: "La thượng quan còn nói, thỉnh tướng quân đại nhân yêu quý thân thể, chớ có uống rượu quá độ."

    "Hả?"

    La Khắc Địch nghe thấy vậy hơi dừng lại, trong mắt lóe lên tiếu ý cổ quái, bảo: "Biết rồi, ngươi về hồi phục thượng quan đại nhân, nói rằng bản tướng quân nghe lệnh, ha ha ha."

    Thì ra, sự phân phó của Đông Nhi còn có huyền cơ, câu dặn dò cuối cùng là ám hiệu ước định giữa Dương Hạo và đường huynh.

    Chỉ cần nghe thấy câu này, chính là đêm nay bình an vô sự, Dương Hạo có thể qua phủ nàng ta.

    Đông Nhi tính tình hay ngượng, tuy cũng muốn đêm đêm được ở cùng với lang quân mà mình hằng đêm mong nhớ, nhưng cho dù biết rõ hoàng hậu tối nay không cần nàng ta đi cùng, nàng ta cũng xấu hổ khi nói ra ám hiệu này, đây vẫn là lần đầu tiên dùng.

    La Khắc Địch chỉ biết đường muội lại nhớ phu quân rồi chứ không biết bởi vì tối nay Tiêu hậu đã ký quốc thư, Đông Nhi mới vội vàng nói tin tức này cho hắn.

    "Ài, người ta hai phu thê ân ân ái ái, ta lớn vậy rồi khó khăn lắm mới thích một nữ tử, hai ngày trước còn tốt, sao đột nhiên lúc này lại không nóng không lạnh với ta nhỉ?"

    La Khắc Địch đặt bình rượu lên bàn, chán nản lắc lắc đầu.

    Bình rượu này là Nhã công chúa đưa đến.

    Nhã công chúa đối với hắn lúc mềm lúc cưng, hỉ nộ vô thường, kỳ thực vẫn là bởi vì không bỏ hắn cho được.

    La Khắc Địch trong lòng biết rõ, nhưng hắn biết sống cũng được, chết cũng được, đều phải rời khỏi thượng kinh thành, không thể có kết quả với Nhã công chúa được, sao mà phải giả dối với nàng ta.

    Hơn nữa, thích chính là thích, không thích thì là không thích, chuyện cảm tình cũng thực sự là không miễn cưỡng được.

    Chỉ là nàng ta có ý tốt tặng rượu, lại không thể chối từ, để tránh làm mất mặt nàng ta quá.

    Nhớ tới sự ân ái giữa đường muội và Dương Hạo, lại nhìn khúc mắc tình trường của mình, La Khắc Địch đột nhiên trong lòng thoáng động: "Ngọc Lạc là muội tử của Dương Hạo, nàng ta có tâm sự gì, nói không chừng Dương Hạo cũng biết, mình có sao không hỏi hắn nhỉ?"

    Qua lại với nhân vật của cố quốc, vốn là chuyện tị hiềm, có điều qua mười ngày nữa là rời khỏi nơi này rồi, vì người trong lòng mình, La Khắc Địch cũng chẳng buồn để ý nhiều.

    La Khắc Địch vỗ vỗ đầu, gọi quản gia tới, nói: "Ngươi tới Lễ Tân viện, mời Tống quốc sứ tiết Dương Hạo đại nhân qua phủ, bản tướng quân rời nhà đã lâu, muốn mời Dương đại nhân phó yến, hỏi tình hình cố hương."

    Gia nô đó là người Khiết Đan, tên là Nữ Lục Cát, vừa nghe thấy lời phân phó của La Khắc Địch, vội vàng dạ một tiếng.

    La Khắc Địch lại nói: "Đúng rồi, chuẩn bị một bàn rượu thịt chỉnh tề một chút, bình ngự tửu này để lên tiệc rượu rồi uống."

    Nữu Lục Cát vâng dạ, ôm bình rượu cung kính lui ra ngoài.

    Chương 386:Mái chèo.

    Dương Hạo nhận được lời mời, đầy một bụng kinh ngạc chạy tới phủ của La Khắc Địch.

    La Khắc Địch đứng ở ngoài cửa nghênh đón, vừa thấy hắn liền mỉm cười vái dài: "Dương sứ giả, hôm nay mạo muội gửi lời mời, được ngài nể mặt nhận lời, La mỗ cảm kích vô cùng.

    Nào nào nào, mời đại nhân vào trong."

    Dương Hạo thấy bên cạnh hắn đứng mấy gia nô Khiết Đan đỉnh đầu trọc lốc, thắt bút xung quanh, cũng giả vờ như lần đầu tiên gặp nhau, mỉm cười hoàn lễ: "La tướng quân khách khí rồi, không biết tướng quân hôm nay mời bản quan đến là vì chuyện gì?"

    La Khắc Địch nói: "La mỗ vốn là người Trung Nguyên, rời gia hương lâu rồi, giờ Dương đại nhân từ cố hương tới, La mỗ nhớ nhung cố thổ cố nhân, đặc biệt bày rượu cùng đại nhân ẩm yến, hỏi tình hình ở gia hương thôi chứ không hề có ý gì khác.

    Ha ha, đại nhân cứ yên tâm."

    Hai người sánh vai ngồi xuống, đuổi gia nô ra, Dương Hạo liền nhíu mày, thấp giọng nói: "Chúng ta đường hoàng gặp nhau như vậy, không sợ người khác dị nghị ư?"

    La Khắc Địch liếc gia nô đứng hầu ở cửa, nói khẽ: "Dẫu sao thì vài ba ngày nữa chúng ta cũng rời khỏi đây gì, sợ gì người ta dị nghị, vả lại ta là người Trung Nguyên, mời người cố hương tới gặp mặt uống rượu cũng là điều hợp tình hợp lý, nếu như tị hiềm không mời, e rằng ngược lại sẽ khiến người ta hoài nghi đó."

    Dương Hạo lắc đầu cười khổ: "Huynh có đạo lý của huynh, vậy huynh tìm ta tới rốt cuộc là có chuyện gì."

    La Khắc Địch nói: "Đông nhi từ trong cung truyền ra tin tức, nói rằng tối nay Tiêu hậu sẽ không tới chỗ nàng ta."

    Dương Hạo mặt lập tức đỏ lên, ho khan một tiếng, nói: "Vì chút chuyện này mà huynh phải vất vả mời ta tới đây rồi mới nói ư?

    Hơn nữa.... tình hình hiện tại vẫn nên cẩn thận một chút, để tránh nhất thời sơ ý làm lộ vết chân ngựa.

    Sau này rồi cũng phu thê sống với nhau cả đời, đâu phải chỉ trong nhất thời nửa khắc đâu..."

    Dương Hạo nói rất đường hoàng, La Khắc Địch nghe xong trợn mắt lên: "Được được được rồi, mấy cái chuyện đó của hai phu thê các người chớ có nói với ta làm gì.

    Mời huynh tới, quả thực là có chút chuyện riêng muốn thỉnh giáo..."

    Hắn vừa nói tới đây thì lập tức ngậm miệng lại, tổng quản Nữu Lục Cát bước vào cửa, cung kính hành lễ, nói: "Đại nhân, tửu yếu đã chuẩn bị xong rồi."

    La Khắc Địch đứng dậy, vui vẻ cười nói: "Dương đại nhân, mời..."

    Trên tửu yến, La Khắc Địch ấp úng một hồi lâu mới nói: "Là thế này...

    Dương huynh, ta và huynh là sinh tử chi giao, giữa hai bên cũng không có gì là không thể nói, thôi thì ta cứ khai môn kiến sơn (mở cửa thấy núi - đi thẳng vào vấn đề) vậy..."

    Dương Hạo trong lòng lờ mờ đã đoán ra được mấy phần, nhưng giả vờ như không biết, cười nói: "Huynh mở cửa rất lâu rồi, nhưng núi thì vẫn chưa thấy đâu, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"

    La Khắc Địch sắc mặt hơi đỏ, nhăn nhó nói: "Dương huynh, thực không dám giấu, La mỗ lớn vậy rồi mà trước giờ vẫn chưa động tình với một nữ tử nào, nhưng... hiện giờ lại thật lòng thích lệnh muội..."

    Dương Hạo vẫn im lặng, thấy vẻ mặt của hắn, La Khắc Địch vội vàng nói: "La mỗ đối với lệnh muội quả thực là nhất kiến chung tình.

    La mỗ cho tới giờ vẫn chưa cưới vợ, luận về thân phận gia thế, tự nghĩ cùng với lệnh muội cũng tính là xứng đôi.

    Vốn là, ta nghĩ khi nào chiếm được sự yêu thương của lệnh muội rồi mới đề thân với Dương huynh.

    Nhưng nói ra cũng lạ, mấy ngày trước lệnh muội đối với ta có nói có cười, hai hôm nay lại tâm sự nặng nề, đối với ta như gần như xa.

    La mỗ nghĩ mãi vẫn không hiểu, không biết đã làm chuyện gì thất lễ, nói ra lời gì không đúng mực mà chọc giận nàng ấy.

    Dương huynh là huynh trưởng của nàng ấy, ta nghĩ nàng ấy nếu có tâm sự gì chắc sẽ nói với huynh.

    Nếu Dương huynh biết, xin vui lòng cho ta được biết...."

    Vừa nói xong những lời này, La Khắc Địch đã đỏ mặt tía tai, lúng túng đến nỗi mặt đầm đìa mồ hôi.

    Dương Hạo chẳng nói chẳng rắng xé niêm phong trên vò rượu, rót cho hắn một chén rượu, cười ha ha, nói: "Lòng dạ của nữ nhân, tuy nói ta là ca ca của nó, nhưng cũng không thể hiểu được tâm sự của nó đâu.

    Nào nào nào, chúng ta uống rượu, trước tiên uống rượu cái đã..."

    La Khắc Địch nóng ruột không dằn nói, cầm chén lên một hơi uống cạn, lau lau miệng, chẳng cảm giác được thứ đổ vào bụng là cái gì, lại van cầu: "Dương lão huynh, Dương đại nhân, huynh đệ đối đãi với hynh không bạc, huynh không thể thấy chết mà không cứu được.

    Lúc này huynh không kéo huynh đệ một cái, vậy thì huynh đệ chết chắc rồi.

    Ta đang buồn bực, lệnh muội sao đội nhiên đối với ta lại như thành một người khác.

    Cái này cứ thắt nút ở trong lòng, ta ăn ngủ không ngon."

    Dương Hạo cũng rót cho mình một chén, chỉ thấy màu rượu trong chén như hổ phách, hương thơm xộc vào mũi, hai mắt không khỏi sáng lên: "Ái chà, rượu Bồ Đào?

    Từ lúc tới....

    à, ta trước giờ vẫn chưa từng uống thử rượu Bồ Đào."

    Hắn cầm chén rượu lên nhấp một ngụm, bình phẩm: "Vào miệng thơm phức, vô cùng hồi vị, quả nhiên là rượu ngon.

    La huynh...

    La huynh đã uống hết một bình rồi à."

    La Khắc Địch hơi tức giận, nói: "Dương huynh, ta đang nói chính sự."

    Dương Hạo lại uống một ngụm rượu rồi mặt mày buồn bã đặt chén rượu xuống.

    Nếu không phải thân phận đặc thù của mình tạo thành trở ngại cho mối quan hệ giữa bọn họ, vị muội muội đã một đao chém đứt đường tình cho tới giờ của mình có thể có được duyên lành với La Khắc Địch rồi.

    Dương Hạo rất vui mừng khi thấy được điều này.

    Nhưng hiện giờ lại không được, đám cưới chính trị là vô cùng mẫn cảm, nếu bọn họ kết hợp, e rằng không phải là chuyện tốt, ngược lại sẽ trở thành bi kịch mất.

    Triều đình Tống quốc liệu ở ngồi yên mà nhìn quan lớn trong triều kết làm thân nhân với nhất phiên Tây Bắc hay không?

    La Công Minh liệu có thể vì một đứa con dâu mà hủy đi tiền đồ của La gia hay không?

    Đau dài không bằng đau ngắn, đã như vậy, không bằng sớm cắt đứt đi.

    Nhưng nỗi khổ ở bên trong này, hắn không thể nói thẳng ra với La Khắc Địch được.

    Hắn cũng đắn đo bất định, cho dù La Khắc Địch coi hắn là sinh tử chi giao, nếu biết được chân tướng, biết được hắn muốn tự lập ở Tây Bắc, liệu có đại nghĩa diệt thân, vừa tới Tống cảnh đã một đao chém chết hắn ngay trên lưng ngựa hay không?

    La Khắc Địch thấy hắn thần tình do dự, biết rằng chắc có duyên cố, sốt ruột đến miệng khô lưới rát, cũng không cần Dương Hạo khuyên bảo, hắn cầm bình rượu lên rót cho mình một chén, sau đó một hơi uống cạn, coi như là nước mát làm ướt cổ họng, mắt nhìn chằm chằm vào Dương Hạo với vẻ mong chờ.

    Dương Hạo do dự mãi mới trầm ngâm nói: "Cái này... trong đây quả thực là có một duyên cố..."

    La Khắc Địch vội vã hỏi: "Duyên cố gì?"

    Dương Hạo cười khổ, nói: "Vấn đề là... không thể nói..."

    La Khắc Địch trừng mắt lên, Dương Hạo thành khẩn bảo: "La huynh, với dạng nhân vật anh hùng như huynh, có thể nhìn trúng xá muội, Dương mỗ thật sự là vô cùng vui mừng.

    Theo Dương mỗ thấy, nếu hai người có thể kết thành phu thê, đó là phúc khí của xá muội.

    Còn xá muội, xá muội một mực thanh cao, nam tử có thể khiến nó coi trọngđếm trên đầu ngón tay, mà La huynh là một trong số đó.

    Nếu hai người ở cùng một chỗ, ta nghĩ xá muỗi cũng sẽ thật lòng thích huynh."

    La Khắc Địch sốt ruột đến độ vò đầu bứt tai, nói: "Dương huynh, vậy vì sao..."

    "Ta đã nói rồi, không thể nói thẳng ra chính là bởi vì ta và La huynh là sinh tử chi giao, ta không muốn lừa huynh, cho nên mới nói là không thể nói được.

    Nếu không đã tùy tiện tìm một lý do gì đó để lừa huynh rồi."

    Dương Hạo nhấp một ngụm rượu, lại nói: "Có điều, ta sẽ không giấu huynh quá lâu.

    Đợi khi chúng ta bình an trở về Trung Nguyên, ta sẽ nói rõ chân tướng với huynh.

    Lâu nhất cũng không quá ba tháng, được không?

    Trong ba tháng, ta nhất định sẽ nói cho huynh biết nguyên do trong đây.

    Nếu huynh có biện pháp giải quyết vấn đề này, có dũng khí ứng phó với nan đề này, vẫn nguyện ý theo đuổi muội muội của ta, người làm ca ca như ta tuyệt sẽ không cản trở..."

    Câu cuối cùng này của hắn đã tiết lộ thiên cơ rồi, nói ra rằng hắn mới là thủ phạm tạo thành sự lãnh đạm đột ngột của Đinh Ngọc Lạc đối với La Khắc Địch.

    Nhưng La Khắc Địch đang tâm phiền ý loạn nào có hiểu ra được, chỉ thầm nghĩ: "Ba tháng ư?

    Bấm tay mà tính thì ba tháng cũng chẳng qua là thời gian trên đường về Trung Nguyên, về tới Biện kinh mới ứng phó với những người trong triều đình và trong nhà xong vừa hay có thời gian nhàn rỗi.

    Ta đã nói với nàng ta rồi, thương hải tang điền, thiên hoang địa lão ta còn đợi được, đợi ba tháng thì có nhằm nhò gì?"

    Thế là, hắn gật đầu, Dương Hạo mỉm cười cầm chén lên, nói: "Vậy thì La huynh hiện tại đã có thể buông bỏ tâm sự, thoải mái mà uống rượu chưa?"

    La Khắc Địch tức giận trừng mắt lườm hắn một cái, nhắc tơi bình rượu lại bực bội nói: "Rượu này ngòn ngọt mềm mềm, nào có vị đạo gì đâu?

    Nữu Lục Cát, màng cho ta một vò rượu mạnh tới đây."

    Nữu Lục Cát đứng ở ngoài bậc cửa, thấy hai người ngồi trên tiệc uống hả hê, trong nháy mắt hai chén rượu lớn đã tiếng vào miệng La đại tướng quân, trong lòng không khỏi mừng rơn.

    Hắn vội vàng gọi một gia nô tâm phúc, nói với gã mấy câu, người đó liền lĩnh mệnh mà đi.

    Nữu Lục Cát mặt mày rạng rỡ nhìn bóng lưng của người đó: "Lần này tiền thưởng của công chúa điện hạ tới tay ta rồi."

    Đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền tới tiếng phân phó của La Khắc Địch, hắn vội vàng dạ một tiếng rồi chạy vào hầm rượu như một làn khói.

    ...

    Trong chướng nỉ sáng sủa rộng rãi, bốn ngọn nến đổ to như tay trẻ con dựng ở bốn góc, Tiêu hậu ngồi chính giữa, Thất Phưởng, Quách Tập chia ra ngồi hai bên, hai đội vũ kỹ cung đình đang múa may ở giữa bọn họ.

    Vũ đạo cung đình của Khiết Đan không có khí lệ của vũ đạo Trung Nguyên, nhưng lại tràn ngập phong tình thảo nguyên.

    Hai đội thiếu nữ hết hát lại múa, động tác chỉnh tề đồng đều, theo tiết tấu mà vui thích khiêu động bước nhảy.

    Thất Phưởng và Quách Tập mặt mày tươi cười cầm chén lên, nói với Tiêu Xước: "Nương nương đãi lão thần rộng rãi như vậy, lão thần cảm kích vô cùng.

    Giờ mượn mỹ tửu của nương nương, kính hiến nương nương, chúc vua ta long thể sớm khỏi, nương nương thanh xuân vĩnh trú."

    Tiêu Xước cầm chén lên, cao giọng nói: "Hoàng thượng từ lúc đăng cơ đến nay, vì thân thể yếu ớt, quốc sự đành giao hết cho bản cung.

    Bản cung là hạng nữ nhân yếu đuối, từ lúc phụ quốc tới nay, may mà được hai vị đại nhân giúp đỡ, nhờ có sự tương trợ của hai vị đại nhân Thất Phưởng, Quách Tập, mới khiến giang sơn Khiết Đan được vững chắc, chư tộc cung tuần.

    Chén rượu này, nên là Tiêu Xước kính hai vị đại nhân.

    Hai vị đại nhân, mời."

    Tiêu Xước nói xong liền cầm chén lên một hơi uống cạn, Đông Nhi hầu hạ ở bên cạnh vội vàng rót đầy chén cho bà ta.

    Tiêu Xước tửu lượng không cao, bình thường chỉ nhấp môi, hôm nay không biết vì sao lại rất hứng trí, uống một cái là cạn chén, cười nói vui vẻ.

    Thấy nương nương uống cạn rượu trong chén, hai vị lão thần tất nhiên không dám chậm trễ, vội vàng cũng một hơi uống cạn.

    Tiêu Xước cúi xuống cụng ly với hai vị đại nhân, thuật lại công tích một đời của hai người, tuyệt không có nửa câu sai lệch thiếu xót.

    Hai vị đại nhân không ngờ vị hoàng hậu nương nương trẻ tuổi này lại nắm rõ rất nhiều công lao sự nghiệp mà cả đời này mình lấy làm vinh dự như lòng bàn tay, không khỏi cảm kích rơi nước mắt, đột nhiên nảy sinh cảm giác tri kỷ.

    Khách chỉ nói chuyện đang hào hứng thì một vị nữ quan lặng lẽ bước vào đại trướng, vị nữ quan này tên là Tháp Bất Yên, là nha hoàn thiếp thị hầu Tiêu Xước từ lúc còn ở Tiêu gia, cũng giống như Đông Nhi, đều là nữ quan mà bà ta hiện giờ sủng ái nhất, chỉ là Tháp Bất Yên không thức thời, cho nên một mực đảm đương những chức vị không lấy gì làm quan trọng.

    Tháp Bất Yên nói với Tiêu Xước mấy câu, Tiêu Xước liền đặt chén rượu xuống, vẫy tay với Đông Nhi, gọi nàng ta tới trước mặt, nói khẽ: "Bọn họ đã tới rồi, thứ bảo ngươi chuẩn bị đâu?"

    Đông Nhi sờ vào hông, hồi bẩm: "Nương nương, thứ đó vẫn ở trên người Đông Nhi."

    Tiêu Xước nói: "Rất tốt, ngươi và Tháp Bất Yên lập tức dẫn người xuất thành, ở trên đường phục kích bọn chúng, phải nhớ, không lưu lại một người sống nào."

    Đông Nhi ngớ người, thất thanh nói: "Hiện tại ư?"

    Tiêu Xước nói: "Không sai, bọn chúng vội vàng đi trong đêm, còn có hai tiếng nữa là tới thượng kinh rồi, đêm hôm vừa hay dễ động thủ, một khi xuất hiện sơ xuất, bọn chúng cũng không dễ dàng thăm dò được thân phận của các ngươi."

    Đông Nhi thầm nghĩ: "Hỏng rồi, vốn đã ước hẹn với Hạo ca ca, tối nay e rằng lại đành để Hạo ca ca bơ vơ giường trống rồi."

    Tiêu Xước thấy vẻ mặt của nàng ta, còn cho rằng nàng ta có chút khẩn trương, liền mỉm cười, nói: "Ngươi không cần phải lo lắng, cứ án chiến theo cách săn thú mà bình thường ta dạy ngươi, coi bọn chúng là cáo bay thỏ rừng là được rồi.

    Bọn chúng đi đường xa, sớm đã mệt mỏi rồi, khi tới thượng kinh cũng là thời khắc thiếu cảnh giác nhất, dưới sự xuất kỳ bất ý, nhất định có thể tiêu diệt toàn bộ bọn chúng."

    Bà ta hơi trầm ngâm một chút rồi lại nói: "Chuyện này cơ mật, ta không muốn để qua nhiều người trong hoàng tộc biết.

    Thế này đi, bảo đường huynh của ngươi dẫn mấy tâm phúc đi theo, với võ công và kinh nghiệm chiến trận của hắn, có thể đảm bảo các ngươi vạn vô nhất thất."

    Bà ta quay đầu lại nói với nữ quan đó: "Tháp Bất Yên, ngươi chọn một số nữ vệ trung thành đáng tin cậy, lại gọi La tướng quân đến, những người khác thì đừng kinh động."

    Bảo tâm phúc tham dự cơ mật, là thủ đoạn khiến bọn họ hiệu trung còn hiệu quả hơn cả ban thưởng, Tiêu Xước tất nhiên là hiểu rõ đạo lý trong đây.

    Tháp Bất Yên nghe xong dạ một tiếng, kéo La Đông Nhi ra ngoài.

    Bọn họ lần này đi là muốn phục kích Niêm Bát Cát sứ tiến.

    Niêm Bát Cát là một bộ lạc chính quyền liên minh ở tây thùy Khiết Đan, vào đời Hán triều là nơi du mục của tộc Thiết Lặc, vào triều Tùy thì thuộc Tây Đột Quyết, vào triều Đường thuộc Bắc Đình đô hộ phủ.

    Chính quyền trung ương triều Đường lụi tàn nhanh chóng, khi ngay cả các lộ tiết độ Trung Nguyên đều không có sức khống chế, nơi này liền đứng lên giành quyền tự chủ, khi Khiết Đan lập quốc, càng ngày càng cường đại, bọn họ lại xưng thần với Khiết Đan.

    Người Bắc Hán quốc là ỷ lại Khiết Đan nhất, cho nên sứ giả Hán quốc thường trú ở thượng kinh.

    Năm ngoái sứ tiết Niêm Bát Cát tới thượng kinh, từng có khúc mắc với sứ tiết Hán quốc, người Niêm Bát Cát tính tình thô dã, có men rượu là bất kể hậu quả, ngay tại đương trường rút đao chém chết phó sứ Hán quốc, Bắc Hán quốc hiện giờ quốc lực suy yếu, không dám đắc tội với ai, chỉ đành bấm bụng nuốt giận, có điều cái này cũng tính là song phương đã kết thù.

    Tiêu Xước trong tình thế bức bách, vì rơi vào đường cùng nên chỉ đành khuất phục với Tống quốc, nhưng bà ta lại sợ chuyện này sẽ tổn hại tới quốc uy của Khiết Đan, sẽ trở thành một lý do để các hoàng tộc Khiết Đan có rắp tâm khác công kích mình, cho nên muốn tìm một lý do đường hoàng để cự tuyệt việc không cứu viện Bắc Hán.

    Mà lý do này chính là lợi dụng thù cũ giữa Hán quốc và Niêm Bát Cát bộ, chế tạo một sự cố ám sát, từ đó mà tìm một lý do để Khiết Đan vứt bỏ Bắc Hán.

    Do đó, bà ta liền lệnh cho Đông Nhi từ quán dịch của Bắc Hán sứ tiết thường trú ở thượng kinh kiếm được một tín vật thân phận đủ để vu khống, chỉ đợi sứ tiết Niêm Bát Cát vào kinh liền dùng thân phận của người Bắc Hán ở trên đường phục kích, từ đo giá họa cho Bắc Hán.

    Tới lúc đó Khiết Đan liền có thể dùng lý do này để đuổi sứ tiết Hán quốc, tuyên bố hai nước đoạn tuyệt quan hệ.

    Chế tài nghiêm khắc như vậy, thứ nhất có thể phủi sạch quan hệ giữa Khiết Đan và Hán quốc, tìm một lý do đường hoàng để bọn họ cự tuyệt cứu viện Hán quốc, còn có thể mượn việc này để kéo gần quan hệ giữa họ và Nam Bát Cát bộ.

    Khánh vương hiện giờ chạy tới Ngâu châu, xây dựng quan hệ rất thân mật với Niêm Bát Cát bộ ở phía tây tây bắc, như vậy sẽ có thể cô lập được Khánh vương, kế hoạch này chính là một đá ném chết hai con chim.

    Tháp Bất Yên trung tâm cảnh cảnh với Hán quốc, đối với mệnh lệnh của Tiêu hậu luôn luôn thi hành chính xác, lập tức kéo Đông Nhi đi.

    Đông Nhi thầm kêu khổ, nhưng lại đành bất lực, cũng không tìm được cơ hội đế nói với quan nhân nhà mình.

    Thế là chỉ đành theo Tháp Bất Yên đổi y phục, mặc áo giáp mềm, khoác áo ngoài, âm thầm gọi một số nữ vệ tâm phúc rồi lặng lẽ ra khỏi cung.

    La Khắc Địch vừa tiễn Dương Hạo đi liền trở về phủ, cầm bình trà nóng uống hai chén thì Tháp Bất Yên và Đông Nhi tới.

    La Khắc Địch không hiểu gì ra phủ nghênh đón, Tháp Bất Yên đuổi người hầu, nói mật chỉ, La Khắc Địch không thể cự tuyệt, chỉ đành mặc giáp trụ chỉnh tề, dẫn theo mấy thị vệ tâm phúc, cùng bọ họ sải bước rồi ngoài rồi lên tuấn mã phi ra khỏi thành, hội hợp với những nữ vệ sát khí đằng đằng đứng ở cửa thành rồi đi về phía tây.

    La Khắc Địch vừa đi, Nhã công chúa liền đến, nghe nói La Khắc Địch theo Tháp Bất Yên, La Đông Nhi hai người rời đi.

    Nhã công chúa không khỏi trợn trừng mắt, lại muốn hỏi han lại kỹ càng, nhưng Nữu Lục Cát thì lại chẳng biết gì.

    Nhã công chúa khẩn trương, La Khắc Địch uống rượu thuốc một khi dược tính phát tác, Tháp Bất Yên thì không sao, nhưng La Đông Nhi chính là đường muội của hắn, một khi bọn họ có chuyện loạn luân gì, há chẳng phải là mình tạo thành nghiệt chướng ư?

    Nhã công chúa càng nghĩ càng thấy hoảng hốt, nàng ta có lòng tìm La Khắc Địch để ngăn chặn bi kịch xảy ra, nhưng chuyện mà tối nay La Khắc Địch phải làm quá cơ mật, Nữ Lục Cát chỉ nhìn thấy hắn cưỡng ngựa đi về phía thành tây, nào có biết chính xác được hắn đi đâu.

    Nhã công chúa muốn tới hỏi hoàng hậu, nhưng mình vô duyên vô cớ lại đi thăm hỏi mục đích của họ, nếu nương nương hỏi tới thì phải giải thích như thế nào đây?

    Nếu bị người ta biết được nàng ta đường đường là một công chúa mà lại đi hạ độc một nam tử, cho dù với tác phong thô dã hào phóng của người Khiết Đan, nàng ta là con cháu hoàng thất, từ giờ cũng không còn mắt mũi nào mà gặp người khác.

    Nhã công chúa vừa kinh lại vừa sợ, trong lòng đắn đo, đi đi lại lại ở ngoài phủ trạch của La Khắc Địch, không biết nên đi đâu.

    Người nhận lệnh của Da Luật Sở Cuồng, giám thị hành tung của Nhã công chúa dẫn theo một đội cung vệ quan binh của Da Luật Sở Cuồng, âm thầm mai phục ở chỗ tối, hắn vốn muốn án theo sự phân phó của Da Luật Sở Cuồng, tới bắt đôi thông dâm, tới lúc đó sẽ mời chủ tử ra mặt hòa giải, thu phục La đại tướng quân này, ai ngờ...

    Hắn cũng không hiểu vị Nhã công chúa này đi đi lại lại dưới hiên nhà làm cái gì, trong lòng ngu ngơ mù mờ, nhưng không dám để lộ hành tung, chỉ đành dẫn người kiên nhẫn nằm trong bụi cỏ, lẳng lặng tiềm phục.

    Đông Nhi từ nhỏ đã chịu kham khổ quen rồi, không thích được người khác phục thị, lại thêm tính tình của nàng ta điềm tĩnh, lại thỉnh thoảng sống ở trong cung, Do đó trong phủ không có một ai, chỉ có một đôi phu thê già vô cùng chất phác làm người sai vặt, quét dọn đình viện, phòng gian.

    Dương Hạo từ phủ của La Khắc Địch đi ra, trên đường lại đi qua chỗ ở của La Khắc Địch, khi hắn đi qua hậu viện, liền lặng lẽ nhảy vào trong trạch viện của Đông Nhi.

    Lúc này đã là buổi tối, nơi đây chính là bắc thành, người sống ở hoàng thành đều là quyền quý huân khanh, cao trạch đại viện, cứ tới buổi tối là trên đường không còn ai đi lại, do đó không có ai chú ý tới hành tung của hắn.

    Với thân thủ cao minh của hắn, tất nhiên nhảy tường vào nhà là chuyện hết sức dễ dàng.

    Dương Hạo tiến vào phòng ngủ, thấy Đông Nhi vẫn chưa trở về, hắn cũng không dám đăng đèn, liền cởi áo ngoài ra, chỉ mặc áo lót nằm tên giường mềm mang theo hương thơm nữ nhi của Đông Nhi, hai mắt nửa khép nửa mở điều dưỡng tính thần.

    Rượu Bồ Đào này quả thật là có tác dụng thúc tình, Dương Hạo cảm thấy trong bụng nóng phừng phừng, không khỏi cười thầm.

    Rượu đúng là thứ làm mốii cho tình dục, lại thêm rượu đỏ có tác dụng rất lâu, chỉ có điều... tựa hồ như tác dụng hơi quá rõ thì phải, chẳng lẽ rượu Bồ Đào thuần một màu xanh của thời đại này lại có tác dụng lớn vậy?

    Dương Hạo đột nhiên cảm thấy phản ứng thân thể hình như quá cường liệt, chỉ biết là thân thể của mình thả lỏng đã lâu, công pháp song tu lại tu luyện quá dài, một khi bị Đông Nhi dẫn đốt lửa dục, nhưng lại không thể thỏa thích phát tiết, cho nên tâm ma phát sinh, do đó cũng không nghi ngờ gì.

    Hắn nghĩ đến đây liền ngồi khoanh chân lại, có ý đứng muốn kháng cự với tâm ma của mình.

    Người tu đạo bình thường chú trọng rửa sạch tục miệm, thái thượng vong tình để củng cố đạo tâm, nhưng người tu đạo của một phái khác lại tìm ra lối tắt, dùng phàm nhân chi dục vốn luôn làm trở ngại tu đạo, ngược lại trở thành đá tốt của đạo, đó là hoan hỉ thiện của phật gia tu công pháp của đạo gia, tức mang theo ý dâm nhập định, để khắc chế tâm ma, làm kiên định đạo tâm, cuối cùng rời khỏi dục giới, sinh ra sắc giới.

    Loại tu hành này đạt tới đại thành giả, ở đạo gia được xưng là Ma Sư, ở Phật gia được xưng là Thượng Phẩm Ma Vương, mang theo một chữ ma, là bởi vì khi thừa nhận công phu cao thâm của bọn họ, đồng thời cũng bởi vì bọn họ thủy chung có một chỗ thiếu xót lớn.

    Bởi vì loại công pháp này tuy dễ tu hành, nhưng đạo cao một thước thì ma cao một trượng, định lực càng mạnh thì dâm dục càng cao, cho dù là người đạt tới dại thành cũng không thể tránh khỏi, cho nên với đạo hành của Lữ Đông Taân cũng không rời khỏi được nữ sắc.

    Công pháp của Dương Hạo vốn có loại tác dụng phụ này, cho nên không mảy may có chỗ nghi ngờ khác.

    Ý chí lực của hắn dần dần có tác dụng, hô hấp nặng nề cũng từ từ biến thành dài ra.

    Dương Hạo rất mãn ý với sức khống chế của mình, hai tay hắn đan vào nhau đặt trên tiểu phúc, từ từ thổ nạp.

    Hắn sao biết được mình hiện giờ không ngờ đã ăn lầm thượng phẩm, với định lực thiền của hắn, lại thêm phát tiết thỏa đáng, vốn đã đủ để áp chế tâm ma rồi, nhưng hắn lại uống bầu rượu Bồ Đào có thuốc, giống như là rót thêm dầu lên lửa, lúc này dược tính vẫn chưa phát tác, tựa như lửa còn chưa bùng cháy liền bị hắn cách tuyệt với không khí.

    Nếu một khí ý chí thất thủ, sẽ giống như bếp lò bị bịt kín đột nhiên có không khí lọt vào, lúc đó sẽ bùng cháy, hậu quá khó mà tưởng tượng được.

    Nhưng hắn lại hồn nhiên không phát giác ra, còn cho rằng định lực của mình càng lúc càng thâm hậu, trong lòng có chút dương dương đắc ý.

    Lúc này, trên đường xuất thành, La Khắc Địch đang mai phúc ở trên Hải Lặc lĩnh cách thượng kinh thành sáu dặm, nằm giữa một đám nữ vệ cung đình, lại có chút không nhịn được, bắt đầu nổi lòng hươu ý vượn.

    Trên lĩnh cỏ dại mọc um tùm, còn có cây cối thưa thớt, dưỡi lĩnh có một con suối nhỏ uốn lượn, nước suốt chảy róc rách.

    La Khắc Địch nằm ở trên lĩnh, dần dần cảm thấy thân thể có gì đó khác lạ.

    Hắn không uống nhiều rượu Bồ Đào bằng Dương Hạo, nhưng định lực thiền của hắn cũng không bằng Dương Hạo, tuy nói rằng hắn là một vị đại tướng quân, sát phát quyết đoán, dù Thái Sơn sụp đổ ở trước mặt cũng không đổi sắc, nhưng đó là ở trên chiến trường.

    Còn trên chiến trường tình dục, hắn chẳng qua chỉ là một mao đầu tiểu tử huyết khí phương cương mà thôi.

    Đặc biệt là trên đường cưỡi ngựa phóng nhanh, khí huyết cả người tản ra, nằm ở đó, hắn cảm thấy trong cơ thể nổi lên từng trận từng trận sóng triều tình dục xa lạ, khó trấn áp, khiến hắn nh lòng hốt hoảng.

    Hắn nằm sấp ở đó, hai tâm nắm chặt một túm cỏ, thân kéo căng như một cây thương, những nữ binh mà bình thường hắn căn bản không nhìn thêm dù là một lần, lúc này tựa hồ như có sức hấp dẫn rất lớn đối với hắn.

    Cảm quan của hắn dường như mẫn duệ hơn bình thường gấp nhiều lần, cho dù là tiếng hô hấp khe khẽ, tiếng nói chuyện nho nhỏ, thậm chí là thân hình mặc kình trang rất khó nhìn ra đường cong của họ đều kích thích sự hô hấp của hắn, trêu trọc lỗ tai của hắn, hấp dẫn ánh mắt của hắn.

    "Không đúng, không đúng..."

    La Khắc Địch lẩm bẩm.

    "Tướng quân đại nhân, có chuyện gì không đúng vậy?"

    Thoát Nhi Quả Quả ở gần nhất, hỏi khẽ.

    La Khắc Địch quay đầu nhìn xung quanh, phun ra một hơi khí nóng, nói khẽ: "Nơi này... gọi là Hải Lặc lĩnh phải không?

    Vốn mọc đầy cây cỏ mới phải?

    Truyền thuyết nói rằng cây dẫn tính âm, thường tụ khí âm hồn, ta hình như trúng tà rồi..."

    Thoát Nhi Quả Quả ồ một tiếng, nói khẽ: "Đại nhân, trong tiếng Khiết Đan chúng ta, Hải Lặc có nghĩa là cây du, không phải là cây cột buồm.

    Nơi này có thể tụ quỷ hồ gì chứ, sát khí của tướng quân nặng như vậy, nếu thực sự là có cô hồn dã quỷ gì thì cũng phải... ai sờ ta đó...A!

    Thoát Nhi Quả Quả hô khẽ một tiếng, vội vàng ôm lấy miệng, nàng ta đang ghé sát vào La Khắc Địch để nói chuyện, đột nhiên cảm thấy một cánh tay sờ vào mông của mình, còn cho rằng là tỷ muội nào đó đùa giỡn mình, vừa dùng sức đập ra thì lập tức chủ nhân của bàn tay to đó chính là La Khắc Địch, không khỏi ôm lấy miệng, giật mình trừng mắt nhìn hắn.

    La Khắc Địch dược tính phát tác, vốn đã tâm tình lay động, không thể tự kiềm chế, khi Thoát Nhi Quả Quả "ồ" lên một tiếng, lọt vào trong tai giống như là tiếng gió vi vu, một bàn tay bất tri bất giác đặt lên phần mông của nàng ta, khi sờ tới cặp mông tròn trịa đẫy đà đàn hồi mà mềm mại ấy, La Khắc Địch lần đầu tiên phẩm vị mị lực của dị tính đã triệt để mất đi ý thức, tay hắn lại sờ lên dần.

    Tim Thoát Nhi Quả Quả đập thình thịch, lại kinh ngạc lại vừa vui mừng, nói: "La tướng quân... không ngờ... không ngờ lại thích ta... nhưng ở chỗ này... tướng quân đại nhân gan hình như cũng lớn quá rồi..."

    Thoát Nhi Quả Quả nắm lấy bàn tay lợn đang ăn đậu hủ trên mông mình, xấu hổ nói: "Nơi này không được đâu, tướng quân nếu thích ta, đợi khi trở về..."

    Nàng ta vừa nói tới đây, đột nhiên cảm thấy một luồng hơi nóng rực phả lên mặt, kinh ngạc ngẩng đầu lên thì thấy La Khắc Địch hai mắt trợn tròn, giống như một con sói tung người lao tới nàng ta.

    Thoát Nhi Quả Quả đầu tiên là ngây ngốc, sau đó thì lập tức "xoạt" một tiếng, trước ngực lạnh toát, y phục đã bị xé rách rồi, Thoát Nhi Quả Quả sợ tới phát khóc, nói: "Người đâu, La đại nhân hắn... hắn trúng tà rồi!"

    Nữ binh ở xugn quanh giật nảy mình trừng mắt nhìn về phía này...

    ...

    Trong đại trướng vắng lặng như tờ, Thất Phưởng và Quách Tập chậm rãi đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi.

    Vừa thấy Tiêu Xước đuổi người hầu đi, bọn họ liền hiểu rằng hoàng hậu tất cả chuyện cơ mật muốn thương nghị, không khỏi thấp thỏm đứng dậy.

    Tiêu Xước chậm rãi rời khỏi chỗ, hai hàng lệ đột nhiên ứa ra, Thất Phưởng và Quách Tập thấy vậy liền giật nảy mình, hoảng hốt nói: "Nương nương..

    đây... là ý gì?"

    Tiêu Xước đột nhiên khóc lóc quỳ xuống đất, nức nở nói: "Hai vị đại nhân, cha ta chết sớm, lại không có huynh đệ, trong tộc không có trợ lực thân tín.

    Hiện giờ hoàng thượng thân thể yếu đuối, khó mà để ý được tới triều chính, chư vương tông thất nắm binh tự lập, giống như hổ đói rình mồi.

    Tiêu Xước tuy có phong quang ngày hôm nay, nhưng là một gốc cây không rễ, tộc chúc hùng cường, ai ai cũng mang dị tâm, biên phòng chưa yên, tứ phương đã nổi dậy, Tiêu Xước thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt."

    Vừa thấy bà ta quỳ xuống, Thất Phưởng và Quách Tập liền sợ hãi quỳ xuống theo, liên tục khấu đầu, vừa nghe thấy Tiêu Xước nói vậy, hai vị lão thần liền dập đầu nghe binh binh, kích động nói: "Chỉ cần có lão thần ở đây, thề sẽ bảo vệ hoàng thượng, nương nương, quyết không dung thứ cho gian nịnh làm loạn.

    Lão thần tuy đã già, nhưng cam nguyện đứng trước ngựa để nương nương sai bảo, một khi có mệnh lệnh gì, lão thần không bao giờ không tuân.

    Nương nương xin đứng dậy đi, chớ có làm tổn thọ của lão thần."

    Tiêu Xước được bọn họ đỡ dậy, rưng rưng nước mắt, nói: "Hai vị đại nhân, thực sự không dám giấu, Khánh vương tuy phản, Ngưu Cánh đã lộ móng vuốt, trầm đều có thể phòng bị.

    Nhưng trong triều... lại có một đám người khác nhăm nhe hoàng vị, đối với bản cung minh thương ám tiễn, thi triển thủ đoạn.

    Bọn họ thấy bản cung trọng dụng hiền thần giống như hai vị ái khanh đây, liền nói rằng bản cung xa rời hoàng tộc, trọng dụng dị tính (người khác họ), lôi bè kết phái, đối với bản cung vừa đấm vừa xoa, bản cung… thật sự là không thể chịu nổi."

    Thất Phưởng và Quách Tập nghe vậy không khỏi biến sắc, bọn họ không phải là hoàng tộc, hiện giờ có thể nắm giữ đại quyền của nam bắc lưỡng viện, toàn là nhờ vào sự sủng tín của hoàng hậu.

    Bọn họ sớm đã biết rằng người trong hoàng tộc đối với việc bọn họ chiếm cứ vị trí cao này mà sinh lòng bất mãn, nhưng không ngờ lại đã đấu tranh tới mức độ này.

    Bọn họ trị chính hai năm nay, trung tâm cảnh cảnh làm việc gì triều đình, quả thực đã đắc tội với không ít người quyền quý phạm pháp, nếu hoàng hậu một khi không chống nổi mà buông bỏ bọn họ, vậy thì kết cục của bọn họ đúng là sống không bằng chết rồi.

    Tiêu Xước lại nói: "Nhưng bản cung biết hai vị đại nhân là trung lương, há chịu vứt bỏ?

    Hiện giờ bản cung có ý quét sạch gian nịnh trong triều, hai vị đại nhân có nguyện cùng tiến cùng lui với bản cung hay không?"

    Thất Phưởng và Quách Tập nghe thấy vậy, không khỏi suy nghĩ nhiều, dưới cái nhìn ngân ngất lệ của Tiêu Xước, hai vị lão thần trong lòng không khỏi sinh ra hào khí thời niên thiếu, lập tức đặt tay lên ngực, trầm giọng nói: "Lão thần xin phát thệ với lão thiên chí cao vô thượng, hoàng hậu một khi có lệnh gì, sẽ quyết nghe theo, thề phục vụ quên mình vì nương nương!"

    Tiêu Xước lau nước mắt, nói: "Được, Da Luật Hưu Ca tướng quân đối với ta một mực trung tâm cảnh cảnh, hắn không lâu nữa sẽ về kinh, ta có ý muốn dùng thủ đoạn lôi đình để làm sạch gian nịnh trong triều, chỉ bằng vào Hưu Ca tướng quân thì khó có thể được như ý, vẫn cần phải nhờ hai vị đại nhân ra sức tương trợ."

    Hai người vừa nghe thấy Da Luật Hưu Ca tay nắm mười vạn cung vệ quân cũng ra sức vì nương nương, trong lòng càng vững trãi hơn, trầm giọng nói: "Xin tùy nương nương phân phó."

    Tiêu hậu mừng rỡ, lập tức cầm một cái chén lớn tới, tự mình rót đầy rượu ngon, lấy bội đao cắt ngón tay, nhỏ vào trong chén.

    Thất Phưởng và Quách Tập thấy vậy liền biết rằng nương nương là muốn uống máu ăn thề với bọn họ, thế là hai người cũng rút bội đạo ra rạch ngón tay, nhỏ máu vào trong chén rượu.

    Tiêu hậu bưng chén lớn, cao giọng nói: "Hôm nay ta cùng hai vị đại nhân uống máu ăn thề, sau này đồng sinh đồng tử, cùng chung phú quý!"

    Nói xong liền cầm chén lớn lên uống.

    Thất Phưởng và Quách Tập hai vị lão thần vội vàng cũng cầm chén rượu của mình lên uống.

    Một chén rượu nóng vào bụng, Tiêu hậu mặt đỏ bừng, mắt mơ màng, bà ta lại cầm một chén rượu, nói: "Sau khi thành công, ta sẽ gia phong hai vị đại nhân làm Đại Vu Việt, con cháu đời sau vĩnh viễn được hưởng sự che trở."

    Nói xong lại một hơi uống cạn, Thất Phưởng và Quách Tập nghe vậy liền mừng rơn.

    Đại Vu Việt vốn là quan chức Khiết Đan, khi Khiết Đan mới lập tước quan chức rất đơn giản, Vu Việt là tương đương với tể tướng, nắm toàn bộ quân chính đại quyền, đợi sau khi học tập theo Trung Nguyên thiết lập thể chế quan chức kỹ càng rồi, Vu Việt lại thành một tước vị, gần như là thuộc quý tộc công huân lớn nhất, địa vị hiển hách, hơn cả bá quan và vương tước, trên lễ nghi là bình đẳng với đế vị, cùng xưng là sánh ngang với vuia Đây là điều vô cùng vinh diệu.

    Thất Phưởng và Quách Tập vui mừng quá đỗi, đừng nói một thân phú quý của bọn họ đều lệ thuộc vào Tiêu Xước, chỉ vì phần vinh diệu vô cùng này thôi thì còn có gì mà phải sợ?

    Tiêu hậu lại cầm chén thứ ba lên, thân hình lảo đảo, hai má đỏ rực, nhưng anh khí bức người, nói: "Bát thứ ba này là ta cung hai vị đại nhân ăn mừng trước, chúc chúng ta đại kế ắt thành, vì trăm năm thái bình của Khiết Đan ta!"

    "Cạn!"

    Ba người chạm cốc, đỏ cả bát rượu đầy vào bụng.

    Cổ gắng đứng vững để tiễn hai vị đại thần cưỡi ngựa rời đi, đại sự mà Tiêu Xước bày mưu đã thành công, tuy là men say trào lên, nhưng không thể kìm được mà lòng tràn đầy vui sướng chỉ hận không thể cùng người ta nói hết nỗi vui mừng trong lòng.

    Cung nữ ở bên cạnh vội vàng bước lên đỡ Tiêu Xước, Tiêu Xước đã say mèm hồn nhiên quên mất đã sai Đông Nhi đi làm sứ mệnh bí mật, bà ta hai mắt lờ đờ bám lên người thị nữ đó, hàm hồ phân phó: "Tới... tới phủ thượng của La thượng quan..."

    Chương 387:Cơn giận của nữ hoàng

    Hai nữ vệ đỡ Tiêu Xước tới trước phòng của La Đông Nhi, gọi khẽ: "La thượng quan...."

    "Không cần... gọi nàng ta đâu."

    Tiêu Xước sắc mặt đỏ như ráng chiều, mắt lờ đờ xua tay bảo, nói xong liền giãy khỏi tay họ, lắc lư đẩy cửa tiến vào phòng.

    Trằng treo trên cao, sáng rỡ lọt qua khung cửa sổ mà vào, màn giường hơi lay động, lờ mờ nghe thấy tiếng hít thở gấp rút.

    "Nha đầu này, lại tu luyện công pháp mà ta truyền thụ cho ư?"

    Tiêu Xước mơ màng nghĩ, cảm giác buồn ngủ xộc lên đầu, nàng ta ngáp một cái, bước tới trước bàn, sờ thấy một ấm trà lạnh, thuận tay cầm lên uống một ngụm thật thống khoái, sau đó nhắm mắt lại cởi quần áo, mặc đồ lót lảo đảo bước tới cạnh giường, vừa vén màn vừa rón rén thò đầu vào.

    "Ô…

    đừng... luyện nữa..., hơi sớm, hơi sớm..."

    Còn còn chưa nói xong một câu, Tiêu Xước liền mơ mơ màng màng thiếp đi, đầu óc của nàng ta đã quay cuồng, cảm giác như trời đất quay mòng mòng, thò tay ra sờ thấy người bên cạnh liền dang tay ra ôm, muốn mình ngủ được yên ổn hơn.

    Thần chí của Dương Hạo đã hoàn toàn rơi vào trong hỗn loạn, chỉ bằng vào bản năng trường kỳ tu hành, cố gắng chống đỡ trong khổ sở, cái thân hình mềm mại ở bên cạnh dựa sát vào mình, mùi thơm dụ người của da thịt ùa vào mũi, cảm giác thân thể nữ nhân mềm mãi đẫy đà, một chút tâm trí đang khổ sở chống đỡ của Dương Hạo giống như là sông lớn làm vỡ đê, thất thủ toàn diện, hắn rống lên một tiếng, đè lên Tiêu Xước.

    Hắn hiện tại giống như một khuôn sắt bị nung đỏ, cần được nhúng vào nước suối mát lạnh thì mới có thể giảm bớt được nhiệt độ cao tới thấu xương của hắn.

    Trong bụng hắn giống như có từng cơn sóng lớn đang kêu gào phẫn nộ, cần một chỗ để phát tiết, hòng phóng thích khí thế cuồn cuộn.

    Hắn cần một nữ nhân, hắn mẫn duệ cảm giác được rằng, bên cạnh chỉ có một nữ nhân, hơn nữa là một nữ nhân trẻ tuổi thơm phức, hắn lao tới, xé rách cái áo lót mỏng manh đó...

    Tiêu Xước nằm mơ, mơ thấy một giấc một xuân.

    Trong mộng hư hư ảo ảo, bà ta tựa hồ như trở về đêm đầu của mình.

    Phu quân ở trong mộng so với bộ dạng yếu ớt vô lực hiện giờ thì dũng mãnh hơn cả trăm lần.

    Giấc mộng này quá chân thực, hai mắt bà ta tuy vì men rượu mà không thể mở ra được, nhưng cơn đau giống như là bị xé rách đó lại vẫn vô cùng chân thực, truyền vào óc bà ta một cách rất rõ ràng...

    Dương Hạo tận tình phát tiết, cặp đùi đang quấn vào hông thon dài đẫy đà, so với mỹ ngọc còn ôn nhuận hơn, so với gốm mịn còn trơn nhẵn hơn, thân thể dưới sự trùng kích của mình đang không ngừng uốn éo thì mềm oặt như không xương.

    Dưới người hắn tuyệt đối là một cực phẩm vưu vật, nhưng Dương Hạo lúc này lại không thể thưởng thức kỹ càng, hắn giống như là trâu xéo mẫu đơn, hai tay dày xéo hai quả đào ngọc phong mãn mềm mại, rồi đâm sự phấn khích của mình vào trong cái chỗ sâu thẳm nhất, đổi lại là tiếng kêu như thiên nga trúng tên.

    Thổng khổ không kéo dài quá lâu, dần dần, trong tiếng giường kêu kẽo kẹt bắt đầu xen lẫn tiếng rên rỉ tiêu hồn của Tiêu Xước, sự sát phạt hung mãnh chưa bao giờ nàng ta được thể nghiệm đã khơi dậy dục vọng chôn sâu trong lòng nàng ta.

    Tiếng động lạ thường ở trong phòng không khỏi truyền tới tai cái nữ vệ đứng ở bên ngoài, mấy nữ vệ nghe thấy tiếng rên rỉ như tiêu hồn ở trong phòng thì đều sợ hãi không thôi, những bí mật trong cung bọn họ cho dù là chưa hề nhìn thấy thì cũng đã được nghe thấy rất nhiều.

    Bọn họ không biết ở trong phòng là La thượng quan được nương nương sủng ái đang chơi trò giả phượng hư hoàng với nương nương, hay là hoàng hậu nương nương đêm xuân tịch mịch đang ở trong nhớ tới tình lang.

    Bọn họ chỉ biết rằng loại chuyện này tuyệt không phải là một chuyện tốt, thế là không hẹn mà cùng lui ra xa, lui tới chỗ mà bọn họ không nghe thấy được thanh âm này nữa.

    Tiêu Xước trước giờ chưa từng có loại xuân mộng như thế này, không những vô cùng chân thực, hơn nữa còn tràn trề hưng phấn.

    Bà ta mở mắt ra, muốn làm tỉnh táo lại ý thức, nhưng hiệu lực của men rượu lại khiến thần chí của bà ta phiêu hốt bất an, trong lúc đang điên điên đảo đảo, Tiêu Xước chỉ cảm thấy thân hình cũng mình tê rần khó có thể động đậy, xương cốt trên người như muốn dũng động, tình dục như sóng gợn, từng đợt từng đợt trùng kích thân tâm của bà ta...

    Đột nhiên, bà ta ta hét lên một tiếng, ôm chặt lấy nam nhân ở trên người, cắn một miếng vào đầu vai của hắn, máu tanh ngọt tràn vào miệng, thân hình của bà ta run lên, bà ta đây là lần đầu tiên thể nghiệm được dạng khoái nhạc này, không ngờ lại tiêu hồn thực cốt như vậy.

    Bà ta thở hổn hển, chỉ mong sao giây phút này là vĩnh hằng, vĩnh viễn dừng tỉnh lại.

    Mộng đẹp vẫn chưa tỉnh, bà ta vẫn đang tiếp tục mơ.

    Một lần rồi lại một lần, Dương Hạo giống như một con sư tử không biết mệt mỏi, hết lần này tới lần khác phát tiết dục vọng giống như là lửa cháy của mình, cho tới lần phát tiết lâm li sướng khoái cuối cùng, mới nằm bẹp trên thân hình sớm đã mềm oặt như bùn mà ngủ say.

    Trời sáng rồi, Dương Hạo mấp máy mắt, thần chí chưa tỉnh đã lập tức nhớ tới điều cổ quái đêm qua.

    Ký ức giống như là mộng cảnh xộc lên đầu, Dương Hạo lập tức kinh hãi: "Hỏng rồi, ta đêm qua tâm ma phản phệ, thần trí mất hết, không biết đã dày vò Đông Nhi thành thế nào rồi."

    Hắn trong lòng quýnh lên, ngồi bật dậy.

    Hắn vừa động đậy, hình người ngọc thể nhẵn mịn, tóc tai tán loạn, mặt đầy dấu lệ đang nằm co quắp trên giường lập tức phát giác ra.

    Dương Hạo vừa mở mắt liền thấy một đôi chân ngọc lăng không bay tới, "bốp" một tiếng đá vào yết hầu của hắn.

    Hai mắt Dương Hạo nhìn chằm chằm vào chân ngọc vắt ngang trước ngực, săn chắc nhẵn mịn, thẳng băng thon dài, da thịt óng ánh trong suốt, ngay cả đầu gối cũng không lồi ra một chút nào, cái duy nhất làm hỏng mỹ cảm của nàng ta chính là một chuỗi vết hôn lấm tấm trên đôi chân giống như là mỡ dê, đậu hủ của nàng ta...

    Hắn chỉ nhìn được tới đây, sau đó thì hai mắt trợn lên, ngẩng mặt lên trời rồi ngã xuống.



    Vương Bằng ngồi trong đại lao u ám, một mình vui vẻ uống rượu, trước mặt là một cái đầu dê, còn có một đĩa tai lợn.

    Hắn từng có một biệt danh, gọi là Đại Đầu.

    Hiện tại, hắn được người ta kính xưng là vương gia, trên một mẫu ba phân đất của hắn, hắn quả thực đáng được xưng vương.

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu bỏ hắn một mình truy cản quân đội Khiết Đan đi sau, Đại Đầu giống như là một con ruồi ở phụ cận tìm bọn họ rất lâu, sau cùng không tìm thấy tiểu Lục và Thiết Ngưu, nhưng đụng phải một nhánh tán binh Khiết Đan, bị chúng lôi về thượng kinh.

    Nhánh tán binh đó hộ tống một vị tướng quân, vị tướng quân này tên là Da Luật Hàn, hắn trong trận chiến ở Tử Ngọ Cốc bị chặt đứt cánh tay trái, sau khi làm công tác cứu hộ bảo vệ tính mạng, liền do hơn một trăm thân vệ hộ tống hắn về nước, Đại Đầu bị bắt tới thị hầu việc ăn ngủ của hắn.

    Sau khi về tới thượng kinh, Da Luật Hàn bởi vì mất đi một cánh tay mà không thể tái nhiệm quân chức, liền bị điều tới Di Ly Tất viện, đảm nhiệm chức Hữu Di Ly Tất, chấp chưởng hình ngục tư pháp.

    Đại Đầu thì ở trong nhà Da Luật Hàn làm gia nô, việc gia nô này căn bản cũng vẫn an phận, cho tới khi có nữ nhân dần dần nổi lòng xuân thì mới không được yên phận nữa.

    Nữ nhân này chính là trưởng nữ của Da Luật Hàn, một phụ nhân về nhà mẹ thủ tiết, chính vì vậy Đại Đầu liền nổi vận đào hoa.

    Tuy nói rằng đóa hoa đào này thân thể quá béo mập, so với hắn còn to hơn, hơn nữa so với hắn còn lớn hơn ba tuổi, nhưng tự dưng có vận đào hoa như vậy, ngày tháng cũng hắn liền thăng hoa.

    Từ một gia nô, lắc mình biến thành cô gia tử của Da Luật lão gia gia, lão trượng nhân còn cho hắn làm chức lao đại quản sự ngày hôm nay.

    Mặc dù lão bà hơi già một chút, hơi xấu một chút, nhưng đối với chồng lại rất ôn nhu, một lòng một dạ theo hắn sống qua ngày.

    Hiện tại hai người lại có con nhỏ, Đại Đầu cũng chấm dứt những ý nghĩ khác, một lòng định cư ở nơi này.

    Hắn vốn chỉ là một tên lưu manh ở Phách châu, nếu không phải là nhờ vào hai vị huynh đệ rất giỏi đánh nhau, vậy hắn sẽ luôn bị người ta khi phụ.

    Nhưng hiện giờ, hơn trăm ngục tốt ở đây đều cung kính gọi hắn một tiếng vương gia, bất kể vốn là quan nhi bao lớn, nhưng phàm là phạm nhân tiến vào thiên lao này, đều phải gọi hắn một tiếng vương gia.

    Trong đây, hắn nắm đại quyền sinh sát trong tay, cho dù là một đại tướng quân thống binh mấy vạn, một hoàng tộc quyền quý, tiến vào nơi này rồi đều phải quỳ gối trước hắn.

    Ngày trước Khánh vương mưu phản, những người quyền quý bị tống vào trong lao thực sự là không ít, trực tiếp chết trong tay hắn cũng có mấy người.

    Người tiến vào thiên lao rồi, có thể trở lại nhân gian cũng chẳng có được mấy ai.

    Chẳng may đánh chết nạn nhân rồi, chỉ việc báo một tiếng là phạm nhân mắc bệnh nên qua đời, giống như là bóp chết một con kiến vậy, không có ai thực lòng đi thẩm vấn làm gì cả.

    Ở trong đại lao này, hắn đương nhiên chính là vương, ngục vương.

    Mấy ngày trước, hắn nhìn thấy Dương đại ca rồi, hắn sớm đã biết tiểu Lục, Thiết Ngưu bọn họ đều đã làm đại tướng quân.

    Hắn đoán rằng Dương đại ca lần này tới đây, bất kể có phải đúng là xuất sứ vì Tống quốc hay không, thì hắn nhất định cũng sẽ nghĩ biện pháp cướp đại tẩu đi.

    Sau này muốn lén lút gặp bọn họ một lần cũng khó khăn, nhưng hắn thỏa mãn rồi.

    Biết rằng chị dâu không sao, sẽ không bởi vì mình lam nguy mà sợ chết khiếp nữa, hắn thỏa mãn rồi.

    Biết rằng huynh đệ đều khỏe mạnh, thế là hắn thỏa mãn lắm rồi.

    Điều tiếc nuối duy nhất là hắn không còn cơ hội cùng đại ca, tiểu Lục, Thiết Ngưu cùng nhau uống rượu nữa, giống như là lúc còn ở Phách châu vậy, bốn huynh đệ ngồi cùng nhau, uống một cách sướng khoái lâm ly, những ngày tháng như vậy sẽ không còn nữa.

    Nhưng hắn không thể đi gặp bọn họ được, huynh đệ sẽ không tha thứ cho sự hèn nhát của hắn, hắn cũng không còn mặt mũi nào mà đi gặp đại tẩu của mình.

    Khi bọn họ làm đại tướng quân, Đại Đầu hắn không thể bò lên, lúc này, càng không thể đi gặp bọn họ.

    Nhưng đại ca, đại tẩu bọn họ có thể bình an quay về cố thổ, còn hắn, chỉ có thể vĩnh vĩnh ở lại nơi này, Đại Đầu ngày trước kết nghĩa ở Phách châu, sớm đã nên chết ở Tử Ngọ cốc rồi.

    Đại Đầu...

    đã chết rồi.

    "Haizzz."

    Lại một chén rượu nữa vào bụng, Đại Đầu thở dài một tiếng, lúc này "két" một tiếng, cửa nhà lao được mở ra, ánh sáng chói chang chiếu vào, Đại Đầu hơi nheo mắt lại, hắn còn chưa kịp ồ lên thì đã thấy mấy bóng người từ ngoài cửa lách vào, áo đỏ, thắt lưng bó chặt màu xanh, giày bó tới đầu gối, ngực nhô cao.

    Đại Đầu giật nảy mình, vội vàng đứng dậy, hắn nhận ra thân phận của những người vừa tới, những người này đều là cấm vệ trong cung, bởi vì hiện tại người nắm quốc chính là hoàng hậu nương nương, cho nên nhánh cấm vệ quân này là đều là nữ binh.

    "Mấy thị vệ tỷ tỷ đích thân đến, phải chăng là dẫn theo phạm nhân trọng yếu nào đó theo?"

    Đại Đầu đã nhìn thấy mấy nữ vệ đó dẫn theo một phạm nhân bị trói chéo tay, trên mặt phạm nhân có đeo mặt nạ, miệng thì bị buộc dây thừng, kiểu phạm nhân bị trói như thế này hắn trước giờ chưa từng thấy.

    Một nữ vệ lạnh lùng nhìn hắn một cái, quát: "Vấn đề không nên hỏi thì đừng có hỏi."

    "Vâng vâng vâng!"

    Đại Đầu xoa xoa tay, trợn mắt lên ra hiệu cho mấy tên ngục tốt đang chạy đến, phất tay bảo chúng đứng sang một bên, gật đầu cười xiểm nịnh, nói."

    Vậy mấy vị thị vệ tỷ tỷ có phân phó gì không?"

    Nữ vệ binh đó trầm giọng, nói."

    Tìm một lao phòng yên tĩnh."

    "Dạ."

    "Bỏ trống toàn bộ lao phòng xung quanh."

    "Dạ."

    "Một ngày ba bữa chúng ta sẽ đưa đến, người của các ngươi không được phép tiếp cận."

    "Dạ."

    Đại Đầu không cười nữa, hắn đột nhiên ý thức được phạm nhân này nhất định là không đơn giản.

    "Người này ngươi cần phải trông chừng cho tốt, ai nhìn thấy mắt hắn thì móc mắt, ai nghe thấy giọng nói của hắn thì chọc thủng tai.

    Ai dám nói chuyện với hắn thì cắt lưỡi."

    Đại Đầu biến sắc, có chút hèn mọn nói: "Dạ."

    Nữ vệ dẫn đầu lại nói thêm một câu:"Ai làm trái những quy củ trên, sau khi móc mắt chọc thủng tai cắt lưỡi thì sẽ bị bắn quỷ tiễn, ngươi hiểu chưa!"

    Bắn quỷ tiễn, là một loại hình pháp đặc biệt của Khiết Đan, chính là treo người ta lên rồi loạn tiễn xuyên tim, bắn cho chết tươi, nghe thấy những lời phân phó nghiêm khắc này, Đại Đầu không khỏi biến sắc, những ngục tốt cũng đều rùng mình sợ hãi, khi nhìn tên tù phạm đeo mặt nạ đó, quả thực là như thấy ôn thần.

    Tên này rốt cuộc là ai?

    Lần trước Khánh vương mưu phản, có một vị vương gia phản nghịch bị tống vào lao ngục đợi trị tội cũng không có loại đãi ngộ đặc biệt như thế này.

    Tuy rằng mọi người đều rất hiếu kỳ, nhưng không ai dám hỏi.

    Nữ vệ đầu lĩnh nói xong liền trừng mắt hạnh lên, quát: " Còn không mau đi chuẩn bị!"

    "Vâng vâng vâng..."

    Đại Đầu hoảng hốt dẫn vài ngục tốt chạy vào trong đại ngục.

    "Tên ôn thần này là ai vậy, trực tiếp xử tử không phải là xong ư, tống tới chỗ chúng ta làm cái gì.

    Sờ vào là tử, chạm vào là chết, hắn quả thực còn đáng sợ hơn là diêm vương."

    Đại Đầu vừa kêu khổ vừa thu xếp lo liệu, àn bài một lao phòng yên tĩnh, xung quanh lao phòng toàn bộ đều trống không , hắn rút tất cả lao phòng ở một phía ra, hơn một trăm lao phòng, từng gian từng gian toàn bộ bỏ trống, để một gian ở trong cùng làm phòng giam.

    Còn những phạm nhân khác, toàn bộ ép vào trong các lao phòng ở phía bên kia, mọi người chen chúc nhau cũng được, chết một tên thì bớt một tên.

    Đợi hắn thu thập thỏa đáng xong, nữ vệ binh đó dẫn người tự mình vào tuần sát một vòng, hài lòng gật đầu rồi gọi người tống phạm nhân vào trong.

    Lúc này, Đại Đầu và đám thủ hạ sớm đã chạy mất.

    La Khắc Địch vốn được Tháp Bất Yên và La Đông Nhi gọi đi giúp đỡ một tay lại mang lại không ít phiền phức, suýt nữa thì làm bại lộ hành tung của họ, may mà vào lúc nguy cấp cuối cùng cũng bị chế trụ, bảo đảm các nàng thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.

    La Khắc Địch sau khí "trúng tà" khí lực lớn vô cùng, mấy nữ binh cùng nhau động thủ cũng không chế trụ được hắn, trong lúc đánh nhau La Khắc Địch lăn xuống chân núi, rơi vào khe suối, bị nước suối lạnh toán khiến cho tỉnh lại, cho nên mới bị các nữ binh ùa lên vật xuống đất, trói lại như giết lợn.

    Đợi khi trói xong được La Khắc Địch, các nữ binh đều mệt đến đầm đìa mồ hôi, vừa hay lúc này xa đội của Niêm Bát Cát tới nơi, nếu sớm hơn một khắc, e rằng sẽ nghe thấy tiếng đánh nhau ở sau sườn núi rồi.

    Tháp Bất Yên và La Đông Nhi lập tức hành động, mấy loạt mưa tên đột ngột bắn ra đã giết chết một nửa người trong xa đội, lại giục ngựa tiến lên trước giết chết những kẻ còn may mắn sống sót.

    Sau cùng kiểm tra từng tên một, không lưu lại một người sống nào.

    Đợi khi kiểm ta xong lại ném một tín vấn của sứ giả Hán quốc vào trong đống tử thi, sau đó thì vội vàng rời khỏi hiện trường.

    La Khắc Địch đáng thương thì bị trói ở đó, bị tình dục dày vò, đám hổ cái ở bên cạnh thì đều xông lên giết người rồi.

    Đợi khi bọn họ kết thúc chiến đấu mà quay lại thì La Khắc Địch đã không còn như si như cuồng nữa, lại biến thành đầu óc không tỉnh táo.

    Đám người La Đông Nhi không dám cởi trói cho hắn, chỉ đàng khênh hắn lên một con ngựa, do thị vệ của hắn chăm sóc.

    Tất cả n nhất trí cho rằng La tướng quân trúng tà rồi, cho nên mới là ra chuyện hoang đường như vậy.

    Tháp Bất Yên còn vỗ ngực bảo chứng với La Đông Nhi, sau khi về thành nhất định sẽ giúp nàng ta tìm một đại vu sư đạo hạnh cao thâm gọi đại thần đuổi tà cho đường huynh của nàng ta.

    La Đông Nhi thực sự là không nghĩ ra lý do khác, chỉ đành đáp ứng.

    Trong đám nữ binh có không ít người hoặc nhiều hoặc ít cũng mang theo thương tích, bọn họ không dám lập tức vào thành, sợ bị mật thám của người khác nhìn thấy, chỉ dành băng bó qua loa một phen rồi giục ngựa tới phía sau một tòa núi cách thượng kinh không xa, đợi sau khi trời sáng người qua lại đông đúc mới lén lút trà trộn vào thành.

    Tới trưa ngày thứ hai, bọn họ mới ra khỏi khe núi, từ cửa đông về thành.

    Thị vệ trong cung thường xuất thành săn bắn diễn võ, trên người cho dù có vết máu cũng có thể là máu mà vật săn, chỉ là người bị thương nặng thì phải che giấu, để tránh bị người khác nhìn ra sơ hở.

    Bọn La Đông Nhi trên đường về thành, trước tiên đưa La Khắc Địch về phủ, sai người trông chừng thật kỹ rồi mói hớt hải vào cung.

    Tiêu Xước sắc mặt trắng bệch lúc này đang ngồi trong phòng làm việc trong thiên điện của thượng quan Lục cung, cổ áo dựng cao, buộc chặt lưng áo, cố gắng không để lộ ra thể thái lả lướt động lòng người của bà ta, cũng để che giấu vết răng tím xanh trên cổ.

    Bà ta đang mở mật trát (thư mật) ra chăm chú đọc.

    Đây là chỗ làm việc của thượng quan thự nha Lục cung, thân là hoàng hậu mà bà ta vẫn là lần đầu tiên vào đây.

    Mật trát là mật thám Khiết Đan được phái tới nàm vùng ở Trung Nguyên gửi về, từ ngữ khí hành văn đối đáp cho thấy, đây chắc là điều tra của mật thám mà La Đông Nhi dùng thân phận Lục cung thượng quan phái tới đóng ở Trung Nguyên, đối tượng điều tra của mấy bức mật trát này chỉ có một người: Dương Hạo.

    Mặc dù trong mật trát thuận tiện báo cáo một số chiều hướng có liên quan tới triều đình Trung Nguyên, nhưng chủ đề báo cáo đều liên quan tới Dương Hạo, có thân thế, lai lịch, sở tác sở vi liên quan tới hắn ở Trung Nguyên, mỗi một hạng mục đều được ghi chép rất tỉ mỉ.

    Tiêu Xước giở mật trát, tựa hồ lại cảm thấy tình hình khi nam nhân đó tùy ý vũ nhục mình, trong mắt dần dần dâng lên lửa giận.

    Tối qua là thời khắc mà bà ta bị khuất nhục nhất.

    Bà ta, hoàng hậu một nước, mẫu nghi thiên hạ, đại nữ chủ chấp chưởng quyền trượng của Khiết Đan, không ngờ lại bị Dương Hạo ô nhục như vậy, khi bà ta tỉnh dậy thực sự là nổi trận lôi đình, kinh hãi không biết nên làm thế nào mới tốt.

    Khi bà ta phát hiện tên nam nhân thối tha đáng chết này sắp tỉnh dậy, bà ta không thèm nghĩ ngợi mà tung ra một cước, đá hắn ngã xuống giường.

    Khi bà ta ngượng ngùng mặc quần áo nhảy xuống giường thì lảo đảo như sắp ngã, hai chân vừa tê lại vừa mềm, xương cốt cả người giống như là lỏng lẻo hết, cảm giác lạ lùng khiến bà ta vừa xấu hổ lại vừa tức giận, thân thể trong trắng của bà ta cứ vậy mà mất đi ư?

    Bà ta không cam tâm, thật sự là không cam tâm, cái đáng hận là, nam nhân mang tới sự khuất nhục cho bà ta lại là Dương Hạo, tên Tống quốc sứ tiết bức bách bà ta phải cúi đầu, ký hạ một bức quốc thư không bình đẳng.

    Một đêm phong lưu như mộng như ảo đó, mang tới cho bà ta một ký ức không thể xóa nhòa, bà ta không quên được khoái cảm cực nhạc mà ngay cả linh hồn tựa hồ như cũng phải gào thét đó.

    Đó là cảm giác mà bà ta trước đây chưa từng được thể nghiệm.

    Nhưng bà ta không dám nghĩ, không dám hồi vị nữa, cực nhạc trong sinh lý, không thể nào áp chế được sự tự tôn cao ngạo của bà ta.

    Đặc biệt khiến bà ta khó tha thứ nhất là, bà ta không thể đối diện với sự mềm yếu của mình, bà ta nhớ tới khi mình bị khi nhục giày vò, đã phát ra tiếng rên rỉ và vòng eo không tự chủ được mà nghênh hợp với đối phương, nữ nhân xa lạ đắm chìm vào nhục dục đó thật sự là mình ư?

    Bà ta không dám tưởng tượng, một nữ nhân yếu đuối, bà ta một mực lấy sức tự chủ để kiêu ngạo mà không ngờ lại không kham được một kích.

    Lúc đó, bà ta trói Dương Hạo lại, bịt miệng hắn, che mặt hắn, lại tự tay mặc lại quần áo cho tên nam nhân mà bà ta hận không thể phân thây thành vạn mảnh này.

    Khi thu dọn xong, bà tới mới bình tĩnh lại, bảo người vào trong ném người thân bí bị trói như cái bánh tét này vào trong thiên lao.

    Đột nhiên gặp đại biến, bà ta rất nhanh liền tỉnh táo lại, sứ tiết Tống quốc Dương Hạo vì sao lại xuất hiện ở trong phòng của Đông Nhi?

    Chuyện này lập tức khiến bà ta ngửi ra vị đạo không tầm thường.

    Quả nhiên, ở dây, bà ta tìm thấy mấy phong thư mà La Đông Nhi chưa kịp tiêu hủy, từ nếp gấp nhiều lần của thư cho thấy, nàng ta chắc không chỉ đọc những mật trát này một lần.

    "Nương nương, La thượng quan và Tháp Bất Yên hồi cung rồi."

    Tiêu Xước chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt đỏ bừng, trong mắt nổi lên hàn quang như mũi đao, bà ta bất động thanh sắc gật gật đầu, đút mấy phong thư đó vào trong tay áo, chậm rãi đứng dậy.

    Vào trong Nguyệt Hoa điện, vừa thấy Tiêu Xước, Tháp Bất Yên liền hưng phấn nói: "Nương nương, chuyện đã được làm xong rồi, không có một chút sơ xuất nào."

    Tiêu Xước cắn môi, trợn mắt nhìn La Đông Nhi, lạnh lùng nói: "La chỉ huy sao lại không về cùng phục chỉ với ta?"

    La Đông Nhi vẻ mặt có chút khó coi, nói: "Nương nương, La chỉ huy hắn... không biết bị sao, ở Hải Lặc lĩnh đột nhiên mất lý trí như bị trúng tà, chúng ta phải phí sức lắm mới khống chế được hắn, vì sợ hắn ở trước mặt nương nương lại thất lễ, cho nên đưa hắn về phủ nghỉ ngơi rồi."

    Tháp Bất Yên cũng chứng thực: "Đúng vậy thưa nương nương, La đại nhân lúc đó mất hết thần trí, như điên như cuồng, nhìn rất là dọa người..."

    Tiêu Xước hơi nhíu mày, từ từ nói: "Biết rồi, Đông Nhi, ngươi đi an bài cho các binh sĩ đã bị thương, sau đó thì về chiếu cố lệnh huynh đi.

    Tháp Bất Yên thì ở lại, trẫm có lời muốn hỏi ngươi."

    La Đông Nhi dạ một tiếng, quay người bước ra.

    Tiêu Xước một mực nhìn hằm chằm vào bóng lưng của nàng ra, cho tới khi nàng ta biến mất ở ngoài cửa mới quay lại lạnh lùng nói với Tháp Bất Yên: "Tháp Bất Yên, vào đi, trẫm có chuyện muốn phân phó!"

    Tháp Bất Yên bước tới trước mặt Tiêu Xước, chỉ nghe được hai câu liền biến sắc, kinh ngạc nhìn Tiêu Xước, lẩm bẩm: "Nương nương... vì sao lại vậy?"

    Tiêu Xước lạnh lùng bảo: "Đừng có hỏi gì cả, chỉ cần hành sự theo lệnh là được rồi!"

    La Đông Nhi an trí cho nữ binh bị thương, lại mời ngự y trong cung chẩn trị cho bọn họ, an bài thỏa đáng tất cả xong, lập tức xuất cung về nhà của mình.

    Nàng ta đoán rằng Dương Hạo thấy nàng ta đêm rồi chưa về, chắc sớm đã bỏ đi, nhưng vẫn muốn xác nhận một chút.

    Nếu quan nhân vẫn còn ở đây, vừa hay có thể nói cho hắn nghe chuyện xảy ra với Đường huynh, nhờ hắn ra chủ ý giúp.

    Nếu hắn không có ở đây, vậy thì chỉ đành tới phủ của La Khắc Địch, đợi Tháp Bất Yên mời Tát Mãn vu sư tới rồi tính.

    Nàng ta hối hả về phủ của mình, gõ gõ cửa, không thấy có người ra mở, kinh ngạc đẩy nhẹ một cái, cửa không ngờ lại mở ra.

    La Đông Nhi bước vào trong viện, gọi: "Vương bá."

    Trong nhà không thấy có ai bước ra, La Đông Nhi lại thấy cửa phòng đóng hở, bước tới đẩy ra nhìn, chỉ thấy phu phụ Vương bá mặc đồ lót nằm trong vũng máu, không ngờ đã chết rồi.

    La Đông Nhi không khỏi kinh hãi, vội vàng rút đao cẩn thận bước vào, chỉ thấy máu trên mặt đất đã ở vào trạng thái đông, rõ ràng là chết đã khá lâu rồi.

    La Đông Nhi tim đập thình thịch, trong lòng thầm nghĩ: "Chuyện gì xảy ra vậy?

    Chẳng lẽ trong hoàng thành có phỉ đạo dám tới giết người ư?

    Hoặc là.... hoặc là hành tung của quan nhân không bí mật, bị phu phụ Vương bá phát hiện, liền giết người diệt khẩu?

    Nhưng... không giống, phu phụ Vương bá mặc đồ ngủ, rõ ràng là chưa ra khỏi cửa, sao lại phát hiện ra quan nhân được?

    Ối trời, quan nhân không phải là..."

    La Đông Nhi kinh hãi, quay người lại định chạy, vừa xông ra tới cửa thì thấy bốn năm nữ cấm vệ áo xanh đeo yêu đao mặt trầm như nước đang đứng đó, La Đông Nhi kinh ngạc dừng bước, hỏi: "Da Luật Phổ Hoàn, các ngươi tới đây làm gì vậy?"

    Da Luật Phổ Hoàn phất tay, hai nữ vệ sớm đã có chuẩn bị bước tới gần, giơ đao lên bức trụ nàng ta.

    Da Luật Phổ Hoàn chậm rãi bước tới, đoạt lấy yêu đao trong tay nàng ta, lạnh lùng nói: "Phụng ý chỉ, bắt thượng quan đại nhân, La thượng quan, đắc tội rồi."

    "Cái gì?

    Nương nương muốn bắt ta ư?"

    La Đông Nhi trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ kế hoạch của mình đã bị nương nương biết rồi, nhưng miệng thì vẫn nói cứng: "Rốt cuộc là có chuyện gì?

    Nương nương nhất định là hiểu nhầm gì đó rồi, Phổ Hoàn, ngươi mau nói cho ta biết...."

    Da Luật Phổ Hoàn cụp mắt xuống, ôm quyền với nàng tới, trầm giọng nói: "Ti chức không biết gì cả, chỉ là phụng mệnh hành sự, La thượng quan xin đừng phản kháng, nếu không... giết chết không luận tội!"

    Một cái khăm trùm đập được chụp xuống, che đi con mắt đang kinh ngạc của La Đông Nhi, sau đó hai tay của nàng ta cũng bị trói chặt, La Đông Nhi bị đẩy đi, cảm giác mình ra khỏi cửa, lên một chiếc xe ngựa, sau đó thì đi tới nơi mà khó có thể đoán được...

    "Đại nhân tỉnh rồi ư?"

    Vừa thấy La Khắc Địch tỉnh lại, Nữ Lục Cát liền vui mừng nói.

    "Ừ, ta... tỉnh rồi, đây là.... có chuyện gì vậy?"

    Dược lực đã bớt, La Khắc Địch bị tình dục hành hạ mà không được âm dương điều hòa nên nguyên khí đại thương, lúc này uể oải vô cùng, sắc mặt cực xấu, giống như là vừa mắc bệnh nặng.

    Hắn vừa hỏi vừa dần dần nhớ lịa được chuyện ngày hôm qua.

    Thế là sao?

    Chẳng lẽ mình trúng tà thật rồi?

    Nữ Lục Cát nhe răng cười nói: "Tiểu nhân cũng không hiểu, khi La thượng quan đưa đại nhân về thì có nói là đại nhân trúng tà rồi, muốn tiểu nhân cẩn thận hầu hạ, lát nữa sẽ mời ngự y và đại vu sư tới khám, không ngờ đại nhân lại tự tỉnh.”

    Đúng vào lúc này chỉ nghe thấy trong viện có người nói: "Tất cả mọi người đều tới tiền viện, có việc gấp phân phó cho các ngươi, mau lên, mau lên."

    La Khắc Địch ngồi thẳng dậy, lúc này mới phát hiện mình bị cột vào ván cửa, có chút giống như thủ pháp đối phó với người bị động kinh.

    Hắn vừa tức giận lại vừa buồn cười, cố gắng ngẩng đầu lên, nói: "Còn không mau cởi trói cho ta?

    Trong viện có chuyện gì vậy?"

    Nữ Lục Cát vội vàng cởi trói cho hắn, đồng thời nói: "Tiểu nhân cũng không hiểu, đợi cởi trói cho đại nhân rồi..."

    Hắn ta vừa nói tới đây thì nghe thấy trong viện có người hô lên kinh hãi: "Các ngươi muốn làm gì...a!"

    Tiếng hô thảm liên tiếp vang lên, Nữ Lục Cát giật nảy mình, cũng không kịp cởi trói cho La Khắc Địch, hắn ta xông tới cửa nhìn ra ngoài, sau đó thì thất thanh hớt hải quay về: "Đại nhân, không ổn rồi, người của chúng ta toàn bộ..."

    "A!"

    Hắn ta còn chưa nói hết thì đã ngã xuống đất, sau lưng cắm một thanh yêu đao đang rung rung, tiếp theo từ bên ngoài có mấy người tiến vào.

    La Khắc Địch kinh ngạc nhìn lại, những binh sĩ đó phần lớn là xa lạ, chỉ có một người có chút quen mắt, tựa hồ như là thị vệ trưởng của Bắc phủ tể tướng Thất Phưòng.

    La Khắc Địch vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, quát hỏi: "Các ngươi làm gì vậy, muốn phản à?"

    Người đó lạnh lùng cười một tiếng, cũng không trả lời, chỉ phất tay một cái, lập tức có một binh sĩ xông ra, cắt một mảnh áo của Nữ Lục Cát, vo lại rồi nhét vào miệng La Khắc Địch.

    Sau đó liền xé một đoạn khăn trải giường đắp lên người hắn, rồi khênh cả ván cửa lên, rảo bước ra ngoài.

    "Nương nương, La Đông Nhi, La Khắc Địch, Đồng Vũ, Vương Thiết Đầu, toàn bộ bị bắt rồi."

    "Có bị ai nhìn thấy không?"

    "Không có, ngoại trừ La Đông Nhi, La Khắc Địch được dẫn ra khỏi phủ, tất cả những người còn lại đều bị giết.

    Hai người họ được nô tỳ bí mật dắt ra, không có ai nhìn thấy cả."

    "Tốt, trẫm đã hạ chiếu lệnh cho Thất Phưởng đại nhân tự mình tiếp quản cung vệ, nắm binh lực của Thượng kinh rồi.

    Bắt đầu từ bây giờ, ngươi phụ trách cấm vệ, phụ trách an nguy của hoàng cung, phải cẩn thận đề phòng sinh biến."

    "Vâng!"

    Tháp Bất Yên do dự một thoáng rồi lại hỏi: "Thuật Luật thống lĩnh... và mấy nữ vệ sao không thấy đâu cả?"

    Thuật Luật là thiếp thân thị vệ của Tiêu Xước, tối qua hộ tống Tiêu Xước tới chỗ ở của Đông Nhi chính là ả và thủ hạ của ả.

    Tiêu Xước mắt lóe sáng, lạnh lùng nói: "Bọn họ... phụng ý chỉ của trẫm, có phân công khác rồi, hành tung của bọn họ, ngươi không cần phải hỏi."

    Tháp Bất Yên vội vàng dạ một tiếng, lặng lẽ lui ra ngoài.

    Tiêu Xước lại gọi một người tới, phân phó: "Lập tức thông tri cho Da Luật Hưu Ca, bỏ lại đại đội, dẫn ba ngàn khinh kỵ, ngày đêm kiêm trình, nhất thiết trong vòng ba ngày phải tới Thượng kinh!"

    "Tuân lệnh!"

    Người đó khom mình dạ một tiếng, bước nhanh ra ngoài.

    Tiêu Xước ngồi xuống ghế, vừa nhấc bút lên vừa gọi: "Truyền Quách đại nhân vào cung tấn kiến."

    Người ở bên ngoài cũng ngửi ra một loại không khí khẩn trương không tầm thường, nội thị đó ngoan ngoãn dạ một tiếng, không dám thở mạnh rồi hớt hải chạy ra...

    "Da Luật Tam Minh đại nhân cầu kiến..."

    Ngòi bút của Tiêu Xước khựng lại, cất mấy tờ giấy đã viết xuống dưới bàn, tiếng truyền báo vừa dứt, Da Luật Tam Minh đã vội vàng chạy vào, cố nén nụ cười vui mừng trước tai họa của người khác, giả vờ ngạc nhiên nói: "Ái chà chà, hoàng hậu nương nương, lão thần nghe nói, Niêm Bát Cát sứ giả ở kinh giao bị ám sát?

    Thế này....

    ở dưới chân thiên tử, ngoại sứ bị giết, trị an của kinh sư cũng quá không an tĩnh rồi."

    Tiêu Xước lạnh lùng nói: "Trẫm đã biết rồi, đang sai người điều tra, một khi tra ra nguyên hung, tất sẽ có câu trả lời cho người Niêm Bát Cát, đem kẻ hành hung ra trừng trị nghiêm minh."

    Da Luật Tam Minh cười hắc hắc, nói: "Vâng vâng."

    Hắn liếc Tiêu Xước một cái, lại thần bí tiếp cận, nói: "Nương nương, thần còn nghe nói... người nhà trong phủ của La thượng quan bị giết, La thượng quan vừa về tới phủ thì thất tung, còn có La tướng quân cũng thất tung, cả nhà bị giết, ngoài ra...

    Đồng Vũ, Vương Thiết Ngưu trong cung vệ quân cũng không rõ nơi hạ lạc?"

    Thần tình trấn tĩnh của Tiêu Xước cuối cùng cũng biến mất, biến sắc nói: "Đức vương đã nghe nói gì rồi?

    Tin tức... tin tức không ngờ đã được truyền ra rồi ư?"

    Da Luật Tam Minh nhìn thấy vẻ hoảng hốt của bà ta, trong lòng mừng rơn, lại giả vờ đau đớn giậm chân thốt lên: "Đúng vậy, hiện giờ lời đồn khắp nơi, chuyện này không phải là tầm thường, mấy người này bất kỳ ai cũng đều là nhân vật giậm chân một cái là khiến cả kinh thần rung động, trong một đêm lại đồng thời thất tung, há chẳng phải là chuyện lạ ư?

    Từ máu tanh trong phủ La thượng quan và La tướng quân mà xét, e rằng... có người muốn gây bất lượng cho hoàng hậu nương nương."

    Tiêu Xước nghe xong lại càng hoảng hốt, cố gắng trấn tĩnh lại, run giọng nói: "Trẫm đang cảm thấy kỳ quái..., chẳng lẽ... chẳng lẽ trong kinh thành vẫn có dư nghiệt của Khánh vương tiềm phục?"

    Da Luật Minh cũng không biết là vương gia nào có dã tâm giành hạ thủ trước, dẫu sao thì người tham luyến hoàng vị cũng không chỉ có hắn.

    Hiện giờ có người hành động trước, càng có lợi cho hắn dùng thân phận trung thần thanh trừ phản loạn, nắm triều chính, liền nói: "Không thể nào, hiện giờ thế chưa rõ ràng, quả thực là không có chỗ nào an toàn, nương nương nên ứng biến sớm mới đúng.

    Tiêu Xước trước giờ luôn trấn tĩnh đối mặt với biến cố này cũng có chút luống cuống chân tay, do dự hỏi lại: "Vậy.... trẫm nên làm thế nào?"

    Da Luật Tam Minh nói: "trước tiên sai thân tín bảo vệ hoàng thành, lại sai tâm phúc khống chế Thượng kinh, sao đó thì tra xét toàn thành, tìm nơi hạ lạc của mấy vị đại nhân đã thất tung, tập nã hung thủ."

    Tiêu Xước hỏi: "Tam Minh đại nhân có nhân tuyển nào không?"

    Da Luật Tam Minh nói: "Con trai Sở Cuồng của thần trung tâm cảnh cảnh với hoàng thượng và nương nương, có thể lệnh cho nó đảm nhiệm hoàng thành bát đại chỉ huy, còn cung vệ, lão thần có lẽ..."

    Tiêu Xước ngắt lời: "Tam Minh đại nhân trước giờ chỉ xử lý chuyện văn án, điều độ binh mã e rằng là không thuận tiện."

    Da Luật Tam Minh vội vàng nói: "Vâng vâng vâng, lão thần quả thật không phải là nhân tuyển thích hợp.

    À... nương nương cảm thấy Tiểu Triển Phi thế nào?

    Ông ta là thúc phụ của nương nương, một mực trung thành với nương nương và triều đình, lại là võ tướng có chiến công lớn lao, đàn áp Thượng kinh chi biến chẳng phải là dễ như trở bàn tay ư?"

    Tiêu Xước vui vẻ nói: "Không sai, thúc phụ có thể giúp trẫm một tay."

    Da Luật Tam Minh thấy bà ta đồng ý, không khỏi cười thầm: "Rốt cuộc vẫn chỉ là một đưa trẻ mà thôi, bình thường nhìn thì anh minh duệ trí, hiện giờ họa từ trong nhà, cuối cùng cũng loạn cả thôi."

    Hắn lập tức đánh rắn theo gậy, nói: "Thái Bình vương Yểm Tát Cát cũng không tồi, Yểm Tát Cát đối với hoàng thượng là trung tâm nhất, lại là tỷ phu của nương nương, nếu bảo hắn lãnh binh, nhất định sẽ hiệu trung với nương nương, ông ta là em của tiên hoàng, ở trong triều là lão thần rất có danh vọng, nếu như ủy thác trọng trách cho ông ta, tất cả thể trấn an dân tâm."

    Tiêu Xước lại do dự một lúc rồi nói: "Tất cả cứ theo ý của Tam Minh đại nhân đi, trẫm lo lắng... lo lắng trong cung có người muốn gây bất lợi cho trẫm, hiện giờ đúng là không biết nên làm thế nào, tất cả nhờ vào sự phụ tá của hoàng huynh vậy."

    Da Luật Tam Minh vội vàng nói: "Thần tuân mệnh!"

    Sau đó lại khuyên: "Hoàng thượng lâu rồi không lâm triều, khó tránh khỏi gian nịnh tiểu nhân nổi dị tâm.

    Nương nương, hoàng trữ nếu được lập sớm, hôm nay dẹp yên loạn này, ngày mai khó mà không nổi loạn khác.

    Nương nương nên sớm phòng bị đi.

    Trước tiên cứ chọn một người trong hoàng thất tông thân làm hoàng trữ để trấn an lòng người trong thiên hạ, sau này nương nương có con ruột thì có thể lập lại mà."

    Tiêu Xước do dự một lát rồi từ chối: "Chuyện này... trẫm sẽ suy xét."

    Da Luật Tam Minh thầm nghĩ: "Lúc này không thể bức bách quá được, trước tiên nắm được quân quyền, giết mấy hoàng tộc có uy hiếp, có dã tâm với ta, một khi đứng vững rồi, sợ gì bà ta không khuất phục?"

    Thế là không nhắc tới truyện này nữa, giục Tiêu Xước lập thánh chỉ rồi vui vẻ bước ra ngoài.

    "Tiêu Triển Phi, Yểm Tát Cát... thì ra minh hữu của ngươi chính là đường huynh và tỷ phu của ta.

    Nhìn bóng lưng dương dương đắc ý của hắn, khóe miệng Tiêu Xước lộ ra nụ cười lạnh, trong mắt từ từ nổi lên sát khí.

    Lúc này một nữ vệ lặng lẽ lách vào, ôm quyền bẩm báo: "Nương nương, ta tăng cường giám sát phạm nhân đó, sáng trưa hai bữa chưa ăn cơm, hiện giờ có vẻ sắp ngất..."

    "Phạm nhân nào?"

    Tiêu Xước đột nhiên nhớ ra, lập tức mắt đảo quanh, mặt đỏ như gấc, nói: "Không ăn một hai bữa không chết được đâu, ngày mai chọn một tử tù mang thức ăn cho hắn, sau đó thì lập tức giết tên tử tù đó!"

    Nữ vệ đó hoảng sợ nói: "Vâng!"

    "Chậm đã!"

    Thấy ả ta nhấc chân, Tiêu Xước đột nhiên nhớ tới mình từ sáng tới giờ cũng chưa ăn gì, liền hậm hực nói: "Truyền chỉ Ngự thiện phòng, làm chút gì đó cho trẫm ăn!"

    Chương 388:Huyết tinh mã lệ

    Trong phòng giam đã chật kín người, cũng may, mang vào nhốt đã nhanh mà kéo ra ngoài xử tử còn nhanh hơn, cho nên mới bảo chứng thiên lao không đến nỗi chật ních.

    Sau buổi trưa, gió đã mang tới ý vị ấm áp, cây tường vi ở góc tường nở những đóa hoa mỹ lệ.

    Trong viện lạc của thiên lao, Đại Đầu và đám ngục tốt đang bận rộn làm việc lặc vặt, ai ai cũng chuyền trò vui vẻ, thần thái an nhiên.

    Trong gió tanh mưa máu, ai ai cũng thấy bất an, trong thành Thượng kinh, lúc này chỉ có nơi đây là an toàn nhất, thái bình nhất, nghiểm nhiên là một thế ngoại đào nguyên.

    "Vương gia, nghe nói sứ tiết Hán quốc dẫn người mai phục ở khu vực ngoại thành, ám sát toàn bộ nhân mã của sứ đoàn Niêm Bát Cát."

    "Ừ..."

    Đại Đầu hoảng hốt ừ một tiếng.

    "Vương gia, nghe nói sứ tiết Tống quốc Dương Hạo cũng thất tung trong một đêm, hiện tại ai cũng hoài nghi là bị sứ tiết Hán quốc ám sát rồi, ngài nói xem người của sứ quán Hán quốc thật sự có bản sự và gan lớn như vậy ư?"

    Gương mặt của Đại Đầu trở nên co quắp, lại ừ một tiếng.

    Hắn đang lo lắng cho Dương Hạo, Dương đại ca thật sự thất tung ư?

    Còn cả đại tẩu, Tiểu Lục, Thiết Đầu, nghe nói toàn bộ đều bị người ta giết rồi, nhưng tới giờ lại vẫn chưa thấy tử thi, bọn họ thật sự gặp bất hạnh rồi ư?

    Rốt cuộc là ai đã hạ thủ?

    Một lão ngục tốt thở dài nói: "Chết thì chết rồi, bất kể là người Niêm Bát Cát hay là người Tống, chết rồi thì sao chứ?

    Nương nương không phải là đã tuyệt giao với Hán quốc rồi ư?

    Còn tạ lỗi với người Tống ở trên quốc thư, bọn chúng còn có thể thế nào nữa?

    Thành Thượng kinh của chúng ta, tới lúc nào mới có thể thái bình đây.

    Ba đại tướng quân của cung vệ quân cùng thất tung trong một đêm, La thượng quan thì đến cái bóng cũng không thấy, nô phó trong phủ toàn bộ bị giết, nhất định là có tên chủ mưu không sợ chết, giống như là Khánh vương vậy làm phản rồi."

    Một ngục tốt khác nói: "Nhưng hiện tại ngay cả thi thể của bọn họ cũng không tìm thấy, nếu như nói là bọn họ bị người ta giết, người giết bọn họ cho tới giờ lại không có hành động gì đặc biệt, ngài nói xem chuyện này có kỳ quái hay không?"

    Lão ngục tốt cười xòa nói: "Có gì mà kỳ quái chứ?

    Ngươi không thấy thủ đoạn, khí phách của hoàng hậu nương nương à, nương nương ứng biến nhanh như vậy, ai còn dám có hành động tiếp theo chứ?

    Ba ngày nay, bắt vào mấy vương gia rồi?"

    Tên ngục tốt đó nói tiếp: "Hiện giờ nhốt trong lao còn bốn người, hai ngày nay tổng cộng lôi ra chém chín người."

    "Chính vậy đó, Da Luật Tam Minh đại nhân hiện giờ nắm triều chính, Thái Bình vương Yểm Tát Cát, Bắc viện đại tướng quân Tiêu Triển Phi nắm quân quyền, ở trong thành Thượng kinh giết đến chó gà cũng không tha, máu chảy thành sông..."

    Tên ngục tốt trẻ tuổi nói: "Ta nói nè Tề Đầu nhi, ngươi nói xem những người mà Da Luật Tam Minh giết, thật sự đều là phản nghịch ư?"

    Lão ngục tốt tựa cười mà như không phải cười, nói: "Sao mà không phải?

    Chẳng phải là ngay cả binh khí giáp trướng đều tìm ra từ trong phủ của bọn họ ư?

    Thế còn là giả được à?"

    Tên ngục tốt hừ một tiếng, nói: "Ta thấy không giống, nếu nhiều vương gia như vậy đều làm phản, còn đợi tới hôm nay ư?

    Theo như ta thấy, Tam Minh đại nhân này là mượn việc công mà báo thù riêng, thừa cơ diệt trừ quyền quý trong triều không một lòng với ông ta, muốn nhất gia độc đại.

    Tề Đầu nhi, ngươi thử bấm tay tính xem, người bị giết mấy ngày nay không phải đều là những đại thần quyền cao chức trọng, bình thường ngay cả hoàng thượng, nương nương nương đều phải kính úy ba phần ư?"

    Lão ngục tốt ho khan một tiếng, chậm rãi nói: "Cơm không thể ăn linh tinh, nói cũng không thể nói lung tung được.

    Tiểu tử, họa là từ miệng mà ra.

    Nếu để thủ hạ của Tam Minh đại nhân nghe thấy, một lát thôi người được phái tới đưa cơm cho tên ôn thần đó sẽ chính là ngươi đấy."

    Lão ngục tốt vừa nói vậy, tên ngục tốt trẻ tuổi đó lập tức biến sắc, hắn nhìn xung quanh, rụt cổ lại không dám nói gì nữa.

    Một tên ngục tốt mặc đầy râu nói: "Chuyện này quả thực là kỳ quặc, các người đoán xem, tên ôn thần đó rốt cuộc là ai nhỉ?

    Đưa một bữa cơm, giết chết một người, cái mà tên ôn thần đó ăn không phải là cơm mà căn bản chính là mạng người đó.

    Sát khí lớn như vậy, điệu bộ dữ như vậy, ở Khiết Đan chúng ta, đó chính là bò cạp ăn phân."

    Đại Đầu tâm loạn như ma, buồn bực không muốn nghe, mắng: "Con mẹ nó sao nói thối thế?

    Muốn biết hả?

    Muốn biết thì đi mà hỏi tên ôn thần đó đi."

    Tên râu quai nói toét miệng cười nói: "Vương gia, ngài đừng tức giận, đây chẳng phải là mấy người chúng ta ngồi nói chuyện phiếm thôi sao.

    Ngài bảo tôi đi ư, tôi còn muốn sống mà, chẳng dám đâu."

    Mấy người đang nói thì nghe thấy bên ngoài xôn xao, có người lớn tiếng nói: "Đi, đi mau một chút, đừng có lề mề, ai dám lộn xộn, giết chết không luận tội."

    Lão ngục tốt bật dậy với độ mẫn tiệp không tương xứng với tuổi tác của mình, khẩn trương nói: "Lại đưa phạm nhân tới rồi, trời đất ơi, lúc nào mới hết đây."

    Hắn vừa nói xong, cả đám người ùa vào viện tử, ở giữa các binh sĩ đang cầm đao thương là Bắc viện tể tướng Da Luật Tam Minh, Thái Bình vương Yểm Tát Cát, Bắc viện đại tướng quân Tiểu Triển Phi.

    Vừa thấy ba đại cự đầu này cùng tới, bọn Đại Đầu vội vàng đứng dậy chắp tay thi lễ, Đại Đâu nơm nớp lo sợ hỏi: "Mấy vị đại nhân, phạm nhân quan trọng nào mà khiến ba vị đại nhân cùng phải đưa tới vậy?"

    Da Luật Tam Minh và Yểm Tát Cát, Tiêu Triển Phi chắp tay sau lưng, mặt lạnh lùng, cao ngạo hất cằm lên.

    "Đây là bệnh quái gì vậy?"

    Đại Đầu không hiểu gì, không biết mình nói sai chỗ nào.

    Lúc ngày thì nghe thấy một người nói: "Phạm nhân hôm nay được đưa tới chính là ba vị đại nhân này, Lao đầu nhi, mau thu thập lao phòng, mời ba vị đại nhân vào."

    Theo tiếng nói, một hán tử khôi ngô thân hình cao to, eo đeo bội đao, mỉm cười bước vào.

    Tên ngục tốt vừa thấy người này liền ồ lên một tiếng: "Đại dịch ẩn?

    Đại nhân... ngài về thành Thượng kinh lúc nào vậy."

    Da Luật Hưu Ca mỉm cười bước vào viện, trầm giọng nói: "Đức vương Da Luật Tam Minh, Thái Bình vương Yểm Tát Cát, Bắc viện đại tướng quân Tiêu Triển Phi dùng thế lực bắt ép hoàng thượng, hoàng hậu, giả truyền thánh chỉ, mưu hại đại thần trong triều, mưu đồ bất chính, ý đồ soán ngôi tự lập.

    Bản đại dịch ẩn bí mật về kinh, dưới sự giúp đỡ của hai vị đại nhân Thất Phưởng, Quách Tập, một mẻ lưới bắt gọi phản nghịch, hiện tại giam giữ trong thiên lao đợi thẩm vấn, các ngươi phải trông chừng bọn họ cho tử tế."

    Da Luật Tam Minh vốn vẫn được tính là bình tĩnh, nghe tới đây cuối cùng cũng kích động, hắn trợn mắt lườm Da Luật Hưu Ca, rít lên: "Da Luật Hưu Ca, ngươi dám ngậm máu phun người à?

    Bản vương trung thành tận tâm, lúc nào có ý mưu phản hả?

    Ngươi dẫn binh về kinh, đột nhiên bắt ta, còn muốn hãm hại, Ta hiểu rồi, ta hiện giờ đã hiểu rồi, lão phu mắc phải cái bẫy lớn, mắc phải bẫy của con **** Tiêu Xước đó rồi!"

    Hắn vừa nói vừa lao về phía Da Luật Hưu Ca, bọn Đại Đầu lúc này mới thấy, ba người bọn họ chắp tay sau lưng không phải là vì tâm cao khí ngạo, mà là bởi vì hai tay bị trói ngoặt ra sau.

    Da Luật Hưu Ca mặt sầm xuống, quát: "Da Luật Tam Minh, ngươi không ngờ lại dám vô lễ với hoàng hậu nương nương như vậy ư?

    Người đâu, vả vào miệng hắn."

    Da Luật Tam Minh cười thảm: "Kết cục của lão phu đã được dự liệu rồi, còn nói gì tới việc vô lễ hay không, ta còn sợ ai nữa?"

    Hắn vừa nói xong thì vai đã bị hai thị vệ ấn xuống, có một thị vệ khác bước lên, vung yêu đao lên, dùng vỏ đao "bốp bốp bốp" đánh vào miệng hắn, khiến cho hai má phù lên, răng rơi đầy đất.

    Da Luật Tam Minh do đau đớn lên mắng chửi không ngừng, chỉ là miệng đầy bọt máu, ngay cả lời nói cũng không được rõ ràng.

    Da Luật Hưu Ca cười lạnh, phân phó: "Phụng ý chỉ của nương nương, tất cả phạm nhân hai ngày nay được đưa vào trong lao ngục, đều là do đám phản nghịch Da Luật Tam Minh giảm lỏng hoàng thương, nương nương, giả truyền thánh chỉ bắt vào ngục, theo lệnh lập tức phóng thích toàn bộ.

    Đưa ba tên khâm phạm Da Luật Tam Minh, Yểm Tát Cát, Tiêu Triển Phi vào thiên lao đợi xử trí."

    Trong đình viện ở ngoài Nguyệt Hoa cung, người quỳ đông nghịt , ở phái trước nhất là hai phu nhân đầu tóc tán loạn, trán đã tím xanh.

    "Hoàng hậu nương nương, muội muội, thân muội muội, cầu người khai ân, tỷ phu của người chỉ là nhất thời hồ đồ, nhất thời hồ đồ mới bị Da Luật Tam Minh khiến cho động tâm.

    Ông ấy vốn chính là kẻ bỏ đi, không có bản sự gì cả, dựa vào ca ca nhà mình từng làm hoàng thượng nên mới đượcphong làm Thái Bình vương, muội muội đại từ bi, tha cho ông ấy đi, ông ấy sẽ không..."

    Nữ nhân bò trên đất khóc đến nỗi nước mắt giàn dụa, bà ta chính là nhị tỷ ruột thịt của Tiêu Xước, phu nhân của Thái Bình vương yểm Tát Cát.

    Cha mẹ sinh con trời sinh tính, chẳng ai giống nhau cả, nhị tỷ của Tiêu Xước, so với em ruột thì mặt mũi cũng không quá giống nhau.

    Tuy mặt mày rất tú lệ, nhưng lại hình chữ quốc, cằm hơi rộng, lông mày cũng khá rậm, so với bộ dạng cằm nho nhỏ, lông mày nhàn nhạt của muội muội thì lộ ra vẻ cường hãn hơn một chút.

    Nhưng, ngày hôm nay, vị muội muội mặt như hoa đào, trông rất nhu mị tính tình thật sự không cường hãn bằng bà ta ư?

    Bà ta đã khóc một tiếng trời, đến nỗi khản cả giọng rồi nhưng trong Nguyệt Hoa điện vẫn không hề có tiếng động.

    Một phu nhân khác là thẩm nương của Tiêu Xước, phu nhân của Tiêu Triển Phi, bà ta nước mắt lưng tròng nhìn Tiêu nhị tỷ, không dám lên tiếng van cầu.

    Trượng phu của mình bị bắt rồi, nhưng hắn vốn là chú ruột của nương nương, nương nương và thúc thúc không phải là còn thân thiết hơn so với một người là thẩm nương như mình ư?

    Muốn xin thì cũng không đến lượt bà ta.

    Bà ta hiện tại chỉ đợi nương nương lên tiếng bỏ qua cho tỷ phu, chỉ cần nàng ta bỏ qua cho Thái Bình vương Yểm Tát Cát, lại cầu nàng ta thả một mặt lưới cho người khác tất nhiên cũng dễ dàng hơn.

    Nhưng, nương nương liệu có tha cho bọn họ không?

    Nghĩ tới Da Luật Sở Cuồng đột nhiên bị tướng lĩnh bên cạnh một đao chém bay đầu, thân và đầu hiện giờ còn bị chia ra treo trên hai cột cờ ở thành lâu, tim bà ta lại như thắt lại...

    Trong Nguyệt Hoa cung, trên ngự thư án phủ vải vàng đặt một bình trà nóng.

    Trà đã uống đến không còn tư vị gì nữa cả, Tiêu Xước cũng không gọi người lên đổi, có điều nước thì vẫn nóng, nước nóng vào bụng, nhưng trong lòng vẫn lạnh toát, ngay cả hơi thở phả ra cũng đều lành lạnh.

    Tiêu Xước mặt ngọc như phủ sương, mắt phượng hơi nhắm lại, suy nghĩ kỹ càng lại thế cục của Thượng Kinh hiện giờ.

    Trong triều, ba cỗ xe ngựa quyền lực do thế lực hệ hoàng tộc của ba chi Thái Tông, Thế Tông, Lý Hồ Tam tổ thành đều bị tiêu diệt hết rồi, đồng thời tông thất, các hậu duệ của Mục Tông vị cao quyền trọng, đoàn kết thành thể lực đủ để uy hiếp hoàng quyền phía dưới ba cỗ xe ngựa này cũng đã thất linh bát đảo.

    Không phá thì không xây lại được, phá rồi sau đó xây lại, chính biến tiếp theo đây nhìn thì sẽ tạo thành đả kích trầm trọng đối với chính quyền Khiết Đan, nhưng lửa Thiên Lôi đốt cây bệnh, chỉ lưu lại một mạch của Thế Tông, chỉ cần xử trí thỏa đáng, là có thể là một mạch siêu quần xuất chúng, đây là cơ hội ngàn năm khó gặp.

    Các loại ứng phó, biến hóa, công tác chuẩn bị, tự có căn nguyên của nó, đó chính là cuộc đấu võ giữa các ban thế lực đối với hoàng quyền, mà tất cả những cái này cuối cùng cùng trồi lên mặt nước, cũng dưới sự dẫn dắt khéo léo của nàng ta, hướng tới phương hướng phát triển có lợi đối với bà ta, nguyên nhân của nó không nó không ngờ lại từ đám người La Khắc Địch ý đồ chạy trốn, mình thì loạng quạng thế nào lại say rượu bị người ta lăng nhục, từ đó bí mật bắt giữ đám người này.

    Đây là điều mà ngay cả bà ta cũng không thể dự liệu được.

    Nhưng bà ta lại là người rất giỏi nắm bắt cơ hội, sau những chuyện này, bà ta lập tức bí mật thương nghị với Thất Phưởng, Quách Tập, bày ra kế hoạch nhắm vào Da Luật Tam Minh, thúc đẩy một cuộc thanh trừ trên chính đàn Thượng kinh.

    Da Luật Tam Minh thì nóng lòng tự nhảy vào.

    Tốt, ta cho ngươi cơ hội, ta chỉ là một phu nhân yếu đuối, một khi bị người ta bức thoát vị, còn có thể có được chủ ý gì nữa?

    Chính quyền, binh quyền, giao chết cho ngươi, ta thì tránh vào thâm cung, không lộ mặt nữa.

    Da Luật Tam Minh quả nhiên đắc ý như điên, dưới sự thanh trừng đầy máu tanh của hắn, trừ đám người Thất Phưởng, Quách Tập thức thời, kịp thời "nương nhờ", tông thất quyền quý có quyền có thế, đuôi to khó vẫy của cả hoàng thất Khiết Đan cơ hồ là bị đồ sát sạch sành sanh.

    Hiện tại, đã đến lúc tiêu hủy thanh đồ đao này rồi.

    Tháp Bất Yên hối hả bước vào điện, mặc dù nàng ta là nữ nhân, cũng bởi vì đột nhiên nắm quyền lực sinh sát trong tay mà kích động đến nỗi hai má đỏ hồng.

    Quyền lực quả thật là giống như là thứ đồ uống khiến người ta dễ say nhất trên thế gian này.

    "Nương nương, các đại nhân bị nhốt ở trong thiên lao đều được thả ra, biết rằng nương nương bị Da Luật Tam Minh giam lỏng, Da Luật Tam Minh giả truyền thánh chỉ, giết hại rất nhiều triều thần, các đại nhân đều không nén được giận.

    Hiện giờ phụng lệnh của nương nương, do bọn họ thanh tra chứng cứ mưu đồ bất chính của bọn Da Luật Tam Minh, Yểm Tát Cát, Vũ Triểu Phi, đã có manh mối rồi."

    Tiêu Xương lẳng lặng đặt chén trà xuống, mày ngài hơi nhướn lên, cười có chút yêu dị: "Thế nào?"

    "Tìm thấy rất nhiều chứng cứ.

    Đã đủ chứng cứ nên Thất Phưởng đại nhân đinh tội những tên phản nghịch này theo điều một trăm ba mươi mốt của luật Khiến Đan chúng ta."

    Tiêu Xước cười khẽ một tiếng: "Tốt, rất tốt, Thất Phưởng đại nhân không hổ là bề tôi có năng lực, trong thời gian ngắn như vậy đã có thể làm xong chuyện lớn như vậy rồi."

    Tháp Bất Yên nói: "Tội danh cũng không phải toàn là do Thất Phưởng đại nhân đề ra.

    Những đại nhân mới được thả ra đều tận hết sức lực, các loại tội danh mà đám người Da Luật Tam Minh mấy ngày nay vắt hết óc để nghĩ ra hòng để đồ sát tông thất quyền quý, hiện giờ tất nhiên đều phải tính lại trên đầu họ.

    Đám người Da Luật Tam Minh đã hết đường chối cãi, chết trăm lần cũng không đủ để chuộc tội rồi!"

    Tiêu Xước mỉm cười nói: "Hết đường chối cãi, chết trăm lần cũng không đủ để chuộc tội, nói hay lắm, không ngờ nha đầu ngươi không đọc sách mà cũng có thể nói ra được những lời như vậy."

    Tháp Bất Yên đỏ mặt, nói: "Đây... không phải là tỳ nữ nói mà là Quách Tập đại nhân nói, tỳ nữ... tỳ nữ nghe lỏm được thôi."

    Tiêu Xước bật cười, bà ta chậm rãi đứng dậy, đi đi lại lại một lúc ở trong điện, hai tay chắp sau lưng, sau đó thì dừng lại, hơi hất cằm lên, lạnh lùng phân phó: "Truyền lệnh, Da Luật Tam Minh mưu đồ bất chính, tội ác rõ ràng, lập tức xử pháp theo mức cao nhất của pháp luật, tất cả người trong phủ của Da Luật Tam Minh đều giết hết."

    "Tuân lệnh!"

    Thát Bất yên không chút do dự đứng thẳng người dậy.

    Trong mắt Tiêu Xước lấp lánh hàn quang, lại nói: "Thát Bình vương Yểm Tát Cát, phụ nghịch phản loạn, xử tử, ban cho được toàn thây.

    Vương phi và vương nữ, thế tử giam cầm trong phủ đệ, cả đời không được bước ra khỏi cửa phủ một bước."

    "Vâng!"

    Hô hấp của Tháp Bất Yên biến thành có chút nặng nề.

    "Tài sản của hai người thì thu về hoàng thất, tộc nhân tất cả giao cho những tông thân hoàng thất đã bị chúng hãm hại làm nô."

    Tháp Bất Yên run giọng nói: "Vâng."

    "Còn Tiêu Triển Phi..."

    Tiêu Xước hơi trầm ngâm một chút, nhẹ nhàng nói: "Xử tử!

    Gia quyến trong phủ, ban cho vải trắng (để treo cổ tự tử), những vây cánh liên quan thì nhất loạt chôn sống."

    Tháp Bất Yên sắc mặt trắng bệch, run rẩy nói: "Vâng... vâng..."

    Tiêu Xương nhìn chằm chằm vào nàng ta, đột nhiên hỏi: "Nếu bọn chúng thành công, ngươi nói xem ra sẽ có kết cục như thế nào?"

    Tháp Bất yên cúi đầu xuống, cả người run rẩy, không trả lời.

    Tiêu Xước lại nói: "Ngươi nói xem tỷ phu, thúc phụ của trẫm liệu có có niệm tình thân với trẫm hay không, tỷ tỷ, thẩm nương của trẫm liệu có cầu tình vì trẫm hay không?"

    Tháp Bất yên thở dốc mấy cái, lí nhí nói: "Tỳ nữ minh bạch."

    Thiên tử giận dữ, xác chết trăm vạn.

    Nữ hoàng giận dữ, máu chảy thành sông.

    "Thật không nhờ, trẫm khốn khổ chịu nhục, chỉ vì một cơ hội mà dẫn tới nhiều biến hóa như thế này."

    Tiêu Xước nằm trên giường, không hề có chút mệt mỏi nào: "Từ lúc cầm quyền tới nay, trong tay có hai khối khoai lang nóng bỏng, nội chính và ngoại giao, hiện giờ giải quyết được một rồi.

    Cựu thần chính khách, cơ hồ đều hầu như không còn, ai làm địch với triều đình - giết.

    Ai hữu dụng với ta, lôi kéo.

    Trẫm có thể mạnh dạn sử dụng người mới, những người có năng lực ngoài tông thất, củng hố hoàng quyền.

    Trước mắt tuy là nguyên khí đại thương, nhưng so với tình huống sâu mọt đầy rẫy trước kia, về lâu về dài thì chỉ có lợi chứ vô hại.

    Ngoại giao, Cao Lệ ở phương đông, Nữ Chân ở đông bắc, Niêm Bát Cát ở mặt tây, Đảng Hạng ở tây bắc, Tống quốc là phía nam, ai ai cũng đều là đồ ba gai, ai cũng khó trêu vào.

    Hiện giờ dựa vào việc Hán sứ ám sát sứ giả Niêm Bát Cát, thành công vứt bỏ gánh nặng Hán quốc này, lại chiếm được hào cảm của Niêm Bát Cát.

    Về phương diện Tống quốc, tuy tổn thất một sứ giả, nhưng lại có được lời hứa hẹn đầy thiện ý của trẫm, hiện giờ bọn họ chí hướng đặt ở Hán quốc, cũng không thể làm làm khó trẫm, trẫm có thể an tam thu thập sơn hà.

    Và... còn có một người đang rình rập nữa, đó chính là Khánh vương.

    Cây kim mắc trong lòng trẫm này, lúc nào mới có thể nhổ ra được đây?"

    "Nhưng bất kể là nói thế nào, thành Thượng kinh vẫn đã có thể được coi là thái bình rồi, trẫm rốt cuộc cũng có thể ở trong cung ngủ một giấc yên ổn, thành Thượng kình, hiện giờ chân chính thuộc về trẫm rồi, không còn có gì khiến trẫm lo lắng nữa, chuyện phải bận tâm..."

    Tiêu Xước nghĩ tới đây, một bóng hình hiện lên trong đầu, không khỏi khiến bà ta nhảy cẫng lên.

    "Còn có một số người chưa xử trí... hai ngày nay bận rộn quốc sự, không ngờ lại quên mất hắn.”

    Vừa nghĩ tới người này, sự khuất nhục của đêm đó, tư vị khó quên đó lại xộc lên đầu, đặc biệt là trong đêm khuya vắng lặng, cảm quan và ký ức lại linh mẫn rõ ràng đến dị thường.

    Tình cảnh điên cuồng giao hợp của đêm đó, nhao nhao xộc lên đầu, khoái cảm dị dàng tiêu hồn thực cốt đó, tự vị sướng khoái chưa từng được thể nghiệm đó, khiến cho tuyên phòng ngự lãnh khốc cứng rắn trong tim của nữ chủ một đời nắm quyền lực vô thượng, cao cao tại thường dần dần dung hóa, cặp đùi săn chắc của bà từ từ khép chặt lại, hô hấp cũng biến thành nặng nề.

    Một khi đã thể nghiệm qua loại tư vị điên cuồng cực nhạc đó, tâm tình của thiếu phụ phải tịch mịch trong cung bấy lâu nay bắt đầu dao động, hai mắt bà ta từ từ nhắm lại, ôm chặt lấy gối, một tiếng rên khe khẽ từ trong cổ họng bật ra.

    Tiêu Xước đột nhiên lật chăn, tóc tai rối bù từ trên giường ngồi dậy, đưa tay ra nắm lấy cây trâm vàng đặt bên cạnh gối, đâm vào lòng bàn tay của mình, máu lập tức ứa ra, cảm giác đau nhói lập tức làm thanh tỉnh thần chí của bà ta.

    "Trẫm, không làm tù binh của bất kỳ ai cả, trẫm không thể để cho bất kỳ ai thao túng, cho dù là tình dục của tẫm!"

    "Đêm đó chỉ là một giấc mộng... một giấc mộng mà thôi.

    Ngày mau, trẫm sẽ tự mình xử trí bọn chúng, giấc mộng hoang đường này, sẽ được xóa đi trong lòng trẫm, không còn dấu vết nữa!"

    ...

    Dương Hạo lặng lẽ ngồi trong lao phòng, tới hiện giờ hắn vẫn chưa hiểu được là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Cặp đùi sáng bóng không chút tỳ vết đó rốt cuộc là thuộc về ai?

    Đông Nhi đi đâu rồi, nơi này là đâu?

    Điều cơ hồ khiến hắn phát cuồng chính là bụng hắn thì đầy những nghi vấn không được giải thích, mà lao phòng thì lại yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng gián bò ở góc tường cũng nghe rõ ràng.

    Mỗi ngày, đều sẽ có một người mặt mày bẩn thỉu đưa thức ăn đến cho hắn, thức ăn không tồi, làm cũng rất tinh tế, nếu phạm nhân mỗi ngày đều có thể được ăn loại thức ăn như thế này, vậy thì giám ngục cũng có thể là hoàng cung rồi.

    Vấn đề là... chỉ có một bữa ăn, mỗi ngày chỉ có một bữa ăn, mặc dù hắn cố gắng giảm bớt hoạt động, nhưng bụng vẫn xẹp lép.

    Kỳ thực hắn muốn hoạt động cũng không có cơ hội, mỗi ngày, chỉ có lúc ăn cơm hắn mới được người ta cởi trói khỏi ván giường.

    Mỗi ngày chỉ có một tiếng, hắn có thể nghe thấy tiếng bước chân, thậm chí có thể phân biệt rõ đó là tiếng bước chân của ba người, đối với người ngay cả một chút âm thanh cũng không nghe thấy như hắn mà nói, tiếng bước chân đó cứ như là tiếng chim hót.

    Tiếng bước chân sẽ dừng lại trước cửa lao phòng của hắn, cửa phòng được mở ra, một người bước vào, sau đó cửa phòng sẽ bị khóa lại.

    Sau đó sẽ nghe thấy tiếng hai người đó vội vã chạy đi giống như là gặp ôn thần.

    Tiếp theo, người tiến vào sẽ rút vải nhét trong miệng hắn ra, bỏ mũ chùm đầu của hắn xuống, cởi trói cho hắn, nhìn hắn ăn cơm xong, sau đó lại trói hắn lại như cũ...

    Muốn giành nhiều thời gian hơn để hoạt động, hắn chỉ có thể kéo dài thời gian ăn cơm, nhai đi nhai lại thức ăn ở trong bát rồi mới nuốt xuống.

    Hắn thử nói chuyện với người đưa cơm, nhưng không biết người đưa cơm đã được dặn dò gì, giống như là người câm vậy, tuyệt đối sẽ không nói một câu nào với hắn.

    Người đưa cơm của mỗi ngày đều là người mới, cứ thế thực hiện lại những chuyện cũ, tất cả ở trước mắt, thường khiến hắn sản sinh ra một loại cảm giác: Đây liệu có phải là một giấc mơ không?"

    Vào lúc đang nghĩ ngợi lung tung, hắn lại nghe thấy tiếng bước chân, mở cửa, đóng cửa, chạy đi...

    Kỳ quái là, người ở lại chần trừ không bước tới cởi trói cho hắn.

    Đợi một lát, Dương Hạo rốt cuộc không chịu nổi liền giãy dụa, mũi phát ra tiếng thở phì phò.

    Lúc này, hắn nghe được một giọng nói của nữ nhân, giọng nói rất nhẹ, rất dễ nghe, rất êm tai, cũng rất... lạnh lùng: "Dương sứ giả, ngươi vẫn khỏe chứ?"

    Dương Hạo nằm yên trở lại: "Giọng nói của nữ nhân?

    Giọng nói rất quen thuộc, nàng ta là...?"

    Nữ nhân đó cười khanh khách rồi lại nói: "Người dám bất kính với trẫm, đều chết rất thảm, còn ngươi, ngươi không ngờ lại lăng nhục trẫm, trẫm... nên xử trí ngươi thế nào đây?"

    "Tiêu Xước!"

    Dương Hạo trong lòng giống như điện quang hỏa thạch, vốn đã nghi ngờ, hoặc nói là nghi vấn mà hắn căn bản không dám nghĩ tới đột nhiên nhận được lời giải đáp: "Trời ạ, tối đó.. là bà ta, là hoàng hậu Khiết Đan!"

    Mũi ngửi thấy một luồng hương thơm, giọng nói yếu ớt của Tiêu Xước bỗng nhiên gần lại sát bên tai, một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng sờ lên ngực hắn, giọng nói yếu ớt, phảng phất như tình nhân đó mang theo hận ý sâu đậm, nói: "Kể ra, ngươi cũng tính là nam nhân của Tiêu Xước, nam nhân của ta, cho dù không phải là anh hùng cái thế thì cũng nên có chút cốt khí.

    Ngươi nếu bị dọa chết thì trẫm sẽ cảm thấy mất mặt lắm đó."

    "Thượng đế ơi, ta đã cưỡi nữ hoàng!"

    Dương Hạo đột nhiên nắm chặt song quyền: "Ta không thế cứ chết như vậy được, ta muốn được tiếp tục sống!

    Bách khoa toàn thư trí tuệ quốc học, ngoại giao mưu lược học, ba mươi sáu kế, cố sự của trí giả trong và ngoài nước, mười vạn điều tại sao...

    ở đâu có tiền lệ cường bạo nữ hoàng rồi vẫn có thể sống sót đây?"

    Chương 389:Ngàn lẻ một đêm

    Vải nhét trong miệng được lấy ra, mũ chùm trên đầu cũng được cởi xuống, Dương Hạo hoạt động cái miệng đã tê rần, im lặng nhìn nữ nhân ở trước mặt.

    Áo màu đỏ, thắt đai lưng xanh, đột mũ lông cáo trắng, ăn mặc như một nữ vệ trong cung.

    Lông mày quyến rũ, hai mắt sáng quắc, mũi dọc dừa môi trái tim, kiều diễm như hoa, nhưng ánh mắt đang nhìn hắn lại khiến người ta phi thường không thoải mái, cao ngạo, căm hận, lạnh lùng, còn có một tia nhục nhã được ẩn tàng rất sâu.

    Một lúc sau, Dương Hạo mới thở dài một hơi, nói khẽ: "Hôm đó là là..... nàng ư!"

    Tiêu Xước lạnh lùng nói: "Nếu không thì nên là ai?"

    "Nàng ta thế nào rồi?

    Còn... còn...!"

    "Không cần phải ôm ảo tưởng làm gì, trẫm có thể từ ngươi mà nghĩ rằng ả ta có vấn đề, tất nhiên cũng có thể từ ả ta mà nghĩ tới bọn La Khắc Địch, Khoái Vũ, Vương Thiết Ngưu cũng có vấn đề.

    Mấy ngày nay, ta giết rất nhiều người, có điều bọn chúng thì vẫn còn sống, bởi vì ta muốn biết bọn chúng vì sao mà tới, lại muốn làm cái gì.

    Hiện tại ta đã biết rồi, bọn chúng cũng không có ác ý gì với trẫm cả, nhưng bọn chúng phản bội trẫm, lý do này là đủ rồi, bọn chúng sẽ cùng chết với ngươi."

    Dương Hạo hơi biến sắc, lập tức cười nhạt: "Cái này cũng không nằm ngoài ý liệu của ta, ngoại thần đã làm nhục bệ hạ, cũng không nghĩ rằng còn có thể được sống.

    Có điều....

    Đông Nhi không biết gì cả, đêm đó, ta căn bản không biết là nàng tới, nếu không thì căn bản sẽ không… nàng ta nói với ta rằng đêm đó bệ hạ sẽ không..."

    Gương mắt trắng bệch của Tiêu Xước cuối cùng cũng ửng đỏ, giọng nói mang theo sự phẫn nộ không kiềm chế của, quát khẽ: "Cho dù là đối với nương tử của mình, ngươi cũng có thể dùng thủ đoạn cường bạo như vậy ư?"

    Dương Hạo cười khổ, nói: "Ngoại thần... luyện tập một loại nội công tâm pháp, là công pháp song tu của đạo gia.

    Đêm đó, ngoài thần bị tâm ma phản phệ, thần chí mơ màng, cho nên mới...

    Nếu không, cũng không ngu ngốc đến mức như điên như cuồng cùng với bệ hạ...."

    "Đừng nói nữa."

    Đôi thỏ ngọc nhô lên ở trước ngực Tiêu Xước kịch liệt nảy lên mấy cái, ngực của bà ta nhô cao săn chắc, tròn trịa ưu mỹ, tuy không quá lớn, nhưng khi bà ta cúi xuống, vô hình trung lại càng nhô ra hơn.

    Bà ta cố gắng bình trụ hô hấp, nói: "Nữ quan mà trẫm tin cậy nhất, không ngờ lại là nương tử của ngươi.

    Mấy tướng lĩnh cung vệ mà trẫm đề bạt trọng dụng, không ngờ lại là huynh đệ của ngươi, trẫm thực sự là không ngờ.

    Không sai, đêm đó xảy ra chuyện gì, bọn họ đúng là không biết, nhưng chỉ bằng vào điểm này, bọn chúng đã đáng phải chết rồi."

    Dương Hạo nhìn xoáy vào vị hoàng hậu đứng trước mặt mình, trầm giọng nói: "Cũng chính là nói, bọn họ bởi vì nàng nhận người không rõ mà phải trả giá đắt?"

    Tiêu Xước cười lạnh: "Thế thì sao?

    Trẫm đãi bọn chúng không bạc, từ nô tài đề bạt lên làm tướng lĩnh, thượng quan.

    Chẳng lẽ hiện giờ còn phải giả vờ độ lượng đá chúng đi, để người thiên hạ đều biết rằng tâm phúc của Tiêu Xước chạy trốn về trung nguyên ư?

    Tim của bọn chúng đã không ở đây, vẫy thì vĩnh viễn chôn luôn ở đây đi."

    Dương Hạo thấy hôm nay bà ta xuất hiện ở đây, mình và bọn Đông Nhi đã tới giây phút cuối cùng rồi.

    Khi bà ta xuất hiện, có nghĩa là sinh mệnh của bọn họ đã đi tới chung kết, nhưng chết một cách oan uổng, vô thanh vô tức như vậy, hắn thực sự là không cam tâm, biết rõ là không thể, nhưng hắn vẫn phải đấu tranh tới cùng.

    Hắn hỏi vặn: "Bệ hạ giết Tống sứ, không sợ vì thế mà dấy lên chiến tranh giữa hai nước hay sao?"

    Tiêu Xước mỉm cười: "Ngươi và trẫm viết ra một bức quốc thư nhượng bộ như vậy, ai nặng ai nhẹ đây?

    Tống quốc chinh chiến liên miên, nước khốn dân khổ, nếu lúc này khai chiến với trẫm, chẳng qua là một kết cục lưỡng bại câu thương, Triệu Khuông Dận tội phải vì ngươi mà khai chiến?

    Huống chi, Tống đình vĩnh viễn sẽ không biết được chân tướng, kẻ chết thay đã được tìm thấy rồi.

    Kể ra, trẫm còn phải cảm tạ ngươi nữa, nhờ có ngươi, mấy ngày nay, rất nhiều người đã chết.

    Quyền lực của trẫm ổn đỉnh một cách trước giờ chưa từng có, sẽ không còn ai đến cản trở trẫm. uy hiếp trẫm nữa.

    Những cái này đều là ngươi ban cho."

    Dương Hạo đây đã lần thứ hai nghe thấy bà ta nói rằng mấy ngày này đã có rất nhiều người chết, hắn không nhịn được bèn hỏi: "Đông Nhi, La Khắc Địch, Đồng Vũ bọn họ đều bình an vô sự, vậy người chết là ai?"

    Tiêu Xước dương dương đắc ý kể lại nhất nhất thủ đoạn của mình.

    Dương Hạo yên lặng một lúc, sau đó than khẽ một tiếng, nói: "Hảo tâm cơ, hảo thủ đoạn!"

    "Cám ơn lời khen."

    Tiêu Xước chậm rãi rút một thanh đoản đao ra, dùng mũi đao sắc nhọn gạt vạt áo của Dương Hạo, mũi đao nhắm chuẩn vào ngực trái của hắn, nói khẽ: "Hiện tại ngươi có thể đi chết được rồi, ngươi không cần phải lo lắng, nương tử và huynh đệ của ngươi, trẫm sẽ tiễn từng người lên đường, ngươi trước tiên tới Hoàng Tuyền đợi bọn họ một lát đi."

    Mũi đao sắc bén lạnh toát rạch một vết thương trên da thịt ở ngực, máu lập tức trào ra, bà ta dùng ngón tay đẫy đà nhẹ nhàng vuốt qua ngực Dương Hạo, dính một chút máu trong suốt, nhẹ nhàng đưa lên khóe miệng, chậm rãi mút, tựa hồ như đang hồi vị vô cùng, rồi liếm liếm môi, dùng ánh mắt mơ màng nói: "Ngươi đối với ta như vậy mà ta lại chỉ dùng một đao để kết liễu ngươi, vậy đã là làm trái với nguyên tắc làm người của Tiêu Xước ta rồi.

    Nơi đây không có người ngoài, ta không ngại nói cho ngươi một bí mật, bất kể lúc đó là không tình nguyện như thế nào, nhưng, là ngươi giúp ta được thể hội khoái nhạc làm nữ nhân, cho dù cả đời này.... cũng chỉ có một lần này mà thôi."

    Hai má Tiêu Xước đỏ như máu, trong mắt lộ ra một tia ôn nhu, bà ta nhẹ nhàng vuốt ra cái má đầy râu của Dương Hạo, giọng nói có chút run rẩy: "Có lúc, ta cũng khao khát được làm một nữ nhân, một nữ được người ta yêu, được người ta thương chứ không phải là một hoàng hậu cao cao tại thương, mẫu nghi thiên hạ.

    Đáng tiếc, nhân sinh trên đời, đa phần là thân bất do kỷ, rất nhiều chuyện không phải là do ngươi tự mình làm chủ được, cho dù ngươi là hoàng đế thì cũng không thể.

    Ngươi đã phải chết thì chỉ có thể chết trong tay ta, ta không cho phép người khác tới giết ngươi...

    Dương Hạo cuối cùng cũng tuyệt vọng rồi, hắn biết, trong cái sân săn bắn của quyền lực này, Tiêu Xước giống như là một nữ lang vương, bà ta chỉ có thể lộ ra bộ mặt kiên cường, lãnh khốc, đầy lý trí để đối diện với người khác, một khi bà ta xé lớp ngụy trang này ở trước mặt người khác, không hề cố kỵ lộ ra bộ mặt yếu đuối của mình, cảm giác hoàn toàn không cần phải che giấu bản thân ở trước mặt người khác nữa, người nào mới khiến bà ta hoàn toàn không cần phải đề phòng?

    Chỉ có người chết.

    Hắn nhắm mắt lại, cười khổ nói: "Ta cho rằng, kế hoạch của mình cho dù có sơ hở, có thể ở trên đường chạy trốn bị nàng bắt được, nhưng không ngờ lại thua ngay ở đây.

    Ta ngàn dặm xa xôi chạy tới tái bắc, chỉ là để tìm lại ái thê, mang huynh đệ của ta về, mạo phạm bệ hạ, thực sự không phải là ý của ta, âm soa dương thác, không phải là cái sai của Dương Hạo!

    Đông Nhi là ái thê của ta, La Khắc Địch và Đồng Vũ, Thiết Ngưu là huynh đệ của ta, bọn họ nhờ có được sự coi trọng của bệ hạ, nhận được quân cao hậu lộc, nhưng bọn họ cũng từng vì bệ hạ mà vào sinh ra tử, lập được công lao hãn mã.

    Tới Khiết Đan, vốn không phải là mong muốn của họ, hiện giờ bọn họ chỉ muốn được quay về cố thổ, về với thân nhân của mình mà thôi, cũng không có ý mưu hại bệ hạ, càng đừng nói gì tới việc phản bội.

    Bọn họ cũng không sai.

    Nếu như là nữ tử bình thường gặp tao ngộ như thế này, chắc hắn sớm đã đau đớn đến không muốn sống, mà bệ hạ sau khi hồi cung, lại có thể bình tĩnh nắm lại cơ hội lợi dụng sự kiện "thất tung" của nữ thượng quan và ba vị tướng trong cung vệ mà bố trí ra một liên hoàn kế như vậy, quét sạch thế lực tông thất có uy hiếp tới hoàng quyền, từ đó có thể thấy, hành vi của Dương Hạo, vị tất đã là nguyên nhân khiến bệ hạ phải xấu hổ đến muốn chết."

    Tiêu Xước cảm thấy ở trước mặt hắn, mình đang bị bóc từng lớp từng lớp ngụy trang, giống như là lõa lồ đứng trước mặt hắn, vẻ mặt không khỏi có chút hoảng loạn, bà ta mở miệng ấp ủng nói: "Ta..."

    Dương Hạo lại tiếp tục nói: "Kỳ thực đây cũng là việc bình thường, bất kể là nữ nhân nào, có được thân phận địa vị như bệ hạ, tất nhiên như ở trên chính tầng trời nhìn xuống chúng sinh, không thể giống như một thâm khuê nữ tử được nuôi dưỡng trong thâm trạch đại viện, coi trọng chuyện trinh tiết.

    Bệ hạ muốn giết ta, nói là bởi vì một nam nhân mạo phạm một nữ nhân, nhưng thật ra bởi vì sự chạy trốn của bọn ta làm ảnh hưởng với danh vọng và quyền lực của bệ hạ.

    Là một người thống trị, nàng làm vậy cũng không phải là sai..."

    "..."

    Dương Hạo nhìn chằm chằm vào bà ta, khóe miệng phác ra một nụ cười bình tĩnh, an tường: "Bệ hạ thân là hoàng hậu giám quốc, là một người thống trị gần như là hoàn mỹ.

    Bệ hạ thân là một nữ nhân, càng là nữ nhân trong nữ nhân.

    Tất cả những gì xảy ra vào đêm đó, ta đều nhớ hết.

    Bẹ hạ đã nói thẳng thắn với ta, ta sắp chết rồi nên cũng không cần phải giấu diếm.

    Đêm đó, Dương Hạo cũng nhớ như in, hiện giờ hồi vị vẫn cảm thấy ngây ngất!"

    Mặt Tiêu Xước càng lúc càng đỏ, ngay cả tai cũng đỏ như một con tôm luộc.

    Bỏ đi lớp ngụy trang, bỏ đi trách nghiệm nặng nề trên vai bà ta, bà ta chẳng qua cũng chỉ là một nữ tử trẻ tuổi hai mươi tám tuổi, bà ta có lẽ là thiên tư thông minh, sinh ra đã có tư chất làm người thống trị, nhưng nếu bà ta sinh ra trong một nhà nghèo, cưới một nam tử bình thường, vậy thì hiện tại cùng lắm cũng chỉ là một thê tử có chút thông minh, có năng lực, có chút lợi hại mà thôi.

    Nhưng bà ta không phải, bà ta sinh ra trong Tiêu gia đời đời làm hoàng hậu Khiết Đan.

    Khi bà ta vào hoàng cung, làm hoàng hậu Khiết Đan, sự lãnh khốc, duệ trí, năng lực sát phạt quyết đoán mà một người thống trị nên có đang tiềm tàng trên người bà ta giống như là một hạt mầm được chôn vào thổ nhưỡng thích hợp, có được sự tưới tắm của mưa móc, sẽ nhanh chóng phát triển.

    Bà ta cả ngày chôn mình trong đống tấu chương công văn chất cao như núi, đã dần dần sắp quên mất mình là một nữ nhân rồi.

    Mà lúc, bà ta lại khôi phục bản tính của mình, đối với tên nam nhân đã dùng thủ đoạn thô bạo để chiếm hữu bà ta, bà ta lại có một loại tình cảm phức tạp khó nói thành lời.

    Hiện giờ hắn sắp phải chết rồi, bà ta cũng không ngại cho hắn được làm càn một lần trước lúc lâm tử.

    Vào lúc này, bà ta không còn là một nữ hoàng máu lạnh, chỉ hô một cái là cả trăm cả ngàn cái đầu phải rơi xuống đất mà mắt không chớp lấy một cái nữa rồi, bà ta chỉ là một nữ nhân, một nữ nhân có đủ thất tình lục dục.

    Dương Hạo chậm rãi nhắm mắt lại, nói khẽ: "Nghe Đông Nhi nói, bệ hạ thành thạo cung mã, thân thủ cực cao, phiền nàng xuất đao nhanh một chút, ta khi theo Trình đại tướng quân học đao, từng nghe ông ấy nói, từ vị trí xương sườn thứ hai ở bên trái mà đâm vào một đao, có thể đâm trúng tâm tạng, lập tức toi mạng, chết mà không đau khổ một chút nào..."

    Hai mắt Tiêu Xước dần dần phủ lên một lớp sương, nhưng mắt lại sáng như bảo tháp, lấp lánh hàn quang.

    Giọng nói của bà ta biến thành rất khẽ, rất ôn nhu: "Ngươi yên tâm, ta xuất đao sẽ rất nhanh."

    Đao được giơ lên cao, bàn tay nắm chặt chuôi đao, gân xanh trên mu bàn tay đều phồng lên, nhưng lại nắm rất vững, không run rẩy một chút nào.

    "Nhân sinh một đời, cây cỏ một thu, đời này của ta tuy rằng ngắn ngủi, nhưng sống rất đặc sắc, thế là đủ rồi.

    Tiêu nương nương, ta và Đông Nhi ở dưới Hoàng Tuyền đợi nàng, có lẽ khi chúng ta gặp nhau, nàng vẫn sẽ dung nhan như hoa, vô cùng diễm lệ, tới lúc đó, chúng ta chắc có thể vứt bỏ thân phận giữa hai bên, gạt đi sự ngăn cách về địa vị, quên đi ân oán hôm nay, nâng cốc nói cười, mặc sức mà say!"

    Tiêu Xước thở khẽ một hơi: "Sao chuyện gì ngươi cũng đều nghĩ tới mặt tốt đẹp nhất vậy?

    Khi chúng ta gặp lại dưới Hoàng Tuyền, rất có thể... trẫm đã là một bà già tóc bạc da mồi, đi đường mà run rẩy như tàn trúc trước gió, lúc đó e rằng ngươi căn bản là không nhận ra ta, cũng không muốn nhận ra ta nữa rồi."

    "Có lẽ vậy, vốn là đối với cách nói của nàng ta tuyệt sẽ không hoài nghi, nhưng hiện tại xem ra... lại chưa chắc.

    Ngày mà chúng ta gặp lại dưới Hoàng Tuyền, có lẽ rất nhanh sẽ tới thôi, rất... rất nhanh..."

    Giọng nói của Dương Hạo càng lúc càng thấp, tới sau cùng thì tựa hồ như lẩm bẩm, Tiêu Xước gần như là nghe không rõ: "Triệu Quang Nghĩa dẫn binh xuống Giang Nam, Hàn Đức Nhượng một mạng về tây, hoàng đế Khiết Đan bị ám sát rồi bệnh tình nguy kịch, Tiêu hoàng hậu khống chế quốc gia có vũ lực mạnh nhất trước thời hạn, thay đổi rồi... rất nhiều thứ đã thay đổi rồi."

    Một trận mưa lớn bức phản Trần Thắng, dẫn tới sự sụp đổ của đế quốc Tần.

    Một tờ báo quyết định ngòi nổ (ví với sự kiện dẫn tới bùng nổ sự kiện) của Hồng quân...

    Một Dương Hạo... tuy giống như là một ngôi sao băng chỉ lóe lên rồi chợt tắc, vội vàng tới rồi rời khỏi thế gian này, nhưng lại mang tới rất nhiều thay đổi cho thế giới này.

    Sự thay đổi này có bao lớn thì ta không biết, hướng đi tương lai của thế giới này ta cũng không biết, càng không biết cái đó đối với thế nhân sau này là họa hay là phúc, ta chỉ biết, ta ở tiền thế là một cái kén, ta ở đời này là một con bướm, tuy ngắn ngủi, nhưng lại rực rỡ vô hạn, cuộc đời này... ta sống không uổng.

    Hu hu, Diễm Diễm, Diệu Diệu, xin lỗi..."

    Tiêu Xước cố gắng lắng nghe, nhưng vẫn không nghe rõ được là hắn nói gì, bèn lạnh lùng nói: "Có gì mà chưa chắc?

    Hiện giờ, trẫm nắm đại quyền, triều đình trên dưới cũng không còn lực lượng nào có thể kháng cự lại trẫm nữa rồi.

    Trẫm đang tuổi thanh xuân, làm sao mà chết được?

    Ai có thể giết được trẫm?"

    Dương Hạo không thèm nhìn vào thanh đoản đao sắc nhọn đang dí lên ngực, mỉm cười nói: "Trên đại thảo nguyên không bờ không bến, sư tử, báo, thổ lang, linh dương, hươu vàng...

    đủ các loại động vật đều sinh sống ở đó, khi trên thảo nguyên có một trận hạn hán lớn, ao hồ sẽ biến mất dần dần, sông ngòi sẽ đoạn tuyệt, chỉ còn mấy cái hồ nước lớn nhất, sâu nhất trở thành cơ hội sinh tồn cuối cùng cho dã thú, nàng nói xem, động vật nào sẽ là con sống sót cuối cùng?"

    Tiêu Xước cho dù là ý chí cứng rắn như thép, nhưng chung quy vẫn chỉ là một nữ tử trẻ tuổi, khó tránh khỏi hiếu kỳ ở trong lòng, không nhịn được liền đáp: "Cái đó còn cần phải suy nghĩ à, đồng vật cuối cùng có thể sống sót đương nhiên là hùng sư rồi."

    "Sai rồi, là linh dương và hươu vàng."

    "Sao lại vậy?"

    "Sao mà không thể?

    Nguồn nước càng lúc càng ít, để tranh đoạn nước, dã thủ cường tráng nhất sẽ phải ngày đêm trông chừng ở cạnh nước, động vật nhỏ yếu tới gần nguồn nước là sẽ bị chúng ăn thịt, thế là động vật nhỏ yếu chỉ có thể bỏ qua cái hồ đang dần dần cạn kiệt này, chạy tới một nơi xa xôi hơn để tìm nguồn ngước.

    Trên đường, bọn chúng không ngừng đói khát mà chết, không ngừng ở bên cạnh ao hồ bị đám dã thú cường đại đã đợi ở đó từ lâu ăn thịt, nhưng tộc quần của bọn chúng, luôn có một số có thể chạy ra được, sau cùng tìm thấy một đường sống.

    Song những con dã thú cường đại thủ ở các ao hồ trên thảo nguyên, khi những ao hồ mà bọn chúng đang canh chừng khô đi dần, thực vật mà chúng đợi không tới nữa, lúc bọn chúng muốn rời khỏi mảnh đất tử vong này thì đã muộn rồi, bọn chúng trên đường đi không thể nào tìm được một giọt nước nào nữa, không tìm được thực vật, bọn chúng chỉ có thể chết hết toàn bộ trên đường chạy trốn.

    Khiết Đan hiện giờ, chính là thảo nguyên bị đại hạn đó, còn nương nương, chính là con sư tử thủ hộ nguồn nước, tất cả mọi người đều run rẩy ở dưới chân nàng, nhưng căn nguyên của họa hoạn lại chưa bị diệt trừ, khô hạn một ngày không giải, nguy cơ thủy chung vẫn tồn tại.

    Sau cùng, kết cục của nương nương sẽ giống như là con sư tử đó thôi.

    Có lẽ, trận mưa sẽ tới sau khi giọt nước cuối cùng đã cạn?

    Ha ha, cái mà Dương mỗ nói chỉ là một loại khả năng thôi...”

    Nguy cơ đại hạn mà Dương Hạo lấy ra làm ví dụ, chính là chỉ Khánh vương đã chạy về hướng tây bắc, hắn đã ôm lòng chết chắc, tâm tình bình tĩnh lại một chút, linh đài trái lại trở nên thư thái, hắn đột nhiên nhớ tới, thân phận bí mật đó của mình, có lẽ sẽ trở thành cách tối hậu để hắn thoát chết, nếu có thể đạt thành liên minh chính trị với Tiêu Xước, vậy thì có thể cứu được tính mệnh của mình và Đông Nhi cùng với bọn La Khắc Địch, mặc dù là lợi thế vẫn ngại là hơi nhỏ.

    Nhưng, hắn đột nhiên nghĩ tới, Tiêu Xước liệu có nhất định sẽ lựa chọn hắn hay không?

    Liệu có tin rằng cỗ lực lượng mà hắn đang nắm có đủ cường đại ay không?

    Nếu bà ta lựa chọn hợp tức với Hạ châu Lý thị thì sao?

    Mình thân rơi vào ngục thì đã đành, nhưng những người ở Lô châu cũng phải vì mình mà rơi vào nơi vạn kiếp bất phục.

    Nghĩ tới đây, Dương Hạo không khỏi do dự, không chú ý thấy Tiêu Xước sau khi nghe những lời nói này của hắn, không biết đã dấy lên tâm sự gì.

    Thanh đao mà Tiêu Xước đang giơ ca dần dần hạ xuống, bản thân bà ta cũng rơi vào trầm tư.

    Trong lao phòng trở nên yên tĩnh, Tiêu Xước ánh mắt chớp động, không biết đang nghĩ cái gì, tình thái của tiểu nhi nữ vừa rồi đã ngẫu nhiên lộ ra dần dần bị tiêu diệt, vẻ mặt của bà ta đang từ từ khôi phục, lại giống như là trên mặt có một chiếc mặt nạ thần kỳ, vừa rồi ngẫu nhiên tan ra, lúc này đang đọng lại, che đi dung nhan của bà ta.

    Vẻ xấu hổ và ôn nhu vừa rồi ngẫu nhiên hiện lên trên mặt bà ta đang bị vẻ lãnh tĩnh, ưu nhã, cao quý mà kiên định thay thế, khi mắt bà ta khôi phục lại vẻ lãnh mạc và tinh minh, Tiêu Xước đã trở lại là Tiêu hoàng hậu.

    Bà ta đút đao vào vỏ, từ từ đứng dậy, cao cao tại thượng, nghi thái vạn thiên, thoáng chốc đã quay lại trên chín tầng trời.

    Dương Hạo kinh ngạc nhìn bà ta, Tiêu Xước giơ tay lên, thả khăn che mặt xuống, nói: "Cố sự rất hay, trẫm sẽ ngẫm nghĩ thật kỹ."

    "Ừm, tốt."

    "Cám ơn đã nhắc nhở, trẫm thay đổi chủ ý rồi."

    Dương Hạo cả người run bắn lên, vui mừng nói: "Nương nương muốn tha cho ta ư?"

    "Nghĩ thử xem có thể hay không?"

    Tiêu Xước cười lạnh một cái, bước về phía cửa, lạnh lùng nói: "Trẫm cảm thấy cố sự mà ngươi nói rất thú vị, trẫm rất muốn nghe ngươi kể cố sự nữa, khi cố sự của ngươi được kể hết rồi, tính mạng của ngươi cũng kết thúc theo."

    Cửa lao được đóng lại, tiếng bước chân xa dần, Dương Hạo nhìn chằm chằm nên nóc phòng, mặt mày ngu ngơ không hiểu gì: "Còn muốn nghe ta kể cố sự... ngàn lẻ một đêm ư?

    Vị hoàng hậu Khiết Đan này là bạo quân Harry thích nghe cố sự đầu thai chuyển thế à?

    Vậy thì ta tính là ai?

    Sách ta rất ít khi đọc, thế giới động vật cũng không hay xem, ta một ngày chỉ có một bữa cơm... sức đâu mà kể?"

    Dương Hạo ngày mai phải kể cố sự gì?

    Tiêu Xước là muốn nghe kiểu cố sự gì?

    Chương 390:Một đêm rồi lại một đêm

    "Đúng vậy, đối với Khiết Đan mà nói thì uy hiếp lớn nhất không phải là các nước láng giềng mà là quốc nội, đối với ta mà nói uy hiếp lớn nhất không phải là con cháu tông thất quyền cao chức trọng, mà là ở chính bản thân ta.

    Bảo tọa chí tôn đủ để khiến người hữu tâm người trước ngã xuống, người sau kế tục, liên miên bất tuyệt, giết đi hai nhóm quyền quý có dã tâm, rất nhanh sẽ xuất hiện một nhóm khác như nấm mọc sau mưa.

    Ta có thể giết mãi được sao?

    Ta có thể vĩnh viễn không bao giờ thất thủ được không?

    Tiêu Xước tâm sự nặng nề, bước trên con đường dài thượt, thấy rất nhiều nữ vệ và các ngục tốt cung kính đứng đó, bà ta mới ngắt mạch suy nghĩ, lạnh lùng phân phó: "Đóng chặt cửa lao, cẩn thận trông chừng mấy người đó, phải chiếu cố cho tốt, không được sơ sẩy lơ là."

    Đại Đầu vội vàng dạ một tiếng: "Vâng, lời mà đại nhân phân phó tiểu nhân nhất định sẽ cẩn tuân."

    Tiêu Xước hừ khẽ một tiếng rồi bước qua người Đại Đầu, đợi khi các nữ vệ giống như ngàn sao quanh trăng đưa bà ta đi, Đại Đầu mới thầm thở dài một hơi, đứng thẳng dậy lẩm bẩm: "Ôn thần đó rốt cuộc là có thân phận gì vậy, hắn sao vẫn chưa chết nhỉ?

    Hắn ở trong ngục của lão tử một ngày, lão tử một ngày không được sống yên.

    Ài!

    Ta bảo nè, mấy người các ngươi, ai đó đi đóng cửa lao lại đi?

    Mẹ kiếp, các ngươi đừng có chạy, ta bảo nè Tề Đầu Nhi, ngươi đi đi!"

    Lão Tề giống như là ăn phải trái mướp đắng, bĩu môi kháng nghị: "Vương gia, lại bảo ta đi à?

    Không được, không thể là ta chịu thiệt mãi được, chúng ta mẫu chiến, ai thua thì người đó đi."

    "Mẹ nó, bảo các ngươi đi làm chút chuyện, ai ai cũng đùn đẩy.

    Nào, mẫu chiến thì mẫu chiến."

    Đại Đại tức giận trừng mắt một cái, gọi mấy tên ngục tốt vừa nghe thấy phải đi đóng cửa nhà lao là lập tức chạy trốn ra xa lại.

    Mẫu chiến chính là oẳn tù tì, thời đó gọi là mẫu chiến, cũng gọi là đả lệnh.

    Mấy người xoa xoa quyền: "Ntinh cung hỉ, nhị tương hảo, tam tinh cao chiếu, tứ hỉ, ngũ kim khôi, lục lục nhuận, thất thất xảo."

    "Ha ha ha, vương gia, mời ngài, mời ngài."

    "Con mẹ nó xui xẻo quá đi mất!"

    Các ngục tốt cười bối chắp tay vái một cái, Đại Đầu chơi thua ưỡn cái ngực đầy mỡ lên, ủ rũ đi về phía hành lang tăm tối đó, giống như hành lang này dẫn tới nơi của con quái thú ăn thịt người vậy.

    Gió vi vu, có chút lành lạnh....

    Tiếng bước chân lại truyền tới, tiếng động có chút nặng nề, không phải là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tiêu Xước, mặc dù là vậy, Dương Hạo vẫn quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy một tên béo mặc phục trang của ngục quan bước tới ngoài cửa nhà lao, bối rối cầm xích sắt lên, vòng một cái qua song sắt ở cửa.

    Vừa nhìn rõ bộ dạng của hắn, Dương Hạo đột nhiên giật bắn người, thất thanh gọi: "Là ngươi?"

    Tên béo đó vừa vòng được mấy vòng qua cửa nhà lao, còn chưa kịp cái khóa thì nghe thấy tên ôn thần ở bên trong mở miệng nói chuyện.

    Tên béo giật nảy mình, vội vàng thốt lên: "Ta không nghe thấy, ta không nghe thấy."

    Hắn vừa nói vừa vội vàng khóa cửa lại, nhưng vì kinh hãi cho nên không bập được mắt khóa.

    Dương Hạo lại gọi: "Đại Đầu, là ngươi!"

    Động tác của tên béo đột nhiên như hóa đá, hoảng hốt một lúc hắn mới trợn tròn mắt, ngẩng đầu lên nhìn vào trong lao phòng.

    Nhìn một lúc, cả thân hình núng nính của hắn đều run rẩy: "Ông...

    ông trời ơi, là đại...

    đại...

    đại ca ư?"

    Dương Hạo khi tỉnh lại, phát hiện mình đã lại bị cột lên giường, trên đầu không bị trùm vải, miệng cũng không bị bịt chặt.

    Hắn hoang mang một lúc, vẫn không hiểu Tiêu Xước làm gì.

    Khi Tiêu Xước tâm sự nặng nề rời đi, quên mất không chùm lại vải lên đầu và bịt miệng hắn, khi tên ngục quan đó tới khóa cửa, Dương Hạo kinh ngạc phát hiện, tên ngục quan đó không ngờ lại là Đại Đầu mất tích từ lâu.

    Đại Đầy cũng không ngờ Dương Hạo mà mình lén lút nghe ngóng nơi hạ lạc lại bị nhốt ở trong chính lao ngục của mình, cũng chính là người mà bọn họ sợ như ôn thần.

    Đại Đầu vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng xông vào, vội vàng hỏi tình hình, rồi lớn gan định cởi trói cho hắn, nhưng lại bị một câu của Dương Hạo cản lại.

    "Đại Đầu, ngươi cho dù có thể cởi trói cho ta, nhưng ta có thể chạy thoát khỏi lao phòng không?

    Có thể thoát khỏi Thượng kinh không?"

    Đại Đầu đần thối mặt, đình chỉ động tác, vẻ mặt có chút khổ sở: "Đại ca, huynh đệ vô dụng, đừng nói nơi khác, chỉ ngoài đại lao này thôi đã có... lớp lớp trọng binh do Quách Tập đại nhân phái tới canh chừng, e rằng... e rằng chúng ta không xông ra được."

    "Vậy thì đừng khinh cử vọng động, cơ hội chỉ có một lần, nếu bỏ qua thì sẽ không tới nữa đâu."

    "Nhưng, nương nương tùy thời đều có thể giết huynh."

    "Nếu ta hiện tại tùy tiện chạy ra thì đảm bảo chết chắc, kiên nhẫn chờ đợi, có lẽ sẽ có sinh cơ."

    Dương Hạo hơi dừng lại một chút rồi hỏi: "Tống quốc sứ tiết ở Lễ Tân viện thế nào rồi?

    Bọn họ có từng truy tìm nơi hạ lạc của ta không?"

    "Ta mấy ngày nay cũng lén lút nghe ngóng tin tức của đại ca, nghe thấy được một số tin tức.

    Nương nương đã giao quốc thư cho Trương Đồng Chu đại nhân rồi, hơn nữa bảo chứng nhất định sẽ tra rõ ngọn nguồn, tìm bắt chân hung, cho Tống quốc một câu trả lời đích đáng.

    Lại nói rằng bức quốc thư đó là tín kiện quan trọng mà Triệu quan gia đang chờ đợi, Trương tướng quân cùng với đế sứ đoàn đã quay về Tống quốc rồi."

    "Ừm!"

    Dương Hạo nghĩ ngợi một lát, nói: "Đại Đầu, ngươi giúp ta làm mấy chuyện."

    "Đại ca nói đi."

    "Nghe ngóng tin tức về bọn Đông Nhi, bao gồm cả ở trong hoàng cung.

    Ta đã bị nhốt ở đây, bọn họ chắc cũng ở gần đây thôi."

    "Được."

    "Thứ hai, ngươi khi nào rảnh thì đi lòng vòng ở gần khách sự Phúc Tự ở thành nam, giúp ta tìm một người, nàng ta là muội tử của ta, tên là Đinh Ngọc Lạc.

    Tiêu Xước có tinh minh, có thần thông quảng đại như thế nào thì cũng không thể tai mắt thông thiên, nắm rõ được hết tình hình của ta.

    Bà ta ngay lập tức ban bố tin thất tung của ta và bọn Đông Nhi, La Khắc Định, với sự cơ linh của Ngọc Lạc, tất nhiên sẽ ẩn náu giữ mình.

    Cho dù Tiêu Xước biết rằng La Khắc Định đang theo đuổi một nữ nhi Hán gia, cũng chưa chắc đã phái người đi tìm nàng ta, cũng khó mà bắt được nàng ta.

    Khu hoàng thành ở thành bắc nàng ta rất khó tiến vào, khách sạn này là nơi duy nhất mà nàng ta có thể có được liên hệ với ta.

    Nàng ta nhất định sẽ thường xuyên đi lại ở vùng phụ cận, ngươi giúp ta tìm nàng ta, kể lại tình cảnh hiện tại của ta.

    Phương pháp tìm nàng ta là..."

    Dương Hạo khe khẽ dặn dò một hồi, Đại Đậu vừa nghe vừa gật đầu liên tục, nói: "Được rồi, đành ủy khuất cho đại ca một chút vậy, đệ trước tiên lại chùm đầu đại ca lại, để phòng có người sinh nghi, sau đó sẽ án chiếu theo sự phân phó của đại ca mà đi làm việc."

    Hắn cầm mũ chùm đầu lên, đang muốn chùm lên đầu Dương Hạo thì Dương Hạo nhìn chằm chằm vào hắn, đột nhiên gọi khẽ: "Đại Đầu."

    Đại Đầu ngây người, "dạ" một tiếng.

    Dương Hạo nói: "Ngươi đã cưới vợ sinh con ở nơi này rồi phải không?"

    "Vâng."

    Dương Hạo do dự một lúc rồi nói: "Đại Đầu, ngươi phải nghĩ cho kỹ, với thủ đoạn của Tiêu hậu, nếu biết ngươi giúp ta, rất có thể sẽ kéo cả ngươi và người nhà của ngươi vào, ngươi có vợ con cần phải chiếu cố, cho dù đặt thân ở ngoài chuyện này cũng là chuyện thường tình của con người, ta sẽ không trách ngươi đâu."

    Đại Đầu chần chờ một lúc, hai mắt nhìn xoáy vào Dương Hạo, hỏi: "Đại ca, huynh khi nghe nói ta dưới loạn tiễn đánh mất đại tẩu rồi chạy trốn, có hận ta hay không?"

    Dương Hạo chậm rãi lắc đầu: "Ta trước giờ không nghĩ rằng, chém đầu gà, đốt giấy vàng, vái lạy kết nghĩa là bắt huynh đệ phải bán mạng cho mình."

    Đại Đầu trong mắt lấp lánh lệ quang, hắn ngoác miệng cười, trịnh trọng nói: "Đại ca, ta đã từng làm một chuyện khiến mình phải hối hận.

    Ta không muốn làm một lần nữa, đâu, ta biết đứng cùng với đại ca là nguy hiểm như thế nào, đây là lựa chọn của ta, huynh không vì sự bất nghĩa của ta mà hận ta, hiện tại cũng không cần bởi vì ta ra mặt mà ray dứt làm gì.

    Ta sẽ làm!"

    Hắn chùm vải lên đầu Dương Hạo, lạt đút vải vào miệng hắn rồi đứng dậy bước ra khỏi cửa.

    Hành lang dài hun hút lạnh lẽo vắng lặng...

    Khi trở lại cước bộ nặng nề hơn nhiều, nhưng lại rất có lực.

    Gió thổi vi vu, nhiệt huyết sôi trào!

    Lúc chạng vạng, khi ánh mặt trời hắt vào trong lao phong, đồ ăn uống mà Dương Hạo vốn cho rằng hôm nay sẽ không có không ngờ lại được đưa đến.

    Tiếng bước chân rất lộn xộn, nhưng Dương Hạo lập tức ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.

    Khi hắn được cởi mũ chùm đầu, lấy vải nhét trong miệng ra, thứ hiện giờ xuất hiện trong thiên lao lại khác hẳn.

    Chính là bốn phạm nhân thân hình khôi ngô, bên cạnh đặt một cái thùng gỗ cao tới nửa thân người, bốc khói nghi ngút, rõ ràng là đầy nước nóng. bên cạnh đầy hộp, không biết là đựng gì.

    Bọn họ lẳng lặng lột trần Dương Hạo đang cả người vô lực, sau đó ném hắn vào trong thùng gỗ, một người cầm một cái gáo múc nước nỏng đổ lên người hắn, sau đó lấy cái loại như đậu tắm, xà bông ra cọ rửa cho hắn.

    Sau cùng lại cắt sửa râu tóc cho hắn, đổi sang một thân bào phục sạch sẽ mềm mại, sau đó mới mở hộp ra, từng món từng món thực ăn tinh trí bày ra trước mặt hắn, mà không ngờ trong đó còn có một bình rượu.

    Dương Hạo ngu ngơ không hiểu gì để mặc cho bọn họ chi phối, cho tới khi nhìn thấy thức ăn phong phú, trong lòng không khỏi trầm xuống: "Chẳng lẽ Tiêu Xước sau khi quay về, cuối cùng lại thay đổi chủ ý, muốn lập tức xử tử ta?

    Vốn cũng không nghĩ rằng có thể thoát khỏi cái chết.

    Cách này, nói chung cũng có thể được làm một con quỷ no bụng sạch sẽ tươm tất."

    Hắn hạ quyết tâm, vẻ mặt lại thành thản nhiên, bụng giờ đang kêu ọc ạch nên cũng mặc kệ chẳng nhai kỹ rồi mới nuốt như lúc trước nữa.

    Hắn giải quyết sạch chỗ thức ăn như gió cuốn mây tan, cũng mặc kệ là bên trong có hạ độc hay không, dẫu sao thì duỗi đầu ra cũng là một đao mà co đầu lại thì cũng là một đao.

    Không nằm ngoài dự liệu của hắn, rất nhanh, mí mắt của hắn trở nên trầm trọng, bắt đầu lơ mơ buồn ngủ.

    "Quả nhiên... ta phải chết rồi."

    Khi trong đầu vừa lóe lên ý nghĩ này, hắn liền ngủ thiếp đi.

    Lúc tỉnh lại thì phát hiện mình lại bị trói trên giường.

    "Ta chưa chết" Dương Hạo mừng thầm trong lòng, lập tức cảm thấy hạ thể mát lạnh, tựa hồ y phục bị người ta cởi hết.

    Dương Hạo kinh hãi, vội vàng dãy dụa, nhưng phát hiện mình bị trót rất chặt, căn bản không thể động đậy được.

    Bên cạnh lờ mờ có một tiếng hít thở khe khẽ, sau đó một bàn tay run rẩy đột nhiên đặt lên chỗ yếu hại của hắn, Dương Hạo không khỏi rùng mình sợ hãi.

    Bàn tay nhỏ đó mềm mại trơn mượt, động tác khiêu khích rất không lưu loát, ban đầu thậm chí còn không dám nắm chặt lấy nó.

    Dương Hạo vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi, trong cổ họng phát ra tiếng ồ ồ, chỉ muốn hỏi ả ta là ai, đáng tiếc căn bản không nói ra được.

    Bàn tay nhỏ bé mềm mại đó chơi đùa một lúc lâu, dần dần thành thạo hơn, Dương Hạo trong lòng sợ hãi bất mãn, nhưng thân thể vẫn sinh ra phản ứng theo bản năng, bị bàn tay mềm mại đó trêu cho trở nên cương cứng, trong bụng hắn dần dần có một loại cảm giác kỳ dị, giống như là một ngọn lửa đang không ngừng thiêu đốt hắn.

    Đột nhiên, đôi tay ấy rời khỏi người hắn, Dương Hạo vừ thở phào một hơi lại cảm giác một thân hình trần truồng bò lên giường, ngồi lên người hắn.

    "A", nữ thể nằm trên người hắn bật ra một tiếng rên rỉ, hai tay chống lên ngực Dương Hạo, cong lưng xuống, cái eo nhỏ nhắn nữu động, giống như là truồn truồn lướt nước vậy, ấn xuống một cái rồi ngừng, từ từ sâu thêm từng tấc, cho tới khi cái gậy gỗ sắp nổ tung của hắn chậm rãi cắm vào cái chỗ sâu thẳm, ẩm ướt, chặt khín ấy.

    "Là bà ta" nhất định là bà ta, bà ta, bà ta không ngờ lại là nữ nhân phóng đãng vô sỉ, đắm chìm vào nhục dục như vậy?

    Không đúng, trong đầu Dương Hạo linh quang chợt lóe, đột nhiên hiểu ra một số thứ.

    Cặp đùi trơn nhẵn săn chắc kẹp bên hông hắn, cặp mông đẫy đà nhẹ nhàng nhấp nhô trên người hắn, đàn hồi mềm mại, bà ta nghênh đón như là cưỡi ngựa, từng bước từng bước dẫn dắt Dương Hạo tới đỉnh núi của cực lạc, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ khe khẽ của bà ta, giống như là đổ dầu vào lửa, khiến hắn không ngừng bò lên đỉnh núi.

    Khi nữ thể trên người hắn đã lấm tấm mồ hôi, Dương Hạo cũng không khắc chế được nữa, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ, nham thạch nóng bỏng phun trào ra ngoài.

    Nữ thể ở trên người hắn lặng lẽ nằm lên ngực hắn, nhẹ nhàng thở dốc, giống như là một con mèo mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve bộ ngực của hắn, truyền tới từng trận dư vị.

    Rất lâu sau tình tự của bà ta mới hoàn toàn bình ổn lại, tiếng hít thở cũng không thấy nữa, bà ta rất lạnh lùng rời khỏi thân thể của hắn, xột xoạt mặc lại quần áo.

    Dương Hạo cảm thấy bà ta mặc y phục cho cả mình, sau đó cửa phòng khẽ vang lên tiếng lạch cạch, ả ta liền rời đi như u linh.

    Tối ngày hôm sau, khi bốn tráng hán lạ mặt khênh thùng gỗ,hộp thức ăn xuất hiện ở trong lao phòng của hắn, Dương Hạo không nén được giận mà giãy dụa kịch liệt.

    Đáng tiếc vẫn bị đám người này đổ rượu, hắn liền hôn mê rồi bị người ta chi phối.

    Kết quả vẫn như đêm qua, vẫn là một đêm nồng cháy.

    Khi mưa gió ngừng lại, nữ thế mềm mại đó rời khỏi người hắn, Dương Hạo giống như là một con dã thú bị rơi vào bẫy, rống lên để biểu đạt sự phẫn nộ của mình, cho tới khi lao phòng bị đóng lại, tiếng bước chân nhẹ như mèo từ từ xa dần, mới nằm lại lên giường.

    Có mỹ nữ lấy thân chiều chuộng, vốn là một chuyện rất vui vẻ.

    Nếu như mỹ nữ nà là một loại tồn tại có thân phận vô cùng cao quý, vô số nam tử đều quỳ dưới chân nàng ta mà vái lạy giống như thần, đó càng là một sự hưởng thụ cực lạc mà nam nhân mộng mị dĩ cầu.

    Đáng tiếc Dương Hạo lại chỉ cảm thấy cực kỳ khuất nhục và phẫn nộ.

    Nhưng phàm là nam nhân có chút tự tôn, đều không nguyện ý để người ta trói ở đó, để mặc cho một nữ nhân ta cần thì ta cứ lấy, coi thân thể của hắn giống như một công cụ để có con nối dõi tông đường, cho dù ả ta có là xinh đẹp như thiên tiên.

    Hắn không thể khống chế được thân thể của mình, không thể chống lại được dâm uy của Tiêu Xước, lựa chọn duy nhất chỉ có đối phó với bản thân mình.

    Thế là, Dương Hạo tuyệt thực rồi.

    Vì tôn nghiêm của nam nhân, vì trinh tiết của bản thân.

    Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, một đại nam nhân như mình, không ngờ lại giống như nữ tử bị người ta cường bạo, phải dùng loại phương pháp này để kháng cự.

    Đêm đó, bà ta cũng có cảm giác khuất nhục như thế này sao?

    Dương Hạo có một loại cảm giác muốn khóc không nhưng không ra nước mắt.

    Kết quả của tuyệt thực chính là ngự thiện cung đình tinh mỹ biến thành thức ăn lỏng, mấy tù phạm to khỏe dùng cái phễu cường hành đổ thức ăn vào bụng hắn, để bảo chứng dinh dưỡng và thể lực sung mãn của hắn, giằng co như vậy ba ngày, Dương Hạo buông bỏ việc tuyệt thực, đã có lỗi với mặt mũi của mình, vậy thì đừng có lỗi với dạ dày của mình nữa.

    Khi đối diện với sự cưỡng gian, không thể kháng cự, vậy thì cứ thoải mái hưởng thụ đi.

    Dương Hạo áp dụng một loại phương thức báo thù khác, hắn bắt đầu chủ động phối hợp, cho tới kỳ đối phương cả người vô lực, rên rỉ trong run rẩy, dưới sự phản kích của hắn mà liên tiếp thất thủ, sau cùng mềm oặt nằm trên người hắn, chi dù là nghỉ ngơi cả nửa tiếng, khi rời khỏi thân thể của hắn thì đôi chân săn chắc có lực đó đều phải run rẩy.

    Một đêm, một đêm, lại một đêm, ngày tháng của Dương Hạo cứ như vậy trôi qua trong khuất nhục và cực khoái.

    Mỗi tối, đều có một người vũ mị như thiên tiên, mang theo mùi thơm như hoa lan tới bên cạnh hắn, sau khi triều miên trong sung sướng với hắn lại bỏ đi.

    Thời gian giống như là trôi qua rất lâu vậy, mới chưa tới một tháng thời gian, màn mưa tay gió máu của những ngày đó đã bắt đầu dần dần phai nhòa trong ký ức của bách tính phổ thông trong thành Thượng kinh, con người thì hướng về phía trước, ngày tháng thì trôi ra sau, ai mà còn nhớ được quá khứ chứ?

    Thành Thượng kinh dưới sự trị vì của hoàng hậu nương nương, lại biến thành trật tự yên bình.

    Minh tranh ám đấu giữa những nhân vật thượng lưu đã không còn.

    Hoàng thượng mắc bệnh đã lâu đột nhiên đỡ hẳn, thỉnh thoảng lại tản bộ trong ngự hoa viê và tẩm cung, mấy ngày trước còn thử kéo cung bắn tên, bắn chết một con chim.

    Nghe nói, hoàng hậu nương nương nâng đỡ người có tài, không hỏi xuất thân, lựa chọn rất nhiều quan lại tài giỏi không thuộc tông thất làm quan, thống trị con dân của những gia tộc hoàng thất tông thất tạo phản thất bại ngày trước, triều đình so với trước kia càng bền vững không gì phá nổi, Khánh vương xa tận chân trời vĩnh viễn không thể giết về Thượng kinh nữa.

    Các bách tính bởi vì chuyện này mà ai ai cũng vui mừng, bọn họ chỉ muốn được sống những tháng ngày yên bình mà thôi, những tin tức này đối với họ mà nói, đương nhiên là tin tức tốt nhất.

    Trong Nguyệt Hoa điện, Tiêu Xước mặc một bộ y phục trắng như tuyết.

    Dung nhan xinh đẹp mà quyến rũ, da thịt trắng nõn giống như ngọc, một đôi mắt giống lóng lánh động lòng người giống như là bảo thạch được phủ lên một lớp sương, so với một tháng trước đây, bà ta lúc đó giống như là một đó hoa kiều diễm nhưng lại thiếu sức sống.

    Mà bà ta hiện tại lại giống như là giọt sương thần óng ánh lưu động trên cánh hoa tiên, tựa hồ như quyền lực vô thượng đã càng khiến bà ta thành thục vũ mị hơn, phong tình vạn chúng hơn, một ánh mắt một nụ cười, đều có một loại vũ mị thấm sâu vào xương tủy.

    Một lão già lông mày trắng, râu trắng ngồi đối diện với bà ta, ba ngón tay nhẹ nhàng đặt lên cổ tay của bà ta, chăm chú một lúc lâu, lông mày của lão già đột nhiên nhướn lên, thu ngón tay lại, vui vẻ đứng dậy, chắp tay nói: "Cung hỉ nương nương, cung hỉ nương nương."

    "Ồ?

    Bản cung có tin mừng gì vậy?"

    Lão già mặt đầy xuân phong, nói: "Nương nương có tin vui rồi, hơn nữa còn mang thai một vị long tử."

    Tiêu Xước đứng bật dậy, run giọng nói: "Thật ư?"

    Lão già mỉm cười, ngạo nghễ nói: "Nếu là y sĩ tầm thường, phải bốn tháng trở lên mới có thể từ mạch tượng mà nhìn ra là nam hay nữ, lão thần tuy không dám tự nhận là hạnh lâm quốc thủ, có điều có thai hơn một tháng, tuy rằng sự khác biệt của mạch tượng giữa nam và nữ rất nhỏ, nhưng vẫn có thể dò ra được.

    Lão thần cả đời hành y, nhưng phàm là bắt mạch cho người ta, trước giờ chưa từng sai lầm."

    "Tốt, tốt, tốt."

    Tiêu Xước vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, vội vàng nói: "Người đâu, mang một hộp minh châu ra thưởng cho Hoàng viện chính."

    "Ái chà, lão thần đa tạ nương nương ban thưởng."

    Lão ngự y đó vội vàng thi lễ cảm tạ, lại dặn dò: "Nương nương mới mang long tử, phải bảo trọng thân thế, tránh hờn tránh giận, di thần dưỡng tính.

    Lão thần sau khi thương nghị với các vị y sĩ, sẽ nghĩ ra một đơn thuốc bồi dưỡng để bảo vệ long thai."

    "Tốt, lại làm phiền Hoàng viện chính rồi."

    Tiêu Xước hân hỉ vạn phần, khi Hoàng viện chính lui xuống, cung nữ nội thị ở bên cạnh nhao nhao bước lên quỳ xuống chúc mừng, Tiêu Xước mỉm cười tươi rói, sự kinh hỉ trong mắt dần dần bị một thoáng hàn quang che lấp.

    Hoàng đế tẩm cung, Tiêu Xước lặng lẽ đứng đó, trong đại điện tuy rộng rãi, nhưng mùi thuốc vẫn vương lâu không dứt.

    Hoàng đế ngủ trên long sàn mặt mày trắng bệch, hình dáng xác xơ.

    Trầm mặc một hồi lâu, Tiêu Xước đột nhiên quay người lại, bước ra khỏi tẩm thất, đứng ở bên ngoài, mặt ngọc lạnh toát, trầm giọng quát: "Hai tháng nay, thân thể của bệ hạ rõ ràng là đã tốt hơn nhiều, sao đột nhiên lại biến thành thế này?"

    Những kẻ hầu hạ ở trong tẩm cung của hoàng đế quay sang nhìn nhau, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

    Từ lúc kinh sư liên tiếp sinh biến, hoàng hậu nương nương liền tăng cường bảo vệ an toàn cho tẩm cung của hoàng đế, tất cả ngự y phụ trách chẩn trị vết thương do tên bắn cho hoàng đế, nội thị phụ trách phục dịch, hoạn quan tất cả đều cố định ngày đêm túc trực trong cung, không được phép điều người mới vào.

    Còn gom tất cả người nhà của họ lại để canh chừng, coi như là con tin, phòng có người bắt chước cách ám sát tiên đế, mua chuộc nội thị ở bên cạnh hoàng đế để hành hung.

    Sau đó, nương nương lại thưởng trọng kim, bảo bọn họ tuyền tin tức thân thể của hoàng đế đã tốt hơn ra ngoài, bọn họ cũng chiếu theo mà làm, ai ngờ, hiện tại truyền ra tin tức thân thể của hoàng thược đã đỡ nhiều, đối với việc làm ổn định Thượng kinh có tác dụng to lớn, bọn họ đều là nô tài, cho dù nương nương không cho bọn họ lợi ích, thì bọn họ cũng phải dốc hết sức mà tạo thế cho nương nương.

    Nhưng, trên thực thế thân thể của hoàng thường ngày một xấu đi, sớm đã phải dựa vào dược vật mà kéo dài tính mạng, tất cả hạ nhân trong tẩm cung đều biết rằng, hoàng thượng sợ rằng là không chống đỡ được lâu nữa, rất có khả năng vào mùa đông năm này sẽ băng hà, nương nương mỗi ngày đều tới thăm hoàng thượng đương nhiên là biết rõ điều này, hôm nay sao đột nhiên lại nổi trận lôi đình.

    Do dự một lúc, tổng quản tẩm cung Bộ Lý Hải mới cẩn thận rụt rè hỏi thử: "Nương nương, hoàng thượng ngài... ngài hai ngày nay không được khỏe lắm."

    Tiêu Xước mặc mày lạnh tanh nói: "Hai ngày nay ư?

    Những ngày này thân thể của hoàng rõ ràng đã đỡ hơn nhiều, đều là bọn nô tài không có mắt các ngươi hầu hạ không chu đáo, hoàng thượng nhất thời tùy hứng, muốn kéo cung nặng ba thạch, các ngươi tại sao không ngăn lại?

    Hại cho hoàng thượng dùng sức quá nhiều, vết thương cũ bị vỡ, dẫn tới bệnh tình lại nặng như trước?"

    "A..."

    Bột Lý Hải chớp chớp mắt, cuối cùng cũng minh bạch ý tứ của nương nương: Hiện tại Thượng kinh đã được ổn định rồi, bệnh tình của hoàng thượng cũng không thể kéo dài được nữa, bằng không một ngày nào đó hoàng thượng đột nhiên băng hà, làm sao mà ăn nói được với thần dân thiên hạ?

    Nương nương đây là một tìm một lý do.

    Bộ Lý Hải vội vàng gật đầu, lập tức thưa: "Vâng vâng vâng, bọn nô tỳ đáng chết, hoàng thượng muốn thử kéo cung ba thạch, nô tỳ sợ làm mất hứng của Hoàng Thượng, cho nên không dám ngăn cản, hại cho bệnh tình của hoàng thượng nặng trở lại, nô tỳ đáng chết, nô tỳ vạn lần đáng chết."

    '

    Bột Lý Hải vừa nói vừa quỳ xuống dập đầu, thái y và các nội thị, cung nữ khác thấy vậy cũng nhao nhao quỳ xuống xin tội, Tiêu Xước cười lạnh một tiếng, nói: "Các ngươi biết mình tội đáng muôn chết ư?

    Người đâu!"

    Tiêu Xước cao giọng quát, cửa cung rầm rầm được mở ra, hai đại đội nữ vệ cung đình mặc giáp dưới sự suất lĩnh của Tháp Bất Yên sát khí đằng đằng tiến vào, Tiêu Xước mắt phượng trợn trừng, sát khí ngưng tụ mà không tan, nghiêm nghị quát: "Đem toàn bộ bọn nô tài này ra xử tử, một tên cũng không lưu lại!"

    Trong đống thi thể rải khăp nơi, Tiêu Xước một mình đứng giữa, ánhương chiếu lên mặt, khiến bóng hình của bà ta dài thêm, giống như là chân của một con bọ ngựa cái, đơn độc, thẳng tắp.

    Bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng của mình, trên mặt của bà ta lại lộ ra nụ cười ngọt ngào: "Con à, mẹ dùng tính mạng của rất nhiều người để bảo chứng cho sự ra đời của con, con ở trong bụng mẹ, cứ ngoan ngoãn mà ngủ.

    Hiện tại, mẹ phải đi giết cha đẻ của con rồi, đợi hắn chết rồi, tìm một lý do, giết thái y những ngày này chẩn bệnh cho hoàng thượng, từ giờ sẽ không còn ai có thể uy hiếp mẹ con chúng ta nữa rồi.”

    Trong lao phòng, mũ chùm đầu của Dương Hạo đã được bỏ ra, đứng ở trước mặt hắn vẫn là Tiêu Xước ăn mặc như thị vệ.

    Khác hẳn với khuôn mặt đầy hận ý lúc trước, trên mặt bà ta lúc này mang theo một nụ cười mỉm, khi nhìn Dương Hạo, lại giống như là một nữ tử nhu tình như nước nhìn tình lang của mình, Dương Hạo biết rõ tính tình của Tiêu Xước không khỏi lạnh toát cả người.

    "Tục ngữ nói, một đêm phu thê trăm ngày ân tình.

    Dương lang, ta và chàng làm phu thê hơn một tháng nay, vì sao nhìn thấy ta, chàng lại có biểu tình như vậy?"

    "Hôm nay, nàng chịu bỏ mũ chùm đầu ra cho ta, phải chăng là quyết định giết ta rồi?"

    "Đúng vậy."

    Tiêu Xước cười rất ngọt ngào, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của mình, ôn nhu nói: "Dương lang, người ta...

    đã có cốt nhục chung với chàng rồi, chàng sẽ trở thành phụ thân thân sinh của hoàng đế Khiết Đan, chàng có vui không?"

    Vẻ mặt của Tiêu Xước vũ mị vô cùng, lờ mờ có vẻ từ ái đầy tình mẹ, Dương Hạo càng nhìn càng lạnh toát, hắn cười khổ nói: "Kỳ thực, nàng không cần nhất định phải giết ta."

    Tiêu Xước nhẹ nhàng thở hắt ra, u sầu nói: "Kỳ thực, ta thật sự cũng không muốn giết chàng, ở cùng chàng một tháng nay, so với những ngày tháng trước kia của ta cộng lại còn khoái hoạt hơn.

    Ta không lừa chàng, đương kim hoàng thượng mới là chồng của ta, nhưng nếu nói ta có tình cảm sâu đậm với ai nhất, thì chàng có phân lượng hơn xa hắn ở trong lòng ta."

    Dương Hạo hừ lạnh một tiếng, nói: "Vinh hạnh quá!"

    Tiêu Xước mỉm cười, bà ta chậm rãi bước lại gần, nói: "Dương lang, chàng có thể khiến Tiêu Xước ta chung tình với chàng, người khác tu cả muôn đời muôn kiếp cũng không có được may mắn như thế này, chàng thì lại có, cho dù là chết sớm mấy chục năm, cái giá này coi như là cũng nhận được hồi báo, chẳng lẽ không đáng ư?"

    Bà ta vừa nói vừa rút một con dao nhọn từ trong tay áo của mình ra.

    Mắt Dương Hạo lóe sáng, đột nhiên nói: "Khánh vương vẫn ở Tây Bắc, nàng muốn nhất thống Khiết Đan, lưu lại cho nhi tử của nàng một giang sơn khổng lồ, tâm phục đại hoạn này, không phải dễ dàng có thể trừ được đâu."

    Tiêu Xước giơ đao lên chầm chậm bước lại gần, khóe miệng vẫn mang theo nụ cười ngọt ngào, nhưng trong mắt lại lại ứa ra hai dòng nước mắt: "Đồ ngốc, chẳng lẽ chàng vẫn không hiểu ư?

    Cố sự của chàng, đêm đó đã kể rồi."

    "Thế của Khánh vương, bá quan trong triều không thể đối phó được đâu, có lẽ, chúng ta có thể liên thủ, dồn hắn vào chỗ chết.

    Ta bảo chứng triều đình trên dưới sẽ không còn có một địch nhân nào nữa, mà ta thì có Ngân châu."

    Tiêu Xước che tai không nghe, mang theo vẻ thương cảm nhàn nhạt, nói: "Chàng rất thông minh, biết dùng hoa ngôn xảo ngữ để đánh động ta, tình cảm nam nữ càng không thể làm làm trở ngay quyết tâm mà ta đã hạ định, thế là bèn dùng quân quốc đại sự để đánh động ta.

    Đáng tiếc, không có tác dụng đâu, hôm nay, chàng phải chết!"

    Hai hai lệ thuận theo khuôn mặt trắng nõn của nàng ta mà rơi xuống, bà ta nghẹn ngào nói: "Cám ơn chàng đã cùng ta ngày ngày đêm đêm, cảm ơn chàng đã cho ta một đứa con trai, giúp ta trở thành một nữ nhân hoàn chỉnh.

    Ta sẽ vĩnh viễn coi chàng là phu quân, cắt một nhúm tóc của chàng rồi vĩnh viễn mang bên mình.

    Khi ta chết đi, nó sẽ nhập táng cùng ta."

    Dương Hạo vẫn cố nói chuyện: "Nàng có những bí mật mà người khác không biết, người khác vậy.

    Ta là sứ thần của Tống quốc, nhưng, đồng thời ta còn có một thân phận bí mật khác.

    Ta là cộng chủ của Đảng Hạng Thât thị, ở Tây Bắc có một lực lượng khổng lồ, đang chuẩn bị đối phó với một trận binh biến của Hạ châu Lý thị..."

    Tràng diện rất kỳ dị, một người thì giống như là một thê tử mềm yếu đa tình, đang dốc hết bầu tâm sự, ngậm lệ biệt ly với trượng phu yêu thương, một người khác thì đang chính khí lẫm liệt vùng vẫy kể đại sự.

    Dao của Tiêu Xước đã giơ lên, khi nghe thấy câu này, cuối cùng cũng dừng lại trên không trung, si ngốc một hồi lâu, bà ta nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Tiêu Xước một khi đã quyết định, thì giống như là tên đã rời cung, cho dù là tụ tập tất cả người trong thiên hạ lại cũng không cản trở được ta, đây là lần thứ hai ta vì chàng mà thay đổi chủ ý."

    Bà ta chậm rãi hạ tay xuống, ánh mắt chớp động, nói: "Những cố sự này, tựa hồ như lại càng hấp dẫn người hơn, chàng không ngại thì cứ nói tiếp đi, xem xem có thể đả động ta không."

    "Chuyện này, phải bắt đầu từ khi Triệu quan gia binh phạt Bắc Hán quốc.

    Lúc đó, ta là một giáo úy ở bên cạnh Quảng Nguyên Trình Thế Hùng tướng quân, bởi vì hiến kế cho Triệu quan gia, dời bách tính của Hán quốc vào Tống cảnh, thu được hiệu quả rút củi dưới đáy nồi, thế là phụng mệnh dùng ba ngàn thiết kỵ, bảo vệ năm vạn bách tính tiến về phía đông."

    Tiêu Xước chú ý lắng nghe, trong lòng lờ mờ có cảm giác bất an.

    Loại cảm giác bất an này tới từ thần tình của Dương Hạo, thần tình của hắn không phải là an tường thản nhiên như lần đầu tiên quyết ý chịu chết, cũng không phải là bộ dạng phẫn nộ khuất nhục khi biết kế hoạch mượn giống của mình, càng không phải là vẻ cam chịu khi phản kháng vô hiệu.

    Hắn lúc này, chậm rãi nói chuyện, vẻ mặt ung dung, tràn đầy lòng tự tin cường đại khi nắm phần thắng trong tay, tựa hồ như tất cả đều đã nằm trong lòng bàn tay của hắn.

    Tiêu Xước rất không thích loại cảm giác này, bà ta cảm thấy rằng, thế công thủ tựa hồ như đã thay đổi rồi, Dương Hạo tựa hồ như đã nắm được thế chủ động, nhưng đây căn bản là điều không thể, hắn là tù nhân của mình, sự sống chết của hắn nằm trong một lời nói của bà ta, hôm qua hắn tựa hồ như còn chán nản cam chịu, đắm chìm trong nhục dục, sao đột nhiên lại như biến thành một người khác?

    Chẳng lẽ, biểu hiện từ trước đến nay của hắn căn bản chính là một cái bẫy?

    Nhưng, cái bẫy của hắn rốt cuộc là gì?

    Dương Hạo đem chuyện quen được Lý Quang Phụng, được ông ta nhận làm nghĩa tử, giành được sự ủng hộ và yêu mến của Đảng Hạng Thất thị, íị mất vạch kế hoạch đối phó với Hạ châu Lý thị kể ra một lượt, sau đó thản nhiên nhìn về phía Tiêu Xước, nói: "Nếu ta và nàng liên kết lại, nàng nói xem so với tình hình hiện tại đối với Khiết Đan có phải là có lợi hơn không?

    Ta biết, nếu so sánh chuyện nam nữ với giang sơn xã tặc, cái nào nặng cái nào nhẹ, trong lòng nàng tự có tính toán.

    Cho nên, ta hôm nay không nói chuyện tình cảm nam nữ với nàng, chỉ nói chuyện quốc gia đại sự."

    Tiêu Xước ánh mắt chớp động, chăm chú nghĩ ngợi một lúc lâu, tiếc nuối nhìn về phía hắn, lắc lắc đầu: "Đề nghị của ngươi rất dụ người, nhưng nếu là khi ngươi vừa tới Khiết Đan đã đề xuất việc này, trẫm có lẽ sẽ suy nghĩ.

    Nhưng rất rõ ràng, lúc đó ngươi không hề có ý đồ hợp tác, hoặc có thể nói là trừ phi là vạn bất đắc dĩ, ngươi không muốn dựa vào Khiết Đan, làm địch với Tống quốc.

    Đó là cơ hội duy nhất của ngươi, nhưng ngươi đã bỏ lỡ rồi."

    Dương Hạo mẫn duệ chú ý được rằng, bà ta bắt đầu xưng là trẫm rồi, cũng chính là nói, ba động tình cảm cá nhân, hiện tại đã không thể chi phối được quyết định của bà ta, bà ta hiện tại lại biến thành người thống trị tối cao của Khiết Đan, dùng tư duy của chính trị gia để suy nghĩ vấn đề.

    Thế là, trong mắt hắn chợt lóe lên một nét cười mà người khác rất khó chú ý được.

    Tiêu Xước vẫn rất thành khẩn biểu lộ: "Khi ngươi bị trẫm bắt vào đây, ngươi lại đề xuất kế hoạch này thì đã không hợp thời rồi.

    Chỉ dựa vào việc ngươi làm ô nhục trẫm, dựa vào việc trâm cần sự biến mất của các ngươi để dụ Đức vương tự lộ chân tướng, trong quyền hành, trẫm vẫn cần các ngươi chết.

    Ngươi hiện tại..."

    Bà ta hít sâu một hơi, hai mắt đã hoàn toàn khôi phục lại sự trấn tĩnh: "Hiện tại càng là không thể có khả năng!

    Hài tử trong bụng trẫm, trước mắt mới là quan trọng nhất, để đảm bảo bí mật thân thế của nó không bị tiết lộ, chớ nói là hợp tác, cho dù ngươi dâng cả vùng Tây Bắc cho ta, ta cũng nhất định phải giết ngươi!"

    Dương Hạo bật cười, cười rất thích chí, giống như là thấy một con hồ ly giảo hoạt cuối cùng cũng nhảy vào bẫy của hắn.

    Tiêu Xước lại giơ dao lên, nhưng lại bị loại vẻ mặt của hắn chọc tức, bà ta giận dữ nói: "Ngươi cười cái gì?"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Nàng không thể giết ta, chính bởi vì nàng đã có hài tử, cho nên nàng tuyệt không thể giết ta."

    Tiêu Xước cười lạnh, nói: "Vì sao?

    Ngươi không phải là ngây thơ đến nỗi nghĩ rằng bởi vì ngươi là phụ thân của hài tử, cho nên trẫm sẽ hạ thủ lưu tình với ngươi chứ?"

    "Vậy cũng không phải."

    Dương Hạo di dời ánh mắt, ung dung nói: "Phía dưới chân tường hoàng thành ở phía tây có một hộ gia đình đang sống, tên là Thoát La Hoa Sát Nhi.

    Da Luật Hưu Ca sau khi vào thành giết phản quân của Đức vương, trên cửa lớn nhà hắn từng bị người ta chém ba đao, còn bắn trúng hai mũi tên, cho tới ngày hôm qua mới tìm người sửa lại, sơn mới, cũng không biết hiện tại đã sạch sẽ chưa.

    Phiền nương nương phái người tới kiểm tra một chút, được không?"

    Tiêu Xước lập tức biến sắc, lạnh lùng nói: "Ngươi nói gì."

    Dương Hạo lại nói: "Thiếp Mộc Nhi trong Quang Minh đường của Xu Mật viện chiều ngày hôm nay bị đau bụng, không biết hiện tại đã khỏi chưa.

    Lúc chạng vạng, lão bà của chưởng quỷ cửa hàng thịt bò dê ở cửa thành Nam đẻ khó sinh đôi, cũng không biết hiện tại mẹ con có được bình an hay không.

    Nương nương nếu hiện tại nhàn rỗi, giúp ta nghe ngóng một chút.

    Thế nào?"

    Tiêu Xước giống như là thấy quỷ, sắc mặt trắng bệch trợn mắt nhìn hắn một lúc rồi đột nhiên quay người bỏ đi.

    Chương 391:Đổi thủ thành công

    Tảo triều vừa tan, không bao lâu sau, trong lao phòng của Dương Hạo lại có thêm một vị khách.

    Mắt Dương Hạo khi được cởi mũ chùm đầu, hắn tựa hồ như đang ngủ rất ngon, tiếng ngáy như sấm, Tiêu Xước tức giận nói: "Đừng có giả vờ nữa, ngươi biết rõ rằng ta còn tới, giả vờ giả vịt làm cái gì?"

    Khóe miệng Dương Hạo cong lên trên, trông rất đáng ghét, mỉm cười mở mắt ra, từ trẫm lại biến thành ta rồi.

    Hắn lập tức chú ý tới chi tiết này, tựa hồ như bà ta có chút đại loạn rồi.

    Loạn thì tốt, càng loạn càng tốt, địch doanh của loạn thì ta mới thừa cơ mà xông vào được!

    Hắn mỉm cười, nói: "Chào buổi sáng, chuyện mà Dương mỗ nói hôm qua, nương nương đã nghe ngóng rõ chưa."

    Tiêu Xước hừ lạnh một tiếng, nói thẳng luôn: "Bản sự của ngươi lớn lắm, trong lao có người của ngươi ư?"

    Dương Hạo chậm rai nói: "Không chỉ vậy thôi sao, bên ngoài lao cũng có người của ta."

    Tiêu Xước lại biến sắc, Dương Hạo nói xong câu này lại ngậm miệng vào, hai người mắt to trừng mắt nhỏ trầm mặc một lúc, Tiêu Xước không nhịn được lại nói: "Ngươi... ngươi muốn thế nào?"

    "Chả thế nào cả."

    Dương Hạo thản nhiên nói: "Nếu hôm nay ta không sống sót mà bước ra khỏi cửa lớn của thiên lao, trong kinh thành sẽ đầy tin đồn rằng, hoàng hậu nương nương có tin vui rồi, nhưng thai nhi trong bụng nương nương lại không phải là cốt nhục của đương kim hoàng thượng.

    Nương nương vừa biết được tin rằng mình có thai, lập tức không chờ nổi mà muốn giết ta, chắc vẫn chưa kịp bố cáo cho thần dân thiên hạ phải không?

    Nếu tin tức của ta truyền ra trước, nương nương mới tuyên bố với thiên hạ rằng mình có long tử, nàng nói xem dao ngôn liệu có được người ta coi là thật hay không?

    Huống chi, chuyện đại thần trong triều khi làm việc bị bệnh xoắn ruột mà ta còn biết, ta muốn tìm ra một chút chứng cứ đủ để chứng minh cho lời nói của mình, chẳng lẽ còn khó lắm ư?

    Huống chi chúng ta tiếp xúc da thịt hơn một tháng, ta nói ra một chút bí mật trên người nương nương làm chứng cứ cũng dễ như trở bàn tay thôi."

    Tiêu Xước lập tức phản bác: "Nhưng ngươi....

    "

    "Đúng vậy, ta đúng là bị che mắt."

    Dương Hạo lập tức ngắt lời: "Lúc mới đầu quả thực là vậy, có điều vì sau thì lại khác.

    Nương nương hai ngày nay luôn rất thô bảo kéo mũ chùm đầu của ta ra, khiến cho đầu ta đau đớn.

    Nàng sao không nhìn cho kỹ lại xem, trên mũ có lỗ thủng hay không?"

    Mặt Tiêu Xước hết đỏ rồi lại trắng, bà ta cuống quít cầm mũ chùm đầu lên, cẩn thận kiểm tra lại, Dương Hạo trong mắt mang theo vẻ cười cợt, nói: "Xuân tình trên mặt nương nương, thần tình đẹp như hoa đào, Dương Hạo đều nhìn rất rõ.

    Thân hình ôn hương nhuyễn ngọc của nương nương, điên điên đảo đảo trên người Dương Hạo, sóng thu uyển chuyển, lúc vui lúc hờn, mấy phen gió giật mưa sa, đúng là như..."

    "Bốp!"

    Má hắn ăn phải một cái tát rõ vang, Tiêu Xước mặt đỏ như máu, gào lên: "Im miệng, im miệng, ngươi, ngươi ti bỉ, vô sỉ."

    Tiêu Xước cuối cùng cũng minh bạch rằng mình đã rơi vào một cái bẫy, mà cái bẫy này không ngờ lại là chính mình đào ra.

    Dương Hạo này cũng không biết sử ra thủ đoạn gì, không ngờ lại khiến trong lao này cũng có người của hắn, nhưng chỉ dựa vào việc có nội ứng, hắn rõ ràng không có năng lực chạy thoát khỏi thiên lao, cho nên hắn một mực ẩn nhẫn, tìm một cơ hội tốt nhất, cho tới khi mình bị cố sự về con sư tử trông coi nguồn nước, lâm vào tử cảnh của hắn đả động, để giải trừ quẫn cảnh của bản thân, đành xấu hổ nhẫn nhục mượn giống của hắn.

    Hắn lúc đó, chắc hẳn thật sự cảm thấy khuất nhục và hổ thẹn, nhưng rất rõ ràng, hắn rất nhanh liền ngộ ra rằng đây là một cơ hội của hắn, là cơ hội duy nhất để hắn có thể được sống sót, thế là hắn không còn bị động làm công cụ của mình nữa, mà chủ động phối hợp, cho tới khi khai hoa kết trái, thế là cái bẫy cuối cùng cũng được hình thành rồi.

    Bản thân bà ta thì vui mừng hớn hở nhảy vào, hiện tại làm sao mà nhảy ra được đây?

    Dương Hạo nói: "Nương nương hiện giờ nên làm thế nào?

    Khăng khăng giết ta ư?

    Được!

    Sau khi giết ta, nàng phải uống thuốc phá thai, giết chết hài tử trong bụng, giết tất cả những người ở trong cung biết rằng nàng mang thai, để đảm bảo lời đồn đó không thể cấu thành uy hiếp với nàng.

    Sau đó ư?

    Nếu hoàng thượng có thể khỏi bệnh, có lẽ nàng còn có khả năng lại được làm mẹ?

    Nếu không, đành muối mặt đi tìm một nam nhân khác để mượn giống vậy?

    Ta và nương nương có duyên hợp thể, ban đầu thực sự chỉ là loạng quạng mà nhầm lẫn, ta biết nương nương không phải là một nữ nhân phóng đãng vô sỉ, nàng cũng chỉ là bất đắc dĩ.

    Nhưng nghĩ rằng mình đã làm một lần rồi, vì muốn có một đứa con, cũng không ngại làm thêm lần thứ hai, thứ ba.

    Nhưng nếu nàng lại tìm một nam nhân khác để mượn giống, cho dù là tự hỏi chính bản thân nàng, nàng liệu có thể yên tâm thanh thản được không?

    Cũng chính là nói, nàng có thể vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, làm một nữ nhân ai cũng có thể làm chồng hay không?"

    Từng câu từng chữ của Dương Hạo, giống như là mũi tên, khiến cho Tiêu Xước lòng đau như cắt, trên mặt đẫm nước mắt, bà ta rít lên: "Ngươi đừng nói nữa, đừng nói nữa!"

    Bà ta giơ tay lên muốn đánh xuống, nhưng thấy ánh mắt của Dương Hạo, dũng khí đầy ngực lập tức giống như sư tử tuyết gặp lửa, hóa thành hư ảo.

    Bà ta đã không còn dũng khí để nhìn thẳng vào mắt hắn nữa rồi, mặc dù Dương Hạo hiện tại đang bị trói ở đó, chỉ cần bà ta chém xuống một đao là có thể kết thúc tính mạng của hắn, nhưng bà ta cảm thấy mình hiện tại mới là tù nhân, đang đợi người khác nói ra một câu quyết định sinh tử của bà tà.

    Dương Hạo nói tiếp: "Thả ta rồi, thả cả bọn Đông Nhi, La Khắc Địch, ta sẽ tìm một cái cớ để giải thích sự thất tung của từng người, Còn chuyện giữa ta và nàng, ta sẽ không nói ra đâu."

    Tiêu Xước nuốt lện nhìn hắn, hỏi: "Ta dựa vào gì mà có thể tin được ngươi?"

    Dương Hạo hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Bởi vì, ta sẽ không làm hại nữ nhân và hài tử của mình, càng không thể lợi dụng bọn họ!

    Cho dù ta và nàng hôm nay không đi chung một đường, nhưng nguyên tắc làm người của ta, sẽ không thay đổi."

    Tiêu Xước trầm mặc một lúc, hắn không chỉ là sứ giả của Tống quốc, hắn còn là người mà Đảng Hạng Thất thị tôn làm cộng chủ, khốn cảnh mà Hạ châu Lý thị đang gặp phải bà ta biết rất rõ, cho nên hiểu được thế lực ngầm của Dương Hạo có bao lớn.

    Nếu như nói hắn có thể lật đổ Hạ châu Lý thị, trở thành Tây Bắc vương, khả năng thành công thực sự là rất lớn.

    Dạng người như vậy, dạng người có thể trở thành bá chủ một phương, thậm chí có thể xưng vương lập quốc, làm vua của một nước, xây dựng cơ nghiệp ngàn năm sau vẫn được ghi trong sử sách, nhưng lại mạo hiểm tính mạng tới thành Thượng kinh cứu vợ, một dân nữ không đáng để nhắc đến.

    Với quyền thế, địa vị của hắn, có dạng nữ nhan nào mà hắn không có được?

    Nhưng hắn vẫn tới, không chút do dự chần chờ, câu nói này của hắn, chắc là có thể tin được.

    Nhưng lòng người rồi sẽ có ngày thay đổi, trên đời này không có ai là vĩnh viễn bất biến, vĩnh viễn bảo trì cách nghĩ tương đồng, tín niệm tương đồng, giống như bà ta trước đây chỉ là một nữ hài nhi được nuôi trong khuê phòng, ngây thơ trong trắng.

    Nhưng khi bà ta bị bức tới vị trí này, khi nhất cử nhất động của bà ta kéo theo sự sống chết của vô số người, buộc bà ta không thể không thay đổi, chẳng lẽ bà ta thích giết người lắm chắc?

    "Ta... tin rằng lời ngươi nói là thực."

    Tiêu Xước do dự nói: "Nhưng ta càng tin rằng, suy nghĩ của ngươi sẽ theo sự thay đổi của địa vị, hoàn cảnh mà thay đổi theo.

    Ta làm sao mà biết được, sau mười năm, hai mươi năm, khi ngươi thành bá chủ một phương rồi, khi ngươi có thế lực khổng lồ ra, khi ngươi không tiến tất phải lùi rồi, ngươi có thay đổi chủ ý hay không, có dùng bí mật này để ép buộc ta và nhi tử của chúng ta, muốn đế quốc Khiết Đan ta phải phụ thuộc vào ngươi hay không?"

    Dương Hạo nhìn chằm chằm vào bà ta, một lúc sau đột nhiên thốt lên: "Ta còn có một bí mật lớn hơn."

    "Hả?"

    Dương Hạo mặt mày nghiêm túc, nói: "Kỳ thực, ta là con trai của Triệu Khuông Dận."

    "Hả?"

    Dương Hạo rất thật thà nói: "Những lời này nói ra thì rất dài, lúc đó, khi quan gia còn dùng một thanh long côn bước chân vào giang hồ, ở Khúc Dương cứu một thiếu nữ bị cường đạo bắt đi."

    Tiêu Xước biến sắc, nói: "Kinh nương?"

    Dương Hạo nói: "Không sai, thì ra nàng cũng biết?

    Nói quan gia lúc đó nghĩa bạc vân thiên, sau khi đánh lui kẻ xấu, nhận lời đưa Kinh nương về Vĩnh Tế, để biểu lộ rằng mình không có tâm tư gì, còn kết nghĩa huynh muội với Kinh nương.

    Nhưng "cô nam quả nữ" ở gần nhau, Kinh nương lại như hoa tựa ngọc, quan gia thì khí vũ hiên ngang, trên đường rốt cuộc nhất thời xung động, nảy sinh tình cảm nam nữ, thế là xuân phong nhất độ, châu thai ám kết.

    Nhưng quan gia lúc đó chí tại thiên hạ, nào có thể để chuyện gia thất làm vướng bận chân tay?

    Huống chi lúc ông ta ở Khúc Dương, đã thề với với các tín đồ và hòa thượng đang dâng hương ở trong chùa rằng chỉ muốn đưa thiếu nữ trẻ tuổi nàng về quê, quyết không có nửa điểm tư tâm tạp niệm, nếu chuyện này truyền ra, ông ta làm sao có chỗ đứng trên giang hồ?

    Cho nên, quan gia hạ quyết tâm làm kẻ bạc tình, ngay hôm sau khi đưa Kinh nương về gia hương, liền lén lút chạy mất."

    Mắt Tiêu Xước trợn càng lúc càng to, trong mắt đầy vẻ hiếu kỳ, tựa hồ như bà ta quyên mất chuyện đang bị Dương Hạo bức cho lên trời không lối, xuống đất không cửa.

    Dương Hạo đột nhiên phát hiện, thì ra bát quái chi hồn đều chôn sâu trong lòng mỗi một nữ nhân, ngay cả dạng nữ nhân như Tiêu Xước cũng không ngoại lệ.

    "Kinh nương đã có thai, nhưng một thiếu nữ chưa chồng như bà ta lại mang thai, làm sao dám dối diện với người khác?

    Chỉ có thể vội vã tìm một người để lấy.

    Kỳ thực, đây chẳng qua là kế để giấu diếm.

    Nàng biếta vì sao có thể trở thành quan nhi thăng tiến nhanh nhất của Đại Tống không?

    Bởi vì quan gia biết ta là con thân sinh của ông ta, cho nên mới coi như là bồi thường cho ta."

    "Không đúng!"

    Tiêu Xước rất nhanh liền bị hắn lừa gạt, nhưng đột nhiên nghĩ tới một chỗ không hợp tình lý, vội vàng nói: "Ngươi đã là nhi tử của Triệu Khuông Dận, vậy vì sao lại giấu hắn tích súc lực lượng ở Tây Bắc, ý đồ lật đổ Hạ châu Lý thị mà tự lập làm vua?"

    Dương Hạo vẻ mặt đau đớn nói: "Cái này còn cần phải hỏi à?

    Với trí thông minh của nàng, chẳng lẽ không tự nghĩ ra ư?"

    Tiêu Xước hơi trầm ngâm suy nghĩ rồi thốt lên: "Ta hiểu rồi, ngươi... ngươi mới là trưởng tử của Triệu Khuông Dận, nhưng thân phận của ngươi cho dù là được Triệu Khuông Dận thừa nhận thì cũng không đủ chứng cứ để giành được lòng tin của văn võ toàn triều, không thể nhận tổ quy tông, không thể được lập làm thái tử, mà ngươi thì mang lòng oán hận... cho nên mới muốn tự mình đánh hạ một mảng giang sơn."

    Dương Hạo nhìn nàng ta với ánh mắt sùng bái, nói những lời từ đáy lòng: "Nàng thật sự la quá thông minh, ta muốn không bội phục nàng cũng không được.

    Trên thực tế, thứ mà ta muốn không phải chỉ là Tây Bắc, ta chỉ muốn lấy nơi này làm căn bản, đoạt về những thứ vốn thuộc về ta, tất cả của Trung Nguyên."

    Tiêu Xước giật mình nói: "Ngươi... ngươi muốn đoạt lại hoàng vị của Tống đình ư?

    Không đúng, có chút dị thường, ta sao luôn cảm thấy quái quái."

    Tiêu Xước nhướn mày, khố sở suy nghĩ một hồi lâu mới nói tiếp: "Ta đang hỏi ngươi, nếu tương lai ngươi thay đổi chủ ý, dùng bí mật này để ép buộc mẹ con chúng ta thì nên làm sao.

    Ngươi đột nhiên nói ra ngươi là con trai của Triệu Khuông Dận để làm gì?"

    Bà ta đột nhiên hiểu ra, tức giận quát: "Ngươi nói bậy!

    Không nói tới việc ngươi vốn là người Phách châu, chỉ nói tới Triệu Khuông Dận.

    Triệu Khuông Dận khi lang bạt khắp thiên hạ, đã cưới vợ rồi, còn nhắc cái gì mà bởi vì sợ chuyện gia đình làm vướng chân vướng tay nên không muốn cưới vợ?

    Nạp nhất phòng thiếp thân có gì mà khó khăn?

    Hắn có thể ngàn dặm xa xôi đưa Kinh nương về nhà, vậy đưa bà ta về nhà mình thì có gì mà khó khăn?

    Nếu lưỡng tình tương duyệt, tuy sẽ bởi vì những lời hào kiệt hùng tráng trước kia mà bị người ta cười chê, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không coi thường gì cả, hắn mà vứt bỏ nữ nhân mà mình yêu, lại còn cốt nhục với mình đi, chẳng phải còn bị người ta khinh thường hơn ư?

    Quan trọng nhất là, ngươi nói rằng hắn lén lút bỏ đi?

    Vậy sau hai mươi năm, vật đổi sao dời, nhưng thứ có thể chôn vùi đều chôn vui rồi, con nối dõi của hoàng gia là chuyện quan trọng cỡ nào, bằng vào những lời phiến diện của ngươi, hắn có thể tin được ngươi là nhi tử của hắn không?

    Cho dù ngươi lấy ra tín vật của lệnh đường, chuyện quan hệ tới giang sơn xã tắc, đây cũng là sự tình tuyệt đối không thể.

    Nếu hắn thực sự tin ngươi là cốt nhục của hắn, cho dù chỉ là bán tính bán nghi thì liệu có thể để ngươi mấy lần vào sinh ra tử, rơi vào tuyệt cảnh như vậy để đoạt được công lao hay không?

    Ngươi còn vọng ngôn nói cái gì mà phải đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.

    Hiện giờ Tống đình hoàng quyền ổn định, hoàng đệ, hoàng tử đều có, cho dù Triệu Khuông Dận tự mình ở trên kim điện vỗ ngực bảo chứng với quần thần rằng ngươi là nhi tử thân sinh của hắn, quần thần vì danh dự của hoàng đế và sự ổn định của hoàng quyền, cũng nhất định sẽ thề chết cự tuyệt sự xuất hiện của một hoàng tử tư sinh, ngươi bằng vào cái gì mà có được sự công nhân của bọn họ, muốn đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về ngươi?"

    Dương Hạo mỉm cười, nói: "Có đạo lý, rất có đạo lý, chuyện này dùng lên người nàng, có phải là cũng vừa vặn như vậy không?"

    Tiêu Xước ngây ngươi, Dương Hạo chậm rãi nói: "Nàng lo lắng những năm sau, tâm ý của ta sẽ thay đổi, vậy thì ít nhất cũng tính vào con người của ta lúc này phải không?

    Cho dù không tin, địa vị hiện giờ của nàng bên ngoài thì nhìn rất phong quang, kỳ thực vẫn chưa được tính là ổn định tuyệt đối.

    Nếu ta nói ra chuyện cơ mật này, từ việc hại cho nàng thân bại danh liệt, hoặc là những kẻ có dã tâm như Khánh vương đột nhiên có cái cớ hữu lực để phản nàng ra, đối với ta có nửa điểm lợi ích nào không?

    Ta hiện tại, về công hay tư, đều không có lý do để nói ra bí mật chỉ có hại chứ không hề có lợi với ta này.

    Còn về tương lai, cảnh còn người mất, thứ có thể mai một thì đều mai một rồi, ai còn dựa vào những lời phiến diện của ta mà nhớ tới lời đồn từ mấy chục năm trước, chịu tin rằng hoàng đế Khiết Đan có quan hệ với ta?

    Cho dù có người nói, lúc đó hoàng đế kế vị đã lâu, trong triều đều là thân tín, con nối dõi cũng không thiếu, địa vị của nương nương vững như núi Thái Sơn, ai còn dám dị nghị?

    Không vì lợi ích của hoàng thất, chỉ vì lo nghĩ cho bản thân bọn họ, văn võ bá quan cũng sẽ thề chết cự tuyệt sức ảnh hưởng của lứ đồn vô căn cứ này, đúng không?"

    Tiêu Xước vẻ mặt biến đổi liên tục, một hồi lâu vẫn không nói gì.

    Dương Hạo lại vặn vẹo thân thể, nhẹ nhàng cười nói: "Hiện tại, nương nương đã có thể cởi trói cho ta chưa?"

    Tiêu Xước đứng bên cạnh hắn, trầm ngâm một lúc lâu, u sầu nói: "Ta vốn cho rằng, khi ta có mang rồi, sẽ chính là tử kỳ cuối cùng của ngươi, ngàn vạn lần không ngờ rằng, bị ngươi tương kế tựu kế, thành ra ta tự mua dây buộc mình, ngươi thắng rồi."

    Bà ta nghiến răng, đao trong tay huy động liên tục, chặt đứt gân bò buộc ở hai chân, hai tay hắn.

    Dương Hạo hoạt động cổ tay và cổ chân một chút, lếc nhìn bộ dạng yếu đuối, nước mắt ngắn nước mắt dài của bà ta, đột nhiên vươn tay ra, ôm lấy eo thon của bà ta, đè bà ta lên giường.

    Tiêu Xước kinh hãi, nhưng cổ tay đã bị hắn ấn vào xích quan, lập tức mềm nhũn vô lực, đao thì keng một tiếng rơi xuống đất.

    Tiêu Xước giật nảy mình, kêu lên: "Ngươi làm cái gì vậy, chẳng lẽ còn muốn cưỡng ép ta?

    Trẫm cho dù phải đồng quy vu tận với ngươi, cũng sẽ không để lời gièm pha truyền khắp thiên hạ, càng không chịu đáp ứng bất kỳ yêu cầu gì của ngươi cả."

    Trong mắt Dương Hạo lóe lên ánh sáng nguy hiểm, mỉm cười nói: "Chuyện công đã nói xong rồi, đừng có mở miệng ra là xưng trẫm với ta nữa, được không?

    Triệu quan gia ở trong hoàng cung khi đối mặt với người nhà, cũng chỉ xưng là ta thôi, nương nương, hiện tại giữa ta và nàng, chỉ là quan hệ giữa một nam nhân và một nữ nhân, bỏ cái từ đó đi, có được không?"

    Tiêu Xước càng hoảng hốt hơn, cả thân hình đều run rẩy: "Ngươi, ngươi, ngươi muốn làm gì?"

    Dương Hạo híp mắt lại, một tay thuận theo đường cong của phần eo mảnh khảnh, dần dần trườn về phía cái mông tròn trịa đẫy đà, miệng thì ghé sát vào tai bà ta, nói khẽ: "Những ngày này nàng làm gì với ta, ta hiện tại cũng muốn làm như vậy với nàng.

    Dương Hạo ta trước giờ chưa bao giờ nghĩ rằng thân là một nam tử, cũng có một ngày bị người khác cường bạo.

    Nếu như không đòi được nợ, ta cả đời này sẽ bị ám ảnh ở tròng lòng."

    Tiêu Xước mặt đỏ tới tận mang taidãy giãy dụa: "Không được, ta không muốn có thêm một chút quan hệ nào với ngươi nữa."

    Dương Hạo ngang ngược nói: "Nhưng ta muốn, nương nương là nữ chủ lâm triều, thống soái trăm vạn hổ lang, có thể đè một vị nương nương như vậy ở dưới người, không phải là nam nhân nào cũng có dạng cơ hội như thế này đâu, phải không?"

    Tiêu Xước phẫn nộ muốn tát hắn, nhưng tay của Dương Hạo đột nhiên có lực như một cái kìm sắt, bà ta làm sao và giãy ra được.

    Tiêu Xước đột nhiên mềm oặt người, đỏ mặt van cầu: "Đừng, hiện tại... hiện tại là ban ngày."

    "Ban ngày thì có tình thú của ban ngày mà, chẳng lẽ nương nương còn muốn đợi đến buổi tối?"

    Nói xong, tay kéo một cái, giật phăng váy của bà ta ra, áo lót mỏng mà trong suốt bó sát vào người, hoàn toàn không che giấu được những điểm nhạy cảm trên người bà ta, càng tăng thêm sự dụ hoặc vô hạn, da thịt trắng nõn, chân dài tròn trịa, tỏa ra múi thơm mê người.

    Quần áo đã được cởi bỏ, giày cũng được tháo, trên giường xuất hiện một con dê trắng trần trịu, tất cả vật che chắn trên cơ thể đều được giải trừ hết.

    Lực lượng phản kháng của Tiêu Xước đã hoàn toàn bị hút hết rồi, bà ta nằm co quắp trên giường, hai tay ôm trước ngực, một đôi thỏ trắng như sương, tinh xảo xinh xắn đang rung rung không ngừng.

    Ánh mắt của Dương Hạo nhìn từ mắt cá chân tinh xảo, bắp chân thẳng tắp trơn mịn, cặp đùi đầy đặn trọn trịa của bà ta một đường hướng dọc lên trên, mùi thơm ùa vào mũi, tay thì chơi đùa ve vuốt cái mông tròn trịa đãy đà, trắng mịn ấm mềm, nhẵn nhụi như tơ.

    Thân hình đẫy đà có dư, mềm mãi như không xương, ngón tay, lòng bàn tay đều mềm mại, tạo thành xúc cảm mỹ diệu.

    Phóng mắt nhìn, trước mặt là một người ngọc, không chút tì vết.

    Ánh mắt của Dương Hạo dần dần trở nên nóng bỏng, hắn cởi quần áo của mình ra, nhẹ nhàng sờ tử nơi yếu hại của bà ta, thân hình của Tiêu Xước lại rung lên như trúng tên, nhiệt độ cơ thể của phụ nữ đang mang thai cao nên càng dễ động tình, chỗ đó không ngờ đã ướt nhẹp, hoa lộ róc rách.

    "Thật sự là không muốn ư?"

    Dương Hạo cười khẽ, trong lòng đầy khoái ý, sự khuất nhục của bao nhiêu ngày nay vào thời khắc mà hắn lấy lại thế chủ động cuối cùng cũng có thể được phát tiết ra rồi, hắn đè lên cặp mông rực rỡ chói mắt, giống như tuyết lê ngọc qua đó, đột nhiên tấn công vào thân thể đã hoàn toàn không còn chút đề phòng của bà ta, ghé sát vào tai bà ta, nói khẽ: "Nam nhân và nữ nhân, nên là nam ở trên, nữ ở dưới, trừ phi là ta cho phép, nếu không nàng không được cưỡi ngựa nữa."

    Chưa được mấy hiệp, Tiêu Xước ở dưới người hắn liền thở hổn hển, bà ta đột nhiên nhớ ra gì đó, đẩy hắn ra, phản kháng: "Không được, ta đang có hài tử, ta vừa mới có cốt nhục, không thể..."

    "À, ta không ngờ lại quên mất, nếu vậy thì chỉ đành ủy khuất nàng vậy."

    "Cái gì?"

    Tiêu Xước ngẩn ra, lập tức lại là một tiếng hét chói tai, cái cổ ưu nhã nhô cao như thiên nga, tóc tán loạn xõa ra sau vai, thân hình cứng đờ trong chốc lát, sau đó liền giống như một quả bóng ra bị xì hơi, thoáng chốc đã mềm oặt, cả người đều tê dại.

    Cằm của Dương Hạo tì lên dầu vai trơn nhẵn của bà ta, nói: "Nghe nói càng là nữ nhân sống an nhàn sung sướng, cao cao tại thượng thì càng thích khoái cảm bị ngược đãi, phải chăng là bởi vì cái gì mà bản thân bình thường luôn không có được thì mới là tốt nhất?"

    Tiêu Xước không còn sức để trả lời, dưới sự chuyển động theo quy tắc của Dương Hạo, bà ta cứ vậy thở hổn hển, trong con mắt vũ mị đang nửa nhắm nửa mở đầy là gợn nước trong suốt, tứ chỉ xoài ra, bà ta thả lòng hoàn toàn rồi, để mặc cho hắn tùy ý ra vào, theo mỗi lần tiến công của hắn, lại thốt ra tiếng rên như thở dài.

    Bà ta xấu hổ cảm thấy rằng, mình tựa hồ giống như những gì mà hắn nói, dưới loại hành động dã man gần như là cường bạo này, thể nghiệm được một loại khoái cảm dị dạng và cường liệt hơn."

    Dương Hạo rất nhanh liền cảm thấy phản ứng của cơ thể bà ta, trong lòng không khỏi thở phào một hơi.

    Tiêu Xước tuyệt không phải là một nữ nhân có thể dùng tình dục và tình ái để chinh phục, cho dù bà ta ở trên giường đối với ngươi nhu tình vạn thiên như thế nào, khi bà ta mặc quần áo vào, đội mũ hoàng hậu lên người, đều sẽ lập tức khôi phục lại lý trí của một người thống trị, không còn bị tình cảm cá nhân chi phối nữa.

    Song, an ái triều miền hơn một tháng, không thể không để lại một vết tích không thể xóa nhào trong lòng bà ta, lại thêm lần sự phản công mạnh mẽ của mình trong thời khắc này, từ trí kế mưu lược, tới tình cảm cá nhân, từ tâm lý tới sinh lý, đánh bại bà ta ở cả hai phương diện, lưu lại một dấu vết sâu hơn trong lòng bà ta, hoặc có lẽ cái này không thể chi phối ý chí của bà ta, nhưng đó chỉ là ở bên ngoài mà thôi.

    Cảm giác chôn sâu trong ý thức của bà ta, sẽ bất chi bất giác ảnh hưởng tới quyết định của bà ta.

    Dương Hạo biết, hiện tại hắn mới được an toàn thật sự, hơn nữa...trời đất của hắn thoáng chốc đã biến thành càng bao la bát ngát hơn, những gì từng là xa xôi không thể với tới, hiện tại cũng không còn xa như vậy nữa.

    Chương 392:Trở về

    "Lần này về tới Trung Nguyên, khi nào thì nên ngả bài với Triệu quan gia đây, ông ta không thể cho phép ta chiếm đoạt Tây Bắc một cách dễ dàng được, chẳng lẽ ta có thể nói với ông ấy rằng cho dù ta không chiếm hữu Tây Bắc, nơi đó tương lai cũng sẽ xuất hiện một chính quyền có địch ý và uy hiếp đối với Tông quốc ư?

    Lựa chọn duy nhất của ta, chỉ có mạnh mẽ ly khai, mà hiện giờ có minh ước cùng Khiết Đan hợp lực đối phó với Khánh vương, tất cả thể kiềm chế Tống quốc có thể thảo phạt ta.

    Khó khăn lắm mới chạy thoát khỏi Khiết Đan, lại ngựa không dừng vó chạy khỏi Đại Tống, hắn sau khi đắc tội vợi đương kim thiên hạ nhất đế nhất hậu, hai người thống trị của hai quốc gia cường đại nhất, nếu còn có thể chạy về Tây Bắc một cách thoải mái, ta cũng chính là cổ kim thiên hạ đệ nhất nhân rồi.

    Nam nhân sống được như thế, đáng lắm.

    Cảm giác thân hình kiều mị ở bên dưới dần dần đã thích ứng với sự xâm nhập dã man lần đầu của khách nhân, Dương Hạo buông bỏ tâm tư, toàn tâm toàn ý tập trung vào sự ân ái ở tước mắt, giống như là trị tuấn mã.

    Không biết tại sao, hắn đột nhiên nhớ tới một bài ca đã quên từ rất lâu rồi.

    Lần đó, là thời khắc trọng đại hắn từ một nam hài biến thành nam nhất, nói một cách chuẩn xác, đó là đêm đầu của hắn.

    Phòng ngủ của hắn, giường của hắn, trong máy tính vang lên một bài ca thê lương hào hùng: "Thiên thu bá nghiệp bách chiến thành công, biên cương khắp nơi nổi gió lớn, một con ngựa phi nhanh kéo cung bắn chim điêu, trời đất đều ở trong lòng ta, đường đầy gió bão dài vạn dặm, cao thủ tịch mịch nhất thời đều biến mất, chân tình ai cùng sinh cùng tử, đại sự trước mắt, xông lên trước... mở rộng lòng!"



    Sào huyệt tăm tối ở trong lòng đất, bốn hướng thông suốt, vô cùng rộng rãi, trên đường đi, nhìn thấy binh khí, khôi giáp, trướng nỉ, thịt khô châu ngọc nhiều không đếm xuể.

    Dương Hạo nhìn quanh bốn phía, quan sát một lúc, mới nói: "Nơi này chính là bí thất ở dưới đất của phủ Đức vương ư?

    Nằm ngoài sự tưởng tượng của ta, quả thực... quả thực có thể xưng là một tòa cung điện dưới đất."

    "Đúng vậy, nơi đây chính là bí thất ở dưới đất của phủ Đức vương.

    Đức vương nhất mạch, quả thực là có tư cách kế thường hậu duệ hoàng thất đại thống, trẫm khi nhìn thấy động huyệt khổng lồ này mới biết rằng, thì ra Đức vương sớm đã có dã tâm, với quy mô của động huyệt này, e rằng thì thời cha ông của hắn dã súc thế chờ đợi rồi.

    Nếu lần này không phải là Khánh vương mưu phản, ngươi và mấy đại tướng thâm phúc của trẫm liên tiếp thất tung, Đức vương cho rằng ta đã lâm nguy, không thể không dựa vào hắn, thì e rằng hắn vẫn không thể dễ dàng nhảy ra như vậy đâu..."

    Tiêu Xước lạnh lùng giải thích, giọng nói khô khan, ở trong sào huyệt trống rỗng nghe cứ như là tiếng nói của một người máy vậy, bình hòa, không hề lên xuống, không mang theo một chút cảm tình nào.

    "Động phủ ngầm này, súc tích rất nhiều giáp trượng lương thảo, châu ngọc tiền tài, bởi vì cửa vào ở giữa một ngọn giả sơn, quá là bí mật, cho nên khi lục xoát phủ đệ của hắn không phát hiện ra, hai ngày nay trẫm chuẩn bị thưởng tòa vương phủ này cho Da Luật Hưu Ca, phái người tới quét dọn tương tất lại một phen, vô tình phát hiện được bí mật này."

    "Thì ra là như vậy."

    Dương Hạo quay đầu lị nhìn Tiêu Xước trên mặt che khăn, đứng cách hắn hơn một trượng, đột nhiên tung người tới, nhẹ nhàng kéo lấy bàn tay nhỏ nhắn của bà ta.

    Thân hình của Tiêu Xước run bắn lên, cáng tay lập vung lên như rắn, nhanh chóng quấn lên đầu vai của Dương Hạo, eo nhỏ uốn một cái, đồng thời chân đá về phía sau người Dương Hạo.

    Dương Hạo dùng một chiêu thức bình thường nhất và cũng là hữu hiệu nhất, hắn tiến sát về phía Tiêu Xước, tay vòng qua eo bà ta, Tiêu Xước lập tức hai chân rời khỏi mặt đất cho dù có bản sự to bằng trời cũng không sử ra được.

    Tiếng hô hấp gấp rút làm lay động khăn che mặt của bà ta, Tiêu Xước thân thể cứng đờ, hoảng hốt nói: "Ngươi muốn làm gì?"

    Dương Hạo cười khẽ: "Trong động huyệt này khá tốii."

    "Hả?"

    Lực lượng trên tay Dương Hạo nhẹ nhàng được lơi lỏng, thân hình của Tiêu Xước dán sát vào hắn, hai chân chậm rãi trở lại mặt đất.

    "Ta sợ nương nương đi đường không cẩn thận sẽ bị ngã, hay là để ta cầm tay nàng dắt đi nhé."

    Dương Hạo dõng dạc nói, nhưng vốn là nên dắt, hắn lại rất tự nhiên sờ vào cái mông đầy đà của bà ta.

    Tiêu Xước giống như một quả bóng cao su, văng ra khỏi chỗ, tức giận nói: "Ngươi quy củ một chút đi, trẫm nhìn được đường."

    "Được rồi, được rồi, tức giận làm cái gì."

    Dương Hạo vội lại mỉm cười bước qua, kéo bàn tay nhỏ nhắn của bà ta, ôn nhu nói: "Chúng ta lại tới lao phòng xem đi, nào, để ta dắt tay người, cùng nhau đi...."

    Tiêu Xước từ nhỏ tới lớn, đã thấy không biết bao nhiêu nam nhân của bắc quốc, nhưng chưa từng thấy ai vô lại lưu manh như thế này, bà ta khóc cười không xong để mặc cho Dương Hạo kéo đi, nhưng thân hình vẫn bảo trì đoạn cư ly khoảng một cánh tay với hắn, lưng tuyệt đối không chịu hướng về phía hắn, thế là chỉ đành nghiêng nghiêng, giống như là một hài tử đi học, để hắn kéo về phía trước."

    Tiêu Xước trước giờ luôn cường thế tất nhiên không cam lòng bị người ta bài bố như vậy, bà ta càng nghĩ càng thấy ảo não, giọng nói cơ giới khô khan không còn nữa, bà ta dùng khẩu khí lạnh lùng, quyết đoán trầm giọng nói: "Tên họ Dương kia, ngươi đừng cho rằng... chúng ta từng... mà có thể vô lễ với ta như vậy.

    Từ nay về sau, ta và ngươi chỉ là đồng minh, ngoài cái này ra thì không còn gì khác, ngươi nếu dám mạo phạm ta nữa, chớ có trách ta trở mặt vô tình."

    "Đương nhiên là không rồi, trừ phi là nàng nguyện ý, kỳ thức ta là một quân tử khiêm tốn, trước giờ không thích làm trái ý nguyện của nữ nhân, cường hành thô bạo với người khác."

    Tiêu Xước ngậm chặt miệng lại, không muốn nói thêm một câu nào với cái tên vô sỉ này nữa.

    Dương Hạo quan sát hai bên đường, hiếu kỳ hỏi: "Phía này... chính là phái người chiếu theo hình dạng của thiên lao mà ngày đêm chế tạo ư?

    Giống quá, cơ hồ là giống nhau như đúc."

    "..."

    "Ta cuối cùng cũng tin đế vương có thể điều động lực lượng lớn như thế nào rồi, đổi lại là người khác, đây căn bản là chuyện không thể tưởng tượng, trong một đêm, không ngờ có thể có kỳ tích như vậy, thật là lợi hại."

    "Dó là đương nhiên rồi."

    Tiêu Xước ngạo nghễ nói: "Đây căn bản chính là trẫm lệnh cho người hủy phòng gian của thiên lao đi, xây lại ở nơi này, tất nhiên là giống nhau như đúc rồi."

    Dương Hạo buông tay ra, bước tới nhẹ nhàng vuốt ve lan can và khóa sắt, nói: "Những tượng nhân làm lao phòng này, chắc hẳn chẳng còn ai sống sót cả, có phải không?"

    Tiêu Xước hừ một tiếng.

    Dương Hạo lại nói: "Còn... cả những người mà nàng chuẩn bị phái tới đây làm việc, trông coi, tất nhiên cũng không thể sống sót mà rời khỏi nơi này?"

    Tiêu Xước không nhịn được liền cười lẹnh: "Tiểu nữ tử lòng như rắn rết, giết người không nháy mắt, Dương đại nhân ngươi không phải là biết từ lâu rồi ư?

    Ngươi đã trách trời thương dân như vậy, không bằng tự tận luôn đi, kẻ họa hại như ngươi một khi chết đi, ta bảo chứng sẽ không còn ai phải vì ngươi mà chết nữa."

    Dương Hạo nghe xong chỉ biết cười khổ, không nói được gì.

    Tiêu Xước giãy khỏi tay hắn, tự mình đi về phía trước, lạnh lùng nói: "Có một ngày, nhất cử nhất động, nhất ngôn nhất hành của ngươi, sẽ liên quan tới ngàn vạn sinh linh, ngươi cũng sẽ giống như ta thôi, khi giết người, không mềm tay một chút nào đâu."

    Dương Hạo có chút mờ mịt: "Có lẽ là sẽ như vậy thật, một đạo đức gia, chỉ có thể sống ở thái bình thịnh thế, dùng những đạo lý đường hoàng đó để dẫn dắt người ta hướng thiện.

    Trong loạn thế, cho dù là những anh muốn kết thúc loạn thế, hoặc là người thống trị tối cao vốn nên trở thành thần bảo hộ cho lê dân bách tính, cũng nhất định phải hai tay nhuốm đầy máu tanh, mới có thể thực hiện chức trách của hắn, hoàn thành sứ mệnh của hắn."

    Ánh mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh thon thả của Tiêu Xước, Dương Hạo lại nghĩ: "Nàng ta hiện tại tuy giống như một con nhím đã bung hết gai nhọn trên người, nhưng điều này lại làm lộ ra sự yếu đuối trong lòng nàng ta.

    Nàng ta trước đây hỉ nộ không lộ ra mặt, sao bây giờ lại dễ dàng tức giận như vậy?

    Nàng ta trước đây, việc ta ta làm, cao cao tại thượng, người khác chỉ có ngưỡng mộ vị trí của nàng ta, bà ta việc gì phải để ý tới ánh mắt của người bên cạnh, hiện giờ vì sao phải giải thích về thủ đoạn máu lạnh của mình?

    Là bởi vì ta ư?

    Nàng ta không hi vọng ta sẽ coi nàng ta là một nữ nhân máu lạnh vô tình ư?"

    Dương Hạo khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ: "Nếu ta thật sự có bản sự biến nàng ta từ một người thống trị máu lạnh vô tình trở thành một thiếu phụ tâm địa lương thiện, vậy thì đối với nàng ta mà nói là phúc hay là họa?

    Căn bản không cần phải nghĩ nhiều, kết cục duy nhất của nàng ta chính là bị những kẻ có dã tâm vây quanh nàng ta nuốt gọn, đến cả xương cũng không nhả.

    Đây chính là chỗ bất đắc dĩ của nàng ta, cho nên nàng ta phải tự biến mình thanh hung ác.

    Có một ngày, khi ta nắm được quyền lực to lớn, thật sự sẽ giống như nàng ta ư!"

    Dương Hạo thở dài một tiếng, bước lên theo, vừa đi tới sau Tiêu Xước, Tiêu Xước lại giống như là một con thỏ trúng tên, tung người ra xa tám thước, quát: "Cách ta xa một chút!"

    ...

    Trong thành Thượng kinh truyền ra một tin tức kinh thiên động địa, chuyện cách đây hơn một tháng, Tống quốc sứ tiết Dương Hạo, cùng với đám người thượng quan La Đông Nhi, cung vệ đô chỉ huy La Khắc Địch mà ai ai cũng cho rằng đã chết từ lâu không ngờ lại chưa chết, nghe nói bọn họ đều trúng ám toán của Da Luật Sở Cuồng, bị nhốt trong một bí thất của phủ Đức vương.

    Da Luật Sở Cuồng là một đô chỉ huy sứ của cung vệ quân, muốn lén lút hạ độc thủ với đồng liêu tất nhiên rất dễ dàng, mà Dương Hạo thì vừa hay không may nhìn thấy cảnh hắn hành hung, cho nên gặp tai bay vạ gió.

    Trong dân gian loan truyền các loại phiên bản lỳ kỳ vô cùng, trong đó có một cách nói chủ yếu là: Da Luật Sử Cuồng nhốt hết mấy thân tín của hoàng hậu và Dương Hạo tình cờ thấy hắn hành hung vào trong bí thất của vương hủ, pập tức giam lỏng hoàng thượng, hoàng hậu, mượn cớ có người muốn gây bất lợi đối với hoàng thượng, bắt dầu trắng trợn đồ sát tông thất quyền quý.

    Kết quả hắn còn chưa kịp xử tử mấy người này thì bị Tiêu hoàng hậu anh minh duệ trí bí mật điều đại tướng Da Luật Hưu Ca về kinh, thừa dịp hắn không đề phòng chém hắn thành hai đoạn, phản kích mãnh liệt như cuồng phong bạo vũ, triệt để đánh tan bộ sậu của cha con Đức vương.

    Cha con Đức vương đền tội, thế là những người bị nhốt trong bí thất liền triệt để đoạn tuyệt liên hệ với bên ngoài.

    Các thị vệ trông coi trong bí thất đem bọn họ làm con tin, đề phòng vạn nhất có khi cần dùng đến.

    Hơn một tháng này, một mực đóng kín động khẩu, trốn ở bên dưới, đợi sau khi mưa gió ở bên ngoài bình lặng lại thì sẽ giết chết con tin, co cẳng đào tẩu.

    Kết quả cửa vào bí thất vô tình bị Da Luật Hưu Ca đại tướng quân đang chuẩn bị dời đến ở phát hiện, thế là Da Luật tướng quân phấn khởi thần uy, dẫn người đồ sát bọn thủ vệ, cứu bọn họ ra ngoài.

    Đây là một cố sự rất ly kỳ, nhưng cũng không phải là không có khả năng.

    Điều càng khiến người ta cảm thấy lãng mạn hơn là, ở trong ngục, Tống sứ Dương Hạo cùng với La thượng quan nương tựa vào nhau, đồng sinh cộng tử, dần dần nảy sinh cảm tình chân thành, bọn họ yêu nhau rồi.

    Mà ba người La Khắc Địch, Đồng Vũ, Vương Thiết Ngưu làm bạn trong ngục với hắn, lại đều là Hán nhân, trong đoạn thời gian này cũng kết thành sinh tử chi giao, tình như huynh đệ.

    Hoàng hậu nương nương bởi vì cảm động trước tình yêu và tình bạn của bọn họ, theo lời cầu xin của họ, quyết tậm chu toàn chuyện tốt, để bọn họ cùng nhau quay về cố hương.

    La Khắc Địch nghe thấy cái loại phiên bản thì thấy rằng : Nửa phần trước đại khái là giống nhau, còn phần sau....

    Dương Hạo rất quỷ bí nói với hắn rằng, kỳ thực đó chỉ là một một cố sự để ăn nói với dân chúng mà thôi, tình huống chân thực là sau khi được cứu, hắn cùng Tiêu hậu tiến hành đàm phán, dùng một bí mật lớn để đổi lấy sự tự do của họ.

    Còn bí mật này rốt cuộc là gì, đợi sau khi về tới Trung Nguyên, nhất định sẽ tìm một cơ hội thích hợp để nói cho hắn.

    Thế là La đại hồ tử liền bị "bí mật lớn" này giày vò cho ăn không ngon, ngủ không yên.

    Đồng Vũ, Vương Thiết Ngưu nghe thấy các loại phiên bản lời đồn thì cũng giống như La Khắc Địch, chỗ bất đồng duy nhất là Dương Hạo nói cho bọn biết "bí mật lớn" đã đem ra trao đổi với Tiêu hậu để bà ta chịu thả họ về.

    Đồng Vũ, Vương Thiết Ngưu nghe xong vui mừng như điên, bọn họ khoa chân mua tay thèm muốn được cùng đại ca về tây bắc, sáng tạo ra sự nghiệp một đời.

    Cố sự mà Đông Nhi nghe thấy thì lại khác với bọn họ, cái nàng ta nghe thấy là truyền thuyết gần với sự thực nhất: Tai mắt của hoàng hậu phát hiện ra bí mật của bọn họ, bắt hết bọn họ lại.

    Cha con Đức vương cho rằng có người muốn gây bất lợi với hoàng hậu, lợi dụng cơ hội này để soán đoạt quyền lực, trắng trợn tàn sát tông thất quyền úy.

    Tiêu hậu bí mật điều Da Luật Hưu Ca vào kinh, diệt trừ gian nịnh.

    Sau đó..., Dương Hạo bị ép phải nói ra bí mật của mình ở tây bắc, nhờ đó mà kết thành đồng minh với Tiêu hậu, liên thủ đối phó với địch nhân chung của bọn họ: Khánh vương đang chiếm cứ Giải châu.

    Thế là, bọn họ được thả ra, để che đậy tai mắt của người khác, mới tạo ra những tin đồn này để ứng phó với người đời...

    Được rồi, tất cả đều viên mãn.

    Dương Hạo giải quyết xong tất cả nghi vấn của mọi người, mang bị mật chỉ có hắn và Tiêu Xước biết bò vào trong Lễ Tân viện.

    Đúng vậy, hắn là bò vào.

    Bởi vì phát hiện bí thất, thế là Da Luật Hưu Ca tướng quân xông vào đại triển thần uy, đồ sát tất cả mọi người như chém chuối tựa hồ như nổi tính hiếu sát, sau khi giết hết tất cả thủ vệ, hắn phá mở cửa lao, xông vào lao phòng của Dương Hạo, dưới sự chứng kiến của một nữ binh mặc áo đổ, thắt lưng xanh, mặt che khăn đen, thân hình yểu điệu là người bàng quan duy nhất, cùng Dương Hạo triển khai một trận đại chiến.

    Một đôi thiết quyền của Da Luật Hưu Ca thế đại lực trầm, chiêu thức mở ra đóng vào, tung hoành tám hướng, với võ công của hắn ở trên chiến trường chính là có thể lấy một địch trăm, nhưng nói tới công phu tiểu xảo đánh cận chiến, chắc gì đã đánh bại được Dương Hạo, mà Dương Hạo thì muốn đánh ngã hắn, cũng tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

    Da Luật Hưu Ca là nhất thế anh hùng, hắn thích Đông Nhi, nhưng không coi nữ nhân cao hơn cơ nghiệp, vì tương lai của Khiết Đan, vì tiền trình của hắn, hắn sau khi tiếp nhận lời khuyên của Tiêu hậu, liên minh với Dương Hạo, cùng nhau kháng kích bộ đội của Khánh vương, hơn nữa hình thành sự khiên chế mạnh mẽ với Tống quốc, thả cho bọn họ quay về, nhưng uất hận trong lòng thì hắn nhất định phải phát tiết.

    Thế là hắn đề xuất được đánh một trận với Dương Hạo, đây là cơ hội mà hắn mong chờ hơn hai năm rồi, hắn sớm đã muốn phân cao thấp với tên tình địch đã đoạt đi trái tim của đông Nhi, xóa sạch nỗi sỉ nhục này.

    Tiêu Xước đã đáp ứng, thế là liền có trận chiến cổ quái trong ngục này.

    Hai người đều thi triển sở trưởng của mình, đánh đến nỗi tay chân mềm oặt.

    Lúc này, nữ binh che mắt liền bước tới, mời hai người nghỉ ngơi một chút, thế là hai tình địch mỗi người liền chiếm một góc lao phòng, trừng mắt lườm nhau, thở hổn hển như trâu.

    Tiêu Xước không biết từ đâu biến ra hai bình trà như biết ảo thuật, đặt một bình xuống trước mặt Da Luật Hưu Ca, cầm bình còn lại tới cạnh Dương Hạo, tự tay rót dầy một chén cho hắn.

    Từ đó có thể nhìn thấy bà ta thân cận với ai hơn trong hai người.

    Dương Hạo thấy bà ta tuy vẻ ngoài lạnh lùng, hơn nữa luôn bảo trì một đoạn cự ly với mình, nhưng vào thời khác quan trọng, vẫn biểu lộ ra sự quan tâm của mình, cường bạo mà không ngờ cũng có dạng hiệu quả này, lòng hư vinh nam tính của Dương Hạo lập tức bành trướng vô hạn.

    Tiêu Xước bưng một chén trà mát tới trước mặt hắn, hơi cúi đầu xuống, nói khẽ: "Hắn thân to sức khỏe, đừng đọ lực, cứ cố kéo dài trận đấu, làm tiêu hao thể lực của hắn."

    Dương Hạo mỉm cười, gật đầu khẽ khàng cám ơn lời chỉ điểm của bà ta, sau đó rất có phong độ cầm chén trà lên uống cạn, thỏa thê mãn nguyện đứng dậy: "Nàng một lòng hướng về ta như vậy, ta chẳng lẽ còn không đánh ngã được cái tên dã man nhân có chú ý với Đông Nhi của ta ư?"

    Giao thủ thêm một lúc, Da Luật Hưu Ca dần dần phát hiện Dương Hạo tựa hồ như chỉ giỏi binh khí, trong quyền cước thỉnh thoảng vẫn vuốt ra kiếm chỉ, mà công phu quyền cước thì lại không giỏi.

    Nhưng kỹ thuật đánh vật của hắn lại luyện từ nhỏ, thuộc nằm lòng mấy chục phép vật biến hóa, nếu như buông bỏ mãnh công dùng phép đánh vật cận thận chiến đấu, Dương Hạo căn bản không phải là đối thủ của hắn.

    Lần này Dương Hạo đỡ trái hở phải, liền dần dần rơi vào thế hạ phong.

    Dương Hạo lại phát hiện thân thể của mình bắt đầu biến thành mềm oặt vô lực, tay chân cũng nhũn ra, đại thế giống như là trúng phải rượu thuốc mà người ta bắt uống lúc hắn ở trong thiên lao vì trinh tiết của mình mà liều mạng đấu tranh.

    Dương Hạo vừa kinh ngạc lại vừa tức giận: Trúng bẫy rồi!

    Tiêu Xước đã hạ độc ở trong trà!

    Con mẹ nó, ta sao lại tin một nữ nhân tâm ngoan thủ lạt như vậy, quá ti bỉ rồi, quá vô sỉ rồi.

    Kết quả Dương Hạo dưới đôi thiết quyền của Da Luật Hưu Ca giống như một cái bao thịt người, bị đánh cho bay đi.

    Khi hắn nằm trên đất, không đứng dậy được nữa, Da Luật Hưu Ca thở hổn hển, chỉ vào hắn, nói: "Ta một lòng đối với Đông Nhi, nhưng... nàng chưa từng động tâm với ta.

    Hôm nay, cho dù là ngươi chết trước mặt ta thì ngươi cũng vẫn thắng, còn ta thì vẫn thua, ta thua thì ta thừa nhận.

    Trên tình trường, ta bại rồi, nếu có một ngày, ngươi và ta có thể gặp nhau trên chiến trường, ta tất sẽ thắng!"

    Da Luật Hưu Ca nói xong, lập tức bỏ đi, Dương Hạo mặt mũi bầm dập ngẩng đầu lên, thấy bữ binh che mặt đó cước bộ ung dung, thậm chí còn không thèm quay đầu lại nhìn hắn, giống như là không có chuyện gì bước ra khỏi cửa.

    Dương Hạo giống như một con cóc nằm bẹp trên đất, trong bi quan sản sinh ra cảm giác thất vọng về mị lực nam tính của mình.

    "Nương nương căn bản không cần phải giúp ta, thể lực của hắn không bằng ta, nếu đánh nữa thì hắn cũng thua thôi!"

    Rời khỏi lao phòng, Da Luật Hưu Ca liền lạnh lùng dừng bước, nói.

    Tiêu Xước thở khẽ một tiếng: "Hưu Ca tướng quân, ngươi là tay phải tay trái của trẫm, người mà trẫm có thể nhờ cậy không nhiều, nên không muốn ngươi có sơ xuất gì cả."

    Da Luật Hưu Ca ngạo nghễ nói: "Chỉ bằng vào hắn ư?

    Nếu như đánh tiếp, ta nhất định có thể đường đường chính chính đánh bại hắn, bẻ gẫy chân tay của hắn, làm nhục hắn một phen."

    Tiêu Xước nói khẽ: "Ta hạ độc, chỉ là không hi vọng xuất hiện vạn nhất, hắn không có sức hoàn thủ, tướng quân há chẳng phải là có thể lấy hắn ra để trút giận ư?"

    "Hảo ý của nương nương, Hưu Ca tất nhiên minh bạch, nhưng hắn trúng thuốc của nương nương, Da Luật Hưu Ca đường đường là nam nhi, há lại có thể hạ thủ với hắn tiếp, hiện giờ thắng nhưng không đẹp, lần này... tiện nghi cho hắn rồi!"

    Da Luật Hưu Ca phẫn hận bất bình nói, bước nhanh ra ngoài.

    Đoàn người của Dương Hạo cuối cùng cũng rời khỏi Khiết Đan, Mặc Thủy Ngân đi cùng hộ tống, bởi vì vị sứ giả Tống quốc này phải chịu khổ ở Khiết Đan, khi đi vẫn phải nằm trên xe, Tiêu hậu cảm thấy Khiết Đan "thiếu nợ hắn" rất nhiều, cho nên bày nghi trượng, tự mình tiễn hắn ra khỏi thành nam.

    Dương Hạo kỳ thực thương thế không nặng đến mức như vậy, nhưng lại bảo người đỡ xuống kiệu, chân không chạm đất, bộ dạng thê thảm vô cùng.

    Hắn nhìn phượng kiệu đó một cái, nhớ tới Tiêu Xước hạ độc ở trong trà hại hắn, trong lòng không khỏi không có oán hận, nhưng lúc này, hai người là quan hệ giữa Khiết Đan chi chủ và sứ thần Tống quốc, hắn không thể không tỏ vẻ, chỉ đành cao giọng nói: "Giờ ngoại thần về nước, được hoàng hậu nương nương đưa tiễn, Dương Hạo cảm kích vô cùng, ngoại thần Dương Hạo, cung tống phượng giá của nương nương hồi cung.”

    Trong loan giá, Tiêu Xước hờ hững nói: "Dương sứ giả không cần phải khách khí, trẫm sai thông sự Mặc Thủy Ngân tiễn Dương sứ giả tới biên cảnh, xin Dương sử giả truyền đạt ý của trẫm tới bệ hạ của quý quốc, nguyện để hai nước chúng ta vĩnh viễn là láng giềng hòa thuận."

    Một lát sau, có người cao giọng hô: "Nương nương hồi cung."

    Phượng giá quay lại, rèm của loan kiệu nhẹ nhàng được vén lên một góc, nhìn về phia xa đội đang đi về phía nam, lệ châu tuôn rơi...

    Chương 393:Lo trước tính sau

    “Quan nhân, đáng tiếc Đại Đầu không có về cùng.

    Haizz.”

    Đông Nhi thở dài buồn vô cớ, nói: “Lúc đó, hàng vạn mũi tên bay trong không trung như những đám mây đen vậy, Đại Đầu chỉ là một thiếu niên, những cuộc tranh giành tàn nhẫn xưa nay chỉ là cuộc chiến giữa những kẻ vô lại, đâu có bao giờ thấy một chiến trường khốc liệt thế này, lại có kẻ vì sợ hãi mà bỏ chạy, thiếp trước giờ không trách gì hắn, nhưng xét cho cùng hắn không giải thoát được cái khúc mắc này…”

    “Không phải hoàn toàn là vì điều này.”

    Dương Hạo vỗ nhẹ lên tay nàng, dịu giọng an ủi:

    “Hắn ở lại như thế, nguyên nhân quan trọng hơn là vì ở đó có người mà hắn không bỏ được, vợ hắn, con trai hắn.

    Đại Đầu vốn là đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không người thân chăm sóc, bây giờ hắn có một người vợ yêu thương hắn như vậy, một đứa con đáng yêu như vậy, lại còn một chức vị tuy không cao, nhưng cũng không ít quan nhi bên dưới.

    Chỉ cần hắn sống vui vẻ là được rồi, chúng ta cho rằng cuộc sống ấy vui vẻ nhưng đã chắc đấy là niềm vui của hắn, hà tất bắt hắn phải đi trên con đường chúng ta sắp xếp cho hắn?”

    “Vâng”

    La Đông Nhi như nuốt từng lời Dương Hạo nói, nếu có hiểu ra, qua một hồi, lại có chút chần chừ hỏi: “Nương nương… vốn là người không chịu một hạt cát lọt mắt, nàng ấy sẽ không trách Đại Đầu vì người mà truyền tin tức liên lạc với Ngọc Lạc chứ?

    Với tính cách của nương nương, thiếp lo…”

    “Nàng ta à… nàng yên tâm… nếu nàng ta thông minh thì sẽ không bao giờ đâu…”

    Dương Hạo chớp đôi mắt, nở nụ cười thật khó đoán ý, Đông Nhi cảm thấy nụ cười xa lạ này thật có chút kì quái, vừa mở miệng định hỏi thì Dương Hạo đã nói: “Sắp đến thành Biện Lương rồi, ta nghĩ người nhà họ La sẽ ra thành đón, lão La là một người rất tinh, lát nữa phải chú ý một chút, đừng để hắn nhìn thấy ý đồ của ta.”

    Đông Nhi sẵng giọng: “Cái gì mà tinh chứ, ông ấy là bá phụ của nô gia.”

    Nàng cười khéo lườm Dương Hạo một cái, rồi nói: “Hơn nữa, bá phụ cho dù có lại nhớ đến hắn, cũng chẳng có chuyện ra khỏi thành để đón, ông ấy phải ở phủ mà chờ con trai về bái kiến, cái này gọi là dáng vẻ của phụ thân đại nhân…”

    Dương Hạo nghe xong lấy tay che miệng cười nói: “Đông Nhi của ta ở Khiết Đan này hai năm, không những tăng kiến thức mà trưởng thành cả cách suy nghĩ, nếu đổi lại trước kia, cho dù biết rõ là ta nói hoang đường, nàng cũng không phản bác ngay mà làm mất cái mặt phu quân đại nhân này của ta.”

    Đông Nhi cúi thấp đầu xuống, cười e thẹn nói: “Bây giờ người ta cũng không dám làm phật ý của phu quân đại nhân nữa, đây không phải là vì… trong kiệu không có người bên cạnh mà…”

    Dương Hạo ho khan một tiếng, rồi nghiêm trang nói: “Thực ra trong một số việc, ta vẫn muốn nàng chủ động một chút, to gan một chút, phóng khoáng một chút, nhiệt tình một chút.”

    Khuôn mặt trắng của Đông Nhi căng lên, có chút ngại ngùng mà quay mặt đi, rồi nói: “Chuyện… chuyện gì vậy ạ?”

    Dương Hạo ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn của nàng, đưa tay nhẹ nhàng xoa lên ngực, mỉm cười nói: “Đương nhiên là chuyện tiếu ngạo tây bắc, giúp phu quân xuất mưu họa sách.”

    “Sao cơ?”

    Đông Nhi ngẩn cả người, đột nhiên mặt đỏ tới mang tai như chính mình làm sai điều gì mà cảm thấy xấu hổ.

    Dương Hạo nói: “Nói ra, nhà họ La là người thân duy nhất của nàng, nhưng ta yêu cầu nàng tạm thời không được công khai nhận họ hàng với họ, Khắc Địch huynh rất cơ cảnh, mặc dù huynh ấy không đoán ra được ý đồ của ta nhưng lại biết một số sự tình quan trọng, mà nàng hiển nhiên rõ ràng ý nghĩ của ta, chờ chúng ta trở về tây bắc, sợ khó mà tránh xảy ra chuyện chẳng lành với Tống đình.

    Đông Nhi, nàng có nỡ không?”

    Đông Nhi chầm chậm quay người lại, nhẹ nhàng cầm tay Dương Hạo, nói nhỏ: “Xuất giá tòng phu.

    Trên đời này nếu đã bắt người là quan nhân của nô gia thì người ở đâu nô gia ở đó.”

    Dương Hạo cảm động nắm lấy tay nàng, bốn mắt nhìn nhau, tình cảm thắm thiết…

    Đột nhiên liền nghe thấy tiếng vui vẻ của La Khắc Địch ở phía ngoài: “Là bọn họ, nhị ca, tam ca đến rồi!”

    Dương Hạo chớp mắt, quay về phía Đông Nhi ra hiệu bằng tay, Đông Nhi liền hiểu ý bước lên phía trước đỡ hắn dậy, thế rồi Dương tả sứ liền khập khiễng bước về phía xe kiệu.

    Phải rồi, Dương Hạo bị thọt.

    Nghe nói ở mật thất dưới đất của Đức Vương phủ, Dương Hạo đã từng chịu những hình phạt tàn nhẫn vô nhân tính, lúc bọn họ được cứu ra, Dương Hạo được đưa từ trong mật thất ra, có thể coi là chứng cứ hữu lực nhất.

    Bởi vì bị nhốt quá lâu, được cứu quá muộn, nên… trên đường trở về nước Tống, khi vết thương được chữa lành, hắn phát hiện… chân của hắn đã bị thọt rồi.

    Hai huynh đệ La Khắc Tiệp, La Khắc Cần xuất hiện ở đây, đã được nghênh đón từ ba mươi dặm đường, trên thực tế triều đình còn có sứ giả nghênh đón, chính là ở Ngõa Pha Tập phía bắc Biện Lương thành cách thành Khai Phong mười dặn, tạo thành lễ đón tiếp dài đến mười dặm.

    Huynh đệ La Khắc Địch gặp nhau, vô cùng cảm động, hai người huynh trưởng tưởng đã sinh ly tử biệt nay lại tương ngộ cùng nhau ôm lấy La Khắc Địch, phải một lúc lâu sau mới lên phía trước để gặp Dương Hạo.

    Nhìn thấy Dương Hạo đã biến thành một người què, hai huynh đệ La Khắc Tiệp vô cùng kinh ngạc, hỏi về sự tình đã qua, rồi lại mất một hồi lâu an ủi.

    Rồi lập tức bốn người cùng lên một chiếc xe ngựa, sau khi ngồi yên trên xe, La Khắc Tiệp liền nói: “Quan gia nghe nói Dương huynh với tứ đệ tất cả đều còn sống, thật đúng là chuyện hỉ, nhưng thật không may, hôm nay là ngày trưởng hoàng tử Đức Chiêu cầm binh tây chinh Cát Nhãn Thần của nước Hán, quan gia cùng các quan văn võ khác phải ra tây thành gặp mặt, vì thế mà không thể mở tiệc tiếp đãi mọi người.

    Quan gia sẽ ở Kim Điện đợi mọi người, lần này trở vè, triều đình sẽ không thể thiếu phần thăng quan tấn tước cho mọi người.”

    Dương Hạo thở dài nói: “Khắc Địch huynh tuổi còn trẻ, nếu được quan gia trọng dụng thì đấy chính là cái phúc của triều đình xã tắc, còn như Dương mỗ…

    Dương mỗ nay đã thành tàn phế rồi, nơi triều đình trang nghiêm đâu lại có chỗ đứng cho người tàn phế chứ?

    Dương Hạo nay chỉ muốn được giải giáp quy điền, sống cuộc sống nhàn dật, cũng không mong hướng về phía trước nữa.”

    Ba huynh đệ La Khắc Tiệp biết hắn nói thật lòng nhưng lại không biết an ủi ra sao, không khí trong xe bỗng trùng xuống, im lặng đến nặng nề, Dương Hạo liền nhoẻn miệng cười, nói tránh đi: “Quan gia hôm nay phái trưởng hoàng tử xuất binh đi thảo phạt nước Hán?

    Không biết những tướng quân nào sẽ đi cùng?”

    La Khắc Tiệp thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Phải, từ khi Trương Đồng Chu tướng quân đưa quốc thư về Khiết Đan, triều đình nhận được sự hứa hẹn của Khiết Đan, liền lập tức đưa ra chuyện thảo phạt nước Hán, hôm nay là ngày hoàng đạo xuất binh, sớm đã định giờ xuất phát, thật không ngờ hôm nay đại nhân lại về.

    Việc triều đình phái tướng lĩnh nào, tam đệ, đệ làm việc ở nha môn, chắc là phải biết rõ chứ, đệ nói nghe xem.”

    La Khắc Cẩn nói: “Lần này bắc phạt, quan gia lấy mã quân đô chỉ huy sẽ Đảng Tiến làm Hà Đông đạo hành doanh mã bộ quân đô đốc bố trí; Phan Mỹ người vừa mới trở về triều đình không lâu làm đô giám; hồ tiệp hứa sương đô chỉ huy sứ Dương Quang Nghĩa làm đô nhu hậu, kiệu tướng Quách Tiến làm Hà Đông mãn, đại đẳng châu hành doanh mã bộ quân đô giám, chia binh làm năm đạo tiến công nước Hán.

    Đạo thứ nhất: Hô Duyên Tán, Hác Sùng Tín, Vương Chính Trung suất binh tấn công Phần Châu; đạo thứ hai: Diêm Ngạn Tiến, Tề suất quân tấn công Thẩm Châu; Đạo Thứ ba: Tôn Yến Tuyên, An Thủ Trung dẫn quân tấn công Liêu Châu; đạo thứ tư: Tề Duyên Tục, Mục Ngạn Chương suất bộ tấn công Thạch Châu; đạo thứ năm: Quách Tiến suất quân tấn công Đại Châu.

    Trưởng hoàng tử Đức Chiêu cùng với Đảng Tiến, Phan Mỹ, Dương Quang Nghĩa đánh thẳng đô thành nước Hán.”

    Dương Hạo nghe xong, bất giác thở dài một tiếng.

    Lần này, nước Hán phía bắc hết đường sống.

    Nước Hán bây giờ quốc lực đã suy yếu lắm rồi, Khiết Đan là nơi viện trợ lớn duy nhất cũng đã tuyệt giao với họ, không giúp về vũ lực nữa, trong tình cảnh này thì đâu cần đến cả bách chiến kiệu tướng Đảng Tiến, Phan Mỹ, Dương Quang Nghĩa ra trận chứ?

    Chỉ cần năm đạo quân này cùng với thống soái cấm quân tinh nhuệ của họ, đánh một trận cũng đủ đánh bại cả nước Hán.

    Huống hồ là có cả những danh tướng giỏi như Đảng Tiến, Phan Mỹ, Dương Quang Nghĩa?

    Dương Hạo còn chú ý đến, lần này người ngựa mà Triệu Khuông Dận phái đi, không có lấy một tướng lĩnh trong cuộc chiến đánh phạt nước Đường, không lẽ những tướng lĩnh đó chỉ thiện về thủy chiến?

    Tuyệt đối không phải, trong cuộc chiến đánh phạt nước Đường, chỉ có con sông Trường Giang, lúc phá đường thủy chủ yếu là nhờ đến thủy quân, nhưng chủ lực tấn công vẫn là các tướng sĩ cấm quân mã bộ.

    Nhưng Triệu Khuông Dận không dùng lấy một người nào trong số họ, toàn bộ là dùng tưỡng lĩnh mới, lại dùng một đội quân hoa mĩ thế này với một nước căn bản không đánh cũng thua như nước Hán, rõ ràng là thế bắt buộc, nhất định là phải thắng nhanh hơn, oai hơn khi đánh nước Đường, đồng thời cũng làm cho những tướng lĩnh hoàn toàn không dính dáng gì đến trận đánh phía nước Đường cùng trưởng hoàng tử Đức Chiêu cùng ra sa trường, kiến lập quân công, cái mục đích đó thì rất là rõ ràng.

    Triệu Quang Nghĩa thì sao?

    Triệu Quang Nghĩa lẽ nào cam tâm nhận thất bại vậy sao?

    Triệu Khuông Dận làm thế chẳng nghi ngờ gì là làm cho những tướng lĩnh bị hắn loại ra quay sang đùn đẩy về bên Triệu Quang Nghĩa, nhưng hắn dĩ nhiên là không để ý, tất cả quyền về quân sự chính trị của nước Tống này nằm hết trong tay hắn, chỉ cần hắn vẫn còn thì chẳng có ai dám làm trái ý hắn, cái mà hắn có là thời gian với nhị đệ của mình quá chiêu, phù trợ coi trai mình lên vị trí hoàng trữ.

    Cái ngôi hoàng đế này hắn ít nhất còn có thể làm mười hai mươi năm nữa, mười hai mươi năm tới, hiển nhiên sẽ có rất nhiều quan văn tướng võ vây quanh hoàng trữ danh chính ngôn thuận này mà hình thành nên một thế lực chính trị, trong mắt thần dân thiên hạ hoàng trữ là niềm tin quốc gia chính thống, đến lượt người nắm hoàng quyền tiếp theo, cuộc sống sẽ thái bình, không còn chiến tranh và nội chiến.

    Vấn đề duy nhất là, ai ai cũng nhòm ngó cái ghế hoàng đế đó, nhưng người ruột thịt như Tấn vương sẽ không bao giờ hạ độc anh trai mình, càng không bao giờ dám hạ độc, đến cả hoàng đế cũng không tin, nhưng Dương Hạo biết, hắn dám, hắn nhất định dám.

    Lần này nhận sứ của Khiết Đan, từ khi bước vào đất Khiết Đan, chỉ nhìn thấy một con đường toàn gươm đao, sát khí khắp trời, khó khăn lắm mới thoát khỏi Khiết Đan về đến Biện Lương, Dương Hạo bỗng cảm thấy nước Tống bây giờ còn không an toàn bằng Khiết Đan, trong triều đình thế cục còn hung hiểm hơn Khiết Đan.

    Lúc Dương Hạo bước đến ngọ môn, Triệu Khuông Dận cùng bách quan văn võ đã về đến Kim Điện, một hồi được biết tin tức họ đến, lập tức ra lệnh cho Dương Hạo và La Khắc Địch vào điện gặp vua.

    Triệu Khuông Dận tận mắt nhìn thấy tướng lĩnh cấm quân La Khắc Địch bị cho là đã chết hai năm trước còn sống sờ sờ trở về nước Tống, vô cùng vui mừng, truyền cho hắn vào điện, an ủi một hồi lâu, lập tức tấn phong cho hắn làm bộ quân đô chỉ huy sứ.

    La Khắc Địch cảm tạ long ân, quay về đứng trong hàng quan võ, ngậm nước mắt nhìn về phía lão phu bên hàng quan văn, lúc này, hai cha con mới được nhìn mặt nhau.

    Mã bộ quân đô chỉ huy sứ Đảng Tiến và mã quân đô chỉ huy sứ Hô Duyên Tán đều đã xuất chinh đánh nước Hán, La Khắc Địch vừa mới trở về, lập tức được giao ngay chức tướng lĩnh quan trọng trong cấm vệ hoàng cung.

    Dương Hạo nhìn sâu trong mắt, không khỏi cảm thấy cảm khái, ai dám chắc người nay đã mạnh hơn người xưa?

    Lấy cái khí độ này mà đối đãi với một chiến phu mới trở về, có phải là cái văn minh của người sau?

    “Dương khanh.”

    Bởi vì La Khắc Địch hai năm trước có tin truyền đã chết, lần này trở về, quan gia mới được triệu kiến lần thứ nhất, đợi bố trí xong xuôi cho hắn, Triệu Khuông Dận liền cho gọi Dương Hạo.

    Dương Hạo sớm đã được triệu ở ngoài cửa điện, nghe truyền gọi liền lập tức bước về phía trước, lê cái chân bị tật, từng bước, từng bước, nhìn thẳng vào mắt Triệu Khuông Dận.

    Triệu Khuông Dận chỉ vào Dương Hạo, giật mình nói: “Dương khanh, đứng dậy… lại đây… chân ngươi… thế nào rồi?”

    Dương Hạo vẻ mặt đau khổ nói: “Bệ hạ, thần phụng mệnh hoàng thượng đến xứ Khiết Đan, gặp đúng lúc Đức vương Da Luật Tam Minh mưu phản, mưu hại tướng lĩnh cấm vệ, vi thần đều thấy hết.

    Để phòng tin tức bị rò ra, Da Luật Tam Minh đã giam thần trong mật thất, vì muốn thẩm tra cơ mật nước Tống chúng ta, mỗi ngày đều tra hỏi đánh đập, làm cho chân thần bị thương, vì không có thuốc chữa kịp thời, kết quả là… cái chân này… mãi mãi cũng không hoàn phục lại được.”

    Triệu Khuông Dận nghe xong không khỏi động lòng nói: “Ái khanh vì nước mà dốc sức, khổ cực công cao, lại phải chịu bị hại thế này, thật là oan ức cho khanh.”

    Dương Hạo bái ngã xuống đất, nói: “Thần ăn bổng lộc của triều đình, nên tận trung với triều đình, một chiếc chân thế này, đâu có thể coi là ấm ức chứ?

    Nghĩ lúc đầu, thần vốn xuất thân áo vải, trồng cây săn bắn ở Bá Châu, cả đời gắn với tây bắc, không dám nghĩ đến triều đình.

    Quan gia không lấy thân phận dân đen, trọng dụng thần, thần vô cùng cảm kích…”

    Triệu Khuông Dận nghe hắn nói lại nghĩ đến “Xuất sư biểu”, nếu không nhìn vẻ mặt đau khổ của hắn, giọng nói thất thểu của hắn thì đã cười lên rồi.

    Dương Hạo chưa cảm nhận được vẻ mặt nghẹn cười của quan văn võ trong triều, lại tiếp tục kể: “Thần từ khi vào làm quan tới nay, nhận được sự trọng dụng của bệ hạ, được ủy thác trách nhiệm quan trọng, trong lòng vô cùng cảm kích, đây chỉ là một cái chân, cũng coi là tận tụy với triều đình, dù có tan xương nát thịt cũng không hối hận.

    Nay thần đã là người tàn phế, khó tiếp tục lập được công, xin quan gia khai ân cho thần từ quan, được về điền viên tuổi già.”

    Dương Hạo nói vậy, khắp văn võ trong triều không ai lấy làm lạ.

    Ở cái thời đại ấy, tiêu chuẩn để chọn làm quan là lấy “thân, ngôn, thư, phán” làm điều kiện quan trọng.

    Cái gọi là “thân” nghiã là hình thể phải cân đối, oai vệ nếu không sợ không có tướng quan.

    Cái gọi là “ngôn” nghĩa là lời ăn tiếng nói phải trôi chảy, rõ ràng nếu không sợ có trở ngại khi xử sự.

    Cái gọi là “thư” nghĩa là chữ phải iết đẹp, ngay ngắn, để quan trên có thể dễ dàng đọc được báo cáo.

    Cái gọi là “phán” nghĩa là tư duy nhanh nhẹn, phán xét rõ ràng, nếu không xẽ xử oan cho người.

    Trong bốn điều kiện này, “thân” là quan trọng nhất.

    Bởi vì có liên quan đến cái nhìn, không thể không nhấn mạnh.

    Nếu có người kẻ sĩ, người thứ nhất tướng mạo không bằng người thứ hai thì hắn có được trạng nguyên cũng bị người ta thay thế, đây là chuyện hoàn toàn bình thường, từ đó có thể thấy sự quan trọng của hình thức.

    Dương Hạo đã tàn phế rồi, triều đình làm sao có thể cho một vị quan như thế thăng đường xử án, vào diện kiến vua hay đi xa làm công vụ, như thế chẳng phải là mất mặt triều đình sao?

    Dương Hạo mới về triều, liền chủ động xin cáo quan, khá nhiều quan viên trong triều đều tán dương hắn biết nhìn nhận đại thế, đủ khôn khéo.

    Cái chức quan này nếu hắn không xin từ, qua một vài ngày khéo cũng bị buộc phải thôi, nhân cơ hội này mà đề ra, tất nhiên là sẽ tốt hơn.

    Triệu Khuông Dận quả nhiên động lòng, thầm nghĩ: “Hắn đã thành tàn phế, chức quan này đúng là không làm được nữa, hơn nữa hắn là người nam nha, nay ta đã hạ xong cái kiêu ngạo của nhị đệ, nếu nhân dịp này phế chức quan của hắn, lại là nhất cử lưỡng tiện, như hắn bây giờ thì cho chức quan gì được?

    Ừm… khai quốc bá, thượng khinh xa đô úy, sau khi tin hắn chết loan đi, triều đình còn chưa bình nghị chuyện khen thưởng, chi bằng lần này để bạt lên một cấp, phong hắn là tướng quân, để hắn có thể diện mà cáo quan từ chức.”

    Triệu Khuông Dận đang định mở miệng, đưa mắt nhìn vào Tấn vương trong hàng quan, tất thể như bất động, bỗng lại có chút không nỡ: “Nhị đệ liệu có bị ta ép quá đáng không?”

    Triệu Khuông Dận lại thở dài một tiếng, quay sang phía Dương Hạo, sắc mặt vui vẻ nói: “Ái khanh ý chí hoài bão lớn, sao có thể vì một chiếc chân tật mà buông xuôi thế?

    Khanh từ khi nhận Hồng Lư tự thiếu khanh, mọi việc đều làm rất tốt.

    Nay Hồng Lư tự khanh vì tuổi già mà cáo quan, cửu khanh huyền thiếu mất một người, trẫm lúc này sao xa được Dương khanh chứ?

    Khanh cứ làm Hồng Lư tự khanh…”

    Dương Hạo nghe vậy thật có chút bại hoại rồi: “Ta đã què rồi còn không tha cho ta đi?

    Thật muốn ép ông mày phải bỏ trốn khỏi Biện Lương?”

    Hắn cố nhịn nỗi bực, làm ra vẻ cảm động nói: “Bệ hạ, không thể được đâu, không phải thần không nhận lệnh, thực sự là thân thể của thần… nay đã tàn phế rồi, có trở ngại cho quan chiêm, cử chỉ không có chút quan uy, nếu để thần đảm nhận chức cao như cửu khanh, há lại không khiến thiên hạ chê cười nước Tống ta sao?

    Bệ hạ…”

    Triệu Khuông Dận ho khan một tiếng, nói: “Cứ như thế trước đi đã, ái khanh lúc này cứ nhận Hồng Lư tự khanh, đồng thời tìm thuốc chữa lành vết thương, nếu thật sự không được, thì cứ việc có hoàn lương hay không, lại để sau nói vậy.

    Cứ như vậy đi, bãi triều!”

    Dương Hạo cau mày cau mặt ngồi trong xe, Đông Nhi, Ngọc Lạc, Tiểu Lục và xe ngựa đã đến phủ đệ trước rồi, Dương Hạo một mình ngồi trong xe, đau khổ suy nghĩ tìm cách thoát thân cho mình.

    Hắn đã từng phân vân, nhưng nay đã hạ quyết tâm quay về tây bắc rồi.

    Nam nhi ở đời, ai chẳng muốn lập nên cơ nghiệp, nay lại có cơ hội ghi danh vào sử sách, hắn cũng muốn thử một lần.

    Nay hắn vẫn chưa về tây bắc, nhưng về tài lực có Thừa Tự đường ủng hộ, võ lực có võ trang bí mật của mình và sự phục tùng của thất thị đảng hạng, ngoại giao có minh ước với Khiết Đan, Thổ Phiên, chư bộ Hồi Hột, danh vọng của hắn ngày càng lớn dần hơn.

    Nay mọi sự đã sẵn sàng, khi hắn về tây bắc, liền làm mưa làm gió, lập bá chủ một phương.

    Từng đi xa không thể về tây bắc, nay như đã nắm trong tay.

    Huống chi, nếu hắn không ra tay, tây bắc tự phát triển như vậy thì tây bắc cũng sẽ xuất hiện một chính quyền lớn mạnh, trong khoảng hơn trăm năm Tống với Khiết Đan hưu binh bãi chiến, cùng nước Tống vẫn cứ đối đầu, hắn tin mình có thể làm tốt hơn.

    May mà Triệu quan gia không nói chết, như vậy không ngại kéo dài thêm mấy ngày, tìm mấy vị “thần y” chữa trị một thời gian, sau khi xác nhận mình không thể khỏi được thì sẽ lại cáo quan ra đi, yên bình trở về tây bắc, đợi đến khi đại cục tây bắc ổn rồi, triều đình dù có biết hắn làm kế thoát xác thì lúc đó cũng phải vờ như không biết thôi.

    Hắn đang suy nghĩ thì phía ngoài truyền đến những âm thanh ầm ĩ, những tiếng cãi nhau trên phố thì không coi là chuyện gì to tát, nhưng kẻ đó lại nói: “Lý Trọng Quang”, đã làm cho hắn phải chú ý.

    Dương Hạo vội vàng đá vào người lái xe, xe liền dừng lại, mở cửa rèm lên, thò đầu nhìn vào, Dương Hạo lay tay hắn, nhẹ nhàng mở rèm cửa sổ, nhìn về phía bên, chỉ nhìn thấy xe mình đang đi qua một tòa phủ đệ, cửa trước có ánh sáng đường hoàng, trên cửa có một tấm biển, trên ghi to hai chữ: “Lý phủ”.

    Dưới hiên cửa có một đám người đang đứng, ở giữa có hai người đang lôi lôi kéo kéo.

    Dương Hạo chăm chú nhìn lên, cả hai người đều có chút quen quen, một người là một văn trung tuổi, một bộ quan bào, ba chòm râu dài, bộ mặt nhã nhặn, đúng như tướng mạo quan võ.

    Người kia lại là một thanh niên, vóc người không cao, khuôn mặt thanh tú, nho nhã có chút khiếp sợ, hắn bị người quan văn trung niên kia túm áo, nhưng lại không dám buông ra, hai mắt đã ngân ngấn lệ.

    Cẩn thận suy nghĩ một chút, lại liên tưởng đến ba chữ Lý Trọng Quang vừa nghe được, Dương Hạo nhẹ nhàng a một tiếng, rồi lại nghĩ đến thân phận mình bây giờ.

    Hai người này hắn đều đã gặp, một người là đại thần nước Đường, nhớ mang máng là được sự sủng tín của Lý Dục, mỗi lần có quốc yến đều không thể thiếu hắn, lúc đó Dương Hạo cả ngày làm ra bộ dáng kiêu ngạo, cũng chưa từng đánh giá qua quan quân nhà Đường, bởi vì bình thường vị quan này hay lên kính rượu Lý Dục nên Dương Hạo mới có chút ấn tượng.

    Còn cậu thanh niên kia chính là con trai Lý Dục, thái tử Lý Trọng Ngụ nước Đường, Dương Hạo cũng chưa từng nhìn thấy hắn trong cung nhà Đường.

    Cái ngôi hoàng đế này hắn ít nhất còn có thể làm mười hai mươi năm nữa, mười hai mươi năm tới, hiển nhiên sẽ có rất nhiều quan văn tướng võ vây quanh hoàng trữ danh chính ngôn thuận này mà hình thành nên một thế lực chính trị, trong mắt thần dân thiên hạ hoàng trữ là niềm tin quốc gia chính thống, đến lượt người nắm hoàng quyền tiếp theo, cuộc sống sẽ thái bình, không còn chiến tranh và nội chiến.

    Vấn đề duy nhất là, ai ai cũng nhòm ngó cái ghế hoàng đế đó, nhưng người ruột thịt như Tấn vương sẽ không bao giờ hạ độc anh trai mình, càng không bao giờ dám hạ độc, đến cả hoàng đế cũng không tin, nhưng Dương Hạo biết, hắn dám, hắn nhất định dám.

    Lần này nhận sứ của Khiết Đan, từ khi bước vào đất Khiết Đan, chỉ nhìn thấy một con đường toàn gươm đao, sát khí khắp trời, khó khăn lắm mới thoát khỏi Khiết Đan về đến Biện Lương, Dương Hạo bỗng cảm thấy nước Tống bây giờ còn không an toàn bằng Khiết Đan, trong triều đình thế cục còn hung hiểm hơn Khiết Đan.

    Lúc Dương Hạo bước đến ngọ môn, Triệu Khuông Dận cùng bách quan văn võ đã về đến Kim Điện, một hồi được biết tin tức họ đến, lập tức ra lệnh cho Dương Hạo và La Khắc Địch vào điện gặp vua.

    Triệu Khuông Dận tận mắt nhìn thấy tướng lĩnh cấm quân La Khắc Địch bị cho là đã chết hai năm trước còn sống sờ sờ trở về nước Tống, vô cùng vui mừng, truyền cho hắn vào điện, an ủi một hồi lâu, lập tức tấn phong cho hắn làm bộ quân đô chỉ huy sứ.

    La Khắc Địch cảm tạ long ân, quay về đứng trong hàng quan võ, ngậm nước mắt nhìn về phía lão phu bên hàng quan văn, lúc này, hai cha con mới được nhìn mặt nhau.

    Mã bộ quân đô chỉ huy sứ Đảng Tiến và mã quân đô chỉ huy sứ Hô Duyên Tán đều đã xuất chinh đánh nước Hán, La Khắc Địch vừa mới trở về, lập tức được giao ngay chức tướng lĩnh quan trọng trong cấm vệ hoàng cung.

    Dương Hạo nhìn sâu trong mắt, không khỏi cảm thấy cảm khái, ai dám chắc người nay đã mạnh hơn người xưa?

    Lấy cái khí độ này mà đối đãi với một chiến phu mới trở về, có phải là cái văn minh của người sau?

    “Dương khanh.”

    Bởi vì La Khắc Địch hai năm trước có tin truyền đã chết, lần này trở về, quan gia mới được triệu kiến lần thứ nhất, đợi bố trí xong xuôi cho hắn, Triệu Khuông Dận liền cho gọi Dương Hạo.

    Dương Hạo sớm đã được triệu ở ngoài cửa điện, nghe truyền gọi liền lập tức bước về phía trước, lê cái chân bị tật, từng bước, từng bước, nhìn thẳng vào mắt Triệu Khuông Dận.

    Triệu Khuông Dận chỉ vào Dương Hạo, giật mình nói: “Dương khanh, đứng dậy… lại đây… chân ngươi… thế nào rồi?”

    Dương Hạo vẻ mặt đau khổ nói: “Bệ hạ, thần phụng mệnh hoàng thượng đến xứ Khiết Đan, gặp đúng lúc Đức vương Da Luật Tam Minh mưu phản, mưu hại tướng lĩnh cấm vệ, vi thần đều thấy hết.

    Để phòng tin tức bị rò ra, Da Luật Tam Minh đã giam thần trong mật thất, vì muốn thẩm tra cơ mật nước Tống chúng ta, mỗi ngày đều tra hỏi đánh đập, làm cho chân thần bị thương, vì không có thuốc chữa kịp thời, kết quả là… cái chân này… mãi mãi cũng không hoàn phục lại được.”

    Triệu Khuông Dận nghe xong không khỏi động lòng nói: “Ái khanh vì nước mà dốc sức, khổ cực công cao, lại phải chịu bị hại thế này, thật là oan ức cho khanh.”

    Dương Hạo bái ngã xuống đất, nói: “Thần ăn bổng lộc của triều đình, nên tận trung với triều đình, một chiếc chân thế này, đâu có thể coi là ấm ức chứ?

    Nghĩ lúc đầu, thần vốn xuất thân áo vải, trồng cây săn bắn ở Bá Châu, cả đời gắn với tây bắc, không dám nghĩ đến triều đình.

    Quan gia không lấy thân phận dân đen, trọng dụng thần, thần vô cùng cảm kích…”

    Triệu Khuông Dận nghe hắn nói lại nghĩ đến “Xuất sư biểu”, nếu không nhìn vẻ mặt đau khổ của hắn, giọng nói thất thểu của hắn thì đã cười lên rồi.

    Dương Hạo chưa cảm nhận được vẻ mặt nghẹn cười của quan văn võ trong triều, lại tiếp tục kể: “Thần từ khi vào làm quan tới nay, nhận được sự trọng dụng của bệ hạ, được ủy thác trách nhiệm quan trọng, trong lòng vô cùng cảm kích, đây chỉ là một cái chân, cũng coi là tận tụy với triều đình, dù có tan xương nát thịt cũng không hối hận.

    Nay thần đã là người tàn phế, khó tiếp tục lập được công, xin quan gia khai ân cho thần từ quan, được về điền viên tuổi già.”

    Dương Hạo nói vậy, khắp văn võ trong triều không ai lấy làm lạ.

    Ở cái thời đại ấy, tiêu chuẩn để chọn làm quan là lấy “thân, ngôn, thư, phán” làm điều kiện quan trọng.

    Cái gọi là “thân” nghiã là hình thể phải cân đối, oai vệ nếu không sợ không có tướng quan.

    Cái gọi là “ngôn” nghĩa là lời ăn tiếng nói phải trôi chảy, rõ ràng nếu không sợ có trở ngại khi xử sự.

    Cái gọi là “thư” nghĩa là chữ phải viết đẹp, ngay ngắn, để quan trên có thể dễ dàng đọc được báo cáo.

    Cái gọi là “phán” nghĩa là tư duy nhanh nhẹn, phán xét rõ ràng, nếu không xẽ xử oan cho người.

    Trong bốn điều kiện này, “thân” là quan trọng nhất.

    Bởi vì có liên quan đến cái nhìn, không thể không nhấn mạnh.

    Nếu có người kẻ sĩ, người thứ nhất tướng mạo không bằng người thứ hai thì hắn có được trạng nguyên cũng bị người ta thay thế, đây là chuyện hoàn toàn bình thường, từ đó có thể thấy sự quan trọng của hình thức.

    Dương Hạo đã tàn phế rồi, triều đình làm sao có thể cho một vị quan như thế thăng đường xử án, vào diện kiến vua hay đi xa làm công vụ, như thế chẳng phải là mất mặt triều đình sao?

    Dương Hạo mới về triều, liền chủ động xin cáo quan, khá nhiều quan viên trong triều đều tán dương hắn biết nhìn nhận đại thế, đủ khôn khéo.

    Cái chức quan này nếu hắn không xin từ, qua một vài ngày khéo cũng bị buộc phải thôi, nhân cơ hội này mà đề ra, tất nhiên là sẽ tốt hơn.

    Triệu Khuông Dận quả nhiên động lòng, thầm nghĩ: “Hắn đã thành tàn phế, chức quan này đúng là không làm được nữa, hơn nữa hắn là người nam nha, nay ta đã hạ xong cái kiêu ngạo của nhị đệ, nếu nhân dịp này phế chức quan của hắn, lại là nhất cử lưỡng tiện, như hắn bây giờ thì cho chức quan gì được?

    Ừm… khai quốc bá, thượng khinh xa đô úy, sau khi tin hắn chết loan đi, triều đình còn chưa bình nghị chuyện khen thưởng, chi bằng lần này để bạt lên một cấp, phong hắn là tướng quân, để hắn có thể diện mà cáo quan từ chức.”

    Triệu Khuông Dận đang định mở miệng, đưa mắt nhìn vào Tấn vương trong hàng quan, tất thể như bất động, bỗng lại có chút không nỡ: “Nhị đệ liệu có bị ta ép quá đáng không?”

    Triệu Khuông Dận lại thở dài một tiếng, quay sang phía Dương Hạo, sắc mặt vui vẻ nói: “Ái khanh ý chí hoài bão lớn, sao có thể vì một chiếc chân tật mà buông xuôi thế?

    Khanh từ khi nhận Hồng Lư tự thiếu khanh, mọi việc đều làm rất tốt.

    Nay Hồng Lư tự khanh vì tuổi già mà cáo quan, cửu khanh huyền thiếu mất một người, trẫm lúc này sao xa được Dương khanh chứ?

    Khanh cứ làm Hồng Lư tự khanh…”

    Dương Hạo nghe vậy thật có chút bại hoại rồi: “Ta đã què rồi còn không tha cho ta đi?

    Thật muốn ép ông mày phải bỏ trốn khỏi Biện Lương?”

    Hắn cố nhịn nỗi bực, làm ra vẻ cảm động nói: “Bệ hạ, không thể được đâu, không phải thần không nhận lệnh, thực sự là thân thể của thần… nay đã tàn phế rồi, có trở ngại cho quan chiêm, cử chỉ không có chút quan uy, nếu để thần đảm nhận chức cao như cửu khanh, há lại không khiến thiên hạ chê cười nước Tống ta sao?

    Bệ hạ…”

    Triệu Khuông Dận ho khan một tiếng, nói: “Cứ như thế trước đi đã, ái khanh lúc này cứ nhận Hồng Lư tự khanh, đồng thời tìm thuốc chữa lành vết thương, nếu thật sự không được, thì cứ việc có hoàn lương hay không, lại để sau nói vậy.

    Cứ như vậy đi, bãi triều!”

    Dương Hạo cau mày cau mặt ngồi trong xe, Đông Nhi, Ngọc Lạc, Tiểu Lục và xe ngựa đã đến phủ đệ trước rồi, Dương Hạo một mình ngồi trong xe, đau khổ suy nghĩ tìm cách thoát thân cho mình.

    Hắn đã từng phân vân, nhưng nay đã hạ quyết tâm quay về tây bắc rồi.

    Nam nhi ở đời, ai chẳng muốn lập nên cơ nghiệp, nay lại có cơ hội ghi danh vào sử sách, hắn cũng muốn thử một lần.

    Nay hắn vẫn chưa về tây bắc, nhưng về tài lực có Thừa Tự đường ủng hộ, võ lực có võ trang bí mật của mình và sự phục tùng của thất thị đảng hạng, ngoại giao có minh ước với Khiết Đan, Thổ Phiên, chư bộ Hồi Hột, danh vọng của hắn ngày càng lớn dần hơn.

    Nay mọi sự đã sẵn sàng, khi hắn về tây bắc, liền làm mưa làm gió, lập bá chủ một phương.

    Từng đi xa không thể về tây bắc, nay như đã nắm trong tay.

    Huống chi, nếu hắn không ra tay, tây bắc tự phát triển như vậy thì tây bắc cũng sẽ xuất hiện một chính quyền lớn mạnh, trong khoảng hơn trăm năm Tống với Khiết Đan hưu binh bãi chiến, cùng nước Tống vẫn cứ đối đầu, hắn tin mình có thể làm tốt hơn.

    May mà Triệu quan gia không nói chết, như vậy không ngại kéo dài thêm mấy ngày, tìm mấy vị “thần y” chữa trị một thời gian, sau khi xác nhận mình không thể khỏi được thì sẽ lại cáo quan ra đi, yên bình trở về tây bắc, đợi đến khi đại cục tây bắc ổn rồi, triều đình dù có biết hắn làm kế thoát xác thì lúc đó cũng phải vờ như không biết thôi.

    Hắn đang suy nghĩ thì phía ngoài truyền đến những âm thanh ầm ĩ, những tiếng cãi nhau trên phố thì không coi là chuyện gì to tát, nhưng kẻ đó lại nói: “Lý Trọng Quang”, đã làm cho hắn phải chú ý.

    Dương Hạo vội vàng đá vào người lái xe, xe liền dừng lại, mở cửa rèm lên, thò đầu nhìn vào, Dương Hạo lay tay hắn, nhẹ nhàng mở rèm cửa sổ, nhìn về phía bên, chỉ nhìn thấy xe mình đang đi qua một tòa phủ đệ, cửa trước có ánh sáng đường hoàng, trên cửa có một tấm biển, trên ghi to hai chữ: “Lý phủ”.

    Dưới hiên cửa có một đám người đang đứng, ở giữa có hai người đang lôi lôi kéo kéo.

    Dương Hạo chăm chú nhìn lên, cả hai người đều có chút quen quen, một người là một văn trung tuổi, một bộ quan bào, ba chòm râu dài, bộ mặt nhã nhặn, đúng như tướng mạo quan võ.

    Người kia lại là một thanh niên, vóc người không cao, khuôn mặt thanh tú, nho nhã có chút khiếp sợ, hắn bị người quan văn trung niên kia túm áo, nhưng lại không dám buông ra, hai mắt đã ngân ngấn lệ.

    Cẩn thận suy nghĩ một chút, lại liên tưởng đến ba chữ Lý Trọng Quang vừa nghe được, Dương Hạo nhẹ nhàng a một tiếng, rồi lại nghĩ đến thân phận mình bây giờ.

    Hai người này hắn đều đã gặp, một người là đại thần nước Đường, nhớ mang máng là được sự sủng tín của Lý Dục, mỗi lần có quốc yến đều không thể thiếu hắn, lúc đó Dương Hạo cả ngày làm ra bộ dáng kiêu ngạo, cũng chưa từng đánh giá qua quan quân nhà Đường, bởi vì bình thường vị quan này hay lên kính rượu Lý Dục nên Dương Hạo mới có chút ấn tượng.

    Còn cậu thanh niên kia chính là con trai Lý Dục, thái tử Lý Trọng Ngụ nước Đường, Dương Hạo cũng chưa từng nhìn thấy hắn trong cung nhà Đường.

    Vị quan văn đó cầm cổ áo Lý Trọng Ngụ cười nhạt nói: “Đại tướng quân, bổn quan xem tại thân phận lệnh tôn đồng điện xưng thần mới cho vay tiền, nhưng có vay phải có trả chứ, đã nói nửa tháng sẽ trả cả vốn lẫn lãi cho bổn quan, nay đã quá mất năm ngày rồi, xin đại tướng quân hỏi Hầu gia một chút, số tiền này bao giờ mới trả được?”

    Lý Trọng Ngụ sau khi về Tống, được nước Tống phong cho ngưu thiên vệ thượng tướng quân, là lấy cái xưng hô này, vị thượng tướng quân quân này cung chắp tay thi lễ nói: “Trương đại nhân, xin khoan lại cho mấy ngày, khi nhận được bổng lộc của triều đình, nhất định sẽ trả lại ngay.”

    “Tháng sau?”

    Trương đại nhân bật lên một tiếng: “Kéo dài cả một tháng rồi?

    Ngươi nhìn xem, ngươi nhìn xem, không có tiền?

    Không có tiền còn treo cái phổ gì kia, mướn gì nhiều gia nhân thế kia, hắn vẫn còn muốn làm hoàng thượng sao?

    Không phải Trương Bạc ta khinh người, ta cũng đang rất túng thiếu, ngươi đừng có nói với ta nữa, trả tiền, mau trả tiền đi, nếu không ta kiện lên phủ Khai Phong.”

    Thái tử Lý Đường nghe vậy hai hàng nước mắt lăn dài, thảm thiết cầu xin: “Trương đại nhân, xin ngài cho thư lại mấy hôm, nếu kiện lên phủ Khai Phong, gia phụ còn biết giấu mặt mũi vào đâu nữa?”

    “Mặt mũi?”

    Trương Bạc cười nhạt: “Mặt mũi hắn sớm đã chẳng còn nữa rồi, nay rơi vào bước đường này, hắn vẫn còn mặt mũi sao?”

    Dương Hạo nghe hắn tự xưng mới nhớ ra tên hắn.

    Hóa ra người này vốn là trung thư xá nhân của nhà Đường, thanh huy điện đại học sĩ, học rộng tài cao, tinh thông kinh điển, được Lý Dục trọng dụng, coi hắn như bạn hơn như thần, chiếu thư nước Đường phần nhiều là do người này thảo nghĩ.

    Trọng thần nhà Đường sau khi bị áp đến nước Tống, Triệu Khuông Dận trách vấn sao hắn viết chiếu thư cho Lý Dục, mắng chửi tội lỗi của mình, Trương Bạc là triều thần tận tụy, trung thành với triều Đường, Triệu quan gia thích người tài hoa cốt khí, ủy dĩ quan cao, liền đoán ra tính tình cả Triệu Khuông Dận, biết người này thích những thần tử trung thành, tận tụy, nên mặt không đổi sắc, ngang nhiên đáp lại: “Hai nước giao binh, những lời ác ý qua lại đâu có là gì, chiếu thư thần viết còn nhiều lắm, chó sủa vì chủ, thần không thể cãi lại, bệ hạ muốn giết thì cứ giết.”

    Triệu Khuông Dận lúc đầu có ý giết hắn, vừa thấy người này khí tiết lẫm liệt, không khỏi khen cho miệng lưỡi hắn: “Trương Bạc có sự gan dạ, không thể thêm tội, như đám người này, nếu có thể sau chuyện này, từ giờ về sau không dám thay đổi lòng trung.”

    Liền phong hắn làm Doãn Trung thái tử.

    Dương Hạo nhìn hắn mắng chửi chủ cũ, trong thâm tâm cảm thấy thật trơ trẽn, lúc này liền nghe thấy tiếng của một phụ nữ bên trong cửa: “Trọng Ngụ, con vào đây một chút.”

    Lý Trọng Ngụ như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng cầu xin: “Xin đại nhân buông tay, mẫu thân ta…

    đang gọi ta.”

    Trương Bạc do dự một lúc, lạnh lùng nói: “Đi đi, hôm nay nếu không trả tiền, ta sẽ không đi đâu.”

    “Tiểu Chu hậu?

    Dương Hạo ngẩng đầu nhìn lên cửa, chỉ nhìn thấy sau cánh cửa một góc váy, không nhìn thấy người.

    Lý Trọng Ngụ bước vào được một lúc, cầm theo một cái chậu màu vàng bước ra, ngượng ngùng nói: “Trương đại nhân, trong phủ hiện giờ thật sự không có tiền, đây…

    đây là cái chậu gia phụ hàng ngày vẫn dùng để rửa mặt…”

    Trương Bạc vô cùng tức giận: “Cái gì?

    Ngươi lấy cái chậu đồng này để trả ta?

    Ngươi thật xem Trương Bạc là cái gì đây?”

    Lý Trọng Ngụ liền vội vàng giải thích: “Không phải… không phải bằng đồng, cái này là… bằng vàng…”

    “Bằng vàng?”

    Trương Bạc chuyển sang vui vẻ, giật lấy để thử xem phân lượng, hắn nhận cái chậu rửa mặt, rồi nhìn sang Lý Trọng Ngụ nói: “Lệnh tôn vay của ta năm trăm quan tiền, cái chậu này thì bằng với số vốn, còn phần lãi, đợi đến bổng lộc tháng sau của các ngươi, bổn quan sẽ đến lấy.”

    Dương Hạo nghe vậy liền tức giận, lập tức kêu lên: “Tiểu Vũ, đỡ ta xuống.”

    Trương Bạc nhận ra hắn, vì ban nãy trên triều có gặp qua, sau khi bãi triều, Trương Bạc liền vội vã chạy đến phủ Lý Dục đòi nợ, dĩ nhiền là đến trước Dương Hạo rồi.

    Vừa thấy Dương Hạo một tay cầm trượng, một tay được người đỡ, vô cùng tức giận bước đến, Trương Bạc giật mình một cái, kinh hoàng nói: “A, Dương đại nhân, ngài đây là…

    đây là…”

    “Ta là ông nội ngươi!”

    Dương Hạo một tay giật lấy cái chậu vàng trong tay hắn, “bịch” một cái vào đầu hắn, làm cả mũ quan rơi xuống đất.

    Trương Bạc hoa cả mắt, không khỏi vừa sợ vừa bực, nói: “Dương đại nhân, ngài đang làm gì vậy?

    Đánh mệnh quan triều đình, phạm phải tội gì?

    Bổn quan… bổn quan sẽ kiện ngài với quan gia!”

    Dương Hạo nhặt cái chậu lên, “bịch” cái nữa vào mặt hắn, vàng vốn có tính dẻo, lần đập này in đúng một hình mặt, Trương Bạc a a mấy tiếng, biến cả sắc mặt, chảy cả máu mũi, nói: “Ngươi điên rồi sao?

    Bổn quan đâu có đắc tội với ngươi?”

    Dương Hạo cầm trượng đánh, vừa đánh vừa chửi: “Không làm cho ngươi có chút màu sắc trên mặt thì sao trước mặt quan gia kiện ta được?

    Ngươi cái kẻ bất nhân bất nghĩa, lừa bịp đồ của chủ cũ, xé nát cái mặt người của ngươi ra.

    Đánh ngươi?

    Đánh ngươi đã là gì, ngươi không hiểu được lão tử tại thành Đông Kinh xưng quan trường không động lòng ư?

    Phải đánh ngươi cái loại chó cắn chủ cũ này!”

    Trương Bạc chật vật đứng lên, thuận tay nhặt lên cái mũ quan đã bị rách của mình, rồi chạy bỏ đi nhanh như chớp, lớn giọng vọng lại: “Đồ điên, ngươi đúng là một thằng điên.”

    Tiểu Chu hậu nghe được động tĩnh bên ngoài, lặng lẽ ngoái đầu ra, nhìnDương Hạo đánh chửi Trương Bạc, vốn nàng rất ghét những người thô tục dã man như thế, nhưng lúc này không hiểu vì sao, lại có một cảm giác khác hẳn: “Đúng vậy, hắn là một kẻ thô bỉ nhưng phu quân ta lại chỉ là kẻ hạ phàm văn thơ đói rách, nhưng như thế thì làm sao chứ?

    Văn chương hay, phong hoa tuyết nguyệt, không đổi được tôn nghiêm và an toàn cho người nhà.

    Đế vương rơi vào cảnh ngộ này, từ giờ về sau không biết sao qua này đây…”

    Tiểu Chu hậu càng nghĩ càng đau lòng, không khỏi rơi lệ, nàng không muốn gia nhân nhìn thấy, vội vàng lấy khăn che mặt, rồi chạy vội vào trong.

    Dương Hạo đánh đuổi xong Trương Bạc, chỉnh tề lại mũ áo, lại trở về bộ dạng một văn nhân, khập khiễng bước về phía Lý Trọng Ngụ, cười nói: “Thượng tướng quân, chuyện này là sao?

    Tiểu Vũ, mấy người các ngươi, giải tán mọi người đi, nhìn cái gì chứ!”

    Dân chúng tứ phía đều bị giải tán hết, Lý Trọng Ngụ cũng đã nhận ra hắn, khi còn ở nước Đường, cái mặt với cái miệng này đúng là làm người ta ghét nhất, lúc này nhìn lại thấy thực sự gần gũi, Lý Trọng Ngụ không cầm được nước mắt nói: “Đa tạ đại nhân trượng nghĩa ra tay, Trọng Ngụ vô cùng cảm kích.”

    Dương Hạo xua tay cười nói: “Chỉ là việc nhỏ, đâu cần phải thế, phải rồi, hầu gia sao lại nợ tiền cái tên người dạ chó ấy?

    Trước khi đến Biện Kinh, bổn quan không phải đã hộ tống cả báy tám chục xe đồ được chọn từ trong cung ra cho người sao?

    Lẽ nào bị người ta giữ lại?”

    Lý Trọng Ngụ cúi đầu ủ rũ nói: “Cái này… thật không có, được đại nhân hộ tống, Tào Bân tướng quân săn sóc suốt chặng Đường, cũng không có ai dám cướp đồ của ta.

    Chỉ là… những đồ đạc đó phần lớn là tứ bảo thư phòng, sách họa điển tịch, là những đồ gia phụ yêu mến.

    Hơn nữa, gia phụ tiêu pha nhiều, triều đình cho cái nhà này, gia phụ tu sửa lại, lại mời mướn nhiều nô phó, mỗi ngày đều mở tiệc rượu, chi tiêu hằng ngày, lại thêm…”

    Hắn đưa mắt nhìn bốn phía, nhỏ tiếng lại, có chút còn không mở miệng nói: “Lại thêm lễ vật cho các quyền quý trong triều, những tài vật đó, nay chẳng còn bao nhiêu nữa.

    Tính thêm tiền bổng lộc của Trọng Ngụ với gia phụ, nay cũng là không đủ chi tiêu, đành phải…

    đành phải vay của người cũ, ai biết được hắn không chỉ ham lợi cao mà… mà đến thêm mấy ngày cũng không cho.”

    Lý Trọng Ngụ không cầm được nước mắt, Dương Hạo lắng nghe: “Lý Dục này, thật là cực phẩm bại gia tử… nhưng nói lại, cũng không trách hắn được, hắn từ nhỏ đã sinh ra trong hoàng thất, trước giờ chưa từng suy nghĩ đến một đồng tiền, tiêu tiền nhưng đâu có khái niệm về tiền, chỉ khổ cho cả nhà hắn, phải chịu tội cùng đế vương.”

    Lý Trọng Ngụ vừa xấu hổ vừa thẹn thùng, cúi thấp đầu nói: “Được đại nhân giải vây, vốn nên mời đại nhân vào phủ dùng trà, nhưng với tình cảnh này, thật là không tiện mời, không đối đãi được đại nhân, thật xin thứ lỗi.”

    “À, không có gì.”

    Dương Hạo tỉnh táo lại, mỉm cười nói: “Dương mỗ lúc còn ở nước Đường, được lệnh tôn lễ ngộ, có từng qua lại, Dương mỗ sao lại có thể ngồi nhìn quý phủ rơi vào tình cảnh này?

    Thế này đi, Dương mỗ có ít sản nghiệp riêng, thượng tướng quân sau khi hồi phủ nói với lệnh tôn một chút, nếu lệnh tôn cho phép, thượng tướng quân có thể quay lại tìm ra, Dương mỗ nguyện không tính lãi cho thượng tướng quân vay, giải quyết tạm thời khó khăn.”

    Lý Trọng Ngụ vui mừng kinh ngạc, cuống quýt cảm tạ không ngừng, Dương Hạo cười ha ha, vẫy tay cáo từ, bước lên xe.

    Xe chạy, Mục Vũ không hiểu hỏi: “Đại nhân, bảy tám chục xe tài sản, người thường dùng cả mấy trăm đời cũng không hết, Lý Dục chỉ dùng có ba tháng mà hết sạch, người như vậy, ai nuôi được hắn chứ, đại nhân lại qua hỏi chuyện nhà họ?”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Bổn quan tự có mục đích của mình, không cần hỏi nhiều vậy.”

    Mục Vũ tức giận bất bình, như thể Dương Hạo đang dùng tiền của hắn vậy, đang định mở miệng, một thị vệ đi bên kéo hắn một cái, ra hiệu ánh mắt với hắn, Mục Vũ nghĩ: “Ai dà, chẳng lẽ đại nhân nhà mình đang… có ý đồ với người ta?”

    Mục Vũ vội vàng ngậm miệng lại, không dám nói nữa.

    Dương Hạo ngồi trong xe, trầm tư suy nghĩ: “Tên khốn này bị ta đánh cho một trận, cũng không biết là hắn có dám lên quan gia cáo ta không, nếu hắn nghĩ như vậy là ức hiếp chủ cũ của mình thì sẽ không dám đi, nếu hắn đi thật thì tốt quá, quan gia bây giờ đối với cựu thần có thêm nhiều kế sách trấn an, ta đánh cựu thần nước Đường ngay trên phố, quan gia sẽ vô cùng đau đầu, nói không chắc còn là thuận buồm xuôi gió, để ta có thể dễ dàng ra đi.

    Quan trọng nhất là….

    Lý Trọng Ngụ… thái tử của nhà Đường, cái người này nếu tiếp tục kết giao, ai biết sau này có cần dùng đến không?

    Nghĩ trước cho sau này.

    Nay ta đã muốn lập nên cơ nghiệp oanh liệt thì không thể qua ngày vô tri vô giác được, có mấy nước cờ thừa bày đi trước, đến lúc cần, có thể lại có hiệu quả thần kì!”
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 10


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 394:Công việc cuối cùng

    Trong điện Văn Đức, Triệu Khuông Dận đang mở kinh diên, cùng Lô Đa Tốn và mấy vị học sĩ đang thảo luận về học vấn, chủ đề hôm nay là “lễ”, mấy vị học sĩ dẫn ra cả những kinh điển quân lễ, phụ lễ, phu lễ, thậm chí cả những nội dung về quân vi thần cương, mọi người đều rất say sưa thảo luận.

    Mà Lô Đa Tốn lúc này đang kiêm cả chức sai sứ của nội sử quan, nên sớm đã biết đến những sách Triệu Khuông Dận mấy hôm nay hay đọc, lại thấy thấy buổi kinh diên hôm nay quan gia còn đem theo cả công chúa Vĩnh Khánh đến nghe, hắn đối với ý đồ Triệu Khuông Dận cũng đã có biết chút xíu, bởi thế hắn đã cố ý tỏ ra nói chuyện có chút tùy tiện, cứ thuận mồm mà tuôn ra một tràng nào là phu vi thê cương, phu xướng phụ tuỳ, vợ chồng tương kính như tân, ăn ở hoà thận, mọi việc đều lấy luân thường đạo lý làm trọng, thật đúng là hợp ý Triệu Khuông Dận.

    Triệu Khuông Dận nghe mà liên tiếp gật đầu.

    Thỉnh thoảng còn ngắt giữa chừng hỏi chêm vào một hai câu, một quân một thần đối đáp với nhau thật ăn ý, lúc ấy phía ngoài cửa địên có tiếng người nói to: “Thưa trung quan, bổn quan có việc quan trọng cần gặp Hoàng thượng, buổi kinh diên chẳng phải đã hết rồi sao?”

    Triệu Khuông Dận mờ hồ nghe được tiếng nói, quay đầu nhìn đồng hồ cát ở bên cạnh, không khỏi bật cười nói: “Trẫm với các ái khanh nói chuyện hợp ý quá, quên mất cả thời gian, ha ha, được rồi, buổi kinh diên ngày hôm nay tạm thời thế đã, chư vị ái khanh, xin mời lui ra.”

    “Vâng, chúng thần cáo lui.”

    Đám người Lô Đa Tốn vội vàng rời ghế ra thi lễ với Triệu Khuông Dận, rồi từng người một lui ra.

    Triệu Khuông Dận ngồi thẳng người, ho khan một tiếng: “Ai đang ồn ào ngoài điện thế?”

    Nội thị hiểu ý liền phất cây phất trần, vội vàng chạy ra phía ngoài điện, lúc sau thấy với sắc mặt kì quái trở về, hổn hển nói: “Bẩm quan gia, thái tử Doãn Trung Trương Bạc đang chờ yết kiến ở ngoài.”

    “Hả?”

    Triệu Khuông Dận hoài nghi hỏi: “Hắn ta đến làm gì?

    Truyền hắn vào đi.”

    Triệu Khuông Dận mỉm cười nói: “Con gái à, đạo lý mà Lô tướng cùng mấy vị học sĩ nói, con có để tâm nghe không?”

    Triệu Khuông Dận nói xong không thấy Vĩnh Khánh trả lời, quay đầu lại nhìn, công chúa Vĩnh Khánh vẫn ngồi một mình trên ghế, tay nâng lấy cằm.

    Triệu Khuông Dận tò mò xem xét khuôn mặt mà nàng đã lấy tay che, chỉ nhìn thấy Vĩnh Khánh đang nhắm mắt, nghiêng nghiêng khoé miệng, hơi thở đều đều, đang vô cùng sâu giấc.

    Triệu Khuông Dận thấy vậy vừa bực mình vừa buồn cười, rồi vỗ vỗ: “Tỉnh giấc được rồi đấy.”

    “Gì thế?” công chúa Vĩnh Khánh giụi mắt tỉnh giấc, vui vẻ nói: “Giảng xong rồi ạ?”

    Triệu Khuông Dận tức giận nói: “Ta hôm nay nghe “lễ” không phải vì con hay sao?

    Năm ngoái xuất binh đến Mân Hán, Giang Nam, liên tiếp là chiến sự, ngay cả hôn sự của con cũng bị hoãn lại, nay cũng nên bắt đầu giúp con rồi.

    Đợi hoàng huynh của con chiến thắng trở về, ta sẽ giúp con lo chuyện hôn sự, sau này con sẽ được gã làm vợ người ta, phụng dưỡng cha mẹ chồng, phu quân là người nhà tể tướng, tri thư đạt lễ, nha đầu con đường đường là công chúa của một nước, không lo mà học lễ, rồi đến nhà người ta lại bị chê cười, ai ngờ con...”

    Công chúa Vĩnh Khánh ngáp nói: “Dạ, phụ thân yên tâm, con gái nhất định sẽ học lễ thật tốt.”

    Triệu Khuông Dận bực mình nói: “Ngủ còn học cái gì?”

    Vĩnh Khánh làm vẻ cây ngay không sợ chết đứng nói: “Xuân khó khăn Thu thiếu thốn, mấy vị học sĩ toàn là chi, hồ, giả, dã, chi a chi a, làm con ngủ thiếp đi mất.”

    “Hừ, thế còn mùa hè?”

    “Mùa hè chói chang, trong lúc ăn dưa lạnh, ngủ ghế mát, nằm trong phòng thông gió, gió thổi vi vu, rồi đang ngủ ngon thì phụ thân lại đánh con.”

    Triệu Khuông Dận giận dữ nói: “Con ngủ vậy thì bao giờ mới học được lễ, không học lễ không biết lễ.

    Không biết lễ nghĩa là vô lễ, kẻ vô lễ.”

    “Quan gia, tân nhậm chức đại hồng lư Dương Hạo thật là vô lễ!”

    “Quan gia, tân nhiệm chức đại hồng lư Dương Hạo thật là vô lễ!”

    Triệu Khuông Dận quay đầu lại nhìn.

    Bất giác giật mình, chỉ thấy thái tử Doãn Trung Trương Bạc đang mặc bộ triệu phục nhăn nhó, đầu đội chiếc mũ quan chỉ còn một bên có long, trên mặt có một vết xanh, lại còn có vết máu khô dưới mũi nữa, một tay cứ nâng, như thể nâng một cái chén vô hình.

    Công chúa Vĩnh Khánh cười lên một tiếng, vội vàng che miệng lại.

    Trương Bạc bước lên phía trước, thi lễ với vẻ mặt cầu xin, giọng khàn khàn nói: “Quan gia, tân nhậm chức Đại hồng lư Dương Hạo thật là vô lễ!”

    “Sao cơ ?

    Hắn ta làm sao?”

    “Thưa quan gia, tân nhậm chức đại hồng lư tự Dương Dạo là kẻ vô lễ!”

    “Được rồi, được rồi.

    Trẫm biết hắn ta vô lễ, hắn, vô lễ thế nào?”

    Trương Bạc lại vẻ mặt đau khổ nói: “Đây không phải là thần nói.”

    “Vậy thì ai nói?”

    “Thưa quan gia, tân nhậm chức Đại hồng lư Dương Hạo thật là vô lễ!”

    Triệu Khuông Dận ngẩng đầu lên, mới phát hiện con vẹt đang đứng trên tấm rèm nói nhại lại, không khỏi tức giận phất tay áo một cái nói: “Không cần để ý nó, ngươi nói, hắn vô lễ như thế nào?”

    Trương Bạc nuốt nước bọt nói: “Hoàng thượng, vi mệnh hầu vay của thần năm trăm quan tiền, đã nói rõ là mùng sáu tháng này trả ba phần lãi, trả cả vốn lẫn lãi.

    Nhưng vi mệnh hầu nợ không trả, thần hạ triều liền đến phủ hắn đòi nợ, vi mệnh hầu cầm một cái chậu vàng ra trả thần.

    Kết quả là đại hồng lư đi qua đấy, cũng không biết vì sao, mang cái chân thọt xuống xe, cầm cái chậu đánh thần một trận.”

    Công chúa Vĩnh Hằng cười một tiếng rồi vội vàng che kín miệng lại.

    Con vẹt trên tấm rèm hình như mới tỉnh ngủ, nó nghoe nguẩy cái đuôi, nói nhại: “Mang cái chân thọt xuống xe, cầm cái chậu đánh thần một trận.”

    “Mang cái chân thọt xuống xe, cầm cái chậu đánh thần một trận.”

    Triệu Khuông Dận quay người trừng mắt một cái, giận dữ nói: “Vĩnh Khánh, mang con chim ầm ĩ của con ra ngoài đi!”

    Vĩnh Khánh công chúa cười không ngừng, vội vàng “Suỵt suỵt” mấy tiếng, con chim đó nhận được tín hiệu của chủ nhân, liền bay ra ngoài đại điện.

    Chọn xong một cành cây để đứng, quay đầu lại nói: “Mang cái chân thọt xuống xe, cầm cái chậu đánh thần một trận.”

    Ở trong địên, Triệu Khuông Dận hỏi Trương Bạc rõ ràng mọi chuyện, vô cùng giẫn dữ, đập bàn nói: “Giết người đền mạng, nợ thì phải trả, đây là chuyện xưa nay của trời đất, huống hồ, cho dù ngươi có sai, việc này cũng không liên quan đến hắn đâu?

    Đường đường là mệnh quan triệu đình, lại đánh nhau giữa đường giữa chợ, mất hết thể diện của quan, thật là không biết điều!”

    Trương Bạc đau khổ nói: “Thần không có đánh nhau với Dương Hạo đại nhân, là Dương Hạo đại nhân đánh thần, thần không hề ra tay.

    Quan gia, người nhìn xem, đây là răng của thần.”

    Vừa nói hắn giơ bàn tay đang nắm ra.

    Triệu Khuông Dận lại càng thêm giận dữ: “Cái tên Dương Hạo này, thật là không coi vương pháp ra gì, phải nghiêm trị, phải nghiêm trị.”

    Trương Bạc rơi lệ nói: “Xin quan gia làm chủ cho thần.”

    Triệu Khuông Dận nói: “Đó là chuyện đương nhiên, trẫm nhất định sẽ nghiêm trị, trả lại công bằng cho Trương khanh, Trương khanh cứ yên tâm.”

    Triệu Khuông Dận vừa giận dữ dứt lời, rồi quay sang giọng ôn hoà nói với Trương Bạc: “Trương ái khanh biết đến đại thể, không có chấp vặt cái kẻ thô lỗ đó, rất tốt, rất tốt, đúng là người có học, ôi, kẻ vô lễ thật không thể so với khanh được.

    Trương ái khanh, với bộ dạng hôm nay, khanh cứ về phủ trước đi đã, trẫm đã biết chuyện này, sẽ không dung cho hắn.

    Còn khanh, mấy ngày này không cần phải lên triều nữa, đợi vết thương chữa lành rồi nói tiếp.”

    Trương Bạc vội vàng cảm tạ hoàng ân.

    Khẳng khái từ chối nói: “Thần ăn bổng lộc của triều đình, vì quan gia trung thành, vết thương nhỏ này, cả chiếc răng này, thần sẽ không vì chuyện này mà làm lỡ chuyện công.”

    Câu nói này thật nghĩa chính từ nghiêm, đáng tiếc là mất hai cái ăng cửa, nói là bị hở ra, hiểu quả không khỏi bị suy giảm lớn.

    Triệu Khuông Dận ngậm cười nói: “Ái khanh trung thành với nước, trẫm vô cùng thấu hiểu.

    Ái khanh nên sớm về phủ nghỉ ngơi, chuyện này trẫm sẽ lấy lại công bằng cho khanh.”

    Trương Bạc thi lễ cáo lui.

    Triệu Khuông Dận không nhịn được lắc đầu cười mắng: “Cái tên Dương Hạo này đúng là cũng có chút bộ dạng năm nào lúc trẫm mới vào giang hồ, giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha.

    Nhưng...thân là mệnh quan triều đình lại có thói quen của một thân giang hồ, như thế thì không được.

    Có điều phẩm chất của hắn thì vô cùng tốt, đáng tiếc…đã thành tàn phế.”

    Triệu Khuông Dận lại thêm một câu từ đáy lòng mình: “Đáng tiếc hắn xuất thân bất chính, lại là người bên phía nam nha, nếu không trung lương như vậy thật có thể trờ thành người dùng được của trẫm.”

    Vĩnh Khánh công chúa ngồi thẳng mình nói: “Cái tên Dương Hạo đó, món cá ngọt hắn biếu đúng là rất ngon, phẩm tính người này thật không tồi, ôi, một con người tốt biết mấy, sao lại tàn phế được?

    Nhưng mà phụ thân, cái tên Trương Bạc này thật làm người ta khinh bỉ, Lý Dục dù sao cũng là chủ cũ của hắn, từng là quân thượng của hắn.

    Nay hắn đến đòi nợ, làm cho Lý Dục phải mang chậu ra trả nợ, thật là quá bức người, làm cho người ta phải rùng mình.”

    Triệu Khuông Dận mỉm cười nói: “Thứ người này phẩm tính đúng là cho người ta khinh bỉ, nhưng tài hoa của hắn cũng không phải hạng thường.

    Người cốt ở tài, vật cốt ở dụng, làm đế vương phải có lòng dạ biết dung nạp mới phải.

    Cái tên Dương Hạo này, trẫm phải dạy hắn một chút mới được.”

    Vĩnh Khánh công chúa nói: “Phụ thân, Dương Hạo hành hung Trương Bạc, cũng chỉ vì hắn là kẻ trơ trẽn, nếu phụ thân nghiêm trị hắn, sợ rằng làm mất lòng những người trung lương trong thiên hạ.”

    Triệu Khuông Dận cười nói: “Khánh vương Khiết Đan mưu phản, nếu phụ thân liên thủ với hắn thì đúng là chuyện có lợi lớn cho nước Tống chúng ta.

    Nhưng vì hắn là kẻ loại loạn thần tặc tử, phụ thân thật không thể hoà hảo với hắn.

    Nay Dương Hạo đã thế, phụ thân sao có quá hà khắc đây?”

    “Vậy phụ thân định xử lý thế nào?”

    “ừm, ta sẽ phạt hắn ba tháng, à không, nữa năm bổng lộc.”

    “Nửa năm?

    Nhiều quá không?”

    “Với người khác mà nói, đương nhiên là nhiều, nhưng đối với Dương Hạo, chỉ là mất một sợi lông trâu thôi.

    Hắn còn chỗ tiền của Thiên Kim Nhất Tiều lầu mà.”

    Triệu Khuông Dận hừ lạnh một tiếng, rồi nói: “Tiền vương lại sắp vào kinh cống nạp rồi, trẫm để hắn chủ trì tiếp đại sự này.

    Vậy thì để hồng lư tự khanh nghỉ thôi.Tuổi tác như thế, thì cho làm cửu khanh, trẫm cũng không để hắn chịu thiệt chứ.

    Được rồi, được rồi, chuyện của triều đình, con không phải lo, hài, mang cái này về đi, ta cho ba ngày để học thuộc đấy.”

    Vĩnh Khánh nhận về rồi hỏi: “Cái gì thế ạ?”

    Nàng mở ra nhìn, không khỏi thảm thiết nói “?

    Phụ thân, có đến hơn một nghìn chữ đấy!”

    Triệu Khuông Dận ngẩng mặt nói: “Hơn một nghìn chữ mà nhiều sao? có hơn ba nghìn chữ, hoàng hậu chỉ mất có nửa tháng đã đọc thuộc trôi chảy rồi.”

    Với ngữ khí vừa chậm, lại vừa nói bằng tâm mình: “ Vĩnh Khánh à, con sắp phải gả chồng rồi, vậy mà vẫn hay nghịch không biết lễ nghĩa.

    Thế làm sao được chứ?

    Dù con có là công chúa, nhưng một khi đã là vợ người ta, thì cũng phải phụng dưỡng cha mẹ chồng, là một người vợ hiền mẹ tốt mới đúng.

    Quyển này, con không phải chỉ là học thuộc mà còn phải học cẩn thận, thành tâm khắc ghi trong lòng mới được.

    Cầm đi, cố gắng mà học tốt!”

    Triệu đình mở quốc yến long trọng, trước giờ chưa từng long trọng quy cách như thế để đón Ngô Việt Tiền vương.

    Ngô Việt Tiền vương vào kinh lần này cũng với quy mô chưa từng có, hơn hai mươi chiến thuyền lớn giả mà cống phẩm các màu, trong đó có ít nhất ba mươi vạn lượng vàng, hai mươi vạn tấm lụa, năm vạn cân nhũ hương, năm nghìn kiện vàng bạc đá quý khác, hơn nghìn bình rượu quý.

    Xem ra Ngô Việt Tiền Thúc thực lòng muốn quy về Đại Tống rồi, hắn mang cả phu nhân Tôn Thị, con trai cả Tiền Duy Đạm đi theo, rõ ràng là chỉ cần Triệu Khuông Dận chiếu thư một cái là ở lại Khai Phong, đem cả nước Ngô Việt mà chắp tay dâng lên.

    Quần thần đều biết lần đưa quân hướng bắc lần này của hoàng trưởng tử Đức Chiêu, tất nhiên là thành công trở về, Trần Hồng Tiến của Mẫn Nam ở Nam Hán sau khi nằm trong sự bao vây hai mặt của quân Tống thì cũng đã ngoan ngoãn quy phục, đưa mắt là thấy cả Trung Nguyên.

    Chỉ còn lại Ngô Việt là một quốc gia có chính quyền hoàn chỉnh, bởi thế nên liên tiếp dâng mật trát, xin quan gia hạ chỉ lưu lại tiền căn, thống nhất thiên hạ.

    Nhưng Triệu Khuông Dận không biết nên suy nghĩ thế nào về các tấu chương.

    Đối với chuyện từ chối hay không đành để Dương Hạo chủ trì buổi yến tiệc long trọng để tiếp đón Tiền Thúc.

    Dương Hạo bị cắt bổng lộc nửa năm, bổng lộc của triều đình mặc dù nhiều, nhưng đối với hắn đương nhiên hình phạt này chẳng đáng là.

    Những ngày này, hắn dần dần chuyển việc làm ăn của Nhất Tiếu Lâu sang tay Trương Ngưu Nhi và Lão Hắc.

    Để Đông Nhi và Ngọc Lạc làm tốt công việc chuẩn bị di cư.

    Trong thời gian này, La Khắc Địch có thời gian rỗi lại đến tìm Ngọc Lạc.

    Lúc này phải cố tình xa lánh, bất hoà nhưng tìm cái cớ đối với Ngọc Lạc thì thật là làm khó nàng, may mà La Khắc Địch đang là Quân Đô Chỉ Huy Sứ, phụ trách sự an nguy của cả hoàng thành, việc công rất nhiều, thời gian có thể đến chơi cũng không nhiều, thế mới giúp nàng khỏi miễn cưỡng nói dối.

    Ngưu Thiên Vệ Thương Tướng Lý Trọng Ngụ bị giới hạn trong hậu phủ, quả nhiên nhờ đến cửa Dương Hạo, Dương Hạo khẳng khái giúp đỡ.

    Nhận được sự trợ giúp như vậy, đối với Lý Trọng Ngụ đang rơi vào cảnh khốn khó mà nói, thật là hoạn nạn mới thất chân tình, bởi thế giao tình với Dương Hạo ngày càng sâu hơn.

    Dương Hạo cũng chẳng giúp không hắn, hắn dù chưa đòi Lý Dục một đồng lãi, số tiền cho vay cũng không thúc giục trả lại, nhưng lại hay mời vợ chồng họ đến “Nữ nhi quốc” du lãm, mua sắm, dù cho Lý Dục bây giờ đã là phụng hoàng gãy cánh nhưng hổ gầy vẫn hơn mèo béo, danh khí của hắn vẫn vậy.

    Lại thêm tiểu Chu hậu tươi đẹp như hoa, từng là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam.

    Lúc nàng còn ở Giang Nam, liền là người đi đầu cho trào lưu trang sức Giang Nam, nhưng phàm là phục sức với châu ngọc mà tiểu Chu hậu thích thì chả mấy chốc thịnh hành khắp cả Giang Nam, đến Khai Phong, hiệu ứng thần tượng này vẫn không hề giảm, Dương Hạo đưa phu thê họ du thưởng “Nữ nhi quốc” lại tặng họ thêm một chút lễ quý, khiến những người giàu có ở Khai Phong, đều đến “Nữ nhi quốc” chọn mua những phục trang, trang sức giống Giang Nam quốc chủ Lý Dục, Giang Nam đệ nhất mỹ nhân tiểu Chu hậu.

    Cứ thế thu nhập của “Nữ nhi quốc” tăng lên gấp bội, lợi nhuận đã cao hơn rất nhiều so với những thứ Dương Hạo tặng Lý Dục.

    Vài ngày đầu từ khi Dương Hạo về Khai Phong, cái tin chết đi sống lại cũng dần dần tĩnh lại, tiếp đáp thù lao , yến tiệc tiếp đáp cũng đã tan, liền mời mấy vị “danh y” đến trị thương, cầm được kết quả chứng nhận vết thương khó mà khỏi hẳn đến gặp quan gia, lại lần nữa xin cáo quan, nay đã được Triệu Khuông Dận trả lời trước mặt : Sau khi Ngô Việt Tiền vương Tiền Thúc về sẽ cho hắn từ chức đại hồng lư.

    Dương Hạo mừng rõ.

    Lúc này mới tĩnh tâm lại, chuẩn bị tiếp đón Ngô Việt Tiền vương.

    Quốc yến hôm nay vô cùng long trọng, có mặt hầu hết mọi nhân vật quan trọng, khắp sảnh chén tạc chén thù, chủ khách đều vui vẻ.

    Triệu Khuông Dận uống mấy chén mà mặt mày đã đỏ cả lên, cười ha ha nói: “Chư vị khanh gia, chư vị khanh gia, Trâm hôm nay đựoc tiếp đón Việt vương, vô cùng vui mừng, Tiền vương đối với trẫm nhất mực tôn kính, trẫm đối với Việt vương há lại thiếu lễ đựơc?

    Trẫm hôm nay đặc biệt ban thưởng Tiền vương hai ân huệ.”

    Tiền Thúc nghe vậy, liền vội vàng rời ghế ra nghe chỉ, Triệu Khuông Dận dựng thẳng một ngón tay, nói: “Một: từ nay về sau, Tiền vương lâm triều, có thể mang kiếm vào điện, chiếu thư không danh.”

    Tiền nghe xong vội vàng khom lưng thấp xuống nữa, sợ hãi nói: “Thần không dám, thần tạ ơn bệ hạ.”

    Triệu Khuông Dận lại nói: “Lấy triều đình điển chế, sắc phong Tiền vương phu nhân Tôn Thi làm Vương Phi, trưởng tử của Tiền vương Duy Tuấn làm thế tử, Tiền vương chư nữ làm quận chúa.”

    Tiền bản lặng người, cúi người nói: “Long ân của bệ hạ, trong lịch sử chưa từng có tiền lệ, thần không dám nhận.”

    Lô Đa Tốn, Lữ Kháp Khánh và Tiết Cư Chánh ba người cúi đầu vào nhau thì thầm chuyện gì đó, nói tiền triều có thảo một trường hợp đặc biệt như thế.

    Xương Du Khánh liền đứng dậy nói: “Bệ hạ.

    Chúng thần đều biết trong luật lệ, sắc phong chư hậu vương thê họ khác làm phi, chưa từng có trong điển cố, tựa hồ có chút không ổn, điển chế triều đình không thể dễ dàng thay đổi được, xin bệ hạ thu lại thánh mệnh.”

    Triệu Khuông Dận không cho là đúng, mỉm cười nói: “Ân từ trẫm ra, có gì không thể?”

    Triệu Quang Nghĩa cười nhạt nói: “Các vị tướng công không nên nói nữa, quan gia là chủ của thiên hạ, lời của quan gia, chúng ta dĩ nhiên phải tuân theo.”

    Triệu Khuông Dận vui mừng, cười nói: “Lời của Tấn vương thật có lý, cứ y theo khâm phong.

    Quang Nghĩa, đến gần đây, khanh cùng Tiền vương hãy chào lễ với nhau như huynh đệ nào.”

    Tiền quyền vô cùng sợ hãi, vội vàng xua tay đáp: “Thần không dám, thần không dám.”

    Nhưng Triệu Quang Nghĩa lại vui vẻ bước lên, mỉm cười thi lễ nói: “Quang Nghĩa ra mắt vương huynh.”

    Tiền vương cảm kích xúc động, nắm tay Triệu Quang Nghĩa, nước mắt ròng ròng.

    Dương Hạo cầm chén thờ ơ lạnh nhạt quan sát, nhưng không tin kẻ trước giờ luôn cho rằng dưới quan gia chỉ mình hắn độc tôn Triệu Quang Nghĩa lại vui vẻ tiếp nhận lão già Tiền sơ này làm huynh đệ.

    Lúc đầu, trong hai huynh đệ họ Triệu, hắn thích cái phẩm tính làm người của Triệu đại, cho nên hắn rất khinh bỉ Triệu nhị.

    Vì thế rõ ràng xuất thân từ nam nha, dựa vào Triệu nhị mới là có tiền đồ, nhưng hắn với Triệu như như gần như xa, bỏ qua không biết bao nhiêu cơ hội, mãi vẫn không trở thành tâm phúc của hắn.

    Nhưng nay lại không giống nữa rồi, hắn chấp nhận Bích Túc, phải tạo ra cơ hội, đem cái huyết án Giang Châu do bàn tay này tạo ra, hại hết Nguyên Hung của thuỷ nguyệt giao vào tay hắn, lúc nhìn Triệu Quang Nghĩa, hiển nhiên thấy được mấy phần.

    Tiền Thúc rưng rưng nước mắt nhìn Triệu Khuông Dận, run giọng nói: “Lễ ngộ mà bệ hạ đối với thần, thần thật không biết nên báo đáp thế nào.

    Mùa thu năm nay, thần…thần sẽ trở lại yết kiến bệ hạ.”

    Triệu Khuông Dận cười nói: “Đường xa không tiện, có chiếu cứ đến, không cần tấn kiến quá đặc biệt.”

    Đám người La Đô Tốn và Lữ Từ Khánh lén lút đưa mắt nhìn nhau, mật trát của ách quan Hoàng thượng đã thông qua rồi, chẳng lẽ “Hoàng thượng vẫn muốn cho Tiền Thúc về?

    Rõ ràng có thể có lãnh thổ một quốc gia dễ như trở bàn tay, quan gia rốt cuộc có chủ ý gì?”

    Tiệc rượu đã tàn, Triệu Khuông Dận đích thân tiễn Tiền Thúc xuất cung, lại còn lệnh cho Tấn Vương và Triệu Quang Nghĩa đích thân đưa hắn về đến tận nơi ở của khách, hết sức lễ ngộ.

    Đợi cho đoàn người họ đã ra khỏi Ngọ Môn, bách quan xin cáo từ, Triệu Khuông Dận mới liếc mắt với Dương Hạo một cái, hỏi: “Dương khanh, chuyện cuối cùng trẫm nhờ khanh làm, cũng đã làm xong rồi?”

    “Vâng.

    Thần đã làm xong rồi.”

    “ừm…ngươi đi theo ta.”

    Dương Hạo theo Triệu Khuông Dận trở lại cung.

    Thẳng hướng đại nội, đến một cung điện bị che ở dưới một cái cây, nội thị đều biết Vương Kế Ân đang cung kính đứng ở đằng kia, vừa thấy Triệu Khuông Dận đến liền thi lễ: “Quan gia.”

    Triệu Khuông Dận hơi hơi hất hàm, Vương Kế Ân liền đi theo phía sau hắn, đứng song song cùng Dương Hạo.

    Trong điện trống vắng, không một bóng người, đi đến chỗ tấm rèm buông xuống, Triệu Khuông Dận dừng bước, Dương Hạo tập tễnh bước lên phía trước, nhẹ nhàng kéo màn ra, chỉ thấy phía trong một khoảng trống rỗng, duy chỉ có một tấm bia đá.

    Trên bia có hai chữ lớn: “Giới thạch!”

    Triệu Khuông Dận nhẹ nhàng bước nào, đến đứng phía sau tấm bia, chỉ nhìn thấy phượng bay rồng múa trên bia là ba hàng chữ lớn do Triệu Khuông Dận tự tay khắc ra.

    Triệu Khuông Dận nhẹ nhàng sờ vào những chữ trên bia.

    Dương Hạo đứng ở một bên, bất giác cũng nhẹ nhàng nín thở, sợ sệt nhìn tấm bia thần bí từ tay hắn ra.

    “Phàm là con cháu Sài Thị, có tội không được thêm hình, cho dù là tội lớn mưu nghịch, cũng không được chu di cả tộc, chỉ có thể ban chết trong nhà lao, chứ không thể giết chóc.”

    “Không cho phép sát hại bất cứ ai.”

    “Tử tôn có lời thề như vậy, trời nhất định sẽ biết.”

    Triệu Khuông Dận trong lòng canh cánh, người mà cả đời này cảm thấy có lỗi nhất chính là Sài Thị, điều đầu tiên trên bia thệ chính là muốn Triệu Tống còn một ngày thì phải đối đãi tốt với người Sài Thị ngày ấy, đấy chính là điều thứ nhất được hắn liệt ra trên bia thệ.

    Điều thứ hai mới là quốc sự, từ trước đến nay, cho dù đến cả Đường Thái Tông nổi tiếng dùng tâm nạp lời can gián nhưng đấy cũng chỉ là phong cách nắm chính quyền của hắn, chứ không phải quy tắc của triều đình, vậy mà Triệu Khuông Dận lại làm nó trở thành quy tắc lập quốc của nước Tống.

    Thời đại Hoàng quyền, dám nói thẳng với Hoàng đế thật là không dễ, có điều này rồi, con đừơng tiến gián mới có thể khơi thông một chút, điều này đối với Hoàng đế trên ngai cao có rất nhiều ích lợi, lúc ấy, một đế vương phong kiến có được tầm nhìn như thế, thật là đáng quý.

    “Việc này, không thể nói cũng người khác nghe.

    Sau khi tấm bia này hoàn thành, con cháu Triệu Thị ta sau này có đăng cơ làm đế, cũng có thể cho những thái giám không biết chữ bái tế, đọc lời thệ.”

    Dương Hạo cùng Vương Kế Ân đang đứng ở ngoài nhất tề hô vâng, Triệu Khuông Dận lại nói: “Phải trả công thật cao cho người khắc tấm bia này, nghiêm dặn bọn họ không được tiết lộ việc này.”

    “Tuân chỉ.”

    Thấy Triệu Khuông Dận có ý muốn rời đi, Dương Hạo vội vàng cầm một tấm hoàng lăng, phủ lên tấm bia.

    Triệu Khuông Dận bước ra ngoài, nói với Dương Hạo: “Vật trong này là mật trát bách quan khuyên trẫm giữ Tiền Vương ở lại, đợi khi Tiền Vương về nước, ngươi hãy đưa cho hắn, bảo hắn trên đường về có thể xem cẩn thận.”

    “Tuân chỉ.”

    Dương Hạo chần chừ một lúc, nói: “Tiền vương đã có ý quy phụ, sao quan gia không giữ hắn lại?”

    Triệu Khuông Dận mỉm cười, nói: “Tiền vương trong tương lai sẽ cầu nguyện thần phật, nếu có thể bình an trở về sẽ lại xây tháp nối tháp, hắn lúc này vẫn chưa chặt đứt hẳn ý muốn trong lòng, hà tất phải cho phép cái tâm nguỵên này?

    Nếu cưỡng ép hắn ở lại, Tiền vương mặc dù sẽ quy phụ nhưng e người đất Việt sẽ tạo phản.

    Ngô Việt đối với trẫm nhất mực cung kính, trước giờ không làm nghịch, trẫm không muốn Ngô Việt lại có tai binh như Giang Nam.

    Nếu như lúc ấy, người dân Ngô Việt đều nhìn ra đại thế, lúc đó tiếp nhận Ngô Việt sẽ càng thỏa đáng, đảm bảo không làm cho một Ngô Việt phồn vinh bị huỷ hoại trong chiến loạn.”

    Dương Hạo tự đáy lòng nói: “Bệ hạ thật nhân từ.”

    Triệu Khuông Dận hơi chút mỉm cười, đưa mắt nhìn một cái rồi nói: “Nhưng mà Tấn vương lại cho rằng trẫm lầm như vậy là mang lòng dạ đàn bà.”

    Miệng hắn bỗng thở dài một tiếng, giương mắt nhìn về phía trước, hắng giọng nói: “Giết là vì để ngừng giết, chứ không phải để giương uy.

    Làm Tần hoàng Hán Vũ, cố nhiên tiếng để ngàn thu, nhưng chịu khổ lại là dân chúng đương thời.

    Trẫm là Triệu Khuông Dận, Triệu Khuông Dận chỉ là Triệu Khuông Dận.

    Trẫm không cần cách của người ngoài, thiên hạ của trẫm, trẫm sẽ dùng cách trị của trẫm.”

    Lúc bước đến Ngọ Môn, Dương Hạo khe khẽ thở dài, hắn thực sự mong Triệu Khuông Dận có thể bình an mà sống, nhưng hắn không biết cái người huynh đệ ruột thịt của Triệu Khuông Dận khi nào sẽ ra tay với hắn, có thể chặn lại được hay không?

    Trong tâm hắn, là nguyện làm địch với Triệu Quang Nghĩa, cũng không nguyện làm đối thủ của Triệu Khuông Dận.

    Mặc kệ như thế nào, con đường của mình vẫn cứ phải bước tiếp, cũng như lời quan gia nói, mỗi người đều là chính mình, hắn có con đường của mình phải đi, không phải đi dưới cái bóng của người khác, nay mọi chuyện tồi tệ cũng đã qua đi, từ sau khi nhậm chức, hắn cũng phải về rồi.

    Bây giờ, là lúc nên ngả bài với La Khắc Địch rồi.

    Dương Hạo nghĩ suốt đoạn đường, một mạch bước ra khỏi Ngọ Môn.

    Trong lúc vô tình liếc nhìn thủ tốt đang canh gác, mơ hồ trào lên một cảm giác lạ, nhưng hắn đang nghĩ nên mở miệng nói với La Khắc Địch như thế nào để đảm bảo mình rời đi một cách an toàn rồi mới cho hắn biết được chân tướng, bởi vậy cũng chẳng suy nghĩ sâu sa, liền lên xe đi…

    Chương 395:Khi hoa rụng lả tả

    Bên cạnh Biện kiều, trong một tòa tiểu lâu.

    Đỗ Văn Hạo và La Khắc Địch ngồi đối diện với nhau.

    Giữa tri kỷ hảo hữu, không có gì phải phô trương, bốn món thức ăn, một bình rượu trắng, vậy là có thể vui vẻ.

    Nhưng hôm nay, La Khắc Địch hối hả chạy tới lại giống như ngồi trên đống lửa, hắn nhìn Dương Hạo chậm rãi nhai một miếng lại uống một ngụm rượu, cuối cùng không nhịn được liền nói: "Dương huynh a, huynh đệ hiện giờ là đô chỉ huy sứ của cấm vệ bộ quân rồi, quân vụ rất là bận bịu, huynh nói hôm nay sẽ nói cho ta hay nguyên nhân mà Ngọc Lạc cô nương xa cách ta, cho nên ta mới tranh thủ lúc rảnh mà chạy tới đây.

    Rốt cuộc là nguyên nhân gì, huynh mau nói ra đi."

    Dương Hạo đặt bình rượu xuống, từ trong ngực chậm rãi rút ra một phong thư, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.

    La Khắc Địch ngây người, ngạc nhiên nói: "Ngọc Lạc cô nương viết cho ta ư?"

    Hắn đưa tay ra định lấy thì năm ngón tay cứng như đá của Dương Hạo đè chặt lên bức thư, trầm giọng nói: "La huynh, phong thư này là ta viết cho huynh."

    "Hả?"

    La Khắc Địch ngạc nhiên, vẻ mặt cũng biến thành ngưng trọng, Dương Hạo ở ngay trước mặt, vì sao phải viết thư cho hắn?

    Hắn tuy không rõ nguyên nhân, nhưng đoán rằng tất có chuyện trọng đại, thế là không dằn nổi mà rụt bàn tay đang hướng về phong thư lại.

    Dương Hạo nói: "Ngọc Lạc không phải là không thích huynh, chỉ là... nó có nỗi khổ bất đắc dĩ, mà trong nỗi khổ này, có quan hệ rất lớn đến huynh đệ chúng ta, cho nên nguyên do đều viết hết trong phong thư này, nhưng phong thư này huynh hiện tại không được mở ra đọc."

    La Khắc Địch hỏi ngược lại: "Vậy khi nào thì mới được đọc?"

    Dương Hạo ánh mắt chớp động, do dự môt lát, cuối cùng cũng nói: "Sau khi ta rời khỏi Biện Lương."

    La Khắc Địch ngạc nhiên nói: "Rời khỏi Biện Lương?" lập tức hoảng hốt: "Tiền vương sắp quay về Ngô Việt rồi, quan gia bảo huynh tự mình tiễn Tiền vương về nước ư?"

    Dương Hạo mỉm cười, chẳng có chẳng không nói: "Cứ coi là vậy đi.

    Nói chung, phải đợi khi ta rời khỏi Biện Lương, huynh mới được mở phong thư này ra đọc."

    La Khắc Địch bật cười, nói: "Được, ta đáp ứng huynh."

    Dương Hạo lắc đầu: "La huynh là một chính nhân quân tử, nhất ngôn cửu đỉnh, huynh đệ vốn không có đạo lý không tin huynh, có điều... chuyện quá quan trọng, ta muốn La huynh phải thề, lấy tên của lệnh tôn ra thề, quyết không được mở thư ra trước, như vậy mới giao cho huynh được."

    La Khắc Địch biến sắc, trầm giọng nói: "Dương huynh, yêu cầu này quá đáng quá rồi, là người quân tử, há có thể lấy tên của phụ thân ra thề.

    La mỗ thà không đọc phong thư này, vĩnh viễn không biết được gì, cũng tuyệt đối không lấy tên phụ thân ra thề!"

    Thấy hắn phất tay áo định bỏ đi, Dương Hạo vội vàng kéo hắn lại, cười nói: "Được được được, không lấy tên của lệnh tôn ra thề nữa, vậy thì... huynh lấy mình ra thề đi, nếu huynh mở phong thư này ra trước, vậy thì...

    đời này kiếp này, huynh không thể thành đôi được với Ngọc Lạc!"

    La Khắc Địch kinh nghi bất định, nói: "Rốt cuộc là chuyện gì mà quan trọng thế, La mỗ không lập thệ thì không được à?"

    Dương Hạo cười có chút đau khổ: "Chuyện này, quan hệ trọng đại, một khi lộ ra thì sẽ có kết cục đầu rơi, huynh nói xem có quan trọng hay không?"

    La Khắc Địch kinh ngạc nói: "Dương huynh phải chăng là có chút nói quá rồi?

    Chuyện gì mà đến nỗi chịu tội rơi đầu?"

    Dương Hạo hỏi lại: "Vậy huynh có thề hay không nào?"

    La Khắc Địch do dự một lát, kích động nói: "Được, để làm yên lòng Dương huynh, La mỗ thề là được chứ gì."

    Hắn giơ ba ngón tay lên trời, trịnh trọng nói: "Hoàng thiên tại thượng, thần minh chứng giám, La Khắc Địch nhận phong thư này của Dương Hạo, phải đợi khi Dương huynh rời khỏi Biện Lương mới mở ra đọc, nếu như trái lời thề, hôn nhân khó thành, cô đơn cả đời!"

    Dương Hạo toét miệng cười: "Được, La huynh nhận lấy phong thư này đi."

    La Khắc Địch bực bội nhận lấy phong thư, nói: "Huynh và ta là huynh đệ đồng đội đồng sinh đồng tử, lại có tầng quan hệ này của Đông Nhi, có lời gì mà không thể nói rõ ràng trước mặt chứ?

    Cứ quỷ bí như thế này, gia phụ một mực không quên nơi hạ lạc của thúc phụ, nếu lão nhân gia người có thể nhận cháu gái, nhất định sẽ được an lòng, nhưng... hiện giờ ta lại phải giúp huynh che giấu chuyện này, sau này phụ thân đại nhân biết, nhất định sẽ trách ta đó."

    Dương Hạo cười khổ, nói: "Huynh đệ thực sự là có nỗi khổ bất đắc dĩ mà, sớm muộn gì huynh cũng sẽ rõ thôi."

    La Khắc Địch lắc đầu, nói: "Bất kể là như thế nào, ta đã đáp ứng huynh rồi thì nhất định sẽ tuân thủ lời thề.

    Thư ta đã nhận, ta còn có việc, giờ phải quay về đây."

    Dương Hạo nói: "Sao đi vội thế, không ở lại uống mấy chén được à?"

    La Khắc Địch nói: "Không uống rượu được, tối nay ta còn phải đi tuần quân doanh, đây là lần đầu tiên ta tuần thị đại doanh của cấm quân kể từ khi nhậm chức đô chỉ huy sứ bộ quân, hiện giờ phải quay về chuẩn bị."

    Dương Hạo cũng đứng dậy theo, nói: "Tuần thị quân doanh nào, huynh không phải là sống ở trong quân doanh à?"

    La Khắc Địch nói: "Huynh chưa từng làm việc trong cấm quân, không biết quy của trong quân ngũ.

    Cấm quân tam ti nha môn, điện tiền ti là đóng ở trong thành Biện Lương, hộ vệ an nguy cho hoàng thành, mà thị vệ của mã quân, bộ quân nhị ti thì đóng ở ngoài thành.

    Binh mã của cấm quân rất nhiều, không phải chỉ có hai đại doanh, lần lượt hướng ra bên ngoài, còn có rất nhiều quân doanh.

    Hiện giờ Đảng thái úy, Hô Diên tướng quân đều đi chinh thảo Hán quốc, chủ quan các ti chỉ có một mình bản quan, ta tuy không điều động được binh mã của bọn họ, nhưng nhận trách nhiệm kiểm duyệt tuần thị thay."

    Dương Hạo thuận tay đặt xuống một xâu tiền, theo hắn đi xuống, La Khắc Địch nói: "Thiên hạ chưa định, kỷ luật trong quân ngũ sâm nghiêm, mỗi lần đi tuần, chủ quan đều phải đột ngột tuần sát cả đại doanh một lần, xem xem quan dung có chỉnh tề hay không, có ai tự tiện rời khó vị trí hay không, có ai lén lút uống rượu, chơi gái hay không.

    Ta có trọng nhiệm bên ngoài, sao có thể biết pháp mà vẫn phạm pháp, hôm nay thực sự là không thể nhấp một giọt rượu, đợi ngày sau rảnh rỗi, ta và huynh lại tận tình uống một phen."

    Hai người vừa nói vừa đi trên đường, thấy một đội cấm quân đang hướng về phía ngự nhai, ở giữa là một vị chủ tướng, ngồi trên một con ngựa đen sì, râu dài mắt báo, trông rất uy nghi.

    Nhìn từ xa, Dương Hạo liền cảm thấy có chút quen mắt, nhìn kỹ lại, không khỏi thất thanh nói: "Sở đại nhân?

    Đó chẳng phải là tiền tam ti sứ Sở đại nhân ư?

    Ta nhớ Sở đại nhân bởi vì chuyện Biện Lương thiếu lương mà bị bãi quan làm dân rồi, hắn uy phong như vậy, chắc lại được triều đình đề bạt ư?"

    La Khắc Địch liếc về phía xa xa một cái, nói: "À, đó quả thật là Sở tướng quân.

    Sở tương quân vốn đã bị bãi quan, nhưng trong triều đang là lúc cần người, Sở tướng quân lại là lão tượng có công theo rồng, trải qua cuộc nói chuyện với Tấn vương, quan gia hồi tâm chuyển ý, liền bổ nhiệm hắn lam điện tiền ti hổ tiệp quân đô chỉ huy sứ, hiện giờ phụ trách cảnh vệ hoàng thành.

    À... tính toán thời gian thì hôm nay chắc là Sở tướng quân trực, thay cho Khống Hạc quân của Điền Trọng Tiến tướng quân phụ trách đại nội thị vệ."

    "Thì ra là như vậy, Lão Sở vốn cũng chỉ gắng gượng mà làm thôi, vẫn là lệnh tôn giỏi việc này hơn, có điều Lão Sở làm việc cũng tính là cần mẫn, quay lại làm nghề này, cũng tính là dùng đúng sở trường của hắn."

    Hai người vừa đi vừa nói rồi chia tay ở đầu cầu, La Khắc Địch cầm phong thư khiến hắn hiếu kỳ không thôi về quân doanh, Dương Hạo đứng ở đầu cầu nhìn theo bóng hắn đi xa, quay đầu lại nhìn về phía nước Biện Hà dào dạt, ánh mắt trôi theo nước sông, rồi dừng lại trên phi ngôi đấu giác kim bích huy hoàng của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu.

    Đỉnh lâu cao chót vót, dùng màn trời xanh thẳm làm bối cảnh, ngạo nghễ đứng trong thành Khai Phong, bên sông Biện hà.

    "Đây vốn là một di tích duy nhất mà ta lưu lại trong thành Biện Lương, hậu nhân nếu như có nhắc tới phong cảnh của thành Khai Phong, có lẽ sẽ từ trong bút khí của một số Tống nhân mà nhắc tới vẻ hùng vĩ của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, còn chủ nhân của Nhất Tiếu lâu ta đâu, thì lại sẽ không nhắc tới, giống như hậu nhân chỉ biết có Phàn lâu, không biết chủ nhân của nó là ai.

    Nhưng hôm nay rời khỏi thành Biện Lương, trong sách sử nhất định sẽ ghi chép về ta, nếu ta có thể đứng vững ở tây bắc, vậy thì sẽ càng ghi chép kỹ càng hơn.

    ...

    Liễu Đóa Nhi mặc quần áo trắng tinh, thướt tha ngồi đó, ở trước mặt đặt một cột hương an thần, khói hương lượn lờ.

    Nàng ta ngồi khoanh chân, mười ngón tay gảy đàn, tiếng đàn như nước chảy cuồn cuộn.

    Hiện giờ tuy là mùa xuân, trăm hoa đua nở, nhưng trong cầm khúc của Liễu Đóa nhi, vẫn thấp thoáng đâu đó vẻ đìu hiu, gió thu vi vút.

    Tiếng đàn của nàng ta du dương trôi trảy, nhắm mắt lại nghe, phảng phất như ngửi thấy không khí trong lòng của cuối thu, gió lặng cát yên, mây trôi vạn dặm, chân trời sáng trong, tự có nhạn đỏ bay lượn, tràng cảnh rất mỹ lệ.

    Khúc điệu lên lên xuống xuống, réo rắt không ngừng, du du nhã nhã, trong tĩnh có động, dưới mười ngón tay đang nhảy múa trên giây đàn của Liễu đại gia, càng trở nên diệu kỳ hơn.

    Phía đối diện có một người mặt vuông tai to, thân hình khôi vĩ, lặng lẽ ngồi đó, hai mắt khép hờ, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn theo tiếng đàn.

    Một khúc được đánh xong, Liễu Đóa Nhi mỉm cười, nói: "Khúc Bình Sa Lạc Nhạn này của Đóa Nhi còn lọt được vào tai thiên tuế không?"

    Triệu Quang Nghĩa mở bừng mắt, mỉm cười, nói: "Đóa Nhi tài nghệ quán tuyệt thiên hạ, cho dù là một khúc bình thường, nhưng dưới mười ngón tay của Liễu đại gia, vẫn giống như là tiếng gió trời vậy, huống chi là khúc nhạc nổi danh này?

    Có điều ý khách của khúc nhạc này quá nhàn nhã.

    Ồ, Đóa Nhi có biết chơi khúc Quảng Lăng Tán không?"

    Liễu Đóa Nhi nhướn mày, cười duyên, nói: "Khúc này cũng có tên là Nhiếp chính thứ Hàn vương.

    Nghe nói là dẫn từ cố sự Nhiếp Chính đâm Hàn vương thời chiến quốc.

    Trong thiên hạ người biết khúc này rất ít, mà Đóa Nhi lại là một trong số đó."

    Nàng ta nói tới đây, liền mỉm cười với Triệu Quang Nghĩa, nói: "Không ngờ thiên tuế lại tinh thông đạo âm luật như vậy, còn biết được khúc này vẫn lưu truyền trong nhân gian, nếu Đóa Nhi đoán không lầm, thiên tuế nhất định đã từng nghe qua rồi."

    Triệu Quang Nghĩa cười nói: "Không sai, Mộ Dung Cầu Túy, phụ tá trong phủ bản vương từng lấy khúc này để hiến cho bản vương, bản vương rất thích, Đóa Nhi đã biết khúc này, không ngại thì đánh ra nghe thử đi, bản vương xem xem cầm phong của Đóa Nhi so với Mộ Dung tiên sinh thì như thế nào."

    Đóa Nhi gẩy dây đàn, nói: "Quảng Lăng tán miêu tả tình cảnh Nhiếp Chính đâm Hàn vương, có các thiên chương như đâm Hàn vương, trùng quân, tức giận, tuốt kiếm, mặc dù âm điệu tuyệt luyện, nhưng lại phẫn nộ nóng nảy, không thể bình hòa, có hiện tượng gọi là bề tôi xúc phạm vua trong khúc nhạc, e rằng không hợp để thiên tuế di thần dưỡng tính."

    Triệu Quang Nghĩa vuốt râu cười nói: "Đóa Nhi cứ đánh đi đừng ngại, một cầm khúc, há có thể làm lay động tâm thần của bản vương?"

    Liễu Đóa Nhi thản nhiên nói: "Vậy thì Đóa Nhi đành lộ ra cái xấu vậy."

    Nàng ta ngưng thần nín thở một lát, dần dần mười ngón tay bắt đầu gẩy đàn, một khúc "Quảng Lăng tán" thiên cổ tuyệt xướng vang lên, khiến cho gió ngừng mây đặng, người quỷ đều yên lặng, duy có công xích nhảy múa trên dây đàn, tiếng đàn vang vọng trời xanh, thiên nhạc réo rắt như hành vân lưu thủy, tiếng đàn leng keng như có tiếng thiết qua, kinh thiên địa, nhiếp quỷ thần, khiến người nghe không thể không biến sắc.

    Triệu Quang Nghĩa nhắm mắt lắng nghe, ngực phập phồng, cầm tới chỗ vội vã, hắn đứng bật dậy, thở ra một hơi trọc khí, than: "Khúc này tuy là nữ tử đánh ra, nhưng vẫn có tiếng sát phạt, nghe mà khiến tâm tình kích động!"

    Tiếng đàn véo von chợt im bặt, Đóa Nhi nhẹ nhàng giơ hai tay lên, cười đầy quyến rũ: "Khúc này vốn lấy sự mãnh liệt mà nổi danh, nhưng bên trong lại có ba phần thần ngôi, tất nhiên không thay đổi được âm sát phạt."

    Nàng ta đứng dậy, yểu điệu bước tới cạnh Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa lại nhìn từng hàng điển tịch văn chương trên giá sách bằng gỗ tử đàn ở bên cạnh, nói: "Bản vương biết Đóa Nhi tài thức uyên bác, chỉ là không ngờ, chỗ này của nàng lại... không thiếu thứ gì."

    Đóa Nhi cười khẽ: "Đóa Nhi thích đọc sách, bộ sứ ký này rất quý, tới sau khi vào làm chủ Nhất Tiếu lâu mới mua được."

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười, tay lướt qua hàng sách đó, trong lòng thầm nghĩ: "Hôm nay, bản vương đã phá cột dìm thuyền, hữu tiền vô hậu, thành bại hoàn toàn không tính toán.

    Không biết sau này hậu nhân biên soạn sử sách, có nhắc tới hay không?"

    Song quyền của hắn hơi nắm chặt lại, lòng đầy kích động, mắt lấp lánh hàn quang, ngay cả mùi thơm dụ người của mĩ nhân ở bên cạnh ùa vào mũi mà cũng như không phát hiện ra.

    "Ngày mai Tiền vương phải về Ngô Việt rồi, sau khi tiễn hắn đi, ta lập tức có thể lấy thân phận Đại hồng lư để về hưu.

    Một khi về hưu, ta không cần phải ở trong kinh nữa.

    Dẫu sao thì bất kể chỉ sống một ngày hay là một năm, chỉ cần ta quay về Tây Bắc rồi, thì đều đã chọc phải ổ ong.

    Mặc dù là không đủ lực lượng để đọ với Triệu lão đại, nhưng ít nhất cũng có thể khiến ông ta cố kỵ ba phần.

    Mặt mũi, hiện giờ ta cấp cho Triệu lão đại rồi, ông ta không thể không cho ta một chút ẩn tình.

    Ông ta nếu thực sự không chịu thả ta đi, nói không chừng, ta chỉ đành đem quan hệ với Khiết Đan ra, dọa con hổ to như ông ta vậy.

    Dương Hạo trên đường vừa đi vừa nghĩ, trong lòng không ngờ lại dâng lên cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

    Triệu Khuông Dận, Tiêu Yến Yến, đây đều là những nhân vật mà hắn vốn không thể làm lung lay được, cho dù hắn tới thế giới này rồi, trở thành một phần tử trong thế giới này, trời đất của hắn lúc mới đầu chỉ có một góc đại viện của Đinh gia, những nhân vật mà hắn phải cẩn thận rụt rè đi ứng đối cũng chẳng qua chỉ là dạng gia nô của hào môn như Liễu Thập Nhất, Nhạn Cửu.

    Hiện giờ, hắn đang từng bước bước lên đỉnh cao của thế giới, đứng sánh vai với hạng nhân vật thiên cổ phong lưu như Triệu Khuông Dận, Tiêu Yến Yến, chỉ điểm giang sơn, tiếu ngạo phong lưu, nhân vật kiểu như Nhạn Cửu, hiện giờ đã dần dần trở thành một con kiến dưới chân hắn.

    Dương Hạo quay về phủ, nghe nói Đông Nhi, Ngọc Lạc, Diệu Diệu đang cùng Lý Dục, tiểu Chu ở du thưởng hoa xuân ở trong Nhất Tiếu lâu, không khỏi vui vẻ mỉm cười, rồi cũng quay người bước ra khỏi phủ, tới Như Tuyết phường.

    Như Tuyết phường nằm ở giữa Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, tường viện vốn đã dỡ xuống, ở trên cơ sở vốn có lâm viên trồng thêm rất nhiều hoa cỏ, hoa tươi cỏ lạ, nhìn rực rỡ màu sắc.

    Dương Hạo tuy lập tức muốn rời khỏi Biện Lương, nhưng ý nghĩ muốn tiếp cận phu phụ Lý Dục vẫn không thay đổi, hắn không thể quên cố sự "Chúc quang phủ ảnh".

    Hiện giờ bởi vì sự xen vào của hắn, lịch sử đang lặng lẽ phát sinh biến hóa, nhưng có một số thứ sẽ không biến đổi, ví dụ như lòng tham, nhân tính, những thứ này không thay đổi, có một số thứ nhất định sẽ phát sinh, chỉ chẳng qua là ở thời gian, địa điểm, phương thức có chút ít thay đổi mà thôi.

    Nếu Triệu nhị soán vị thành công, vậy thì tây bắc liệu có lập tức có chiến tranh hay không thì rất khó đoán trước.

    Từ cổ người có được ngôi vị một cách bất chính, đều nóng lòng kiến công lập nghiệp, để đảm bảo cho sự ổn định của địa vị của mình, dùng đại công để chính danh cho hắn trong sách sử.

    Tùy Diễm đế là vậy, Đường Thái Tông cũng vậy, Triệu Quang Nghĩa cũng không ngoại lệ.

    Lúc đó...

    Phu phụ Lý Dục có lẽ sẽ có chỗ dùng, nếu như có thể, Dương Hạo thậm chí không ngại kết giao với hậu nhân của Thục, Kinh, Hồ, Hán, đặc biệt là Sài thị.

    Chỉ đáng tiếc hắn và những người này trước giờ không có giao tiếp gì, đột nhiên lui tới, tất nhiên sẽ khiến người khác chú ý, không giống như phu phụ Lý Dục, hai bên đã có một đoạn giao tình khi còn ở Đường quốc.

    Đang là lúc cuối xuân, trong rừng hoa lá rụng lác đá, có những bông hoa nở đang đẹp, có bông thì dần dần khô héo.

    Dương Hạo chậm rãi bước trong rừng, giẫm lên hồng trần, thỉnh thoảng lại hỏi tiểu tỳ áo xanh đi trên đường một câu, dần dần liền vòng tới cạnh Biện hà.

    Bên bờ Biện hà mấy cây lê giống như mũ bông, trắng xóa một mảng, phía trước nước sông cuồn cộn, buồm giăng như mây.

    Một trận gió thổi tới, hoa lê bay phấp phới, thướt tha như tuyết.

    "Lâm hoa tạ liễu xuân hồng, thái thông thông, vô nại triêu lai hàn vũ vãn lai phong.

    Yên chi lệ, tương lưu túy, kỷ thời trọng, tự thì nhân sinh trường hận thủy trường đông..."

    Lý Dục đứng dưới một gốc cây, đối diện với mặt sông Biện hà, buồn bã ngâm thơ.

    "Hay quá, đúng là thơ hay!"

    Đông Nhi, Ngọc Lạc, Diệu Diệu đều là những nữ tử có tài học, nghe thấy mấy câu thơ này, không khỏi kích động cất tiếng khen, trong mắt ai cũng đầy vẻ sùng bái và khâm phục.

    Tiểu Chu Hậu đứng bên cạnh, khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ.

    Trước kia, khi nghe những câu thơ này, trong mắt bà ta cũng giống như mấy nữ nhi ở trước mặt, kính Lý Dục như thần minh, trong mắt đầy vẻ khâm phục, sùng bái, so với bọn họ còn nhiều hơn một phần tình ý, ái mộ.

    Nhưng hiện tại nghe thấy từ ngữ động lòng người như thế này, bà ta cũng không còn loại cảm giác động lòng như lúc xưa nữa, chỉ có sự chán ghét.

    Bà ta hiện tại đang nghĩ : Người hầu ở đây nhiều như vậy, vốn không cần phải thuê nhiều người như vậy làm gì, tiền công tháng này lại phải chi một khoản lớn rồi.

    Phu quân một ngày ba bữa vẫn toàn vật ngon của lạ, lại phải cầm cố một số thứ đi rồi.

    Phu quân ăn, khoản đãi khách khứa đều cần tiền, ca kỹ vũ nữ nuôi trong phủ cũng cần tiền, chẳng lẽ tới chỗ Dương tả sứ mượn chắc?

    Tương lai lấy cái gì ra mà trả người ta đây?

    Phu thê nghèo khổ lo chăm điều, cả ngày phải băn khoăn về củi, gạo, dầu, muối, trà, dấm, Tiểu Chu Hậu nào có có được tình hoài lãng mạn như xưa.

    Khi mỗi ngày đều phải đắp những thứ phấn son rẻ tiền mà ngày trước ngay cả nhìn cũng không thèm lên dung nhan thiên kiều bách mị, khi mỗi ngày phải vì gạo trong nhà còn nhiều hay ít mà tính toán chi li, khi mỗi ngày đều phải giật gấu vá vai, vì trượng phu mỗi ngày một xuống dốc, nhưng vẫn sống trong lý tưởng của bản thân mình mà đau đầu, còn có thể giữ được nhu tình lãng mạn của ngày xưa hay không?

    Phong sương của năm tháng đã bào mòn từng chút từng chút ảo tưởng lãng mạn và mỹ lệ của ngày trước đi rồi.

    Rất tàn khốc phải không?

    Nhưng đây chính là cuộc sống.

    Cố sự cổ tích lãng mạn, nhân vật chính nhất định là vương tử và công chúa.

    Tiểu Chu Hậu hiện giờ, từ trong miệng trượng phu nghe thấy những từ ngữ này, chỉ nảy sinh sự phản cảm, bà ta nguyện để nam nhân của mình thành cột trụ trong nhà, sinh kế tiền trình của một nhà, có thể nằm dưới sự an bài của hắn, tiến hành một cách ngăn ngắn, chứ không phải là một kẻ chỉ biết bi xuân thương thu, không ốm mà rên, rồi để nhi tử và nương tử của hắn phải chống đỡ cái nhà này.

    "Quan nhân, thời gian không còn sớm nữa rồi, phiền bọn Dương phu nhân lâu như vậy rồi, chúng ta cũng nên về thôi."

    Tuy thấy Lý Dục thơ hứng chưa giảm, tiểu Chu Hậu vẫn bước lên khuyên.

    Đúng vào lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng ho khan, Dương Hạo từ trong rừng bước ra ,mỉm cười vái dài: "Ha ha, Lý tướng quân, thì ra các người ở đây, để Dương mỗ tìm một phen mệt quá."

    Lý Dục hiện giờ tước tới hầu gia, làm quan tới chức tướng quân, nhưng hầu gia đó gọi là "vi mệnh hầu", không khỏi có ý vũ nhục, cho nên Dương Hạo khi qua lại với Lý Dục, thường chỉ gọi ông ta là Lý tướng quân, chứ không gọi là hầu gia.

    Dương Hạo đã tới rồi, tất nhiên là không để cho ông ta rời khỏi nơi này, hai bên cười nói một phen, Dương Hạo liền mời ông ta tới Bách Vị lâu ẩm yến, phu phụ Lý Dục không thể chối từ, liền đi theo hắn.

    Tới Bách Vị lâu, liền thấy một nam tử thân hình khôi vĩ, cùng với một mỹ nhân lả lướt như hoa đang chậm rãi đi tới.

    Dương Hạo vừa thấy người này không khỏi ngây người, phía trước chính là Triệu Quang Nghĩa và Liễu Đóa Nhi đã lâu rồi không qua lại.

    "Hỏng rồi!"

    Dương Hạo thoáng chốc đã nghĩ tới bức "Hi Lăng (Triệu Quang Nghĩa" hạnh tiểu Chu".

    Hiện giờ nữ quyền trong phủ của mình mời phu phụ Lý Dục du xuân, tiểu Chu Hậu không mang khăn che mặt giống như ngày trước, hiện giờ bị Triệu Quang Nghĩa gặp phải, nhìn thấy gương mặt quốc sắc thiên hương của bà ta rồi, một khi nổi sắc tâm.

    Vậy ta không phải là gián tiếp dẫn mối ư?

    Dương Hạo vội vàng đẩy Đông Nhi và Diệu Diệu đang đỡ ở hai bên trái phải hắn ra, hấp dẫn ánh mắt của Triệu Quang Nghĩa, nói: "Hạ quan Dương Hạo, bái kiến thiên tuế."

    Lý Dục thấy vậy cũng vội vàng bước lên bái kiến, Triệu Quang Nghĩa liếc bọn họ một cái, ánh mắt lập tức lướt qua người tiểu chu Hậu thành thục vũ mị, chính trực nữ tính, xinh đẹp như một trái đào, rồi lại lướt qua người Đông Nhi, Ngọc Lạc, Diệu Diệu cũng thiên kiều bá mị, chỉ là lộ ra chút ngây ngô non nớt so với tiểu Chu Hậu, vẻ mặt bình tĩnh, không có gì khác lạ.

    Dương Hạo thầm thở phào một hơi, lại cảm thấy có chút kỳ quái, Triệu Quang Nghĩa đã không đã có thể không để ý tới danh dự, cưỡng chiếm tiểu Chu Hậu, tất nhiên là vô cùng thèm thuồng bà ta, cho dù hắn hiện tại là vương gia, không dám khinh cử vọng động, nếu có hào cảm, trong thần sắc không thể nào không có biểu lộ gì, chẳng lẽ Triệu nhị đổi tính rồi ư?"

    Ánh mắt của Triệu Quang Nghĩa rơi lên cái chân què của Dương Hạo, mày hơi nhíu lại, vẻ mặt càng lộ ra vẻ lạnh lùng, chỉ là vẫn miễn cưỡng đáp: "Lý hầu gia và Đại hồng lư cũng tới thưởng xuân đạp thanh ư?"

    Lý Dục trên mặt hơi ửng đỏ, ngượng ngùng đáp: "Vâng, hạ quan nhận được lời mời của Đại hồng lư, đang định tới Bách Vị lâu ẩm yến một phen, tiên tuế nếu rảnh thì..."

    Triệu Quang Nghĩa mặt cười mà da không cười, nói: "Bản vương vừa uống rượu xong, đã hơi ngà ngà say rồi.

    Các ngươi cứ đi đi, trong Nam Nha còn có rất nhiều việc chờ bản vương làm, bản vương phải về đây."

    Triệu Quang Nghĩa quay lại cười với Liễu Đóa Nhi: "Liễu đại gia xin dừng bước, bản vương xin cáo từ ở đây."

    Liễu Đóa Nhi vội vàng nói: "Đóa Nhi cung tống vương gia."

    Lúc này ở bên đường có một chiếc kiệu nhỏ được khênh tới, Dương Hạo dõi mắt nhìn, hơi ngây người, hôm nay Triệu Quang Nghĩa đã tới Như Tuyết phường gặp tiểu mỹ nhân, ẩm yến tiêu khiển, đương nhiên sẽ ngồi kiệu lớn tám người khiêng của phủ doãn Khai Phong, gõ chiêng dẹp đường, cờ hiệu dẫn đường, ngồi một chiếc kiệu nhỏ cũng là việc bình thường.

    Nhưng... dạng ẩm yến tư nhân này, người ước hẹn lại là hoa khôi Biện Lương, chỉ dẫn hai ba tâm phúc gia nhân theo là được rồi, mà những người mặc áo xanh như danh sĩ này đi theo kiệu, không ngờ lại là Trình Đức Huyền, thương tào hiện giờ của Nam Nha, điều này có chút kỳ quái.

    Đường đường là mệnh quan triều đình, không có lý nào lại đi ăn mặc như gã sai vặt, muốn vỗ mông ngựa thì cũng không cần phải vỗ ở chỗ này chứ."

    Trình Đức Huyền liếc nhìn cái chân què của hắn, bộ dạng vai cao vai thấp, kinh thường cười lạnh một cái, vén rèm kiệu lên, cúi người nói với Triệu Quang Nghĩa: "Vương gia, mời lên kiệu."

    Triệu Quang Nghĩa vẫy tay một cái với Lý Dục, Dương Hạo rồi cúi người lên kiệu.

    "Cung tống thiên tuế."

    Mấy người vái dài thi lễ, thấy kiệu của Triệu Quang Nghĩa kẽo kẹt rồi đi, Liễu Đóa Nhi nhìn lén Dương Hạo một cái, khẽ cắn môi mỏng, chỉnh lại tay áo, bước lên chào: "Đóa Nhi bái kiến Dương đại nhân."

    Dương Hạo vẫn nhìn kiệu của Triệu Quang Nghĩa tới thất thần, mắt điếc tai ngơ, Liễu Đóa Nhi vẻ mặt khó tránh khỏi có chút xấu hổ.

    Diệu Diệu bước lên hành lễ với nàng ta: "Diệu Diệu bái kiến tiểu thư."

    Liễu Đóa Nhi nghiêng người, lạnh lùng nói: "Không dám nhận."

    Đông Nhi khẽ khàng kéo tay áo của Dương Hạo, gọi khẽ: "Quan nhân."

    "Hả?

    A!

    Liễu đại gia, thất lễ, thất lễ."

    Dương Hạo tỉnh táo lại, vội vàng mỉm cười vái hắn một cái: "Bản quan muốn mời Lý tướng quân tới Bạch Vị lâu ẩm yến, xin lỗi không tiếp chuyện được."

    Dương Hạo nói xong liền làm tư thế mời với Lý Dục, bước về phía trước.

    Liễu Đóa Nhi thân hình hơi chao đảo, cuối cùng cũng mỉm môi đứng tại chỗ, từ phía sau nhìn Dương Hạo kéo lê cái chân què bước thấp bước cao, buồn bã thở dài một tiếng, vẻ mặt phức tạp quay người rời đi.

    Dương Hạo cùng Lý Dục ngồi sáng vai trong một nhã tọa ở lầu ba, đối diện với cửa sổ, phía trước bên trái chính là hoàng cung, phía trước bên phải là chùa Đại Tướng Quốc, xa xa ở đối diện là Lam lâu, dưới mắt chính là biển hoa như tuyết, mỹ cảnh của Khai Phong được thu hết vào trong tầm mắt, hai bên là Đông Nhi, tiểu Chu Hậu, Ngọc Lạc, Diệu Diệu, bốn nữ nhân ai ai cũng xinh đẹp, có khí chất riêng, gió mát thổi tới khiến vạt áo của họ tung bay, giống như là tiên tử ở trên trời.

    Lý Dục quả nhiên có khí chất của thi nhân, rượu được ba tuần, nhìn phong cảnh của Khai Phong, không khỏi thi hứng đại phát, dưới sự vui sướng thúc giục của Đông Nhi, Ngọc Lạc, Diệu Diệu bắt đầu ngâm thơ.

    Dương Hạo thì cầm chén trầm ngâm, tai không nghe thấy gì, trong lòng thủy chung có chút cảm giác quỷ quái, nhưng không biết mấu chốt ở chỗ nào.

    HIện giờ hắn sắp phải rời khỏi Biện Lương rồi, mọi việc đều không thể không cảnh giác cẩn thận, gặp phải bất kỳ chuyện không tầm thường nào cũng phải đặc biệt cẩn thận, trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên nghe thấy Đông Nhi, Ngọc Lạc, Diệu Diệu vỗ tay khen hai.

    Dương Hạo cũng không nghe thấy Lý Dục ngâm cái gì, cũng nâng chén lên khen: "Thơ hay, thơ hay, nào, nào, mời, mời."

    Lý Dục rụt rè giơ chén lên, hai người chạm khẽ một cái, nâng chén lên uống, Dương Hạo lấy tay áo che mặt, chén rượu vừa lên tới miệng, hai mắt đột nhiên trợn trừng lên, hắn nghĩ ra được loại cảm giác cổ quái không thoải mái đó rốt cuộc từ đâu mà có rồi.

    Từ khi hắn rời khỏi ngọ môn, trong lòng thủy chung cảm thấy có chút không thoải mái, hiện tại đột nhiên nghĩ ra, lúc đó trong vô ý nhìn thoáng một cái, thấy mấy cấm vệ đứng gác ở ngọ môn tựa hồ không phải là thị vệ bình thường.

    Thị vệ của ngọ môn có ba ban, Dương Hạo mấy ngày nay nghênh đón Tiền vương, thỉnh thoảng phải vào cung chờ lệnh và thông báo, ra ra vào vào không biết bao nhiêu lần, mỗi lần vào cung những thị vệ đó đều phải kiểm ta thẻ bài, ít nhiều gì cũng có chút quen mặt, nhưng mấy người hôm nay mà hắn thấy không phải à mấy vệ binh thường ngày hay gác cửa.

    Đặc biệt là... trong đó có một người hiện tại mới nhớ ra, hình như là người trong Nam Nha, lúc đó khi hắn đảm nhiệm chức hỏa tình viện trưởng (viện trưởng cứu hỏa), dẫn một số bọn lâu la bóc dỡ nhà cửa khắp thành Đông Kinh, trong đó có một ban đầu nhi (trưởng ban), tựa hồ chính là người đứng trước ngọ môn đó.

    Tên ban đầu nhi này giống như là một đầu sợi của một cái lưỡi được bện dày đặc chặt chẽ, thuận theo hắn mà thăm dò tiếp, rất nhiều chuyện nhìn thì không có gì đáng nghi nhưng đều có liên hệ với nhau.

    Trong lòng Dương Hạo hiện ra đầu mối của nó, một ý nghĩ rất lớn mật đột nhiên nảy ra trong đầu Dương Hạo.

    Chẳng lẽ... cố sự tiếp theo lớn ngập trời rơi lúc nửa đêm, sẽ phát sinh vào lúc hoa rụng lác đác này ư?"

    Một trận gió thổi tới, làm hoa lê bốc lên như tuyết.

    Dương Hạo giống như là tâm trí hóa đá, khí lạnh ùa ào mặt...

    Chương 396:Đêm trăng sáng

    Triệu Quang Nghĩa từ lúc tranh thủ được cơ hội thống binh phạt Đường, điều binh khiển tướng, thỉnh công phong thưởng, trong quá trình này khó tránh khỏi phải tiếp xúc với rất nhiều tướng lĩnh cấm quân, tuy thời gian ngắn ngủi không đủ để hắn nắm được một chi vũ trang, hoặc khiến tướng lĩnh cấm quân một lòng theo hắn, nhưng hắn đã xây dựng được một quan hệ nhất định với họ, tăng thêm sự chấp nhận và hảo cảm của họ cũng rất dễ dàng.

    Nhờ quan hệ này, với địa vị của hắn, chỉ cần hơi tỏ ý, an bài mấy người có bối cảnh của Nam Nhan ở trong cấm quân làm giáo úy là việc dễ như trở bàn tay, dẫu sao thì hắn cũng không phải là muốn thống binh tạo phản, mà là muốn tính kế soán vị, ở những bộ vị quan kiện, chỉ cần có một tên lính hầu đắc lực là đủ làm thành đại sự rồi, giống như là Tiêu Tư Ôn mưu sát hoàng đế Khiết Đan vậy, chỉ cần mua chuộc được một tên đầu bếp ở bên cạnh hoàng đế là xong.

    Sở Chiêu Phụ vốn không có đại tài, "nghĩa xã thập huynh đệ" năm xưa, có ai không phải là nhân vật tay nắm trọng binh, oai phong một cõi?

    Mà hắn thì chẳng qua là một quan lại quản lý kho quân khố mà thôi, đã không có năng lực hơn người, cũng không có được chiến công, toàn là nhờ hắn kiên định đứng ở phía Triệu Khuông Dận, có công theo rồng, cho nên mới tích góp được công lao mà leo tới vị trí cao như tam ti sứ.

    Hiện giờ hắn bị bãi chức làm dân thường, đi theo đường của Triệu Quang Nghĩa mà lại được làm quan, phải chăng làmuốn một lần nữa có công theo rồng?

    Cho dù hắn không có gan tạo phản, một người đối với Triệu Quang Nghĩa cảm ân *** đức, nắm lực lượng vũ trang trong tay, trước khi thành sự thực, cũng sẽ dễ dàng ngả về phía Triệu Quang Nghĩa.

    Hơn nữa, Triệu Quang Nghĩa thích nữ sắc, đây là sự thực mà trên sách sử không thể né tránh được.

    Hắn lúc trước cố gắng kiềm chế, toàn là bởi vì hắn vẫn không phải là một hoàng đế tứ vô kỵ đạn, hắn hiện giờ đang nhăm nhe đế vị, không thể không chú trọng tới ảnh hưởng của mình trong mắt danh lưu sĩ lâm, bá quan triều đình, mặc dù như vậy, hắn cũng không che giấu sự hân thưởng của mình đối với nữ sắc, ngày đó ở bến tàu Biện Hà nhìn thấy Liễu Đóa Nhi, từng vui vẻ hướng tới người khác mà hỏi thân phận của nàng ta.

    Gần đây, quan gia hơi có chút lạnh nhạt với hắn, những đại sự thường giao cho hắn làm hiện tại cũng đều giao cho người khác, lần trước khi tuần thú Lạc Dương, còn lệnh cho hoàng trưởng tử giám quốc, gần đây Triệu quan gia lại càng đi lại mật thiết hơn với tam đệ Triệu Quang Mỹ, hắn mười năm rồi chưa từng dùng đế vương chi tôn tới phủ đệ của Triệu Quang Nghĩa, nhưng kể từ khi từ Lạc Dương quay về, đã tới ba lần, người có mắt đều nhìn ra.

    Triệu Quang Nghĩa đang dần bị thất sủng.

    Mà Triệu Quang Nghĩa đối với chuyện này dường như không thèm để ý, thậm chí vẫn mặc sức tửu sắc, từng không để ý tới thanh danh người chỉ đứng sau đế vương, Triệu nhị ca từng cưỡng chiếm vợ của quan lại, hơn nữa còn cưỡng chiếm cả hoàng hậu của Đường quốc đã quy hàng, sao khi thấy tiểu Chu Hậu còn kiều mị động nhân hơn cả Liễu Đóa Nhi lại vẫn không chút động tâm?

    Ngay cả mắt cũng không có một gợn sóng nào?

    Kết hợp các loại ý nghĩ lại, chỉ có một khả năng, đó là có một thứ quan trọng hơn đã hoàn toàn chiếm cứ tâm thần của hắn, khiến hắn không rảnh để ý xung quanh.

    Thứ gì so với tuyệt sắc mỹ nhân càng khiến nam nhân động tâm hơn, thậm chí là coi thường lệ sắc của mỹ nhân?

    Chỉ có một loại, đó chính là quyền lực, đối với Tấn vương Triệu Quang Nghĩa mà nói, còn có quyền lực gì mà hắn phải truy cầu nữa?

    Duy có bảo tọa của đế vương mà thôi.

    "Triệu Quang Nghĩa, đã cảm giác thấy sự nguy hiểm của việc bị thất sủng, hơn nữa muốn được ăn cả ngã về không, tiến hành phản công rồi!"

    Đây chính là kết luận của Dương Hạo, bằng vào một chút dấu vết này, vốn bất kỳ ai cũng không thể suy đoán ra hắn muốn sắp đặt cung biến, hơn nữa lập tức muốn cung biến.

    Trong mắt Dương Hạo, trong trí giả từ cổ trí kim "Võ H絠Gia Cát Khổng Minh trí gần như yêu quái không thể, Lãnh đại tiên sinh, giang hồ đệ nhất trí giả cũng không thể, nhưng Dương Hạo hắn thì lại có thể.

    Bởi vì chỉ có người tới từ tương lai như hắn, biết rằng Triệu Quang Nghĩa sớm muộn gì cũng làm phản.

    Hơn nữa hắn một mực suy đoán rằng do ảnh hưởng của mình đối với lịch sử, Triệu Quang Nghĩa là hành động sớm hơn hay là hành động muộn hơn, dùng phương thức gì, vào lúc nào, dùng thủ đoạn gì để hành động?

    Ý nghĩ này một mực quấy nhiễu đầu óc hắn, hiện giờ phát hiện ra những chỗ quỷ dị này, hắn tất nhiên dễ dàng nghĩ ra rằng Triệu Quang Nghĩa đang muốn làm gì.

    Bộ dạng đờ đỡn của Dương Hạo trong mắt mọi người đã lộ ra rằng hắn không cảm thấy hứng thú gì với bữa tiệc ngày hôm nay.

    Hoàn cảnh hiện giờ của Lý Dục và tiểu Chu Hậu khiến cho tâm cảnh của họ vô cùng mẫn cảm, lập tức phát giác ra hắn có tâm sự, hứng tình ẩm yến cũng nhạt đi dần, uống thêm mấy chén liền đứng dậy cáo từ.

    Dương Hạo cũng không giữ họ lại, tiễn phu phụ Lý Dục xuống lầu, rồi nói với ba người bọn Đông Nhi: "Lập tức về phủ."

    Đông Nhi và Ngọc Lạc, Diệu Diệu ngơ ngác nhìn nhau, không biết hắn vì sao lại không vui, chỉ đành dạ một tiếng, theo hắn quay về.

    Vì Nhất Tiếu lâu chỉ cách nhà của hắn có hai con đường, đi bộ là tới, cho nên bốn người không ngồi kiệu.

    Đi được một lát, Đông Nhi không nhịn được, gọi khẽ: "Quan nhân..."

    "Hả?"

    Dương Hạo đang cân nhắc lại kết luận của mình, nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu lại.

    Đông Nhi lắp bắp nói: "Quan nhân... có phải là thấy nô gia tán thưởng thi từ của Lý tướng quân, cho nên... cho nên mới không vui phải không?"

    Đinh Ngọc Lạc và Diệu Diệu đều giỏng tai lắng nghe, Dương Hạo ngây người, bật cười, nói: "Làm gì có chuyện đó, thơ của Lý Dục có thể gọi là đệ nhất thiên hạ, các nàng tán thưởng thì có gì mà không đúng?

    Phu quân của nhà nàng chẳng lẽ lại là người có lòng dạ hẹp hòi như vậy sao?

    Có thể vì chút chuyện nhỏ này mà đố kỵ người ta ư?"

    Diệu Diệu và Đông Nhi mấy ngày này qua lại với nhau, chỉ cảm thấy vị đại phụ (vợ cả) này tính tình ôn nhu, rộng lượng, thực sự là người sống chung tốt nhất, cũng cực kỳ hòa hợp với nàng ta, cho nên ở trước mặt Đông Nhi cũng không quá câu nệ, nghe thấy lời của Dương Hạo liền bước lên một bước, quàng lấy tay Dương Hạo, vui vẻ nói: "Chàng không nói thì người ta làm sao mà biết được?

    Lão gia đột nhiên biến thành trầm muộn, nô gia còn cho rằng không vui vì sự hâm mộ của nô gia đối với Lý tướng quân, lão gia phải chăng là có tâm sự gì đó?"

    Dương Hạo vỗ vỗ bàn tay nhỏ của nàng ta, hơi trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Nữ Nhi quốc đã chuyển sang tên của Trương Ngưu Nhi và lão hắc chưa?"

    Diệu Diệu đảo mắt, mi dài chớp chớp, mỉm cười gật đầu: "Ơ... rồi."

    Dương Hạo nghiêm mắt nói: "Muốn lừa lão gia nhà nàng vậy thì phải lừa cho khéo một chút, lắp bắp như vậy thì làm sao mà lừa được?"

    Diệu Diệu cúi đầu, lí nhí nói: "Lão gia, Nữ Nhi quốc này là sản nghiệp của chúng ta, lão gia bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy, nô gia... quản lý nó cũng lâu rồi, sao lại tùy tiện đưa cho người ngoài..."

    Dương Hạo cười khổ, nói: "Ta thấy nàng đúng là một con chuột nhỏ, có cái gì tốt là chỉ lo kéo vào tay mình.

    Lúc nên bỏ thì phải bỏ mới được, nàng nói đi, lại làm ra trò gì rồi?"

    Diệu Diệu nhìn lén Đông Nhi một cái, Đông Nhi mỉm cười nói: "Quan nhân, chuyện này...

    Diệu Diệu đã nói với nô gia rồi, nô gia thấy có chút đạo lý cho nên mới cho phép nàng ta đi làm."

    Dương Hạo nói: "Các nàng làm gì rồi?"

    Diệu Diệu đem ý nghĩ của mình nói ra, thì ra nàng ta được Dương Hạo nói cho biết rằng muốn giao phó sản nghiệp mà hắn khổ tâm kinh doanh cho người khác, nói rằng Trương Ngưu nhi và lão Hắc đối với lão gia nhà mình cũng tính là trung thành, sản nghiệp nếu như phải vứt bỏ như vậy thì sản nghiệp vô chủ rồi cũng bị quan phụ thu lấy, không bằng hứa cho người nhà trung thành.Đó chính là vẫn có một tia hi vọng, ai lại nỡ giao phỏ sản nghiệp của mình cho người ngoài, cho nên Diệu Diệu liền đụng tay đụng chân ở trong, sang tên Nữ Nhi quốc cho Trương Ngưu nhi và lão Hắc, đồng thời một phần khế ước khác lại từ trong tay Trương Ngưu nhi và lão Hắc giao cho người khác, hai bản khế ước đều thời ký tên đồng ý, nhưng phần tên người được chuyển nhượng của bản khế ước thứ hai lại bỏ trống.

    Đối với Trương Ngưu nhi và lão Hắc, Diệu Diệu tất nhiên tìm một lý do để lấp liếm, Trương Ngưu nhi và lão Hắc không biết Dương Hạo có ý đem sản nghiệp giao khoán cho bọn họ, hiệu giờ chỉ chẳng qua là đang giúp đi làm thủ tục, đóng dấu vân tay, sản nghiệp to lớn này tạm thời đứng tên bọn họ, trở thành chủ nhân , quản lý cao cấp trên thực tế trên danh nghĩa của sản nghiệp nhà họ Dương, bọ họ vui đến nỗi lúc ngủ cũng bật cười, làm gì có chút không hài lòng nào.

    Huống chi La Đông Nhi, nữ chủ nhân của Dương gia còn tự mình xuất hiện, ký bản khế ước thứ ba với họ, quy định trong khế ước, nếu bọn họ quản lý kinh doanh phần sản nghiệp này thật tốt cho Dương gia, sau mười năm, một phần ba sản nghiệp của Nữ Nhi quốc sẽ hoàn toàn sang tên cho bọn họ.

    Hai người là một đôi đả thủ, sai vặt trong kỹ viện, thoáng cái biến thành người trên người, cho nên đối với bọn họ cảm kích rơi nước mắt, đương nhiên quyết tâm quản lý, phấn đấu vì Nữ Nhi quốc mười năm sau mà được hưởng vinh quang một đời.

    Dương Hạo nghe vậy không khỏi cười khổ: "Hai cô gái này, phu nhân nhà mình dang tính chủ ý mưu quốc, bọn họ thì vắt hết óc cố gắng suy nghĩ xem nên bảo toàn sản nghiệp nhà mình như thế nào.

    Có điều như vậy cũng tốt, lưu lại tòa Nữ Nhi quốc này thì có thể bảo trì được sự qua lại thân mật với các vương hầu phu nhân, rất nhiều nam nhân sẽ không đem chuyện của mình ra nói với đồng liêu và bằng hữu, nhưng lại sẽ nói với người nhà của mình, nói không chừng tòa Nữ Nhi quốc này sau này sẽ có tác dụng lớn, dựa vào một phần cảm kích và nghĩa khí để duy trì quan hệ lâu dài, không bằng dùng lợi ích để khống chế bọn họ.

    Nghĩ tới đây, Dương Hạo liền cười ha ha: "Ừ, xử trí như vậy cũng được.

    Vậy là trong thành Khai Phong đã không còn gì phải xử trí nữa rồi, chúng ta bây giờ về phủ đi, thu thập đồ đạc, trước khi trời tối các nàng lập tức xuất thành."

    Đông Nhi và Diệu Diệu nhìn về vầng mặt trời đỏ ở chân trời, ngạc nhiên nói: "Hiện tại xuất thành ư?"

    "Không sai, chính là hiện tại!"

    Đông Nhi vội vàng hỏi: "Quan nhân, xảy ra chuyện gì vậy?"

    Dương Hạo cười khẽ một tiếng: "Vừa rồi ta là Lý tướng quân ẩm tửu đàm tiếu, nàng nói xem liệu có chuyện trọng yếu gì không?

    Chỉ là chúng ta đã quyết rồi thì khởi hành sớm một chút càng thỏa đáng hơn, để tránh đêm dài lắm mộng."

    Đinh Ngọc Lạc vội vàng hỏi: "Nhị ca, còn huynh thì sao?"

    Dương Hạo nói: "Các người đi trước đi, sáng mai tiễn Tiền vương rồi, nhị ca sẽ xin về hưu một cách phong quang, lúc đó sẽ hợp hợp với các người."

    Đông Nhi hoài nghi nhìn hắn: "Đã như vậy, chúng ta hà tất phải gấp nhất thời làm gì?

    Chúng ta ở lại cùng quan nhân, ngày mai cả nhà chúng ta cùng nhau lên đường."

    Dương Hạo cự tuyệt: "Không được, ta nói đi hôm nay là đi hôm nay!"

    Đông Nhi và Diệu Diệu thốt lên: "Thiếp không đi!"

    Dương Hạo trừng mắt lên, tức giận nói: "Phản rồi!

    Chúng ta ai là chủ hả?"

    Hai nàng bị hắn trừng mắt lườm, không khỏi cúi đầu xuống, lí nhí nói: "Tất nhiên là quan nhân (lão gia) người rồi..."

    Dương Hạo nói: "Vậy là được rồi, ta nói hôm nay đi vậy thì hôm nay đi, không muốn đi cũng phải đi.

    Hiện tại quay về, lập tức thu thập hành trang rồi lên đường."

    Đinh Ngọc Lạc do dự một lát rồi nói: "Nhị ca, đã như vậy thì muội ở lại nhé."

    Dương Hạo hỏi lại: "Muội ở lại vậy thì ai chiếu ứng cho hai vị tẩu tẩu?"

    Đông Nhi và Diệu Diệu vội vàng nói: "Bọn thiếp có thể tự chiếu cố cho mình, không cần ai chăm sóc đâu."

    Dương Hạo thở dài một hơi, nói: "Ta biết các người đang lo lắng điều gì, ta đột nhiên quyết định bảo các người đi, còn mình thì đơn độc ở lại, quả thật là có một chuyện cần phải làm rõ, có điều chuyện này đối với ta mà nói thì không có nguy hiểm gì cả, ta chỉ là muốn làm rõ đâu đuôi chân tướng của nó mà thôi, để tiện đưa ra đối sách.

    Nếu như không có gì bất ngờ, tảo triều ngày mai tiễn Tiền vương đi rồi, ta sẽ từ quan về hưu, thành người tự do, lúc đó tự sẽ tìm các người.

    Còn nếu tối nay thực sự có chuyện, nàng nói xem một nhà chúng ta đều lưu lại Khai Phong thì dễ thoát thân hơn hay là một mình ta đi thì dễ thoát thân hơn?

    Loại địa phương như thành Thượng kinh mới là long đàm hổ huyệt, dị tộc tha hương, chắp cánh cũng khó bay, ta chẳng phải vẫn yên bình trở về ư?

    Huống chi sau khi các người đi rồi, ta tuy trông thì chỉ có một mình, nhưng còn Trư nhi giúp ta, còn có Phục Thung của Kế Tự đường âm thầm liên lạc với ta, nếu các người cứ khăng khăng ở lại bên cạnh ta, đối với ta không có ích lợi gì cả, ngược lại khiến ta vướng chân vướng tay, không thể hành động tự nhiên.

    Hiểu chưa?"

    Đông Nhi và Diệu Diệu do dự một lúc, quay sang nhìn nhau một cái rồi Đông Nhi mới miễn cưỡng nói: "Vâng, vậy nô gia xin tuân theo sự phân phó của quan nhân, quan nhân... cố gắng bảo trọng."

    Đồ đạc ở trong phủ sớm đã được thu thập xong xuôi, xe ngựa cũng đã được chuẩn bị tốt, vừa nói phải đi, đi cũng nhanh.

    Ngọc Lạc hai năm nay lang bạt thiên hạ, đi đường nghỉ trọ đã cực kỳ quen thuộc, lại có Mục Vũ dẫn mấy thị vệ đi theo, trên đường không có chuyện gì.

    Dương Hạo lại gọi Mục Vũ sang một bên, dặn dò hắn vừa ra khỏi thành, lập tức đi cả đêm về phía tây, nhất định phải đưa cả nhà về Lô châu một cách nhanh nhất.

    Nhìn xe ngựa đã khuất khỏi tầm mắt, Dương Hạo lập tức lên ngựa, phi về phía đầu kia của ngõ.

    Ra khỏi ngõ, qua Biện kiều, đầu cuối của con phố dài chính là phủ Khai Phong nguy nga tráng lệ.

    Dương Hạo tới trước phủ Khai Phong, chỉ thấy sai dịch gác phủ Khai Phong, tiểu La ra ra vào vào vẫn như bình thường, không hề có gì khác lạ.

    Dương Hạo vốn vẫn hay lui tới Nam Nhan, tiểu lại gác cửa đều nhận ra hắn, lúc này hắn tuy một thân tiện trang, nhưng vẫn không bị ai ngăn trở.

    Dương Hạo buộc ngựa xong, hắn lê chân vào cửa lớn của Nam Nha, trên đường đi, một mực chú ý quan sát nhất cử nhất động ở bên trong.

    Căn cơ của hắn ở Lô châu, Lô châu vốn không phải là một nơi thích hợp để sinh tồn an cư, nếu không cũng không đến nỗi trải qua bao nhiêu năm mà vẫn là một địa phương thưa thớt bóng người.

    Hắn có thể dẫn mấy vạn bách tính đóng rễ ở đó, phải tạo ra hình thế vi diệu giữa tây bắc tam phiên và tạp hồ dị tộc, mới có thể như cá gặp nước.

    Lô châu, là lợi dụng các phương thế lực đấu đá lẫn nhau, các loại mâu thuẫn chế ngự lẫn nhau mới ở một khu vực vốn tuyệt không thể quản lý mà giành được cơ hội sinh tồn và phát triển, nhanh chóng lớn mạnh.

    Hiện giờ hắn tuy có thế lực ngầm rất lớn, nhưng chỉ dựa vào khu vực Lô Châu, không có chiến lược đi sâu, không có dư địa quay về, cho dù là có Đảng Hạng thất thị âm thầm chống lưng, căn cơ không ổn, thủy chung khó có thể phát triển xa hơn, mở rộng không gian phát triển và không gian sinh tồn.

    Lô châu và Phủ châu tuy ủng hộ sự tồn tại của hắn, hòng cắm một cái đinh vào mắt của Hạ châu Lý thị, nhưng tuyệt đối không muốn để thế lực của hắn ngấm sâu vào địa bàn của mình.

    Mà đối với Hạ châu mà nói, mặc dù Hạ châu hiện giờ nội ưu ngoại hoạn đến sứt

    đầu mẻ trán, cũng không phải là hắn vỗ kiếm vung lên, dựng thẳng đại kỳ là lập tức có thể chiến thắng được.

    Hắn cần nhiều thời gian hơn, càng nhiều cơ hội hơn.

    Nếu hắn có thể bí mật quay về Lô châu, dưới tình huống không có cái lo về sau mà giải quyết Ngân châu Khánh vương trước, chiếm cứ được yếu địa chiến lược này, vậy thì trên phương diện ngoại giao, hắn có thể giành được sự ủng hộ của Khiết Đan, đồng thời mở rộng tầm ảnh hưởng của mình ở Tây Bộ.

    Xuất phát từ sự lo lắng này, nếu hắn có thể danh chính ngôn thuận rời khỏi Biện Lương, không đến nỗi khiến triều đình lấy cớ đi thảo phạt hắn, vậy thì hắn sẽ có thể không tiếc dư lực mà đi thực hiện, điều này khiến trở lực của hắn giảm đi ít nhất, chế tạo cho hắn một cục diện có lợi hơn, giảm bớt thương vong và chiến tranh tới mức nhỏ nhất.

    Nhưng nếu hắn có thể chứng minh Triệu Quang Nghĩa lập tức sẽ động chính biến, vậy thì hắn không thể ung dung chờ đợi được.

    Dã tâm của Triệu Quang Nghĩa so với Triệu Khuông Dận thì lớn hơn nhiều, lại không có được lòng dạ và sự nhìn xa trông rộng của Triệu Khuông Dận, nếu để hắn xưng đế, với tính tình của hắn, mình rất khó có cơ hội rời khỏi Biện Lương nữa.

    Triệu Quang Nghĩa giành được đế vị một cách bất chính phải cố gắng khuếch đại ảnh hưởng của mình một cách nhanh chóng để ngồi vững trên đế vị.

    Lựa chọn duy nhất chính là kiến lập quân công.

    Nếu lúc đó Bắc Hán quốc đã bị Triệu Đức Chiêu tiêu diệt, Ngô Việt quốc lại lộ ra vẻ hăng hái quy thuận một cách hòa bình, mà Bắc quốc Khiết Đan lại không thể dễ dàng chiếm được, vậy thì khả năng dùng binh lớn nhất của Triệu Quang Nghĩa chỉ còn lại một nơi: Tây Bắc.

    Cho dù Triệu Quang Nghĩa không xuất binh, cơ hội để mình có thể chết già cũng nhỏ tới đáng thương.

    Dưới sự che chở của Triệu Khuông Dận, tiền quốc quân các nước Đường, Kinh, Hồ, Hán ai ai cũng đều được phong vương phong hầu, được hưởng những năm cuối thái bình ở Khai Phong, nhưng Triệu Quang Nghĩa một khi kế vị, những quốc quân các nước nhìn thì đã không còn uy hiếp gì vẫn khó mà tránh khỏi bị "sống thọ và chết tại nhà" trong tay hắn.

    Dương Hạo nhớ rằng, Mạnh Cơ, quốc chủ của hậu Thục lúc đang ăn mừng sinh nhật thì bạo bệnh mà chết, trước đó, cùng ông ta nắm tay nói cười, thống ẩm mừng sinh nhất chính là Nam Nha phủ doãn Triệu Quang Nghĩa.

    Quốc chủ Lý Dục của nam Đường cũng đột tử vào lúc đang mừng sinh nhật, ngay cả Ngô Việt Tiền vương từ đầu tới cuối chưa từng động một đao một thương với Tống quốc, hai tay dâng cả giang sơn lên cho Tống quốc sau khi quay về Tống quốc, vào lúc mừng sinh nhật cũng đột tử mà chết ,quân chủ có thể sống sót đều là những hôn quân khi còn tại vì thường tác oai tác quái, không để ý một chút nào tới dân tâm của cố quốc.

    Dân tâm và danh vọng của Dương Hạo hắn ở Lô châu, Triệu Quang Nghĩa thông qua Trình Đức Huyền e rằng cũng sớm đã biết được rồi, trước đây hắn có thể không để ý, nếu như hắn làm hoàng đế rồi, hắn lại không thể không để ý.

    Đinh Thừa Tông và nghĩa phụ Lý Quang ở tây bắc hiện giờ sút thế đã lâu,sẵn sàng ra giận, các loại hiện tượng dị thường hiện giờ đều che dấu rất tốt, nhưng không thể một mực khống chế đến mức gió mưa không lọt, đây lại là một uy hiếp khác.

    Nếu hắn hiện giờ không nhanh chóng rời khỏi Biện Lương, ngày sau trong sử sách e rằng sẽ dụng một câu rất không hay để miêu tả lại kết cục của hắn: Phách châu Dương Hạo, từng là một phiên vương của Lô Châu, về hưu, tới Biện Lương tiềm cư.

    Vào ngày sinh nhật tháng này năm này, được vua ban cho ngự tửu, hôm sau, chết."

    Thế là còn tốt đấy, nếu nữ quyến của hắn lọt vào tay Triệu nhị ca, khó đảm bảo được là lại không truyền ra cái gì "Hi lăng hành Đông Nhi đồ", "Hi lăng hạnh diễm diễm đồ..."

    "Hi lăng hạnh..." nếu như vậy, e rằng một ngàn năm sau, trên mộ phần của hắn đều là một mảng cỏ xanh không ai đoái hoài.

    Nghĩ tới đây, Dương Hạo không khỏi lạnh toát người: Đi!

    Chỉ cần để ta xác nhận được Triệu Quang Nghĩa sắp động thủ, vậy thì lập tức phải đi, vô luận là cục thế của tây bắc hay là tình hình Trung Nguyên, đều không cho phép ta được chậm trễ."

    Dương Hạo nghĩ tới đây, hai mắt híp lại, đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy Mộ Dung Cầu Túy đang mỉm cười đứng trên bậc đá trước nghi môn, chắp tay nói: "Dương đại nhân, lâu rồi không gặp."

    "Quan gia nhân hậu, đề bạt Dương mỗ làm Đại hồng lư, nhưng Mộ Dung tiên sinh cũng thấy rồi đấy, Dương Hạo đã tàn...

    ài, đi lại khó khăn rồi, không còn hình tượng gì cả, làm sao mà lập được quan uy nữa?

    Làm sao mà đứng trên triều đường được nữa?

    Với tuổi này của Dương mỗ, hai năm ngắn ngủi từ một kẻ áo vải trèo lên tới cửu khanh cũng thấy đủ rồi.

    Ngày mai, bản quan muốn xin từ chức vinh quy với quan gia, từ khi vào kinh đến nay, Dương mỗ nhận được sự hậu ái của Tấn vương thiên tuế, được ngài chiếu cố nhiều, hôm nay đặc biệt tới bái phỏng thiên tuế để tỏ lòng biết ơn."

    Mộ Dung Cầu Túy cười nói: "Dương đại nhân quan lộ thuận buồm xuôi gió, tiền trình rộng lớn, tương lai làm tới tướng quốc, dưới một người mà trên vạn người vốn cũng là chuyện trong dự liệu.

    Chỉ là đại nhân vinh thăng quá nhanh, sĩ đồ thuận lợi, trước đây không có ai bằng, dẫn tới gặp phải thiên kỵ, cho nên mới có nạn này.

    Hiện giờ đại nhân về hưu với quan chức Đại hồng lư, triều đình tất nhiên vẫn có phong thưởng, nói không chừng có thể phong làm Khai Quốc hầu, đắc thực phong âm, con cháu được nhờ, đời này cũng tính là phong quang vô hạn rồi.

    Tống triều tướng vị có thân vương, tự vương, quận vương, quốc công, quận công, khai quốc công, khai quốc quận công, khai quốc huyện công, khai quốc hầu, khai quốc bá, khai quốc tử, khai quốc nam, tổng cộng mười hai loại, người được phong khai quốc hầu đã là người phải lập được công lao cực lớn.

    Dương Hạo nghe vậy liền vội vàng xua tay, nói: "Không dám, không dám, có thể có được địa vị như ngày hôm nay, Dương mỗ đã thấy thỏa mãn rồi, nào dám tham lam hơn nữa.

    Đúng rồi, thiên tuế chắc đã làm xong việc công rồi?

    Bản quan hiện giờ bái phỏng, không biết có làm phiền thiên tuế không?"

    Mộ Dung Cầu Túy mỉm cười, nói: "Đại nhân tới không đúng lúc rồi, thiên tuế cùng huyện lệnh Tuấn Nghi Tống đại nhân tới thuần thị Hoàng Hà thủy đạo, thương nghị chuyện mở hà đạo rồi, hiện giờ không có ở trong phủ."

    Hắn ngẩng đầu nhìn đàn quạ bay quanh gốc cây, một vầng tà dương còn treo trên ngọn cây, Mộ Dung Cầu Túy ánh mắt chớp động, mỉm cười nói: "Mời đại nhân trước tiên tới Thanh Tâm lâu uống trà đã, thiên tuế chắc cũng sắp về rồi đó."

    "Ồ, thiên tuế bận rộn công vụ, chỉ là không ngờ hiện tại hoàng hôn sắp buông xuống rồi mà thiên tuế vẫn phải bôn ba vất vả vì quốc sự."

    Dương Hạo giả vờ cảm thán, nói: "Bản quan đằng nào cũng đang rảnh, vậy thì đợi thiên tuế vậy."

    Hắn mỉm cười, bất động thanh sắc bước qua bậc cửa, thuận miệng hỏi: "Xuân vừa tới, hà đạo nên khai thông một chút, thiên tuế tới đê lúc nào vậy?"

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Thiên tuế vừa hạ triều đã tới hà đạo rồi, bận đến nỗi ngựa không ngừng vó, lão thân là phụ tá của thiên tuế, nhưng lại không giúp gì nhiều được cho thien tuế, thực sự là xấu hổ vô cùng."

    "Tan triều đã tới sông rồi ư?

    Vậy người mà ta thấy ở Nhất Tiếu lâu là ai?"

    Dương Hạo nghĩ thầm trong lòng, nhưng trên mặt thì vẫn mỉm cười rất ung dung.

    Lững thững bước về phía trước, dõi mắt nhìn xung quanh, Dương Hạo đột nhiên thấy một tên nha sai dắt ngựa vòng qua một con đường ở bên phải, hai mắt Dương Hạo híp lại, chú ý thấy đó là một thớt quân mã, thị lực của hắn rất tốt, lờ mờ thấy trên cổ quân mã có đóng dấu của cấm quan mã quân doanh.

    Dương Hạo vội vàng thu lại ánh mắt, chỉ vào một gốc cây hoa ở bên cạnh, khen: "Cây hạnh này nở đẹp thật."

    Mộ Dung Cầu túy cười nói: "Ha ha, dưới Thanh Tâm lâu, chỗ nào cũng là ngọc lan, đinh hương, không những so với cây hạnh này còn đẹp hơn gấp mười lần, hơn nữa mũi thơm nức mũi, nào nào nào, Dương đại nhân, đi bên này.

    Dương Hạo theo Mộ Dung Cầu Túy vào trong viện, không khỏi sảng khoái tinh thần, chỉ thấy một mảng biển hoa, mũi thơm khắp nơi, lập tức khiến người ta tinh thần phấn chấn, trong biển hoa, Thanh Tâm lâu mái cong sừng dựng đã hiện ra trước mắt.

    ...

    Trong điện Vạn Tuế, Triệu Khuông Dận và Tấn vương Triệu Quang Nghĩa ngồi đối diện với nhau.

    Huynh đệ vẫn là huynh đệ, nhưng so với trước kia thì lại lãnh đạm hơn mấy phần, tửu yến vẫn là Triệu Khuông Dận đặc biệt dặn dò, thức ăn là đồ mà huynh đệ nhà mình thích ăn nhất, nhưng ăn vào trong miệng lại như là nhai sáp, hoàn toàn không có một chút mùi vị nào.

    Loại lãnh đạm giữa hai người bọn họ không phải là biểu hiện ở ngoài mặt, mà là tồn tại trong lòng bọn họ, thế là giống như cách nhau một lớp băng, không dễ dàng có thể tan ra như vậy.

    Triệu Khuông Dận vừa từ chỗ Triệu Quang Mỹ uống rượu về, hiện giờ ông ta đã là lần thứ tư đến thăm phủ đệ của tam đệ Triệu Quang Mỹ rồi.

    Từ lúc từ Lạc Dương về, ông ta liên tiếp tới thăm phủ đệ Triệu Quang Nghĩa, người tinh mắt đều nhìn ra, hoàng đế là đang tạo thế nhập sĩ (lên làm quan) cho Triệu Quang Mỹ, e rằng không lâu nữa sẽ dùng hắn.

    Triệu Quang Nghĩa cũng vừaNhư Tuyết phường uống rượu về, sắc mặt cũng giống như đại ca, hơn đỏ ửng.

    Nghĩ tới sự thân cận của đại ca với tam đệ, sự bồi dưỡng đối với hoàng trưởng tử, nghĩ tới sự lãnh đạm của ông ta đối với mình, nghĩ tới việc đại tướng quân Tào Hàn bị ám sát, nghĩ tới thích khách nam mặc nữ tranh, tên tiếp ứng tay cầm đại kiếm trong quân, trong lòng cũng ngổn ngang trăm mối.

    "Nào, nhị đệ, uống thêm một chén nào."

    Triệu Khuông Dận phá tan sự im lặng, nâng chén nói với Triệu Quang Nghĩa.

    Sự trầm lặng của Triệu Quang Nghĩa bị ông ta nhìn thành sự kháng nghị không lời đối với mình.

    Ông ta rất cao hứng, nhị đệ rất lâu rồi không vào cung tìm ông ta, hiện giờ hắn tới rồi, có thái độ còn mạnh hơn là không có thái độ, hắn có thể biểu lộ sự bất mãn của bản thân ra ngoài, vậy hai huynh đệ còn có thể thổ lộ tình cảm.

    Gia nghiệp khổng lồ đều có thể chia, nhưng bá nghiệp đế vương lại không thể chia cho người nhà được, hoàng đế chỉ có thể có một người, đợi khi mình già rồi, tuổi của nhị đệ cũng không còn nhỏ nữa, mình tính toán để nhi tử tiếp vị, tất nhiên là không phải không có lòng riêng, nhưng điểm này cũng là một lý do để ông ta hạ quyết tâm, tin rằng chuyện nói ra rồi, nhị đệ cho dù bất mãn, nhưng ngày tháng trôi qua, có lẽ ân oán cũng sẽ trôi theo mây khói.

    "À, đại ca, mời!"

    Triệu Quang Nghĩa miễn cưỡng nâng chén lên, hơi tỏ ý với Triệu Khuông Dận, ngẩng đầu uống cạn.

    "Nhị đệ..."

    Triệu Khuông Dận trầm ngâm nói: "Từ lúc từ Lạc Dương về, huynh đệ ta đây là lần đầu tiên đơn độc ẩm yến."

    "Đúng vậy."

    Triệu Quang Nghĩa cười khổ, nói: "Từ lúc từ Lạc Dương về, đại ca ngày đêm bận rộn quốc sự, huynh đệ làm sao dám tới làm phiền?"

    Triệu Khuông Dận trầm mặt một lát, đứng dậy, từ trên long thư án lấy một ngọn đèn, quay về ngồi lên bàn tiệc, đặt đèn ở trước mắt, ánh đèn chiếu sáng gương mặt vuông vắn rất giống nhau của hai huynh đệ.

    Ánh mắt của Triệu Quang Nghĩa có chút lấp lánh, lập tức né tránh ánh mắt của Triệu Khuông Dận.

    Triệu Khuông Dận ánh mắt ngưng trọng, hỏi: "Nhị đệ, đệ sao vậy?"

    Triệu Quang Nghĩa cúi đầu nói: "Không sao cả, chỉ là... rất lâu rồi không cùng ẩm tửu với đại ca, hôm nay ngồi đây, không ngờ lại có chút không tự nhiên."

    Nói xong, hắn rụt bàn tay đang hơi run run của mình vào trong tay áo.

    Triệu Khuông Dận mỉm cười, nâng chén lên nhấp, sau đó đặt chén rượu xuống rồi vuốt râu than: "Nhị đệ, chỗ này không có người ngoài, hai huynh đệ chúng ta có khúc mắc gì, thì cứ nói đi đừng ngại.

    Từ thời Đường mạt tới nay, một quốc gia hưng thịnh, một quốc gia diệt vong, lập một vua, diệt một vua, nhấp nhô lên xuống, cứ giống như trò đùa.

    Nếu không thể tiếp nhận sự giáo huấn của tiền nhân, đại ca cũng chẳng qua là một trong những đế vương hưng vong trong chốc lát mà thôi.

    Tống quốc ta cũng chẳng qua là chư hầu một phương không đáng được nhắc đến trong sử sách.

    Vi huynh tính toán mọi cách mới có được thành quả ngày hôm nay, thiên hạ ổn định, bốn biển bình yên.

    Nhưng nếu muốn ổn định và hòa bình lâu dài, thì phải có một quy củ, xác lập hoàng trữ kế thừa, chính là sự căn bản để triều đình được lâu dài."

    Ông ta vỗ đùi mình, nói: "Nhị đệ, bảo tọa này, ai mà không muốn ngồi chứ?

    Nhưng cuối cùng người có thể ngồi lên cũng chỉ có một mà thôi.

    Tâm ý của đệ, vi huynh không hẳn không biết, nhưng hôm nay vi huynh phá lệ truyền ngôi vua cho ngươi, ngày sau giữa huynh đệ, chú cháu, liệu vẫn có người làm theo lệ này hay không?

    Liệu có người vì thế mà khiến huynh đệ hoàng thất tàn sát lẫn nhau, hậu hoạn vô thường hay không?"

    Triệu Quang Nghĩa lo sợ nói: "Đại ca, huynh đệ không hề có ý tranh giành bảo tọa, đại ca..."

    Triệu Khuông Dận giơ tay lên ngắt lời hắn, kích động nói: "Nhị đệ, huynh đệ chúng ta, hôm này thẳng thắn nói ra ý kiến của mình, được không?"

    Triệu Quang Nghĩa hơi ngây người, nói: "Được!"

    Triệu Khuông Dận cầm chén lên uống cạn, ánh mắt của Triệu Quang Nghĩa ở đối diện không khỏi hơi lấp lánh, có chút khẩn trương giơ chén lên, cũng một hơi uống cạn.

    Triệu Khuông Dận trầm giọng nói: "Từ cổ chí kim, cách lập trữ luôn luôn không bao giờ thập toàn thập mỹ, duy có chọn người thích hợp lâu dài làm lựa chọn.

    Thương vương triều huynh chết đệ lên, từ đó về sau đời đời huynh đệ tranh giành, dẫn tới loạn chín đời, cuối cùng là mất nước.

    Nhà Chu giành được thiên hạ, châm biếm nguyên nhân triều Thương bị diệt vong là Ân Trụ hoang dâm, không có chữ tín.

    Chu công lấy cái này làm gương, lập đích không lập trưởng, lập trưởng không lập hiền.

    Từ đó mới có tông pháp, lễ pháp, cương kỷ thiên hạ, tiếp nhận đạo đức trên dưới, từ đó về sau, để con nối tiếp đế vị là chế định mà trăm vua không đổi.

    Kỳ thực Chu công cũng được, đại ca của đệ cũng được, có ai mà không biết rằng lập hiền hơn hẳn lập đích, nhưng... duy có chế định truyền cho con, có sự phân biệt giữa đích và thứ mới có thể dập tắt được ham muốn của người thiên hạ.

    Không lập con trưởng thì khó mà tránh khỏi khiến thiên hạ tranh giành nhau.

    Hơn nữa có tài đức và không có tài đức, khó mà phân rõ được, đệ cho rằng hắn có tài đức, người khác chắc gì đã cho rằng hắn có tài đức, lại có kẻ giỏi dối trá, lúc chưa lên bảo tọa thì nhìn thấy là một nhân tài, sau khi đăng cơ cũng chẳng qua là như vậy, không thể trước sau đều vẹn toàn được, đây không phải là vấn đề mà lập hiền có thể giải quyết được.

    Nếu áp dụng kế sách lập hiền không lập đích, nhưng phàm là kẻ muốn tranh vị, ai chịu nói rằng mình không phải là kẻ hiền?Kẻ dùng soán nghịch chiến loạn để đoạt vị, tất nhiên có kẻ hiền, nhưng kẻ hiền đúng là có thật, nhưng hôn quân bạo tàn thì lại không thiếu, phải không?

    Lấy nam triều Tiêu Diễn mà nói, cùng với loạn Hầu Cảnh, trong hàng con cháu của Lương Vũ Đế Tiêu Diễn, không biết có bao nhiêu kẻ tự cho rằng mình xứng đáng với ngôi vị hoàng đế, thực ra chỉ là bọn hoàng khố tử đệ giá áo túi cơm, ai ai cũng cầm binh tự giữ mình, thấy chết không cứu, tàn sát lẫn nhau.

    Kết quả là người thân thì đau mà kẻ thù thì vui, bị bắc nhân chê cười là đồ khỉ.

    Gia quốc thiên hạ, gia quốc thiên hạ, chỉ cần một ngày vẫn là gia quốc thiên hạ, vậy thì lập đích không lập trưởng, lập trưởng không lập hiền chính là sự lựa chọn duy nhất.

    Mặc dù nó cũng không phải là kế sách vạn toàn, nhưng là thủ đoạn tốt nhất để bảo chứng gia quốc thiên hạ có thể tiếp tục tồn tại.

    Lựa chọn lập trữ, càng đơn giản rõ ràng thì càng tốt, một khi rối ren phức tạp, sẽ có tình trạng mượn cớ xuất quân, chiến loạn không ngừng, vì đế vị mà tranh chấp không thôi, lệ này nếu bị thay đổi, bách tính ắt sẽ không có một khắc được yên bình.

    Dùng cách lập tử lập đích, chính là làm lợi cho thiên hạ hậu thế..."

    Nói tới đây, Triệu Khuông Dận cảm thương nói: "Nhị đệ, ngươi theo đại ca nhiều năm, lại quản lý Khai Phong mười năm, tài năng của ngươi, Đức Chiêu làm sao sánh bằng, đại ca trong lòng hiểu rõ.

    Nhưng cho dù bỏ đi tư tâm, nếu như không phải là vạn bất đắc dĩ, đại ca cũng không thể chọn ngươi làm trữ.

    Hiện giờ thiên hạ đã thái bình, đại ca nhiều năm hao tổn tâm huyết, vứt bỏ ảnh hưởng chính trị thời Đường, không để phiên trấn địa phương tự cai quản, chỉ cần không nổi nội loạn, Triệu gia ta thế nào cũng ngồi yên ổn nắm giang sơn hai ba trăm năm.

    Nhưng chư vương họ Triệu vì đế vị mà tàn sát lẫn nhau, không quá hai chục năm, thiên hạ sẽ đổi chủ.

    Đại ca chính là lo lắng về chuyện này cho nên mới lựa chọn như vậy."

    Hắn rót đầy một chén rượu cho Triệu Quang Nghĩa, lại rót cho mình một chút, cầm chén nói: "Nhị đệ, hôm nay đại ca thật tâm giãi bày, hi vọng nhị đệ có thể minh bạch sự khổ tâm của đại ca.

    Ta và đệ huynh đệ đồng tâm, cùng giữ gìn giang sơn Triệu Tống.

    Nhị đệ nếu hiểu rõ sự khổ tâm của đại ca, tiếp nhận sự lựa chọn của đại ca, vậy thì xin hãy uống hết chén này."

    Triệu Quang Nghĩa hơi do dự, sau đó chậm rãi đưa hai tay ra, cầm lấy chén rượu.

    Trong mắt Triệu Khuông Dận lộ ra vẻ vui mừng, giơ chén về phía hắn, nói: "Cạn!"

    Nói xong liền ngẩng đầu lên uống cạn.

    Triệu Quang Nghĩa lại vẫn chưa uống, chỉ nhìn chằm chằm vào Triệu Khuông Dận, Triệu Khuông Dận nhíu mày, kinh ngạc nói: "Nhị đệ, đệ...?"

    Sắc mặt của Triệu Quang Nghĩa trầm xuống, nói: "Đại ca, huynh đệ còn có một việc, muốn ở ngay trước mặt đại ca hỏi cho minh bạch, khúc mắc này một khi chưa giải, huynh đệ giống như mang gạch trên lưng, như nghẹn trong cổ, chén rượu này, bất kể là như thế nào cũng không thể nuốt xuống được."

    Triệu Khuông Dận nghe vận liền giãn mặt, cười nói: "Nhị đệ cứ nói đi, đại ca sẽ tri vô bất ngôn."

    Triệu Quang Nghĩa hơi rướn người về phía trước, trầm giọng hỏi: "Đại ca, đại ca ruột của ta, nếu huynh nhân chí nghĩa tận như vậy với huynh đệ, không biết...

    Thích khách ở Lạc Dương ngày đó... tại sao lại có?"

    Trên mặt hắn không khỏi lộ ra nụ cười nhạt, dưới ánh đèn, nụ cười đó hơi có chút co quắp, lộ ra vẻ dữ tợn.

    Dương Hạo nhìn thấy sắc trời đã tối, tia mặt trời cuối cùng đã sắp biến mất, liền đặt chén trà xuống, đứng dậy nói: "Mộ Dung tiên sinh, xem ra thiên tuế nhất thời sẽ không về phủ rồi, Dương mỗ về trước vậy, ngày mai sau khi từ quan, lại tới bái kiến thiên tuế."

    Mộ Dung Cầu Túy đứng dậy cười nói: "Như vậy cũng được, vậy lão hủ xin được tiễn Dương đại nhân."

    Mộ Dung Cầu Túy đưa Dương Hạo ra khỏi Thanh Tâm lâu, tới thẳng trước nha môn.

    Dương Hạo không dám lộ ra thần sắc nóng vội, lê cái chân què khập khiễng rời khỏi Nam Nha, chắp tay cáo từ với Mộ Dung Cầu Túy, đợi hắn lên ngựa rồi, chậm rãi giật cương ngã phóng đi, vòng ra khỏi thị tuyến của Mộ Dung Cầu Túy mới đánh ngựa, hối hả phi đi.

    Mộ Dung Cầu Túy vuốt râu, thở phào một hơi, dõi mắt nhìn về phía trời cao ảm đạm, lẩm bẩm: "Lúc này, chắc đã động thủ rồi đây."

    Lão lại nhìn về phía Lạc Dương ở xa xa, lẩm bẩm: "Tướng công, ngài đối với Mộ Dung có ơn chi ngộ, phần nhân tình này, Mộ Dung sẽ nhớ kỹ trong lòng.

    Nhưng Mộ Dung già rồi, cho dù tướng công trở lại tướng vị, Mộ Dung cũng khó mà có cơ hội xuất đầu nữa.

    Nhưng... nhưng hiện giờ lại khác rồi, công theo rồng, công theo rồng....

    Ân tướng, Mộ Dung xin lỗi ngài..."

    Dương Hạo rẽ tới góc tường Nam Nha liền giục ngựa phóng thẳng tới ngự nhai.

    Người đi lại trên đường như mắc cửi, Dương Hạo không đi được nhanh, kiên nhẫn lắm mới tới được ngự nhai, liền phóng nhanh về phía ngọ môn.

    Hắn nhớ thủ quân ngọ môn mặt mũi lạ lẫm, trong đó còn có một người tựa hồ như xuất thân từ Nam Nha, do đó không dám tới gần, chỉ lòng vòng ở xung quanh.

    Nhìn thấy ở phía bên trái sư tử đá dựng một cỗ kiệu lớn, Dương Hạo liền chậm rãi đi tới, kéo cương ngự hỏi: "Hay cho một cỗ kiệu lớn, đây là vị tướng công nào vẫn còn làm việc ở trong cung vậy?"

    Một kiệu phu đang ngồi trên đất, lười biếng liếc một cái về phía hắn, thấy một con ngựa đen trong bóng tối, trên ngựa là một văn sĩ áo xanh, sắc trời đã tối mờ, cũng không nhìn rõ tướng mạo, liền xua xua tay, nói: "Đi đi đi, tế tướng ngồi được kiệu lớn này ư?

    Đây là kiệu của Tấn vương thiên tuế đó."

    "A, thì ra là vậy, đắc tọi, đắc tội."

    Dương Hạo xin lỗi một tiếng rồi phóng ngựa bỏ đi.

    Dương Hạo đi tắt qua đường nhỏ rồi rẽ trái rẽ phải, càng đi càng nhanh, khi tới Kim Lương kiều ở thành tây, trên trời đã có một vầng trăng nhô lên.

    Dương Hạo đột nhiên kéo cương ngựa, cúi đầu nhìn trăng sáng lay động theo mặt nước đang lăn tăn, trầm ngâm suy nghĩ.

    "Đi, lập tức đi thôi, ta không phải sớm đã quyết định, chờ Triệu Quang Nghĩa hành động là ta liền lập tức ly khai sao?

    Còn do dự cái gì nữa?"

    Hắn giục ngựa vòng một vòng trên đầu cầu, khiến cho mấy người đi đường mắng to: "Sắc trời đã tối còn phóng ngựa trong thành, kiện ngươi lên quan cho ăn ba mươi hèo bây giờ..."

    Dương Hạo cũng không thèm để ý, trong lòng đang đấu tranh dữ đội, giữ tiền trình an nguy của mình và sự kính trọng ái hộ của hắn đối với đối thủ Triệu Khuông Dận trên một loại ý nghĩ nào đó, khó khăn đưa ra lựa chọn.

    "Lý trí một chút đi nào, cho dù ta quay lại, thì có tác dụng gì?

    Nếu Triệu Quang Nghĩa vẫn chưa động thủ, một chút đầu mối này của ta liệu có thể coi là chứng cứ để hướng tới hoàng đế mà tố cáo huynh đệ ruột của ông ấy không?

    E rằng... e rằng ta ngay cả cửa cung còn chưa tiến vào được thì đã bị thị vệ ở cửa cung ngăn lại rồi.

    Kẻ không có đạo đức, chuyện đi cướp vợ người ta; ở Giang châu đồ sát cả thành, giết người vô số, thiên hạ thái bình lâu rồi, nhưng vẫn cứng ngắc không thay đổi, chống cự ở bên trong.

    Bắc phạt thất bại, vứt bỏ mấy chục vạn đại quân mặc cho người ta tàn sát, từ đó bỏ luôn chí giành lại U Yên.

    Hắn làm hoàng thượng, liệu có làm tốt thơn Triệu Khuông Dận được không?

    Ta có thể cải biến tây bắc, nhưng liệu có thể thay đổi được Trung Nguyên không?

    Nếu nhất định phải có một đối thủ, ta thà lừa chọn dạng nhất đại hùng chủ như Triệu Khuông Dận còn hơn.

    Nhưng.. hiện tại tới còn kịp không?"

    Dương Hạo ngẩng mặt lên trời, dưới trời chỉ có một vầng trăng, sáng trong như ngọc, ánh sáng xanh hắt xuống, chiếu lên mắt hắn.

    Dương Hạo hít sâu một hơi đột nhiên thúc mạnh bụng ngựa, kiện mã ngẩng đầu lên trời hí dài một tiếng rồi tung vó lao về hướng trong thành...

    Chương 397: Trộm trời

    Trong điện Vạn Tuế, rượu tàn thịt lạnh, đèn đuốc chập chờn.

    Triệu Khuông Dận ôm bụng dưới, hơi thở mong manh, ánh mặt phẫn nội nhìn huynh đệ cùng một mẹ của mình, sắc mặt lộ ra vẻ vàng vọt kỳ dị.

    Triệu Quang Nghĩa khuôn mặt co quắp, mặc dù hắn muốn cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng thủy chung khó mà che giấu được vẻ mặt khẩn trương và sợ hãi, mặc dù đại ca của hắn đã tới nước này, ngay cả khí lực bò dậy cũng không có, nhưng hắn vẫn không dám tới gần một bước.

    Nếu không có đại ca của hắn, Triệu Quang Nghĩa ngày hôm nay có thể vẫn phải sống trong Lạc Dương giáp mã doanh, trong quan phủ chỉ có một chức vị tiểu lại, sống nốt quãng đời còn lại như vậy.

    Tất cả những gì hắn có lúc này đều là đại ca của hắn truyền cho, sự uy nghiêm của Triệu Khuông Dận đã ăn sâu vào trong xương cốt của hắn, chỉ cần còn một hơi thở, sự kính úy của hắn đối với huynh trưởng thủy chung vẫn còn.

    Đây chính là chuyện khiến hắn thấy ảo não nhất, cho dù hắn cảm thấy mình anh minh ngút trời, nhưng chỉ cần nhìn thấy Triệu Khuông Dận, hắn lại bất giác nhớ ra, ở trước mặt hắn còn có một người, chỉ cần còn sống một ngày, sẽ vĩnh viễn đứng trên đầu hắn.

    Hắn chỉ có thể dùng giọng nói độc ác để che giấu sự ảo não và sợ hãi của mình, ngang ngược gầm lên: "Đại ca, cho dù huynh không có ý giết ta, nhưng chuyện ngày hôm nay, huynh đệ ta cũng tuyệt không hối hận."

    Hắn nắm chặt song quyền, phẫn nộ nói: "Ta cũng muốn huynh nhường đệ kính, làm một đệ đệ ngoan, nhưng ta càng muốn được làm một hoàng đế tốt, được ca tụng vạn thế.

    Thiên hạ này là ta và đại ca cùng nhau giành được, bằng vào gì mà phải truyền cho nhi tử của huynh, để con cháu của huynh đời đời làm cửu ngũ chí tôn, còn ta và cháu chắt của ta lại phải xưng thần với cháu chắt của huynh?"

    Triệu Khuông Dận lẩm bẩm: "Huynh đệ chúng ta... cùng nhau đánh hạ giang sơn."

    "Không sai!"

    Triệu Quang Nghĩa phất mạnh tay, kích động đến nỗi mặt đỏ bừng: "Đại ca, huynh biết lúc đó là ai ngụy tạo quân tình, nói rằng Khiết Đan xuất binh phạt biên cảnh Chu quốc ta, mới khiến đại ca huynh lĩnh binh xuất chinh được không?

    Là ta!

    Là Triệu Quang Nghĩa ta!

    Huynh biết lúc đó là ai âm thầm thương nhị với bọn Triệu Phổ, Cao Hoài Đức, Thạch Thủ Tín, Vương Thẩm Diễm ở Trần Kiều khoác hoàng bào lên người huynh, đưa huynh lên làm hoàng đế không?

    Vẫn là ta, là Triệu Quang Nghĩa ta!"

    Triệu Khuông Dận trợn trừng mắt, nhìn về phía huynh đệ của của mình giống như là chưa từng quen biết, cho dù tự tai nghe hắn nói ra, ông ta vẫn không dám tin nhị đệ năm đó mới gần hai mươi tuổi, một mực vâng vâng dạ dạ ở bên cạnh mình lại có tâm cơ và thủ đoạn như vậy.

    Ánh mắt của Triệu Quang Nghĩa có chút trở nên điên cuồng, miệng run rẩy, nói: "Là ta, đều là ta làm.

    Đại ca huynh tuy có một thân bản sự, lập được nhiều chiến công hiển hách, có được sự ủng hộ của đại tướng các lộ, nhưng nếu không phải là ta, huynh có thể trở thành khai quốc chi quân hay không?

    Thế Tông mất sớm, cô nhi quả mẫu nắm triều đình, Phù thái hậu là hạng nữ lưu, hoàng đế thì là một thằng nhãi bảy tuổi, có thể nắm vững được giang sơn hay không?

    Huynh bị ngốc à?

    Thứ chỉ trở tay là có được, huynh không đi tranh, huynh mà không tranh, sớm muộn gì nó cũng rơi vào tay người khác."

    Triệu Quang Nghĩa lớn gan hơn một chút, bước gần thêm hai bước, gầm khẽ: "Thạch Thủ Tín, tiết điện sứ kiêm điện tiền đô chỉ huy sứ, Trương Lệnh Phong, tiết độ sứ kiêm thị vệ bộ quân đô chỉ huy sứ, chức vị đều tương đương với huynh; Cao Hoài Đức, tiết độ sứ kiêm điện tiền đông tây ban đô chỉ huy sứ, còn có Triệu Ngạn Huy, binh quyền và chức vị của bọn họ đều hơn huynh.

    Ngoài ra còn có Trương Quang Hoàn, Vương Thẩm Diễm, Hàn Trọng Thải, Lý Kế Huân, Vương Ngạn Thăng, có ai mà không phải là kẻ tay nắm trọng binh, tài cao khí ngạo?

    Chỉ có huynh, chỉ có chiến công và uy vọng trọng quân của huynh mới có thể áp chế được họ, nhưng nếu huynh không làm hoàng đế, còn làm trở ngại tiến trình của họ, huynh biết bọn họ liệu có coi huynh là một vật cản phải một cước đá bay hay không?

    Trong loạn thế, một anh minh chi chủ đều chưa chắc đã có thể cầm chắc được bảo tọa của mình, huống chi là một thằng nhóc mới bảy tuổi?

    Ai chịu bán mạng cho hắn chứ, nếu không phải là ta thương nghị với chư vị tướng quân, nâng đỡ huynh lên đăng cơ tọa điện, ngồi lên giang sơn, liệu có Triệu quan gia của ngày hôm nay không?

    Huynh sớm đã bị người ta thay thế, biến thành một đống xương khô từ lâu rồi!"

    Triệu Quang Nghĩa nắm chặt quyền đầu, từng bước tiến lại gần, hung hăng nói: "Rõ ràng người được lợi là huynh, nhưng huynh lại cứ làm ra bộ dạng canh cánh trong lòng, oán hận người bên cạnh bắt huynh phải gánh nỗi oan to lớn này.

    Đó là hoàng đế mà!

    Đó là cửu ngũ chí tôn mà!

    Vì thế, cho dù bị người thiên hạ thóa mạ thì tính là gì chứ?

    Ta, ta mới là đệ nhất khai quốc công thần của Đại Tống, nhưng công lao này của ta lại chẳng được nhắt tới.

    Hiện tại huynh biết rồi chứ?

    Nếu như không có ta thì không có Triệu quan gia huynh, không có một Đại Tống nhất thống Trung Nguyên!

    Thiên hạ này vốn nên thuộc về ta!

    Bằng vào gì mà phải truyền cho nhi tử của huynh?"

    Triệu Khuông Dận cười thảm: "Đã như vậy, ngươi sao không nói thẳng ra, ta liền nhường cho ngươi làm hoàng đế.

    Vậy thì sao chứ?"

    Triệu Quang Nghĩa vẻ mặt cứng đờ, không nói gì cả.

    Triệu Khuông Dận thở hổn hển, trong mắt lộ ra ý vị giễu cợt: "Bởi vì ngươi biết ngươi không được, có phải không?

    Bởi vì chỉ có ta mới có thể áp chế được những kiêu tướng tay nắm trọng binh, kiêu ngạo bất tuân đó, còn ngươi thì không được.

    Trăm phương ngàn kế của ngươi, thủy chung cũng chỉ là vì bản thân ngươi, cái mà ngươi cho ta, lại không phải là thứ mà ta muốn, đại ca ta đây vì sao phải cảm kích ngươi?"

    Ông ta mắt lệ chứa chan, nói khẽ: "Nhị đệ, bảo tọa hoàng đế thật là quan trọng như vậy ư?

    Quan trọng tới mức phải vứt bỏ cả tình thân?

    Ngươi dùng độc giết chết anh ruột, đoạt bảo tọa đế vương lạnh căm đó.

    Người thiên hạ sẽ phục ngươi ư?

    Thủ đoạn này, người độc ác như thế này, có thể trở thành bá chủ một phương ư?"

    "Vì sao lại không thể?"

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh, kích động đến nỗi cả người run rẩy: "Ta có thể quản lý Khai Phong đâu ra đấy, lại có thể quản lý Đại Tống giống như mặt trời giữa trưa, giết huynh soán vị thì sao?

    Dương Quảng giết huynh giết cha, tất nhiên là hôn quân vong quốc, nhưng Dương Kiên, Lý Thế Dân thì sao?

    Dương Kiên chính là đoạt hoàng vị của ngoại tôn tám tuổi; Lý Thế Dân thì càng tâm ngoan thủ lạt hơn, bố trí ám sát huynh đệ ruột thịt.

    Năm đứa con của Lý Kiến Thành, năm đứa con của Lý Nguyên Cát, đứa lớn mới chỉ hơn chục tuổi, đứa nhỏ còn đang bú sữa, toàn bộ đều bị hắn giết hết, ngay cả em dâu của Tề Vương phi trẻ tuổi xinh đẹp cũng bị hắn chiếm làm của riêng.

    Hắn thậm chí còn thay đổi sử thư, nói thái tử Lý Kiến Thành và Tề vương Lý Nguyên Cát là gian trá vô năng. vậy thì sao chứ?

    Hắn là một đại minh quân, thập cổ đế vương."

    Hắn chậm rãi bước tới trước mặt Triệu Khuông Dận, hơi cúi người xuống, da mặt không khống chế được mà run rẩy, nói khẽ: "Nếu lúc đó ở trạm dịch Trần kiền, huynh kiên trì muốn làm một người tốt, làm một trung thần, vậy thì sẽ thế nào?

    Sẽ có huynh của ngày hôm nay không?

    Không đâu, huynh hoặc là bị Phù thái hậu giết chết, hoặc là bị chư tướng cùng đường giết chết, làm gì có được Đại Tống khai quốc chi chủ ngày hôm nay?

    Đại ca, người đại gian đại ác chắc gì đã không thể trở thành một hoàng đế tốt, mà một người tốt, chắc gì đã có thể làm được một hoàng đế tốt, làm một người tốt và làm một hoàng đế tốt, đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.

    Vì sao huynh sắp chết rồi mà vẫn chưa chịu hiểu vậy?"

    Thân hình của Triệu Khuông Dận run lên, đột nhiên dồn hết sức lực còn lại, nắm lấy áo bào của Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa sợ đến nỗi cả người run bắn lên, rụt người lại muốn nhảy ra, nhưng đột nhiên hóa thành chân tay cứng đờ, ngay cả sức để nhảy ra cũng không có.

    Triệu Khuông Dận nằm ở đó, mặt ở ngay gần chân hắn, chỉ cần giơ chân lên là có thể đá trúng, nhưng hắn không có gan này, sợ đến nỗi run giọng nói: "Buông ra, huynh buông ra."

    Triệu Khuông Dận nắm chặt lấy áo bào của hắn, thấp giọng mà có lực, nói: "Đối xử thật tốt với vợ, con của ta!

    Ngươi phải... phải đối xử... tốt với vợ con ta."

    Triệu Quang Nghĩa vội vàng thoát thân, nói: "Cái mà ta muốn chỉ là hoàng vị, có thể làm gì với họ chứ.

    Ta...

    đáp ứng."

    Triệu Khuông Dận vẫn nhìn chằm chằm vào hắn, Triệu Quang Nghĩa bị nhìn cho tim lạnh buốt, không dám phản kháng, thế là vội vàng giơ ba ngón tay lên, hướng lên trời mà thề: "Ta đáp ứng huynh, nhất định sẽ đối đãi tốt với vợ con của huynh, nếu trái lời thề sẽ phải chết nơi hoang dã, thân nằm trong bụng dã thú!"

    Triệu Khuông Dận mắt nhìn chằm chằm vào hắn, nói với giọng gắng gượng nhưng rõ ràng: "Tốt, ta nhớ lời hứa của ngươi, ngươi nếu làm trái lời thề, ta dù làm quỷ cũng tuyệt không bỏ qua cho ngươi!"

    Triệu Quang Nghĩa miễn cưỡng mỉm cười, nói: "Vua không nói chơi!"

    Trong lúc nói, hắn vô thức ưỡn ngực lên, lúc này hắn mới ý thức được, hắn đã không còn phải sợ đại ca nữa, càng không cần phải cúi người trước mặt ông ta, đại ca sắp chết rồi, hắn mới là chủ nhân sau này của Trung Nguyên.

    "Tốt!

    Tốt!

    Tốt!"

    Triệu Khuông Dận thở dài, ngẩng mặt nằm trên đất, si ngốc nhìn trần nhà, lẩm bẩm: Ngày trước xách một cây côn, lang bạt thiên hạ, ta không hề chết.

    Đầu nhập quân ngũ, bách chiến sa trường, ta không hề chết.

    Thực không ngờ, giờ đã là hoàng đế, lại bị nhị đệ giết chết!"

    Mắt ông ta ứa lệ, gào lên thảm thiết: "Thực sự không ngờ, giờ đã là hoàng đế lại bị nhị đệ giết chết!"

    Tiếng rống phẫn nộ này dọa cho Triệu Quang Nghĩa mặt trắng bệch, liên tiếp lui ra sau, không ngờ còn đập cả người vào bàn rượu.

    Con anh vũ đang bám lên góc vuông trên trần nhà mà ngủ cũng bị tiếng rống này làm cho tỉnh dậy, may mà chim khi ngủ toàn thân thả lỏng, trọng lượng tất nhiên trầm xuống làm căng cơ bắp phần chân, hai móng nắm chặt, cho nên mới không bị rơi xuống.

    Đại khái là vẫn còn mơ màng, hoặc là chán ghét tửu khí khắp phòng, con anh vũ rũ rũ lông, giương cánh bay ra ngoài.

    Triệu Quang Nghĩa đang hoảng hốt không thôi hoàn toàn tậm trung sự chú ý lên người Triệu Khuông Dận, chỉ sợ ông bật dậy đả thương người, không ngờ lại không hề phát giác ra con anh vũ.

    Nhưng Triệu Khuông Dận không hề nhảy dậy, sau tiếng rống này, hai mắt ông ta trợn tròn, không ngờ đã tuyệt khí rồi.

    Triệu Quang Nghĩa khẩn trương nhìn ông ta, mắt không chớp lấy một cái, một lúc sau hai chân mới nhũn ra, ngột bệt xuống giữa đống bát đĩa, run giọng nói: "Cái mà ta cho huynh, huynh không cần.

    Cái mà huynh cho ta, ta cũng không cần, huynh không cho ta cái ta cần, vậy thì huynh đệ chỉ đành tự mình lấy vậy.

    Thiên hạ huynh đã ngồi rồi, cửu ngũ chí tôn huynh cũng làm rồi, huynh còn có gì mà không hài lòng nữa.

    Huynh... huynh cứ an tâm mà đi đi, từ nay về sao, cái gì nên là của ta sẽ thuộc về ta."

    Gió đêm vi vút, khi Dương Hạo quay về tới Ngự nhai thì cả người đã đẫm mồ hôi.

    Phía trước là hoàng cung nguy nga của Đại Tống, Dương Hạo đột nhiên kéo cương ngựa đứng ở đó.

    Lúc này hắn đột nhiên nhớ tới một vấn đề vô cùng quan trọng: Làm thế nào để thông tri cho Triệu Khuông Dận?

    Xông vào cung?

    Xông vào được không?

    Cho dù không bị người ta lập tức chém thành thịt băm, nếu như Triệu Khuông Dận chưa chết, vậy thì để có cái ăn nói với hoàng đế và văn võ toàn triều, Dương Hạo hắn cũng chỉ có chết.

    Nếu Triệu Khuông Dận đã chết rồi, vậy thì lần này chẳng phải là tự chui vào miệng cọp sao?

    Còn có thể ssót mà trở ra hay không?

    Có thể tìm ai?

    Có thể đi tìm ai?

    Dương Hạo khẩn trương suy nghĩ, Ngụy vương Triệu Đức Chiêu vốn là nhân tuyển tốt nhất, đáng tiếc hắn hiện giờ đang lĩnh binh ở bên ngoài.

    Triệu Quang Mỹ?

    Trước giờ mình không có quan hệ với hắn, hắn liệu có tin lời mình nói hay không?

    Hơn nữa, hắn hiện giờ không có quan chức gì, làm sao mà ngăn cản được Triệu Quang Nghĩa?

    Còn có ai nữa?

    Dương Hạo gấp đến nỗi đầu đầy mồ hôi, đột nhiên nhớ tới người duy nhất có tiếng nói trong triều đình mà hắn quen: La Công Minh.

    Nhưng lão gia hỏa này gian trá như cáo, lão có chịu ra mặt không?

    Đây chính là mạo hiểm mất đầu đó.

    Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Hạo đột nhiên nhớ tới một nhân vậy, thế là liền nghiến răng giục ngựa phóng đi.

    Điện Vạn Tuế, màn trướng chợt vén lên, nội thị đô tri Vương Kế Ân lách ra như u linh, hắn vẫn khiêm ti cúi mình, lặng lẽ ngồi xuống cạnh Triệu Quang Nghĩa, liếc Triệu Khuông Dận mặt vàng như nghệ một cái, rồi khom mình với Triệu Quang Nghĩa đang ngây ngốc ngồi đó, nói nhỏ li ti: "Quan gia."

    Nghe thấy cách xưng hô này, gương mặt trắng bệch của Triệu Quang Nghĩa hồi phục lại vẻ hồng hào, hắn đã tỉnh lại rồi, từ trên đất bò dậy, xốc lại tinh thần rồi mới hổn hển nói: "Đều chuẩn bị xong rồi chứ?"

    Vương Kế Ân cười xiểm nịnh: "Quan gia yên tâm, trên dưới điện Vạn Tuế này, người không liên quan đều sớm đã bị nô tài đuổi ra rồi, những người ở lại đều là người tuyệt đối có thể tin tưởng, còn cửa cung các nơi, nô tỳ cũng đều an bài tốt rồi."

    "Được, được.

    Đây là tiền trình mất đầu, ngươi đối cô...

    à không, đối với trẫm trung tâm cảnh cảnh, trẫm sẽ không bạc đãi ngươi đâu, tất cả cứ theo kế mà hành sự."

    "Tuân lệnh...

    à, nô tì tuân chỉ."

    Vương Kế Ân cười siểm nịnh dạ một tiếng, hai nghĩa tử của hắn lập tức tiến vào, hai tiểu hoàng môn khênh thi thể của Triệu Khuông Dận dậy, đặt lên giường mềm ở phía sau bình phong, lại quét dọn gian phòng, dựng lại bàn rượu lên, bố trí thành bộ dạng như vừa ăn xong.

    Mà Vương Kế Ân thì triệu hồi những nội thị bị hắn đuổi đi về, sau khi tất cả được chuẩn bị thỏa đáng Vương Kế Ân gật đầu với Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa liền cao giọng nói: "Đại ca, huynh đệ say rồi, không uống nữa.

    Thôi... thôi đệ về đây."

    "Ha ha, nhị đệ cứ về đi.. về đi.

    Hôm sau huynh đệ chúng ta lại ẩm yến tiếp."

    Thanh âm này không ngờ lại là thanh âm của Triệu Khuông Dận, người nói là một nghĩa tử của Vương Kế Ân.

    Tiểu nội thị này học được tuyệt kỹ bắt chước giọng nói rất tuyệt diệu, ngữ khí giọng điệu ồm ồm hào phóng y như Triệu Khuông Dận, còn mang thêm mấy phần hàm hồ vì đã ngà ngà say, bắt chước thực sự là giống như đúc.

    Triệu Khuông Dận chân chính thì lúc này nằm trong ngọc cung, thi thể lạnh dần, phía trước có một người, người này đang bắt chước giọng của hắn, nghe mà rợn cả tóc gáy.

    Nến đỏ đã cháy hết một nửa hắt bóng của bọn họ lên tường, càng lộ ra vẻ đáng sợ u linh như quỷ hồn, nhưng mấy người ở trong cuộc thì rõ ràng là không có cảm giác này.

    Triệu Quang Nghĩa diễn kịch xong, liền nhìn xoáy vào Vương Kế Ân một cái, sau đó xoay người bước ra cửa, vừa ra khỏi cửa điện, chân liền lảo đảo, mắt lờ đờ, hai tiểu nội thị vội vang bước lên đỡ.

    "Người đâu, mang tỉnh tửu thang tới, hầu hạ trẫm trẫm đi ngủ!"

    Khi Triệu Quang Nghĩa lảo đảo bước ra khỏi tẩm cung, trong cung lại truyền ra thanh âm hào phóng của Triệu Khuông Dận, sau đó trong trướng vang lên tiếng ngáy như sấm, cung nữ, thái giám thị hầu ở bên ngoài đều nghe rõ mồn một.

    "Vị tráng sĩ này, ngươi muốn gì?"

    Lô Đa Tốn từ trong mộng tỉnh lại, chỉ thấy trong buồng đã sáng đèn, phía trước có một người áo đen che mặt đang đứng, tay cầm kiếm, không khỏi vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi.

    Có điều hắn dẫu sao cũng làm quan nhiều năm, vẫn cố giữ được bình tĩnh, vội vàng đẩy nàng thiếp đang ôm ở trong lòng ra, cố gắng trấn tĩnh ngồi dậy.

    "Đứng lên, lập tức mặc y phục vào.

    Ngươi, cút ra xa một chút!"

    Lô Đa Tốn biến sắc, trầm giọng nói: "Tráng sĩ nếu muốn tiền tài thì cứ mặc sức mà lấy, nếu là tới ám sát đại thần triều đình, ngươi chắc cũng biết, thiên hạ tuy lớn, nhưng không có chỗ cho ngươi dung thân đâu."

    Người dạ hành bật cười một tiếng quái dị, mắt sáng lấp lánh, quát khẽ: "Bản nhân không phải là cần tiền, cũng không cần sắc, mà là tới để đảm bảo tiền trình của ngươi, đảm bảo tiền trình của Đại Tống."

    "Cái gì?"

    Lô Đa Tốn vừa kinh ngạc lại vừa nghi hoặc, hỏi: "Tiền... tiền trình gì?"

    Triệu Quang Nghĩa quay về phủ, bọn thân tín Tống Kỳ, Cổ Diễm, Trình Vũ, Mộ Dung Cầu Túy, Trình Đức Huyền sớm đã đợi ở Thanh Tâm lâu, vừa thấy Triệu Quang Nghĩa, đám tâm phúc không hẹn mà cùng đứng bật dậy, hai mắt phóng ra ánh sáng khẩn trương nỏng bỏng, nhưng thấy Triệu Quang Nghĩa, nhất thời lại không hỏi ra được nửa chữ.

    Triệu Quang Nghĩa thở hắt ra một hơi, nói: "Đại sự đã thành được một nửa rồi, hiện giờ cứ yên lặng chờ tin lành."

    Tất cả tâm phúc nghe thấy câu này không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, Triệu Quang Nghĩa bước thẳng tới chủ vị rồi ngồi xuống.

    Thấy trước mặt sớm đã có sẵn một bình trà, liền cầm chén lên rót, miệng bình chạm vào chén trà, phát ra tiếng leng keng rất nhỏ, bàn tay đó không ngờ thủy chung vẫn không giữ được ổn định.

    Mọi người đều nhìn nhau, chậm rãi vây lại bên cạnh hắn, Triệu Quang Nghĩa đặt bình trà xuống, cố gắng trấn định lại rồi mỉm cười: "Chuyện đã tới nước này rồi còn khẩn trương làm cái gì.

    Ha ha, các ngươi đều ngồi xuống đi."

    Mọi người dạ một tiếng, mặt miệng đều lộ ra nét cười, chỉ là nét cười đó có chút gượng ép, Mộ Dung Cầu Túy nghĩ một chút rồi đột nhiên nói: "Thiên tuế, tối hôm nay, Đại hồng lư Dương Hạo từng tới phủ bái phỏng."

    Triệu Quang Nghĩa vừa giơ chén lên, nghe thấy vậy không khỏi ngây người, dừng tay lại, nói: "hắn tới làm gì?"

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Dương Hạo nói hắn chân cẳng đi đứng không tiện, quyết ngày mai từ quan, hôm nay đặc biệt tới từ biệt thiên tuế."

    Nói tới đây, hắn mỉm cười, nói tiếp: "Người này đối với thiên tuế thủy chung như gần như xa, không ra sức vì thiên tuế, hiện giờ đã thành tàn phế mới nghĩ tới đến ôm chân thiên tuế, thực sự là đáng cười.

    Lão hủ nói thiên tuế sau khi tan triều đã đi gặp Tống đại nhân của huyện Tuấn Nghi, cùng nhau đi tuần thị đường sông rồi, hắn đợi lâu không chờ được nên đã đi rồi."

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy liền biến sắc trầm giọng nói: "Bản vương đại sự sắp đến, trong lòng thấp thỏm, khó giữ được bình tĩnh, lúc chiều từng tới Như Tuyết phường, đối ẩm nghe đàn với Liễu đại gia để làm hòa hoãn cõi lòng."

    Hắn dừng một lát rồi lại gằn từng chữ: "Bản vương lúc quay về từng chạm mặt với Dương Hạo."

    Mộ Dung Cầu Túy nghe vậy không khỏi ngớ người, lúc sau mới gượng cười, nói: "Thiên tuế sau khi tan triều chưa hề về nhà, cho nên lão hủ tất nhiên không biết được tung tích của thiên tuế.

    Thiên tuế từ đường sông về, thân thể mệt mỏi, liền tới Như Tuyết phường tiêu khiển một phen, lấp liếm như vậy cũng được mà."

    Triệu Quang Nghĩa đột nhiên đứng bật dậy, chắp tay đi đi lại lại trong Thanh Tâm lâu một lúc, đột nhiên dừng bước, quát: "Vũ Tích."

    Trình Đức Huyền bước lên trước, ôm quyền nói: "Có thuộc hạ."

    Triệu Quang Nghĩa nói: "Ngươi lập tức dẫn người tới phủ Dương Hạo, đem cả nhà..."

    Triệu Quang Nghĩa chặt tay xuống, Trình Đức Huyền hiểu ý, gật đầu một cái, quay người bước ra khỏi Thanh Tâm lâu.

    Triệu Quang Nghĩa bước tới cạnh cửa sổ, đẩy cửa ra ngắm trăng.

    Ánh trắng trong sáng như nước, trong lòng hắn lại dậy sóng, lẩm bẩm: "Ngày hôm nay trôi qua chậm quá, mặt trời ngày mai lúc nào mới nhô lên đây?"

    Một cỗ kiệu lớn dọc theo ngự nhai kẽo kẹt tiến về phía ngọ môn, tám kiệu phu không ngừng đổi vai, trong lòng thầm kinh ngạc: Bình thương khiêng dễ dàng lắm mà, Lô tướng công hôm nay sao lại biến thành nặng thế?"

    Trong kiệu, người áo xanh bịt mặt, đương triều tể tướng Lô Đa Tốn và Như phu nhân Nhược Tửu mà hắn sủng ái nhất chen chúc thành một đống.

    Nhược Tửu cô nương bị trói gô như cái bánh tét, miệng thì bị nhét vải, đôi mắt đẹp đang trợn to, kinh hãi nhìn người áo xanh ngồi ở giữa kiệu, trong tay cầm một thanh kiếm sắc sáng quắc, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

    Cánh mũ của mũ quan trên đầu Lô Đa Tốn dài gần bằng vương gia, lúc này chỉ có thể ngồi nghiêng, hắn nhìn người áo xanh ở giữa, hỏi khẽ: "Tráng sĩ, ngươi rốt cuộc là ai vậy?"

    Người áo xanh ồm ồm nói: "Chớ có hỏi nhiều."

    Lô Đa Tốn nuốt bước bọt, lắp bắp nói: "Tráng sĩ, ngươi cầm lợi kiếm, lại che mặt, căn bản không thể tiến vào cung được đâu."

    "Ta căn bản không cần vào cung."

    Người áo xanh cười lạnh: "Ta chỉ muốn bức ngươi vào cung, ngươi vào cung rồi, chung quy cũng phải có một lý do để ăn nói với quan gia, nói rõ rằng ngươi vì sao đang đêm lại vào cung, phải không?

    Không cần lo lắng, ngươi không cần phải gánh trách nhiệm gì cả, chỉ cần đem những lời mà ta đã nói với ngươi nói thẳng lại với hoàng đế, có Như phu nhân ở trong kiệu làm chứng cho ngươi, đủ để chứng minh tất cả đều là xuất phát từ sự bức bách của ta, ngươi có được sự nể trọng của quan gia, quan gia cho dù là kiếm được chứng cứ gì từ người ngươi thì cũng sẽ không trách tội ngươi đâu."

    Lô Đa Tốn vội vàng ừ một tiếng, ánh mắt liên tiếp chớp động, không biết là đang nghĩ cái gì.

    Người áo xanh đó mắt không nhìn nghiêng, nhưng lại rõ tâm tư của hắn như lòng bàn tay, cười lạnh nói: "Ngươi đừng phí công suy nghĩ làm gì, bản nhân kiếm thuật thông thần, ra vào phủ đệ của ngươi như chốn không người, ngươi chắc rõ bản sự của bản nhân rồi.

    Ngươi dám tính kế linh tinh, bản nhân cho dù là ở trước mặt cấm vệ ngọ môn lấy cái đầu trên cổ ngươi cũng dễ như trở bàn tay thôi, không chỉ ngươi phải chết, ả ta cũng phải chết.

    Đôi uyên ương các ngươi không còn được hưởng phú quý nhân gian nữa mà phải tới âm tào địa phủ để tiếp tục ân ái đó."

    Lô Đa Tốn cả người run bắn lên, vội vàng nói: "Không dám, không dám, chuyện này với nước với vua đều chỉ có ích chứ không có hại.

    Vô luận là thật hay giả đều không ngại thử một lần, Lỗ mỗ ăn lộc của vua, nhận ơn sâu của vua, cho dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ, sao lại mang tâm tư khác chứ."

    Tới ngọ môn rồi, cấm vệ đứng canh ngạc nhiên quát một tiếng: "Giờ thượng triều còn lâu mới tới, đây là vị đại nhân nào mà sao lại đêm khuya tới cửa cung?"

    Người áo xanh vung vẩy kiếm trong tay, nói: "Lần này xông vào cung, chuyện thành thì ngươi có công hộ giá, chuyện bại thì là người vì bị thích khách áp nhập cung, nói chung không có hại gì cho ngươi cả, bản nhân có bản lĩnh lấy đầu tướng quân trong trăm vạn quân, cho dù là đứng ở đây, muốn giết ngươi cũng rất dễ dàng, hi vọng ngươi có thể suy nghĩ cho kỹ."

    Lô Đa Tốn nuốt nước bọt, chậm rãi vén một góc rèm kiệu lên, mỹ thiếu Nhược Tửu nép vào góc kiệu, mắt đen lúng liếng nhìn quan nhân của mình, rồi lại nhìn sang tên áo xanh đang ngồi cầm kiếm, lộ ra vẻ mặt vô cùng đáng thương.

    Lô Đa Tốn thò nửa người ra, vô thức ngoái lại nhìn một cái, người áo xanh lật tay, kiếm sắp đã đặt ngang lên cổ ái thiếp của hắn, dọa cho Nhược Tửu sợ đến nỗi co lại thành một khối, trong con mắt to tròn lập tức ứa lệ, Lô Đa Tốn nghiến răng rồi cả người cứng đờ bước ra.

    "Ái chà, là Lô tướng gia à.

    Giờ vẫn là nửa đêm khuya khoắt, ngài hình như thượng triều hơi sớm thì phải?"

    Lô Đa Tốn cố nặn ra một nụ cười, vô thức lại nghiêng đầu nhìn rèm kiệu lặng lẽ phủ kín ở đằng xa, nói: "Bản tướng có quốc sự khẩn muốn bẩm tấu với quan gia."

    "Cái gì?"

    Tên giáo úy gác cửa mặt lộ ra vẻ khó xử: "Tướng gia à, nửa đêm khuya khoắt, cấm cung đã khóa rồi, chưa đến bình minh, không được phép mở.

    Cái này... tướng gia cũng biết mà."

    Lô Đa Tốn cười nhạt một tiếng, nói: "Quy củ là quy củ, quan gia có bao giờ chú ý đến những quy củ chết này đâu?

    Những năm gần đây, quan gia nửa đêm triệu kiến đại thần cũng không phải là một hai lần.

    Triệu tướng công lúc xa thường nhiều lần nửa đêm vào cung, sớm đã có tiền lệ rồi, sao đổi thành bản quan thì lại không được?"

    Giáo úy đó cười gượng, nói: "Lô tướng gia, Triệu tướng gia nhập cung cũng phải có quan gia hạ chỉ tuyên triệu mới được, Lô tướng gia không được triệu mà tới..."

    Lô Đa Tốn nhướn mày, nói: "Bản tướng đã nói rồi, có chuyện vô cùng khẩn cấp nên không thể không tới.

    Ngươi rảnh rỗi ở đây om sòm với bản tướng, cớ sao không vào cung mà hỏi ý của quan gia đi, nếu làm chậm trễ việc của lão phu, ngươi gánh nổi không?"

    Một giáo úy ở bên cạnh âm trầm nói: "Lô tướng gia, có chuyện gấp gì mà phải ngay đêm vào cung thế này?

    Quan gia hiện giờ đã ngủ rồi, bọn ta chỉ là tiểu giáo gữ cửa, kinh nhiễu bệ hạ, không gánh nổi tội đâu."

    Người áo xanh ở trong kiệu vén một góc kiệu lên nhìn tình hình ở ngọ môn, dưới ánh đèn, chỉ thấy tiểu giáo đang nói chuyện chính là người mà hắn thấy có chút quen mặt đó, từng là một thuộc lại làm việc trong Nam Nha.

    Lô Đa Tốn híp mắt lại, trầm giọng hỏi: "Quan gia thức khuya dậy sớm, thường xử lý công vụ cho tới tận đêm khuya, ngươi là một tiểu giáo giữ cửa, làm sao biết được quan gia đã ngủ hay chưa?"

    Giáo úy đó cười hi hi, nói: "Tối nay quan gia giữ Tấn vương thiên tuế lại ở trong cung ẩm yến, quan gia ẩm tửu với huynh đệ, uống say vừa mới ngủ.

    Hiện giờ thiên tuế đã rời đi rồi, quan gia làm gì có chuyện chưa ngủ.

    Lô Đa Tốn biến sắc, thất thanh nói: "Tấn vương thiên tuế đã đi rồi sao?"

    Giáo úy đó nói: "Đi chắc được khoảng một tiếng rồi."

    Dương Hạo ở trong kiệu nghe thấy vậy trong lòng không khỏi trầm xuống.

    Tấn vương đã đi rồi sao?

    Trừ phi là hắn không hạ thủ ngày hôm nay, Sở Chiêu Phụ hoán phòng mới vào, một ban trực ba ngày.

    La Khắc Địch nhanh nhất cũng phải hai ngày mới về, trừ ngày hôm nay, ngày mai cũng là thời cơ thích hợp nhất để động thủ.

    Trời cao phù hộ, chỉ mong hắn vẫn chưa động thủ.

    Lô Đa Tốn nghe nói Tấn vương đã rời đi, trong lòng liền chấn động.

    Chuyện mưu nghịch soán vị mà người áo xanh đó nói, thực sự là nghe mà khiến tim hắn đập thình thịch.

    Thật lòng mà nói, căn bản không muốn chen vào chuyện trong nhà của hoàng thất, hắn đã là vị cực nhân thần (ý nói làm quan tới mức cao nhất( rồi, bất kể là ai đăng cơ làm đế, để ổn định lòng dân xã tắc, tạm thời đều không thể động tới những lão thần như hắn, bằng vào bản lĩnh của hắn, chẳng lẽ không thể giành được lòng tin của tân đế ư?

    Nhưng ý nghĩ xấu xa này chỉ có thể chôn sâu ở trong lòng, không biết là một chuyện, biết rồi mà không làm thì lại là một chuyện khác, cho nên dưới sự bức bách của lợi kiếm, hắn mới ỡm ờ tới đây.

    Hiện giờ nghe nói Tấn vương đã rời khỏi cung, Lô Đa Tốn lập tức nghĩ rằng, nếu hiện tại cường hành xông vào cung, mà quan gia đang ngủ ngon, hắn nói rõ nỗi khổ, quan gia tất nhiên sẽ không trách tội hắn, nhưng cũng sẽ không nhận được lợi ích gì.

    Nếu quan gia thật sự đã băng hà, vậy thì hắn hiện tại tự tiện xông vào cung, người hạ chỉ bảo hắn vào là ai?

    Không vào thì hậu hoạn vô cùng, mà vào thì càng hung hiểm hơn, trừ phi phụ ngịch làm đồng đảng của kẻ soán vị ra, còn không thì kiểu gì cũng mất đầu, cả nhà bị giết, thanh danh một đời trôi theo mây khói.

    Lô Đa Tốn tâm tư chuyển động cực nhanh, trong một lát đã nghĩ ra rõ sự lợi hại trong đây, cân nhắc lợi hại được mất, hắn đột nhiên nắm lấy tên giáo úy mặt cười mà da không cười đứng đối diện với hắn, kéo một cái về phía mình, hai người thoáng chốc đã đổi vị trí cho nhau.

    Tên giáo úy bị hắn túm liền ngây người ra: Hôm nay Lô tướng gia nhã hứng không cận, định ở ngọ môn chơi đánh vật với ta ư?

    Lô Đa Tốn kéo một cái đổi vị trí, rồi rùn người xuống, dùng tên giáo úy che trước người, cao giọng hô: "Trong kiệu có thích khách, trong kiệu có thích khách, chư vị binh sĩ, mau mau bắt lấy hắn!"

    "Thiên tuế, thiên tuế!"

    Trình Đức Huyền thở hổn hển chạy về Nam Nha: "Người của Dương gia đã biến sạch, không thấy một ai cả.

    "Cái gì?"

    Triệu Quang Nghĩa đứng bật dậy.

    Cổ Diễm nhíu mày, nói: "Thiên tuế, đại sự quan trọng, một Dương Hạo thì làm được gì?

    Chuyện này giao cho bọn thuộc hạ đi, lập tức chấp hành kế hoạch thứ hai, khống chế chính thành!"

    "Được!"

    Triệu Quang Nghĩa nghiến răng cười gằn: "Ta không tin chỉ một Dương Hạo có thể làm hỏng đại sự của ta!

    Các ngươi lập tức đi làm đi!"

    Cổ Diễm, Trình Đức Huyện ôm quyền thưa: "Vâng!" rồi lập tức hối hả chạy ra ngoài.

    Lúc này lại có một tâm phúc hớt hải chạy vào, nói: "Thiên tuế, Vương đô tri trong cung tới rồi."

    Triệu Quang Nghĩa biến sắc, nói: "Mau mời!"

    Còn chưa kịp mời thì Vương Kế Ân đã lên tới Thanh Tâm lâu, vừa thấy Triệu Quang Nghĩa liền nói: "Thiên tuế, chuyện bệ hạ băng hà, trong cung đã biết rồi."

    Triệu Quang Nghĩa bước vội lên đón, hỏi: "Nương nương có chủ trương gì?"

    Vương Kế Ân nói: "Khóc lóc thảm thiết ở trong cung, nhưng tinh thần chưa loạn, lệnh cho nô tỳ xuất cung, triệu Lô, Lữ, Tiết ba tướng vào cung."

    "Hả?"

    Triệu Quang Nghĩa vẻ mặt ngưng trọng, cười lạnh nói: "Nương nương làm vậy là sao?"

    Vương Kế Ân hạ thấp giọng, gằn từng chữ một: "Bí mật triệu hoàng trưởng tử Đức Triêu hồi kinh."

    Triệu Quang Nghĩa ngẩng mặt lên cười lớn: "Giỏi cho một Tống hoàng hậu.

    Đi!

    Chúng ta vào cung!"

    Trình Vũ, đám người Mộ Dung Cầu Túy vây quanh Triệu Quang Nghĩa lập tức ra khỏi cung, chiến mã ở dưới lâu đã được chuẩn bị đầy đủ, ai lên ngựa nấy, phi nhanh về phía hoàng thành.

    Chương 398: Đổi ngày

    Dương Hạo đã suy nghĩ vô cùng chu toàn cho Lô Đa Tốn, khiến hắn "bị ép" phải vào cung cảnh bảo cho Triệu Khuông Dận, vô luận thành hay không thành, có tên "thích khách" như mình đây, hắn sẽ không có tội gì cả.

    Lô Đa Tốn là bác học đại nho, lại nhận được sự coi trọng của quan gia, v sự an nguy của quốc gia, không có lý nào lại không chịu đồng ý.

    Nhưng ngàn vạn lần không ngờ rằng, Lô Đa Tốn lại ở ngay trước mặt mọi người làm lộ hành tung của hắn, dưới sự kinh ngạc và tức giận, Dương Hạo phá kiệu lao ra, chém giết một hơi thoát khỏi trọng vây, sau đó chạy vào trong ngõ.

    Khi hắn tìm đường về lại gần phủ đệ của Lô Đa Tốn, tìm con ngựa mà mình buộc ở bên đường, nhảy lên kiện mã rồi giục ngựa phi về hướng tây, đột nhiên thấy trong thành có hai nơi bốc lửa, trong bóng đêm tăm tối càng thêm rõ rệt vô cùng.

    Lập tức, không biết từ đâu đột nhiên xông ra vô số sai dịch, người của tả hữu quân tuần thị cũng chạy khắp phố, tốc độ phản ứng so với khi hắn làm hỏa tình viện trưởng thì còn nhanh hơn cả chục lần.

    Án chiếu theo quy định bảo hiểm hỏa hoạn mà hắn chế định lúc đó, một khi nổi lửa, lập tức thủ tiêu chợ đêm, người không phận sự lập tức về nhà, giới bị chín cổng, tìm nguyên do đám cháy, chỉ có quan binh phòng hỏa, nha dịch công sai cùng với xe cứu thương được phép đi lại, lần này Dương Hạo nửa đêm nửa hôm một mình cưỡi ngựa trên đường lập tức trở nên bắt mắt.

    Dương Hạo một mình cưỡi ngựa, mục tiêu quá rõ ràng, do bất đắc dĩ nên chỉ đành bỏ ngựa, men theo đường nhỏ mà đi.

    Lúc này hắn phát hiện, nha sai, địa bảo, tráng đinh cầm qua của phủ Khai Phong đang xộc vào tất cả các ngõ.

    Dương Hạo đi xuyên qua một ngõ nhỏ, phía trước gần như đã đầy là lính tuần tra, Dương Hạo chỉ đành giấu mình ở trong ngõ rồi tùy thời mà hành động.

    Quả nhiên một lát sau, lại thấy phía trước có một chiếc xe lớn phi tới, cũng hướng về phía tây mà đi, bị mấy lính tuần tra chặn lại, người trong xe cũng không biết là lấy ra tín vật gì, mấy tên lính tuần tra cầm đuốc lên soi xong, lập tức hiện ra vẻ cung kính, vội vàng nhường đường.

    Dương Hạo thấy vậy trong lòng không khỏi rúng động, đợi khi chiếc xe đó đi vào ngõ, hắn để ngựa và xe đi qua, sau đó thì nhẹ nhàng như linh viên, đột nhiên từ phía sau bánh xe lách vào, hai tay bám lấy gầm xe, thân hình dính chặt vào đó.

    Bánh xe lộc cộc, Dương Hạo ép mình vào gầm xe, khẩn trương nhìn xung quanh, chỉ thấy người đi lại trên đường rất ít, xe thỉnh thoảng lại bị chặn lại, có điều sau khi kiểm tra tín vật, chiếc xe này luôn luôn có thể đi thông suốt không bị ngăn trở, phương hướng cũng là một mực tiến về phía tây.

    Dương Hạo lúc này mới cảm thấy dần dần yên tâm hơn.

    Lúc này, hắn đoán rằng Triệu Khuông Dận đã bị hại rồi, Triệu Quang Nghĩa đúng như ý nguyện, đã sắp có thể ngồi lên bảo tọa của hoàng đế.

    Nhưng hắn lúc này lại không hề mất tinh thần vì bị thất bại, trong lòng ngược lại còn dâng lên huyết khí sôi trào: "Lịch sự vẫn đi tiếp theo con đường vốn có của nó ư?

    Không, tuyệt đối là không!

    Thay đổi rồi, đã thay đổi ra, nếu không thay đổi thì tự ta sẽ thay đổi.

    Triệu Quang Nghĩa, hắn không xứng!

    Ta nhất định sẽ đá hắn xuống khỏi bảo tọa mà hắn vốn không xứng đáng được ngồi lên!

    Nhất định!"



    Điện vạn tuế, Tống hoàng hậu phục trước giường, gào khóc không thôi.

    Bà ta năm nay hai mươi tư tuổi, tuổi còn trẻ mà lại phải làm góa phụ, vị đại quân yêu thương bà ta đã mất rồi, mình lại chưa hề sinh hạ một đứa con nào, sau này man trường tuế nguyệt, thâm cung lạnh lẽo, làm sao mà sống được đây?

    Đang khóc rất thương tâm thì ngoài điện đột nhiên truyền tới một tràng tiếng bước chân gấp rút.

    Tống hoàng hậu lập tức lau nước mắt rồi đứng dậy.

    Bà ta tuy là hạng nữ lưu, nhưng dẫu sao cũng vào cung mấy năm, tôi luyện lâu ngày trong hoàng cung, tất nhiên người bình thường không thể sánh bằng.

    Bà ta biết rõ lúc này không phải là lúc khóc lóc thảm thiết, gia sự của hoàng đế chính là quốc sự, hiện giờ hoàng trưởng tử lĩnh binh ở bên ngoài, bà ta nếu hoang mang lo sợ, vô kế khả thi, giang sơn này sẽ sinh biến.

    "Nương nương!"

    Vương Kế Ân tiến vào, cúi người thi lễ.

    Tống hoàng hậu vội vàng bước lên trước hỏi: "Lô tướng, Lữ tướng, Tiết tướng đến rồi à?"

    Vương Kế Ân lui ra sau một bước, chậm rãi hướng sang bên cạnh, nói: "Nương nương, ba vị tướng gia không tới, thế nhưng...

    Tấn vương thiên tuế tới rồi."

    Tống hoàng hậu nghe vậy, sắc mặt lấp tức trắng bệch như tờ giấy, lại thấy Triệu Quang Nghĩa bước nhanh vào trong, mặt mày bi thương nói: "Tẩu tẩu, thần đệnghe tin... hoàng huynh... băng hà rồi ư?"

    Tống hoàng hậu kinh hãi lui ba bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vương Kế Ân, Vương Kế Ân cúi người, khóe miệng hơi nhếch lên, dưới ánh đèn lờ mờ lộ ra vị đạo âm hiểm.

    Tống hoàng hậu run lập cập, thầm biết đại thế đã mất, quyết đoán rất nhanh, rùn người làm lễ về phía Triệu Quang Nghĩa, khóc lóc nói: "Bệ hạ...

    đã băng hà rồi, tính mệnh của nữ tử ta, sau này đều phải giao phó cho quan gia rồi."

    Triệu Quang Nghĩa thấy bà ta thức thời như vậy, trong lòng mừng thầm, vội vàng lách người tránh lễ, vái dài nói: "Chúng ta là người một nhà, tất nên cùng giữ phú quý, nương nương đừng lo lắng quá!"

    Tống hoàng hậu cười buồn bã, quay người lại phục trước giường Triệu Khuông Dận, bị thương gào lên: "Bệ hạ..." rồi lập tức khóc ngã ra đất.

    Triệu Quang Nghĩa lặng lẽ bước tới cạnh giường, quỳ xuống, không dám nhìn lên giường lấy một cái, chỉ giả vờ khóc lớn.

    Vương Kế Ân rón rén bước tới cạnh hắn ta, nói khẽ: "Thiên tuế, hoàng thượng đã lên trời rồi, nước không thể một ngày không có chủ, hiện giờ triều đình duy có thiên tuế là đức cao vọng trọng, có được sự ủng hộ của bá quan vạn dân, có thể kế thừa bảo tọa.

    Mong thiên tuế thuận theo thay đổi, sớm lên hoàng vị để vỗ yên thiên hạ, chớ có thương tâm quá độ, làm tổn hại tới long thể."

    Tống hoàng hậu nghe thấy vậy thì càng khóc lóc thê thảm hơn.

    Triệu Quang Nghĩa lau nước mắt, để Vương Kế Ân đỡ dậy, nghẹn ngào nói: "Giang sơn xã tắc, nặng nề biết bao, hoàng huynh để lại trọng trách lớn như vậy, Quang Nghĩa làm sao mà nhận cho được.

    Tâm huyết một đời của hoàng huynh, nên làm thế nào mới tốt đây?

    Vương đô tri, đi bảo người may áo tang cho tiên hoàng.

    Mời Lô Đa Tốn, Lữ Thâu Khánh, Tiết Cư Chính, tam tướng vào cung cùng bản vương lo liệu hậu sự cho tiên hoàng."

    Vương Kế Ân cung kính nói: "Nô tỳ tuân chỉ."

    Triệu Quang Nghĩa bước tới trước mặt Tống hoàng hậu đang phục dưới đất mà khóc lóc, nhẹ nhàng đỡ bà ta lên, ôn nhu noi: "Hoàng hậu, sáng sớm bá quan vào triều, sẽ phải chiếu cáo phó văn cho tiên hoàng, hoàng hậu phải bảo vệ phượng thể mới đúng.

    Người đâu, đỡ hoàng hậu về cung nghỉ ngơi."

    Nhìn bóng dáng cứ đi một bước lại quay đầu lại một lần của hoàng hậu khuất xa, khóe miệng Triệu Quang Nghĩa lộ ra nụ cười âm lãnh, trầm giọng nói: "Triệu điện tiền ti hổ tiệp quân đô chỉ huy sứ Sở Chiêu Phụ tấn kiến."

    Sở Chiêu Phụ mặc khôi giáp, cước bộ len keng chạy vào trong cung.

    Triệu Quang Nghĩa đã đứng ở ngoài đợi, vừa thấy Triệu Quang Nghĩa, Sở Chiêu Phụ lập tức khóc lóc quỳ xuống đất vái lạy, bi thương thốt lên: "Quan gia..."

    Tiếng gọi này không biết là đang khóc tiên đế hay là đang bái kim thượng.

    Triệu Quang Nghĩa đỡ hắn dậy, nuốt lệ nói: "Hoàng huynh bạo bệnh qua đời, đã lên trời rồi, Sở tướng quân... hiểu không?"

    Sở Chiêu Phụ bi thương nói: "Lão thần vừa nghe nói rồi, không ngờ quan gia thân thể một mực long tinh hổ mãnh, mà lại..."

    Triệu Quang Nghĩa ho khan một tiếng, Sở Chiêu Phụ giật bắt mình, vội vàng ngừng khóc.

    Triệu Quang Nghĩa u buồn nói: "Hoàng huynh cả đời chinh chiến, sớm đã có bệnh cũ.

    Từ lúc xưng đế tới nay, thức khuya dậy sớm, ngủ không ngon giấc.

    Hiện giờ lại dùng hết sinh lực để lo chuyện quốc sự, thủy chung không được nghỉ ngơi, cho nên có bạo bệnh ngày hôm nay...."

    Sở Chiêu Phục không dám ngẩng đầu lên, liên tục nói: "Vâng..., vâng..."

    Triệu Quang Nghĩa nhẹ nhàng thở dài một tiếng, lại nói: "Nước không thể một ngày không có vua, tiên hoàng mất sớm, hoàng tử lại chưa thành niên, bản vương sao nỡ để tâm huyết một đời của hoàng huynh phải tan thành mây khói, thật sự dù bất đắc dĩ nhưng vẫn phải gắng gượng mà làm, quyết tâm nhận lấy phần trọng nhiệm này, không biết...

    Sở tướng quân có nguyện phụ tá bản vương hay không?"

    Sở Chiêu Phụ mới chỉ nghe được một nửa đã hiểu được tâm ý của hắn, lúc này nào dám lộ ra nửa phần do dự.

    Triệu Quang Nghĩa vừa dứt lời, Sở Chiêu Phụ đã bốp một tiếng quỳ xuống đất, cao giọng nói: "Lão thần nguyện hiệu trung với quan gia, thề chết gìn giữ Đại Tống."

    Triệu Quang Nghĩa sắc mặt trở nên hòa hoãn, vội vàng đỡ lão dậy: "Lão tướng quân trung tâm cảnh cảnh, trẫm... tất nhiên là tin tưởng ngươi.

    Ái khanh mau mau bình thân, chính trị quốc gia đang là lúc càn người, trẫm quyết định đề bạt lão tướng quân là xu mật phó sứ, thủ quân trong ngoài hoàng thành đều thuộc tiết chế của ngươi, không có khẩu dụ của trẫm, không được rời khỏi bản doanh, ai tự ý hành động, giết!"

    Sở Chiêu Phủ giật bắn người, run giọng nói: "Vâng!"

    Triệu Quang Nghĩa lại nói: "Tiên hoàng vừa băng hà, kinh kỳ chấn động, trẫm ban một đạo thánh chỉ, ngươi cho thêm xu mật quân ấn, tới nơi đại quân đang phạt Hán đóng quân, bảo Ngụy vương lập tức khinh kỵ về kinh chịu tang.

    Ngoài ra, xu mật viện bố trí công văn, hiện giờ tất cả binh mã, trong thời gian quốc tang, không có chiếu thư do chính trẫm viên và xua mật phủ ấn thì không ai được điều động một binh một tốt!"

    "Lão thần tuân chỉ."

    Sở Chiêu Phụ hành quân lễ với hắn, rồi quay người bước ra ngoài.

    Xe đi càng lúc càng xa, trên đường người đi lại càng lúc càng thưa thớt.

    Dương Hạo dán chặt người vào gầm xe, trong tiếng lộc cộc, nghe thấy trong xe có tiếng động truyền ra.

    Hắn đang kinh ngạc vì không biết người trong xe có thân phận gì mà có thể ung dung đi lại không ai ngăn trở trong tình cảnh toàn thành đang giới nghiêm, vội vàng ghé tai lắng nghe tiếng động ở trong xe.

    Giọng nói ở trong xe không tính là quá cao, nhưng lờ mờ vẫn có thể nghe được rõ, lại nghe thấy một giọng nói của nam tử: "Tối nay... tựa hồ như có chút không bình thường..."

    Dương Hạo nghe thấy giọng nói của người này có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không nghĩ ra được là ai, vội vàng ghé tai vào sát hơn.

    Nhưng thấy trong xe lặng yên một lúc, giọng nói trước tựa hồ như đang thở dài, nói: "Chuyện gì thì mới liên quan tới chúng ta?

    Lão tổ tông sống ở kinh thành không quen, muốn quay về tây bắc, kể ra, chúng ta từ lúc tới đây, cũng đứng được vững, sinh ý cũng càng làm càng lớn, nhưng dưới chân thiên hạ, lúc nào cũng phải cẩn thận dè dặt, chung quy không sảng khoái được như ở tây bắc..."

    Giọng nói còn lại trách cứ: "Nhị ca sao lại nói vậy?

    Cái gì mà sống yên không quen, tây bắc sảng khoái hơn?

    Một khi binh qua nổi lên, thì chỗ nào cũng tiêu điều thôi.

    Lão tổ tông muốn quay về, rõ ràng là vì nhớ tiểu muội.

    Huynh cũng biết đó, lão tổ tông yêu thương nó nhất.

    Huynh không nên đem tin tức nó còn sống nói cho lão tổ tông biết..."

    "Không nói làm sao được, từ lúc nghe thấy tin tức tiểu muội theo tên hỗn đản đó bị ám sát, bỏ mạng ở trên thuyền.

    Lão tổ tông ăn không ngon ngủ không yên, hình dung tiều tụy.

    Chúng ta đã biết chân tướng, nếu không nói cho lão tổ tông nghe, e rằng lão tổ tông sẽ phải day dứt nơi cửu tuyền.

    Đúng rồi, tên hỗn đản đó chạy tới Khiết Đan, lại truyền về tin tức là dã chết rồi, hại ta nơm nớp lo sợ, chỉ lo bị lão tổ tông biết.

    Ai ngờ không tới hai ngày sau, hắn lại khập khiễng chạy về, ta hiện ta vẫn không biết cái chân què đó của hắn là giả hay là thật.

    Đệ thấy… hắn có phải là tàn phế thật rồi không?"

    Dương Hạo nghe đến đây mới chợt hiểu ra, thì ra người trong xe không ngờ lại là Đường Dũng, Đường Hàm, mình một mực không quan hệ với Nhị cữu ca và Tam cữu ca.

    Bọn họ được Triệu Quang Nghĩa trọng dụng, chế tạo chiến hạm cho Tống quốc, cũng tính là người trong quân, chẳng trách bọn họ lại không bị ai ngăn trở.

    Bọn họ đang rời khỏi kinh thành ư?

    Vậy ta cứ theo cỗ xe này, chắc có thể rời khỏi nơi long đàm hổ huyệt này...

    Không đúng, tin tức ta chết rồi sống lại trở về truyền ra cũng là chuyện thường, nhưng tin tức Oa Oa và Diễm Diễm chưa táng thân bọn họ làm sao mà biết được?

    Dương Hạo trong lòng suy nghĩ cực nhanh, lát sau dường như ngộ ra gì đó.

    Lại nghe thấy một tiếng cười lạnh ở trong xe: "Ngươi cũng không phải không biết hắn ở tây bắc làm ra những gì, đúng không?

    Ta thấy đây là thủ đoạn lấy lùi làm tiến của hắn mà thôi.

    Lão tổ tông muốn về tây bắc, vô luận là có như thế nào thì chúng ta cũng không thể có nửa điểm dính dáng tới hắn nữa.

    Đại tiểu tư của Đường gia chúng ta đã chết ở Đường quốc rồi, Đường gia chúng ta của cũng không nhận được giấy mời của hắn, chưa hề thừa nhận tên nữ tế hắn, Dương Hạo hắn và Đường gia chúng ta không có nửa điểm quan hệ gì cả, chuyện quan hệ tới sự hưng vong sinh tử của gia tộc họ đường, không thể lơ là được đâu."

    "Nhị ca tất nhiên biết, kể ra..."

    Bánh xe tròng trành, Dương Hạo không nghe thấy tiếng nói tiếp theo nữa, nhưng những lời vừa nghe thấy đã khiến hắn thầm kinh hãi rồi: "Nghe khẩu khí này, bọn họ biết những việc của ta ở Tây bắc rồi ư?

    Chăng lẽ Thôi đại lang và bọn họ có quan hệ?

    Hoặc là Lý Thính Phong hoặc ai đó đã để lộ ra?

    Kế Tự đường tuy tan rã, nhưng giữa hai bên lại có liên hệ chồng chéo, không thể cắt đứt.

    Đây chính là lý do bọn họ tuy đã qua nhiều triều đại những thủy chung vẫn bất diệt.

    Những người này, chỉ thể lợi dụng, ngàn vạn lần không được tin tưởng, giao trọng nhiệm cho bọn họ.

    Đang nghĩ thì nghe thấy Đường tam thiếu ở trong xe lại nói: "Chúng ta là người làm sinh ý, làm sinh ý càng lớn, nguy hiểm càng lớn, một khi thất thủ là có thể mất sạch, không thể lật người dậy được nữa.

    Phía tây bắc, coi như là để lại một chút tiền vốn, kệ cho hắn làm, hắn bại rồi thì cũng chẳng có nửa điểm liên quan tới Đường gia của chúng ta, nếu thành rồi, lại có tầng quan hệ của Diễm Diễm, chúng ta cũng có thể móc nối lại được.

    Nhưng hiện tại, cái duy nhất mà chúng ta có thể dựa vào chỉ có cây đại thụ Tấn vương mà thôi, phải ôm thật chặt, không được tùy tiện buông tay..."

    Dương Hạo lúc này mới lờ mờ hiểu nguyên nhân sở dĩ bọn họ coi mình là người ngoài, bất kể là Diễm Diễm chết hay sống, thủy chung vẫn không qua lại, không khỏi cười khổ: "Người ngoài mưu quốc đánh thiên hạ, luôn luôn là có tiến không lui, một khi bước lên rồi thì không còn đường quay lại nữa.

    Bọn họ làm sinh ý, cũng có thể đào ba cái hàng, dự trữ sẵn hậu lộ, thủy chung bảo trì gia môn không đổ, chẳng trách người của Kế Tự đường nếm được mật ngọt bên trong rồi, thủy chung lợi dụng tài phú khổng lồ của bọn họ để bảo trì quan hệ mật thiết, lại có thể thủy chung không cùng với đối phương buộc chặt trên một con thuyền, một khi sự cơ không đúng, lập tức tìm đường khác.

    Xe đi qua một cây cầu, vòng về hướng bắc, Dương Hạo hơi dịch về phía mép xe, nhìn ra bên ngoài, phát hiện cây cầu này chính là cầu Kim Lê, xe tới đây thì vòng sang hướng bắc, vừa đi qua một mặt tiền của tiệm thuốc, Dương Hạo thầm nghĩ: "Hỏng rồi, chỗ ở của bọn họ không phải ở ngòai thành, mà đang đi tới cầu Đại Tam, những tòa nhà mới xây đó chẳng lẽ chính là trạch viện của Đường gia?

    Hai vị cửu huynh này không quá đáng tin, bọn họ biết ta muốn phản, lại giả vờ như không biết, chỉ cố né tránh liên hệ.

    Nếu ngày mai biết rằng Triệu Quang Nghĩa mà bọn họ đang ôm chân cũng phản rồi, vậy khó tránh khỏi sẽ đem hậu lộ là ta đây ra làm tiền trình tiến thân, dựa vào người không bằng dựa vào mình, tẩu vi là thượng sách!"

    Phía trước lại là một cửa hàng tạp hóa, Dương Hạo đột nhiên tung người ban ra, lăn mình tránh dưới sạp hàng, chiếc xe chỉ bị lực giẫm của hắn khiến cho hơi lung lay một chút, người trên xe đều cho rằng đường đi gồ ghề đâm ra xe bị xóc, cho nên không nghi ngờ gì cả.

    Dương Hạo đợi chiếc xe đó đi xa rồi mới đứng dậy.

    Nơi này bởi vì đã tiếp cận ngoại thành, cho nên hộ gia đình sinh sống ở đây không nhiều, tuẩn kiểm dày đặc trong thành cũng không hề thấy có tên nào ở đây.

    Bênh cạnh chắc là ngục giam, đi thêm về phía trước là trụ sở thủ thành, là nơi khi quân đội địa phương được điều động tới kinh kỳ đóng tạm, hiện tại là một tòa doanh trống, rất quạnh quẽ.

    Phía trước ra khỏi Vạn Thắng môn là thoát khỏi kinh thành, nhưng Vạn Thắng môn bình thường không được mở, do đó ở phía nam Vạn Thắng môn lại mở một cửa nách gọi là Tây thủy mônDương Hạo thấy nơi này vắng lặng không có ai, đoán rằng tin tức mình bỏ trốn, chấn động ở trung tâm kinh thành vẫn chưa truyền tới đây.

    Tây tủy môn là một cửa nách, nơi thuyền nhỏ ra vào, tuy bên cạnh cũng có môn lộ, nhưng môn lộ này đã đóng rồi, từ trong thủy lộ cũng dễ dàng thoát thân, thế là liền một đường nhờ cây cối để che giấu hành tung, rón rén tiến về phía trước.

    Phía trước sắp tới cầu, Dương Hạo nấp sau cây, nhìn ra xung quanh, thấy không có động tĩnh gì liền từ dưới cây lách ra, hắn vừa xuất hiện, liền đột nhiên dừng bước, ánh mắt co rút lại.

    Ở phia trước từ trong góc tường của một hộ ra đình có một người đi ra, từ từ bước tới giữa đường, tay chắp sau lưng, ngẩng mặt lên nhìn trời, tóc hơi rung rung theo gió, giống như một học sĩ đang ngắm trăng.

    "Ngươi nói xem... sinh lộ là ở mặt tây... hay là ở mặt đông?"

    Người đó đột nhiên thốt lên, nghe giọng không ngờ chính là Trình Đức Huyền, Dương Hạo lặng im không nói gì.

    Trình Đức Huyền cười khẽ một tiếng: "Ta cho rằng... sinh lộ là ở mặt đông, có đâu an toàn hơn so với ở dưới chân thiên tử?

    Nhưng ngươi lại cứ đi về phía tây."

    Trình Đức Huyền nhẹ nhàng lắc đầu: "Ngơi muốn đi về phía tây, mặc dù là đi được, nhưng vẫn phải lôi kéo nhóm người La Khắc Địch, Hách Long Thành, cuốn bản quan cùng nhau đi về hướng tây.

    Kết quả, ngươi thắng rồi... người thắng rồi được làm quan cao, được cưỡi tuấn mã, thành Lô châu chi chủ, vô cùng phong quang.

    Còn ta, lại bị ngươi hại cho thân bại danh liệt, thành trò cười cho các đồng liêu."

    Hắn thở dài một tiếng, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng lau lưỡi kiếm sáng loáng: "Tới sau cùng, ngươi cuối cùng cũng không thể không đi về hướng đông, một đạo thánh chỉ, ngươi muốn tới Khai Phong làm quan.

    Ngươi cũng nên lưu lại một đường ra cho bản quan, phải không?

    Bản quan kỳ thức không có ý nghĩ khác, ta chỉ muốn trở thành tri phủ nhiệm kỳ hai của Lô Châu, hơn nữa phải làm tốt hơn ngươi, xuất sắc hơn ngươi.

    Nhưng, ngươi thì không, nữ nhân của ngươi... dùng kế hại ta, hại ta lại một lần nữa thân bại danh liệt, cùng đường bí lối, phải ôm nhục trở về Biện Lương."

    "Vốn là, nếu ngươi và ta đều hiệu lực cho Tấn vương thiên tuế, một chút tư oán cá nhân, bản quan sẽ không để trong lòng.

    Ta đây vẫn hiểu được đại thể.

    Nhưng tiền trình cẩm tú ở phía trước, mà ngươi lại vẫn muốn về tây."

    Trình Đức Huyền chậm rãi quay sang Dương Hạo, chỉ về phía, gằn từng chữ: "Lần này, ta chọn đúng, còn ngươi thì chọn lầm rồi!"

    Dương Hạo cười lạng một tiếng, ánh mắt nhìn sang hai bên, hỏi: "Chỉ bằng vào ngươi?

    Người của ngươi ư?"

    Trình Đức Huyền cười nhạt: "Sỉ nhục của ta, ta tự mình xóa sạch, ngươi chẳng qua là một tên gia nô nhà quê, hiện giờ lại là một phế nhân què một chân, lưỡi kiếm của bản quan, chẳng lẽ không lấy được tính mạng của ngươi ư?"

    Trình Đức Huyền nói xong, tung người lao tới, kiếm khí lạnh buốt, nhắm thẳng vào yết hầu của Dương Hạo.

    Dương Hạo nghe hắn nói tới một nửa, ánh mắt liền rực sáng, khi hắn tung người lên thì đã rút kiếm nghênh đón.

    Tiếng "keng keng" vang lên không ngớt, Trình Dức Huyền dưới ánh trắng trong chốc lát đã tung liền támkiếm, kiếm pháp của Dương Hạo tuy kỳ diệu, nhưng chân lại không tiện, cho nên thân pháp không theo kịp lộ số của kiếm pháp, kiếm pháp khó tránh khỏi có sơ hở, suýt nữa thì bị một kiếm của Trình Đức Huyền đâm trúng, hắn vội vàng lùi tới bên đường, một tay chống lên đại thụ mới thể ổn định lại thân hình.

    Trình Đức Huyền đắc ý mỉm cười, từng bước từng bước bức lại gần, nói: "Ta một mực không hiểu, ngươi rốt cuộc là muốn cái gì?

    Vì sao luôn phải tự chịu khổ như vậy?

    Có điều hiện tại, ta đã không còn hứng thú để biết nữa rồi, người chết là người chết, một người chết nghĩ gì thì không còn ai muốn biết nữa."

    Hắn hét lên một tiếng, cầm kiêm đâm tới, Dương Hạo phía sau có cây lớn cản được, chân đi lại không tiện, hắn có mười phần nắm chắc, một kiếm này có thể xuyên qua cơ thể của Dương Hạo.

    Nhưng đúng vào trong sát na này, khi hắn đắc ý tung người bay tới, Dương Hạo đột nhiên động rồi, động tác đột nhiên nhanh hơn không dưới ba lần, giống như một trận gió vòng tới cạnh người Trình Đức Huyền.

    Trình Đức Huyền không phải là không biết cao thủ quá chiêu không được tùy tiền đằng không, một khi đằng không thân hình không thể biến đổi được nữa, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ thân pháp của Dương Hạo lại đột nhiên trở thành nhanh như vậy.

    Thân hình của hắn đang đằng không, trơ mắt nhìn Dương Hạo giống như một trận gió lóc cuốn tới cạnh hắn, ngoại trừ vội vàng thu kiếm lại để đỡ ra, hoàn toàn không thể làm ra ứng biến nào khác.

    Kiếm còn chưa kịp rút lại thì đã có một mũi kiếm từ sườn trái đâm sâu vào trong tâm tạng của hắn.

    Dương Hạo rút kiếm, máu bắn ra, Trình Đức Huyền hạ xuống đất, hai chân mềm ra, còn chưa kịp ngã thì Dương Hạo lại giống như gió cuốn tới, cái chân vốn là đã gãy đó mang theo tiếng gió rít, rầm một cước đá trúng ngực hắn.

    Trình Đức Huyền cảm thấy xương ngực của mình vỡ vụn, hắn phun ra một ngụm máu, cả người bị Dương Hạo đá cho bay lên, "rầm" một tiếng ngã lên tường viên của hộ gia đình đó.

    Do tốc độ bay ngược của hắn quá nhanh, tường của nhà bách tính nghèo khó lại không được chắc chắn, cho nên đập ra một cái lỗ lớn, thân hình thì găm vào trong tường, máu từ khóe miệng và dưới sườn túa ra, đầu nghẹo xuống, không còn động đậy nữa rồi.

    Dương Hạo lăng chân mà bước, nhanh nhẹn như bay, lao tới chỗ cầu rồi nhìn về phía trước, không khỏi hít một hơi lạnh, đường về phía tây đã bị phong tỏa, phía trước lấp loáng rất nhiều bóng người, Trình Đức Huyền đâu phải chỉ có một mình giống như hắn nói.

    "Hỏng rồi, phủ nha là biết quan hệ của ta với Lô châu rõ nhất, ta chỉ cần vừa chạy, bọn họ lập tức nghĩ rằng ta sẽ đi về phía tây, phái trước không biết còn có bao nhiêu người đang đợi ta.

    Không đi được về phía tây rồi, ta mà đi thì không chỉ có ta không chạy thoát, bọn Đông Nhi cũng không có cách nào thoát thân."

    Dương Hạo tâm tư suy nghĩ nhanh như điện xẹt, lập tức co giò chạy lại.

    Hộ nhân gia ở bên đường đó ngủ đang say, lại nghe thấy hai tiếng "rầm rầm", cụ bà ở trong nhà rời khỏi giường, quát: "Nhị ngạc tử, nhị ngạc tử, đi xem có cái gì mà là ầm một tiếng như vậy, định làm hỏng viện tử của nhà ta à?"

    Trong phòng đối diện có một giọng nói thật thà chất phác dạ một tiếng, bật sáng đèn lên.

    "Mặt thêm y phục vào, cầm theo gậy, nếu là trộm thì đánh cho hắn một trận."

    Đây là giọng nói ôn nhu của một tức phụ.

    Hộ nhân gia này sống ở nơi hẻo lánh, thường có bọn vô lại vào trộm gà bắt chó, cho nên tức phụ này mới nói vậy.

    Một tiểu hỏa từ mười sáu mười bảy tuổi, trông rất cao lớn thô hào một tay cầm đèn, một tay cầm gậy bước ra, tới dưới tường viện nhìn thấy đá gạch vỡ vụn, lại hoang mang nhìn thứ cắm vào trong tường, tiểu hỏa tử bọn gậy xuống, lấy tay ấn ấn máy cái rồi lập tức gào lên.

    Vợ của hắn đứng bám vào cửa thò đầu ra, nơm nớp lo sợ hỏi: "Ngạc tử, là thứ gì vậy?"

    "Mông, một cái mông to!"

    Nhị ngạc tử gầm lên.

    Dương Hạo xách trường kiếm đẫm máu chạy vội ra ngoài tường, nghe thấy tiếng hét ở trong viện, hắn nhìn một cái về bóng đen cắm trên tường, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh: "Ngươi nói đúng, sinh lộ hiện giờ của Dương mỗ là ở mặt đông.

    Trình huynh, ngươi cứ yên tâm mà về tây đi..."



    Phúc Ninh cung, Tống hoàng hậu và và hoàng tử Triệu Đức Phương còn nhỏ tuổi ôm nhau khóc lóc, Vĩnh Khánh công chúa nắm chặt quyền đầu, trong mắt phun ra lửa hận vô tận.

    "Nương nương, cha là bị thúc thúc hại chết, chúng ta phải báo thù cho cha!"

    "Im miệng!"

    Tống hoàng hậu biến sắc, hớt hải đứng dậy bước ra cửa quan sát, sau đó mới quay lại, nước mặt đầy mặt, gắt: "Vĩnh Khánh, không được nói lăng tùy tiện!"

    "Con không nói năng tùy tiện!"

    Vĩnh Khánh công chúa ngực phập phồng, hai hàng lệ nóng tí tách chảy xuống: "Ai cũng có thể lừa con, nhưng con chim đó lại không thể lừa con.

    Con anh vũ này chuyên học vẹt, nương nương không phải là không hiểu mà, nó nói với con "Giờ đã là chí tôn, không ngờ lại bị nhị đệ giết ta!"

    Anh anh vũ đó nghe thấy vậy, lập tức gân cố lên nói: "Giờ đã là chí tôn, không ngờ lại bị nhị đệ giết ta!"

    ''

    Nghe thấy tiếng kêu này, Vĩnh Khánh công chúa và Triệu Đức Phương lại khóc rống lên.

    Tống hoàng hậu cũng sợ đến mặt trắng bệch, nhìn con anh vũ đang đứng trên vai bà ta, sau đó lại nhìn ra xung quanh, con chim đó đang dương dương đắc ý, Tống hoàng hậu đột nhiên tóm lấy nó, mặc kệ nó giãy dụa, đặt nó lên giường rồi lấy chăn chùm lên, sau đó thì tung người tới, đè nó ở dưới.

    Vĩnh Khánh công chúa kinh hãi, nói: "Nương nương, mẹ làm gì vậy?"

    Rồi lập tức lao tới định giành lại.

    Tống hoàng hậu mặt đẫm nước mắt: "Vính khánh, con chim này không lưu lại được đâu, nó là họa tinh của sự sinh tử tồn vong của chúng ta đó."

    Vĩnh Khánh vùng vẫy nói: "Trả lại cho con, trả lại nó cho con, nó là chứng cứ, chúng ta phải ở trước mặt văn võ toàn truyền vạch trần tên hung thủ này."

    Vĩnh Khánh làm sao mà hiểu biết bằng được Tống hoàng hậu, hoàng hậu vẫn đè chặt cái chăn, nói: "Không có tác dụng gì đâu, một con chim thì làm sao mà làm chứng cớ được?

    Người ta có thể nói là con dạy nó cơ mà?

    Hiện tại đại thế đã mất, đừng nói là một con chim, cho dù đổi lại là một vị đại thần ở trong triều ra mặt làm chứng cũng chẳng làm gì được hắn đâu.

    VĨnh Khánh, con cố hiểu chuyện một chút đi, từ bây giờ, ngàn vạn lần không được nói năng lung tung nữa, bản cung và con, còn có đệ đệ, ca ca của con, tính mạng của tất cả mọi người đều nằm trong tay hắn, con có hiểu không?

    Có hiểu không hả!"

    Ngón tay đang định tranh đoạt của Vĩnh Khánh vô lực hạ xuống, buồn bã ngồi ở mép giường, đột nhiên nàng ta lại đứng bật dậy: "Đúng rồi, đại ca, còn có đai ca, đại ca đang lĩnh binh ở bên ngoài, nên thông tri cho đại ca, để đại ca dẫn binh về triều, tiêu diệt phản nghịch."

    Tống hoàng hậu lai nói: "Cả hoàng cung hiệu tại đều nằm dưới sự khống chế của Tấn vương, cái mà ta có thể khống chế, hiện giờ chỉ còn lại tòaPhúc Ninh cung này.

    Đợi tới ngày mai, ngay cả Phúc Ninh cung này ta cũng không chỉ huy được nữa rồi.

    Ba người chúng ta ở sâu trong nội cung, không được tiếp xúc với bên ngoài, làm sao mà thông báo cho đại ca của con biết được?"

    Vĩnh Khánh trong mắt lóe sáng, nói: "Ngày mai!

    Ngày mai chúng ta phải túc trực bên linh cữu của cha, bá quan đều phải tới trước lĩnh cữu phục tang, chẳng lẽ không tìm được cơ hội để tiếp xúc với ngoại thần ư?"

    Tống hoàng hậu hỏi ngược lại: "Cho dù có thể tiếp xúc được với ngoại thần, nhưng ai có thể tin tưởng được?

    Ai có thể giao phó được?"

    Vĩnh Khánh nghe thấy vậy không khỏi lại ủ dột.

    Một lát sau, nàng ta đột nhiên nhảy cẫng lên, nói: "Con nghĩ tới một người, Đại hồng lư Dương Hạo, Dương Hạo là trung thành, nhất định có thể tin tưởng được."

    Tống hoàng hậu biến sắc: "Ngàn vạn lần không được, hắn xuất thân từ Nam Nha, là người của nhị thúc con, không đáng tin cậy."

    Vĩnh Khánh cười lạnh, nói: "Nhị thúc là huynh đệ ruột của cha, vậy có đáng tin cậy không?"

    Hoàng hậu ngây người, Vĩnh Khánh lại nói: "Hai ngày trước Trương Bạc tới tố cáo với cha, nói là hắn bắt Vi Mệnh hầu trả nợ, bị Dương Hạo hiểu lầm đánh cho một trần.

    Dương Hạo là quan nhi triều đình, Vi Mệnh hầu là quân chủ của nước hắn, Dương Hạo cũng không sợ cha tức giận, thấy Trương Bạc sĩ nhục chủ cũ, tính cách trơ trẽn, trước tiên xuất thủ đánh Trương Bạc.

    Hắn lại há có thể bởi vì xuất thân Nam Nha mà vứt bỏ trung lương đại nghĩa?"

    Triệu Đức Phương lúc này cũng nhảy bật dậy: "Người này con nhớ, chắc là đáng tin cậy đó.

    Hắn và đại ca có quan hệ rất tốt, nhớ rằng có lần con cùng hắn tới phủ đại ca, trên đường gặp một tên lưu mạnh chòng ghẹo phụ nữ, hắn liền nhảy xuống xe đánh cho một trận, không hề để ý tới quan nghi.

    Người này tính tình nóng như lửa, ghét ác như thù, chắc là một người trung tâm."

    Tống hoàng hậu cũng bị bọn họ nói cho động lòng, nhưng nghĩ tới, nhưng nghĩ tới kết cục khó đoán khi thất bại, lại do dự nói: "Vĩnh Khánh, Đức Phương, các con còn nhỏ, không biết lợi hại trong đây.

    Các con nên biết, một khi thất bại, tên Dương Hạo đó trở tay bán đứng chúng ta, sẽ có kết cục gì không?"

    Vĩnh Khánh ưỡn ngực, lẫm liệt nói: "Cùng lắm là chết mà thôi!

    Nhị đệ!

    Đệ nói sao?"

    Triệu Đức Phương bước tới cạnh Vĩnh Khánh công chúa, đứng song song với nàng ta, cũng ưỡn ngực lên, hai tay nắm chặt, mặt đỏ bừng, nói: "Nam nhi Triệu gia, phải tự tay giết cừu nhân, chết thì chết, có gì mà sợ!"



    Sắc trời chưa sáng, các quân viên đợi thượng triều đã đứng đầy ngoài Ngọ môn quan.

    Mỗi người đều có đường lối của mình, phái hệ của mình, tin tức hoàng đế băng hà tuy vẫn chưa được công bố chính thức, nhưng bọn họ đã thông qua người của mình mà nghe nói rồi.

    Đại sự như vậy, ai còn có thể kê cao gối mà ngủ không chịu dậy chứ, tất cả các quan viên buổi sáng phải lên triều, khi gà còn chưa gáy đã nhao nhao chạy tới ngoài Ngọ môn.

    Cấm quân hoàng thành dưới sự điều động của xu mật phó sứ mới thượng nhiệm Sở Chiêu Phụ, vây kín cả hoàng thành đến một giọt nước cũng không lọt, chỗ nào cũng thấy binh đinh đóng giữ dày đặc.

    Hai nơi có lửa cháy ở trong thành đã được dập tắt, phủ Khai Phong lại khôi phục như bình thường, bọn họ tất phải cố gắng hết sức để mình tránh xa khỏi các khả năng có thể liên quan tới chuyện hoàng đế băng hà tối hôm qua.

    Cho nên, mọi người phải dậy sớm những vẫn náo nhiệt vô cùng, bách tính bình thường vẫn buôn bán mua sắm ở trên đường như bình thường, ngẫu nhiên có người nghị luận tới hai cuộc hỏa hoạn không hề nghiêm trọng tối quá, không có ai chú ý thấy trong đám người có những đôi mắt âm lãnh đang chú ý nhất cử nhất động của bọn họ, những người đó đều là mật thám của Nam Nha.

    Hôm nay bá quan tới sớm hơn tất cả mọi ngày, nhưng ngọ môn ngày hôm nay lại mở muộn hơn bất kỳ một cuộc triều hội nào.

    Nhưng văn võ bá quan không có ai lộ ra vẻ không kiên nhẫn, bọn họ lặng lẽ đứng ở dưới ngọ môn, cho tới khi mắt trời từ từ nhô lên, hắt một mảng vàng óng ánh lên tường cung ngói ngọc.

    Mắt trời đã lên rồi.

    Lúc này, có một quan viên khấp khiễng bước về phía ngọ môn.

    Các quan viên kinh ngạc nhìn về phía hắn, các quan viên đang đứng đối diện với ánh mặt trời giơ tay lên che mắt, thấy ở cuối ngự nhai, ở giữa vầng mặt trời đang nhô lên, có một bóng người càng lúc càng bước tới gần.

    Khi tới gần, các quan viên mới phát hiện, quan nhi tới ngọ môn đúng giờ này, chính là Đại hồng lư Dương Hạo.

    Chương 399: Khóc than

    Vừa vào cửa cung, bá quan văn võ liền phát hiện võ sĩ, nội thị, cung nữ trong cung đều mặc áo gai để tang, ngay cả thương kích trong tay các võ sĩ cũng bọc vải trắng.

    Một thái giám đứng trước một đống quần áo trắng chất cao như một ngọn núi nhỏ, ai oán xướng lễ: "Hoàng đế băng hà, văn võ bá quan tới nhận áo táng rồi vào điện.”

    Văn võ bá quan sớm đã biết được tin tức hoàng đế băng hà, cho nên cũng không có ai gây nên rối loạn, bọn họ lặng lẽ bước tới, nhận một bố áo trắng mặc ra ngoài quan bào, lại dùng khăn trắng buộc lên mũ, ai ai cũng lặng lẽ bước về kim điện, rất nhiều người đã cúi đầu khóc.

    Trên kim điện, Triệu Quang Nghĩa mặc áo gai để tang đứng dưới ngự tọa, đứng cạnh là ba vị tể tướng Lô Đa Tốn, Lữ Dư Khánh và Tiết Cư Chính cũng mặc đồ tang, lặng lẽ nhìn văn võ bá quan đang nối đuôi nhau bước vào.

    "Các vị đại nhân, đêm qua... bệ hạ bạo bệnh qua đời rồi."

    Triệu Quang Nghĩa trầm giọng nói, hai hàng lệ nóng không ngăn được mà rơi xuống, văn võ bá quan đồng loại quỳ xuống, lớn tiếng khóc rống lên, nhất thời trên kim điện tiếng khóc vang trời, các loại tiếng khóc thô co, the thé có, cao có, thấp có tụ lại thành một tiếng gầm quái dị.

    Triệu Quang Nghĩa và ba vị tể tướng không dám chính diện nhận vái lạy của bá quan, liền lui sang một bên cùng với bọn họ hướng lên bộ long ỷ trống không đặt trên ngự giai mà cúng bái than khóc.

    Một lát sau, Lữ Dư Khánh và Tiết Cư Chính mới lau nước mắt, bước lên trước đỡ Triệu Quang Nghĩa đã khóc không ra tiếng dậy.

    Lô Đa Tốn bước lên, lớn tiếng nói: "Bá quan xin dừng bi ai, đứng dậy."

    Đợi bá quan nhất loạt đứng lên, Lô Đa Tốn lại nói: "Tiên đế tân tụy chăm lo việc nước, cuối cùng long thể mắc bệnh, bệnh phát đột ngột mà chết.

    Nước không thể một ngày không có chủ, nghe tin bệ hạ băng hà, Lô Đa Tốn hoảng hốt bi thương, nhưng không dám quên trách nhiệm của một tể tướng, vội vàng thương nghị với Lữ tướng, Tiết tướng.

    Tấn vương Triệu Quang Nghĩa sáng suốt khiêm cung, nhân phẩm quý trọng, đức hạnh cao thượng.

    Bề tôi ủng hội, tấu thỉnh hoàng hậu nương nương cho phép, quyết định: Đưa Tấn vương lên ngôi vua, làm chủ của Tống quốc ta!

    Tấn vương, xin thăng tọa, bá quan tam bái tân quân."

    Triệu Quang Nghĩa khóc lóc không ngừng, liên tục xua tay cự tuyệt, nghẹn ngào đến nỗi không nói được câu nào, được Lữ Dư Khánh, Tiết Cư Chính cường hành đỡ lên long ỷ, lại ở trước mặt hắn kéo hai tay hắn ngồi xuống.

    Bá quan ở bên dưới thấy vậy, giống như câu liêm xoẹt một cái cắt lúa mạch, đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô: "Chúng thần khấu kiến ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

    "Chúng khanh gia... bình thân."

    Giọng nói nghẹn ngào của Triệu Quang Nghĩa vang vọng trên kim điện: "Tiên đế băng hà, trời rung đất nứt.

    Trẫm... bị thống vô cùng.

    Nay trong điện Hoàng Nghi đã bày linh đường cho tiên đế, trẫm dẫn bá quan đi tế bái tiên đế, khóc than bên linh cữu, và thương nghí miếu hiệu cho tiên đế.

    Quốc sự một ngày không thể hoang phế, nhưng tiên đế chính là anh em của trẫm, tiên đế thăng thiên, trẫm đau thương muốn chết, thực sự khó mà lo liệu quốc sự được.

    Quyến định tạm dừng triều hội ba ngày, ba ngày sau lại lâm triều thính chính.

    Hi vọng chúng khanh tận tâm phụ tá, để Đại Tống ta được hưng thịnh hơn...

    Hắn đứng dậy, lại vừa khóc vừa nói: "Chuyện lớn của tiên đế, ứng với quốc tang.

    Lô tướng, chuyện này nên do ai phụ trách."

    Lô Đa Tốn cung kính nói: "Phàm là những chuyện như triều hội, tân khách, cát hung và đại điển lễ của quốc gia, giao miếu, tế tự, yến tiệc, sắc phong, vào xuân, vào lịch, ban truyền quy định, báo chiến thắng, quan lại nước ngoài triệu kiến, chư phiên vào kinh tấn cống , phục lệnh với sứ thần bá quan, đều là do...

    Hồng lư tự chủ trì."

    Lễ bộ lúc đó, chủ yếu phụ trách khoa cử khảo thí, tất cả triều đình đại lễ, đều do Hồng Lư Tự chủ trì.

    Triệu Quang Nghĩa biết Dương Hạo đã chạy trốn từ lâu rồi, nhưng vẫn giả vờ như không biết, liền nuốt lệ nói: "Như vậy, Hồ lư tự khanh ở đâu?"

    Đôi mắt đẫm lệ của hắn nhìn về phía quần thần, lại nghe thấy trong bá quan văn võ ở dưới có một tiếng hô to: "Có thần!"

    Một quan nhi mặc đồ tang đang tập tễnh từ trong hàng của quan văn bước ra, lắc lư vái Triệu Quang Nghĩa, nói: "Thần, xin nghe chỉ!"

    "Hả!"

    Triệu Quang Nghĩa giật nảy mình, giống như là gặp quỷ, nhìn chằm chằm vào Dương Hạo.

    Dương Hạo hồn nhiên như không hề phát giác ra, lại vái một cái, cao giọng nói: "Xin bệ hạ phân phó."

    "A!"

    Vẻ kinh hoàng chỉ hiện lên trong mắt Triệu Quang Nghĩa trong thoáng chốc, hắn lập tức nói: "Hồng lư tự phụ trách quốc tang lễ nghi, Dương khanh thân là Hồ lư tự khanh, phải gánh trách nhiệm này, chủ trì lo liệu hậu sự của tiên đế."

    "Thần... tuân chỉ..."

    Dương Hạo cao giọng lĩnh chỉ, ngẩng đầu lên, ánh mắt của hai người chạm nhau, trong mắt Triệu Quang Nghĩa chợt lóe lên một ngọn lửa, ánh mắt của Dương Hạo thì trong suốt, vẻ mặt tự nhiên, không hề có nửa điểm khác lạ.

    Triệu Quang Nghĩa thấy vậy cũng không khỏi do dự.

    Trên điện không có việc gì làm, Dương Hạo cùng với ba vị tể tướng nghị luận về lễ nghi đại tang, và trưng cầu sự đồng ý của Triệu Quang Nghĩa.

    Bại vị tể tướng liền cáo từ đi ra, dẫn bá quan tế bái linh vị của tiên đế.

    Triệu Quang Nghĩa ngồi sau thư án, nhìn Dương Hạo đứng ở trước mặt, nhất thời không biết nên nói gì mới tốt.

    Dương Hạo cũng đứng đó, bình tĩnh nhìn Triệu Quang Nghĩa, hai người nhìn nhau một lúc lâu, Triệu Quang Nghĩa đột nhiên nói: "Trẫm... nghe nói tối qua Dương khanh có tới Nam Nha?"

    "Vâng, thần có tới.

    Quan gia lúc đó đang bận rộn chuyện hà đạo mới đắp, tới khuya vẫn chưa về nên thần đi trước."

    "Ồ..."

    Triệu Quang Nghĩa cầm chén trà ở trước mặt lên, nhẹ nhàng uống một ngụm, trên mắt lộ ra nụ cười khiến người ta khiếp sợ: "Trẫm còn cho rằng Dương khanh có đại sự gì, sau khi quay về liền bảo Vũ Tích đi tìm ngươi, ai ngờ Vũ Tích tới phủ thượng của ngươi thì thấy đã trống không, trẫm thực sự lấy làm lạ, vì trong thành có hai nơi bốc cháy, bận việc cứu hỏa, về sau lại nghe thấy tiên đế băng hà, trong lòng đại loạn, nhất thời không để ý được tới Dương khanh.

    Phủ thượng của Dương khanh... không có gì chứ?"

    "Không có gì!"

    Nụ cười của Dương Hạo cũng lộ ra vẻ vô cùng cổ quái: "Thần trẻ tuổi như vậy mà đã làm quan tới Đại hồng lư, được liệt vào hàng cửu khanh, vị cực nhân thần.

    Thường tự cảm động và nhớ nhung ơn giáo dưỡng của từ mẫu.

    Đáng tiếc là từ mẫu mất sớm, không thể phụng dưỡng tận hiếu, đây là sự nuối tiếc lớn nhất của thần.

    Do đó... hôm qua thần bảo gia quyển thay mắt thần tới Phách châu ở phương bắc cúng mộ gia mẫu, vì phải tiễn gia quyến ra khỏi thành, nên tới giờ tuất mới trở về, chắc vì thể nên không gặp Trình đại nhân."

    Triệu Quang Nghĩa lông mày hơi nhướn lên, mang theo chút sát khí, lạnh lùng nói: "Thế cũng lạ thật, trẫm nhớ khi bảo Trình Đức huyền tới tìm Dương khanh thì đã là giờ tuất ba khắc rồi, sao lại không thấy Dương khanh đâu?"

    Dương Hạo mặt không đổi sắc, nói: "Thần nhớ rất rõ ràng là giờ tuất một khắc, thần đã về phủ, sau khi về phủ còn ăn bữa khuya, tắm rửa, ngủ một giấc cho tới tận khi trời sáng mới vội vàng thượng triều.

    Nếu Trình đại nhân quả thực là tới sau khi thần về phủ, thần không lý nào lại không biết, quan gia một ngàn bận cả trăm ngàn việc, chắc là nhớ lầm thời gian rồi..."

    Đồng tử của Triệu Quang Nghĩa hơi co rút lại, mỉm cười nói: "Giờ tuất một khắc ngươi đã về rồi ư?"

    Dương Hạo nói như chém đinh chặt sắt: "Tuyệt đối không sai, giờ tuất một khắc, thần đã về phủ rồi, và cũng không hề đi đâu nữa."

    Triệu Quang Nghĩa nhìn chằm chằm vào hắn một lúc mới giãn mặt cười nói: "Nói như vậy chắc là trẫn nhớ nhầm rồi.

    Tiên đế băng hà trước mắt chính là chuyện quan trọng nhất, ngươi thân là Đại hồng lư, nên tận tâm tận lực, phải làm sao cho đại tang của tiên đế thật phong quang.

    Đi đi, tới phía linh đường chiếu ứng đi, lo liệu cho tốt vào"

    "Thần tuân chỉ."

    Dương Hạo ái dài một cái, lui ra ngoài.

    Vương Kế Ân lách tới trước mặt Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa xua tay, khiến Vương Kế Ân phải nuốt lại những lời đang muốn nói vào bụng.

    Vương Kế Ân chỉ đành chậm rãi thu lại cái tay đang hung hăng giơ lên, chuẩn bị làm tư thế chém xuống.

    "Tào Bân có chịu cùng Sở Chiêu Phụ hợp ký công văn, gửi tới đại quân đang bắc phạt, điều Ngụy vương về kinh hay không?"

    “Có ạ!"

    Lưng Vương Kế Ân cong xuống rất tự nhiên: "Lúc sáng sớm Tào xu mật cuối cùng cũng ký tên đóng dấu, Sở tướng quân đã sai khoái báo khẩn cấp tám trăm dặm truyền tới quân bắc phạt rồi."

    Triệu Quang Nghĩa thở ra một hơi, nói: "Chuyện này mới là chuyện quan trọng nhất hiện giờ.

    Đại quân nếu chịu dừng lại, Ngụy vương đồng ý quay về, giang sơn này... mới tính là yên ổn.

    Ngươi tới phía linh đường xem xem bá quan có phản ứng gì, nếu có gì dị thường thì lập tức bẩm báo cho trẫm."

    "Tuân chỉ."

    Vương Kế Ân dạ môt tiếng, nhưng lại vẫn không động đậy.

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười, nói: "Công lao của ái khanh, trẫm sẽ không quên đâu.

    Đại sự tiểu tình trong cung, hiện tờ còn phải dựa vào ngươi, trẫm phong ngươi làm cung uyển sứ, phụ trách tất cả sự nghị của lục cung.

    Tiên đế băng hà, tuân theo di chúc của tiên đế, sẽ mai táng người ở chỗ con ngựa đá, ái khanh phụ trách việc lăng tẩm đi."

    Cung uyển sứ phụ trách tất cả sự nghi của hậu cung, đó là quan chức tôn quý nhất của nội quan.

    Mà chủ trì công trình thì lại có nhiều màu nhất, cho dù không quá tham thì cũng có thể kiếm được đầy chậu đầy bát.

    Vương Kế Ân cung kính tạ ơn, trên mặt lộ ra vẻ mừng vui quá đỗi.

    Triệu Quang Nghĩa lại nói: "Ngươi làm việc khóe léo, lại giỏi cả văn lẫn võ, cứ làm kẻ sai vặt cho người ta mãi khó tránh khỏi đại tài tiểu dụng.

    Trẫm sau khi đăng cơ, sẽ phải xuất binh bắc phạt, mở mang bờ cõi.

    À...

    đợi chuyện lăng tẩm của tiên đế xong xuôi, sẽ đưa người ra làm ngoại quan, tạm thời đảm nhệm chức Hà bắc đạo thứ sứ, tương lai theo trẫm chinh thảo thiên hạ, nếu lập được chiến công, tiền đồ không thể hạn lượng."

    Vương Kế Ân vội vàng quỳ xuống, vui mừng ra mặt nói: "Tạ ơn bệ hạ, nô tỳ tuân chỉ, bệ hạ cả đêm mệt mỏi, xin nghỉ ngơi để giữ gìn long thể, nô tỳ cáo từ."

    Ngoại quan và nội quan là quan viên hoàn toàn khác nhau.

    Nội quan tuy cũng có phẩm cấp, bổng lộc cũng không thấp, nhưng nói tới gốc thì chẳng qua chỉ là một thái giám sai vặt hầu hạ hoàng đế và vương phi.

    Nhưng ngoại thần..., đó là phải dựng nha mở phủ, làm phụ mẫu một phương.

    Thấy hoàng đế cũng chỉ xưng thần, không cần phải hành đại lễ, cũng không cần phải quỳ xuống, há chẳng phải là hơn hắn một nô tỳ nam nữ bất phân ở trong cung.

    Vương Kế tâm lòng hoa nở rộ, cước bộ nhẹ nhàng lui xuống.

    Trong điện lại im lặng, Triệu Quang Nghĩa nhíu mày, kinh nghi bất định lẩm bẩm: "Kỳ quái thật, hắn rốt cuộc là định làm trò gì?

    Không ngờ lại dám quay về ngay dưới mí mắt của trẫm?"

    Phân vân một hồi lâu, Triệu Quang Nghĩa cắn răng bật cười: "Cho rằng ở trước mặt nhiều người thì trẫm không động đến ngươi được ư?

    Trẫm không tin ngươi dám ở trước mặt bá quan hồ ngôn loạn ngữ.

    Hừ hừ, ngày tháng còn dài, chúng ta cứ chờ xem!"

    Lúc này nội thị thông báo một tiếng, Tống Kỳ, Cổ Ngọc bước vào.

    Những người này đều là những tâm phúc ngầm của Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa vừa được hoàng vị, liền cấp cho bọn họ thẻ bài được ra vào cung cấp.

    Toàn bộ ban để của hắn hiện tại vẫn ở Nam Nha, trước khi chính thức đăng cơ tọa điện, những tâm phúc này không tiện an bài vào trong cung làm quan, chỉ có thể thông qua loại phương thức này để liên lạc.

    Vừa thấy Triệu Quang Nghĩa, Tống Kỳ và Cổ Ngọc liền vái một cái: "Thần tham kiến bệ hạ cung hỉ bệ hạ vinh đăng đại vũ."

    Triệu Quang Nghĩa mặt mày hớn hở, rời khỏi chỗ ngồi đỡ bọn họ dậy.

    Tống Kỳ lại lập tức nói ngay: "Quan gia, Trình Đức Huyền chết rồi."

    Triệu Quang Nghĩa giật nảy mình, thất thanh nói: "Vũ Tích chết rồi ư?

    Sao mà chết?"

    Tống Kỳ liền thuật lại chuyện tìm thấy tử thi của Trình Đức huyền, Triệu Quang Nghĩa vẻ mặt âm tình bất định lắng nghe.

    Tống Kỳ lại nói: "Quan gia, vô duyên vô cớ, ai có thể canh ba nửa đêm giết chết mệnh quan triều đình?

    Vũ Tích là đang đi truy đuổi Dương Hạo, theo ý kiến của thần, kẻ giết người chắc chắn là Dương Hạo.

    Dương Hạo lúc này e rằng đã chạy trốn rồi, đường đường là một trong cửu khanh, đột nhiên thất tung, há chẳng phải là đáng cười ư?

    Quan gia xin hãy hạ chỉ, truy nã khắp thiên hạ, chỉ cần tìm được nơi hạ lạc của hắn, thần tự có thủ đoạn khiến hắn chết một cách thần không biết quỷ không hay..."

    Triệu Quang Nghĩa âm trầm nói: "Không cần tìm, Dương Hạo hiện tại đang ở trong cung."

    Tống Kỳ giật nảy mình, thất thanh nói: "Sao cơ?"

    Triệu Quang Nghĩa nói: "Việc cần kíp bây giờ là phải ổn định đế vị, củng cố hoàng quyền, ổn định nhân tâm thiên hạ.

    Trẫm đang có chuyện muốn thương nghị với các ngươi.

    Nào nào, các ngươi ngồi đi."

    Tống Kỳ, Cổ Ngọc vội vàng nói: "Quan gia ở trước mặt, chúng thần đâu dám ngồi."

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười, vẫn gọi người bưng ghế gấm vào, hai người cảm tạ rồi ngồi xuống, ba người bắt đầu thương nghị.

    "Quân viễn chinh đóng quân tại chỗ, đối với chư tướng trong quân vẫn phải trấn an.

    Quan gia đăng cơ, đại xá thiên hạ, quần thần cũng phải phong thưởng, chư tướng bắc phạt thì không tiện thưởng, nhưng từ Đảng Tiến trở xuống, các tướng lĩnh quan trọng đều nên có phong thưởng để trấn an họ.

    "Cái này trẫm biết.

    Hiện giờ Tào Bân đồng ý, truyền lệnh ba quân không được tiến tiếp, chỉ là một cái thăm dò.

    Tào Bân đã thức thời, xu mật chính phó sứ đều chịu nghe theo mệnh lệnh của trẫm, cấm quân kinh kỳ thì nằm trong lòng bàn tay của trẫm, chỉ bằng vào điểm này, Đảng Tiến tự biết suy nghĩ mà làm theo.

    "Quan gia, phía Lạc Dương đã ngay đêm phải người đi rồi, Triệu tướng ở đó không gây nên được mưa gió gì cả, hoàng tam đệ và các hoàng tộc phủ đệ khác cũng đều nằm trong sự giám sát nghiêm ngặt.

    Ngoài ra gia quyến của đám tướng lĩnh bắc phạt như Đảng Tiến, những người này cũng bị giám thị nhất cử nhất động, chắp cánh cũng khó bay."

    "Tốt!"

    "Lương thảo vận tới cho đại quân bắc phạt đã bị cắt rồi, đợi khi Ngụy vương nhận được thánh chỉ, trong quân sẽ biết được tin tức này."

    "Tốt."

    "Trước mắt còn phải đại xá thiên hạ, chiến cáo thiên hà và bề tôi rằng tân đế đăng cơ, còn phải định niên hiệu nữa.”

    "Cái này…

    định niên hiệu.. sớm vậy ư?

    Niên hiệu nên từ năm tới sau khi tiên đế băng hà mới định chứ?"

    "Hiện giờ còn có hơn nửa năm thời gian nữa, đêm dài lắm mộng, nên sớm định ngày đi.

    Niên hiệu, hoàng hiệu, thái tử đều sớm nên xác định.

    Danh phận thỏa đáng rồi thì thiên hạ cũng sẽ ổn định."

    "Tốt!"

    ….

    Dương Hạo rời khỏi điện, liền khập khễnh tới linh đường.

    Hắn và Triệu Quang Nghĩa phen này so chiêu, chính là tới chỗ chết mà tìm đường sống.

    Trình Đức Huyền có tới Dương gia hay không?

    Có qua!

    Hắn có ở trong phủ hay không?

    Không có!

    Nhưng hắn lại ở ngay trước mặt Triệu Quang Nghĩa, luôn miệng chắc chắn rằng mình có ở nhà, Triệu Quang Nghĩa làm gì được hắn?

    Hoàng đế tân nhiệm cùng một thần tử tranh cãi mãi về chuyện hắn tối qua rốt cuôc là đi đâu.

    Thế chẳng phải là một lão bà một mình trên giường trống, bụng đầy oán khí ư?

    Ngươi cảm thấy có giống trò trẻ con không?

    Dương Hạo dẫu sao cũng biết rằng hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mình, bày ra bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi như vậy, Triệu Quang Nghĩa ngược lại sẽ cố kỵ, không mò được hắn rốt cuộc là có con bài gì, do đó lòng sinh nghi hoặc, sẽ không dám tùy tiện hạ thủ nữa.

    Hắn chính là một trong cửu khanh, Triệu Quang Nghĩa lấy tội danh gì ra mà dám công khái giết hắn?

    Nếu âm thầm hạ thủ...

    Hắn chính là Đại hồng lư, cả ngày phải lo liệu tang sự cho tiên đế, mấy ngày này e rằng ngay cả hoàng đế cũng không thấy được hắn, cả ngày tung tăng trước mặt người ta, ai có thể hạ thủ được?

    Huống chi hắn mấy ngày này đại đa số thời gian là sống ở trong cung.

    Triệu Quang Nghĩa tuyệt không dám để hắn chết trong cung, tăng thêm chút gia vị không dễ chịu cho cuộc đăng cơ của hắn.

    Còn ở ngoài cung, buổi sáng trước khi hắn thượng triều, đã ầm thầm gặp Trư nhi, liên lạc với Kế Tự Đường ở Biện Lương, có giang hồ hảo hán của Biện Hà bang âm thầm tương trợ, lại có thế lực ngầm khắp tam giáo cửu lưu của Kế Tự đường, mấy ngày này bảo bọn họ an bài thật tốt, ngày sau hắn vừa ra khỏi cửa cung, liền giống như cá vào sông hồ, ai còn có thể tìm được tung tích của hắn.

    Trong đại điền bố trí linh đường là một mảng trắng thuần.

    Quan tài của Tiệu Khuông Dận ở cuối đại điện, phía trước đặt hương án, linh bài.

    Văn võ bá quan xếp hàng tế bái, dưới sự chỉ dẫn của lễ quan mà khóc tế tiên đế.

    Dương Hạo thuộc hàng cửu khanh, địa vị gần bằng ba vị tể tướng, cho nên đi thẳng tới vị trí trước nhất, quỳ xuống phía sau ba vị tể tướng, tế bái một lúc, sau đó liền đứng dậy bước sang bên cạnh.

    Các quan viên của Hồng lư tự đều vây lên, bọn Tiêu Hải Đào hồi báo những sự nghị mà mình phụ trách.

    Dương Hạo chỉ điểm an bài một hồi, quan viên các ti lập tức chia nhau đi lo liệu những việc thuộc quyền của mình.

    Dương Hạo thì lại quỳ xuống bên sườn phía trước, tránh hàng của văn võ bá quan, để tiện cho quan viên của Hồng lư tự tùy thời có thể xin chỉ thị của hắn, an bài các loại lễ nghi của đại tang.

    Dương Hạo vừa khóc vừa dõi mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy vẻ mặt của các bá quan ở trước linh cữu mỗi người có một vẻ riêng, rõ ràng là đối viện việc Triệu Khuông Dận đột nhiên bệnh chết, rất nhiều người trong lòng chưa kịp có chuẩn bị tâm lý, đột ngột gặp phải đại biến này, khó tránh khỏi có chút thất thố.

    Đám quan viên như Tào Bân, Điền Trọng Tiến thì sắc mặt càng trầm trọng, nhưng lại không có ai dám nhìn đông nhìn tây, nói chuyện với nhau.

    Tân quân đã bái rồi, bọn họ là quan nhi của Đại Tống, trợ giúp và bảo vệ xã tắc của Triệu gia, người ngồi trên giang sơn và người của Triệu gia, bọn họ trừ việc tiếp nhận hiện thực ra thì còn biết làm gì nữa?

    Dương Hạo lại chuyển ánh mắt tới trước linh cữu, quỳ ở phía trước nhất trước lĩnh cữu tất nhiên là Tống hoàng hậu và đôi con trai con gái của Triệu Khuông Dận.

    Tống hoàng hậu mặc đồ tang, trông rất trẻ, chỉ mới hơn hai mươi tuổi, xinh đẹp như hoa, chỉ là hai mắt đã khóc đến nỗi sưng húp như quả đào, lúc này bà ta đã khóc đến khản cả cổ rồi, không khóc to được nữa, chỉ không ngừng lau nước mắt.

    Dương Hạo thấy vậy không khỏi sinh lòng trắc ẩn.

    Bỗng nhiên hắn phát hiện có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng không khỏi lạnh toát, vội vàng cúi đầu xuống, giả vờ khóc lóc đau đớn giống các bá quan.

    Mượn động tác lau nước mắt, hắn che mặt, nhìn lén về phía ánh mắt đó, vừa nhìn thấy liền ngây người ra.

    Hắn còn cho rằng là tai mắt của Triệu Quang Nghĩa đang chú ý tới nhất cử nhất động của hắn, không ngờ vừa ngửng đầu lên, chạm phải ánh mắt đó, lại thầm thấy kinh hãi.

    Người đó không ngờ lại là Vĩnh Khánh công chúa, nàng ta mặc áo gai màu trắng, tóc xanh cũng vén sau lụa trắng, khuôn mặt thanh tú đẫm nước mắt, mũi vì khóc mà đỏ hồng, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào hắn không hề chớp.

    Vừa chạm phải ánh mắt của hắn, Vĩnh Khánh công chúa lập tức nghiêng người, theo tiếng hô to của quan xướng lễ mà vái lạy, miệng chu ra về phía trước thân mình.

    Dương Hạo nhìn về phía trước nàng ta, không khỏi ngớ người, Vĩnh Khánh công chúa lại chu miệng ra một lần nữa.

    Dương Hạo nghi hoặc nghĩ: "Người quỳ ở trước mặt nàng ta chính là Tống hoàng hậu, nàng ta muốn mình nhìn cái gì?

    Chẳng lẽ... cái bồ đoàn đó quỳ không được thoải mái, nàng ta muốn bảo mình đổi cái khác ư?"

    Chương 400:"Hẹn hò"

    Vĩnh Khánh thấy hắn không động đậy, trong lòng khó tránh khỏi sốt ruột, nhưng nàng ta cũng biết rằng, Dương Hạo là ngoại thần, không thể dễ dàng tới gần mình được.

    Nàng ta linh cơ máy động, nảy ra ý hay, tựa hồ như muốn đứng dậy, nhưng giả vờ như hai chân đã bị tê nên đứng không vững, Dương Hạo nắm bắt thời cơ, tiến lên một bước đỡ nàng ta, Vĩnh Khánh công chúa lập tức nói khẽ một câu: "Tìm cơ hội gặp ta!"

    Chỉ trong thời gian nói câu này, Vương Kế Ân mặc áo gái để tang, giống như một con mèo trắng rón ra rón rén lướt tới.

    Dương Hạo rụt tay lại, mặt mày u sầu nói: "Công chúa xin nén bi thương, cố gắng bảo trọng ngọc thể."

    Vương Kế Ân nói khẽ: "Công chúa nếu thân thể không khỏe, xin hãy nghỉ ngơi một chút."

    Vĩnh Khánh công chúa lắc đầu nói: "Bản công chúa tới điện phía tây điện một chút."

    Nói xong liền nhẹ nhàng lui sang bên cạnh.

    Phía cuối điện ở mặt tây là nhà vệ sinh trong cung, các văn võ đại thần, hoàng thân quốc thích túc trực bên linh cữu của hoàng đế nhưng cũng không thể không ăn không uống, không đại tiểu tiện, ai mót quá thì đều tới chỗ ngũ cống tuần hoàn ở phía tây điện để giải quyết.

    Vương Kế Ân nghe thấy vậy vội vàng lui một bước, Vĩnh Khánh công chúa liền đi về phía tây điện, thủy chung không nhìn Dương Hạo lấy một cái.

    Dương Hạo vẻ mặt như thường quay về chỗ cũ rồi quỳ xuống, theo tiếng hô của xướng lễ quan mà tế bái, trong lòng thì thầm suy đoán: "Hành tung của công chúa quỷ bí như vậy, muốn lén lút gặp ta để làm gì."

    Dương Hạo trăm điều không có giải đáp cho tới tận khi Vĩnh Khánh công chúa quay lại vẫn không nghĩ ra được nguyên do trong đó.

    Một nhà hoàng đế tuy đều sống trong đại nội, nhưng gia đình đế vương quy củ xâm nghiêm, trọng môn điệp hộ, đâu phải là nhà ngói ba phòng, đồ đạc bừa bãi như các hộ gia đình bình thường.

    Phòng này mà đánh rắm thì phòng ngoài cũng nghe rõ ràng, hại cho các tân tức phụ mới qua cửa đến đánh rắm cũng phải nhịn.

    Nguyên nhân cái chết của Triệu Khuông Dận Dương Hạo biết rất rõ, nhưng không cho rằng hoàng hậu và công chúa, hoàng tử cũng biết.

    Cho dù bọn họ có biết thì cũng không có đạo lý lại tìm đến mình, trong mắt người đời, mình có thể tính là người của Nam Nhan.

    Vĩnh Khánh công chúa quỷ bí như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì.

    Vĩnh Khánh công chúa thỉnh thoảng lại liếc Dương Hạo một cái, nhưng Dương Hạo thì lại không dám nhìn nàng ta nữa.

    Hiện giờ người ở trong cung bị Triệu Quang Nghĩa chú ý nhất chính là Dương Hạo, trong bóng tối không biết có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn, sao có thể gặp mặt với công chúa được.

    Vĩnh Khánh công chúa không đoán ra được tâm ý của hắn, trong lòng sốt ruột không thôi nhưng cũng không dám ra hiệu cho hắn nữa.

    Một lát sau, Tiêu Hải Đào tới góc điện, ra hiệu về phía Dương Hạo.

    Dương Hạo thấy vậy liền đứng dậy, Tiểu Hải Đào nhỏ giọng nói: "Đại nhân, các thợ lều đã tới rồi."

    Dương Hạo gật đầu rồi bước ra bên ngoài.

    Đi tới cửa điện thì Vương Kế Ân không biết từ góc nào chui ra, giả vờ như chẳng may đụng phải Lý Mạnh, gật đầu cúi lưng nói: "Ái chà Đại hồng lư, ngài đi đâu vậy."

    Dương Hạo gật đầu với hắn rồi hờ hững nói: "Các thợ lều đã tới rồi, bản quan tới thu xếp một chút."

    "Ồ, tốt tốt.

    Oản nhi!"

    Một tiểu hoàng môn từ cạnh cửa điện đứng ra.

    Vương Kế Ân nói: "Oản nhi hầu hạ Đại hồng lư, trong linh đường công việc rối rắm, không thể thiếu Đại hồng lư được, có việc gì thì ngươi chạy đi truyền báo một tiếng."

    Dương Hạo cười nhạt một tiếng: "Đứng dậy ra khỏi đại điện.

    Lúc đó có việc ma chay cưới hỏi gì thì phải dựng lều, mà nghênh đón đưa tiễn thì cũng phải dựng lều, chúc mừng khánh thành cũng phải dựng lều.

    Lều thường dùng dải lụa màu và cọc gỗ, lá xanh và cờ ngũ sắc trang trí bên trên, trông giống như là cổng chào.

    Mười lăm tháng giêng, đêm thất tịch, rằm tháng tám, giao thừa mỗi năm cả thành đều kết cổng màu để chúc mừng, cho nên trong thành Biện Lương nghề làm lều màu cực kỳ phát đạt.

    Dương Hạo khập khiễng tới gặp các thợ lều được chọn vào cung.

    Tiểu hoàng môn Oản Nhi theo sát một bước cũng không rời.

    Tới bên ngoài thì thấy một tên thương nhân mắt nhỏ tai nhỏ ở dẫn một đám công tượng mặc tạp dề áo ngắn cầm các loại công cụ đợi ở đó.

    Tiểu H㩠Đào bước nhanh lên trước, nói: "Đại nhân, vị này là Hầu chưởng quỹ, là công đầu nhi của liên hiệp thợ lều này.

    Hầu chưởng quỹ, vị này chính là Đại hồng lư, còn không mau bước lên tham kiến đi."

    Tên Hầu chưởng quỹ đó vội vàng bước lên kiến lễ, cười bối rối nói: "Đại hồng lư, đây đều là những thợ lều có tay nghề tốt nhất ở trong thành Đông Kinh, cho dù là dựng một cái lều lớn ba cửa, cửa giữa cho xe qua, hai cửa cho người đi, cũng không cần một búa một cưa, lều được dựng lên bên trên có nóc, hai bên có tường chống, toàn bộ là dùng gỗ mục cọc nhỏ để dựng giá đỡ, bên ngoài buộc lại mà thành.

    Cọc gỗ không đóng, dựng lều trên đất bằng, không đào lỗ không cắm cọc, toàn bằng vào dây thừng buộc giữ cho cổng chào đứng, gió thổi không đổ người đẩy không lỏng..."

    Hắn nói liên tục không ngừng, người ngoài không dễ dàng phát diện ra những động tác ảo diệu do tay của hắn làm ra.

    Dương Hạo thấy vậy mắt hơi sáng lên, hờ hững nói: "Thế thì có gì đâu mà phải khoác lác, đại nội hoàng cung cho phép các ngươi mang búa mang cưa, đào hố khắp nơi chắc?

    Chính là cần loại thủ nghệ này của các ngươi, cho nên mới mời các ngươi tới.

    Hầu chưởng quỹ, cần cọc gỗ dài bao nhiêu dày bao nhiêu thì các ngươi ước lượng đi.

    Ở ngoài cung làm xong rồi sau đó bưng vào dựng lều.

    Lều này từ nội đình, linh cung dựng ra tới ngọ môn, cho tới cuối ngự nhai.

    Thời gian rất có hạn, các ngươi định thế nào thì đi làm đi.

    Bản quan sẽ chỉ chỗ, ngươi nói cho bản quan nghe xem, liệu có bị dột thủng gì không?"

    Nói xong hắn cũng làm ra động tác không khiến người ta chú ý, khóe mắt hơi hướng sang tên tiểu hoàng môn đang dỏng tai lắng nghe ở bên cạnh.

    Ánh mắt của Hầu chưởng quỹ hơi sáng lên, gật đầu cúi lưng nói: "Đại hồng lư yên tâm, Đại hồng lư yên tâm.

    Bọn tiểu nhân tuy chỉ là làm thuê kiếm cơm, nhưng làm việc rất siêng năng.

    Vải trắng, lụa trắng, sa trắng, những vật hữu ích này trước kia buộc lều đều là do gia chủ đưa ra, bọn tiểu nhân chỉ là hạng kinh doanh nhỏ, không mua được những vật quái trọng như vậy."

    "Cần cái gì thì hoàng gia sẽ cho ngươi thứ đó.

    Quay về, bản quan sẽ thương nghị với nương nương và Vương đô tri một chút, sẽ từ trong nội đình chuyển ra, dùng bao nhiêu sẽ không thiếu một thước vải nào của ngươi đâu.

    Ngươi đi đi."

    "Vâng vâng."

    Tên chưởng quỹ đó dạ một tiếng, phất tay một cái, các thợ lều khiêng hoàng gánh rương lục tục đi theo.

    Một tên thợ gánh đòn gánh, trước sau có một cái rương, cái rương đó lắc lư, góc sắc đụng phải đùi của tiểu hoàng môn Oản nhi đó.

    Cú va chạm này ngay cả một chút thanh âm cũng không có, nhưng chỗ va chạm lại rất hiểm, đau đến tận xương cốt.

    Oản nhi gào lên một tiếng, ôm đùi ngã xuống đất, đau đến nỗi co giật trên mặt đất.

    Hầu chưởng quỹ thấy vậy, kinh hãi xông lên mắng tên thợ đó như tát nước vào mặt: "Đồ chết toi ngươi, đây là địa phương nào ngươi có biết không hả, không cẩn thận là chết đó."

    "Được rồi."

    Dương Hạo lạnh lùng quát một tiếng: "Ở chỗ này cũng có thể lớn tiếng hò hét à.

    Cút mau!"

    Hắn trợn mắt lên liếc tên tiểu hoàng môn đó, quát: "Oải nhi, ngươi cũng không có mắt à, sao cứ đứng sững ra đó để người ta va phải.

    Đi sang bên kia nghỉ ngơi đi, khi nào khỏe thì tới nghe lệnh."

    Oản nhi đau đến nỗi nhòe nhoẹt nước mắt, còn chưa kịp nói gì thì Dương Hạo đã lê cái chân què của hắn khập khiễng bỏ đi rồi.

    Điện hoàng nghi, ở cửa cung có mấy tượng nhân đang vừa nói vừa đo đạc, Tiêu Hải Đào ở bên cạnh chỉ điểm, dẫu sao thì tang lễ trong cung và tang sự của các bách tính bình thường khác nhau rất nhiều.

    Về phương diện lễ nghi thì Tiêu Hải Đào so với cái gậy gỗ Dương Hạo thì rõ hơn nhiều.

    Dương Hạo đứng cách đó không xa ngẩng dầu nhìn họ dựng thang, người thợ đang đo đạc tường cung, khóe miệng cong lên, hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"

    Hầu chưởng quỹ đứng ở phía sau vẫn là bộ dạng bỉ ổi đó, nhưng trong mắt lờ mờ lộ ra vẻ tinh minh: "Nhận được phân phó của đại nhân, bọn ta lập tức chuẩn bị.

    Đại nhân muốn đi đường thủy hay là đi đường bộ, trước tiên về tây hay là tiềm cư trong thành, vì chưa nhận được dặn dò chính xác của đại nhân nên bọn tiểu nhân chỉ đành chuẩn bị tất cả, để đảm bảo không có sơ sót."

    Hắn nhoẻn miệng cười, nói khẽ: "Trên đường này, có đường sáng, cũng có cống ngầm, mương tối, đào tường khóe vách, quan phủ có giỏi hơn nữa thì cũng không có bản sự thò tay được tới những chỗ đó."

    Dương Hạo cười ha ha, nói: "Các ngươi trước tiên đi chuẩn bị đi, trốn đi như thế nào thì hiện tại vẫn chưa có manh mối, cũng phải tùy cơ ứng biến, gặp cơ hội thì hành sự.

    Đúng rồi, ta ở trong cung chỗ nào cũng có tai mắt theo dõi, nhưng ta muốn gặp một nhân vật cực kỳ quan trọng trong nội cung, các ngươi... có cách nào dẫn nàng ta tới gặp ta không."

    Hầu chưởng quỹ hơi nhíu mày, nói: "Đại nhân, nhân vật trong nội cung e rằng không dễ gặp đâu.

    Trong cung thực sự là bọn ta không thò tay vào được."

    Dương Hạo mỉm cười, nói: "Chuyện là ở ngươi, chắc gì đã không nghĩ ra biện pháp.

    Nội đình cũng phải dựng lều, lát nữa ta dẫn ngươi tới linh đường, trước tiên nhận người đã, kế sách chi tiết thì chúng ta sẽ thương nghị sau."

    ...

    Đại sự của hoàng đế, văn võ bá quan luân phiên khóc lóc, túc trực bên linh cữu.

    Triệu Quang Nghĩa tuy bận đến sứt đầu mẻ trán nhưng ngày nào cũng dẫn đầu khóc lóc.

    Tới buổi chiều ngày thứ hai, trong cung đâu đâu cũng thấy người kiện sức, các quan nhi được thay vào khóc còn tính là có chút tinh thần.

    Nhưng Vương Kế Ân thì đến ngay cả di chuyển cũng có chút khó khăn.

    Từng hòm vải trắng chưa bị nhuộm màu từ trong hậu cung chuyển ra, các công tượng bận rộn làm việc, lều trong nội đình đều được dựng xong, từng chiếc từng chiếc lều dựng thẳng ở đó, trông rất trang nghiêm.

    Hoàng tử Đức Phương tuổi còn nhỏ nên sớm đã không chịu nổi, được người đưa xuống nghỉ ngơi.

    Hoàng hậu nương nương và Vĩnh Khánh công chúa thì vẫn trực trước linh cữu, cũng chỉ nghỉ ngơi hai tiếng, ăn chút đồ.

    Dương Hạo bận rộn một phen rồi quay về đứng ở góc linh đường.

    Vĩnh Khánh công chúa nhìn lén hắn một cái, Dương Hạo giải vờ ho khan rồi gật đầu.

    Vĩnh Khánh công chúa lúc trước đã nhận được ám hiệu của hắn, lúc này thấy hắn gật đầu liền lui sang một bên, dẫn hai cung nữ thiếp thân đi về phía tây của điện.

    Vương Kế Ân đang giám sát cử động văn võ bá quan trong điện, đặc biệt là nhất ngôn nhất hành của Dương Hạo, đối với vị công chúa nhỏ tuổi này thì lại không chú ý.

    Cái mà hắn để ý là các triều thần có nghi ngờ gì không, có hành động gì không, nhưng ngàn vạn lần không ngờ rằng tiểu công chúa thân ở thâm cung lại có thể biết chân tướng về cái chết của tiên hoàng.

    Hơn nữa có ý nghĩ viển vông muốn tiếp xúc với ngoại thần.

    Huống chi nàng ta tới phía tây diện để đi vệ sinh cũng không phải là một lần hai lần, cho nên cũng không để ý.

    Vĩnh Khánh công chúa dẫn hai cung nữ tâm phúc ra khỏi linh đường, đi về phía tây điện, hai người thợ khênh rương hòm vừa hay từ bên trong bước ra.

    Vĩnh Khánh công chúa quay đầu lại nhìn một cái, đột nhiên bước nhanh lên trước.

    Khi song phương đi qua nhau, nắp rương đột nhiên bật mở.

    Vĩnh Khánh công chúa nghiêng người một cái, liền ngã vào trong rương, nắp rương đóng lại, hai người vẫn bình tĩnh đi về phái trước, hai cung nữ thì như không hề biết gì tiếp tục đi về phía tây điện, cả quá trình chỉ trong nháy mắt, hai nội thị vừa hay vòng qua góc tường đi tới mơ hồ như phát giác ra gì đó.

    Lều tang đã được dựng ở bên ngoài linh đường, Dương Hạo khập khiễng bước ra chỉ huy.

    Vương Kế Ân ngáp một cái liếc về về phía Oản nhi ra hiệu, Oản nhi mặt mày đau khổ gật gật đầu, khập khiễng đi theo sau Dương Hạo.

    Mắt thấy ngoài cửa điện toàn là thợ lều đang vung vung buộc buộc, Oản nhi không dám tới gần, chỉ đứng dưới hành lang giám thị tất cả những người tiếp cận với Dương Hạo.

    "Bên trên cho cao hơn một chút, đặt thêm mấy mảnh vải trắng lên.

    Miệng cửa để rộng hơn một chút, phải khênh quan tài của tiên đế ra vào đấy."

    Dương Hạo ra sức chỉ huy, khập khà khập khiễng đi đi lại lại, bên cạnh cũng không có ai tiếp cận.

    "Ài, đặt cái rương xuống để bản quan nghỉ chân một chút."

    Dương Hạo đột nhiên thấy hai người thợ khênh rương tới, liền vội vàng gọi một tiếng, lệnh cho bọn họ đặt rương xuống, đuổi họ ra chỗ khác rồi đặt mông ngồi xuống, bộ dạng mệt mỏi vô cùng.

    Hắn vừa nhìn các thợ dựng lều, thỉnh thoảng còn cao giọng chỉ điểm mấy câu.

    Oản nhi nhìn phát chán liền dựa vào cột điện, ngồi lên bậc đá.

    "Ngươi tránh ra."

    Dương Hạo đột nhiên cảm giác mông bị người ta dùng tay chọc một cái, không khỏi kinh hãi, âm thầm dịch sang một bên, chỉ thấy trên nắp cái rương đó lộ ra một cái lỗ rộng chừng một thước, một bản tay nhỏ đang rụt lại, sau đó thì lộ ra một gương mặt đang tươi cười.

    Dương Hạo cúi đầu nhìn một cái rồi lại tiếp tục ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, dùng tay che miệng, làm ra tư thái đang trầm ngâm, khẽ giọng hỏi: "Công chúa có chuyện gì mà muốn gặp Dương mỗ vậy, lại còn bí mật như vậy nữa."

    Vĩnh Khánh công chúa tức giận nói: "Bản công chúa tất nhiên có lý do không thể không cẩn thận, nhưng ngươi... ngươi tựa hồ so với bản công chúa còn cẩn thận hơn.

    Đây là...

    đây là làm cái trò gì vậy."

    Dương Hạo đâu thể nói ra mình hiện tại là nhân vật được chú ý nhất trong cung, hắn cười khan một tiếng, nói: "Thần cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ, công chúa có gì thì xin nói mau đi."

    Vĩnh Khánh công chúa, cố gắng ổn định lại hô hấp, trầm giọng nói: "Đại hồng lư vốn là một bách tính của Phách châu, tuổi tác như vậy mà trong hai năm đã được liệt vào hàng cửu khanh, có thể là người đầu tiên của bản triều.

    Không biết Đại hồng lư ăn lộc của vua có chịu là những việc trung thành với vua hay chăng?"

    Dương Hạo nghe thấy câu nói này, tim liền đập thình thịch, nhưng loại câu hỏi này căn bản là không có câu trả lời nào khác, chỉ đành trơ mắt nói: "Công chúa, thần tuy là xuất thân quân nhân, cũng không được đọc nhiều sách, nhưng cũng hiểu được đại nghĩa quân thần.

    Quân nghĩa là nhan ái, thân nghĩa là trung thành, phụ nghĩa là hiền hậu, tử nghĩa là hiếu thảo, nhân luân ngũ thuần, quân thần trung nghĩa đứng đầu.

    Thần nhận được hoàng ân, phát cách đề bạt lên tới chức vụ ngày hôm nay, làm sao mà không cảm niệm ơn vua, hiệu trung với triều đình.

    Vĩnh Khánh công chúa trong mắt ngấn lệ, nói khẽ: "Tốt, vậy ta hỏi ngươi, hiện tại nếu có người bất trung bất nghĩa, thí quân phạm thượng.

    Đại hồng lư ngươi sẽ nên làm gì?"

    "Tự dưng sao công chúa lại hỏi một câu như thế này, chẳng lẽ..."

    Vĩnh Khánh công chúa thấy hắn không nói gì, giọng nói của chút run rẩy nhắc lại: "Đai hồng lư ngươi nên làm gì?"

    Dương Hạo cúi đầu nói khẽ: "Thần sẽ thận hết sức để duy trì cương kỷ triều đình."

    Vĩnh Khánh hỏi dồn: "Nếu người đó... người đó hiện tại một tay che trời, một lời có thể khiến người ta mất mạng, có thể ra lệnh cho người ta phải chết thì sao?"

    Dương Hạo quyết tâm nói: "Nhờ ơn vua nên Dương Hạo mới có được ngày hôm nay, cho dù phải thịt nát xương tan cũng không thể trơ mắt nhìn ơn vua có vạn nhất gì, trước mặt có loạn thần tặc tử khi quân phạm thượng, thần tự sẽ lấy thân báo đáp, dù chết cũng không hốn hận."

    "Tốt."

    Vĩnh Khánh công chúa ừm một tiếng, trên khuôn mặt lộ ra dưới nắp rương đã đẫm lệ: "Đại hồng lư, phụ hoàng của ta đột ngột qua đời thực ra là vì bị gian thần hãm hạn.

    Gian thần này hiện tại đã soán ngôi đoạt nước, sắp lên ngồi trên bảo tọa chí tôn rồi.

    Vĩnh Khánh cùng đường bí lối, giờ xin cầu Đại hồng lư trợ giúp, Đại hồng lư ngài có thể tận lòng trung nghĩa của bề tôi mà trừ gian vì nước hay không?"

    Dương Hạo nghe thấy vậy liền biến sắc, vội vàng ho khan hai tiếng để che giấu: "Chuyện này quá lớn, công chúa có bằng chứng gì không, nhưng ngàn vạn lần không được nói linh tinh đâu đấy."

    "Bản công chúa không nói linh tinh."

    Vĩnh Khánh nghẹn ngào nói: "Đại hồng lư có còn nhớ con anh vũ mà bản công chúa cướp từ tay bằng hữu của ngươi không?"

    "Nhớ."

    "Con anh vũ đó quen học vẹt, Đại hồng lư cũng tự mình nhìn thấy.

    Con anh vũ đó từ lúc được bản cung mang về trong cung, một mức thích ban đêm đậu trên trần nhà ở trong cung mà ngủ.

    Con anh vũ đó khi quay về trong điện của bản công chúa đã học theo giọng điệu của phụ hoang mà hót lớn: "Giờ đã làm đến chí tôn, không ngờ nhị đệ lại giết ta".

    Thử hỏi nhị đệ trong miệng phụ hoàng ngoài nhị thúc ra thì còn có thể là ai ngữa.

    Long thể của phụ hoàng trước giờ luôn khỏe mạnh, đêm qua vô duyên vô cớ lại bạo bệnh mà mất.

    Há chẳng phải là tương ứng với việc này ư.

    Một con anh vũ, nếu không phải tận tai nghe thấy thì sao có thể bắt chước giọng điệu của phụ hoàng mà nói ra câu này."

    Dương Hạo biến sắc, nói: "Con anh vũ đó hiện tại ở đâu?"

    Vĩnh Khánh ai oán nói: "Con anh vũ đó...

    đã bị nương nương đè dưới chăn mà ngạt chết rồi.

    Nhưng đại sự lớn như thế này nếu không phải là sự thực thì bản công chúa há lại dám vọng ngôn.

    Đại hồng lư không tin bản công chúa, muốn tự mình kiểm chứng ư?"

    Dương Hạo hít sâu một hơi, lẩm bẩm: "Giết rồi thì tốt, giết rồi thì tốt.

    Con anh vũ đó không chết thì họa lớn bằng trời sẽ ập xuống đó."

    Vĩnh Khánh công chúa nhìn chằm chằm vào hắn, hỏi: "Đại hồng lư, bản công chúa đã nói ra chân tướng rồi, lại đem tính mạng cả nhà mình giao cho ngươi, ngươi hiện giờ.. sẽ nói sao?"

    "Cái này..."

    Dương Hạo hơi do dự, Vĩnh Khánh công chúa lại nghiêm nghị nói: "Đại hồng lư nếu muốn vinh hoa phú quý thì hiện tại có thể tới chỗ tân hoàng đế mà tố cáo.

    Cái mạng này của Vĩnh Khánh ngươi cứ cầm đi mà dùng, máu của ta sẽ hóa thành tiền trình của ngươi."

    Dương Hạo vội vàng nói: "Công chúa nói gì vậy, Dương Hạo nếu không có một chút nhân tâm nào thì há lại làm ra loại chuyện này."

    Vĩnh Khánh vui mừng nói: "Vậy thì Đại hồng lư ngôn hành như một, rửa sạch oan khuất cho phụ hoàng ta.

    Vĩnh Khánh tất sẽ kết cỏ ngậm vành để báo ân báo đức."

    Dương Hạo nhìn ra xung quanh, cố gắng bảo trì bộ mặt bình tĩnh, lẩm bẩm: "Công chúa không biết đó thôi, người bảo thần là sao mà rửa sạch oan khuất cho tiên đế được đây.

    Dương Hạo trong tay không có một binh một tốt, chẳng lẽ phải đi ám sát Tấn vương ư.

    Tấn vương một thân võ công cao tuyệt, cho dù thần mang lòng quyết tử thì cũng chưa chắc đã giết được ông ta."

    Vĩnh Khánh công chúa hưng phấn nói: "Đại hồng lư không cần phải lo lắng, bản công chúa sao lại bắt đại nhân đi ám sát tên gian nhân soán vị thí quân đó chứ, Vĩnh Khánh là muốn nhờ đại nhân đi báo tin cho đại ca của ta biết.

    Đại ca Ngụy vương của ta hiện giờ thống lĩnh đại quân ở bên ngoài, nếu biết được chân tướng sẽ huy sư quay về kinh sư thảo phạt gian thần, dựa vào binh lính trong tay huynh ấy ắt có thể diệt trừ quốc tặc."

    Vĩnh Khánh nó xong, đôi mắt đang hưng phấn nhìn chằm chằm không chớp vào Dương Hạo, nhưng thấy Dương Hạo mặt đờ đẫn nhìn về phía trước.

    Nàng ta ngây người, sau đó mới tỉnh ngộ, nói: "Đại hồng lư chặn cơn sóng giữ, lập tức công lao bất thế, đợi khi đại ca ta diệt trừ quốc tặc, lên ngôi hoàng đế tất nhiên sẽ không bạc đãi đại nhân, sẽ phong đại nhân làm tể tướng.

    À không, sẽ phong đại nhân là quận vương.

    Lập được công lao bất thế như thế này, phong làm quận vương cũng không phải là quá đáng."

    Dương Hạo đờ đẫn nói: "Ý tứ của công chúa là, muốn thần đuổi theo đại quân của thiên tuế, nói rõ với hắn chân tướng tiên đế băng hà, sau đó để Ngụy vương thiên tuế thống lĩnh đại quân quay về kinh sư diệt trừ gian nịnh, khôi phục lại chính thống."

    "Đúng rồi" Dưới nắp rương lộ ra một đôi mắt ngây thơ: "Có gì không đúng à."

    Dương Hạo hít sâu một hơi, nói: "Thân là Đại hồng lư, lo liệu việc tang lễ cho hoàng đế.

    Khi tân quân đăng cơ thì phải làm thế nào mới có thể thần không biết quỷ không hay mà rời khỏi Biện Lương đây."

    Vĩnh Khánh ngớ người.

    Dương Hạo lại hỏi: "Thần khi gặp Ngụy vương thiên tuế nói với hắn rồi hoàng đế băng hà, người giết vua chính là Tấn vương tiên tuế, em ruột của quan gia.

    Ngụy vương thiên tuế liệu có tin vi thần không."

    Vĩnh Khánh lắp bắp nói: "Cái này... thật ra cũng dễ thôi.

    Hoàng huynh nhận ra bút tích của ta."

    Dương Hạo ngắt lời nàng ta, nói tiếp: "Ngụy vương thiên tuế cho dù tin vi thần đi chăng nữa, nhưng lúc đó Tấn vương thiên tuế đã đăng cơ xưng đế rồi.

    Ngụy vương chưa từng lĩnh binh, ở trong quân không có uy vọng gì, hắn muốn thống binh về kinh sư thảo phạt tân quân, chúng tướng trong quân, mười vạn cấm quân liệu có chắc chắn sẽ đi theo Ngụy vương không?"

    Vĩnh Khánh công chúa lắp bắp hỏi: "Dương...

    Dương đại nhân... vậy ngài nói xem nên làm thế nào mới tốt."

    Dương Hạo lắc đầu, im lặng không nói gì: "

    Ván đã đóng thuyền, một người là Tấn vương theo Triệu Khuông Dận đánh thiên hạ, lại làm phủ doãn Khai Phong mười năm, sớm đã kết giao với văn võ bá quan, thế lực rối rắm phức tạp; một người là một thằng nhóc mới lớn, không có căn cơ, lại thêm Triệu Quang Nghĩa lập tức sắp đăng cơ rồi mà hoàng trưởng tử ngay cả thân phận hoàng trữ cũng không có.

    Đến thằng ngu cũng biết nên lựa chọn ai, thằng mù cũng biết là hắn không có khả năng trở mình.

    Cái lắc đầu của hắn khiến khuôn mặt của Vĩnh Khánh công chúa sớm đã trắng bệch như tờ giấy rời xa khỏi miệng rương.

    Mắt Dương Hạo lại đột nhiên sáng ngời, hắn nhớ tới một chuyện mà khiến tim hắn đập thình thịch.

    Hắn suy nghĩ một lát rồi mới chậm rãi nói: "Thần... thần có cách truyền tin tức cho Ngụy vương thiên tuế.

    Còn Ngụy vương có thể điều động quân đội thảo phạt hay không thì thần lại không nắm chắc."

    Vĩnh Khánh công chúa kích động nắm lấy bàn tay đang đặt trên miệng rương của hắn, nói: "Vậy là được rồi, vậy là được rồi.

    Ngươi nói xem phải làm thế nào đi."

    Dương Hạo nhẹ nhàng rụt tay lại, ánh mắt chớp động, chậm rãi nói: "Ý của thần là nên làm thật ổn thỏa.

    Trước tiên dò xét rõ ý chí của quân đội, nếu quân đội ủng hộ, theo Ngụy vương huy sư thảo nghịch, vậy thì không ngại liều một phen.

    Nếu quân đội không chịu theo Ngụy vương.

    Vậy thì, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, sự cơ không nên tiết lộ.

    Công chúa và nương nương, Ngụy vương cũng không đến mức gặp họa sát thân, có thể tạm thời ẩn nhẫn, non xanh còn đó, sợ gì không có củi đốt.

    Vĩnh Khánh công chúa vội vàng nói: "Đại nhân suy nghĩ tất nhiên là chu toàn hơn Vĩnh Khánh, xin đại nhân dạy Vĩnh Khánh ta nên làm như thế nào đi."

    Dương Hạo chậm rãi nói: "Công chúa trước tiên phải đáp ứng thần ba chuyện."

    Vĩnh Khánh công chúa vội vàng nói: "Ngài nói đi, nói đi, đừng nói là ba chuyện, cho dù là một vạn chuyện ta cũng đáp ứng ngài."

    Dương Hạo nói: "Chuyện đầu tiên là nhờ hoàng hậu nương nương viết một phong thư thảo nghịch, hiệu triệu toàn dân thỏa phạt phả nghịch, dùng hoàng ấn của hoàng hậu làm chứng để lấy lòng tin của thiên hạ."

    "Việc này có thể làm được, nương nương và cha ân nghĩa sâu nặng, hận không được đi theo cha.

    Chỉ vì lo lắng cho sự an nguy của huynh muội chúng ta nên mới nhận nhục gánh trọng trách, ẩn nhẫn không ra mặt.

    Đại nhân nếu chịu tương trợ, nương nương nhất định sẽ đáp ứng."

    "Chuyện thứ hai là xin công chúa tự mình viết một bức thư nhà, đặc biệt viết rõ về chuyện tiên đế ngộ hại, và tình cảnh hiện giờ trong cung của các vị.

    Thần sẽ đem bức thư này giao cho Ngụy vương xin ngài quyết định.

    Dù sao nếu Ngụy vương huy sư phạt nghịch, sự an nguy của nương nương và công chúa rất khó được đảm bảo, rốt cuộc là quyết đoán như thế nào, vẫn xin hoàng trưởng tử quyết định."

    Vĩnh Khánh gật đầu, nói: "Cái này không thành vấn đề, thù giết cha, không đội trời chung.

    Sự an nguy của bản thân Vĩnh Khánh thì tính là gì.

    Huống chi đại ca một khi báo thù, hắn sẽ không tùy tiện hạ độc thủ với chúng ta.

    Sự lợi hại trong đây, đại ca nhất định sẽ nghĩ kỹ càng."

    Dương Hạo gật đầu, nói: "Chuyện thứ ba là có liên quan tới thần, chuyện này hi vọng vào công chúa."

    "Ta ư?"

    Vĩnh Khánh ưỡn ngực lên, mặt hướng vào cái lỗ trên nắp rương, rắn rỏi nói: "Ngươi nói đi, bất kể là chuyện gì, ta cũng sẽ làm."

    Ba ngày trôi qua, tân đế đăng cơ.

    Phía linh đường là một mảng trắng xóa, điện Văn Đức thì đã khôi phục bộ dạng tường vàng huy hoàng.

    Hoàng gia khác hẳn nhà bách tính bình thường, gia sự cũng là quốc sự, tân đế đăng cơ chính là ngày mà cả nước cùng chúc mừng, không được phép trễ nải, cũng không thể để xuất hiện một điềm xui nào.

    Đại điện đăng cơ vô cùng long trọng, từ nội triều, ngoại triều, cho tới Ngọ môn, ngự nhai, tất cả lều tang đều bỏ khăn trắng, đổi sang vải màu, trang trí màu sắc sặc sỡ, duy có chỗ linh đường là vẫn để tang, các cung nhân mặc áo trắng, đeo khăn trắng tạm thời cũng bị ước thúc ở trong linh đường, trong thời gian đại điển không được đi lại lung tung.

    Tân đế đăng cơ, văn võ bá quan, hoàng thân quốc thích, nguyên lão quan lại, theo hàng mà đứng theo thứ tự mà vào điện, tham bái gửi lễ, trong tiếng hô vạn tuế, Triệu Quang Nghĩa cẩn thận rụt rè đặt mông lên bảo tọa của hoàng đế , trong lòng cuối cùng cũng thấy vững tâm hơn một chút.

    Hôm nay, vạn người ngắm nhìn, hắn là nhân vật chính duy nhất.

    Nhất cử nhất động, nhất ngôn nhất hành của hắn đều là tuân theo ý trời, hắn là hoàng đế cao cao tại thượng, nhìn quần thần đang quỳ bái dưới ngự giai, hắn chính là thần minh cao cao tại thượng, còn họ là đám kiến hôi nằm dưới chân mình, loại cảm giác này, thực sự là lâng lâng bay bống.

    Tham bái tân quân đã xong, Lô Đa Tốn, Lữ Dư Khánh, Tiết Cư Chính liền dẫn trung thư, môn hạ, xu viện hai phủ một viện, lục bộ, cửu khanh vào xin bệ hạ đổi niên hiệu.

    Theo lệ cũ, năm mà tiên hoàng băng hà, niêu hiệu sẽ không thay đổi, hoàng đế tân nhiệm mùng một tháng giêng năm sau mới được lập niên hiệu mới, nhưng nếu vẫn tiếp tục sử dụng niên hiệu cũ, đối với Triệu Quang Nghĩa mà nói, ám ảnh của người anh đã mất sẽ không thể nào xua đi được, đế vị của mình thủy chung không được vững chắc, cho nên hắn cũng mặc kệ lệ cũ, dưới sự gợi ý của hắn, ba tể tướng dẫn bá quan xin lập niên hiệu mới, Triệu Quang Nghĩa sớm đã có chuẩn bị giả về từ chối một phen, sau đó thì đổi niên hiệu thành "Thái bình hưng quốc"..

    Theo đó, Triệu Quang Nghĩa lại đổi tên của mình.

    Hắn vốn tên là Triệu Khuông Nghĩa, sau khi Triệu Khuông Dận đăng cơ, thần tử phải tránh tên húy của Hoàng Đế, hắn lại đổi tên thành Triệu Quang Nghĩa, mà hiện giờ tất nhiên không có đạo lý lại lấy lại tên cũ, hắn cũng không muốn lấy lại tên cũ, Triệu Khuông Nghĩa cái tên này luôn khiến hắn không kìm được mà nghĩ tới một danh tự khác đọc nghe cũng na ná.

    Thế là hắn bí mật mời danh tướng sư trong kinh để nghĩ cho mình một cái tên mới, tên chỉ có một chữ Hạo, sau đó, Triệu Quang Nghĩa liền được gọi là Triệu Hạo.

    Tống lấy hỏa đức để hưng quốc, cái tên tự Hạo này dưới nhật có hỏa, chính hợp với quốc vận Đại Tống, trong mắt hắn là đại cát đại lợi, tuy nói rằng phong thủy mệnh tướng chung quy có chút hư vọng, nhưng đối với Triệu Quang Nghĩa vội vàng muốn củng cố chính quyền mà nói, phàm là thứ có chút điềm may mắn, hắn hiện tại đều không ngại phiền phức mà làm theo.

    Lập niên hiệu, danh hiệu xong, sau đó chính là đại xá thiên hạ, ban bố tân chính (chính quyền mới), tân đế hoàng ân to lớn, người trong thiên hạ đều được hưởng mưa móc, trừ những kẻ mắc phải tội chém đầu ra, tất cả tù tội đều được xử trí là được thả hoặc giảm nhẹ hình phạt.

    Đồng thời, kỳ thi mùa xuân đang được khẩn trương tiến hành, Triệu Quang Nghĩa hạ chỉ, kỳ thi mùa xuân này, mở rộng danh ngạch thủ sĩ, nhân số trúng tuyển mỗi khoa so với mấy chục người trong mỗi kỳ thi thời Thái Tổ hoàng đế thì mở rộng hơn gấp chục, thậm chí là một trăm, đạt tới mấy trăm người, thậm chí là hơn ngàn người, lại quy định rằng từ rày về sau sẽ theo lệ này.

    Hành động này tất nhiên là giành được sự ủng hộ của ngđọc sách thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc, chỉ cầu được vào quan trường và gia quyến của họ.

    Khoa cử khảo thí, các tiến sĩ thi đậu cùng khoa xưng hô với nhau là đồng niên, gọi quan chủ khảo và tọa chủ, tọa sư hoặc là ân môn, tự xưng là môn sinh.

    Như vậy, giữa tân tiến sĩ và quan chủ khảo xây dựng nên một quan hệ thày trò vô cùng đặc thù.

    Tân tiến sĩ thường coi việc mình trúng tuyển là một loại ân tình của quan chủ khảo đối với mình mà cảm ân *** đức, thế là khoa cử khảo thí trở thành một con đường để quan chủ khảo kết bè kết đảng, xây dựng và bồi dưỡng thế lực của mình, Ngưu Lý đảng thời Đường mạt chính là ví dụ đầu tiên.

    Triệu Khuông Dận xét thấy việc này, liền dùng đại quyền cuối cùng quyết định thí sinh có được trúng tuyển hay không dời tới tay mình, từ đó mà hình thành khảo thí cấp ba của khoa cử: Điện thí.

    Hoàng đế trở thành quan chủ khảo cuối cùng, thành ân môn của tất cả tân tiến sĩ, tất cả tân tiến sĩ đều thành học sinh của hoàng đế, đối tượng mà bọn họ cảm ân *** đức chỉ có thể là hoàng đế.

    Như vậy, hoàng đế liền nắm chặt quyền quyết định thủ sĩ ( người trúng tuyển) của khoa cử trong tay mình.

    Triệu Quang Nghĩa trắng trợn mở rộng danh ngạch thủ sĩ, lại bổ sung một lượng lớn thành phần chính mới trong đội ngũ quan hoạn, những tiến sĩ này tương lai đều nhậm chức trong quan phủ, vậy chẳng khác nào thoáng chốc đã nắm trong tay đội ngũ quan viên dự bị trung thành với hắn.

    Thủ đoạn này cực kỳ cao, người hiến kế chính là Tống Kỳ và Mộ Dung Cầu Túy.

    Lập tức, Triệu Quang Nghĩa liền trắng trợn phong thưởng quần thần.

    Đảng Tiến, Phan Mỹ, Hô Duyên tán, đám người đang viễn chinh ở bên ngoài tất nhiều đều được phong thưởng, văn võ trong triều cũng không ngoại lệ.

    Đám người Lô Đa Tốn, Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khánh, Trầm Luân, Tào Bân và Sở Chiêu Phụ đều được thăng quan tấn tướng, những người bản thân đã lên tới chức mà không thể lên được nữa thì thăng quan, ban tước, lên chức cho con cháu của bọn họ.

    Ngoài ra tiến hành dọn dẹp điều tra, một số nguyên lão trọng thần giống như Triệu Phổ, ở trong triều vẫn là thế lực ngầm cực lớn, đều bị hắn hạ từng đạo chiếu thư, chuẩn bị điều tới gần Khai Phong để tiện khống chế.

    Chương 401: Kịch hài

    Triệu Quang Nghĩa hạ một đạo chiếu lệnh, văn võ bá quan liền hô bách tuế một lần, thanh âm giống như trời long đất lở, Triệu Quang Nghĩa ngồi trên ngự tọa cao cao cảm thấy sóng âm cực lớn ập vào mắt, không khỏi nhiệt huyết sôi trào, đây chính là quyền lực, quyền lực vô thượng, mỗi một người ở dưới bậc thềm đều là văn võ trọng thần uy chấn một phương, mà bọn họ ai ai cũng phải quỳ dưới chân mình, đây chính là đế vương.

    Vương gia, cho dù là vương gia tôn quý đến thế nào đi chăng nữa, so với hoàng đế thì vẫn khác nhau một trời một vực, không ngồi lên vị trí này, vĩnh viễn sẽ không cảm thụ được tư vị giang sơn thiên hạ đều nằm trong tay mình, tuy cố gắng duy trì vẻ trang nghiêm, nghiêm túc, và bi thương tưởng nhớ tiên đế, hắn vẫn không khỏi lộ ra một nụ cười, thế là học theo động tác quen thuộc trước kia của hoàng huynh, đưa một tay ra, hạ xuống một cách chậm rãi nhưng có lực, trầm giọng nói: "Chúng khanh bình thân."

    "Tạ vạn tuế!"

    Chúng thần bò dậy, đứng vào chỗ của mình.

    Trong đó có một người khập khiễng, lộ ra vẻ vô cùng bắt mắt.

    Triệu Quang Nghĩa vừa nhìn thấy người này, trong lòng đặc biệt thấy chán ghét.

    Dương Hạo, người mà hắn từng muốn lôi kéo, đối với hắn thủy chung như gần như xa, điều này khiến Triệu Quang Nghĩa trong lòng thủy chung có một tia không hài lòng và cảm giác nhục nhã, loại phản cảm phải áp chế này sau khi Dương Hạo biến thành tàn phế, cuối cùng cũng xóa đi hết một chút kiên trì còn sót lại trong lòng hắn.

    Hiện giờ, tên Dương Hạo này rất khó được gọi là tâm phúc của mình, lại rất có thể nắm chân tướng việc giết huynh soán vị, giống như là một cái đinh trong mắt hắn, phải nhổ ra thì mới chịu được.

    Nhưng... hiện tại vẫn chưa phải là lúc, ngồi lên được bảo tọa này chỉ là khởi đầu, ngồi vững trên bảo tọa này mới là kết thúc.

    Dương Hạo không có đảm lượng, cũng không có năng lực ở trước mặt mọi người vạch trần chuyện xấu của hắn.

    Cái mà hắn có là thời gian và cơ hội để chậm rãi thu thập Dương Hạo, cho đến khi vĩnh viễn nhổ cây đinh này ra khỏi mắt mới thôi.

    Hắn từ ngự tọa cao cao nhìn xuống Dương Hạo, trong mắt lóe lên một tia sáng lẹnh lẽo rồi lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía trước, trầm giọng nói: "Trẫm khi còn quản lý phủ Khai Phong, đám can lại (chức vụ không có phẩm cấp) Tống Kỳ, Cổ Ngọc, Trình Vũ, Mộ Dung Cầu Túy ở trong phủ chăm chỉ siêng năng làm việc, đáng để trọng dụng, hiện giờ trẫm kế thừa đại bảo, là muốn thăng chức bổ nhiệm.

    Vương Kế Ân, tuyên chiếu chỉ đi."

    "Nô tài tuân chỉ."

    Vương Kế Ân dạ một tiếng, đọc: "Chỉ dụ, Mộ Dung Cầu Túy làm cấp sự trung, Tống Kỳ làm môn sứ đông các, Cổ Ngọc làm đông đầu cung bổng, Trình Vũ làm tây các môn sứ, Thương Phượng làm điện tiền tả ban, Trần Tòng Tín làm hữu ban điện trực, Trần Tán làm quân khí khố phó sứ, Vương Duyên Đức làm ngự trù phó sứ.

    Trương Hải làm...

    Chu Oánh làm...

    Vương Kế Anh làm...

    Vương Kế Ân đọc từng người một, thuộc lại của Nam Nha đại đa số đều được an bài chức vụ, những quan chức này không những len vào trung thư, môn hạ, cơ mật và lục bộ, hơn nữa còn trải khắp hệ thống quân đội của kinh sư và địa phương, tổng nhân số, phải tới hơn tám mươi người.

    Cái gì gọi là một triều thiên tử một triều thần?

    Chính là cái này đây.

    Chức quan mà bọn họ đảm nhiệu đều không tính là lớn, nhưng ai cũng biết rằng, không tới năm ba năm sau, những người này sẽ liên tiếp được thăng chức, trở thành lực lượng trung kiên trong ban văn võ của hoàng đế.

    Trong đám người này lấy Tống Kỳ, Cổ Ngọc, Trình Vũ, Mộ Dung Cầu Túy làm đại biểu, các đại biểu nhận thụ phong chức xong liền lên điện tạ ơn.

    Triệu Quang Nghĩa vẻ mặt tươi cười sau khi bảo bọn họ đứng dậy, đột nhiên nước mắt lưng chòng, run giọng nói: "Tiên đế không chỉ là vua của thiên hạ mà còn là anh ruột của trẫm, hoàng huynh cưỡi rồng lên trời, trẫm trong lòng vô cùng bi thương.

    Khi tiên đế còn, hậu ái người nhà, chưa từng tự cho mình là chí tôn.

    Trẫm lên ngồi báu, há lại dám không làm theo tiên đế? giờ trẫm đăng cơ, đại xá thiên hạ, văn võ bá quan đều được phong thưởng, vạn dân thiên hạ đều hưởng yến ân, há lại có thể quên người nhà, nương nương, hoàng đệ, hoàng nữ xin lên trước nghe phong."

    Tống hoàng hậu, hoàng tử Đức Phương, hai vị hoàng nữ đã lập gia đình và Vĩnh Khánh công chúa, còn có hoàng tam đệ Triệu Quang Mỹ bước lên kiến lễ với hoàng đế.

    Triệu Quang Nghĩa sớm đã rời khỏi long tọa, chạychậm xuống phía dưới đỡ họ dậy, nước mắt chứa chan, nói: "Hoàng tẩu, hoàng đệ, hoàng chất, các người đề đứng dậy đi, đứng dậy đi.

    Đạo chỉ ý này của trẫm, các ngươi không cần phải quỳ mà tiếp, cứ đứng nghe là được rồi."

    Vương Kế Ân đợi Triệu Quang Nghĩa lui ra một bước mới ho khan một tiếng, cao giọng tuyên chỉ: "Ngụy vương Đức Chiêu, đổi tước là Ngô vương, làm Vĩnh Hưng tiết độ sứ, bình chương sự; Hoàng thứ tử Đức Phương, gia phong Sơn Nam tây đạo tiết độ sứ, cùng là bình chương sự; Hoàng đệ Triệu Quang Mỹ, gia phong Hoài Na tây lộ tiết độ sứ kiêm thị trung, trung thư lệnh, tri phủ Khai Phong, phong làm Tế Vương; Tử nữ (con gái) của tiên đế, tử nữ của kim thượng, tử vương (con trai) của hoàng dệ Tề vương, sau này đều xưng là hoàng tử hoàng nũ, không có phân biệt..."

    Sau đó, lại truy phong cho hai vị hoàng hậu đã mất của tiên đế, cấp tôn hiệu cho Tống hoàng hậu.

    Triệu Khuông Dận vốn có bốn trai sáu gái, hai vị hoàng tử ba vị công chúa mất sớm, trong ba vị công chúa hiện tại, Chiêu Khánh công chúa đã xuất giá được phong làm Trịnh Quốc công chúa, Duyên Khánh công chủ thì được tấn phong làm Hứa Quốc công chúa, Vĩnh Khánh công chúa chưa xuất giá cũng được phòng là Cảng Quốc công chúa.

    Công chúa vẫn là công chúa, nhưng được phong tước là có phẩm lộc, nhờ sự tấn phong này, bổng lộc, đãi ngộ của bọn họ cao hơn một tầng...

    Hành động này của Triệu Quang Nghĩa, lập tức triệt tiêu hết nghi kỵ và ngờ vực của rất nhiều quan lại. nếu nói gia phong tiết độ sứ, bình chương sự, thậm chí vong gia cũng đều tính là hư hòng, chỉ là tăng thêm bổng lộ và đãi ngộ, chứ không có thực quyền gì, nhưng hoàng tam đệ Triệu Quang Mỹ nhậm chức phủ doãn Khai Phong, đều là quyền lực thực sự, nếu như việc tiên đế băng hà có gì kỳ quặc, kim thượng há lại dám phóng quyền như vậy?

    Triệu Quang Nghĩa thu hết phản ứng của mọi người vào trong mắt, trong lòng cũng không khỏi dấy liên một tia đắc ý, hắn đảo mắt, đột nhiên nhìn thấy cái đinh trong mắt Dương Hạo, phát hiện khóe miệng hắn tựa hồ như nở một nụ cười chế giễu, định thần nhìn lại thì lại thấy hắn giống như những đại thần khác, kính cẩn đứng đó, mắt không nhìn nghiêng, không hề có một chút ý bất kính nào, tựa hồ như vừa rồi mình đã nhìn lầm.

    Mặc dù như vậy, trong lòng hắn vẫn cảm thấy không thoải mái.

    Lúc này, hoàng tam đệ Triệu Quang Mỹ bước lên tạ ơn, hắn không nghĩ nhiều nữa, vội vàng bước tới đỡ tam đệ dậy, dùng lời lẽ ngon ngọt an ủi một phen, khi nhắc tới vong huynh, hai huynh đệ nắm tay nhìn nhau, nhiệt lệ chưa chan, tràng diện xúc động huynh hiền đệ kính này, văn võ bá quan đều nhìn thấy, có người nhớ tới tiên đế, cũng không khỏi nước mắt lưng tròng theo.

    Sau đó, Tống hoàng hậu liền dẫn một đôi tử nữ bước lên tạ ơn.

    Trước mặt Triệu Quang Nghĩa, Tống hoàng hậu không dám lộ ra một tia oán hận nào.

    Bà ta sau khi vào cung, không có con cái gì, hoàng tử Đức Phương do tiên hoàng hậu sinh ra liền được bà ta nhận làm con trai ruột, được bà ta thương yêu nhất.

    Tống hoàng hậu rất sợ Triệu Đức Phương trẻ người nói dại, bị Triệu Quang Nghĩa nhìn ra sơ hở, cho nên một mực kéo chặt nó, ôm nó ở trong lòng.

    Vĩnh Khánh công chúa thì đi sau hai vị tỷ tỷ, cúi đầu xuống, nước mắt lưng tròng.

    "Quan gia, thiếp thân dẫn nhất tử tam nữ, khấu tạ hoàng ân..."

    "Tẩu tẩu mau đứng dậy đi."

    Triệu Quang Nghĩa vội vàng đỡ bà ta dậy, nghẹn ngào nói: "Hoàng tẩu, hoàng chất... chúng ta tuy là tuy là gia đình đế hoàng, không thể bỏ được lễ, nhưng xưng hô như vậy, chỉ khi ở kim điện thôi.

    Án theo quy củ lúc hoàng huynh còn sống, một nhà chúng ta thường xuyên gặp nhau, chỉ xưng hô kiểu người nhà, trẫm vẫn là nhị thúc của tẩu tẩu, nhị ca của Quang Mỹ, thúc phụ của ba vị công chúa và Đức Phương.

    Hoàng tẩu, các người đừng quá bi thương, người mất thì cũng mất rồi, không thể sống lại.

    Trẫm sau khi kế thừa đại bảo, trên triều chính sẽ lo liệu chủ trương trước giờ của hoàng huynh, trong vỗ về ngoài nhường nhịn, cùng hưởng thái bình với lê dân thiên hạ.

    Ở trong nhà, trẫm sẽ giống như hoàng huynh lúc sinh tiền, làm một người đứng đầu nhân hậu hữu ái."

    Tống hoàng hậu ôm chặt lấy Triệu Đức Phương, cúi đầu xuống, lí nhí nói: "Tạ quan gia."

    Triệu Quang Nghĩa gật gật đầu, nhìn quanh văn võ, bước lên hai bước, xoày tay áo ra, cao giọng nói: "Các vị khanh gia, thừa thiên ban ân, mới có Tống triều, tiên đế hùng tài đại lược, nam chinh bắc chiến, diệt Kinh, Hồ, Thục, Hán, Đường chư hầu, trấn trường tiên mà ngự vũ nội, xây dựng nền tảng thịnh thế, mở điềm báo vạn cổ, nhờ thế quốc vận hưng thịnh, bốn biển phục tùng.

    Trẫm từ nhỏ đã theo tiên đế chinh thảo thiên hạ, đã là thân tử của tiên đế, lại là em ruột của tiên đế, nhận được sự ân sủng của tiên đế, giờ lại nhận được di thác của tiên đế, kế thừa cơ nghiệp thiên cổ..."

    Những lời này chuẩn bị đã lâu, sớm đã thuộc làu, nói rất dõng dạc, có lực, trên kim điện vang vọng hồi lâu, chấn hãm tâm linh của mỗi người, văn võ bá quan đều biết đây là bài diễn văn cuối cùng khi tân nhiệm hoàng đế đăng cơ, cho nên đều giỏng tai lắng nghe.

    "Trước giờ đế vương trị vì, đều lấy kính thiên pháp tổ làm mẫu, tiên đế mềm xa nặng gần, bồi dưỡng thương sinh, lấy cái lợi của bốn biển làm lợi, tâm của thiên hạ làm tâm, giữ nước không lọt vào cảnh nguy khốn, để thái bình không bị loạn, anh minh thần võ, là minh quân thiên cổ.

    Thiên tư của trẫm không bằng một phần vạn của tiên đế, duy có ngày đêm cần mẫn, tự mình cần chính, lấy siên năng để bổ khuyết, cần tuân di chính di chí của tiên đế, không phụ sự phó thác của tiên hoàng.

    Mong chúng khanh tận sức giúp đỡ, cùng trẫm sáng lập Đại Tống thái bình cả vạn năm!"

    Kinh thiên pháp tổ, đó chính là hắn sẽ không đại động can qua đối với triều chính, tất cả di chính di mệnh của Thái Tổ hoàng đế, hắn đều sẽ làm theo không thay đổi, đây không những là hắn tự coi bản thân là người thừa kế tốt nhất của di chí của tiên đế, cũng khiến những văn võ bá quan đang thấp thỏm bất an được an tâm.

    Văn võ bá quang đồng loạt quỳ xuống, rầm rầm nói: "Phù bảo Đại Tống, chúng thần bụng làm dạ chịu.

    Chung sức đồng lòng, hiệu trung với triều đình!

    Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

    Triệu Quang Nghĩa rất đắc ý ngẩng mặt lên trời cười lớn ba tiếng, nhưng tang kỳ của tiên đế chưa qua, làm vậy khó trách khỏi không hợp thời, thế là hắn đành chép chép miệng, tỏ ý với bá quan.

    Trong tiếng tuyên thệ ầm ầm, đột nhiên có một tiếng khóc rất không đúng lúc từ xa xa truyền tới.

    Triệu Quang Nghĩa nhíu mày, liếc sang nhìn, thấy Vĩnh Khánh công chúa che miệng khóc thút thít, liền cố nén vẻ không vui, giả vờ hòa nhã, ôn nhu nói: "Vĩnh khánh, đừng thương tâm nữa, phụ hoàng của con tuy đã cưỡi rồng lên trên, nhưng sau này thúc phụ sẽ chăm sóc con thật tốt như cha của con vậy."

    "Tạ ơn quan gia."

    Vĩnh Khánh công chúa khom mình với hắn,rơi lệ nói: "Thúc phụ hình dung khóc cười giống như cha, hôm nay lên điện, thấy thúc phục mặc long bào, đội mũ thông thiên, long hành hổ bộ, khí vũ hiên ngang, quả nhiên là giống như cha.

    Vĩnh khánh nhìn thúc phụ mà nhớ đến cha, nhớ tới sự kém hiểu việc đời trước kia của mình đã làm cha thường tức giận, hiện giờ nhớ lại, thật sự rất hối hận."

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy liền mỉm cười, nói: "Vĩnh Khánh, đừng áy náy nữa, con có thể hiểu rõ đạo lý này, phụ hoàng của con ở dưới cửu tuyền cũng sẽ cảm thấy an ủi.

    Vĩnh Khánh sụt sùi nói: "Vĩnh Khánh vẫn nhớ, lần cuối cùng gặp mặt cha là ở trên yến tiệc.

    Hôm đó, cha nói cha truyền Lô Tướng Công và mấy vị đại học sĩ vào kinh giảng lễ cho Vĩnh Khánh..."

    Lô Đa Tốn nghe thấy nàng ta nhác tới tiên hoàng, vội vàng chắp tay lên trời, than: "Đúng vậy, thần nhớ rất rõ, ngày đó tiên hoàng đặc biệt nhắc tới lễ tự, bảo chúng thần giảng giải cho công chúa.

    Tiên hoàng chính là chủ chung của thiên hạ, có bao nhiêu quốc sự phải lo toan, vẫn vất vả lo nghĩ vì chuyện chung thân đại sự của công chúa, tiên đế đúng là... dụng tâm đến khổ."

    Vính Khánh vừa khóc vừa nói: "Nhưng Vĩnh Khánh lại không biết quý trọng, không ngờ lại lén lút ngủ gật.

    Nhớ rằng sau khi bọn Lô tướng công đi, Trương Bạc đại nhân lại tới, vạch tội Đại hồng lư Dương Hạo, nói ầm ầm ở trong điện đường nên Vính Khánh mới tỉnh dậy..."

    Triệu Quang Nghĩa rất mất kiên nhẫn, nhưng hiện tại chẳng qua là một nữ nhi đang nhớ cha hiền của mình, mà người nàng ta nói tới lại là tiên đế, thế là chỉ đành giống như bá quan, hai tay chắp lại, đứng nghiêm ở bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe.

    Vĩnh Khánh công chúa thở dài một tiếng, nói: "Ài..., đó là lần cuối cùng mà Vĩnh Khánh nói chuyện với phụ thân.

    Vính Khánh vẫn còn nhớ, phụ thân nghe Trương Bạc đại nhân nói xong thì vô cùng tức giận, muốn phạt Đại hồng lư nửa năm bổng lộc.

    Vính Khánh lúc đó cũng chèn miệng vào, nói là xử phạt nặng quá.

    Nhưng phụ hoàng lại nói với Vĩnh Khánh rằng, Dương Hạo đại nhân tuy hành sự lỗ mãng, nhưng lại là một vị lương đống triều đình trung tâm cảnh cảnh, làm việc chăm chỉ.

    Hắn di dân tới tây bắc, thực sự có công mở mang bờ cõi.

    Về sau xuất sứ Đường cuồng, vì chuyện bình định Giang Nam của triều ta mà lập được công lao hãn mã.

    Xuất sứ Khiết Đan, lại chế tạo ra một cơ hội tốt để triều ta bình định Hán quốc.

    Những việc này, đều là vào sinh ra tử.

    Hiện giờ tây bắc quân chính hủ bại, đang thiếu một vì năng thần trấn thủ biên cương, Dương Hạo đại nhân tuy chân cẳng hơi bất tiện, nhưng là nhân tuyển tốt nhất, quốc gia vào lúc cần người, không câu nệ tiểu tiết, cha qua hai ngày nữa muốn gia phong cho Dương Hạo làm Hoành sơn quan tiết độ sứ, kiểm giáo thái ý, khai phủ nghi đồng tam ti, phán Lô châu phủ sự.

    Trẻ tuổi như vậy, trọng nhiệm như vậy khó tránh khỏi hắn tuổi trẻ khí thịnh, bồng bột nhất thời.

    Hiện giờ phải trừng phạt một chút, mài bớt nhuệ khí của hắn đi, cũng là khổ tâm tài bồi cho hắn.

    Cha vô luận là đãi hạ thần hay là đãi người nhà, ít khi trách mắng, thường khổ tân ân cần khuyên bảo.

    Nói xong những lời này lại dậy Vĩnh Khánh, không học là thì không biết lễ, không biết lẽ thì chính là vô lễ, phạt Vĩnh Khánh học thuộc lòng "Nữ Giới".

    Vĩnh Khánh lười biếng, liền có ý né tránh cha, ai ngờ...

    Đây lại chính là lần gặp mặt cha cuối cùng, hôm nay thấy long nhan của thúc phụ, nhớ tới giọng nói và dang điệu của cha, làm sao màthương tâm cho được, hu hu hu..."

    Vính Khánh nói xong liền che mặt khóc lóc không ngừng, văn võ toàn triều lại một trận xôn xao.

    Triệu quan gia...

    Triệu Quang Nghĩa thì mặt tối sầm.

    Tiên hoàng muốn gia phong Dương Hạo làm Hoành sơn quan tiết độ sứ, kiểm giáo thái úy, khai phủ nghi đồng tam ti, phán Lô châu phủ sự ư?

    Thế... thế không phải là thả hổ về rừng, cho cái tâm phúc đại hoạn này về lại tây bắc ư?

    Nhưng hắn vừa mới tuyên bố với văn võ toàn triều rằng, pháp trị của đế vương sẽ đi theo kinh thiên pháp tổ, lại bảo chứng như đinh đóng cột hắn hắn sẽ ẩn tuân tất cả di chính di chí của tiên đế, không phụ sự phó thác của tiên hoàng.

    Vĩnh Khánh công chúa là nữ nhi của tiên đế, nàng ta ở trước mặt văn võ bá quan nói ra những lời như vậy, thế chẳng khác nào nói ra một đạo di chiếu của tiên đế, hắn tuân theo hay không?

    Để xây dựng cho mình một hình tượng được lòng người, xóa bỏ nghi kỵ trong lòng bá quan, Triệu Quang Nghĩa đã bỏ vốn lớn, ngay cả phủ doãn Khai Phong cũng nhường cho tam đệ làm, nếu ngoảnh mặt làm ngơ với đạo di mệnh tiên hoàng mà Vĩnh Khánh vừa kể lại, vậy vở kịch vừa diễn ngày hôm nay há chẳng phải là vô ích ư?

    Dương Hạo cũng ngớ người, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Vĩnh Khánh công chúa, thầm nghĩ trong lòng: "Thượng đế, A La, Đức Mẹ Maria ơi, ta chỉ là muốn được sai về làm tri phủ Lô châu, đường đường chính chính mà quay lại tây bắc, bảo nàng ta tìm cho ta lý do là được rồi...

    Sao, sao lại còn cả Hoành sơn quân tiết độ sứ, kiểm giáo thái úy, khai phủ nghi đồng tam ti, phán Lô châu phủ sự?

    Ta có dạy nàng làm vậy đâu!

    Như thế thì có khác gì là sứ tướng, nàng muốn để ta dùng thân phận tể tướng quay về Lô châu à?

    Nàng chẳng phải là muốn giúp lại hóa thành gây thêm rắc rối ư, Triệu Quang Nghĩa có thể đáp ứng ư?"

    Nói ra, Vĩnh Khánh trên những từ mà Dương Hạo dạy nàng ta tự tác chủ trương cho vào thêm như vậy, cũng là xuất phát từ một phen khổ tâm.

    Theo nàng ta nghĩ, Dương Hạo là một trung thần có thể tin tưởng, đại ca muốn khởi binh trừ nghịch, nếu bên cạnh có một nhân vật cấp tể tướng áp trận, phân lượng sẽ nặng hơn một chút, thế là liền ở trên di ngôn của "Triệu Khuông Dận" cho thêm vài điều.

    Văn võ bá quan toàn bộ đều há miệng như bị đau răng, nhìn về phía vị quan gia vừa rồi luôn miệng nói phải kinh thiên pháp tổ,cẩn tuân tất cả di mệnh của tiên đế, xem ông ta rốt cuộc là có đáp ứng hay không.

    Nếu ông ta đáp ứng, vậy ngoại trừ vị Cam La chưa hai mươi tuổi đã được Tần Chiêu vương bái làm tể tướng thời chiến quốc đó ra, Dương Hạo có thể tính là tể tướng trẻ tuổi nhất trong thiên hạ từ cổ chí kim.

    Triệu Quang Nghĩa cũng giống như là bị đau răng, hắn há hốc miệng, quay sang Dương Hạo, vẻ mặt tựa cười mà như không cười, hắn vẫn chưa nói gì, Dương Hạo đã nhảy ra, thật khó tin là với một cái chân què mà hắn vẫn làm ra được động tác có độ khó cao như vậy.

    Dương Hạo kích động cao giọng hô: "Thần sợ hãi, thần không dám, thần bất hảo thô bỉ, không đáng được dùng, tiên đế coi trọng như vậy, thần cảm kích rơi nước mắt, như ưu ngộ như vậy, thần thực sự là không dám nhận, không dám nhận..."

    Triệu Quang Nghĩa tức đến ngứa cả răng, chỉ muốn tung cước đá bay hắn, hắn nếu không chạy ra, Triệu Quang Nghĩa còn có tâm tư mà lấp lửng cho qua chuyện, hắn chạy ra nói như vậy, Triệu Quang Nghĩa muốn giả vờ không nghe rõ cũng không được nữa rồi.

    Mí mắt hắn đột nhiên rung rung mấy cái, nghiến răng nghiến lợi gượng cười với Dương Hạo: "Tiên đế tinh mắt biết người, không thể nào nhìn lầm đâu.

    Xuất thân của Dương khanh từ Nam Nha của trẫm, có thể nhận được sự coi trọng tán thưởng của tiên đế như vậy, trẫm cũng thấy thơm lây, kể ra, bình Đường quốc, phạt Hán quốc, mở mang bờ cõi, Dương khanh bôn ba vất vả, tuy chưng từng thống binh, nhưng công huân lập được lại không kém hơn thập vạn đại quân chi lực, tài năng như vậy của đất nước, nên trọng dụng.

    Trẫm... theo di mệnh của tiên đế, gia phong Dương khanh làm Hoành sơn quân tiết độ sứ, kiểm giáo thái úy, khai phủ nghi đồng tan ti, phán lô châu phủ sự, đợi đại điển đăng cơ của trẫm xong rồi, Dương khanh sẽ tới Lô châu ..."

    Dương Hạo vừa rồi còn hốt hoảng sợ hãi, thần không cám đâu, nhưng Triệu Quang Nghĩa còn chưa nói hết câu, hắn đã lập tức tiếp lời: "Bệ hạ coi trọng như vậy, thất nhất định là cho dù là máu chảy đầu rơi cũng phải báo ơn vua!"

    Hắn bái lậy dưới chân Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa nhìn lưng hắn, trong mắt lấp lánh hàn quang: "Dù phong vương cho ngươi thì sao chứ?

    Ngươi có thể quay về được Lô châu chắc?"

    Dương Hạo hết sức lo sự quỳ dưới đất, khóe miệng phác ra một nụ cười lạnh: "Ta cho dù tin lợn cái có thể trèo cây, cũng không tin Triệu lão nhị ngươi, nhưng danh phận này đã để ta cầm vào tay rồi, xem ngươi chó cắn nhím, còn hạ thủ với ta như thế nào!"

    Chương 402: Rời Kinh

    Dương Hạo rời kinh rồi.

    Hắn lấy thân phận phong cương đại lại (đại quan biên giới) trước tiên tới bái kiến hoàng đế, cung kính nghe quan gia giáo huấn một hồi, sau đó liền tới trước linh cữu của tiên đế bái tế lần cuối cùng.

    Tới linh đường, hành lễ tham bái, hoàng hậu, Vĩnh Khánh công chúa và Triệu Đức Phương vừa được phong tiết độ sứ vẫn đang trông coi lĩnh cữu cũng không tiện nói chuyện với hắn.

    Dương Hạo mắt không nhìn nghiêng, chân thành hành lễ, cho tới khi bái biệt tiên đế, đứng dậy cáo từ, mới liếc qua ba mẹ con bọn họ một cái.

    Những gì nên nói thì cũng đã lén lút nói rồi, Dương Hạo chỉ nhìn bọn họ một cái, từ trong im lặng hướng tới bọn họ mà làm ra một lần hứa hẹn cuối cùng, sau đó thì vẻ mặt tự nhiên, không hề lộ ra một chút sơ hở nào, quay người rời di.

    Ở một góc linh đường, ánh mắt âm độc của Vương Kế Ân một mực dõi theo bóng hắn, cho tới khi hắn hoàn toàn biến mất ở cửa linh đường mới thôi.

    Tuyên chỉ sứ mà Triệu Quang Nghĩa an bài hộ tống Triệu Quang Nghĩa gồm hai người, một văn một võ.

    Võ là Đại Tống cấm quân Nhật Bản trực tướng ngu hậu Vương Bảo Tài.

    Trực, là một đơn vị võ trang của cấm quân, trong cấm quân Đại Tống có mấy đội ngũ đặc biệt, là do một số binh sĩ của dân tộc tiểu số đầu nhập vào Đại Tống tổ thành, quy mô khá lớn có "Quy Minh Bột Hải trực, Thổ Hồn trực, Khiết Đan trực"...

    Bộ Hải trực là do binh sĩ của Bột Hải quốc su khi bị Khiết Đan tiêu diệt chạy tới Trung Nguyên, Thổ Hồn trực thì do người Tiên Ti và người Khương làm chủ, Khiết Đan trực tất nhiên là tộc nhân Khiết Đan.

    Do tộc nhân Khiết Đan tương đối nhiều, còn chia ra làm Khiết Đan nhất trực, Khiết Đan nhị trực.

    Những bộ đội lấy dân tộc thiểu số làm chủ này đại đa số là mã quân, kiêu dũng thiện chiến, rất được triều đình coi trọng.

    Mà Nhật Bản trực thì không quá nổi danh, bởi vì Nhật Bản trực chủ yếu là do lãng nhân Nhật Bản và võ sĩ Cao Lệ tổ thành, bọn họ sau khi vượt biển tới Trung Nguyên thì nghèo túng vô cùng, sau cùng chỉ đành dựa vào một thân võ nghệ đầu nhập quân đội để làm lính, nhân số của bọn họ tương đối ít, cũng không giỏi phối hợp tác chiến, cho nên thanh danh không được nổi, có điều nhân mã của một trực này giỏi kỹ kích cá nhân, cũng tính có sở trường.

    Võ tướng hộ tống Dương Hạo tây hành là thống lĩnh Nhật Bản trực, quan chức là tướng ngu hậu.

    Vị tướng ngu hậu là người Nhật Bản, vốn tên là Tá Tá Mộc Tắc Phu, là một võ sĩ lụi bại, sau khi lưu lạc Trung Nguyên vốn định bỏ võ đi kinh doanh, cho nên lấy một cái tên rất màu mè là Vương Bảo Tài, không ngờ khi hắn tới Trung Nguyên, Trung Nguyên cũng đang ở vào lúc chiến loạn liên miên, Tá Tá Mộc không kinh doanh được gì, sau cùng đành gia nhập quân đội.

    Vị tướng ngu hậu này tuy tên có chút tục khí, nhưng vừa mới tới tứ tuần, đang là lúc thể lực, trí lực đạt tới đỉnh phong, thân hình không cao nhưng săn chắc, mặc giáp vào trông cũng uy phong lẫm lẫm, ở hông đeo một thanh đao to, mặt đầy sát khí.

    Văn là lễ bộ viên ngoại lang Công Tôn Khánh, Công Tôn Khánh cũng khoảng tứ tuổi, thân kỳ cao to, mặt trắng râu ít, vừa nhìn đã biết là một thư sinh hào hoang phong nhã, có điều trong ngôn đàm cử chỉ cũng không đến nỗi quá cổ hủ.

    Trừ nhân mã mà bọn họ mang theo ra thì chính là người nhà của Dương Hạo.

    Ngày đó khi Trình Đức Huyền tới phủ của Dương Hạo, trong phủ của Dương Hạo chỉ còn lại mấy gia phộ trông coi hộ vệ.

    Chủ nhân thì không hề thấy ai.

    Hôm sau sau khi Dương Hạo bí mất gặp Vính Khánh công chúa, lập tức thay đổi kế hoạch của mình, thế là Kế Tự đường lập tức động tay động chân, thần không biết quỷ không hay gọi người trong phủ của hắn về, chuẩn bị tốt bước thứ hai.

    Bước thứ nhất quả nhiên dùng được, Dương Hạo hiện giờ đã dùng thân phận phong cương đại lại quay về Lô châu, tất nhiên không thể án chiếu theo phương thức và lộ trình chạy trốn mà Kế Tự đường đã an bài lúc ban đầu để ly khai, thế là những nha hoàn sử nữ (hầu gái), viện tư môn tử (người sai vặt trong nhà) vừa được nhận vào làm, giống như một đàn ong đều theo hắn lên đường.

    Đối với những cử động rất nhỏ này, Triệu Quang Nghĩa hoàn toàn không phát giác, cái mà hắn chú ý chỉ là Dương Hạo và gia quyến của hắn, đâu rảnh mà chú ý Dương gia có bao nhiêu hạ nhân.

    Môn tử là ai, trù tử (đầu bếp) là ai, nha đầu họ gì tên gì.

    Hắn chỉ muốn Dương Hạo chết, Dương Hạo phải chết, những thứ khác thì không quan trọng.

    Đối với người sắp chết, Triệu Quang Nghĩa trước giờ luôn rất khách khí, hắn tự mình tiễn Dương Hạo tới trước lầu Tuyên Đức, lại để ba vị tể tướng tiễn vị sư tướng này tới cuối ngự nhai, có thể nói là cực kỳ phong quang, vinh diệu, sao đó là do các quan lại cấp dưới thay thế, tiễn Dương Hạo ra khỏi thành.

    Sau khi tiễn Dương Hạo tới lầu Tuyên Đức, Triệu Quang Nghĩa liền quay trở về thiên điện, nơi này đang có hơn chục vị tướng quân đang đứng đợi ở đó.

    Những người này là Triệu Quang Nghĩa điểm danh triệu kiến, Tào Ban, Lý Hán Quyền, Điền Khâm Kê, Đinh Đức Dụ, đều là những công thần ngày đó theo Triệu Quang Nghĩa phạt Đường.

    Bởi vì trong thời gian để tang tiên đế không thể ca múa, không thể có ẩm yến cỡ lớn, cho nên Triệu Quang Nghĩa chỉ có thể chuẩn bị một chút thức ăn, rượu ngon, mời những tướng lĩnh này.

    Những người có công phạt Đường, đều là tướng lĩnh đã từng lập được quân công dưới sự thống soái của Triệu Quang Nghĩa, khao thưỏng bọn họ đã là sự nhìn nhận đối với bọn họ và cũng là sự khẳng định của mình, đồng thời cũng có thể khiến những cấm quân tướng lĩnh có quan hệ khá thân cận với mình lại càng thân thiết hơn một chút.

    Ngô vương Triệu Đức Chiêu đang xuất chinh ở bên ngoài liệu có chịu ngoan ngoãn về kinh hay không, các binh lính theo Ngụy vương xuất chinh tuy được hắn gia quan tấn tước, lại khống chế người nhà của bọn họ, nhưng bọn họ liệu có lại khoác áo bào nữa không?

    Triệu Quang Nghĩa hiện tại vẫn chưa nắm chắc mười phần.

    Cho nên việc cần thiết bây giờ lại phải nắm quân quyền, ổn định cấm quân lưu thủ Đông Kinh, tuy nói là hắn an bài rất nhiều người, khống chế rất nhiều chức vị yếu hại trong cấm quân lưu thủ, nhưng đối với những tướng lĩnh trọng yếu trong quân, vẫn phải rất nể trọng.

    Cho nên Triệu Quang Nghĩa không hề ra vẻ hoàng đế, hắn đổi sang tiện phục đi tới dự tiệc, cùng mọi người ngồi uống rượu nói chuyện.

    Rượu qua ba tuần, thức ăn qua năm món, sau khi ôn lại những ngày tháng chiến tranh khi cùng nhau nam chinh, Triệu Quang Nghĩa đột nhiên ngân ngấn nước mắt, cảm thương nói: "Ngày đó trẫm cùng các vị tướng quân băng qua lạch trời, chiến Giang Nam, có tình đồng đội.

    Hôm nay tuy phân quân thần, trẫm ngồi cùng với các vị tướng quân, vẫn như tràng diện trước kia, chỉ là, trẫm cùng các vị ái khanh uống rượu nói cười, trên bàn tiệc lại thiếu mất một người, nhớ tới mà khó tránh khỏi khiến người ta thương cảm.”

    Chúng tướng quay sang nhìn nhau, không biết người mà hắn nói thiếu là ai, chẳng lẽ có ai dám nhận chiếu chỉ mà không tới ư?

    Nhưng quay sang nhìn xung quanh, tướng lĩnh chủ yếu đều có mặt cả, tựa hồ như không thiếu một nhân vật quan trọng nào, mọi người không khỏi ngỡ ngàng không hiểu gì.

    Triệu Quang Nghĩa nói: "Người thiếu ở đây, chính là Tào Hàn Tào tướng quân.

    Tào đại tướng quân chiến công hiển hách, vốn có thể tiếp tục ra sức cho triều đình.

    Đáng tiếc lại bị gian nhân hãm hại, còn trẻ mà đã mất sớm.

    Hôm nay thấy chư vị tướng quân, trẫm không khỏi nhớ tới Tào tướng quân, hỏi sao mà không cảm thương?"

    Hắn vỗ đùi than khóc một hồi rồi nhướn mày nói: "Vương Kế Ân, truyền chỉ, từ trong nội khố lấy ra ba mươi vạn tiền thưởng cho Tào gia.

    Phong vợ góa của Tào Hàn là chiếu mệnh, nhi tử của Tào Hàn năm nay đã mười hai tuổi rồi, gia phong cho hắn làm Vi địch công lang, cấp cho tiền trình xuất thần để an ủi vong linh của Tào tướng quân nơi cửu tuyền."

    Vương Kế Ân vội vàng tiếp chỉ, chư tưởng đang ngồi đây nghe thấy vậy không khỏi động lòng.

    Tào Hàn sau khi bị ám sát, Triệu Khuông Dận đã thăng quan thêm một cấp cho Tào Hàn, an táng long trọng.

    Đối với gia quyến của hành cũng tiến hành an bài thích đáng.

    Mà Triệu Quang Nghĩa lại gia ân nữa, đối với vị tướng quân bị ám sát này ân ngộ như vậy, chúng tướng cũng cảm động lây, có ai mà không thấy cảm kích khác nào như chính mình được chịu ơn?

    Hành động này của Triệu Quang Nghĩa, ngay cả xu mật sứ Tào Bân một mực luôn hờ hững, vẻ mặt bình đạm cũng không khỏi thấy cảm kích vô cùng, tân đế đăng cơ, có bao nhiêu đại sự phải làm.

    Vào lúc này mà còn nhớ tới những tướng lĩnh đã từng theo ông ta phạt Đường, đơn độc thưởng yến tiếp kiến, đã là vinh quang vô thượng rồi.

    Mà Tào Hàn bị ám sát đã trải qua bao ngày rồi, Triệu Quang Nghĩa không những vẫn nhớ tới hắn, hơn nữa còn gia ơn ban thưởng, không quên tình cũ, điều này đối với những tướng quân cả đời sống trên lưng ngựa như họ mà nói, chính là sự an ủi lớn nhất.

    Tào Hàn vốn là bộ hạ trực thuộc của Tào Bân, quan gia quan ái như vậy, Tào Bân thân là thượng ti cũ của Tào Hàn, lúc này tất nhiên là phải ra mặt bái tạ thay cho hắn.

    Tào Bân mắt ngấn lệ, rót đầy một chén rượu, bước tới trước mặt Triệu Quang Nghĩa nghiêm nghị quỳ xuống, dùng đại lễ để tham bái, thay Tào Hàn tạ ơn với quan gia.

    Triệu Quang Nghĩa gia ân cho Tào hàn, tất nhiên là có ý tứ lấy lòng chúng tướng, nhưng lúc này hắn đặc biệt nhắc tới việc quan lớn triều đình bị ám sát mà bỏ mình, thực ra là có dụng ý khác nữa, chỉ là nguyên do bên trong, không nên để người ngoài biết.

    Hiện giờ thấy Tào Bân một mực có chút như gần như xa cuối cùng cũng bị hắn đả động, quỳ xuống trước mặt hắn mà kính rượu, Triệu Quang Nghĩa không khỏi sướng rơn.

    Hắn vội vàng đứng dậy, đỡ Tào Bân lên, nâng chén nói: "Chư vị ái khánh đều là lương đống trong triều, trẫm kế thừa Đại Tống, sau này vẫn phải dựa vào sự phụ tá của các vị tướng quân.

    Giờ vì quốc tang, tạm dừng chiến sự, ngày sau thảo phạt Hán quốc, xuất binh U Yến, trẫm tất sẽ ngự giá thân chinh, cùng chư vị tướng quân giống như ngày xưa chinh phạt Giang Nam, kề vai sát cánh.

    Chư vị tướng quân, xin uống cạn chén này!"

    Chúng tướng nhao nhao dạ ran, nâng chén uống cùng.

    Ở cửa thành đưa tiễn Dương Hạo vốn là đám quan lại xuất thân từ Nam Nha như Tống Kỳ, Cổ Ngọc, Trình Vũ, Mộ Dung Cầu túy và toàn bộ quan viên của Hồng lư tự.

    Tiền nhiệm Đại hồng lư đã nghỉ hưu là Chương Đài Sâm vì tuổi già sức yếu, không tự mình tới, nhưng cũng bảo trưởng tử của lão thay mặt đưa tiễn.

    Không những Hồng lư tự điển khách thừa Tiêu Hải Đào, ti nghi thừa Tào Dật Đình, chủ bộ Ninh Thiên Sắc cùng với một đám cấp dưới đều tới, mà ngay cả vị hồng lư hữu khanh rất ít khi qua lại với Dương Hạo, hôm nay cũng mặt mày tươi rói xuất hiện, hầm đi hầm lại, hắn cuối cùng cũng được hầm xong rồi.

    Dương Hạo vừa biến, chức Đại hồng lư chính là vật trong túi hắn, những ân oán ngày trước, tất nhiên cũng bị gió thổi đi, nên có chút độ lượng mới phải.

    Các thuộc quan của Hồng lư tự thấy vị đại nhân nhà mình rời chức, đều mặt mày hâm mộ.

    Làm quan, ai có thể làm tới sướng khoái như Dương đại nhân chứ?

    Cho dù Dương dại nhân sau này cả đời không có thêm bất kỳ chiến tích nào nữa, nhưng chỉ bằng những năm hắn làm quan đã làm tới sứ tướng, cũng đủ để trở thành một truyền kỳ trong chính sử Đại Tống rồi, có lẽ... cũng không còn ai có thể đạt tới như truyền kỳ này nữa.

    Các quan viên của Nam Nha nhìn Dương Hạo, trong mắt đã không còn vẻ hâm mộ, cũng không còn đố kỵ mà là một loại đồng tình rất khó bị người ta phát giác ra.

    Cho dù Dương Hạo khiến người ta chán ghét đi chăng nữa, lúc này bọn họ cũng không keo kiệt sự đồng tình của mình, cho dù không cần Dương Hạo tiếp nhận sự đồng tình của mình, cũng là để cho các đồng liêu khác nhìn thấy, mình không thiếu lòng đồng tình.

    Ánh mắt của bọn họ nhìn Dương Hạo, rõ ràng là đang nhìn một người chết.

    Khuyên chàng uống cạn một chén rượu, lần này tới hoàng tuyền không cố nhân!

    Dương Hạo trong ánh mắt phức tạp của quan viên hai nha ra khỏi cửa thành, khi vừa đi ra, hắn quay đầu nhìn lại, các quan viên đó vẫn đứng nguyên tại chỗ, Dương Hạo liền vẫy tay tỏ ý chào với họ, y hắn vừa huy động trên không trung được hai cái, đột nhiên phát hiện trên đầu thành có một nữ tử đang đứng, áo trắng như tuyết, vạt áo bay bay, lặng lẽ đứng một mình, tựa hồ như đang chăm chú nhìn hắn.

    Dương Hạo đứng thẳng người lại, chăm chú nhìn lên đầu thành, người đó đã biến mất không thấy đâu, trời cao xanh thẳm, mây trắng bồng bềnh, trên đầu thành chỉ có đại kỳ in chữ Tống đón gió phần phật, những gì nhìn thấy vừa rồi giống như giấc mộng Nam Kha, mất tăm mất tích.

    "Đại nhân, mời lên xe để khởi hành."

    Tướng ngu hậu Vương Bảo Tài hơi cúi người ở trên ngựa, cao giọng nói với hắn.

    Dương Hạo gật đầu, nhìn về phía các gia phó đi theo ở phía sau một cái, gia phó của Dương Hạo so với gia quyến của hắn ở kinh thành thì đầy đủ hơn một chút, quản gia, nô phó, nha hoàn tất cả đều có.

    Nhưng .... hắn lại chẳng nhận ra người nào, những người này đều là sau khi hắn thay đổi kế hoạch chạy trốn, được Kế Tự đường đưa tới.

    Dương Hạo chỉ biết quản gia của hắn tên là Lý Khánh Phong, Dương Hạo nhìn tuổi tác của hắn, nghe tên của hắn, rất hoài nghi liệu hắn và gia tộc Lý Thính phong mà mình cứu ở Đường quốc có liên quan gì không, có điều cho tới tận bây giờ, hắn vẫn chưa nói chuyện tỉ mỉ với vị quản gia này lần nào.

    Dương Hạo lên xe, buông rèm kiệu, cả đội ngũ liền gia tăng tốc độ.

    Qua một sườn núi, đường ở phía trước đột nhiên xuất hiện một cái cổng chào, nói là cổng chào, bởi vì đại sự của hoàng đế, đang ở vào lúc quốc tang, không có lụa đỏ treo trước cửa, chỉ trang trí một ít lá cây bên trên, để tránh danh không hợp với thực.

    Phía dưới cổng chào cũng không có cổ nhạc nghênh đón, chỉ có môt đám bách tính quần áo hai màu trắng đen đứng ở đó, từ xa cao giọng gọi: "Vị quân gia này, xin hỏi phía trước có phải là Dương thái uy không?"

    Một binh sĩ của Nhật Bản trực dùng tiếng Trung Quốc cứng ngắc đáp ứng một tiếng, các bách tính đó lập tức xôn xao, cũng không biết là từ đây biến ra một đống dân chúng chen chúc tới nghênh đón.

    Vừa thấy là đưa tiễn Dương đại nhân rời kinh, Công Tôn Khánh, Vương Bảo Tài hai người cũng không tiện ngăn trở, hai người quay sang nhìn nhau, rồi ra lệnh cho người ở đằng sau đi truyền báo, thông tri choDương Hạo.

    Một lát sau, Dương Hạo liền đi lên.

    Dẫn đầu đám bách tính này là một viên ngoái thể thái vên mãn, chỉ thấy ông ta cung kính bước lên trước vái một cái, nói: "Dương thái úy, tiểu nhân là Vu Viên, làm hương bảo.

    Đại nhân lúc ở kinh, đức chính huệ dân, khiến vô số bách tính được nhờ, giờ thái úy phải rời kinh tới tây bắc thượng nhiệm, các binh tính cảm ân *** đức, không nỡ để đại nhân rời đi, đặc ý ủy thác tiểu dân, hướng tới thái úy mà kính hiến một cây Vạn Dân tán (ô Vạn Dân), mười vò mỹ tửu, mong thái úy vui lòng nhận cho."

    Ở đằng xa, võ sĩ Nhật Bản Vương Bảo Tài tiên sinh nghe thấy vậy liền rất bực bội, quay đầu nói với Công Tôn Khánh: "Công tôn đại nhân, mạt tướng là võ quan, đối với chuyện của Dương thái úy không biết nhiều lắm.

    Hắn là từng làm quan địa phương ở đây ư?"

    Lúc này, Dương Hạo đang tạ ơn không ngớt, các bách tính thì ùa lên như thủy triều, thi nhau vỗ mông ngựa liên tục, lễ bộ viên ngoại lang Công Tôn Khánh nghe mà phát ngán, hắn cười lạnh một tiếng, thấy xung quanh không có người của Dương Hạo thì mới nói: "Vương tướng quân, đây chẳng qua là tật xấu trong quan trường mà thôi.

    Từ xưa tới nay, quan tốt thương dân như con khi rời nhiệm thì bách tính dứt bỏ không được, tặng Vạn Dân tán để tỏ kính ý, nhưng quan nhi về sau, bất kể có phải là thanh quan hay không, bất kể là có yêu dân như con hay không, đều thích khi rời nhiệm thì chơi các trò này.

    Quan có thanh danh tốt thì có thân dân chủ động tặng Vạn Dân tán, quan có thanh danh không tốt thì hắn cũng không muốn lặng lẽ mà đi, thế là nghĩ cách tìm người tới tặng.

    Ví dụ như nói ở tiền triều, huyện lệnh Khang Viễn là một tham quan, bách tính hận hắn đến thấu xương, khi hắn rời nhiệm cũng muốn các bách tính tặng Vạn Dân tán, nhưng các bách tính ai chịu tặng hắn chứ?

    Ngươi không tặng ư?

    Ngươi không tặng thì hắn ở lại trong huyện nha không đi, tân quan không có cách nào tiếp nhiệm, thế là vị tân nhiệm huyện thái gia đó đành đi khuyên các thân sĩ đương địa tặng Vạn Dân tán cho hắn, các thân sĩ lại vẫn không chịu đáp ứng, vị tân nhiệm huyện thái gia đó hết cách, đành tự mình làm một cái, rồi bảo người nhà giả trang làm bách tính đương địa, mới đuổi được vị huyện lệnh tiền nhiệm đó đi.

    "Ặc" Vương Bảo Tài lúc này mới hiểu ra, liên tục gật đầu, nói: "Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi."

    Rồi khi nhìn sang Dương Hạo, trong mắt Vương Bảo Tài lộ ra vẻ mặt khinh thường.

    Hai người nói xong cùng ngẩng mặt lên trời cười to.

    Ở phía trước, Dương Hạo chối từ mãi, sau cũng mới ỡm ờ chịu nhân lấy Vạn Dân tán mà Vu Viên đại biểu cho dân chúng đương địa tặng, do Vạn Dân tán là dùng vải có màu sắc bất đồng làm thành, vào lúc quốc tang không tiện mở ra, cho nên dùng vải lĩnh bọc lại rồi đặt lên xe.

    Dương Hạo trực tiếp nhận lấy mười vò rượu, đặt hết lên xe rồi tiếp tục lên đường.

    Bọn Vu Biên làm ra vẻ quyến luyến không rời đuổi theo xe một hồi lâu rồi mới tản đi.

    Thấy các hương thân diễn trò đi rồi, Công Tông Khánh mới thở phào một hơi, phân phó: "Đi nhanh hơn đi!"

    Khi bọn họ rời khỏi kinh thành đã là giờ ngọ rồi.

    Ngày hôm nay không đi được bao xa, lúc trời tối, bọn họ tới gần trấn Bản Kiều, lúc này tịch dương đã ngả về tây, mắt trời xuống dần, để cuối ngày có thể tới được trấn, tốc độ của xa đội không ngừng tăng nhanh.

    Mắt thấy một cây cầu gỗ ở phía trước, các võ sĩ đi trước đột nhiên thả chậm tốc độ.

    Công Tôn Khánh trong lòng có việc, cảm thấy tốc độ đi chậm lại, lập tức ngẩng đầu hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

    "Đại nhân, ngài nhìn xem!"

    Một võ sĩ chỉ về phía tước, Công Tôn Khánh nhìn lên, chỉ thấy đầu cầu dựng một chiếc cổng chào, người ở dưới cổng cũng không nhiều, chỉ có năm sáu người, hai người đứng, còn mấy người còn lại thì nằm ngổn ngang trên cầu.

    Vương Bảo Tài thấy vậy liền ngây người, lập tức thốt lên: "Nằm lăn ư?"

    Lại nhìn sang Công Tôn Khánh, hai người không nhịn được mà cùng bật cười.

    "Phía trước có phải là Dương thái uy không, sĩ tử Vu Chu Nhất dẫn dân chúng bản địa xin được gặp thái úy."

    Dương Hạo được báo tin, lại mặt mày tươi cười bước lên trước tiếp kiến.

    Thế là hỏi tên, tiếp kiến, cảm ân, chối từ, hai bên lại dây dưa một hồi.

    Vương Bảo Tào sốt ruột rồi, nói khẽ với Công Tôn Khánh: "Công tôn đại nhân, cứ đi đi rồi lại dừng như thế này, lúc nào mới có thể rời khỏi đây được.

    Người mà chúng ta an bài ở trấn Bản Kiều..."

    "Câm miệng!"

    Công Tôn Khánh lập tức ngắt lời hắn, nhìn Dương Hạo mặt mày tươi cười ở phía trước, cười lạnh nói: "Vương đại nhân, cứ để hắn phong quang thêm một chút thì có sao chứ, đối với người chết.... chúng ta phải có chút kiên nhẫn.

    Ngài thấy sao?"

    Vương Bảo Tài cười khổ: "Công tôn đại nhân dạy rất phải.

    Ặc?

    Mấy người đó làm cái gì vậy?"

    Công Tôn Khánh ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy Dương Hạo đã bị đẩy lên cầu, bên cạnh đang có người cởi giày cho hắn, lại có một người khác ôm một đôi giày mới đứng ở bên cạnh.

    Công Tôn Khánh không khỏi trợn trừng mắt, một lúc sau mới lẩm bẩm: "Trơ trẽn quá đi đi, trơ trẽn quá đi!

    "Hả?"

    Vương Bảo Tài liếc một cái, kinh ngạc hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

    Công Tôn Khánh nghiến răng nghiến lợi cười hắc hắc: "Vị Dương thái úy này cũng không biết là nghe ngóng được từ đâu, không ngờ lại biết màn kịch để lại giày này."

    “Để lại giày?”

    "Ừ, cái này cũng giống như là Vạn Dân tán, Đức Chính bi, nằm lăn."

    Công Tôn Khánh hít sâu một hơi, nói: "Có một số sĩ thân địa phương, ôm giày thối vỗ mông ngựa.

    Để chơi trội, quan viên khi rời nhiệm, bách tính xin hắn để lại đôi giày cũ dưới chân, treo giày ở trên cổng chào, mặc cho gió thổi mưa phất cho tới khi mủn ra.

    Hắc hắc, Vương tướng quân, sau này ngài tới địa phương nào, nếu nhìn thấy mấy đôi giày mục nát bất kham, hình thù quái đản treo trên cổng chào, chắc nơi đó từng có không ít "hảo quan".

    Ha ha ha ha!"

    Vương Bảo Tài lắng nghe rất nghiêm túc, gật đầu liên tục, nói: "Mạt tướng hiểu rồi, đa tạ đã chỉ giáo."

    Đúng vào lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng hét quái dị vang lên, lại thấy Dương Hạo hai chân trần khập khiễng chạy về, sĩ tử tên là Vu Nhất Chu đó trong tay cầm một tay truy thủ sáng loáng ở phía sau đuổi theo không tha.

    Vương Bảo Tài trợn trừng mắt, kinh ngạc nói: "Phong tục của nước ta thực sự là kỳ quái, Công Tôn đại nhân, xin chỉ giáo.

    Bọn họ.... vẫn muốn lưu lại thứ gì đó nữa à?"

    "Vẫn muốn... vẫn muốn..."

    Công Tôn Khánh đột nhiên hú lên một tiếng, kinh ngạc nói: "Thích khách?"

    Lúc này thấy Dương Hạo hết nhảy lên rồi lại ngụp xuống, hổn hển hét lên: "Có thích khách, có thích khách, cứu mạng, cứu mạng với!"

    Nói xong thì Dương Hạo đã chạy tới bên cạnh Vương Bảo Tài, trốn sau ngựa của hắn.

    Vương Bảo Tài chỉ mong sao hắn bị người ta chém chết luôn, để mình khỏi phải khổ tâm an bài thủ đoạn, nhưng hắn đã chạy tới cạnh mình, mình thân là võ tướng hộ tống, vô luận là như thế nào cũng không thể giả vờ thất trách được, thế là gầm lên một tiếng rồi rút đao ra, hậm hực mắng: "Là người phương nào dám to gan ám sát mệnh quan triều đình?"

    Lăn lộn ở Trung Nguyên gần hai chục năm, Hán ngữ của hắn nói cũng khá tốt.

    Vương Bảo Tài vừa động, binh sĩ dưới tay hắn nhao nha rút đao ra khỏi bao, hò hét xông tới.

    Trắng sáng sao thưa, đoàn người của Dương Hạo phong trần mệt mỏi xuất hiện ở trấn Tạo Hóa, trấn Tạo Hóa nằm ở phía bắc trấn Bản Kiều, cách trấn Bản Kiều hơn ba mươi dặm.

    Mấy tên thích khách thành sự không đủ, bại sự có thừa đó không thể giết được Dương Hạo, ngược lại còn đánh rắn động cỏ.

    Bọn chúng thấy việc không ổn, nhao nhao nhảy xuống nước chạy trốn, các binh sĩ đuổi theo chạy lên cầu, cây cầu đó lập tức đổ rầm, thì ra cây cầu đó sớm đã bị người ta động tay động chân rồi.

    Dương thái úy kinh hãi chưa hết đánh chết cũng không chịu tới trấn Bản Kiều nữa, tự tác chủ trương đổi lộ tuyến, vòng tới trấn Tạo Hóa.

    Vương Bảo Tài nổi trận lôi đình, nhưng cũng đành chịu, may mà trên đường cơ hội còn nhiều, bố trí ở trấn Bản Kiều coi như là uổng phí rồi.

    Y sam ở phía sau của Dương Hạo bị tên Vu Nhất Chu đó rạch một vết rách dài, dọa cho Dương Hạo vưa thấy trấn Tạo Hóa, liền chui vào trong một gian phòng không dám ló mặt ra nữa.

    Hương thân đương địa nghe nói có quan nhi lớn như vậy tới, vội vàng chạy đến bái kiến, nhưng hắn căn bản không chịu lộ mắt.

    Công Tôn Khánh và Vương Bảo Tài dở khóc dở cười, tùy ý đuổi những hương thân đó đi.

    Vừa quay về tới khách sạn nhỏ trưng dụng được thì bên ngoài lại có một người tiến vào.

    Người vừa tới nghênh ngang hỏi: "Xin hỏi, Dương thái úy tá túc ở đâu?"

    Công Tôn Khánh đến cả một ngụm trà cũng chưa kịp uống, hắn tức giận hỏi lại: "Ngươi là ai?"

    Tên trung niên đó mỉm cười, chắp tay nói: "Tạ hạ họ Dư, là..."

    Công Tôn Khánh giật mình đánh rơi chén trà nóng trong tay, làm ướt hết cả vạt áo trước: "Lại họ Vu nữa à (chữ vu và chữ dư phát âm giống nhau, nên Côn Tôn Khánh hiểu lầm)?"

    Vương Bảo Tài ở bên cạnh keng một tiếng rút đao ra, hung hăng lao lên, gầm to: "Bắt hắn lại!"

    Nghe thấy cái tên Vương Bảo Tài này, ngươi tuyệt đối không ngờ rằng hắn lại là một võ sĩ, nhưng chẳng ai quy định rằng chỉ loại người có tên gọi bá đạo uy phong kiểu như Tây Môn Xuy Tuyết, Yến Nam Thiên mới có thể trở thành võ sĩ võ công trác tuyệt.

    Vương Bảo Tài chỉ thò tay ra, một đao hoa hình chữ thập rất xinh đẹp liền nổ tung trước mặt người trung niên, chém bổ gạt vòng rất nhanh nhẹn gòn gàng, liền mạch lưu loát, đao thuật thật sự rất khá.

    Đao pháp của hắn không màu mè gì cả, chém, bổ, vòng, gạt đều là động tác trực tiếp nhất, nhưng xuất đao trầm ổn mà có lực, nhanh như gió, đủ để phá giả tất cả những chiêu pháp màu mè, dùng thủ phát đơn giản nhất để giết người.

    Đao pháp gia truyền của Tá Tá Mộc tuy lăng lệ, nhưng người trung niên không ngờ cũng có một thân công phu rất khá, chỉ là quá bất ngờ nên căn bản không kịp phản ứng, may mà hắn thân thủ mạnh mẽ, lập tức ngửa người nhảy ra khỏi cửa, mũi đao sắc bén chém xẹt qua người, một mảnh áo liền rơi ra.

    "Người làm gì vậy?"

    Tên trung niên đó lúc này mới kịp hét lên.

    Vương Bảo Tài gầm lêntiếng như mãnh thú, xông ra ngoài đuổi theo, đám lãng nhân Phù Tang, võ sĩ Cao Lệ ở phái sau còn chưa kịp vào phòng cũng nhao nhao chạy ra theo.

    Công Tôn Khánh cao giọng cười nói: "Đừng giết hắn, bắt sống đi, hỏi rõ thân phận của hắn."

    Hắn còn chưa dứt lời, những võ sĩ đó đã thoắt cái lại lùi lại về viện tử.

    Công Tôn Khánh ngạc nhiên ngước nhìn, lại thấy tướng ngu hậu Vương Bảo Tài cũng từng bước từng bước lui lại viện tử, ở phía trước hắn, trên dưới trái phải mấy chục thanh trường thương sắc bén đang bức tới người hắn, phong tỏa tất cả những chỗ yếu hại trên người hắn.

    Coi bộ chỉ cần hắn hơi có động tác kháng cự thì một lượt đâm thôi cũng khiến trên người hắn có thêm hơn chục cái lỗ, người đang bức hắn quay trở vào không ngờ lại là hơn chục đại hắn ăn mặc như cấm quân.

    Cho dù là dạng cao thủ tu luyện tới cảnh giới hành tiên như Lữ Động Tân, ở trên chiến trường cũng chẳng có được tác dụng mang tính quyết định nào cả, ngày đó Trần Đoàn nếu không mượn hiệu quả khoách âm và tiếng vọng của sơn cốc, dùng tiếng huýt dài của âm tần kích động ngựa, chỉ bằng vào võ lực, hắn đừng hòng cản được đội ngũ võ sĩ Khiết Đan gồm một ngàn người tổ thành.

    Binh sĩ được huấn luyện động tác tác chiến chỉnh tề như một, trừ phi ngươi có thân thể kim cương bất hoại, nếu không hơn chục cây thương lớn như vậy đồng thời đâm vào những chỗ yếu hại trên người ngươi, cho dù ngươi có ba đầu sáu tay cũng chẳng đỡ được.

    Võ nghệ của một người luyện hai mươi năm ở trước mặt đại đầu binh chỉ luyện thuật hợp kích có hai năm chính là thứ vứt đi, võ nghệ của một người trước trận của hai quân tác dụng hữu hạn, chính là bởi vì như vậy đó.

    Công Tôn Khánh thấy đội phương cũng có phục trang cấm quân, không khỏi vừa kinh ngạc lại vừa phẫn nộ, đứng bật dậy, quát: "Các ngươi muốn làm phản hả, bản khâm sai phùng triệu xuất kinh, tuyên phủ tây bắc, bọn ngươi là bộ hạ của vị tướng quân nào, không ngờ lại dám vô lễ như vậy?"

    Được hắn nhắc nhở, Vương Bảo Tài lúc này cũng nhớ ra thân phận của mình, ngực hơi ưỡn ra một chút, cao giọng quát: "Chúng ta là người của điện tiền ti, các ngươi là ai?"

    Người trung niên mặc tiện trang được cái binh sĩ bảo vệ quay trở lại, cười lạnh nói: "Chúng ta là người của thị vệ ti, người của điện tiền ti có thể không kiêng nể ai mà ra tay giết người như vạy ư?"

    Vương Bảo Tài quát: "Bản quan là điện tiền ti Nhật Bản trực tướng ngu hậu Vương Bảo Tài, các ngươi cùng nhau ám sát thượng quan, đáng tội gì hả?"

    "Bốp!"

    Tên trung niên đó vung tay tát cho hắn một cái, tính khí so với hắn còn nóng hơn, giọng nói cũng như sấm rền: "Bản quan là thị vệ ti bộ quân đô ngu hậu Dư Khiêm, các ngươi ám sát thượng quan, đáng tội gì hả?"

    Vương Bảo Tài ngây người, ngực vừa ưỡn lên lại xẹp xuống,.

    Tuy nói hai người đều là ngu hậu, nhưng chức quan thì lại cách nhau mười vạn tám ngàn dặm.

    Đô hậu có phân biệt rõ ràng là đô ngu hậu, ngu hậu, tướng ngu hậu, viện ngụ hậu, địa vị cũng kém nhau rất xa, vị bộ quân đô ngu hậu ở trước mắt này tương đương với thiếu tướng lục quân, cán bộ cấp phó quân, còn hắn chỉ là một liên trưởng thiếu úy.

    "Cái này... chỉ là hiểu lầm thôi, mạt tướng phụng mệnh hộ tống Dương thái úy tới Lô châu, trên đường gặp thích khách, thích khách cũng họ Vu, cho nên vừa nghe đại nhân báo danh tính… liền hiểu lầm..."

    "Bốp!"

    Hắn lại ăn thêm một phát tát vào mặt bên kia.

    "Hiểu lầm ư?

    Con mẹ ngươi đánh rắm!"

    Dư Khiêm nổi trận lôi đình, nói: "Lão tử vừa rồi lui hơi chậm một chút, hiện tại đã bị một đao của ngươi chém thành bốn mảnh rồi, tới lúc đó nói là hiểu lầm có được không?"

    Công Tôn Khánh thấy vậy vội vàng tươi cười bước lên hòa giải: "Ái chà chà, hiểu lầm, thuần túy là hiểu lầm thôi, đây quả thực là hồng thủy tràn vào miếu Long vương, người nhà không nhận ra nhau thôi.

    Vị tướng quân này xin chớ tức giận, bọn ti chức mang trọng nhiệm trên người, không dám lơ là, có gì đắc tội thì xin tướng quân bỏ quá cho."

    Dư tướng quân lườm hắn một cái, tức giận nói: "Hay nhỉ, ngươi gặp phải thích khách họ Dư, vậy thấy ai họ Dư cũng giết hết hả?"

    Rồi hắn hơi biến sắc, vội vàng hỏi: "Thích khách ư?

    Vậy Dương thái úy của bị thương không?"

    Công Tôn Khánh cười khổ: "Dương thái úy hình như chân hơi bị thương, nhưng không có gì đáng ngại cả."

    Dư tướng quân kinh ngạc hỏi: "Đã gặp thích khách, sao trên chân lại bị thương?"

    Công Tôn Khánh vuốt mũi, lắp bắp nói: "Cái này... là đi chân trần mà chạy nên thành ra lòng bàn chân bị đá đâm."

    "Hả?"

    Dư tướng quân nghe mà như lọt vào sương mù, mặt đầy vẻ hồ nghi nhìn về phía Công Tôn Khánh, Công Tôn Khánh đang không biết nên giải thích như thế nào thì Dương Hạo đã nhận được tin tức, thất tha thất thểu từ trong phòng chạy ra, dùng thế kim kê độc lập đứng ở dưới hành lang, tươi cười nói: "Vị tướng quân này, bản quan chính là Dương Hạo, nhưng bộ quân ti La huynh muốn gặp ta làm gì?"

    Dư tướng quân nghe vậy liền vội vàng bước lên trước chắp tay trước ngực, nói: "Mạt tướng bái kiến thái uy, chính là bộ soái nhà ta muốn gặp thái úy đại nhân."

    Chương 403: Trấn Tạo Hóa

    Bên ngoài thôn là một mảng tĩnh lặng, ánh trăng sáng trong.

    Người của La Khắc Địch đóng ở cuối phía bắc thôn, sau khi Triệu Khuông Dận đột nhiên băng hà, tân hoàng đế hạ nghiêm lệnh, tất cả quân đội đóng tại chỗ đợi tin tức, không được phép tự ý điều động một binh một tốt, nếu sẽ bị luận tội mưu phản, chém đầu ngay lập tức, dẫn tới việc La Khắc Địch đang tuần thị ở trong quân doanh cũng không thể động đậy được, chỉ đành đóng quân tại chỗ, mỗi ngày từ công báo của triều đinh và công văn mà xu mật viện đưa tới mới biết biết sự tình trong triều.

    Cho tới khi tân đế chính thức đăng cơ, cấm lệnh mới được giải trừ, La Khắc Địch lúc này mới hớt hải chạy về Biện Lương.

    Hắn mang theo hơn trăm thân binh, khi qua trấn Tạo Hóa thì trời đã tối, cho nên đành đóng trại ở đây, nhưng vẫn án chiếu theo quy củ trong quân mà tỏa người đi tuần tra.

    Đám người của Dương Hạo vừa tới thì bị bọn họ phát hiện, biết được là Dương Hạo tới, La Khắc mới ra lệnh cho bộ tướng tới đón.

    Hai người chậm rãi đi trên con đường nhỏ, phía trướcà một đoạn dốc thoải, Dương Hạo chậm rãi bước lên, cười nói: "La huynh có lời cơ mật gì muốn nói với ta mà phải đuổi thủ hạ đi vậy?"

    La Khắc Địch bước càng lúc càng chậm, trầm ngâm nói: "Ngày đó nhận được bức thư của thái úy đại nhân, La mỗ một mực mang bên người, chốc lát cũng không rời, vừa rồi được biết thái úy đại nhân đã tới thôn Tạo Hóa, mạt tướng liền lấy thư ra đọc qua rồi!"

    Dương Hạo hơi kinh hãi, chậm rãi quay người lại, La Khắc Địch nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt mang đậm vẻ đau khổ, thấp giọng hỏi: "Thái úy đại nhân không phải là sau khi từ quan về hưu sẽ lặng lẽ rời khỏi Biện Lương ư?

    Sao giờ lại phong phong quang quang, với thân phận sứ tướng triều đình, phong cương đại lại mà tới Lô châu thế?"

    "Cái này..."

    Tay Lý Mạnh nhẹ nhàng nắm lên trường kiếm ở bên hông, nghiêm nghị hỏi: "Tiên đế là làm sao mà chết?"

    Dương Hạo ngớ người, buột miệng hỏi: "La huynh sẽ không cho rằng, chuyện tiên đế băng hà là có liên quan tới Dương mỗ chứ?"

    La Khắc Địch chậm rãi nói: "Vốn là, ta cũng tuyệt đối sẽ không nghi ngờ tới ngươi, nhưng sau khi biết được một thân phận khác của người, ta lại không thể không nghĩ như vậy.

    Tiên đế đang đội tuổi xuân, thân hình cực kỳ khỏe mạnh, sao lại đột nhiên bạo bệnh mà chết?

    Nếu tiên đế là bị ám sát, vậy thì còn có ai đáng ngờ hơn ngươi nữa?"

    Dương Hạo cười khổ không thôi, Triệu Khuông Dận là kiêng bị bị hạ thần phản bội nhất, từ việc ông ta thà bỏ qua lợi ích cực lớn, cũng không hợp tác với Khánh vương, loạn thần tặc tử của Khiết Đan là có thể nhìn ra thái độ kiên quyết của ông ta, mình ở Biện Lương làm quan lâu như vậy, một khi về Lô châu, dùng thân phận công chủ của Đảng Hạng Thất thị mà ra mặt, Triệu Khuông Dận rất khó mà dung thứ được.

    Từ thái đội của La Khắc Địch có thể thấy, mình quả thật là có lý do khá đầy đủ để mưu sát Triệu Khuông Dận, có điều một mình hắn không thể làm thành được chuyện này, làm xong chuyện này cũng không thể từ bên trong mà có được lợi ích công khai nào.

    Triệu Khuông Dận bị ám sát, hắn thì được thăng chức, nếu quả thật là một trong số những hung thủ, vậy thì kim thượng và hắn tất nhiên cũng là đồng mưu.

    La Khắc Địch không thể nghĩ tới điểm này, nếu thông minh một chút, hắn nên giả vờ hồ đồ, nhưng hắn lại trực tiếp nói ra với mình, người này, quả thật là khác hẳn với ông già gian manh của hắn, là một người trung can nghĩa đảm thực sự.

    La Khắc Địch thấy hắn không nói gì, ngón tay án lên chuôi kiếm, keng một tiếng bảo kiếm rời khỏi bao nửa thước, La Khắc Địch từ từ rút kiếm, trầm giọng nói: "Ta và thái úy cùng nhận lệnh vua, từ Hán quốc mà vượt qua xa mạc, qua Tử Ngọ cốc, đồng sinh cộng tử, có giao tình thân thiết.

    Lần này có thể từ Khiết Đan bình an trở về, quay lại cố thổ, La mỗ càng nhận thêm ân tình của thái úy, nhưng, tình riêng là tình riêng, bề tôi thí vua, ai ai cũng phải tru diệt.

    Dương thái úy, La mỗ đắc tội rồi."

    "Chậm đã, Dương mỗ vẫn có lời muốn nói."

    Trong lúc nói, Dương Hạo liền có quyết định, đưa tay ra thò về phía hông, La Khắc Địch biết rằng hắn muốn rút kiếm phản kháng, lập tức gầm lên một tiếng, giơ kiếm đâm tới.

    Dương Hạo trở tay không kịp, lắc mình vội vàng thối lui, lúc này bên cạnh vang lên tiếng quát khẽ, từ trong cánh đồng xanh có một bóng người bay ra, nhanh không gì sánh được lao về phía La Khắc Địch.

    "Keng" một tiếng, hai người giao nhau một kiếm, hoa lửa tóe ra, người đố đã phi thân hạ xuống đất, bảo vệ trước mặt Dương Hạo.

    La Khắc Địch vừa thấy người này, không khỏi thốt lên kinh hãi: "Ngọc Lạc."

    Người áo xanh đang đứng thẳng ở trước mặt, chính là Đinh đại tiểu thư.

    Dương Hạo cũng giật nảy mình: "Ngọc Lạc, sao muội cũng tới đây?"

    La Khắc Địch vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, quát: "Ngọc Lạc, nàng biết nhị cacủa nàng hắn..."

    Đinh Ngọc Lạc ngắt lời hắn: "Ta không biết gì cả, cũng không cần biết làm gì, chỉ cần nhị ca không làm chuyện thương thiên hại lý, ta sẽ giúp huynh ấy, ta không phải là mệnh quan triều đình, cũng không phải là đại anh hùng lấy thiên hạ làm trách nhiệm của mình, ta chỉ là một tiểu nữ tử, chỉ muốn bảo vệ gia đình mình.

    Thiên hạ, đại nghĩa, có liên quan quái gì tới ta?"

    "Nàng..."

    La Khắc Địch cứng lỡi, dưới cơn tức giận lại lách người muốn lao về phía Dương Hạo, Đinh Ngọc Lạc giơ kiếm đón đánh, u sầu nói: "Hiện tại, người biết ta vì sao lại né tránh ngươi, lạnh nhạt với ngươi rồi chứ?"

    La Khắc Địch tức giận nói: "Nàng muốn giúp kẻ phản nghịch ư?"

    Đinh Ngọc Lạc nói như chém đinh chặt sắt: "Ta chỉ biết huynh ấy là nhị ca của ta!"

    "Tốt!

    Tốt!"

    La Khắc Địch cực kỳ tức giận, trầm giọng quát: "Loạn thần tặc tử, ai ai cũng phải tru diệt!

    Đã là như vậy, La mỗ là nam nhi đại trượng phu, há lại luyến tiếc tư tình với nữ nhi?

    Đắc tội rồi!"

    Nói xong liền cầm kiếm lao tới.

    Đinh Ngọc Lạc không chịu yếu thế, giơ kiếm nghênh đón, hai người lại chiến đấu với nhau.

    Dương Hạo ngưng thần quan sát một lúc, phát hiện La Khắc Địch tuy đang rất tức giận, nhưng vẫn lưu lại ba phần tình ý với Ngọc Lạc.

    Xem ra hắn là muốn đánh ngã Ngọc Lạc trước rồi tự tay lấy tính mạng của mình.

    Kiếm pháp của Đinh Ngọc Lạc tuy kém hắn, nhưng vì hắn là có lòng nhường nhịn nên tạm thời đánh ngang tay, không có nguy hiểm tới tính mạng.

    Dương Hạo lúc này mới thấy yên tâm.

    Hắn từ trong ngực lấy ra thì gì đó, chậm rãi bước tới, nhân lúc hai người đan chéo qua nhau, giơ kiếm chém tới, liền phi thân lên, đứng giữa hai người, giơ đồ trong tay lên, quát: "Không được đánh, La huynh, huynh nhìn xem đây là gì?"

    La Khắc Địch thấy thứ đồ vuông vức trong tay Dương Hạo, không giống như là vũ khí, không khỏi ngạc nhiên nói: "Đây là gì?"

    Dương Hạo gằn từng chữ: "Miễn tử kim bài!"

    Miễn tử kim bài mà dân gian thường gọi, ở thời cổ đại quả thực có thứ như vậy, tên gọi chính thức mà quan lại hay gọi là "Kim thư thiết khoán", hoặc là "đan thư thiết khoán".

    Ví dụ như nhi tử của Hậu Chu Thế Tổ của tiền triều, nhờ có "đan thư thiết khoán" mà Triệu Khuông Dận ban cho, nếu không mắc đại tội mưu phản thì không được giết.

    La Khắc Địch kinh hãi, thất thanh nói: "Ông ta ban cho ngươi đan thư thiết khoán?"

    Rồi lập tức cười lạnh, nói: "Nói như vậy, ngươi quả nhiên là kẻ thông đồng với bọn giết vua.

    Chức quan của La mỗ là tiên đế phong cho, hiện giờ trừ gian vì tiên đế, thứ cho không tiếp chiếu mệnh của kim thượng, đan thư thiết hoán này của ngươi..."

    "Đồ ngu!

    Ngươi đã thấy đan thư thiết khoán này?

    Cớ sao không mở ra mà nhìn?"

    La Khắc Địch chán nản ngồi bệt xuống đất, nhìn cánh đồng sanh nhấp nhô như sóng một hồi lâu không nói gì.

    Dương Hạo ra hiệu cho Ngọc Lạc rồi khập khiễng đi tới.

    La Khắc Địch lạnh lùng lườm hắn một cái, nói: "Đừng có giả vờ làm gì nữa?"

    Dương Hạo cười ha ha, ngồi xuống cạnh hắn, thân thiết ôm vai hắn, nói: "Xin lỗi, giả vờ quen rồi, không giả vờ thì thấy không được thoải mái."

    La Khắc Địch tức giận tránh ra, lạnh lùng hỏi: "Giờ ngươi định làm gì?

    Phụng mật chiếu phụ tá Ngụy vương, hay là về Lô châu vào thảo đầu vương?"

    Dương Hạo nhìn cánh đồng xanh nhấp nhô như sóng dưới ánh trăng, chậm rãi nói: "La huynh, công bằng mà nói, ta làm Thất thị cộng chủ, là trước khi vào triều.

    Khu vực tây bắc, trên danh nghĩa mà nói là giang sơn của Đại Tống ta, nhưng trên thực tế là phiên trấn dân cư hỗn tạp, triều đình chi phối được không?

    Lân châu Dương gia, Phủ châu Chiết gia, Hạ châu Lý gia, lại thêm Hồ Hột và Thổ Phiên, họ mới là chủ nhân thật sự của tây bắc.

    Nếu ta tới địa phương đó, có thể chiếm được một khoảng nho nhỏ, đối với Đại Tống mà nói chẳng lẽ sẽ nguy hại lắm ư?"

    La Khắc Địch cười lạnh, nói: "Nói vậy là ngươi muốn về tây bắc ư?

    Vậy huyết chiếu của nương nương thì sao?

    Nương nương đem quốc sự ra nhờ cậy ngươi, ngươi cứ vật phất tay bỏ đi ư?"

    Dương Hạo thở khẽ một hơi, than: "La huynh, trung nghĩa tất nhiên là tốt, nhưng lao đầu vào chỗ chết một cách vô ích là trung nghĩa vô bổ, là ngu xuẩn."

    La Khắc Địch hỏi lại: "Thế là có ý gì?

    Nếu Ngụy vương huy sư về kinh, chẳng lẽ không thể đánh được một trận ư?"

    Dương Hạo ngắt lời: "Nương nương và công chúa, nhị điện ở ở trong thâm cung, suy nghĩ khó tránh khỏi quá đơn giản.

    La huynh thì không nên phạm sai lầm này, huynh chắc biết rõ, đây vẫn là lần đầu tiên Ngụy vương lĩnh binh, những kiêu tướng đó sở dĩ chịu nghe lệnh hắn, là bởi vì hắn đại biểu cho hoàng đế.

    Nhưng trong triều giờ đã đổi tân hoàng đế, Ngụy vương nghĩ thế nào không hề quan trọng, quan trọng là những võ tướng đó có chịu theo hắn làm phản hay không?

    La huynh, huynh hiện tại vừa mới làm bộ quân đô chỉ huy sứ được nửa năm, ở trong quân chưa lập được đủ uy vọng, chưa bồi dưỡng được bộ tướng một lòng theo huynh.

    Huynh hiện tại nếu hạ một đạo quân lệnh, các binh sĩ quyết không dám không tuân, cho dù phía trước là núi đao biển lửa, vì sao vậy?

    Bởi vì huynh có quyền uy vô thượng, có thể tùy ý xử trí bọ họ.

    Nhưng quyền uy này là tới từ triều đình.

    Nếu huynh hiện tại chỉ huy bộ tướng tấn công về phía thành Biện Lương, thử hỏi có mấy người chịu nghe mệnh lệnh của huynh?"

    "Ta..."

    "La huynh, cầu người được người, đổi lấy trong lòng được thanh thản, cho dù huynh tận hết trách nhiệm thì sao?

    Đó chẳng phải là lừa mình dối người ư.

    Nếu Ngụy vương có thể khởi binh, ta có thể hiệu triệu quân dân Lô châu hưởng ứng, vừa hay minh chính ngôn thuận mà lập vua.

    Nhưng nếu Ngụy vương không điều động được ba quân, huynh định làm thế nào?

    Mang kiếm gặp vua, ám sát kim thượng, đổi lấy cả nhà bị chém ư?

    Huống chi, huynh đã không thể mang kiếm vào cung, với võ công của kim thượng, huynh cũng chưa chắc đã giết được hắn."

    La Khắc Địch ngẩng mặt lên trời thở dài, nói: "Bỏ đi, La mỗ ở trong cung đợi tin tức của Ngụy vương là được, nếu Ngụy vương khởi binh thì thôi, nếu không, La Khắc Địch sẽ từ quan không làm nữa, thà làm một bình dân bách tính, cũng không làm bề tôi dưới chân kim thượng."

    Dương Hạo thở dài: "Huynh lại sai rồi, ngốc nghếch như thế này.

    Ta đột nhiên cảm thấy muội muội ta thích huynh, chắc là một sai lầm."

    Đinh Ngọc Lạc vốn đang chăm chú nghe bọn họ nói chuyện, vừa nghe thấy Dương Hạo nhắc tới mình, mặt không khỏi nóng lên, vội vàng quay đầu đi, nhưng vẫn dỏng tai lắng nghe bọn họ nói chuyện.

    La Khắc Địch tức giận nói: "Ta sao lại là kẻ ngốc nghếch chứ?

    Thuận trời ứng mệnh, làm trung thần của kim thượng mới là kẻ thông minh à?"

    Dương Hạo hỏi: "La huynh, khi huynh bị người Khiết Đan bắt làm nô đãi, có thể làm đại tướng quân của Khiết Đan, hiện tại làm đại tướng quân của kim thượng thì có gì mà không được?"

    La Khắc Địch lạnh lùng nói: "Đó là chuyện khác, lúc trước thuận nước đẩy thuyền, làm quan nhi của Khiết Đan, chỉ là vì tranh thủ cơ hội để chạy về Trung Nguyên, ngươi nghĩ La mỗ cam tâm làm khuyển mã cho địch quốc ư?"

    Dương Hạo mỉm cười: "Hiện giờ vì sao lại không được?"

    La Khắc Địch đột nhiên như chợt hiểu ra gì đó, do dự nói: "Huynh là nói..."

    Dương Hạo bảo: "Thù giết cha, không đội trời chung, Ngụy vương nếu không biết thì thôi, một khi biết được chân tướng rồi, huynh nghĩ hắn há lại chịu bỏ qua?

    Nếu ba quân không thể sử dụng, vì để báo cừu, Ngụy vương chỉ có thể ẩn nhẫn chờ đợi cơ hội.

    La huynh không chịu làm việc cho giặc, cứ vậy bỏ đi, ngày sau Ngụy vương nếu muốn đối phó với kẻ đã thí huynh soán vị, còn có ai mà dùng đây?"

    La Khắc Địch mắt lóe sáng, Dương Hạo mỉm cười: "Huynh không cảm thấy huynh ở trong triều làm quan càng lớn, binh mã nắm trong tay càng nhiều hơn, sự giúp ích đối với Ngụy vương cũng lớn hơn ư?

    Nếu như vậy, tuy phải chịu cái nhục nhất thời, nhưng không phụ lòng một phen tài bồi của quan gia, La huynh có chấp nhận hay không?"

    La Khắc Địch cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu, sau đó nói: "Dương huynh một câu làm người đang ở trong mộng phải bừng tỉnh, ra hiểu rồi."

    Dương Hạo mỉm cười, nói: "Huynh và ta đồng sinh cộng tử, kề vai tác chiến, ngày sau nếu có thể cùng nhau diệt trừ tên quốc tặc này, há chẳng phải là chuyện vui lớn nhất của đời người ư?"

    "Tốt!"

    La Khắc Địch nhướn mày, trầm giọng nói: "Ta về Biện Lương tùy cơ mà hành động, hi vọng huynh có thể nhớ kỹ những lời mà chúng ta đã nói ngày hôm nay."

    "Tất nhiên rồi, huynh và ta vốn có giao tình, trên đường lại tương phùng, gặp nhau đàm đạo một phen cũng là thường tình của con người.

    Chỉ là La huynh nhớ giữ phần tâm tư này, còn phải thật là cẩn thận, quan hệ với ta không được quá thân thiết, huynh tốt nhất là quay về sớm một chút đi, Dương mỗ cũng phải mau mau về khách sạn rồi."

    La Khắc Địch đã quyết là làm, tuyệt không dây dưa mất thời giờ, ôm quyền với hắn, nói: "Dương huynh nói đúng, La mỗ về đâ"

    Hắn ưỡn lưng đứng dậy, bước nhanh xuống sườn núi, đột nhiên nhớ ra gì đó, dừng chân quay phắt lại nhìn Đinh Ngọc Lạc, rụt rè hỏi: "Ngọc Lạc, nàng có trách ta động kiếm với nàng không?"

    Ngọc Lạc nói: "Ta là nữ nhân, người nhà là quan trọng nhất.

    Huynh là nam nhân, quân phụ trên vai, ta không trách huynh muốn làm một đại anh hùng quang minh lỗi lạc thì huynh cũng đừng trách ta là một tiểu nữ tử chỉ trọng người nhà, không trọng đại nghĩa."

    La Khắc Địch cười rất thoải mái: "Đó là tất nhiên rồi, nàng muốn theo lệnh huynh tới Lô châu ư?"

    Đinh Ngọc Lạc quay đầu lại nhìn Dương Hạo, nói khẽ: "Phải, ta muốn về Lô châu, người nhà của của ta đều ở đó."

    La Khắc Địch trầm mặc một lát, rồi nói: "Ta xin thề rằng, cả đời này chỉ yêu mỗi mình nàng, hiện giờ đã biết nỗi khổ trong lòng nàng rồi, nhưng ta lại vẫn không thay đổi nguyện ước ban đầu.

    Vì nàng, nán lại một phần tiền trình thì tính là gì chứ, chỉ không biết Ngọc Lạc cô nương là có một phần tâm ý nào với La Khắc Địch ta hay chăng?"

    Đinh Ngọc Lạc u sầu nói: "Tướng quân tuổi trẻ đầy hứa hẹn, Ngọc Lạc lần này đi, xa cách phương trời, không biết ngày nào mới có thể gặp lại."

    La Khắc Địch lớn tiếng nói: "Ta đợi được."

    Đinh Ngọc Lạc thở dài, nói: "Huynh có thể đợi được bao lâu?"

    La Khắc Địch chỉ tay lên trời, nói: "Trăng sao trên trời làm chứng, đợi tới biển khô đá nứt, đất già trời hoang, tuyệt không hối hận!"

    Ánh mắt của Đinh Ngọc Lạc sáng lên, một lúc sau mới đỏ mặt nói: "Được, chàng nếu có thể cả đời không cưới vợ, thiếp sẽ cả đời không lấy cồng, chỉ chờ được làm người của chàng."

    La Khắc Địch vui mừng nói: "Một lời đã định."

    Dương Hạo lười biếng ngáp một cái, nói: "Hai vị chàng chàng thiếp thiếp, coi ta như không tồn tại hả?"

    Hai người mặt lập tức đỏ bừng, Dương Hạo nói: "Ta không thể để muội muội duy nhất của mình biến thành một lão cô nương được, chỉ là trước mắt vẫn chưa phải là lúc, đợi sau khi tất cả rõ ràng rồi hẵng nói đi."

    Hai huynh muội đứng trên sườn núi, nhìn bóng dáng của La Khắc Địch biến mất trong cánh đồng xanh, sắc mặt của Dương Hạo liền trầm xuống, nói: "Ta không phải đã bảo muội hộ tống mấy vị tẩu tẩu về Lô châu rồi ư, sao muội lại lén lén quay lại làm gì?"

    Đinh Ngọc Lạc lẽ thẳng khí hùng, nói: "Nếu nhị ca có ba dài hai ngắn gì, huynh nghĩ mấy vị tẩu tẩu có thể sống một mình được ư?

    Huynh một mình ở lại trong thành, lại không nói rõ nguyên do, ai mà yên tâm cho được?

    Bọn muội vốn đã ly khai rồi, nhưng nghe nói hoàng đế băng hà, đều không biết trong cung đã xảy ra chuyện gì.

    Ngọc Lạc mới phụng lệnh của mấy vị tẩu tẩu, quay về nghe ngóng tin tức.

    Huynh vừa xuất thành là muội đã theo huynh rồi, chỉ là vẫn chưa có cơ hội gặp mặt mà thôi.

    Muội là phụng lệnh của tẩu tẩu mà tới, huynh muốn trách tội thì tìm tẩu tẩu mà trách."

    Dương Hạo nghiêm mặt, nói: "Còn muốn lừa ta à?

    Đông nhi là nghe lời ta nhất, nàng ta há lại để cho muội phải dấn thân vào nguy hiểm.

    Nếu đúng là chủ ý của nàng ta, nàng ta nhất định sẽ tự mình quay về, muội là lén lút chạy về, còn muốn đổ tội lên người Đông Nhi nữa."

    Trong mắt Đinh Ngọc Lạc lóe lên một tia cười, bảo: "Nhị ca, lần này huynh đoán sai rồi, quả thực là tẩu tẩu bảo muội quay về đó."

    "Sao có thể như vậy được, nàng ta..."

    "Nếu như là bình thường, tẩu tẩu đương nhiên sẽ tự mình quay về nghe ngóng tin tức, có điều tẩu tẩu lại không đi được."

    Dương Hạo lập tức khẩn trương, nói: "Sao vậy?

    Có chuyện gì xảy ra với Đông Nhi à?"

    Đinh Ngọc Lạc thở dài, nói: "Tẩu tẩu cũng không xảy ra chuyện gì cả, nàng ta chỉ là không dám đi, không thể đi, bởi vì.... nàng ta đã mang cốt nhục của huynh rồi."

    "Cái gì?"

    Dương Hạo cả người ngây ngốc đứng sững ra đó.

    Đinh Ngọc Lạc nói: "Đó chính là hài tử đầu tiên của nhà ta, vạn nhất có mệnh hệ gì, huynh và đại ca đều sẽ đau lòng rồi nổi trận lôi đình.

    Huynh nói xem tẩu tẩu há lại dám tự mình đi mạo hiểm."

    Dương Hạo thốt lên: "Cái cái... gì gì?

    Nàng ta có thai rồi ư?

    Mới có mấy ngày thời gian, ta sao lại không biết nhỉ?"

    Đinh Ngọc Lạc nhìn bộ dạng hoan hỉ của hắn, bĩu mỗi nói: "Vốn là chỉ có chút hoài nghi, nhưng tẩu tẩu cũng là lần đầu tiên, nàng ấy dám khảng định chắc chắn ư?

    Chỉ là trên đường đi, dần dần có triệu chứng, nửa đường tìm một y sĩ chẩn trị, lúc này mới xác nhận."

    Dương Hạo vui mừng như điên, Đinh Ngọc Lạc cười nói: "Muội muội mang tới một tin vui như vậy cho nhị ca, nhị ca chắc sẽ không giận muội đâu nhỉ."

    Dương Hạo trừng mắt lườm nàng ta, mắng: "Ai nói là ta không tức giận, tin tức này sớm muộn gì thì ta cũng biết, đáng để muội mạo hiểm quay về ư?"

    Đinh Ngọc Lạc ủy khuất cúi đầu xuống, Dương Hạo lại mỉm cười nói: "Có điều lần này muội về cũng chó ngáp phải ruồi, ở chỗ ta chỉ có một đại sự, cần một người ổn thỏa đáng tin cậy đi làm, vốn vẫn muốn tối nay cùng Lý quản gia thương lượng một chút, muội đã tới rồi, tất nhiên là nhân tuyển tốt nhất."

    ...

    Trong khách sạn, phòng của Công Tôn Khánh.

    Công Tôn Khánh và Vương Bảo Tài hai má sưng phù đang bí mật thương nghị sự tình.

    Công Tôn Khánh nói: "Những tên thích khách đó không biết là ai phái tới nhỉ, làm hỏng đại sự của chúng ta, bố trí tỉ mỉ của quan gia ở trong trấn Bản Kiều toàn bộ đều uổng phí rồi."

    Vương Bảo Tài cười hắc hắc, năm vết ngón tay trên mặt càng nổi bật, nói: "Công Tôn đại nhân hà tất phải tức giận, cho dù không có bố trí trong trấn Bản Kiều, mạt tướng cũng có thể thần không biết quỷ không hay khiến hắn táng mạng tại đây."

    Công Tôn Khánh tinh thần chấn động, vội vàng hoi: "Vương tướng quân có diệu kế gì vậy?"

    Vương Bảo Tào mỉm cười, đưa tay ra vỗ ba cái, đột nhiên từ cửa chính, cửa sổ, trên xà nhà, dưới gầm giường có bốn người che mặt hiện ra, sau vai đều đeo hai thành võ sĩ đao một dài một ngắn, dọa cho Công Tôn Khánh giật thót mình, hắn thực sự không nghĩ ra được những người này chui vào trong phòng mình từ lúc nào.

    Công Tôn Khánh vừa kinh ngạc lại vừa nghi hoặc hỏi: "Bọn họ là ai vậy?"

    Vương Bảo Tài cười với vẻ khoe khoang, nói: "Bọn họ gọi là nhẫn giả, là những thám báo xuất sắc nhất, và cũng là thích khách xuất sắc nhất."

    Bốn người che mặt lập tức hành lễ với Công Tôn Khánh.

    Vương Bảo Tài nói: "Bình thường, bọn họ đều là những binh sĩ bình thường trong Nhật Bản trực, có ai biết được bọn họ có thể thân hoài tuyệt kỹ chứ?

    Tối nay ta sẽ bảo bọn họ thi triển thủ đoạn, tới ám sát Dương Hạo.

    Sáng sớm ngày mai, cái mà đại nhân nhìn thấy chỉ có thể là thi thể lạnh băng của Dương Hạo, hắn tuyệt đối không thể nhìn thấy ánh mặt trời của sáng mai đâu."

    Công Tôn Khánh nói với vẻ hoài nghi: "Bọn họ thực sự có bản sự hay như vậy ư?"

    "Không sai, bọn họ không những có một thân bản sự, hơn nữa còn là thủ bí giả (ngươi giữ bí mật) xứng đáng với chức vụ nhất, từ lúc một số võ sĩ xuống dốc của Y Hạ, Giáp Hạ triều Đường kết hợp binh pháp trung thổ, ngũ hành độn thuật của đạo gia, sáng ạo ra nhẫn thuật tới nay, bọn họ giữ nghiêm bốn giới luật: Một, không sử dụng nhẫn thuật vì mục đích riêng; Hai, bỏ hết tất cả tự tôn; Ba, phải thủ khẩu như bình; Bốn, tuyệt không được tiết lộ thân phận.

    Tất cả nhẫn giả đều làm theo bốn giới luật này, chưa từng có một ai trái với lời thề, bọn họ nhất định sẽ không khiến đại nhân thất vọng đâu."

    Vương Bảo Tài mỉm cười xua xua tay, bốn nhẫn giả lập tức cúi người hành lễ rồi biến mất.

    Chương 404: Nhẫn

    Màn đêm buông xuống, ai ai cũng vội vã mà đến nên không có chuẩn bị gì cả, chỉ ăn qua loa thứ gì đó, Dương Hạo thì về phòng ngủ của mình.

    Ở chốn thôn quê, phòng ốc đơn sơ, nhưng cũng có khác lạ, phòng còn có một cửa sau, cửa sau là hành lang gỗ được dựng trên mặt nước, hành lang gỗ còn có lan can.

    Phòng ở hai bên và đằng trước đều do gia nhân của Dương Hạo sống, quản gia Lý Khánh Phong vừa rồi mới có cơ hội tiến vào phòng ngủ, cùng Dương Hạo bí mật thương nghị một hồi lâu, sau đó thì rời khỏi phòng.

    Lý Khánh Phong vừa ra khỏi cửa, Dương Hạo liền mặc cả quần áo nằm trên giường, suy nghĩ kỹ càng về tiền trình của mình.

    Ngọc Lạc gan dạ cẩn trọng, lại nhanh mồm nhanh miệng, chuyện quan trọng này giao cho nó có thể yên tâm được.

    Mà La Khắc Địch cũng không phải là một kẻ lỗ mãng, nhìn cơ hội mà hành sự như thế nào thì hắn tất nhiên có thể lĩnh hội, không cần mình phải lo lắng.

    Hắn tiếp tục đi trên con đường này, e rằng sẽ là sát cơ bốn phía, có điều kế hoạch của Kế Tự đường cũng khá chu mật, Công Tôn Khánh và Vương Bảo Tài không thể hạ thủ một cách lộ liễu, duy có dùng âm mưu quỷ kế, lộ đấu pháp này, có sự giúp đỡ mạnh mẽ của Kế Tự đường, vị tất cả không thể an nhiên tới Lô châu.

    Vấn đề quan trọng hiện giờ là Ngụy vương

    Nếu chúng tướng ủng hộ, Triệu Đức Chiêu quả nhiên làm phản, vậy thì hắn phải theo chiếu mà khởi binh, đã nhận bức huyết thư này của nương nương, nếu hắn án binh bất động, tất sẽ bị thiên hạ thóa mạ ,trên đạo nghĩa cũng không thể nào đứng vững được.

    Mà xuất binh tương trợ, vị sứ tướng này có thể danh chính ngôn thuận trở thành phụ chính đại thần.

    Triệu Đức Chiêu nếu có thể đánh bại Triệu Quang Nghĩa, lúc đó hắn phe cánh đầy rẫy, ở tây bắc đã đủ để đứng vững.

    Nếu Ngụy vương Triệu Đức Chiêu binh bại, hắn cũng có thể lui về thủ Lô châu, một lần nữa dùng sách lược nhờ vào Khiết Đan mà khống chế Đại Tống, mượn Đại Tống để kiềm chế Khiết Đan, giống như ngày trước Lô châu ở khe hở của thế lực chính trị ba phía, có thể đứng vẫn chân, lợi dụng sự kiêng kỵ lẫn nhau giữa hai nước lớn này để bảo đảm bản thân được bình yên vô sự.

    Cách nghĩ này tuy khác với sách lước lúc trước lấy Ngân châu, thống nhất Hoành Sơn, lại chiếm lấy Hạ châu, định cơ Tây Bắc, có điều cũng là trăm sông đổ về một biển, kết quả giống như nhau mà thôi.

    Hắn hiện tại giống như là đặt mình vào một con thuyền trên biển lớn, trước mắt là sóng to gió lớn, dưới chân là mạch nước ngầm, mục đích của hắn tuy đã được xác định, nhưng làm thế nào mà thực hiện được, là lái thẳng, đi vòng, hắn là tạm tránh nơi đầu sóng ngọn gió, lựa chọn có rất nhiều, phải tùy thời mà thay đổi, cứ khăng khăng giữ kế hoạch ban đầu, không nhìn biến hóa mà thay đổi tình hình, đó là ngu xuẩn nhất, sau cùng chỉ có thể rơi vào kết cục thuyền chìm người chết.

    Nhưng, cho dù là cừu giết cha, không đội trời chung, nếu Ngụy vương nhát gan, đại cừu như vậy cũng bỏ qua như không biết thì không nói, nhưng hắn liệu có thể chỉ huy được ba quân, để các tướng lĩnh trong quân người trước hy sinh, người sau tiếp bước, quyết chí tiến lên vì hắn hay không?

    Triệu Đức Chiêu hiện tại, có uy vọng và năng lực này hay không?

    Dương Hạo vô cùng hoài nghi.

    Nếu không thể, vậy thì hắn chỉ có thể nhẫn.

    Nếu như vậy, mình vẫn phải án chiếu theo kế hoạch ban đầu, trước tiên giành lấy Ngân châu, củng cố nền móng, rồi lại lấy tiếp Hạ châu.

    Đây là mộ trận đọ sức trên chính trị, làm thế nào để bố trí được những nước cờ quan trọng.

    Mà hiện giờ nơi để cho hắn bày bố, chính là biên hoang tây bắc.

    Thiên hạ hiện giờ giống như là một bàn cờ, chính giữa đã một phân làm hai, bị Tống quốc và Khiết Đan chiếm rồi, nếu như hắn chen vào đây, tất sẽ bị bốn phía tập kích, phải chống đỡ không ngừng.

    Bố cục càng hoa lệ, càng dễ lọt vào sự công kích của đối thủ.

    Ẩn mình một chút, làm dần từng bước, so với người bên ngoài thì hào nhoáng, bên trong thì trống rỗng sẽ càng dễ dàng thành công hơn.

    Tây bắc bất kể là mục đích cuối cùng của hắn, hay chỉ là một cứ điểm để tấn công thì cũng đều là lựa chọn duy nhất và thích hợp nhất của hắn.

    Lấy đất lấy thế, tây bắc có thể khiến uy vọng của hắn được tăng cao.

    Còn chiếm được thế l rồi, có thể biến ảo thành chính cục khó lường để từ đó vạch ra con đường của riêng mình hay không, đó không phải là chuyện mà hiện tại hắn có thể suy tính được, mựu sự tại nhân, thành sự tại thiên, biến số mỗi ngày đều có, mỗi ngày đều nảy sinh biến hóa, có ai mà biết trước được.

    Người hay thắng thì không tranh, người hay tranh thì không đánh, người hay đánh thì bất bại, người hay bại thì không loạn, mà người đã bỏ lỡ tiên cơ như hắn, tất phải nhẫn, phải tránh mang trong đầu ý nghĩ một bước lên trời, cứ đặt chân cho vững đã rồi tính tiếp.

    Vào lúc đang suy nghĩ, cửa nhẹ nhàng mở ra, một nữ tử áo xanh thân hình yểu điệu đi vào, trong tay cầm một bình trà, mỉm cười nói với hắn: "Lão gia muốn uống trà rồi đi ngủ, hay là muốn đi tắm?

    Nếu muốn tắm, tỳ nữ sẽ bảo người chuẩn bị nước nóng."

    Dương Hạo đứng dậy, ngồi ở mép giường nhìn thị tỳ áo xanh này, mặt mày như tranh, cười tươi như hoa, tuy là nha hoàn, nhưng thần tình khí chất lại tự nhiên trang nhã, không quá giống như một nha hoàn quen phục vụ chuyện ăn ngủ của người ta.

    Dưới đôi lông màu cong cong như trăng khuyết là một đôi mắt mỹ lệ, nhưng khi nhìn về phía hắn, lại mang theo một tia hiếu kỳ, giống như làvẻ mặt của một người được nghe người ta nhắc nhiều tới sự tích của hắn, hiện giờ lần đầu tiên nhìn thấy vậy.

    Thấy Dương Hạo nhìn lại, khóe miệng của thiếu nữ hơi cong lên, lộ ra nụ cười xán lạn như hoa, rất là thanh tú.

    Dương Hạo đứng dậy, thị nữ áo xanh liền nhẹ nhàng đặt ấm trà lên bàn, nhanh nhẹn lui một bước.

    "Ngươi tên là..."

    Trúc Vận mỉm cười, nói: "Tỳ nữ tên là Trúc Vân, lão gia xin nhớ cho, để tránh ở trước mặt người khác lại gọi nhầm."

    "Ồ, Lý quản gia không phải là quản gia thật sự, Trúc Vận cô nương chắc cũng không phải là thị tỳ thật sự phải không?"

    Trúc Vận nhoẻn miệng cười: "Trước khi lão gia bình yên tới được Lô châu, Trúc Vận chính là thị tỳ của đại nhân."

    Dương Hạo cười nhạt, cũng không truy hỏi nữa, hắn ngồi xuống bàn, rót cho mình một chén trà, vuốt cằm trầm ngâm một lát, nói: "À... hôm nay đi đườngmệt mỏi, quả thực là cũng muốn tắm một trận.

    Ta trước tiên uống một chén trà cho tỉnh táo đã, phiền cô nương bảo người chuẩn bị nước nóng."

    "Vâng!"

    Trúc Vận cô nương hơi cúi người, lại cười khẽ, nói: "Trúc Vận hiện tại là tỳ nữ của lão gia, lão gia phải cố gắng chú ý tới ngôn ngữ, đối với tỳ nữ xin đừng quá khách khí như vậy."

    Nàng ta nhẹ nhàng quay người bước ra ngoài.

    Dương Hạo chú ý thấy, vòng eo của nàng ta mặc dù gió thổi dương liễu, nhưng bước chân lại rất vững, đi vào đi ra nhanh thoăn thoắt, nữ hài nhi này, e rằng không yếu đuối gió thổi cũng bay như vẻ ngoài của nàng ta đâu.

    Quản gia không phải là quản gia, thị tỳ không phải là thị tỳ, những người mà Kế Tự đường tìm tới, vốn là làm gì vậy?

    Trời đã khuya, Trúc Vận cô nương mặc cả quần áo nằm trên giường ở gian ngoài, hít thở đều đều, giống như đã ngủ say đột nhiên mở bừng mắt, ngọn đèn trên bàn chưa tắt, chiếu lên đôi mắt đẹp long lanh vừa ánh lên ánh sáng động lòng người của nàng ta.

    Nàng ta nhẹ nhàng nhảy xuống đất, tay cầm thanh bảo kiếm sớm đã tuốt khỏi vỏ, tiếng hít thở vẫn đều đều, giống như là đang nằm ngủ trên giường vậy.

    Hai chân di chuyển như mèo, ghé sát vào tường, lỗ tai nhẹ nhàng rung động, cứ tựa sát vào tường mà tiến về phía trước.

    Bên ngoài, có tiếng sột soạt khe khẽ, giống như là một con rắn bò trên bãi có điểm sương sớm, nhỏ vô cùng, e rằng phần lớn mọi người đều không chú ý tới dạng tiếng động nhỏ gần như là không có này.

    Đi theo tiếng sột soạt một lúc, trong mắt Trúc Vận chợt lóe sáng, đột nhiên xuất kiếm nhanh như điện xẹt, "bộp" một tiếng, trường kiếm xuyên qua tường, cho tới tận chuôi kiếm dài ba tấc chạm tường thì mới dừng lại, bởi vì vận kiếm kỳ quái, cho nên chỉ phát ta một tiếng "bộp" rất khẽ.

    Khóe miệng xinh đẹp của Trúc Vận hơi cong lên, lộ ra một nụ cười mỉa mai, thuận tay rút một cái khăn dắt ở hông ra, bọc lên chuôi kiếm, rút thật nhanh ra sau, không phát ra một chút thanh âm nào, dưới ánh đèn, trên mũi kiếm lờ mờ hiện ra vết máu, nàng ta ưỡn thẳng người lên như không có chuyện gì, dùng khăn lau kỹ mũi kiếm, vừa lau hai cái, lại nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng "rầm" như có vật nặng gì đó rơi xuống, sau đó thì không còn tiếng gì nữa.

    Trúc Vận lau kiếm đến sáng loáng, lại đưa kiếm lên mũi ngửi, thấy không còn mùi máu nữa thì mới giống như là u linh quay về giường nằm.

    Trong phòng bếp, Chu bàn tử lè nhè hát một bài hát không có giai điệu gì cả, đang cọ rửa cái thùng tắm mà Dương Hạo vừa dùng xong.

    Phía sau không xa có một nồi nước nóng sôi sùng sục.

    Chu bàn tử tên là Chu Trì Nghiệp, mặt vuông vức, thân hình tròn vo, dưới cằm có tới ba thớ thịt, lộ ra vẻ cực kỳ phúc hậu.

    Như bản thân hắn nói thì hắn vốn là một đầu bếp xuất sắc nhất trong Nhất Tiếu lâu, bởi vì thủ nghệ giỏi quá, thái úy lão gia không nỡ bỏ, cho nên thái úy lão gia lần này về Lô châu mở nha xây phủ, đặc biệt dẫn hắn theo.

    Có điều thủ nghệ của hắn có thật là giỏi như vậy không thì người ngoài không biết được.

    Hắn chỉ chuyên nấu ăn cho thái úy đại nhân, người ngoài chỉ có thể chú ý thấy được là tên Chu đại trù (Chu đầu bếp) này cực kỳ sạch sẽ, không những rửa thức ăn rất sạch mà nồi niêu xoong chảo đều cọ rất sạch, trên người cũng không có mùi dầu mỡ như những đầu bếp bình thường khác.

    Sau khi đun nước nóng cho thái úy đại nhân tắm rửa xong, hắn còn đặc biệt đun một nồi nước nóng cho mình, định tắm nước nóng một trận cho thoải mái.

    Rầm rì hát mà so với lợn rống còn khó nghe hơn, Chu bàn tử bước tới cầm gáo vừa định múc một gáo nước nóng lên thì đột nhiên nghiêng đầu lắng nghe sau đó thì bước ra ngoài.

    Tuy nói rằng phòng bếp này không lớn, nhưng thân hình của Chu bàn tử béo như vậy, một bước thôi mà có thể bước ra được ngoài, thân hình nhẹ nhàng như một chiếc lá, trong tay hắn vẫn cầm cái gáo nước nóng, nước không ngờ lại không vãi ra ngoài tới một giọt nào.

    Chu bàn tử nhìn xung quanh, ánh trăng lờ mờ, chỉ thấy bóng cây lắc lư, trong viện không có một người nào, Chu bàn tử cúi đầu nhìn nước sôi bốc hơi nóng lên mặt, đột nhiên quay người trở về phòng, cầm cái thùng gỗ lớn đủ để ba đứa trẻ tắm rửa lên, vừa khoái trí hát vừa đổ nước vào trong.

    Chu đại bàn tử rất nhanh đã đổ đầy một bồn nước nóng, hắn cầm thùng gỗ lên bước ra khỏi phòng, trong viện một thảm cỏ nhẹ nhàng nhu động, phương hướng chính là phòng của Dương Hạo, Chu bàn tử vừa bước ra, mặt đất lại bình lặng như thường, không có nửa điểm động tĩnh gì.

    Chu đại bàn tử bê một bình nước đầy, nghiêng mặt né hơi nóng phả vào mặt, tới trong viện rồi róc rách đổ một bồn nước nóng xuống.

    Thảm cỏ đột nhiên rung động, lập tức lại có một chút động tĩnh nào nữa, Chu bàn tử lắc lắc đầu, ba thớ thịt ở dưới cằm rung rinh, hắn lẩm bẩm than: "Nhẫn, quả nhiên có thể nhẫn, thật sự có thể nhẫn, bội phục, bội phục..."

    Chu đại bàn tử thở ngắn than dài quay về phòng, thảm cỏ đó lặng yên không động, rất lâu sau, nhiệt khí ở bên trên đã hoàn toàn tiêu tan, thảm cỏ đột nhiên trồi lên, một bóng người chợt hiện ra, nhoáng một cái giống như linh viên nhảy ra ngoài tường viện, nhanh như tên rời cung, sau thời gian một chén trà, trên cánh đồng hoang vắng ngoài trấn Tạo Hóa, vang lên một tràng tiếng sói tru thê lương...

    Điền Thôn Lương Phu điều chỉnh thể năng tới trạng thái tốt nhất, lặng lẽ tiến về căn phòng mà Dương Hạoở.

    Từ sau khi tới Trung Nguyên, hắn đã rất lâu rồi chưa tiến hành dạng huấn luyện thống khổ này, cảm giác mình hiện tại so với trạng thái đỉnh phong khi xưa thì còn lâu mới bằng, chân tay cũng không còn nhanh nhẹn nữa, nhưng hắn tự tin rằng với kỹ năng giết người được ma luyện từ nhỏ, muốn thần không biết quỷ không hay giết chết một người đang ngủ là chuyện hết sức dễ dàng.

    Thân là hậu đại của một gia tộc nhẫn giả, hắn vừa sinh ra đời đã phải tiếp nhận một vận mệnh tàn khốc, hoặc là thành nhẫn giả, hoặc là phải chết, mà hắn hiện tại thì vẫn còn sống.

    Hắn từ nhỏ đã luyện tập các loại kỹ xảo nghe trộm và giết người, thiện trường các loại binh khí như kiếm, câu, cùng với các loại ám khí như phi tiêu, có thể vượt nóc băng tường, chạy trên cát mà không lộ ra một chút thanh âm nào, có thể nín thở ở trong nước rất lâu, dùng dùng cụ đặc thù ngồi ở đáy nước một ngày một đêm, thậm chí còn nấp ở đáy thuyền, nghe trộn người ở trên thuyền đối thoại.

    Thân là một nhẫn giả, hắn phải vượt qua rất nhiều sự rèn luyện khó khăn đối với tử vong, cô độc, bóng tối, thậm chí là đói rét, bệnh tật.

    Phải có lực lượng tinh thần và thể năng cường đại.

    Là một nhẫn giả, hắn từ nhỏ đã theo sư phụ tu hành mật pháp của Đông mật, mật pháp của Đông mật giống như Tàng mật và Tạp mật của Ấn Độ, là một chi của Phật giáo Mật tông, có tác dụng cường đại đối với ma luyện khổ hạnh và nhục thể.

    Thông qua tu luyện bí pháp của Đông mật, thể năng của hắn có thể đạt tới hạn độ lớn nhất, ý chí tinh thần cũng cứng rắn vô cùng.

    Nhưng nỗ lực chịu khổ và vào sinh ra tử như vậy, sự hồi báo tương ứng lại quá nhỏ.

    Trong mắt cái đại danh, võ sĩ là gia thần, mà nhẫn giả chỉ là gia nô, bọn họ không chỉ phải chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm nhất, thỉnh thoảng còn bởi vì tiếp cận với những điều cơ mật mà bị chủ nhân của mình giết người diệt khẩu.

    Cho dù lập được chiến công hiển hách, sự ban thưởng mà bọn họ nhận được cũng chỉ là được cùng với võ sĩ đi chấp hành nhiệm vụ.

    Điền Thông Lượng Phu là một người rất có suy nghĩ, hắn không thể chịu đựng được loại đãi ngộ đó, nhưng lại biết dưới sự khống chế nghiêm ngặt, mang lòng phản kháng thì chỉ có một con đường chết, thế là thông qua sự chuẩn bị tinh thâm, hắn trong một lần đi chấp hành nhiệm vụ đã giả chết để thoát thân, vượt qua đại dương chạy tới trung thổ, hơn nữa trở thành một võ sĩ cấm quân có quân lương hậu hĩnh.

    Hôm nay làm lại nghề cũ, hắn không có ngờ lại có chút cảm giác hưng phấn.

    Hắn lặng lẽ bò lên nóc phòng, bất giác nhíu mày, nóc phòng không được lợp là ngói mà là phủ cỏ, thế này có chút phiền phức, có điều vẫn không làm khó được hắn, trả qua sự tìm tòi mấy trăm năm của các nhẫn giả, bọn họ có thể ở các loại địa hình, kịp thời đưa ra những lựa chọn thỏa đáng nhất.

    Trong ngực hắn có một bình độc dược, chỉ cần để hắn bò lên phía trên đối diện với giường của Dương Hạo, dùng một sợi tơ đổ độc dược vào miệng của Dương Hạo, có thể khiến Dương Hạo vô thanh vô tức chết đi trong giấc ngủ.

    Hắn ngồi xổm ở nóc phòng, quan sát tình hình một lúc, phòng ốc rất đơn sơ, hai bên nóc phòng lộ ra một xà nhã gỗ, từ móc một sợi dây thừng ở bên hông ra, đang định buộc lên xà nhà thì bên cạnh đột nhiên hiện ra một bàn tay lớn, nắm lấy dây thừng.

    Điền Thôn Lương Phu kinh hãi đến vãi linh hồn, giật cùi trỏ một cái rồi ngã ra sau.

    Dưới cùi trỏ của hắn dấu một mũi dao sắc bén, bên trên cũng phết độc dược kiến huyết phong hầu, chỉ cần rạch một chút lên da.

    Nhưng cánh tay của hắn lại bị một bàn tay hữu lực nắm lấy, Điền Thôn Lương Phu chỉ cảm thấy cả cánh tay tê rần, nửa người lập tức không còn khí lực.

    Người ở phía sau là dùng Hồng quyền, đây là một trong những loại quyền cổ xưa nhất của Trung Nguyên, Đường thủ bắt nguồn từ nó.

    Thái Tổ Hồng quyền của Triệu Khuông Dận cũng bắt nguồn từ nó, Đồ thủ võ đạo của Nhật Bản cũng bắt nguồn từ nó, biến hóa ngàn năm, khắc địch chế thắng mỗi cái đều có chỗ xảo diệu riêng, bộ võ công này tuy lấy kích đả làm chủ, nhưng phương diện cầm nã cũng có chỗ đặc sắc riêng, sắc bén mà có lực.

    Lúc này tinh thần lực cường đại của Điền Thông Lương Phu đã phát huy tác dụng, cơ bắp bị chế trụ, thân hình theo bản năng sẽ mềm oặt vô lực, nhưng nửa người kia của hắn lại làm ra phản ứng, song người ở phía sau sớm đã có chuẩn bị, nhanh chóng vô cùng nhặt dây thừng lên, quấn ba vòng quay cổ hắn rồi lập tức tung người nhảy xuống đất, tay giật một cái, kéo cả hắn xuống cùng.

    Thể trọng của nhẫn giả đều rất nhẹ, bình thường không thể vượt qua một trăm cân, thân hình một trăm cân của Điền Thôn Lương Phu ở trong tay người đó lại nhẹ như vô vật, trong thoáng chốc đã bị người đó hoàn toàn chế trụ, bị hắn kéo vào trong bóng đêm...

    Một lát sau, quản gia Lý Khánh Phong xoa bụng cười tủm tỉm bước vào, giống như là vừa mới đi vệ sinh xong, mặt mày thoải mái, thân thể nhẹ nhõm...

    ...

    Trời sáng rồi, Trúc Vận cô nương mỉm cười dứng ở trước cửa phòng Dương Hạo, tươi cười nói: "Chào lão gia, nghỉ ngơi có tốt không?"

    Dương Hạo liếc nàng ta một cái, tựa cười mà như không phải cười, nói: "Tốt, chỉ là lúc đêm khuya có nghe thấy một chút động tĩnh dị thường, không biết là chuyện gì."

    Trúc Vân thản nhiên như không, nói: "Ặc, chốn thôn quê, chắc là mèo bắt chuột ấy mà, nhà bếp đã chuẩn bị đồ ăn sáng rồi, lão gia muốn dùng một chút không?"

    "Đương nhiên rồi, Công Tôn đại nhân và Vương tướng quân đã dậy chưa?

    Mời mọi người tới dùng chung đi."

    Hắn duỗi hai tay, muốn đi lên hành lang gỗ, Trúc Vận đột nhiên bước lên một bước, nói: "Lão gia hay là đừng đi hành lang, hoàng lão gia tử đang câu cá ở đằng sau."

    Hoàng lão gia tử tên là Hoàng Tân, là người quét vườn trong phủ của Dương Hạo,vừa hơn năm mươi tuổi, tóc hoa râm, nhưng tai không điếc, mắt không mờ, rất xứng với tên.

    "Ặc?"

    Dương Hạo chớp chớp mắt, hỏi: "Lão Hoàng câu bao lâu rồi?"

    Trúc Vận thản nhiên nói: "Chẳng khoảng một đêm rồi?"

    "Câu được cá chưa?"

    "Cá vẫn ở dưới nước."

    Dương Hạo thở dài một hơi, lẩm bẩm: "Con cá này... thực là khổ cực quá."

    Trúc Vận nhịn cười, nói: "Lão gia nói phải."

    Dương Hạo xoay người bước ra ngoài, khi đi qua Trúc Vận, đột nhiên đưa tay ra vỗ vai nàng ta, cười nói: "Ngươi cũng khổ cực rồi, nếu chưa ngủ thì trên đường đi ngủ cũng được."

    Dương Hạo vừa đưa tay ra, Trúc Vận theo bản năng định né tránh, nhưng động tác của nàng ta tuy nhanh, song động tác của Dương Hạo còn nhanh hơn, một chưởng này vẫn vỗ lên vai của nàng ta, căn bản không né kịp, Trúc Vận mặt không khỏi cứng đờ.

    Dương Hạo mỉm cười bước ra ngoài, thở dài: "Cứ đi tiếp như thế này, sợ rằng ta và ngươi đều ngày đêm đảo lộn, nghỉ ngơi vào ban ngày rồi."

    Trúc Vận cô nương nhìn bóng lưng của hắn, mũi dọc dừa hừ khẽ một tiếng, hậm hực nói: "Đáng đời ngươi, có phúc mà không biết hưởng."

    Nước sông ở gần bờ đối diện, trong đám bèo dày đặc bỗng dưng có một đoạn cỏ lau nhô lên, ở chỗ sâu trong bèo thỉnh thoảng lại nổi lên một chuỗi bọt nước rất nhỏ, giống như là một con cá bướng bỉnh đang phun bọt nước ở đó.

    ...

    Tây lộ Hà Bắc, dưới chân núi Tán Hoàng, tinh kỳ phất phới, ba quân đóng tại chỗ.

    Ở trước viên môn dựng cờ trắng, trông rất thê lương.

    Triệu Đức Chiêu vừa nhận được chiếu thư cải phong thành Ngô vương đang thu thập hành trang chuẩn bị khinh kỵ về Biện Lương chịu tang, thái phó Tông Giới Châu đột nhiên dẫn một người trẻ tuổi mặt mũi phờ phạc tiến vào trướng.

    Triệu Đức Chiêu hai mắt sưng húp vừa nhìn thấy vội vàng nghênh đón: "Lão sư."

    Tông Giới Châu gật đầu, nhìn xung quanh thấy trong trướng không có ai, liền nói: "Thiên tuế, người trẻ tuổi này từ trong cung tới, nói là có chuyện quan trọng muốn nói với ngài."

    "Hả?"

    Triệu Đức Chiêu nhìn người trẻ tuổi kiêu ngạo, cũng không bước lên thi lễ tham kiến này, thấy hắn tuy mặt mũi phong trần, nhưng vẻ mặt tuấn tú, là một thiếu niên đẹp trai oai hùng hiên ngang, không khỏi có chút kinh ngạc.

    Triệu Đức Chiêu quan sát hắn thêm một chút rồi hỏi: "Tráng sĩ từ trong cung tới ư?

    Không biết có chuyện gì mà muốn gặp bản vương vậy?"

    Đôi mắt to trắng đen rõ ràng của mỹ thiếu niên đó liếc Tống Giới Châu một cái, Tông Giới Châu hiểu ý, cười nhạt nói: "Lão phu tránh đi một chút."

    "Lão sư dừng bước."

    Triêu Đức Chiêu gọi một tiếng, nói với mỹ thiếu niên: "Tráng sĩ, đây là ân sư của bản vương, bất kể là chuyện như thế nào, đều không cần phải giấu ông ấy."

    Mỹ thiếu niên đó nói: "Chuyện này quan hệ trọng đại, thậm chí quan hệ tới cả sự an nguy của thiên tuế, cũng có thể...

    để cho người ta nghe ư?"

    Hắn vừa cất tiếng nói, không hề che giấu bản âm, giọng nói của hắn trong trẻo dễ nghe, không ngờ là một nữ tử.

    Triệu Đức Chiêu càng kinh ngạc, lại nói: "Đã là như vậy thì càng cần ân sư có mặt.

    Trong quân nếu nói chỉ có một người đáng tin, vậy cũng chỉ có ân sư của ta thôi, cho dù là chuyện có lớn thế nào đi chăng nữa cũng không cần phải giấu ông ấy."

    Tông Giới Châu nghe vậy mặt liền lộ ra vẻ kích động, không khỏi hơi chắp tay với học sinh của mình.

    "Tốt!"

    Nữ tử đó liếc Tông Giới Châu một cái, nói: "Ở đây có một phong thư, xin thiên tuế đọc thật kỹ, có bàn bạc với ai khác không là chuyện của thiên tuế."

    Nói xong liền cẩn thận rút một phong thư từ trong tay áo ra, dùng hai tay đưa lên.

    Triệu Đức Chiêu nhìn một cái, nhận lấy bức thư, vừa nhìn thấy tính danh của người viết thư, mặt liền lộ ra vẻ kinh ngạc, vội vàng nói: "Tráng sĩ... mời cô nương ngồi, bản vương trước tiên đọc thư đã."

    Triệu Đức Chiêu vội vàng mở bức thư ra, chỉ đọc được một nửa liền đứng bật dậy, tức giận gầm lên: "Không ngờ lại có chuyện này!

    Không ngờ lại có chuyện này!"

    Nói xong, hai hàng lệ nóng đã tí tách rơi xuống.

    Tông Giới Châu tuy ở lại trong trướng, nhưng không tiện đọc thư, chỉ rót một chén trà cho Đinh Ngọc Lạc, ngồi ở bàn để đợi, mắt thấy Triệu Đức Chiêu kinh hãi như vậy, Tông Giới Châu vô cùng ngạc nhiên, nói: "Thiên tuế, lâm nguy mà không loạn, thấy biến mà không kinh hãi."

    Triệu Đức Chiêu lệ lăn dài trên má, bi phẫn nói: "Lão sư, học sinh sao có thể thấy biến mà không kinh hãi được, phong thư này... phong thư này..."

    Đinh Ngọc Lạc khịt mũi nói: "Thiên tuế đọc kỹ một chút xem đây có đúng là công chúa điện hạ tự mình viết không?"

    Triệu Đức Chiêu nói: "Không thể sai được, bức thư này quả thật là bút tích của Vĩnh Khánh, trong thư để khiến ta tin, còn đặc biệt nhắc tới những chuyện thời nhỏ mà chỉ có hai huynh muội chúng ta biết."

    Đinh Ngọc Lạc cười ha ha, nói: "Vậy thì tốt, trong kinh quả mẫu ấu đệ, đều ngóng trông ngài, thiên tuế nên sớm quyết định mới đúng, thiên tuế đường đường là một đáng nam như, khóc lóc sụt sùi như vậy, có ích lợi gì không?"

    Triêu Đức Chiêu bị Đinh Ngọc Lạc nói cho phải xấu hổ, đưa thư cho Tông Giới Châu, nói: "Mời lão sư xem."

    Tông Giới Châu do dự nhận lấy thư, Đinh Ngọc Lạc ở bên cạnh nói: "Bức thư này quan hệ trọng đại, nếu lão tiên sinh đọc qua rồi, là họa hay là phúc, là dữ hay là lành đều phải tự mình gánh chịu, thậm chí còn liên lụi tới cả người nhà nữa, ngài hãy nghĩ cho kỹ."

    Tông Giới Châu nghe xong, nhướn mày tức giận nói: "lão phu nhận ủy thác của tiên đế, dạy dỗ hoàng trưởng tử, dù máu chảy đầu rơi cũng không tiếc, đã là như vậy, phong thư này lão phu không xem không được."

    Tông Giới Châu mở thư ra, đọc được một nửa, sắc mặt trắng bệch, đoạn sau phần lớn là Vĩnh Khánh công chúa để khiến huynh trưởng của mình tin rằng đây là bút tích của mình, thuật lại một số chuyện nhà thời nhỏ, cùng với yêu cầu muốn hắn suất binh phục cừu.

    Tông Giới Châu không tiện đọc, hai tay ông ta từ từ rủ xuống, mặt mày trắng bệch, nói: "Tiên đế đột nhiên băng hà, lão thần vốn thấy kỳ lạ, nhưng ngàn vạn lần không ngờ... giờ... giờ nên làm gì đây?"

    Triệu Đức Chiêu mặt đỏ như máu, phẫn nộ gầm lên: "Thù giết cha, không đội trời chung, ta... ta phải suất quân về kinh, giết vào Biện Lương, trừ tặc cho nước, báo thù cho cha, giết chết tên gian tặc tự lập làm vua đó."

    Tông Giới Châu trấn tĩnh hơn, khuyên: "Thiên tuế chớ có lỗ mãng, hiện giờ Tấn vương đã đăng cơ rồi, danh phận đã định, thiên tuế nếu thống binh giết về kinh, phải ăn nói thế nào đây?

    Nêu không cẩn thận sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, thiên thuế phải nghĩ cho kỹ."

    Triệu Đức Chiêu phẫn nộ nói: "lão sư bảo cô nghĩ kỹ thế nào đây?

    Thù giết cha, thân là phận con, có thể giả vờ như không biết được ư?"

    Đinh Ngọc Lạc nhìn Tông Giới Châu với ánh mắt tán thưởng, nói: "Thiên tuế, thái phó nói rất có đạo lý, thiên tuế muốn báo thù cha, trừ quốc tặc, cũng phải bàn tính một phen, suy nghĩ kỹ càng mới được, đại sự như vậy, làm sao mà tùy tiện được."

    Tông Giới Châu nói: "Cô nương là phụng lệnh của Dương thái úy mà tới ư?

    Không biết Dương thái úy có chủ trương gì?"

    Đinh Ngọc Lạc nói: "Phản ứng của thiên tuế cũng nằm trong ý liệu của thái úy.

    Thái úy đại nhân khi sai ta tới đưa thư, từng dặn đi dặn lại, Tấn vương vừa đăng cơ, đế vị chư ổn định, nếu chư quân bắc phạt chịu đi theo thiên tuế, thiên tuế lấy thân phận hoàng trưởng tử, đem việc ác của Tấn vương tuyên cáo với thiên hạ, vị tất đã không có sức tranh đua.

    Lúc đó, chỉ cần công bố ý chỉ của nương nương, các lộ binh mã, quan viên mười phần có chín phần là án binh bất động, không cần vương (giúp vua), cũng không tương trợ hoàng trưởng tử, mà cứ đợi xem tình hình, đó cũng là chuyện thường tình, không thể cưỡng cầu được.

    Binh lính mà thiên tuế có thể dùng chính là đại quân bắc phạt tinh nhuệ, còn binh mà Tấn vương có thể dùng là cấm quân lưu thủ Biện Lương, thái úy còn có thể nhờ Tây Bắc chư phiên trợ lực cho thiên tuế."

    Đinh Ngọc Lạc còn chưa nói xong, Triệu Đức Vương đã hoan hỉ nói: "Thái úy đúng là trung lương của nước nhà, như vậy, đại sự có thể thành công rồi."

    Tông Giới Châu trợn mắt nhìn ái đồ một cái, chán nản lắc lắc đầu, quay sang Đinh Ngọc Lạc, nói: "Cô nương, ý của thái úy là quan trọng là thiên tuế có thể điều động được chư quân bắc phạt hay không."

    "Không sai!"

    Đinh Ngọc Lạc nói: "Thiêu tuế lần đầu lĩnh binh, dưới loại tình hình này, có thể chỉ huy được ba quân hay không thì khó mà liệu trước được.

    Thái úy nói, nếu thiên tuế tùy tiện nói chân tướng cho chư tướng biết, mà chư tướng không chịu mạo hiểm đi theo, thì sự cơ đã bại, thiên tuế sẽ không còn sinh lộ chứ đừng nói gì đến tạm thời ẩn nhẫn, chờ đợi thời cơ."

    Tông Giới Châu nói: "Tất nhiên là vậy, nhưng... thiên tuế nếu không nói rõ chân tướng, làm thế nào mà thử được tâm ý của chư tướng?"

    Đinh Ngọc Lạc cười nhạt một cái, nói: "Đây chính là vấn đề mà thiên tuế phải giải quyết, dân nữ... chỉ ở đây đợi hồi âm thôi!"

    Chương 405:Lương cầm.

    Trời tháng năm, cũng không tính là quá nóng, đặc biệt là đóng quân dưới chân núi.

    Nhưng khi Ngô vương Triệu Đức Chiêu đột nhiên xuất hiện ở trong đại trướng của Đảng Tiến, vẫn thấy vị Đảng thái úy này mặc áo ngắn, để mình trần, bộ ngực săn chắc lộ ra lông ngực đen bóng, giống như là một con cọp gặp nguy, đang đi loanh quanh trong trướng.

    Vừa thấy Triệu Đức Chiêu, Đảng Tiến không khỏi ngây người, vội vàng bước lên trước, chắp tay thi lễ, nói: "Đảng Tiến bái kiến thiên tuế, thiên tuế muốn tới sao không sai người nói một tiếng, lão Đảng ăn mặc như vậy, khó tránh khỏi thất lễ."

    Triệu Đức Chiêu vội vàng nói: "Tướng quân trung dũng kiêu mãnh, tính tình thô hào, trước giờ vốn đã như vậy, cô sao lại chê bai được."

    Đảng Tiến liên tục vâng dạ, mời Triệu Đức Chiêu thượng tọa, lại gân cổ lên, gọi lão binh đang nằm trong góc trướng ngủ gật dậy, bảo hắn đi đun trà cho Triệu Đức Chiêu, lúc này mới hỏi: "Thiên tuế ngày mai phải về kinh rồi.

    Lúc đó, lão Đảng sẽ tự phải dãn chúng tướng đi tiễn thiên tuế, lão Đảng đang nghĩ, một lát nữa sẽ tới gặp thiên tuế trước, trong doanh có an bài gì thì xin thiên tuế dặn dò, không ngờ thiên tuế lại hạ cố tới đây, xin hỏi thiên tuế, ngài cần dặn dò chúng tướng điều gì?"

    Triệu Đức Chiêu than khẽ một tiếng, buồn bã nói: "Lần này chinh phạt Hán quốc, phụ hoàng muốn nhất định phải giành cho được, cô và tướng quân màn trời chiếu đất, đi gấp mà đến, vốn cho rằng Hán quốc chỉ nhấc tay một cái là có, không ngờ... phụ hoàng đột nhiên lại băng hà, cưỡi rồng lên trời..."

    Đảng Tiến nghe vậy, trong đôi mắt hổ cũng không khỏi lấp lánh lệ quang, khuyên nhủ: "Lão Đảng cũng không ngờ, quan gia thân thể long tinh hổ mãnh, ngồi trên ngai vàng ba mươi năm nữa cũng không có gì là lạ, không ngờ... trời có gió mây bất ngờ, thiên tuế xin cố nén bi ai."

    Triệu Đức Chiêu rơi lệ, buồn bã nói: "Phụ hoàng lúc còn sống, tận sức nhất thống Trung Nguyên, tương lai thu hồi U Yến, nhất thống giang sơn Hán thất, để thiên hạ trở thành thế giới yên bình.

    U Yến hiện tại nằm trong tay người Khiết Đan, nếu không chuẩn bị đầy đủ, khó mà giành lại được.

    Nhưng Hán quốc nho nhỏ, búng tay một cái là diệt được, thực sự không đáng để suy nghĩ.

    Hiện giờ Khiết Đan nội ưu ngoại hoạn, không có sức để giúp đỡ, đây là thời cơ tốt mà trời ban cho, một khi để lỡ, không biết còn có biến hóa gì."

    Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Đảng Tiến với ánh mắt tha thiết, xúc động nói: "Cô nghĩ đi nghĩ lại, có lòng hoàn thành di chí của phụ hoàng, tiếp tục xuất binh, bình định Hán quốc rồi mới về kinh chịu tang, mang thắng lợi này để thắp nhang báo cho phụ hoàng ở trên trời, để an ủi vong phụ, không biết tướng quân thây ssao?"

    Đảng Tiến biến sắc, trầm ngâm nói: "Sợ là làm trái ý của quan gia."

    Triệu Đức Chiêu nói: "Thời cơ chỉ chợt hiện lên rồi vụt tắt."

    Đảng Tiến do đự nói: "Cái này..."

    Triệu Đức Chiêu vội vàng nói: "Đây chính là di chí của phụ hoàng, cũng là Tống quốc chinh chiến thiên hạ, một đại công cuối cùng để diệt quốc mở đất, cơ hội hiếm có đó.

    Cô tuổi trẻ nông cạn, muốn hoàn thành di chí của tiên đế, lại sợ trái với thánh ý, rốt cuộc nên làm thế nào, trong lòng không thể quyết định được, cho nên mới tìm tới lão tướng quân, xin Đảng thúc thúc ra một chủ ý cho chất nhi."

    Đảng Tiến vội vàng rời khỏi chỗ tạ ơn nói: "Thiên tuế khách khí rồi, lão Đảng thực sự không đáng để thiên tuế xưng hô như vậy.

    Chuyện này quá trọng đại, một mình Đảng Tiến không thể quyết định được, thiên tuế hãy để cho lão Đảng suy nghĩ thật kỹ, thương nghị với các vị thương quân đã."

    "Tốt, vậy... vậy cô đợi quyết định của các vị tướng quân."

    Triệu Đức Chiêu đứng dậy chắp tay, lại nói: "Lúc tiên hoàng còn sống, thường nói tướng quân lòng son dạ sắt, thẳng thắn bộc trực, là người đáng để tin tưởng nhất.

    Hiện giờ cơ hội hiếm có, chính là cái gọi là tướng ở bên ngoài, quân mệnh có thể không tuân.

    Huống chi, chúng ta hiện giờ gần Hán quốc như vậy, cách Biện Lương lại xa, Hán quốc không kham nổi một kích, đại công chỉ xòe tay ra là có.

    Một khi lấy được Hán quốc rồi, cho dù là lấy công đỡ tội, quan gia cũng sẽ không trách đâu, xin tướng quân hãy nghĩ cho kỹ.

    Cô xin đợi hồi âm của tướng quân."

    Kế này là thái phó Tông Giới Châu nghĩ ra, nguyên nhân cái chết của tiên đế, trước khi chưa xác định được tâm ý của chư tướng, không thể dễ dàng nói ra, nếu không trước tiên đã cắt đứt hết đường lui của mình rồi, một khi chư tướng không chịu nghe theo, vậy thì trừ tự tận ra sẽ không còn con đường thứ hai.

    Hiện giờ lấy di mệnh của tiên hoàng ra để bức bách, lấy công diệt nước mở đất ra để dụ dỗ, lấy tướng ở bên ngoài quân mệnh không cần phải tuân ra để khuyên nhủ, nếu chúng tướng có ý kháng chỉ tiến quân, vậy thì tiếp theo tất nhiên có thể tiếp tục kháng chỉ.

    Cho dù bọn họ chịu tiến binh mà không chịu tạo phản, chỉ cần bọn họ chống lại nghiêm chỉ của tiên đế, dẫn bọn họ rời khỏi nơi đóng quân, cũng có thể tuyên cáo là chư tướng đã phản với bên ngoài, nói thẳng chân tướng tiên đế bị giết với bên trong, dùng đại nghĩa là sự thực đã thành để bức ép bọn họ, bọn họ không thể không phản.

    Mà hiện giờ Triệu Đức Chiêu ngôn từ thắm thiết, đẩy vấn đề vào trong tay Đảng Tiến, hắn cũng biết chư quân bắc phạt mỗi người có thuộc cấp riêng, Đảng Tiến tuy quyền uy cao nhất, bảo hắn tùy tiện quyết đoán, hắn cũng tất nhiên có cố kỵ, cùng với mấy chủ tướng thương một phen là phản ứng tất nhiên của hắn, cho nên chỉ có thể quay về chờ đợi, không dám lộ ra bộ dạng nôn nóng.

    Sau khi Triệu Đức Chiêu đi, Đảng Tiến quay người lại sau cùng vỗ đùi quát: "Người đâu, gọi Phan Mỹ tới gặp ta."

    Một lát sau, Phan Mỹ một thân nhung trang, nghiêm chỉnh bước vào trong soái trướng của Đảng Tiến, ôm quyền nói: "Phan Mỹ bái kiến Đảng soái, Đảng soái..."

    Hắn ngẩng đầu lên, lại thấy Đảng Tiến để chân trần, mặc áo ngắn ngang vai, khoanh chân ngồi trên giường, giống như là một lão nông, phất tay với hắn: "Được rồi, được rồi, không phải là thăng trướng điểm tướng, ngươi mặc khôi giáp làm cái gì, ngồi xuống, ngồi xuống."

    Phan Mỹ mỉm cười, bước ngồi cạnh Đảng Tiến, hỏi: "Thái úy triệu ta tới đây làm gì?"

    Đảng Tiến thở dài, nói: "Hỏi ý kiến, lão Đảng trong lòng có một đại sự không quyết định được, cho nên muốn thương lượng với ngươi một phen, tiểu tử ngươi nhiều mưu kế, nghĩ chu toàn, chuyện này, hai chúng ta cùng nhau hoạch kế."

    Đảng Tiến thuật lại những lời của Triệu Đức Chiêu cho hắn, Phan Mỹ nghe thấy liền trầm giọng nói: "Nếu theo lời của Ngô vương, dù thắng thì hậu hoạn cũng vô cùng."

    Đảng Tiến gật đầu nói: "Cái này... lão Đảng biết."

    Phan Mỹ có chút kinh ngạc nhìn Đảng Tiến, Đảng Tiến cụp mắt xuống, không nhìn thẳng vào hắn, chỉ chậm rãi nói: "Thiên tuế tuy là hoàng tử giám quân, nhưng lại không biết binh, hơn nữa tính tình khiêm tốn, hôm nay đột nhiên có chí nguyện to lớn như vậy, muốn kháng chỉ phạt Hán..."

    Hắn nói tới đây thì ngừng lại, rồi lại thở dài: "Từ ngày rời kinh, tiên đế tự mình tiễn chúng ta qua cửa Vạn Thắng, uống cạn ba chén rượu tiễn đưa, tiên đế một thân võ nghệ, long thể cường tráng, so với lão Đảng ta thì thân thể còn cường tráng hơn ba phần, không ngờ lại gặp bạo bệnh, thế sự thần sự khó lường, Ngô vương thương xót, muốn lập công lao bất thể để an ủi vong linh của tiên đế, tâm tư này cũng xuất phát từ lòng hiếu thảo..."

    Hắn vừa nói vừa lén lút nhìn Phan Mỹ, tuy chức quan của hắn cao hơn Phan Mỹ, hơn nữa rất được Triệu Khuông Dận sủng ái, nhưng trong quân so với văn quan càng chú trọng phái hệ xuất thân hơn, thật thà mà luận, Phan Mỹ mới là đích hệ, còn hắn chỉ là hạng tạp nham.

    Hắn vốn là thị tòng của quân quốc trọng thần Đỗ Trọng Uy triều Tấn, sau khi Đỗ Trọng Uy bị giết thì lưu lạc vùng Trung Nguyên, đầu nhập quân ngũ, rất nhanh dựa vào chiến công mà được thăng làm tán chỉ huy sứ của triều Chu, vệ sau lại tích công tới thiết kỵ đô ngu hầu, sau khi Triệu Khuông Dận được thiên hạ, hắn lại thăng quan tới bản quân đô giáo, lĩnh khâm châu thứ sử, dần dần làm quan tới trung tâm.

    Mà Phan Mỹ và Triệu Khuông Dận, trước khi Triệu Khuông Dận chưa xưng đế có giao tình thâm hậu, hơn nữa việc ủng hộ lập Triệu Khuông Dận, hắn cũng là một trong những người tham dự, là khai quốc công thần của Đại Tống, có công theo rồng, mấy năm nay chiến công hiển hách, thanh danh càng nhất thời vang dội, luận thân sơ giảng phái hệ, lão Đảng hắn thủy chung vẫn kém một bậc, đại sự như vậy, tất nhiên là xem tâm ý của Phan Mỹ.

    Phan Mỹ sắc mặt hơi biến đổi, khi ngẩng đầu lên nhìn Đảng Tiến thì thấy Đảng Tiến vẻ mặt tự nhiên, giống như là đang cảm động thật vậy.

    Phan Mỹ cúi đầu xuống, trên mặt âm tình bất định.

    Ngày, hắn là bộ tướng của Thế Tông Sài Vinh, lúc Sài Vinh còn, thề chết bảo vệ, khi Sài Vinh chết lại hiệu trung với Triệu Khuông Dận soán vị tự lập.

    Vì sao?

    Dẫu không bởi vì sinh linh thiên hạ, chỉ vì nghĩ cho mình, thì người mà hắn phải bảo vệ cũng nên là một vị minh chủ.

    Đúng như cái gọi là chim khôn chọn cành mà đậu, chẳng lẽ lại khởi binh giết Triệu Khuông Dận, đưa một đứa nhỏ bảy tuổi không hiểu thế sự lên làm vua?

    Triệu Khuông Dận nếu còn, dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng vì ông ta, Phan Mỹ cũng tuyệt không nhíu mày, song bất kể là nguyên nhân như thế nào, Triệu quan gia dẫu sao cũng đã đi rồi, giữa Triệu Quang Nghĩa và Triệu Đức Chiêu, nên chọn ai đây?

    Triệu Quang Nghĩa cho dù bất kham nhưng Triệu Đức Chiêu văn thành võ đức, ở phương diện nào có thể phục chúng đây?

    Huống chi Triệu Đức Chiêu không phải là Triệu Khuông Dận, quân tâm hiện tại, so với đại quân ở Trần kiều ngày trước thì thế nào?

    Suy nghĩ một hồi lâu, Phan Mỹ cuối cùng cũng thở dài nói: "Tiên đế đã đi rồi, chỉ lưu lại một tòa giang sơn khổng lồ để hậu nhân lo liệu.

    Ngày trước Trần kiều binh biến, khoác áo bào lên người, kể ra... kim thượng..., ài, nháy mắt đã qua hơn chục năm trời rồi, ngày trước còn là thiếu niên khí phách hào hùng, giờ cũng đã đầu hai thứ tóc."

    Hắn nói một cách hàm hồ, giống như là đang nhớ lại chuyện xưa, thở khẽ một tiếng, đột nhiên nói với Đảng Tiến: "Thiên hạ... vừa mới thái bình, nhân tâm mới yên.

    Tiên đế hùng tài đại lược, không ai sánh bằng, thái uy cho rằng kim thượng thế nào?"

    Đảng Tiến trầm ngâm một lúc, nói: "Kim thượng trị quốc cầm quyền, trừ tiên đế ra, e rằng không còn ai sánh bằng..."

    Phan Mỹ nói: "Đã là như vậy, cớ gì phải lo lắng Hán quốc ở trong tay kim thượng không thể diệt được?

    Trong lúc quốc tang, kim thượng đã hạ nghiêm chỉ, các quân đóng trại tại chỗ, không được điều động một binh một tốt, ai trái lệnh luận tội mưu phản.

    Huống chi, lương thảo đã bị cắt rồi, chỉ do địa phương cung ứng mỗi ngày, lương thảo bị cắt, Hán quốc tuy yếu, nhưng dẫu sao cũng là một quốc gia, làm sao mà tùy tiện xuất binh được?"

    Hắn hơi ngừng lại, hai mắt híp lại, nói: "Còn nữa, Hổ tiệp hữu sương đô chỉ huy sứ Dương Quang nghĩa là trung quân đô ngu hậu, hắn và kim thượng giao tình thâm hậu, thái úy nếu kháng chỉ, Dương tướng quân há lại không có dị nghị?Lại có Hà Đông hãn, đại đẳng châu hành doanh mã bộ quân đô giám Quách Tiến, vốn là chư hầu một phương, không có giao tình với thái úy, thái uy cho dù vì hoàn thành di chí của tiên đế mà kháng chỉ, bộ quân của Quách Tiến khẳng định sẽ không chịu theo.

    Lộ quân của Diêm Ngạn Tiến cũng còn có thể, lộ quân của Hô Duyên Tán… có lẽ không có trở ngại, hai lộ quân của Tôn Yên Tuyên và Tề Duyên Sâm cũng chỉ là đứng giữa có thể và không thể, đây vẫn chỉ là chư tướng trong quân, cho dù là bản bộ binh mã của thái úy, một khi biết rằng lần này bắc phạt là kháng chỉ mà làm, không những không có công mà hơn nữa còn có tội, tất nhiên quân tâm oán thán, chưa biết Hán quốc có dễ diệt hay không, tới lúc đó khí thế hùng hổ mà đi, một khi thất bại, nói không chừng sẽ phản lại chúng ta đó."

    Phan Mỹ lạnh lùng phân tích một cách khách quan, Đảng Tiến càng nghe càng lạnh người, cuối cùng thở dài một hơi, nói: "Nhưng... nên ăn nói thế nào với Ngô vương đây?"

    Ngô vương dẫu sao cũng là trưởng tử của tiên đế, chuyện của hoàng gia khó ai mà dự liệu được, chỉ có trời mới biết hắn có ngày ngẩng mặt lên hay không, vô cớ đắc tội với một hoàng tử, chung quy cũng không phải là một chuyện hay.

    Phan Mỹ trầm mặc một lát, chậm rãi nói: "Vậy mời Ngô vương thương nghị với các tướng... có gì cũng không trách chúng ta được."

    Đảng Tiến gật đầu.



    Dương Hạo đã yên ổn tới huyện Giáng.

    Lại là lúc chạng vạng, Vương Bảo Tài và Công Tôn Khánh ngồi ở trong nhà, ngồi đối diện với nhau, một hồi lâu không nói gì, thậm chí còn có chút muốn khóc.

    Dương Hạo vào sáng sớm ngày hôm sau ở trấn Tạo Hóa khởi hành mới đột nhiên chỉ định lộ tuyến, hắn là sứ tướng đương triều, muốn đi đường nào thì Công Tôn Khánh và Vương Bảo Tài tất nhiên là không dám xen vào, thế là chỉ đành tuân lệnh.

    Buổi trưa tới một trấn nhỏ, Dương Hạo thấy mọi người đi đường mệt mỏi, liền ra lệnh lấy mỹ tửu mà vị Vu viên ngoại tặng ra, mời mọi người thưởng thức.

    May mà quản gia vô cùng cảnh giác, ra lệnh cho người trước tiên thử rượu trước, Trúc Vận cô nương cầm một cây ngân trâm cắm vào, lập tức biến thành màu đen, dọa cho mọi người thầm kêu may mắn.

    Dương Hạo vừa kinh hãi lại vừa phẫn nộ sai người cẩn thân mở cây dù đó ra, bên trong không ngờ lại bắn ra độc châm, thế là Dương Hạo nhìn thảo mộc cũng ngỡ là binh, trên đường đi, xe thường đổi liên tục, mỗi lần ngồi đều để người nhà thân tín lên kiểm tra kỹ càng trước, thực vật chỉ dùng đồ mà đầu bếp của mình làm ra, tuyệt không qua tay người thứ ba.

    Đối với việc này, ban đầu Công Tôn Khánh còn mang theo ý châm chọc nói với Vương Bảo Tài rằng hắn mới được thăng chức, cũng biết tiếc mạng, nhưng rất nhanh hắn liền không cười được nữa.

    Cũng không hiểu Dương Hạo ở đâu ra mà đắc tội với nhiều người như vậy, trên đường đi không thể trách hắn quá cẩn thận được, đầu độc, hành thích, bố trí mai phục, liên tục không ngớt.

    Dương Hạo còn chưa chết nhưng thủ hạ của Vương Bảo Tài thì lại chết rất nhiều.

    Ngươi đã bao giờ thấy người mang lòng ám sát người khác lại cả ngày bị người ta giết, mà người mà bọn họ chuẩn bị hành thích lại vẫn sống sờ sờ giữa bọn họ, nhận được sự bảo hộ của bọn họ chưa?

    "Không thể... cứ thế này mãi được!"

    Công Tôn đại nhân đau lòng nói.

    Vương Bảo Tài lập tức gật đầu, lập tức mặt ủ mày chau nói: "Nhưng... hắn hiện tại cảnh giác như vậy, làm sao mà hạ thủ?"

    Công Tôn Khánh trừng mắt lườm hắn một cái, tức giận nói: "Ngươi không phải nói rằng bộ hạ của người đều là những thích khách xuất sắc nhất hay sao, có thể khiến hắn chết trong lúc đang ngủ cơ mà?

    Vì sao hắn hiện tại vẫn sống khỏe mạnh?"

    Vương Bảo Tài ủy khuất nói: "Đại nhân, ta là một võ sĩ, không phải là nhẫn giả, nhưng ta biết, tuy bọn họ được coi là cực kỳ thần kỳ, nhưng kỳ thực không phải là vạn năng.

    Dương Hạo này mỗi ngày hành tung bất định, dừng lại ở một địa phương tuyệt không quá một đêm, người bên cạnh hắn lại..."

    "Được rồi, được rồi..."

    Công Tôn Khánh bực bội nói: "Ta là một văn nhân tay trói gà không chặt, loại chuyện hành thích này, ngươi phải phụ trách hoàn toàn, nếu vẫn không hoàn thành được sứ mệnh, phải gánh hậu quả gì thì ngươi tự biết rồi, hiện tại ngươi nói xem nên làm thế nào?"

    Vương Bảo Tài nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhẫn giả, thiện trường các loại các dạng ám sát.

    Không chỉ là ám sát, còn có minh sát.

    Hiện tại Dương Hạo vô cùng cảnh giác, hắn ngồi trong xe ngựa nghi trượng thì không phóng ám khí vào được, thích khách sát thủ lại không tiếp cận được hắn.

    Vậy... biện pháp tốt nhất.... chỉ còn lại một thôi."

    Công Tôn Khánh rướn người lên trước, vội vàng hỏi: "Biện pháp gì!"

    Vương Bảo Tài gằn từng chữ, nói: "Mỹ... nhân... kế!"

    Chương 406: Mỹ nhân kế.

    Công Tôn Khánh kinh ngạc nói: "Mỹ nhân kế?"

    Vương Bảo Tài cười âm hiểm: "Không sai, mạt tướng lúc trước khi còn ở Nhật Bản, vị chủ công do mạt tướng bảo vệ cùng với mấy đại danh ở xung quanh thường chiến tranh không ngừng, lúc đó dưới trướng chủ công có hơn bốn mươi võ sĩ, cũng tính là chư hầu khá cường đại, nhưng...

    Công Tôn Khánh cơ không hồ tin vào tai mình, thất thanh nói: "Ngươi nói bao nhiêu võ sĩ?"

    "Hơn bốn mươi."

    Công Tôn Khánh nghĩ ngợi một lát bỗng dưng nói: "Ặc, hơn bốn mươi tướng lĩnh ư?

    Quả thật cũng tính là hùng bá một phương rồi."

    Vương Bảo Tài lắc đầu, nói: "Không phải, là hơn bốn mươi võ sĩ, ặc... cũng chính là chiến sĩ."

    Công Tôn Khánh sờ sờ mũi, không nói gì nữa.

    Vương Bảo Tài cười khan, nói: "Chỗ chúng ta, hiện giờ không thể so với trung thổ được... khu vực đó, đại danh cường đại nhất cũng chỉ có hơn sáu mươi bộ hạ.

    Công Tôn Khánh trợn mắt lên, thầm nghĩ: ": "Đại danh cái rắm, ở chỗ chúng ta, thế được coi là thổ phí, mà còn là hạng yếu trong thổ phi."

    Hắn không biết lúc đó ở Nhật Bản, một dại danh dưới trướng có mấy chục võ sĩ, quả thật đã đạt tới cực hạn mà tài lực của hắn có thể nuôi dưỡng được rồi, cho dù là sáu năm mươi năm, ở đó có chiến tranh quy mô lớn, vũ lực mà hai đại danh điều động cũng chẳng qua là trên dưới một ngàn.

    Song hắn chỉ là một thư sinh, cho nên mới từ con số mà đưa ra suy đoán đơn giản, không biết được hơn sáu trăm năm sau, khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích khởi binh, cũng chẳng qua là binh không tới một trăm, giáp gần ba mươi bộ, nhưng sau cùng vẫn lập được công lao hiển hách.

    Vương Bảo Tài nói: "Chủ công nhà ta muốn khoách trương vũ lực, nhưng tài lực lại có hạn, lúc đó, ở gần nhà có một tự miếu cực lớn, hương hỏa nghi ngút, vô cùng giàu có.

    Chủ công nhà ta liền có chú ý với tòa miếu đó, nhưng tên chủ trì đó giấu tài bào vô cùng kín đáo, hòa thượng ở chỗ chúng ta lại được người ta rất tôn trọng, gia chủ nhà ta không tiện cường hành bắt chẹt, thế là liền nghĩ ra một kế, phái một nhẫn giả, nhẫn giả này tuổi trẻ đẹp trai, hát hay múa giỏi, hắn giả vờ là một thị đồng xin vào chùa, rất nhanh liền thành nam sủng mà các tăng lữ ở thượng vị yêu thích, nhao nhao muốn hắn thị tẩm, thế là hắn lợi dụng cơ hội chính phó chủ trì tranh giành tính nhân với nhau, tìm được nơi giấu tài phú, kết quả thần không biết quỷ không hay... hắc hắc hắc...."

    Công Tôn Khánh vừa nghe xong, lập tức thấy ghê tởm, hắn phẫn nộ quát: "Đúng là ngu hết thuốc chữa, ngươi nhìn Dương Hạo, giống như là một kẻ thích nam nhân à?"

    Vương Bảo Tài ngượng ngùng nói: "Mạt tướng chỉ là muốn nói, dùng vũ lực rất khó mà hoàn thành được chuyện này, có lúc dùng sắc lại dễ dàng đạt được mục đích hơn."

    Công Tôn Khánh nói: "Nhưng... trong lúc vội vã, đi đâu mà tìm một nữ thích khách đây, lại còn phải trẻ tuổi xinh đẹp nữa?"

    Mắt hắn đảo lia lịa, lại nói: "Thị tỳ Trúc Vận ở bên cạnh Dương Hạo đó, chính là một nữ tử xinh đẹp bất tục, nếu muốn đả động được hắn, nữ thích khách này ít nhất thì cũng phải xinh đẹp hơn Trúc Vận mấy phần thì mới được."

    Vương Bảo Tài nói: "Ở cố quốc của ta, dạng nhẫn giả này có rất nhiều, nhưng trong lúc cấp bách, mạt tướng cũng không thể tìm được một nhân tuyển thích hợp, có điều... chúng ta có thể biến báo một chút, hắc hắc hắc...."

    Công Tôn Khánh trầm ngâm nói: "Cũng được, có thể giải quyết hắn mà không khiến người ta hoài nghi, đó là tốt nhất, còn phương pháp ám sát cụ thể thì do ngươi phụ trách, ngươi cứ mặc sức mà làm.

    Có điều, ta nhắc nhở ngươi trước, Dương Hạo rất nhanh sẽ rời khỏi địa phương mà chúng ta có thể khống chế rồi, một khi tiến vào phạm vi thế lực của tây bắc, vậy thì càng khó hạ thủ.

    Nếu lần này hành thích không thành...

    Lông mày của hắn nheo lại, sát khí đằng đằng nói: "Vậy thì xuất thủ trên đường, giải quyết toàn bộ chúng đi, chỉ có điều như vậy, cũng phải dùng thuốc mà đầu độc hết những bộ hạ của ngươi, tuyệt không thể lưu lại một người sống nào."

    Vương Bảo Tài lập tức nói: "Mạt tướng hiểu rồi."



    Trong phòng của Dương Hạo, Lý Khánh Phong và Dương Hạo ngồi đối diện nhau, Trúc Vận cô nương thì ngoan ngoãn ngồi ở gian ngoài, trong tay không ngờ lại đang thêu khăn hồng, nhìn bộ dạng nhàn nhã của nàng ta, thực sự khó khiến người ta tin được nàng ta là một nữ anh hùng giết người không chớp mắt.

    Nàng ta cúi đầu thêu hoa, đôi tai thì cảnh giác nghe ngóng động tĩnh bốn phía.

    Danh tự ban đầu của nhẫn thuật vốn chính là thuật ẩn thân, bộ hạ của Vương Bảo Tài tuy không phải đều xuất thân từ nhẫn giả, nhưng bên trong không thiếu năng nhân dị sĩ giỏi tiềm phục ẩn tung, nàng ta tự nhiên là không dám lơ là.

    "Thái úy, ngày mai chúng ta tới thành Giang châu rồi, đi thêm nữa là vào phạm vi thế lực của Phủ châu, ta thấy bọn chúng đã quẫn bách, có ý trắng trợn ra tay rồi.

    Để phòng vạn nhất, chúng ta phải tiên hạ thủ vi cường."

    Dương Hạo cười ha ha: "Ngươi định hạ thủ ở Giang châu ư?"

    Lý Khánh Phong cười ha ha, nói: "Chuyện trọng đại như thích sát thái úy đương triều, tin rằng người nhận được mệnh lệnh sẽ không quá nhiều, từ tình hình của đoạn thời gian này cho thấy, chắc chỉ có Công Tôn Khánh và Vương Bảo Tài hai người này biết, nếu hai người này bị khống chế, những người khác không đáng để lo lắng."

    Dương Hạo gật đầu, nói: "Bọn họ là tuyên chỉ sứ, không thể giết được, ta dẫu sao cũng không thể tự mình quay về Lô châu rồi hướng tới tri phủ hiện nhiệm Trương Kế Tổ mà truyền đạt ý chỉ được?"

    Lý Khánh Phong mỉm cười, nói: "Được, vậy thì giải quyết Vương Bảo Tài đi, khống chế Công Tôn Thắng, đợi khi tiến vào tây bắc rồi, bọn chúng chẳng dở được trò gì nữa đâu."

    Dương Hạo ừ một tiếng, lại có chút không yên tâm, nói: "Đám người các ngươi đều đã để chúng thấy mặt, trước mắt bao người có tiện động thủ không?"

    Lý Khánh Phong cười nói: "Thái úy yên tâm, chúng tôi ở trong bóng tối còn có nhân thủ."

    Dương Hạo nói: "Cái này ta biết, nếu không thì trên đường, người “hành thích” bản quan từ đâu mà có?

    Chỉ là... vừa vào Giáng châu, quan lại địa phương của Giáng châu tất sẽ tới nghênh đón, người của các ngươi có cơ hội tiếp cận bọn chúng không?"

    Ký Khánh Phong vẫn cười cười: "Nếu là ở nơi khác, chưa chắc đã có cơ hội, nhưng nếu ở Giáng châu thì không có vấn đề."

    Dương Hạo nhìn vẻ mặt của hắn, đột nhiên nhớ tới Lý Thính Phong làm quan ở Đường quốc, thành Giáng châu này ở khu vực giao giới giữa tây bắc và Trung Nguyên, là địa phương quan trọng để trao đổi tin tức, đoán rằng trong quan phủ đương địa ắt đã bị người của bọn họ trà trộn vào, cho nên cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: "Như vậy rất tốt, tất cả nhờ Lý huynh an bài."

    Giang châu bắc dựa vào núi Lữ Lương, nam kề dãy Nga Mi, lịch sử lâu đời, thời kỳ Xuân Thu từng là đô thành của nước Tấn.

    Thời chiến quốc thì thuộc nước Ngụy, đây là một tòa "Ngọc Ngưu thành" (thành trâu nằm), chỉ có hai cửa thành nam bắc, nam là miệng bắc là mông, đông tây thiên trì là mắt trâu, chòi canh làm sừng trâu, con đường duy nhất từ bắc tới nam là cột sống của trâu, mấy chục con ngõ nhỏ ở trái phải là xương sườn của trâu, bảo tháp xây từ thời Đường chính là đuôi trâu.

    Dương thái úy vừa tới, tri phủ Tiêu Nguyệt Sinh của Giáng trâu liền dẫn quan viên ra khỏi thành nghênh đón từ xa, mời Dương Hạo vào châu phủ đãi khách.

    Phủ nha Giáng châu là một đại đường lớn nhất trong tất cả châu nha trên thiên hạ, tòa phủ nha này xây từ thời Đường, từng là soái phủ của danh tướng Đại Đường Trương Sĩ Quý, sâu năm gian, rộng bảy gian, vô cùng hùng tráng.

    Dương Hạo chào hỏi quan lại trên dưới của châu phủ, sau khi hàn huyên một phen, liền được Tiêu tri phủ tự mình dẫn vào Tùy viên (công viên).

    Tùy viên được xây vào sáu mươi năm Tùy Khai Hoàng, lại có tên là Liên Hoa trì, Cư Viên trì, phong cảnh tú lệ nhã trí, là viên lâm duy nhất của nơi này, bình thường chính là nơi mà quan liêu, sĩ đại phu cùng với vợ con tới dạo chơi.

    Dương Hạo tới Tùy viên, chỉ thấy trúc mộc hoa liễu, đài đình suối đầm, giống như thời nguyên thủy, là một tòa viên lam sơn thủy tự nhiên.

    Trong rừng cây đan xen với nhau, nước từ phía tây bắc rót vào suối, hình thành thác nước, phun châu bắn ngọc.

    Trong viên có một cây cầu Tử Ngọ nối nam với bắc, trên cầu có một chỗ nghỉ chân tên là Hồi Liên đình, cao cao sừng sững, nhìn về xa xa mà như nhìn cảnh gần.

    Bên cạnh suối là cây cỏ, tường vi, thúy mạn, cùng nhau khoe sắc.

    Phía nam của con suối là một tòa hương đình, dùng gỗ để chế thành hành lang gấp khúc.

    Hương đình dựng ở giữa tương thông với tẩm thất đã được an bài cho Dương Hạo.

    Phía tây nam con suối có "Hổ Báo môn" thông thẳng tới đại đường của châu nha.

    Trên bức tường bên trái của hổ báo môn có treo một bức tranh mãnh hổ và dã trư đánh nhau, trên bức tường bên trái là tranh hồ nhân ngọc báo, phong cảnh khá nhã trí.

    Tiêu Nguyệt Sinh đưa Dương Hạo vào hương đình, mỉm cười nói: "Thái úy từ xa tới chắc mệt rồi, ngài cứ nghỉ ngơi một chút.

    Buổi trưa, hạ quan cùng đồng liêu bản phủ sẽ mở tiệc tẩy trần cho thái úy."

    "Phiền phủ đài rồi."

    Dương Hạo tiễn Tiêu tri phủ ra, quay lại nhìn quản gia Lý Khánh Phong ở bên cạnh một cái, Lý Khánh Phong hơi gật đầu.

    Dương Hạo cười nhạt một tiếng rồi bước về phía Hương đình.

    Tiệc tẩy trần được bày trong hành lang có mái che của Tùy viên, Tiêu Nguyệt Sinh và Dương Hạo, Công Tôn Khánh, Vương Bảo tài ngồi ở ghế thủ tịch, trái phái xếp thành hình chữ nhất, là một số quan lại, thân sĩ danh lưu cao cấp của phủ Giáng châu.

    Bên cạnh mỗi một quan viên đều có một quan kỹ mặt mày xinh đẹp, mồm miệng lanh lẹ bồi tiếp, phía trước còn có một đội nhã nhạc.

    Trong viện không cầm người đi lại, có điều có rất nhiều công sai tuần tra ở xung quanh, rất nhiều người đi tới đây liền tự giác quay lại, không dám làm phiền.

    Khách chủ mời rượu nhau, lúc tửu hứng đang bốc cao thì phía trước đột nhiên truyền tới một tiếng quát, Dương Hạo ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một thiếu nữ nằm ở đó, hai tay đang hoảng hốt lần mò xung quanh, sờ được một cái ống tiêu và một cây gậy trúc mới bò lên được.

    Ở hành lang ẩm yến đối diện, mấy người dạo chơi bộ dạng như sĩ tử đang nhìn chằm chằm động tác của Dương Hạo, lúc này cũng quay hết về phía kia.

    Ở trước mặt thiếu nữ đó là một tên nha sai, hung ác quát: "Đi chỗ khác, nơi đây mà ngươi cũng dám xông bừa vào à."

    Thiếu nữ đó hoảng hốt nói: "Nô gia chỉ ở trong công viên này thổi sáo, ca hát, nhờ các vị đại gia thưởng cho mấy văn tiền mà sống qua ngày, vị đại gia này vì sao lại đuổi ta đi?"

    Dương Hạo nhìn ra xa, thấy thiếu nữ này quần áo thô lậu, dung mạo thanh tú, hai mắt không có trọng tâm, không ngờ là một thiếu nữ mù.

    Nữ tử dung mạo thanh tú, thân thế đáng thương vốn rất dễ giành được lòng đồng tình, che chở của nam nhân, mà nữ tử mù này, bộ dạng yếu ớt đáng thương cực kỳ động lòng người.

    Dung mạo của nàng ta không phải là tuyệt sắc, nhưng bộ dạng đáng thương mà nàng ta biểu hiện ra lại là thứ có thể đả động lòng người nhất, tên nha sai giống như hung thần ác sát đó thấy vẻ mặt này của nàng ta cũng không nỡ lấy tay đẩy nữa.

    Thấy bộ dạng đáng thương như một con chim én bị kinh hãi của nàng ta, Tiêu tri phủ không khỏi nổi lòng thương hương tiếc ngọc, vội vàng cao giọng nói: "Chẳng qua là một nữ tử mù đáng thương mà thôi, hà tất phải dọa nàng ta, dùng lời lẽ nhẹ nhàng mời nàng ta đi đi, chớ có quấy rầy nhã hứng của thái úy.."

    Thiếu nữ đó nghiêng tai lắng nghe, đã biết được nguyên nhân, vội vàng cúi người hành lễ với phía vừa phát ra tiếng nói, sợ hãi thưa: "Dân nữ không biết chư vị lão gia đang ẩm yến ở đây, đã mạo phạm chư vị lão gia, dân nữ xin tránh đi."

    Cây gậy trúc trong tay của nàng ta hoảng loạn gõ xuống đất, bởi vì vội vàng bỏ đi, suýt nữa thì lại trượt chân ngã.

    Dương Hạo thấy nữ tử này đáng thương như vậy, không khỏi cảm thấy động lòng trắc ẩn, liền nói: "Ngẫu nhiên nghe thấy một khúc nhạc thôn quê, nghĩ chắc cũng có phong vị khác lạ.

    Cớ sao không mời vị cô nương này vào, thổi một khúc cho bản quan và chư vị đại nhân nghe để trợ tửu hứng."

    Tiêu tri phủ nghe thấy thái úy đã lên tiếng, vội vàng đáp ứng ngay, sai người đỡ nữ tử mù đó vào.

    "Đa tạ chư vị đại nhân, không biết chư vị đại nhân muốn nghe khúc gì."

    Nữ tử mù đó tiến vào hành lang liền cúi người xin lỗi, giọng nói trong trẻo, nghe rất lọt tai, khiến người ta có thêm hào cảm với nàng ta.

    Dương Hạo giơ chén lên, cười nói: "Không biết cô nương biết thổi những khúc gì?"

    Nữ tử mù rụt rè nói: "Nô gia biết 'mai hoa dẫn', 'tiểu đơn vu', 'đại đơn vu', 'đại mai hoa', 'tiểu mai hoa', 'hư đạc'!"

    Mắt Dương Hạo sáng lên, đột nhiên hỏi: "Ngươi nói...'hư đạc'?"

    "Vâng, đại nhân đã từng nghe khúc này rồi ư?"

    Đồng tử của Dương Hạo hơi co rút lại, nhìn chằm chằm vào nữ tử mù ở trước mặt, cười một cách rất cổ quái, nói: "Không sai, bản quan...

    đã từng nghe qua khúc này rồi.

    Vậy... mời cô nương tấu cho chúng ta một khúc 'hư đạc' đi."

    "Vâng!"

    Nữ tử mù dạ một tiếng, dùng môi thôi sáo, một thanh âm nhu mỹ, thâm trầm hàm súc, kỳ ảo phiêu dật từ từ vang lên.

    Dương Hạo nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhắm mắt lại.

    Bọn Tiêu tri phủ thấy thái úy nghe đến nhập thần như vậy, cũng vội vàng thôi nói cười, nhao nhao giỏng tai lắng nghe.

    Tiếng sáo vang lên bên tai, đồng thời trong đầu hắn nhớ lại giọng nói của Liễu Đóa Nhi: "Đây không phải là cây sáo, chuẩn xác mà nói, nên gọi là xích bát, xích bát vốn bắt nguồn từ sáo của người Khương, so với sáo và tiêu thì không có khác biệt quá lớn.

    Có điều ở Trung Nguyên lại hiếm khi nhìn thấy.

    Thiếp thân nghe hào thương hải ngoại nói, sau khi Nhật Bản sai sứ tới Trung Thổ học xích bát, mang về tuyên truyền ở Đông Doanh.

    Nghe nói một vị thái tử của bọn họ đam mê xích bát đến nỗi ngày nào cũng thổi, giữ khư khư bên người.

    Có điều khúc mục mà bọn họ lưu truyền phần lớn là truyền tới từ thời Đường, ví dụ như..."

    Lập tức, hắn lại nhớ tới một đoạn hội thoại của phu nhân Phúc Điền Tiểu Bách Hợp của đại đương gia Biện Hà bang Trương Hưng Long.

    "Trương phu nhân..."

    "Nô gia không dám đâu, phu nhân là Trương thị, nếu để phu nhân nghe thấy đại nhân xưng hô như vậy rất sẽ trách phạt nô gia, nô gia chỉ là một thị thiếp của phu quân, đại nhân cứ gọi thẳng tên của nô gia là được rồi."

    "Ặc, Tiểu Bách Hợp phu nhân, nàng vừa rồi có phải là thôi khúc "hư linh" hay không?"

    "Đại nhân từng nghe qua khúc này rồi à?

    Ừ, cũng đúng, khúc này vốn là từ Trung Nguyên truyền vào Đông Doanh của chúng ta mà, đại nhân tất nhiên là nghe qua rồi.

    Có điều ở chỗ chúng ta, khúc này không gọ là "hư linh", mà gọi là "hư đực", nghe nói vốn là một đoạn nhạc của Phật gia, nô gia nhớ cố thổ, ngẫu nhiên thổi ra, không ngờ lại làm kinh động tới đại nhân..."

    "..."

    Khóe miệng Dương Hạo nở một nụ cười mỉa mai: "Không ngờ bản quan ở Biện Lương ngủ với hoa ở bên liễu, mặc sức thưởng thức múa hát và sắc đẹp, không chỉ từ tay Triệu quan gia nhặt lại một cái tính mạng, bằng vào đống tri thức loạn thất bát tao này, hôm nay lại may mắn cứu lại một tính mạng của mình.

    Hư linh, hắc, một âm là thành Phật ư?

    Thế nhưng, bản quan tuy là đi về hướng tây, nhưng hoàn toàn không có ý muốn làm Phật!"

    Chương 407: Tiên hạ thủ vi cường

    Tiếng sáo văng vẳng, tràn ngập vị đạo thê lương, có chút không phù hợp với tràng diện vui vẻ này, Tiêu tri phủ nhíu mày, cảm thấy có chút không thỏa đáng nhưng thấy Dương Hạo hai mắt khép hờ, vẻ mặt thản nhiên, tựa hồ như nghe rất nhập thần, cho nên cũng không tiện ngăn lại.

    Hắn vẫy tay gọi một gia phó tới, đang muốn phân phó chuẩn bị thưởng tiền thì tiến sáo đột nhiên cao vút lên, giống như là phá âm.

    Tiêu tri phủ ngẩng đầu lên thì thấy Dương Hạo đang nâng chén rượu, phần cổ lộ ra ngoài, tay trái của hắn cầm một quả táo che trước cổ, bên trên lộ ra hai cái lỗ giống như đôi mắt.

    Quả táo bộp một tiếng, một chiếc cương châm rơi xuống bàn, lúc này đôi mắt mờ đục của của nữ tử mù mỏng manh đáng thương đó khôi phục lại vẻ sáng trong, ả ta mặt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Dương Hạo, xích bát đã bị ả ném xuống đất.

    Trong sáo chỉ giấu một mũi độc châm, một khi bắn ra rồi thì trở thành phế vật.

    Chỉ thấy nữ tử mù đột nhiên biến thành một con nhện tám chân, hai tay liên tiếp vung vẩy, từ bên hông, cổ áo, tay áo phi ra rất nhiều ám khí, cơ hồ như là đồng thời, Dương Hạo đá bay cái bàn ở trước mặt, rầm một tiếng, cái bàn rơi xuống đất, bảy tám mũi ám khí toàn bộ cắm hết lên bàn.

    Những ám khí này đều là phi tiêu có hình dáng giống như bông tuyết, ở Đông Doanh được gọi là thủ lý kiếm (kiếm trong tay), dưới ánh dương, những mũi phi tiêu đều lộ ra màu xanh sậm, rõ ràng là có bôi độc dược.

    Trên người nhẫn giả không thể mang theo quá nhiều ám khí, bởi vì có thứ sắc bén, có thứ bôi kịch độc, giấu rất không tiện, hơn nữa mang nhiều vũ khí quá sẽ ảnh hưởng tới thể trọng, mà cái nhẫn giả yêu cầu chính là phải nhẹ như chim yến.

    Bảy tám mũi ám khí bắn ra mà không đạt được kết quả, nữ tử mù đó trên người cũng không còn ám khí, ả quát lớn một tiếng, không ngờ lại là thanh âm của nam nhân, chỉ thấy ả xoay tròn rút một cái, từ trong gậy trúc kéo ra một thanh kiếm dài nhỏ sắc bén rồi đâm về phía Dương Hạo, thì ra gậy của người mùlại là một thanh nhẫn trượng.

    Lúc này bàn đã lật rồi, chư vị đại nhân há miệng trợn mắt ngồi đó, trên áo bào đầy là dầu mỡ, có người trong tay vẫn còn cầm đũa.

    Dương Hạo một tay cầm khay nhỏ, một tay cầm chén rượu, vẫn ung dung ngồi ở đó, mắt thấy thanh kiếm hẹp dài như lưỡi rắn đâm tới, ngon táy Dương Hạo buông lỏng, chén rượu trong tay rơi xuống, nát vụn.

    Dương Hạo vừa ném chén, mấy thư sinh đang dạo chơi ở dưới hành lang lập tức bay lên, nhanh như sấm sét, xông về phía các quan viên mà chém giết, trong tay đều rút ra vũ khí sáng loáng, lúc này những đại nhân đó mới có phản ứng, ai ai cũng gào thét chạy tứ tán.

    Khay nhỏ trong tay Dương Hạo bay về phía thích khách, đồng thời chân móc ra sau, móc cái ghế ở dưới mông ra trước mặt, mũi kiếm hẹp dài xuyên qua chân ghế, Dương Hạo xoay ghế, đánh rơi thanh trường kiếm đó.

    Năm ngón tay của thích khách hét khép lại rồi xòe ra, tóm về phía ngũ quan của Dương Hạo, vào lúc này ngón tay của hắn đã đeo năm cái câu nhọn giống như là ưng trảo, ác độc tóm về phía ngũ quan của Dương Hạo.

    "Bắt thích khách, bắt thích khách!"

    Vương Bảo Tài vừa giả vờ gào thét vừa giả vờ tìm vũ khí, cố ý kéo dài thời gian không chịu chạy lên trước tương trợ, nhưng hắn lập tức không giả trang được nữa, mấy người bộ dạng như thư sinh cầm vũ khí lao về phía trước, mục tiêu không ngờ lại là hắn.

    Tên nhẫn giả đó dùng thủ giáp câu mà vẫn thất bại trong gang tấc, hắn một mặt rướn người tiếp tục tóm về phía mặt Dương Hạo, vừa lật tay từ dưới váy rút ra một thanh nhẫn đao buộc ở đùi.

    Lúc này, tỳ nữ áo danh mặt mày xinh đẹp đột nhiên lách tới trước mặt Dương Hạo, thanh kiếm dài ba thước trong tay ào ào vung ra, keng keng keng một chuỗi tiếng vang, gạt hết năm miếng thủ giáp câu trên bàn tay của thích khách, nếu không phải là hắn rụt tay lại kịp thời, năm ngón tay e rằng đã bị chặt đứt rồi.

    Giao thủ ba hiệp, tên nhẫn giả đó biết rằng nữ tử này võ nghệ không tồi, hôm nay khó mà đắc thủ, liền lập tức tung người bỏ chạy.

    Hắn hớt hải chạy vào trong viện, tay giơ lên, chỗ vỏ bao của nhẫn đao bay ra một sợi dây nhỏ, bắn trúng vào một cây đại thủ ở bên ngoài hành lang, tên nhẫn giả đó tung người bay lên, dưới lực kéo của sợi dây thừng đó nhảy ra ngoài tường viện.

    Trúc Vận đuổi tới phái tường, rút một cái cây lên, một tay đặt lên viện tường, nhảy ra tường cao hơn trượng, hối hả đuổi theo.

    Khi các nha sai xách đao, xích sắt vây lên thì các thích khách đã chạy hết rồi.

    Dương thái úy thấy biến không kinh hãi giơ tay hô to: "Chư vị đại nhân, chư vị đại nhân, chớ có kinh hoàng, chớ có kinh hoàng, thích khách đã chạy hết rồi.

    Bản quan trên đường đi hiểm trở trùng trùng, gặp thích khách vô số, sớm đã quen rồi..."

    Tiêu tri phủ mặt vàng như nghệ chạy lên trước, nói: "Thái úy, thái úy..."

    Dương Hạo vẻ mặt ôn hòa nói với hắn: "Bản thái úy bình an vô sự, Tiêu tri phú không việc gì phải lo lắng."

    Tiêu tri phủ nói năng lộn xộn, bảo: "Không phải là thái úy, là tuyên chỉ sứ, Vương tuyên chỉ đã tuyệt khí thân vong, Công Tôn tuyên chỉ hôn mê bất tỉnh.

    Thế... thế này... trong phạm vi quản hạt của tại hạ lại xảy ra chuyện này, hạ quan biết ăn nói thế nào với triều đình đây."

    "Không ngờ lại có chuyện như vậy ư?"

    Dương Hạo giật nảy mình, vội vàng chạy tới nhìn, chỉ thấy Vương Bảo Tài ngồi dưới một cái cột, hai mắt trợn tròn, dưới cổ hỏng là một mảng máu, đã chết rồi.

    Vị Tá Tá Mộc Tắc Phu này là võ sĩ, binh khí quen dùng là đao, hôm nay ẩm yến, hắn tất nhiên không thể mang binh khí theo người, nhưng hắn ngàn vạn lần không ngờ rằng các thích khách trên đường như hình với bóng đuổi theo hành thích Dương Hạo lại dám theo cả vào thành Giang châu, dưới mắt các quan viên mà dám công nhiên hành thích, càng đáng ghét là, hoàn toàn giống như trước đây, bọn chúng giết không được chính chủ mà luôn là người ở bên cạnh gặp tai ương.

    Vương Bảo Tài không có binh khí vừa tay hôm nay gặp phải thích khách có võ nghệ cao cường, dưới sự công kích liên thủ dũng cảm quên mình của hai tên thích khác, bị người ta một đao chém đứt cổ họng, táng mệnh tại đương trường.

    Còn Công Tôn đại nhân không có sức hoàn thủ thì sau khi bị thích khách một quyền đánh bay, vì bận vây công Dương Hạo nên hắn mới nhặt lại được một cái mạng.

    Dương Hạo bi phẫn ôm Vương ngu hậu chết không nhắm mắt này lên, hướng tới đám quan viên địa phương mặt cắt không còn giọt máu nào này mà khẳng khái nói: "Những thích khách này trong mắt không có vương pháp, thích sát mệnh quan triều đình, đúng là tội không thể tha, nhất định phải bắt bọn chúng hỏi tội, xử phạt theo mức cao nhất của pháp luật!"

    Nói xong lại an ủi Tiêu tri phủ: "Những thích khách này súc mưu đã lâu, trên đường truy sát bản quan nhiều lần, không phải là vì địa phương Giang châu không yên bình đâu, chuyện này không liên quan gì tới các vị đại nhân cả, bản thái úy sẽ thượng tấu lên triều đình, nói rõ chân tướng."

    "Vâng vâng vâng!"

    Tiêu tri phủ cảm kích đến rơi nước mắt, nói: "Hạ quan lập tức điều động hương dũng binh đinh của châu phủ, truy bắt hung thủ, bảo hộ đại nhân, không thể dung thứ cho bọn thích khác tiếp tục theo chân đại nhân nữa."

    Dương Hạo cao giọng nói: "Đa tạ mỹ ý của Tiêu đại nhân, từ lúc bản thái úy rời khỏi Khai Phong, bọn thích khách giống như âm hồn bất tán theo mãi không buông, người mà bọn chúng muốn giết là bản quan, tất nhiên không muốn bản quan nhậm chức.

    Người nào mới không muốn để bản quan nhậm chức, cản trở đại kế của triều đình?

    Tất nhiên là gian nhân mang lòng bất chính, bản thái úy muốn phá vỡ âm mưu của bọn chúng, biện pháp tốt nhất chính là an toàn tới Lô châu, hoàn toàn sứ mạng mà quan gia giao phó."

    Hắn cười lạnh một tiếng, dứt khoát nói: "Biết rõ núi có hổ, vẫn cứ lên núi, không ai có thể ngăn cản bước chân tây hành của bản quan được đâu.

    Tiêu tri phủ cứ phái đinh dũng hương dịch truy bắt hung thủ, còn bản thái úy ư, bản thái úy phải lập tức lên đường, ngày đêm kiêm trình tới Lô châu!"

    Hắn nhét thi thể hai mắt trợn tròn của Vương Bảo Tài vòng lòng Tiêu tri phủ, dọa cho Tiêu tri phủ vội vàng đỡ lấy, chân tay mềm nhũn ra.

    May mà có châu phán đại nhân hay xử án bắt giặc thường thấy người chết, gan lớn hơn một chút, vội vàng bước lên nhận lấy thi thể.

    Dương Hạo nói: "Thi thể của Vương tướng quân, tạm thời để lại nơi này, phiền Tiêu tri phủ an bài thoảng đáng giúp.

    Bản thái úy mang Công Tôn tuyên chỉ tới Lô châu, đợi khi việc công đã xong, Công Tôn tuyên chỉ trên đường quay về, sẽ đưa quan tài của Vương tướng quân về Biện Lương."

    Tiêu tri phủ nghe thấy vậy, vội vàng đáp ứng: "Vâng, vâng.

    Thái úy cứ yên tâm, chút chuyện nhỏ này, ti chức nhất định sẽ làm thật thỏa đáng..."

    Trúc Vận đuổi theo thích khách đó ra tới tận ngoài thành, thích khách đó qua đường xuyên ngõ, thủy chung vẫn không thoát khỏi được Trúc Vận, thế là không đi qua cửa thành nữa mà xông về một chỗ tường thành.

    Gạch của tường thành bởi vì lâu năm nên đã phong hóa, dùng nhẫn đao có thể cắm vào được, hắn mượn vào vào trợ lực của nhẫn đao thuận lợi bay qua tường thành cao năm trượng.

    Hắn vốn cho rằng như thế này là có thể thoát khỏi được Trúc Vận, nhưng không ngờ Trúc Vận cũng là cao thủ tinh thông "quải họa"

    Quải họa chính là công phu vượt tường mà người sau gọi là bích hổ công, dựa vào những khe hở rất nhỏ của gạch tường thành, Trúc Vận cô nương giống như là thạc sùng bò trên tường, dễ dàng lao ra khỏi thành.

    Hai người một chạy một đuổi, tên nhẫn giả đó giống như là một con hồ ly giảo hoạt, Trúc Vận thì giống như là một thợ săn có kinh nghiệm, có kiên nhẫn, hai người thi nhau thi triển thủ đoạn của mình, thủy chung không để tên nhẫn giả chạy thoát.

    Tên nhẫn giả đó trốn trong một con kênh rạch, dùng đầu kia của vỏ kiếm có lỗ thủng thò ra khỏi mặt nước, mượn vào sự yểm hộ của cỏ dại mà hít thở, rốt cuộc cũng cảm thấy sự sợ hãi từ đánh lòng.

    Hắn chính là tên thích khách hôm đó bị Hoàng lão đầu nhi bức cho phải ngâm mình trong con sông phía ngoài cửa sổ của Dương Hạo cả một đêm, hắn một mực nghĩ không thông, những người phe mình tuy rằng không phải là nhẫn giả xuất sắc nhất, nhưng hành tung tại sao lại dễ dàng bị người ta phát hiện như vậy, trên đường cùng Trúc vận công nương đấu trí đấu pháp, thi triển các loại thủ đoạn, hắn cuối cùng cũng tìm ra được chút manh mối: Nữ nhân này cũng tinh thông ngũ hành độn thuật.

    Nhẫn thuật chính là từ ngũ hành thuật của trung thổ mà phát triển biến hóa thành, tuy phát triển ra rất nhiều biến hóa, nhưng trăm khoanh vẫn quanh một đốm, một cao thủ tinh thông ngũ hành thuật, muốn phá giải nhẫn thuật của hắn tất nhiên là không khó.

    Lần này, hắn còn có thể chạy đi đâu được nữa?

    Mặc dù bảo trì tâm tình bình tĩnh, nhưng nhẫn giả vẫn chậm rãi thở một hơi dài, một hơi này vừa hít vào trong miệng, tiếp theo vỏ kiếm trên miệng hắn đột nhiên bị người ta đoạt mất, tên nhẫn giả đó hoảng hốt nhìn lấy, gợn sóng nổi lên trên mặt nước đã bị dòng nước lưu động nhanh chóng cuốn đi, xuyên qua nước kênh, chỉ thấy trời xanh thẳm, ánh dương xán lạn, còn đâu không còn gì nữa, vậy nàng ta…

    ở đâu?

    Nhẫn giả vốn là sinh cũng vô danh, chết cũng vô danh, hắn đã dự cảm thấy mình rất nhanh sẽ phải chôn thây trong con kênh vô danh này, địch nhân đang lặng lẽ quan sát đang chờ hắn thở ra một hơi cuối cùng.

    ...

    Bách Hoa ổ, Tùng Phong đường.

    Gió thổi từng trận, khắp pòng mát mẻ.

    Trên chiến bàn uống trà đặt một bình rượu Lương châu thuần túy, một con cá Hoàng Hà thơm ngon vàng dòn nặng gần hai mươi cân, mỹ tửu đều xếp đầy bàn, bọn trẻ con của Chiết gia ngồi ở hai bên, đang ngồi khoanh chân, đạo mạo trang nghiêm.

    Chiết đại tướng quân nhất gia chi chủ ngồi ở cuối bàn dài, mặt như quả táo, hai con mắt xếch chéo lên, đôi lông may như dán hai con tằm, râu dài tới ngực, giống như là Quan Vũ Quan Vân Trường ngồi ở đó, đặc biệt là đôi mắt xếch hiếm có đó, nửa nhắm nửa mở, không chỉ hình dáng giống mà thần vận cũng giống.

    Chiết Duy Xương tuổi còn khá nhỏ nuốt nước bọt, lén lút cầm đũa lên.

    "Bốp!"

    Mu bàn tay lập tức bị tam ca Chiết Duy Tín gõ cho một cái, Chiết Duy Xương ủy khuất bĩu môi, lén lút nhìn phụ thân một cái.

    Chiết Ngự Huân mí máy hơi động đậy, nhưng lại vẫn không ngước lên.

    Lúc này, cửa bình phong ở bên hông gian phòng được kéo lên, Chiết Tử Du giống như một đóa mâu trắng phiêu diêu bước vào.

    Chiết Ngự Huân tinh thần rúng động, ngồi thẳng người lên, cao giọng nói: "Bắt đầu ăn, bắt đầu ăn, tiểu muội, nào nào nào, mau ngồi xuống đi."

    Chiết Tử Du ngồi xuống trước mặt hắn, hai mắt quét qua hai bên, mấy đứa cháu giống như là nhận được hiệu lệnh của tướng quân, lập tức cầm bát cơm ở trước mặt lên.

    Chiết Tử Du hừ khẽ một tiếng, bưng cái bát cơm so với lòng bàn tay của nàng ta còn nhỏ hơn mấy phần ở tước mặt lên rồi gắp một hạt cơm trong suốt như ngọc do Trác châu cống tặng cho vào miệng rồi chậm rãi nhai.

    Chiết Ngự Huân mặt mày tươi cười rót một chén rượu bồ đào cho mình, nâng chén lên nói: "Tiểu muội, có thể uống vài chén không?"

    Chiết Tử Du rất thẳng thắn trả lời một tiếng: "Không uống."

    "Được, được, được."

    Chiết Tử Luân luôn miệng đáp ứng, tự mình rít một chén lớn, lông mày con tằm nhướn lên, gặp một khúc thịt cá béo ngậy cho vào miệng.

    Mấy đứa cháu ở hai bên không thể thoải mái được như cha của chúng, gặp thức ăn, và cơm, động tác chỉnh tề, giống như là thực hành đúng theo giáo huấn ăn không nói chuyện, ngủ không lên tiếng của Khổng lão phu tử vậy.

    Mấy huynh đệ nghe nói, nữ nhân mỗi tháng đều có một phần tư thời gian là dễ nóng giận, nhưng sau khi vị tiểu cô cô này của mình từ Trung Nguyên trở về, mỗi tháng chỉ có một phần tư thời gian lộ ra vẻ tươi cười đã là cám ơn trời đất rồi.

    Bốn huynh đệ chỉ sợ chọc giận nàng ta, cho nên khi ở trước mặt nàng ta một mực rất rụt rè cẩn thận.

    Thế nhưng Chiết Tử Du lại phụ trách cơ cấu tình báo của Chiết gia, mỗi ngày làm việc ở phủ tiết soái, bọn họ muốn tránh cũng tránh không được, bữa cơm mỗi ngày trở thành thời gian khổ sai của bọn họ.

    Chiết Ngự Huân gặp một miếng đầu cá lên cắn răng rắc.

    Chiết Tử Du nhíu mày, rất bực bội nhìn hắn, nói: "Ăn cơm không phát ra tiếng động lớn như vậy có được không?

    Dạy hư bọn trẻ con rồi!"

    Mấy đứa cháu đứa năm nay tuổi lớn nhất thì còn lớn hơn cả nàng ta, đứa nhỏ nhất thỉ mười ba tuổi lập tức nhất loạt nhìn về phía phụ thân với ánh mắt khinh thường, cờ xí liên minh đứng ở bên cô cô.

    Chiết Ngự Huân cười khan hai tiếng, cầm khăn lên lau miệng, ho khan một tiếng, nói: "À... triều đình vừa bổ nhiệm tri phủ Lô châu mới."

    "Hả?"

    Chiết Tử Du nhướn mày, nói: "Trương Kế Tổ phải dời chức à?

    Tri phủ tân nhiệm chắc là tâm phúc của Triệu Quang Nghĩa phải không?

    Trương Kế Tổ vừa đi, Lô châu phải ứng phó với vị tri phủ tân nhiệm này, e rằng tạm thời phải thu liễm một chút."

    Chiết Ngự Huân nhìn lén nàng ta một cái, nói: "Vị tri phủ tân nhiệm này, so với Trương Kế Tổ thì rất không tầm thường, người này được triều đình gia phong là Hoành sơn tiết độ sứ, kiểm giáo thái úy, khai phủ nghi đồng tam ti, phán Lô châu phủ sự.

    Luận quan chức, so với Trịnh quốc công nhà ta cũng không thua một chút nào...

    Chiết Tử Du cuối cùng cũng động dung, nói: "Lai lịch lớn vậy cơ à?

    Chẳng lẽ tân đế đăng cơ, lập tức muốn hạ thủ với tây bắc?

    Người tới là ai?"

    Chiết Ngự Huân ho khan hai tiếng, nói: "Chính là tiền nhiệm Lô châu tri phủ, Dương Hạo."

    Chiết Tử Du ngây người, một lát sau, nàng ta đảo mắt lia lịa, thấy mấy đứa cháu đồng loạt quay đầu lại nhìn nàng ta, lập tức trừng mắt hạnh, quát: "Không ăn cơm đi nhìn cái gì mà nhìn."

    Mấy đứa cháu vội vàng câm như hến cúi đầu xuống, Chiết Tử Du thản nhiên như không có chuyện gì, nói: "Bất kể là Triệu Khuông Dận hay là Triệu Quang Nghĩa, đều không thể thả hổ về rừng được, trong đây ắt có nguyên do."

    Chiết Ngự Huân nói: "Đúng vậy, Dương Hạo lần này trở về, bất kể là xuất phát từ mưu kế của triều đình hay là hắn đã nổi dã tâm, đối chúng ta đều có ảnh hưởng rất lớn, đối với nhất cử nhất động của hắn chúng ta không thể không chú ý.

    Tiểu muội..."

    "Hả?"

    "Tiểu muội sau khi từ Trung Nguyên trở về, liền chỉ phụ trách tình báo về Thổ Phiên, Hồi Hột và Hạ châu Lý thị, nhưng hai phương diện Trung Nguyên và Lô châu, đối với phủ châu của ta cũng có ảnh hưởng cũng rất lớn.

    Cửu thúc tuổi già rồi, e rằng không chiếu ứng được, tiểu muội không ngại thì tiếp quản luôn chuyện của cả hai phương diện này đi.

    Cửu thúc vất vả cả đời rồi, cũng nên được hưởng an nhàn."

    "Cái gì..."

    "Tiểu muội, dưới tay đại ca cũng không phải không có người, chỉ có điều người có thể nắm vững toàn cục lại có hạn, hơn nữa...nơi trọng yếu như thế này, luôn luôn là do tộc nhân của Thiết thị chúng ta đảm nhiệm, lại không tiện làm trái với quy củ của tổ tông, giao cho người ngoài phụ trách.

    Trừ muội ra, đại ca thực sự không nghĩ ra được nhân tuyển thích hợp nào nữa."

    Chiết Tử Du do dự một lát rồi miễn cưỡng gật đầu: "Vậy được rồi, muội tiếp nhân là được chứ gì..."

    Nàng ta lại tiếp tục ăn cơm, rồi đột nhiên bỏ bát cơm xuống khom lưng đứng dậy.

    Chiết Ngự Huân giơ chén lên ngạc nhiên nói: "Tiểu muội đi đâu vậy?"

    Chiết Tử Du mặt ngọc bình tĩnh không hề nổi lên một gợn sóng nào, hờ hững trả lời: "Muội ăn no rồi."

    Chiết Tử Du phiêu nhiên bỏ đi, đợi khi cửa bình phong được kéo xuống, bọn Chiết Duy Chính, Chiết Duy Tín, Chiết Hải vốn đang ngồi rất nghiêm trang lập tức ùa lại một chỗ.

    Chiết Duy Chính kích động đến nỗi mặt đỏ bừng, nói năng lộn xộn: "Cứu tinh tới rồi, hết khổ rồi, huynh đệ chúng ta cuối cùng cũng thoát khỏi biển khổ rồi.

    Cha, hôm nay vô luận là như thế nào, cha cũng phải để huynh đệ chúng con uống một chút rượu ăn mừng.”

    ….

    Lý Khánh Phong ghìm cương ngựa, nhìn về phía tòa thành bảo hiểm trở xây dựa vào núi ở phía trước, vui vẻ nói: "Thái úy đại nhân, phía trước chính là Phi Diên bảo, tiến vào địa giới Phủ châu rồi."

    "Hả?"

    Dương Hạo vội vàng đút một tờ giấy vào trong ống trúc, dùng keo dán do "Phi Vũ" đặc chế đán lại, buộc lên chân ưng, tay rung một cái, con ưng đó lập tức tung cánh bay đi.

    Dương Hạo bước ra khỏi khoang xe, nhìn tòa thành bảo hiểm trở ở phía trước, nói với Lý Khánh Phong: "Có thể mời vị Công Tôn đại nhân đó tỉnh lại không?"

    "Vâng...

    Lý Khánh Phong trong mắt lộ ra tiếu ý, hắn phất tay về phía Trúc Vận, Trúc Vận liền nhảy xuống ngựa, tới chiếc xe ở phía sau vén rèm lên rồi chui vào.

    Công Tôn Khánh giống như là say rượu, nằm trong khoang xe ngủ rất ngon.

    Từ ngày ở Giang châu bị thương ở đầu, Công Tôn đại nhân một mực ngủ mê mệt, thủy chung chưa từng tỉnh lại.

    Dương Hạo cự tuyệt hảo ý giữ Công Tôn Khánh lại trị bệnh của Tiêu tri phủ, nói trong đội ngũ của hắn tự có danh y, rồi dẫn vị tuyên chỉ sứ này tiếp tục lên đường.

    Trên đường đi, mỗi ngày Trúc Vận đều đúng hạn cho Công Tôn đại nhân uống thuốc, kết quả uống thuốc chính là Công Tôn đại nhân cả ngày ngủ mê mang, thủy chung không tỉnh lại.

    Võ sĩ ở dưới trướng Vương Bảo Tài không biết nội tình, chỉ phụng mệnh hành sự, hai chủ quan một chết một hôn mê, bọn họ cũng ngoan ngoan nghe theo sự sắp xếp của Dương Hạo.

    Được cho uống một bình thuốc, một lát sau, Công Tôn Khánh liền từ từ tỉnh lại, hôn mê nhiều ngày, thần chí của hắn có chút hồ đồ rồi, hai mắt nhìn chằm chằm vào Trúc Vận cô nương cả nửa ngày rồi ngu ngơ hỏi: "Ngươi là ai?

    Ta sao lại ở đây?"

    Trúc Vận mỉm cười ngọt ngào, nói: "Cung hỉ đại nhân, hạ hỉ đại nhân, đại nhân không nhớ tiểu tỳ ư?

    Tiểu tỳ là nha hoàn trong phủ của Dương thái úy, ngày đó ở Tùy viên, đại nhân bị thích khách tập kích mà hôn mê, cho tới hôm nay mới tỉnh lại, thật sự là phúc lớn mạng lớn..."

    "Ặc...

    ặc..

    ặc..."

    Công Tôn Khánh hơn khôi phục lại một chút thần chí: "Bản quan hôn mê bao lâu rồi?

    Hiện giờ vẫn ở Giang châu ư?"

    Trúc Vận rất nhanh liềm mỉm cười nói: "Đại nhân hôn mê đã bảy tám ngày rồi, hiện tại không còn ở Giang châu nữa, chúng ta đã tới Phi Diên bảo của Phủ châu rồi."

    "Cái gì?"

    Công Tôn Khánh giật nảy mình, đầu nặng chân nhẹ chui ra khỏi khoang xe, híp mắt nhìn về phía trước, thấy Dương Hạo đứng ở trên xe phía trước, đang chắp tay nhìn về phía trước, hắn cũng nhìn theo hướng mà Dương Hạo đang nhìn, một đám nhân mã đang từ phía Phi Diên bảo phi tới, Công Tôn Khánh trước mắt tối sầm, ngã cắm đầu xuống đất.

    Quyển 10 : Tây Bắc lang yên

    Chương 408: Thẳng thắn thành thật

    Đã đến Phủ Châu thì không thể không đến Phủ Cốc.

    Dương Hạo đến thẳng Phủ Cốc với sự hộ tống của đoàn binh mã, Công Tôn Khánh đến lúc này cũng không còn kế gì khác.

    Hắn và người của hắn được binh mã Phủ Châu “ bảo vệ” nghiêm ngặt đến mức không thể cựa quậy.

    Đi suốt quãng đường này kẻ đau thương nhất chính là vị tuyên chỉ sử này.

    Bốn việc thất ý nhất của đời người là: Sĩ tử thi rớt, tướng quân bị bắt, hậu phi thất sủng, quả phụ tử nhi.

    Công Tôn Khánh thấy hắn còn bi đát hơn 4 việc đó.

    Kẻ bi đát gặp việc bi đát, thế mà vẫn phải cười gượng, muốn giống Trình Tự Đức xưa kia mượn rượu giải sầu mà cũng không được.

    Công Tôn đại nhân chỉ có thể lấy gương về Văn Vương bị giam mà diễn Kinh Dịch, Trung Ni gặp nguy mà viết Xuân Thu, Tả Khâu bị mù mà viết Luận Ngữ, Khuất Nguyên bị đi đày mà phú Li Tao, Tôn Tử bị hình túc mà truyền lại cho đời sau những bài học Binh pháp để an ủi bản thân.

    Đến Phủ Châu lần này, không giống như 2 lần trước, nhớ lần đầu tiên đến Phủ Châu vào 2 năm trước, đừng nói muốn gặp hoàng đế đất Phủ Châu Chiết Ngự Huân, đến người huynh đệ của hoàng đế tiết độ sứ Chiết Ngự Khanh cũng khó.

    Mà lần này Chiết Ngự Huân nghị trượng long trọng, phái Mã Tông Cường đi đón từ khi còn cách thành 10 dặm, hơn nữa lại cử Chiết Ngự Khanh, Nhậm Khanh Thư nghênh đón ở tận cửa thành, và còn đích thân đứng đón ở bách hoa ổ.

    Vị đại sứ có đôi mắt phượng mày tằm,mặt đỏ phùng phừng và bộ râu dài nghiễm nhiên là Quan Vân Trường, đứng ở đầu cầu bách hoa ô, vừa nhìn thấy Dương Hạo đã mặt mày hớn hở, hai phía cười nói làm lễ, Quan nhị ca liền vịn vào cánh tay của Dương nhị ca vui mừng cùng bước vào cửa thành cao hiểm, nơi được mệnh danh là một người giữ nhưng vạn người khó vào của bách hoa ổ.

    Còn về Công Tôn đại nhân sứ truyền chỉ, đã trực tiếp đi đến quán dịch vẽ một vòng tròn và rủa: Ồ……là “Văn Vương bị bắt mà diễn kinh dịch…….đi rồi…….”

    “Dương Thái Uý thật sự rất phi phàm, là thiếu niên anh hùng, từ xưa đến nay trẻ tuổi mà được như vậy quả thật là không nhiều, hơn nữa phong thái lại nho nhã, thật xứng đáng được ghi vào sử sách”

    Quan nhị ca cười dài mà nói: “Hôm nay đã qua Phủ Châu, Chiết mỗ với danh nghĩa chủ nhà, thái úy ở xa đến, mời thiếu úy ở lại thung lũng của chúng tôi nghỉ ngơi giây lát, uống chén trà, tôi đã cho người sắp xếp rượu thịt, mời thái úy dùng bữa.

    “Vậy Dương Mỗ đã làm phiền các vị rồi.”

    Dương Hạo vừa nói vừa nhìn xung quanh, cuối cùng cũng không thấy tiểu nha đầu mặc xiêm y màu đen, mặt mày tươi tỉnh đâu cả, trong lòng không tránh khỏi thất vọng.

    Bước đi tiếp, ngước đầu lên, Dương Hạo lặng lại, thật không ngờ trước mắt là Bạch Hổ lễ đường.

    Bày trà mời khách tại sao lại ở Bạch Hổ lễ đường?

    Nói thẳng ra đây là bộ tư lệnh của Chiết Ngự Huân, nếu ko phải là việc đại sự, không thể ở đây, Chiết Ngự Huân……

    Dương Hạo đưa mắt nhìn kĩ Chiết Ngự Huân một lúc, Chiết Ngự Huân cười đầy hàm ý, đưa tay về phía Dương Hạo: “Dương thái úy, mời”

    “Phải đi thẳng vào vấn đề, như thế mới thoải mái” Dương Hạo nghĩ xong liền cười và nói: “Tiết soái, mời ”

    Trong lễ đường Bạch Hổ, hai người ngồi theo thứ cấp, tiểu giáo rót trà xong cũng lui, đến ngay như cả những người thân cận với Chiết Ngự Huân như Chiết Ngự Khanh, Nhậm Khanh Thư , Mã Vũ Cường cũng phải lui.

    Trong lễ đường chỉ còn lại Chiết Ngự Huân và Dương Hạo.

    Chiết Ngự Huân mắt nhìn, miệng cười đầy ẩn ý: “Dương đại nhân với thân phận tiết độ Hoàng Sơn, thái úy Tiếu Giáo, công danh thật hiển hách .

    Sợ rằng trừ lễ điếu kinh Biện Lương ra, có lẽ không có phủ nào vinh dự bằng phủ này.

    Xem ra, quan gia rất coi trọng Lô Châu, không biết lần này đến đây quan gia có nhận xét gì không? ”

    Dương Hạo mỉm cười đáp: “Tiết sứ đã hỏi như thế thì bản quan cũng xin thành khẩn trả lời, quan gia cho phép tôi được nói thẳng, ta hy vọng có thể quật khởi từ Lô Châu, lập nên một đội quân lớn mạnh, thẳng tay dồn ép ý đồ của tiết soái, lấy đại quân của triều đình khởi binh vấn tội, ép tiết soái theo thế mạnh mà hàng.

    Không máu chảy đầu rơi mà vẫn chiếm được Phủ Châu.”

    Chiết Ngự Huân lặng đi một lát, sau đó cười lớn mà đáp: “Thái úy nói đùa rồi, Phủ Châu vốn là đất Tống, Chiết mỗ vốn là thần của nước Tống, trung thành hết mực với triều đình, sống một lòng với triều đình.

    Triều đình hà tất phải khởi binh vấn tội? ”

    Dương Hạo nói: “Phủ Châu đã là đất Tống, tiết soái đã là thần nước Tống, tại sao chỉ có bách tính nạp phú tiết độ, còn các quan đều theo phủ tiết soái.

    Đây chẳng phải là khinh thường triều đình sao? ”

    Chiết Ngự Huân mặt biến sắc: “Tiên đế thay giang sơn cho Sài thị, thời thiên hạ chưa định, Phủ Châu tiên phong sát nhập, tiên đế cảm kích, đã từng đứng trước mặt văn võ triều Mãn hứa hẹn: “Từ nay về sau con cháu đời đời cai quản công việc Phủ Châu, được dùng bộ khúc của nó, tự làm chủ dân chúng của mình và cha truyền con nối, chứ đâu có phải Phủ Châu chúng tôi dám trong mắt không có vua?”

    Trong “Tức vị xá thiên hạ chế” cũng nói: Hèn lấy thần khí, giao cho trùng nhân…….phàm làm việc gì, cũng cố gắng quy thằng, nương nhờ vào pháp độ, không dám làm phản, trước sau đều tuân theo tiên chỉ….làm sao dám bỏ lời ngoài tai, lại muốn nuốt lời đã hứa sao? ”

    Dương Hạo mỉm cười: “Nếu không phải vì lí do này, Dương Hạo hà tất phải quay lại Lô Châu, mà được cất nhắc thành một phương khiến tương, trong lòng tiết độ chẳng lẽ không có chút nghi ngờ? ”

    Chiết Ngự Huân mắt sáng lên, trầm ngâm nói : “Trong lòng ta vốn có hoài nghi, ta mới mời thái úy vào Bạch Hổ đường.”

    Hắn đứng lên, đến trước mặt của Dương Hạo cao giọng nói: “Trong tiết đường này chỉ có ngài và tôi, bất kể nói gì, từ chính miệng ta nói ra và chỉ vào tai ngài, ta biết ngài biết, một khi bước ra khỏi căn phòng này, sẽ không còn bất cứ chứng cứ gì nữa nên xin thái úy cứ nói thẳng”

    Dương Hạo sờ chóp mũi và nhìn ngó nghiêng xung quanh, cười mỉm nói: “Ý của tiết sư là, bất kể có nói những lời đại nghịch bất đạo như thế nào, ở nơi này, chúng ta cũng không bị phát hiện?”

    Chiết Ngự Huân cười ha hả, hỏi lại một cách xảo quyệt: “Thái úy tuy rời Lô Châu đã lâu nhưng Lô Châu vẫn phong thái úy làm chủ, thái úy có lẽ nên biết, Lô Châu làm bao điều như vậy, Chiết mỗ còn muốn chuyện đại nghịch bất đạo sao?”

    Dương Hạo cười: “Lô Châu và Phủ Châu là hàng xóm lại nhận được sự giúp đỡ nhiều phía của tiết soái, nếu nói tiết sư không cài người vào chỗ tôi thì mới thật là lạ.

    Nếu nói Lô Châu chúng tôi có hành động gì giấu diếm Chiết tướng quân, thì Chiết tướng quân đã sớm ngồi không yên vị trí làm chủ Phủ Châu của ngài rồi.”

    Dương mỗ cho rằng, tiết sư hùng bá một phương, lại cũng không phải hạng thiện nam tín nữ, như Hạ Châu ốc không mang nổi mình ốc, Phủ Châu không thể khống chế, lấy thực lực của tiết sứ mà hy vọng mưu sự Lô Châu, chưa chắc đã không thuận lợi, vì sao tiết sư luôn án binh bất động, điều này khiến cho ta suy nghĩ trăm đường cũng không thể nào mà hiểu nổi.”

    Chiết Ngự Huân cười lạnh nói : Nghĩ trăm đường cái nỗi gì?

    Lô Châu của thái úy tự hôm miếu thờ của triều đình không tha.

    Chương Kế Tổ tuy diễn đạt không lưu loát nhưng lại làm quan nhi của khâm mệnh triều đình.

    Chiết mỗ nếu dùng binh với Lô Châu các người, là đã cho triều đình mượn cái cớ, đất Lô Châu thế cao và hiểm yếu, là vùng đất có thế chiến tốt, được chi không tiếc, có chi cũng không hơn.

    Đặc biệt nghe đồn thuộc hạ của thái úy vẫn đang đóng ở Hạ Châu, cái này đối với Chiết mỗ càng có lợi.

    Chiết mỗ mưu đồ Lô Châu hà tất phải khổ thế này?

    Ta đây cũng chỉ mong muốn giữ được sự nghiệp mà tổ tông để lại thôi.”

    Dương Hạo đột nhiên đứng dậy nói: “Nếu đã nói như thế này, vậy Dương mỗ và tướng quân đều có chung lợi ích, có thể bắt tay hợp tác rồi ”

    Chiết Ngự Huân vuốt ve chòm râu dài, mắt phượng lim dim, nhìn Dương Hạo một cách hoài nghi nói: “Triều đình đối với thái úy, không chút nghi ngờ.

    Hôm nay quan gia không những thả hổ về rừng mà lại thu nhận tiết độ ngài, cho ngài mở phủ đệ, thiết lập quan lại.

    Trong lòng ta thật không hiểu nổi, cho nên Chiết mỗ không thể yên tâm được”

    Dương Hạo cười đau khổ nói : “Ta nói là phụng ý chỉ của triều đình để mưu sự Phủ Châu nhà ngươi, ngươi đã không tin, lại còn nghi ngờ chồng chất.”

    Chiết Ngự Huân cười lạnh đáp: “Ta chỉ muốn nghe xem lí do thật sự của thái úy là gì?”

    Dương Hạo thở dài một cái, đáp: “Lí do thật của nó, nói ra thật sự là 1 câu chuyện dài……..”

    Chiết Ngự Huân ngồi xuống, nâng chén, trầm ngâm nói: “Bổn soái sẽ đợi để nghe, xin thái úy cứ nói ra hết sự tình……”

    Câu chuyện nói mất hàng giờ, khi hai người lần nữa bước ra khỏi tiết đường, thì đã lại thân thiết như huynh đệ lâu năm.

    Chiết Ngự Huân cười tươi “Ha ha, hôm nay Dương Hạo thái úy đến đất Tống, bổn soái bầy đại tiệc để đón tiếp thái úy, các vị tướng lĩnh hãy cùng chung vui, hôm nay chúng ta uống không say không về.”

    Tướng lĩnh răm rắp nghe lệnh, Dương Hạo lại lo lắng nói: “Tôi có chuyện muốn hỏi tiết soái, Tử Du cô nương ở đó………”

    Chiết Ngự Huân lại lim dim đôi mắt, vuốt ve chùm râu dài, lấy hết khí phách anh hùng của quan nhị ca, hùng uy như phong vũ mà đáp: “Theo người bên ta mới tính kế, ngày mai bổn soái sẽ phái người đến gặp Dương Sùng Ngọc, kể lại rõ chi tiết tình hình, sau đó 3 người chúng ta sẽ gặp nhau để nói về Tử Du, khỏi phải băn khoăn lo lắng về muội ấy, Dương lão đệ, Chiết gia chúng ta đời đời sống trong Vân Trung, đã hơn 300 năm rồi, nữ nhi của gia đình chúng ta được dạy giỗ nghiêm khắc, rất tôn trọng quy tắc, muội ấy đâu dám chen ngang nói bừa?

    Hơn nữa đây là việc của nam tử hán”

    Chiết Ngự Huân vẻ mặt hào hứng, nói say mê đến mức nước bọt tung tóe, thì Mã Tông Cường đứng bên cạnh trộm kéo tay áo của Chiết Ngự Huân, Chiết Ngự Huân không nói mà nhìn hắn: “ Làm cái gì thế?”

    Mã Tông Cường nhìn xuống khóm hoa bên cạnh giảu môi nhọn mỏ, Chiết Ngự Huân quay lại nhìn, bất giác hoảng hốt.

    Chỉ nhìn thấy từ khóm hoa lặng lẽ bước ra 1 cô nương, áo trắng hơn cả tuyết, dài như thác nước,1 bàn tay nhỏ của nàng hướng lên trên, một con nai nhỏ đang liếm cành cây trên tay nàng, có vài con bướn ngũ sắc đang bay lượn xung quanh, nàng đẹp như trong tranh, đôi mắt đẹp yêu kiều nhìn hắn một cách lạnh lùng.

    Chiết đại nhân đang nói huyên thuyên lập tức nhìn ngang nhìn dọc: “Bổn soái quên mất, trong lễ đường còn có 1 việc gấp chưa giải quyết được, thung lũng của ta phong cảnh tuyệt đẹp, thật biết làm người ta lưu luyến, thái úy xin mời dừng chân ngắm cảnh, bổn soái xin đi trước.”

    Dương Hạo khi chưa gặp Tử Du thì trong lòng rất muốn gặp, khi gặp rồi lại bối rối chẳng biết phải nói gì, liền vội vã níu giữ Chiết Ngự Huân cầu cứu “Tiết soái……”

    “Quan nhị ca” lật mặt không nhận người: “Đây là việc giữa nữ nhi và nam nhi, thái úy muốn kéo huynh đệ xuống nước, thì thật không trọng lễ nghĩa rồi.”

    Dương Hạo bối rối không biết nói gì, nhìn thấy tướng quân làm bộ không biết rồi đi, lúc này mới lấy hết can đảm quay người lại.

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng xoa đầu con nai nhỏ, rẽ đôi khóm hoa bước tới chỗ hắn, con nai nhỏ cũng theo ngay sau chân nàng.

    Người nàng như tỏa ra một ánh sáng làm mê mẩn lòng người, nhẹ nhàng và yêu kiều bước đến, đại tiểu thư họ Chiết trong dáng điệu thướt tha , giống như một bông hoa thùy mị mà rất đỗi nho nhã vậy.

    Nhìn kĩ lại cô nương ấy đã gầy đi nhiều, cằm nhọn ra, chỉ có hai con mắt là vẫn sáng long lanh, đầy sức hấp dẫn.

    Đôi mắt đó cứ nhìn sâu thăm thẳm vào Dương Hạo,còn Dương Hạo có vẻ như tim đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực .

    Hắn tiến lùi không được, bất giác ho lên một hơi dài, rồi lấy hết can đảm lên tiếng: “Đã lâu không gặp, cô nương ………..dường như gầy đi khá nhiều.”

    Chương 409: Người thông minh

    “Chúc mừng Dương đại nhân, mới chỉ vài ngày không gặp đã khiến người khác thay đổi cách nhìn,như địa vị công danh của ngài hôm nay đã có thể lưu danh sử sách” Chiết Tử Du nói.

    “Quá khen, quá khen, công danh lợi lộc chẳng qua cũng chỉ là mây khói thoáng qua” Dương Hạo nói.

    Ánh mắt Chiết Tử Du dừng lại trên chân Dương Hạo, cười nhạt mà nói: “Ta nghe nói chân của ngài hiện giờ không được thuận tiện lắm”

    Dương Hạo trong lòng dao động, dường như đã tìm được sự đồng tình giữa hai phía rồi, bèn lập tức nâng chân phải, bước tập tễnh về phía trước, chán nản nói: “Đúng vậy, khi sang sứ Khế Đan, vừa đúng lúc Khế Đan đang có nội loạn, Dương mỗ gặp phải họa không ngờ, cái chân này...ai da...”

    Mắt Chiết Tử Du lóe lên một tia sáng, khẽ nheo đôi mắt đẹp lại nói: “Sao ta lại nghe nói chân trái của ngài mới là chân bị tàn phế?”

    “À...vậy sao?”

    Dương Hạo vội vã đổi sang chân kia, cười ngượng: “Gặp cô nương, ta vui đến nỗi không còn nhớ gì cả, nhất thời quên mất là chân nào”

    Chiết Tử Du thở dài khẽ nói: “Lẽ nào ngài không thể nói với ta một câu thật lòng sao?”

    Trông thần sắc ngữ khí thì như thâm khuê oán phụ khiến Dương Hạo trong lòng bất giác bị lay động, lẽ nào nàng đã không còn tính toán đến chuyện khi ở nước Đường ta giả chết khiến nàng phải đau khổ sao?

    Còn đang mải suy nghĩ, Chiết Tử Du đã than trách: “Ta biết, ngài giả chết cũng được, giả là phế nhân cũng được, đều là vì muốn thoát khỏi sự khống chế của triều đình, nhưng đã muốn diễn thì phải diễn cho giống.

    Bị bao vây tứ phía, khó có thể nói là không có tai mắt của triều đình, ngài lúc thì nói chân trái, lúc lại kêu chân phải, có thể không bị bại lộ sao?”

    Dương Hạo vô cùng cảm kích, vội nói:“Tử Du, nàng đối với ta tình nghĩa sâu nặng như vậy mà ta lại cảnh giác với nàng, thật đáng hổ thẹn.

    Vốn dĩ trước đây ta chỉ muốn lui về ẩn cư, tìm sự yên bình, cho nên mới có những hành vi kì quái như vậy.

    Nhưng về sau nàng có thể yên tâm”

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng nói: “Ngài bây giờ mới hiểu ta đối với ngài như thế nào sao?

    Nếu ngài không muốn bị lộ thân phận, ta còn có cách giúp ngài”

    Dương Hạo tự mình cũng đã có cách, dự định về đến Lô Châu sẽ rêu rao tìm một vị danh y đến nói đã chữa khỏi cái chân bị tàn phế, triều đình dù có nghi ngờ cũng chẳng thể làm gì được, nhưng Chiết Tử Du có thể coi là Gia Cát Lượng trong đám nữ nhi, hẳn cách của nàng phải cao minh hơn cách của mình nhiều.

    Nghĩ đến đó liền vội hỏi: “Cô nương có cách gì vậy?”

    Chiết Tử Du từ từ rút từ trong tay áo ra một thanh đoản kiếm sáng loáng sắc nhọn, từ tốn nói: “Chính là đây, làm một chân của ngài bị tàn phế thật”

    Dương Hạo vô cùng kinh ngạc, lập tức xua tay vội nói: “Đa tạ ý tốt của cô nương Tử Du, nhưng ta nghĩ chắc không cần nữa đâu”

    Chiết Tử Du nửa cười nửa không nói: “Không cần khách khí, chỉ tốn chút công sức thôi”.

    Nói đoạn nàng liền cầm kiếm lao đến.

    Dương Hạo thấy vậy không còn nghĩ gì đến việc giả què nữa, quay người bỏ chạy ra ngoài .Đôi mắt nâu to tròn của Chiết Tử Du nhìn chăm chú không chớp, quay người đuổi theo sau.

    Con nai phương Bắc thấy hai người chạy nhanh như vậy, chỉ nghĩ chủ nhân đang chơi đùa cùng vị khách đó, do vậy cũng vui vẻ đuổi theo sau.

    Một nam một nữ, hai người và một con hươu cùng nhau chạy điên cuồng trong bách hoa ổ.

    Trong một ngôi đình cách đó rất xa, hai huynh đệ Chiết Ngự Huân ngồi trên đài sen nhìn theo một đôi nam nữ, phía sau là con nai nhỏ đang chạy nhảy vui vẻ trong khu vườn cây cối hoa cỏ xum xuê rậm rạp.

    Chiết Ngự Khanh thẳng thắn nói: “Đại ca, Dương Hạo ngày nay là tiết độ sứ .

    Theo tin từ Lô Châu truyền đến thì với thực lực hiện giờ của hắn, nếu quả thật hắn có thể giành Hạ Châu mà lên nắm quyền, vậy thì kẻ phi phàm bậc nhất Tây Bắc ngày nay còn ai khác ngoài hắn?

    Giờ hắn đã kết làm đồng minh với chúng ta, ngày ngày qua lại với nhau, nếu lỡ tiểu muội làm bị thương hắn, e rằng hai bên sẽ nảy sinh hiềm khích không hay”

    “Hoàng đế chưa vội thái giám đã phải lo, đệ nghĩ tiểu muội thật sự nỡ đâm hắn sao?”

    Chiết Ngự Huân khẽ cười, vô cùng gian sảo nói.

    “Tại sao?

    Hắn hết lần này đến lần khác làm tổn thương tiểu muội, lẽ nào tiểu muội còn có thể tha cho hắn?”

    Chiết Ngự Khanh vô cùng ngạc nhiên.

    “Nếu tiểu muội có thể buông tha hắn thì đã chẳng làm cả nhà phải loạn cả lên, tiểu muội được lão gia và chúng ta nuông chiều quá rồi.

    Tính khí cao ngạo, coi trời bằng vung, biết bao kẻ gia cảnh xuất chúng đều không lọt vào mắt muội ấy, trước giờ chỉ có kẻ khác bị muội ấy sắp đặt theo ý mình, chứ đã có kẻ nào bắt nạt được muội ấy?

    Nếu như tên Dương Hạo này nỡ đắc tội với tiểu muội rồi lại trước sau nhún nhường nghênh đón, nói không chừng tiểu muội còn thật sự không để ý đến hắn, nhưng hiện giờ...”

    Chiết Ngự Huân than thở mà nói

    Chiết Ngự Khanh chớp mắt, kinh ngạc cười lớn: “Haha, đây thật sự như đậu phụ chấm nước tương vậy, cái này phải đi cùng cái kia.Tên Dương Hạo này cũng thật là kẻ ngốc,nhận ra tâm ý của tiểu muội, nếu không đã đứng lại để tiểu muội đâm hắn, khi thấy tiểu muội không nhẫn tâm làm hắn bị thương, như vậy chẳng phải sẽ rõ cả rồi sao?

    Nữ nhi mà, phải biết dỗ dành nâng niu”.

    Chiết Ngự Huân khinh thường nháy mắt nói:“Dừng lại sao?

    Lẽ nào đã rút đao ra mà không đạt được mục đích, dựa vào tính khí của tiểu muội, đệ có chắc muội ấy sẽ không ra tay?

    Chỉ e muội ấy lén nuốt nước mắt vào trong chứ cũng không để tên tiểu tử kia trốn mất.

    Tiểu muội vì hắn mà chịu uất ức, cứ để muội ấy đuổi theo, trút oán giận đi”.

    “Đại ca trừ phi có ý muốn tác thành cho hỉ sự của hai người bọn họ?

    Không đúng, theo tin mật chúng ta nhận được, Dương Hạo chẳng phải đã có vợ cả rồi sao?

    Nếu tiểu muội quả thật bị gả cho hắn, chẳng lẽ đường đường là đại tiểu thư Chiết gia lại phải đi làm vợ lẽ?”

    Chiết Ngự Khanh hoài nghi hỏi.

    Chiết Ngự Huân trừng mắt nhìn Ngự Khanh rồi nói: “Sao lại có thể thành được?

    Vậy thì danh tiếng Chiết gia nhà chúng ta sẽ thế nào?

    Lấy vợ cả vợ lẽ, mình không phụ kẻ khác thì kẻ khác cũng chẳng phạm đến mình, nhưng cũng không phải là chuyện gì may mắn.

    Trước mặt đệ, đại ca hãy thử nói xem ”

    Chuyện vợ cả vợ lẽ từ xưa đã có, điển tích Ngu Thuấn lấy Nga Hoàng, Nữ Anh đều được ghi chép lại trong sách “lễ chí”.

    Lấy hai người phụ nữ mà nói, bất thù đích đằng.

    Thời Xuân Thu chiến quốc, hợp tung liên hoành, chuyện lấy hai vợ bắt đầu ngày càng nhiều, đến thời Ngụy Tấn, cưới hai vợ bắt đầu tiếp diễn không ngừng.

    Thói đời, sớm đã thành lệ, Chiết Ngự Huân cứ thế mà áp dụng.

    “Ta lại rất ủng hộ chuyện này, về lí mà nói, nếu có hôn ước với Lô Châu, đối với Chiết gia chúng ta vô cùng có lợi, Dương Hạo lại là ý trung nhân của tiểu muội, cũng không khiến muội ấy phải chịu ấm ức, nhưng đường đường là Hoành Sơn tiết độ, thái úy hiệu chuẩn, bị tiểu muội đuổi phải bỏ chạy, xem tình hình này, khó có thể giải quyết được ’’.

    Chiết Ngự Khanh buồn bã nói。

    “Vậy thì ta cũng chẳng có cách nào mà quản được”

    “Tiểu muội của chúng ta vốn đã không dễ đối phó rồi, nếu có thể dỗ dành muội ấy hồi tâm chuyển ý, vậy thì xem ra hắn rất có bản lĩnh rồi.

    Ta để tiểu muội phụ trách tin mật thám giữa Lô Châu và trung nguyên, với Lô Châu Phi Vũ, không thể tránh khỏi phải qua lại.

    Phi Vũ lại chỉ có Dương Hạo một mình phụ trách, còn lo họ sau này không có cơ hội gặp mặt sao?

    Đại ca thử nói xem” .

    Chiết Ngự Huân phủi phủi quần áo rồi nhảy lên mặt đất

    “Đi, chúng ta đến Bách Hoa đình đợi, đệ hãy dăn dò trước, lát nữa Dương Hạo đến, bất kể hắn có thảm hại thế nào, mọi người cũng phải coi như không có chuyện gì, đùng cười hắn, tránh cho hắnngại không ngóc đầu lên được”

    Chiết Ngự Khanh vuốt chùm râu dài, dương dương tự đắc mà nói: “Người Sơn Tây chúng ta vốn trượng nghĩa, mà đại cữu ca Tây Sơn ta đây lại là người vô cùng trọng nghĩa khí”

    Chiết Ngự Khanh giải quyết mọi việc quả thật rất trượng nghĩa khí, những tin nhắc đến chuyện thái úy đương triều bị đuổi giết ở Bách Hoa ổ chỉ lưu truyền trong nội bộ Bách Hoa ổ, nghe nói bên ngoài không một ai hay biết.

    Nhưng sau khi Dương Hạo đến dự tiệc đón tiếp ở Bách Hoa đình, liền rời khỏi phủ châu ngay ngày hôm đó, khi hộ vệ của Mã Tông Cường đuổi theo đến Lô Châu thì đã đi rồi, nếu không đã chẳng thể diễn trò đuối giết ở Quán Dịch Trung, trở thành đề tài bàn tán của người dân phủ châu tại các quán trà.

    Ngày Dương Hạo rời đi, các mật thám thuộc khu tình báo “Tùy Phong” của Chiết gia nhận được chỉ thị tối cao của tân nhiệm chủ quản-đại tiểu thư Chiết gia: Quan sát chặt chẽ mọi động tĩnh ở Lô châu.

    Đội xe đánh trận đã về đến Lô châu, vừa bước vào phạm vi Lô châu, Dương Hạo đã có cảm giác trở về nhà vô cùng thân thiết, bầu trời ở đây vô cùng trong xanh, cỏ vô cùng mềm mượt, gió thổi vi vu đều đem đến mùi vị của sự tự do tự tại.

    Nơi này do Dương Hạo một tay xây dựng nên, nếu nói từ trước đến giờ nơi nào khiến hắn khó quên nhất thì không nghi ngờ gì đó chính là Lô Châu

    Khi nhìn thấy cánh cổng thành kiên cố cao lớn của thành Lô Châu từ đằng xa, không giống như khung cảnh đầy gió và tuyết trắng xóa khi hắn rời khỏi đó.

    Cổng thành tụ tập tất cả quan lại và rất nhiều người thân của binh lính, tình cảm của Dương Hạo bây giờ cũng không giống với khi vừa mới ra đi, hắn có một cảm giác lâu ngày được về lại cố hương.

    Mã Tông Cường vô cùng mừng rỡ dắt đến một con ngựa.

    Dương Hạo lập tức nhảy lên ngựa, phóng về phía những người đang nghênh đón trước cổng thành.

    Nơi yên bình này chính là gia đình của ta, nhà ta chính là ở phủ Lô châu này.

    Những người đang ở trước mắt tuy đã lâu ngày không gặp nhưng vô cùng quen thuộc: Mộc Ân, Mộc Khôi, Điềm Tửu, Kha Trấn Ác, Mục Thanh Tuyền, Phạm Tư Kỳ, Lâm Bằng Vũ, Lý Ngọc Xương, còn có người nhà Dương Hạo: Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Oa.

    Mặc quan phục đứng ngay phía trước là Trương Kế Tổ Trương đại lão gia

    Trương tri phủ vẫn giống như ngày trước, không giống như người vừa từ chức mà như vừa được thăng quan, trông vui mừng phấn khởi nhất trong đám người đứng đó.

    Nhìn thấy Dương Hạo một mình một ngựa từ xa phi đến, Trương tri phủ liền tiến lên phía trước nghênh đón, cười tươi như được thăng quan phát tài, nghiêng mình, vui mừng chào đón: “Hạ quan Trương Kế Tổ, thay mặt các quan lại và thân sĩ bách tính thành Lô Châu xin nghênh đón thái úy đại nhân.

    Thái úy đi đường vất vả.

    Chúc mừng thái úy đại nhân được thăng quan”

    Dương Hạo nhìn lướt qua một loạt những khuôn mặt quen thuộc, khẽ nghiêng mình, vẫy vẫy tay với mọi người.

    Rồi đi theo Trương Kế Tổ trong tiếng hoan hô tưng bừng.

    Lúc trước, hắn thường không để ý, đều đi gặp bạn bè thân thích của mình trước tiên, giãi bày với họ tâm tình của mình khi phải li biệt, nhưng lần trở về này không giống như mọi lần, nhất định phải xử lí việc công trước rồi mới nghĩ đến việc tư, công tư phân minh.

    Hai người nói với nhau vài câu, đội người ngựa đã đuổi đến nơi, do đó tất cả cùng quay về nha phủ.

    Các quan lại đều tiến vào đại đường.

    Dương Hạo liền cho người truyền chỉ sử Công Tôn Khanh vào.

    Công Tôn Khanh run rẩy ngã cả ra đất đến nỗi đầu cũng bị chảy máu, trên đầu quấn một tấm vải trắng dày, mũ quan cũng không đội được, chỉ có thể đặt hơi nghiêng nghiêng trên đầu.

    Công Tôn Khanh đội lệch chiếc mũ quan, tay nâng thánh chỉ, tiến lên về phía trước một cách khó khăn, đứng trước mặt tất cả mọi ngừơi, như đang xướng hỉ nhạc tuyên đọc thánh chỉ một lượt.

    Tuyên xong thánh chỉ, hắn liền giống như đồ phế thải bị mọi người ném sang một bên, không còn ai bận tâm đến nữa.

    Chương 410: Giương oai

    Trương Kế Tổ cười cúi mình với Dương Hạo rồi nói: “Mời đại nhân xem, đóng dấu ghi danh, nhiệm vụ được giao phó, hạ quan đã sắp xếp ổn thỏa, tất cả đều xếp ở đây, xin đại nhân hãy nhận lấy”

    “Việc này không cần phải vội.

    Bổn quan và Trương đại nhân gặp nhau rồi đều là đến đến đi đi.

    Lần này Trương đại nhân từ chức, cũng không cần đi vội, việc tiếp giao này để đến mai vẫn chưa muộn” Dương Hạo cười nói

    “Không giấu đại nhân, hạ quan từ xa đến Lô Châu nhậm chức, tất cả gia quyến đều không thể đi theo, suốt hai năm trời không được gặp mặt, con nhỏ cũng sắp được gần một tuổi rồi, vẫn chưa cho nó được biết mặt cha”.

    “Trương đại nhân đã phải chịu nhiều vất vả rồi, à...”

    Dương Hạo cúi đầu nói.

    Dương Hạo chợt cảm thấy có gì đó không ổn, mở to đôi mắt kinh ngạc, Trương Kế Tổ đã cảm động mà nói:“Ai!

    Làm quan ở xa, quả thật là không dễ dàng.

    Từ lúc được biết đại nhân trở về, hạ quan cũng mong mỏi nhanh chóng được về nhà nên sớm đã thu xếp xong hành lí, mong mỏi được sớm đoàn tụ với gia đình.

    Bây giờ ngựa xe đều đang chờ bên ngoài, mong đại nhân niệm tình cho hạ quan, nhanh chóng nhận bàn giao để hạ quan có thể sớm lên đường về đoàn tụ với gia quyến”

    Trương Kế Tổ vô cùng thành khẩn cầu xin, Dương Hạo cũng chẳng thể từ chối.

    Hai người liền cho lôi kẻ như là thứ đồ phế thải bị ném sang một bên Công Tôn Khanh đến làm chứng, tiến hành bàn giao tất cả.

    Bàn giao xong, Trương Kế Tổ lập tức xin cáo từ, Dương Hạo vô cùng quyến luyến.

    Trương Kế Tổ vội vã ra đi, do đó Dương Hạo vừa nhận chức lại dẫn các quan lại đi tiễn Trương Kế Tổ rời khỏi thành Lô Châu

    “Trương An, mau đóng thêm yên ngựa đi suốt ngày đêm, nhanh chóng trở về Biện Lương” .

    Vừa bước lên xe, Trương Kế Tổ đã dặn dò.

    Quay đầu nhìn Dương Hạo vẫn đang đứng trước cổng thành, Dương An lớn tiếng hỏi: “Thúc, chúng ta vội vàng như thế để làm gì?”

    Trương Kế Tổ vội mắng:“Tên ngu xuẩn này, Dương Hạo vừa đến đây, người đến bất thiện.

    Nhanh chóng trở về kinh đô, nhanh chóng tự do ở bên ngoài.

    Cắt đứt quan hệ với Lô châu sớm ngày nào, thúc ngươi mới có thể kê cao gối mà ngủ ngon giấc”.

    Trương Kế Tổ vội vã về nhà ôm đứa con trai đi, Công Tôn Khánh cùng nhóm thuộc hạ lại bị dao động vì lời “mời” vô cùng khách khí nên cũng đã an tâm.

    Những kẻ xung quanh giờ đã là thuộc là hạ của hắn, cho dù những kẻ này đến với hắn với những mục đích khác nhau, và chỉ có những hiểu biết nông cạn về con người hắn ta.

    Dương Hạo nhìn theo chiếc xe chở Dương Kế Tổ khuất dần, đột nhiên hỏi : “ Sao không thấy Mộc Đoàn Luyện?”

    Mộc Ân bước tới chắp tay bẩm báo : “Khởi bẩm đại nhân.

    Mộc đại nhân cơ thể bất an, nghe tin đại nhân giá đáo cũng muốn đích thân ra nghênh tiếp đại nhân nhưng bệnh tình ngày càng nặng hơn…”

    Dương Hạo suy nghĩ rồi gật đầu ra lệnh : “Hãy dẫn ta tới gặp Môc đại nhân.”

    Một đoàn binh lính hộ tống Dương Hạo tới nơi ở của Mộc đại nhân.

    Thân phận thực của Lý Quang Nghĩa và mối quan hệ giữa hắn ta với Dương Hạo vẫn còn là một điều bí mật, thuộc hạ bên cạnh hắn ta đa phần ít nhiều đều biết về Lô Châu Sở Đồ, còn mối quan hệ giữa hai người rất ít người biết, và càng có nhiều người không biết về nội tình bên trong.

    Vì vậy trong những lúc đông người, khi Dương Hạo và Mộc Ân nói về Lý Quang Sầm thì chỉ xưng là Mộc đại nhân.

    Nơi ở của Lý Quang Sầm ở Khương Trại.

    Một đoàn binh lính đã đến trước lầu, Dương Hạo hạ giọng nói : “ Nơi ở của người bệnh không nên có nhiều người ra vào, các ngươi hãy đợi ta ở đây, bản quan sẽ tự lên.”

    Dương Hạo theo lối cầu thang đi lên, một thiếu nữ đang sắc thuốc, mùi thuốc ngào ngạt theo gió thổi đến.

    Vừa nhìn thấy Dương Hạo, người thiếu nữ vội vàng buông quạt xuống, bước lên trước, cung kính hành lễ.

    Thiếu nữ này chính là Mỗ Y Khả.

    Người ngoài không biết thân phận của Dương Hạo và Lý Quang Sầm nhưng những phu nhân của hắn đều biết.

    Tuy Diễm Diễm tính tình qua loa, đại khái nhưng không có nghĩa là nàng ta không hiểu thế sự, huống hồ Oa Oa và Diệu Diệu đều là những người tinh tế, Đông Nhi thì càng không cần phải nói, đều là những người có bản tính hiền lành, không hề có trù tính gì.

    Họ coi nghĩa phụ như cha đẻ của mình , nhưng với thân phận của mình, bọn họ không tiện đích thân tới chăm sóc nên đành phái Mỗ Y Khả tới chăm lo cho Lý Quang Sầm, thay mặt họ làm tròn đạo nghĩa.

    “Được rồi…”

    Mỗ Y Khả đứng dậy, vui mừng bật khóc.

    Dương Hạo vỗ nhẹ vào vai nàng, nhìn lên lầu : “Nguyệt Nhi, lâu rồi không gặp, ngươi đi xem nồi thuốc thế nào đi, ta lên lầu thăm nghĩa phụ…”

    “Dạ!”

    Mỗ Y Khả vái lạy, khi nàng ngẩng đầu lên Dương Hạo đã đi vào trong.

    Lý Quang Sầm đang nằm trên giường , mắt long lanh nhìn Dương Hạo, sắc mặt lộ rõ vẻ vui mừng, toan ngồi dậy, Dương Hạo vội vàng bước tới, nắm chặt hai tay, quỳ xuống phía dưới đầu giường, thấp giọng : “Nghĩa phụ, con đã về rồi”

    Lý Quang Sầm hiện giờ không còn dũng mãnh cường tráng như khi xưa.

    Bệnh tình trầm trọng khiến hắn ngày càng tiều tụy, khuôn mặt hốc hác, khí sắc xấu đi, chỉ còn hai mắt là còn thần khí, Dương Hạo không ngờ rằng bệnh của nghĩa phụ lại trầm trọng như vậy, nước mắt trào ra không ngừng.

    “Hạo Nhi, cuối cùng thì con đã về rồi!”

    Lý Quang Sầm nắm chặt tay Dương Hạo, cười hạnh phúc.

    Dương Hạo nhìn thấy bình rượu bên cạnh giường liền chau mày nói : “Nghĩa phụ, bệnh như vậy mà người còn uống rượu ư?”

    Lý Quang Sầm cười nói : “Không sao đâu, ta đã là con sâu rượu rồi, không được uống rượu còn khó chịu hơn là chịu đựng cái bệnh này.

    Nhưng con yên tâm, ta đã lâu rồi chưa uống rượu, những lúc thèm rượu ta chỉ ngửi mùi rượu thôi”

    Dương Hạo nhấc bình rượu và mở nút ra xem, quả nhiên rượu trong bình đã hết nhưng vẫn còn mùi rượu, Lý Quang Sầm đưa bình rượu lên sát mũi, ngửi một hơi rồi lại lập tức đậy lại, cười nói : “Ta vốn mong muốn gia tộc ta có một nơi ở ổn định, được vậy cả đời này sẽ không còn mong muốn gì hơn, nhưng lòng người chưa nguyện…

    Thực ta vẫn còn muốn sống cho đến ngày đánh bại được thành Hạ Châu, giành lại được những gì vốn thuộc về gia tộc ta”

    Hắn ta nắm chặt tay Dương Hạo nói : “Nghĩa phụ muốn đợi chính tay con trai giết chết Lý Quang Duệ, đăng cơ làm vua Hạ Châu, đợi được bế đứa cháu của ta, ta làm sao có thể chết bây giờ được.”

    Lý Quang Sầm dù đã tiều tùy gầy rộc đi nhưng nhìn vẫn rất có uy, đột nhiên ngồi dậy vui vẻ nói: “Từ nhỏ ta đã bị coi là kẻ ngoại tộc, ngày nào cũng sống trong nỗi sợ hãi về cái chết, mười ba tuổi đã lưu lạc tới đất Thổ Phồn, mấy chục năm phiêu bạt khắp thiên hạ, có ngày nào ta được ngủ yên, cũng chẳng biết có sống được đến ngày mai không.

    Ha ha, nhưng lão phu ta chẳng phải vẫn sống được đến hôm nay sao?

    Tới bây giờ thì ta chỉ muốn được bế cháu, tận mắt nhìn thấy con trai ta làm rạng danh tổ tiên, Diêm Vương dám không nể mặt ta ư?”

    Dương Hạo siết chặt tay cha, mỉn cười : “Ai dám không nể mặt cha thì chúng con sẽ bắt chúng phải nể mặt!”

    Lý Quang Sầm lặng đi trong giây lát rồi cười lớn, vỗ mạnh vai Dương Hạo: “ Đây mới đúng là khí phách của con trai ta, ha ha………”

    Hắn ta ho vài tiếng rồi bất giác nói: “Thân phận của cha con ta, người ngoài vẫn chưa biết, con nên cẩn thận.”

    Dương Hạo nói : “Không sao cha ạ, quan lại Lô Châu đều ở bên ngoài, một lát nữa đi con sẽ cho họ biết là đã bái Mộc Đại nhân làm nghĩa phụ.”

    Lý Quang Sầm ban đầu rất ngạc nhiên sau chợt ngộ ra và vui vẻ nói: “Con chuẩn bị làm đại sự ư?”

    Dương Hạo mỉm cười : “Khi tâm chưa quyết thì cần phải suy nghĩ thật kĩ rồi mới hành động.

    Khi mà tâm đã quyết thì không cần nhìn trước ngó sau.

    Nếu như việc gì cũng giấu diếm thì bọn thuộc hạ sẽ chia bè phái, khó mà nhất tâm phục tùng ta, ngoài thân phận là chủ nhân của Thất Thị Đảng Hạng và thân phận thực của nghĩa phụ có ảnh hưởng đến việc đánh Hạ Châu không nên công bố, những việc khác ta nên cho họ biết.”

    “Được , được” Lý Quang Sầm phấn khích nói : “Thu phục thiên hạ, cần phải có tấm lòng quang minh lỗi lạc, làm việc gì chỉ biết âm mưu thủ đoạn, sẽ chẳng có ai nguyện chết vì mình.”

    Dương Hạo nói : “Hạo nhi cũng đã nghĩ tới những điều đó, nên mới nói hết lòng mình với các quan lại”.

    Ngừng một lúc, hắn nói tiếp: “Cha hãy uống thuốc đều đặn, nghe lời thầy thuốc, an tâm dưỡng bệnh, con sẽ sớm cùng người trở lại thành Hạ Châu.”

    Nói xong , Dương Hạo nhìn thần sắc Lý Quang Sầm đã kém đi, liền đưa ông về giường nằm nghỉ.

    Hắn đứng nhìn cha, không chợp mắt, chỉ lo cha đã kiệt sức.

    “Con còn có nhiều việc muốn bàn cùng nghĩa phụ, nhưng các quan đang đứng ngoài kia, không thể để họ đợi lâu được, giờ xin nghĩa phụ hãy nghỉ ngơi chút, làm xong những việc này con sẽ đến thăm nghĩa phụ.”

    Dương Hạo nở một nụ cười nhẹ nhõm, hạ giọng nói : “Giờ Hạo nhi đã trở về, nhân cơ hội này con sẽ danh chính ngôn thuận xây dựng đại nghiệp của Lô Châu ta!”

    Dương Hạo dời lầu xuống nhà, hắn nói là đã bái Mộc Đoàn Luyện làm nghĩa phụ, các quan lại không rõ chân tướng cũng biết mối quan hệ giao tình cùng vào sinh ra tử giữa Dương Hạo và Mộc đại nhân.

    Hiện giờ đại nhân đã là quan thái thú, thế mà không những rất coi trọng người cũ, thấy hắn không có nơi nương tựa còn bái ngài làm nghĩa phụ, làm tròn đạo hiếu của người con, thật là cảm động!

    Dương Hạo cũng không nói nhiều lời, dẫn đầu đoàn tùy tùng trở về nha phủ.

    Ngồi vào vị trí quen thuộc, trước mặt vẫn là khuôn mặt quen thuộc ngày nào, đôi mắt vẫn chan chứa tình yêu thương, nó khác xa với ánh mặt của một vị quan đại thần của Lô Châu.

    Giờ hắn đã trưởng thành, không còn là bày tôi tớ nhà Bá châu mà giờ đã ngồi lên ngai vàng, trở thành bậc anh hùng một phương.

    Hai năm trở lại đây, hắn chu du thiên hạ, văn võ song toàn, đã gặp không biết bao nhiêu loại người.

    Hắn cũng đi qua ba nước, đã từng được diện kiến qua ba vị vua, ba vị hoàng hậu, đã đấu trí đấu tài cùng bọn họ, tầm mắt được mở rộng, suy nghĩ thấu đáo hơn, và có nhiều điểm khác biệt.

    Dương Hạo ngày xưa chỉ là một vị quan lục phẩm tri phủ bình thường, giờ ngồi ở đại từ đường này, chẳng khác gì như nhân nghĩa đại ca ngồi trong tụ nghĩa sảnh, sự thân tình thì có thừa nhưng khí thế lại không đủ.

    Ngay cả bộ quần áo xanh hắn mặc cũng không làm nổi bât vẻ uy nghiêm đó, nữa là làm cho các quan nể phục.

    Giờ đây, hắn là tiết độ sứ Hoành Sơn, thái úy Kiểm Hiệu, là vị đại quan văn võ song toàn, cử chỉ hành động đều tỏ ra rất oai phong lẫm liệt, trên người luôn khoác chiếc bào phục vàng.

    Hắn như đã trở thành người khác, cử chỉ đều rất phong độ, mặc dù miệng nói cười nhưng luôn có một thế lực vô hình nào đó làm các tướng lĩnh quan quân luôn khiếp sợ hắn, nể phục.

    Hai năm nay, họ đã làm rất nhiều việc, mọi việc đều làm vì Dương Hạo.

    Trong khi Dương Hạo lại không ở Lô Châu.

    Cho dù Lý Quang Sầm , Ninh Thừa Tông có giỏi thu phục lòng người, giỏi thu thập binh lực đến mức nào, mà người tin cậy không ở đó, thì đối với Dương Hạo điều đó thật là vô nghĩa, chỉ là hư ảo mà thôi.

    Nhưng bây giờ, Dương Hạo đã trở lại rồi, viên đá thô trước kia đã được mài giũa thành một viên ngọc quý, đối với họ mà nói, tự nhiên có ý nghĩa trọng đại khác thường.

    Đó là điều mà bọn họ vô cùng mong chờ.

    Hai năm qua, tất cả mọi bí mật đều đợị Dương Hạo mở ra.

    Tương lai tốt đẹp của bọn họ đều chờ đợi ở Dương Hạo.Tất cả đều mong mỏi, chờ đợi .

    Điều bọn họ muốn nghe nhất đó chính là Dương Hạo đích thân nói ra những lời mà họ muốn nghe.

    Đó sẽ là những câu nói làm thay đổi vận mênh ở Lô Châu này.

    Nhưng Dương Hạo lại là người bình tĩnh hơn bất cứ ai, hắn kể lại với mọi người về những việc hắn trải qua 2 năm vừa qua, nhưng những dự định ở Lô Châu sau này thì hắn một chữ cũng không hề nhắc đến, cũng không nói một chút về những việc bí mật đã làm hai năm qua ở Lô Châu.

    Điều đó làm cho quan quân Lô Châu thấp thỏm không yên.

    Chương 411: Nghĩa nặng tình thâm

    Dương Hạo không hề để tâm tới phản ứng của quần thần, hắn tỏ ra như không biết chút gì hết.

    Thế còn chưa vững chắc và lực còn chưa hùng mạnh, hà cớ chi mà phải vội vã, từ khi sinh ra số mệnh hắn luôn bị sắp đặt, nhưng từ giờ trở đi, hắn sẽ nắm giữ số phận của chính mình, làm theo ý mình, từ việc xây dựng nha môn, liên kết các thế lực, đến thâu tóm quyền lực chính trị ngoại giao.

    Một khi đã quyết thì sẽ thành.

    Quan quân lùi về trong tâm trạng thất vọng và nghi ngờ.

    Bọn họ lũ lượt đi gặp Phạm Tư Kì, Lâm Bằng Vũ, Mộc Ân để tìm hiểu xem Dương Hạo đang nghĩ gì và cùng nhau thương lượng kế sách.

    Đại giáo đường bỗng trở nên vắng lặng.

    Dương Hạo nhìn xuống, chau mày.

    Có một người mà hắn vẫn chưa nhìn thấy, người này ở Lô Châu có quyền lực rất lớn, tuyệt nhiên không phải là người vô danh, tại sao lại không ra mặt?.

    Hơn nữa Dù là Mộc Ân hay là nghĩa phụ, trong những lúc nói chuyện kín với nhau cũng không hề nhắc đến.

    Rốt cuộc là có chuyện gì đây?

    Đinh Thừa Tông!

    Suy nghĩ của Đinh thiếu gia, hắn là người rõ nhất.

    Hắn cũng biết, cả đất Lô Châu này không có ai có thể giúp hắn gây dựng cơ nghiệp tốt bằng Đinh Thừa Tông.

    Mọi ân oán giờ đã là mây khói.

    Huynh muội Đinh Thừa Tông đã bí mật giúp hắn rất nhiều việc.

    Chỉ mong xóa bỏ mọi thù hằn trước kia, vậy tại sao lại không muốn gặp mặt hắn?

    Dương Hạo suy nghĩ rất nhiều lần nhưng vẫn không hiểu tại sao lại như vậy, hắn lắc đầu không hiểu: “Ngài đã bình tĩnh như vậy, thì ta sẽ không quan tâm nữa, nhưng ta không tin, giờ ta đã trở về Lô châu, ngài tránh không gặp mặt ta mà có thể giải tỏa được mọi nghi hoặc, và tiếp tục làm quân sư bí mật của ta.

    Hắn phất áo toan đứng dậy, ngước nhìn đại sảnh, đột nhiên nhìn thấy hai con người đứng im lặng bất động, hóa ra là vợ chồng Kha Trấn Ác.

    Dương Hạo cau mày, ngạc nhiên hỏi : “ Hiền Thù Lệ còn có việc gì nữa ư?”

    Vợ chồng Kha Trân Ác nhìn nhau băn khoăn, Kha Trấn Ác quỳ xuống, Dương Hạo không hiểu gì nói : “Kha Đại nhân, như vậy là sao?”

    Hắn lấy làm ngạc nhiên, hai bàn tay bám chặt vào thư án.

    Kha trấn Ác chắp tay nói: “Kha mỗ…….xin thái úy tha tội”

    Dương Hạo ngồi xuống, mỉm cười đáp: “Kha huynh nói gì vậy, Kha phu nhân với phu nhân Diễm Diễm của ta là bạn khuê môn.

    Kha huynh lại là người thân cận của ta, chúng ta đã đồng cam cộng khổ, nghĩa nặng tình thâm.

    Hơn nữa đã vì ta mà làm bao chuyện, công của huynh quả là rất lớn.

    Bản quan khi không có ở đây, Hiền Thù Lệ, Mộc Bổn và Mộc Ân đã giúp ta rèn luyện binh sĩ, giúp nhân dân Lô Châu tránh được loạn lạc của bốn phương, có thể nói là công lao quá lớn.

    Những gì mà ta làm cho nhân dân Lô Châu còn kém quá nhiều so với Hiền Thù Lệ, Hiền Thù Lệ công lớn hơn cả lỗi, hà tất có lỗi gì?”

    Hắn nói vậy khiến cho Kha Trấn Ác không biết để mặt vào đâu, ấp úng nói không ra lời.

    Mục Thanh Hoàn lườm người chồng vô dụng của mình, bước nhanh lên phía trước, quỳ trước mặt Dương Hạo, lấy hết dũng khí nói: “Đại nhân, Mộc Thanh Hoàn xin được nói thẳng.

    Mộc Thanh Hoàn vốn ở Hạ Phủ Châu, luôn chịu sự quản chế của Phủ Cốc.

    Tiểu đệ của Thanh Hoàn cũng phò giúp đại nhân, Mộc Kha Trại ta cũng một lòng phò giúp đại nhân, cũng có ý là để chăm sóc tiểu đệ.

    Nên vợ chồng ta mới đến Lô Châu, thật lòng rất muốn giúp đại nhân.

    Nhưng nhà của Thanh Hoàn vẫn ở Phủ Châu, người của Tùy Phong đường đã tìm thấy vợ chồng chúng ta, muốn chúng thông báo nhất cử nhất động ở Lô Châu.

    Song mẫu của vợ chồng ta vẫn đang ở trong tay họ, nên đâu dám từ chối, nên… nên…”

    Kha Trấn Ác lấy hết dũng khí nói: “Nên vợ chồng chúng ta là tai mắt của Phủ Châu, hai năm qua bất kể chuyện gì lớn bé to nhỏ, chúng ta đều thông báo về Phủ Châu, vợ chồng ta đã phụ lòng tin của đại nhân, muốn chém muốn giết, xin đại nhân quyết định.”

    Nói xong, Kha Trấn Ác rút đao ra, dâng hai tay đưa về phía trước.

    Dương Hạo nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên cười to, đứng dậy khỏi thư án, mặt mày tươi tỉnh nói: “Lô Châu từ trước đến giờ chưa bao giờ coi Phủ Châu là kẻ thù, có tin gì của Lô Châu mà không thể để cho Phủ Châu biết.

    Hai vợ chồng ngươi hai năm qua đã lập không ít công lao cho Lô Châu, công nhiều hơn tội, cũng là do người nhà bị khống chế, chứ không Kha ngươi cũng sẽ không bao giờ làm như vậy, ngươi có nỗi khổ riêng của ngươi, có thể nói thẳng với ta như thế này là ngươi đã coi ta như huynh đệ rồi, sao ta có thể giết ngươi được.”

    Dương Hạo đưa tay ra đón lấy thanh kiếm của Kha Trấn Ác, tay của Kha Trấn Ác bỗng dưng nhẹ bỗng.

    “Keng”, thanh gươm lại được Dương Hạo cho vào bao đeo bên hông Kha Trấn Ác.

    Dương Hạo đỡ hai vợ chồng họ dậy, thản nhiên đáp: “Phủ Châu đối với Lô Châu luôn là người đồng hành, nhưng về nguyên tắc để đề phòng , khi xuất hiện một con mãnh hổ, bất kể là thù hay bạn, phải phòng bị là điều tất nhiên.

    Kha huynh vì người nhà mà chịu thiệt, bị ép tiết lộ tin tức về Lô Châu, không thể nói là không có lỗi, nhưng ngươi công nhiều hơn tội, Dương mỗ sao dám trách tội ngươi.

    Nếu có tội thật, cũng là do Dương mỗ không suy nghĩ thấu đáo, khiến cho Kha huynh phải chịu tội, Dương mỗ cũng gánh một phần trách nhiệm.”

    Kha Trấn Ác là một nam tử hán rất thẳng thắn, nghe được những lời này, cảm động đến tuôn trào nước mắt, ấp úng không biết nói gì mới có thể bày tỏ niềm xúc động của mình.

    Dương Hạo cười tươi đáp: “Bản quan trên đường về, đã gặp Chiết đại tướng quân, và xây dựng đồng minh với Phủ Châu.

    Vài ngày nữa, Chiết đại nhân sẽ đích thân đến Lô Châu, khi đó ta sẽ xin với Chiết tướng quân cho gia quyến của Kha huynh và Kha phu nhân được chuyển đến Lô Châu, ha ha, đương nhiên nếu hai vị đây không muốn rời xa quê hương, Dương mỗ sẽ cho các vị về, tuyệt đối không níu kéo.

    Quyết định như thế nào là do các vị.”

    Kha Trấn Ác vô cùng kinh ngạc, hắn ban đầu đi theo Dương Hạo là thành tâm thành ý, sau này do sắp đặt của ngườinhà nên không còn cách nào khác.

    Nhưng hắn vốn là kẻ quang minh lỗi lạc, làm một kẻ tiểu nhân đứng trong bóng tối khiến hắn luôn bị dày vò.

    Vậy nên khi Tùy Phong ra mệnh lệnh, sai hắn đi nói hết với Dương Hạo, mặc dù biết lành ít dữ nhiều song Kha Trấn Ác vẫn không do dự mà nói thẳng hết, thật không ngờ Dương Hạo lại khoan dung như vậy.

    Kha Trấn Ác trong lòng vô cùng cảm động, nhưng vẫn do dự không thể đưa ra quyết định: “Đại nhân rộng lượng như thế này, làm sao Kha mỗ dám không dốc sức dốc lực cho huynh.

    Nhưng tất cả những gì mà từ trước đến nay ta làm, đại nhân……….vẫn tin tưởng ta sao?

    Sao lại không lo lắng về ta?”

    Dương Hạo cười lớn: “Dương Nghiệp Bảo vốn là nước Hán, khi Triệu quan gia phạt Hán gặp khó khăn cũng vẫn phải viện đến sự trợ giúp về người ngựa của Dương Sùng Ngọc ở Lô châu đó sao?

    Bọn họ vẫn là huynh đệ, đó chính là nghi người thì sẽ không dùng, đã dùng thì không nghi ngờ.

    Trong lòng Dương Hạo, Kha huynh luôn là một trang nam tử hán, đầu đội trời chân đạp đất, trước đây cũng thế, sau này cũng thế., Dương Hạo không những cần đến huynh mà còn không tính đến phân chia binh quyền địa vị, lập công thì được thưởng, luận theo công lớn nhỏ mà ban,tuyệt đối không nuốt lời”

    Kẻ sĩ có thể chết vì người hiểu mình, nghe Dương Hạo nói xong những lời này, hai hàng nước mắt hắn giàn giụa, liền quỳ xuống nói: “Như vậy, Kha mỗ cả đời này sẽ hết lòng vì thái úy, đến chết cũng không hối hận”

    Dương Hạo tiễn hai vợ chồng họ Kha ra tận cổng nha môn, nhìn bóng bọn họ rời xa , hắn liền nhau mày: “Nha đầu thối, ta vừa trở về đã đi nước cờ này sao?

    Vừa để thử lòng chân thành vừa để thăm dò.

    Nếu ta giết bọn họ, sẽ là không có thành ý với Phủ Châu, hơn nữa vừa trở về đã giết tướng quân, mà tội danh lại là nội gián,liệu cái đất Lô Châu còn đứng vững không?

    Bọn họ là người của ta, làm những gì, đối với ta có bao nhiêu phần trung thành chẳng lẽ ta ko biết sao?

    Thật đáng coi thường những tên đàn ông như vậy!

    Bổn quan đây giơ cao đánh khẽ, như thế này ta lại có thêm được hai kẻ chân thành với ta, vậy chẳng phải các người đình đem rắc rối đến cho ta nhưng lại vô tình tặng ta món của hồi môn lớn sao? haha……….”

    Nghĩ đến hôm bị Chiết Tử Du truy sát dọc đường, cả dọc đường nói những lời khiến nàng đỏ mặt, Dương Hạo bỗng nhiên cười mỉm.

    Hắn đã biết cách đối phó với cô nương Tử Du rồi, cô nương đó nhẹ không ưa, lại ưa nặng.

    Cứng nhắc một chút là loại đàn ông mà cô nương ấy chưa bao giờ gặp, sẽ khiến cho nàng không có cách nào đối ứng; Mạnh bạo một chút cũng là cách mà nam tử hán không bao giờ dùng với những cô nương có tính cách kiêu kì cao sang như thế này, hai loại nam tử có tính cách này đều là những người mà Tử Du chưa gặp bao giờ, khoảng cách nảy sinh tình cảm, mới lạ thì sâu sắc, hậu nhân quả là không lừa ta.

    Ha ha, nếu như môt người hiểu biết, thông minh như cô nương đứng trước một người như công tử đây văn võ song toàn, kiến thức sâu rộng mà biết được vị tiểu tiên nữ trong mắt họ, kì thực trong lòng thích những kẻ thô lỗ, vô lại một chút với họ thì không hiểu liệu những vương tôn công tử đó sẽ kinh ngạc đến mức như thế nào…….

    Dương Hạo dường như cảm thấy địa vị, quyền lực và dã tâm ngày càng nhiều, hắn dần dần hiểu ra cách dùng tâm cơ, cũng bắt đầu có dã tâm hung hăng hơn, ngay cả dã tâm chinh phục con thiên nga cô độc xinh đẹp Chiết Tử Du.

    Đấu với trời, với đất với Chiết Tử Du vô cùng hứng thú.

    Tiểu nương tử, còn chiêu gì, nàng mau thể hiện hết ra đi!

    Dương Hạo đang suy nghĩ, đắc trí mãn nguyện quay đầu lại, chợt nhìn thấy Mục Vũ đang đứng ngay đằng sau, đang cảm kích nhìn hắn, là người tin cẩn của Dương Hạo, mọi hành động của Phương Tài và vợ chồng Kha Thị đều bị Mục Vũ theo sát.

    Dương Hạo không nhắc lại chuyện vợ chồng Kha Thị nữa, hắn vỗ vai Mục Vũ, cười nói : “Giờ ta đã lấy lại được cơ đồ, hà cớ gì ngươi vẫn theo ta?

    Sư tỉ ngươi Mục Y Kha ở bên nghĩa phụ ta, hãy đi thăm nàng ta đi.

    À, phải rồi, nhà người tiện đường đi tìm Lão Lâm, bảo hắn ta chuẩn bị cho ta.một chút, ngày mai ta sẽ lên chùa Khai Bảo, cầu phật Bát Thổ Hoat.

    “Tuân chỉ” Mục Vũ đáp lại một tiếng, cúi đầu lui ra ngoài.

    Dương Hạo vội đi ngay vào nhà sau, đến cửa Nguyệt Lượng đột nhiên đứng sững lại, phía trong hậu viện có bốn vị phu nhân, người nào mà có được bốn vị phu nhân xinh đẹp như vậy, có thể xem như có phúc lắm rồi, nhưng…Hậu viện lại bài bố không tốt, vậynhà sẽ chẳng được yên.

    Oa Oa và Diệu Diệu đều là những người tính tình thùy mị nết na, thông minh lanh lợi.

    Trước đây thì bọn họ đều lần lượt sống cùng Đông Nhi và Diễm Diễm, cũng chẳng hề có xích mích gì.

    Nhưng giờ đây, đối diện với Đông Nhi và Diễm Diễm lại không thể tùy ý như trước nữa, cứ phải dòm trước sau, sợ ai đó lại không vui mà làm mất lòng người ta.

    Dương Hạo nghĩ đi nghĩ lại, rốt cục vẫn chưa biết làm sao, trong chuyện trong nhà còn không lo huống hồ đi lo cho thiên hạ?

    Lo chuyện trong nhà trước đã”

    Dương Hạo nhẹ bước theo lối vào hoa viên, ngồi yên lặng một lúc, rồi gọi to : “Người đâu, mời phu nhân ra hoa viên.”

    Trong lúc đó, người đầy tớ mang một ấm trà nóng đi tới, Dương Khiết nói, âm thanh giòn giã : “Mấy vị phu nhân đang bận tay rồi, bây giờ mời đại nhân uống chén trà trước, rồi xin hãy ngồi đây đợi ”.

    Dương Hạo ngồi trong phòng, uống no một bụng nước vậy mà bốn vị phu nhân vẫn không xuất hiện, không chịu nổi nữa, liền quay ra hỏi Hạnh Nhi: “Mấy vị phu nhân hiện ở đâu?”

    Hạnh Nhi mặt tươi cười nhìn hắn nói: “Lão gia cứ yên tâm.

    Nhất phu nhân, nhị phu nhân, tam phu nhân, tứ phu nhân chút nữa thôi sẽ ra yết kiến lão gia.

    Dương Hạo nghe xong toát mồ hôi, may mà không có ngũ phu nhân, nếu thêm Tiểu Phan, chắc hắn đã thành đại nhân Tây Môn rồi.

    Hắn vội vàng hỏi: “Cái gì mà nhất, nhị, tam, tứ phu nhân, cái này là do ai sắp xếp vậy?”

    Hạnh Nhi chớp chớp mắt nói: “Là mấy vị phu nhân tự thương lượng ạ”

    Dương Hạo nghi ngờ hỏi: “Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Oa, Miêu Miêu, thứ tự như thế, đúng ko?”

    Hạnh Nhi vỗ tay cười tươi: “Lão gia thật anh minh, ngài đoán đúng rồi ạ”

    Dương Hạo thở dài một tiếng, nghĩ thầm: “Phá bỏ quan niệm giai cấp phong kiến, gánh nặng đường xa đây”

    Hắn đứng dậy, vẫy tay nói: “Đi, đưa ta đi gặp bọn họ”

    Hạnh Nhi khó xử đáp” “Lão gia, các phu nhân đã dặn dò, muốn lão gia..”

    Dương Hạo trừng mắt nói: “Các nàng ấy dặn dò ngươi chứ không phải dặn dò ta.

    Ngươi mau đi trước dẫn đường đi, nếu không mai ta sẽ gả ngươi cho tên Mộc Ân thô lỗ đó.”

    Hạnh Nhi chớp chớp mắt, đáp: “Người mà lão gia nói là Mộc Đoàn Luyện sao?

    Nô tì nếu được gả cho một vị tướng quân, quả là phúc mấy đời của tiểu nhân.”

    Dương Hạo mặc nhiên đáp: “Mộc Đoàn Luyện rất thích đánh vợ, hắn đã đánh chết bốn người, đánh đuổi ba người, nếu ngươi đồng ý, ngày mai ta sẽ nói với người nhà ngươi, hy vọng ngươi có thể kiên trì đến lúc chết.”

    “Hả?”

    Hạnh Nhi vội vàng xua tay: “Nô tì nghĩ rồi, nô tì muốn hầu hạ lão gia cả đời, không muốn lấy chồng.”

    Dương Hạo cười to: “Còn không mau dẫn đường?”

    Hai người cười nói thật thật giả giả, đi ra khỏi phòng khách, đi qua chỗ ngoặt hành lang, vòng qua hòn non bộ, đi qua vườn hoa, liền đến phòng bếp Tây Sương, từ đằng xa đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi, Dương Hạo liền hỏi: “Phu nhân đang bày tiệc rượu sao?”

    Hạnh Nhi bĩu môi đáp: “Dạ vâng, phu nhân muốn cho lão gia ngạc nhiên nên dặn nô tì không được nói ra, nhưng lão gia cứ nhất định muốn xem.”

    Trong nhà có người trên kẻ dưới, có tôn ti trật tự, dường như rất thích hợp với một gia đình thời đại này, rõ ràng thê thiếp đủ cả, còn muốn bình đẳng với nhau nữa, chẳng phải ta tự mình chuốc khổ ư?

    Nhìn thấy cảnh tượng đầm ấm sung túc trong bếp, suy nghĩ của Dương Hạo có phần bị lay động.

    Hắn đi vào trong bếp, bốn vị phu nhân đang tập trung chăm chú không ai để ý hắn đang bước vào.

    Bỗng có người reo lên một tiếng: “ Đại nhân, ngài về rồi sao?”

    Dương Hạo nhìn kĩ thì nhận ra đó là Diệp Đại Thiếu và Diệp Chi Toàn ngồi đó, ba mặt nhìn nhau.

    Trong góc bếp chất hai đống củi lớn, họ vừa vứt thêm củi vào bếp, mặt nhễ nhại cuốn đầy bụi khói bếp.

    “Quan nhân.”

    Đông Nhi vội vàng lau tay đứng dậy, Oa Oa đỡ lấy chiếc môi cơm cho nàng, vừa nhanh tay đảo thức ăn vừa ngoài đầu vui vẻ cười với Dương Hạo.

    Đông Nhi nói trách móc : “Các tỉ muội nói phải tự tay làm một bữa tiệc thịnh soạn tiếp đại nhân trở về, còn đặc biệt dặn dò Hạnh Nhi nếu đại nhân có trở lại từ đường thì hãy mời ra ngoài hoa viên nói chuyện, sao đại nhân lại tới đây?”

    Dương Hạo hít một hơi rồi cười nói : “Quân tử sao lại không được vào bếp?

    Ha ha, đại nhân nhà các nàng há không phải là quân tử ư?

    Đông Nhi, nàng đang mang thai, sao lại làm việc vất vả như vậy?”

    Đông Nhi cười nói : “ Cũng không có gì ạ” vừa nói nàng vừa xoa tay vào bụng, trên mặt rạng rỡ nét hạnh phúc của người mẹ.

    Nhẹ nhàng nói: “Thiếp lúc ở Khiết Đan được nhìn thấy những người phụ nữ nơi đây mang thai vẫn cưỡi ngựa săn bắn.

    Thiếp mới được một tháng, chỉ làm một số việc vặt, không có gì là mệt cả, thưa đại nhân.”

    Dương Hạo nhìn sắc mặt nàng, quả nhiên khí sắc rất tốt, vừa cười vừa nói : “Vậy thì tốt, nhiều người mang thai chỉ ngửi chút mùi dầu mỡ là đã không chịu được, không giống như nàng, đứa con trai này của ta nhất định sẽ rất gan dạ.”

    Đông Nhi nghi ngờ nhìn Dương Hạo : “Quan nhân làm sao biết được đó là con trai, không chừng lại là con gái đấy.”

    Dương Hạo nói : “Con gái thì đã sao, đều là cốt nhục của Dương Gia, dù là con trai hay con gái đều tốt cả mà”

    Oa Oa và Diễm Diễm ngưỡng mộ nhìn Đông Nhi ngưỡng mộ rồi lại nhìn Dương Hạo, nhìn đến nỗi hắn thấy nổi da gà, bụng nghĩ mấy nha đầu này chắc đang mong được sinh con cho hắn, phu quân đây vất vả cực nhọc thật không uổng phí, nhưng bụng các nàng chưa phình ra thì đó là do các nàng, nhìn ta làm cái gì?”

    Dương Hạo bước tới và ngắm nhìn bàn ăn được bày biện đẹp đẽ, liền tiện tay gắp thử một miếng, từ từ nhai và cảm nhận hương vị của nó, xong hỏi : “Đây là món gì vậy?”

    Đông Nhi hai má ửng hồng nói : “Đây là Bát Thao Điểu, đây là tay thiếp làm nhưng do Oa Oa nghĩ ra đấy ạ.”

    Oa Oa khẽ liếc nhìn Dương Hạo, hỏi : “Có hợp khẩu vị quan nhân không ạ?”

    Dương Hạo lập tức gật đầu : “ Tay nghề cừ đó, rất ngon”

    Ngài bước về phía Oa Oa mỉm cười nói lớn : “Vậy thì có đi có lại, lần này là nàng mời ta, lần sau ta sẽ mời nàng.”

    “ Dạ?”

    Oa Oa ngớ ra một lúc, rồi lập tức hiểu ra, hai má nàng đỏ lên, mím môi, đầy tính ý nói : “ Bữa tối nay như vậy là tốt rồi, đại nhân hãy nhớ lời hứa đấy.”

    Dương Hạo lập tức nói : “ Đây không phải là trò đùa, ta sẽ không bao giờ gạt nàng đâu”

    Diệu Diệu liền cảnh giác nói : “Đại nhân nói gì ạ?”

    Dương Hạo ho lên một tiếng, nhìn bàn đầy thức ăn rồi nói: “Nương tử chuẩn bị món ăn gì cho ta vậy?”

    Đông Nhi hớn hở nói : “ Hôm nay thiếp đã chuẩn bị Bách Điểu Yến, mời đại nhân thử nhìn xem, đây là bồ câu hầm ngũ vị hạnh, thịt thú rừng hầm cay, canh long phi...

    đều rất tươi ngon đấy ạ.”

    Các món ăn làm từ phi điểu một món ăn được người Tống rất yêu quý, và chúng cũng rất đắt.

    Đây là những món ăn được làm từ những loài chim rất hiếm”.

    Dương Hạo nghĩ tới tấm chân tình của các vị phu nhân, cảm động nói : “ Để làm được những món như này phải tốn nhiều công sức lắm phải không?”

    Diễm Diễm nói : “Không có gì là vất lắm đâu ạ, biết đại nhân trở về, tỉ muội thiếp rất vui mừng, nghĩ rất lâu mới có được những món ăn này tiếp đãi đại nhân.

    Đây là chút tấm lòng mà thôi”

    Diệp Chi Toàn nhăn mặt nói : “Đương nhiên phu nhân không vất vả gì, lũ chim này đều do thuộc hạ vất vả tìm kiếm, mấy vị phu nhân còn làm tội nô tài, bắt nô tài nấu.

    Đại nhân, từ trước nô tài chưa từng làm những món này bao giờ.”

    Đường Diễm Diễm nhìn hắn ta chằm chằm : “Chẳng phải do Lão Lưu Lỗ ốm hay sao?

    Chưa từng làm thì cũng sợ gì chứ?

    Mà chẳng phải ngươi đã làm rất tốt sao?

    Cho thêm ít củi vào, lửa nhỏ quá.”

    Diệp Chi Toàn nhìn nàng, chẳng nói được gì nữa, lại ngoan ngoan cho củi vào bếp.

    Dương Hạo nhìn ông lão, đột nhiên lại nhớ tới Bích Túc liền hỏi : “ Bích Túc đâu rồi?

    Chẳng phải ta đã sai ngươi và hắn cùng trở lại cơ mà?

    Diệp Chi Toàn ngẩn ra một lúc : “ Đại nhân vẫn chưa nhìn thấy hắn ư?

    Ồ, thưa đại nhân có lẽ hắn ta đang sau núi luyện khí công, tên tiểu tử này giờ như một kẻ điên vậy, hễ cứ ai có món nghề gì là hắn lại luyện mỗi ngày mà chẳng thèm bận tâm tới chuyện gì, ắt hẳn hắn chưa biết ngài đã trở về Lô Châu.”

    Dương Hạo trong lòng lắng xuống :“Bích Túc giờ ra sao rồi?” nghĩ vậy bèn vội nói :“Đi, đưa ta đi, chúng ta cùng đến thăm Bích Túc”.

    Diệp Đại Thiếu vừa nghe thấy vậy đã nhảy lên vì vui mừng.

    Dương Hạo nhìn sang phía những hiền thê của mình nhẹ nhàng nói: “ Ta đi một lát rồi sẽ quay lại”

    Các nàng đừng giận ta nữa, chúng ta còn cả một tương lai dài sống cùng nhau.”.

    Đứng trước mặt Diệp Đại Thiếu, Dương Hạo bỗng nói ra những câu nói đầy tình ý như thế làm cho những người có da mặt dày như Oa Oa cũng phải đỏ lên.

    Cứ nghĩ đến câu “ cả tương lai còn dài sống cạnh nhau” làm cho người còn trẻ như Đông Nhi cũng phải nghĩ đến nhiều chuyện linh tinh.

    Sau núi Khương Trại chính là nơi người Lô Châu bí mật chế tạo vũ khí, cửa vào ở sau núi chính là nơi tộc người nhà Lý Quang Sầm sinh sống.

    Ngay cả người Khương ở những vùng có núi che chắn khác cũng không có cách nào vào sâu được huống hồ là nhưng lão bá tánh người Hán bình thường.

    Vì thế nơi bí ẩn này trước nay không có người nào biết.

    Nhưng khi đi ngang qua Khương Trại, tiến sâu vào trong núi sẽ nhìn thấy một con đường khá bằng phẳng đã được làm từ rất lâu rồi.

    Đá được xếp thành hàng rất thuận tiện cho việc vận chuyển vũ khí và nguyên liệu.

    Trong khe núi người Khương Trại đã cử người canh gác lối ra vào, Diệp Chi Toàn rất thông thạo việc đi lại ở nơi này, hắn ta dẫn Dương Hạo lên núi, chỉ về phía tay trái nói: “Đây là nơi Bích Túc thường luyện võ, bây giờ hắn ta quá si mê võ học đã dựng nhà dưới gốc cổ tùng để ở, không giao du với mọi người, mỗi ngày ba bữa đều do các binh lính trong núi mang tới, hắn ta chỉ ở đó luyện võ, không màng tới thế sự.

    Dương Hạo thở dài nói: “ Bích Túc vốn là một tên trộm phiêu bạt khắp nơi, không ngờ tình cảm lại sâu đạm như vậy, chỉ là bây giờ trái tim hắn ta chứa đầy thù hận, nếu Thủy Nguyệt trên trời có linh chắc cũng không muốn hắn ta như vậy”

    Diệp Chi Toàn gượng cười nói: “ Cũng chẳng còn cách nào ta cũng đã nhiều lần khuyên răn nhưng hắn ta chỉ để ngoài tai”

    Hai người vừa đi vừa nói đã lên tới chỗ đất có địa hình bằng phẳng, nơi này cây cối thưa thớt chỉ còn một cây tùng lây năm, cỏ mọc phía trên đã bị dẫm ngả về một bên.

    Trước mặt có một lán gỗ.

    Phải chặt một cây tùng to khoảng 6 đến 7 người ôm mới dựng được cái lán này.Chiếc lán vừa nhỏ vừa thấp chỉ đủ để che mưa gió, cửa vẫn mở nhưng không có ai ở trong cả.

    Diệp Chi Toàn ngạc nhiên nói: “Kì lạ hắn ta đi đâu rồi từ trước tới nay đều không hề rời khỏi đây mà

    Dương Hạo bỗng nhiên vỗ vào vai Diệp Chi Toàn, hắn ta liền quay đầu lại thì nhìn thấy Dương Hạo đang ngước lên phía trên, hắn ta cũng ngửng đầu lên liền mở to mắt kinh ngạc.

    Ở độ cao khoảng hơn mươi trượng có hai mươi mấy cột trúc dài đặt xen kẽ với những hàng cột nhỏ và ở giữa có vài cây gỗ lớn, có thể thấy rất rõ những cây cột trúc đó rất trong và mịn nhưng lại không có gì trói buộc. một người mặc bộ y phục màu xám có sọc lớn, trong tay cầm một chiếc cung dài đang không ngừng bắn tên ngang dọc lên các cây cột.

    Cột trúc rung lên, lúc đó gió thổi làm cột trúc lệch khỏi vị trí, dưới chân hắn ta cũng bị lung lay.

    Người hắn gầy gò đi đôi giày vải giống như một con vượn đeo con thoi, lúc đó không một chút sợ hãi.

    Ở độ cao như vậy nếu có sảy chân ngã xuống nhất định sẽ bị tan xương nát thịt.

    Hai người đứng dưới gốc cây tùng vì thế không dám gọi to chỉ sợ là hắn ta giật mình ngã xuống.Người đó đi trên cây cột như đi trên đường bằng phẳng.

    Đi lại một hồi lâu rồi bỗng nhiên hắn dừng lại, rồi rất nhanh đưa tên lên bắn.

    Chiếc tên bay xuyên qua nhiều cây rồi trúng thẳng vào một cây to ở đằng xa, cái cây đó bị mất một miếng vỏ khá to và chảy ra rất nhiều nhựa.

    Chương 412: Đòn cảnh tỉnh.

    Dương Hạo lúc này mới thở phào cất tiếng gọi Bích Túc.

    Người đó đi lại trong không trung nhảy lên những cây tùng trượt xuống đất, chỉ một lát đã leo đến hàng cây thứ hai.

    Diệp Chi Toàn càng mở to đôi mắt kinh ngạc nói: “Hắn ta, đó là công phu gì vậy, là thuật ẩn thân sao.”

    Dương Hạo thật không tin được trên thế gian lại có loại công phu vậy, trên đường tới đây hắn đã gặp nhiều người với các đạo thần khác nhau biết được các ảo thuật ẩn thân và đã có tìm hiểu về n.

    Nhưng trên đường tới đây một người bị hắn ta và Trúc Vận cô nương truy đuổi, hắn ném trả một viên đạn khói rồi chạy về hướng cây to đằng trước, rồi thần bí biến mất, nhưng cuối cùng vẫn bị Trúc Vận cô nương bắt được.

    Cách mà người đó chạy chốn có vẻ thần kì nhưng thực ra cũng không có gì là kỳ bí, trước khi ám sát, người đó đã sớm tạo cho mình một lối thoát.

    Chỗ cái cây đó lợi dụng địa hình địa vật, dưới gốc cây đã đào một cái hang động bên trên lấp đầy cỏ, bên dưới cũng phủ một lớp cỏ.

    Khi người đó ném đạn khói lợi dụng khói thu hút sự chú ý của quan binh đã nhanh chóng chui vào trong động; sau đó dùng cỏ dại đã chuẩn bị trước phủ lên mặt không để lại dấu vết gì, trong mắt người khác thì người đó thực sự đã biến mất bằng cách ẩn thân.

    Dương Hạo tin rằng cách mà Bích Túc sử dụng cũng giống như vậy.

    Hắn mặc bộ y phục màu xám có những đường sọc lại thêm màu sắc của thân cây càng giống và dễ nhầm lẫn.

    Vì thế khi nhìn nơi hắn biến mất có thể tìm ra một số khe hở.

    Lúc này hắn đột nhiên cảm thấy như bị phát hiện lập tức quay người tránh đi, chỉ nhìn thấy đằng sau Bích Túc có một chiếc cung lớn.

    Bích Túc lúc này mặt mũi bẩn thỉu, tóc tai bù xù lại gầy gò giống như người rừng.

    Nhìn thấy Dương Hạo hắn ta vui vẻ nói: “Đại nhân, cuối cùng người đã trở về, ta đã đợi người từ rất lâu rồi.

    Bao giờ thì chúng ta đi giết Triệu Quang Nghĩa?”

    Dương Hạo nhìn hắn ta nghiêm mặt nói: “Bích Túc, người có chắc mình vẫn bình thường đấy chứ.'‘

    Bích Túc lấy làm lạ hỏi lại: “Chỗ nào không bình thường chứ?

    Dương Hạo cười lạnh lùng nói: “Ngươi xem vua một nước là kẻ trông coi việc chăn nuôi gia súc hay một người nơi thôn quê hay sao?

    Thị vệ đại nội hoàng cung đều được bố trí canh gác nghiêm ngặt có thể để ngươi tự do bay nhảy như vậy sao, có thể hành thích hoàng đế thì tuyệt đối không phải là một tên thích khách bình thường.

    Hãy đợi thuật ẩn thân cuả người luyện thành thục, cung tên ám khí sử dụng thuần thục hãy nói tới,còn nếu không thì chỉ là đi nộp mạng vô ích mà thôi”

    “Triệu Quang Nghĩa đáng giết không phải vì hắn đưa binh đánh Giang Châu.

    Chỉ mới bắt đầu cuộc chiến mà xương cốt binh sĩ đã chất thành đống vậy nói chi đến nhân nghĩa, nói đấu tranh để bảo vệ lão bá tánh, chỉ làm liên lụy đến những người vô tội mà thôi, những kẻ như hắn trong thiên hạ nhiều vô số nếu giết thì cũng không thể giết hết được.

    Hắn đáng chết là ở chỗ không nên nơi không cần dùng vũ lực thì hắn lại dùng vũ lực.“

    Giang Châu là căn cứ cuối cùng dựng cờ khởi nghĩa ở Giang Nam, thành đã mất, Giang Nam cuối cùng cũng đã thất thủ.

    Dù là muốn đánh nhanh hay là chỉ để khuếch trương thanh thế khiến quân Giang Nam phải khiếp sợ thì không nhất thiết phải thảm sát lão bá tánh vô tội, những người trong tay không tấc sắt phòng thân.

    Hắn chỉ vì xả tư hận mà làm vậy, chúng ta dĩ nhiên cũng có thể trả tư thù.

    Nhưng phủ doãn Nam nha ngày xưa nay đã là hoang đế trung nguyên, ắt phải tính đến hậu quả, hắn ta không thể hành động lỗ mãng như vậy.”

    Bích Túc tức giận nói: “Lẽ nào muốn giết hắn cũng phải đợi ngày hoàng đạo sao?

    Hắn dù có phòng thế nào thì cũng không thể phòng mãi được.Ta không tin là không có cơ hội giết chết hắn”

    Dương Hạo cũng phẫn lộ nói: “Ngươi hãy nghĩ đi,nếu thất bại chẳng phải là có biết bao huynh đệ của ta và cả chinh ngươi nữa cũng sẽ phải bỏ mạng vô ích, làm vô số người phải chết như vậy để lại tái diễn một thảm kịch tàn khốc ư ?

    Ngươi vì tư thù mà cũng không từ bất kỳ thủ đoạn nào há chẳng phải cũng đê tiện như hắn sao?

    Thủy Nguyệt trên trời có linh nhìn thấy ngươi mất đi lí trí trở thành con người hèn hạ như Lý Quang Sầm liệu có đau lòng ?

    Ngươi tưởng chỉ luyện được một chút võ công như vậy là có thể giết được hoàng đế ư?

    Thuật ẩn thân của ngươi học của ai hãy kêu người đó tới gặp ta để ta xem người có thể thao tung được sinh tử của hoàng đế rốt cục là người như thế nào?

    Hà tất phải ẩn mình nơi hoang sơ cùng tận như vậy.”

    Hắn ta nói tới đây rồi đưa tay rút một mũi tên từ sau vai Bích Túc, lấy tên làm kiếm rồi nắm chắc đuôi kiếm đâm về phía sau.

    Bóng người gần đó vội bay lên để tránh.

    Dương Hạo đuổi theo cứ thế người chạy người đuổi.

    Đến trước một cây tùng cổ, người đó thi triển thân pháp đu người rồi hướng sang bên cạnh để tránh.

    Dương Hạo chỉ cần vặn cổ tay mũi tên đã nằm gọn trên ngực của người đó.

    Lúc này Dương Hạo mới quay đầu lại nhìn ngạc nhiên thất giọng nói: “Là cô nương”.

    Người đó chính là Trúc Vận, nàng ta đang vận bộ thanh y.

    Lúc này mũi tên đang nhằm thẳng vào nơi cao nhất bên ngực trái của nàng, mũi tên đâm hơi sâu.

    Nếu đây không phải là một mũi tên sắc nhọn thì khung cảnh này sẽ rất dễ làm người ta siêu lòng.

    Lúc này gương mắt thanh tú của Trúc Vận hơi tái đi vừa xấu hổ vừa giận dữ nói: “Đại nhân cả chặng đường người giả ngây dại quả nhiên chỉ là để ẩn mình, nếu sớm biết người kiến thức tinh thông, thân thủ phi phàm như vậy thì ta cần chi phải vất vả như thế chứ?”

    Dương Hạo mỉm cười thu tay lại rồi đẩy mũi tên đâm thẳng về phía cây tùng :“Thì ra là Trúc Vận cô nương, võ công của cô nương là võ công đạo gia, ân sư Dương Mỗ cũng là chân nhân đạo gia.

    Ân sư chưa từng tu luyện kỳ môn Đôn Giáp và thuật ngũ hành lại càng không phải là người ngoại đạo, mà công phu của phật giáo và đạo giáo đều rất chú trọng tới việc tu luyện “lục thức” , công phu của cô nương vẫn chưa đủ để qua mắt ta”

    Trúc Vận cô nương tất nhiên đã biết sư phụ của hắn ta là ai, mắt mở to và nói: “Lệnh sư là đại thánh đạo gia, dám múa rìu qua mắt thợ, Trúc Vận thật không biết trời đất gì.”

    Dương Hạo liếc sang phía Bích Túc rồi quay lại hỏi: “Công phu này là cô nương dạy hắn ư?”

    Trúc Vận trả lời: “Tiểu nữ từ Biện Giang tới để hộ tống đại nhân trên đường đi, lại không hiểu gi về thuật ẩn thân cả làm sao có thể dạy cho hắn chứ”.

    Trúc Vận liếc về phía Bích Túc rồi nói: “Đó là cha ta cùng với Lý Thính Phong đại nhân khi hộ tống Tôn đại nhân về Lô Châu đã nhận ông ấy làm đồ đệ , hôm nay ta chỉ thay mặt cho cha đến để thỉnh giáo chút võ nghệ của sư đệ mà thôi”

    Dương Hạo tới bên cạnh Bích Túc nói: “Trong người Triệu Quang Nghĩa lúc nào cũng chứa đầy đại chí, tuy những năm gần đây hắn ở Nam Nha nhưng võ nghệ không hề bị giảm sút chỉ là không thể hiện ra bên ngoài mà thôi, võ công của hắn không hề thua kém ta.

    Nếu có cơ hội hành thích hắn thì đó sẽ là cơ hội duy nhất không có cơ hội thứ hai nữa.”

    Bích Túc hai tay nắm chặt tức giận nói: “Không lẽ chỉ vì hắn đã là hoàng đế có quân lính bảo vệ nhiều mà ta phải từ bỏ việc báo thù hay sao?”

    Dương Hạo giơ tay vỗ mạnh vào vai hắn ta rồi nói: “Thiên tử một khi phẫn lộ thì máu chảy thành sông.

    Triệu Quang Nghĩa đáng chết nhưng phải đợi cơ hội chín muồi mới có thể hạ thủ, Thủy Nguyệt trên trời cao đang theo dõi người, cô ấy không muốn ngươi tự làm mình khổ như vậy đâu, hãy kiên nhẫn một chút cơ hội chắc chắn sẽ tới.”

    Bích Túc nhìn Dương Hạo rồi bình tĩnh trở lại, gật mạnh đầu: “Được , đại nhân chưa bao giờ lừa ta , ta tin tưởng người, sẽ kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi”

    Dương Hạo vui mừng cười nói: “Ngày mai ta sẽ đi khai bảo thiền viện bái Đạt Thố Hoạt Phật, ngươi đi cùng ta chứ?”

    “Không, ta phải ở lại đây” Bích Túc nói.

    Dương Hạo ngắt lời hắn ta: “Ta nghe nói Đạt Thố Hoạt Phật là cao nhân phái mật tông, rất tinh thông thuật “đại thủ ấn”.

    Nghe nói vậy hai mắt Bích Túc sáng lên liền nói : “Vậy ta sẽ đi”

    Dương Hạo mỉm cười nói : “Vậy được sáng sớm ngày mai ta sẽ tới phủ của ngươi”.

    Hắn nhìn trên dưới Bích Túc một lượt nói : “Phải sửa lại đầu tóc, tắm rửa, thay y phục gọn gàng một chút vì Hoạt Phật là người rất coi trọng lễ nghĩa đấy.”

    Trúc Vận đứng bên cạnh Bích Túc ánh mắt thể hiện cảm thông, vì sau khi tới Lô Châu nàng đã được nghe cha kể về thân thế của vị tiểu đệ này.

    Vì vậy nàng đã không ngại khổ cực nhanh chóng lên núi thay cha dạy võ công cho hắn, giúp hắn sớm hoàn thành tâm nguyện.

    Dương Hạo dùng võ thuật để dụ dỗ hắn, dù không có ý định bắt hắn phải thay đổi môn phái nhưng Trúc Vận vẫn cảm thấy không vui.

    Nhưng khi nhìn thấy hình thù Bích Túc giống như một người hoang vậy, nàng đã thay đổi chủ ý , hãy để hắn ta đến điện đường phật gia nghe giáo huấn, như vậy sẽ giúp hắn hóa giải đi thù hận trong lòng.

    Nàng bước nhẹ lên phía trước, nhẹ nhàng nói với Bích Túc: “Dù những ngày tiếp theo có như thế nào, đệ cũng không nên tự giày vò mình như thế.

    Dương thái úy lần này tới đây, trên đường đi bị nhẫn giả Đông Doanh truy sát, nhẫn thuật của bọn chúng tuy không ở mức cao siêu nhưng sử dụng vũ khí và thủ đoạn rất linh hoạt.

    Trên đường giao thủ với bọn chúng sư tỉ đã lấy được một số vũ khí, cũng có biết đôi chút về cách sư dụng, tỉ sẽ dạy lại cho đệ, sau này đệ sẽ có thể sử dụng chúng thành thạo.”

    Sáng sớm hôm đó , Dương Hạo mặc bộ thường phục có ống tay rộng nhưng rất vừa người,búi tóc và cài chiếc trâm bồ ngọc bích, tinh thần phấn chấn bước ra khỏi phủ.

    Sau bữa tiệc đặc biệt “bách điểu yến” ngày hôm qua, không biết Dương đại nhân có mở pháp hội công khai không nhưng ngài đã cùng mấy vị hiền thê mở “đại điểu yến” như bữa tiệc để tiếp đãi những nhân ĩ đã bôn ba hàng nghìn dặm khắp tam quốc.

    Tiếp mấy vị hiền thê ăn uống no, say thỏa mãn việc tư phòng, điều này không thể để cho người ngoài biết được.

    Tóm lại cô dương bất trường cô âm bất sinh nhìn Dương thái úy khí sắc hồng hào, đầy khí khái ắt nghĩ tối qua ngài đã “nghỉ ngơi” rất tốt.

    Bá quan văn võ Lô Châu mặc thường phục, dáng vẻ có chút e ngại đang đứng ngoài cửa phủ, Dương Hạo trông thấy bọn liền tiến tới cùng họ bộ hành hướng về phía khai bảo thiền viện, được xây dựng trên ngọn tháp cao nhất của Lô Châu.

    Dương Hạo biết người hôm nay gặp chính là lãnh tụ tông giáo, người có đức cao vọng trọng.

    Ở vùng Tây Bắc thế lực tông giáo rất mạnh, bọn họ dựa vào chính quyền vì thế việc truyền bá tông giáo rất thuận lợi, đồng thời có thể sử dụng khả năng kêu gọi sự ủng hộ của vô số tín chúng cho công việc chính quyền.

    Ở Tây Bắc thế lực tông giáo tuy không bằng của cơ đốc giáo ở phương Tây là có thể vượt qua hoàng quyền nhưng về lực lượng thì ngang bằng nhau.

    Nếu có được sự nhìn nhận của bọn thì có được lòng dân Tây Bắc, xây dựng căn cứ ở Tạp Hồ.

    Nhiều dân tộc và thế lực muốn tập trung họ lại nhưng bất kể dựa vào vũ lực hay là cùng chung một mục đích thì đều không thực hiện được điều đó nhưng tôn giáo thì có thể.

    Đây là ngày thứ hai Dương Hạo về tới Lô Châu.

    Vì vẫn chưa xây dựng nha khai phủ nên hắn đã đi bái kiến Đạt Thố Hoạt Phật trước.

    Chương 413: Thời thế tạo anh hùng

    Dương Hạo xuống xe bộ hành lên núi.khi cách ngọc tháp không xa, hắn mở to mắt vô cùng ngạc nhiên.trước đó hắn đã từng được nghe qua việc ngọc tháp được xây dựng lại thành một ngôi miếu nhưng không thể ngờ rằng nó lại to lớn như thế.

    Trước kia khi lấy danh nghĩa tu bổ lại ngọn tháp, Dương Hạo làm công trình thổ mộc đã san bằng đỉnh núi, bây giờ nhìn lại cả đỉnh núi đã được san bằng thành sân sau của ngôi miếu, nhiều công trình lộng lẫy, nguy nga được xây dựng sát dựa váo núi.

    Nhìn từ xa sau núi giống như có rất nhiều ngôi miếu nhỏ, tại đây vẫn đang thi công liên tục.

    Vì phải làm công trình thổ mộc nên khó tránh cậu của Đường Diễm Diễm là Lý Ngọc Xương ở đây mà rất khó gặp.Thì ra ngọc tháp ở trung tâm đỉnh núi đã trở thành hậu viện ngôi đền.

    Phạm Tư Kỳ nói : “Đại nhân, phủ đệ của hoạt phật gọi là nang khiêm.

    Các nang khiêm này căn cứ vào vị trí cao thấp của hoạt phật mà chia thành to nhỏ khác nhau; còn phải tính toán xem giáo đồ nhiều hay ít, của cải vật chất có dư dật hay không.

    Nang khiêm lớn nhất vốn ở trong Thổ Phồn cảnh, nhưng ở đây chiến tranh xảy ra liên tục, ngay cả nang khiêm của hoạt phật cũng bị tàn phá, đợi ngôi miếu sau núi xây xong thì nang khiêm Lô Châu của ta sẽ là ngôi chùa lớn nhất ở vùng Tây Bắc này.

    Dương Hạo mỉm cười gật đầu nói: “Kế này thật hay, cao tăng phật môn vốn không ham tiền tài tửu sắc, lại lấy việc truyền bá kinh đạo làm nhiệm vụ chính, vô cùng coi trọng danh tiếng。 Những việc này chắc chắn sẽ tốn nhiều tiền của nếu không thì Hoạt Phật đã không phải dời nhà như vậy.

    Việc xây dựng ngôi chùa mật tông lớn nhất thiên hạ đã biến Lô Châu trở thành vùng đất thánh phật giáo, thu hút vô số tín đồ quy tâm, chỗ tiền này bỏ ra cũng rất đáng.”

    Phạm Tư Kỳ cười nói: “Lô Châu chúng ta cũng không phải đóng góp gì nhiều, khi tin sắp xây dựng ngôi chùa lớn nhất được truyền đi thì lão bá tánh Hồi Hất, Thổ phồn và vùng quản hạt khương Trại lần lượt tới cúng tiến.

    Họ nói chỉ là quyên chút ít dầu hương cúng tiến lên hoạt phật, để cầu mong được hưởng phú quý thái bình.bây giờ họ quyên góp toàn bộ, đặt hết hy vọng lên Lô Châu chúng ta dùng kim quang bảo vệ của phật giáo để che trở cho hàng vạn tín đồ.

    Hai năm trở lại đây, Lô Châu với Tạp Hồ Chư Khương luôn bình yên không có chiến loạn, một mặt là do trước đây đại nhân đã dùng tâm huyết để tạo lập binh uy, sau đó Lô Châu lại diễn tập binh võ uy hiếp Thổ Phồn và nguyên nhân nữa chính là sự việc trên.”

    Dương Hạo nhớn lông mày nói: “Kế sách thật lợi hại, ta đã biến Lô Châu trở thành một trung tâm thương nghiệp của tam phiên, thương nhân từ khắp nơi đổ về họ đã biến Lô Châu trở thành thành thánh.

    Vùng Tây Bắc của nhất thể chính giáo nhanh chóng tạo lập được địa vị thống trị to lớn.

    Hây!

    Lẽ nào lại là chủ ý của hắn ta”.

    Hắn ta vẫn chưa lộ diện mà, rốt cuộc còn chịu đựng đến lúc nào đây?”

    “Ngươi không xuất hiện nhưng hãy để xem ai hơn ai.”

    Dương hạo mỉm cười.

    Lúc này Thái Nhiên nói: “Vào thôi, chúng ta vào lễ phật”

    Nang khiêm của Đạt thố Hoạt phật được chia ra là thượng viện , trung viện và hạ viện, quy mô rất lớn đẹp lộng lẫy.

    Chỉ ở thượng viện đã có tam tiến viện lạc, điện vũ thì vô số.

    Dương Hạo vừa bước vào thượng viện đã được một vị thượng sư đứng ở đó từ lâu dẫn đường theo lối đi giữa hai bên tường của cung điện hướng về phía hậu viện,các vị quan viên vẫn đứng ở bên ngoài cửa núi đợi.

    ở chính giữa hậu viện của chính điện cung Ung Đức là con đường thông ra phía trung viện , trái phải mỗ bên đều có hai khoa viện, giữa mỗi khoa viện đều có một lầu gỗ hai tầng, phía bên trái của khoa viện là Hạ Giang của Hoạt Phật, phía bên phải là đông cung của người.

    Tùy thuộc vào thời tiết các mùa hạ đông mà ở những nơi khác nhau.

    Vị thượng sư đó dẫn Dương Hạo leo lên lầu bên trái, bước vào phòng chính của lầu hai chỉ thấy trong phòng bầy đầy những bức bình phong được chạm khắc bằng gỗ cây thanh đàn, trên bình phong vẽ nhiều hình họa về câu chuyện phật giáo, còn có ghế ngồi, cơ án làm bằng gỗ cây thanh đàn và gỗ hoa lê.

    Một người đã già mặc tăng y màu đỏ đang ngồi phia sau cơ án, nhìn dáng vẻ đã ngoài lục tuần, thân hình cao lớn, mặt mũi hồng hào, nhìn thấy Dương Hạo đi vào liền mỉm cười đưa tay ra vẫy rồi nói: “Thái úy , mời ngồi’

    Dương Hạo hành lễ sau đó ngồi xuống chỗ dành cho khách, vị thượng sư hành lễ với Hoạt Phật, cúi lạy rồi từ từ lui ra ngoài.

    Một người rón rén bước vào, bưng hai ly trà mời Hoạt Phật và Dương Hạo, rồi lại nhẹ nhàng đi ra.

    Đạt Thố Hoạt Phật mở cửa nhìn về phía núi rồi nói: “Bổn tọa từ khi chủ trì ngọc tự đã nghe danh tháu úy từ lâu, hôm nay lần đầu gặp mặt mà có cảm giác như đã quen từ lâu.

    Từ trước tới nay Tây Bắc chiến sự liên miên không thể sinh sống ổn định như chiến tranh giữa Thổ Phồn với Hồi Hất, giữa Thổ Phồn, Hồi Hất với Đảng Hạng, giữa Đảng Hạng với Đảng Hạng rồi giữa Phủ Châu với Lân Châu cứ liên tiếp không ngừng khiến lão bá tánh lưu lạc không chốn nương thân, người xuất gia như chúng ta thực không thể yên lòng.

    Bổn tọa hưởng hương hỏa của lão bá tánh,s ao có thể chịu được cảnh lão bá tánh Tây Bắc rơi vào biển khổ như vậy.

    Thái úy có lòng từ bi hãy lấy đại uy đức của mình để thống nhất tây vực , bình định chiến loạn.

    Bổn tọa muốn biết nếu có một ngày thái úy trở thành quân chủ các dân tộc tây bắc thì thái úy sẽ làm gì?’

    Dương Hạo lúc này hơi bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần nói: “nếu các bộ tộc tây bắc có thể thống nhất đươc, diệt trừ được chiến loạn thì lão bá tánh ắt có thể an cư lạc nghiệp.Đây chính là công đức vô thượng.

    Hoạt Phật với công đức to lớn của người cùng với sự tương trợ của bản quan chắc chắn Tây Bắc sẽ trở thành vùng Tây vực của Hoạt Phật, thống nhất mật giáo, càng tạo điều kiện cho việc truyền bá phật pháp, lúc đó hoạt phật có tấm lòng từ bi, tín đồ khắp thiên hạ sẽ chịu ơn huệ to lớn của người.

    Ánh mắt Hoạt Phật vẫn mở nhỏ không hề thay đổi sắc thái.

    Khi đó mật giáo thịnh hành khắp thiên hạ, Giang Nam Lý Dục cũng rất sung bái mật giáo, hắn ta mỗi hôm sau khi bế triều đều cùng tiểu chu hậu thay tăng y, lấy đồ để lễ bái phật.

    Ngô Việt Quốc Vương cũng cho xây dựng đạo trường, mời đại sư mật giáo vào ở.

    Trong biên giới Tống quốc có không ít cao tăng mật giáo, Tống quốc vẫn thực hiện theo lễ cũ của nhà Đường để thưởng cho cao tăng mật giáo cửu đỉnh đức cao vọng trọng; còn ở Khiết Đan và vùng Tây Bắc thì việc truyền bá đạo giáo lại càng không cần phải nói đến, có điều tín đồ mật giáo lực lượng rất lớn nhưng liên kết lại rời rạc.

    Lúc này lãnh tụ của mật giáo là các Hoạt Phật, giữa những Hoạt Phật này không có phụ thuộc gì, giới quy giới luật, phật pháp mật tông cũng có sự khác nhau, nếu có thể trở thành hoạt phật thống nhất mật tông, điều đó đối với một tăng nhân mà nói thì đó quả là công đức và vinh dự vô cùng to lớn, nhưng điều đó cũng không hề khiến Đạt Thố Hoạt Phật động lòng.

    Dương Hạo lại nói : “Nếu bản quan có thể thống nhất tây vực, sẽ ủng hộ hoạt phật phát triển phật pháp, bổn quan sẽ cho xây dựng kinh dịch viện để dịch mật kinh, xuất bản kinh trường,khiến người dân ai nấy đều nhất loạt tôn trọng mật tăng,tạo điều kiện thuận lợi nhất để truyền bá đạo giáo.

    Nhưng nay vì chiến loạn, vấn đề về lương thực vẫn là quan trọng nhất nên việc truyền bá đạo giáo gặp nhiều khó khăn, nếu có thể thống nhất tây bắc, bổn quan sẽ chú trọng mở rộng phát triển thương nghiệp.

    Khi đó mật giáo trung thổ ta sẽ theo con đường này mà truyền bá sang tây phương, phát triển khắp thiên hạ, không biết hoạt phật thấy thế nào?”

    Đạt Thố Hoạt Phật nét mặt có chút thay đổi, ông nhắm mắt lại một lúc rồi mở ra mỉm cười nói: “Thái úy có chí nguyện to lớn, nhưng đạo giáo chúng ta chỉ tôn đạo pháp mahagiala, mãkhabala.

    Thần hộ pháp tối cao của mật tông là Đại Hắc Thiên,đó cũng là mahagiala , mãkhagiala.Mật giáo thấy rằng hắn ta chính là phần phẫn lộ trong tâm từ bi được hóa sinh từ chữ “kiện” trong lục tự chân ngôn trong tâm quan thế âm bồ tát.

    ánh sáng xanh đen bao quanh cơ thể trông rất đáng sợ vì vậy gọi là Đại Hắc Thiên.

    Hắn ta là người được kính trọng nhất trong số những thần hộ pháp của mật giáo.

    Hình tượng tuy rất hung dữ nhưng là tam bảo để bảo vệ ngũ chúng.

    Theo truyền thuyết nếu cúng tế vị thần này sẽ có được thêm uy đức , hành sự thuận lợi, đồng thời hắn ta còn là thần thi phúc có thể mang lại phú quý cho thế gian, thậm chí là cả quan vị và bổng lộc…

    Đạt Thố Hoạt Phật đã gọi hắn ta là Đại Hắc Thiên vì thứ nhất hắn ta là thần hộ pháp,thứ 2 nếu cúng tế vị thần này sẽ có được uy đức , làm ăn thuận lợi, thứ 3 là vị thần này có thể mang lại phú quý , quan vị và bổng lộc cho thế gian.

    Đáng tiếc là Dương Hạo chỉ hiểu được một phần ba trong số những gi hắn ta nói chỉ hiểu được chí tôn hộ pháp.

    Biết được mình đã có được sự chấp nhận của Hoạt Phật, lấy đó làm điều kiện để xây dựng mối quan hệ đồng minh giữa hai người.

    Hắn nói :“Dương Hạo nguyện cùng với Hoạt Phật cùng tôn cùng vinh xây dựng đại nghiệp”

    Hoạt Phật mỉm cười bưng ly trà lên :“Thái úy, mời”

    Hoạt Phật là chủ trì của tự, vì vậy về y, thực hay lễ nghĩa nghênh tiếp hàng ngày cũng đều rất nghiêm.

    Hoạt Phật thăng tọa cũng là một sự kiện vô cùng quan trọng.

    Khi tiếng hiệu trống chiêng vang lên thì các tín đồ đang tập trung trong đại điện lập tức yên lặng, bọn họ đến từ nhiều nơi khác nhau với đây để bái phật.

    Có thể đứng ở đây vào thời khắc này đều là những nhân vật có máu mặt, nhưng ở đây họ chỉ là những tín đồ trung thành; tiếng chiêng vừa vang lên thì đều thành tâm nhất loạt quỳ xuống.

    Dương Hạo lại ra trước cửa cung Ung Đức, được thượng sư dẫn đường hướng về phía thượng viện, bước vào chính điện cung Ung Đức, ở giữa chính điện là một bảo tọa cao 3 thước rộng 4 thước, toàn bộ đều làm bằng đồng vàng; 4 mặt đều có 9 con rồng vàng, bên trên đều trạm rất nhiều hoa , rồng, sư tử bằng bạc; trên tọa có trưng bày pháp y, pháp khí bên phải , trái của bảo tọa đều có những cây cột lớn bên trên có khắc 4 con rồng vàng, phía dưới là 8 con sư tử bằng đồng trông giống như thật.

    Trên điện có treo bộ đèn màu kích thước to nhỏ khác nhau, lung linh huyền ảo, bốn bên đều treo tranh thêu nhiều màu sắc, tổng có khoảng hơn 200 pho tượng phật bằng đồng vàng, phong cách có khác biệt với phật giáo đại thừa trung nguyên.

    Đạt Thố Hoạt Phật, đội ngũ tăng, mặc y tăng ngồi trên bảo tọa, nhìn về phía Dương Hạo.

    Dương Hạo không đợi người chỉ dẫn liền bước lên dọc 6 chữ nguyền rủa Đại Minh.

    Đạt Thố Hoạt Phật ngồi trên bảo tọa thân thái vững trãi như núi.

    Dương Hạo bước tới trước mặt, chắp tay cúi lưng quì xuống bái lạy Hoạt Phật 3 lễ.

    Mộc Vũ lúc này đang đứng trước cửa điện, nhìn thấy như vậy 2 bên lông màycong hình kiếm bỗng thẳng ra, giơ tay rút đao, Diệp Đại Thiếu đứng bên cạnh nhìn thấy vậy liền giữ chặt tay hắn nói nhẹ :“Người muốn làm gì vậy?”.

    Mộc Vũ từ trước tới nay đền ở bên cạnh Dương Hạo, đặc biệt tối qua Dương Hạo còn tha cho tỉ tỉ và tỉ phu của hắn ta, không những không phạt tội cũng không tước đi binh quyền, Mộc Vũ vô cùng cảm kích xem hắn ta như cha mẹ của mình vậy.Nhìn đại nhân phải hành lễ trước hòa thượng Tây vực thấy vô cùng tức giận, mặt đỏ tưng bừng, phẫn nộ nói :“Con lừa hói này vô lễ, đại nhân của chúng ta là Tiết độ Hằng Sơn, là thái úy đương triều, đến ngay cả khi gặp hoàng thượng cũng không cần phải hành lễ như vậy.

    Đại nhân bái hắn ta thì hắn cũng phải bái lạy đại nhân, đằng này lại ngông ngênh nhận của đại nhân ta 3 lễ, để ta đi lấy cái đầu chó của hắn, xem hắn còn dám ngông ngênh như vậy không.”

    Bích Túc ăn vận gọn gàng đang đứng ở bên cạnh nói :“ Người đại nhân bái lạy không phải là hắn”

    Mục Vũ hỏi lại :“Thế là thế nào?”

    Mộc Bằng Vũ từ từ nói :“Đại nhân bái lạy phật có quyền thế trí cao vô thượng, là tấm lòng của mấy mươi vận lão bá tánh Hồi Hất, Thổ phồn, Hán, Khương Tây Bắc”

    Mục Vũ không hiểu được hết, chỉ hiểu rằng đại nhân làm như vậy là có dụng ý, chắc không phải chịu thiệt, vì thế dần dần nuốt cơn tức và cất dao đi.

    Dương Hạo hành lễ xong đứng dậy, lập tức có người dâng lên Cáp Đạt.

    Dương Hạo đưa hai tay ra nhận lấy, đưa lên qua đỉnh đầu rồi cúi lưng xuống đi về phía Đạt Thố Hoạt Phật.

    Khuôn mặt vốn gầy guộc của Hoạt Phật lúc này mới hơi tươi tỉnh, người đưa tay ra nhận Cáp Đạt mà Dương Hạo dâng lên rồi đứng dậy.

    Từ bên trái bảo tọa bước xuống năm bậc, từ từ tiến về phía Dương Hạo, hai tay bê Cáp Đạt đưa lại cho Dương Hạo.

    Dương Hạo sớm biết lễ nghĩa liền cúi xuống nhận lễ, tiếp nhận Cáp Đạt.

    Hoạt Phật để Cáp Đạt lên trên cổ Dương Hạo, cười nói :“ Đi theo ta”.

    Nói xong Hoạt Phật liền quay người về phía bảo tọa, Dương Hạo chắp hai tay từng bước từng bước theo sau.

    Chúng cao tăng thượng sư trong điện và quan lại ở Lô Châu đều vô cùng kinh ngạc, còn nhiều tín đồ thì càng lo sợ hơn không biết vì sao, chỉ thấy hai người vai sát vai ngồi trên bảo tọa, Đạt Thố Hoạt Phật liền hướng về phía cao tăng tín đồ nói :“Bổn tọa nhận thấy, Dương tài vật vô số, chuẩn thế linh thần, giáo pháp ta chỉ tôn hộ pháp Mahagiala, Maxkhabala phổ độ chúng sinh, cứu thế hồng trần.

    Tính phật căn linh không mất đi, tìm tới trước xa giá của bổn tọa khiến bổn tọa nhận Dương thái úy làm môn đồ, tự hiệu là Cụ Bá , chỉ là hộ pháp phủ đỉnh khai chí, chỉ ra những sai lầm.

    Bổn tọa tu luyện là lai thể pháp, còn Dương thái úy tu luyện là thần gian pháp có thể nói là khác đường đi nhưng cùng chung một đích.

    Đó đều là phật pháp vô thượng, tu hành thành quả, không cao không thấp, có thể coi là thượng sư của nhau không phải hành lễ đệ tử”

    Dưới điện bỗng ồn ào

    “Cương kim cống bảo quả nhiên là cương kim cống bảo chuyển thế linh”

    “makhagiala...”

    “makhabala...”

    “Hoạt Phật Tây Vực ta có đến hơn trăm người, cương kim cống bảo chuyển thế linh thân chỉ tìm đến Đạt Thố Hoạt Phật để học hỏi mở mang trí tuệ, quả nhiên Đạt Thố Hoạt Phật thần thông quảng đại, đaọ hành thâm hậu”

    Thượng sư cao tăng, tín đồ khắp nơi đều lần lượt bái lạy.

    Phạm Tư Kì, Lâm Bằng Vũ cùng nhiều người khác thở phào nhẹ nhõm cũng cúi xuống bái lễ

    Tin Dương Hạo Lô Châu là kim cương cống bảo chuyển thế được truyền đi như gió.

    Có tầm ảnh hưởng vô cùng to lớn.

    Chẳng bao lâu Lô Châu đã là một nơi vô cùng quan trọng trong lòng hàng vạn lão bá tánh Tây Bắc.

    Điều này có tác dụng to lớn đối với việc nâng cao vị thế chính trị của Lô Châu.

    Dương Hạo đã giành được cái khó giành nhất của đất Tạp Hồ Tây Bắc này, đó là lòng dân.

    Nhưng cũng không thể phá vỡ cái cơ sở không tốt để đưa mật giáo vượt lên trên chính quyền, phải tranh thủ khi lực lượng của mật giáo đang hùng hậu mạnh mẽ, nhưng Hoạt Phật mật tông không có cách nào để thống nhất chế ngự được lực lượng to lớn như vậy.

    Vì thế nhu cầu cấp thiết là phải có được sự ủng hộ mạnh mẽ của chính quyền, cùng tạo dựng đồng minh với Đạt Thố Hoạt Phật, chính quyền và giáo quyền cần có sự tách biệt rõ ràng.

    Lợi dụng uy thế đó trong khi lòng người vẫn đang ủng hộ, nha phủ Lô Châu lại được thăng cấp đã cho xây dựng Tiết Lập phủ.

    Công Tôn Khánh được mời ra nghe tuyên đọc chiếu mệnh ban thưởng hai tinh nhị tiết, có được tinh tiết này là có được chuyên quyền quân sự.

    Phía trước nha phủ dựng lên lục cán đai mâu, ở phía Tây lại dựng Bạch Hổ tiết đường uy thế rất hùng mạnh.

    Tiết độ sứ tập trung quân, dân, tài ba quyền chính trong tay, toàn quyền nắm giữ bộ hạ.

    Có thể điều động binh lính bất cứ lúc nào không cần đến lệnh của triều đình.

    Trong nội hạt có thể nhận được cung ứng về tiền của và lương thực, khống chế thuế.

    Vốn dĩ những việc này thuộc về quản lí dân sự mà chính phủ trung ương nhận mệnh, quan lại tài chính vì thế trở thành người dưới quyền mà hắn có thể tự bổ nhiệm.

    Tiết độ sứ chỉ nắm binh quyền điều đó không đáng sợ, vấn đề quan trọng là hắn ta có thể khống chế được dân chính và tài chính của cả nội hạt.

    Chính hai điều này đã giúp tiết độ sứ nắm chắc được binh quyền, có thể không ngừng mở rộng quân binh

    Từ khi thái tổ kế vị để cắt bổ đi quyền vây binh và nhiều tệ nạn khác đã sử dụng nhiều chính sách linh hoạt để làm giảm đi quân quyền, chính quyền, tài quyền của tiết độ sứ.

    Càn Đức năm thứ 3 Triệu Khuông Dận hạ lệnh tăng cường quyền lực cho chuyển vận sứ, tiền thuế thu được ở các địa phương ngoài việc sử dụng cho quân phí hằng ngày thì toàn bộ đều chuyển về trung ương, tước bỏ đi quyền tự sử lí tiền thuế của tiết độ sứ.

    Cũng trong năm đó lệnh cho Châu phủ phải phái hết tinh binh lên trung ương giảm bớt binh quyền ở địa phương.

    Sau khi bình định Kinh Hồ người đã hạ lệnh các châu phủ Kinh Hồ thuộc về triều đình chứ không thuộc về tiết độ sứ nữa, đồng thời rất nhiều quan lại được bổ nhiệm khiến tiết độ sứ không được phái ra ngoài mà chỉ ở lại kinh sư hoặc giả có được phái ra ngoài thì cũng chỉ ở những vùng nội hạt, những địa phương lân cận thuộc về triều đình hay những nơi mà Triệu Khuông Dận có quyền uy tối cao mà thôi.

    Vì thế tiết độ ở các địa phương ắt sẽ không dám lạm quyền.

    Phương pháp tập quyền mà Triệu Khuông Dận sử dụng rất ôn hòa và tiệm tiến.

    Trên danh nghĩa thì tiết độ sứ vẫn giữ quyền lực rất lớn, chỉ có điều bọn họ sẽ không có cơ hội để thực sự được nắm giữ quyền lực này, tiết độ sứ cuối cùng trở thành hư danh.

    Trên danh vận cũng không còn nắm quyền lực về quân, chính, tài quyền nữa.

    Sau khi Triệu Quang Nghĩa kế vị tròn một năm hạ lệnh tất cả quân binh và thuộc hạ của tiết độ sứ đều thuộc về triều đình lấy thần triều bổ nhiệm tri châu tri phủ.

    Giờ đây Dương Hạo đã dành được phần lớn ưu thế Lô Châu cách Lân Châu hai châu, trời ở trên cao, hoàng đế thì ở xa, lại không chịu sự quản chế của bất kì châu phủ nào, vì thế có thể nắm giữ được quyền lực trên cả thực tế và danh nghĩa.

    Chiến loạn khắp nơi, trong thời thế loạn lạc, anh hùng xuất hiện khắp tứ phương.

    Trong đó có Thảo Đầu Vương, hắn ta là tiết độ một phương cũng là hoàng đế trên nước đó rồi.

    Quan lại của tiết độ sứ có phó sứ, chi sứ, hành quân tư mã, phán quan, thôi quan...Tướng tá gồm: át nha, ngu hầu, binh mã sứ, tiết độ sứ, phó đại sứ biết rõ từng người tiết độ sự, hành quân tư mã, phán quan, chi sứ, thôi quan, tuần quan, nha chùy.Tiết độ phó sứ có mười người, quán dịch tuần quan bốn người, phủ viện pháp trực quan, yếu tịch, trục yếu thân sự mỗi chức vụ một người, tùy quân bốn người.

    Về căn bản Triệu Quang Nghĩa chưa thực hiện kế hoạch để Dương Hạo sống sót trở về Tây Bắc.

    Vì vậy hắn ta không những khảng khái rộng lượng mà ngay cả quan sát sứ, chi độ sứ cũng không hề phái đi chỉ là trên chiếu thư nói một câu do hắn ta biết phủ châu sự.

    Lúc này Dương Hạo có thể chọn ra một tiết độ sứ trong số những thuộc hạ của mình, nhưng vì vừa mới nhận chức nên không dám lạm quyền chỉ có thể xin chỉ thị từ triều đình.

    Dương Hạo lần này trở về không muốn chịu sự khống chế của Triệu Quang Nghĩa nữa mà tự mình kiêm quan sát sứ và chỉ độ sứ, lại lập doanh điền, chiêu quá, khiển vận phán quan, tuần quan mỗi chức một người.

    Lúc này trên danh phận lẫn luật pháp hắn ta đều hợp lí để nắm toàn bộ đại quyền của đất Lô Châu trong tay, trên địa vị ngang bằng với Triết thị ở phủ châu, Dương thị ở Lân Châu, Lí thị ở Hạ Châu trấn giữ một phương.

    Dương Hạo giành được tiên cơ, đoàng hoàng trở thành tiết soái, thuộc hạ đều có định chế, nhưng từ đó quan lại thuộc hạ của hắn ta có hạn.

    Từ một phủ nha đã có thể trở thành một tiết trấn, rất nhiều chức quan vẫn còn trống nhưng Dương Hạo không vội bổ sung thêm, chi bằng cứ để trống một số chức quan, Lô Châu bé như vậy cũng không cần quá nhiều quan lại.

    Tiếp đó hắn ta tạo dựng thế lực mạnh hơn nữa cho đến khi có được Ngân Châu có thế ngang bằng với Tây Bắc tam phiên, có những chức quan trống như thế này còn sợ gì tướng sĩ không tận tâm tận lực.

    Còn Công Tôn Khánh vì đã hết giá trị lợi dụng nên Dương Hạo đã sai trở về Dịch Châu tiếp nhận tướng ngu hầu phò tá quan trùy Mộc Tắc phu.

    Lần này từ Phan về kinh , thiên uy của hắn ta khó có thể đoán trước được.

    Nhưng Công Tôn Quyền vốn là thư sinh bất lực phản kháng, gia tộc lại ở Biện Lương cũng không dám phản kháng chỉ biết lấy đầu ra để tiếp nhận, số mệnh không thể đoán trước được.

    Còn Dương Hạo từ khi là cương kim cống bảo chuyển thế linh thân, makhagiala hộ pháp tái thế, tiết độ Hằng Sơn tiến hành khai nha kiếm phủ tập trung vào quyền thế, tiếp tục nghênh tiếp hắn ta còn có phủ cốc Chiết Ngự Huân, Lân Châu Dương Sùng đích thân đến Lô Châu bái kiến chúc mừng.

    Hai vị tiết độ sứ này chỉ tới đất Minh thôi đã làm cho 4 phương phải chấn động, Tây Bắc vốn có tam thuộc quốc giờ lại có thêm một Dương Hạo nữa.

    Dương Hạo vừa khai nha kiếm phủ thì trong số tam thuộc quốc đã có hai vị đích thân đến để chúc mừng, điều đó có ý nghĩa gì?

    Điều đó cho thấy chỉ trong một thời gian ngắn Dương Hạo đã định vị được địa vị của mình ở Tây Bắc, tin tức này đã nhanh chóng được truyền tới Hạ Châu và Biện Lương.

    Triệu Quang Nghĩa ở Biện Lương không biết sẽ cảm thấy chấn động như thế nào, ít nhất đối với Hạ Châu bốn bề đều là địch mà nói thì Dương Hạo bỗng nhiên nổi lên như thế cũng chẳng phải tốt lành gì

    Tới hội kiến Dương Hạo còn có tiết độ hai châu, Lân Phủ, Thất thị Đảng Hạng cũng bí mật phái tín sứ đến, Đạt Thố Hoạt Phật còn phái đệ tử là Xích Bang Tùng tặng Dương Hạo lễ vật lớn.

    Xích Bang Tùng là người đứng đầu bộ lạc lớn nhất trong số những bộ lạc ở Thổ Phồn, Thổ Phồn ngày nay đã khác xa nhiều với khi xưa rồi nhưng rải rác trở thành nhiều bộ lạc riêng rẽ với nhau, võ lực của họ vẫn rất mạnh.

    Còn người đã lâu chưa lộ mặt Đinh Thừa Tông khi đó cũng mang 2 món lễ vật bí mật, xuất hiện ở Lỗ Vĩ cách phủ Lô Châu đến trăm dặm.

    Chương 414: Lễ vật

    Trong Bạch Hổ tiết đường vô cùng đông đúc, quan văn có Phạm Tư Kì, Lâm Bằng Vũ; quan võ có Lý Quang Sầm, Mộc Ân, Mục Qùy, Kha Trấn Ác.

    Hôm nay là lần đầu tiên Dương Hạo lấy tư cách tiết độ sứ để triệu tập binh tướng, Lý Quang Sầm dù thế nào cũng phải thể hiện vai trò tiết độ phó cho nên đã gắng gượng để đến, trên người còn khoác bộ giáp trụ, có điều do cơ thể đang bị suy nhược nên Dương Hạo đặc cách ban cho được ngồi.

    Phủ Châu Chiết Ngự Huân, Lân Châu Dương Tông Huấn cũng đến cùng nhau.

    Hôm nay triệu tập tướng sĩ, vừa là lần đầu từ khi Dương Hạo nhận lệnh đến xây dựng phủ nha các quan lại đến tấn kiến, cũng là để thuận tiện trong việc nghênh đón hai vị chư hầu hùng bá hai phương ấy.

    Vừa mới sáng sớm tinh mơ, nghe tiếng trống thăng đường, mọi người liền vội lần lượt đứng dậy, sau khi gặp chủ soái, không khí náo nhiệt mới dần dần yên tĩnh trở lại.

    Lâm Bằng Vũ vui mừng nói: “Lô Châu là vùng đất nổi dậy từ tứ chiến Tây Bắc, thương nhân các phương đến buôn bán đều được hoan nghênh chào đón, lại nhận được sự giúp đỡ của hai châu Lân phủ, các tầng lớp sĩ, nông, công, thương dần dần xuất hiện, chỉ trong hai năm đã có được cục diện như ngày hôm nay.

    Việc tiết độ sứ thăng chức...theo suy đoán, chắc chắn sẽ được ủng hộ.

    Xây dựng nha phủ, lấy song tinh song tiết để trở thành tiết độ sứ của triều đình, lại còn đảm nhiệm chức mật tông hộ giáo pháp quan.

    Trong chốc lát được lòng nhân dân Tây Bắc, thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đủ cả.

    Lão già cổ hủ này khi theo tiết soái đến nơi này, quả thực không nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay.

    Tiết soái sau này có dự định gì, nhân lúc bá quan văn võ đều có mặt ở đây, xin tiết soái cứ nói với mọi người”.

    Lão quan hôm nay có chút xúc động, lão cũng từng trải qua thời thanh niên, cũng có năm tháng chỉ tay định giang sơn, chí hướng bay bổng, chỉ là do sinh ra không gặp thời, không có được cơ hội như thế, cũng chẳng có được bản lĩnh như thế, chí lớn vì đó cũng dần dần bị mai một, tuy đã giữ một chức quan nhỏ nhưng cũng không còn tham vọng lớn như trước nữa.

    Thật sự không ngờ rằng đến tuổi xế chiều lại có cơ hội gặp được một vị minh chủ, gây dựng bá nghiệp một phương, cũng coi như ở nơi hẻo lánh Tây Bắc này, tuy không tránh khỏi việc thân phận nhỏ bé một chút nhưng nam tử hán, thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành, đây cũng là một phần giang sơn gấm vóc, ai lại không muốn trở thành khai quốc công thần, lưu danh thiên cổ chứ.

    Văn võ bá quan cũng đều có chung suy nghĩ với ông, tuy hiện giờ họ đều biết Lô Châu vẫn cần tiếp tục giương lá cờ nước Tống làm những việc chỉ có thể biết để mà làm chứ không thể nói rõ, nhưng mọi người vẫn nuôi hi vọng Dương Hạo có thể đem chí hướng của họ đến với bách tính trăm họ, rốt cục, suy cho cùng đây cũng chỉ là suy nghĩ nông cạn của bản thân, chỉ có thể giữ trong lòng, vì người mà họ dốc sức phù trợ nếu không cùng chung chí hướng thì trong lòng họ cũng có chút không thỏa đáng

    Dương Hạo vốn là vị quan lên trên ngựa nắm tài thao lược điều binh khiển tướng, xuống lưng ngựa hết lòng tận tụy chăm lo coi sóc nhân dân, thế nhưng khi khoác trên người bộ áo giáp oai phong đứng trong Bạch Hổ đường, tay cầm ấn soái, trong lòng cũng có chút thấp thỏm không yên.

    Lâm Bằng Ninh không ngờ sẽ có ngày hôm nay, lẽ nào hắn không có ngày như vậy?

    Hai năm trước, khi hắn nằm tranh luận trên đống cỏ khô trong phủ Đinh gia, mong ước của hắn cũng chỉ là sau này nhà có ba mẫu ruộng, một gian nhà ngói, lấy một người vợ, phụng dưỡng mẹ già, yên ổn sống qua ngày, vậy mà trong khi đó tên huynh đệ đáng chết ấy còn đang bối bối bứt rứt vì không biết giữa việc ngủ với phụ nữ và ăn thịt mỡ cái nào đáng để nói hơn, chẳng ai có thể ngờ được rằng, hai năm sau, con heo chỉ biết thịt mỡ thơm ấy lại trở thành tiểu bang chủ bang Biện Phong, lại có được một cô nương thông minh xinh đẹp, còn hắn, lẽ nào vẫn trông coấn phù, trở thành một tên chư hầu?

    Đời người thật là khó đoán, thế nhưng đó cũng chính là sức mê hoặc của nó.

    Dương Hạo khẳng khái nói: “Bổn soái vốn là một thường dân ở Bá châu , bị gian tế mưu hại nhờ trời phù hộ, may vẫn giữ được mạng sống, khi đầu quân cho triều đình, đã vô số lần vào sinh ra tử, tuy chẳng có tài cán gì nhưng được chư vị phù trợ, mới có được ngày hôm nay.

    Mẫu thân ta còn phải vì ta chịu liên lụy, lại thêm đau ốm mà chết.

    Ta hãy còn nhớ, khi chôn cất mẫu thân trên núi Kê Minh, ngay cả đến một chiếc quan tài gỗ cho người cũng không có”.

    Trong mắt hắn lấp lánh những giọt nước mắt.

    Nhớ lại những kí ức đó khiến trong lòng hắn đau như bị đâm vào tim: “Khi Dương mỗ ra đi, đã từng thề với trời, lần li biệt đau khổ này nhất định phải đi lang bạt giang hồ, gây dựng sự nghiệp, làm nên được công trạng lớn rồi khi đó ta sẽ trở lại Bá châu, an táng mẫu thân tử tế”

    Hắn cười nhạt rồi nói tiếp: “Khi đó Dương mỗ tuổi trẻ ngông cuồng, đã từng thề rằng, sau này sẽ sửa mộ xây lăng, xây cho mẫu thân một phần mộ thật lớn.

    Bây giờ nghĩ lại, chẳng qua cũng chỉ là những lời lẽ ngông cuồng trong cơn uất hận, khi đó Dương mỗ tài sản, địa vị đều bị tước đoạt, làm sao có thể nghĩ sẽ có được địa vị như ngày hôm nay, không biết chừng mẫu thân ta trên trời đã phù hộ cho ta trở thành một thống soái trấn giữ biên cương”.

    Dương Hạo thở dài rồi nói tiếp: “Giờ đây ta đã là tiết độ sứ Lô Châu, được ăn bổng lộc triều đình, trấn giữ một phương, bảo vệ sự bình yên cho bách tính trăm họ .

    Vì tranh giành lợi lộc, Ngân châu đang bị quân phản loạn Khiết Đan chiếm đóng, nơi đó cũng chỉ cách Lô châu trong gang tấc, nếu để chúng đứng chắc chân, chiếm đánh xuống phía Nam, Lô châu của chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm, bổn soái khai phủ giữ ấn là một việc lớn, chính là để liên minh với phủ Lân, trước tiên là loại trừ tận gốc quân địch ở Ngân châu, liên kết Lô Kiện với Ngân châu lại với nhau.

    Có như thế mới có thể đúng với danh nghĩa một tiết độ sứ Hoành Sơn.”

    Văn võ quan lại nghe xong đều xôn xao, ai ai cũng đều vui mừng hớn hở, đại soái cần giương cao ngọn cờ đại Tống bảo vệ lãnh thổ và cuộc sống an bình cho nhân dân, chuẩn bị nâng cao thế lực sức mạnh của mình.

    Nếu có ngày tiết soái trở thành tiết sứ một vùng thì họ cũng được ra làm quan, có điều địa bàn khống chế thực chất rộng lớn từng nào?

    Chẳng qua chỉ là vùng Lô châu bốn bên toàn núi bao phủ cách biệt mà thôi.

    Chỉ có mở rộng lãnh thổ, không ngừng mở rộng địa bàn, khí thế, sức mạnh của họ mới ngày càng lớn mạnh.

    Ở nơi này chỉ có huấn luyện xây dựng quân đội mới có thể bảo đảm tiền đồ chắc chắn cho bọn họ, mũi tên này của Dương Hạo một khi đã bắn ra thì nhất định sẽ trúng.

    “Đợi đến khi đã bình định được Ngân châu, bổn soái sẽ xây cho mẫu thân một phần mộ, đưa phần mộ của mẫu thân ta rời đến Lô châu này” Dương Hạo nói tiếp.

    Quan lại nghe xong càng vui mừng, rời phần mộ của mẫu thân hắn đến Lô châu?

    Tiết độ sứ của nhà Tống cũng là một chức quan phải luân chuyển, hoàng đế điều đi thì không thể không đi, khi lên nhậm chức tất nhiên có thể đưa gia quyến theo cùng, nhưng chẳng có lí do gì để phải chuyển cả phần mộ của tổ tông theo.

    Dương Hạo muốn rời mộ mẫu thân đến đây, tâm ý chẳng phải đã rõ cả rồi sao?

    Hắn nhận chiếu đến nhưng sẽ không nhận chiếu rời đi, hắn coi Lô châu là nhà, coi đây là đất của tổ tông nhà hắn

    Lâm Bằng Vũ học rộng hiểu nhiều vẫn cảm thấy có chỗ chưa được thỏa đáng...tiểu sinh nha thấy vậy bèn quyết truy hỏi đến cùng: “Điểm khác biệt của mộ phần với lăng, chùng đó là thứ bậc.

    Mộ là nơi an táng của bậc thánh nhân, chưa cần tính đến điều đó thì vẫn còn bốn quy tắc xây dựng mộ phần, trong đó phần là nơi an táng như dân thường.

    Tiết độ quyền cao chức trọng, theo quy tắc, lão phu nhân được hưởng chùng táng.

    Tiết độ đã có ý muốn di rời phần mộ cho lão phu nhân, xin hãy sớm thỉnh cầu với triều đình lệnh phong, bỉ chức phụ trách nội vụ Lô châu sẽ lập tức chọn nơi sông núi hữu tình an táng cho lão phu nhân”

    Dương Hạo nói: “Sao có thể phiền đến Lâm đại nhân.

    Bổn soái sẽ tìm thời cơ đích thân về Bá châu để lo bốc mộ mẫu thân, còn về việc sau khi rời về Lô châu...” mắt Dương Hạo lóe lên ý nghĩ, chầm chậm nói tiếp: “Đợi khi xương cốt mẫu thân được chuyển về, tạm thời đem gửi vào Khai Bảo tự.

    Còn về quy định xây phần mộ thế nào sau đó sẽ bàn thêm vậy”

    Là tướng đương triều, theo quy tắc mẫu thân thân sinh ra có thể xin lệnh phong, đây là một vinh dự, còn gì mà phải bàn bạc nữa?

    Lâm Bằng Vũ đã đưa ra ý kiến về việc phải xây chùng, hắn vẫn thoái thác không đồng ý, cũng không chịu xin triều đình lệnh phong.

    Vậy rốt cuộc hắn muốn xây cho thân mẫu mộ phần theo quy tắc gì?

    Các quan lại nghe ra ý của hắn thì vui mừng không sao kể xiết nhưng phản ứng của những quan như Lâm Bằng Vũ, Tần Giang, Lô Vũ Hiên, Tịch Sơ Vân đã gặp phải sự ngáng trở phía trước: “Tiết độ sứ thân phận cao quý, luôn hết mình cho bá tánh Lô châu, không màng đến bản thân xông pha vào nơi nguy hiểm, việc này tiện chức có thể thay ngài lo liệu, tiết độ sứ không cần phải tự mình đứng ra”

    Dương Hạo là trọng thần nhà Tống, hắn muốn xây mộ phần cho mẫu thân trong lãnh thổ Tống thì có gì là nguy hiểm?

    Chỉ câu nói này cũng đã vạch trần tâm địa của quan lại Lô châu rồi, chẳng qua ở đây đều là người tâm phúc, ngay cả đến một viên quan xuất thân từ triều đình cũng không có.

    Vô ý để lộ ra cũng chẳng cần phải lo lắng.

    “Bốc mộ đương nhiên phải do con cháu đích thân lo liệu, ta không đi thì ai có thể đi thay?

    Chư vị yên tâm, bổn soái sẽ không khinh xuất hành sự.

    Việc này nhất định giải quyết chu toàn, cẩn thận xử lý” Dương Hạo nói

    Hắn vừa nói đến đấy, có tiếng nói nhỏ ở cửa lễ đường: “Chu toàn thế nào thì cũng sẽ phải mạo hiểm, tiết soái là gốc rễ của Lô châu này, không thể rời đi dễ dàng, người ngoài cũng không thể làm thay, nhưng ta thì có thể”

    Quan lại đưa mắt tìm kiếm xung quanh, hướng về phía cửa chờ đợi, Dương Hạo cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy sự hoài nghi.

    Chỉ thấy trước cửa xuất hiện hai người, trên mình đều mặc đồ tang.

    Người đứng ở đó dáng vẻ yêu kiều như hàn mai trong tuyết, đẹp mà thoát tục, chính là muội muội của hắn Đinh Ngọc Lạc.

    Còn người ngồi trên chiếc ghế gỗ có bánh xe kéo trước muội hắn chính là người đã lâu chưa xuất đầu lộ diện Đinh Thừa Tông.

    Việc Đinh Ngọc Lạc trở về cũng vừa đúng với dự kiến của Dương Hạo , Ngụy vương Đức Thiệu lần đầu dẫn quân, trong quân không hề có vai trò thực sự của hắn, căn bản không thể chỉ huy binh hùng tướng mạnh, cho nên Dương Hạo cũng không cần phải làm gì để đối phó,chỉ cần trực tiếp tiến về phía Tây là được.

    Khi đó hắn đang cùng Công Tôn Khánh, Vương Ngọc Tài đấu pháp, Đinh Ngọc Lạc nếu giữ bên cạnh thì sẽ rất nguy hiểm, bèn nghĩ cách để mình tiểu muội trở về Lô châu, nhưng đúng lúc hắn nghĩ ra một việc quan trọng, do vậy bèn để Đinh Ngọc Lạc trở về Biện Lương một chuyến trước, xử lí ổn thỏa mọi việc rồi thì quay lại Lô châu.

    Dương Hạo sau khi về đến Lô châu thì không thấy Đinh Ngọc Lạc, vẫn cho rằng Đinh Ngọc Lạc chưa trở về, không ngờ muội ấy lại một mình một ngựa, nhanh chóng quay lại, không những đuổi lên phía trước mình mà còn xuất hiện cùng Đinh Thừa Tông.

    Đinh Ngọc Lạc chầm chậm đẩy chiếc ghế của Đinh Thừa Tông tiến vào bên trong, Đinh Thừa Tông ngồi trên ghế, trong lòng ôm chiếc hũ đá, cung kính nói: “Hiếu tử Thừa Tông, hiếu nữ Ngọc Lạc bình thành cổ lễ, đã bốc xương cốt mẫu thân rời đến Lô châu rồi”

    Đinh Ngọc Lạc hướng về phía Dương Hạo nói nhỏ: “Nhị ca, điều đại ca canh cánh trong lòng chính là chuyện di cốt của mẫu thân”

    Dương Hạo rời khỏi soái đường, bước vội về phía trước.

    Hắn đi đến trước mặt Đinh Thừa Tông, nhìn như mất trí vào chiếc hũ đá mà Đinh Thừa Tông ôm bằng hai tay, nghĩ đến cuộc đời bất hạnh của mẫu thân, bỗng nhiên quỳ xuống, hai tay nhận chiếc hũ đá, than khóc không ngừng.

    Trong hoa đình, Dương Hạo bình tĩnh đánh giá Đinh Thừa Tông.

    Thành Tông bây giờ thật là thay đổi quá nhiều so với dáng vẻ trước đây, dường như phân đôi thành hai người vậy.

    Đinh Thừa Tông khi trước tinh thần sáng suốt, uy nghi oai phong lẫm liệt, trong nhà mọi người từ trên xuống dưới đều có chút sợ hắn, là một vị thiếu chủ, huynh trưởng của Đinh gia, hắn đảm nhận những trọng trách lớn trong nhà, tính cách lại điềm tĩnh chín chắn khác với mọi người.

    Đinh Thừa Tông sau nhiều đêm mê man bất tỉnh cuối cùng cũng tỉnh lại, tuy uy phong vẫn như trước song hai má trũng xuống, sắc mặt trắng bệch, giống như người bị bệnh nặng chỉ cần đẩy nhẹ đã lăn ra, vậy mà Đinh Thừa Tông ngày hôm nay, sức khỏe dần dần hồi phục, tuy đôi chân bị chặt đứt, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, nhưng lưng vẫn vươn thẳng, khiến kẻ khác không thể xem thường.

    Chỉ có điều hắn đã già đi rất nhiều, mới hơn ba tuổi đầu, hai bên thái dương đã toàn là tóc bạc, dung mạo vẫn kiên nghị như trước, nhưng đôi lúc lộ ra những vết nhăn chứa đựng sự thăng trầm.

    Đối với Đinh Thừa Tông, thì có liên quan đến thân thế của Dương Hạo rồi.

    Đinh Thừa Tông là con trưởng nhà họ Đinh, chỉ có hắn mới có quyền thừa nhận thân thế của Dương thị, đưa bà lên làm nhị phu nhân, thừa nhận bà là nữ chủ nhân của Đinh gia.

    Việc này đối với Dương Hạo tất nhiên có ý nghĩa quan trọng.

    Thân là hộ giáo pháp vương của Cương Kim Công Bảo chuyển thế, Hoành sơn tiết độ sứ, thái úy đương triều, nếu là con riêng của một tì nữ, đối với hắn mà nói sẽ là vết dao chí mạng, tin tức một khi đã truyền ra ngoài, rất khó có thể giành được sự kính trọng của danh môn vọng tộc, con cháu thế gia ở Tây Bắc này, hơn nữa còn bị kẻ thù lợi dụng thân phận để đạt được mục đích của mình.

    Từ cổ chí kim, những người đã lên làm hoàng đế đều phải hao tâm tổn chí, diệt khẩu... hung tổ tông cùng các vị thánh hiền đều có mối quan hệ nhất định, huống hồ Dương Hạo cần phải xây dựng nghiệp đồ, muốn thống trị những danh gia thị tộc tự cao tự đại đó thì xuất thân của hắn cho dù không vô cùng cao quý cũng nhất định phải nâng cao địa vị của mình bằng mọi cách, cho nên văn võ quan lại Lô châu đối với việc huynh đệ hắn vô cùng quan trọng.

    Mấy vị ái thê của Dương Hạo cũng hết sức tán thành, việc Đinh Thừa Tông thanh toán hết sạch mọi ân oán thù hận với Dương Hạo họ đều để tâm.

    Đặc biệt là quan hệ qua lại giữa họ và tiểu muội nhà họ Đinh, Đinh Vương Ngọc rất tốt đẹp, một đứa trẻ khiến người khác phải động lòng thương như vậy đã cầu xin, Đông Nhi, Diễm Diễm sao có thể nỡ khiến huynh đệ Dương Hạo mất đi hòa khí, làm khó dễ cho Đinh muội, ngày ngày nước mắt đầm đìa.

    Thực ra đối với Dương Hạo, cứ cho là không có đám Lâm Bằng Lâm thống thiết khẩn cầu, La Đông Nhi và mấy ái thê ca thán bên tai thì trong lòng hắn cũng đã sớm tiêu tan mọi hận thù.

    Chuyện thế gian, nhiều việc không thể theo ý mình, Dương Hạo đã có lĩnh hội sâu sắc.

    Đứng trên lập trường của Đinh Thừa Tông, đã không có người nào có thể làm tốt hơn được.

    Hôm nay hắn phong cho Dương thị là nhị phu nhân của Đinh gia, lấy thân phận là hiếu tử đi bốc mộ mẫu thân, trong thời đại vô cùng coi trọng hoàn cảnh xuất thân này, Đại thiếu gia Đinh gia đi tới bước đường này còn lí do gì để có thể trách cứ hắn đây?

    Cởi bộ đồ tang ra khỏi người, bên trong là chiếc áo cà sa, Dương Hạo ngạc nhiên nhìn hắn, cuối cùng không nhịn nổi nữa bèn hỏi: “Ngươi xuất gia rồi sao?”

    Đinh Thừa Tông cười nhạt mà nói: “Ta đã bái Phật Đạt Thố Hoạt làm thầy, theo người tu luyện Phật pháp, cho nên duyên trần đã hết, chư chính thức cạo đầu nên hiện giờ chỉ là một thiền sinh” (cư sĩ của mật giáo)

    Dương Hạo nhất thời im lặng, lại hỏi: “Vương Lạc đã nói với ngươi về thân thế của ta?”

    Đinh Thừa Tông khẽ gật gật đầu : “Ta cũng không ngờ.

    Thì ra chính là vì nguyên nhân này, Nhạn Cửu thật sự có thể nhẫn nhịn, cũng thật sự đã giành được”.

    Đinh Thừa Tông nói, nghĩ đến nhà mình bị Nhạn Cửu hãm hại đến mức thê thảm thế này, không cầm được nước mắt, Dương Hạo trong lòng cũng xót xa, không nhịn được bèn nói: “Đại huynh, chuyện cũ đã qua, nhắc lại cũng chẳng để làm gì”.

    Đinh Thừa Tông toàn thân run lên, đột nhiên ngẩng đầu, vui mừng nhìn Dương Hạo, run rẩy nói: “Đệ, đệ cuối cùng cũng chịu gọi ta một tiếng đại huynh rồi sao?”

    Dương Hạo trong mắt cũng lấp lánh: “Đại huynh, huynh đệ chúng ta cũng đều là người bị kẻ khác âm mưu hãm hại, giữa chúng ta có vài hiểu lầm, nhưng chúng ta nên bỏ qua hết, thực ra đệ sớm đã coi huynh là huynh đệ của mình, là đại huynh của đệ”.

    Đinh Thừa Tông nghi ngờ hỏi: “Từ sớm à?”

    “Đúng vậy, chính là từ khi huynh bị hôn mê bất tỉnh, đệ đến chỗ huynh để cáo từ, từ lúc đó đệ đã coi huynh là huynh đệ của mình”.

    “Nhưng mà...”

    “Nhưng mà huynh đệ cũng phải có cãi vã đúng không?”

    “Đúng, đương nhiên là vậy”.

    Đinh Thừa Tông vịn chặt vào tay chiếc xe lăn, hai dòng lệ cứ thế tuôn dài, lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc.

    Trong lòng đã bình tĩnh lại, Đinh Thừa Tông vui mừng nói: “Nhị đệ, đại ca lần này trở về, ngoài việc đem di cốt của mẫu thân đến còn đem đến cho đệ một vi khách quý.

    Người này vô cùng quan trọng đối với đại nghiệp của đệ, vì thân thế của người này là chuyện cơ mật, cho dù là quan lại lớn nhỏ ở Lô châu, tất cả những kẻ thân tín đều không được biết, vậy nên ta không thể đưa người ấy đến đây gặp đệ”.

    “Người nào lại quan trọng đến vậy?”

    Dương Hạo sốt ruột hỏi.

    “Ngọc Lạc” Đinh Thừa Tông không đáp, quay ra cửa gọi lớn.

    Đinh Ngọc Lạc đột nhiên xuất hiện,vui mừng nói: “Đại ca, nhị ca, hai người đã hóa giải hết mọi hiểu lầm rồi sao?”

    Đinh Thừa Tông khẽ gật đầu, Dương Hạo bèn nói: “Tiểu muội, gia đình chúng ta, trong lòng có nhiều đau khổ nhất chính là muội, nhị ca thật đã làm khó muội rồi”.

    Đinh Ngọc Lạc vui mừng nỗi không kìm được nước mắt, má ngọc còn vương những giọt nước mắt long lanh, cô nhẹ nhàng lấy tay lau nước mắt, mỉm cười mà nói: “Không sao, chỉ cần cả nhà chúng ta có thể xóa bỏ hết mọi ân oán hận thù, thì đó chính là điều khiến muội hạnh phúc nhất rồi.

    Cho nên dù phải chịu bao nhiêu đau khổ muội cũng cam lòng”.

    “Đám người phiền phức đó đều đã đuổi đi hết rồi chứ?”

    Đinh Thừa Tông cười hỏi.

    “Vâng, trong vườn ngòai muội ra không còn ai khác” Ngọc Lạc đáp.

    “Tốt, muội hãy đưa người ấy đến đây” Đinh Thừa Tông gật đầu nói.

    Đinh Ngọc Lạc vâng dạ, thoáng cái đã biến mất, Dương Hạo trong lòng thấp thỏm, vô cùng hiếu kì.

    Không hiểu Đinh Thừa Tông ngoài việc đem di cốt mẫu thân đến còn đưa đến lễ vật nào nằm ngoài dự đoán đây.

    Một lúc sau, trong vườn có tiếng bước chân, Đinh Ngọc Lạc đã quay lại, nói: “Đại ca, nhị ca, khách quý đã đến rồi” rồi quay lại vừa định gọi người đó vào thì người đó đã tự mình bước vào hoa đình.

    Người này mắt mũi hùm beo, toàn thân tỏa ra sự hoang dã tàn bạo, trên giữa đỉnh đầu cạo trọc một nửa, ánh sáng chiếu vào lấp lánh, tóc xung quanh tết thành những bím nhỏ rủ xuống, khuôn mặt vuông vuông, miệng rộng lông mày sâu róm, bộ râu hai bên má như rồng uốn lượn, đó quả là một nam tử Hán có phần uy phong hết mực như vậy.

    Hai bên tai hắn còn đeo đôi bông tai lớn làm bằng vàng lấp lánh.

    Thời tiết vào tháng 7, người này lại khoác trên mình bộ áo lông thú, trên tay áo choàng được thêu bằng lông sói thể hiện thân phận cao quý tôn nghiêm.

    Trên hông người này còn đeo một thanh đao lớn, xem ra sát khí ngút trời, vô cùng lỗ mãng.

    Dương Hạo vừa nhìn đã nhảy dựng lên.

    Vừa lúc đang mặc bộ áo giáp, bèn đưa tay tìm bảo kiếm, ngón tay cái đã chạm được đến chuôi thanh kiếm, thì mới phát hiện ra đây là lần đầu tiên gặp người này ở Tây Bắc, bề ngoài giống như tiết độ sứ định nan quân Lý Quang Duệ, nhưng so với thượng thư bộ công, chỉ huy sứ do triều đình sắc phong Lý Kế Quân thì chỉ có bảy, tám phần tương tự, không hoàn toàn giống nhau.

    Thấy vậy không kiềm chế được bèn hỏi: “Ngươi là ai?”

    Người đó vừa đến đã dùng đôi mắt lang sói đầy vẻ hiểm ác nhìn Dương Hạo từ đầu đến chân, đôi lông mày khẽ chau lại, vừa lúc người đó cũng mở miệng ra hỏi: “Ngài chính là Dương thái úy?”

    Đinh Thừa Tông đẩy chiếc xe lăn đến giữa hai người, mỉm cười nói: “Thái úy, vị này là Hạ Châu Thác Bát Hào Phong đại nhân, Thác Bát đại nhân,vị này chính là Hoành sơn tiết độ sứ Dương thái úy.”

    Dương Hạo trong lòng dao động, ở vùng Tây Bắc, đại nhân không nhất thiết để chỉ quan lại triều đình, người này dường như cũng không giống quan lại trong triều, vậy chắc chắn là người đứng đầu bộ lạc hoặc tầng lớp quý tộc cao qúy, người này lại là họ Thác Bát ở Hạ châu, vậy chắc có quan hệ mật thiết với bộ lạc Đảng Hạng của người Khương, Đinh Thừa Tông sao có thể liên hệ với người của Lý gia ở Hạ châu?

    Kì thực người này cũng có một chức quan trong triều, mỗi một thủ lĩnh của bộ lạc lớn được coi trọng ở Hạ châu thì đều được triều đình nhà Tống ban cho chức quan, trên người vị này đeo quan hàm của chỉ huy sứ, cho dù gia tộc không phải nhân vật quan trọng của Lý gia ở Hạ châu thì gia phụ cũng giữ chức phòng ngự sứ ở Hạ châu, vì gia phụ làm quan ở Hạ châu nên vị tộc trưởng dân tộc thiểu số này chắc là chỉ huy thức sự của bộ lạc.

    Thác Bát Hào Phong nhìn Dương Hạo một lượt như để đánh giá, chép miệng, có ý khinh miệt mà nói: “Đinh tiên sinh, người này...chính là nghĩa tử của Lý Quang đại nhân, Hoành sơn tiết độ sứ sao?

    ở chỗ chúng ta, phải thực sự có bản lĩnh mới có thể khiến người khác tâm phục, chỉ dựa vào phong thưởng của triều đình, thật không xứng với danh hào kiệt Tây Bắc”.

    Người này tính khí nóng như lửa, lời vừa dứt đã rút đao ra khỏi bao, hét lớn: “Tiếp đao của ta đây”.

    Ánh đao như chớp hướng về phía Dương Hạo.

    Dương Hạo vốn đã nắm sẵn kiếm trong tay, kinh ngạc nhìn người đó rút đao, sát khí đao mạnh mẽ không chút nể nang, bất giác thầm kinh ngạc, không cần suy nghĩ đã rút kiếm đâm lại.

    Sức mạnh trong lưỡi đao của Thác Bát Hào Phong đủ để chem người ta ra làm đôi, nhưng hắn giương đao lên đao lại chém xuống các động tác tuy nhanh nhẹn song rốt cuộc không thể bì được với tốc độ kiếm của Dương Hạo, đao của hắn vừa chém xuống, lưỡi kiếm của Dương Hạo đã chạm vào yết hầu hắn, Thác Bát Hào Phong vô cùng sửng sốt, cứng người lại trước mũi kiếm, hai cánh tay dùng lực quá sức, gân xanh trên trán cũng nổi hết lên.

    “Đường kiếm thật là nhanh” Thác Bát Hào Phong kêu lên.

    Đinh Thừa Tông cũng bị những đường đao tỉ thí mạnh mẽ ấy làm cho hoảng sợ, đợi Dương Hạo đánh trả lại mới bình tĩnh trở lại, mỉm cười nói: “Nghe nói Thác Bát đại nhân cùng Lý Kế Quân tỉ thí võ nghệ, đã từng bại dưới tay ông ấy, còn Lý Kế Quân lại là bại tướng dưới tay thái úy của chúng ta, thái úy nhà chúng ta đã từng theo danh sư luyện kiếm, võ công đạt đến được cảnh giới như ngày hôm nay không thể nói trong một hai ngày, Thác Bát đại nhân bại dưới tay thái úy nhà chúng ta cũng không thể coi là chuyện mất mặt...”

    “Ấy, thua thì vẫn là thua, võ công không bằng người mà thôi, có gì mà phải mất mặt”.

    Thác Bát Hào Phong lại vô cùng sảng khoái, tra đao vào vỏ, cười lớn mà nói rằng: “Ngài thắng được Lý Kế Quân, vậy thì chính là một anh hùng, Lý Quang Mục đại nhân quả nhiên nhận được nghĩa tử tốt, Thác Bát Hào Phong tâm phục khẩu phục rồi”.

    Chương 415: Thác Bát Hào Phong

    Dương Hạo thấy người đó thu đao bèn tra kiếm vào vỏ, khi đó Thác Bát Hào Phong đột nhiên xông đến trước một bước, Dương Hạo chỉ nghĩ người này gian trá, miệng nói nhận thua lại vẫn muốn đánh lén mình.

    Nhưng nếu luận đến công phu đánh quyền cước thì Dương Hạo không bằng một đứa trẻ lăn lộn chịu trận, Thác Bát Hào Phong tinh thông công phu đấu vật, huống hồ đánh mất thời cơ rồi, rốt cuộc bị hắn dùng đôi tay to lớn giữ chặt lấy hai vai.

    Dương Hạo thầm nghĩ trong đầu, đang định dùng chiêu “cua lột xác” để thoát khỏi sự khống chế thì Thác Bát Hào Phong đã vô cùng xúc động nói :“Thái úy đại nhân, ngài là nghĩa tử của Lý Quang Mục đại nhân, tính ra thì ta và ngài có thể coi là huynh đệ một nhà, huống hồ còn có quan hệ với Nạp Bố Y Nhĩ, hai ta càng thân thiết hơn, hôm nay Thác Bát Hào Phong nguyện quy thuận theo đại nhân, tùy đại nhân định đoạt, dốc sức vì đại nhân, mối thù lớn của tại hạ đại nhân nhất định phải giúp đỡ mới thành.”

    Dương Hạo nghe xong mới buông lỏng hai vai, nhìn hắn mà hỏi :“Cái gì mà Nạp Bố Y Nhĩ , thân càng thêm thân, ồ..., đó là người con gái của ngươi?

    Cô nương ấy làm sao?”

    Thác Bát Hào Phong cắn chặt răng, căm hận mà nói :“Nạp Bố Y Nhĩ vốn là người con gái của tại hạ, lại bị lão già khốn khiếp Lý Quang Duệ đó cướp mất, người Đảng Hạng tại hạ có ân tất trả, có thù phải báo, thù giết phụ thân, hận cướp thê tử, phàm là nam nhân đại trượng phu đều không thể nhẫn nhục mà bỏ qua, để rửa sạch mối hận này, tại hạ mới nghe theo lời khuyên của Đinh tiên sinh, bí mật đến đây bái kiến đại nhân, xin được theo đại nhân.”

    Dương Hạo vô thức nghe mối thù không đội trời chung của hắn bèn truy hỏi :“Nhưng Nạp Bố Y Nhĩ đó có quan hệ gì với ta?

    Sao lại nói thân càng thêm thân?”

    Thác Bát Hào Phong vẫn căn chặt răng, nghe đến câu này bèn lớn tiếng cười ha ha, đấm vào vai Dương Hạo một quyền khá mạnh cười mà nói :“Thác Bát Hào Phong hôm nay xuất hiện ở đây chính là thành tâm quy thuận đại nhân, đại nhân cần gì phải giấu diếm?

    Nạp Bố Y Nhĩ là chị của Nhĩ Mã Y Nạp, Nhĩ Mã Y Nạp là nguời phải được gả cho thái úy đại nhân, theo bên Lý Quang đại nhân mà nói, ta phải gọi ngài một tiếng em rể, ha ha ha, đây không phải là thân càng thêm thân sao?”

    Thác Bát Hào Phong cười lớn một cách sảng khoái, Dương Hạo cũng cười theo vài tiếng, quay lại phía Đinh Thành Tông hỏi :“Thác Bát Hào Phong đang nói gì vậy?”

    Thác Bát Hào Phong vuốt bộ râu lớn, nói với Đinh Thành Tông một cách khó khăn :“Phải chăng tiếng Hán của ta nói rất khó nghe?”

    Đinh Thành Tông vội nói :“Nạp Bố Y Nhĩ và Nhĩ Mã Y Nạp là con gái của tộc trưởng Ngũ Liễu Thư tộc Tế Phong Thị, ngoại trừ gia tộc họ Lý ở Hạ châu ra thì đó là bộ lạc giàu có nhất trong tám thị tộc của người Đảng Hạng.

    Họ có thể coi là hai viên minh châu của thảo nguyên, Nạp Bố Y Nhĩ từ nhỏ đã được gả cho con trai tộc trưởng tộc Vãng Lợi, nhưng người Nạp Bố Y Nhĩ thật sự yêu lại là Thác Bát Hào Phong”

    Thác Bát Hào Phong ưỡn ngực, nghiến chặt răng mà nói :“Đúng, tộc Tế Phong có thể trở thành tộc giàu có nhất, lớn mạnh nhất ngoài gia tộc họ Lý ở Hạ châu chính là vì có được sự giúp đỡ của bộ lạc ta.

    Ta vốn định mời phụ thân đứng ra xin được kết thân với Ngũ Liễu Thư đại nhân, tuy Nạp Bố Y Nhĩ đã có hôn ước, theo quy tắc trên thảo nguyên, là kẻ mạnh ta có thể cướp thê tử, huống hồ với sự giúp đỡ của bộ lạc ta cho tộc Tế Phong, Ngũ Liễu Thư đại nhân không thể không hủy hôn tái giá, nhưng...

    Lý Quang Duệ không biết từ đâu nghe được tin đồn về dung nhan mĩ miều của Nạp Bố Y Nhĩ, liền ra lệnh cho bộ lạc Tế Phong phải dâng hiến mĩ nữ, chính là chọn Nạp Bố Y Nhĩ.”

    Đinh Thành Tổ vội phụ họa theo :“Lý Quang Duệ là người cai trị ở Hạ châu, những người đứng đầu các tộc ai dám tạo phản?

    Haiz, chỉ tiếc cho đôi trẻ, do vậy mà...”

    Nói đến đây mặt Thác Bát Hào Phong đã đỏ phừng phừng, nghiến răng nghiến lợi đòi báo thù cho phụ thân, hận cướp thê tử, là nỗi nhục không thể nhẫn nhịn của một nam tử, huống hồ truyền thống từ xưa đến nay của người Khương là coi trọng việc có thù tất phải báo, nhưng muốn hắn giết chết tên vua hữu thực vô danh Lý Quang Duệ thì quả thật hắn không có cái bản lĩnh ấy, cho dù có được thời cơ như thế thì hắn cũng phải suy nghĩ đến hậu quả sau này, mạng sống của phụ mẫu huynh đệ, vô số người trong tộc hắn luôn nghĩ đến, tuy hắn rất yêu Nạp Bố Y Nhĩ, lại không dám liều lĩnh, người mình yêu ngày ngày mua vui cho tên béo đen xấu xí Lý Quang Duệ, tim hắn đau như bị nhúng vào chảo lửa, không lúc nào là không phải chịu đựng sự đau đớn ấy.

    Đám nội thám mật giám mà Đinh Thành Tổ phái đến Hạ châu lợi dụng các thân phận khác nhau để theo hầu bên cạnh các vị đại nhân Hạ châu, có người giúp chúng vui chơi sa đọa, có người lại giúp tăng thêm ảnh hưởng, không ngừng truyền bá tư tưởng Lý thị không xứng đáng đứng đầu, lại có người gây ra hỏa hoạn ở khắp nơi, lan truyền các tin đồn.

    Rất nhanh, họ đã chú ý đến Thác Bát Hào Phong.

    Các tin tức lần lượt gửi về Lô châu, Đinh Thành Tổ sau khi phân tích nghiên cứu, lập tức coi hắn là tâm điểm, là đối tượng để lôi kéo, Thác Bát Hào Phong vốn có thù với Lý gia ở Hạ châu, Đinh Thành Tổ lại vạch ra tiểu kế, khiến hắn và Lý Kế Quân kết thành thù hận, như thế Thác Bát Hào Phong càng kiên định với phe phản Lý.

    Đinh Thành Tổ nhiều lần thăm dò,sau khi xác định tâm ý người này mới xin đến bái kiến, cuối cùng dựa vào ba tấc lưỡi của mình mà thuyết phục được Thác Bát Hào Phong, lôi kéo hắn về phía mình.

    Trong tổ chức của chính quyền Lý gia ở Hạ châu, bộ lạc của Thác Bát Hào Phong có thể coi là bộ lạc lớn mạnh nhất, mà tác dụng quan trọng nhất của việc lôi kéo được người này chính là lợi dụng người ngựa cuả bộ tộc này để làm phản, phối hợp trong ngoài với Lô châu, lợi dụng thân phận đạc biệt của hắn để có thể hạn chế được tối đa những sự bất mãn phát sinh từ những người trong đẳng cấp quý tộc do trách nhiệm không thể thoái thác của họ trong chính quyền Lý gia.

    Lý gia lấy thân phận là đời sau của hoàng tộc Bắc Ngụy trở thành thủ lĩnh cảu tám bộ tộc Đảng Hạngngng, cai trị Hạ châu nhiều năm, rễ bám sâu vào đất, thực lực lớn mạnh, vậy mà Hạ châu ngày nay trong lo ngoài loạn, lại có sự chống đối của 7 thị tộc Đảng Hạng, trước sau gì cũng không thể trụ vững, nhưng nếu tầng lớp quý tộc đứng đầu ở Hạ châu lên tiếng thì việc truất ngôi sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

    “Vậy chuyện gì đã xảy ra với Nạp Bố Y Nhĩ?”

    Dương Hạo tiếp tục hỏi.

    Đinh Thành Tông hắng giọng rồi nói :“Là thế này, một năm trước thái úy đến thăm tộc Tế Phong, liên minh bảy bộ lạc, cô nương Nhĩ Mã Y Nạp vừa gặp đã nảy sinh tình cảm với thái úy, Ngũ Liễu Thư đại nhân cũng có ý muốn kết thân với thái úy, ý này...đã từng nhắc qua với thái úy rồi, thái úy lại không có ý kiến phản đối, chỉ là cách đó không lâu,thái úy rời vệ làm quan ở Biện Lương, việc này đành phải tạm gác lại...,nhưng tin đồn mà, đã nhanh chóng bị truyền ra ngoài rồi...”

    Nghe câu nói này, Dương Hạo đột nhiên nhớ ra tình cảnh trong tối hôm tổ chức đại lễ của tộc Tế Phong, có rất nhiều mĩ nữ người Khương nhảy múa ca hát trước mặt họ.

    Giữa các thiếu nữ, có một tiểu cô nương nổi bật nhất, mặc bộ trang phục ngắn, thắt chiếc đai có hoa ván ở ống quần, để lộ sự khỏe khoắn đẹp đẽ, tấm lưng ong tròn lẳn và đôi chân đẹp như màu lúa mạch, chiếc cằm nhọn và chiếc mũi thẳng rất đẹp, trên đầu đội tấm vải hoa xanh rất đặc biệt, trước ngực đeo đồ trang sức bằng bạc nhảy mua hết sức vui vẻ, đôi chân nhỏ trơn láng mềm mại nhảy múa uyển chuyển theo tiết tấu, như một chú ngựa nhỏ đang phóng đi trên thảo nguyên...

    Người Khương là đời sau của người Nhung, người Nhung từ thời Xuân Thu chiến quốc đã sản sinh ra nhiều “hồ li tinh”, Nhĩ Mã Y Nạp của buổi tối hôm đó chính là một tiểu hồ li tinh, tuy tuổi còn nhỏ đã có dung mạo xinh đẹp khác thường.

    Tối đó có rất nhiều thiếu niên Đảng Hạngngng tỉ thí võ nghệ chính là vì nàng mà ghen tức nhau.

    Cũng chính buổi tối hôm đó, tự mình Dương Hạo giành được sự tương trợ của Cung Động binh, theo học được công phu của một vị thánh nhân Đạo gia, cũng phải đến hai năm rồi không gặp lại, chắc vị tiểu cô nương đó đã khác trước nhiều.

    Dương Hạo tỉnh lại từ trong hội ức, dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn Đinh Thành Tông, rồi mới quay sang Thác Bát Hào Phong mỉm cười nói :“Người mà Thác Bát huynh yêu say đắm lại bị kẻ khác cướp mất, vì hồng nhan mà chịu uất hận, Dương mỗ đây có thể lí giải, có điều...nhiều năm như vậy rồi, Thác Bát huynh vẫn ôm hận không giải, rõ ràng là có sự kiêng kị đối với Lý Quang Duệ nếu không đã chẳng đợi đến ngày hôm nay để đối phó với hắn?

    Huynh tin ta có khả năng đơi phó với hắn?

    Huynh định làm thế nào để giúp ta?”

    Đinh Thành Tông thấy Dương Hạo nghiêm nghị nhìn mình nên không dám tham gia vào câu chuyện nữa, bất giác khẽ thở dài.

    Sau khi hắn đến Lô châu, thấy hiện nay Dương Hạo đã gây dựng được ở đây tiềm lực sức mạnh to lớn như vậy, cũng như đã mở ra một thiên hạ mới, rất nhanh hắn đã cảm thấy bất kể giành được phần tài sản lớn hơn đi nữa cũng không nhất thiết phải đánh động đến Dương Hạo, nhưng nếu giúp Dương Hạo xây dựng sự nghiệp thì nhất định có thể khiến Dương Hạo hồi tâm chuyển ý, mà con trai Đinh gia đã không gây dựng được gia nghiệp thì vĩnh viễn chỉ đơn giản là có lớp vỏ bề ngoài giàu có mà thôi, do đó bèn toàn tâm toàn ý giúp đỡ Dương Hạo gây dựng danh tiếng, phát triển thực lực, không tiếc sức mình để lôi kéo những kẻ có thể lôi kéo.

    Đến khi hắn đã được bách tính Lô châu đón nhận, cử làm quân sư, hắn sẽ bắt đầu từ những thông tin bí mật lấy được từ chính miệng Lý Quang, chẳng có đạo lí nào là không thể lợi dụng, cứ nói Nhĩ Mã Y Nạp được ca ngợi là con chim bách linh trên thảo nguyên, vô cùng xinh đẹp mĩ miều, thì cho dù cô nương ấy có xấu xí thế nào thì vì đại nghiệp trước mắt hắn cũng sẽ không tiếc công sức tác thành chuyện này, thu được món hời nhất chính là nguyên tắc làm việc của hắn, cái gì mà tâm đầu ý hợp mới có thể kết thành phu thê, đối với hắn mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả, Ngũ Liễu Thư cũng là một lão hồ li già, hai bên kết thành phu thê, chuyện vốn dĩ không thể có như thế này chẳng phải đã trở thành hiển nhiên như chuyện phải có mắt và mũi sao.

    Thác Bát Hào Phong lớn tiếng nói :“Thực lực Lý Quang Duệ lớn mạnh nhất trong vùng Tây Bắc trù phú, đừng nói Thác Bát Hào Phong ta, nhìn về Tây Bắc ai có thể thắng được hắn?

    Nhưng hắn lại tự mình tạo dựng nghiệp chướng, gây thù chuốc họa với vô số người, trong tình cảnh như vậy, dân tộc ta Thổ Phiên còn giữ được gì như thuở ban đầu đây?

    Nhớ lại lúc đầu, dân tộc Thổ Phiên đánh bại hàng trăm ngàn quân Đường, chiếm được bốn trấn Quy Từ, Du Khuất, Yên Giả, Sơ Lặc, hưng thịnh một thời, hùng bá Tây Bắc, kết quả chúng lại đi gây thù chuốc oán khắp nơi, phía Tây giao tranh với đế quốc Đại Thực, phía Bắc thù địch với nước Hồi Nhiễm, phía Nam khiêu chiến với nước Nam Thiệu, còn phía Đông bế quan tỏa cảng với Đại Đường, không giao lưu với bên ngoài, trong ngoài Thổ Phiên khó khăn liên tiếp, chuyển sang suy tàn, cuối cùng trở nên thê thảm như ngày hôm nay.”

    Cha con Lý Quang Duệ cướp đoạt ngôi vị, ngông cuồng ngang ngược, phía Đông gây hiềm khích với Phủ châu, Lân châu, phía Nam đối địch với Thổ Phiên, Hồi Hất, phía Tây cự tuyệt buôn bán với Ba Tư, Thiên Ta và Đại Thực, gây thù oán khắp nơi, hoàn toàn bị cô lập. cứ nhìn những gì người Thổ Phiên đã phải chịu thì sớm muộn gì tộc Thác Bát ta cũng bị chúng dồn đến bước đường cùng, những người đứng đầu các bộ lạc cũng vì thế mà lo lắng bất an, tiếc là không có ai có đủ tư cách để lên thay thế, vừa đúng lúc đó thì nghe tin nói về tin tức của Lý Quang Bổn đại nhân”

    Thác Bát Hào Phong nhìn Dương Hạo,nói một cách thân thiết :“nếu biết người thảo phạt được Lý Quang Duệ là Lý Quang Giới đại nhân, tại hạ đã kêu gọi thủ lĩnh các bộ lạc bất mãn ở Hạ châu không xuất binh, khiến họ đứng một bên, chờ sự việc qua rồi thì cũng không bị làm khó dễ, thuyết khách thích hợp nhất để liên hệ với các bộ lạc về chuyện này không ai khác ngoài Thác Bát Hào Phong ta đây, chỉ có điều...thái úy đại nhân phải làm cho họ phải tâm phục khẩu phục tại hạ, còn phải thể hiện được vũ lực của Lô châu, ngài ở đây càng uy phong, tại hạ càng dễ nói những lời hoa mĩ”.

    Dương Hạo nghe xong chợt cười lớn :“Diễu võ dương oai sao?

    Ha ha, cái này thì chẳng có gì khó, trong vòng nửa tháng, ta sẽ cho các người thấy uy lực của Lô châu mạnh đến mức nào, nào đến đây, đến đây, ngồi xuống rồi chúng ta tiếp tục bàn bạc cẩn thận”.

    Dương Hạo thân mật cầm tay Thác Bát Hào Phong đưa đến chỗ ngồi, có ý lãnh đạm với Đinh Thành Tổ, coi như đó là một sự dạy dỗ nho nhỏ cho hắn.

    Đinh Thành Tổ cũng không cho đó là hiềm khích vẫn khẽ mỉm cười, tự mình đẩy chiếc xe lăn đi về phía sau Dương Hạo, đứng vào vị trí quân sư phò tá chính là vào lúc này.

    Bên ngoài hoa viên hình như có động tĩnh, Đinh Ngọc Lạc vội chạy ra xem, trong tích tắc đã quay trở lại, vội vã báo :“Nhị ca, Lân phủ lưỡng châu Dương đô đốc tướng quân đã đến bên ngoài thành rồi, các quan lại đang cho người đi tìm đại nhân để ra nghênh đón”.

    Dương Hạo nghe xong bèn quay sang nói với Thác Bát Hào Phong :“Không đón tiếp chu đáo Thác Bát huynh, thật là quả thất lễ, chỉ có điều với thân phận của huynh không tiện xuất đầu lộ diện trong ngày hôm nay.

    Ngọc Lạc, mau đưa Thác Bát đại nhân vào nội viện nghỉ ngơi, cử người tâm phúc nhất đến hầu hạ, bổn quan ra trước để nghênh đón hai vị khách quý”.

    Chương 416: Kết nghĩa

    Đại môn động mở ra.

    Dương Hạo cùng Chiết Ngự Huân và Dương Sùng cùng nhau bước vào.

    Bước vào trong thành Ngự Huân và Dương Sùng thầm kinh ngạc.

    Trong thành vốn dĩ rất yên tĩnh, nhưng không ai có thể ngờ được rằng vừ vào bên trong đã trông thấy đội binh mã hùng dũng đã đứng nghiêm trang ở đó từ trước.

    Hàng ngàn người ai nấy cũng đều khí thế ngút trời, khí thế mạnh mẽ như bức tường sắt kiên cố khiến hai vị đại soái cả đời theo nh nghiệp cũng không thể tránh khỏi có chút kinh động trong lòng.

    Chiết Ngự Huân và Dương Sùng mỗi người đều đem theo khoảng ba trăm thị vệ và một đám liêu thuộc, tất cả lần lượt tiến vào thành, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không thể tránh khỏi có những lời xì xào nho nhỏ.

    Nhân việc hai thủ lĩnh vùng Tây Bắc đến thăm, Dương Hạo lần đầu để lộ ra thực lực thật sự của mình, giờ đây hắn không còn là một con côn trùng đáng thương phải tiếp tục luồn lách để thỉnh cầu giữ được mạng sống, cũng chẳng cần phải giả bộ là hảo hán không tranh giành thị phi với đời, hắn nhất định phô diễn hết thực lực thật sự của mình mới có thể giành được sự tin cậy tín nhiệm của quân dân Lô châu, sự tin cậy tín nhiệm của các thương hội như Tác Cổ và Kế Tự đường, phô diễn hết thực lực thật sự của mình mới có thể giành được sự ủng hộ lớn nhất của hai bên Chiết Dương.

    Lý Thính Phong đứng bên ngoài một con hầm giữa núi, vuốt râu quan sát đội quân chỉnh tề, chỉ xuống mà nói :“Trường đao mà đội quân đó cầm chẳng phải chính là mạch đao đã từng bị thất truyền từ lâu rồi sao?”

    Ánh mắt Tùy Đại Lang khẽ cười nói :“Nói thanh đao này không phải mạch đao cũng đúng, nói là mạch đao cũng không sai, có điều nếu đem so sánh với thanh mạch đao nhà Đường, thì đao này còn lợi hại hơn nhiều lần.

    Thanh mạch đao triều nhà Đường vì kĩ thuật luyện sắt có hạn, trình độ rèn cũng không cao, do đó mỗi thanh mạch đao cán gần năm cân trở lên, còn thanh mạch đao này chất gang tinh luyện rất tốt, thân đao kiên cố, lưỡi đao sắc bén, uy lực không sao kể xiết, nhưng quan trọng là chỉ nặng bằng một nửa thanh mạch đao nhà Đường mà thôi”.

    “Nếu đã như vậy, Dương Hạo phải chăng sớm đã có dã tâm hùng bá một phương?

    Nếu không sao hắn có thể mời được thợ rèn danh tiếng đến luyện đao trong một thời gian ngắn như vậy?

    Từ đó đến nay không biết đã luyện được bao nhiêu binh khí?”

    Ánh mắt Tùy Đại Lang khẽ dao động, lắc đầu cười nói :“Đó là cơ mật tối cao của Lô châu, ngay cả ta cũng không biết, nhưng theo động tĩnh của hắn, nếu hắn thực sự có dã tâm không để lộ ra ngoài thì đó chẳng phải là điều càng có lợi cho ta sao?”

    Lý Thính Phong gật gật đầu nói :“Từ trước đến nay, bộ kì binh lợi.

    Những thứ như kình mã bân xung, cường nỗ cự chi lại gần trong chốc lát , cũng khiến kẻ sai lầm gặp phải họa sát thân, duy có đội quân này vẫn là khắc tinh của kỵ binh, nhưng sức mạnh uy lực nhất chính là thanh đại đao này, hàng nghìn lưỡi đao sắc nhọn như bức tường thành kiên cố, trên chém người dưới chặt đứt ngựa, nếu kỵ binh quân địch đánh áp sát, bất kể là vượt qua chân quân ta, giày xéo lên bộ túy của ta, chỉ cần có đại đao này chắn ở phía trước thì tất cả đều như tự mình tìm vào chỗ chết.

    Ta hãy còn nhớ, từ khi thanh mạch đao này được tạo ra, phàm là trận nào dùng mạch đao trận cũng không phát huy được hết tác dụng to lớn”.

    “Dùng binh là ở mưu kế.

    Pháp quý thiện biến, tác dụng của kỵ binh chỉ ở chỗ xông pha trận mạc, chỉ dựa vào một đội quân dùng mạch đao trận đó đương nhiên không thể trở thành vô địch thiên hạ được, nhưng có được đội quân này kỵ binh của kẻ địch mà cận chiến nhất định sẽ chuốc lấy đau khổ, tác dụng của mạch đao chủ yếu là khống chế kỵ binh địch cận chiến, tác dụng của cung tên chủ yếu là để khống chế kỵ binh địch viễn chiến, ngươi hãy nhìn đội cung tên đối diện với đội quân dùng mạch đao xem, mạch đao và cung tên phối hợp với nhau đúng thật là khắc tinh của kỵ binh..”

    “Xem ra Lô châu không những sớm đã có sự chuẩn bị mà còn bước đầu đã xây dựng được quân đội để đối phó với đối thủ có đội quân chiến mã ở Tây Bắc, đối thủ như vậy còn có thể là ai?

    Dĩ nhiên là Lý đại nhân của Hạ châu rồi.

    Từ xưa đến nay anh hùng sinh ra nhờ gặp vận, thời thế sinh anh hùng, anh hùng dễ gặp thời thế, Tây Bắc có thể thay thời đổi vận trong tay hắn hay không, chúng ta cứ từ từ chờ đợi rồi sẽ rõ”.

    Đùng!

    Đùng!

    Đùng!

    Ba tiếng pháo hiệu lệnh nổ ra, dàn nhạc cũng cất lên lập tức.

    Hai bên giáp trượng chỉnh tề, đao kiếm sừng sững, ba người Dương Hạo cùng bước chậm lại, duyệt binh diễu hành.

    “ Mạch đao trận !”

    Dương Sùng vừa nhìn thấy đội quân sừng sững như bức tường kiên cố con người suýt nữa rơi ra ngoài, ánh mặt trời chiếu trên lưỡi gươm phát ra những tia sáng lấp lánh như phản chiếu trên mặt hồ nhưng lại để lộ ra sát khí kinh người, Dương Sùng trông thấy mà hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.

    Từ cuối thời Đường đến nay, mạch đao đã dần dần trở thành binh khí được các tướng lĩnh có thân phận cao quý sử dụng, trước nay chưa từng có đội quân nào có binh lính chuyên sử dụng mạch đao, đội mạch đao khi ra trận áp sát nhau tiến lên theo hàng ngang, cán đao dài lớn như bức tường, theo tiết tấu tiếng trống lùi tiến vung chém khiến quân thù trước mặt không có cách nào chống lại được.

    Trong số những trận chiến đã được ghi vào trong sử sách, sự tham chiến của mạch đao trận đều giữ vai trò quyết định quan trọng, đặc biệt là khi tham gia giao chiến với các dân tộc du mục giỏi cưỡi ngựa bắn cung,mạch đao trận đã thay đổi được tình trạng đội quân người ngựa yếu của quân trung nguyên, phát huy khí thế của bộ binh, phối hợp với các cung thủ trên chiến trường để truy đuổi kỵ binh cũng không phải là chuyện hiếm.

    Nhưng bất cứ đội binh nào cũng đều có nhược điểm của nó, mạch đao trận cũng không phải là ngoại lệ.

    Trước tiên nó cũng cần phải phối hợp với kỵ binh và cung thủ, không thể đơn độc tác chiến, hơn nữa xây dựng binh đội như vậy rất đắt, thời gian luyện tập cũng gấp mấy lần những binh lính khác, chí ít cũng phải mất hai năm mới có thể cho binh sĩ ra tham chiến, đợi đến lúc luyện thành thục rồi thì đạt đến cảnh giới tĩnh lặng như lâm, bất động như núi, nhanh như sớm chớp, lan tỏa như lửa.

    Từ cuối thời Đường các chư hầu nhất loạt nổi lên, tự ý tuyển mộ nạn dân, nhét vào tay họ một thanh đao, thế là thành binh lính, kẻ thảo dân nào có thể chịu đựng một thời gian dài nhẫn nại luyện tập thông tỏ được binh pháp phối hợp mới có thể phát huy được tác dụng to lớn của mạch đao trận, huống hồ phí tổn để chế tạo mạch đao và lớp giáp nặng bên ngoài rất lớn, cũng chẳng có kẻ điên cuồng nào dám bỏ ra.

    Đúng như Tùy Đại Lang nói, dùng binh phải ở mưu kế, pháp quý thiện biến.

    Thời đầu Đường, binh lực của các dị tộc như Thổ Phiên, Đột Quyết còn hạn chế, quân đội do triều Đường điều động cũng có hạn, khi Lý Tịnh Đại đánh bại Tây Đột Quyết cũng không dùng quá ba nghìn quân, trận chiến Thản La Tư quân Đường điều động đại quân cũng không đến ngàn người, cho nên mạch đao tuy đắt nhưng vẫn có thể trang bị cho toàn quân đội, đến sau này, quy mô doanh trại không ngừng mở rộng, chẳng ai còn có thể chống đỡ được cho một đội quân hao tốn quá nhiều tiền bạc như vậy nữa.

    Đến sau này, bản thu nhỏ của mạch đao...nhất thái đao đã lưu truyền đến Nhật Bản, trở thành vũ khí chiến đấu chủ yếu của các võ sĩ, đó là bởi vì cho dù theo sử sách ở đấy có những chiến dịch với quy mô lớn,nhưng binh lực được huy động cũng không quá vài nghìn người, mà trên chiến trường trung nguyên nếu động chút đã huy động cả vài chục ngàn người thì thứ binh khí này sẽ dần dần bị suy tàn, thay thế nó là thương và rìu, hai thứ này giá cả rẻ, có thể trang bị với số lượng lớn, tuy uy lực có bị sụt giảm song nhất thời cũng có thể khống chế được kỵ binh của địch.

    Ban đầu khi Dương Hạo xây dựng Lô châu đã lấy danh nghĩa là xây Khai Bảo tự để thu được khối lượng lớn đồng thiếc, khi đó kẻ thù giả tưởng của Lô châu chính là người Khương ở Tây Bắc, cho nên vũ khí chiến đấu chủ yếu của Lô châu chính là dùng cung tên cho viễn chiến và đao rìu cho cận chiến, khi đó đã từng có người đưa ra ý kiến chế tạo mạch đao song vì để tiết kiệm tối đa đồng thiếc, đồng thời cũng là để nhanh chóng chế tạo vũ khí đưa ra chiến trường nên Dương Hạo đã bãi bỏ ý kiến đó, cho đúc lượng lớn rìu chiến.

    Nhưng sau này tình hình thay đổi, Lô châu đã có mỏ thiếc của riêng mình, mà diện tích binh lực của Lô châu có hạn, chỉ có thể dựa vào tinh binh mà thôi.

    Do đó Dương Hạo bèn thay đổi chủ ý, lệnh cho phẩm đường Lý Hưng Tinh tuyển chọn tinh binh.

    Cuối cùng cũng chế tạo ra được thanh mạch đao có nhiều cải tiến hơn trước, thanh đao này nhẹ hơn rất nhiều so với thanh đao nhà Đường, các binh sĩ khi tập luyện cũng nhanh chóng sử dụng được.

    Nghệ thuật chiến tranh không chỉ là trên chiến trường chém chém giết giết, nhưng phàm là nhân tố có thể khắc chế quân địch giành chiến thắng, thân làm chủ soái tất nhiên sẽ phải nghĩ cách mà lợi dụng nó.

    Mạch đao là thứ vũ khí lợi hại thời thịnh Đường dùng để đối phó với người Thổ Phiên, Đột Quyết, đến ngày hôm nay nhà Đường mới bị diệt vong chưa đến trăm năm, triều đại trung nguyên cũng đã phát sinh nhiều biến cố kinh thiên động địa, trong khi văn hóa và phương thức sống của cấc dân tộc phía Bắc vẫn phát triến một cách chậm chạm, loại vũ khí có tính sát thương đáng sợ này vẫn còn trong kí ức của các dân tộc này như vừa mới hôm qua, xây dựng lại một đội quân mạch đao, sẽ có tác dụng tâm lý to lớn, khi nó đã thành công trên chiến trường,dương uy trở lại với Tây Bắc sẽ tạo ra áp lực tâm lí không thể chế ngự được với đối thủ, kẻ địch càng mạnh, nếu trước đó khiến chúng phát sinh sự lo lắng sợ hãi thì khả năng chiến đấu nhất định cũng sẽ bị ảnh hưởng.

    Hôm nay mạch đao trận lần đầu phô diễn quả nhiên đã khiến cho Chiết Ngự Huân và Dương Sùng vô cùng kinh ngạc.

    Trăm ngàn thanh mạch đao đứng sừng sững cao lớn, dày đặc như một bức tường vuông vắn, bọn hắn có thể tưởng tượng đến cảnh cả đội quân giơ cao thanh mạch đao lên, tiến từng bước vững chãi về phía trước theo tiếng trống, trăm ngàn đao lớn giương lên hạ xuống, đó sẽ chính là cảnh tượng đang ở trước mặt, chỉ huy cầm trên tay thanh mạch đao lớn, bên trong người ngựa ngay ngắn chỉnh tề, khí thế không cưỡng lại được.

    Đi giữa con đường rộng rãi,cách trận mạch đao mười mấy bước, đám ngựa đều cảm thấy sát khí từ bên đó thì bất an thở phì phò không yên, những vệ binh tinh nhuệ do hai vị tiết độ sứ thống lĩnh mặt cũng biến sắc.

    Khi Dương Sùng còn đang tham lam dán mắt vào đánh giá trận mạch đao, Chiết Ngự Huân lại nhìn sang phía đội cung thủ ở một bên, Chiết Ngự Huân thông qua “Tùy Phong” sớm đã biết Lô châu bí mật luyện trận mạch đao, bí mật này đối với bản thân đã không thể xem là bí mật nữa rồi, tuy hôm nay mới là lần đầu hắn được thấy uy thế của trận mạch đao song hắn vẫn có thể làm ra vẻ thản nhiên như không.

    Điều hắn thật sự quan tâm đến chính là đội cung thủ của Lô châu.

    Hắn sớm đã nghe nói Lô châu nghiên cứu chế tạo một loại cung nỏ mới, nghe nói phạm vi và khả năng sát thương đều khác biệt vượt trội, đáng tiếc loại vũ khí này quá bí mật, chỗ bí mật của nó chính là khi thiết kế sử dụng rất nhiều các bộ phận hỗ trợ tinh xảo trợ lực, điểm cơ bản nhất của xạ tiễn cũng giống như các loại cung nỏ bình thường, một binh sĩ tinh thông cưỡi ngừa bắn cung cũng chưa chắc đã nhìn thấy nó, chỉ cần luyện tập qua cũng có thể nhanh chóng lên tay, cho nên loại nỏ thần do Lô châu chế tạo này hoàn toàn không ai hay biết, bình thường cũng không giao cho binh sĩ luyện tập cho nên hắn cũng không rõ được tường tận.

    Hôm nay là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy loại nỏ thần do Lô châu bí mật chế tạo, hắn ngồi trên lưng ngựa, khép hờ đôi mắt, vuốt chòm râu dài quan sát một cách tỉ mỉ, nếu so sánh ra thì cung của chiếc nỏ bình thường dường như to hơn loại nỏ thần này, theo lẽ thường, nếu muốn bắn xa bắn nhanh thì cánh cung cần phải dài hơn một chút, mà khoảng cách bắn đã xa hơn các loại cung bình thường thì bắn càng khó hơn, vậy lí do nó có thể ưu việt hơn cung bình thường hiển nhiên là nhờ sự tinh xảo của các bộ phận thêm vào.

    Chưa nhìn thấy họ phô diễn thì ngay cả đến uy lực của nó thế nào cũng khó có thể biết được, dùng mắt để đoán thế này cũng chẳng thể nhìn ra sự tinh xảo của nó, vậy nên hắn chỉ có thể ngắm nhìn một cách nuối tiếc đội cung nỏ được trang bị chỉnh tề.

    Mỗi người đều mặc áo giáp nửa người, giữa lưng có dắt dao, ngay phía trước người là tấm lá chắn lớn, trên tay một tấm lá chắn nữa, khả năng phàng thủ của đội cung thủ được tăng lên nhiều lần, bồi dưỡng một xạ thủ không phải là chuyện dễ dàng, phải cho họ đem theo bên mình một tấm chắn lớn, đương nhiên có thể giảm đi rất nhiều tổn hại trên chiến trường, nhưng nếu như vậy, sức chiến đấu của cung thủ sẽ thế nào?

    Chiết Ngự Huân rất nhanh đã phát hiện ra, tấm khiên chắn khi chuyển động vô cùng nhẹ nhàng, dường như dùng một vật có độ dai như mây để chế tạo nên, bên ngoài tráng qua lớp thiếc, vậy mà, chiếc khiên đó thả ra có thể đặt đứng thẳng trên mặt đất, Chiết Ngự Huân kinh ngạc không thể lí giải nổi, nhìn nghiêng hướng khiên xem mới chú ý đến mặt sau của chiếc khiên có một giá trụ, hai góc chân trụ kết hợp với một chân trụ thứ ba ở chỗ thấp nhất khiến tấm khiên có thể đứng vững trên mặt dất, như vậy các xạ thủ có thể chuyên tâm vào việc cung nỏ mà không cần thiết phải để ý đến tấm giáp phong hộ che chắn của mình, đồng thời lại có thể nâng cao hiệu quả phòng ngự một cách tốt nhất.

    Chiết Ngự Huân thầm ca ngợi sự kì diệu của nó, trong lòng nghĩ :“Chỉ thêm vào vài thứ đồ chơi be bé đã có tác dụng lớn đến như vậy, khi trở về ta nhất định phải lệnh cho thợ mộc ở Phủ châu mô phỏng theo”.

    Đi về phía trước, hai bên đều là đội khinh kỵ binh và giáp kỵ binh, khinh kỵ binh thì không cần phải nói, nhìn thấy những con ngừa A La Bác cao lớn đẹp đẽ bên phải, trên chân ngựa, cả trên lưng ngựa, toàn thân đều được trang bị giáp sắt, phía trước là võ sĩ giấu mặt thân cao trượng tám , giống như quái thú giáp sắt, Dương Sùng ghen tị mà nói :“ Ta đây nếu có được đội kỵ binh trọng giáp như thế này, bất kể người hay phật ngáng trở đường đi của ta ta đều không tha, hành sự lẽ nào còn phải nể nang kẻ khác hay sao?”

    Chiết Ngự Huân lại càng ghen tị :“Thật không ngờ Dương Hạo lại có nhiều tiền của như thế, nhớ lúc đầu ta còn hào phóng tặng cho hắn không ít binh khí, sớm biết thế này, ta nên trở tay lấy một vài thứ của hắn mới đúng, tên tiểu tử này luôn miệng than nghèo khó, đại ca đây đã bị hắn lừa rồi, không được, sau này nếu tiểu muội ta thật sự được gả cho hắn, nói không chừng sẽ nhận được một món hồi môn đáng giá, huynh đây trượng nghĩa, lẽ nào ngươi lại không chịu nể mặt người huynh đệ này”.

    Hắn nghĩ rồi không nhịn được, quay đầu nhìn theo đám thị vệ, trong đám thị tùng, tên thị vệ mặt mày tuấn tú, để râu chữ bát chính là Chiết Tử Du cải trang.

    Nhìn thấy binh lính Lô châu bày binh bố trận chỉnh tề uy nghiêm, đôi mắt Chiết Tử Du long lanh khác thường, nàng vốn cho rằng “Tùy Phong” của mình chỗ nào cũng có thể xâm nhập, nhìn khắp cả Tây Bắc này không có thứ gì có thể qua khỏi tầm mắt của nàng, không ngờ nhìn ngay xuống mũi mình bất giác đã thấy Dương Hạo có được thực lực to lớn đến vậy, muốn vậy cũng phải tiêu tốn biết bao tiền bạc sức lực, phải chuẩn bị huấn luyện trong bao nhiêu lâu?

    Vậy mà hắn còn mở miệng ra là nói muốn tránh xa thế sự, lui về ở ẩn, khuyên ta không cần phải đối đầu lại với số phận, ai có thể tin được hắn?

    Tên lừa đảo, thật là kẻ đại lừa đảo !”

    Chiết Tử Du một mặt nhớ nhung, một mặt lại căm hận, hận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi lại, không hề chú ý đến việc huynh trưởng đang quan sát mình một cách đê tiện, con người trong đôi mắt phượng đã biến thành hai tấm “Tống Nguyên thông bảo”

    Thấy hai tên Chiết Dương đi qua trận kỵ binh, Tùy Đại Lang và Lý Thính Phong đứng từ trên cao nhàn xuống không nén nổi nhìn nhau mà cười, trên mặt lộ rõ sự kiêu căng.

    Đội kỵ binh thùy giáp này Lô châu đã sớm bắt đầu huấn luyện rồi, nhưng những phiến giáp trụ đồng, lại có A La Bá mã cao lớn anh tuấn, tất cả đều dựa vào sự giúp đỡ của Kế Tự đường mới có thể trang bị được, thấy mình dùng tài lực lớn một tay trang võ trang quyền uy tự nhiên cảm thấy vinh quang tột cùng.

    Phía trước lại là một đội trường thương và đoản đao, trường thương và đoản đao trận còn phân ra thành các động tác như vung thương (đao) , chặt đâm, thu đao...các động tác nhất loạt chỉnh tề, trăm nghìn người ầm ầm khí thế, nhất tề đồng loạt, trông vô cùng đẹp mắt, cảm giác thị giác đem lại khiến người xem phải rung động.

    Tuy nói thứ đồ chơi này trên chiến trường không phát huy được tác dụng gì nhưng điều quân đội coi trọng chính là luyện tập sự nhanh nhẹn, nhất loạt theo hiệu lệnh, những binh sĩ này đều có thể thực hiện các động tác vuông vắn nhất tề như cùng một người xuất ra, còn phải e ngại khi ra trận họ không tuân thủ theo quân lệnh như sơn sao?

    Chiêu này là do Dương Hạo học tập theo từ trong binh pháp hậu thế, quả nhiên dành được những lời tán thưởng, các võ tướng xem xong cũng gật gù tán thành, các quan văn võ đi cùng Chiết Dương cũng không nén nổi sự phải lớn tiếng tán thưởng.

    Nơi nghênh đón lưỡnng phiên tướng quân lại không phải trong phủ tiết độ sứ mà là ở lầu cao bên ngoài nha phủ, ở đó dựng một chiếc cổng chào cao, hai bên là hai dòng thác nước tuôn chảy, cảnh sắc vô cùng tráng lệ.

    Hôm nay hai phía khâm chỉ đến thăm quan có ý nghĩa to lớn phi phàm, đây chính là một sự thể hiện rõ rệt nhất của chính trị.Dương Hạo cũng là muốn nhân dịp này để thể hiện sức mạnh một cách công khai, cho nên nơi nghênh đón phải chọn chỗ sáng sủa nhất.

    Trong số đám thương nhân đến Lô châu này không thể không có tai mắt của triều đình, thậm chí còn có cả tai mắt của phe Hạ châu Lý Quang Duệ và Ngân châu Khánh vương, từ ngày hôm nay, Dương Hạo lấy thân phận của một kẻ mạnh để xuất hiện trước mặt thế nhân, phô trương?

    Đó là điều tất nhiên.

    “Hai vị tiết độ sứ đến đây, ta xin giới thiệu với các vị hai người bằng hữu tốt”.

    Dương Hạo cầm tay Chiết Ngự Huân và Dương Sùng lôi đi, đứng trên lầu cao rồi cười mà nói :“Vị này là Tiểu Dã Khả Nhi, là tộc trưởng bộ lạc Dã Lợi Thị, bổn quan có thể vinh dự được thăng làm tiết độ sứ, trở lại Lô châu, Đảng Hạng kết giao hữu hảo với Lô châu ta, đó là niềm vui mừng khôn xiết, đặc biệt còn ủy thác cho tộc trưởng tộc Tiểu Dã thay mặt các tộc Đảng Hạng đến trước chúc mừng.”

    Tiểu Dã Khả Nhi tiến lên phía trước một bước, chắp tay hành lễ với Chiết Ngự Huân và Dương Sùng, tươi cười nói :“Tiểu Dã Khả Nhi tham kiến hai vị tiết sứ, sớm đã nghe danh tiếng hai vị, hôm nay được gặp thật là phúc đức ba đời”.

    Hai nhà Chiết Dương đương nhiên hiểu rõ các bộ lạc ở Tây Bắc như lòng bàn tay, họ đều biết trong số tám bộ lạc của người Đảng Hạng thì bộ lạc Dã Lợi Thị là hung bạo nhất, cũng đã từng nghe nói danh tiếng của Tiểu Dã Khả Nhi, nghe nói người thanh niên anh vũ dũng mãnh trước mặt mình chính là Tiểu Dã Khả Nhi thì không giấu nỗi sự hoan hỉ, khách khí đáp lễ lại, hai bên hỏi han nhau một lượt.

    Hai bên hành lễ đã xong, Dương Hạo bèn nói :“Ở đây còn một vị khách quý nữa, đó là Thổ Phiên Á Long Giác A Vương Hậu Thương, người đứng đầu lạc Á Lũng Giác Xích Bang Tùng Xích đại nhân, Xích Bang Tùng đại nhân, vị này là Chiết đại soái Phủ châu, vị này là Dương đại soái Lân châu, đến đây, mọi người gặp nhau”.

    Chiết Ngự Huân và Dương Sùng nghe xong đều thầm kinh ngạc :“Dương Hạo ngay cả người Thổ Phiên cũng đã lôi kéo được quan hệ”.

    Thổ Phiên đã từng cai trị Tây Bắc, từ thời Võ Tắc Thiên đến Đường Huyền Tông họ đã chiến tranh liên miên với Đại Đường, bên này hòa hiếu, bên kia lại gây chiến, đến sau này rốt cục cũng tranh đoạt được bốn trấn An Tây, tiêu diệt Thổ Cốc Hỗn, cướp được Hà Tây và Lũng Hữu, thậm chí có lúc còn tấn công áp sát thành Trường An của nhà Đường.

    Nhưng khi đó thế lực của đế quốc Đại Thực đã bắt đầu xâm chiếm phía Đông, thay thế thế lực nhà Đường kéo dài đến Thổ Phiên của Thông Lĩnh, liên tiếp gây chiến với người Đại Thực, bên này chiến tranh không dứt, đế quốc Hồi Hất bên kia nhân đó vùng dậy, hai bên Thổ Phiên đều rơi vào chiến tranh.

    Sức mạnh tiêu hao cạn kiệt, cuối cùng sụp đổ.

    Sau khi Tán Phổ Đạt Ma cuối cùng chết, Thổ Phiên tan rã sụp đổ, phân tách thành 4 chính quyền lớn, là A Li Vương Hệ, Á Trạch Vương Hệ, La Sa Vương Hệ, Á Lũng Giác A Vương Hệ.

    Bốn thế lực này cũng phân thành nhiều thế lực nhỏ khác, ví dụ A Li Vương Hệ phân chia thành ba bộ phận Mãnh Vực, Tượng Hùng, Bố Nhượng; La Sa Vương Hệ phân chia thành Sùng Ba Ba, Khương Giao Ngõa, La Ba Lãng Ba, Trị Ba, Nghiệp Đường Ba, Lô Ba Tạng Ba...

    Tuy nói Thổ Phiên phân chia ra rất nhiều, người Khương của Hồi Hất và Đảng Hạng xâm lược nơi khác, đàn áp nô dịch người dân, nhưng ngựa thồ gầy yếu vẫn lớn hơn ngựa thường, bộ lạc lớn mạnh nhất trong đó vẫn là bộ tộc có vũ lực lớn mạnh nhất, không dễ bị xem thường, từ Phủ châu và Lân châu mà nói, nếu Hạ châu đi xâm lược nơi khác, họ nhất định sẽ xuất quân đánh lại, nhưng nếu để hai vị tiết độ sứ bọn họ liên thủ lại, họ cũng không dám khinh xuất khêu chiến với Hạ châu, trong khi đó Thổ Phiên lại có thực lực này.

    Vừa nghe nói Dương Hạo có quan hệ mật thiết với Thổ Phiên, Chiết Ngự Huân và Dương Sùng không thể không thay đổi cách nhìn với tay láu cá này, phải đánh giá lại thực lực thật sự của hắn.

    Xích Bang Tùng tuổi tác không lớn lắm, cũng tầm tầm với Tiểu Dã Khả Nhi, chỉ ít hơn Tiểu Dã Khả Nhi vài tháng, nhưng tướng mạo khôi ngô cường tráng, để râu trên mặt, nên xem ra có vẻ lớn hơn Tiểu Dã Khả Nhi vài tuổi, xem chừng tính khí thẳng thắn dũng cảm, nhất định không thể là gian tế, vừa nghe Dương Hạo giới thiệu, hắn đã nhanh chân bước lên trước, giơ cao hai cách tay, cúi người khom lưng hành lễ, vui vẻ nói :“Xích Bang Tùng bộ lạc Á Lũng Giác bái kiến Phủ châu Chiết soái, Lân châu Dương soái, danh tiếng hai vị đại nhân đã sớm lưu truyền đến chỗ tại hạ, hôm nay gặp mặt thật là vinh hạnh”.

    Nói sau mấy câu nói khách sáo, Dương Sùng và Chiết Ngự Huân suýt chút nữa không hiểu gì, tiếng Hán của Xích Bang Tùng rất lưu loát, chỉ là hắn nói một hơi rồi mới ngắt một câu, cũng chẳng cần quan tâm ngắt ở chỗ nào, nghe xong khiến người khác sũng sờ một lúc, hắn nói khó khăn, Dương Sùng và Chiết Ngự Huân nghe còn khó khăn hơn.

    Dương Hạo cười lớn rồi tiến lên phía trước giải thích vài câu rồi mời mọi người vào chỗ, sau khi đã sắp xếp ổn thỏa bèn nâng cốc lên, vô cùng đắc ý nói :“Chư vị, bổn quan trở lại Lô châu, nhận thánh chỉ của triều đình, nhận chức tiết độ sứ Hoành sơn, hôm nay vinh hạnh được bạn bè từ u nơi đến chúc mừng, Dương mỗ vô cùng cảm kích, bát rượu này, Dương mỗ xin kính mọi người trước, xin mời”.

    Dương Hạo nâng bát uống cạn, Dương Sùng và Chiết Ngự Huân liếc nhìn nhau, cũng mỉm cười nâng bát rượu lên, các quan lại hai bên cũng lần lượt nâng cốc đứng dậy, lớn tiếng hưởng ứng, âm thanh rung động cả khe núi, vọng lại từng hồi không dứt.

    Đặt bát rượu xuống, Dương Hạo vẫn chưa quay về chỗ ngồi, nâng lên một bát rượu, cao giọng nói :“Đã nhậm chức quan, phải tạo phúc cho dân, giữ yên sự bình an cho triều đình.

    Ngân châu vốn là vùng đất nằm dưới sự cai trị của nhà Tống ta đây, chịu sự cai trị của Định Nam Thảo, nay lại bị quân phản nghịch Khiết Đan chiếm lấy làm của mình, Định Nam quân ngay đến thân mình còn chưa lo nổi nên không cách nào thu hồi lại được quốc thổ, Dương mỗ thân là tiết độ sứ Hoành sơn, lại gần kề với Ngân châu trong gang tấc, lẽ nào có thể nhắm mắt làm ngơ?

    Hôm nay Dương mỗ khai nha xây phủ, việc thứ nhất chính là muốn chinh phạt Ngân châu, hôm nay các vị bằng hữu tề tựu đông đủ, xin hãy làm chứng cho lời tuyên thệ trước khi xuất quân của Dương mỗ, hi vọng đại quân giành được thắng lợi, mã đáo thành công, thu hồi lại được Ngân châu, đánh đuổi quân phản loạn Khiết Đan.

    Các vị bằng hữu, mời cạn chén”.

    Chiết Ngự Huân và Dương Sùng nghe xong những lời nay mà vui mừng ra mặt, chúng đến đây vốn có ý muốn thuyết phục Dương Hạo tạm thu hồi binh lính ở Hạ châu, giành lấy Ngân châu trước vì hiện tại Ngân châu đang nằm trong tay Khánh vương, mà Khánh vương lại là tên vua phản loạn của Khiết Đan, Khiết Đan tuyệt đối sẽ không chịu ngồi nhìn Khánh vương cai trị Ngân châu, sớm muộn cũng sẽ cho quân đến khiêu chiến.

    So với đại Tống, người Khiết Đan càng có dã tâm, họ một khi đánh bại Khánh vương chiếm lấy Ngân châu thì nhất định sẽ không bao giờ chịu nhả miếng mồi ngon đó ra nữa, một khi Ngân châu đã trở thành bàn đạp để tấn công của Khiết Đan rồi thì đó sẽ là một cơn ác mộng đối với các vùng Tây Bắc.

    So với con mãnh hổ này thì Hạ châu Lý Quang Duệ nhất thời sẽ không còn nguy hại đến bọn chúng nữa, thật không ngờ anh hùng cùng chung chí hướng, Dương Hạo vốn đã có dự tính như vậy.

    Quan Lô châu Nham Phàn Nặc dẫn đầu tướng lĩnh uống cạn bát rượu.

    Dương Hạo trở về chỗ ngồi.

    Dương Sùng đã tán thưởng :“Thái úy quả nhiên là bậc anh hùng trong thiên hạ, thật khiến nguời khác phải khâm phục, có điều tên Khánh vương của Khiết Đan này từ Đông đến Tây , đi đến đâu cũng chém giết, sức mạnh ngày càng lớn, không thể xem thường được, thái úy tuyên chiến trước rồi mới đánh đương nhiên là hành động anh minh lỗi lạc, nhưng để cho hắn có thời cơ chuẩn bị như vậy, trận này...e rằng không dễ đánh”.

    Dương Hạo cười một cách xảo quyệt :“Thu hồi lại vùng đất đã mất đương nhiên là phải tuyên chiến trước rồi mới đánh, đó mới gọi là uy vũ.

    Có điều, Dương mỗ lại không phải là Tống Tương Công trên chiến trường còn nói lý lẽ với kẻ thù.

    Ha ha, Dương mỗ tuy hôm nay tuyên chiến, quân đội hùng mạnh như vậy nhưng chưa chắc sẽ xuất quân ngay bây giờ”.

    “Hả?”

    Ngự Huân khẽ khép đôi mắt phượng lại, thầm nghĩ :“Tên tiểu tử này rõ ràng bên trong quang minh lỗi lạc nhưng bản lĩnh làm trò hắc ám của hắn có phong cách của ta ngày trước, lúc đầu hắn cũng từng tập kích bất ngờ vào Ngân châu, cha con Lý Thế Thiên hèn nhát cuối cùng mất mạng vào tay hắn, chẳng lẽ hắn muốn lật lọng, lặng lẽ phái người lén tập kích?

    Nhưng hôm nay hắn lại đi công khai chuyện này, còn không trừ khi hắn đã sớm phái quân đi trước, nhưng xem năng lực quân sự của hắn lẽ nào hắn còn đang giấu diếm sức mạnh lớn hơn?”

    Chiết Ngự Huân càng ngĩ càng cảm thấy kinh ngạc, không nhịn nổi bèn thử thăm dò :“Chiết mỗ cũng là thần tử của nhà Tống, việc giành lại vùng lãnh thổ bị cướp mất là trách nhiệm chung của mọi người, thái úy đã có ý định chinh phạt Ngân châu, nếu cần bổn soái giúp đỡ, chỉ cần nói một tiếng,Chiết mỗ sẽ lập tức xuất quân trợ chiến”.

    Dương Hạo cười lớn, nửa thật nửa đùa nói :“Đa tạ ý tốt của Chiết soái, có điều, việc lấy lại Ngân châu vẫn chưa cần phiền đến binh mã của Chiết soái, Dương mỗ theo đạo giáo đại thánh Thuần Dương chân nhân học được chút bản lĩnh lấy ít thắng nhiều, lấy yếu thắng mạnh, đại quân thảo phạt Ngân châu lần này, ha ha, sớm đã có rồi”.

    Phía bên dưới, Chiết Tử Du đang cải trang thành một tên tự vệ chép miệng nói :“Lại nói lung tung để gạt người khác rồi”.

    Ánh mắt Dương Sùng chợt lóe sáng, cười lớn mà nói :“Thái úy lại nói đùa rồi, nếu thật sự có cái bản lĩnh đấy vậy đế vương thiên hạ này đều là cao nhân đạo giáo rồi, làm gì có cơ hội cho đám phàm nhân tục tử chúng ta trở thành anh hùng đây?

    Chắc thái úy sớm đã có dự trù, binh gia đại sự càng cơ mật càng tốt, chỉ cần thái úy không lỗ mãng hành sự là được, chúng ta cũng không hỏi nhiều nữa.

    Ha ha, ta và thái úy đều họ Dương, năm trăm năm trước vốn là một nhà, hôm nay được gặp gỡ với thái úy càng có cảm giác chúng ta có duyên kì ngộ, bổn soái có ý cùng thái úy kết thành huynh đệ sinh tử có nhau, không biết ý thái úy thế nào?”

    “Dương mỗ cũng đang có ý này, được tiết soái nâng đỡ, Dương mỗ quả là cầu được ước thấy” Dương Hạo vui mừng nói.

    Chiết Ngự Huân chưa từng nghĩ đến việc Dương Sùng lại có ý này, bất giác trong lòng có chút tức giận, hai người bọn chúng kết hợp lại, Lân châu trước nay luôn dựa vào Phủ châu, hôm nay Dương Sùng lại đột nhiên tự mình làm chủ, Chiết Ngự Huân tự nhiên thấy không vui, nhưng nhìn thấy Dương Hạo thì đành phải đồng ý.

    Chiết Ngự Huân không nghĩ ngợi nhiều cười một tràng dài nói :“Dương lão đệ, Chiết mỗ cũng đang có ý này, không ngờ lại để đệ đi trước một bước, ha ha, Dương thái úy, bổn soái cũng có ý muốn kết nghĩa kim lan với ngài, từ nay chúng ta kết làm huynh đệ kết nghĩa, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, không biết ý thái úy thế nào?”

    Xích Bang Tùng nhảy nhót reo mừng nói lớn :“Đúng, đúng, ý kiến này thật là hay, tính cả ta, và tộc trưởng Tiểu Dã cùng các vị, năm người chúng ta cùng kết nghĩa huynh đệ ở đây, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu!”

    Bộ râu Chiết Ngự Huân nghếch lên, lạnh lùng nói :“Giữa đàn ông với nhau không có sự tranh giành đấu đá”.

    Dương Hạo vô cùng vui mừng, lệnh cho người đem nến thơm đến, năm người cùng thắp hương cầu khấn, sau đó cắt máu ăn thề, kết nghĩa kim lan.

    Luận theo tuổi, Chiết Ngự Huân lớn nhất rồi đến Dương Sùng, Dương Hạo thứ ba, sau đó là Tiểu Dã Khả Nhi, Xích Bang Tùng nhỏ tuổi nhất, năm người đại diện cho năm thế lực ở năm vùng liền kết nghĩa anh em trước sự chứng kiến của mọi người.

    Dương Hạo ban đầu cũng không ngờ đến việc sẽ cùng họ kết bái, việc này đối với hắn chỉ có lợi mà không có hại, kinh ngạc vui mừng không để đâu cho hết, nhanh chóng bái làm huynh đệ.

    Dương Hạo bèn dặn dò Mục Vũ nhanh chóng đi mời các vị phu nhân ra để gặp gỡ các thúc bá.

    Lát sau, Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Oa, Miêu Miêu trang sức quần áo gọn gàng, muôn hình muôn vẻ đi ra, lần lượt bái kiến hai vị đại thúc và nhận hành lễ của Dã Khả Nhi và Xích Bang Tùng.

    Xích Bang Tùng chắp tay hành lễ :“Tiểu đệ Xích Bang Tùng bái kiến đại tẩu, nhị tẩu, tam tẩu, tứ tẩu”.

    Vừa hành lễ xong liền hoa mắt chóng mặt ngẩng đầu lên, luôn miệng cười nói :“Đại ca, nhị ca, tam ca, tứ ca, bốn vị đại ca phúc khí lớn có được bốn vị đại tẩu, đều đẹp hơn nhiều so với những cô gái đẹp nhất trên thảo nguyên Thổ Phiên của Xích Bang Tùng, như là kẻ phàm nhân nhất thời được gặp nhiều tiên nữ như vậy”.

    “Hả?”

    Đám người Dương Hạo sững sờ một lúc, mọi người phải thuật lại một lần từ đầu đến cuối lời của Xích Bang Tùng mới có thể hiểu ý hắn.

    Lúc mọi người vẫn còn chưa hiểu rõ, Chiết Tử Du ở bên dưới trong bộ dạng của một tên hiệu úy có bộ râu nhỏ không nhịn được bật cười thành tiếng, vội vã đưa tay lên che miệng lại.

    Động tác của nàng lộ rõ thân phận nữ nhi, may mà mọi người đều đang bị những câu nói của Xích Bang Tùng làm cho hồ đồ nên không ai chú ý đến động tác ấy.

    Dương Hạo nghĩ thật kĩ lời của Xích Bang Tùng mới hiểu ra, nhất thời mặt mũi tối sầm lại, Tiểu Dã Khả Nhi cũng hiểu ra, nhanh chóng kéo Xích Bang Tùng sang một bên, cười đau khổ :“Lão ngũ, đệ nói năng mạo phạm như vậy, các vị đại tẩu đều là phu nhân của mình tam ca”.

    Xích Bang Tùng chớp mắt ra bộ không hiểu gì, Tiểu Dã Khả Nhi đành phải hạ giọng giải thích lại một lần nữa, Xích Bang Tùng lúc này mới hoảng hốt ngộ ra, không kìm được đỏ mặt đi lên trước tạ lỗi, lắp bắp nói :“ Xin bốn vị tẩu tẩu thứ lỗi cho Xích Bang Tùng đệ không hiểu phép tắc lễ nghĩa trung nguyên,dẫn đến hiểu lầm đáng xấu hổ như vậy”.

    Chiết Ngự Huân cười lớn nói :“Lão ngũ à, đại ca đệ ở nhà cũng có tám vị phu nhân, theo cách nói của đệ, đại ca còn phải kết nghĩa lại với ba vị huynh đệ mới có thể thu thập đủ con số ấy sao”.

    Chiết Ngự Huân lấy đó làm trò cười khiến mặt Xích Bang đã đỏ gay như uống rượu nay lại chuyển sang màu tím, không ngừng chắp tay xin lỗi, đám Đông Nhi lại thích sự ngây thơ chất phác đó bèn nhấc hắn dậy an ủi một lúc, còn hỏi thăm gia cảnh thân thế.

    Trước mặt vô số các quan lại, bốn vị phu nhân lại rất chú ý đến cử chỉ hành động của mình, thái độ ung dung, cử chỉ lịch thiệp, giữ gìn gia phong phép tắc.

    Bên dưới có rất nhiều người bao gồm cả quan lại Lô châu cũng là lần đầu tiên diện kiến bốn vị phu nhân của Dương Hạo, không tránh khỏi ngắm nhìn bình phẩm, tán dương không ngớt.

    Chiết Tử Du nhìn thấy trong lòng không có cảm giác gì, khẽ chép chép miệng, ghen tức nói :“Giữa nữ nhi với nhau tranh giành càng không có gì là thú vị”.

    Lời Chiết Tử Du vừa nói ra, Trúc Vận trong miệng ngậm đoạn cỏ đuôi chó không biết từ đâu xuất hiện, không hứng thú gì nói :“Tranh đấu giữa nam nữ với nhau không biết có thú vị không, đáng tiếc nếu người lại gặp phải một đống gỗ mục chỉ muốn xuất gia, thì lúc đó chính là muốn tranh đấu cũng không thể”.

    Chương 417: Đại tiệc long trọng

    Người dân Tây Bắc hào phóng cởi mở, Dương Hạo phải hòa nhập vào môi trường này, trở thành một đại soái thống lĩnh quân đội cũng không thể suốt ngày phô diễn ra bộ dạng nho nhã, đặc biệt là trên bàn tiệc, lễ nghĩa đúng mực như vậy rất dễ làm mất hứng cho nên sau khi mời mấy vị khách trở lại phủ, rượu được bưng lên như nước, Dương Hạo càng thoải mái, cười nói tự nhiên với các vị huynh đệ, ân cần tiếp rượu, không khí giữa chủ và khách càng thêm hưng phấn.

    Sau ba tuần rượu, tám tên hầu khỏe mạnh khiêng lên một con bò lớn đã được nướng chín, màu sắc mùi vị của con bò này vô cùng hấp dẫn, Dương Hạo giơ tay lên cười nói :“Đại ca, năm huynh đệ chúng ta, đại ca là huynh trưởng, món ăn quan trọng này, mời đại ca cắt miếng đầu tiên”.

    Chiết Ngự Huân thật ra cũng muốn cắt miếng đầu tiên, nhưng hắn muốn thử một lượt, nghĩ đến chuyện trước nay Dương Hạo chưa từng thể hiện hết thực lực thật sự của mình, cuối cùng đành từ bỏ, miễn cưỡng cười nói :“Đại yến hôm nay, lão tam là chủ, khách phải theo chủ, hay là đệ làm trước đi”.

    “Lớn nhỏ đều có trật tự, vẫn nên là đại ca trước”.

    Hai người cứ thế nhường nhau, rõ ràng chỉ là lễ nghĩa khách khí nhưng thật ra là dùng phương pháp mềm mỏng để thăm dò thái độ của đối phương về việc kết nghĩa hôm nay, quyết định ai sẽ là người sẽ nắm quyền làm chủ trong quan hệ đồng minh tam Phiên- Thiết, suy nghĩ này không những các văn võ bá quan bên dưới đều nhận thấy rõ mà ngay cả Xích Bang Tùng cũng hiểu đây không chỉ đơn thuần là chuyện nhường nhau nhát cắt đầu tiên của miếng thịt bò trong bữa yến tiệc long trọng này, cho nên chỉ có thể đứng một bên quan sát, không dám tham gia vào.

    Hai người nhường nhau rất lâu, Dương Sùng bèn cười lớn mà nói :“Con bò này quay thật thơm ngon, lão Dương, đệ đã thèm lắm rồi, hai người lại cứ nhường nhau mãi, mọi người xung quanh cũng chẳng có cách nào được thưởng thức, đây chẳng phải là hại chết người sao?

    Cho dù ai hạ nhát dao đầu, chỉ cần con bò béo này rơi vào bụng chúng ta thì có gì là khác nhau chứ?

    Theo ta thấy, lão tam là chủ Lô châu, hay là đệ hạ nhát dao đầu tiên vậy”.

    Dương Hạo không thể thoái thác được nữa, chỉ khẽ cười mà nói :“Như vậy đệ đành phải nhận, vậy đệ sẽ cắt miếng đầu tiên”, nói xong cúi người nhặt con dao nhỏ được đem đến để cắt thịt đi lên phía trước.

    Phạm Tư Kì đang ngồi một bên thấy vậy liền khẽ trau mày, lo lắng nói :“Hai vị tiết soái Chiết Dương sớm đã đứng đầu một vùng Tây Bắc, thâm căn cố đế, uy danh vang dội, hôm nay tuy tiết độ sứ của chúng ta chứng tỏ sức mạnh to lớn nhưng luận thanh thế địa vị, rốt cuộc vẫn không thể so sánh với bọn họ, nếu có thể trở thành thống lĩnh ba Phiên, tất nhiên sẽ phải không ngừng đương đầu với những hiểm nguy, lại có thể nhanh chóng chứng tỏ uy danh của một vị tiết soái.

    Ở vùng Tây Bắc này nắm đấm của ai mạnh người đó sẽ là đại ca, anh hùng bốn phương mới có thể quy tụ dưới chướng, tiết soái lần này chưa chắc đã là may mắn.”

    Phạm Tư Kì tự mình biết bản lĩnh kiến thức của mình, lo liệu nội chính, chỉnh đốn kinh tế còn có thể coi là nắm trong lòng bàn tay, còn về phương diện này vĩnh viễn không bằng lão già linh lợi Lâm Vũ Vũ cho nên không dám nói nữa

    Dương Hạo tự tay cắt tai con bò ra, đặt lên đĩa rồi đem đến trước mặt Chiết Ngự Huân, lại đích thân chọn miếng ngon mềm cho lão nhị, lão tứ, lão ngũ,sau đó đưa người bên cạnh xẻ cả con bò ra, tên đầu bếp chỉ dùng con dao nhỏ trong tay nhanh nhẹn thông thạo xẻ ra từng miếng từng miếng, bên cạnh cóa hoàn dùng đĩa hứng lấy, đĩa thịt thơm ngon, màu sắc bắt mắt, hương thơm xộc thẳng vào mũi được đem đến các bàn tiệc.

    Đợi phân hết thịt bò rồi, mấy huynh đệ vừa kết nghĩa với nhau cùng nâng ly đi xuống phía dưới, kính rượu các quan lại từ mọi nơi đến.

    Một lượt rượu được kính xong, Dương Hạo tửu lượng không cao đã cảm thấy mặt đỏ bừng bừng, hai mắt long lanh.

    Vừa trở về ngồi xuống bàn tiệc, Dương Hạo bèn đứng dậy, xin cáo lỗi với mọi người rồi một mình đi ra phia sau nghỉ ngơi.

    Xích Bang Tùng vốn thích uống rượu, chẳng cần người khác mời, uống cạn hết ly này sang ly khác, khi đó cũng cảm thấy khó chịu trong bụng, vội gọi lớn :“tam ca đợi đệ cùng đi với”.

    Xích Bang Tùng đứng dậy đi cùng Dương Hạo, Tiểu Dã Khả Nhi đảo mắt cười nói :“Đại ca, nhị ca, tửu lượng của đệ cũng không tốt, đệ đi giải quyết một chút sẽ quay lại”.

    Nói rồi đứng dậy đuổi theo hội Dương Hạo.

    Thấy xung quanh đã không còn ai, Dương Sùng khẽ quay sang Chiết Ngự Huân, hạ giọng nói :“Thế Lũng huynh, hôm nay Dương Hạo đã thể hiện tất cả sức mạnh võ lực thật khiến người khác kinh ngạc.

    Có điều Lô châu mới xây dựng được chưa đầy 2 năm, vẫn còn non yếu, huynh cho rằng hắn có thể kháng chọi lại với lực lượng của Hạ châu không?”

    Chiết Ngự Huân vuốt chòm râu rồi nói :“Trọng Vấn à, sức mạnh của Hạ châu, ta và đệ hợp lực với nhau kháng trả lại đã bao năm như vậy đáng ra phải nắm vững như lòng bàn tay rồi chứ.

    Cứ cho chiến tranh với Thổ Phiên, Hồi Hất không ngừng, dường như không phân thắng bại, nhưng nếu chúng ta tham chiến lúc này, sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ binh lực của ta.

    Nếu vẫn là cục diện bất phân thắng bại thì sao?

    Chỉ vì chiến tranh giữa Hạ châu và Thổ Phiên Hồi Hất, không những bảy trong số tám bộ lạc của người Đảng Hạng đứng ngoài mà ngay đến tộc Thác Bát cũng nhiều lần không địch nổi với Hạ châu, sức mạnh quân sự của Hạ châu nhìn là thấy.

    Tây Bắc ngày nay thực ra vẫn là thiên hạ của Đảng Hạng, điểm này chúng ta thừa nhận cũng được, không thừa nhận cũng chẳng sao, đều không thể thay đổi được tình hình thực tế.

    Đừng nghĩ trong nội bộ bọn chúng tranh chấp lục đục, chúng ta xuất quân dù có thể khuất phục Hạ châu thì các bộ lạc Đảng Hạng cũng sẽ kêu gọi giúp đỡ Hạ châu, vậy mà Dương Hạo lại không như thế”.

    Nhấp một ngụm rượu, Chiết Ngự Huân cười nhạt :“Hai năm thì đã sao?

    Năm đó Trương Nghĩa Triều áo vải dựng cờ khởi nghĩa, tốc chiến tốc thắng, trăm trận trăm thắng, chỉ trong một năm đã chiếm được mười một châu Qua, Sa, trở thành bá chủ Tây Bắc, không có ông ấy cũng chỉ là gặp đúng thời vận mà thôi, hiện nay đã hơn trăm năm trôi qua rồi, thời vận của Tây Bắc này đang phụ thuộc cả vào Dương Hạo.

    Có hi vọng sánh ngang với Hạ châu chỉ có Dương Hạo mà thôi.

    Tất cả đều do số trời đã định.”

    Dương Sùng chớp mắt, cảnh giác hỏi :“Vì sao chúng ta tham gia vào các bộ tộc Đảng Hạng sẽ kêu gọi giúp đỡ cho Hạ châu còn nếu là Dương Hạo thì không phải băn khoăn về chuyện đó?”

    Chiết Ngự Huân cười lớn mà rằng :“Đến đây, uống rượu, uống rượu đi”.

    Dương Sùng không vui mà nói :“Thế Long huynh, huynh đệ chúng ta kết giao bao năm nay, từ trước đến giờ đều có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, còn chuyện gì huynh có thể giấu được ta?”

    Chiết Ngự Huân nhìn hắn, khẽ cười nói :“Trọng Văn sao có thể nói những lời như vậy, ai dà, đệ nói vậy làm ta nhớ lại chuyện khi chúng ta đến, chính là nói đến việc kết nghĩa với Dương Hạo, Trọng Văn và ta trước giờ cùng hội cùng thuyền, họa phúc cùng hưởng, sao lại đột ngột có ý nghĩ này, làm cho huynh đây trở tay không kịp?”

    Mặt Dương Sùng bỗng chốc chuyển sang đỏ, ngượng ngùng nói :“Đây chỉ là ý nghĩ đột ngột xuất hiện, chưa thương lượng trước với Thế Long huynh.

    Điều mà đệ thật sự nghĩ chính là ba chúng ta cùng kết nghĩa với nhau, chưa từng dám nghí đến việc để Thế Long huynh sang một bên”.

    “ Nếu đã nói như vậy, vậy thì Chiết huynh đây đã hiểu lầm đệ rồi, nào, đến đây uống rượu, uống rượu đi” Chiết Ngự Huân cười lớn nói.

    Uống cạn chén rượu, Chiết Ngự Huân vân vê bộ râu quý tộc của mình, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, ngẩng đầu lên hỏi :“À, Trọng Văn, tiểu muội của đệ đã xuất giá chưa?”

    “Hả?”

    Dương Sùng mù mờ gật đầu :“Xuất giá rồi.

    Mùa thu năm ngoái đã thành thân rồi, huynh chẳng phải còn đưa lễ rất hậu hĩnh đến sao, sao hôm nay lại đột nhiên nhắc đến chuyện này?”

    Chiết Ngự Huân mặt mũi rạng rỡ hẳn lên :“Xuất giá rồi thì tốt.

    Xuất giá là tốt.

    Đúng rồi, ái nữ nhà đệ năm nay mấy tuổi rồi?”

    Dương Sùng càng không hiểu đầu đuôi thế nào :“Tiểu nữ năm nay mới 7 tuổi, sao vậy, không phải huynh muốn kết thân với nhà đệ chứ.

    Tiếc là công tử thứ hai năm nay đã một bảy tuổi rồi phải không?

    Tuổi tác hơi lớn một chút, công tử thứ tư hình như bằng tuổi với tiểu nữ, còn có thể cho chúng kết thân”,

    Chiết Ngự Huân cười lớn, vui mừng nói :“Chỉ mới bảy tuổi?

    Vậy thì không cần phải lo lắng rồi, vẫn còn quá sớm.

    Nào, đến uống rượu”.

    Dương Sùng không hiểu gì cũng nâng bát rượu lên uống cạn một bát rượu lại càng thêm mơ hồ.

    Chiết Ngự Huân lại vô cùng đắc ý, uống xong mộ bát rượu rồi nhìn xuống phía dưới, thấy chỗ tiểu muội vừa ngồi giờ đã trống không, bất giác ngẩn ra :“Chỉ mới một lúc mà Tử Du đã đi đâu rồi?”

    Dương Hạo đang đi giải quyết, Xích Bang Tùng ở bên ngúc ngoắc đầu nhìn, Dương Hạo quay đầu lại, ngạc nhiên hỏi :“Ngũ đệ, đệ làm gì vậy?”

    Xích Bang Tùng vội xua tay :“Không có gì, không có gì”.

    “Vì tửu lượng của ta không tốt, mong ngũ đệ thông cảm, lát nữa đệ cùng lão đại, lão nhị, mấy người cứ uống thoải mái, thay ta, ca đi mời rượu”.

    “Được thôi, được thôi”.

    Xích Bang Tùng nhận lời ngay lập tức.

    Dương Hạo hướng về phía cứa giảo biện :“Nước trong thùng gỗ đó có thể làm sạch tay, đệ đi trước đi”.

    “Được, được, được”.

    Xích Bang Tùng vội chạy đến đó, hé nắp đậy thùng gỗ ra, đột nhiên thấy đôi tay của Tiểu Dã Khả Nhi từ trong thùng nhảy ra :“Òa!

    Tên tiểu tử này đã uống bao nhiêu rượu mà tay toàn là rượu vậy?”

    “Đây là nước, không phải nước tiểu, đệ vừa rửa tay”.

    Tiểu Dã Khả Nhi lúc này mới yên tâm, vẫy tay nói :“Vậy đệ vào trước uống rượu cùng đại ca và nhị ca đi, ta đi giải quyết một chút”.

    Tiểu Dã Khả Nhi nói xong liền đi về phía nhà xí, Xích Bang Tùng vò vò đầu, đi đến cổng Nguyệt Lượng, nhìn khắp bốn phía không thấy có người bèn nhìn xuống đũng quần mình, vừa xấu hổ vừa ngưỡng mộ mà nói :“So với tam ca sao ta lại kém xa đến vậy chứ, rõ ràng ta thân thể cường tráng hơn huynh ấy vậy mà chỗ đó lại không bằng huynh ấy, sư phụ nói không ai giống ai thật là chí lí”.

    Xích Bang Tùng vừa dứt lời một cô nương không biết từ đâu hiện ra, cười lanh lảnh mà nói :“Cái gì mà không tráng kiện bằng?”

    Xích Bang Tùng bị dọa cho sợ hết hồn, thét lên :“Quỷ”.

    Trúc Vận cô nương tức giận, đá mấy phát vào mông hắn :“Quỷ cái đầu ngươi ấy, Dương thái úy có ở trong đó không?”

    Xích Bang Tùng sợ tái mặt, nhìn kĩ lại, vị cô nương trước mặt dung mạo như hoa, thân hình uyển chuyển, quả nhiên không giống một con ác quỷ, hơn nữa giờ đang là ban ngày ban mặt, nghĩ vậy mới dần bình tĩnh lại :“Đúng, đúng vậy, tam tam ca ở trong đó”.

    Xích Bang Tùng vừa dứt lời, cô nương đó đã không thấy đâu, Xích Bang Tùng ngẩn ra một lúc, đột nhiên nhảy dựng lên, kêu lớn :“Thật là có quỷ mà!

    Mới có một bước chân mà đã bay thoát rồi”.

    Tiểu Dã Khả Nhi đi lại quanh gốc cây Đinh Hương thì gặp đúng lúc Dương Hạo đang đi từ bên trong ra, Tiểu Dã Khả Nhi bước lên đứng chắn, vội vàng gọi “Thiếu gia”.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy hắn, mỉm cười vỗ vỗ lên vai hắn mà nói :“Tứ đệ, chúng ta đã kết nghĩa huynh đệ thì chính là huynh đệ rồi, gọi ta là thiếu gia, không bằng gọi là tam ca cho thân thiết, sau này bất luận ai trước ai sau, chúng ta cứ gọi nhau như huynh đệ thôi”.

    Tiểu Dã Khả Nhi nhìn lên vai mình thấy dấu tay lớn, xem ra lần này y phục của mình thành chỗ để họ lau tay rồi.

    Thực ra vẫn còn may mắn, nhưng lúc này hắn cũng chẳng ngĩ ngợi gì nhiều, chỉ là đuổi theo để hỏi :“Tam ca, lần này lại phải đánh Ngân châu sao?”

    “Đúng vậy, việc có trước sau nặng nhẹ, Hạ châu hiện nay chưa vội ra tay đối phó với chúng ta, ta cũng không cần đi gây hấn với chúng.

    Con trai Khánh vương Gia Luật Văn đã chết dưới tay ta, coi như ta không đến chỗ Khánh vương chuốc lấy xui xẻo, chỉ cần biết ta trở về Lô châu hắn nhất định sẽ đến đối phó ta, nếu ta đánh nhau với Hạ châu trước, e rằng sẽ mắc phải mưu của lão già Khánh vương.

    Huống hồ, thỏ khôn phải đào nhiều hang, muốn đánh nhau với Hạ châu, vùng đất này đâu phải chỉ có Lô châu chúng ta?

    Thành trì Ngân châu kiên cố, dễ phòng thủ, khó tấn công, nếu để ta giành được thì sau này sẽ không còn gì phải lo lắng nữa, vấn đề cấp bách chính là phải nhanh chóng chiếm được Ngân châu”.

    Tiểu Dã Khả Nhi xoa xoa bàn tay nói :“ Nếu đã là như vậy, lần này thiếu gia, à tam ca nhất định phải cho Tiểu Dã Khả Nhi đi tiên phong trận đầu”.

    Dương Hạo nhìn chăm chú Tiểu Dã Khả Nhi rồi cười nói :“Được.

    Đệ bây giờ có tâm can tình nguyện nhận hiệu lệnh của ta không?”

    Tiểu Dã Khả Nhi thoáng đỏ mặt, lại ưỡn cao ngực, nói lớn :“Không phải bây giờ, ngay từ khi tam ca sửa chữa đường đi hiểm trở, âm thầm vượt qua Trần Thương, phá vỡ bảy hàng rào phòng ngự của Ngân châu, tập kết giết chết cha con Lý Kế Tư , gây rối loạn đai chiến giữa Hạ châu và Thổ Phiên Hồi Hất thì Tiểu Dã Khả Nhi này đã tâm phục khẩu phục tam ca rồi.

    Huynh mới chính là một đại anh hùng có tài thao lược anh minh dũng cảm, người hữu dũng vô mưu thì chỉ là kẻ thất phu mà thôi, có thể là một tên lính dắt ngựa khó có tài để làm một vị tướng soái”.

    Dương Hạo cười lớn :“Đệ đừng tự coi thường mình.

    Bất cứ thứ gì cũng đều phải trải qua ta luyện mới thành.

    Kẻ dắt ngựa hôm nay biết đâu sau này sẽ trở thành một vị thống soái?”

    “Nói như vậy tức là tam ca đồng ý cạnh tranh trong nội bộ?”

    Dương Hạo gật gật đầu :“Đệ yên tâm, có trận cho đệ đánh, có điều không phải bây giờ, hiện nay, Lô châu của chúng án binh bất động, trước tiên để Ngân châu tụ tập hết binh linh lại rồi mới tính tiếp.

    đúng rồi, đệ với Mưu Muội Nhi vẫn chưa thành thân phải không?”

    Tiểu Dã Khả Nhi nghe nói được đánh trận trong lòng vô cùng mừng rỡ, xoa tay cười :“Đã thành thân rồi, nàng ấy còn sinh cho đệ một tiểu nữ”.

    “Ha ha, tiểu tử đệ thật là nhanh, chúc mừng, chúc mừng” Dương Hạo vui vẻ nói.

    Tiểu Dã Khả Nhi ngượng ngùng nói :“Hi hi, sinh được một nha đầu lại không phải con trai, có gì mà chúc mừng chứ, đợi nàng ấy sinh cho đệ một bé trai khỏe mạnh, lúc ấy xin mời tam ca đến uống rượu hỉ”.

    Dương Hạo cười lớn :“Nhất ngôn cửu đỉnh!

    Việc điều binh khiển tướng đệ chưa cần lo vội, tạm thời xem động thái thế nào.

    Lần này đánh Ngân châu, người ngựa của bảy bộ tộc Đảng Hạng ta đều phải dùng đến, Ngân châu bị hạ thành thì chúng ta có thể đường đường chính chính giương cờ hiệu, đánh một trận liều chết với Hạ châu”.

    Tiểu Dã Khả Nhi phấn khích đến mức mặt mũi đỏ cả lên, chỉ gật đầu liên tục.

    Dương Hạo cười nói :“Lần này đệ đã an tâm chưa?

    Được rồi, ta vào bên trong trước vậy”.

    Dương Hạo vòng qua cây đinh hương, bỗng có tiếng gọi, Dương Hạo cảnh giác nhìn về hướng phát ra tiếng gọi, chỉ thấy một cành cây rơi xuống mặt đất.

    Dương Hạo yên tâm bước đi, vừa mới vào trong rừng, một cô nương mặc bộ y phục màu thiên thanh giống như phiến lá từ trên cây bay xuống.

    Chương 417: Theo gió ẩn nấp vào đêm

    Trúc Vận phi thân xuống đất. chắp tay nói: "Thái úy."

    Dương Hạo cười lạnh nói: "Đã nghe và thấy những gì?"

    Trúc Vận nói: "Tất cả các quan viên thuộc Phủ Châu đều yên lặng mà uống rượu, rất có quy củ, chỉ là vì thái úy là người đứng đầu. có ý với tam phiên, nên quan viên Phủ Châu cho dù bể ngoài không tỏ vẻ gì nhưng trong lòng ít nhiều cũng có sự bực tức. nhưng xem ra Chỉết Ngự Huân đã hạ nghiêm lệnh, cho dù họ có chút ý chối từ nhưng cũng không có ké nào dám gây chuyện."

    Dương Hạo gật đầu nói: "Đúng như dự liệu.

    Cái khó thu phục nhất không phái là thành trì hay đất đai, mà là lòng người, cứ từ từ, không phải vội.

    Thế còn Lân Châu thì sao?"

    Trúc Vận nói: "Cái đám quan viên thuộc hạ của huynh đệ ngài không thể chính thống bẳng thuộc hạ của Phủ Châu.

    Trước mặt thì Dương Sùng Huấn luôn mồmthân thiết gọi ngài là nhị ca. tam ca. nhưng họ lại ngẩm vắt óc suy đoán lòng dạ của ngài.

    Sự trang bị vũ khí mà hôm nay thái úy đã phơi bày ra làm cho họ vô cùng hứng thú.

    đặc biệt là vói con tuấn mã đại thực và loại áo giáp toàn thân chỉ để lộ một đường chỉ mắt.

    Đám quan viên Lân Châu đứng bén cạnh mà rì râm hói han lai lịch của những thứ đó, xem có vẻ như họ muốn ngay lập tức che mặt đi cướp mang về để nghiên cứu vậy."

    Dương Hạo lại mim cười, Chỉết gia có một tổ mật thám tên là "Tùv phong" mà người ngoài không thể nhúng tay vào, "Tùy phong" có thể âm thầm lặn sâu vào trong đểm. không một chút tiếng động.

    Khả năng của do thám rất lớn, rất có tiếng ớ Tâv Bắc, quan viên trong Phủ Cốc rất tin tường đội "Tùy phong" này, đương nhiên cũng không cần giữa bữa yến tiệc mà hói thuộc hạ Lô Châu dò hói được gì, nhưng Lân Châu thì khác.

    Lân Châu luôn nhìn Phủ Châu mà đi, Phủ Châu tiến thì tiến, Phủ Châu Lùi thì lại lùi. ngay cả tin tức tình báo cùng cùng hưởng với Phủ Châu, cũng tự coi như mình cũng có một cơ cấu tình báo. nhưng cơ bản chỉ là bắt chước diễn vai "Tùy phong" mà thôi.

    Bây giờ quan viên Lân Cháu lại có biêu hiện như thế thì đúng là chuyện tốt, nó cho thấy cái thế lực mà minh mới dựng châu trong hai năm không những có thực lực đối kháng ngang bẳng với Phủ Châu mà còn ngẩm lấn sang lấn sang vị trí khác, thật sự đã kích thích được quan viên Lân Châu, họ cũng không cam tâm tiếp tục dựa dẫm vào phe cánh của trước đây của họ nữa.

    Cho dù là thân huynh đệ thì cũng không thể cho nó toàn quyền không hạn chế được, vừa hểt sức lợi dụng nó, lại vừa đảm bảo nó có thể ớ dưới sự kiêm soát của mình, biện pháp tốt nhất không phái là áp chế mà là nâng đỡ một thế lực khác để bó buộc nó.

    Đây là tâm thuật của đế vương khi muốn bình thiên hạ, từ cổ đến nay đều như thế.

    Nếu Lân Cháu đã có tâm tính như vậy thì dễ làm rồi.

    Trước đây hắn từng có quan hệ mật thiết vói Phủ Châu, quan hệ với Lân Châu đều là thông qua Phủ Châu.

    Có thể tùy lúc mà cung cấp cho Lân Châu một số vũ khí tiên tiến, tạo một mối liên hệ trực tiếp giữa hai châu.

    Dương Hạo đương nhiên sẽ không nói chuvện bí mật này vói Trúc Vận, hắn chỉ cười ha ha nói: "Cứ để cho bọn chúng đi dò hỏi, chúng càng không làm rõ được thì trong lòng càng sinh ra sợ hãi.

    Bây giờ Lô Cháu của chúng ta vẫn chưa thể hiện hết vũ lực lớn mạnh, bề ngoài vẫn tò ra thế lực có hạn, để cho chúng khó đoán biết, như vậy mới có thể khống chế được chúng, nếu không Lô Châu vừa mới dựng dậy của chúng ta sẽ có thể bị kiêu binh hãn tướng đè đẩu?

    Còn gì nữa không?"

    Trúc Vận cười nói: "Còn một chuyện nữa, quả thực là có chút kì lạ.

    Trong cái đám thị vệ của Phủ Châu có một ké già mạo.

    Chỉết Ngự Huân khi đến thăm hòi thái úy còn mang theo một nữ nhân già trang nam, dáng vẻ kì quái, ngài nói xem có lạ không?"

    Dương Hạo ngẩn ra: "Kè giả mạo?

    Nữ nhân?"

    Lặp tức hắn liền phản ứng lại. khóe miệng hơi lộ ra một nụ cười.

    Trúc Vận nói: "Trình độ hóa trang của nữ tử này xem ra rất vụng về, có điều đứng lẫn trong đám binh sĩ thì cũng không cần phải có khả năng hóa trang quá cao minh, ai lại đi để ý những sĩ tốt cơ chứ.

    Nếu không phải nàng ta nói mấy câu rồi đúng lúc để tiểu nữ nghe thấv giọng, thì tiểu nữ cũng sẽ không chú ý đến.

    Sau khi bị tiểu nữ phát hiện thân phận thì nàng ta lập tức trốn tránh, ra. tiểu nữ đã phái người giám sát nàng ta.

    đổi với những người như thế này có cần phải giám sát tất cả hành tung không?"

    Dương Hạo cười nói: "Không cẩn, không cẩn.

    Bảo người của ngươi không cần phái để ý đến nàng ta. trà khi nàng ta muốn đi vào phía sau thăm dò nội tình thì mới phái ngăn cản nàng ta, những nơi khác nàng ta muốn đi đâu thì cứ để nàng ta đi, ra vào đều không phải ngăn cản."

    Mắt Trác Vận chợt lóe lên. nhíu đôi lông màv rậm lại, mim cười nói: "Bất kể nơi nào cũng đều có thể đi sao?"

    Dương Hạo nói: "Đúng vậy, bất kì nơi nào.

    Cho dù là phòng ngủ của bổn quan nếu nàng ta muốn làm ăn trộm cùng để nàng ta vào. không phải cản."

    Trúc Vận thớ dài nói: "Tiểu nữ hiểu rồi."

    Dương Hạo hói: "Ngươi đã hiểu gì rồi?"

    Trúc Vận lướt người một cái đã biến mất vào trong bụi cây rậm rạp, giọng của nàng ta lúc này mới vang lên từ xa: "Chẳng phải là câu chuvện nữ tử si tình và lãng tử phụ tình sao. còn có thể là gì nữa?"

    Khi từ cuối cùng vang lên thì từ giọng nói đó có thể đoán rằng nàng ta đã chạy xa tới hơn mười trượng, thân pháp quả thật rất nhanh.

    Khóe miệng Dương Hạo lại lộ ra một điệu cười quỷ dị: "Chút tài mọn."

    Dương Hạo quav mạnh người lại. năm đầu ngón tav mờ ra, cong cong như vuốt quạ, bám mạnh lấy cái gốc cây lớn bẳng hai người ôm ờ phía sau.

    'Á!"

    Từ chỗ cái cây vang lên một tiếng kêu the thé. câv rung lên một cái. một bóng người xuất hiện, hai cánh tay như đang giơ về phía trước, hét lên: "Không được nắm!"

    Dương Hạo liền thu tay lại. vặn eo một cái, lùi một chân ra sau.

    Từ cái cây đó lại có một tiếng kêu lên: "Không được đá!"

    Cùng lúc đấy thân cây lại rung lên, hình như xuất hiện một hư ánh, hư ảnh thoát khói thân cây, vội vàng chạy thoát về phía trước.

    Nhưng chân của Dương Hạo nhanh như gió, ảnh tử đó tránh tuy nhanh nhưng vẫn bị đá trúng.

    Rồi chợt có tiếng "ối ối" kêu lên, rồi ảnh tử đó chạy vọt về trước hơn hai trượng, đứng yên ớ đó. hai cánh tay dâng lên. hiện ra một dáng người yêu kiểu nhỏ nhắn, đó chính là cô nương Trác Vận lúc nãy vừa chạy trốn.

    Trúc Vận ôm mông, vừa xấu hổ vừa tức giận, gắt giọng nói: "Thái úy nếu đã phát hiện ra hành tung của tiểu nữ thì chỉ ra là được rồi. sao phái trêu chọc tiểu nữ chứ?"

    Dương Hạo cười mà như không cười, nói: "Rất xin lỗi.

    Ta vẫn chưa luyện được thẩn phong nhãn, chỉ biết được đại khái nơi ân trốn của ngươi, nào có phân biệt được rõ trên dưới trái phải chứ?

    Có điều ta khuvên ngươi đừng có thử ta thểm lần nữa, độn thuật của ngươi không thể giấu được tai ta đâu, nghe là đã biết ngươi nên chỉ có đá thôi đấv. nếu như là kiếm khua một cái thì thân hình ngọc ngà của cô nương đã phải chịu oan uổng rồi."

    Dương Hạo vừa cứng vừa mềm.

    Trúc Vận nghe thấy sự cảnh cáo trong lời của hắn, khuôn mặt bất giác hơi biến sắc. nhưng nghe thấy hắn nhắc đến "thẩn phong nhãn" thì lập tức hòi: "Thần phong nhãn?

    Trong công pháp mà thái úy đại nhản luyện có cả pháp môn thiên nhãn sao?"

    Dương Hạo mim cười nói: "Đúng vậy, ngươi còn muốn thử không?"

    Trúc Vận vội xua tay nói: "Không thử nữa, không thử nữa. sau này tiểu nữ sẽ không ngầm đi theo đại nhản là được ý gì."

    Nàng lẩm bấm nói: "Cũng không biết có bao nhiêu chuyện xấu cần làm nữa. sao lại không sợ người khác nhìn thấy chứ."

    Nàng do dự một chút, lắp bắp nói: "Trúc Vận đã đồng ý với đại nhản, vì đại nhân mà luvện Phi Vũ Bí Tham, rồi dạy cho bọn họ bí pháp ngũ hành, nhưng chưa từng xin đại nhân một chút lợi ích nào. thái úy đại nhân, ngài nói xem?"

    Dương Hạo chớp chớp mắt nói: "Sao lại không có lợi ích gì?

    Một khi bổn quan thu được Tây Bắc thì sẽ chỉếm được không biết bao nhiêu là bò dê, ngựa cùng với những con đường vận chuyên lá trà. vải. sắt, mở được thểm con đường buôn bán với các nước phương tây.

    đó chẳng phải là một nguồn tiền tài cực lớn hay sao?"

    Trúc Vận nhăn mũi. giận dỗi nói: "Nhưng bổn cô nương lại chưa từng nhận được một chút lợi ích nào."

    Dương Hạo cuời nói: "Hình như cũng có lí.

    Thế ngươi muốn đòi ta gì nào?"

    Mắt Trúc Vận liền sáng lên. cười bồi, làm vẻ mặt nịnh nọt nói: "Thái úy đại nhản, ngài có thể truvền thụ bí thuật thiên nhãn thông cho tiểu nữ không?"

    Vừa thấy Dương Hạo lộ ra vẻ mặt cổ quái, Trác Vận vội nói thểm một câu: "Tất cà những võ thuật của Trác Vận đều là gia truyền, chưa từng bái sư. nểu như thái úy muốn làm theo quy môn. không tiện truvên thụ cho người ngoài thì Trúc Vận xin bái làm môn hạ của ngài cũng được mà."

    Nói đến đây thì nàng ta liền ưỡn ngực lên. kiêu hành nói: "Đem tài nghệ đi bái sư, một đồ đệ có võ nghệ như tiểu nữ không phải là nhiêu.

    Thái úy khai tông lập phái, đại đồ đệ đầu tiên bước vào môn phái lại là một nhân vật có võ nghệ cao cường, còn không phái là tăng thểm thể diện cho ngài sao?"

    Dương Hạo cười khổ hai tiếng, lắc đẩu nói: "Đáng tiếc công pháp này của ta ngươi không học được."

    Trúc Yận Yẫn khổng chịu, nói: "Sao tiểu nữ lại khổng học được?

    Nếu luận Yề thiên phú Yõ thuật e là tiểu nữ còn cao minh hơn thái úy mấy phẩn đấy, thái úy nói thế này có phâi là lấy cớ từ chối khổng?"

    Dương Hạo ngửa mặt lên trời thở dài. nói: "Nói đến công phu này của ta, ta thấy rất khổ não, sau này khi có con gái đương nhiên khổng thể dạy nó. nếu có con trai, làm một người cha cũng khổng biết nên mở mồm thế nào. thật là phiền não."

    Trúc Yận ngạc nhiên nói: "Yõ thuật có gì mà khó mở miệng chứ?"

    Dương Hạo chắp tay mà đi, nhìn trông nhẹ như gió. nhưng chi mới hai bước mà đã độn ẩn Yào trong bụi cây, giọng của hắn như từ bụi cây truYền ra: "Đại gia có môn công phu gọi là bí pháp song tu. cô nương nếu thật sụ muốn học thì đến đây.

    Bổn thái úy sẽ Yất Yâ một chút Yậy.

    Ha ha ha."

    Khi hai tiếng ha ha cuối cùng Yọng lại thì thân hình hắn đã đi xa được hơn mười trượng.

    Trúc Yận mặt đó cả lên. nàng khẽ gắt một cái.

    đứng yên tại chỗ suY nghĩ một lúc lâu. rồi mới tự nói: "Hóa ra là như Yậy.

    Haizzz, cái tên Du Mộc Đà Thát đó chịu đổi lại học theo song tu công pháp này của Dương thái úy thì tốt biết mấy."

    Nói đến đây nàng khổng khói cảm thấy xấu hổ. chột dạ nhìn xung quanh, trong rừng yên tĩnh khổng một bóng người, lúc này nàng mới yên tâm trở lại.

    ...............................

    Dương Hạo ớ trong phòng khách nói chuYện thưởng thức trà Yới đám người Chiết Ngự Huân, Dương Sùng, mải nói chuyện đến tận lúc trăng lên cao mới rời khỏi.

    Hai nhà Chiết Dương kết hợp Yới nhau là Yiệc rất có lợi, cùng giúp đỡ Lô Châu đổi kháng Yới Hạ Châu, điểu này Yốn đã có trong dự liệu của hắn, nhưng cục diện Tây Bắc lại thay đổi, mà thực lực mình thể hiện ra lại nằm ngoài dự liệu của họ, hai Yị lão bằng hữu này tất nhiên sẽ cân nhắc thương lượng một lượt, đây cũng là Yiệc trong dự liệu của Dương Hạo.

    Hắn phâi để cho họ thời gian để tiêu hóa dẩn những thổng tin đã nhận được, rồi mới tiếp tục đưa ra quYết định.

    Ngày mùa hè thời tiết khốc liệt, nhưng gió buổi tối lại rất mát mẻ.

    Dương Hạo nhẹ nhàng trớ Yề nơi ở phía hậu trái, đi thẳng rồi rẽ Yào phòng ngủ của Đòng Nhi.

    Dưới ánh đèn.

    Đông Nhi đang từng mũi từng mũi khâu Y phục, bộ Y phục đó là dành cho trẻ con mặc mùa đông, giầy đầu hồ, mũ đầu hổ đều đã làm xong, chúng đều được đặt trên bàn.

    Trên chiếc giầy đầu hổ có một lớp nhung màu trắng như lông thỏ. còn trên chiếc mũ lại được thêu một chữ "Vương".

    Trông rất đáng yêu.

    Y phục là áo của trăm nhà, nó được khâu từ những miếng vải đi xin từ khắp các nhà có con cái đông đủ ở Lô Châu, ở thời đại này ti lệ trẻ sơ sinh chết yểu khá cao. lấy hoàng đế khai quốc Triệu Khuông Dận của Đại Tống làm ví dụ, hắn vốn có bốn đứa con trai, sáu đứa con gái. nhưng chết yểu mất hai đứa con trai, ba đứa con gái, số còn lại đúng bằng một nửa.

    Trong cung việc chăm sóc các hoàng tử. công chúa là vô cùng quan trọng và cân thận, vậy mà cùng có kết quả như vậy, thì tỉ lệ trẻ sơ sinh chết yểu trong dân gian như thế nào chi cần nghĩ cũng biết. vì thế trong dân gian đã có một thói quen đó là khi nào trong nhà có trẻ mới sinh thì sẽ mặc áo trăm nhà, chính là để mượn chút nhân khí, hi vọng đứa trẻ có thể mạnh khóe trưởng thânh.

    Với tục lệ này thì phàm những nhà có con cái bất kể là gia đình như thế nào đểu khổng dám sơ ý bó qua việc cát lợi này, có điểu những loại vải này xuất phát từ trăm nhà, ai mà biết trên đó có những mẩm bệnh gì, nên Dương Hạo đã sai người dùng nước sôi luộc qua, sau đó lại phơi thêm mấy ngày nắng rồi mới sử dụng.

    Những mảnh vải này đã được kháu thành áo. bên trong còn được độn thêm bông trắng như bạc, thời này bông trắng vẫn được coi là thứ qúy giá và rất đắt đỏ.

    Ở Trung Nguyên trồng rất ít. ngay cà hoàng gia cũng phải từ những thứ cống phẩm của các tiểu quốc Tây Yực mới có thể có được một chút bông vải. còn những bông vải này là được thu mua từ những thương gia đến từ Tây vực.

    Dưới ngọn đèn.

    Đông Nhi chăm chú với từng đường kim mũi chi, đôi mắt như bảo thạch sáng long lanh, trên khuôn mặt xinh đẹp mang một nụ cười hiển hòa. hạnh phúc, một đại cô nương tuyệt trần.

    Lúc này xem ra đã có phong thái của từ mẫu rồi.

    Hiền thê lương mẫu là sự phối hợp hoàn hảo với nam nhân.

    Dương Hạo thấy vậy trong lòng khổng khói trào lên một cảm giác ấm áp.

    Hắn xoa xoa tay, nhẹ nhàng bước dần tới, vòng tay ra ôm lấy eo Đông Nhi.

    Đông Nhi quay đẩu nhìn, thấy chính là phu quân của mình, liền nở nụ cười ngọt ngào, đẩu dựa vào vai hắn, hai người tựa vào nhau, tóc mai bay bay chạm vào tai nhau, hưởng thụ một sự giao lưu ấm áp vô thanh.

    Một lát sau Đông Nhi mới nhẹ nhàng nói: "Khách khứa đã sắp xếp ổn thòa chưa?"

    "ừ, đều đã ồn thỏa rồi.

    Cũng đã muộn, đi ngủ sớm đi.

    Mấy công việc khâu vá này để Diều nương, Hạnh Nhi làm là được rồi, họ có rất nhiều thời gian rỗi, trong phủ lại cũng chẳng có việc gì cần làm. nàng làm thế này chẳng phải là tự làm khổ mình sao."

    Đông Nhi lắc đẩu. vuốt v cái bụng, dịu dàng nói: "Đày là con của chúng ta, nô gia làm mẹ, sao có thể khổng đích thản làm áo cho con minh chứ?

    Đông Nhi làm mấy việc này trong lòng cảm thấy rất vui."

    Dương Hạo cười ha ha. kéo nàng dậy, nói: "Nàng à, trời sinh là mệnh vất vả.

    Thổi vậy, ngày mai lại làm tiếp, bảo bối sinh ra e là cũng phải đợi đến tiết trời đại tuyết, bây giờ vẫn còn sớm lắm. làm áo cũng khổng cần phải quá gấp gáp."

    Đông Nhi cười ngọt ngào, nghe lời mà thu kim chi lại.

    Đèn tắt, ánh trăng chiếu mờ ảo qua khung cửa sổ. tiếng dế mèn kêu râm ran, hai vợ chồng nẳm kể vai bên nhau, thì thẩm to nhỏ trong màn đêm.

    Đông Nhi nhìn ngắm ánh trăng đẹp mê người ngoài cửa sổ, ngọt ngào nói: "Đông Nhi sinh vào mùa đông, tính ngày thì có lẽ đứa trẻ này cũng sẽ sinh vào mùa đông, nô gia nghĩ đến lúc đó nên đặt tên gì cho con?"

    Dương Hạo ngáp một cái, khẽ cười nói: "Mẹ là đông, con cùng là đông, như vậy gọi là Đông Đông đi."

    Đông Nhi sẵng giọng: "Đặt tên mà tùy tiện vậy sao?"

    Nàng nghiêng đầu nghĩ, nghiêm túc nói: "Nếu như là cái tên gọi thường ngày thì khổng sao. nhưng nếu như làm nên sự nghiệp lớn, nam nhi lại có cái tên vậy thì khổng thích họp cho lắm. nểu như là con gái thì cũng khổng họp với danh phận đại tiêu thư phủ thái úy, tên sẽ đi theo cả cuộc đười, quan nhân không nên tùy tiện."

    Dương Hạo mệt mỏi ngáp một cái. nói: "ừ.

    Yậy ta không phí sức vì chuyện này nữa.

    Trong nhà chúng ta tài nữ vô số, có đại tiêu thư Đường môn. có tài nữ Đông Nhi giỏi thơ phú, ngay cả Diệu Diệu cũng là một địa hành gia thơ từ ca phú. hoa khổi của lục diệp bảng.

    Nói ra thì kẻ kém tài nhất chính là ta. hà tất phải nghĩ nhiều, cứ đê cho mấy người suy nghĩ mà làm."

    "Chàng thật là. làm cha mà lại thờ ơ như vậy. tên của con cái nhà mình cũng khổng chịu để tâm."

    Đông Nhi vuốt ve cổ hắn, giọng mềm mại nói: "Khi ờ Bá châu.

    Đông Nhi vốn cho rẳng cả đời sẽ phải sống trong băng giá, nhung từ khi có quan nhân, Đông Nhi mới cảm thấy mình là một người phụ nữ. là một người phụ nữ hạnh phúc."

    Dương Hạo cổ ý ho một tiếng, nói: "Lời này nghe ra thì có rất nhiều nghĩa, cẩn thận bào bổi kháng nghị đấy."

    Đông Nhi tinh ngộ. khổng nhịn nổi mà cười khúc khích, Dương Hạo nghe thấy tiếng cười của nàng khổng khỏi động tình.

    Đột nhiên ôm lấy nàng nói: "Mấy bữa nữa là lại có một tên tiểu tử đến tranh ăn với cha nó.

    Khổng cam tâm, quả thật khổng cam tâm, phải để quan nhản ăn mấy miếng trước đã."

    "A.

    đừng."

    Đông Nhi kêu lên nhưng lại khổng chống đỡ, tùy ý cho hắn cời áo mình, để lộ ra hai vầng minh nguyệt,.

    Với nụ hổn của Dương Hạo.

    Vẻ hồng nhuận đò dẩn trên mặt.

    ánh mắt dẩn dẩn mờ đi.

    Nàng khổng kiểm nổi mà bám chặt lấy đôi vai vững chắc của Dương Hạo.

    Động tình nói: "Có được sự yêu thương của quan nhân, Đông Nhi mới là một người đàn bà hạnh phúc, có cốt nhục mà chúng ta thân sinh.

    Đông Nhi mới cảm thấy mình là một người đàn bà, cuộc đời này coi như đã viên mãn rồi.

    Chi cần được ở bên cạnh quan nhân và những đứa con của chúng ta, Đông Nhi đã thấy đủ rồi.

    Quan nhân, chàng thích trẻ con khổng?

    Đây là đứa con đẩu tiên của chúng ta. bất kể là trai hay gái, quan nhân đểu sẽ khổng thất vọng chứ?"

    "Thích, đương nhiên là thích."

    Dương Hạo hơi dịch người một chút, nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng, mim cười nói: "Ta thích trẻ con bất kể là trai hay gái.

    Ta sớm đã bảo nàng khổng cẩn phải lo lắng, nhung nàng lại chẳng chịu yên tâm."

    Hắn dừng lại một chút, rồi lại nớ nụ cười xấu xa, nói: "Có điều ta thích cùng Đông Nhi tạo ra trẻ con, đợi khi chúng ra đời chúng ta lại cùng hợp sức sinh cho con cháu đầy nhà."

    "Quan nhân."

    Đôi mắt Đông Nhi sáng long lanh, nàng nhướn cổ lên. hổn lại Dương Hạo.

    Rồi nàng lại giống như một con mèo vừa ăn xong một con cá béo.

    Vẻ mặt vừa ý, liếm liếm môi. dụi đẩu Yào ngực Dương Hạo.

    ấm áp nói: "Đông Nhi là người của quan nhân, quan nhân muốn thế nào Đông Nhi sẽ làm thế đó."

    Dương Hạo ôm chặt nàng hơn, nghiêng đẩu nhìn về ánh trăng ngoài cửa sổ, thẩn trí bỗng nhiên như bay đến tận chân trời: "Đứa trẻ đầu tiên, mẹ của đứa trẻ đầu tiên đó cũng sẽ vui vẻ giống như Đông Nhi chứ?"

    Cùng lúc ấy, trong cung Hoa Nguyệt ở thượng kinh, Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu trải qua mệt mỏi phong trần đã xuất hiện trước mặt Tiêu Xước.

    Tiêu Xước trên đầu một một chiếc mũ phượng được gắn đá đen. mặc bách từ y. tay áo cong cong hình tì bà. khuôn mặt xinh đẹp như một đóa mẫu đơn đang nở rộ. nàng ta lãnh đạm hỏi: "Dương Hạo bây giờ đã trờ về Tây Bắc rồi chứ?"

    Chương 418: Càn khôn trong tay áo

    Tiểu Lục cung kính đáp lời: "Bẩm nương nương, đại nhân nhà ta lúc này chắc đã về tới Lô Châu rồi."

    Tiêu Xước hơi nhăn mày. tức giận nói: "Cái gì mà chắc?

    Đại nhân nhà ngươi ở đâu mà ngươi cũng không biết?"

    Vị hoàng hậu có dung nhan xinh đẹp nhưng lại có uy nghiêm từ khi sinh ra này hình như có chút tức giận, nhung thiên về vẻ oán trách, làm cho người ta phải lo lắng.

    Tiểu Lục vội khom người, đáp: "Nương nương, tiểu Lục theo đại nhân trở về Khai Phong không lâu. thì đại nhân hạ lệnh cho tiểu Lục và Thiết Ngưu hộ tống phu nhân nhanh chóng trở về Lô Châu, khi chúng thân ròi khói Biện Lương được mấy ngày thì nghe tin Triệu quan gia băng hà, khi chúng thẩn trờ về Lô Châu không lâu lại nhận được tin hoàng đệ đãng cơ.

    Đại nhân nhà thần nhận được di mệnh của tiên hoàng, được triều đình phong làm Hằng Sơn tiết độ sứ. giám hiệu thái úy, lấy thân phận sứ tướng đến Lô Châu cai quản.

    Hai huynh đệ chúng thẩn vô cùng vui mừng, nhưng chúng thần ớ Lô Châu vẫn chưa kịp đợi đại nhân trở về; chi nhận được một chiếc hộp đại nhân gửi tới, vì hai người chúng thân ờ lại Khiêt Đan lâu. ngôn ngữ.

    địa hình khá quen thuộc nên đã lệnh cho hai người chúng thẩn đưa đến.

    Khi chúng thần rời khòi thì đại nhân nhà thần vừa mới tới Giáng Châu, theo tính toán thời gian thì bây giờ chắc đã đến Lô Châu rồi."

    Tiêu Xước kinh ngạc, nhíu mày lên, nói: "Đem chiếc hộp đó lại đây cho trẫm."

    Loan Đao Tiểu Lục nhấc một chiếc hộp từ bên cạnh lên. dâng hai tay về phía trước, một nữ vệ ở bên cạnh Tiêu Xước liền đi tới trước nhận lấy. rồi muốn mang đến bên chiếc bàn ở góc cung điện, mở ra kiểm tra một lượt.

    Tiêu Xước không chờ được liền nói: "Không cần phải đề phòng, đem nó tới đây cho trẫm."

    Nữ vệ nghe lệnh liền mang chiếc hộp đặt nhẹ lên chiếc án trước mặt Tiêu Xước, Tiêu Xước nhìn chăm chú chiếc hộp, thấy tờ giấy niêm phong trên miệng chiếc hộp vẫn còn nguyên, rõ ràng là chưa từng bị ai động tay tới, nàng đưa cánh tay ra xoa chiếc hộp, trong lòng trái tim chợt đập thình thịch như con nai đang muốn xông ra khỏi lồng ngực.

    Bên trong hộp sẽ có thứ gì?

    Theo như kế hoạch ban đầu của hai người thì trước mắt sẽ phối hợp với nàng để diệt Khánh Vương, sau này sẽ tạo nên cục diện kiểng ba chân, rồi sẽ cùng hợp tác với Khiết Đan , trong chiếc hộp này bên trong theo lí mà nói thì nên có đựng bản kế hoạch hợp tác tấn công Ngân Châu và đánh Khánh Vương, ngoài ra còn có gì khác không?

    Hắn...hắn sẽ tặng gì cho nàng không, có vật gì là riêng tư không?

    Nếu không hà tất phải làm ra vẻ nghiêm mật như vậy. ngay cả hai nghĩa đệ của hắn hắn cũng giấu.

    Trong nhất thời, Tiêu Xước lại có chút lo lắng, xấu hổ và chờ đợi. từ một đế hậu của một nước hổ sóng nổi gió liền hồi phục lại tâm tình của một tiểu nữ tử.

    Triệu Khuông Dận băng hà.

    Triệu Quang Nghĩa kế vị, Dương Hạo nhận phong tiết độ sứ. những tin tức này nàng đã lấy được từ con đường tin rức quen thuộc của mình, nàng cũng hiểu rõ được ý nghĩa của hai cái chức này là gì.

    Dương Hạo tuổi vẫn còn trẻ. trong thời gian hai năm ngắn ngủi mà hắn đã có thể lên làm thần tử. hơn nữa lại khai phủ lập nha, theo lí mà nói đã thành chư hẩu một phương, cái kiểu thẳng chức như thế này thật là chưa từng nghe thấy, làm cho cái lớp che phủ thân phận mờ ảo của hắn cảng lúc cảng nhiều, nàng cảng muốn nhìn rõ ra lại cảng cảm thấy lạc trong lớp màng che phủ mơ hồ của hắn, làm cho nàng không thể nhìn rõ.

    Tống triều luôn dốc hết sức để làm suy yếu thế lực của tiết độ sứ, tập trung quyển lực vào triều đình, làm sao có thể buông tha cho một tiết độ sứ có thực quyển như hắn chứ?

    Việc vô lí như thế này lại cảng cho một người thổng minh như Tiêu Xước trăm suy nghìn nghĩ, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.

    Rồi nàng lại liên tưởng đến cái chết đột ngột của Triệu Khuông Dận. nàng thậm chí còn bạo dạn mà nghĩ rằng Dương Hạo đã cấu kết với Triệu Quang Nghĩa, cái chết của Triệu Khuông Dận là một âm mưu cực lớn, cho nên Dương Hạo mới được báo đáp hậu hĩnh như vậy...

    Nhưng cho dù những việc xảy ra ở Biện Lương mang đẩy mùi vị quỷ quái, nhưng chỉ dựa vào những dấu yết này nàng cũng không có cách nào phán đoán ra chân tướng ngay lúc đó.

    Một mặt cần phải suy nghĩ đến ảnh hưởng của sự thay đổi chính cục Tống quốc đổi với Khiết Đan nàng, một mặt lại không thể tránh được suy nghĩ đến người đàn ông mà nàng không nỡ ra tay.

    Những ngày này ớ thượng kinh, bất luận là lúc xử lí triêu chính hay là đi thưởng hoa trong ngự viện, trong đầu nàng đều chi nghĩ đến hắn, bây giờ thật sự đã nhận được tin tức của hắn, một nữ trung hào kiệt như Tiêu Xước cũng không khòi có cảm giác "gần thương xa nhở".

    Suy nghĩ một hồi lâu nàng mới xé tờ niêm phong ra. mở hai cái nút. chiếc hộp nhẹ nhàng được mở ra.

    Chiếc hộp được mở ra, mắt Tiêu Xước liền sáng lên. thứ gì nàng cũng đã từng nghĩ tới. duy chi chưa từng nghĩ rằng bên trong lại là một mảng đất bùn và một mảng đất sét, dưới đáy hộp cố định một miếng gỗ bản, trên miểng gốc lại là một chiếc sa bàn, chiếc sa bàn này dùng đất sét để tạo hình núi, sông, thành trì giống như đúc.

    Mối họa trong lòng nàng chính là Khánh Vương, những ngày này không ít lần dày vò suy nghĩ về hình thế của Ngân Châu, nàng chi lướt mắt qua đã có thể nhìn ra hình trên sa bàn này chính là địa hình Ngân Châu .

    Tiêu Xước cúi đẩu chăm chú quan sát kĩ địa đồ đặc chế này.

    Người Khiết Đan trinh phạt sa trường, thống binh đại tướng cũng có lúc sẽ tập trung sa thạch để làm bản đồ, sắp xếp binh lính, cùng thảo luận binh sự, nghiên cứu đổi sách với bộ tướng, nhưng rất ít khi chế tác ra sa bản tinh tế, tỉ mi như thế này.

    Có sa bàn này trong tay thì như có thể từ trên cao bao quát Ngân Châu, nắm được tất cả hình thế núi non trong tẩm mắt.

    Tiêu Xước thấy bên trong chiếc hộp còn có một bức thư. liền lấy ra và soi đọc dưới ánh nến.

    Thư không có tên người nhận, người gửi. không đẩu không cuối, đi thẳng vào giảng giải hai bên dùng binh như thế nào. làm thể nào để giáp công nam bắc.. .đọc hết cả bức thư rồi lại đặt xuống, nhìn ti mi vào hộp, lại không thấy còn thứ gì nữa.

    Tiêu Xước dán dân xị mặt xuống.

    Nàng xé bức thư đi, ngẩng mặt lên nhìn Loan Đao Tiểu Lục, lạnh lùng nói: "Chi có thể này thồi sao?

    Dương Hạo không còn dặn dò gì nữa sao?"

    Loan Đao Tiểu Lục còn chua kịp trả lời thì Thiết Ngưu đã lắc đầu, cười ngây ngô nói: "Nương nương, chúng thần ngay cả mặt của đại nhân cũng không được gặp.

    đã bị điều đến Khiết Đan rồi. nào có thể còn nhận được thêm sự sai bảo của đại nhân chứ.

    Không giấu gì nương nương, trong chiếc hộp này có thứ gì. hai huynh đệ chúng thần đều không biết. khi đại nhân cho người đưa tới đã phong kín cả rồi."

    Ánh mắt Tiêu Xước liền sầm xuống, lạnh giọng nói: "Trẫm biết rồi, các người về dịch quân nghi ngơi đi, đợi lệnh của trẫm sau."

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu quay sang nhìn nhau, không biết hoàng hậu nương nương sao lại đột nhiên lộ ra vẻ mặt không vui, hai người không biết trong thư của Dương Hạo đã nói những gì, đành phảii lui về.

    Tiêu Xước thở dài một hơi, nghiêng người dựa vào ghế, xua xua tay. mấy nữ vệ liền khom người lui ra.

    Trong điện đột nhiên yên tĩnh lại.

    Một hồi lâu, Tiêu Xước mở to mắt ra. nhìn vào tấm sa bàn tinh xảo trước mặt, trong mắt dần dần hiện lên sự oán trách: "Cái tên đàn ông bạc tình bạc nghĩa, giữa chúng ta chẳng nhẽ chi có quan hệ lợi dụng lẫn nhau thồi sao?"

    Từ trong ý say mờ ảo đã bị hắn chiếm lấy, lại đến lúc xấu hồ nhẫn nhịn chủ động chòng ghẹo hắn, rồi cuối cùng bị hắn thổ bạo.

    Đôi má Tiêu Xước đột nhiên nóng lên.

    đôi mắt mờ ảo đi.

    Không thể phủ nhận khi lầm đầy tiên thành nghiệt duyên với Dương Hạo nàng đã vừa xấu hổ vừa tức giận, hận không thể đem Dương Hạo ra chém ngàn vạn nhát, cho dù sau này có chủ động trêu chọc hắn cũng chi là vì coi hắn như một công cụ.

    Nhưng qua những buổi đểm. không thể tránh khỏi từ sinh lí của nàng ảnh hưởng đến tâm lí của nàng, làm cho nàng dần dần nảy sinh một cảm giác có gì đó kì diệu, chi là nàng nhận thức rõ được rằng một khi giá trị lợi dụng đã hết thì người đàn ông này cũng sẽ phải biến mất trong nhân thế cho nên nàng đã cố gắng khống chế lấy lý trí của mình, không để cho mình nảy sinh tình cảm với hắn, trở thành tù binh của tình cảm.

    Nhưng cho dù đã để phòng bẳng mọi cách; trái tim phòng ngự cẩn thận nhưng người đàn ông này cuối cùng cũng bước vào trái tim nàng.

    Khi Dương Hạo với cái thân phận tử tù, động một cái nàng có thể lấy mạng hắn đã giành được quyển chủ động, đẩy một nhiếp chính hoàng hậu có trong tay đại quyền sinh sát vào trong bàn tay hắn, khi hắn hung hãn cưỡng ép nàng vào trong nhà lao. thì từ cơ thể đển trái tim, người đàn ông này đểu đã khắc sâu vào trong lòng nàng, cá đời không thể xóa bỏ được.

    Nàng là một nữ nhân, khi ờ trên người Dương Hạo. lẩn đầu tiên nàng cảm nhận được sự nhục nhã lớn nhất của một người phụ nữ, nhưng lại cũng thể nghiệm được sự khoái lạc lớn nhất của một người phụ nừ.

    Nàng là một nữ hoàng đế quốc có vũ lực cực lớn, nhưng lại bị một tù nhân khống chế đến bảy phần, làm cho nàng thể nghiệm được mùi vị của kẻ yếu không có cách nào kháng cự lại. tên nam nhân đó lại còn là...phụ thân thân sinh của đứa con chưa chào đời của nàng, nhiều thứ như thế bào nàng làm sao có thể quên được?

    Mỗi ngày nàng có không biết bao nhiêu tấu chương cần phải xem. cần phải xử lí triều chính, những mâu thuẫn cẩn phải giải quyết với các bộ tộc. rồi phải cẩn thận ứng đổi với sự dò xét khiêu khích của các tộc Nữ Chân, Thất Vi...nhưng bất kể là lúc bận rộn hay lúc nhàn rỗi, trong lòng nàng cũng luôn có một tia rung động không có cách nào dứt bỏ được, đó chính là sự đau thương của một người đàn bà.

    Nhưng hắn đã đối xử như thế nào với nàng cơ. chi lạnh lùng nói với nàng rẳng đã chuẩn bị xong, có thể tấn công Ngân Châu rồi.

    Lại còn cường điệu kiêu giọng con buôn, nói lẳng Khánh Vương giao cho nàng xử lí.

    Ngân Châu nhất định phải giao vào tay hắn, ngoài ra không còn gì cả.

    "Thồi, ta vốn không nên luyến tiếc gi hắn.

    Từ khi cha nâng đỡ ta lên cái vị trí hoàng hậu này, ta đã biết trước được rằng cả đời ta sẽ phải cô độc bước trên con đường quyền lực này, không thể quay đầu lại được, quay đầu sẽ là vách núi, đủ để khiến cho ta và cả gia tộc rơi xuống tan xương nát thịt.

    Đi trên con đường đó ta đã xác định rằng cả đời này sẽ làm bạn với mưu lược và quyển lực. là một cô gia quả nhân bốn phía đều trông không, hà tất lại phải chấp mê bất ngộ. nghĩ đến hắn làm gì?"

    Cái gáo nước lạnh của Dương Hạo đã làm cho nàng tinh ngộ lại.

    Ánh mắt mê muội, đau thương của Tiêu Xước lại hồi phục lại sự tinh minh và sắc bên. nàng ngồi thẳng dậy. dựa về phía trước, yên lặng nhìn bản địa đồ, trong đầu nhở lại tất cả những gì Dương Hạo đã để cập tới, đối chiếu với bản địa đồ một cách ti mi cần thận, đánh dấu những nơi trọng yếu của binh dịch và núi đồi. thung lũng cùng thủy lưu. suy tính đến việc xuất binh.

    Ngân châu xa cả ngân dặm, chiến trường thoắt cái là vạn biến, Khánh Vương không thể xuất chiêu dựa vào thiết kế của chúng, cho nên bức thư này của Dương Hạo cũng không có chi tiết của kế hoạch tác chiến.

    Hắn chi nhắc đến phải nhắm vào chỗ sơ hở của Ngân châu, hai bên liên kết xuất binh, ứng đổi với đủ các khả năng biến hóa.

    đưa ra các đề nghị và phân chia chiến lợi phẩm, còn muốn xem mức ăn ý của chủ tướng hai bên trên chiến trường.

    Đối với Ngân châu, bất kể là Dương Hạo hay là Tiêu Xước đều phải đánh một trận, hơn nữa phái là trận tất thắng.

    Dương Hạo gấp gáp muốn đoạt lấy Ngân Châu không chi là vì thiết lập nên binh uy của Lô Châu mà còn là vì để cho cái danh hiệu tiết độ sứ Hằng Sơn của hắn thành thực, triệt để nắm giữ được dãy núi Hẳng Sơn, một nơi trọng yếu chiến lược giữ Trung Nguyên và Tây Vực.

    Cũng như vậy. diệt trừ tên phán nghịch Khánh Vương cũng là việc cần thiết để Tiêu Xước làm ổn định chính quyển Khiết Đan , hai người đểu có mục đích riêng, đúng là khởp nhịp với nhau.

    Còn về việc chia chiến lợi phẩm thì Khánh Vương bất luận sống chết nhất định phái giao vào tay Tiêu Xước, còn thành Ngân Châu thì tất cả lại thuộc về phía Dương Hạo.

    Thực ra..., nếu như có thể, Tiêu Xước cũng tuyệt đối sẽ không ngại gì mà cùng lúc diệt Khánh Vương sẽ đồng thời chiếm lấy Ngân châu, làm cho thế lực Khiết Đan tiếp tục mớ rộng ra phía tây, nhung giống như Thổi Đại Lang đã phân tích từ đầu.

    Đại Tống đang giằng co với Khiết Đan , hai con hổ gầm thét với nhau, tạm thời đểu không tiện ra tay đối phó với con hổ Tây Bắc này, bây giờ chi cẩn đảm bảo Tây Bắc không rơi vào tay đổi thủ là được rồi.

    Cả hai bên đểu không muốn dễ dàng thêm một kẻ thù. cho dù kẻ thù đấy có tương đối nhỏ. cho nên Ngân châu này cho dù bị người của nàng đánh đổ thì bây giờ nàng cũng chi có thể giao vào tay Dương Hạo.

    "Phái ai đi đây..., Da Luật Hưu Ca nhất định là không được.

    Nữ Chân, Thất Duyệt ngo ngoe muốn động, hơn sáu mươi triều hiến thuộc quốc vô thường, thượng kinh cẩn phải có một viên hổ tướng ớ lại trấn giữ, huống hổ hắn và Dương Hạo luôn có một chút khúc mắc với nhau, nếu phải hắn đi thì không chừng hắn lại nhân cơ hội gây sự với Dương Hạo. làm hỏng kế hoạch lâu dài ôn định Tây Bắc. kiêm chế Trung Nguyên, dẹp nội loạn, trùng hung quốc lực.

    Như vậy thì chỉ có thể phái Da Luật Tà Chẩn đi, hắn là nam viện đại vương, có thể trực tiếp điểu bình, hơn nữa Da Luật Tà Chẩn lại thổng thận trọng, luôn được trọng nhiệm.

    Nếu như lệnh cho nam viện đại vương Da Luật Tà Chán dẫn mấy vạn binh tinh nhuệ đi chinh phạt Ngân Châu, để cho khu mật sứ Quách Tập. tể tướng Da Luật Hiển Thích lưu lại trấn giữ nam viện, điểu động tộc quân và các bộ để để phòng Tống quốc.

    Còn bắc viện ta thì án binh bất động, Tống quốc tất sẽ không mù quâng mà tùy tiện động binh.

    Nếu như Triệu Quang Nghĩa thật sự dám hung hãn động binh thì có thể lệnh cho Da Luật Tà Chán hồi kinh sư.

    cùng hợp lực với binh mã bắc viện ta để công kích lại quân Tống, bên Khánh Vương đã có Dương Hạo không chế. sẽ không dám dẫn binh đuôi tới...."

    "Làm như vậy đi!"

    Cái dáng vẻ nữ nhi mềm yếu lúc nãy đã lại bị Tiêu Xước biến trờ thành một dáng vẻ đầy sự sát phạt quyết đoán.

    Nàng cẩm bút lên. lấy một tờ giấy, khi chuần bị hạ chiếu chi thì đột nhiên liếc mắt nhìn chiếc hộp bùn sét trên bàn, nồi ưu tư vốn đã ên trở lại đột nhiên lại không chịu sự khống chế mà trào lên. nàng đưa tay ra hất chiếc hộp một cái. làm chiếc hộp lăn xuông đất. sa bàn vỡ vụn.

    Tiẻu Xước cười lạnh một tiếng, giống như thứ vỡ vụn kia chinh là người đàn ông phụ tình phụ nghĩa.

    Nàng chi liếc mắt nhìn một cái rồi lại ngồi xuống, bắt đâu nhấc tay viết chiếu thư, đột nhiên mắt nàng sáng lên, hình như có thứ gì đó, Tiêu Xước không khỏi giật mình.

    Nữ vệ ở bên ngoài điện nghe thấy bên trong có động tĩnh, liền cẩm đao xông vào, thấy Tiêu nương nương đang cầm ngọn đèn cầy, khom lưng xuống soi thứ gì đó. nữ vệ lo lắng hòi: "Nương nương, xảy ra chuyện gì vậy?"

    Tiêu Xước đầu cũng không ngẩng lên, lạnh lùng nói: "Không có gì, các ngươi đều lui ra đi. chưa được truyền gọi thì không được vào."

    "Vâng!"

    Mấy nữ vệ vội vàng lui ra ngoài.

    Tiêu Xước qùy xuống dưới đất. cẩm một mảnh bùn lên nhìn, rôi tìm kĩ trong đám bùn, phát hiện ra có một chiếc thoa được quấn trong một tờ giấy, hai đẩu chiếc thoa được tạo hình đơn giản, không có bất kì vẻ quý giá nào, nhưng cái kiểu chạm rồng của nó làm cho người ta thấy thích thú.

    "Sao...sao lại có thứ này?"

    Tiêu Xước có chút kinh ngạc, có chút vui mừng, khuôn mặt dẩn trờ lên hiển hòa. nàng mớ rộng tờ giấy cuốn chiếc thoa ra, bồng thấy bên trên hình như có chữ. vội vàng giơ tới ánh đèn để đọc, thì thấy bên trên có viết một hàng chữ: "Hà dĩ úy biệt li?

    Nhĩ hậu đại mạo sai."

    Tiêu Xước thấy mũi cay cay, trong mắt không khói nhòa đi, nàng sụt sịt mũi. vội vàng lại tìm trong đống bùn, rất nhanh lại tìm thấy một mẩu giấy nho nhò khác, mở ra xem là một chiếc nhẵn bạc được tạo hình đặc biệt, Tiêu Xước vội vàng nhìn tờ giấy, thấy bên trong lại là một câu thơ: "Hà dĩ đạo ân cần?

    Ước chi nhất song ngân."

    Khóe miệng Tiêu Xước nhíu lên. hình như muốn nở một nụ cười, nhưng nàng đã kiềm chế lại.

    Nàng là ai?

    Giang sơn vạn dặm trong tay. sao có thể bị một thứ như thế này làm rung động?

    Tiêu Xước rất khinh bi bĩu môi. cẩm lấy chiếc nhẫn, xem ti mi.

    đột nhiên lại thấy bên trên có ân hiện một dấu yết, nhìn kĩ lại thì mới thấy đó là hàng chữ ghi ngày tháng, mà lại dùng niên hiệu của Khiết Đan .

    Tiêu Xước cuối cùng cũng không nhịn được mà cười: "Cái tên đáng ghét này, lẽ nào lại là mua đại mấy thứ trang sức ớ thượng kinh ta, bây giờ lại mang đến trêu chọc ta?"

    "Hình như là được làm chưa lâu, ngày này...ngày này..."

    Tiêu Xước đột nhiên như bị bỏng tay. chiếc nhẫn đó rơi "ting" một tiếng xuống đất.

    Tiêu Xước như sắp ngất đi, nước mắt lăn dài trên má, cuối cùng cùng đã trờ về thẩn thái mà một tiêu nữ tử mười bảy, mười tám tuổi nên có: xấu hổ, thích thú. vừa muốn kháng cự vừa muốn tiếp nhận...

    "Cái tên này đúng là vô lại, cái ngày đó...cái ngày đó...hắn lại ghi vào chiếc nhẫn này..."

    Tiêu Xước cắn môi.

    đột nhiên nhanh chóng nhặt lấy chiếc nhẫn rồi cất vào trong áo. sau đó lại tiếp tục trò choi tìm báu vật trong bùn.

    Vòng tay. xuyên tai, ngọc bội...

    Hà dĩ trí khể khoát? nhiễu oản song khiêu thoát...

    Hà dĩ kết ân tình?

    Mv ngọc chuế la anh..

    Hà dĩ trí khu khu? nhĩ trung song minh châu...

    Tất cả sông núi thành trì được làm bằng đất sét đã bị Tiêu Xước làm cho vụn cả ra.

    Mỗi một thứ đều được bọc bởi một mảnh giấy mà trên đó có ghi những dòng thơ đầy tình ý nồng nàn, làm cho nàng như muốn say ngất đi.

    Những âm thanh khác lạ ở trong điện làm cho những nữ vệ ờ bên ngoài không yên tâm được, một thị vệ đã lấy hết gan mà thò đầu vào trong nhìn, thì thấy vị hoàng hậu nương nương mẫu nhi thiên hạ thường ngày luôn tôn quý uy nghiêm mà giờ lại đang quy dưới đất. tay trái thì cẩm đèn. tay phái thì cẩm một đống giấy, cúi đẩu nhìn những thứ gì đó đang được đặt xung quanh dưới đâu gổi. cười giống như một tiêu cô nương ngây thơ khờ khạo.

    Rất đắc ý…

    Lúc này. thành Ngân châu đang đầy một mùi sát khí.

    Thành cấm. tiêu cấm, binh đinh khắp nơi, sĩ binh tuần hành khắp ngõ lớn ngõ nhỏ. trong đểm chi có những bước chân lưu động nặng nề.

    Dây treo cẩu đông môn lạch cạch được hạ xuống, cửa thành mớ ra một hàng hơn mười kị sĩ đi thẳng vào thành, khi đi qua cửa bước chân ngựa đạp đất như sấm

    Một viên tướng lĩnh Khiết Đan đi lên trước nghênh đón, ngồi trên ngựa chắp tay làm lễ. cao giọng nói: "Lưu tướng quân, ngài cuối cùng cũng đến rồi."

    Một vị tướng quân, phi tới, lớn tiếng nói: "Để tránh tai mắt của Lô châu, nên đã chuyển sang hành quân đểm, chọn những đường nhò để đi nên đến muộn một chút."

    Viên tướng quân Khiết Đan nói: "Tướng quân cả chặng đường vất vả rồi, Khánh Vương sớm đã bố trí dịch quân cho tướng quân, mời tướng quân về nghi ngơi, sáng sớm ngày mai..."

    Người đến liền trầm giọng nói: "Không, quân tình khẩn cấp. sớm sắp xếp một khắc thì sẽ có được tiên cơ trước."

    Hắn quay đẩu nói: "Diên Lan, Diên Phố."

    Hai tiểu tướng ở phía sau khoảng hai mươi tuổi, anh khi bừng bừng, lớn tiếng đáp lời.

    Người đó lại nói: "Hai ngươi và thị vệ về dịch quân trước đi."

    Chương 419: Nhất tướng khó cầu

    Trong phủ Khánh Vương.

    Khánh Can Da Luật Thịnh chưa đi ngủ. lúc này hắn đang cùng các tâm phúc bản luận quân cơ đại sự, tưởng lĩnh hai bên chia ra ngôi hai bên. trên tường treo một bức địa đồ sơn hà.

    Da Luật Thịnh nhíu mày chi vào tấm bản đồ, đang giải thích cho thuộc hạ tưởng lĩnh thế cục trưởc mắt của Ngân châu.

    Một thiếu nữ mĩ miều mặc áo trắng uyển chuyển bưởc vào trong, làm lễ vởi Khánh Vương, mấy thị nữ đẳng sau liền bê từng bát điểm tâm tối tởi trưởc mặt các vị tưởng lĩnh, Da Luật Thịnh dừng lời lại. nói: "Được rồi, mọi người nghỉ ngơi đã, ăn một chút đồ đi."

    Mấy tưởng lĩnh đang ngồi đểu thả lỏng người ra, có một số người mở to mắt ngắm nhìn những thị nữ dung nhan thanh tụ yểu điệu, có một số người còn nhân lúc mấy thị nữ đó bê bát cháo đưa tởi thì lén xoa xoa bàn tay nhỏ của họ.

    Chỉ cần đám tưởng lĩnh không làm những chuyện quá đáng thì Da Luật Thịnh cũng sẽ coi như không thấy.

    Thiếu nữ xinh đẹp áo trắng đó bê bát cháo lên trưởc mặt hắn, Da Luật Thịnh mỉm cười gật đầu.

    Phủ Khánh Vương này của Da Luật Thịnh vốn chính là phụ phòng ngự sử Ngân Châu .

    Ngay cả thiếu nữ xinh đẹp áo trắng đó cũng là thị thiếp của phòng ngự sử Ngân châu Lý Quang Tề.

    Sau khi bị hắn chiếm mất Ngân châu đã thu nhận lại.

    Còn thê thiếp của hắn đã bị mất trên đường lưu vong.

    Khánh vương Da Luật Thịnh cả đường tháo chạy về phía tây.

    Chỉ mang theo bốn vạn người trong tộc.

    Trong đó ngoài người bị thương bị bệnh không thể chiến đấu ra thì những chiến sỹ có thể chiến đấu chỉ có ba vạn.

    Họ không có lương thực dự trữ nên cả chặng đường chỉ dựa vào cưởp bóc từ các phủ châu, phía sau lại có Da Luật Hưu Ca không ngừng truy đuổi, nếu như cứ chạy trốn như vậy thì cho dù không bị Da Luật Hưu Ca tiêu diệt thì tất lòng người cũng sẽ bị suy sụp, sẽ xuất hiện một lượng lởn các quân sỹ bỏ chạy.

    Vì thế khi hắn chạy tởi Ngân Châu , hắn đã phải tim một nơi để dừng lại.

    Mà nơi dừng lại chỉ có Ngân Châu .

    Thành Ngân châu dưởi sự kinh doanh nhiều năm của Lý thị.

    Nền tảng rất giàu có.

    Nhiều năm tích lũy lại, lương thảo trong thành vô số, lại có nưởc uống, cho dù thủ thành mười năm cũng không thành vấn để.

    Vì thế đã trở thành mảnh đất căn cơ của hắn.

    Nhưng Ngân châu tuy vì nguyên nhân thế cục xung quanh, chủ lực đặt ở ngoại tuyến ngự địch, thành Ngân châu cũng không thể sánh nổi vởi nơi hiểm yếu của thượng kinh, nhưng phía sau hắn có truy binh, lại không có thời gian để đánh hơn một năm, hơn nữa nhân mã của hắn thiện chiến trên thảo nguyên, không giòi công kích thành tri, cũng không có vũ khí công thành thích hợp, muốn đoạt được thành Ngân châu chỉ có thể sử dụng kế nguy hiểm.

    Da Luật Thịnh phải định ra kế hoạch mưu đoạt Ngân châu, lại khổ sở vì không có diệu kế mưu thành, liền hòi kế từ các tâm phúc.

    Thuộc hạ của Da Luật Thịnh cũng không thiếu những văn thần võ tưởng tài giỏi, trong đó có một mưu sỹ tên là Long Hưng Dực khổ tâm suy nghĩ.

    Sau đó đã hiện một kế cho Khánh vương.

    Khánh vương Da Luật Thịnh vừa nghe xong đã cho rằng đó là diệu kế. lập tức theo kế mà hành động.

    Hắn chỉ huy đại quan đến Ngân châu mà không vào, giả bộ hoàng loạn tiếp tục chạy trốn, cùng lúc đó đã phái đại tưởng tâm phúc Dương Đan Mặc mang theo hai nghìn từ sỹ rời khỏi đại quân, tởi đầu hàng Ngân châu.

    Tên Dương Đan Mặc đó là một tưởng sỹ trí dũng song toàn, hắn đã nhận được sự hỗ trợ của Long Hưng Dực. lại tiến hành bổ sung thêm một lượt, nhận thêm hơn một nghìn binh sỹ.

    Những binh sỹ này không cần phải mạnh như hổ như báo.

    Chỉ cần là những người thương tật, già yếu, hấp hối là được.

    Nếu như không phải trong đám thuộc hạ không ít người đã theo Khanh vương tạo phán đểu không nỡ bỏ mặc lại những người bị thương, già yếu thì hắn sởm đã vứt bỏ hết đống gánh nặng này đi rồi, nên vừa nghe kế hoạch bồ sung của Dương Đan Mặc.

    Hắn liền vô cùng vui mừng, lập tức đồng ý.

    Sau đó Dương Đan Mặc đã thống soái hai nghìn nhân mã đi về phía Ngân.

    Đẩu tiên là hắn sắp xếp một nghìn người mai phục ở Ngũ Dương Pha, sau đó đích thân dẫn một nghìn sỹ tốt già yếu bệnh tật, rồi đem theo một lượng lởn vàng bạc châu báu mà Da Luật Thịnh đã giao cho hắn, đi về phía Ngân châu.

    Cách Ngân châu chừng mười dặm có một trạm quân dịch ở phía bắc lộ. tên là Ngũ Dương dịch.

    Dương Đan mặc liền làm bộ đầu hàng, dâng lên số châu báu đó. rồi nói mình không muốn tiếp tục khổ sở tháo chạy cùng Da Luật Thịnh nữa, lại không dám quay vẻ Khiết Đan chịu chết, vì thế dâng lên châu báu.

    Xin Ngân châu tiếp nạp.

    Tên tưởng lĩnh Thi Nhĩ Xán trấn thủ quân dịch đó vốn là một gia tưởng trong phủ ngự phòng sứ Ngân châu Lý Quang Tê mởi đến nhậm chức.

    Vì Lv Quang Tê tranh đấu vởi đám đường huynh đệ. may mắn được Lý Quang Duệ chi định làm ngự phòng sứ.

    Để ngồi vững cái chồ này.

    đả kích sự kiêu ngạo của đám đường huynh đệ mà Lý Quang Tề đã không kiêng nể mà sử dụng người của mình cho vào các vị trí quan trọng, người trong phủ đều như được lên trời, tất cả đểu có chức vị. vì thế tên gia tưởng Thi Nhĩ Xán này mởi được kéo lên cái chức trấn thủ quân dịch.

    Thi Nhĩ Xán vừa nhìn thấy châu báu được Dương Đan Mặc dâng lên liền bị châu quang bảo khí làm hoa mắt.

    Hơn nữa lại thấy những người hắn mang theo đều là người già, tàn tật, lập tức sự cảnh giác của hắn hoàn toàn biến mất.

    Hắn khẳng khái tiếp nhận bọn họ.

    Lúc này Dương Đan Mặc liền dẫn dụ thêm, nói còn một bộ tộc khác mang theo toàn bộ tài sản, châu báu vàng bạc, trâu dê ngựa và nữ nhân rời bỏ Khánh vương, có điệu bộ tộc này trưởc đây đã từng tham dự trận công kích của Khiết Đan vởi Ngân châu, tộc trường dẫn đầu của họ lo lắng sẽ bị Ngân châu trừng phạt, nên đã chuẩn bị chạy trốn đến chỗ người Thổ Phồn.

    Nếu như Thi Nhĩ Xán đại nhân có ý chiêu nạp họ thì hắn sẽ làm người ra mặt dẫn dắt họ vào, để giải trừ sự cảnh giác của bộ lạc này.

    Đồng thời hắn còn rất niềm nở nói vởi Thi Nhĩ Xán rằng bộ tộc này đang giữ số vũ trang của hơn ba trăm người, có sức chiến đấu nhất định.

    Thi Nhĩ Xán nghe thấy bộ tộc này mang theo nhiều của cải đến vậy. lập tức mắt sáng lên.

    Hắn vốn là một nô gia, tầm nhìn hạn hẹp, lúc này đầy đầu đều là vàng bạc gấm vóc vởi đàn bà, hắn thèm thuồng đến mức nưởc miếng chảy cả ra, làm gì còn có cảnh giác.

    Hắn nghĩ lẩn này đâu phải chi là có tiền tài, còn là vì Ngân Châu đang chinh chiến vởi người Thò Phồn, nếu như kéo được bộ lạc vốn đang định đầu quản cho Thồ Phồn này về thì đó sẽ là lập được đại công.

    Cho nên hắn lập tức vội vàng đồng ỷ. sau đó dấn theo tám trăm tinh binh, để cho Dương Đan Mặc dẫn đường, đi chiêu hàng bộ lạc Khiết Đan.

    Việc này hắn không hể báo vởi phía Ngân châu, vì một khi báo lên trên thì bên trên sẽ phái sứ già tởi, một là chia mất công lao của hắn, hai là chia mất tiền tài của hắn, ba là chia mất đàn bà của hắn.

    Thi Nhĩ Xán chi nghĩ rằng sau khi việc thành sẽ lại đích thân đi báo cáo vởi Lý Quang Tề, vì thế hắn hào hứng lên đường.

    Buổi tối ngày hôm đó, đội quân đã trở về, người dẫn đầu vẫn là Thi Nhĩ Xán, nhưng khi hắn vừa bưởc vào trong Ngũ Dương dịch thì đoàn binh mã mà hắn mang về lập tức nổi dậy chém giết, phóng hỏa, ngay cả những người già yếu, bệnh tật cũng dốc hết sức tàn mà phối hợp chém giết, nhanh chóng chiếm cứ được cả Ngũ Dương dịch, sau đó họ vẫn chưa ngừng lại.

    Tiếp tục đuổi giết Thi Nhĩ Xán về phía thành Ngân châu.

    Thành Ngân châu thấy phía Ngũ Dương dịch lửa cháy ngút trời và thấy đám binh loạn tháo chạy về, vội vàng cho người xuống hòi tình hình.

    Thi Nhĩ Xán dưởi lưỡi đao sắc bên của Dương Đan Mặc.

    Đành phải nói dối là Khánh vương Khiết Đan công kích Ngũ Dương dịch để cưởp lương, hắn binh yếu lại cô độc nên không chống đỡ nổi, vì thế đã chạy về thành để cầu cứu binh từ Lý Quang Tề.

    Dưởi những ngọn đèn trưởc cổng thành, thấy phía dưởi thành quả thực là binh mã của Ngũ Dương dịch.

    Thi Nhĩ Xán mặc tiểu y dẫn đầu.

    Bên cạnh còn có năm, sáu thê thiếp đẩu bù tóc rối, những thủ quân trên thành không khỏi thầm chửi.

    Tuy họ hận cái tên Thi Nhĩ Xán là một kẻ vô dụng, nhưng hắn lại là tâm phúc của vị tân nhiệm phòng ngự sứ đại nhân, không thể đắc tội vởi hắn, vì thế họ đành phải tức giận mà hạ lệnh thả dây xuống, mỡ công thành để hắn vào.

    Nếu như không phải thành Ngân châu từ trưởc tởi nay chưa từng có cố nhân tởi tiếp cận, thêm nữa là đại quân của Khánh vương quả thực đã vượt qua khu Ngân châu này, tiếp tục tháo chạy về phía bắc thì vị quan thủ thành này cũng sẽ không sơ ý như thế.

    Khi hắn vừa cho mờ công thành thì đại họa đã rơi xuống, đám "tàn binh tàn tưởng" xông vào thành, chia ra khắp nơi chém giết, nhanh chóng chiếm lĩnh bắc thành.

    Khi Lý Quang Tề biết được tin thành bị chiếm, thì bên ngoài thành một con rồng lửa dài dằng dặc đang từ xa kéo đến.

    Khánh vương Da Luật Thịnh dẫn đầu đại quân bao vây lấy thành, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để chém giết và đoạt binh mã, hai nghìn tưởng sỹ dám chết đã tắm trong biển máu, quyết hộ môn, dùng máu thịt của họ để bảo vệ con đường sống duy nhất của mình.

    Chủ lực của Ngân châu đang tác chiến vởi Thồ Phồn và bộ lạc Hồi Hất.

    Trong thành Ngân châu chi còn lại hơn một vạn thủ quản, những binh sỹ này lợi dụng địa hình thì có thể chống đỡ được vởi mười vạn đại quản trong hơn một tháng, nhung cửa thành đã bị phá.

    Họ không kịp công kích lại.

    Khi trời sáng hãn thì Khánh vương đã giết được Lý Quang Tê, chiếm được thành, hoàn toàn khống chế Ngân châu.

    Thủ quân Ngân châu người chết, ké đầu hàng, còn những binh sỹ Ngân châu đang tác chiến ngoài chiến trận khi biết căn cơ đã mất.

    Lập tức chạy tán loạn, có một số soái binh đi đầu quân cho Hạ châu, một số người có gia quyền người thân ở trong thành Ngân Châu , hơn nữa lại chịu sự dụ dỗ của Khánh vương nên đã nhanh chóng đẩu hàng Khánh vương, Khánh vương Da Luật Thịnh vì thế đã trở thành chủ của Ngân châu.

    Vì lúc này Hạ châu Lý thị đang chịu sự kìm hãm của Thổ Phồn và Hồi Hất nên tuy biết Ngân châu có biến, nhưng nhất thời không thể để ý tởi được, thêm nữa Da Luật Tam Minh đang có lòng dạ khác ờ thượng kinh, ép hoàng hậu Tiêu Xưởc nhanh chóng điều động Da Luật Hưu Ca hồi kinh, vì thế đã tạo cho Da Luật Thịnh có thêm cơ hội.

    Sau khi hắn chiếm lấy Ngân Châu thì lập tức cho củng cố tường thành, trùng tu lại những trạm quân dịch trọng yếu gần Ngân châu, sắp xếp lại binh lực, nắm chắc, khống chế toàn bộ Ngân Châu trong tay.

    Nhưng, tuy hắn nhanh chóng dùng thủ đoạn chiếm cứ lấy Ngân châu, giết chết Lý Quang Tề, nhưng lại không dám nói rằng cái vị trí này có thể ngồi vững.

    Tiêu hậu Khiết Đan tuyệt đối sẽ không buông tha hắn, một khi để cho ả ta dễ dàng xuất thủ thì tất sẽ nhanh chóng tiến đến đây, diệt trừ tên phán nghịch như hắn, cho nên Da Luật Thịnh cực kì coi trọng mối giao hảo vởi bộ lạc Thổ Phồn, Hồi Hột và người Khương Hoành Sơn, đồng thời gia cố thành trỊ chiêu binh mãi mã, không những cần phải ứng biến mà còn hy vọng có một ngày sẽ trở về được thượng kinh.

    Cho nên hắn cần phải khòng ngừng tăng cường thực lực.

    điên cuồng tích lũy thực lực mởi có thể có khả năng quyết chiến vởi Tiêu hậu.

    Hơn một vạn tinh binh Ngân Châu quy phục hắn, làm cho hắn cảm thấy vô cùng vui mừng.

    Nếu như có thể tiếp tục bổ sung thực lực thì Tiêu hậu sẽ không thể dùng số binh trong một đất nưởc đang bất ổn để tác chiến vởi hắn, hắn có thể ngồi yên như Thái Sơn ờ Ngân châu.

    Chủ ý đánh Thổ Phồn.

    Hồi Hất. người Khương Hoành Sơn gần trong gang tấc tạm thời không thể làm được, thế lực của bọn họ quá tản mát, bây giờ Da Luật Thịnh lại đang muốn ôn định củng cổ Ngân châu, căn bản không thể đông chinh tây phạt, đắc tội vởi những hàng xóm làm cho biết bao người đau đầu, cho nên hắn liền nghĩ tởi Hán quốc, một nưởc mà không còn là nưởc.

    Hán quốc bây giờ giống như một chiếc lá rách trong gió, vô cùng điêu linh, nhưng con muồi cho dù có nhỏ cũng là thịt, cho nên Da Luật Thịnh đã phái một vị sứ giả đi gặp vị hoàng đế mởi lên kế nhiệm được hơn một năm của Hán quốc - Lưu Kế Viên, thẳng thắn hứa chi cần Hán quốc kết đồng minh vởi minh thì hắn sẽ đồng ý dốc hết sức trợ giúp Hán quốc, thành lập đồng minh công thủ.

    Lưu Kế Viên sau khi bị Khiết Đan bỏ roi, cả ngày đều lo sợ. chi sợ Tống quốc phái quân tởi đánh.

    Quả đúng là như vậy. sau khi thư tuyệt giao của bên Khiết Đan gửi tởi chua đến một tháng thì Tống quốc đã thật sự phái binh đến, hoàng tử trưởng Triệu Đức Chiêu đích thần thống binh, đại quân ngũ lộ đẳng đẳng sát khí, thể hiện điệu bộ quyết thắng bằng được.

    Lưu Kế Nguyẻn đang trong lúc hoang mang hoảng sợ thì đột nhiên từ trên trời rơi xuống một vị đại ca nhân nghĩa như Khánh vương, giống như một cọng rom cứ trôi, cứ trôi, trôi tởi trưởc mặt người sắp bị chết chìm như hắn.

    Lưu Kế Nguyên vô cùng vui mừng, hắn lập rức ký kết đồng minh vởi vị nạn huynh nạn đệ này.

    Da Luật Thịnh cũng lập tức phái một vạn rưỡi tinh binh ngày đêm đến cứu viện Hán quốc, thực hiện lời hứa của mình.

    Thực ra Khánh vương làm như vậy là vì đã nhìn thấy rõ Lưu Kế Nguyên thực lực không đủ, dưởi sự tiến công của Tống quốc căn bản không thể giữ nổi thiên hạ của hắn, Khánh vương cũng không có ý định phái binh mã của mình đi giúp hắn thủ thành, hắn chi là muốn nhân thời cơ nguy hiểm mà lôi Lưu Hế Nguyên về Ngân châu.

    Một khi Lưu Kế Nguyẻn đến thì binh mã của hắn cũng sẽ đi theo, đến lúc đó ỡ trong địa bàn của mình sẽ có thể dán dân nuốt gọn được tàn binh của Lưu Kế Nguyên, thực lực của mình sẽ càng lởn mạnh.

    Có Lưu Kế Nguyên trong tay nói không chừng đến một lúc đó còn có thể dùng tên hoàng đế vô dụng như hắn để giao dịch vởi Tống quốc.

    Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ tởi Triệu Khuông Dận đột nhiên băng hà, Tổng quân như nưởc thủy triều trào lên rồi lại như nưởc thủy triều rút xuống.

    Hắn ngay cả mười người cũng không lấy được, đành phải ấm ức mà lui binh.

    Tiếp theo đó kế nhiệm hoàng để Tổng quốc lại phải một vị tiết độ sứ Hoành Sơn đến.

    Ngân châu của hắn lại nằm trong phạm vi của Hoành Sơn.

    Vị Hoành Sơn tiết độ sứ này đương nhiên là đến không có ý gì tốt đẹp.

    Hơn nữa cho dù Dương Hạo không có ý đánh Ngân châu thì hắn sao có thể buông tha Dương Hạo?

    Đó chẳng phải là kẻ thù giết con của hắn hay sao.

    Nhưng nếu luận về ảnh hưởng đổi vởi người Khương Hoành Sơn thì một Khánh vương Khiết Đan mói đến như hắn làm sao bì được vởi một người dựng lên Lô châu và có quan hệ vởi người Khương hơn hai năm nhu Dương Hạo.

    Nếu hắn tùy tiện xuất binh, vượt qua đất của người Khương để tắn công Lô Châu thì hắn không thể yên tâm.

    Nhưng nếu không nhanh chóng giải quyết Lô châu cái gai trong mắt này, thì một khi Tiêu hoàng hậu xuất thủ. nhanh chóng triệu binh thảo phạt.

    Dương Hạo nhân thời cơ mà đánh tởi.

    Ngân châu sẽ bị rơi vào thế kìm kẹp bị tấn công hai bên. vì thế Da Luật Thịnh một mặt phái sứ giả đến Hán quốc để hi vọng Hán quốc sẽ xuất binh hợp lực công kích Lô Châu, một mặt triệu tập tưởng lĩnh các lộ. ngày đêm bàn bạc tìm ra các giải pháp giải quyết sự uy hiếp này.^s

    Da Luật Thịnh vừa ăn đém vừa suy nghĩ vấn để nan giải trong lòng, trong lúc đang trầm tư đột nhiên có một tiêu hiệu xông vào trong, lởn tiếng bâm báo: "Khởi bâm Khánh vương, thị vệ đô ngu hầu Hán quốc Lưu Kế Nghiệp Đến rồi, đang đợi ở phòng chờ."

    Da Luật Thịnh vô cùng vui mừng, nhanh chóng đứng dậy.

    Hỏi: "Lưu Ke Nghiệp mang theo bao nhiêu người đến?"

    Tiểu hiệu cung kỉnh nói: "Lưu Kế Nghiệp Cả chủ và tòng quân tổng cộng là mười ba người, không thấy có đại binh đi theo."

    Khánh vương nhíu mày lại.

    Nói: "Được rồi, Lưu Vô Địch dụng binh trưởc nay đều tất cẩn thận, đương nhiên sẽ không huênh hoang mà tởi, ta sẽ đi gặp hắn."

    Lưu Kế Nghiệp đang ngồi trong phòng, đôi mắt hơi nhắm, đang cúi đầu tính toán khi những lời từ chối sau khi gặp Khánh vương.

    Hán quốc gặp nạn, Khánh vương đã khẳng khái xuất binh tương trợ, bây giờ Khánh vương có ý đánh Lô châu, mượn binh Hán quốc.

    Lưu Kế Viên quả thật không có lý do để từ chối, nhung khi Tống quốc xuất binh thảo phạt Hán quốc, Lưu Kế Nguyên hận không thể mặc cùng một cái khố vởi Da Luật Thịnh để thể hiện sự thân mật giữa huynh đệ họ.

    Nhung khi Tống quốc vừa thoái binh thì hắn liền hổi hận.

    Bây giờ nưởc của hắn đã không ra nưởc, binh mã trong tay có hạn, nào có thể dâng người cho Khánh vương Da Luật Thịnh phung phí?

    Nhưng Khánh vương vừa mởi xuất binh trợ giúp hắn, hắn không xuất binh sẽ không tránh khỏi mất đạo nghĩa.

    Hai là Khánh vương trấn thủ ở đó có lợi mà không có hại vởi hắn.

    Nếu như Khánh vương ngồi vững ở đó, hắn sẽ có hậu sơn, nếu như Khiết Đan và Tống quốc Muốn tấn công Ngân châu, nói không chừng sẽ cầu hòa vởi hắn, đến lúc đó mình sẽ có thể mô phỏng Lô Châu, làm cao giá lên.

    Mọi việc đều thuận lợi.

    Vì thế Lưu Kế Nguyên suy đi tính lại, cuối cùng cũng phái người đến.

    Chi có điểu người hắn phái đến có ít một chút, chỉ có Lưu Kế Nghiệp và mười hai người nữa.

    "Một ít người như thế này Khánh vương nhất định sẽ rất thất vọng, ta phải nói như thế nào mới có thể duy trì được hiệp ưởc mà không đắc tội vởi hắn đây?"

    Lưu Kế Nghiệp tuy là một kẻ khéo léo.

    Nhưng cũng không biết làm thế nào mà chỉ cười khổ.

    Lưu Kế Nghiệp nhìn dáng vẻ chỉ khoảng bốn mươi tuổi, hắn vốn họ Dương, là huynh ruột của tiết độ sứ Lân châu Dương Sùng Huấn, vì bảo vệ Hán quốc, lại được Hán chủ sủng ái.

    Tặng cho họ Lưu.

    Từ đó đổi tên thành Lưu Kế Nghiệp.

    Lưu Kệ Nghiệp mặt trắng, râu hơi dài, mặt thanh mày láng, rất nho nhã, nếu như không phải ông ta eo đeo kiếm, tư thế ngồi nghiêm nghị thì quả thực không ai tin ông ấy là một võ tưởng vô địch trụ cột của Hán quốc có thể một tay nắm vững được Bắc Hán chi lung chứ không đô dưởi thế lực cường mạnh của Đại Tổng.

    Bên ngoài phòng vang lên một tràng cười thoải mái.

    Khánh vương Da Luật Thịnh bưởc bưởc lởn tởi, cười ha ha nói: "Bón vương vừa mởi gửi thư tín, không ngờ hoàng đế bệ hạ quý quốc lại nhanh chóng phái tưởng quân tởi đây vậy, bổn vương thật sụ rát vui mừng."

    Lưu Kế Nghiệp vội đứng dậy, bưởc về phía trưởc một bưởc, chắp tay thi lễ nói: "Thị vệ đô ngu hầu Hán quốc Lưu Kế Nghiệp bái kiến Khánh vương."

    Da Luật Thịnh liền bưởc tởi trưởc đỡ hắn dậy. mặt tươi cười nói: "Lưu tưởng quân, miễn lễ.

    Bổn vương từ lâu đã nghe nói Lưu tưởng quân quân uy hiển hách, như sấm bên tai. không ngờ hòm nay lại có duyên gặp mặt. thật là vinh hạnh quá.

    Ha ha ha.

    Lưu tưởng quân đi cả chặng đường vất vả rồi. có điều không biết hoàng đế bệ hạ quý quốc lần này phái đến bao nhiêu binh mã vậy, xin tưởng quân nói cho bôn vương biết, để bòn vương đi chuẩn bị thịt bò dê và mỹ tửu, sáng sởm ngày mai sẽ đích thân đi thưởng tam quân."

    Lưu Kế Nghiệp hơi lộ ra vẻ mặt ngại ngùng, nói: "Khánh vương, nói thật không dám giấu, lần này chi có Lưu Kế Nghiệp và hơn mười tiêu hiệu mà thôi."

    Da Luật Thịnh ngần ra. sắc mặt lập tức trầm xuống: "Chi có một tưởng quân ngài thồi sao?

    Bổn vương muốn quý quốc giúp sức, hợp lực để đánh Lô châu, sao lại chi có một mình tưởng quân đến.

    Tưởng quân tuy có danh hiệu là vô địch., nhưng lẽ nào có thể dùng sức mạnh của một tưởng mà chống chọi lại được mấy vạn đại quân sao?"

    Lưu Kế Nghiệp bị Khánh vương nói như vậy, sắc mặt hơi đò lên. thần thái ngượng ngùng, hắn hít một hơi, trầm giọng hỏi: "Khánh vương mởi có được Ngân châu, mà lại lập tức muốn xuất binh thảo phạt Lô châu, mà trên đường lại đi qua bộ lạc rất đông người Khương, vô cùng nguy hiểm, tại sao lại phải gấp gáp đến vậy?"

    Da Luật Thịnh tức giận nói: "Trong thư tín lẽ nào bồn vương nói chua rõ ràng sao?

    Nếu như bôn vương bị Lô châu và Tiêu hậu nam bắc kìm kẹp thì sao có thể thủ được Ngân châu?

    Phái lấy Lô châu trưởc, như vậy mởi không phái lo lắng nữa.

    Hoàng đế quy quốc không chịu xuất binh tương trợ, nhưng quy quốc phải biết 1'ẳng nếu như Ngân châucủa ta bị diệt vong thì Hán quốc sẽ không còn trợ giúp, dưởi sự thúc ép của đại quân Tống quốc thì chi trong khoảnh khắc sẽ bị tiêu diệt."

    Lưu Kế Nghiệp nói: "Khánh vương bởt giận, không phải là quan gia không chịu xuất binh, thực ra đại quản Tống quốc vẫn dừng lại ở biên cương mãi không chịu lui.

    Hán quốc ta binh lại móng, không thể rút thêm quân binh ra nữa.

    Lô châu tuy chỉ là một mảnh đất một phủ lại nhận được sự ủng hộ của hai châu Lân - Phủ, hai châu Lân - Phủ tuyệt đối sẽ không để cho Khánh vương đụng đến Lô châu, nếu như hai châu Lân - Phủ nhúng tay vào thi vởi những dũng sỹ của Khánh vương cũng chưa chắc đã đoạt được ý nguyện đâu.

    Điều Khánh vương lo lắng chẳng qua chi là sợ Lô châu và Tiêu hậu Khiết Đan hổ ứng vởi nhau, làm khó cho Ngân Châu .

    Lưu mỗ phụng mệnh của quan gia đuôi đến Lô châu, là để giúp giải ưu cho Khánh vương."

    Da Luật Thịnh cười lởn nói: "Ha ha ha, chi dựa vào một mình tưởng quân thồi sao?"

    Lưu Kế Nghiệp cười cười nói: "Đúng vậy. chi dựa vào một mình ta là được."

    Da Luật Thịnh mắt nhìn chẳm chẳm, giọng nặng nề hòi: "Một mình tưởng quân làm thế nào để giải cục diện nguy hiểm cho ta?"

    Lưu Kế Nghiệp nói: "Ngân châu vốn chi có một vạn thủ quân, khi Khánh vương đến thì trong tay có hơn ba vạn binh có thể chiến đấu. nếu như không dùng kế thì có thể đánh hạ được Ngân châu hay không?"

    Da Luật Thịnh lắc đẩu nói: "Không thể!"

    Lưu Kế Nghiệp lại hỏi: "Nếu như để cho Khánh vương từ từ chuẩn bị, chuẩn bị đủ vũ khí, lại có đủ lương thảo cung ứng thì có thể đánh được Ngân châu hay không?"

    Da Luật Thịnh trầm ngâm một hồi lâu. từ từ nói: "Nếu cho ta thời gian một năm, có lễ...có thể đánh hạ Ngân châu, chi có điểu...khi đó người của ta đã bị tổn hao một phần, chiếm được thành Ngân châu thì có tác dụng gì chứ?"

    Lưu Kế Nghiệp mỉm cười, nói: "Khánh vương là anh hùng trên tháo nguyên, có khá năng về tác chiến du kỵ, vốn không thiện thuật thủ thành, một năm có thể hạ được Ngân châu đã là giỏi lắm rồi.

    Những năm gần đây Ngân châu tuy trinh phạt không ngừng, nhung chiến sự đa phần là ở ngoại tuyến, cho nên thực ngoại nhung hư nội phòng ngự Ngân Châu không nghiêm ngặt lắm, không phải là không thể đánh hạ.

    Nếu như chuẩn bị đầy đủ vũ khí tấn công thành, lại đủ lương lực cung ứng, để cho Lưu mỗ đến công thành thì chỉ cần nửa tháng, thì Ngân châu sẽ đổi chủ."

    Da Luật Thịnh hai mắt mở trùng ra.

    Nghiêm nghị nói: "Lưu tưởng quân có phải là đang uy hiếp bổn vương đấy không?"

    Lưu Kế Nghiệp lắc đầu nói: "Cũng không phải, Lưu mỗ chi là muốn nói cùng một dạng binh lực, cùng một dạng vũ khí, nhưng do những người khác nhau chi huy điều động thì tác dụng sẽ không giống.

    Lưu mỗ thiện công kích thành, cảng giỏi thủ thành.

    Lần này quốc chủ ta tuy chỉ phải một mình ta đến nhưng là để ta hiệp trợ Khánh vương sắp xếp phòng ngự Ngân châu, xây dựng phòng tuyến vững chắc thì cho dù Khiết Đan có xuất hai mươi vạn đại quân thì cho chúng thời gian ba năm cũng khó có thể đánh hạ được thành Ngân châu.

    Chúng có thể xuất gia hai mươi vạn đại quân sao.

    Có thể đánh được trong ba năm sao?"

    Da Luật Thịnh hai mắt sáng lên, nhìn chằm chằm vào Lưu Kế Nghiệp, trong mắt dần dần như phát ra tia sáng.

    Hán quốc có gì chứ?

    Không có lợi thế địa hình hiểm trở, lại không có thống soái uy vũ, nhưng Triệu Khuông Dận cả đời là hùng chủ.

    Bất kể chinh phạt một đất nưởc địa thế hiểm trở như Thục quốc hay Giang Nam có Trường Giang ngăn cách của Lý Dục thì đều để cho thuộc hạ làm.

    Nhưng duy chỉ có Hán quốc là hắn đích thân ngự giá chinh phạt.

    Nhưng vô số lần đến đánh mà lần nào cũng tay không trở về; tuy nói trong đó cũng có sự xuất binh tương trợ của Khiết Đan , nhưng trưởc khi Khiết Đan xuất binh thì Tống quân đã sởm bao vây Hán quốc rất lâu rồi.

    Nếu như thủ thành là Thục quân hoặc Đường quân thì Hán quốc sởm đã cắm cờ Tống rồi.

    Hán quốc quốc lực còn xa mởi bì kịp Thục Đường, sao có thể dẫn chống đỡ nổi sự công kích mà đích thân Triệu Khuông Dận dẫn đầu chứ?

    Vì ở đây có Lưu Kế Nghiệp.

    Chương 420: Ngân châu, ta nhất định phải đánh

    Bản lĩnh của Lưu Kế Nghiệp ngay cả ỡ Khiết Đan cũng vang danh lẫy lừng, lúc đầu khi Khiết Đan và Hán quốc là đồng minh, quản bộ tộc Khiết Đan cũng thường giả mạo mã tắc đến cưởp thóc gạo của Hán quốc, tuy Lưu Kế Nghiệp chỉ có lởp binh mòng nhung trong lúc giao chiến lại thắng nhiêu hơn bại.

    Lập được nhiều kỳ công, cái danh hiệu "vô địch" của hắn là do người Khiết Đan tặng cho.

    Lẽ nào con người này thật sự có bản lĩnh xoay vần như vậy?

    Lưu Kế Nghiệp nở một nụ cười tự tin, nói từng chữ: "Khánh vương lễ nào chưa từng nghe thấy câu...Nghìn quân đễ kiếm, nhất tưởng khó cẩu sao?"

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu bưởc vào cung Nguyệt Hoa.

    Thấy Tiêu hậu mặc áo trắng, ngồi yên lặng sau ngự án, dáng điệu uyển chuyển.

    Không mang trang sức nhưng lại vẫn toát ra vẻ hào nhoáng cao quý.

    Phong thái ưu nhã, dáng vẻ thưởt tha, giống như một đóa hoa bách hợp đang muốn hé nở, tĩnh lặng, trắng trẻo, ưu nhã, cao quý.

    Không nhiễm một hạt bụi.

    "Hòm nay các ngươi có thể trở về rồi, đại quân của trẫm rất nhanh sẽ xuất binh, còn chuyện chinh phạt Ngân châu thì trẫm đã có ưởc định vởi Dương Hạo.

    Trẫm sẽ ra lệnh đại tưởng thống binh phối hợp vởi Lô châu, đúng thời cơ sẽ tởi."

    Tiêu Xưởc vừa thấy bọn họ liền lạnh lùng nói: "Còn chiếc hộp này các ngươi giao cho Dương Hạo."

    "Vâng!"

    Tiểu Lục đáp một tiếng, nhận lấy chiếc hộp từ nữ vệ, chiếc hộp đã được dán niêm phong, có điêu nó nhẹ hơn nhiều so vởi lúc đầu.

    Tiêu Xưởc nhìn về phía chiếc hộp. trong mắt vô tinh lộ ra sự vui mừng, đôi mắt đó hơi cúi xuống, chợt nhìn thấy thư án ở trưởc mặt, phía dưởi chiếc chặn giấy bằng ngọc có một tờ giấy, trên tờ giấy đó là đầy những dòng chữ:

    "Khi ta làm tấm sa bàn này. ta luôn nghĩ khi nhìn thấy nó Xưởc Nhi sẽ nghĩ gì?

    Dùng cách bí mật này căn bản nàng sẽ không phát hiện ra.

    Có điều, lúc đầu một bát rượu thuốc của nàng quả thật đã làm ta ăn một một bụng cay đắng, nếu không dùng cách này vạn nhất là tự ta đa tình, trong lòng Xưởc Nhi hoàn toàn không có ta thì há chănglà khó xử lắm sao?

    Nam nhân đều rất coi trọng thể diện của mình, nàng nói đúng không?

    Nếu như nàng hoàn toàn chưa từng có ta trong lòng thì bức thư này cứ để nó vĩnh viễn bị khóa dưởi sa bàn vậy.

    Nếu như nàng vẫn còn nhớ tởi tám tình ý giữa chúng ta thì khi nàng nhìn thấy người mà ta phái đến lại chỉ để cập đến chuyện công thì nàng tất sẽ hận ta vô tình.

    Vởi tính cách của nàng, nhìn người nhớ vật.

    E là ngay cả trái tim ta nàng cũng muốn giết chết, ta nghĩ rằng nàng sẽ coi tấm sa bàn này như ta, nàng sẽ đập nát nó như đập vụn xương ta, như vậy thì lại đúng như tâm nguyện của ta rồi, nàng tất có ta trong lòng.

    Vậy nàng rốt cuộc đã đọc được bức thư này chưa?

    Lòng nữ nhi như kim dưởi đáy biển, thật khó đoán.

    Nếu như nàng thật sự đọc được bức thư này rồi thì nàng nhất định đã đập vỡ tấm sa bàn, cũng chứng minh.. .

    Trong lòng nàng đang nhở đến tạ đúng không?

    Ha ha ha, lúc này toàn bộ sự tức giận đã tiêu tan rồi chứ?

    Chắc cũng đang nở nụ cười xấu hổ nhỉ?

    Nàng phải nhớ là nàng bây giờ không được dễ dàng nóng giận vô thường đâu."

    Tiêu Xưởc không nhịn được lại cười khúc khích mấy tiếng, mỹ nhân cười đúng là như hoa bách hợp nở.

    "Cái đồ ba hoa..."

    Lòi mắng đó do một mỹ nhân quyền cao chức trọng, luôn uy nghiêm như nàng phát ra lại làm cho người ta có một cảm giác rung động đến tận tâm can.

    "Xưởc Nhi..Cái cách xưng hổ trong thư này đã xóa bỏ đi sự khác biệt về địa vị, ngoài phụ mẫu sóng thần và tỷ tỷ bình thường vẫn gọi nàng trưởc khi nàng gả đi thì không còn ai gọi nàng như thế nữa.

    Trong lòng Tiêu Xưởc chợt trào lên một cảm giác khác thường: "Nếu như.

    Ta không phải ngồi ở địa vị này.

    Không phải thân phận này, chỉ là một người đàn bà bình thường thì....

    Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa, tuyệt đối không thể bị cái đồ họa thủy đó mê hoặc."

    Vẻ phong tình của nữ nhân thoắt cái đã hiển hiện lên cả khuôn mặt và khóe miệng nàng.

    "Những trang sức này không phải là thứ gì quý giá.

    Cũng không phải là đồ hoa lệ.

    Ta biết nàng không thích trang điểm hào hoa.

    Vốn cùng ít trang sức.

    Có điều mấy thứ trang sức nhỏ này đều rất trang nhã.

    Hy vọng nàng sẽ...Vì ta mà đeo chúng.

    Tuy ta không thể nhìn thấy nàng sau khi đeo chúng sẽ xinh đẹp như thế nào.

    Nhưng sau khi Tiểu Lục và Thiết Ngưu trở về ta sẽ hỏi bọn họ.

    Nương nương khi phải bọn họ trở về thì ăn mặc như thế nào, đeo trang sức gì, sau đó...Ta sẽ tường tương ra được."

    Tiêu Xưởc hơi nghiêng người, trong mắt lộ ra nụ cười tinh nghịch, đúng là thiên nhiên ban sắc đẹp.

    Tôi tai nàng như xinh đẹp như nguyên bào.

    Cô nho nhã như thiên nga, ngón tay thon dài như ngọc, nhưng lại không đeo chút trang sức nào.

    "Người bảo ta đeo là ta phải đeo sao?

    Dựa vào cái gì mà lại phải nghe lời ngươi?”

    Nàng hơi nhăn mày nhăn mũi lại.

    Giống như nưởc mùa thu đang gợn sóng lăn tăn....

    "Cuối cùng có hai chuyện ta muốn nói vởi nàng.

    Thứ nhất, bức thư này là dung dịch của con mực để viết, tuy bị giấu trong sa bạn có thể bảo quản được lâu một chút, có điều sau hơn một tháng thì nó sẽ hoàn toàn biến mất. nếu như nàng chưa từng đọc nó thì vĩnh viễn cũng sẽ không đọc được nó.

    Ta cũng sẽ không viết lại bức thứ hai.

    Hai là.

    Có một câu trưởc đây chưa từng có cơ hội nói vởi nàng, bây giờ có thể nói vởi nàng rồi.

    Nàng rất xinh đẹp.

    Tiền thế kim sanh, trong số tất cả những mỹ nhân ta từng gặp, Xưởc Nhi. ..Nhất định là xếp thứ ba."

    "Xẹp thứ ba?

    Tại sao không phải là duy nhất?

    Làm gì có cái kiều khen người ta chỉ xếp thứ ba.... vậy hai người kia là ai?"

    Đôi lông mày xinh đẹp của nàng lại nhíu lên: vấn để này e rằng vĩnh viễn sẽ bị vương vấn trong lòng của vị hoàng hậu Khiết Đan xinh đẹp thông minh nhưng cũng kiêu ngạo tự phụ này, nó không thể giải tỏa được trà khi...Có một ngày nào đó nàng ta có thể gặp lại Dương Hạo.

    Lấy được đáp án từ hắn.

    Nàng không ngừng nhắc nhở mình: "Không nên suy nghĩ nữa, đây chỉ là quỷ kế của kẻ vô lại đó, hắn chính là muốn ta lúc nào cũng phải nhớ đến hắn, ta sẽ không mắc lừa đâu!"

    Nhưng nàng vẫn không kìm lòng được mà nghĩ: "Hai nữ nhân đó là ai?"

    Lưu Kế Nghiệp và Khánh vương Da Luật Thịnh sau một đêm dài nói chuyện đã thay đổi chiến lược của Ngân châu, họ bắt đầu thu lại binh lực, củng cố lãnh địa thống trị hiện tại.

    Tích cực chuẩn bị cho chiến tranh.

    Chưa có người nào biết vị thị vệ đô ngu hầu Hán quốc mấy năm gần đây được người Khiết Đan gọi là "Lưu vô địch" Lưu Kế Nghiệp đã đến Ngân châu, việc này đã được Da Luật Thịnh liệt vào những việc cơ mật nhất, chi có tưởng lĩnh tâm phúc của hắn mởi biết.

    Những người khác chi biết Khánh vương đi khắp nơi chiêu tập danh sỹ.

    Đã bái được một vị quân sư.

    Vị quân sư này bây giờ phụ trách toàn bộ việc bố trí quân sự của Ngân châu, tất cả các hạng mục công trình đểu đã được tiến hành dưởi sự chỉ huy của hắn...

    Thành Ngân châu bắt đầu gia cố tường thành, mở rộng thành hào.

    Kiến thiết lại các loại công sự.

    Hơn một vạn binh sỹ Ngân châu đã đầu hàng Khánh vương và những tráng đinh được triệu tập từ các hộ trong Ngân châu đều ngày đêm làm việc bận rộn.

    Bốn phía thành Ngân châu đểu được bổ trí vũ khí phòng bị.

    Đội quản chính thống của Khánh vương cũng bắt đầu thao luyện cách phòng ngự thành, diễn tập những chiến pháp thủ thành mà từ bé đến lởn họ chưa từng biết tởi.

    Những vũ khí phòng bị thành như quái đản, pháo, bệ bắn tên, nỏ, mày ném đá, cây lôi trù, hóa dầu đều hoàn toàn có đủ.

    Ngân châu dưởi sự thống trị nhiều năm của Lý thị đã tích trữ được vô số vũ khí, nhưng chúng lại chua bao giờ được dùng tởi, bây giờ tất cả đều được lôi ra từ trong kho vũ khí bụi bặm, rồi đặt ở trên tường thành của bốn phía, chi tính xe bắn nỏ lợi khí thủ thành đã nhiêu tởi hai trăm hai mươi chiếc.

    Có thể bắn xa tởi bảy trăm bưởc, đâu tên như mâu.

    Có thể đâm xuyên cơ thể người, nó không giống như những loại nỏ tiễn bình thường, một lần có thể bắn được mấy chục phát, lực sát thương vô cùng kinh khủng.

    Lưu Ke Nghiệp không ngờ rẳng Ngân châu lại có tiềm lực lởn như vậy. lại nhớ tởi Hán quốc, một nưởc chỉ có hai mấy mươi huyện, xe bắn nỏ chua tởi hai mươi chiếc, thật là cảm khái vô cùng.

    Hắn dẫn theo hai đứa con trai đi tuần phía thành, thấy một lượng lởn thợ rèn đang chăm chỉ gia cỏ tường thành, công thành, ủng thành, mã diện, chung lâu.

    Cô lâu.

    Vọng lọng, địch lâu..., Lưu Kế Nghiệp chỉ cần chỉ một cái thì sẽ có một thợ rèn cung kính đến hỏi han ti mi rồi lập tức tu sửa lại ngay.

    Trên đầu thành đang sắp xếp dạ xoa lôi, dạ xoa lỗi sau khi bố trí xong thì sẽ vứt ra ngoài thành, sau đó lại dùng xe dây xích thu lại, làm xong thử nghiệm cuối cùng thì phía dưởi thành lại đào một cống ngâm cùng hưởng vởi tường thành, cứ cách một trăm bưởc lại đặt một cái hũ lởn, úp ngược xuống và chôn một nửa xuống đất, dùng để thăm dò động tĩnh dưởi đất.

    Để đề phòng có đội quân địch đào đường hầm.

    Bên ngoài thành đang dùng đầm đất và đá để tu sửa ủng thành, những thợ xây thợ rèn của thành Dương Mã và tráng đinh Ngân châu đang mở rộng hào hộ thành đều làm việc không ngừng nghỉ, những người phụ trách tu sửa ủng thành này lại là quân đội Ngân châu được điểu động ra để phụ trách công trình.

    Quân Ngân châu vốn đều là những lão gia binh làm mưa làm gió trên chiến trường giết , nhưng lại không có hậu nhân.

    Những công việc mất sức như gánh bùn vác chùy.

    Tu sửa thành trưởc nay đều do họ giám sát, đốc thúc dân tráng bách tính làm.

    Bây giờ thì hay rồi, Khánh vương vừa đến thì họ lại trở thành phụ binh của binh Khiết Đan , do lượng công trình cực đại. dân tráng không đủ.

    Bọn họ cũng bị ép đi làm những công việc hạ tiện này, đám binh sỹ oán hờn khắp nơi.

    Cố gắng uể oải làm việc, không dựng dậy nôi tinh thần.

    "Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, khiêng mấy tảng đá này đi."

    Vì trời nóng nên mặc không nhiều, thêm nữa vốn không có kinh nghiệm làm việc, vai lại không có vải áo dầy nên vai của mấy binh sỹ tưởng sỹ Ngân châu vi vác đá mà phồng rộp cả lên, đau đón không chịu nải. khi họ lắc lắc người nghiêng ngả khiêng đá tởi phía dưởi ủng thành thì có một sỹ binh quá thật không thể chịu được, ruột tay làm cho tảng đá rơi xuống đất.

    Thắt cái vỡ thành hai mảnh.

    Mấy tên lính Khiết Đan giám sát công trình thấy vậy liền vô cùng tức giận, xông tởi quất roi quát: "Đồ khốn, đánh trận không được, làm việc cũng không xong, đồ vô dụng các ngươi có thể làm được gì chứ?"

    Binh sỹ Ngân châu bị đánh đó đã bốc hỏa, gào rít xông lên, hét lởn: "ỏng mày là hán tử xuất thần tại Hoành Sơn Lĩnh, cung mã kỵ xa nào có kém người, nào nào.

    Hai chúng ta cùng đọ sức.

    Xem xem ai là đồ vô dụng."

    Tên lính Khiết Đan đó không phòng bị.

    Không ngờ rằng hắn dám phần kháng lại.

    Thêm nữa đất bùn dưởi chân mềm nhũn, đụng phải hắn một cái đã ngã ngửa mặt lên trời, làm cho đám lính Ngân Châu đang làm việc cười hà he.

    Tên lính Ngân Châu bị đánh lởn tiếng chửi: "Cái lũ chó các người, nếu không phải các người dùng gian kẻ lừa thành Ngân châu ép đại nhân nhà ta đẩu hàng thì các ngươi bây giờ đã bị Tiêu hậu Khiết Đan đuổi cho chó mất nhà rồi lại còn dám dương oai diễu võ vởi ông mày."

    "Bịch!"

    Một cú đạp từ phía sau làm cho tên lính Ngân châu ngã dúi xuống đống bùn phía trưởc, bùn bắn lên tung tóe.

    Tên lính Ngân châu đó tức giận, bò dậy chửi bởi: "Tên cẩu nào đạp ta từ phía sau?"

    Một tên giám sát Khiết Đan đứng phía trưởc, trầm mặc xuống, nghiêm trọng quát: "Khánh vương nghiêm lệnh ngày đêm làm việc, lấy tốc độ nhanh nhất để hoàn thành binh sự thủ thành, mọi người trên dưởi có ai dám không tuân mệnh, ngươi lại dám gây chuyện sao?"

    Tên lính Ngân châu nhìn thấy đô giám thì tức giận đã giảm, giải thích nói: "Ta ăn cơm nhà binh là để đánh trận, những việc như thế này sao mà làm nồi?

    Cả một buổi sáng vác mấy trăm tảng đá cũng không để cho người ta nghỉ, có thần sắt mởi chịu nổi.

    Có thần sắt mởi làm được thôi."

    Tên đô giám đó cười khẩy chế giễu nói: "Đánh trận còn phái tắm trong biển máu thế mà vai mói phòng rộp lên một tý mà đã không chịu nổi.

    Còn muốn lên trận đánh nhau sao?

    Ngươi sinh ra trong thân hình của tiểu thư, đáng tiếc lại mang phận nha hoàn, liệu hồn mà làm việc đi.

    Nếu như dám làm loạn gây rối lòng quản ta thì lão tử sẽ chôn sống người dưởi chân úng thành này."

    Người đó còn muốn nói thêm thì một lính Ngân châu râu dài đã quát lên: "Giữ cẩn thận cái mồm thối của ngươi đấy.

    Đứng dậy, ngoan ngoãn làm việc đi."

    Đò giám binh Khiết Đan nhìn thấy lão râu rậm đó liền tươi cười nói: "Lý chỉ huy vẫn là người hiểu chuyện nhất, nên biết rằng những thứ này phải tu sửa xong thì Ngân châu ta mởi khó có thể bị động, mọi người cũng sẽ bởt khổ hơn.

    Quản tốt người của ngươi vào, đừng có gây chuyện thị phi nữa. nếu không ngay cả Lý chỉ huy bốn đô giám cũng sẽ không nể mặt đâu."

    ông râu rậm xoay người đi, tên lính Ngân Châu ở trong đống bùn không dám nói nữa, ngoãn ngoãn đứng dậy, đi theo ông râu rậm, đi chua được xa liền tức giận nói: "Đại nhân, tên Khiết Đan đó chăng qua chi là một tiêu tiêu đô giám, lại cũng dám tác oai tác quái trưởc mặt chi hưy binh mã ngài.

    Đây chẳng phải là..."

    Hắn ta còn chưa nói hết thì lão râu rậm đó đã quay người lại, tát cho hắn một cái.

    Làm cho hắn lảo đảo.

    Hung tợn quát: "Cút!

    Tu sửa thành chăm chi cho ta."

    Tên lính Ngân châu đó thấy chi huy đại nhân phát hỏa, vội ôm mặt tránh đi, Lý chi huy oán trách nhìn theo lưng tên đô giám, cười lạnh rồi đi.

    Cái màn này đã lọt vào mắt Lưu Diên Lang đang ở trên đẩu thành, hắn cau mày lại.

    Lưu Kế Nghiệp vừa dặn dò đám thợ xong, quay đầu lại thì thấy đứa con trai đang nhìn xuống dưởi thành suy nghĩ, liền bưởc lại hỏi: "Diên Lãng, có chuyện gì thế?"

    Lưu Diên Lãng quay đầu lại nhìn đám thợ, thấp giọng nói vởi Lưu Kế Nghiệp: "Cha, người Khiết Đan quá hà khắc vởi những binh lính Ngân châu mói quỵ phục, người khóe mạnh ít mà người yếu nhiều, thành trì lởn mà binh sỹ ít. lương thảo ít mà người canh giữ thì nhiêu, hào cường không cần mệnh, vũ khi không đủ. quân lương không trá. thành tất sẽ không thể giữ được.

    Tuy có thành cao hiểm yếu cũng sẽ phải vứt bỏ.

    Bây giờ thủ quân Ngân châu không thể phối hợp hòa thuận trên dưởi, nghiêm hình thưởng trọng, con lo rằng.. .cho dù cha có bố trí thành Ngân Châu thành tường đồng vách sắt. nưởc không lọt, kim không châm được thì e rằng cũng vẫn xảy ra đại họa."

    Lưu Ke Nghiệp cười khổ nói: "Điểm này ta cũng đã từng nói vởi Khánh vương rồi nhưng thuộc hạ của Khánh vương đểu có các thuộc hạ riêng, hắn vương cũng muốn kết nối lòng quân, nhung lại không thể không khoan dung vởi họ.

    Người Khiết Đan đổi vởi quân đầu hàng sao có thể làm được việc đối xử công bằng chứ.

    Khánh vương tuy đã hạ lệnh nhung người phía dưởi đểu bên ngoài giả như tuân mệnh nhưng lại ngẩm chống lại.

    Chúng ta còn có thể làm được gì chứ?"

    Hắn vuốt vuốt chòm râu.

    Ngẩng đầu nhìn về phía chân trời lẩm bầm nói: "Diên Lãng cùng khòng cần phải quá lo lắng làm gì. bất kể là Tiêu hậu Khiết Đan hay là Dương Hạo Lô châu thì đều không giòi công phá thành, Ngân châu này cho dù không phái là cực thiện cực mỹ thì chúng cũng không thể muốn chiếm là chiếm được!"

    "Ngân châu, ta quyết phải giành được!"

    Lô châu, tiết độ bạch hổ.

    Dương hạo đang ngồi trên ghế thống soái, mặt đẳng đẳng sát khí, lởn tiếng nói.

    Đây là lần thứ hai Dương Hạo triệu tập vãn võ trong tiết độ. lần thứ nhất là tân quan lên nhiệm, lấy thân phận tiết độ sứ để chính thức gặp mặt các quan viên Lô châu.

    Còn lần này lại là xác định phương hưởng của Lô châu bây giờ và điều động khiển tưởng, trù bị cho lần đại chiến đẩu tiên từ khi hắn khai nha kiến phủ.

    Lý Quang sẩm và Đinh Thừa Tòng ngồi hai bên Dương Hạo. các vãn võ bá quan thì đứng phía dưởi, Dương Hạo giọng lanh lảnh, giọng đây nhân nghĩa nói: "Bôn soái phụng mệnh làm Hoành Sơn tiết độ sứ. triều đình kì vọng rất lởn vào bổn soái.

    Ngân châu bây giờ đã bị người Khiết Đan chiếm cứ, bất kể là Khánh vương tọa đại hay là dẫn dắt binh mã Khiết Đan thì đểu là mối họa của Lô châu, để bảo vệ an nguy của bách tính Lô châu, để dán chúng Hoành Sơn không bị Khiêt Đan thảo phạt thì Ngân châu nhất định ta phải đánh."

    "Chư vị đều biết Lô châu ta thành lập như thế nào. mảnh đất này vốn là vùng tử chiến, thành trì nhìn thì hùng ki, nhưng thực ra bốn mặt đều chịu sự công kích của địch.

    Hai phiên Lân châu vì sợ thế Hạ châu cho nên mởi để cho chúng ta đứng ờ đây, để cho chúng ta kết liên minh.

    Một khi Hạ châu thoát ra khỏi sự kìm kẹp của Thố Phồn và Hồi Hất thì tất sẽ lấy Lô châu ta.

    Thiết kỵ Hạ châu sởm muộn cũng sẽ đến Lô Châu.

    Lô châu tiến không được mà lùi cũng không xong, một tấc đất mất thì cả phủ bị diệt, nếu đoạt được Ngân châu thì nam bắc cùng một đường, thòng qua Hoành Sơn, chúng ta mởi có đất xoay chuyển, cho nên Ngân châu chúng ta nhất định phải đánh.

    Hạ châu là đại địch của Lô châu, nếu như Khánh vương Ngân châu không trà thì một khi dẫn binh mã Khiêt Đan đến. từ đó đóng lại ở Ngân Châu , đến lúc đó Lô Châu tiền môn có hổ. hậu có lang, trừ khi bó giáp đầu hàng, nếu không ngay cả giấc ngủ yên lành cũng không thể có.

    Bây giờ đã là cơ hội cuối cùng của chúng ta, Hạ châu đang bị Thổ Phồn, Hồi Hất quấy rẩy, nội bộ Khiết Đan gây loạn không ngừng, tạm thời không thể đông tiến, tây tiến, xâm phạm lãnh thổ Tống quốc ta, liệu còn gì có thẻ nguy hiểm hơn nữa không, còn có thời khắc nào có hi vọng hơn không?

    Cho nên.

    Ngân châu chúng ta nhất định phải đánh.

    Lý thị Hạ châu tọa ờ mảnh đất có năm châu: Hạ .

    Ngân, Tiếp, Dục.

    Tĩnh, mà Khánh vương Khiết Đan lại chi nắm giữ một mảnh Ngân châu.

    Lý thị Hạ châu nắm giữ vùng tây bắc hơn một trăm năm, Khánh vương Khiết Đan mởi đến.

    Chưa thể ổn định, thực lực còn ít, cho nên Ngân châu, chúng ta nhất định phải đánh.

    Khánh vương Ngân châu là kẻ địch của chúng ta, Lý thị Hạ châu cảng là ké địch lởn của chúng ta.

    Trong ngũ châu Hạ.

    Ngân, Tiếp, Dục, Tĩnh thì Hạ châu chiếm giữ Sơn Tây.

    Ngân châu chiếm giữ Sơn Đông, tam châu Nịnh, Trụ, Tĩnh đều gần Ngân châu và xa Hạ châu.

    Chúng ta nếu như muốn tấn công Ngân Châu , thòng thẳng tởi Nam Bắc thì có thể sẽ ngang sức vởi Hạ châu, rất có hi vọng rằng có thể quy nạp tam châu Nịnh, Trụ, Tĩnh về dưởi trưởng, yếu cho Hạ châu mà lợi cho Lô châu, cho nên.

    Ngân châu ta nhất định phải đánh."

    Những lời này không những bây giờ phải nói mà sau này còn phải nói vởi triều đình.

    Triệu Quang Nghĩa rất không thích gì Dương Hạo.

    Nhưng vởi chú của Hạ châu Lý Quang Duệ hắn cảng không thích.

    Triệu Quang nghĩa sởm muộn gì cũng sẽ xuất binh tấn công tây bắc.

    Nạp tất cả nơi này về dưởi sự thống trị của triều đình.

    Nếu như nghe thấy Dương Hạo hắn đến tây bắc lại không nhất khí cùng tam đại phiên Hạ châu.

    Lân châu, Phủ châu hiệp lực đổi đáng lại triêu đình, ngược lại còn làm phán từ bên trong, không tự lượng sức mình mà chạy đi cưởp địa bân của Hạ châu thì hắn nhất định sẽ rất vui mừng đắc V, ngồi yên mà nhìn hổ sói quản nhau ở tây bắc, cho đến khi cả tứ phiên đều đại bại.

    Đinh Thừa Tông trầm giọng nói: "Chư vị.

    Hạ châu chính là ồ lang sói, để có thể làm vua của bày lang sói mà giữa chư bộ của chúng không ngừng chinh phạt, nhưng hai phiên Chiết - Dương nếu như có ý vởi Hạ châu, họ sẽ hợp lực nhất trí cùng đối phó.

    Nhưng đại nhân nhà ta thì không giống như thế, đại nhân nhà ta vừa nhận được sự ủng hộ của hai phiên Chiết - Dương, lại có được mối quan hệ tốt vởi thất thị Đảng Hạng, tộc người mà luôn bất hòa vởi Hạ châu, duy chi có đại nhân nhà ta hung binh mởi có thể nhất hổ bách ứng, đọ sức lực vởi Hạ châu.

    Mọi người cũng biết Lô châu ta lúc sơ lập, địa vực chi là ờ Lô Châu, quân dán chua tởi sáu trăm, thế tại sao hai phiên Chiết - Dương lại đích thân đến chúc mừng khi đại nhân ta khai nha lập phủ, kết nghĩa kim lan?

    Nguyên nhân chính là ở đây."

    Đám tưởng lĩnh đểu đang được cổ vũ tinh thẩn.

    Dương Hạo miệng luôn nhắc đến chủ thượng, quan gia, đó chẳng qua chỉ là xé da hổ làm đại cờ. lấy một cái cở xuất binh hợp lí mà thôi.

    Những người đang ngồi ở trong đây ai mà chẳng biết hai năm nay Lô châu chống chọi phát triển ở đây mục đích là gì.

    Bây giờ Tổng lập quốc chưa lâu. lại thường niên chinh phạt.

    Từ Bắc quốc nhìn xuống, nhất thời sẽ không có cở gì để động binh, nên tuyệt đổi sẽ không dụngb inh vởi Tây Bắc khi trên danh nghĩa nó vẫn chưa thuần phục Tống, vì thế phái kéo cái lí do đó vẻ phía liên quan tởi Khiết Đan .

    Mà Tiêu hậu Khiết Đan nắm quyền lực không lâu. nội chính chưa ổn định, đấu đá không ngừng, lại chịu sự kiềm chế của Tống quốc, nhất thời cũng không thể tây tiến.

    Còn Thổ Phồn, chư Khương, Hồi Hất đang chia năm sè bày giống như một chậu cát tản mát.

    Nếu như đại soái có thể triệt tiêu Lý thị Hạ châu, làm lung lay địa vụ làm chủ chư Khương của họ thì tây bắc sẽ hỗn tạp. bộ lạc lởn nhỏ sẽ coi hắn như là kẻ địch, chi bằng nói là một bữa tiệc thì càng thích hợp, một khi tiêu hóa hết bọn chúng, Lô châu sẽ ỡ cục diện như thế nào thì chi cần nghĩ cũng biết.

    Đinh Thừa Tông liếm liếm môi, ánh mắt bừng lửa. nói:" nếu như tiết soái đại nhân nhà ta nối liền được hai châu Lô - Ngân, lại lấy thêm được tứ châu Hạ.

    Tiếp.

    Tĩnh.

    Dục lại cộng thêm sự hợp lực của thất thị Đảng Hàng, tây thì cưởp được kiện mã Thổ Phồn, bắc thì thu được tinh binh Hồi Hất.

    Đông thì đoạt được dũng sỹ chư Khương Hoành Sơn, vậy thì đến lúc đó...há ha!"

    Hắn không nói thêm gì nữa.

    đến lúc đó sẽ như thế nào ư?

    Đi về phía tây?

    Tởi nơi sa mạc nghìn dặm không có người sống sao?

    E là sẽ chi có tên nào trong đầu không não mởi chịu đi cùng Dương đại soái du ngoạn tởi nơi đó mà thồi, nhung Dương đại soái e l cũng không có cái hứng đó. khả năng duy nhất chinh là đánh thẳng về phía nam, đoạt lấy Trung Nguyên phồn hoa.

    đến cái mánh đất nhộn nhịp nhất, văn minh nhất đó.

    Dă tâm của đám tưởng lĩnh đều bị hắn làm cho lay động, tất cả đểu sáng cả mắt lên. sát khí đẳng đẳng.

    Dương Hạo nói: "Cho nên.

    Ngân châu ta nhất định phải đánh, hơn nữa nhất định phải đánh thắng.

    Nếu như chúng ta ngay cả một Ngân châu cũng không đánh được thì đừng bao giờ nói đến cái gì mà hùng tâm tráng chí nữa.

    Mọi người chi bằng bây giờ về thu dọn đồ rồi chạy di tản đi các hưởng đi, bồn soái cũng mang theo ít vàng bạc, dẫn theo mỹ thê mỹ thiết, treo ấn phong quan, thay tên đôi họ. chu du thiên hạ. tìm một nơi nào đó để hưởng lạc. mọi người thấy thế nào?".

    Tất cả đểu đồng thanh nói: "Đánh Ngân châu, nhất định phái lấy được Ngân châu!"

    Đám tưởng đều đồng thanh hổ lên. mặt Dương Hạo lộ ra một nụ cười, hắn giơ cao hai tay lên. từ từ vẫy vẫy xuống, trong phòng lập tức yên tĩnh lại: "Binh gia có câu. biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng.

    Sau đây Đinh tư mã sẽ giởi thiệu cho mọi người một chút về tình hình thực lực của ta và Ngân châu hiện nay.

    Binh mã chua động, thì lương thực cần phải chuẩn bị đẩy đủ, những chuẩn bị liên quan đến lượng mạt. xe cộ, quân giởi cũng sẽ do Đinh đại nhân giởi thiệu ti mi tởi mọi người.

    Đinh tư mã, mời."

    Hành quân tư mã chính là tham mưu trưởng, là một nhân vật có thực quyển trong quản, Đinh Thùa Tông chắp tay đáp lời vởi Dương Hạo.

    Rồi hắn từ từ đây bánh xe lên trưởc, thần thái ung dung, rất có phong thái của chư cát võ hầu.

    "Tây bắc dán phong thượng võ.

    Nơi sản sinh ra ngựa, muốn xây dựng đại quân vừa không thiếu nguồn binh, lại cũng không thiếu nguồn mã, nhưng địa vực Lô châu ta nhỏ hẹp.

    Lấy công thương làm gốc, nông nghiệp chăn nuôi thiếu thốn, chịu hạn chế về những mặt này.

    Khi vừa mởi bắt đầu đã là đi trên con đường tinh binh, bây giờ Lô châu ta tổng cộng có một vạn tinh binh."

    Hắn nói đến đây liền mỉm cười nói: "Dựa vào binh lực này thì nếu như dã chiến, vởi đội quân tinh luyện và trang bị vũ khí đầy đủ của chúng ta thì chưa chắc đã không thể chiến thắng.

    Nhưng cứ địa của địch hiểm yếu. muốn mưu đoạt Ngân châu thì chua thể. huống hồ quân của chúng ta lại ít diễn tập cách công thành, có điều...chư vị không cần phải lo lắng, đây chính là thứ mà người ta gọi là đắc đạo đa trợ.

    Tiết soái chúng ta động binh vởi Ngân châu, trưởc đây tuy chi có một vạn.

    Nhưng đến lúc đó tất sẽ triệu tập được mười vạn.

    ít nhất cũng là mười vạn quân.

    Vì đây là chuyện đề cập đến đại cơ mật nội bộ, lúc này không tiện an rộng ra ngoài^ trong lòng chư vị tưởng quân tự định liệu là được rồi cho nên về mặt binh lực thì không cần phải lo lắng."

    Chúng tưởng thẩm nghĩ: "E là không phải liên minh vởi hai nhà Chiết - Dương mà chính là mượn binh của bộ lạc Dã Lợi Thị hoặc là bộ lạc Á Lũng Giác, nhưng...đại quân chín vạn sao.

    Nếu như hai nhà Chiết - Dương, công thêm bộ lạc Dã Lợi Thị.

    Á Lũng Giác lại, xuất chín vạn binh, hình như có gì đó không ổn, bổn phía lại không thái bình, họ lại dám đưa mình vào nguy hiểm thế sao, sao có thể tương trợ như vậy được?"

    Chúng tưởng trong lòng tuy có nghi ngờ. nhưng chi là nghi hoặc đám binh mã này từ đâu mà có, chứ không ai nghi ngờ những lời nói của Đinh Thừa Tông.

    Đây không phải là nói cho đối thủ nghe, rõ ràng là chi có hai mươi vạn đại quân cũng có thể nói khoác lên thành tám mươi vạn đại quân để gây hiệu quả uy hiếp, nhưng đổi vởi người của minh thi chăng có lí gì phải nói xằng ngôn như vậy.

    Nếu như tám vạn quản nói thành mười vạn thì còn được, chứ một vạn quân bất luận thế nào cũng không thể biến thành mười vạn đại quân được, ai cũng đừng hòng giấu được.

    Đinh Thừa Tông nói: "về mặt binh lực thì khòng thành vấn đề.

    Còn phía lương thảo và vũ khí trang bị thì cần phải lập tức chuẩn bị.

    Công kích Ngân châu tuyệt đối không phải là chuyện sởm tối đã giành được kết quả. mà tiêu hao tuyệt đối sẽ không nhò.

    Lương thực, trang phục, vật dụng, vũ khí, chiêng tròng nhạc khí đã phái người đi khắp nơi thu mua, ngày ngày sẽ được vận chuyển không ngừng vào Lô Châu.

    Đao riu. thương mâu, cung huyền, nỏ tiễn, trưởng trại, thợ của Lô châu ta đang ngày đêm chế tác.

    đông thời để tiết kiệm tiêu hao vận chuyển lương thực, hơn nữa những tưởng sỹ phục vụ quên mình thể lực tiêu hao rất lởn, cho nên ta đang thu mua lượng lởn bò dê từ thất thị bộ lạc Đảng Hạng chở về theo xe quân, tích trà thịt.

    Còn về chiến mã thì chỉ ăn có xanh tất khí lực sẽ suy yếu, khó có thể rong ruổi lâu.

    Đặc biệt là những bảo mã ăn lượng lởn thức ăn mà chúng ta thu mua về lại cần phải chăm sóc bồi dưỡng ti mi, thêm nữa tiêu hao lương thực của ngựa lại nhiều hơn là sỹ tốt. cho dù chi là một vạn chiến mã thì tiêu hao phi đã cực lớn rồi, may mà lẩn này là công thành, mười vạn đại quân cùng công thành, lựa chọn tốt nhất của Khánh vương chính là cứ thành tự thủ. cơ hội chủ động xuất thành trực chiến là không lởn. vì thế bọn tư mã và tiết soái đã bàn bạc, trận chiến này lấy bộ tốt làm chủ.

    Chỉ cần mang theo một chi kỵ binh trọng giáp, một là để có thể cho họ rèn luyện trong thực chiến, hai là có thể gây là hiệu quả làm run sợ trong lòng quân địch."

    Ưu điểm lở nhất của khinh kỵ binh chính là độ, có thể chạy đường dài. thu hiệu quả của đội quân đánh úp.

    Nhung khinh kỵ binh lại cần phải dùng cẩn thận, vì một khi mà bọn họ chấp hành nhiệm vụ đặc thù xa vởi trận chiến thì có nghĩa là cẩn phái vứt bỏ bánh xe nặng, rời xa đại đội.

    Một khi không thể thu được hiệu quả đánh úp, vừa không có viện quân lại không có hậu cẩn thì không thể nhanh chóng thoát khỏi chiến trường, hậu quả chi nghĩ cũng biết.

    Mà trong trận đánh này chủ yếu là công kích thành trì, rất ít khả năng xuất hiện hai bên điều binh khiển tưởng, trong phương diện đánh vòng quanh đánh bọc sườn, tập kích bất ngờ trên vùng băng phăng và vởi sự phối hợp các loại quân thì họ sẽ không được liệt vào phạm vi phải lo lắng.

    Đinh Thừa Tòng lại nói: "Trận chiến này lấy công thành làm chủ.

    Chúng ta không thiện công thành, nhưng Ngân Châu cũng không thiện thủ thành, chúng ta có những người thợ tốt nhất, có thể chế tác ra lượng lởn các vũ khí tuyệt diệu để công thành.

    Thêm nữa là ưu thế binh lực, phần thắng của chúng ta ít nhất chiếm đến bày phẩn.

    Có điểu việc vận chuyển lượng lởn lương thực và vũ khí công thành tất sẽ làm cho quân hành của chúng ta chậm lại.

    Đây cũng là lí do tại sao chúng ta không cần lượng lởn chiến mã. bộ tốt chi cần đi theo xe lừa.

    Ngựa, vì vậy cần phải sởm lên đường, để tiện chuẩn bị kịp thời hội hợp vởi liên quân."

    Số lượng người phi chiến đấu đi theo quản đội ở các vùng không giống nhau.

    Ví dụ như ở quân đội Ba Tư thì một người đi cẩn có bảy quàn nô, quân đội Hi Lạp thì bình thường một trọng bộ binh chi cần có một quân nô, quân đội La Mã cũng có lượng lởn quân nô, kỵ sỹ châu âu còn có nô bộc chuyên môn vác áo giáp, mũ chiến..., rất nhiều nơi còn mang theo tiểu thương, quân kỹ. có điều bình thường mà nói những người phi chiến đẩu theo quân cảng nhiều thì tiêu hao cảng lởn. tính cơ động của quân đội cảng kém, lực chiến đấu cũng cảng bị ảnh hưởng.

    Mà ở Trung Quốc cổ đại quân đội cơ bản không có nhân viên phi chiến đấu, một số tạp vụ đa phần do sỹ binh hoàn thành.

    Lô Châu một là không thể điều động nhiêu dán dịch đến vậy, hai là cũng đã suy nghĩ đến trong chiến tranh công phá thành trì hao phí đã cực đại.

    Cho nên việc vận chuyển lương thảo và vũ khí phá thành trực tiếp sẽ do đám binh sỹ tự làm.

    Đinh Thừa Tông giởi thiệu rất rõ ràng, đâu ra đấy tình hình của Lô châu, lại nói: "Phía Ngân châu chúng ta sởm đã có sắp xép mật thám ngầm, nhưng Ngân châu đột nhiên bị Khánh vương Khiết Đan chiếm lấy, bây giờ ngay cả quân đô Ngân châu đã quy thuận Khánh vương cũng bị bắt đi làm tạp dịch, những quân cờ mà chúng ta đã sắp xếp vào đó cũng đã mất đi tác dụng, bây giờ đã không có cách nào liên hệ vởi bọn họ. cũng không có cách nào biết được tình hình gần đây của Ngân châu.

    Chúng ta chỉ có thể biết được một chút tình hình từ chỗ những nạn dân tháo chạy mấy ngày nay. chúng ta chi có thể hiểu đại khái một chút tình hình binh lực và bố trí của Ngân châu.

    Đinh Thừa Tòng nói rõ ràng từng chuyện, Dương Hạo ấn bàn đứng dậy: "Từ bây giờ binh mã các bộ phái nắm vững thao luyện, phó sứ tiết độ bản tưởng sẽ để lại thủ trấn Lô châu, tri tiết độ sứ.

    Hành quân tư mã Đinh Thừa Tông sẽ trợ giúp.

    Ngày mùng bảy tháng bảy bổn tưởng soái sẽ đích thân thống soái đại quân đi lấy Ngân châu."

    Chương 421: Thất tịch

    Trong động đinh Thái Hoa sơn, ánh trăng nhàn nhạt chiểu nghiêng vào bên trong, hình thành một cột sáng lành lạnh.

    Tiêu Diêu Tử đầu quấn khăn, người mặc đạo bào màu trắng, nằm nghiêng trên tảng đá, gối đầu lên tay. lông mi dài cụp xuống, thở rất nhẹ, rất nhẹ, nếu không nhìn, lắng nghe cẩn thận thì quả thực làm cho người ta tưởng hắn đã không còn thở nữa.

    Đối diện là một cô nương trẻ tuổi đầu cũng quấn khăn giống Tiêu Diêu, mặc một chiếc áo màu trắng, trên vạt áo có thểu hoa, chiếc váy phía dưới cũng là mày trắng của ánh trăng, dáng vẻ như đang học Trân Đoàn, khuôn mặt trắng nõn nà. hơi nhắm hai mắt lại, trong hơi thở lộ ra vẻ đáng yêu.

    Đột nhiên, nàng ta động mi mắt mấy cái, hơi mở ra, nhìn về phía Tiêu Diêu Tử.

    Trần Đoàn thở lại như thường, bình ôn ung dung, tiểu đạo đồng lè lè lưỡi, sau đó nhanh chóng đứng dậy.

    đôi chân nhò trắng muốt lặng lẽ đút vào trong đôi giầy dưới đất.

    "ừm, khụ khụ!"

    Trẳn Đoàn đột nhiên ho mấy tiếng.

    Đạo đồng nhanh chóng nắm xuống, nhắm hai mắt lại. chi còn mỗi đôi chân là chưa kịp phục hồi nguyên trạng, một chán thì buông xuống, một chân thì co lên, một tay thì lại đặt ở trên đầu gối.

    Dù sao thì đạo pháp của Trần Đoàn cũng coi trọng tùy theo tự nhiên, không yêu cẩu một tư thế nghiêm quy nhất định, như thế này cũng không sao.

    Nín thở hồi lâu, tiểu đạo đồng lại một lần nữa mở mắt ra, thì nhìn thấy Trần Đoàn đã lật người lại. quay mặt về phía tường mà ngủ. cô gái nhó không khỏi vui mừng vỗ vỗ ngực.

    Lại bò dậy.

    Cẩn thận đi giày vào. giống như một con khỉ con đang ăn trộm đồ. lén lút chuồn ra khỏi động, ra đến bên ngoài cô gái nhỏ đứng trên bậc đá xanh nhìn lên mặt trăng bàng bạc.

    Tiêu đạo đông cười tinh nghịch, rồi đột nhiên chạy như bay xuống núi.

    Đến được nửa sườn núi, tiểu đạo đồng đến một ngôi nhà đá ở bên cạnh đạo quan, tiểu đạo đồng đẩy cửa vào, lớn tiếng gọi: "Mẹ."

    Mã đại tầy mở cửa phòng, vui mừng nói: "Cẩu Nhi, sư phụ đã thà cho con xuống núi rồi

    à?"

    Tiểu đồng chóp chóp mắt, ngoan ngoãn nói: "Vâng, ngày mai là đêm thất tịch, sư phụ nói hai ngày này Câu Nhi không cẩn phái luyện tập vất vả, nên có thể về nhà một chuyến."

    Mã đại tẩu liền nói: "Vào đi. vào đi."

    Rồi bà kéo tay đứa con gái. thương tiếc nói: "ỏi, còn nói là không vất vả sao. chẳng phải là muộn như thế này mới về à.

    Hai ngày nay nữ khác vào miếu quan âm dâng hương chào bản trái cây. trong nhà còn thùa một số nhãn, táo đò. nha đẩu con thèm thì mau đi ăn thử đi."

    Cẩu Nhi đáp một tiếng.

    Mã đại tẩu liền vui vẻ đi lấy chiếc rổ trái cây treo trên tường xuống.

    Cẩu Nhi liền chạy tới cửa sổ.

    Lấy một chiếc lộ nhò từ chồ đống chum vại ra, quan sát ti mi, rồi tủm tỉm cười, nhảy nhót nói: "Mẹ ơi. mẹ ơi.

    Mẹ mau đến đây xem.

    Bắt đầu kết mạng rồi này."

    Khi đến Thất Tịch, dân chúng các vùng khác nhau đều có những cách chúc mừng khác nhau.

    Cách này của câu Nhi chính là đặt một con nhện vào trong lọ.

    đợi đến đêm thất tịch thì từ hình dạng của kết mạng tơ của nó mà phán đoán ra là cát lợi hay không, mắt thấy còn nhện đó đang bận rộn chăng tơ.

    Cẩu Nhi thật sự rất vui mừng.

    Mã đại tẩu không nhịn nổi mà cười nói: "Còn phải cần con nói sao. mẹ đã nhìn thấy rồi, nhìn con vui mừng kìa.

    Mới chưa tới mười tuổi mà đã vội vàng cái gì.

    Nào.

    Thử loại táo này xem, giòn lắm đấy."

    Cẩu Nhi Cẩm lấy quả táo, đút luôn vào trong mồm, kháng nghị lờ mờ nói: "Không phải, Câu nhi đã mười một tuổi rồi."

    Mã đại tẩu nói: "Ai bảo mười một. con gái của ta mà ta không biết sao?"

    Cẩu Nhi không phục nói: "Con sinh vào chính nguyệt.

    Giờ cũng gần tới mười một tuổi rồi."

    Mã đại tẩu dở khóc dở cười, lắc đầu nói: "Được được được rồi.

    Con nói là mười một thì là mười một.

    Được chưa."

    Lúc này.

    Từ cánh cửa vang lên mấy tiếng, bên ngoài của có một giọng nói lanh lánh kêu lên: "Mã đại tẩu."

    "A.

    Là Tú Nhi tỷ tỷ."

    Cẩu Nhi chạy vọt tới của, đẩy cửa ra. mày mày hớn hở nói: "Tú Nhi tỷ tỷ."

    Tú Nhi thấy cô gái nhỏ đang ở trong phòng liền vui vẻ thi lễ nói: "Tú nhi tham kiến tiểu sư thúc tổ."

    "ỏi trời, không phải đã nói là khi gặp riêng thì không cần phải gọi như thế sao." cẩu Nhi tươi cười kéo nàng ta vào nhà. thấy nàng ta đang ôm một thứ gì đó trong lòng, liền tò mò hỏi: "Đây là cái gì vậy?"

    Tú Nhi cười nói: "Đây là mahoraga, đây là quà ta tặng cho tiểu sư thúc tổ."

    Q

    Mahoraga là đồ chơi dành cho những cô bé trong ngày lễ Thất Tịch, là một búp bẻ bằng đất mặc Y phục lá sen, tay cầm lá sen, mỉm cười.

    Mahoraga lớn nhất cao khoảng ba thước nhỏ thì khoảng bằng lòng bàn tay.

    đôi mahoraga mà Tú Nhi tặng cho cẩu Nhi cao khoảng một thước, tròng rất đáng yêu. cẩu Nhi tuy ngày ngày đều mong mình lớn thật nhanh, nhung rốt cuộc vẫn mang trong mình một trái tim đứa trẻ, vừa nhìn thấy thứ đô chơi này lặp tức đã yêu thích vô cùng.

    Mã đại tẩu nói: "Đặng cô nương, đôi mahoraga này chắc không ít tiền, để cho cô nương tốn kém rồi."

    Đặng Tú Nhi mỉm cười nói: "Đại tẩu không cần khách sáo.

    ở trên ngọn núi này Tú Nhi chi có mỗi mình tiểu sư thúc tổ làm bạn, ngày Thất Tịch đến. tặng một món quà nhỏ có đáng là gì."

    Căn nhà này của Mã đại tẩu cũng không phải là lớn.

    Ngay cả ghế cũng chỉ có một cái.

    Câu Nhi lưu luyến nhìn đôi mahoraga một hồi.

    Rồi xách chiếc giỏ lên. nói với Tú Nhi: "Tú Nhi tỷ tỷ, trong phòng hơi ngột ngạt, chúng ta ra sân ngồi ăn táo nói chuyện đi."

    "Được."

    Tú Nhi vui vẻ trả lời, chào một tiếng với Mã đại tẩy, rồi đi theo cẩu Nhi ra sân, tìm một tà đá sạch rồi ngồi xuống.

    Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao.

    Đêm hạ thu trong lành, một làn ánh sáng mờ ảo chiếu xuống dòng sông huyền ảo.

    Mọi thứ hai bên bờ như được thay một chiếc áo màu bạc mới.

    Hai cô gái nhỏ ngồi chống cằm ngắm nhìn bầu trời xinh đẹp.

    Bất giác ngẩn ra.

    "Thời gian trôi qua thật nhanh, ngày mai đã là Thất Tịch rồi."

    Để Tú Nhi thở dài một tiếng.

    Cẩu Nhi buông hai tay xuống, cũng thờ dài nói: "Muội lại thấy thời gian trôi thật chậm.

    lâu như vậy rồi mà mới qua một ngày Thất Tịch, cũng không biết phải bao lâu nữa mới lớn."

    Đặng Tú Nhi đang nghĩ tới cảnh tượng lúc cùng người nhà đón Thắt Tịch, trong lòng đầy thể lương thì lại bị câu nói của câu Nhi làm cho bật cười, nói: "Tiêu sư thúc tô căn cốt cực giai, là kì tài võ học. nếu không tổ sư gia bây giờ tổ sư gia cũng sẽ không để tâm đến việc võ công của tiêu sư thúc tô đã tiên cảnh, nhưng về võ công thì tiêu sư thúc tổ có thể một ngày tiến bộ lên rất nhiều, sao lại phải canh cánh chuyện tuổi tác chứ? cẩn phải biết rằng trẻ con cũng có cái vui của trẻ con. một khi lớn rồi muốn trờ lại cũng không thể được."

    Cẩu Nhi có chút xấu hổ. nhưng tâm sự trong lòng nó lại không thể nói cho người khác nghe, chi nói: "Đã bảo rồi mà, khi gặp riêng thì Tú Nhi tỷ tỷ chỉ gọi tên muội là được, không cần phải lúc nào cũng tiêu sư thúc tổ đâu."

    Đặng Tú nhi cười nói: "Lễ tiết khòng thể bò, nếu không sư phụ ta biết được sẽ trách tội ta, hơn nữa, ta còn nhờ tiểu sư thúc tổ chi điểm cho kiểm nghệ, chi dựa vào điểm này cũng đã không thể có nửa phần bất kinh rồi."

    Cẩu Nhi cười nói: "Nếu như tính toán như vậy thì muội còn phải gọi tỷ một tiếng sư phụ ý chứ.

    Muội tuy dạy tỷ kiếm thuật nhưng không phải là còn học thi từ ca phú, thêu thùa từ tỷ sao?"

    Đặng Tú Nhi lắc đầu thở dài. lờ mờ nói: "Thi từ ca phú, thểu thùa thì có ích gì cơ chứ?"

    Nàng nhìn về vâng trằng phía chân trời sâu thẳm, cúi đầu nói: "Lại là một đêm Thất Tịch.

    Nhở lẩn trước cùng người nhà đón Thất Tịch, hình như đã là chuyện của rất lâu về trước rồi, ánh trằng lúc đó cũng sáng văng vặc như đểm nay, nhưng người lúc đó đã xa ta mãi mãi. xa tận chân trời."

    Lần này, thiếu nữ nhỏ tuổi vốn không biết mùi vị của buồn tủi cẩu nhi lại gật gật đầu, tán đông nói: "Đúng vậy.

    Lần trước ngắm trăng cứ như mới là chuyện của hôm qua.

    Ánh trăng lúc đó cũng sáng giống như đêm nay, nhưng người lúc đó đã cách xa ta."

    Cô gái nhỏ vẫn còn nhỏ khi đó cơ thể bé nhó gẩỵ gò của mình được đại thúc bế. ngực của đại thúc rất rộng rất rộng, cánh tay rất có lực, ghé vào trong lòng đại thúc lại cảm thấy như thể đó là nơi an toàn nhất trên trái đất này.

    Lẽ nào không phải sao?

    Khi nó bị người ta bỏ rơi trên thảo nguyên hoang vắng, hai bên là đại quân hung hăng, họ chỉ cần xông tới là trong khoảnh khắc đã có thể dẫm nát nó thành bùn.

    Trên trời là ánh mặt trời chói lóa, nó ngay cả bò dậy cũng không dám, lúc đó chính là đại thúc đã đột nhiên xuất hiện trước mặt nó.

    Mặt trời chói lóa không có chỗ trốn, đại quân sát khí đẳng đằng cũng không thể bằng được với một tiếng hét của đại thúc.

    Khi được đại thúc bế lên, trái tim bất lực của nó thoắt cái đã tìm được điểm tựa.

    Đêm đó. trằng cũng tròn như đêm nay.

    Đại thúc đã nói với nó.

    ớ phía đông vùng đất rộng lớn có một thành trì không có đêm.

    ớ đó cho dù là buổi tối nó cũng sẽ không thấy cô đơn.

    Đêm đó, dưới ánh trăng, đại thúc còn đặt cho nó một cái tên, Mã Diệc.

    Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt họ.

    Một người chìm trong sự thể lương, một người lại đầy hy vọng trong cõi lòng.

    Đặng Tú Nhi thầm cầu khẩn: "Mùng bảy tháng bày.

    Bái Thất tỷ, Thất tỷ có linh, nhìn thấu lòng hiếu nghía thành tâm của ta.

    Ban cho ta sự ngộ tính và căn cốt giống như tiểu sư thúc để ta sớm có thể học thành võ nghệ, xuống núi trá thù cho người cha bị hại và người mẹ đã tự tử của ta."

    Cẩu Nhi chởp chởp đôi mắt to đen như bảo thạch, cũng nhìn về phía những ngôi sao đang lấp lánh trên bầu trời rồi ngây thơ nghĩ ngợi: "Thất tỷ thật là bi thảm, tỷ ấy có một người mẹ lúc nào cùng cho là mình tốt với con gái, không cho phép tỷ ấy thành thân với người phàm, một năm chi có thể gặp mặt nhau một lân.

    Nhưng ta còn thám hơn Thất tỷ nhiều, sư phụ gia gia của ta và vương mẫu nương nương đáng ghét giống nhau, thực ra chi Cẩn để cho ta một năm gặp đại thúc một lẩn cũng đủ rồi, thế mà ông ấy không chịu.

    Nói cái gì mà chỉ có ta mới có thể kế thừa được y bát của ông ấy, nhưng điều ta muốn chi là có thể ớ bên c đại thúc mà thôi, như vậy mới vui.

    Thắt tỷ tỷ tấm lòng lương thiện nhất định sẽ đồng cảm với Cẩu Nhi, mong Thất tỷ phù hộ.

    Sớm để ta có thể gặp được Dương Hạo đại thú, cho dù giống Thất tỷ, mỗi năm chi gặp một lẩn."

    "Một năm gặp một lần?

    Ha ha ha."

    Dương Hạo ngẩng cổ lên cười: "Ngọc Đình, đừng nghe tứ tẩu nói cản, đó đểu là thẩn tiên trên trời lừa gạt đám phàm phu tục tử chúng ta đó thôi."

    Trong sân có rất nhiều người, ngoài Đông Nhi.

    Diễm Diễm.

    Oa Oa, Diệu Diệu và Đinh Thừa Tông, Đinh Ngọc Lạc còn có mấy người thiếp của Đinh Thừa Nghiệp và thứ nữ Ngọc Đình của hắn.

    Đám người Hạnh Nhi và Tiêu Nguyên đang bận rộn với công việc chuẩn bị hoa quả. tiệc rượu trong đình viện để cả nhà cùng cúng tế nhị tinh Ngưu - Nữ.

    Vốn tối ngày mai mới là ngày chính thức tế lễ.

    Nhưng sáng sớm ngày mai Dương Hạo phải xuất binh chinh phạt.

    Thất Tịch không chi là ngày lễ tình nhân, mà còn là ngày lễ tình thân, đây là một ngày trọng đại của cả gia đình, cho nên cả nhà đã bàn bạc, chuyển ngày tế lễ sang tối nay.

    Dù sao đã qua nửa đêm.

    Lúc này cũng coi như là đã đến Thất Tịch rồi.

    Ngọc Đình tuổi còn nhỏ. nên mới qua giờ tý mà đã cảm thấy buồn ngủ, Diệu Diệu liền kéo nó lại gân, kể cho nó nghe câu chuyện Ngưu Lang - Chức Nữ. làm cho nó ngẩn ngơ ra.

    Đúng lúc Dương Hạo ý rượu đang lên liền không nhịn nổi mà cười lớn.

    Diệu Diệu không phục nói: "Các cụ đã tương truyền từ xưa, vốn cũng kể như vậy, thiếp nói có gì là không đúng chứ?"

    Dương Hạo nhịn cười nói: "Bắc câu Hi Thước.

    Thiên Hà tương hội.

    Đúng không?"

    "Đúng thế."

    "Bao lâu một lẩn?"

    "Một năm một lẩn."

    "Vậy thì đúng rồi."

    Dương Hạo làm ra vẻ nghiêm trang nói: "Một ngày trên trời bẳng một năm ở dưới đất. chúng ta ờ đây một năm có một ngày Thất Tịch, thế chẳng phải là trên trời ngày nào cũng gặp mặt nhau hay sao?"

    Ngọc Đình như tỉnh ngộ. ngây thơ nói: "Wa.

    Nghĩ kỹ lại thì đúng là như vậy. nhị ca quả thật là lợi hại, ngay là quỷ kế của thần tiên cũng đoán ra."

    Lời nói ngây ngô của đứa trẻ này không những làm cho đám nữ tử đều bật cười mà ngay cả Đinh Thừa Tông cũng không nhịn nôi mà lộ ra một nụ cười trên khuôn mặt vốn lúc nào cũng nghiêm nghị.

    Đòng Nhi sắng giọng nói: "Rõ ràng đang là một đêm tốt lành lại bị chàng nói một câu làm cho mất hết cả ý vị. thật là...đám tỷ muội không cần phải để ý đến chàng ấy.

    Giờ tý đã qua rồi. chúng ta cùng bái nguyệt cầu may thôi."

    Đám nữ tử đều đồng thanh đáp lời, rồi quay mặt về phía ánh trằng đang sáng tỏ, tiến tới chiếc bàn đang bày đầy hoa quá và mấy lư hương đang nghi ngút khói.

    Đám nữ tử tiến lên, vọng nguyệt tế bái.

    Dương Hạo và Đinh Thừa Tông là nam nhân, những chuyện lễ bái cẩu may này không liên quan đến họ.

    Hai người nhìn nhau cười, ngâm đưa chén lên chạm một cái rồi cùng uổng cạn.

    Đám nữ tử yên lặng cẩu khấn một hồi.

    Rồi mang chi ngũ sắc ra để xâu vào chiếc kim chin lỗ.

    Nếu như có thể xâu được sợi chi ngũ sắc qua chín lỗ kim thì coi như là đã nhận được may mắn mà Thất tỷ ban cho.

    Xâu kim dưới ánh trăng không phải là việc dễ dàng gì, nhưng những cô nương này đểu là những người chân tay nhanh nhẹn, khéo léo.

    Nên chi một lúc sau Đông Nhi đã kêu lên: "Thiếp xâu qua rồi."

    Dương Hạo mừng rỡ.

    Chạy tới trước để nhìn một lượt.

    Hạnh Nhi cũng chạy tới mang ngọn đèn đến cho Dương Hạo soi.

    Sợi ngũ sắc đó quả nhiên đã xuyên vào trong chín chiếc lỗ của cây kim.

    Lúc này đám người Diệu Diệu.

    Diễm Diễm cũng ào ào nói: "Thiếp cũng xâu qua rồi."

    Dương Hạo nhìn một lượt rồi cười nói: "Thật không ngờ những nữ tử chân tay nhanh nhẹn khéo léo lại đều tụ hợp trong nhà của ta. ha ha ha.

    Đông Nhi bây giờ không được uống rượu, nhưng còn các nàng thì có thể.

    Nào nào lại đây, một người một chén chúc mừng một chút.

    Này tiêu Đình, muội uống nước hoa quả thay cho rượu nhé.”

    Đám nữ tử nhảy nhót tới bàn tiệc rượu, Dương Hạo nhìn Đông Nhi cười, nhẹ nhàng nói: "Trong tất cả mọi người thì Đòng Nhi là người khéo léo nhất."

    Đông Nhi hơi nhăn mũi lại, nhẹ giọng nói: "Không phải đâu. là mọi người đều để cho thiếp làm trước mà thôi."

    Dương Hạo nghe thấy thế không khỏi bật cười: "Nếu nói như vậy thì cảng không cần Thất tỷ ban tặng may mắn nữa rồi nữ tử trong phủ ta ai cũng đều cơ linh vô cùng."

    Đóng Nhi cười khúc khích, liếc nhìn Diễm Diễm, Oa Oa, Diệu Diệu đang vui vẻ uống rượu ở phía bàn rượu, thấp giọng nói: "Đêm nay bái nguyệt họ chẳng để tám tới việc xâu kim cầu may đâu.

    Bọn họ à, đều đã chuẩn bị để tối ngày mai mới thật sự cầm ra để xâu chi dưới ánh trăng."

    Dương Hạo ngạc nhiên hỏi: "Tại sao lại phải làm thế?"

    Đông Nhi liếc mắt nhìn bọn họ rồi lại nhỏ tiếng nói: "Bọn họ đều đắp một ít đất ở dưới gầm giường, rồi gieo mấy hạt ngô giống, để cho chúng nảy mầm lên. rồi lại đặt một số nhà cỏ, hoa và cây cối làm bằng đất sét ở bên trên, làm giống như điểm xá vậy, đây gọi là "chúng sinh", đợi đến đêm Thất Tịch, xem mẩm non của ai tốt nhất thì đó sẽ là đại cát đại lợi.

    Dương Hạo cười nói: "Bọn họ đúng là có đủ nhẫn nại để chơi trò này.

    Thật sự làm việc nhà e rằng chỉ có nàng, cũng không biết họ sẽ trồng thành thứ gì đây, cái này là để cầu gì vậy?"

    Đòng Nhi mỉm cười xinh đẹp nói: "Đây à, người ta gọi là chủng sinh cầu tự. thứ cầu không phải là may mắn."

    Dương Hạo nghe xong liền ngần ra.

    Đòng Nhi lại cười nói: "Đây e là tâm nguyện lớn nhất của bọn họ lúc này.

    Quan nhân ngày mai phải xuất binh rồi.

    Đêm nay cũng coi như là một ngày đại cát, quan nhân đêm nay hãy đến chỗ bọn họ nghỉ ngơi đi."

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Không được, không được, đêm nay đến chỗ của bất kì ai thì e rằng hai người còn lại cũng sẽ cảm thấy u oán trong lòng."

    Đòng Nhi cười nói: "Vậy thì để cả ba người họ cùng hầu hạ đi."

    Dương Hạo lắc đầu nhanh như sóng vỗ. nghiêm nghị cự tuyệt, nói: "Như vậy sao được, quá hoang đường.

    Ta sao có thể làm vậy?

    Đòng Nhi liếc nhìn hắn, cười mà như không cười nói: "Quan nhân hòm nay lại đổi tính rồi sao?

    Sao thiếp nghe nói đại quan nhân nhà ta đã từng làm rất nhiều chuyện hoang đường rồi mà?"

    Dương Hạo mặt đỏ cả lên, cười khúc khích nói: "Không phải chứ. chuyện này mà bọn họ cũng kể cho nàng nghe sao.

    Là Diễm Diễm nói hay là Oa Oa nói?

    Ta sẽ không tha cho họ đâu."

    Đòng Nhi cười nói: "Chàng không cẩn phải để ý xem ai nói, dù sao thiếp cũng đã đồng ý rồi, đi hay không đi tùy quan nhân quyết định."

    Dương Hạo cười khan nói: "Đi đi đi. uống rượu, uống rượu."

    Đòng Nhi nói: "Thiếp sao có thể uổng rượu chứ?"

    Dương Hạo chi tay vào mũi mình nói: "Phần của nàng quan nhân ta sẽ thay nàng uống là được chứ gì."

    Gió đêm thổi thoáng qua mặt, Dương Hạo đột nhiên cảm thấy đêm nay thật lãng mạn.

    Một đêm phong nguyệt, một giường phong nguyệt, cái mùi vị đó thật là sung sướng.

    Hắn uổng đầy một bụng rượu rồi ho khan một tiếng, làm ra vẻ buồn ngủ, nói: "Được rồi, được rồi cũng muộn rồi, mọi người trở về phòng cả đi, nghỉ ngơi sớm đi.".....

    Tại Phủ Cốc. nơi ờ của đại thương cồ Lý Ngọc Xương, nơi trước đây mà Đường Diễm Diễm ớ bây giờ đã có một nữ chủ nhân mới: Chiết Tử Du.

    Đêm đã khuya, nàng ta vẫn còn chưa ngủ, đang ngồi dưới ánh đến, chăm chú nhìn thứ gì đó.

    Nhìn một hồi lâu Chiết Tử Du liền bó chụp đèn ra, đưa bức thư vào gân ngọn nến và đổt. trên khuôn mặt lộ ra một ánh mắt như cười như không: "Người trong đội "Tùy Phong" của chúng ta hoàn toàn không dò hỏi được chút tin tức nào của Ngân châu sao?"

    Một người mặc hắc V đứng ở phía trước cung kính nói: "Ngũ công tử.

    Chúng tiểu nhân đã dùng hết sức rồi, nhung Ngân châu không biết vì sao lại đột nhiên đổi gió, binh sĩ phong tỏa khắp nơi.

    Tất cả cắm chốt canh phòng từ công thành ra xa tới 30 dặm, nghiêm cấm tuyệt đối tất cả mọi người tới gần.

    Không, chính xác mà nói là có thể tiến mà không thể xuất.

    Ngay cả những thứ mà họ thu mua từ Thổ Phồn.

    Hồi Hất và người Khương Hoành Sơn như dê cừu cũng là đểu phái người đến, giao dịch ớ nơi cách thành trì ba mươi dặm, rồi tự mang hàng hóa về.

    Cho nên chúng tiểu nhân đã dốc hết sức nhưng cũng không lấy được tin tức gì chuẩn xác.

    Có điều chúng tiểu nhân đã từng mạo hiểm vượt qua phòng tuyến canh giữ để tiếp cận một chút, hình như bây giờ Ngân Châu đang hăng hái xây dựng các công trình, chỉ là quá nguy hiểm nên không có cách nào lại gần hơn, do thám đó suýt chút nữa đã bị binh sĩ tuần thành bắn chết."

    Chiết Tử Du suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu như ta đoán không sai thì Dương Hạo cho dù thật sự có bản lĩnh mượn được mười vạn đại quân thì lần này đi e là sẽ đá phái một táng sắt lớn.

    Ngươi về đi, tiếp tục thăm dò tin tức."

    "Vâng, khi nào có tin tức thì có phái báo về Lô châu không?"

    "Không."

    Chiết Tử Du lờ mờ nói: "Ta sẽ đi cùng Dương Hạo tới Ngân châu, nếu như ngươi có tin tức cấp bách thì hãy tìm ta ớ trong doanh trại của Kha Đoàn Luyện ."

    Đại hán mặc hắc y đó kinh ngạc nói: "Kha Đoàn Luyện giờ đã trung thành với Dương Hạo. sẽ không chịu cho chúng ta lợi dụng đâu.

    Việc này.

    Dương thái úy đã từng nhắc trước mặt đại soái ta, đại soái cũng đã đồng ý."

    Chiết Tử Du nhíu mày lên.

    Hừ lạnh một tiếng nói: "Cho dù ta có vào trong quân của hắn thì sao chứ?

    Hắn dám cản ta sao?"

    Chương 422: Đánh úp

    Trong không trung truyền đến những tiếng chim ưng, một con chim ung xuất hiện, bay lượn một vòng xung quanh, nhắm đúng mục tiêu là đinh xe của Dương Hạo thì đột nhiên bay như tên xuống, đại quân nhân mã nối đuôi nhau hành quân về phía trước.

    Dương Hạo tháo ống trúc buộc ớ chân con chim ưng, mở nắp lấy mẩu giấy ở trong ra, đọc kỹ một lượt, thuận tay lấy một thanh than, viết mấy chữ đáp lời lại lên giấy rồi nhét trở lại vào ống trúc rồi buộc vào chân của con chim ưng, tung tay lên một cái thả con chim bay lên trời.

    Dương Hạo lúc này mới quay đầu lại nói với Mộc Án đang thúc ngựa ớ bên cạnh, nói: "Đại vương nam viện Khià Đan Da Luật Tà Chẩn đã xuất binh, đại quân hai ngày sau sẽ tới thành Ngân châu."

    Mộc Ân mừng rỡ, vui vẻ nói: "Họ xuất binh rồi sao?

    Không biết lần này Da Luật Tà Chẩn thống soái bao nhiêu quân?"

    Dương Hạo nói: "Da Luật Tà Chẩn thống soái năm vạn tinh binh của Điệp Lạt lục viện bộ. ngoài ra còn có hai vạn phụ binh giáp vận đê vận chuyển các loại vũ khí công thành đi theo sau."

    "Điệp Lạt lục viện bộ?"

    Mộc Ân vuốt vuốt chòm râu quai nón, mỉm cười nói: "Binh mã Khiết Đan do cung trướng quân, đại lĩnh bộ tộc quân, bộ tộc quân, ngũ kinh hương đình và mấy bộ phận quân thuộc quốc tổ hợp thành.

    Trong đó đội quân tinh nhuệ nhất chính là cung trướng quân mã trong cung trướng quân thì Điệp Lạt ngũ viện bộ, Điệp Lạt lục viện bộ là tinh nhuệ nhất.

    Bây giờ Điệp Lạt ngũ viện bộ binh đang bảo vệ thượng kinh, Tiêu nương nương đã phái ra Điệp Lạt lục viện bộ tinh nhuệ nhất trong tất cả các đội quân của nam viện.

    Quả nhiên giống như tiết soái đã dự liệu.

    Tiêu nương nương Khiết Đan không chịu để cho Khánh Vương có cơ hội lấy lại sức và ngồi vững.

    Cái gai trong mắt này nương nương phải nhanh chóng nhổ ra."

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Chúng ta bây giờ đã có thể tăng nhanh hành trình, truyền lệnh tam quân, tăng tốc độ. nhanh chóng trong hai ngày có thê hội họp dưới thành Ngân châu với Da Luật Tà Chân.”

    "Tuân mệnh!"

    Mộc Ân chắp quyển đáp một tiếng.

    Lệnh liền được truyền xuống dưới, từ trên không trung vang lên một tiếng rít.

    đột nhiên một mũi tên bắt vụt tới, mang theo một tiếng kêu thê lương.

    Dương Hạo bất giác đứng dậy. kinh ngạc nói: "Phía trước có địch?"

    Tam quân lập tức dừng lại, trung quân đứng yên tại chồ cũ, đặt các vật chắn và bày bộ trận hình, một lộ quân từ phía sau di chuyển sang bên cánh trái, một lộ quân khác thì sang cánh phải, thành lập hình thế dạng cánh chim ưng, hô ứng tương trợ với trung quân.

    Đây là một loại hình trận công thủ kiêm phòng bị.

    Đội quân chuyển vận lương và khí giới công thành lấy xe làm vật cản, bắt đầu bố trí thế trận hình bán nguyệt.

    Cả đội quân từ trạng thái hành quân chuyển sang trạng thái chiến đấu.

    Một lát sau, một tham mã xuất hiện ở phía trước, phi ngựa tới trước xe của Dương Hạo thì dừng lại. một đại hán đang ngồi trên ngựa liền chắp quyển nói: "Báo. tiết soái, phía trước có một đại đội binh mã xông tới, cắm cờ hiệu của Ngân châu."

    Dương Hạo hòi: "Có bao nhiêu người?

    Cách chỗ này bao xa?"

    Thám mã đó nói: "ít nhất thì không dưới hai vạn, cách ta còn khoảng hai mươi dặm đường nữa."

    Dương Hạo xua tay nói: "Đi thăm dò tiếp đi."

    Thám mã đó lại phi ngựa rời đi, Dương Hạo hơi nhíu mày nói: 'Tên Khảnh vương này, đúng ta là đã xem thường hắn.

    Trọng binh trấn áp như thế mà hắn còn dám chủ động xuất kích, phái hơn một nửa binh mã đến ngăn cản ta."

    Lúc này Kha Trấn Ác cùng với mấy vị đại tướng Mộc Khôi đều phi ngựa đứng vây xung quanh, Mộc Ân vội nói: "Địch có tói hai vạn, binh lực gấp đôi ta, quân ta lại có rất nhiều thứ mang theo nặng nể, e là khó có thể địch nổi, tiết soái."

    Kha Trấn Ác nói: "Từ chỗ này đi về phía tây khoảng mười lãm dặm có một khe núi, chúng ta có thể di chuyển đại quân vào đó, dựa vào núi mà cố thủ. quân địch tập kích bất ngờ cũng không dám đánh lâu."

    Mộc Khôi lại nói: "Chúng ta đa phần là bộ tốt, lại có một lượng lớn xe ngựa, tốc độ di chuyển chậm, e là chưa tới được cửa núi đã bị địch đuổi đến.

    Tiết soái, hay là cho ta một đội binh mã. ta sẽ xông lên phía trước sống chết với chúng một phen, tiết soái hãy dẫn đội quân còn lại đi tìm nơi thuận lợi để hạ trại."

    "Binh tĩnh, nhất định cần phải bình tĩnh."

    Đây là lần đầu tiên Dương Hạo thống lĩnh một đội quân tác chiến cùng với một đội quân chính quy thiện chiến, cho nên trong lòng thấy có chút không yên.

    Hắn cố gắng trấn tĩnh lại. suy nghĩ cẩn thận một lượt rồi dứt khoát nói.

    Cái chức chỉ huy tiết độ sứ này của hắn bây giờ chỉ là chung quy, không phải chinh quy. hắn không phải là một chiến tướng có kinh nghiệm phong phú.

    Trước đây một số đặc điểm chiến thuật cổ đại mà hắn biết được từ trong sử sách cũng không đủ để hắn trông cậy, càng không thể biến hắn trở thành quân thẩn, một người mà sau này được hậu nhân biết tới.

    Những quân sĩ khi đó đã từng sinh tử với kẻ địch lễ nào lại thật sự không biết ư?

    Họ còn hiểu rõ hơn cả bất kỳ ai, nhưng hiểu là một chuyện, còn có thể phá giải được hay không lại là một chuyện khác.

    Kinh nghiệm lâm trận, năng lực ứng biến thì hắn mãi mãi sẽ không thể có đủ.

    Lần này xuất binh, hắn vốn mang một thái độ toàn công đổi với toàn thủ.

    Chứ thực ra chưa từng nghĩ tới với tình huống này mà Khánh vương lại có khá năng chủ động xuất binh, binh của hắn có bảy phần là tân binh, trang bị cẩn thận, đã từng huân luyện một thời gian dài. nhưng lại hoàn toàn không có kinh nghiệm chiến đấu thực.

    Lần đầu ra trận, một khi chi huy thất bại hoặc bị thất thế thì hậu quả chỉ cần nghĩ cũng biết.

    Nghĩ tới đây hắn liền cố gắng duy trì thái độ bình tĩnh, suy nghĩ cách tháo gỡ: "Được.

    Mộc chi huy dẫn một đạo quân đến phía trước ngăn cản.

    Kha đoàn luyện hộ vệ chi huy quân rút lui về phía tây.

    Bòn soái sẽ dẫn trung quân ứng chiến từ bên trong, luân phiên rút lui, không được hoảng loạn."

    "Mạt tướng tuân mệnh!"

    Hai viên đại tướng mồi người nhận một nhiệm vụ riêng.

    Khi vừa mới định chi huy quân rời đi thì Dương Hạo đột nhiên quay đầu lại nhìn lên mặt trời trên đầu. trong lòng đột nhiên động, vội phất tay lên nói: "Chờ đã."

    Chúng tướng đểu quay lại nhìn Dương Hạo.

    Dương Hạo đặt kiếm lên càng xe ngựa, trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: "Thủ quân Ngân châu bây giờ mới xuất binh ra tập kích là vì chúng ta đã cách Ngân châu rất gần. chư Khương Hoành Sơn, chư bộ lạc thảo nguyên đều đã nghe hiệu lệnh của Lô châu ta. cho nên chúng không dám tập kích ta ớ nơi cách xa chốn căn cơ."

    Chúng tướng không hiểu Dương Hạo nói thế này là có ý gì.

    Quay mặt lại nhìn nhau.

    Dương Hạo lại nói: "Ngân châu xuất một nửa tinh binh, bỏ ra một lượng lớn sức mạnh như vậy mục đích không ngoài việc muốn đánh tan ta.

    để tránh cả hai mặt đều bị công kích.

    Cho dù thực lực có yếu kém thì cũng phải áp chế nhuệ khí quân ta, húy đi sức mạnh của chúng ta.

    Nhưng, đại quân Khiết Đan đang tiến lại gần. mấy vạn đại quân hành tiến thì phía Ngân châu lại không thê thăm dò được tin tức gì, bây giờ chúng phái hơn một nửa binh mã đến. trong thành Ngân châu đương nhiên là sẽ trống không, so sánh mà nói thì đương nhiên căn cơ mới quan trọng, cho nên đội quân này của Khánh vương nhất định cần phải trở về thủ thành Ngân châu trước khi kỵ binh Khiết Đan đến.

    Bây giờ đã là cuối chiểu rồi.

    Chúng chỉ có một cơ hội công kích, nếu chi có một cơ hội công kích thì ưu thế của chúng tất sẽ không thể phát huy hết được, chúng ta lại có thừa sức để đánh một trận."

    Kha Trấn Ác nói: "Tiết soái, nếu như khoái mã của chúng tới đây.

    Sáng sớm ngày mai lại lên đường trở về thì vẫn có thể về kịp.

    Cho dù chúng ta có chống đỡ được chiều hôm nay nhưng nếu như dã chiến, chúng ta mang theo nhiều đồ nặng nề như thế này thì sẽ không tránh khỏi càng tổn thất nặng nề hơn.

    Để cho an toàn tiết soái vẫn nên thống lĩnh đoàn người ngựa nặng nề này tìm một chỗ nào thuận lợi chiếm cứ, như thế mới có thể tự thủ."

    Lúc này lại có một khoái mã phi như bay tới. lớn tiếng bẩm báo: "Tiết soái, địch kỵ chi còn cách mười tám dặm."

    Dương Hạo hòi: "Có phải chúng đã tăng tốc độ không?"

    Tham mã đó nói: "Địch kỵ vẫn từ từ mà tới, có điểu có lẽ chúng đã nắm bắt được nơi quân ta ớ.

    Trận hình có sự thay đổi."

    Dương Hạo nghe xong lại càng kiên trì tin tưởng phán đoán của minh, nói: "Chúng sẽ không tấn công vào đêm nay đâu.

    Kha đoàn luyện không phái đã thống soái mấy mươi thợ săn hay sao. nhân đêm tối lên núi dựng mấy cái bẫy không có gì là khó khăn.

    Tác chiến ban đêm chỉ dựa vào nhạc khí chỉ huy thì cho dù là quân đội được luyện tập nhiêu thì dã chiến cũng dễ dàng bị tan rã.

    Huống hồ quân địch đểu là kỵ binh, đến rất nhanh.

    Chủ tướng chi huy điêu động càng khó khăn hơn.

    Trận chiến này nếu ta thua thì chúng vẫn sẽ phái đổi mặt với cường địch Da Luật Tà Chẩn.

    Nhưng nếu chúng thua thì chi còn có thể dựa vào hai vạn quân thủ thành Ngân châu, như vậy thì sẽ tôn hao sức lực nhiêu hơn, chúng không dám mạo hiêm như vậy đâu."

    Hắn đột nhiên đứng dậy, lớn tiếng ra lệnh: "Truyền lệnh, tam quân kết trận tự thủ.

    Đứng nguyên tại chỗ đợi địch!"

    Chúng tướng đểu đồng thanh đáp lời. tất cả về lại vị trí của mình.

    Khi trận hình vừa mới được phục hôi thì mặt đất bắt đâu rung chuyên, kỵ binh Ngân châu đã triển khai trận hình công kích, tốc độ càng lúc càng nhanh, tiến về bộ phủ mà quân Dương Hạo đang kết trận tự thủ.

    Lập tức bụi đất bay mù trời, đám kỵ binh giống như nước lũ trào lên, đi theo đó là những tiếng gào thét vang vọng, quả nhiên làm cho người ta bị trấn động.

    Thấy đội hình xung kích dày đặc đó.

    Chiết Tử Du đang mặc trang phục hiệu úy bình thường liên nhái mày lên, thâm nghĩ: "Lúc này mà Khánh vương lại dám xuất hơn một nửa binh ra công kích trước, quá thật là nẳm ngoài dự liệu.

    Dương Hạo mang nhiều bộ binh và đồ như vậy thì cho dù hắn có lấy kỵ binh làm chủ thì với nhiêu thứ nặng nề cân phải quân đến thế thì cũng khó tránh được mũi nhọn của địch, chi có cách đối đầu trực diện với nhau thôi.

    Quân địch nhiêu gấp mấy lẩn hắn, trận chiến lẩn này lại là trận đâu tiên của quân sĩ thành Lô châu, nểu như bại thì sĩ khí lòng quân rất khó có thê lấy lại."

    Đứng bên cạnh nàng có một người thiếu niên cũng mặc trang phục hiệu úy.

    Bất ngờ đó chính là Chiết Duy Chính, hắn lại tán thưởng nói: "Chính là vì có nhiều đồ nặng nhọc như vậy. thêm nữa đa phần lại là bộ binh và xe cộ. nếu như Dương thái úy thật sự để lại một bộ binh ngăn cản địch giúp đại đội tránh khói nơi nguy hiểm thì như thế quá mạo hiểm.

    Địch kỵ đang từ từ đi tới, tuy là đê tiết kiệm mã lực, nhưng e răng mục đích lớn nhất chính là để hù dọa binh mã của Dương thái úy.

    Nếu như Dương thái úy thật sự muốn đưa quân đi tránh khí thế mạnh mẽ của địch thì trận hình sẽ hỗn loạn.

    Lúc đó binh mã Ngân châu sẽ đuôi nhanh tới.

    đẩu tiên là nuốt gọn bộ quân đã được phái ra ngăn cản. rồi sau đó sẽ dùng chủ lực đuổi theo, bao vây đại quân, lúc đó muốn quay trớ lại cũng không được, vô cùng nguy hiểm.

    Phần lớn quân đội của Dương thái úy đểu là tân quân, tân quân có cái lợi cũng có cái hại.

    Lợi là vì khi con bê mới sinh ra nhuệ khí rất nhiều, hại là chưa từng chịu một thất bại nào.

    Một khi thất bại thì binh bại sẽ như núi đổ, chỉ dựa vào ba nghìn binh tinh nhuệ đã từng xông pha trăm trận thì đến lúc đó cũng sẽ không phát huy được tác dụng gì.

    Bây giờ Dương thái úy đã kết trận kháng địch, đó chính là để phát huy sở trường và hạn chế nhược điểm của họ.

    Nếu như luận về chiến lực thì binh mã Lô châu không hể yếu hơn thiết kỵ Ngân châu.

    Nếu luận về trang bị thì binh mã Lô châu càng mạnh hơn nhiều.

    Đó chẳng phái đểu là dùng tiền tạo ra còn gì, còn sợ không chống đỡ nổi thời gian nửa ngày sao?

    Phải biết rằng điểm yếu của Dương thái úy là mang theo một đống những thứ nặng nể.

    Còn điểm yếu của Ngân châu lại là chỉ có thời gian tác chiến nửa ngày, bất luận là thắng hay bại chúng cũng đều phải rút lui, ham chiến cũng không được."

    Chiết Tử Du quay đầu nhìn những chiếc xe nặng nhọc đã xếp thành nửa vòng tròn phía sau, giọng nhàn nhạt nói: "Ngươi nói đúng, gánh nặng của Dương Hạo chinh là những chiếc xe nạng nề.

    Bây giờ Dương Hạo đã không bị mắc lừa. bày ra thế trận tấn công kiêm phòng thủ để kéo dài thời gian, nhưng đáng tiếc sự chi huy của hắn tuy đúng quy cách nhưng vẫn có một sơ hở cực đại.

    Hắn lấy ít nghênh nhiêu, không dám chia binh ra.

    Chủ lực đều ở phía trước, nhưng sớ trường của kỵ binh chính là phát hiện chồ yếu của đối phương, nhanh chóng di chuyên công kích, nểu như kỵ binh của Ngân châu có chút não thì khi đánh tiền trận gặp khó khăn sẽ đi vòng ra đẳng sau, thiêu hủy lương tháo khí giới, sau đó sẽ chém giết từ phía sau."

    Chiết Duy Chính đào đào tròng mắt.

    Xoa xoa cằm nói: "Tiểu cô cô, có cẩn phải nhắc nhở hắn không?"

    Chiết Tử Du hất cằm lên.

    Khinh bỉ nói: "Dương Hạo hắn chẳng qua chi là đánh thắng được mấy trận mà mất đã cao hơn đinh, tự cho rằng mình là đại tướng quân bách chiến bách thắng, kiến nha khai phù, binh uy hiển hách, ngay cả cha ngươi và Dương Sùng Huấn cũng đều phải đến nịnh nọt hắn, người ta có năng lực như vậy còn cần chúng ta đến xuất mưu họa sách hay sao?"

    Chiết Duy Chính hít hít mũi, cảm giác như trước mặt mình có đặt một hũ dấm đã được ủ cực lâu vậy.

    Hắn cười khan hai tiếng rồi nói: "Phải phải phải.

    Dương Hạo là đó không biết tốt xấu.

    Tự cao tự đại, đúng là đáng bị cho một bài học.

    Có điều, khụ khụ...

    Nếu như quân địch phá trận thì chúng ta khó tránh dinh phải liên lụy, cháu cho rằng không phải giúp hắn mà là nghĩ cho chúng ta, muốn cho hắn một trận thì sau này vẫn còn có cơ hội. tiểu cô cô nói có phải không?"

    Chiết Tử Du hừ lạnh một tiếng, quay mặt sang hướng khác không thèm trả lời hắn.

    Chiết Duy Chính liền cười mấy tiếng rồi chạy đi.

    (ỳ

    Cả mặt đất đều đang rung lên.

    Mấy mươi vạn quân đang ùn ùn kéo tới.

    Trận hình của Dương Hạo vẫn không động, hai nghìn quân ở trong trung quân đều là quân chính thống của Lý Quang sầm, họ đều có kinh nghiệm chiến trận phong phú, đương nhiên không thèm đê ý tới uy thế của ké thù trước mắt.

    Dương Hạo để họ ở trung quân chính diện nghênh địch cũng chính là suy nghĩ tới điều này.

    Binh của hắn tuy nói là tinh binh, nhưng chỉ là trang bị tốt các thứ.

    Tiến hành luyện tập chính quy nhiều chứ không hề có kinh nghiệm chém giết trên chiến trận.

    Tuy nói thắng bại là chuyện thường của binh gia, nhưng Dương Hạo bây giờ không thể bại.

    Bình thường thì trong một đội quân lão binh đêu chiếm đa số, lão binh sẽ dẫn tân binh, nhưng trong đội quân này của Dương Hạo thì tân binh lại chiếm đa số, trận chiến đầu tiên này tuyệt đối không thể loạn, tuyệt đối không thể bại.

    Nghĩ đến điều này càng làm cho hắn kiên quyết từ bỏ cái cách tháo lui.

    Cách tháo lui có quy củ chi có lão binh bách chiến mới làm được, nếu không rất có thể sẽ bị kỵ binh Ngân châu đuôi chém giết như trâu như bò.

    Quân địch khí thế hung hăng, đội quân hai bên cánh tuy không chịu sự xung kích trực diện với chúng những vẫn có chút xao động với uy lực vô hình đó. nhung sự ổn định của trung quân làm cho họ có thêm niềm tin tưởng cực lớn, ngọn cờ tướng soái giương cao làm cho họ rất nhanh ổn định lại.

    Mắt nhìn thấy quân địch càng lúc càng tới gần. trung quân đột nhiên đây ra mấy mươi chiếc xe bắn nỏ.

    Tám trăm bước, bày trăm bước, địch kỵ còn cách chưa tới sáu trăm bước nữa, chiếc thương trong tay Mộc Khôi dứt khoát chi về phía trước, một loạt những mũi tên, mũi nỏ kích thước cực lớn được phóng ra, kèm theo nó là tiếng xé gió chói tai bay xuyên tới phía quân địch, chiến mã xung trận chạy như bay của địch lập tức bị ngã xuống, người cũng ngã dúi theo.

    Kỵ binh phía trước của địch bị té xuống đất. kỵ binh phía sau lại không kịp giảm tốc độ liền bị dẫm đạp lên nhau mà ngã.

    Không ít kẻ bị ngã xuống làm cho trận hình công kích bị hỗn loạn, địch lập tức mở rộng trận hình.

    Bất luận là hàng dọc hay hàng ngang thì giữa các kỵ sĩ đều có một khoảng cách nhất định.

    Đợi kỵ binh Ngân châu này cũng là những kẻ có kinh nghiệm chiến đẩu lâu năm, độ xung kích không hể bị giảm.

    Xe bắn nó vẫn đang bắn, nhưng hiệu quả sát thương đã không còn được rõ như lúc nãy.

    Đại cờ trung quân lại được phất lên, trung quân cùng với các cung thủ.

    Nỏ thủ hai bên cánh lập tức lấy cung nỏ ra, loại cung mà họ sử dụng là cung nhất phẩm, tẩm bắn vượt xa hẳn loại cung tên bình thường.

    Cung bình thường thay tên trong khoáng hai đến ba giáp, địch kỵ càng có thể xông nhanh tới trước mặt.

    Chuyển thành đấu tay không, nhưng khi sử dụng cung nhất phẩm thì cho dù cung mã chưa đủ thành thục thì ít nhất cũng có thể tăng thêm cơ hội bắn nữa, cung huyền như mưa. tiễn không cẩn phải nhắm trúng đích., thì những mũi tên bắn ra nhanh và dày đặc như mưa cũng đã làm cho địch kỵ liên tiếp rớt ngựa, chưa thê thiến gân thì chúng đã chịu một sự tôn thất không nhỏ.

    Điều quan trọng là việc luân phiên sử dụng xe bắn nỏ và cung tên tay đã làm cho nhuệ khí của chúng càng bị ảnh hưởng.

    Kỵ binh Ngân châu không ngờ rẳng cung nỏ trong tay Dương Hạo lại lợi hại đến như vậy, trong khoảnh khắc đã làm cho chúng phải trả một cái giá cực lớn, có điêu sự hi sinh của đám binh sĩ cũng là đáng.

    Chúng càng lúc càng lại gần. cung nỏ lập tức mất tác dụng, chỉ cần để cho kỵ binh của chúng xông qua được thì đó sẽ chính là một mảnh đất để tàn sát. khi mà kỵ binh của chúng vượt qua được trung quân của Dương Hạo thì những thứ để lại chỉ còn là một đổng thi thể.

    Mắt thấy kỵ binh sát khí đẳng đẳng xông tới gần, trận hình trung quân hình như bị nâng chuyển, xe bắn nỏ bị đẩy sang hai bên.

    Đám binh sĩ bắt đầu lùi dẩn.

    Thiết kỵ Ngân châu nhe răng cười nham hiểm.

    Hai mắt đầy sự thèm khát máu nhìn chăm chăm vào kẻ địch trước mặt.

    Đao thép trong tay nắm thật chặt và giơ lên.

    Đột nhiên, binh sĩ Lô Châu ở trước mặt lại nhanh chóng lùi về phía sau, cùng lúc đó lại có một đám sĩ tổt vững bước đi từ bên trong ra, từng bước tiến về phía trước, cách ăn mặc của họ không giống với binh sĩ thông thường.

    Cung thủ. nỏ thủ lúc nãy chi có mặc một chiếc áo giáp da, còn bọn họ cả người lại mặc giáp sắt.

    Dáng người khôi ngô, bước chân vững trãi, cho dù mặt đất có rung chuyên thì bước chân của họ vẫn nặng và ông định.

    Rất nhanh họ đứng sóng vai xếp thành một hàng, tiếp nối lại là hàng hai, hàng ba.

    "Bộ binh trọng giáp?

    Bộ binh trọng giáo có thể ngăn cản được bước chân của chúng ta sao?"

    Kỵ binh Ngân châu không chút sợ hãi, ngược lại còn hưng phấn hơn nắm chắc lấy vũ khí, thúc ngựa phi thật nhanh về phía trước, chuẩn bị xông tới chém giết.

    Lúc này.

    đội bộ binh trọng giáp đột nhiên nhất tề lớn tiếng hét. giương cao đại đao trong

    tay.

    "Đây là cái gì?"

    "Soạt!"

    Một loạt đại đao được rút ra và giơ lên, ánh mặt trời chiếc vào mặt đao làm hắt ra ánh sáng chói mắt.

    Những kỵ binh xông tới trước trợn trừng mắt lên nhìn.

    So với chiếc đao cực lớn khủng bổ trước mắt thì chiếc loan đao trong tay mình quả thật là một thứ đồ chơi nực cười.

    Không kịp nghĩ thêm gì, chiến mã vẫn điên cuồng xông về phía trước, những chiếc đao sáng quắc liền tiến tới nghênh chiến, chém trực diện.

    Sự va chạm cực mạnh đúng là sản sinh ra hiệu quả.

    Hàng trọng giáp thứ nhắt tuy đã chém trúng vào đối thủ nhưng cũng bị lực va chạm cực đại làm cho ngã về phía sau, có một số người bị va chạm mạnh ánh hưởng tới phổi mà phun cà ra máu, nhưng cả đội hình vẫn không bị rối loạn.

    Họ lại được hàng binh sĩ thứ hai nhanh chóng chống đỡ. còn địch kỵ xông tới lại bị đao chém cho đứt người, ngã ngựa, làm cản trờ bước tiến của đám kỵ binh phía sau.

    Đám đao thủ lại bắt đẩu theo tiết tấu của trống trận mà từng bước tiến về phía trước, khua đao chém ngã. dậm chân, lại khua đao...

    Đội khinh kỵ binh này vốn là muốn xông vào trận địch., dùng đao nhọn mà xé nát trận hình của địch, làm đảo lại hình thế phòng ngự, chém nát binh mã Lô châu ra. nhưng đội khinh kỵ binh vừa mới mất đi ưu thể xung kích đã hoàn toàn mất hết nhuệ khí.

    Đám đao thủ như tường thành tiến tới, đánh chém tan tác.

    Hình thế kỵ binh địch hoàn toàn tan tác, cùng lúc này binh sĩ hai bên cánh liền rút trường thương và chiến rìu ra, xông lên đánh địch, chém đầu chém chân ngựa, bắt đâu áp sát vào phía trong của địch.

    Chiết Duy Chính thấy vậy thì mạch máu liền sôi sục. mắt nhìn chẳm chẳm vào trận chém giết.

    Đầy hứng khởi nói: "Quá lợi hại, đúng là đã đánh cho chúng tơi bời.

    Nếu như Phủ châu ta cũng có được một đội mạch đao như thế này thì tốt biết mấy."

    "Đó chỉ là hào nhoáng bên ngoài mà thôi!"

    Chiết Tử Du hình như giờ đã mắc phải cái tật chuyên bới móc.

    Cả chặng đường hình như không tìm ra được một tật của Dương Hạo thì nàng ta sẽ không phục vậy.

    Nàng ta lạnh lùng nói: "Mạch đao binh có lực phòng ngự và lực tấn công cực cao.

    Nhưng họ lại thiếu lực duy trì tác chiến.

    Nếu như là trên một chiến trận rộng hơn, cũng là đấu với du kỵ binh thì họ chi có thể đi theo sau mông người ta mà hít bụi thôi.

    Mạch đao trận thích hợp với trận địa chiến, cẩn có sự phối hợp của cung thủ. bộ tốt, khinh kỵ binh, trong thời khắc mấu chốt cường đao xuất kích, hóa giải trận thế và sĩ khí của đối phương, tạo cho những đội quân khác có cơ hội xông trận tốt hơn.

    Nhung nuôi một đội mạch đao nghìn người lại hao tổn một khoản tiền và thời gian bằng hao tổn cho việc chiêu mộ. luyện một đội quân mấy vạn người, một đội quân mấy vạn người chẳng nhẽ lại không có uy lực bẳng một đội mạch đao trận nghìn người sao?

    Dương Hạo là vì địa vực Lô châu có hạn, binh lực có hạn.

    Bất đắc dĩ mới tiêu tốn một khoản tiền lớn đến vậy đê luyện cái gì mà mạch đao trận.

    Nếu như địa bàn của hắn lớn them một chút, quân dân cũng nhiều hơn thì từ góc độ thực tế nhất mà suy nghĩ, ta tin chắc rằng hắn cũng sẽ không thiết lập cái gì mà mạch đao đội đâu.

    Mạch đao trận chỉ có thể thắng được địch trong nhất thời và công kích được vào chỗ sơ hở của địch., Dắt mũi được địch, ai mới có thể nắm được thể chủ động trên chiến trường, ai đã nắm được thể chủ động đó, cho dù nhất thời chịu thiệt thì cũng có thể giành được thắng lợi cuối cùng, pháp bảo chiến thắng cuối cùng chỉ có một, lấy kỵ chế kỵ. chứ không phải là mạch đao trận."

    Chiết Duy Chính thở dài một hơi, lẩm bẩm nói: "Nuôi mạch đao trận chi cẩn có tiền là được.

    Còn nuôi kỵ binh ư.

    Ngựa từ đâu mà có?

    Đất phía tây thiện nuôi ngựa, lại đều trong tay tộc Đảng Hạng, Thồ Phồn, làm thế nào để lấy kỵ chế kỵ đây?"

    Máu tươi chày khắp nơi. những mảnh thi thể cụt tay chân lăn lóc dưới đất.

    đội mạch đao đã tổn thất khoảng hơn trăm người.

    Nhưng sổ kẻ địch chết dưới tay họ ít nhất cũng không dưới nghìn người, nhưng Dương Hạo vẫn cảm thấy rất đau lòng.

    Tỷ lệ tôn thất 1-10 cũng được coi là thành tích huy hoàng lắm rồỊ đặc biệt đây là lần đầu tiên mạch đao thủ lên trận nghênh địch.

    Nhưng tiền của hắn cũng có hạn, đặc biệt là mạch đao thủ bồi dưỡng không phải là dễ. không thê tiêu hao như thế được.

    Vốn loại tiến công của mạch đao thủ này tác dụng là để nhanh chóng giải quyết được thế xung kích của quân địch, nếu như có thể kết hợp với khinh kỵ binh, nhân khí thế khi đối phương rút như thủy triều, trận hình tan tác mà truy kích thì có thể đạt được chiến quả lớn nhất.

    Nhưng đáng tiếc binh lực trong tay Dương Hạo bây giờ còn rất ít, một vạn binh mã mà hắn có toàn bộ đã được điều đến để tham gia trận chiến công thành với Ngân châu rồi, căn bản không làm tiêu hạo cực đại, lại còn cần trích ra một lượng nhân lực theo dự liệu.

    Trong trận công thành lại không phát huy được một chút tác dụng nào của chiến mã, cho nên khi đột phá vòng vây của kỵ binh Ngân châu, mạch đao binh đã dừng truy kích, chi để cung thủ.

    Nỏ thủ bắn tên theo, làm cho quân địch chết thêm mấy trăm tên nữa.

    Địch kỵ lại không chạy thoát luôn từ đây mà vì mang theo một lượng lớn các vật nặng là nhược điểm lớn nhất của đội quân Dương Hạo.

    Nên chưa cần nói đến hắn không có lượng lớn khinh kỵ binh trong tay, mà cho dù có cũng không thể bỏ lại đô mà đuổi theo địch, cho nên tuy đã bị tôn thất nặng trên trận chiến với Lô Châu, nhưng kỵ binh Ngân châu vẫn ung dung rút lui ra bên ngoài, rồi bắt đầu cứu chữa cho người bị thương, chinh li lại đội hình.

    Trận chiến đại thắng, hơn nữa lại là lấy bộ thắng kỵ, thoắt cái đã làm cho sĩ khí của đội quân Lô châu tăng thêm mấy lần.

    Cho dù cũng đã có thương vong, nhưng nhìn thấy đám thi thể của kỵ binh Ngân châu để lại.

    Mỗi một binh sĩ lại có một cảm giác hưng phấn vô hình.

    Họ bắt đầu nhanh chóng thu dọn chiến trường đâu ra đấy, trong lòng lại sục sôi nhiệt huyết đợi đến lúc xông lên chiến đấu tiếp với kẻ địch.

    Sau khoảng chừng nửa canh giờ, địch kỵ đột nhiên xông lên từ cánh tả. vừa trải qua một trận hỗn chiến, chúng cũng phát hiện ra rằng trung quân của Dương Hạo là miếng xương khó gặm nhất, còn chiến sĩ hai bên tả hữu thì rõ ràng là thiếu kinh nghiệm nắm bắt cơ hội và lâm trận.

    Lần này. chúng đã đeo vào phía trước ngựa một tấm thuẫn nhò. rồi men theo đường vòng cung, hướng sang cánh tả. có cơ hội thì sẽ xông lên đánh giáp lá cà, không có cơ hội thì sẽ phi nhanh ngựa chạy thoát.

    Lẩn này đội hình của địch lộ rõ sự thưa thớt, cho dù phía Dương Hạo có dựa vào cung tiễn bắn xa thì cũng không phải là dễ dàng chiếm được thuận "Bọn chúng tập kích như vậy là để làm loạn trận hình của chúng ta. nhất định phải phòng cánh hữu tiến công."

    Chiết Tử Du quan sát tình hình trận chiến trong chốc lát, đột nhiên bừng tinh, lúc này Mộc Ân , một người am hiểu về chiến thuật du kỵ cũng đã phát giác ra có điểu không ổn. liền phất cờ cảnh báo phía cánh hữu.

    Quả nhiên, khi tam quân Lô châu đang chú ý tới cánh tả. nơi quân địch dừng chân nghỉ dưỡng thương thì đột nhiên lại có động tiến công ờ bên cánh hữu.

    Lẩn tiến công này lại rất có mùi vị thực như hư. hư lại nh thực.

    Hai bên cánh tả hữu đều bị tiến công.

    Bên náo loạn trước, bên nào thoát được tập kích thì đều sẽ trở thành thực công.

    Những chiếc xe bắn nỏ nặng nể với mạch đao trận di chuyển chậm chạp trong cái tình huống tấn công nhanh này không có cách nào kịp thời điều động đê ứng đẩu với địch.

    Đám kỵ binh Ngân châu vừa mới ăn một vố đắng chát đã nhanh chóng tìm ra được cách ứng biến, chỉ cần không thể ép bọn chúng vào trong vòng quyết chiến thì chúng có thể lợi dụng ưu thế du kỵ để tránh những vũ khí sát thương đáng sợ đó.

    "Thu lại binh lực, kết trận vòng tròn phòng thủ."

    Dương Hạo rất nhanh đã phát hiện ra ý đồ của kỵ binh Ngân châu, lập tức hạ lệnh xuống, thế trận đã có chút xao động dưới sự tập kích bất ngờ của kỵ binh Ngân châu.

    Hai bên cánh đã bắt đầu dần dần thu gọn lại, hậu trận bắn tên, tiền trận dùng đao rìu uy hiếp địch, trung quân thì bày ra thế tiếp ứng trận.

    Hai bên cánh thu hẹp lại cùng kết hợp với hậu bộ dựa vào những xe chở khí giới đang xếp hình bán nguyệt dần dần chuyên thành trận hình tròn.

    Trận đầu giành được thắng lợi.

    Vừa nâng cao được sĩ khí của binh sĩ lại vừa kéo dài được thời gian.

    Mặt trời đã dần hạ xuống ở phía tây. chi cẩn đánh bại âm mưu này của định, thì đã đạt được mục đích chiến lược của mình.

    Dương Hạo vẫn chua đắc ý vênh váo, vì thắng lợi nhỏ mà đã vọng tưởng đến việc tiêu diệt đội ngũ kỵ binh có số người chiếm ưu thế và có thể tiến lui như kỵ binh Ngân châu.

    Bây giờ hắn rất cẩn thận cho thu hẹp lại đội hình, tăng cường phòng ngự chính là để bảo vệ thành quả thắng lợi.

    Kỵ binh Ngân châu đã phát giác được ý đồ của Dương Hạo.

    Bắt đầu lo lắng, cách đánh nghi binh đã bắt đầu chuyển thành tiến công mạnh mẽ bất chấp tất cả, muốn đánh tan trận hình vòng tròn phòng ngự của đối phương.

    Địch ta hai bên đang tranh đấu khổ chiến, quân địch hậu trận đột nhiên tách ra một đội hình năm nghìn người, xông pha nên điên cuồng tập kích vào hậu trận, nơi mà yếu nhất, được cản bời các xe khí giới.

    Đây chính là chỗ hiểm yếu nhất của đội quân Dương Hạo.

    Nếu như để cho chúng mở được một đường vào thì sẽ giống như bị một lưỡi dao nhọn xuyên, qua người, trận hình phòng ngự lập tức sẽ bị phá tan.

    Toàn bộ chủ lực của Dương Hạo đang khổ chiến ờ tiên trận, trong trận hình phòng ngự dày đặc này cho dù địch ở chính diện lập tức lùi lại thì họ cũng không kịp quay lại cứu viện cho hậu trận.

    Nhưng...

    đội quân này vốn đã lập được đại công, họ cũng đã giúp cho Lô châu một lần nữa được ghi vào sử sách.

    Đội kỵ binh gặp phải mạch đao trận đúng là vẫn phải chịu một kết cục xui xẻo.

    Có lẽ lão gia binh của Lô châu phải xuất mã rồi.

    Lão gia binh là tên của đội trọng giáp kỵ binh đã từng làm cho Chiết Ngự Huân và Dường Sùng Huấn nhìn mà phát thèm.

    Bọn họ người được yêu chiều, ngựa cũng được yêu chiều.

    Riêng đống áo giáp của họ cũng làm cho người ta phải tốn sức.

    Sau khi mặc áo giáp vào thì không tự lên nổi ngựa, lên được ngựa lại không thể tự xuống được.

    Khi họ hành quân thì phải dùng xe để chở áo giáp của họ và ngụa, một khi bắt đầu chiến đấu thì họ cũng phải chậm chạp mặc áo giáp trong khi các chiến sĩ khác đang hăng hái chiến đấu.

    Chậm chạp lên ngựa.

    Vì lực xung kích quá lớn nên nếu như không chuẩn bị cẩn thận thi khi xông trận sẽ tự diệt mình, cho nên họ cũng phải chậm chạp mà xếp ổn đội hình.

    Khi mà rời khỏi sự bảo vệ của bộ binh hoặc khinh kỵ binh thì họ sẽ chẳng làm được gì, hơn nữa tuy là kỵ binh nhưng lại không tập kích nhanh bất ngờ bằng bộ binh, họ không thể chạy xạ nếu không chiến mã sẽ mệt chết mất.

    Không thể chiến đấu quá lâu nếu không người cũng sẽ mệt mà chết, không thê lên núi. xuổng hồ, vào trong sa mạc. vào rừng sâu. không thể đụng phải dây chắn ngựa, hố kháng ngựa...

    Trong quân của Lô châu, một đội quân như thế này vừa hao tiền của vừa không thực dụng, dường như chi có lúc xếp làm nghi trượng thì có tác dụng phô trương thanh thế.

    Khi Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn nhìn thấy những con quái vật giáp sắt này thì mắt đều không ngừng đó lên. cái đội binh mã Lô châu mà họ tự cho 1‘ẳng mình hiểu rất rõ căn bản lại là một đội binh bỏ đi. lão gia binh.

    Nhưng sau trận chiến ngày hôm nay. tất cà mọi người đều phải ngậm mồm lại.

    Cả người nón giáp sắt, ngay cả những con ngựa to lớn Arabia cũng được khoác giáp toàn thân.

    Đội quái vật sắt hùng hục lao về tới đội kỵ binh năm nghìn tên ờ phía trước.

    Trong tay họ đểu cẩm trường mâu. những mũi tên sắc nhọn bay tới.

    Va vào lóp áo sắt của họ. làm phát ra những tiếng kêu ting tang, sau đó thì rơi leng keng xuống đất.

    Đám kỵ sĩ trên lưng ngựa mặt ngẩn ra, bất động như những pho tượng, đội kỵ sĩ trước mặt giống như một bức tường thành làm bằng sắt, không coi ai ra gì mà tiến thẳng về phía trước, dễ dàng xé tan trận hình của Ngân châu, những tiếng kêu thảm thiết lại tiếp tục vang lên, những nơi đoàn kỵ binh giáp sắt đi qua thì nơi đó lập tức trở nên điêu linh.

    Những chiếc trường mâu khủng khiếp đâm thẳng, xuyên qua cơ thể kẻ địch, kẻ địch ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

    Kỵ binh giáp sắt ùn ùn kéo lên như hồng thủv.

    Kẻ nào may mắn vừa thoát khỏi dàn giáp sắt thứ nhất, sợ hãi ngẩng đầu lên nhìn thì một làn sóng kỵ binh giáp sắt thứ hai lại trào lên.

    Những kẻ may mắn sống sót thì chỉ có thể đứng nhìn đoàn binh đẩy sát khí đang chém giết, chúng hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với cơ thể của đối phương, cũng hoàn toàn không có cách nào dùng lực để va chạm với đối phương.

    Kỵ binh trọng giáp ẩm ẩm công kích tói.

    Họ tuyệt đối sẽ không dừng lại để đấu giáp lá cà, dừng lại chính là tìm cái chết.

    Một khi dừng lại thì họ sẽ từ một ké vừa đoạt được sự sống từ tay tử thần lại biến thành một đống phế vật mà ai cũng có thể chà đạp.

    Nhưng khi mà bọn họ vẫn còn xông về phía trước thì họ sẽ giống như một đoàn xe tăng, họ chính là vua của trận chiến.

    Trà khi một đội quân bộ binh và xe thương dàn trận dày đặc với trận thế nghiêm chỉnh mới có thể đối kháng lại đội kỵ binh trọng giáp đáng sợ này ra thì không có bất kì kẻ nào có thể địch lại được.

    Đám kỵ binh Ngân châu trước mặt căn bản chưa từng nhin thấy một đội kỵ binh trọng giáp nào đáng sợ như thế này.

    Chúng dùng tốc độ nhanh nhất xông lên vốn là muốn tách một đường đi từ trong trận hình phòng ngự của binh mã Lô Châu, kết quả chưa kịp xông lên thì đã trở thành hoa màu đang thu hoạch của đám tử thần kỵ binh trọng giáp.

    Lần này xông lên.

    Kết quả thu được từ lực sát thương mà đội kỵ binh trọng giáp tạo nên còn lớn hơn nhiều so với trận chiến lúc nãy.

    Những tên kỵ binh Ngân châu may mắn sống sót thì vô cùng sợ hãi, hoảng loạn tháo chạy khắp nơi, để lại rất nhiều ngựa vô chủ đang kêu thảm thiết.

    Dương Hạo thẩm thấy đáng tiếc, nếu như bây giờ mà hắn còn có một đội bộ tốt hoặc một đội khinh kỵ dự phòng, thích hợp phối hợp với kỵ binh trọng giáp xuất chiến thi lẩn đẩu ra quân của đội kỵ binh trọng giáp này sẽ càng thu được kết quả lớn hơn, rất có thể làm cho ngay cả một tên cũng không chạy thoát.

    Trải qua trận chiến lẩn này. tuy uy lực cực lớn của kỵ binh trọng giáp vẫn không phải là thứ mà chúng có thê phá giải được, nhưng lại không có hiệu quả đánh bất ngờ. muốn lại một lần nữa có được cơ hội chiến thắng hoàn toàn thì thật là khó.

    Có điểu tuy có chút nuối tiếc, nhưng thấy được uy lực cường đại của chiến thuật này, Dương Hạo vẫn rất hài lòng.

    Hắn đương nhiên biết rằng kỵ binh trọng giáp trên chiến trường có rất nhiều hạn chế.

    Nhưng khi hắn có được đi kiện thuận lợi, có thể kiến tạo một đội binh như thế này thì hắn vẫn sẽ không do dự mà hao tổn thêm khoản tiền lớn để tạo thêm một đội quân nữa.

    Khả năng công kích phá trận của bọn họ thật sự rất lớn.

    Dương Hạo đã từng tận mắt chứng kiến trận chiến ác liệt giữa Tống quốc và Khiết Đan với hơn mười vạn đại quân ờ Tử Ngọ cốc.

    Quân Đại Tổng dưới sự chỉ huy của Triệu Khuông Dận đã bố trí thành một chiến trận tảng tầng lớp lớp: Trận tiên phong, trận sách tiên phong, đại trận, tiền trận, đông tây rẽ tử mã trận, trận chống ớ phía sau, hậu trận sách điện...

    Từng cụm tiểu quân trận giống như một cỗ máy giết người được bổ trí dày đặc vô số búa. rìu, đao.

    Trùy...kết họp rất khớp với nhau.

    Cho dù một đội quân cả nghìn người thì một khi rơi vào cái bẫy này, trong nhất thời cũng sẽ bị chúng xé nát vụn.

    Sự phối hợp tinh vi như thế đã giúp cho quân Tống quốc chi với mười vạn bộ tốt đã có thể khiến mười vạn kỵ binh Khiết Đan đổi diện không còn cách nào chống đỡ.

    Nếu như không thể làm loạn được trận thế Tống quân chì chúng sẽ không dám dốc sức ra mà xuất kích.

    Nhưng kỵ binh trọng giáp lại là một vũ khí giòi nhất cho việc phá trận.

    Nếu như nói kỵ binh đổi lập với bộ binh, lại tương đương với xe tăng trong lục quân thì kỵ binh trọng giáp lại chính là xe tăng trong xe tăng.

    Khi đó nếu phía Khiết Đan có một đội kỵ binh trọng giáp như thế này, lại lợi dụng thêm đông nặng cực lớn của họ thì nhất định có thể phá được chiến trận của đối phương.

    Trong thời đại binh khí loạn lạc này, quân đội không giống như đám quân ô hợp là bởi vì tính ki luật và phối hợp nhịp nhàng nghiêm minh của họ.

    Mà tất cả những điều này lại dựa vào sự ổn định của trận hình.

    Một khi đột phá được trận hình của đối phương thì sẽ làm loạn sự phối hợp của hộ, đả kích vào sĩ khí của họ.

    Cho nên, cơ hội biểu diễn duy nhất của đoàn kỵ binh trọng giáp đốt tiền này chính là xung phong, nhung nuôi một đội quân mà bình thường chẳng có tác dụng nào như vậy lại rất đáng.

    Nuôi binh ngàn ngày, dùng binh một giờ.

    Nuôi kỵ binh trọng giáp, chẳng phải là không dùng trong một giờ đây sao?

    Hai đội quân lại bước vào trạng thái cầm cự.

    Mặt trời đã hạ dần xuống phía tây.

    đỏ rực như máu.

    Trên chiến trường cát bay mù mịt. máu tanh khắp nơi.

    Bóng tối dẩn dẩn hạ xuống, từ ngoài xa truyền lại những tiếng ngựa kêu thảm thiết.

    Binh mà Ngân châu không biết bên phía đối phương đang vững vàng kia sẽ còn phá ra những thứ gì cổ quái nữa, chiến cục bắt đầu rơi vào giai đoạn giằng co.

    Đêm đã khuya, ánh trăng vẳng vặc treo trên trời.

    Chiết Tử Du ngậm một nhánh có, nằm trên chiếc xe chờ lương, gối đầu lên tay nhìn ngắm mặt trăng và như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

    Chiết Duy Chính nằm sấp dưới mặt đất.

    áp tai nghe ngóng một hồi lâu rồi vui mừng bò đậy nói: "Tiểu cô cô. binh mã Ngân châu lui rồi."

    Chiết Tử Du ừ một tiếng, trầm ngâm một hồi lâu, lấy cọng cỏ ra, hòi: "Đoàn kỵ binh trọng giáp lúc nãy ngươi cũng thấy rồi, nếu như phái ngươi đền lãnh binh thì ngươi sẽ đổi phó thế nào với chúng?"

    "Sao cơ?"

    Chiết Duy Chính suy nghĩ kỹ một lúc. trà lời: "Tránh mũi nhọn đi. quay về tản kích, lợi dụng cung tiến và kỵ tốc."

    "Nếu như đối phương cho khinh kỵ kết họp, bộ tốt đối ứng, tập kích nh lôi phong thì ngươi sẽ làm gì?"

    Chiết Duy Chính suy nghĩ hồi lâu, cười ngượng ngùng nói: "Thế thì đành phải tìm một nơi không thích hợp sử dụng trọng giáp để quyết chiến rồi.

    Nếu không.. .chiếm thành tự thủ. không thì đành phải ...nạp mạng thôi."

    Chiết Tử Du hừ một tiếng, lại nhíu mày suy nghĩ.

    Chiết Duy Chính lại trợn mắt lên, thầm than thở: "ôi!

    Nữ nhân, thật là không thể đắc tội được, tại sao nhất định lại phải tìm cách phá giải chứ?

    Có phải chi là để chứng tỏ mình giỏi hơn hắn một cái đầu không.

    Chiết gia ta chẳng muốn tranh thiên hạ, làm hoàng đế.

    Nếu như cả hai có thể thành một nhà thì đó chẳng phải là không chiến mà thu phục được binh hay không.

    Đó mới là vương đạo."

    Chiết Duy Chính liếc nhìn Chiết Tử Du đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, từ khuôn mặt xinh đẹp mĩ miều mê người hình như đã nhìn ra được một pháp bảo thông quan.

    Chương 423: Lâm trận bái tướng

    "rầm…rầm..rầm."

    Những âm thanh chắn động trời đất làm gián đoạn cuộc hội thoại của hai người trong cung.

    Triệu Quang Nghĩa ngẩng đầu lên.

    Hậm hực đập bàn một cái.

    Đứng dậy đẩy cửa nhìn ra bên ngoài.

    Ngoài cửa sổ đen kịt.

    Hành lang tuy có đèn nhưng cũng chỉ có thể nhìn ra khoảng mười bước.

    Trong màn sương gió chỉ có thể nhìn thấy một mảnh trắng mờ ảo trong cung uyển Triệu Quang Nghĩa nôn nóng nói: "Lão tặc trời mưa như trút nước, mưa mãi không thổi dừng một lúc lại mưa.

    Đã bảy ngày rồi cũng không biết lúc nào mới thôi."

    Vương Kế Án đứng dậy cười nói: "Quan gia, mưa năm nay tuy đặc biệt nhiều, nhưng đường sông năm nào cũng gia cố.

    Không có gì đáng ngại, người của ti nha môn đang ở bên sông ngày đêm quan sát.

    Một khi có gì nguy hiểm sẽ lập tức tiến cung bẩm báo."

    Triệu Quang Nghĩa thở dài một tiếng, cạnh một tiếng đóng cửa lại, trầm mặt xuống quay trở về bàn, lại nói: "Khanh đợi thêm hai ngày nữa.

    đợi trời bớt mưa hãy lên đường.

    Lần này trẫm phái khanh đi làm lạt sứ Hà Bắc đạo kiêm nhiệm thái phòng sứ lộ Hà Bắc Tây lộ.

    Cho nên trẫm sè phong thưởng lớn cho khanh đồng thời cũng có đại sự giao cho khanh đi làm.

    Làm tốt chính là lập đại công.”

    Vương Kế Ân vội tiến lên trước, hơi cong người lại.

    Cẩn thận nghe Triệu Quang Nghĩa dặn dò: "Trẫm phái khanh đến Hà Bắc Tây lộ là. vì ở đó cách Hán quốc gần nhắt, bây giờ Khiết Đan tuy đã đồng ý bỏ mặc Hán quốc, hai nước hưu binh, nhưng loại người man di sao có thể tin tưởng được?

    Sau này nội bộ Khiết Đan ổn định.

    Tiêu hậu chưa chắc sẽ giữ lời hứa. hơn nữa...sau khi trẫm đãng cơ luôn muốn mờ rộng lãnh thồ biên cương, lặp đại nghiệp, sẽ không để cho tiên đế thất vọng.

    Hán quốc này nhất định phải lấy vào tay trẫm. lần này khanh đi Hà Bắc cần phải chuẩn bị cẩn thận, tập hợp binh, chuẩn bị vũ uy. tích trữ lương thảo..., phối hợp với Quách Tiến, chuẩn bị cẩn thận giống như trẫm đích thân ngự giá."

    Vương Kế Ân khom người nói: "Tiểu nhân hiểu rồi, tiểu nhân hai ngày nay đã giao lại hết mọi việc trong tay cho người khác, để chuyên tâm lo lắng đại sự.

    Sau ba ngày nữa e rằng vẫn sè mưa lớn. nhưng cho dù có mưa lớn hơn nữa thì tiểu nhân cũng nhất định sẽ lên đường, vì quan gia làm đại sự.

    Mà tấu sứ của bên Lô châu..."

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh một tiếng, cùng lúc đó một ánh chóp lóe lên. chiếu vào khuôn mặt xanh xanh ám muội của hắn đi theo đó là tiếng sấm ầm ầm làm chấn động cửa sổ.

    Triệu Quang Nghĩa hé miệng, từ từ nói: "Con người này tâm tính xảo trá. trẫm tuyệt đối không ngờ hắn lại sớm đã có chuẩn bị.

    Kết giao với một số giang hồ dị sĩ. dựa vào sự tương trợ của họ mà bình yên thoát khỏi bàn tay của trẫm. có điều..., khắp thiên hạ này có chỗ nào không phải là vương thổ chứ.

    Hắn thoát được lúc này nhưng liệu có thoát được cả đời không?

    Sau khi hắn trở về Lô châu đã phát triển binh uy.

    Không tự lượng sức mình mà muốn thảo phạt Ngân châu.

    Nếu đã trung thành như vậy thì trẫm sao có thể không để hắn toại nguyện chứ?"

    "Cứ để tùy hắn đi.

    Hắn không đánh hạ được Ngân châu thì Lô châu sẽ tổn thất binh tướng, tự tiêu hao thực lực. sau này trẫm có muốn chinh phạt thì chúng cũng khó chống đỡ.

    Còn nếu hắn thật sự có thể đánh hạ Ngân châu...

    Ngân châu vốn là đất cũ của Lý thị Hạ châu.

    Hạ châu có thể dễ dàng để cho hắn chiếm đất của mình sao?"

    Triệu Quang Nghĩa cười nham hiểm, lại nói: "Trên tấu sớ của hắn có giãi bày tâm tư.

    Khẳng khái nói rằng muốn lĩnh binh mã Lô châu đi thu hồi lại đất cho trẫm, trung thành tận tâm, đại lễ đại nghĩa như vậy trẫm sao có thể không cho phép.

    Ngày mai trẫm sẽ hạ chi, để cho toàn thiên hạ biết, biểu dương tấm lòng trung hậu của hắn.

    Nếu như hắn có thể thu phục được Ngân châu thì trẫm sẽ phong hắn làm đại nguyên soái Hà Tây Lũng, một thẩn tử tài giỏi trung thành như hắn thì trẫm đương nhiên sẽ thưởng phạt phân minh rồi ha ha ha..."

    Vương Kế Àn chẩn chừ nói: "Việc này...không phải người ta đã nói rằng Chiết Ngự Huân Phủ châu, Dương Sùng Huấn Lân châu còn cả thủ lĩnh bộ người Khương Đảng Hạng và tộc người Thổ Phồn đã kết bái kim lan với hắn?

    Nếu như có sự tương trợ của những người đó, hắn vạn nhất thật sự đánh hạ Ngân châu.

    Triệu Quang Nghĩa vuốt vuốt chòm râu. cười ha ha nhìn hắn, nói: "Trẫm lời nói nặng tựa nghìn vàng, sao có thể thất tín?

    Nếu hắn thật sự đánh hạ Ngân châu thì trẫm sẽ phong cho hắn làm đại nguyên soái Hà Tây Lũng, vậy thì có sao chứ?”

    tiểu nhân hiểu rồi, quan gia thật anh minh."

    Vương Kế Ân khom người tâm phục khẩu phục.

    Đây là quan gia có ý đặt Dương Hạo lên giá nướng.

    Trước đây Dương Hạo ỡ trong kinh làm quan, tuy là làm quan to nhưng từ đầu đến cuối lại không có thực quyền gì, hơn nữa trong kinh lại có hai phái lớn mạnh đối đầu nhau.

    Triệu Phổ đã sụp đổ. phái của hắn đang ngừng công kích để tự bảo vệ lấy mình, còn một phái khác chính là nam nha, mà Dương Hạo lại dùng cái chiêu bài nam nha này để huyên hoang, cho nên cũng chưa từng có người nào đến tổ cáo, động chạm đến hắn.

    Nhưng lần này thì khác, nơi hắn đi vốn là một nơi cách xa hoàng đế thiên cao.

    Xung quanh đều là đám vương vô dụng.

    Tuy nói đại nguyên soái Hà Tây Lũng chi là một hư danh, giống như cái chức đại nguyên soái của Việt vương Tiễn Thục.

    Ngoài binh mã bản bộ của hắn thì không thể huy động được thêm ai khác và cũng không thể thật sự kiềm chế được chư phiên, nhưng cái chức đại nguyên soái trên danh nghĩa này thử hòi cái đám chư phiên tây bắc hống hách kiêu ngạo sao có thể tiếp nhận?

    Một kẻ ngoài đến.

    Ba chân bốn cẳng mà đời trèo lên đầu chúng sao?

    Nhị đào sát tam sĩ sao.

    Cho dù vốn có muốn liên kế với Dương Hạo cùng chống lại Hạ châu thì Chiết Ngự Huân Phủ châu.

    Dương Sùng Huấn Lân châu và các bộ tướng khác e là cũng không chịu để cho tên tiêu tử này vênh mặt làm cao với họ, nó rất có thể làm tan vỡ liên minh tam phương, mà cho dù hai tiết độ sứ Phủ - Lân có con mắt nhìn xa trông rộng, không bị mắc lừa, không có cách nào phá hoại được liên minh tam phương của họ thì nhất định Hạ châu cũng sẽ liệt Dương Hạo vào danh sách những kẻ tử địch cần phải diệt.

    Dương Hạo nhân lúc Hạ châu đang tranh giành với Thổ Phồn, Hồi hất. chiếm lấy đất tổ tông của hắn, lại chấn động vị trí đệ nhất phiên Tây Bắc của Hạ châu, cảng như thêm dầu vào lửa.

    Hạ châu một khi đã nhảy ra khỏi sự kìm kẹp. không lập tức dụng binh với Lô châu mới là lạ, một hư danh đã nhẹ nhàng thêm cho hắn một cường địch không chết không thôi, cuộc mua bản này đương nhiên là rất có lòi.

    Triệu Quang Nghĩa cười nham hiểm, vừa mới mở miệng ra muốn nói gì đó thì cửa điện đột nhiên bị đẩy ra.

    Triệu Quang Nghĩa rất tức giận, chưa được sự cho phép của hắn mà ai lại dám xông vào trong cung điện?

    Vương Kế Àn cũng vội vàng quay người nhìn ra cửa thì nhìn thấy một bóng người bước tới.

    Người đó mặc y phục màu trắng, đầu tác hơi rối.

    Ngay cả ngũ quan cũng nhìn không rõ, giống như một hồn ma, đi theo kèm còn có tiếng sấm đùng đoàng, làm cho một ké gan không nhó như Vương Kể Àn cũng phải lắp bắp nín sợ.

    Triệu Quang Nghĩa lại không hề sợ hãi, đập bàn quát lớn: "Chưa được sự cho phép của trẫm ké nào lại dám vào cấm cung?"

    "Phụ thân, là hài nhi. hài nhi có chuyện muốn thỉnh giáo phụ thân."

    Người mặc bạch bào đầu tóc bù xù ớ phía cửa đã mờ lời.

    Vừa nghe giọng đã biết chính là trướng tử Triệu Đức Sùng của mình, Triệu Quang Nghĩa bất giác ngẩn ra. sự tức giận trên khuôn mặt đã tiêu tan, giọng ôn hòa hỏi: "Là Đức Sùng à?

    Muộn vậy rồi, con vẫn chưa đi ngủ sao, đội mưa gió đến đây làm gì?"

    Người mặc áo bào trắng liền bước vào, cả người hắn ướt đẫm.

    Nước mưa rò tong tong xuống nền đất.

    Đầu tóc hắn cũng buông xuống, ướt dinh vào má vào cổ, hai mắt như phát sáng.

    Vương Kế Ân nhìn thấy liền vội vàng khom người thi lễ với Triệu Đức Sùng: "Nô tài Vương Ke Àn tham kiến hoàng tử."

    Triệu Quang Nghĩa xua tay nói: "Kế Ân, khanh lui ra ngoài trước đi."

    "Vâng.”

    Vương Kế Ân đáp một tiếng rồi vội vàng lui ra khỏi đại điện, lại đóng cửa lại, quay đầu nhìn thấy mấy thái giám đang hoảng hổt chạy tới điện, người nào người nấy ướt như chuột lột.

    Đến dưới mái hiên cung, vừa nhìn thấy Vương Kế Àn mặt mày âm trầm đứng ớ đó.

    Mấy tên thái giám liên vội bước tới trước hành lễ: "Tham kiến tổng quản.".

    Vương Ke Ân tức giận quát: "Các ngươi chăm sóc hoàng tử trưởng thế nào vậy?

    Trời mưa to như vậy, nếu mua ướt làm ảnh hưởng đến ngọc thể của hoàng tử trướng thì chặt đẩu tất cả các ngươi cũng không đền được đâu."

    Cửa cung điện đóng lại.

    Ngăn cách tiếng mưa lớn với tiếng quát của Vương Kế Ân, trong cung tĩnh lặng.

    Triêu Quang Nghĩa nhìn dáng vẻ đứa con. bất giác nhăn mày lại, vội vàng quay người lại lấy một chiếc áo bào ở bên cạnh tấm bình phong, ân cần nói: "Qua đây. mặc áo này của phụ thân vào đã.

    Tránh để phong hàn, trời mưa lớn như vậy có chuyện gì nhất định muốn gặp phụ thân mà vội đến mức không mang theo ô?

    Con nhé.

    đã lớn như thế này rồi..."

    Triệu Đức Sùng là con trai do của Triệu QuangNghĩa và chính thất Lý phi, hắn là hoàng tử trướng, một bậc nhân tài, thông minh lanh lợi. hơn nữa còn rất hiếu thuận.

    Bây giờ những đứa con khác của Triệu Quang Nghĩa vẫn còn nhor, chi có một đứa lớn như thế này. theo như quy tắc thì nên lập phủ đệ ỡ bên ngoài cung, có điêu Triệu Quang Nghĩa lại không lập phủ bên ngoài mà đã lập một cung điện đơn độc bên cạnh cửa Đông Hoa cho hắn, nghiễm nhiên là địa vị thái tử Đông cung nên sự sủng ái của Triệu Quang Nghĩa với đứa con này chi cần nghĩ cũng biết.

    "Phụ thân, hài nhi có một chuyện trọng đại muốn hỏi ngươi, hi vọng phụ thân có thể nói thật cho hài nhi nghe."

    Triệu Quang Nghĩa có chút kinh ngạc, ngưng thẩn nhìn con mình một hồi lâu. rồi tươi cười nói: "Được rồi, con hòi đi, có chuyện gì đáng để cho con lồ mãng như vậy."

    Triệu Đức Sùng hít một hơi thật sâu. bước lại gần hai bước, trầm giọng hỏi: "Phụ thân, bá phụ...thật sự là bị bạo bệnh mà băng hà?"

    "Cái gì?"

    Triệu Quang Nghĩa run run đầu ngón tay.

    đôi mắt của hắn mở to.

    Mắt lạnh nhìn thẳng vào Trinh Đức Sùng, lớn tiếng nói: "Đức Sùng, con đang nói cái gì?"

    "Hài nhi là muốn hỏi phụ thân, bá phụ...thật sự bị bạo bệnh băng hà sao?"

    Sắc mặt Triêu Quang Nghĩa xanh lại, nghiêm giọng nói: "Con đã nghe thấy những gì?"

    Triệu Đức Sùng khẳng khái nói: "Hài nhi nghe nói bá phụ không phải vì bệnh mà băng hà, mà do có người mưu hại.

    Hài nhi còn nghe nói bá phụ vốn có ý lặp Đức Chiêu ca ca làm người kế vị.

    Chứ không muốn truyền vị cho phụ thân.

    Hài nhi còn nghe nói bá phụ băng hà vào buổi tối, phụ thân cũng đã từng nhập cung vào đêm đó, hài nhi còn nghe nói đêm đó trong nam nha cảnh giác cao...."

    Hắn còn chưa nói hết câu thì Triêu Quang Nghĩa đã đi tới gần.

    Giơ tay ra tát một phát vào mặt hắn, Triệu Đức Sùng lào đào: "Súc sinh, dám nói như thế với phụ thân sao?"

    Khóe miệng Triệu Đức Sùng chảy ra một vệt máu.

    Lại hoàn toàn không tỏ ra sợ hãi, lớn tiếng nói: "Phụ thân, tại sao lại không trả lời câu hỏi của con. trong việc này có phải thật sự có âm mưu gì không?

    Có phải phụ thân đã âm mưu soán vị?

    Có phải phụ thân đã hành thích phạm thượng tiên đế?

    Có phải."

    "Nghịch tử!"

    Triệu QuangNghĩa nổi giận lôi đình, hắn túm lấy cổ áo Triệu Đức Sùng, một tay giơ lên cao, nhưng nhìn thấy trên má đứa con in năm vệt ngón tay, trong lòng lại mềm lại, hất tay ra. làm cho Triệu Đức Sùng ngã xuống đất, Triệu Quang Nghĩa lớn tiếng quát: "Những lời đại nghịch bất đạo như vậy mà ngươi cũng có thể hỏi sao?

    Nếu như những lời này không phải là ngươi nói thì ta hôm nay sớm đã chặt hắn ra làm nghìn mảnh rồi."

    Triệu Đức Sùng không buông tha. vẫn truy hỏi: "Phụ thân, hài nhi chi hỏi người, những lời đồn đại đó có phải là thật không?

    Hài nhi chỉ muốn biết chân tướng, chỉ muốn biết phụ thân của mình có phải là loại tiểu nhân hèn hạ nham hiểm không, phụ thân không dám trả lời hài nhi sao?"

    "Không phải, đương nhiên là không phải."

    Triệu Quang rít lên nói: "Vì từ cuối Đường cho đến nay chính quyền lúc lên lúc xuống, tiên đế rất để phòng, lo lắng giang sơn Triệu thị ta mới định, rất dễ bị đồ, lập ấu tử sẽ làm cho cục diện bị suy yếu, làm cho giang sơn Triệu Tống ta bất ôn. như vậy mới quyết ý truyền cho đệ mà không truyền cho con.

    để củng có giang sơn Triệu gia ta, làm sao lại có chuyện soán vị mưu nghịch?"

    Triệu Đức Sùng hồ nghi nói: "Phụ thân nói thật chứ?"

    \\

    Triệu Quang Nghĩa nổi giận lôi đình: "Đồ hồn xược, lẽ nào còn muốn ta phải thề mới trời thì ngươi mới tin."

    Triệu Đức Sùng đột nhiên đứng dậy nói: "Được, hổm nay hài nhi sẽ tin lời của phụ thân, trời mua tâm tã, thiên hạ bi thương, nhưng dù cho mưa có to hơn nữa cũng sẽ không thể rửa sạch được tội ác!

    Hài nhi không dám lừa gạt phụ thân, càng không dám lừa gạt quân vương.

    Hài nhi không muốn làm một đứa con bất hiếu, lại càng không muốn làm một thân tử bất trung.

    Nếu như có một ngày để cho hài nhi biết được phụ thân lừa gạt hài nhi, hài nhi sẽ thà chế cũng không theo phụ thân làm một loạn thần tặc tử!"

    Triệu Quang Nghĩa bị đứa con trai từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn nghe lời chọc tức làm cho giận đến nín cả người.

    Hắn cầm lấy tách trà ném xuống đất. tách trà rơi xuống kêu choang một tiếng vỡ vụn.

    Triệu Đức Sùng lại mắc phải cái tính bướng binh, hắn lau máu ờ khóe miệng, quay ngươi bước đi.

    Triệu QuangNghĩa tức giận quát lớn: "Đứng lại, những lời đồn đại này ngươi nghe được từ đâu, những yêu ngôn mê hoặc dân chúng, đáng tru di."

    Triệu Đức Sùng dừng bước ngẩng cổ nói: "Người trong sạch tự sẽ trong sạch, người nhơ bẩn tất vẫn nhơ bẩn.

    Nếu đã là phong ngôn thì sớm muộn cũng sẽ tiêu tan, phụ thân nếu muốn lấy chém giết để diệt lòi phi bảng, không sợ sẽ thực sự ngồi vào cái tội danh hành thích vua sao?"

    Triệu Quang Nghĩa giận dữ đến cực độ, quát to: "Nghịch từ, cút ra ngoài."

    Triệu Đức Sùng cất bước đi, Vương Kế Án đang đứng ở bên ngoài thấy Triệu Đức Sùng ra liền khom người chào.

    Triệu Đức Sùng mắt cũng chẳng thèm liếc nhìn, xông thẳng vào trong màn mưa.

    Mấy tiêu thái giám vội vàng chạy theo, khoác áo mưa lên người hắn, bật ô ra che, hộ tống Triệu Đức Sùng đi.

    "Tên tiểu súc sinh này, tên tiểu súc sinh này..."

    Triệu Quang Nghĩa tức giận đập bàn quát, nhưng cũng không biết phải làm thế nào.

    đứa con trai này của hắn thông minh lanh lợi. nhân từ hiếu thuận, cái gì cũng tốt, chi có mối cái tính thẳng thắn đến mức ngu xuẩn, cứ thích xoáy vào chỗ có vấn để. gặp phải đứa con như thế này thì người làm cha ngoài việc thổi râu trợn mắt cũng không còn cách nào khác.

    Triệu Đức Sùng vừa bước đi thì Vương Kế Ân lại giống như một con chuột rón rén bước vào, Triệu Quang Nghĩa hai mắt hơi híp lại, nghiêm giọng hỏi: "Đức Sùng y phục không chỉnh tề, đầu tóc bù xù. xem ra là đang định đi ngủ thì lại chợt chạy đến gặp trẫm, đứa trẻ này bề ngoài thì yếu đuối, nhưng nội tâm lại rất mạnh, nhất định là đã nghe những lời nói khiến nó không chịu nổi.

    Lúc nãy...khanh có từng nghe nói vừa rồi có ai vào tẩm điện của Đức Sùng không?"

    Vương Kế Ân khom lưng nói: "Quan gia.

    Đã giờ này rồi ai còn đến chỗ ở của hoàng tử chứ, tiểu nhân đã hỏi thử; cả ngày nay đều mua, chưa từng có người đến cung hoàng từ."

    "Sao cơ?"

    Triệu Quang Nghĩa nhìn Vương Kế Ân, ánh mắt như dao nhìn hắn, làm cho Vương Ke Àn lạnh toát cả người.

    "Kế Ân, khanh hăy thay hết tất cả người bên cạnh của Đức Sùng, sau đó....

    ùm, không được, không thể thay. nếu như thay người thì ta e là sẽ làm cho nó sinh nghi, hãy sắp xếp mấy người đáng tin đi chăm sóc cho nó. ai dám nói năng xằng bậy trẫm tuyệt đối sẽ không tha."

    "Vâng!"

    "ừm, bên hoàng tẩu.

    Triệu Đức Chiêu. còn...Vĩnh Khánh, bao gồm cả Triệu Đức Phương, tất cả đều phải giám sát chặt, giam lỏng trong cung uyển, không được xuất nhập, không được để cho bọn họ gặp nhau."

    "Vâng!"

    "Đi đi. trẫm muốn đi nghỉ rồi."

    Vương Kế Ân gật đầu cúi người rời khỏi cung điện.

    Triệu Quang Nghĩa chán nản ngồi xuống bên cạnh thư án.

    đột nhiên không nhịn được mà rùng mình lo sợ. lúc này mồ hồi đà thắm cả vào áo.

    "Đức Sùng nghe được tin này từ đâu?

    Hoàng huynh bạo tử.

    đệ kế hoàng vị. vốn đã có nhiều nghi ngờ. nhưng không có bằng chứng gì cả.

    Cho dù là có ngầm bàn luận thì ai lại dám nhắc đến với con trai ta chứ?

    Có phải là vì mấy ngày nay mưa liên tiếp, sắm chóp đầy trời đám nội thị trong cung sợ uy trời lúc nói xằng bậy đã không cần thận đẻ cho con ta nghe thấy. hay là...

    Vương Kế Ân có lòng dạ khác, sợ ta qua cầu rút ván dùng cách đối phó với Dương Hạo để đối phó với hắn.

    Có ý sai khiến đám người tai mắt trong cung của hắn cố tình thị uy với ta?"

    Triệu Quang Nghĩa suy đi tính lại. nhưng mãi vẫn không nghĩ ra được khúc mắc ờ chổ nào. hắn bây giờ đứng ở vị trí cao nhắt trong cung, bất kể là chuyện gì thì đều sai người đi làm. nhưng lúc này lại sinh sự cảnh giác, ai cũng muốn phòng.

    Nghe tiếng gió mưa rít gào bên ngoài hắn thật sự nảy sinh cảm giác cô gia quả nhân.

    Chính vào lúc này thì cánh cửa cung điện lại vang lên tiếng gõ.

    Triệu Quang Nghĩa giật nảy mình, hắn thật sự tức giận, lúc này rồi ai lại còn dám to gan. chưa được truyền mà lại đến tẩm cung của hắn?

    Hắn quát lên hỏi một tiếng, thì nghe thắy một giọng nhỏ nhỏ của tiểu hoàng môn ở bên ngoài: "Quan gia. ngoài cung truyền đến tin cắp bách, tiểu nhân không dám trì hoãn.

    Kinh động quan gia nghỉ ngơi, đáng chịu tội."

    "Tin cắp bách ngoài cung?"

    Triệu Quang Nghĩa kinh ngạc, vội nói: "Mau mau vào đây.

    đưa cho trẫm xem."

    Từ sau khi Triệu Quang Nghĩa đãng cơ xưng đế. hắn đã thay đổi chế độ trong cung, trước đây Tống đình cung nghiêm căn bản không nghiêm, nói rằng đến giờ phải đóng khóa tất cả các cửa. nhưng thực ra mười ngày thì có đến chín này không cấm cung môn.

    Tâm phúc đại thần, bao gồm cả hoàng tộc giống như hắn nhưng có chuyện gì thì vẫn có thể đến như thường.

    Triệu Khuông Dận từ trước đến nay không hề ngăn cấm.

    Nhưng từ sau khi hắn xưng đế lại thay đổi thỏi quen lười nhác này.

    Đến giờ thì cửu môn cung cấm nhất loạt đóng cửa.

    Bất kể ai cũng không được vào.

    Nếu như có đại sự vô cùng cấp bách, ngoại thằn cũng không được nhập cung, chỉ có thể viết ra chuyện muốn bẩm báo.

    Cho vào trong hộp nhò.

    đóng phong ấn rồi đút vào một cái lỗ nhỏ phía bên trên cửa cung, nếu như không phải là chuyện quan trọng thì trở về sẽ là bị chịu phạt.

    Từ sau khi hắn đãng cơ đây là lần đầu tiên có ngoại thần ban đến dâng tấu sớ khẩn, hắn sao có thể không lo lắng.

    Cửa mở ra, một tiểu hoàng mòn bẻ một chiếc hộp vội vàng chạy vào, cả người ướt hết.

    Dính chặt vào người.

    Triệu QuangNghĩa mở chiếc hộp ra.

    Lấy tờ tấu chương ra xem, bất giác mặt hắn biến sắc: Hoàng Hà ngập lỮ Thế nước nguy hiểm, để của huyện Tuấn thượng du có xuất hiện ba lỗ hổng và đã bị nước phá vỡ, buổi tối hôm nay đưa các quan viên quản lý để Hoàng Hà đi tuần sát đến huyện Tuấn.

    Hiện giờ huyện lệnh Vi Tam Đạo đã đưa gia quyến đi trốn chạy, bách tính già trẻ gái trai huyện Tuấn đã chạy tháo mạng cả đêm, quan viên tuân thị đang ngăn cản tráng đinh, điều động quân đội gia cố để điều, thinh cầu bệ hạ lập tức rời kinh thành.

    Để huyện Tuấn một khi đã bị phá thì nước lũ sẽ đổ xuống, cả thành Khai Phong đều sẽ biến thành một đại dương mênh mông, còn có cục diện nào nguy hiểm hơn thế?

    Rời khòi hiểm địa sao?

    Làm thế nào để rời khỏi hiểm địa?

    Triệu Quang Nghĩa lo lắng đển mức cảm thấy mắt mình tối đen cả đi. vô số tiền bạc lương thực đều ớ Khai Phong, bảy. tám phần tích lũy đều ớ đây, một khi nơi đây biến thành đại dương thì cho dù hắn có thoát đi thì còn có cái gì nữa?

    Thoát đi rồi hắn thoát được rồi thì dán chúng Khai Phong phải thoát như thế nào?

    Nếu như Khai Phong bị...

    Triệu Quang Nghĩa tái nhợt mặt đi, hắn không ngờ nguy cơ đẩu tiên mà hắn gặp phải sau khi kế vị không phải đến từ Khiết Đan , cũng không phải vì hành vi soán vị của mình dẫn đến sự công kích tiêu diệt từ triều đình mà lại là từ họa trời Với cái uy thiên tử khi đứng trước họa trời cao thám khó lường thì liệu có bao nhiêu sức mạnh để phán kháng chứ?

    Rời khỏi hiểm địa.

    Rời khỏi hiểm địa...

    Nếu như Khai Phong bị nhấn chìm thì còn có mảnh đất nào không nguy hiểm chứ...

    Chính vào mấy tháng trước, tiên đế ớ Lạc Dương đã đưa ra việc rời đô, trong đó một lý do quan trọng chính là Khai Phong dễ chịu họa thủy, bây giờ tin đồn soán vị lại đang truyền trong triều đình, nếu như Khai Phong bị mất thì tất cả sự hiềm nghi trong triều đình, những lời đồn thổi khắp thiên hạ cũng đủ kéo hắn xuống khỏi cái hoàng vị này.

    Lần nguy hiểm này hắn nhất định phải ngẩng đầu mà xông qua, tuyệt đổi không thể tháo chạy.

    Triêu Quang Nghĩa đột nhiên nắm chặt lấy tờ tấu chương.

    Hét lớn: "Mở cửa cung, lập tức cho truyền lục bộ tuyên lưỡng phủ.

    Công khanh toàn triều, tất cả các quan viên từ tứ phẩm trở lên đến Văn Đức diện hậu giá.

    Trẫm muốn dẫn tất cả văn võ triều đình đích thân đến Hoàng Hà thủ để.

    để còn người còn, để mất người mất!"

    Dưới thành Ngân Châu , những mũi tên sắc bên đảm xuyên qua cơ thể người.

    Chủ khách giao chiến với nhau, sơn xuyên chấn động...

    Trong những chiếc hào hộ thành rộng và sâu đã chất đầy những thi thể.

    Không phân biệt quý nhân hay thiện nhân, tất cả đểu là xương khổ..., gió đêm thổi qua. làm cho từng đợt khí tanh nôi lên. có thể ấy sự thảm khốc của cuộc chiến buổi sáng giữa hai quân.

    Dương Hạo thật sự không ngờ phòng ngự thành trì Ngân châu lại vững trãi, không thể làm chấn động như vậy. khắp nơi đểu là bẫy giết người.

    Bốn phía tường thành, hắn chi phụ trách một phía, hơn nữa lại còn là phía yếu nhất mà kết quả đã như vậy. mười mấy ngày đại chiến hắn cũng đã tổn thất hai phần nhân mã, một vạn binh mã đã tổn thất hai phần, vậy năm vạn đại quân của Da Luật Tà Chân sẽ tôn thất bao nhiêu đây?

    Dương Hạo không dám nghĩ, nhưng cả ngày chi nhìn thấy những thi thể chất đống, người bị thương đấy lán.

    Ý chí của hắn sắp vỡ tan rồi đã chết hai nghìn quân, thương ba nghìn, thương vong nhiều như vậy là trách nhiệm to lớn mà hắn không có cách nào tiếp nhận được.

    Trước đây hắn đã nghĩ mọi chuyện thật đơn giản, nhưng hiện thực đẫm máu cuối cùng đã làm cho hắn nhận thức được tranh bá thiên hạ là một cuộc chiến tranh tàn khốc như thế nào.

    Vinh quang và quyền uy của hắn được xây dựng trên xương cốt của biết bao người.

    Phía Ngân châu sao lại có thể xây dựng thành một địa ngục tử vong như thế?

    Dương Hạo biết vũ khí công thành của mình lợi hại hơn nhiêu đối phương, nhưng vẫn có một cảm giác không thể nào triển khai hết sức lực.

    Mỗi lần khi hắn muốn tìm một chiến thuật công thành nào đó thì trong thành hình như cũng có thể đi trước một bước mà tìm ra đối sách, làm cho hắn không thể nào thi triển được.

    Hắn mới công kích một phía, nhung mỗi lẩn ra tay hình như luôn bị đối phương tìm ra khuyết điểm của mình, đánh phản chế lại.

    Những cỗ máy chiến tranh đối diện với đối thủ cao minh vẫn phải lực bất tòng tâm.

    Một chiếc đại chùy mấy trăm cần hoàn toàn có thể đập nát những tảng đá cực lớn trước mắt. cho dù không thể đập nát nó thì cũng có thể đập nó thành những mảnh nhỏ. nhưng người giơ chiếc chùy nặng đó lên lại là một đứa trẻ. chưa cần nói đập nát nó. chi cẩn không đập thương chán chính mình đã là tốt lắm rồi.

    Rõ ràng Ngân châu đang thủ thành, hắn đang công thành vậy mà Dương Hạo lại luôn có một cảm giác như kiểu chịu sự tấn công của địch ở bốn phía.

    Trận này nếu có thắng thì tất cả tổn thất cũng có thể lên tới mười lần.

    Một trăm lần.

    Nhưng khi mà hắn đã xuất ra một vốn lớn như vậy, nếu như còn không thể công phá được thành Ngân châu thì phải làm sao?

    Lô châu sẽ trở thành không bị tấn công mà tự diệt, hắn, một người có hi vọng thống nhất Tây Vực nhất lại sẽ có thể sụp đồ nhanh nhất.

    Trời không lạnh, một ngày đầy trăng và sao.

    Chi ngắm bầu trời đẩy sao đã lãng mạn lắm rồi, nhưng Dương Hạo lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

    Hắn biết lần này tấn công thành đã không phải là việc hắn có thể quyết định tiến lùi tự do nữa, Khiết Đan cần cơ thảm hậu, có thể tiêu hao, còn hắn thì không, nếu như không công hạ được Ngân châu thì đó sẽ là thất bại lớn nhất của hắn.

    Hắn cũng biết khuyết điểm lớn nhất của mình là gì.

    Chỉ dựa vào thân phận đặc biệt của hắn và bản tính làm người của hắn thì hắn có thể lấy tướng chiêu binh.

    Nhưng hắn lại không thiện thống binh, hắn vừa không có chiến thuật chiến pháp cao minh lại cũng thiểu cả việc xem chuân thời cơ.

    Hắn có thể làm cho tướng lĩnh tin phục, quyết tâm trung thành với hắn.

    Nhưng bên cạnh hắn lại thiếu những minh thần lương tướng văn năng an bang, võ năng định, quốc, nếu không trận này chưa chắc đã thảm hại như vậy.

    Kha Trấn Ác nhẹ nhàng bước đến cạnh hắn.

    Dương Hạo hai nay nắm vào đầu gối. nhìn lên trời, vẫn không nói gì.

    "Tiết soái, thắng bại là chuyện thường của binh gia. nhất thời gặp trắc trờ mà thôi, chủ động nắm vững trong tay chúng tạ tiết soái hà tất phải nản lòng như vậy.

    Tiết soái vẫn là thống soái tam quân ta, nếu như tiết soái không chấn tĩnh thì sĩ khí tam quân sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

    Hán cao tổ Lưu Bang lặp nên nhất thế bá nghiệp, nhưng lúc đầu ông ta rất thảm hại, để thoát mạng ngay cả hai đứa con trai cùng đây xuống xe; Lưu Bị chạy trốn khắp nơi. binh chưa tới nghìn người, tướng chi có Quan Vũ với Trương Phi. tan thương như khuyển mất nhà, so với bọn họ thì tình hình của chúng ta bây giờ không phái là vẫn mạnh hơn sao?

    Chí ít vẫn là chúng ta đang công thành, chi là công thành gặp trắc trờ. chúng ta vẫn chưa bại. tiết soái còn có hai đại quân ngầm mai phục vẫn chưa điều động, chưa chắc đã không có cơ hội chuyển bại thành thắng."

    Dương Hạo lắc lắc đầu: "Huynh không cần phải khuyên ta nữa, những đạo lí này ...ta đều hiểu cả.

    Nhưng hiểu là một chuyện, có thể làm được lại là chuyện khác.

    Một đao một thương, từng sinh mạng đều như đang cứa vào tim ta."

    "Tiết soái lòng nhân từ.

    đây chính là nguyên nhân chúng tiểu nhân đi theo tiết soái, nhưng trên chiến trường chém giết hỗn loạn, tử thương là chuyện khó tránh, tiết soái không cần phải tự trách mình như vậy.

    Lẩn này chúng ta chủ động đến công thành Ngân châu là không sai.

    đây là một cơ hội. một cơ hội có thể làm lớn mạnh mình, bảo vệ mình.

    Nếu như chúng ta không đến. ngồi đợi Ngân Châu vững mạnh rồi đến công phá Lô Châu ta.

    Lô châu một khi thành thì vô số người già trẻ, đàn bà đểu chết trong tay chúng, lúc đó sẽ không còn là hai nghìn quân chết, một vạn quân bị thương mà sáu.

    Bày vạn dân Lô châu, đàn ông đều bị chúng chém giết như heo chó, đàn bà lại bị chúng làm nhục, làm nô tì hạ tiện."

    "Bây giờ có gì khác chứ..., Ngân châu sao lại có thể có lực phòng bị mạnh như vậy?

    Lại không phải là binh lực của chúng chiếm ưu thế, ưu thẻ cứ thành tự chủ cũng chưa chắc đã có thể khống chế lượng lớn vũ khí công thành của chúng ta. chúng ta trước đó đã chuẩn bị rất đầy đủ.

    Nhưng.. .khi thời cơ đến chúng lại lại để mất đi tiên cơ.

    Trong thành. ..trong thành nhất định có một cao thủ thủ thành, Khánh vương Khiết Đan là một hán tử trên thảo nguyên, hắn sao có thể tinh thông thuật pháp thủ thành như vậy?"

    Nói đến đây. mắt Dương Hạo lại sáng lên.

    đột nhiên tinh ngộ.

    ánh mắt hồi phục lại mấy phần tinh minh, hắn từ từ quay đẩu lại. như thể lẩn đầu tiên quen Kha Trấn Ác vậy.

    Hắn chậm rãi nói: "Ta luôn chi nhớ rằng Kha huynh là tay săn ớ trong sơn trại, lại quên mất tô thượng của Kha huynh cùng là tướng lĩnh đại Đường, lấn trước nhắc nhở ta chú ý hậu trận, hổm nay lại nói ra những lời này...không biết Kha huynh có cao kiến gì có thể dạy ta không?"

    '

    Kha Trấn Ác nói: "Thật là xấu hổ. tổ thượng nhà ta tuy là tướng lĩnh đời Đường nhung cùng không phải là danh tướng lập được chiến công hiển hách gì, truyền đến đời Kha mồ thì bản lĩnh kế thừa lại từ tô thượng còn chưa tới một. hai phần mười, có điêu...Chưa chắc là trong quân ta không có người từng đọc thuộc binh thuộc binh thư. thiện dụng binh pháp."

    "Ai?"

    Kha Trấn Ác xoa tay khom người nói: "Ngũ công tử Chiết gia."

    Dương Hạo mắt sáng lên. nghiêm giọng hòi: "Là Tử Du cử huynh đến đây?"

    "Tiết soái không tính toán chê bai. vẫn chịu dùng Kha mỗ, Kha mồ và nương từ đã từng nói tính mạng này từ giờ về sau sẽ gửi lại cho tiết soái, sao có thể lại chịu sự sai khiến của người khác chứ?

    Ngũ công tử lần này đến Lô châu, nhưng không được vào mật thất hậu sơn, trên dưới lô châu thì đều được xuất nhập, đây là dặn đò của tiết soái, thuộc hạ sao dám kháng mệnh?

    Lúc đầu ngũ công tử vào trong quân ta. thuộc hạ cũng lập tức bẩm báo với tiết soái.”

    Kha Trán Ác khẳng khái nói.

    Chương 424: Thay đàn đổi dây

    “Bây giờ thuộc hạ đến gặp tiết soái là muốn tiến cử ngũ công tử.

    đó là vì cả chặng đường thuộc hạ đã thấy Chiết cô nương cùng luận binh với Chiết thiếu công tử, rất có những kiến nghị độc đáo. tướng môn gia thế. từ nhỏ đã được khai trí, những kiến thức thực tế mà họ học được không hề kém những người xuất phát từ cỏ hoang như chúng tiểu nhân.

    Bây giờ lại thấy tiết soái đứng trước thành địch tiến thoái lưỡng nan nên mới có lòng muốn chia sẽ nỗi ưu tư với tiết soái, chứ không hề chịu sự sai khiến của bất kì ai cả.

    Những lời này của thuộc hạ trời đất có thể chứng giám."

    Dương Hạo vội vàng đứng dậy, tiến tới phía trước, xấu hổ nói: "Dương mồ công thành gặp trở ngại.

    Hỏa khí ứ đọng, cho nên có hơi nôn nóng một chút, xuất ngôn lỗ mãng vô lễ.

    Vẫn mong Kha huynh chở trách."

    Kha Trấn Ác từ từ thả lỏng sắc mặt. nói: "Thuộc hạ không dám.

    Thuộc hạ chỉ tiến cử với tiết soái, còn tiết soái có mời ngũ công tử tương trợ hay không thì vẫn phải do tiết soái quyết định.”

    Dương Hạo gật đầu.

    ánh mắt nhìn lướt qua bờ vai của hắn.

    Nhìn những ngọn đèn lốm đốm bên xa xa nói: "Tấm lòng kim ngọc của Kha huynh, bổn soái hiểu, ngày mai bổn soái ngày mai sẽ đi gặp nàng ta."

    Lời nói vừa dừng lại liền thấy một hàng lửa dài như rồng, bốn phía tiếng gào thét vang lên từ xa.

    Dương Hạo nhái mày lại nói: "Quân thủ thành Ngân châu lại đến tập kích doanh trại Buổi sáng chúng ta công thành, buổi tối chúng đến tập kích doanh trại, đúng là ngựa người nhàn rỗi, không có khắc nào chịu dừng, chúng ta xuống núi thồi!"

    Trời đã sáng rồi, doanh trại đặt bên nam thành là một đống đổ nát.

    Có người mang vác thi thể chất thành một đống, có người lại đào bới tìm lấy những chiếc nôi sắt từ trong đống lô đất võ vụn.

    Đặt lên trên tảng đá, chuẩn bị nấu cơm.

    Những thanh gỗ đáng được xếp thành đống trước doanh trại để gia cổ lại doanh trại, những doanh trướng bị đạp đổ đang được dựng lại.

    Tôn thất do trận tập kích đêm qua gây ra không phải là nghiêm trọng, quân thủ thành luôn không dám xuất thành tấn công quy mô lớn, mỗi lần chỉ dùng một ít người.

    Nhưng nếu đã là tập kích doanh trại thì thủ quân lại không dám khinh xuất, chi phái một đoàn binh mã ra nghênh địch, chư bộ yên tâm ngủ ngon để tránh địch thừa cơ cho nên đã đánh cho tận sức.

    Bây giờ trời sáng rõ. lại đến lúc quân Dương Hạo công kích rồi

    Dương Hạo cẩm kiểm đi tuần quân doanh, vừa mới bước được mấy bước thì một quả cẩu từ không trung bay vụt xuống, rơi ờ một nơi không xa.

    "Bùm" một tiếng nô banh ra.

    Tiểu Vũ vội vàng chạy nhanh như bay đến đứng chắn trước người Dương Hạo, lưng đeo một cái thuẫn, bộp bộp hai tiếng, những mánh vụn văng tứ tung, những mánh vụn đó đập vào chiếc thuẫn nhưng lại không rơi xuống mà lại bị gim ở trên đó. rồi bắt đầu bốc khói nghi ngút.

    Tiểu Vũ vội vàng áp cái thuẫn đó xuống, khói bay vào mũi, khuôn mặt nhỏ đó cả lên.

    Không chịu được mà ho khan mấy tiếng.

    "Hôm nay tạm hoãn công thành, thu thập lại những xe đá, xe bắn nỏ nhắm về phía đầu thành làm tăng tính áp chế."

    Dương Hạo lớn tiếng hạ lệnh, lại nói với tiểu Vũ: "Mau đi rửa mặt đi."

    Đây là quả thuốc nổ từ trong thành bắn ra. lúc này thuốc nổ đã được ứng dụng trong chiến trường, bên Dương Hạo không thiêu các thợ có tay nghề, cũng đã chế tạo một lượng lớn VŨ khí dùng thuốc nổ, hoàn toàn có thể dùng máy bắn nỏ nhắm vào thành tiến hành phân công áp chế.

    Loại hỏa dược mà trong thành bắn ra là dùng lưu huỲnh, quặng nitorat kali, mạt than, hắc ín, rễ trúc, rễ gai. cây trầu. nến. hoàng đan...để tạo thành.

    Trong đó lưu huỳnh, nitorat kali, mạt than, rễ trác rễ gai là nguyên liệu chủ yếu, những thứ còn lại tạo thành khí độc.

    Dương Hạo rất có hứng thú với thuốc nổ. hắn đã từng hỏi qua cách chế tạo thuốc nổ. trong thời đại này thuốc nổ đen đã được ứng dụng trong chiến tranh, hơn nữa còn được những người thợ thủ công mở rộng dùng phối hợp với đủ loại vũ khí.

    Người thợ chế tạo thuốc nổ mới là người trong nghề thật sự.

    So với người ngoài ngành chi biết phối hợp ba loại cơ bản như Dương Hạo thì giỏi hơn nhiều.

    Loại thuốc nổ được điều chế các thành phần với tỷ lệ gần đạt tiêu chuẩn nhất hắn cũng có.

    Có điều thuốc nổ ở thời này độ tinh luyện vẫn không đủ.

    Những viên thuốc nổ sản xuất ra cũng không có cách nào làm cho nó đều đặn như một. hiệu quả đốt và nổ cũng không phái là lý tưởng.

    Nếu như chỉ sản xuất loại thuốc nổ với sức nổ lớn nhất như thế này thì vốn bò ra là không nhỏ.

    Để bù đắp khuyết điểm này.

    Những người thợ đã trải qua vô số lần thử nghiệm, đã chế tạo ra đủ các loại vũ khí dùng thuốc nổ với những khả năng công kích khác nhau.

    Loại đạn khí độc này cũng chính là một trong số những loại Ngân châu dùng để thủ thành.

    Dương Hạo ngoài việc biết về sự phối hợp các thành phần của ba loại thuốc nổ cơ bản theo một tỷ lệ khá tiêu chuẩn ra thì đối với việc làm sao giải quyết được sự tinh khiết của nó thì hắn hoàn toàn không biết chút gì.

    Làm thế nào để chế tạo ra những viên đạn.

    Viên thuốc nổ đều nhau, sức nổ đầv đủ hắn cũng không biết, ngay cả một số thao tác an toàn trong quá trình chế tác hắn cũng không hiểu như những người thợ thực thụ.

    Là một người bình thường, ở tiền kiếp hắn cũng chẳng có thời gian đi tìm hiểu kĩ càng về công nghệ chế tác thuốc nổ, đặc biệt còn là về loại thuốc nổ đen mà từ lâu đã bị thời đại đào thải, cho nên cũng không có được bước tiến lớn.

    Chỉ có thể dựa vào công nghệ và trí tuệ của đám thợ thời đại này mà thôi.

    Dương Hạo vừa hạ lệnh xuống thi liền có một đám binh sĩ đẩy những chiếc xe ném đá từ trong trung quân ra. hướng về phía trước.

    Bây giờ dùng những thứ này để phá vỡ sự phòng ngự ở đầu thành, xe bắn nỏ cũng được kéo ra, tiến hành áp chế hỏa lực, cung tiễn và quả thuốc nổ.

    Trong đạn độc khí ngoài thành phần thuốc nổ còn có cả cò ở đầu. ba đậu. lang độc, thạch tín, đốt tất cả lên sẽ làm cho người ta muốn ói mửa.

    Làn khói này một khi đã kết hợp dày đặc lại thì đủ làm cho người ta phải chảy máu mũi. mất đi khả năng chiến đấu.

    Hôm nay không có gió, cho nên hai bên không hẹn mà cùng dùng vũ khí hóa dược, đám xạ thủ đã lấy khăn ướt che mặt. nhắm bắn về phía đẩu thành, đẩu thành rất nhanh đã bên lửa. bao phù dày đặc bời lớp khí độc.

    Khi Dương Hạo quay trở lại trung quân thì trời đã sáng hẳn.

    Tiểu Vũ đã bê một chậu nước lên cho hắn, lại đi bày đồ ăn ra, Dương Hạo cởi bỏ áo giáp, rửa mặt rồi đột nhiên đứng bất động nhìn vào cái bóng trong chậu nước.

    Hắn đứng ớ đó. nhìn chăm chú vào trong, xoa xoa cẳm mình một hồi. rồi xoay người lại đến bên giường, mặc áo giáp lại.

    Không có sự giúp đỡ của Tiểu Vũ nên chiếc áo giáp xiêu xiêu vẹo vẹo, Dương Hạo lại bước tới bên chậu nước rồi nhìn chăm chú.

    Sau đó gật gật đẩu hài lòng.

    Cất bước đi ra ngoài.

    Tiểu Vũ đang bưng cơm bước vào thì thấy Dương Hạo bước ra khỏi trướng, ngạc nhiên hỏi: "Đại nhân, ngài lại muốn đi đâu vậy?"

    Dương Hạo nói: "Ta muốn ra ngoài đi lại một chút."

    Tiểu Vũ vội nói: "Đại nhân, đợi đã, để tiểu nhân đi cùng."

    Dương Hạo cười nói: "Ngươi cứ ăn cơm đi rồi hãy tính.

    Không cẩn phải đi theo bổn soái đâu."

    Nói xong hắn liền vén tấm trướng bước ra ngoài.

    Nơi ở của Kha Trấn Ác là phía tà doanh, Dương Hạo đi thẳng vào trong doanh bàn, đến gần quân trướng của Kha Trấn Ác. cũng không cẩn người thông báo.

    Hắn đi vòng qua quân trướng của Kha Trấn Ác. tới cái trướng phía sau cái trướng đó.

    Trong trướng, phía dưới đất có mấy hình tròn được vẽ bẳng mũi kiếm.

    Chiết Tử Du mặc một bộ hiệu úy. tay cẩm kiếm chi về những hình tròn chẳng chịt phúc tạp dưới đất. lẩm bẩm nói. cũng không biết nàng ta nói gì.

    ở góc trướng, Chiết Duy Chính đang bẽ một bát thức ân đầy ăn nhồm nhoàm, hoàn toàn không để ý xem tiểu cô cô đang bận cái gì.

    Dương Hạo đứng ngoài trướng ho một tiếng, cất cao giọng nói: "Ngũ công tử, xin hỏi bổn soái có thể vào không?"

    "ơ."

    Chiết Duy Chính mồm đang ngậm cơm.

    Ngẩng đầu nhìn, không hiểu nói: "Dương thái úy?"

    Chiết Tử Du vội dùng giày gạt đi những hình vẽ dưới đất.

    Chiết Duy Chính kinh ngạc nhìn nàng.

    Chiết Tử Du liền chạy tới trước mặt hắn, nhìn vào chiếc bát không ở dưới đất. ngạc nhiên hỏi: "Con của ta đâu?"

    Chiết Duy Chính nói: "Tiểu cô cô. không phải nói là không có khẩu vị sao?

    Cháu đã ăn hết rồi."

    Chiết Tử Du tức giận trừng mắt nhìn hắn.

    Trách mắng: "Như con lợn ý, thế mà ngươi lại dám ăn, bê ra ngoài đi. làm bẩn cả trướng của ta."

    "Vâng vâng vâng."

    Chiết Duy Chính bê bát cơm đã hết chạv ra ngoài, gặp Dương Hạo ở phía cửa chính, Chiêt Duy Chính liền cười khan hai tiếng nói: "À...tiểu tử Duy Chính. ..tham kiến tam thúc..."

    Tuy nói hai người tuổi tác tương đương nhau, nhung Dương Hạo là huynh đệ kết bái với phụ thân hắn, tiếng tam thúc này hắn phải gọi.

    Dương Hạo gật gật đâu chi vào trong trướng.

    Chiết Duy Chính cũng gật gật đầu, rồi lắc lắc đẩu, bĩu môi bước ra ngoài.

    Những dấu yết Chiết Tử Du đã xóa đi xem ra đã không còn sơ hờ. lúc này nàng ta mới lắc người đến bên giường, lấy một chiếc gói từ trong người, mở ra, trong đó là mấy miẻng điểm tâm.

    Chiết Tử Du cắn nhẹ một cái, nói: "Vào đi."

    Dương Hạo bước vào trong trướng, thấy dáng vẻ của nàng liền hòi: "Thức ăn không hợp khẩu vị sao?

    Nàng là quý khách, lát nữa ta sẽ sai người mang thêm một chút thức ăn đến cho nàng nhé.

    Tử Du. ta..."

    Chiết Tử Du trừng mắt lên. sắng giọng nói: "Có phải là lại muốn ãn đòn không, không phải đã nói là không cho phép gọi tên ta cơ mà."

    "À, ngũ công tử."

    Mồm Dương Hạo nhanh như nước chảy, lập tức đã thay đổi cách xưng hô.

    Chiết Tử Du lật mặt nói: "Dương thái úy quân vụ bận rộn, hôm nay sao lại có thời gian đến chỗ ta thế, có việc gì à?"

    Dương Hạo cười ha ha. không hề coi mình là người ngoài.

    Hắn bước tới. ngồi xuống chiếc giường Chiết Tử Du đang ngồi.

    Chiết Tử Du như thể dưới mông có lò xo, nhảy dựng lên.

    Tức khí trừng mắt nhìn hắn.

    Dương Hạo lại hồn nhiên như không biết gì, mỉm cười nói: "Ta đến đây kỳ thực là không có chuyện gì, vì quân vụ bận rộn chưa có thời gian đến thăm hai người.

    Đêm qua quân ta bị địch tập kích, doanh trại bị công kích lại gần với trướng của ngũ công tử. ta quả thực không yên tâm, cho nên đến xem một chút."

    "Vậy thì vất vả cho Dương thái úy rồi."

    Chiết Tử Du lạnh lùng nói: "Gia chủ Chiết thị ta kết nghĩa kim lan với Dương thái úy.

    Hỗ trợ công thủ. hai bên là liên minh.

    Phủ châu ta đương nhiên phải có chút hiểu về tình hình quân lực của Lô châu, nên đã cho nữ tử và con cháu theo quân đến đây.

    Lần này đến chi mang theo đôi mắt. sẽ không can dự vào đại sự quân cơ của Dương thái úy đâu.

    Còn về việc tự bảo vệ mình thì chi cần tam quân của Dương thái úy không bị tan thì cũng sẽ không có trờ ngại gì.

    Thái úy có rất nhiều đại sự cần làm, không cần phải phân tâm."

    Dương Hạo xoa xoa mũi, cười gượng nói: "Ta đương nhiên là không có nghi kị gì với nàng, chi là lo lắng cho an nguy của nàng thồi, giờ thấy nàng không sao ta đương nhiên cùng yên tâm rồi."

    Chiết Tử Du liếc mắt nhìn hắn.

    Thấy áo giáp xiêu vẹo. mặt đầy phong trần, bất giác động lòng, lại nhìn kỹ hơn.

    Dương Hạo bình thường cũng được coi là người chủ ý vẻ bên ngoài, đặc biệt là sau khi trờ thành thống soái tam quân, nhưng lúc này hắn lại đây phong trần, dáng vẻ như là vừa từ chiến trường trờ về đã chạy thẳng đến chỗ nàng ta vậy.

    Thấy thế, ngữ khí của Chiết Tử Du cũng ôn hòa hơn, hói: "Đêm qua thương tổn như thế nào?"

    Dương Hạo lắc đầu nói: 'Quân địch luân phiên tập kích doanh trại, đều dùng chiến thuật quấy rối, đánh một trận rồi chạy đi, không có tổn thất gì lớn, nhưng nếu muốn đuổi thì quả thật không dễ.

    Tường thành, cổng thành, ủng thành, mã diện, máy bắn nỏ.

    Địch lâu.. .đều tạo thành một mạng lưới xạ kích dày đặc. truy binh của ta một khi áp sát vào sẽ trở thành bia ngắm sống, trong đêm tối truy kích khấn cấp.

    Lại không thể dùng được những vũ khí cỡ lớn.

    Haizzz, thật là làm cho người ta đau đầu."

    Dương Hạo thở dài. nặng nể nói: "Ta vốn tướng rằng mình có thể thao luyện trên triều đình thì trên chiến trường cũng có thể gánh vác được trọng trách như thế, nhưng đi tới đây mới biết trên chiến trường không cho phép một chút hư giả.

    Chiến công đó đểu là từng nhát đao từng mũi kiếm, dựa vào thực lực bản thân để giành về.

    Bày binh bổ trận như thế nào.

    Điều binh khiển tướng như thế nào.

    Làm thế nào để điều động chư quân trở thành trận hình phối hợp tác chiến hoàn hảo nhất, làm sao để nắm bắt chiến cơ kịp thời chuẩn xác...Những việc này không phải chi cần dựa vào một chút thông minh là có thể làm được.

    Đó đều phải là học được từ trong binh thư chiến lược mà vô số tiền bối đã dùng tính mạng mình viết nên.

    Là vô số những thành công, thất bại do bản thân đích thân xông trận đổi lấy được.

    Ta vẫn còn kém rất xa.

    Nhưng binh mã Lô Châu ta sẽ không chịu nổi một tiêu hao cực đại như thế để ta trở thành một lương tướng tài giỏi."

    Hắn cười khổ một tiếng: "Ta bây giờ đã mệt mỏi lắm rồi.

    Haizz!

    Cũng chính là trước mặt nàng ta mới dám nói ra những lời này.

    Ra đến ngoài cánh cửa kia, sẽ không nói nữa.

    Ta bây giờ đã cưỡi lên lưng hổ.

    Bất luận như thế nào cũng phải cắn rằng mà chống đỡ tiếp."

    Hắn đứng dậy nói: "Việc trong tay quả thật là quá nhiều, nếu như nàng không có chuyện gì thì ta cũng yên tâm rồi."

    Hắn đi tới cửa trướng, đột nhiên quay đầu lại dặn dò: "Lát nữa nàng hãy chuyển sang bên hậu trận, ta sẽ sắp xếp mấy kị khoái cho nàng, nếu như thật sự không còn cách nào khác thì hãy xem tình hình mà rời sớm khỏi đây."

    Chiết Tử Du nhìn hắn thật lâu. khuôn mặt hắn rõ ràng là đã gầy đi nhiểu. bên má phải còn dính mấy vệt máu tươi, râu cũng chưa cạo hết.

    ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt hắn, trong mắt hắn đã đỏ thêm mấy phần tia máu, nhưng hắn lại vẫn rất ân cần với nàng.

    Chiết Tử Du đã mềm lòng, thốt lên nói: "Bây giờ đã biết mình không làm nổi thống soái một phương rồi chứ?

    Bản thân ngài, bao gồm cả binh tướng thuộc hạ của ngài nữa, nào có ai là tướng lĩnh thật sự?

    Chỉ dựa vào đám quân ô hợp, cho dù có chuẩn bị tốt vũ khí thì sao có thể phát huy được điểm mạnh của nó chứ, may mà trước khi ngài xuất quân vẫn còn có đẩy lòng quyết tâm.

    Hừ!

    Nếu như mà do ta chi huy thì những người đó và cả những quân bị đó tất sẽ dùng cao minh hơn ngài."

    Hai mắt Dương Hạo sáng lên. vội hỏi: "Thật sao?

    Vậy Tử Du có chịu giúp ta một tay không?"

    Chiết Tử Du tỏ ra giận đỗi. quay đẩu nói: "Đây là binh mà Dương thái úv đích thân chi hụy.

    Ta có thân phận gì chứ, giúp thế nào được cho ngài?

    Hơn nữa, để một nữ nhi thay ngài chổng binh, ngài không sợ anh hùng trong thiên hạ chế nhạo sao?"

    Dương Hạo nói: "Sao có thể chứ.

    Từ xưa nữ kiệt đã không thua gì đấng mày râu.

    Công chúa Lý Tú Ninh ở Bình Dương thời Đường đã lấy thần phận nữ như để triệu tập bảy vạn binh.

    Khi Lý Uyên vẫn chưa tiến quân vào thành thì Lý Tú Ninh đã giúp hắn lấy được giang sơn rộng lớn, lúc đó mấy vị bào huynh của nàng ấy vẫn còn chưa được lập vị.

    Ta tuy chưa từng thấy được kì nữ Đại Đường nhưng ta tin với văn thao vũ lược của Tử Du.

    Nếu thi triển ra bất luận thế nào cũng sẽ không hề kém Lý Tú Ninh.”

    Chiết Tử Du tức giận trợn mắt lên. thẩm nghĩ: "Xem người lấy ví dụ kìa.

    Nữ trung hào kiệt ngày xưa có những người như Phan tướng quân, Tiền phu nhân, đó đều là những nữ kiệt không kém đấng mày râu.

    Nhưng ngươi lại đi lấy Lý Tú Ninh làm ví dụ.

    Người mà Lý Tú Ninh giúp đỡ là cha nàng ta, thế ta là con gái ngươi sao?"

    Nghĩ đến đây. nàng đột nhiên nhớ đến Phan tướng quân, Tiền phu nhân đều là giúp cho tướng công của họ. bất giác má nóng cả lên

    Dương Hạo đi tới trước mặt nàng, thành khẩn nói: "Tử Du, trước đây có những chồ có lỗi với nàng, đều là tội của mình Dương Hạo ta.

    Bây giờ Lô châu.

    Phủ châu có phúc cùng hưởng, đồng tiến đồng thoái.

    Đây là đại nghĩa, vì thế có rất nhiều tư oán hãy buông ra đi.

    Nếu như nàng vẫn còn canh cánh vì những điều sai trái của ta ngày xưa thì nàng cứ chém ta ba nhát đi. chi cẩn nàng chịu tương trợ ta một tay, việc này có đáng là gì. nàng bớt giận là được rồi."

    "Ai thèm chém ngài ba nhát chứ. ta...ta...ừm."

    Chiết Tử Du nhìn Dương Hạo rát dao ra. không khỏi choáng váng, chiếc dao đó rất sắc bên, nhó nhắn, là dụng cụ dùng để cắt thịt khi dùng bữa, nếu như dùng nó để đâm lên người có lẽ vẫn có thể tạo thành thương tổn nhất định, nhưng dùng nó để chém thì..., Chiết Tử Du vắt óc suy nghĩ mà cũng không tường tượng được ra dùng mấy ngón tay thon nhỏ cẩm vào chiếc chuôi của chiếc dao nhó đấy. làm thế nào để có thể chém xuống được.

    Nàng không nhịn được cười, bật cười rồi lại cố gắng nhịn lại, gắt giọng nói: "Sao ngài lại vô lại đến thế."

    Dương Hạo nghiêm trang nói: "Nếu như dùng đại đao chém tạ thượng thế nghiêm trọng, ta không che giấu được, sợ là sẽ làm tổn thương hòa khí của hai nh Chiêt Dương.

    Nàng dùng chiếc dao nhó này làm cho hả giận là được rồi.

    Nói ra thì chúng ta cũng đâu có thâm thù đại hận gì."

    Chiết Tử Du sịt mũi tức giận nói: "Miệng lưỡi xảo quyệt, càng ngày cảng chẳng ra gì!"

    Miệng thì nói như vậy. nhưng ánh mắt nàng ta lại trờ nên hiển dịu hơn.

    Nàng liếc mắt nhìn cái ké mà luôn làm cho người ta dờ khóc dờ cười kia, lật mặt nói: "Ba dao này tạm thời để đấy đã, bổn cô nương khi nào muốn chặt đẩu ngài thì ngài đểu phải ngoan ngoãn mang đầu đến là được rồi."

    Dương Hạo mặt mày tươi cười nói: "Được, chúng ta định như vậy."

    Chiết Tử Du trong lòng như dễ chịu rất nhiều, nói: "Trong thành Ngân Châu nhất định có người giỏi công thủ thành tri Mấy ngày hôm nay ta đã quan sát rất kĩ.

    đoán chiến thuật của hắn, hơi có chút tâm đắc, có điểu ta cũng không nắm chắc sẽ thắng hắn, nhưng tính ra thì vẫn cao minh hơn so với sự chi huy hồn loạn của ngươi bây giờ một chút.

    Cũng mạnh hơn bảy, tám phán, còn về có thể hạ được thành hay không thì ngươi cũng đừng hi vọng nhiêu quá chúng ta vẫn còn phải đợi thời cơ."

    A '

    Dương Hạo biết tiểu nha đẩu này đầy một bụng oán trách đối với hắn.

    Hắn chi cười khổ nói: "Việc này ta đương nhiên hiểu, chi cẩn có thể phát huy được chiến lực của quân ta, áp chế được sự kiêu ngạo của thủ quân trong thành thì sẽ có rất nhiều cơ hội cho chúng ta."

    Chiết Tử Du lúc này mới tỏ ra vui mừng, yêu kiều nói: "Đúng là Dương thái úy là người luôn biết điểu.

    Được thôi, ta đồng ý giúp ngài.

    Có điểu ta sẽ không xuất đẩu lộ diện.

    Dương thái úy muốn bái tướng chống binh thì ta xin tiến cử một người."

    "Ai cơ?"

    "Đương nhiên là đứa cháu lớn của Dương thái úy.

    Đại công tử trong tiểu tự bối Chiết gia

    ta."

    Nàng dừng một chút rồi gọi lớn từng chữ: "Chiết, Duy.

    Chính!"

    Chiết Duy Chính vội bê bát cơm chạy vào trong trướng, không hiểu hỏi: "Cô cô gọi ta?"

    "Muốn tấn công thành đầu tiên phải thủ, làm ổn định căn cơ, mới có thể tiến thoái theo ý muốn.

    Nếu không quân sĩ trong thành còn có thời gian nghi ngơi, nhưng chúng ta lại ngày đêm ứng phó với tập kích, phòng bị đêm ngày.

    Người ngựa đều mệt mỏi mà chết, đó là do các ngài.

    Các ngài không thổng hiểu phá cắm doanh bố trận.

    Vị nam viện đại vương Da Luật Tà Chẩn chiến công hiển hách đó cảng chỉ thiện công mà không thiện thủ. hoàn toàn không biết cắm doanh.

    Ngài hãy thương lượng một chút với Da Luật Tà Chân, tạm thời ngừng công thành trong ba ngày, ta muốn bố trí lại từ đẩu.

    Tây thành thủ quân rút quân, tập trung công đánh tam điện."

    "Mớ ra một mặt?"

    "Đúng vậy.

    Mở ra một mặt. vây quanh ba mặt khác.

    Ép họ vào đường có phải là các ngài muốn ép cho thủ quân thể chết kháng cự là không?

    Mờ một mặt của thành ra. bất kể là thủ quân hay là dân chúng trong thành sẽ có một con đường sống, họ sẽ không kiên quyết như bây giờ, cho dù họ biết rõ đó là kế, nhưng cái ý nghĩ tất chết cũng sẽ bị dao động."

    "Việc này...

    Tiêu hậu tuyệt đối sẽ không để cho Khánh vương có cơ hội chạy thoát về phía tây đâu. e là Da Luật Tà Chân cũng sẽ không chịu tổn binh hao tướng, cho dù là năm rưỡi nữa cũng không chịu."

    "Buông tây thành không phải là để cho hắn tùy cơ bó đi.

    Hừ!

    Hai vị nghĩa huynh đó của ngài còn có quan hệ thân thiết hơn nhiều so với hai vị huynh đệ đồng minh này, lẩn này công thành Ngân châu, ngài vẫn chưa mời họ tương trợ sao?"

    "ừm...được, để ta đi thuyết phục Da Luật đại vương."

    Dương Hạo đích thân đi đến doanh trại của người Khiết Đan , nói suốt cả một buổi chiểu cuối cùng Da Luật Tà Chẩn mới chịu nghe theo kế của hắn, tạm thời hoãn công thành, buông lòng tây thành, thu lại đại quân, chuân bị bố trí lại quân doanh theo như cách của Dương Hạo.

    Rất nhanh Dương Hạo đã phái người đưa đến cho hắn kế hoạch chi tiết.

    Dựa vào những vũ khí tấn công từ xa như xe bắn nỏ. máy ném đá...để áp chế hỏa lực phía đâu thành.

    Tam diện đại quân bắt đâu trùng kiến lại doanh trại.

    Trước trại của Dương Hạo đã bắt đẩu đại hưng thổ mộc.

    Một doanh trại tuyệt đổi không phải chi dùng làm nơi nghi ngơi.

    Một doanh trại thiết kế hoàn mỹ không chỉ có thể phòng chống được sự tập kích của quân địch mà thậm chí có thể làm tấm lá chắn phần kích khi tiến công thất bại. một hệ thống công sự xây dựng chu đáo sẽ rất khó công phá. giống như tòa thành Ngân châu trước mặt vậy, một tòa đại phòng ngự như tường đồng vách sắt.

    Dương Hạo và Da Luật Tà Chẩn đang có một cơ hội rất lớn. cho nên hoàn toàn không do dự mà tiếp nhận kiến nghị này.

    Chiến hào thứ nhất rộng gần bảy mét, chiến hào thứ hai rộng năm mét. trong hào có bố trí đầy cọc nhọn, sau đó dẫn nước vào.

    Ở phía sau là để hộ phòng, tường ngăn bao ngang ngực và tường thấp, trên tường có chống nhiêu cọc gỗ nhọn hướng ra bên ngoài.

    Trên hộ để cứ cách hai mươi lăm bước lại cho dựng một lâu bắn tên, phía trước giữa hai chiến hào lại được bố trí dày đặc các bụi gai.

    Giữa hộ để và chiến hào thứ nhất lại được Kha Trấn Ác, người giỏi về các cơ quan cạm bẫy bố trí rất nhiều cơ quan giết người.

    Chưa cần nói đến công kích ban đêm.

    Mà ngay cả dưới trời sáng tỏ. không bỏ ra thời gian cả buổi cùng đừng hòng phá vỡ được những chướng ngại này dưới trận mưa tên của đối phương, trừ khi có một thông hào thông hành rộng khoáng bốn trượng để xuất nhập, nếu không quân đội tập kích sẽ hoàn toàn mất đi tác dụng, chi cần một số ít tiễn thủ thủ vệ thì binh sĩ trong doanh có thể kể cao gối mà nghi ngơi rồi.

    Dương Hạo và Da Luật Tà Chẩn lại phái người đi đến sông gần nơi hộ thành để cắt đứt nguồn nước.

    Trong thành tuy có nguồn nước để sống, nhưng nếu dòng sông hộ thành rộng hai mươi mét. sâu trên ba mét một khi bị cạn khổ. sau khi mặt đất khô lại thì các loại vũ khí công thành hạng nặng có thể tiếp cận được tường thành, đồng thời dòng sông hộ thành hết nước cũng dễ có thể đào được địa đạo.

    Đương nhiên thủ quân trong thành cũng có thể đào địa đạo ra ngoài để tiến công phần chế.

    Nhưng đào địa đạo chưa chắc nhất định cẩn phải ẩn phía dưới, nếu như muốn phá vỡ tường thành thì đầu tiên phải giải quyết dòng sông hộ thành này đã.

    Sau khi thay đổi sự bố trí quân bao vây tam diện, vũ khí công thành của các diện hướng về phía thành đã bắt đầu tập hợp lại.

    Dương Hạo lại làm theo kiến nghị của Chiết Tử Du, thêm một bước tập trung vũ khi công thành, một lượng lớn vũ khí công thành đã được tập trung đến một mặt của tường thành, hơn hai trăm chiếc thang mây nếu như cùng một lúc bắc lên tường thành thì cũng đủ che lấp cả tường thành, vô số binh sĩ trèo lên như kiến, rất nhanh sẽ làm mất đi ưu thế địa lợi của thủ quân.

    Đủ các loại xe công phá cũng bắt đẩu được điều động đến.

    Dựa theo công dụng của từng loại mà tiến hành điều phối, tập kết.

    Sự thay đổi lớn của quân Dương Hạo và Khiết Đan lập tức dẫn đến sự chú ý của quân thủ thành.

    Trong thành đã dừng bắt đá và khí độc.

    Dương Hạo đứng trên vọng lầu cao hơn mười trượng, có thể nhìn rõ binh mã trong thành đi qua đi lại như đàn kiến, hình như đang tính cách đối phó lại với phản ứng của hắn, đang bố trí lại binh mã.

    Dương Hạo cảnh giác nói: "Trong thành đã phát giác rồi, không biết vị tướng quân thủ thành sẽ có ứng biến gì.

    Kha huynh, huynh hãy mời ngũ công tử đến đây.

    Để cho nàng ấy nhìn thấy những động tĩnh của quân địch trong thành, xem có thể đoán ra được điều gì không."

    "Vâng!."

    Kha Trấn Ác đáp mộ tiếng rồi bước xuống dưới, Mộc Ân đợi Kha Trấn Ác đi rồi liền tức giận bất bình đấm tay vào lan can, nhìn xuống dưới, nói: "Chiết cô nương lần này điểu động binh, chúng ta là người ngoài ngành nhìn thì có vẻ như rất có lý, bản lĩnh của cô nương ấy ta phục, nhưng...bất kể như thế nào đây cũng là binh mã của Lô châu chúng ta.

    Chỉ thừa nhận cờ hiệu của thiếu chủ.

    Chiết cô nương nếu như đã thẳng thắc đồng ý tương trợ, đứng sau nghĩ kế sách cho thiêu chủ, trên dưới Lô Châu ta nhất định sẽ nhớ đến ân tình của cô nương ấy, nhưng cô nương ấy lại còn đề ra điểu kiện nữa."

    Dương Hạo không nghĩ như vậy, cười nói: "Tử Du nàng ấy, hi hi. nàng ấy có lúc nào để ý đến người bên cạnh nghĩ gì về mình đâu.

    Sao lại có thể để ý đến việc trên dưới Lô châu ta cảm ân nàng ta chứ.

    Nếu như ôm ý niệm muốn người ta cảm ân mình thì đó không phải là nàng ấy nữa."

    Mộc Ân do dự. nặng nể hừ một tiếng.

    Trừng mắt nhìn nói: "Nàng ta đồng ý tương trợ thì thồi đi. lại còn nâng cháu của nàng ta lên làm quân soái trên danh nghĩa.

    Hừ.

    Đây không phải là lợi dụng binh của chúng ta để dương oai Chiết gia hay sao?

    Trận này mà đánh xuống, nếu thật sự lấy được Ngân châu thì e là thanh thế của Chiết gia Phủ châu e rằng sẽ còn cao hơn thiếu chủ một bậc.

    Thuộc hạ.. .

    Thuộc hạ càng nghĩ càng tức."

    Dương Hạo cười ha ha nói: "Việc, người ta giúp; lợi.

    Để cho mình lấy; một chút lợi ích cũng không chia cho người ta sao?

    Nếu như cứ ăn độc như vậy thì sao có thể thành đại sự?"

    Mộc Ân mặt đỏ lên. nói: ''Nhưng thiếu chủ vẫn đang gánh vác trách nhiệm lấy vị trí của Hạ châu, nếu như có thể từ đầu đến cuối bào vệ được binh quang vô thượng đệ nhất Tây Bắc. thì những anh hùng hào kiệt tất sẽ nhiều hơn."

    Dương Hạo mim cười, quay đầu nhìn về phía thành Ngân châu, thấp giọng nói: "Tòa thành này nếu lấy được xuống thì không chi là một tòa yếu địa chiến lược, nguồn binh mã lương thảo dồi dào không dứt.

    Nếu như chúng ta có bản lĩnh đó. có thể đứng lên thì sớm muộn cũng sẽ đứng lên được, vội cái gì?

    Đại Trạch Hương, Trần Thắng.

    Ngô Quàng khởi nghĩa vũ trang mà đứng lên, người ngồi trên thiên hạ phải biết cách đi từng bước vững chắc.

    Ngõa Cương Tắc dùng mười tám lộ phần vương, ba mươi sáu lộ nghĩa quân hấp tấp vội vàng, nhưng cuối cùng người khoác long bào lại là Lý Uyên Thái Nguyên.

    Chi có thể duỗi, chứ không thể khuất phục.

    Mới có một chút vấp váp mà đã không chịu được thì sao có thể thành đại nghiệp?

    Có điều trải qua trận chiến này ta mới nhận thức được rẳng mọi người tuy có lòng trung thành tận tâm, kiêu dũng thiện chiến, nhưng lại đểu chi mạnh một mặt. khó có thể làm thống soái tam quân.

    Lô Châu ta thật sự cần một nhân tài thảm hiểu binh pháp, mình đầy mưu lược, mọi.

    Mọi người đều là Phàn Hội, Quân Anh, nhưng Trương Lương, Trằn Binh, Tiêu Hà.

    Hàn Tín của ta. họ ở đâu chứ?"

    "Thái úy, thái úy!"

    Từ phía dưới vọng lầu truyền đến những tiếng hét Dương Hạo bám vào lan can nhìn xuống, thấy có hai hán từ đang nghiêng cánh tay. vác túi da đi dưới sự hộ tống của mấy binh sĩ.

    Một người hiệu úy chắp tay nói lớn vọng lên vọng lậu.

    Dương Hạo nhìn kĩ, vui mừng nói: "Đám Tiểu Lục về rồi.

    Đi, chúng ta xuống dưới.”

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu sau khi rời thượng kinh Khiết Đan , không lập tức trở về Lô châu mà họ gửi tin tức về Lô châu băng phi vũ trước, rồi đợi xác định được chính xác nam viện đại vương xuất binh rồi dùng phi vũ truyền tin cho Dương Hạo. sau đó làm theo như dặn dò của Dương Hạo, đi liên lạc với Tiêu Dã Khá Nhi, Xích Bang Tùng rồi đến lúc này mới gặp Dương Hạo.

    Dương Hạo vui mừng chạy vội xuống vọng lâu, ba huynh đệ ôm lấy nhau, hàn huyên mấy câu rồi Dương Hạo liên hòi đến chuyến đi Khiết Đan, nghiêm túc hỏi: "Khi Tiêu hậu Khiêt Đan cho mọi người về, ừm.. .nàng ta ăn mặc như thế nào?"

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu trong lòng đều cảm thấy khó hiểu, không biết đại ca sao lại để ý đến cách ăn mặc của Tiêu hậu, nghĩ lại một lúc, Tiểu Lục liền trả lòi: "Tiêu hậu à. hổm đó mặc áo bào trắng.

    ừm...rất đẹp..."

    Thiết Ngưu gãi gãi đẩu. cười ngây ngô nói: "Đúng đúng đúng, mặc áo bào trắng, rất dịu dàng, vừa nhìn đã làm cho người ta ngứa ngáy..

    Ánh mắt đó...mệt mỏi.

    à.

    Đúng rồi.

    Giống như con mèo Ba Tư mà Nhã công chúa nuôi, sắc mặt rất tốt, khách khí hơn nhiều so với ngày đầu gặp chúng đệ."

    Chương 425: Chiến trường thứ hai

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu đều không phải là người hay bận tâm tới nữ sắc, nhưng tình hình khi mà họ gặp Tiêu hậu lại đểu nói đến thân thái của nàng ấy động lòng người như thế nào.

    Có thể tưởng tượng thấy lúc đó nàng ta thật sự phong tinh vạn chủng.

    Dương Hạo nghĩ đến dáng vẻ yêu kiều thướt tha của Tiêu Hậu, trong lòng cũng trào lên một cảm xúc khó tả, lại hòi: "ừm..., nàng ấy khi đó có mang theo trang sức gi không?"

    Thiết Ngưu và Tiểu Lục quay sang nhìn nhau, không biết Dương Hạo để ý đến những thứ này để làm gì.

    Tiêu Lục nghĩ một hồi lâu, chân chừ nói: "Việc này...đệ thật sự không nhìn kĩ, đó là Tiêu hậu nương nương, huynh đệ ta làm sao dám nhìn chẳm chẳm vào nương nương, chọc giận nương nương chắc chắn sẽ bị giết.

    ừm.... hổm đó nương nương hình nhu...hình như không đeo bất kì thứtrangsứcnào.

    Thiết Ngưu, còn nhở gì không?"

    Thiết Ngưu trừng mắt một cái. thành thật nói: "Đúng, không đeo gì cả."

    Trong lòng Dương Hạo đột nhiên thấy lạnh buốt, tình cảm giữa hắn và Tiêu Xước không cắt được, nhưng với thân phận của hắn tuyệt đối không thể ỡ cùng nhau.

    Tiêu Xước đang dùng lí trí để kháng cự lại tình cảm trong lòng, hắn thì sao?

    Nhưng Tiêu Xước cho dù có lí trí thì chi cẩn hắn có tình thì trên phương diện quyết định chính sách với tây bắc sau này ít nhiều cũng sẽ suy nghĩ đến sự tồn tại của hắn, nếu như có thể lấy được sự giúp đỡ của người thống trị Khiết Đan này thì con đường sau này của hắn hoàn toàn có thể nhẹ nhàng hơn.

    Có lẽ phải qua sáu mươi năm nữa.

    Ở phía tây xa xôi sẽ ra đời một đứa trẻ tên là Henrv, sau khi nó lớn lên sẽ xây dựng một vương triều tên là Plantagenet.

    Thực lực nền tảng mạnh nhất của nó chính là do được kế thừa, kế thừa Normandv từ mẫu thân, kế thừa Anjou từ phụ thân, kế thừa Aquitaine từ vương hậu.

    Chính những điều này đã làm cho nó cuối cùng đã trở thành vị quân vương lớn mạnh, sang sơn của nó không phải có được từ hai bàn tay trắng, nhưng lịch sử có ghi địa vị của nó. là nó đã tạo lập nên chế độ bôi thám đoàn, được tôn xưng là cha của pháp luật Anh Quốc.

    Từ cổ những người thành đại sự có thể dùng các biện pháp phi chiến tranh để chinh phục đổi phương như làm thông gia. liên minh, li gián..., chẳng có ai mà tự tìm cái khó cho mình cả.

    Nếu như nhất định phái dùng máu của thuộc hạ mình để chứng minh năng lực của mình thì đó là một kẻ ngu xuẩn, chỉ có thể làm bạn với sơn đại vương.

    Dương Hạo vốn cho rằng con đường tranh bá của minh ớ Tổng thì có thân phận hợp pháp làm khó Triệu Quang , ớ Khiết Đan thì có một oan gia ân oán khó phần, hắn ứng phó với một Lý Thị Hạ châu có căn cơ thâm hậu sẽ dễ dàng hơn một chút.

    Nhưng bây giờ xem ra nếu như không thể ăn V với phía Khiết Đan thì e rằng ngư ông đắc lợi lại chính là Triệu nhị thúc rồi.

    Lúc này, Tiểu Lục đột nhiên vỗ trán một cái. nói: "Đúng rồi, Tiêu hậu còn đặc biệt sai chúng đệ mang một chiếc hộp về cho đại ca."

    Dương Hạo chấn động tinh thần: "Nàng ta bào hai người mang hộp về ư?

    ở đâu, mau đưa đây."

    Tiểu Lục liền đi tới chỗ con ngựa, lấy một chiếc hộp từ trên lựng ngựa xuống, mang đến trước mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo cẩm trong tay. cảm thấy nhẹ hơn rất nhiểu.

    Lúc trước trong hộp đựng sa bàn bằng đất bùn, cũng phải nặng đến ba mươi, bốn mươi cần.

    Dương Hạo trong lòng hoan hi. vội vàng đặt hộp đất.

    Mở niêm phong ra nhìn, bên trong có một xếp lụa. mờ ra nhìn, ờ giữa lại bọc mấy thứ: "Một chiếc hoa tai, một chiếc vòng tay, một mánh ngọc bội...

    Dương Hạo nửa vui nửa ngờ. khó mà đoán được ý của Tiêu Xước: "Vốn là những thứ này đểu là một đôi. sao lại trả về một nửa?

    Nàng đã phát hiện ra bí mật bên trong hộp, nàng quá nhiên là có để tâm đến ta. nhưng...sao nàng ta lại trả lại một nửa.

    đây là có ý gì?

    Dương Hạo đang cau mày suy nghĩ, thì Kha Trấn Ác lại dẫn Chiết Tử Du tới.

    Thấy Dương Hạo ngỗi xổm dưới đất. trước mặt có một chiếc hộp đang mở. trong tay Dương Hạo lại câm mấy đồ trang sức, Chiết Từ Du không kìm nổi tò mò, hỏi: "Đây là gì vậy?"

    Dương Hạo ánh mắt sáng lên, từ từ cất những thứ đó vào trong hộp.

    đứng dậy. nhìn Tiểu Lục và Thiết Ngưu, hai hàng lông mày cau lại, trầm giọng nói: "Hai người thật là giỏi, xem xem chuyện tốt mà hai người đã làm ra này."

    Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu nhìn nhau kinh ngạc, Thiết Ngưu lắp bắp nói: "Đại ca...hai bọn đệ..."

    "Hai người sao chứ?

    Còn dám cãi lại!"

    Dương Hạo chỉ vào những thứ trong chiếc hộp.

    Chánh khí lẫm liệt mà nói: "Lô châu ta muốn đứng được ớ Tây Bắc phải giành được sự tin tưởng và ủng hộ của các tộc Tây Bắc. không phải là dựa vào vũ lực lớn mạnh, mà là dựa vào quân kỷ không mảy may tơ hào. quỵ tắc bình đẳng.

    Hai người ngày trước tuy là những tên vô lại của Bá Châu, nhưng nếu như đã đi theo đại ca thì chính là quân nhân, cho dù các người có gặp thương nhân Khiết Đan thì có sao chứ?

    Sao lại có thể cướp đồ của người ta?

    Vậy chúng ta và đạo tặc có gì khác nhau?"

    Dương Hạo tức giận vung tay, đau lòng nói: "Nếu như các đệ mà không phải là huynh đệ của bổn thái úy. thì hôm nay ta đã xử hai người theo quân pháp rồi!

    Câm đi đi. lập tức trả về, nếu còn tái phạm tuyệt đối sẽ không tha."

    Thiết Ngưu ngần ra, lắp bắp nói: "Đại ca. huynh...huynh bảo bọn đệ mang đồ trả...trả...trả cho ai?"

    Dương Hạo quát: "Còn dám giả vờ ngây ngô nữa sao. có tin là đại ca sẽ đánh cho đệ một trận không?"

    Loan Đao Tiểu Lục đúng là một người cơ cảnh, vội vàng kéo lấy Thiết Ngưu, gật đẩu nói: "Đại ca. huynh đừng nóng giận, chúng ta...chúng ta chi là nghĩ dù sao bọn họ cũng không phải là dân chúng dưới quyền cai trị của đại ca.

    Cướp một chút đồ vật làm quân tử cũng tốt.

    Đại ca đừng tức giận, chúng huynh đệ sẽ không dám tái phạm nữa đâu."

    Trong ánh mắt Dương Hạo lộ ra thẩn sắc tán thưởng, sau lưng hắn Chiết Tử Du đang đứng chăm chú nhìn, hắn lại cảng nghiêm khác: "Lập tức trả về cho người ta, nếu không đừng hòng ta sẽ làm huynh đệ với hai người, mau đi."

    Loan Đao Tiểu Lục đóng chiếc hộp lại, cầm lên và phối hợp nói: "Vâng vâng vâng, chúng đệ lập tức đi trả..."

    Nói rồi kéo Thiêt Ngưu đang đứng mơ hồ ớ bên cạnh đi.

    Dương Hạo lúc này mới quay người lại nói như không có chuyện gì với Chiết Tử Du: "Hai tên này chẳng ra gì cả.

    Haizzz, để cho ngũ công tử chê cười rồi."

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng nói: "Dương thái úy trị quân quả nhiên nghiêm khắc, thực ra...cướp đổ của địch quốc cũng có tác dụng của nó. cũng là thiên công địa đạo.

    Có điệu...thái úy bây giờ đang phối hợp với Khiết Đan tấn công Ngân châu, quả thật không nên gây tranh chấp với dân chúng nước họ."

    "Đúng thế ha ha ha, chi có điểu những đạo lí này không cẩn phải nói thẳng với hai nên khốn đó, mắng cho chúng một trận là chúng đã hiểu rồi.

    À.

    đúng rồi, ta vừa mới lên vọng lâu. thấy thủ quân trong thành đang điêu động quân với tốc độ rất nhanh, hinh như đã phát hiện ra được động thái của chúng ta, nên chúng đang chuẩn bị ứng biển.

    Chúng ta lên vọng lâu xem xem.

    Ngũ công từ, mời."

    Thiết Ngưu mơ mơ hồ hồ lại bị Loan Đao Tiểu Lục kéo đi. buồn bực nói: "Đại ca vừa nãy bị điên à, chúng ta đi cướp đồ của thương nhân Khiết Đan hồi nào chứ?

    Trong hộp rõ ràng là đồ của Tiêu hậu..."

    "Suỵt..."

    Loan Đao Tiểu Lục nhìn xung quanh, cười nhò nói: "Ta đã hiểu được mấy phần rồi.

    Đại ca nói những thứ này do chúng ta cướp thì chính là chúng ta cướp, đệ nhớ không được nói bừa đâu.

    Đặc biệt là trước mặt Chiết cô nương, nếu không..., Đại ca sẽ bị xui xẻo đấy, hai chúng ta cũng sẽ bị ăn trái đắng..."

    Loan Đao Tiểu Lục ghé tai nói với Thiết Ngưu mấy câu.

    Thiết Ngưu trợn trừng mắt lên. thất thanh nói: "Không phải chứ, đó. ..đó là hoàng.. .hoàng hậu mà..."

    Loan Đao Tiểu Lục cười hi hi nói: "Hoảng hậu không phải là nữ nhân sao?

    Nhớ lại lúc đó khi ở Lý gia trang nghe bọn họ nói chuyện không phải cũng nói đại tâu chúng ta vốn cũng là người tam trinh cửu nhiệt, không ai dám có ý với tẩu ấy hay sao?

    Thế mà đại ca ta đã dỗ dành làm cho tẩu ấy hết lòng hết dạ với mình hay sao."

    Thiết Ngưu vỗ vỗ mồm, lẩm bầm nói: "Chẳng trách đại ca chúng ta lại phải bịt miệng chúng ta trước mặt Chiết cô nương.

    Hì!

    Đại ca thật là...quá nham hiểm."

    Loan Đao Tiểu Lục cười nói: "Đây có đáng là gi chứ?

    Nhở lúc trước đại ca nghĩ ra kế để cho Từ Mộ Trần tự đào hố chôn mình, đó mới là nham hiểm."

    Thiết Ngưu phán bác lại: "Theo như đệ thấy đó cũng không có gì là nham hiểm, lần này đại ca hợp tác cùng Khiết Đan tấn công Ngân châu, đó mới thật sự là nham hiểm.

    Không những mượn binh người ta giúp mình công thành mà còn nhờ binh người ta để chiêu binh cho mình.

    Huynh cũng thấy Xích Bang Tùng đang làm gì rồi đấy. hi hi. lại còn là thủ đoạn làm cho người ta chịu mắc câu nữa.

    Đại ca thật lả quá nham hiểm, quá nham hiểm."

    Loan Đao Tiểu Lục ôm chiếc hộp, ngưỡng mộ nói: "Bao giờ chúng ta mới có thể nham hiểu nhưđại ca nhi..."

    Những quốc gia Trung Nguyên lấy thiên hạ chính thống tự cư như Đại Đường, Đại Tổng, khi hành quân đánh trận chủ yếu là dựa vào hậu cần vận chuyên quân như và dựa vào dân chúng bản địa. nếu như quân kỷ không đủ nghiêm minh, hoặc chủ tướng không biết để ý đến dán chúng thì trong quá trình cắt cử quân đi sẽ thường xảy ra chuyện cướp đoạt của cải của dán chúng, đây mới chi là ỡ trong nội quốc, nếu như là ỡ nơi của địch, quốc, trong khi chiếc đấu, tùy hành không được chi bào đủ thì chuyện cướp bóc dân chúng là tất nhiên.

    Cho dù là những danh tướng có được hậu thế tán tụng nhiều hơn nữa và những đội quân xưng nhân nghĩa thì trong lúc quân lương không đù, cùng đểu từng làm những chuyện như thế này, sự an toàn của quân đội mình vĩnh viễn được đặt lên đầu tiên, không có sự giác ngộ này thì đừng mong làm đại tướng quân gì cả.

    Mà chủ soái một khi hạ lệnh cướp đoạt lương của dân chúng địch quốc, thì đốt nhà. giết chóc, hãm hiếp phụ nữ...đã trở thành chuyện phát sinh tất yếu.

    Chủ tướng đối với những chuyện này thường một mắt nhắm một mắt mớ cho qua. khổ chủ cũng không có gan lớn mà cáo quan, không có nơi nào cáo quan, thậm chí không còn tính mạng để mà cáo.

    Chi có một tình huống mà dân chúng địch quốc mới có thể may mắn thoát nạn, đó chính là địch quốc đã có ý định biến họ trở thành dân chúng của mình.

    Triệu Khuông Dận cũng rất nhiều lần ban thánh chi, nghiêm mệnh đại quân công đánh Đường quốc hết sức tránh sát hại không cẩn thiết.

    Đó cũng chính là xuất phát từ suy nghĩ chính trị này.

    Sau này quốc chủ Kim quốc tàn độc thích chém giết Hoàn Nhạn Lượng nhung khi công đánh Nam Tống cũng nghiêm minh quân ki, hoàn toàn không mảy may đem những kè đốt nhà dân Tống chém đâu thị chúng, đây cũng là xuất phát từ ý định mua chuộc lòng người.

    Dương Hạo cũng như vậy, mục đích của hắn không phải là biến thành Ngân châu thành một bình địa. mà là đem cả thành Ngân châu nắm chặt vào tay mình.

    Một tòa thành không thì có tác dụng gì chứ, đương nhiên phải cần có dân chúng đầy ắp mới có ý nghĩa, cho nên từ khi bắt đầu hắn chưa từng nghĩ rằng sẽ cướp lương từ những tộc người gần Ngân châu như người Hán, người Khương, người Thổ Phồn, người Hồi Hất. cũng chính vì thế mà hắn đã tiêu tốn rất nhiều sức và của để mang lương thực, vật lực từ Trung Nguyên xa xôi tới đây.

    Nhưng người Khiết Đan lại không nghĩ như hắn, người Khiết Đan thậm chí còn không có quân hương.

    Lúc đầu. khi thái tô hoàng đế Khiết Đan lãnh binh vào Trang Nguyên, đại tướng Hậu Tấn lần lượt quy thuận, sau đó khi họ xin quân hương của hắn thì vị hoàng đế bệ hạ này đã trả lời một cách mơ hồ: "ơ nước ta chưa bao giờ có chuyện này."

    Đến tận bây giờ.

    ờ Khiết Đan cũng chi có một bộ phận quân đội là có quân hưởng, đó chính là Hán quân dưới sự thống lĩnh của Nam Viện, mà quân đội bôn tộc Khiết Đan vẫn không có quân hưởng, xuất ra làm quân, nhập vào làm dân. vì thế nên phải dựa vào cướp bóc dân chúng gần nơi chiến tranh để tăng sĩ khí và thưởng tam quân.

    Binh mã Da Luật Tà Chẩn lần này dẫn đến đều là tinh binh của Điệt Lạt Lục Viện Bộ.

    đều là những võ sĩ xuất sắc của Khiết Đan .

    Cho nên theo như truyền thống quang vinh của bọn họ. họ cả đường đi đều cướp bóc giết người.

    Sau khi đến được thành Ngân châu, họ cho đóng doanh rồi phát một đội quân nhò đi khắp nơi tìm kiếm người Hán, người Khương, người Thổ Phồn, Hồi Hất để cướp bóc.

    Chúng cướp lương thực, cướp bò dê, cưỡng nữ nhân, thậm chí còn cướp nam nhân.

    Nam nhân bị cướp đi ngoài việc phải xây đắp các công trình, đào chiến hào. còn bị chúng đẩy ra chiến trận làm bia đỡ đạn.

    Các bộ lạc gần đó khổ vô cùng, nông trại, trang gia của họ bây giờ đểu bắt đẩu vào lúc trâu bò bắt đầu béo mập, tích trữ lương thào, chuẩn bị thu hoạch bây giờ lại phải khăn gói bỏ chạy, cho dù tránh được họa do binh Khiết Đan gây ra thì khi trở về cũng khó mà sống qua được mùa đông lạnh lẽo.

    Bộ lạc Nhã Long chính là một ví dụ, bộ lạc này tuy không được coi là quá lớn, bộ lạc chi có hơn một nghìn ba trăm hộ, vì họ ỡ khá gần với Hán cảnh, đã dẩn dẩn bị đồng hóa, bất kể là trang phục, ngôn ngữ hay thói quen cuộc sổng, bộ tộc cũng đã thay đời thành cách sống bản mục bản canh.

    Bộ lạc của họ cách Ngân Châu rất gân, ở giữa chi cách bộ lạc La Sa.

    Khi quân Khiết Đan bao vây Ngân châu, đánh bộ lạc La Sa thì người đứng đầu bộ lạc La Sa đã đem theo gia quyến, thân tín tháo chạy đầu quân vào bộ lạc Nhã Long..

    Người đứng đầu bộ lạc Nhã Long là Đan Tăng Ban Châu Nhĩ nghe tin vô cùng hoảng sợ. lập tức đưa tộc tháo chạy lên núi, may mà hắn biết được tin sớm, toàn tộc thoát lên núi không bao lâu thì Thiết kỵ của người Khiết Đan đã đến.

    Chúng đảo vài vòng trong bộ lạc trống không, không tìm thấy thứ gì hữu dụng, mang những thứ vẫn chưa hoàn toàn thành thục đi.

    Còn những gì thực sự không mang đi được thì dùng lửa thiêu rụi.

    Đan Tăng B an Châu Nhĩ đứng trên đỉnh núi nhìn về bộ lạc đang khói nghi ngút mà khóc hết nước mắt.

    Hắn tuy đã thoát được ra, trâu dê ngựa bò của bộ lạc cũng đều mang cả đi, nhưng chỉ dựa vào những thứ này thì sao có thể sống qua mùa đông?

    Đợi khi người Khiết Đan rời đi tất cũng sẽ đến mùa đông, đến lúc đấy liệu còn có mấy người còn sống?

    Chính vào lúc hắn đi vào con đường cùng thì hắn đã gặp được một quý nhân, vị quy nhân đó thật sự là một người có thần phận cao quý, vì hắn là hậu duệ đích hệ của Á Lùng Giác A Vương của Thổ Phiền, Xích Bang Tùng.

    "Khách nhân tôn quý, có thể gặp được hậu duệ của Á Lũng Giác A Vương, thật là vinh hạnh không có gì bẳng . nhưng...thật là xấu hổ, bộ lạc ta gặp phải điều bất hạnh, đám lang Khiết Đan đã đến dẫm đạp bộ lạc ta, hùy cả trang gia. san bẳng thổn của ta, không có cách nào thiết tiệc mời đại nhân, thậm chí ngay cả một chén rượu cũng không có, thật là đã thất kính với khách quý."

    Sau khi mời Xích Bang Tùng tiến vào trong trướng.

    Đan Tăng Ban Chu Nhĩ xấu hồ nói.

    Xích Bang Tùng mim cười nói: "Đan Tăng tộc trường quá khách khí rồi, ta trên đường đến đây đã gặp rất nhiều bộ lạc bất hạnh, đã biết mọi người cũng gặp bất hạnh, có thể nhận được sự tiếp đãi này của các vị, Xích Bang Tùng ta đã rất cảm động với thịnh tình của các vị."

    Hai người đểu dùng tiếng Thồ Phồn, Đan Tăng Ban Chu Nhĩbình thường nói tiếng Hán. tiếng mẹ đè của minh cùng đã không còn quen thuộc, nhung nghe Xích Bang Tùng nói tiếng Thổ Phồn chính gốc.

    Đan Tăng Ban Chu Nhĩ không khỏi cảm động, cảm khái nói: "Haizz. nhở lại Thồ Phồn ta cũng từng là hùng của Tây Vực, nhưng từ khi Lãng Đạt Mã Tán Phổ bị ám sát.

    Thò Phồn ta chia năm sẻ bảy. bây giờ mới có hơn một trăm năm, bá chủ trên thảo nguyên Tây Vực ngày xua giờ đã rơi vào bước đường cùng, đi đâu cũng bị người ta ức hiếp.

    Khiết Đan , người Đàng Hạng luôn đàn áp làm nhục chúng ta. khi nào người Thổ Phồn ta mới có thể có được cuộc sống an bình đây."

    Xích Bang Tùng nói: "Lý thị Hạ châu, Chiết thị Phủ châu.

    Dương thị Lân châu, tam phiên đã lặp, Hồi Hất đã xuống đốc, giữa chư bộ Thổ Phồn chúng ta không thẩn phục cũng không nắm được những hạt cát. bây giờ Khánh vương Da Luật Thịnh đã chạy thoát khỏi Tây Bắc. lại dẫn theo đàn lang Khiết Đan .

    Ở đây cảng ngày cảng bất ổn.

    Nói đến đây, hắn chấn tĩnh lại tinh thẩn, nói: "May mà.

    Lô châu mới có một vị Dương thái úy mới đến.

    Tây Vực của chúng ta có thể an bình hay không thì tám chín phần phải nhờ vào hắn.

    Dương thái úy, ngài biết không?

    Đúng thế, hắn là chủ của Lô châu, cũng là Chủ của Hoành Sơn."

    Xích Bang Tùng nhìn xung quanh, có chút thần bí, ghé sát tai nói với hắn: "Ngài có từng nghe nói điều này không?

    Dương thái úy là Kim Cương cống Bảo chuyển thế đấy."

    Xích Bang Tùng giơ mười đẩu ngón tay ra tính, lẩm bẩm nhẩm tính, lại nói: "Đây là điểu mà phật sống Đạt La tọa sư của ta đã đích thân xác nhận, Kim Cương cống Bảo là thẩn bảo hộ của chúng tạ là thần linh mang đến cho chúng ta thái bình và an lành.

    Theo như ta thấy tương lai người thống nhất Tây Vực nhất định là Dương thái úy."

    Đan Tăng Ban Chu Nhĩ chần chừ nói: "Đại nhân, vị Dương thái úy đó...là người Hán à?"

    "Đừng có nói bừa. sẽ thành khinh nhờn thần linh đấy."

    Xích Bang Tùng nghiêm nghị nói: "Kim Cương cống Bảo là thẩn linh, trong mắt thẩn linh làm sao là người Hán, người Đàng Hạng hay người Thổ Phồn?

    Ta thấy trang phục của Đan Tăng tộc trường cũng là Hán phục, bình thường cũng nói tiếng Hán, thế thì sao cơ chứ?

    Quan trọng là nội tâm của ngài.

    Dương thái úy vừa xuất hiện.

    Phủ châu.

    Lân châu đã tranh nhau giao kết với ngài ấy, hai vị tiết độ sứ đại nhân và ngài ấy đã kết bái huynh đệ.

    Bát thị Đàng Hạng, trà Hạ châu vẫn còn cứng đầu ra, thì bây giờ các bộ khác cũng đều tò ra hòa hào với ngài ấy.

    Xích Bang Tùng nói rõ: "Cả chặng đường ta đến đây, thấy rất nhiều bộ lạc chịu khổ chịu nạn đểu chạy đến nhờ cậy Dương thái úy.

    Dương thái úy là Kim Cương cổng Bào chuyển thế, có ngài ấy bảo vệ thì tin chắc rằng những bộ lạc này có thể qua được cửa ải này, có thể sống những ngày binh yên.

    Hãy nhìn mà xem.

    Sẽ có một ngày Tây Bắc chúng ta, Đảng Hạng, Thổ Phồn, người Hán, Hồi Hất....

    Tất cả tín chúng đểu sẽ quy thuận về phía Kim Cương Cống Bào, mọi người có thể sống thêm được nhiều ngày thái bình."

    ''Như vậy sao..."

    Đan T ăng B an Chu Nhĩ vuốt râu suy tư.

    Bộ lạc của hắn dựa vào tài lực của mình đã khó khăn lắm mới chống đỡ nổi qua mùa đông, đế quốc Thồ Phồn sớm đã không tồn tại. bộ lạc của hắn để sinh tồn đã từng dựa vào Khiết Đan , từng dựa vào Ngân châu, các bộ lạc lân cận, nhung trong bộ lạc bây giờ có người Hán, người Khiết Đan , người Hồi Hất. người Đảng Hạng cũng sớm không phải còn đơn thuần như thế.

    Truyền thuyết Kim Cương cống Bảo chuyền thế hắn cũng đã từng nghe thấy.

    Bây giờ ngay cả Xích Bang Tùng đại nhân cũng nói như vậy, phật sống Đạt La lại chứng nhận cho thân phận của hắn, trong lòng Đan Tăng Ban Chu Nhĩ.

    Dương Hạo đã hóa thân thành Bồ Tát.

    Kim Cương cống Bảo.

    Tùng Tán Can Bố Tán Phổ, Gia Ngõa Nhãn Ba Thiết Tán Phổ...Những bậc đế vương này đều là nhưng anh hùng một phương, lẽ nào vị Dương thái úy này đang ứng mệnh sinh, thật sự sẽ trở thành vương của thảo nguyên?

    "Xích Bang Tùng đại nhân, ngài nói xem...có phải rất nhiều bộ lạc đã đi nương nhờ Lô châu không?"

    "Đúng vậy. người Hồi Hất, người Đảng Hạng Khương, người Hán thì không cẩn nói rồi, lại còn có chính cả người Thó Phồn chúng ta, đểu vì muốn sống tiếp, hơn nữa, Dương thái úy lại là Bồ Tát hóa thân, không dựa vào ngài ấy thì còn biết dựa vào ai đây?"

    Đan Tăng Ban Chu Nhĩ chần chừ nói: "Việc này..., không biết một bộ lạc nhiều người như bộ lạc ta thì Lô châu có tiếp nạp không?

    Ngoài rạ khi đầu quân cho Lô Châu, không biết họ sẽ yêu cầu gì với bộ lạc ta?"

    Xích Bang Tùng nhìn nhìn hắn, chần chừ nói: "Nếu như bộ lạc ngài sớm đầu quân cho Lô Châu thì chắc sẽ không có vấn đề gì, bây giờ... .ta cũng không thể nói rõ, đã có rất nhiều bộ lạc đến đầu quân cho họ.

    Lô châu tuy lương tháo nhưnũi. sạ là cũng không cung cấp hết cho nhiều người như vậy."

    Đan Tăng Ban Chu Nhĩ vốn còn muốn hỏi Lô châu sẽ đưa ra những yêu cầu gì với họ. ví như như chia rẽ bộ lạc, đoạt vị trí thủ lĩnh bộ lạc.

    Vừa nghe thấy muốn đầu quân vào mà e rẳng người ta cũng không muốn, không khỏi lo lắng, vội nói: "Xích Bang Tùng đại nhân tôn quý, ngài và ta đều là người Thó Phổn.

    Ngài chắc sẽ không nhẫn tâm nhìn thấy đồng tộc lưu lạc.

    Sinh tử lưỡng nan sao.

    Đại nhân là huynh đệ kết nghĩa của Dương thái úy lô châu, lại là đệ tử của phật sống Đạt La. nếu như ngài có thẻ nói hộ một câu..."

    Xích Bang Tùng có chút lo lắng, do dự hồi lâu, tỏ ra vẻ khó xử nói: "Vậy...được rồi, đã uống trà sữa của thủ lĩnh Đan Tăng, thì ta đã là bằng hữu của ngài, không thể thấy chết mà không cứu được.

    Một lát nữa ta sẽ giúp ngài viết thư, ngài mang thư của ta đi đến Lô châu, tin chắc rằng họ sẽ nể mặt ta.

    Có điêu...hành động của ngài cũng phải nhanh một chút, nếu như đã bị bộ tộc khác đi trước thì ta cũng hết cách."

    Đan Tăng Ban Chu Nhĩ vui mừng nói: "Như thế thì tốt rồi, như thế thì tốt rồi, đại nhân, mời uống trà."

    Xích Bang Tùng mỉm cười, bê trà lên uống.

    Trận đánh này đánh cảng lâu thì các bộ lạc bị người Khiết Đan ức hiếp cảng nhiều, cho nên dưới sự quấy nhiễu đàn áp vũ lực của người Khiết Đan và sự cám chiêu bào vệ của Kim Cương Cống Bào. người đầu quân cho Lô châu cũng cảng nhiều.

    Dương Hạo bây giờ không thiếu tiền, chi thiếu người, nếu chỉ dựa vào số dân vốn có của Lô Châu, không phải ít nhất hai mươi năm thi đừng mơ sẽ đầy đủ dân chúng, như vậy ngoài cách nuốt các bộ lạc thì chỉ còn cách chiêm mộ để làm tăng nhân lực.

    Để đạt được nhân lực sung túc.

    Tên gian thương họ Dương này phải lợi dụng triệt để đồng minh Khiết Đan .

    Chương 426: Chuyển cơ

    Binh mã Lô châu và binh mã Khiết Đan duy trì sự điều động thống nhất trong cuộc tấn công thành, tất cả đều nghe theo hiệu lệnh của chủ tướng mới bái trong quân Dương Hạo.

    Chiết Duy Chinh.

    Chiết Duy Chính không phải là một con rối vô năng, tuy nói sau lưng có sự tham mưu của tiêu cô cô, nhưng hắn thật sự cũng là một hổ tướng.

    Là trưởng tử của Chiết gia. từ nhỏ đã học binh pháp thao lược, đi theo cha, thường tham gia bàn kế ứng phó với sự xâm phạm của binh mã Hạ châu, đối với việc thủ thành có rất nhiều chiến lược tâm đắc.

    Lần này nhận trách nhiệm trọng đại.

    Chiết Duy Chính rất phấn chấn, bản bạc thương lượng tỉ mỉ vơi tiểu cô cô rất lâu.

    Dốc hết sức để chuẩn bị. hi vọng có thể đánh được trận này.

    Trong lòng có chuẩn bị thì lâm trận mới không hoang mang, chi huy điểu động quân mói ra đâu ra đấy.

    Hàng loạt những máy bắn đá bắn liên tiếp như mua, làm cho đầu thành Ngân châu tan nát.

    Thủ thành lần lược tìm chỗ trốn.

    Khi máy bắn đá dừng lại mới lại chiếm cứ lại đâu thảnh.

    Lúc này. khi dừng để chuẩn bị cho đợt công kích thứ hai thì trên đầu thành bồng xuất hiện rất nhiêu tấm màn hình vuông có đinh có thể di chuyển.

    Những chiếc màn này dùng gỗ cực lớn làm cốt, da trâu làm lớp bọc che bên ngoài, da trâu vừa mềm lại dẻo dai, những chiếc mũi tên. mũi nỏ sắc nhọn đã không thể sản sinh ra uy lực gây tổn hại đến những binh sĩ trốn ở bên trong nữa. mà những binh sĩ ở bên trong đó lại có thể kịp thời quan sát trận hình di chuyển của quân đội ngoài thành, từ đó mà bổ trí lại đội hình nghênh kích.

    Chiết Duy Chính đang đứng trên vọng lâu nhìn thấy thế, lập tức hạ lệnh bắn lượng lởn hỏa tiễn, đạn khói độc. dùng máy bắn đá để bắn vại lửa. tiến hành công phá những chiếc màn đó.

    Quân ở đầu thành lại lập tức tìm cách ứng phó.

    "Đặt cọc gỗ, chuẩn bị công thành."

    Cờ hiệu ở trên vọng lâu tung bay, một loạt các xe bắn nỏ xếp thành hàng hưởng về phía tường thành, khi trống hiệu vang lên thì những tiếng xé gió của tên nỏ cũng vang lên, nhắm bắn như mua vào phía tường thành, khi binh sĩ tiếp cận gân thi có thể nhân cơ hội mà trèo nhanh lên.

    Một đội binh sĩ đứng sau bức màn da trâu đẩy những chiếc thang xếp bằng gỗ.

    Dưới sự yểm hộ của làn cung tên mà nhanh chóng xông lên phía trưởc, sông hộ thành của Ngân Châu vừa rộng vừa sâu. nhưng nưởc sông đã bị Chiết Tử Du sai người đi chặn nguồn nưởc lại, nưởc tích trữ lại trong hào hộ thành chi còn khoảng một tấc. trong nưởc lộ ra những cọc gỗ nhọn hoắt cực lởn.

    "Rắc rắc rắc..."

    Tuy những cái trục và ròng rọc kéo nưởc đã được bôi dầu nhưng khi chuyển động nhanh vẫn vang lên những tiếng the thé.

    Những chiếc phi kiểu do những người thợ khéo léo ti mi chế tạo ra đã giúp cho nó có thể xông qua trận mưa tên từ dưởi thành bắn lên đẻ đáp xuống mặt nưởc, sau đó chuyển động dây treo làm cho một nửa kia đang được gấp lại của của cầu dần dần kéo dài về phía trưởc, bắc sang bờ sông đối diện.

    Mười chiếc cầu hào đã hình thành một mặt cẩu rộng đến mười lăm trượng, đã làm cho cả con sông hộ thành trở thành bình địa.

    "Phừng...phừng...phùng..."

    Trong thành đã đổi mũi nó thành hỏa tiễn, không còn bắn người mà đổi thành bắn cẩu.

    Nhưng cẩu hào của quân Dương Hạo đã qua sự Thiết kế công phu của những người thợ khéo tay. họ cũng đã nghĩ tởi những loại tấn công thường gặp này. cây cầu đa phần đã được dùng một lởp thiếc bọc lại, tiễn nỏ khó có thể làm tổn hại.

    Trà phi có đại hỏa công phá còn không những đốm lửa nhỏ như trên đầu tiễn nỏ này không thể xuyên qua cẩu. rất khó phát huy tác dụng.

    "Giết giết giết!"

    Một đại đội binh sĩ giơ tấm chắn, khiêng cự mã thương, hàng rào chưởng ngại chạy qua cầu hào.

    Những cung nỏ thủ đứng từ xa, dựa vào ưu thế cung nỏ của họ, áp chế lần cuối đổi vởi đẩu thành.

    Trên thành ngoài xe bắn nó cực lởn. thì cho dù cung tiễn bình thường có bắn tởi trưởc mặt họ cũng khó có thể sinh ra hiệu quả sát thương, cho nên họ hoàn toàn không kiêng sợ, tùy ý cho công kích áp chế.

    Đám binh sĩ nhanh chóng áp sát vào cửa thành mang theo những hàng rào chưởng ngại.

    Vì khi công thành, bên công thành cho dù có kị binh cũng rất khó áp sát phía dưởi thành, nhưng bên trong ủng thành phía trong thành và ngoài cửa thành lại có thể tùy ý phái ra những khinh kị xông tởi giết sĩ tốt công thành, cho nên ở phía gân thành môn cần bố trí chưởng ngại vật, để đề phòng bị phần công.

    Vì có sự yểm hộ áp chế bằng nỏ tiễn của hậu phương nên những thủ quân trên thành không dám tùy tiện đứng dậy bắn tên, những mũi tên lẻ tẻ bắn xuống cũng chỉ làm bị thương một số ít binh sĩ, những binh sĩ này sau khi bố trí thỏa đáng chưởng ngại vật thì một lượng lởn thang dây được đây qua cầu hào.

    Lúc này bên Khiết Đan đã có tổng tấn công, binh sĩ của họ lại có kinh nghiệm chiến đấu nhiều hơn quân đội Lô châu, nhung những vũ khí công thành của họ lúc này lại hiện rõ nhược điểm. cầu hào của họ hoàn toàn được làm bằng gỗ, rất đễ bên lửa, dụng cụ công thành chi có thang dây, nhưng thang dây lại không có hai tay bám đỡ.

    ở đỉnh đẩu lại có tường chắc mái.

    Có thể bảo vệ binh sĩ một cách tốt nhất như của binh mã Lô châu.

    Khi thang dây được bắc lên tường thành, trong thành lập tức xuất ra vô số những chiếc cọc dài cả chục trượng, thang dây chưa kịp ôn định thì đã có rất nhiêu chiếc bị đây đổ. mang theo hàng loạt những tiếng kêu than của binh sĩ bị ngã xuống đất.

    Còn bên phía mặt trận binh chủ công của Lô châu, tuy binh mã Lô Châu có hạn nhưng vũ khi tiên tiến lại giúp cho họ phát huy được hiệu lực cực lởn.

    Móc câu trên đinh của thang dây khi vừa chạm vào tường thành đã bám chặt lấy, gậy cọc hoàn toàn không thể đẩy rồi nó. binh sĩ công thành căn bản không cần để ý đến thang dây đã có thể trèo hết lên. rất nhiêu binh sĩ còn dựa vào những lồ hổng để bắn tên ở trên tường thành, mồm ngậm trưởng đao đạp lên đó để trèo nhanh lên thành.

    Phát hiện thang dây của đối phương không thể đẩy đổ, cờ hiệu trong thành liền phất lên.

    đột nhiên đẩy ra vô số những chiếc tủ màu vàng.

    Dương Hạo đứng trên vọng lâu nhìn sang, thấy ỡ đoạn đâu của những chiếc tủ đó đột nhiên phun ra những ngọn lửa đài, ngọn lửa chạm vào thang dây liền bên lửa.

    Cháy mành liệt.

    Thấy vậy, Dương Hạo không khỏi tặc lưỡi nói: "Tưởng thủ thành rốt cuộc là ai?

    Sao lại.. .

    Ngay cả máy bắn lửa cũng có?"

    Loại vũ khí này là một loại vũ khí công thành lợi hại: Tủ mãnh hóa dầu.

    Cái gọi là mãnh hỏa chính là thạch dâu.

    Lúc đó nó còn được gọi là mãnh hỏa dầu.

    Những chiếc tủ màu vàng đó là dùng thục đồng đúc thành, bên trên có một cái miệng, có thể liên tục thêm vào thạch dầu. sau có lồ gió, có thể nên không khí, bắn trúng người thì người sẽ bị thối nát.

    Nước không thể diệt, lực sát thương cực lởn.

    Chiết Duy Chính đang đứng trên vọng lâu nhìn, lập tức mệnh lệnh cho mười mấy vọng lâu hưởng về trận địch.

    Vọng lâu này còn cao hơn nhiều so vởi tường thành, tác dụng chủ yếu là để cho chủ tưởng có thể nhìn rõ động tĩnh bên trong thành, nhưng cũng có thể bố trí cung thủ trên diện rộng, trên đó còn được bổ trí những tiễn thủ đặc biệt.

    Hơn mười mấy vọng lâu áp sát vào nhau, bắn từ cao xuống dưởi, tên bay như châu chấu, nhắm bắn vào những binh sĩ thủ quân đang điều khiên tủ mãnh hòa.

    Tác dụng của tủ mãnh hóa đã giành được thành công lởn.

    Thủ quân trong thành lập tức dãn các tủ mãnh hỏa sang hai bên và bố trí thêm tấm chắn, đồng thời tổ chức những tiễn thủ chuyên dụng để bắn lại những binh sĩ tên vọng lâu.

    Chiến công thành đương nhiên không chi dựa vào sự triển hỏa kì môn binh khí cũng không phái chi dựa vào những thứ tiên tiến hay không là nhất định có thể giành thắng lợi. chiến thắng cuối cùng vẫn phải do con người thao túng.

    ít nhất về địa thế thì thủ quân trong thành vẫn chiếm được tiên cơ, binh sĩ thủ quân và tưởng sĩ công thành quần nhau đẫm máu trên ba mặt của tường thành, trong chiến công thành, tỉ lệ thương vong cao nhất chính là vào lúc công thành như thế này.

    Da xoa lôi được lăn xuống dưởi thành, bên trên vô sổ trường đinh nhọn hoắt được phóng xuống, đâm vào binh sĩ công thành, đâu rơi máu chày. những quả da xa lôi rơi xuống đè bẹp rất nhiều binh sĩ. những chiếc cọc gỗ chắc chắn dưởi đất đám xuyên bụng nát phổi họ.

    Những chiếc xe lừa gỗ bị cọc trụ đâm vào đinh bộ, sau đó mãnh hòa dầu từ trên phóng xuống dưởi, đi theo nó là đại họa.

    Rất nhiều binh sĩ toàn thân bị bốc cháy, kêu gào thảm thiết, nhảy khói xe lửa gỗ để tránh mộc lôi thạch và tên thì lại bị loạn tiễn bắn chết.

    Một làn khói đặc từ thượng phong đầu bay tởi, đây là do cò xanh bị đốt và xe hất cát tạo thành, cả đâu thành bị bao phủ trong đó.

    Những tiếng kểu gào thảm thiết lại vang lên không ngừng, mười mấy chiếc xe nhờ có màn khói bụi yểm trợ mà dựa sát được vào phía dưởi thành, bất kể những binh sĩ do thang dây bị đứt rơi xuống và lôi thạch trên tường thành đáp xuống bị đập, quân công thành vẫn chuyên tâm đào địa đạo.

    Những người phụ trách đào địa đạo đều là những binh sĩ thần cường lực tráng.

    Một khi đã hiệp lực thì lập tức trao đổi vởi binh lính phía sau. từng rô đất được truyền đi thành hàng, chuyển đến những chiếc xe ở phía sau. những chiếc xe này lại dùng đất đó để đổ vào hào hộ thành, có tác dụng lấp hào.

    Ting ting tang tang, những tạp âm này rất nhỏ.

    Nhưng Lưu Diên Lang ẩn người trong huyệt động sâu hai trượng lại nghe rất rõ.

    Tai hắn áp sát vào trong đáy vại. nghe thật kĩ tiếng truyền lại từ trong đất. rồi bỗng nhiên chạy ra ngoài.

    "Cha, bên ngoài thành đang đào địa đạo, cự li là hai trăm bưởc về phía đòng, một trăm sáu mươi bưởc, một trăm mười bưởc, năm mươi bưởc, và chính diện, bốn bên có ba chỗ. khoảng cách tương đồng."

    Lưu Kế Nghiệp cau mày nói: "Hôm nay nhân mã bên ngoài thành công thành không giống như lúc trưởc.

    Lúc trưởc chúng tuy có vũ khí công thành tinh vi, nhưng vận dụng lại không thành thục.

    Bây giờ...Hình như đã đổi chủ tưởng, hơn nữa hình như đối vởi pháp thủ thành của chúng ta cũng đã rõ như lòng bàn tay..."

    Hắn trầm ngâm một lúc, ra lệnh: "Tiếp tục nghe ngóng, truyển lệnh cho tất cả các đội, tại chỗ chúng đào đất lên chuân bị trộn thạch tín, hóa dược, đợi một khi chúng đào tiến vào trong thành thì đánh.

    Đồng thời chuẩn bị hỏa dầu, thiết lôi mộc để phá vỡ xe mà địch bố trí bên ngoài thành."

    "Vâng!"

    Lưu Diên Lang đáp lời rồi đi.

    "Rầm!"

    Tiếng kêu ẩm vang cực lởn phát ra từ chồ những chiếc xe, đám binh lính đang đào hẩm đểu ngẩng đẩu lên nhìn.

    Những chiếc xe được gia cố năm lẩn và giảm hiệu quả chấn động rung lên một chút, mấy cái giá xe kêu rằng rắc rồi dừng lại.

    Kha Trán Ác lởn tiếng nói: "Không cần phải để ý đến nó. tiếp tục đào!"

    Hắn nhặt một chiếc xẻng ngắn nhưng sắc nhọn, đi về phía trưởc, xúc đất ở chồ phía dưởi tường thanh rồi hất về phía sau thật nhanh.

    "Rầm!"

    Lại một tiếng động cực lởn vang lên. thấy một tảng đá lởn ném xuống chiếc xe, có người hét lởn: 'Đoàn luyện đại nhân, đinh xe cháy rồi."

    "Mặc kệ nó.

    đào. tiếp tục đào."

    Mắt của Kha Trấn Ác cũng đã đò, dưởi tường thành đã đào sâu đến bảy. tám thưởc, cứ mỗi bưởc đào tiến lên thì hai bên lại dùng những khối gỗ tròn rắn chắc để chổng đỡ.

    "Rẩm."

    Lại một khối đá nữa rơi xuống, đinh đẩu xe bị phá vỡ một lồ lởn. những chiếc cảng rắn chắc cũng đã có chút lung lay.

    "Đoàn luyện đại nhân, mau đi thôi, đinh xe đã bị đập hóng rồi."

    Kha Trẫn Ác vẫn mặc kệ, cắn rằng tiếp rục đào.

    Một thùng mãnh hỏa dầu đổ xuống qua chiếc lỗ bị thúng đó, sau đó bốc cháy, may mà những binh sĩ ở dưởi xe đã sởm có chuần bị, đểu tránh cả ra.

    "Đoàn luyện đại nhân, nếu còn không đi thì xe sẽ sập xuống."

    Hai binh sĩ lo lắng nói. rồi xông vào kéo Kha Trấn Ác ra.

    "Cho cùi. cho tạp, nhét đẩu dầu vào."

    Kha Trấn Ác hung tợn nói.

    Mấy binh sĩ sởm đã chuẩn bị một đống cùi. liền đồ mạnh hòa dẩu nhét vào trong hố, Kha Trấn Ác liền châm lửa mồ cảnh củi rồi ném vào trong cái hố, cẩm chắc thuẫn, lởn tiếng nói: "Rút lui."

    Phía sau cái hố phun ra một ngọn lửa phùng phực.

    Kha Trấn Ác dẫn người chặt móc câu giữa đẩu xe và tấm mành che, lấy tẩm mành che để yểm hộ, nhanh chóng tản đi.

    "Rẩm!"

    Dưởi đất vốn là bùn ưởt. lửa nóng vào làm nó biến thành lò nưởng, làm cho một bộ phận tường thành bắt đẩu phồng lên.

    Khi những khối gỗ tròn chống đỡ bị hủy. một bộ phận tường thành kết cấu băng đất đã lóng ra không thể chịu được trọng lượng của chính mình mà bị lún xuống.

    Tuy nói cái hố đấy vẫn chua đào đủ sâu.

    Chưa đủ rộng, một mảng tường thành chi lún xuống ba thưởc, ảnh hưởng tởi toàn bộ tường thành không lởn, nhưng tường điệp, tường chắn mái. lỗ tiễn đều bị phá hỏng, đặc biệt là binh sĩ quan binh trên tường thành bị ảnh hưởng lởn, đã có người hoảng loạn kêu lên: "Thành bị phá rồi.

    Thành bị phá rồi, mau chạy thôi..."

    Người hét là binh sĩ Ngân châu bản địa, người đó đứng lên lên từ chỗ tường thành bị vỡ, nhất thời không hiểu tình hình, chỉ thấy cả mảng tường đã đô.

    đang lúc hoảng loạn kêu lên thì xoẹt một cái một ánh sáng lóe lên. cái đầu lập tức bay khỏi cái cồ hắn.

    Một tên võ quan Khiết Đan trừng mắt lên quát: "Làm loạn lòng quân, giết!

    Nhìn cái gì. thủ thành, thủ thành!

    Chúng không thể xông lên được."

    Tất cả các đội quân của Khiết Đan thiếu nhưng vũ khí công thành tiên tiến, chi có thể dùng thang dây độn thổ .

    Dùng chiến thuật biển người để khổ chiến vởi quân thủ thành, hưởng tấn công chủ yếu là phía thành môn.

    ủng thành bên ngoài thành đã bị phá vỡ, những chiếc xe chở đẩy những cây gỗ lởn để phá cổng thành, mồi lẩn xung kích đểu có binh sĩ ngã xuống dưởi loạn tiễn.

    Lúc này thứ không đáng tiền nhất chính là nhân mạng, đã không còn ai để ý đến sự sồng chết của họ nữa. mỗi người đều chém giết đỏ cả mắt, cũng không có ai để ý tởi phái đỡ ai đó dậy, họ chi có thể đơn độc bò lên chiến trận, nhìn những người đồng hành của mình đẩy xe, dùng hết sức phá thành mòn cứng, vững chắc như thể không bao giờ phá vỡ được.

    Tiếng Việt

    “Rẩm!"

    Cửa thành cuối cùng cũng bị phá một cái lỗ lởn, vụn gỗ bay ra, bắn tung tóe.

    "Giết, giết!"

    Binh Khiết Đan đểu đó cả mắt. những khối gỗ cực lởn được các binh sĩ công thành thu lại, nhanh chóng chuyển hưởng, nhắm sang cửa thành đã lay động khác, tiến hành phá hoại cuối cùng, binh sĩ hậu phương đã phấn chấn trèo nhanh lên chiến mã, chuẩn bị tốt cho trận xung kích.

    Trận đánh này quả thật là rất tốn sức.

    Bọn họ vốn đểu là những võ sĩ thiện tiến công, xung phong không có gì là bất lợi, nhưng kẻ địch lại giao thủ bằng cách nấp sau những lởp chắn bảo vệ như ủng thành, thành lâu. tường chắn mái để phóng tên, thêm nữa những thể nghiệm trưởc đây chưa đủ. làm cho họ tích tụ phẫn nộ. bây giờ cuối cùng cũng đã tìm được con đường để phát tiết ra.

    "Rầm-"

    Một nửa cánh cửa còn lại đã bị phá vỡ, những binh sĩ may mắn còn sống sót qua các trận trưởc vô cùng vui mừng hoan hi, thúc ngựa chạy tởi.

    Những tiếng vó ngựa rầm vang từ phía sau dội lên.

    Đại đội kị binh như lốc xoáy vọt lên. tay cầm những thanh đao sáng lóe giơ lên cao...

    Thành Ngân châu đã bị phá rồi!

    Những kị sĩ Khiết Đan tay cầm đao sắc xông vào được trong thành thì đột nhiên ngẩn cả ra.

    Có khoảng hơn tám trăm người xông vào. hoàn toàn chiếm cứ được bản vi nội thành, nhưng bên trong ngay cả một thủ quân cũng không có. phía trưởc mặt lại xuất hiện một thành môn nữa, đã chặn đường tiến quân của họ.

    Đó là một tòa ủng thành, một ủng thành di động, một úng thành của nội thành, ủng thành này từ từ được đẩy về phía trưởc, đến khi tường thành và hai bên trái phải gần như hợp dính sát vào mởi nhau mởi dừng lại.

    ủng thành, mời quân nhập ủng.

    Trên ba mặt tường thành có vô số cung thủ đứng dậy. bắn tên như mưa...

    Hàng trăm kị sĩ xông tiến vào thành đã chật cứng cả ủng thành. bên ngoài những đàn cá cứ ùa vào. sắp bị chật cứng vởi đoàn kị sĩ ở phía trưởc, người ngựa chen nhau dày đặc không thể chịu nổi.

    Phía trưởc tiến không được, lùi không xong, phía sau lại không biết có biến, vẫn không ngừng xông lên. bị những tưởng sĩ ở gân cửa thành lởn tiếng gào thét, nhưng hoàn toàn không nghe rỗ họ nói những gì.

    Lúc này. trên tường thành đã hất xuống những chiếc thùng lởn bẳng gỗ, nắp thùng đã bị mở ra, bay lộn nhào trong không trung, bắn tung tóe một chất dịch màu đen dính, ơ phương tây, loại dịch này được người ta gọi là mồ hôi ma quỷ...

    Ngẩng đẩu lên nhìn thấy những chiếc thùng lởn rơi xuống đất, binh mã Khiết Đan hoảng loạn mở to mắt ra nhìn, họ nhìn thấy đi theo sau những chiếc thùng đó là nhưng cây đuốc...

    Rất nhiều binh sĩ Khiết Đan dính phải thứ mồ hồi ma quỷ đó. lửa bên vào, khuôn mặt hoảng hốt quay đi quay lại trong ngọn lửa, kểu gào thám thiết, xông về trận doanh của mình, dáng vẻ rất kinh khủng, kểu gào thể lương, làm cho người ta phải khiếp đàm...

    Xe đao đã bị tắc ở cổng thành, phía trưởc xe đao là vô số những thi thể người và ngựa, phia dưởi đểu là những tử thi bị đốt cháy, phía trên là thi thể được người ta ném từ trong thành ra.

    Trên thi thể vẫn còn cảm rất nhiều tên. người bị bắn rất giống con chim.

    Phía sau xe đao lại là bức tường thành dựng thẳng đứng lên tởi đỉnh băng đá tảng và bao cát.

    Thi thể bị vứt ra từ trong thành, đây là một loại đe dọa.

    Những chiếc tên cắm trên thi thể không được rút ra, rõ ràng là muốn cho ngoài thành thấy rõ thủ quân bên trong chuẩn bị rất đầy đủ.

    Da Luật Tà Chần đứng trên vọng lâu, thấy thi thể chất cao như núi, nhưng lại không tỏ ra một chút ý nhụt chí nào.

    Từ đầu cho đến cuối, khuôn mặt như thể được khắc trên một tảng đá.

    Phía trưởc cho dù có chết hàng trăm vạn người hắn cũng không động sắc như vậy.

    Giống Da Luật hưu Ca, hắn cũng là một tưởng lĩnh bắt đầu được trọng dụng sau khi thánh thượng Da Luật Hiền kế vị.

    Trước đây danh tiếng cũng không lởn lắm, uy danh của Da Luật Hưu Ca lúc này tuy vẫn chưa truyền khắp thiên hạ.

    Vị danh tưởng Da Luật Tà Chẩn này trong trận chiến sông Cao Lương, trận Yến Vân từng đại bại quân Tổng và còn bố trí mai phục bắt Dương Kế Nghiệp ở Tò Cháu lúc này cùng không lấy chiến công để nổi tiếng thiên hạ.

    Cả đời hắn chiến công hiển hách, nhưng hắn là kẻ thiện dã chiến, chiến công hiển hách sáng chói của hắn đểu là giành được ờ trong nội cảnh Khiết Đan , đểu là khi quân Tống bắc phạt Khiết Đan, tất cả quân đội phản kích.

    Còn đối vởi công phá thành trì, hắn tuy có hiểu chút ít nhưng không hề giòi, lúc trưởc cũng chưa từng khổ luyện nghiên cứu. lúc này hình thế trong và ngoài nưởc Khiết Đan lại rất ít gặp phải loại chiến công thành, nếu như lấy nghiên cứu công thủ thành làm chủ thì cơ hội sử dụng quả thật là quá ít, đó chính là kĩ thuật giết rồng, cho nên loại chiến thuật này trưởc này không được người Khiết Đan gọi trọng, nhung lẩn này bao vây công thành Ngân Châu , hắn cuối cùng cũng biết được chi dựa vào tưởng sĩ thiện chiến, thì khi đổi mặt vởi tòa thành kiên cố cũng phái bó tay.

    Thở dài một tiếng, Da Luật Tà Chẩn quay đầu sang hai bên nói: "Bắc quốc chúng ta ở trên thảo nguyẻn vạn dặm, bộ lạc tộc trưởng lấy di chuyển du mục làm chũ. con dân sinh ra trên ngựa, sống ở trên ngựa, thiện dã chiến mà không thiện cung thủ. dựa vào cung kị mà xông lên.

    Khó có kẻ nào bẳng nổi ta.

    Còn người nam lại sống trong thành, lấy nông canh mà sống, thiện dựa vào thành mà chống địch.

    Nếu luận về vũ khí công thành thì vũ khí của chúng ta không những đơn sơ, mà còn sử dụng không được đúng lúc. không dùng đúng cách.

    Tuy có tinh binh nhưng lại khó phát huy được sở trường, đây chính là điểm yếu của chúng ta.

    Khánh vương bây giờ đã làm cho thành Ngân châu đến gió mưa cũng không lọt.

    đây chắc chắn không phải là sở trường của hắn, chắc chắn Khánh vương khi chiếm được Ngân châu cũng đã chiêu mộ được tưởng lĩnh thiện thủ thành, mà hắn chi dựa vào những tưởng lĩnh này đã có thể được uy phong như vậy. chiến pháp thủ thành tri của người nam quả thực là rất cừ.

    Các ngươi hãy quan sát cần thận, toàn tâm học theo, sau này không chừng sẽ có ích đấy."

    Chúng tưởng nghe xong liền đồng thanh đáp lại.

    Dương Hạo cũng chú ý học theo kĩ xảo chi huy của Chiết Duy Chính và Chiết Tử Du.

    Chiết Duy Chính lại không ngại để cho hắn nhìn thấy cách vận dụng và chi uy đổi vởi khí giởi và chiến thuật của mình, Dương Hạo cũng không ngại để lộ những khí giởi công thành tinh xào thiện chiến mà mình nắm trong tay cho người Khiêt Đan thấy.

    Những thứ này đểu rất dễ bị mô phóng.

    Trong lịch sử cũng đã ghi chép lại, chi sau mấy trận chiến thì đã có thể nắm chắc hoàn toàn những vũ khí tiên tiến của người Hán.

    Họ ngoài có thể giáo dục quân lính bằng những trận chiến đẫm máu để rất nhanh nắm vững tri thứ mà còn có thể nắm chắc được từ những từ binh mà họ có trong tay.

    Nếu muốn nắm vững bí mật không để cho người khác biết thì trừ khi vĩnh viễn đừng dùng.

    Công cụ chiến tranh không ngừng tiến bộ. nghệ thuật chi huy cũng không ngừng hoàn thiện.

    Vận dụng kì diệu đều là ở sự thống nhất, đó mởi là mấu chốt của chiến thắng.

    Phía thành Dương Hạo tấn công đã bị sụp đổ ba chỗ. tổn thương đều không phải là nghiêm trọng, nhung tính vững chắc của tường thành đã chịu tổn thương nặng, Chiết Duy Chính và Chiết Tử Du vội vàng bản luận mấy câu rồi lập tức thu binh, dừng công kích mạnh, lại điểu động binh tập trung xe ném đá, tiến hành tấn công mạnh bằng đá vào đầu thành, để có thể đạt được chiến quá lởn.

    Đồng thời chiến pháp tâm lý mà Dương Hạo đã đề nghị cũng tiếp cận được giai đoạn cuối, ở đầu ngọn gió đã cho thả rất nhiều điều, trên đó đều có rất nhiều truyền đơn được viết bằng văn Khiết Đan và văn Hán để thả vào trong thành.

    "Đại ca.

    đại ca. phía tây thành đã có một số người tháo chạy ra, tất cả đều bị chúng ta bắt rồi..."

    Loan Đao Tiểu Lục phi ngựa tởi, từ xa đã hưng phấn kêu to.

    Dương Hạo mừng rỡ. quay lại nói vởi Chiết Tử Du. nói: "Kế vây thành bỏ khuya của ngũ công tử quá nhiên cao minh, mở ra một mặt nhất định có người sẽ sinh lòng hoang tưởng."

    Chiết Tử Du được hắn tán dương chỗ đông người, trong lòng không khỏi vui mừng, nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ ra gì. chi hắng nhẹ một cái, mất tự nhiên nói: "Ta chi dự liệu rằng tập trung binh tấn công tam diện, khi tấn công thành xuất hiện tình cảnh nguy hiểm thì trong thành tất có người muốn tháo chạy ra ngoài.

    Khánh vương thủ thành khi điểu động tinh binh tác chiến, những người ỡ thành tây bị chúng bỏ mặc chính là binh già yếu tàn tật.

    Có thể đuổi theo Khánh vương tởi đây đa phẩn phẩn đểu là tinh binh, lính thủ thành tây tất sẽ là những lào tốt bản địa thiếu kinh nghiệm chiến đấu. những phú thần hào thương muôn thoát khỏi thành bị bao vây thì sẽ không tiếc tiền mua chuộc kẻ gác cổng để được thả ra, nếu như cho trốn chạy mấy hộ gia đình, chi cần người nhận được lợi không nói thì người bên cạnh cũng không biết, những thổ tốt đó thấy lọi sáng mắt cũng chưa chắc không dám mạo hiểm.

    Chi là ta không ngờ rẳng nhanh như vậy đã có người chạy thoát ra, xem ra Khánh vương không nhận được lòng người trong thành Ngân châu rồi.

    Thái úy, từ miệng họ không chừng chúng ta có thể biết được một số tình hình hữu dụng.

    Dương Hạo liên tục gật đẩu: "Không sai.

    Ngũ công tử nói có lý.

    Tiểu Lục, những người đó đâu?"

    Loan Đao Tiểu Lục nói: "Thiết Ngưu đang dẫn bọn họ tởi đây.

    Sắp tởi rồi."

    Dương Hạo vội vàng nói: "Đi. chúng ta đến đó xem."

    Dương Hạo cùng đám người Chiết Duy Chính, Chiết Tử Du.

    Mộc Ân chạy như bay đi, từ xa đã nhìn thấy Thiết Ngưu dẫn một đoàn người đi về phía họ.

    Dương Hạo vội vàng tăng tốc đến.

    Từ xa. nhìn thấy Dương Hạo.

    Thiết Ngưu liền lởn tiếng nói: "Đại ca. trong thành tồng cộng có năm hộ nhân gia tháo chạy ra, bảy mươi ba người, đều được đệ bắt về đây."

    Dương Hạo ghìm dây cương.

    Vừa nghe thấy người này chính là chủ soái trong quân, đám người nam nữ già trẻ đều lần lượt quỳ xuống, khấu đầu cầu cứu nói: "Thái úy khai ân. thái úy tha mạng, chúng tôi đều là những gia đình lương thiện trong thành, không phải là đồng đảng của Khánh vương, thái úy đại nhân minh giám..

    Những người này đểu quỳ lạy xin được giữ tính mạng, từ trong đám người đấy lại có một nữ tử thoát chạy ra từ sau, chân chừ muốn trốn sau lưng nguời khác, hành động như vậy lập tức đã dẫn tởi sự cảnh giác của Dương Hạo.

    Đám người quỳ xuống, nữ tử đó liền ngân ra. tuy nàng ta phần ứng rất nhanh, lập tức cũng nhanh chóng quỳ xuống, nhưng Dương Hạo đã nhìn rõ được nàng ta.

    Trong lòng Dương Hạo lập tức bị chấn động: "Là nàng ta?

    Sao lại có thể là nàng ta?"

    Dưởi chân ngựa có một đám người khấu đẩu xin tha mạng.

    Dương Hạo chi chưa để ý tởi, hắn dừng ngựa một lúc, đột nhiên dùng dây ngựa chi về phía nữ tử đứng sau cùng, cúi đầu thấp nhất trong đám người.

    Trầm giọng nói: "Cô. lại đây."

    Bờ sông Hoàng Hà, Nhạc Thai, huyện Tuấn.

    Lý Dục vác một bao cát. thờ hổn hển bò lên để. quăng bao cát xuống đất. ngỗi phệt xuống.

    Trưởc mắt tối thui, tim đập như trống gõ.

    Hắn thật sự rất mệt, công việc phải dùng sức mà cả đời hắn làm kể cũng chưa hết mười đầu ngón tay.

    Hắn chi thường dùng đều xoa da mĩ nhân, chi dùng để chấm mực làm thơ.

    Trưởc đây hắn đểu phái dùng những tấm nệm khổ ráo nhất, mểm mại nhất mởi có thể ngủ được, bây giờ từ đẩu đến chân đểu ưởt đẫm bùn đất. nhưng chi cần một lúc là hắn có thể ngủ ngon như con lợn chết.

    Nhưng hắn cũng không còn cách nào khác.

    Triệu Quang Nghĩa đang bưởc bưởc lởn đi qua người hắn, mỗi cánh tay đều kẹp ba bao cát, bưởc nhanh như bay. hình như cái sức lực không bao giờ dùng hết đã được bộc phát.

    Đương kim hoàng đế Đại Tổng có thể đích thần đứng trên bờ để, vuợt mạo hiểm chống chọi vởi cơn hồng thủy bất kể lúc nào cũng có thể ập tởi, cho dù người bên cạnh có thành chó chết cũng không ai có thể oán hận.

    "Phịch!"

    Nguyên quốc chủ Kinh Hồ Chu Bảo Quyền trượt chân một cái, cái bờ để chết tiệt này.

    Hắn cố sức mà bò dậy. từng bưởc đẩy hai bao cát lên bờ để. sau đó ngỗi dựa vào Lý Dục, thở hổn hển.

    Áo bào của hắn nhăn nhúm, toàn thân là bùn đất.

    Ai nhìn cũng không thể tin được rằng đây lại là chủ của Kinh Hồ trưởc kia và là hữu vũ lâm thống quân sứ Chu Bào Quyển.

    Lý Dục và Chu Bảo Quyẻn ngỗi dựa vào nhau, mắt nhìn chăm chú. thấy Triệu Quang Nghĩa đang bưởc bưởc lởn tởi trưởc mặt huyện lệnh, lởn tiếng quát hòi: "Khám Tam Đạo. ngươi đã biết tội chua?"

    "Thần. ..tội đáng chết vạn lần."

    Khám Tam Đạo hai tay bắt chéo sau lưng, khom người chạm má xuống đất, liên tiếp dập ba cái: "Cầu quan gia ban chết!"

    "Được, được.

    được, ngươi biết tội là được rồi."

    Triệu Quang Nghĩa ngẩng đẩu lên trời cười ba tiếng, kiếm trong tay vung lên.

    Bổ mạnh tay xuống.

    Một thanh kiếm sắc bên, "xoẹt" một cái.

    Chém đứt dây trói hai tay huyện lệnh Khám Tam Đạo.

    Dây trói bị đứt.

    Cánh tay Khám Tam Đạo được thả lỏng ra, người hắn rung lên một cái. sau một hồi.

    Hắn mởi chần chừ động tay.

    Từ từ di chuyển lên về phía trưởc, ngẩng đầu dậy. nhìn hai bàn tay của mình, lại ngáng đâu lên đây kinh ngạc nhìn Triệu QuangNghĩa.

    Triệu Quang Nghĩa thu kiếm lại, nói: "Con người đểu có lòng sợ chết.

    Nhưng chết tuyệt đối không phải là chuyện đáng sợ nhất trên đời.

    Ngươi là một người học lễ nghĩa liêm sỉ.

    Trung hiếu tiết nghĩa.

    Đã nhận trông giữ một phương thì nên coi bách tính của mình như con của chính mình, hết lòng yêu thương bào vệ.

    Khám Tam Đạo, người đã thấy hồng thủy ngập trời, trưởng rẳng đẻ điêu đã không thể thủ.

    Nhưng trong lúc nguy cấp lại dẫn cha mẹ thê tử con cái bỏ chạy.

    Có thể thấy tuy ngươi sợ chết nhưng phần lượng cái chết trong lòng ngươi còn không quan trọng bằng tính mạng của người thân.

    Trẫm lần này không phạt tội ngươi, cũng không bãi chức quan của ngươi, chi hi vọng ngươi có thể được nhận được một sự giáo huấn, đem sự hiếu thuận vởi cha mẹ.

    Sự yêu thương vởi thê tử con cái mà dành một ít cho dân chúng dưởi quyền cai trị của ngươi và triều đình.

    Khám Tam Đạo kinh ngạc không thôi: "Quan gia..

    Triệu Quang Nghĩa nói: "Ngươi vẫn là huyện lệnh của huyện Tuấn, bây giờ để điều tuy đã được thủ vững, nhưng chi có thể ứng phó tạm thờị.

    Làm thế nào để tu bồ để điều, mãi mãi duy trì được an toàn một phương thì ngươi cần phải cẩn thận tìm cách khắc phục."

    Khám Tam Đạo tìm được sự sống trong cái chết không ngờ hoàng đế lại khoan hồng độ lượng như vậy, hắn cảm kích rơi nưởc mắt.

    đầu gục xuống đất, dập đẩu. lởn tiếng khóc nói: "Quan gia. vi thần lập tức chuyển nhà lên để ở. không tu sửa được tốt con để này, đảm bào sự bình an của dân chúng một phương, thì thần vĩnh viễn sẽ không rời khỏi con để này. sống phải giữ được để.

    Chết cũng phải chôn cốt ỡ để. làm trung thần Đại Tống, làm trung thân của bệ hạ."

    "Bệ hạ lấy tấm thân chí tôn vi dân mà hộ để.

    đó là đại nghĩa.

    Thần tử phạm tội khẳng khái tha bổng, đó là đại nhân.

    Chi cô hiên vương, tham hoàng ngũ đế cũng chưa từng như vậy.

    Đại Tổng thật là có phúc."

    Lô Đa Tốn chắp hai tay.

    Lớn tiếng nói.

    Triệu Quang Nghĩa cười nhạt, quay người nói: "Hồi thành!"

    Mộ Dung Cầu Túy đi sát theo người Triệu Quang Nghĩa.

    Triệu Quang Nghĩa bưởc nhanh như bay.

    Khóe miệng hé điệu cười như cười như không: "Hắn muốn làm trung thẩn thì sao trẫm có thể không cho hắn thỏa.

    Một đại trung thẩn đã đặt trẫm vào chỗ chết."

    Mộ Dung Cẩu Túy lĩnh hội. vội vàng nói: "Thẩn hiểu, qua ba bốn tháng nữa, thần...nhất định sẽ để cho hắn chết một cách vinh quang, làm một trung thần gương mẫu chịu sự giác ngộ của quan gia."

    Triệu Quang Nghĩa dẫn văn võ bách quan trờ về thành Biện Lương, chuyến trờ về thành này rất náo nhiệt, văn võ đầy triều nhưng phàm là những quan viên từ tứ phẩm trờ lên đểu bị hắn kéo tởi bờ để cùng sống cùng chết, người nhà của họ đều như ngỗi trên đống lửa.

    Bây giờ cuối cùng cũng trở về rồi. tất cả gia quyến đều chạy ùa tởi thành tây như nưởc lũ để nghênh đóa

    Triệu Quang Nghĩa vừa tởi thì tất cả đã quỳ xuống hô vạn tuế. lại có rất nhiều người chạy lên trưởc, tìm người thân trong đám người, gặp được nhau thì hoan hỉ roi nưởc mắt.

    Triệu Quang Nghĩa ngỗi trên cao, nghe thấy những tiếng hổ vạn tuế vang ầm, lẩn đầu tiên hắn cảm nhận được sự vinh quang vô thượng ngoài quyền lực.

    Tuyền lực và vinh quang đều đã có được, cuộc đời như thế này cũng nên viên mãn rồi chứ?

    ừm.. .không không không, vẫn còn có mây đen, vẫn còn có một đại công đại nghiệp mở rộng biên cương bờ vực.

    Đợi khi ta thu hết đất tây bắc.

    Đoạt về mười sáu châu, lúc đó ta mởi là nhất đế thiên cổ. ha ha ha...

    Triệu Quang Nghĩa cười lệnh cho người cuộn rèm lên. cười vẫy tay vởi dân chúng phía dưởi.

    Đột nhiên mắt hắn sáng lên, trong đám người hắn nhìn thấy một gương mặt như ngọc như hoa làm cho người ta nhìn một lẩn đã không thể quên.

    Hắn nhìn chẳm chẳm vào, nhưng nhìn kĩ thì mĩ nhân đó lại đang cầm tay, nưởc mắt như mưa và đang nói gì đó...

    Trong lòng Triệu QuangNghĩa đột nhiên nóng lên; chủ của thiên hạ phải chăng cũng nên có mĩ nữ vô song đi cùng?

    "Vương Kế Ản!"

    "Có thần!"

    Vương Kế Ân bây giờ đã được phong làm thứ sử Hà Bắc tây đạo, cho nên hắn giờ xưng thần chứ không thể lại xưng nô tài.

    Đại thần bên cạnh đều có người thân đến đón, những đại thần đó vừa tởi công thành cũng đã chủ động đi tìm người thân của mình, còn Vương Kế Ân trong thành lại không có người thần nào. cho nên hắn vẫn đi cạnh ngự giá của Triệu Quang Nghĩa, hắn giờ tuy đã mặc áo thần tử nhưng vẫn theo như thói quen cũ khó bỏ được, vẫn khom lưng cả chặng đường, đầy dáng vẻ của nô tài.

    Nghe thấy Triệu Quang Nghĩa, hắn liền bưởc lên trưởc đáp một tiếng, có điêu chữ "thần" học được rất nhanh.

    "Kế Ân này.

    Tháng này thân quyến quan viên trong triều đến yến kiến hoàng hậu là ngày nào?"

    Vương Kế Ân nhẩm tính một lát rồi đáp: "Hồi bẩm quan gia, là ngày kia. quan gia sao lại..."

    "ừ..."

    Ngự giá đi về phía trưởc, lệ ảnh nhìn một lẩn mà khó quên đó đã không còn thấy nữa.

    Hình ảnh lọt vào mắt đểu là khuôn mặt tươi cười của sĩ thân trong thành.

    Triệu QuangNghĩa mờ mịt cười, nói: "Lần này văn võ trong triều đều lên để kháng thùy, thân quyến quan viên đểu lo lắng sợ hãi, cũng đã ăn trái đắng, lẩn này khi quan thân quyến quan thẩn yết kiến nương nương, trẫm cũng sẽ đi gặp họ. thường cho họ để trấn an..."
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 11


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 427: Hồ phượng

    Chiết Tử Du, Mộc Ân vội đến, thấy Dương Hạo dẫn theo một cô gái và một đại hán khôi ngô đi tới bên cạnh, không khỏi nhìn nhau, ngạc nhiên vô cùng.

    Tất cả mọi người đều nhìn Thiết Ngưu:

    “Không liên quan đến ta, đại ca vừa thấy cô gái đó thì đã gọi cô ấy lên trên trả lời, sau đó tên thô bỉ kia thì chạy ra bảo vệ, rồi theo đại ca đi bên cạnh, ta cũng không biết nói đại ca đang làm trò quỷ gì nữa”.

    Đám người không hẹn mà cùng nhìn về phía Chiết Tử Du, tình cảm giữa cô và Dương Hạo có mà như không, tướng lĩnh trong quân được coi là tương đối nghiêm túc cũng đã có cảm giác gì đó rất lạ, lúc này đương nhiên là muốn xem xem phản ứng của cô ra sao, Chiết Tử Du bị họ nhìn một cách ngờ vực, không nhịn được song lại cố gắng hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh.

    Dương Hạo dẫn một nam một nữ đi ra, rồi tự nhiên hỏi: “Cô là…Lục cô nương?”

    Cô gái này là Lục Tương Vũ là người vợ bị Đinh Thừa Tông vứt bỏ, Đinh Thừa Tông bỏ vợ, Dương Hạo biết chứ, hắn nghĩ rằng, Lục Tương Vũ sớm đã về nhà mẹ đẻ, song không ngờ lại gặp cô ta ở nơi này, lạ thật, bèn lệnh cho cô ta lên trước trả lời, Lục Tương Vũ liếc thấy cố nhân, xấu hổ, chần chừ không chịu tiến lên, binh sĩ thuộc hạ của Dương Hạo thấy cô gái này dám không nghe lời Tiết soái, liền kéo cô ả lên, lúc ấy một đại hán khôi ngô bước ra bảo vệ, Dương Hạo lúc này mới phát hiện ra có gì đó khác thường, thế là hắn gọi họ qua một bên tiến hành vặn hỏi.

    “Ta…ta…”

    Nghe hắn gọi Lục cô nương, Lục Tương Vũ giật nảy người, nước mắt lăn dài trên má, mũi cô phập phồng, cô khẽ ngẩng đầu dậy nói: “Nô gia…nô gia đã từng gặp Dương đại nguyên soái."

    Từng là chủ tớ, nay cảnh ngộ khó lường, nghĩ lại mà cũng thấy thực sự kỳ diệu.

    Dương Hạo trầm mặc một lúc rồi cười gượng nói: “Quả nhiên là cô, sao cô lại ở đây?”

    Lục Tương Vũ thấy hắn không có ý nhạo báng gì và cũng không có ý chê mình hèn mọn, lúc này mới khẽ thở phào trong bụng, và kể lại mọi chuyện cho hắn nghe.

    Hóa ra ngày hôm đó Lục Tương Vũ bị Đinh Thừa Tông ném cho một tờ hưu thư và đuổi ra khỏi Đinh gia, rồi vì Đinh Lão Nhị nghĩ cách hãm hại lấy tài sản của Lục gia, hại tới mức Lục lão gia tức mà chết, lúc đó cô ả giật dây từ trong, cho nên Lục gia không nhận cô con gái này nữa, và đuổi ra khỏi nhà.

    Thời tiết vào đông lạnh buốt, Lục Tương Vũ lang thang trên đường, và nhảy xuống sông tự vẫn, song lại được Trịnh Thành Hòa Trịnh đại hộ cứu vớt.

    Trịnh Thành Hòa Trịnh cứu mỹ nhân, thích thú cũng không vội đưa về nhà, trước tiên là mang cô đến khách **** ở Bá Châu, uống hai bát nước gừng cho ấm người, mời lang trung khám bệnh, và cuối cùng thì Lục Tương Vũ hấp hối đã được cứu sống trở lại.

    Lục Tương Vũ là một tiểu thư khuê các, dung mạo vốn xinh đẹp, tính tình không hề phàm tục, Trịnh Thành Hòa Trịnh càng nhìn càng thấy thích, hỏi rõ chân tướng vì sao cô tả lại nhảy xuống sông tự vẫn, và đổi danh tính của ả, tự đặt cho họ Phong tên Tử Diên, Trịnh Thành Hòa Trịnh chỉ nghe nói cô bị người ta ruồng bỏ, thì đã thấy thích, nào có bận tâm tới chuyện thật giả, bảo nha đầu qua chăm sóc nàng chu đáo, qua vài ngày đã chút quen thân, đã có ý muốn nàng làm thiếp.

    Trịnh Thành Hòa Trịnh xét về tướng mạo thì xấu xí, thô bỉ với người khác, nhưng đối với Lục Tương Vũ thì lại hoàn toàn khác, nếu như tìm cái chết không thành, thì suy nghĩ tự sát cũng bị tan thành mây khói, nghĩ đi nghĩ lại, không còn cách nào, đành đồng ý.

    Khi nàng ta biết được Trịnh Thành Hòa Trịnh chính là người trang viên mua đất nhà Đinh gia, không khỏi vừa xấu hổ vừa nhục nhã, nào dám xuất đầu lộ diện với hắn, ẩn mình trong nhà cao cửa rộng chưa bao giờ dám nhìn mặt người.

    Trịnh Thành Hòa Trịnh thấy mình thật kỳ diệu, giỏi giang, thấy nàng quy tắc lễ phép như vậy, nên đâm ra càng thấy thích.

    Trịnh Thành Hòa Trịnh vốn là một thương nhân bộ lạc du mục miền bắc, buôn lậu da trâu dê ngựa mà giàu, không chỉ am hiểu kinh doanh buôn bán đất đai, hắn tuy muốn định cư, không muốn làm việc mạo hiểm kia, nhưng việc không như ý mình muốn, vừa không tiện lo liệu nông trang, vừa không có cửa tiêu thụ lương thực, thêm nữa lại có nỗi hận trong lòng, ngầm giở trò khi trồng hoa màu, nên sau khi thu hoạch thì phát hiện bị thiếu hụt, lương thực lúc ấy bỗng không bán đi được, nợ một khoản kha khá.

    Trịnh Thành Hòa Trịnh luống cuống, vội vàng đưa ra một quyết định, đó là tìm người hạch toán sản nghiệp ra, sau đó lại một lần nữa về Tây Bắc theo nghiệp cũ, đi đi lại lại, nhiều thứ một lần nữa lại phải mua thêm, rất nhiều cách đều không ăn thua, tiền vung như nước, kinh tế trong tay thì như trứng chọi đá.

    Lúc hắn đến Ngân Châu cùng với tên Tiếu Đắc Lợi buôn lậu ngựa ở vùng đó làm ăn có lời, vốn mua da trâu dê ngựa không đủ, vì thấy tên họ Tiếu này thèm nhỏ rãi tiểu thiếp của mình, nên coi nàng ta là món hàng, kiếm lời.

    Lục Tương Vũ không ngờ mình lại rơi vào bước đường bị người ta bán như một món hàng hóa, ả nản lòng, không muốn sống cùng tên họ Tiếu đó, tên họ Tiếu này là người Khiết Đan, thường xuyên làm ăn buôn bán ở Ngân Châu, xem ra chính là vì Tống quốc và Khiết Đan cùng cấm vận chuyển quân tư quan trọng, da ngựa là hàng cấm giao dịch, cho nên buôn lậu là con đường có lời nhất, thế là hắn định cư luôn ở Tây Bắc, làm nghề buôn ngựa, thông qua Tây Bắc tuồn hàng đến Trung Nguyên và kiếm lời từ giữa, còn Trịnh Thành Hòa Trịnh chỉ là tên buôn nhỏ giọt, còn hắn mới là một tên thương nhân buôn lậu đại tài.

    Tiếu Đắc Lợi là người miền bắc, không giống như đàn ông Trung Nguyên có sự kỳ thị với người đàn bà đã có chồng, chính thiếp của hắn mất sớm, vì đem lòng yêu mên Lục Tương Vũ, nên đưa cô từ thiếp lên làm chính thiếp luôn, Lục Tương Vũ thấy hắn thành tâm thành ý đối xử rất tốt với mình, chốn phồn hoa phù dung nàng ở, đã không còn là thời thiếu nữ ngây thơ lãng mạn nữa, và nàng cũng cắn răng chịu đựng theo hắn, Lục Tương Vũ có hiểu biết chữ nghĩa, lại xuất thân từ gia đình sĩ thân thương nhân, nên rất thông thạo kinh doanh, vợ chồng đầm ấm, gia sản thì càng làm càng nhiều, vậy nên cũng được trượng phu nể trọng rất nhiều.

    Không ngờ sau đó không lâu, Khánh Vương từ phía tây trốn đến đây, giết phòng ngự sử ở đây, chiếm luôn thành Ngân Châu, các hào thân phú thương, các hộ giàu có Ngân Châu đều bị càn quét, vì Tiếu Đắc Lợi là người Khiết Đan, việc buôn lậu ngựa lớn như vậy nên có liên can rất lớn tới quân đội, còn giữ được cái mạng là may lắm rồi.

    Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cuối cùng cũng là một đại thương nhân có của mà vô quyền, có một ngày Lục Tương Vũ bị một viên đại tướng của Khánh Vương Da Luật Hắc Thạch nhìn thấy, thế là tên Da Luật Hắc Thạch này đâm ra si mê Lục Tương Vũ, Tiếu Đắc Lợi chỉ là một thương nhân đơn thuần, để lộ ra ý muốn nhượng Lục Tương Vũ sang cho hắn, Tiếu Đắc Lợi tuy cũng là thương nhân, song vẫn có nghĩa khí hơn nhiều so với tên Trịnh Thành Hòa Trịnh, sao có thể dâng vợ mình bằng hai tay cho tên kia được, Da Luật Hắc Thạch tuy chưa rút đao tương hướng, song hắn cũng không ngừng tạo áp lực, khi mà chưa đâu vào đâu thì Dương Hạo lại dẫn binh đến dưới thành Ngân Châu.

    Da Luật Hắc Thạch ngày ngày chinh chiến thủ thành, tinh lực tràn đầy, và cũng không quyên tiểu nương tử Tiêu gia, thường xuyên phái thân binh đi đến trước cửa quấy nhiễu, vừa đấm vừa xoa, bức Tiếu Đắc Lợi đi vào khuôn khổ, Tiếu Đắc Lợi đi vào đường cùng, lại nghe nói nam viện đại vương thống Điệp Lạt lục viện bộ năm vạn tinh binh đến thành Ngân Châu, và Ngân Châu này chưa chắc đã giữ được, một khi thành bị phá, có loạn binh, người Khiết Đan yên phận trong tay che chở của Khánh Vương sợ là cũng bị họ coi là phe cánh của Khánh Vương, lúc đó thì còn kham khổ hơn, bắt đầu nảy sinh ý nghĩ chạy trốn.

    Lúc này đúng lúc đội quân ngoài thành cho hắn một cơ hội, Chiết Tử Du đưa ra kế lỗ hổng vây thành, thả ra một mặt thành không vây mà cũng không tấn công, có ý để đường ra cho thủ quân trong thành chạy trốn, trong thành điều động binh mã, nhanh hơn ngoài thành cho nên Khánh Vương bèn đưa quân chủ lực lên tác chiến với ba mặt thành, quân thủ Tây Bắc đều là người già kẻ yếu ở Ngân Châu.

    Vài người này không thể đánh nhau được thủ đoạn cẩu thả cơ bí mật lại thêm cái việc mà Tiếu Đắc Lợi làm là buôn lậu, mấy viên tướng trong số họ đều có quen biết cả, vậy nên dúi cho lượng vàng, liền gật đầu như gà mổ thóc cho mấy tên thân thuộc qua, để họ ra khỏi cái lưới, không ngờ lại bị đám người ngựa Dương Hạo mai phục ngoài thành tóm được.

    Lục Tương Vũ xấu hổ, đem mọi chuyện kể lại một lần cho hắn nghe.

    “Đại nguyên soái, nô gia đã cải tà quy chính, bắt đầu lại từ đầu làm người tốt, trước đây nô gia có chỗ nào không phải với nguyên soái vẫn mong đại nguyên soái khoan dung độ lượng, giơ cao đánh khẽ, tha thứ cho hai vợ chồng ta”.

    Dương Hạo thấy một tên buôn ngựa có râu quai nón đứng bên cạnh, lại nhìn sang Lục Tương Vũ nước mắt như mưa, bỗng cười nhạt một tiếng nói:

    “Hắn là người Khiết Đan, đưa bao nhiêu người nhà từ trong thành trốn ra ngoài, sao lại có thể được chứ?

    Đây chắc chắn là kế của Khánh Vương, không hiểu là định giở trò gì, bổn soái há có thể trúng độc kế của hắn chứ, ngươi là một người phụ nữ chân yếu tay mềm, bổn soái không giết ngươi, nhưng hắn…”

    Dương Hạo giữ chặt chuôi kiếm, rồi từ từ rút kiếm ra, chỉ vào phía trước, dĩ nhiên là tên họ Tiêu đó không sợ, Lục Tương Vũ hoảng hốt mở to mắt chạy tới trước che chắn cho Tiếu Đắc Lợi, khẩn cầu:

    “Đại nguyên soái, lời của nô gia là thực, đại nguyên soái khai ân”.

    Tiếu Đắc Lợi đẩy Lục Tương Vũ qua một bên nói: “Nương tử, ta là người Khiết Đan, rơi vào trong tay họ, thì không còn đường sống đâu.

    Nàng đã giữ giọt máu của ta, đó là cốt nhục của Tiêu gia ta, ta có chết cũng cam lòng, nhưng chỉ mong nàng có thể có một con đường sống, bảo vệ lấy hậu thế của Tiêu gia, ta chỉ cần vậy thôi”.

    Hắn bước dài lên phía trước, nhướn mày dữ tợn nhìn Dương Hạo, lớn giọng nói: “Ngươi là đại quan trong quân đội Lô Châu, nói lời tất giữ lời, ngươi giết ta rồi, thì phải đảm bảo cho vợ con ra được bình an, nếu không Tiêu mỗ chết rồi cũng sẽ không tha cho ngươi, đâm đi!”

    Hắn xé áo, lộ ra bộ ngực trần trụi, nghênh đường kiếm của Dương Hạo, Lục Tương Vũ khóc thét: “Không được”, rồi nàng ta kéo lấy Tiếu Đắc Lợi, hét về phía Dương Hạo nói: “Đại nguyên soái nếu như cơn giận chưa nguôi thì cứ giết nô gia đi, chỉ xin nguyên soái khai ân, bỏ qua trượng phu của nô gia”.

    Tiếu Đắc Lợi không chần chừ nói: “Nương tử, nói năng hồ đồ gì vậy, hắn đã đồng ý bỏ qua nàng, dựa vào thân thế của hắn, tất sẽ không thất tín…”

    Lục Tương Vũ thút thít nói: “Nô gia sai nửa cuộc đời, giờ cuối cùng cũng tỉnh ngộ, ân tình phu quân dành cho nô gia sâu nặng như vậy, nếu như phu quân chết đi rồi, nô gia sống một mình cả đời này sao?

    Nếu nguyên soái không khai ân, thì nô gia sẽ đi xuống suối vàng theo phu quân”.

    Dương Hạo khẽ thở dài, từ từ thu kiếm lại nói: “Lục Tương Vũ…hôm đó nhảy xuống sông tự vẫn, giờ đã được cứu sống.

    Cô có ý này, Dương mỗ cũng sẽ không dồn các người vào đường cùng nữa, được, thả họ ra!”

    Lục Tương Vũ ngây người, vui mừng khôn xiết quỳ xuống, đại hán đó cũng ngây người, bị Lục Tương Vũ kéo vạt áo cùng quỳ xuống tạ ơn.

    Dương Hạo chăm chú nhìn về phía thành Ngân Châu, rồi ánh mắt lại quay sang hai người họ, nói: “Nhà ngươi là người Khiết Đan, lại có chút quan hệ với quân đội Khánh Vương, chắc chắn là sẽ biết ít nhiều tin tức thủ quân ở trong thành chứ?”

    Tiếu Đắc Lợi dù sao cũng là thương nhân, giỏi quan sát, vừa nghe thấy Dương Hạo hỏi vậy, vội nói: “Đại nguyên soái chắc chắn bỏ qua cho vợ chồng ta, đại ơn này sẽ báo, không biết đại nguyên soái muốn biết tin gì, Tiêu mỗ nếu như biết, sẽ nói với ngài”.

    Dương Hạo mặt giãn ra nói: “Trong thành giờ còn dư bao nhiêu binh mã?

    Giờ người nào làm chủ việc thủ thành?

    Còn nữa, vị trí đóng quân là hình gì, không biết những tin này ngươi có biết hay không?”

    Tiếu Đắc Lợi nghĩ một lát, chần chừ nói: “Nghe nói trong thành binh mã khi mà xuất ra quân chủ lực vây thành theo lệnh của đại nguyên soái lần đầu, tổn thất về binh sẽ không nhỏ, và hao tổn ấy không dưới ba bốn ngàn quân, ta cũng chỉ nghe nói có vậy, còn không biết cụ thể ra sao”.

    Dương Hạo trong bụng biết rõ, nghe hắn nói không phải là nói dối, nên gật đầu.

    Tiếu Đắc Lợi lại nói tiếp: “Mấy ngày nay quân thủ trong thành bị thương vong, số người chết cũng không dưới vạn người, giờ quân chính trong thành chỉ còn dư dưới hai vạn quân mà thôi, song họ đang đi bắt dân đinh khắp thành, những người này vốn hiểu chút võ nghệ, và cũng hiểu thuật chiến trận, dùng để làm quân thủ thành cũng dư dả, giờ mỗi hộ tóm lấy một trai đinh, tập hợp lại thì cũng có đến ba vạn tân quân, phân ra khắp đầu thành, một chính quân kèm một phụ quân, nếu như có thương vong, còn có thể gọi nhập ngũ, binh lực, sợ là không thiếu, lương thảo trong thành thì vô số, lại có thể dùng nhân lực, Khánh Vương mạnh vô cùng nên không sợ, tự cho rằng tướng quân suy sụp nguyên nhân là như vậy”.

    Dương Hạo giật mình: “Trong thành còn có bao nhiêu hộ dân nữa?”

    Hắn cũng biết dân chúng lúc này phần lớn là tập trung một chỗ, một hộ thực ra không phải theo kiểu kết cấu gia đình một đôi vợ chồng một đứa con như bây giờ, mà giờ mỗi hộ trong thành rút ra một trai đinh, và con số ấy lên đến ba vạn binh mã, những nhân vật giàu có và có quyền thế thì có thể dâng vàng bạc, cho thấy trong thành ít nhất còn có ba vạn hộ. còn nhớ đội quân Mông cổ bào thạch vô số, có thể chinh quán chiến, nhưng họ tấn công một tòa thành cô độc mà dùng thời gian là sáu năm, cuối cùng vẫn là Lữ Văn Hoán chủ động đầu hàng, lúc này mới chiếm được thành, nhưng có thể thấy nếu trong thành binh lực dồi dào, lương thực không phải lo, thì thủ thành lại đắc kỳ pháp thì phải biết là lợi hại thế nào, hắn không có đội binh lực dồi dào như đại quân Mông Cổ, như thế có đánh, sợ là thành Ngân Châu chưa đổ thì hắn đã đổ trước rồi.

    “Ha ha ha, phu nhân bình thân, mau mau bình thân, không cần đa lễ”.

    Triệu Quang Nghĩa nói rồi vội chạy đến đỡ, Tiểu Chu Hậu vội thối lui một bước, khẽ đứng dậy.

    Triệu Quang Nghĩa thăm dò Tiểu Chu Hậu một lát, hai mắt hắn sáng lên.

    Hắn đã không động lòng thì thôi, một khi mà động lòng rồi thì có nghĩa hắn đã ngắm được người phụ nữ trước mặt mình, ôi thật là…Nhìn nhất cử nhất động của nàng, ánh mắt uyển chuyển, thậm chí là bộ dáng vội vàng thối lui của nàng, một cái nhíu mày cũng khiến cho người ta lao đao.

    Triệu Quang Nghĩa định đỡ song không thành, hắn nhìn bộ dáng yểu điệu của Tiểu Chu Hậu, mắt chợt sáng lên, mỉm cười hỏi: “Trịnh quốc phu nhân không phải sợ hãi, hôm nay kỳ thực chính là Trẫm yêu cầu gặp nàng”.

    Tiểu Chu Hậu mặt không chút biểu cảm, vội nói: “Quan Gia, thần thiếp xin bái kiến”.

    “Được lắm!”

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười bước vào, nhìn thấy dung nhan xinh đẹp của nàng, làn da trắng trẻo láng mịn, hắn muốn tiến sát vuốt ve.

    Thực giống như hắn hồi còn trẻ lần đầu đưa mỹ nữ vào phòng, trái tim hắn lúc này cũng dao động và có cảm giác thèm khát hệt như lúc ấy.

    Triệu Quang Nghĩa thấy mình bị kích động, không kìm chế được bật cười: “Giờ đã bao nhiêu tuổi rồi, phu nhân xinh đẹp cũng không phải là chưa trải qua, hôm nay sao lại như vậy chứ?

    Đúng rồi, là danh vọng và thân phận cô ấy, mỹ nhân trong thiên hạ đều vậy, nhưng có vài mỹ nhân giống như cô ấy, sẽ càng kích thích đàn ông muốn chinh phục cho bằng được?”

    Triệu Quang Nghĩa cố kìm chế dục vọng của mình, ôn nhu nói: “Phu nhân có thẻ biết Trẫm tại sao lại gọi nàng đến không?”

    Tiểu Chu Hậu nghe giọng nói của hắn mập mờ, liền nâng cao cảnh giác, nhưng nghĩ hắn là Đế vương một nước, thân phận vô cùng cao quý, thanh danh xưa nay cũng rất tốt, chắc sẽ không có cử chỉ của tên hôn quân, lúc này mới chắp tay, nhỏ nhẹ nói: “Thần thiếp ngu muội, thần thiếp không biết”.

    “Ồ, nếu như phu nhân ngu muội, thì thiên hạ này có người con gái nào thông minh được nữa chứ?”

    Ánh mắt Triệu Quang Nghĩa dần dần không che dấu được dục vọng, mỉm cười nói: “Tiểu Chu Hậu Nam quốc, thông minh xinh đẹp, thiên hạ ai không biết chứ, Trẫm ngưỡng mộ phu nhân đã lâu, trước đây, Trẫm là Nam nha phủ doãn, không tiện qua lại với phu nhân, giờ thì…ha ha…”

    “Bệ hạ…”

    Tiểu Chu Hậu thông minh cỡ nào, nghe đến đây đã biết có gì không ổn, không khỏi hoảng sợ ngẩng đầu lên, ánh mắt hàm ý vẻ khẩn cầu.

    Ánh mắt trong vắt như làn thu thủy quyến rũ vô ngần, thêm nữa là khuôn mặt non nớt, nhìn mắt Triệu Quang Nghĩa chỉ thấy vẻ bị mê hoặc.

    Hắn không chịu nổi tiến thêm một bước, ngón tay run run nâng cằm Tiểu Chu Hậu lên, cười dâm dê nói: “Phu nhân à, nếu Trẫm có thể cùng với phu nhân khi ăn nghe nhạc, khi đứng được sờ bả vai, khi ngồi được xoa mông nàng, đêm đêm lưu luyến bên nhau, ngày ngày ân ái, thì trên thế gian này có gì hoan lạc hơn”.

    “Bệ hạ…”

    Tiểu Chu Hậu sợ hãi mặt trắng bệch, vội vàng thối lui nói: “Bệ hạ cửu ngũ chí tôn, là tấm gương cho thiên hạ, thần thiếp…là phu nhân Lý Dục Lũng tây quận công mà”.

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười tới sá hơn nói: “Phân thế có thể đổi, cảnh ngộ cũng có thể cảm biến mà.

    Trẫm nghe nói Lũng tây quận công lãng phí vô độ, nàng còn muốn dựa vào đó sao, đến quần thần cũng đến tận cửa đòi nợ, hắn có thể lo cho nàng ăn ngon mặc đẹp không?

    Có cho nàng châu báu ngọc quý không?

    Có đem lại mỹ phẩm cho nàng không?

    Haiz!

    Người con gái xinh đẹp như nàng, nếu như ăn ngon mặc đẹp, thì thật là tội lỗi, nàng không muốn thay đổi vận mệnh của mình sao?”

    Tiểu Chu Hậu đã chạm phải bức bình phong, không còn đường thối lui nữa, hai tay nàng đưa lên che trước ngực, sợ hãi nói: “Thần thiếp là vợ của hàng thần, Bệ hạ là quân phu, chuyện hoang đường đó, Bệ hạ sao có thể làm chứ?”

    Triệu Quang Nghĩa cười ha hả nói: “Hoang đường?

    Chu công dâng tỉ cơ làm thiếp, Đường Thái Tông dâng Tiêu Hậu làm phi, Hoàng huynh dâng Hoa Nhị phu nhân làm tần, có gì mà không thể chứ?

    Nào có gì tổn hại đến thanh danh nào?

    Trẫm là cộng chúa thiên hạ, ai dám nói ra nói vào?

    Hoang đường ư?

    Khi việc đã thành, xem xem còn gì là hoang đường nữa không?”

    Tiểu Chu Hậu bị hắn châm chọc rưng rưng nước mắt, vừa xấu hổ, nàng đã chịu nhục nhã như vậy, vội đẩy mạnh Triệu Quang Nghĩa, chạy nhanh ra ngoài, Triệu Quang Nghĩa giơ tay ra chặn lại “ba ba” một tiếng, triều phục bị hắn xé rách, vì nắng gắt cuối thu, quần áo triều phục không nhiều, Triệu Quang Nghĩa nhìn thấy áo lót của nàng, dục hỏa càng nổi lên, bước lên phía trước, hai tay giữ chặt lấy nàng, Tiểu Chu Hậu sợ hãi, quần áo trên người đã tuột mất nửa, chỉ còn thừa lại quần lót trắng quấn quanh.

    “Cứu!”

    Tiếng hét hoảng sợ của Tiểu Chu Hậu, cơ thể trần truồng, khó có thể gặp người, cuống quýt chạy trốn, vớ vội lấy bộ quần áo cung trang trên giá, quần lót trắng không thể ôm lấy cơ thể mềm mại, cơ thể trắng ngần lộ ra, da thịt tươi nhuận, đôi chân thon dài thẳng tắp, khiến người ta nhìn cả ngày không chán, chạy trốn như con thiêu thân, đôi mông trắng hồng Triệu Quang Nghĩa trở nên thú tính, chỉ cảm thấy mở cờ trong bụng, miệng lưỡi khô, hắn đuổi theo…

    Tiểu Lục, ngày mai ngươi tiếp tục thả diều ở Thượng Phong đầu, cố gắng truyền đơn vào trong thành”.

    “Vâng, nhưng…đại ca, cái này có dụng được không ạ?”

    Đương nhiên là được rồi, bỏ bao nhiêu sức lựcra đấy, thành phần thủ quân trong thành rất phức tạp, giờ nguyên thủ quân Ngân Châu, theo tin tình báo mà Tiếu Đắc Lợi nói ta có thể thấy, họ vốn không được Khánh Vương coi trọng, hơn nữa bị binh Khiết Đan ức hiếp, sớm đã oán hận, họ phải đầu quân vào Khánh Vương vì họ còn có gia quyến trong thành, song sẽ không hàng Khánh Vương, bọn họ vốn không hề trung thành với Khánh Vương, chúng ta ngoài tấn công bằng lực , trong dùng kế tấn công bằng lòng người, họ tất sẽ dao động thôi.

    Ngoài binh mã Khiết Đan, còn có quân chủ lực là thanh niên trai tráng trong thành chiêu mộ được, những người này càng không trung thành với Khánh Vương, chỉ là bị bức bách mà binh đao thôi, cũng có thể lôi kéo được, lát nữa ta đến chỗ Da Luật Tà Chẩn một chuyến, bảo hắn viết vài chữ Khiết Đan rồi truyền đến cho quân Khiết Đan trong thành, chỉ cần người không chết, họ cũng chưa chắc là bền chắc như thép được”.

    “Vâng ạ, nhưng…trong số đó có vài thứ viết truyền đơn bừa bãi, ai không nhìn hiểu được.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Ngươi chớ hỏi nhiều, mấy truyền đơn này ngươi chỉ cần phát đi, đại ca tự có diệu kế”.

    “Tuân lệnh!”

    “Mộc chỉ huy, Kha đoàn luyện, hai người vẫn làm theo cách của mấy ngày nay, chỉ đánh nghi binh, giảm thiểu thương vong, chỉ mượn cơ hội diễn binh, tập luyện thuật công thành, hiểu chưa?’

    “Tuân lệnh!”

    Lúc này có một tên tiểu hiệu chạy tới run rẩy nói: “Tiết soái, người Ngân Châu đến rồi”.

    “Gọi vào!”

    Được một lúc thì thấy một dáng người gầy, dáng mạo xấu xí, mắt tam giác, quai hàm nhô xương ra, mặt vàng nghệ đi vào trong lều, thấy Dương Hạo hắn khom người thi lễ, giọng khàn khàn nói: “Ti chức phụng lệnh ngày đêm đuổi tới đây, chờ đợi sự dặn dò của tiết soái”.

    Dương Hạo chau mày, nói với hai bên: “Các người lui ra!”

    Đám thuộc hạ lui ra ngoài, Dương Hạo đặt tấm bản đồ xuống, đứng dậy nói: “Ngươi theo ta đến đây”.

    Lều của Dương HẠlều nối tiếp lều, phía trước là nơi bàn bạc quân cơ đại sự, sau khi vén rèm lên, thì vào nơi nghỉ ngơi của hắn, Dương Hạo dẫn gã này vào trong hậu phòng, nhìn hắn từ trên xuống dưới, nhíu mày hỏi: “Sao lại chỉ có mình ngươi đến?”

    Gã đó lắp bắp nói: “Khởi bẩm đại soái, đại soái tấn công Ngân Châu, Phi Vũ cũng bôn ba khắp nơi, Hạ Châu, Ngân Châu và các nơi khác đều cần thăm dò, người thì có hạn, có võ nghệ cao cường, người phù hợp với yêu cầu đại nhân có hạn, thuộc hạ chỉ có một mình, song lại là người phù hợp với yêu cầu của đại soái”.

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Người không thể tướng mạo, người trên giang hồ dị sĩ thật nhiều, đại ca nếu chỉ phái mình hắn đến, chắc chắn là cũng rất tín nhiệm”.

    Dương Hạo đổi sắc mặt, hòa khí vỗ vai hắn, nói: “Được, ngươi đã nói vậy, bổn soái đương nhiên là tin rồi, hai năm nay bổn soái không thể về Trung Nguyên, Phi Vũ tuy là bổn soái sáng lập, mới vào có rất nhiều anh hùng hào kiệt, bổn soái cũng không hiểu rõ.

    Đến đây nào, ngồi đi, ta bàn bạc”.

    Dương Hạo vẫy hắn ngồi trên giường, gã ngày nhìn đông nhìn tây, như có gì không tự nhiên lắm, Dương Hạo chỉ nói hắn ngồi cùng với thượng quan, cho nên trong lòng thấp thỏm, hắn có ý bị lung lạc, đương nhiên càng thân thiết, bèn nói: “Bổn soái có một chuyện quan trọng, muốn ngươi ẩn vào thành Ngân Châu làm, nếu việc này làm tốt, bổn soái sẽ đoạt châu dễ như trở bàn tay.

    Ngươi vừa đến, cũng thấy tình hình của thành, có thể nắm chắc phần mười lẻn vào được thành không?”

    Người đó nói: “Tòa thành to như vậy, phòng thủ lại nghiêm mật, chắc có lỗ hổng, mười người trăm người khó vào thành, thuộc hạ chỉ có một mình nếu lẻn vào,không phải là chuyện quá khó, song không biết đại soái muốn thuộc hạ làm gì?

    Lẽ nào…lẽ nào là hành thích Khánh Vương?”

    Dương Hạo cười ha ha nói: “Có ngươi mới nghĩ vậy, sợ ngươi không làm nổi thôi.

    Nếu thành Ngân Châu ta có thể vào được, phủ viện lạc Khánh Vương có hạn, ngươi muốn lẻn vào cũng khó, nào đâu có chuyện dễ dàng cho ngươi hành thích?

    Nếu như bảo ngươi lẻn vào trại ta hành thích bổn soái, ngươi có làm được không?”

    Mắt hắn sáng lên, sợ hãi nói: “Thế thuộc hạ tối nay thử xem”.

    Dương Hạo dở khóc dở cười, Đinh Thừa Tông phái đến người nào thế này hả trời?

    Thực thiếu trí tưởng tượng, hắn vội giữ chặt lại, nói: “Được rồi, được rồi, không cần thử, ta cần ngươi vào thành, không phải là muốn ngươi đi giết người, mà là đi thực hiện kế sách”.

    “Thực hiện kế sách?”

    “Đúng vậy, kế ly gián!

    Ngươi đưa tai lại đây, bổn soái nói cho ngươi rõ”.

    Gã đó mặt vàng vọt chần chừ giây lát rồi ghé tai về phía Dương Hạo, Dương Hạo bèn thì thầm to nhỏ gì đó vào tai hắn, nói được vài câu, mắt Dương Hạo bỗng nhìn chằm chằm vào má hắn, thấy má hắn trắng nõn hoàn toàn khác với màu da, mắt không khỏi nghi hoặc, hắn vội khịt khịt cái mũi, hình như hắn ngửi được mùi hương, sự nghi ngờ càng rõ rệt, giọng nói ngày càng nhỏ, gã mặt vàng ấy không nghe thấy gì càng ghé sát tai vào và thúc giục: “Đại soái nói gì vậy?

    Thuộc hạ nghe không…ôi!”

    Hắn chưa nói hết câu bỗng giật mình kêu lên một tiếng, bàn tay thô to của Dương Hạo đã giữ chặt lấy cổ hắn, lớn tiếng quát: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

    Gã mặt vàng ngây người ra, người giãy dụa, hắn khẽ quay đầu lại, mắt tam giác của hắn sáng lên và khẽ cười, lộ vẻ đắc ý vô cùng, rồi trở nên xảo quyệt nói: “Hì hì, ngươi giờ mới phát hiện ra sao?

    Nếu người ta lúc nãy muốn giết ngươi, ngươi nói xem ta có làm được không, tiết soái đại nhân…”

    ***

    Tiểu Chu Hậu cầm lấy quần áo, chạy trốn Triệu Quang Nghĩa vào góc bình phong.

    Triệu Quang Nghĩa vui mừng, chỉ thấy mỹ nữ như đang trêu đùa mình, và như vậy chỉ tổn làm trỗi dậy cái bản năng vốn có của người đàn ông trong lòng hắn, nó hừng hực tiến tới Tiểu Chu Hậu, dù sao đi nữa thì đây cũng là thâm cung của hắn, như vậy Tiểu Chu Hậu có chạy đằng trời, không có lệnh của hắn thì không một ai dám đến xía mũi vào làm gì, hắn cởi bỏ áo khoác ngoài, đuổi theo Tiểu Chu Hậu, thỉnh thoảng hắn còn phun ra vài câu dâm tục, Tiểu Chu Hậu trong lòng chỉ có một mình Lý Dục, mà Lý Dục viết thơ từ thì miễn chê, bình thường nói chuyện cũng thêm thơ ca hoa lá cành vào, ngay cả chuyện giường chiếu cũng rất lãng mạn như thi như họa, như vậy thì nàng sao có thể chấp nhận được một Triệu Quang Nghĩa hung hãn, cố kỵ thế này, những lời nói thô tục mà cũng nói được, nàng bịt tai lại, chạy loạn lên như con chuột, biết mình không còn chỗ nào chạy được, sợ dừng lại lại bị hắn xông đến lăng nhục, những ọt nước mắt lăn dài trên má.

    Triệu Quang Nghĩa chơi trò rượt đuổi thấm mệt, hắn dừng lại thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, Triệu Quang Nghĩa đứng thẳng dậy, cố gắng kiềm chế lại cơn dục vọng, nói: “Nữ Anh, nàng không cần trốn nữa, nàng nên biết, Trẫm muốn có nàng thì nhất định sẽ đoạt được nàng, trên dưới người trong nhà nàng đều nằm trong tay ta, Trẫm chỉ cần lệnh một câu thôi, sống là sống mà chết là chết, nàng có chốn cả đời được không?”

    Tiểu Chu Hậu tức giận nói: “Thần thiếp thà chết cũng không chịu sự làm nhục của bệ hạ”.

    Triệu Quang Nghĩa cười nham hiểm, nói: “Nhưng Trẫm không để nàng chết!”

    Rồi hắn đột nhiên bước nhanh đến, Tiểu Chu Hậu vừa dừng nói, vừa mặc quần áo lại, Triệu Quang Nghĩa bỗng đánh tới, Tiểu Chu Hậu trốn không kịp, cánh tay đã bị hắn ôm chặt lấy, Tiểu Chu Hậu sợ hãi kêu lên, năm ngón tay cào vào mặt Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa nhanh tay nhanh mắt, ôm lấy tay nàng, còn tay kia sờ luôn vào ngực nàng, lần mò xuống dưới.

    Hắn dâm dục bùng cháy, cầm chặt lấy hai tay Tiểu Chu Hậu, đang lúc cúi người xuống liếm láp bộ ngực của nàng thì có một tiếng ngoài điện, hắn quát: “Cái gì vậy hả, ai dám ngăn cản?”

    “Bệ hạ, bệ hạ, ngài không được như vậy, Quan Gia nghiêm dụ”.

    “Cút ngay, ngươi thì hiểu gì, lẽ nào ta cũng không là được?

    Khi nào ta phải gặp cha ta, phải cho các ngươi bẩm này nọ?”

    “Bệ hạ, hôm nay không như hôm qua, Quan Gia là đương kim thánh thượng, bệ hạ…ôi, ngăn Hoàng tử lại, mau ngăn lại…”

    “Đức Sùng?

    Đứa trẻ này lại làm loạn cái gì vậy?”

    Triệu Quang Nghĩa vừa nghe thấy vậy, dục khoái mất tiêu, vội bỏ người Tiểu Chu Hậu ra, Tiểu Chu Hậu vội vàng chạy nhanh mặc cung trang vào.

    Triệu Quang Nghĩa mau chóng ra Hồi Xuân điện, thấy tấn chức nội thị đô tri cố chặn ngang lấy Triệu Đức Sùng, hai tiểu hoàng môn bên cạnh giữ chặt lấy vai nó, khiến Triệu Đức Sùng cười toe toét, Triệu Quang Nghĩa không khỏi nổi giận, lớn tiếng quát: “Đức Sùng, thân là hoàng tử, không biết thể diện, ở chỗ này làm loạn chuyện gì vậy hả?”

    ******

    Dương Hạo nhìn cái tấm không có gì nổi bật đó, đáng khinh, quyến rũ, mặt khẽ cười, rồi bỗng cười vui vẻ nói: “Hóa ra là cô?”

    “Đương nhiên là tôi rồi”.

    Gã mặt vàng cũng cười: “Phải dấu tung tích, chuyện đêm vào nhà người ta ngoài Trúc Vận ra thì còn có ai là thích hợp nữa đây?

    Ngươi cho rằng Phi Vũ một tên mật thám có thể đột nhập doanh trại địch vào lúc nửa đêm?

    Tên đó ta đang huấn luyện, chưa đầy thời gian hai năm, đến chút da lông cũng không học được, thì có thể làm được chuyện gì to tát?”

    Cô vừa nói vừa giải thích cặn kẽ thêm, điệu bộ, cử chỉ khi nói như khóe mắt, chóp mũi, chiếc miệng.

    Tuy da thịt vẫn thô ráp, song nét tinh nghịch vẫn lộ ra, và không giống gì một nam nhi cả.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Cô hóa trang thực quá sơ hở, cổ trắng trẻo chẳng có gì, đàn ông cũng có cổ nhỏ, nhưng màu sắc da mặt cô hoàn toàn khác với cái cổ, người lại còn có mùi thơm thoang thoảng, như vậy sao có thể giấu diếm được ta?”

    Trúc Vận nhướn nhướn cái mũi nói: “Ta chỉ muốn tiện thể thử ngươi mà thôi, chứ không phải là muốn giấu diếm thân thế với ngươi, nếu không thì…”

    Chương 428: Tình oán

    Cô có một sự tự tin khiến người ta cảm thấy nó là tuyệt đối, dương dương tự đắc ưỡn ngực nói: “Nếu ta trang điểm cho cẩn thận hơn chút, thì đứng trước mặt nói với ngươi ta là con gái, ngươi cũng sẽ tìm ra sơ hở nào đó trên người ta, ngươi có tin không”.

    Dương Hạo nhìn cô ta từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ hàm ý cười bỡn cợt: “Thế cũng chưa chắc, nếu thực sự muốn tìm sơ hở của cô, thì đã luôn luôn có sơ hở”.

    Trúc Vận không phục nói: “Thế là thế nào?

    Dựa vào bổn…của ta…phi”.

    Cô liếc nhìn Dương Hạo, biết không phải là lời gì hay ho, nhịn lại nói: “Ngươi yên tâm, xung quanh không có trong ba mươi bước, một khi có người tới gần, ta tuyệt đối biết”.

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: “Tự tin là một chuyện tốt, nhưng quá tự tin thì được gọi là cuồng vọng đấy.

    Con người ta một khi quá cuồng vọng, thì sẽ trở thành khuyết điểm chí mạng.

    Tai mắt của ta tinh thông, không để ý đến cô, có thể coi là hơi kém so với cô.

    Trong hai mươi bước có người đến gần, ta cũng sẽ cảm nhận được, nhưng nói như vậy ta cũng không dám nói, người ngoài có người, thiên ngoại hữu thiên, thế giới này nhất định có người có thể dễ dàng đi đến sau ta, rồi sát vào thân ta, ta cũng không thể phát hiện ra hơi thở của hắn, có cao nhân bản lĩnh như vậy, khó mà tìm được người thứ hai, mỗi chuyện mà ngươi làm đều rất nguy hiểm, mong cô nương từ nay về sau có thể nhớ kỹ lời ta, làm việc phải cẩn thận, sẽ không bao giờ có chuyện xấu đến với cô”.

    Trúc Vận nghĩ ngợi hồi lâu, rồi nghiêm mặt nói với hắn: “Thái úy lời nào nói ra cũng đều có lý, Trúc Vận xin thụ giáo”.

    Dương Hạo lúc này rất hài lòng nói: “Cô lại đây, ngồi xuống đây nào, ta sẽ nói cẩn thận cho cô nghe”.

    Trúc Vận tuy hơi không quen gần với đàn ông, song vẫn nghe lời ngồi xuống, Dương Hạo sau một lúc lâu thì thầm to nhỏ, hai người một hỏi một trả lời, đối với kế hoạch của Dương Hạo, Trúc Vận dần dần đã hiểu, không kìm khỏi mặt mày hớn hở nói: “Một kế hoạch quá hay, kế hoạch lần này của thái úy nếu thành công, Khánh Vương nhất định sẽ như bị chặt đứt cánh tay, vì bị thái úy áp chế”.

    Dương Hạo cười hì hì nói: “Ở thành Ngân Châu này, ta thực sự đã chịu nhiều khổ cực, song mong kế hoạch lần này thành công.

    Trúc Vận, thực sự là ta không nghĩ cô lại đến, song nói việc này thì cô làm là hợp lý nhất, nhưng dù sao thì cô cũng là thân nữ, ghi nhớ kỹ, việc có thất bại thì cũng không sao hết, nếu tùy thời không đúng, thì mau chóng ẩn đi, ngộ nhỡ có gì sơ xuất, an toàn là trên hết.

    Trúc Vận mở to mắt nghi ngờ nhìn Dương Hạo, rồi khẽ cười nói: “Song ta là người của Thừa Tự đường, nhưng nói câu gì không dễ nghe, ở Thừa Tự đường, ta chỉ là một con chó đi men vòng ngoài cung người ta, năm 20 tuổi bắt đầu giết người đầu tiên, mỗi khi ta tiếp một sai sứ thì đều nguy hiểm tới tính mạng, những tên thuê ta, còn có các trưởng lão của Thừa Tự đường, chưa bao giờ nói với ta một câu như thế, giờ có câu này của thái úy, Trúc Vận sẽ xông pha khói lửa, bất chấp gian nguy hoàn thành nhiệm vụ của thái úy giao, như thế có chết cũng cam tâm tình nguyện”.

    Lời này nói ra đủ chua xót, Dương Hạo không ngờ cô lại quá bị đau lòng, bèn trêu: “Nói vậy thực là điềm gở, thu lại đi.

    Còn nữa, một tên đàn ông xấu xí cười duyên như vậy, nói khiến người ta cảm động, tuy rất nóng, ta vẫn sẽ bị nổi da gà”.

    Trúc Vận bật cười, đột nhiên bịt tay vào miệng Dương Hạo, ra bộ chớ có lên tiếng.

    “Chỉ có một người, đã vào trước lều rồi”.

    Trúc Vận hơi đắc ý, tiếp tục khoe khoang: “Đi lại nhẹ nhàng là luyện gia tử”.

    “…”

    “Ồ, là con gái, cô ấy còn có kiếm, ta nghe thấy vỏ kiếm đập”.

    Dương Hạo bỗng chen lời vào nói: “Cô ấy đi đôi giày Man, mũi giày có thêu hoa văn, bên hông đeo đoản kiếm, người hơi thấp hơn cô nửa cái đầu, năm nay chưa đến mười tám tuổi”.

    Trúc Vận ngạc nhiên nhìn hắn, mắt lộ vẻ ngưỡng mộ nói: “Ôi trời ơi, cái này mà ngươi cũng nghe ra?

    Ngươi còn chưa luyện thành thiên nhãn thông lợi hại như vậy?”

    Dương Hạo thở dài nói: “Ta chỉ thấy tiếng bước chân trùng hợp mà thôi”.

    “…”

    Dương Hạo lại nói: “Cô ấy đang đến đây”.

    Trúc Vận mở to mắt nói: “Ta cũng nghe thấy”.

    Dương Hạo nhìn ngó xung quanh nói: “Cô trốn ở đâu mới được nhỉ?”

    Trúc Vận trừng mắt nhìn hắn: “Tại sao tôi phải trốn?”

    Dương Hạo mặt nghiêm nghị rồi bỗng bật cười nói: “Trúc Vận được lắm, ta nhớ rồi…cô đóng vai cây đại thụ phải không?”

    “Thế là thế nào?”

    Dương Hạo nhìn thấy và bổ cây đại thụ trong lều, rồi chỉ tay vào đó.

    *****

    “Dương thái úy, ta có thể vào không?”

    Ngoài lều truyền tới giọng Chiết Tử Du.

    Dương Hạo đi ra, mỉm cười, cầm lấy tay cô nói: “Tử Du, nàng đến rồi đấy à?”

    Chiết Tử Du thấy hắn ân cần, đâm ra nghi ngờ nhìn quanh lều, trong lều trống không, không khỏi kinh ngạc nói: “Tiểu Vũ nói từ Lô Châu có người đến thông báo tình hình với chàng, sao lại không thấy ai cả vậy?”

    Dương Hạo bình thản nói: “Ồ, ta đã tống cổ hắn đi rồi, lại đây, lại đây nào, nàng ngồi đi”.

    Chiết Tử Du vào trong lều, hít hít mũi nói: “Hình như có mùi thơm ở đâu đó?”

    Dương Hạo bình thản nói: “Đúng thế, mùi gỗ tùng mà”.

    Chiết Tử Du nhìn thấy một cái cây lớn mọc trong phòng, tao nhã vô cùng, liền khoanh chân ngồi xuống thảm, liếc mắt nhìn Dương Hạo, mắt hơi nhíu lại: “Thái úy, tại sao hai ngày nay lại tấn công như vậy?

    Xem ra thủ quân phòng thủ rất cẩn mật, nhân mã của ta còn lâu mới tấn công được Khiết Đan, nhưng dựa vào vũ khí công thành của chúng ta, nếu toàn thành này có thể nằm trong tay, thì dễ có đến tám chín phần hướng phá thành sẽ ở hướng của chúng ta.

    Giờ chợt ngừng tấn công, tuy nói là quân đội có thể nghỉ ngơi, nhưng thủ thành cũng có thể nhân cơ hội này mà cố gắng tu chỉnh lại tường thành, sau đó lại quay sang tấn công, sợ rằng độ khó sẽ gia tăng…”

    Dương Hạo mỉm cười ngồi xuống phía đối diện cô, rồi tiện rót luôn một chén trà cho cô, để ở cái bàn phía trước, nói: “Điều này đương nhiên là ta biết, nhưng nhân mã Lô Châu, đã không chịu nổi hao tổn lớn hơn rồi.

    Cùng với dùng lực, không bằng dùng trí, mấy ngày này ta không ngừng phát tờ rơi vào trong thành, mong có thể có tác dụng, một khi dân tráng trong thành, binh tốt thủ thành và phản quân Khiết Đan tan rã, thì chúng ta có thể dùng một số tiền nhỏ nhất mà được một thành công lớn nhất.

    Thành lũy tan rã từ trong, mới là dễ công phá nhất”.

    Chiết Tử Du trầm ngâm nói: “Thủ nội bộ…cố nhiên tổn thất nhỏ nhất.

    Nhưng, giờ ta và Phi Vũ của chàng đều mất đi liên lạc nội tuyến, nếu như không thể liên hệ được với quân và dân tráng ngân Châu, để mời chào, để thu mua, nói điều kiện này, cho hứa hẹn, và dựa vào mấy tờ truyền đơn có thể trông cậy vào họ vứt bỏ theo Khánh Vương và quay sang đầu hàng hiến thành, nói dễ hơn làm?”

    Dương Hạo nói: “Điều này ta biết, cho nên…ta mới từ Lô Châu điều người Phi Vũ đến, chẳng sợ thiệt hại, cũng khiến vài người trong số họ hỗn loạn lên.

    Hai ngày trước ở trong Ngân Châu có đám người chạy ra, ta đã hiểu tình hình trong thành, chỉ cần người của ta có thể lén vào thành, liên hệ được với đám binh và đám dân tráng Ngân Châu thì có thể uống thuốc đúng bệnh, họ có thể yêu cầu gì nữa?

    Song đem danh lợi mua chuộc lòng người, bảo vệ bình yên, việc này ta đều có thể đồng ý làm được, một khi sự thành, tòa thành Ngân Châu khó mà thủ được”.

    Chiết Tử Du nhíu mày lại một lúc, rồi ngẩng đầu nói: “Có cần…chúng tôi, tùy thời phái người tương trợ, bên ta cũng có vài kỳ nhân dị sĩ, hoặc có thể phái công dụng”.

    Dương Hạo vội nói: “Không cần nữa, nàng làm cho ta như vậy đủ rồi, ta cũng không biết…nên làm thế nào để cảm ơn nàng”.

    Chiết Tử Du khẽ nói: “Nói gì đến cảm ơn chứ, trên dưới Lô Châu, hàng vạn quân dân đều nhờ cả vào chàng, lần này có bại, liên quan đến trọng đại, giờ lâu công không thể, ta thực là rất lo lắng, nếu như thủ chiến thất lợi, sát vũ trở về, chàng nên thế nào là tốt”.

    Dương Hạo cảm thấy người nóng ran, cầm lấy tay nàng, cảm kích nói: “Tử Du…”

    Chiết Tử Du không dãy dụa, và cũng không phản kháng, để mặc cho hắn cầm lấy tay mình, nói nhỏ: “Chàng đừng hiểu lầm, Lô Châu và Phủ Châu ta giờ đã cùng là đồng minh có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, cho nên ta mới…còn về giữa ta và chàng…hic, qua thì cứ cho nó qua đi, ta không hề oán giận gì chàng, nhưng cũng…không thể lại nghĩ nhiều nữa?”

    “Tại sao không thể?

    Nàng nói ta vô liêm sỉ cũng được, tham lam cũng được, ta giờ chỉ không muốn để nàng rời xa ta, Tử Du, ta…không dám tưởng tượng, có một ngày nàng lấy người ta…”

    “Thế thì sao?”

    Chiết Tử Du bập răng vào môi, từ từ nhướn mày, ánh mắt sáng ngời nói: “Ta đã ra đi, lẽ nào không thể trở về sao?

    Chàng nói cho ta hay, ta nên làm thế nào đây?

    Lấy chàng, làm ngũ nương của Dương gia sao?”

    Dương Hạo ngẩn người, không nói câu gì.

    Trước mắt là người con gái lần đầu làm rung động trái tim hắn, hai người tình oán đến tận hôm nay, yêu hận tình thù đã phức tạp, hơn nữa cũng không thể giải thích rõ, hắn không nỡ rời xa Tử Du, tình không nỡ quên, hắn có thể nói gì được đây?

    Nếu như hắn là một cố nhân rõ đầu rõ đuôi, hắn có thể không chút do dự để cho nàng lấy hắn, đúng lý hợp tình, nhưng hắn không phải vậy, vừa nghĩ đến phu nhân tứ phòng của mình, hắn sao dám mở miệng?

    Mắt hắn từ từ nhìn đi chỗ khác, mắt Chiết Tử Du từ sáng bỗng trở nên u ám, cô khẽ cười, rút tay mình về, nói: “Đối đầu với kẻ địch mạnh, không nên nghĩ nhiều nữa, chúng ta dựa vào lời mà thái úy nói, xem xem có thể liên lạc với tay chân trong thành được không, nếu như không được, chúng ta hẵng tấn công dồn dập, thái úy, Tử Du…xin cáo từ”.

    Tiếng bước chân dần xa, Dương Hạo ngồi lặng người ở đó, lòng nao nao.

    Hoa văn trong trụ sản sinh sự biến hóa, giống như người ta mắt hoa lên thấy đường cong vặn vẹo, nét vẽ có sự biến hóa ấy không ngừng động đậy, đột nhiên chợt tắt, Trúc Vận cô nương xuất hiện.

    Trụ này chặt cũng quá là cân đối?

    Vừa thô nữa chứ, bổn cô nương ôm trụ này, đến nơi mượn lực cũng không có, mệt đến chết đi được, may mà các người nói chuyện không lâu, nếu không thì ta cũng không thể đỡ được”.

    Dương Hạo vẫn trầm ngâm không nói gì, Trúc Vận khẽ hừ một tiếng, nói: “Thái úy đại nhân có khi thông minh tuyệt đỉnh, có khi lại ngốc như con lợn”.

    Dương Hạo đờ người nói: “Ta ngốc thế nào?”

    Trúc Vận múa may tay chân, từ từ đi gần lại hắn nói: “Nhìn bộ dáng Chiết Tử Du lúc nãy, rõ ràng là muốn hứa hẹn với ngươi, ta dám đánh cuộc, chỉ cần ngươi nói ý của ngươi nghĩ ra, là trong lòng có cô ấy, thì chắc chắn cô ấy sẽ lấy ngươi ngay lập tức, nhưng ngươi lại đánh trống lảng, lùi bước, đối với cái loại bỏ đi không có can đảm như ngươi, thì vừa đi vừa không mắng ngươi mới là lạ”.

    Dương Hạo đờ người nói: “Hứa hẹn gì cơ?

    Cái gì gọi là hứa hẹn?

    Vì ta không đoán được suy nghĩ của cô ấy, nhỡ đâu nói sai câu nào, sẽ làm mọi chuyện rối tung lên, cô nương cũng là con gái, cô cũng biết cô ấy nghĩ gì sao?”

    “Thế ta làm sao biết?”

    Trúc Vận cô nương nói thẳng: “Bổn cô nương 20 tuổi bắt đầu giết người, ngươi nếu như hỏi thủ đoạn giết người của ta, thì ta có thể nói với ngươi ba ngày ba đêm không hết, còn về chuyện này, ngươi thỉnh giáo ta, thì ta đi thỉnh giáo ai đây?”

    Dương Hạo buồn bã lắc đầu, Trúc Vận nhìn mặt hắn, vội an ủi: “Nghe khẩu khí vừa rồi của cô ấy, thái úy lần này dùng kế ly gián, cô ấy còn không biết?”

    Dương Hạo nói: “Đúng”.

    Trúc Vận hơi nheo mắt lại, hiếu kỳ nói: “Ta thấy cô ấy thực rất là quan tâm đến ngươi, tại sao lại dấu cô ấy chứ?”

    Dương Hạo cầm lấy chén trà mà khi nãy rót cho Tử Du mà nàng chưa kịp uống, nhấp môi rồi nói: “Vì…viên đại tướng thủ thành là anh rể của cô ấy, ta không thể biết được giữa họ có mối liên hệ nào không, và cũng không chắc là một khi biết sẽ có phản ứng ra sao, ta không thể mạo hiểm”.

    Trúc Vận im lặng, khẽ than: “Nhưng lần này đến, ngươi có thể xin lỗi cô ấy”.

    Dương Hạo mặt méo xệch nói: “Ta biết”.

    Trúc Vận an ủi nói: “Song…nếu ta nói với cô ấy, đó chính là đưa đến sự mạo hiểm cho vô số hảo hán theo ngươi ở Lô Châu, cô ấy cũng đành chấp nhận…”

    Dương Hạo ngẩng mặt, buồn bã nói: “Có thể có một người hồng nhan tri kỷ như cô nương, Dương Hạo ta buồn khổ, hai bên làm khó, người này sinh…cũng không phải vô cùng cô đơn”.

    “Ngươi chớ khách khí”.

    Trúc Vận vỗ vỗ vào bả vai hắn, rồi ngồi trước mặt hắn, tỏ ra hả hê nói: “Ta chỉ là rất muốn biết, Chiết cô nương khi biết ngươi lại lừa cô ấy thì sẽ có phản ứng thế nào thôi”.

    ******

    Tiểu Chu Hậu trở về Lũng Tây quận công phủ, trong lòng vẫn đầy hỗn loạn, nghĩ tới tất cả mọi chuyện vừa nãy, cô vừa thẹn vừa thấy nhục nhã, may mà có hoàng tử Triệu Đức Sùng tới, nếu không thì cái con người yếu liễu đào tơ như cô sao có thể phản kháng lại được, giờ chỉ sợ đã rơi vào…

    Lời nói của Triệu Quang Nghĩa vẫn văng vẳng bên tai cô: Một khi thoát được, thì có trốn nổi cả đời không.

    Hắn là Yến đế Đại Tống, mình là con chim trong lồng của hắn, lần này may mà chạy thoát được, lần sau phải làm thế nào đây?

    Tiểu Chu Hậu lấy lại bình tĩnh hít một hơi dài, vừa mới đi vào trong hậu viện, ngẩng đầu lên nhìn thấy một người đi lại, Tiểu Chu Hậu giật mình, hét toáng lên, rồi lùi lại phía sau, người đó vội đến đỡ cô, hỏi: “Nữ Anh, nàng sao vậy?”

    Tiểu Chu Hậu định thần lại nhìn, thấy là trượng phu của mình, lúc này mới thở dài, sợ hãi nói: “…không…không có gì ạ”.

    Lý Dục dò xét cô, rồi nghi ngờ hỏi: “Nữ Anh, nàng…sáng sớm vào cung, mặc bộ mệnh phu triều, sao…sao giờ lại mặc đồ cung?”

    Tiểu Chu Hậu mặt từ đỏ ửng chuyển sang chắng bệch, lắp bắp nói: “Ồ, bộ đó…không…cẩn thận…umm, Hoàng hậu nương nương lệnh thiếp làm thơ ứng đối, không cẩn thận làm rơi nghiên mực, làm bẩn quần áo, nên nương nương ban thưởng cho bộ cung phục.

    Phu quân, thần thiếp hơi mệt, muốn…vào phòng tắm rửa nghỉ ngơi một chút”.

    Tiểu Chu Hậu nói, rồi vội vàng vào phòng ngủ của mình, Lý Dục đứng đó, nghi ngờ nhìn theo bóng dáng cô, sau một hồi suy nghĩ, sắc mặt chợt biến, bước nhanh đuổi theo.

    Tiểu Chu Hậu dặn dò đám nô tỳ chuẩn bị nước nóng, đang toan cởi quần áo ra, Dương Hạo bỗng bước vào, Tiểu Chu Hậu giật thót tim, rồi mới ý thức được mặc quần áo lại, thấy trượng phu của mình, lúc này mới thầm nghĩ, nói: “Phu quân vào đây làm gì vậy?”

    Lý Dục thở phì phò, bước vào nhìn từ trên xuống dưới người cô, bỗng như nhặt được hòn ngọc, cầm lấy cổ tay cô, chỉ vào cánh tay hét lớn: “Đây là cái gì?

    Đây là cái gì hả?

    Nàng…nàng là dâm phụ, không tuân thủ nữ tắc”.

    Tiểu Chu Hậu bị hắn mắng, ngạc nhiên nói: “Chàng…chàng nói cái gì?”

    Lý Dục chỉ vào cánh tay nàng cười nhạt nói: “Nàng còn giả vờ ngốc nghếch ư?

    Đây là cái gì?

    Đây là cái gì hả?

    Ta nói nàng hôm nay vào cung gặp nương nương thì sao lại về muộn đến thế, còn cái gì là nghiên mực đổ vào quần áo, dâm phụ, cánh tay vẫn còn vết hằn, nàng giải thích sao đây?”

    Da Tiểu Chu Hậu trắng như ngọc, sáng hồng, bị Triệu Quang Nghĩa dùng lực tóm lấy, in hằn năm ngón tay trên da, vết hằn rõ mồn một không thể che dấu, Tiểu Chu Hậu lúng túng một lúc lâu sau, và kiên trì giải thích: “Thiếp…thiếp thực sự là bị Quan Gia lừa tới Hồi Xuân điện, hắn cưỡng hiếp thiếp không thành, thiếp…”

    “Dâm phụ, cuối cùng thì ngươi cũng đã thừa nhận”.

    Lý Dục tức như lửa, giơ tay tát bốp vào mặt cô, khiến cô lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất, Lý Dục tức giận, đau lòng mắng: “Tiện tỳ, uổng công Lý Dục ta một lòng tốt với ngươi, si mê ngươi, giờ nước mất nhà tan, cố thổ nan quy, ta chỉ mong vợ chồng sống gần nhau suốt quãng đời còn lại này, không thể ngờ là ngươi lại như vậy, lấy nhan sắc cơ thể làm mê hồn quân vương, mong có vinh hoa phú quý, ngươi thật vô liêm sỉ, là một con tiện nhân”.

    “Thiếp không…không…”

    Tiểu Chu Hậu không ngờ về đến phủ bị trượng phu ruồng rẫy như vậy, tức run người, hai hàng lệ thi nhau rơi: “Quan Gia thực sự là có ý làm nhục thần thiếp, nhưng thần thiếp sao cam chịu như vậy được, đã cố gắng dãy giụa, may mà có hoàng tử Đức Sùng làm ầm lên trong cung thì mới có cơ hội thoát thân, Chu Nữ Anh từ khi vào cung phục vụ phu quân đến nay, luôn một lòng một dạ, giữ phép tắc, có đời nào…”

    Lý Dục giận tím mặt nói: “Từ khi vào cung tới nay?

    Đúng, giờ Lý Dục ta đến cái cung còn chẳng có, ngươi nhân cơ hội này mà vào cái cung nào đó và giở thủ đoạn phong tình của mình ra đi, ngâm ca hầu hạ cho Hoàng đế nào đó, ngươi còn muốn dấu ta ư?

    Đương kim Hoàng đế si mê nhan sắc của ngươi, còn có ai dám ngăn hắn chứ?

    Ngươi là con tiện tì chỉ biết dựa vào dung nhan, về đến nhà còn không biết xấu hổ, lại còn đi lừa gạt ta?

    Tiện tỳ, đồ vô liêm sỉ, tiện nhân.

    Lý Dục ta có mắt như mù, không được để ngươi cưỡi đầu cưỡi cổ được nữa…”

    Lý Dục tức giận run người, miệng nói không lưu loát, Tiểu Chu Hậu thấy hắn vậy, nước mắt dần khô kiệt, ánh mắt chợt trở nên vô hồn.

    Đây là người đàn ông mà cô luôn yêu thương kính trọng sao?

    Vị tài tử trong số Hoàng đế, thương hoa tiếc ngọc, một Lý Dục với một kho kinh thư sao?

    Hắn tức giận, rít gào như sấm, giống như một con sư tử, hắn…hắn là người đàn ông của mình sao?

    Tiểu Chu Hậu nhếch miệng cười ảm đạm: Hắn không tin thê tử của mình, hắn không thể bảo vệ được đất nước của mình, thần dân của mình, thậm chí cả người đàn bà của mình, khi hắn cho rằng mình chịu sự nhục nhã, phản ứng duy nhất của hắn là gán cho thê tử của mình là tiện nhân, thực quá lắm.

    Lý Dục thấy mặt cô ảm đạm cười, giễu cợt mình, mạnh dạn tiến đến trước một bước, tát luôn vào giữa mặt cô, quát: “Con tiện nhân vô liêm sỉ, ngươi còn dám cười à, ngươi cười nữa đi”.

    Tiểu Chu Hậu hất mặt lên, lạnh lùng nói: “Tại sao ta không thể cười chứ?

    Ngươi có bản lĩnh thì đánh đi, đánh nữa đi, đúng, Quan Gia muốn cơ thể ta đấy, Quan Gia muốn ta hầu hạ đấy, Chu Nữ Anh xinh đẹp kiêu sa, đã rơi vào mắt xanh của Quan Gia, ngươi đoán đúng lắm, tất cả đều là sự thật, thế…thì sao chứ?”

    Cô tức giận tiến lên một bước, quát: “Phu quân đại nhân đã tức giận tới cực điểm rồi sao?

    Thế ngươi giết ta đi.

    Ngươi là trượng phu của ta, ngươi là người đàn ông của ta, ngươi rút kiếm vào cung đi tìm tên gian phu lấy lại công đạo thì mới được coi là có bản lĩnh, ngươi có gan đó không?”

    “Ta…ta…”

    Lý Dục bị dao động, thối lui từng bước.

    Tiểu Chu Hậu vứt luôn bộ quần áo cầm trên tay, búi lại tóc, cơ thể lõa đồ trắng nõn, cơ thể nửa kín nửa hở, vẻ đẹp rung động lòng người, cơ thể mềm mại dường như bị phong tỏa băng và hỏa, giọng lạnh như băng, ánh mắt như lửa thiêu trụi, cô đi gần lại phía Lý Dục, lạnh lùng nói: “Ngươi kêu đi, kêu to nữa lên đi, kêu nam nữ hạ nhân, để cho mọi người xung quanh đều nghe thấy nữa đi, để biết được phu nhân của Lũng tây quận công ngươi trở thành đàn bà của Hoàng thượng, ngươi thỏa mãn chứ?”

    “Ta…ta…”

    Lý Dục không ngừng thối lui, đến cửa thì vấp vào cửa, suýt nữa thì ngã nhào ra cửa, vẫn sợ hãi thối lui, Tiểu Chu Hậu thấy bộ dạng hắn thảm hại liền bật cười lớn, cười run rẩy toàn thân, nhưng ánh mắt lại ngập tràn nước mắt.

    Bỗng nhiên cô không cười nữa, quay người lại, trở vào cởi hết quần áo, dáng ngọc khoan thai bước vào bồn tắm, khẽ ngồi xuống, quay lưng lại phía Lý Dục, nói: “Đóng cửa lại, ta còn phải tắm, tháng sau…người ta phải vào cung hầu hạ Quan Gia rồi, nếu ngươi mà đánh ta có vến thương nào đó, thì Quan Gia sẽ không vui, mà Quan Gia không vui, cái đồ bỏ đi như ngươi sẽ lo lắng mà chết đi”.

    Lý Dục răng lập cập va vào nhau, từng chữ Tiểu Chu Hậu nói ra như đao sát muối, đâm vào trái tim rỉ máu của hắn, nhưng hắn đã không còn dũng khí mà mắng nhiếc nữa, càng không có dũng khí như người đàn ông, rút kiếm đén ngọ môn, nào dám liều mạng thịt nát xương tan, và càng không dám đưa chuyện gièm pha của Triệu Quang Nghĩa cho thiên hạ biết, hắn hét toáng lên, quay người bỏ đi.

    Tiểu Chu Hậu cười lớn vài tiếng, hai hàng lệ tràn mi, lạc vào nước nóng quanh mình…

    Chương 429: Ám chiến

    Phủ Lũng tây quận công không lớn, hai vợ chồng làm ầm lên, sát vách nhà họ là một thư sinh họ Tiêu tên Thư Hữu.

    Cố nhân bát quái chi tâm, không thua người ta, Tiêu Thư Hữu nằm sấp bên tường nghe ngóng hồi lâu, rồi trở về rửa tay mài mực, phấn khởi viết vài câu nghe được: “Tiểu Chu Hậu làm phản từ cung, mắng nhiếc Lý Dục, Lý Dục xấu hổ, lén lút trốn đi”.

    Đây là tài liệu đầu tiên có được khi đề cập đến Tiểu Chu Hậu, song sau nhiều năm người sùng bái thơ ca của Lý Dục đã coi nhẹ sự ghi chép này, và miêu tả nó trở nên tốt đẹp hơn: “Vì bảo vệ thê tử, trượng phu không hề phản kháng, Tiểu Chu Hậu cam tâm chịu nhục, vô oán vô hối, cắm sừng Lũng tây quận công, hắn còn tưởng ái thê của mình tình sâu đậm, mỗi lần nhìn thấy cô vào cung trở về, đều ôm đầu khóc rống, muốn được cô đến thăm hỏi.

    Không biết Triệu Quang Nghĩa vì lẽ gì mà không thấy hắn bỏ qua Tiểu Chu Hậu, nếu hắn muốn giữ lấy Tiểu Chu Hậu, đem nàng nhét vào trong cung, lúc nàng quá ư sợ hãi thì sẽ giết Lý Dục, noi theo Hoàng huynh năm đó chiếm Hoa Nhị phu nhân, song lịch sử bút ký người Tống ghi chép là Tiểu Chu Hậu làm chuyện xấu, là một Tiểu Chu Hậu ngày ngày tự cung trung phản, suốt ngày mắng nhiếc Lý Dục, Lý Dục hổ thẹn, lẩn tránh đi chỗ khác.

    Tiểu Chu Hậu ngồi trong bồn nước nóng tắm, cô kỳ cọ cơ thể mình cho sạch, hàng lệ cũng đã cạn khô, nước cũng đã trở nên lạnh đi, cô mới đưa ra một quyết định lớn, phải sống sao như một người mà không phải người, như người con gái phàm tục mà không giống phàm tục, cuối cùng đã tìm ra một con đường đi cho bản thân mình, đưa ra một quyết định đúng đắn, đây là sự trưởng thành lớn lao của cô, là lần thứ hai cô đưa ra quyết định.

    Lần đầu, là mười năm về trước, khi ấy cô 15 tuổi, mùa hè năm đó, cô vào cung thăm tỷ tỷ bị bệnh, vào một đêm trăng sáng, cô được anh rể rót vào tai những lời tâm tình mật ngọt, đầu cô cài trâm, tay cô đeo vòng, giầy thêu kim tuyến, lặng lẽ đi tới nam họa đường…

    Mà giờ đây, sau 20 năm, cô đưa ra một quyết định.

    Vì mình yếu đuối, chỉ biết sống cùng với tên bỏ đi, giận chó đánh mèo thì không đáng.

    Vì hắn mà tuẫn thiết thì càng không đáng.

    Nhưng cô không muốn nhận cái kết cục do triều đại phong kiến giáng cho, không vì bất cứ ai, chỉ vì cô không tình nguyện.

    Cô rời khỏi bồn tắm, mặc quần áo, trang điểm.

    Một tờ giấy được cô rút ra đặt ở dưới hộp trang sức, đó là thứ mà Triệu Khuông Dận băng hà không lâu Dương Hạo đã từng mượn tuyệt bút Lý gia cô phóng hoành sơn tiết độ rời xa kinh sư lệnh cho một cô gái che mặt giữa đêm vào khuê phòng cô đưa cho cô thứ này, và cô đã cẩn thận cất nó, cô cầm và ra khỏi phòng, thần thái tự nhiên, rồi quay sang dặn dò với bọn nô tỳ: “Chuẩn bị kiệu, bổn phu nhân phải ra ngoài, đến Thiên kim nhất tiếu lầu…”

    “Kéo tên nghịch tử này đi ra, lệnh cho người bịt cái mồm nó lại, an nhàn thoải mái thì không muốn, cứ thích làm ầm cả lên.

    Vốn hôm đó hắn đã qua loa mắng nhiếc đứa con cho có lệ, nhưng hôm nay hắn nói rất chuẩn.

    Hắn định tự mình giết chết Hoàng huynh, may mà…may mà hắn hiểu được sự lợi hại, sau khi vào điện mới hỏi thẳng, nếu không thì tin truyền ra, thực sự là không thể tưởng tượng nổi.

    Triệu Quang Nghĩa nghĩ đến hậu quả khôn lường, đầu ngón tay lạnh buốt: “Nó sao tự nhiên lại cuồng lên thế, rốt cuộc là nghe nói được gì?

    Vương Kế Ân đã hiểu được sự lợi hại của đám người bên cạnh, xem ra họ cũng sẽ không nói hàm hồ gì, hơn nữa, tin tưởng như thế, có gì sẽ ngay lập tức chạy tới hỏi phụ thân”.

    Triệu Quang Nghĩa càng nghĩ càng sợ, sau một lát, nội thị đô tri chạy lại, nói: “Quan Gia, nô tỳ nghe dò hỏi rõ ràng rồi”.

    Triệu Quang Nghĩa trợn mắt, lạnh lùng nói: “Ngươi nói đi”.

    Cố Nhã Ly cúi người, đầu không dám ngẩng, nhỏ giọng: “Quan Gia, nô tỳ hỏi nội thị cung tỳ trong phủ Hoàng tử, chưa bao giờ có người vào cửa kính thăm Hoàng tử, song Hoàng tử đã từng xuất cung đi chơi một chuyến, không nghe khuyên bảo, sau khi về tính tình thay đổi, nổi giận không thôi”.

    “Ngô Vương phủ?”

    Triệu Quang Nghĩa đứng bật dậy, nhìn chằm chằm Cố Nhã Ly.

    Cố Nhã Ly run run nói: “Vâng”.

    Triệu Quang Nghĩa thở dốc, sắc mặt trở nên bình tĩnh, xua tay nói: “Đứa trẻ này tính tình ngay thẳng, chắc chắn là có chuyện gì với Đức Chiêu ca ca rồi, mới thay đổi vậy, Trẫm biết rồi, ngươi lui ra đi, nói với Mộ Dung Cầu Túy mau mau dạy bảo Đức Sùng, nó giờ là Hoàng tử trưởng, ngôn hành cử chỉ đều phải chú ý”.

    “Nô tỳ tuân chỉ”.

    Cố Nhã Ly đồng ý một tiếng, rồi thối lui.

    “Ngô Vương…Triệu Đức Chiêu?”

    Triệu Quang Nghĩa tức giận, hắn chắp tay sau lưng đi lại quanh điện, rồi bỗng dừng bước, khóe miệng mỉm cười: “Người đâu, truyền chỉ, gọi Trình Vũ, Tôn Kỳ, Cổ Khảm, vào điện kiến giá”.

    Sau một lúc, vài nha môn mà hắn gọi đến đã lục tục vào điện, Triệu Quang Nghĩa ngồi trên, chính giữa điện, thần thái ung dung, mấy vị thân tín làm lễ nghi xong, đứng gọn sang hai bên, Triệu Quang Nghĩa mới nói: “Tống Quốc ta lập quốc được hơn mười năm, thống nhất Trung Nguyên, và dành được những thành tựu về văn hóa giáo dục, thực khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ, giờ các nước Trung Nguyên, Ngô Việt sớm đã xưng thần, duy nhất Hán quốc nho nhỏ không chịu quy phụ, Trẫm có ý chịu di chỉ của tiên đế, sớm thu phục hán địa, các vị ái khanh, thấy sao?”

    Phủ Khánh Vương, trên bàn có mấy tờ truyền đơn, Khánh Vương lật đi lật lại xem, rồi ngẩng đầu nói: “Thứ này có vấn đề gì?”

    Da Luật Mặc Thạch nói: “Đại nhân, truyền đơn được rải vào trong thành phần lớn có mưu đồ kích động quân và dân tráng Ngân Châu tạo phản, nó còn đe dọa chúng ta phải hiến thành đầu hàng nữa, bên trên đều nói trắng phớ ra đấy, lẽ nào mấy chữ đó quân binh xem không hiểu, nhưng thuộc hạ phát hiện ra nội dung của tờ truyền đơn vô cùng kỳ lạ, cái thứ chữ viết lên khó mà phân biệt, như thơ mà không phải là thơ, như lời mà không phải là lời, người đọc sách tinh thông chữ Hán cũng không thể giải thích nổi, thuộc hạ nghĩ, chắc chắn là thứ dành riêng cho người nào đó đọc”.

    Khánh Vương bèn nói: “Ý ngươi là trong thành Ngân Châu ta có người của bọn chúng?”

    Long Hưng Dực chau mày nói: “Không phải không có khả năng, Mặc Thạch đại nhân đưa mấy tờ truyền đơn cho thuộc hạ xem, thuộc hạ tập trung mấy tướng quân đến, cái thứ viết trên truyền đơn thật kỳ quặc, sau một hồi chúng thần bàn bạc, cảm thấy có gì đó không ổn, cho nên mới đến bẩm báo đại nhân”.

    Ánh mắt Khánh Vương bỗng sáng lên, lạnh lùng nói: “Xem xem tay chúng dài cỡ nào?”

    Long Hưng Dực nói: “Đại nhân, dài ngắn hay không không quan trọng, điều cốt lõi ở đây là căn cứ vào những gì chúng ta thấy, chúng đang ngầm thông báo người trong thành, địa vị chắc chắn không thấp, chắc chắn sẽ có tác dụng tới chiến cục hoặc với những điểm quan trọng, nếu chỉ là tên tai mắt bình thường, chúng sẽ không có sự liên hệ một cách phung phí như vậy, cứ coi là có liên hệ rồi đi, thì những tên này giúp đỡ được gì với quân địch ngoài thành chứ?

    Theo lẽ thường mà thấy, người chúng muốn liên lạc tất sẽ có sự ảnh hưởng lớn, đây là chuyện không thể không quan tâm, phải biết…”.

    Khánh Vương lạnh lùng nói: “Biết chiến cục hiện giờ tất là đại tướng thống soái trong thành, phải không?”

    Long Hưng Dực chắp tay: “Đại nhân anh minh”.

    Khánh Vương lắc đầu quả quyết nói: “Theo bổn vương, đây chẳng qua là kế nghi binh của Dương Hạo mà thôi, các tướng trong thành bao gồm cả đám người bọn ngươi đã theo bổn vương xông pha trận mạc, núi đao biển lửa cũng đã vượt qua, nếu bên trong đó có bất cứ người nào phản lại bổn vương, bổn vương tuyệt đối không tin”.

    Dương Đan Mặc cảm kích nói: “Đa tạ đại nhân tín nhiệm, song…trong chúng ta có một người lại không phải là tướng lĩnh bên cạnh theo đại nhân”.

    Khánh Vương mở to mắt, thăm dò: “Ai?”

    “Lưu Kế Nghiệp”.

    Khánh Vương giật mình, ngẩn người, ánh mắt chợt sáng lên cười nói: “Ngươi nói hắn ư?

    Ha ha, hắn có gì là đáng nghi chứ.

    Nếu như là hắn, thành này sợ đã rơi vào tay Da Luật Tà Chẩn rồi, nhân thủ của bổn vương, cũng bị hắn dùng tiền bạc mua chuộc rồi.

    Chính vì có sự giúp đỡ của Lưu tướng quân, thành Ngân Châu mới thành tòa thành tường đồng vách sắt, nếu nghi ngờ hắn há chẳng phải là nhạo báng đại nhân ta sao?”

    Da Luật Mặc Thạch trầm ngâm nói: “Đại nhân, trên mấy tờ truyền đơn viết đều không giống nhau, song tiêu đề thì đều có hai chữ : Mục dị”

    Khánh Vương hiếu kì hỏi: “Thế thì phải làm sao?”

    Da Luật Mặc Thạch nói: “Mục dị, hợp lại thành chữ Dương, mà Lưu Kế Nghiệp vốn có họ Dương”.

    Khánh Vương vuốt râu, không cho là đúng nói: “Cái này không có cơ sở lắm?”

    Long Hưng Dực liếm môi nói: “Mấy ngày nay, nhân mã tấn công ngoài thành bỗng nhiên đánh có kết cấu, cách đánh khác xa hoàn toàn với lúc hỗn loạn lúc đầu, chứng minh cho thấy đã đổi thống soái.

    Nam viện đại vương Da Luật Tà Thuyên tấn công mạnh mẽ vào thành, binh tốt bọn họ tấn công kịch liệt vào thành Ngân Châu, bị binh tốt chúng ta liều chết ngăn cản, ta tóm được vài tên binh bị thương, thuộc hạ đã hỏi bọn chúng, được biết chủ soái Lô Châu giờ đã thay người, tên đó là một thiếu niên trẻ tuổi, nhưng mấy tên sĩ tốt này chỉ biết vậy thôi mà không biết danh tính.

    Thuộc hạ không phải dựa vào bụng tiểu nhân mà đo bụng quân tử, nhưng kết hợp những cơ sở trên, thuộc hạ không dấu nổi nghi ngờ”.

    Khánh Vương không kiên nhẫn nói: “Nghi ngờ cái gì?

    Không được ấp úng, ngươi không thể nói trơn tru một lèo sao?”

    Long Hưng Dực là một nhân vật quân sư bên cạnh Khánh Vương, hiểu được tính tình Khánh Vương xưa nay, Khánh Vương chỉ không khách khí với hai loại người, một là những tên hắn coi thường, không để tâm, một loại khác là những tên làm người của mình, cho nên tuy thấy hắn tức giận song không chút hoang mang, ung dung nói: “Đại nhân, Chiết gia ba trăm năm nay mở rộng địa bàn, khai chi tán điệp, nơi nơi nở hoa, khu Tây Bắc họ Chiết nhiều không đếm xuể, nhưng có thể để Dương Hạo lâm trận đổi cánh tay chỉ có một nhà, thông binh pháp, giỏi thao lược, lấy tên thanh niên nhỏ tuổi có thể chỉ huy điều động nhân mã nhiều như vậy, chắc chắn cho thấy, cũng chỉ có một nhà, đó là Phủ Châu Chiết gia”.

    Khánh Vương trầm ngâm nói: “Ý ngươi là…Phủ Châu Chiết gia phái người giúp Dương Hạo tấn công?”

    Long Hưng Dực nở nụ cười, từ từ nói: “Hán quốc Lưu Kế Nguyên có thể phái Lưu Kế Nghiệp giúp đại nhân thủ thành, Phủ Châu Chiết Ngự Huân phái đệ tử giúp Dương Hạo công thành, có gì là lạ chứ?”

    Khánh Vương ngẫm nghĩ rồi nói: “Không tồi, vương hầu tướng tá, thủ có gì lạ?

    Binh cường mã tráng có gì hay?

    Tây Bắc thế cục bị loạn, có binh chính là vua cỏ, vua cỏ này muốn duy trì tình hình trước mắt là không mong Da Luật Thịnh ta ở Tây Bắc hô mưa gọi gió.

    Tuy nói để Chiết Ngự Huân cầm ra số của cải của nhà mình đi giúp Dương Hạo tấn công Ngân Châu, hắn nhất định cũng xót lắm, chẳng qua nếu chỉ đưa một viên tướng lĩnh đến vẽ mưu kế cho Dương Hạo, hắn vẫn làm nổi”.

    Long Hưng Dực cười méo mó nói: “Địa nhân xưa nay anh minh, hôm nay làm sao ấy nhỉ?

    Thuộc hạ đã nói tường tận vậy, đại nhân vẫn không hiểu sao?”

    “Cái gì?”

    “Lưu Kế Nghiệp vốn tên là Dương Kế Nghiệp, phu nhân của Dương Kế Nghiệp là chị ruột của Chiết Ngự Huân, hai nhà Chiết Dương vốn là thông gia, tuy nói Dương Kế Nghiệp bảo vệ Hán quốc, nhưng người ta vẫn là người một nhà, tách rời sao được.

    Nếu Chiết gia phái binh đến giúp Dương Hạo, lại biết được đại nhân đã được trợ giúp là Dương Kế Nghiệp, đại nhân còn cho rằng…họ sẽ không liên lạc riêng với nhau bán đứng đại nhân sao?”

    Khánh Vương ngạc nhiên, thất thanh nói: “Lưu vô địch và Phủ Châu Chiết gia vốn là thông gia sao?”

    Hắn vừa hỏi câu này, Da Luật Mặc Thạch và Long Hưng Dực cũng giật nảy người, đồng thanh hỏi lại: “Đại nhân ngài không biết sao?”

    Khánh Vương mấy năm nay ở Thượng Kinh, cả ngày chỉ tính toán sao để đoạt được quyền làm Hoàng đế, dưới sự bao che của một thị vệ đô ngu hầu Hán quốc bé tí tẹo, hắn thực sự là lười nghe ngóng tin tức, trước hắn chỉ ngẫu nhiên nghe người ta nói Lưu vô địch Hán quốc vốn có họ Dương, việc này chỉ hơi ấn tượng, còn tình hình cụ thể, lai lịch hắn ra sao, hắn chẳng quan tâm, giờ nghe Long Hưng Dực nói vậy, đương nhiên là ngạc nhiên, lòng nảy sinh sự nghi ngờ.

    Đám người Dương Đan Mặc thấy vậy mừng thầm, họ vốn là văn võ tướng lĩnh thân cận của Khánh Vương, nhưng từ khi có Dương Kế Nghiệp tới, đã đoạt vị trí quân sư của Long Hưng Dực, thành thuộc hạ mưu thần đệ nhất của Khánh Vương, khi có công thành chiến tranh, Dương Kế Nghiệp chỉ huy rất ổn, lấy được nhuệ khí của tam quân, Khánh Vương bèn giao chức quân quyền cho hắn, hắn lãnh binh đâu vào đấy, đến Hoàng đế Hán quốc cũng sợ hãi Dương Kế Nghiệp, nên họ đương nhiên là không thoải mái.

    Nhưng họ cũng không thể phủ nhận tài lãnh binh của hắn thủ được thành Ngân Châu, hơn nữa cả thành Ngân Châu đã bố trí thế trận y như lời của Dương Kế Nghiệp, người này đã không còn tác dụng gì nữa, họ sẽ không thiết kế mưu đồ hãm hại Dương Kế Nghiệp, nhưng một khi có điều gì đó gây bất lợi cho hắn, lập tức họ sẽ thêm mắm thêm muối o câu chuyện về hắn thêm sinh động.

    “Lưu Kế Nghiệp…Dương Kế Nghiệp…Chiết Ngự Huân…Hắn thực là có ý mưu phản, ngấm ngầm câu kết với bọn địch ngoài thành ư?”

    Khánh Vương lẩm bẩm, nghĩ đến công lao của Dương Kế Nghiệp hô mưa gọi gió ở thành Ngân Châu, dốc sức chỉ huy quân phòng ngự, lòng rất phân vân, và không dám tin mọi chuyện vừa nãy.

    Da Luật Mặc Thạch nói: “Hai ngày nay, thế tấn công của nam thành Dương Hạo đại doanh đã giảm sút, ngày nào cũng thế chỉ có một đội binh phô trương thanh thế xong thì thu binh về doanh trại, rồi lại còn những nét chữ như gà bới trên tờ truyền đơn nữa, đại nhân, thuộc hạ thực không dám nghi ngờ cho Dương tướng quân, nhưng việc đã đến nước này, thử hỏi ai không nghĩ chứ”.

    Khánh Vương nghiến chặt răng, giọng căm giận: “Thế bổn vương phải làm sao đây?

    Lẽ nào bắt hắn lại cho một đao?

    Chưa nói đến cần chứng cứ buộc tội hắn, nói hắn phải chết, hắn có thực sự phản lại bổn vương hay không cũng không có nhân chứng và đối chất Hán quốc, bổn vương giết đi một cái mạng Lưu Kế Nghiệp thì không sao, nhưng nếu như việc này khiến cho Hán quốc tức giận, thì bổn vương nào còn chỗ đứng nữa.

    Hơn nữa, Lưu Kế Nghiệp dần tạo được uy với quân thủ thành, khi bị giết, chí khí tam quân tất sẽ bị hạ thấp”.

    Long Hưng Dực vội nói: “Đại nhân, lòng hại người cố bất khả hữu, lòng phòng người bất khả vô.

    Thuộc hạ luôn theo đại nhân, đương nhiên là luôn bảo vệ đại nhân, chúng tôi không có ý muốn đại nhân ngay lập tức tóm cổ Lưu Kế Nghiệp, đây dù sao cũng là phỏng đoán, phải có chứng cứ xác thực mới quy tội được.

    Ý thuộc hạ là, giờ chúng ta sinh nghi, chi bằng phái người đi theo dõi nhất cử nhất động của Lưu Kế Nghiệp, nếu như hắn có gì đó khác thường, thực sự trung thành làm việc thì phỏng đoán của ta sai, còn nếu nằm trong phỏng đoán của chúng ta, và nếu quả nhiên có gì đó khác thường thì chúng ta sẽ đưa chứng cứ ra, và khi đó thì Lưu Kế Nguyên Hán quốc cũng chẳng nói chúng ta được nữa”.

    Nghe xong những lời này, Khánh Vương Da Luật Thịnh gật gù: “Như vậy mới thỏa đáng, Long Hưng Dực, ngươi phái người nào thông minh được việc đi bám sát cha con Lưu Kế Nghiệp, và chớ có đánh rắn động cỏ, sau đó có gì thì bẩm báo với bổn vương”.

    *****

    Tiểu Chu Hậu vừa đến, Nữ nhi quốc lập tức có người thông báo vào bên trong, và chưa đầy một phút thì Trương Ngưu Nhi mặt hồ hởi bước ra đón chào, rồi chu đáo đưa cô lên lầu nói: “Trịnh quốc phu nhân, người hôm nay đến đây thực đúng lúc quá, Nữ nhi quốc vừa mới về vải mới, là sản phẩm của Giang Nam Thiên Thủy Bích, màu sắc vô cùng đẹp, nhã ý mời người đến xem chút, được không vậy?”

    Vải vóc của Thiên Thủy Bích là một loại vải mà năm đó ở Kim Lăng thi thoảng cô tự mình nhuộm màu, một thời nó thịnh hành toàn Giang Nam, giờ lại nghe được câu mời xem từ Trương Ngưu Nhi, người ta có ý mà mình thì lại không thích, Tiểu Chu Hậu bất giác thấy chua xót.

    Mắt cô đỏ hoe, cố kìm nén giọt lệ, vẫn cố giữ bình tĩnh nói: “Thôi không cần xem đâu, nghe nói chỗ các người có hai thứ, một là Phi dương thủ, một là Nguyệt nhất bàn, nó thuộc hàng đầu, tiếng tăm lan truyền, ta muốn đi xem xem”.

    Trương Ngưu Nhi ngẩn người, bật cười nói: “Trịnh quốc phu nhân không ngờ người lại nghe được tin đó ở đâu, hai thứ đó là có thật và chúng rất nổi tiếng, song nó không phải trang sức gấm vóc cũng không phải là phấn son, mà là đồ ăn, người đến bách vị lầu mới có thể thưởng thức được”.

    “Hả?

    Nhưng người nói với ta bảo chỉ cần đến Nữ nhi quốc, gặp Trương đại trưởng quản ngươi thì có thể nếm thử hai món đó rồi, ngươi xem, hắn còn đưa cho ta tờ giấy này, viết rõ ràng ra đây”.

    Tiểu Chu Hậu sờ vào tay áo rút ra tời giấy đưa cho Trương Ngưu Nhi, Trương Ngưu Nhi mở giấy ra xem, viết sáu chữ trên giấy Phi dương thủ, Nguyệt nhất bàn, bên dưới là một chữ ký, Trương Ngưu Nhi nhận ra chữ ký này, khóe miệng nở nụ cười, nghiêm túc nói: “Trịnh quốc phu nhân, mời qua bên này, quý khách đó giới thiệu phu nhân đến đây, thì tiểu nhân sẽ phái người qua Bách vị lầu bưng đồ ăn đến cho người”.

    Tiểu Chu Hậu mỉm cười, đi theo sau Trương Ngưu Nhi.

    Diệu Diệu ở tầng ba trước đây vốn là cái thư phòng, Tiểu Chu Hậu ngồi xuống ghế nghĩ ngợi chuyện vừa xong, cửa bỗng “Kẹt” một tiếng, một người bước từ ngoài vào.

    Người này dáng người không cao, khuôn mặt hơi gây, mặc một bộ bào xanh, xem ra văn thơ lắm, hắn vào đến bậc cửa nhìn thấy Tiểu Chu Hậu, rất bình tĩnh tiến về phía trước, cung kính thi lễ: “Thục Trung bạch lâm bái kiến Trịnh quốc phu nhân”.

    Tiểu Chu Hậu không biết người trước mặt mình là đầu bếp thật hay giả, hai món Phi dương thủ và Nguyệt nhất bàn là hai món nghe tên mà không đoán ra là món gì, giờ thấy dáng người này, quả nhiên không hề giống đầu bếp, thầm mắng mình đã nhìn lầm, cô vội đứng dậy, nói: “Ngươi nhìn thấy tờ giấy đó chưa?

    Người đưa nó cho ta bảo chỉ cần ta…”

    Bạch Lâm mỉm cười nói: “Phu nhân không phải vội vậy đâu, những điều người đó nói với cô đều là thật.

    Mời phu nhân ngồi, muốn Bạch mỗ giúp gì thì cứ nói nhé”.

    Hắn nói rồi kéo chiếc ghế và đặt mông ngồi xuống, thần thái ung dung.

    Tiểu Chu Hậu từng là Hoàng hậu một nước, đồng thời cũng là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam, dù cô giờ có là ai thì vẫn quyến rũ vạn phần, vẫn là một thân phận cao quý, nhưng phàm là người lần đầu gặp cô, có thể ung dung bình tĩnh thì chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà đầu bếp Bách vị lầu cũng làm được.

    Nếu như là Trương Ngưu Nhi hay Lão Hắc trong hoàn cảnh này đảm bảo mồm lúc nào cũng sẽ há hốc, mắt lúc nào cũng sẽ trợn tròn cho xem, không ngờ một đầu bếp cả ngày cuốn tạp dề, tiếp xúc quanh chảo lửa mà giữ được thần thái ung dung như vậy.

    Tiểu Chu Hậu nhìn hắn thần thái tự tại, lo lắng một lúc mới giữ được bình tĩnh, cô cũng ngồi xuống ghế, và nói: “Ta muốn rời khỏi Biện Kinh”.

    Bạch Lâm nhướn mày hỏi: “Đi đâu vậy?”

    Tiểu Chu Hậu viên viên mép áo như một tiểu cô nương chưa hiểu sự đời, cô lắc đầu nói: “Ta cũng không biết nữa, đi đâu cũng được, mai danh ẩn tích để người ta mãi mãi không tìm thấy nữa”.

    Bạch Lâm nhíu mày cười nói: “Việc này…là quyết định của Lũng tây quận công sao?”

    “Đương nhiên rồi…”

    Tiểu Chu Hậu hít một hơi dài, nói rành rọt: “Cả nhà ta đều phải rời đi, nhưng chúng ta bị giám sát rất chặt chẽ, bề ngoài tưởng được ra vào tự do, kỳ thực là luôn bị người ta khống chế, mình chúng ta không thể chạy thoát được, mong nhận được sự giúp đỡ từ phía các người thôi”.

    Bạch Lâm mỉm cười nói: “Quan Gia có tấm lòng bao dung, về ngoài không tiện hạn chế hành động của các người, song dù sao cũng vẫn có sơ hở, tưởng có chuẩn bị mà lại chưa chuẩn bị, muốn đưa các người an toàn ra khỏi Biện Kinh cũng không khó, nhưng sau lần này, muốn đưa thêm ai đó đi thì không phải chuyện dễ, nên, lần này đi là đi một loạt luôn”.

    Tiểu Chu Hậu ngạc nhiên nói: “Đi cùng?

    Còn ai nữa?”

    Bạch Lâm nói: “Nam Đường quốc chúa hiến thành đầu hàng trở thành Tống thần.

    Hạ thần từ xưa tới nay, cùng điện xưng thần, trong đó có rất nhiều chúa cũ, người vô lễ với quốc chúa, nhưng cũng không thiếu người vẫn trung thành và tận tâm, trong đó có mấy người đáng tin, phu nhân chắc biết chứ?”

    Tiểu Chu Hậu chợt rùng mình, ảm đạm nói: “Cựu thần Đường quốc là người đáng dùng của Tống quốc, có vài người vì vinh hoa phú quý, vì tiền đồ bản thân, hận là có quan hệ với quốc chúa, không những không lui tới còn thường xuyên có lời gièm pha.

    Có vài thần lương thiện, luôn cung kính trọng quốc chúa, sợ Quan Gia ghét bỏ, cũng che không kịp, giờ khi thường xuyên đăng môn, cuối cùng vẫn đối đãi tốt với quốc chúa, chỉ có Từ Đãi, Tiêu Nghiễm hai người đó mà thôi.

    Haiz, hai người bọn họ lúc đầu khuyên quốc chúa thà chết chứ không hàng, cùng sống chết với thành Kim Lăng, nhưng quốc chúa xin hàng, không thể không theo đi cùng, nếu như bảo họ cùng ra đi với quốc chúa, hai người họ chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, người khác thì…ta không dám chắc chắn…”

    Từ Đãi là chi sĩ bác học đích thực, chỉ để ý tới chính vụ, Tiêu thanh lại trị (tác phong và uy tín của quan lại thời xưa), có nhiều công lao với Đường quốc.

    Tiêu Nghiễm thì cũng là một bề tôi trung thành, nắm giữ ti pháp ngục hình trong triều, cương trực chính phương, không ham quyền quý.

    Khi làm quan ở địa phương, tốn công xây dựng thủy lợi, phát triển nông nghiệp, thúc đẩy kinh tế, hai người họ đều là những viên quan chân chính, nhưng tiếc là Lý Dục không biết sử dụng họ làm việc, kỳ trường dụng kỳ đoản, Từ Đãi ở bộ thượng thư, cả ngày bị hắn phái đi đảm đương đại thần ngoại giao, còn Tiêu Nghiễm vì nhiều lần khuyên nhủ hắn, khuyên họ thờ thần kính phật xao nhãng triều chính, cũng bị cho nghỉ việc, cả ngày chỉ vùi đầu vào đống văn chương.

    Nhất cử nhất động của những người này, kỳ thực Bạch Lâm đã nắm chắc trong tay, giờ được Tiểu Chu Hậu khẳng định lại một lần nữa, không còn gì nghi ngờ, Bạch Lâm vỗ tay nói: “Rất tốt, thế thì mang họ theo nữa”.

    Tiểu Chu Hậu kinh ngạc nói: “Mang họ theo làm gì?”

    Bạch Lâm cười nói: “Đại sự quan trọng, chớ hỏi nhiều, quốc chúa và nương nương không phải người bình thường, nếu rời khỏi hang cọp này, muốn rời khỏi được, thì phải có tôi sắp xếp, chuẩn bị cho cẩn thận, sau khi nương nương về, chi bằng cứ làm thế này…”

    Tiểu Chu Hậu vốn thông minh, đã gặp là không thể quên, nhưng sự thông minh ngày xưa chỉ dùng vào thi ca đàn sáo, những nơi lãng mạn, việc này cô vốn có thể hiểu, cô đương nhiên đã nghe kỹ, sẽ không quên, nghe một lần, tự thuật lại, một chữ cũng không sai, Bạch Lâm vui vẻ nói: “Chính là như vậy, nương nương trở về cứ thế mà làm, đợi bên ta chuẩn bị xong, sẽ thu xếp cho nương nương và mọi người ra đi”.

    Tiểu Chu Hậu đi tới bên cửa, bỗng đứng sững lại, hai tay nắm chặt với nhau, quay đầu nói: “Bạch tiên sinh, giờ này tháng sau có thể ra đi không?”

    Bạch Lâm mỉm cười nói: “Cái này…bạch mỗ cần phải thu xếp ổn thỏa, đưa ra quyết sách rồi bảo đảm mọi người đi an toàn, còn về khi nào đi, lúc này chưa thể nói rõ ra được…”

    Tiểu Chu Hậu quả quyết nói: “Nghĩa là trước ngày này năm sau, nếu đến lúc đó không thể ra đi…”

    “Thì làm sao?”

    Tiểu Chu Hậu buồn bã cười, nói: “Lúc đó…chỉ có Tử Chu Hậu, không còn Nữ Anh nữa, và cũng không làm phiền Bạch tiên sinh lo liệu gì nữa”.

    ******

    Đêm đã khuya, Dương Hạo nằm ngẫm nghĩ trong trướng, khó có thể chợp mắt, khoác thêm áo đi ra ngoài trướng, nhìn xa xăm về phía thành Ngân Châu đen kịt.

    Những chấm nhỏ bập bùng của lửa trại, tiếng bước chân của binh sĩ đi tuần như ẩn như hiện.

    “Trúc Vận hiện giờ đã hành động rồi chứ?

    Dựa vào tay nghề và sự thông minh của cô ấy, mong là sẽ không bị để lại sơ hở, mau chóng hoàn thành.

    Hai trăm năm của Thừa tự đường, bao trùm thiên hạ, có thể nói là một thế gia bậc nhất, thực là nhân tài nhiều vô kể”.

    Dương Hạo bỗng nhiên nghĩ đến hôm đó đêm tối như này, hắn và Thôi Đại Lang nói chuyện dưới ánh trăng.

    “Đại Lang, trên đường ta rời Kinh, được biết Ngụy Vương Triệu Đức Chiêu khó mà ra roi với tam quân, đã chuẩn bị phản Kinh, được biết sớm muộn sẽ là kẻ địch của Triệu Quan Gia cho nên đã bảo tiểu muội nhanh chóng lên đường đến Kinh Sư một chuyến, đi gặp Tiểu Chu Hậu, kể cho biết vài chuyện”.

    “Cái gì?

    Ai?

    Việc gì?

    Có thể cho biết được không?’

    “Đương nhiên là được rồi, ta còn mượn sự giúp đỡ của ngươi cho dễ hoàn thành chuyện”.

    “Như vậy, thái úy mời nói”.

    “Đại Tống hiện giờ, binh cường mã tráng, có phù trợ thâm hậu, nếu ta muốn đứng trụ được ở Tây Bắc thực là không hề dễ, nếu như Triệu Quang Nghĩa thấy hai thế lực liên hợp, lại được Đảng Hạng Thất Thị giúp đỡ, thì sẽ kiêu căng đi giúp Triệu Quang Duệ Hạ Châu, dựa vào thực lực của Đại Tống, lưỡng hổ giao tranh, hắn sẽ hưởng lợi ích.

    Chứ dẫu sao cũng cần phải thêm phiền phức cho hắn, thì mới có thể khiến hắn không cản Tây Bắc.

    “Thái úy có cao kiến gì?”

    “Ta nghĩ rằng....trộm nhà Lý Dục ra khỏi thành Biện Lương”.

    “Gì cơ?”

    “Đường quốc mới hàng, lòng dân còn chưa ổn định, nếu như chúa cũ không trong sự khống chế của Triệu Quang Nghĩa...”

    “Lý Dục vốn nhát gan, lúc làm Hoàng đế còn không dám giao chiến quyết tử với Tống, huống hồ lại đồng ý làm chuyện này, ta lo...”

    “Ha ha, Lý Dục nhát gan nhưng Giang Đông đâu phải không có hào kiệt, họ chỉ là không có danh phận mà thôi, chỉ cần Lý Dục biến mất khỏi thành Biện Lương, chỉ cần lời đồn ấy truyền ra, tất sẽ lợi dụng được lòng người, huống hồ Lý Dục lại nằm trong tay chúng ta, lẽ nào lại không thể giúp cho ta được gì sao?”

    “Ồ...chiếm lấy lòng dân, đây quả là một kế hay, nhưng...việc đại sự, thái úy sao cử ai đi bàn bạc với Tiểu Chu Hậu đây?

    Cô ta dẫu sao cũng là đàn bà, có thể giúp gì được đại sự, việc quan trọng nên tìm Lý Dục bàn bạc mới phải”.

    “Lý Dục...Lý Dục tuy có quốc gia nằm trong tay, trọng binh thì cũng vậy, song lại không xứng đáng với long bào, có thể bảo hắn võ trảm Lâm Nhân Triệu, văn sát Phan Hựu Lý Bình, tự chặt cánh tay, nguy cấp thì xin hàng, rồi lại đổi ý, rồi lại xin hàng, làm cho quần thần không biết xử lý ra sao, sĩ khí thì đại nhu, một tên nhát gan do dự, giờ quỳ gối xưng thần, ăn nhờ ở đậu, hắn mà cũng xứng đáng để ta đi bàn bạc sao?

    Ta không dám mạo hiểm”.

    Thôi Đại Lang nhếch miệng cười.

    Dương Hạo lại nói: “Việc này chỉ có người bên cạnh mới có thể làm được, tóm hắn, dắt hắn bảo hắn không thể không đi, người này....ngoài Tiểu Chu Hậu ra, thì tìm đâu ra người thứ hai nữa”.

    “Tiểu Chu Hậu có thể thương lượng, bàn bạc?”

    “Có gì là không thể chứ?

    Chỉ cần cho cô ấy cơ hội, được, coi là một khả nhăng, nếu như cô ấy muốn rời khỏi Kinh thành, người của ta sẽ đưa họ ra khỏi đó ma không biết quỷ không hay, thực ra...ta cũng có vài thuộc hạ ở Kinh thành, nhưng so với Đại Lang, thực không bằng, nên ta muốn mời Đại Lang giờ phái vài người đi tới Biện Lương chuẩn bị, một khi có cơ hội, họ sẽ thoát khỏi một cách dễ dàng hơn”.

    “Ha ha...được, việc này để ta lo”.

    “Rồi, trộm một tên cũng là trộm, trộm hai tên cũng là trộm, ta muốn nhân cơ hội này lấy đi những thuộc hạ của Đường quốc, những tên luôn không trung thành tận tâm với Triều Tống mang đi theo”.

    “Đưa Lý gia ra khỏi Biện Lương là để cho Triệu Quang Nghĩa bị cản trở, song...ngươi không phải muốn đưa hắn lên võ đài cùng Triệu Quang Nghĩa sao?”

    “Đương nhiên là không phải, hắn...không đưa lên được”.

    “Ra là vậy, lấy thuộc hạ của hắn có ích gì?’

    Dương Hạo thở dài nói: “Lý Dục tuy là bất tài song lẽ nào ta lại không thể dùng hắn làm việc có ích cho ta sao?”

    “Mấy tên này đầu hàng Tống song vẫn trung thành với Đường, lẽ nào cũng có ích cho Thái úy?”

    “Lòng người mà, mời chào họ, nếu như chúa phi hiền chúa, coi là người được ngươi mời đến năm lần bảy lượt, sớm muộn thì cũng đổi ý thôi”.

    “Ha ha, nói hay lắm, việc này ta sẽ bảo người đi làm luôn”.

    “Rồi, chỉ cần bảo họ yên tâm mà rời đi, gia quyến cũng đi theo luôn, người đông sợ không dễ bảo mật, việc này Thôi huynh không phải lo, vội vàng phái người đi, không biết có thể thành sự hay không?”

    “Ha ha, chẳng có gì khó cả, có một chuyện ta luôn nghĩ mà vẫn chưa có thời điểm thích hợp nói cho Thái úy biết.

    Kỳ thực, Bạch Lâm mà ngươi cười chính là người của ta”.

    “Thục trung ngự trù Bạch Lâm?”

    “Không sai, đáng xấu hổ là, khi đó Đại Lang chỉ chú ý đến Thái úy, không biết Thái úy có phải là người có thể phó thác tương giao hay không, giờ ta ngươi đã hiểu nhau, việc này, ta lại không muốn giấu gì Thái úy thêm nữa...”

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo không cầm nổi chua xót, Thừa Tự đường có tài sản kếch xù, không biết có bao nhiêu kì nhân dị sĩ, cái gì cũng nhúng tay vào, nhân vật hạt nhân của Thừa Tự đường đương nhiên là thông minh giỏi giang, đầu óc sắc bén, cũng may, lúc đầu Đại Đường thất tông ngũ tính họ đứng trước đài, đến Hoàng quyền cũng có thể thao túng, song tai ương đến hiến hậu duệ của họ bị phòng bị, từ đó Thừa Tự đường và mưu lợi không đứng trước đài, nếu không thì không biết thiên hạ còn biết bao mưa gió ập đến.

    Giờ họ không đặt mưu quyền làm mục đích nữa, cơ cấu tổ chức tương đối lỏng lẻo, những mối quan hệ khắp nơi nơi không có thế lực nào theo, có thể bay múa ống tay trong đám thế lực ấy, chi phối, thấy rõ tiên cơ, chu đáo đề phòng.

    Làm như vậy bảo đảm được lợi ích của Thừa Tự đường, và bảo đảm đúng hẹn sẽ không bị sự đả kích gì, khiến họ không cần treo cổ thân cây, và lại có một cái tôn làm chốn nương tựa.

    Ngẫm kỹ ra, sự tồn tại của Thừa Tự đường giống như một loại ký sinh trùng, nó không cần phải kiếm ăn mà chỉ ăn bám, hút lấy những chất dinh dưỡng từ loại khác, một khi biết được ký chủ khó sống thì nó lập tức bỏ chạy, lúc đầu họ muốn lôi kéo Lân Châu Dương Thị là như vậy, giờ lôi kéo ta cũng vậy, chỉ cần giữa chúng ta có giá trị để chúng lợi dụng, thì chúng sẽ không buông tha cho ta, hơn nữa sẽ không coi ta là địch, nhưng như vậy, không thể chỉ dựa vào mấy người này, lợi dụng lẫn nhau, rốt cuộc không thể trở thành cánh tay của ta được.

    Hắn lại đổ dồn ánh mắt vào phía thành Ngân Châu đen kịt, kế hoạch hôm nay không biết Khánh Vương có trúng kế không đây, có giết Dương Kế Nghiệp không đây….

    Chương 430: Dạ Mị Ảnh

    Vài tên lính lưng đeo cung tên lom khom quay về nơi Lưu Kế Nghiệp trú chân.

    Trong thành đâu đâu cũng có binh sĩ, rất nhiều võ sĩ Khiết Đan đi tuần khắp nơi, khống chế trật tự trong thành, giống như đang ở trong một tiểu đội vậy.

    Lưu Kế Nghiệp không có chút bận tâm nào, cũng không chú ý đặc biệt gì đến chúng.

    Tình hình trước mắt Lưu Kế Nghiệp và tình hình ngoài thành cũng như nhau, họ đều nắm quyền chỉ huy quân đội, nhưng là đội quân đã không còn sức kháng cự, do đó trước mắt rất nhiều chủ tướng đòi hỏi phải có sắp xếp trù bị, ví như chiêu mộ dân tráng, điều khiển ba quân, gom góp dược liệu, phá dỡ nhà xung quanh thành để làm bức tường phòng vệ, chuẩn bị hỏa dầu độc dược, thuốc chữa bệnh cho thương binh… bọn họ chỉ cần bàn bạc kỹ lưỡng tình hình thực của thống soái ba quân, sau đó chủ soái hạ lệnh chấp hành.

    Như vậy, Lưu Kế Nghiệp đã có thể nhẹ nhõm nhiều, vào thời Hán Quốc, hắn đích thân chỉ huy giữ thành, ba quân không cởi giáp, hắn tuyệt đối không an giấc.

    Ba quân không ăn cơm, hắn cũng tuyệt đối không dính răng.

    Sau trận chiến, hắn thường đích thân đi tuần xem tình hình chiến sự ra sao, an ủi cổ vũ binh sĩ, rất muộn mới đi nghỉ, làm như vậy không khó để thu phục lòng người, do vậy sau khi kết thúc trận công kích thế lực ở Lô Châu, hắn thường đi tuần bốn phía quanh thành, quan sát một lượt động tĩnh, đối với những chỗ bị hư hại hắn cho người tiến hành sửa chữa, đến khi quay về chỗ nghỉ ngơi thì cũng là khuya lắc khuya lơ rồi.

    Cờ trướng của Lưu Kế Nghiệp nằm ở phía nam thành, đây là nơi trú quân chủ chốt của đội binh mã Lô Châu, hai bên phía Bắc là căn cứ của đại vương Gia Luật Tà Chẩn người Khiết Đan.

    Quân của Gia Luật Tà Chẩn binh mạnh ngựa khỏe, sức lực dư thừa, nhưng trong chiến thuật tấn công thành lại thiếu chiến lược, cách dùng người cũng hết sức truyền thống, mà đội quân của Dương Hạo tuy sức lực không bằng nhưng lại rất giỏi trong việc tấn công thành, gần đây đấu pháp lại ngày càng điêu luyện, là một nỗi uy hiếp lớn đối với quân giữ thành nên Lưu Kế Nghiệp mới phải đích thân thủ Nam thành.

    Tuy ngoài thành đã thay đổi cách đánh hai ngày nay, mỗi ngày thấy trận tiến công vào thành náo nhiệt phi phàm nhưng vẫn chỉ là đánh nghi binh, Lưu Kế Nghiệp không rõ quân Lô Châu đang đánh bài gì, càng phải cẩn thận hơn gấp bội, hắn tuần tra bốn phía thành, sau khi về đến thành Nam cũng vẫn lại tỉ mỉ quan sát động tĩnh một lượt, sau đó mới yên tâm đi nghỉ.

    Để phòng quân Lô Châu đang đêm đánh bất ngờ, Lưu Kế Nghiệp đã dựng một hang kiên cố cách thành không xa để trú binh, bên ngoài có một đường tường viện.

    Bên cạnh hắn chỉ có hai người con trai và mười một tên lính thân thiết mà thôi.

    Phụng mệnh Long Hưng Dịch, mấy tên tai mắt vẫn cứ núp trong bóng tối quan sát Lưu Kế Nghiệp về trại, không nén nổi một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

    Vài người bọn chúng không dám khinh thường, một mặt nằm sấp theo dõi, một mặt mở túi da trâu ra uống sữa, ăn thịt trâu sấy khô, vừa ăn vừa quan sát động tĩnh trong hang.

    “Đại danh Lưu vô địch ta cũng đã sớm biết đến, nhà Hán chẳng qua là miếng đậu phụ nát, căn bản trói gà không chặt, chỉ dựa vào mình Lưu Kế Nghiệp mới có được ngày hôm nay.

    Bản lĩnh của Lưu vô địch ta cũng đã từng nghe qua, Lưu Kế Nghiệp vốn họ Dương, là người nhà họ Dương ở Lân Châu.

    Nếu như hắn về Lân Châu thì làm sao mà không mạnh hơn đội quân của nhà Hán kia chứ?

    Thế nhưng hắn kiên quyết phò tá nhà Hán, trung thành tới cùng, không dám phản bội, như vậy thì đường đường là người Hán lại có thể âm mưu với đại vương chúng ta hay sao?”

    Một tên vệ sĩ khác tức khí nói: “Chuyện của Lưu Vô Địch ta cũng đã nghe qua Nghe nói hắn còn là anh trai của tiết độ sứ đương thời ở Lân Châu Dương Sùng Ký nữa cơ, với cái uy ấy, lại còn danh là đại ca, một khi quay về Lân Châu thì Dương Sùng Ký phải làm sao?

    Có nhường ngôi vị không?

    Cứ cho là Dương Sùng Ký chịu nhượng, thì đến nay những tướng lĩnh ở bên Sùng Ký bấy lâu đều là thân tín của hắn, trong chớp mắt ngôi vị bị thay đổi, bọn chúng sẽ thế nào?

    Theo ý ta ấy hả, Lưu vô địch không phải là không muốn quay về, mà là không thể về được”.

    “Ôi dà, đừng có lấy lòng dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử nhé”.

    “Sao lại nói thế được?

    Ta là tiểu nhân ư?

    Ta là tiểu nhân, đại vương lại không hề nghi ngờ ta chắc?

    Lưu vô địch có lòng trung can nghĩa hiệp, là hiệp nghĩa vô song chứ gì?

    Cái người bị người ta bán đứng trước nay sẽ đều không nghĩ cho cái người đã bán đứng hắn một con đường lui, cẩn thận chút đi, Lưu Kế Nghiệp nếu đúng là không có gì thì coi như ta nói vô ích, còn nếu như hắn đúng là có vấn đề thì là tư thông trại địch, hihi”.

    Cách chỗ bọn chúng không xa, dưới một cành cây bỗng xuất hiện một đôi mắt, đôi mắt đó dường như chỉ nhìn dõi theo trong bóng tối, so với chỗ của Lưu Kế Nghiệp đang ở: kẻ uống rượu người nói chuyện thì căn bản không thể bị phát hiện.

    Đôi mắt đó như mọc trên cây, chớp chớp, lộ ra một nét cười giảo hoạt, sau đó đột nhiên biến mất.

    “Ôi, dường như có người”.

    Một người đang ăn đột nhiên thấy có điều khác thường, dùng củi trỏ huých huých vào mấy tên lính bên cạnh.

    Tên đó ngóng về phía bức cờ trướng, không thấy có động tĩnh gì, đang định quay đầu hỏi hắn thì chợt trông thấy từ trong bóng tối xuất hiện một người đang lặng lẽ tiến đến, ngó nghiêng trái phải rồi vội vã bỏ đi.

    Người này hết sức cảnh giác, cứ đi vài bước lại dừng, thăm dò tình hình xung quanh, sau đó mới nhanh chóng đi vài bước, thân người như quỷ thoắt ẩn thoắt hiện.

    Vài người canh chừng cho Lưu Kế Nghiệp dựng đứng cả dậy, cả người căng lên như dây đàn, cẩn thận đi theo.

    Người đó dường như nắm rất rõ tình hình hiện tại, ở đâu có binh đi tuần qua, ở đâu có đóng quân, hắn tránh những chỗ hiểm yếu, dần dần tới chỗ giao giữa hai thành Nam và Bắc.

    Ở đây là góc chết, quân Lô Châu tới đây là đã tới bờ, do đó địa thế của góc thành này không dễ bày binh bố trận, rất ít bị tấn công, sức phòng thủ cũng có hạn.

    Người đó lặng lẽ bò vào thành, cẩn thận xem xét bốn phía, rồi đột ngột tiến lên phía trước rất nhanh, di chuyển một hòn đá to trên mặt đất, sau đó vớ lấy một thứ gì đó, nhanh chóng chạy lại phía tường.

    Một gã thị vệ liếc mắt nhìn thấy, liền kêu lên thất thanh: “Đó là dây trói, người đó muốn trèo ra khỏi thành”.

    Tên thị vệ khác nhanh chóng lấy cung tên, giương cung, ngắm theo bóng người đó chuẩn bị bắn.

    Người bên cạnh thì thào nhắc nhở: “Cố gắng bắt sống hắn”.

    Tên thị vệ đó hiển nhiên tin tưởng vào tài bắn cung của mình, giơ căng dây cung, khóe miệng nở một nụ cười lạnh tự tin nói: “Ngươi yên tâm, chỉ cần có một tia sáng ta sẽ không thể bắn lệch được”.

    Miệt Nhi Can trong tiếng Khiết Đan có nghĩa là tay bắn cung giỏi, người này cũng là một trong những tay cung đệ nhất dưới trướng Long Hưng Dịch, từ trước đến nay luôn lấy điều đó làm niềm tự hào.

    Muốn chứng minh những điều đồn đại là thực, hắn chưa nói dứt lời, mũi tên trong tay đã rời khỏi cung lao đi vun vút.

    Người nọ đang dùng dây leo qua thành, vừa mới bò qua thành thì mũi tên của Miệt Nhi Can đã lao tới, khiến hắn thét lên một tiếng rồi ngã gục xuống trong bóng tối.

    Miệt Nhi Can sợ hắn chạy mất, bèn lớn tiếng quát: “Mau, bắt hắn lại”.

    Một vài tên rút đao giắt ở thắt lưng ra, vội vàng chạy ra phía thành, làm kinh động cả bốn phía quanh thành.

    Bọn chúng mắt nhắm mắt mở nhảy dựng lên, hoang mang nắm chặt vũ khí, hét lớn: “Là ai?”

    “Chúng ta vốn là thị vệ dưới trướng Long Hưng Dịch đại nhân, có người muốn trốn ra khỏi thành, đem đuốc lại đây soi xem sao”.

    Một vài người lớn tiếng thông báo, bọn lính gác thành vội đem đuốc chạy đến nơi người kia vừa ngã xuống xem, thì chỉ thấy hắn nằm gục trên mặt đất, mũi tên cắm ngay đằng sau tim, khi lật lại người hắn thì hắn đã chết, mắt trợn ngược.

    Miệt Nhi Can không nén nổi oán hận nói: “Hắn làm sao có thể chết được?

    Tài bắn cung đầy mình của Miệt Nhi Can đây…”

    Tên lính đứng bên cạnh vội vàng nói: “Trời tối mịt mờ, có thể bắn trúng được đã là không dễ rồi, Miệt Nhi Can chớ nên tự trách mình.”

    Tên vừa bị bắn chết mặc một bộ y phục màu xanh, một tên lính đem đuốc đến soi vào mặt hắn chợt thất thanh kêu lên: “Quả nhiên là người của Lưu đại nhân, tôi đã trông thấy người này”.

    Vài tên lính thị vệ xì xào bàn tán với nhau vài câu, tin tức nhanh chóng được lan truyền đi khắp thành, mọi người được dặn dò phải phong tỏa tin tức, không cho tin tức bị lan truyền ra ngoài, còn với việc của cái xác thì nhanh chóng báo tin về cho Long Hưng Dịch.

    Trúc Vận đứng trong bóng tối cười thầm, lẩn khuất nhanh chóng vào màn đêm dày đặc.

    Đêm nay, nàng còn nhiều chuyện phải làm.

    Kế Tự Đường năm nay đã từng muốn nâng đỡ Vương Dương Cổn thâu tóm nhà Chiết gia, đồng thời đôi bên phối hợp mật thiết, nắm rõ tình hình nhà Dương rõ như lòng bàn tay, sau đó Dương Cổn sẽ nắm Lân Châu, không là địch của Chiết gia, ngược lại còn thu thập người của Kế Tự Đường, như vậy cửa này đã không dùng được nữa.

    Cái mà đã bỏ đi không dùng thì không còn phải giữ bí mật, dần dần được truyền cho mọi người.

    Khiết Đan tuy là nước thượng võ, chinh chiến tốt nhất, nhưng không nhất thiết sẽ là dũng mãnh nhất.

    Bọn họ rất coi trọng tác dụng của việc tì mỉ dò xét, phái một lượng lớn người đến thăm dò Trung Nguyên, thậm chí còn mua chuộc vài viên quan trong triều Tống, đó là công lao của Khiết Đan.

    Đối với chư hầu Tây Bắc, dù không phải là điều quan tâm đặc biệt của người Khiết Đan, nhưng cũng để ý đến hoạt động của họ, chiêu này họ đã nằm lòng, rồi lấy đó làm tham khảo để đưa về cho Long Hưng Dịch của Bắc quốc là Gia Luật Thịnh, cũng đã từng tỉ mỉ nghiên cứu quy luật.

    Nay thấy trong thư Lưu Kế Nghiệp có đề cập đến việc đó là bí kíp đã không còn dùng từ nhiều năm nay của nhà Dương gia, hắn vội lấy chiếc bút mình đã từng dùng năm xưa ra đẻ so sánh, thấy quả nhiên trên bức truyền đơn nói rõ thời gian, địa điểm, thân phận của người truyền tin và yêu cầu.

    Kết hợp với bức thư mà Lưu Kế Nghiệp ra xem, cả hai đều không phải lần đầu tiếp xúc.

    Khi đó mật mã tương đối đơn giản, chỉ cần giản lược bề mặt thời gian, địa điểm và yêu cầu… nếu như muốn biểu đạt rõ ràng nội dung thì phải dùng ngôn ngữ thông thường để viết, do đó trên mặt truyền đơn thường không viết được nhiều, Long Hưng Dịch xem qua lá thư này liền dịch được ngay, cười lạnh lùng, nói: “Đi thôi, đi gặp Khánh Vương đại nhân”.

    Thành Ngân Châu từ khi Khánh Vương Gia Luật Thắng tới, dù kho trong phủ còn đầy nhưng để cổ vũ tinh thần ba quân, chiêu mộ lòng dân, Khánh Vương đã cho quét sạch những hộ lớn, trừ những hộ làm ăn kinh doanh có quan hệ mật thiết với Khiết Đan, thì chỉ còn duy nhất một hộ, tuy không giao du gì với Khiết Đan, nhưng cũng bình yên vô sự, hơn nữa còn được nhận sự quan tâm đặc biệt của Khánh Vương, đó chính là Lý gia ở Ngân Châu.

    Ngân Châu Lý gia, đúng là hậu nhân của họ Lý ở Lũng Tây, không giống với họ Lý ở Hạ Châu, là hậu duệ của vương gia, mà họ Lý ở Lũng Tây từ đời Tần Hán đến nay vẫn cứ là chính thống của nhà Hán.

    Năm đó thiên tử Đại Đường Lý Thế Dân muốn tìm cho bản thân một xuất thân nguồn cội oai hùng, cũng muốn với cao nên nói rằng hắn là hậu nhân của Lý Tung ở Tây Lương, Lý Tung chính là một nhân vật kiệt xuất của họ Lý ở Lũng Tây.

    Có điều Lý Thế Dân muốn ngư mục hỗn châu, người đương thời không thể chấp nhận được.

    Khi đó tăng nhân Pháp Lâm đã gâ khó dễ cho hắn, bác bỏ lại hoàng đế, nói: “ Đường ngôn họ Lý, bệ hạ họ Lý, tuy là đẹp nhưng không phải dòng giống ở Lũng Tây”.

    Hắn đã nói thẳng không giấu giếm rằng Lý Thế Dân vốn là xuất thân thấp kém, không thể nào là hậu nhân của họ Lý đại quý tộc ở Lũng Tây, nếu như trong tay không có bằng chứng thì hắn có cuồng vọng cỡ nào cũng không thể phát ngôn bừa bãi trước mặt hoàng thượng, khiến Lý Thế Dân khi đó không còn chút hứng thú nào.

    Lý Thế Dân vốn thực là người Hồ, có rất nhiều thứ có thể tìm ra được, ví dụ như trong ghi chép của Đại Đường thì vào thời Bắc Ngụy có tổ tiên ban đầu của nhà Lý.

    Tổ phụ của Lý Uyên Lý Hổ tên là Khởi Đầu, còn có một chiến đệ gọi là Khất Đậu, con trai đầu của Lý Khởi Đầu tên là Đạt Ma, đều là tên ti tộc.

    Nhà Lý cũng kế tục rất nhiều những phong tục tập quán của người Hồ, ví dụ như sự thay đổi của Huyền Vũ Môn, Lý Thế Dân dụng binh vào cung, tạ tôi với Lý Uyên, khi quỳ xuống phải mút chính hai vú của mình, đó chính là minh chứng rõ nhất cho tập tục của người Hồ.

    Nhưng bất kể người khác nói như thế nào thì Lý Thế Dân cũng tự cho mình là hậu thế của họ Lý ở Lũng Tây, lợi dụng thế lực của mình để sửa đổi sử sách, che giấu sự thực với những người hậu thế.

    Nhưng không thể nào giấu nổi, việc hắn tự leo cao bản thân thành hậu nhân của họ Lý ở Lũng Tây bị nhiều người chú ý.

    Do vậy họ Lý ở Lũng Tây được phát triển rất mạnh, trở thành một địa gia có thế.

    Đến nay thì Đại Đường đã tan như khói mây, phân nhánh của họ Lý Lũng Tây cũng đã bị lưu lạc đến tận Trung Nguyên, có điều ở Lũng Tây vẫn còn một nhánh của họ Lý, chủ yếu sinh sống ở Ngân Châu, lấy hiệu là họ Lý Ngân Châu.

    Tộc trường của họ Lý Ngân Châu tên là Lý Nhất Đức, tự Quân tử.

    Một phần tư dân số thành Ngân Châu là thân thích của họ, ngoài ra còn có quan hệ mật thiết với hơn một nửa số dân trong thành, do đó những người mang họ Lý trong thành chiếm hơn một nửa.

    Một nhân vật như vậy bất kể là ai chiếm được Ngân Châu thì trừ phi hắn chỉ muốn chiếm cái thành không, chứ nếu không cũng sẽ không dám đắc tội với già nửa họ Lý trong thành.

    Do đó, đến nay Ngân Châu tuy binh mã hoảng loạn, Lý Nhất Đức vẫn cứ bình tĩnh như không.

    Đêm đã khuya, trăng thanh gió mát, vầng trăng nhô lên cao, dế mèn trong bụi cây kêu lên từng hồi ro ro.

    Một bóng người di chuyển rất nhanh về phía hành lang, đi qua mấy dãy phòng xá, dừng chân tại một tòa đình các.

    Người đó chính là Trúc Vận, dù là lần đầu đến Lý gia nhưng đại đa phần kiến trúc trong các nhà giàu đều có quy luật, phòng chính, phòng khách, hành lang, đều đã có quy luật nhất định, chỉ cần thuộc kiểu kiến trúc thì có thể biết được ngay vị trí của các gian nhà.

    Nàng đứng ở đình quan sát một lượt, sau đó phi thân tiến vào một cánh cửa có hoa leo xung quanh, men theo những tảng đá nhấp nhô trên con đường mòn tiến về phía trước.

    Lý lão gia đã say giấc, nằm trên một chiếc giường có khắc hoa lớn.

    Một thiếu phụ dáng người đẫy đà, dung mạo xinh đẹp, mặc một bộ quần áo mỏng màu cánh gián, khuôn mặt hồng hào như say rượu, trong giấc mơ dường như có điều gì vui sướng nên ở khóe môi còn nở ra một nụ cười ngọt ngào.

    Còn lão gia nằm bên cạnh nàng là một lão già mắt sâu mày rậm, chòm râu đã chuyển màu hoa tiêu, đang phát ra tiếng ngáy ầm ầm.

    Trúc Vận cười cười, nghĩ đến cảnh tượng “nhất thụ lê hoa áp hải đường” mà buồn cười, rồi quay người đi, xem xét tình hình trong phòng.

    Nàng tuy là đệ tử của thế gia nổi tiếng thiên hạ, nhưng thưở nhỏ đã làm việc trong Kế Tự Đường, đã nhìn quen những cư thất hào nhoáng.

    Chỗ này là chỗ ngủ của Lý Nhất Đức, rèm cửa tung bay, đẹp đẽ sang trọng, không có chút dung tục nào.

    Ở thế gia mà có được không khí này cũng không phải ngạc nhiên, nhưng ở Tây Bắc trong cái lạnh thế này mà có được một nơi như vậy thì quả là đáng khen.

    Trúc Vận ngồi xuống bên bàn, thuận tay cầm ấm trà lên, trong bình trà đã nguội ngắt, uống một hớp, nàng khen: “ Trà ngon, đã pha lâu như thế rồi mà vị vẫn không bị đổi một chút nào, trà đã ngon, ấm pha trà cũng thật là tuyệt.”

    Nàng vừa nói xong thì Lý Nhất Đức đang nằm trên giường vội chợt thức giấc, hoắc mắt ngồi dậy, áo trễ xuống, để lộ ra một cơ thể rắn chắc màu đồng.

    Vời một gã đàn ông đã hơn năm mươi tuổi thì có thể nói là khá khỏe mạnh sung sức.

    Trúc Vận cười ha hả, không để ý Lý Nhất Đức đang ở trần, nàng nheo nheo mắt, ngọt ngào nói: “Lý lão gia, ngài nhỏ thật đấy”.

    “Ngươi là ai?”

    Lý Nhất Đức quát to khiến người phụ nữ nằm cạnh hắn phải giật mình tỉnh giấc, thấy trong phòng một cô nương đang ngồi lù lù bên bàn, bên người còn giắt theo một thanh bảo kiếm, không nén nổi sợ hãi mà hét lớn

    “A!”

    Trúc Vận cười nói: “Họ Lý Ngân Châu, truyền thừa cho đến nay quả là không dễ.

    Lý lão gia ưa làm việc thiện, cứu tế bần hàn, cao sang vọng trọng, được mệnh danh là Quân Tử Đức, nay được diện kiến tận mắt tiểu nữ thật không đành lòng, đêm hôm mạo muội đến đây làm phiền, cũng chỉ là do quá mê mẩn, lão gia không hoan nghênh sao?”

    “Hả?”

    Mỹ nữ ngồi bên cạnh hắn lại kêu lên một tiếng kinh ngạc, Trúc Vận chau mày, sắng giọng: “Lão gia, có thể khiến ả kia câm miệng lại được không?”

    “Hả?”

    Mỹ nữ đó lại kêu lên một tiếng kinh ngạc, liền bị Lý Nhất Đức chau mày quát: “Đi ra!”

    Mỹ nữ bàng hoàng ngồi dậy, không cần để ý thời tiết bên ngoài thế nào liền chạy ra ngoài.

    Lúc này ở bên ngoài có người đang gõ cửa: “Lão gia, xảy ra chuyện gì vậy?”

    Lý Nhất Đức nói: “Lão phu không sao, ngươi gào cái gì, mau cút xa khỏi đây”

    Đợi người đó đi khỏi, Lý Nhất Đức mới quấn áo quanh người, chạy xuống đất, đi về phía Trúc Vận, ung dung ngồi xuống trước mặt nàng, nhìn thăm dò một lượt rồi mở miệng hỏi: “Cô nương từ đâu đến đây, phụng mệnh ai, muốn nói với lão phu điều gì?”

    Trúc Vận thấy dáng bộ ung dung của hắn cũng không khỏi cảm phục: “Lão gia đã can đảm như thế quả thực cũng khiến tiểu nữ khâm phục”.

    Lý Nhất Đức cười hà hà nói: “Cô nương đang đêm hôm dám xông vào nơi ở của lão phu, sự can đảm đó mới khiến lòng người cảm phục.

    Nếu như cô nương muốn lấy cái đầu này của lão phu thì hà tất còn chưa ra tay?

    Còn lớn tiếng đánh thức lão phu dậy, tất nhiên là không muốn hạ sát lão, lão phu còn có gì mà phải sợ?

    Hơn nữa, nhà Lý ta tuy rằng không phải đầm rồng hang hổ, nhưng cũng không phải dễ xông vào.

    Nhiều năm nay không một ai dám mò vào phủ nhà Lý lúc đêm hôm, vì khó lòng thoát khỏi lính canh gác.

    Ấy vậy mà cô nương một mình xông được vào tận đ ây, nếu như cô nương quả thực là nỗi lo sợ cho lão phu thì muốn thoát khỏi đây cũng không dễ dàng”.

    Trúc Vận thản nhiên nói: “Cái này thì ta tin tưởng.

    Tiểu nữ tự đến chỗ nguy hiểm cũng có nghĩa là tiểu nữ có thành ý, lão gia có thể công khai mà nói chuyện với tiểu nữ không?”

    Lý Nhất Đức đưa ánh mắt thích thú của lão nhìn Trúc Vận, nói: “Cô nương muốn nói chuyện gì với lão phu?”

    Ánh mắt của Trúc Vận chợt nghiêm trở lại: “Họ Lý Ngân Châu, đại tộc nhà Hán, đến nay đã làm hổ làm tướng, trợ giúp quân Khiết Đan bảo vệ vững chắc thành trì, lão gia thân là gia chủhọ Lý, lẽ nào…”

    Lý Nhất Đức cười ha hả, xua tay nói: “Nếu như cô nương muốn dùng Hán Hồ để khuyên lão phu thì cô có thể đi được rồi.

    Ta là họ Lý Ngân Châu Ngân thật đấy, nhưng khi Tây Bắc gặp khó khăn có yêu cầu gì thì cũng đều phải dựa trên sức của họ, chứ làm gì có liên quan gì đến người Hồ?

    Ích lợi viện tới, binh mã của người Hán với chúng ta như rồng như hổ, chỉ cần có chỗ thích hợp là được, người Hồ có quan hệ anh em thân thiết với chúng ta, lấy phần Hán Hồ để định đoạt độ thân thiết xa gần là điều ngu xuẩn cực kỳ!”

    “Bốp, bốp, bốp!”

    Trúc Vận nhẹ nhàng vỗ tay: “Lão gia đã là người không ngu xuẩn như vậy thì dễ làm rồi.

    Vậy chúng ta hãy vứt bỏ mấy cái đại nghĩa đi, chỉ nói đến lợi ích thôi”.

    Lý Nhất Đức bật cười nói: “Lão phu còn không biết cô nương rốt cuộc là người thế nào, không biết cô nương có thể đem đến cho ta lợi ích gì?”

    Trúc Vận nói: “Lão phu tử, ta là người của thái úy họ Dương ở Lô Châu, lần này phụng mệnh thái úy, nửa đêm tiến vào thành Ngân Châu, muốn được yết kiến lão phu tử, còn nói về lợi ích, thì Dương thái úy có thể đem đến lợi ích cho ngài đấy, đó chính là bảo đảm uy danh của Lý gia không bị đe dọa”.

    Chương 431: Trúng Kế

    Lý Nhất Đức nheo nheo hai mắt lại, trầm giọng nói: “Lời ấy là có ý gì?

    Dương thái úy bảo đảm cho uy danh của họ Lý chúng ta không bị đe dọa ư?

    Hừ!

    Khiết Đan, Lô Châu liên tiếp kéo đến, tới trước thành khí thế hung hãn, thành Ngân Châu đang đứng trước cơn nguy, nhà Lý chúng ta trợ giúp Khánh Vương thủ thành.

    Dương thái úy đánh thành Ngân Châu của chúng ta, lại còn to mồm nói sẽ bảo vệ uy danh của Lý gia chúng ta là ra làm sao?”

    Trúc Vận nói: “Những lời ấy của Lão phu tử sai rồi, nhất ẩm nhất trác, chẳng lẽ là tiền định.

    Nếu như Khánh Vương không cướp thành Ngân Châu thì làm sao quân Khiết Đan và Lô Châu dẫn binh kéo đến?

    Lão phu tử không chỉ trích Khánh Vương, ngược lại còn hết lòng vì hắn thì còn ra đạo lý gì?

    Khánh Vương là nghịch thần của Khiết Đan, hắn chiếm Ngân Châu, hoàng hậu Tiêu Xước có đồng ý được không?

    Khánh Vương vừa đến đã dẫn theo kỵ binh Khiết Đan đến, chư hầu Tây Bắc ắt gặp khó khăn.

    Phòng ngự sứ ở Ngân Châu Lý Quang Tề bị giết, đó chính là tấm gương.

    Để tránh khói lửa chiến tranh xảy ra ở vùng Tây Bắc của ta, Dương thái úy mới dẫn binh tới, cũng chính vì cố xử lý xong vụ này cho tránh tai họa về sau.

    Lão phu tử là anh hùng chinh chiến đã lâu ở Tây Bắc, trải qua bao phong ba bão táp, lẽ nào lại không nhìn thấu hay sao?”

    Lý Nhất Đức cười ha hả nói: “Nếu như Dương thái úy tấn công thành, thì còn cần phái ngươi – một cô nương đang đêm hôm khuya khoắt lẻn vào gặp lão phu làm gì?

    Dùng lời ngon tiếng ngọt, chẳng qua là muốn lão phu giúp ngươi chứ gì.

    Ta là người họ Lý, muôn đời nay con cháu vẫn sinh sống trong thành Ngân Châu, nếu như trở thành thù địch với Khánh Vương thì e rằng sẽ rơi vào lưỡng bại câu thương, các ngươi ở ngoài thành, có thể làm gì ích cho lão phu?”

    Trúc Vận phản bác nói: “Khánh Vương một khi còn sống thì người Khiết Đan cũng không chịu yên.

    Bất kể phải trả giá thế nào thì quân Khiết Đan cũng sẽ giết được Khánh Vương.

    Binh mã của lính Khiết Đan nhất định sẽ phá vỡ thế cân bằng của các chư hầu Tây Bắc.

    Để trừ hậu họa sau này, chư hầu Tây Bắc nhất định phải chống lại Khánh Vương, do đó, Khánh Vương còn ở Ngân Châu một ngày thì Ngân Châu còn một ngày không yên.

    Giữ Ngân Châu?

    Có thể giữ được sao?

    Có thể giữ trong chốc lát chứ sao giữ được cả đời?

    Thiên hạ không có thành nào là tồn tại mãi mãi, chỉ là dài hay ngắn mà thôi.

    Khánh Vương chiếm Ngân Châu, nước Tống không đồng ý, Khiết Đan không bỏ cuộc, Phủ Châu, Lân Châu, Lô Châu không đồng ý, họ Lý Hạ Châu khi đã ra mặt thì cũng sẽ không đồng ý, hắn còn ở Ngân Châu thì khói lửa chiến tranh vẫn còn không dứt.

    Ta biết lão phu tử có tiếng là nửa thành là con cháu họ Lý, nhưng dẫu cho có như vậy thì lão phu tử có bao nhiêu người có thể sẵn sàng chết?

    Thân là gia chủ họ Lý, lão phu tử nay lâm vào cảnh loạn th ế, có thể vứt bỏ hết vinh hoa phú quý, nhưng dựa vào th ế lực của nhà Lý ở Ngân Châu thì chiến tranh vẫn cứ xảy ra liên tiếp, đau thương và chết chóc vẫn liên miên không dứt, vậy lão phu tử có yên lòng được không?

    Ngoài thành binh mã đã tổn thương không ít, quân giữ thành ở phía trong thành cũng đã dần mệt mỏi, một khi thành bị phá thì thành Ngân Châu cũng sẽ rơi vào cục diện thê thảm, Giang Châu nước Đường chính là một vết xe đổ cho ngài nhìn vào.

    Đến lúc đó, Gia Luật Tà Thuyên mà hạ lệnh phá thành, thì lão phu tử có không sợ chết cũng phải nghĩ đến chuyện truyền cho người khác duy trì dòng họ Lý chứ?”

    Lý Nhất Đức ánh mắt sắc lạnh, trầm giọng hỏi: “Cô nương có cao kiến gì?”

    Trúc Vận nói: “Quân trong thành Ngân Châu không ít người là họ Lý, theo như tôi được biết, Khánh Vương chiếm thành Ngân Châu, binh mã trong thành cũng đã tản mát nhiều rồi.

    Chạy xa thì chạy đến được Hạ Châu, đi theo Lý Quang Duệ, nhưng người nhà gia tộc của lão phu thì đại đa phần đều quy thuận Khánh Vương.

    Nếu như Khánh Vương kiên quyết thủ thành thì người ngựa nhất định sẽ hưởng ứng.

    Lão phu tử có công dâng thành thái úy của chúng tôi nhất định bảo toàn Ngân Châu, không để Ngân Châu rơi vào tay Khiết Đan.”

    Lý Nhất Đức chớp chớp mắt, hồi lâu mới nói: “Người Khiết Đan cướp bóc đã thành thói, dã man tàn bạo, một khi thành bị phá thì loạn quân vào thành, cứ cho đại vương của bọn chúng có muốn cũng không khống chế nổi hết bọn chúng, Dương thái úy làm sao dám chắc là sẽ bảo đảm Ngân Châu không bị nạn binh tai?”

    Trúc Vận thản nhiên cười: “Lão phu tử, thái úy chúng tôi đã dám nói thì điều này ắt đã nắm chắc.

    Sự việc trọng đại, tôi cũng không dám tiết lộ nhiều, nếu như lão phu tử quyết định, quyết tâm hợp tác với chúng tôi thì xin hãy thành ý, khi đó, thái úy của chúng tôi sẽ đưa ra đáp án khiến lão phu tử hài lòng”.

    Nàng kiều diễm đứng dậy, thản nhiên nói: “Ở thành Ngân Châu này, lão phu tử là người thông thiên, là hoàng đế dưới trần, nếu như lão phu tử có quyết định thì hãy tìm cách liên hệ với thái úy chúng tôi, tiểu nữ xin đi trước.

    Ngày mai, ắt sẽ có một số chuyện phát sinh, sẽ khiến cho lão phu tử hiểu được cách của thái úy chúng tôi.

    Để bảo vệ uy danh của họ Lý, xin Lý gia hãy sớm đưa ra quyết định, cáo từ!”

    Trúc Vận thản nhiên đi ra hướng cửa, cẩn thận đề phòng rồi mở cửa, trong sân phát ra những tiếng kêu leng keng, đao gươm đồng loạt rút ra, lưỡi gươm chi chít như rừng, trong sân đã tụ tập rất nhiều đệ tử của nhà Lý, trên tường, nóc nhà, giả sơn, sau hành lang, đám đệ tử mỗi người đều cầm trong tay gươm.

    Uy thế đó khiến Trúc Vận toát mồ hôi lạnh, nếu như Lý Nhất Đức hô “giết” một tiếng thì e rằng nàng sẽ bị chết ngay tức khắc, sau đó bị chém nát ra như bùn, ở nơi này thì có thiên la địa võng các chiến thuật cũng không thể nào mà có đất dụng võ.

    Trúc Vận đứng im, một lát sau, trong phòng có lệnh truyền ra: “Tất cả lùi ra!”

    Đệ tử của Lý gia lập tức rút lui, chỉ trong chốc lát, cả sân đã vắng bóng không còn một ai, tĩnh lặng như cũ.

    Dế lại kêu vang.

    Trúc Vận khẽ thở phào, một cơn gió thổi tới, nàng cảm thấy rõ áo sau lưng mình bị mồ hôi chảy ra ướt đầm, khẽ lấy lại hơi, nàng quay lưng chắp tay nói: “Lời nói hôm nay hy vọng lão phu tử sẽ dành thời gian suy nghĩ, tiểu nữ xin cáo từ”.

    Nói rồi thoáng một cái, bóng nàng biến mất trong bóng đêm.

    ******************************************

    Khánh Vương Gia Luật Thịnh nắm chặt lá thư của Long Hưng Dịch trong tay, cùng với lá truyền đơn, khuôn mặt trở nên méo mó, dữ tợn như quỷ.

    Hắn đấm bàn kêu “rầm” một tiếng, hét lớn: “Đi, bắt người của Lưu Kế Nghiệp cho ta!”

    “Tuân lệnh!”

    Bọn lính hô một tiếng rồi quay người bỏ ra ngoài.

    “Chậm đã!”

    Gia Luật Thịnh gọi với lại, nhặt hai lá thư lên rồi nói với Long Hưng Địch: “Lưu vô địch là người giữ thành tốt nhất, cái này… có thể nào là mưu kế của Dương Hạo không?”

    Long Hưng Dịch tiến lên nói: “Đại nhân, thuộc hạ cũng từng nghi ngờ như vậy, nhưng rất nhiều dấu hiệu đã chứng minh rằng Lưu Kế Nghiệp không hoàn toàn trong sạch.

    Đại nhân đã phải cầu viện nước Hán, Lưu Kế Nguyên không muốn xuất binh, chỉ có thể âm thầm trợ giúp, có thể hấy là căn bản không có thành ý liên minh với đại vương, một khi có điều gì thì cái liên minh này ắt sẽ bị lung lay, leo tường đón gió cũng là lẽ tất nhiên.

    Còn nữa, Lưu Kế Nghiệp khi mới bắt đầu đi dò xét quanh thành, mỗi lần ngoài thành có địch mạnh tấn công hắn đều thủ ở lục viện, nhưng sau đó lại đột nhiên chuyển quân đến Nam thành – nơi quân Lô Châu đóng, như vậy chẳng lẽ không đáng nghi?

    Thuộc hạ nghe nói cái tên Lưu vô địch thương binh như con, mỗi lần lâm trận toàn tiên phong đi trước, sau trận chiến lui về nghỉ ngơi hắn cũng phải đi thăm hỏi an ủi các binh sĩ, thưởng cho binh sĩ tốt.

    Ba quân chưa cởi áo giáp đi nghỉ hắn cũng không ngủ yên, ba quân không ăn cơm hắn đến nước cũng không động răng, thế thì tại sao giờ hắn lại thế?

    Trận chiến vừa dừng hắn chỉ đi tuần có một lượt, đừng nói đến việc thăm hỏi ba quân, đến xem động tĩnh khắp nơi hắn còn chẳng buồn, như vậy ắt hẳn là có nhiều điều nghi ngờ rồi.

    Thứ ba, Dương Hạo từ Khai Phong đến Lô Châu, nếu như không phải nhà Chiết và nhà Dương đã câu kết với nhau thì làm sao có thể hiểu được bí mật dùng quân của nhà Dương?

    Hơn nữa theo tin tức nghe được của bọn phu binh thì ở vị chủ tướng ở ngoài thành có họ Chiết, hừ, e rằng là người nhà họ Dương.

    Chỉ là bọn họ không biết mà thôi, điều mà không thể cãi lại được chính là…”

    Hắn hít một hơi thật dài rồi hạ giọng nói: “Lá thư này là cướp được trên người thân binh của Lưu Kế Nghiệp, nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ, không gì có thể chối cãi.

    Đại nhân có tài, nhưng xin hãy cẩn thận trước âm mưu quân địch.”

    Gia Luật Thịnh vừa nghe hắn nói vừa đi đi lại lại, hồi lâu không nói.

    Long Hưng Dịch thúc giục nói: “Đại nhân, không dứt khoát thì loạn không ngừng”.

    Gia Luật Thịnh bỗng dừng lại, trầm giọng nói: “Dương Đan Mặc, mời Lưu Kế Nghiệp đến, bản vương… thử hắn xem sao”.

    Dương Đan Mặc ngẩn người, chắp tay đi.

    Chương 432: Công thành công tâm

    Cỡ một tuần hương trôi qua, Lưu Kế Nghiệp đi theo Gia Luật Thịnh tới.

    Chỉ trông thấy Lưu Kế Nghiệp mặc áo giáp đầy đủ, không có vẻ gì như vừa mới thức dậy, Gia Luật Thịnh lòng nghi ngờ nổi lên, cười thăm dò: “ Tướng quân đến nhanh thế, còn chưa đi ngủ hay sao?”

    Dương Đan Mặc cướp lời: “Mạt tướng trên đường đi gặp Lưu tướng quân đấy ạ”.

    Lưu Kế Nghiệp vốn định đi nằm nhưng đột nhiên phát giác ra thị vệ quanh mình thiếu mất một người.

    Ngay từ đầu thủ hạ của hắn đợi người này đi vệ sinh, cũng không chú ý lắm, nhưng đợi mãi không thấy quay trở lại, mới bắt đầu nảy sinh lòng nghi ngờ, đi tìm khắp thành cũng không thấy bóng dáng đâu, đành báo cáo lên Lưu Kế Nghiệp.

    Lưu Kế Nghiệp nghe xong liền vội vàng mặc áo giáp đi tìm, nhưng cũng không rõ nguyên do bên trong.

    Lúc này, Dương Đan Mặc đang trên đường đi tìm hắn đến gặp Khánh Vương, tên đó cũng không biết Lưu Kế Nghiệp là người thông minh tuyệt đỉnh, không bao giờ nghĩ rằng ở ngoài thành có cao thủ được phái vào đây xuống tay với gã thị vệ, hắn e rằng tên thị vệ đó tận mắt thấy cuộc chiến trong thành quá khốc liệt nên đã tìm cách đào ngũ, hoặc là đã vi phạm quân luật nên không dám quay về, nếu như đúng là như vậy thì thật mất mặt.

    Trước khi chân tướng sự việc được làm rõ, hắn cũng không muốn để cho Dương Đan Mặc biết, nên đành nói bừa rằng đã đi ngủ rồi nhưng không yên về việc coi thành nên dậy đi tuần xem sao, hắn cũng nói y như vậy với Gia Luật Thịnh.

    Gia Luật Thịnh thân là chủ, hắn nhìn Lưu Kế Nghiệp thấy không có gì khả nghi, huống hồ những lời của Kế Nghiệp không hẳn là cao minh nên hắn bất động, ngáp một cái mà nói: “Lưu tướng quân vất vả rồi, bản vương có được một tướng quân như thế này trợ giúp ắt thật là phúc lớn của bản vương.”

    Lưu Kế Nghiệp đáp: “Khánh Vương khen quá lời rồi, không biết Đại Vương cho gọi mạt tướng đến đây là có gì dặn dò?”

    Gia Luật Thịnh cười ha hả đáp: “Lưu tướng quân là khách khanh của bản vương, có gì mà phải dặn dò cơ chứ?

    Bản vương chỉ là có một chuyện muốn bàn bạc với tướng quân”.

    “Xin mời đại vương nói”.

    Gia Luật Thịnh nheo hai mắt lại, nói: “Mấy ngày nay, quân Lô Châu phía nam thành bị tổn hại rất nghiêm trọng, đã mất đi nhuệ khí, lực tấn công thành cũng giảm sút.

    Bản vương cho rằng, nếu như chúng ta cứ tiếp tục mạnh mẽ công kích thì quân Lô Châu ắt sẽ thảm bại.

    Lô Châu mà bại thì chỉ dựa vào sức của Gia Luật Tà Thuyên đang ở xa, một cây làm chẳng nên non, càng khó phát huy tác dụng, thành Ngân Châu có thể nhờ đó mà an toàn”.

    Lưu Kế Nghiệp động lòng hỏi: “Không biết đại vương có diệu kế gì?”

    Thần sắc Gia Luật Thịnh nặng hẳn xuống, hắn cười lạnh nói: “Quân ta đã nhiều ngày không ra khỏi thành đánh úp rồi, theo ý bản vương, đêm nay xuất cờ ngoài ý muốn, tung hết đại quân ra, đánh úp quân Lô Châu.

    Dương Đan Mặc cùng tướng quân, mỗi người dẫn một đường, ba quân tập hợp lại cùng đánh úp.

    Chỉ huy trong đêm là việc không dễ, hơn nữa quân địch còn không biết tường tận quân ta, chỉ có thể phòng ngự, không dám mạo hiểm công kích, mà Gia Luật Tà Xuyên thì không dám tùy tiện viện binh, để tránh bị quân ta tóm cổ, vì thế ta định cho quân đánh Lô Châu trong đêm nay, ý tướng quân thế nào?”

    Lưu Kế Nghiệp mặt biến sắc nói: “Không được, quân Lô Châu mấy ngày nay đã gia tăng phòng bị, trong ngoài quân đội đều đặt chướng ngại trùng điệp, trong đêm tối đánh úp e rằng sẽ rơi vào trận địa của chúng bày ra, không biết sẽ phải tổn hại đến bao nhiêu binh mã.

    Một khi quân địch đã có đề phòng thì sẽ rất khó, huống hồ quân ta cũng không có sở trường đánh trong bóng tối, sẽ càng khó khăn hơn.

    Tình hình như vậy thì kể cả có đánh úp thành công, quân ta cũng sẽ tổn hại với con số không nhỏ, khi đó chỉ dựa vào quân số ít ỏi còn lại để giữ Ngân Châu thì làm sao địch lại nổi đội binh tinh nhuệ của lục viện?”

    Gia Luật Thịnh cười nói: “Vậy theo Lưu tướng quân thì bản vương phải làm sao?”

    Lưu Kế Nghiệp quả quyết nói: “Cứ kiên quyết thủ thành.

    Trong thành có tích trữ lương thực, có thể đủ dùng trong mười năm.

    Ngoài thành số lượng binh mã lên đến hàng vạn, Lô Châu mới xây dựng, có thể cầm cự được bao lâu?

    Đại quân Khiết Đan chỉ dựa vào bách tính tứ phương, càng khó trụ nổi, nếu như quân Khiết Đan từ xa vận chuyển lương thực tới thì trên đường ắt phải tiêu hao ít nhiều, đến được thành Ngân Châu thì cũng chỉ còn hai ba phần.

    Tình hình như thế bọn chúng cũng không kháng cự được lâu.

    Chúng ta ở trong thành còn cầm cự được một ngày thì chúng càng sớm tiêu một ngày.

    Gia Luật Tà Xuyên tội ác tứ phương, trời đất oán giận, vốn đã không thể nhờ vả gì được ở bách tính trong thiên hạ, để lâu quân của chúng ắt sẽ bị uy hiếp, phẫn nộ dẫn đến phản kháng, tình hình hỗn loạn.

    Đến lúc đó quân ta tấn công thì ắt sẽ thắng”.

    Nghe đến đây, thấy những lời đó phù hợp với những gì trong thư, Gia Luật Thịnh cười ha hả mà rằng: “Dự tính của Lưu tướng quân hay lắm, ha ha ha…

    đúng là có đạo lý, có đạo lý quá”.

    Lưu Kế Nghiệp vui vẻ nói: “Đại vương từ thiện như vậy, sớm có một ngày, không chỉ Ngân Châu mà cả Tây Bắc này đều sẽ biến hóa nghiêng lệch cả trời đất”.

    Khánh Vương Gia Luật Thịnh ôm bụng cười nói: “Haha, cuối cùng thì Lưu tướng quân đã nói được một câu thật lòng”.

    Lưu Kế Nghiệp cuối cùng cũng nhận ra cái cười mỉa mai của hắn, không khỏi ngạc nhiên nói: “Lời nói ấy của đại vương là có ý gì?”

    Nụ cười trên môi Gia Luật Thịnh chợt tắt, hắn gầm lên: “Người đâu, bắt hắn lại cho ta!”

    Từ hai bên trướng lập tức một đội quân xông ra, lao thẳng đến tóm giữ Lưu Kế Nghiệp, trói hắn lại.

    Lưu Kế Nghiệp kinh hãi nói: “Khánh Vương, ngài có ý gì?”

    Gia Luật Thịnh cười lạnh một tiếng: “Bản vương cả đời nghĩ quỷ kế, làm sao có thể rơi vào bẫy của ngươi được?

    Bỏ áo giáp của hắn ra, lập tức bắt người của hắn, nếu như có ai dám phản kháng, lập tức giết không tha!”

    Ngày thứ hai, Dương Hạo lại thử tiến hành vài trận đánh dò xét để tấn công vào thành, nhưng vẫn như diễn tập, đánh cho không đau không ngứa, từ trong thành, chỉ huy binh mã có phong cách đánh không giống với Lưu Kế Nghiệp, nửa đêm Trúc Vận vào thành cũng đã thăm dò thấy trong thành có thay đổi, được biết Khánh Vương quả đã trúng kế, cha con Lưu Kế Nghiệp đã bị bắt, Dương Hạo không nén nổi vui sướng.

    Hai ngày nay không thấy Lý Nhất Đức có động tĩnh gì, có điều hắn cũng không dám giết Trúc Vận, cũng không tiết lộ chuyện đêm đó ra ngoài, hiển nhiên là đang quan sát thái độ, cũng không muốn tự cắt đứt con đường lui của mình.

    Đến nay Lưu Kế Nghiệp đã bị bắt, gia đình Lý gia trong thành có bao nhiêu người, Lý Nhất Đức không thể không biết, đối với Khánh Vương cũng càng ngày càng có thêm ý xa cách.

    Có điều muốn hắn đi vào khuôn khổ cũng không dễ dàng, nước yếu không ngoại giao, thì phải xem có bao nhiêu tiền mới có thể nói đến chuyện thành công.

    Hiện nay đánh hay không đánh là việc Lý Nhất Đức đau đầu mãi, sau mới nghĩ đến việc hợp tác.

    Dương Hạo quyết định, hôm nay sẽ dốc toàn bộ sức lực, hung hăng đánh một trận xem sao!

    Tấn công thành, xưa nay vốn được coi là chiếm căn cứ địa lợi, mỗi lần công thành là phải bỏ ra sức người và sức của tương đối lớn.

    Nhưng về mặt thủ thành mà nói thì tuy là chiếm được ưu thế trong toàn cục, nhưng đã hình thành nên cục diện vây thành, nếu nói công thành là chủ động trên chiến trường thì chiến đấu hay không chiến đấu là một trong những mặt của công thành.

    Do đó, trừ phi lương thực trong thành đã cạn, hoặc giả bên giữ thành có một đội quân lớn tiếp ứng, nếu không thành trì sớm muộn cũng có ngày bị phá.

    Về điểm này, Lý Nhất Đức cũng hiểu rất rõ rằng sở dĩ hắn đứng về phe Khánh Vương, một mặt là do việc Khánh Vương chiếm thành đã thành sự thực, quân của hắn đã khống chế được thành Ngân Châu, thế lực của Lý Nhất Đức dù to nhưng cũng hông thể phản kháng lại được; mặt khác, đại đa số quân trong thành đều là nhân mã của người Khiết Đan, người Khiết Đan sau khi phá thành đã thiêu sát và đánh cướp toàn thành, thành không còn được thịnh vượng như xưa nữa.

    Khánh Vương đã lấy Ngân Châu làm nền móng, do đó hắn coi mối họa từ người dân ở thành Ngân Châu không là gì so với những mối họa mà người dân Khiết Đan gây ra, do đó Lý Nhất Đức đánh người Khiết Đan đã lâu lại tự nhiên rơi vào ảo tưởng, nửa muốn nửa không gia nhập vào đội ngũ của Khánh Vương.

    Nhưng những lời nói của Trúc Vận đã khiến hắn phải suy nghĩ, Trúc Vận võ công xuất quỷ nhập thần hắn không để ý, từ cổ chí kim còn rất nhiều người công phu giỏi hơn cô ta gấp nhiều lần, nhưng tác dụng lại có hạn.

    Cứ cho là Trúc Vận giết được hắn thì cũng không thể diệt hết được cả họ nhà Lý.

    Song chỉ cần một nhánh quân võ công còn không bằng Trúc Vận muốn hủy diệt cả gia tộc họ Lý, san bằng cả Ngân Châu này thành bình địa thì lại không phải là chuyện khó khăn gì.

    Những phân tích của Trúc Vận là đúng, dẫu cho hắn có thể dẫn binh sang tận Khiết Đan thì chỉ cần Khánh Vương còn ở đây một ngày, quân Khiết Đan quyết không an lòng, sớm muộn cũng sẽ dẫn binh sang đánh.

    Một khi quân Khiết Đan đã tiến vào thì chư hầu Tây Bắc trong đó có cả Ngân Châu sẽ bị đánh cho tan tác, với thế lực của Khiết Đan thì việc tiến vào Tây Bắc không có gì là khó.

    Dân chúng sẽ gặp nạn, bất kể là bị cướp Ngân Châu hay Phủ Châu, Lô Châu… thì cũng chỉ cần diệt trừ Khánh Vương là xong, tránh cho người Khiết Đan tiến sâu vào.

    Lý Nhất Đức càng nghĩ càng bất an, lòng hắn cuối cùng đã bị dao động.

    Khi quân ngoài thành lại chuẩn bị tấn công, Lý Nhất Đức đã không còn ngồi yên được nữa.

    Hắn thay quần áo, cùng với vài nhân vật chủ chốt khác trong tộc lặng lẽ tiến về phía Nam thành.

    Ở nam thành, người chỉ huy đã từng tu sửa thành cho Khánh Vương chính là đệ tử của họ Lý ở Ngân Châu, chính mắt hắn trông thấy đại quân ở ngoài thành đang tập kết, lập tức chỉ huy tất cả vận chuyển đá và cây, gỗ tới để đốt lửa, nấu một nồi dầu sôi, lấy từ trong kho của phủ Ngân Châu ra một đống mũi tên, cứ cách mười bước lại đặt một hộp, mở nắp đậy ra thấy mũi tên sáng loáng…

    Trong lúc đang khẩn trương bận rộn như vậy, một tên dân thường vội vã chạy lại nói vài câu gì đó vào tai hắn.

    Lý chỉ huy kinh hoàng ngạc nhiên, hắn ngẩng đầu thấy chỉ huy Dương Đan Mặc đứng gần đó đang không chú ý gì tới hắn, bèn lập tức quay người men theo đường thành chạy đi.

    “Lão gia, làm sao mà ngài lại tới thế?”

    Lý chỉ huy chạy tới trước mặt một người mang bồng địa, vội vàng hỏi.

    Người đó cởi mũ ra, để lộ khuôn mặt sắc như đồng, chòm râu bạc, không ai khác, chính là Lý Nhất Đức của họ Lý Ngân Châu.

    Lý Nhất Đức mỉm cười, nói: “Lão phu lên thành xem xem”.

    Lý chỉ huy kinh ngạc nói: “Không được đâu, quân Lô Châu có vũ khí tấn công hết sức lợi hại, bọn chúng có một khối lượng lớn mũi tên và đá tảng, khi chiến đấu thì binh đao không có mắt, không thể bảo vệ cho ngài.

    Ngộ nhỡ bị thương…”

    Lý Nhất Đức thản nhiên nói: “Đi sắp xếp xem sao”.

    Lý Nhất Đức trước nay đều nói một là một hai là hai trước mặt họ Lý, Lý chỉ huy biết là không khuyên được nên đành chỉ biết quay người phi như bay lên thành, không đầy một lúc sau, hắn dẫn theo vài tên lính, đổi quần áo cho Lý Nhất Đức rồi lên thành.

    Công thành, nếu như có trong ứng ngoài hợp, thì việc đánh lén hoặc đánh tập kích là điều rất dễ dàng.

    Đầu tiên thường là vứt đá to, dùng cung tên đánh làm hỏng thành, giết quân địch, đợi đến khi dùng thang phá thành thì cũng là lúc thảm khốc nhất rồi.

    Hôm nay trước khi lâm trận, Gia Luật Tà Xuyên đang tấn công ở phía Đông thành.

    Gia Luật Tà Xuyên dán đầy yết thị trong thành, toàn bộ là chữ Khiết Đan, trong yết thị viết rõ thị uy những quân lính đào ngủ, những ai đào ngũ sẽ xử nặng không tha.

    Nếu không, ngày phá thành sẽ là ngày dân trong thành bị tàn sát một loạt, khắp thành không có dấu một người Khiết Đan.

    Mà Dương Hạo đã dẹp được rất nhiều chướng ngại trước doanh trại, tập hợp các loại vũ khí tấn công loại lớn, dàn thành hàng chỉnh tề, mỗi hàng lại có một máy bắn đá cỡ lớn, tất cả đều có trật tự, bắt đầu tấn công theo cách hoàn toàn khác so với vài ngày trước.

    Hai bên vẫn chưa giao đấu mà một màn không khí giết chóc đã bao phủ cả chiến trường, quân giữ thành dường như cũng cảm thấy điều gì đó, đột nhiên đều đứng lên.

    Lý Nhất Đức giả trang thành một tên lính đứng sau Lý chỉ huy, nhìn rõ mặt trận của Lô Châu, chỉ thấy ngọn cờ của Dương Hạo bay phấp phới, hàng lối chỉnh tề, gươm đao sáng loáng, trong lúc hành quân vừa đi vừa tự nói: “Huấn luyện hữu tố, đoàn quân chỉnh tề như vậy, ta chỉ nhìn thấy ba nghìn quân tinh nhuệ của Lý Quang Nghiễm.

    Ở dưới thành có mười sáu phương trận, sợ rằng không dùng năm nghìn quân ư?”

    Lý Nhất Đức nhíu đôi lông mày, nhìn về phía xa, chỉ thấy phía sau doanh trại quân Lô Châu khói bụi đầy lên, một đoàn nhân mã đang xông vào, lờ mờ không nhìn rõ bao nhiêu người, Lý Nhất Đức không khỏi biến sắc: “Lô Châu còn có thêm binh ư?”

    “Đi!”

    Dương Hạo vừa thúc ngựa vừa tiến lên phía trước.

    Dưới trướng hai trăm lính mặc áo giáp giống như một ngọn núi sắt đang di chuyển về phía trước, trong tay là những mũi thương dài nhọn hoắt, như núi, như rừng, đội quân này tuy không phải là quân chủ lực nhưng cũng khiến cho toàn thành dâng lên sát khí ngùn ngụt.

    “Tiểu Lục, Thiết Ngưu”

    “Có mạt tướng!”

    “Dùng đá trước, hủy lớp phòng vệ của địch, sau đó dùng cung tên, bắn chết quân thủ thành”.

    “Mạt tướng tuân lệnh!”

    Hai người đồng thanh đáp rồi rời đi.

    “Mộc Ân, Mộc Khôi”.

    “Có mạt tướng”.

    “Ta đưa cho ngươi hai người và hai nghìn binh mã, thang sáu mươi cái, xe mười cỗ, xe đụng hai cỗ, cầu gấp, phiên gỗ… dùng luân phiên đánh thành, không để cho quân địch có cơ hội ngơi nghỉ, hôm nay nhất định quân Lô Châu của chúng ta phải chiếm được thế thượng phong, nếu không phá được thành cũng phải khiến chúng tan tác”.

    “Mạt tướng xin tuân lệnh”.

    “Kha Ác, Mục Vũ”

    “Mạt tướng có mặt”.

    “Bản soái cho ngươi hỏa tiễn một vạn cây, độc tiễn một vạn mũi, pháo năm nghìn cây, xe dương trần ba mươi cỗ, thuốc nổ hai thùng, dầu hỏa mười thùng, khi nào Mộc Ân Mộc Khôi tấn công thành ngươi hãy trợ giúp, đồng thời phá hủy tường thành”.

    “Mạt tướng tuân lệnh!”

    “Quay lại!”

    Dương Hạo gọi hai người đó lại, cười cười nói: “Kha tướng quân, nếu như vào lúc sinh tử quan trọng, chủ tướng đứng trước sĩ xe thì sẽ không phải là khích lệ tinh thần ba quân nữa, mà là tận tâm làm hết trách nhiệm, rõ chưa?”

    Kha Trấn Ác thẹn thùng nói: “Mạt tướng đã rõ.”

    “Tốt lắm, các ngươi đi đi.

    Chú ý phải tiếp cận khu vực phía Tây thành, khu vực thành đó mặt trời ít chiếu tới, gạch ở đó bị ẩm ướt, ở bên dưới lại có chứa nhiều dầu thô, dùng lửa châm vào nhất định sẽ bùng cháy”.

    “Tuân lệnh!”

    Mục Vũ cười đáp, đi mất.

    Dương Hạo đã nhiều ngày quan sát và tìm ra chiến thuật đánh thành, hai ngày nay khi tiến công hắn đã tận mắt được thao luyện, đối với những chiến thuật này hắn đã thuộc lòng, hôm nay cuối cùng đã được tự mình thao luyện.

    Chiết Tử Du và Chiết Duy đang song hành hai bên trái phải của hắn, Chiết T ử Du hai ngày nay cứ cảm thấy Dương Hạo có gì kỳ quái, biết rõ là hắn tất phải có dụng ý gì đó, nhưng nàng không biết rằng dụng ý của Dương Hạo là gì, nên điều này khiến nàng cứ nôn nóng không yên.

    Nhưng với tính cách rụt rè của mình, Dương Hạo không nói thì nàng cũng không dám mở miệng, nàng chỉ dám rụt rè hỏi: “Dương thái úy, giờ chúng ta làm gì đây?”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Giờ chúng ta sẽ ở đây quan sát thế trận của địch”.

    Hán chỉ tay ra phía trước, trận đại chiến đã bắt đầu rồi…

    Lá cờ lớn lay động, khói lửa bay lên như mây, tiếng kim khí vang lên, sát khí nổi lên như sóng trào.

    Lý Nhất Đức thấy mũi tên bay đến như mưa cũng vội lùi ra xa quan sát, những tảng đá lớn đã bắt đầu dội lên, đá vụn hất lên mặt đau nhói, dù cho họ có nhanh thế nào thì cũng vẫn bị khói hun lên làm cay xè mắt, khói độc lan ra, mắt ai nấy đều sưng lên, nước mắt chảy ra không ngừng, cổ họng vừa đau vừa nhức, Lý chỉ huy phải phái người đi cầm khăn mặt lại, khuyên Lý Nhất Đức nên lùi xuống nhưng hắn nhất định không chịu, do chiến sự đang bận rộn, Lý chỉ huy cũng không buồn khuyên giải nhiều, chỉ vội vàng chạy đến trước hai hàng quân.

    Xe dương trần tiến đến làm bụi bay mù mịt, che lấp cả trời.

    Mũi tên độc, hỏa tiễn rơi xuống như mưa, bắn đến mức cả thành đến đâu cũng không thể hít thở được, đặc biệt là khói thuốc, đánh đến đâu cũng bị dính vào đến đấy, không khí nồng nặc khiến không thể thở được, việc xử lý hết sức khó khăn, chỉ có thể dùng cát để chôn.

    Ngay sau đó, một cỗ xe khác lại tiến lên thành, người đông như kiến, mũi tên lao xuống như mưa, trên thành đâu đâu cũng nghe thấy tiếng gươm, đá tảng lăn, dầu sôi bốc lên, những tiếng kêu thảm thiết vang lên, từng mũi tên đi lạc nhanh chóng cướp đi sinh mạng của những tên lính trong thành.

    Thỉnh thoảng lại có người xông lên thành, rồi lại thục mạng quay lại, những người sau lưng không ngại đạp trên những xác chết xông tới, máu tung bốn bề, những hòn đá to lăn nát trên hàng trăm xác binh sĩ, có người toàn thân bốc cháy như một ngọn đuốc, dơ cánh tay lên kêu cứu trong tuyệt vọng; có người bị xe đè xuyên áo giáp, ngọn thương trong tay còn chưa kịp đâm ai, tiếng kêu thảm thiết vọng khắp bốn bề.

    Mỗi người lại sắm vai nhân vật bị thần chết giết, rồi lại sắm vai bị người khác hại chết.

    Nhưng họ không có một giây phút nào do dự, là một chiến sĩ, sinh mạng của họ vốn cũng là vì giây phút huy hoàng này.

    Đại chiến cứ thế tiếp tục, đã quá trưa, Dương Hạo vẫn cứ đứng im bất động quan sát trận chiến, trên mặt vẫn nở một nụ cười không đổi từ đầu đến cuối.

    Thực ra nhìn thấy những chiến sĩ trước mặt bị đổ máu và nước mắt, trong lòng hắn cũng rất đau, nhưng đã đến được ngày hôm nay thì hắn cũng không còn có đường lui, chỉ có thể tiến về phía trước.

    Nếu như muốn hắn chọn thì hắn chỉ có thể ép bản thân mình phải là động vật máu lạnh.

    Hắn chỉ mới là bắt đầu, từ nay về sau hắn còn phải trải qua nhiều đau khổ và tàn khốc, nếu như có thể dùng giây phút này để đổi lấy cái hòa bình lâu dài sau này thì cũng là xứng đáng.

    Để có được cái lâu dài, hắn cần phải tin tưởng, bất kể là một nước hay một gia đình thì khi vận đã tới thì phải phất cờ dậy, vận mà đã đi thì cũng hết.

    Vận khí này có liên quan tới quỷ thần thiên địa, nhưng nó không tự nhiên rơi xuống, thế gian cũng trải qua vài vòng luân hồi, vĩnh viễn không thể dừng lại…

    “Ầm!”

    Phía tây thành vang lên một tiếng nổ lớn, đó chính là tiếng nổ.

    Tiếng nổ làm kinh động hết thảy mọi người.

    Do phía Tây thành mặt trời không chiếu đến, lại bị ngập trong nước nên thường ở trong trạng thái ẩm ướt, bị mồi lửa trong động thiêu cho một mồi là cả thành đều bị hủy, cả bức tường thành kiên cố đã nhanh chóng bị phá hủy.

    Lúc này đây thành bị thuốc nổ công phá, tạo ra hiệu quả kinh động, chỉ ht ấy một màn khói đen nổi lên như mây, vô số những tảng đá bay trong không trung, văng ra tứ phía.

    Do mặt này của thành bị đốt nên quân trong thành không đủ, giảm đi thì không có người tấn công thành, số lượng thương binh tuy không nhiều nhưng cả thành cũng nhanh chóng bị hư hỏng nặng nề.

    Thành tuy cao năm trượng, rộng tám trượng, đỉnh rộng sáu trượng nhưng lối kiến trúc của thành vừa nặng vừa yếu, tuy một mồi lửa lớn chỉ đủ phát huy tác dụng khiến thành bị hư hỏng nặng nề chứ không thể hoàn toàn đánh sập, nhưng điều đó cũng đã làm tăng thêm lòng tin của quân lính là không gì không thể.

    Mộc Ân vừa mới lùi khỏi trận chiến đi về sau để nghỉ ngơi.

    Vừa dùng máy ném đá để làm tăng hiệu quả, dùng xe bắn tên, vừa tổ chức đánh phá vào khu vực thành bị phá hủy.

    Đá tảng, cung tên, hỏa tiễn bay đầy trong không gian, gây cho quân giữ thành không ít rắc rối, nhưng chỗ thành bị hư hại đều là gạch nên muốn nhanh chóng leo lên cũng gặp không ít khó khăn, quân giữ thành bên trái và bên phải dùng đá và cung tên đánh, dùng hỏa lực mạnh để ngăn chặn quân Lô Châu tiếp cận.

    Một mặt tổ chức lực lượng đi tu sửa chỗ hỏng, rất nhiều dân trong thành đã bị quân Khiết Đan hù dọa sợ hãi, đã sớm chuẩn bị ngừng chiến ra hàng.

    Tất cả những điều này đều đã được Lưu Kế Nghiệp dự tính, tuy nay hắn đã ngồi trong tù nhưng những chuẩn bị của hắn vẫn còn hữu dụng.

    Ngoài thành, những binh lính cũng mặc kệ là dân thường hay dân phụ, cứ đứng trên chiến trường thì là địch, mũi tên cũng không do dự mà lao đi vun vút, rất nhiều người bị đánh gục, đến mang binh lính đi sửa chỗ thành bị phá cũng khó khăn, dần dần đoạn thành bị hư hỏng đó cũng bị san phẳng.

    Để tu sửa chỗ tường thành đó, năm trăm người đã bỏ mạng, hơn nữa tính kiên cố của nó cũng có hạn, trên thành quân phòng ngự cũng nhanh chóng bị đánh, việc giữ thành không đạt được mấy hiệu quả, rất nhanh chóng trở thành mục tiêu tấn công chính của quân Lô Châu, quân Lô Châu còn đã chuẩn bị rất nhiều vũ khí lợi hại để tiện bề di chuyển.

    Lúc này, mặt trời đã ngả về Tây, một sắc màu ảm đạm phủ lên trên thành.

    “Tiết soái, mau thắp đèn lên đi thôi!”

    Mộc Khôi vừa lui ra sau nghỉ ngơi đã đứng ra chỉ huy, bên vai trái hắn bị thương đang quấn băng, vội vàng chạy tới chỗ Dương Hạo xin lệnh.

    Dương Hạo yên lặng quan sát chiến trận, trong lòng không yên, hồi lâu sau hắn mới lắc đầu, nói: “Thu binh”.

    Mộc Khôi kinh ngạc, lớn tiếng hỏi: “Thu binh?”

    Dương Hạo lạnh lùng nhìn hắn, lãnh đạm nói: “Không nghe thấy lệnh của ta hay sao?”

    Mộc Khôi ngẩn ra, rồi quay đầu hét lớn: “Thu binh, thu binh!”

    Bọn lính rút nhanh như nước thủy triều, những tiếng chém giết cũng im bặt, chiến trận đột nhiên yên ắng lạ thường, rất nhiều binh sĩ lúc này mới chợt nhận ra rằng đến lúc này họ đã không còn chút sức lực nào nữa, họ nhanh chóng quay đầu về trại.

    Trên thành, đâu đâu cũng chỉ thấy xác người và máu tươi, một vài xác chết còn bị treo ngược trên thành, hoặc nửa treo nửa bị đâm, tổn hại vô cùng, cầu, xe vẫn còn đang bốc cháy, nơi đây quả là vừa trải qua một trận đánh khốc liệt.

    “Lão gia, chúng ta có cần trở về hay không?”

    Một người họ Lý vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh nhìn Lý Nhất Đức đầy thăm dò, bọn họ đứng đó lâu quá rồi, nếu như không sớm quay về thì e rằng sẽ bị nguy hiểm mất.

    Lý Nhất Đức không nói một lời, quay người bỏ đi.

    Hắn đạp trên rất nhiều xác chết, vừa đi vừa ngó xung quanh, chỉ thấy đâu đâu cũng là xác những binh lính bị vứt xuống dưới thành, rất nhiều bách tính liều mạng giữ thành đang rên la đau đớn, cũng rất nhiều người thấy cảnh này đều phải thất kinh không chút biểu cảm, hồn xiêu phách tán, ai nấy đều mệt mỏi rã rời.

    Hắn chậm rãi cúi đầu, trầm giọng nói: “Về thôi, gọi tất cả những người chủ chốt trong họ đến gặp ta có chuyện”.

    Quân Lô Châu bắt đầu dựng trại lại từ đầu, trong trại đầy khói, đây chính là chỗ bọn họ ở…

    Dương Hạo phái một vài người đi về phía trại của Gia Luật Tà Xuyên, hỏi bọn họ kết quả trận đánh hôm nay thế nào, sau đó mới quay về trại thăm hỏi các anh em chiến sĩ, Chiết Tử Du đi theo sát sau hắn, lặng lẽ ngắm nhìn dáng người trầm lặng của Dương Hạo.

    Đôi mắt nàng đượm nỗi hoang mang, đột nhiên, nàng tiến lên rất nhanh, đuổi theo hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Chàng khó chịu lắm phải không?

    Trên chiến trường…”

    “Ta hiểu”.

    Dương Hạo ngắt lời nàng, lặng lẽ đi vài bước, rồi đột nhiên dừng lại, quay đầu cười với Chiết Tử Du, nói nhỏ: “Thực sự ta hiểu mà…”

    Nắng chiều chiếu thẳng vào mắt hắn, khiến đôi mắt ấy như sáng lung linh, và phản chiếu một màu như màu huyết…

    Chương 433: Bẫy thành

    “Trúc vận cô nương”

    Vừa thấy bóng Trúc Vận, Lý Nhất Đức nở nụ cười, lớn giọng nói: “Cô nương luôn xuất hiện đúng lúc, lão phu đợi đã lâu rồi”.

    Trúc Vận nhìn Lý Nhất Đức khoanh tay, tựa người vào nghế, đám võ sĩ bên cạnh trông rất hung mãnh, thản nhiên nói: “Lão gia tử nghĩ sao?”

    Lý Nhất Đức nhìn Trúc Vận vẻ nghi hoặc, trầm giọng nói: “Lão phu muốn biết, nếu lão phu có thể giúp Dương thái úy một tay, Dương thái úy có thể bảo đảm được gì với lão phu chứ?

    Lão phu sao có thể đủ tin rằng, Dương thái úy có thể khống chế được nhân mã Khiết Đan, sau khi vào thành sẽ khống chế được loạn binh đánh chém đốt thành, hại bách tính Ngân Châu ta?”

    Trúc Vận nghe hắn nói vậy, mừng thầm, mặt bình tĩnh, giơ ngón tay cái lên nói: “Lão gia tử có tấm lòng sáng như gương, luôn lo lắng cho sự an nguy của bách tính Ngân Châu.

    Còn về nghĩa thiện của Dương thái úy thì lão gia tử cứ yên tâm.

    Không chỉ Ngân Châu, Lô Châu cũng vậy, đều là cờ hiệu của Đại Tống, ở lãnh thổ này, ai dám làm chuyện ngu xuẩn đây?

    Hơn nữa, Lý Quang Duệ bất lực tạo phúc cho Ngân Châu, để nó rơi vào tay phản tặc Khiết Đan, thái úy nhà ta một khi lấy được Ngân Châu, sẽ chắp tay dâng nó cho Lý Quang Duệ sao?

    Đương nhiên là không có chuyện đó rồi, về sau Ngân Châu này là của thái úy nhà ta, nếu Ngân Châu trở thành một tòa thành chết, thì lấy về có ích gì?

    Thái úy nhà ta có tâm tư riêng, thực tế ra, chỉ cần lão gia tử giúp thái úy nhà ta đoạt được Ngân Châu, thái úy nhà ta sẽ tận tâm bảo toàn Ngân Châu”.

    Lý Nhất Đức không hề động đậy, tỉnh táo nói: “Đạo lý là đạo lý, nhưng thành trì một khi bị phá, binh lính Khiết Đan sẽ làm được gì nữa, ta rất hiểu, không cần nói Dương thái úy, dù là Khiết Đan Nam viện Đại Vương Da Luật Tà Đặc cầm kiếm đích thân đứng ở đầu thành thúc binh cũng không thể kìm được mãnh hổ”.

    Trúc Vận giơ ngón tay ra, khẽ lắc lư, cười nói: “Lão gia tử chỉ biết một mà không biết hai, quá ư sốt ruột, Trúc Vận còn chưa nói xong đấy chứ.

    Thái úy nhà ta chắc hắn sẽ không để Ngân Châu rơi vào tay binh Khiết Đan, bảo toàn được sự an nguy của dân chúng, là vì…nếu như lão gia tử giúp đại nhân nhà ta một tay, tham gia cuộc chiến chiếm thành, đại nhân nhà ta sẽ không để cho người Khiết Đan nhúng tay vào”.

    “Ý ngươi là…Lô Châu tự lực hoàn thành?”

    “Đúng vậy, đánh úp ban đêm thành Ngân Châu, do quân Lô Châu ta tự thực hiện.

    Đợi đến khi người Khiết Đan phát hiện ra điểm khác thường, đầu thành Ngân Châu đã lay động chủ soái của thái úy nhà ta rồi, sứ mệnh của Da Luật Tà Thuyên là Khánh Vương Da Luật Thịnh tạo phản, không phải là đoạt thành Ngân Châu với thái úy nhà ta, nếu như chúng ta giao đầu của Da Luật Thịnh, hắn có dám chắc chắn đoạt được Ngân Châu, mà trở mặt với thái úy nhà ta?

    Nếu như chúng ta thiết kế nó tuyệt một chút, chỉ đuổi Khánh Vương mà không giết, ngươi nói xem Da Luật Tà Thâu/Du sẽ đến đoạt thành hay là đi đuổi theo Da Luật Thịnh đây?”

    Lý Nhất Đức chau mày, nói: “Dựa vào nhân mã các người có thể đoạt được trước khi người Khiết Đan tỉnh ngộ rồi tăng tốc khống chế được toàn thành Ngân Châu, có thể hay không?

    Hôm nay đội quân Lô Châu công thành, lão phu từng nhìn về phía đầu thành, thấy bụi đất bay tung lên sau quân doanh ngươi, đại quân đi lại không biết mệt mỏi, lúc đầu cũng cứ nghĩ rằng các ngươi có viện binh đến, nghĩ lại cho cẩn thận, thì có rất nhiều điểm nghi vấn.

    Lô Châu không có nhiều binh mã như thế, nếu như là hai thế lực Chiết Dương cho thái úy vay binh, đại quân nhân mã đường dài đánh chớp nhoáng, thanh thế mở rộng cũng không thể dấu được tai mắt Khánh Vương.

    Các ngươi sẽ không nghĩ rằng Khánh Vương có gián điệp ở khu Hoành Sơn sao?”

    Trúc Vận mỉm cười nói: “Sau doanh trại có binh tập luyện đó chính là kế nghi binh.

    Khánh Vương nhìn thấy như vậy , ở chỗ cao thấy rõ sơ hở.

    Ngay cả hắn không có mật thám thì cũng không dấu nổi hắn, lại còn làm khó lão gia tử, chỉ căn cứ vào điểm này mà phân tích, thì biết rõ mánh khóe này, thủ đoạn này tuy không qua mắt được Khánh Vương song cũng không dấu được lão gia tử, cần giấu cho sĩ binh và dân chúng mà thôi.

    Sĩ khí của họ sẽ dư thừa rất nhiều”.

    Lý Nhất Đức trầm giọng nói: “Đã là như vậy, các ngươi đoạt thành binh mã sẽ như thế nào đến được?

    Dựa vào năm bảy nghìn binh ở trong doanh các người sao?

    Cần biết rằng một khi đêm tối vào thành, là một bãi hỗn chiến, trong cái bóng đêm đen thui ấy, đầu đường cuối hẻm, đánh cho nát vụn thây, sự chuẩn bị lương thực, quân kỷ nghiêm minh, chỉ đạo thống binh cũng chả có ích gì, căn bản là binh lực không nhiều, các ngươi làm như thế, vào thành tứ hạ nhất phân, chớ nói đến khống chế được cả thành, không bị Khánh Vương nuốt gọn mới là lạ”.

    Trúc Vận hừ nhẹ lại nói tiếp: “Nếu như thái úy nhà ta còn đủ binh lực thì có thể bảo đảm tốc chiến lấy thế áp đảo khống chế được toàn thành không?”

    Lý Nhất Đức phản bác: “Dựa vào vũ khí công thành và lương thực ở Lô Châu, nếu như có thể chế ngự được binh lực toàn thành, cuộc chiến sẽ oanh liệt sao?

    Tại sao đến giờ vẫn không dùng chứ?”

    Trúc Vận nói: “Sỹ binh cũng phải dẫm được hai chân của mình lên vùng đất rắn chắc thì mới có thể áo dụng lực lượng của hắn; Ngựa khỏe là con mà một ngày chạy được cả nghìn dặm, nếu như vướng phải đất bùn, hồ ao thì đương nhiên không phát huy được tốc độ.

    Lão gia tử nên biết rằng, tướng sĩ chưa bao giờ thực hành công thành, người có nhiều thì cũng sẽ đi đến chỗ chết, Khiết Đan có năm vạn thiết kỵ dũng mãnh, đến từ lục viện bộ tinh nhuệ nhất, tung hoành thảo nguyên, nhưng ở dưới thành Ngân Châu, biểu hiện của họ sao có thể so sánh được với binh mã Lô Châu ta.

    Binh cần phải có phương pháp đi kèm, ngươi nói có đúng không?”

    Lý Nhất Đức lộ ánh mắt nghi ngờ, hắn hơi đổ người về phía trước, chậm rãi nói: “Thế…đại quân rốt cuộc là từ đâu?”

    Trúc Vận mỉm cười nói: “Tiểu nữ tử đã nói đủ rồi, lão gia tử bảo ta phải làm gì để tin thành ý của ngươi đây?”

    Lý Nhất Đức ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Trúc Vận, trầm giọng nói: “Người đâu, mang Cửu Vĩ ra đây cho lão phu”.

    Lập tức có một người bước ra.

    Lý Nhất Đức nói: “Lão phu giao cho ngươi đứa cháu đích tôn Trưởng Phòng làm con tin, thành ý này, đủ chưa?”

    Lúc này tuy rằng Dương Hạo có mong được Lý Nhất Đức giúp đỡ, nhưng một khi phá thành, thì lại là Lý Nhất Đức nhờ vả Dương Hạo, Lý Nhất Đức đương nhiên không dám cho rằng mình quá mạnh.

    Hơn nữa, Tây Bắc dân nghèo quá nhiều, dù có tiền có quyền, song binh thì lại không tập trung được đúng lúc, mà Lý gia không thể vựng dậy lũ con cháu.

    Trúc Vận nghiêm nghị nói: “Lão gia tử có thành ý này, đương nhiên là đủ rồi”.

    Lý Nhất Đức nói: “Tin rằng Trúc Vận cô nương sớm đã nghe ngóng được tin tức của Lý gia ta, cháu ruột của lão phu Trưởng Phòng hôm nay chỉ có một, nhìn kỹ sẽ là một hạt minh châu, nếu Dương thái úy có đại quân vậy, đủ để chế ngự được toàn thành thì lão phu sẽ hợp tác với họ”.

    Đang nói, một người con gái chừng hai lăm hai sáu tuổi dắt một đứa nhỏ tầm tám tuổi vào trong phòng, đứa trẻ đó mắt vẫn còn lim dim buồn ngủ.

    Trúc Vận đang nghe ngóng tin tức, ánh mắt lập tức dừng lại ở đứa bé.

    Đứa bé bày là Cửu Vĩ cháu trưởng của Lý Nhất Đức.

    Vừa thấy Lý Nhất Đức, người phụ nữ đó bèn thấp người thi lễ: “Cha”.

    Đứa bé thì vung tay ra khỏi tay mẹ nó, chạy đến bên gọi “Ông nội”.

    “Cháu ngoan”.

    Lý Nhất Đức mỉm cười ôm lấy đứa cháu, nói: “Cháu ngoan của ta, Lý gia ta gặp phải phiền phức lớn, ông cần phải liên kết với một bộ lạc lớn, và họ muốn ông lấy ra một bảo bối quý trọng nhất để làm con tin, và vật bảo bối quý trọng ấy chính là đứa cháu ngoan của ta, cháu có dám làm con tin cho Lý gia ta không?”

    Đứa bé có tóc trái đào, bím tóc đế hai bên, khá giống với người Hồ tây vực, nhìn bề ngoài, dũng mãnh, mày rậm mắt to, có nét giống với Lý Nhất Đức, Lý Nhất Đức vừa hỏi, nó không hề chần chừ, lớn tiếng nói: “Cháu dám”.

    “A”.

    Người phụ nữ xinh đẹp kêu lên một tiếng, rồi vội vàng bịt miệng lại, mắt lộ vẻ lo lắng, nhưng quy định của Lý gia rất nghiêm, trường hợp này không có người đàn bà chen miệng vào, dù người tham gia là con trai mình, phụ nữ nhìn bố chồng với ánh mắt cầu khẩn, song không dám nói thêm lời nào.

    Lý Nhất Đức vuốt tóc đứa cháu, cười nói: “Cửu Vĩ à, nếu như ông nội không tin tưởng người ta, họ sẽ lấy cái đầu của cháu, cháu cũng không sợ ư?”

    Cửu Vĩ ngây thơ nói: “Không sợ, ông từng nói, không sợ thì mới xứng là đấng nam nhi, sợ chết thì không còn là người của Lý gia ta rồi”.

    Lý Nhất Đức cười lớn, khen: “Ngoan quá, cháu tôi ngoan quá, đây mới là hạt giống của Lý gia ta chứ, ha ha ha…”

    Hắn chỉ về phía Trúc Vận vỗ vào mông đứa trẻ, nói: “Đi đi, nghe lời tỷ tỷ nhé, chẳng bao lâu, ông sẽ đến đón cháu về”.

    Trúc Vận mặt giãn ra cười nói: “Tiểu đệ đệ, lại đây nào”.

    Cửu Vĩ quay đầu lại nhìn ông, Lý Nhất Đức nói: “Đi đi”.

    Đứa trẻ đó nhảy xuống khỏi đùi ông, chạy nhanh tới mặt Trúc Vận,lớn tiếng nói: “Ngươi muốn giết thì giết đi, nam nhi Lý gia ta chẳng có gì sợ chết hết”.

    Trúc Vận bật cười nói: “Tiểu đệ đệ tức giận rất đáng yêu, tỷ tỷ rất quý ngươi, sao có thể giết đệ được chứ.

    Đệ tên là Cửu Vĩ đúng không?

    Tên rất hay, lại đây nào, qua chỗ tỷ tỷ đi nào”.

    Trúc Vận cười hì hì vẻ khách khí, đặt tay lên vai Cửu Vĩ.

    Ngón tay thon dài, các ngón tay như hoa.

    Đôi bàn tay ấy khiến bao chàng trai phải si mê.

    Tay Trúc Vận khẽ đặt lên vai Cửu Vĩ, rồi mới thản nhiên cười: “Bí mật này sau khi thành phá, và không phải bí mật gì, nhưng giờ người biết lại không nên quá nhiều, ngoài tiểu huynh đệ này ra, lão gia tử có thể để cho người khác rút khỏi sao?”

    Lý Nhất Đức không hề chần chừ, vỗ tay, hai võ sĩ đứng bên cạnh lui ra ngoài, người phụ nữ xinh đẹp lo lắng nhìn đứa con, mở miệng muốn nói gì, song chỉ thở dài, lặng lẽ thi lễ rồi khẽ lui ra ngoài.

    *******

    Sáng sớm ngày thứ hai, Dương Hạo lại hướng tới chỗ tập kết dưới thành, hai mặt đông, bắc, Da Luật Tà Khinh cũng rất ăn ý chỉ huy quân tới tấn công, như trận đại chiến hôm qua cũng đã nổ ra rồi.

    Sân Lý gia lúc này bận rộn không thua gì soái trướng trong quân của Khánh Vương, những nhân vật quan trọng đi ra ra vào vào, liên tục có người nhận lệnh đi, rồi lặng lẽ được điều động, quân sĩ, dân tráng khắp thành chạy đi chạy lại.

    Phụ trách đánh úp đoạt thành, ám sát chỗ ở Khánh Vương, dấy lửa nổ ra khắp bốn phía tạo thành thế còn có một sứ mệnh đặc biệt, chế ngự được tính mạng cha con Lưu Kế Nghiệp đều là tuộc hạ của mình điều động, khua chiêng gõ mõ sắp xếp.

    Còn Dương Hạo cũng lấy quyền chỉ huy công thành ngày hôm nay giao cho Chiết Duy Chính, bản thân hắn ở trong quân, chủ soái hắn, thân tín, trong quá trình công thành lặng lẽ nổi lên cơn sóng gió động trời.

    Trời đã tối, Dương Hạo như hôm qua, vẫn tu binh, sĩ binh tinh nhuệ về doanh trại, quân tốt nhất, món ăn ngon nhất đem ra nghênh đón họ.

    Dương Hạo không màng đến thiệt hơn chí ít cũng có một phần ba quân được che chở, đánh nhau thì phải có người chết, phải có tổn thất, nhưng binh sĩ trải qua trận chiến khốc liệt, mỗi người đều là một thứ tài sản quý báu.

    Hắn có tiền có lương thực, chỉ cần có lãnh thổ của mình thì có thể mở rộng được quân đội, nhưng đội quân này là đám ô hợp, vẫn là có một dũng mãnh tác chiến, đội quân có hiệu lệnh truyền thống tốt đẹp, trọng trách lần này cần có vài lão binh.

    Thủ quân trong thành cũng đã cố gắng hết sức một ngày đại chiến, Dương Đan Mặc toàn thân lấm lét nhễ nhại mồ hôi, đến áo giáp cũng không muốn cởi, nằm vật lên giường, cứ như hắn là người sắt vậy, một ngày bôn ba ngoài chiến trường cũng đã khiến hắn đủ mệt, cổ họng đau nhức, không cất nên lời, khác gì người câm, những món ăn ngon được bê vào, Dương Đan Mặc vẫn nằm trên giường, không muốn dậy ăn.

    “Tướng quân, cơm canh đã chuẩn bị xong”.

    Tên đầu bếp cung kính nói.

    “Để đó đi, lão tử nghỉ ngơi tí rồi hẵng ăn”.

    Dương Đan Mặc nhắm nghiền mắt lại, mệt mỏi không muốn nói.

    “Tướng quân, cơm nóng, để lâu nguội mất ngon, hay là người dậy ăn luôn đi cho nóng”.

    Tên đầu bếp ân cần nói, bưng cơm canh lên trước, Dương Đan Mặc tức giận, hoắc mắt, mắng: “Lão tử khi nào ăn chả được, không can hệ đến ngươi”.

    Hắn quát lớn, toàn bộ cơm canh nghiêng rồi đổ xuống mặt, bát nước hắt vào mặt hắn, đau đến nỗi khiến hắn kêu um lên, hắn không tự chủ được nhắm mắt lại.

    Hắn thấy không ổn, một tay ôm lấy mặt, một tay rút đao bên hông, nhưng mắt hắn nào có thể mở được, một lưỡi đao hung hăng bổ lên cổ hắn, chiếc đầu rơi xuống, đao vẫn hung hăng bổ xuống, chém ngay vào cổ họng của tên nằm trên giường, tên đầu bếp lau máu tươi trên mặt, rồi chạy ra ngoài.

    Binh lính thủ quân nghe thấy gì đó sợ hãi, vội vàng chạy vào trong lều xem, chỉ thấy một cái xác không đầu trên giường, đầu dữ dằn của Dương Đan Mặc để bên trái người hắn, sau lều có một lỗ hổng lớn, khi họ xông vào, một tên đã chạy mất tiêu qua cái lỗ hổng đó ra ngoài, hai tên sĩ binh sợ hãi, lập tức chạy đuổi theo, một tên toan chạy qua lỗ hổng đó thì một mũi tên bắn lén lao tới, cắm thẳng vào cổ hắn, tiễn sắc bén đâm xuyên qua cổ, mũi tên kề sát mắt phải của tên chạy sau, khiến hắn sợ hãi trán đổ mồ hôi, lại một mũi tên nữa bắn mạnh về phái đỉnh đầu của hắn.

    Giống như viên tướng cao cấp Dương Đan Mặc bị sát hại không có nhiều, phần lớn tướng lĩnh dùng đồ không phải là đầu bếp Ngân Châu, thị vệ vào ra liên tục, không dễ đến kề bên.

    Dương Hạo vạch ra kế hoạch này lấy cái đầu của hắn không phải… mà là dựa vào kinh nghiệm chỉ huy chiến trận trên thực tế cấp quân quan làm chủ.

    Chức vị của họ không cao, nhưng nếu không có hỗ trợ, lại cần dân tráng bình thường, mối qua lại giữa binh Ngân Châu là tốp người thuộc hạ dễ nhất, còn đám người này một khi chết đi, thì trước khi tướng tá nhận lệnh mới sẽ lập tức mất tác dụng của chỉ huy, toàn quân bị tê liệt, hiệu quả sẽ rõ rệt hơn giết một viên tướng, cũng càng dễ dàng thuận lợi.

    Vào lúc này, Tiểu Dã Khả Nhi cầm đầu bốn vạn năm nghìn đội quân tinh nhuệ của Đảng Hạng Thất Thị cũng đã nhanh chóng từ nơi ẩn núp của họ đến doanh trại Dương Hạo.

    Bốn vạn năm nghìn tinh binh, là thực lực tiềm tàng của Dương Hạo, toàn bộ bốn vạn năm nghìn tinh binh này rất thiện chiến và dũng mãnh, nếu như để họ công thành, sợ rằng sẽ là bia đỡ đạn, nhưng kỵ binh này dùng để tác chiến sơn dã, hỗn chiến giữa đường hẻm thì lại không hề kém hơn bất cứ đội quân nào.

    Dương Hạo cầm cự lại sự đau khổ, vẫn chưa dám đưa ra đội quân dự bị, một phần là vì thép tốt thì dùng làm lưỡi dao, họ dùng để công thành, tác dụng không rõ rệt, mặt khác là vì nếu như không lấy được thành Ngân Châu, không thể hình thành lên một chiến lược thọc sâu tự động tiến thối ở trên địa lý, không thể đi nhờ vả Đảng Hạng Thất Thị bí mật của hắn cho thiên hạ biết, giờ, cuối cùng dã đến lúc dùng họ rồi.

    Dưới nam thành, Lý chỉ huy không quản mệt nhọc, chỉ huy toàn bộ quân sĩ tu bổ lại tường thành, đóng chặt cửa thành, cho thấy đám tinh binh Khiết Đan mệt mỏi, nhìn thấy hắn như có thêm sức mạnh, vui vẻ rút sang một bên nghỉ ngơi, họ cởi bỏ áo giáp, bỏ đao thương xuống, ngồi nhàn rỗi nhặn đá vụn ném chơi, bụng đói kêu réo lên, nuốt nước bọt ừng ực nhìn về chỗ cơm tập thể đã nấu chín, binh Ngân Châu bỗng giống như đám người điên, cầm lấy bội đao lao thẳng như mãnh hổ về phía bọn họ.

    Lúc này, dân tráng đã rơi rụngít nhiều theo sự sắp xếp có sẵn, bắt đầu ra tay với đám quân quan nhìn thẳng bọn họ.

    Máu sung lên, thây ngã xuống, thủ tướng nam thành Dương Đan Mặc bị giết, rất nhiều tướng tá trong quân đồng thời cũng bị thiệt mạng, binh Ngân Châu và dân tráng bỗng nhiên tạo phản, binh Khiết Đan mất đi tướng chỉ huy nên tan rã, gỗ đá chặn cửa thành bị dỡ bỏ, đầu thành có cái cầu treo, từng cây đuốc như Lưu Tinh bị người từ đầu thành phao qua, chiếu sáng vào đường vào thành.

    Quân đội của Tiểu Dã Khả Nhi người như hùm cọp, ngựa như rồng, lao nhanh vào, tiếng trống đánh vang rền như sấm, tiếng hò hét nổ tung trời.

    Lúc này, khắp nơi trong thành đã dấy lửa chiến tranh, Lưu Kế Nghiệp ngồi trong tù phát hiện ra mấy tên lính Khiết Đan đã ăn no uống say nằm ở cái bàn ở giữa, gáy khò khò như sấm, song vẫn thấy có gì đó khác thường, thấy tên đó luôn bị người Khiết Đan đến kêu đi hét, luôn bị sai vặt bỗng lén lút đi đến, tay cầm một lưỡi dao nhỏ, tóm lấy bím tóc của tên binh Khiết Đan như cầm cái đầu lợn, rồi lập tức đi về phía người thứ hai…

    *******

    Da Luật Thịnh quất ngựa chạy như điên, gió thổi tới tấp vào mặt hắn, trong bóng đêm không biết có bao nhiêu binh mã cũng quất ngựa như vậy chạy đuổi theo hắn, lòng hoảng sợ, hắn chỉ có thể nhìn thấy phía xa xa lũ người cầm đuốc như nước sông chảy cuồn cuộn đuổi theo hắn.

    Bại trận lần này, bại tới mức hắn sắp giết chết Da Luật Hiền, từng giờ từng phú ngồi ghế Hoàng đế không hiểu ra sao cả.

    Lần đó không chuẩn bị chu toàn, nhưng đã tính đi tính lại rồi, đến cửa doanh trại có mấy tên binh sĩ chiếm lấy kế hoạch tiến vào, song có điều không thể ngờ là xuất hiện ba tên nô lệ, làm hỏng đại sự của hắn.

    Lần này, hắn vốn nghĩ rằng không thể sức mạnh nào phá được thành Ngân Châu, có thể kháng lại được ba năm năm với Khiết Đan, Lô Châu, mãi đến khi chúng chết, hao tổn hết sạch thì chúng mới không còn sức lực đâu mà phản nữa, và điều càng không thể mảy may nghĩ đến đó chính là đã chiếm được một nửa binh và dân tráng Ngân Châu thì bỗng nhiên chúng lại tạo phản.

    Đến khi hắn ngộ ra điều đó thì khắp thành đã dấy chiến trận, tướng soái thì tìm không thấy đâu, khắp nơi chiến tranh liên miên, nơi nơi là những cái xác chết ngổn ngang, binh Ngân Châu tạo phản, dân tráng Ngân Châu tạo phản, dân chúng toàn thành loạn lạc.

    Đêm tối, binh Đảng Hạng công thành như có thần tiên giúp đỡ, nhanh chóng chiếm được phủ Khánh Vương, Đông Thành, Bắc Thành, Nam Thành, binh lính xông vào thành, thời loạn đã đến.

    Tình hình như thế có muốn chỉ huy thì cũng chẳng có tác dụng gì, Khánh Vương quyết định thật nhanh, lập tức chỉ huy binh, dẫn binh giết hướng tây vực, dù biết rõ Dương Hạo vây thành, cố ý để chừa lại tây vực để làm bẫy đường sống thoát chết, lcus này cũng chỉ có thể liều mình xông đến, nếu như không thể đi nữa, thì không đợi đến trời sáng, hắn có thể chết dưới lưỡi đao của một tên vô danh tiểu tốt nào đó.

    Da Luật Thịnh nhổ lấy lá cờ, xông thẳng về phía tây vực, miệng hét lớn, không ít binh Khiết Đan đánh trận thấy đại kỳ Khánh Vương thì tụ tập lại, đuổi theo hắn hướng về phía tây vực, nửa đường gặp Da Luật Mặc Thạch lãnh binh phía trước tìm hắn, hai bên hợp binh lại, chạy tới phủ Khánh Vương chính là gần Ngân Châu phòng ngự sử phủ, không biết từ đâu lại giết một đội mặc giáp đen ở ngực, khăn cuốn đầu, khiến binh mã đoản đao tấm chắn, người tuy không đến năm trăm người song sát khí đằng đằng, khí thế hừng hực, xông thẳng tới đại kỳ của Da Luật Thịnh, Da Luật Mặc Thạch vội vàng phân thân binh, đích thân cực địch, giờ không biết sống chết thế nào, có bình yên mà tháo chạy hay không.

    Tiếng rầm rầm khua chiêng gõ mõ giống như đám lửa hủy diệt đến chỗ này.

    “A” một tiếng kêu thảm, một sĩ binh phía trước bỗng ngã từ trên yên ngựa xuống, Da Luật Thịnh há hốc mồm, đoạn đường phía trước có kẻ mai phục, lúc này kỵ binh xông về phía trước liên tiếp ngã nhào từ trên ngựa xuống, chỉ nghe thấy tiếng ngựa hí vang, một người một ngựa lồm cồm bò dậy, Da Luật Thịnh hô lớn: “Phía trước có bẫy, mau chạy về phía bắc”.

    Ánh lửa bập bùng trong đêm tối, Da Luật Thịnh cũng không biết được nó là con đường hay là đường đất hoang, đám người ngựa quẹo hướng bắc mà chạy, truy binh đuổi tới gần, binh mã đuổi theo như bay phi đến gần chúng, nhằm hướng Da Luật Thịnh để lấy bằng được đầu của hắn, một đám thì bắn tiễn về phía trước chúng, rõ ràng đây là kế hoạch được vạch ra chu toàn, hắn sao dễ dàng chạy cho được.

    Da Luật Thịnh ghìm chiến mã nhìn về phía tây, bên đó một màn đen u tối, không biết sẽ có bao nhiêu cái bẫy chờ hắn, nhìn sang phía nam, là rừng rú, nhìn sang phía đông, khắp nơi là lửa đuốc, hắn như đứng giữa bốn mũi tên bao vây, Da Luật Thịnh tức giận, giật mạnh cương ngựa, cầm đao trong tay, hét lớn: “Thà chết trận, quyết không hàng, giết”.

    “Giết, giết, giết”.

    Tiếng hô vàng, Da Luật Thịnh nghe rõ mồn một, trấn an lại, những binh sĩ theo hắn chạy ra thành còn khoảng nghìn người, đám nhân mã này chỉ có tham chiến và không biết chừng cái mạng sẽ không còn tồn tại nữa.

    Hắn hét lớn, quất mạnh roi vào hông ngựa, quay lại nhìn đám truy binh theo hắn, binh sĩ cùng tộc và đám Hoàng đế Khiết Đan thề chết truy bắt cho hắn, mối thù không đội trời chung này người bộ tộc Bạch Cam không chút do dự đi theo hắn nguyện sống chết…

    Cấp bách là toàn bộ nhân mã của Da Luật Tà Chẩn, binh phân thành bốn ngả đường, mỗi ngả có khoảng bốn vạn binh, vừa nhìn thấy Da Luật Thịnh quay người đánh tới, Da Luật Tà Chẩn cười nhạt một tiếng, trong màn đêm ánh sáng không đủ chiếu rõ ngọn cờ, và khi đuổi theo lệnh hô chiêng gõ trống, hắn lập tức dựa vào ngọn lửa mà xếp chúng lại thành một chữ cờ hiệu, hiệu lệnh cho ba bộ thành vòng tròn vây lấy quân địch, đề phòng có tên nào đó chạy thoát được, đám quân tản ra tạo trận hình, bức ép phủ Da Luật Thịnh.

    Chương 434: Ôm Ngân Châu.

    Dương Hạo đêm hôm tập kích Ngân Châu, hơn bốn vạn quân tinh nhuệ giữ sức dưới sự chỉ đạo của đệ tử Lý gia trong ngoài phối hợp với nhau, tăng tốc chiếm lấy các cửa ải trọng yếu, tiếng chém giết đã truyền vào trong quân doanh của Khiết Đan, Da Luật Tà Chẩn nghe vậy cảnh giác, chỉ thấy trong thành nơi nơi xảy ra chiến loạn, không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, hắn vừa phái người liên lạc với Dương Hạo, vừa nhanh chóng tập kết quân đội, những binh sĩ vừa mới nghỉ ngơi được lệnh tập trung, phòng ngừa xảy ra chuyện.

    Lúc này Dương Hạo đã phái người nhanh chóng tới gặp hắn nói binh Ngân Châu bất ngờ tạo phản, mở thành nghênh quân Dương Hạo vào thành, bộ đội sở thuộc Lô Châu đang tạo phản chiến đấu với binh Ngân Châu và binh Khiết Đan, tấn công quân thủ đầu thành, Khánh Vương Da Luật Thịnh đã bỏ chạy về tây vực, có khả năng trốn chạy, xin Da Luật đại vương mau chóng viện trợ.

    Da Luật Tà Chẩn có sứ mệnh là tiêu diệt tên phản nghịch Da Luật Thịnh, vừa nghe nói có khả năng hắn bỏ trốn, thì không nghĩ nhiều, lập tức huy quân đuổi theo.

    Hai thành bắc, đông nằm trong tay quân Khiết Đan, nhân nội loạn hắn cố nhiên có thể đắc thủ, nhưng trì hoãn này chỉ sợ Da Luật Thịnh sẽ chạy mỗi ngày, cho nên Da Luật Tà Chẩn huy quân men theo đường sông tới tây vực, đợi hắn đến tây vực một cái, Khánh Vương Da Luật Thịnh vừa ra khỏi thành, Da Luật Tà Chẩn lập tức đuổi theo sau, bám riết không tha và cuối cùng thì quyết chiến với Da Luật Thịnh: “Giết”.

    Song phương còn có đất hai tiễn, đội quân Da Luật Tà Chẩn đột nhiên lại phân tán, trở thành một mũi tên trúng ba đích, đội hình xung phong thăm dò phía trước giống như con dao sắc bén, bám riết lấy hai bên đội hình của Da Luật Thịnh, bên cánh sườn, mưa tiễn bay đầy trời giết liên tiếp nhân mã của Da Luật Thịnh, liên tục có tên ngã ngựa, trận hình càng vót càng mỏng: “Giết, giết, giết”.

    Hai bên còn chưa vật lộn đã đỏ cả mắt, cho nên đội quân kỵ sĩ giơ cao mã tấu, quất mạnh roi vào mông ngựa, hai chân đạp mạnh vào hông ngựa, tạo tư thế quyết chiến đến cùng.

    Hai đội quân hừng hực khí thế chạm mặt nhau, đánh kiểu giáp lá cà, mũi tên sắc bén bay ra khỏi cung va vào nhau chan chát, tên bay đổi hướng.

    Tài năng của kỵ binh xung phong thể hiện được uy lực của nó, nhưng tên va chạm mất đi cái đầu thì có ích gì?

    Tay Da Luật Thịnh cầm một viên đá, máu chảy, quân địch trước mặt ngã ngựa liên tục vì bị hắn ném cho, tay chân chia lìa.

    Da Luật Thịnh vốn dùng đại đao, chiến mã thì dũng mãnh vô địch, nhưng ban đầu hắn vào cung hành thích vua bị la Khắc Địch đâm thương thủng vai, dù đã được điều trị nhưng một bên bả vai vẫn không có lực lớn lắm, nên hắn đổi sang dùng mã tấu, như vậy so với võ công lúc trước của hắn đại đả chiết khấu, nhưng so với binh sĩ bình thường vẫn có sức mạnh áp đảo.

    Máu tươi phun ra, dựa vào võ công của hắn, khí thế hừng hực và thể lực cường tráng, Da Luật Thịnh vẫn xông lên phía trước hô: “Giết”.

    Quân địch ngã ngựa liên tiếp, sườn phải của Da Luật Thịnh đã bị tên nào đó đâm cho một thương, chiến mã hí vang, một binh sĩ ngã ngựa chặt chân ngựa, chiến mã hí vang lồng lộn phi về phía trước, Da Luật Thịnh ngồi trên lưng ngựa cố gắng ghìm cương, lúc chiến mã sắp ngã xuống hắn nhanh chóng bay người sang con ngựa khác.

    Da Luật Thịnh có ý định quay lại tái chiến, bỗng nhiên nhìn thấy binh lính theo mình phía sau đã không cánh mà bay, mấy thân binh thân cận của hắn đã bị mất tích, trong ánh đuốc tù mù chỉ thấy thương kích như rừng, tiếng hô hoán giết.

    Da Luật Thịnh mở to hai mắt, hét lên một tiếng lớn, vứt bỏ mã tấu, cướp lấy một trường thương, tiện đâm một cái vào tên kia, một cái đầu bay lên khỏi không trung, máu tươi ấm nóng phun lên, Da Luật Thịnh ghìm ngựa quay lại, bất chấp có người đuổi theo hay không, chỉ thấy phía trước như có lửa, hắn như con thiêu thân lao về phía đó, múa trường thương, máu bắn tung tóe, quân địch giáp mặt như cỏ bị dẫm nằm rạp xuống.

    Binh hai bên nếu so sánh thì còn cách xa nhau, binh Khiết Đan đánh bọc sườn, trong đêm tối như vầng sáng cực đại, dần dần bọc lấy trung tâm, binh mã Khánh Vương ở giữa thì lại giống như đom đóm.

    Chu kỳ sống của đom đóm rất ngắn, chúng từng con từng con ngã xuống, cuối cùng vòng nhỏ thành vòng to, vô số trung ương vầng sáng chỉ tồn lại một chiến sĩ tuyệt vọng bổ tới, đó chính là Khánh Vương Da Luật Thịnh.

    Mồ hôi thấm ướt chiến bào, toàn thân là máu tươi, thực thảm hại, mồ hôi và máu hòa quện trên tóc hắn, rồi chảy xuống trước trán, che tầm nhìn của hắn, nhưng hắn không còn thời gian đâu mà lau đi, cuối cùng thì quân địch cũng đã thối lui, vòng vây mà quân địch vây lấy hắn đã dần lui về phía sau, cuối cùng thì hắn cũng hình thành nên một vòng không một kẽ hở.

    Da Luật Thịnh lúc này mới vén mái tóc sang một bên, lau đi máu và mồ hôi chảy xuống mặt, mở to mắt nhìn về phía trước chỉ thấy lửa ở phía trước càng rõ nét hơn, một viên tướng cưỡi chiến mã lớn lạnh lùng nhìn hắn: “Da Luật Tà Chẩn”.

    Da Luật Tà Chẩn ghì cương ngựa, đần người không nói nên lời, Da Luật Thịnh chỉ cảm thấy cánh tay bủn rủn, không nhấc nổi đao nữa, hắn thở sâu, gắng sức giơ đao lên, mã tấu trở thành đao thép, lớn tiếng quát: “Da Luật Tà Chẩn, ngươi dám chiến với ta hả?”

    Da Luật Tà Chẩn không đáp, giương cung bắn tên.

    Da Luật Thịnh tức giận, cười thảm thấy mình đã lâm vào ngõ cụt, hắn làm rơi đao trong tay, từ từ ngẩng đầu dậy, nhìn lên ánh sao trên trời, nhìn một hồi lâu, bỗng nhắm nghiền mắt lại, nghĩ về biển sao tươi đẹp.

    Tiếng dây cung vang lên, vai phải Da Luật Thịnh rung lên một cái, hắn nghiến răng, cười lớn: “Da Luật Tà Chẩn, tài bắn cung của ngươi chỉ như vậy thôi sao?

    Gọi người của ngươi đến bắn cho ngươi sáng mắt ra đi, nếu không ta sẽ làm ngươi đau đấy”.

    Da Luật Tà Chẩn im lặng không nói gì, Da Luật Thịnh bỗng phát hiện ra vai phải của mình không đau, ngược lại nó có cảm giác xót xót, hắn vội hiểu ra, từ từ mở mắt, nói: “Tên tiểu nhân, ngươi muốn bắt sống đưa bổn vương tới trước mặt hàng nghìn hàng vạn dân chúng sao?”

    Lưỡi đao của hắn buông thõng xuống, rồi cho nó sang bên hông, nhưng trong màn đêm bảy tám con ngựa bị đâm chuẩn xác nằm vật xuống đường.

    Da Luật Thịnh cố gắng mở to mắt, muốn mắng chửi, muốn giãy dụa nhưng mắt hắn càng ngày càng trĩu lại, hắn bị kéo rê trên mặt đất, thì buồn ngủ vô cùng…

    Dương Hạo ghìm ngựa đứng ở trên sườn núi cao, nhìn binh mã Khiết Đan chậm rãi đi về phía bắc, khẽ thở phào.

    Suy nghĩ của Tiêu Xước hắn thực sự không thể đoán nổi, đây không phải là người đàn bà có cái đầu sẽ bị hôn mê bởi tình dục và tình yêu, nếu như cô ta muốn đánh rắn động rừng, tiêu diệt Khánh Vương, chiếm lấy Ngân Châu, hai việc này cùng làm, chỉ sợ hắn không kham nổi.

    Cho dù hắn đã có địa lợi nhân hòa, một khi đau đầu với cường địch, lúc đó thì không thể không cứng đầu cứng cổ chào hỏi Triệu Quang Nghĩa, may mà Da Luật Tà Chẩn chí chỉ tại Da Luật Thịnh, sau khi bắt sống Da Luật Thịnh, hắn vui vẻ rút binh, xem ra sức chú ý của Bắc quốc một khi hồi lâu sẽ không để ở Tây Bắc.

    Trở lại, lại nhìn về Ngân Châu, lòng Dương Hạo cảm thấy vui vẻ vạn phần, chiếm được tòa Ngân Châu là một việc không phải dễ dàng gì, nhưng có thể chiếm được tòa thành ấy thì có hy sinh mấy cũng thấy đáng, một thành phố mới xây dựng được hai năm, sức bắn xa tứ phía, dù thế nào cũng không thể sánh được với thành cổ, chỗ nước cạn chỉ có thể nuôi tôm, nuôi sao được thuồng luồng.

    Chiếm được Ngân Châu rồi, hắn mới có thể thông suốt được Hoành sơn, thêm Đảng Hạng Bát Thị, Tây lược Thổ Phiên cường ngựa, bắc thu Hồi Hột tinh binh, đông có Hoành Sơn người Khương dũng mãnh, chân chính có vốn địa vị ngang nhau với Hạ Châu Lý Quang Duệ, Phủ Châu Chiết Thị, Lân Châu Dương Thị mới sẽ chân chính theo hắn như thiên lôi sai đâu đánh đó.

    Giờ sông ngòi mênh mông, kéo dài ngàn dặm, cỏ mọc um tùm, dãy núi trùng trùng điệp điệp.

    Cuộc chiến khói lửa này sẽ mau chóng ngưu dương khắp nơi, trâu bò lợn gà thành đàn, mảnh đất màu mỡ này sẽ là nền tảng căn cơ của hắn, có mảnh đất rộng này, hắn sẽ có một mảnh đất dụng võ.

    Nghĩ đến đây, Dương Hạo cảm thấy lòng mình lâng lâng, Chiết Tử Du thúc ngựa đi đến bên cạnh hắn, khẽ liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt trìu mến.

    Dương Hạo ngồi trên lưng ngựa, mắt nhìn về phía xa xăm, lòng tràn đầy hoan lạc, tóc bay theo gió, hồng bào bay phần phật, trông khí khái oai hùng.

    Hắn ngày càng trưởng thành, không còn là một tiểu gia đinh thích pha trò mà người trong đại viện Trình gia thường thấy nữa, hắn giờ là một thống soái, nắm đại quân năm vạn người có thể xuất binh bất cứ lúc nào, ở Tây Bắc, vũ lực như vậy đã được coi là anh hùng rồi.

    Dương Hạo dường như để ý đến cái nhìn của nàng, bỗng quay đầu lại nhìn nàng một cái.

    Chiết Tử Du không hề trốn tránh, chỉ khẽ hỏi: “Chàng hợp lực với người Khiết Đan chiếm Ngân Châu, tin này sợ đã bị truyền đến Biện Lương rồi, đường đường Tống quốc Hoành Sơn tiết độ sứ, thẩm tra thái úy đối chiếu sự thực, cấu kết với ngoại địch, chàng đoán xem Triệu Quan Gia sẽ nghĩ sao đây?”

    Dương Hạo nhìn cô cười, nói: “Ở đâu ra ngoại địch vậy?

    Khiết Đan và Đại Tống ta vừa mới thiết lập ngoại giao với nhau hai năm, tên phản nghịch Da Luật Thịnh bỏ chạy tới Tây Bắc, giết phòng ngự sử Ngân Châu Đại Tống ta, chiếm lấy Ngân Châu trị dân này, thân là Tống tướng, bổn quan há ngồi đó mà nhìn?

    Xuất binh đuổi thổ phỉ, đó là chuyện đương nhiên phải làm.

    Khiết Đan xuất binh tiêu diệt phản nghịch, đó cũng không có gì đáng trách, hai quân chúng ta như trăm sông đổ về một biển, đối phó với thù chung, có gì đáng trách chứ?

    Quan Gia dựa vào cái gì mà gán tội cho ta đây?”

    Chiết Tử Du nhoẻn miệng cười nói: “Thế Đảng Hạng Thất Thị xuất binh giúp chàng thì giải thích sao đây?

    Đảng Hạng Thất Thị vẫn là bộ lạc dưới quyền Lý Quang Duệ, chàng điều động binh mã Đảng Hạng Thất Thị đã được Lý Quang Duệ đồng ý hay chưa?

    Vừa mới đến Lô Châu hai tháng, người Khương Đảng Hạng tự hào vì chàng, Triệu Quan Gia không giận gì hay sao?

    Lý Quang Duệ có chắc chắn rằng từ bỏ ý đồ không?”

    Dương Hạo nháy mắt, giảo hoạt nói: “Sự giải thích này dễ thôi, Lý Quang Duệ lại làm sao ư?

    Lẽ nào không phải là thần của Tống quốc ta sao?

    Đảng Hạng Thất Thị là con dân của Tống quốc, họ xung phong nhận việc, cùng ta hợp sức đánh đuổi ngoại địch, triều đình nên ngợi khen phong thưởng mới đúng chứ, nếu ngang ngược chỉ trích, há không lạnh lòng của người Khương?

    Còn về Lý Quang Duệ…”

    Dương Hạo cười một cái khinh miệt nói: “Lý Quang Duệ vốn có trọng trách bảo vệ đất đai, song lại để cho quốc thổ rơi vào tay ngoại địch, khiến không biết bao con dân Đại Tống li biệt.

    Hắn chẳng có năng lực đoạt lại đất đã mất, bổn quan xuất binh, hắn có gì mà dám lên tiếng, Lý Quang Duệ có thể làm được chuyện đó không mà nói?”

    Chiết Tử Du rất hài lòng câu trả lời của hắn nói: “Được rồi, chàng ý, Dương thái úy ạ, đại nhân đại nghĩa, đáng được ngợi khen, nhưng… giờ Ngân Châu đã được đoạt về, chàng sẽ giao lại cho Lý Quang Duệ không vậy?”

    Dương Hạo đại nghĩa nghiêm nghị nói: “Đó là đương nhiên rồi.

    Ngân Châu này không phải là mảnh đất vô chủ, giang sơn xã tắc của triều đình, há có thể tự chiếm dụng.

    Nhưng Tây Bắc không ổn, vì không để Ngân Châu lại một lần nữa rơi vào tay ngoại địch, để bách tính Ngân Châu không phải chịu lầm than một lần nữa, bổn thái úy sẽ cố gắng hết sức, tạm thời sẽ quản lý Ngân Châu, đợi đến khi Lý Quang Duệ đại nhân giải quyết xong việc của Thổ Phiên, Hồi Hột, có khả năng bảo toàn, giữ gìn được Ngân Châu thì bổn thái úy nhất định sẽ giao Ngân Châu lại cho hắn”.

    Chiết Tử Du lấy tay che miệng cười, nàng mím môi lại để nén cười, Dương Hạo thấy vậy cũng cười theo nói: “Tử Du, thực là khi nàng cười ta rất thích nhìn nàng, miệng nhỏ nhỏ như anh đào, vốn đã đẹp rồi, khi cười nàng không cần che miệng đâu”.

    Chiết Tử Du trợn mắt lên nhìn hắn, nũng nịu: “Bảo chàng dùng nhân mã của Đảng Hạng Thất Thị, Hạ Châu Lý Quang Duệ một khi mà biết được tin này, sẽ biết thân tín đại hoạn ở Ngân Châu, mà không ở Thổ Phiên và Hồi Hột.

    Chàng ở Thổ Phiên và Hồi Hột có cái uy nhất định, nhưng dựa vào lực lượng của chàng giờ không đủ để thao túng họ, nếu Lý Quang Duệ không tiếc chi phí và giảng hòa, lại chỉ huy quân tiếp ứng thu Ngân Châu trước, chàng có giao Ngân Châu cho hắn không?”

    “Đương nhiên, chẳng có gì phải nghĩ cả”.

    Dương Hạo không chút do dự trả lời rồi lại nói tiếp: “Nhưng…nếu lúc đó quân dân Ngân Châu, người Khương Hoành Sơn, các bộ Đảng Hạng, Thổ Phiên của Ngân Châu, dân chúng Hồi Hột không tin tưởng sự lãnh đạo của Lý Quang Duệ có thể giữ được Ngân Châu, kiên quyết yêu cầu bổn thái úy gánh vác trách nhiệm ấy thì sao, haiz…lòng dân đã quyết thì không thể trái, ý dân đã quyết thì không thể đổi, …bổn thái úy chỉ có gánh vác trọng trách này mới đền trả được sự tín nhiệm của họ.

    Chiết Tử Du âu yếm nhìn hắn, mãi sau mới cất tiếng nói: “Dương thái úy, trước đây thiếp thực sự chưa nhìn thấy mặt này của chàng”.

    Dương Hạo nghiêm túc nói: “Nàng cứ từ từ mà tìm hiểu thì sẽ phát hiện ra, ưu điểm của con người ta không chỉ dừng ở đây đâu”.

    Chiết Tử Du nhướn mũi, khẽ hừ nhẹ một tiếng không nói gì.

    Dương Hạo liếc mắt sang nhìn nàng, nói giọng khàn khàn, thủ thỉ vào tai Chiết Tử Du: “Tử Du, nàng có muốn xâm nhập và tìm hiểu con người ta không?”

    Chương 435: Hai đôi tình nhân

    Chiết Tử Du nghe không hiểu những điều Dương Hạo nói, nàng ho khan một tiếng, rồi dùng roi ngựa chỉ ra hướng xa xa nói: “Mảnh đất Tây Bắc được gọi là vùng đất khó khăn, nhưng đó là vùng đất rộng.

    Tục ngữ nói ‘Hoàng Hà bách hại, độc phú nhất sáo’, vùng đất này phong thổ phì nhiêu, nguồn nước phong phú, chỉ cần có ít chiến tranh, có minh chủ kinh doanh thì chính là vùng lương xuyên, đi tiếp về phía Tây thì lại có thảo nguyên rộng lớn, cây cối phát triển tốt, có thể chăn thả cừu dê, chiến mã, còn có thể thông thương với Ba Tư, Thiên Trúc, nếu như kinh doanh được thì còn có thể trở thành một Giang Nam của thành Tây”.

    Dương Hạo khẽ thở dài, vừa quất ngựa vừa đi tới.

    Chiết Tử Du lại nói: “Nhìn từ địa hình mà nói, Hà Tây là đất anh hùng có thể dụng võ, một đường hẹp kéo dài hai nghìn dặm, Tây khống chế Tây Vực, Đông nhìn xuống Trung Nguyên, ở vị trí cao, có thể bao quát hà Lũng, Quan trung, có thể nói là có thể tiến mà lùi cũng có thể thủ.

    Nếu như hôm nay thái úy có được Ngân Châu, Ngân Châu Lô Châu hô ứng, Hoành Sơn nam bắc đã nối liền, lại được sự trợ giúp của hai Châu, Tây Bắc chư hầu, có thể so cao thấp với Lý Quang Mãnh được rồi.

    Trở thành vua của Tây Bắc sẽ chỉ có một người là thái úy.

    Không biết sau khi thái úy có được Ngân Châu thì đã chuẩn bị gì rồi?”

    Dương Hạo suy nghĩ một chút rồi nói từng chữ một: “Ngừng binh phạt, hòa hảo láng giềng, tu sửa thủy lợi, nông canh, khai công thương, chăn thả gia súc, chiêu mộ dân tứ xứ bốn phương về định cư dưới trướng ta”.

    Chiết Tử Du nghe xong liếc hắn một cái, khen: “Lời ấy đang mừng.

    Sau đại loạn, dân chúng yên tâm, ngài làm như thế ắt lấy được lòng dân.

    Trị đại loạn, ai mà ngĩ đến việc gây loạn thì người đó sẽ bị dân coi là địch, sẽ đứng kề vai sát cánh cạnh người, toàn dân hiệp sức.

    Làm như vậy thật tốt.

    Có điều, việc khó nhất là lấy được lòng dân, đặc biệt là vùng Tây thành, cư dân hỗn tạp, mỗi người một huyết thống, cứ cho là họ có chung một chủ, nhưng giữa họ thì khó mà chung sống với nhau dễ dàng như dân Trung Nguyên.

    Đợi đến khi ngài có nhiều dân rồi thì rất có thể nội loạn sẽ bắt đầu phân tranh, nếu không cẩn thận sẽ xảy ra nội phản, điều này cần hết sức đề phòng.”

    Sức chú ý của Dương Hạo cuối cùng cũng bị nàng lôi kéo, hắn trịnh trọng gật đầu, nói: “Ta biết, đối với ta mà nói thì dẫu cho sau này có bao nhiêu kẻ địch thì kẻ địch mạnh nhất chính là việc đó.

    Giải quyết khó khăn đó không dễ dàng gì, dựa vào dân chúng Lô Châu, bắt nộp thuế, thiết lập pháp luật, hôn nhân, thịnh Phật giáo…”

    Hắn hít vào một hơi, chậm rãi nói: “Vấn đề này ta đã nghĩ đến từ lâu, chư hầu Tây thành nhiều tạp cư, trước nay đều chỉ khống chế, mỗi một bộ tộc bộ lạc đều có thủ lĩnh, như vậy thì hiển nhiên đỡ hao lực, nhưng một khi những thủ lĩnh đó có tà ý thì bách tính trong bộ lạc đó sẽ hô ứng, tạo nên nội loạn.

    Thiết lập hộ tịch, trực tiếp quản lý từng hộ, là cách để khống chế trực tiếp các bộ tộc.

    Nộp thuế, dẫu là định thuế thấp đến đâu thì cũng bắt buộc phải nộp, như vậy thì dân chúng mới dần dần hiểu rõ được quyền lợi của mỗi người trong bộ lạc.

    Đặc biệt là trẻ em, thiếu niên và những đứa trẻ được sinh ra sau này, từ nhỏ đã biết được những việc này thì có thể thiết lập nên một tiết độ sứ trong lòng chúng, nộp thuế, cần phải thu trực tiếp đến từng hộ trong bộ tộc”.

    Chiết Tử Du khẽ thở dài: “Cách của chàng không quyết liệt, dẫu chăng là cách mà mọi người có thể chấp nhận được, nhưng mỗi bước của chàng đều có tầm nhìn rộng, khiến người khác không biết chàng lại nghĩ chàng là một thủ lĩnh thâm hiểm, đúng là không biết đâu là họa đâu là phúc”.

    Dương Hạo mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt sáng lên vẻ kỳ lạ: “Nàng không biết đây là anh minh ngút trời hay sao?

    Căn bản mà nói, những tranh chấp và mâu thuẫn giữa các bộ tộc không phải là trời phú cho việc tốt hay sao?

    Nói tầm nhìn của ta rộng, ôi, điều này quả không sai, sở trường duy nhất hơn người của ta không phải là văn và võ công, mà là ở một mức độ nhất định, những việc ta làm thường là xa hơn người khác, cái này… là cái nhất của ta, là cái thiên phú mà có học cũng không có được, sau này.. nàng sẽ hiểu rõ ta hơn”.

    Chiết Tử Du cảm thấy lúng túng trước ánh mắt của hắn, thiên phú, những điều mà Dương Hạo nói.. nàng đột nhiên nghĩ thầm: “Chàng đối với ta.. không phải là lợi dụng cái gì chứ, thiên phú, bản năng, dự tính, mắt nhìn xa?”

    Nghĩ đến mình, thậm chí nghĩ đến nhân sinh, đều có thể quy thuận, bất giác, nàng có thể học theo người ta, sắp xếp từng bước đi một, Chiết Tử Du không khỏi rùng mình một cái, đột nhiên cảm thấy Dương Hạo không giống như chàng vẫn hay tỏ ra là vô hại trước mặt nàng, cái kiêu ngạo của cô có chút sụt vỡ…

    Dương Hạo không biết câu nói của mình có ý khác, có thể khiến Chiết Tử Du hiểu theo hướng khác, hắn tiếp tục giải thích: “Thiết lập luật pháp, chư bộ chư tộc, không kể là Hán Khương, tư pháp nhất định phải được nắm trong phủ tiết độ sứ, nay chư bộ làm loạn, đang cần ta đánh giá, ít nhiều cũng phải nhượng bộ một chút, về điểm này thì họ sẽ đồng ý”.

    Nắm vững được quyền tư pháp, dân sự tranh cãi, vụ án hình sự, cần được tiết độ sứ của ta khống chế, đây chính là quyền uy then chốt của tiết độ sứ, điểm này mà giải quyết xong thì tạm thời tiết độ sứ không thể thay được vai trò khống chế của thủ lĩnh, ít nhất cũng có thể ngang tài ngang sức.

    Còn có chinh binh.

    Dân chúng các bộ tộc ở Tây Bắc bình thường đều làm nông, săn bắn, du mục, vào thời chiến thì tập kết binh, nông nghiệp ở đó không phát triển, muốn xây dựng số lượng lớn đồ sộ đội quân thường bị giống như Trung Nguyên, ăn quân lương, điều đó căn bản là không thể, ít nhất là không chống đỡ nổi.

    Nhưng quân thường bị nhất định cũng phải thành lập một đội, không chỉ là để đề phòng quân ngoại bang, mà đó là điều tất yếu để bảo đảm hệ thống thống trị của nội bộ”.

    Xem ra quả thực hắn đã phải trải qua rất nhiều suy nghĩ, lúc nói cũng không được lưu loát, nói đến đây, hắn trầm giọng xuống, nói: “Tu sửa thủy lợi, phát triển nông nghiệp, khai thác công thương, chăn nuôi, trong quá trình này có thể khiến các bộ tộc chư tộc cùng chung sống hòa hợp, hôn nhân và đạo Phật cũng là một cách hay để họ có những quan niệm khác nhau về văn hóa, tập tục cuộc sống.

    Cùng một cuộc sống, cùng một tín ngưỡng, rất dễ dàng để người ta nảy sinh ra đồng cảm.

    Có điều phải cần thời gian, cần một thời gian dài.

    Nhưng chúng ta có lòng tin, rất nhiều người lao động đã đi sai đường, đi đường vòng, chúng ta đều đã đi qua rồi, nếu như có thể cho chúng ta được hưởng một cuộc sống yên bình thì dù có phải mất bao thời gian, cục diện đó cũng không thể thay đổi”.

    Chiết Tử Du hạ giọng nói: “Chỉ sợ rằng, không có người nhìn thấy chàng vĩ đại như thế”.

    Dương Hạo cười nhạt: “Phàm là việc có lợi thì nhất định có chỗ xấu, nếu như có người muốn phát động chiến tranh với ta thì chỉ cần dung hòa nội bộ của ta thì còn sợ gì nữa?”

    Chiết Tử Du lại nhìn Dương Hạo, con người trước mắt nàng nông như một dòng suối nhỏ, nhưng có lúc lại sâu như biển, nàng quả thực không thể đoán được, Dương Hạo có chí khí, chắc chỉ có mình chàng mới biết được trong lòng chàng có những chuyện gì.

    Lúc này Dương Hạo mới thở dài lẩm bẩm nói: “Thế nhưng, bao nhiêu chuyện như thế, nói thì dễ, nhưng làm thì rất khó.

    Đây không phải là điều mà mình ta có thể làm được, ta cần người, cần một số lượng lớn nhân tài, cần một lượng lớn người có thể nghe lời ta, đem tài năng phụng sự ta, nếu không, có kinh nghiệm thế nào đi nữa cũng sẽ khiến ta đi lạc đường, nhân tài ơi…”

    Nhân tài đương nhiên là có, không biết mọi người thường nói mảnh đất Tây thành khốn khổ, là nơi khó sống, những người sống ở đó đều là những người nghèo khổ, dã man, thực tế nơi này là cái nôi văn hóa của Tần và Đường, từ khi Tần Chiêu Vương thiết lập nên Lũng Tây, nơi đây trở thành trọng địa của Tây Bắc, vào thời Đường thì Lũng Tây trở thành đệ nhất quân sự của Trường An, văn hóa lẫy lừng, địa linh nhân kiệt.

    Vào thời cận Đường, từ khi vào triều trở thành quan văn võ số lượng nhiều hằng hà sa số, sau đó nền văn hóa chỉ nằm trong tay một số ít người, những người này là đệ tử của nhà giàu thế gia, người như thế Dương Hạo không thể dùng, lại không thể ỷ lại vào bọn họ, nếu không dựng hắn làm hoàng đế, xuất hiện ngay trước mắt cũng chỉ là một cái đuôi mà thôi, hậu họa vô cùng.

    Nhân tài ơi…

    Ta không phải là hoàng đế, không thể lấy sĩ từ trong nhân gian, những người này từ nơi nào đến?

    ***************************

    Lý Dục ngửa cổ, uống cạn một hơi hết chén rượu trong tay, nằm say trên trướng, đột nhiên lên tiếng khóc lớn.

    Đã từng là một bậc đế vương, nước bị phá rồi, nhà cũng tan rồi, xã tắc đều không còn, con dân đều rơi vào tay người, bị chính tín dân ngày xưa của mình, bị người vợ yêu thương của mình lăng nhục, cả thế giới này còn có ai khốn khổ bằng hắn?

    Con tiện nhân đó sau khi vào cung, sau khi trang điểm tắm rửa còn có tâm tình đi dạo, vừa cười vừa nói, nghĩ tới đây Lý Dục vừa thấy xấu hổ vừa thấy tức giận, rượu trên án bị hất một cái, rơi xuống đất vỡ tan tành.

    Đêm đó, ả ta còn tự mình giải thích là do hoàng tử Đức Sùng đột nhiên xông vào phòng, may mà thoát thân, nếu không đã bị ô nhục, những lời nói dối trá đó ai mà tin được?

    Hoàng cung đại nội nội quy thâm nghiêm, phu tử cũng là quân thần, ai dám vô lễ?

    Khi hắn ở cung hoàng hậu trước mấy cung tần mỹ

    nữ chơi trò ‘cẩm hồng động thiên’ thì thái tử nào dám đến?

    Mấy ngày này ả ta thường đi Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu, Lý Dục đã từng phái người lén đến đó, mỗi lần ả ta đến đó đều vô cớ mất tích một khoảng thời gian, không biết đi đâu, gặp ai.

    Hơn nữa hắn còn nghe ngóng được rằng hôm nay Thánh thượng Triệu Quan gia cho dù ở Nam phủ vẫn thường đến Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu, hành tung cũng rất bí mật, không biết là hắn đi đâu?

    Nghĩ như vậy, lẽ nào nữ nhi không biết vô sỉ, sớm đã có qua lại với Triệu Quang Nghĩa?

    Lý Dục càng nghĩ càng tức giận, lại nghĩ đến Tiểu Chu hoàng hậu, thật lòng cũng muốn giết nàng, nhưng hắn không dám, giết nàng thì dễ, nhưng hắn làm sao chịu đựng nổi cơn giận dữ của thiên tử đây?

    Khi hắn phát hiện ra Tiểu Chu hoàng hậu thường hay lui tới Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu, mà thánh thượng cũng thường xuyên tới đó, hắn liền phái người đi thăm dò, phát hiện chân tướng thì sẽ ra sao?

    Người đàn ông đó là không phải là người hắn có thể phản kháng, đến lúc đó chẳng phải tự mình gây khó dễ cho mình hay sao?

    Hôm nay ả ta lại đến chỗ Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu, nghĩ rằng ắt hẳn là đi cùng quan gia, hai người tình tự với nhau, thật là bức bối…

    Lý Dục càng nghĩ càng tức giận, hắn gầm lên một tiếng, gạt phăng chiếc bàn trước mặt mình, bầu rượu trên bàn bị gạt vỡ tung tóe, đám người dưới lén lút sợ hãi nhìn, thấy hắn ngày ngày mượn rượu giải sầu, hôm nay lại say như phát điên, nôn mửa lung tung, tất cả đều tháo lui.

    Lý Dục ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt, nhìn tấm bình phong đặt đối diện, hắn lại lờ mờ nghĩ tới hoa viên của nước Đường khi xưa, với cuộc sống đầy ý thơ, gió xuân ấm áp, chim nhạn bay lượn.

    Khi đó là lễ hội thưởng nguyệt, thông kinh lễ phật, đọc thơ ngâm phú, vẽ tranh, ban thưởng tiệc rượu, ca hát vui vẻ, thật vui làm sao, so với hiện tại thì cuộc sống của hắn giờ như trong tù, chỉ thiếu mỗi sợi xích buộc vào hai chân, khiến người ta cảm thấy thật thương cảm, phẫn nộ đau thương, không nén nổi lên tiếng ngâm: “ Khi nào lại xuân hoa thu nguyệt, việc đã qua nào biết được bao nhiêu, căn lầu nhỏ đêm qua lại có gió Đông, quay đầu nhìn cố quốc trong ánh trăng đêm…

    Điêu lan ngọc tồn tại chỉ là hồng nhan thay đổi.

    Hỏi quân có bao nhiêu sầu, giống như nước sông Giang Xuân…”

    Lý Dục chậm rãi ngâm, lệ ngân đầy trên mắt, đột nhiên như có tiếng bước chân nhẹ nhàng vẳng đến bên tai, hắn hét lớn: “Ai cho ngươi vào đây, mau cút ra!”

    Lúc đó, mũi hắn ngửi thấy một mùi thơm nhẹ nhàng, đó chính là mùi nước hoa của Tiêu hậu.

    Lý Dục nhanh như chớp ngồi thẳng lưng, giống như một con mèo gặp thiên địch, uốn cong người, thở dốc, mắt không dám mở ra.

    Hắn không dám nhìn thấy vẻ kiều diễm tươi cười của nàng, không dám nhìn dáng điệu thon thả của nàng, đó vốn là của hắn, nhưng hiện đã thuộc về một người còn cao hơn hắn một bậc, đó là người hắn không thể đi tranh chấp, hắn vô kế khả thi, không dám nhìn nàng, giống như chính mình là một nỗi ô nhục vậy, hắn chỉ muốn tháo chạy…

    Lý Dục lồng ngực phập phồng, hít thở hồi lâu, mãi sau hắn mới đứng thẳng lên, lảo đảo đi về phía Tiêu hậu.

    “Đứng lại!”

    Tiểu Chu hoàng hậu nghe thấy vậy cảm thấy trong lòng tràn đầy bi thương.

    Đây là người đàn ông của nàng, từ khi nàng mười lăm tuổi, nàng đã bầu bạn hầu hạ người ấy, trong tim nàng, con người hắn đầy đủ tài hoa, ưu tú kinh ngạc, là người đàn ông ưu tú nhất trong thiên hạ.

    Nhưng khi quân địch kéo đến, hắn càng ngày càng khiến cho nàng thất vọng.

    Trên thế gian không có anh hùng nào là bất bại, gặp những kẻ địch càng mạnh thì hắn lại càng không thể chạy trốn, không phải người đàn ông mạnh mẽ nhất mới được coi là đàn ông, cũng nên sống sao cho có khí phách, sống sao cho giống một người chân chính.

    Trong lòng hắn đầy mâu thuẫn, những thứ trước đây nàng cho rằng không thể nhìn ra, thì bây giờ nó lại lù lù trước mặt.

    Lý Dục từ từ đứng lại, đầu cũng không quay lại.

    Tiểu Chu hậu sau khi nhìn một cái, bèn quay sang nắm chặt vai của hắn, nói: “Đi theo ta!”

    Lý Dục giận dữ, trong lòng vị tài tử mẫn cảm sớm đã có dự liệu, không thể bị kích thích được nữa, nàng bao giờ mới lại dùng những ngôn ngữ như vậy để nói hắn?

    Trừ phi là bám vào người đó, làm hắn không nhận ra dưới tình yêu hiện nay thì như vậy có là uy phong?

    Lý Dục bắt tay rồi nói lớn: “Đây cũng là nhà của ta, ta nghĩ đi đâu thì đi chứ, tại sao ta lại phải đi theo nàng?”

    Tiểu Chu hoàng hậu sững sờ, lệ nhanh chóng chảy xuống, nàng nức nở nói: “Chàng cả ngày ngồi trong phòng uống rượu, ngoài việc tự oán thán bản thân thì có thể làm được cái gì?

    Không phải là ngày từ đầu chỉ biết mỗi vui vẻ hay sao, không biết cầu trị, đến việc tồn vong của quốc gia người cũng không quan tâm, bị người ta cho vào tù là xong?

    Chàng chỉ biết hắn là người xã hội đen thôi, nhưng có thể lấy việc của tiểu thư làm ví dụ cho mình học hỏi được không?”

    Tiểu Chu hoàng hậu phẫn nộ, những giờ phút kiêu ngạo nhất của hắn đã tiêu tan, hắn lại quay người bỏ đi, Tiểu Chu hoàng hậu phải ngạc nhiên đi theo.

    ***********************************

    “Nàng…nàng nói gì?”

    Lý Dục nghe mà trợn mắt ngạc nhiên, sau lưng toát mồ hôi lạnh, hồi lâu sau mới tỉnh lại nói: “Lạc Tuyển xuất kinh?

    Vậy… nàng thường đi đến Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu không phải là đi với quan gia, mà là đi bàn chuyện này sao?”

    Tiểu Chu hoàng hậu trợn tròn mắt, không dám tin nói: “Chàng nói gì?

    Chàng…chàng cho rằng ta đi đến Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu là đi lăng nhăng thông dâm với người khác ư?”

    Lý Dục cũng biết mình nói lỡ, không nói gì nữa.

    Tiểu Châu hoàng hậu sau khi trừng trừng quan sát hắn một hồi lâu mới cười lạnh nói: “Chàng được lắm, được lắm, hóa ra trong mắt chàng ta là một người như vậy.

    Ta nói thế nào người cũng cứ u sầu không vui, mỗi ngày đều ở trong phòng uống rượu say khướt, hóa ra là do chàng nghĩ…

    Haizzz, chàng đã cho rằng ta như vậy thì sao không mượn oai phong của người chồng ra mà trừng trị kẻ thông dâm?

    Bản lĩnh của chàng chỉ dừng lại ở việc mượn rượu giải sầu, ngồi trong phòng buồn rầu cả ngày hay sao?”

    Lý Dục bị nói cho cảm thấy hổ thẹn, cầu khẩn nói: “Nàng… nàng không cần nói nữa, nàng không biết mấy ngày nay ta đã phải chịu biết bao dày vò..”

    Tiểu Chu hoàng hậu nhìn thấy dáng vẻ như vậy của hắn, mái tóc bạc phơ lộ ra, trong lòng không khỏi thấy thương xót, đành im lặng không nói gì.

    Lý Dục lại vui mừng nắm lấy tay nàng, cảm động nói: “Nàng cân nhắc chuẩn bị kĩ, muốn thoát ra khỏi Biện Lương, xem ra nàng và quan gia thực sự không… thực là ta đã trách nhầm nàng…”

    Tiểu Chu hoàng hậu buồn rầu nói: “Chàng quả nhiên là đã trách nhầm ta, ta biết.

    Nhưng trong mắt chàng, ta chỉ như một bức cổ họa, là một vật rất quý, nhưng có gì khác biệt nào?

    Chàng có bao giờ nghĩ ta là một người sống sờ sờ, cũng có những suy nghĩ của ta, chàng có bao giờ nghĩ cho những suy nghĩ của ta không?”

    Nàng vừa nói, nước mắt chảy xuống lưng tròng…

    Lý Dục mặt đỏ tới mang tai, nói: “Ta sai rồi, đều là ta sai rồi.

    Nàng từ ngày vào cung nương nương, có đúng là không bị quan gia làm nhục đến sự trong sạch của nàng?”

    Tiểu Chu hoàng hậu tức giận, vung tay ra khỏi tay hắn, nói: “Điều chàng quan tâm chỉ có cái đó thôi sao?

    Sự an nguy của ta chàng không từng bận tâm đến đúng không?

    Chàng biết rồi còn cố tình hỏi thế?

    Nếu như ta thực sự đã bị Triệu Quang Nghĩa làm nhục, chàng có thể đi đòi lại lẽ phải cho vợ chàng được không, hay chàng chỉ coi ta như mảnh giấy vứt đi?”

    Lý Dục lúng túng nói: “Ta…

    đương nhiên là ta sẽ để nàng trong lòng.

    Nếu như không quan tâm đến nàng thì ta… ta làm sao lại cứ truy hỏi chuyện đó?”

    Tiểu Chu hoàng hậu nhìn hắn – một kẻ hèn, rồi lại đành bất lực thở dài nói: “Ta đã nói rồi, ngày hôm đó không biết tại sao hoàng tử lại điên cuồng đi tìm hắn, trong nội cung đều chặn không nổi, Triệu Quang Nghĩa không làm gì được đành bỏ ta, tiếp đó ta phải đi mới thoát khỏi đại nạn”.

    Lý Dục cười mừng rỡ, nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

    Đúng là ta đã trách nhầm nàng”.

    Tiểu Chu hoàng hậu buồn bã nói: “Có thể chạy trong chốc lát, không thể thoát được cả đời, ta tránh được tháng này nhưng tháng sau thì làm thế nào?

    Nước đã tan, nếu như Triệu Quang Nghĩa muốn cưỡng ta thì phận nữ nhi yếu ớt có thể kháng cự được không?

    Vì vậy mới phải tìm cách tháo chạy”.

    Vừa nói đến việc tháo chạy, Lý Dục đã thấy căng thẳng: Trong thiên hạ này ở đâu chả là ở trong lòng bàn tay của Tống, chúng ta có thể chạy đi đâu?

    Đại Lý?

    Khiết Đan?

    Hay là chạy ra nước ngoài?

    Nhật Bản?

    Chúng ta chạy là có thể thoát sao?

    Quan gia một khi đã phát hiện thì ắt sẽ phái đại binh đuổi theo, chúng ta có mọc cánh cũng sẽ lại rơi vào lưới của hắn, tuyệt đối không có đường thoát”.

    Tiểu Chu không chịu nổi cả giận: “Vậy chàng có kế gì?

    Đợi đến khi cái thân này bị hắn làm nhục rồi thì chàng càng nhẫn nhịn nén tức, tiếp tục làm quận công ở Lũng Tây ư?”

    Lý Dục nghe nói vậy mặt đỏ bừng, nghe nói đến Lũng Tây, hắn nhớ lại một chuyện, nghi ngờ nói: “Không đúng, Dương Hạo cũng là thần tử của nhà Tống, hắn hà cớ gì phải chịu mạo hiểm đi cứu chúng ta rời khỏi đây?

    Hắn mạo hiểm giúp chúng ta, sắp xếp giúp chúng ta, mạo hiểm như vậy chẳng lẽ… chẳng lẽ…”

    Tiểu Chu hoàng hậu nghe thấy những lời này của hắn mắt không khỏi dướn lên, vội vàng hỏi hắn: “Chẳng lẽ thế nào?”

    Lý Dục nghi ngờ nói: “Chẳng lẽ Dương Hạo cũng mê đắm sắc đẹp của nàng, muốn gây chú ý với nàng?”

    Tiểu Chu hoàng hậu trợn to hai mắt, mặt dần lộ ra vẻ tức giận không thể nói được gì, rồi đột nhiên nàng đứng thẳng dậy, tát vào mặt Lý Dục một cái!

    Chương 436: Rối ren

    Cái bạt tai đó không đánh trúng mặt Lý Dục, Tiểu Chu hoàng hậu đứng đó nắm chặt tay, trong lòng đầy đau khổ nói: “Chàng… trong lòng chàng chỉ nghĩ được những thứ này thôi sao?”

    Lý Dục lúng túng nói: “Ta… làm sao nàng trách ta được chứ, nếu như không phải vì lý do này thì Dương Hạo việc gì phải mạo hiểm để cứu chúng ta?

    Không nghĩ đến thể diện của Triệu Quang Nghĩa, Dương Hạo… rốt cuộc là nghĩ thế nào?”

    Tiểu Chu hoàng hậu chậm rãi lắc đầu nói, kiên quyết nói: “Ta không biết, từ khi mười lăm tuổi vào cung, ta chỉ là người ca múa trong những bữa tiệc của triều đình, thơ ca nhạc họa, rất nhiều việc lớn trong triều đình ta đều không hiểu được.

    Dương Hạo tại sao lại cứu chúng ta, hoặc giả xuất phát từ lòng căm phẫn thì cũng không giống như những gì chàng nghĩ”.

    Lý Dục ngoan cố nói: “Làm sao nàng biết?”

    Tiểu Chu nói: “Do trong thiên hạ này số mỹ nữ nhiều không kể xiết, bên cạnh Dương Hạo có biết bao là mỹ nữ, hắn không phải là người tham sắc, cũng không phải là người vì sắc mà làm chuyện dại dột, không để ý đến hậu quả.

    Do những ngày ta đi đến Thiên Kim Nhất Tiếu Lầu có gặp hắn, nếu như hắn có tà ý với ta thì lẽ nào còn để ta đi?

    Tại sao không tranh thủ thời cơ?

    Thành Biện Lương rộng có mất đi một vài người như ta thì cũng chẳng phải là chuyện lớn, nhưng mất đi quận công Lũng Tây thì lại là chuyện chấn động triều đình, hắn vì sao vẫn cương quyết giúp chàng bỏ chạy?

    Đem cả nhà chúng ta đi thì đã đành, nhưng lại còn đem theo cả Từ Huyễn, Tiêu Nghiễm là những trung thần nhà Đường nữa?

    Cách làm này là cách một tên tham sắc làm hay sao?”

    Lý Dục nghe có chút tức khí, hắn tuy rằng không để ý đến chính sự, cả ngày toàn văn thơ, nhưng rốt cuộc cũng đã từng làm vua, bao việc đại sự cũng đã qua tay, hơn nữa Lâm hổ tử còn là trung thần của hắn, một kế sách đơn giản như vậy mà hắn cũng bị trúng kế, người này có thể nói là cực kỳ đa nghi.

    Giờ trong đầu hắn chỉ toàn là lửa giận, chỉ nghĩ đến việc mình bị cho cắm sừng, bị Tiểu Chu tố giác, rồi nghĩ đến bao điểm nghi vấn chưa nghĩ đến, hắn trầm ngâm một lúc lâu, rồi mới từ từ nói: “Dương Hạo có tâm tạo phản!”

    “Chàng nói sao?”

    “Nhất định là như vậy!”

    Lý Dục càng nghĩ càng thấy đúng, rất bình tĩnh nói: “Dương Hạo là tiết độ sứ, ngồi ở đất Tây Bắc, tung hoành ngang dọc, Lý Quang Duệ, Dương Sùng Huấn, Chiết Ngự Huân được coi là ba Tống thần, trên thực tế vốn là chư hầu, Dương Hạo há chẳng biết hay sao?

    Hắn không có ý cướp Trung Nguyên, nhất định phải có ý muốn cắt Tây vực, hắn muốn giúp chúng ta rời khỏi đây hay là muốn ta đem đến cho hắn vài thần dân nhà Đường, chẳng lẽ… chẳng lẽ muốn vực ta dậy, trùng tu lại nhà Đường?”

    Lý Dục càng nghĩ càng thấy hưng phấn, “Nếu như hôm nay nước Thục có khoảng hơn mười vạn binh tạo phản, triều đình dốc sức diệt trừ, lúc đó nếu như ta có thể hiệu triệu binh cũ, tái khởi Đông sơn, đến khi đó triều Thục loạn rồi, Giang Nam cũng loạn, Dương Hạo ở Tây Bắc sẽ nhẹ nhõm, đại triển quyền cước, hắn muốn lợi dụng ta, hắn do đó mới cứu chúng ta ra khỏi đây”.

    Tiểu Chu hoàng hậu lắp bắp nói: “Dương Hạo có dã tâm thế sao?”

    Lý Dục vui vẻ nói: “Nhất định là thế, nhất định là thế.

    Hắn ta muốn lợi dụng ta, ta làm sao không thể lợi dụng hắn được.

    Haizz, một khi rời khỏi cái lồng này nói không chừng sẽ có cơ hội khôi phục lại nước Đường, tái lập đế vương”.

    Nói đến đây, hắn lại đứng lên suy tính, cẩn thận ngó Tiểu Chu hoàng hậu, nói: “Nàng bảo… hắn… có phải là hắn thật sự muốn đem chúng ta ra khỏi Biện Lương này không?

    Hắn giờ ở tận vùng Tây Bắc, có binh có đất, một khi sự việc thất bại thì coi như là đã công khai trở mặt với vua, nhưng đối với chúng ta mà nói thì cũng là những người chết không có chỗ chôn rồi”.

    Tiểu Chu hoàng hậu oán hận nói: “Vậy chúng ta đành ở lại Biện Lương hay sao?

    Chàng cam tâm để ta bị Triệu Quang Nghĩa nhục mạ sao?”

    “Tất nhiên là không cam tâm!”

    Vừa mới nghĩ đến việc mình có cơ hội làm lại hoàng đế, Lý Dục đã kích động, cái tôn nghiêm của hoàng đế khôi phục lại được đôi chút, lập tức không hề do dự, nhưng rồi lại lo lắng đứng lên: “Vậy… nàng nói ta còn cơ cơ hội không?

    Những đại thần đồng ý theo ta giờ không còn mấy, Giang Nam đã bị nhà Tống chiếm mất rồi”.

    Nói đến đây, hắn đột nhiên khóc nức nở, nói: “Hận thì hận, mới đầu đã ngộ sát các trọng thần Lâm Nhân Triệu, Phan Hữu, Lý Bình, nếu khi quân Tống kéo đến thành trẫm nghe lời Trần Kiều, liều chết giữ thành Kim Lăng thì với sáu vạn quân tinh nhuệ, có thể dùng lương thực trong hai mươi năm, yên lặng đợi động tĩnh, trọng thần và bách tính cùng hưởng ứng, há rơi vào tình trạng như thế này.

    Nếu như lại hiệu triệu binh cũ, e rằng con đường phía trước gian nguy trùng trùng, cuối cùng để Lý Dục phải nước mắt như thế này, càng nghĩ càng đau lòng.

    Tiểu Chu hoàng hậu kinh ngạc mở to mắt, Lý Dục không có nỗi đau giống của những người đàn ông thường tình khác.

    Trong lòng nàng có chút mỹ hóa, chỉ cảm giác hắn là một vị hoàng đế khác so với những vị hoàng đế khác tự cổ chí kim, là một người có biểu hiện tình cảm, nay nhìn lại, lại thấy phẫn nộ không xiết.

    Hắn có điểm nào là có khí chất anh hùng?

    Cơ hội lớn đến ngay trước mắt hắn lại nghĩ…

    đúng là khác hẳn người thường.

    Trán của Tiểu Chu hoàng hậu nổi gân lên, tim đập thình thịch, nàng nghiến răng trèo trẹo: “Ta hỏi chàng, chàng có đi hay không?”

    Lý Dục chần chừ một hồi lâu mới hung hăng nói: “Nếu như sống không bằng chết thế này thì còn vui vẻ nỗi gì?

    Chúng ta đi thôi!”

    Tiểu Chu hoàng hậu vui mừng nói: “Được, vậy chàng nghe kế hoạch của

    thiếp, chúng ta cứ như thế, trên danh nghĩa là mời Từ Huyễn, Tiêu Nghiễm cùng người trong phủ đi dự yến tiệc, cùng với các cựu thần sẽ dốc hết sức mời họ, nhưng… nếu như có chút gì đó không đáng tin cậy thì không thể gọi họ, để tránh xảy ra họa lớn!”

    Tống hoàng hậu đã rời khỏi cung hoàng hậu, ở trong một cung điện có ít người qua lại, duy tu cũng không kịp, bên trong đã hư hỏng nhiều.

    Trước khi nàng chuyển đến, nơi đây bài trí hết sức đơn giản, trong cung còn có mùi dầu, trộn lẫn trong không khí ẩm mốc, hết sức khó ngửi.

    Tống hoàng hậu nằm trên giường, mặt mày ảm đạm, hai mắt vô thần.

    Triệu Đức Chiêu, Triệu Đức Phương, công chúa Vĩnh Khánh, ba người ngồi quanh bà, đến nay người ở bên cạnh bà đã ít đi nhiều, những người trong cung tuy vẫn nghe lời sai bảo của bà, nhưng vẫn thường âm thầm tỏ ý không đồng ý, do vậy khi được lệnh cho lui đi nghỉ, bốn mẹ con mới có thể ngồi với nhau chuyện trò.

    Triệu Đức Chiêu đỏ mặt nói: “Nhị thúc đã nảy sinh lòng nghi ngờ, nay chúng ta ngoài mặt tự do nhưng trên thực tế là bị giam lỏng, bất kể đi đâu thì cũng đều có người của nhị thúc đi theo.

    Nương nương, Đức Phương và Vĩnh Khánh muội có ít cơ hội gặp nhau, trừ phi là do nương nương sinh trọng bệnh, còn không thì khó có cơ hội gặp mặt mọi người”.

    Triệu Đức Phương oán hận nói: “Đâu chỉ đại ca, đến đệ là trẻ con cũng bị bọn trong cung kiểm soát gắt gao, không thể ra ngoài cung, cả ngày đều bị giam giữ trong viện, ngẩng đầu chỉ thấy được một khoảng trời nhỏ, chẳng khác nào bị ngồi tù”.

    Tống hoàng hậu cười khổ não: “ Nay ta đã ngã bệnh rồi, chỉ có điều là ta bị bệnh quan gia mới không ngăn cản mẹ con ta gặp mặt”.

    Nàng kéo tay Triệu Đức Phương, mắt đỏ hoe: “Cung cấm đối với mẹ không có vấn đề gì, với lại đây là nhà của ta, còn cần phải đi đâu nữa?

    Đức Phương, mẹ thấy chúng ta đều vẫn còn tốt, trong lòng cũng thấy kiên định hơn nhiều rồi.

    Nơi này không thể ở lâu, quan gia đã có ý nghi ngờ các con rồi, nếu như bọn họ có tà ý với chúng ta, thì bản cung có chết cũng không đủ, nhưng các con thì phải sống..

    Ta, ta ở dưới cửu tuyền thì làm sao gặp mặt phụ thân của các con được”.

    Nói đến đây, nàng nước mắt lưng tròng, Vĩnh Khánh phẫn nộ nói: “Nói thế có ích gì, ông ấy đến con còn không nhìn được, đến nay có gì là con không nhìn thấy, cái gì là không nghe thấy, như vậy so với cái chết thì có khác gì nhau?”

    Nàng liếc Triệu Đức Chiêu một cái rồi nói: “Muội chỉ hy vọng đại ca có thể phản kinh, ai mà biết được những dự liệu của Dương Hạo, đại ca căn bản là không đủ sức chỉ huy những tướng sĩ đó, hôm nay chúng ta chỉ còn có một tia hy vọng duy nhất là Dương Hạo, hắn đã đi Tây thành rồi, trong tay hắn có binh quyền, cái chức tiết độ sứ của hắn là do chúng ta tặng cho hắn, chung quy nên có đi có lại mới đúng”.

    Tống hoàng hậu nói: “Nhưng… nếu như hắn ở Tây bắc thì tình hình ra sao rồi?

    Chúng ta căn bản không biết, cả ngày bị bọn chúng giám sát, chúng ta không nghe được chút tin tức gì, càng không th ể liên lạc được với hắn, bị nhốt ở đây thì có thể làm được gì?”

    Triệu Đức Chiêu và Triệu Đức Phương nhìn nhau: Nay thiên hạ đã ở trong tay Triệu Quang Nghĩa, ngôi hoàng đế của hắn đã ngồi vững, bọn chúng ở đây còn có thể thay đổi cục diện thế nào được?

    Sau một hồi lâu, Vĩnh Khánh công chúa đột nhiên nhảy dựng lên, ánh mắt sáng rực: “Muội có cách rồi.”

    Tống hoàng hậu cùng đám Triệu Đức Chiêu đều đồng thanh nói: “Cách gì?”

    “Xuất gia!”

    “Cái gì?” mấy người cùng đồng thanh đáp.

    Vĩnh Khánh công chúa nói: “Tiên triều đã từng có biết bao người xuất gia, trong đó có không ít trường hợp là những người trốn tránh nội chiến trong cung, bọn họ có thể, muội nghĩ cũng có thể.

    Nếu hôm nay chúng ta bị bức đến mức này thì chẳng khác nào bị cầm tù, đi một bước cũng khó, nhưng nếu như chúng ta xuất gia làm ni cô, theo tiền lệ cũ, thì phải xa rời cung điện, tiến vào đền chùa”.

    Hắn có tài nhưng cũng không có cách nào suốt ngày cử tai mắt theo chúng ta được, chúng ta cũng biết trong cung có nhiều người phụ trách giám sát ta, nhưng đó là những ngày khổ hạnh, bọn họ đều không muốn.

    Do đó nếu như có thể lén thì lén, nếu như muội xuất gia thì những ngày đó sẽ càng khổ hạnh, mặc dù khó tránh khỏi tai mắt giám sát nhưng trong miếu thì bọn chúng cũng bị hạn hẹp hơn, chúng ta sẽ thoải mái hơn bây giờ rất nhiều, hoặc giả… rất nhiều tín đồ tới dâng hương, chỉ cần cẩn thận thì sợ gì không có cách liên lạc với bên ngoài?”

    Tống hoàng hậu kinh ngạc nói: “Tuyệt đối không thể, quan gia đang muốn con kết hôn, muốn gả con cho đứa con thứ ba của Ngụy tướng công, con chưa chắc đã không thể có được tự do.

    Đây chỉ là việc trước mắt, chúng ta lẽ nào không đợi được?

    Nhưng nếu như xuất gia thì đó sẽ là việc cả đời của con, cả đời phải tụng kinh niệm phật?”

    Vĩnh Khánh cười lạnh nói: “Bà nội tìm cho con một đức lang quân!

    Con nghe nói con trai quý của Ngụy tướng quân là đồ keo kiệt bủn xỉn, đầy thủ đoạn, tiếng dữ đồn xa.

    Sáu năm trước Ngụy tướng công qua đời, hắn ỷ lại vào khối tài sản ông ấy để lại ôm ẵm hết, không chia cho anh em một chút nào”.

    Chiếm gia sản mà không nhả ra, không chia cho anh em, bây giờ người nhà hắn còn đang theo hắn lên tòa án, ai cũng khinh bỉ hắn, người như vậy con không cam tâm lấy làm chồng.

    Chỉ có điều là do đích thân bà nội chỉ định, phụ thân phải hiếu thuận, không dám trái lời, không dám hủy hôn.

    Khi đó con cũng không có cách nào khác, cũng không muốn xuất gia, nhưng nay đã khác rồi, tiền đồ của Vĩnh Khánh làm sao lại thế được?

    Con xuất gia đúng là nhất cử lưỡng tiện.

    Nếu không, nghe nói rằng quy tắc của nhà Ngụy tướng công đó rất nghiêm, con mà bị gả vào đó, lại gặp phải một người chồng vô sỉ thì làm sao còn có cơ hội lấy thông tin đây?”

    Tống hoàng hậu và Triệu Đức Chiêu bốn mắt nhìn nhau, không nói câu gì, Triệu Đức Phương tuổi tác còn nhỏ, không muốn xuất gia, còn không rõ rốt cuộc có ý gì, v ừa nghe thấy chị mình có ý như vậy để nghe ngóng tin tức bên ngoài, lập tức vỗ tay nói: “Con tán thành, tỷ tỷ thật thông minh, chúng ta cứ làm thế đi”.

    Triều Bắc Tống có rất nhiều người xuất gia, Triệu Quang Nghĩa có tất cả sáu người con gái, trong đó có hai người đã xuất gia thành ni cô, một người ở ẩn, nhưng lịch sử nay đã thay đổi, Vĩnh Khánh công chúa còn chưa xuất thế đã trở thành công chúa ni cô đầu tiên của nước Tống.

    Công chúa Vĩnh Khánh đã quyết, lập tức lấy kéo ra cắt phăng mái tóc, Tống hoàng hậu thất sắc nói: “Vĩnh Khánh, con làm sao lại lỗ mãng như vậy, chúng ta phải từ từ bàn bạc đã”.

    “Còn có thể thương lượng gì nữa?

    Cứ dùng dằng mãi không thể làm chuyện đại sự”.

    Vĩnh Khánh công chúa trầm giọng nói: “Con sẽ nói với hắn, Vĩnh Khánh quá đau lòng nên không muốn vướng bụi trần nữa, nương nương bệnh nặng không gượng nổi, Vĩnh Khánh càng thêm đau lòng, nguyện sẽ cắt tóc đi tu, sẽ ngày đêm cầu phúc cho phụ thân, cầu cho thiên hạ được thái bình.

    Bất kể hắn có đồng ý hay không thì Vĩnh Khánh từ nay trở đi sẽ là người xuất gia!”

    Nói rồi nàng lại lấy kéo cắt phăng mái tóc xuống đất…

    **************

    “Tìm thống soái của Khương, Thổ Phiên, Hồi Hột, Khiết Đan, còn cả bộ tộc người Hán nữa, tìm hiểu dân số, tập quán sinh hoạt, hoặc mục canh, nhanh chóng hoạch định khu vực, đồng thời tiến hành cải tổ.

    Việc này tự ngươi đi giải quyết” Dương Hạo nói.

    Đinh Thừa Tông mỉm cười nói: “Như vậy tốt lắm, càng bận rộn bao nhiêu ta mới càng cảm thấy mình không phải là kẻ vô dụng, huống hồ đây là chuyện của huynh đệ”.

    Sắc mặt của hắn quả nhiên rất tốt, thần khí cũng dần khôi phục lại được như xưa.

    Dương Hạo thấy vui vẻ, gật gật đầu, mắt nhìn vào Đinh Thừa Tông, rồi quay người nói với Lâm Bằng Vũ: “Lâm lão, việc binh sĩ do ông phụ trách.

    Ngoài đoàn binh thường bị này thì mỗi bộ lạc, những đứa trẻ tuổi từ bảy đến mười bốn cũng đều phải tiến hành luyện quân định kỳ, đây là việc rất quan trọng, hộ tịch vẫn chưa xây dựng xong, hai việc này đồng thời phải tiến hành song song.”

    Lâm Bằng Vũ đang xử lý một đống tài liệu lớn nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên đồng ý: “Tiểu Vũ, Đông Nhi bao giờ tới?”

    Mục Vũ hỏi.

    “Tỷ tỷ của ta đang tới, chắc khoảng ngày kia sẽ tới Ngân Châu”.

    “Vậy thì tốt!”

    Dương Hạo nói: “Phạm tiên sinh, vũ khí trong kho của phủ và số lượng lương thực cần làm rõ ràng.

    Còn nữa, số binh sĩ thương vong cần phải được chăm sóc tốt, định cư ngay trong thành Ngân Châu, sau cuộc đại chiến, trong thành rất nhiều quả phụ, có thể tìm người tác hợp cho họ, khiến nam nữ đều có chỗ dựa, đã không thể dùng việc kinh doanh mưu sinh thì phải đảm bảo cho họ, việc này có liên quan đến tinh thần của quân Lô Châu chúng ta, chớ có sơ xuất”.

    Doanh Điền phụ trách việc ở Tần Giang, Lô Vũ Hiên, thấy mấy vị quan đang vây quanh án nghe dặn dò, cũng nhanh chóng vâng một tiếng: “Thái úy xin cứ yên tâm, việc này thần đã sắp xếp rồi, sau này sẽ đích thân quan tâm”.

    Lúc đó, Diệp đại thiếu hớt hải xông vào nói: “Thái úy, mật tín Đông Kinh”.

    Mọi người trong sảnh đang bận rộn đều phải ngẩng đầu lên ngó Dương Hạo, Dương Hạo vội vàng mở ống trúc, lấy thư ra, phát hiện bức thư này dùng mật mã của quân khác viết, Dương Hạo vội bảo Mục Vũ lôi ra, tự mình nằm sấp trên án dịch, xem hồi lâu mới từ từ đứng lên, trên mặt lộ vẻ nửa cười nửa không.

    Trong sảnh im ắng, tất cả mọi người đều đang dõi theo hắn, Dương Hạo cười ha hả nói: “Nhìn cái gì, có rất nhiều việc đang đợi đi làm kìa, phải dốc sức làm cho thật tốt”.

    Nói rồi đem lá thư ra đốt sạch sẽ.

    Lúc này đây bảy tám cỗ xe đang hướng về phía thành Ngân Châu, nhìn thành Ngân Châu dựng đứng từ đằng xa, Thúc Đại Lang đang ngồi trên xe.

    Trên tay hắn là một tấm lụa tơ tằm mỏng manh, nhìn hồi lau, Thúc Đại Lang mới đốt trụi tấm lụa đó, lẩm bẩm nói: “Cái tên Dương Hạo này, quả là có bản lĩnh làm như vậy sao?

    Bọn chúng… quả nhiên là đã thoát khỏi Biện Kinh…”

    Thúc Đại Lang kinh ngạc trước tài dự đoán của Dương Hạo về những chuyện thế này, có điều sự chú ý chủ yếu nằm ở việc hắn có thể tận dụng được bao nhiêu điểm tốt ở mỗi người.

    Thúc Đại Lang khẽ thở dài, trầm ngâm hồi lâu, hắn mới lắc đầu nói: “Có điều…

    Dương Hạo cẩn thận đến mấy cũng có sai sót, hoặc là… hắn còn chưa đủ tàn nhẫn.

    Muốn hiệu triệu cố quân của nước Đường, người đó chắc gì đã còn sống; muốn dùng cố binh của nước Đường thì người đó càng không thể sống, còn có con trai hắn.

    Tên ác nhân này, hãy để ta xử lý”.

    Mắt hắn lộ ra đầy sát khí, hắn nhấc bút lên, lấy một tấm lụa, viết lên đó một bức thư mà ai cũng không đọc hiểu, sau đó nhét vào ống trúc, buộc vào con chim ưng.

    Chim ưng tung cánh bay đi, hướng về phía thành Ngân Châu… rồi đến phủ của Khánh Vương, nay đã thuộc phủ của Dương Hạo.

    Dương Hạo rời khỏi phủ, đích thân dẫn binh đi tuần quanh Ngân Châu một lượt rồi tiến hành gia cố thành, tốc độ khẩn trương, không khỏi gật đầu ưng ý.

    Hắn nhìn ra bốn phía rồi nói với Lý Nhất Đức: “Lý đại nhân, hai ngày nay đã bận rộn quá rồi, không kịp đi gặp người kia, không biết tình hình hiện tại thế nào rồi?”

    Lý Nhất Đức hiểu cái người mà Dương Hạo nhắc đến là ai, hắn cười nói: “Bẩm thái úy, hạ quan lập tức đưa cha con hắn chuyển vào ở sâu trong thâm trạch của Lý gia, ngoài việc sắp xếp người trông coi, hạn chế hành động của bọn chúng, cơm ăn vẫn không hề bạc đãi bọn chúng thái úy cứ yên tâm”.

    Dương Hạo vui vẻ nói: “Rất tốt, Chiết cô nương đã mơ hồ nghe nói người trợ giúp cho Khánh Vương là một người Hán, cũng đã từng hỏi ta.

    Dù Lưu Kế Nghiệp là người Hán, không qua lại với Lân Châu, nhưng họ rốt cuộc cũng là người một nhà, phu nhân hắn lại là chị em song sinh của người ở Phủ Châu, nếu như Chiết cô nương biết có một vài việc ta không tiện đi làm”.

    Lý Nhất Đức cười nói: “Thái úy muốn thu phục người này sao?”

    “Không sai”.

    Lý Nhất Đức bùi ngùi thở dài nói: “Hắn vốn là người họ Dương ở Lân Châu, nhưng bảo hộ cho tên họ Lưu người Hán, không qua lại với nhà thần.

    Người thế này xin người cứ yên tâm, hơn nữa, dù nói hắn không vãng lai với nhà Dương ở Lân Châu thì hai nhà Chiết – Dương cũng đã đủ mật thiết, nếu như hắn không thuận theo thái úy thì xử lý thế nào cũng là việc khá đau đầu đấy”.

    Dương Hạo đã có tính toán trong lòng, đối với Dương Kế Nghiệp, hắn muốn thu nạp.

    Nhưng hắn cũng biết muốn người này quy tâm thì không phải cứ lấy của cải ra là giải quyết được, Dương Kế Nghiệp là giống tên Quan Vân Trường kia, Tào A Man đối với hắn không thể nói là không tốt, cuối cùng giết đại ca bên cạnh.

    Dương Kế Nghiệp không phải là kẻ tâm địa đen tối, còn nhớ việc ghi chép về hắn, người này do nhìn thấy xu thế của nhà Tống ngày càng lớn, mới khuyên vua nên bỏ chạy đầu hàng, để bảo toàn tính mạng, nhưng vua Lưu Kế Nguyên không đồng ý, hắn đành chết để bảo vệ thành.

    Mãi đến khi thành bị phá, Lưu Kế Nguyên mới bị quân Tống bắt, hắn mới chịu buông vũ khí, khóc ầm ĩ, từ đó mới hàng nhà Tống.

    Đương nhiên, việc đó chỉ là do sử sách ghi chép lại, Dương Hạo cách thời đó đã khá xa, dã biết rất nhiều thứ trong dân gian, cũng biết tự hào về những gì triều đại này có, những triều khác không, có rất nhiều lời nói thực ra không đúng, nhưng sử sách ghi chép lại hoàn toàn không chuẩn, hắn cũng quen rồi Chính vì như thế mà hắn cũng chỉ biết ôm hy vọng.

    Nếu như Dương Kế Nghiệp thực sự là trung nghĩa vô song, đến chết vẫn không hàng thì hắn cũng không thể giết người này.

    Một khi giết hắn, có nghĩa là tự mình đặt một quả bom cho mối quan hệ hai nhà Dương – Chiết, thiệt lớn hơn hại, huống hồ đã biết đường đi rồi thì sau này không cần phải thu nạp người này, cứ cho người này cuối cùng vẫn là quy Tống, quyết định vận mệnh Tây Bắc có dựa vào thực lực của Dương Hạo hay không, hắn có lợi dụng mâu thuẫn giữa Khiết Đan và Tống hay không, nước Tống cũng có rất nhiều tướng giỏi như Dương Kế Nghiệp, cũng không sợ một đối thủ như hắn.

    Lý Kế Thiên ở Trung Nguyên đã thành công trong việc xây dựng thế lực cho mình ở Tây Hạ, bản thân mình còn không bằng một tên mọi?

    Nghe xong lời Lý Nhất Đức, hắn chỉ mỉm cười, nói: “Chỉ cần thử mới biết được, đi thôi, chúng ta đi gặp hắn”.

    Hai người xuống thành, phi lên ngựa, chạy về hướng nhà cũ của Lý gia, đột nhiên có một người thúc ngựa phi nhanh tới, đến gần họ liền xuống ngựa, thi lễ nói: “Thái úy, Thúc Đại Lang đã đến phủ, đem theo một người mũi cao mắt sâu, mặc một bộ quần áo màu trắng, đang muốn yết kiến thái úy”.

    Dương Hạo đến nay đi đâu cũng cần dùng đến tiền, muốn mượn một ít của Kế Tự đường, vừa nghe thấy tin Thúc Đại Lang đến, không nén nổi mừng rỡ, còn người khách đi cùng là ai thì hắn tuyệt nhiên không quan tâm.

    Dương Hạo cười, nói với Lý Nhất Đức: “Haha, khách tới rồi, việc trước mắt không vội, chúng ta đi gặp vị khách đó trước đã”.

    Chương 437: Khách từ phương xa

    Dương Hạo cùng Lý Nhất Đức trở lại soái phủ.

    Vừa xoay người xuống ngựa thì thấy trong đình viện đã có mấy chiếc xe đứng đó.

    Căn đình viện vốn khá rộng rãi, nhưng lúc này vì chứa mấy chiếc xe kia mà bắt đầu trở nên hơi chật chội.

    Đám hộ vệ đi theo đều đứng ở ngoài phủ, nhưng vẫn có rất nhiều hắc nô cao lớn to béo đứng xung quanh mấy chiếc xe ngựa.

    Nhìn bộ dáng hẳn đều là yêm nô ( người hầu bị hoạn), dưới cằm nhẵn thín không râu, mặc trang phục dị tộc, thái độ rất dè dặt, lúc nào cũng cúi đầu khom người.

    "Những hắc nô này có lẽ là tôi tớ của đám khách dị tộc mắt xanh mũi lõ da trắng rồi.

    Thôi Đại Lang là hậu duệ Trung Nguyên thế gia, trong phủ có vài tên hắc nô, Côn Lôn nô cũng chẳng phải lạ, nhưng mà tuyệt đối không thế dùng tất cả người dị tộc làm tôi tớ được".

    Dương Hạo cầm roi ngựa cùng Lý Nhất Đức bước nhanh vào trong đình viện, vừa đi vừa quan sát mấy chiếc xe ngựa bên cạnh.

    Đúng lúc đó, màn che một chiếc xe đột nhiên vén lên, thấp thoáng có mấy nữ tử đang ngồi bên trong, xiêm y trắng như tuyết, bộ ngực căng đầy, eo thon hương kiêu đập thẳng vào mắt, trên mặt lại dùng khăn lụa che, chỉ để lộ ra một đôi mắt to tròn quyến rũ, cũng đang lơ đãng nhìn ra phía ngoài.

    Dương Hạo ngẩn người, vội vàng quay đầu đi, nữ quyến nhà người ta thì không nên nhìn nhiều ( Haiz, hắn cũng biết tam đại cấm kị "con thầy, vợ bạn, gái cơ quan" cơ đấy)

    Cất bước đi vào đại sảnh, Thôi Đại Lang đang ôm tay quan sát bốn phía xung quanh, vừa thấy hắn liền vội bước tới, ôm quyền thi lễ nói: "Đại Lang tham kiến Dương thái úy.

    Hôm nay Đại Lang mạo muội làm phiền, mong thái úy đứng trách”.

    Thôi Đại Lang lén lút hợp tác với Dương Hạo, luận thế lực nắm giữ thực tế không hề dưới Dương Hạo, bất quá ở mặt ngoài hắn vẫn phải cung kính, không thể lộ ra bất cứ vẻ vô lễ nào.

    Dương Hạo mới chiếm được Ngân châu, đang thực hiện chính sách khai hoang nạp dân, chiêu binh mãi mã, cần kíp một lượng lớn tiền bạc và công cụ sản xuất.

    Đang định kiếm vị Thôi Đại Lang thần thông quảng đại này mượn tiền thì đã thấy hắn tới.

    Dương Hạo vội vàng bước tới, nâng Thôi Đại Lang dậy, cười nói: "Đại Lang không cần khách khí như vậy.

    Ta và ngươi quen biết thân tín, từ trước đến giờ vãn là hảo hữu tri giao, còn phải quy củ rối rắm như vậy làm gì.

    Vị này là?"

    Hắn vừa nói, ánh mắt đã liếc về phía vị thương nhân đang mỉm cười đứng bên cạnh.

    Người nọ đầu quấn khăn trắng, ở giữa khảm một viên ngọc xanh biếc, mặc một bộ đồ trắng, hai tay đút vào tay áo, râu quai nón mọc đầy mặt, đang mỉm cười nhìn Dương Hạo.

    Dương Hạo vừa hỏi, Thôi Đại Lang vội nói: "À, vị này là hảo hữu Đại Thực quốc của ta, đến phương Đông kiếm chút lợi nhuận.

    Nghe đại danh thái úy liền muốn tới gặp mặt một lần.

    Thái úy hiện giờ có ảnh hưởng rất lớn ở Tây Vực.

    Mong rằng sau này sẽ quan tâm tới hắn nhiều hơn một chút”.

    Người Đại Thực quốc mắt xanh mũi lõ kia đan tay trước ngực, cười ồm ồm nói: " ...(tên quá dài, để lại ba chữ cuối xưng hô thôi )...Tháp Lợi Bặc bái kiến thái úy đại nhân.

    Ta ở Tây Vực đã từng được nghe tới đại danh của thái úy đại nhân.

    Lại biết Thôi Đại Lang huynh đệ và đại nhân là chỗ quen biết, cho nên mới bảo hắn dẫn ta tới bái kiến đại nhân”.

    Dương Hạo nghe hắn xổ ra cái tên dài như tám ngàn chín trăm chữ mà hoa mày chóng mặt, chỉ nhớ được ba chữ đầu là Cáp Hi Mỗ, còn lại quên mất sạch.

    Vị thương nhân Đại Thực kia dường như đã biết, đối với người phương Đông mà nói, nhớ được tên của mình là chuyện quá khó, cho nên hắn liền nói tiếp: "Thái úy đại nhân gọi ta là Tháp Lợi Bặc là được”.

    Dương Hạo thở phào một hơi, vội nói: "Tháp Lợi Bặc tiên sinh là bằng hữu từ xa tới, lại là người quen biết của Đại Lang, nếu đã đặt chơi tới Ngân châu thì chính là khách quý của ta rồi.

    Mời ngồi, mời ngồi.

    Dương Hạo ngồi ở ghế chủ vị, Thôi Đại Lang cùng Tháp Lợi Bặc ngồi bên tay trái còn Lý Nhất Đức ngồi ở ghế đầu bên phải.

    Quan sát đối phương từ trên xuống dưới một lượt, Dương Hạo phát hiện tuy Tháp Lợi Bặc này lặn lội đường xa mà tới, nhưng người lại cực kỳ sạch sẽ.

    Trên người không có một hạt bụi, hắn ngồi trên ghế mỉm cười, thái độ ung dung, vẻ mặt phóng khoáng, tuyệt đối không có một tí gì gọi là mùi tiền bạc.

    Nhân vật như vậy, nếu như đi buôn bán thì cũng phải là buôn to bán lớn, tiểu thương nhân tuyệt không thể có loại khí độ này.

    Thị tỳ quý phủ dâng trà lên, Dương Hạo mời trà, vừa nhấc trà lên, nhẹ nhàng gạt lá trà vừa khẽ mỉm cười nói: "Theo ta được biết, triều đình sau khi diệt Nam Hán quốc đã hạ lệnh cấm, không cho phép thương nhân Đại Thực quốc đi đường bộ từ Tây Vực tới, mà bắt các ngươi thông thương bằng đường biển.

    Hơn nữa những năm gần đây, Tây Vực cũng không yên tĩnh, kinh thương đi lại quả thực cũng nguy hiểm.

    Tháp Lợi Bặc tiên sinh vì sao lại không ngại cực khổ, lặn lội đường xa từ Tây Vực tới đây chứ?"

    Tháp Lợi Bặc khom người xuống, nói: "Thái úy đại nhân minh giám, triều đình Tống quốc yêu cầu chúng ta tới bằng đường biển cũng là vì lo lắng cho thương nhân Đại Thực chúng ta.

    Đây là có lòng tốt, chúng ta vốn nên vâng theo, chỉ là trên biển đường xá xa xôi, hao tổn dọc đường lớn hơn đường bộ rất nhiều.

    Hơn nữa còn có sóng gió, mưa bão, hải tặc, đều là kẻ thù của chúng ta.

    Nếu đem ra so sánh, đi bằng đường bộ tuy có chút phiêu lưu nhưng lại hao tổn ít hơn đường biển.

    Cho nên chúng ta vẫn mong muốn thông thương với Trung Nguyên bằng đường bộ.

    Nghe Đại Lang nói, thái úy đại nhân coi trọng công thương, Tháp Lợi Bặc rất hy vọng sau này thương đội của chúng ta có thể được thái úy đại nhân chiếu cố nhiều hơn”.

    Tháp Lợi Bặc cứ nói, Dương Hạo cứ nghe.

    Kỳ thật hai người cũng biết lý do chân chính đương nhiên không phải đơn giản như vậy.

    Tống quốc cấm người Đại Thực đến thông thương theo đường bộ là vì bọn họ tới từ Tây Vực.

    Tống quốc thông thương với Tây Vực cũng có nghĩa là thông thương với Khiết Đan.

    Mà Tống quốc lại đang tiến hành bao vây kinh tế Khiết Đan, muối và sắt đều là hai thứ hàng hóa quan trọng cần cấm vận.

    Nếu như cứ thông thương bằng đường bộ với Tây Vực thì ý đồ làm suy yếu kinh tế Khiết Đan của Tống quốc sẽ hoàn toàn thất bại.

    Còn đối với Tây Vực mà nói, thủ lĩnh, tộc trưởng của bọn họ cũng không thể không biết tầm quan trọng của thương nghiệp, căn bản vẫn giữ thái độ hoan nghênh các thương nhân từ Đại Thực tới, nhưng do giữa các bộ tộc thường xuyên xảy ra chiến loạn, quân đội các bộ tộc vừa nổi lên lại chẳng khác nào thổ phủ, đốt giết đánh cướp không gì không làm.

    Loạn binh chỉ cầu lợi nhỏ trước mắt, làm sao lại có thể bỏ qua cho mấy tay thương nhân Đại Thực giàu có này được.

    Vì thế Triệu Khuông Dận vừa diệt xong Nam Hán quốc, có được cửa ra biển liền lập tức lấy cớ bảo vệ an toàn cho thương nhân dị quốc, hạ chỉ sau này thương nhân Đại Thực chỉ có thể thông thương với Trung Nguyên qua đường biển.

    Dương Hạo cũng không sổ toẹt ra, cười ha ha nói: "Xấu hổ rồi, các bộ tộc tở Tây Bắc chúng ta quá đông, tuy nói là lệ thuộc nhưng bản thái uý cũng không ước thúc được họ”.

    Tháp Lợi Bặc mỉm cười nói: "Tháp Lợi Bặc chỉ là một thương nhân, chỉ là hàng năm có lui tới mấy nước như Ba Tư, Thiên Tiệm, Đại Tần, Cao Xương, Khâu Từ, Vu Quýnh.

    Quân chủ, thống soái, quan chấp chính lớn nhỏ cũng được gặp rất nhiều, cặ mắt nhìn người này của ta vẫn chuẩn lắm.

    Thái úy hiện giờ đã chiếm được dân tâm của các bộ tộc, theo các nói của người Trung Nguyên chính là đã chiếm được thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

    Hiện tại có lẽ thái úy còn chưa thể kiềm chế được chư bộ (các bộ tộc) Tây Bắc, nhưng nếu tương lai có người có thể trở thành người thống trị toàn bộ Tây Vực, thì ngoài thái úy ra còn có ai chứ”.

    Sắc mặt Dương Hạo hơi biến đổi, khẽ cười nói: "Tháp Lợi Bặc tiên sinh chắc chắn không hiểu tình hình Trung Thổ chúng ra rồi.

    Bản quan là Tiết độ sứ do triều đình khâm phái tới Tây Bắc, theo ý chỉ triều đình mà làm việc.

    Nếu tương lại thật có thể nhất thống Tây Vực, đó cũng là hoàng đế bệ hạ triều ta trở thành người thống trị Tây Vực.

    Còn Dương mỗ sao?

    Ta chỉ là thần tử trông coi một phương cho thiên tử thôi.

    Ha ha, người không biết không có tội, người không biết không có tội.

    Không biết Tháp Lợi Bặc tiên sinh lặn lội từ Tây Vực tới đây là muốn buôn bán thứ gì?

    Bao lâu thì tới một lần?

    Một lần có thể mang theo bao nhiêu hàng hóa?

    Muốn bản quan giúp những thứ gì?

    Tháp Lợi Bặc hơi khựng lại, ánh mắt theo bản năng liếc về phía Lý Nhất Đức.

    Lý Nhất Đức lập tức hiểu ý, mỉm cười đứng dậy, nói: "Thái úy, hạ quan chợt nhớ ra có một số việc phải làm, xin phép được lui ra trước”.

    Dương Hạo khẽ gật gật đầu, chờ đến khi Lý Nhất Đức ra khỏi đại sảnh rồi, Thôi Đại Lang mới nói: "Thái úy, lương mã Đại Thực và khôi giáp đều là nhờ Tháp Lợi Bặc tiên sinh đây mua giúp ta, sau đó ta mới đem tới cho thái úy.

    Tháp Lợi Bặc chỉ là một vị thương nhân, bôn ba khắp nơi cũng chỉ vì kiếm chút tiền bạc thôi.

    Mong thái úy có thể mở chiếu cố cho hắn”.

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Thì ra trọng kỵ binh (kỵ binh hạng nặng) của bản quan đều là do Tháp Lợi Bặc tiên sinh lo liệu giúp đỡ.

    Đa tạ, đa tạ, Tháp Lợi Bặc tiên sinh lấy kinh doanh quân giới làm chủ sao?"

    Tháp Lợi Bặc vội xua tay nói: "Không không không.

    Chỗ chiến mã và khôi giáp kia là ta dùng một số tiền lớn, đút lót một vị quan chấp chính của Đại Tần đế quốc mà mua được.

    Ta chủ yếu là kinh doanh ngọc, châu, sừng tê giác, hổ phách, mã não.... rồi lại mua tơ lụa, gốm sứ, lá trà của Trung Nguyên..v..v...

    đem về Đại Thực.

    Thương đội của ta vốn là một năm tới một lần, chỉ là con đường này cũng không được yên bình, vì an toàn, hiện giờ ta chỉ có thể tập hợp nhiều thương đội hết sức có thể, thuê một lượng lớn lính đánh thuê, cứ ba năm lại tới một lần.

    Hơn nữa bất kể là buôn bán với Tống quốc hay là buôn bán với Khiết Đan đều phải thật cẩn thận, che che giấu giấu.

    Nếu thái úy đại nhân có thể nới lỏng một chút, như vậy cũng đã là giúp Tháp Lợi Bặc rất nhiều rồi”.

    Đại Tần đế quốc mà hắn nói tới chính là đế quốc La Mã.

    Thời đó Trung Thổ gọi họ là Đại Tần.

    Dương Hạo thấy hắn là người giúp mình xoay sở quân giới, thì cho dù Thôi Đại Lang không nói cho hắn biết toàn bộ thì hắn cũng phải hiểu biết kha khá về lai lịch của mình, có một số việc không cần giấu giấu giếm giếm trước mặt hắn, cho nên Dương Hạo cũng chẳng cần biểu lộ trung thành với triều đình làm gì, mà bắt đầu cẩn thận cân nhắc.

    Thủ công nghiệp Đại Thực đế quốc phát triển, mậu dịch quốc tế thịnh vượng, mà Tây Bắc lại trái ngược Trung Nguyên, tình cảnh đã bần cùng từ lâu.

    Cộng thêm nhiều năm chiến tranh, dân chúng đã nghèo lại càng nghèo.

    Nếu như có thể buôn bán với thương nhân Đại Thực, đối với Tây Bắc mà nói rõ ràng có ý nghĩa cực kỳ trọng đại, cho nên Dương Hạo chỉ hơi suy nghĩ một chút liền gật đầu, nói: "Nếu Tháp Lợi Bặc tiên sinh muốn ta phụ trách an toàn cho quý thương đoàn trên toàn bộ Tây Bắc thì thực không dám giấu giếm, bản quan hiện giờ thực sự là có lòng mà không có lực.

    Bất quá nới lỏng việc buôn bán với thương nhân Tống quốc, Khiết Đan thì có thể.

    Tháp Lợi Bặc tiên sinh có thể mở cửa hàng trong thành Ngân Châu ta, coi đây là bàn đạp, buôn bán với thương nhân Tống quốc và Khiết Đan.

    Có thể chiếu cố chỗ nào, bản quan nhất định không cự tuyệt”.

    Tháp Lợi Bặc mừng rỡ, vội vàng đứng dậy, đặt tay lên ngực thi lễ nói: "Ngài là một người thống trị anh minh.

    Không chỉ Tháp Lợi Bặc mà tất cả thương nhân Tây Vực đều cảm kích sự khảng khái của ngài.

    Hôm nay Tháp Lợi Bặc còn mang đến chút lễ vật cho thái úy đại nhân, xin ngài đừng từ chối”.

    Hắn vỗ tay ba cái, từ bên ngoài phòng bỗng nhiên có bốn mỹ nữ tóc vàng xinh đẹp như hoa , đẹp như mộng bước vào.

    Người nào người nấy đều sở hữu đôi chân nuột nà, dài tới nách, trên người chỉ mặc một bộ đồ bằng voan mỏng, chiếc eo nhỏ như ẩn như hiện, mang theo một loại hấp dẫn khó mà kể ra được, khiến cho tâm tinh ai cũng lay phải động.

    Dương Hạo nhìn mà không khỏi có chút ngạc nhiên.

    Lúc này phía sau lại tiếp tục có bảy tám yêm nô cao lớn, khỏe mạnh xách bốn chiếc rương đi vào.

    Đặt vào giữa đại sảnh rồi mở nắp rương ra, lập tức châu quang bảo khí, hào quang chói mắt tỏa ra khiến cho cả căn phòng trở nên sáng bừng.

    Dương Hạo kinh ngạc hói: "Tháp Lợi Bặc tiên sinh, đây là....”.

    Tháp Lợi Bặc cười nói: "Bốn vị vũ nương Ba Tư cà bốn rương châu báu này là lễ vệ của Tháp Lợi Bặc, xin thái úy đại nhân nhận cho.

    Bốn vị vũ nương này hiểu được tiếng Hán, hầu hạ đại nhân hẳn không phải là vấn đề”.

    Thôi Đại Lang cũng hùa theo: "Đúng đấy.

    Đây là một chút thành ý của Tháp Lợi Bặc huynh đệ, thái úy đại nhân không nên từ chối”.

    Nói xong còn nháy nháy mắt với Dương Hạo.

    Dương Hạo biết, đây chính là thù lao vì việc mình nới lỏng cho Tháp Lợi Bặc.

    Thù lao đương nhiên không thể chỉ có một chút như vậy, bất quá nếu coi như lễ gặp mặt thì cũng rất nặng rồi.

    Hắn hiện giờ xài tiền như nước, nếu đem bán sạch bốn rương châu báu này đi, nhất là đem tới Biện Lương, thông qua Thiên Kim Nhất Tiếu lâu phù phép, bán ra một cái giá lớn cũng không phải là không thể.

    Về phần bốn tiểu mỹ nhân tóc vàng này, da trắng như tuyết, tóc vàng óng, đôi mắt màu xanh dương quyến rũ, thân cao thước bảy thước tám, dáng người lồi lõm động lòng người.

    Dương Hạo thật đúng là chưa từng nếm thử mấy tiểu mỹ nhân Tây Dương mắt xanh tóc vàng như thế này bao giờ, bất kể là kiếp trước hay là kiếp này, nếu như được..... thì....

    "Khụ khụ, nơi ôn nhu chính là mộ anh hùng, hiện giờ đang có không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của ta, ta không thể để người khác nghĩ ta là kẻ háo sắc được.”.

    Mặc dù trong đầu nghĩ là như vậy, nhưng hắn cũng biết, chỗ lễ vật này bất thể thế nào cũng phải nhận.

    Về phần xử lý thế nào thì đó là chuyện sau này, trước mắt cứ nhận lấy chỗ hậu lễ này thì vị thương gia Đại Thực giàu có kia mới có thể yên tâm được.

    Nghĩ đến đây, hắn lập tức làm ra vẻ rất là hài lòng,chậm rãi nói: "Ồ, Tháp Lợi Bặc tiên sinh thật quá khách khí rồi.

    Lần trước người giúp bản quan trang bị trọng kỵ binh, bản quan còn chưa kịp cảm tạ.

    Hiện giờ lại để người tốn kém như vậy.

    Ha ha, thật ngại quá”.

    Tháp Lợi Bặc cười híp mắt nói: "Chỉ cần đại nhân thích là được rồi!"

    Hắn khẽ hất hàm một cái, tám tên yêm nô kia lập tức đóng nắp hòm lại, khiêng đến góc phòng, sau đó lần lượt lui ra ngoài.

    Tháp Lợi Bặc lại nói: "Nỗ Mỹ Lợi, A Lệ Á, A Lệ Á, Tô Tạp Á, vị này chính là Dương đại nhân, chủ nhân của các ngươi từ giờ trở đi, các ngươi phải hầu hạ đại nhân cho tốt, nghe rõ chưa?"

    Thôi Đại Lang đứng bên cạnh cười nói: "Tên nam nhân bọn họ thường dùng chỉ có hai mươi mấy cái, tên nữ nhân lại càng ít, cho nên thỉnh thoảngtrùng lẫn, rối tinh rối mù.

    Bất quá thế cũng không sao, nữ nhân thôi mà.

    Ở với bọn họ cứ gọi một tiếng bảo bối là tốt nhất, quản làm gì tên của các nàng.

    Ha ha, đại nhân sau này cứ gọi ....”.

    "Khụ!"

    Thôi Đại Lang còn chưa kịp nói xong thì một tiếng ho khan đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến.

    Chiết Tử Du mặc trang phục nam nhân, tay cầm roi ngựa đi vào đại sảnh, bên cạnh còn có Chiết Duy Chính và hai huynh đệ Mộc Ân, Mộc Khôi đi cùng.

    Hai người Mộc Ân, Mộc Khôi đảo mắt quanh đại sảnh một lượt liền phát giác tình hình có vẻ không ổn, vội vàng nháy nháy ra hiệu với Dương Hạo.

    Hôm nay Dương Hạo vốn muốn đi gặp Dương Kế Nghiệp, nhưng Chiết Tử Du vẫn ở trong thành chưa đi, hơn nữa còn ở lại phủ của Lý Nhất Đức.

    Hiện giờ chỗ dừng chân có điều kiện tốt nhất trong thành cũng chỉ có Lý gia thôi.

    Dương Hạo sợ nàng chú ý tới hành tung của mình, nên cho Mộc Ân, Mộc Khôi lấy cớ dẫn nàng đi thăm thú kiến trúc trong Ủng thành.

    Tuy Mộc Ân và Mộc Khôi đã cố gắng kéo dài thời gian nhưng mà cuối cùng cũng phải kết thúc.

    Chiết Tử Du muốn đến soái phủ, bọn họ không ngăn cản được, hơn nữa bọn họ cũng nghĩ, nếu thái úy vẫn còn ở phủ Lý Nhất Đức thì Chiết cô nương sẽ không gặp được hắn, nếu như hắn đã trở về soái phủ thì có nghĩa là hắn đã gặp Dương Kế Nghiệp, chẳng đi đâu mà sợ.

    Ai mà biết, vừa tới nơi thì lại thấy một tên mắt xanh mũi lõ đang hiến mỹ nhân cho thái úy.

    Tình ý của Chiết Tử Du đối với Dương Hạo, cho dù là bọn họ là hai tên đầu đất cũng phải cảm giác được.

    Mắt thấy hũ dấm chua đang nghiêng ngà sắp đổ, hai người thầm kêu khổ trong lòng không ngớt.

    Dương Hạo thấy Chiết Tử Du nhưng mặt vẫn không đổi sắc mà mặt mày hớn hở cười nói với Tháp Bặc Lợi: "Đa tạ ý tốt của Tháp Lợi Bặc tiên sinh, chỗ hậu lễ này, Dương mỗ xin nhận”.

    Tháp Lợi Bặc vô cùng vui vẻ, liên tục gật đầu.

    Dương Hạo lại ung dung quay lại nói với hai người Mộc Ân, Mộc Khôi: "Mộc Ân, Mộc Khôi, các ngươi lại đây”.

    Hai người đưa mắt nhìn nhau, bỏ lại Chiết Tử Du đi tới trước mặt Dương Hạo, ôm quyền nói: "Thái úy”.

    Dương Hạo quay sang Tháp Lợi Bặc cười nói: "Tháp Lợi Bặc tiên sinh, hai vị này là Mộc Ân tướng quân, Mộc Khôi tướng quân, bọn họ dũng mãnh thiện chiến, chính là phụ tá đắc lực của bản quan.

    Mộc Ân Mộc Khôi, vị này chính là hảo hữu của Thôi Đại Lang, thương nhân Đại Thực quốc- Tháp Lợi Bặc tiên sinh.

    Sau này, vì chuyện buôn bán nên Tháp Lợi Bặc tiên sinh sẽ phải thường xuyên tới Ngân Châu thành.

    Các ngươi trước cứ làm quen trước, đến lúc cần trợ giúp, các ngươi phải chiếu cố nhiều hơn cho Tháp Lợi Bặc tiên sinh”.

    Mộc Ân Mộc Khôi nghe xong liền quay về phía Tháp Lợi Bặc ôm quyền nói: "Tháp Lợi Bặc tiên sinh”.

    Tháp Lợi Bặc vội vàng ôm quyền hoàn lễ: "Không dám nhận, không dám nhận”.

    Dương Hạo lại nói: "Tháp Lợi Bặc tiên sinh tặng bản quan bốn vị vũ nương.

    Bản quan công vụ bề bộn, quý phủ làm sao nuôi được nhiều người nhàn rỗi.

    Hai người đi theo bản quan đã lâu, rừng thương gió tên cũng trải qua không biết bao nhiêu lần.

    Bên người hiện giờ vẫn chưa có người chăm sóc.

    Như vậy đi, Nỗ Mỹ Lợi, Tô Lạp Á, hai người các ngươi sau này sẽ theo hầu hạ Mộc Khôi tướng quân.

    Còn hai vị cô nương A Lệ Á theo vị Mộc Ân tướng quân này đi thôi”.

    "Hả?"

    Mộc Ân, Mộc Khôi nhất thời choáng váng.

    Tháp Lợi Bặc nhìn DƯơng Hạo an bài như vậy không khỏi thầm bội phục: " Bốn vị vũ nương này tuy không phải tư sắc tuyệt hảo, nhưng cũng không thua mỹ nữ nhất đẳng là mấy.

    Đủ để khiến cho đàn ông phải mê muội, nghiêng ngả rồi.

    Vậy mà hắn lại lập tức ban thưởng hết cho thuộc hạ tướng lãnh, không thèm chớp mắt đến một cái.

    Thôi Đại Lang quả không nói sai, lòng dạ khí độ người này đúng là không tầm thường.

    Còn về phần hắn có đủ tài năng và thực lực trở thành kẻ thống nhất Tây Vực hay không thì ta phải ở lại Ngân Châu thành, quan sát một thời gian ngắn, xác định người này có thực lực trở thành mình hữu của chúng ta thì tiến thêm một bước nữa cũng

    không muộn”.

    Thôi Đại Lang cùng Tháp Lợi Bặc thương nghị xong xuôi liền trở về tìm chỗ nghỉ ngơi, Chiết Tử Du cũng hài lòng rời đi.

    Về phần hai người Mộc Ân Mộc Khôi ù ù cạc cạc lại được hai nàng Hồ cơ làm thị thiếp, cũng ngơ ngơ ngác ngác rời khỏi soái phủ.

    Dương Hạo lúc này mói như trút được gánh nặng, vuốt vuốt ngực, thầm hô may mắn: "May mà ta còn kiềm chế được.

    Nếu lúc đó mà mê gái lú lẫn đầu óc, vui vẻ vội vàng thu bốn nàng Hồ cơ kia vào phủ thì chỉ sợ Tử Du đã nổi giận bỏ đi, không bao giờ quay trở lại nữa".

    Đang nghĩ ngợi thì Lý Nhất Đức đã đi dạo xong, quay trở lại đại sảnh.

    Dương Hạo vội vàng kéo hắn ngồi xuống, kể lại một lượt chuyện vừa rồi với hắn.

    Dương Hạo phải lấy Ngân Châu làm căn cơ, rất cần được Lý Nhất Đức ra sức trợ giúp, chuyện này cũng không tính là quá mức bí mật, bây giờ cứ nói cho hắn biết, tỏ vẻ mình đã coi hắn là người tâm phúc.

    Lý Nhất Đức thấy Dương Hạo đối xử chân thành với mình vậy, quả nhiên lập tức tỏ ra vui vẻ.

    Nghe Dương Hạo cẩn thẩn kể lại mọi chuyện một lần, hắn trầm ngâm nói: "Thái úy, theo suy nghĩ của hạ quan, Tháp Lợi Bặc này chỉ sợ không chỉ đơn giản là một thương nhân như vậy".

    Ánh mắt Dương Hạo trở nên ngưng trọng: "Lý đại nhân nói như vậy là sao?"

    Lý Nhất Đức nói: "Thái úy, hạ quan sống ở Tây Vực, cũng biết chút ít về Đại Thực đế quốc.

    Đại Thực đế quốc năm đó đánh bại Ba Tư, phá Phất Sâm, phía nam đánh chiếm Ba Là Môn, đô hộ các nước, hùng binh bốn mươi vạn, với vũ lực của Đại Thực đế quốc lúc đó nên mới độc bá con đường thông thương tới Tây Vực.

    Chỉ là hiện giờ nó đã suy yếu rồi.

    Gần đây, Đại Thực chinh chiến với Đại Tần đế quốc, nhiều lầm bại trại, thực lực đã không còn mạnh mẽ như lúc trước.

    Thương nhân bình thường tuyệt không có lực lượng tổ chức thương đoàn khổng lồ, thuê đại đội lính đánh thuê buôn hàng về hướng Đông, trừ phi hắn cực kỳ có thân phận ở Đại Thực đế quốc.

    Ở Đại Thực đế quốc, có thể trở thành Đại Cáp Lý Phát ( Đại Ha-Li-Pha= vua đạo Hồi, lãnh tụ hợp nhất chính giáo của các ngước theo Đạo Hồi) đồng thời là hoàng đế Đại Thực quốc, luôn luôn là hậu duệ của gia tộc Ngũ Mạch Diệp và gia tộc Cáp Hi Mỗ.

    Giống như hoàng đế Khiết Đan chỉ có thể sinh ra từ bộ tộc Da Luật, hoàng hậu chỉ có thể sinh ra từ bộ tộc Tiêu thị.

    Trong tên tay thương nhân này có ba chữ Cáp Hi Mỗ ( ba chữ đầu tiên trong tên của hắn ý) thì mười phần là người của gia tộc Cáp Hi Mỗ”.

    Hắn nhìn nhìn bốn chiếc rương lớn, nói: "Người vì kết giao với đại nhân mà một lần ném ra một vạn kim, thân phân tuyệt đối không nhỏ”.

    Dương Hạo nghĩ nghĩ rồi bật cười: "Ta thật nghĩ không ra hắn muốn gì ở chúng ta.

    Mà mặc kệ hắn, mặc hắn có là gió Đông gió Tây gì, ta đều bất động, lấy bất biến ứng vạn biến đi”.

    Hắn vừa nói đến đây thì bất chợt thấy Mục Vũ kích động chạy vào, vừa thấy Dương Hạo liền hưng phấn kêu lên: "Đại Nhân, Hứa Lương Thành đến ban chỉ, đại nhân lại thăng quan rồi”.

    Trong hậu viên Lý gia, Chiết Tử Du đã đổi sang trang phục nữ tính, quần áo trắng như tuyết, mắt sáng răng trắng, lệ sắc động nhân.

    Ngồi cùng bàn trong hiên còn có ba người.

    Một lão thái thái đầu tóc bạc phơ, mặt mày hồng hào, tinh thần mạnh khỏe, chính là lão nương họ Trịnh của Lý Nhất Đức.

    Một người là trung niên phụ nhân thanh tú văn nhược, chính là thê thất chính phòng họ Phàn của Lý Nhất Đức.

    Người cuối cùng chính là con dâu đích tôn họ Lý của Lý Nhất Đức.

    Lúc này bốn người đang đánh Diệp Tử hí ( kiểu như đánh bài).

    Phụ nhân Lý gia này cũng không biết thân phân thật sự của nàng, chỉ nghe Lý Nhất Đức nói hàm hồ, đây là nữ tử mà thái úy đại nhân cực kỳ coi trọng, tạm thời ở nhờ Lý gia, tiện thể chiếu cố cho người ta.

    Hiện giờ Dương Hạo phải dựa vào gia tộc họ Lý trợ giúp, mà gia tộc họ Lý cũng phải dựa vào Dương Hạo mới có chỗ nương thân.

    Đây đã là nữ tử Dương thái úy coi trọng, Lý gia đương nhiên không thể không coi trọng.

    Lão thái thái nghĩ cho con, cũng có chút ý định nịnh bợ trong lòng, cho nên mới thường xuyên mời nàng đánh bài.

    Ở soái phủ, Chiết Tử Du thấy Dương Hạo an bài như vậy, thần sắc rất vui vẻ.

    Nhưng mà sau khi trở về Lý phủ rồi, nàng càng nghĩ càng thấy không đúng.

    Cái loại ánh mắt thích thú của Dương Hạo lúc nhìn về phía bốn ả vũ nương man dại kia tất nhiên không thể thoát khỏi ánh mắt của nàng.

    Chỉ là lúc đó thấy Dương Hạo đem bốn ả vũ nương kia ban thưởng luôn cho thuộc hạ, trong lòng thầm vui mừng, cho nên cũng không để ý lắm.

    Bây giờ ngẫm lại, hắn sảng khoái như thế vị tất đã là không động tâm, mà chỉ là nhìn thấy mình nên mới nhìn đau bỏ qua thôi.

    Nhưng mà cho dù có thật là như vậy thì cũng chứng tỏ địa vị của mình trong lòng hắn vẫn rất quan trọng.

    Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng trong lòng nàng vẫn có chút không vui, hắn làm sao lại không thể quân tử đường đường chính chính như Liễu Hạ Huệ nhỉ?

    Lão thái thái sống trong đại gia tộc lâu như vậy, lại làm vợ nhiều năm, nhãn lực cao khỏi phải nói.

    Nàng thấy tiểu cô nương trước mặt hình như không vui vẻ lắm, liền gợi một câu đã dễ dàng khiến Chiết Tử Du tự mình kể lại một lượt chuyện nàng nhìn thấy ở soái phủ.

    Đương nhiên nàng không thể nói là mình đang ghen, nên chỉ có thể đổ hết lên người dân chúng Ngân Châu, nói: "Ngân Châu mới trải qua chiến loạn, hiện giờ bá tánh đều đang hy vọng thái bình, ăn no mặc ấm.

    Dương Hạo thân là thành chủ Ngân Châu, đáng ra phải nên chăm lo việc công, chăm chỉ làm chính sự mới đúng.

    Thế mà bây giờ lại sa vào tửu sắc, ta thấy.... hừ hừ”.

    Trước mặt mấy nử nhân cả ngày ở trong viện lớn trạch sâu, chẳng lo các nàng lại nói huyên nói thuyên chuyện này ra bên ngoài, lại càng không sợ các nàng nói cho Dương Hạo, cho nên mặc dù Chiết Tử Du đã cố ý không nói đến mình, nhưng trong giọng nói vẫn lộ ra chút mùi chua cay.

    Lão thái thái biết Dương thái úy đã có thê thiếp đầy nhà, hơn nữa gia quyến lại sắp tới Ngân Châu rồi.

    Dương thái úy gửi một nữ tử xinh đẹp mà hắn cực kỳ coi trọng đến ở tạm Lý gia, trong lòng đã chắc mẩm rồi.

    Lúc này lại nghe khẩu khí Chiết Tử Du như vậy, trong lòng lại càng thêm chắc chắn.

    Ở chung mấy ngày, lão thái thái cũng rất thích Chiết Tử Du, cho nên mới có lòng chỉ điểm cho nàng.

    Lão thái thái chẹp miệng một cái, đánh ra một quân bài, cười ha ha nói: "Trên thế gian làm gì có con mèo nào không an tanh.

    Nữ tử thông minh không nên so đo với hắn mấy cái đó.

    Phải giữ được thân phận của mình mới là đúng đắn.

    Nhất Đức nhà ta cũng từng rước mấy ả Hồ cơ về, cả đám ai nấy đều mông cao ngực nở vô cùng, chỉ là thị thiếp vẫn mãi chỉ là thị thiếp. không sinh con trai, trên dưới trong phủ ai chịu hầu hạ các nàng?

    Ngươi xem Phàn thị này, người gầy guộc có khác nào khúc gỗ.

    Song cái bụng nàng lại rất tốt, vén váy một ra một thằng cu, vén váy một cái lại ra một thằng cu nữa.

    Lúc đầu nàng có phải là chính thất phu nhân, ở trong phủ đã cùng ăn cùng ngồi với chính thất nguyên phối của Nhất Đức rồi.

    Sau này chính thất kia của Nhất Đức sinh bệnh, thiên phòng ( vợ nhỏ) nào mà không muốn phù chính ( lên vợ chính)?

    Chỉ là các nàng nghĩ đến nát óc, sử hết thủ đoạn cũng không bằng lão thân nói một câu, Nhất Đức đã nâng Phàn thị lên làm chính thất.

    Vì sao?

    Mẹ quý nhờ con.

    Nha đầu ngươi đó, vừa nhìn đã biết chiều chồng khỏe, đẻ con tốt.

    Nếu thực có thể sinh một thằng cu, thì tương lai trong Dương gia, ngươi chẳng phải sợ ai hết”.

    Lão thái thái vẫn cho rằng tiểu nữ tử xinh đẹp đáng yêu này là ngoại thất Dương Hạo lén lút nuôi bên ngoài, hiện giờ chắc là còn chưa tiến phủ.

    Nghe ngữ khí dấm chua của nàng, hiển nhiên là đang nổi cơn ghen, cho nên mới có lòng tốt chỉ điểm cho nàng, chỉ cho nàng một chiêu đã ra là bất bại.

    Nhưng vừa nói xong thì mặt mày Chiết Tử Du đã đỏ bừng, còn phu nhân Lý Nhất Đức bên cạnh mặc dù đã luống tuổi nhưng cũng phải ửng hồng hai má.

    Chiết Tử Du từ cổ tới tai đều đỏ bừng như tôm chín, gắng gượng biện bạch: "Lão phu nhân, ngươi chớ nói linh tinh.

    Ta chỉ muốn nói hắn sa vào chơi bời, hại dân chúng Ngân Châu thôi.

    Hắn, hắn và ta chẳng có tí quan hệ nào cả”.

    Nàng càng nói như vậy, lão thái thái càng chắc mẩm nàng nhất định là người của Dương Hạo.

    Lão thái thái tủm tỉm cười, đang định nói tiếp thì thấy Chiết Duy Chính chân thấp chân cao chạy tới: "Tiểu cô, tiểu cô, người Biện Kinh tới, mang theo thánh chỉ, gia phong Dương thái úy rồi”.

    Chiết Tử Du ngẩn ngơ, ngạc nhiên nói: "Gia phong?

    Gia phong cái gì?

    Chiết Duy Chính nói: "Nói là Dương thái úy không phụ thánh vọng, gia phong làm Hà Tây Lũng Hữu Binh Mã đại nguyên soái rồi”.

    "Quan Gia có lòng tốt như vậy?"

    Chiết Tử Du cười lạnh, nàng chẳng tin Triệu Quang Nghĩa lại có lòng tốt như vậy.

    Nghĩ lại, Chiết Tử Du lập tức minh bạch mấu chốt trong đó, biến sắc nói: "Quan gia đây là muốn đặt hắn lên lò lửa.

    Không được.

    Ta phải đi khuyên nhủ hắn, cái chức quan hữu danh vô thực này nhất định phải tốn tạ bất thụ ( cảm tạ mà không nhận)”.

    Chiết Tử Du vội vàng xin lỗi ba phụ nhân một tiếng rồi chân thấp chân cao chạy ra ngoài.

    Lão thái thái chẹp chẹp miệng, cười ha ha nói: "Hai người các ngươi nhìn kìa, vừa mới còn nói chẳng có tí quan hệ nào với Dương thái úy.

    Nha đầu kia cái gì cũng tốt, chỉ mà da mặt mỏng quá”.

    Cả dâu lẫn cháu dâu đều cười rộ lên.

    Chương 438: Bát diện phong.

    Chiết Tử Du và Chiết Duy Chính thúc khoái mã mau chóng phi về soái phủ, trên đường Chiết Tử Du luôn lo lắng đến chuyện Triệu Quan Gia có thăng quan tiến chức cho Dương Hạo hay không; Dương Hạo chiếm được Ngân Châu, đã làm cho tòa thành thuộc về Hạ Châu Lý Thị chiếm cho mình dùng, có một chỗ đứng ổn định, hấp dẫn được các thế lực tây vực quan tâm đến nó, nhưng điều có thể dự đoán được trước đó là chỉ cần Lý Quang Duệ ra tay, thế lực song phương ắt sẽ xảy ra đại chiến.

    Nếu như Dương Hạo có sự ủng hộ của hai châu Lân Châu, Đảng Hạng Thất Thị giúp đỡ, miễn cưỡng giao chiến với Lý Quang Duệ, nếu như thủ thế, thì chưa biết chừng còn có cơ hội để cho Lý Quang Duệ được chịu thiệt.

    Nhưng Triệu Quan Gia với phong hiệu là Hà tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái, thì Dương Hạo lập tức sẽ thành cái đích của trăm mũi tên, bách tính mong muốn được thái bình, các anh hùng tây vực chỉ muốn duy trì hiện trạng như bây giờ mà thôi, chẳng có ai mong trên đầu mình bỗng nhiên có một tên thống trị ngồi trên, lúc này Dương Hạo bị đưa đến nơi đầu sóng ngọn gió, danh vọng của hắn giờ không tương xứng với thế lực nặng, đó không phải là chuyện tốt.

    Huynh trưởng của hắn và Dương Sùng Huấn Lân Châu cố nhiên hi vọng trong cuộc chiến đối kháng Lý Quang Duệ sẽ do Dương Hạo lãnh quân, cũng có ý bảo hắn làm minh chủ đồng minh, nhưng nếu Dương Hạo được cương vị cầm đầu, thì không phải có ý nhường cho hai châu Lân phủ, mà làcái danh tiết đại nghĩa ấy có chỗ đứng, theo lý đương nhiên là người đệ nhất tây bắc, điều này có khiến cho huynh trưởng và Dương Sùng Huấn đố kỵ không đây?

    Triệu Quan Gia long trọng tổ chức buổi tiệc khen ngợi Dương Hạo, sẽ cho người Khiết Đan tín hiệu này hay không: Dương Hạo là thân tín trọng thần của Triệu Quan Gia, thăng tiết độ của cổ nhân và lực lượng mới thành lập ở tây vực đều là vì có Triệu Quan Gia ngầm ủng hộ, giờ cho hắn thân phận này Triệu Quan Gia ngầm biết, là một điểm báo trước để tây vực chú ý?

    Nếu như Khiết Đan vì lẽ này mà tạo áp lực tây vực, cùng lúc đó huynh trưởng nhà mình và Dương Sùng Huấn lại vì lo lắng cho Dương Hạo trở thành một bá chủ nguy hiểm hơn cả Hạ Châu Lý Quang Duệ nên lòng thấp thỏm, giờ Đảng Hạng Thất Thị cho đến Thổ Phiên, người tương đối thân cận với Dương Hạo, các bộ lạc Hồi Hột sẽ không vì sự xa xôi của hai châu Lân phủ, vì sự tạo áp lực của Khiết Đan mà bỏ hắn đi?

    Dương Hạo vựng tây vực dậy là một kỳ tích, nhưng hắn cơ bản chưa ổn định, thực lực có hạn, một vấn đề xử trí không kịp dẫn một loạt việc xảy ra, giờ cần sụp đổ trong chốc lát.

    Chiết Tử Du càng nghĩ càng cảm thấy bất an, phóng ngựa bay nhanh đến soái phủ, đi nhanh vào soái phủ, thị vệ ở cửa vội ra chặn, nói: “Là ai vậy? dám to gan tự tiện xông vào soái phủ?

    À, là ngươi, ngươi…”

    Bình thường Chiết Tử Du cải trang thành nam nhi, mấy binh lính thị vệ vừa nhìn thấy nàng chỉ thấy quen quen, giống với một tiểu tướng đi bên Dương Hạo, lúc này Chiết Duy Chính đi lên phía trước, trầm giọng nói: “Chúng ta có chuyện muốn gặp Dương thái úy, ngươi mau đi bẩm báo đi”.

    Tên sĩ tốt đó nhận ra Chiết Duy Chính, vội nhoẻn miệng cười: “Chiết tướng quân, thực xin lỗi, không phải là ti chức không dám bẩm báo, mà là thái úy đại nhân đang thiết khoản đãi khâm sai, không thể làm phiền được.

    Hơn nữa thái úy đại nhân sớm đã dặn vậy rồi, nếu…

    Chiết Tử Du chau mày nghĩ ngợi, bình tĩnh nói: “Hắn mở tiệc chiêu đãi dù sao cũng chỉ là viên quan mà thôi, dù sao cũng không phải hoàng đế gì, có cần phải long trọng vậy không?

    Chúng ta đang có việc gấp, ngươi đi báo Dương thái úy một tiếng, chúng ta nhất quyết đợi ở đây gặp mới thôi”.

    Chiết Tử Du thay trang phục thành một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng khi nói chuyện, không chút giận dỗi mà vẫn uy nghiêm, thậm chí còn uy hơn cả Chiết Duy Chính, thái độ của tên bảo vệ cửa càng cung kính hơn, cười bồi nói: “Chiết tướng quân, vị cô nương này…thái úy đại nhân sớm đã giao nhiệm vụ cho tiểu nhân, nếu như Chiết tướng quân đến, hoặc là bất kỳ người nào họ Chiết đến đều bảo tiểu nhân nói một tiếng, sáng sớm ngày mai, thái úy đại nhân sẽ đợi các người ở phủ, còn hôm nay thực sự là không giúp gì được, xin Chiết tướng quân xin cứ về đi, ngày mai lại đến”.

    Chiết Duy Chính hỏi: “Thái úy sớm biết chúng ta đến rồi sao?

    Song một viên quan mà cũng phải mở tiệc nịnh bợ sao?”

    Tên gác cửa xoa tay nói: “Cái này…tiểu nhân cũng không biết nữa”.

    Chiết Duy Chính đang định hỏi, Chiết Tử Du đã kéo tay hắn: “Ta đi thôi”.

    Hai người cưỡi ngựa phi ra khỏi ngõ, Chiết Duy Chính mới kiềm chế lại nói: “Tiểu cô nương, chẳng lẽ cô nương biết Dương thái úy có dụng ý gì đó?”

    Chiết Tử Du lắc đầu, khẽ nói: “Không biết nữa, mà chỉ biết rằng, ta tại sao đến, có đến hay không, Dương Hạo đã đoán được rồi, hắn đã có sự chuẩn bị, muốn có được chủ ý của hắn, hắn dù biết ý của chúng ta, hiểu được sự lợi hại của việc này thì tốt, còn về ý của hắn….mai sẽ biết ngay thôi, có gì mà vội chứ?

    Ta lười nghĩ lắm…”

    Chiết Duy Chính lén nhìn tiểu cô nương, tiểu cô nương ấy vân đạm phong kinh, nhưng nhìn khí sắc mặt mày của cô, lại tinh tế, Chiết Duy Chính vội ý thức được ngậm mồm lại, để tránh không cẩn thận làm lộ đuôi.

    Ngày thứ hai Chiết Tử Du đến.

    Lần này không có Chiết Duy Chính đi cùng, một mình Chiết Tử Du đi.

    Tên canh cửa sớm được Dương Hạo dặn dò, vừa sáng sớm đã đứng ở trước cửa thò cổ ra nhìn ngược nhìn xuôi, vừa nhìn thấy Chiết Tử Du đến, vội chạy lại đón, dắt ngựa hộ cô, khẽ nói: “Chiết cô nương, tiểu nhân đã đợi người khá là lâu rồi, mau xuống ngựa thôi”.

    Thấy tên Tiểu Hiệu cẩn thận như vậy, Chiết Tử Du lại không chần chừ gì dậm chân của mình vào chân Tiểu hiệu, coi nó là bàn đạp xuống ngựa, khẽ nhảy xuống đất, rồi chạy vào trong phủ, tiểu hiệu dắt ngựa đi bên cạnh, gọi cho người trong cổng một tiếng, hai thị vệ chạy ra dẫn Chiết Tử Du vào trong.

    Qua tiền viện, rồi đi qua cửa vào đại sảnh là soái đường.

    Thị vệ đưa Chiết Tử Du vào trong soái đường, rót trà nóng mời nàng uống, nàng vừa cầm chén trà nhấp môi thì Dương Hạo đến.

    Chiết Tử Du đeo đao bên hông ngồi ở đó, thấy Dương Hạo đến cũng không đứng dậy, mấy ngày gần đây giả trang nam nhi khiến nàng quên hôm nay lại mặc nữ nhi, ngồi chân bắt chéo nhau, không khách khí nói: “Hôm qua được tin ta vội vàng đến, ai ngờ Hoàng đế không vội thái giám đã vội, làm người ta vội phi đến, tưởng liệu sự như thần thế nào, thôi, giờ ta cũng đã đến rồi, không biết Dương thái úy có gì úp mở muốn nói với tiểu nữ đây?”

    Dương Hạo nhìn cử động của nàng, không kìm nổi cười phá lên, ngoài người thân trong nhà của nàng ấy, người có thể trêu chọc được Chiết Tử Du không nhiều, Dương Hạo rát thích nhìn bộ dạng tức giận của nàng, khi nàng ấy tức giận cứ như là khi nàng ấy cười vậy, có thể làm cho nàng tức giận, Dương thái úy cảm thấy rất hả hê.

    Hắn cười ha ha nói: “Ta chẳng có gì phải úp úp mở mở cả, mà cũng cứ coi là ta úp mở không rõ ràng đi thì chẳng phải là nàng cũng đã xuất hiện trước mặt ta rồi sao?”

    Chiết Tử Du bĩu môi, khẽ hừ một tiếng, nhưng cơn tức giận đã bay mất tiêu.

    Thực ra là có người đàn ông mình thích nịnh nọt tí thì con gái ai chả thích, một Chiết Tử Du cao ngạo cũng không thể tránh khỏi.

    Dương Hạo ngồi đối diện nàng, cười tủm tỉm nói: “Thực ra là không có gì, lúc thái giám truyền chỉ đến thì trong quan lại không có gì, nhưng hắn lại mang đến một thám tử không thể thiếu trong Hoàng thành, lúc đó cả phủ toàn người với người, loạn lắm, ta còn chưa lo liệu ổn thỏa cho họ, chỉ sợ có ai đó rình mò nghe trộm, nghe dược chuyện gì đó không hay, cho nên ta mới dặn dò đám thị vệ ngăn nàng vào gặp.

    Giờ họ đã được an bài ở Quán Dịch Trung rồi, thì ta mới gặp nàng”.

    Chiết Tử Du nghe Dương Hạo nói đến “chuyện không hay” với nàng, khóe miệng nở một nụ cười, Dương Hạo lại nói: “Ta biết nàng vì lẽ gì mà đến, nói ra Triệu Quan Gia rốt cuộc đối xử với ta thế nào, người bên cạnh không biết, chính bản thân ta còn không biết nữa là.

    Hắn tốt đẹp gì với ta chứ, vì ta chiếm được Ngân Châu mà niêm phong ta là Hà tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái?

    Hắc, đây chính là cho ta lên chảo lửa, Lý Quang Duệ là thế lực đệ nhất tây bắc có châm trước cho ta ngồi lên đầu hắn không đây?

    Coi như hắn vốn chỉ muốn bảo ta về Lô Châu, và đoạt lại thành Ngân Châu, dựa vào cờ hiệu hà Tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái, hắn cũng nhất định phải giết ta.

    Tống quốc từ hồi lập quốc đến nay, suy yếu mấy phương tiết độ, thu quyền về triều đình, giờ Quan Gia khẳng khái, Khiết Đan bên đó sau khi nghe nói sẽ cho rằng ta là một quân cờ quan trọng của triều đình đồ mưu tây vực, xem ra thì cũng ra tay trước khi chiếm được lợi thế.

    Còn về Chiết huynh và Dương huynh, ha ha, suy nghĩ của Triệu Quan Gia là có thể ly gián mối quan hệ của hai châu Lân phủ và ta là tốt nhất.

    Nếu như không thể, Lý Quang Duệ Hạ Châu cũng sẽ ra tay ngay, cứ tưởng thụ ta nhất cường địch, thêm nữa Khiết Đan có chuyện xấu, tây bắc sẽ có chiến loạn càng lớn.

    Kế này, ỷ **** tản tây bắc các phương thế lực kéo vào hoàn cảnh càng thối nát, mãnh hổ tương tranh, ắt có tổn thất, đến lúc đó Triệu Quan Gia có thể ra quân, bình định tây vực, thò tay hắn vào, khống chế chặt chẽ toàn bộ tây vực, thực là một ván bài hay ho”.

    Chiết Tử Du nghe, khẽ thở dài một tiếng, liếc nhìn hắn nói: “Chàng đã hiểu được chữ ‘Không có’ trong đó”.

    Chiết Tử Du giật mình ngẩn người, Dương Hạo nói: “Quan Gia dùng kế mượn đao giết người có tác dụng với thế cục tây bắc, vốn nó rất là tốt, tốt, có hai việc mà hắn không biết, cho nên chuyện này thành một hôn chiêu”.

    “Hai chuyện gì?”

    “Đúng, chuyện thứ nhất là…”.

    Dương Hạo chần chừ giây lát, lúc này mới nói rành rọt từng chữ: “Ta và Khiết Đan Tiêu Hậu sớm đã có mật ước, bà ta sẽ không vì điều này mà xuất binh với tây vực”.

    Chiết Tử Du lập tức cảnh giác hỏi: “Chàng đã là nước chư hầu với Khiết Đan?”

    Dương Hạo bậm môi nói: “Sao thế được?

    Chẳng qua, Khiết Đan Tiêu Hậu cấu kết với tây vực, độc lập 1 góc vui vẻ cũng chẳng nói làm gì”.

    Chiết Tử Du nghĩ tới tình hình trước mắt của Khiết Đan, rồi lại liên hệ với lời Dương Hạo nói, và đã tìm được lỗ hổng trong đó, mỉm cười khẽ gật đầu nói: “Vị Tiêu nương nương này thực khôn khéo, chuyện khác là chuyện gì?”

    “Chuyện đó chính là, Đảng Hạng Thất Thị tuyệt đối sẽ không vì hai châu Lân Châu mà dao động mà bỏ ta đi, coi như Khiết Đan cắm một chân vào, họ cũng sẽ không trở mặt với ta, huống hồ Khiết Đan tuyệt đối sẽ không xuất binh”.

    Chiết Tử Du chau mày nói: “Chàng tin tưởng người ta như thế sao?

    Đảng Hạng Thất Thị bằng mặt không bằng lòng với Hạ Châu, lúc chiến lúc hàng, có lúc thì quấy nhiễu Lân Phủ hai châu, lúc thì lại kết minh, hai điều đó, có gì là nghĩa tín, liệu có dễ dàng tin tưởng được không?”

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Các thế lực mạnh tranh giành nhau sự sinh tồn, nếu như không có thủ đoạn thì sớm sẽ bị người ta dìm cho chết, lúc thì ra tay, lúc thì cầu hòa, họ cũng bức bách theo thời gian, ta và họ không chỉ đơn giản là liên minh với nhau, họ nguyện trung thành với Bạch thạch đại thần tuyên quá thệ bổn quan, há lại dễ dàng quay lưng với họ, như thế chẳng há mất đi lòng tin?”

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: “Nguyện trung thành với người Đảng Hạng chí cao thần bạch thạch minh ước chàng?

    Chàng…Chàng là ai chứ?”

    Dương Hạo chậm rãi nói: “Hơn ba mươi năm trước, định nan quân tiết độ sứ Lý di tốt cướp ngôi Lý Di Ân, Đường mạt đế Lý Tòng Kha thừa nhận thân phận của hắn, kỳ huynh Lý Di chi tử, thiếu chủ chân chính Lý Quang Sầm Hạ Châu lâm vào cảnh khó khắn thảo nguyên Thổ Phiên, ta…chính là con của Lý Quang Sầm”.

    Chiết Tử Du há hốc mồm, một lúc sau mới định thần lại nhìn hắn, kinh ngạc nói: “Lý Quang Sầm còn sống sao?

    Chàng…là con của Lý Quang Sầm?

    Chàng cũng chính là hậu duệ của Tiên Bi Thác Bạt Thị?”

    Chiết Tử Du là hậu duệ của Tiên Bi Chiết Lan Vương, Dương Hạo là hậu duệ của Tiên Bi Thác Bạt Thị, Chiết Tử Du không thể ngờ rằng hắn lại có một thân thế to lớn như vậy, Dương Hạo cười nói: “Cũng không hẳn, ta là người Hán, Lý Quang Sầm là nghĩa phụ của ta, cũng chính là Mộc Sầm Mộc phó sứ của quân trung Lô Châu hiện giờ.

    Chiết Tử Du thở dài, không chớp mắt nói: “Chàng có thể nói cụ thể hơn chút được không?”

    Dương Hạo kể lại mọi chuyện tường tận một lượt cho Chiết Tử Du nghe, lúc này Chiết Tử Du mới hiểu ra được, không khỏi vừa mừng vừa ngạc nhiên, Dương Hạo lại nói: “Sáng tỏ cái thân phận này, các bộ tộc tây vực nhất định sẽ tin tưởng và nương tựa càng nhiều, hơn nữa, dù thế lực của ta càng mạnh bao nhiêu, lại được Chiết huynh và Dương huynh giúp đỡ thì kẻ thù Lý Thị đệ nhất thế lực tây bắc, thắng bại cái nào cũng được, nhưng mà ta có cái thân phận này, lợi dụng được sự bất mãn của nội bộ Lý Thị với Lý Quang Duệ, làm tan rã thế lực của hắn, chỉ cần thuyết phục được họ, trong ngoài kết hợp với nhau, thì người của bộ tộc Thác Bạt Thị sẽ rời bỏ Lý Quang Duệ mà đến với Dương Hạo ta”.

    Chiết Tử Du một hồi lâu mới tiêu hóa được thông tin mà hắn vừa đưa ra, lúc này nàng mới bình tĩnh lại, phản bác nói: “Chàng dù có thân phận này càng không cần cái gọi là “hà tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái, dệt hoa trên gấm làm gì.

    Giờ chàng đang gặp thời, tích góp lương thực, dựa vào uy vọng cùng địa vị của chàng hiện giờ, thì có thể chiêu nạp được rất nhiều chiến công, đối đầu với bụi cỏ um tùm tây vực, có gì mà phải vội vã ngồi lên đầu họ?”

    Dương Hạo thản nhiên nói: “Bởi vì…ta với thân phận là con của nghĩa phụ ta, cũng không biết có thể trụ được bao lâu.

    Giờ thân phận không rõ ràng, được sự tín nhiệm của mọi người ở Thác Bạt Thị, về sau…sợ sẽ không có cơ hội nữa”.

    Hai người nói chuyện một hồi lâu trong soái đường, thì bỗng ngoài cửa có một thị vệ cao giọng nói với: “Tiểu nhân bái kiến Mộc Ân đại nhân, Mộc Khôi đại nhân”.

    Dương Hạo vỗ vào trán mình một cái nói: “Ta tự nhiên lại quên béng mất bọn họ chứ, tân binh mới vừa rồi chiêu mộ đang được họ lôi đi luyện tập, ta ra ngoài thăm họ một lát”.

    Chiết Tử Du hơi nhướn mày, Dương Hạo đứng dậy đi ra ngoài.

    Chiết Tử Du ngồi lặng yên trong soái đường, nghĩ về thân phận bí mật của Dương Hạo, sự phục tùng mà đh tt đối với hắn thực sự là khó mà giải thích được.

    Từ giờ trở đi, chỉ cần Dương Hạo kinh doanh thích đáng thì kế hoạch lấy được từ Lý Quang Duệ sẽ thành công, Triệu Quan Gia có ý muốn hắn trở thành đối tượng bị đả kích, chỉ sợ ngược lại, ta phải nhanh chóng trở về, đem tin này nói cho đại ca biết, hắn hiểu được sự lợi hại bên trong, Dương Hạo lấy được Lý Quang Duệ, sợ là kết cục đã định, hắn làm thế lực đệ nhất tây bắc đã là nghĩa phải có, chẳng có gì kém cỏi, đại ca chắc chắn sẽ không đổi lớn lấy nhỏ, mất đi một cường minh này.

    Hơn nữa, Đông Nhi, Diễm Diễm bọn họ trong nay mai sẽ đến, ta cứ ở đây thực là xấu mặt”.

    Chiết Tử Du đang nghĩ, không ngồi nữa, đứng dậy đi lại rồi đi ra ngoài soái đường, chỉ thấy Dương Hạo và Mộc Ân Mộc Khôi cười nói trước hòn giả sơn, không giống như bàn công sự, Chiết Tử Du vội rảo bước ra khỏi soái đường, men teo hành lang, ẩn mình vào đám cây cảnh đi đến phía sau hòn giả sơn, thì nghe thấy Dương Hạo cười nói: “Hai người các ngươi thực có triển vọng, biết rõ là hôm nay sẽ dẫn binh đi tập luyện lại hỗn láo như vậy, tặng cho các người mấy vũ nương Đại Thực quốc thực là lợi hại, ta thấy hai người các ngươi hai chân đã mềm nhũn đi rồi…”

    Mộc Ân cười ha ha nói: “Lợi hại, lợi hại, ai cô nương ấy thực là lợi hại, chẳng lẽ ta với thân thể cường tráng thế này mà không đỡ nổi sao, suýt nữa thì bị hai người bọn họ hành hạ đến mức lết không nổi đấy”.

    Chiết Tử Du nghe vậy xấu hổ mặt đỏ bừng, thầm mắng: “Thực là đồ không đứng đắn gì cả, nữ nhi người ta chung tình mà các người còn háo sắc hoang dâm”.

    Mộc Khôi nói: “Đó có là gì chứ, hai người chúng tôi suýt còn không bò lên nổi giường mà nằm í, bọn họ…hic hic, song họ thực ra là không bò dậy được rồi, đến giờ vẫn còn nằm ở đó đấy”.

    Dương Hạo ho khan một tiếng nói: “Các ngươi chinh chiến cả đời người, bên cạnh có biết bao nữ nhân hầu hạ chăm sóc, đến cái tuổi này cũng nên để lại hậu duệ đi là vừa, bổn quan ban cho các ngươi bọn họ chính là có ý này, song…chuyện này…dù sao đi nữa cũng nên hạn chế, chớ làm thương tổn cơ thể vì nữ sắc.

    Mộc Ân vội nói: “Thiếu chủ yên tâm đi, chúng tôi sẽ nhớ lời thiếu chủ nói, đây dù sao cũng là nữ nhân mà, giống như một con ngựa hoang vậy, cứ thuần phục nó thì nó mới ngoan ngoãn nghe lời, về sau tha hồ an nhàn”.

    Chiết Tử Du nghe vậy khẽ gật đầu, khen: “Lời nói của Dương Hạo làm người ta thức tỉnh, nam nhi làm đại sự thì sao có thể có nữ sắc bên cạnh được?”

    Nàng vừa nghĩ đến đây thì Dương Hạo nháy mắt ra hiệu, hưng phấn hỏi han: “Thế nào rồi, mỹ nữ Đại Thực quốc có vị ra sao?”

    Mộc Ân nói: “Dạ, làn da của mỹ nhân Đại Thực không nhẵn nhụi trơn tru như nữ tử trung thổ, mềm mại giống như sa tanh, song họ rất biết cách hầu hạ đàn ông, hành động cử chỉ khiến những kiều thiếp của ta đây không sánh nổi, họ vừa bốc lửa vừa ôn hòa”

    Dương Hạo cười nói: “Có thật không, ha ha, các người cho họ thấy sự lợi hại của các người đi, như vậy cũng chính là làm sáng sủa cho nam nhân phương đông”.

    Mộc Khôi cười đùa: “Thế thì, hic hic, nếu như luận bàn tới võ công mưu lược, thuộc hạ không bì kịp với thiếu chủ, song chuyện giường chiếu thì mạo muội so bì với thái úy vậy ^^”.

    Nhưng phàm là người đàn ông thì ai chẳng giống ai chứ, Dương Hạo lập tức phân bua, thổi phồng: “Nhân bất khả tướng mạo, ngươi thực quá là coi thường ta rồi, hừ hừ, ta được dị nhân truyền cho phòng trung mật thuật, đêm ngự thập nữ cũng không thành vấn đề”.

    Chiết Tử Du nghe vậy mặt đỏ tía tai, thầm mắng: “Ba cái tên này cùng một giuộc, vô liêm sỉ như nhau, bên ngoài làm ra vẻ đạo mạo, đằng sau thì lại thích bàn đến mấy cái chuyện này…”

    Mấy người cười nói vài câu, Dương Hạo lại quay lại chủ đề chính, nghiêm túc nói: “Chinh binh tây bắc ta có điều kiện vô cùng có lợi.

    Binh sĩ Trung Nguyên đặt cái cuốc làm binh, khổ tâm huấn luyện hồi lâu mà bách tính tây bắc phong nhanh nhẹn dũng mãnh, giỏi võ nghệ, dân chúng thì giỏi cưỡi ngựa bắn cung, người người võ nghệ đều không kém cỏi gì, có nền tảng tương đối tốt như vậy, xưa nay họ giỏi đi săn bắt, sớm hiểu được kỹ thuật phối hợp tác chiến, song lúc này nhiều nhất cũng chẳng qua là hành động của thiên nhân, mà giờ các ngươi huấn luyện họ, dù là một nghìn người, mười vạn người hay là mười vạn người đều cần phải có kỷ luật nghiêm minh, trước trận võ nghệ không bàn đến chính là sự phối hợp ăn khớp quân kỷ nghiêm minh thì mới có thể huy quân được”.

    Mộc Ân Mộc Khôi vội đáp: “Thiếu chủ yên tâm, chúng tôi nhớ rồi”.

    Dương Hạo gật đầu nói: “Được rồi, lần này chiếm được thành Ngân Châu, ta đã nhìn kỹ các phương xung quanh rồi, đợi nghĩa phụ đến Ngân Châu thì ta sẽ công khai thân phận của mình, đến lúc đó…bốn phương tám hướng nổi gió không biết sẽ thế nào đây, tân quân của các ngươi cần mau chóng thành hình, dù là Lý Quang Sầm hay là Triệu Quang Nghĩa cũng là một hạng với nhau…”

    Trong Văn Đức điện, Triệu Quang Nghĩa đang luận bàn nghị sự với văn võ bá quan, đợi Tào Bân nói ra ý kiến của hắn thì Triệu Quang Nghĩa nói: “Tào ngự gia nói đều có lý cả, giờ dụng binh, đương nhiên sẽ có rất nhiều khó khăn, song cũng có rất nhiều cơ hội, mà cơ hội thì không thể bỏ lỡ, mà lỡ rồi thì không có lại nữa, Trẫm phê duyệt tháng hai năm sau dụng binh nắm chắc trong tay Hán quốc”.

    Văn võ bá quan đều khom người nói: “Chúng thần tuân chỉ”.

    Triệu Quang Nghĩa vui vẻ giơ tay huơ tay, mỉm cười nói: “Trận chiến này Trẫm đích thân dẫn binh.

    Trẫm sẽ là chủ soái, để ngô vương kiêm Vĩnh hưng tiết độ sứ Đức Chiêu là tiên phong, tiên đế từng phái Hoàng tử Đức Chiêu lãnh binh phạt Hán, thì ta có gì mà không thể, lần này dụng binh chinh phạt để Ngô Vương là quân tiên phong cũng chính là làm trọn ý nguyện của tiên đế, chúng tướng sẽ được bảo vệ giúp đỡ cho sự thành công của Ngô Vương”.

    /

    Văn võ bá quan lại cung kính thi lễ, Triệu Quang Nghĩa mặt mũi bỗng nhiên méo mó, lại nói: “Hoàng nữ Quắc quốc công chúa, từ nhỏ đã sùng bái Phật giáo, sau khi tiên đế băng hà, Hoàng tẩu vì nhớ mong tiên đế mà lâm bệnh, Quắc quốc công chúa thấy như vậy, cảm sắc nhân sinh vô tường, hiểu rõ được ảo huyền của cuộc đời, lễ Phật tụng lạc, cầu phúc cho Hoàng tẩu.

    Trẫm khổ công không được đành trọn lễ với bà ấy, đổi thành Tây thất bảo am thành “Sùng hiếu am” và cho phép Quắc quốc công chúa tu hành.

    Ban cho Quắc quốc công chúa là “Báo từ phổ độ đại sư”, pháp hiệu là “Định Như”, để tỏ rõ lòng hiếu tâm của Quắc quốc công chúa.

    Vào ngày lễ, các khanh theo Trẫm đích thân đưa Quắc quốc công chúa nhập tự, ban thưởng…”

    Hắn còn chưa nói xong thì thấy Cố Nhã Ly chạy khấp khởi vào trong điện, Triệu Quang Nghĩa chau mày, Cố Nhã Ly cũng bất chấp sắc mặt khó coi của hắn, vội vàng chạy ngay đến trước mặt nói vài câu to nhỏ, Triệu Quang Nghĩa nghe xong biến ngay sắc mặt, thất thanh nói: “Sao lại như vậy?

    Hắn không sao chứ?”

    Chương 439: Tứ phường loạn.

    Triệu Quang Nghĩa đứng há hốc mồm nhìn phủ Lũng tây quận công.

    Tuy rằng hắn đứng trước phủ Lũng tây quận công, song giờ phủ ấy đã trở thành đống hoang tàn.

    Lý Dục sau khi hàng Tống, triều đình đã ban thưởng nhà cửa cho hắn, ngôi nhà này cũng đã có ba năm mươi tuổi, vườn tược có ba lối vào, toàn bộ đều được làm bằng gỗ.

    Dân cư xung quanh đều là những ngôi nhà cũ kỹ, song những ngôi nhà ấy lại không ngừng vươn cao, mở rộng hết sức không gian hiện có, cho nên nhà cửa cao thấp không đều nhau, mái hiên nhà này đan vào mái hiên nhà khác, một khi bị cháy thì rất dễ lây lan, thêm nữa nhà cửa đều là gỗ lâu năm, khô nên càng dễ bén lửa, hơn nữa đường đi lối lại nhỏ hẹp, vận chuyển nước vào cứu hỏa khó khăn, kết quả là…

    Giờ trước mắt hắn là đống hoang tàn, không biết là nhà nào bị cháy trước, vì tất cả nhà cửa đều bị đốt trụi rồi, nhưng có điểm không thể giải thích nổi đó là giữa ban ngày ban mặt, nếu lửa có cháy thì sẽ gây chết người, nhưng lại không có một nhà nào ở trong nhà cả, nhà người khác cháy sẽ đến giúp đỡ, song mọi người lại chạy hết đi, kêu khóc om sòm, nhưng nhà Lý Lũng tây quận công lại không có một ai.

    Mộ Dung Cầu Túy dẫn theo một tên đi lại, tay tên này cứ sờ vào sau quần, dáng đi vô cùng khó coi.

    “Đại nhân, tên này là hàng xóm của Lũng tây quận công, nhà hắn gần nhà Lũng tây quận công nhất”.

    Triệu Quang Nghĩa lần này đích thân tới xem xét tình hình hỏa hoạn, không cần đến nghi thức hoàng đế, và cũng không mặc long bào, để tránh động tĩnh quá lớn, Mộ Dung Cầu Túy không dám gọi hắn là Quan Gia, để tránh làm lộ thân phận của hắn.

    Triệu Quang Nghĩa nghe Mộ Dung Cầu Túy nói xong, quay người hỏi tên thư sinh đó: “Danh tính của ngươi là gì?”

    Tên thư sinh đó vừa nghe trước mặt mình là một viên quan cầm đầu đám người này vội cúi đầu thi lễ: “Thảo dân Tiêu Thư Hữu bái kiến đại nhân”.

    Triệu Quang Nghĩa gật đầu hỏi: “Ngươi là hàng xóm của Lũng tây quận công, khi hỏa hoạn ngươi nghe thấy gì, nhìn thấy gì, Lý gia có ai chạy ra ngoài không?”

    Tiêu Thư Hữu nghe xong nhếch miệng, hóa ra tên thư sinh này muốn đề tên bảng vàng, nên cả ngày hắn ngồi trong nhà đọc sách, vì ngồi nhiều đâm ra bị trĩ, giờ mời lang trung đến chữa trị, ai biết trong quần hắn có cái gì, tên lang trung ấy phải cắm vào một cái ngân châm thì nó mới vào, hỏa hoạn bùng phát, lửa bốc cuồn cuộn, tên lang trung đó sợ hãi bỏ người bệnh lại thoát mạng, Tiêu Thư Hữu chẳng còn cách nào, đành vội vàng xách quần chạy ra ngoài, bên ngoài mới cảm giác được mình yếu vô cùng, nhưng đi khắp nơi đều là người, hắn đường đường là một thư sinh đọc sách xấu hổ không dám đưa tay vào nhổ ra, giờ mấy cái ngân châm vẫn dính ở hậu môn của hắn.

    Tiêu Thư Hữu vẫn đứng ở đó, nhìn ngôi nhà chỉ còn trơ lại bức tường, chau mày cười méo mó nói: “Khởi bẩm đại nhân, lúc tiểu dân chạy ra ngoài thì khi ấy lửa đã cháy tứ phía, khói lửa mù mịt, làm sao còn thời giờ mà nhìn xem người khác thế nào nữa. song khi thảo dân giờ mời lang trung đến chữa trị bệnh cho mình thì lại nghe thấy bên Lũng tây quận công phủ có vài động tĩnh”.

    Triệu Quang Nghĩa vội hỏi: “Có động tĩnh gì?”

    Tiêu Thư Hữu nói: “Khi thảo dân mời lang trung về, nghe thấy bên nhà Lũng tây có tiếng hát ca, khá ồn ào, dường như là đang…tổ chức tiệc”.

    Lý Dục thích ca hát tiệc tùng, khiến cả nước nhà của hắn bị rơi vào tay kẻ khác.

    Triệu Quang Nghĩa thường dặn dò người của Hoàng Thành ti qua lại nghe động tĩnh của Lý gia, đến mức mỗi lần hắn tổ chức tiệc tùng mời những ai, gặp những ai đều cần phải nghe ngóng rõ ràng, điều này thì không có gì lạ.

    Chuyện mà Tiêu Thư Hữu nói có thể đối chứng với người của Hoàng thành ti.

    Hắn gật đầu hỏi: “Bên cạnh nhà ngươi…không còn gì nữa sao?”

    “Hết rồi ạ, thảo dân chỉ biết có vậy”.

    Triệu Quang Nghĩa xua tay, Tiêu Thư Hữu xách quần thối lui.

    Triệu Quang Nghĩa quay đầu lại nhìn, đám tro tàn ấy vẫn nóng hừng hực, trầm giọng nói: “Sống phải thấy người, chết phải thấy thây, mau đi đào, đào lên cho ta, lật tung đám tro tàn này lên, tìm cho bằng được thi thể.

    Lý gia tổng cộng chủ tớ có bao nhiêu người, thì phải điều tra cho rõ ràng, một cái thây cũng không được thiếu”.

    Mộ Dung Cầu Túy khom người: “Thần tuân chỉ, giờ đám tro ấy còn nóng, hãy toan…”

    Triệu Quang Nghĩa đứng ở xa mà còn cảm thấy hơi nóng phả vào mặt, cũng biết rằng giờ phái thân binh đi đào xới đống tro tàn lửa ấy lên là không có khả năng, nếu như mà làm ngay lúc này không biết chừng sẽ bị thiêu thành tro mất, hắn gật đầu, nói: “Khai phong phủ”.

    Triệu Quang Mỹ vội bước lên phía trước, chắp tay nói: “Có thần…”

    Triệu Quang Nghĩa nói: “Dập tắt hắn ngọn lửa, cứu trị nạn dân, phát trợ cấp, dọn đống phế tích này đi, xây nhà cửa mới, còn nữa, mấy cái ngõ xung quanh kiểm tra cho kỹ, điều tra ra nguyên nhân cháy, đồng thời phải chú ý, xem xem có tên nào chạy ra khỏi nhà Lũng tây quận công không, ngoài ra…tìm vài tên ngang ngược được việc theo Mộ Dung Cầu Túy…”

    “Thần tuân chỉ”.

    Triệu Quang Nghĩa lại quay sang nói với Mộ Dung Cầu Túy: “Cử cấm quân bao vây quanh phủ Lũng tây quận công, trước khi được tin điều tra không cho phép bất cứ ai ra vào, tìm tất cả tin tức có thể”.

    “Tuân chỉ”.

    Triệu Quang Nghĩa nhìn đống hoang tàn một hồi lâu rồi mới quay người lên kiệu.

    Nội thị đô tri Cố Nhã Ly vén rèm kiệu lên cho hắn, Triệu Quang Nghĩa cúi người vào kiệu còn lẩm bẩm: “Tiểu Chu Hậu…Nữ Anh ơi…”

    Vừa nghĩ đến người con gái đẹp ấy, Triệu Quang Nghĩa chua xót trong lòng, quốc sắc thiên hương làm hắn mê mẩn sớm đã bị vùi trong đống tro tàn rồi sao?

    Hắn lắc đầu, bỗng lẩm bẩm: “Việc này tất có điều gì mờ ám, Lý Dục phu nhân…thực đã chết rồi sao?”

    Triệu Quang Nghĩa quay đầu nhìn lại đám tro tàn kia một lần nữa, rồi lại quay sang nhìn Cố Nhã Ly, Cố Nhã Ly lập tức khom người, bước lui ra xa, Triệu Quang Nghĩa lẩm bẩm thêm vài câu nữa, rồi mới vào trong kiệu…

    ******

    Thành tây thất bảo am, Kim thân được đắp lại, cửa điện được quét sơn lại, đến từng viên ngói trong điện cũng được thay mới, tường được trang hoàng lại, bảo khố vô cùng trang nghiêm, Quan Gia ban thưởng Báo từ am, Cảng quốc công chúa xuất gia được Quan Gia phong là Báo từ phổ độ đại sư.

    Trên đại điện, hương thơm lan tỏa, Cảng quốc công chúa đang cạo đầu, Triệu Quang Nghĩa dẫn theo văn võ bá quan đứng ở bên cạnh xem lễ.

    Triệu Quang Nghĩa có vẻ lo lắng, khiến Tống Kỳ, Mộ Dung Cầu Túy là bề tôi thân tín cũng phải đứng né xa xa, sợ Quan Gia nổi giận lôi đình bất cứ lúc nào.

    Tâm trạng Triệu Quang Nghĩa không tốt, thời gian này làm việc gì cũng khó khăn, cái cảm giác vừa mới lên làm Hoàng đế đã tan biến hết, đau đầu về chuyện nỗi lòng hắn vui được mới là lạ.

    Tây bắc lại truyền về một tin xác thực, Lô Châu tiết độ sứ báo sau khi Dương Hạo chiếm được Ngân Châu thì công khai thân phận của mình, hóa ra hắn chính là con của Lý Quang Sầm năm đó khốn khó định nan quân tiết độ sứ Lý di, Dương Hạo đã bái Lý Quang Sầm làm nghĩa phụ, trông nom Đảng Hạng Thất Thị, quy thuận chủ cũ.

    Đến lúc này, Triệu Quang Nghĩa có đời nào không biết thân phận của Dương Hạo là nghĩa tử của Lý Quang Sầm.

    Trong lúc thương lượng với Dương Hạo, hắn chiếm được thiên thời, địa lợi, nhân hòa, song hết lần này đến lần khác bị lừa, Triệu Quang Nghĩa không có não chăng?

    Bản thân giờ còn vội vàng tiễn hắn đi phong hiệu Hà tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái, đây không phải là tạo thế danh vì hắn sao?

    Tự an ủi, chí ít như này, Hạ Châu Lý Quang Duệ càng sẽ không bỏ qua Dương Hạo, lưỡng hổ giao tranh càng có khả năng xảy ra.

    Dương Hạo còn giả vờ bảo Lý Quang Sầm đi nhờ vả Lô Châu, viết tấu chương mời triều đình xuất binh ra viện trợ cho hắn giữ Hạ Châu, thời điểm phụ thân của Lý Quang Duệ - Lý Di Đoản soái vị còn chưa có Đại Tống, lúc đó vẫn là Đường quốc Lý Tòng Hà cầm quyền, Lý Tòng Hà nhận thân phận Lý Di Đoạn, từ đó về sau trải qua Tấn quốc thạch kính đường, Thạch trọng quý, Hán quốc Lưu Tri Viễn, Chu quốc Quách Uy, Sài vinh và Tống quốc của đại ca hắn, năm quốc gia bảy vị Hoàng đế trên thực tế, dù Lý Quang Duệ đắc vị bất chính thành chủ nhân của Hạ Châu, Triệu Quang Nghĩa chắc chắn vì tây vực có lão nhân lưu lạc không quyền không thế và Lý Quang Duệ trên thực tế bá chủ phản bội mới là lạ.

    Song vì để bên Khiết Đan làm thân tín của hắn, là người bày mưu đặt kế cho hắn, vì sai lầm phán đoán Tống ở tây vực có thể mở rộng thực lực, hắn không thể làm khó Dương Hạo nhất cử nhất động được, thậm chí không thể công khai làm ra thái độ ủng hộ Lý Quang Duệ Hạ Châu, Triệu Quang Nghĩa chỉ có duy nhất một khả năng làm đó là giữ lại tấu chương không phát và thông qua thủ đoạn xảo quyệt đưa phản ứng của mình tiết lộ cho người của Hạ Châu Lý Quang Duệ ở Biện Kinh biết.

    Sợ rằng Lý Quang Duệ biết tin này còn sớm hơn hắn, nhưng hắn nhất định phải tỏ thái độ bình tĩnh, để Lý Quang Duệ biết lập trường của hắn, từ đó mà kiêng dè dấy lửa chiến tranh, để khói báo động tràn ngập tây bắc.

    Tình hình tây bắc thối nát đến bây giờ, đã có tí rời khỏi tay hắn, vốn đủ để hắn đau đầu nhức óc rồi, trong thành Biện Lương cũng không thể yên tâm được.

    Đứa con mà hắn yêu thương nhất cuối cùng lại nảy sinh suy nghĩ ngờ vực phụ thân của nó, đến giờ vẫn khăng khăng một mực hủ độc trung hiếu nhân nghĩa.

    Nghiệp chướng này, lão tử ngồi Giang sơn, sớm muộn không phải là ngươi nữa?

    Lão tử của mình không đến giúp đỡ, cả ngày chỉ đố nhăng đố cuội quấy rầy đại bá hắn, ta sao có thể sinh ra một tên nghiệp chướng vậy chứ.

    Triệu Quang Nghĩa càng nghĩ mặt càng tối sầm lại, đúng lúc này “keng keng keng…” một hồi chuông vang lên ở đâu đó truyền vào tai hắn, Triệu Quang Nghĩa đang phiền não khẽ ngẩng đầu nghe ngóng, chỉ thấy cháu gái chắp tay thi lễ, mái tóc đen đã mất đâu, đỉnh đầu có sáu chấm trắng.

    Nàng khẽ đứng dậy, mặc bộ áo xám, đích thị tăng nhi, nhận vòng tràng hạt, cúi mặt, tiếng chuông vang lên trong làn khói, dường như là một thế giới khác, Triệu Quang Nghĩa càng cảm thấy ảm đạm.

    Dù hắn mong được trở thành Hoàng đế, ra độc thủ với Hoàng huynh nhưng tình yêu thương của hắn đối với Vĩnh Khánh là thật đáy lòng, trong số những đứa con của Hoàng huynh, thì đứa nhỏ Vĩnh Khánh này là đứa mà nhị thúc yêu thương nhất.

    Bỏ qua sự đề phòng hậu nhân của Hoàng huynh, đồng thời cũng là vì quý đứa nhỏ này nhất, Triệu Quang Nghĩa có ý không muốn thân thiết với Tiểu Vĩnh Khánh nhưng từ ngày nàng còn dùng tã đến những tháng ngày nàng biết nói học chữ, và đến giờ trở thành một đại cô nương yêu kiều đáng yêu, hắn là thúc phụ, song luôn coi nàng là đứa con mình, tình cảm ấy sao có thể dễ dàng bỏ qua?

    Giờ vì cái chết của phụ hoàng, mạng của nương nương, nàng nản lòng thoái chí, rời bỏ chốn hồng trần, Triệu Quang Nghĩa chưa bao giờ cảm thấy tất cả những điều này là do mình tạo nên, nhưng nhìn đứa cháu mà mình thương yêu nhất đi đến bước đường ngày hôm nay, hắn không khỏi xót xa.

    Vĩnh Khánh công chúa giờ đã thành thiền sư, khẽ nhận ba que hương, tiến đến ngọn nến và châm, sau đó đem que hương cắm vào bát hương rồi lui về sau, hai đầu gối quỳ trên đệm cói, khẽ gõ mõ.

    Triệu Quang Nghĩa nhìn thấy Vĩnh Khánh kính lễ Phật rồi lại nhìn lên ba que hương cắm ở trên bát, làn khói hương tỏa ra như ẩn như hiện, rồi bỗng nhiên hắn nhìn thấy đám phế tích ở Lũng tây quận công phủ.

    Lý Dục chết rồi, chết trong hỏa hoạn rồi.

    Hắn đã hạ chiếu ban cho Lý Dục chức thái sư, truy phong tước hiệu Việt vương, rồi lấy nghi lễ Vương tước mai táng về tới Lạc Dương, những người trên đường hộ táng cũng được ban thưởng, lễ tang Lý Dục để ba ngày.

    Một quân thần, đặc biệt là vong nước hàng quân, làm như vậy là trước nay chưa từng có, khắp thiên hạ đều biết tin: Lý Dục chết.

    Nhưng trong lòng Triệu Quang Nghĩa biết sờ sờ rằng Lý Dục chưa chết, hài cốt Lũng tây quận công phủ, người trong nhà đều không thấy đâu.

    Không những là cả nhà Lý Dục không thấy, đến Từ Đãi, Tiêu Nghiễm và mấy thân tín của Lý Dục ở Nam đường cũ cũng không thấy đâu, gia quyến của họ cũng không tìm được một ai.

    Theo căn cứ báo tin thì hôm đó Lý Dục mở tiệc chiêu đãi cá vị quân thần và gia quyến, sau đó họ mất tích luôn theo làn khói hỏa hoạn.

    Triệu Quang Nghĩa nào dám để cho thiên hạ biết rằng vua của vong quốc mang theo một đoàn bao nhiêu người biến mất ngay trước mặt hắn, hắn vừa báo tang với thiên hạ, làm tang sự, tung tin Lý Dục chết, vừa phái người phong tỏa khắp các đường giao thông yếu đạo, ngầm hỏi điều tra, nắm được tung tích những người này, nhưng nửa tháng đã trôi qua, vẫn chẳng có tin gì.

    Nếu như chỉ có một người chạy thoát thì cũng có thể coi như là mò kim đáy bể, nhưng hẳn một đoàn không biết bao nhiêu người bỏ trốn thì có thể trốn ở đâu, bỗng dưng mất tăm mất tích được thực vô lý, Lý Dục là quân vương của vong quốc làm sao có bản lĩnh đó được?

    Thành Khai Phong hắn bỏ bao công sức xây dựng mười năm, giờ đã có thể điều khiển được tất cả những nhân vật tiếng tăm, nhiều người như vậy ung dung chạy đi, trong ngoài thành, khắp các thành trì, những nơi hoang vu hẻo lánh cũng đã tìm đều không thấy tung tích của họ đâu, một hàng thần không thông thuộc Biện Lương mà trốn khỏi được, điều này thực vô lý.

    Hoàng thành ti thống lĩnh bị mất chức điều tra và bị quăng vào đại lao, những tên có tội danh khó nói không biết bắt bao nhiêu nữa, nhà lao Biện Lương đều chật kín người vẫn không tìm ra manh mối gì, Triệu Quang Nghĩa lúc này mới điên lên, chửi: “Là tên chó nào thần thông quảng đại giúp chúng, Lý Dục…rốt cuộc ngươi ở đâu?”

    *******

    Trong ngự hoa viên Hoàng gia, Đới Luân đốc công cười hì hì nói: “Lưu công công, ngài đi nhé”.

    Tên thái giám mặt dài như cái bơm ừ một tiếng, nhấc chân lên càng xe, tiểu thái giám bên cạnh vẫy tay ra hiệu, xe chuyển bánh lộc cộc trên đường đất trồng rau, phía sau có sau chiếc xe đi theo, đi về phía Hoàng cung đại nội.

    Đới Luân nhìn theo xe tên thái giám rời đi xa, lúc này mới quay người đi về phía nhà ở của mình, được một lúc thì nhấc cái bọc đồ lớn ra, nhìn ngang nhìn dọc, không thấy ai ra vào, lúc này mới đi nhanh.

    Ở đây là đất trồng rau của Hoàng gia, con đường phía trước chính là nơi mà Triệu Phổ xâm chiếm lấy viên lâm Hoàng gia rồi kiến tu, sau khi nhận được trọng trách của Quan Gia thì dừng khởi công, giờ vẫn chưa xây xong, vẫn để bỏ dở ở đó, trong tường viện rất yên tĩnh, người ngoài không dám vào, những tên trồng rau cũng đã chuẩn bị chuồn khỏi đây, cho nên rất lạnh lẽo.

    Làm một tên đốc công rau, Đới Luân nắm rất rõ tình hình ở đây, dù thế nào hắn vẫn cố tránh đi đường lớn, đi vào chỗ bờ ruộng trồng rau.

    Sau đất sau là nơi sâu nhất, chính là đất sườn núi nghiêng nghiêng, Đốc Luân đi đến đó, quay đầu nhìn ngó, thấy không có ai đi theo, hắn vội đi nhanh hơn, vòng qua mấy cây đại thụ, đám cỏ um tùm có một cái cửa gỗ, nhấc cánh cửa lên, đất lộ ra.

    Đới Luân vác túi bao đi vào.

    Đây là cái hầm rau, mùa đông thường cất trữ rau, giờ mới có đầu tháng tám, thời tiết nóng nực cái hầm để đó không dùng.

    Đới Luân thắp nến đi vào trong hầm, rồi quay sang bên cầm chiếc đèn lồng thắp sáng cho nó rồi đi vào bên trong, bên trong là một cái giá, góc tường có mấy cây tạp nham và mấy cây thang, có mùi mốc meo.

    Có thông với hầm trên, nên cũng có tí ánh mặt trời, song trong hầm thì đâu tránh khỏi u ám.

    Đi càng sâu vào bên trong, Đới Luân lại quay đầu lại nhìn, khẽ gõ nhẹ ba tiếng vào tường, hai dài một ngắn.

    Nghe thấy động tĩnh, tiếng gõ của Đới Luân lên tường gỗ, cửa kêu kẹt một cái, bên trong có giọng của một tên hán tử: “Lão Đới”.

    Đới Luân đưa cái bọc đó qua, khẽ nói: “Tất cả thái bình, bên trong còn cần gì…”

    Hắn vừa nói đến đây, một người mặc áo xanh chui ra, tức giận nói: “Những ngày tháng thế này, người không ra người, ngợm không ra ngợm, ta không thể chịu nổi nữa, các ngươi khi nào thì đưa chúng ta đi đây?”

    Một tên dáng người hơi béo, tóc rối bù, vận quần áo bình thường song khí phách lại bất phàm, chính là Lý Dục tên mà Triệu Quang Nghĩa săn tìm bấy lâu.

    Đới Luân cười bồi nói: “Xin lỗi, bây giờ thì không, vì sự an toàn của ngài, ngài còn cần ở lại đây một tháng nữa, tin đồn đã dịu đi nhiều rồi, nhưng người của các người đông vậy, từng nhóm ra đi cũng không thể chốc lát được, qua tháng sau thì sẽ an toàn hết thảy”.

    “Một tháng?

    Còn cần một tháng nữa?”

    Lý Dục tức giận mắng: “Cả ngày chỉ ăn gạo tẻ, dưa muối, chăn màn gối đệm thì bẩn tưởi, lại còn không có rượu mà uống, ngày qua ngày chẳng biết đến sáng tối thế nào, người sống ở đây cũng phát điên, ta không phải là phạm nhân của các người, sao có thể đối xử với ta vậy chứ?”

    Đới Luân tính tình ôn hòa, cười hắc hắc nói: “Ngài cũng phải thông cảm, chúng ta chẳng có cách nào khác cả, nơi này là nơi an toàn nhất dành cho ngài rồi, vì để tránh lộ tin tức, tiểu nhân đành đi ra ngoài mua chút gạo tẻ dưa muối, muốn ăn những mỹ vị cao sang, giờ cũng không thể làm nổi”.

    Lý Dục mắng: “Nơi này không phải chỗ cho người ở, ta không thể chịu nổi thêm giờ nào nữa, ta phải đi…”

    Lúc này Từ Đãi và Tiêu Nghiễm cũng chui ra, Từ Đãi ho khan một tiếng, rồi cùng với Tiêu Nghiễm khuyên giải Lý Dục đang nổi giận đi vào buồng, đợi yên trở lại, Đới Luân mới khẽ lạnh lùng nói: “Nhìn hắn cho cẩn thận, đừng có để hắn muốn làm gì thì làm, tên này…hừ hừ”.

    Đại hán họ Đường cười ha ha nói: “Yên tâm đi, không sao hết, hắn ngày nào chả bực tức, chắc muốn ra ngoài cho người ta tóm gọn, đến cái mạng của hắn còn không đáng giá, lợi hại thế nào hắn cũng hiểu được, song cơm ngon áo gấm nó quen rồi, người ta là nhân vật cao quý cơ mà phải chịu những ngày tháng thế này, xổ ra vài câu bực tức, ngươi cũng chớ để bụng làm gì”.

    Đới Luân kéo tên họ Đường đó, hai người đi xa một chút rồi lại thì thầm to nhỏ, Đới Luân mới nhấc đèn lồng đi qua cửa gỗ rồi ra ngoài, tên họ Đường đứng ở trong chỗ sáng trong hầm ngẩng đầu nhìn bầu trời, rồi bỗng xoay người, như một con báo trở về phòng, tất cả lại trở nên yên lặng…

    Lại nửa tháng nữa trôi qua, nỗi phiền não của Triệu Quang Nghĩa đều chưa được giải quyết xong, điều khiến hắn đau đầu nhất chính là chưa tìm thấy dấu vết của Lý Dục, kết quả mà Hoàng thành ti nghe ngóng được, Đường quốc truyền tin đồn quốc chúa chưa chết, ngấm ngầm phản Giang Nam, đông sơn tái khởi, Triệu Quang Nghĩa không thể yên tâm được, phái Phan Mỹ đi thành Kim Lăng tọa trấn khiến Ngô Việt vương Tiền Thích và bình hải quân tiết độ sứ Trần Hồng Tiến vừa mới hiến đất quy hàng điều một đạo nhân mã vào Giang Nam, nghe theo sự điều khiển của Phan Mỹ, đồng thời để trấn an Trần Hồng Tiến, lại gia phong hắn là võ ninh quân tiết độ sứ, cùng đàm chương sự.

    Cùng lúc đó phái rất nhiều mật thám vào Giang Nam, truy tìm tung tích Lý Dục.

    Hôm nay, hắn vừa mới kết thúc triều chính về đến điện Văn Đức, ăn chút điểm tâm, uống chén trà, cầm tấu chương đem ra phê duyệt, một tên Hoàng thành ti tiến đến nói: “Quan Gia, Hạ Châu có một tin gấp báo”.

    Triệu Quang Nghĩa nghe thấy tiếng động, vội bỏ tấu chương xuống nói: “Mang đây xem xem”.

    Vị quan kia vội mang mật thư dâng lên, Triệu Quang Nghĩa mở ra xem cẩn thận, cười ha ha, mấy ngày nay mặt mày hắn lúc nào cũng nhíu lại, giờ đã được giãn ra, trong mật thư nói, Hạ Châu Lý Quang Duệ được tin Dương Hạo chiếm thành Ngân Châu, muốn mau chóng dẫn binh đi phạt, chỉ là lúc này Thổ Phiên, Hồi Hột luôn chiếm món béo, cục diện tác chiến hai mặt, không có kẽ hở mở tác chiến ba mặt, nhưng Đường huynh của hắn Lý Quang Sầm vẫn còn sống, hơn nữa làm Hoành Sơn tiết độ phó sứ, nhận Dương Hạo làm nghĩa tử, tin Đảng Hạng Thất Thị phản bội Lô Châu truyền đến tai hắn, Lý Quang Duệ thì không giữ được bình tĩnh.

    Uy hiếp của Thổ Phiên và Hồi Hột của Lý Quang Duệ lại không bì kịp Lô Châu Dương Hạo, Thổ Phiên và Hồi Hột đánh như vậy, rất khó dao động thống trị của hắn, mà Dương Hạo lại nhanh chóng từ bậc tám lên bậc bảy, đây là điều hắn không thể tha thứ được, Lý Quang Duệ đã quyết định không tiếc chi phí, dù cắt đất cầu hòa, cũng cần chiến đấu với Thổ Phiên và Hồi Hột, tập kết binh mã chiến với Lô Châu.

    Có được tin này, Triệu Quang Nghĩa vui mừng vô cùng, vẻ mặt tươi cười nhìn mật thư, nhìn đi nhìn lại tính toán một hồi lâu, rồi gọi đương quan tới dặn dò: “Nghĩ cách lộ ra tin tức cho Lý Quang Duệ ở Biện Lương, nhớ lấy làm cho tốt tí, chớ để bọn họ biết được Trẫm có ý tiết lộ cho họ biết”.

    “Quan Gia xin yên tâm”.

    Viên quan này được sùng ái, khi Quan Gia tinh thần không tốt, càng hận Hoàng thành ti ra đường rẽ, đến đại thống soái của họ đều khóa bỏ ngục, giờ thấy Hoàng đế tinh thần hòa hữu, mắt hắn như muốn rơi lệ xuống.

    Triệu Quang Nghĩa nói: “Trẫm biết tháng hai cần phát binh, thảo phạt Bắc Hán, nghĩ cách tiết lộ cho người của hắn biết, nhớ lấy, nhất định cần để cho chúng biết, Trẫm đến lúc đó sẽ điều động binh mã Lân Châu, Phủ Châu, Lô Châu cùng phạt Hán quốc”.

    “Thần tuân chỉ”.

    Viên quan đó vội đáp lời, thấy Triệu Quang Nghĩa mỉm cười vuốt râu, không có lời nào dặn dò nữa, vội thi lễ rút lui.

    Viên quan ấy vừa mới đến cửa điện, thì gặp Tống Kỳ và Hồng Lư Tự ở đông các môn cùng với Tiêu Hải Đào đi cùng vào điện, vội tránh sang một bên, nhường cho họ vào điện, rồi mới luồn đi ra.

    Tống Kỳ vừa vào tới cửa điện đã hô to: “Quan Gia, Hồng Lư Tự nhận được báo tang Khiết Đan, Hoàng đế Khiết Đan Da Luật Hiền băng hà rồi”.

    “Cái gì?”

    Triệu Quang Nghĩa ngẩn người không ngờ vừa nghe được tin tốt giờ lại nghe tin tốt nữa, chẳng lẽ là vận đã đến?

    Hắn vui mừng lộ rõ trên nét mặt hắn nói: “Da Luật Hiền chết rồi ư?

    Giờ ai làm tân Hoàng đế?”

    Tống Kỳ nói: “Cái này tạm thời chưa định, Hoàng Hậu Tiêu Xước nắm triều chính, tạm thời vẫn quản lý được, trừ phi bà ấy sinh hạ nữ nhi, nếu không thì, Hoàng tộc Khiết Đan nguyên khí đại thương, trước mắt không ai dám chiếm ngôi vị Hoàng đế cả”.

    “Á”.

    Triệu Quang Nghĩa thốt lên và hiểu ra nói: “Đúng vậy, Tiêu Xước đã có thai, nếu bà ta sinh nữ nhi, hắc hắc, cơ hội 50/50, ha ha…”

    Nghĩ đến đây, Triệu Quang Nghĩa nhướn mày cười nói: “So sánh hai chuyện hỉ này, Lý Dục sống hay chết thì có là gì với hắn nữa, Lý Dục chả là gì, huống hồ bây giờ, Lý Dục hắn làm được Câu Tiễn Mộ Dung xông ngầm kiêu hùng?

    Triệu Quang Nghĩa đi nhanh qua điện, chuyển hai vòng, rồi dừng bước nói: “Lệnh Lữ Từ Khánh, lệnh sứ đoàn phó phúng viến Bắc quốc”.

    Tiêu Hải Đào nói: “Thần tuân chỉ”.

    Triệu Quang Nghĩa lại nhìn sang chỗ Tống Kỳ, lạnh lùng nói: “Điều động người lanh lợi từ Hoàng thành ti, hành sự tùy hoàn cảnh”.

    Tống Kỳ tay đúc vào tay áo, khom người nói: “Thần tuân chỉ”.

    Đợi hai người ra khỏi điện, Triệu Quang Nghĩa mặt mày hớn hở, u buồn mấy ngày nay đều bị thổi bay, Da Luật Hiền khi vẫn còn giữ ngôi, người Khiết Đan vì tranh giành ngôi vị Hoàng đế mà chém giết nhau, giờ Da Luật Hiền chết rồi, Khiết Đan tất nhiên tái khởi nội loạn, loạn bên phía tây, loạn bên bắc, thiên hạ đại loạn, kế hoạch thống trị của hắn có khả thi rồi!

    Quyển 11: Cung Giương Như Trăng Tròn

    Chương 440: Xuân sắc vô bờ.

    Ở quê.

    Đường to lối nhỏ ở Ngân Châu Dương Hạo đều thông thuộc, và điều khiến hắn đang khổ tâm nhất chính là khôi phục lại cái phồn vinh của thành ngày xưa.

    Đêm đã khuya, tuyết rơi dày, Dương Hạo dẫn theo một đám than binh, tự mình đi tuần xung quanh thành một lượt rồi mới quay về phủ.

    Trong nhà, những ngọn đèn lớn nhỏ đã tắt hết, chỉ còn leo lét ánh sáng từ căn phòng của phu nhân.

    Dương Hạo mỉm cười, cởi áo khoác đưa cho Mục Vũ, giũ giũ đống tuyết bám vào giày rồi tiến về phía có ánh đèn sáng.

    Mấy phu nhân đã ngầm hiểu với nhau, trừ khi có ý chỉ đặc biệt của Dương Hạo, còn nếu không thì các nàng cứ thay nhau luân phiên mỗi người để đèn sáng một hôm chờ hắn về.

    Tuy họ chưa từng nói rõ với Dương Hạo điều này, nhưng Dương Hạo cũng phát hiện ra bí mật này nhanh chóng, chẳng qua là cái đèn lồng đỏ treo cao thôi mà, cái bí mật bé xíu này làm sao giấu nổi chàng.

    Đội tuyết đi xuống tận phía cuối hành lang, nơi có căn phòng đang tỏa ra một hơi ấm khó tả.

    Trong phòng ấm như giữa mùa xuân, Diễm Diễm đang ngồi dưới đèn, một tay cầm bút, một tay cầm bàn tính, tính toán sổ sách, dê bò, lương thực, thuế má.

    Tiếng lách tách của bàn tính vang ra nghe rõ mồn một, cùng với tiếng tuyết đang rơi bên ngoài của đêm tĩnh mịch tạo thành một thứ cảm giác thú vị.

    Vừa nhìn thấy Dương Hạo về, Diễm Diễm vội ghi lại mấy con số rồi hạ bút xuống chào đón hắn.

    Mùi thơm ấm quấn lấy người hắn, đôi tay ôm chặt vào cổ, Dương Hạo còn chưa kịp nói gì thì đôi môi mềm mại ấm áp của Diễm Diễm đã đặt trên môi hắn.

    “Úi chà, cả người đầy tuyết rồi, tuyết rơi nhiều thế sao, cẩn thận kéo bị cảm lạnh, mau thay quần áo ra đi”.

    Bên ngoài dù tuyết rơi dày, lạnh cắt da cắt thịt nhưng trong phòng lại hết sức ấm áp, lửa còn tỏa ra mùi thơm nhẹ ngây ngất lòng người.

    Đường Diễm Diễm mặc một bộ đồ màu đỏ hết sức nhã nhặn, bó sát nơi cánh tay, kéo dài sát đất, đúng là một bà chủ nhà.

    Chiếcáo mỏng không che nổi đường cong quyến rũ nơi người nàng, chiếc đai lưng quấn chặt vòng eo thon như ngọc như ngà.

    Tấm thân nóng bỏng như vậy ôm ghì lấy người Dương Hạo đang lạnh như băng, nàng vội vã cuống quýt buông hắn ra xuýt xoa.

    Dương Hạo cười hà hà nói: “Ta vừa mới cởi áo khoác ra, hôm nay quả thật tuyết rơi dày quá”.

    Diễm Diễm giúp hắn giũ tuyết ra khỏi đầu và vai, quay ngươi vào buồng lấy dép đi trong nhà cho hắn, thân thể nàng mềm mại trong suốt, cúi khom người như trăng tròn trước mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo nhìn ngắm mái tóc đen óng của nàng, ngắm cái cổ tròn trịa đầy đặn sau làn áo, dường như bên trong nàng không mặc áo lót.

    Cơ thể hắn như nóng rực lên, giơ tay ôm chặt lấy tấm eo thon mềm của nàng.

    Diễm Diễm mềm nhũn trong tay hắn, hai tay đánh rơi đôi dép trong nhà xuống đất, nhẹ nhàng nói: “Dương ca ca, thay quần áo trước đã…”

    Đôi tay to của Dương Hạo đã thò vào bên trong mân mê đôi nhũ hoa mềm mại, nắm chặt một bên vú.

    Diễm Diễm quay đầu lại nhìn như trách móc, rên rỉ nói: “Được rồi mà…”

    Tuy giọng nói lạnh lùng, nhưng một tay của nàng lại đặt trên tay của Dương Hạo, khiến hắn càng nắm chặt hơn.

    Dương Hạo ôm chặt eo nàng, đôi bàn tay to dịch xuống dần rồi nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, tự mình cởi bỏ áo ngoài và nhẹ nhàng nằm lên trên người Diễm Diễm.

    Hắn hôn lên đôi môi đỏ như quả anh đào chin của nàng, Diễm Diễm mỉm cười hôn hắn, mặc cho hắn hôn lên mắt, lên cổ, hòa nhịp cùng những động tác của hắn.

    Áo lót được cởi ra, lộ ra đôi gò bồng đảo mềm mại, trong suốt.

    Đôi vú đẫy đà dần cứng lại và dựng lên, hai đầu vú rất nhỏ giống như hai hạt đậu trong bánh màn thầu, đẹp động lòng người.

    Đường Diễm Diễm một tay nhẹ nhàng vờn quanh cổ hắn, rồi trườn nhẹ xuống dưới bụng hắn, cầm nắm vuốt ve, hơi thở bắt đầu dồn dập hổn hển.

    Căn phòng sau một hồi tràn ngập tiếng ê a và hơi thở dồn dập đã trở lại yên lặng.

    Dương Hạo vẫn đang nằm trên Diễm Diễm, tay đặt ở mông nàng, vuốt vuốt cái gối nằm mềm mại như lụa.

    Đường Diễm Diễm thì đôi mắt khép hờ, mặt vẫn còn hồng đỏ, mồ hôi rịn trên trán và trên cánh mũi.

    Nàng khẽ nhấc eo lên đẩy Dương Hạo nằm sang bên cạnh, thở nhẹ nhàng và ôm chặt lấy người đàn ông của nàng.

    Nàng khẽ liếc hắn, chiếc gối hắn nằm đã ướt rịn hơn nửa, Đường Diễm Diễm càng đỏ mặt hơn, dúi mặt vào lòng Dương Hạo, ngón tay đặt nhẹ nhàng trên mắt hắn, xoa xoa nói: “Chàng ấy à, đúng là thân con lừa.

    Vừa mới quay về đã thế thì lấy sức đâu ra, “giày vò” người ta khiến người ta… vừa yêu vừa sợ…”

    Dương Hạo cười ha hả nói: “Bản lĩnh của nàng vốn không thấp, lại có cao nhân truyền thụ cho, haha, không chịu được nổi hả?”

    Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng kéo Diễm Diễm vào lòng, kéo chăn đắp kín người cả hai.

    Diễm Diễm rất tự nhiên mà quay người, cúi xuống phía ngực hắn cắn nhẹ nhẹ.

    Rồi nàng rời khỏi ngực hắn, cặp mắt long lanh nói:” “Không thể chịu được đâu, đêm nay chàng chỉ thuộc về thiếp thôi, không cho đi đâu hết”.

    Tuyên bố chủ quyền xong, Diễm Diễm lại dịu dàng cười quyến rũ: “Chàng có thói quen cái gì mà song tu công pháp, đến Oa Oa cũng chẳng thể chịu nổi, thiếp nào có phải là đối thủ của chàng?

    Có điều… song tu song tu, kể cả là song tu đi nữa thì sao chàng không dạy cho bọn thiếp?

    Chỉ lo vui sướng cho bản thân thôi”.

    Dương Hạo tát yêu nàng ta một cái rồi cười đáp: “Nàng không sướng sao?

    Vừa nãy còn nói to nói nhỏ cái gì mà đòi chết với không chết?”

    “Thôi đi nào”.

    Diễm Diễm xấu hổ vỗ ngực hắn một cái.

    Dương Hạo ôm chặt nàng, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, nói: “Sư phụ đến rồi đi vội vàng, chỉ dạy được có một chút, dẫu sao cũng không phải là cái để cho các nàng luyện mà.

    Đợi có cơ hội ta sẽ đi thỉnh giáo sư phụ, nếu không sợ rằng sẽ làm hại đến cơ thể nàng thì không thể vui hết mình, đúng là…”

    “Hừ!

    Nói đi nói lại cũng vẫn là vì bản thân chàng”.

    Diễm Diễm hờn dỗi cắn hắn một cái.

    Rồi nằm dịch lên trên cạnh hắn, hai chân quấn chặt lấy hắn, mặt áp lấy mặt hắn, nhẹ nhàng hưởng thụ giây phút của riêng hai người, ánh mắt như có nước chảy, cả hai nhẹ nhàng thở như muốn hòa vào nhau làm một.

    Rất lâu sau, hắn mới nhẹ nhàng hỏi: “Mỗi ngày đều phải tính toán như thế có mệt không?”

    Diễm Diễm ngái ngủ trong lòng hắn, mơ hồ đáp: “Oa Oa quản lý của hàng, gia súc, ruộng nương, hiệp thương, thiếp chỉ là trợ giúp thôi, chỉ là tính toán sổ sách, chẳng bận lắm”.

    Nàng suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầ lên, chần chừ nói: “Có điều…, chúng ta như thế này… có được không?

    Thực ra Phạm Tư Kỳ, Lâm Bằng Vũ, Từ Huyễn, Tiêu Nghiễm bọn họ đều hết sức trách nhiệm với việc kinh doanh, thẩm tra từ trước đến nay vẫn không phát hiện ra sai sót nào.

    Tục ngữ nói nghi ngờ thì không dụng nhân, dụng nhân thì không nghi ngờ.

    Chàng cho bọn thiếp đích thân nhúng tay vào những chuyện này có phải là không tin tưởng bọn họ quá không?

    Phạm Tư Kỳ, Lâm Bằng Vũ bọn họ không có gì, nhưng thiếp thấy…

    Từ Huyễn, Tiêu Nghiễm bọn họ có vẻ không bình thường lắm”.

    Dương Hạo cười nói: “Quen rồi sẽ thành tự nhiên.

    Họ hiện giờ không thuận mắt, đợi bọn họ quen rồi sẽ tốt thôi.

    Không phải là ta không tin tưởng bọn họ, mà là muốn cho các nàng quản lý, thay đổi những thói quen mà bọn họ mang từ Giang Nam đến đây”.

    Dương Hạo ngửa mặt nhìn bức trướng rồi nói: “Phụ nữ Tây Bắc, kinh thương, làm công, chăn thả, thậm chí là cưỡi ngựa bắn tên trên chiến trường… tất cả mọi thứ đều làm được.

    So với phụ nữ Trung Nguyên thì vốn là giỏi hơn.

    Đất Tây Bắc vốn đã quen ba đời di cư đến bộ tộc người Hán, cũng thành thói quen rồi, nhìn không thuận mắt, nhưng cũng không nhiều.

    Cái này thành quy luật rồi, ta không thể nhân nhượng bọn họ, cho bọn họ cái thói quen cũ của vùng Tây Bắc.

    Diễm Diễm, Tây Bắc không bằng được với Trung Nguyên, ở đây dân số thưa thớt, nếu như điều này không để cho phụ nữ làm thì cũng không để cho phụ nữ làm.

    Trời sụp mất một nửa rồi, người nào mà chẳng phải động tay đến?”

    Khi đó địa vị của phụ nữ Trung Nguyên không bằng Nam Tống đến tận Minh Thanh, kể cả ở Trung Nguyên thì địa vị của phụ nữ Trung Nguyên trong gia đình cũng rất thấp.

    Ở khu vực phía Tây và Bắc, lời nói của phụ nữ tuy không có trọng lượng bằng đàn ông, nhưng so với phụ nữ Trung Nguyên thì con cao hơn gấp bội.

    Diễm Diễm nghĩ vậy bèn gật đầu nói: “Uhm, những lời này quả thật có thể giải quyết một phần rộng lớn, vấn đề dân số không đủ, chàng nói xem phải làm sao, dẫu sao thì người ta cũng không phản đối đâu”.

    Dương Hạo cười ha hả nói: “Đông Nhi bụng đã to rồi, ta không dám bắt nàng ta lao động.

    Có điều ta cũng đã xây dựng một đội nữ binh rồi, đợi Đông Nhi sinh xong, đội nữ binh cũng sẽ được thành lập, trừ những lúc khẩn cấp sinh tử nếu không ta cũng sẽ không để các nàng ấy ra chiến trường.

    Bọn họ chẳng qua chỉ là trông giữ thành trì, bảo vệ trật tự…

    Việc ấy nữ binh làm được, hơn nữa bọn họ cũng không ngang ngược như nam nhi, tâm tư cũng kín đáo hơn nhiều…”

    Hắn còn chưa nói hết nhưng cái tên Đông Nhi được nhắc đến đã khiến Diễm Diễm phải suy nghĩ.

    Diễm Diễm bò lên người hắn, nũng nịu nói: “Chàng còn nói nữa, tỷ tỷ sắp sinh rồi, bụng người ta vẫn còn chưa có gì, chàng thiên vị”.

    Dương Hạo không biết nên khóc hay nên cười: “Không phải thế sao?

    Cái đó cũng trách ta hay sao?

    Nàng không sinh thì ta có cách gì?”

    “Thiếp không biết, chàng là người đàn ông của thiếp, thiếp không sinh được không tìm chàng thì tim ai?

    Thiếp cũng muốn sinh cho mình một cục cưng”.

    Đường Diễm Diễm càng nói càng hưng phấn, hai mắt sáng lên ánh sáng của tình mẫu tử: “Thiếp muốn chàng cho thiếp”.

    Dương Hạo giật mình nói: “Không phải chứ?

    Nàng…nàng không được…”

    “Có gì là không được, chàng dám khinh thường bản cô nương”.

    Đường Diễm Diễm dùng sức đứng lên, lấy tay kéo Dương Hạo: “Đừng có giả ngơ nữa, mau lên đi”.

    Dương Hạo lười nhác vòng tay ra gối đầu, nói: “Bản vương gia mới không bị mắc lừa, một lát nữa nàng lại đòi tha cho nàng, lão gia ta đây lại phải quấn chăn đi quấy nhiễu Oa Oa, Diệu Diệu, trời lạnh thế này ta không muốn ra ngoài đâu”

    Diễm Diễm lấy lòng nói: “Vậy…người ta dùng cái mà chàng thích nhất…”

    “Gì?”

    Diễm Diễm ấp a ấp úng nói: “Là…là cái cách gì mà giống cẩu như chàng nói ấy…”

    Dương Hạo nhẹ lắc đầu, Diễm Diễm lại cắn chặt môi nói: “Vậy… lần sau thiếp đồng ý với chàng…”

    Tiếng nàng trở nên nhẹ bẫng, nói như rót mật vào tai Dương Hạo khiến mắt Dương Hạo sáng lên: “Thật chứ?”

    Diễm Diễm tức giận đánh hắn một cái: “Đúng là đồ tà đạo, vừa nói thế mắt chàng đã sáng cả lên rồi”.

    Dương Hạo cười hà hà nói: “Vậy lần này…”

    Ánh mắt của hắn nhìn chăm chú vào đôi môi đỏ mọng của Diễm Diễm, Diễm Diễm đã hiểu, nàng đỏ mặt ngồi tại chỗ, hồi lâu sau mới khịt mũi một tiếng.

    Dương Hạo vui thú hoan hô lên một tiếng, mở tung chăn ra, trần như nhộng nhảy xuống, đi về phía góc tường.

    Diễm Diễm mái tóc dài như thác nước, khẽ liếm môi, liếc nhìn thân hình đẹp đẽ cường tráng của hắn, ánh mắt long lanh, bước đến…

    Trời đã sáng, Dương Hạo mở to mắt, tiếng tuyết rơi bên ngoài đã dừng.

    Cúi đầu nhìn xuống, Diễm Diễm vẫn đang say giấc, mặt ửng hồng, xinh đẹp như đóa hải đường, khóe môi còn nở một nụ cười ngọt ngào.

    Hắn nhẹ nhàng rời khỏi giường, đang muốn mặc quần áo đi vào trong sân luyện kiếm thì nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ bên ngoài, Mục Vũ hạ giọng nói: “Đại nhân, đại nhân…”

    Dương Hạo vội vàng đứng lên, Diễm Diễm như có bản năng thò tay ôm chầm lấy cổ hắn, đột nhiên tỉnh dậy, thấy Dương Hạo đang mặc quần áo, không nén được liền hỏi: “Trời mới tờ mờ sáng, vẫn còn sớm mà”.

    Nàng thức dậy giúp Dương Hạo mặc quần áo, rồi chợt thấy người không còn chút sức lực nào, nàng vội năm trở lại, tức giận nói với Dương Hạo: “Đều là do chàng giày vò thiếp, đồ xấu xa”.

    Dương Hạo vừa mặc quần áo vừa lắc đầu nói: “Tiểu nhân và nữ tử khó dạy, không phải ta ức hiếp”.

    Diễm Diễm trừng mắt sẵng giọng: “Chàng nói cái gì?

    Được, ta sẽ đi nói với Đông Nhi tỷ tỷ, còn có cả Oa Oa, Diệu Diệu nữa”.

    Dương Hạo đã mặc xong quần áo, đến bên giường cười khanh khách rồi hôn lên má Diễm Diễm: “Đi đi, nói cho bọn họ biết, tiểu nha đầu xấu hổ tự mình không biết lễ tiết, sáng sớm dậy không nổi giường, lại còn oán trách quan nhân, xem bọn họ có cười nàng không”.

    Diễm Diễm tức giận, cắn chặt răng nói: “Ta muốn bỏ nhà ra đi, ta muốn đi Nhạn Môn quan tìm Lữ tổ, học được bản lãnh trở về trị tội chàng”.

    “Nói là phải làm nhé, đừng có đãi tai” Dương Hạo đặt tay lên ngực nàng ở ngoài chăn, cười nói: “Ta phải ra ngoài có việc.

    Nếu như quả thực muốn đi thì nhớ chào nhé, ta sẽ cho người chuẩn bị xe”.

    Dương Hạo ra khỏi cửa, chỉ thấy Mục Vũ đã ăn mặc chỉnh tề, đứng bên cạnh là Mẫu Y Khả, tay mang theo áo khoác cừu của hắn.

    Dương Hạo đón lấy mặc lên người, chỉ trông thấy tuyết ngoài sân đã dày đến cả tấc, đâu đâu cũng chỉ một màu trắng, không nén nổi hỏi: “Có chuyện gì khẩn cấp?”

    Mục Vũ nói: “Đại nhân, tối qua xảy ra bão tuyết, đè chết rất nhiều cư dân, còn có nhiều người lưu lạc bên ngoài bị lạnh cóng ngoài đường.

    Mới sáng sớm Phạm đại nhân, Lâm đại nhân, Từ đại nhân, Tiêu đại nhân đã thay nhau đi tuần quanh thành, bảo tiểu nhân đến báo cáo với đại nhân, có nên nấu cháo cứu tế nạn dân không ạ?”

    Dương Hạo thầm thấy xấu hổ, hắn chưa từng làm qua việc này bao giờ, những người này quả thực rất chu đáo.

    Dương Hạo vội nói: “Tất nhiên là cần.

    Lập tức mở kho nấu cháo cứu tế.

    Bản quan lập tức đi thăm dò một phen, xem xem tình hình như thế nào”.

    Dương Hạo vội vàng dẫn theo thị vệ chạy ra khỏi phủ.

    Trên đường tuyết phủ dày, ngựa không đi nổi, hắn đành dắt thị vệ từng bước từng bước đi, trong lòng nghĩ: “Tuyết lớn thế này đối với dân du mục Trung Nguyên thì không có gì là đáng lo, nhưng đối với dân ở đây thì quả là đem lại nhiều hậu quả.

    Nạn dân trong thành cũng có hạn, nhưng những bộ lạc ở xung quanh bên ngoài thì e rằng khó mà sinh sống được, ta có nên…”

    Hắn vừa đi vừa nghĩ, dùng giác quan thứ sáu của mình hắn có thể cảm giác được những ánh mắt của người dân bên đường trong bóng tối dõi theo hắn, hai người mặc áo da đang đứng từ xa nhìn hắn, đi về hướng đầu đường…

    ***************

    Đêm nay tuyết rơi quả thực rất dày, cũng may thời này không còn phát đạt như thời trước nữa nên đa phần mọi người đều tích trữ lương thực, lương khô, không cần phải ra ngoài vận chuyển.

    Do vậy giá cả cũng không bị leo thang, cũng không tồn tại những vấn đề như tổ chức vận chuyển…, chỉ cần dọn sạch tuyết là có thể thông hành bình thường, chẩn tế cứu dân nghèo để tránh tái lập lại vụ việc nhiều người chết cóng ngoài đường.

    Từ Đích cùng Tiêu Nghiễm đều là những người quản lý chính vụ của nhà nước, lại thêm Phạm Tư Kỳ, Lâm Bằng Vũ làm cộng sự, những việc này họ giải quyết trôi chảy.

    Chỉ có điều việc mở kho của phủ để cứu tế lương thực cần đích thân Dương Hạo hạ lệnh mới xong.

    Dương Hạo đi tuần quanh thành một vòng, thấy công việc dọn tuyết, nấu cháo cứu tế đều đang được cấp tốc triển khai mới yên tâm quay về.

    Khi hắn quay về đến Đông Thành thì chỉ nhìn thấy Từ Lũ đang chỉ huy dân chúng gia cố nhà cửa, có vài nhà kiến trúc bằng gỗ đang tiến hành tu sửa lại.

    Vừa thấy Dương Hạo đến Từ Lũ vội đến nghênh đón, chắp tay nói: “Thái úy”.

    Dương Hạo gật gật đầu, hỏi: “Xem ra mấy gian phòng này sắp sập đến nơi hả?

    Trước nay chưa từng trùng tu bao giờ, bách tính không biết ở đâu?

    Có cơm ăn không?

    Đã chuẩn bị chăn và áo bông chưa?”

    Từ Lũ nói: “Thái úy yên tâm, bách tính ở đây đã được chuyển tới Trường Khánh tự rồi, lương thực và chăn ấm cũng đã chuẩn bị đủ, không thể để dân chúng bị chết vì đói lạnh đâu ạ”.

    Dương Hạo vui vẻ gật đầu, đi song hành bên cạnh hắn, mỉm cười nói: “Đại học sĩ có tài kinh thiên vĩ địa, điều ông đến cái Tây thành nhỏ bé này, làm những việc nhỏ nhặt này quả thực là bạc đãi đại nhân rồi”.

    Từ Lũ nói: “Chuyện của bách tính không phải là chuyện nhỏ, có thể làm việc gì cho dân là chuyện đáng vui mừng.

    Nhưng thái úy bận rộn việc quân lại còn phải đi tuần toàn thành vẫn hỏi han tình hình dân chúng, Ngân Châu có được người như thái úy thương dân như con thật là có phúc”.

    Nói đến đây, hắn đột nhiên nhớ đến năm ngoái có trận đại thủy ở Giang Hoài, nhưng quốc vương lại chỉ chăm lo cầm kỳ thi họa, đánh cờ lễ phật, phải chờ đến lúc Triệu Khuông ra lệnh giúp nạn dân gặp thiên tai, hắn mới bắt đầu mở kho cứu dân, hơn nữa không nói bản thân thương con còn chưa đủ, còn mở kho của mình ra dâng cho Triệu Khuông.

    Trận đại nạn đó xảy ra khiến nước này bị trừng phạt nặng nề, kết quả là những người đó đều có tiền, mua chuộc thái giám, tăng nhân trong cung, rồi giở trò gian lận, khiến quốc vương hiểu nhầm là ý trời, đến khi phóng thích rồi, hai bên so với nhau không khỏi nhẹ thở dài một tiếng.

    Từ Lũ và Tiêu Nghiễm từ trước đến nay tuy không đổi họ, nhưng đã đổi tên để tránh tai mắt của triều đình.

    Dương Hạo dành được Ngân Châu, đang lấy Ngân Châu và Lư Châu dùng núi nối liền liên tục, khi đó tiếng tăm của hắn đã vang lừng, bốn phương hào kiệt, những người lưu lạc ở khắp nơi đều lũ lượt kéo đến, các nhân thủ tụ tập về dưới trướng, nhưng những trưởng giả đều được đề bạt, sắp xếp phái sứ, do đó không có ai không có ai liên hệ bọn họ với Từ Khóa, Tiêu Nghiễm – những quận công đã chết ở Khai Phong.

    Dương Hạo tự mình đến xem những nạn dân ở Trường Khánh Tự, thấy bọn họ quả nhiên đã được thu xếp ổn thỏa, cơm áo đầy đủ mới yên tâm ra ngoài, tiếp cuộc khảo sát của mình.

    Từ Lũ đứng bên ngoài Trường Khánh Tự, trong cơn gió nhè nhẹ thổi, dõi theo bóng Dương Hạo đang đi khuất dần, mãi cho đến khi bóng hắn khuất dần khuất dần…

    Lý Dục muốn hắn theo bên mình củng rời khỏi Biện Kinh, Từ Lũ không chút do dự, hắn không có cái tính cách mãnh liệt như Trần Kiều, khi binh lính đến thành hắn thà lấy thân tuẫn quốc cũng không tố hàng thần, nhưng lòng trung thành của hắn với nước Đường đã bị nghi ngờ.

    Hắn không chủ động xin chết, nhưng n ếu như quốc vương muốn hắn thế nào hắn cũng không tiếc thân mình, nguyện lao vào bể lửa, do vậy, hắn không do dự mà chạy theo Lý

    Dục.

    Ở trong cung hoàng gia nửa tháng, hắn bắt buộc phải bỏ đi.

    Nơi đó không phải là nơi hắn có thể ở lâu dài, trong thời gian nửa tháng, sự đề phòng của Biện Lương đã lỏng lẻo rất nhiều, cũng có cơ hội rời khỏi.

    Cũng sắp đến mùa thu hoạch, vườn hoàng gia có rất nhiều rau cần người tích trữ, nếu tiếp tục trữ nữa e rằng sẽ bị phát hiện.

    Bọn họ thuận lợi trốn ra khỏi thành Biện Lương, không ngờ khi vừa mới vào Tây Bắc lại mất cảnh giác để lộ ra chân tướng, bị người ta nghi ngờ là bọn lái thương buôn lậu và bị khám xét.

    Với thân phận của họ thì nào dám cho người khác kiểm tra kỹ càng, lúc đó chỉ còn mỗi cách đào tẩu.

    Dọc đường bị người ta truy đuổi theo sát, họ liền tìm chỗ trốn, quốc vương bị một mũi tên cắm vào sau lưng mà chết.

    Lòng nhiệt tình của Từ Lũ tan như bong bóng xà phòng, nếu như quốc vương còn sống thì hắn cũng chưa chắc đã khôi phục lại được giang sơn, huống chi Lý Dục giờ đã chết, với kinh nghiệm của Từ Lũ thì hắn biết chắc chắn một điều rằng Giang Nam đã không thể khôi phục lại vị thế rồi.

    Mặc dù Lý Trọng Ngụ có thể phát huy được tác dụng hiệu triệu những bộ cũ của Giang Nam, nhưng hắn làm gì có uy lực và thân phận như Lý Dục, một thái tử trước nay chưa từng nắm trong tay quyền vị của hoàng đế, cho dù có được sự giúp đỡ của Dương Hạo để phá vỡ sự thống trị của nhà Triệu thì hắn cũng chỉ nhận được một kết quả mà thôi.

    Từ Lũ trong triều Đường là đại thần của Lý La lúc sắp lâm chung, cũng là trọng thần trong triều của Lý Dục, nếu như Lý Dục còn sống thì bất kể bất kể là vì danh tiếng sau lưng hay là giữ lễ tiết của một người như hắn thì hắn đều trung thành với Lý Dục, nhưng Lý Dục đã chết rồi, hắn căn bản không có chút gì gọi là trung thành với Lý Trọng Ngụ, hắn cũng cần phải suy nghĩ đến bản thân hắn và gia đình.

    Không hề nghi ngờ, bất kể là đồng ý hay không đồng ý, từ nay về sau hắn đều phải trọng vọng Dương Hạo, nếu như muốn chọn giữa Dương Hạo và Lý Trọng Ngụ thì hắn sẽ nghiêng về phía người có binh có quyền, có khí phách như Dương Hạo làm chủ công.

    Những suy nghĩ này hắn đã từng nói với người bạn thân của hắn là Tiêu Nghiễm, nhưng trước sau hắn vẫn chưa hề nói quyết định của mình.

    Dương Hạo so với Lý Trọng Ngụ, thậm chí là so với quốc vương đều giống như những bậc minh quân, nhưng… hắn giờ chẳng qua là một người Tây Bắc, hắn có thật sự có cơ xây dựng một quốc gia hay không?

    Đứng một lúc lâu, một trận gió lớn nổi lên làm áo hắn bay phấp phới, Từ Lũ run lên một chặp rồi buông tiếng thở dài, đi về phía đường hầm.

    Chương 441: Tân Sinh.

    Dương Hạo đi một mình trên đường, phí trước mặt hắn chợt hiện ra một căn nhà to, phía trên có treo biển “Lý Phủ”, còn có vài tên lính canh đứng gác,

    Dương Hạo bất giác chậm bước đứng lại xem.

    Đây đích thị là nơi ở của Tiểu Chu hoàng hậu và Lý Trọng Trụ rồi, có điều thân phận của bọn họ là điều cơ mật, chỉ có vài trọng thần như Dương Hạo mới được biết, đến ngay cả bọn lính gác cửa cũng không biết thân phận thực sự của họ.

    Tại Ngân Châu gia tộc họ Lý rất nhiều, Lý Nhất Đức chính là một gia đình lớn ở Ngân Châu, trên cửa còn treo một tấm bảng lớn, có vài lính canh cửa, điều này không hề khiến người khác chú ý.

    Hiện Từ Lũ và Tiêu Nghiễm đã phát huy hết năng lực của bản thân, trở thành hai trợ thủ đắc lực của chủ quản, đối với cương lĩnh của Tây Bắc hai người cũng có cách giải thích rất độc đáo, với chủ trương của hắn cũng tiến hành hoàn thiện, Dương Hạo chỉ là người đưa ra khung, để cho bọn họ chế định lại, sau đó đưa vào thực thi, hiệu quả rõ rệt.

    Còn về phía Giang Nam, hắn đã phái người lợi dụng tình hình hiện tại mà đi phao tin, hiện tạm thời Lý Trọng Ngụ cũng không thể dấy binh được.

    Hắn không ngờ Lý Dục sẽ có thể chết trên đường, hắn biết Lý Dục có thể sẽ chết trong khoảng thời gian là hai năm, nghe đồn là hắn bị trúng tên độc, đau đớn kêu rên, toàn thân co quắp rồi chết.

    Dáng bộ lúc chết của hắn hết sức thảm hại, nhưng không ngờ mình đã cố hết sức cung chỉ có thể thay đổi được cách hắn phải chết chứ không thể cứu giúp cho cái mạng hắn.

    Nhớ tới ngày đó Tiểu Chu hoàng hậu mặc áo tang trắng như tuyết, khóc lóc, Dương Hạo thầm nén một tiếng thở dài.

    Từ đó đến nay đã ba tháng trôi qua, nghĩ đến dáng điệu bi thảm của nàng, Dương Hạo lại có chút nổi giận, vốn muốn vào phủ để thăm nom cuối cùng lại đành dừng bước.

    Hắn nắm chặt tay áo, cúi đầu nói nhỏ với Mục Vũ: “Bọn họ đến từ Giang Nam, không quen khí hậu lạnh của phương Bắc, quay về bảo người mang đến ít than củi đặt trước cửa, à, cả thủy sản nữa…”

    Mục Vũ “dạ” một tiếng, Dương Hạo liền quay người đi.

    Vừa đi được vài bước, một chiếc xe chở than củi đột nhiên xuất hiện, phu xe trên xe hô to gọi nhỏ, hốt hoảng thất thố.

    Con đường này đã có binh sĩ và dân chúng hai bên đường, bọn tiểu nhị đang quét dọn tuyết, trên mặt đất chỉ còn một lớp tuyết mỏng, nhưng rất trơn, xem dáng ngựa đang kinh hãi, giờ muốn giết cũng không giết được rồi.

    “Đại nhân mau tránh ra!”

    Mục Vũ nhảy ra đứng trước mặt Dương Hạo, tức giận nói: “Ngựa nhà ai dám làm hại đại nhân nhà chúng ta, các ngươi…”

    Dương Hạo vội né sang một bên để tránh con ngựa đang phi đến.

    Bọn lính bảo vệ trước sau nhốn nháo cả lên, để lộ ra một khoảng trống, những người đang dọn tuyết bên đường cũng ngẩng đầu lên, mắt lộ ra vẻ dữ tợn, hướng về phía Dương Hạo.

    Lúc này đây tấm rèm trong xe đột nhiên vén ra, từ bên trong hai thanh đồng được vung ra, có người đang giơ thành sắt lên cao, còn người khác thì rút kiếm, tất cả bọn ọ đều đang liều mạng với mục tiêu trước mắt: Dương Hạo!

    Sự việc xảy ra hết sức bất ngờ, thân thủ của thích khách rất cao siêu, cứ cho là đã kịp thời cảnh giác thì bọn thị vệ cũng không kịp nhảy lên phía trước phòng vệ, lại thêm mặt đường trơn ướt, bọn chúng lại đi giày da, tốc độ chậm, trong chốc lát những chiếc chổi đã vung lên trước mặt Dương Hạo, những thanh sắt sáng loáng cũng nhằm hướng cổ hắn mà lao tới, đồng thời một lưỡi kiếm đang tiến thẳng về phía bụng hắn.

    Dương Hạo vội vàng né người, nhanh chóng rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng lóe lên, thanh sắt bị chém đứt ra làm đôi, thế kiếm không thể dừng được, thuận đà tuột xuống giao với lưỡi kiếm một tiếng, hoa lửa bắn ra.

    Thanh kiếm trong tay Dương Hạo không hề gì, nhưng thanh kiếm trên tay thích khách đã bị xuyên cho một lỗ hổng to bằng hạt đậu.

    Đồng thời, Dương Hạo vội ngửa người, một chiếc chổi quét qua mặt hắn, Dương Hạo phi một cước, đạp thẳng vào giữa bụng của tên thích khách, khiến hắn bay cả người ra, chặn đường tiến của những tên thích khách còn lại.

    Thanh Sương kiếm của Dương Hạo sau khi bị vỡ đôi ở bên bờ sông Hoài giờ vẫn cứ sắc bén như thế, nhưng giờ phút này lưỡi kiếm lại chém sắc như chém bùn, nếu như không như thế thì hắn cũng không dám một nhát mà chém đứt thanh sắt, làm mẻ lưỡi gươm sắc của đối thủ, đồng thời hóa giải thế nguy nan.

    Thanh kiếm này gọi là Tử Điện, Tử Điện Thanh Sương, thư hùng song kiếm.

    Hai thanh kiếm này phân định số phận của hai cô gái con nhà họ Chiết, Chiết Tử Du và Chiết Tử Duyệt.

    Tên hai người có nghĩa phân biệt rõ là sinh, tử rộng rãi, cùng tử tương nguyệt, cùng tử tiểu lão.

    Còn về cái tên Chiết Trại Hoa đấy là hậu nhân Đỗ Soạn, trên thực tế đó là tên trước khi xuất gia, sau khi xuất gia căn bản không giống như mọi người, trong phủ chỉ còn lưu giữ họ Chiết, không ghi nhớ tên của bọn họ nữa.

    Ngay từ đầu khi Chiết Tử Duyệt thành thân, thanh Tử Điện này theo nàng đến nhà chồng, Chiết Tử Du mang Thanh Sương kiếm đến tặng cho Dương Hạo, lòng thành của nàng không nói ai cũng biết, không ngờ thanh kiếm đó lưu lạc đến tận Giang Nam, từ nay về sau trên đời chỉ có Tử Điện mà không có Thanh Sương rồi.

    Chị cả nhà họ Chiết sau khi lấy Dương Kế Nghiệp, ở nhà giúp chồng dạy con, không còn thường xuyên ra ngoài như hồi con gái nữa, lại đem thanh kiếm Tử Điện sắc bén vô cùng đưa cho chồng, coi như bảo kiếm hộ thân cho hắn.

    Dương Hạo cố tình khuyên Dương Kế Nghiệp đầu hàng, nhưng hắn hao tổn tâm cơ, quả nhiên không cách nào khuyên hắn đầu hàng.

    Dương Hạo bất đắc dĩ đành cố thả cho cha con hắn đi.

    Dương Kế Nghiệp tuy không chịu khí chủ cầu vinh, nhưng cũng cảm thấy Dương Hạo đối với mình có chút lễ ngộ và tôn trọng, thấy hắn khuyến hàng không được lại khảng khái thả cho mình đi, hắn đối với Dương Hạo cũng cảm thấy có chút khâm phục.

    Hai người vốn là anh hùng, trọng anh hùng, tính tình tương thích, trong tình hình đó, Dương Kế Nghiệp liền đem bảo kiếm lúc nào cũng đem theo bên người tặng cho Dương Hạo, coi như bày tỏ lòng cảm ơn của mình với cử chỉ nghĩa hiệp của hắn vì đã thả hai cha con đi.

    Dương Hạo thực ra cũng không cam tâm, tự nhiên không muốn vì vậy mà cắt đứt liên hệ với hắn, lại được biết lai lịch của thanh bảo kiếm nên nghĩ có một ngày có thể dùng Tử Điện kiếm này để cho Tử Du kiêu hãnh ngoan ngoãn nghe lời, nên không từ chối mà nhận lấy, không nghĩ đến hôm nay lại có thể được việc như thế.

    Mấy tên thích khách không ngờ rằng trong tay Dương Hạo lại có được món vũ khí lợi hại đó, vốn nhất loạt tập kích vào chỗ yếu, lập tức liên thủ tấn công, vòng ngoài là một tên võ sĩ cầm thanh sắt và mấy tên thích khách hai tay cầm vũ khí liều mạng ngăn cản vệ sĩ của Dương Hạo, ngoài ra còn có ba tên khác cầm binh đao, không để cho Dương Hạo có một giây phút nào lơ là.

    Mục Vũ chém một nhát vào cổ của một tên thích khách đang cầm đao xông tới rồi chạy lại chỗ Dương Hạo vì lo Dương Hạo xảy ra việc gì.

    Cổ tay Dương Hạo run lên, thanh gươm trong tay lao vun vút về phía mấy tên thích khách, thanh gươm bay nhanh như chớp, đoạt lấy vũ khí trong tay bọn chúng.

    Hai tay hai gươm tấn công mạnh như vũ bão, trong phút chốc đánh cho bọn chúng tơi bời.

    Người đi đường không đông, những người trên đường đều kinh ngạc đứng từ xa nhìn, trong đó có một lão già gù lưng râu bạc trắng đang muốn tiến đến phía trước, nhìn thấy Dương Hạo một tay giơ kiếm, tay kiếm còn lại thì đặt sau lưng, ánh mắt sáng, liền vội vã đứng tại chỗ, dáng người dúi về phía trước, lảo đảo cố đứng vững.

    Người bên cạnh trông thấy vậy cho rằng lão già bị đám đông xô đẩy nên mới bị trượt ngã chứ không có chút nghi ngờ gì.

    Mục Vũ và bọn vệ sĩ như phát điên lên áp sát Dương Hạo, tay gươm như điên như cuồng lao vào tới tấp khiến vài tên thích khách bị chém, hai tên khác bị đứt tay phải, một tên khác thì bị chém đứt cổ.

    Tên thích khách bị chặt đứt tay ngã xuống đất, thân chưa chạm đất đã bị một tên thị vệ dùng đao đâm xuyên qua tim.

    Tất cả chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, đám thích khách có sáu tên thì chết bốn, bọn thị vệ tuy người nhiều nhưng cũng bị gục bảy tám người, tuy tính mạng không nguy hiểm nhưng ai cũng bị thương.

    Lúc này đây bao quanh Dương Hạo còn có hai tên thích khách, chúng thấy tình hình không ổn nên hai tên vội nhảy lên, người hướng đông kẻ hướng tây, vội vàng tẩu thoát.

    Dương Hạo nhấc một chân lên đá, thanh sắt nằm dưới đất bay lên, rít gió bay đến phía tên thích khách vừa nhảy về phía bên trái.

    Tên thích khách đó nghe sau lưng có tiếng động, không nghĩ ngợi gì vội vung kiếm ra cản, không ngờ vật bay đến đó không phải là một mũi tên sắc nhọn, cũng không phải là mũi lao mà là một mũi sắt, mũi nhọn xoay tròn rít gió lao tới, chỉ nghe thấy một tiếng “phực…”, kiếm đứt đôi và một tiếng “á” vang lên, đầu của tên thích khách bay khỏi đầu, cái xác không đầu bay trong không trung rồi rơi xuống đất ở cách đó hai trượng.

    Trên mặt đất, tuyết tung lên cao đến bảy tám mét.

    Mục Vũ đem người đi truy đuổi tên thích khách còn lại, Dương Hạo thu lại kiếm, lạnh lùng bảo: “Công phu của thích khách rất tốt, không cần đuổi nữa, phong tỏa toàn thành, truy bắt hung thủ…”

    Nói dứt lời, hắn quay đầu nhìn ra phía đám đông đằng xa, ông già râu bạc đã không còn đứng đấy nữa, Dương Hạo bất giác khẽ cười…

    ********************************************

    “Hạo ca ca, huynh không bị thương chứ?”

    Dương Hạo vừa quay về phủ đã thấy Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Oa và Diệu Diệu vội vàng chạy tới đón.

    Dương Hạo vừa thấy Đông Nhi bụng mang dạ chửa còn chạy đến còn thấy lo cho nàng hơn, bèn vội vàng tiến lên đỡ, lo lắng nói: “Ta làm sao có thể làm sao, chỉ là mấy tên tôm tép to gan thôi, làm sao nàng lại ra đây, sắp tối rồi đường lại trơn, cẩn thận kẻo ảnh hưởng đến thai nhi”.

    Đông Nhi nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, thấy quả nhiên hắn không bị thương gì mới yên tâm, ngọt ngào nói với hắn: “ Thiếp nào có yếu ớt như vậy, hơn nữa đã có Oa Oa và Diệu Diệu hết sức cẩn thận, đã quét dọn sạch sẽ mặt đất rồi”.

    Dương Hạo nói : “ Cẩn thận vẫn hơn, tóm lại, an toàn là trên hết, kể cả có không yếu ớt cũng không cho phép đi lại lung tung.

    Oa Oa, Diệu Diệu, các nàng trông chừng nàng ấy”.

    Dương Hạo vừa nói vừa đỡ Đông Nhi quay lại hoa đình, mọi người cùng ngồi xuống, dẫu sao cũng không có người ngoài, Dương Hạo không khách khí mà vuốt ve bụng Đông Nhi.

    “Xem này, xem này, ta đã nói mà, nàng không sợ nhưng con thì sợ đây này.

    Trời lạnh thế này đừng có làm cóng nó, ôi da, nó đang biểu tình trong này đây này.”

    Đông Nhi lộ ra cái bụng cao cao, Dương Hạo cẩn thận xoa bụng cho nàng, đứa trẻ trong bụng quả nhiên không an phận, đang đá đấm loạn xạ.

    Dương Hạo xoa bụng với một vẻ vui sướng, không nén nổi cười: “Tên nhóc này xem ra là một đứa nghịch lắm đây, không giống mẹ nó chút nào”.

    Diễm Diễm và Oa Oa, Diệu Diệu thấy như vậy đều rất nóng mắt, chỉ mong được thay thế vị trí ngồi của Đông Nhi bây giờ, nhưng vẫn chỉ dám cúi đầu nhìn cái bụng phẳng lì của mình, không nén nổi tiếng thở dài.

    Ba mỹ nhân nhìn nhau, không nói mà cùng hiểu ngầm: tranh thủ lúc Đông Nhi đang mang bầu, mùa đông công việc cũng không bận rộn, mấy ngày này nhất định phải dốc sức để Dương Hạo đến phòng mình, cung cúc tận tụy với hắn để cho hắn gieo mầm trong mình mới an tâm.

    “Sắp sang năm mới rồi, dặn dò bọn người làm, năm nay trong phủ không đốt pháo”

    Dương Hạo vừa nói vừa cúi người xuống, dỏng tai áp sát vào bụng Đông Nhi, nghe thấy tiếng đập rộn ràng trong bụng nàng, không khỏi động lòng: “Đông Nhi và Tiêu hoàng hậu cùng có bầu một lúc, Đông Nhi còn phải hơn nửa tháng nữa mới sinh, vậy Tiêu Xước… giờ cũng phải sinh rồi chứ nhỉ?”

    Chương 442: Sinh ra là Thiên Tử.

    Liêu Quốc Thượng Kinh, đại nội, cung Nguyệt Hoa.

    Một nhóm thị vệ ra ra vào vào trong cung, dáng vẻ hết sức vội vàng.

    Những nữ binh trong tay cầm đao, mặc áo màu đỏ, cảnh giới hết sức nghiêm ngặt.

    Trong sân tể tướng ở phía Bắc, lão già cao tuổi nhất trong gia tộc họ Tiêu – Tiêu Đỉnh đem theo mấy người thân tín của Tiêu Xước và vài lão vương gia đức cao vọng trọng của gia tộc Gia Luật đang đi đi lại lại như kiến bò trên chảo trước điện Nguyệt Hoa, ai nấy đều mang nặng tâm trạng.

    Trong cung Nguyệt Hoa, một nữ nhi mười chín tuổi đang sắp sinh em bé, ở bên cạnh là người nhà.

    Dù đây là một chuyện thường tình vẫn hay xảy ra ở những gia đình bình thường, nhưng đối với hoàng gia thì đây lại là một chuyện lớn đáng quan tâm.

    Tiên đế đã qua đời, Khiết Đan đã hơn nửa năm nay không có vua, nước không thể một ngày thiếu vua, theo lý mà nói thì phải chờ hoàng hậu hạ sinh ra hoàng tử, việc này biến thành chuyện lớn, để ổn định quyền lực gia tộc thì phải sớm lập vua mới.

    Nhưng với quyền lực thép trong tay mình, cộng thêm với sự ủng hộ của những trọng thần trong triều đình, sự ủng hộ của gia tộc nhà họ Tiêu mà cố trụ lại được đến hôm nay.

    Hôm nay, đứa trẻ sắp khóc oe oe chào đời nếu như là nam thì sẽ là hoàng đế mới của Khiết Đan, hoàng hậu nương nương sẽ lên chức thái hậu, sẽ thay mặt quốc vương quản lý việc triều chính cho đến khi hoàng thượng trưởng thành.

    Nội bộ triều đình sẽ không có gì thay đổi, còn nếu như là gái thì sẽ lập tức mở hội nghị lập tân quân, phải tiến hành phân bố quyền lực lại một lần nữa.

    Sự việc thế nào ai quan tâm?

    Các quan văn võ trong triều đình biết được tin tức này đã lập tức cử cấm vệ quân bao vây hoàng thành, đao ra khỏi vỏ, cung được giương, sẵn sàng đón nhận quân địch, mà chư vị hoàng tộc, đại tộc địa tộc trướng quân, ngũ kinh hương quân đều được bí mật điều động, để tránh xảy ra sơ xuất, cả Khiết Đan đều bắt đầu khởi động, chỉ có thường dân vẫn như bình thường, vẫn vui vẻ ra đường, mua sắm hàng hóa, chuẩn bị đón chào năm mới và tết Nguyên tiêu.

    “Oa…Oa…Oa…”

    Tiếng trẻ con khóc vang lên từng đợt khắp cung điện, lão gia tử Tiêu Định và vài lão già khác râu tóc bạc phơ trong gia tộc Gia Luật đang đứng tụ tập trước cửa cung điện, mắt chăm chú theo dõi, ai nấy đều không nén nổi mà hét lớn: “Mau, mau lên, là nam hay nữ?”

    Trong cung điện nóng như thiêu như đốt, Tiêu Xước cả mặt và người đẫm mồ hôi nằm trên giường, xung quanh là những nữ y vội vội vàng vàng xung quanh, bà mo vẫn đang nhảy như điên như dại trước tấm trướng, cả người đầy mồ hôi.

    Nước nóng, khăn mặt sạch, dao kéo bạc, cùng với canh gà bồi bổ sức khỏe… các nữ quan trong cung thì bận rộn bưng đến hết đồ này đến đồ khác đến.

    Tiêu Xước đã dốc toàn bộ sức lực ra, thần thái vẫn còn chút hoảng loạn, tiếng khóc của trẻ lúc xa lúc gần, nàng được dựng ngồi dậy, có người bưng một bát canh gà đến, Tiêu Xước dùng sức đẩy ra, miệng lắp bắp: “Con…

    Con ta… là trai, hay gái…?”

    Một người mặt mày hớn hở chạy đến nói: “Nương nương đại hỉ, nương nương đã sinh hạ một vị tiểu long, là một vị tiểu long, quả không sai, rất mập mạp trắng trẻo…”

    “Ôm…

    ôm đến đây cho ta xem”.

    Trên người đứa trẻ vẫn chưa hoàn toàn sạch sẽ, bọc trong một chiếc khăn bông sạch và được đưa đến trước mặt Tiêu Xước.

    Tiêu Xước tận mắt trông thấy đứa bé là con trai mới thở phào nhẹ nhõm, trên khuôn mặt vui mừng rạng rỡ, nàng phẩy tay cho mọi người lui, các cung nữ trong cung tuân lệnh lặng lẽ đi ra ngoài.

    Sau khi ăn một bát súp, hồi lâu sau đứa trẻ lại được đưa đến trước mặt nàng.

    Tiêu Xước cúi đầu, nhìn đứa trẻ đang ngủ say giấc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, cái cằm mập mạp, đôi mắt nhắm chặt đang ngủ rất say, hai bàn tay nhỏ tí xíu thỉnh thoảng lại nắm chặt lại rồi mở ra, như đang muốn tóm chặt một cái gì đó.

    Nàng nhẹ nhàng đặt nó lại bên mình, hai tay ôm đầu, ngủ một cách đáng yêu.

    Trên khóe môi Tiêu hoàng hậu nở ra một nụ cười hết sức ngọt ngào, nhìn đứa trẻ xinh xắn trong suốt như pha lê đang say ngủ, nàng không dám động vào nó, sợ thức giấc.

    Hồi lâu sau nàng mới thử chạm nhẹ vào người nó, nhẹ nhàng chạm vào đôi tay nhỏ như búp bê của nó, ngay lập tức đứa trẻ nắm chặt tay lấy tay nàng không chịu buông.

    “Tiểu oan gia, hôm nay nhà ngươi quấy mẹ quá nhé…”

    Tiêu Xước thì thào nói, nhẹ nhàng sờ vào làn da còn mỏng hơn trứng gà bóc, mềm mại non tơ như một miếng đậu phụ, ngọt ngào, ấm áp, thật khiến người ta nhìn mà thích thú.

    Duy chỉ có một điều là cha của đứa bé không có ở đây.

    Nàng ôm chặt con trong lòng, trong lòng mơ hồ hy vọng giá như người đàn ông của đời mình cũng có mặt ở đây ôm lấy nàng, để cho nàng có thể nhẹ nhàng nức nở…

    **************************************

    Nha môn Đường Bạch Hổ Ngân Châu.

    Một lão già tóc trắng chắp tay nói: “Thái úy, lão Hán trên đường theo đuổi tung tích đã điều tra ra rõ ràng, tên thích khách đó đến từ bộ lạc Minh Đường, đến ám sát theo lệnh của Lý Kế Bổng”.

    “Minh Đường Xuyên Lý Kế Bổng?”

    Dương Hạo lập tức đi tới chỗ sa bàn trước mặt, tấm sa bàn này là bản đồ địa lý của cả khu vực Lũng Hữu bên bờ sông phía Tây.

    Trong đó vẽ tỉ mỉ lưu vực sông, thảo nguyên, sa mạc, thành trì…

    ở mỗi vùng địa hình khác nhau được đánh dấu bằng những lá cờ nhỏ màu sắc khác nhau, trên lá cờ có đánh dấu người ngựa, tộc trướng của họ, là tấm địa đồ khu vực phía Tây đầy đủ và chính xác nhất, phải dùng đủ gián điệp trên cả ba phương diện “phi vũ”, “theo gió” và “kế tự đường” mới có thể hoàn thành, có tấm bản đồ này thì rất nhiều tướng lĩnh không biết tí gì về địa hình ở đây cũng có thể giành được thắng lợi.

    Đinh Thừa Tông cũng nhanh chân đi lại về phía sa bàn, nhìn lá cờ màu vàng cắm trên mảnh đất Ngân Châu, hắn từ từ nói: “Lý Kế Bổng là cháu ruột của Lý Quang Nghiêm, năm nay hai mươi tám.

    Sau khi Lý Kế Bổng chết, Ngân Châu chư hùng tranh vị, Hạ châu Lý Quang Duệ lập Lý Quang Vụ phòng ngự Ngân Châu, Lý Kế Bổng bị thất sủng, không có chút oán hận gì với Hạ Châu nữa.

    Chúng ta vốn cho rằng, Lý Kế Bổng sẽ vì thế mà sẽ không trung thành với Lý Quang Duệ, hơn nữa dựa vào thế lực của hắn ở Minh Đường Xuyên cũng không thể trở thành nỗi uy hiếp của Ngân Châu chúng ta.

    Thêm nữa trước mắt thái úy đang muốn đánh Khánh Vương, còn cần nước Tống canh giữ cửa, Lý Kế Bổng trên danh nghĩa là Tống thần, do đó không cần phải chú ý đến hắn.

    Không được thì hắn đã muốn hành thích thái úy rồi”.

    Nói đến tình thế xung quanh, Đinh Thừa Tông như tính đến cả Gia Trân, Dương Hạo thì cần phải nắm toàn bộ cục diện, đối với rất nhiều tình tiết đều giao cho thuộc hạ đi làm, khi mới bắt đầu cũng không có dự tính làm việc gì cũng tự mình làm chủ soái, đối với những việc tình báo thì Đinh Thừa Tông cũng hiểu rõ, bèn hỏi: “ Minh Đường Xuyên có ít người ngựa không?

    Nếu như chúng ta tấn công, lại đi sai nước cờ thì làm sao có thể công phá được?”

    Đinh Thừa Tông nói: “Nơi này lệch về hướng Bắc, nông canh ít người, súc mục nhiều, tộc trướng có hơn một vạn bốn nghìn hộ, hơn bảy vạn nhân khẩu, có điều đa số đều sinh sống bằng nghề chăn thả, họ không có đủ lương thảo để sống, do vậy thường tập trung ở khu song long thành, đội binh tinh nhuệ thường trú không đủ năm nghìn, tòa thành đó được xây dựng ở đỉnh núi song long, nhưng lại dễ tàn phá, không đáng giá phòng thủ.

    Nếu như chúng ta có thể xuất binh đánh thì Lý Kế Bổng ắt bại.

    Có điều có hai điều phiền phức, thứ nhất gia sản của Lý Kế Bổng có hạn, kẻ địch chẳng qua là kẻ địch, đánh không lại thì địch sẽ bỏ thành mà chạy, hắn vốn coi du mục là việc chính, một khi bỏ chạy thì tám phương bốn hướng đều có thể chạy được, kể cả có bị truy đuổi thì bọn họ đã chạy sẽ không cần quay lại.

    Nếu như không thể giết được thì nhiều lắm cũng là bị thương ở bên ngoài, ủy lao viễn chinh cái được không bù nổi cái mất, mặt khác, Lý Thị cũng không từng chủ động dụng binh với chúng ta.

    Chúng ta cũng không có căn cứ Lý Kế Bổng đã giết thái úy, nếu như tùy tiện khơi mào sự tình thì e rằng sẽ rơi vào mặt bất lợi.”

    Dương Hạo cười lạnh, gật gật đầu trên sa bàn, thản nhiên nói: “Có một vài người thuộc Lư tử, vội không đi, đánh lại thoái lui, ngươi nghĩ muốn làm việc thiện cũng không được, đây là nơi kẻ mạnh xưng vương, có ân cũng phải có uy, như vậy mới là thủ đoạn khiến lòng người tâm phục phục.

    Bảo đảm nếu như có cơ hội thì người có dã tâm sẽ phản lại rất nhanh.

    Ở Tây Bắc, phải làm lang Vương, mà đã là lang Vương thì chẳng lẽ không để lộ nanh vuốt của ngươi?”

    Đinh Thừa Tông mỉm cười, nhìn người huynh đệ của mình rồi nói: “Tốt, nếu như thái úy đã có ý định đánh thì ta sẽ lập tức đi triệu tập Mạc Liêu, nghiên cứu xem sẽ do ai xuất trận, điều động bao nhiêu binh mã, ra trận thế nào, sẽ có kế hoạch cụ thể rồi sẽ cho thái úy phê chuẩn sau”.

    Thuộc hạ của Lý Kế Bổng có một đại tướng, tên là Trương Phố, người này là người Hán, có dũng có mưu, người Ngân Châu, rất được Lý Quang Nghiễm coi trọng.

    Sau khi Lý Quang Nghiễm chết, Lý Quang vụ kế vị, trắng trợn lợi dụng tình riêng.

    Trương Phố ở dưới trướng hắn không được trọng, liền chạy theo Lý Kế Bổng.

    Lý Kế Bổng là người thô lỗ, không cần suy nghĩ nhiều, nhưng kẻ này có mưu đồ, muốn đi nước cờ tiêu diệt Minh Đường Xuyên, cần phải cẩn thận trù tính một phen”.

    Dương Hạo gật gật đầu, nói: “Còn nữa, bộ lạc nào gặp thiên tai, không còn lương thực thì phải sớm phái người vận chuyển lương thực đến, không phục thì đánh cho một trận, buộc phải quy thuận.

    Chúng ta cũng phải đối xử như nhau để còn chiếu cố”.

    Đinh Thừa Tông gật đầu: “Thần biết rồi ạ, thần xin cáo lui”.

    Những việc này, Dương Hạo vẫn cảm thấy không giấu nổi lão già đó.

    Lão già đó là cha của Trúc Vận, họ Cổ tên Đại Cát, cũng được coi là một dị nhân giang hồ.

    Hắn tuy là người của Kế Tự Đường nhưng hiện giờ Dương Hạo và Kế Tự Đường vẫn đang trong thời kỳ trăng mật, có một chút cơ mật hạn chế, cũng không cần thiết phải giấu diếm người của Kế Tự Đường.

    Sau khi Đinh Thừa Tông rời đi, Dương Hạo mới quay người qua phía Cổ Đại Cát, mỉm cười nói: “ Làm phiền Lão rồi, lần này bôn ba quả thực là rất gian khổ, xin lão trượng nghỉ ngơi ở Ngân Châu ít hôm, đợi kế nghị đã định thì nói không chừng cũng phải nhờ đến lão trượng ra tay”.

    Cổ Đại Cát thấy hắn đường đường là Tể tướng mà lại khom người hành lễ với lão như vậy cũng không nén được cảm giác sợ hãi, vội vàng nói: “Thái úy khách khí quá, khách khí quá, lão hán không nhận nổi cái vái này của thái úy đâu, có việc gì thái úy cứ dặn dò”.

    Dương Hạo cười hà hà nói: “Được rồi, lão trượng cứ đi nghỉ trước đi”.

    Cổ Đại Cát dạ vâng rồi quay người đi, do dự một lát hắn ngượng ngùng cười nói: “ Có thể vất vả vì thái úy, lão hán cũng không có gì oán thán.

    Lão không nề hà mất công sức, lão hiện giờ đã yếu kém hơn nhiều so với thời trai trẻ, lão chẳng sợ gì cả, chỉ sợ ngộ nhỡ có gì sơ xuất sẽ làm hỏng việc lớn của thái úy.

    Tiểu nữ Trúc Vận là chân truyền của lão, cũng là người ngoan ngoãn lanh lợi, nếu như thái úy không chê thì có thể đem theo bên mình để dùng, nhất định sẽ trợ giúp được nhiều cho thái úy”.

    Dương Hạo ngẩn người, rồi chậm chạp nở nụ cười nói: “Ừm…

    Trúc Vận cô nương lanh lợi thông minh, võ công phi phàm, bản quan vẫn luôn coi trọng.

    Hiện cô nương đó vẫn còn đang phải tu luyện ở Lô Châu, chờ cho có thời gian rảnh rỗi bản quan sẽ cho mời cô ta về”.

    Cổ Đại Cát nghe thấy vậy mặt mũi vui mừng phấn khởi, các nếp nhăn trên mặt đều giãn ra, liên tục nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt,… vậy lão xin cáo từ, xin cáo từ”.

    Cổ Đại Cát bước nhanh ra cửa, vui mừng phấn khởi, Dương Hạo nhìn theo bóng hắn cười cười.

    Cổ Đại Cát là một cao thủ võ thuật, nói hắn là dị nhân giang hồ cũng không có gì là quá đáng, có điều về mặt võ nghệ mà nói, hắn quả nhiên là một tay cao thủ trong giới giang hồ, nhưng thực chất, hắn chỉ là một tên coi ngựa cho Kế Tự Đường mà thôi.

    Một người thực sự thoát khỏi trần thế thì là người có chí khí, nếu như ở điểm này đi ra ngoài biên giới thì dẫu cho hắn có trói gà không chặt thì cũng có thể mỉm cười tự hào.

    Ngược lại, một người trần tục, có gia đình, có con cái, phải lo nghĩ về những cái phức tạp hồng trần của cõi tục thì dù võ công của hắn có cao siêu thế nào thì vẫn cứ là một người phàm trần, vẫn phải cúi đầu trước quyền lực và của cải.

    Thân làm cha, ai mà hy vọng con gái mình cả ngày mang theo gươm giáo, làm mấy cái việc đổ máu thương vong?

    Trong lòng Cổ Đại Cát, nếu như con gái có thể trở thành thê thiếp của một anh hùng như mình hồi trai trẻ đã gọi là cao rồi, còn cần đòi hỏi xuất thân làm chi?

    Dương Hạo không hề có ý khinh Cổ Đại Cát hèn mọn mà ngược lại trong lòng còn có nhiều cảm khái.

    Đưa Trúc Vận quay trở lại Lô Châu cố nhiên là hy vọng nàng có thể luyện tập trợ giúp cho mình, hy vọng có ngày hóa thân biến thành phượng hoàng.

    Trên thực tế hắn cũng có những điều khổ tâm trong lòng.

    Trúc Vận có tình cảm với Bích Túc, điều đó hắn biết, hắn cũng hy vọng một cô nương tốt như Trúc Vận có thể cảm hóa được trái tim của Bích Túc, không để hắn cứ mãi mãi đóng chặt cánh cửa tâm hồn mà ôm nỗi thù hận.

    Thế nhưng giữa hai người không hề có tiến triển gì, cái chết của Tĩnh Thủy Nguyệt là một đón quá nặng nề đối với Bích Túc, tình cảm của hắn với Thủy Nguyệt sâu nặng như vậy, có lẽ… chỉ đến khi Triệu Quang Nghĩa chết đi thì mới giải thoát được cõi lòng hắn chăng?

    **********************************************

    Băng tuyết thổi trắng trên mặt đất, đại đội người ngựa đi tới đi lui, người hô ngựa hí, tiếng động ầm ầm, nghe theo hiệu lệnh chỉ huy của ngọn cờ, trông thì loạn mà thực chất vẫn theo trật tự.

    Hiện dân nước Châu đã không thể so sánh với Hung Nô của thời Hán, vào thời đó mũi tên mà quân Hung Nô sử dụng đại đa số là được làm từ xương thú, còn hiện thì ở một số dân tộc thiểu số đã nắm được kỹ thuật luyện sắt cao siêu, đặc biệt là kỹ thuật được truyền từ dân tộc Ả Rập thì càng tiên tiến và hiện đại hơn nữa, thậm chí còn vượt qua cả dân tộc Hán của Trung Nguyên.

    Như vậy muốn tận lực giảm bớt số lượng thương vong thì nhất định phải khổ công trên chiến trường.

    Dương Hạo đã có sẵn mỏ quặng, mỏ sắt của mình, hai mỏ kết hợp, lại có tài lực của Kế Tự Đường trợ giúp, thêm kỹ thuật lyện sắt của thương gia Ả RẬp, không chỉ tạo ra những binh khí tuyệt vời cho đội quân tinh nhuệ mà còn làm ra những bộ áo giáp tuyệt vời, khắp nơi xa gần không ai là không biết đến.

    Về phần động lực, Dương Hạo không tính toán so đo nhiều với những đối thủ cao siêu, lương thực vận chuyển đến đây cũng có hạn, chỉ có thể cung cấp một lượng nhất định cho đoàn người ngựa, hơn nữa tốc độ công kích của họ cũng cao hơn nhiều so với ngựa ở Mông Cổ, nhưng khi viễn chinh đường dài thì yếu kém hơn một chút, cũng không cần chuẩn bị quá nhiều, có điều dưới sự khống chế chỉ huy của Dương Hạo thì có được đủ ngựa cũng không phải là điều khó khăn.

    Từ khi phát minh ra bàn đạp, kỵ binh có thể giành ưu thế trong chiến đấu, động cơ của họ là số lượng bộ binh lớn gấp 10 lần, mặc dù chính diện chiến đấu nếu như bộ binh có thể chỉ huy thích hợp thì sẽ không bị thiệt, thậm chí thương vong của kỵ binh còn hơn bộ binh, nhưng tốc độ của kỵ binh lại hơn bộ binh 10 lần, kỵ binh thất bại có thể tháo chạy để tránh bị tổn thất, còn bộ binh nếubị bại trận nhất định sẽ bị thương vong, hai bên căn bản không ở cùng vạch xuất phát.

    Vốn bộ binh Trung Nguyên so với kỵ binh có vũ khí đắc lực nhất là cung tên, đây cũng là nguyên nhân tại sao nhà Tống trang bị thứ vũ khí nhiều nhất chính là cung tên.

    Nhưng cung tên mà Dương Hạo chuẩn bị là loại cung đặc biệt, loại cung cũ là loại tầm bắn ngắn, không dễ nhắm, bắn mười mấy lần ắt cảm thấy mệt mỏi vô cùng, loại cung tên mới này vượt xa những loại cung cũ.

    Dương Hạo đã từng kinh ngạc khi xem bộ phim “Anh hùng”, có cảnh hàng vạn mũi tên cùng nhất loạt phóng ra, nhưng khi chính hắn là người nhận ra được uy lực của những mũi tên này thì hắn mới bắt đầu ý thức được cảnh tượng đó không phải là không thể thành hiện thực, hắn cũng có thể làm được.

    Thuộc hạ của hắn vốn có sở trường là cưỡi ngựa bắn cung, thậm chí không cần chuyên tâm luyện tập, những kỵ sĩ này cũng tự nhiên mà ý thức được sự lợi hại của những cánh cung, khi họ lần đầu cầm cung tên luyện tập, họ đã ý thức được bản thân mình là một chiến binh ngoan cường, tinh nhuệ, không gì có thể so sánh được.

    Trận diễn tập tác chiến này là trận công kích theo kiểu truyền thống của Tây Tạng, phá trận, phá chiến thuật của địch…

    Dương Hạo còn đề xuất thêm một chiến thuật mới: chiến thuật Napoleon.

    Dương Hạo đương nhiên không tự mình đặt ra tên của chiến thuật đó, nhưng hắn dùng chiến thuật của Napoleon, trong tình huống phải quyết chiến thì đội kỵ binh tinh nhuệ sẽ tiến hành đè ép đối phương, khiến chúng phải thu hẹp vòng vây, sau đó nhất loạt giương cung, từng đoàn ngựa được buộc pháo sẽ thần tốc tấn công, tạo thành một cảnh hỗn loạn để binh lính tiến vào càn quét, bộ binh sẽ chủ động quét sạch trận địa.

    Đám người như Mộc Ân, Mộc Khôi tuy không hiểu gì lắm, nhưng khi được Dương Hạo giảng giải và đích thân diễn tập cụ thể chiến thuật đã không khỏi thán phục, đối với chiến thuật này cũng ra sức phát huy uy lực.

    Bọn họ phục tùng Dương Hạo chỉ là do thân là thiếu chủ của Dương Hạo mà vẫn đối xử nhân nghĩa với họ.

    Từ lúc đó trở đi, họ đã thực sự cảm thấy kính sợ trong lòng.

    Dương Hạo đứng trước trận địa, tận mắt trông thấy tướng sĩ phối hợp diễn tập, chiến thuật được thực hiện vô cùng ăn ý chuẩn xác, trong lòng không khỏi khấp khởi vui mừng.

    Có điều hắn lại không biết rằng hắn học lóm chiến thuật này của Napoleon, trên thực tế chính Napoleon lại là người học của Vĩnh Lạc đại đế.

    Vĩnh Lạc đại đế chính là người lập nên thế trận dùng ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ đèép kỵ binh Mông Cổ, sau đó dùng chiến thuật đánh trực diện ba giai đoạn, dùng lửa để tấn công mà thắng.

    Kỵ binh đã rút lui khỏi võ trường, hiện đang phối hợp tác chiến với bộ binh, bọn họ còn nghĩ ra trò mới là đánh mõ chân, có thể tăng tốc lên rất nhiều.

    Trong khi hành quân đường dài cơ chân sẽ không dễ bị kéo thương.

    Dương Hạo ngồi trên ngựa, đội bộ binh cũng lui khỏi trận diễn tập, quay người cười với Mộc Ân: “Tốt lắm, ta vốn cho rằng vài người các ngươi có tác chiến dù dũng mãnh nhưng cũng không rõ mục đích, trên chiến trường khó tránh khỏi thương vong.

    Không ngờ hôm nay nhìn thấy các ngươi luyện tập, không chỉ dũng mãnh mà còn thuần thục, haha, đội quân của các ngươi luyện tập hết sức xuất sắc.

    Tiểu Lục và Thiết Đầu đang luyện binh ở Lô Châu, khi về sẽ phái vài quân tinh nhuệ đem chiến thuật này về dạy cho bọn họ”.

    Mộc Ân và Mộc Khôi nghe khen mặt đỏ lên, hai người luôn mồm dạ vâng.

    Dương Hạo đang thúc ngựa về thành, từ đằng xa đã nghe thấy có kỵ tiễn đến.

    Người đó mặc một bộ quần áo trắng, cưỡi trên lưng một con hồng mã, đăng sau lưng là một chiếc áo choàng màu đỏ, giục ngựa phi như bay giống như một đám mây hồng bay tới, Dương Hạo không nén được bèn ghìm cương ngựa, kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc.

    Chỉ một lát, con ngựa đó đã phi tới trước mặt Dương Hạo, tên kỵ sĩ vội ghìm dây cương, chiến mã lập tức dừng lại, hý vang một tiếng thật dài.

    Hơi thở trắng như sương trắng của nó phà vào cả mặt của Dương Hạo.

    “Ngọc Lạc, làm sao muội lại ở đây?”

    Dương Hạo trông rõ người kỵ sĩ, không nén nổi cười hỏi.

    Người ngồi trên ngựa mặc bộ y phục màu trắng, chiếc eo nhỏ nhắn được quấn chặt, sau lưng đeo một thanh bảo kiếm, chiếc áo choàng màu đỏ bay phơ phất, tư thế oai hùng, xinh đẹp hơn người, đúng là Đinh Ngọc Lạc.

    Đinh Ngọc Lạc vẫn không rời yên ngựa gọi đại ca, nàng ngồi trên ngựa, mặt hướng về phía Dương Hạo hành lễ, rồi tức khí nói: “Đại nguyên soái hôm nay dẫn ba quân đi diễn tập, tại sao không cho nữ binh đi diễn tập một phen?

    Mạt tướng không phục”.

    Dương Hạo cùng Mộc Ân, Mộc Khôi nhìn nhau ngạc nhiên rồi cùng cười ha hả nói: “Không sai, không sai, ta quên mất là ta còn có một nữ binh, ừm… là lỗi của ta, hôm nay lại đi mời nữ binh đến e rằng không kịp nữa rồi, thế này đi, lần sau…”

    Đinh Ngọc Lạc cười đắc ý, nhướn mày nói: “Biết ngay đại nguyên soái sẽ nói thế mà, đại nguyên soái vô ý không kiểm binh nữ là tốt rồi, chúng ta dẫu sao cũng đã tới rồi, đại nguyên soái có thể kiểm binh chứ?”

    Dương Hạo ngẩn người một chút rồi ngẩn người nói: “Thôi được, đã đến rồi thì bản soái xem thế nào, người ngựa của muội ở đâu?”

    Đinh Ngọc Lạc mừng rỡ, trở tay lấy cung, bắn ra một mũi, trúng mục tiêu là một chỗ cao trên sườn núi.

    Tiếng mũi tên xé gió lao vun vút, từ chỗ mục tiêu bắn đột nhiên xuất hiện một sợi dây màu đỏ, sợi dây đỏ nhanh chóng biến thành một làn sóng lớn màu đỏ, tiếng kèn vang lên, người như hổ, ngựa như rồng, từng đoàn từng đoàn nữ binh mãnh liệt lao ra.

    Dương Hạo vốn không để cho đội nữ binh ra trận chém giết, chỉ hy vọng họ có thể ổn định canh giữ thành trì, do vậy không trang bị cho họ áo giáp và khiên.

    Trang phục họ mặc đều là áo giáp da bò, bên ngoài mặc áo choàng màu đỏ, đám tua dài trên dải mũ bay phấp phới như một làn sóng màu đỏ đổ xuống, nổi bật và hào hùng trên nền tuyết trắng xóa.

    Đông Nhi đã sắp đến kỳ sinh nở vẫn còn đích thân dẫn quân đến, cùng với Mục Thanh Tuyền, Đinh Ngọc Lạc, Điềm Tửu là ba phó thống lĩnh đến, xem tình hình thì có lẽ đội quân của bọn họ đã luyện tập không xoàng.

    Do đoàn người ngựa của bọn họ đông như vậy lại được giấu trên núi cao, đột nhiên xuất hiện không một tiếng động nào khiến Dương Hạo phải chú ý.

    “Ôi, nữ binh!”

    “ Ôi xem cô kia, cô kia xinh kìa”

    “Đâu, ai cơ?”

    “ Ai da ai da, cô nương kia mới gọi là đẹp…”

    Tiếng kinh ngạc nổi lên không dứt.

    Dương Hạo ngồi ngay ngắn bất động, mặt không biến sắc, chỉ khẽ nheo mắt nhìn đoàn người ngựa đang tạo thế trận.

    Mới vừa rồi còn là một tướng quân nghiêm sắc mặt, lạnh như đá, nay đúng là … trông thật đẹp mắt.

    Cả một đám nữ binh đông như vậy cùng nhất loạt giảm sát, thanh âm nghe cũng thật vui tai, đôi mắt Dương Hạo cũng nhẹ cong lên.

    Đinh Ngọc Lạc thúc ngựa quay về đội, ba nhánh quân kỵ binh tổng cộng ba nghìn người nhanh chóng tạo thành hình, do ba vị phó tướng chỉ huy.

    Con gái phương Bắc và phía Tây tuy giỏi cưỡi ngựa bắn cung, nhưng rất ít người ra chiến trường, được trông thấy họ mặc áo giáp ngay ngắn cùng đội nữ binh thì càng khó hơn, do vậy đội nữ binh vừa xuất hiện thì ngay lập tức những tiếng hô hào cũng nổi lên như trông thấy một kỳ quan.

    Tiếng kèn hiệu lệnh nổi lên, đội nữ binh mặc áo choàng đỏ đứng ngay ngắn, phải có đến khoảng hai ba trăm người cùng nhau diễn tập công kích, phá trận,… ai nấy đều dáng người kiêu hùng, tư thế oai phong lẫm liệt.

    Tiếp đó là một đội khác khoảng ba trăm người xuất hiện, diễn tập tấn công rồi nhanh chóng bứt ra tiến về phía trước, giương cung thử cưỡi ngựa bắn cung.

    Công bằng mà nói, công sức luyện tập của các nàng quả cũng khôn phải là ít.

    Có điều so với cánh đàn ông thì nhất định là có phần yếu kém hơn.

    Có điều, thân thể họ tuy yếu đuối, nếu như tác chiến trên lưng ngựa thì sự chênh lệch cũng không phải lớn lắm, nếu như binh lực quả thực đến lúc thiếu kém thì họ vẫn có thể phát huy được năng lực.

    Thế nhưng điều này Dương Hạo vẫn chưa thực sự để họ được luyện tập, trang bị vũ khí cũng còn kém, thế mà họ vẫn đạt đến kết quả này quả thật là điều đáng quý.

    Dương Hạo thì thào lẩm bẩm: “Đúng thật là không nhận ra, những nữ binh này quả thật không tệ chút nào”.

    Kha Trấn cười ác ý nói: “Bọn họ mười sáu tuổi trở lên, bốn mươi tuổi trở xuống tập hợp với nhau tự nguyện thành lập đội binh, mỗi tháng chỉ luyện tập mười ngày, lương thực cho quân được phát với số lượng có hạn, rất nhiều nữ binh đều hăng hái báo danh, con gái phía Tây vốn giỏi cưỡi ngựa bắn cung, gia tăng luyện tập nữa gì mà không thành”.

    “Mỗi tháng chỉ luyện tập mười ngày thôi?”

    Dương Hạo nghe xong lẳng lặng gật đầu, trang bị không bằng người khác, lại không được chỉ đạo chiến thuật đặc biệt, mỗi tháng luyện tập thời gian ít ỏi, các vị nữ binh của chúng ta quả thật không tầm thường, chẳng trách năm đó Công chúa Đại Đường Lý Ngọc Ninh dẫn một đội nữ quân đi mà có thể rong ruổi Quan Trung, danh tiếng lẫy lừng.

    Kha Trấn lại ác ý nói: “Hiện tin tức truyền đi rằng, đã có rất nhiều nữ binh muốn nhập ngũ, chỉ có điều hiện giờ thời tiết lạnh lẽo, e rằng đến mùa xuân họ mới đến được.

    Những vị nữ binh này là do tự luyện tập từ nhỏ, chỉ cần cho bọn họ tiến hành luyện tập theo quân pháp họ sẽ rõ ý nghĩa của cờ hiệu và pháo hiệu, có thể lệnh cấm, tiến công có trình tự, chiến lực mới khả quan được”.

    Dương Hạo gật đầu nói: “Đúng, có điều nữ binh bắt buộc phải do họ tự nguyện, không được miễn cưỡng.

    Cha mẹ bọn họ cũng nhất định phải đồng ý mới được, rất nhiều người muốn đi nhưng cha mẹ không đồng ý, cũng cho họ về, tránh xảy ra rắc rối sau này”.

    Kha Trấn cười nói: “Thái úy yên tâm, tiểu thư Thanh Tuyền và Điềm Tửu gia nhập đội nữ binh vừa được phát lương thực, thuế trong nhà cũng được giảm nhiều, những gia đình nghèo khổ phần lớn đều đồng ý ạ…”

    Bên này nói chuyện xong thì bên kia ba đội nữ binh cũng đã dẫn hết quân ra chiến đấu, tinh kỳ bay vù vù, ngựa hý vang trời.

    Trên nền tuyết trắng, chiếc áo choàng đỏ của họ trông giống như những ngọn đuốc cháy sáng, kết hợp với nhau hết sức ăn ý.

    Đợi cho đến khi có tiếng gà gáy, ba quân đồng loạt rút về như thủy triều rút xuống, trật tự có trình tự, luân phiên, hoàn toàn dựa theo tiêu chuẩn chiến đấu, chiến pháp cũng khá, Dương Hạo không thể không gật đầu.

    Ba nhánh quân tụ họp thành hàng lối phòng vệ ngay ngắn, ngựa hý lên từng hồi, những nữ binh vẫn ngồi trên lưng ngựa, nổi bật vẻ xinh đẹp trên nền tuyết trắng.

    Chỉ trong chốc lát, Mục Thanh Tuyền, Đinh Ngọc Lạc và Điềm Tửu cùng quất ngựa đi tới, đến trước mặt Dương Hạo thì xuống ngựa thi lễ, đồng thanh nói: “Ba quân thao diễn đã xong, mời đại soái cho biết ý kiến”.

    Dương Hạo cười nói: “Làm khó cho các nàng rồi, thời gian luyện tập ngắn ngủi, quân đội trang bị cũng còn yếu kém, nhưng lại có thể có được kết quả thế này.

    Nói với binh lính của các nàng rằng, bản soái ta rất… hài lòng”.

    Điềm Tửu mừng rỡ nhảy cẫng lên, phi thân lên ngựa quất roi đi, đi qua đi lại trước mặt ba nghìn nữ binh, lớn tiếng truyền lại câu nói vừa rồi của Dương Hạo.

    Giọng nói của nàng to sang sảng, lại thêm lời của Dương Hạo nghe rất lọt tai nên ai nấy đều nghe rõ ràng.

    Nàng lúc thì nói tiếng Hán, khi nói tiếng Khương, lúc lại nói tiếng Khiết Đan… suy cho cùng cũng chỉ là nói lại nội dung câu nói đó mà thôi.

    Nghĩ ra những nữ binh đó xuất thân không cùng một bộ tộc, nên nếu nói bằng một thứ tiếng sợ rằng có người nghe không hiểu.

    Mỗi lần Điềm Tửu nói, trong đội nữ binh lại vang dội tiếng hoan hô, Dương Hạo mỉm cười nói: “Ngôn ngữ bất đồng, nhưng họ vẫn có thể giao lưu với nhau.

    Thông dịch quán ở Lô Châu phải nhanh chóng xây dựng, ra lệnh triệu tập đủ mọi bác học của các dân tộc, các văn hóa ở khắp dân tộc, cùng phiên dịch điển tích, thơ ca và Phật giáo.

    Lấy tiếng Hán và Tây Tạng làm chủ, có thể trở thành tiếng phổ thông, đồng thời trong quá trình truyền dạy Phật giáo kinh điển thì cho họ làm quen với tiếng Hán, dùng tiếng Hán làm công cụ giao lưu”.

    Chương 443: Lại đến ngày trộm.

    Hôm nay lại là ngày ăn cắp.

    Ngày này năm ngoái, Giang Nam Tống sứ gặp chuyện, Tái Bắc Khánh chủ mưu phản, một năm đã qua đi, Tái Bắc Giang Nam đã đổi nhân gian, mà ngày ăn trộm này, Ngân Châu cũng đổi vị chủ nhân mới: Dương Hạo.

    Hôm nay dân chúng thành Ngân Châu hò reo ầm ĩ khắp đầu làng ngõ xóm, câu đối, ảo thuật, khắp nơi vui tươi hoan lạc, dân chúng tươi cười chúc nhau, hiếm khi thấy họ vui vẻ như vậy.

    Còn Dương Hạo thì không mang gia quyến và dân đồng lạc, vì hắn quyết định xuất binh tấn công đánh Minh Đường Xuyên Lý Kế Bổng.

    Ngày thịnh đại là phòng vệ vui vẻ nhất, cho nên cũng là ngày binh gia thích chọn làm ngày đánh lén, Lý Kế Bổng tuy không biết hắn lộ sơ hở nhưng trong lòng như có ma vậy, thành Song Long cũng cần tăng đề phòng cho nên Dương Hạo dùng cách trái ngược, hắn không chọn một ngày đánh lén mà là chọn ra một ngày xuất binh.

    Ngày hội Nguyên Tiêu vui vẻ trong ba ngày, trong ba ngày này là khi Minh Đường Xuyên Song Long thành đề phòng nghiêm mật nhất.

    Sau ba ngày, Lý Kế Bổng sẽ thở phào nhẹ nhõm hơn, còn đại quân Dương Hạo hoàn toàn đuổi tới được.

    Trong bạch hổ tiết đường, Dương Hạo mặc đồ nhung, Tiêu Nghiễm đứng dưới bức tranh bạch hổ hạ sơn, tay vịn vào bàn, lớn giọng nói: “Mộc Ân, Mộc Khôi”.

    “Có mạt tướng”.

    Dương Hạo nắm vào cung tiễn, lớn giọng nói: “Bổn soái có thân tín là hai người, kỵ binh ba nghìn, tối lên đường, bay nhanh Minh Đường Xuyên, ta không cần các người công thành đoạt trại, chỉ cần các người bảo vệ được các đạo hướng tây, hướng bắc, hướng đông thành Song Long, tránh Lý Kế Bổng hướng đại hoành thủy, địa cân trạch, hoàng dương bình, đó chính là điều kiện đại công, bọn người chỉ cần y lệnh hành sự, nhiều cạm bẫy, nhiều bố bụi gai, chỉ thủ không công, chớ tham tấn công, dư địch thừa cơ hội, cứ theo quân pháp mà làm, nghe rõ chưa?”

    “Mạt tướng tuân lệnh”.

    Hai người chắp tay thi lễ rồi lui về sau ba bước.

    Dương Hạo quay sang nhìn Tiêu Nghiễm, rồi nghiêm nghị nói: “Ngải Nghĩa Hải”.

    “Có mạt tướng”.

    Một viên tướng khác bước ra, dáng người này khá khôi ngô không kém gì Mộc Ân, Mộc Khôi, một hán tử râu quai nón xoăn xoăn, đỉnh đầu trơn tru, mày rậm, mũi thẳng, một vết đao kéo dài đến trấu cám, xem ra uy phong lẫm liệt.

    Khu tây bắc không có chính quyền thống nhất nên đồ đệ bỏ mạng nguyện ý chạy đến đây hoặc khu biên giới Khiết Đan và Tống quốc kết bè kết đảng, làm loạn nhất phương.

    Tây bắc dễ qua lại hơn khu biên giới Tống quốc và Khiết Đan, coi là chốn yên vui của khổ dịch tử tù tội phạm thổ phỉ.

    Năm nay Lư Nhất Sinh làm đạo tặc ở khu biên giới Tống quốc và Khiết Đan, không phải hắn không muốn đến chỗ tây bắc mà là vì một núi không thể có hai hổ, tây bắc đã có Ngải Nghĩa Hải, Ngải Nghĩa Hải chính là đại thủ lĩnh của mã tặc tây bắc.

    Tên này dũng mãnh thiện chiến, thế lực mạnh hơn Lô Nhất Sinh nhiều lần, Lô Nhất Sinh không phải là đối thủ của hắn, mới dẫn thuộc hạ tránh sang phía bắc, Ngải Nghĩa Hải tung hoành tây bắc, giết người cướp của, chẳng thể đề phòng cho dù là Chiết phiên, Dương phiên, Lý phiên, hay là thế lực Thổ phiên, Hồi Hột giả dối như hồ li, hung ác như sói.

    Dương Hạo sau khi đoạt được Ngân Châu, tuyệt đối không cho phép trong phạm vi kế hoạch của mình có đám mã tặc làm xằng làm bậy, thế là tỉ mỉ bố trí, quyết tâm tiêu diệt đám mã phỉ.

    Dương Hạo giờ danh vọng sáng chói ở tây bắc, người Khương Hoành Sơn, Đảng Hạng Thất Thị nghe theo mệnh lệnh hắn, rất nhiều tiểu bộ lạc Thổ Phiên và Hồi Hột nương tựa vào hắn.

    Còn về bộ lạc tương đối lớn tuy còn giữ khoảng cách nhất định, nhưng dựa vào tên tuổi của hắn, thì dân chúng của bộ lạc này cũng chính là thần linh đối với người của hắn, muốn nghe ngóng tin gì, cần phối hợp với họ dễ như trở bàn tay, cầm rất nhiều điểm tốt của mã tặc, thành dân chăn nuôi ám mã tặc, đều không dám bất kính với thần minh, ngầm có tin tức gì đều không giấu diếm nói cho người của Dương Hạo.

    Đến lúc này Ngải Nghĩa Hải trở thành người mù cưỡi ngựa mù trong phạm vi thế lực Ngân Châu, hắn vốn cho rằng Dương Hạo mới được Ngân Châu, khó khống chế, nhưng không ngờ mình bị rất nhiều tên tình báo nói dối, cuối cùng lại rơi vào cái bẫy của Dương Hạo, bị vây ở một nơi không thể chạy được, bị kỵ binh nhẹ của Dương Hạo vây, nặng kỵ tấn công, đao binh càn quét, thế binh vừa triển khai, đại đội lớn mạnh ăn tươi luôn được Ngải Nghĩa Hải, Ngải Nghĩa Hải biết năm nghìn huynh đệ hắn hôm nay không có cơ hội sống mà trốn chạy, thế là lập tức xuống ngựa vứt đao, hung hăng lấn đến, hai tay giơ lên trước trận xin hàng.

    Mộc Ân áp tải đoàn người Ngải Nghĩa Hải Ngân Châu nói với Dương Hạo, Dương Hạo lại có khâm phục tên hán tử này có dũng khí và nghĩa khí, thế là chiêu hàng hắn, tên này tuy là cường đạo kiêu ngạo, nhưng tác chiến dũng cảm, vô cùng nghĩa khí, thực là một hán tử quang minh lỗi lạc.

    “Ngải Nghĩa Hải, dẫn theo nhân mã của bộ lạc ngươi, lần này sẽ đi tập kết đánh úp thành Song Long, giết Lý Kế Bổng, đây chính là nhiệm vụ mà ngươi cần phụ trách”.

    Dương Hạo cúi người về phía trước, hai mắt hơi nhíu lại, trầm giọng nói: “Thành Song Long chỉ có năm nghìn binh, phân ra trấn giữ bốn thành, trong tay ngươi cũng có năm nghìn binh, hơn nữa thành trì Song Long lĩnh rách mướp, mang tiếng là thành trì song cùng lắm cũng chỉ có tường xây bao quanh, thậm chí còn không có cửa ải để bảo vệ, dù bộ binh của ngươi có đi đánh lén mai phục, đánh úp tường thành quanh, thì thế tấn công này, bổn soái dùng sở trường của ngươi, hy vọng ngươi không phụ lòng của bổn sư.

    Nếu ngươi có thể giét chết Lý Kế Bổng thì tốt nhất, nếu như không thể thì tự có Mộc Ân Mộc Khôi sẵn sàng chào đón quân địch.

    Nếu như vẫn không được, ngươi cần phải phòng thủ kiên cố, ngăn chặn hắn trốn con đường Hạ Châu, đoạt trọng trách Mộc Ân Mộc Khôi, tiếp nhận”.

    Ngải Nghĩa Hải vừa nghe giận tím mặt, cười ngạo nghễ nói: “Tiết soái xin cứ yên tâm, ngoài Lý Kế Bổng là đám chuột nhắt, thấy mỗ gia lập tức rời đi, nếu không thì, toàn Song Long lĩnh, mạt tướng phút chốc có thể hạ chiếm, quyết không để cho hắn chạy thoát, Mộc Ân Mộc Khôi, hai vị tướng quân này, hắc hắc, phen này sợ một công toi, để hai vị tướng quân cùng mạt tướng hợp trận cho quân địch một trận”.

    Mộc Ân và Mộc Khôi không nghĩ đến, hai người nhìn nhau, thầm: “Thỉnh tướng quả nhiên không như kích tướng”.

    Ngải Nghĩa Hải lần này cuồng ngôn đương nhiên là căm phẫn Dương Hạo không tín nhiệm với bộ đội sở thuộc chiến lực, nhưng hắn kiêu ngạo, hắn năm nghìn huynh đệ, căn bản là quần mạng đồ, trong hoàn cảnh tây bắc ác liệt chiếm sinh tồn, năm nghìn nhân mã này đều là những chiến sĩ dũng mãnh thiện chiến.

    Song chiến mã của hắn tốt xấu lẫn lộn, vũ khí trang bị thì không đâu vào đâu, mục đích chỉ là cướp giật, cho nên gây xung đột chính diện quân đội chính quy.

    Giờ hắn nhờ vả Dương Hạo, không thể so sánh được với ngày xưa.

    Hơn nữa sau khi nhờ vả Dương Hạo, thuộc hạ của hắn đã qua sự tập luyện quân kỷ quân pháp, bộ lặc tiến thối cũng biết Mộc Ân áp tải đoàn người Ngải Nghĩa Hải về Ngân Châu nói với Dương Hạo, Dương Hạo là một hán tử có nghĩa khí khiến nhiều người bội phục, thế là bèn đầu hàng hắn, tên này tuy hơi kiêu ngạo theo tính bọn thổ phỉ, nhưng tác chiến thì dũng cảm, nghĩa khí hán tử sáng chói.

    “Ngải Nghĩa Hải, lênh cho nhân mã bổn bộ, lần này đi đánh úp Song Long lĩnh, giết Lý Kế Bổng do ngươi phụ trách”.

    Ngải Nghĩa Hải vừa nghe trọng trách này giao cho hắn, vui mừng đắc ý vô cùng, chắp tay thi lễ Dương Hạo, lớn giọng đáp “Mạt tướng quân lệnh”.

    Nhóm người này một khi thành quân nhân quân kỷ nghiêm minh, lúc đó là sư hổ lang chân chính, niềm tin của Ngải Nghĩa Hải không ai địch nổi.

    Hơn nữa từ khi hắn đầu nhập vào quân Dương Hạo đến nay, luôn chẳng đấm đá gì, bộ đội sở thuộc xuất thân từ mã tặc, nhận được nhiều sự kỳ thị với các binh sĩ khác, Ngải Nghĩa Hải sợ rằng lập được công lớn trở về hãnh diện, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

    Dương Hạo gật đầu, vui vẻ nói: “Tốt rồi, lần này công thành, ngươi có thể đi với Mộc Ân Mộc Khôi, bộ thự tùy theo hoàn cảnh.

    Ngươi chỉ cần nhớ một điểm này, lần này công thành không phải mã tặc công thành phá trại, mà là quan binh tiêu diệt phản nghịch, quân dân có người phản kháng thì giết, nhớ để chúng đầu hàng, chớ làm tổn thương.

    Ngải Nghĩa Hải hô dõng dạc: “Tuân lệnh”.

    Dương Hạo lại nói: “Minh Đường Xuyên phái người ám sát bổn soái, ý đồ bất chính, nhất định phải bị loại bỏ.

    Ngươi nhớ kỹ, thành này một khi đoạt được, chính là công lớn của ngươi, khắp thành tài vật nhận ngươi dụng, dân chúng đều phát bán làm nô”.

    Ngải Nghĩa Hải nghe vậy mừng rỡ, lập tức ôm quyền nói: “Mạt tướng tuân lệnh”.

    Trước đây chúng là thổ phỉ, cướp bóc chung quanh, dễ dàng chính là không dám đi theo với số tài sản cồng kềnh không tiện chiếm đoạt được đám dân cư, thực không giống nhau, dân chúng đều đi làm nô dịch, đó chính là vốn lớn, dựa vào điểm này, không cần Dương Hạo thêm nhiều điều đốc thúc, không cần nói tìm dân chúng, coi là binh sĩ quân địch chỉ cần bắt được, người của hắn cũng không thể tùy tiện giết được.

    Ngải Nghĩa Hải nắm lệnh tiễn thối ba bước, sóng vai đứng với Mộc Ân Mộc Khôi, Dương Hạo nói với ba người hắn: “Các ngươi lập tức xuất bộ đội ra khỏi thành, chỉ mang theo lương thực đủ dùng trong ba ngày mà lên đường, ban ngày thì phục ban đêm thì hành, tập kết Song Long thành Minh Đường Xuyên.

    Đến khi lương thực không đủ dùng có thể lấy số lương thực ở chỗ dân chúng Minh Đường Xuyên, giờ có tin tức đặc biệt, cổ lão trượng sẽ liên lạc với mọi người kịp thời.

    Một lão cổ đại cát râu tóc bạc phơ chắp tay thi lễ với ba vị tướng quân, ba người đáp lễ nhau, Dương Hạo vung tay nói: “Lập tức xuất binh”.

    “ Mạt tướng xin cáo lui”.

    Ba viên đại tướng thối lui, đến trước cửa xoay người đi ra, trong chốc lát nghe thấy tiếng vó ngựa đã đi xa, bước chân như mưa, ba người suất lĩnh đích thân dẫn quân nghênh ngang đi.

    Dương Hạo đứng ở phía sau, mãi đến khi tiếng ngựa đã đi xa, vỗ tay nói lớn: “Bãi đường”.

    Đám văn võ thối lui, Dương Hạo đưa mắt nhìn theo bóng họ đã đi xa.

    Viên tướng đi ra sau chính là Phạm Tư Kỳ, Phạm thư sinh vốn chậm, làm gì đều chậm hơn người bên cạnh, hắn lo lắng đi về phía sau, nghĩ đến ngày trộm hôm nay, làm xong công sự, nếu không cùng với nương tử đổi y phục đi về phía đầu đường, nhìn hoa đăng, nếu không đi Lâm Bằng Vũ trộm ít đồ đạc.

    Kế hoạch này, một cước ra cửa, vô ý nhìn lại, thấy lúc nãy một đại mã kim đao còn đứng đó, một Dương đại soái khí khái bất phàm cầm chiến bào, một tay nhấc áo giáp, oai hùng nhằm phía sau bức họa bạch hổ đi tới.

    Phạm tú tài giật mình, vội dụi dụi mắt, nhìn chăm chú, ở đại sảnh trống không, kỳ tì và thị vệ bên cạnh còn tứ bình bát ổn đứng ở đằng kia, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, Phạm tú tài không khỏi lẩm bẩm: “Ồ, thức đêm bố trí lương thực, cứu tế tai họa cho các bộ tộc lân cận, thực mệt chết đi, mắt đã hoa lên, thôi xong, đêm nay dù thế nào đi nữa, cũng phải được nghỉ ngơi.

    Bạch hổ tiết đường cạnh soái phủ tây, Dương Hạo trực tiếp chạy về trạch viện mình từ bên tiết đường.

    Vừa nãy hắn ở tiết đường triệu tập văn võ bộ thự xuất binh hành sự, không muốn một thân binh lên soái đường, chỉ lặng lẽ nói với hắn một câu: “Đại phu nhân sắp sinh rồi”.

    Dương Hạo vừa nghe thấy vậy lòng như lửa đốt, hắn sao có thể ngờ con của mình sớm không sinh, muộn không sinh, lại chọn đúng thời điểm then chốt này, đổ thêm dầu vào lửa cho cha nó, nhưng lúc này hắn lại không thể có biểu hiện gì, mãi đến khi thu xếp xong xuôi cho Ngải Nghĩa Hải và Mộc Ân, Mộc Khôi, thống binh xuất chinh, bãi văn võ, lúc này mới chạy như điên về hậu trạch.

    Đám nha hoàn thị tỳ của phủ đi ra đi vào, mặt mày vui vẻ, thấy lão gia vẫn mặc áo giáp, chạy đến trạch thở hồng hộc, từ xa đã cười khanh khách nói: “Chúc mừng lão gia”.

    Câu nói vừa dứt, đám thân tín của Dương Hạo đã chạy đến: “Chúc mừng, chúc mừng”.

    Dương Hạo đến cửa phòng Đông Nhi, bỗng nhiên dừng chân, hắn đứng ngoài cửa hít một hơi dài, một thiếu nữ yểu điệu đi đến, khẽ nói với hắn vài câu, Dương Hạo cũng không biết là ai, ở hậu trạch của nàh mình, hắn cũng không thể nhớ nổi đó có phải là người của nhà mình hay không, lên trước tóm lấy tay bạch y nữ tử hỏi: “Đông Nhi sinh hạ là trai hay gái vậy?

    Mẹ tròn con vuông chứ?

    À…không phải, giờ đã sinh hạ chưa?”

    “Á?”

    Nữ tử đó trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn hắn.

    Dương Hạo bình tĩnh lại, mới nhận ra bạch y nữ tử có má lúm đồng tiền, hai hàng mi đậm, ánh mắt long lanh, tuy hơi ngạc nhiên, nhưng trong lúc ngạc nhiên vẫn tỏ vẻ ung dung, dưới ánh đèn là da trắng nõn hơi ửng hồng, rõ ràng là thanh lệ tuyệt tục, là sức hấp dẫn từ bên trong toát ra, dĩ nhiên là Tiểu Chu Hậu đã lâu không gặp.

    Dương Hạo bất thình lình nhận ra buông vội tay nói: “Hóa ra là …Chu…”

    Ôi, tại hạ vô cùng thất lễ, phu nhân chớ trách”.

    Tiểu Chu Hậu xinh đẹp má hơi ửng hồng xấu hổ, cúi người nói: “Thần thiếp bái kiến thái úy”.

    Dương Hạo vội khoanh tay lại nói: “Tại hạ….phu nhân của ta…nàng…sao rồi?”

    Người phụ nữ đứng đối diện Tiểu Chu Hậu chính là Mậu Nương khiến hắn thất thố, Mậu Nương không khỏi cười thầm, lúc này mới bước ra hòa giải nói: “Đông Nhi tỷ tỷ đã sinh một nữ oa nhi, mẹ tròn con vuông, thái úy đại nhân xin cứ yên tâm ạ”.

    Dương Hạo thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, toan xoay người bước vào phòng, Tiểu Chu Hậu và Mậu Nương nhìn nhau, cả hai cùng đi theo vào.

    Từ khi Tiểu Chu Hậu đến Ngân Châu, Mậu Nương thường đi lại với chúa cũ, làm bạn chuyện trò cùng nàng, giao tình giữa hai người ngày càng thêm thân mật.

    Hôm nay là ngày trộm, là ngày vui của thành, Mậu Nương vốn muốn giải sầu cho Tiểu Chu Hậu, đồng thời cũng hẹn với Diễm Diễm, Oa Oa, Diệu Diệu, muốn đi ngắm đèn du ngoạn với mọi người, không ngờ vừa hẹn Tiểu Chu Hậu ra, Đông Nhi lại có biểu hiện sinh nở, họ nào còn dám ra cửa chơi, tất cả mọi người đều đến phòng Đông Nhi chăm sóc.

    Đông Nhi sinh ra một bé gái vô cùng thuận lợi, đứa bé vô cùng đáng yêu, mấy người phụ nữ thấy vậy đều vây quanh giường, ôm nựng bé, Đông Nhi cũng muốn ôm lấy bé, nến bà đỡ đẻ phải nói một câu: “Đại phu nhân vừa mới hạ sinh cần yên tĩnh để nghỉ ngơi”.

    Lúc này Tiểu Chu Hậu và Mậu Nương, Hạnh Nhi đều lưu luyến đi ra, còn về Diễm Diễm, Oa Oa và Diệu Diệu thì vẫn vây lấy quanh đứa bé, mở to mắt nhìn nó, bà đỡ không đám đuổi họ đi.

    Tiểu Chu Hậu không có con, trẻ thì không nói làm gì, nhưng giờ đã 26 tuổi, bình thường chưa được nhìn thấy trẻ con thì thôi, giờ nhìn tháy đứa bé mới ính, làm sao mà không động lòng, nàng không nỡ rời mắt khỏi nó, thấy Dương Hạo vào trong phòng, nàng liền nhân cơ hội đi cùng với hắn và Mậu Nương vào, cố níu kéo nhìn đứa bé thêm chút nữa.

    Trong phòng chỉ có mẹ con Đông Nhi và một người hầu, Dương Hạo vào phòng, đứng cạnh giường, Đông Nhi nhìn thấy trượng phu khẽ ho một tiếng: “Hạo ca ca!”

    Tiếng vừa nói, nước mắt không nén được vội tuôn rơi, nàng cũng không biết tại sao mình lại khóc, chỉ biết nhìn thấy Dương Hạo nước mắt không nén được trào ra.

    “Mẹ con khỏe là tốt rồi, còn khóc gì nữa, phải vui mới đúng chứ”.

    Dương Hạo cũng biết cơ thể của đàn bà mới sinh vô cùng yếu, vội nói vài câu an ủi, đứa bé nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

    Đông Nhi nghe thấy câu “Mẹ tròn con vuông”, trong lòng càng thêm sợ, nước mắt lăn dài, Dương Hạo không biết mình có lời nào sai, Đường Diễm Diễm đứng cạnh ôm đứa bé, khen: “Hạo ca ca, mau lại đây xem, đứa bé của chàng có đáng yêu không nào”.

    Oa Oa vội sang ẵm đứa bé nói: “Trẻ không thể bồng bế như vậy, cổ bé rất mềm, cẩn thận chút chứ, đưa cho ta bế nào, mau mau”.

    Đông Nhi lo lắng nhìn họ lóng ngóng, lo họ không cẩn thận làm thương tổn đứa bé song lại ngại không dám nói.

    Dương Hạo vui ra mặt, bộ dạng khiển trách: “Tranh giành nhau gì vậy, đứa bé mà, không cần phải ôm khư khư, được ôm nhiều quen đi, sau này nàng không ôm nó, nó sao tự ngủ được, mau lại đây, đưa ta bế cho”.

    Hắn vừa nói, Diệu Diệu lo lắng nói: “Lão…lão gia, đại nam nhân chân tay thô kệch, chàng sẽ làm đau bé”.

    Thời đó người cha rất ít bế trẻ nhỏ, ai biết được là phải bế thế nào, nhưng không ngờ Dương Hạo lại rất biết cách ẵm trẻ nhro, tay đỡ đầu đứa bé, đồng thời tay làm điểm tựa lưng cho bé, tay kia khẽ ôm.

    Đứa bé dường như rất thích cách bế đó, được hắn ôm vào lòng, mắt nhắm lim dim mở miệng ngáp.

    Mấy nữ nhân trẻ trung còn không biết cách bế trẻ, nhìn Dương Hạo bế rất thành thục, đều đổ dồn ánh mắt vào hắn.

    Dương Hạo bất giác thấy mọi người nhìn cách mình bế trẻ, liền cúi xuống nhìn đứa bé nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

    Đứa bé là cốt nhục của hắn, được bế chính đứa con mình, tình cảm trào dâng, Dương Hạo khẽ nựng nó, càng nhìn càng yêu, tình cảm phụ tử trào dâng trong lòng.

    Đông Nhi lo lắng quan nhân ghét bỏ bé gái, nhưng không ngờ, nhìn cách cư xử của hắn, nàng cảm thấy yên tâm vạn phần.

    Đám người đứng bên trừng mắt nhìn bé, Dương Hạo sợ sẽ làm nó sợ, không dám nói, quay người bế bé, đứa bé mở mắt nhìn người đang bế nó, nhưng không nhìn được lâu, nó lại bị hấp dẫn bởi ngọn đèn bên cạnh, quay sang nhìn nó.

    Dương Hạo thì cứ nghĩ là bé vẫn đang nhìn mình, bật cười nói: “Nữ nhi của ta, nhận ra cha không?”

    Đám người bên cạnh cảm kích, Dương Hạo vừa mới nói xong câu ấy, đứa bé bỗng ngoác miệng khóc, Đông Nhi vội nói: “Quan nhân, đưa con cho thiếp”.

    Dương Hạo vội đưa bé đến bên cạnh Đông Nhi, đứa bé áp mặt vào ngực mẹ, nghe thấy tiếng tim đập quen thuộc, nín không khóc nữa.

    “Con gái yêu của ta, sau này lớn nhất định sẽ là một công chúa nhỏ xinh đẹp, đáng yêu”.

    Dương Hạo quỳ bên giường đắc ý nói.

    Câu này vô cùng bình thường với hắn, đứa bé được cha cưng chiều được ví với tiểu công chúa, nhưng mấy người đứng bên băn khoăn:

    “Công chúa nhỏ?

    Ý là…là…làm Hoàng đế ư?”

    Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Oa, Diệu Diệu sợ hãi vội bịt miệng mình lại, tuy biết Dương Hạo không hề có dã tâm làm Hoàng đế, nhưng Dương Hạo đã chiếm được Ngân Châu, chiêu binh mãi mã, tọa trấn tây bắc, khoảng cách tạo phản làm Hoàng đế còn là một bước ngắn, khác biệt chỉ là dã tâm tuy chỉ kém một bước, thực lực cách biệt một trời một vực mà thôi.

    Nhưng Tiểu Chu Hậu và Mậu Nương mặt trắng bệch ra, quản nương không biết dã tâm của Dương Hạo, thậm chí không biết hắn chiếm cứ tây bắc, Tiểu Chu Hậu tuy hiểu chút dã tâm của hắn, nhưng việc này không thể nói hết ra được, dù hành vi của hắn đã tâm lộ nhân của Ti Mã Chiêu, đích tai ngươi nghe thấy, thế thì tai họa của thiên đại.

    Giờ hai người họ nghe thấy thời cơ của Dương Hạo hí hửng Thổ Phiên, sẽ có kết cục sao đây?

    Hắn có dã tâm giết người diệt khẩu được không đây?

    Nghĩ đến điều này, ngón tay quản nương lạnh run lên, ngẩng đầu nhìn Tiểu Chu Hậu, Tiểu Chu Hậu mặt mũi trắng bệch, hai người cùng nghĩ: “Nếu như vừa rồi ta không vào cùng có phải tốt không?”

    Tiếc rằng trên đời không có thuốc chữa bệnh hối hận…

    Chương 444: Bốn mươi đạo tặc.

    Minh Đường xuyên, Song Long lĩnh, Song Long thành.

    Cái tên Song Long thành này nghe thì rất uy phong, nhưng đó chẳng qua là Lý Kế Pháp tự dát vàng lên mặt mình mà thôi, tòa thành Song Long này chỉ là một sơn trại dùng hàng rào vây lại, cùng lắm có thể gọi là mô hình thu nhỏ thành trì.

    Trong sơn trại, hai con đường rộng rãi một ngang một dọc cắt cả thành trì này ra thành bốn bộ phận, một bộ phận là phủ đệ của Lý Kế Pháp, một bộ phận là nơi ở của gia quyến tướng sĩ trong quân, một bộ phận nữa là nơi tụ cư của bách tính trong thành, bộ phần cuối cùng và cõi yên vui của bọn lưu manh vô lại và những người bán dạo.

    Địa phương Minh Đường Xuyên này là một địa vực hẹp dài nổi bật nhất của thế lực Ngân châu hướng về phía bắc, bởi vậy phía đông hay phía bắc đều là phạm vi thế lực của Khiết Đan, phía tây thì là địa phương của bộ lạc du mục Thổ Phiên và Hồi Hột, Lý Kế Pháp bị đuổi tới địa phương này, chủ ý của Lý Quang Duệ là để mặc hắn tự sinh tự diệt, nhưng Lý Kế Pháp không ngờ lại đứng vững ở nơi này, đây tất nhiên là công của Trương Phổ, đệ nhất đại tướng dưới tay hắn và đồng thời cũng là túi khôn của hắn.

    Trương Phổ không hề nổi danh, dù là ở Tây Bắc cũng không nhiều người biết đến hắn, nhưng điều này không có nghĩa là người này không có chân tài thực học, mà không phải người cứ có chân tài thực học là nhất định có thể có thành tựu nổi bật.

    Rất nhiều nhân sĩ tài trí trác tuyệt, bởi vì không có võ đài cho hắn thi triển sở trường, kết quả sau cùng là tiêu thanh nặc tích, chôn vùi trong dòng sông lịch sử, nếu như cho họ một cơ hội, bọn họ chắc chắc có thể tung cánh bay lên trời, sáng lập một sự nghiệp còn huy hoàng hơn cả danh thần trong lịch sử.

    Trương Phổ năm nay hơn ba mươi tuổi, vẫn chưa tới tuổi biết thiên mệnh, tất nhiên cũng không chịu nhận mệnh, cho nên hắn vẫn hùng tâm bừng bừng muốn lợi dụng lúc sinh thời, làm ra một phen sự nghiệp oanh oanh liệt liệt.

    Nhưng người duy nhất hắn có thể đỡ lên chỉ có Lý Kế Pháp.

    Tuy Lý Kế Pháp vô luận là địa bàn, binh lực, tài phú, thậm chí là trí tuệ, lòng dạ của y đều không được tính là nhân tài có thể bồi dưỡng, nhưng Lý Kế Pháp có thể tin hắn, dùng hắn, luôn nghe theo lời của hắn, khiến hắn có thể thi triển sở trường, vậy là đủ rồi.

    Bọn người Lý Quang Nghiễm, Lý Quang Tế này tuy đã mang Lý Kế Pháp ra làm điều kiện để đối lấy thành công, nhưng bọn họ quá trọng thị gia thế xuất thân, một bạch đinh như Trương Phổ, nếu ở dưới trướng của bọn họ thì không bao giờ có ngày mở mày mở mặt.

    Ám sát Dương Hạo chính là một nước cờ hiểm mà Trương Phổ đã đi, thế lực của các bộ tộc cường phiên ở Tây Vực đều đã thành hình, cơ cấu quyền lực gia tộc đã vô cùng ổn định, một hai nhân vật hạch tâm chết đi sẽ không khiến cả tập đoàn thế lực bị tan rã, giống như Ngân châu Lý Quang Nghiễm, tuy bị người ta phục kích mà chết thảm, nhưng con cháu trong gia tộc chờ kế thừa quyền vị của hắn lại nhiều không đếm xuể.

    Song Dương Hạo thì khác, Dương Hạo là lực lượng mới xuất hiện, tuy trong chư hùng Tây Bắc quật khởi cực nhanh, nhưng căn cơ của hắn vẫn quá mỏng manh, cả thế lực Lô châu cơ hồ là hoàn toàn vận tác xoay quanh một mình hắn, nếu Dương Hạo chết đi, tập đoàn thế lực của hắn sẽ lập tức sụp đổ tan vỡ, như vậy Lý Kế Pháp cũng có thể thủ thắng trong hỗn loạn.

    Tình hình trước mắt là Lý Quang Tế sau khi trở thành Ngân châu phòng ngự, trắng trợn bổ nhiệm người thân, hoặc đoạt thực quyền của những tướng lĩnh trọng yếu thời kỳ Lý Quang Nghiễm còn thượng nhiệm, hoặc phái họ tới những nơi không có ai giúp và Thổ Phiên, Hồi Hột để khổ chiến, hòng tiêu hao thực lực của bọn họ giống như đã làm với Lý Kế Pháp, thành viên nòng cốt có quyền lực ở Ngân châu đã bị quét sạch.

    Lý Quang Nghiễm thống trị Ngân châu hơn chục năm, thế lực của hắn sau khi bị diệt trừ, Lý Quang Tế ít nhất phải cần mấy năm mới có thể xây dựng lại một bộ máy chính quyền ổn định, song lúc trước Khánh vương Da Luật Thịnh lừa gạt đoạt thành Ngân châu, cơ hồ là đồ sát hoàn toàn tộc nhân của nhất mạch Hạ châu Lý thị, nhưng hắn vẫn chưa đứng vững đã lập tức bị Dương Hạo giết chết, nếu Dương Hạo lần này lại bị ám sát, Lý Kế Pháp có thể giành quyền sau hỗn loạn.

    Lý do của hắn có những điểm sau:

    Thứ nhất, những bộ lạc, thành trì lớn nhỏ ở lân cận Ngân châu đã bị Ngân châu Lý thị thống trị hơn trăm năm, nếu như có một người của Ngân châu Lý thị đứng ra thu thập tàn cục, rất dễ nhận được sự chấp nhận và ủng hộ của thủ lĩnh các bộ tộc.

    Thứ hai, tộc nhân của Ngân châu Lý thị cơ hộ bị Khánh vương của Khiết Đan đồ sát sạch sẽ rồi, hiện giờ trong những tộc nhân của Ngân châu Lý thị đã không còn tìm ra được người có tư cách hơn Lý Kế Pháp để kế thừa chức vị phòng ngự sử này.

    Lý Quang Duệ chỉ có thể dùng hắn, chức vị này ngoài hắn ra thì không còn ai xứng hơn cả, sự ủng hộ của Hạ châu chính là sự đảm bảo lớn nhất cho hắn thượng vị.

    Xét thấy vậy, Trương Phổ mới quyết định kế hoạch nhắm vào Dương Hạo, Lý Kế Pháp tuy không phải là một kiêu hùng có tâm cơ và khí phách, nhưng dã tâm thượng vị lại có thừa.

    Sau khi Trương Phổ đem tất cả một phen được mất này phân tích rõ cho hắn, Lý Kế Pháp vui vẻ đồng ý, lập tức thừ trong đám tử sĩ tâm phúc của mình chọn ra mấy người có võ nghệ cao thâm nhất đi chấp hành nhiệm vụ này.

    Sau khi hành thích thất bại, Lý Kế Pháp quả thức là sợ hãi một trận, sợ sự cơ bại lộ, dẫn tới việc Dương Hạo sẽ báo thù, lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn.

    Qua một đoạn thời gian thấy phía Ngân châu tựa hồ như hoàn toàn không hề hoài nghi tới hắn thì mới thở phào nhẹ nhõm.

    Trương Phổ lại không dễ dàng buông bỏ lòng cảnh giác như vậy, qua mấy ngày nữa là đến Tết Nguyên Tiêu, bách tính thành Song Long cũng rất thích chơi hội.

    Trương Phổ lại thuyết phục Lý Kế Pháp, ước thúc binh đinh không được tụ tập với người nhà khác, tất cả nhân mã ăn không cởi yên, ngủ không cởi giáp, nghiêm trận ứng biến, đồng thời phái ra một lượng lớn thám mã trinh sát, cảnh giới những tin tức tới từ phía Ngân châu.

    Hiện giờ ba ngày Tết Nguyên Tiêu đã qua đi, thành Song Long không phải nghênh đón địch nhân, sự bất mãn phải nén nhịn đã lâu của các tướng sĩ cuối cùng cũng bạo phát rồi, trước phủ của Lý Kế Pháp, mấy doanh chỉ huy đang ở đó càu nhàu.

    "Tướng quân, Song Long lĩnh chúng ta là địa phương chim chẳng buồn ỉa, ai lại dở hơi tới công đánh chứ?

    Tên Trương Phổ đó cứ tưởng mình là hay, luôn cho rằng mình thần cơ diệu toán, hắn nói một câu thối như như rắm, hại chúng ta mấy ngày mấy đêm không được an bình, địch nhân ở đâu?

    Làm gì có địch nhân nào?

    Ba ngày Tết Nguyên Tiêu để ăn chơi phè phỡn, những binh sĩ chịu khổ cực mãi cũng chỉ có được mấy ngày này để mặc sức vui vẻ, thế mà con mẹ nó phải ôm thương lớn lãng phí thời giờ trong binh doanh."

    "Tướng quân, thuộc hạ của ta oán thán rầm trời lên rồi, nếu cứ tiếp tục như thế này, không cần người nào có chủ ý đánh chúng ta đâu, tự các binh sĩ sẽ tạo phản đấy, thuộc hạ bất lực rồi, đại nhân ngài cứ xem thế nào mà làm."

    "Tướng quân, thuộc hạ của ta có mấy binh sĩ đêm qua lén lút lẻn ra khỏi binh doanh đi gặp nữ nhân của mình, cái tên khốn Trương Phổ chó cậy gần nhà đó bắt bọn họ lại rồi xử phạt, phạt đánh bằng roi một trận thì không nói, lại còn cởi hết quần áo của họ rồi trói chôn xuống tuyết, nếu như hắn nói có lý, đó là thuộc hạ quản lý người dưới không nghiêm, ta cũng nhẫn nhịn.

    Nhưng địch nhân ở đâu chứ?

    Ta là một người thô lỗ, không bằng hắn đầy một bụng văn chương thối hoắm, hắn có học vấn, cái này ta thừa nhận, nhưng có học vấn không có nghĩa là hắn có thể đánh trận, tướng quân nếu cứ thiên vị dung túng Trương Phổ, thuộc hạ không đàn áp được rối loạn do binh sĩ bên dưới tạo ra đâu."

    Các binh sĩ tiếng oán thân dậy đất trời, tướng lĩnh các bộ đều chạy tới chỗ Lý Kế Pháp kêu khổ.

    Lý Kế Pháp có chút không chịu được, chỉ đành nói: "Ài, Trương tướng quân cũng chỉ là có ý tốt thôi mà, bên trong nhất định có chút nguyên do, là các ngươi không hiểu đó thôi, chuyện này thực sự là không oán Trương Phổ được.

    Thế này đi, lệnh cho quan binh các doanh giải trừ giới bị, mọi người đều khổ cực rồi, nghỉ ngơi một chút đi."

    Chúng tướng tuân lệnh, lúc này mới hùng hùng hổ hổ bỏ đi.

    Lý Kế Pháp đứng trước phủ đệ vắng vẻ đến phát ngốc, một lúc sau mới đi lên sườn núi.

    Trên sườn núi có mấy cây mai, bóng hoa yểu điệu, bước tới gần mới thấy dưới cây mai có một người đang đứng, người này thân hình cao gầy, một thân trường bào, tay cầm bình rượu, khi thì lại ngẩng đầu lên nhìn sao trên trời đến xuất thần, khi thì uống một ngụm rượu, nhìn những đốm lửa ở dưới sườn núi rồi thở dài.

    Lý Kế Pháp lẹp bẹp giẫm lên mặt tuyết bước tới bên cạnh hắn, thở dài một tiếng, nói: "Trương Phổ."

    Trương Phổ cười nhạt một tiếng, chậm rãi nói: "Đám quan binh thô lỗ đã giải tán rồi ư?"

    Lý Kế Pháp lặng yên một lát rồi ngượng ngùng nói: "Chúng ta giới bị ba ngày rồi, lại chưng thừng nghe thấy phong thanh gì, tướng lĩnh các bộ đều đầy một bụng oán thán, Tết Nguyên Tiêu mà không được đoàn tụ với người nhà, các binh sĩ lớn tiếng kêu than, cho nên..."

    Trương Phổ cười khổ một tiếng, ngẩng đầu lên uống một ngụm rồi thở dài, nói: "Con nhà giàu thì khó sai, con yêu thì khó bảo, con loạn khó trị, con cưng thì không thể dùng.

    Cũng như là người hiền lành thì không nên nắm binh, phải có hình phạt mạnh thì mới có thể dẹp yên ba quân, huống chi Song Long lĩnh chúng ta là nơi bốn phía có hổ lang rình rập, tướng quân cũng quá dung túng cho bọn họ rồi."

    Lý Kế Pháp thở dài một hơi, đứng sánh vai với Trương Phổ, cũng ngẩng đầu lên trời nhìn sao sáng trên trời, lẩm bẩm: "Ta đây cũng là vì không có biện phápmà thôi, vốn tới Ngân châu còn có thể nhận được một chút tiền lương, nhưng từ lúc Ngân châu bị chiếm đóng, lương hướng (lương là lương thực, hướng là tiền lương) đều bị cắt.

    Hiện giờ chỉ huy sứ ta đây muốn lương mà không có lương, muốn hướng mà chẳng có hương, sự cung phục của các bộ tộc ở Minh Đường Xuyên cũng có hạn, nhưng đối với bọn họ lại không thể bức quá găng, nếu không bọn họ sẽ bỏ đi, chỉ mất một ngày thôi là có thể di chuyển tới cảnh nội Khiết Đan, Tổ Phiên rồi.

    Ài!

    Hoàng đế còn không động đến binh đói, ta sao lại ra roi quá mạnh được?"

    Những lời của lời nói này của Lý Kế Pháp cũng có tình có lý, Trương Phổ không khỏi nhíu mày.

    Lý Kế Pháp quay đầu lại hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?

    Hiện giờ xem ra là chúng ta quá khẩn trương rồi, ngươi còn lo lắng phía Ngân châu uy hiếp ư?"

    Trương Phổ lắc đầu, nói khẽ: "Thuộc hạ đang nghĩ tới...lối thoát sau này của chúng ta."

    Lý Kế Pháp hỏi: "Lối thoát?

    Lối thoát gì?"

    Trương Phổ quay người lại, chắp tay nói: "Tướng quân, mời vào trong phòng ngồi."

    Hai người quay người đi tới chỗ ở của Trương Phổ, Trương Phổ hiện giờ vẫn chỉ một mình, vẫn chưa cưới vợ, trong phòng vô cùng đơn giản, chỉ có một bếp đang rực lửa, bên bếp đặt một âm nước, đang chầm chậm bốc hơi nóng.

    Trương Phổ lại cho thêm mấy khúc củi, hai người liền ngồi xuống quanh bếp.

    Trương Phổ trầm ngâm một lát rồi nói: "Tướng quân, thích sát Dương Hạo không thành cũng không quan trọng, chỉ cần thích khách mà chúng ta phái ra không để lộ thân phận, nhất thời bán hội Ngân châu sẽ không tìm tới chúng ta gây phiền phức đâu, hiện tại nan giải nhất là lối thoát của Song Long lĩnh chúng ta, tướng quân có từng nghĩ tới không?"

    Lý Kế Pháp nhíu mày nói: "Ngươi rốt cuộc là muốn nói tới đường thoát nào?"

    Trương Phổ lắc đầu: "Tướng quân điều binh khiển tướng một cách thiếu tự tin như vậy là do đâu?

    Bởi vì lương hướng không đủ mà thôi.

    Binh có quyền lợi được ăn lương cầm hướng, nếu lương hướng bị đoạn tuyệt quá lâu, những binh mã này của chúng ta không cầm bị ai tấn công mà ắt sẽ tự tan vỡ.

    Hiện giờ Ngân châu đã bị Dương Hạo chiếm cứ rồi, Hạ châu nước xa không cứu được lửa gần, mùa đông năm nay trời đổ tuyết lớn, bộ lạc các phương còn chẳng lo nổi cho mình, chính là cái gọi là thiên tai nhân họa, một chút lương tồn của chúng ta căn bản là không trụ nổi tới mùa xuân, tới lúc đó... tướng quân sẽ làm gì?"

    Lý Kế Pháp vừa nghe thấy vậy liền trở nên khẩn trương, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Điểm này mỗ chưa từng suy nghẫm một cách nghiêm túc, ngươi có nghĩ ra được biện pháp gì không?"

    Trương Phổ chăm chú nhìn hắn một hồi lâu mới nói một cách thành thật: "Vốn là, nếu có thể giết chết Dương Hạo, tất cả nan đề này để tự động được giải quyết dễ dàng, đáng tiếc là Dương Hạo mạng lớn, chúng ta thất bại trong gang tấc.

    Minh Đường Xuyên vốn chính là nơi mà Lý Quang Tế lưu đày đại nhân, là một nơi để ngài tự sinh tự diệt, hoàn cảnh nơi này rất ác liệt, không phải là nơi nên ở lâu, càng khó mà lấy nơi này làm căn cơ cho được.

    Hiện giờ đã không giết được Dương Hạo, nhánh cô quân này của chúng ta thế ắt phải tìm một lối thoát khác."

    Lý Kế Pháp rướn lên trước, giục: "Không sai, ta cũng cảm thấy địa phương này không phải là nơi nên ở lâu, ngươi có tính toán gì, mau mau nói ra đi."

    Trương Phổ nói: "Năm ngàn binh này của chúng ta đơn độc ở nơi xung quanh có chiến tranh, tình cảnh rất gay go.

    Hiện giờ, Dương Hạo tạm thời vẫn không bận tâm được tới nơi này, nhưng đợi tới khi băng tuyết tan hết rồi, hắn sẽ không dung thứ cho một nhánh cô quân của chúng ta tiếp tục thủ ở đây.

    Cho dù chúng ta không gặp vấn đề lương hướng thì địa phương này cũng không thể ở lâu được."

    "Ừ, ừ... nói rất có lý, vậy bản tướng quân nên làm thế nào?"

    Lúc này ấm nước đã sôi, hơi nóng húc cho nắp ấm rơi xuống, Trương Phổ đặt ấm xuống đất, rồi mới nói tiếp: "Tướng quân, chút binh mã này của chúng ta cho dù đối đầu với một bộ tộc hơi lớn một chút cũng chẳng thắng nổi, lại thêm lương hướng thiếu hụt, Song Long lĩnh này không thể thủ được, hiện giờ... chúng ta phải nương tựa vào hào cường một phương."

    Lý Kế Pháp ngây người, sắc mặt dần dần có chút khó coi, hắn nhớ mãi không quên mình nên làm chủ Ngân châu, cái này gọi là thà ngọc vỡ chứ không muốn làm ngói lành, nương nhờ vào người khác, làm sao mà bằng xưng bá một phương, tiêu diêu tự tại.

    Hiện giờ thì hay rồi, hi vọng tan vỡ hết, phải nương nhờ người khác, loại tâm lý đang từ trên cao tụt xuống thấp này nhất thời khiến hắn không thể tiếp nhận được.

    Trương Phổ nhìn sắc mặt của hắn, không khỏi mỉm cười: "Năm đó Lưu Bị binh không quá một ngàn, tướng không qua ba người, bị người ta đuổi cho chạy như chó nhà có tang, phải đầu nhập Lưu Yên, rồi Công Tôn Toản, rồi Đào Khiêm, Lữ Bố, Tào Tháo, Viên Thiệu, Lưu Biểu, Tôn Quyền, Lưu Chương... chẳng phải là còn thảm hại hơn cả tướng quân ư?

    Nhưng vậy thì sao chứ?

    Chỉ cần một khi có cơ hội thì sẽ giương cánh bay cao như bình thường.

    Chúng ta hiện giờ lâm vào cảnh quẫn bách như vậy, cớ sao không nương nhờ vào hào cường một phương để bảo tồn thực lực?

    Còn về sau, chúng ta có thể nhận định tình hình, nếu như không thể như vậy thì triệt để quy thuận hắn, còn nếu như còn có cơ hội để nắm lấy, vậy thì sẽ lật ngược trở lại.

    Nương tựa cũng chỉ là tạm thời thôi, ngày sau sẽ ngóc đầu trở lại, đông sơn tái khởi mà."

    Sắc mặt của Lý Kế Pháp lúc này mới hòa hoãn hơn một chút, nói: "Ừ, nếu tính toán như vậy thì cũng là một lối thoát, vậy ngươi nói xem chúng ta nên nương tựa người nào?"

    Trương Phổ nói: "Mạt tướng đã tính toán tử tế rồi, lối thoát tối nhất đương nhiên là nương tựa vào Hạ châu.

    Chúng ta vốn là nhân mã của Hạ châu mà, một khi như vậy, chúng ta có thể bảo toàn bản thân, đợi ngày sau Hạ châu bình định loạn Thổ Phiên, Hồi Hột, khi giành lại được Ngân châu, tướng quân cũng là người có hi vọng trở thành Ngân châu phòng ngự sử nhất, có điều trong đây có một chỗ khó rất lớn.

    Đó chính là con đường tây hành của chúng ta đã bị chặn, dọc đường đều phải đi qua khu vực nằm trong tay Đảng Hạng thất thị, mà bọn họ hiện giờ đã quy thuận Dương Hạo, bằng vào chút binh mã của chúng ta, có thể yên bình xuyên qua nơi chiếm đóng của chúng mà an lành tới được Hạ Xuyên hay không thì cũng là vấn đề rất lớn."

    Lý Kế Pháp lắc đầu lia lịa, nói: "Không phải là vấn đề lớn, mà là tuyệt đối không có khả năng, nếu chúng ta gắng gượng xông qua, nhân mã đều sẽ chết hết, chỉ một một mình bản tướng quân, cho dù chạy tới Hạ châu thì còn tác dụng rắm chó gì nữa, trong tay không có binh thì chính là một phế vật, từ giờ về sau ta làm sao còn ngày cất đầu lên được."

    Trương Phổ nói: "Còn con đường thứ hai chính là nương tựa Khiết Đan, nước Khiết Đan do mấy chục dân tộc tổ thành, tất cả đều thu nhận hết, không kiêng kỵ ngươi là người Đảng Hạng hay là người Nữ Chân, người Cao Lệ hay là người Bộ Hải, như vậy có thể bảo toàn một nhánh binh mã của tướng quân.

    Khiết Đan có thể nâng đỡ Hán quốc để khiên chế Tống quốc, tất nhiên cũng có thể nâng đỡ tướng quân để khiên chế Tây Vực, nhưng con đường này có hung hiểm nhất định, nếu Khiết Đan vô ý tây tiến, chúng ta sẽ bị ràng buộc vào họ, vậy thì không còn là người tự do nữa rồi.

    Thống thuộc (thống lĩnh và thuộc hạ) của quân đội Khiết Đan vô cùng hỗn loạn, trừ Hán binh của U Vân thập lục châu ra, tất cả đều không có quân lương, thời bình thì làm dân, lúc chiến thì làm quân, toàn là dựa vào bổ cấp của bộ tộc mình, nếu tới lúc đó chúng ta không tìm được một khoảng đất để chăn nuôi, vậy thì..."

    Lý Kế Pháp run lẩy bẩy, liên tục nói: "Không thể được, không thể được, nếu nương tựa Khiết Đan thì chẳng tha liều chết quay về Hạ châu còn hơn, không đi đâu, không đi đâu.

    Trừ hai con đường này ra thì còn con đường nào khác nữa không?"

    Trương Phổ mắt lóe sáng, lại nói: "Vậy con đường cuối cùng chính là nương tựa Dương Hạo."

    "Cái gì?"

    Lý Kế Pháp thất thanh nói: "Nương tựa vào Dương Hạo ư?"

    Trương Phổ vội vàng trấn an: "Tướng quân chớ kinh sợ, cứ bình tĩnh nghe thuộc hạ nói rõ ràng đã."

    Lý Kế Pháp nghe thấy ngôn luận hoang đường như vậy, cơ hồ là nhảy cẫng lên, nghe thấy hắn còn chưa nói hết mới cố gắng ngồi xuống, thở hổn hển nói: "Vậy ngươi nói đi, tới nương tựa Dương Hạo là đạo lý gì?"

    Trương Phổ nói: "Nghe nói... con trai của Lý Di đại nhân, nguyên thiếu chủ của Hạ châu ta Lý Quang Sầm đại nhân vẫn còn sống, hiện giờ đang ở Lô châu, Đảng Hạng thất thị bởi vì Dương Hạo là nghĩa tử của Lý Quang Sầm đại nhân cho nên mới đầu phục Dương Hạo."

    Lý Kế Pháp kinh nghi bất định nói: "Vậy thì sao?

    Nếu đầu hàng Khiết Đan, đối với Lý Quang Duệ đại nhân vẫn có thể nói là vì bảo toàn thực lực, từ từ tính toán hậu kế, nếu là đầu hàng Dương Hạo, vậy... chúng ta sẽ không có đường lui nữa, ngươi cho rằng...

    Dương Hạo sẽ là đối thủ của Lý Quang Duệ đại nhân ư?"

    Trương Phổ mắt chớp động, chậm rãi nói: "Rất khó nói, có điều Dương Hạo chưa chắc đã không có lực tranh đấu.

    Hắn đã kết minh với Phủ châu, Lân châu rồi..."

    Lý Kế Pháp cướp lời: "Cho dù có kết minh với hai châu Lân, Phủ, bọn chúng cũng không phải là đối thủ của Hạ châu."

    Trương Phổ hỏi ngược lại: "Vậy nếu thêm Đảng Hạng thất thị nưa thì sao?"

    Lý Kế Pháp hơi ngây ra, Trương Phổ lại nói: "Còn có Thổ Phiên, Hồi Hột.

    Hiện tại trong dân gian có lời đồn, Dương Hạo là Cương kim cống bảo chuyển thế linh thân, tướng quân chớ có coi thường lực lượng của tôn giáo, tín ngưỡng đủ để khiến bọn họ xóa mờ đi sự bất đồng của tộc quần và xuất thân giữa hai bên, cho dù bọn họ sẽ không nương nhờ Dương Hạo, ít nhất thì cũng sẽ thân cận với Dương Hạo hơn một chút, trước đây không có ai có thể làm lung lay địa vị của Lý Quang Duệ đại nhân, hiện tại thì rất khó nói.

    Đại nhân là người của gia tộc Lý thị, Dương Hạo đã là nghĩa tử của Lý Quang Sầm đại nhân, vậy đại nhân cũng không tính là nương tựa người ngoài, nếu Dương Hạo thật sự có thể lấy được Hạ châu, chiếm Hà Tây mà nhìn về Lũng Thục, trở thành cường phiên số một Tây Bắc, tới lúc đó thảo nguyên bát ngát, sa mạc mênh mông, bình nguyên rộng lớn, bóng người thưa thớt, hắn mặc dù lấy một châu làm phủ đệ, tai mắt cũng khó mà trải khắp được bốn phương, tất phải sai phái người tâm phúc đáng tin thay hắn đi chủ trì công việc thì mới có thể khống chể được cả Tây Vực.

    Tới lúc đó tướng quân đã có công phù bảo, lại là tông thân của Lý thị, chẳng lẽ hắn lại không dùng?

    Muốn thành kiêu hùng một phương, đó là chuyện tất nhiên."

    Lý Kế Pháp do dự một lúc rồi cười lạnh, nói: "Hắn?

    Một thằng nhóc con mà có thể trở thành đối thủ của Lý Quang Duệ đại nhân ư?

    Nước đi này, ngàn vận lần không đi được đâu."

    Hắn đứng dậy, đi đi lại lại ở trong phòng một lúc rồi quay đầu lại nói: "Chúng ta nếu đi qua núi đất, sông ngòi, vượt qua sa mạc Mao Ô Tố để tới Hoài châu, rồi lại từ Hoài châu tới Hạ chậu, đi vòng qua chỗ cư trú của bộ lạc Đảng Hạng thất thị, người thấy thế nào?"

    Trương Phổ giật nảy mình nói: "Đại nhân, hiện giờ trời lạnh tuyết lớn, nếu như đi con đường này thì các binh sĩ còn đỡ, nhưng gia quyến của bọn họ thì sao?

    Cứ đi con đường này, cho dù không gặp phải địch nhân, đợi tới được Hạ châu, người chết cóng chết đói cũng nhiều không đếm xuể, bảo bọn họ cực khổ phòng thủ ba ngày mà còn oán thán như vậy, đi đường đó, bọn họ có chịu không?"

    Lý Kế Pháp nghe thấy vậy liền giống như một quả bóng xì hơi, đặt mông ngồi xuống ghế, chán nản lắc đầu: "Bất kể là như thế nào thì cũng không thể tới nương tựa Dương Hạo được.

    Một khi hắn biết chuyện chúng ta từng phái người ám sát hắn, hậu quả khó có thể dự liệu, nếu đề nghị tây phản Hạ châu không thành, vậy... chúng ta để sau hẵng nói đi."

    Trương Phổ lặng im không nói gì, cùng Lý Kế Pháp quay về phủ đệ của hắn.

    Nói là phủ đệ, nhưng chính xác hơn là một viện lạc có ba căn nhà một tầng, Trương Phổ không hề thất vọng đối với hành động của Lý Kế Pháp, trong tình hình này, chủ soái một phương phải có tính toán tốt nhất, nhưng Lý Kế Pháp đối với khốn cảnh sắp tới thiếu hụt nhận thức cơ bản nhất, loại tâm thái sống được ngày nào hay ngày ấy này làm sao mà thành được đại sự được, nhưng Lý Kế Pháp không đưa ra quyết định, hắn cũng đành chịu thôi, trên đường đi không ngừng trình bày rõ lợi hại, hi vọng Lý Kế Pháp có thể sớm đưa ra quyết định.

    Nếu Lý Kế Pháp đưa ra quyết định thì cũng chưa chắc có thể thống nhất được những ý kiến bất đồng của thuộc hạ, có điều lúc đó thì dễ hơn, vào thời khắc sinh tử tồn vong, còn ai mà bận tâm đến nhiều việc như vậy nữa, chỉ cần Lý Kế Pháp ủng hộ, hắn sẽ không ngại gì mà trước tiên thanh tẩy nội bộ một lần, diệt trừ những tên tướng lĩnh cứng đầu, rồi sẽ tới nương tựa thế lực một phương, cho nên trên đường đi, hắn không ngừng tiến hành khuyên nhủ, Lý Kế Pháp thì chỉ ậm à ậm ừ cho qua chuyện.

    Tới Lý phủ, đẩy cửa viện ra, Lý Kế Pháp quay người lại nói: "Trương tướng quân cứ quay về nghỉ ngơi đi đã, chuyện ta ta sẽ suy nghĩ thật kỹ..."

    "Hả?"

    Trương Phổ đột nhiên mặt mày cảnh giác, nhanh chóng nhìn sang hai bên, Lý Kế Pháp cũng như phát giác ra gì đó, lập tức đặt tay lên chuôi đao.

    Trương Phổ mặc một thân trường bào, không mặc quân trang, cũng không đeo bội kiếm, hắn nắm chặt song quyền, nhảy vọt tới trước mặt Lý Kế Pháp, cảnh giác nhìn bốn góc tường trong viện, nói khẽ: "Tương quân có cảm giác được có gì đó lạ thường không?"

    Lý Kế Pháp chậm rãi rút đao ra, hạ thấp giọng, nói: "Quả thật là có gì đó không đúng, thị vệ canh gác cửa sao không thấy một người nào?"

    Hai người lòng sinh cảnh giác, nhất thời vẫn đắc đo bất ổn, không biết có phải thật sự đã xảy ra chuyện hay không, dẫu sao thì loại khả năng này là rất nhỏ, nếu như là bởi vì thị vệ tản đi, hoặc chạy về đi nghỉ ngơi mà hai người hô to gọi nhỏ một hồi, kinh động thuộc hạ chạy tới, ngày mai sẽ trở thành trò cười cho ba quân mất, thế là nhất thời cũng không dám làm ầm lên, hai người chỉ đành lưng tựa lưng, chậm rãi di động vào trong viện.

    Lý Kế Pháp trầm giọng gọi: "Nhị Bảo, Mã Tam Thành, hai thằng chó các ngươi đi dâu rồi?"

    Hai người này là thân binh thị vệ của hắn, thủ ở góc phòng hai bên, nếu nghe thấy bọn họ trả lời thì sẽ biết đây chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió mà thôi, Có điều Lý Kế Pháp gọi xong, trong viện vẫn không hề có một chút tiếng động nào.

    Trương Phổ nói: "Tình hình có điều khác thường, mau mau rời khỏi trạch viện."

    Hai người vừa nhấc chân chạy thì nghe thấy mất tiếng "vụt vụt vụt", ở chỗ cách dưới chân hai người không xa đột nhiên cắm một loạt tên, đuôi tên không ngừng phát ra tiếng ong ong.

    "Quả nhiên là xảy ra chuyện rồi!"

    Trương Phổ trong lòng kinh hãi, nhưng vẫn không rõ là quân sĩ bất ngờ làm phản hay là địch nhân lẻn vào, đối phương đã bắn tên cảnh cáo chứ không đả thương người, vậy thì vẫn còn có dư địa, thế là đề khí đan điền, muốn quát hỏi thân phận của đối phương đã rồi quyết định, nhưng Lý Kế Pháp là một người thô lỗ, tâm tư làm sao mà cẩn mật bằng hắn, vừa thấy mưa tên bắn ra, Lý Kế Pháp trong lòng thất kinh, theo bản năng liền muốn tránh vào chỗ tối để thoát khỏi nguy hiểm.

    Vị trí của hắn lúc này cách gầm hành lang chỉ có hơn một trượng, với thân thủ của hai người chỉ cầm sải bước là có thể chui vào được, chỉ cần là tránh được tới gầm hành lang, mượn vào sự yểm hộ của cột trụ, sự uy hiếp của cung tên sẽ giảm đi nhiều, ở viện lạc này mỗi một cành cây ngọn cỏ hắn đều quen thuộc, chỉ cần tránh được thì sẽ có sinh cơ.

    Lúc khẩn yếu quan đầu, hắn thậm chí còn không thông tri cho Trương Phổ lấy một tiếng, đột nhiên đầu vai nhoáng lên, bước dài tới chỗ cửa viện, giả vờ muốn chay ra khỏi đây, rồi lập tức tung chân về phía dưới mái hiến, một bước, hai bước, nửa người đã tránh vào dưới bóng của hiên nhà, chỉ nghe thấy "phập phập phập" mấy tiếng cung vang lên.

    "A!"

    Lý Kế Pháp trên lưng trúng liền bốn tên, cả người ngã sấp xuống đất, đầu rầm một cái đụng mạnh vào bậc thang, thân thể co giật mấy cái rồi nằm yên không động đậy nữa.

    Trương Phổ cả người cứng đờ, không dám động đậy, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh, Lý Kế Pháp từ lúc một mình chạy trối chết cho đến lúc trúng tên ngã xuống đất, chỉ trong một cái nháy mắt, hắn ngay cả hô lên một tiếng ngăn cản cũng không kịp.

    "Là ai vậy?

    Sĩ tốt làm phản ư?"

    Trương Phổ lòng bàn tay thấm đẫm mồ ôi, ngay cả động tác quay cổ cũng không dám làm nhanh, chỉ sợ địch nhân tiềm phục trong bóng tối hiểu lầm rằng hắn muốn chạy trốn, hắn dù có nhanh đến mức nào đi chăng nữa cũng không bằng được tốc độ của cung tên, huống chi cung nỗ thủ nấp ở chỗ nào hắn còn không phân biệt được.

    Lúc này cửa phủ mở ra, sau đó "phụp" một tiếng, hai bó đuốc bùng lên, ba bóng người xuất hiện ở cửa.

    Trương Phổ trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm vào ba người ở cửa, hai đại hán đi ở hai bên một tay cầm đao một tay cầm đuốc, hán tử ở giữa thì chậm rãi bước tới, chỉ thấy người đó thân hình cao to, đầu trọc, mặt đầy râu quái nón, lông mày rộng miệng lớn, trông cực kỳ uy phong.

    Hắn nghênh ngang đi tới trước mặt Trương Phổ, đắc ý dương dương cười nói: "Lý chỉ huy, hạnh hội, hạnh hội."

    Trương Phổ cổ họng như tắc nghẹn, hắn nuốt nước bọt, rồi lắp bắp hỏi lại: "Lý...

    Lý chỉ huy?"

    Đại hán trọc đầu sờ sờ đầu, cười hi hi nói: "Lý chỉ huy, trước mặt Phật thật không đốt hương giả.

    Hắc hắc, ở trước mặt Ngả Nghĩa Hải ta, lão huynh ngươi đừng có mặc áo lông giả vờ làm cừu nữa được không?"

    Trương Phổ nói: "Ngả Nghĩa Hải?

    Ngươi là Tây Bắc Lang Ngả Nghĩa Hải?"

    "Không sai."

    Ngả Nghĩa Hải dương dương đắc ý cười to: "Lý chỉ huy không ngờ lại có một ngày thổ phỉ lại làm quan đúng không, ngươi cũng có một ngày rơi vào tay ta.

    Ha ha ha, ha ha ha..."

    Trương Phổ chỉ vào thi thể đang nằm bất động trước hiên nhà, trầm giọng nói: "Vị đó mới là chỉ huy sứ Lý Kế Pháp."

    "Cái gì?"

    Ngả Nghĩa Hải giật nảy mình, bước nhanh tới đi lòng vòng hai vòng quay cổ thi thể đó rồi đá một cái lên người hắn, thấy người đó không có chút phản ứng gì, không khỏi há miệng chửi to: "Còn bà nó, ngươi là đại đương gia của Minh Đường Xuyên, sao lại cầm bội kiếm ăn mặc giống như một thị vệ vậy, lần này giết nhầm người rồi, phải làm sao đây?"

    Hắn quay đầu lại nhìn Trương Phổ, gãi gãi đầu rồi bước tới, quan sát gã từ trên xuống dưới một hồi rồi lộ ra nụ cười xấu hổ, nói: "Ha ha ha, nhìn cử chỉ của ngươi, so với tên quỷ chết đó còn ra dáng người hơn, ngươi là ai?"

    Trương Phổ vẫn không biết Ngả Nghĩa Hải đã đầu hàng Dương Hạo, ở trước mặt một tên mã phỉ, hắn cho dù chết cũng không muốn tỏ ra vẻ yếu kém, liền ưỡn thẳng ngực lên, cao giọng nói: "Bản quan là Song Long lĩnh phó đô chỉ huy sứ Trương Phổ, đám mã phỉ gan to tày trời các ngươi muốn gì hả?"

    "Phố đô chỉ huy sứ à?"

    Ngả Nghĩa Hải nghê vậy liền mừng rơn, kéo Trương Phổ cứ như là gặp được huynh đệ nhà mình vậy, ríu rít nói: "Vậy đô chỉ huy sứ chết rồi thì ngươi là đương gia phải không?

    Ha ha ha, tốt quá, tốt quả, bản quan và ngươi làm một cuộc giao dịch, thế nào?"

    ...

    Buồng lò sưởi, than cháy rừng rực.

    Trong phòng ấm áp dễ hịu, Dương Hạo nằm trên giường, cười khúc khích chơi đùa nữ nhi.

    Con nhóc này vừa tỉnh ngủ, người vốn bị buộc chặt được Dương Hạo cởi ra, chơi rất hăng.

    Nó trừng mắt lên ra sức nhấc hai cái chân nhỏ xíu đá đá vào cằm Dương Hạo, miệng môi lẹp bẹp ra một đống nước bọt.

    Dương Hạo mỉm cười đưa tay ra lau nước bọt cho nữ nhi thì nghe thấy phòng bên cạnh truyền tới một trận cười, không khỏi nhíu mày.

    Nghe động tĩnh, người đang nói là tiểu Chu hậu, nội dung câu chuyện không gì ngoài phối hợp quần áo, sử dụng phấn son.

    À, thỉnh thoảng còn đối đáp mấy câu thi từ với Oa Oa, Diễm Diễm nữa.

    Từ sau ngày sinh con gái, tiểu Chu hậu trở thành khách quen của Dương phủ, tiểu Chu hậu tựa hồ cực kỳ hợp ý với tiểu nha đầu này, ngày đó không ngờ còn chủ động đề xuất muốn nhận con gái mình là con gái nuôi, đứa con gái này của hắn vừa sinh ra đã có một thân nương (mẹ ruột), ba di nương (dì), lại còn có thêm môt can nương (mẹ nuôi).

    Dương Hạo vốn có lòng đáp ứng, huống chi lúc tiểu Chu hậu đề xuất yêu cầu này, vẻ mặt rất lo lắng, giống như sợ hắn không chịu đáp ứng vậy, ngày trước đường đường là Đế hậu một nước, giờ rơi vào quẫn cảnh phải nhìn sắc mặt của người khác, thực sự là đáng thương quá, Dương Hạo liền đáp ứng ngay.

    Đợi tới khi tất cả chuyện của Đông Nhi và nữ nhi được xử lý xong thì trời đã tối, mọi ngời đều ai về phòng nấy nghĩ ngơi, Dương Hạo thấy sắc trời đã muộn, liền mời tiểu Chu hậu nghỉ lai ở trong phủ, ngày mai sẽ đưa nàng ta về phủ đệ.

    Đây vốn là lời nói khách khí thôi, tiếp sau đó sẽ là những lời từ chối, nhưng không biết tiểu Chu hậu nghĩ gì, bộ dạng lại hết sức lo sợ.

    Dương Hạo thấy mà chẳng hiểu gì, đang muốn phân phó Mục Vũ đưa nàng ta về, vừa mới mở miệng thì nàng ta lại đáp ứng.

    Dương Hạo không biết tối hôm đó tiểu Chu hậu và Mậu nương đã chịu bao đau khổ.

    Hai nữ tử mệnh khổ ngủ cùng một giường, cả đêm đều không chợp mắt, hai người áo không cởi thắt lưng, một mực mong chờ hắn, đợi hắn khăn đen che mặt, tay cầm đồ đao, dữ tợn xông vào giết người diệt khẩu.

    Tối hôm đó Dương Hạo lại ngủ bên cạnh mẹ con Đông Nhi, ngủ rất là ngon.

    Đợi tới sáng ngày hôm sau, Dương Hạo liền phái người đưa tiểu Chu hậu về phủ, nhưng ai ngờ từ sau hôm đó, tiểu Chu hậu ngày nào cũng tới, so với văn võ quan viên dưới tay hắn tới soái đường điểm danh thì còn đúng giờ hơn.

    Dương Hạo không biết tiểu Chu hậu đây chỉ là vì để hắn được yên lòng, mỗi ngày đều tới báo cáo, để hắn hiểu rằng mình rất an phận.

    Người ta như vậy, Dương Hạo cũng rất khách khí, âm thầm phân phó mấy phu nhân đối đãi với nàng ta nhiệt tình một chút.

    Kỳ thực hắn không nói thì đám người Đông Nhi, Diễm Diễm cũng cực kỳ hoan nghênh tiểu Chu hậu, đồ chơi mà nữ nhi gia thích, tiểu Chu hậu đều là chuyên gia.

    Bọn Diễm Diễm, Oa Oa tuy vì chuyện Dương Hạo chịu trách nhiệm châu phủ, nhưng dẫu sao vẫn là nữ tử trẻ tuổi, phàm là với đề tài quần áo, đồ trang sức, đồ trang điểm đều luôn cảm thấy rất hứng thú, thường xuyên qua lại nên càng ngày càng thân thiết với tiểu Chu hậu.

    Thân phận của tiểu Chu hậu cực kỳ thần bí, qua lại với soái phủ cũng không sợ bị người ta đồn đại không hay, nhưng người biết nội tình khó tránh khỏi có rất nhiều phỏng đoán.

    Đám người già quái dị như Lâm Bằng Vũ, Lô Vũ HIên đoán già đoán non thì cũng thôi đi, hôm qua ngay cả Đinh Thừa Tông cũng ấp a ấp úng, nói bóng nói gió nhắc nhở hắn phải lấy đại cục làm trọng, chớ có vì cái nhỏ mà mất cái lớn, để bị truyền ra ngoài là hoang dâm háo sắc.

    "Thật đúng là con mẹ nó mà, không ăn cá cũng sợ cả người tanh lòm, Dương Hạo ta là hạng háo sắc vô đức như vậy ư?

    Người ta hảo tâm tới thăm con gái ta, ta chẳng lẽ lại kiên quyết không ch người tao vào à."

    Dương Hạo nghĩ tới những chuyện này lại bất lực thở dài một hơi, lúc này Mục Vũ từ sau bùng phong lấm la lấm lét thò đầu vào, nhỏ giọng gọi: "Đại nhân,tin tức tới rồi, Minh Đường Xuyên đại thắng."

    "Hả?"

    Dương Hạo nghe thấy vậy liền mừng rỡ ra mặt, hắn nói với nha đầu tiểu Quyên đang ngồi ở cạnh bàn xếp tã cho nữ nhi, nói: "Tiểu Nguyên, ngươi trông nó nhé, ta đi ra ngoài."

    Dương Hạo rón rén bước ra ngoài, vội vàng hỏi: "Tình hình thế nào, có bắt được Lý Kế Pháp không?

    Thương vong ra sao?"

    Mục Vũ cười nói: "Tiền phương truyền tin tức về, chúng ta không mất một người nào, Song Long lĩnh toàn quân bị người của chúng ta bắt hết, hiện giờ đang áp giải về, vì có rất nhiều người già, phụ nữ và trẻ em, lại thêm nhều truy trọng, cho nên hành trình hơi chậm."

    Dương Hạo ngạc nhiên hỏi: "Không mất một người nào ư?

    Tên Ngả Nghĩa Hải này đánh kiểu gì vậy, hắn chiêu hàng Lý Kế Pháp à?"

    Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, tới phòng khách ở tiền viện thì thấy một tín sự đang đợi ở trong sảnh.

    Hắn thấy Dương Hạo liền vội vàng thi lễ, Dương Hạo nói: "Không cần phải đa lễ, ngươi là bộ hạ của Ngả tướng quân à?

    Mau nói đi, tình hình trận chiến này thế nào?"

    Người đó cũng là một tên hãn phỉ, bên mình xuất quân lần này giành được toàn thắng, hắn cũng cảm thấy rất hãnh diện, liền chắp tay nói: "Hồi bẩm thái úy, lộ quân này của chúng ta vốn là mã phỉ, cướp bóc tài vật luôn phải đổi thành tiền bạc, cho nên trong thành trì ở tứ phương đều có có một số thương nhân hám lợi, âm thầm tiếp nhận tài vật của chúng ta để đi tiêu thụ.

    Lần này phụng lệnh thái úy đi công đánh Song Long lĩnh, chúng ta cũng không dám làm qua loa, đặc biệt phái một số huynh đệ cơ cảnh giả trang làm thương nhân đi trước dò xét tình hình.

    Hắc hắc, rất trùng hợp, gặp được mấy người bán dạo có quan hệ với chúng ta đang ở thành Song Long.

    Lão đại của chúng ta bụng đầy đại kế, liền nói dối bọn họ là mấy ngày trước có cướp được hai nhà giàu, kiếm được rất nhiều vải vóc, lá trà, vàng bạc, đồ gồm sứ, bằng lòng bán cho họ với giá rẻ.

    Mấy thương nhân đó thèm thuồng không thôi, liền thương lượng trao đổi hàng hàng với lão đại của chúng ta.

    Lão đại dẫn theo bốn mươi người, góm gém kỹ binh khí rồi bảo là tiền tài, được mấy thương nhân đó làm nội ứng, trà trộn vào trong chỗ ở của bọn họ, kẻ ra cũng khéo, buổi đêm hôm đóvừa hay quân thủ thành giải tán, ai nấy về nhà của mình, lão đại dẫn theo bốn mươi người, các huynh đệ lặng lẽ tiến vào chỗ ở của Lý Kế Pháp..."

    Dương Hạo vui mừng nói: "Các ngươi có bắt sống được Lý Kế Pháp không?"

    Người đó có chút xấu hổ, nói: "Không có, chúng ta tiêu diệt thị vệ trong phủ, về sau Lý Kế Pháp trở về, ai ngờ thoáng cái có hai người bước vào, một người mặc quân phục làm chúng ta tưởng là thị vệ, lúc hắn muốn đào tẩu thì bị chúng ta dùng loạn tiễn bắn chết.

    Có điều người còn lại là phó chỉ huy sứ Trương Phổ thì bị chúng ta bắt sống.

    Lão đại đáp ứng tha cho hắn một mạng, Trương Phổ liền phối hợp với lão đại của chúng ta lừa các doanh chỉ huy đến, tiến vào trói tất cả lại.

    Hắc hắc, cả thành Song Long, chẳng tốn chút sức lực đã lọt vào trong tay chúng ta rồi."

    Dương Hạo vui mừng, khen ngợi: "NGả tương quân trong thô hào có tin tế, cũng là một phúc tướng.

    Ha ha, chiến quả như vậy, ngay cả ta cũng chưa từng dự liệu đến."

    Hắn vừa nói tới đây thì Đinh Thừa Tông tay cầm một phong thư, sắc mặt ngưng trọng cùng một tiểu giáo đi vào, vừa vào phòng khách, Đinh Thừa Tông liền nói: "Thái úy, xu mật viện đưa quân lệnh khẩn yếu tới!"

    Trong tiểu thư phòng, Dương Hạo liền đọc quân lệnh ghi trong bức thư do Tống quốc xu mật việc gửi đến mấy lần rồi trầm ngâm nói: "Đại ca, chuyện này huynh thấy sao?"

    Đinh Thừa Tông nói: "Triệu Khuông Dận hai lần phạt Bắc Hán, đều từng điều động binh mã của hai châu Lân, Phủ.

    Ngoài mặt thì Triệu Quang Nghĩa lần này điều binh cũng không khác gì Triệu Khuông Dận, Ngân châu ở gần Hán quốc nhất, điều động Ngân châu hiệp trợ tấn công Hán quốc chính là hành động đương nhiên, có điều lần này phạt Hán, Hán quốc đã không còn Khiết Đan giúp đỡ, vốn không cần từ chư phiên tây bắc điều động quá nhiều binh mã.

    Triệu Quang Nghĩa là kẻ hám danh hám lợi, đại công diệt nước mở đất như thế này hà tất phải mượn tay người khác?

    Ta thấy hắn điều binh mã Ngân châu trợ trận chỉ là giả, mượn đao giết người mới là thật."

    Dương Hạo cười nhạt, nói: "Mượn đao của Hán quốc làm tiêu hao thực lực của Ngân châu ta?"

    Đinh Thừa Tông gật đầu nói: "Theo lý là vậy đó."

    Dương Hạo gật đầu, bảo: "Đệ cũng cảm thấy đây mới là mục định Triệu quan gia muốn ta xuất binh.

    Có điều, đao mà hắn mượn chỉ sợ không chỉ có một thanh của Hán quốc thôi đâu, nếu không thì một phen tâm tư lúc trước của Triệu quan gia chẳng phải là uổng phí hết ư?"

    Đinh Thừa Tông chợt nói: "Đệ là nói... chuyện hắn phong đệ làm Hà Tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái ư?"

    Dương Hạo gật đầu, nói: "Không sai, hắn đã cho đệ phần vinh diệu này, đẩy ta lên vị trí để mọi người nhắm vào, nước cờ này sao có thể không dùng được?"

    Đinh Thừa Tông nhíu mày, nói: "Nhưng... nước cờ này hiện tại có thể phát huy tác dụng ư?

    Hai phiên Lân, Phủ không phải là kẻ ngốc, cho dù đệ được phong là Hà Tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái, vị trí đã ở trên hai phiên Lân, Phủ, khiến bọn họ bất mãn, nhưng bọn họ cũng sẽ không để Triệu Quang Nghĩa lợi dụng, đánh nhau với chúng ta để Triệu Quang Nghĩa làm ngư ông đắc lợi đâu.

    Uy hiếp duy nhất chỉ có thể tới từ Hạ châu, mà Hạ châu hiện giờ còn chưa có dư lực để khai chiến với chúng ta."

    Dương Hạo hơi trầm ngâm, sau đó hỏi: "Lý Quang Duệ có thể nghị hòa với Thổ Phiên, Hồi Hột không?"

    Đinh Thừa Tông lắc đầu, nói: "Lý Quang Duệ cũng luôn có ý nghị hòa với Thổ Phiên, Hồi Hột, có điều bị người của chúng ta ở trong phá rối.

    Từ lúc biết được đường huynh Lý Quang Sầm của hắn vốn ở Lô châu, hơn nữa đã thành nghĩa phụ của đệ, Đảng Hạng Tthất thị lại tuyên thệ trung thành với đệ, Lý Quang Duệ đã coi đệ như cái đinh trong mắt, càng nóng lòng muốn kết thúc chiến tranh với Thổ Phiên, Hồi Hột, nhưng trước đây năm lần bảy lượt đình chiến rồi lại tái chiến, đã khiến cho Thổ Phiên và Hồi Hột rất không tin rằng hắn có thành ý, lại thêm Đảng Hạng thất thị nổi dậy, Thác Bạt thị nội bộ bất hòa, do đó Lý Quang Duệ ở trên chiến trường không chiếm được tiện nghi gì, dưới loại tình hình này, hắn muốn nghị hòa, e rằng quá trình này sẽ lôi thôi kéo dài, rất khó mà thành công."

    Post hộ bạn Yến mấy chương :00 (32):

    Chương 445: Huynh đệ ruột

    Dương Hạo đứng dậy, đi đi lại lại trong thư phòng, rà soát lại tất cả tư liệu hữu hạn trong đầu mình, suy nghĩ một lúc lâu mới dừng bước, nói: "Triệu Quang Nghĩa không phải là hạng vô năng, cho dù ta tuân lệnh dốc hết binh mã Lô châu tham gia cuộc chiến thảo phạt Hán quốc, với tình hình hiện tại của Hán quốc, chắc chắn không dám ồ ạt xuất binh đối chiến, chỉ cần ta cẩn thận một cht, hắn cũng rất khó mà làm tiêu hao hết được thực lực của ta.

    Triệu Quang Nghĩa nếu chỉ có vậy thì mới khiến người ta cảm thấy kỳ quái đó.

    Đại ca, theo đệ thấy, ngày tháng mà người của chúng ta tiềm phục ở Hạ châu rất ngắn ngủi, chuyện cơ mật hạch tâm nhất, e rằng bọn họ vẫn không thể nắm được."

    Đinh Thừa Tông cười nói: "Nhị đệ phải chăng là quá đa nghi rồi?

    Cuộc chiến đấu giữa Hạ châu và Thổ Phiên, Hồi Hột đã kéo theo việc Hạ châu binh thiếu dân khốn, chư bộ Thác Bạc thị đều phản đối tiếp tục đánh, trận này không được lòng người, cho nên nếu hắn nghị hòa có tiến triển gì thì chắc đã sớm nói cho thuộc hạ rồi, việc gì mà coi đó là cơ mật hạch tâm rồi giấu đi?"

    Dương Hạo lắc đầu, nói: "Không phải vậy đâu, mất lần liền tiếp nỗ lực nghị hòa, nhưng đều bởi vì dạng nguyên nhân đó mà thất bại.

    Lý Quang Duệ khó tránh khỏi có hoài nghi, hắn tất sẽ nghi ngờ là người của chúng ta ở bên trong làm trò quỷ, ít nhất thì cũng nên hiểu ra được rằng nội bộ Hạ châu tất nhiên có người phản đối nghị hòa, cho nên mới chế tạo ra sự cố.

    Cho nên hắn nếu nóng lòng cầu hòa, vậy thì rất có khác năng sẽ coi lần nghị hòa này là cơ mật hạch tâm.

    Nếu như... hắn còn có tính toán gì khác, vậy thì càng có lý do để bảo mật chuyện này hơn."

    Đinh Thừa Tông là hạng cơ cảnh thế nào chứ, tất nhiên đã nghe ra ý tứ trong lời nói của Dương Hạo, hắn kinh ngạc bảo: "Việc này cũng không có khả năng quá lớn, Lý Quang Duệ và triều đình Tống quốc âm thầm tranh chấp đã không phải là chuyện ngày một ngày hai, tuy Tây Bắc tam phiên trên danh nghĩa đều là Tống thần, nhưng địch ý của Tống đình đối với Hạ châu Lý thị trong tam phiên là nặng nhất, sự kiêng kỵ của Triệu Quang Nghĩa đối với Hạ châu, so với Ngân châu mới quật khởi của chúng ta thì còn nặng hơn vài phần.

    Theo tin tình báo mà chúng ta hiện tại nắm được, Tống đình không những an bài trọng binh uy hiếp Hạ châu, đồng thời còn âm thầm tư trợ người Thổ Phiên, lợi dụng người Thổ Phiên để kiềm chế Hạ châu, làm yếu đi thế lực của Hạ châu.

    Lý Quang Duệ biết rõ chuyện này, thế nên hai đối thủ này làm sao mà liên thủ với nhau nhanh như vậy được?"

    Đinh Thừa Tông tuy là một thương nhân xuất sắc, nhưng thời gian hắn tiếp xúc với chính trị vẫn còn ngắn, mà chịnh trị so với kinh thường thì còn dơ bẩn, đấu đá với nhau gay gắt hơn nhiều, là một môn học vấn ta lừa ngươi gạt.

    Hai thương nhân, cho dù là có lợi ích chung, nếu như bọn họ có thù với nhau cũng rất ít khả năng sẽ bắt tay hợp tác, nhưng hai chính trị gia, cho dù là một người có thù giết cha, một người có thù cướp vợ, vì lợi ích, bọn họ cũng có thể nhanh chóng trở mặt, từ cừu nhân không đội trời chung biến thành đồng bạn chính trị thân mật nhất.

    Dương Hạo vừa hay đối với loại học vấn này thì hiểu thấu triệt hơn nhiều, lại thêm từ lời bình của lịch sử nên đối với thủ đoạn chính trị của hai vị kiêu hùng Triệu Quang Nghĩa, Lý Quang Duệ cùng có tên đệm là "Quang" thì hiểu sâu hơn nhiều, cho nên về chuyện này thì có cái nhìn chuẩn xác hơn so với vị đại ca trước giờ luôn ổn trọng nhạy bén này.

    Hắn mỉm cười, nói: "Đại ca, hai người này không cần phải cấu kết với nhau, khi bọn họ có cùng một địch nhân, chỉ cần rất ăn ý sáng tạo cho đối phương một số điều kiện, lại cố ý để lộ ra một ít tin tức, đối phương tự sẽ hiểu ý mà tiến hành lợi dụng.

    Đối với Triệu Quang Nghĩa mà nói, Hạ châu tất nhiên là địch nhân, nhưng Hạ châu luôn luôn yên ổn ở tình trạng này, tạm thời không tính là địch nhân mà hắn phải gấp rút trừ diệt.

    Còn Ngân châu ta thì chính là một thế lực mới nổi mà hắn không hi vọng sẽ lớn mạnh quật khởi.

    Còn Lý Quang Duệ, đại ca đừng quên, gia tộc Lý thị kinh doanh ở Tây Vực đã hơn một trăm năm rồi, chúng ta có thể nắm được nhiều tin tức của chúng như vậy, hắn há lại có thể không có tai mắt giám thị nhất cử nhất động của chúng ta ư?

    Triệu quan gia coi chúng ta như cái đinh trong mắt không còn là bí mật tuyệt đối, chỉ cần là người hữu tâm, kiểu gì cũng ta ra được thôi."

    Đinh Thừa Tông thầm cảnh giác, gật đầu nói: "Những phân tích này của nhị đệ cũng rất có lý, cẩn tắc vô áy náy, đã như vậy, không bằng chúng ta cự tuyệt xuất binh đi."

    Dương Hạo ánh mắt ngưng trọng, nói: "Đại ca nói là... kháng chỉ ư?"

    Đinh Thừa Tông mỉm cười, nói: "Cũng không phải vậy, hiện tại vẫn chưa đến lúc trở mặt hoàn toàn với Triệu Quang Nghĩa.

    Tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể không tuân.

    Chúng ta chỉ cần chế tạo một chút sự cố ở Ngân châu, vậy thì có đủ lý do để cự tuyệt xuất binh rồi.

    Nếu không, đệ có thể bắt chước Chiết Ngự Huân, giả vờ mắc bệnh không rời khỏi giường được.

    Hoàng đế cũng không thể để một vị đại tướng quân mang bệnh ra trận được, đúng không nào?

    Ha ha, tới lúc đó tùy tiện phái một viên tướng dẫn mấy lộ tàn binh ra trận là được rồi."

    Dương Hạo lắc đầu: "Không, trận chiến phạt Hán, ta nhất định phải đi."

    Trong mắt hắn lộ ra ánh sáng sắc bén như chim ưng, nói: "Hiện giờ nếu đôi oan gia Triệu quan gia và Lý Quang Duệ âm thầm lợi dụng lẫn nhau, Dương Hạo ta cũng có thể tương kế tựu kế, đắc lợi từ bên trong.

    Triu quan gia không danh không phận, hắn sẽ không dám động tới ta.

    Còn mượn đao của người khác, chung quy cũng không được thuận tay như dùng đao của mình.

    Huống chi thanh đao đi mượn này cùng với hắn cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau, song phương chung quy vẫn không thể đồng tâm hiệp lực.

    Bên trong chắc gì đã không có cơ hội cho chúng ta lợi dụng."

    Đinh Thừa Tông cười ha ha, nói: "Ta vẫn cho rằng nhị đệ ngươi hiện giờ có nữ nhi dễ thương rồi thì mỗi ngày đều chỉ lưu luyến ở hậu trạch, tận hưởng niềm vui gia đình, dã tâm của tráng sĩ đã bị mai một rồi.

    Không ngờ lòng vẫn đầy mưu kế, đối với đại thế của thiên hạ cũng thủy chung không buông bỏ cảnh giác như vậy.

    Ngươi nói đi, định làm thế nào?"

    Có con thì lúc nào cũng lưu luyến hậu trạch, hao mòn hết tráng khí ư?

    Dương Hạo biết hắn lại đang thầm nhắc nhở mình chớ nên dây vào nữ nhân không nên dây, đừng vì mê muội nữ sắc mà làm trở ngại tới sự nghiệp của mình, chỉ đành giả vờ không hiểu, tiếp tục nói: "Tin tức có độ cơ mất cao, thám tử của chúng ta sợ là không nghe ngóng được, nhưng chưa chắc đã không thể nắm được một số dấu vết.

    Phải lập tức liên lạc khẩn cấp cho Thác Bạt Hạo Phong, lệnh cho hắn dò la hành động của Lý Quang Duệ, xem xem Lý Quang Duệ có đang bí mật hòa đàm ở Thổ Phiên, Hồi Hột hay không."

    "Được, sự tồn tại của Thác Bạt Hạo Phong đối với chúng ta mà nói thật sự là quá quan trọng, nếu như không cần thiết phải dùng thì ta cũng không dám dùng hắn.

    Đã như vậy ta lập tức phải người đi liên lạc với hắn."

    Dương Hạo lại nói: "Ngoài ra, lập tức liên lạc với ngũ đệ Xích Bang Tùng của ta, gọi hắn khởi trình tây hành, tới cửa nam Hạ châu, nếu Hạ châu đang hòa đàm với Thổ Phiên, Hồi Hột, Lý Quang Duệ tuy có lý do để bảo mật, như phía Thổ Phiên thì sẽ không cố kỵ nhiều như vậy đâu.

    Người Hạ châu Thổ Phiên thuộc hệ của Á Trách Vương, Xích Bang Tùng tuy không thuộc hệ Á Trạch Vương, nhưng thân là một vương tử của Thổ Phiên, trong bất kỳ một bộ lạc nào của Thổ Phiên cũng đều có địa vị cao, bảo hắn liên hệ với chư bộ Thổ Phiên, cố gắng nghe ngóng một số tin tức, cho dù là tin tức không thể xác thực, đem tin tức mà hắn nhận được và tình báo mà Thác Bạt Phong nắm giữa đối chiếu với nhau, chúng ta cũng có thể xác định Lý Quang Duệ hiện tại có đang đàm phán với Thổ Phiên, Hồi Hột hay không, và hòa đàm đã tới mức độ nào rồi, đợi có được tin tức chuẩn xác rồi, chúng ta sẽ có thể quyết định bước tiếp theo."

    Đinh Thừa Tông chỉ chỉ vào bức quân lệnh ở trên bàn, hỏi: "Nhưng bức quân lệnh này thì phải làm sao đây?

    Người của Xu mật viện vẫn đang đợi ở ngoàiXu mật viện sứ Tào Bân đại nhân phê xuống là phải lập tức trả lời ngay."

    Dương Hạo mỉm cười đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy xe của Đinh Thừa Tông ra ngoài, nhàn nhã nói: "Nhớ lúc còn ở Phách Châu, đại ca dạy ta rất nhiều bản sự, tuy về sau huynh đệ vượt huynh ở quan tường, nên cơ hội để dùng cách buôn bán này vào việc kinh thương không nhiều, song một pháp thông thì trăm pháp thông, lối buôn bán này dùng ở chính đàn quan trường, kỳ thực cũng có tác dụng rất lớn.

    À...

    đại ca dạy ta chín chữ để nói chuyện làm ăn, ta hiện tại vẫn còn nhớ rất rõ, là " phân, nhẫn, ký, lễ, dẫn, sỏa, thâu, tình, địa..."

    Đinh Thừa Tông lộ ra nụ cười hiểu ý, tiếp lời: "Chữ phân, đó là lợi nhuận mà ngươi muốn, phải tránh đòi tổng giá trị, sinh ý lời một vạn quan tiền, ngươi mở miệng đòi một vạn, đổi lại là ai cũng đều sẽ cự tuyệt theo bản năng, ít nhất cũng phải bớt của ngươi hai thành, nhưng nếu ngươi án chiếu theo hàng hóa chủng loại khác nhau, số lượng mỗi lần mua vào, chia loại chia đợt ra mà bàn bạc, một cuộc làm ăn chỉ kiếm của hắn một trăm quan, hắn sẽ rất thống khoái đáp ứng ngay.

    Như vậy mà tính, sinh ý lời một vạn quan ngươi đem chia ra làm một trăm cuộc, mỗi cuộc chỉ kiếm của hắn một trăm quan, tuy tổng lợi nhuận mà ngươi có được vẫn là một vạn quan, nhưng cơ hội thành công dễ dàng hơn nhiều so với một lần đòi ngay một vạn quan.

    Chữ nhẫn là lúc nói chuyện làm ăn, cho dù bị người ta bức tới tuyệt cảnh, người cũng phải thủy chung bất động thanh sắc, cười nói tự nhiên, để bất kì ai nhìn vào đều thấy ngươi có bộ dạng như vận còn giấu đòn sát thủ chưa giở ra, chỉ cần đối phương vẫn phải có chỗ cầu tới ngươi, quả thực có thành ý đàm phán với ngươi, như vậy rất nhiều lúc, bọn họ sẽ chủ động nhượng bộ, phải tránh nổi giận đùng đùng, vỗ bàn đứng dậy là được..."

    "Còn chữ thâu, rao giá trên trời, trả tiền dưới đất, thường thắng không bại thì không thành buôn bán.

    Có lợi nhường ba phần, nhìn thì là thua, nhưng thực chất lại là thắng..."

    Bỗng nhiên, Đinh Thừa Tông tựa hồ như quay về đại diện của Đinh gia, vào buổi chiều ngày hè, ngồi dưới hành lang gỗ ở hậu trạch, sưởi ánh nắng ấm, trên đỉnh đầu là tiếng chuông gió vui tai, bên dưới là nước chảy róc rách, hai người phẩm trà, một người dạy, một người học, đối thoại về chuyện buôn bán... bất chi bất giác, mắt hắn ngân ngấn nước.

    Xe dừng lại dưới ánh mặt trời, một cây hoa mai ở trong viện nở rất tươi.

    Ở đằng xa, Đinh Ngọc Lạc khoan thai bước tới, nhìn thấy cảnh hai huynh đệ dựa lưng vào cây mai, bất giác dừng bước lại, vui vẻ nhìn về phía bọn họ.

    Dương Hạo nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai Đinh Thừa Tông, nói khẽ: "Đại ca, huynh đệ chúng ta lần này sợ gì mà không dùng lối buôn bán này, cùng Triệu quan gia bàn bạc một cuộc làm ăn thật lớn đi?"

    Đinh Thừa Tông không ngờ lại như chợt hiểu ra gì đó, hắn vỗ vỗ bàn tay Dương Hạo đang đặt lên vai mình, hai huynh đệ cùng bật cười.



    Mùa đông giá rét tuyết bay bay, trời đất là một mảng trắng xóa.

    Hôm nay không có tuyết lớn, chỉ có chỉ có bông tuyết hình lục giác bay lác đác, nhẹ nhàng lượn lờ khắp không trung.

    Vết chân người trên đầu đường Hạ châu rất lưa thưa, ngẫu nhiên có một bóng người xuất hiện, cũng đút tay vào ống tay áo, cổ rụt vào cổ áo, giống như một u hồn hối hả đi qua đường.

    Tuy nói rằng chiến tranh với Thổ Phiên, Hồi Hột không đánh tới dưới thành Hạ châu, nhưng chiến tranh trường kỳ khiến Hạ châu dần dần trở nên tiêu điều.

    Trên phố ngay cả dân chạy nạn cũng chẳng thấy được mấy người, từ đó có thể tưởng tượng được sự tiêu điều của nơi đây.

    Cả tòa thành Hạ châu, trong sự tĩnh lặng yên ắng và lạnh lẽo đến thấu xương đều lộ ra cảm giác uất ức âm trầm.

    "Rầm rập rầm rập rầm rập..."

    Võ ngựa gõ lên mặt băng cứng rắn, phát ra tiếng vang khô khan, hơn chục kỵ sĩ xuất hiện ở đầu đường.

    Bọn họ mặc áo da dê đã cũ kỹ, đội mũ da chó, mũi miệng đều được giấu sau khăn che mặt, mũi thở ra từng làn sương trắng xóa, rõ ràng là đi đường mới về, mặc dù bọn họ ăn mặc không hề bắt mắt, nhưng trong mùa đông lạnh lẽo như thế này còn có người cưỡi ngựa đeo bội đao xuất hiện, người đi đường vốn đã lác đác càng nghe tiếng mà né tránh, rất nhanh liền không thấy bóng dáng đâu cả.

    Quẹo vào một con ngõ nhỏ, một trận gió ùa tới, quấn tung một mảng tuyết, đại hán dẫn đầu vừa hay cởi khăn che mặt xuống, bông tuyến đập vào, hắn phẫn nộ lui ra sau rồi lầm bầm chửi.

    Người này mắt tròn như mắt báo, tràn ngập dã tính, râu dưới cằm mọc uốn cong, trên hai cái rái tai móc hai cái khuyên tai tròn lấp lánh, không ngờ chính là Định Nan quân nha nội đô chỉ huy sứ, kiểm giáo công bộ thượng thư Lý Kế Quân.

    Phóng ngựa tới phủ của Định nan quân tiết độ sứ, Lý Kế Huân nhảy xuống ngựa, sải bước vào trong phủ, tự có thị vệ đón lấy chiến mã của hắn.

    Đoàn người từ cửa hông mà vào, rầm một tiếng cửa phủ được đóng lại, trên cả con đường bóng người lại lưa thưa, chỉ có gió mang theo tuyết, từ đầu đường thổi tới cuối hẻm.

    Trong thư phòng bên trong phủ của Định nan quân tiết độ sự, so với đầu đường băng tuyết lạnh lẽo thì nơi đây là một khung cảnh hoàn toàn khác, trong chậu đồng màu trắng than đang cháy rực, cả căn phòng ấm áp như mùa xuân.

    Lý Kế Quân chùi tuyết dính trên giày ở ngoài cửa, cởi mũ da chó xuống rồi bước vào.

    Một người thân hình mập mạp, eo hông to đùng đang ngồi phía trước chậu đồng, nếu Dương Hạo nhìn thấy tên béo này sẽ cảm thấy mặt mũi của hắn và diễn viên tên là Trịnh Tắc Sĩ có chút hao hao giống nhau.

    Tên béo này chính là Định Nan quân tiết độ sứ Lý Quang Duệ.

    Hiện nay hắn vừa mới đổi tên, gọi là Lý Khắc Duệ.

    Cha của hắn chính là Lý Di Ân năm đó đã dùng thân phận thúc phụ đoạt giang sơn của cháu mình.

    Đôi phụ tử này không những thân hình, tướng mạo giống nhau, ngay cả đổi tên cũng giống nhau.

    Lý Di Ân để tránh tục danh của cha Triệu Khuông Dận là Tống Tuyên Tổ Triệu Hoàng Ân, đổi thân của mình thành chữ Hưng, mặc dù bình thường vẫn xưng là Lý Di Ân, nhưng trên văn chương việc quan thì để đổi thành Lý Di Hưng.

    Hiện giờ Triệu Quang Nghĩa làm hoàng đế rồi, tuy Triệu Quang Nghĩa đã đổi tên thành Triệu Hạo, nhưng Lý Quang Duệ vẫn thượng tấu lên triều đình, bẩm báo mình để tránh tên húy của hoàng để nên đổi sang thành Lý Khắc Duệ.

    Trò mèo không tốn tiền, lại đổi lấy được mấy phần vui vẻ của Triệu Quang Nghĩa, cớ gì mà không làm?

    "Cha."

    Lý Kế Quân vừa vào cửa liền gọi to một tiếng, Lý Quang Duệ ngước mắt lên nhìn hắn, vẫn chậm rãi dùng cái kẹp đồng gắp than bỏ vào chậu đồng, từ từ hỏi: "Chuyện làm đến đâu rồi?"

    Lý Kế Quân hổn hển ngồi xuống, hậm hực nói: "Con mẹ nói, nhớ lúc trước, chư bộ Thổ Phiên, Hồi Hột có ai dám chủ động gây hấn với Lý thị ta đâu, hiện tại thì hay rồi, cha có ý hòa đàm, bọn chúng mũi hếch lên trời, đưa ra các loại yêu cầu, thật sự là muốn chém chết chúng mà."

    Thịt mỡ tên mặt Lý Quang Duệ hơi rung rinh, nói khẽ: "Kế Quân, cha không phải đã nói với con rằng làm chuyện gì cũng phản nhẫn ư?

    Người làm đại sự, một chút ủy khuất này thì tính là gì, hiện giờ tình thế bức người, lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu."

    Lý Kế Quân lại thở hổi hển một hồi, rồi vẫn nói vẫn giọng đầy căm giận: "Con biết mà, cũng chỉ ở trước mặt cha con mới nói như vậy mà thôi.

    Hừ, món nợ này, rồi sẽ có một ngày con sẽ đòi lại chúng cả vốn lẫn lời.”

    Trên mặt Lý Quang Duệ lộ ra một nụ cười an ủi: "Thế mới đúng chứ.

    Nói đi, bọn chúng cụ thề là đề xuất những yêu cầu gì, lúc nào mới chịu thu binh ngừng chiến."

    "Vâng!"

    Lý Kế Quân dạ một tiếng, hai cha con liền đàm đạo ở cạnh lò sưởi.

    Đảng Hạng Khương nhân vốn là một đân tộc cực kỳ lạc hậu, từng lấy đuôi và lông bò Yark làm nhà, mặc áo lông, không có pháp lệnh, ai làm việc nấy, có chiến trận thì mới tụ lại, không có thuế phú, không lai vãng với nhau, nuôi bò, dê, lợn làm thức ăn, không biết trồng trọt.

    Cho tới tận khi Bắc Ngụy mất nước, hoàng tộc Thác Bạt bị bức với rời khỏi Trung Nguyên, quay trở lại thảo nguyên, gia nhập bộ lạc Đảng Hạng Khương tộc, mang văn hóa và tri thức tiên tiến của Trung Nguyên tới, bọn họ mới có một sự phát triện mạnh mẽ như hiện nay.

    Mà Đảng Hạng Khương nhân thành bá chủ Tây Bắc, là hoàn thành trong thời kỳ giữa và sau triều Đường cho tới thời Ngũ Đại, triều Đường đem vùng Lũng hữu ban cho Đảng Hạng Khương nhân, lại trải qua nhiều năm kinh doanh, Thác Bạt thị triệt để thống trị Hạ châu, Tuy châu, Ngân châu, Dục châu, Tĩnh Châu, thực lực bành trướng.

    Địa bàn của bọn họ đương nhiên không chỉ là năm châu này, nhưng năm châu này là nơi căn cơ của bọn họ, lấy năm châu này làm trung tâm, phóng ra xung quanh đều là nằm dưới sự cai trị của Thác Bạt thị.

    Trung Nguyên đại loạn nhiều năm như vậy, ngươi khởi xướng xong ta thu hoạch, đế vương thay đổi từng tốp từng tốp, Hạ châu Lý thị ở Tây Vực thì "dựa tường xem kịch hay", việc các ngươi chẳng liên quan gì tới ta.

    Công bằng mà nói, Hạ châu Lý thị hiện tại đã không còn dã tâm tranh đoạt thiên hạ Trung Nguyên nữa rồi, cũng không muốn tự lập làm đế, xây dựng lên bá nghiệp một đời nữa.

    Bọn họ chỉ muốn nắm vững Tây Bắc, làm một Tây Bắc vương có thực lực mà không có danh tiếng.

    Bên cạnh giường mình há lại có thể để cho người khác nằm cùng, Triệu Khuông Dận không thể nào đáp ứng điều kiện này của hắn, Triệu Quang Nghĩa so với Triệu Khuông Dận còn có dã tâm lớn hơn thì cũng không thể dung thứ cho bọn họ đứng sừng sừng lâu dài ở Tây Bác, nhưng phía bắc có đại địch, không rảnh để để ý tới Tây Bắc.

    U Vân thập lục châu ở trong tay người Khiết Đan, Khiết Đan ở phương bắc lập nước so với Tống triều còn sớm năm mươi năm, quốc lực ngày càng hưng thịnh, sự uy hiếp của nó so với các loại bộ lạc lớn theo chế độ Khả Hãn lỏng lẻo như Hung Nô, Đột Quyết năm xưa thì lớn hơn nhiều.

    Chỉ cần nỗi uy hiếp mang tên Khiết Đan này còn tồn tại một ngày, Tống quốc không thích hợp toàn lực mưu đồ Tây vực, điểm này Tống quốc nhìn thấy rất rõ, Lý Quang Duệ nhìn thấy cũng rất rõ, cho nên hắn không hề lo lắng tới sự uy hiếp cường đại từ Tống quốc, chỉ cần hắn không xưng đế, không lập nước, Tống quốc sẽ không hạ quyết tâm thảo phạt Tây Vực, Lý gia bọn họ có thể yên ổn thống trị tiếp nơi này.

    Chính bởi vì vậy, Triêu Khuông Dận phái Triệu Tán thủ Duyên châu, Diêu Nội Bân thủ Khánh châu, Đổng Diêu Hối thủ Hoàn châu, Vương Ngạn Thăng thủ Nguyên châu, Phùng Kế Nghiệp thủ Linh Vũ, nhìn chằm chằm vào Tây Bắc.

    Lý Quang Duệ cũng chẳng buồn để ý, bởi vì hắn biết rằng, mục đích của Triệu Khuông Dận chỉ là dùng vũ lực để dọa dẫm, khiến hắn yên phận bảo trì hiện trạng, không phải là muốn tấn công, mà ý định của ông ta là duy trì hiện trạng.

    Nhưng ai ngờ được Lân châu, Phủ châu thủy chung không thể làm dao động được địa vị Tây Bắc vương vô thượng của Lý gia hắn, từ trên trời rơi xuống một Dương Hạo, một con cá thối, làm loạn khiến cho Tây Bắc không được yên bình.

    Hắn vốn chiếm Lô lĩnh rồi, Lý Quang Duệ nhịn; Cùng hai phiên Lân, Phủ đầu mày cuối mắt, Lý Quang Duệ nhịn; cùng Đảng Hạng Thất thị cấu kết làm bậy, Lý Quang Duệ vẫn nhịn.

    Hiện giờ Dương Hạo không ngờ còn định chiếm Ngân châu, vậy có nhịn nhục nữa hay không đây?

    Năm châu Định Nan, đó là tròng mắt của Hạ châu Lý gia, khi Khánh vương chiếm Ngân châu.

    Lý Quang Duệ đã quyết tâm dồn binh đoạt lại Ngân châu, sở dĩ chưa lập tức hành động là bởi vì hắn biết Khiết Đan nhất định sẽ dụng binh, hắn hi vọng mượn tay của Khiết Đan, trước tiên làm yếu đi thực lực của Khánh vương Da Luật Thịnh, ai ngờ người tính không bằng trời tính, không ngờ lại để Dương Hạo chiếm được tiện nghi lớn.

    Dương Hạo dám động thổ trên đầu thái tuế, bất luận là như thế nào, hắn lần này cũng phải động thủ, huống chi, Lý Quang Sầm không ngờ với còn sống, Đảng Hạng Thất thị không ngờ lại nương tựa Dương Hạo, Dương Hạo lúc này đã thành cường địch số một uy hiếp tới hắn, hắn ngày đêm suy nghĩ làm thể nào để trừ được Dương Hạo, vậy thì lấy đâu ra tâm tư để tiếp tục đánh với Thổ Phiên, Hồi Hột nữa.

    Lý Kế Quân kể lại kỹ càng quá trình và nội dung hắn đàm phán với Thổ Phiên và Hồi Hột lại cho Lý Quang Duệ nghe.

    Lý Quang Duệ đột nhiên nói: "Đáp ứng với bọn chúng, đáp ứng hết đi.

    Bọn chúng không làm lung lay được sự thống trị của Lý gia chúng ta ở Tây Vực đâu, nhưng Dương Hạo thì khác.

    Dương Hạo hiện giờ ngoài sáng thì phất cờ hiệu của Tống quốc, trong bóng tối thì phất cờ hiệu của Lý Quang Sầm, là cờ hiệu của Lý gia chúng ta, trời không có hai mặt trời, nước không thể có hai vua, Lý gia sao có thể xuất hiện hai bè phái được?

    Việc quan trọng nhất hiện giờ của cha con ta chính là diệt trừ Dương Hạo."

    Lý Kế Quân nhớ tới tình hình khi mình ở Phủ châu bị Dương Hạo làm nhục, không khỏi hận đến xóc óc, nghiến răng nói: "Con rõ rồi, cho nên con không hề trì hoãn, đã lập tức đáp ứng bọn chúng rồi.

    Chỉ là liên tục mấy lần nghị hòa, luôn vì các loạn biến cố mà thất bại, lần này chúng ta phải cẩn thận, chỉ đợi sau khi song phương nghị định, minh ước xong thì mới tuyên cáo thiên hạ, đồng thời lui binh.

    Hiện tại vẫn cần phải đợi tin tức tiếp theo của bọn chúng."

    Lý Quang Duệ gật đầu, nói: "Phải nhanh, ta đã âm thầm điều động binh mã, trù bị lương thực rồi, làm tốt công tác chuẩn bị công đánh Ngân châu, Lô châu.

    Tin tức nghị hòa tuyệt đối phải bảo mật, trước khi có minh ước nghị định cuối cùng, vẫn phải đánh thật hung hăng, chỉ đợi Dương Hạo xuất binh đánh Hán quốc, chúng ta..."

    Hắn hung hăng chặt tay về phái trước, trên mặt lộ ra nụ cười khiến người ta phải sợ hãi.

    "Con biết rồi!"

    Lý Kế Quân xoa xoa tay: "Đoạt lại Ngân châu, diệt Lô châu, khống chế Đảng Hạng Thất thị, địa vị của Hạ châu Lý gia chúng ta mới có thể vững như núi Thái Sơn.

    Lúc đó, con sự tự mình lĩnh binh, đi diệt Phủ châu, Lân châu có cấu kết với Dương Hạo, không cho phép ai nhúng tay vào Tây Vực nữa."

    Lý Quang Duệ sắc mặt trầm xuống, mắng: "Nói linh tinh, ai nói chúng ta phải diệt Phủ châu, Lân châu hả?

    Câu này ngươi cũng chỉ có thể nói ở đây thôi, một khi truyền ra ngoài, sẽ gây thù chuốc oán đó!"

    Lý Kế Quân lí nhí nói: "Cha, con đương nhiên là sẽ không để lộ chuyện này ra ngoài rồi, có điều đợi khi chúng ta giành được Lô châu, Ngân châu rồi..."

    Lý Quang Duệ tựa cười mà như không phải cười, nói: "Đợi chúng ta chiếm được Lô châu, Ngân châu rồi, chúng ta sẽ... dâng Lô châu cho Phủ châu Chiết Ngự Huân."

    Lý Kế Quân giật nảy mình, thất thanh nói: "Cha, cha có ý gì vậy, chúng ta sao lại dâng Lô châu cho Chiết gia?"

    Lý Quang Duệ trừng mắt nhìn hắn, nói: "Cha không phải là vì muốn tốt cho Lý gia chúng ta ư?"

    Hắn đứng dậy, thong thả đi đi lại lại, trầm giọng nói: "Có hai châu Phủ châu, Lân châu để hòa hoãn xung đột, chúng ta có thể tránh được xung đột trực tiếp với quan gia.

    Tây Vực giữ lại hai châu, Lân, Phủ, thủy chung không thể kết thành một thể.

    Triệu quan gia sẽ không quá nghi kỵ, mà tập trung về phía bắc quốc và U Vân thập lục châu.

    Cái mà cha cần là tiếp tục cơ nghiệp của nhà ta, đời đời thống trị Tây Vực, chẳng lẽ con còn muốn làm hoàng đế chắc?"

    "Vậy cũng không cần đem Lô châu cho Chiết Ngự Huân mà?

    Nghe nói Lô châu hiến giờ bách nghiệp hưng thịnh, vô cùng giàu có, lại còn mới xây dựng Khai Bảo tự, người sùng Phật ở tứ phương coi đó là thánh địa, nếu như chúng ta..."

    "Đó là sính lễ!"

    Lý Kế Quân ngạc nhiên nói: "Sính lễ ư?

    Cha lại muốn cưới ai?"

    Lý Quang Duệ tức giận lườm hắn một cái: "Cha là muốn cưới vợ cho ngươi đó."

    "Hả?

    Là cô nương nhà nào?"

    Lý Quang Duệ nói: "Tất nhiên là cô nương của Chiết gia rồi.

    Những năm này Lý gia chúng ta và Chiết gia tuy rằng chiến sự không ngừng, nhưng chúng ta đều muốn gìn giữ cơ nghiệp của mình.

    Chiết gia thế dựa vào Vân Trung, Lý gia chúng ta thì thế dựa vào đâu, để chống đỡ sự thôn tính của Trung Nguyên, chúng ta hợp tác cũng chỉ một lần hai lần.

    Lần này bị Thổ Phiên, Hồi Hột đánh cho sứt đầu mẻ tán, cha mới cảm thấy rằng, chúng ta cần phải tiến thêm một bước hợp tác với Chiết gia.

    Thác Bạt gia chúng ta vốn là hậu duệ của tộc Tiên Ti, mà Phủ châu Chiết gia vốn là hậu duệ của Tiên Ti Chiết Lan vương, vốn là một mạch đồng tộc, trước mắt ở vào cục diện hợp lại thì đôi bên cùng có lợi, chia ra thì ắt sẽ bất lợi, vì sao không thể kết thành thông gia, bắt tay với nhau?

    Phải biết rằng, Chiết gia ở giữa Tống quốc và ta, hắn so với chúng ta thì càng cấp thiết cần một minh hữu cường đại hơn."

    "Chiết gia cô nương?

    Lý Kế Quân vuốt cằm trầm ngâm: "Không biết Chiết gia cô nương trông như thế nào nhỉ, tuổi tác thế nào, có thích hợp hay không"?

    Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên nhớ tới ở vị nữ tử mặc nam trang mà hắn gặp ở tiểu Phàn lâu, da thịt trắng nõn giống như là tuyết mới rơi, mặt mũi như tranh.

    Nếu tiểu thư của Chiết gia có một nửa nhan sắc của nàng ta thì hắn cũng chẳng ngại gì mà không cưới.

    Lý Quang Duệ tức giận nói: "Cho dù nàng ta có xấu như Chung Vô Diệm thì cuộc hôn nhân này chúng ta cũng phải làm.”

    Hắn vuốt vuốt râu, nói: "Phía Phủ châu, cha đã phái Tuy châu thứ sứ Lý Phi Lộc và nhị đệ của con đi cầu thân rồi.

    Con lần này chớ có chậm trễ, chuyện hòa nghị phải tiến hành cho mau, trước thượng tuần tháng hai phải ký điều ước nghị hòa đó."

    Chương 446: Kiêu ngạo nam và Kiêu ngạo nữ

    Người ngựa của Minh Đường Xuyên sau khi bị áp giải đến Ngân Châu, lập tức làm kinh động cả lên.

    Quân đội chư hầu Tây Bắc không được nghiêm chỉnh bằng quân Tống, ngoài việc cấp tốc mở rộng đội binh trước khi dẫn binh đi, hơn nữa có đại thần Kế Tự Đường ủng hộ quân Lô Châu, ngoài ra quân đội của chư hầu Tây Bắc về tương đối mà nói thì đều khá khổ sở, nhưng so với quân của Lý Kế Pháp thì dường như mạnh hơn nhiều.

    Từ sau khi Ngân Châu bị thất thủ khỏi tay Khánh Vương, Lý Kế Pháp đã hoàn toàn cắt đứt đường cung lương, đơn độc một đội quân giữa hai thế lực, trên danh nghĩa thì là cai trị vài bộ lạc du mục ở dưới trướng, nhưng vẫn thuộc nhà họ Lý, không thể cướp được, hơn nữa cái gọi là thế lực giao giới chỉ là nói với bọn hắn mà thôi, chứ những cư dân du mục này không thèm để ý tới bãi đất hay cành cỏ, trên mảnh đất hoang này có cờ của ai thì bọn chúng tha hồ chăn nuôi cừu dê, chỉ chớp mắt cái là có thể biến người Ngân Châu thành người Khiết Đan hoặc Thổ Phiên.

    Do đó những ngày trú binh gian khổ, áo giáp không đầy đủ, binh lính quần áo tả tơi, trẻ em người già đều mặt xanh nanh vàng, chỉ có một vài thương nhân là còn khá khẩm đôi chút.

    Do vậy Song Long Lĩnh làm một cuộc chuyển nhà lớn, cái gì có thể đem đi thì đều đem đi cả, kể cả phải đem theo súc vật.

    Quân thủ thành có rất nhiều binh sĩ Ngân Châu, thuộc hạ Lý Kế Pháp vốn là được kéo ra khỏi Ngân Châu, quen biết rất nhiều người của bọn họ, nay nhìn thấy những chiến hữu ngày xưa mặc áo giáp tươi sáng, mà họ đã trở thành những kẻ tù nhân.

    Hai bên nhìn nhau, trong lòng thực không có cảm nhận gì.

    Những người kia là những kẻ không ngại ngần cầu khẩn, binh sĩ không để ý, một thời gian gọi nhau là bạn bè, kết nối giao tình, náo nhiệt tưng bừng.

    Dương Hạo ở tiết đường Bạch Hổ, bọn tù binh bị áp giải vẫn chưa được xếp, mình bị trói gô lại đang bị đẩy vào tiết đường, ở ngoài tiết đường là giáp sĩ Lâm Lập, trên tiết đường là võ sĩ Nghiêm Nhiên, nhất phái Tiêu Sát.

    Đó là cảnh thường gặp, nhưng phải ngẩng đầu mà vào, mặt không đổi sắc.

    Trên tiết đường, Trương Phổ nhơn nhơn đứng ngó ra xung quanh, dáng vẻ ngông cuồng, không quỳ xuống thi lễ trước mặt các vị đại nhân, thấy vậy bèn lớn tiếng hỏi: “Trên thiết đường ta là đại nguyên soái của Hà Tây Lũng Thạch, vì sao ngươi không qùy?”

    Trương Phổ ung dung cười, nói: “Bản quan đường đường là chỉ huy sứ Trương Phổ, trừ phi là thấy đương kim thánh thượng thì mới phải quỳ, xin hỏi các vị đây là đại nguyên soái, lẽ nào chức vị của ngài còn to hơn hoàng đế?”

    Quan Kỳ Bài nghe thấy vậy không khỏi tức giận, hắn vung tay lên, hai mũi giáo nhỏ theo đao xông tới.

    Trương Phổ ăn nói ngang ngạnh nhưng vỏ đao chặt mạnh vào đầu gối hắn, cứ cho là hắn mình cứng như thép thì vẫn không chịu nổi, cũng không sợ hắn không quỳ, đây vốn là bản lĩnh của các dũng sĩ.

    Còn về những lời nói của Trương Phổ tuy phát ngôn bừa bãi nhưng còn dám ở đây lôi cái chỉ huy sứ này nọ ra thì cũng thuận tay cho hắn ăn chút đòn, đó cũng là cái lẽ thường tình.

    Dương Hạo vội ngăn cản, nói: “Gượm đã, ngươi cứ lui ra.

    Haha, Trương chỉ huy sứ, bản soái tất nhiên là không thể so sánh với quan gia được rồi, ta không nhận nổi một vái của ngươi, lại đi nhận một lễ của ngươi, chẳng phải là quá đáng hay sao?”

    Trương Phổ lạnh lùng liếc hắn, hơi cứng người lại rồi cười nói: “Trương Mỗ hai tay đều bị trói, không thể hành lễ trước Dương soái được”.

    Dương Hạo cười, ánh mắt liếc về phía Ngải Nghĩa Hải.

    Ngải Nghĩa Hải đúng là một con người hết sức lẫy lừng, ba đường đại quân tấn công Song Long Lĩnh, chỉ huy không dưới một vạn người, hắn chỉ cần dùng bốn mươi người là có thể giết được Lý Kế Pháp, đem năm nghìn quân binh đinh, gần hai vạn dân đều trở về Ngân Châu, vị tướng tài giỏi ấy chính là Ngải Nghĩa Hải.

    Dương Hạo là một đại soái nổi tiếng lẫy lừng, dụng binh như thần, là một vị quan hiền tài.

    Thuộc hạ của Dương Hạo có rất nhiều tướng lĩnh đều có kinh nghiệm thâm hậu, nhờ có tài năng mà xuất chúng hơn người, cũng có những người có tài năng, Ngải Nghĩa Hải tất nhiên cũng là người được Dương Hạo trân trọng.

    Thái độ của hắn thay đổi, Ngải Nghĩa Hải tất nhiên cũng đã cảm thấy.

    Ngải Nghĩa Hải cảm thấy hãnh diện, vinh quang, trời lạnh, hắn đã khoác thêm áo choàng, lộ ra một cánh tay rắn rỏi, nhưng hắn đã quen thanh cửu hoàn Đại Khảm Đao, cầm một thanh đao lớn như vậy đứng ở góc phòng, trông không khác gì một gã đao phủ.

    Ngải Nghĩa Hải do vẫn chưa phát giác, vẫn cứ dương dương tự đắc.

    Thấy ánh mắt của Dương Hạo, Ngải Nghĩa Hải vung đại đao lên, cửu hoàn đại đao lóe sáng lên trông khiếp hồn, không ai ở đó có chút phản ứng nào, chỉ thấy lưỡi đao sáng lên một chút, sợi dây trói trên lưng Trương Phổ đứt lìa, không để lại cho hắn bất kì thương tích nào.

    Quả thực là một công phu tuyệt đỉnh, mọi người có mặt ở đó không khỏi trầm trồ khen ngợi một tiếng “Đao pháp hay quá!”

    Ngải Nghĩa Hải dương dương tự đắc lui về sau, còn không quên làm cử chỉ khiêm tốn.

    Dương Hạo không khỏi nghĩ thầm trong lòng: cái tiếng xấu của tên này cũng đủ để dọa trẻ con những đêm khóc dạ đề, bây giờ lại dám ra mặt như vậy, thật là không vừa.

    Khi trời rét lạnh, Trương Phổ bị trói hai tay giải về, khí huyết không thông, nay được chút tự do hắn mới thấy tay mình như được hoạt động trở lại.

    Lúc này hắn mới quay sang nhìn Dương Hạo, Dương Hạo cười nói: “Trương chỉ huy sứ nay đã có thể chào bản quan được chưa?”

    Trương Phổ nói: “Tại hạ muốn thỉnh giáo một chút, xin hỏi vị đại soái đây là quan nước nào?”

    Dương Hạo khẽ nhíu mày, nói: “Tất nhiên là quan của nước Tống”.

    Trương Phổ lập tức chất vấn : “Đã là quan của nước Tống thì ngài và ta đều là thần, không biết vì sao lại sử dụng bạo lực với ta?

    Đại soái giết chủ tướng của ta, lấy thuộc hạ của ta, nhưng là phụng mệnh của triều đình hay sao?

    Song Long Lĩnh của ta đã đắc tội gì thì xin cho biết, Trương Phổ nếu như có đắc tội thì sẽ theo luật pháp, nếu như không có tội thì làm sao ta lại phải cúi đầu trước loạn thần?”

    Dương Hạo cười ha hả nói: “Đã nghe danh từ lâu Trương Phổ là tướng đệ nhất thông thái trước Lý Kế Pháp, lại là đệ nhất dũng tướng, nay được gặp, quả nhiên là danh bất hư truyền.

    Trên tiết đường Bạch hổ này, bản soái ra lệnh cho người bay đầu, ngươi còn dám đứng đó chất vấn bản soái, không chút nào khiếp sợ, quả là can đảm vô cùng”.

    Trương Phổ ngang nhiên nói: “Đã cùng là hàng quân, thì nên có giác ngộ thỏa đáng, ân triều đình nặng như núi, Trương Phổ đã hy sinh cái mạng này cho triều đình thì cũng có gì là hối tiếc, huống chi chỉ là một cái đầu nhỏ nhoi”.

    Dương Hạo cười nói: “Nói hay lắm, đến lúc này ngươi lấy danh nghĩa là quan trong triều để nói với ta về vương pháp.

    Ngươi còn muốn nói vương pháp nữa không?

    Được, bản soái cho ngươi tâm phục khẩu phục.

    Người đâu, đem nhân chứng, vật chứng ra đây”.

    Dương Hạo vừa ra lệnh một tiếng, Lý Nhất Đức và Lý lão phu tử đang đứng dưới tiết đường, toàn thân mặc áo quan lục phẩm tiến lên lễ đường, thi lễ với Dương Hạo rồi từ tốn nói: “Hạ quan thông phán Lý ở Ngân Châu xin được yết kiến tiết soái”.

    Đằng sau lưng hắn liền một tràng rì rầm vang lên như sấm, vài tên tù nhân tóc rối bời bẩn thỉu, mặc áo tù bị áp giải lên sau, mấy tên tử tù này đứng bên ngoài không biết đã bao lâu rồi, ai nấu đều lạnh tê người, run rẩy, miệng trắng bệch, tiến lên phía tiết đường.

    Bọn chúng tạo nên một cảnh hỗn loạn hết sức, người thì nói rằng đã từng được gặp đại lão gia, người thì nói đã gặp Dương đại soái.

    Vài tên lính cầm đao, cầm một bức thư tới, vứt đao xuống đất rồi cẩn thận dùng hai tay đỡ lấy thư dâng lên, cao giọng nói: “Minh Đường Xuyên Lý Kế Pháp mưu đồ làm loạn, ám sát đại soái, năm tên thích khách đã bị giết, bắt được bảy tên, đoạt được kiếm, cung tên, đồng thời lục soát bắt được Lý Kế Pháp, Trương Phổ và bức mật thư trong người thích khách.

    Trong thư đã nói rõ chi tiết ý đồ mưu hại đại soái, mưu kế tạo phản, xin đại soái minh giám”.

    Dương Hạo liếc mắt về phía Trương Phổ, cố ý hỏi: “Lý thông phán ta thấy vẻ mặt đầy chính khí của Trương chỉ huy, không giống bọn chuột nhắt có ý đồ làm phản, có phải các ông đã bắt nhầm người rồi không?”

    Lý Nhất Đức nghiêm trang nói: “Tiết soái, ty chức làm quan luôn luôn muốn là người công chính liêm minh.

    Thông phán phủ tuyệt đối không làm oan uổng người tốt, cũng tuyệt đối không tha cho kẻ xấu.

    Đối với chuyện mưu phản của Song Long Lĩnh Lý Kế Pháp, ty chức đã tỉ mỉ thăm dò và tra hỏi phạm nhân có liên quan, đã nắm được đầy đủ chứng cớ, xin mời đại nhân xem, đây là những ngọn đao và mật thư dùng làm vật chứng, còn có cả thích khách làm nhân chứng”.

    Dương Hạo cười đáp: “Binh khí có thể là giả, phạm nhân có thể là do vu cáo, cũng có thể là làm giả, e rằng những căn cứ này... có đủ để tố cáo người ta phạm tội hay không?”

    Lý Nhất Đức lập tức nói: “Tiết Soái, trong bức mật thư có dấu của Lý Kế Pháp và Trương Phổ làm chứng, vậy làm sao có thể làm giả được”.

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Có việc này sao?

    Mau đưa tới đây ta xem”.

    Trương Phổ thấy hai người cứ giả bộ diễn trò, chỉ biết cười lạnh, nhưng đã thấy Lý Nhất Đức lôi bức mật thư tiến đến bên án, mở ra xem, mặt giãn ra cười nói: “Ồ, bức thư này là do Lý Kế Pháp viết”.

    Vừa nói vừa lấy ra một ấn tín từ trong áo, chấm mạnh lên giấy, sau đó lại đóng thêm một dấu ở bức mật thư, Trương Phổ hai mắt mở càng lúc càng to, hắn đã nghi ngờ rằng Dương Hạo sẽ làm giả bằng chứng để tạo ra lý do, nhưng không ngờ hắn lại ngang nhiên không chú ý tới mọi người đang có mặt ở đó mà làm giả, điều này, điều này… hắn ta quả thực là quá kiêu ngạo!”

    Lý Nhất Đức lại mở bức thư ra, nhìn vào lạc khoản, cười nói: “Bức này là do Trương Phổ viết”.

    Lập tức hắn lại lấy ra một ấn tín, Trương Phổ nhìn rõ ràng ấn tín này là ấn tín của mình, bình thường hay lấy ra sử dụng lúc xin lương, làm công văn.

    Ngải Nghĩa Hải cầm con dấu lên, nện một nhát vào bức mật thư, như vậy thì mỗi bức thư đều được đóng dấu một lượt, lúc này hắn mới thu dấu về, mỉm cười nói: “Xin mời tiết sứ xem, bức thư này quả thực là không có sai sót, bên trên còn có đối chiếu ấn tín, tuyệt đối không phải là làm giả, cũng không có nửa điều giả dối, bỉ chức nói rồi, bỉ chức luôn luôn chính trực liêm minh, trước nay không để việc tư ảnh hưởng”.

    Trương Phổ nghe những lời này cảm thấy bị châm chọc, sống mũi như lệch hẳn đi, thấy Dương Hạo đang cầm bức mật thư, giả đò như đang nghe rồi gật đầu nói: “Quả nhiên là không có chút giả dối nào”.

    Hắn thổi thổi cái dấu mực còn chưa kịp khô, rồi lại hướng mặt về phía những tên tử tù đang quỳ phía dưới: “Là ai đã sai khiến các ngươi giết bản soái?

    Mau chỉ rõ hung thủ cho ta, nếu như tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn, bản soái sẽ miễn cho các ngươi tội chết”.

    Mấy tên tù nhân mừng rỡ, vội vàng nhìn một lượt những người đang đứng ở tiết đường, rồi không hẹn mà cùng chỉ tay vào khuôn mặt đang dữ tợn của Ngải Nghĩa Hải, nói như đinh đóng cột: “Chính là hắn, chính là hắn, đại soái, bọn thần đều bị hắn chỉ huy, không thể không phục tùng, xin đại soái khai ân, tha cho cái mạng này”.

    Ngải Nghĩa Hải tức giận sôi lên, vung tay tát cho bọn tử tù một cái không kịp mở mặt, lớn tiếng mắng: “Trợn to cái mắt chó của các ngươi lên mà trông cho rõ, bản tướng quân là võ tướng dưới trướng của đại soái, cái tên bạch diện thư sinh đó phải là Trương Phổ”.

    Đám tù nhân lại nhao nhao nhìn về phía tay Ngải Nghĩa Hải chỉ tới, miệng đồng thanh đáp: “Đúng là hắn, hắn là người đã chỉ huy chúng tôi làm, tiểu nhân chỉ nghe lời thôi, người này mới là kẻ chủ mưu”.

    Dương Hạo cười ha hả nói: “Trương chỉ huy có nói gì với các ngươi không?”

    Trương Phổ lạnh lùng quan sát vở kịch, lúc này trong lòng đã hoàn toàn rõ.

    Dương Hạo đã chế ra chứng cớ, vốn hắn đã dự liệu từ trước, nhưng Dương Hạo làm giả chứng cớ ngay trước mặt mọi người, lại thị uy hắn.

    Dương Hạo là đang muốn nói với hắn rằng, Ngân Châu đã nằm trong tay Dương Hạo, hắn ở đây muốn làm gì thì làm, không có cách nào thay thế được.

    Mỗi một người trên tiết đường này đều có thể bị hắn khống chế, hắn hiện giờ có thể chỉ vào đầu lạc đà mà nói là đầu voi, văn võ bá quan ở đây ắt hẳn cũng sẽ phải hùa theo mà nói thế.

    Dương Hạo đồng thời cũng muốn nói với hắn rằng, chiêu bài này của Đại Tống, chư hầu Tây Bắc ai muốn thì đều có thể dao động, nhưng ai cũng không thể coi đó là bài vị tổ tông.

    Hắn – Dương Hạo lại dám công khai dụng binh cho Minh Đường Xuyên, căn bản không hề để ý đến vị vua Triệu ở Biện Lương, vua Triệu đều có thể không lo nghĩ, Hạ Châu tự nhiên cũng không cần để ý.

    Hắn – Trương Phổ đã không còn chỗ dựa, không cần phải mở mồm ra là xưng Tống thần, điểm này Dương Hạo cố kị.

    Dương Hạo nhìn khuôn mặt của Trương Phổ, cười nói: “Thế nào, Trương chỉ huy có gì cần nói không?”

    Trương Phổ hung hăng nói: “Xem như ngươi lợi hại!

    Trương mỗ nhận tội”.

    Dương Hạo cười ha hả, hắn khoát tay một cái, hai bên văn võ trong triều liền lui đi như nước thủy triều rút, binh sĩ cũng lôi mấy tên tử tù ra khỏi đó, trong nháy mắt tiết đường đã vắng không còn ai, chỉ còn lại hai người là Dương Hạo và Trương Phổ.

    Đợi đến khi bọn lính đi khuất hẳn, Dương Hạo mới trầm mặt nói: “Trương Phổ, Lý Kế Pháp là một tên mãng phu, đã bất tri lại bất dũng, càng không có chí lớn, nếu như không phải là ngươi nghĩ ra kế hoạch cho hắn thì liệu Lý Kế Pháp có đủ gan để mưu sát bản soái?

    Nếu như hôm nay có đầy đủ nhân chứng vật chứng đầy đủ thì ngươi còn gì để nói?”

    Trương Phổ nói: “Dương đại soái, đứng trước Phật không đốt hương giả, những văn bản kia không làm là được.

    Lại nói, có điều cũng chỉ là ai cũng có chủ, hôm nay có thể chết thì Trương mỗ cũng đã tận tâm hết sức.

    Đại soái muốn giết thì cứ giết đi, cần chi phải nhiều lời”.

    Dương Hạo cười nói: “Trương chỉ huy quả thực là thấy chết không sợ sao?

    Nếu đã như thế thì hôm nay khi Song Long Lĩnh lên, Trương chỉ huy cần gì phải khống chế Ngải Nghĩa Hải, gọi cho chỉ huy doanh trại, khiến hắn nhất định phải đánh hạ, lại không phá lưới cho con cá mắc kẹt ngay tại trận để bảo toàn danh nghĩa đi?”

    Trương Phổ cười nói: “Kẻ biết không nhận, ngày hôm nay trong trận đó, tiết soái đã có sự chuẩn bị rồi mới đến, chỉ huy sứ ta đã chết, như con rồng mất đầu, mỗi người một trận chiến, như vậy một nhánh binh yếu sẽ còn giải quyết được gì đây?

    Song Long Lĩnh đã suy nhược đi rồi, những ngày qua đã khổ rồi, những người dân nhỏ bé chỉ có một ước vọng duy nhất là tiếp tục sống.

    Trương mỗ dù có chết nhưng cũng không muốn chết vì chuyện ân tư nhỏ nhặt đấy, làm hỏng cả ý nghĩa của cái chết”.

    Dương Hạo cười nói: “Hay lắm, hay lắm!

    Dương mỗ dã nghe tiếng tướng quân đã lâu, này gặp mặt, quả nhiên không ngoài sự tưởng tượng.

    Trương tướng quân còn có ý định gì với cái sinh mệnh phía trước của ngài hay sao?”

    Trương Phổ nghi ngờ hỏi: “Tiết soái nói những lời này là có ý gì?”

    Dương Hạo rời khỏi án, từ từ nói: “Trương tướng quân nếu không ngại có thể về dưới trướng ta không?”

    Trương Phổ nghi ngờ, hồi lâu sau mới nói: “Người nghĩ ra mưu kế sát hại đại soái là ta, đại soái còn dám dùng ta ư?”

    Dương Hạo thản nhiên nói: “Có gì là không dám?

    Tình thế xuất binh, bản soái đã có lời trước,kẻ bắt cóc con gái Tài Bạch đã do người tấn công thành trì sắp xếp xử lý.

    Tất cả những gì Tài Bạch có là đứa con gái đem bán.

    Trương tướng quân nếu như đồng ý, bản soái sẽ coi như hoàn thành tư nguyện, mua lại bọn họ về, tấm lòng này của Dương mỗ rất chân thành, toàn nước coi trọng tướng quân”.

    Hắn lại nói tiếp: “Tướng quân nếu như không chịu hàng thì Dương Mỗ có thể chấp nhận, nhưng cổ nhân có câu: Lương cầm trạch mộc mà dừng, lương thần trạch chủ mà hầu, tướng quân là người song toàn, vốn phải là công thành danh toại, trở thành một người anh danh trên thế giới, nhưng tiếc rằng minh chủ của tướng quân là kẻ vứt đi, Tây Vực loạn lạc, quần hùng tranh bá, Dương mỗ muốn tìm người hiền tài, chính là cách dùng người của ta.

    Bản lĩnh và khí chất của tướng quân đều là những điều mà Dương mỗ hết sức ngưỡng mộ.

    Nay tấm lòng của ta cũng hết sức chân thành, tướng quân có thể đồng ý cho ta dùng tài năng của tướng quân không?”

    Trước mặt Trương Phổ là con dao và lưỡi kiếm dùng làm chứng cứ giả, thậm chí còn hai cung tên, Dương Hạo lúc này đã đi xuống án, đang đứng cách hắn khoảng năm thước.

    Mà trên tiết đường chỉ có hai người, không còn bất kỳ ai khác.

    Nếu như… nếu như…, Trương Phổ căng thẳng nắm chặt bàn tay đẫm mồ hôi, ý nghĩ lướt qua trong đầu hắn càng làm cho lòng bàn tay ướt đầm đìa mồ hôi hơn nữa.

    Trong lòng bàn tay của Dương Hạo, mồ hôi cũng ướt đầm…

    ***************

    Hai anh em Chiết Ngự Huân, Chiết Ngự Khanh cùng với tiểu muội Chiết Tử Du đang ngồi đối diện nhau, cách nhau một chiếc án, trên mặt án là bình trà đã nhạt màu.

    Chiết Ngự Khanh trầm ngâm nói: “ Kết thân cũng Chiết gia chung ta, vĩnh viễn tốt.

    Những ngày tới nếu như tiêu diệt Dương Hạo thì với sự trợ giúp của quân Lô Châu, lấy ô Châu làm vi tuyến, hàng trăm dặm phía Tây sẽ là của ta, haha, phần lễ này cũng không được coi là hậu lắm đâu.

    Lý Quang Duệ đã chủ động hòa hảo với Chiết gia chúng ta, ta thấy… cũng có thành ý đấy.

    Hàng trăm năm nay Chiết gia chúng ta hoặc nhà Lý có chiến tranh thì đều bị Trung Nguyên uy hiếp, do chỉ có một nên giữa chúng ta tuy là cùng tranh giành vùng Tây Vực, nhưng đất đai và cư dân thường xảy ra tranh chấp, nhưng hai bên không hề có dã tâm và năng lực thôn tính lẫn nhau, mà một khi Trung Nguyên có thế lực mạnh hơn bây giờ thì lại có thể tiêu diệt một trong số hai nhà.

    Nếu như Trung Nguyên thống nhất, thế lực của nhà Tống càng mạnh lên thì Tây Vực tuy là vẫn là nơi quần hùng tranh bá nhưng e rằng sớm muộn cũng bị nhà Tống nuốt gọn.

    Điều này, ta nghĩ Lý Quang Duệ cũng đã nghĩ đến rồi”.

    Chiết Tử Du lạnh lùng liếc hắn một cái, cười cười nói: “Lý Kế Quân?

    Hừ!

    Hắn có xách giày cho ta cũng không xứng, muốn cưới ư, phải cân nhắc đã”.

    Chiết Ngự Khanh cười nói: “Ta chỉ là đang nói để bàn luận mà, phải làm bệnh của Lý Quang Duệ đã thì mới kê đơn được chứ, việc kết thân có được hay không thì phải xem ý kiến của muội, có điều Lý gia nếu như thực sự có thành ý thì cũng đừng nên làm khó hắn quá”.

    Chiết Ngự Huân lắc đầu nói: “Nhìn từ việc Lý Quang Duệ muốn kết thân với chúng ta, rồi từ cuộc chiến của Thổ Phiên, Hồi Hột, đúng là đã khiến cho Hạ Xuyên đại thương nguyên khí rồi, nếu không với thực lực của Lý Quang Duệ và vũ khí có sẵn thì không thể có chuyện muốn hòa hảo với chúng ta.

    Lý Quang Duệ chủ động hòa hảo kết thân, ăn nói khép nép, nguyên nhân lớn nhất là sợ rằng Dương Hạo đang ở Ngân Châu”.

    Hắn vừa nhắc đến Dương Hạo, Chiết Tử Du ngay lập tức quay mặt lại, giả bộ không để ý lắm, nhưng tai thì đang dỏng lên.

    Chiết Ngự Huân nói: “Cuộc chiến của Thổ Phiên và Hồi Hột đã làm suy yếu đi thực lực của Lý Quang Duệ, nhưng không thể làm rung chuyển gốc rễ của hắn, mà Dương Hạo lại là uy lực trực tiếp khiêu chiến.

    Nắm Ngũ Châu là gốc của Lý Quang Duệ, Ngân Châu không thể lấy được, hắn căn bản không cần dao động.

    Huống hồ nữa, Dương Hạo đến nay là nghĩa tử của Lý Quang Sầm, có Lý Quang Sầm ở đó thì không chỉ bị áp lực lâu dài từ Hạ Xuyên, mà trong nội bộ Hạ Xuyên cũng không phải là một khối.

    Đó mới là lý do chủ yếu mà Lý Quang Duệ muốn kết thân ở bên ngoài”.

    Chiết Ngự Khanh buông tay nói: “Nói như vậy thì ít nhất đối với nhà Chiết gia chúng ta, Lý Quang Duệ cũng có ý muốn hòa hảo?

    Kẻ cầu thân đang đứng trước điện, đại ca nhìn xem, chúng ta nên trả lời ra sao?

    À… không chừng… chúng ta cử một nử tử đi kết thân với hắn thì sao?

    Dẫu sao Lý Kế Quân cũng không chỉ dừng lại một vợ, hắn chỉ muốn hòa hảo với Chiết gia chúng ta thôi.

    Dù sao, Lý gia hiện tuy chưa khôi phục lại phong độ thời xưa, nhưng cũng không phải là không xứng với Chiết gia chúng ta, huống hồ chỉ là một cô gái, cũng không có gì đáng ngại”.

    Chiết Tử Du liền quay đầu lại, còn chưa kịp mở miệng phản đối thì Chiết Ngự Huân đã lắc đầu nói: “Không được, nếu làm thế thì Dương Hạo sẽ nghĩ thế nào?”

    Chiết Tử Du thấy hắn đã phản đối nên cũng im miệng không nói gì, Chiết Ngự Huân nói tiếp: “Dương Hạo đến nay vẫn chưa có thế lực lấy được Hạ Xuyên, nhưng hắn đã quật khởi nhanh như vậy thì cũng là có khả năng hơn người, sinh ra gặp vận, theo ta thấy, Tây Bắc có một kẻ như Dương Hạo thì cục diện ắt sẽ phải thay đổi, nếu như Dương Hạo thành công thì có một ngày Lý Quang Duệ sẽ không còn đất tiếp tục sống nữa đâu.

    Chúng tay hãy cùng liên minh với Dương Hạo, nếu như hòa hảo với Lý Quang Duệ, vậy thì ắt sẽ không có lối đi, muốn leo lên thì phải có kẻ mạnh, cuối cùng sợ rằng cũng phải có một bên trụ không vững.”

    Chiết Tử Du mở to mắt ra nhìn nhị ca, nói: “Đúng là đại ca có tầm nhìn”.

    Chiết Ngự Khanh gãi gãi mũi, rất vô tội nói: “Ta cũng chỉ là suy nghĩ thôi, sợ rằng loạn lạc ở Tây Bắc rấ khó kết thúc nhanh chóng, sẽ cho Triệu Quang Nghĩa có lý do.

    Nếu như lấy danh nghĩa là bình loạn thì chư hầu Tây Bắc sẽ phát binh, vậy chúng ta có thể công cốc.

    Tặng một người con gái không làm cản trở gì đến quyết định của Chiết gia chúng ta, nếu như Dương Hạo có thôn tính được Lý Quang Duệ thì cũng tốt, nếu như không nuốt được thì cũng coi như là có đường lui.

    Đến lúc đó, nội trong ba châu Lân Châu, Phủ Châu, Lô Châu liên minh lại là có thể phản kháng lại Hạ Châu họ Lý, sau đó liên kết lại có thể đánh được Trung Nguyên, không phải là ổn thỏa hơn sao?”

    Chiết Ngự Huân trầm ngâm trong chốc lát, rồi ngẩng đầu hỏi: “Tử Du, theo gió có thể nghe ngóng được những tin tức gì liên quan đến Hạ Châu?”

    Chiết Tử Du lắc đầu nói: “Chiến sự của Hạ Châu và Thổ Phiên, Hồi Hột đã diễn ra lâu rồi, nhưng không có chút biến đổi nào”.

    Chiết Ngự Huân lẩm bẩm nói: “Với sự giao hảo bao nhiêu năm nay giữa ta và Lý Quang Duệ, ta hiểu được những âm mưu thâm độc, trong cương ngoài nhu, hắn ngồi ở Tây Bắc cao ngạo đã thành quen, nếu như đến lúc núi mòn thủy tận thì quyết không làm những việc nhu nhược đâu.

    Cục diện chiến tranh ở Thổ Phiên và Hồi Hột không có chút thay đổi gì, nếu như Lý Quang Sầm đột nhiên xuất hiện thì sẽ khiến cho nội bộ của Hạ Châu nảy sinh ra phân tách.

    Nếu không Lý Quang Duệ hà tất phải nhanh chóng đi kết giao bên ngoài như vậy?”

    Hắn chần chừ một lúc lâu mới nói tiếp: “Triệu Quang Nghĩa đã xuất binh Hán phạt rồi, nước Hán mất đi sự trợ giúp của Khiết Đan, ta thấy xem ra cũng không trụ được vững.

    Triều đình đã muốn Chiết gia chúng ta xuất binh, ít nhất cũng là hợp với tình hình, Lý Quang Duệ ở đó, ta thấy đã không thích ứng, nếu như không có Dương Hạo ở đó là nguyên nhân, thì cũng không có chuyện cử người đi ra bên ngoài xin kết giao đâu.

    Nay chúng ta đã liên minh với Dương Hạo thì sẽ không bị họ Lý lôi lôi kéo kéo nữa.

    Ngự Khanh, ngươi xem phải đối phó với họ thế nào, còn về việc làm thân thì cứ từ chối đi”.

    Chiết Tử Du hoắc mắt một chút rồi đứng lên, lớn tiếng nói: “Cần gì phải đích thân nhị ca đi, muội từ chối không được hay sao?

    Bản cô nương đi một chuyến là được”.

    Chiết Ngự Khanh ngẩn người rồi bật cười nói: “Tiểu muội, người mà người ta cầu thân là muội đấy, muội tự đi lộ mặt ra như vậy sao?

    Có giống ai không?”

    Chiết Tử Du trừng mắt nói: “Đương nhiên là không giống ai rồi, giống ai thì đã không phải là muội.”

    Nói rồi liền bỏ đi.

    Chiết Ngự Khanh mở hai tay ra nói: “Đại ca, huynh nhìn xem, nhìn xem, ta đã nói mà, tiểu muội ở nhà đã quen như thế rồi, con gái nhà ai lại tự mình đi cự tuyệt như thế?

    Đại ca cần phải nghĩ cách…”

    Phía bên ngoài Chiết Tử Du đã quay đầu lại, nói lớn: “Nhị ca, huynh nói gì?

    Muội nghe không được rõ”.

    Chiết Ngự Khanh vội vàng ho vài tiếng rồi nói: “Ta nói là… ta nói việc hôn nhân đại sự, chi bằng mời một bậc trưởng lão đến nói”.

    Chiết Tử Du khẽ “hừ” một tiếng rồi quay đầu bỏ đi, bước chân đi càng lúc càng xa, xem ra đúng thật là đi khỏi đó rồi, hai anh em họ Chiết mới không khỏi quay sang nhìn nhau cười khổ nã

    Chiết Ngự Huân thở dài,tự an ủi bản thân: “Tiểu muội làm việc gì đều biết nặng biết nhẹ, muội ấy muốn tự mình giải quyết thì cứ để muội ấy đi.

    Nhị ca, dự định của huynh không thể nghĩ nữa.

    Dương Hạo và Lý Quang Duệ có mâu thuẫn, Chiết gia chúng ta và Lý gia có xung đột khác nhau, chúng ta không thể đứng cùng một phía.

    Bọn họ một bên thì quyết không gục ngã, một bên thì quyết không từ bỏ ý đồ, giữa hai bên nhất định phải chọn một, không thể ba phải được”.

    Nói đến đây hắn lại thở dài, lẩm bẩm nói: “Nhưng mà, tiểu muội rõ ràng là yêu Dương Hạo, người mù cũng có thể nhìn ra, nhưng muội ấy lại cứ một mực không chịu biểu lộ ra, còn cho rằng có thể giấu được hết cả thiên hạ.

    Mà Dương Hạo thì cũng là cái tên đầu lợn, cũng không cho người đến đây cầu hôn đi, thật là làm khó chúng ta quá”.

    ***********************

    Xe lăn bánh lộc cộc, tư sử Lý Phi Lộc của Tuy Châu ngồi trên xe, nhìn ra ngoài màn tuyết trắng xóa mênh mông.

    Lý Phi Lộc vẫn chưa đến bốn mươi, đúng là một người đầy tài giỏi, cũng là một đại tướng được Lý Quang Duệ hết sức coi trọng.

    Hắn và Lý Kế Quân, Lý Kế Bổng là huynh đệ, có điều do chi hệ họ hàng khá xa nên không được xếp hàng thứ.

    Mới đầu Lý Di Ân sau khi đoạt ngôi vị, bốn anh em của hắn đã tạo phản ở Tuy Châu, Lý Di Ân sau khi dẹp được loạn đó đã phái tâm phúc của mình là Lý Nhân Dụ tiếp tục làm tư sử ở Tuy Châu.

    Nhưng không được bao lâu lại có bộ tộc họ Thị tạo phản, tên quan mới bị giết, thế nên Lý Di Ân lại phải phái Lý Quang Tú đến đảm nhiệm.

    Vài năm trước, Lý Quang Tú đã bệnh chết, do vậy Lý Phi Lộc được tiếp tục lên nắm chức đó, hắn rất mẫn cảm với cái từ “huynh đệ” với Lý Kế Quân, đồng thời cũng là một người rất cương quyết, đạt được nhiều thành công trong công việc cai trị Tuy Châu.

    Do vậy lần này Lý Quang Duệ muốn kết thân với nhà họ Chiết, hắn tự biết hai đứa con của mình là hai kẻ lỗ mãng, nhu nhược, không có tài cán gì, mới phải phái Lý Phi Lộc ra mặt.

    Lý Phi Lộc vốn đã việc sự việc này không thể thuận buồm xuôi gió, đặc biệt là hôm nay ngay cả việc gặp mặt Chiết gia cũng gặp phải không ít trắc trở, thanh thế lại đang vào thời suy yếu, do đó hắn đã chuẩn bị trước rất nhiều ‘bài’ để nói, muốn đo độ lợi hại của Chiết Ngự Huân, chỉ cần nói được người này thì mọi việc coi như thành công một nửa.

    Nhưng cái tên Chiết Ngự Huân lại không hề xuất đầu lộ diện, chỉ cho nhị ca của hắn ra tiếp, hai bên mới chỉ tiếp xúc đôi chút đã bị ‘bà cô’ nhà họ Chiết ra mặt từ chối, lại còn khách khí đuổi bọn họ lập tức lên đường, Lý Phi Lộc tuy đã chuẩn bị rất nhiều thứ để nói trước mặt Chiết Tử Du, chỉ thiếu điều nói thẳng ra là “ngươi chỉ là một công cụ, để cho bọn vương gia nghĩ cách lấy Trung Nguyên, thích hay không thì cũng uốn éo đi”.

    Hắn cũng không phải là bà mối chính thức, việc cầu thân lại cũng không phải là nghĩ cho cái cả đời của Chiết Tử Du, mà là không có đất dụng võ, liền bị đuổi ra khỏi phủ.Nhị ca của Lý Kế Quân - Lý Kế Bổng đang xem xét lễ vật mà Chiết Tử Du trả lại, hồi lâu sau mới nghi hoặc nói: “Phi Lộc huynh, huynh nói xem cô nương họ Chiết đó tặng lại một chiếc gương là có ý gì?”

    Lý Phi Lộc liếc mắt nhìn cái gương rồi thản nhiên nói: “Chả có ý gì đặc biệt đâu, chắc chỉ là một món quà cảm ơn trả lễ thôi mà”.

    Lý Kế Bổng lắc lắc đầu, hắn không để tâm lắm đến chính trị, quyền lực, trên thực tế đã có đại ca nên hắn cũng chả đến lượt.

    Do vậy bình thường hắn chỉ chuyên tâm nghiên cứu Hán học, dù học vấn đầy một bồ nhưng ít nhiều thì cũng vẫn có thứ khó hiểu, hắn nhìn kĩ lại chiếc gương rồi lẩm bẩm: “Tại sao nhỉ, sao không tặng cái khác mà lại tặng một chiếc gương?

    Ta thấy… chắc hẳn là có học vấn.

    Gương vỡ lại lành?

    Không có lý, đại ca của ta không hề nói gì về gương với cô ta, lành cái khỉ gì.

    Trăng trong nước, hoa trong gương, chỉ có thể để ngắm chứ không dễ có được?

    Hy vọng là ta tiếp tục nỗ lực?

    Rốt cục là có ý gì đây?”

    Lý Phi Lộc buông màn xuống, nhìn thấy Lý Kế Bổng vẫn đang chăm chú ngắm cái gương bèn cười khổ nói: “Ra mặt từ hôn tuy là đại tiểu thư nhà họ Chiết, nhưng rõ ràng là ý của Chiết gia.

    Xem ra nhà họ Chiết muốn đứng về phe Dương Hạo rồi.

    Lần này đi cầu thân không thành, có điều ít nhất cũng hiểu được hai chuyện: thứ nhất là hiểu được rõ ràng thái độ của nhà họ Chiết, đúng với phán đoán của đại nhân.

    Thứ hai là gì ư?

    Chủ động yếu thế, đợi Dương Hạo dẫn binh vây nước Hán thì Ngân Châu cũng không vuột khỏi tay hắn.

    Chỉ là Kế Quân luôn tự cho mình là cao, lần này lại bị đích thân đại tiểu thư từ chối, hắn tốt nhất là đừng có nhất thời tức giận nói những lời gây họa với đại nhân”.

    Chương 447: Mẫu nghi thiên hạ, mệnh mang đào hoa

    Dương Hạo từ sau khi tiếp quản Ngân Châu luôn bận rộn tăng cường quân lính bình định dân chúng, khu hoạch vùng dân cư, hộ tịch đóng thuế và các chính sách… tăng cường quân kỷ, bầu nhiệm quan lại.

    Ngoài mặt thì chỉ thấy hắn đi đi lại lại xem xét, tùy ý nói năng, nhưng trên thực tế thì lại sắp xếp xử trí đâu ra đấy, hết sức bận rộn Do đó không có thời gian chú ý đến đảng Thất Thị, nước Khương Hoành Sơn, các bộ tộc Thổ Phiên Hồi Hột và người Hán.

    Việc gặp mặt những người đứng đầu bộ lạc, sơn trại là diều rất cần thiết, từ góc độ lễ nghĩa thì mỗi bộ lạc đều không thể không gặp người thủ lĩnh đứng đầu của ình, Dương Hạo cũng cần đích thân gặp một lượt các thủ lĩnh, tìm hiểu những nhu cầu của họ, thiết lập tình cảm đôi bên, có rất nhiều việc cần bọn họ giúp đỡ, phối hợp, phục tùng, nên khi tiếp xúc với các thủ lĩnh, cũng là lúc Dương Hạo tuyên bố chủ quyền thống trị của mình.

    Do đó rất cần hắn phải trực tiếp bắt tay vào xử lý những việc đại sự, việc này đòi hỏi phải đề cập đến trong bảy ngày.

    Những việc này còn đòi hỏi nhiều công sức hơn nhiều so với việc hành quân, phải có danh sách, liệt kê thứ tự trước sau, chương trình thế nào, tỉ mỉ rõ ràng, nếu không cẩn thận sẽ xuất hiện sơ xuất, có thể sẽ làm rạn nứt quan hệ giữa các bộ tộc, chư hầu ở Ngân Châu và những rắc rối không đáng có.

    Việc tỉ mỉ này do thuộc hạ của Dương Hạo làm nhưng cũng không phải ai cũng có thể đảm nhiệm, nguyên sứ bộ nước Đường Từ Huyễn rõ ràng là một người giỏi xử lý chính trị,dùng người phải dùng tài của người, nhưng về lâu dài thì Lý Dục sẽ trở thành đại sứ ngoại giao, sự việc này không dễ, do đó việc này giao cho hắn làm.

    Dương Hạo và Từ Huyễn phải mất cả một buổi chiều mới có thể làm xong những việc đó, sau đó mới đứng dậy quay về Dương phủ.

    Phủ này cũng không phải là phủ rộng rãi và thâm sâu so với những phủ mà Dương Hạo đã từng thấy, có điều phủ được xây dựng theo kiểu dựa vào núi, cao trùng điệp, thuận theo ý tự nhiên, mà vốn là muốn để phòng ngự nên mọi hướng đều quay vào sân, hết sức quy củ.

    Đi đến sân sau, đột nhiên nghe thấy tiếng tiêu vọng ra, du dương êm ái, Dương Hạo không khỏi cảm thấy trong lòng khoan khoái lạ thường.

    Do gần đây nhiều việc cần giải quyết nên hắn rất đau đầu.

    Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy tiếng tiêu được vọng ra từ phía sân của Oa Nhi, bèn cười.

    Vị chủ nhân nhỏ này là tài nữ đệ nhất trong số bốn bà vợ của hắn, thường thì Tiểu Chu hoàng hậu hay lui tới, nhưng khi nói đến thơ từ, cầm kỳ, phục sức, trang điểm, ẩm thực, Phật giáo hay đạo giáo… thì đếu có thể trả lời lưu loát, cũng chỉ có mình Oa Nhi mà thôi.

    Những học vấn này dù không có ích lắm đối với quốc gia đại sự, nhưng cái gì cũng tài giỏi như vậy thì những người trong thiên hạ không có mấy người có thể đạt đến trình độ tài giỏi uyên bác như thế.

    Dương Hạo vốn định đùa kiều nữ đáng yêu của mình một chút, nghe thấy tiếng tiêu liền truyền lệnh đi về phía chỗ ở của Oa Nhi.

    Trong sân của Oa Nhi có một cái hồ, trên hồ xây một cái đình và một cây cầu gỗ, trong hồ có nhiều cây cối.

    Lúc này đang là mùa đông, nước hồ đã đóng băng cả, bên trên phủ một lớp tuyết dày, những thực vật trong hồ cũng đã khô héo, trên vài nhánh cây còn phủ một lớp tuyết trắng xóa, duy chỉ có hai cây mai bên hồ là vẫn nở hoa vàng.

    Tiểu Chu mặc một bộ quần áo màu trắng, đứng dưới gốc mai, nhìn lên ngọn núi giả như đang ẩn hiện dưới làn tuyết trắng, khẽ khang đưa tiêu lên, một âm thanh nhẹ nhàng thanh thoát cất lên từ chiếc tiêu dài màu tím, trầm bổng, cùng với tuyết, với người tạo thành một bức tranh phong cảnh như thơ như họa hoàn mỹ, kỳ ảo tùng bay, nhưng giữa hai hàng lông mày của nàng vẫn lộ ra nét ưu sầu cô quạnh.

    Khi đó, nàng mỗi ngày đều đến soái phủ, dần dần cũng phát hiện ra Dương Hạo không hề có ý đồ thù địch với nàng, hoặc ngày đó hắn vô tình thổ lộ tiếng lòng nên cũng không đủ khiến cảnh giác, hoặc hắn đã coi bản thân như một con chim trong lồng, căn bản không lo lắng bản thân có thể tạo ra uy hiếp gì?

    Đúng vậy, cứ coi như bản thân biết chí hướng của hắn thì đã sao?

    Có thể nói cho ai nghe?

    Triệu quan gia ư?

    Nàng e rằng tránh còn không kịp, còn về thế lực khác thì nàng càng không có ý định tiết lộ thông tin cơ mật của hắn cho những người khác biết.

    Nghĩ thông suốt rồi, Tiểu Chu hoàng hậu mới thở phào nhẹ nhõm.

    Điều đáng sợ nhất là nếu như tình thế bắt buộc, nàng cũng không tiếc thân, nhưng cũng không có nghĩa là nàng cam chịu chết.

    Nếu như có thể sống thì đương nhiên được sống vẫn tốt hơn.

    Dẫu cho biết rằng bản thân mình đã lo lắng quá nhiều thứ, nhưng nàng vẫn hay đến Dương gia, một mặt là lo cho Đông Nhi, bọn Diễm Diễm cũng hiếu khách, thường xuyên lui tới.

    Bản thân Tiểu Chu đã trở thành một người bạn thân thiết không gì không nói của bọn họ.

    Tiểu Chu cô đơn, khi còn là một hoàng hậu cao sang, trước sau đều có kẻ hầu người hạ, quân lính phục tùng, những người ở bên cạnh nàng chỉ là bọn nữ tì hầu gái, nhưng cung tần mỹ nữ trong cung, còn có cả phu nhân của những vị quan đại thần.

    Nàng không thể gặp gỡ bất kỳ người phụ nữ bình thường nào khác, nên khi gặp những cô gái thế này nàng rất lấy làm thích, nhanh chóng kết bạn.

    Từ sau khi đến Ngân Châu, nàng càng cô đơn, mỗi ngày nàng chỉ ngồi trong căn phòng nhỏ, làm bạn với tĩnh mịch, không có việc gì làm, không có gì để nói, dù yên tĩnh nhưng lại cô đơn đến đáng sợ.

    Những ngày tháng thế này chỉ có thể hưởng thụ trong một hai ngày, chứ để lâu dài lại chẳng khác nào một sự dày vò, đặc biệt là với tính cách hoạt bát lãng mạn của Tiểu Chu.

    Chỗ ở đó của nàng căn bản chỉ có vài kẻ hầu không thể nói chuyện được, chỉ có một cô gái ít hơn nàng vài tuổi tên là Lý Trọng Ngụ, hai người thường không có nhiều chuyện để nói.

    Khi Dương Hạo xây dựng dịch quán ở Lô Châu, Lý Trọng Ngụ ở nhà chán không có gì làm nên đã tự tiến cử bản thân, cả phủ chỉ có mình nàng, lạnh lùng, không có gì tức giận.

    Trong vô thức, nàng đã thích cảm giác đến thăm phủ của Dương Hạo, cùng ngồi với Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Oa, Diệu Diệu, nàng cảm thấy rất vui vẻ đầy đủ, rất vui vẻ, cảm giác này trước nay nàng chưa từng có.

    Thế nhưng, khi nàng đến chỗ Đông Nhi, cùng chuyện trò với Oa Oa, thì Diễm Diễm đột nhiên cầm quyển sách chạy tới, hai người chạy vào thư phòng nói chuyện gì đó khiến Tiểu Chu đột nhiên hoảng sợ.

    Bầu không khí náo nhiệt này, ấm áp này hoàn toàn không liên quan gì tới nàng, nàng chỉ là một vị khách mà thôi, thế là cảm giác thương cảm trong cả tháng nay trỗi dậy, nàng lặng lẽ che đậy nỗi đau thương trong lòng.

    Nàng vốn cho rằng nước đã tan rồi, nhà đã mất rồi, phu quân thì chết rồi, một người vừa mới hai mươi sáu tuổi như nàng giống như một đóa hồng điêu linh, từ từ héo rũ, khô héo… nay nàng mới biết, trong tim nàng vẫn còn sống…

    Chỉ cần còn sống, ai có thể thoát ra được sự cám dỗ?

    Điều khác biệt chỉ là bạn có cúi đầu trước sự cám dỗ đó hay không.

    Nàng khát vọng được sống, sống một cách đặc sắc, sống một cuộc sống có ý nghĩa.

    Nhưng khi tuyết tan, đất trời vào xuân, sức sống lại đâm chồi nảy lộc, nhưng còn nàng thì sao?

    Cảm xúc dâng lên, tiếng tiêu mang theo nhiều nỗi ưu thương, lúc này đây, bên tai nàng nghe thấy vài tiếng vỗ tay rất dứt khoát.

    Tiểu Chu vội quay đầu lại, chỉ thấy trong sân hết sức tĩnh mịch, không có bóng dáng của ai.

    Một lúc sau, Tiểu Chu vẫn cứ nghĩ rằng mình đã nghe nhầm, lại quay người, kề cây tiêu lên miệng, thì nghe thấy bên cạnh có tiếng nói: “Haha, lão già phong lưu không tuân thủ quy tắc quả nhiên đã tìm được người truyền nhân, bản lĩnh thu nhận mỹ nhân thật đúng là nhất mạch tương nhận”.

    “Ai đó?”

    Tiểu Chu sau khi định trách một tiếng, nhưng khi quay đầu lại thì lại không thấy ai.

    Tiểu Chu kinh ngạc lùi lại vài bước, gần như cảm thấy như mình đã gặp quỷ, liền nghe thấy một tiếng nói vọng đến: “Hihi, ngươi không phải sợ, ta không phải là quỷ đâu, cũng không phải yêu ma”.

    Tiểu Chu quay mạnh người lại, vẫn không thấy ai, sau lưng nàng là cái ao, trên mặt ao tuyết phủ dày, nhưng không hề có dấu vết gì, Tiểu Chu càng lo sợ, lắp bắp nói: “Người…người là thần tiên?”

    “Haha, không sai, không sai, ngươi gọi ta là chị của thần tiên cũng không sai”.

    Tiếng nói đó lại vọng đến, thậm chí nàng còn cảm giác thấy một làn hơi mỏng mảnh lướt qua trước mặt.

    Tiểu Chu vội lui lại vài bước, lại nhìn lại, một người đang đứng sờ sờ trước mặt.

    Người này mặc một chiếc áo bào màu vàng, lưng đeo một thanh bảo kiếm màu xanh, trên đầu búi một búi tóc bằng cây trâm ngọc xanh biếc, khiến khuôn mặt của người đó càng lộ ra nét thanh tú, xinh đẹp động lòng người.

    Tuy sự xuất hiện của người này có phần cổ quái, nhưng nghe giọng nói có phần khách khí, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc, Tiểu Chu sau phút giây kinh hãi đã không nén được mà hỏi: “Vị tiên cô này… là… là ai?”

    Lúc này đây nàng như đang nghi ngờ không biết người con gái xinh đẹp này có phải thực sự là tiên nữ giáng trần hay không, có phải biết nàng đang đau khổ nên muốn đưa nàng tới miền cực lạc hay không?

    Theo Lý Dục tụng kinh niệm phật đã lâu, cũng khó trách nàng có suy nghĩ đó.

    Cô nương đó nghiêng đầu nhìn nàng một lượt, đôi mát sáng như có thần, giống như một tấm màn thủy tinh trong suốt mềm mại và dịu dàng trong không trung.

    Sắc đẹp này đúng là có thể làm điên đảo lòng người, nếu như nàng ta có ý định quyến rũ một gã đàn ông nào đó thì e rằng trên đời này không một ai có thể chống lại được ma lực này.

    Thần thái này không giống như một thần tiên trên trời, có điều Tiểu Chu mới lần đầu gặp một cách xuất hiện thần bí thế này nên không hề nhận ra điều đó.

    Người đó nhìn một lượt rồi tấm tắc thở dài nói: “Quốc sắc thiên hương, ta lấy làm xót thương.

    Cô là Đường Diễm Diễm hay Ngô Oa Nhi?”

    Tiểu Chu nghe thấy hỏi như vậy liền tỉnh lại, nàng đang ở trong cung Đường, Lý Dục đã mời rất nhiều cao nhân của Đạo giáo và Phật giáo tới truyền thụ kinh nghĩa, trong đó có không ít cao nhân đã lui về ở ẩn, nay xem ra cô nương xinh đẹp này cũng là một dị nhân.

    Mấy ngày trước Dương Hạo gặp thích khách, Tiểu Chu cũng biết.

    Dương Hạo dù đã khống chế Ngân Châu nhưng những thế lực ghen ghét vẫn còn rất nhiều, nay thấy vị cô nương như trên trời rơi xuống thế này, lại hỏi đến hai phu nhân của Dương Hạo, Tiểu Chu càng nảy sinh nghi ngờ.

    Nàng được Dương Hạo giúp đỡ rất nhiều, thoát khỏi bàn tay của tên Triệu Quang Nghĩa gian ác, Đường phu nhân và Ngô phu nhân đối xử với nàng hết sức nhiệt tình, bọn họ được coi là bạn thân của nhau, niềm vui duy nhất của nàng hiện giờ là được ở cùng mọi người, nên nàng cũng có ý thức bảo vệ họ.

    Cô gái trước mặt không rõ có ác ý gì, Diễm Diễm và Oa Oa hiện vẫn đang ở trong thư phòng, nếu như cô gái này không có ý tốt, võ công lại cao cường thì…

    Nghĩ đến đây, Tiểu Chu không ngại ngần mà mạo nhận mình là Ngô Oa Nhi, nói: “Ta là Ngô Oa Nhi, không biết tiên cô là ai?”

    Vị tiên cô đó nghe thấy vậy liền cười, ánh mắt lộ ra vẻ nồng nhiệt: “Haha, Ngô Oa Nhi, thanh ngâm Tiểu Trúc chủ nhân, dùng sắc nghệ để lấy lòng đệ nhất Đại Lương hay sao?

    Dương Hạo trong thư đã nói về lai lịch của cô, nay được nhìn, quả nhiên danh bất hư truyền.

    Nhan sắc này so với ta khi đó ở Lạc Dương… hừm, không sai, không sai, đúng là mẫu người con gái khiến người ta thích thú.”

    Tiểu Chu tự nghĩ: “Đại Lương?

    Từ khi Chu Ôn diệt nước Đường xưng vương đổi tên thành Đông Bộ Đại Lương, thành Biện Lương không còn được gọi với cái tên Đại Lương nữa.

    Làm sao lại gọi cái tên cổ như vậy?

    Con?

    Xem ra cô gái này chỉ lớn hơn ta khoảng hai, ba tuổi, làm sao nói chuyện lại già như thế chứ?”

    Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trong lòng Tiểu Chu lại không hề biểu lộ cảm xúc gì.

    Nói ra thì Tiểu Chu cũng là một người phụ nữ thông minh, cầm kỳ thi họa thi từ ca phú, nên cũng nhanh chóng ứng biến không để lộ chút sơ hở:

    “Không sai, ta chính là Ngô Oa Nhi, tiên cô còn chưa cho biết pháp danh, không biết hôm nay tiên cô giá đáo đến đây có ý gì?”

    Vị tiên cô đó khẽ cười, khuôn mặt lộ ra hai lúm đồng tiền đẹp mê người: “Pháp hiệu của bản cô nương ư?

    Haha, ngươi gọi ta một tiếng là Tịnh Âm Sư Phụ là được.

    Lần này ta đến đây là nhờ ủy thác của Dương Hạo, muốn nhờ ta truyền thụ cho các ngươi, ta vốn ở trên núi Tử Vi, nhận được thư Dương Hạo, biết được các ngươi muốn đến Thiếu Hoa Sơn để cư ngụ, ta muốn trực tiếp đén, may sao giữa đường hỏi một vài câu mới biết được các ngươi đã đến Ngân Châu…”

    Tiểu Chu nghe thấy cô ta không có ác ý gì bèn không muốn mạo nhận là Ngô Oa Nhi nữa, đang định nói rõ thân phận với người đó thì bỗng nghe thấy tin Dương Hạo đang muốn truyền thụ võ công cho các cô gái thấy trong lòng không khỏi tim đập.

    Nàng thường hay nói chuyện với Diễm Diễm, Dương Hạo đã từng nói đến chuyện có tiên nhân truyền thuyết ở trong Lư Động Binh, cô gái trước mặt có đích thực là truyền nhân của Lư Tổ không?

    Nghĩ tới đây, những lời định nói lại chợt im bặt, nàng tò mò hỏi: “Tiên cô… tiên cô có phải là muốn truyền thụ võ công cho chúng tôi hay không?”

    Tịnh Âm khẽ nhếch mép cười, trong nụ cười có chút tà ý, không hiểu nụ cười

    đó có ý gì: “Thôi, cũng tương đối rồi, hihi, dẫu sao… bản lĩnh của bản cô nương đây đều là muốn truyền cho các ngươi.

    Dù cho tuổi của cô hơi lớn nhưng so với ta năm đó… năm đó khi mới bắt đầu luyện tập cũng đã hơi lớn tuổi, gân cốt vẫn còn biết nghe lời, chỉ cần không quá ngu dốt thì cũng có thể học được”.

    Vừa nói đến đây, tai của Tịnh Âm đã khẽ động, cười nói: “Có người đến rồi, bản cô nương đến đây không muốn Dương Hạo biết, ta ở Tê Vân Quan, trong thành Ngân Châu, rất dễ tìm, người và Đường Diễm Diễm cứ đến tìm ta.

    Còn với bọn quan gia, ngươi muốn nói tung tích của ta cho bọn chúng cũng không vấn đề, có điều… không được gọi bọn chúng đến gặp ta, hắn là tông đồ của quỷ, gặp hắn ắt thấy xấu hổ”.

    Tịnh Âm nói rồi thoáng một cái, cả thân thể đứng thẳng trong không trung rồi đứng thản nhiên tại một điểm trên ngọn núi giả sơn, thoát cái không thấy đâu nữa.

    “Theo cô ta học võ nghệ?”

    Tiểu Chu đầu nóng ran lên, một ý nghĩ chợt thoáng qua làm cho đầu óc nàng run lên.

    Đã trải qua cảnh nước mất nhà tan, cuộc sống lưu vong, Tiểu Chu phát hiện rằng bản thân không biết tí võ công nào thật là ấu trĩ, ngày trước thì tưởng là nho nhã, trong thời chiến này mới nhận ra hóa ra phải có chút tài mọn mới đủ phòng thân.

    Một người phụ nữ, đặc biệt là có sắc đẹp mà lại không có một thế lực nào bảo vệ thì sắc đẹp đó có thể đem đến cho cô ta biết bo nguy hiểm và bi kịch.

    Nếu như bản thân có thể giống như Tịnh Âm, có bản lĩnh đầy người như vậy thì tuy rằng không thể đủ sức cứu cả nước, nhưng khi đối diện với những dạng người tâm địa xấu xa như Triệu Quang Nghĩa thì ít nhất cũng có thể phòng thân.

    Từ khi sinh ra, đây là lần đầu ý nghĩ này xuất hiện trong đầu, khiến tim nàng không khỏi đập loạn nhịp.

    Khi còn ở cung Đường nàng đã giao du với không ít cao tăng, cũng biết những vị cao tăng đó coi trọng y bát, không phải là với ai họ cũng đồng ý truyền thụ võ nghệ, để học được bản lĩnh đó thì cần phải mạo nhận.

    “Vị tiên cô đó nhận lầm ta thành Oa Oa, không biết thì ta cứ mạo nhận đi, cô ta vốn muốn truyền võ công cho Oa Oa và Diễm Diễm, đợi ta…

    đợi ta học xong võ công sẽ dạy lại cho họ, còn nếu như không thành…”

    Nghĩ đến đây, đột nhiên nghe thấy có tiếng bước chân vọng đến, Tiểu Chu vội vàng đưa tiêu lên môi, giả bộ như đang thổi một vài âm tiết, nhưng do đang suy nghĩ linh tinh nên khó thành ca khúc.

    Lúc này là Dương Hạo, hắn cười nói: “Nương tử biết được ta đến hay sao mà đột nhiên thổi không thành điệu thế?”

    Tiểu Chu vội vàng quay người lại, thẹn thùng nói: “A, hóa ra là thái úy”.

    Tiểu Chu là mẫu mỹ nữ điển hình của Giang Nam, mềm mại lả lướt, vóc dáng tinh tế, mặc bộ đồ da cừu, Dương Hạo nhận ra đây là sân của Oa Oa, ngoài Oa Oa ra thì không có người ngoài, không ngờ lại nhận nhầm người, hắn đang mặt mày hớn hở muốn nhảy ra ôm, chợt thấy người đó là Tiểu Chu nên không khỏi xấu hổ, thu hai tay lại: “Phu nhân xá tội, tại hạ.. nhất thời nhận nhầm người, thực là đã mạo phạm…”

    Tiểu Chu sau khi có suy nghĩ mạo nhận trong lòng đang bối rối, tim cũng đang nhảy loạn lên, cố ý giả bộ từ tốn, cười nói: “Thái úy khách sáo rồi, còn nói chi đến mạo phạm…”

    Lúc này cửa thư phòng đột nhiên mở ra, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi cùng thướt tha đi ra đình, bốn mắt đều cùng liếc đến, khiến Dương Hạo chợt giật mình, nghiêm trang nói: “Phu nhân, mời!”

    Bốn người cùng vào ngồi trong hoa đình, Đường Diễm Diễm nhân tiện hỏi: “Hạo ca ca, thiếp và Oa Nhi vừa mới đọc một hồi trướng nhật, tiền chàng muốn mua sắm lương khô, nông cụ…

    đều miễn cưỡng góp lại, có điều cũng phải khẩn trương, nếu không phải mượn thương gia dùng một ít?”

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Đã gom lại được thì không cần phải mượn đâu.

    Không chỉ là vấn đề lãi, chúng ta nhất định phải thử gánh vác áp lực, bồi dưỡng năng lực giải quyết vấn đề, nếu như từ đầu chí cuối đều là người khác làm vậy thì làm sao các nàng đứng vững được?”

    Đường Diễm Diễm trừng mắt nhìn hắn, sẵng giọng: “Được rồi, chàng nói một câu thì cái gì không thể cũng thành có thể, cứ lôi cả một mớ đạo lý như bòng bong ra nói, ai mà nhẫn nại nghe cho được”.

    Dương Hạo cười nói: “Thói quen rồi, quen rồi, thường ngày có chuyện gì cũng đều dặn dò như vậy, để cho người nghe được rõ, khiến cho họ hiểu được tường tận ý đồ và cách nghĩ của ta.

    Haha, đợi chúng ta dùng quen người rồi thì không cần việc gì cũng làm minh bạch nữa, các nàng muốn ta nói nhiều ta cũng lười không nói đâu”.

    Đường Diễm Diễm bĩu môi nói: “Chờ đó”.

    Oa Oa đi tới đằng sau Dương Hạo, nhẹ nhàng mát xa vai cho hắn, cười nói: “Tỷ tỷ chẳng qua là làm nũng với chàng thôi, quan nhân hà cớ mà không hiểu sự tình như vậy?

    Đúng rồi, tiệc rượu mời thủ lĩnh các bộ tộc chuẩn bị thế nào rồi?”

    Dương Hạo nói: “Cụ thể thế nào ta đều giao cho hội Từ đại nhân lo liệu rồi.

    Nàng biết đấy, những việc như thế này là việc nhỏ nhặt.

    Có điều rất nhiều thứ Từ đại nhân ra tay còn khéo hơn phụ nữ gấp bội.

    Ví dụ như thành Ngân Châu của chúng ta, sau vài trận chiến, đầu bếp tài giỏi đều thưa thớt ít ỏi, đã là yến tiệc thì lại phải làm cho thịnh soạn, nhưng ta nghĩ bọn họ không quen ăn những món sơn hào hải vị, không thích hợp để ăn.

    Oa Oa, nàng nấu ăn thì không chê vào đâu được, nhưng những món nàng làm đều có nhiều chất quá, không thích hợp với vùng Tây Bắc.

    Nàng có biết nấu theo kiểu Trung Nguyên sao cho vẫn mang theo phong vị của thảo nguyên không?”

    Oa Oa chần chừ một chút rồi làm khó nói: “Quan nhân cũng biết Biện Lương có bao nhiêu thực khách, đều là những người ăn được, chỉ cần hai ba gắp là hết đĩa, đích thực là không thích hợp với bọn họ.

    Có điều…”

    Tiểu Chu thấy vợ cồng nhà họ ngồi trước mặt mình liếc mắt đưa tình nhưng cũng không hề đố kị, nàng vẫn cứ làm một người trong suốt, trong lòng thật không lấy làm thoải mái.

    Vốn định nói cáo từ, nhưng nghe thấy những lời nó liền không nén nổi, nói: “Thái úy muốn nấu món ăn có phong cách của Trung Nguyên lại vừa có hương vị của thảo nguyên hay sao?

    Hay là… hay là ta có thể giới thiệu vài món”.

    Dương Hạo ngẩn ngơ, ngạc nhiên nói: “Phu nhân biết làm những món ăn như vậy ư?”

    Mặt Tiểu Chu hơi đỏ lên, hơi chút xấu hổ nói: “Ngày trước ở trong cung Đường, những khi buồn chán cũng thử nấu nướng chút đỉnh, chứ không hề tỉ mỉ nghiên cứu bao giờ.

    Ngoài những món ăn phục vụ tiệc rượu thì có bốn món đặc sản, món đặc chế, điểm tâm, món canh… tổng cộng chín mươi hai món, có lẽ… có lẽ hợp để thái úy sử dụng”.

    Tiểu Chu không chỉ cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú đều giỏi, nàng còn tự mình làm ra những loại quần áo mới đủ mọi kiểu dáng và màu sắc, làm bánh, nghiên cứu các món ăn..

    Nếu nói trong thời đại ngày nay, thì Tiểu Chu ắt hẳn vừa phải là nhà vũ đạo, nhà âm nhạc, nhà thơ, nhà thiết kế trang phục, chuyên gia thẩm mỹ với chuyên gia thông hiểu các món ăn…

    Một chuỗi những tài năng khiến nàng gần như trở thành một tài nữ nhất thế giới đầy tài năng.

    Có điều vào thời đại đó, những thứ đó cũng chỉ dùng chơi mà thôi, nếu như một thiếu nữ tầm thường mà được như thế thì không nói làm gì, nhưng hoàng hậu một nước mà lại có thể nghiên cứu được hết những thứ đó thì đúng là điều bị chỉ trích.

    Tiểu Chu hoàng hậu không hỏi về chính trị, không nói về quốc sự, không bàn về quyền thuật, cũng không giống hoàng hậu Thiện Đức, cả ngày khuyên nhủ phu quân vẽ bản đồ, dốc toàn tâm lo việc quốc gia đại sự.

    Còn nàng, nàng chỉ muốn toàn tâm toàn ý trở thành một người phụ nữ hạnh phúc, thích đem nghệ thuật của cuộc sống trở thành tiểu tư nữ thanh niên, nàng muốn là phu nhân của một vương hầu, làm thế là cực kỳ rồi, nói không chừng hoàng đế còn muốn phong chức cho nàng, khen thưởng nàng.

    Nếu như nàng là phu nhân của công khanh danh sĩ thì cũng đủ để người khác trông vào, nhưng nàng là hoàng hậu, vị trí không giống so với những người khác.

    Văn nhân Giang Nam đau đầu vì chuyện nước tan, đã có biết bao người truy căn nguyên nhân, không ít người đổ lỗi cho Tiểu Chu hoàng hậu, điều này cũng khiến nàng khó mà mở mồm nói được gì.

    Dương Hạo không tỏ vẻ gì khinh miệt mà ngược lại còn vỗ tay cười lớn: “Đúng là ta thật bất lực.

    Đa tạ phu nhân, những món này được phu nhân tận tay chế biến, ắt hẳn mọi người sẽ đều phải nhớ, việc này xin mời đích thân phu nhân ra tay vậy?”

    Oa Nhi nắm chặt nắm tay lại, nhẹ nhàng đấm vào vai hắn một cái, khẽ sẵng giọng: “Quan nhân dương dương tự đắc cái gì chứ?

    Thân phận là phu nhân, làm sao có thể xuất đầu lộ diện được?

    Những việc này sao lại có thể để phu nhân đích thân làm chứ?

    Mời phu nhân viết ra vài món, rồi để cho đầu bếp làm là được mà”.

    Dương Hạo vỗ vỗ trán, cười nói: “Đúng đúng đúng, như vậy mới là thỏa đáng”.

    Tiểu Chu cuối cùng cũng phát hiện ra chút tài của mình có chỗ dùng, trong lòng hết sức vui sướng, hơn nữa lúc này cũng đang nghĩ đến vị tiên cô kia nên nhân tiện đứng dậy nói: “Đã như vậy thì ta sẽ lập tức về phủ, viết ra một danh sách các món ăn”.

    “Được, được, được.

    Việc này cũng có chút gấp gáp rồi, chẳng những cần phải đưa cho đầu bếp thử thực hành một lần, còn phải điều chỉnh lượng phụ gia, e rằng nhiều thứ còn khó mua, vậy phiền phu nhân rồi”.

    Oa Oa thản nhiên cười nói: “Vậy để ta tiễn phu nhân”.

    Tiểu Chu cười với Diễm Diễm và Oa Oa, chắp tay thi lễ rồi cùng với Oa Oa ra ngoài.

    Do trong lòng vui mừng nên bước đi của nàng có phần nhẹ nhàng hơn, khuôn mặt khôi phục lại được vài phần vui vẻ, dáng vẻ hết sức xinh đẹp.

    Đén Dương Hạo cũng không nén được đưa mắt trầm trồ, chỉ tiếc là ánh mắt ấy vụt đi chưa được xa thì tai đã bị Diễm Diễm kéo lại.

    “Này, hai mắt chàng sắp rơi cả xuống đất rồi đấy”.

    Dương Hạo cười ha hả nói: “Nha đầu này, học ở đâu kiểu ăn nói chua như dấm ấy.

    Quan nhân của nàng cũng chỉ là nhìn thôi mà.

    Đúng là háo sắc á, thì mới đầu ta đã ôm vào lòng, chủ động luôn rồi, như con hổ đói vồ con dê í, nàng nói có đúng không?”

    Diễm Diễm vốn được coi là người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng vẫn là phụ nữ, lại hay thẹn thùng, nghe hắn nói như vậy nàng không nhịn được bèn bật cười, dậm chân nói: “Được rồi, lại lôi chuyện đó ra để chọc cười thiếp”.

    Dương Hạo lấy tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Diễm Diễm, nàng ngồi yên trong lòng hắn, Dương Hạo nhẹ nhàng vuốt đôi bàn tay nàng, nhẹ nhàng nói:

    “Nương tử, mấy ngày nay chỉ ở trong nhà chắc mệt lắm hả?

    Trước đây khi còn là một đại tiểu thư, nàng có thể vui chơi thoải mái mà không lo nghĩ gì”.

    Diễm Diễm trừng mắt nói: “Hừ, bây giờ lại định dùng lời ngon tiếng ngọt đấy hả?

    Mệt thì không mệt, việc nhà còn đầy ra đấy, thiếp không giúp chàng chăm lo thì cũng không yên tâm.

    Chỉ có một chuyện thiếp không cam tâm”.

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Có chuyện gì?

    Diễm Diễm nói: “Người ta được gả trước cho chàng.. những tháng ngày trước kia không tính nữa, nhưng Đông Nhi tỷ tỷ đã có em bé rồi, người ta đến bây giờ vẫn không có động tĩnh gì.

    Chàng nói xem có phải chàng thiên vị không?”

    Dương Hạo tỏ vẻ oan khuất nói: “Chuyện này sao trách ta được, lão gia ta cung cúc tận tụy, cần cù chịu khó, bao nhiêu công phu đổ trên người nàng, tự nàng không sinh lại còn đi trách ai?”

    Diễm Diễm giận dữ, cắn chặt môi, trừng mắt nhìn hắn: “Hứ, chàng là chồng, bản cô nương không sinh không phải do chàng thì tính với ai?

    Bản thân không có bản lĩnh còn trách người ta, chẳng ra dáng đại trượng phu gì cả”.

    Dương Hạo nhấc bổng nàng lên, ôm chặt trong lòng rồi nói: “Dám nói ta không có bản lĩnh?

    Hừ, điều này phạm đến điều tối kỵ của đàn ông rồi đấy.

    Tiểu nương tử, hôm nay ta sẽ cho nàng đại chiến ba hiệp, xem nàng không được, hay phu quân của nàng không được”.

    “Này này này, trời vẫn còn sáng mà”.

    “Trời sáng thì sao chứ, trời sáng thì càng đỡ phải thắp đèn, nàng không biết hiện giờ giá dầu rất đắt hay sao?”

    *******************

    Lúc Tiêu Nghiễm đi vào đại đường, Từ Huyễn đang ôm trong lòng một đống văn bản, hắn sau khi quay về phủ giải quyết hết đống văn bản quan trọng liền bày ra trước mặt, tỉ mỉ cân nhắc đắn đo.

    Tiêu Nghiễm thấy hắn đang chăm chú, liền tự mình rót một tách trà, ngồi trên ghế nhìn hắn, mãi lúc lâu sau, khi thấy hắn vẫn chưa phát hiện mình đang ở đó, Tiêu Nghiễm mới ho một tiếng, Từ Huyễn ngẩng đầu lên, không nén được cười nói: “Lão Tiêu, đến bao giờ thế?”

    Tiêu Nghiễm cười nói: “Đến một lúc rồi, thấy ông đang chuyên tâm quá nên mới phải đánh tiếng”.

    Từ Huyễn cười cười, rời khỏi bàn, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Nghiễm nói: “Mọi sự bên chỗ ông ổn thỏa rồi chứ?”

    Tiêu Nghiễm nói: “Trước mắt thì cũng chỉ nhiều thế thôi, nguyên chỗ sách trong kho của phủ cũng đều là sách các hộ lớn quyên tặng, còn có những bộ đơn, trân bản, cùng với sách của các văn nhân nổi tiếng, toàn bộ đều đưa tặng cho Lô Châu rồi”.

    Từ Huyễn cảm khái nói: “Ta vốn cho rằng Dương thái úy chỉ biết đến võ lực, chỉ biết đi tranh chấp đất đai, nhân khẩu, xây dựng quân đội, không ngờ những việc này thái úy cũng hết sức coi trọng.

    Các thông dịch quán, bảo tàng, ấn thư xã cũng nhanh chóng mọc lên khắp nơi, thái úy còn phát minh ra cách in ấn, thật là đáng khâm phục, thực là tài giỏi.

    Cũng có lúc ta nghĩ không ra là thái úy có thể suy nghĩ được nhiều chuyện như vậy.

    Tiêu Nghiễm gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, hưng công thương, lập nông mục, mở mạnh kinh tế.

    Lấy lợi chung đặt lên trên, lấy văn và dung hòa vạn năng để trị dân an.

    Thiên văn lịch tính, địa lý ghi chép, thơ văn ca phú, binh thư chiến sách, vẫn cứ cần dịch điển tích của bách gia, đây là điều không thể thiếu của một quốc gia, lại không phải là việc cần của các chư hầu.

    Thái úy có mộng lớn như v ậy, tầm nhìn cũng thật là xa”.

    Dương Hạo có ý định đưa Lô Châu trở thành trung tâm văn hóa, tôn giáo, xây Ngân Châu thành trung tâm chính trị, kinh tế.

    Đồng thời thu nạp nền văn hóa và học thuyết của những nơi khác, còn mở rộng học phủ.

    Những kiến thức thu thập được cần phải được phát huy tác dụng thực t ế, cần rất nhiều người học tập.

    Mà Dương Hạo nay đã bắt đầu bắt tay vào làm những chuyện thế này, tự nhiên đến những người như Từ Huyễn và Tiêu Nghiễm cũng phải

    khen ngợi hắn: “ Ý chí thiên hạ, chí hướng xa xăm”.

    Tiêu Nghiễm nói đến đây đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nói: “ Đúng rồi, khi quay về đây có gặp phu nhân, phu nhân vừa mới từ chỗ Dương thái úy về, dường như đang đến chỗ Tê Vân Quan thắp hương.

    Đúng là kỳ quái, hai nhà Phật đạo, phu nhân trước nay vẫn sùng Phật, sao giờ lại chuyển sang tín Đạo giáo?”

    Từ khi nước Đường tiêu vong, hắn đã chuyển sang gọi Tiểu Chu là phu nhân.

    Hắn nói đến phu nhân, Từ Huyễn tự nhiên cũng biết rằng hắn đang nói đến ai.

    Nghe nói đến Tiểu Chu, sắc mặt của Từ Huyễn bỗng có chút do dự, hắn trầm mặc một hồi lâu, rồi mới trầm giọng nói: “Lão Tiêu, phu nhân… những ngày này thường xuyên qua lại phủ của Dương thái úy”.

    Tiêu Nghiễm à ừm một tiếng, chẳng nói gì.

    Từ Huyễn kinh ngạc nhìn hắn, rồi lại nói: “Dân gian tuy không biết thân phận của phu nhân, nhưng có rất nhiều lời ong tiếng ve, rất khó nghe.

    Cái này…

    ông đã từng nghe thấy chưa?”

    Tiêu Nghiễm nhướn mày lên, hỏi: “Đỉnh thần tưởng rằng thái úy là người để ý đến những điều trên thế gian hay sao?”

    Từ Huyễn thốt lên nói: “Đương nhiên, Mậu Huy huynh hà tất nói những lời đó?”

    Tiêu Nghiễm không nói gì, chỉ đáp: “ Đỉnh thần cho rằng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Chinh cao thượng một đời có thể sao?”

    Từ Huyễn hiểu ý hắn, trầm mặc không nói gì rồi đứng lên.

    Tiêu Nghiễm nói: “ Tùy Dương Đế là biểu thúc của Lý Thế Dân, lại là cha dượng của Lý Thế Dân, Lý Thế Dân lại cưới Tiêu Hậu của Tùy Dương Đế làm phi.

    Từ Vũ thay đổi lại nạp thêm phi, sự trong sạch của cung đình so với Dương Hạo thế nào?

    Làm sao có thể để những chuyện thế này trong lòng?

    Chuyện gì không che đậy, tự cổ chí kim, có anh hùng nào là không phong lưu?

    Ngươi muốn để cho Dương Hạo trở thành thánh nhân hay sao?

    Thánh nhân có thể trở thành hoàng đế tốt không?”

    Tiêu Nghiễm còn nhỏ hơn Từ Huyễn chín tuổi, làm quan, đạo đức, học vấn đều không có gì nói.

    Trong triều các thần đều khen ngợi không ngớt, lúc ấy Tiêu Nghiễm chỉ nói: “Đáng tiếc dưới lầu còn thiếu một cái giếng”.

    Hoàng đế hỏi thế là có ý gì, hắn nói: “Do đó không thể so với cảnh Dương Lâu”.

    Thời Nam Bắc triều, hậu chủ Trần Thục Bảo không để ý đến chuyện chính sư, sa vào dâm lạc, sủng ái mỹ nhân, xây cảnh Dương Lâu, dưới lầu có giếng.

    Trinh Minh ba năm, Tùy tướng, Hàn Du Hổ đánh vào nước, giếng trong cảnh “ngọc thụ hậu đình hoa” cạn kiệt, Trần Hậu bó tay đứng nhìn, từ đó mọi người gọi cái giếng đó là ‘giếng nhục’, do câu nói này có ý phẫn nộ, trong tiếng địa phương nó còn mang hàm ý chỉ trích.

    Đợi đến sau khi Lý Dục lên kế vị, hắn lại quay về triều làm tự khanh ở Đại Lý, Dương Hạo và Gia Luật Văn ở nước Đường mâu thuẫn, lần đầu tiên xung đột cũng chính hắn là người vào cung bẩm báo, do thấy Lý Dục mê đắm chơi cờ, không chú ý gì mà phẫn nộ hất phăng bàn cờ của Lý Dục.

    Đại thần nước Đường, Tiêu Nghiễm vẫn là đệ nhất thần, Từ Huyễn vốn vẫn được coi trọng, nghe những lời này của Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn mặt cũng không biến sắc, nhưng vẫn còn đôi chút do dự: “Nhưng… nhưng phu nhân vẫn cứ là phi của vua trước đây, cũng cần phải giữ thể diện…”

    Tiêu Nghiễm than thở nói: “Phu nhân là người có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhất định sẽ trở thành mục tiêu theo đuổi của bao người đàn ông.

    Bất kể là ai, nếu như có thể nắm giữ vận mệnh của phu nhân thì cũng có thể coi đó là một chiến lợi phẩm.

    Người chết thì đã chết rồi, sao không để cho người còn sống một lối thoát?

    Mẫu nghi thiên hạ, mệnh mang đào hoa, điều này… có lẽ cũng đã là số mệnh rồi…

    Nghĩ đến đây, Tiểu Chu không ngại ngần mà mạo nhận mình là Ngô Oa Nhi, nói: “Ta là Ngô Oa Nhi, không biết tiên cô là ai?”

    Vị tiên cô đó nghe thấy vậy liền cười, ánh mắt lộ ra vẻ nồng nhiệt: “Haha, Ngô Oa Nhi, thanh ngâm Tiểu Trúc chủ nhân, dùng sắc nghệ để lấy lòng đệ nhất Đại Lương hay sao?

    Dương Hạo trong thư đã nói về lai lịch của cô, nay được nhìn, quả nhiên danh bất hư truyền.

    Nhan sắc này so với ta khi đó ở Lạc Dương… hừm, không sai, không sai, đúng là mẫu người con gái khiến người ta thích thú.”

    Tiểu Chu tự nghĩ: “Đại Lương?

    Từ khi Chu Ôn diệt nước Đường xưng vương đổi tên thành Đông Bộ Đại Lương, thành Biện Lương không còn được gọi với cái tên Đại Lương nữa.

    Làm sao lại gọi cái tên cổ như vậy?

    Con?

    Xem ra cô gái này chỉ lớn hơn ta khoảng hai, ba tuổi, làm sao nói chuyện lại già như thế chứ?”

    Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trong lòng Tiểu Chu lại không hề biểu lộ cảm xúc gì.

    Nói ra thì Tiểu Chu cũng là một người phụ nữ thông minh, cầm kỳ thi họa thi từ ca phú, nên cũng nhanh chóng ứng biến không để lộ chút sơ hở:

    “Không sai, ta chính là Ngô Oa Nhi, tiên cô còn chưa cho biết pháp danh, không biết hôm nay tiên cô giá đáo đến đây có ý gì?”

    Vị tiên cô đó khẽ cười, khuôn mặt lộ ra hai lúm đồng tiền đẹp mê người: “Pháp hiệu của bản cô nương ư?

    Haha, ngươi gọi ta một tiếng là Tịnh Âm Sư Phụ là được.

    Lần này ta đến đây là nhờ ủy thác của Dương Hạo, muốn nhờ ta truyền thụ cho các ngươi, ta vốn ở trên núi Tử Vi, nhận được thư Dương Hạo, biết được các ngươi muốn đến Thiếu Hoa Sơn để cư ngụ, ta muốn trực tiếp đén, may sao giữa đường hỏi một vài câu mới biết được các ngươi đã đến Ngân Châu…”

    Tiểu Chu nghe thấy cô ta không có ác ý gì bèn không muốn mạo nhận là Ngô Oa Nhi nữa, đang định nói rõ thân phận với người đó thì bỗng nghe thấy tin Dương Hạo đang muốn truyền thụ võ công cho các cô gái thấy trong lòng không khỏi tim đập.

    Nàng thường hay nói chuyện với Diễm Diễm, Dương Hạo đã từng nói đến chuyện có tiên nhân truyền thuyết ở trong Lư Động Binh, cô gái trước mặt có đích thực là truyền nhân của Lư Tổ không?

    Nghĩ tới đây, những lời định nói lại chợt im bặt, nàng tò mò hỏi: “Tiên cô… tiên cô có phải là muốn truyền thụ võ công cho chúng tôi hay không?”

    Tịnh Âm khẽ nhếch mép cười, trong nụ cười có chút tà ý, không hiểu nụ cười

    đó có ý gì: “Thôi, cũng tương đối rồi, hihi, dẫu sao… bản lĩnh của bản cô nương đây đều là muốn truyền cho các ngươi.

    Dù cho tuổi của cô hơi lớn nhưng so với ta năm đó… năm đó khi mới bắt đầu luyện tập cũng đã hơi lớn tuổi, gân cốt vẫn còn biết nghe lời, chỉ cần không quá ngu dốt thì cũng có thể học được”.

    Vừa nói đến đây, tai của Tịnh Âm đã khẽ động, cười nói: “Có người đến rồi, bản cô nương đến đây không muốn Dương Hạo biết, ta ở Tê Vân Quan, trong thành Ngân Châu, rất dễ tìm, người và Đường Diễm Diễm cứ đến tìm ta.

    Còn với bọn quan gia, ngươi muốn nói tung tích của ta cho bọn chúng cũng không vấn đề, có điều… không được gọi bọn chúng đến gặp ta, hắn là tông đồ của quỷ, gặp hắn ắt thấy xấu hổ”.

    Tịnh Âm nói rồi thoáng một cái, cả thân thể đứng thẳng trong không trung rồi đứng thản nhiên tại một điểm trên ngọn núi giả sơn, thoát cái không thấy đâu nữa.

    “Theo cô ta học võ nghệ?”

    Tiểu Chu đầu nóng ran lên, một ý nghĩ chợt thoáng qua làm cho đầu óc nàng run lên.

    Đã trải qua cảnh nước mất nhà tan, cuộc sống lưu vong, Tiểu Chu phát hiện rằng bản thân không biết tí võ công nào thật là ấu trĩ, ngày trước thì tưởng là nho nhã, trong thời chiến này mới nhận ra hóa ra phải có chút tài mọn mới đủ phòng thân.

    Một người phụ nữ, đặc biệt là có sắc đẹp mà lại không có một thế lực nào bảo vệ thì sắc đẹp đó có thể đem đến cho cô ta biết bo nguy hiểm và bi kịch.

    Nếu như bản thân có thể giống như Tịnh Âm, có bản lĩnh đầy người như vậy thì tuy rằng không thể đủ sức cứu cả nước, nhưng khi đối diện với những dạng người tâm địa xấu xa như Triệu Quang Nghĩa thì ít nhất cũng có thể phòng thân.

    Từ khi sinh ra, đây là lần đầu ý nghĩ này xuất hiện trong đầu, khiến tim nàng không khỏi đập loạn nhịp.

    Khi còn ở cung Đường nàng đã giao du với không ít cao tăng, cũng biết những vị cao tăng đó coi trọng y bát, không phải là với ai họ cũng đồng ý truyền thụ võ nghệ, để học được bản lĩnh đó thì cần phải mạo nhận.

    “Vị tiên cô đó nhận lầm ta thành Oa Oa, không biết thì ta cứ mạo nhận đi, cô ta vốn muốn truyền võ công cho Oa Oa và Diễm Diễm, đợi ta…

    đợi ta học xong võ công sẽ dạy lại cho họ, còn nếu như không thành…”

    Nghĩ đến đây, đột nhiên nghe thấy có tiếng bước chân vọng đến, Tiểu Chu vội vàng đưa tiêu lên môi, giả bộ như đang thổi một vài âm tiết, nhưng do đang suy nghĩ linh tinh nên khó thành ca khúc.

    Lúc này là Dương Hạo, hắn cười nói: “Nương tử biết được ta đến hay sao mà đột nhiên thổi không thành điệu thế?”

    Tiểu Chu vội vàng quay người lại, thẹn thùng nói: “A, hóa ra là thái úy”.

    Tiểu Chu là mẫu mỹ nữ điển hình của Giang Nam, mềm mại lả lướt, vóc dáng tinh tế, mặc bộ đồ da cừu, Dương Hạo nhận ra đây là sân của Oa Oa, ngoài Oa Oa ra thì không có người ngoài, không ngờ lại nhận nhầm người, hắn đang mặt mày hớn hở muốn nhảy ra ôm, chợt thấy người đó là Tiểu Chu nên không khỏi xấu hổ, thu hai tay lại: “Phu nhân xá tội, tại hạ.. nhất thời nhận nhầm người, thực là đã mạo phạm…”

    Tiểu Chu sau khi có suy nghĩ mạo nhận trong lòng đang bối rối, tim cũng đang nhảy loạn lên, cố ý giả bộ từ tốn, cười nói: “Thái úy khách sáo rồi, còn nói chi đến mạo phạm…”

    Lúc này cửa thư phòng đột nhiên mở ra, Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi cùng thướt tha đi ra đình, bốn mắt đều cùng liếc đến, khiến Dương Hạo chợt giật mình, nghiêm trang nói: “Phu nhân, mời!”

    Bốn người cùng vào ngồi trong hoa đình, Đường Diễm Diễm nhân tiện hỏi: “Hạo ca ca, thiếp và Oa Nhi vừa mới đọc một hồi trướng nhật, tiền chàng muốn mua sắm lương khô, nông cụ…

    đều miễn cưỡng góp lại, có điều cũng phải khẩn trương, nếu không phải mượn thương gia dùng một ít?”

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Đã gom lại được thì không cần phải mượn đâu.

    Không chỉ là vấn đề lãi, chúng ta nhất định phải thử gánh vác áp lực, bồi dưỡng năng lực giải quyết vấn đề, nếu như từ đầu chí cuối đều là người khác làm vậy thì làm sao các nàng đứng vững được?”

    Đường Diễm Diễm trừng mắt nhìn hắn, sẵng giọng: “Được rồi, chàng nói một câu thì cái gì không thể cũng thành có thể, cứ lôi cả một mớ đạo lý như bòng bong ra nói, ai mà nhẫn nại nghe cho được”.

    Dương Hạo cười nói: “Thói quen rồi, quen rồi, thường ngày có chuyện gì cũng đều dặn dò như vậy, để cho người nghe được rõ, khiến cho họ hiểu được tường tận ý đồ và cách nghĩ của ta.

    Haha, đợi chúng ta dùng quen người rồi thì không cần việc gì cũng làm minh bạch nữa, các nàng muốn ta nói nhiều ta cũng lười không nói đâu”.

    Đường Diễm Diễm bĩu môi nói: “Chờ đó”.

    Oa Oa đi tới đằng sau Dương Hạo, nhẹ nhàng mát xa vai cho hắn, cười nói: “Tỷ tỷ chẳng qua là làm nũng với chàng thôi, quan nhân hà cớ mà không hiểu sự tình như vậy?

    Đúng rồi, tiệc rượu mời thủ lĩnh các bộ tộc chuẩn bị thế nào rồi?”

    Dương Hạo nói: “Cụ thể thế nào ta đều giao cho hội Từ đại nhân lo liệu rồi.

    Nàng biết đấy, những việc như thế này là việc nhỏ nhặt.

    Có điều rất nhiều thứ Từ đại nhân ra tay còn khé hơn phụ nữ gấp bội.

    Ví dụ như thành Ngân Châu của chúng ta, sau vài trận chiến, đầu bếp tài giỏi đều thưa thớt ít ỏi, đã là yến tiệc thì lại phải làm cho thịnh soạn, nhưng ta nghĩ bọn họ không quen ăn những món sơn hào hải vị, không thích hợp để ăn.

    Oa Oa, nàng nấu ăn thì không chê vào đâu được, nhưng những món nàng làm đều có nhiều chất quá, không thích hợp với vùng Tây Bắc.

    Nàng có biết nấu theo kiểu Trung Nguyên sao cho vẫn mang theo phong vị của thảo nguyên không?”

    Oa Oa chần chừ một chút rồi làm khó nói: “Quan nhân cũng biết Biện Lương có bao nhiêu thực khách, đều là những người ăn được, chỉ cần hai ba gắp là hết đĩa, đích thực là không thích hợp với bọn họ.

    Có điều…”

    Tiểu Chu thấy vợ cồng nhà họ ngồi trước mặt mình liếc mắt đưa tình nhưng cũng không hề đố kị, nàng vẫn cứ làm một người trong suốt, trong lòng thật không lấy làm thoải mái.

    Vốn định nói cáo từ, nhưng nghe thấy những lời nó liền không nén nổi, nói: “Thái úy muốn nấu món ăn có phong cách của Trung Nguyên lại vừa có hương vị của thảo nguyên hay sao?

    Hay là… hay là ta có thể giới thiệu vài món”.

    Dương Hạo ngẩn ngơ, ngạc nhiên nói: “Phu nhân biết làm những món ăn như vậy ư?”

    Mặt Tiểu Chu hơi đỏ lên, hơi chút xấu hổ nói: “Ngày trước ở trong cung Đường, những khi buồn chán cũng thử nấu nướng chút đỉnh, chứ không hề tỉ mỉ nghiên cứu bao giờ.

    Ngoài những món ăn phục vụ tiệc rượu thì có bốn món đặc sản, món đặc chế, điểm tâm, món canh… tổng cộng chín mươi hai món, có lẽ… có lẽ hợp để thái úy sử dụng”.

    Tiểu Chu không chỉ cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú đều giỏi, nàng còn tự mình làm ra những loại quần áo mới đủ mọi kiểu dáng và màu sắc, làm bánh, nghiên cứu các món ăn..

    Nếu nói trong thời đại ngày nay, thì Tiểu Chu ắt hẳn vừa phải là nhà vũ đạo, nhà âm nhạc, nhà thơ, nhà thiết kế trang phục, chuyên gia thẩm mỹ với chuyên gia thông hiểu các món ăn…

    Một chuỗi những tài năng khiến nàng gần như trở thành một tài nữ nhất thế giới đầy tài năng.

    Có điều vào thời đại đó, những thứ đó cũng chỉ dùng chơi mà thôi, nếu như một thiếu nữ tầm thường mà được như thế thì không nói làm gì, nhưng hoàng hậu một nước mà lại có thể nghiên cứu được hết những thứ đó thì đúng là điều bị chỉ trích.

    Tiểu Chu hoàng hậu không hỏi về chính trị, không nói về quốc sự, không bàn về quyền thuật, cũng không giống hoàng hậu Thiện Đức, cả ngày khuyên nhủ phu quân vẽ bản đồ, dốc toàn tâm lo việc quốc gia đại sự.

    Còn nàng, nàng chỉ muốn toàn tâm toàn ý trở thành một người phụ nữ hạnh phúc, thích đem nghệ thuật của cuộc sống trở thành tiểu tư nữ thanh niên, nàng muốn là phu nhân của một vương hầu, làm thế là cực kỳ rồi, nói không chừng hoàng đế còn muốn phong chức cho nàng, khen thưởng nàng.

    Nếu như nàng là phu nhân của công khanh danh sĩ thì cũng đủ để người khác trông vào, nhưng nàng là hoàng hậu, vị trí không giống so với những người khác.

    Văn nhân Giang Nam đau đầu vì chuyện nước tan, đã có biết bao người truy căn nguyên nhân, không ít người đổ lỗi cho Tiểu Chu hoàng hậu, điều này cũng khiến nàng khó mà mở mồm nói được gì.

    Dương Hạo không tỏ vẻ gì khinh miệt mà ngược lại còn vỗ tay cười lớn: “Đúng là ta thật bất lực.

    Đa tạ phu nhân, những món này được phu nhân tận tay chế biến, ắt hẳn mọi người sẽ đều phải nhớ, việc này xin mời đích thân phu nhân ra tay vậy?”

    Oa Nhi nắm chặt nắm tay lại, nhẹ nhàng đấm vào vai hắn một cái, khẽ sẵng giọng: “Quan nhân dương dương tự đắc cái gì chứ?

    Thân phận là phu nhân, làm sao có thể xuất đầu lộ diện được?

    Những việc này sao lại có thể để phu nhân đích thân làm chứ?

    Mời phu nhân viết ra vài món, rồi để cho đầu bếp làm là được mà”.

    Dương Hạo vỗ vỗ trán, cười nói: “Đúng đúng đúng, như vậy mới là thỏa đáng”.

    Tiểu Chu cuối cùng cũng phát hiện ra chút tài của mình có chỗ dùng, trong lòng hết sức vui sướng, hơn nữa lúc này cũng đang nghĩ đến vị tiên cô kia nên nhân tiện đứng dậy nói: “Đã như vậy thì ta sẽ lập tức về phủ, viết ra một danh sách các món ăn”.

    “Được, được, được.

    Việc này cũng có chút gấp gáp rồi, chẳng những cần phải đưa cho đầu bếp thử thực hành một lần, còn phải điều chỉnh lượng phụ gia, e rằng nhiều thứ còn khó mua, vậy phiền phu nhân rồi”.

    Oa Oa thản nhiên cười nói: “Vậy để ta tiễn phu nhân”.

    Tiểu Chu cười với Diễm Diễm và Oa Oa, chắp tay thi lễ rồi cùng với Oa Oa ra ngoài.

    Do trong lòng vui mừng nên bước đi của nàng có phần nhẹ nhàng hơn, khuôn mặt khôi phục lại được vài phần vui vẻ, dáng vẻ hết sức xinh đẹp.

    Đén Dương Hạo cũng không nén được đưa mắt trầm trồ, chỉ tiếc là ánh mắt ấy vụt đi chưa được xa thì tai đã bị Diễm Diễm kéo lại.

    “Này, hai mắt chàng sắp rơi cả xuống đất rồi đấy”.

    Dương Hạo cười ha hả nói: “Nha đầu này, học ở đâu kiểu ăn nói chua như dấm ấy.

    Quan nhân của nàng cũng chỉ là nhìn thôi mà.

    Đúng là háo sắc á, thì mới đầu ta đã ôm vào lòng, chủ động luôn rồi, như con hổ đói vồ con dê í, nàng nói có đúng không?”

    Diễm Diễm vốn được coi là người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng vẫn là phụ nữ, lại hay thẹn thùng, nghe hắn nói như vậy nàng không nhịn được bèn bật cười, dậm chân nói: “Được rồi, lại lôi chuyện đó ra để chọc cười thiếp”.

    Dương Hạo lấy tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Diễm Diễm, nàng ngồi yên trong lòng hắn, Dương Hạo nhẹ nhàng vuốt đôi bàn tay nàng, nhẹ nhàng nói:

    “Nương tử, mấy ngày nay chỉ ở trong nhà chắc mệt lắm hả?

    Trước đây khi còn là một đại tiểu thư, nàng có thể vui chơi thoải mái mà không lo nghĩ gì”.

    Diễm Diễm trừng mắt nói: “Hừ, bây giờ lại định dùng lời ngon tiếng ngọt đấy hả?

    Mệt thì không mệt, việc nhà còn đầy ra đấy, thiếp không giúp chàng chăm lo thì cũng không yên tâm.

    Chỉ có một chuyện thiếp không cam tâm”.

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: “Có chuyện gì?

    Diễm Diễm nói: “Người ta được gả trước cho chàng.. những tháng ngày trước kia không tính nữa, nhưng Đông Nhi tỷ tỷ đã có em bé rồi, người ta đến bây giờ vẫn không có động tĩnh gì.

    Chàng nói xem có phải chàng thiên vị không?”

    Dương Hạo tỏ vẻ oan khuất nói: “Chuyện này sao trách ta được, lão gia ta cung cúc tận tụy, cần cù chịu khó, bao nhiêu công phu đổ trên người nàng, tự nàng không sinh lại còn đi trách ai?”

    Diễm Diễm giận dữ, cắn chặt môi, trừng mắt nhìn hắn: “Hứ, chàng là chồng, bản cô nương không sinh không phải do chàng thì tính với ai?

    Bản thân không có bản lĩnh còn trách người ta, chẳng ra dáng đại trượng phu gì cả”.

    Dương Hạo nhấc bổng nàng lên, ôm chặt trong lòng rồi nói: “Dám nói ta không có bản lĩnh?

    Hừ, điều này phạm đến điều tối kỵ của đàn ông rồi đấy.

    Tiểu nương tử, hôm nay ta sẽ cho nàng đại chiến ba hiệp, xem nàng không được, hay phu quân của nàng không được”.

    “Này này này, trời vẫn còn sáng mà”.

    “Trời sáng thì sao chứ, trời sáng thì càng đỡ phải thắp đèn, nàng không biết hiện giờ giá dầu rất đắt hay sao?”

    *******************

    Lúc Tiêu Nghiễm đi vào đại đường, Từ Huyễn đang ôm trong lòng một đống văn bản, hắn sau khi quay về phủ giải quyết hết đống văn bản quan trọng liền bày ra trước mặt, tỉ mỉ cân nhắc đắn đo.

    Tiêu Nghiễm thấy hắn đang chăm chú, liền tự mình rót một tách trà, ngồi trên ghế nhìn hắn, mãi lúc lâu sau, khi thấy hắn vẫn chưa phát hiện mình đang ở đó, Tiêu Nghiễm mới ho một tiếng, Từ Huyễn ngẩng đầu lên, không nén được cười nói: “Lão Tiêu, đến bao giờ thế?”

    Tiêu Nghiễm cười nói: “Đến một lúc rồi, thấy ông đang chuyên tâm quá nên mới phải đánh tiếng”.

    Từ Huyễn cười cười, rời khỏi bàn, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Nghiễm nói: “Mọi sự bên chỗ ông ổn thỏa rồi chứ?”

    Tiêu Nghiễm nói: “Trước mắt thì cũng chỉ nhiều thế thôi, nguyên chỗ sách trong kho của phủ cũng đều là sách các hộ lớn quyên tặng, còn có những bộ đơn, trân bản, cùng với sách của các văn nhân nổi tiếng, toàn bộ đều đưa tặng cho Lô Châu rồi”.

    Từ Huyễn cảm khái nói: “Ta vốn cho rằng Dương thái úy chỉ biết đến võ lực, chỉ biết đi tranh chấp đất đai, nhân khẩu, xây dựng quân đội, không ngờ những việc này thái úy cũng hết sức coi trọng.

    Các thông dịch quán, bảo tàng, ấn thư xã cũng nhanh chóng mọc lên khắp nơi, thái úy còn phát minh ra cách in ấn, thật là đáng khâm phục, thực là tài giỏi.

    Cũng có lúc ta nghĩ không ra là thái úy có thể suy nghĩ được nhiều chuyện như vậy.

    Tiêu Nghiễm gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, hưng công thương, lập nông mục, mở mạnh kinh tế.

    Lấy lợi chung đặt lên trên, lấy văn và dung hòa vạn năng để trị dân an.

    Thiên văn lịch tính, địa lý ghi chép, thơ văn ca phú, binh thư chiến sách, vẫn cứ cần dịch điển tích của bách gia, đây là điều không thể thiếu của một quốc gia, lại không phải là việc cần của các chư hầu.

    Thái úy có mộng lớn như v ậy, tầm nhìn cũng thật là xa”.

    Dương Hạo có ý định đưa Lô Châu trở thành trung tâm văn hóa, tôn giáo, xây Ngân Châu thành trung tâm chính trị, kinh tế.

    Đồng thời thu nạp nền văn hóa và học thuyết của những nơi khác, còn mở rộng học phủ.

    Những kiến thức thu thập được cần phải được phát huy tác dụng thực t ế, cần rất nhiều người học tập.

    Mà Dương Hạo nay đã bắt đầu bắt tay vào làm những chuyện thế này, tự nhiên đến những người như Từ Huyễn và Tiêu Nghiễm cũng phải

    khen ngợi hắn: “ Ý chí thiên hạ, chí hướng xa xăm”.

    Tiêu Nghiễm nói đến đây đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nói: “ Đúng rồi, khi quay về đây có gặp phu nhân, phu nhân vừa mới từ chỗ Dương thái úy về, dường như đang đến chỗ Tê Vân Quan thắp hương.

    Đúng là kỳ quái, hai nhà Phật đạo, phu nhân trước nay vẫn sùng Phật, sao giờ lại chuyển sang tín Đạo giáo?”

    Từ khi nước Đường tiêu vong, hắn đã chuyển sang gọi Tiểu Chu là phu nhân.

    Hắn nói đến phu nhân, Từ Huyễn tự nhiên cũng biết rằng hắn đang nói đến ai.

    Nghe nói đến Tiểu Chu, sắc mặt của Từ Huyễn bỗng có chút do dự, hắn trầm mặc một hồi lâu, rồi mới trầm giọng nói: “Lão Tiêu, phu nhân… những ngày này thường xuyên qua lại phủ của Dương thái úy”.

    Tiêu Nghiễm à ừm một tiếng, chẳng nói gì.

    Từ Huyễn kinh ngạc nhìn hắn, rồi lại nói: “Dân gian tuy không biết thân phận của phu nhân, nhưng có rất nhiều lời ong tiếng ve, rất khó nghe.

    Cái này…

    ông đã từng nghe thấy chưa?”

    Tiêu Nghiễm nhướn mày lên, hỏi: “Đỉnh thần tưởng rằng thái úy là người để ý đến những điều trên thế gian hay sao?”

    Từ Huyễn thốt lên nói: “Đương nhiên, Mậu Huy huynh hà tất nói những lời đó?”

    Tiêu Nghiễm không nói gì, chỉ đáp: “ Đỉnh thần cho rằng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Chinh cao thượng một đời có thể sao?”

    Từ Huyễn hiểu ý hắn, trầm mặc không nói gì rồi đứng lên.

    Tiêu Nghiễm nói: “ Tùy Dương Đế là biểu thúc của Lý Thế Dân, lại là cha dượng của Lý Thế Dân, Lý Thế Dân lại cưới Tiêu Hậu của Tùy Dương Đế làm phi.

    Từ Vũ thay đổi lại nạp thêm phi, sự trong sạch của cung đình so với Dương Hạo thế nào?

    Làm sao có thể để những chuyện thế này trong lòng?

    Chuyện gì không che đậy, tự cổ chí kim, có anh hùng nào là không phong lưu?

    Ngươi muốn để cho Dương Hạo trở thành thánh nhân hay sao?

    Thánh nhân có thể trở thành hoàng đế tốt không?”

    Tiêu Nghiễm còn nhỏ hơn Từ Huyễn chín tuổi, làm quan, đạo đức, học vấn đều không có gì nói.

    Trong triều các thần đều khen ngợi không ngớt, lúc ấy Tiêu Nghiễm chỉ nói: “Đáng tiếc dưới lầu còn thiếu một cái giếng”.

    Hoàng đế hỏi thế là có ý gì, hắn nói: “Do đó không thể so với cảnh Dương Lâu”.

    Thời Nam Bắc triều, hậu chủ Trần Thục Bảo không để ý đến chuyện chính sư, sa vào dâm lạc, sủng ái mỹ nhân, xây cảnh Dương Lâu, dưới lầu có giếng.

    Trinh Minh ba năm, Tùy tướng, Hàn Du Hổ đánh vào nước, giếng trong cảnh “ngọc thụ hậu đình hoa” cạn kiệt, Trần Hậu bó tay đứng nhìn, từ đó mọi người gọi cái giếng đó là ‘giếng nhục’, do câu nói này có ý phẫn nộ, trong tiếng địa phương nó còn mang hàm ý chỉ trích.

    Đợi đến sau khi Lý Dục lên kế vị, hắn lại quay về triều làm tự khanh ở Đại Lý, Dương Hạo và Gia Luật Văn ở nước Đường mâu thuẫn, lần đầu tiên xung đột cũng chính hắn là người vào cung bẩm báo, do thấy Lý Dục mê đắm chơi cờ, không chú ý gì mà phẫn nộ hất phăng bàn cờ của Lý Dục.

    Đại thần nước Đường, Tiêu Nghiễm vẫn là đệ nhất thần, Từ Huyễn vốn vẫn được coi trọng, nghe những lời này của Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn mặt cũng không biến sắc, nhưng vẫn còn đôi chút do dự: “Nhưng… nhưng phu nhân vẫn cứ là phi của vua trước đây, cũng cần phải giữ thể diện…”

    Tiêu Nghiễm than thở nói: “Phu nhân là người có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhất định sẽ trở thành mục tiêu theo đuổi của bao người đàn ông.

    Bất kể là ai, nếu như có thể nắm giữ vận mệnh của phu nhân thì cũng có thể coi đó là một chiến lợi phẩm.

    Người chết thì đã chết rồi, sao không để cho người còn sống một lối thoát?

    Mẫu nghi thiên hạ, mệnh mang đào hoa, điều này… có lẽ cũng đã là số mệnh rồi…

    Chương 448: Liễu lục

    Chùa Thê Vân được xây ở thành tây Ngân Châu, Phật giáo khu tây vực vô cùng hưng thịnh, còn Đạo giáo thì chẳng có mấy người biết đến, cho nên quy mô của Thê vân quan rất nhỏ, chiếm diện tích không lớn, trước sau có ba lạc viện, rách nát, bình thường thì cũng chẳng có mấy ai thắp hương.

    Trong chùa chỉ có đạo nhân ăn mặc lôi thôi lo chuyện hương khói, và có một đồ đệ nhỏ tuổi sống qua ngày.

    Song thành Ngân Châu nhiều lần chiến loạn, rất nhiều Phật tự đều bị phá bỏ trong lúc chiến loạn, Thê vân đạo quan chẳng có mấy tín đồ hương khói vì quá nghèo, cho nên không bị tổn hại gì cả, đó cũng được coi là một sự may mắn.

    Tiểu Chu Hậu đi cùng đám tùy tùng, nghiêm trang tiến vào đạo quan, chỉ thấy trong đạo quan lạnh lẽo, hoang vu, tuyết đọng trong lạc viện cũng chẳng có ai dọn dẹp, mấy cây cỏ dại đâm lên qua lớp tuyết đọng, trơ trọi đứng đó.

    Vào đại điện bị phá bỏ thì chẳng có một cái gì, những tượng thần bị phá bỏ đều bị mạng nhện chăng, hoang tàn như vậy có tín đồ thắp nhang mới là lạ.

    Tiểu Chu Hậu nhìn quanh, không thấy một bóng người, nàng khẽ nhíu mày, bước ra khỏi chính điện thì thấy căn phòng bên trái khép hờ, rèm cửa thò ra một cái đầu, có người sống ở đó, cách ăn mặc không giống đạo nhân chút nào.

    Hắn vén tấm rèm, liếc mắt nhìn cô nương mắt ngọc mày ngài, cách ăn mặc trông sang trọng vô cùng, mắt hắn phát sáng lên, mau chóng chạy ra, chắp tay thi lễ, ra vẻ đạo mạo nói: “Vô lượng thiên tôn, bần đạo là Đan Dương Tử, vị thí chủ này tới đây thắp hương sao?”

    Tiểu Chu Hậu nói: “Ồ, hóa ra là Đan Dương Tử đạo trưởng, tiểu nữ được lời mời của một vị Tịnh âm tiên cô tới đây gặp nhau, không biết vị tiên cô có ở trong chùa không vậy?”

    Đan Dương Tử đạo trưởng vừa nghe, thất vọng, ánh mắt trũng xuống, quay đầu nói: “Tiểu Chân, Tiểu Chân, mau dẫn vị thí chủ này đi ra sau điện gặp Tịnh âm đạo trưởng”.

    Một tiểu đạo đồng đi ra từ phía sau cửa, mặt không chút biểu hiện, cũng không biết hắn đang ăn gì, miệng bóng nhẫy, hắn liếc nhìn Tiểu Chu Hậu một cái, liếm mép nói: “Mời nữ thí chủ qua bên này”.

    Lão đạo sĩ cười bồi gật đầu, chui tọt về phòng của mình, rèm cửa được kéo vào, Tiểu Chu Hậu ngửi thấy mùi thịt dê, thầm ngạc nhiên: “Hai thầy trò nhà này, chẳng lẽ không tuân thủ quy củ, ăn thịt trong đạo chùa sao?”

    Nàng vội nhìn thoáng qua, nhìn quanh thấy lò lửa, trên lò có một cái bồn, bên trong không ít rau.

    Tên tiểu đạo đồng dẫn nàng đến hậu viện, chỉ về phía cửa điện nói: “Tịnh âm tiên cô ở đây rồi, mời nữ thí chủ vào trong”.

    Nói rồi xoay người chạy biến, cứ như sợ về muộn, đĩa rau ấy sẽ bị sư phụ hắn ăn sạch.

    Tiểu Chu Hậu thấy cửa điện, cầm vạt áo trước thi lễ nói: “Tiểu nữ…Ngô Oa Nhi cầu kiến Tịnh am sơn trưởng.

    “Đến rồi à?”

    “Cửa điện được mở ra, Tịnh am đạo cô cười đi ra, nói: “Chùa Thê vân đôi đồ đệ chẳng qua là cầu chỗ ký thân, không phải là đệ tử đạo môn, đương nhiên cũng không cần mong họ tuân thủ phép tắc gì cả, ta cũng chỉ làmượn hắn chỗ ở tạm mà thôi”.

    Tịnh âm đạo cô tuy là người xuất gia, song nụ cười vô cùng quyến rũ, nếu như là một nữ tử thì phong tình lắm.

    Tịnh âm đạo ánh mắt sáng lên lại nói: “Sao lại chỉ có một mình ngươi đến, thế Đường Diễm Diễm đâu?”

    Tiểu Chu Hậu chần chừ giây lát, rắn rỏi đáp: “Quan Nhân mới được Ngân Châu, có rất nhiều đại sự quân chính phải làm, phu nhân phò tá quan nhân, bận rộn mọi việc, thực là không rời được, ta theo tiên cô tập nghệ, trở về sẽ lại nói với nàng ấy…”

    Tiểu Chu Hậu mãi mới vẽ ra được lời nói dối, khuôn mặt không tự chủ được đỏ ửng lên, Tịnh âm đạo cô thấy nàng có vẻ xấu hổ, nghĩ lệch đi, mặt lạnh tanh, không do dự nói: “Nghe nói vị Đường cô nương là nữ tử của đại hộ người ta?

    Xem ra coi thường công phu của bàng môn tả đạo ta đây, hừ, thôi vậy, học hay không là do người ta, ngươi vào đi”.

    Tiểu Chu Hậu khẽ đáp lời, cất bước vào trong điện, nơi này được lau dọn, bố trí khá là sạch sẽ, Tịnh am đạo cô đưa cho nàng một cái đệm cói để ngồi, nói: “Ta đây công tham tạo hóa vô cùng cao, không chỉ có hiệu quả làm cơ thể khỏe mạnh mà còn kéo dài tuổi thọ, thanh xuân dài lâu, ở cái tuổi của ta còn hơn cả tuổi cửa tổ mẫu nhà ngươi, ngươi xem dung mạo của ta giờ thế nào?”

    Tiểu Chu Hậu gật gù: “Tiên cô…đã là người có tuổi rồi ư?

    Sao có thể kỳ diệu đến vậy?”

    Tịnh am đạo cô cười nói: “Đó là chuyện đương nhiên…nói ra thì…ta xuất thân cũng giống như ngươi mà thôi, cho nên cảm nhận gần nhất đối với ngươi, ngươi có tâm học bản lĩnh của ta, ta đương nhiên sẽ truyền thụ cho ngươi thôi”.

    Tiểu Chu Hậu vui mừng, vội nói: “Đa tạ sư phụ”.

    Tịnh am đạo cô nói: “Cửa này của ta vốn là âm dương càn khôn chi biệt, người mới học thì đương nhiên là phải bắt đầu từ Trúc cơ.

    Nam tử mà, công phu của Trúc cơ là thuật càn đạo chú kiếm, còn nữ tử thì là thôn đạo chú đỉnh thuật”.

    “Trúc Cơ…nhưng lệnh nguyên khí quy nguyên, hình thân câu diệu có thể sử dụng sự cân bằng của âm dương, chu thiên tự thông, trăm mạch lưu xướng, thân cường thể tráng, hít thở nhỏ nhẹ, tâm sáng như trăng, thiên nhân cộng trấn, ngoài vị sinh chi chúng bệnh, không có gì khó khăn, đương nhiên sẽ hồi dương.

    Tập luyện đến độ thành, thì từ âm dương song tu đạt đến tính mệnh song tu cảnh giới, long hổ tương giao, tu luyện đắc đạo.

    Nguyên khí hợp lại, kinh mạch lưu thông co thể nói là huyền diệu, cơ thể thành đắc thọ dài lâu…”

    Tịnh am tiên cô nói những điều ấy, có rất nhiều thuật ngữ của Đạo gia, nếu như là người Đạo gia thật, nghe được đến đây sẽ hiều những lời tiên cô nói là loại công phu gì, Tiểu Chu Hậu thì đương nhiên là không hiểu, nghe thấy nói huyền ảo, ngược lại vui vô cùng.

    Tịnh âm đạo cô cười nói: “Ta đã ngầm dòm ngó phu quân ngươi, đã nhập đạo, song lưỡng phòng thể tử này ngươi đều chưa học qua môn công phu này, chẳng có cách nào phối hợp, cho nên hắn chỉ luyện đến cảnh giới hái thuốc hoàn lô.

    Hái thuốc hoàn lô ban đầu còn vô sự, nhưng qua thời gian lâu, lò thuốc đầy đủ, không thể âm dương thông, hòa hợp đại lạc, tất sẽ thành cô dương sát, cô dương sát cần vô độ, lại không thể âm dương quán thông, vậy nên như chim sen khát, tất sẽ gây nên họa lớn.

    Hơn nữa tính tình cũng sẽ trở nên táo bạo mãnh liệt hơn, hắn là người cầm binh, khó màtrở nên tàn nhẫn thị sát.

    Lão quỷ đó không biết nặng nhẹ, đồ nhi chưa vô đỉnh lò, đã thụ chú kiếm của hắn, suýt nữa gây đại họa, may mà giờ còn kịp, nếu không ta ở đây truyền thụ ba năm năm cho ngươi thì không thể được.

    Ngươi là tài nữ Biện Lương, học thức đầy mình, sức lĩnh ngộ vô cùng lớn, ta sẽ ái mộ mà truyền thụ, ngươi nhớ chăm chỉ ghi chú, thử tập luyện một lần, ta sẽ dốc lòng chỉ điểm, công trăn đại thành, tất sẽ tu luyện tốt.

    Song ta tuy là kiếm đi nghiêng song lại dễ thực hiện, có chỗ nào hơi sai lệch, cũng không sao hết.

    Dựa vào công lực của phu quân ngươi hiện giờ, có thể hướng dẫn cho ngươi, tuyệt đối sẽ không bị tẩu hỏa nhập ma đâu”.

    Tiểu Chu Hậu nghe câu được câu chăng, mập mờ không hiểu.

    Song sự ngây thơ của nàng vốn là tin tưởng vào thứ thần đạo, nghe vậy càng không hiểu, muốn học thật nhanh để hiểu.

    Tịnh âm đạo cô ngước nhìn sắc trời, lại cười nói: “Trời không còn sớm nữa, trước khi dạy cho ngươi Khôn đạo chú đỉnh thuật, sẽ lại dạy cho ngươi thổ nạp vận nhất phiên, nắm vững được bí quyết trong đó, mỗi ngày ngươi có thể tự luyện tập.

    Còn về ảo ảnh kiếm phát, hí đạo bát động, hợp đạo thập tu, âm dương thái luyện, ngọc dịch hoàn đan, tiên đạo cầu sách chư ban tài nghệ, cũng không phải là nóng lòng nhất thời mà học được”.

    Tiểu Chu Hậu nghe thấy nói đến ảo ảnh kiếm pháp, còn cứ tưởng rằng là một kiếm pháp gì đó cao minh, vui mừng khôn xiết, gật đầu lia lịa nói: “Đa tạ sư phụ”.

    Nói rồi đứng phắt dậy, hai đầu gối quỳ trên đệm, cung kính khấu đầu bái sư phụ, tịnh âm đạo cô cười nhận lễ bái của nàng, nói: “Được rồi, được rồi, ha ha, lễ này của ngươi, bần đạo xin nhận.

    Đứng dậy đi, vi sư giờ sẽ truyền thụ Khôn đạo chú đỉnh thuật cho ngươi”.

    *******

    Tại Dương phủ, trong hậu trạch, có gì đó động sau tấm bình phong, tiếng thở hổn hển ở cạnh giường, Dương Hạo tiếp tục, nhìn quanh bốn phía, Đường Diễm Diễm đã mềm yếu như bún, không chịu được cơn cuồng phong, chỉ còn chút ít sức lực dư thừa, đùi thon dài mềm mại kẹo chặt hông của hắn, miên man.

    Cuối cùng những tiếng kêu rên của Đường Diễm Diễm, uyên ương giao cảnh, tiếng bỡn cợt của Dương Hạo vang lên: “Giờ còn nói phu quân nhà nàng không có bản lĩnh không?”

    Trên chiếc giường căng màn đôi chân mềm yếu trắng nõn bất lực, tiếng kêu của Đường Diễm Diễm vang lên thay câu trả lời.

    Lúc này, màn đã được vén lên, mặt Oa Nhi như được nhuộm đỏ, nhăn mũi gắt giọng: “Ban ngày ban mặt, hai người chiếm giường của người ta làm chuyện hoang đường, thực không biết xấu hổ”.

    Dương Hạo cũng không biết bây giờ tại sao mình lại có hứng thú với chuyện trai gái, thực là ban ngày ban mặt, nhưng lúc nào người cũng nóng hừng hực như lửa, hắn thò tay kéo Oa Nhi lên giường cười nói: “Oa Nhi ghen rồi sao, lại đây, lại đây nào, chúng ta cùng giết hạnh đào Yên vũ giang nam…”

    Oa Nhi hừ nhẹ một tiếng, mặt đỏ ửng lên vì xấu hổ liếc nhìn sang Đường Diễm Diễm, nhắm nghiền hai mắt lại, người đàn ông của mình kéo ngực phập phồng của nàng, lộ ra đôi nhũ hoa sắc hồng…

    ****

    Một cái đầu chim diều hâu bay vào trong Dương phủ, trong nháy mắt, Đinh Thừa Tông xuất hiện ở hậu trạch Dương gia: “Tiểu Nguyên, thái úy đại nhân đâu?”

    Tiểu Nguyên vừa nhìn thấy Đinh Thừa Tông, vẫn theo lệ chào hỏi hắn ở Đinh gia, Đinh Thừa Tông gật đầu nói: “Ta có chuyện gấp, mau mời thái úy đại nhân đến đi”.

    Tiểu Nguyên đáp một tiếng rồi chạy biến về phía lạc viện Ngô Oa Nhi, được một lát, Dương Hạo hồ hởi đi tới phòng khách: “Đại ca, ca gọi đệ?”

    Đinh Thừa Tông rút từ trong tay áo ra một cái ống trúc, trầm giọng nói: “Không ngoài dự tính của đệ, Hạ Châu quả nhiên giải hòa bí mật”.

    Dương Hạo mặt giãn ra, vội cầm lấy ống trúc trong tay hắn, xem xét kỹ những tin mật trong đó, bước đi thong thả trong phòng, Đinh Thừa Tông nói: “Hạ Châu có mấy lần giảng hòa đều bị người ta phá đám, lần này bí ẩn một chút cũng không có gì là ngạc nhiên, vị tất chính là có ý phạt Ngân Châu của ta, nhưng nếu như thái úy ứng chiếu đi phạt Hán quốc, Hạ Châu được tin nhất định sẽ đến, chi bằng tìm chút lý do kéo dài thời gian ra đi”.

    Dương Hạo dừng bước, suy nghĩ đắn đo chút nói: “Đi, đi tới tiết đường, chiêu tập văn võ cùng nhau bàn đại sự”.

    Văn võ tập trung đông đảo tại tiết đường, Dương Hạo lấy những tình báo mà Thác Bạt Hiếu/Hạo Phong và Xích Bang Tùng tìm hiểu được nói lại một lần nữa với văn võ quan, hắn nhìn khắp một lượt, hỏi: “Chư vị, có ý kiến gì không?”

    Tiêu Nghiễm nói: “Thái úy, cho dù Triệu Quang Nghĩa và Lý Quang Duệ không ngầm câu kết với nhau, nếu như biết được thái úy dẫn đại quân phạt Hán quốc, Lý Quang Duệ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này, theo ý ti chức, chúng ta chưa sống yên ổn ở Ngân Châu, thái úy không nên rời đi, nhất là phải dẫn đại quân rời đi, Ngân Châu hư không, Hạ Châu nếu như huy động toàn bộ lực lượng ra quân, chỉ với Đảng Hạng Thất Thị thì không thể ngăn được đâu”.

    Mộc Khôi xua tay nói: “Thiếu chủ, chúng ta dứt khoát nhân Triệu Quan Gia phạt Hán, không ra tay để lo liệu chuyện tây bắc, trực tiếp bỏ Hạ Châu thôi, làm trước lấy thế mạnh, làm sau sẽ bị tai ương đấy”.

    Dương Hạo lắc đầu: “Trước mặt là địch, ta giờ chưa phải là đối thủ của Lý Quang Duệ, nếu như ta dẫn binh đi Ngân Châu, Hạ Châu tất sẽ không thủ, điều Tuy Châu, Hực Châu, Tịnh Châu điều binh mã phạt Ngân Châu, Lô Châu ta, lúc đó thì ta thối lui cũng không kịp”.

    Tiêu Nghiễm nói: “Điều này là thứ nhất.

    Triệu Quang Nghĩa chỉ dựa đơn thuần vào thực lực Tống quân, giờ nếu như diệt Hán quốc cũng dễ như trở bàn tay, thái úy nếu như chủ động xuất binh đi phạt Hạ Châu, ra quân vô danh, Triệu Quang Nghĩa được Hán quốc rồi, ngay lập tức có thể dựa vào danh chính ngôn thuận mà đi phạt Ngân Châu ta, lúc đó bao năm thái úy dốc tâm dốc lực sẽ bị lũ cuốn trôi”.

    “Không sai…Tiêu đại nhân nói phải lắm”.

    Dương Hạo nói: “Giờ không thể lật mặt với Triệu Quan Gia được, hắn cần điều binh của ta, ta không những phải đi mà còn phải đích thân đi.

    Duy chỉ như vậy mới có thể có mấy chục vạn hùng sư vào tay, song cầm ta không có cách nào khác.

    Ta đi Hán quốc còn có một điểm hay, nếu như Hạ Châu chủ động phát binh tấn công Ngân Châu, Lô Châu ta, thì chúng ta theo đạo nghĩa mà đứng trụ, tái phản kích Hạ Châu, Triệu Quan Gia còn lời gì để nói đây?”

    Kha Trấn Ác chần chừ nói: “Nhưng mà…nếu đại soái dẫn đại quân phạt Hán quốc, Hạ Châu chấm dứt chiến sự Thổ Phiên, Hồi Hột, công kích đánh Ngân Châu, Lô Châu ta, chúng ta nhất định có thủ được không đây?

    Ngân Châu bị Lý gia thống trị khoảng thời gian dài trăm năm, thế lực ở đây căn cơ thâm hậu, tuy bề ngoài chúng ta giờ đã hoàn toàn có được Ngân Châu, nhưng lòng dân không phải là dễ lợi dụng.

    Lý Quang Duệ không đến thì thôi, nếu như mà hắn đến…trung quân Ngân Châu ta có biết bao người họ Lý Thị cũ, cũng không cần quá nhiều người bất ngờ tạo phản, chỉ cần một tốp một nhóm người muốn tạo phản, mở cửa thành rước Lý Quang Duệ vào thành, dù thành có kiên cố đến đâu thì cũng khó mà thủ được, cầu cứu một vị quân sư nổi tiếng, nguy hiểm của chúng ta càng tăng lên”.

    Mọi người bàn bạc sôi nổi, có tiếng tán đồng Dương Hạo chiếm Hán quốc, có người lại đồng ý chủ trương giả bộ bệnh không đi, phái ba năm nghìn tên già nua yếu ớt đi ứng tiền chiến, cuối cùng thì vẫn không có ý kiến thống nhất, Dương Hạo đập bộp vào bàn một cái nói: “Nên chiêu xuất binh cũng không được, kháng chỉ không đi cũng không được, chủ động phạt Hạ Châu cũng không được, thì phải làm thế nào mới được đây?”

    Đám văn võ im lặng nghiêm nghị, Dương Hạo bất giác nhận ra mình có chút táo bạo vội cười trừ, nói: “Là bổn soái vội đấy, chư vị chớ trách, chúng ta cùng bàn bạc chút.

    Chuyện ngày hôm nay, Hạ Châu chúng ta tuyệt không thể giành trước tấn công, nếu không mất đi danh đạo nghĩa; Thứ hai là cho dù Hạ Châu và Triệu Quan Gia có câu kết với nhau, chỉ cần bổn soái vừa xuất binh, hắn tất sẽ nhân hậu phương ta trống rỗng phạt căn cơ ta, điểm này còn nghi ngờ gì nữa, còn Triệu Quan Gia hiện nay vẫn ràng buộc với Hạ Châu, tất nhiên dung túng; Thứ ba, giờ chúng ta có Hạ Châu một cường địch, chốc lát không thể quyết liệt đấu với Triệu Quan Gia, chiêu bài này còn phải đánh tiếp, cho nên quân lệnh cần phải tuân thủ, chúng ta cần nghĩ ra hai biệt pháp chu toàn mới được”.

    Đám văn võ im lặng một hồi lâu, bỗng có người bước ra, ngang nhiên nói: “Đại soái hà tất phải đau đầu vậy làm gì, Hạ Châu giảng hòa với Thổ Phiên, Hồi Hột, Triệu Quan Gia phạt Tống lệnh đại soái xuất binh, đây là cơ hội trời ban cho đại soái, đại soái nên thiện gia lợi dụng tài”.

    Mọi người nghe vậy đều đổ dồn ánh mắt về phía người này, thấy Trương Phố này trầm lặng một lúc, hai mắt Dương Hạo sáng ngời, vội hỏi: “Kế của Trương tướng quân ổn chứ?”

    Trương Phố vẫn giữ được danh chủ danh hùng trọng anh hùng, có công lớn, nhưng tiếc xuất thân hàn vi, cuối cùng không được trọng dụng, không dễ dàng được Lý Kế Pháp trọng dụng hắn làm tướng, lại bị thuộc hạ của Lý Kế Pháp lật bỏ kiêu binh hãn tướng.

    Thời gian Dương Hạo quật khởi tây bắc ngắn ngủi, cần gấp tướng soái tài giỏi, thành tâm chiêu nạp, Trương Phố liền đầu quân vào Dương Hạo.

    Dương Hạo dùng Trương Phố với thái độ dùng người không hề nghi ngờ, quân cơ đại sự đều yêu cầu hắn cùng tham mưu.

    Song thuộc hạ của hắn với thành phần binh mã phức tạp, sự phòng bị là tất phải có, nên năm nghìn Minh đường xuyên tiến hành sắp xếp tổ chức lại, vừa xen kẽ đám binh mã và binh mã của mình vào với nhau, thêm nữa tiến hành hoán đổi tướng tá quan quân cấp thấp với dám tướng ta quan quân binh mã chính thống của mình, đảm bảo sự khống chế của chi quân đội này.

    Trương Phố đầu nhập vào quân Dương Hạo có vị trí tương đối thấp, bình thường lên đường thảo luận chính sự đều giữ im lặng, chứ đây là lần đầu hắn phát ngôn, không ngờ giờ lại nổi tiếng, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào hắn.

    Trương Phố chắp tay nói: “Tương kế tựu kế, ám độ trần giữ, xuất kỳ binh, đoạt Hạ Châu.

    Nếu như đoạt được Hạ Châu, thì coi như đại soái đều đánh mất Lô Châu, Ngân Châu, công thủ cũng dịch thế từ đây, tây bắc sẽ được đại soái sở thuộc”.

    Lần này hắn phát ngôn, mọi người đều ồ lên, Hạ Châu là cái gì?

    Tương đương với Thượng Kinh của Khiết Đan, Biện Lương của Tống quốc, Kim Lăng của Nam Đường, Hạ Châu gần trăm năm luôn là đại bổn doanh của Thác Bạt Thị, nếu như chiếm được nơi này, thì sẽ nghiêm trọng đả kích Hạ Châu Lý Thị, cho chính quyền Lý Thị đánh cho một kích cực mạnh.

    Hơn nữa Hạ Châu là căn cơ của Thác Bạt Thị, tài lực vật lực như thế.

    Khống chế được Hạ Châu, lợi dụng điều kiện địa lý sơn xuyên, có thể khống chế được phía đông Ngân Châu, Long Châu của nam ách hoàng sơn nam tuyến, Hồng Châu, Diêm Châu, Vi Châu, còn về Định Châu, Hoài Châu, Hưng Châu, Linh Châu đều ở phía tây của Hạ Châu, có thể khống chế được.

    Cách nói của Trương Phố rõ ràng là một sự hoán đổi lớn với Hạ Châu Lý Thị, nhưng Dương Hạo đổi quân đến Hạ Châu như thế lực lượng càng thêm lớn mạnh, còn Lý Quang Duệ nếu như bị điệu hổ ly sơn, chỗ thân tín là Dương Hạo, phía sau lưng là hai thế lực Chiết Dương, hắn rất khó có được sự tự tại hiện giờ.

    Dương Hạo nghe cuồng ngôn này, cũng ngẩn người ra, lúc này mới nói: “Sao lại thế được?

    Làm thế nào để đoạt được Hạ Châu?”

    Trương Phố đi đến phía chiếc sa bàn nói: “Đại soái, Lý Quang Duệ đại nhân ở Lô Châu, Đảng Hạng Thất Thị quy phủ, Ngân Châu rơi vào tay đại soái, điều này đều lay động chuyện căn cơ của Lý Quang Duệ, cho nên hắn cần diệt trừ thế lực đại soái, loại Lý Quang Sầm đại nhân, lại lần nữa khống chế Đảng Hạng Thất Thị, tiêu đi mối lo tâm phúc cho nên đại soái không thể không có lý do theo Triệu Quan Gia còn Lý Quang Duệ cũng không thể không có lý do đông tiến”.

    Đám tướng và Dương Hạo đều đứng trước sa bàn, Dương Hạo vuốt cằm nói: “Đúng đấy, bổn soái không thể không xuất binh phạt Hán, Lý Quang Duệ cũng không thể không lấy toàn bộ lực lượng, lợi dụng cơ hội này, đoạt được Ngân Châu, chiếm lĩnh lấy Lô Châu, ngoài nghĩa phụ ta, khống chế Đảng Hạng Thất Thị”.

    Trương Phố nói: “Lý Quang Duệ đông tiến, Hạ Châu sẽ rỗng tuếch, lần này chúng tôi như một đường kỳ quân cắm thẳng vào Hạ Châu, nhân cơ hội đoạt thành này, thế cục tây bắc tất nhiên thay đổi…”

    Đinh Thừa Tông trầm mặc không nói tiếng gì từ nãy, giờ mới nói: “Lý Quang Duệ khởi binh tới Ngân Châu, từ Ngân Châu ta khởi binh đến Hạ Châu, binh thực thì thiếu khó chẳng là vấn đề, binh lực nhiều, sự điều động đại đội nhân mã làm sao có thể dấu được tai mắt của Hạ Châu?

    Lào sao có thể có hiệu quả thu kỳ binh”.

    “Phó sứ mời ngài xem, Minh đường xuyên ở trong khống chế đại soái, ta thấy quy mô xuất binh phạt Hán, nửa đường bắc thượng, qua minh đường xuyên vào đất Cân trạch, sa mạc Tây xuyên mao ô tố, thảo nguyên Nam chí hoàng dương bình nhập, kinh an khánh trạch, bẩy dặm bình, vương đình trấn, lấy thế sét đánh không kịp ôm tai lấy Ngân Châu, ngài thấy sao?”

    Đi một nửa vòng tròn, giữa còn cần xuyên qua đầm lầy, sa mạc, nguy hiểm, Đinh Thừa Tông không khỏi ám hút một ngụm khí lạnh, còn các chư tướng còn lại không hiểu được hiểm ác chỗ này cho nên lúc lâu không nói gì.

    Dương Hạo cẩn thận nhìn hồi lâu, hỏi: “Chư vị thấy sao?”

    Kha Trấn Ác lắc đầu nói: “Lao sư viễn chinh, không có sức mà chiến lâu, ngay cả xuất kỳ bất ý, nếu có tiếp ứng, cũng chỉ có cơ hội một công một khắc, một khi thất bại, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, quá mạo hiểm”.

    Trương Phố không để ý tới hắn, chỉ cần nhìn Dương Hạo, nói: “Tình hình này, nói thẳng với ti chức, Hạ Châu Lý Thị, hùng bá tây vực hơn trăm năm, tuy bị thương nặng, thực lực cũng ở, đại soái tuy chính nghĩa được ủng hộ, muốn tiêu diệt Hạ Châu, sợ bao nhiêu năm gây dựng, phát triển, cũng không có khả năng”.

    Câu này tuy khó nghe, song là câu nói thực, chớ nói Hạ Châu Lý Thị, coi như là thực lực của Lân Châu, Phủ Châu cũng kém xa Hạ Châu, bảo Dương Hạo đi đánh xem xem cũng không thể dễ dàng mà diệt được, Dương Hạo không khỏi gật gù cái đầu nói: “Thế lực của đại soái đương nhiên là càng ngày càng lớn mạnh, nhưng thực lực Tống quốc khi đó sợ rằng cũng không thể so sánh với ngày hôm nay, đến lúc đó Trung Nguyên đã dẹp yên, cho dù bắc có cường địch, Tống quốc cũng không thể tùy tiện xuất binh nhúng tay vào chuyện tây bắc, nhưng muốn có một thế lực tương đương tây bắc ở một trình độ nhất định, lại là khả năng xa vời với thực tại.

    Đến lúc đó, nhuệ khí đại soái đã mất, tây bắc bốn thế lực thế chân vạc, có sự kiêng kị, song chính là cục diện như vậy”.

    Ngải Nghĩa Đào tức giận nói: “Ngươi lảm nhảm cả nửa ngày, rốt cuộc là ngươi muốn nói cái gì?”

    Trương Phố nói: “Muốn thành chúa của tây bắc thì người bình thường không thể được, phú quý hiểm trung cầu”.

    Ngải Nghĩa Đào nói: “Nhưng, điều này có quá là mạo hiểm không, nói thực ra là một mẻ cờ bạc, một khi Lý Quang Duệ có đề phòng thì ta mất trắng”.

    Trương Phố lộ ý cười nói: “Các người đều thấy rằng kế này vạn phần không được, Lý Quang Duệ làm sao mà ngờ đến được chứ?

    Hơn nữa, theo ý ta, chuyện binh gia này như đánh cờ vây vậy, không cần phải so đo được mất, chỉ cần cuối cùng chúng ta vẫn là người chiến thắng là được.

    Cho nên…đại soái thầm điều động, tập trung người của Lô Châu đến Ngân Châu, liều mạng mất đi một thành, chỉ cần thủ được Ngân Châu, là rất tốt, coi như là bại rồi thì cũng là đại thương nguyên khí, chúng ta còn có thể trụ chút hương hỏa”.

    Đinh Thừa Tông nói: “Thực không cần, chỉ cần mời lão gia tử Lý Quang Sầm đến Ngân Châu, Lô Châu lại có đạt thố hoạt phật tọa trấn, Lý Quang Duệ cũng lười đi đến tổ ong đó, hắn tất nhiên là đến thẳng Ngân Châu rồi.

    Song…như vậy thực quá nguy hiểm, chúng ta đưa mình đến chỗ chết, nếu như Lý Quang Duệ chưa từng tinh nhuệ, lại làm sao bây giờ?”

    Trương Phố nói: “Bảo Đảng Hạng Thất Thị ngăn cản, còn không thể buộc hắn tinh nhuệ ra sao?”

    Kha Trấn Ác nói: “Đây là trận quyết chiến ăn được cả ngã về không, một khi thất bại, tất cả nỗ lực đều mặc sức, chúng ta phải làm sao?

    Ngay lập tức phải xuất binh phạt Hán, điều khiển độc quân xuyên qua đầm lầy, sa mạc, đều chuẩn bị kịp sao?

    Nếu đợi đến khi xác định hắn tinh nhuệ, rồi huy quân bắc thượng, còn có kịp không?”

    Trương Phố thở dài ngao ngán nói: “Đương nhiên thời gian hơi vội, việc này hơi nguy hiểm.

    Ta chỉ cảm thấy, nguy hiểm này rất là lớn, nhưng một khi mà thành công, hồi báo là trăm lần, nghìn lần, cuối cùng quyết định như nào, thì có mời đại soái định đoạt”.

    Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Dương Hạo, mắt Dương Hạo thì nhìn chằm chằm vào sa bàn, một lúc lâu sau mới nói được bốn chữ: “Dung hậu tái nghị”.

    ****

    Mảnh đất rậm rạp, tuyết trải ngàn dặm, gió lạnh cuốn theo những bông tuyết bay lên, tiếng gió rít thét gào như tiếng cô hồn khóc nức nở.

    Trận đại tuyết này là những tháng ngày miêu đông đối với dân chúng Lân Châu, ngồi ở gần lò sưởi, uống một chén rượu nóng, cạnh vợ và con, thì đầm ấm biết bao.

    Nhưng đối với đám dân du mục chăn nuôi lại là những tháng ngày khốn khó, trú tạm trong chỗ nhà tranh, chăm nuôi đám da súc vô cùng rét mướt.

    Dương Hạo và Mộc Ân, Mộc Khôi thúc ngựa phi nhanh trên cánh đồng tuyết, phía trước là doanh trại quân đội, tiếng kèn tù và kêu vang, vũ khí leng keng, cờ bay lên, một đội binh lính đang tập luyện, đây là quân thường trực mà Dương Hạo kiến tạo, tiếng chuông vang lên báo giờ ăn đã sắp đến, thời tiết khốc liệt, luyện tập không ngừng mỗi ngày, sự luyện tập dày công như vậy chứng tỏ một khí thế nghiêm kỷ.

    Ba người xuống ngựa, bước đi thong thả trên sườn núi, thị vệ cuốn đệm trên mặt đất, ba người ngồi trên, nhìn đám sĩ bĩnh phía xa đang tập luyện, rong ruổi chiến mã, phi ngựa bắn cung.

    Đệm giường bằng da sói, lông bện kỹ, da sói dày.

    Có tác dụng giữ ấm, trải trên mặt tuyết có tác dụng chặn sự xâm nhập hàn khí vào người, Dương Hạo vuốt ve lông mao mượt mà nói: “Kế của Trương Phố thực là điên cuồng và quá mức điên cuồng, Lý Quang Duệ cũng rất khó nghĩ được cách nguy hiểm này.

    Nhưng vấn đề nan giải không phải là không có, không suy nghĩ, cứ nghĩ đến bại, chúng ta vẫn chưa đến bước đường cùng, dùng cái thủ đoạn điên cuồng này, thực là…”

    Hắn trầm ngâm một lát, bỗng hỏi: “Nếu chúng ta phái một đoàn kỳ quân, dựa vào lời của Trương Phố nói, bắc thượng Minh đường xuyên, vào đất cân trạch, xuyên qua sa mạc Mao ô tố, có khả năng hay không?

    Có tổn thất nhiều hơn hay không?”

    Mộc Ân nói: “Mấy năm nay, lưu lạc đi theo chúa công, những tháng ngày khổ cực đều đã qua, nếu như mạo hiểm xông pha qua đầm lầy sa mạc, tuy rằng rất gian nan, song nếu như do thuộc hạ lãnh binh, tổn thất sẽ không lớn.

    Nếu như có thời gian mà chuẩn bị, bảo sĩ binh làm đệm da sói, hoặc dê vàng, lông mao lạc đà bện thành chặn cơn lạnh mùa đông thì sẽ không lo chết giữa trời đông này.

    Còn về thực vật cũng dễ làm, ta biết cách làm thịt bò, là do học được từ người Khiết Đan, có thể hong thịt cho khô sau đó ướp gia vị, nhồi vào trong dạ dày bò, khi ăn thì lấy ra một chút cho vào bát tô, nước thì cũng dễ kiếm, ở sa mạc cũng không phải nơi nào cũng không có nước, chỉ cần có nước, thì ta có thể tìm được, dự trữ nhiều chút…

    Dương Hạo nghe vậy gật gù lia lịa, như có điều gì suy nghĩ nói: “Song nếu muốn kỵ binh nhẹ hành quân, sợ sau khi ra sa mạc, lương thực đều ăn hết thì sao?”

    Mộ Khôi cười hắc hắc nói: “Nếu như ra khỏi sa mạc, còn sợ không tìm được gì ăn sao?

    Các bộ tộc Miêu Đông luôn có thói quen tích gom lương thực, một khi ra sa mạc thì chẳng thành vấn đề.

    Dương Hạo lại gật đầu, ý của Mộc Khôi hắn đã hiểu, đến khi đó là gặp được bộ lạc nào, bộ lạc nào bị cướp đoạt không còn.

    Ngươi có thể nói nó là vũ lực cướp bóc, cũng có thể nói nó là cướp bóc, cũng có thể nói nó là dĩ chiến dưỡng chiến, kỳ thực đều là nhất ký hiệu sự.

    Ban đầu rong ruổi thảo nguyên, đại chiến hung nô, kỵ binh qua lại, đuổi giết ngàn dặm, làm như vậy không thể nói đến hai từ nhân nghĩa trên chiến trường.

    Mộc Ân hỏi: “Thiếu chủ, ngài thực có dự tính làm theo lời Trương Phố nói?”

    Dương Hạo cười mếu máo nói: “Chỉ là…ta muốn hiểu được tính khả năng thực hiện lớn đến đâu.

    Sợ chiến tranh kéo dài liên miên với Hạ Châu mới có thể quyết ra thắng bại, nếu có cơ hội thì làm một kích chí mạng, ta đương nhiên là mong như vậy.

    Nhưng…haiz, xuất binh phạt Hán, tập kích Hạ Châu, đều cần nhân mã, Lô Châu, Ngân Châu, tất không thể phân binh tác chiến, nếu như muốn thực hiện kế này, hai thành chỉ có thể bảo trì một, tập trung binh mã vào một chỗ, đồng thời, những thứ như đệm da sói, làm thịt bò, chuẩn bị cho tốt, mà muốn vậy thì cần phải có thời gian, song…không kịp nữa rồi, thời gian…ôi thời gian”

    Hắn thở dài ngao ngán, đứng dậy nói: “Đi đi, về thôi”.

    Về đến Dương phủ, bước vào hậu trạch, hoa đình ấm nóng vô cùng náo nhiệt.

    Hai tỷ muội Đinh Ngọc Lạc và Đinh Ngọc Đình đang bế đứa bé cưng của Dương Hạo, Dương Hạo đã đặt cho bé một cái tên là Tuyết Nhi, Đinh Ngọc Đình ẵm bé vuốt nhẹ má đỏ hồng, đứa bé nghịch ngợm giơ tay lên như muốn với gì đó.

    Đông Nhi thì đang huơ tay sưởi ấm, Diễm Diễm, Oa Oa thì đang nói gì đó với nhau.

    Hắn nhìn đứa bé, lòng trào dâng niềm hạnh phúc vô hạn…

    Chương 449: Nhìn bằng nửa con mắt

    Thủ lĩnh thứ bảy, Hoành Sơn chư mộ thủ lĩnh, thế lực trải dài từ Lô Châu đến Ngân Châu; thủ lĩnh các bộ lạc người Hán, Hồi, Diệp Phan, các tộc trưởng, chủ trại…

    đều lục tục kéo về Ngân Châu.

    Trận đại hội này do sắp sửa dẫn binh phạt Hán và chuẩn bị cho cuộc chiến Hạ Châu mà có vẻ gấp gáp, có điều công phu đều vẫn còn đang được giấu kín, ngoài mặt thì phồn vinh náo nhiệt và nhàn nhã.

    Đối với việc ăn uống và nghỉ ngơi của các thủ lĩnh thì Dương Hạo đã chuẩn bị xong đâu vào đấy, tiến vào Ngân Châu, bạn sẽ không thể nào nhận ra nơi này đã từng xảy ra những cuộc chiến liên tiếp đẫm máu, trong thành phồn vinh thịnh vượng, cả thành trì bố trí có trật tự, đương nhiên, quân kỷ tươi sáng, áo giáp kêu leng keng là những uy lực vô hình không thể thiếu.

    Đây không phải là liên minh, mà là hiệu lệnh quần hùng, đích thức là quy tụ về để xưng bá một phương, không che giấu thế lực để chờ đợi phần thưởng là những con dê cừu béo múp chờ làm thịt.

    Những người đứng đầu phái đoàn tất nhiên phải thể hiện rõ uy phong của mình, cũng may mà trước khi các hào kiệt đến đây Dương Hạo đa chuẩn bị sẵn tinh thần, đến khi tận mắt chứng kiến uy quân và tài lực oai hậu của Ngân Châu, ai nấy đều tâm phục khẩu phục, không ai dám gây chiến.

    Hiện chỉ cần khiến cho các bộ tộc, các tại và mọi người tâm phục khẩu phục đã là đủ, ngày ngắn ngủi, cái gọi là thu phục cũng chỉ là một quá trình dần dần mà thôi, muốn bọn họ phục tùng mệnh lệnh của Dương Hạo thì cần phải chọn thời điểm tấn công, chước thuế dễ dàng, muốn bọn họ sống chết theo hắn thì phải sống chết cùng hưởng, hiện cũng không cần trông cậy nhiều, những người thực sự có thể tin cậy, Dương Hạo đã dùng rồi, cứ lẳng lặng mà làm.

    Do vậy Dương Hạo trong khoảng thời gian này hết sức bận rộn, hắn phải mở cuộc hội kiến công khai với các thủ lĩnh bộ tộc, dẫn dắt bọn họ đi quan sát việc luyện binh, Dương Hạo còn muốn thấy cả mấy cái ‘kim trong bọc’, tự mình mở cuộc họp với bảy họ và họ Khương ở Hoành Sơn, tất cả đều theo Dương Hạo, cùng ra sức chuẩn bị cho trận đại chiến sắp tới, sau cái phồn hoa thịnh vượng, khói lửa chiến tranh đã bắt đầu lặng lẽ bốc lên ngùn ngụt.

    Ngoại trừ việc sắp xếp dày đặc việc tổ chức vũ lực đối ngoại, Ngân Châu và Lô Châu còn đồng bộ tiến hành chuẩn bị chiến tranh.

    Ngoài việc gia tăng quân trú đóng ở Hạ Châu, Tĩnh Châu, Tiêu Châu, Tuy Châu… hệ thống hành chính cũng gấp rút được sắp xếp, để đề phòng những mạch tin liên lạc bị cắt đứt do chiến tranh và trở nên tê liệt mất tác dụng.

    Ngoài ra, quan hệ của thống soái và các ủy nhiệm, các lực lượng vũ trang và lương thực đều do Lâm Bằng, Phạm Ân Kỳ sắp xếp chặt chẽ.

    Dương Hạo có thể đánh một trận hiểm, nhưng không thể đánh mà không có chuẩn bị, hắn có thời gian thì sẽ ra sức chuẩn bị thật tốt cho cuộc chiến, chiếm trước được một bước là có cơ thắng được nhiều hơn, khi chiến đấu cũng sẽ phát huy được những tác dụng to lớn.

    Từ Lũ, Tiêu Nghiễm cũng đang hết sức bận rộn, các thế lực của Dương Hạo hết sức phức tạp, có thể trực tiếp quản lý người của Dương Hạo, cũng có khi phải lấy cương làm chủ, có khi phải tiến hành làm cho lung lạc…

    Bất kể là đối với thế lực nào thì đều là người theo Dương Hạo, muốn có được sự bảo hộ của hắn thì đương nhiên phải trả một cái giá nào đó.

    Cái giá trả ra càng nhiều thì lợi ích càng cao, như vậy mới là làm ăn.

    Hai bên cả người đầy tài năng, nhưng khi ở nước Đường thì chỉ có thể học được những quyền cước không có chỗ sử dụng.

    Khi Dương Hạo tiến hành tiếp kiến thì hai người và các thủ lĩnh bộ lạc môi thương lưỡi tiễn, vừa đấm vừa xoa, đem toàn bộ những chính sách và biện pháp ra quyết định.

    Tiêu Nghiễm và Từ Lũ được phân công rõ ràng.

    Tiêu Nghiễm là người không thích cười đùa, hay nghiêm túc, thêm vào cái tính tài tử là điều đáng kiêu ngạo.

    Lời ăn tiếng nói không những sắc bén mà còn khắt khe, do vậy vai kẻ mặt đen nhất định là sẽ do hắn đảm nhận.

    Do lợi ích nên trên bàn đàm phán hoàn toàn không còn có thể diện tôn ti gì nữa, các thủ lĩnh bộ tộc Tây Vực đều là những quặng dầu mỏ hào phóng, vốn cũng không hiểu lắm về chuyện quy tắc, muốn nói chuyện với bọn họ thì chẳng khác nào cãi nhau.

    Tiêu Nghiễm ngoài nhu trong cương, cả người đều tràn đầy hỏa khí, chỉ tiếc là khi còn ở nước Đường hắn không có đất dụng võ, nhiều khi chứng kiến những sự việc không thuận mắt hắn cũng chỉ biết nói bóng gió, nhưng nay thì không thế, Dương Hạo đã đặt toàn quyền vào hắn, hơn nữa hắn còn đứng ở phe mạnh, đúng là rất chi hãnh diện.

    Để chuẩn bị cho mỗi hạng mục đàm phán, Tiêu Nghiễm đã dốc toàn lực ứng phó, khiến cho những tướng người Hán không còn đất, hai bên trừng mắt phùng râu, đập vỡ bình trà trên bàn, đó là cảnh thường xuyên gặp.

    Đợi đến khi đối phương có thể hoàn toàn chấp nhận thì kẻ mặt đỏ Từ Lũ mới xuất hiện.

    Từ Lũ đã làm việc ngoại giao này bao lâu nay, đúng là kẻ tám mặt lả lướt, qua một hồi mặc cả, những thủ lĩnh bộ tộc đó cuối cùng phát hiện ra bọn chúng vừa có mặt lại có trong đó, đối với phía Dương Hạo cũng đạt được những điều tốt ở giới hạn lớn nhất mong muốn có được.

    Mặc dù những sự việc này khiến hai lão đại nhân phải hao tâm tổn sức nhưng những thành công mà hai ông mang lại thật là trước nay chưa từng có, đặc biệt là khi kẻ mạnh đàm phán với kẻ yếu, quả là có cảm giác hãnh diện, trước nay chưa từng có.

    Trong lòng hai người vẫn chưa có quyết tâm hết lòng thuần phục Dương Hạo, nhưng đã được cảm hóa nhiều, bất tri bất giác mà trở thành bạn bè cùng phe với hắn.

    Một trang khế ước có tác dụng lớn thế nào?

    Một trang khế ước có thể bảo đảm nó có thể có nhiều điều kiện được thực hiện, dẫu cho không có nhiều biện pháp cường lực thì một mặt các thủ lĩnh cũng có thể dễ dàng phá hủy bản khế ước, do hai chữ ‘tín dụng’.

    Tín dụng là vô hình, cũng là hữu hình, nếu như thế lực đầu não của một bên lật lọng, nói một đằng làm một nẻo thì ngôn ngữ không đáng tin, về cơ bản sẽ rất khó để có được sự ủng hộ và tin cậy của thế lực còn lại.

    Do đó, trừ phi bất đắc dĩ, chứ nếu không sẽ tuyệt đối không vô tình mà dễ dàng phá bỏ lời hứa.

    Mặc dầu như vậy, Dương Hạo còn có thể dùng thủ đoạn gia tăng lực lượng, gia tăng như vậy sẽ khiến bọn họ coi trọng việc giữ lời hứa, dẫu cho sau này Ngân Châu bị vây, thì tạm thời bọn họ cũng mất lực khống chế, thì khi bọn họ muốn đưa ra bất kỳ quyết định gì cũng phải đắn đo suy nghĩ, không dám dễ dàng đưa ra quyết định.

    Thủ đoạn gia tăng lực lượng của Dương Hạo là: uy hiếp tuyệt đối về vũ lực.

    Tình cảnh thảo nguyên Lô Châu, Hoành Sơn chủ động khiêu chiến, tập kích vào các bộ lạc.

    *************

    Hoang mạc mịt mờ, nguyên trì lạp tượng.

    Sau Sơn Lộc là một sườn núi chạy thong thả, đây là phía Nam của Sơn Lộc, ánh mặt trời chiếu rọi vào, hơn nữa hai bên trái phải là thung lũng, cản trở gió lạnh xâm nhập, hơn nữa cũng có chăn lạc đà, lông bò, thế là đủ cho bọn du mục tránh được cái giá lạnh của mùa đông này.

    Một ngọn suối đổ xuống từ trên núi, bên phải bờ suối là một mảnh rừng thưa thớt, có thể vào đó chặt củi đốt lửa, lấy nước.

    Lều bạt ước chừng có khoảng hai trăm chiếc, như vậy cũng coi là đủ để dựng một bộ lạc quy mô.

    Phía trước một chiếc trướng là vị thủ lĩnh Nhật Đạt Mộc Cơ, hắn mặc một chiếc áo bào và đang làm thịt một con dê.

    Hôm nay con trai hắn đầy trăm ngày, hắn muốn mời bạn bè đến uống rượu chúc mừng.

    Bên ngoài nước đọng thành băng, nếu như tay chậm một chút thì chiếc đầu dê này cũng nhanh chóng mà bị đóng băng.

    Nhưng thủ pháp của người này quả thực là siêu phàm, trong tay hắn chỉ có một con dao nhỏ, phi nhanh thoăn thoắt, da dê đã được lột sạch, lúc này đây thịt dê vẫn còn đang bốc hơi nóng hôi hổi.

    Bên cạnh hắn đặt một cái nồi to, vợ hắn đang ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận nhóm lửa, nước trong nồi đã bắt đầu sôi, lúc này, ở phía xa đột nhiên vang lên một tiếng kèn kéo dài từng đợt thê lương.

    Đó chính là tiếng kèn cảnh báo.

    Nhật Đạt Mộc Cơ thất kinh, vội vàng chạy lên hai bước, vứt cả cái đầu con dê vào nồi nước sôi, rồi chạy lại phía con tuấn mã.

    Con ngựa vẫn chưa được lắp yên, nhưng nghe tiếng kèn hiệu báo động khẩn cấp cũng không quan tâm nhiều như thế nữa, Nhật Đạt Mộc Cơ nhặt vội một chiếc cung tên vứt gần chỗ yên ngựa, rồi lại lấy một ống tên đeo vào người, vội vã thúc ngựa đi mất.

    Vợ hắn vội vàng gọi với theo: “Nhật Đạt Mộc Cơ”.

    Nhật Đạt Mộc Cơ quay đầu lại hét lớn: “Mau bế con chạy đi, tiếng kèn hiệu gấp như vậy e rằng có quân địch tập kích”.

    Cùng lúc đó, những gã đàn ông trong những chiếc lều khác cũng vội vàng xông ra, bất kể là già hay trẻ, thậm chí có cả những đứa trẻ mới hai ba tuổi cũng đều mặc một chiếc áo da, hết sức nhanh nhẹn leo lên lưng ngựa, chạy thật nhanh về phía trước.

    Tiếng kèn hiệu ở hai bên núi lại thổi lên một hồi lớn, hơn nữa càng lúc càng khẩn cấp, trên cánh đồng tuyết phủ trắng xóa chỉ nhìn thấy ba bốn con tuấn mã đang phi, những binh khí trong tay lóe sáng, lớn tiếng kêu thét tiếng gì đó.

    “Là Mỹ Ân Tử”, Nhật Đạt Mộc Cơ nhìn bọn chúng rồi đột nhiên kêu lên.

    Mỹ Ân có nghĩa là mặt trời, Mỹ Ân Tử có nghĩa là con trai của mặt trời.

    Người đó chính là con trai của thủ lĩnh bộ lạc.

    Hắn nhìn thấy nguy hiểm trước mắt nên các chiến sĩ đều hăng hái giương cung tên, phía sau giắt một thanh đao dài, mọi người nhanh chóng tập hợp thành hàng ngũ, tiến về phía trước.

    “Chạy mau, chạy mau, đại quân Ngân Châu tới rồi”.

    Nhật Đạt Mộc Cơ xông lên phía trước, đã nghe thấy tiếng của Mỹ Ân Tử hét lớn, hắn vừa ngẩn ra đã nghe thấy tiếng vó ngựa như tuyết, vô vàn chiến mã đột nhiên xuất hiện ở cửa núi, lưỡi mác dài sáng loáng, mặt ai cũng đằng đằng sát khí.

    Ngay sau đó, bầu trời như tối sụp lại, vô số mũi tên bắn ra, nhằm thẳng hướng bọn họ bay tới.

    “Mỹ Ân Tử, mau trốn đi!”

    Đối phương còn đứng ở một quãng khá xa nên lúc này mũi tên gần như không tới được chỗ bọn họ.

    Nhật Đạt Mộc Cơ đến mũi tên cũng chẳng buồn rút ra, hai tay bắc vào miệng, hét lớn với Mỹ Ân Tử.

    Những mũi tên dày đặc như cơn mưa ầm ầm lao về phía bọn họ, thậm chí còn có thể nghe thấy rõ tiếng gió lao đi vun vút trong không trung.

    Nhiều người khác cũng giống như hắn ngạc nhiên nhìn lên trên, hằng hà sa số mũi tên đang lao vun vút về phía họ, càng lúc càng gần, mắt họ tối sầm lại, chỉ thấy những mũi tên như mưa bao trùm lên tất cả.

    “Giết!”

    Đại quân của Dương Hạo không bày binh bố trận, đối phương chưa từng tham chiến bao giờ đã bị dồn cho hoàn toàn không còn lực đối kháng, bọn họ đã hoàn toàn không cần phải phá vỡ thế trận, chỉ cần tiến hành giết bóc là được.

    Bọn họ có trong tay hơn nghìn con ngựa, nhưng đội hình thì đều nhịp tăm tắp, cả đội hình hình thành một đường cong.

    Nhật Đạt Mộc Cơ vẫn chưa chết, bên vai trái của hắn đã trúng tên, vai phải cũng bị trúng tên, một mặt hắn dùng hai chân khống chế cơ thể, vội vàng xuống ngựa, mặt khác cố sức dùng đao, ngửa mặt lên trời hét lớn: “Giết bọn chúng”.

    Sinh mạng của hắn đã bị tiếng hét đó kết thúc, trước mặt quân địch chỉ cách có khoảng một trăm bước chân, bọn họ đang tiến đến gần.

    Lực lượng của đối phương quả thực là khiến người ta kinh ngạc, bọn chúng dùng mã lực rồi ném tiêu thương bay nhanh như điện xẹt, gào thét lao tới.

    Ở khoảng cách gần như vậy, tiêu và thương ném ra gần như không có gì ngăn cản được, huống hồ quân địch trước mặt lại gần như bị thương hết.

    Nhật Đạt Mộc Cơ lớn tiếng gào thét, một mũi tiêu lao tới xuyên thẳng vào ngực hắn, cả người hắn đổ về phía sau, ngã bay xuống lưng ngựa.

    Con ngựa đó trên người bị trúng tên, đang đau đớn, trong một lúc bị mất kiểm soát, nó co hai chân sau lên, đá cái xác Nhật Đạt Mộc Cơ ra xa cả trượng.

    “Phực phực phực”, tiếng mũi tên và thương lao ra, một khi bị trúng thì căn bản sẽ không cách nào trốn được, dẫu cho có khỏe đến đâu thì khi bị trúng cũng chẳng khác nào một tờ giấy bị xuyên thủng.

    “Giết!”

    Tướng lĩnh thống binh cánh quân này của Dương Hạo rút ra một thanh trường đao, những kỵ sĩ bên cạnh cũng đồng loạt rút đao hô ứng, chuẩn bị xông lên.

    Bọn họ đều mặc áo giáp nhẹ, bên trái đeo cung, bên phải là mũi tên, mâu sắt treo trên yên ngựa, nay hoàn toàn không cần dùng đến nó, chỉ cần những binh khí trong tay là cũng có thể hoàn thành trận chiến này được rồi.

    Quân địch bên trong không đủ hai trăm người, gào thét nhìn đám quân đến từ Ngân Châu, mặt không còn chút máu, bọn họ quay đầu ngựa định chạy trốn nhưng không thể nào nhanh được bằng quân Ngân Châu, lần lượt từng người bị chết, thây phơi trên cánh đồng tuyết, sau lưng mỗi người đều là vết thương do bị đao chém.

    Đám kỵ sĩ nhanh chóng phân làm hai nhánh, lần lượt bao vây toàn bộ hai trăm người.

    Đỗ Lãn Nhi thúc ngựa đứng giữa, chỉ huy hơn ba mươi quân, toàn bộ những người trong bộ lạc đều đã được tập trung lại.

    Những người phụ nữ nắm chặt tay bọn trẻ, yên lặng nghe mệnh lệnh.

    Từ nhỏ đến lớn họ đã quen với việc kẻ mạnh thắng kẻ yếu trên thảo nguyên, họ đã quen với việc cướp bóc và đâm chém, trong số bọn họ cũng có không ít người bị đoạt từ các bộ lạc khác mà đến, trở thành thành viên của bộ lạc này.

    Một lão già râu tóc bạc phơ đứng thẳng người ở hàng đầu, mở to mắt, bước đi từng bước rồi quỳ sụp xuống trên tuyết, khóc không thành tiếng: “Lộ Phật Tử mạo phạm đến Dương Hạo đại nhân, cam tâm xin chịu chết, chỉ xin đại nhân khai ân, tha cho những người trong tộc”.

    Đỗ Lãn Nhi thu đao về, lớn tiếng hỏi: “Đừng có nói bản chỉ huy là kẻ bất hiếu.

    Thái úy sớm đã có lệnh, phàm là dân cư được quản lý ở Ngân Châu, thì sẽ được thả về Ngân Châu.

    Ngày 28 tháng giêng, thủ lĩnh bộ lạc đi đến Ngân Châu yết kiến, có việc gì xin hãy cứ thoải mái mà thương lượng.

    Không muốn chịu sự cai quản của Ngân Châu chúng ta thì sớm ra khỏi biên giới Ngân Châu, nếu khong có mưu đồ làm phản sẽ bị xét vào tội xâm nhập bất hợp pháp.

    Đã không đi lại còn vào thành nhận lương là muốn thế nào đây?

    Đây là nhà ngươi tự muốn chuốc lấy tai họa, đừng có trách đại nhân chúng ta thủ đoạn.

    Lộ Phật Tử cúi đầu sát đất, lắc lắc đầu, lúc này đây máu đang trào trong từng huyết mạch của hắn, hắn biết rằng Hạ Châu Lý Quang Duệ tuyệt đối không thể để mất Ngân Châu.

    Bộ lạc của hắn nằm trong vòng cai quản của họ Lý đã mấy trăm năm, hắn nghĩ Dương Hạo chẳng qua chỉ là nhất thời chiếm được mà thôi, đại quân Hạ Châu mà đến thì Dương Hạo sẽ bị đánh cho tan tác.

    Do đó mà hắn không muốn đầu hàng Dương Hạo.

    Đến hôm có tai nạn, Ngân Châu phát chẩn, hắn cũng không khách khí mà dẫn người đến nhận lương.

    Hắn nghĩ rằng, Dương Hạo ở Ngân Châu thế lực cũng không được lâu, đợi đến khi đại quân của Lý Quang Duệ đến thì bộ tộc của hắn sẽ phất cờ đứng theo hàng ngũ của Lý Quang Duệ, nhất định sẽ được trọng dụng, chứ hắn không hề nghĩ đến ngày hôm nay, dẫn đến họa lớn cho cả bộ tộc, nhưng hối hận thì cũng đã muộn rồi.

    Đỗ Lãn Nhi khoát tay, không nhân nhượng mà rằng: “Chém cái đầu chó của hắn!”

    Lập tức có một kỵ sĩ xuống ngựa, vung ngọn đao nhuốm đầy máu tươi ra, kỵ sĩ bốn phía dương mắt nhìn chằm chằm, nam nữ trong bộ tộc của Lộ Pháp đều không ai dám có động tĩnh, mắt nhìn về phía những kỵ sĩ.

    Vị kị sĩ kia hạ đao trong tay xuống, chém thẳng vào đầu Lộ Pháp Tử, dùng tay cầm chỗ tóc của hắn rồi kéo đầu lên.

    Đỗ Lãn Nhi nói: “Tất cả vũ khí, bò dê ngựa, cư dân của cải đều lần lượt đem hết về Ngân Châu, nghe lệnh đại soái xử lý”.

    Bộ lạc của Lộ Pháp nhanh chóng thất bại sau trận chiến, tất cả đồ đạc đều bị lấy đi sạch trơn, trên thảo nguyên giờ chỉ còn sót lại những vũng máu tươi và những cái xác nằm đó, trông ra phía xa trông giống như một tấm lụa lớn nhuộm hoa đào.

    Lần lượt các bộ lạc khác đều dược diễn lại vở kịch đó, Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngải Nghĩa Hải mỗi người đều lần lượt phân thành những đội nhỏ, dần dần càn quét hế những bộ lạc không chịu quy thuận ở Ngân Châu.

    Đồng thời đem tất cả vũ khí, dê cừu và tài sản đem hết về Ngân Châu.

    Đây cũng được coi là lấy chiến tranh để nuôi chiến tranh.

    Dương Hạo hiện đang rất cần tiền.

    Tuy nói rằng Dương Hạo sau khi lập ra Lô Châu rất chú trọng phát triển công thương, tích lũy của cải, lại gom được một lượng lớn của cải ở trong kho phủ của Ngân Châu, đồng thời cũng nhận được sự giúp đỡ của Kế Tự Đường, nhưng tốc độ mở rộng nhanh chóng, lập nên nhiều hệ thống hành chính, chiêu binh luyện binh, mua binh khí và áo giáp, tu sửa thành trì, mua lương thực dự trữ…

    Mỗi một thứ đều cần đến tiền, tiền tiêu nhanh như nước chảy.

    Đặc biệt là việc xây dựng kinh viện ở Lô Châu, trạch thư quán, ấn thư quán, thư viện, con số đầu tư vào không phải là nhỏ, kể cả có một núi vàng thì cũng phải tiêu hết.

    Mà để thu về thì phải đến một năm, chậm nhất cũng phải mười năm, hai mươi năm mới trở thành hiện thực, muốn nuôi một đội binh lớn như vậy thì phải có thế lực hùng hậu, cách nhanh nhất là đi cướp bóc.

    Cách cướp bóc này có thể có tác dụng khuất phục được những nhóm người không chịu phục tùng, vậy thì sao lại không làm?

    ********************

    Nguyệt Hoa Cung, Tiêu Hậu đang ngắm đứa con trai trắng mũm mĩm của mình.

    Nếu như có người nhìn thấy ắt sẽ không thể tin được.

    Trong con mắt của bọn họ, một hoàng hậu uy nghi vô hạn như vậy thì không thể nào có thể lè lưỡi giả quỷ để trêu chọc đứa trẻ nhỏ, rồi lớn tiếng cười khanh khách với nó như thế.

    Đột nhiên đứa bé giướn mắt lên, nắm chặt lấy miệng, cái mũi nhỏ cứ phập phồng, Tiêu Hậu vì vụ việc nước Đường bị tiêu vong vẫn phải để cho nhũ mẫu chăm con, nên cũng không hiểu lắm ngôn ngữ của đứa trẻ.

    Nàng hiếu kỳ nghiêng ngó khuôn mặt nó, rồi đoán: “Cục cưng, có phải là muốn đi tè không?”

    Mặt đứa bé đột nhiên giãn ra, đôi mắt sáng trở lại “Ai da, ai da”, Tiêu Hậu phi vội vàng tránh ra nhưng vẫn bị cu cậu tè vào tay.

    Tiêu Hậu vừa tức vừa buồn cười, sẵng giọng: “Tiểu tử thối này, muốn rắp tâm oán mẫu hậu có phải không?”

    Tiêu Xước trước nay uôn ưa sạch sẽ, nào ngờ lại bị chính con mình tè vào, nàng vội lấy khăn lau sạch rồi đích thân thay tã cho nó.

    Đột nhiên bọn cung nữ vội chạy vào, đứng cạnh nàng hạ giọng nói: “Thái Hậu nương nương, Tây Vực có mật thư”.

    “Hả” Mắt Tiêu Xước sáng lên, vội vàng đón lấy bức thư được đưa tới, dặn dò bọn cung nữ: “Hoàng thượng đi tiểu, gọi người vào thay quần áo cho người”.

    “Dạ”

    Tiêu thái hậu vội vàng quay lại thư phòng của mình, dùng dao mở lá thư, lấy từ trong ống tre ra một lá thư được gập lại, trên mặt lộ vẻ nửa cười nửa không: “Hừ, ngươi quả là biết chừng mực, trước nay không bao giờ đưa ra yêu cầu quá mức với ta”.

    Nàng ngẩng đầu nhìn nhũ mẫu đang bận rộn ở phòng bên, lập tức đứng lên dặn dò: “Triệu Gia Luật Thể vào cung, gặp ta ở chính điện”.

    Tại chính điện, Gia Luật Thể đã đến, hắn đoán chừng có việc gì gấp nên thái hậu mới gọi hắn vào gấp như vậy.

    Nay vua mới còn nhỏ tuổi, nội chiến ở Khiết Đan nổi lên không ngừng, chính sách của triều đình là nghỉ ngơi dưỡng sức.

    Duy hệ căn bản, không bưng bít, ngoại không chiến tranh, nội an ủi trăm bộ lạc, vị trí đại tướng thống lĩnh quân đội của hắn đúng là không có đất dụng võ.

    Ngoài cung điện đã có tiếng truyền, Tiêu thái hậu đã đến.

    Tiêu Xước ngồi trên ngai, trong cung chỉ có duy nhất một người được gọi vào hội kiến, ắt cũng không phải là chuyện đùa.

    Gia Luật Thể chỉ nghe một tiếng lập tức đi tới trước ba bước, quỳ xuống hô lớn: “Thần Gia Luật Thể xin được yết kiến Thái hậu nương nương”.

    Mắt hắn chỉ nhìn thấy áo bào của thái hậu như lóe sáng, còn mũi hắn thì ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ, tiếng nói của Tiêu hậu văng vẳng bên tai hắn: “Luật Thể đại nhân miễn lễ, bình thân”.

    Sau khi Tiêu Xước đến bên án ngồi xuống, Gia Luật Thể cũng bước tới, cung cẩn nói: “Thần phụng chỉ đến, không biết thái hậu có điều gì dặn dò”.

    Tiếng của Tiêu Xước như xé gió nói: “Luật Thể đại nhân, người điều binh của bộ tộc, cùng với một phần binh mã của Ngũ Kinh đến Vũ Thanh, Vĩnh Thanh, Hưng Thành vận động, thanh thế phải ngày càng lớn.

    Ngẫu nhiên qua sông Bạch Câu, Cự Mã, vào đến địa phận nước Tống cũng không có vấn đề gì”.

    Gia Luật Thể giật mình kinh ngạc, thái hậu thì lại mỉm cười nói: “Không cần phải lo tìm danh nghĩa làm gì, cứ nói là phần tử xấu của Đức Vương chạy trốn sang nên triều đình phái quân truy bắt.

    Có điều lý do này không cần phải lộ ra, đợi đến khi sứ giả nước Tống đến nói chuyện mới lộ mặt”.

    Gia Luật Thể cho rằng nước Tống sẽ dụng binh với Khiết Đan, hoặc là Khiết Đan sẽ dụng binh với nước Tống, nghe Tiêu Xước nói như vậy, hắn không thể hiểu nổi, không nén được mà rằng: “Thái hậu, thái hậu có ý gì vậy?

    Thần vẫn chưa rõ ý của người.

    Trong lòng có thắc mắc thần phải được giải đáp mới thấy thoải mái, để tránh xảy ra sai sót, làm hỏng chuyện của thái hậu”.

    Tiêu Xước nói: “Nước Tống muốn dụng binh với nước Hán rồi, trẫm muốn khanh làm chỉ là để nước Tống kiềm chế lại, kéo dài thời gian, đợi đến khi ta nắm tốt rồi thì không thể không dụng binh với Tống”.

    Gia Luật Thể ngạc nhiên nói: “Không phải thái hậu đã có quốc thư, hứa rằng sẽ không can thiệp vào chuyện của Tống phạt Hán hay sao?

    Hay là người đã thay đổi chủ ý, muốn bảo vệ nước Hán?”

    Tiêu Xước lắc đầu: “Nước Hán vốn là một miếng bánh hỏng, không gì có thể đỡ nổi.

    Cứ cho là không hề có quốc hư thì tr ẫm cũng không có ý định can thiệp vào việc Tống dụng binh với Hán, hành động này chỉ là tranh thủ ít thời gian cho Dương Hạo ở Ngân Châu, Tây Bắc e rằng sắp có đại chiến rồi”.

    Nhắc tới tình địch, Gia Luật Thểkhỏi không thoải mái: “Thái hậu, những ngày trước phạt thành Ngân Châu, thần đã bị tổn thất lục viện mà Dương Hạo chỉ việc ngồi hưởng thành quả, dành được Ngân Châu.

    Nay chúng ta còn giúp hắn như thế là vì lẽ gì?”

    Tiêu Xước liếc đôi mắt đẹp của mình, nghiêm túc nói: “Phạt Ngân Châu, nếu như không có kế hoạch phá thành của Dương Hạo thì chúng ta còn thiệt hại nặng hơn là lục viện, cũng không chắc sẽ có được thành Ngân Châu đâu.

    Cái chúng ta cần không phải là lĩnh công.

    Nước Hán ngày một điêu linh, đa không thể đem lại lợi ích cho nước Tống nữa rồi.

    Ở Tây Bắc, chúng ta bắt buộc phải thiết lập một thế lực nâng đỡ.

    Triệu Quang Nghĩa đã cấu kết với Lý Quang Duệ, ngoài Dương Hạo ra thì chúng ta có thể dùng ai được đây?

    Gia Luật Thể đại nhân, trẫm hết sức coi trọng ngươi nên mới giao cho ngươi việc này, ngươi phải công tư phân minh đó”.

    Tâm tư Gia Luật Thể đã bị thái hậu nhìn thấu, hắn không giấu được thẹn thùng, liền chắp tay vâng dạ nói: “Thái hậu dạy phải, thần đã biết sai rồi”.

    *************************

    Dương Hạo bận rộn cả một ngày, tinh thần mệt mỏi quay về phủ, ngồi nghỉ ở Hoa đình.

    Diệu Diệu và Oa Oa lập tức chạy lại, người thì dâng trà, người thì lại ngồi bên hắn, đặt chân hắn lên đùi mình rồi nhẹ nhàng đấm bóp.

    Dương Hạo hớp hai ngụm trà từ tay Diệu Diệu rồi nằm ra ghế, hỏi: “Đông Nhi và Diễm Diễm đâu?”

    Diệu Diệu xoa xoa bóp bóp đầu cho hắn, đáp: “Đại nương và nhị nương và đại tiểu thư đang đi tuần quanh thành rồi, ai nấy đều có mang theo binh khí, chung quy cũng đi được gần một canh giờ rồi, chắc cũng sắp quay trở lại”.

    Dương Hạo “hừm” một tiếng, nhắm nghiền mắt để hưởng thụ cái nhẹ nhàng mềm mại của hai đôi bàn tay đang xoa bóp cho hắn, rồi lại hỏi: “Oa Nhi, thư trả lời quan gia đã được đưa đi rồi chứ?”

    Oa Nhi đáp: “Theo ý của lão gia, nô gia được nhuận sắc một phen, lại cho lão gia sau khi xem xong ấn dấu vào đó, đã ngay lập tức chuyển đến kinh thành rồi”.

    Dương Hạo gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.

    Lửa trong phòng đang cháy rất đượm, ấm áp như mùa xuân.

    Oa Oa và Diệu Diệu đều mặc một bộ quần áo ôm sát mỏng manh hình chữ Phúc, nom mỏng như cánh ve, Diệu Diệu thì có dáng điệu non nớt thuần khiết, còn Oa Oa lại xinh xắn dễ thương và có khuôn mặt như búp bê.

    Hai người uyển chuyển lạ thường, bộ ngựa căng phồng như muốn nứt ra, những đường cong mềm mại lả lướt, khiến cho mắt Dương Hạo như nóng rực lên.

    Mấy ngày nay bận rộn, Dương Hạo đúng là rất mệt, nay lại được hai mỹ nữ ở bên, hắn đến chớp mắt cũng không dám.

    Oa Oa không nén nổi khẽ hóm hỉnh nói: “Lão gia mấy ngày nay vất vả rồi, các bộ tộc,các tù trưởng đã lục tục đi rồi, lão gia còn có chuyện gì thì giao cho Phạm đại nhân, Từ đại nhân cũng được, chàng nghỉ ngơi dưỡng sức chút đi”.

    Dương Hạo thở dài nói: “Không nghỉ ngơi được, ngày mai ta sẽ bí mật rời khỏi Ngân Châu, Lân Châu, Lô Châu, Phủ Châu, đều phải đi một chuyến.

    Đại chiến sắp tới rồi, còn cần phải làm nhiều việc quá, mà trời chỉ sinh cho có một cái mạng phàm này…”

    Chương 450: Hợp tung

    Thành Lân châu, từ lúc Hỏa Sơn Vương Cổn tự phong là thứ sự Lân châu, chiếm cứ thành này, thành này lại được gọi là Dương gia thành.

    Men theo khu vực sông hình lòng chảo ngược dòng lên thượng du bốn mươi dặm, trên một toàn núi cao cao, chính là đại bản doanh Dương gia thành của Lân châu Dương gia.

    Gió lạnh gào rít, tuyết lớn tung bay, bốn bề là một mảng mênh mông vắng vẻ, trong khúc sông vắng bóng người ngay cả chim tước cũng khó gặp, lúc này lại có một đám đại hán đeo cung vác tên, hông dắt bội đao đội gió đạp tuyến, men theo lũng sông đã khô cạn mà đi như bay, vó ngựa lộp cộp, nhanh chóng bị gió tuyết cuốn đi, từ xa xa chỉ có thể thấy một hàng bóng đen.

    Vào thời tiết lạnh lẽo như thế này, các bách tính đại đa số đều trốn ở trong nhà, người đi lại trên đường rất ít, ngay cả chim tước cũng bay hết, nhưng cũng không có bất kỳ ai chú ý tới hành tung của bọn họ.

    Đoàn kỵ sĩ này lúc tiến vào trong vòng năm mươi dặm ngang dọc Dương gia thành liền lọt vào thị tuyến của tai mắt của Dương gia.

    Tin tức nhanh chóng được đưa về Dương gia thành, nhưng lại không có ai bước ra ngăn cản bọn họ, chỉ có hơn năm mươi người, cho dù là cung mạnh ngựa lớn, ai ai cũng thiện chiến thì cũng không thể sản sinh ra uy hiếp gì cho thành Lân châu, cho nên bọn họ rất thuận lợi đi tới dưới thành Lân châu.

    Lân châu là một nơi người Hán thống trị người Hồ, người Hồ thống trị người Hán, chư tộc tạp cư, có điều nơi này lấy nông canh làm chủ, kiến trúc thành trì cũng theo phong cách của dân tộc nông canh.

    Khi tới gần thành Lân châu, bình nguyên phía khúc sôngvây quanh hai bên núi kéo dài ra, bờ ruộng ngang dọc, khi tất cả bị bao bọc trong tuyết lớn, đứng ở dưới chân núi nhìn lên, chỉ thấy một tòa thành hùng vĩ trên đỉnh núi, tường thành được xây từ thời Tần Hán Tùy Đường cùng vớn phong hỏa đài chung quanh đầu tường liền thành một thể chạy dài, dò xét bốn phương tám hướng, nhìn rất là hoành tráng.

    Sớm đã có người đợi ở sau cửa thành, đoàn người hơn chục người đó xuống ngựa, dắt ngựa vào thành, đi tới gần nói chuyện một lúc với người được cử ra tiếp đón, đầu thành liền hạ cầu treo xuống, đoàn người nối đuôi nhau tiến vào, chậm rãi đi vào thành bảo, cầu treo lại được kéo lên, vùng sơn dã lại quay về cảnh vắng lặng, chỉ có gió tuyết gào thét.

    Trong phòng khách của Dương gia, ống thông bếp xây ngầm dưới đất, cả gian phòng ấm áp dễ chịu, hơi nóng lan tỏa.

    Dương Sùng mặt mày đầy vẻ kinh ngạc nhìn vị quý khách đặc biệt, mặt đầy phong sương này, nói: "Triều đình đã hạ quân lệnh, ít ngày nữa sẽ xuất binh phạt Hán.

    Vi huynh đang trù bị việc này, đoán rằng tam đệ cũng bận rộn công vụ, thực sự không ngờ tam đệ lại tới chơi vào lúc này, quả thật là có chút bất ngờ.”

    Dương Hạo mỉm cười, nói: "Tiểu đệ tới thăm tất nhiên là bất ngờ, mà đại sự muốn bàn bạc với huynh có thể còn bất ngờ hơn nữa kìa."

    Dương Sùng hơi biến sắc, vội vàng nói: "Hiện đệ đi đường cực khổ rồi, nào, chúng ta vào thư phòng ngồi đi, có chuyện gì thì để từ từ rồi nói."

    Hai người tiến vào thư phòng, ngồi đối diện nhau, Dương Hạo cầm chén trà nóng, mắt nhìn Dương Sùng, trậm giọng nói: "Nhị ca, đệ đã nhận được lệnh điều động của xu mật viện, ít ngày nữa phải thống binh xuất chinh, lần này cấp bách tới đây bí mật hội kiến huynh trưởng, thực sự là có một chuyện rất quan trọng liên quan tới sự đổi thay của chính cục Tây Bắc muốn thương nghị với huynh."

    Dương Sùng thấy vẻ mặt của hắn rất nghiêm tục, cũng không khách sáo nữa, rướn người lên trước, chăm chú bảo: "Hiền đệ nói đi."

    Dương gia đối với sự ghé thăm của những quý khách này, bảo trì cơ mật cao độ, trong thành Dương gia không có mấy người biết được quý khách tới thành là ai, ba mươi năm mươi kỵ sĩ vào thành, trong mắt bách tính bình thường, đại khái chẳng qua là võ sĩ bình thường được phái ra ngoài thành di tuần tra trở về mà thôi, cho nên cũng chẳng có ai quan tâm.

    Cửa thư phòng của Dương Sùng được đóng rất chặt, qua một tiếng đồng hồ mới được lặng lẽ mở ra.

    Dương Hạo cáo biệt rời đi, Dương Sùng tự mình tiễn ra khỏi thành, một đoàn người lại ngựa không dừng vó, vội vàng phóng về phía nam.

    "Đại nhân, Dương đại nhân có đáp ứng yêu cầu của đại nhân không?"

    Tuyết vẫn đang rơi, gió tuyết gào rít ùa vào mặt, Mục Vũ mở cái khăn che tai mồng miệng ra, đuổi theo Dương Hạo, lớn tiếng hỏi.

    Dương Hạo cười lạnh, trầm giọng bảo: "Dương Sùng chung quy bá lực có hạn, ta nhờ hắn tập kết trọng binh, vào lúc binh mã của Lý Quang Duệ vây khốn thành ở Ngân châu, công thủ đều thiếu thì xuất binh công kích, nhưng hắn chung quy vẫn không hạ được quyết tâm chính diện chiến đấu với Lý Quang Duệ.

    Hắc!

    Có lẽ Dương Sùng hắn vốn cũng tính là hào kiệt một phương, có điều núp bóng Chiết thị lâu ngày cho nên hào khí đều mai một hết rồi."

    Mục Vũ giật mình thốt lên: "Vậy không phải là chỉ có dựa vào thành mà tử chiến ư?

    Vạn nhất..."

    Dương Hạo nói: "Dương Sùng chỉ là dưới dâm uy của Lý Quang Duệ, không dám rời khỏi căn cơ độc lập quyết định thắng bại với Tây Bắc vương, cũng không đến nỗi sợ đầu sợ đuôi một lòng khư khư giữ mình.

    Hắn đã đồng ý bố trí trọng bình ở khu vực Trường thành, một khi Ngân châu không thể thủ, binh trong thành ta có thể đột vây về phía đông, lúc đó hắn sẽ xuất binh tiếp ứng, tiếp nhận quân dân Ngân châu của chúng ta vào Lân châu."

    Mục Vũ thở phào một hơi, nói: "Vậy thì còn đỡ, nếu ngay cả một con đường lui cũng không có, thuộc hạ thực sự là rất lo lắng."

    Dương Hạo lại lắc đầu, lớn tiếng nói: "Ta thì rất thất vọng, Đảng Hạng thất thị tuy đã hiệu trung đối với ta, nhưng trong bộ tộc của Đảng Hạng thất thị chắc gì đã không có nội gián của Lý Quang Duệ, tin tức cơ mật thì bọn chúng không thám thính được, nhưng đại đội nhân mã hành quân điều động, hành động bố trí mai phục thì nhất định không giấu được hắn, tác dụng của Đảng Hạng thất thị chỉ có thể bức Lý Quang Duệ phải sử dụng hết tinh nhuệ chứ không thể mang tới sát thương hữu hiệu.

    Duy có xuất ra nhánh kỳ binh khác, mà nhánh kỳ binh này, ta vốn là hi vọng ở Lân châu Dương Sùng, nếu ta có thể thuận lợi chiếm được Hạ châu, đại quân của Lý Quang Duệ ở bên ngoài, nhánh sinh lực quân này vẫn chưa chịu tổn thất bao lớn, nếu Lân châu vào lúc khẩn yếu quan đầu xuất kỳ binh tương trợ, ít nhất thì cũng có thể ngăn cản được Lý Quang Duệ, lúc này binh mã tam phiên phạt Hán của ta vội vàng quay về tiếp viện, trong ứng ngoài hợp với quân phòng thủ ở trong thành, nói không chừng bằng vào một trận chiến có thể đanh bật được tên Tây Bắc vương Lý Quang Duệ này, Dương Sùng không đủ can đảm, không nỡ bỏ vốn, thả hồ về rừng rồi lại phải thu thập hắn, e rằng là sẽ rất phi sức."

    Chiến mã phi nhanh, rời khỏi lòng sông.

    Dương Hạo quay đầu ngựa lại, nhìn tòa thành bảo nguy nga meo theo Trường thành, đột nhiên bật cười, lạnh lùng nói: "Chẳng trách Dương gia của hắn một mức ở dưới Chiết gia, lòng dạ lớn bao nhiêu thì trời đất lớn bấy nhiêu, Dương Sùng kiến lập không đủ mà thủ thành cũng hiềm không đủ.

    Tòa Dương gia thành này từ xưa đã gọi là thành Lân châu, lân giả, kỳ lân, đáng tiếc..."

    Hắn vô thức liếc về phía Hán quốc, trong phạm vi tầm mắt có thể lướt tới, toàn là một mảng trắng xóa, trời đất hòa thành một màu, sắc trời càng âm trầm hơn.

    Dương Hạo quay đầu ngựa lại, vung roi quát lớn: "Tiếp tục lên đường, tới Lô châu."

    Quan viên lưu thủ Lô châu từ lúc Dương Hạo chuyển trọng tâm thống trị sang Ngân châu thì rất là thanh nhàn, nhưng trong khoảng thời gian này thì đặc biệt bận rộn, các loại công tác chuẩn bị rút quân dưới tình huống mà bách tính bình thường không biết gì đang được khua chuông gióng trống chuẩn bị.

    Xưởng chế tạo vũ khí ở hậu sơn đã hoàn toàn đóng cửa, tất cả thợ thủ công, học đồ, máy móc, dưới sự dẫn dắt của Lý Hưng, toàn bộ do một nhánh quân đội hộ tống đi, hiện giờ đã di chuyển tới sâu trong Trà sơn.

    Lần di dời này, Dương Hạo đã không định lại chuyển bọn họ về nữa.

    Quặng sat mà bọn họ sử dụng vốn là từ Trà Sơn đưa tới, phí vận chuẩn rất lớn, hiện giờ một giải từ Lô châu tới Ngân châu đều nằm trong sự khống chế của hắn, xưởng chế tạo quân giới có thể trực tiếp xây ở Trà sơn, không cần phải lưu lại đây nữa.

    Đồng thời, quân đội tiếp nhận huấn luyện ở Lô châu cũng bí mật tiến hành tập kết, tùy thời chuẩn bị nhổ trại khởi hành tới Ngân châu để tăng cường phòng ngự cho Ngân châu.

    Ở giữa Lô châu và Ngân châu, nếu nhất định phải lựa chọn lấy hay bỏ, Dương Hạo không nghi ngờ gì nữa sẽ lựa chọn Ngân châu.

    Tuy nói Lô châu là nơi phát tài của hắn, nhưng nơi này vốn không thích hợp để làm một tòa thành trì nhằm tiến hành mở rộng và phát triển không ngừng, chỉ giao thông thôi cũng là một vấn đề lớn làm hạn chế tới sự phát triển rồi.

    Nếu như đóng ở đây, cũng chính là bị nhốt ở đây, nông nghiệp chăn nuôi không thể thành chủ lưu, mà công thương nghiệp cũng chỉ chiếm được hoàn cảnh đặc thù, lợi thế vị trí đặc thù, hiện giờ Dương Hạo và hai nhà Chiết, Dương đã chính thức kết minh, Đảng Hạng thất thị cũng cờ xí liên minh ngả về phía Dương Hạo, Lô châu đã kết thúc sứ mạng lịch sử của nó rồi, ưu thế vốn có đã không còn nữa.

    Còn bách tính Ngân châu, Dương Hạo tạm thời vẫn không định kinh động, để tránh dẫn tới sự chú ý của người khác.

    Án chiếu theo lẽ thường, Ngân châu là nơi mà Lý Quang Duệ tất phải đòi lại, Lý Quang Sầm vốn là nhân vật là Lý Quang Duệ ắt phải diệt trừ, thành này người này hiện giờ đều ở Ngân châu, khả năng hắn chia binh đánh Lô châu hoặc là trước tiên tới công đánh Lô châu cơ hồ là không có, ai mà không hiểu dùng binh quý ở thần tốc?

    Cho dù Lý Quang Duệ muốn đánh Lô châu, đó tất nhiên cũng là chuyện sau khi hắn công hãm được Ngâu châu đã.

    Nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, phòng bị tất yếu thì vẫn phải có, nếu Hạ châu thật sự phát binh đánh Lô châu, không thể hấp tấp ứng chiến được, như vậy sẽ làm hại tới bách tính.

    Cho nên các quan viên dân chính đã bắt đầu thực hiện các bước chuẩn bị rút lui, sản phẩm công thương và dê bò vật tư còn tồn đọng và thậm chí là bãi chăn nuôi của Lô châu cũng đã toàn bộ được dời tới Ngân châu.

    Dương Hạo vốn định xây dựng Ngân châu trở thành trọng tâm kinh tế của hắn, làm như vậy cũng không đến nỗi quá khiến người khác chú ý.

    Đồng thời bọn họ cũng làm ra một lượng lớn xe ngựa xe bò, người không biết tình hình còn cho rằng đây là có nhiều vật tư phải bắt đầu vận chuyển, trên thực tế là để chuẩn bị cho cuộc rút lui với quy mô lớn, một khi binh mã Hạ châu công đánh Lô châu, các bách tính có thể rút lui gọn nhẹ, nhanh chóng rút tới cảnh bội Phủ châu.

    Chùa Khai Bảo, trong sân của Đạt Thố Lạt Ma.

    Một gian thiện phòng, hương định thần tỏa khói lượn lờ, một tăng nhân trọc đầu mặc cà sa màu đỏ đang khoanh chân nhập định, hơi thở kéo dài.

    Cửa được mở ra, một đôi giày da hươu nhẹ nhàng giẫm lên tuyết hoa tung bay ngập trời bước vào, một bóng mặc áo lông thú mày trắng cộc tay hiện ra.

    Nàng ta đứng ở ngoài cửa, nhìn tăng nhân đó một cái, tăng nhân khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, hai tay đặt lên đầu gối.

    Nếu như không phải là theo sự hô hấp của hắn mà ngực không ngừng phập phồng, thì thật sự có thể bị người ta coi là một pho tượng Phật được đúc bằng đồng rồi.

    Trúc Vận cắn môi nói: "Người của Phi Vũ đều đi rồi, một giáo viên như ta hiện giờ cũng không còn gì làm, ngày mai... phải tới Ngân châu rồi."

    Hòa thượng đó vẫn bất động, Trúc Vận nhướn mày, rồi lại chậm rãi bình thản hỏi: "Ngươi có bằng lòng cùng tới Ngâu châu với ta không?"

    Hòa thượng vẫn bất động, ánh mắt của Trúc Vận từ từ chuyển về phía bức tường, trên tường treo một bức Đường tạp.

    Đó là một bức Đường tạp làm bằng tơ lụa, lấy ngọc trắng làm trục ngang, ba cạnh còn lại thì bên mép điểm trân châu, lộ ra vẻ quý giá dị thường, trên Đường tạp được che một lớp lụa mỏng khiến người ta không thể nhìn rõ nội dung của bức tranh.

    Nhưng Trúc Vận biết bên trên đó vẽ cái gì, đó là họa tượng của một ni cô, một ni cô trẻ tuổi, mặt mày như tranh, thanh thuần như nước.

    Họa tượng vẽ rất sinh động, vẻ mặt thẹn thùng lại mang theo sợ hãi đó đã làm nổi bật ra hết vẻ ôn nhu và thiện lương của nàng ta.

    Khi Trúc Vận lặng lẽ tiến lại gần thì nhìn thấy hòa thượng đó đã đứng trước Đường tạp, vén tấm lụa mỏng che bên trên ra, nhìn chằm chằm vào họa tượng, rơi nước mắt gọi tên ni cô đó: "Thủy Nguyệt, Tĩnh Thủy Nguyệt...."

    Trúc Vận rất cảm phục sự si tình của hắn, chính bởi vì phần si tình này của hắn, Trúc Vận từ một người không biết ái tình là gì đã lần đầu tiên động lòng với một nam nhân.

    Nhưng nàng ta lại cũng rất thống hận sự si tình của hắn, từ năm mười hai tuổi lần đầu tiên giết người, nàng ta đã thấy qua quá nhiều sinh tử, tưởng nhớ người thân đã mất thì không có gì sai cả, nhưng không cần phải vì một người đã chết mà khiến một người đang sống cũng biến thành sống dở chết dở.

    Trúc Vận nghĩ thông nhưng lại không thể khuyên bảo được Bích Túc, càng không biết nên thổ lổ một phần tình cảm mới phát sinh của mình đối với hắn như thế nào.

    Hắn ta há lại không biết tình ý của mình đối với hắn?

    Nhưng mình sao lại đi tranh đoạt trái tim hắn với một nữ nhân đã mất rồi?

    Trong thiện đường vô cùng yên tĩnh, hương định thần bốc khói xanh nghi ngút, tỏa hương vị khiến tâm trí được tĩnh lặng ra khắp cả thiện phòng.

    Hai mắt của Trúc Vận chầm chậm dấy lên một lớp sương mù, nàng ta cắn chặt môi, nàng ta đã rất lâu rồi không khóc, hiện tại cũng không muốn mất mặt, đặc biệt là trước mặt một nam nhân hỗn trướng, nàng ta đột nhiên quay người bỏ đi.

    "Trúc Vận cô nương!"

    Hòa thượng đó đột nhiên lên tiếng, hai mắt mở ra, ánh mắt trong veo, thân nhàn khí định, bảo tướng trang nghiêm.

    Bích Túc ngày trước là kẻ trộm tài trộm sắc, ở thiện viện của chùa Khai Bảo này tung hành một ngày một đêm, tiềm tâm Phật đạo, thần tình khí chất không ngờ đã có biến hóa thoát thai thoát cốt, bất kỳ ai nhìn thấy hắn đều sẽ không còn chú ý tới dung mạo thanh tú, khuôn mặt giống như nữ tử khóc cười của hắn nữa mà sẽ bị khí chất thần thánh trang nghiêm của hắn làm cho chấn động.

    Tay chắp thành hình chữ thập, chậm rãi nói: "Niệm Nguyệt hiện giờ đã dứt bụi trần, mỹ ý của cô nương, bần tăng xin tâm lĩnh."

    Trúc Vận dừng chân một lúc lâu rồi đột nhiên cười lạnh một tiếng, giống như một cơn gió biến mất ở ngoài cửa, chỉ có gió thổi tuyết phất phơ bay xuống, nhẹ nhàng che đi dấu chân mờ mờ của nàng ta.



    "Hoạt Phật, lần này ta dẫn binh phạt Hán, Hạ châu tám chín phần mười sẽ tới đánh ta, hiện giờ ta đã đưa nghĩa phụ tới Ngân châu rồi, chắc rằng Lô châu cũng chẳng có vật mà hắn muốn nữa, chưa chắc sẽ động binh với nơi này. có điều không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, sự an nguy của Hoạt Phật là quan trọng, bản soái đã an bài khoái mã và xa giá rồi, lại lệnh cho mật thám tỏa ra khắp nơi, giám thị nhất cử nhất động của Hạ châu, nếu Lý Quang Duệ có ý đồ dụng binh đối với Lô châu, có thể dùng tốc độ nhanh nhất thỉnh Hoạt Phật khởi giá, tạm lánh tới Phủ châu.

    Đạt Thốt Hoạt Phật cười sang sảng, nói: "Pháp vương vung tay giành Ngân châu, từ lúc đó, ta đã biết rằng Lý Quang Duệ sớm muộn gì cũng sẽ tới.

    Pháp vương có biết bao đại sự quân chính phải lo, không cần lo cho ta làm gì.

    Ta sẽ sống ở trong chùa Khai Bảo này, không đi đâu cả, trong chùa trên dưới có một ngàn năm trăm tăng chúng, cũng đều không thể tan rã được."

    Ông ta cười ngạo nghễ, hờ hững nói: "Lý Quang Duệ có cuồng vọng đến mức nào đi chăng nữa thì chung quy cũng là hào cường một phương, lợi hại được mất, hắn chắc biết cân nhắc.

    Loại chuyện ngu ngốc được không bằng mất, hắn sẽ không làm đâu.

    Ta dù ở lại đây, chắc rằng hắn cũng sẽ không đụng đến một sợ lông của ta đâu, càng không dám xua binh vào trong chùa Khai Bảo của ta nửa bước, pháp vương cứ yên tâm."

    "Cái này..."

    Dương Hạo hơi do dự một chút, Đại Thố Hoạt Phật lại nhoẻn miệng cười: "Dịch kinh quán hiện giờ đã xây xong rồi, đã có được hai mươi mốt quyển Phạn kinh, lại có kỹ thuật in ấn mà pháp vương nghiên cứu sáng tạo ra, rất nhất sẽ có thể in ra nhiều bản, ta đã gửi lời mời tới Hoạt Phật ở bốn phương, vào ngày rằm tháng tư, trong thời gian Phật Đản ta sẽ mở lễ khánh chúc ở chùa Khai Bảo, tới lúc đó ta sẽ tặng Phạn kinh mới in cho chư vị Hoạt Phật.

    Đại sự công đức vô lượng như vậy, vào lúc khẩn yếu quan đầu này, ta tuyệt không rời khỏi đây đâu, pháp vương đừng khuyên nữa.

    Còn nữa, trạch thư quán, ấn thư quán, tàng thư quán của ngài cũng không cần phải di dời, chúng đều được xây ở trong chùa Khai Bảo của ta, lão nạp sẽ bảo đảm cho sự an toàn của chúng.

    Ha ha, Lý Quang Duệ là một kẻ vũ phu, những thứ này ở trong mắt ta và ngài thì là trân bảo, nhưng Lý Quang Duệ thì chẳng buồn chú ý đâu.

    Pháp vương có nhiều đại sự phải làm, cứ việc đi làm đi.

    Còn chuyện quân chính, người xuất gia như ta không giúp được gì cả, có điều tín đồ Phật của ta rất đông, lão nạp sẽ lệnh cho đệ tử tới Hạ châu, nếu pháp vương thuận lợi giành được Hạ châu,việc an ủi dân chúng, khắc phục hậu quả, bình định địa phương đã có những đệ tử này của ta lên tiếng kêu gọi các tín đồ ở Hạ châu, đối với pháp vương ít nhiều cũng có chút giúp đỡ.

    Ha ha, có một số chuyện phải dùng đao kiếm mới có thể giải quyết, nhưng có một số chuyện thì đao kiếm chưa chắc đã giải quyết được đâu."

    Dương Hạo đứng dậy, cung kính chắp tay thành hình chữ thập, nói: "Vậy thì cám ơn Hoạt Phật rồi."

    "Pháp vương không cần phải khách khí."

    Tư Âm Hoạt Phật cũng mỉm cười đứng dậy: "Lão nạp còn đợi pháp vương nhất thống tây vực, Mật tông trung thổ của ta sẽ theo còn đường này mà truyền bá ra phương tây, khai hoa kết quả, trải khắp thiên hạ, reo xuống đại công đức bất thế.

    Ma Hà Già La, Mã Cáp Dát Lạp."



    Trên sườn núi, trong hầm trú, Trúc Vận một chân giẫm lên ghế, uống cạn một bát rượu lớn, dùng mu bàn tay lau miệng đọng trên khóe miệng, trừng đôi mặt hạnh lên quát ra ngoài: "Là ai lén la lén lút trốn ở bên ngoài thế hả, lăn vào đây cho ta, nếu không đừng trách bản cô nương không khách khí."

    Vừa nói cổ tay của nàng ta vừa rồi lên, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một thanh phi đao sắc bén.

    Dương Hạo theo tiếng hiện thân, hành lễ mỉm cười, nói: "Trúc Vận cô nương, ta vừa mới tới chùa Khai Bảo, Niệm Nguyệt thiện sư ta cũng đã gặp rồi, ài, lúc trước ta vốn muốn mượn Phật pháp để hóa giải sát khí trong người hắn, thực không ngờ..."

    Đao trong tay Trúc Vận đã không thấy đâu, nàng ta đưa tay ra, ngăn không cho Dương Hạo nói tiếp, hừ lạnh bảo: "Niệm Nguyệt niệm kinh cái rắm ý, đừng có nói với ta, làm bẩn tai bản cô nương."

    Dương Hạo không khỏi nghẹn lời, Trúc Vận cầm bình rượu lên, rót một bát đầy, vỗ ngực nói: "Đừng có nói những lời vô thưởng vô phạt với ta nữa, ngươi nếu uống rượu thì bản cô nương hoan nghênh, nếu cho rằng bản cô nương đang ở đây khóc lóc, tìm chết tìm sống thì biến đi cho, Cổ Trúc Vận đời này không bao giờ sống kiểu như vậy đâu!"

    Dương Hạo xoa xoa mũi, Trúc Vận lại hỏi hắn: "Sao?

    Có uống hay không đây?"

    Dương Hạo cười rất thoải mái, bước tới ngồi đối diện với Trúc Vận, lớn tiếng nói: "Được, uống thì uống, bát đâu?"

    Trúc Vận không vui trợn mắt lườm hắn: "Để làm gì, dùng bát mà ta đã uống thì không được à?

    Cùng với một con ma men thì giảng đạo ý làm gì?"

    Dương Hạo thấy nàng ta đã ngà ngà say, chỉ đành nghe lời cầm bát lên, vừa đưa tới miệng thì đột nhiên nói với vẻ lo lắng: "Trúc Vận cô nương, tửu phẩm của cô có tốt không đó?"

    "Để làm gì?"

    "Cô nếu uống sau rồi thích đánh nhau, vậy bản thái úy có thể phụng bồi, nhưng nếu uống say rồi lại khóc khóc cười cười, thở ngắn than dài rồi lại cứ bắt ta ngồi nghe cố sự thì ta thực sự là không có thời gian đâu."

    Trúc Vận bật cười, bỏ cái chân đang đặt trên ghế xuống rồi ngồi xuống, vỗ ngực nói: "Ngươi yên tâm đi, tửu phẩm của bản cô nương so với ngươi thì tốt hơn nhiều, ta sau khi uống say không khóc cũng không làm loạn, so với lúc tỉnh thì còn nhã nhặn hơn cả trăm lần, người vẫn không tin lời cha ta nói ư?"

    Dương Hạo thấy yên tâm rồi, hắn bảo: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, nào, ta trước tiên kính cô một chén."

    Nói xong liền cầm chén lên uống cạn.

    Trúc Vận vui vẻ khen: "Thế mới là đàn ông chứ, bình thường ngươi ngồi ở cửa nha môn ra vẻ đạo mạo lắm, bản cô nương nhìn chẳng vừa mắt chút nào.

    Nào, ta tiếp ngươi một chén."

    Nàng ta cầm binh rượu lên rót đầy một bát, tự mình uống cạn sau đó lại đổ đầy, đẩy tới trước mặt Dương Hạo, rất hào sảng, nói: "Tới lượt ngươi!"

    Dương Hạo cầm bát lên, đưa bát lên tới miệng thì lại bỏ xuống.

    Trúc Vận trừng mắt lên, nói: "Sao?"

    Dương Hạo nói: "Kỳ thực, ta tới chùa Khai Bảo là.... là có một việc muốn nhờ cô giúp đỡ, về sau lại sợ cô tâm tình không tốt cho nên định để sau.

    Nhưng ta hành trình vội vàng, sáng sớm ngày mai phải về Ngân châu rồi, nhất thời bán hội không tìm được nhân thuyển tốt, bởi vì nữ tử bình thường rất coi trọng thanh danh, sợ là sẽ không tình nguyện.

    "

    Trúc Vận thấy phiền phức, bảo: "Là một đại nam nhân sao lại ấp a ấp úng như đàn bà vậy, rốt cuộc là có chuyện gì, ngươi nói ra mau đi, làm ta sốt ruột muốn chết rồi đây này."

    Dương Hạo vẻ mặt ngưng trọng, nói: "Là thế này, người mà không tính xa thì ắt gặp lo gần.

    Bốn phủ Ngân, Lân, Lô, Phủ hợp tung, cục diện chỉ hạn chế ở cái xó Tây Bắc, chung quy cũng khó thành đại khí, chiến tuyến này vẫn phải tiếp tục mở rộng về phía nam mới được.

    Ta có một chuyện tốt nhất để huynnh đệ tiểu Lục và Thiết Ngưu của ta đi làm, nhưng bọn họ nếu rời đi, ngoài mặt sẽ không thể tiếp tục bảo trì mối quan hệ hiện tại với ta, để tránh vạn nhất bị người ta vạch trần thân phận, ta đã tìm ra một cái cớ hợp lý để "đuổi" họ đi."

    "Dừng dừng dừng!"

    Trục Vận đau đầu không thôi, vỗ trán cầu xin: "Dương đại nhân, đừng có nói dài dòng như vậy với bản cô nương nữa, ta nghe mà đau đầu lắm, ngươi cứ nói với ta, muốn ta làm gì là được rồi."

    Dương Hạo cười nói: "Ta là muốn nhờ cô phối hợp chế tạo ra một hiện tượng giả là tiểu Lục và Thiết Ngưu nổi lòng dâm tà, có ý đồ bất chính với cô, sau đó ta sẽ thực hiện quân kỷ một cách nghiêm khắc, cùng với bọn "cắt áo bào đoạn tuyệt tình nghĩa", rồi đuổi bọ họ đi."

    "Ồ!"

    Trúc Vận đột nhiên hiểu ra, vỗ đùi nói: "Ta còn tưởng là đại sự gì chứ?

    Chỉ có thế thôi à?

    Không phải chỉ là đóng giả một nữ tử yếu đuối để người ta khi phụ thôi ư?

    Lúc đi giết người, loại kịch này ta cũng đóng không ít lần, chuyện nhỏ thôi mà, có gì đâu.

    Chúng ta trước tiên cứ uống rượu thống khoái đã rồi nói sau."

    Dương Hạo mừng rơn, vội vàng gọi Mục Vũ vào, dặn dò hắn mấy câu, sau đó cầm bát lên, mặt mày tươi cười nói: "Cạn!"

    ...

    "Đây, đây là nơi nào vậy?"

    Dương Hạo hoa mày chóng mắt, chỉ cảm thấy trước mặt tất cả đều đang quay cuồng, hắn cũng biết là ai đang đỡ mình, chỉ cố gắng thì thào hỏi.

    Tửu lượng của hắn tuy không tính là tốt, nhưng cũng không đến nỗi tồi, nhưng việc rong ruổi đường dài khiến thể lực bị tiêu hao là điều không thể tránh khỏi, người thân thể cực kỳ mệt mỏi cũng rất dễ say rượu.

    Dương Hạo hiện giờ mí trên vật lộn với mí dưới, đã sắp ngủ đến nơi rồi, kể ra thì tửu phẩm của hắn cũng rất tốt.

    Trúc Vận cô nương tửu phẩm so với hắn còn tốt hơn, uống rượu say rồi còn nhã nhặn hơn cả lúc chưa uống hai mắt sáng lên, nàng ta túm Dương Hạo chân nọ đá chân kia đi về phía trước, vừa đi vừa nói: "Kêu cái gì mà kêu, chúng ta tới bờ sông câu cá nào."

    Dương Hạo tuy rằng chân tay đã không nghe theo sự sai bảo, nhưng ý thức vẫn còn chút tỉnh táo, hắn líu cả lưỡi, lắp bắp nói: "Trời trời hình như rất tối rồi thì phải?"

    "Tối rồi tối rồi, chúng ta chưa ngủ, chắc cá cũng chưa ngủ đâu?"

    Trúc Vận kéo Dương Hạo, đã quẹo vào trong cái ao cỏ lau ở bên ngoài thành Lô châu, phía sau là ba tên gia hỏa lén lút đi theo, một người là thiếp thân thị vệ Mục Vũ của Dương Hạo, hai người kia đương nhiên chính là Loan Đao tiểu Lục và Thiết Ngưu phụng mệnh tới dở trò bất chính.

    Bọn họ đã ý đồ bất chính một lần rồi, kết quả là bị đánh cho mặt mũi bầm dập, Thiết Ngư trán thì u lên một cục to như cái bánh báo, giống nhưà lão Thọ Tinh vậy, trên cái mặt rỗ Loan Đao tiểu Lục thì có một dấu tay đỏ hồng, miệng thì tím xanh một khối.

    Bọn họ còn chưa kịp nói một câu bẩn thỉu nào thì đã lãnh đủ sự bạo lực của Trúc Vận rồi, kết cục làm phiền nàng ta uống rượu không ngờ lại thê thảm như vậy.

    Tiểu nữ này uống sau rồi tuy rằng không động tới binh khí, nhưng một đôi phấn quyền thì lại đánh cho hai người đến cả mẹ mình cũng nhận không ra.

    Sau đó, Trúc Vận cô nương tửu phẩm càng lúc càng tốt uống sạch cả vò rượu, rồi lôi Dương Hạo từ dưới gầm bàn lên, hưng phấn bừng bừng đòi đi câu cá.

    Kể ra, so với những hành động đánh đánh giết giết thường ngày mà nàng ta hay làm, câu cá quả thực là một chuyện rất văn nhã, chỉ có điều, lúc này thực sự là hơi tối một chút.

    Thiết Ngưu ôm mặt, thảm thương nói: "Trời lạnh như thế này, Trúc Vận cô nương không nên kéo đại nhân đi câu cá, chúng... chúng ta cứ một mực đi theo thế này à?"

    "Không đi theo thì biết làm gì."

    Loan Đao tiểu Lục tức giận hừ một tiếng.

    Thiết Ngưu mặt mày khổ não nói: "Vậy... vậy thì theo thôi."

    Dương Hạo bị Trúc Vận kéo tới mặt băng, ngồi dựa lưng vào nhau, Dương Hạo cố mở mắt ra nhìn xung quanh, líu lưỡi nói: "Tới rồi à?

    Cần câu đâu?

    Móc câu đâu?

    Đưa cho ta một ít mồi đây!"

    Trúc Vận cô nương vỗ trán, cười rất ngô nghê: "Ngươi sao không nói sớm, ta hình như quên mất rồi."

    Dương Hạo trượt trên mặt băng, hàm hồ nói: "Vậy... vây cô câu đi, ta đi ngủ trước đây."

    "Ngủ cái gì mà ngủ, không cho ngù."

    Trúc Vận giữ hắn lại: "Hay là chúng ta ngâm thơ đi?

    Ta rất thích ngâm thơ đó.

    Khụ!

    Tuyết lớn đổ ào ào, trắng phau như hoa lau.

    Ê, ngươi tiếp hai câu đi."

    "Khò khò!"

    Trúc Vận bĩu môi trông rất thục nữ: "Chẳng ra làm sao cả, ngươi đã bỏ mặc ta thì ta ngồi đếm sao.

    Tối nay ta nhất định có thể đếm ra hết số sao trên trời, một ngôi, hai ngôi, ba ngôi, bốn ngôi."

    Ba người nằm trong ổ tuyết, quay sang nhìn nhau, dở khóc dở cười, Mục Vũ che miệng, lo lắng nói: "Mặt băng có chắc không đấy?

    Nếu đại nhân rơi xuống hố băng thì làm thế nào đây?"

    Thiết Ngưu nói: "Tiểu Lục nhi, chúng ta.... có... có phải phi lễ nữa không?"

    Tiểu Lục nhi tức giận nói: "Nàng ta càng say càng nhanh nhẹn, ngươi có bản sự phi lễ người ta không?

    Ta đang lo là nàng ta liệu có phi lễ với đại ca của chúng ta không kìa?"

    Chương 451: Bố cục

    Dương Hạo cùng tiểu Lục nhi và Thiết Ngưu chậm rãi đi tới đám lau sậy, hắn tự mình bôi thuốc kim sang lên vết thương bị roi quất ở trên lưng hai người.

    Thân hình của hai người vốn rất săn chắc, lại trải qua nhiều phen rèn luyện ở Khiết Đan và Lô châu, càng lộ ra vẻ cường kiện hơn, hai tên thiếu niên vốn mười bảy mười tám tuổi giờ đã thành hán tử cường tráng, chút thương tích này bọn họ vẫn chịu được.

    "Tiểu Lục, Thiết Ngưu, hai đệ là huynh đệ kết nghĩa của ta, là người thân tín nhất của ta, từ lúc tới Lô châu, ta tuy là lúc cần người, nhưng lại không đặt trọng trách lên người các đệ, nguyên nhân chỉ có một, hai đệ vẫn còn trẻ tuổi, chưa thể một mình cáng đáng một mặt.

    Ta hi vọng các đệ theo người khác học được nhiều việc, nhiều thứ, nhưng thời gian không đợi ta, đánh cờ thì luôn phải bày bồ sớm, ta nghĩ đi nghĩ lại, không thấy có người nào hợp lý hơn hai đệ cả."

    Trúc Vận tuy rất say, nhưng tỉnh cũng nhanh, tới nửa đêm thì hơi men liền bớt được bảy tám phần, Dương Hạo cũng như vậy, thế là màn kịch "mưu đồ bất chính" nàng ta cũng phối hợp với tiểu Lục và Thiết Ngưu hoàn thành thuận lợi, Dương thái uy "nghe tin liền nổi giận", để nghiêm minh quân kỷ, ở trước mặt mọi người đánh cho hai tên này ba mươi roi, đuổi họ ra khỏi Lô châu.

    Tiểu Lục và Thiết Ngưu đã sớm an bài hơn chục thị vệ tâm phúc, dẫn theo ngựa, mang binh khí và kim ngân rời thành Lô châu từ trước về đợi ở trong hố cỏ lau, Dương Hạo công khai trục xuất bọn họ, lại âm thầm đuổi theo, dặn dò những lời cuối cùng.

    Tiểu Lục toét miệng cười nói: "Đại ca không cần nói thì bọn đệ cũng hiểu mà, tuy rằng ở Khiết Đan đã từng làm quan, nhưng kỳ thực bọn đệ đều là nhờ vào La Khắc Địch mà được thơm lây, luận về bạn sự, hai chúng ta còn kéo xa lắm.

    Từ lúc theo đại ca trỏ về, theo việc hành quân bố trận, điều binh khiển tướng, công đánh thành trì, huấn luyện sĩ tốt, hai chúng ta đã học được rất nhiều thứ, lòng yêu quý của đại ca, chúng ta đều hiểu mà.”

    "Ừ!"

    Dương Hạo gật đầu, vung voi ngựa trong không trung, trầm giọng nói: "Đại ca đang bày một bàn cờ, một bàn cờ rất lớn, bàn cờ này phải đặt tại khối đất Tây Vực, minh tranh ám đấu, đọ sức với hào cường các phương.

    Các ngươi rời xa nơi này, nhưng không phải là một nước cờ loạn, bàn cờ Tây Vực này nếu như đánh tốt.

    Áp lực mà đại ca phải đối mặt sẽ càng nặng hơn, tới lúc đó càng phải dựa vào sự phối hợp với ngoại tuyến, nếu bàn cờ này đi nhầm, các đệ sẽ là tiền vốn quan trọng để ta đông sơn tái khởi chứ không phải là không có tác dụng gì cả."

    Tiểu Lục gật đầu, nói: "Đại ca, bọn đệ đã hiểu rồi."

    Dương Hạo nói: "Các đệ lần này đi, tạm thời chiếm lấy một nơi, phất cờ chiêu binh mãi mà, tìm một cơ hội thích hợp, trước tiên gia nhập vào đội ngũ của bọn họ, cố gắng trở thành một thành viên trong hàng ngũ thống soái của họ, sau đó lớn mạnh dần, cuối cùng thì chiếm nhánh đại quân này làm của riêng, ít nhất thì cũng phải thiết lập được bè phái trong nghĩa quân, chiêm lãm một nửa binh mã.

    Bạch Lâm đã từ Biện Lương quay về Thục trung, hắn sẽ liên hệ với các đệ, về vấn đề tài lực, tình báo đều sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho các đệ.

    Có hắn âm thầm phối hợp với hai đệ, các đệ phải có biểu hiện thật đặc biệt, và cuối cùng là lật đổ những têm thảo đầu vương đó (trùm cướp chiếm cứ một vùng), trở thành thống soái của bọn họ, cơ hội sẽ có rất nhiều.

    Có điều, tuy nói thì là vậy, song hoàn cảnh mà hai đệ phải đối mặt cũng hung hiểm và gian khổ như thế nào thì không cần nghĩ cũng biết, các đệ phải có chuẩn bị tâm lý."

    Thiết Ngưu hưng phấn nói: "Đại ca yên tâm, từ lúc tới Lô châu, mắt thấy đại ca mỗi ngày đều bận bịu nhiều việc như vậy, hai người bọn đệ đều phát hoảng, có điều cũng biết phân lượng của mình, không dám tùy tiện vơ chuyện vào người, chỉ sợ sẽ làm hỏng đại sự của đại ca.

    Đại ca giao chuyện này cho bọn đệ, huynh cứ yên tâm đi, việc quan hệ với hảo hán của tam sơn ngũ nhạc, hai đứa đệ nhất định sẽ làm được.

    Dương Hạo cười cười, dừng bước, nói: "Được, ta sắp phải về Ngân châu rồi, không tiễn hai đệ thêm được nữa.

    Huynh đệ, các ngươi đi đường cẩn thận."

    Vẻ mặt của tiểu Lục và thiết Ngưu cũng trở nên trang trọng, ôm quyền với hắn, nghiêm nghị nói: "Đại ca, sau này gặp lại!"

    Dương Hạo đứng ở trên cánh đồng tuyết, nhìn hai người dẫn hơn chục nhân mã thân tín phi về phía tây nam.

    Phía trước là Quan Trung, xương sống của thiên hạ, đầu rồng của Trung Nguyên, tám trăm rdm Tần Xuyên tài nguyên giàu có, đế đô đứng đầu trong năm ngàn năm lịch sử, mưu tính Trung nguyên ắt phải bắt đầu từ Trường An, thủ Trường An thì tất phải bắt đầu từ Lũng hữu.

    Nếu Dương Hạo đi kế hiểm này, nhổ bật căn cơ của Lý Quang Duệ ở Hạ châu, Hà Tây Lũng hữu sẽ nằm trong tay hắn, có thể chân chính trở thành Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái rồi.

    Đại chiến sắp tới, khi phong vân mật bố, Dương Hạo lại bí mật phái hai huynh đệ kết nghĩa của mình tới nơi khác, vượt qua Quan Trung, tới thẳng Tây Vực.

    Đất Thục hiện giờ đang có một tốp nghĩa quân hiệu xưng có cả chục vạn người, đang đối kháng với quan binh triều đình.

    Cho tới khi đám người của tiểu Lục biến mất trên bình nguyên, Dương Hạo mới tung người lên ngựa, phi về hướng ngược lại, tới bên cạnh một dãy núi cách bên trái thành Lô châu hơn mười dặm.

    Thân quân của hắn đang đợi ở đó, Dương Hạo vội vàng nhìn lướt một cái, ngạc nhiên nói: "Trúc Vận cô nương đâu?

    Cô ta không phải cũng muốn về Ngân châu ư, người đâu mất rồi?"

    Mục Vũ nhịn cười, đáp: "Trúc Vận cô nương nghe nói chúng ta còn muốn tới Phủ châu, sau đó mới quay về Ngân châu, đã tự mình lên đường rồi, không muốn đi cùng với chúng ta.

    Thuộc hạ cũng không hiểu là ra làm sao cả, vốn còn khuyên cô ta đợi đại nhân về nói một tiếng rồi hẵng đi, nhưng Trúc Vận cô nương đã một mình một ngựa lao đi rồi."

    Dương Hạo nhớ tới tửu phẩm tốt của Trúc Vận, không khỏi bật cười ha hả, cao giọng hô: "Chúng ta cũng đi thôi, tới Phủ châu!"

    ...

    Phủ châu, Bách Hoa ổ.

    Gặp mặt Dương Hạo, thái độ của Chiết Ngự Huân cũng giống như Dương Sùng, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

    Lần này phạt Hán, Tống quốc thế ắt sẽ thắng, là chuyện dệt hoa thếm gấm mà thôi, Chiết Ngự Huân cũng định tự mình dẫn binh đi một chuyến, cho nên đang bàn giao sự nghị của Phủ châu cho huynh đệ Chiết Ngự Khanh, không ngờ Dương Hạo lại đột nhiên bái phỏng.

    Hai huynh đệ đưa Dương Hạo vào phủ, đợi khi nghe Dương Hạo nói rõ ý đến, thỉnh câu phía Phủ châu một khi Hạ châu đánh tới thì hiệp trợ Lô châu sơ tán bách tính, đồng thời bảo hộ họ, Chiết Ngự Huân lập tức đáp ứng ngay.

    Tin tức Chiết Ngự Huân cự tuyệt lời cầu hôn phía Hạ châu đã thông qua con đường không chính thức thông tri cho Dương Hạo một cách xảo diệu, cho nên đối với lâp trường của Chiết gia Dương Hạo sớm đã hiểu rõ trong lòng, phản ứng sảng khoái như vậy của Chiết gia cũng nằm trong ý liệu của hắn.

    Đợi khi chuyện này được an bài xong, Dương Hạo liền cùng hai huynh đệ Chiết Ngự Huân chui vào trong thư phòng, có một số tin tức trọng yếu, trừ hai nhân vật cầm đầu của Chiết gia ra, người khác không tiện nghe.

    Dương Hạo vừa vừa rồi nhờ Chiết gia tiếp ứng bách tính Lô châu, chỉ là một loại phòng bị tất yếu, cho dù Lý Quang Duệ vẫn cùng Thổ Phiên, Hồi Hột khai chiến, lợi dụng cơ hội này để đánh hạ Lô châu cũng không phải là không có khả năng, cũng không liên quan tới hạch tâm cơ mật của Dương Hạo.

    Tới thư phòng, Dương Hạo mới đưa ra hết toàn bộ kế hoạch của mình.

    Tuy huynh đệ Chiết gia tung hoành ở Tây Bắc ba mươi năm, nhưng khi nghe thấy kế hoạch lớn gan này của Dương Hạo, cũng líu cả lưỡi.

    Gan của tên Dương Hạo này thực sự là quá lớn rồi, kế hoạch này tất nhiên có thể đánh cho Hạ châu Lý thị một kích trí mạng, nhưng đồng thời cũng tự dồn bản thân hắn vào tuyệt cảnh, đây là kế đập nồi dìm thuyền, nếu không đánh hạ được Hạ châu, Ngân châu lại mất, vậy thì cơ nghiệp mà Dương Hạo khổ tâm kinh doanh sẽ mất sạch.

    Nếu thật sự lâm vào cảnh sơn cùng thủy tận, ra sức đánh một trận thì cũng không hẳn là không thể, nhưng tình hình phát triển thế lực của Dương Hạo cực kỳ tốt, cho dù không diệt được Hạ châu, hắn cũng có vốn cùng Hạ châu chia đều Tây vực, vạch đất mà cai trị.

    Nếu như vậy, đối với lưỡng phiên Chiết, Dương mà nói thì cũng đạt tới mục đích dự định của bọn họ, cho nên đối với nước đi hiểm này của Dương Hạo, hai huynh đệ từ sâu tận đánh lòng là có ý phản đối, tất nhiên phải không tiếc dư lực mà khuyên bảo hắn, hi vọng hắn vứt bỏ ý nghĩ mạo hiểm này đi, rồi lưu binh khí dùng để đánh úp bất ngờ Hạ châu ở lại Ngân châu, đảm bảo cho Ngâu châu được an toàn, sau đó từ từ mưu tính hậu kế.

    Dương Hạo cười sảng khoái, nói: "Hai vị nhân huynh, lúc này muốn khuyên ta thì cũng muộn mất rồi, hiện tại đã là tên lên dây, không thể không bắn.

    Ta chỉ hi vọng hai vị phối hợp ăn ý trên hai chiến tuyến Hán quốc và Tây vực, hi vọng hành động này có kinh mà không hiểm, sau cùng giành được thành công, tới lúc đó, con quái vật khổng lồ Hạ châu Lý thị cũng chẳng còn cấu thành được uy hiếp trí mạng nào nữa."

    Hai huynh đệ mắt thấy Dương Hạo tâm ý đã quyết, chỉ lắc đầu không nói gì, đối với hành động nguy hiểm này của hắn, trong lòng vẫn không đồng ý.

    Cơ nghiệp truyền thừa của Chiết gia so với Hạ châu Lý thị thì còn sớm hơn.

    Cơ nghiệp hai ba trăm năm, nếu muốn bọn họ thành thì nhất thống Tây Vực, bại thì căn cơ mất hết, bọn họ cũng không chịu mạo hiểm như vậy, đặt mình trong hoàn cảnh của người khác, tất nhiên cảm thấy Dương Hạo không có sự ổn trọng.

    Có điều Dương Hạo không phải là thuộc quyền của Phủ châu, mà là minh hữu, Dương Hạo khi xuất binh là dùng binh mã của hắn, chỉ cần Chiết gia giúp đỡ rất hữu hạn, bọn họ cũng không tiện xen vào.

    Hiện giờ chỉ hi vọng Dương Hạo không đến nỗi rơi vào cảnh thất bại nặng nề, phá tan hết cục diện đang tốt đẹp của hắn.

    Kỳ thực trong mắt Dương Hạo, trải qua sự chuẩn bị đầy đủ, lại thêm tình thế nội ngoại, tình cảnh của hắn không đến nỗi một khi thất bại thì sẽ không còn sức trở mình.

    Nếu như không đánh hạ được Hạ châu, Ngân châu cũng chưa chăc đã mất, hắn từng công đánh Ngân châu mấy tháng trời, biết rõ rằng sau khi Dương Kế Nghiệp nhiều lần tiến hành cải tạo Ngân châu, sức phòng ngự của tòa thành trì này đã kinh người tới mức nào.

    Nói tới công thành, quân đội của Hạ châu Lý thị đồng dạng cũng không am hiểu lắm, hơn nữa bọn họ đường xa tập kích, cũng không thể mang theo được khí giới công thành cỡ lớn.

    Dương Hạo lại không dẫn cả mười phần quân đội tới Hán quốc.

    Những người lưu thủ trong thành đều là tinh nhuệ đích hệ mà hắn từ Lô châu mang đến, chỉ cần không có nội ứng, Ngân châu trong thời gian ngắn tuyệt đối sẽ không bị công hãm, lúc đó hắn đã dẫn binh từ Hán quốc trở về rồi.

    Huống chi, hắn phụng chiếu xuất binh công đánh Hán quốc, lãnh địa của mình thì bị Hạ châu công kích, Triệu Quang Nghĩa như vậy khó tránh bị coi là thiên vị Hạ châu, cũng phải tìm cách lấy lại mặt mũi.

    Ít nhất thì lúc đó hắn cũng tuyết đối sẽ không trói tay trói chân Dương Hạo nữa, Dương Hạo bản thân trong tay cũng có binh, trong ứng ngoài hợp với thủ quân ở trong thành, lại liên lạc với lưỡng phiên Chiết, Dương và Đảng Hạng thất thị bị Lý Quang Duệ tách rời, lo gì không thể giải vây cho Ngân châu.

    Nghĩ lui một vạn bước, cho dù mất Ngân châu thì hắn lại đứng vững trên đạo nghĩa, hơn nữa một nửa binh lực được bảo lưu trong tay so với ngày đó trước khi công đánh Ngân châu cũng cường đại hơn nhiều, cái mà hắn thiếu chứ là một căn cứ địa mà thôi, lúc đó Triệu Quang Nghĩa bất kể là như thế nào cũng phải bù đắp cho hắn, nếu như thật sự trở mặt với nhau, vậy hắn chỉ đành dẫn binh vào Khiết Đan, tạm thời đặt chân dọc theo khu vực Minh Đường Xuyên, về công về tư, Tiêu Xước đều sẽ nể mặt hắn, cho dù gần đây từ lúc nhiễu loạn chiến cục Tây Bắc, trên lý do bồi dưỡng một Đại Lý, Tiêu Xước cũng sẽ tận hết khả năng mà giúp đỡ.

    Lý Quang Duệ hiện giờ tri kỷ không tri bỉ, nội bộ lại đang ở vào lúc nhân tâm bất ổn, ở trong mắt người hay mạo hiểm giỏi nắm cơ hội mà nói thì quả thật là đáng để mạo hiểm.

    Thành thì có thể tránh khỏi chinh chiến mấy chục năm, thậm chí là mấy trăm năm, một lần hành động bình định tây bắc, bại thì chẳng qua là trở lại nguyên hình, khôi phục cục diện tự bảo trước khi công đánh Ngâu châu, Dương Hạo cho dù không phải là kẻ thích đánh bạc, nhưng trạn đánh cuộc này, cũng đáng để hắn xuống tay.

    Đương nhiên, đây chỉ là kết luận mà Dương Hạo đưa ra sau một phen cân nhắc lợi ích được mất mà thôi, hắn không cho rằng bản thân đang mạo hiểm, mà trên thực tế thì hành động này của hắn quả thật có thành phần mạo hiểm khá lớn.

    Dương Hạo vốn không phải là có loại tính cách như vậy, cá tính của hắn là gặp sao hay vậy, lúc bất đắc dĩ thì cũng phải tận hết khả năng trước tiên cầu ổn thỏa đã rồi sau đó mới cầu tiến triển.

    Chỉ là ngay cả bản thân hắn cũng không biết, Cô dương sát không chỉ âm thầm ảnh hưởng tới tính tình của hắn, khiến hắn dần dần biết thành rất dễ xung động nóng nảy, tính tình như lửa cháy, cũng khiến hắn dần dần có tính xung động, quyết đoán, lòng mang lề lối quyết định, mệnh vận quyết định tính cách, còn loại tính cách này là họa hay là phúc thì hiện giờ rất khó mà nói được.

    Ba người thương nghị xong, Chiếu Ngự Khanh bước ra an bài chỗ ở cho Dương Hạo, bởi vì tin tức Dương Hạo tới Phủ châu phải bảo mật tuyệt đối, ngay cả gia sự bình thường Chiết Ngự Khanh cũng không muốn để người khác đi làm.

    Đợi Chiết Ngự Khanh đi rồi, Dương Hạo mới giả vờ hỏi bâng quơ: "Từ lúc tới Ngâu châu vẫn chưa gặp lại Tử Du cô nương, nàng ấy... hiện giờ còn ở Bách Hoa ổ không?"

    Chiết Ngự Huân ngồi thẳng lưng lên, mắt không nhìn nghiêng, bộ dạng thản nhiên như không, nói: "Ặc, Tử Du phục trách sự nghị của Tùy Phong đường của Chiết gia, sắp phải xuất binh rồi nên không thể không tra rõ động tĩnh xung quanh, đặc biệt là phía tây.

    Hắc, con hổ to đó cho dù đang cắn nhau với đám sói, nhưng phía ta cũng không dám lơ là, Tử Du tới phía đó rồi nếu có thể nghe thấy tin tức cơ mật gì, ta sẽ phái người thông báo cho Phi Vũ của ngươi."

    Hiện giờ Dương Hạo và Chiết Ngự Huân đang trong thời kỳ hợp tác với nhau, tin tức cơ cấu tình báo của hai nhà đều dùng chung, vô cùng mật thiết.

    Chiết Ngự Huân đã nói vậy, Dương Hạo nghe mà không khỏi cảm thấy mất mát, Chiết Ngự Huân ngồi thẳng lưng, tay vuốt râu dao, hàng lông mi như con tằm ở bên mắt phải hơi nhướn lên, dùng khóe mắt quan sát nhất cử nhất động của Dương Hạo, trong lòng thầm sốt ruột: "Đồ ngu, cầu hôn, cầu hôn đo, ngươi mà mở miệng ta đáp ứng ngay, gạo đã chín một nửa rồi đó!"

    Dương Hạo cảm thấy mất mát một lúc lâu mới bất mãn nhướn mắt lên, miễn cưỡng cười nói: "Vậy cũng... thật là không may rồi.

    Sáng sớm ngày mai ta đã phải quay về, đi đường xa nên có chút mệt mỏi rồi, ta... tới khách phòng tắm rửa một phen, nghỉ mơi một lát, buổi tối sẽ cùng đại ca uống một trận."

    Chiết Ngự Huân so với hắn còn thất vọng hơn, lười biếng đứng dậy, nói: "Cũng được, hiền đệ mệt rồi, đi nghỉ ngơi trước đi, buổi tối vi huynh để mở tiệc tẩy trần."

    ...

    Trên đỉnh núi Hoa sơn, Trần Đoàn vẫn mặc đạo bào lôi thôi lếch thếch, mí không giương mắt không động, luôn là bộ dạng như ngủ chưa tỉnh, ngồi đối diện với Lữ Động Tân mày kiếm mắt sáng, mặt như quang ngọc nói chuyện vui vẻ dưới một gốc cổ tùng.

    Hiện giờ đang là ngày đông giá rét, thỉnh thoảng lại có hoa tuyết từ trên không trung rơi xuống, đỉnh núi gió lạnh thấu xương, không thấy một chút ánh nắng nào, nhưng hai người lại vẫn rất tự nhiên.

    "Sư phụ, Lư lão tiền bối, mời uống trà."

    Cẩu nhi bưng khay trà nhẹ nhàng bước tới, Cẩu nhi mặc một bộ đạo bào vừa khít màu hạnh hoàng, môi hồng răng trắng, mặt mày như vẽ, nàng ta đặt khay trà lên bàn đá, ngoan ngoãn gọi.

    "Ặc, Cẩu nhi lớn thế này rồi cơ à, ha ha, đã có chút bộ dạng của đại cô nương rồi đó."

    Lữ Động Tây quay đầu nhìn về phía nàng ta, mỉm cười nói.

    Cẩu nhi trên mặt vẫn mang theo nụ cười ngoan ngoãn, trong lòng thì lại không vui.

    Từ lúc nàng ta tới Hoa Sơn, bối phận cao quý, chẳng có mấy ai dám gọi thẳng tiểu danh của nàng ta, tiểu cô nương dần dần lớn rồi, cũng hiểu rằng nhũ danh của mình không dễ nghe lắm, gọi nàng ta một tiếng Cẩu nhi cũng chỉ có Dương Hạo đại thúc của nàng ta gọi thì nàng ta mới thấy dễ nghe.

    Người khác, hừ, cho dù là lão bằng hữu của sư phụ thì nàng ta cũng không vui.

    Nghe Thấy Lữ Động Tân gọi như vậy, Cẩu nhi trong lòng không vui, đang muốn quay người bỏ đi thì Lữ Động Tân quay đầu lại nói với Trần Đoàn một câu khiến nàng ta phải dừng bước.

    Lữ Động Tân đang nhắc tới đại thúc Dương Hạo, ở trên núi này nàng ta ngay cả một chút tin tức về đại thúc cũng không nghe thấy, hiện giờ khó lắm mới nghe được tin tức của hắn, nàng ta làm sao nỡ bỏ đi, thế là đứng nguyên tại chỗ một lát rồi quay trở lại, giả vờ vô tình ngồi ở bên cạnh, hai tay giỏng lên lắng nghe.

    Lữ Động Tân vừa rồi nói tới để đạo lữ Tĩnh Âm của ông ta tới dạy phu nhân Dương Hạo công pháp nội đan âm dương song tu, Tĩnh Âm với là đệ nhất danh kỹ Lạc Dương, tên là Bạch Mẫu Đơn, vì nàng ta sắc nghệ song tuyệt, cho nên mắt một mực đặt trên đỉnh đầu, bao nhiêu công tử danh môn theo đuổi dưới váy của nàng ta, nhưng vẫn khó mà lọt được vào mắt của nàng ta, về sau Lữ Động Tân vân du tới đây, Bạch Mẫu Đơn đã đem lòng yêu người tu đạo phong lưu lỗi lạc này.

    Hai người từ đó kết thành đạo lữ, nàng ta cũng rời khỏi thanh lâu, vứt bỏ nghệ danh Bạch Mẫu Đơn, lấy đạo hiệu là Tĩnh Âm, theo bên cạnh Lữ Động Tân, quy ẩn quan ngoại.

    Hiện giờ Cẩu nhi đứng ở bên cạnh, Lữ Động Tân tuy hành vi phóng túng, không để ý tới lẽ thường, nhưng dẫu sao cũng là một lão tiền bối, ở trước mặt hai sư đồ nhà người ta, đồ nhi lại là một tiểu nha đầu, không tiện nhắc tới chuyện về phương diện song tu này nữa, thế là liền đổi đề tài: "Người già rồi, đặc biệt hay nhớ tới bạn cũ, trước đây mười năm, hai mươi năm không gặp cũng chẳng sao, hiện tại thì khác rồi, năm trước vừa gặp, giờ đã đặc biệt nhớ nhung rồi.

    Ta nghĩ, tuy tuổi của ông so với ta thì nhỏ hơn một chút, nhưng đồ tử đồ tôn lại nhiều, ra ngoài một chuyến sẽ khiến người ta nhớ nhung nên ta tự mình tới vậy."

    Trần Đoàn mỉm cười nói: "Phong cảnh của Hoa sơn so với Tử Vi sơn ở quan ngoại thì đẹp hơn cả trăm lần, lão hữu cớ sao không chuyển tới Hoa sơn, lão bằng hữu chúng ta không phải là có thể thường xuyên gặp mặt nhau ư?"

    Lữ Động Tân mỉm cười lắc đầu: "Hoa Sơn là nơi của Trần Đoàn ông, bần đạo ngẫu nhiên tới chơi một phen thì không sao, nếu ta chuyển tới đây luôn, ông không sợ làm vấy bẩn danh dự của ông sao?"

    Trần Đoàn bật cười, nói: "Phàm phu tục tử, để ý tới hắn làm gì."

    Cẩu nhi nghe thấy ông ta không nhắc tới Dương Hạo nữa, trong lòng sốt ruột, với tuổi này của nàng ta thì vẫn chưa thạo đối nhân xử thế, rất khó che giấu được bản nguyện của mình, không nhịn được liền hỏi: "Lữ lão tiền bối, vừa rồi ngài nói...

    Dương Hạo đại thúc làm sao cơ?"

    Nhắc tới đồ nhi của mình, Lữ Động Tân không khỏi đắc ý, dương dương tự đắc khen công tích hắn: "Nhắc tới tên đồ nhi đó của ta, cũng thật sự là rất khá.

    Nhớ lúc mới gặp hắn vẫn chẳng qua là tri phủ Lô châu, hiện giờ... hắc hắc..."

    Lữ Động Tận cầm chén trà lên, khiến cho Cẩu nhi hận tới ngứa răng nhưng lại chẳng dám giục giã.

    Lữ Động Tân khoan thai uống một ngụm trà, rồi vuốt râu nói khoác: "Hiện giờ hắn đã làm quan tới Hoành sơn tiết độ sứ, gia phong Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái.

    Tây Bắc chư phiên đều thuộc tiết chế của hắn, tuổi trẻ như vậy mà đã có bản sự đó, phóng mắt nhìn khắp thiên hạ, từ cổ chí kim, cũng chỉ có đồ đệ Thuần Dương Tử của ta mới có được bản sự như vậy."

    Lữ Động Tân đã lâu rồi không quan tâm tới chuyện phàm trần, rất nhiều tư duy vẫn còn ở lại thời kỳ Đường triều, luôn cảm thấy làm tiết độ sứ một phương, nghiễm nhiên là chư hầu một phương, đó là chuyện rất đáng nở mày nở mặt.

    Trần Đoàn sống ở Hoa Sơn, môn hạ đệ tử rất nhiều, đối với chuyện của Trung Nguyên cũng hiểu biết kha khá, nghe thấy liền không đồng ý, không khỏi nhíu mày nói: "Tống từ lúc lập quốc tới nay đã tiếp thu thu giáo huấn thời Đường, đối với tiết độ một phương luôn đề phòng rất kỹ, chỉ sợ lặp lại vết xe đổ thời Đường, há lại có đạo lý lại trồng cho sinh sôi nảy nở, tự tước quyền binh của mình?"

    Lữ Động Tân ngẩn ra, kinh ngạc nói: "Là như vậy sao, lúc ta đi trên đường, nghe người trọng tửu quán nói chuyện, mới hiểu được cảnh ngộ hiện tại của đồ nhi của ta, chỉ biết nó giành được Ngâu châu, chiêu binh mãi mạ, thế lực bành trướng, kết đồng minh với lưỡng phiên Chiết, Dương, Hạ châu Lý gia sợ hãi đứng ngồi không yên, cũng không biết được hoàng gia Triệu tống có điều cố kỵ như vậy, đã như thế, hoàng đế của Triệu gia vì sao còn gia phong cho đồ đệ của ta?"

    Trần Đoàn ánh mắt chớp đông, vuốt râu không nói gì.

    Đối với đệ tử khai sơn của mình, lại là dạng đồ nhi ngoan kiếm thể diện cho sư phụ, Lữ Động Tân luôn rất quan tâm, thấy bộ dạng đăm chiêu của Trần Đoàn, Lữ Động Tân không khỏi nóng lòng nói: "Trong quan trường, toàn là những chuyện dơ bẩn đê hèn, nếu không phải như vậy, ta năm đó cũng không cần trúng tiến sĩ mà lại không chịu làm quan.

    Đồ nhi của ta tính tình rất ngu dốt thẳng thắn, đừng trúng bẫy của người ta là tốt rồi.

    Lão gia nhi ông tinh thông thuật bói toán, mau tính giúp ta xem, nếu ta không bảo vệ chu toàn được cho tên đệ tử khai sơn này, Lữ Động Tân tư còn mặt ũi nào mà tiêu dao trên thế gian này nữa?"

    Cẩu nhi nghe vậy cũng không khỏi thấy hoảng hốt, giống như Dương Hạo hắn sắp gặp đại họa lâm đầu vậy, vội vàng kéo tay áo Trần Đoàn mà van cầu: "Sư phụ, Dương Hạo đại thúc đối với đồ nhi ơn nặng như núi, đồ nhi lại một mực chưa báo đáp được, xin sư phụ tính cho một quẻ."

    Trần Đoàn nhíu mày nói: "Thiên cơ bất khả lộ, tiểu Diệc à..."

    "Sư phụ..."

    "Được được được, ... cái gọi là thiên cơ, hư vô mờ mịt, ứng vận mà sinh, ứng vận mà biến.

    Thế nhân ngu muội, ngông cuồng tự ý suy đoán, hoặc nhận sai tính nhầm, hoặc ngộ cầu ngoại vật, kết quả nhầm người nhầm mình.

    Đồ nhi chớ có dựa vào nó, nếu không e rằng sẽ hại người hại mình đó.

    "

    Cẩu nhi nghe sư phụ lảm nhảm mãi, chỉ cúi đầu vâng dạ, Trần Đoàn lúc này mới nhắm mắt tính toán, Cẩu nhi nín thở nhìn.

    Một lúc sau, Trần Đoàn đột nhiên thốt lên một tiếng kinh ngạc, Lữ Động Tân không khỏi biến sắc, nói: "Sao hả?"

    Trần Đoàn lẩm bẩm nói: "Quẻ đại hung."

    "Cái gì?"

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cẩu nhi lập tức biến thành trắng bệch, Lữ Động Tân thì vẫn còn nhịn được, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Đoàn, đợi ông ta giải thích.

    Trần Đoàn nhắm mắt, vẫn lẩm bẩm: "Hạ khảm thượng ly, ly là hỏa, khảm là thủy, lửa bốc lên trên, nước đổ xuống dưới, hai thứ không tương giao.

    Ba âm ba dương, lưỡng lưỡng tương ứng.

    Thủy hỏa không tương dung, sinh tử buộc vào một đường, thiên cơ chính là thiên cơ, khiến người ta khó đoán."

    Cẩu nhi run giọng bảo: "Sư phụ, quả này rốt cuộc là có ý tứ gì?"

    Lữ Động Tân nhíu mày nói: "Rốt cuộc là quả gì?

    Thật sự là khó đoán lắm ư, vượt nước qua sông, nước sông không ngược, cái này gọi là vật không thể tận cùng, sinh sôi không ngừng, đặt mình vào chỗ chết mà sống dậy, là hung hay là cát thì đều được."

    Cẩu nhi hoang mang hỏi: "Lữu lão tiền bối, một quẻ này của sư phụ ta là có ý tứ gì?"

    Lữ Động Tân nói: "Quái tượng này là nói Dương Hạo trước mặt từng bước đều có nguy cơ, hiểm tượng liên tiếp, chính là điềm đại hung.

    Có điều trong sáu mươi tư quẻ, đây là một quẻ chưa tận sau cùng.

    Một quẻ này là không có định luận, trong sinh có tử, trong tử có sinh, liên tiếp không ngừng, vòng đi vòng lại, một quẻ này là huyền diệu khó đoán nhất, khiến người ta không thể nắm bắt được."

    Cẩu nhi lo lắng nói: "Sư phụ, Dương đại thúc là người tốt, chúng ta nên nhắc nhở thúc ấy, để thúc ấy cẩn thận đề phòng mới đúng.

    Băng không... bằng không để thúc ấy lên Hoa Sơn của chúng ta, tránh tới khi mọi việc êm xuôi đã rồi hẵng tính?"

    Lữ Động Tân cười khổ, nói: "Cẩu nhi, con chưa nghe sư phụ của con nói ư?

    Quẻ này là biết rõ không thể làm mà vẫn làm, tự bước vào chỗ chết để cầu sinh, mỗi một bước, đều là hắn tự mình bước đi, không thể né tránh, chẳng lẽ chúng ta có thể bắt hắn bỏ đi cơ nghiệp, làm một người nhàn hạ ư?

    Đây là quẻ sau cùng của sáu mươi tư quẻ, là điểm kết thúc và cũng là điểm khởi đầu, liên tục không ngừng.

    Là sinh hay là tử, đều ở ngoài ý liệu, chúng ta không thể giúp được hắn, nếu không cho dù con chịu thì người làm sư phụ như ta cũng không chịu ngồi đây nhìn hắn ứng với kiếp nạn đâu."

    Trần Đoàn cũng nói: "Đúng vậy, tiểu Diệc à, sư phụ đã nói rồi, cái gọi là thiên cơ, hư vô mờ mịt, ứng vận mà sinh, ứng vận mà biến, biến hóa khó đoán.

    Thế nhân ngu muội, tự úy suy đoàn xằng bậy, hoặc là nhận sai đoán nhầm, hoặc ngộ cầu ngoại vật, cuối cùng là hại mình hại người, nếu như chúng ta can thiệp lung tung, chỉ sợ sẽ biến khéo thành vụng."

    "Sư phụ..."

    Trần Đoàn sầm mặt, nói: "Quay về luyện tập công pháp đi, đừng có phân tâm nữa."

    Đuổi Cẩu nhi lui xuống xong, Trần Đoàn lắc đầu cười khổ với Lữ Động Tân: "Phàm nhân như ta, vọng tưởng suy đoán thiên cơ, thiên cơ này há lại dễ dàng suy đoán như vậy?

    Chưa nhìn ra được kết quả, ngược lại hại mình cứ ngờ vực vô căn cứ mà thôi, đây không phải là biến khéo thành vụng ư?"

    Lữ Động Tân nghĩ một lát rồi thản nhiên cười rộ lên: "Đồ nhi đó của ta cũng là ứng với thiên cơ mà sinh.

    Ta không tin rằng, trời cao sinh một thiên cơ xuống, mà lại để hắn tới một cách mạc danh kỳ diệu, để rồi lại đi một cách mạc danh kỳ diệu, một ếp này đối với hắn không có gì đáng ngại cả.”

    Hai người là người xuất gia, trời sinh tính hào hiệp, đối với việc hư vô mờ mịt, chư từng suy nghĩ kỹ càng bao giờ, liền ôm thái độ tĩnh quan kỳ biến, nhưng đối với Cẩu nhi mà nói thì lại khác, mấy câu này của hai người, Cẩu nhi không hề nghe thấy, người lớn luôn cảm thấy trẻ con không hiểu chuyện, không cần phải chuyện gì cũng nói rõ cho nó hay, chỉ cần nói cho nó nên làm thế nào là được rồi.

    Nhưng trẻ con có tư tưởng của trẻ con, Trần Đoàn nói ra quẻ này có hiện tượng đại hung, lại nói cái gì mà liên tiếp không ngừng, thiên cơ khó đoán, khiến cho nàng ta cảm thấy vô cùng lo lắng.

    Ở trong lòng nàng ta, Dương Hạo đại thúc sánh ngang với mẫu thân, là người mà nàng ta trân trọng nhất, thế thì làm sao mà yên tâm cho được?

    Cẩu nhi quay về động phủ, tâm phiền ý loạn, căn bản không thể nhập định, dứt khoát chạy tới phía sường núi.

    Nàng ta và Đặng Tú Nhi tuy rằng chênh nhau mấy tuổi, nhưng lại là bằng hữu thân thiết nhất, trong lòng có phiền não, tất nhiên muốn tâm sự với bằng hữu duy nhất của mình.

    Ai ngờ khi nàng ta vừa tới Tam Thanh quan, hỏi thăm Xuất Vân quán chủ thì biết rằng Đặng Tú Nhi không ngờ nghệ thành xuống núi rồi, vừa mới rời đạo quán không lâu.

    Bằng hữu duy nhất cứ vậy mà đi, không ngờ lại không nói với nàng ta một tiếng, Cẩu nhi tâm tình càng xuống thấp, buồn bã đi về tới trước cửa nhà mình thì phía trước bỗng truyền tới tiếng gọi vui mừng: "Tiểu thái sư thúc."

    Cẩu nhi đột nhiên quay đầu lại, thấy Đặng Tú Nhi lưng đeo kiếm, khoác bao quần áo, anh tư oai hùng đứng ở dưới gốc cây ở trước nhà nàng ta, Cẩu nhi lập tức vui mừng chạy lại, nói: "Ta còn cho rằng là ngươi đã đi rồi."

    Hôm nay thần khí của Đặng Tú Nhi đặc biệt tốt, nàng ta mỉm cười bước tới chào: "Còn chưa gặp tiểu thái sư thúc, ta làm sao không từ mà biệt được, Tú Nhi nhờ được tiểu thái sư thúc chỉ điểm, hiện giờ võ nghệ cũng tính là có chút sở thành, lần này muốn xuống núi đi tìm cừu gia, đặc biệt tới đây chào từ biệt tiểu thái sư thúc."

    Thấy nàng ta muốn đi, Cẩu nhi lưu luyến không thôi, tâm sự của mình nhất thời không tiện nói với nàng ta nữa.

    Hai người nắm tay nói chuyện một lúc, Đặng Tú nhi ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, nói: "Thời gian không còn sớm nữa, Tú nhi đi đây, tiểu thái sư thúc bảo trọng."

    Nàng ta lui hai bước, long trọng vái một cái, nghiêm nghị nói: "Được tiểu thái sư thúc chỉ điểm kiếmỹ, Đặng Tú Nhi cảm kích bất tận, đợi Tú Nhi báo được cừu rồi sẽ lại lên núi, khấu tạ tiểu thái sư thúc.

    Nhìn bóng lưng đã khuất xa của Đặng Tú Nhi, Cẩu nhi không khỏi cảm thấy xúc động, lẩm bẩm: "Đại thúc có nạn, sư phụ ta chỉ để ý tới tu đạo, bắt chước lão ô quy đó ngủ gà ngủ gật, sư phụ của đại thúc thì chỉ biết nói năng nói cuội không để ý tới chính sự, ta không đi giúp thúc ấy thì ai giúp đây?"

    Nhớ tới Dương Hạo từng đập tay minh ước với nàng ta, tiểu nha đầu này trong lòng nóng lên, liền có ý định không từ mà biệt.

    Cô ta vừa quay người muốn đi nói một tiếng với mẫu thân rồi thu thập hành trang thì bên cạnh có người cười nói: "Tiểu nha đầu ngươi, trông thì rất ngoan ngoãn, thế mà lại ở sau lưng nói xấu trưởng bối nhà ngươi, nếu có thể nhúng tay vào, bần đạo há lại có đạo lý tụ thủ bàng quan với đồ nhi của mình, để rồi bị ngươi quở trách."

    Cẩu nhi giật mình, quay đầu lại nhìn thì thấy Lữ Động Tân tay áo tung bay đứng ở bên cạnh, không khỏi kinh hãi nói: "Ông...

    Lữ lão tiền bối sao lại tới đây?"

    Lữ Động Tân vuốt râu, dương dương đắc ý cười nói: "Lão ô quy nhà ngươi đột nhiên phát hiện có chút không đúng, chạy tới động phủ xem thử, tiểu đồ nhi ngoan của ông ta đột nhiên không còn ngoan nữa, tất nhiên là phải đi tứ xứ mà tìm.

    Luận về thuận bói toán, bần đạo không bằng ông ta, nhưng luận về võ công thì lão ô quy nhà ngươi không bằng bần đạo.

    Ha ha, may mà bần đạo tới nhanh, không ngờ lại gặp tiểu nha đầu ngươi đang định không từ mà biệt."

    Cẩu nhi nhướn mày, không vui gắt lên: "Lão tiền bốn không bắt lỗi ngôn ngữ của người ta, làm nhục sư phó ta."

    Lữ Động Tân cười nói: "Ha ha, ta và Phù Diêu tử, làm lão bằng hữu một giáp rồi, nói hắn mấy câu thì có sao đâu?

    Ha ha, nha đầu ngươi rất quan tâm đến đồ nhi của ta, có điều loại chuyện trong số mệnh này, ngươi có thể làm được gì?

    Nghe lời bần đạo quay về núi đi."

    Cẩu nhi đảo mắt lia lịa, lui từng bước ra sau, nói: "Ta không cần, ông không giúp Dương đại thúc thì ta đi giúp thúc ấy, ông không được cản ta."

    Nói xong, nàng ta đột nhiên quay ngươi nhảy lên, lướt đi như phi điểu, chạy nhanh xuống chân núi, đang chạy thì đụng phải ngực một người, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Lữ Động Tân ba chòm râu tung bay, đang mỉm cười đứng ở trước mặt, giơ tay ra nắm lấy cổ tay nàng ta: "Ha ha, bần đạo muốn bắt ngươi, ngươi chạy làm sao được?

    Ái?"

    Lữ Động Tiên rú lên một tiếng, nhìn trên tay mình có hai hàm răng chỉnh tề, lại nhìn Cẩu nhi đang phi thân chạy trốn, dở khóc dở cười nói: "Xú nha đầu này, thật đúng là chó con mà, vì Dương đại thúc của nó, không ngờ ngay cả Lữ Động Tân ta cũng dám cắn."

    Ông ta rướn người, đang định đuổi theo thì phía sau đột nhiên hiện ra bóng hình của Trần Đoàn, nhìn theo bóng dáng vẫn chưa khuất vào núi rừng của đồ nhi, cười lạnh nói: "Lão hữu chớ đuổi, để mặc nó đi gặp..."

    Chương 452: Minh thương ám chiến

    Ngoài thành Ngân châu, hai vạn đại quân mỗi một ngàn người xếp thành một phương trận (trận vuông), trùng trùng điệp điệp, trông rất tráng lệ.

    Trên con đường lớn ở giữa, một tướng lĩnh tuổi gần bốn mươi, mặc áo choàng màu lục dẫn mấy hỗ binh chậm rãi dừng bước, nhìn sang hai bên, viên tướng lĩnh này thân hình vừa phải, mặt mũi vuôn vắn, hai hàng lông mày rậm, ba chòm râu nhỏ, giữ gìn thân thể rất tốt, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân cũng có vẻ uy phong của võ tướng, đây là giám quân sứ Tào Ngọc Quảng Tào đại nhân do xu mật viện sứ Tào Bân pahsi tới trong quân Dương Hạo.

    Chư phiên Tây Bắc so với các cánh quân khác thì luôn có quyền tự chủ khá lớn, phàm là việc điều động binh, triều đình cũng không thể sai phái giám quân, còn Dương Hạo thì khác với hai nhà Chiết, Dương, hắn từng làm quan ở trong triều, về sau được thả ra ngoài, tự thành một phái, ngoài mặt thì sự ước thúc của triều đình đối với hắn vẫn rất lớn, lần này Triệu quan gia đặc biệt phái tới một vị giám quân sứ, cũng không ngoài có ý nhắc nhở: Dương Hạo ngươi đừng bắt chước hai nhà Chiết, Dưỡng, ngươi nên hoàn toàn nằm dưới sự quản thúc của triều đình.

    Có điều ý nghĩa tượng chưng của loại hành động này rõ ràng là lớn hơn tác dụng thực tế, từ lúc vị giám quân sứ này tới Ngân châu, Dương Hạo chỉ gặp gã có một lần, sau đó thì đột nhiên nằm trên giường không dậy nữa, Tạo Ngọc Quảng một mực khắc chế bản thân, gã cũng muốn xem xem, Dương Hạo đột nhiên mắc trọng bệnh có gan từ chối đùn đẩy, kháng chỉ bất tuân hay không.

    Hiện giờ xem ra, Dương Hạo cho dù là không tình không nguyện nhưng vẫn không dám trở mặt với quan gia, binh mã chuẩn bị xuất trinh đã bày trận ở phía trước, đang đợi vị Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái hắn, cho dù điệu bộ của hắn hơi kiêu căng một chút, hắn hơi kéo dài một chút, nhưng Tào đại nhân cũng có thể nén được giận: chỉ cần hắn có thể xuất binh, mình cũng là hoàn thành sứ mạng rồi.

    Giống như khi các lộ quân phiệt đầu thế kỷ hai mươi đại chiến, vừa thấy binh sĩ đội mũ bông vải che tai, miệng đầy râu ria, người ta liền hiểu đây là nhân mã phụ hệ, quân đội của Dương Hạo so sánh với mấy tướng tá cấm quân ở bên cạnh Tào đại nhân thì cũng rất đặc sắc.

    Bọn họ đại đa số mặc áo da dài rộng, dưới áo choàng là rất nhiều áo đơn, thân hình lộ ra vẻ mập mạp bất kham, áo da đều là tự mình chuẩn bị, có da dê, có da trâu, còn có cả da của các loại thú khâu lại với nhau, kiểu dáng cũng khác biệt, trông có chút hỗn loạn.

    Hôm nay thời tiết rất tốt, gió không lớn, nhưng trong thời tiết lạnh như vậy mà đứng lâu thì cũng không chịu nổi, các binh sĩ kéo cái che tai xuống, có người còn dùng khăn lông dê che mồm miệng.

    Dắt ngựa, đeo cung, thỉnh thoảng lại giậm giậm chân để xua đuổi khí lạnh trong người, ở trên lưng ngựa, buộc một bọc quần áo lớn, bên trong chứa giáp da, chăn, muối ăn, thịt khô và nước uống.

    Quân đội của Dương Hạo thành phần vô cùng hỗn tạp, bên trong có người Hán, có người Hồi Hột, có người Thổ Phiên, người Khiết Đan, đại đa số là tự xếp thành quân đoàn, cờ hiệu hàng ngũ vẫn tính là chỉnh tề.

    Ngoài ra còn có mấy quân trận là quân đoàn hỗn hợp do võ sĩ của các quốc gia khác lưu lạc tới đây cùng với binh sĩ do các tộc quần tương đối nhỏ yếu tổ thành, binh sĩ của bọn họ tổ thành càng thêm phức tạp, có người Tiên Ti, có người Thổ Cốc Hồn, người Đột Quyết, người Úy Ngột Nhi, người Niêm Bát Cát, người Đại Thực, người Ba Tư, người Thiên Trúc, không những cao thấp gầy béo không đồng đều, mà quần áo phục sức cũng khác nhau, ngay cả tướng mạo cũng đủ loại.

    Dương Hạo tới rồi, mấy chục người giống như sao quanh trăng vấy lấy lá cờ lớn thêu chữ Dương, dưới cờ có một con ngựa tắng, trên ngựa là một người, nhưng bọc trong chiếc áo khoác màu đỏ rực, giục ngựa ra khỏi thành.

    Tào Ngọc Quảng khóe miệng cong lên, ung dung người: "Lúc ở kinh sư đã nghe nói Dương đại bổng chùy rất thích làm dáng, hiện giờ thấy quả nhiên là vậy thật.

    Ăn mặc như vậy, chỉ sợ trên chiến trường mình không được trở thành cái bia ngắm ư?"

    Trong lòng nghĩ vậy, nhưng trên mặt Tào đại nhân thì lại vẫn rất cung kính, vội vàng giục ngựa lên trước, ôm quyền chào: "Mạt tướng Tào Ngọc Quảng, bái kiến đại soái."

    Dương Hạo mỉm cười giơ roi ngựa lên, nói: "Ha ha, Tào tướng quân miễn lễ, bản soái mấy ngày trước tiến đón tân khách bốn phương, mệt mỏi quá độ nên nhiêm phong hàn, may mà không chậm rễ thời hạn xuất binh, chỉ là không tự mình tiếp đãi được tướng quân, mong Tào tướng quân chớ trách."

    Tào Ngọc Quảng thấy hắn hình dung có chút tiều tụy, tuy rằng vẫn cười nói tự nhiên, nhưng so với lần đầu mình gặp hắn thì quả thực là gầy hơn một chút, không khỏi thầm kinh ngạc, nghĩ: Ta chỉ nghĩ hắn mấy ngày nay trốn đi để bố trí phòng bị cho Ngân châu, tiện thể thì ra oai phủ đầu ta, nhưng nhìn tình hình này?

    Chẳng lẽ hắn thực sự bị bệnh ư?"

    Tào Ngọc Quảng không nghĩ tới Dương Hạo trong mấy ngày nay cưỡi ngựa phi tới phi lui, đã đi đến ba nơi, bái phỏng ba nhân vật quan trọng rồi, gã vội vàng khách khí cười nói: "Dương soái nói đùa rồi, ba quân đã đợi lâu rồi, Dương soái đã tới thì chúng ta khởi hành thôi nhỉ?"

    Lúc này hắn mới chút ý tới, hỗ binh của Dương Hạo đều ở bên ngoài, những người ở gần hắn nhất không phải là thị vệ, những người này ước chừng có mười hai mười ba người, toàn bộ đều mặc áo da dày cộp, sau vai còn cắm một lá cờ nhỏ mày xanh, người lớn tuổi thì râu tóc đã hoa râm, người còn trẻ thì khoảng mười sáu mười bảy, thể phách cũng có người kiện tráng, có người yếu ớt, nhưng không biết những người này mang lại tác dụng gì.

    Tào Ngọc Quảng tới đây, Tào Bân từng dặn hắn phải tùy cơ hành động: Dương Hạo tuy không phải là giống như Chiết gia, Dương gia, Lý gia là chư hầu một phương sớm đã cùng với Tồng quốc xây phủ mở đường ở Tây Bắc, nhưng lờ mờ đã có hiện tượng thoát ly khỏi sự khống chế của triều đình, gã làm giám quân chỉ là bù nhìn mà thôi, đừng mong kiềm chế được Dương Hạo, gã lần này tới là nhìn nhiều mà nói ít, làm gì cũng nghe theo sự an bài của Dương Hạo, sứ mệnh duy nhất của gã chính là thằm dò thực lực của Dương Hạo, thế nên những hiện tượng không tầm thường này lập tức làm dấy lên sự cảnh giác của gã.

    Dương Hạo thúc cương ngựa, cao giọng quát: "Nào, truyền tướng lệnh, lấy bộ đội sở thuộc của Vương Như Phong làm tiên phong, thống binh tiến lên trước hai mươi dặm, tham lộ trinh sát thì đi trước dẫn đường, bộ đội sở thuộc của Mộc Ti làm bản doanh của bản soái, bộ đội sở thuộc của Biên Nhất Lang làm tả doanh, bộ đội sở thuộc của Hàn Kiên làm hữu doanh, bộ đội sở thuộc của Cái Bang Nhi Đắc áp hậu, bộ đội sở thuộc của Lý Tòng Long điều động theo trung quân của bản soái, ba quân nhổ trại!"

    Dương Hạo nói xong, trung quân lập tức hưởng ứng, đội ngũ bắt đầu từ từ khởi động, những người sau lưng cắm cờ màu xanh ở bên cạnh hắn nhanh chóng tản đi, cưỡi ngựa tới các phương trận, dùng ngôn ngữ dân tộc bất đồng gào thét một hồi với tướng lĩnh bản bộ, những tướng lĩnh ở trước trận đó nghe xong liền quay người cao giọng truyền lệnh lại cho bộ hạ của mình.

    Tào Ngọc Quảng ngoài mặt thì giả vờ lơ đãng, nhưng thấy cảnh này không khỏi bật cười, thì ra tác dụng của những người này là như vậy, là quan thông dịch trong quân.

    Vừa rồi những phương trận đó khá chỉnh tề, tuy lộ ra vẻ chỉ được luyện tập trong thời gian ngắn ngủi, nhưng cũng có mấy phần khí thế, Dương Hạo vừa hạ lệnh, hai mươi phương trận lại lập tức hỗn loạn, phương trận này chuyển sang bên trái, phương trận kia thì sang bên phải, nhân mã của phương trận phía trước thì vẫn nhìn trái nhìn phải, nghe ngóng tin tức.

    Binh sĩ của phương trận này đã tung người lên ngựa đi xa rồi, phương trận ở phía sau vẫn đứng thẳng tắp tại chỗ, chăm chú nghe thông dịch truyền lại chỉ thị của đại soái.

    Tào giám quân không nhịn được mà bật cười thành tiếng, vội vàng che miệng lại, dùng khóe mắt nhìn lén Dương Hạo, nhưng thấy trên mặt Dương Hạo lúc trắng lúc đó, rõ ràng là bộ dạng đang rất tức giận, vội vàng lại giả vờ như không để ý.

    Các phương trận đã trải qua thời gian hai nén hương, chung quy cũng có thể được gọi là tụ tập tới dưới cờ tướng lĩnh của mình, nhổ trại lên đường, theo tin tức báo mà Tào giám quân mấy ngày nay nghe ngóng được từ khắp các hang cùng ngõ hẻm của Ngân châu, Dương Hạo vốn có một vạn nhân mã, đây chính là toàn bộ tiền vốn của hắn, nhưng trong trận chiến công đánh Ngân châu, hao binh thiệt tướng, thương vong quá nửa, nếu không phải là Khiết Đan nhiều lần giúp đỡ đối kháng với chủ lực của Khánh vương, lúc hãm thành lại là đại quân liên hợp của Đảng Hạng thất thị tới giúp, nhân mã của hắn sớm đã hầu như hết sạch rồi.

    Tuy là vậy, sau khi đánh hạ được thành Ngân châu, binh sĩ còn có thể chiến đấu ở dưới trướng Dương Hạo không tới ba ngàn, hiện giờ không tới nửa năm, quân đội của Dương Hạo đã khoách trương lên thành ba vạn, từ ba ngàn tới ba vạn, trong mười người chỉ có một lão binh, đổi lại là bất kỳ một nhánh quân đội nào, trong khoảng thời gian ngắn mà lại hình thành quy mô lớn như vậy, có thể chỉ huy hữu hiệu hay không đều là một vấn đề lớn, huống chi những binh sĩ này cơ hồ là được chiêu mộ từ tất cả dân tộc của Tây Vực, thói quen sinh hoạt, ngôn ngữ giao tiếp đều thành vấn đề lớn.

    Tào giám quan trong lòng không khỏi thầm khinh bỉ.

    "Phu nhân, quân đội của đại soái đã đi xa rồi!"

    Đứng ở đầu thành nhìn về phương xa, quân đội của Dương Hạo đã biến mất ở phía cuối Đại Sơn, Phạm Tư Kỳ lập tức quay người lại, lớn tiếng thông báo về phía thành lâu.

    Trong thành lâu lập tức có hai người bước ra, hai văn quan là Tiêu Quảng và Từ Huyễn, bốn người còn lại đều một thân giáp trụ, dưới hông đeo bội kiếm, nhìn bộ dạng giống như là mấy tiểu tướng trẻ tuổi ánh tuấn, môi hồng răng trắng anh tư bừng bừng, nam sắc họa thủy khiến các cô nương tiểu tức phụ nhìn thấy e rằng đều phải động lòng xuân, chính là La Đông Nhi, Đường Diễm Diễm, Mục Thanh Tuyền, Đinh Ngọc Lạc, và Điềm Tửu cô nương tuy không xinh đẹp nhưng lại không thiếu vẻ uy vũ.

    Dương Hạo viễn chinh, tất phải lưu lại một nhánh tinh nhuệ để thủ thành, điều này vốn nằm trong dự liệu của Tào giám quân, gã đã mấy lần thăm dò rõ ràng, tổng binh lực lưu thủ Ngân châu không tới một vạn, đây là lấy quân đội gồm ba ngàn tinh nhuệ đích hệ làm chủ.

    Do Mộc Ân Mộc Khôi dẫn một nửa binh ở bên ngoài Ngân châu diệt trừ tất cả những nhân tố không ổn định, cho nên trong việc phòng ngự của thành trì ngay cả nữ binh cũng phải gánh sứ mệnh tương đối quan trọng.

    Thống soái của thủ quân Ngân châu là phó tiết độ sứ Lý Quang Cầm và đoàn luyện sứ Kha Trấn Ác, cùng với hai vị chỉ huy sứ Mộc Ân, Mộc Khôi.

    Trên thực tế tướng lĩnh thủ thành chân chính chỉ còn lại một nam nhân Kha Trấn Ác, mấy người khắc thì đều là anh thư cả.

    Bản lĩnh thủ thành của Mộc Thanh Tuyền còn hơn cả trượng phu của mình, Điềm Tửu thì giỏi trận kích và mai phục, Đường Diễm Diễm, Đinh Ngọc Lạc thì giỏi điều độ hậu cần, mà La Đông Nhi thì dưới sư tài bồi dạy dỗ của Da Luật Hưu Ca và Tiêu Xước, hoàn toàn có năng lực chỉ huy điều hành binh mã một thành, nắm giữ toàn cục.

    Lợi dụng những biện pháp thủ bố phòng mà Dương Kế Nghiệp chế tạo, chuẩn bị thủ vững Ngân châu.

    Toàn bộ những nhân vật dùng để kiềm chế Lý Quang Duệ lúc này đều xuất hiện trên đầu thành Ngân châu: Võ tướng là Kha Trấn Ác, Mục Thanh Tuyền, Đường Diễm Diễm, Đinh Ngọc Lạc, Điềm Tửu, văn quan thì là Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn, Phạm Tư Kỳ, Lâm Bằng Vũ.

    La Đông nhi là nắm toàn cục.

    Trận này Dương gia nữ tướng chiếm một nửa.

    La Đông Nhi nhìn về phương xa một cái, vẻ mặt bình tĩnh, nói: "Từ đại nhân, Tiêu đại nhân, tiếp tục di dời toàn bộ sơn trại, thành bảo, bộ lạc cư dân trong phòng một trăm dậ vào thành Ngân châu.

    Ai không chịu di dời thì cưỡng bách phải di dời, gom tất cả nhân khẩu vận tư bên ngoài thôn trấn, cần phải làm tới mức độ vườn không nhà trống."

    Từ Huyễn và Tiêu Nghiễm chắp tay nói: "Tuân lệnh."

    "Kha đoàn luyện, phu nhân.

    Nhờ hai vị tiếp tục huấn luyện dân tráng, lần này không án theo dân hộ mà bắt đinh nữa, nhưng phàm là nam tử thân thể cường tráng, tuổi trên mười lăm, dưới năm mươi thì tất cả đều phải tiếp nhận huấn luyện thành phòng."

    "Vâng!"

    "Phạm đại nhân, Lâm đại nhân, dược liệu, lương thực, hỏa dược cầu, đạn khí độc, cung tên đều phải dữ trự đầy đủ, gỗ lăn đá mài càng nhiều thì càng tốt.

    Mỗi ngày phân phối binh đinh và dân tráng, chưng tập tất cả xe cộ trong thành ra khỏi thành vận chuyển đá khối, chặt cây cối.

    Trong vòng ba mươi dặm xung quanh thành Ngân châu, không để lại một một gốc cây to bằng một vòng tay nào, không để lại một khối đá to bằng một vòng tay nào."

    "Tuân lệnh."

    "Diễm Diễm, Ngọc Lạc, Điềm Tửu, các muội những ngày này mỗi ngày đều phải tuần thị các thành, thao luyện sĩ tốt, làm quen với tất cả phương tiện thành phòng, điều phối các loại vật thư thành phòng tới các thành."

    Đường Diễm Diễm và Đinh Ngọc lạc cũng nghiêm nghị đáp: "Vâng!"

    Lúc này một nữ binh chạy tới trước mặt La Đông Nhi, ôm quyền nói: "Phu nhân, tam nương nhận được một bức thư mật, mời phu nhân về soái phủ nghị sự."

    La Đông Nhi gật đầu nói: "Ta biết rồi."

    Nàng ta quay lại bảo văn võ ở bên cạnh: "Được rồi, các vị đều đi làm việc đi, có chuyện thì thì cứ tới nói với ta."

    Nói xong liền theo nữ binh đó vội vã bước xuống thành.

    Từ đầu đến cuối chưa từng dõi mắt nhìn theo Dương Hạo thêm một lần nào.

    Nàng ta vẫn nhớ Tiêu hậu là áo không cởi giáp, ngày đêm tuần thị thành trì và ba quân như thế nào, dùng trọng thưởng trọng phạt để ổn định quân tâm ra sao.

    Nàng ta nhớ hoàng đế Khiết Đan bị trúng tên độc, mấy lần suýt mất mạng, khi ngự y trong cung ngày luân phiên cứu trị, Tiêu hậu vẫn lâm nguy mà không loạn như thế nào, lên triều nắm quyền một cách trấn định tự nhiên ra sao, tạo ra dũng khí và lòng tin vô cùng cho quân dân toàn thành.

    Nàng ta nhớ tên khi tên lưu manh say rượu nói năng linh tinh trên đầu phố, phao tin hoàng đế băng hà, Tiêu hậu đã lãnh huyết vô tình chém đầu cả nhà hắn như thế nào.

    Tiêu nương nương vì thương sinh xã tắc của Khiết Đan mà trấn thủ thành Thượng kinh.

    La Đông Nhi ta cũng có thể thủ thành Ngâu châu vì Dương lang, mặc kệ kẻ tới là sài lang hổ báo gì, ta đểu phải giữ vững nhà của mình.

    ...

    Minh Đường Xuyên, phía trước Song Long lĩnh mười dặm, trên một tòa sơn lĩnh không cao, tòa sơn lĩnh này gọi là Lạt Cô lĩnh.

    Xa xa có một kỵ binh phi tới, lập tức dẫn tới sự chú ý của mấy tên lính gác đang phục trên đỉnh núi, bọn họ vừa mới kéo dây nỏ, nhắm vào bóng người đang phi ngựa tới, đợi khi hắn tới dưới dãy núi, nhìn rõ tướng mạo của hắn, mấy tên lính gác lại cẩn thận quan sát phía sau hắn một hồi, thấy không có ai đi theo thì mới đứng dậy, vẫy tay với người đó, chu môi hét lên: "Lão Phun, ở đây này."

    Người ở dưới vội vàng dắt ngựa lên, thở hổn hà hổn hển, nói: "Đại soái đã xuất binh."

    Mấy tên lĩnh gác ở trên núi nhao nhao đứng lên, tên vừa rồi mới cao giọng gọi vui mừng hớn hở, nói: "Đại soái xuất binh rồi ư?

    Tốt, ngươi mau đi bẩm báo cho tướng quân đi, mấy ngày nay chui rúc ở đây, xương đầu nhàn đến nỗi ngứa râm ran rồi, đại soái đã xuất binh, chúng ta cũng sắp hết khổ rồi."

    Lão Phun từ thắt lưng rút ra một cái túi da dê, mở nút ra rồi uống òng ọc, rồi lại dắt ngựa xuống núi, tung mình lên ngựa, tiếp tục phi về phía trước.

    Song Long lĩnh hiện giờ vốn là một tòa thành không, Ngả Nghĩa Hải sau khi bất ngờ tập kích Song Long lĩnh thành công, đưa tất cả người ở đây về thành Ngân châu, tiện thể cũng coi tất cả tiểu bộ lạc ở gần thành Song Long làm chiến lợi phẩm luôn, vừa đấm vừa xoa di dời tất cả vào trong thành Ngân châu.

    Địa phương này không phải là đầu mối giao thông then chốt, vốn là nơi thưa thớt bóng người, lại thêm khi thành Song Long vẫn còn, người tới cũng không nhiều, từ sau khi người nơi này bị bắt gọn một mẻ, thành này đã thành một tòa thành chết, nhưng hiện tại trong thành lại chật cứng người.

    Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngả Nghĩa Hải dẫn bộ đội sở thuộc của mình tiêu diệt các bộ loại không thuần phục Dương Hạo ở ngoài thành Ngân châu, đã thể hiện rõ vũ lực, chấn nhiếp chư di, đồng thời cũng là quá trình luyện binh và dưỡng chiến, ngoài trừ những điều này ra còn có một tác dụng, mỗi lần nhân mã ra ngoài rồi quay về đều thần không biết quỷ không hay bớt đi một doanh.

    Nhân mã của một doanh này mang theo dê bò, lương thực cướp được tới tập kết ở thành Song Long.

    Đợi lần sau xuất thành thanh trừ, binh mã mà bọn họ mang theo lại đủ quân số, dùng phương pháp này, bọn họ đã vận đủ binh mã và truy trọng tới thành Song Long, mà trong thành Ngân châu đã có mật thám của triều đình và Hạ châu, bọn họ lại ở ngay dưới mí mắt của những tên mật thám này tập kết, xuất binh, mang tài vật và nô đãi quay về, những tên mật hám này cũng đừng hòng phát hiện ra chút gì dị thường.

    Trong thành Song Long lúc này đang khí thế ngất trời, nhiệm vụ mỗi ngày của binh sĩ là ăn no uống đủ, nghỉ ngơi chuẩn bị chiến đấu, đồng thời tự làm thịt khô, pho mát, váng sữa, rượu sữa, chế tạo các loại phương tiện giao thông như xe trượt có thể vận chuyển các loại vật tư vượt qua sa mạc và đầm lầy.

    Tướng lĩnh thống binh của bọn họ là ba người: Mộc Tư, Mộc Khôi, Ngả Nghĩa Hải.

    Ba người này đều là những chuyên gia giỏi lăn lộ đường xa, tiền phục, di chuyển, tập kích trong hoàn cảnh khó khăn, Dương Hạo giao mạch đao trận và trọng kỵ binh trận mà hắn tốn nhiều tiền để tạo thành cho bọn họ.

    Ba hãn tướng Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngả Nghĩa Hải cùng với mạch đao trận, kỵ binh trận dùng không đúng thì là đồ vứt đi, dùng đúng cách thì là vô địch này, đó chính là ba mũi đao sắc chuyên dùng để hàng yêu phục ma.

    Thành trì Tây Vực đại đa số không tính là hùng vĩ, nhưng thành Hạ châu lại là ngoại lệ, tòa thành trì này là đô thành của Đại Hạ quốc do đại vương Hung Nô Hách Liên Bột Bột xây dựng từ thời Ngũ Hồ loạn Hoa Hạ.

    Người Hung Nô này cho rằng mình có thể "nhất thống thiên hạ, quân lâm vạn bang", do đó mới đặt tên cho thành này là thành Thống Vạn.

    Thành Hạ châu được xây kiên cố vô cùng, tường thành là dùng đất nung dựng thành, đất ở dưới chân thành cũng cứng rắn cực kỳ, năm đó hoàng đế Hậu Đường Lý Tự Nguyên công đánh Hạ châu, phái binh đào địa đạo, cũng chính bởi vì đất cứng mà không thể đào được địa đạo.

    Bôn ba đường dài để tới công đánh một tòa thành vững như thế này, vốn là trên phân phối binh lực thì không cần dùng tới vũ trang, nhưng phía Hạ châu vốn lấy kỵ binh làm chủ, phong cách tác chiến của Tây Bắc vương Lý Quang Duệ lại tương tự với người Khiết Đan, đó chính là tiến công, tiến công, không ngừng tiến công, dùng sự tiến công sắc bén để bù đắp cho chỗ thiếu sót của phòng ngự, đồng thời với địa vị siêu nhiên của Lý Quang Duệ ở Tây Bắc, vũ trang có thể tạo thành uy hiếp cho Hạ châu, từ sau Lý Tự Nguyên gần hai trăm năm rồi chưa từng có thêm một ai.

    Cho nên Dương Hạo cho rằng y tất sẽ để tinh binh lại thủ thành, nhưng những tinh binh này chưa chắc đã toàn bộ đóng ở trong thành Hạ châu.

    Nếu như thật sự phát hiện ra địch nhân, với phong cách tác chiến trước giờ của quân Hạ châu, ý nghĩ đầu tiên của chúng chính là tấn công, đánh tan địch nhân, mà địch nhân bại rồi, Hạ châu tất được giải vậy.

    Vậy phải nhanh chóng đánh tan, xuyên thủng đám nhân mã bảo vệ xung quanh thành Hạ châu này, nhanh chóng lao tới dưới thành Hạ châu, mạch đao trận và trọng kỵ binh trận của hắn chính là có đất dụng võ.

    Mộc Ân đang chắp tay nhìn trong các doanh trại ở phía trước đang đào ra từng cái hố bếp, thịt ở bên cạnh hố bếp chất cao như núi, còn các loại váng sữa, rượu sữa, pho mát thì được có người phân loại rồi cho vào trong túi da lớn và thắt lưng.

    Nghe thấy thám mã hồi báo, Mộc Ân bật cười ha hả, quay đầu lại nhìn về phía thành Ngân châu.

    Khói bếp từ trong hố bếp tỏa ra, khiến hắn như đứng trong mây mù, gió bắc tổi qua, sương mù liền nhanh chóng tiêu tan trước mắt hắn.

    Mộc Ân chỉ về phía trước, lớn tiếng hô: "Luôn luôn chú ý tới tin tức từ phía Ngân châu, tin tức của phu nhân được đưa đến thì chúng ta lập tức xuất binh!"

    Chương 453: Ai cũng xảo quyệt

    "Báo!"

    Một kỵ binh phi tới, sau lưng cắm cờ đỏ hình tam giác, đón gió phần phật, sĩ tốt đang vội vàng hành tiến thấy kỵ sĩ đó trên vai mang cờ đỏ, đều nhao nhao nhường đường cho hắn.

    Kỵ sĩ tới trước ngự liễn của Triệu Quang Nghĩa thì liền tung bình xuống ngựa, quỳ một chân, ôm quyền báo: "Khởi bẩm bệ hạ, Phủ châu Chiết Ngự Huân, Ngân châu Dương Hạo, Lân châu Dương Sùng đã hội sư ở Hà Tân, hiện đang cùng nhau hành tiến tới Lam châu."

    "Biết rồi."

    Trong ngự liễn vang lên tiếng ừ, vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

    Ngự liễn rộng rãi như một gian phòng, trước là phòng khách sau là phòng ngủ, ở giữa dùng một tấm bình phong để chắn.

    Trong phòng khách một cái bàn dài, ở góc tường đặt hơn chục quyển tấu chương.

    Nghe thấy tín sứ đó truyền báo, Triệu Quang Nghĩa liền bước tới bàn, Mộ Dung Cầu Túy đã bước lên trước, cầm lên những cái que màu sắc khác nhau như nâu, vàng, lam, tượng chưng cho ba con đường từ Phủ châu, Lân châu, Ngân chân hợp nhau ở Hà Tân rồi sau đó tới thẳng Lam châu.

    Triệu Quang Nghĩa chăm chú quan sát lộ tuyến hành quân, mỉm cười nói: "Tới nhanh thật, trẫm còn cho rằng, hắn trên đường sẽ bày không ít trò, cố gắng kéo dài thời gian cơ."

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Hắn sao dám làm vậy chứ?

    Triều đình đã định trước thời gian phạt Hán là đầu tháng hai, bởi vì chuyện bên phía Khiết Đan đã làm chậm trễ một chút, hiện giờ đã quá hơn nửa tháng rồi, hắn dù có lý do cần chuẩn bị nhiều hơn thì cũng trù bị được xong rồi, còn có gì để mà kéo dài thêm nữa."

    Triệu Quang Nghĩa gật đầu nói: "Nói cũng đúng, nhắc tới Khiết Đan, đám quan lại Sơn Đông đạo này đúng là hỗn trướng, suýt nữa thì làm lầm lỡ đại sự rồi!"

    Mộ Dung Cầu Túy vội vàng nói: "Quan viên Sơn Đông đạo cũng không dám gánh vác trách nhiệm trọng đại như vậy, cho nên mới chưa tra rõ chân tướng đã bấm báo lên triều đình, chuyện đã qua rồi, may mà chưa tạo thành hậu quả không thể khống chế, xin quan gia bớt giận."

    Thì ra, Triệu Quang Nghĩa đang thoả thê mãn nguyện ở điện Trường Xuân mở tiệc chiêu đãi chư tướng, ban thưởng thắt lưng vàng, áo lông cừu, yên và ngựa, khi đang muốn thệ sư bắc phạt thì quan viên Sơn Đông đạo đột nhiên dùng quân tình hỏa cấp mười vạn dặm tấu lên triều đình, nói rằng người Khiết Đan đột nhiên tập kết quân đội tại khu vực Vũ Thanh, Vĩnh Thanh, Hưng thành, còn có một cỗ kỵ binh nhỏ xuất hiện ở gần sông Cự mã, sông Bạch Câu nằm ở biên giới hai nước.

    Triệu Quang Nghĩa nghe tin liền giật mình kinh hãi, lập tức ra lệnh cho quân đội vừa mới tập kết thẳng tiến về hướng Sơn Đông đạo, đồng thời phái rất nhiều mật thám tiềm nhập vào Bắc quốc để nghe ngóng tin tức, lại lệnh cho Hồng lư tự khanh công khai chất vất sứ tiết Khiết Đan, phí hết một phen trắc trở mới nhận được câu trở lời của sứ tiết Khiết Đan là "bỉ quốc điều binh vây diệt dư nghiệt của Khánh vương, đó là việc nội bộ của Khiết Đan, nơi dụng binh lại là trên lãnh thổ nước ta, chẳng việc gì phải thông báo lý do cho quý quốc cả”.

    Tiếp theo thám mã trinh sát cũng nhao nhao hồi báo, nói là Khiết Đan điều tập binh mã Trung kinh, đang vây diệt thế lực tàn dư của Khánh vương ở khu vực Vũ Thanh, Vính Thanh, khi bọn họ tới nơi thì dư nghiệt của Khánh vương cũng bị tiêu diệt rồi, binh mã Khiết Đan đã về Trung kinh rồi.

    Một phen dây dưa này, không những tốn nhiều thời gian, hơn nữa đại quân Tống quốc tập hợp ở biên giới, suýt chút nữa cùng với biên quân của Khiết Đan đánh nhau, Triệu Quang Nghĩa tức giận vô cùng, quá trình đi đi về về này cũng chậm trễ gần một tháng thời gian, đợi tới khi hắn phát binh chinh phạt hán quốc thì đã tới lúc băng tuyết tan hết, là đầu xuân tháng ba cỏ mọc tươi xanh rồi.

    Triệu Quang Nghĩa nhớ tới chuyện này, vẫn chưa hết giận hỏi: "Chúng ta hiện giờ tới đâu rồi?"

    Mộ Dung Cầu Túy chỉ vào bản đồ, nói: "Mời quan gia xem, chúng ta hiện tại vừa qua Phù sơn, đi tiếp về phía trước là Bình Định rồi."

    Triệu Quang Nghĩa gật gật đầu, trầm ngâm nói: "Bình Định, Bình Định, là một cái tên mang điềm tốt đó."

    Mộ Dung Cầu Túy cười bồi, nói: "Tất nhiên là điềm tốt rồi, Đại Tống ta bình định các nước trong thiên hạ, không có nơi nào là không công đánh được, duy có Hán quốc này là khiến Đại Tống ta ba lần chinh chiến mà không diệt được, thực sự là rất khó chơi, có điều làn này gặp quan gia ngự giá thân chinh, quần thần Hán quốc tất nhiên sẽ bị mất đầu, Trung Nguyên rồi sẽ được nhất thống trong tay bệ hạ!"

    Mộ Dung Cầu Túy có ý lảng tránh nguyên nhân mấy lần trước công đánh Hán quốc đều có Khiết Đan nhúng tay vào, lời nói lại rất dễ nghe, Triệu Quang Nghĩa không khỏi lộ ra nụ cười hài lòng, hắn là không cam tâm vĩnh viễn đứng dưới ánh hào quang của Triệu Khuông Dận, hoàng huynh của hắn một tay tạo ra đế quốc Đại Tống, hơn nữa còn khiến Tống quốc trở thành cường quốc đệ nhất trong Trung Nguyên loạn thế, bình định năm quốc gia Kinh, Hồ, Thục, Hán, Đường, trong đó có một Đường quốc là có một phân công lao của Triệu Quang Nghĩa hắn.

    Hiện giờ thiên hạ đã gần được nhất thống, muốn trên số lượng các nước được bình định vượt qua hoàng huynh là không thể, chỉ có vượt y trên độ khó mà thôi.

    Hán quốc dẫu sao cũng là một quốc gia duy nhất mà Triệu Khuông Dận tiến đánh ba lần vẫn chưa thành công, tuy nói rằng Triệu Khuông Dận đã đạt thành đồng minh với Khiết Đan, khiến Khiết Đan thôi không viện trợ Hán quốc, hiện giờ phạt Hán đã mất đi độ khó, nhưng người hái được đào dẫu sao cũng là hắn, bách tính bình dân có mấy người biết được Hán quốc hiện giờ đã khác với Hán quốc trước kia đâu.

    Triệu Quang Nghĩa chỉ vào địa đồ, dè dặt hỏi: "Đánh hạ Hán quốc chưa tính là gì, rồi có một ngày trẫm còn muốn đoạt lại U Yến, lấy lại toàn bộ lĩnh thổ và con dân của dị tộc đã tiêu vong từ thời Đường mạt tới nay, đánh ra một thiên hạ rộng lớn, giang sơn bao la!"

    Mộ Dung Cầu Túy vội vàng nói: "Quan gia hùng tài đại lược, văn võ đều hơn các vị hiền vương cổ kim, tất có thể công vượt Hán, Đường, lưu tiếng thơm muôn đời!"

    Triệu Quang Nghĩa cười ha ha, lại nói: "Tam phiên Tây Bắc đã ứng chiếu mà xuất binh rồi, phía Hạ châu, ngươi hãy kịp thời tiết lộ tin tức ra đi, Lý Quang Duệ chỉ cần không quá ngu xuấn thì hắn nhất định sẽ nắm lấy cơ hội này."

    Mộ Dung Cầu Túy ứng tiếng, nói: "Vậy, tin tức sẽ lập tức được đưa đi."

    Triệu Quang Nghĩa lại trầm ngâm nói: "Nam trước bắc sau, nhất thống thiên hạ, đây là quốc sách đã được định từ lúc Đại Tống ta mới lập nước, quốc lực ngày một hưng thịnh, là lúc nên binh phong hướng về phía bắc, quất ngựa thượng kinh rồi.

    Bắc quốc hiện giờ cô nhi quả mẫu, triều chính bất ổn, chính là cơ hội tốt nhất để trẫm đoạt lại U Vân lục thập châu, thời cơ chỉ chợt lóe lên rồi vụt tắt, không thể nào bỏ lỡ được.

    Lúc này, trẫm tuyệt sẽ không để Tây Bắc níu kéo chân sau của trẫm."

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Cho nên, biện pháp tốt nhất chính là để Tây Vực tiếp tục bảo trì cục diện phân liệt và chế ngự lẫn nhau.

    Trong Tây Bắc chư phiên, Chiết Ngự Huân, Dương Sùng là hạng khó thành đại khí, mà Dương Hạo thì khác, hắn có thiên thời, địa lợi, nhân hòa, lại thêm chiêu bài vàng của Lý Quang Sầm, chưa chắc đã không thể thay thế được Lý Quang Duệ.

    Chiết Ngự Huân và Dương Sùng có quan hệ rất mật thiết với hắn, một khi để hắn trở thành đệ nhất cường phiên của Tây Bắc, chư phiên này sẽ hợp lại với nhau, rất khó chế ước."

    Triệu Quang Nghĩa nói: "Lý Quang Duệ đối với trẫm vẫn tính là cung kính nghe lời, hơn nữa không có dã tâm tự lập, trăm năm nay Lý gia với lưỡng phiên Chiết, Dương tranh quyền đoạt lợi, sớm đã thành thế như nước với lửa, trái lại Dương Hạo thì khác, hắn không những có lợi thế là nghĩa tử của Lý Quang Sầm, chiêm lãm được Đảng Hạng thất thi để sử dụng, mà còn kết đồng minh cùng tiến cùng lui với Phủ châu, Lân châu.

    Hơn nữa... người này rất có khả năng còn hoạt động ngầm với Khiết Đan, đây mới là nguyên nhân lớn nhất mà trẫm không thể dung thứ hắn."

    Mộ Dung Cầu Túy gật đầu, nói: "Quan gia nói rất đúng, Dương Hạo và người Khiết Đan đồng thời tấn công Ngân châu, điều này khó tránh khỏi quá trùng hợp, tuy nói rằng bọn chúng ai có mục đích nấy, nhưng nếu nói bọn chúng không có cấu kết thì thực sự là khiến người ta khó mà tin được.

    Đặc biệt là bọn chúng phối hợp công đánh Ngân châu quá hợp lý, sau khi thành Ngân châu thất thủ, người Khiết Đan trước giờ tham lam thành tính không ngờ lại buông bỏ Ngâu châu mà nhanh chóng lui binh, chắp tay nhường Ngân châu lại cho Dương Hạo, giữa hai kẻ này há lại có thể không có âm mưu không thể nói cho người khác?

    Khiết Đan đối với việc bị bức phải buông bỏ Hán quốc một mực không cam tâm tình nguyện, theo ý kiến của thần, Dương Hạo rất có khả năng chính là một con rối mà Khiết Đan chuẩn bị dùng để kiếm chế Đại Tống ta thay cho Hán quốc, cho nên mới không tiếc sức lực phối hợp và nâng đỡ hắn."

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh, nói: "Để phòng hoạn còn chưa kịp xảy ra, trẫm phải mượn sức của Lý Quang Duệ, đánh cho Dương Hạo hắn trở lại nguyên hình."

    Mộ Dung Cầu Túy cung kính khen: "Một mũi tên bắn chết hai con chim, quả là diệu kế."

    "Ha ha, một mũi tên bắn chết hai con chim ư?"

    Triệu Quang Nghĩa cười tự đắc hai mắt nhìn về tình cảnh ở phía trước, ánh mắt dần dần biến thành lạnh lùng.

    Quân nghi trượng của hắn vừa ra khỏi Phù sơn, lúc này vẫn đang ở nơi cao, từ trên cao nhìn xuống, chỉ thấy ba lộ đại quân uốn lượn như rắn, đang hành tiến vào giữa vùng sơn dã, dưới chân núi ở phía trước, một nhánh đại quân đã bước ra khỏi sơn dã, đang tiến về phía trước, trong quân dựng một cột cờ, trên cờ thêu một chữ "Triệu".

    Sắc mặt của Triệu Quang Nghĩa lại trầm xuống, Mộ Dung Cầu Túy giỏi đoán sắc mặt, liền vội vàng nói: "Bệ hạ, hiện giờ đã tiếp cận biên cảnh của Hán quốc rồi, mã quân đô ngu hậu Mã Phong, bộ quân đu ngu hậu Dương Kế Nghiệp của Hán quốc là hạng quỷ kế đa đoan, rất giỏi đánh mai phục, để đề phòng Hán quân tập kích quân ta bất ngờ, nên lệnh cho tiên phong đi trước một bước.”

    "Ừ, lời của ái khanh rất có lý."

    Triệu Quang Nghĩa gật gật đầu, Mộ Dung Cầu Túy liền cúi người vái một cái, bước ra khỏi ngự liễn, đứng ở mép xe lớn tiếng nói với thống lĩnh cấm quân Bạch Văn Liệt: "Bệ hạ có chỉ, lệnh cho tiên phong tăng tốc tiến lên, gặp núi mở đường, gặp nước dựng cầu, thám thính tin tức của quân địch."

    "Bệ hạ có chỉ, lệnh cho quan tiên phong dẫn bộ đội sở thuốc tiến về trước môt trăm dặm, gặp núi mở đường, gặp nước dựng cầu, tham tính tin tức của quân địch."

    Triệu Đức Chiêu nghe thấy chỉ ý, hờ hững nói: "Biết rồi, truyền lênh, tăng nhanh tốc độ hành tiến."

    Ba quân của tiên phong doanh lập tức gia tăng tốc độ, dứt bỏ đại đội, lúc chạng vạng, phía trước xuất hiện một tòa thành trì, Triệu Đức Chiêu ghìm ngựa hỏi: "Phía trước là nơi nào vậy?"

    Thám mã hồi báo: "Tướng quân, chúng ta đã tới thành Bình Định rồi."

    "Ặc?

    Sắc trời đã tối, dừng tiến tới, chúng ta tối nay đóng quân trong thành Bình Định, vào thành."

    Phó tướng Cao Dận kinh ngạc thưa: "Tướng quân, thành Bình Định này phía bắc là sông Miên Mạn, thành nam là Quá Thủy, phía trước là cánh đồng cỏ lau mênh mông bát ngát, địa thế này rất dễ gặp công kích.

    Đại quân của quan gia đi sau sắp tới rồi, chúng ta nên tiếp tục tiến lên trước, xem xét thủy đạo ở xung quanh, dò tìm cánh đồng cỏ lau ở phía trước, đốn ra một khu cách lửa mới đúng."

    Triệu Đức Chiêu mặt mày tươi cười nói: "Cao tướng quân nói rất có lý, có điều bản tướng quân lần đầu lĩnh binh, quan gia cũng nhiều lần căn dặn ta phải thật thận trọng, lấy cẩn thận là trên hết.

    Hiện giờ đại quân chưa tới, phía trước đã tiếp cận biên cảnh của Hán quốc, ba ngàn sĩ tốt của chúng ta nếu không cẩn thận đi vào cánh đồng cỏ lau để rồi trúng phải mai phục, thua trận thì không quan trọng, bản tướng quân có ba dài hai ngắn gì cũng không quan trọng, nhưng làm nhụt nhuệ khí của quân ta thì biết ăn nói hế nào với quan gia?

    Chúng ta cứ tiến lên trước đi, nếu đại quân của quan gia tối nay tới được thành Bình Định, trong thành không đóng được nhiều quân đội như vậy, tiên phong doanh của ta chuyển ra ngoài thành, đóng trại dựa lưng vào thành, bảo vệ quan gia.

    Hán quốc binh ít tướng thưa, dù có mai phục thì lúc đó cũng biết khó mà lui.

    Ha ha ha, nào, vào thành."

    Cao Dận ăn phải cái đinh mềm, mắt thấy Triêu Đức Chiêu chuyên quyền độc đoán, đã hạ lệnh vào thành rồi, chỉ đà lui ngựa sang một bên.

    Triệu Đức Chiêu ghìm ngựa đứng nghiêm, nhìn quân sĩ vào thành, trong lòng không ngờ lại nhớ tới lời dặn dò của ân sư: "Quan gia lòng mang ý xấu, lệnh cho ngươi làm tiên phong, tuyệt không phải là có ý tốt, đây là mượn đao giết người đó.

    Nhưng lý do mà hắn đưa ra rất đường hoàng, không thể nào cự tuyệt được.

    Có điều, đây cũng là một chuyện tốt, ít nhất thì chứng tỏ quan gia không dám công khai động tay động chân với ngươi, hắn có điều cố kỵ, ngươi mới có một tia hi vọng.

    Ngươi lần này đi không cầu có công, nhưng cầu không tội, phải thật cẩn thận.

    Ngươi tuy là tiên phong, nhưng ngàn vạn lần không được xung phong lên trước, trong loạn quân, địch nhân không thể giết ngươi, nhưng phải phòng bị bắn lén ở phía sau.

    Vô luận là như thế nào, qua được một cửa này, quan gia sẽ càng khó tìm được cơ hội để hạ thủ đối với ngươi, ngươi mới có cơ hội báo thù cho tiên đế, tru sát tên tặc nhân giết vua đoạt quyền này."

    Nghĩa tới đây, khóe miệng Triệu Đức Chiêu phác ra một nụ cười lạnh, đúng lúc này thì có người tới bẩm báo: "Tướng quân, tiền doanh đã vào thành rồi."

    Triệu Đức Chiêu thúc ngựa nói: "Cao tướng quân ở phía sau, trung quân theo ta vào thành!"

    Khi bộ đội tiên phong của Triệu Quang Nghĩa tới thành Bình Đinh thì nhân mã của Dương Hạo, Chiết Ngự Huân, Dương Sùng đã tới Lam châu.

    Đóng đại doanh xong, Dương Hạo phân phó phó tướng Lý Nhất Đức an bài việc hạ trại, còn mình thì tới trung quân của Chiết Ngự Huân.

    Hắn mang Lý Nhất Đức theo bên cạnh, tất nhiên là bởi vì đại tướng tâm phúc đều dùng vào việc khác rồi, hắn mang nhánh tạp quân này tới Hán quốc thực chất cũng một phần là không tìm đâu ra được mấy nhân vật có thể cáng đáng được việc, một phương diện khác cũng không gì ngoài bởi vì Lý Nhất Đức tính tình chất phác, bách tính Ngân châu có một khu vực đều có quan hệ phức tạp chồng chéo với Hạ châu Lý gia, nếu đại quân của Lý Quang Duệ giết tới, rất khó bảo chứng khi đại quân của Lý gia áp cảnh, sẽ không vì tiền trình của gia tộc Lý thị mà bội phản một lần nữa.

    Vì sự an toàn, chỉ đành mang vị gia chủ của Lý thị này theo bên cạnh, Lý gia muốn đưa ra quyết định gì cũng phải nghĩ thật kỹ.

    Dương Hạo tới đại doanh trung quân của Chiết gia, thấy chỉ huy sứ Xích Trung đang chỉ hủy bộ đội sở thuộc đào chiến hào, đóng cọc gỗ, bố trị bụi gai, rào chắn ngựa.

    Tuy nói rằng thám mã không dò la được tung tích của địch, quân đội của Hán quốc cũng không thể mạo kiểm đi xa mà công kích quân đội của họ như vậy, nhưng trên đường đi, Xích Trung an doanh đóng trại thủy chung không hề cẩu thả, tuyệt không qua loa một chút nào.

    Dương Hạo và hắn quen biết nhau, lúc trước dẫn bách tính Bắc Hán dời tới Tây Bắc, người đầu tiên tới nghênh đón, và một đường hộ tống hắn về Phủ châu chính là vị Xích tướng quân này.

    Dương Hạo mỉm cười gật đầu chào: "Xích tướng quân, Chiết soái có ở trung quân không?"

    Xích Trung quay đầu lại thấy là Dương Hạo, trên khuôn mặt luôn luôn nghiệm nghị lộ ra một nụ cười hiếm có: "Dương soái tới rồi đấy à, Chiết soái nhà ta đang ở đại trướng, có nói là lát nữa sẽ tới trung quân của Dương soái để bái phỏng, mời vào mời vào.

    Dương Hạo thấy hắn muốn dẫn đường cho mình, vội vàng khách khí nói: "Sao dám phiền đến Xích tướng quân, tướng quân cứ làm việc của mình đi, Chiết soái là nghĩa huynh của ta, vốn không cần phải khách khí như vậy đâu, ta tự đi là được rồi."

    Dương Hạo cất bước đi về phía trướng bồng lớn nhất, phó tướng Tiêu Thần của Xích Trung nhìn theo bóng lưng của Dương Hạo, than: "Ài, nhân sinh tế ngộ đúng là khó đoán.

    Hai năm trước, Dương Hạo vẫn là quan nhi cửu phẩm, nếu không phải là mang danh phận khâm sai, đừng nói là Chiết soái của ta, cho dù là tướng quân ngài, cũng không cần phải hạ mình đi gặp hắn.

    Hắn tới Biện Lương lòng vòng một hồi, làm quan càng lúc càng lớn, hiện giờ Tiết soái đã xưng huynh gọi đệ với hắn rồi, ngày xưa tướng quân cao cao tại thượng, hiện giờ gặp hắn lại phải vái chào, thuộc hạ trong lòng thật sự là con mẹ nó thấy chua xót sao ý."

    "Nói cái rắm gì vậy, đi làm chuyện của ngươi đi!"

    Xích Trung trợn mắt lên mắng hắn rồi quay người bỏ đi, đi tới chỗ xa xa, đưng ở mép sông Phần Thủy, đối diện với nước sông phẳng lặng, nhìn những cách hoa vàng lác đác trên mặt nước, Xích Tùng đột nhiên thở dài một tiếng.

    Dương Hạo tới trung quân đại trướng của Chiết Ngự Huân, bên trong đã nhận được tin tức, Chiết Ngự Huân và Dương Sùng cùng nhau đứng dậy nghênh đón, Dương Hạo cười nói: "Nhị ca cũng tới rồi à?"

    Dương Sùng cười nói: "Bọn ta đang nói tới đệ thì đệ đã tới rồi, vào trong ngồi đi nào."

    Ba người vào trướng ngồi xuống, Chiết Ngự Huân lập tức hỏi: "Có tin tức gì chưa?"

    Dương Hạo biết là hắn đang hỏi tới phía Hạ chân, liền lắc đầu, mỉm cười nói: "Làm gì mà nhanh như vậy được, muốn có được tin tức từ phía Hạ châu, e rằng phải mất mấy ngày."

    Dương Sùng thở dài, nói: "Lão tam đúng là nhân tài làm đại sự, nếu đổi lại là ta, tuyệt không dám vứt bỏ căn cơ, mạo hiểm cử một lộ kỳ binh tới công đánh bản trận của Lý Quang Duệ đâu.

    Nếu thật sự làm vậy, e rằng ta sẽ ăn ngủ không yên, lão tam thì lại thản nhiên như không có chuyện gì, đảm phách này ta thật không thể sánh bằng."

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Trong lòng ta sao mà không thấp thỏm cho được?

    Có điều kế nghị đã định, nghĩ nhiều cũng vô ích, ta đã xuất chiêu rồi, hiện tại chỉ có thể chờ xem Lý Quang Duệ ứng chiêu như thế nào.

    Nếu như kế này của ta thành công, hai vị huynh trưởng, mấy chục năm mưa máu gió tanh của Tây Vực sau này có thể sau cơn mưa trời lại sáng trong mấy năm ngắn ngủi, điều này đối với ta hay đối với hai huynh đều là chuyện tốt.

    Lần này đáng để mạo hiểm mà.

    Hiện giờ phải lập tức tiến vào Hán quốc, hội hợp với đại quân của quan gia, Hán quốc giờ đã không còn như xưa, lào sao mà kham nổi một trận?

    Nhưng quan gia lại bày ra trận trượng lớn như vậy, chẳng lẽ chỉ là để khoe khoang binh uy với một Hán quốc đang bấp bênh bên bờ sụp đổ hay sao?

    Quan gia điều chúng ta xuất binh, e rằng không chỉ đơn giản là điệu hổ ly sơn, tạo cơ hội cho Lý Quang Duệ thôi đâu."

    Dương Sùng không nhịn được liền buột miệng hỏi: "Đệ nói sao cơ?

    Chẳng lẽ quan gia còn dám nhất loạt thu thấp chúng ta ư?"

    Dương Hạo cười nhạt nói: "Loại chuyện đó thì hắn tất nhiên là không làm được, có điều mượn vào binh của hán quốc, diệt thế lực của ta và huynh, lại chỉ phải đùng cái miệng một chút là được, nếu đổi lại huynh là Triệu Quang Nghĩa, huynh có làm không?"

    Chiết Ngự Huân cười lãnh nói: "Cái này ta cũng từng nghĩ tới rồi, quan gia chưa chắc đã không có tâm tư này, chúng ta cũng không phải là con rối để mặc cho người ta điều khiển, nếu hắn muốn để chúng ta đi đánh trận đầu, chúng ta không thể thừa cơ phóng nước ư?"

    Dương Hạo mỉm cười, nói: "Ta chính là có ý này, chúng ta lần này đi phải đồng tâm hiệp lực, cùng tiến cùng lui, chỉ cần ba huynh đệ chúng ta một lòng, quan gia rất khó mà giở được trò gì."

    Nói tới đây, hắn lại quay sang Dương Sùng, nói: "Nhị ca, bộ quân đô ngu hậu Lưu Kế Nghiệp của Hán quốc là bào huynh của huynh, lần này, Hán quốc e rằng khó mà tránh khỏi kiếp nạn, lệnh huynh nếu như không kịp thời tránh đi... nhị ca có tính toán gì không?"

    Nụ cười trên mặt Dương Sùng lập tức biến mất, da mặt của ít co giật mấy cái, trầm giọng nói: "Đại ca... cùng ta đã hơn hai mươi năm không qua lại rồi.

    Cái mà ta phải bảo vệ là Dương gia của ta, cái mà đại ca bảo vệ là Hán quốc Lưu thị.

    Từ sau khi hắn trở thành cháu nuôi của Hán đế Lưu Sùng, ta đã nhiều lần viết thư cho hắn, khuyên hắn bỏ Hán quay về, nhưng đại ca cảm niệm ân tình Hán đề, kiên quyết không nghe.

    Sau khi Hán đế Lưu quân bái hoàng đế Khiết Đan làm cha, trên tộc phổ ở từ đường của Dương gia đã gạch tên của đại ca rồi, để tránh tổ tông vì hắn mà hổ thẹn.

    Hiện giờ hắn nếu ở trước trận trở giáo, nhận tổ quy tông, Dương Sùng vẫn nhận hắn là đại ca, nếu không, duy chỉ có đao kiếm gặp nhau, tình huynh đệ khó mà giữ được!

    Dương Hạo nói như chém đinh chặt sắt, Dương Hạo nghe mà vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, hắn biết Dương Kế Nghiệp tuyệt đối sẽ không làm ra loại hành vi ở trước trận mà bỏ chủ, hiện giờ bất kể Dương Sùng khí phách lẫm liệt, hay là không muốn để có người làm lung lay địa vị gia chủ Lân châu Dương thị của hắn, nhưng đã rõ tâm ý của hắn, vậy thì mình vẫn có một tia hi vọng thu phục Dương Kế Nghiệp.

    Con cháu của ngũ đại thế gia danh tướng thời Tống sơ là Dương, Tào, Chủng, Chiết, Lý cũng có rất nhiều người làm danh tướng, chiến công hiển khách.

    Hiện giờ Tào gia Tào Bân, Lý gia Lý Kế Long đã theo Tống, Chiết gia Chiết Ngự Huân là đại ca kết nghĩa mình, Chủng gia, thế gia duy nhất từ văn thần đại nho thế gia trở thành võ tướng thế gia hiện giờ vẫn chưa biết người ở nơi nào.

    Dương gia bài danh đệ nhất có thể lọt vào tay mình hay không, thì phải xem xem hắn lần này có thể từ trong miệng của Triệu Quang Nghĩa đoạt được vị Dương lão bệnh công này không.

    Chương 454: Chiến tranh còn sớm

    Tất cả mọi người đều đang tiến về phía Hán quốc, nhưng sự chú ý của tất cả mọi người lại đều không đặt ở đó.

    Chiến trường chủ thật sự của Dương Hạo là ở Tây Vực, còn toan tính của Triệu Quang Nghĩa cũng không phải ở Hán.

    Hán quốc vốn nên là sự tồn tại tập trung ánh mắt của tất cả mọi người hoàn toàn trở thành một lớp ngụy trang, ai ai cũng đều nhận định rằng Hán quốc bị tiêu diệt là chuyện hiển nhiên, nhưng Hán quốc tất nhiên là cũng không cam lòng chịu chết.

    Đô thành của Hán quốc, hoàng cung Tấn Dương, quần thần đứng trang nghiêm, hơi khom mình về phía hoàng tọa, bầu không khí vô cùng nặng nề.

    Trên bảo tạo, Lưu Kế Nguyên mặc một chiếc áo da cừu, mệt mỏi nói: "Chư vị ái khanh, Tống quốc hoàng đế ngự giá thân chinh, tám lộ đại quân sắp bao vây đô thành, các khanh...

    đã nghĩ ra đối sách gì chưa?"

    Giọng nói của hắn rất mệt mỏi, mặc dù vẫn lộ ra một chút âm nhu, nhưng hoàn toàn không còn vẻ tàn nhẫn như năm xưa.

    Hắn vốn không phải họ Lưu, mẫu thân của hắn vốn là nữ nhi của Hán khai quốc hoàng đế Lưu Sùng, trước gả cho họ Tiết, sinh con trai là đặt tên là Kế Ân, sau gả cho họ Hà, lại sinh con trai đặt tên là Kế Nguyên, hai người đều là dưỡng tử (con nuôi) của cữu phụ Lưu Thừa Quân.

    Sau khi Lưu Thừa Quân chết, do dưỡng tử Lưu Kế Ân lên ngôi, tháng chín cùng năm Lưu Kế Ân lại bị đại thần Hầu Phách Vinh giết chết, thế là Lưu Kế Nguyên liền làm hoàng đế Hán quốc.

    Lúc mới kế vị, để củng cố hoàng quyền, con cháu Lưu thị bị hắn đồ sát gần hết, đối với đại thần trong triều cũng tiến hành thanh trừng một phen, trước tiên thì tin tưởng đại tướng Mã Phong, giết chết đại tướng Trịnh Tiến, lại sủng tín hoạn quan Vệ Đức Quý, giải trừ quân chức của thổ hồn quân thống soái Vệ Trù, về sau lại giết chết ông ta, đại tướng Lý Ẩn vì bất bình cho Vệ Trù, lại bị hắn giết chết.

    Kể ra, quân đội của Bắc Hán quốc có hai cột trụ lớn thì một là quân đội của bộ quân đô ngu hậu do Lư Kế Nghiệp thống soái, một là thổ cốc hồn quân do Vệ Trù thống soái.

    Vệ Trù vừa chết, thổ cốc hồn quân kiêu dũng thiện chiến sĩ khí xuống thấp, người cởi giáo đào ngũ nhiều không đếm xuể, chính quyền Bắc Hán vốn đã lộ ra nguy cơ càng như tàn chúc trong gió, Lưu Kế Nguyên tự hủy trường thành của mình, cuối cùng cũng gặp quả báo, hiện tại người một lòng làm việc vì triều đình càng lúc càng ít.

    Lưu Kế Nguyên vừa hỏi, đầu của quần thần đã cúi thấp lại càng thấp hơn, Lưu Kế Nguyên giống như không chịu nổi sự lãnh lẽo trên kim điện, thân hình co thành một khối, u buồn nói: "Chẳng lẽ... thiên hạ của Hán thất ta hiện giờ lại mất trong tay của trẫm ư?"

    Tiếng nói sụt sùi, như khóc như than, giọng nói của hắn tuy hữu khí vô lực, nhưng vừa nhỏ lại vừa dài, trên kim điện tuy rằng bá quan đứng chật ních, nhưng lại vắng lặng như tờ, giọng nói của Lưu Kế Nguyên lượn lờ vang vọng, quần thần nghe thấy đều run rẩy trong lòng, chỉ sợ vị hoàng đế khát máu này trong cơn tuyệt vọng sẽ giết người bừa bãi.

    Trung điện giám Lý Uẩn ho khan một tiếng, thu hết can đảm bước ra khỏi hàng, nói: "Bệ hạ, hiện giờ quốc nạn lâm đầu, Hán quốc ta lại mất đi sợ che chở của Khiết Đan, bằng vào mấy tòa thành, mấy vạn nhân mã của chúng ta, thế khó mà đối kháng được với đại quân của Tống quốc, tình hình hiện giờ, nếu tiếp tục chống đối, chẳng qua là lấy trứng chọi đá, Tống quốc nhất thống trung nguyên đã là xu thế không thể nghịch chuyển, thần to gan, liền chết can gián, bệ hạ, không bằng mở cửa đầu hàng, để bảo vệ tông tự."

    Những lời này của Lưu Uẩn rất được bá quan văn võ ủng hộ, hiện giờ đã có người nói trước, bá quan văn võ liền nhao nhao phụ họa.

    Tiễn Thuận, La Huân bước lên trước quỳ xuống, mồm năm miệng mười nói: "Bệ hạ, Lý đại nhân nói rất đúng, tình hình hiện giờ, với cô quân của ta thế khó mà cản được thế công của quân Tống, không bằng...

    đầu hàng đi."

    Lưu Kế Nguyên co ro ngồi đó, một hồi lâu vẫn chưa nói gì, bá quan văn võ phát giác có điều khác thường, giọng nói đều nhỏ dần.

    Một lúc sau, giọng nói âm nhu của Lưu Kế Nguyên mới lại vang lên: "Đúng vậy, với cô thành của ta, làm sao mà chống cự nổi mấy chục vạn hùng sư của quân Tống chứ?"

    Bọn Lý Uẩn mừng rơn, chỉ cho rằng Lưu Kế Nghuyên đã đồng ý đầu hàng, đám văn võ tướng lĩnh Cao Tư Dương, Lý Thuận Dương, Trương Tử Hoặc đang quan sát tình hình thì thầm nghĩ: "Sơn cùng thủy tận, bệ hạ quả nhiên muốn hàng rồi, hôm nay lập trường của mình như thế nào, ngày sau truyền vào tai Tống đình, có thể liên quan tới tiền trình của một nhà ta."

    Thế là lập tức bước lên trước một bước rồi quỳ xuống, liên tục phụ họa nói: "Bệ hạ anh minh, chúng thần cho rằng, hôm nay đánh không thể đánh, duy có đầu hàng thì mới tránh được ngọc đá đều vỡ."

    Không ngờ Lưu Kế Nguyên lại nói tiếp một câu: "Nhưng nếu... hàng Tống quốc rồi, thật sự có thể đảm bảo cho ta tipees tục được phú quý truyền thừa hay không?

    A a a a..."

    Hắn bật cười mấy tiếng âm dương quái khí, mỉm mai nói: "Con trai của Sài Vinh chết rồi...

    Thục quốc Mạnh Hòa... chết rồi, Đường quốc Lý Dục... chết rồi.

    Chỉ còn lại ba tên vua mất nước Kinh, Hồ, Nam Hán cả ngày nơm nớp lo sợ, không biết hôm nào thì một mạng về tây.

    Trẫm nếu hàng Tống quốc, các ngươi vẫn được làm quan của các ngươi, hiệu trung với hoàng đế mới của các ngươi, nhưng trẫm thì không những không làm được thiên tử nữa, mà ngay cả một tù đồ cũng không bằng...

    Đám quan viên khuyên hàng như Lý Uẩn cả người toát mồ hôi lạnh, vội vàng quỳ xuống biện giải: "Chúng thần chỉ một lòng tính toán cho bệ hạ mà thôi, bệ hạ nếu hàng, chúng thần hàng theo bệ hạ, bệ hạ nếu không hàng, thần nguyện thề chết tử thủ thành trì, cùng tồn vong với Hán quốc ta."

    Lưu Kế Nguyên khép tay áo, hai mắt híp lại không nói gì, lúc này những quan viên đang quan sát tình hình cho là mưu đã thành, quan viên do hữu tướng quân Lý Huân cầm đầu vội vàng nhao nhao bước lên, ưỡn ngựa giậm chân đại biểu cho lòng trung thành sẽ thề chết bảo vệ Hán quốc, quyết một trận tử chiến với Tống quốc.

    Lưu Kế Nguyên cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: "Các ngươi sẽ bảo vệ giang sơn xã tắc như thế nào, quyết một trận tử chiến với Tống quốc ra sao?

    Chỉ bằng vào cái miệng của các ngươi thôi à."

    Chúng thần lập tức câm như hến, không dám nói một tiếng nào nữa, văn võ vừa rồi xin hàng đang quỳ trên mặt đất thì càng sợ hãi không dám thở mạnh.

    Lưu Kế Nguyên chậm rãi ngổi thằng người dậy, nhìn về phía Lưu Kế Nghiệp từ nãy đến giờ vẫn một mực chắp tay trước ngực không nói gì, nhẹ nhàng hỏi: "Kế Nghiệp, khanh có chủ trương gì không?"

    Lưu Kế Nghiệp bước lên trước một bước, đầu cũng không ngẩng lên, trầm giọng thưa: "Bệ hạ, với sức của Hán quốc ta, một cây khó mà chống giữ được đại cục.

    Hiện giờ hàng thì sợ rằng sống chẳng bằng chết, mà chiến thì chắc chắn sẽ bại, trong mười thành, chưa chắc đã có một thành chiến thắng, thần thấy rằng, hai bên thực lực cách xa nhau, cũng không thể nào nắm chắc được gì.

    Thần chỉ có thể nghe theo tất cả mệnh lệnh của bệ hạ, bệ hạ muốn hàng thì thần tự sẽ tòng mệnh, bệ hạ muốn chiến, thần sẽ lấy thân mình báo đáp quốc gia."

    Những lời nói này của Lưu Kế Nghiệp có chút vô lễ, hoàng đế hỏi hắn, hắn lại đá quả bóng trở về, nhưng những gì mà hắn nói quả thật là tình hình thực tế, không cần hiền quân năng thần gì cả, tình hình của Hán quốc hiện giờ, ai ai cũng biết rõ ở trong lòng.

    Những lời này nói xong rồi, Lưu Kế Nguyên không ngờ lại không hề tức giận, mắt hắn lấp lánh không biết là đang nghĩ những gì, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Kế Nghiệp, trẫm nếu muốn chiến vây thì có một tuyến sinh cơ hay không?"

    Lưu Kế Nghiệp nghiêm mặt nói: "Bệ hạ, nếu quyết tâm đánh một trận, trước tiên phải mang lòng ắt phải chết, thần dân cả nước đều sống chết với thành thì may ra có thể ngăn cản được Tống quốc, còn nếu mang lòng cầu may, do dự không quyết đoán, vậy thì chẳng thà hàng còn hơn."

    Nhưng lời này của hắn càng vô lý hơn, trên mặt Lưu Kế Nguyên thì lại lộ ra mấy phần tiếu ý.

    Hắn đa nghi hiếu sát, sủng tín gian nịnh, văn võ trong triều đều bị hắn sai người giám thị, một khi nghe thấy phong thanh gì, lập tức ra tay giết người không chút do dự.

    Nhưng đối với lòng trung thành của tên nghĩa đệ Lưu Kế Nghiệp này, hắn trước giờ lại chưa từng nghi ngờ, tên hôn quân này tin Lưu Kế Nghiệp như vậy, cũng tính là một kỳ số.

    Hắn đưa tay ra, vỗ lên tay vịn của ngự tọa, nói: "Được, vậy trẫm quyết tử một trận, trẫm nên thủ thành như thế nào, ngươi trong lòng có tính toán gì không?"

    Lưu Kế Nghiệp chắp tay nói: "Xin để thần cầm bản đồ tới rồi bẩm báo kỹ càng với bệ hạ."

    Lưu Kế Nguyên gật đầu đáp ứng, lập tức có hai kim qua võ sĩ cầm một bức bản đồ dài ngoằng tới, từ từ mở ra ở trên kim điện, Lưu Kế Nghiệp bước lên trước, chỉ thấy trên bản đồ vẽ đầy đủ núi sông đất đai, văn võ đại thần đều tập trung ở hai bên, chen chúc nhìn tấm bản đồ đó.

    Lưu Kế Nghiệp bước lên trước, chỉ tay nói: "Bệ hạ nhìn xem, Triệu Quang Nghĩa dùng Phan Mỹ làm Bắc lộ đô chiêu thảo sứ, tự mình dẫn đại quân, đã tới Bình Định.

    Mễ Tín, Điền Trọng Tiến cùng làm hành doanh chỉ huy sứ, đã tới Bình thành, Thái Cốc.

    Thôi Ngạn Tiến, Lý Hán Quỳnh, Lưu Ngộ mỗi người dẫn một lộ binh mã đã tới Kỳ huyện, Đại Thông quan, Hồ Đột sơn.

    Vân châu quan sát sứ Quách Tiến đã tới Vu huyện, ba mặt bắc đông nam đều đã thành thế một giọt nước cũng không lọt, còn mặt tây, Chiết Ngự Huân, Dương Sùng, Dương Hạo đã dẫn binh tới Lam châu, không lâu nữa sẽ tới Lâu Phiền..."

    Tuy nói rằng văn võ bá quan sớm đã biết lần này Tống quốc đại quân tập hợp, Hán quốc đã là ba ba trong giỏ, lên trời không lối, xuống đất không cửa, nhưng nghe Lưu Kế Nghiệp nói vậy, tận mắt nhìn thấy tất cả các con đường ở bốn phương tám hướng đều bị quân Tống vây chặt, đang từng bước dồn tới, khép chặt vòng vây về phía thành Tấn dương, ai này mặt đều vàng như nghệ, khuôn mặt vốn đã không còn chút huyết sắc của Lưu Kế Nguyên càng biến thành trắng bệch hơn.

    Lưu Kế Nghiệp thì vẻ mặt ung dung, giống như chuyện đang nói chẳng có quan hệ gì tới hắn vậy.

    Hắn lại nói: "Trái lại Hán quốc của ta thì hiện giờ binh nguyên cạn kiệt, bộ kỵ trong đô thành tổng cộng không quá một vạn bảy ngàn người, binh sĩ của Khống huyện năm ngàn người, sĩ tốt ở ngoài thành cộng lại cũng không tới một vạn người, đây chính là toàn bộ gia sản của Hán quốc ta."

    Hô hấp của bá quan văn võ càng gấp rút hơn, Lưu Kế Nghiệp nói: "Hiện giờ Tống quốc binh mạnh ngựa khỏe, với uy thế này, một đường bức tới, không chút cố kỵ, chúng ta lại cũng không thể chia binh tập kích, quấy nhiễu, ngăn cản bước tiến của chúng.

    Tấn Dương bốn thành chỉ có một chỗ công phá, nhưng lại cũng không kháng cự được, hiện giờ không có Khiết Đan giúp sức, nếu muốn ngăn cản đại quân của Tống quốc, cơ hồ là không có khả năng."

    Lưu Kế Nghiệp lập tức nắm được một tia tin tức, thân hình rướn lên trước, truy hỏi: "Cơ hồ là không có khả năng ư?

    Vậy thì có nghĩa là vẫn còn một tia hi vọng?"

    Lưu Kế Nghiệp trầm mặc một lát, cúi người nói: "Thần đã nói rồi, trừ phi bệ hạ ôm lòng quyết tử, toàn dân hi sinh cùng thành, nếu không... mạo hiểm đánh một trận thì chẳng thà hiện tại đầu hàng luôn cho xong."

    Lưu Kế Nguyên chăm chú nhìn Lưu Kế Nghiệp một lúc lâu, chậm rãi ngồi thẳng dậy, vẻ mặt đang xúc động dần dần khôi phục lại bộ dạng lạnh lùng tàn nhẫn, âm nhu nói: "Quốc nạn lâm đầu, trẫm quyết tâm hi sinh với thành, quyết không hàng Tống.

    Đám người Lý Uẩn,Tiễn Thuận, La Huân, Cao Tư Dương, Lý Thuận Dương, Trương Tử Hoặc ăn bổng lộng của quốc gia nhưng lại bất trung với chuyện của quốc gia, quốc nạn lâm đầu, thân là trọng thần triều đình nhưng chỉ tính toán cho bản thân, tội không thể tha!

    Lập tức đuổi ra khỏi điện, chém đầu tại ngọ môn!

    Cả nhà giả trẻ lớn bé đều ban chết theo!"

    Văn võ đại thần đang quỳ trên điện nghe thấy mệnh lệnh này, nhất thời giống như sấm đánh trên đỉnh đầu, nhao nhao ào lên trước khóc lóc xinh tha mạng.

    Lưu Kế Nguyên lạnh lùng nhìn bọn họ, nói: "Còn không mau chấp hình?"

    Một đám kim qua võ sĩ xông vào điện, không phân bua gì lập tức kéo đám văn võ đó ra khỏi điện, đám quan viên văn võ chưa khuyên hàng đứng ở bên cạnh không khỏi sợ hết hồn, lúc này Lưu Kế Nguyên lại đổi sang vẻ mặt tươi cười, cúi người xuống nhìn Lưu Kế Nghiệp, thân thiết nói: "Ý trẫm đã quyết, ngươi thấy rồi đó.

    Ái khanh có kế gì hay?

    Hiện tại... có thể nói ra rồi đấy."

    ...

    Đầu tháng ba, một mặt sườn núi hướng về phía mặt trời đã tan băng tuyết, cỏ dại xanh rì nhô ra khỏi mặt đất, lặng lẽ tỏa ra màu của sắc xuân.

    Mà mặt khuất thì vẫn ngập trong tuyết trắng, chỉ là tuyết đã hóa thành mỏng rồi, bbên trên, đất đông cứng cũng đã tan, rất dễ biến thành bùn lầy dưới móng ngựa, bùn đất và tuyết trộn lại với nhau, biến thành màu xám dơ bẩn.

    Nước sông đã tan băng, nhưng mép sông vẫn còn đóng một tầng băng mỏng, nước sông trong suốt chảy róc rách dưới mặt băng, khiến tầng băng càng lúc càng mỏng, hơi có chút chấn động là có thể sẽ có một mảng băng đổ xuống, nhanh chóng bị nước sông hòa tan.

    Có điều nước sông lúc này vẫn lạnh đến thấu xương, rất khó lội qua, cho dù là chiến mã cũng phải băng nhanh qua khe suối nông, nếu không khó mà chịu được thời gian dài trong nước sông lạnh căm.

    Từ nơi này một đường tiến về đông, có rất nhiều dòng chảy của Phàn Thủy, phía trước mắt thấy xuất hiện một dòng sông khá rộng, một con sông lớn ước chừng rộng hơi năm mươi trượng, tuy nói rằng mùa đông nên nước sông không cao, chỗ sâu nhất cũng chỉ có bộ phận ở chính giữa là sâu khoảng trượng bốn trượng năm, còn bộ phận ở hai bên thì ngập tới thắt lưng, muốn đi bộ qua đây là một chuyện rất khiến người ta đau đầu, nhưng đừng nói là nhân mã có chịu nổi hay không, cho dù cường hành vượt sông, e rằng nhất nhiều người sẽ bị phát bệnh vì lạnh.

    May mà trên con sông này có một cây cầu gỗ, nhưng bất hạnh là cây cầu này hiện tại đang bị mấy chục binh sĩ Hán quốc cầm búa lớn liều mạng mà chặt, tiến hành phá hủy.

    Quân tiên phong của Dương Hạo vòng qua góc núi, vừa hay nhìn thấy Hán binh đang liều mạng phá cầu gỗ, lập tức hò hét xông lên, một tên tiểu giáo Hán binh ở đầu cầu đang vung búa chặt cột cầu, thấy tình cảnh này vội vàng vứt búa chạy về phía chiến mã, tuổi của hắn không lớn, thân hình cũng khỏe mạnh, tung người nhảy lên lưng chiến mã, rút một cây thương ra, quay đầu lại hô lớn: "Ta đi cản địch, các ngươi cố gắng phá cầu, kéo dài thời gian của bọn chúng, chúng ta sẽ có cơ hội lớn hơn..."

    Nói xong liền dẫn mấy tên lính hung hãn không sợ sệt lao về phía quân của Dương Hạo.

    "Thiếu tướng quân, thiếu..."

    Một tên lính râu quai nói đang cúi đầu chặt cầu ngẩng đầu lên gọi, thiếu niên đó đã dẫn hơn chục thân binh lao về phía hổ lang kỵ của Dương Hạo, tên râu quai nói đó hậm hực giậm giậm chân, trút toàn bộ khí lực nên cột cầu.

    "Ha ha ha... mấy người này không ngờ cũng dám động thủ với chúng ta, nam nhi Hán quốc cũng có được vài hán tử đó."

    Ở phía trước là một đám Ngân châu binh, thấy đối phương là một thiếu niên, dẫn theo hơn chục binh đinh, không ngờ dám xông về phía bọn họ, những Ngân châu binh này không khỏi mừng rơn, tên tiểu tướng đó cũng sử dụng một cây thương lớn, đại thương trong tay vung lên, "bộp bộp bộp" như kim kê gật đầu, đánh o hai tên Ngân châu binh không kịp chống đỡ rơi xuống ngựa.

    Nhưng khi chiến mã của song phương đụng vào nhau, những tên Ngân châu binh này liền vặn đầu ngựa đi lướt qua họ, tên giáo úy này đánh bị thương hai tên Ngân châu binh thì đại quân của Ngân châu binh không ngừng xông lên, đã bao chùm bọn họ trong dòng lũ, Ngân châu binh ở phía trước không ngừng giết về phía mép cầu, người còn chưa tới đầu cầu, lợi tiễn trong tay đã gào rít bắn ra, những binh sĩ đang cầm búa không kịp né tránh, lập tức có người trúng tên.

    Tên giáo úy đó cố gắng ngăn cái quân địch đang lướt tới, nhưng vòng qua góc núi này là một khoảng đất trống trải, không phải là nơi hiểm yếu để dùng ít chặn nhiều, hắn chỉ có hơn chục người, làm sao mà ngăn được nhiều binh mã như vậy, mắt thấy binh sĩ ở đầu cầu đã bị nhấn chìm trong làn mưa tên, hắn có lòng muốn quay đầu ngựa lại để bảo vệ, nhưng bốn phương tám hướng đều là Ngân châu thiết kỵ, bon họ bị vây ở giữa, đã tiến thoái lưỡng nan rồi.

    "Báo, đại soái, đầu cầu ở phía trước có Hán binh chặt cầu."

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Có bảo vệ được cầu không?"

    Tham mã đó nói: "May mà quân ta tới kịp thời, Hán binh đang hủy cầu bị bắn chết hết rồi, cầu chỉ bị chặt mất một đoạn, muốn tu sửa lại cũng không khó."

    Dương Hạo lúc này mới an tâm, gật đầu nói: "Lý tướng quân, chúng ta đi xem thế nào."

    Khi bọn họ tới phía trước thì cuộc đụng độ ngắn ngủi này đã kết thúc, tuy nói là đường hẹp gặp nhau ai dũng cảm thì thắng, nhưng thực lực của không bên cũng phải là không cách biệt nhau quá lớn, tên giáo úy trẻ tuổi đó chỉ dẫn theo có hơn chục kỵ binh, làm sao có thể là đối thủ của Ngân châu binh được, một cây thương lớn trong tay hắn tuy xảo quyệt độc ác, ngay cả Lý chỉ huy cũng suýt nữa trúng thương của hắn, nhưng dẫu sao cũng là binh ít tướng thiếu, lúc này hơn chục người đã bị đánh ngã cả rồi.

    Mặc dù là như vậy, khi Dương Hạo tới nơi vẫn cảm thấy giật mình, Ngân châu binh tuy trước sau bại trong tay Khánh vương và hắn, kỳ thực cũng chẳng liên quan gì tới sức chiến đấu của Ngân châu binh cả, chiến tranh tuyệt không chỉ là đọ võ lực của chiến sĩ, công bằng mà nói, công phu kỵ xạ của Ngân châu binh không hề thua kém thiết kỵ của Khiết Đan, nhưng trận chiến bất ngờ này, Ngân châu binh lấy nhiều đánh ít với hơn chục người này, không ngờ lại chịu thương vong hơn ba mươi người.

    Lý chỉ huy bị tên tiểu giáo uy đó một thương đâm rách chiến bào, nếu không phải là binh sĩ đã ngã ngựa kịp thời vung đao chém đứt chân ngựa của tên giáo úy Hán quân đó, khiến cho thương lớn của hắn mất đi độ chuẩn xác, vậy thì một thương ấy đã đâm lủng bụng hắn rồi, do đó mà nổi trận lôi đình, tên giáo úy đó đã bị trúng thương ngã xuống ngựa, hắn vung roi ngựa liều mạng mà quật, roi ngựa gào rít, quất cho tên tiểu giáo úy cả người đầy thương tích, tên tiểu giáo úy cũng rất rắn rỏi, không ngờ lại nghiến răng chịu đựng, không hề phát ra một tiếng hét đau đớn nào.

    "Được rồi, dừng tay!"

    Dương Hạo và Lý Nhất Đức đi tới, thấy tên tiểu giáo úy đó mới chỉ mười sáu mười bảy tuổi, mặt mày vẫn còn rất non nớt, trong lòng có chút bẫn nhẫn, liền cao giọng quát dừng.

    Lý chỉ huy thấy đại soái và gia chủ tới rồi, lại độc ác quất thêm một rơi nữa mới hậm hực chạy lên đón: "Đại sái, thuộc hạ thấy địch ít, nhất thời sơ xuất, chịu tổn hại..."

    Dương Hạo xua tay, nói: "Bảo vệ được cây cầu này đã là một đại công rồi, tướng quân không cần phải tự trách nữa."

    Hắn cùng Lý Nhất Đực giúp ngựa phi lên trước, trước tiên nhìn cây cầu gỗ đó, cây cầu này dựng rất chắc chắn, chỉ bị những Hán binh này chặt đứt một khối ở giữa, lỗ thủng chẳng qua chỉ khoảng năm thước, cũng không cần phải xuống nước đóng cọc, chỉ cần lát phẳng đoạn bị thủng này là đủ để đảm bảo cho đại quân đi qua rồi, hai người lúc này mới yên tâm.

    Trên cầu găm vô số mũi tên, những binh sĩ đang cầm búa phá cầu đại đa số là bị lợi tiễn bắn chết, dưới loạn tiễn không phân biệt chỗ nào là yếu hại, người bị trúng tên vào ngực, bụng, cánh tay đều có, thậm chí có người há miệng la hét còn bị tên bắn trúng miệng, người bị bắn xuyên qua mắt cũng có, tử trạng vô cùng chê thảm, hai người không muốn nhìn thêm nữa, quay đầu ngựa phóng trở lại.

    Tới trước mặt những tên Hán binh ngăn địch đó, chỉ thấy trên mặt đất ngổn ngang hơn chục cỗ thi thể, có người bị đập cho cả người nát bấy, trên mặt đất chỉ có tên giáo úy trẻ tuổi đó và một binh sĩ trên dưới ba mươi là còn sống.

    Tên thiếu niên phần bụng trúng một thương, lúc này đang ôm bụng, máu trào ra qua kẽ tay, hắn nghiến chặt răng không rên lên một tiếng nào, trên chân bị chém một đao, càng đau đến nỗi sắc mặt trắng bệch.

    Dương Hạo giục ngựa tiến tới, đi vòng quanh hai người này một vòng, mỉm cười khen ngợi: "Chỉ hơn chục binh lính, không ngờ dám xông lên cản đường của đại quân ta, hảo đảm phách.”

    Tên giáo úy đó tức giậm lườm hắn, lớn tiếng nói: "Ngươi muốn giết thì giết đi, đừng có nói mát làm gì."

    Dương Hạo dùng mũi roi cạ cạ vào mép mũ sắt, cười nói: "Bản soái là bội phục từ tận đáy lòng, sao lại bảo là nói mát được.

    Các ngươi là thuộc hạ của ai, đã ở nơi này phá cầu, phía trước có thôn trấn nào của các ngươi không?

    Đóng bao nhiêu binh mã?"

    Tên giáo úy trẻ tuổi cắn chặt răng không nói gì, Lý chỉ huy quát: "Đại quân của quan gia áp cảnh, Hán quốc đã là trứng chọi đá, không kham nổi một kích.

    Các ngươi còn bán mạng cho tên hôn quân Lưu Kế Nguyên đó làm cái gì?

    Vị này là Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái Dương đại tướng quân, các ngươi nếu không ngoan ngoãn trả lời, ta sẽ chém cái đầu chó của các ngươi đó."

    Tên giáo úy trẻ tuổi trừng mắt lườm hắn, cười lạnh nói: "Nếu chiến mã của của ta không bị chặt chân, một thương vừa rồi của tiểu gia đã lấy cái đầu chó của ngươi rồi, ra vẻ ta đây cái gì chứ?"

    Lý chỉ huy thẹn quá hóa giận, lại muốn vung roi quất hắn, Lý Nhất Đức lập tức quát: "Đại soái ở trước mặt, nào đến lượt ngươi càn rỡ, lui xuống!"

    Tên lão binh đó nghe nói người ở trước mắt là Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái Dương Hạo, mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn quan sát Dương Hạo từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên nhịn đau đáp: "Ta họ Lý, tên là Lý Mặc, hắn là cháu ruột của ta, tên là Duyên Chung.

    Đại soái muốn ta trả lời câu hỏi của ngài cũng không sao, nhưng nhà ta chỉ có một dòng độc đinh là hắn, chúng ta sẽ ngoan ngoãn trả lời đại soái, đại soái có thể tha cho tính mạng của chúng ta không?"

    Tên thiếu niên đó nghe thấy y mở miệng thì không khỏi giật nảy mình, trợn mắt tức giận lườm y, tên lão binh đó lại cướp lời: "Cháu à, nhà ta chỉ còn một dòng độc đinh là cháu thôi, lúc trước tòng quân nhập ngũ, cha cháu đã dặn đi dặn lại, bảo ta phải chiếu cố chu toàn cho cháu, cháu nếu có ba dài hai ngắn gì, ta há chẳng phải là có lỗi với liệt tổ liệt tông nhà ta ư.

    Những tin tức này chúng ta cho dù không nói thì bọn họ tiến về phía trước cũng có thể nghe ngóng được rõ ràng thôi, chúng ta làm binh của Hán quốc, ăn lương của Hán quốc, đã vì Hán quốc mà ra sức rồi, cũng tính là không có gì phải xấu hổ cả, hiện giờ chẳng lẽ không nên tính toán cho mình ư?"

    Tên thiếu niên đá nghe vậy liền trầm giọng hừ một tiếng rồi không nói gì nữa.

    Dương Hạo nhìn bọn họ, cười nói: "Giết hai người thì ta có lợi gì chứ?

    Các ngươi ngoan ngoãn trả lời đi, ta thả các ngươi cũng không sao cả."

    Tên lão binh đó nghe vậy liền lắc lư đứng dậy, hành lễ với Dương Hạo, nói: "Đa tạ đại soái khai ân, chúng ta là binh lính dưới trướng Lâu Phiền thành thủ tướng Quân Thiên Thương Quân tướng quân, triều đình đã buông bỏ thành bảo các nơi, hạ lệnh tập kết tất cả binh mã bảo vệ Tấn Dương.

    Trước khi Quân tướng quân dẫn binh mã quay về Tấn Dương đã phái rất nhiều tiểu đội đi các nơi phá hỏng đường xá cầu cống để cản trở hành trì của các người, tận dụng thêm thời gian để phòng thủ Tấn Dương, phía trước...

    đã không còn binh mã gì cả."

    "Ồ?"

    Dương Hạo và Lý Nhất Đức trao đổi ánh mắt, hiện giờ Hán quốc binh lực kém, loại phương pháp này cũng là biện pháp khi không có biện pháp, tập kết tất cả binh lực, thủ vững một tòa thành lớn Tấn dương, dường như là sách lược có thể thủ duy nhất của Hán quốc vào lúc này, nghe ra những gì mà hắn nói hình như không không phải là dối trá, nói như vậy, trên con đường này cũng không còn trận nào để đánh nữa, khổ chiến chân chính chỉ là ở dưới thành Tấn Dương mà thôi.

    Lão binh đó lại nói: "Những binh đinh khốn khổ chúng ta chỉ là tiểu tốt để người ta sai bảo, cũng chỉ biết được có bấy nhiêu đây, đại soái hỏi gì, chúng ta đều đáp rồi, đại soái có chịu tha cho chú cháu chúng ta một mạng không?"

    Dương Hạo thấy hai người một người thì bụng trúng thương, một người thì vai cắm lang nha tiễn, độc trên mũi tên đã thâm nhập vào xương cốt, trên đùi lại máu chảy như suối, không khỏi thở dài một hơi, xua tay nói: "Với tình hình hiện tại của hai người các ngươi, có thể sống sót được hay không là rất khó nói, các ngươi có muốn gia nhập với chúng ta hay không, bản soái sai người chữa trị cho hai chú cháu các ngươi."

    Lão binh đó nói với vẻ nản lòng thoái chí: "Đa tạ sự coi trọng của đại soái, đối với Hán quốc, chú cháu chúng ta đã tận hết bổn phận của mình rồi, đã xứng đáng với tấm thân nam nhi này, giờ ta cũng chỉ muốn dẫn đứa cháu này quay về gia hương, không muốn động đao động thương nữa.

    Tống quốc nếu thật sự giành được thiên hạ, bốn phương thái bình, chú cháu ta an tâm làm nông cũng là một con đường sống."

    Dương Hạo thở dài một hơi, cười khổ nói: "Vậy thì cứ theo ý nguyện của ngươi."

    Lão binh đó bò dậy, khập khà khập khiễng đỡ thiếu niên đó lên, thiếu niên đó tự xé một miếng vải trên áo của mình, trước tiên buộc lại vết thương trên đùi lão binh đó, rồi lại bẻ cán tên trên vai y rồi mới xé một miếng vải buộc chặt bụng mình lại, hai người đỡ nhau đứng dậy, khập khiễng bước tên bên đường.

    Dương Hạo nhìn hai người này, cũng có chút bội phục sự huyết dũng và kiên cường của bọn họ, hắn đột nhiên mở miệng nói: "Mấy con ngựa vô chủ này, hai người các ngươi mỗi lấy một con mà cưỡi."

    Lão binh đó nghe vậy lại lên tiếng cám ơn, nếu nói y vừa rồi nói cám ơn là vì tình thế bức bách, lúc này thì đã thật sự mang theo mấy phần cảm kích, thiếu niên đó tính tình khó bề lay chuyển, vẫn không chịu hành lễ với Dương Hạo, có điều hắn liếc Dương Hạo một cái, địch ý trong mắt cũng giảm đi nhiều.

    Hai người vật lột trèo lên ngựa rồi bỏ đi, đi được rất xa, tới một giao lộ, quay đầu lại đã không nhìn thấy bóng dáng của đại quân của Dương Hạo mới dừng ngựa lại.

    Vào lúc này, máu đã thấm đẫm mảnh vải buộc vết thương của họ.

    Hai con người này vốn chính là tọa kỵ của đám người bọn họ, tất nhiên biết trong túi buộc trên lưng tọa kỵ có những gì, hai người xuống ngựa, từ trong túi lấy ra thuốc kim sang, giúp nhau bôi thuốc lên vết thương, nhìn thấy vết thương do thương đâm trên bụng thiếu niên, lão binh thầm kêu may mắn: "May mà tên Dương Hạo đó giữ lời, nếu chậm trễ thêm một lát nữa, vết thương này của thiếu tướng quân khó mà cứu được."

    Bọc mảnh vải ra sau lưng, thiếu niên đau đến nỗi rên hừ hừ, không vui nói: "Dương Hồng, ngươi cầu hắn làm cái gì, Dương gia chúng ta chỉ có quỷ chiến tử chứ không có người đầu hàng!"

    Lão binh thở ngắn than dài, nói: "Tam công tử, tuy là nói vậy nhưng không chết thì vẫn tốt hơn, lúc đó ta không tán thành cậu đi đánh trận, tuy nói tam công tử từ nhỏ đã học được một thân võ nghệ, nhưng dẫu sao vẫn chưa thành niên mà.

    Khi cậu ra ngoài, phu nhân đã dặn đi dặn lại, bảo Dương Hồng phải chăm sóc cho công tử, công tử nếu thực sự có ba dài hai ngắn gì, Dương Hồng cho dù bị chém thành muôn mảnh cũng không đủ chuộc tội với phu nhân."

    Thiếu niên tuy vẫn không vui, nhưng nghe thấy lời này thì cũng không nói gì nữa.

    Hai người bọn họ băng bó vết thương xong, lại ngồi lên chiến mã, Dương Hồng nhìn về nơi xa, lo lắng trùng trùng nói: "Hiện giờ bọn chúng đã tới đằng trước chúng ta rồi, cậu và ta trên người có vết thương, không thể đi nhanh được, phải làm thế nào đây?

    Tam công tử, chúng ta về Tấn Dương nhé?"

    Thiếu niên nói: "Với tình hình hiện giờ của chúng ta, đợi khi chúng ta tới được Tấn Dương, e rằng thành Tấn Dương sớm đã bị vây kín rồi."

    Hắn trầm tư một lát rồi dứt khoát nói: "Không về Tấn Dương nữa, chúng ta đi tắt qua đường nhỏ, đi tìm cha ta!"

    Hai người đang nói thì trên con đường ở phía trước đột nhiên có một con ngựa phi tới, khi tới gần thì đột nhiên giảm tốc, hiện giờ ở địa phương này địch ta khó phân, hai người lại đang bị thương, lập tức đề cao cảnh giác, vội vàng nắm đao nghiêm trận chờ đợi, kỵ sĩ đó dáng vẻ nhanh nhẹn, mặt che khăn đen, nhưng mặc dù là vậy, thân hình lả lướt tinh tế, đôi mắt sáng như nước mùa thu và đôi mày ngài như núi xa đó, không có gì là không chứng tỏ nàng ta là một nữ nhân, hơn nữa là một nữ tử trẻ tuổi thân thể yểu điệu, tư sắc không hề tầm thường.

    Song phương sắp chạm mặt nhau, khăn che mặt của nữ tử đó hơi động đậy, tựa hồ như muốn hỏi gì đó, nhưng chắc là cũng lo lắng rằng ở nơi này địch ta khó phân, cho nên chỉ hơi do dự, ánh mắt lướt một vòng trên thân thể đầy vết thương của hai người, rồi lại phi ngựa như bay, đích đến chính là phía của hai ngươi vừa từ đó đi tới.

    Hai người thầm thở phào một hơi, không dám dừng ở giao lộ này lâu thêm nữa, lập tức lách vào giữa sơn dã, trốn vào đồng hoang mà đi.

    Chương 455: Tòa thành của kỳ tích

    Xích Trung đứng trước trận, từ xa nhìn tòa thành đó, lờ mờ có thể nhìn thấy thành lâu trong sương mù mùa xuân và tháp cao trong thành.

    Tấn Dương đã xuống dốc rồi, trong sự bao vây của đại quân, giống như là một hòn đá ngầm trong biển lớn, trìm xuống rồi lẳng lặng nằm đó.

    Nhưng tòa thành trì này có mấy người không nhận ra nó chứ?

    Anh hùng hào kiệt của thời Ngũ Đại thập quốc phần lớn là bắt đầu phát tài ở đây, người ta thường nói cố đô Kim Lăng lục triều, có vương gia chi khí, nhưng thật thà mà nói, từ tới đường Mạt tới nay, vương giả chi khí tựa hồ như đã chuyển dời đi đâu mất rồi.

    Tòa thành này, từ lúc Hán quốc xuống dốc tới nay, trải qua vô số lần công kích, nó từng bị hồng thủy nhất chìm, bị lửa lớn thiêu đốt, bị pháo đá oanh kích, bị đại quân dày xéo, nhưng dựa vào một tên hôn quân, một đám quan lại người lỡ ta gạt, một nhánh quân đội số lượng không nhiều và bách tính cùng khổ bất kham, mỗi lần nó đều chống đỡ được, ngay cả Triệu Khuông Dận càn quét Trung Nguyên thế như phá trúc ngự giá thân chinh mà cũng một lần giết tới rồi lại công cốc quay về, đây là một tòa thành của kỳ tích.

    Hiện giờ, nó còn có thể tiếp tục tạo ra kỳ tích nữa hay không?

    Có lẽ là không thể, lần này nó nhất định có thể bị đánh hạ.

    Điểm này không có gì phải nghi ngờ nữa cả, điều duy nhất khiến người ta đoán không ra, đại khái chỉ là thời gian công phá được tòa thành của kỳ tích này, mười ngày?

    Một tháng?

    Ba tháng?

    Ở phía sau người Xích Trung không xa, các quân tướng đang kéo gỗ lớn đến bắt đầu dựng một tòa vũ khí công thành, thang mây khổng lồ cũng đang bắt đầu được chế tạo.

    Ở phía trước những tượng nhân được đào chiến hào, xếp rào chắn ngựa, đại quân đang nghiêm trận chờ đợi, mà hắn thì đứng ở trung quân, thỉnh thoảng lại nhìn về phía hành doanh của hoàng đế, tuy nói là đứng nhìn thứ đây, trong mây mù cũng chẳng nhìn được gì.

    Lần này, Triệu quan gia không ngờ lại lệnh cho quân đội của bọn họ trực tiếp tiến tới dưới thành Tấn Dương, điều này quả thật có chút nằm ngoài dự liệu của Xích Trung.

    Trước đây, quân đội của bọn họ chỉ phụ trách hành động ở bên ngoài, chưa từng cần phải nhúng tay vào chuyện trực tiếp công thành.

    Cho nên, bọn họ hoàn toàn không có chuẩn bị, không mang theo bất kỳ khí giới công thành hạng nặng nào, cũng vì vậy, hắn rất hoài nghi quân đội của mình sẽ phải hi sinh nhiều cỡ nào, có thể tạo ra được bao nhiêu tác dụng.

    Khí giới công thành đâu phải là dễ dàng chế tạo như vậy.

    Cầu hào, thang mây gấp, xe chòi gác, máy ném đá...

    Cho dù là có rất nhiều công tượng thạo nghề, trong vòng một tháng cũng đừng hòng tạo ra được khí giới công thành cỡ lớn, những khí giới này chỉ có thể được chế tạo từ trước, chia ra vận tới rồi lắp ráp lại ở dưới thành.

    Chế tác một lượng khí giới công thành, nói sao cũng cần mấy tháng thời gian, còn cần rất nhiều đồ gỗ, đồ sắt, công cụ đặc chế và tượng nhân chuyên nghiệp.

    Trại lái ở phía trận doanh của quân Tống thì nhất định đã có chuẩn bị đầy đủ, trong mây mù nhàn nhạt, Xích Trung nhìn thấy một đại vật khổng lồ vừa được lắp ráp xong đang được đẩy về phía thành Tấn Dương, đó là một chiến xa công thành cỡ lớn, cả chiến xa giống như một thành lâu di động, mô hình chế tạo cũng giống như thành lâu, ở bên trên cùng không ngờ còn có tường chắn mái, chu vi năm trượng, cao hơn mười trước, phía dưới đáy có vô số bánh xe nhỏ, đang được đẩy đi trên mặt đất đã được san bằng, nhanh chóng vô cùng.

    Đương nhiên, nhân số huy động cũng nhiều vô kể, không ngờ lại cần đến hơn hai ngàn người đẩy, một chiến xa công thành mà phải dùng nhiều người như vậy, cũng chỉ có Tống quốc mới có dạng thực lực này.

    Nhìn kỹ lại thì thấy trên chiến xa công thành còn có ván giậm , một khi công tới gần thành trì, binh sĩ trốn ở trong chiến xe công thành có thể đi trên ván giậm mà trực tiếp tiến vào thành, nếu như phía sau dạng chiến xa này lại có thêm vài chiếc xe trục ngang nữa để ngăn cản gỗ lăn đá vụn, hỏa tiễn phi thạch, xe này nối xe kia, quân đội có thể ùn ùn không dứt tiến tới, hoàn toàn không cần phải để ý gì tới sự uy hiếp ở trên đỉnh đầu, nếu dạng chiến xa này còn có mấy chiếc thì...

    Quay lại nhìn lên đầu thành, Xích Trung không khỏi hít một hơi lạnh, thành Tấn Dương một mực trầm tịch trong mây mù cũng có động tĩnh rồi, so với đại vật khổng lồ ở dưới thành, thứ được đẩy ra ở trên đầu thành thì nhỏ hơn nhiều, nhưng trong mắt Xích Trung, đã nhận ra đó là từng chiếc máy bắn đá, chiến xa có kiên cố hơn nữa, chỉ cần tiến vào trong xạ trình của máy bắn đá, bị nó bắn trúng thì khó tránh khỏi phải gãy khung.

    Thời đại này, Hồi Hồi pháo của người Ả Rập vẫn chưa truyền vào trung nguyên, và máy bắn đá có dây thép lại làm lò xo cùng với bánh xe có tác dụng để dừng và chuyển động, so với Hồi Hồi pháo còn tiên tiến hơn mà người La Mã sử dụng cũng chưa được truyền vào Trung Nguyên, hai loại cơ giới học là bánh răng và ốc vít là bộ phận cấu thành cơ bản nhất không thể thiếu thủy chung vẫn chưa từng xuất hiện ở Trung Quốc, cho nên người Trung Quốc tuy là dân tộc sử dụng vũ khí bắn đá sớm nhất, nhưng máy bắn đá mà bọn họ sử dụng cần rất nhiều người kéo tới.

    Hơn nữa không thể nào nhắm chuẩn, cũng không thể đảm bảo mỗi lần bắn đều có xạ trình tương đồng.

    Do đó, đá mà bọn họ bắn to nhỏ hữu hạn, hơn nữa xạ trình gần năm mươi bước, lại cần khoảng một trăm người đồng thời thao tác, đối với phía công thành mà nói, tác dụng của nó gặp phải rất nhiều hạn chế, còn đối với phía thủ thành thì từ trên cao nhìn xuống, sử dụng lại khá thuận buồm xuôi gió. lại thêm quan trọng là sẽ không bị công kích.

    Ngay cả phụ nữ khỏe mạnh và thiếu niên cũng đủ để tiến hành phát xạ một cách đâu vào đấy.

    Trong đầu Xích Trung lóe lên linh quang, đột nhiên nhớ tới: Nghe nói lúc Dương Hạo tấn công Dương châu, huy động rất nhiều xảo tượng tay nghề giỏi, chế tạo rất nhiều khí giới công tác tinh lương, từng sử dụng rất nhiều máy bắn đá.

    Thành Ngân châu tuy đều là dùng đá lớn và đất trộn gạo nên mà đắp thành, kiên cố vô cùng, nhưng bị hắn phá ra cả trăm cái lỗ lớn, sau khi chiếm lĩnh Ngân châu từng phát động bách tính toàn thành xây dựng lại thành, với nhân lực của hắn, nếu như sử dụng loại máy bắn đá thô sơ này, không thể đạt được chiến quả như vậy, chẳng lẽ...

    Hắn vừa nghĩ tới đây, liền nghe thấy một người cười nói: "Aha, thì ra là Xích tướng quân, ngài thấy chiến xa công thành của Tống doanh chúng ta có đồ sồ không?"

    Xích Trung quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một người ăn mặc như văn quan đang mỉm cười bước về phía hắn, thần tình dáng đi tràn đầy thần khí vũ phu, không ngờ lại là giám quân quan Tào Ngọc Quảng trong doanh của Dương Hạo.

    Dương Hạo, Chiết Ngự Huân, Dương Sùng hiện giờ đều tới hành doanh nghe quan gia điều động, đại doanh của ba người vẫn chưa nhận được chỉ thị của quan gia phải án bài phân bố như thế nào, cho nên vẫn ở cùng một chỗ, trên đường hành quân không tới mấy ngày tướng quân của các doanh đã làm quen với nhau, lúc này không ngờ lại dạo tới doanh của hắn.

    Xích Trung ầm thầm nhắc mình phải đề phòng, nhưng trên mặt thì vẫn thản nhiên như không, mỉm cười chắp tay nói: "Thì ra là Tào đại nhân, dạng chiến xa công thành này thật sự là rất sắc bén.

    Có điều ta thấy một loạt máy bắn đá ở trên đầu thành chính là khsedc tinh của loại khí giới công thành này, xem ra sẽ có một trận khổ chiến đây."

    "Tất nhiên là vậy rồi."

    Tào Ngọc Quảng bước tới cạnh hắn, đứng sánh vai với hắn rồi nhìn về phía thành Tấn Dương đang bị bao phủ trong mây mù nhàn nhạt: "Một tướng công thành vạn bộ xương khô, bá nghiệp của đế vương trước giờ đều vậy cả."

    Hắn nhìn Xích Trung một cái, mỉm cười nói: "Nhưng Hán quốc tuy có địa lợi, song thiên thời, nhân hòa lại ở trong tay quan gia, so sánh thực lực chân chính, Hán quốc kém trúng ta đâu chỉ một bậc, nửa bậc, mặc dù trận chiến này nhất định sẽ đánh rất khổ cực, nhưng Hán quốc nhất định sẽ bị tiêu diệt, đây là kết quả mà không ai có thể phủ nhận."

    Xích Trung gật đầu nói: "Đại nhân nói không sai, lần này Hán quốc khó mà thoát khỏi kiếp nạn rồi."

    Tào Ngọc Quảng mỉm cười nói: "Tới lúc đó, Tống quốc ta sẽ nhất thống Trung Nguyên, đất đai rộng lớn, nhân khẩu đông đúc, quốc lực sung túc, binh lính dũng mãnh.

    Các nước phương đông khó có kẻ nào địch được với Tống quốc ta.

    Ha ha, kể ra Mân Nam Trần Hồng Tiến, Ngô Việt Tiền Thục mới là hạng người thông minh, sớm đã nhìn thấy vô địch chi thế của Tống quốc ta, Trần Hồng Tiến quyết dâng đất nộp binh, quan gia ban cho hắn vinh hoa phú quý, có thể cùng hưởng vinh quang với đại Tống ta.

    Ngô Việt Tiền Thục cũng nhiều lần biểu lộ ý ở lại Biện Lương, xem ra ngày bỏ quốc hiệu Ngô việt cũng không còn xa nữa rồi.

    So sánh hai bên thì bọn Lý Dục, Lưu Kế Nguyên đúng là hạng ngu xuẩn, thiên binh đã tới dưới thành, không ngờ còn dám gào thét đòi đánh một trận.

    Lý Dục lời thề son sắt, sau cùng vẫn không phải là chịu thua xin hàng ư, theo ta thấy, Lưu Kế Nguyên nay cũng chẳng cường ngạnh được lâu nữa đâu, rất nhanh cũng theo gương Lý Dục thôi.

    Hắc hắc, chủ động nương nhờ và bị động đầu hàng, đó là hai điều khác hẳn nhau, Xích Trung tướng quân, ngài thấy sao?"

    Xích Trung hơi chấn động, có chút không tự nhiên cười nói: "Tào đại nhân nói rất đúng."

    Tào Ngọc Quảng đột nhiên quay người lại, nhìn thẳng vào hắn, mỉm cười nói: "Công thành đến nơi rồi, quan gia biết Xích Trung tướng quân thần dũng, lần này công đánh Hán quốc, mở mang lãnh thổ, là cơ hội kiến công lập nghiệp hiếm có của võ tướng, Xích tướng quân nên thi triển sở trường, đừng để quan gia phải thất vọng."

    Xích Trung được yêu quá mà kinh sợ, lắp bắp nói: "Quan gia... quan gia biết tên của mạt tướng ư?"

    Tào Ngọc Quảng cười nói: "Không chỉ vậy thôi đâu, chư tướng Tây bắc, quan gia đều nắm rõ như lòng bàn tay.

    Quan gia thường nói, chư tướng Tây Bắc, bộ hạ của Dương Sùng tướng quân, không có ai không phải là kẻ kiêu dũng.

    Dưới trướng Dương nguyên soái đều là thảo mãnh Tây Vực, tương lai trải qua sự tôi luyện của chiến hỏa, nếu có thể đản sinh ra một hai viên mãnh tướng, hiện giờ... thì vẫn còn kém một đoạn.

    Người được gọi là danh tướng, phóng mắt khắp Tây Bắc, kiêu dũng thiện chiến, túc trí đa mưu, bụng đầy thao lược, giỏi cả ăn cả võ, duy chỉ có một mình Xích Trung mà thôi.”

    Xích Trung nghe vậy vừa vui mừng lại vừa kinh ngạc, hỏi lại với vẻ không dám tin: "Quan gia... quan gia thật sự nói vậy ư?"

    Tào Ngọc Quảng nghiêm mặt nói: "Đó là tất nhiên rồi, Tào mỗ há lại dám giả mạo thánh ý?

    Quan gia còn nói, nếu luận về bản lĩnh của Xích tướng quân, không hề dưới hai vị tướng quân Tào Bân, Phan Mỹ, chỉ là Xích tướng quân khuất thất ở một góc Tây Bắc, khó có cơ hội thi triển, nếu không thì đã có công cao cái thế, vị cực nhân thế, là danh tướng được lưu truyền trong sử sách của Đại Tống rồi.”

    Xích Trung nghe thấy đây, mắt đột nhiên sáng rỡ nhưng vẻ mặt thì lại lãnh đạm: "Quan gia quá khen rồi, Xích Trung hà đức hà năng, không dám nhận lời khen như vậy của bệ hạ."

    Tào Ngọc Nguyên thấy vẻ mặt của hắn thay đổi, liền cũng không nhắc tới đề tài này nữa, hắn cười ha ha, ánh mắt chuyển tới đầu vai của Xích Trung, nhìn về xa xa, nói: "Ngự tiền quân nghị đã kế thúc rồi."

    "Hả?"

    Xích Trung đôt nhiên quay lại, nhìn về nơi xa, chỉ thấy cửa hành doanh của hoàng để trên sườn núi đã rộng mở, từng chiếc cờ lớn được người ta khênh ra, mỗi một cán cờ đi ra, bên cạnh đều có mấy chục kỵ sĩ, gào thét phóng về các phương hướng khác nhau, hiển nhiên là các lộ tướng lĩnh tham gia ngự tiền hội nghị dẫn thân binh của mình về lại các doanh.

    Tào Ngọc Quảng cười nói: "Dương soái sắp về doanh rồi, ba quân Tây Bắc được điều động như thế nào, lập tức sẽ biết ngay thôi.

    Bản quan về doanh trước, Xích tướng quân, cáo từ."

    "Tào đại nhân đi thong thả."

    Xích Trung chắp tay hành lễ, nhìn Tào Ngọc Quảng sải bước trở về quân doanh của Dương Hạo, trầm ngâm một lúc rồi mới quay đầu nhìn về phía hành doanh.

    Các lộ tướng lĩnh đã phóng xuống sườn núi, trong quân ngũ nhất thời không nhìn rõ hướng đi của bọn họ.

    Xích Trung chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía thành Tấn Tương, nó vẫn đứng yên ở đó, có điều có thể thấy được rằng... rất nhanh thôi nó sẽ phải kết thúc vận mệnh của tòa thành kỳ tích rồi.

    Song Xích Trung không biết được là, vây nhiễu tòa thành trì này đã có biết bao người, sắp sửa phát sinh rất nhiều truyền kỳ, nhiều năm sau, khi những truyền kỳ này trở thành cố sự lưu truyền thế gian, người và chuyện của những truyền kỳ này vẫn quấn lấy tòa thành Tấn Dương này không rời.



    Nằm ngoài sở liệu của Tào Ngọc Quảng, quân tiền hội nghị lần này, Triệu Quang Nghĩa lại không chia Tây Bắc tam phiên ra, ngược lại giao nhiệm vụ công đánh thành tây cho bọn họ.

    Nghĩ kỹ lại, Tào Ngọc Quảng liền hiểu rõ dụng ý của quan gia, tuy nói rằng Tây Bắc tam phiên thường có hành động bằng mặt không bằng lòng, nhưng trên danh nghĩa bọn họ dẫu sao cũng là thần tử của Tống quốc, lần này theo chiếu mà tới cũng không có bất kỳ chỗ nào có thể chỉ trích được cả, đường đường là vua một nước tuyệt đối không thể làm ra những chuyện khiến nội bộ lủng củng trước trận chiến được.

    Nếu như cưỡng bức chia rẻ tổ hợp của tam phiên, trộn lẫn họ vào trong những bộ đội công thành khác, bọn họ sẽ muốn xuất công và không xuất lực, kiểu gì cũng giở ra các loại thủ đoạn, nhưng bọn họ kéo dài được còn quan gia thì lại không thể để chậm trễ được.

    Lần này khí thế hùng hổ mà tới, quan gia là muốn dùng tốc độ nhanh nhất để công hạ đô thành Tấn Dương của Hán quốc, đánh một trận thật là đẹp mắt.

    Lần này tới đây, vẫn dựa vào chủ lực cấm quân, họ không những không kéo chân sau của quan gia lại có thể xuất lực chủ công ba thành.

    Còn thành tây, cho dù bọn họ không ra sức công thành, có bọn họ thủ ở đó, ít nhất cũng không cho Lưu Kế Nguyên chạy thoát.

    Tam phiên đã phụng chiếu thì tuyệt không dám càn rỡ tới mức đó.

    Mặc dù là vậy, Triệu Quang Nghĩa ở thành tây vẫn phái thêm một đội nhân mã, đại tướng thống binh lại là Phan Mỹ.

    Địa vị của tam phiên tuy cao đặc biệt, Dương Hạo thân còn là Hà Tây Lũng hưu binh mã địa nguyên soái kiêm Hoành sơn tiết độ sứ, cũng chỉ có vị xu mật phó sứ Phan Mỹ này, đồng thời cũng là mãnh tướng giỏi công nhất đại Tống, chiến công hiển hách mới có thể trấn nhiếp được hắn.

    Phái y tới một mặt là có ý tư gia tăng lực lượng phòng ngự ở thành tây, và cũng là dùng viên dũng tướng này để chấn nhiếp tam phiên.

    Đối với Dương Hạo mà nói, đã tới dưới thành Tấn Dương, trong quân lại có giám quân của triều đình, cho dù hắn muốn giở trò thì công trình ngoài mặt vẫn phải làm.

    Hắn vừa về tới doanh liền lập tức đánh trống phân công nhiệm vụ công thành, đồng thời lập tức ra lệnh đào chiến hào, dựng rào chắn ngựa ở bên ngoài doanh trại của mình, đồng thời gấp rút chế tạo thang mây.

    Đừng nói là bộ đội trực thuộc của Dương Hạo, cho dù là những quân đội khác đóng ở ngoài thành cũng là vừa mới tới dưới thành Tấn Dương, rất nhiều khí giới công thành cỡ lớn vẫn chưa kịp lắp ráp xong, nhưng mệnh lệnh của quan gia là tối này bắt đầu công thành, hắn đã lộ ra hết tâm tình nóng lòng muốn đạt được Tấn Dương rồi.

    Buổi tối, thành Tấn Dương vào đầu xuân lại bốc lên sương mù nhàn nhạt, bao phủ cả toàn thành trì lúc ẩn lúc hiện, trên trời không nhìn thấy sao, trong bóng đêm lờ mờ chỉ có thể nghe thấy tiếng hí của chiến mã và tiếng hét một hai ba chính tề của nhánh quân nào đó khi đẩy các loại khí giới như chòi gác, chiến xa tới trước trận, bầu không khí nặng nề dị thường.

    Bộ đội sở thuộc của Dương Hạo chủ yếu là đề phòng binh mã Tấn Dương coi bọn họ là mắt xích yếu nhất để đột phá, tiến hành phản trùng kích.

    Khí giới công thành của bọn họ quá ít, làm vậy cũng là bất đắc dĩ mà thôi, lý do thì cũng nói ra rồi, có điều triều đình vì phạt Hán, trước chuyện đã chuẩn bị đầy đủ, công tượng của đại quân triều đình đang ngày đêm vội vàng chế tạo khí giới công thành, co lẽ không mất tới mấy ngày là có khí giới công thành đầy đủ bổ sung tới quân trung của bọn họ.

    Nhưng nhìn tình hình này, thành Tấn Dương đã bị cô lập liệu có thể chống đỡ được bao lâu đây.

    Tuy biết rõ bộ đội sở thuộc của mình tối nay không phải phụ trách nhiệm vụ chủ công, Lý Nhất Đức lần đầu gánh vác trọng nhiệm vẫn vô cùng khẩn trương, trời tối om om, hắn và Tào Ngọc Quảng đứng ở trung quân, nhìn thành Tấn Dương đang đứng yên ở trước mặt, nghe tiếng khẩn trương chuẩn bị sự nghị công thành của chư quân trong bầu không khí tĩnh lặng, tim không khỏi bất giác đập nhanh hơn.

    Trong trung quân trướng, Dương Hạo chỉnh trang lại lông trên người con thương ưng, sau đó giao cho Mục Vũ, Mục Vũ lập tức đỡ con thương ưng này tới sau trướng, tay vung một cái, con ưng liền biến vào trong sắc trời tăm tối, không có ai chú ý tới sự tồn tại của nó.

    Mục Vũ vội vàng quay về trong trướng, chỉ thấy Dương Hạo trầm ngâm ngồi sau án, trên mặt ra vẻ đăm chiêu, Mục vũ không nhịn được liền hỏi: "Đại nhân, ngài sao vậy?"

    "Ặc..."

    Dương Hạo tỉnh lại, bật cười một tiếng rồi cố nén tâm tình thẩm thỏm, bảo: "Lý Quang Duệ quả nhiên xuất binh rồi."

    "Cái gì cơ?"

    Mục Vũ vui mừng nói: "Đại nhân quả nhiên là thần cơ diệu toán, hắn lần này rời khỏi sào huyệt chính là trúng kế của đại nhân rồi."

    Dương Hạo nhìn hắn, bật cười kỳ quái: "Ngươi hưng phấn cái gì, chẳng lẽ không nghĩ được rằng nếu ta không đánh hạ được thành Hạ châu lại mà mất Ngân châu thì sẽ thê thảm như thế nào ư?

    Đó chính là... thoáng cái đã bị người ta đánh cho trở lại nguyên hình đó..."

    Mục Vũ ngớ người, cười nói: "Sao mà thế được?

    Lý Quang Duệ tuy thế lực khổng lồ, nhưng hắn có cẩn thận hơn nữa thì cũng không bằng đại nhân sớm đã có phòng bị.

    Bọn chúng tự cho rằng mình đắc kế, nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất công đánh Ngân châu, như vậy tất không thể mang theo vũ khí công thành cỡ lớn, thành Ngân châu hiện giờ đã không còn bộ dạng như trước kia nữa rồi, binh mã của hắn chẳng lẽ lại là tinh binh lợi hại hơn cả Khiết Đan Điệt thứ lục viện bộ ư?

    Hắn muốn ở dưới thành chế tạo vũ khí, dù thế nào cũng phải mất một tháng thời gian.

    Lại nói tới Hạ châu, nhân mã của chúng ta xuất kỳ bất ý, đột nhiên xuất hiện tại phúc tâm của bọn chúng, trong thành lại có nội ứng của chúng ta, đợi khi đại quân của chúng ta vào thành, e rằng Hạ châu binh thủ thành vẫn không hiểu được người tới là địch hay là bạn nữa kìa.

    Đại nhân không cần phải lo lắng đến vậy đâu.

    Ta và tỷ tỷ, tỷ phu lúc trước khi cùng nhau bắt một con báo, con báo đó rất lợi hại, hơn nữa vô cùng giảo hoạt, không ngờ lại tự thông suốt nhân tính, hơn chục thợ săn cơ hồ là không thể tới gần được nó, nhưng chúng ta bố trí tốt cạm bẫy, trong cạm bẫy lại đặt thịt mà con báo đó thích ăn nhất, nó còn không ngoan ngoãn chui vào bẫy ư?

    Hiện giờ Ngân châu của chúng ta chính là cái bẫy đã được đặt mồi, hắn rơi vào rồi mà muốn bò ra thì không dễ vậy đâu."

    Dương Hạo nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên vỗ đầu hắn, cười ha ha nói: "Hảo tiểu tử, đúng là nghé con không sợ hổ, chuyện tới trước mắt, ta cũng không nhìn thoáng được bằng ngươi.

    Dẫu sao thì cũng đã làm rồi, còn nghĩ nhiều làm cái gì.

    Ha ha, kệ con mẹ nó, không nghĩ nữa, đi, chúng ta ra khỏi trưởng xem trận tối nay đánh như thế nào."

    Dương Hạo dựng kiếm lên, ý chí chiến đấu mạnh mẽ trở lại, những lời nói vô tâm của Mục Vũ không ngờ lại dánh tan ý niệm lo được lo mất trong đầu Dương Hạo, hắn thấy tinh thần của Dương Hạo sáng láng, khác hẳn với bộ dạng thất thần ủ ê vừa rồi, lập tức cũng cao hứng theo, vội vàng cầm bội đao và mũ giáp, theo sau Dương Hạo bước ra ngoài.

    Hai người vừa bước ra khỏi đại trướng trung quân thì nghe thấy tiếng kèn lệnh "tu tu" kéo dài, tiếp sau đó là tiếng trống như mưa rào.

    Dương Hạo chấn động tinh thần, buột miệng thốt lên: "Bắt đầu rồi!"

    Chương 456: Chiến ngoại chi chiến

    Trấn Tào Trương là một cái trấn không lớn, chủ yếu là do người của hai tộc lớn họ Trương và họ Tào tổ thành, bình thường khách nhân lai vãng không nhiều, cho nên khách sạn duy nhất trong trấn cũng không bận rộn gì cả, may mà cũng là khách sạn của nhà mình, cho dù để không thì cũng chẳng tốn tiền, cho nên cái khách sạn nhỏ này của Tào chưởng quỠvẫn tồn tại mãi, ban ngày thì bán ít đồ ăn sáng, trà và đồ tạp hóa gia dụng.

    Buổi tối có một đôi khách nhân vào ở, nhìn bộ dạng thì giống như là một đôi phu thê, trương phu ăn mặc như nho sĩ, nhưng thân hình lạ cực kỳ cao to, khí vũ hiên ngang.

    Nhìn tướng mạo của hắn, chính là một người rất ngay thẳng.

    Phu nhân của hắn so với trượng phu thì nhỏ hơn một chút, khoảng ngoài ba mươi, áo vải quần cộc, ăn mặc tuy bình thường nhưng cũng tư văn thanh tú, rất có khí chất của đại gia khuê tú.

    Một đôi phu thê như thế này, lại đi bộ tới, nghe nói phía bắc lại đánh trận, thương cổ khách nhân ít đi nhiều, việc làm ăn của hãng xe chạy đường dài của Diệp gia cũng chịu ảnh hưởng, lần này xe từ nam tới bắc cũng tạm thời dừng đi, đôi phu thê này không bắt được xe nên cứ vậy mà đi bộ tới, cũng thật sự là rất đáng thương.

    Tào chưởng quỹ là một người lương thiện tốt bụng, mới sáng sớm đã đánh thức vợ dậy, làm ít cháo, chuẩn bị thức ăn và bánh bao, muốn để đôi phu thê này ăn no rồi mới tiếp tục lên đường, xa nhà ở bên ngoài cũng không phải là dễ dàng gì mà?

    Đúng là hảo tâm thì được báo đáp tốt, sáng sớm cửa hàng vừa mở, thoáng chốc đã lại có bảy tám người vào, giống như là cũng đi đường xa mà tới vậy, thấy tiểu điểm này mở, không khỏi vui mừng quá đỗi, thi nhau tiến vào, gọi sáu khay bánh bao, mỗi người một cái bát lớn, lại gọi thêm mấy đĩa dưa muối, thoáng chốc đã chén sạch bữa sáng mà lão Tào chuẩn bị cho khách và người nhà của mình.

    Lão Tào bận rộn chiêu đãi khách nhân, lại bảo vợ mình mau đi nấu cháo, làm ít bánh nữa rồi mang ra, đang bận rộn thì đôi phu thê ở trọ vai đeo túi bước ra, ngồi xuống một chiếc bàn khác, vị trượng phu gọi: "Chủ quán, cho hai bát cháo, bốn cái bánh bao và một đĩa dưa muối."

    Lão Tào vội vàng cười bồi bước đến, cười nói: "Thực sự là xin lỗi khách quan, tiểu điểm của ta bình thường buôn bán không đông khách, cho nên thức ăn chuẩn bị không nhiều..."

    Lão ta liếc liếc về phía đám khách nhân ở bàn khác, nói: "Sáng nay bỗng dưng có khách nhân tới chiếm hai bàn, thức ăn sáng chuẩn bị không đủ, cháo gạo thì vẫn còn nhưng bánh bao màn thầu thì xin ngài đợi cho một lát."

    Nương tử đó nghe vậy liền nói: "Chủng lang, vậy chúng ta trước tiên ăn hai bát cháo, đợi một lát rồi ăn bánh bao vậy."

    Thư sinh đó cũng là người dễ tĩnh, nhìn khách nhân ở hai bàn bên cạnh một cái rồi nói: "Được rồi, được rồi, vậy thì phiền chủ quán vậy, phu thê chúng ta đợi thêm một lát nữa cũng không sao cả."

    Nói xong liền đỡ nương tử ngồi xuống bàn rồi thuận tay đặt túi lên mặt bàn.

    Cái túi rất là nặng, vừa đặt lên bàn liền phát ra tiếng keng, lập tức dẫn tới sự chú ý của người hữu tâm.

    Một hán tử mỏ nhọn trong đám khách nhân ở hai bàn đó vừa cho một cái bánh bao lên cắn một miệng rồi nhai nhồm nhòm, thấy cái túi đó nặng như vậy, ánh mắt lập tức ngưng tụ lại, dùng cánh tay khều khều tên đại hán mày rậm ở bên cạnh, nói khẽ: "Đại ca."

    Tên đại ca đó cũng chú ý thấy rồi, thì thầm: "Không ngờ đôi phu thê này ăn mặc thì rách rưới mà cũng là một đôi dê béo, hắc hắc, chú ý tới bọn họ, trong trấn không tiện động thủ, đợi ra ngoại ô rồi ..."

    Tên hán tử mỏ nhọn hiểu ý, khẽ gật đầu một cái rồi lại cắm đầu ăn uống.

    Một lát sau, chỉ thấy một nữ tử mặc đạo bào, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn bước vào điếm, trên đầu còn đội nón trúc phủ khăn đen, chắp tay hành lễ với lão Tào rồi nói: "Chủ quán, ta... muốn một bát cháo, không biết hết mấy quan tiền nhỉ?"

    Lão Tào ngẩng đầu lên nhìn, thấy là một nữ đạo sĩ, nghe giọng nói rất non nớt, tựa hồ như tuổi cũng không lớn, vội vàng đứng dậy.

    Lão là người tin đạo, thấy đệ tử của đạo gia tất nhiên là phải cung kính một chút, cũng không bởi vì đối phương là một thiếu nữ trẻ tuổi mà không kính trọng.

    Lão đứng dậy, nhìn thấy đạo bào màu hạnh hoàng của nữ đạo đồng đã nhăn nhúm, đầu vai thì ướt sũng một mảng, không khỏi kinh ngạc nói: "Ái chà, tiểu sư phụ... là một mình xuất ngoại à?

    Sao trên người lại ướt thế kia."

    Nữ đạo đồng đó nói với vẻ lưỡng lự: "Tiểu đạo... muốn đi đường xa, nhưng tiền mang theo người lại rất có hạn, trên đường dùng tiền rất tiết kiệm mà vẫn không biết có tới được địa phương cần đến hay không, cho nên... buổi tối chỉ đành qua đêm ở dã ngoại, không vào điếm."

    Lão Tào nghe thấy vậy liền nổi lòng thương xót, vội vàng nói: "Tạo nghiệt, tạo nghiệt, tuy nói tiểu sư phụ là người xuất gia, nhưng dẫu sao vẫn còn là một cô bé, vào lúc binh hoang mã loạn như thế này, sao lại dám một mình ra ngoài.

    Giờ mới là tháng ba thôi, trời còn lạnh lắm, ngay cả chỗ tá túc cũng không có.

    Tiểu sư phụ mau mau vào đi, Túy nhi ơi, mau mang cháo tới đây, đợi tí bánh bao hấp xong thì cũng mang một khay lên đây."

    Tiểu đạo đồng đó có chút thẹn thùng nói: "Chủ quán... thế... phải tốn bao nhiêu tiền, tiền trên người tiểu đạo e rằng... e rằng..."

    Lão Tào vội vàng xua xua tay, nói: "Lão Tào ta cũng là người tin lão Quân mà, thấy tiểu sư phó thì nào lại có đạo lý đòi tiền cơm, một bữa ăn tốn có mấy quan thôi mà.

    Tiểu sư phụ mau mau vào ngồi đi.

    Nào nào nào..."

    Tiểu đạo đồng do dự một chút, lại cám ơn lão Tào một lần nữa rồi mới vào điếm.

    Trong điếm tổng cộng có bốn cái bàn, hiện giờ chỉ còn dư lại một bàn ở góc tường, nàng ta liền bước tới ngồi xuống.

    Tiểu đạo đồng này chính là Cẩu nhi, Đặng Tú Nhi tuy nói là nhà phá người mất, nhưng lúc trước lên núi vẫn còn mang theo không ít vàng bạc châu báu, nàng ta tới chỗ cô cô của mình làm quán chủ để sống nhờ, tất nhiên cũng không cần phải tốn tiền, xuống núi mua một con ngựa, nghe ngóng chỗ ở hiện tại của Dương Hạo rồi một đường giết tới Tấn Dương.

    Nhưng Cẩu nhi thì không có nhiều tiền, lại một mình xuống núi, chỗ tiền ở trong túi dùng để chỉ tiêu hiện tại chính là bán thanh kiếm của mình đi mà đổi được.

    Lão đạo Trần Đoàn khi chu du thiên hạ cũng là tay không trống trơn tới các nơi hóa duyên, nhưng cũng không dạy đồ nhi của mình những chuyện này.

    Hiện tại đạo giáo thế yếu, lại thêm nữ oa nhi mặt mày non nớt, không thể tùy tiện mở miệng hóa duyên được.

    Trên đường Cẩu nhi thật sự là phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, đừng nói là chỗ ở, ngay cả đồ ăn cũng phải hết sức tiết kiệm, bữa đói bữa no bằng vào hai chân đi cho tới ngày hôm nay.

    Lão Tào là một người rất tốt bụng, thấy đứa bé này đáng thương như vậy, lại là đệ tử của đạo gia, vội vàng mời một chén cháo, đợi bánh bao được hấp xong thì trước tiên đưa cho tiểu sư phụ này một khay, sau đó mới đưa tới cho phu phụ thư sinh.

    Cẩu nhi luyện võ cho nên sức ăn vốn rất khỏe, lại là lúc thân thể đang phát triển, nàng ta vẫn chưa luyện được tới loại cảnh giới có thể không cần ăn gạo như sư phụ, một đường bôn ba đã đói quặn cả bụng rồi.

    Tới ngày hôm nay mới được ăn một bữa no, bánh bao tuy không thấy một chút thịt nào, nhưng ngửi cũng thấy thơm nức mũi, vội vàng vén một góc sa che mặt lên, nhồm nhoàm ăn bánh bao.

    Lúc nàng ta tiến vào phạn điếm, thấy nàng ta một thân đạo bào, tuổi tác lại nhỏ, mấy đại hán đó vốn không chú ý đến, ánh mắt thường thưởng chỉ chú ý tới cái túi của đôi phu thê kia, nhưng khi Cẩu nhi vén sa chen mặt lên ăn uống, tuy nói là vẫn không nhìn thấy hoàn toàn được dung mạo ngũ quan của nàng ta, nhưng cái mũi nhỏ thẳng tắp nhỏ nhắn, đôi môi đỏ hồng như hạnh, còn có cái cằm nhòn nhọt liền lọt hết vào mắt chúng.

    Tiểu cô nương này tuy rằng vẫn còn mang theo mấy phần non nớt, nhưng trong vẻ ngây ngô đã lộ ra mấy phần vị đạo mê người rồi.

    Tên hán tử mỏ nhọn thấy vậy hai mắt không khỏi sáng lên, vội vàng huých vào cánh tay của tên đại hán ngồi bên cạnh.

    Tên đại hán mày rậm ngẩng đầu lên nhìn Cẩu nhi, Cẩu nhi lâu ngày không hứng ánh nắng mặt trời, da thịt vốn trắng bệch, từ lúc theo Phù Diêu Tử tập luyện nội công thượng thừa nhất tới nay, khí huyết thông thuận sung túc, cũng đã bù đấp cho việc thiếu thốn ánh mắt trời, da thịt vốn trắng xanh hiện tại đã trơn nhẵn như ngà voi, lờ mờ còn lộ ra vẻ hồng hào như đánh phấn, nhìn da thịt này và cái cằm đoan chính nhỏ nhắn, đôi môi anh đào đẫy đà đó liền biết được đây là một mỹ nhân rồi.

    Tên đại hán mày rậm vuốt râu mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu, tên hán tử mỏ nhọn ở bên cạnh lập tức nhe răng cười, lại nhìn về phía Cẩu nhi đang tiêu diệt khay bánh bao một cách ngon lành, ánh mắt hắn liền mang theo mấy phần dâm tà.
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 12


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 457: Lý Quang Duệ xuất binh rồi

    Phu phụ Chủng thị ăn sáng xong liền cáo từ ông chủ, Cẩu nhi ăn cũng rất nhanh, hai tốp người rời khách điểm chỉ trong thời gian chân trước chân sau, bọn hán tử cũng lập tức theo đuôi.

    Khi ra khỏi thôn vừa hay gặp một ngã ba đường, Cẩu nhi đi hướng bắc, đôi phu thê họ Chủng thì đi về phía đông nam.

    Nơi này vẫn còn ở cửa thôn, bọn đại hán chặn đường cướp của đó vẫn còn cố kỵ, tên mày rậm liền chu miệng về phía bóng lưng đã đi xa của Cẩu nhi, phân phó: "Trì Nghiệp, dẫn hai người đuổi theo, tới chỗ yên tĩnh thì bắt ả lại, mang tới bãi tha ma ở phía đông nam.”

    Tên hán tử mỏ nhọn vui mừng vô cùng, liên tục gật đầu, tên mày rậm vẫn không yên tâm, liền quát khẽ một tiếng: "Trì Nghiệp, đừng quên quy củ."

    Tên hán tử mỏ nhọn quay đầu lại, nháy mắt cười nói: "Đại ca yên tâm đi, tiểu đạo cô xinh đẹp như thế này tất nhiên là phải để đại ca huynh hưởng trước rồi."

    Tên mày rậm lúc này mới đổi giận thành vui, gật đầu nói: "Mau đi đi."

    Trong mắt tên mày rậm, một tiểu nha đầu chưa thành niên, phái ba huynh đệ đi bắt cóc ả ta, nhất định là sẽ bắt được.

    Hắn lại nhìn vào bóng lưng của đôi phu thê đó, liếm liếm môi, nói với người ở bên cạnh: "Những ngày này bởi vì đánh trận, khách nhân nam lai bắc vãng ít đi nhiều, huynh đệ chúng ta quả thực là sống rất khó khăn, khó lắm hôm nay mới kiếm được cả tài lẫn sắc, huynh đệ chúng ta có thể khoái hoạt một chút rồi, đi, mau đuổi theo, đợi tới bãi tha ma rồi động thủ."

    Đôi phu thê đi ở phía trước, nhưng không biết dấu chân sớm đã lọt vào mắt tặc nhân, đi được khoảng hơn chục dặm, mấy tên lưu manh đó một mực nhẫn nại đi ở đằng sau, cho tới khi tới bãi tha ma ở sườn núi, phíatrước núi là một khúc sông cong, dựa vào núi đều là những nấm mồ, mộ mới chen mộ cũ, có ngôi mộ ở phía trước còn có dấu vết giấy cháy, bên cạnh còn cắm chiêu hồn phiến, có ngôi mộ thì cỏ mọc um tùm, che lấp cả gò mộ, hoang lương vô cùng, mấy tên đại hán đó lúc này mới gia tăng cước bộ, nhanh chóng chạy lên vây đôi phu thê đó vào giữa.

    "Đứng lại."

    Tên mày rậm quát lớn một tiếng, lập tức bất âm bất dương nói: "Ha ha ha... hai vị, huynh đệ chúng ta theo các ngươi cả nửa ngày rồi, thấy phu thê các ngươi một là thư sinh, một người là phụ nữ, đi đường chắc cực khổ lắm rồi.

    Thư sinh, cái túi trên vai ngươi rất nặng đó, không bằng để ta khoác hộ ngươi, thế nào?"

    Hắn vừa nói vậy, phu phụ thư sinh đó làm sao không hiểu bọn chúng là một đám cường đạo, thư sinh vội vàng bảo vệ thê tử đang sợ hãi đi vào trong bãi tha ma, lại vừa kinh ngạc và tức giận nói: "Ban ngày ban mặt thế này mà các ngươi không ngờ lại muốn cướp của ư?"

    Tên mày rậm cười quái đản, nói: "Nói cho tên thư sinh ngươi biết nhé, lúc trời nhiều mây đổ mưa, cảnh tối lửa tắt đèn, huynh đệ chúng ta cũng dám chặt đường cướp của đó, chỉ có điều... khi đó người đi đường thực sự là quá ít, cho nên mới lựa chọn bàn ngày...

    đó cũng là chuyện bất đắc dĩ mà thôi, xin vị thư sinh này tha tội cho."

    Mấy tên cường đạo cảm thấy đại ca nhà mình nói nghe rất thú vị, lập tức cười ha ha cổ vũ, tên thư sinh đó đã bao giờ gặp loại vô lại như thế này đâu, liền tức giận đến nỗi mặt tím lại, tên mày rậm cười lạnh một tiếng, mặt lập tức trở nên dữ tợn, quát: "Thư sinh, nếu thức thời thì bỏ cái túi trên vai ngươi xuống, đại gia đây hôm nay tâm tình tốt, thả cho phu thê ngươi đi.

    Nếu không, hắc hắc...."

    Hắn trao đổi ánh mắt với đám huynh đệ của mình, mấy tên đại hán lập tức tiến gần hơn hai bước, phu nhân đó sợ đến nỗi mặt mày trắng bệch, vội vàng gọi: "Chủng lang."

    Thư sinh họ Chủng bảo vệ thê tử, trầm giọng nói: "Yểu nương đừng sợ, có vi phu ở đây, bọn cướp đường này không làm gì được nàng đâu."

    Một tên cường đạo cười hắc hắc: "Thư sinh, ngươi ở đây thì làm được gì chứ?

    Muốn đấu thi phú với mọi người à?"

    Thư sinh họ Chủng không đáp, đột nhiên nhìn về một ngôi mộ mới ở bên cạnh, đầu mộ còn cắm một cây chiêu hồn phiến, màu vải đã thay đổi rồi, mấy mảnh vải rách tả tơi treo trên cây gậy gỗ, lập tức cúi người rút gậy lên, hai tay cầm đoạn giữa cây gậy rồi che trước ngực, mấy đại hán thấy tư thế vụng về này của tên thư sinh thì không khỏi cười rống lên.

    Một tên cường đạo cười nói: "Thư sinh, gia gia dạy thằng cháu ngoan ngươi nhé, gậy thì phải nắm ở đầu, như vậy thì mới thế đại lực trầm, cầm kiểu như ngươi chẳng lẽ muốn để dùng làm gậy chặn cửa à?"

    Nói xong liền xòe năm ngón tay ra, tung người lên trước, căn bản là không để ý tới cây gậy gỗ trong tay thư sinh.

    ...

    "Ài, xa hành của Diệp gia ngừng làm ăn ở con đường này, chúng ta bằng vào hai chân mà đi lại thật là cực khổ."

    Tên hán tử mỏ nhọn rút ra một cái hồ lô đựng nước ở bên hông, lặng lẽ xé lớp giấy ra, đổ một túi dược phấn vào, sau đó lắc lắc hồ lô, vừa định cho lên miệng thì đột nhiên như mới phát hiện ra Cẩu nhi ở bên cạnh, đưa hồ lô qua, cười nói: "Tiểu sư phụ đi đường cực khổ rồi, uống chút nước đi."

    Con đường đi từ nam tới bắc này là đường chính, tuy nói rằng ngươi đi đường khá ít, nhưng thỉnh thoảng vẫn luôn có người đi qua, tên hán tử mỏ nhọn không muốn dùng sức mạnh, trong ngực chỉ có một gói mông hãn dược, liền muốn đem nàng ta đi mà không để lại dấu vết.

    Cẩu nhi đang đi đường, đột nhiên thấy bạn đồng hành từng cùng ăn sáng trong khách điếm đưa hồ lô tới, vội vàng xua xua tay, cám ơn: "Đa tạ vị đại ca này, ta không khát."

    "Ài, đi đường xa như vậy, làm sao mà không khát cho được.

    Nước này của ta là sáng sớm nay vừa mới trút vào xong, vẫn chưa uống qua một ngụm nào, rất sạch sẽ.

    Tiểu sư phụ cứ uống một ngụm đi, cha ta cũng là người tin đạo, thấy đệ tử của đạo môn, theo lý nên tôn kính một chút."

    Tên hán tử mỏ nhọn cười càng chân thành thân thiết hơn, đưa hồ lồ tới trước mặt nàng ta, mắt thấy người ta nhiệt tình như vậy, Cẩu nhi do dự một chút rồi lại nói cám ơn, nhận lấy hồ lô, vén một góc khăn che mặt lên uống nước, tên hán tử mỏ nhọn thấy đôi môi anh đào đáng yêu của nàng ta, không khỏi nổi lòng hươu ý vượn, nuốt nước bọt ừng ực.

    Cẩu nhi uống hai ngụm, rồi trả lại hồ lô cho hắn, gật đầu cảm ơn một tiếng, tiếp tục lên đường.

    Bước chân của Cẩu nhi không nhanh không chậm, luôn theo một tần xuất đồng nhất, nhưng tốc độ lại nhanh tới kinh người, ba đại hán cơ hồ là phải chạy chậm theo mới đuổi được, nhưng cũng đuổi rất cật lực, không chịu để bị bỏ lại quá xa, lúc này thấy Cẩu nhi uống nước rồi, ba hán tử mới không gấp gáp đuổi theo nữa.

    Tên hán tử mỏ nhọn nhìn bóng lưng của nàng ta, cười âm hiểm: "Đợi lát nữa mang ả ta tới phía sau sườn núi ở bên trái, đợi chúng ta khoái hoạt xong rồi sẽ mang ả về cho lão Hầu."

    Một tên khác nghe vậy liền có chút lo lắng nói: "Đại ca, chúng ta hiện tại đang theo Hầu lão đại, Hầu lão đại nói..."

    Tên hán tử mỏ nhọn cười lạnh một tiếng, nói: "Từ lúc theo tên họ Hầu hắn, chúng ta như là mấy tên lính hầu, bị hắn gọi tới đuổi đi, cho dù là chơi nữ nhân, ba huynh đệ chúng ta có lần nào không phải là hưởng sái của hắn chứ?

    Lần này chúng ta phải chơi đùa trước, hắn chẳng lẽ dám lật mặt vì chuyện này ư?"\

    Hai tên đồng bọn nghe thấy vậy liền gật đầu lia lịa, tên hán tử mỏ nhọn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Cẩu nhi, cười rất dâm tà: "Ngã đi, ngã đi, ngã đi... con mẹ nó, sao vẫn chưa ngã?"

    Một tên cường đạo ở bên cạnh hiếu kỳ nói: "Đại ca, mông hãn dược này không phải là đồ dỏm chứ?"

    Tên hán tử mỏ nhọm mắng: "Dỏm cái rắm, lần trước đã dùng rồi, không phải là rất hữu hiệu ư?"

    Lúc này một tên cường đạo khác lo lắng nói: "Đại ca, tiểu đạo cô đó đi nhanh quá, không thấy bóng dáng đâu nữa rồi."

    Mắt thấy tiểu đạo đồng ở phía trước càng đi càng nhanh, đã vòng qua một góc núi rồi, tên hán tử mỏ nhọn chẳng buồn nghiên cứu vấn đề tại sao mông hãn dược mất đi dược hiệu nữa, vội vàng nói: "May đuổi theo đi, bắt được ả ném vào trong kỹ viện cũng kiếm được một mớ lớn đấy, đừng để ả chạy mất."

    Ba người co giò đuổi theo, chạy qua một sườn núi thì chỉ thấy phía trước có một con đường nhỏ men theo chân núi, trên đường vắng lặng không có ai, tên hán tử mỏ nhọn không khỏi ngạc nhiên nói: "Kỳ quái, người đâu?

    Lên trời xuống đất rồi chắc?"

    Một hán tử khác nói: "Không thể đi nhanh thế được, chắc chắn là ả ta dược tính phát tác, tự biết trúng kế nên trốn vào trong bụi cỏ rồi?"

    "Ồ, rất có thể là vậy, mau, tìm xung quanh đi..."

    Lúc này trên một cây đại thụ ở phía sau chúng, Cẩu nhi giống như một chiếc lá bồng bềnh rơi xuống, đứng ở dưới tán cây, hỏi: "Các ngươi tìm ta à?"

    Ba người quay ngoắt đầu lại, thấy tiểu đạo cô mỉm cười đứng dưới tán cây, không khỏi mừng rơn, một tên cường đạo cười dâm dê bước tới gần, nói: "Không sai, tiểu đạo cô nghịch ngợm thế, muốn chơi trò cút bắt với ca ca ta à?"

    Hán tử mỏ nhọn rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn một chút, kéo tên động bạn bị tinh trùng xộc lên não lại, cảnh giác hỏi: "Ngươi... ngươi uống nước của ta rồi, sao không có chuyện gì cả?"

    "Sư phó gia gia nói, ra ngoài mọi việc đều phải cẩn thận, thứ mà người ta cho, không được dễ dàng bỏ vào miệng.

    Ta vừa rồi không hề uống nước của ngươi."

    Tên hán tử mỏ nhọm nhe răng nhếch miệng cười nói: "Hắc hắc, nhìn không ra tiểu nha đầu ngươi cũng có mấy phần nhãn lực, vây ả lại."

    Hai người ở hai bên vây lên trước, ba người xếp thành hình tam giác vây Cẩu nhi ở giữa, Cẩu nhi nhìn xung quanh, hiếu kỳ hỏi: "Các ngươi chính là cường đạo chặn đường cướp của à?

    Ta trên người chẳng có mấy văn tiền, không đáng để cướp đâu."

    Một kẻ trong đó cười hắc hắc, nói: "Tiểu nương tử, trên người ngươi cho dù một văn tiền cũng không có thì cũng chẳng sao cả, với bộ dạng xinh đẹp của ngươi, chính là một chậu đẻ tiền rồi.

    Thấy ngươi một đường bôn ba cực khổ, ngay cả tiền ở trọ cũng không có, không bằng theo chúng ta đi, đảm bảo ngươi có cái ăn có chỗ ở, còn có thể mỗi ngày được khoái hoạt như thần tiên nữa..."

    Những lời ô uế liên tục được phun ra, nhưng tiểu đạo cô đó tựa hồ như nghe mà không hiểu lắm, nàng ta chỉ hơi hất cằm lên, hiếu kỳ nhìn bọn họ, đột nhiên ngắt lời tên hán tử, hỏi: "Nghe sư phụ gia gia nói, cường đạo chặn đường cướp cũng có rất nhiều loại, có loại thì vì bị bức bách vì sinh kế, có loại thì giết người hại mạng, còn làm ô nhục phụ nữ, chính là hạng thập ác bất xá, các ngươi là loại sau đúng không?"

    Nghe thấy những lời nói của nàng ta quá khả ái ngây thơ, muốn biết bọn ác đồ rốt cuộc là ác tới mức độ nào, không ngờ còn hỏi chính bọn ác đồ, ngữ khí thì ngây thơ, giọng nói thì trong trẻo, khiến cho tên hán tử mỏ nhọn ngứa râm ran trong lòng, liền trơ mặt ra nói với Cẩu nhi: "Không sai, không sai, chúng ta chính là loại tội ác chồng chất, nhiều không kể xiết đó, giết người phóng hỏa, khi nam hiếp nữ, không tội ác nào không làm, tiểu tiên cô nếu ngoan ngoãn nghe lời đại gia, theo đại gia thì yên chuyện, nếu không đại gia sẽ có rất nhiều thủ đoạn để chơi đùa với ngươi đó."

    "Ặc..."

    Cẩu nhi gật đầu, rất thật thà nói: "Vậy ta biết nên làm gì rồi."

    Hán tử mỏ nhọn giang hai tay ra, mặt mày rạng rỡ tiến lên đón, cười hắc hắc rất dâm dê, nói: "Coi như ngươi thông minh, hắc hắc, ngoan ngoãn làm cho đại gia khoái hoạt, ngươi cũng bớt phải chịu..."

    "Chữ "tội" còn chưa thoát khỏi miệng thì thấy bóng người màu hạnh hoàng nhoáng lên, tiểu đạo cô đã đã đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, hán tử mỏ nhọn còn chưa nhìn rõ động tác của nàng ta thì đã bị Cẩu nhị đá cho một cái, cả người bay lên, tứ chi chấm đất giống như một con cóc, ở trên mặt đất nảy lên hai cái, trong miệng phun ra một bụm máu, sau đó thì nằm ở đó chỉ thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.

    "Ái chà!

    Tiểu đạo cô này không ngờ là một người học võ."

    Một tên đại hán vừa kinh ngạc lại vừa tức giân, vung quyền muốn đánh lên đầu Cẩu nhi còn thấp hơn hắn một cái đầu, Cẩu nhi thò tay ra vặn một cái, chỉ nghe thấy "rắc rắc", cả cánh tay đều bị nàng ta bẻ gãy, đại hán đó đau đến nỗi hô thảm một tiếng, hai mắt trợn lên rồi ngất đi.

    Tên lưu manh còn lại răng va lập cập, cơ hồ không dám tin rằng một đạo đồng nho nhỏ như vậy lại có võ công cao nhường này, càng không tin một đứa bé như nàng ta xuất thủ lại ngoan độc như vậy.

    Cẩu nhi bước gần về phía hắn, màn che mặt hơi lay động, ngũ quan xinh đẹp như ẩn như hiện dưới màn che: "Sư phụ gia gia nói, trừ ác phải diệt tận gốc, đối với kẻ xấu không nên thương xót làm gì, nếu không chính là dung túng cho kẻ xấu làm hại người tốt, là tội lớn."

    Gióng nói của nàng ta vẫn rất non nớt đáng yêu, nhưng tên cường đạo thì run đến nỗi răng đánh lạch cạch, liên tục lùi ra sau, nói giống như là đang thấy quỷ: "Ngươi... ngươi đừng qua đây, ngươi là người xuất gia, sao lại có thể giết người hại mạng chứ, lão... lão Quân gia gia cũng không dung thứ cho đâu."

    Cẩu nhi cúi đầu nhìn quần áo của mình, bật cười ha ha, nói: "Cái này thì không phiền ngươi phải lo, ta tuy mặc đạo bào, nhưng lại không phải là người xuất gia đâu."

    Đại hán đó hét lên một tiếng, rồi quay người chạy chối chết, vừa bước được mấy bước thì tiểu đạo cô đó giống như là yêu quái xuất hiện ở phía trước hắn hai trượng, cười hi hi nói: "Nhìn không ra, ngươi chạy cũng rất nhanh."

    "Tiên cô tha mạng."

    Đại hán đang chạy như điên không phanh ngay lại được, lao thẳng về phía nàng ta.

    Hắn đã nhìn ra, nữ oa oa này tuy nhỏ nhưng lại có một thân võ nghệ kinh người, hơn nữa cũng không biết ả ta là do tên sư phụ vương bát đản nào dạy ra, căn bản không hề có tính tình nhát gan mềm yếu như những đứa trẻ cùng tuổi, đại khái là từ nhỏ đã bị người ta nhồi vào đầu đầy tư tưởng trừ bạo an lương, hành hiệp trượng nghĩa, xuất thủ không biết nặng nhẹ thì không nói, hơn nữa tuổi nhỏ mà giết người hại mạng không ngờ lại không thèm nháy mắt.

    Đại hán này nào còn dám phản kháng, dứt khoát đầu gối cong lại, trượt đi trên mặt cỏ, nói: "Tiểu nhân trên có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có con nhỏ chưa đầy tháng, đều là do một mình tiểu nhân nuôi sống, tiểu tiên cô giết ta thì không sao, nhưng cả nhà già trẻ của ta cũng đều vì thế mà táng mạng theo.

    Cầu xin tiểu tiên cô khai ân, tha mạng, tha mạng..."

    Cẩu nhi cười hi hi nói: "Ngươi lại nói năng lung tung lừa trẻ con rồi, mẹ ngươi nếu thực sự đã tám mươi, hai mươi năm trước làm sao mà sinh ra ngươi được?"

    Tên cương đạo đó ngẩn ra, cũng cảm thấy dở khóc dở cười, chỉ đập đầu binh binh xuống đất, nhưng không dám giải thích nhiều nữa, nếu không để tiểu hài này hỏi mãi không tha, hắn thật sự là không biết nên trả lời thế nào nữa.

    Cẩu nhi nhìn nhìn xung quanh, đột nhiên lấy làm lạ, hỏi: "Ta lúc ở trong điếm, thấy các ngươi có bảy người, hiện giờ sao chỉ có ba người các ngươi, bốn kẻ xấu còn lại đi đâu làm việc thương thiên hại lý rồi?"

    ...

    Tên cường đạo đó thò tay ra bắt, thư sinh lập tức lui một bước, dùng gậy gỗ trong tay để đánh, hai tay đan chéo, một đoạn mộc côn liền nhanh nhẹn vô cùng quét về phía mặt tên đại hán, hai tay thư sinh nắm phần giữa của gậy gỗ, làm động tác như thế này hai tay chỉ cần có động tác rất khẽ, gậy liền có thể vung ra với góc độ lớn nhất, hơn nữa động tác cực kỳ nhanh, tên đại hán kia lắc đầu né tránh, vừa né qua được đầu gậy thì đầu kia trong tay thư sinh lại dựng thẳng lên, rầm một tiếng đánh trúng hạ âm của hắn, đau đến nỗi gào lên một tiếng, ôm hạ âm ngã vật xuống đất.

    "Ồ?"

    Tên mày rậm hơi kinh ngạc, nói thực, tư thế cầm gậy gỗ của thư sinh này không những vụng về, mà mấy đòn xuất thủ vừa rồi cũng vội vội vàng vàng, tuy đạt hiệu quả, nhưng vẫn là chân tay vụng về, căn bản không giống như người đã từng học võ nghệ, nhưng tên Vương Bảo Tài vừa bị hắn đánh ngã này cũng tính là người có mấy phần công phu dưới tay mình. không ngờ lại bị động tác đơn giản, thậm chí là có chút vụng về này của hắn đánh ngã.

    Thư sinh đó đánh ngã người xong, tinh thần không khỏi chấn động, tựa hồ như càng có thêm lòng tin, mím môi nhìn về phía bọn cường đạo.

    Tên mày rậm xua xua tay, hai tên đại hán đồng thời lao lên, hơn nữa móc dao nhọn từ trong ngực ra, phụ nhân đứng trong bãi tha ma thấy vậy liền hét lên: "Chủng lang, cẩn thận, bọn... bọn chúng có dao."

    Thư sinh đó vẫn giơ ngang gậy, đột nhiên bước lên trước một bước, không đợi hai tên kia giơ đao làm ra động tác công kích gì thì đã tấn công trước, vẫn là nắm phần giữa của gậy, động tác vẫn có chút vụng về, nhưng hai đầu côn dưới mỗi động tác vung vẩy của hắn lại lúc lên lúc xuống, lúc trái lúc phải, lấy phần giữa gậy làm trục, khiến người ta không thể đề phòng, hai tên cường đạo tuy rút dao ra, nhưng cũng chẳng khác tên được tên cường đạo đang nằm trên mặt đất là bao, một lát sau, hai tên này một tên thì bị trúng gậy vào bụng dưới, một tên thì bị nện một gậy vào ống đồng, gào thét lăn lộn trên mặt đất.

    Tên mày rậm càng nhìn càng thấy kinh ngạc, hắn một tên cường đạo chặn đường cướp của mà thôi, tuy ỷ vào một thân dũng lực mà làm đại ca, luận về vũ lực thì cũng không mạnh hơn mấy tên thủ hạ quá nhiều, một đấu một thì hắn tất nhiên nắm chắc phần thắng, nhưng nếu một chọi hai, sợ rằng chắc gì đã chiến thắng một cách sảng khoái như vị thư sinh này, làm sao còn dám xông lên động thủ, hắn do dự một lúc lâu mới ôm quyền nói: "Huynh đệ bọn ta là hạng có mắt mà không tròng, không ngờ tới thư sinh lại có một thân võ nghệ cao cường như vậy."

    Thư sinh đó không biết nói dối, chỉ thật thà đáp: "Chủng mỗ chưa từng học qua võ nghệ."

    Tên mày rậm làm sao chịu tin, cười lạnh nói: "Huynh đệ chúng ta tuy cũng không được tính là cao thủ gì cả nhưng cũng có mấy phần công phu, ngươi mặc đồ như thư sinh nếu chưa từng học qua võ nghệ thì làm sao mà đánh ngã được chúng?"

    Thư sinh tuy chất phác, nhưng không phải là ngu xuẩn, mắt thấy đối phương không tin, hắn chỉ mỉm cười, nhưng cũng không giải thích nhiều nữa, lọt vao tên mày rậm đó thì lại thành có chút cao thâm mạt trắc.

    Kỳ thực thư sinh này thật sự là chưa từng luyện qua võ nghệ, chỉ là hắn từ nhỏ đã đọc nhiều sách vỡ, tuổi tuy trẻ mà nghiễm nhiên đã là một đại nho, sở học đại nho chân chính chứ không phải là hậu đại hủ nho.

    Tuy chỉ là học bản lĩnh trị quốc bình thiên hạ, nhưng thiện hạ vạn vật vốn có nguyên lý chung, bác học hồng nho (học giả uyên thâm) tu thân dưỡng khí, tuy chưa từng học qua nội công, nhưng tất nhiên ngộ được nội công đại khái.

    Thời minh đại nho Vương Dương Minh nửa đêm đả tọa trong quân doanh, đột nhiên có cảm nhận, không kềm chế được mà hú dài, thời gian kéo dài đúng một bữa cơm, ba quân đều nghe thấy, tất cả vô cùng sợ hãi, đó chính là một ví dụ.

    Thư sinh họ Chủng này cũng học được học thuật của ba nhà Nho, Đạo, Phật, một thân nhất đại hồng nho, binh pháp thao lược đều thông hiểu, nên đem kỳ chính, hoãn tật, hư thực, tiến thoái, lợi hại, động tĩnh, cương nhu, âm dương, đao hữu vô dùng vào thuật kỹ kích, tuy là hơi vội vàng hấp tấp, nhưng cũng có được mấy vần hình thức ban đầu của võ học thượng thừa, làm sao mà mấy tên mâu tặc cướp đường này đối phó được.

    Mắt thấy thư sinh chỉ mỉm cười chứ không nói gì, tên mày rậm càng lúc càng tin rằng hắn có một thân công phu, liền hỏi dò: "Vị thư sinh này, huynh đệ chúng ta cũng là vì sinh kế cho nên mới bất đắc dĩ làm cái nghề cướp đường khiến tổ tông cũng phải hổ thẹn này, nhưng huynh đệ ta trước giờ chỉ cướp tài chứ không cướp sắc, không tùy tiện làm hại tới tính mạng của người ta.

    Hiện giờ bại trong tay thư sinh, huynh đệ ta xin nhận tội, chúng ta cứ vậy ai đi đường nấy nhé?"

    Thư sinh họ Chủng nhớ tới hắn vừa rồi chỉ một mực đòi cái túi của mình, quả thực là chưa từng có ý định đánh thê tử của mình, cũng chưa từng nói là muốn hại tính mạng của vợ chồng mình, trong lòng cũng tin tới tám thành, vả lại hắn cũng là lớn gan liều mạng đánh bừa một trận, và chưa từng ngờ rằng thuật kỹ kích mà mình tự suy ngẫm mà ngộ ra lại thật sự hữu hiệu, mà bảo hắn và vị thê tử gió thổi cũng bay kéo bốn tên tặc nhân này đi tới quan phủ thì hắn thực sự là cũng không có bản sự ấy, liền bảo: "Như vậy cũng tốt, phu thê ta chỉ muốn yên bình quay về quê ở Lạc dương, chứ không muốn xảy ra nhiều chuyện, nếu các ngươi không phải là tìm phu thê chúng ta gây phiền phức thì Chủng mỗ tất nhiên cũng không ra tay đánh người làm gì."

    Tên mày rậm chắp tay nói: "Được, thư sinh, Vương mỗ nhận tình của ngươi.

    Vậy...ta... có thể...

    đỡ huynh đệ của ta rời đi được chưa?"

    Thấy hắn vẫn còn coi trọng nghĩa khí huynh đệ, thư sinh đó cũng có chút bội phục hạng trộm cắp như hắn cũng có đạo, thư sinh lui một bước, chống gậy xuống đất, khẳng khái nói: "Cứ đỡ huynh đệ của ngươi đi đi, ta thấy các ngươi tuy có hành vi ngang ngược chặn đường cướp của, nhưng cũng hiểu đạo lý làm người, là nam nhi tốt, thân hình cao năm thước, tìm việc gì làm mà chẳng có thể sống tạm qua ngày, hà tất phải làm những việc thương thiên hại lý như vậy làm gì..."

    Trong lúc hắn đang nói, tên mày rậm cúi đầu ủ rũ bước tới tên đồng bọn hạ âm bị trúng đòn, đang nằm thở không ra hơi ở dưới đất, hắn đỡ tên đó dậy, mắt thấy thư sinh này thực sự tin lời hắn nói, trong cử chỉ không hề có chút ý tứ giới bị nào, đột nhiên nổi hung tính, quát lớn một tiếng, rồi đẩy tên đồng bọn về phía thư sinh họ Chủng, từ trong ngực rút ra một con dao nhọn, rồi đâm mạnh về phía thư sinh.

    Thư sinh đó vừa thấy có người lao vào lòng mình, vô thức ném gậy đi đỡ hắn, mắt thấy tên mày rậm đâm một dao đâm vào ngực hắn, thư sinh không khỏi giật nảy mình, hắn lúc này tay thì đang đỡ tên cường đạo đó, nếu dùng tên cường đạo này làm lá chắn thì có thể giải nguy cho mình, nhưng tên cường đạo mà hắn đang đỡ trong tay đã không có khí lực để hại người nữa, hắn là một chính nhân quân tử, làm sao lại làm ra chuyện dùng người khác để đỡ dao cho hắn, chỉ hơi do dự một chút rồi thả tên cường đạo đó ra.

    Tên mày rậm rắp tâm muốn lấy tính mạng của hắn, một đao này đâm vừa nhanh lại vừa gấp, thư sinh họ Chủng không kịp nắm lấy cổ tay của hắn, chỉ kịp đè cho cánh tay của hắn xuống thấp, một dao này phập một tiếng đâm vào tiểu phúc của thư sinh.

    "Chủng lang!"

    Phụ nhân đó rít lên một tiếng rồi lao tới, bị tên mày rậm một dao đắc thủ dùng sức gạt ra, đẩy nàng ta ngã nhào lên một ngôi mộ, rồi dữ tợn cầm con dao dính đầy máu lên, lại đâm một phát nữa vào ngực thư sinh.

    "Rầm" Một tiếng, mắt thấy một đao của hắn sắp đâm vào ngực thư sinh, thư sinh vung tay định gạt, nhưng lại không kịp ngăn cản, tên mày rậm đột nhiên bay lên, thân hình ở trong không trung lăng không hai vòng, đầu đập vào một bia mộ, "rầm" một tiếng vật đỏ đỏ trắng trắng liền vung vãi trên bia đá.

    Thư sinh ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy người đứng ở trước mặt là một tiểu đạo đồng mặc đạo bào màu hạnh hoàng, thân hình vừa mới đứng dậy, màn che của nón trúc ở trên đầu đang từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, một khuôn mặt xinh đẹp như tranh, như hờn như giận đập vào mắt.

    "A, thì ra là... thì ra là... vị đạo trưởng đã gặp trong điếm, đa tạ ơn cứu mạng của đạo trưởng."

    Cẩu nhi ngồi xổm xuống, nói với vẻ rất trẻ con: "Kỳ thực người ta cũng có chuyện quan trọng cần làm, thật sự là không muốn phải đi vòng xa như vậy đâu.

    Có điều... nếu như ta thấy chết mà không cứu, đại thúc nhất định sẽ giận ta, cho nên... ta mới tới."

    "Ặc..."

    Chủng thư sinh không ngờ tiểu đạo đồng này lại thẳng thắn như vậy, chỉ đành cười khổ, nói: "Bất kể là như thế nào, đạo trưởng cũng đã cứu tính mạng của ta, Chủng mỗ vẫn nên cảm tạ."

    "Không cần phải khách khí đâu."

    Cẩu nhi cười rất ngọt ngào: "Thương thế của ngươi có nặng không?

    Nếu vấn đề không lớn thì ta đi đây, đại thúc nhà ta hiện tại có thể sẽ gặp nguy hiểm đó."

    Nàng ta cúi đầu nhìn máu chảy qua kẽ ngón tay của Chủng thư sinh, mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Xem ra... hình như rất có vấn đề rồi..."

    Trên đường bắc hành có thêm một cỗ xe, trên xe có một bệnh nhân đang nằm, lái xe lại là một phụ nhân văn nhược và một tiểu đạo đồng che khăn đen.

    Cẩu nhi cứu phu phụ họ Chủng, còn băng bó vết thương cho thư sinh họ Chủng bằng thuốc kim sang bí chế của sư môn, sau một hồi nói chuyện mới biết thư sinh họ Chủng tên là Phóng, tự là Dật, chính là nhân sĩ Hà Nam Lạc Dương.

    Người này là một đại hiếu tử, từng trúng tiến sĩ, nhưng phụ thân nói hắn học nghiệp chưa thành, không được khinh cử vọng động.

    Hắn đưa cả nhà ẩn cư ở Chung Nam Sơn, không nhập sĩ, chỉ ở nhà cày cấy, phụng dưỡng mẹ già.

    Sau khi mẹ già mất, lại táng ở Chung Nam Sơn, Chủng Phóng thủ hiếu mẹ ba năm, sau đó bán toàn bộ gia sản, mang thê tử trở về cố hương, định sao chép thi từ văn chương cả đời của phụ thân thành tập, xuất bản thành sách, không ngờ nửa đường gặp phải tặc nhân.

    Hiện giờ bụng Chủng Phóng trúng một đao, bảo một thê tử phụ đạo nhân gia mong manh yếu đuối cùng trượng phu hồi hương thì quá hung hiểm.

    Hơn nữa Cẩu nhi tuy bôi thuốc kim sang cho hắn, dẫu sao cũng không phải là linh đan diệu dược khiến xương thị mọc lại ngay, tới thành vẫn phải mời thầy mua thuốc, trượng phu trọng thương không đi bộ được, bất kể là ở điếm hay là mua xe lừa, tiền đều không ít, lúc đó có bao nhiêu tiền phải bỏ ra hết, tâm nguyện muốn đem sở học cả đời của phụ thân in thành sách của hắn sợ rằng tan thành mây khói mất rồi.

    Cẩu nhi cứu bọn họ, dẫu sao cũng không thể vứt bỏ bọn họ mà không lo, nhưng nàng ta nóng lòng muốn gặp Dương Hạo đại thúc, lại không thể trước sau vẹn toàn, đưa đôi phu thê này an toàn tới Lạc Dương, sau khi nghe nói tới quẫn cảnh của họ, Cẩu nhi đột nhiên nhớ tới Dương Hạo đại thúc ở Lô châu xây dịch kinh quán, tàng thư viện, ấn thư quán.

    Nàng ta trên đường đi, phàm là chuyện có liên quan tới Dương Hạo, đều nghe nói rất nhiều, những chuyện này đều là nghe người ta nói.

    Hiện giờ nghe thấy tâm nguyện của Chủng Phóng, lập tức nghĩ: Đại thúc xây ấn thư quán, tàng thư viện, kêu gọi thu nhận bác học thư sinh, rõ ràng là người thích đọc sách, thư sinh này đã là người đọc qua rất nhiều sách, còn từng trúng tiến sĩ nữa, ta dẫn hắn tới gặp đại thúc, đại thúc nhất định sẽ rất vui.

    Thế là Cẩu nhi liền khuyên phu phụ bọn họ theo mình bắc thượng, tới Lô châu định cư.

    Cẩu nhi không có chút tâm cơ, lời nói thẳng thắn, cũng chính là rất hợp với vị khẩu của loại chính nhân quân tử như Chủng Phóng.

    Chủng Phóng nghe nói Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái là hạng võ tướng, không ngờ lại trọng thị văn nhân như vậy, muốn tụ tập cô bản tuyệt bản, thi từ văn chương trong thiên hạ để xuất bản thành sách, rồi truyền bá cho người đọc sách khắp thiên hạ, không khỏi động lòng.

    Hắn cũng là một người đọc sách, đại công đức như vậy, nếu mình có một phần công lao, vậy chính là mỹ danh lưu truyền vạn thế rồi, huống chi có thể giải quyết quẫn cảnh không có đủ vốn để xuất bản sách cho phụ thân, thế là liền đáp ứng ngay.

    Cẩu nhi có thể làm người tốt tới cùng, lại chiêu lãm được một người đọc sách có học vấn cho Dương đại thúc, trong lòng cũng thấy vui mừng, mua một chiếc xe lừa, so với nàng ta đi bộ một mình cũng không chậm hơn bao nhiêu, thế là vui mừng dẫn phu phụ Chủng thi đi về phía bắc.

    Nàng ta cũng không ngờ rằng, thế gia duy nhất từ nho học nhập võ đạo trong ngũ đại danh tướng thế gia của Tống triều lại bị nàng ta kéo lên chiếc xe của Dương Hạo.

    Khi Cẩu nhi dẫn phu phụ Chủng Phóng Phóng bắc thượng, đại quân của Lý Quang Duệ đã rời khỏi Hạ châu, ngày đêm kiêm trình kéo tới Ngân châu.

    Thảo nguyên đầu xuân giống như một con cừu bị xén lông nham nhở, nơi này băng tuyết đã than, cỏ chồi lên mặt đất, nhìn trông xanh mướt một mảng, chỗ kia thì một lớp tuyết mỏng vẫn ngoan cường dính trên mặt đất.

    Tuyết đã bắt đầu tan, giẫm lên liền để lại vết chân rất sâu.

    Một con hươu chạy trên mặt tuyết, cúi người đào bới trong tuyết một trận tìm thực vật.

    Đột nhiên nó rất cơ cảnh dừng động tác, dỏng tai lên nghe ngóng, đột nhiên dùng hết sức lực chạy về phía trước, rất nhanh liền biến mất trên thảo nguyên đầu xuân.

    Thảo nguyên lại quay trở lại vẻ tĩnh mịch, nhưng sự tĩnh lặng chỉ kéo dài một chốc lát, sau đó mặt cỏ xanh mượt bắt đầu rung rinh khe khẽ, phóng tầm mắt ra phần cuối của thảo nguyên, một đường đen nhàn nhạt đang nhu động, dần dần biến thành một cơn sóng nhấp nhô với tần suất giống nhau, dán sát vào mặt đất mà dâng lên.

    Trên mặt tuyết mà con hươu đó vừa chạy đi, tuyết trắng xóa đã bị người ta giẫm cho thành đen sì, một hàng kỵ sĩ nối đuôi nhau lặng lẽ dừng ở đó, theo một tiếng quát, năm hàng kỵ sĩ ở trước trận kéo cung, đặt tên, chỉ xéo lên không.

    Kỵ sĩ ở phía sau một tay cầm thuẫn tròn, dùng vải gai buộc chặt tay nắm của thuẫn tròn và tay của mình lại với nhau, sau đó nhao nhao rút mã đao ra, cũng chỉ xéo lên không, ánh lên một mảng sáng chói.

    Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng kèn lệnh giục giã, theo tiếng vó ngựa giống như là trống trận, tim của mỗi người đều đập nhanh hơn, đột nhiên, theo một tiếng quát dừng, vô số lang nha tiễn xé không bay lên, cùng với lợi tiễn mà đối phương bắn tới đan xen vào nhau trên trời cao, sau đó những kỵ sĩ lặng lẽ đang đứng bất động cũng rút binh khí ra, theo sau làn mưa tên mà xông lên.

    Hai tiếng vang như sấm rền, hai dòng người như thủy triều lao vào nhau.

    Xông lên ở đối diện là một đám kỵ sĩ giáp đen,da chỉnh tề, toàn bộ sơn màu đen, thế là chiến sĩ khôi ngô kiện tráng ở trên lưng ngựa biến thành một bức tượng đúc bằng sắt thép, những bức tượng này đều là vật sống, bọn họ há miệng phát ra tiếng gào thét đầy phẫn nộ, đội hình xung phong rất chỉnh tề giống như một cơn sóng dữ, mang theo khí thế cuốn trôi tất cả mọi vật ập tới, đây là bộ đội tinh nhuệ nhất của Hạ châu, là bộ đội đích hệ của Lý Quang Duệ.

    Tiểu Dã Khả Nhi không kinh hãi mà ngược lại còn vui mừng, hơn vạn con chiến mã đồng loạt giẫm đạp lên mặt đất, khiến cả đại địa đều bắt đầu run rẩy, hắn một tay nắm chặt thuẫn bài, một tay giơ cao trường đao, quát lớn một tiếng, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, dẫn đầu xông lên.

    "Không tiếc hi sinh, phải bức cho Lý Quang Duệ xuất hết toàn lực!"

    Đây là mệnh lệnh của Dương Hạo, là mấu chốt của kế hiểm này, cũng là một trận chiến để xem Đảng Hạng thất thị có thể xoay chuyển càn khôn, thay đổi hoàn cảnh sinh tồn của mình hay không, cho nên khi nhìn thấy bộ đội trực thuộc của Lý Quang Duệ cuối cùng cũng xuất hiện ngoài thành Thạch châu, Tiểu Dã Khả Nhi nhiệt huyết sôi trào.

    Trước đây, cung tên của bọn họ là cung săn tự chế, tốt xấu lẫn lộn, vũ khí của bọn họ đủ loại đủ kiểu, gỉ sét loang lổ.

    Bọn họ ngay cả một chiếc giáp da đơn giản cũng không có, mà hiện tại Dương Hạo lại tận hết khả năng tiến hành trang bị cho họ, trang bị này từ hai năm trước bắt đầu được cung cấp dần dần, hôm nay là lần đầu tiên mang ra sử dụng.

    Khôi giáp sáng loáng, kính đồng hộ tâm sáng ngời, cương đao sắc bén, chiến cung có chế thức thống nhất, hắn tin rằng dũng sĩ của họ Dã Vũ lúc này quyết không thua kém gì đám hắc sắc thiết kỵ ở phía trước.

    Hai năm nay, Lô châu không chỉ liên tục không ngừng cung ứng vũ khí cho Đảng Hạng thất thị mà còn cung cấp cả lòng tin để họ quyết một trận tử chiến với Hạ châu.

    Bộ lạc Đảng Hạng Khương nhân thất thị không hề thua kém gì Đảng Hạng Tiên Ti nhân từ bên ngoài đến.

    Trước đây Đảng Hạng thất thị chiến đấu với Hạ châu, chẳng qua là cố gắng dùng máu và sinh mạng để tranh thủ một chút vốn hòng đàm phán, mà hiện giờ, bọn họ đã có dũng khí, muốn triệt để để lật đổ chính quyền bạo lực luôn luôn ngồi trên đỉnh đầu của họ.

    "Giết!"

    Tiểu Dã Khả Nhi gầm lên một tiếng, cương đao trong tay trái đâm phải chặt, dùng sức của cả cánh tay nắm chặt lấy thuẫn bài, đỡ vũ khí của đối phương đang liên tục chém tới, quyết chí tiến lên, đâm thẳng xuyên thủng.

    Bọn họ phải đánh thật kiên quyết, dùng toàn lực ngăn cản vó ngựa đang tiến tới của Lý Quang Duệ, duy có như vậy mới có thể khiến Lý Quang Duệ tin rằng Ngân châu trống rỗng, mới có thể khiến hắn không tiếc bất kỳ giá nào giết tới Ngân châu, tự mình chui vào thiên la địa võng đã được bố trí cho hắn.

    Người như hổ, ngựa như rồng, vó sắt rầm rập, hai dòng sắt cuồn cuồn đan vào nhau, giống như là hai làn mưa tên đan với nhau ở trên trời khi nãy, tiếng binh khí chạm nhau, tiếng người hò hét chém giết, tiếng lợi khí đâm vào xương thịt, tiếng chiến mã hí vang quyện vào nhau, vô số sinh mạng vào phút giây này đã phóng ra màu sắc cuối cùng, màu sắc của máu.

    Kỵ binh của Tiểu Dã Khả Nhi sau một trận chém giết, đối diện với Hạ châu thiết kỵ cuồn cuồn không ngừng, mắt đầu chủ động né sang hai cánh, Hạ châu thiết kỵ thế xung phong càng mạnh hơn, Tiểu Dã Khả Nhi liếc thấy hàn quang, theo ý thức cúi người ngã xuống cổ ngựa, đồng thời giơ thuẫn bài lên, "Keng" một tiếng, lợi nhận chém trúng thuẫn của hắn, ngăn cản nguy hiểm bị binh khí chém vào người, sau đó Tiểu Dã Khả Nhi tung người lên, đao trong tay chém ra, một cái đầu mang theo một dòng máu bay tung lên trời.

    Một kích này đã đánh tan nỗi uất ức ở trong ngực hắn, Tiểu Dã Khả Nhi đột nhiên quất chiến mã, kiện mã ở bên dưới hí dài một tiếng, hai vó trước lăng không đá ngã một con chiến mã ở phía trước đang lao tới, nhanh chóng lách sang bên rồi phi đi.

    Nhân mã của Dã Lợi thị giống như cánh nhạn hướng sang hai bên, sau đó thì chạy mất dạng.

    Một cỗ xe ngựa khổng lồ, xung quanh phủ màn che bằng da trâu trông rất dữ tợn và quỷ quái, màn che ở phía trước được quấn lên, Lý Quang Duệ đang ngồi khoanh chân bên trong, giống như đế vương đi tuân, khuần mặt to béo không nộ mà uy, xác người xác ngựa, mặt cỏ bị xới tung như bùn nhão lọt vào mắt hắn chỉ giống như hoa văn trang sức của tấm thảm lót trên kim điện bằng phẳng uy nghiêm.

    "Đại nhân, bộ đội của Dã Lợi thị đã bị đánh bại rồi, hiện tại đã bỏ trốn."

    Một danh tướng nhảy xuống chiến mã, quỳ một chân xuống bùn đất, lớn tiếng bẩm báo.

    Lý Quang Duệ trầm giọng nói: "Kế Quân hiện tại tới chỗ nào rồi?"

    Tướng lĩnh đó nói: "Năm lộ đại quân của thiếu chủ cùng tiến, xé toạc phòng tuyến của các bộ Dã Lợi Thị, Tế Phong thị, Phí Thính thị, Vãng Lợi thị, hiện đã giết tới Lang đạo hiệp rồi."

    Trên mặt khuôn béo ị của Lý Quang Duệ lộ ra vẻ dữ tợn, quát: "Lệnh cho Kế Quân chớ có đánh lâuđịch, phải nhanh chóng phá vỡ phòng tuyền của chúng, lập tức toàn lực tiến lên, tới thẳng Ngân châu.

    Sở bộ của bản soái triển khai theo hình chữ nhất, quét sạch dư nghiệt."

    Hắn giơ tay ra trước vỗ mạnh lên tay vịn to rộng, trầm giọng nói: "Phải cho chúng biết rằng, ai mới là chủ nhân của thảo nguyên Tây Bắc."

    "Tuân lệnh!"

    Viên tướng lĩnh đó chắp tay lĩnh mệnh, nhảy lên chiến mã phi đi.

    Thành bắc của hạ châu lấy sa mạc làm lạch trời, mặc dù ra khỏi sa mạc, tới giữa Hạ châu còn có hai trạm quân dịch trọng yếu là Hoàng Dương Bình, An Khánh Trạch.

    Từ Hạ châu đi về phía phía tây và nam, đều nằm trong sự khống chế của quý tộc bộ lạc Thác Bạt thị, trong đó từ Hạ châu đi ra, Vạn Tỉnh khẩu, Tam Xóa khẩu, Phi Hồ khẩu, ta đại hiểm quan giống như là từ cái miệng hổ Hạ châu thò ra ba cái răng nanh, bảo vệ xung quanh thành Hạ châu.

    Từ Hạ châu đi về phía đông chính là đường tới Ngân châu, ở giữa phải vượt qua Trường thành cổ.

    Một tuyến Trường thành cổ cũng nằm trong tầm khống chế của quân Hạ châu, ra vào tất phải qua Thạch châu, do sự chống đỡ ngoan cường không tiếc hi sinh mạng sống của Đảng Hạng thất thị, Lý Quang Duệ cuối cùng cũng xác nhận rằng nơi căn cơ của Dương Hạo đã hoàn toàn trống rống, cuối cũng cũng điều động ra bộ đội chủ yếu của hắn.

    Hạ châu hiểm ải trùng trùng, hùng quan điệp điệp, hắn căn bản không lo hậu phương có sơ xuất gì, ra khỏi tòa thành Thạch châu ở cửa Trường thành cổ, thảo nguyên ở phía trước men theo Hoành sơn kéo dài từ bắc tới nam mới là địa bàn của Đảng Hạng thất thị, hắn để thứ tử Lý Kế Bổng tọa trấn Hạ châu, thủ vững căn cứ địa, Trưởng tử Lý Kế Quân làm tiên phong, dẫn năm lộ binh mã tới thẳng Ngân châu, trên đường đánh tan phóng tuyến của Đảng Hạng thất thị, tuyệt đối không được dừng lại, còn đại quân mà hắn đích thân xuất lĩnh mới là phụ trách triệt đệ tiêu diệt, ép Đảng Hạng thất thị về phía lực lượng chủ yếu ở hai đầu Nam Bắc Hoành Sơn.

    Lấy năm lộ binh mã do Lý Kế Quân suất lĩnh làm mũi nhọn đột phá phòng tuyến, lấy đại quân của hắn tiến tới kiểu kéo lưới, càn quét tàn dư còn lọt lưới, nhân lúc Dương Hạo đang xuất binh phạt Hán, nhất cử công đánh Ngân châu, bắt sống Lý Quang Sùng, lợi dụng binh uy cường đại của lão mà ép Đảng Hạng thất thị lại trở về dưới trướng của hắn, một lần nữa dựng cao lá cờ Tây Bắc vương, đây chính là tính toán của Lý Quang Duệ.



    Phủ châu, Lý Thính Phong, Lý Khánh Phong, Thôi Đại Lang ngồi trong một gian phòng phú lệ đường hoàng, sắc mặt thập phần khó coi.

    "Quá mạo hiểm, quá mạo hiểm rồi.

    Say này hắn lo gì không thể năng lực áp chế quần hùng, trở thành đệ nhất hào kiệt Tây Bắc chứ?

    Mạo hiểm như vậy, thắng thì tất nhiên là tốt, nhưng một khi bại rồi... hắn hiện giờ rõ ràng đang chiếm ưu thế, vì sao lại áp dụng hạ sách này chứ?"

    Lý Khánh Phong đã là lần thứ năm nói ra những lời này rồi, sắc mặt của Lý Thính Phong thì vẫn an nhàn, cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Thôi Đang Lang mặt mày trắng bệch, nói: "Đại lang, ta thấy ngươi vẫn nhìn nhầm Dương Hạo rồi, khi Dương Hạo chưa muốn trở thành kiêu hùng một phương, quả thật là có chút thiếu do dự quyết đoán, chần chừ do dự, nhưng một khi hắn đã xác định mục tiêu, thì sẽ rất có chủ trương, chuyện này lúc trước ngay cả ta và ngươi đều hoàn toàn nhìn lầm.

    Người này, sợ rằng không dễ khống chế như vậy đâu."

    Thôi Đại Lang hừ lạnh một tiếng, nói: "Hiện tại có nói gì thì cũng muộn rồi, đã không thể ngăn cản hắn, vậy thì chỉ có thể tận sức mà giúp hắn thôi.

    Đáng hận nhất là ta không biết tường tận kế hoạch của hắn, không thể tự tác chủ trương, một khi đả thảo kinh xà, lại thành phá hỏng đại kế của hắn."

    Da mặt của hắn giật giật mấy cái, trầm giọng nói: "Nghĩ biện pháp thông tri cho người của chúng ta ở Hạ châu, tùy thời chú ý tất cả động tĩnh, một khi Dương Hạo phát động ở Hạ châu, lập tức toàn lực tương trợ... không tiếc phải bạo lộ thân phận."

    Lý Khánh Phong giật mình nhìn hắn, nói: "Đại Lang, người của chúng ta ở Đường quốc và Biện Lương hơn chục năm, người được bố trí mấy chục năm hiện tại có rất nhiều đã bị bức phải li khai rồi, người ở Hạ châu cũng là phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết, ngươi..."

    Thôi Đại Lang lạnh lùng nói: "Cho nên, hiện giờ ta càng không thể thua được.

    Dương Hạo, là sinh ý lớn nhất từ lúc ta chấp chưởng Kế Tự Tông tới nay, ta đã trả giá quá lớn rồi, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai có cơ hội làm nguy hại tới tiền trình và lợi ích của hắn!"

    Chương 458: Ngộ sát

    Dưới thành Tấn Dương, tiếng chém giết rung trời.

    Từ sau cái đêm sáng chóiđó đến nay, cuộc chiến công thành không ngưng nghỉ một ngày nào, song Hán quốc tuy chỉ còn lại một tòa thành cô lập không được giúp đỡ, tuy binh mã trong thành rất hữu hạn, nhưng Hán quốc dẫu sao cũng là một quốc gia luôn luôn ở trong trạng thái chiến tranh, quốc gia này tuy nghèo, nhưng được rèn luyện nhiều năm trong chiến hỏa, khiến binh sĩ Hán quốc sớm đã trải qua thiên chuy bách luyện, trong loại tuyệt cảnh bị cô lập không có viện trợ này, bọn họ phát ra đấu chí ngoan cường, cũng lộ ra sức chiến đấu cường đại.

    Đặc biệt là xung quanh Tấn Dương không có nơi hiểm yếu gì để dựa vào, cho nên thành Tấn Dương chính là một đạo phòng tuyến cuối cùng của Hán quốc, chính bởi vì vậy, các đời hoàng đế Hán quốc, bất kể là hạng hiền minh hay là hạng ngu dốt, đối với việc xây dựng của thành Tấn Dương đều không tiếc dư lực, dưới sự tinh tâm đả tạo của đám danh tướng Lưu Kế Nghiệp, thành Tấn dương trải qua việc sửa chữa lại, gia cố, sớm đã trở thành một tòa bảo lũy chiến đấu không thể phá hủy, đại quân của Tống quốc không thể nói là không anh dũng, nhưng hơn mười ngày khổ chiến, lại chẳng tiến được một tấc đất nào.

    Trong hành doanh của hoàng đế, Triệu Quang Nghĩa nghe chiến báo ở phía trước mà mặt trầm xuống, đúng vào lúc này, một thị vệ hới hải chạy vào bẩm báo: "Bệ hạ, Lưu Ngộ tướng quân cầu kiến."

    "Hả?"

    Triệu Quang Nghĩa lông mày nhíu chặt lại, vội vàng nói: "Mau mời vào."

    Lưu Ngộ chính là một lão tướng chiến công lớn lao thời Ngũ Đại, vị tướng quân này từng dưới chân bị lở loét, vết thương thâm nhập vào thịt không thể chữa tận gốc, mời lang trung tới chẩn trị, lam trung đó cũng đành bó tay, nói với ông ra rằng bệnh đã nặng, trị lành vết thương chứ không trị được thịt, mà trị không được thịt thì khó tránh khỏi sẽ lại tái phát, lúc đó Lưu Ngộ tướng quân đang thời tráng niên, nghe thấy vậy rất là bực bội, rút binh khí ra khoét cả lòng bàn chân và vết thương, dọa cho lang trung đó mặt vàng như nghệ, còn ông ta thì vẫn cười nói tự nhiên, mặt không đổi sắc, từ đó có thể thấy được sự kiêu dũng của ông ta.

    Vị lão tướng quân này không những thân kinh bách chiến, kiêu dũng vô địch, hơn nữa rất có lòng tự giác của võ tướng, trước giờ không tham dự chuyện chính trị, cho nên rất được Triệu Quang Nghĩa coi trọng.

    Vừa nghe thấy ông ta đến, Triệu Quang Nghĩa vội vàng đứng dậy nghênh đón, Lưu Ngộ lão tướng quân sải bước vào trung quân bảo trướng của hoàng đế, chắp hai tay lại vừa muốn hô một tiếng quan gia thì Triệu Quang Nghĩa đã bước lên trước, tươi cười đỡ ông ta dậy, nói: "Lão tướng quân miễn lễ bình thân, hiện giờ chiến sựgấp, lão tướng quân tới gặp trẫm, không biết có chuyện gì?"

    Lưu Ngộ nghe thấy vậy, hai hàng lông mày liền dựng lên, cười khổ, nói: "Quan gia, thần là công đánh thành bắc, ngoài thành bắc này là rộng rãi nhất, dễ điều binh, do đó thủ quân ở trong thành cũng phòng ngự thành bắc nghiêm mật nhất.

    Hơn mười ngày nay, nhân mã sở bộ của thần đã hao tổn gần một nửa.

    Quan gia, lão thần hôm nay tới đây, là cầu quan gia khai ân, để thần và Lý Hán Quỳnh đổi phương hướng chủ công cho nhau, binh mã của thần thương tổn quá nặng, cứ tiếp tục như thế này, không những không công được một tấc nào mà ngược lại còn mất sạch cả vốn."

    Triệu Quang Nghĩa nhíu mày, nói với vẻ không vui: "Lão tướng quân nói gì vậy, binh mã bốn thành đều được sử dụng, nếu ai ai cũng gặp khó mà lui, vậy làm sao mà đánh hạ được cái thành Tấn Dương này?"

    Hắn lại nhìn sắc mặt đau khổ của Lưu Ngộ, chuyển sang an ủi, nói: "Lão tướng quân cả đời ở trên lưng ngựa, có trận trượng gì mà chưa từng thấy qua đâu?

    Chính bởi vì vậy, trẫm mới giao thành bắc cho lão tướng quân.

    Lâm trận sợ địch, phải đổi một nhánh nhân mã khác, quân mã Đại Tống ta còn mặt mũi nào nữa?

    Danh dự một đời của lão tướng quân, há chẳng phải cũng bị hủy trong sớm chiều ư?"

    Lưu Ngộ còn định nói gì đó thì Triệu Quang Nghĩa đã chặn lời: "Như thế này đi, trẫm nhanh chóng điều động cấm quân, nhất định sẽ bổ sung đủ số cho binh mã của ngài.

    Nếu như ngay cả lão tướng quân cũng không công hạ được thành Tấn Dương, đổi sang tướng lĩnh khác thì còn ai có thể phân ưu với trẫm đây?"

    Triệu Quang Nghĩa nói hết những lời tốt đẹp, Lưu Ngộ giậm giậm chân, nói: "Bỏ đi, quan gia coi trọng lão thần như vậy, lão thần há lại không cống hiến vì ngài?

    Lão thần về đây, tự mình chỉ huy quân công thành, cùng lắm thì lộ nhân mã này của ta hoàn toàn bỏ mạng dưới thành Tấn Dương."

    Nói xong chắp tay cáo từ, lại hối hả bỏ đi.

    Lưu Ngộ vừa đi, sắc mặt của Triệu Quang Nghĩa lập tức trầm xuống.

    Lưu Ngộ chính là một mãnh tướng không biết chịu thua, nhưng ngay cả một vị mãnh tướng như thế này mà cũng sinh ra ý nghĩ sợ chiến, những chư tướng khác sẽ thế nào đây?

    Đây là trận chiến đầu tiên mà sau khi hắn làm hoàng đế ngự giá thân chinh, nếu như không giành được thắng lợi mà quay về....

    Sắc mặt của Triệu Quang Nghĩa càng lúc càng âm trầm, trầm ngâm một lúc lâu rồi đột nhiên cao giọng quát: "Người đâu, lấy khôi giáp cho ta!"

    Trên thành dưới thành tên bắn như mưa, đá rơi ào ào, binh sĩ ngã xuống rào rào như thái rau.

    Thành Tấn dương vẫn sừng sững bất động, trên vai Cao Dận cắp một mũi tên, thất tha thất thểu chạy tới trước mặt Triệu Đức Chiêu, gào lên: "Đầu thanh lôi thạch lăn xuống không ngừng, phòng ngự vô cùng hung mãnh, bộ đội của ta tổn thất thảm trọng, thực sự... thực sự là không công hạ được đâu."

    "Hay cho một tòa thành Tấn Dương."

    Triệu Đức Chiêu ngưng thành nhìn về phía đầu thành Tấn Dương đang chém giết rung trời, khói bụn mịt mù: "Đại Tống ta ba lần chinh phạt Hán quốc đều vô công, một mực đều vì duyên cố Khiết Đan ở giữa phá quấy, nhưng không ngờ tới Hán quân lại cũng anh dũng tới mức này.

    Cao phó tướng, triệt hạ sở bộ của ta, tạm thời nghỉ ngơi, sau trưa lại tấn công.

    Ngoài ra, còn cần phải xin thêm một số khí giới công thành..."

    Hắn còn chưa nói xong thì cách đó không xa một giọng nói âm trầm vang lên: "Công thủ thành, là đọ nhau sĩ khí, dũng khí, nếu cứ thấy khó là lui thì làm sao mà công hạ được tòa thành vững này?"

    Triệu Đức Chiêu nghe thấy giọng nói vô cùng quen thuộc, không khỏi giật nảy mình, quay đầu lại nhìn thì thấy một đại hán thân mặc chiến giáp, tay cầm một cây Tân Thiết Côn, cả người đầy khí thế hùng hồn đang sải bước về phía chiến trường, Triệu Đức Chiêu không khỏi gọi thất thanh: "Nhị thúc... quan gia!"

    Triệu Quang Nghĩa bất chấp mưa tên lao lên chiến trường, đi sau là một đám quan viên, hai người Triệu Đức Chiêu, Cao Dận sợ toát mồ hôi, trên chiến trường tên bay đạn lạc không ngớt, không thể đề phòng, đá lớn từ trên đầu thành bắn xuống căn bản là không có một thuẫn bài nào có thể đỡ được, nếu như hoàng đế bởi vì thế mà có hai dài ba ngắn gì, ai có thể gánh được trách nhiệm này đây?

    Triệu Đức Chiêu và Cao Dận lập tức đuổi theo.

    "Quan gia, quan gia, không được đâu, quan gia là thân thể ngàn vàng, há lại tự mình xung phong hãm trận."

    Triệu Đức Chiêu cùng chúng tướng lao lên trước mặt Triệu Quang Nghĩa, rào rào quỳ xuống đất liên tục cầu xin hắn trở lại.

    Triệu Quang Nghĩa giống như là nổi giận thật sự, quát: "Trẫm không tin thằng nhóc Lưu Kế Nguyên có thể ngăn cản được mấy chục vạn hùng sư của trẫm, các ngươi tránh hết ra, trẫm phải tự mình dẫn ba quân giết vào thành Tấn Dương."

    Triệu Đức Chiêu sợ đến nỗi mắt cắt không còn hột máu, bước lên hai bước, ôm lấy chân Triệu Quang Nghĩa, run giọng nói: "Không được đâu, ngàn vạn lần không được đâu, xin quan gia cho thần tự mình dẫn sở bộ, thề chết công thành, tuyệt không thối lui nửa bước."

    Chúng tướng nhao nhao quỳ xuống cầu xin không ngừng, hai chân hai tay Triệu Quang Nghĩa đều bị chúng tướng ôm lấy, là sao có thể tiến được bước nào, hắn cầm lên một tiếng, đẩy mọi ngươi ra, cắm thanh Tân Thiết Côn phập một cái vào trong mặt đất, Triệu Quang Nghĩa trầm giọng nói: "Được, trẫm lấy gậy này làm giới tuyến, phàm là ba quân tướng sĩ của ta đều phải liều mạng tiến lên trước, lui một bước qua chiếc gậy này thì giết chết không tha!"

    Triệu Đức Chiêu từ dưới đất đứng bật dậy, rút bội kiếm ra, nói: "Chúng tướng sĩ, theo ta công thành!"

    Nói xong liền xông về phía thành Tấn Dương.

    Hoàng đế đi ra, nói vài lời, bất kể là hắn thật lòng hay là giả dối thì Triệu Đức Chiêu đã không còn đường lui nữa rồi, chỉ có thể liều chết xông lên mà thôi.

    Triệu Quang Nghĩa nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hắn, trầm giọng nói: "Mộ Dung Cầu Túy, trẫm lệnh cho ngươi làm giám quân của bộ đội Triệu Đức Chiêu, thay trẫm chấp hành thử dụ, tuần thị bốn thành, tự mình đốc chiến.

    Người đâu, điều ngự lâm quân của trẫm tới đây, lấy thành bắc làm mục tiêu, cùng Lưu Ngộ tướng quân sáng vai công thành!"

    Lọng vàng xuất hiện dưới thành Tấn Dương, hoàng đế Đại Tống bất chấp mưa tên gạch đá ra trận đốc chiến, tướng soái các bộ thấy tình cảnh này, nào còn ai dám không thề chết ra sức, bốn thành lập tức dâng lên một đợt công thành mãnh liệt, cung tên, gạch đá giống như mưa rào trút xuống, các loại khí giới công thành còn tính là nguyên vẹn được các tướng soái binh sĩ đồng tâm hiệp lực đẩy tới dưới thành, không ngừng có người bị tên bắn trúng, không ngừng có người bị đá to bắn xuống đập cho thành thịt nát, nhưng tất cả chiến sĩ đều đã nổi giận thực sự, có người chết đi thì lập tức có người khác bổ sung.

    Bốn phương tám hướng, giống như là đột nhiên có cuồng phong bốc lên, sóng to vốn đã cuộn trào mãnh liệt càng dâng trào, một lần nữa gào thét trùng kích thành Tấn Dương.

    Thành Bắc, tiền trúc ủng thành thẳng tới sông hộ thành, phía sau là thành chủ, cao chừng mười trượng, hai bên đông tây thành lâu lại dựng bốn lầu quan sát, lầu quan sát nhô ra một khối, so với tường chủ thì nhô ra chừng một trượng rưỡi, có thể dễ dàng bắn ra từng làn mưa tên về phía binh sĩ ở phía trước và ở hai bên đang công thành.

    Từ dưới thành nhìn lên, tường thành đâu chỉ thẳng tắp, thậm chí là có chút nghiêng ra ngoài, rất khó tưởng tượng một tòa thành nhỏ chót vọt như thế này được xây như thế nào.

    "Giết!

    Giết!

    Giết!"

    Cầu hào đã san bằng sông hộ thành, mặc dù có một số đã bị phá hỏng, nhưng vẫn có thể đảm bảo cho binh lực không ngừng tràn qua, chỉ là trong qua trình chạy qua, lại có rất nhiều sinh mạng bị đá lớn từ trên thành ném xuống, mưa tên từ trên thành bắn xuống kết liễu, vào thời khắc này, đã không có ai quan tâm những binh sĩ đó bị thương hay là đã chết, binh sĩ ở dưới thành đều đỏ mắt, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Giết lên thành!"

    Mà thủ quân ở trên thành cũng không ngừng bắn xuống dưới thành, dùng trường thương đâm chết quân địch leo lên đầu thành, ôm đá lớn mà bình thường ôm rất khó khăn hung hăng ném xuống thành, vô số thân thể máu thịt bị các loại vũ khí thiên kỳ bát quát đâm chết, đè chết.

    Bất kể là địch nhân hay là chiến hữu, trong mắt bọn họ đều như nhau, dạng tràng diện này, bọn họ đã nhìn thấy quá nhiều rồi.

    Ngự lâm quân, cấm quân trong cấm quân, tinh nhuệ trong tinh nhuệ, sự gia nhập của nhánh sinh lực quân này đã hóa giải áp lực cường đại của sở bộ của Lưu Ngộ, sau khi bỏ lại vô số tử thi, một chiếc thang mây công thành cuối cùng cũng dựng được lên tường thành, nội điện trực đô ti Từ Tử Nguyên dẫn đầu trèo lên đầu thành, phác đao trong tay lực bổ Hoa Sơn, chém đôi cả người lẫn giáp một tên thương binh tranh cướp leo lên đầu thành, tiếp theo một mũi tên bắn trúng mắt trái của hắn, Từ Tử Nguyên gầm lên một tiếng, rút mạnh ra, rút cả mũi tên và tròng mắt ra ngoài, máu vãi đầy mặt, giống như là một con quỷ, dọa cho hai tên địch nhân ở phía trước tay mềm ra.

    Từ Tử Nguyên chỉ còn lại một con mắt, máu trào vào mắt bên kia, nhìn thấy gì cũng đều là màu máu, hắn đột nhiên kinh ngạc phát hiện ra rằng, hai địch nhân ở phía trước tuy đều mặc quân phục, nhưng người bên trái râu tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, người bên phải mặt mày thanh tú, thân hình gầy nhỏ, rõ ràng là một đứa trẻ chưa thành niên...

    Không đúng, không đúng, hắn ra sức chớp chớp mắt, đột nhiên nhận ra rằng binh sĩ mặt mày thanh tú thân hình gầy nhỏ không ngờ là một nữ nhân, tuyệt đối không nhìn lầm, chắc chắn là một nữ nhân không sai vào đâu được.

    Từ Tử Nguyên không khỏi mừng rơn, trong thành không ngờ ngay cả lão nhân và nữ nhân đều phái ra chiến trường, bọn họ đánh tuy hung mãnh, hiện giờ xem ra rõ ràng là nỏ mạnh hết đà rồi, có hi vọng phá được thành rồi.

    Nhưng hắn còn chưa kịp truyền tin tức trọng đại này về bản trận thì ở bên trái hắn, một thanh yêu đao mang theo một tiếng rít rợn người đã đâm vào hông hắn.

    Từ Tử Nguyên gầm lên một tiếng, vung đao chém xuống, chém bay đầu tên địch nhân nhân lúc hắn đang thất thần mà đâm hắn một đao, lúc này mới phát hiện ra đó là một thiếu niên mặc áo vải, tuổi chỉ chừng mười bốn mười lăm, sau đó, hắn lại thở ra một hơi, ngẩng mặt lên trời rồi ngã xuống.

    Ngự lâm quân giáo Thường Huy theo sát Từ Tử Nguyên nhảy lên đầu thành, nhưng thủ quân ở đầu thành đã ập tới, hắn một đao chém ngã một người, nhưng những binh sĩ già yếu bệnh tật trên đầu thành lấy mạng đổi mạng, lấy bảy mạng đổi một mạng, khi hắn chém được người thứ bảy thì dưới sườn ở sau lưng cũng bị một thanh trường thương đâm trúng, không cam lòng ngã xuống đất, đặc biệt khiến hắn không cam lòng là chết dưới đao của hắn không phải là lão nhân hài tử mà là phụ nhân trẻ tuổi, người giết hắn cũng là những lão nhân, phụ nhân và hài tử giống như là đã phát điên đó.

    Những người liều mạng để ngăn cản mấy chục vạn hùng sư của Tống quân chẳng lẽ chính là những người già, phụ nữ và trẻ em này ư?

    Hay là quân đội Hán quốc trong cuộc chiến công thành kéo dài hơn chục ngày này đã chết sạch rồi?"

    Do Triệu Quang Nghĩa tự mình mặc giáp công thành, đốc chiến bốn phía, kích lệ dũng khí công thành của quân đội, hôm nay bọn họ lần đầu trèo lên được thành Tấn Dương, nhưng do thành trì được xây dựng đứng khó trèo, binh sĩ ở đằng sau khó có thể bổ sung ngay lập tức, binh sĩ lao lên thành đều lấy thân tuẫn nước, nhưng trận chiến này dẫu sao cũng dành được chiến tích lớn nhất kể tức lúc vây khốn thành Tấn Dương cho tới nay.

    Khi tiếng kẻng thu quân cuối cùng cũng vang lên, ba quân rút như thủy triều, trên mặt các binh sĩ không ngờ lại lộ ra thần thái có vài phần phấn chấn.

    Trong thành, vô số thì thể được ném xuống, bất kể là thi thể của địch nhân hay là của chiến hữu, bất kể là của lão nhân hay của phụ nhân, đều bị kéo xuống đầu thành giống như là một con búp bê, chất trên quảng trường ở phía trước hoàng cung.

    Ở đó đã được đào một cái lỗ khổng lồ, bên dưới là từng lớp tro bụi, phủ một tầng củi, đổ dầu lên, ném từng cỗ thi thể xuống, lửa lớn bùng lên, phát ra tiếng lèo xòe, rất nhanh, khi lửa tắt, bọn họ cũng biến thành một tầng tro bụi, sau khi đại chiến ngày mai kết thúc, bên trên bọn họ lại được phủ lên một lớp tro mới.

    Bọn họ vốn tới từ bụi cát, sống giống như cát bụi, sau khi chết cũng quay về với cát bụi, từ hư vô mà tới và rồi lại trở về với hư vô.

    Lửa tắt rồi, một trận gió thổi tới, chim én bay qua, nhưng rất nhanh giống như không chịu nổi mùi vị của tử vong ở trong hố mà tung cánh bay đi.

    Gió quấn tro bụi trong hố bay lên, giống như là bươm bướm con đen con trắng, nhẹ nhàng bay lên, vừa bay tới chỗ cách hơn một trượng thì mưa to như hạt đậu liền rơi lộp bộp, đánh cho chúng trở về nguyên hình, vẫn là bụi đất.

    Lưu Kế Nguyên hai má hóp lại, sắc mặt trắng bệch, hai mắt lồi ra, giống như là một con quỷ, run run rẩy rẩy đi đi lại lại cạnh cái hố to, run giọng nói: "Còn phải đợi bao lâu nữa?

    Còn phải đợi bao lâu nữa?

    Trẫm còn có thể chống đỡ được bao lâu nữa?"

    Hắn đột nhiên quay người lại, giống như là hồi quang phản chiếu, trên mặt dâng lên vẻ hồng hào đầy kích động, hai mắt cũng lộ ra mấy phần thần thái: "Tiếp tục, tiếp tục chọn tất cả lão nhân, hài tử và phụ nhân có thể chiến đấu, đưa hết bọn họ ra thủ thành cho trẫm, tất cả người nhà của bọn họ thì tập trung ở nội thành, cùng tồn vong với trẫm.

    Bọn họ nếu không quyết tử thủ thành, ngày thành phá, nội thành sẽ bốc cháy, tất cả mọi người đều cùng chết!"

    Nội thị ở bên cạnh vội vàng quỳ xuống, nơm nớp lo sợ, nói: "Bệ hạ, tất cả... tất cả bách tính, phàm là người có thể chiến đấu đều đã bị dồn lên đầu thành rồi."

    Lưu Kế Nguyên vung vẩy hai tay giống như bị thần kinh, rít lên: "Còn... cón tất cả vương công đại thần, văn võ quan lại, gia tướng, nô phó, con cháu của bọn họ đều gọi hết lên thành, bắt tất cả người nhà già trẻ không thể chiến đấu của bọn họ làm con tin, tất cả mọi người đều phải theo trẫm, tồn vong cùng với thành!"

    Tên nội thị đó giật nảy mình, nhìn xung quanh rồi nói khẽ: "Bệ hạ, nếu làm vây e rằng các văn võ quan lại cũng không chịu bán mạng cho ngài đâu."

    Lưu Kế Nguyên ngớ người ra, đúng vào lúc này, một kỵ binh phi ngựa tới, kỵ sĩ ở trên ngựa từ xa đã nhảy xuống ngựa, hớt hải chạy tới, vừa chạy vừa hét lên: "Bệ hạ, bệ hạ, tuyên huy sứ Trúc Vũ Minh trốn khỏi thành hàng Tống rồi."

    Lưu Kế Nguyên nổi giận, nhảy như con choi choi, gầm lên: "Trẫm đãi hắn không bạc, hắn không ngờ lại dám bỏ trẫm mà đi!

    Cái tên quỷ sợ chết này, ngay cả cha mẹ vợ con cũng không quản ư?

    Được, được, được!

    Kéo toàn bộ người nhà của hắn lên đầu thành, giết, giết, giết hết cho ta!"

    Tiểu nội thị ở bên cạnh run giọng thưa: "Bệ hạ, một Trúc Vũ Môn bỏ chạy cũng không quan trọng, chỉ sợ... hắn đã nhìn ra được mấy phần manh mối, nếu nói cho người Tống biết, đại kế của bệ hạ..."

    Lưu Kết Nguyên mặt cắt không còn hột máu, hắn lảo đảo lùi hai bước, suýt nữa thì ngã xuống cái hố làm mồ chôn vạn người, thất hồn lạc phách nói: "Nếu là như vậy thì... thì phải làm sao đây?"

    ...

    Thành tây, nơi đóng quân của tam phiên, Triệu Quang Nghĩa đội mưa lớn tuần thị tới đại doanh của Dương Hạo.

    Bên cạnh đại doanh của Dương Hạo là đại doanh của Phan Mỹ, có vị đại tướng quân này ở thành tây làm chủ công kiêm đốc chiến, hắn không dám trắng trợn tiến hành qua quít, vả lại, nhánh đại quân này của hắn đều là dũng sĩ và lãng nhân Tây Vực mới được chiêu mộ tới, tố chất thân thể và một thân võ nghệ của những người này đều tốt, nhưng lại thiếu lịch luyện chiến trận, không biết phối hợp với nhau, càng đừng nói tới kỷ luật nghiêm minh.

    Hiện giờ có Phàn Mỹ đốc chiến, đã không thể có ý qua loa, hắn liền lợi dụng cơ hội này để lấy phép thực chiến huấn luyện binh sĩ, võ lực cá nhân của những binh sĩ này vốn thập phần xuất chúng, nếu trải qua thêm tôi luyện của máu và lửa, kinh nghiệm có được trong một ngày chiến trận còn hơn cả một tháng khổ luyện, mặc dù thương vong là không thể tránh khỏi, nhưng nhánh quân đội này lại trưởng thành rất nhanh.

    Khi Triệu Quang Nghĩa tới quân doanh của Dương Hạo, đúng là lúc trời mưa như trút nước, hắn thấy Dương Hạo áo giáp chỉnh tề, vẫn đứng thẳng như bút trên đài điểm tướng, đốc thúc ba quân triệt thoái có trình tự, quân đội đảm nhiệm yểm hộ thì đứng nghiêm trong mưa, mặc kệ mưa to như trút nước, vẫn đứng im bất động, không khỏi có chút bất ngờ.

    Tuy nói rằng hắn trong lòng hận không thể giáng sét xuống kết liễu tính mạng của Dương Hạo, nhưng mắt thấy Dương Hạo chỉ huy tác chiến không để lại dư lực, không hề có ý dở trò, đối với Tây Bắc cường phiên hoàn toàn không chịu sự tiết chế của hắn, ngoài mặt vẫn phải an ủi gia thưởng một phen.

    Triệu Quang Nghĩa từ trong mưa đỡ Dương Hạo dậy, kéo hắn tới phía dưới lọng vàng của mình, rồi nắm tay hắn cùng nhau bước lên đài điểm tướng, nhìn quân dung nghiêm chỉnh, hài lòng gật đầu: "Tốt, dưới mưa lớn như thế này mà ba quân không loạn, có phần quân kỷ này, nhánh đại quân này hoàn toàn dùng được!

    Dương khanh là lương tướng, nhánh quân này là một nhánh cường quân đó."

    "Quan gia quá khen rồi, quân tướng ở trong doanh của thần nghe thấy tin tức quan gia mặc giáp cầm gậy, bất chấp mưa tên đá bay ra chiến trường, không ai là không phấn chấn, các tướng tá, sĩ tốt phấn chấn quên mình, cảm thấy kích động, đều cố gắng chiến đấu bất chấp mạng sống."

    Hai người một xướng một hòa, mỗi người trong lòng có mưu mô riêng, nhưng lại phối hợp rất nhuần nhuyễn màn kịch quân hiền thần trung trong cơn mưa lớn, giám quân Tà Ngọc Quảng đứng ở bên ngoài lọng vàng, vừa vểnh mông thò nửa người vào vừa tâng bốc đón ý diệu ngữ như châu, bầu không khí thật sự là hài hòa vô cùng, chỉ khổ cho những binh đinh dưới tay Dương Hạo, không có mệnh lệnh của đại soái, các binh sĩ chưa rút về doanh chỉ có thể đứng thẳng trong mưa, ai ai cũng ướt như chuột lột.

    Đúng vào lúc này đột nhiên nghe thấy tiến động xôn xao, cửa thành tây đã lâu chưa mở đột nhiên mở ra, bên trong có một toán nhân mã lao ra.

    Tào Ngọc Quảng biến sắc, thât thanh nói: "Không xong rồi, trong thành thấy lọng vàng trong doanh ta, biết rằng bệ hạ ở đây, bọn chúng định tập kích rồi."

    Hắn lập tức ưỡn thẳng người, đứng ở trước mặt Triệu Quang Nghĩa, đại nghĩa lẫm liệt nói: "Bệ hạ chớ hoảng hốt, có thần ở đây, địch nhân nếu tới, trừ phi là giẫm lên thi thể của thần, nếu không đừng hòng làm thương tổn tới một cọng lông của bệ hạ đâu."

    "Tránh ra!"

    Triệu Quang Nghĩa đẩy hắn ra khỏi dưới lọng vàng, tức giận nói: "Địch nhân còn ở xa như vậy, tưởng dễ giết tới trung quân lắm hả?"

    Tào Ngọc Quảng mặt đỏ bừng, xấu hổ thu bội kiếm lại.

    Dương Hạo lúc này cũng nhìn thấy toán nhân mã đột nhiên lao ra đó, nếu như toán nhân mã này thực sự có bản sự giết vào trung quân, một đao chém bay đầu Triệu Quang Nghĩa, vậy thì đúng là giúp hắn toại nguyện rồi, nhưng...

    Trước doanh mình có hơn vạn đại quân, nhiều người như vậy đứng ở đó, cho dù là cho toán nhân mã từ trong thành lao ra đó vung dao mặc sức chém giết thì cũng phải giết đến tối, huống chi bên cạnh chính là quân doanh của mãnh tướng Phan Mỹ giỏi công nhất Đại Tống và dũng sĩ của cấm quân.

    Tào Ngọc Quảng đã làm bộ như vậy, Dương Hạo cũng không tiện tỏ vẻ thờ ơ nữa, huống chi loạt nhân mã trong thành giết ra chính là đang lao tới đại doanh của hắn, Dương Hạo lập tức rút kiếm ra, quát lớn: "Thử Bối Cảm Nhĩ, tiêu diệt chúng cho ta!"

    Binh mã Dương Hạo ở trước trận còn chưa kịp rút về doanh thấy trung quân phát ra cờ hiệu, lập tức ùa lên, tướng lĩnh thống binh của đội nhân mã này tên là Hồ Giai Bình, là người mà Dương Hạo từ Lô châu mang theo, nhưng binh lính dưới tay hắn lại là lãng nhân Tây Vực tổ thành, gồm người Tiên Ti, Thổ Cốc Hồn, Đột Quyết, Uý Ngột Nhi, Niêm Bát Cát, Đại Thực, Ba Tư, những người này, ai ai cũng đều là hán tử kiêu ngạo bất tuân, mắt đặt ở đỉnh đầu, nhưng đối diện với một tòa thành trì cao như vậy, trận này đánh căn bản là không thi triển được, những ngày này bọn họ rất uất ức, hiện giờ cuối cùng cũng nhìn thấy thủ quân ở trong thành giống từ trong thành đánh ra, nhưng binh sĩ này vui mừng khôn xiết, đợi thấy trung quân phát ra cờ hiệu xuất binh, không đợi chủ tướng Hồ Giai Bình hạ lệnh liền ùa lên cứ như là ong vỡ tổ.

    Hán quốc tuyên huy sứ Trúc Vũ Minh đại nhân bị thế công mãnh liệt của quân Tống dọa cho sợ vỡ cả mật, hôm nay thấy lọng vàng tới trước quân, biết rằng hoàng đế Tống quốc tự mình tuần thị quân doanh, không khỏi nổi lên tâm tư muốn đầu hàng.

    Hắn tìm một cái cớ, dứt khỏi hai thủ tướng ở bên cạnh, dẫn thân binh của mình đội mưa chạy ra, còn cha mẹ vợ con thì mặc kệ.

    Hắn xông ra khỏi thành, liều mạng chạy về phía trước, chỉ sợ hai viên thủ tướng phát giác có điều dị thường, cho người bắn chết bọn họ, tiếp theo lại thấy một đám đại hán ở trong doanh phía đối diện giết ra, thân mặc áo da, mũi cao mát sâu, tóc vàng mắt xanh, ai ai cũng kỳ hình quái trạng, nhưng đều là bộ dang hoan thiên hỉ địa, vừa gào thét thứ ngôn ngữ mà hắn căn bản không hiểu vừa lao tới.

    "Không đúng... không giống như là hoan ngênh ta đầu hàng, sao trong tay còn giơ đao thương lên thế kia?"

    Trúc Vũ Minh vừa phát hiện có điều bất ổn thì đội quân Tống kỳ hình quái trạng đó đã bây vây nhân mã của bọn họ lại, chém giết như thái rau.

    "Đừng giết người, đừng giết người, ta là tới đầu hàng!"

    Trúc đại nhân nhảy xuống hét lớn, đáng tiếc trong tiếng chém giết vừa thời tiết mưa to gió lớn như thế này, các loại thanh âm quyện vào nhau, căn bản không có ai nghe thấy tiếng hét của hắn, cho dù nghe thấy thì những người đó có thể hiểu được hay không cũng là vấn đề.

    Rất nhanh, đội nhân mã vội vàng chạy ra khỏi thành này bị sở bộ của Dương Hạo một mực không được thi triển sở trường giết sạch, những người này làm cường đạo quen rồi, nhập ngũ làm lính chưa lâu, giết người xong liền lục xét người nạn nhân, móc ra những thứ đáng tiền nhét vào túi của mình.

    Triệu Quang Nghĩa đứng ở trung quân nhìn thấy cảnh này, đối với hành vi lục lọi xác chết của bọn họ thì coi như không thấy, mở miệng khen: "Sở bộ của ái khanh tuy là những dã nhân man di, không hiểu quân lệnh binh pháp, có điều lâm địch tác chiến dũng mãnh, không sợ sinh tử, nếu được rèn luyện, không khó trở thành một nhánh quân đội bách chiến bách thắng đâu."

    Dương Hạo vội vàng tạ ơn: "Quan gia quá khen rồi, sở bộ của thần thực ra là một đám ô hợp, không đáng được quan gia khen thưởng như uy vũ chi sư vậy đâu, tướng sĩ cấm quân mới hoàn toàn xứng đáng với những lời khen này."

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười nói: "Mưa càng lúc càng lớn, thu binh đi, trẫm tới doanh trung của Phàn Mỹ một chút."

    Vừa rồi khi trong thành giết ra một đám binh mã, Phan Mỹ cũng nhìn thấy, hắn lập tức giáp trụ chỉnh tề cầm thương chạy ra đại doanh chuẩn bị cứu giá, không ngờ trong thành chỉ có một đội nhân mã xông rồi, trong nháy mắt đã bị người của Dương Hạo giết sạch, Hán quân ở phía sau thấy tình hình không đúng lại vội vàng đóng cửa thành lại, thế là hắn liền đứng ở trước doanh chờ đợi.

    Lúc này thấy lọng vạng di chuyển về phía doanh của mình, liền lập tức đội mưa đứng chờ.

    Lúc này đầu thành Tấn Dương lại xôn xao, đột nhiên có rất nhiều cán cờ được dựng lên, trên mỗi cán cờ đều buộc một cái đầu người, lại có tiếng xôn xao không ngừng truyền ra, Phan Mỹ thấy vậy thì không hiểu gì, vội vàng sai một tên tiểu giáo cầm thuẫn tiến gần lại nghe ngóng, một lát sau tên tiểu giáo đó chạy về bẩm báo, Phan Mỹ nghe xong liền lộ ra vẻ mặt cổ quái.

    Lúc này Dương Hạo và Tào Ngọc Quảng cùng Triệu Quang Nghĩa tới trước doanh của Phan Mỹ, Phan Mỹ vội vàng chạy ra bái kiến, Triệu Quang Nghĩa chỉ lên đầu thành, ngạc nhiên nói: "Trọng Tuân, Hán quân làm cái trò gì thế?"

    Phan Mỹ da mặt co giật mấy cái, mặt không chút biểu tình cúi người đáp: "Hồi bẩm bệ hạ, đầu người treo trên đầu thành... là người nhà của đội nhân mã vừa rồi mới xuất thành... mà lộ nhân mã vừa rồi mới xuất thành... là bỏ thành đầu hàng..."

    Chương 459: Hành động chém đầu

    Mưa tới nhanh mà tạnh cũng rất nhanh, binh mã các doanh đều từ từ thu quân, mưa cuối cùng đã dừng hẳn rồi.

    Dương Hạo nghe nói Triệu Đức Chiêu bị thương, liền lập tức động thân tới thăm hỏi.

    Triệu Đức Chiêu là hoàng tử, cũng là vương gia, thân phận rất quý trọng, ở Tống quốc chỉ sau mỗi Triệu Quang Nghĩa.

    Mà Dương Hạo từng cùng hắn tuần thú Giang Hoài, dùng thân phận chính phó thiên sử cùng nhau giải quyết nguy cơ Khai Phong bị đoạn lương, về công về tư nghe nói hắn bị thương đều nên tới thăm hỏi.

    Huống chi giữa hai người còn có một bí mật chung.

    Đã muốn đi thì phải đi thật quang minh lỗi lạc, để tránh người hữu tâm hoài nghi.

    Dương Hạo chỉnh đốn xong trận doanh của mình liền lệnh cho thị vệ dựng cao đại kỳ thêu chữ Dương, lên xe ngang nhiên tới quân doanh của Triệu Đức Chiêu.

    Triệu Đức Chiêu bị thương, thực sự là bất dắc dĩ, hắn nếu không biết chân tướng cái chết của phụ thân thì thôi, đã biết rồi thì làm sao mà tin được rằng nhị thúc còn có chút thiện ý với hắn?

    Nhưng trong lòng càng cẩn thận bao nhiêu thì ngoài mặt càng không dám lộ ra dấu vết bấy nhiêu, khiến cho Triệu Quang Nghĩa hoài nghi hắn.

    Khi đó Triệu Quang Nghĩa lấy thân phận cửu ngũ chí tôn lại ở trong đại doanh của hắn muốn tự mình ra trận, Triệu Đức Chiêu hắn thân là chủ tướng, bất kể là như thế nào cũng đều phải ra mặt ngăn cản, hơn nữa so với chư tướng bên cạnh Triệu Quang Nghĩa còn phải biểu hiện ra vẻ sợ hãi, bị Triệu Quang Nghĩa bức như vậy, hắn không thể không tự mình ra trận.

    Nhưng Triệu Đức Chiêu đối với Triệu Quang Nghĩa vẫn mang lòng cảnh giác, đặc biệt là hắn trong lòng phẫn uất khó tin, sau khi lờ mờ để lộ với đường đệ Triệu Đức Sùng trước giờ luôn thân mật, lo lắng nhị thúc đã biết được rằng hắn đã nắm rõ chân tướng cái chết của cha hắn, hiện giờ Triệu Quang Nghĩa đóng kịch một phen, bức hắn phải tự mình ra trận, gỗ lăn đá vụn, mưa tên rào rào ở phía trước thì cũng không sao, nhưng hắn lo lắng là lãnh tiễn bắn từ phía sau.

    Triệu Quang Nghĩa để Mộ Dung Cầu Túy làm giám quân, phó tướng Cao Dận cũng là tướng lĩnh của cấm quân, ai biết được gã có bị nhị thúc triệt để mua chuộc hay không?

    Thế là Triệu Đức Chiêu phải, chỉ đành, không thể không để mình trúng một tên, lấy cớ bị thương để tạm lánh, nếu không hắn với thân phận hoàng chi tôn, vương gia chi thân, tất nhiên không thể lấy thân vượt hiểm, một vương gia dưới một người mà trên vạn người như hắn nếu có ba dài hai ngắn gì, các tướng sĩ cũng không thể gánh nổi trọng trách, thân binh ở bên cạnh mặc giáp cầm thuẫn, bảo vệ hắn đến cả một giọt nước cũng không lọt, há lại có thể dễ dàng trúng tên?

    Triệu Đức Chiêu "anh dũng xông lên, né tránh không kịp", trên đùi trúng một tên, vết thương tuy đã được bôi thuốc kim sang, nhưng bởi vì đầu tên bôi thạch tín và vật ô uế, phải khoét một khối thịt lớn, vết thương không tránh khỏi đau đớn, nhưng tim hắn thì lại rất yên: "Nhị thúc một mực rêu rao nhân nghĩa, biểu lộ sự hậu ái của hắn đối với con cái của tiên đế cho thân dân hay, thương thế của ta nghiêm trọng như vậy, hắn chắc không thể nào bức ta ra trận được nữa chứ?

    Ta nghỉ ngơi ở trong quân trướng, hắn quyết không dám mạo hiểm lệnh cho người ở trong trướng ám sát ta đâu."

    Quả nhiên, nghe nói Triệu Đức Chiêu bị thương, Triệu Quang Nghĩa vội vàng tự mình tới thăm hỏi, hắn hỏi han rất ân cần, còn tự mình bó thuốc cho cháu, ở ngay trước mắt Triệu Đức Chiêu mắng cho Mộ Dung Cầu Túy và đám quan viên hộ vệ Cao Dận một trận, lại lưu lại hai thiếp thân ngự y để chiếu cố thương thế của hắn, sau cùng nắm tay hắn cùng nhau tưởng nhớ vong huynh Triệu Khuông Dận một hồi, rơi mấy giọt nước mắt cá sấu rồi mới bỏ đi.

    Triệu Quang Nghĩa đi không lâu, chủ tướng các doanh liền nhao nhao tới thăm hỏi, Triệu Đức Chiêu nằm trên giường nhất nhất đáp lại, vừa mới tiễn một đám khách nhân đi thì nghe thấy thi vệ chạy vào thông báo, nói là Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái Dương Hạo tới.

    Triệu Đức Chiêu trong lòng vui mừng, nhưng trên mặt thì không dám lộ ra dị dạng gì, chỉ hờ hững phân phó: "À, Dương thái úy tới rồi à, mau mau mời vào."

    ...

    Đặng Tú Nhi lòng vòng quanh đại doanh của quân Tống cả chục ngày rồi, chục ngày nay, hoa dung nguyệt mạo của nàng ta sớm đã không còn tồn tại, tóc tai rối bù mặt đầy bụi đất, trông thật sự là thảm hại vô cùng.

    Nhưng nhớ tới phụ thân yết hầu đẫm máu, nhớ tới thi thể lặng toát của mẫu thân treo trên xà nhà, trong lòng nàng ta giống như là bốc lên một quầng lửa, quầng lửa này đã giúp cho đấu chí của nàng ta mãi thịnh vượng, tuy mặt đã gầy đi nhiều, nhưng hai mắt thủy chung vẫn tỏa ra ánh sáng bất khuất.

    Ở trên ngon núi xa xa nàng ta không thể nhận biết được quân doanh nào mới là chỗ ở của cừu nhân, nhưng một khi xuống núi, đâu đâu cũng đều là các tòa doanh trại, trước sau doanh trại đều có binh đinh tuần tra, nàng ta không thể nào tiếp cận được.

    Đặng Tú Nhi tuy được danh sư truyền thụ cho một thân võ nghệ, nhưng đối với quân trận lại là một kẻ ngoài ngành, hoàn toàn không nắm được đầu đuôi.

    Ỷ vào thân thủ linh hoạt, Đặng Tú Nhi vừa quan sát vừa tới gần, hơn chục ngày nay, dần dần có chút liễu giải về tuần tra, nghỉ ngơi thay phiên và trạm gác của doanh trại, hôm nay nhân lúc đại chiến vừa kết thúc, khi binh mã các doanh lui về bản trận trời đổ mưa lớn, nàng ta cuối cùng cũng bắt đầu hành động.

    Đặng Tú Nhi người dính đầy bùn nhão, khó phân biệt nổi là nam hay là nữ, đội mưa lẻn tới gần, tập kích một binh sĩ, cởi quân y của hắn mặc lên người mình, rồi mò tới trước quân trận, cùng với người ta khênh một thương binh, từng bước trà trộn vào quân doanh.

    Các binh sĩ ai cũng người đầy bùn đất, ở dưới thành Tấn Dương này hơn nữa tháng thời gian, bọn họ cũng chưa từng có phúc lợi được tắm rửa, lúc này người dính đầy bùn đất cũng chẳng tính là hi hữu, lại thêm vừa mới rút lui, các binh sĩ ai về doanh nấy vẫn phải trải qua một phen hỗn loạn, Đặng Tú Nhi lẫn trong loạn binh nhất thời không thể bị người ta phát hiện.

    Đặng Tú Nhi không dám mở miệng hỏi doanh trại của Dương Hạo, chỉ dựa vào hai mắt mà tìm kiếm bốn phía, đột nhiên thấy trong doanh cắm một cột cờ lớn, sau mưa cờ xí rủ xuống, một lúc lâu mới được gió thổi cho xòe ra, nhưng bên trên thêu một chữ Triệu, Đặng Tú Nhi không khỏi thất vọng, đang định nhân lúc loạn mà mò tới doanh trại khác, sau khi đi qua mấy trướng nỉ, đột nhiên từ xa một lá cờ mang chữ Dương từ từ hướng về quân trung, Đặng Tú Nhi tim đập thình thịch, lập tức nắm chặt chuôi kiếm đuổi tới...

    .....

    Sát Hùng Lĩnh, sâu trong rừng rậm, Lưu Kế Nghiệp nhìn tòa thành Tấn Dương ở xa xa và từng tòa quân doanh ở dưới thành Tấn Dương, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, sắc mặt vô cùng trầm trọng.

    Một tiểu tướng vội vã bước tới cạnh hắn, viên tiểu tướng này vốn trông thập phần tuấn lãng, nhưng quân y ở trong rừng rậm đã thành rách te tua, lại thêm nhiều ngày không tắm rửa, mặt mũi bẩn thỉu, nếu không phải là bội kiếm treo trên hông hắn vẫn còn thì trông rất giống một thằng ăn mày.

    "Cha, hôm nay bọn chúng đã tấn công lên đầu thành Tấn Dương, chúng ta còn không giết ra thì e rằng... thành Tấn Dương sẽ ngã mất.

    Mẹ và đệ đệ vẫn ở trong thành...

    "Hoàng đế cũng ở trong thành!"

    Lưu Kế Nghiệp đột nhiên ngắt lời hắn, Dương Duyên Lang vội vàng nói: "Vâng."

    Hắn trầm mặc một lúc rồi lại nói: "Cha, các sĩ tốt đã trốn trên núi cao hơn mười ngày rồi, mỗi ngày đều ăn đồ nguội, uống nước lạnh, thời tiết tháng ba, vẫn còn dư hàn, rất nhiều binh sĩ đã sinh bệnh rồi, nếu cứ tiếp tục như thế này, e rằng không đợi được đến khi Triệu Quang Nghĩa phá thành, chúng ta.... chúng ta đã mất đi ba thành chiến lực rồi."

    Lưu Kế Nghiệp đương nhiên hiểu rằng mất đi ba thành chiến đấu lực đối với một nhánh quân đội là có ý nghĩa gì, đó tuyệt không phải đơn giản có thể chia cắt tính toán tổn hao chiến lực, trong quân mất đi ba thành chiến lực, trên chiến trường đã đủ để khiến toàn quân thua trận rồi.

    Nó sẽ mang theo sự suy sụp đấu chí, sĩ khí, khiến cả bộ đội bị ràng buộc, chiến lực bị ánh hưởng ít nhất cũng đạt tới bảy thành.

    Lư Kế Nghiệp ngẩng đầu lên nhìn trời, vẫn không nói gì.

    Dương Duyên Lang lại nói: "Thủ trong hành đều là tàn binh già yếu và bách tính thanh tráng, đánh trận hơn chục ngày rồi, tuy ỷ vào địa lợi, nhưng e rằng thương vong tuyệt sẽ không ít, nếu còn dây dưa nữa, cho dù chúng ta giải được nạn cho Tấn Dương, vậy thì nước cũng chẳng còn ra nước, làn như vậy còn có ý nghĩa gì..."

    "Nói linh tinh!"

    Lưu Kế Nghiệp đột nhiên quát nhi tử, trầm giọng nói: "Đại trượng có cái nên phải làm, có cái không nên làm.

    Nghĩa còn ở đó thì phải bỏ sống quên chết, chuyện gì cũng cân nhắc như vậy, không bằng đi làm thương nhân đi."

    Dương Duyên Lang cúi đầu không nói gì nữa, Lưu Kế Nghiệp thở ra một hơi, đột nhiên nói: "Tối nay sẽ có sương mù."

    "Hả?"

    Lưu Kế Nghiệp phân phó: "Thịt khô nước uống mang theo hôm nay không hạn chế, để mọi người ăn no đi.”

    Mệnh lệnh cho toàn quân chuẩn bị thật tốt, dọn dẹp bụi gai và vật che giấu ở lưng chừng núi đi, tối nay, chúng ta sẽ tập kích doanh trại địch!"

    Dương Duyên Lang không khỏi phấn chấn, ưỡn thẳng lưng, ôm quyền nói: "Mạt tướng tuân lệnh!"

    Hắn quay người định đi thì Lưu Kế Nghiệp đột nhiên lại nói: "Thương thế của Duyên Ngọc... thế nào rồi?"

    Dương Duyên Lang dừng bước, nói: "Trên núi thì không thiếu dược vật, nhưng tình cảnh của nơi này quá khắc nghiệt, cả ngày trốn trong rừng không thấy ánh mắt trời, vết thương của tam ca thủy chung không có biến chuyển tốt.

    Thiếu mất một phần!

    Chương 460: Thiêu thân lao đầu vào chỗ chết

    Tiêu Mộ Vũ là cấm quân nội điện ban trực thống lĩnh, hôm nay phụng thánh chỉ viện trợ bộ đội của Lưu Ngộ ở thành bắc, lúc xung phong hãm trận cánh tay trái trúng phải một mũi tên, nhưng hắn chỉ bó vết thương lại rồi tuần doanh kiểm tra các trạmgác như bình thường.

    Tuổi còn trẻ mà có thể trở thành cấm quân thượng nhân, hơn nữa còn thành nội điện ban trực, tuyệt không phải chỉ nhờ vào cơ duyên và một thân võ nghệ là có thể làm được, tố chất của nội điện thị vệ tuyệt đối là cao nhất.

    Tuy rằng ngoài mười bước khó nhìn được vật gì, nhưng Tiêu Mộ Vũ vẫn xách đao, dẫn một đội thị vệ, men theo phương vị quen thuộc mỗi ngày mà tuần thị: "Trạm canh gác thứ ba!"

    Trong sương mù truyền ra một tiếng trả lời: "Trạm canh gác thứ ba bình an vô sự."

    Tiêu Mộ Vũ hài lòng chuyển hướng đi, kỳ thực hành doanh của hoàng đế đặt tại hậu phương, cách thành Tấn Dương tương đối xa, phía trước bố trí quân doanh khổng lồ, tuyệt đối không ngại bị người ta công kích, nhưng làm thống lĩnh cấm quân, cho dù là ở hoàng cung đại nội, công việc tuần thị mỗi ngày hắn cũng không bao giờ lơ là, huống chi là đang ở trên chiến trường của địch quốc.

    "A!"

    Tiêu Mộ Vũ vừa đi được mấy bước thì trạm cách gác thứ ba đột nhiên phát ra một tiếng hô thảm, Tiêu Mộ Vũ quay phắt người lại, rút đao ra một nửa, nghiêm giọng quát: "Trạm canh gác thứ ba, làm sao vậy?"

    Nhưng trạm canh gác thứ ba không trả lời, Tiêu Mộ Vũ tuy tim đập thình thịch, nhưng hắn vẫn tin rằng sẽ không có ai dám xông vào hành doanh của hoàng đế, nếu như làm hỏng quân cơ thì tất nhiên sẽ phải gánh trách nhiệm rất lớn, nhưng nếu bởi vì một chút hiểu lầm mà đưa ra báo động giả làm kinh động tới quan gia, vậy thì tội cũng tuyệt đối không nhỏ, có lẽ sương mù dày quá nên người ở trạm gác số ba bị ngã?

    Tiêu Mộ Vũ rút hẳn bội đao ra khỏi võ, vung tay một cái, thị vệ ở đằng sau lập tức chia ra hai bên, tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, Tiêu Mộ Vũ lần mò từng bước về phía trước, trầm giọng quát: "Trạm gác số ba, doanh chiến, mau trả lời, rốt cuộc là phát sinh chuyện gì rồi?"

    "Giết!"

    Đáp lại hắn chính là một tiếng quát, một người, một cán thương, giống như là một con báo đốm từ trong sương mù bay ra, người tới thương tới, nhanh như bay, Tiêu Mộ Vũ vung đao chém, người đó lăng không xoay đầu thương, một đao này chém vào khoảng không, Tiêu Mộ Vũ muốn chuyển thế đao, nhưng mũi thương dài nửa thước đã phốc một tiếng đâm xuyên yết hầu của hắn.

    "Có thích khách, có thích..."

    Sĩ tốt ở phía sau Tiêu Mộ Vũ kinh hãi gào lên, nhưng tiếp theo bọn họ lại phát hiện trong sương mù xuất hiện người thứ hai, người thứ ba, người thứ mười... liên miên bất tuyệt... thích khách đâu chỉ có một người.

    Khi báo động vang lên thì những chiến sĩ xuất hiện đột ngột giống như u linh đã không nói câu nào, dẩu môi lao vào hành doanh của hoàng đế, ở phía sau bọn họ là cấm quân tuần doanh đang ôm ngực, bụng và yết hầu, nằm co giật trên mặt đất.

    Quân doanh Chiết gia, tiền trận.

    Tiêu Thần hậm hực bước ra khỏi đại trướng của Xích Trung, đột nhiên từ đằng xa vang lên tiếng chém giết, hắn đang muốn quay lại báo cáo thì Xích Trung giống như một cơn gió lốc ào ra khỏi đại trướng, trong tay vẫn nắm chặt thanh bảo kiếm đó, nghiêm giọng quát: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

    Tiêu Thần vội vàng nói: "Đại nhân, sợ là Hán quân ở trong thành nhân lúc sương mù dày đặc mà ra khỏi thành tập kích doanh trại của quân ta rồi?"

    Xích Trung cười lạnh, nói: "Tập kích doanh ta ư?

    Bằng vào những tàn binh bại tướng ở trong thành à?

    Bọn chúng dựa vào địa lời mà thủ vững thành trì thì may ra còn có thể chống đỡ được vài ngày, chủ động xuất chiến ư?

    Bằng vào chút nhân mã của bọn chúng, cho dù đánh lén đắc thủ thì có thể làm lay chuyển được trận doanh của chúng ta chắc?"

    Doanh trại của Chiết gia đóng ở ngoài cùng mặt bắc, liền nhau với đại doanh của Lưu Ngộ ở thành bắc, Xích Trung là sợ trong sương mù binh sĩ song phương nghe thấy tiếng chém giết ở đằng xa, nhất thời cây cỏ cũng thành binh, đánh nhầm với binh đinh của Lưu Ngộ, nhưng sương mù dày đặc, ngoài mười bước khó nhìn được rõ ai ra ai, mệnh lệnh cờ hiệu mất đi tác dụng, người có thể nghe thấy tiếng hô của hắn chỉ là những binh sĩ ở gần bên trái, thủ tốt ở tiền phương bị một đội binh mã trong sương mù đột ngột xông tới giết cho mạc danh kỳ diệu, dưới cơn phẫn nộ đã đuổi ra ngoài đại doanh.

    Đợi tới khi Xích Trung phát giác ra tình hình bất diệu, nhớ tới cho người dùng nhạc khí chỉ huy thì hắn lại không tìm thấy đội nhạc, Binh sĩ của Chiết gia truy sát kẻ đánh lén đã xông vào trong doanh trại của Lưu Ngộ.

    Doanh trại của Lưu Ngộ đối diện với phía thành Tấn Dương không có chiến hào, rào chắn ngựa và bụi gai, những chỗ tiếp giáp với đại doanh của Chiết gia thì lại chỉ có một hàng rào thấp làm giới hạn.

    Sở bộ của Lưu Ngộ chủ công thành bắc, thương vong là thảm trọng nhất, trong trận chiến ngày hôm nay tuy có ngự lâm quân trợ chiến, nhưng thương vong cũng vẫng khoách đại thêm một bước, trong quân quá nửa đều là thương binh, những thương binh này đều được bố trí ở cạnh phải doanh trại, khi nghe thấy tiếng chém giết, binh sĩ thương thế khá nhẹ cũng đều đao thương chuẩn bị, khập khà khập khiễng bò dậy thám thính động tĩnh.

    Vào lúc này một lộ thương binh (ở đây là binh lính cầm thương chứ không phải là thương binh bị thương) kéo đổ hàng rào, từ đại doanh của Chiết gia xông vào, kêu to: "Trời ban thời cơ tốt, nhân lúc sương dày dặc tập sát cẩu hoàng đế, đảm bảo cho Chiết gia không bị thôn tính."

    Một tên tiểu giáo quấn băng dày cộp dùng đao chỉ vào đội nhân mã đó, nghiêm giọng quát: "Hỗn trướng, các ngươi thực sự muốn làm phản ư?"

    Chỉ thấy một viên tiểu tướng dẫn đầu xông tới, trong tay cầm một cây thương, không nói một câu nào đâm thẳng vào ngực tên tiểu giáo vừa mới lên tiếng quát hỏi, tên tiểu giáo sợ mất hết cả hồn vía, vội vã giơ đao lên đỡ, người đó một đường lao nhanh, đại thương trong tay không ngờ còn có thể rung ra một cái thương hoa, một cái kim kê gật đầu, keng keng keng ba thương, đâm vào yết hầu và hai vai, tên tiểu giao một đao gạt được một thương, lại lách người né thương thứ hai, nhưng thương thứ ba thì nói gì thì nói hắn cũng không tránh nổi, đại thương đâm xuyên qua vai, khiến hắn đau đớn hô thảm ngã ra đất.

    Chỉ nghe thấy viên tiểu tướng đó hét lên: "Giết người, phóng hỏa, làm loạn quân doanh của chúng.

    Đợi Chiết đại tướng quân tập sát cẩu hoàng đế thành công, thì chúng ta đại công cáo thành rồi!"

    Đội thương binh theo hắn xông tới thấy vậy liền lao vào trong tướng hất đổ đèn, tháo đuốc xuống đốt lửa, những thương binh (binh bị thương) giãy dụa bò dậy, có người cầm binh khí phản kháng, có người lảo đảo bỏ chạy, vừa chạy vừa hét "Chiết gia phản rồi", lộ thương binh (binh cầm thương) đó cũng không ham chiến, đánh tan những thương binh này xong liền cầm đuốc chạy vào rừng.

    Lúc này trung quân của Lưu Ngộ nghe thấy tiếng hét, còn cho rằng đã phát sinh doanh khiếu, một chỉ huy dẫn hơn ba trăm binh lính hốt hoảng chạy tới, vừa chạy vừa hét: "Vứt bỏ binh khí, ai về doanh nấy, ai hò hét linh tinh giết chết không luận tội."

    Doanh khiếu bình thường là bởi vì một binh sĩ nằm mơ thấy ác mộng, hoặc là nghi thần nghi quỷ, nhìn thấy bóng dã thú cũng cho rằng là quân địch tập doanh dẫn tới hỗn loạn.

    Trong quân doanh vào ban đêm một khi phát sinh loại hỗn loạn này, tình tự kinh hoàng rất nhanh sẽ lan ra toàn doanh, tướng quân không khống chế được những binh sĩ như điên như cuồng này, các binh sĩ sẽ tàn sát lẫn nhau, cho dù là quân đội có quân kỷ thập phần nghiêm minh, một khi phát sinh doanh khiếu, hậu quả cũng vô cùng đáng sợ.

    Cái này trong quân đội thời hiện đại cơ hồ là chuyện không thể tưởng tượng, nhưng dưới điều kiện chiến tranh gian khổ của thời cổ đại, loại chuyện khiến người ta cảm thấy khó bề tưởng tượng này lại không phải là hiếm.

    Cho nên trong quân đối với người doanh khiếu xử trí rất nghiêm khắc, tướng quan quyết đoán kịp thời, chém chết mất binh sĩ để khống chế cũng là chuyện hết sức tầm thường.

    Một lộ quân đội đàn áp doanh khiếu vừa xông tới hữu doanh đang rực cháy vừa hay thấy rất nhiều người từ đại doanh của Chiết gia xông qua, ai ai cũng cầm đao nhấc thương, hét đánh hét giết, phía sau bóng người lấp loáng không biết còn có bao nhiêu nhân mã, mà phía mình những thương binh may mắn chưa chết thì đang lăn lộn, không giống như là đã phát sinh doanh khiếu, không khỏi đứng ngây ra đó.

    Lúc này những thương binh còn chưa hết sợ hãi nhìn thấy viện quân nhà mình tới, lập tức chỉ vào người của dại doanh Chiết gia đang xông tới, hét: "Chiết gia phản rồi, Chiết gia phản rồi, tập kích quân doanh của ta, thích sát hoàng thượng, mau mau giết bọn chúng đi, mau mau bảo vệ đại soái."

    Những binh sĩ vừa chạy tới nào có biết được nội tình, thấy huynh đệ nhà mình đồng loạt gào lên vậy, nào còn có đạo lý đâu lại không tin.

    Hơn nữa, bọn họ những ngày này liều mình công thành, nhưng quân của Chiết gia thì lại lấy việc bảo toàn thực lực làm chủ, khi công thành chỉ hư trương thanh thế, thật sự là bị thương rất ít, bọn họ vốn đã mang đầy một bụng tức, lúc này thấy Chiết gia không ngờ lại phản rồi, thật sự là lửa giận xộc lên não, lập tức người bạt đao, người thì bắn tên, hô to "giết chết Chiết gia đã làm phản" rồi lao tới.

    Binh sĩ Chiết gia đuổi tới còn chưa hiểu là chuyện gì đang xảy ra thì đã bị chém ngã rất nhiều người, những binh lính này so với cấm quân còn hung hãn hơn, làm sao chịu đứng yên để người khác chém giết, vả lại Chiết gia đối với chính quyền Trung Nguyên một mực là bằng mặt không bằng lòng, trên thực tế tự thành một phái, giữa hai bên sớm đã mâu thuẫn trùng trùng.

    Những nhân vật thượng tầng thì còn cố kỵ một chút, binh sĩ bên dưới thì sớm đã như nước với lửa, ai nhìn ai cũng đề không thuận mắt, điều này từ thái độ của binh mã Quảng Nguyên thành của Trình Thế Hùng đối với quan viên triều đình năm xưa là có thể thấy rõ ràng.

    Mà quan viên thượng tầng cũng có ý dung túng, để tránh binh sĩ song phương tiếp xúc quá gần, do đó hiềm kích giữa hai bên càng sâu, hiện giờ huynh đệ nhà mình bị chém ngã nhiều người, người ở đối diện lại gào lên đòi chém chét quân Chiết gia thì nào còn cố kỵ nhiều nữa.

    Những đại đầu binh này chẳng buồn nghĩ nhiều, lập tức rướn người xông lên, song phương mặc sức chém giết nhau, cục diện này này so với doanh khiếu còn khó khống chế hơn, tới bước này rồi, cho dù là giữa thanh thiên bạch nhân cũng chẳng khống chế được cục diện chứ huống chi là trong lúc sương mù dày đặc như thế này.

    Một trận đại hỗn chiến lập tức nổ ra.



    Quân doanh của Dương Hạo cũng gặp chuyện tương tự, doanh trại của hắn nằm kế doanh trại của Phan Mỹ, cũng có một lộ kỳ binh đột nhiên tập kích, nhân lúc người ta không đề phòng chém chết mấy người rồi bỏ chạy.

    Quân kỷ của bộ đội Dương Hạo còn tồi hơn cả quân Chiết gia, những tên cường đạo, Tây Vực lãnh nhân này vố chính là những kẻ nhàn cư vi bất thiện, bình thường bị các lộ tướng quan ước thúc, lập trận hình, theo hiệu lệnh tiến thối tác chiến còn có chút bộ dạng, nhưng trong sương mù như thế này, đột nhiên gặp tập kích, các tướng giáo lại không thể nhìn rõ sở bộ của mình, những kiêu binh hãn tướng theo ch砮ghĩa anh hùng cá nhân này lập tức bành trướng tới mức không thể khống chế, vừa nghe thấy quân đội Phan Mỹ muốn diệt quân Dương gia, rất nhiều binh sĩ xuất thân từ lãnh nhân mặc tiểu y nội khố, thậm chí còn để mông trần xông ra khỏi doanh trướng, kêu gào lao về phía đại doanh của Phan Mỹ.

    "Nguyên soái, nguyên soái!"

    Tào Ngọc Quảng chỉ kịp mặc xong y phục, tóc còn chưa kịp buộc đã hoảng hốt chạy vào trong doanh trướng của Dương Hạo, tới trướng thì thấy trong trướng trống không, Tào Ngọc Quảng hoang mang chạy ra, thuận tay nắm lấy một binh sĩ đang chạy qua bên cạnh, quát hỏi: "Nguyện soái đang ở đâu?"

    Tên binh sĩ đó quay đầu lại, nhất thời cũng không kịp nhận ra thân phận của Tào Ngọc Quảng, chỉ thấy hắn mặc giống như một vị đại nhân, liền lắp bắp nói: "Quân Tống âm hiểm, muốn diệt quân ta, Dương đại soái đang ở đâu?"

    Tào Ngọc Quảng đần thối mặt, tức giận thả tên lính đó ra, nghe thấy có tiếng chém giết ở gần nhất, liền hớt hải chạy tới.

    Ở cạnh phải trận tiền, Dương Hạo cầm kiếm, dẫn bọn Mục Vũ đã xông tới trước trận, bởi vì đội binh mã đột ngột tập kích trước tiên đánh vào đại doanh của Dương Hạo, sau đó dẫn bọn họ chạy tới quân doanh của Phan Mỹ, cho nên có một số binh sĩ lão thành vẫn thủ vững tại chỗ, những binh sĩ đó đại đa số đều là những loại tiểu quan chỉ huy như đô đầu, áp ban, ngu hậu, là những chiến sĩ được Dương Hạo huấn luyện thành thục ở Lô châu, nhưng hiện giờ binh sĩ của bọn họ sớm đã giết tới doanh trung của Phan Mỹ như ong vỡ tổ rồi.

    Dương Hạo nghe thấy bọn họ vội vã kể rõ tình hình, lông mày không khỏi nhíu chặt lại, lập tức giật mình phát hiện có điều bất thường, nếu như nói tam phiên Tây Bắc có gan tày trời, vọng tưởng thích sát Triệu Quang Nghĩa, ít nhất còn có mấy phần khả năng, nhưng Triệu Quang Nghĩa công thành chưa xong, đã lấy thân phận đế vương chi tôn mà tập sát phiên quân phụng chiếu mà tới ư?

    Nhất quyết không có khả năng này.

    Nếu hắn làm ra loại chuyện điên khùng như vậy thì làm sao mà hiệu lệnh thiên hạ được?

    Làm sao mà thủ tín với vạn dân được?

    Chuyện này có trá?

    E rằng là kế của gian nhân.

    Đây là kết luận duy nhất mà Dương Hạo hiện giờ đưa ra.

    Nhưng đợi tới khi chân tướng rõ ràng thì mình sẽ phải giải thích với quan gia như thế nào đây?

    Nếu Triệu Quang Nghĩa mượn cớ này mà không thả mình về Tây Bắc thì sao...

    Dương Hạo nghĩ tới đây, trong lòng lo lắng vạn phần, vội vàng hỏi: "Là chỗ nào vang lên tiếng chém giết trước tên?"

    Chúng tướng vây tới ngơ ngác nhìn nhau, đột nhiên có người ưỡn ngực bước ra, nói: "Nguyên soái, tiểu tướng nghe thấy phía phát ra tiếng chém giết đầu tiên là từ phía nam thành nam, gần hành doanh của hoàng đế."

    Dương Hạo nghe vậy trong lòng không khỏi chấn động: "Phía nam thành nam, hành doanh của hoàng đế ư?

    Ai có thể đột nhiên giết tới đó?

    Chẳng lẽ... thành đông là đại doanh của Triệu Đức Chiêu, chẳng lẽ Triệu Đức Chiêu muốn mạo hiểm báo thù cho cha ư?

    Xong rồi, xong rồi, hôm nay ta tới doanh hắn thăm hỏi, Mộ Dung Cầu Túy một mực ở bên cạnh, hắn có lời gì cũng không tiện nói cho ta hay, nhưng nhìn bộ dạng của hắn, rõ ràng là có một bụng tâm sự, thật sự là nhìn không ra, Triệu Đức Chiêu lại có đảm phách như vậy.

    Đáng tiếc, cho dù ngươi trước chuyện thương lượng với ta, ta cũng sẽ không mạo hiểm cùng ngươi tập kích hành doanh đâu, việc hiện giờ ta có thể giúp ngươi chỉ có thể là khiến sự hỗn loạn ở nơi đây kéo dài lâu một chút, chỉ mong...

    Thái Tổ ở trên cao có linh thiêng thì phù hộ cho ngươi mã đạo thành công..."

    Hắn vừa nghĩ tới đây thì Tào Ngọc Quảng hớt hải chạy tới trận tiền, vừa chạy vừa hô: "Dương nguyên soái, Dương nguyên soái, ta là Tào Ngọc Quảng đây, Dương nguyên soái, ngài ở đâu?"

    Dương Hạo đảo mặt lịa lịa, đột nhiên cao giọng hô: "Tào giám quân, bản soái ở đây."

    Tào Ngọc Quảng nghe thấy giọng hắn thì vui mừng quá đỗi, vội vã chạy tới trước mặt hắn, hoan hỉ nói: "Dương nguyên soái, ta cuối cùng cũng tìm thấy ngài rồi, có người đang đêm tập kích doanh trại của quân ta, sau đó dẫn dụ binh sĩ trong doanh chạy về phía quân doanh của Phan tướng quân, theo ta thấy, đây chắc là có ngươi đang đêm bố trí gian kế muốn tạo thành hiểu lầm giữa hai quân, nguyên soái... nguyên soái..."

    Hắn nhìn thấy sắc mặt của Dương Hạo, không khỏi lúng túng ngừng nói, thấy sắc mặt của Dương Hạo tím lại, vẻ mặt bi phẫn, ngẩng đầu lên trời, nói: "Tào giám quân, ngài không cần phải nói nữa, ta hiểu rõ cả rồi."

    Tào Ngọc Quảng ngạc nhiên nói: "Dương soái hiểu rõ gì cơ?"

    Dương Hạo bi phẫn thốt lên: "Dương mỗ một lòng trung can, trung quân ái quốc, không ngờ bệ hạ lại có lòng nghi kỵ, muốn tạo cớ để tru sát Dương mỗ.

    Bỏ đi, bỏ đi, mạng của Dương mỗ ở đây, Tào giám quân..."

    Dương Hạo keng một tiếng rút bội kiếm ra, dọa cho Tào Ngọc Quảng giật nảy mình, hốt hoảng thối lui, nói: "Dương nguyên soái, ngài muốn làm gì vậy?"

    Dương Hạo quay chuôi kiếm lại nhét vào tay hắn, khẳng khái nói: "Dương Hạo trung tâm cảnh cảnh, nhật nguyệt có thể chứng minh, vua đã muốn thần chết, thần không thể không chết.

    Mạng này của Dương mỗ xin tặng cho quan gia!"

    Hắn ưỡn ngực lên, nghênh đón mũi kiếm, nói: "Tào giám quân, Dương mỗ sắp chết rồi, chỉ có một lời muốn nhờ, Dương mỗ sinh ra là người của Tống quốc, chết đi làm quỷ của Tống quốc, những tướng sĩ ở dưới trướng Dương mỗ cũng đều là những chiến sĩ trung quân ái quốc, xin Tào giám quân chiếu cố cho họ, vậy Dương mỗ ở dưới cửu tuyền cũng cam lòng nhắm mắt.

    Nào nào nào, ngài cứ một kiếm đâm chết ta đi, mổ tim ta ra, xem xem rốt cuộc là trắng hay là đen."

    Đám người Mục Vũ ở bên cạnh nắm chặt đao kiếm nhìn chằm chằm vào Tào Ngọc Quảng, nhìn tình hình này, cổ tay của Tào Ngọc Quảng chỉ cần hơi có động tác là lập tức bị bọn họ chém thành thịt băm ngay.

    Tào Ngọc Quảng nào dám loạn động, năm ngón tay buông ra, kiếm liền keng một tiếng rơi xuống đất, rồi cười bồi bước lên trước, đỡ lấy Dương Hạo, nói: "Cái gì mà trắng mới chả đen, đương nhiên là một trái tim đỏ rồi.

    Dương nguyên soái nghĩa đảm trung tâm, nhật nguyệt soi sáng, quan gia minh bạch, Tào mỗ cũng minh bạch, sao lại hoài nghi Dương nguyên soái cho được?

    Đây e rằng là có người cố ý bày trò ly gián.

    Dương nguyên soái à, việc cần kíp bây giờ là mau mau triệu hồi sĩ tốt đang giết vào quân doanh của Phan Mỹ, để tránh hiểu lầm càng lớn hơn.

    Dương Hạo chẳng thèm để ý tới kiến nghĩ này, chỉ tỏ vẻ vô cùng đau đớn: "Tào đại nhân, ngài đừng nói gì cả, Hán quân đều ở trong thành, nơi này chỗ nào cũng là binh doanh, đều là bộ đội của Tống quốc ta, lấy đâu ra quân địch?

    Ai có thể hành gian sử trá chứ?

    Những binh lính của ta, ngôn ngữ không thông, chỉ huy không suốt, lại gặp phải dạng sương mù dày đặc như thế nào, làm sao mà có thể triệu hồi được đây?

    Tội chết của ta đã sờ sờ trươc mắt rồi, ngài trói ta lại mang tới chỗ quan gia thỉnh tội đi."

    Tào Ngọc Quảng nghe mà dở khóc dở cười, Dương Hạo làm bộ làm tịch như thế này, hắn nếu tin thì mới lạ đó.

    Mà nếu như hắn tin thật, lấy dây thừng trói Dương Hạo lại, hắn không chút hoài nghi Dương Hạo sẽ một đao giết hắn trước, sau đó đổ tội cho những người đang đêm dạ tập quân doanh của Dương Hạo.

    Tào Ngọc Quảng chỉ đành nhẫn nại khuyên bảo: "Dương đại nhân, một phen trung tâm của ngài, Tào mỗ tất nhiên là minh bạch.

    Cái này... cái này... việc hiểu lầm ngày hôm nay, Tào mỗ sẽ làm người bảo lãnh cho nguyên soái ở trước mặt quan gia, việc cần thiết hiện giờ là xin nguyên soái nhanh chóng ước thúc bản quân, chớ có làm cho sự đoan càng gay go hơn nữa, đợi ngày mai sương mù tan đi, chân tướng nhất định sẽ rõ ràng thôi."

    Dương Hạo do dự một lát, khiến cho Tào Ngọc Quảng lo đến toát mồ hôi, Dương Hạo lúc này mới nói: "Tào đại nhân nguyện đảm bảo cho bản soái ư?"

    Tào Ngọc Quảng ưỡn ngực nói to: "Tào mỗ một mình gánh chịu, nếu trái lời thề, xin tuyệt tử tuyệt tôn, trời tru đất diệt."

    Dương Hạo lúc này mới nói với vẻ khó xử: "Nhưng... sương mù ngập trời, chỗ nào cũng hỗn loạn như vậy, không ai nhìn thấy được cờ hiệu của bản soái, Dương mỗ ước thúc ba quân thế nào đây?"

    Tào Ngọc Quảng giậm chân nói: "Vậy thì lấy trống làm hiệu đi!

    Có thể rút về bao nhiêu người thì rút bấy nhiêu người, ít nhất cũng phải khống chế được quân doanh, đừng để thêm nhiều người tham dự vào cuộc hỗn chiến này nữa..."

    "A, đúng đúng đúng!"

    Dương Hạo vỗ vỗ đầu, đột nhiên bừng tỉnh, quay đầu lại nói với Mục Vũ: "Tiểu Vũ, nhanh chóng tìm đội nhạc, truyền hiệu lệnh của ta, thu binh về doanh, nghiêm thủ bản trận, không ai được xuất chiến, ai trái lệnh chém đầu."

    Nói xong liền đánh mắt ra hiệu cho Mục Vũ, Mục Vũ theo hắn đã hơn hai năm, làm sao mà không hiểu được ý tứ của hắn, lập tức tâm lĩnh, vội vàng dẫn mấy thị vệ chạy đi.

    Tào Ngọc Quảng nóng lòng đến nỗi đi đi lại lại, đợi một lúc lâu Mục Vũ mới tìm thấy một nhạc thủ, đích xác là một tay trống, gõ trống là tiến, gõ kẻng là lui, tay trống này làm sao mà dùng được.

    Mục Vũ giơ đầu chịu một trận mắng của Dương Hạo, lại dẫn mấy người đi tìm ngườii tiếp.

    Tào Ngọc Quảng vểnh tai lên, nghe tiếng chém giết như thủy triều ở bốn phương tám hướng, lo đến nỗi vò đầu bứt tai.



    Lợi dụng sự kỳ thị của cấm quân đối với phiên quân, sự thù địch của đại quân triều đình đối với tây bắc tam phiên, Lưu Kế Nghiệp bảo hai đứa con trai mỗi người dẫn một nhánh bộ đội nhỏ, thần không biết quỷ không hay nhảy vào hỗn chiến một trận ở giữa các doanh, tận hết khả năng để tranh thủ thời gian cho y, khi một trận doanh khiếu lớn nổi lên cả ở bốn thành thì y đã tự mình dẫn năm ngàn tử sĩ giết về hành doanh.

    "Có báo động, bố trận, không được vọng động, không được tự tiện tiến lên, cũng không được lui ra sau nửa bước!"

    Trong hành doanh của hoàng đế, các lộ tướng lĩnh liên tục phát ra hiệu lệnh, khi cổ nhạc theo đó vang lên, truyền đại hiệu lệnh của toàn quân tới trung quân.

    Nhưng trận sương mù này có tác dụng che khuất cực tốt, hành doanh của hoàng đế tổng cộng có hai vạn năm ngàn người, phân trú theo phương vị bát quái, bảo vệ hành doanh của hoàng đế vào giữa, mà đội cảm tử gồm năm ngàn người của quân Hán đã phá vỡ phòng tuyến ngoại doanh giết sâu vào hành doanh, do tác dụng bày đàn, tùy tiện điều động đại quân về cứu viện chỉ có thể tạo thành hỗn loạn còn lớn hơn, dẫn tới việc địch ta khó phân biệt, thậm chí là tàn sát lẫn nhau, cho lên nhánh cấm quân ngự lâm vệ này được trang bị rất tinh lương, chiến lực cũng là tinh nhuệ nhất, nhưng ở trước mặt thiên uy như thế này cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn quân địch thâm nhập, nhưng lại không thể làm được phản ứng phòng ngự hữu hiệu nào.

    "Phía trước bên trái có báo động!"

    "Lập tức đứng yên, khẩu lệnh!"

    "A!"

    "Bắn tên, bắn tên!"

    "Vù vù vù!"

    Một chùm mưa tên bắn xuyên qua, tiếng hét ra lệnh không ngừng vang lên, thế là chẳng phân biệt được địch ta, cứ thế mà giết bừa!

    Nội điện trực đô ngu hậu Tô Hoa không chút do dự hạ lệnh bắn chết.

    Phía trước truyền tới một loạt tiếng hô thảm, một đám chiến sĩ từ trong sương mù xông ra, sau đó nặng nề ngã xuống đất, tiếp theo càng nhiều người hơn ở phía sau ùa tới, mưa tên tiếp tục rải xuống, những binh sĩ đó quần áo lam lũ, không mặc giáp, cũng không cầm thuẫn, chỉ dùng thân thể máu thịt nghênh đón mưa tên đang bắn tới, sau đó thì lại ngã xuống.

    Bọn họ dùng thân thể của mình đề làm lá chắn cho chiến hữu ở hậu đội, tranh thủ một chút thời gian cho họ tiếp cận, loại cách đánh không cần mạng này, ngay cả dạng cấm quân kiêu tướng như Tô Hoa cũng chưa từng thấy bao giờ, các cung thủ đều bi những địch nhân coi sinh mạng như cỏ rác này dọa cho ngây ngốc, tay của bọn họ đều đang run rẩy, không thể nào đặt vững tên lên dây cung.

    "Bỏ cung, rút đao, xông lên!"

    Tô Hoa quát lớn, rút đao ra trước tiên, một mũi hồng anh trường thương sắc bén đã đâm tới trước mặt hắn, hắn chỉ nhìn thấy tua đỏ trên đầu thương đón gió xòe ra, trong con mắt trái mũi thương nhanh chóng phóng đại, còn chưa đâm tới trước mắt mà dấu máu trên mũi thương đã lọt vào mắt hắn trước rồi, sau đó... thì hợp với máu của hắn thành một thể.

    Lưu Kế Nghiệp tập trung tất cả quân đội của Hán quốc, bao gồm cả nha dịch tuần kiểm, thậm chí thuế lại cũng rút khỏi thành Tấn Dương, lại từ trong quân lấy bộ phận do mình tự tay huấn luyện làm cốt cán, chọn ra sáu ngàn người tinh nhuệ, sáu ngàn tinh nhuệ này không những kiêu dũng thiện chiến, hơn nữa trước chuyện đều tra rõ thân phận để đảm bảo mỗi một người bọn họ đều có cha mẹ vợ con ở trong thành.

    Thân nhân, người thân thiết nhất, cho dù bọn họ không nguyện ý vì hoàng đế mà chiến, không nguyện vào lúc sắp mất nước vì quân lệnh mà chiến, thì bọn họ cũng có thứ còn quan trọng hơn cả sinh mạng của mình, có người mà bọn họ càng muốn bảo vệ hơn, đó chính là thân nhân của bọn họ.

    Cho nên sáu ngàn người này từ lúc rời khỏi thành Tấn Dương, trốn vào trong Sát Hùng lĩnh cực kỳ khó trèo đã coi mình là người chết, di nguyện duy nhất của bọn họ chính là hi vọng thân nhân của mình có thể sống tiếp.

    Trận chiến này, bọn họ không phải vì công danh, vì lợi lộc, vì tiền trình, mà chỉ vì thân nhân của bọn họ.

    Ai có thể làm địch với nhánh quân đội như thế này?

    Từ lúc công tiến hành doanh của hoàng đế, bọn họ đã không còn bất kỳ kế mưu, binh pháp, cũng không cần phải che giấu, vu hồi, bọn họ chỉ biết xông lên trước, dùng sinh mạng của bọn họ mà mở ra một con đường máu, dùng tốc độ nhanh nhất để giết vào trung quân, vì thân nhân của bọn họ mà tranh thủ một con đường sống.

    Với sự tinh nhuệ của thượng quân cấm quân, đối diện với một nhánh quân cảm tử này, cũng không có sức để ngăn cản.

    Mỗi một bước tiến lên, nhánh bộ độ cảm tử này lại gặp phải sự ngăn cản lớn hơn một chút, mỗi một bước tiến lên, nhân số của bọn họ đều giảm mạnh, nhưng càng xông lên trước, cách trung quân càng gần, đấu chí của bọn họ càng tăng cao, vào thời khắc này không còn gì có thể ngăn cản được bước tiến của bọn họ.

    "Bày trận, cự địch!"

    Phía trước lại vang lên một giọng nói cao vút, trong sương mù, chỉ thấy trường thương, đoản đao, đại thuẫn bố thành một bức tường sắc bén và rắn chắc.

    Lưu Kế Nghiệp vừa thấy dạng trận thế này, tinh thần không khỏi run lên, vung thương hô to: "Trung quân gần rồi, giết vào đi!"

    "Giết giết giết!"

    Một hàng thương binh ảo vải rách rưới dùng máu để tiếp cận, giơ trường thương từ trong khe hở của thuẫn bài ra sức đâm vào rồi lao cả người lên.

    Phía sau thuẫn bài phát ra một trận tiếng hô thảm, tiếp theo là thân hình của bọn họ nặng nề va lên thuẫn bài, trường thương từ khe hở của thuẫn bài thò ra đâm xuyên thân thể của bọn họ, bọn họ không thể phá tan thuẫn bài trận, thuẫn bài trận chỉ hơi lugn lay một trận rồi lại được từng tầng binh sĩ cản sau thuẫn bài giữ vững.

    Nếu kỵ binh liều mạng xung trận kiểu như thế này, dựa vào mã lực cường đại, một cú lao này có thể phá tan thuẫn bài trận, song Sát Hùng lĩnh mà bọn họ ẩn thân cho dù là dùng tay không bò lên còn rất phí sức, đặc biệt là phải tiềm phục ở đó ngay dưới mí mắt của quân Tống, cho nên bọn họ ngay cả một con ngựa cũng không có.

    Sức người không thể phá tan được thuẫn bài trận, nhưng giơ trường thương xông lên, đồng thời vào lúc đâm chết rất nhiều cấm quân ở sau thuẫn bài, cũng xuyên thuẫn bài trận lại với nhau, dùng thân thể máu thịt của bọn họ để buộc lại với nhau.

    Lưu Kế Nghiệp được thân binh liều mạng đưa lên trước xông về phía thuẫn bài mắt như muốn rách ra, y gầm lên một tiếng, xông tới trước thuẫn bài trận, đột nhiên bỏ thương cúi ra trước, hai tay chống xuống dất, lưng nhô lên như cầu, quát lớn: "Phá trận!"

    "Phá trận!"

    Một sĩ binh cầm thương hé lên theo, bước đi như bay, tung người nhảy lên lưng tướng quân, đạp mạnh một cái, lăng không bay qua thuẫn bài cao hơn đầu người, được bao bọc trong sương mù, phảng phất như một phục cừu thần từ trong hư vô đản sinh, trường thương trong tay đâm xéo xuống, đâm về phía câm quân nấp sau thuẫn bài.

    "Giết!"

    Cấm quân ở phái sau thuẫn bài trận không kịp đề phòng, bị trường thương đâm ngã một chuỗi.

    "Phá trận!"

    Càng nhiều binh sĩ xông tới giống như Lưu Kế Nghiệp hai tay chống mạnh lên mặt đất, giơ lưng lên làm cầu đưa chiến hữu vào thuẫn bài trận, nhưng lần này các cấm quân đã phản ứng lại kịp, đao thương trong tay đều giơ xéo lên, nhắm thẳng vào chiến sĩ từ trong không trung nhảy xuống.

    Nhưng những chiến sĩ từ không trung nhảy xuống không ngờ lại không do dự một chút nào, bọn họ bị đao mâu của địch nhân đâm xuyên người, đồng thời cũng dùng trường thương của mình để đổi tính mạng của địch nhân, người sau tiếp tục tiến lên, như thiêu thân lao vào lửa đỏ.

    Chiến sĩ cấm quân vào lúc bị trường thương đâm xuyên cơ thể, bị máu của quân địch ở trên đầu tưới khắp mặt, nhìn thấy thân thể của bọn họ rơi xuống, nhìn thấy trên mặt bọn họ không ngờ còn mang theo một nụ cười an tường.

    Một đạo quan ải cuối cùng ở phía trước trung quân đại trướng của hành doanh hoàng đế bị những con thiêu thân thấy chết không sờn này công phá rồi!

    Chương 461: Sát khí ngút trời

    Trong đại trướng của trung quân hành doanh, Triệu Quang Nghĩa nhìn chằm chằm vào chén trà ở phía trước, mặt trầm như nước.

    "Báo, địch nhân đã giết tới trung quân rồi."

    "Quan gia, xin mau di giá."

    "Bệ hạ, vì kế sách vạn toàn, xin mau mau rời khỏi trung quân đại trướng, trong sương mù dày đặc như thế này, chúng ta cho dù có bản lĩnh thông thiên triệt địa thì cũng không thể tìm được bệ hạ đâu."

    Triệu Quang Nghĩa giống như là không nghe thấy gì, trong lòng vẫn khẩn trương suy tính: "Địch tới là ai?

    Có bao nhiêu người?"

    Người Khiết Đan?

    Không thể.

    Trẫm ở ngoại tuyến bố trí ba tầng thám mã, đại quân Khiết Đan vừa có hành động, cho dù một đội hình gồm một ngàn người cũng đừng hòng vượt qua được tầng tầng phòng tuyến mà trẫm lại không biết.

    Hán quân?

    Không thể, có thể công thẳng vào bản trận của trẫm, cho dù là ôm lòng quyết chết mà tới, không có mười vạn người cũng đừng hòng đột phá được vào trận, mười vạn nhân mã... những ngày này có thể giấu ở nơi nào?

    Huống chi trẫm công thành Tấn Dương đã hơn chục ngày, chủ lực của Hán quân nếu không ở trong thành thì làm sao có thể ngăn cản được mười vạn hổ lang chi sư của trẫm?

    Hành doanh của trẫm đặt ở phía nam nam doanh, nam doanh là quân đội của Lý Hán Quỳnh, địch nhân tới từ mặt đông, đông doanh là doanh địa của Triệu Đức Chiêu.

    Đông doanh...

    Triệu Quang Nghĩa thầm rùng mình sợ hãi: "Là Đức Chiêu ư?

    Không...

    Hắn không có đảm lượng đó, cũng không có năng lực như vậy.

    Cao Dận là tâm phúc của trẫm, Mộ Dung Cầu Túy cũng là tâm phúc của trẫm, một giám quân, một phó tướng đều là người của trẫm, quan binh toàn doanh đều là người của trẫm, Đức Chiêu lấy đâu bản sự mà xúi giục bọn họ.

    "Báo, phòng tuyến thứ nhất của trung quân đã bị phá."

    "Quan gia, thần cầu xin bệ hạ, tín mạng quan gia quan hệ tới an nguy của thiên hạ, xin mau mau rời khỏi hiểm địa."

    "Báo, phòng tuyến thứ hai của trung quân đã bị phá."

    "Tới nhanh thật!"

    Triệu Quang Nghĩa đột nhiên đứng bật dậy.

    "Quan gia, đi mau thôi!"

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh, nói: "Nói dễ nghe nhỉ, đi ư?

    Đi đâu?

    Đây là trung quân hành doanh của trẫm, phía trước là mấy chục vạn đại quân của trẫm, trong thiên hạ có ai có thể bức trẫm bỏ hành doanh mà đi chứ?"

    Triệu Quang Nghĩa nhìn về phía các quan lại đang quỳ trước ngự án, nói: "Các ngươi bảo trẫm đi thế nào?

    Đi tới đâu?

    Hoang đường."

    Triệu Quang Nghĩa rời khỏi ngự án, sải bước về phía trước, nghiêm giọng quát: "Mang binh khí của trẫm lại đây, trẫm cũng muốn xem xem, kẻ tới là thần thánh phương nào, là Cẩm Mã Siêu hay là Sở Bá Vương.

    "Quan gia không thể tự mình tới chỗ nguy hiểm được, quan gia..."

    Một đám quan viên nội thị hớt hải chạy theo, võ tướng thì nhao nhao giơ binh khí lên, đi ở trước mặt Triệu Quang Nghĩa.

    Ngoài đại trướng, một đám trường thương thủ, thuẫn bài binh vây kín trung quân đến cả một giọt nước cũng không lọt, xếp ra đến mười hai tầng.

    "Quan gia, đạo phòng tuyến thứ ba..."

    Một người lảo đảo chạy tới, gào lên.

    Triệu Quang Nghĩa ngắt lời: "Trẫm thấy rồi."

    Người đó ngớ ra, lúc này mới ngã xuống đất, trên lưng hắn cắm một thanh trường thương, mũi thương đã đâm xuyên qua ngực, cũng không biết hắn làm thế nào mà có thể gắng gượng chạy về được đến đây.

    Triệu Quang Nghĩa không thèm liếc tên tiểu giáo đó lấy một cái, ánh mắt của hắn nhìn vượt qua đám ngự lâm quân đang bày trận dày đặc ở trước mặt, nhìn vào màn sương mù mờ mịt ở phía trước.

    Ở đó, có vô số sát thần đang nhảy ra, bọn họ lao tới, thế như phá trúc, xông thẳng vào trung quân.

    "Phá trận!"

    Vô số thanh đại thương đột nhiên lăng không bay lên, gài rít mang theo kình phóng hướng về đại trận phòng ngự.

    Những tử sĩ này không ngờ lại ném vũ khí duy nhất trong tay họ đi, coi như là lao ném về phía trận phòng ngự.

    Đồng thời chân không ngừng bước, lao lên theo chuôi thương và chuẩn bị va chạm với đao thương của địch nhân.

    "Phốc, phốc, phốc" tiếng vũ khí đâm vào cơ thể nghe thật rợn người, nhưng những tử sĩ đang lao lên đó không ngờ lại không có ai phát ra một tiếng hô thảm nào, bọn họ cho dù sắp chết cũng đều dùng nắm đấm, răng, tận hết khả năng công kích tất cả những gì mà bọn họ đụng phải là ở trước mặt, cách đánh không cần mạng này lập tức làm lay động đạo phòng tuyến cuối cùng ở trước trung quân đại trướng.

    Tiếp theo lại là vô số tử sĩ liều mạng xung sát, dựa vào đao thương mà các chiến hữu đè xuống, dựa vào sự chấn động mà trường thương do bọn họ ném ra về phía chiến trận, tiến hành lượt xung kích thứ hai.

    Bất kể hi sinh, dùng thân hình máu thịt để lao lên, toàn lực ném trường thương trong tay ra, đâm vào những gì ở trước mặt, và thân thể lao lên, dùng thân thể của mình để va chạm với thương trận, va chạm với thuẫn bài mặt hổ khảm răng nanh.

    Phá trận!

    Phá trận!

    Dùng biện pháp đơn giản nhất, trực tiếp nhất, hữu hiệu nhất và cũng là thảm liệt nhất để phá trận!

    Giết qua, tất phải chết!

    Giết qua, tất sẽ sống.

    Cầu chết cũng chính là cầu sống, ai có thể chiến đấu được với những kẻ thấy chết mà không sợ này cơ chứ.

    Rầm rầm rầm!

    Thuẫn bài trận lắc lư vài cái rồi đột nhiên đổ xuống, binh sĩ dày đặc bị đè ở dưới, các tử sĩ cầm thương xông vào chến trận, chiến sĩ phòng ngự cũng dùng thân để ngăn cản, vô số người chen chúc với nhau, ngay cả đao thương cũng không thể nào hung động được, thượng quân của cấm quân và tử sĩ của Lưu Kế Nghiệp triển khai vật lộn ác liệt.

    Triệu Quang Nghĩa nắm chặt gậy thép trong tay, nhìn nơi gần nhất chỉ cách hắn có mất bước chân, nhưng bị các thị vệ liều chết ngăn cản địch nhân, hắn đột nhiên bật cười, vừa cười vừa lui một bước, sau đó lại lui một bước nửa rồi đột nhiên quay người lại, cao giọng hô: "Đi, tới doanh của Phan Mỹ!"

    Địch nhân thấy chết không sờn như vậy quả thật khiến hắn động dung, cho dù với võ công của hắn, nếu như đụng phải một lũ điên không cần mạng như thế này, hắn cũng không tin rằng mình dưới sự công kích của đối thủ có thể làm được gì.

    Nhưng địch nhân như điên như cuồng, thảm liệt như vậy, đồng thời cũng khiến hắn nhìn thấu được hư thực của địch nhân, bất kể người tới là ai, nhất định cũngchỉ có một lộ người này, không còn quân hậu bị gì cả, cũng không còn có viện quân khác, cho nên bọn chúng chỉ có thể được ăn cả ngã về không.

    Một khi minh bạch được điểm này, Triệu Quang Nghĩa trái lại không thể nói là né tránh phong mang.

    Hắn không cần thiết phải tự mình động thủ với một lũ điên liều mạng, nhưng kẻ điên này đã không còn có cơ hội thứ hai, mà hắn thì vẫn còn vốn, vậy thì việc gì phải đánh bạc với chúng?

    Hắn là hoàng đế, không có ai xứng để hắn phải đánh bạc cùng.

    Nếu đánh, hắn cũng nên là nhà cái.

    Tiếng chém giết ở bốn phương tám hướng khiến Triệu Đức Chiêu đứng ở trước trướng của trung quân đầu óc mù mờ không hiểu gì.

    Trong sương mù, địch ta khó phân, điều mà hắn duy nhất có thể làm là ước thúc quân của mình, cố gắng không để họ phát sinh gây rối, để tránh mình dính phải hiềm nghi.

    Trên thực tế hắn có muốn động cũng động không được, binh lính của hắn đều là bộ hạ của Cao Dận, hắn chỉ có thể hạ lệnh thông qua Cao Dận, mà hiện giờ dưới loại tình hình này, Cao Dận sớm đã thu lại sự cung kính và tuần phục đối với vị vương gia kiêm chủ tướng như hắn mà tự đi ước thúc quân của mình rồi.

    Một vương gia như hắn chỉ có thể cầm kiếm, lết một chân ra đứng ở trước trướng, hoảng hốt nhìn đông ngó tây.

    ...

    Đặng Tú Nhi theo đại kỳ chữ Dương mà đi, sau khi từ xa nhìn thấy đại kỳ dựng ở một doanh trướng, nàng ta muốn tiếp cận đã là điều không thể, chỗ ở gần trung quân đại trướng đều là doanh trướng của thân binh, cho dù là sĩ tốt của bản trận cũng không thể tiếp cận, nàng ta chỉ có thể lòng vòng ở xung quanh, chờ đợi cơ hội.

    Binh lính các quân sau khi trải qua một trận hỗn loạn, bắt đầu quay về bản trận, nếu cứ tiếp tục đi lại lung tung sẽ dẫn tới sự hoài nghi của người khác, Đặng Tú Nhi chỉ có thể lấy đại trướng đó làm trung tâm, tận hết khả năng chu toàn ở bên ngoài.

    Khi sương mù từ từ tỏa ra, Đặng Tú Nhi thừa cơ len lén tiến về phía đại trướng đó, trên đường khi nghe thấy tiếng bước chân vang lên, nàng ta liền vội vàng nép chặt người vào các doanh trướng để né tránh, lợi dụng thân pháp xảo diệu tận hết cả năng để tiếp cận từ từ...

    "Vương gia!"

    "A, Mộ Dung đại nhân."

    Tuy nói là giữa hai bên trước giờ không hòa hợp, nhưng loại người túc trí đa mưu như Mộ Dung Cầu Túy, Triệu Đức Chiêu vẫn cảm thấy thả lỏng trong lòng, có một loại cảm giác như cởi được tảng đá, hắn vội vàng hỏi: "Mộ Dung đại nhân, phát sinh chuyện gì vậy?

    Ta nghe thấy nam doanh có tiếng chém giết, bắc doanh cũng vậy."

    Mộ Dung Cầu Túy sắc mặt ngưng trọng, nói: "Ti chức cũng đang lấy làm lạ đây.

    Hiện giờ trong sương mù rất khó phân biệt, chúng ta không được vọng động, nghiêm thủ bản trận là việc quan trọng hàng đầu, Cao tướng quân đâu rồi?"

    Triệu Đức Chiêu nói: "Cao tướng quân nghe thấy báo động liền hành động ngay, tự mình tuần thị toàn danh, vỗ về ba quân."

    "Vậy ti chức đi tìm Cap tướng quân đây, xem xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, xin vương gia hãy quay về trướng để đảm bảo an toàn."

    Mộ Dung Cầu Túy chắp tay cáo lui, cũng không đợi Triệu Đức Chiêu trả lời đã hối hả chạy đi.

    "Cao tướng quân, Cao tướng quân ở đâu đó?"

    Mộ Dung Cầu Túy vừa tìm vừa cao giọng gọi, tòa đông doanh của bọn họ là nơi duy nhất không bị công kích, cho nên trong doanh vẫn tính là yên ổn, Cao Dận tuần thị các địa phương, dẫn hai thiếp thân thị vệ đang muốn trở về bản trận thì đột nhiên nghe thấy giọng của Mộ Dung Cầu Túy, vội vàng bước lên nghênh đón, chắp tay nói: "Mộ Dung đại nhân, mạt tướng ở đây."

    Mộ Dung Cầu Túy vội vàng nói: "Cao tướng quân, xảy ra chuyện gì vậy, sao chỗ nào cũng đều vang lên tiếng chém giết, cứ như địch nhân ở khắp mọi nơi vậy."

    Cao Dận lắc đầu, nói: "Mạt tướng cũng không rõ, tiếng chém giết rầm trời, trống hiệu khó mà nghe thấy được, cờ hiệu cũng không thể nhìn rõ, hiện tại là một đống hỗn loạn, điều mà mạt tướng duy nhất có thể làm là thủ vững bản trận không hành động gì cả."

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Chúng ta cứ thủ mãi như vậy cũng không phải là biện pháp, nên phái một người cơ linh ra ngoài nghe ngóng tin tức xác thực, đặc biệt là ở phía quan gia."

    Cao Dận không đồng ý, bảo: "Đại doanh của quan gia ở hậu trận, hơn nữa có hai vạn năm ngàn cấm quân thượng quân bảo vệ, có thể có nguy hiểm gì chứ."

    Tuy nói vậy, Cao Dận vẫn làm theo sự phân phó của Mộ Dung Cầu Túy, quay đầu lại nói với một thị vệ: "Thiết Trụ, ngươi ra ngoài tới phía hành doanh nghe ngóng một chút, sương mù dày đặc, địch ta khó phân, phải cẩn thận đấy, nhớ khẩu lệnh không?"

    "Ti chức nhớ."

    "Tốt, đi đi, cơ linh một chút, nghe ngóng được tin tức chuẩn xác thì lập tức quay về hồi báo."

    "Tuân lệnh."

    Lưu Thiết Trụ co giò chạy đi, Cao Dận gật đầu nói với Mộ Dung Cầu Túy: "Mộ Dung đại nhân, mời."

    "Mộ Dung đại nhân, phía vương gia... vẫn tốt chứ?"

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Chỗ vương gia không sao cả, vương gia bị thương ở chân, còn có thể đi đâu được chứ, tất nhiên là ở trong trung quân đại trướng rồi."

    Cao Dận mỉm cười, nói kiểu hàm hồ: "Ừ, vậy thì tốt, giám quân đại nhân nếu có chỗ nào cần mạt tướng ra sức thì cứ phân phó, mạt tướng nhất định sẽ hiến chút sức khuyển mã của mình."

    Cao Dận biết Mộ Dung Cầu Túy là hồng nhân bên cạnh quan gia, hơn nữa hắn cũng nhân mã thuộc phái hệ với Tấn vương, hai bên cũng tính là người nhà.

    Nhưng mệnh lệnh giao cho hắn chỉ là bảo hắn trông chừng kỹ Triệu Đức Chiêu, đợi mệnh lệnh tiếp theo, mà mệnh lệnh tiếp theo một mực chưa được ban xuống, hiện giờ Mộ Dung Cầu Túy được phái tới trung quân làm giám quân, hắn đoán rằng Mộ Dung Cầu Túy làm tâm phúc của quan gia, tất nhiên có nhiệm vụ cụ thể hơn, một phen nói bóng nói gió này là muốn giúp đỡ Mộ Dung Cầu Túy, nếu có thể nhờ đó mà bò lên vị trí thân tín của quan gia, đối với tiền trình của mình tất nhiên là có giúp ích lớn.

    Mộ Dung Cầu Túy nghe thấy câu nói hàm hồ này của Cao Dận, trong lòng đột nhiên rúng động: "Đúng rồi, có người tập doanh, đây là cơ hội tốt, ta sao có thể bỏ qua được nhỉ?"

    Mộ Dung Cầu Túy che miệng ho khan hai tiếng, dùng ánh mắt ý vị khó hiểu nhìn về phía Cao Dận, mỉm cười, nói: "Cao tướng quân là người mà quan gia một tay bồi dưỡng, đối với quan gia chắc là trung tâm cảnh cảnh rồi."

    Cao Dận mừng rơn, vội vàng nói: "Dù có nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng nguyện đi làm."

    Nụ cười trên mặt Mộ Dung Cầu Túy càng tươi hơn: "Kỳ thực... cũng không cần ngươi phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng gì cả, chỉ cần Cao tướng quân giúp một việc nhỏ thôi là được rồi."

    Cao Dận được yêu quá đâm sợ, nói: "Xin giám quân đại nhân cứ nói."

    "Lại gần đây."

    "Được được, Cao Dận vội vàng ghé tai vào gần, Mộ Dung Cầu Túy thì thầm vào tai hắn: "Cao tướng quân, bản quan chỉ mượn đầu của ngươi để dùng, được không?"

    Cao Dận đại kinh, vô thức muốn nhảy ra, nhưng một mũi đao đã đâm vào tâm tạng của hắn, Cao Dận kinh hãi nhìn Mộ Dung Cầu Túy, mặt mày đầy vẻ không dám tin: "Vì sao?

    Ngươi... vì sao?"

    Mộ Dung Cầu Túy nhìn hắn với vẻ thương hại: "Nếu... bản doanh không gặp phải tập kích, vậy thì bản quan làm sao mà hạ thủ đối với vương gia được?

    Nếu... chỉ chết một vương gia thì người khác sao mà không nảy sinh hoài nghi?

    Cao tướng quân, ngươi biết đó, quan gia luôn là quý trọng tiếng tăm, nếu phó tướng bản doanh cũng bị ám sát, mặt mũi của quan gia mới tốt hơn một chút, ngươi thấy sao?"

    Trong mắt Cao Dận dần dần lóe lên một tia hoảng sợ, một tia phẫn nộ, hắn chỉ vào Mộ Dung Cầu Túy, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mộ Dung Cầu Túy, ngươi... ngươi...

    đồ chó chết ngươi..."

    Tay của Mộ Dung Cầu Túy đặt lên bội đao của Cao Dận, chậm rãi rút đao, mỉm cười, nói: "Chu tướng quân, thân làm một vị tướng lĩnh vì nước quyên mình, người nhà của ngài nhất định sẽ được chiếu cố thỏa đáng, con trai của ngài cũng sẽ được bổ nhiệm làm quan, ngài... yên tâm mà đi đi."

    Cao Dận trợn tròn mắt, ngữa ngửa ra sau, bội đao rời vỏ, phát ra tiếng ma sát ghê răng.

    "Ngươi... ngươi... ngươi..."

    Một thị vệ khác nhìn thấy cảnh phát sinh ở trước mát, sợ hãi đến nỗi cả người run rẩy thối lui mấy bước, đột nhiên co giò bỏ chạy, Mộ Dung Cầu Túy mỉm cười nhìn bóng lưng của hắn, khi hắn sắp chạy vào trong sương mù thì cổ tay của Mộ Dung Cầu Túy rung lên, bội đao gào rít bay ra, đâm trúng hậu tâm của người đó, người đó gào lên một tiếng thê lương rồi chìm vào trong màn sương mù.

    Mộ Dung Cầu Túy nhìn xung quanh rồi nhanh chóng tung người bỏ đi.

    Khi lão chay ra ngoài hơn mười trượng thì chợt nghe thấy chỗ hắn đứng vừa rồi phát ra một tiếng hô kinh hãi: "Có thích khách, có thích khách, Chu tướng quân bị ám sát rồi!"

    Đặng Tú Nhi dựa vào ký ức mà mò tới phía trước trung quân đại trướng đó, vừa hay nhìn thấy một người đứng trước trướng, quay lưng vào mình nhìn về mặt nam, ở bên cạnh hắn dựng một cán cờ, đỉnh cán cờ chìm trong sương mù, không thể nhìn rõ chữ hiệu ở bên trên.

    Đặng Tú Nhi nép sát vào mặt đất, nhẫn nại tiến gần từng bước, trước trướng không xa có thị vệ đứng gác, nếu như một kích không trúng, lập tức sẽ làm kinh động tới cảnh vệ, nàng ta phải tiếp cận gần hơn chút nữa.

    Mộ Dung Cầu Túy vội vã chạy về trong trung quân đại trướng, Triệu Đức Chiêu vội vàng hỏi: "Mộ Dung đại nhân, tìm thấy Cao tướng quân chưa?"

    Mộ Dung Cầu Túy nói: "Sương mù dày quá, thực sự là khó mà tìm được.

    Tình hình hiện giờ chúng ta không thể làm gì khác hơn là kiên trì chờ đợi ở đây."

    Nghe thấy giọng nói của người đó, Đặng Tú Nhi tim đập thình thịch: "Là... hắn?

    Ngụy vương thiên tuế."

    Đặng Tú Nhi tâm thần chấn động, nàng ta ngạn vạn lần không ngờ rằng mình mang đầy hận thù đến tìm Dương Hạo báo cừu, nhưng bất ngờ lại xông vào trung quân của Triệu Đức Chiêu.

    "Triệu Đức Chiêu..."

    Nàng ta từng yêu thầm nam tử này, trong nhất thời, trong lòng Đặng Tú Nhi dâng lên đầy đủ cảm giác ngọt bùi cay đắng.

    Các chuyện phát sinh sau khi Triệu Đức Chiêu nam tuần Tứ châu bỗng hiện rõ ra trước mắt: Cổ họng phụ thân bị bắn trúng, máu me đầm đìa, thi thể cô linh treo trên xà nhà trên thuyền, thân bằng hảo hữu đều đóng chặt cửa, nam tử duy nhất mà mình thích biến thành lạnh lùng xa cánh.

    Bất tri bất giác, ánh mặt trời sáng rỡ, Đặng Tú Nhi cắn răng chậm rãi lui về sau.

    Thù giết cha không đội trời trung, nàng ta và nam nhân ở trước mặt đã không có bất kỳ duyên phận gì, nàng ta cũng không muốn nhìn thấy nam nhân không có trách nhiệm này nữa.

    Nàng ta hiện tại chỉ vì báo thù mà sống.

    Nàng ta chậm rãi rời đi, quay đầu lại nhìn về phía Triệu Đức Chiêu một lần cuối cùng, cái nhìn này, nàng ta bị một cảnh quỳ dị mà mình tận mắt nhìn thấy khiến cho kinh hãi đến nỗi toàn thân đông cứng lại.

    Nàng ta nhìn thấy Mộ Dung Cầu Túy đột nhiên tung người tới gần, một đao đâm vào ngực của Triệu Đức Chiêu.

    Sao lại có thể như vậy được!

    Đây là nằm mơ ư?

    Triệu Đức Chiêu nhìn thấy mũi đao cắm sâu tới tận chuôi ở trước ngực, kinh ngạc nhìn về phía Mộ Dung Cầu Túy, sự kinh hãi, không tin, phẫn nộ và tuyệt vọng hiện ra trong mắt hắn: "Là hắn... sai ngươi giết ta ư?"

    Trên mặt Mộ Dung Cầu Túy vẫn mang theo nụ cười ấm áp như gió xuân, chậm rai nhỏ nhẹ nói: "Thiên tuế, quan gia chỉ bảo ta tùy cơ ứng biến thì không nói cụ thể nên làm gì.

    Cái chết của ngài, luôn phải làm thật kín kẽ, phải không nào?

    Ngài cũng biết rồi đó, những lời đồn đại không hay liên quan tới quan gia đã nhiều lắm rồi..."

    Triệu Đức Chiêu thống khổ nói: "Ta quá ngây thơ rồi, ta còn cho rằng... bản thân có thể giấu được hắn, ta còn cho rằng, hắn không dám hạ thụ đối với ta, sớm biết thế này, ta lúc đó nên xua binh làm phản rồi, cho dù chỉ có một binh một tốt theo ta, ít nhất...

    ít nhất cũng có thể chết một cách oanh oanh liệt liệt, đâu đến nỗi... phải chết một cách uất ức trên tay ngươi như thế này!"

    "Ha ha, Mộ Dung kỳ thực cũng không muốn tự tay giết thiên tuế đâu, nói tới giết người, tự mình động thủ đó là tiểu thừa, mượn đao giết người cũng không tính là cao minh, thủ đoạn đắc ý nhất nên là để người muốn giết tự mình chết đi, vị dụ như tri phủ Tứ châu Đặng Tổ Dương chính là Mộ Dung Cầu Túy dùng một phen miện lưỡi, thuyết phục hắn tự tận, đó mới là gọi là sạch sẽ gọn gàng, đáng tiếc... thiên tuế lại quá tiếc mạng..."

    Đặng Tú Nhi đang phụ ở bên cạnh doanh trướng thân hình run bắn lên, hai mắt bắn ra hàn quang khiếp người.

    Mộ Dung Cầu Túy dương dương đắc ý, nói: "Mộ Dung tam ngôn lưỡng ngữ có thể khiến cho Đặng Tổ Dương đó tự tận thân vong, mà tên ngốc đó vẫn còn cho rằng mình đây là sĩ vì người tri kỷ, hắc hắc...

    Kẻ ngốc thì chỗ nào cũng có, thế nhưng quan nhi như hắn thực sự là quá nhỏ, giết đi cũng không vui, vẫn là tiên đế và vương gia...

    Ha ha, giúp đỡ quan gia bày mưu giết tiên đế, tự tay giết chết một vị vương gia, từ cổ chí kim, có mấy người có được dạng vinh hạnh này của Mộ Dung ta?"

    Rút đao ra, máu lập tức tung tóe, Triệu Đức Chiêu tức giận gào lên, thò tay ra chụp về phía Mộ Dung Cầu Túy, Mộ Dung Cầu Túy vào giây phút rút đao sớm đã tung người bay ra, giống như một ánh sáng lao về phía mấy tên thị vệ cách đó không xa.

    Kịch, luôn luôn phải đóng thật chân thực thì mới tránh được tai mắt của người bên cạnh, hiện tại trong quân đã vang lên tiếp hét tìm bắt thích khách, nếu như Triệu Đức Chiêu và mấy thị vệ trước doanh đều bị giết, vụ công án này sẽ không còn gì mà nghi ngờ nữa, như thế mới hoàn mỹ làm sao!

    Trong chỗ tối, thân hình của Đặng Tú Nhi run rẩy như một chiếc lá khô trong gió, nước mắt đã khiến cho hai mắt của nàng ta mờ đi.

    Triệu Quang Nghĩa đang tới đại doanh của Phan Mỹ.

    Phan Mỹ là danh tướng thiện công đệ nhất của Tống quốc, đây chính là lời khen ngợi của đại ca hắn lúc sinh thời.

    Triệu Quang Nghĩa tuy giết đại ca của mình, nhưng lòng kính úy và kính trọng đối với đại ca của hắn thì trước giờ chưa hề lung lay, những lời mà đại ca nói, hắn tin.

    Chỉ cần tới doanh trung của Phan Mỹ, hắn tin rằng đội ngũ dũng cảm không sợ chết này sẽ không làm hắn phải thất vọng.

    Nhưng hắn không ngờ được rằng, những địch nhân đó dùng tính mạng trải ra một con đường, tốc độ qua quan phá trận không ngờ so với tốc độ rút về đại doanh của Phan Mỹ của hắn chẳng chậm hơn là bao, có người đang hỗn chiến, có người bắn bừa tên, trong sương mù vô số đao thương kiếm kích lúc ẩn lúc hiện, khiến người ta khó mà phân biệt được địch ta, tiếng kêu thảm khốc không ngừng vang lên, đội quân địch đó không ngờ giống như là âm hồn bất tán, thủy chung vẫn bám sát sau bọn họ.

    Bước chân vốn còn giả vờ chậm rãi của Triệu Quang Nghĩa cuối cùng cũng càng lúc càng nhanh.

    Tiếng chém giết lúc lên lúc xuống, binh mã của Tiền Cổ, Lý Hán Quỳnh, sau khi phá trận bị bức về hành doanh của cấm quân, trong sương mù chạy toán loạn như ruồi không đầu tìm nơi hạ lạc của hoàng đế, Hán quốc tử sĩ bị thất tán thì cứ tự mình chiến đấu, thỉnh thoảng trong sương mù lại hiện ra một quái vật cả người đầy máu, thậm chí bị chém dứt tay đứt chân, dùng binh khí của hắn, dùng răng của hắn tập kích địch nhân ở trước mặt hắn.

    Đội đội tử sĩ của Hán quân theo sát sau Lưu Kế Nghiệp cả người đầy vết thương đâm, đao chém, tên bắn, bất chấp tất cả chỉ tiến về phía trước.

    Ở chỗ mà bọn họ đi qua, thi thể của quân Tống và thi thể của bọn họ quấn lại với nhau, nhưng rất dễ có thể phân biết ra thi thể của Hán quân, bọn họ toàn bộ đều là lưng hướng về phía hành doanh của hoàng đế, mặt đối diện với đại doanh của Phan Mỹ mà đi.

    Bọn họ trên người cắm kiếm, cắm đao, cắm trường thương gãy, nhưng vết thương trí mạng của bọn họ lại chỉ có từ phía trước, những tử sĩ này không có người nào là đào binh, mặc dù bọn họ là tiểu tốt nhỏ nhất, vô luận là bọn họ sống hay là chết đều không có ai nhớ danh tính của bọn họ, nhưng vào thời khắc này, sự vũ dụng của bọn họ đủ để cảm thiên hám địa.

    Phan Mỹ đang dẫn binh chạy tới hành doanh của hoàng đế, tuy nói trong sương mù tới cứu viện tuyệt không phải là biện pháp tốt, nhưng hắn cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.

    Cho dù hắn thủ ở quân doanh, tất cả binh sĩ đều không bị tổn hại, nhưng nếu hoàng đế chết trên chiến tường, Tống quốc vẫn tính là thất bại, do đó sau khi hắn ổn định nội bộ, tiêu diệt loạn binh sở bộ của Dương Hạo xông vào doanh tới khắp nơi chém giết loạn xạ không chịu rút lui xong, lập tức lệnh cho phó tướng trấn thủ bản trận, tự mình suất lĩnh một đội nhân mã tiến về phía hành doanh của hoàng đế để cứu giá.

    Người của bọn họ và cấm quân của hoàng đế chạm nhau trong sương mù, vào sát na gặp nhau, binh sĩ cấm quân bị tử sĩ của quân Hán khiến cho tâm kinh đảm chiến vô thức định xông lên bác đấu với đột ngũ đột nhiên đụng phải này, may mà người của Phan Mỹ trên đường liên tục hô to thân phận của bọn họ, chiến sĩ cấm quân tuy kinh hoàng, nhưng vẫn có thể nghe thấy bọn họ đang hô gì.

    Gặp được Triệu Quang Nghĩa, Phan Mỹ thở phào nhẹ nhõm, hắn không nói câu nào đỡ Triệu Quang Nghĩa quay người đi ngay.

    Triệu Quang Nghĩa đầu tiên là mừng rơn, vừa thấy hành động này của hắn không khỏi nổi giận, quát: "Trẫm già qua nên cần người đỡ à, mau đi tiêu diệt loạn quân đi."

    Phan Mỹ cầm đao, vẫn đỡ Triệu Quang Nghĩa đi, vô cùng bình tĩnh nói: "Địch nhân đã không còn sinh lộ, mà bệ hạ thì không thể có sơ xuất gì.

    Thân không sợ chết, chỉ lo cho bệ hạ.

    Không an trí thỏa đáng cho bệ hạ xong, thần tuyệt không rời khỏi bệ hạ nửa bước."

    Triệu Quang Nghĩa tuy tức đến nỗi thở phì phì, nhưng nghe thấy những lời này của Phan Mỹ, trong lòng cũng vô cùng thoải mái, không giãy dụa nữa, chủ động theo hắn rút lui, thị vệ ở hai bên khẩn trương đi theo, lúc này tử sĩ do Lưu Kế Nghiệp suất lĩnh phía trước áp lực giảm mạnh, tốc độ xung sát càng nhanh hơn.

    "Giết!

    Giết!

    Giết!"

    Lưu Kế Nghiệp gầm lên, giống như một con hùng sư đang phẫn nộ, kinh nghiệm chiến trận của y rất phong phú, vết thương trên người tuy rất nhiều, nhưng y vào lúc nguy cấp luôn kịp thời tránh chỗ yếu hại, cho nên tuy bị thương nhiều nhưng không nặng, song một đường giết chóc liên tục như vậy, bởi vì mất máu quá nhiều, vết thương dù không trí mạng, y cũng sức cùng lực kiệt, hoa mày chóng mặt, hiện giờ chỉ dựa vào ý chí kiên cường mà lao lên trước theo bản năng, đầu óc đã bắt đầu biến thành mơ hồ.

    Binh sĩ theo sát phía sau y hiện giờ chỉ còn lại hơn một trăm người, những chiến sĩ này ai ai cũng bị thương, có người thở phì phò như trâu, bọn họ chỉ đi theo tướng quân của mình theo bản năng, khi Phan Mỹ đỡ Triệu Quang Nghĩa cấp tốc lui về hậu trận của đại doanh, Lưu Kế Nghiệp bị một đội cấm quân cản trở trong chốc lát, đợi khi giết hết được đội cấm quân đó thì đã không thể phân biệt được rõ hướng đi của Triệu Quang Nghĩa nữa rồi, y lại tiếp tục lao lên trước, trên đường đi, máu đổ đầy đất.

    Dương Hạo và Tào Ngọc Quảng lúc này đang mò tới quân doanh của Phan Mỹ, Tào Ngọc Quảng đi trước, vừa đi vừa cẩn thận hô to: "Phan Mỹ tướng quân ở đâu?

    Võ công chí võ dự lang Tào Ngọc Quảng ở đây, quan binh trong doanh chớ có ngộ thương."

    Phan Mỹ là một chiến tướng thân kinh bách chiến, Dương Hạo nhìn ra có người cố ý khơi ra hỗn chiến giữa các doanh, Phan Mỹ tất nhiên cũng có thể nhìn ra, nhưng các binh sĩ đã rơi vào hỗn chiến bất kể là như thế nào thì cũng không thể trấn an được, điều duy nhất mà hắn có thể làm chính là điều động tinh nhuệ của mình thủ vững bản doanh, hỗn loạn trong doanh lặng lại trong chiến đấu, đợi khi tiêu diệt được những tên loạn quân đã phát cuồng đó, hắn liền lập tức chạy tới hành doanh của hoàng đế.

    Mà phía Dương Hạo tuy cố ý kéo thời gian, gắng sức chế tạo cơ hội cho thích khách không biết từ đâu tới ở phía hành doanh đó, nhưng chung quy cũng không thể kéo dài mãi được.

    Khi phía Phan Mỹ lộ ra dấu hiệu đã không chế xong tình thế, Dương Hạo quyết đoán kịp thời, lập tức cũng rất "may mắn" tìm tấy nhạc thủ, bằng vào tiếng kẻng mà ước thúc binh mã bản bộ, sau đó liền bảo Tào Ngọc Quảng dẫn hắn tới chỗ Phan Mỹ câu thông tình hình.

    Dương Hạo được các thị vệ dùng thuẫn bãi bao quanh bảo vệ ở giữa, phía trước lại có một Tào Ngọc Quảng đứng ở đó, đang cẩn thận dè dặt bước về phía trước, trong sương mù đột nhiên hiện giờ một người giống như là huyết hồ lô, trong tay cầm một cây thương gẫy, gầm lên một tiếng rồi lao tới, Tào Ngọc Quảng sớm đã rất cẩn thận, sợ bị người ta ngộ sát, vừa thấy có người lao ra, không khỏi gào lên một tiếng, lăn ra đất để né tránh, huyết nhân giống như phong ma cũng chẳng thèm quản hắn, cầm thương gẫy tiếp tục lao về phía trước.

    Hai thị vệ của Dương Hạo giơ đại thuẫn lên chặn thương gãy của người đó, Dương Hạo liền tiến lên một bước, dâm kiếm xuyên qua vai huyết nhân đó rồi tung cước đã ngã hắn.

    Người đó khí lực sớm đã hết sạch, lúc này đã là nỏ mạnh hết đà, ngã xuống một cái thì khí lực toàn thân đều giống như bị hút cạn, không bò dậy được nữa, lúc này lại có mấy người toàn thân đầy máu từ trong sương mù lao ra, các thị vệ của Dương Hạo không đợi phân phó đã bước nhanh lên nghênh tiếp, một tay cầm đao, một tay cầm thuẫn, chiến đấu với bọn họ.

    Dương Hạo nhảy lên trước, thò chân ra giẫm lên vai phải của người đó, kiếm trong tay đâm nhanh xuống, nhưng khi Truy Điện kiếm của hắn sắp đâm vào cổ họng của người đó, lại đột nhiên dừng phắt lại, kiếm thế vừa dừng, bởi vì dùng lực quá nhanh, mũi kiếm phát ra một tiếng long ngâm, tiếng long ngâm kéo dài không dứt, Dương Hạo kinh hãi trợn mắt nhìn người bị mình giẫm lên, mắt như lồi cả ra ngoài.

    Lưu Kế Nghiệp!

    Người này là Lưu Kế Nghiệp!

    Lưu Kế Nghiệp là một nhân vật anh hùng mà ở tiền thế hắn sớm đã nghe nhiều nên quen, tới thế giới này, cho dù hắn chỉ nhìn thấy của một lần, nhưng hắn cũng ghi nhớ rõ ràng dung mạo của đối phương, huống chi hắn từng năm lần bảy lượt gặp Lưu Kế Nghiệp ở trong mật thất, muốn thuyết phục y quy thuận mình, đối với bộ dạng của y thì làm sao mà không nhận ra cho được?

    Dương Hạo ngây ngốc đứng đó, Tào Ngọc Quảng bò dậy, chưa hết sợ hãi đi lên, nói: "Dương soái, bọn... bọn chúng là ai vậy?

    Quân phục này...

    A!

    Bọn chúng không ngờ là Hán quân?"

    "Đúng là, là Hán quân!"

    Dương Hạo lời hết kiếm đâm, kiếm trong tay giống như là độc xà đột nhiên đâm về phía trước, Tào Ngọc Quảng bất kể là như thế nào cũng không ngờ Dương Hạo lại đột nhiên hạ thủ với hắn, khi một kiếm này xuyên qua ngực, Tào Ngọc Quảng vẫn nhìn Dương Hạo với vẻ không dám tin.

    Dương Hạo xoẹt một tiếng rút kiếm ra, Tào Ngọc Quảng chỉ vào Dương Hạo, cuối cùng cũng ngã ra đất, cổ họng kêu ọc ọc, máu từ khóe miệng từ từ trào ra, khi thần vận trong mắt hắn dần dần tiêu tán, hắn vẫn đầy vẻ nghi hoặc, hỏi: "Ngươi... vì sao lại muốn giết ta?"

    ...

    "Trung quân gặp phải tập kích, thiên tuế chết rồi, thiên tuế chết rồi."

    Một tiểu giáo hớt hải tới trung quân báo tin phó tướng Cao Dận đã chết thì phát hiện trước trung quân đại trướng có một người đang nằm, không ngờ lại chính là Triệu Đức Chiêu, không chỉ phó tướng chết, thì ra chủ tướng cũng chết rồi, việc này thật sự khiến người ta hồn phi phách tán, hắn lập tức gào lên.

    Người nghe tin chạy đến càng lúc càng nhiều, các quân giáo vây lại trước tử thi mặt mày trắng bệch, trầm mặc không nói gì.

    Phó tướng Cao Dận chết thì thôi, bình ngói khó rời miệng giếng vỡ, tướng quân khó tránh chết trước trận, nhưng...

    Triệu Đức Chiêu là hoàng tử, là vương gia, là con của tiên đế, hắn chết rồi, quan gia nào có chịu bỏ qua cho?

    "Chuyện gì vậy?

    Xảy ra chuyện gì vậy?"

    Mộ Dung Cầu Túy hớt hải xông vào, nhưng bộ dạng của lão, căn bản chính là một lão hủ không biết một tí võ công nào.

    "Thiêu tuế!

    Thiên tuế!"

    Mộ Dung Cầu Túy vừa thấy bộ dạng chết không nhắm mắt của Mộ Dung Cầu Túy, không khỏi lao lên gục trên ngực hắn mà khóc.

    Mộ Dung Cầu Túy thì khóc lóc thảm thương, còn những chỉ huy sứ, chỉ huy thì sắc mặt lại dễ coi hơn một chút, bất kể là như thế nào thì giám quân cũng vẫn còn sống, phó tướng chủ tướng đều chết, quan nhi chịu trách nhiệm lớn nhất chính là Mộ Dung giám quân lão, lôi đình chi nộ của quan gia có lão gánh rồi, những tiểu quan chúng ta cũng đỡ hơn nhiều.

    Chúng tướng mỗi người có tâm tư riêng, Mộ Dung Cầu Túy vừa khóc lóc vừa nghĩa thầm: "Đáng tiếc, không thể tìm thấy mấy thi thể của thích khách ném ở đây, chung quy vẫn không tính là hoàn toàn kín kẽ, ngày mai phải phái hết những kẻ này ra chiến trường, mượn đao của Hán quân Tấn Dương bịt miệng chúng, đó mới là vạn toàn vô nhất.”

    Lão vừa nghĩ tới đây, một cơn đau đột nhiên giống như thủy chiều lan ra khắp trong thân thể của lão, lão muốn đứng dậy, nhưng hai chân đột nhiên đã hoàn toàn mất đi khí lực, ánh mắt của lão từ trên người Triệu Đức Chiêu chậm chậm di chuyển tới ngực của mình, ở ngực lão lòi ra một mũi kiếm dài hơn một thước, máu đang thuận theo mũi kiếm từng giọt từng giọt rơi lên người Triệu Đức Chiêu.

    "Ngươi là ai?

    Bắt hắn lại?"

    Quân Tống vây ở xung quanh nhìn thấy một sĩ tốt trong số bọn họ vô cùng dứt khoát rút kiếm ra, không chút do dự đâm vào lưng Mộ Dung Cầu Túy đang ngồi đó khóc lóc thảm thiết, bọn họ nhìn thấy mà như muốn phát điên lên: Hôm nay rốt cuộc là sao vậy, bọn họ cả đời cũng chưa đánh một trận nào hồ đồ như thế này, càng chẳng bao giờ thấy được sự tình quỷ dị như thế này.

    Bọn họ lập tức rút đao, vây tên binh sĩ đã phát điên này lại, binh sĩ ở phía sau cũng đều ứng tiếng mà giơ cao trường mâu.

    Binh sĩ một kiếm đâm xuyên ngựa Mộ Dung Cầu Túy vẫn lặng lẽ đứng đó, hắn đối với rừng đao thương ở xung quanh coi như không thấy, chỉ cúi đầu lặng lẽ nhìn Mộ Dung Cầu Túy.

    Mộ Dung Cầu Túy cong người, giống như một con tôm từ từ ngã xuống bên cạnh Triệu Đức Chiêu, khó nhọc ngẩng đầu lên, khi lão nhìn thấy tên binh sĩ thanh tú ở trước mặt, đồng thời cũng đầy vẻ khó hiểu, giống như khi lão giết Cao Dận và Triệu Đức Chiêu, bọn họ cũng lộ ra biểu tình này đối với lão: Hắn vì sao lại muốn giết ta?

    Binh sĩ đó lặng lẽ nhìn chằm chằm vào lão, đột nhiên bật cười, nụ cười vô cùng vũ mị.

    Sau đó hắn nhẹ nhàng giơ tay lên, tay của hắn vừa giơ, tướng giáo binh sĩ dang vây ở xung quanh lâu tức cảnh giác lui một bước, đao thương trong tay thì càng nắm chặt hơn.

    Binh sĩ đó đưa tay ra cởi mũ, ném xuống đất, sau đó xé tan dây buộc tóc, khiến cho máy tóc dài xõa xuống, sau đó đứng thẳng người lên, túm tóc của mình lại, lau đi vết bùn trên trán, động tác phi thường ưu nhã, hơn nữa còn mang theo ý vị của nữ nhân, tướng sĩ quân Tống đang lặng lẽ nhìn động tác của nàng ta đột nhiên ý thức được rằng: Sĩ tốt ở trước mặt chính là một nữ nhân.

    Tóc dài không nhất định là nữ nhân, ngũ quan trông tuấn tú xinh xắn cũng không nhất định là nữ nhân, song người ở trước mặt, bọn họ cơ hồ bằng trực giác liền có thể nhận định được rằng: Ả là nữ nhân, nhất định là một nữ nhân.

    "Mộ Dung đại nhân, ngươi không nhận ra ta, phải không?"

    Mộ Dung Cầu Túy hơi mím môi lại, lão muốn nói chuyện nhưng lại không phát ra được tiếng, con người của lão đang từ từ giãn ra, lão nhìn binh sĩ đang đứng thẳng ở trước mặt, bóng dáng của hắn tựa hồ như giống như sương mù lúc tụ lúc tan, nhưng giọng nói của hắn thì Mộ Dung Cầu Túy vẫn có thể nghe rõ, tuy là nghe như lúc xa lúc gần: "Ta... là nữ nhi của tri phủ Tứ châu Đặng Tổ Dương!"

    Khuôn mặt trắng bệch của Đặng Tú Nhi dần dần trở nên hồng hào, nàng ta chậm rãi ngẩng dầu lên, nhìn về phía Tống binh ở xung quanh một cách rất ưu nhã, cao giọng nói: "Ta giết Mộ Dung Cầu Túy là bởi vì lão đã bức tử phụ thân của ta, thù cha không đội trời chung!"

    Mộ Dung Cầu Túy cảm thấy một tia sinh mệnh cuối cùng của mình đang từ từ toát khỏi thân thể, khi lão sắp rơi vào trong bóng tối vĩnh cửu, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ tự giễu: "Sát cục mà ta bố trí, tựa hồ như rất hoàn mỹ, ví dụ như lần này... cũng như vậy, lần này... cũng tính là thiên y vô phùng rồi..."

    Mộ Dung Cầu Túy trợn mắt lên, thở ra một hơi cuối cùng, Đặng Tú Nhi thấy lão đoạn khí, khóe miệng phác ra một nụ cười xinh đẹp động lòng người.

    Nàng ta từ trong tay áo chậm rãi rút ra một thanh chủy thủ sắc bén, lại cúi đầu nhìn Triệu Đức Chiêu đang lặng lẽ nằm ở đó.

    Cha của Triệu Đức Chiêu cũng bị người ta hại chết, nhưng ta đã báo được thù cho phụ thân, còn hắn thì không.

    Ai nói rằng nữ nhi nhất định không bằng nam tử chứ?

    Nàng ta giống như là một con thiên nga kiêu ngao nghển cao cái gáy thon dài của mình lên, chậm rãi đặt chủy thủ lên cổ, từ từ quay người lại, mặt hướng về phía tướng sĩ quân Tống đang càng lúc tụ lại càng đông, dày đặc không thấy điểm cuối, lớn tiếng nói: "Cha ta là một vị quan tốt.

    Tuy ông ấy chịu sự lừa dối của người thân, từng làm một số chuyện hồ đồ, nhưng bất kể người bên cạnh có hắt bao nhiêu nước đục lên người ông ấy, ông ấy... vẫn thật sự là một vị quan tốt!"

    Mũi dao xẹt qua, tay giơ đao rơi, máu giống như những đóa hoa mai, bắn tung tóe, rơi xuống...

    Chương 462: Phá thành

    Gió tới, sương tan, nhưng ánh dương vẫn khuất trong từng tầng sương mù, trời đất là một mảng hỗn loạn.

    Triệu Quang Nghĩa đem trung quân đại trướng của Phan Mỹ làm hành doanh lâm thời, hắn ngồi ở trong hành doanh trung quân, sắc mặt âm trầm giống như là trời không thấy ánh mdương , từng tin tức đang được khẩn cấp báo tới trước ngự án của hắn.

    "Báo, các doanh đã hoàn tất tập hợp, kiểm tra kết quả, từ tướng sĩ bị quân địch tập kích giết chết ra, người trúng tên, bị ngộ thương cũng không dưới vạn người."

    Triệu Quang Nghĩa mặt trầm như nước, lạnh lùng phân phó: "Tập trung người trên lại rồi đem hỏa táng đi.

    Người bị thương thì nhanh chóng đưa vào trong quân để y sĩ tiến hành cứu trị, còn thi thể của Hán quân thì chuyển hết tới dưới thành Tấn Dương rồi ném xuống sông hộ thành, gọi Lưu Kế Nguyên ra để nhìn rõ rằng chỗ dựa duy nhất của hắn đã xong rồi.”

    "Báo, sở bộ của Lưu Ngộ tướng quân thương binh quá nửa, binh lực ít nhất, cho nên trong hỗn chiến cũng bị thương thảm trọng nhất, hiện giờ bộ đội còn lại hữu hạn, chỉ sợ không gánh nổi nhiệm vụ công thành, Lưu tướng quân xin quan gia điều tướng thay quân."

    Triệu Quang Nghĩa hừ lạnh một tiếng, xua xua tay bảo hắn đi ra.

    Lão Lưu trận này khẳng định là gặm phải một khối xương đầu cứng nhất, lão vốn đã đánh một cách không tình nguyện, kết quả đêm qua trong sương mù lại hồ đồ đánh với người bên mình một trận, lão không thừa cơ đòi đổi người mới lạ, có điều bộ hạ của Lưu Ngộ quả thật là thương vong cực lớn, dù sao thì lát nữa phải điều một nhánh cấm quân tới bổ sung cho nhân mã của hắn.

    "Báo, tình hình thương vong của sở bộ của Mễ Tín tướng quân rất nghiêm trọng, Mễ Tín tướng quân cũng bị thương rồi."

    Triệu Quang Nghĩa giật mình, người hơn rướn về phía trước, vội vàng hỏi: "Thương thế có nặng không?"

    "Mễ Tín tướng quân là bị tước mông nhãn, lúc sắc trời lờ mờ không thể nhìn mọi vật được rõ ràng, lúc Hán quân tập kích, Mễ Tín tướng quân muốn cố gắng chỉ huy, trong lúc chạy không cẩn thận rơi vào trong chiến hào được đào ở trước doanh, bị cọc gỗ nhọn đâm vào sườn phải, có điều không nguy hiểm tới tính mạng..."

    Tước mông nhãn là chứng quáng gà, bình thường căn nguyên của chứng quáng gà là bởi vì thiếu vi-ta-min A, có điều cũng có quáng gà do vụn sắt và quáng gà di truyền, Mê Tín tướng quân chính là quáng gà do vụn sắt, trong một lần chiến đấu bị vụn sắt rơi vào mắt, dần dần sắt ô-xy hoá, lúc ban ngày hắn thị giác không gặp ảnh hưởng gì lớn, nhưng một tới lúc ánh sáng yếu ớt là y rằng nhìn không được rõ ràng.

    Triệu Quang Nghĩa thở hắt ra một hơi, lắc đầu than: "Uy phong thế mà mất sạch rồi!

    Trẫm ngự giá thân chinh, hai mươi vạn đại quân binh khốn thành Tấn Dương, bị kẻ địch chỉ có mấy ngàn người đánh cho thảm hại như thế này, uy phong mất sạch rồi!"

    Hắn vỗ rầm một cái lên ngự án, hai mắt đột nhiên bắn ra hung quang.

    Lúc này lại có một người xông vào đại doanh: "Báo, Chiết Ngự Huân tướng quân, Dương Sùng tướng quân vì không thể ước thúc được bộ hạ của mình, dẫn tới bị quân địch gây chia rẽ, đã phát sinh hỗn chiến với tướng sĩ của cấm quân, đến thỉnh tội với bệ hạ, hiện đã tự trói ở trong doanh, bảo bộ hạ thi hành trượng hình."

    Triệu Quang Nghĩa bĩu môi, nói: "Thỉnh tội với trẫm ư?

    Muốn thỉnh tội với trẫm vì sao không vào hành doanh của trẫm, mà lại ở trong quân của mình để thủ hạ của mình thi hành trượng hình?

    Đôi vương bát đản này, trẫm còn có thể mượn cơ hội để giết các ngươi được nữa ư?

    Các ngươi cũng quá coi thường Triệu Quang Nghĩa ta rồi!"

    Triệu Quang Nghĩa mắng thầm ở trong bụng xong, quay dầu nhìn chỉ hủy sứ sứ Điền Trọng Tiến đứng ở bên cạnh, phân phó: "Điền khanh, nhanh chóng tới quân doanh của hai vị tướng quân Chiết, Dương ngăn việc hành hình lại, thay trẫm an ủi hai vị tướng quân.

    Quân địch xảo trá, mượn sương mù để bày mưu, quân ta bị địch lợi dụng không chỉ có hai vị tướng quân Chiết, Dương thôi đâu, bảo bọn họ đừng tự trách nữa.

    Đợi trẫm xử lý xong sư nghị đang rối rắm sẽ tới thăm hỏi bọn họ."

    "Thần tuân chỉ."

    Điền Trọng Tiến đáp ứng một tiếng rồi bước nhanh ra ngoài đại trướng.

    "Báo, Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái, Hoành Sơn tiết độ sứ Dương Hạo hiện tại đang ở ngoài trướng, thỉnh tội với bệ hạ."

    Triệu Quang Nghĩa tức giận nói: "Cho hắn vào."

    Dương Hạo bước nhanh vào trong trướng, vừa thấy Triệu Quang Nghĩa đã cúi đầu vái: "Bệ hạ, vi thần xin thỉnh tội với bệ hạ."

    Triệu Quang Nghĩa liếc xéo hắn một cái: "Dương khanh có tội gì?"

    Dương Hạo không dám ngẩng đầu lên, nói: "Đêm qua Hán quân tập doanh, có ý dẫn dụ sĩ tốt của thần công đánh đại doanh của Phan tướng quân, dẫn tới..."

    Triệu Quang Nghĩa ngắt lời: "Chuyện này trẫm đã biết rồi, Dương khanh xử trí vẫn tính là kịp thời, đêm qua sương mù dày đặc như vậy, khanh có thể bảo trì được sự tỉnh táo như vậy đã là hiếm có rồi.

    Trẫm không trách tội đâu, đứng dậy đi."

    Dương Hạo vẫn chưa dám đứng dậy ngay, lớn tiếng nói: "Bệ hạ khoan dung độ lượng, thần rất biết ơn, nhưng... thần vẫn có tội."

    Triệu Quang Nghĩa mí mắt nhướn lên, trầm giọng hỏi: "Còn có tội gì?"

    "Bệ hạ, sau khi thần ước thúc bộ hạ, lập tức cùng Tào đại nhân tới đại doanh của Phan tướng quân, ý muốn giải quyết hiểu lầm, lý giải tình huống.

    Nửa đường gặp phải mấy tên thương binh của Hán quân, trong hỗn loạn, Tào giám quân ông ấy...

    ông ấy đã hi sinh vì tổ quốc rồi."

    Triệu Quang Nghĩa sắc mặt biến đổi, trong mắt lập tức lóe lên vẻ hoài nghi, hắn nhìn chằm chằm vào Dương Hạo, sắc mặt âm tình bất định, nhìn một lúc lâu rồi mới nói: "Dương khanh, đêm qua trong hỗn chiến, chư bộ đều có tử thương, nhưng...

    đại tướng các doanh đều bình yên, chủ tướng trung quân bị mấy tên tán binh không có chỉ huy giết hại, việc này thực sự là chưa hề được nghe thấy..."

    Triệu Quang Nghĩa vừa dứt lời, cửa trướng truyền tới tiếng gọi như sấm đánh: "Bệ hạ!"

    Tiếng hét giống như sấm đánh, khiến cho Triệu Quang Nghĩa giật nảy mình, hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy cửa trướng có một người đang đứng, thân hình khôi ngô, râu tóc bay bay, thân mặc chiến giáp, tay ôm mũ sắt, trán đầy mồ hôi, không ngờ là Vân châu quan sát sứ Quách Tiến.

    Triệu Quang Nghĩa đầy vẻ không vui, phất mạnh tay áo, tức giận quát: "Quách Tiến, chưa có lời tuyên triệu của trẫm, hành doanh đại trướng này cũng có thể xông bừa vào à?

    Ngươi cũng là lão thần đương triều, sao lại không hiểu quy củ như vậy?"

    Quách Tiến nào còn để ý đến việc thỉnh tội, chỉ run giọng nói: "Bệ hạ, xảy ra đại sự rồi, xảy ra đại sự rồi!"

    Triệu Quang Nghĩa nhìn sắc mặt của hắn, trong lòng cũng thấy căng thẳng, vội vàng hỏi: "Xảy ra chuyện gì, ngươi nói đi!"

    Quách Tiến run giọng tâu: "Bệ hạ, Ngô vương...

    Ngô vương chết rồi."

    Triệu Quang Nghĩa nhất thời chưa có phản ứng, kinh ngạc hỏi lại: "Hả?

    Ngươi bảo ai chết cơ?"

    Quách Tiến mặt to như Trương Phi, trong đôi mắt báo từ từ ứa ra hai hàng lệ, ai oán nói: "Bệ hạ, Ngô vương thiên tuế hắn... chết rồi!"

    Dương Hạo nghe thấy vật thì giật bắn mình ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ kinh hãi nhìn về phía Quách Tiến.

    Quách Tiến lúc này đã khóc không thành tiếng rồi.

    Quách Tiến từ thời hậu Hán đã làm tướng ở trong quân, lão ban đầu là bộ hạ của Lưu Trí Viên, Lưu Tri Viễn bỏ Tấn lập Hán, lão là người có công ủng lập.

    Tới khi Quách Uy bỏ Hán lập Chu, lão vì đang làm tướng dưới trướng Quách Uy thế là liền thành Chu thần, rồi tới khi Triệu Khuông Dận chính biến ở hoàng kiều, thay Chu thành Tống, lão lại thuận lý thành chương trở thành Tống thần.

    Cho nên Quách Tiến không phải là cấm quân đích hệ, không phải là thân tín của Triệu Khuông Dận và cũng không phải là thân tín của Triệu Quang Nghĩa.

    Lão nhiều năm trấn thủ biên thùy, tuy không phải là phiên trấn, nhưng ở địa phương có quyền hành rất cao, bởi vì thường chịu sự công kích của quan viên triều đình, thượng tầng có quan viên mật tấu với Triệu Khuông Dận rằng Quách Tiến mưu đồ bất chính, nhưng Triệu Khuông Dận đối với loại tấu chương này một mực không thèm xử trí, về sau còn đưa những tấu chương này cho Quách Tiến để tỏ ý tin tưởng lão, cho nên Quách Tiến đối với Triệu Khuông Dận có thể nói là rất cảm ơn đái đức.

    Trong doanh của Triệu Đức Chiêu, một vương gia, một giám quân, một phó tướng toàn bộ đều chết, các tướng giáo còn lại thì kinh hoàng thất thố, quan chức của bọn họ quá thấp, vốn không dám tơi gặp hoàng đế, huống chi lại gặp phải đại họa như vậy, do đó liền bấm báo chuyện này cho Quách Tiến.

    Quách Tiến nghe tin liền vô cùng kinh hãi, lập tức tới bẩm báo tin tức này cho hoàng đế hay.

    Thân lại một vị đai quan biên giới chỉ biết quân sự, Quách Tiến trước giờ chưa từng hoài nghi Triệu Quang Nghĩa và con trai của tiên đế có khúc mắc gì, cho nên ở trước mặt Triệu Quang Nghĩa không chút che giấu cảm tình của mình, khi báo tin Ngô vương Triệu Đức Chiêu đã chết, nhớ tới tiên đế, Quách Tiến càng cảm thương, không nhịn được mà lộ ra chân tình, nước mắt lã chã.

    Nghe thấy lời của lão, Triệu Quang Nghĩa không khỏi ngớ người, ngây ra đó một lúc lâu mới ý thức được mình khi nghe thấy cháu ruột chết thì không nên có thái độ như vậy, lập tức bộ dạng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ , gào lên: "Sao lại thế được?

    Đức Chiêu bị tên bắn, đang dưỡng thương ở trung quân cơ mà, làm sao lại chết được?

    Chu Dận đâu?

    Mộ Dung Cầu Túy đâu?

    Lôi chúng về đây cho trẫm!"

    Quách Tiến buồn bã nói: "Bệ hạ, Chu Dận tướng quân và Mộ Dung giám quân, bọn họ cũng bị ám sát bỏ mình rồi."

    Lần này Triệu Quang Nghĩa kinh hãi thật sự rồi, hắn lui hai bước, đặt bịch mông lên ghế, nhất thời ngây ra như phỗng.

    Thi thể của tử sĩ Hán quân nhanh chóng lấp đầy sông hộ thành.

    Trên đầu thành, vô số nam nữ lão ấu bị sung làm quân sĩ nhìn thi thể của con cháu bị tích đống lại trong sông dưới thành, khóc không thành tiếng.

    Tin tức truyền tới hoàng cung Tấn Dương, Lưu Kế Nguyên giống như bị sét đánh, hắn ngây ngốc đứng trên ngự đài, hai mắt nhìn chằm chằm vào binh sĩ tới báo tin, ngây ra một hồi lâu rồi đột nhiên gào lên một tiếng và ngất đi, thuận theo ngự đài lăn xuống ngự điện.

    Võ sĩ ở hai bên vội vàng khênh hoàng đế lên, đặt lên lên ghế rồi vội vàng gọi ngự y lên kim điện cứu trị, chúng ngự y lại nào là đổ thuốc, nào là ấn nhân trung, dây dưa cả nửa ngày Lưu Kế Nguyên mới rên lên một tiếng rồi tỉnh lại.

    Lưu Kế Nguyên vừa tỉnh lại đã lập tức lớn tiếng khóc than: "Tinh binh không còn nữa rồi, Kế Nghiệp lừa trẫm rồi, giang sơn Hán thất mất trong tay trẫm rồi.

    Trẫm bị Lưu Kế Nghiệp hắn hại chết rồi.”

    Triều đình nhỏ của Hán thất vốn không có bao nhiên quan viên văn võ, hiện giờ chiến tử một lố, đang thủ thành một lố, bị Lưu Kế Nguyên chém đầu một lố, ở lại trên kim điện thị hầu hắn nếu không phải là nịnh thần thì cũng là quốc thích, đại đa số là phế vật, nghe thấy chỗ dựa duy nhất của bọn họ là Lưu Kế Nghiệp toàn quân bị tiêu diệt, sớm đã bị dọa đến nỗi gân cốt mềm nhũn ra, hoàng đế vừa khóc lớn, bọn họ lập tức phủ phục trên kim điện, khấu đầu binh binh nói: "Bệ hạ, Lưu Kế Nghiệp xong rồi, đại Hán ta cũng xong rồi, bệ hạ, tiếp nhận chiếu thư của Tống đế, hiến thành đầu hàng đi, nếu không... nếu không chúng ta đến cả xương cốt cũng chẳng còn đâu."

    Đại thám giám Vệ Đức Quý được Lưu Kế Nguyên sủng tín nhất quỳ trước long y, ôm đùi Lưu Kế Nguyên mà gào khóc, khóc đến nỗi nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt: "Bệ hạ, đây là trời muốn đại Hán ta vong, hàng đi thôi, chúng ta hàng rồi, bệ hạ tuy mất đi hoàng vị, nhưng được phong công hầu, ít nhất cũng có thể bảo toàn được tính mạng, được một đời phú quý..."

    "Hả?"

    Lưu Kế Nguyên đang khóc lớn, vừa nghe thấy những lời này liền ngồi bật dậy, đầu gối của hắn cong lên, vừa hắn va trúng mũi Vệ Đức Quý, Vệ Đức Quý hự một tiếng, ôm mũi quỳ ở đó thở không ra hơi.

    "Đầu hàng…đầu hàng, đúng rồi, giang sơn xã tắc này thực sự là không giữ được nữa rồi.

    Trẫm... trẫm cũng coi như là không làm liệt tổ liệt tông thất vọng, trẫm muốn hiến thành đầu hàng!"

    Lưu Kế Nguyên tinh thần chấn động, đột nhiên đứng bật dậy, gào lên: "Người đâu, người đâu, chuẩn bị văn phòng tứ bảo, mang ngọc tỷ lại đây..."

    Hoàng đế muốn hàng rồi.

    Tin tức nhanh chóng truyền ra, bách tính trong thành Tấn Dương đều tụ lại về phía hoàng thành, bọn họ ai ai cũng hình dung tiều tụy, vẻ mặt đờ đẫn nhìn đặc sứ của hoàng đế men theo ngự nhai từng bước từng bước tiến về cửa thành tây.

    Trong quân doanh ở ngoài thành tây dựng cờ xí của hoàng đế Tống quốc, bọn họ biết, những quan viên đó cũng biết, đó chính là nơi dừng chân của hoàng đế Tống quốc.

    Cảnh từng phát sinh ở thành Kim Lăng đã lại diễn ra ở thành Tấn Dương.

    Đại thái giám Vệ Đức Quý, tướng quân Lý Huân, trung thư xá Nhân Mạc Ngôn... ai ai cũng mặc áo trắng, để hở cánh tay trái, tuy nhếch nhác bất kham, nhưng ở trước mặt bách tính vẫn cố gắng duy trì một phần tôn nghiêm cuối cùng của bọn họ.

    "Mở cửa thành ra, bọn ta muốn ra ngoài thành gặp hoàng đế Tống quốc."

    Trung thư xa nhân Mạt Ngôn ngạo nghễ nhìn binh sĩ ở trước cửa thành, những bách tính vừa mặc chiến bào được mấy ngày này giờ cũng được tính là binh sĩ, trong ánh mắt mang theo vẻ ngạo mạn và khinh thường, giống như hắn chính là cứu thế chủ của những bách tính này, đang mưu cầu một con đường sống cho họ vậy.

    Binh sĩ mặt đầy đìa nước mắt nhìn những quan viên này, không có ai động đậy, đại thái giám Vệ Đức Quý nổi giận, hắn xông lên trước, vung tay tát một cái, một binh sĩ chỉ còn lại một cánh tay, tuổi chỉ khoảng mười bốn mười lăm liền lảo đảo ngã xuống đất, hắn liền rít lên mắng: "Đồ hỗn trướng, không nghe thấy ta phân phó gì à?

    Mau mau mở cửa thành, dám làm chậm trễ chỉ một khắc thôi, ta sẽ chém đầu ngươi, giết cả nhà ngươi đó!"

    Binh sĩ đó đột nhiên khóc to: "Ta không còn người nhà nữa rồi, người nhà của ta đã chết hết rồi, cha ta, đại ca ta đều chết rồi, mẹ ta ở dưới thành phụ trách nấu cơm cũng bị tên bắn chết rồi..."

    Vệ Đức Quý trừng mắt nhìn hắn với vẻ chán ghét, quay sang binh sĩ khác, mắng: "Còn co rúm ở đó làm cái gì?

    Phế vật!

    Ai ai cũng đều là phết vật cả, mau mở cửa thành ra!"

    Quân Tống vây thành nửa tháng, cửa thành được lấp bằng vô số thi thể chưa từng được mở ra trong một thoáng trầm lặng liền nhẹ nhàng mở ra, các đại thần, các thái giám, các hoàng thân quốc thích mặc áo trắng lập tức tranh nhau lao về phía cửa thành.

    Bọn họ đều muốn là người đầu tiên chạy vào Tống doanh, là người đầu tiên được gặp Tống đế, bọn họ sớm đã nghe ngóng rõ ràng, các đai thần của Đường quốc sau khi đầu hàng Tống đình, có rất nhiều người đều được trọng dụng, vẫn làm quan cao như trước, hiện giờ Lưu Kế Nguyên đã xong rồi, là lúc phải lưu lại ấn tướng tốt ở trước mặt chủ mới.

    Trung tư xá nhân Mạt Ngôn vốn còn cố giả vờ rụt rè ban đầu đứng ở trước nhất, không ngờ cửa thành vừa mở ra, những hoàng thân quốc thích, thái giám đại thần đều như ong vỡ tổ lao lên trước hắn, Mạt Ngôn lo quá, vội vàng nhấc áo chạy lên trước, tên thương binh cụt tay vẫn đứng ở trước mặt hắn khóc vô cùng thương tâm.

    Mạt Ngôn hiềm hắn cản đường mình, giơ chân lên đá hắn một cước, hầm hầm tức giận mắng: "Cút ra cho ta!"

    Một cước này của hắn đó cho tên tiểu binh trở tay không kịp, tên tiểu binh đó ngã xuống đất, vết thương ở cánh tay hai ngày trước vừa bị chém đứt đập xuống đất đau đến nỗi khiến hắn lớn tiếng gào thét, bách tính sĩ tốt ở xugn quanh thấy vậy liền không nén được giận, lập tức xôn xao.

    Một lão già tóc dài mặt đỏ bừng run giọng nói: "Tuyên bố phải cùng tồn vong với thành Tấn Dương là các ngươi!

    Hiện tại muốn hiến thành đầu hàng cũng là các ngươi!

    Lúc thủ thành, các ngươi cẩm y ngọc thực, nấp trong hoàng cung, ở trên đầu thành chém giết đẫm máu, mạng rẻ như chó lại là bọn ta.

    Khi đầu hàng, các ngươi chạy nhanh hơn ai hết, đầu hàng tân hoàng đế, các ngươi vẫn là quan, vẫn có thể hưởng vinh hoa phú quý.

    Nhưng chúng ta thì có gì?

    Những bách tính bình thường như chúng ta không cần gì cả, chúng ta chỉ cầu những đại lão gia như các ngươi coi chúng ta như một con người, hoặc nhiều hoặc ít coi chúng ta như một con người..."

    Lão binh râu trắng than thở khóc lóc, càng nói càng tức giận, lão đột nhiên giơ tay lên cao giọng hô: "Người bảo vệ thành là chúng ta, muốn giao nó ra thì cũng nên là chúng ta giao, những tên cẩu quan tán tận lương tâm này không xứng, giết sạch chúng đi, đừng để bọn chúng lại làm hại người khác nữa.

    Giết sạch chúng đi, báo thù cho thân nhân của chúng ta!"

    Tiếng gào thét phẫn nộ đã kích khởi nộ hỏa trong lòng các binh sĩ đang lặng lẽ đứng ở hai bên: "Giết sạch chúng đi!

    Giết sạch những tên cẩu quan này đi, bắt chúng đền mạng cho thân nhân của chúng ta!"

    Tiếng gào thét phẫn nộ nối tiếp nhau, giống như tiếng biển gầm, vang vọng trên đầu thành Tấn Dương, các binh sĩ lao về phía đám quan lại mặc áo trắng như lang như hổ, đao kiếm đều chém xuống, trong khoảnh khắc băm chúng thành thị nát.

    Cửa thành đã mở rồi, tiếng chét giết làm kinh động tới binh sĩ trong doanh của Phan Mỹ, bởi vì mấy ngày trước phát sinh việc ngộ sát quan viên xuất thành đầu hàng, cho nên Tống binh trong doanh của Phan Mỹ vô cùng cẩn thận, bọn họ một mặt kéo cung đặt tên, giới bị nhìn cửa thành vừa mở và đám người rơi vào chém giết như điên như cuồng ở trước cửa thành, một mặt sai người nhanh chóng đi truyền báo tới trung trung quân.

    Trận rối loạn ở cửa thành rất nhanh liền dừng lại, bách tính đã giết tới đỏ mắt chém sạch đám quan lại muốn đầu hàng đó, không biết là ai dẫn đầu hét lên "giết chết tên cẩu hoàng đế không coi chúng ta là người đi", lập tức nhận được hưởng ứng của các sĩ binh điên cuồng bất ngờ làm phản, vô số bách tính vung đao thương dọc theo ngự nhai xông vào hoàng thành.

    Bọn họ đi đường vừa khóc lóc vừa gào thét, phát tiết sự phẫn nộ và bi thương của bọn họ, không ngừng có người gia nhập đội ngũ của bọ họ, dòng người cuồn cuộn giống như sóng lớn ngập trời, cuốn về phía đại môn của hoàng cung.

    Triệu Quang Nghĩa một đường chạy tới trung quân đại trướng của Triệu Đức Chiêu, ôm lấy thi thể của đứa cháu mà gào khóc thê lương, miệng thì không ngừng tự trách mình không chiếu cố tốt cho cháu trai, hổ thẹn với hoàng huynh, khiến cho văn võ ở bên cạnh không ngừng khuyên nhủ, màn kịch giả nhân giả nghĩa ở đây diễn đang đến lúc cao trào thì từng trận tiếng hoan hô giống như bài sơn đảo hài từ xa vang tới, nối liền không dứt, Triệu Quang Nghĩa không khỏi ngạc nhiên, hắn vội vàng ngừng khóc, biến sắc hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

    Tả hữu quay sang nhìn nhau, đều không hiểu chuyện gì xảy ra, mọi người đang vô cùng kinh ngạc thì một thị vệ hối hả chạy vào, hưng phấn bừng bừng bẩm báo: "Thánh tượng, thủ quân thành Tấn Dương bất ngờ làm phản rồi, bọn họ đã mở cửa thành tây, sau đó phản quân một đường giết tới hoành thành rồi!"

    "Hả?"

    Triệu Quang Nghĩa lau nước mắt, bán tín bán nghi hỏi: "Trên đời thật sự có chuyện tốt như vậy ư?

    Triệu Đức Chiêu vừa chết, thành Tấn Dương cũng không cần tấn công mà tự phá?"

    Lúc này lại có một thị vệ hớt hải chạy vào, lớn tiếng bẩm báo: "Thánh thượng, Phan tướng quân và Dương nguyên soái đã dẫn quân vào thành, cố gắng khống chế ngoại thành Tấn Dương, trong thành Tấn Dương đâu đâu cũng là loạn quân loạn dân, phía cấm cung đại nội đã bốc cháy rồi!"

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy liền động dung, vội vàng bước ra ngoài trướng.

    Chỉ thấy trong thành Tấn Dương, cố đô của chín triều vào những năm cuối Xuân Thu, trung tâm thành đang cháy rừng rực, đường lớn ngõ nhỏ đều là người bạo loạn.

    Ngõ Đổng Hang, phủ của bộ quân thị vệ đô ngu hậu Lưu Kế Nghiệp, cửa phủ rầm một tiếng bị phá ra, một tiểu giáo trẻ tuổi thân hình mãn tiếp dẫn hơn mười đại hán vạm vỡ xông vào trong viện, trước mặt là hai hài tử mới lớn, hai hài tử đứa lớn chỉ khoảng mười tuổi, đứa nhỏ thì chưa quá bốn năm tuổi, phụ nhân thì khoảng tứ tuần, trán cao mày liễu, ngũ quan xinh đẹp, chỉ là hai mắt sưng đỏ, hình như là vừa mới khóc không lâu.

    Bà ta mặc một thân đô trắng, một tay che cho hài tử, một tay cầm lợi kiếm lạnh toát, mắt thấy quân Tống xông vào trong viện, mỹ phụ nhân đó mày liễu nhíu chặt, mắt phượng nghiêm nghị, cao giọng quát: "Duyên Hoàn, hộ vệ đệ đệ của con, theo sát sau vi nương, chúng ta giết ra ngoài.”

    Tiểu giáo trẻ tuổi xông vào trong viện chính là Mục Vũ, hắn thấy mỹ phu nhân bụng nhô cao, đang hoài thai, không ngờ còn muốn cầm kiếm xông lên chém giết, dọa cho hắn vội vàng ném binh khí trong tay đi rồi xua tay liên tục, nói: "Chiết đại nương, chiết nãi nãi, bà chớ có động thủ, tôi là phụng mệnh tới cứu bà đi tương hội với tôn phu."

    Lúc này, một con thương ưng bay qua bầu trời Tấn Dương, cảnh rối loạn trong thành tựa hồ như khiến nó có chút nghi hoặc, nó ở trên bầu trời thành Tấn Dương bay lượn hai vòng, lúc này mới nhận chuẩn vị trí trung quân của Dương Hạo, thu cánh bay xuống.

    Chương 463: Thu phục Dương Nghiệp

    Nằm ngoài sở liệu của Triệu Quang Nghĩa, thành Tấn Dương không phải bị hai mươi vạn đại quân của hắn công hãm, mà ở vào lúc hắn sứt đầu mẻ trán không công mà tự phá.

    Không nằm ngoài sở liệu của Phan Mỹ, Dương Hạo tranh vào thành trước, kết quả những tên binh lưu manh quân kỷ cực kém dưới trướng hắn rất nhanh liền biến thành cường đạo cướp nam chiếm nữ, cướp đoạt tài vật.

    Mùa xuân là lúc hoa nở, song những tên Ngân châu binh mặc áo da dê, đội mũ lông chó tay kéo đại cô nương tiểu tức phụ, lưng đeo túi lớn túi nhỏ cao hứng bừng bừng chạy ra ngoài thành như đi họp cợ.

    Khiến cho thành Tấn Dương vốn đã là một mảng hỗn loạn càng khó khống chế hơn, Phan Mỹ ngồi trên lưng ngựa, mặt sầm xuống, cố nén sự xung động muốn giết người ở trong lòng, nói với Dương Hạo: "Dương nguyên soái, trong thành đã hỗn loạn bất kham rồi, mà bộ đội sở thuộc của ngài..."

    Dương Hạo mặt mày xấu hổ, nói: "Xấu hổ quá, xấu hổ quá, thực sự là xấu hổ quá.

    Dương mỗ vốn muốn lấy công chuộc tội, nhưng những kẻ hỗn trướng này lại không ra thể thống gì cả, khiến cho Phan tướng quân chê cười rồi.

    Bản soái lập tức lệnh cho bộ hạ lui ra khỏi thành, để Phan tướng quân phụ trách khống chế toàn thành, có điều... có điều..."

    Phan Mỹ thông minh cỡ nào chứ, vừa thấy bộ dạng ấp a ấp úng của hắn là hiểu ngay tâm ý của hắn rồi.

    Phan Mỹ thầm khinh bỉ hắn, trong miệng thì nói: "Dương nguyên soái yên tâm đi, ngài và ta đồng thời vào thành, nếu có công lao, tất nhiên là không thiếu phần của ngài.

    Trước mắt... xin Dương nguyên soái phối hợp một chút, mau chóng tụ tập quân đội, để tránh xảy ra phiền phức không đáng có."

    Dương Hạo mặt mày hớn hở, vội vàng đáp lời cuống cả lên: "Được, được được, chúng ta một lời đã định.

    Người đâu, truyền lệnh, thu binh, ai nghe lệnh mà không lui, giết chết không tha!"

    Dương Hạo đám ứng sảng khoái như vậy là bởi vì hắn đã nhìn thấy Mục Vũ rồi.

    Mục Vũ dẫn hơn chục thiếp thân thị vệ, đang bảo vệ một nữ tử toàn thân mặc đồ trắng và hai hài tử nhanh chóng rút ra ngoài thành.

    Dương Hạo thấy đã đạt được mục đích, lập tức hạ lệnh rút binh.

    Tiếng chiêng vang lên, ba ngắn một dài, Ngân châu binh bắt đầu ý vị chưa tận mà rút khỏi thành.

    Cửa thành nam sau khi được người của Phan Mỹ tiếp phòng liền từ bên trong mở ra.

    Bộ đội của Lý Hán Quỳnh hoan hô ùa vào, tiếp theo đó cửa thành đông cũng được mở.

    Cửa thành đối diện đã được mở, Triệu Quang Nghĩa đứng trước doanh, mặt không hề vui vẻ chút nào.

    Thành Tấn Dương không ngờ lại đắc thủ dưới tình huống này, khi hắn vừa gặp phải thiệt hại nghiêm trọng, nội bộ của Tấn Dương bất ngờ nổi loạn mà thất thủ, đối với Triệu Quang Nghĩa mà nói quả thực không phải là vinh quang gì cả.

    Tuy trừ được cái gai Triệu Đức Chiêu trong mắt hắn, hắn lúc này tâm tình rất sảng khoái, nhưng vừa nghĩ tới hắn lao sư động chúng viễn chinh Hán quốc, sau cùng lại là một kết cục như thế này, Triệu Quang Nghĩa không ngờ lai có một loại cảm giác ủ rũ chán nản.

    Các tướng lĩnh ở xung quanh thấy Triệu Quang Nghĩa rầu rĩ, còn cho rằng hắn đang thương tâm vì đứa cháu Triệu Đức Chiêu mới chết, cho nên đều cố gắng lộ ra bộ dạng bi thương, không dám lộ ra vẻ vui vẻ, chỉ có chỉ huy hành doanh Điền Trọng Tiến là lờ mờ đoán ra mấy phần tâm tư của Triệu Quang Nghĩa.

    Điền Trọng Tiến là đại tướng nắm trọng binh trong cấm quân, lúc trước khi Triệu Quang Nghĩa làm Khai Phong phủ doãn, Điền Trọng Tiến là đối tượng trọng điểm kết giao của hắn, có điều lễ vật mà Triệu Quang Nghĩa tặng cho Điền Trọng Tiến, đều không ngoại lệ bị Điền Trọng Tiến trả về.

    Điền Trọng Tiến chỉ trung thành với hoàng đế, ai làm hoàng đế thì gã trung thành với người đó, tuyệt không kéo bè kết phái, làm ra tập đoàn lợi ích gì.

    Triệu Quang Nghĩa biết rõ con người của gã, do đó sau khi trở thành hoàng đế không hề trách tội hắn lúc trươc đã nhiều lần không nể mặt mũi mình, vẫn trọng dụng gã.

    Nhưng bất kể là nói như thế nào, hai người trước kia dẫu sao cũng có chút không hài lòng nhau, điều này đã thành một khối tâm bệnh của Điền Trọng Tiến, nếu như có cơ hội hòa hoãn quan hệ với kim thượng, gã đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội.

    HIện giờ đã đoán ra vì sao Triệu Quang Nghĩa không vui, Điền Trọng Tiến liền bước lên một bước, chắp tay nói: "Quan gia, Ngô vương thân gặp bất hạnh, chúng thần cũng cảm thương, nhưng quan gia không chỉ là thúc phụ của Ngô vương, mà cũng là chủ chung của thiên hạ, xin quan gia lấy thiên hạ làm trọng, lấy xã tắc làm trọng, lễ viên thuận biến, để tránh làm tổn thương tới long thể.”

    Triệu Quang Nghĩa ỡm ờ ừ một tiếng, Điều Trọng Tiến lại nói: "Hiện giờ Tấn Dương không công mà tự phá, điều này chứng tỏ Lưu Kế Nguyên đảo hành nghịch thi, không được lòng người.

    Mà quan gia thảo phạt Hán quốc đó là nghĩa cử thuận với thiên mệnh, cho nên sĩ tốt, bách tính của Hán quốc chịu sự cảm hóa nhân đức của quan gia, vui vẻ hiến thành đầu hàng.

    Lấy nhân đức mà phục thiên hạ, so với binh uy thì càng hiếm có và đáng quý hơn, quan gia là một đời nhân chủ, mới có được kết quả không cần chiến mà thu thục được người ngày hôm nay, thần vi Đại Tống, chúc mừng bệ hạ."

    Triệu Quang Nghĩa nghe đến đây, không khỏi vui mừng, hắn nhìn về phía Điền Trọng Nghĩa với vẻ khen ngợi, gật đầu nói: "Điền khanh nói rất đúng, Hán dân chịu sự cảm hóa của trẫm, chủ động hiến thành, tránh cho sinh linh đồ thán, trẫm cũng rất vui mừng.

    Hán quốc đã diệt, thiên hạ Trung Nguyên đã nằm cả trong tay Đại Tống ta, tiên đế ở trên trời có linh thiêng, chắc hẳn cũng sẽ cảm thấy vui mừng.

    Điền khanh, ngươi mau chóng suất binh vào thành hiệp trợ Phan Mỹ ổn định trật tự, đặc biệt là tên Lưu Kế Nguyên đó, phải tra rõ sinh tử của hắn rồi báo cho trẫm."

    "Mạt tướng tuân lệnh."

    Điền Trọng Tiến thở phào một hơi, vội vàng lĩnh mệnh mà đi, Triệu Quang Nghĩa trở nên phấn chấn, nhìn thành Tấn Dương lửa cháy ngập trời, nghĩ thầm: "Tấn Dương là cố đô của chín triều, không thiếu vương giả chi khí.

    Từ thời Đường mạt tới nay, nơi này hào kiệt lớp lớp, thực sự là nơi đại hoạn.

    Đặc biệt nơi này gần Khiết Đan và Tây Bắc, một khi để kẻ khác đoạt được, trẫm muốn công đánh, không biết phải tổn thất bao nhiêu binh tướng, tòa cổ thành truyền thừa từ thời đại Xuân Thu này là ngàn vạn không thể lưu lại được nữa."

    Nghĩ tới đây, Triệu Quang Nghĩa trầm giọng nói: "Chưởng thư ký."

    "Có thần."

    "Ghi lại cổ thành Tấn Dương vốn là phiên trấn, gian thần tặc tử ỷ vào núi rừng hiểm trở, thành lũy cao thâm mà trái trời cự mệnh, vì thế mà phản ngịch làm liên lụy tới quân dân.

    Hiện giờ đã bị bình địch, đề nghị phải sửa đổi.

    Truyền lệnh, tăng đạo thân sĩ thành Tấn Dương đồng loạt dời tới Tây kinh Lạc Dương, bách tính bình thường chuyển tới Du Thứ.

    À, huyện Du Thứ nhân khẩu tăng lên quá nhiều, đổi huyện thành châu đi.

    Trẫm bình định Hán quốc, Thần châu, Du châu đều đổi thành Tịnh châu, lệnh cho Tịnh châu án trí di dân, chớ sinh sự đoan."

    Chưởng thư ký hạ bút như bay, nhất nhất ghi lại.

    Triệu Quang Nghĩa dừng lại một chút, lại nói: "Sau ba ngày, đốt thành Tấn Dương.

    Tất cả kiến trúc phòng xá, cung đình, chùa chiền trong thành đều hủy hết, đợi mùa mưa đến lại dẫn nước nhấn chìm thành Tấn Dương, triệt để khiến nó thành đống đổ nát."

    Hắn lại hít sâu một hơi, trầm giọng nói tiếp: "Ngày mai, bày ngự yến, khao thưởng ba quân, trẫm muốn làm một bài "Bình Tấn phú", đem công tích ngày hôm nay ghi mãi vào sử sách.

    Các văn võ đại thần ngày mai lên yến, mỗi người làm một bài "Bình Tấn thi", góp sức cùng trẫm làm "Bình Tấn phú"!"

    Chúng văn võ thấy hoàng đế phấn chấn trở lại, đều thầm thở phào một hơi, cùng dạ một tiếng.

    Triệu Quang Nghĩa lai nhìn về tòa cổ thành nhiều năm sắp bị hủy trong chốc lát ở trước mặt, hả hê mãn nguyện nghĩ: "Triệu Đức Chiêu chết rồi, tâm phúc đại hoạn của trẫm đã trừ.

    Hán quốc cũng được bình định rồi, Trung Nguyên đã nhất thống.

    Trẫm nhất định có thể trở thành đế vương vĩ đại hơn hoàng huynh.

    Trẫm không muốn làm Thái Tông, vĩnh viễn đứng sau cái bóng của hoàng huynh, trẫm phải đánh xuống một phiến thiên địa còn rộng lớn hơn hoàng huynh, sau khi trẫm thiên thu vạn tuế, miếu hiệu của trẫm... cũng phải xưng tổ!"

    ...

    Dương Hạo vừa trở về đại doanh, Lý Nhất Đức lập tức ra đón, hai người thấp giọng nói chuyện một hồi liền bước nhanh vào trong đại trướng, vừa vào đại trước, cho tả hữu lui xuống, Lý Nhất Đức lập tức từ trong ống tay áo rút ra một phong thư, Dương Hạo mở ra hối hả đọc một lượt, Lý Nhất Đức không nén nổi tò mò liền hỏi: "Đại, trong thư nói gì vậy, tình hình Ngân châu thế nào rồi?"

    Dương Hạo chậm rãi trả lời: "Lý Kế Quân đột phá phòng tuyến trùng trùng, đã công tới dưới thành Ngân châu rồi.

    Lý Quang Duệ tự mình dẫn đại quân, từ phía sau một đường càn quét, Đảng Hạng thất thị không ngăn nổi hắn, nếu như không có gì bất ngờ, trong vòng mấy ngày hắn cũng sẽ tới Ngân châu thôi."

    Lý Nhất Đức sắc mặt có chút trắng bệch, lắp bắp nói: "Đại nhân... vậy phía Hạ châu có tin tức gì chứ?"

    Dương Hạo xua tay, lắc đầu nói: "Hoàn toàn chưa có tin tức gì."

    Sắc mặt của Lý Nhất Đức càng biến thành trắng hơn, Dương Hạo liếc hắn một cái, bỗng nhiên bật cười, nói: "Ngươi lo lắng cái gì, Ngân châu... không phải là dễ bị đánh hạ như vậy đâu.

    Mà Hạ châu... hiện giờ mà nói, không có tin tức há chẳng phải là tin tức tốt nhất ư?"

    Lý Nhất Đức ngẫm nghĩ kỹ lại, sắc mặt dần dần dễ coi hơn một chút, Dương Hạo đột nhiên lại hỏi: "Dương phu nhân và hài tử của bà ta đã được đón về chưa?"

    Lý Nhất Đức vội vàng thưa: "Rồi, đã đưa vào hậu trướng của đại soái rồi, để thị vệ thân cận nhất trông coi, bất kỳ ai cũng không được tiến vào."

    Dương Hạo gật đầu nói: "Tốt, ta đi gặp bọn họ."

    Lý Nhất Đức vội vàng bảo: "Đại soái, Ngân châu đã bị cháy tới lông mày rồi, chúng ta hiện tại..."

    Dương Hạo cười nói rất trầm ổn: "Hà tất phải kinh hoàng làm gì, hiện tại chưa phải là lúc chúng ta xin cáo từ với quan gia, luôn phải làm thật cẩn thận kín kẽ mới bứt ra được.

    Ngươi không cần phải lo lắng, bản soái sớm đã có kế hoạch.

    Ngươi hiện giờ đi tập trung những phụ nhân bị bắt về ở sau sảnh đợi mệnh lệnh của bản soái, sĩ tốt nào giám không tuân, lấy quân pháp mà sử.

    Đám hổn đstn này đánh trận thì cũng dũng cảm đấy, nhưng quân kỷ... thật sự là còn tồi hơn so với tưởng tượng của ta, nên gõ cho bọn chúng tỉnh ra rồi."

    Lý Nhất Đức thấy Dương Hạo trấn định tự nhiên, trong lòng cũng thấy an tâm hơn, vội vàng dạ một tiếng rồi thối lui.

    Lý Nhất Đức vừa đi, sắc mặt Dương Hạo liền sầm xuống, hắn không ngờ Lý Kế Quân lại tới nhanh như vậy.

    Ngân châu...

    Ngân châu lúc này chẳng phải cũng tương tự như Tấn Dương ư?

    Cách làm của hắn và Dương Kế Nghiệp sao lại giống nhau thế!

    Dương Kế Nghiệp bí mật điều một nhánh tinh binh ra khỏi Tấn Dương, lấy tử thành làm mồi, tiến hành một kích trí mạng; Còn hắn, đồng thời cũng điều tinh binh ra khỏi Ngân châu, chỗ khác nhau là binh mã Ngân châu mà hắn điều ra tổng cộng có hai nhánh, một minh một ám, minh thì ở đây, còn ám thì bôn ba trong sa mạc.

    Một kích cuối cùng của Dương Kế Nghiệp thất bại trong gang tấc, còn hắn thì sao?

    Nghĩ tới Ngân châu, nghĩ tới Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Nhi và Diệu Diệu ở trong thành Ngân châu, nhớ tới đội ngũ bí mất hiện giờ vẫn bặt vô âm tín đó, Dương Hạo làm sao mà không nóng ruột nóng gan, buồn bã lo lắng cho được?

    Nhưng ở trước mặt bộ hạ, một chủ tướng như hắn tuyệt đối không được hốt hoảng.

    Hắn hiện tại chỉ hận không được lập tức chắp cánh bay về Ngân châu chủ trì đại cục, nhưng trước khi giải trừ được sự uy hiếp mà tên Triệu Quang Nghĩa khẩu Phật tâm xà này mang tới cho hắn, hắn tạm thời vẫn phải ẩn nhẫn, trong lòng hắn cũng nôn nóng lắm chứ.

    Dương Hạo cước bộ trầm trọng đi tới cửa hậu trướng, đứng ở ngoài trướng, hòa hoãn lại tình tự của mình, lại đổi sang bộ dạng ung dung tự nhiên, tràn đầy tự tin rồi mới cất bước vào trong trướng.

    Trong trướng, Dương Kế Nghiệp hôn mê bất tỉnh, Dương phu nhân và hai hài tử phục ở trước giường, đang lo lắng trùng trùng nhìn vào sắc mặt trắng bệch của y, lặng lẽ rơi lệ.

    Dương Hạo bước vào trướng, trước tiên là có chút hiếu kỳ nhìn bào tỷ (chị ruột) của Chiết Tử Du, nhân vật truyền kỳ trong truyền thuyết này, rồi mới nói khẽ: "Dương phu nhân chớ có lo lắng, Dương tướng quân chỉ là thể lực cạn kiệt, mất máu quá nhiều mà thôi, bản soái đã bảo lang trung chăm sóc thỏa đáng rồi.

    Người ở trong quân doanh quá huyên náo, để Dương tướng quân được nghỉ ngơi cho tốt nên mới cho y uống thuốc bổ trợ cho giấc ngủ, do đó mới ngủ say không tỉnh, chứ không phải là vì thương thế quá nặng đâu."

    Dương phu nhân nghe thấy tiếng người liền đứng dậy, lau nước mắt, quan sát hắn thật kỹ rồi mới bình tĩnh hỏi: "Ngài là người của Phủ châu, hay là người của Lân châu?"

    Dương Hạo khen thầm trong lòng: "Giỏi thật, đổi lại là một nữ tử tầm thường, vào lúc này làm sao mà có được phần tâm tư này, nữ nhân của Chiết gia quả nhiên khá thật."

    Hắn mỉm cười, chắp tay nói: "dương phu nhân, bản soái không phải là người của Lân châu, cũng không phải là người của Phủ châu, mà là tới từ Ngân châu."

    "Ngân châu?"

    Dương phu nhân sau một thoáng ngây người liền lộ ra vẻ hoảng hốt, nói khẽ: "Ngân châu...

    Dương Hạo?"

    "Chính là Dương mỗ?"

    Dương phu nhân quay đầu lại nhìn trượng phụ dang ngủ say, nói: "Đa tạ ơn viện thủ của Dương nguyên soái.

    Thiếp thân đã nghe chuyết phu nhắc tới Dương nguyên soái, Dương nguyên soái trước đây đã thả phu quân của ta, hiện giờ lại cứu cả nhà ta, đại ân đại đức này, thiếp thân thật sự là cảm kích bất tận."

    Dương Hạo vội vàng xua tay, nói: "Dương phu nhân khách khí rồi, tôn phu Dương tướng quân nghĩa đảm trung tâm, ai ai cũng khâm phục và ngưỡng mộ?

    Vả lại, bản soái với Lân châu Dương soái, Phủ châu Chiết soái kết nghĩa kim lan, chính là huynh đệ, hơn nữa có giao tình rất thâm với lệnh muội là Tử Du tiểu thư, đã có cơ hội, vô luận là như thế nào cũng phải ra tay cứu giúp."

    Hắn xoa xoa tay, nhìn hai hài tử ở bên cạnh Chiết Tử Du và cái bụng lồi lên của bà ta, thầm nghĩ: "Lần trước gặp Dương Kế Nghiệp bên cạnh có hai nhi tử, hiện tại lại có hai đứa nữa, đứa nhỏ ở trong bụng bà ta chắc là Dương ngũ lang rồi?"

    Trương Dương vừa nghĩ vừa nói: "Hai vị công tử này chắc là tam công tử, tứ công tử của quý phủ phải không?

    Đêm qua Dương tướng quân suất binh tập doanh, một đường chém giết thế nào lại xông nhầm vào trong doanh của bản soái, may được bản soái cứu.

    Chỉ là... lúc ta ở Ngân châu, từng gặp qua hai vị công tử Duyên Lang, Duyên Phổ... không biết hiện giờ đang ở đâu?"

    Hắn vừa nói tới đây, Dương phu nhân không nhịn được liền rơi lệ, thút thít nói: "Duyên Lang, Duyên Phổ, Duyên Huấn ba hài nhi đều theo cạnh phụ thân, hiện giờ... hiện giờ chỉ sợ..."

    Dương phu nhân ở trong thành nghe nói Hán quân tập kích Tống doanh thất bại, thi hài của Hán quân chất ổn ngang, lấp đầy sông hộ thành thì biết rằng trượng phu và ba hài tử của mình e rằng cũng lành ít dữ nhiều, hiện giờ trượng phu không ngờ lại sống sót một cách thần kỳ, đã là may mắn bất ngờ, bà ta sao dám nghĩ ba nhi tử cũng còn sống, vừa nghĩ tới ba nhi tử còn chưa tới hai mươi đã mất sớm, bà ta tuy cực kỳ kiên cường nhưng vẫn không nén nỗi đau xót mà rơi lệ.

    Dương Hạo cũng không ngờ còn có một vị tam công tử, nói vậy vị Dương phu nhân này đang hoài thai lục lang rồi.

    Mắt thấy Dương phu nhân buồn bã rơi lệ, Dương Hạo chỉ thầm hối hận vì thất ngôn, không biết nên khuyên giải như thế nào thì bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói hư nhược: "Tử Duyệt, chinh chiến vì nước, bảo vệ biên cương, da ngựa bọc thây, đó là bản sắc của nam nhi, nàng khóc cái gì!"

    "Phu quân!"

    Dương phu nhân vui mừng quay người lại, nhào tới trước giường: "Chàng tỉnh rồi."

    Hai hài tử cũng vui mừng lao tới cạnh giường, gọi: "Cha."

    Dương Kế Nghiệp vui mừng nhìn phu nhân và hai đứa con trai, hơi gật đầu, nói: "Tốt, tốt, ta chỉ nghĩ gia đình ta đều đã hi sinh vì nước rồi, không ngờ các ngươi vẫn còn sống."

    Y ngẩng đầu lên nhìn Dương Hạo, do dự một lúc lâu rồi mới thấp giọng hỏi: "Tấn Dương đã bị công phá rồi ư?"

    Dương Hạo lắc đầu rồi lại gật đầu, nói: "Thành Tấn Dương quả thật đã bị thất thủ, có điều... lại không phải là bị quân Tống công phá.

    Sau khi biết được tướng quân chiến tử, kế tập doanh thất bại, Lưu Kế Nguyên lại sai sứ xuất thành xin hàng, nhưng sứ tiết của hắn vào lúc quan trọng này lại vẫn muốn dương oai dương uy, ức hiếp bách tính, khiến cho binh sĩ bất ngờ làm phản, thế là... thành Tấn Dương không công mà tự phá."

    Dương Kế Nghiệp không ngờ lại có dạng kết cục như vậy, hắn trợn tròn mắt, ngây ra một lúc lâu, đột nhiên cười thảm, Dương phu nhân lo lắng bảo: "Phu quân, chàng đã tận lực rồi..."

    Dương Kế Nghiệp nhắm mắt lại rồi chậm rãi mở ra, trầm giọng hỏi: "Chủ của ta... hiện giờ sao rồi?"

    Dương Hạo vô thức quay đầu nhìn ra sau, nói: "Lúc ta vào thành cứu tôn phu nhân ra, thấy trong thành chỗ nào cũng là bạo dân loạn binh, nhao nhao công đánh về phía hoàng thành, trong hoàng cung lửa cháy ngút trời, e rằng..."

    Ánh mắt vô thần của Dương Kế Nghiệp chậm rãi dời lên nóc trướng, hai hàng lễ thuận theo khóe mắt của y chảy xuống má, đau đớn đến xé lòng, tim của y hiện tại đã chết rồi.

    Dương Hạo khuyên bảo: "Dương tướng quân, đối với Hán quốc, tướng quân đã nhân chí nghĩa tận rồi, đại thế như vậy, không phải là sức người có thể vãn hồi, tướng quân hà tất phải tự trách."

    Dương Kế Nghiệp ngây ra một lúc lâu, ánh mắt khẽ động, chuyển về phía phu nhân của mình sau đó lại nhìn sang hai nhi tử mặt còn non nớt, xoa xoa đầu chúng, trong mắt lộ ra vẻ từ ái, một lúc sau, y lại nhìn Dương Hạo, hỏi khẽ: "Dương nguyên soái cứu phu thê ấu tử chúng ta, là muốn gì?"

    Dương Hạo nhìn chằm chằm vào hắn, trịnh trọng nói: "Một thân nghệ nghiệp của, một bầu trung tâm của Dương tướng quân, Dương Hạo ngưỡng mộ và khâm phục đã lâu.

    Lúc trước ở Ngân châu, Dương Hạo đã biểu lộ một phen thành ý của mình với Dương tương quân rồi, nếu có được sự tương trợ của tướng quân, đó là nỗi vui mừng rất lớn của bản soái, xin tướng quân nể tấm lòng thành của bản soái mà quy phụ Ngân châu."

    Dương Kế Nghiệp ánh mắt thoáng động, hỏi gắt theo: "Dương nguyên soái tự ý dung nạp một tội thần của Hán quốc như ta, không sợ Tống thiên tử biết ư?"

    Dương Hạo lập tức nói: "Nếu có được sự giúp đỡ của tướng quân, bản soái sợ gì lôi đình chi nộ của Tống thiên tử?"

    Những lời nói này ý tứ đã rõ ràng rồi, kỳ quang trong mắt Dương Kế Nghiệp càng thịnh hơn, thế nhưng Dương Hạo lại chêm thêm một : "Có điều... bản soái hiện giờ đang ơ dưới mái hiến nhà người ta, Dương tướng quân vẫn phải chịu ủy khuất một đoạn thời gian, đợi khi thời cơ chín muồi, Dương tướng quân mới có thể ngang nhiên lộ mặt!"

    Dương Kế Nghiệp nghe thấy vậy không khỏi bật cười, y lại nhìn chằm chằm vào Dương Hạo một hồi lâu, thấy bộ dạng thành khẩn, ánh mắt tha thiết của hắn, đột nhiên nói: "Đứa con thứ ba là Duyên Huấn của thuộc hạ còn chưa chết, hiện giờ... phiền chúa công thay thuộc hạ tới Sát Hùng lĩnh một chuyến, tìm nó trở về."

    Dương Hạo đầu tiên là ngây ngốc, kế đó vui mừng như điên, vội vàng nhận lời: "Được được, tướng quân nghỉ ngơi cho tốt đi, bản soái đi đón công tử về!"

    Rẽ mây thấy trắng sáng, Dương Hạo cuối cùng cũng nhận được lời đầu hàng uyển chuyển của Dương Kế Nghiệp rồi, hắn nhận lấy tín vật của Dương Kế Nghiệp, nghe y nói rõ tình hình trên Sát Hùng lĩnh, lập tức hưng phấn bừng bừng cáo từ đi ra, gọi Mục Vũ tới dặn dò một phen, Mục Vũ lập tức dẫn mấy người tới Sát Hùng lĩnh.

    Dương Hạo lại dẫn những phụ nhân bắt được tới hành doanh của hoàng đế.

    Phan Mỹ lúc này vẫn ở trong thành, Dương Hạo giao xong bách tính, chủ động nói rõ tình huống, Triệu Quang Nghĩa cũng không tiện trách phạt, vẫn giả vờ giả vịt khen ngợi một phen, trong lòng thì lại có chút vui mừng vì quân kỷ của sở bộ Dương Hạo không ngờ lại bại hoại như vậy.

    Dương Hạo giao phó rõ ràng xong liền xin cáo từ, Triệu Quang Nghĩa không khỏi kinh ngạc nói: "Dương khanh, Tấn Dương đã phá, không còn quân vụ khẩn cấp gì nữa, Dương khanh hà tất phải vội vã về như vậy?"

    Dương Hạo ngượng ngùng nói: "Không giấu gì quan gia, thần nghe quan gia ngày mai mở tiệc mừng công, lệnh cho văn võ làm "Bình Tấn thi", thần học thức thô thiển, lo lắng lộ ra chỗ xấu trước mặt bá quan, muốn quay về sớm một chút."

    Triệu Quang Nghĩa nhớ tới bài "Xuất sư biểu" mà hắn ngày trước viết ra, không khỏi có chút buồn cười, vội vàng căng da mặt gật đầu nói: "Đã vậy thì ngươi về doanh đi, một khắc giờ mùi ngày mai đến dự tiệc đúng giờ là được."

    "Tạ bệ hạ!"

    Dương Hạo cúi người thối lui, cho tới cửa trướng mới quay người lại rời đi, nhìn bóng lưng của hắn, Triệu Quang Nghĩa không khỏi nghĩ một cách đầy ác ý: "Lý Quang Duệ hiện giờ đã công tới dưới thành Ngân châu rồi, đợi khi hắn biết tin, không biết sẽ có bộ dạng như thế nào nhỉ."

    Quyển 12: Tây Bắc vọng, xạ thiên lang.

    Chương 464: Đáng đời ta

    Đả tư : Goncopius-4vn

    "Phân hà phong vũ khởi thương hoàng, bách vạn hùng sư cõng tấn dương.

    Hổ cứ long bàn kim thắng tích. thiên phiên địa phúc khái nhi khảng..."

    "Hai câu sau là gì ý nhỉ?"

    Sau khi đạo vưn của những bậc tiền hiển danh nhân như Gia Cát Lượng.

    Tô Đông Pha.

    Hắn lại chuẩn bị đạo những bài thơ hay của một vị thi nhân khác. có điều vắt óc suy nghĩ một hồi lâu cuối cùng cũng bỏ cuộc với bốn câu còn lại.

    Đến cái thế giói này mới chi mấy năm mà hình như đã lại bắt đầu qua một thế giới khác.

    Những kí ức trước đây đều đã phai nhạt đi nhiều.

    Đúng lúc này, Mục Vũ vẻn rèm. vui mừng xông vào: "Đại nhân. ta đã trở về rồi."

    Dương Hạo vừa thầy hắn liền vội đứng lên. vui ra mặt. nói: "Đã đón Dương Diên Huấn về chưa?"

    Mục Vũ nói: "Chưa. bọn họ ở trẽn núi còn cỏ mấy trăm sĩ tốt bị thương, nếu như lúc này xuống núi sẽ làm cho người ta chú ý tới.

    Công tử Dương gia bị thương rất nặng, bây giờ không tiện di chuyển, cho nên sau khi thuộc hạ thông báo tin Dương tướng quản vẫn khỏe và đã quy thuận đại nhân cho bọn họ biết thì đã để bọn họ tạm thời ở lại trẽn núi tìm cơ hội thích hợp đón bọn họ tới doanh trại của chúng ta."

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Trên núi còn có mấy trăm người cơ á?"

    Mục Vũ vui mừng nói: "Đúng thế có một số sĩ tốt đã ẩn nầp tren núi mười mấy ngày. mắc bệnh cho nên không cỏ tham dự trận tập kích doanh đêm qua.

    Đúng rồi, trên Sát Hùng Lĩnh không chi có tam công tử Dương Diên Huấn. mà ngay cả đại ca và nhị ca của hẳn cũng ở đấy.

    Đại nhân. ngài đoán xem Dương Diên Huấn là ai?"

    Dương Hạo nghe thấy Dương Diên Lãng và Dương Diên Phổ cũng ở đó. không khỏi vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

    đang muốn hõi rò nguvẻn do lại đột nhiên nghe thấy Mục Vũ hỏi mập mờ. không khỏi ngạc nhiên nói: "Dương Diên Huấn không phải là tam công tử của Dương tướng quản thì còn có thể là ai?"

    Hi hi!

    Mục Vũ làm mặt xấu với Dương Hạo. tươi cười nói: "Đại nhân. công từ Dương Diên Huấn này lại chính là tiểu hiệu đang phá hoại cầu mà lúc chúng ta tiến vào địa giới Hán quốc đã bắt được.

    Ngài nói có trùng hợp không, hắn nhìn thấy ta cũng rất ngạc nhiên, nghe nói cha hắn chưa chết. hơn nưa còn quy thuận đại nhân. hắn tin ngay. có thể thấy đại nhản đã lấy nhân phục đức. hắn cũng rất bội phục đại nhân."

    Dương Hạo cảm thấy vô cùng ngạc nhiên: "Người đó chính là Dương Diên Huân sao?

    Chẳng trách...tuổi nhỏ không những võ nghệ xuất chúng, mà còn coi nhẹ cái chết.

    Đúng rồi. vừa nãy ngươi nói Dương Diên Lãng và Dương Diên Phổ cũng ờ trẽn núi sao?"

    Mục Vũ cười nói: "Đúng thế!

    Hai người bọn họ đều bị thương, vết thương của Dương Diên Lãng đặc biệt nghiêm trọng hơn. có điều cả ba người đều không phải lo lắng về Tính mạng."

    Hóa ra đêm qua Dương Diên Lãng và Dương Diên Phổ đã dẫn theo binh mã, lợi dụng cơ hội khi thuộc hạ các doanh của quân Tổng không tin tường nhau mà xúi giục hỗn chiến, sau khi sự đã thành họ liền nhanh chóng lợi dụng màn sương dày đặc mà rời khỏi.

    Khi bọn họ vào doanh thì mỗi người đều mang theo ba trăm người.

    Cho dù chi có phụ trách mượn gió nổi lửa. không phải là công kích. nhưng khi rút lui khôi chiến trận cũng đã chỉ còn mấy người, chân của Dương Diên Lãng bị chém một đao. sâu có thể nhìn thấy cả xương, ngực phải cũng bị đám một kiếm. hắn đã được đám thân binh kéo đi tháo chạy về Sát Hùng Lĩnh.

    Dương Diên Phố còn muốn chạy đi hội họp với phụ thân hắn. nhưng trận hỗn chiến này làm cho họ không thể phân biệt được đông tây nam bắc. cho dù có muốn đi vòng về phía hòang doanh của hoàng đế nam thành cũng rất khó xác định phương hướng.

    Hơn nữa trận doanh Tổng quản đã tảng cường thêm cảnh giới.

    Dương Diên Phổ đi mò mẫm. cũng không biết đã va chạm với binh sĩ của doanh trại nào. với trận hỗn chiến, số người chi còn lại một nửa. bây giờ khắp nơi đều là tiếng la hét chém giết, lại không có cách nào tìm được phụ thân.

    Dương Diên Phổ đành phải đưa mười mấy tàn binh lui đi tìm chỗ trốn,, đợi đến khi trời sáng rồi lựa lúc sương mù mà trờ về Sát Hùng Lĩnh.

    Ba huynh đệ họ đợi ở trên núi cả nửa ngày.

    Trời sáng hẳn mà vẫn không thấy một binh một tốt nào trở về. lại thấy trận doanh Tổng quản yên lắng bất động, biết là nhiệm vụ đã thất bại phụ thân nhất định cũng đã chết trận.

    Khi chưa tới giữa trưa thì lại thấy trong thành Tấn Dương lửa cháy đầv trời, ba người ôm đầu đau khổ. nghĩ rằng mẫu thản và hai đệ đệ cũng đã bị chết trong loạn quân.

    đúng lúc nàv Thì Mục Vũ tìm lẻn núi

    Mục Vũ nói rõ tình hình trước sau. lại nói: "Đại nhân. ba vị công tử trên người đều bị thương tích, đi lại không tiện, chi có thể phái một tiểu hiệu bị thương nhẹ đi theo thuộc hạ về doanh, để gặp Dương tướng quản trước."

    Dương Diên Huấn vui vẻ nói: "Được.-ha ha.

    để ta đưa hắn đi gặp Dương tướng quân."

    Trong doanh trại đã bày tiệc lớn.

    Triệu Quang Nghĩa đích thân phong thưởng tam quân.

    Tướng sĩ tam quán đều vui sướng hân hoan. chi có Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn là buồn bực không vui.

    Dương Hạo biết hai người này đã từng nhập thành để tìm phủ đệ của Dương Kế Nghiệp.

    Tuv họ và Dương Kế Nghiệp mỗi người cỏ một lập trường riêng, nhưng dù sao cũng là cốt nhục chí thân. lúc này người thân sống chết chưa rõ, họ bất luận thế nào cũng không thể vui được.

    Có điều lúc này Dương Hạo cũng không tiện báo tin tức của Dương Kẻ Nghiệp cho họ. cho nên đành phải nhẫn nhịn giấu.

    Triệu Quang Nghĩa bây giờ tâm tình rất tốt. hắn ngâm một bài "Bình Tần tự", hắn còn để lại bút tích trước mặt quần thần. lệnh cho người làm một kí hiệu tại nơi mình đã dừng chân. sau này còn muốn xây dựng một ngôi Bình Tần tự ở đâv. khắc bút tích của mình làm tên tự, lập ở tự trung sau đó lại lệnh cho chúng văn võ làm ứng hòa.

    Bài thơ sao chép của Dương Diên Huấn cái hay ở hai câu sau. nhưng hắn lại quên mất hai câu giữa. làm cho hai câu sau không được hợp với các câu trước, nên hắn đã quvết định chỉ sao chép một nửa.

    Cũng may Triệu Quang Nghĩa đích thân đi chinh phạt Hán quốc. bên cạnh đa phần mang theo võ tướng, những võ tướng nàv đều không giỏi thơ văn, rất nhiều vân nhân tìm ra được ởtrong quán đã giúp hắn làm văn. trình độ thơ vãn cũng rất hạn hẹp.

    Nửa bài thơ này của Dương Diên Huấn cho dù người có chút văn hóa đều nghe ra bài thơ nàv không hoàn chỉnh, nhưng nửa bài thơ nầy đã đầy khí khách phi phàm. so với những bài khác cũng không bị coi là mất mặt quá.

    Những bài thơ khác ý tứ không được bằng Dương Hạo. nhưng dù sao ý thơ cũng hoàn chỉnh, hơn nữa đa phần đều là các tác phẩm ca công tụng đức. nên Triệu Quang Nghĩa nghe rất lọt tai không khỏi đắc ý.

    Nghe đến đúng chỗ hứng.

    ý rượu cũng lên.

    Triệu Quang Nghĩa liền đích thân cầm chén len chúc rượu chư tướng, chúng văn võ lần lượt đứng lẽn.

    Đang lúc vui vẻ thì đột nhiên có một người chạy xông vào. lớn tiếng nói: "Đại nhân.

    đại nhân. ngài đâu rồi, chuyện lớn không hay rồi!"

    Trong trướng lập tức yên ắng lại. mọi người quav đầu lại nhìn. thì thấy một người mặc áo giáp quân phục, mặt vuông mày rậm. râu trắng như tuyết, một tướng mạo uy mãnh hiếm thấy.

    Chỉ là sắc mặt cỏ phần hoảng hốt.

    Như thể hồn vía đã lên mây.

    Mọi người vừa nhìn cũng không nhận ra đó là ai, quav mặt nhìn nhau, thì thẩv Dương Hạo thấp giọng trách mắng: "Lý Nhất Đức. thánh thượng ở đây. sao lại dám lớn tiếng kêu gào?"

    Lý Nhát Đức thấy Dương Hạo. liền kêu khổ không ngừng: "Đại nhân. chuyện lớn không hay rồi, chuyện lớn không hay rồi."

    Dương Hạo quay sang tỏ ý xấu hổ nói với Triệu Quang Nghĩa: "Lý Nhất Đức là một kẻ thô lỗ sơn dã, không hiểu quy tắc triều đình.

    Thỉnh thánh thượng thứ tội thần...ra ngoài một chút.

    Hỏi hắn xem có chuyện gì."

    Triệu Quang Nghĩa liếc mắt nhìn LÝ Nhất Đức. mĩm cười nói: "Có chuyện gì gấp mà phải lo lắng đến thế. có thể nói ở đây không?"

    Dương Hạo do dự một lát. không dám không nói: "Thần tuân chỉ."

    Hắn quay người trừng mắt nhìn Lý Nhất Đức. nói: "Có chuyện gì gấp, sao dám gián đoạn thánh thượng đang thưởng công tướng sĩ tam quân?

    Nói đi. nếu như không phải là chuyện hệ trọng thì bổn soái nhất định sẽ xử tội ngươi dám xông vào đây."

    Lý Nhất Đức vẻ mặt đau thương nói: "Đại nhân. vừa nàv nhận được tin khoái mã cấp báo.

    Lý Quang Duệ nhân lúc đại nhản xuất binh thảo phạt Hán quốc mà đã đích thân dẫn quán tấn công Ngân châu ta rồi.

    Đại nhân.

    Ngân châu bâv giờ đã bị Lý Quang Duệ bao vây chặt. nguy hiểm vô cùng."

    "Cái gì?"

    Dương Hạo vô cùng kinh ngạc. chén rượu trong tav rơi xuống đát "tang" một cái vỡ vụn.

    Hắn chạv như bav tới trước mặt Lý Nhát Đức. kéo cổ áo hắn. lớn tiếng nói: "Ngươi đang nói cái gì?

    Ngân châu...

    Ngân châu sao rồi?"

    Lý Nhất Đức lại lởn tiếng nói một lẩn nữa.

    Dương Hạo ngã lùi lại hai bước. mặt vàng như đất. ngẩn ngơ một hồi lâu. hắn đột nhiên quav người lại nói với Triệu Quang Nghĩa, nước mắt lưng tròng mà kêu lẻn: "Thánh thượng, Lý Quang Duệ Hạ châu cùng xưng thần một điện với thần.

    đều là thần tử của Đại Tống, bây giờ LÝ Quang Duệ lại nhân cơ hội thần phụng chỉ đi phạt Hán. tập kích hậu quân thần.

    đây còn gì là kỉ cương triều đình nữa. xin thánh thượng làm chủ cho Thần."

    Triệu Quang Nghĩa trong lòng thầm cười- lại ném chén rượu xuống, tò ra phẫn nộ nói: "Cái tên Lý Quang Dụê này thô bi vô cùng, không phục giáo hóa, to gan tàv trời, lại dám nhân lúc trẫm triệu Dương khanh đi thảo phạt Hán quốc mà ra tay với Ngân châu.

    Trong mắt còn có đương kim thiên tử trẫm không?

    Thật là khốn kiếp.

    Trẫm nhất định sẽ nghiêm trị kẻ nào trong mắt không có quân thượng!

    Dương khanh đừng lo.

    Trẫm sẽ phái đại quân đi theo khanh trở về, nhất định sẽ bắt Tên Ly Quang Duệ mắt không có kỷ cương đó chịu tội."

    Dương Hạo thầm cười lạnh: "Đầu tiên là dùng kế hổ nuốt lang. sau đỏ lại rút củi dưới đáy nồi, tên Triệu Quang Nghĩa này quả nhiên là nham hiểm."

    Hắn vội vàng làm ra bộ cảm kích rơi nước mắt nói: "Đa tạ thánh thượng đã chủ trì công đạo cho vi thẩn, có điều...lần này thánh thượng phạt Hán đa phẩn là dùng bộ tốt, sợ rằng nước xa không cứu được lửa gần. chỗ thẩn đa phần là kị tốt. tốc độ rất nhanh, tuy chưa chắc có thể đánh bại được Lý Quang Duệ nhưng vẫn còn có thể đấu với hắn một phen. tăng thêm lực phòng ngự của thành Ngân châu. cũng không cẩn phải phiền đến đại quân của triều đình."

    Triệu Quang Nghĩa oai phong lẫm liệt nói: "Dương khanh sao lại nói như vậv.

    đây không phải là thù oán riêng của hai người.

    Lý Quang Duệ trong mắt không có triều đình.

    Trẫm là chí tôn sao có thể bỏ mặc?"

    Dương Hạo chắp tay lại bái: "Nếu như vậy thì thỉnh thánh thượng cấp cho thần một chiếu thư thảo phản nghịch, có chiếu thư thảo phạt nghịch thần thảo phạt Lý Quang Duệ mới hợp thiên ý thuận lòng dân, tất có thể lập tức thành công.

    Các bộ của thẩn đều ở xa Hán quốc. lương thảo quản bị khó có thể duy trì.

    Thỉnh xin thánh thượng điều phát thêm cho thần một sổ tên và lương thảo. thần vô cùng cảm kích."

    Triệu Quang Nghĩa cười dài nói: "Dương khanh không phải lo lắng. có trẫm chủ trì công đạo cho khanh.

    Lý Quang Duệ sao có thể chổng lại?

    Chiếu thư thảo nghịch trầm lập tức sẽ hạ.

    Còn tên thì trẫm cho khanh hai mươi vạn, còn về lương thảo thì trẫm cũng cho khanh tùy ý sử dụng."

    "Đa tạ thánh thương..."

    Dương Hạo nói cảm tạ đầy ắp chân thành, hô lên một tiếng, Triệu Quang Nghĩa liền vội nói lại như gió xoay chiều: "Lý Quang Duệ lâu nay định cư ở tây bắc, tài hùng lực hậu, ái khanh thì binh lực lại có hạn, căn cơ nông cạn, trẫm sao có thể yên tâm được, cho nên đại quân triều đình này nhất định phải dùng, nhưng các bộ của ái khanh là kị tốt, nên đi về Ngân châu trước, trẫm sẽ cho Phan Mỹ làm thống soái, thống lĩnh mười vạn đại quân đuổi theo sao, làm hậu thuẫn cho Dương khanh.

    "Việc này..."

    Ánh mắt Triệu Quang Nghĩa lạnh lên, ngưng trọng nói: "Sao cơ?"

    Dương Hạo cắn răng, kiên trì đến cùng nói: "Thần...tuân chỉ."

    Triệu Quang Nghĩa thấy hắn đã đi vào khuôn khổ, không khỏi thầm cười lạnh, hắn lập tức trở lại hạ chiếu thư thảo nghịch, tay trái vừa đặt "Bình Tấn tự" tay phải đã đặt "Thảo nghịch chiếu".

    Thành Tấn Dương đã bình định, tây bắc sắp tới sẽ tới tay, trong lúc nhất thời quả thật là đầy khí thế.

    Triệu Quang Nghĩa cho "Thảo nghịch chiếu" vào trong hộp rồi giao cho Dương Hạo, sau đó ra lệnh cho tướng canh kho quân khí điều phát mũi tên, rồi lại ra lệnh điểm lương thảo giao cho quân doanh Dương Hạo, đồng thời lệnh cho Phan Mỹ làm đại nguyên soái chinh phạt tây bắc, cầm lễ nhung khống chế chư phiên tây bắc.

    Lý hán quỳnh bộ, thôi ngạn tiến bộ, quách tiến bộ tùy doanh nghe lệnh cùng đến Ngân châu, lại hạ lệnh cho Vương Kế Ân điều động lương thảo đi theo đại quân để cung ứng lương thực khi đại quân cần.

    Chúng tướng không biết rằng Triệu Quang Nghĩa dưới kế hoạch của đám mạc liêu Mộ Dung Cầu Túy, sớm đã hạ kế một phát đá ném hai con chim, bây giờ thấy hắn vội vã điều binh khiển tướng, sắp xếp quân nhu như vậy lại cho rằng hắn tính trước mọi việc, làm việc rất có quy tắc, nên không khỏi thầm khâm phục: "Quan gia tuy không bằng được tiên đế, nhất thế võ công đông chinh tây sát, nhưng cũng được coi là một chủ soái tài giỏi hiếm thấy!"

    Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn thấy tình hình như vậy vội vàng đứng dậy chào từ biệt, lý do cũng không ngoài việc Lý Quang Duệ trước này luôn bất hòa với bọn họ.

    Bây giờ hậu phương của họ cũng đang bị trống, nếu Lý Quang Duệ mà thống soái đại quân đến thì sẽ có bảo đảm hai châu Lân - Phủ sẽ gặp bất lợi, cho nên thỉnh cầu lập tức trở về tây bắc đóng quân.

    Triệu Quang Nghĩa sớm đã biết bọn họ đã kết nghĩa kim lan với Dương Hạo, khi bọn họ lấy cớ đi trợ chiến cho Dương Hạo, hắn biết luận vệ binh lực thì Lý Quang Duệ ở tây bắc là khó đối phó nhất, một mình Dương Hạo e rằng khó nuốt nổi hắn, thêm vào hai phiên Chiết - Dương mới có lợi cho việt giành được hiệu quả lưỡng hổ tương tranh, cho nên hắn rất nhanh chóng thoải mái đồng ý.

    Khi tam phiên lo lắng vội vã rút lui để hành doanh, thì mấy vị tướng lĩnh phụng chỉ như Phan Mỹ, Lý Hán Quỳnh cũng vội vàng về doanh chuẩn bị.

    Triệu Quang Nghĩa vẫn chưa hết hứng, hắn cùng uống rượu, chúc rượu với những tướng sĩ còn ở lại thêm ba tuần rượu, sau đó mới trở về tẩm trướng của mình.

    Sau khi trở về tẩm trướng, Trương Ngưu Nhi cầm một chén trà, ngồi tính toán: "Trời thuận lòng người, Hán quốc vừa mới bình định, cơ hội nhất thống tây bắc đã tới rồi.

    Tất cả đều diễn ra như dự tính của hắn, quả thật là hoàn mĩ.

    Trong lòng Triệu Quang Nghĩa nếu như bắt hắn phải chọn một trong hai người Dương Hạo và Lý Quang Duệ thì hắn muốn chọn Lý Quang Duệ, vì Lý Quang Duệ cho dù có kiêu ngạo bất phục hơn nữa, nhưng nhất cử nhất động của hắn Triệu Quang Nghĩa cảm thấy mình vẫn có thể nhìn thấu, còn Dương Hạo...con người này quá hành động bất định, người như thế này là nguy hiểm nhất.

    Bất kể thế nào thì người nắm quyền chí cao vô thượng đều không thích có một thuộc hạ như vậy.

    Nhưng nếu có một cơ hội có thể cùng lúc diệt trừ hai con mãnh hổ Lý Quang Duệ và Dương Hạo thì đó chắc chắn là một kết cục hoàn mĩ của hoàn mĩ.

    Tây bắc, đó không chỉ là một mảnh đất rộng lớn phù nhiêu và hơn chục bộ tộc, mà ở đó còn là nơi sản sinh ra lương mã.

    Tống quốc đến tận bây giờ vẫn chưa có một mảnh đất nuoi ngựa hoàn toàn thuộc về mình.

    Nếu như có thể nắm được tây bắc trong tay...

    Còn người hành sự theo hoàn cảnh, nghĩ cách thúc đẩy sự đấu đá chém giết giữa hai tập đoàn thế lực lớn như Lý Quang Duệ và Dương Hạo, khi Dương Hạo phụng chiếu đi thảo phải nghịch thần thì có thể kịp thời sắp đặt một tội danh hợp lý cho hắn, để cho mình có thể danh chính ngôn thuận diệt trừ được những con hổ này không thể là một võ tướng biết hi sinh tính mạng như Phan Mỹ, người này nhất định phải có đầu óc, phải biết quyền mưu, có thể khống chế được cục diện, tạo ra cục diện, phải giảo hoạt như hồ ly, thâm hiểm như rắn...

    Vốn hắn đã chọn được người này khi hắn ngự giá thân chinh Hán quốc, người này chính là Mộ Dung Cầu Túy, nhưng người tính không bằng trời tính, Mộ Dung Cầu Túy và Triệu Đức Chiêu lại gặp phải thích khách, mất mạng.

    Nhất thời phải đi đến đâu để tìm được người có thể hoàn toàn lĩnh hội được ý đồ của mình, lại có thể tính ra trăm kế, thao túng cục diện đây?

    ..........

    Dương Hạo đem tin tức quân của Lý Quang Duệ đã bao vây dưới thành Ngân châu nói với Dương Kế Nghiệp một lượt, rồi nói: "Dương tướng quân, ta muốn lập tức trở về giải vây cho Ngân châu, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ nhổ trại khởi hành."

    Dương Kế Nghiệp nhìn chằm chằm vào Dương Hạo, hỏi: "Chủ công có chuyện gì sai bảo thuộc hạ?"

    Dương Hạo cười, vỗ nhẹ bờ vai của hắn, chầm chậm nói: "Ta sẽ để lại một số người, đón Dương tướng quân và phu nhân, cả mấy huynh đệ trên Sát Hùng Lĩnh xuống, bố trí ổn thỏa, đợi khi mọi người dưỡng thương xong rồi hãy tính tiếp.

    Vết thương của ngài nặng như vậy sao có thể đi đường dài, huốn hồ còn là khoái mã hành quân.

    Lần này, ngài không có cơ hội để thể hiện thân thủ rồi.

    Có điều...ngài yên tâm đi, cơ hội như thế này sau này nhất định sẽ không ít."

    Dương Kế Nghiệp trầm tư một hồi, rất bình tĩnh nói: "Lý Quang Duệ Hạ châu là đệ nhất cường phiên, tuy ta chưa từng giao thủ với hắn, nhưng cũng đoán được phần nào thực lực của hắn.

    Nếu như bày thế trận xung đột chính diện trên thảo nguyên, thì chủ công tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.

    Nếu như liên thủ với hai châu Lân - Phủ, ba phiên hợp làm một, lại thêm thất thị Đảng hạng, về binh lực thì chủ công có thể chiếm ưu thế, nhưng một khi giao chiến, khả năng thắng vẫn có hạn.

    Vì bên chủ công giống như các lộ quân đội mà Triệu Quang Nghĩa dùng để tấn công thành Tấn Dương, nhìn thì binh cường mã tráng, nhưng thực tế thì có rất nhiều điểm yếu, khó có thể dốc hết toàn lực.

    Đương nhiên, sự so sánh này đã bỏ qua năng lực chỉ huy của chủ tướng."

    Hắn ngừng một chút, sắc mặt đột nhiên hiện lên nét u buồn: "Có điều nếu như tấn công thành trì, thì mạnh yếu sẽ không thể đơn giản so sánh như thế được.

    Nếu như chủ công thật sự có thể bố trí tu sửa lại Ngân châu như lúc trước thuộc hạ đã làm thì thuộc hạ có thể chắc chắn rằng cho dù bên trong thành Ngân châu chỉ có một vạn lão tàn binh cũng có thể dựa vào tường thành kiên cố để chống chọi lại với đại quân hơn mười vạn trong ít nhất một tháng.

    Nếu như do ta đến chỉ huy, lương thực trong thành lại không thiếu thì chống chọi một năm cũng không thành vấn đề.

    Nhưng...lần trước chiến đấu với chủ công, thành Ngân châu lại chỉ trong nửa tháng đã bị phá rồi..."

    Mắt Dương Hạo sáng lên, chợt hiểu nói: "Tướng quân đang lo ta sẽ dẫm vào vết xe đổ của Khánh vương sao?"

    Dương Kế Nghiệp hỏi ngược lại: "Chủ công có thể đảm bảo rằng quân dân trên dưới trong thành Ngân châu đồng lòng, chung chí thành thành không?"

    Dương Hạo bật cười nói: "Trên dưới đồng lòng, chung chí thành thành?

    Ha ha, đó là câu nói thánh nhân lừa gạt người thường mà thôi.

    Nếu như ta chỉ là một thư sinh ngây thơ không hiểu thế sự thì ta mới tin, cùng lắm thì sẽ cầm những tấm văn chương đó tiếp tục đi lừa dối hậu nhân, cũng không ảnh hưởng gì tới đại cục.

    Ta là thống soái một phương, thành công, thất bại, vô số tính mạng đều nằm ở trong tay ta, ta sao có thể tin tưởng lòng dạ, nhân tính của người khác sẽ đơn giản như thế chứ, như thế thật đáng chết."

    Hắn dừng lại, đột nhiên hỏi: "Dương tướng quân, trong trận Trần Thắng Ngô Quảng khởi nghĩa, những đốm lửa nhỏ lại nhanh chóng bùng cháy, nguyên nhân là ở đâu?"

    Dương Kế Nghiệp hơi có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời: "Kháng Tần bạo chính."

    Dương Hạo nhìn thẳng vào hắn, mỉm cười nói: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao?

    Trên dưới đồng lòng, chung chí thành thành, kháng Tần bạo chính?"

    Dương Kế Nghiệp đột nhiên cười: "Vậy chủ công nghĩ thế nào?"

    Dương Hạo nói: "Đám người Trần Thắng, Ngô Quảng bị điều đi chấn giữ biên cương, nhưng giữa đường gặp mưa lớn ngăn trở, không thể đến nơi đúng theo thời hạn, theo luật Tần thì đáng bị tru di.

    Trần Thắng, Ngô Quảng vì muốn có được đường sống mà đã phải tạo phản.

    Đầu tiên họ đã viết lên một tấm vải ba chữ "Trần Thắng vương", rồi nhét vào trong bụng cá, cố tình để cho người ta bắt được cá, lại giả làm tiếng hồ tinh gào thét lớn tiếng ba chữ "Trần Thắng vương" trong đêm, thu phục lòng dân.

    Sau khi đã tạo được thanh thế họ bắt đầu lập doanh tạo phản.

    Chín trăm người dựng gậy mà lên, chiến hỏa nhanh chóng được lan rộng.

    Những người đi theo tạo phản, có người là sợ bị giết, nhưng vẫn sợ bạo chính hơn nên phải phản bạo chính.

    Có người thì tin tưởng rằng Trần Thắng thật sự là nhân chủ, muốn thống nhất thiên hạ.

    Vì thế đã lôi kéo được không ít người bị chính sách hà khắc ép đến đường cùng đi theo, nhưng cũng không thiếu những người bị ép tham gia tạo phản, hay những người chỉ muốn ăn no một nữa, hoặc muốn trở thành đại thần khai quốc đứng trên nhiều người, muốn mượn thế lực của nghĩa quân để báo thù lại những người đã từng ức hiếp mình, muốn bảo vệ tài sản của mình không bị nghĩa quân chiếm lấy mang đi chia...

    Lý do mà sử sách ghi lại chỉ có một câu: Kháng Tần bạo chính.

    Nhưng chúng ta phải hiểu rằng những người tham gia nghĩa quân mỗi người đều có một tính toán riêng, cách nghĩ riêng.

    Nhưng bất kể họ vì mục đích gì thì kết cục vẫn là họ vẫn đi cùng với nhau, vì tham gia nghĩa quân, mục đích mà họ muốn đạt được có thể thực hiện."

    Dương Kế Nghiệp chậm rãi thở dài, từ từ nói: "Vậy...chủ công dùng cách gì để làm cho những người có tính toán và mục đích khác nhau đồng lòng kiên trì thủ thành Ngân châu?"

    Chương 465: Vây thành

    Diệu Diệu đáp: "Ừ, muội lập tức sẽ đi gặp phu nhân và Kha tướng quân, đem tình hình khẩn cấp nói với bọn họ, và nói cả cách nghĩ của chúng ta để cho phu nhân và Kha tướng quân quyết định."

    "Được!"

    Diệu Diệu cầm áo choàng rồi dẫn theo hai nữ binh vội vàng ra ngoài, tiểu Chu hậu đứng ở trong gian phòng bên cạnh, vỗ nhẹ vào mông của Tuyết Nhi, nhìn Oa Oa và Diệu Diệu bận rộn mà không khỏi thấy có chút ngưỡng mộ.

    Lúc này, Mỗ Y Khả và hai tiểu nha hoàn tộc Khương Cách Ni Mã Trạch vội vàng chạy vào, lớn tiếng nói: "Tam nương, có tin tức rồi."

    Oa Oa động sắc nói: "Mau lấy ra cho ta xem."

    Tiểu Chu hậu cũng mơ hồ biết hai tiểu nha đầu này chính là người có trách nhiệm liên lạc với bên ngoài, trong viện lạc của họ có rất nhiều bồ câu đưa thư và diều hâu, cả ngày bay ra bay vào, tin tức truyền qua lại với tần suất dày đặc, nghe ngữ khí hoan hỉ của họ còn tưởng rằng là tin Dương Hạo sắp tới, vội dựa sát vào nín thở nghe, thì chỉ nghe thấy Mỗ Y Khả vội vàng đưa hộp trúc ra, nói: "Tam nương, bộ lạc Phí Thính Thị, Vãng Lợi Thị và Phòng Đương Thị chiến đấu ngăn cản đại quân của Lý Quang Duệ đã ba ngày ba đêm, giờ đã không thể chống đỡ nổi nữa, họ đang di chuyển dần về Thần Mã dịch dưới sự tiếp ứng của Thư đại nhân bộ lạc Tế Phong.

    Trong thư còn nói, Nhĩ Mã Y Na đã đến Hạ châu."

    "Nhĩ Mã Y Na?

    Nhĩ Mã Y Na là ai?"

    Tiểu Chu hậu trong lòng chợt động, nàng đã nhớ ra.

    Cả ngày nàng ở cùng với mấy vị phu nhân Dương gia, bình thường nói chuyện phiếm trên trời dưới biển, không có gì là không nói, cái tên này nàng cũng đã từng nghe thấy họ nhắc đến.

    Nhĩ Mã Y Na...hình như...nàng ta chính là người con gái mà người đứng đầu bộ lạc Tế Phong Thị muốn phối đôi cho Dương thái úy, đệ nhất mĩ nhân thảo nguyên.

    Nàng ta đến Hạ châu làm gì?"

    ...................

    Hạ châu, so với lúc khai chiến cùng Thổ Phồn, Hồi Hất thì bây giờ cảnh tượng đã giàu có phồn hoa hơn nhiều.

    Cho dù là trong thời gian giao chiến với Thổ Phồn, Hồi Hất phòng bị của Hạ châu cũng không được coi là dày đặc lắm, nhưng người Hồi Hất và Thổ Phồn vẫn không có khả năng đột phá được phòng tuyến của đại quân Hạ châu.

    Bây giờ mùa đông hiu quạnh đã qua, mùa xuân ấm áp đã tới, thành Hạ châu cũng đã thay vào một sức sống mới, nếu như nói ảnh hưởng rõ ràng nhất của chiến trường đối với Hạ châu thì đó chính là những đoàn lạc đà lai vãng đông tây càng ngày càng ít đi.

    Lúc này, chỉ có một đoàn lạc đà đang đi từ từ tới dưới chân thành Hạ châu, binh sĩ thủ thành từ xa đã nhìn thấy, những đoàn hành thương từ phía nam đến phía bắc giảm đáng kể về số lượng, vì thế thu nhập phụ của những binh sĩ thủ thành này cũng giảm hẳn, bây giờ nhìn thấy có một đoàn lạc đà đến, nghe thấy tiếng chuông lạc đà vui tai cũng cảm thấy như nghe được tiếng tiền vàng va vào nhau, họ lập tức lấy lại tinh thần.

    Nhưng rất nhanh, họ lại thất vọng.

    Thứ mà đoàn lạc đà đó đưa ra lại là tín vật thông hành của phòng ngự sử Hạ châu.

    Tuy nói Hạ châu trực tiếp nằm dưới sự thống trị của Lý Quang Duệ đại nhân, phòng ngự sử này ở xa không thể có uy phong chấn thủ chư châu, nhưng cũng không phải là người mà những tiểu binh thủ thành như họ có thể đắc tội.

    Quan chấn thủ thành môn cho người kiểm tra một lượt, thấy những thứ họ vận chuyển chỉ là một số hàng hóa da lông, lúc này mới uể oải xua tay cho đi.

    Đoàn lạc đà bình yên tiến vào thành, thiếu nữ ngồi trên lưng lạc đà mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

    Nàng đeo một thanh đao, đội chiếc mũ da cáo, dung mạo rất xinh đẹp, nhưng...trên khuôn mặt lại mọc ra một cái bớt màu xanh lớn bằng lòng bàn tay, làm cho người ta không dám nhìn kĩ.

    "Vô Tố thẩm thẩm, vừa nãy làm con sợ chết khiếp, chúng ta giờ đi tìm tỷ tỷ à?"

    Thiếu nữ đó mở lời nói, giọng nói dễ nghe như chim hoàng anh.

    Nếu như để người ta nghe được e là sẽ càng làm cho người ta cảm thấy đáng tiếc vì cái bớt trên mặt nàng.

    Nhìn dáng vẻ nàng như thế e rằng sẽ chẳng ai ngờ được nàng chính là Nhĩ Mã Y Na, một bông hoa đẹp nhất trên thảo nguyên.

    Bên cạnh là một đại thẩm dáng vẻ béo mập cũng ngồi trên lạc đà, bà ấy là một trong hai người đàn bà duy nhất trong đoàn hành thương này, đó là nhũ mẫu của Nhĩ Mã Y Na, nghe nói bà ta còn biết đọc rất nhiều chữ hán, là người có văn hóa chỉ sau thầy mo trong bộ lạc Tế Phong Thị, cho nên mới được chọn làm vú nuôi của con gái người đứng đầu bộ lạc.

    Vô Tố đại thẩm cảnh giác nhìn những con phố tiêu điều trong Hạ châu, thấp giọng nói: "Không phải vội, tìm khách điếm ở tạm đã, sau đó thông qua Thác Bạt Hạo Phong để tìm tỷ tỷ con.

    Y Na, tỷ tỷ con tính tình mềm yếu, giống như một con cừu ngoan ngoãn, nhưng muốn để Thác Bạt Hạo Phong hạ quyết tâm thì chỉ có tỷ tỷ con mới có khả năng, tỷ tỷ con và con tình cảm rất tốt, con nhất định phải thuyết phục nó, hoàn thành sứ mệnh mà phụ thân con đã giao phó."

    Nhĩ Mã Y Na ấn ngực, hít thở sâu, nói: "Vô Tố đại thẩm, tim con sắp nhảy ra ngoài rồi.

    Chúng ta...có thể làm được không?"

    "Không được cũng phải được, bộ lạc của chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi.

    Hơn nữa, cha con có lòng muốn gả con cho Dương thái úy, nghĩ thử xem, đợi khi ngài ấy làm vương tây bắc, thì con chính là vương hậu, con giúp ngài ấy cũng là giúp chính mình."

    "Dương thái úy..."

    Mắt Nhĩ Mã Y Na đột nhiên mờ đi, đột nhiên nghĩ đến người thanh niên ôn văn nho nhã, lại có dáng vẻ lạ thường thần thông, có thể giao thủ đánh bại những người mạnh nhất của bọn họ, có thể làm cho những đại lực sĩ cường tráng nhất của họ phải nhận thua.

    Hắn sẽ trở thành vương của tây bắc, thành người đứng trên tất cả dân chúng tây bắc sao?

    Sẽ...trở thành phu quân của mình sao?

    Nhĩ Mã Y Na đột nhiên có chút xấu hổ, nàng đã đến tuổi mộng mơ, cũng bắt đầu khát khao tình yêu trai gái.

    Làm con gái của tộc trưởng, nàng không có quyền lựa chọn phu quân cho mình.

    Nói ra thì nàng và tỷ tỷ nàng đều là những người có quyền lực nhất trên thảo nguyên, nhưng người đàn ông mà mình phải gả so với cái tên chồng vừa già vừa béo của tỷ tỷ thì vẫn tốt hơn cả nghìn lần, tính ra, đây quả thật là sự chọn lựa không tồi.

    Vô Tố thấy nàng cắn môi, dáng vẻ thất thần, còn nghĩ nàng đang sợ hãi, không khỏi có chút sốt ruột, vội vàng nói dồn vào, tiếp tục khổ tâm khuyên bảo: "Vốn Thác Bạt Hạo Phong đã đồng ý làm việc cho Dương thái úy, nhưng...việc trọng đại như vậy càng nắm chắc càng an toàn, đây là chuyện liên quan đến vận mệnh của cả tộc ta, Thác Bạt Hạo Phong rất yêu tỷ tỷ con, mà tỷ tỷ con với con lại có tình cảm tốt nhất, chúng ta nhất định phải thuyết phục nó, nếu như tỷ tỷ con chịu ra mặt thì chuyện này sẽ càng đáng tin hơn."

    Nhĩ Mã Y Na lo lắng nói: "Nhưng nếu...đây là chuyện giữa nam nhân, lòng nữ nhân chúng ta...có thể quản được không?"

    Vô Tố đại thẩm nói: "Sao lại không quản được, mĩ nhân được anh hùng ái mộ có thể phụ giúp cho tiền đồ công danh của anh hùng.

    Đại thẩm nói cho con nghe nhé.

    Khi đại thẩm còn trẻ đã đọc rất nhiều sách của người Hán, trong sách của người Hán có một mĩ nữ tên là Muội Hỉ, gả cho người đứng đầu bộ lạc Kiệt, kết quả chính là bị nàng ta mê hoặc quên cả chính nghiệp, cuối cùng bị một tiểu bộ lạc tên Thương tiêu diệt.

    Đúng rồi, ta nhớ nàng Muội Hỉ đó chính là mĩ nữ của bộ lạc Khương Nhung, người Khương chúng ta chính là hậu nhân của Khương Nhung."

    "Ừm..."

    "Còn nữa, sau này người đứng đầu bộ lạc Thương lại lấy một mĩ nhân tên là Tỷ Kỷ, kết quả một người vốn rất anh minh, dưới sự mê hoặc dụ dỗ của nàng ta đã bị một bộ lạc tên là Chu tiêu diệt.

    Mĩ nữ tên Tỷ Kỷ này cũng là mĩ nhân của bộ lạc Khương Nhung chúng ta."

    "Đại thẩm..."

    "

    Sau này người đứng đầu của bộ lạc Chu lại lấy một mĩ nhân tên Bao Nô của bộ lạc chúng ta, để làm cho nàng ta vui, đã dùng lửa thiêu bộ lạc của mình, kết quả...cũng bị người ta đốt chết."

    Vô Tố đại thẩm đắc ý tổng kết nói: "Y Na, con thử nhìn xem, nhưng mĩ nữ trong tổ tiên dòng tộc ta đã làm được biết bao đại sự.

    Ai nói nữ nhân chúng ta không lợi hại nào?"

    Nhĩ Mã Y Na có chút lúng túng nói: "Đại thẩm Vô Tố, hình như...hình như những việc họ làm đều không lấy gì làm vinh quang cả."

    Đại thẩm Vô Tố bình tĩnh nói: "Y Na, cái này thì con không biết rồi, trong sách tuy không có viết, nhưng đại thẩm nghĩ rằng họ chính là người được những bộ lạc đã bị hủy diệt phái đi, giống như con đã đến Hạ châu vì cha con và Dương thái úy.

    Mĩ nhân của bộ lạc chúng ta có thể diệt được Hạ Thương Chu, chẳng nhẽ con lại không diệt được Hạ châu sao?

    Hạ Thương Châu, Hạ Châu, con nghe xem, tên cũng giống, đây là điềm báo tốt lành, lần này chúng ta nhất định thành công!

    Chương 466: Đầu thành hoán đổi cờ đại vương (1+2)

    Trong hậu trái Bạch Thạch tự.

    Thác Bạt Hạo Phong đang vô cùng lo lắng đi đi lại lại dưới gốc cây.

    Hắn đã lâu lắm rồi chưa gặp Na Bố Y Nhĩ, đối với người con gái trong lòng hắn, hắn quả thật rất vấn vương, nhưng bây giờ ngày ước định với Dương thái úy sắp tới rồi, hắn bây giờ đang chuẩn bị vào đêm chính nhật sẽ tiếp ứng cho đại quân của Dương Hạo.

    Vào thời khắc then chốt này tuyệt đối không thể bỏ đi, nhưng Na Bố Y Nhĩ muốn gặp hắn, hắn sao có thể không đến?

    "Hạo Phong!"

    Một tiếng gọi quen thuộc vang lên.

    Thác Bạt Hạo Phong vui mừng ngẩng đầu lên, thì thấy Na Bố Y Nhĩ đang mặc một chiếc váy dài, giống như một con vân điểu nhẹ nhàng chạy tới chỗ hắn.

    Cho dù thần thái Na Bố Y Nhĩ mang chút bối rối, nhưng cơ thể nàng vẫn nhẹ nhàng như nước phiêu du.

    Sự lo lắng của Thác Bạt Hạo Phong lập tức tan thành mây khói.

    Hắn vui mừng chạy tới đón, cầm tay nàng đặt vào ngực mình, nói: "Na Bố Y Nhĩ, ta rất nhớ nàng."

    Na Bố Y Nhĩ thở gấp, dựa đầu vào lòng hắn, dịu dàng nói: "Thiếp cũng vậy, Hạo Phong."

    Thác Bạt Hạo Phong nâng nhẹ cằm nàng lên, không nhịn được mà muốn hôn lên đôi môi nàng, nhưng Na Bố Y Nhĩ kiên quyết tránh ra: "Hạo Phong, không nên, lần này thiếp đến tìm chàng là có chuyện quan trọng muốn nói với chàng."

    Thác Bạt Hạo Phong kinh ngạc nói: "Nàng thì có thể có chuyện gì quan trọng?

    Ồ, là chuyện về thương đội đó của nhà nàng sao?

    Nàng yên tâm được rồi, bọn họ đã có lệnh bài thông hành của ta, không có ai dám gây phiền toái cho họ đâu.

    Nếu như có vấn đề gì thì ta nhất định sẽ ra mặt giúp cho họ."

    "Không không, Hạo Phong, thiếp không phải là nói chuyện này."

    Na Bố Y Nhĩ hơi lo lắng, khuôn mặt trắng như trứng gà hơi đỏ lên, nhìn càng thêm vẻ kiều diễm động lòng người.

    Tướng mạo của Na Bố Y Nhĩ có bảy phần giống với muội muội Nhĩ Mã Y Na của nàng, cùng có một vẻ quyến rũ yêu kiều cùng với má lúm đồng tiền dễ thương, có đôi mắt sáng long lanh như nước suối, cùng có một làn da mịn màng chưa từng bị gió sương thảo nguyên xâm hại, phảng phất một màu trắng ánh hồng.

    Điều không giống chính là Nhĩ Mã Y Na còn là một cô nương chưa xuất giá, thoạt nhìn thì tựa một làn gió tươi mát, một đóa tuyết liên trên đỉnh Thiên Sơn, thanh thuần, mới mẻ, non nớt; còn Na Bố Y Nhĩ đã là một thiếu phụ rất có phong vận, xinh đẹp yêu kiều, nhất cử nhất động đều làm cho người ta cảm giác được một ma lực đầy phong tình như đang thấm vào trong xương.

    Na Bố Y Nhĩ là một cô nương yếu đuối, ôn thuận, không có nhiều chủ kiến.

    Tuy nàng yêu Thác Bạt Hạo Phong, nhưng phụ thân nàng lại muốn gả nàng cho cái tên đầu béo tai to Lý Quang Duệ, nàng lại không có dũng khí phản kháng, chỉ có thể khóc thầm, thuận theo sự sắp đặt của phụ thân.

    Nhưng khi tình nhân xưa lén đến gặp nàng, nàng lại có dũng khí phản bội người đàn ông nắm quyền sát sinh cả tây bắc này, cùng với người tình cũ hẹn hò bí mật.

    Nữ nhân nhút nhát không có chủ kiến này lại thường sẽ làm ra những chuyện khiến người khác phải kinh ngạc, nhưng những người như thế này làm chuyện gì cũng không dễ làm cho người ta chú ý.

    Na Bố Y Nhĩ là một người rất dễ thích ứng với cuộc sống, chấp nhận vận mệnh, nhưng vận mệnh lại không cho phép nàng cứ để mình xuôi theo dòng nước.

    Sau khi muội muội của nàng tìm đến nàng, đem toàn bộ cảnh khốn cùng và nguy cơ của bộ lạc nói cho nàng biết, hơn nữa còn hết sức thuyết phục nàng, thì rốt cuộc nàng cũng đã cố gắng lấy hết dũng khí, quyết tâm vì người nhà của mình mà làm một số việc.

    Nàng kéo Thác Bạt Hạo Phong đến chỗ gốc cây tối, lo lắng nói: "Hạo Phong, chuyện mà thiếp muốn nói với chàng chính là chuyện chàng đang muốn làm, thiếp rất lo lắng tiểu..."

    Thác Bạt Hạo Phong mặt biến sắc, cắt đứt lời nàng, trầm giọng nói: "Y Nhĩ, ta không phải đã nói rồi sao, đây là chuyện giữa nam nhân, nàng không nên quan tâm nhiều.

    Chuyện này nếu như thành công thì từ này về sau ta và nàng có thể công khai gặp mặt, không bao giờ bị chia cắt nữa.

    Nhưng nếu như thất bại, ta cũng không muốn nàng chịu một chút thương tổn nào.

    Cái lão thất phu kia rất thương nàng, chỉ cần chuyện này không có chút liên quan nào đến nàng thì hắn sẽ không nỡ làm gì nàng đâu.

    Nhưng nếu nàng can dự vào thì hắn cũng sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn, cho dù có thương tiếc cũng tuyệt đối không bỏ qua cho nàng đâu."

    "Hạo Phong..."

    Na Bố Y Nhĩ ôm chặt lấy hắn, ấm áp nói: "Hạo Phong, tất cả những gì chàng làm đều là vì thiếp, người mà chàng giúp bây giờ lại là tộc nhân của thiếp, chàng bảo thiếp làm sao có thể đặt mình bên ngoài chuyện này được?

    Để thiếp giúp chàng."

    "Đồ ngốc."

    Hai tròng mắt của Thác Bạt Hạo Phong hơi đỏ lên: "Y Nhĩ, từ khi nàng bị cái lão thất phu Lý Quang Duệ kia cướp đi, mỗi ngày ta như sống trong dày vò và nhục nhã đến cùng cực.

    Ta thật sự không thể chịu đựng đượng đứng trơ mắt mà nhìn nàng bị cái lão thất phu kia tiếp tục làm ô nhục.

    Là là một đáng nam nhân đội trời đạp đất, ta muốn cướp lại người phụ nữ thuộc về mình.

    Trời còn thương, Lý Quang Sầm đại nhân đã trở về, hơn nữa lại còn đem theo một nghĩa tử Dương Hạo với một đại quân binh cường mã trướng.

    Nàng cũng biết những hành vi của lão thất phu kia mấy năm quan đã khiến cho rất nhiều người đứng đầu bộ lạc Thác Bạt cảm thấy bất mãn, chỉ cần ta có thể trợ giúp Lý Quang Sầm đại nhân chiếm lĩnh Hạ châu thì ta tin chắc rằng đại bộ phân người đứng đầu Thác Bạt thị sẽ thay đổi môn đình, đầu quân làm môn hạ của Lý Quang Sầm đại nhân.

    Còn Lý Quang Duệ, một khi đã mất đi căn cơ thì sẽ chỉ giống như một con hổ móng cùn nanh rụng, thoạt nhìn thì sẽ làm cho người ta sợ, nhưng cũng sẽ không bao giờ có thể uy phong được như trước nữa.

    Y Nhĩ, đây là một cuộc chiến, nàng là nữ nhân thì có thể làm được gì chứ.

    Nghe lời ta, ngoan ngoãn về đi, cứ coi như không biết gì hết.

    Những ngày này, nàng cũng cần cố hết sức tránh gặp ta.

    Sẽ nhanh thôi, ta đang đợi tin tốt từ phía đại mạc.

    Lý Quang Sầm đại nhân rất nhanh sẽ đến."

    Na Bố Y Nhĩ nắm lấy áo của hắn, nhìn hắn thật lâu, ân cần hỏi han: "Lẽ nào...chàng chưa từng nghĩ tới hậu quả một khi thất bại sao?

    Điều thiếp lo lắng chính là Hạ châu vạn nhất không thể hạ được thì phải làm sao bây giờ.

    Chàng cũng biết, bốn phương tám hướng thành Hạ châu trùng trùng cửa ải hiểm yếu, đâu đâu cũng có binh mã đóng quân.

    Một khi thành Hạ châu dậy lên sóng gió, bọn họ nhất định sẽ lập tức quay về cứu trợ, vạn nhất khi đó binh mã của Dương thái úy không thuận lợi tiến vào thành thì phải làm sao?"

    "Không cần lo lắng như vậy, Y Nhĩ."

    Thác Bạt Hạo Phong xoa xoa đầu nàng, thấp giọng an ủi, nói: "Ta đã bố trí tới mức đầy đủ nhất rồi.

    Thủ quân Hoàng Dương Bình tuy không nằm trong sự khống chế của ta, nhưng may mắn là, ta có mười phần chắc chắn có thể khống chế được An Khánh Trạch.

    Thủ quân ở đó đa phần là người của bộ lạc chúng ta, phó tướng Bạch Cận Nam ở đó lại là người tâm phúc của ta.

    Chỉ cần binh mã của Lý Quang Sầm đại nhân ra khỏi đại mạc, thì dựa vào binh mã của ngài ấy rất dễ có thể diệt trừ những tên chống đối ở Hoàng Dương Bình.

    Còn ta sẽ bảo Bạch Cận Nam giết chết thủ tướng của An Khánh Trạch, nhanh chóng khống chế An Khánh Trạch, đồng thời giết chết tàn binh tháo chạy từ Hoàng Dương Bình tới.

    Một khi An Khánh Trạch rơi vào tay ta thì Hoàng Dương Bình cho dù có đốt khói báo hiệu thì cũng không có cách nào truyền tin đến các địa phương khác.

    Những thủ quân canh giữ tại các nơi khác không nhận được cảnh báo thì sao có thể tập hợp lại được?

    Bạch Cận Nam có thể dẫn Lý Quang Sầm đại nhân tiến thẳng về công chiếm Hạ châu.

    Từ An Khánh Trạch đến Hạ châu, hai bên là hai quân dịch Vương Đình Trấn và Thất Lý Bình, nhưng địa điểm đặt hai trạm quân dịch này không phải là bắc tuyến, ở giữa còn có một thông đạo, đại quân của Lý Quang Sầm đại nhân không cần phải kinh động đến bọn họ cũng có thể trực tiếp đi tới Hạ châu.

    Còn ta sẽ tập hợp tất cả nhưng binh sĩ tâm phúc, sẽ xông ra đoạt lấy thành môn khi ngài ấy đến được thành Hạ châu, để cho đoàn binh của ngài có thể vào được thành.

    Những thủ quân hiểm yếu ở các nơi khác, nơi gần nhất cũng cách Hạ châu ba mươi dặm.

    Đợi khi bọn họ nhìn thấy khói báo động, cho dù lập tức về kinh đô thì cũng đã muộn rồi.

    Lúc đó Hạ châu đã hoàn toàn nằm trong tay chúng ta."

    Na Bố Y Nhĩ lắc đầu nói: "Hạo Phong, chàng đã từng nghĩ rằng nhỡ may bên Bạch Cận Nam thất thủ thì sẽ thế nào không?

    Trong thành có bao nhiêu thủ quân?

    Chàng thì có bao nhiêu người.

    Nếu như chàng động thủ cướp thành trước nhất định sẽ không trụ được, nhưng một khi đợi Lý Quang Sầm đại nhân đến thì bốn phía đã sớm phòng bị dày đặc, chàng có thể đảm bảo dựa vào một, hai trăm người trong tay sẽ nhất định được được thành môn không?

    Nếu như không thể nhanh chóng khống chế thành trì, thì lúc đó cứu viện của Lý Kế Bổng lại đuổi giết tới, thế thì phải làm sao?"

    Thác Bạt Hạo Phong hơi do dự, cắn răng nói: "Không có nếu như, hoàn toàn không có kế lưỡng toàn.

    Muốn đánh Hạ châu đã không còn cách nào thỏa đáng hơn cả.

    Nếu như ta có mười phần nắm chắc có thể đối phó được với Lý Quang Duệ thì hà tất ta phải đợi đến tận bây giờ, hà tất để cho nàng bị lão già khốn kiếp đó làm nhục.

    Cục diện bây giờ không phải hắn chết thì là ta chết!"

    Không, Hạo Phong.

    Chàng có thể có cách thỏa đáng hơn.

    Nếu như chàng nghe thiếp nói thì càng nắm chắc phần thắng hơn."

    Thác Bạt Hạo Phong ngạc nhiên hỏi: "Nàng có cách?

    Nàng có cách gì?"

    Hắn như thể vừa mới quen Na Bố Y Nhĩ vậy, kinh ngạc nhìn nàng.

    Hắn biết người phụ nữ trong trái tim hắn luôn rất thiện lương, yếu ớt, không có chủ kiến gì.

    Thật không ngờ đối với đại sự như thế này, nàng lại có kiến giải riêng của mình.

    Na Bố Y Nhĩ cố lấy dũng khí nói: "Hạo Phong, phụ thân chàng là phòng ngự sử Hạ châu.

    Tuy Lý Kế Bổng tọa chấn Hạ châu, binh quyền không ở trong tay ông ấy, nhưng nhân mã mà ông ấy có thể điều động được ít nhất cũng phải một phần ba.

    Nếu như ông ấy chịu giúp chàng, phần thắng sẽ càng nắm chắc hơn, đúng không?"

    Thác Bạt Hạo Phong nghe xong mặt liền biến sắc.

    Hắn chần chừ một chút, liên tục lắc đầu: "Không thể, cha ta luôn cẩn thận dè dặt, hơn nữa...lão thất phu Lý Quang Duệ tuy đối với tộc ta việc gì cũng luôn hạn chế, nhưng đối với cha ta vẫn khá tín nhiệm.

    Nếu như Lý Quang Sầm đại nhân bây giờ giành được Hạ châu, cha ta nhất định sẽ đầu quân vào.

    Nhưng nếu muốn bảo cha ta vì Lý Quang Sầm đại nhân mà làm tiên phong, bất chấp an nguy toàn tộc để làm kẻ địch của Lý Quang Duệ, thì ông ấy...không có cái gan đấy đâu."

    "Nhưng, chàng là con trai của ông ấy."

    Thác Bạt Hạo Phong hậm hực nói: "Thế thì đã làm sao?

    Ta chỉ có một mình ông ấy là phụ thân, nhưng ông ấy đâu phải chỉ có ta là con trai, ông ấy là trưởng của một tộc, phàm chuyện gì cũng sẽ không vì một mình ta mà tính toán đâu.

    Nếu như ta cầu xin ông ấy giúp đỡ, ông ấy sẽ chỉ mắng ta vô dụng, vì một nữ nhân mà mạo hiểm như vậy.

    Nếu như để ông ấy biết ta muốn trong ứng ngoài hợp, tiếp ứng cho binh mã Lý Quang Sâm đại nhân thì ông ấy nhất định sẽ nhốt ta lại, không để cho ta có cơ hội làm việc này."

    Nói đến đây Thác Bạt Hạo Phong cười một tiếng, nói: "Ông ấy có cả bộ tộc làm hậu thuẫn, chỉ cần chứng minh việc này không có liên can đến ông ấy thì cho dù Lý Quang Duệ có giết đến, cha ta nhiều nhất sẽ bị mất cái chức phòng ngự sử, ít nhất cũng sẽ không bị ta làm liên lụy.

    Hì!

    Nếu như ông ấy sợ Lý Quang Duệ, nói không chừng còn trói ta mang đi thỉnh tội với Lý Quang Duệ ý chứ.

    Không thể mạo hiểm được.

    Ta cũng không muốn vì chuyện của mình mà kéo cả bộ tộc vào, mình làm mình chịu, ta sẽ không mượn sức của ông ấy!"

    Nghe ngữ khí của hắn đầy oán trách, xem ra tình cảm phụ tử hắn không phải là rất tốt.

    Na Bố Y Nhĩ lại hỏi: "Hạo Phong, ông ấy không thể hạ quyết tâm, lẽ nào chúng ta không thể ép ông ấy hạ quyết tâm sao?

    Chỉ cần ván đóng thành thuyền, ông ấy cũng không còn đường lui.

    Nếu như có ông ấy tương trợ thì khả năng thành công của chúng ta ít nhất cũng thêm được ba phần."

    Nói đến đây, nàng buồn bã nói: "Hạo Phong, thiếp không muốn chàng mạo hiểm vì thiếp.

    Nếu như càng có cơ hội tại sao không cố gắng lợi dụng nó?

    Hơn nữa...thiếp đã có giọt máu của chàng, thiếp không muốn nó sinh ra đã không được nhìn thấy phụ thân thân sinh của nó."

    Thác Bạt Hạo Phong kinh ngạc, thất thanh nói: "Con?

    Con của ta?

    Nàng đã mang thai?"

    Na Bố Y Nhĩ xấu hổ gật đầu.

    Thác Bạt Hạo Phong đột nhiên hồ nghi nói: "Thật sự là con của ta sao?

    Không phải là của lão thất phu..."

    Na Bố Y Nhĩ trợn mắt nhìn hắn, sắng giọng nói: "Thiếp là mẹ của đứa trẻ, có phải của chàng hay không mà thiếp không biết sao?

    Hắn...hắn đi từ mùa đông năm ngoái, sức khỏe cũng tốt lắm, sau tết, càng chưa từng...động vào thiếp...đứa trẻ này, mới vừa có, không phải là của chàng thì còn có thể là của ai chứ?"

    Thác Bạt Hạo Phong vừa mừng vừa lo, hắn đi đi lại lại, xoa tay vào nhau, lẩm bẩm nói: "Không được, ta không thể để con ta lấy theo họ của Lý Quang Duệ, ta không thể...không thể xưng huynh đệ với con của ta!"

    Na Bố Y Nhĩ mặt đỏ lên, vì cái quan hệ hỗn loạn này mà làm cho nàng có chút khó xử, nàng sâu kín nói: "Hạo Phong, thiếp không sợ chết, nếu như chàng chết rồi thiếp cũng không muốn sống một mình, nhưng con của chúng ta phải làm sao?"

    Thác Bạt Hạo Phong cắn răng, giọng căm hận nói: "Nhưng cha ta, ông ấy...ta phải làm thế nào mới có thể làm cho ông ấy hạ quyết tâm phản lại Lý Quang Duệ?"

    Na Bố Y Nhĩ nói: "Thiếp có một cách, có thể làm cho cha chàng chỉ có thể đứng về phía chàng."

    Nói đến đây, ánh mắt luôn mềm yếu của nàng bị sự kiên định thay thế: "Hơn nữa, thiếp cũng sẽ giúp chàng, thiếp là nữ nhân của chàng, là tộc nhân bộ lạc Tế Phong.

    Bất kể là vì chàng hay vì bộ lạc thiếp, thiếp cũng phải hết sức góp một phần sức lực.

    Lần này chúng sẽ không bao giờ xnhau nữa, thiếp muốn ở bên chàng, sống bên chàng, chết bên chàng!"

    Na Bố Y Nhĩ nói một lượt kế hoạch chi tiết mà muội muội nàng đã nói cho Thác Bạt Hạo Phong biết.

    Thác Bạt Hạo Phong nghe rồi trầm tư suy nghĩ một hồi, rồi dậm chân một cái, trầm giọng nói: "Được rồi, phải quyết đánh đến cùng, cho dù trời long đất lở!" .........

    Làm ăn có chín chữ phải nhớ: Phân, nhẫn, ký, lễ, dẫn, sỏa, thâu, tình, tha (phân chia, nhẫn nhịn, ghi nhớ, lễ, dẫn dắt, ngốc, nộp, tình, lôi kéo).

    Trong đó chữ "phân" có nghĩa là lợi nhuận mà ngươi muốn có được phải tránh không được mở miệng là muốn hết tổng giá trị.

    Cuộc làm ăn một vạn quan tiền, ngươi mở miệng là muốn một vạn, đổi lại là ai cũng đều sẽ từ chối theo bản năng, nhưng nếu như ngươi phân loại phân lô ra để bàn bạc thì chuyển qua chuyển lại, người ta gật đầu lần thứ nhất thì các lần sau khả năng thành công sẽ cao hơn.

    Dương Hạo biết Thác Bạt Hạo Phong là một kẻ thô lỗ giận giữ vì hồng nhan, cũng là võ nhân dám làm dám chịu.

    Nhưng hắn có thể vì người hắn yêu mà rơi đầu đổ máu, lại không thể vì một người mà làm cho cả gia tộc gặp nguy hiểm.

    Đặc biệt, là trưởng tử của tộc trưởng, duy trì và bảo vệ gia tộc đã trở thành một bản năng của hắn, cho nên nếu muốn Thác Bạt Hạo Phong dứt khoát bước lên con thuyền của mình, thì cách tốt nhất chính là dùng chữ "phân" này.

    Đầu tiên là dụ hắn vào lưới, khi không còn cách nào quay đầu lại, thì sẽ dùng chữ "tình".

    Thù hận và sự nhục nhã trong lòng Thác Bạt Hạo Phong và sự an toàn của cả gia tộc cuối cùng thì cũng hoàn toàn đi cùng về một phía rồi.

    Từ Hoàng Dương Bình tiến thêm về phía bắc thì chính là Qua Bích Than, chỗ thâm hiểm của Qua Bích Than chính là sa mạc Mao Ô Tố.

    Bình sa vạn lý, tuyệt đối không có dấu vết của thú vật, ngay cả bóng của chim chóc cũng khó có thể thấy.

    Dưới ánh mặt trời gay gắt chỉ có một con bọ cạp bò lên đỉnh một đồi cát, dương hai cái càng đen sì lên ra uy, sau đó đột nhiên chui vào trong cát, đi theo sát một con rắn ngũ sắc, để lại những dấu vết trên mặt cát mịn.

    Khi con rắn độc cảm nhận được trên trời có một con chim ưng bay lượn trên bầu trời thì liền giống như con bọ cạp lúc nãy, nhanh chóng chui vào trong cát biến mất, con chim ưng trên trời lại không bổ xuống, nó chỉ dang đôi cánh bay qua bay lại trên khoảng trời, bay vòng quanh...

    Rất nhanh, ở nơi lâu lắm chưa nhìn thấy dấu chân người đã xuất hiện một đoàn người dài dằng dặc, đoàn người càng lúc càng gần.

    Họ có ngựa, có xe, có lạc đà, lắc lư uốn lượn, cũngbiết có bao nhiêu người.

    Cho dù nhìn từ xa cũng có thể cảm nhận được bước chân của họ thật nặng nề, như thể đã dùng hết sức lực của bản thân.

    Nhưng khi họ cảm nhận được đất cát dưới chân dần dần trở nên rắn chắc thì trong tầm mắt bắt đầu xuất hiện những loại thực vật như xương rồng, hà tây cúc, sa đông thanh và hồng liễu, khi biết được sắp ra khỏi cái sa mạc quỷ quái này, bọn họ lại không tăng nhanh tốc độ, ngược lại còn đứng nguyên tại chỗ.

    Họ chính là Mộc Ân, Mộc Khôi và binh mã do Ngải Nghĩa Hải thống lĩnh.

    Cả chặng đường này, bọn họ đã trải qua biết bao nhiêu gian khổ, quân số đã bị giảm bớt cả nghìn người vì rơi vào đầm lầy, bị sa mạc vùi lấp, bị bão cát làm cho lạc mất khỏi đoàn hay vị các loài độc vật cắn chết.

    Nhưng bọn họ cuối cùng cùng cũng đã dùng tốc độ nhanh nhất để ra khỏi sa mạc trước khi lương thực nước uống đem theo cạn kiệt.

    Mộc Ân thở hổn hển, đưa tay ra lấy túi nước dắt ở hông, lắc lắc, bên trong chỉ còn chừa lại một chút nước, hắn mở nút ra, cho chỗ nước cuối cùng vào miệng, rồi đưa tay chỉ về con sông nhỏ mát rượi ở đằng xa xa, nói: "Cuối cùng cũng đã ra khỏi cái sa mạc chết tiệt này ròi.

    Thả bồ câu đưa thư ra, chờ người nhận được tin đến hội hợp cùng chúng ta."

    Lập tức có người mở lồng chim ở trên xe ra, mười mấy con chim bồ câu dang cánh bay đi.

    Chim diều hâu đưa thư càng an toàn và nhanh chóng hơn chim bồ câu, nhưng chim diều hâu lại khó có thể đi xa, ngoài trăm dặm là nó đã rất khó tìm được mục tiêu phải đến, cho nên khi Dương Hạo ở Khiết Đan và Hán quốc, những con chim diều hâu đưa thư đều được thông qua các trạm tiếp sức mà hắn đã bí mật bố trí để truyền tin tức qua từng trạm một.

    Còn trong sa mạc thì không có cách nào thiết lập được các trạm truyền tin như thế, cho nên khi họ vừa mới vào sa mạc thì đã lập tức mất hết liên lạc với tất cả các phía, ai cũng không biết họ đã đi đến đâu, có mất phương hướng hay không.

    Họ chỉ mang theo một con hải đông thanh bay cao để quan sát cảnh giác tình hình địch, ngoài ra còn có mười mấy con chim bồ câu đưa thư, còn những con bồ câu này vốn là được những người lấy thân phận mục dân cắm trại ở đó đợi bọn họ nuôi dưỡng.

    Bồ câu đưa thư tổng cộng có hơn mười con, không sợ bị mãnh thú bắt được, trên người chim cũng không mang theo bất kì thư tín gì, khi bất cứ con nào trong số chúng xuất hiện ở trước trướng mục dân thì có nghĩa là bọn họ đã đến.

    Mộc Ân nheo mắt lại, nhìn mười mấy con bồ câu bay đi, đến khi chúng bay xa khỏi tầm mắt mới ra lệnh nói: "Toàn quân cắm trại tại chỗ, nghỉ ngơi dưỡng sức, đồ ăn thức uống không cần phải hạn chế.

    Phải nhanh chóng hồi phục thể lực, nếu như bên Hạ châu có vấn đề thì chúng ta sẽ phải có một trận ác chiến."

    Ngải Nghĩa Hải miệng khô đến nổi chẳng còn nước bọt có thể nhổ ra nữa, nhưng hắn vẫn nỗ lực: "Phì phì phì, lời nói trẻ con không kiêng kị, để gió thổi hết đi."

    Con trai của phòng ngự sử Hạ châu Thác Bạt Thương Mộc sắp thành thân rồi.

    Thác Bạt Thương Mộc đại nhân bây giờ đã có thể thở phào nhẹ nhõm, đứa con trai này luôn được hắn xem trọng.

    Hắn ở Hạ châu làm quan, sớm đã giao cả bộ tộc cho con trai coi sóc, nhưng mối quan hệ giữa cho con họ lại rất có vấn đề.

    Khi còn nhỏ đứa con này rất sùng bái hắn, bất kể là đi săn hay là đi thăm chư thị bộ lạc Tế Phong, Phòng Đương, hắn quên ai thì quên chứ không quên mang theo đứa con này đi cùng, phụ tử rất thân thiết.

    Nhưng con trai dần dần trưởng thành, có chủ kiến của riêng mình, luôn nhìn không thuận mắt việc hắn vì bộ tộc mà nịnh nọt Lý Quang Duệ.

    Haizz, không coi sóc nhà cửa sao biết củi, gạo đắt.

    Tên nhóc lỗ mãng đó sao có thể biết được cái khó của chủ một nhà chứ.

    Bộ lạc của bọn họ là hệ Thác Bạt, càng không phải là nòng cốt của Lý thị, nếu như hắn không cố gắng duy trì quan hệ tốt với Lý gia thì tộc của họ sớm muộn cũng sẽ bị loại ra khỏi trung tâm quyền lực ở Hạ châu, sao có thể giống như bây giờ, ít nhiều gì cũng là nhân vật có máu mặt.

    Nhưng đứa con bất hiếu đó lại không hiểu hắn ở Hạ châu đã vì bộ tộc mà làm biết bao nhiêu việc, nó chỉ biết chém chém giết giết.

    Đặc biệt là sau khi thanh mai trúc mã, người trong lòng của hắn Na Bố Y Nhĩ bị gả cho Lý Quang Duệ, thì đứa con này trở nên trầm uất, u ám.

    Ngay cả phụ thân cả ngày chạy qua lại trong Lý phủ hắn cũng trách.

    May mà đứa con này cuối cùng cũng đã chịu nhìn thoáng ra, không còn vì một nữ nhân mà đòi sống đòi chết nữa.

    Nhưng khi Thác Bạt Thương Mộc nhìn thấy cô con dâu tương lai, lúc này mới hiểu vì sao con trai mình lại có tiếng sét ái tình với nàng ta, mau mau chóng chóng muốn lấy nàng ta về nhà.

    Vị cô nương đó tên là Đa Di Sa Lãng, có sáu, bảy phần giống với Na Bố Y Nhĩ, rất giống Na Bố Y Nhĩ khi chưa xuất giá, đứa con trai này của mình cuối cùng cũng khó có thể quyên được mối tình với Na Bố Y Nhĩ.

    Có điều...nó cuối cùng cũng kết hôn rồi, đây là chuyện tốt, thời gian lâu dần nó sẽ cởi bỏ được nút thắt trong lòng.

    Vị cô nương Đa Di Sa Lãng này rất xinh đẹp, không hề kém Na Bố Y Nhĩ chút nào, con trai mình sớm muộn cũng sẽ quên đi vết thương từ việc Na Bố Y Nhĩ gả cho Lý Quang Duệ đại nhân gây ra.

    Đa Di...đóa tuyết liên sơn trên đỉnh núi băng, Sa Lãng...một tiên nữ mang hạnh phúc tới.

    Hi vọng đóa tuyết liên sơn này sẽ xoa dịu được vết thương trong lòng con trai mình...tốt nhất là sang năm còn mang đến cho mình một đứa cháu mập mạp, như thế càng hoàn mĩ hơn.

    Thác Bạt Thương Mộc không hề chê bai cô nương Đa Di Sa Lãng đó xuất thân thấp hèn, chỉ là con gái của một hành thương, cũng không chê người mẫu thân mập mạp giống như một con bò của nàng, đặc biệt bà ta rất lắm mồm, sau khi hai người bàn bạc chuyện hôn sự của đôi trẻ xong mà trong tai Thác Bạt Thương Mộc như thể vẫn còn rì rầm tiếng nói của bà béo đó.

    Được rồi, bất kể là như thế nào, chỉ cần con trai mình đồng ý kết hôn là tốt rồi.

    Dù là con gái của một hành thương, lại còn có bà mẫu thân lưỡi dài, thì Thác Bạt Thương Mộc vẫn sẽ làm cho hôn sự này thật long trọng, sẽ mời tất cả những người đứng đầu các giới quân chính Hạ châu và cả những người đứng đầu các bộ lạc lớn, quý tộc trong thành Hạ châu đến tham dự hôn sự của con trai mình, để tăng thể diện cho con trai, hi vọng rằng sau hôn sự này có thể làm cho quan hệ giữa hai cho con thân thiết trở lại.

    Văn võ quan lại, những người có chức quyền ở Hạ châu cũng rất vui mừng, trải qua trận chiến liên miên kéo dài cả hai năm, nên cứ mỗi lần có cơ hội có thể thả lỏng người, tha hồ uống rượu thì họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua, hơn nữa Thác Bạt Thương Mộc là người tốt bụng, là người khép đưa đẩy, đối với ai cũng rất khách khí, là một lão già biết lễ nghĩa, không thể không nể mặt ông ta, cho nên phàm là những quan viên, người đứng đầu được ông ta mời toàn bộ đều đến dự tiệc đúng giờ.

    Phủ phòng ngự sử mở rộng cửa đón khách, xe ngựa chật cả đường, bên trong sân đã bày những bàn tiệc nối liền nhau, ba mươi con bò con dê đều đã được giết thịt xong, đang nổi lên chìm xuống trong chiếc nồi to, đem hương thơm nồng đậm tỏa ra khắp nơi, nam nữ trẻ tuổi đang nhảy múa điệu Oa Trang trong sân.

    Xe hoa đã đến trước cửa, Đa Di Sa Lãng cô nương được bà mẹ thích nói nhiều và cữu cữu đỡ vào trong cửa, phía sau còn có nhiều người gánh lễ vật vào theo, một trăm đôi lót giày, một trăm đôi giày, một trăm đôi tất...

    Những thứ này vốn nên là do tân nương đích thân làm sau khi đã định chuyện hôn sự, để thể hiện sự khéo léo của tân nương tử, có điều...những chiếc hìm giày, tất, lót giày này đương nhiên không thể là do cô nương Đa Di Sa Lãng làm, đó đều là do Thác Bạt Thương Mộc sắp xếp cả.

    "Haizzz, thông gia này của ta...thật là thương nhân keo kiệt vắt cổ chày ra nước.

    Nếu như không phải vì con trai ta thì Thác Bạt Thương Mộc ta thế nào cũng sẽ không làm thông gia với một nhà như vậy.

    Con gái của bà ta cho dù có đẹp hơn nữa thì gả đi rồi cũng chỉ làm thiếp mà thôi."

    Thác Bạt Thương Mộc vừa oán thầm, vừa đưa đứa con trai lên trước, tươi cười như hoa cúc, đón thông gia và con dâu mới vào trong phòng lớn.

    Không khí vui mừng trong căn phòng lớn lập tức đạt đến cao trào...

    .............

    Tu...tu...tu...tiếng kèn hiệu vang dài.

    Sau tiếng kèn hiệu, ở cuối thảo nguyên đột nhiên dâng lên một trận sóng triều mãnh liệt.

    Chỉ trong chốc lát, tiếng chân như sấm, chiến mã như sóng, kĩ sĩ trên lưng ngựa phát ra những tiếng hô kì quái, xông thẳng tới, dẫm lên hàng rào doanh trại, men theo sườn thành mà xông vào đại doanh Hoàng Dương Bình.

    Những người phụ trách bảo vệ phòng tuyết sa mạc Mao Ô Tố ở phía bắc không phải đều là quan lính tinh nhuệ của Lý Quang Duệ, trước mặt là nơi hiểm yếu không thể vượt qua được, còn nơi không nguy hiểm có thể lập trại lập doanh được thì có dư thừa, cho nên thiết binh ở đây chỉ là thi hành kế dự phòng theo quy luật thường.

    Trong quân doanh có phong hỏa đài, chúng thật sự có tác dụng, có điều là chỉ phụ trách truyền phong hỏa các tuyến đông tây, vì khói phong hỏa cũng có vấn đề về khoảng cách báo hiệu cảnh giác, hai tuyến đông tây nếu như gặp địch, hai bên truyền tin cho nhau, nếu như khoảng cách quá xa thì đối phương sẽ không nhìn thấy, cho nên ở giữa cần phải có một phong hỏa lôi để chuyển tiếp, vì vậy ở đây cắm doanh đặt trại cũng là nhất cử lưỡng tiện.

    Binh sĩ trong doanh không ngờ được rằng ở nơi tuyệt đối không thể xuất hiện địch lại xuất hiện một đội binh thích sát đông đến mức trong nháy mắt không thể nhìn thấy hết.

    Xung quanh đây là bình địa, họ sớm có thể phát hiện ra địch từ xa, nhưng những người đã quen lười nhác như họ muốn đặt mình vào trong thế phòng ngự quả thật là rất tốn thời gian.

    Mặc xong áo giáp, tìm được đao thương, di chuyển tên nỏ từ bên trong doanh phòng ra ngoài thì đợi đến khi họ chạy được tới công sự tầng phía dưới với bộ áo giáp xộc xệch thì tiểu đội mười người đã ào lên như sóng lớn, xông lên nghênh chiến rồi.

    Nỏ, đao chém ngựa, rìu chiến, trường mâu nhanh như điện chớp mà phóng lên, không chút thương tiếc mà cắm lên người họ.

    Trong một lúc mà đã đầu bay lưng gãy, cụt chân cụtay, máu tươi đầy đất mà thiết kị một khắc cũng không dừng, gào thét xông lên, tiếp theo đó là tiểu đội mười người thứ hai lại thuận thế xông lên như chớp.

    Đây là một trận giết hại đầy máu tanh.

    Sau khi qua năm đợt sóng triều chém giết thì cả thành Hoàng Dương Bình đã không còn thấy một bóng thủ quân còn sống sót, đoàn thiết kị đằng sau lại ùn ùn kéo tới.

    Một hồi lâu mới thấy những chiếc xe chở đầy khôi giáp, mạch đao và mạch đao thủ, bên cạnh là lão gia binh A Lạp Bá cao to lực lưỡng.

    Sau khi tro bụi dần tiêu tan thì thành Hoàng Dương Bình bị đoàn thiết kị quét qua giờ đã hoàn toàn không nhìn ra được hình dáng của tòa binh doanh, ngay cả các thi thể trên mặt đất cũng không nhìn ra được hình người, chỉ có ba chiếc phong hỏa đài bên trong binh doanh là vẫn cuồn cuộn khói đặc...

    An Khánh Trạch vẫn yên tĩnh như thường.

    Hậu quả của những trận chiến liên miên chính là trên vùng thảo nguyên vốn đất rộng người thưa, dân số lại ít đi, còn những đoàn hành thương mang đến cho người dân ở đây thêm một chút mới mẻ và tài phú thì cũng tuyệt cả tông tích, thủ quân An Khánh Trạch càng thêm vô công rồi nghề.

    Bắc tuyến có nơi hiểm yếu bảo vệ bên ngoài, không cần lượng lớn phòng ngự, còn thủ quân Hoàng Dương Binh ở ngoài cùng lại lệ thuộc vào một số tàn binh tàn tướng của bộ lạc trực thuộc sự cai quản của Lý Quang Duệ, đường phòng tuyến thứ hai này đa phần lại là người của Thác Bạt Thương Mộc.

    Bộ phận nòng cốt của Thác Bạt thị và thành viên của Lý thị vốn phần lớn đã phái đến các châu như Hựu, Ngân, Hội, Tuy, Tĩnh cả rồi, còn bộ phận tinh nhuệ của Lý Quang Duệ đóng ở Hạ châu cũng phải rút ra một lượng lớn để công đánh Hạ châu.

    Vì tây tuyến, nam tuyến cần phải phòng tộc người Thổ Phồn, Hồi Hất không giữ lời hứa mà quay lại xâm chiếm, cũng đóng không ít quân đội, cho nên An Khánh Trạch cần phải dùng đến tộc người của Thác Bạt Thương Mộc.

    Tương đối mà nói, Lý Quang Duệ vẫn khá tín nhiệm một con người cẩn thận chặt chẽ như Thác Bạt Thương Mộc.

    Bạch Cận Nam chính là thủ lĩnh tộc người của Thác Bạt Thương Mộc đóng trong tòa quân doanh này, có điều, tuy binh sĩ đóng giữ ở đây đa phần là người của tộc Thác Bạt, nhưng Bạch Cận Nam cũng chỉ là một tên phó tướng, số người đích hệ mà chủ tướng nắm giữ tuy không nhiều nhưng ai bảo người ta họ Lý.

    Bạch Cận Nam không phải là người Đảng Hạng Khương mà là một người Hán, vốn sống ở Lạc Dương, tuy không phải là gia đình giàu có, nhưng cũng được coi là khá giả.

    Vì mê cờ bạc mà bị người ta lừa gạt, mất hết cả gia sản, ngay cả nương tử cũng phải mang ra trả nợ cho người ta, trở thành một hộ lụi bại, hắn dám đánh thì dám chịu thua, trở thành thủ hạ của những tên bạn cờ bạc ngày trước, sau đó vì mấy tên bạn cờ bạc uống say mà nói lộ ra chân tướng.

    Vì nóng giận nhất thời mà đã giết chết mấy tên bạn cờ bạc đã bày mưu hại mình, sau đó bỏ trốn, chạy tới vùng tây bắc cách xa chân thiên tử này.

    Vì hắn hiểu một chút văn mặc, nếu như không phải là lúc đánh bạc thì hắn cũng được coi là người có cơ cảnh, rồi dần đã được Thác Bạt Hạo Phong thu nhận.

    Bây giờ, hắn lại giết người rồi, có điều đối với một người đã từng cầm đao chặt đứt cổ của những tên bạn cờ bạc từng xưng hô huynh đệ với nhau như chặt đứt cổ con gà, để cho máu tươi bắn đầy mặt mình, mắt mờ đi không còn nhìn rõ đông tây mà nói, đây thật sự chẳng đáng là gì.

    Hắn vừa mới đem người giết chết mấy bộ hạ dưới sự chỉ huy của Lý chỉ huy trong doanh trại, rồi khi bước ra khỏi doanh trại mà khuôn mặt vẫn mỉm cười, thần thái thản nhiên.

    "Đại nhân, đều đã mai phục xong rồi."

    Một sĩ binh chạy đến thấp giọng nói.

    Bạch Cận Nam mỉm cười gật gật đầu: "Đã để lại mấy người bên Lý chỉ huy chưa?"

    "Rồi!"

    "Tốt lắm!"

    Bạch Cận Nam rất vui vẻ dặn dò: "Đánh trống, điểm binh."

    "Tùng tùng tùng...."

    Tiếng trống vang lên, Lý chỉ huy đang ăn uống trong doanh liền vội vàng đem theo mười mấy người trong trại của hắn, quần áo xộc xệch chạy ra: "Mẹ đứa nào đánh trống?

    Ý, Bạch đại nhân, ngài đang làm gì vậy?"

    Bạch Cận Nam áo giáp chỉnh tề, hơi mỉm cười khom người xuống: "Chỉ huy đại nhân, hạ quan có chuyện quan trọng muốn nói với đại nhân."

    "Có gì thì nói, có rắm thì đánh, sao ông lại phải bày trận nhát thần nhát quỷ thế?"

    Bạch Cận Nam đứng thẳng người lên, nhìn thấy mười mấy người đang khệch khoạng đi tới, liền xoa xoa vào nhau, cười nói: "Chỉ huy đại nhân và mấy huynh đệ đều ra cả rồi à."

    Lý chỉ huy trừng mắt lên nói: "Con mẹ ông rốt cuộc định làm gì nào, có gì thì nói đi...aaa!"

    Hắn đột nhiên kêu lên một tiếng như thể con mèo bị người ta dẫm vào đuôi.

    Chỉ lên trời phía xa xa, lớn tiếng nói: "Nhìn kìa, mau nhìn.

    Khói báo hiệu, có địch đến!

    Thật kì lạ, phía Hoàng Dương Bình sao lại có thể có địch xuất hiện?

    Mau mau mau, phóng khói báo hiệu rồi hẵng tính tiếp?"

    Bạch Cận Nam quay đầu nhìn, lẩm bẩm nói: "Hành động rất nhanh, không hổ là quân tinh nhuệ."

    Hắn giơ dọc ngón tay lên, bước nhẹ hai bước.

    Ra lệnh nói: "Chúng ta cũng phải nhanh lên một chút, phóng tên!"

    "Cái gì?"

    Bây giờ Lý chỉ huy đã bước tới gần hơn, nghe rõ được câu nói này, chỉ vừa ngẩn ra một chút thì những tiếng cung huyền kinh hồn vang lên, mũi tên như răng sói từ bốn phương tám hướng phóng ra.

    "Phập, phập phập..."

    Liên tiếp ba mũi tên đâm thẳng vào người.

    Tiếp theo đó là mũi tên thứ tư, thứ năm, cơ thể của Lý chỉ huy cũng không kịp đổ xuống, mắt hắn lồi cả ra, trợn lên nhìn Bạch Cận Nam.

    Bạch Cận Nam cười vẻ thân thiết, khom người với hắn: "Lý đại nhân vẫn chưa hiểu gì sao?

    Nếu như ngài còn có thể chống đỡ nổi thì ti chức sẽ nói cho ngài nghe."

    Lý chỉ huy chưa nghe hết thì đã ngã ngửa xuống đất, ánh mắt đầy bi phẫn...

    "Nhất bái thiên địa!"

    "Nhị bái cao đường!"

    Giọng của bà mối vang vang, làm xong cái nghi lễ, hai phu thê cuối cùng cũng đã hoàn thành được đại lễ.

    Tân nương hôm nay mặc hồng giá y thêu hình phượng, trên cổ đeo mấy thứ trang sức bằng vàng bạc, chiếc mũ tân nương được chùm lên một chiếc khăn màu đỏ che cả mặt, chỉ để lộ cái cằm nhỏ nhắn.

    Đám khách khứa cười nói: "Hạo Phong, bỏ khăn chùm đầu ra để cho chúng ta nhìn mặt tân nương tử với nào, xem xem là mĩ nhân như thế nào, để xem là ai đã làm cho Thác Bạt Hạo Phong đội trời đạp đất của chúng ta chịu ngoan ngoãn thành thân."

    Thác Bạt Hạo Phong mỉm cười, nắm tay tân nương tử bước tới chính giữa đại đường, dứt khoát hất tấm mạng che ra, mắt đầy vui mừng.

    Những cô nương khi khoác lên hồng giá y vĩnh viễn sẽ là lúc xinh đẹp nhất, huống hồ tân nương tử này vốn sinh ra đã quốc sắc thiên hương, không giống người thường.

    Nhưng khi nhìn rõ tướng mạo của tân nương tử, tiếng cười của đám khách như bị một con dao chặt đứt, nhất tề dừng lại, rất nhiều người mặt biến sắc.

    Khi Lý Quang Duệ tiếp đãi đồng liêu thường mang theo một mĩ nhân mà hắn sủng ái nhất, phàm những ai được chiêm ngưỡng dung nhan nàng ta thì có mấy người có thể quên được?

    Tuy nói trong cái đẹp của nàng ấy lúc đó thường mang theo mấy phần u buồn cô đơn, còn nữ nhân này lại đầy tinh thần, đầy hạnh phúc, nhưng...nàng ấy chính là người đó, tuyệt đối không thể sai, nàng ấy chính là người thiếp thứ mười tám, được Lý đại nhân sủng ái nhất - Na Bố Y Nhĩ!

    Tiếng cười của đám khách khứa bị im bặt và những ánh mắt quái lạ nhìn về phía tân nương làm cho Thác Bạt Thương Mộc đại nhân có chút hoang mang, như phản xạ ông ta quay đầu lại nhìn, ông ta cũng giật nảy: "Vị Đa Di Sa Lãng này vốn chỉ có sáu, bảy phần giống với Na Bố Y Nhĩ, nhưng sao...sau khi mặc hồng giá y lại giống như đúc thế này?"

    Thác Bạt Thương Mộc tuy kinh ngạc, nhưng vẫn quay người lại, cười giải thích: "Chư vị quý khách.

    Vị này chính là nương tử của con trai ta Đa Di Sa Lãng.

    Ha ha, có chút giống với Na Bố Y Nhĩ đúng không?

    Lão phu trước khi định ngày, lần đầu tiên nhìn thấy nó cùng giật cả mình, quả thật là khá giống nhau."

    Cho dù người bên cạnh không biết người mà con trai mình thật sự yêu thương chính là Na Bố Y Nhĩ, nhưng nói con dâu mình lại giống hệt như Như phu nhân của Lý Quang Duệ đại nhân thì thật vẫn có chút kì quái.

    Thác Bạt Thương Mộc đành phải cười trừ, nói: " Na Bố Y Nhĩ là đóa hoa đẹp nhất trên thảo nguyên chúng ta, cũng chỉ có vua của thảo nguyên chúng ta, Lý Quang Duệ đại nhân mới xứng với nàng ta.

    Còn con dâu ta chỉ có mấy phần phong thái giống Na Bố Y Nhĩ thôi mà đã làm cho những vị khách quý kiến thức thâm sâu phải trợn mắt há mồm sao?

    Ha ha ha..."

    Đám khách lúc này mới phản ứng lại, đều vang lên tiếng cười kinh ngạc, có người cười nói: "Đâu phải chỉ có một vài phần giống, quả thực là giống như đúc, chẳng trách tên tiểu tử Hạo Phong này lại vội vã thành thân như vậy.

    Nếu như để ta gặp được mĩ nhân như thế này ta cũng sợ nàng ta bị người khác..."

    "Không, các vị đại nhân, nàng ấy...chính là Na Bố Y Nhĩ."

    Câu nói này của Thác Bạt Hạo Phong giống như tiếng sét giữa trời xanh, làm cho tất cả tiếng cười trong đại đường phải im bặt, tất cả mọi người đều trợn cả mắt lên nhìn Thác Bạt Hạo Phong giống như nhìn một con quái vật vậy.

    Sắc mặt của Thác Bạt Thương Mộc cũng lập tức trở nên khó coi, mặt mũi xanh lè trợn mắt quát đứa con trai: "Hạo Phongcon đang nói vớ vẩn gì thế, sao có thể đùa như thế, nếu để cho..."

    "Con không đùa, phụ thân đại nhân."

    Thác Bạt Hạo Phong nắm tay Na Bố Y Nhĩ giơ lên, bước tới hai bước, Na Bố Y Nhĩ ngoan ngoãn đi theo, ánh mắt hạnh phúc nhìn về phía hắn như một con chim nhỏ nép vào người hắn, làm cho Thác Bạt Hạo Phong tỏa ra một hào khí vô cùng.

    Cho dù Lý Quang Duệ là bá vương chuyển thế đáng sợ nhất trên thảo nguyên này thì bây giờ Thác Bạt Hạo Phong cũng có dũng khí để đấu với hắn một trận.

    Giọng nói của Thác Bạt Hạo Phong trở nên to và hào sảng hơn, tiếng nói kiên định phát ra: "Na Bố Y Nhĩ là người đàn bà ta yêu nhất, nhưng lão thất phu Lý Quang Duệ lại dựa vào quyền thế mà cướp mất nàng ấy đi.

    Hôm nay ta mời các vị đại nhân đến đây để làm chứng, ta, Thác Bạt Hạo Phong chính thức kết bái phu thê với Na Bố Y Nhĩ.

    Từ hôm nay, nàng ấy chính là người đàn bà của ta.

    Ai muốn cướp nàng ấy ra khỏi ta thì hãy chặt đứt đao của ta, dẫm lên thi thể ta đã."

    Tuyên ngôn này làm cho tất cả khách mời trong đại đường đều ngẩn ra, họ như thể ngay cả thở cũng quên mất.

    Trong đại đình là một bầu không khí yên tĩnh, người trong viện cuối cùng cũng phát hiện không khí trong phòng lớn có chút kì dị, càng lúc càng nhiều người chen vào xem tình hình bên trong.

    Na Bố Y Nhĩ nước mắt đầm đìa, nói với Thác Bạt Hạo Phong: "Thiếp sẽ không sợ nữa, sẽ không để cho bất kì ai sắp đặt cuộc đời mình nữa.

    Hạo Phong, cho dù có người chặt đứt đao thép của chàng, dẫm lên thi thể chàng thì hắn cũng không thể cướp được thiếp ra khỏi chàng.

    Chàng sống thì thiếp sống, chàng chết thì thiếp chết."

    Thác Bạt Thương Mộc tức đến mức choáng váng đầu óc, ông ta run run đưa tay lên, chỉ vào Thác Bạt Hạo Phong, cố hết sức quát: "Ngươi...ngươi...ngươi...tên súc sinh, ngươi muốn hủy cả nhà chúng ta sao?"

    Thác Bạt Hạo Phong nắm chặt lấy tay Na Bố Y Nhĩ, đầy sự bất cần nói: "Phụ thân, mong cha nhỏ tiếng một chút.

    Na Bố Y Nhĩ đã mang thai đứa cháu của cha rồi."

    Lại là một tiếng sấm rền, Thác Bạt Thương Mộc như bị sét đánh trúng, ngay cả lời cũng không thể nói ra.

    Cuối cùng, các vị khách cũng đã có thể phản ứng lại, chuyển vạn sứ Hạ châu Dư Vô Tín tức giận nói: "Thác Bạc Hạo Phong, ngươi điên rồi phải không?

    Na Bố Y Nhĩ là người đàn bà của Lý Quang Duệ đại nhân!"

    Thác Bạt Hạo Phong thản nhiên nói: "Thế thì đã sao?

    Cho dù là thê tử danh chính ngôn thuận lấy về thì theo quy tắc trên thảo nguyên, ta cũng có thể cướp thê về.

    Hắn ta không giữ được người đàn bà của mình, ta cướp lại thì nàng ấy sẽ thuộc về ta, không phải sao?"

    Thôi quan Hạ châu Lục Diệp Lan không dám tin, nói: "Cướp thê?

    Cướp thê của Lý Quang Duệ đại nhân?

    Điên rồi.

    Ngươi thật sự điên rồi.

    Ngươi muốn điên thì một mình ngươi điên đi, ngươi muốn chết thì một mình ngươi chết đi, đừng có kéo cả chúng ta xuống nước chứ."

    Lục Diệp Lan nói xong rồi phất áo đi, Thác Bạt Hạo Phong nhe răng cười nói: "Cướp thê của hắn thì có đáng là gì?

    Ta còn muốn giết người của hắn nữa, ra tay cho ta."

    Thác Bạt Hạo Phong vừa hạ lệnh một tiếng thì những thân tín, thuộc hạ, tộc người mà hắn đã sớm bố trí đứng trong sân, trong phòng lớn, ở cửa đóng giả làm người phụ giúp bữa tiệc cho hắn liền lập tức động thủ.

    Những người đứng ở cửa thì khống chế đám người ra vào, ngăn cho động tĩnh trong phòng không bị lộ ra ngoài.

    Người trong sân thì ngầm theo dõi cử động của những người tạp vụ, người nấu tiệc, đoàn ca vũ và những người có chức vị thấp đang ăn uống ở trong sân, còn ép đoàn ca vũ tiếp tục biểu diễn, để không lộ điều gì khác thường.

    Còn những võ sĩ đã sắp đặt sẵn bên trong phòng lớn thì đột nhiên ra tay, bắt đầu đại khai sát giới.

    Thác Bạt Hạo Phong vừa hạ lệnh một tiếng thì những thân tín, thuộc hạ, tộc người mà hắn đã sớm bố trí đứng trong viện, trong phòng, ở cửa đóng giả làm người phụ giúp bữa tiệc cho hắn liền lập tức động thủ sớm đã giao bộ lạc cho trưởng tử mình coi sóc, còn mình chỉ làm quan ở Hạ châu, nhất tâm nhất ý giữ sự lưu thông của bộ lạc mình, tranh giành lấy về những mảnh đất màu mỡ hơn, ra sức để bộ tộc chỉ phải cống nạp ở mức ít nhất, bây giờ những võ sĩ được điều ra từ trong bộ tộc này chỉ nghe theo mệnh lệnh của Thác Bạt Hạo Phong.

    Cái chức tộc trưởng của hắn giờ đứng ở trong đây lớn tiếng hét dừng tay nhưng cũng không còn tác dụng gì, bên cạnh vẫn là những lưỡi đao sắc bén chém người, máu tươi bắn ra tung tóe.

    Đám mật thám Tế Phong đóng giả làm gia quyến, tộc nhân đến đưa lễ vật của Da Di Sa Lãng lúc này cũng nhanh chóng đặt mở các hòm lễ vật ra, lấy đao thương từ bên trong ra, đứng chắn cửa ra vào.

    Những người động thủ đều là tộc nhân Thác Bạt đóng giả làm kẻ sai vặt, kẻ tiếp rượu hay dâng thức ăn, những người bọn họ giết đều là quân chức quan nhi giống như Lục Diệp Lan, Dư Vô Tín, còn những người đứng đầu các bộ lạc thì chỉ dùng đao ép đứng sang một bên mà không ra tay sát hại.

    Một lúc sao, máu tươi đã nhuộm đỏ hôn đường, thi thể la liệt, những người đứng đầu các bộ lạc bị vũ khí khống chế sợ đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu.

    Thác Bạt Thương Mộc miệng chỉ còn có thể lẩm bẩm, người như muốn té xỉu: "Hết rồi, hết rồi, ngươi...cái tên bất hiếu nhà ngươi đã hủy cả nhà, cả tộc ta rồi.

    Tộc ta từ này sẽ bị xóa tên khỏi thế gian này..."

    "Phụ thân hà tất phải hoảng loạn thế, Lý Quang Sầm đại nhân đã trở về rồi, Lý Quang Sầm đại nhân đã đi tới bắc thảo nguyên, sắp sửa thống binh đánh vào Hạ châu, kẻ gặp họa không phải là chúng ta mà là Lý Quang Duệ."

    "Ngươi nói cái gì?"

    Thác Bạt Thương Mộc hình như đã nắm được một cọng cỏ cứu mạng, vội vã truy hỏi: "Lý Quang Sầm đại nhân?

    Ông ấy đến rồi?

    Ông ấy ở đâu?"

    Thác Bạt Hạo Phong không trở lời, mà quay người lại chắp tay thi một lễ với những người đứng đầu các bộ lạc: "Các vị thủ lĩnh, các vị thúc bá, đã làm cho mọi người sợ hãi rồi, quả thật rất xin lỗi.

    Các vị đều biết, Định Nan Tiết Độ Sứ của chúng ta vốn là Lý Di đại nhân, sau khi Lý Di đại nhân bị bệnh qua đời, người lên kế vị nên là Lý Quang Duệ đại nhân.

    Nhưung cha của Lý Quang Duệ là Lý Di Ân lại cướp ngôi của cháu, thứ sử Tuy châu Lý Di Mẫn đại nhân thấy vậy nên đã khởi binh tạo phản, nhưng lực bất tòng tâm, ông ấy đã bị sát hại.

    Lý Di Ân cướp chức cháu, giết chết đệ đệ, còn gì hèn hạ hơn!

    Còn con trai hắn là Lý Quang Duệ sau khi trở thành Nam Định Tiết Độ Sứ thì đã làm những gì chứ?

    Chiến loạn tây bắc ta chưa bao giờ ngừng, bộ tộc của các vị càng ngày càng khó khăn, người như vậy có xứng làm chủ của tây bắc ta không?

    Có xứng làm chủ của Thác Bạt thị ta không?

    Bây giờ Lý Quang Sầm đại nhân đã trở về rồi, ta tin rằng chư vị thủ lĩnh anh minh đại nghĩa, đều sẽ ủng hộ Lý Quang Sầm đại nhân phục vị, để cho các bộ lạc tây bắc ta có thể sống những ngày tốt đẹp.

    Thác Bạt Hạo Phong sẽ không làm hại các vị, thỉnh các vị đại nhân lui về hậu viện nghỉ ngơi, đợi ta tiếp đón binh mã của Lý Quang Sầm đại nhân vào thành, sau khi đón được Lý Quang Sầm đại nhân, sẽ lại mời chư vị ra gặp mặt.

    Đắc tội rồi.

    Mời."

    Những vị thủ lĩnh biết mình đã trở thành con tin của người ta, đây được gọi là giam lòng, nhưng trước những lưỡi đao nhuốm máu, họ sao có thể chống lại, đành phải làm theo vô điều kiện.

    Hơn nữa, bây giờ đã là cuộc chiến của huynh đỠLý Quang Sầm và Lý Quang Duệ, trước khi tình hình chưa được rõ ràng, bản thân không bị ép phải tỏ rõ thái độ cũng là chuyện may mắn, dù sao thì mình còn có cả bộ lạc hậu thuẫn, nếu như lâm vào thế bất đắc dĩ thì Thác Bạt Hạo Phong cũng sẽ không dám hạ độc thủ.

    Vì thế họ liền ngoan ngoãn đi theo thân tín của Thác Bạt Hạo Phong lui ra ngoài.

    Khi tất cả đám thủ lĩnh rời khỏi, Thác Bạt Hạo Phong lập tức quay người, quỳ xuống trước mặt Thác Bạt Thương Mộc: "Cha, hài nhi bất hiếu, không bẩm báo trước với cha, tự ý hành động làm ra chuyện lớn như thế này, mong cha thứ tội."

    Thác Bạt Thương Mộc thần thái mệt mỏi, lạnh nhạt nói: "Thôi, con đã trưởng thành rồi, cánh cũng đã cứng cáp rồi, lão già như ta không thể quản nổi con.

    Sự việc đã đến bước này rồi, con còn xin ta tha tội gì nữa, người làm cha như ta có thể tha cho con, nhưng Lý Quang Duệ đại nhân, ngài ấy...ngài ấy sao có thể để cho con yên?"

    Thác Bạt Hạo Phong nói: "Cha, Lý Quang Sầm đại nhân đã phái binh đến rồi, chúng ta hà tất phải sợ Lý Quang Duệ nữa."

    Thác Bạt Thương Mộc thần sắc nhất động, vội hỏi: "Lý Quang Sầm...Lý Quang Sầm đại nhân..., binh mã của Lý Quang Sầm đại nhân bây giờ đang ở đâu?"

    Thác Bạt Hạo Phong nói: "Bọn họ đã đi qua sa mạc Mao Ô Tố, giờ đang đi từ Hoàng Dương Bình, An Khánh Trạch đuổi giết tới Hạ châu."

    "Đi qua sa mạc Mao Ô Tố?"

    Thác Bạt Thương Mộc thở dài một cái, ông ta vốn còn chưa tin binh mã của Lý Quang Sầm có thể giấu được tai mắt trùng trùng của Hạ châu, đột nhiên xuất hiện dưới thành Hạ châu, nhưng nếu như đi qua sa mạc Mao Ô Tố..., vậy thì chưa chắc đã không thể.

    Nhưng...vượt qua sa mạc Mao Ô Tố sao?

    Có thể không?

    Ở thời đại này phương tiện giao thông chỉ có động vật, còn nước uống, đồ ăn lại không tiện mang theo, thỉnh thoảng có đoàn thương đội vượt qua sa mạc thì cũng có thể, đó cũng là do từ cổ đã không ngừng thăm dò đường đi, họ ở trong sa mạc đã tìm được những ốc đảo nhỏ, đám thương nhân lấy những ốc đảo này làm trạm trung chuyển, nghỉ ngơi, cố gắng mà ra khỏi được đó.

    Còn chuyện đại quân hành quân qua đó quả thật là rất hiếm gặp.

    Còn vị trí của sa mạc Mao Ô Tố thực ra không cầm thiết phải đi qua đó, cho nên từ trước đến nay chưa từng có người đi vào trong đó để dò đường, sa mạc đó quả thật là nơi từ cổ đến này chưa từng có dấu chân con người đặt qua.

    Để một đại quân mang theo những đồ nặng nề vượt qua một xa mạc hoàn toàn xa lạ như vậy, liệu có thể không?

    Thác Bạt Thương Mộc nhếch miệng như răng đang bị đau, Thác Bạt Hạo Phong thấy sắc mặt ông ta như vậy, liền bổ sung thêm: "Cha, ba ngày trước họ đã vượt qua được sa mạc rồi.

    Họ đã nghỉ ngơi ở Qua Bích ba ngày nay, bây giờ đã san bằng Hoàng Dương Binh, đi thẳng tới Hạ châu rồi."

    Thác Bạt Thương Mộc hơi động sắc, nhưng miệng lại lạnh lùng nói: "San bằng Hoàng Dương Bình, còn có An Khánh Trạch, san bằng An Khánh Trạch, khói báo hiệu sẽ truyền đến Vạn Cảnh Khẩu, Tam Xá Khẩu, Thất Lí Bình, Vương Đình Trấn, Đại Sa Đôi..., binh mã bốn phương tám hướng nhận được tin sẽ ùn ùn kéo về cứu viện, chỉ sợ là họ chưa tiến được vào thành Hạ châu thì đã gặp phải quân cứu viện."

    Thác Bạt Hạo Phong hỏi lại: "Cha quên là người thủ ở An Khánh Trạch là người của tộc nào rồi sao?

    Khói báo hiệu sẽ không thể truyền đi được."

    Lúc này, Thác Bạt Thương Mộc thật sự đã thay đổi sắc mặt, ông ta trầm tư một hồi, đột nhiên nói: "Một vạn năm nghìn binh tinh nhuệ trong thành cứ chiếm thành mà thủ, có thể chống lại được mười vạn đại quân."

    Thác Bạt Hạo Phong nói: "Trong số đó cha có thể khống chế được ít nhất năm nghìn binh mã, phối hợp với đại quân của đại nhân Lý Quang Sầm, trong ngoài phối hợp, còn sợ không thể chiếm được thành trì sao?"

    Thác Bạt Thương Mộc cười lạnh nói: "Con cho rằng Lý Kế Bổng ăn chay à?

    Một vạn binh mã của hắn là tinh nhuệ của tinh nhuệ, cung mã giáp sắt đều là loại tốt nhất.

    Chỉ cần hắn thống binh xông lên thì năm nghìn binh của ta có chống đỡ nổi một đòn hay không?"

    "Lý Kế Bổng sao?"

    Trên khuôn mặt Thác Bạt Hạo Phong từ từ hiện ra một điệu cười quỷ dị: "Lý Kế Bổng bây giờ...e là đã không còn điều động nổi một binh một tốt nữa rồi."

    "Sao có thể như thế được, hắn..."

    Thác Bạt Thương Mộc nói đến đây, đột nhiên thoáng mắt nhìn qua vị Như phu nhân thiếp thứ mười tám của Lý Quang Duệ, Na Bố Y Nhĩ.

    Phản ứng mạnh, nói: "Cô...cô đã giở thủ đoạn gì rồi?"

    Na Bố Y Nhĩ nhấc váy lên, từ từ quỳ xuống trước mặt ông ta, thấp giọng nói: "Thưa cha, con dâu đã hạ độc vào tất cả các giếng nước ở phủ tiết độ sứ rồi, ngay trước bữa sáng, bây giờ có lẽ..."

    Thác Bạt Thương Mộc vô cùng kinh ngạc, vội vàng nói: "Cô đã đầu độc chết hết bọn họ rồi sao?"

    Na Bố Y Nhĩ giật nảy mình, vội vàng nói: "Không ạ, Hạo Phong nói loại độc này khoảng hai giờ sau mới phát tác, có thể làm cho bọn họ ngủ mê man không tỉnh dậy được, chứ không chí mạng..."

    Thác Bạt Hạo Phong không chắc chắn, nói: "Thứ mà con dùng là loại bột làm từ hoa Mạn Sá La, bỏ vào trong nước chắc sẽ không dẫn đến chết người chứ?"

    Thác Bạt Thương Mộc mặt tái cả đi, không nói gì.

    Thác Bạt Hạo Phong vội nói: "Cha cha, bây giờ mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi, chỉ cần cha điều động binh mã của phòng ngự sử ra tương trợ, mà đội binh tinh nhuệ của Lý Kế Bổng lại như rắn mất đầu.

    Lo gì không chiếm được Hạ châu?

    Cha, lẽ nào cha có thể trơ mắt đứng nhìn con trai cha bị người ta giết chết sao, nhìn con dâu cha, còn cả đứa cháu của cha bị người ta giết sao?

    Nếu như cha sợ Lý Quang Duệ như sợ hổ thì cha hãy trói đứa con này lại rồi đem đi thỉnh tội với hắn đi."

    Thác Bạt Thương Mộc ngẩng đầu lên trời than: "Con thật giỏi, con đã sắp xếp hết mọi chuyện, nào còn chừa lại con đường thứ hai cho ta đi."

    Ông ta nhíu lông mày lên, cất bước đi.

    Nhĩ Mã Y Na đóng giả làm nam nhân cùng với mấy thuộc hạ lập tức rút đao ngăn cản ông ta, Thác Bạt Hạo Phong vội đứng lên, nói: "Cha, cha đi đâu vậy?"

    Thác Bạt Thương Mộc hừ một tiếng, tức khí nói: "Ta đến quân nha, tụ tướng điều binh!"

    Chương 467: Tận thống chư tướng thụ soái ngũ châu định nam tiết độ sứ Lý Quang Sầm

    Trên đỉnh Vọng Hương Lĩnh, Dương Hạo quay đầu lại nhìn, đại quân ùn ùn kéo tới, đại quân đó vì ngày đêm hành quân mà đều lộ ra mấy phần mệt nhọc.

    Nhưng, hàng quân tiên phong đã triển khai trận hình phòng ngự, sau đó những người khác bắt đầu chia nhóm để dựng trại, đào chiến hào, dựng chuồng ngựa, dựng bếp lò, phái người đi tuần tra, hỏa đầu quân cũng đã chuẩn bị nhóm lửa nấu cơm rồi.

    Tất cả mọi việc đều sắp xếp đâu ra đấy, cả doanh trại đều đang vận động, nhưng không hề ồn ào ầm ỹ.

    Đội quân này là do Dương Hạo khi đi đã lấy ở Hán quốc cho đủ số lượng, họ đa phần là kẻ lang bạt, tội phạm tháo chạy, cường đạo và dân du mục, luật về dũng khí thì khỏi phải nói, nhưng đối với những việc như hành quân, thao diễn trận pháp lại không hề biết chút nào.

    Đơn giản mà nói đây chính là đoàn quân ô hợp, khi lâm trận căn bản không thể phát huy được sức mạnh đoàn kết.

    Nhưng sau khi đã trải qua trận chiến công thành mười mấy ngày ở thành Tấn Dương, lại thêm cả sự rèn luyện trên cả đoạn đường cấp tốc trở về Ngân châu, giờ họ đã trưởng thành một cách nhanh chóng.

    So với quân đội của Chiết Ngự huân, Dương Sùng Huấn mà nói thì đội quân này của Dương Hạo vẫn còn có chút lười biếng, sự nghiêm chỉnh của tác phong nhà binh hay quy phạm quân mạo đều không thể so sánh được, nhưng từ trong mỗi người họ đều phát ra một luồng sát khí đằng đằng, thân pháp nhanh nhẹn của họ lại cũng mang theo mấy phần hơi hướng của lão binh sa trường.

    Sự đồng cam cộng khổ trong một tháng này bước đầu đã nhìn thấy thành quả.

    Trải qua sự rèn bằng máu và lửa, họ đã nhanh chóng trở nên thành thục.

    Đoàn binh do những kẻ lang bạt, phạm nhân, cường đạo, dân du mục tạo thành này vốn giống như một đám dã cẩu lưu lạc trên thảo nguyên, một khi đặt vào khuôn khổ quân kỉ, họ sẽ trở thành những con chó săn đeo xích, có thể thấy chỉ cần rèn luyện thêm một chút nữa, họ tất có thể trở thành một đoàn hổ lang, nghĩ tới đây, Dương Hạo liền vui mừng mỉm cười.

    Chiết Ngự Huân đang nhìn ra hướng xa, đây là một sườn núi, nhìn về phía trước nữa chính là một vùng đất bằng phẳng.

    Bầu trời xanh ngắt, giống như một giọt nước cực lớn, chỉ có mấy áng mây trăng tinh khiết dập dờn trôi thâm thấp, dường như chỉ cần bắn một mũi tên là có thể bắn qua đám mây đó.

    Thảo nguyên xanh xanh trước mặt giống như một tấm thảm xanh cực lớn trải tới tận chân trời, trên tấm thảm xanh đó mọc lên những doanh trướng thấp thoáng như những cây nấm nhỏ.

    Dương Sùng Huấn thong thả đi tới cạnh hắn, chỉ vào hướng doanh trại đang dần mọc lên đó nói: "Lý Quang Duệ không thể không thiết lập một số tai mắt ẩn nấp theo dõi, tin tức mà chúng ta nhận được hắn chắc cũng đã biết.

    Nhưng, đệ xem, doanh trại của hắn vẫn đóng ở đó, hoàn toàn không có động tĩnh gì.

    Ha ha!

    Chúng ta có thể điều động bao nhiêu binh mã thì trong lòng lão hồ li này tất có dự tính, nhưng hắn hoàn toàn không coi chúng ta ra gì."

    Chiết Ngự Huân hơi cau mày, cười lạnh nói: "Nhiều năm như vậy, tuy chúng ta luôn bị Lý Quang Duệ hắn đánh áp chế, nhưng không phải Lý Quang Duệ hắn cũng không có cách nào đánh đổ được chúng ta sao?

    Ta thấy hắn không phải thể hiện sức mạnh mà là với địa thế này hắn không cần phải kiêng kị.

    Từ đây về phía trước là một vùng đất bằng phẳng, chưa cần nói nghìn quân vạn mã của chúng ta cho dù chỉ một người cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của hắn, hắn sao còn phải bày ra cái thế như gặp đại địch chứ?"

    Dương Hạo quay người bước lại gần, mỉm cười nói: "Đại ca chính là có khí chất không chịu thua, có điều chúng ta có gì nói nấy, thực ra nhị ca nói đúng, cho dù chúng ta có một lượng binh bằng với hắn thì hắn vẫn sẽ không coi chúng ta ra gì.

    Bất luận là tố chất binh mã hay là vũ khí trang bị và chiến lực cá nhân thì binh của chúng ta đều không thể so được với đội binh tinh nhuệ của Lý Quang Duệ.

    Huynh nhìn hắn kìa, doanh trại bày trận phô trương như thế mà cũng không phái binh ra ngăn cản, ha ha ha, đệ thấy hắn có vẻ như còn mong chúng ta đuổi tới nhanh hơn, cùng quyết một trận sinh tử trên thảo nguyên này với hắn, như thế hắn mới có thể một trận mà bao vây tiêu diệt triệt để, giải quyết mối họa lớn nhất trong lòng hắn."

    Còn có một nhân tố bất lợi nữa mà Dương Hạo vẫn chưa nói ra.

    Năm vạn binh mã của bọn họ lại có tới ba thủ lĩnh, còn đối phương không những có mười vạn đại quân mà còn chỉ có một người cầm hiệu lệnh.

    Ba người bọn họ cho dù có phối hợp ăn ý đến mấy thì cũng sẽ không bằng hiệu lệnh thống nhất của đối phương.

    Dương Hạo ngừng một lúc rồi lại nói: "Có điều, tình trạng này sẽ không duy trì quá lâu, đợi khi tin tức Hạ châu thất thủ thì đại quân của Lý Quang Duệ liệu còn có tâm trí để tác chiến nữa không?

    Binh lực, vũ khí, huấn luyện tất nhiên là mấu chốt của thắng lợi, nhưng thứ quan trọng nhất vẫn là sĩ khí lòng quân!"

    Hắn dùng roi ngựa chỉ về phía xa, hãnh diện nói: "Binh mã của đệ đang về nhà, nhưng binh mã của hắn nhà ở đâu?"

    Dương Hạo trong lòng đã có tính toán, đầy hào khí.

    Dương Hạo trước đây như một con dao được giấu dưới tà áo, nho nhã lễ độ.

    Cho dù hắn có nắm chắc mười phần phần thắng thì cũng sẽ vẫn giữ một thái độ khiêm tốn, cẩn trọng, nhưng hắn bây giờ lại giống như một bảo kiếm đã được rút ra khỏi bao, mũi nhọn chĩa ra, sát khí đằng đằng.

    Cho dù sao khi tam phiên kết bái, trong tam phiên ngầm coi hắn như là kẻ đứng đầu, nhưng hắn đối với hai vị huynh trưởng vẫn luôn giữ thân phận tam đệ.

    Còn ngữ khí của hắn bây giờ, không còn nghi ngờ gì nữa, nghiễm nhiên dùng thân phận đứng đầu để nói chuyện.

    Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn lại không biết rằng lửa trong lòng Dương Hạo đang bốc lên, nhưng chưa được phát ra, dần dần ảnh hưởng đến tính tình của hắn, làm cho hắn trở nên bị kích động, cuồng nhiệt, nóng nảy, mà sự thay đổi tính tình này bản thân Dương Hạo lại không phát hiện ra.

    Cho nên hai người huynh trưởng này trong lòng quả thực có chút không thoải mái, có điều hai người họ tuy có ý nâng cao Dương Hạo lên để cho hắn cầm cờ lãnh đạo, nhưng dựa vào ván cờ nguy hiểm trước mắt mà Dương Hạo đang sắp đặt, thì họ cho dù có khí phách và lòng can đảm đến mấy cũng không làm được.

    Hai vị đại thúc đã đến cái tuổi chững chạc biết suy xét, không còn có ý chí kiên quyết tiến lùi nữa, Dương Hạo tuổi còn trẻ mà lại có địa vị cao, trong tay nắm trọng binh, ngông cuồng một chút cũng có thể chấp nhận.

    Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn tuy không phải là thủ lĩnh của các bộ lạc trên thảo nguyên, nhưng sống ở nơi biên thùy tây bắc, họ không giống với những văn nhân thích ba hoa chích chòe ở Trung Nguyên.

    Bọn họ rất thực tế, họ giống với những người trên thảo nguyên, tin vào thực lực và quyền hành của người đứng đầu.

    Còn Dương Hạo, hắn cũng có tư cách này, nếu như hắn thật sự chiếm lĩnh được Hạ châu thì hắn càng có thể sẽ trở thành một vị vua tây bắc nhân đức.

    Chiết Ngự Huân gật đầu, phụ họa nói: "Đúng vậy, điều mấu chốt bây giờ chính là đợi tin tức của Hạ châu.

    Trước đó, chúng ta chỉ có thể cố gắng đấu sự gan lì, kéo dài thời gian và giảm bớt áp lực cho thành Ngân châu là được rồi.

    Đi, về doanh, chúng ta tiếp tục bàn bạc."

    Dương Sùng Huấn bước theo hai bước, đột nhiên cảm thấy có chút không yên tâm, hắn chần chừ quay đầu lại nhìn về phía chân trời, đó là hướng của Hạ châu, lại quay đầu lại nhìn Dương Hạo đang bước từng bước lớn về phía trước.

    Hắn liền thấp giọng nói với Chiết Ngự Huân: “Thế Long, sao ta cảm thấy gần đây lão tam có gì đó không bình thường, hình như tính tình có sự thay đổi lớn.”

    Chiết Ngự Huân liếc mắt nhìn dáng người Dương Hạo, mỉm cười nói: “Đệ ấy bây giờ không tốt sao?

    Tây Bắc xưng hùng, có được hào khí, có được bá khí, nếu không sao có thể chống đỡ làm kìm hãm được đám kiêu binh hãn tướng đó chứ?”

    Dương Sùng Huấn lắc lắc đầu: “Ta không phải nói chuyện đấy.

    Ta chỉ là cảm thấy...lão tam hình như có chút nóng vội, không tính tới hậu quả.

    Nếu như bên Hạ châu xảy ra chuyện gì bất lợi, không thể lấy được thì chúng ta có thể hóa giải được vòng vây ở Ngân châu hay không cũng rất nói.”

    Chiết Ngự Huân hơi cau mày lại: “Trước khi suy nghĩ tới thắng lợi phải suy nghĩ đến thất bại trước, như thế mới đúng.

    Nhưng chúng ta đã bước tới bước đường này rồi, nếu còn sợ đầu sợ đuôi thì có tác dụng gì chứ?”

    Dương Sùng Huấn lùi lại một bước, nhìn chăm chú vào người Chiết Ngự Huân, thần sắc hơi có chút kinh ngạc: “Nếu như mưu chiếm lấy Hạ châu của Dương Hạo không thành, lại mất cả Ngân châu, Thế Long sẽ không lôi hắn về bên mình chứ?

    Lão Chiết nếu như có được Dương Hạo thì cũng không coi là thiệt, thế lực của đệ ấy càng lớn, Lân châu của ta càng an toàn, nhưng nếu cứ mãi như thế thì Dương gia ta có phải là càng khó sống với Chiết gia không.

    Tuy nói hai nhà chúng ta luôn giao tình thâm hậu.

    Nhưng người sống mà phải để ý đến thái độ của đối phương quả thật không dễ chịu gì.

    Đáng tiếc, lão tam dù sao cũng thân cận hơn một chút với Thế Long.”

    Chiết Ngự Huân bước được vài bước lại không thấy Dương Sùng Huấn đi theo.

    Quay đầu lại nhìn thì thấy hắn vẫn đang đứng ngây ra ở sườn núi, liền giương đôi mắt đan phượng lên, vuốt râu nói: “Trọng Văn, đừng có nghĩ ngợi linh tinh nữa, tình hình bây giờ đưa đầu ra là đao, rụt đầu lại cũng là đao, đến đâu hay đến đó, nghĩ nhiều làm gì.

    Đi thôi, chúng ta về doanh bàn tiếp.”

    “Ừ!

    Được được!”

    Vị chủ soái với chủ nghĩa bi quan đứng trên sườn núi liên tiếp đáp lời, phất tà áo bước đi, trong lòng vẫn đầy ưu lo: “Hạ châu, rốt cuộc có thể đánh bại không?”

    ... ...

    Thác Bạt Hạo Phong nghe theo kế sách của Na Bố Y Nhĩ.

    Ngay trước mặt văn võ bá quan và thủ lĩnh các bộ lạc Hạ châu mà tổ chức hôn lễ với Như phu nhân của Lý Quang Duệ, sau đó lại giết chết rất nhiều quan lại Hạ châu, với trận đại náo động trời như vậy, Thác Bạc Thương Mộc khó có thể chối từ, cho dù hắn muốn đặt mình ở ngoài cũng không thể được nữa.

    Lão già này quả nhiên cũng là một nhân vật biết nặng nhẹ, bây giờ đã bị cắt mất đường lui, liền lập tức không do dự, đi tới phòng ngự sử nha môn.

    Đến nha môn, đầu tiên hắn triệu tất cả các tâm phúc bí mật đến nghị sự, sau đó đánh trống triệu tập các tướng, chặt đầu ba tên doanh chỉ huy không đáng tin cậy ngay tại soái đường, sau đó điều động năm nghìn binh mã của mình, nhân lúc tin tức vẫn chưa truyền ra ngoài, lập tức chia binh ra làm tam lộ. một lộ đoạt bắc thành, tiếp ứng cho đại quân Mộc Ân vào trong thành; một lộ quay trở về nơi đóng chốt của mình, bao vây chặt lấy những nơi đó, lấy thủ lĩnh các bộ làm tấm bài hộ thân một khi thất bại; còn hắn đích thân thống lĩnh một lộ nhân mã, xông tới phủ tiết độ sứ, muốn khống chế Lý Kế Bổng trong tay.

    Trong phủ tiết độ sứ lúc này đang rất rối loạn, rất nhiều người đã bị trúng độc, vì thời gian phát tác của loại độc hoa Mãn Đà La khoảng chừng hai canh giờ.

    Nó có tính ẩn cực cao, ăn xong cơm, uống xong trà, hoạt động tự do nhưng hoàn toàn không có biểu hiện gì khác lạ, vì thế những người ăn sau sẽ không cảnh giác, kết quả là trên dưới phủ đều uống phải nước trong giếng, sau một canh giờ sau thì bắt đầu có người khô miệng, đầu đau, mạch đập nhanh, còn người chưa phát tác tuy cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng lại không nghĩ rằng mình cũng sắp bị phát tác độc tính.

    Họ liền mời lang trung đến phủ chẩn trị, đang trong lúc chẩn trị thì trong phủ trên dưới đều lần lượt phát tác độc tính.

    Khi Thác Bạt Thương Mộc đuổi đến thì trong phủ đều đã ngủ say, hoặc bị sinh ảo giác mà khóc cười điên cuồng, vật vã khắp nơi, kiểu gì cũng có.

    Hai vị lang trung đầu ướt đẫm mồ hôi, còn tưởng rằng đã phát ra ôn dịch đáng sợ gì đó, lại không dám rời đi.

    Thác Bạt Thương Mộc lập tức lệnh cho người tọa chấn ở cửa phủ tiết độ sứ, khống chế những người trong phủ.

    Lúc này quan viên chủ sự của Hạ châu phần lớn đã bị hắn khống chế, bắc thành môn sau khi bị hắn đoạt vào tay thì thủ tướng phụ trách phòng vệ tứ thành mới nhận thức được nội bộ đã xảy ra hỗn loạn, đến lúc này muốn đi tìm Lý Kế Bổng đến chủ trị đại cục cũng không thể nữa.

    Đám người Mộc Ân thuận thế lao nhanh như sấm chớp đến dưới thành Hạ châu, cổng bắc thành đã mở ra, Thác Bạt Hạo Phong cầm cờ lệnh đích thân đứng trên đầu thành hướng dẫn, đám người Mộc Ân nhìn thấy vậy sao còn có thể chần chừ, lập tức đoạt thành mà vào, thích sát ba tọa thành môn còn lại.

    Mấy viên tướng lĩnh phụ trách phòng vệ tứ thành Hạ châu có thể được Lý Quang Duệ giao cho trọng trách lớn như vậy ngoài những kẻ là tướng lĩnh tâm phúc ra thì những kẻ khác đương nhiên cũng đều là những bậc anh tài khó bị khuất phục.

    Một mặt, họ tổ chức lại binh mã phản kháng, một mặt đốt pháo báo hiệu, mở rộng cổng thành, bày bố những trướng ngại vật ở nội tuyến, đợi các thủ quân ở nơi hiểm yếu bên ngoài thành trở về cứu viện.

    Lúc này đội trọng kị binh mà Dương Hạo đã bảo bọn họ không từ gian khổ mang theo đã phát huy tác dụng lớn.

    Khi Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngải Nghĩa Hải thống lĩnh ba lộ binh công kích ba thành môn vẫn còn trong tay tâm phúc của Lý Quang Duệ thì đội trọng kị binh và mạch đao không vào thành, mà họ đi vòng qua bắc thành, Trực tiếp kéo cả những chiếc xe lớn đến bên ngoài tây thành và đông thành.

    Đầu tiên là dùng xe chắn chặt cổng thành, phòng những thủ quân trong thành xông ra ngoài, sau đó từ từ khoác áo giáp lên, từ từ lấy đại đao ra, lại từ từ trèo lên chiến mã, từ từ sắp xếp trận hình...

    Đợi đến khi viện binh hai lộ đông tây chạy vội vàng về như lửa đốt mông thì hai đài cơ khí chiến tranh đáng sợ được khởi động toàn lực, xông lên thích sát.

    Khi bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ cơ hồ như không có bất kì một loại binh nào có thể đối kháng lại họ, viện binh đến nhanh, bại cũng nhanh, rất nhanh chỉ còn để lại trên đất la liệt những thi thể với máu tanh tràn ngập.

    Binh sĩ thủ quân trong thành nhìn thấy cảnh tượng chém giết đáng sợ bên ngoài thành như thế, viện quân lại không còn, thêm vào là sự tấn công quyết liệt của Mộc Ân, Mộc Khôi, làm cho họ nhanh chóng mất đi dũng khí tiếp tục chiến đấu.

    Đợi đến khi hai phía thành đông tây bị Mộc Ân và Mộc Khôi chiếm lĩnh, khi mạch đao trận và trọng kị binh đuổi đến thành nam, thành nam đã bị Ngải Nghĩa Hải và Thác Bạt Thương Mộc liên thủ hai đạo quân tấn công...

    Đến ngày thứ hai, vẫn còn có viện quân ngoại tuyến không ngừng chạy tới thành Hạ châu, nhưng trên thành chỉ cần bắn vài đợt tên xuống ngăn cản không cho chúng lại gần thì chúng cũng không có thêm bất cứ cử động nào để tấn công thành.

    Đợi đến ngày thứ ba thì ngay cả một nhánh quân cũng không đến.

    Mộc Ân phái người ra ngoài thành thăm dò, mới biết được rằng đám quân dịch đóng quân ở Tam Xá Khẩu, Vạn Cảnh Khẩu, Vương Đình Trấn đã vứt bỏ doanh trại, lần lượt chia nhau đầu quân vào Hựu, Tĩnh, Tuy...những châu phủ vẫn nằm trong tầm khống chế của Lý Quang Duệ.

    Vì những đội quân này cắm chốt được ở bên ngoài cũng là nhờ vào lương thảo được chuyển ra từ thành Hạ châu, bây giờ Hạ châu đã bị người ta chiếm cứ, đứt mất nguồn tiếp tế của họ, họ căn bản không thể chống đỡ được lâu, hơn nữa dựa vào binh lực của họ mà muốn đánh chiếm lại Hạ châu là hoàn toàn không thể, dứt khoát vứt bỏ nơi phòng thủ là một quyết sách anh minh nhất.

    Tin tức Hạ châu bị mất cũng theo họ mà được truyền đi.

    Điều mà làm cho người ta không ngờ tới chính là sau khi tin tức Hạ châu thất thủ được truyền ra ngoài, phản ứng đầu tiên, sớm nhất lại là các bộ lạc lớn nhỏ xung quanh Hạ châu, nghe nói thủ lĩnh của họ bị giam lỏng thì các bộ lạc lớn nhỏ đều nhổ trại, kéo cả bộ tộc chạy về Hạ châu, chỉ trong một đêm, bên ngoài thành Hạ châu đâu đâu cũng là lều trại, bốn phương tám hướng vô biên.

    Đám người Mộc Ân thấy tình hình này lại cảm thấy khó giải quyết, họ chỉ là muốn thay thế thời đại của Lý Quang Duệ, chứ không phải là đắc tội với tất cả các bộ lạc Thác Bạt Thị.

    Bây giờ muốn ngăn chặn những hành động ngu xuẩn của các bộ lạc thì chỉ còn cách phải phiền đến các vị thủ lĩnh ra mặt, nhưng đám thủ lĩnh đó sao có thể dễ dàng tỏ thái độ của mình, biết được tộc nhân của mình đang ở bên ngoài thành, bao vây cả thành Hạ châu, trong lòng họ lại có thêm sức mạnh, càng không chịu nghe lệnh.

    Thác Bạt Thương Mộc rất hiểu tâm trạng của bọn họ.

    Mộc Ân, Mộc Khôi và Ngãi Nghĩa Hải chỉ là ba viên đại tướng của Dương Hạo, bọn họ không có quyền, cũng không thể quyết định được điều gì.

    Trước khi chưa nhìn thấy người chủ sự có chút quyền hành ra mặt hứa với họ điều mà họ muốn thì những người thủ lĩnh này chỉ có thể duy trì sự im lặng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng hợp tác.

    Nhưng người chủ sự có đủ khả năng ngoài Lý Quang Sầm chỉ còn Dương Hạo, Dương Hạo giờ lại đang ở tân Hán quốc.

    Lý Quang Sầm vẫn còn ở Ngân châu, ai có thể thuyết phục được những người thủ lĩnh này thành tâm giúp sức chứ?

    Nếu như kéo dài quá lâu thì chư bộ bên ngoài thành sẽ trào lên như nước, một trận đại chiến sẽ xảy ra.

    Cho dù Hạ châu không mất, thì nó cũng mất đi địa thế ưu việt ở Tây Bắc.

    Nếu như tứ phương chư bộ đều trở thành kẻ thù, thì có dù có được Hạ châu , làm sao có thể sống lâu được chứ?

    Thác Bạt Thương Mộc đã thuyết phục cả hai ngày, nhưng những vị thủ lĩnh đó từ đầu đến cuối vẫn không chút lay động, làm cho Thác Bạt Thương Mộc lo lắc đến mức miệng cũng sắp bốc hỏa, vội vàng đi tìm đám người Mộc Ân, Mộc Khôi để thương nghị.

    Đến chỗ bọn họ đóng trại, lại nghe thấy bảo họ đều ở thành đông, Thác Bạt Thương Mộc lại vội vàng chạy tới thành đông.

    Lão Thương Mộc thở hổn hển trèo lên thành lầu thì thấy con trai là Thác Bạt Hạo Phong và Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngải Nghĩa Hải đứng trên đó, đang nhìn ra bên ngoài thành.

    Thác Bạt Thương Mộc thấy vậy vô cùng kinh ngạc, thất thanh nói: "Đánh đến rồi sao?

    Cuối cùng đã đánh rồi sao?"

    Thác Bạt Thương Mộc chạy nhanh tới, vịn tay vào tường thành, nhìn xuống dưới, bất giác ngẩn ra.

    Ngoài thành, những trướng to trướng nhỏ trải khắp cả cánh đồng bát ngát, trướng nó nối liền trướng kia, kéo dài rộng mãi.

    Có rất nhiều hán tử đang cưỡi ngựa, lưng đeo cung tên, mặc trường bào tộc Khương đứng ở trên con đường chủ đạo.

    Giữa những cái trướng đó vẫn có rất nhiều hán tử cưỡi ngựa mang vũ khí chạy qua chạy lại.

    Còn trên con đường thẳng tắp như thể kéo dài đến tận chân trời đang có một chiếc xe ngựa cực đại, trước và sau nó có mấy trăm kĩ sĩ bao bọc xung quanh, đang từ từ tiến về thành Hạ châu.

    Chiếc xe đó do mười sáu con ngựa kéo, bốn phía xung quanh được bao bọc bởi tấm màn bằng da bò quỷ dị, cả chiếc mành che xe vừa cao vừa rộng, căn bản chính là một chiếc trướng cực đại, trước chiếc xe lại còn dựng một cái cột thẳng đứng, bên trên treo một chiếc đầu sói.

    Phía dưới cán cờ bằng đồng có buộc tám chiếc đuôi cờ bằng nhung.

    Trướng tám góc, đầu sói, da bò, đây chính là kí hiệu cho chủ của Đảng Hạng.

    Sắc mặt Thác Bạt Thương Mộc thoắt cái trắng bệch, nếu như không phải hắn vẫn đang bám tay vào tường thành thì đôi chân run bần bật đã làm cho vị phòng ngự sử đại nhân này ngã khụy xuống đất rồi.

    Nhiều năm như vậy, khom lưng quỳ gối trước mặt Lý Quang Duệ, cho dù sự sợ hãi là giả cũng phải làm cho giả thành thật, nhưng vừa nhìn thấy kí hiệu của hắn, Thác Bạt Thương Mộc từ trong tiềm thức lại cảm thấy được một nỗi sợ hãi cực mạnh, tất cả ý nghĩ đối kháng lại đều đã bay lên chín tầng mây.

    "Đây là...đây là xa giá của Lý Quang Duệ đại nhân.

    Ngài ấy...ngài ấy...ngài ấy về rồi."

    Thác Bạt Hạo Phong bước lên đỡ hắn: "Cha, cha nhìn kĩ đi, đó không phải là xa giá của Lý Quang Duệ mà là xa giá của Lý Quang Sầm đại nhân."

    "Lý Quang Sầm đại nhân?"

    Thác Bạt Thương Mộc cố gắng đứng thẳng người dậy, đưa mắt nhìn qua, chiếc cờ trên xe đó lúc nãy bị gió lại cuộn lại một góc, từ trên thành nhìn xuống chỉ thấy một đường thẳng, giờ gió lại làm nó đổi vị trí, mọi người có thể nhìn rõ hàng chữ lớn: "Tận thống chư tướng thụ soái ngũ châu định nam tiết độ sứ Lý Quang Sầm."

    Thác Bạt Thương Mộc như đang nằm mơ, ngẩn ra một hồi lâu, đột nhiên la lên: "Sao có thể?

    Lý Quang Sầm đại nhân...không phải đang ở Ngân châu sao?"

    Chương 468: Thi triển mưu kế

    Ba trăm võ sĩ đeo chéo cung, thắt lưng đeo bội đao, sau lưng có một túi tên đầy, ngồi trên những con chiến mã.

    Tất cả đều mặc áo giáp và mũ sắt, nhưng họ chỉ có ba trăm người.

    Dũng sĩ Thác Bạt thị hai bên đường càng lúc càng nhiều, giống như nghìn vạn con sói.

    Cho dù con sư tử oai hùng dũng cảm nhất đứng trước mặt cả nghìn vạn con sói thì cũng chỉ có thể nhanh chóng vẫy đuôi mà tháo chạy thôi, nếu chần chừ sẽ bị đàn sói đấy xé thành trăm mảnh.

    Nhưng chiếc trướng tám góc dưới sự bảo vệ của ba trăm võ sĩ lại rất ung dung nhẹ nhàng tiến vào đông thành Hạ châu.

    Chiếc cờ hình đầu sói đón gió bay phấp phới, ba trăm võ sĩ không chớp mắt, không để ý đến người bên cạnh.

    Tận thống chư tướng thụ soái ngũ châu định nan tiết độ sứ.

    Đây là phong hiệu được ban cho Lý gia Hạ châu từ thời Đường triều.

    Trải qua các triều Tấn, Hán, Chu, Đảng Hạng thất thị đã từng được triều đình Trung Nguyên phong cho rất nhiều chức quan, thái soái, thái phó, thái úy, trung thư lệnh, tứ bình vương..., tất cả các chức quan đều là mây khói, là danh hiệu hão, chỉ có tận thống chư tướng thụ soái ngũ châu định nan tiết độ sứ là thực sự có binh quyền trong tay, đại quyền độc lãm.

    Chức quan này Lý Di đã từng làm, đệ đệ của hắn là Lý Di Ân cũng từng làm, Lý Di Ân truyền lại cho con trai hắn là Lý Quang Duệ, mà bây giờ, trên tấm cờ đấy lại ghi rõ ràng là Lý Quang Sầm, Lý Quang Sầm chính là con trai của Lý Di, nếu như không phải là do Lý Di Ân chiếm đoạt đại quyền, thúc ép triều đình Trung Nguyên thừa nhân thân phận của hắn, thì vị trí này vốn phải là của Lý Quang Sầm.

    Nhưng bây giờ Lý Quang Sầm đã về rồi, hơn nữa còn đường hoàng giương đại kì.

    Ai dám nói hắn không xừng với thân phận này chứ?

    Thời gian mấy mươi năm cũng không được coi là quá lâu, người ở bộ lạc Thác Bạt đều biết Lý Quang Sầm là ai, đám trưởng bối thậm chí còn thân thuộc hơn với hắn.

    Từ sau khi tin tức Lý Quang Sầm vẫn còn sống và đã trở về thảo thuyên tây bắc được truyền ra, thì tên hắn càng được mọi người biết đến.

    Đặc biệt là kẻ thù của Lý Quang Duệ trải khắp thiên hạ.

    Hắn không ngừng đánh trận với Chiết phiên, Dương phiên, Thổ Phồn, Hồi Hất, thậm chí là Dã Li, Tế Phong chư thị trong nội bộ Đảng Hạng, đánh đến mức tộc nhân Thác Bạt thị phải chán nản mệt mỏi.

    Vì thế gần đây rất nhiều quý tộc, thủ lĩnh luôn nhắc đi nhắc lại cái tên cấm kị này.

    Nhưng tất cả bọn họ đều chỉ ngầm truyền qua lại với nhau cái tên này, chứ không có ai dám công khai bàn tán về nó.

    Còn bây giờ, cái tên này đã đường đường chính chính xuất hiện trước mặt họ, đây đúng như một tiếng sét giữa trời xanh, tất cả mọi người đều mang trên mặt vẻ kính sợ, nhìn theo chiếc xe của vương giả đang từ từ đi về phía trước, không có một người nào dám lớn tiếng nói, chứ càng không dám đi sát vào.

    Chiếc xe từ từ đi đến phía trước cổng thành Hạ châu, dừng lại bên cạnh con sông hộ thành, Mộc Ân vội nói: "Mau, mau hạ cầu xuống, mở cổng thành ra."

    Thác Bạt Thương Mộc muốn nhắc nhở bọn họ, nếu như bây giờ các bộ lạc nhân lúc Lý Quang Sầm vào thành mà cùng tiến vào theo thì tất sẽ dẫn đến đại loạn, nhưng hắn chỉ ngập ngừng chứ chưa nói ra.

    Mộc Ân cho người hạ cầu xuống, mở cổng thành.

    Mộc Khôi liền dẫn theo Mạch Đạo trận sắp xếp đứng thành hai bên ở cổng thành, còn Ngải Nghĩa Hải lại chỉ huy đám mã phỉ chuẩn bị cung nỏ sẵn sàng.

    Chiếc cầu rầm rầm được kéo xuống, cổng thành ầm ầm được mở ra, ba trăm dũng sĩ đứng cản phía sau, chiếc xe cực lớn đó mang theo sự ngạo mạn ngang nhiên tiến vào thành.

    Sau đó ba trăm hộ vệ như cá xuôi theo dòng mà vào trong, chiếc cầu lại được kéo trở lại, những dũng sĩ chư bộ Thác Bạt thị ở bên ngoài chỉ đứng yên nhìn, không có một người nào dám bước vào theo.

    Cổng thành lại rầm rầm đóng lại, trong cái khoảnh khắc cổng thành được đóng, Trương Phổ với vẻ mặt luôn rất thản nhiên nhưng thực ra lại căng thẳng vô cùng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

    Lúc này hắn mới nhận ra rằng mồ hôi đã làm lưng hắn ướt đẫm, thấm qua cả mấy lớp áo.

    Lấy được Hạ châu đương nhiên là gian khó, nhưng muốn làm cho thủ lĩnh của chư bộ Thác Bạt thị, quý tộc trong thành thuận theo mình thì càng khó hơn lên trời.

    Trên thế giới này chỉ có một người có thể làm được.

    Hắn chính là Lý Quang Sầm.

    Lý Quang Sầm tuy là một lão nhân sức khỏe ngày càng yếu, nhưng tác dụng mà một mình ông ta có thể mang đến còn lớn hơn cả nghìn quân vạn mã.

    Lý Quang Sầm là nghĩa phụ của Dương Hạo, Dương Hạo không thể để nghĩa phụ mình vào chỗ nguy hiểm.

    Nhưng bất kể là vì đại nghiệp của Dương Hạo hay là vì hoàn thành tâm nguyện của Lý Quang Sầm.

    Ông cũng phải tức thời tiến vào thành Hạ châu, chỉ có ông ta mới có thể hoàn thành được nhiệm vụ mà ngoài ông ta ra không ai có thể hoàn thành được.

    Cho nên, Dương Hạo đã đem chuyện này giao cho đệ nhất tài tướng, văn võ song toàn, đa mưu túc trí của mình là Trương Phổ.

    Trương Phổ đồng thời cũng là người thủ xướng dẫn binh vượt sa mạc để đến Hạ châu.

    Tuy kế hoạch bạo gan này đã được Dương Hạo xem xét sửa đổi làm cho nó hoàn thiện nhưng nó dù sao cũng là do Trương Phổ nghĩ ra.

    Nếu không phải vì trọng trách hộ vệ Lý Quang Sầm thì Dương Hạo nhất định sẽ để hắn lại Hạ châu chủ trì đại cục, hoặc sẽ để hắn thống soái đội quân tập kích Hạ châu, nhưng trong lòng Dương Hạo, sự an nguy của Lý Quang Sầm quả thực vẫn là việc quan trọng hơn tất cả các việc khác, cho nên khi hắn đánh trống khua cờ, ngay cả thuộc hạ thân cận nhất cũng cho rằng Lý Quang Sầm đã được hộ tống về Ngân châu, thì hắn đã phải Trương Phổ ngầm đón Lý Quang Sầm về Hạ châu.

    Chiếc xe tinh xảo này là do Kế Tự Đường khéo léo chế tạo ra, chiếc xe rất vững chắc, cho dù đường có xóc cỡ nào thì cũng có thể ngồi yên như đi trên đường đất bằng phẳng, ở bên trong giống như một phòng ngủ, rất dễ chịu.

    Hơn nữa những tấm trướng bao bọc xung quanh xe đều có thể tháo rời ra được, bình thường không cần phải lắp ở phía mặt trên để che tai mắt người ta.

    Trương Phổ vốn là tướng lĩnh trong quân Lý gia, hắn hiểu biết về bố trí binh lực của họ, quen thuộc tình honhf nội bộ của họ.

    Bảo vệ Lý Quang Sầm tránh khỏi chỗ hiểm yếu, đi theo hướng tây, quả thật không có ai thích hợp hơn hắn.

    Trọng trách lớn như vậy, Trương Phổ đương nhiên sẽ như đứng trước vực sâu, như đứng trên miếng băng mỏng, nơm nớp lo sợ, từng bước phải rất cẩn thận.

    Cũng may, tất cả đều đã phát triển như kế hoạch đã định sẵn của họ.

    Lý Quang Duệ quả nhiên đích thân xuất mã, thống lĩnh đại quân đi đánh Ngân châu.

    Hạ châu đúng như ý nguyện đã giành được vào tay, thủ quân ở các quan ải hiểm yếu biết được Hạ châu thất thủ, lần lượt tháo chạy, đầu quân vào các chư châu khác.

    Trương Phổ cuối cùng cũng đã đưa được Lý Quang Sầm an toàn trở về Hạ châu.

    Vừa đến địa cảnh Hạ châu, lão già này không còn chịu nghe theo sự sắp đặt của hắn nữa, Lý Quang Sầm nhất định đòi bày nghi trượng tiết độ sứ, ông ta muốn đường đường chính chính tiền vào thành Hạ châu, bước lãnh địa mà vốn phụ thân đã truyền lại cho mình.

    Sự sắp xếp bí mật kín kẽ của Trương Phổ hoàn toàn bị vứt bỏ, thay vào đó là nghi thức nhập thành làm cho người ta phải kinh ngạc.

    Trở về thành Hạ châu, nơi mà thủa thiếu thời mình đã phải rời đi.

    Lý Quang Sầm trở nên hưng phấn khác thường, lưng hắn dựng thẳng lên, đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt vốn có chút tiều tụy đã hồng nhuận lên.

    Khi hắn vừa vào thành thì đám người Thác Bạt Thương Mộc, Thác Bạt Hạo Phong, Mộc Ân, Mộc Khôi liền bước lên trước bái kiến.

    Lý Quang Sầm chỉ vội vàng đối đáp mấy câu, rồi lập tức hạ lệnh tiếp tục chuyển bánh, đồng thời lệnh cho người cuốn hết các tấm mành che lên, cả chặng đường tham lam nhìn ra ngoài, ngắm nghĩa cảnh sắc, con người thành Hạ châu..., bất giác, đôi mắt ông ta đỏ lên, tràn đầy nhiệt lệ...

    "Ta là Lý Quang Sầm, là chủ của Hạ châu, là chủ nhân của định nan ngũ châu, là chủ nhân của Đảng Hạng thất thị, là vương của thảo nguyên tây bắc.

    Bốn mươi hai năm xa quê hương, giờ ta đã trở lại rồi đây."

    Giọng nói của Lý Quang Sầm cứng cỏi mà đầy hà khí, cả khuôn mặt đầy hồng quang, tinh thần rất phấn chấn.

    Giọng nói của ông ta dao động cả đại đường, hoàn toàn không thể nhìn ra dáng vẻ ốm yếu của ông ta nữa, ánh mắt đầy uy nghiêm và đáng sợ, làm cho tất cả những người của Lý thị, thủ lĩnh Thác Bạt thị, đám quý tộc ở trong phòng đều bất giác cúi đầu xuống, không ai dám nhìn thẳng vào ông ta.

    “Tô Lạc, Ngũ Liễu Thư, Cách La La..., thất thị Đảng Hạng đều đã thuộc về lão phu, Ngân châu, Hạ châu đã nằm trong tay Dương Hạo con trai ta, mọi người sẽ lựa chọn như thế nào?"

    Lý Quang Sầm đứng thẳng dậy, dang rộng hai cánh tay ra, cao giọng nói: "Lý thị, Thác Bạt thị, là tộc nhân thân cận nhất của ta, là người thân cùng tổ tiên với ta, mọi người bây giờ có thể chọn làm bằng hữu của ta, tộc nhân của ta, người thân của ta, đồng cam cộng khổ, cùng hưởng phú quý với ta, hay là làm kẻ địch của Lý Quang Sầm ta?"

    Ánh mắt đáng sợ của ông ta quét qua cả căn phòng một lượt, giọng nghiêm lại, trầm tiếng quát: "Bây giờ, ta đang đứng trước mặt các vị, các vị có thể thay mặt bộ lạc của mình đưa ra quyết định cuối cùng được rồi!

    Người nào chọn trung thành với Lý Quang Duệ, ta bây giờ cũng sẽ không làm hại người đó.

    Người đó có thể lập tức xuất thành, mang theo tộc nhân , tháo chạy càng xa càng tốt, vì ta sẽ không cho phép trên lãnh địa của ta có bất kì kẻ địch nào tồn tại.

    Người trung thành với ta sẽ cùng hoạn nạn, cùng hưởng phúc với ta, thảo nguyên của ta, sơn cước của ta, sông nước của ta, dê bò tuấn mã của ta đều có thể chia cho mọi người cùng hưởng.

    Được rồi, các vị thủ lĩnh, bất kể các vị có biết ta không, hay phụ thân huynh đệ của các vị biết ta thì bây giờ cũng là lúc các vị phải đưa ra quyết định rồi.

    Trung với ta thì tiến lên đứng trước mặt ta.

    Người nào không đứng ra thì xin mời lập tức rời khỏi nơi này.

    Cưỡi lên tuấn mã của mình rời khỏi chỗ của ta.

    Cẩn thận, khi ta quay lưng lại, người đó hãy chuẩn bị sẵn sàng nhận lấy sự phẫn nộ như sấm chớp của ta!"

    Những thủ lĩnh, quý tộc ở trong phòng đều trải qua một hồi yên lặng suy nghĩ, rồi bắt đầu run rẩy quỳ xuống thuần phục trước mặt Lý Quang Sầm, thề với hắn lời thề hiếu trung, hai nữ nhân ở phòng bên cạnh lặng yên nghe đều thở phào nhẹ nhõm.

    Họ là một đôi tỷ muội xinh đẹp như hoa.

    Bất kì ai vừa nhìn thấy họ đều có thể đoán được hai người đó là tỷ muội với nhau.

    Người trẻ hơn một chút mỉm cười nói với người còn lại: "Tỷ tỷ, thế này thì tỷ đã yên tâm được chưa?

    Lý Quang Sầm đại nhân đúng là chủ nhân thực sự của thảo nguyên chúng ta, lấy được lòng người, thêm nữa giờ ngài ấy đã khống chế được Hạ châu, thủ lĩnh các bộ và quý tộc không thể không cúi đầu trước ngài ấy.

    Cái gốc của Đảng Hạng nhân chúng ta chính là thất thị Đảng Hạng, thủ lĩnh của thất thị Đảng Hạng phần lớn đã tỏ ra trung thành với Lý Quang Sầm đại nhân, định nan ngũ châu đã có hai châu nằm trong tay Lý Quang Sầm đại nhân rồi.

    Tỷ không cần phải lo lắng cho Thác Bạt Hạo Phong đại nhân nữa.

    Lý Quang Duệ không còn cách nào trở lại tính sổ với ngài ấy.

    Ngài ấy lại còn lập được đại công cho Lý Quang Sầm đại nhân, nhất định sẽ được trọng dụng.

    Chúc mừng tỷ, tỷ tỷ trải qua gian khổ cuối cùng cũng đã được tương phùng với người trong lòng, ân ái cả đời rồi."

    Chương 469: Thự quang

    Na Bố Y Nhĩ mỉm cười, nghe muội muội trêu chọc, cánh mũi nàng hơi phập phồng, trêu lại, nói: "Còn phải nhắc đến một người nữa, đó là nghĩa tử của Lý Quang Sầm đại nhân, Dương thái úy, giang sơn này sớm muộn cũng thuộc về Dương thái úy.

    Thuộc về ngài ấy rồi thì không phải là sẽ thuộc về muội sao?

    Tỷ tỷ mới phải chúc mừng muội đã được gả cho đại anh hùng tài giỏi ý chứ."

    Nhĩ Mã Y Na mặt đỏ như thạch lựu, xấu hổ nói: "Muội...muội đã đồng ý gả cho ngài ấy đâu, hừ, từ sau khi ngài ấy tham gia vào đại hội của thất thị chúng ta thì không còn xuất hiện trước mặt muội nữa, cũng không tặng cho muội một đóa hoa.

    Trong bộ lạc chúng ta có nhiều thiếu niên anh hùng như vậy, cả ngày bám lấy muội, muội không cần, muội sẽ thích kẻ hán nhân cao ngạo đó sao?"

    Na Bố Y Nhĩ cười nói: "Muội thật sự không cần ngài ấy sao, vậy hà tất phải canh cánh trong lòng việc ngài ấy sau khi tham gia đại hội xong lại không gặp muội nữa?

    Muội muội ngốc của ta ơi, muội sớm đã đem hết tâm sự viết lên mặt mình rồi này.

    Hơn nữa, đây là quyết định của phụ thân, Dương thái úy là thiếu chủ của thất thị Đảng Hạng chúng ta, hán tử trong Đảng Hạng Khương ai dám tranh đoạt đóa hoa đẹp nhất trên thảo nguyên với thiếu chủ chứ?

    Muội này, bắt đầu từ bây giờ hãy ngoan ngoãn mà trở về trướng, cầm kim chỉ mà chuẩn bị đồ cưới đi.

    Một trăm đôi tất, một trăm đôi giày, một trăm đôi mũ...muốn chăm chút thêm một chút thì thêu hoa tinh xảo, giày cần phải làm cho chắc chắn mà dễ chịu, nếu không là một tân nương sẽ rất bị mất mặt."

    Nhĩ Mã Y Na lắp bắp nói: "Không...không phải chứ, làm nhiều như vậy làm gì, mặc cả đời à?"

    Na Bố Y Nhĩ cười khanh khách, liếc mắt nhìn nàng một cái, ngọt ngào nói: "Sống cả đời với người mình yêu thương, lẽ nào không phải là chuyện vui nhất sao?"

    Nhĩ Mã Y Na kéo áo tỷ tỷ, làm nũng nói: "Muội tay chân vụng về, làm một chiếc khăn quấn đầu cho mình mà kim đâm hết cả các đầu ngón tay, đau chết đi được, hay là tỷ tỷ giúp muội đi."

    Na Bố Y Nhĩ trêu chọc cười, nói: "Sao cơ, chịu gả cho người ta rồi à?"

    Nhĩ Mã Y Na đỏ mặt nói: "Muội...muội nói nếu như gả chứ đâu có nói gả cho ngài ấy."

    Lúc này bên gian phòng lớn lại ồn ào lên, rõ ràng là Lý Quang Sầm đại nhân đã thuyết phục thành công chư bộ Thác Bạc.

    Mọi người đã chuẩn bị mở tiệc chúc mừng.

    Na Bố Y Nhĩ đã coi như là được chính thức gả cho Thác Bạt Hạo Phong, là một nữ chủ nhân, nàng phải ra mặt đề bày biện thức ăn cho khách, cho nên vừa nghe thấy động tĩnh, Na Bố Y Nhĩ liền vội nói với muội muội một tiếng, liền bước nhanh ra ngoài.

    "Một trăm đôi tất, một trăm đôi giày, một trăm đôi mũ..không phải chứ, ai đã đặt ra quy định này vậy?"

    Nhĩ Mã Y Na đưa hai tay ra, nhìn những ngón tay thon thả nõn nà như ngọc của mình, vẻ mặt u ám như sương mù: "Đâm một cái sẽ rất đau, lại phải làm nhiều đồ như vậy, đâm này, đâm này, ngón tay người ta đẹp như vậy chẳng phải sẽ bị đâm biến thành cái sàng hay sao?

    Gả cho người ta phải khổ như vậy, thì ta không gả nữa, có được không..."

    ...

    Lý Kế Quân bước tới trước trướng của mình, đưa tay kéo tấm mành che cửa, bước bước lớn vào trong.

    "A!"

    Trong trướng phát ra một tiếng kêu nhẹ của nữ nhân, một cơ thể như bạch dương đang di chuyển qua lại trong chiếc đệm, đó là một nữ nhân trên người không một mảnh vải che thân.

    Trong trước tối mù, nhưng vẫn có thể nhìn rõ dáng vẻ nàng ấy, ngũ quan và tướng mạo đều không tầm thường, đáng nói hơn cả là cơ thể, đó là những đường cong tuyệt đến chết người, làm cho thú huyết người ta phải sôi lên sùng sục.

    Bộ ngực cao lớn vươn thẳng lên, chiếc eo thon nhỏ, cặp đùi săn chắc, dài nuột nà, đôi mông đầy đặn tròn trịa bị một chiếc chăn lông vắt hờ qua nửa kín nửa hở, càng làm cho hồn phách người ta phải lơ lửng trên trời.

    Lý Kế Quân cười ha ha, bắt đầu cởi bỏ y phục trên người: "Thính Hương, chờ có sốt ruột không?

    Ha ha, phàm những nữ nhân từng thưởng thức mùi vị của ta thì đều không có ai lại không lưu luyến nhớ mong cả."

    Lý Kế Quân ăn mặc rất đơn giản, trong ngoài đều là một thể áo bào thẳng từ trên xuống, nên trong phút chốc đã lột sạch đồ ra rồi nhảy bổ về phía trước, nắm chặt lấy đùi của nử nhân đó.

    Phía dưới người là chiếc đệm được làm bằng da dê, vừa mềm lại vừa trơn.

    Nữ nhân đó bị hắn kéo đến trước mặt, Lý Kế Quân bóp bóp một cách dâm tà lên đôi mông của nàng ta hai cái, rồi chồm lên người: "Ha ha, đến đây, hầu hạ tử tế cho bổn đại nhân."

    Lý Kế Quân vừa mới nhào người tới cơ thể nàng ta, thì nữ nhân đó liền thở gấp, rên rỉ không ngừng, giống như một con gà bị cắt mất yết hầu, hai chân còn không ngừng co quắp lại.

    Lý Kế Quân rất mất hứng, giơ tay lên cho nàng ta một bạt tai: "Mẹ nó chứ, không biết kêu thì đừng kêu có được không?

    Lão tử vẫn còn chưa chạm vào người, ngươi kêu với gọi cái gì chứ?"

    Nữ nhân tên Thính Hương đó bị hắn tát cho một cái sưng cả mặt, nàng sợ hãi ôm lấy khuôn mặt, vừa là ấm ức vừa là sợ hãi phải nhìn Lý Kế Quân.

    Lý Kế Quân cả chặng đường càn quét qua đây, trên đường đã bắt được hai bộ lạc không tháo chạy, hai bộ lạc này vốn là có thái độ trung lập, không giúp cả hai, vốn cho rằng họa sẽ không giáng xuống đầu mình, nhưng ai mà biết được Lý Kế Quân lại là tiên phong của đại quân Hạ châu, cả chặng đường hành quân vội nên dùng việc cướp bóc để dưỡng chiến, bất kể ngươi có chịu duy trì thái độ trung lập hay không.

    Lý Kế Quân không những cướp sạch bò dê lương thực của bọn họ mà còn cướp cả bộ lạc ddi, để cho họ làm bia đỡ đạn khi công thành, hai bộ lạc đáng thương đã biến mất trong trận này.

    Cô nương tên Thính Hương đó là nữ nhân của một trong hai bộ lạc đó, nàng bị Lý Kế Quân tiện tay dắt dê, làm công cụ tiết dục cho hắn.

    Mỗi ngày chỉ cần không thuận hắn một chút là bị hắn đánh chửi, sợ hãi quá nên nữ nhân này đã cố gắng lấy lòng hắn, nhưng lại không biết phải làm sao thì hắn mới vui.

    Lý Kế Quân cho một bạt tai xong liền đè chặt nữ nhân đó, để cho nàng ta nằm úp xuống, đang định khua giáo nhảy ngựa thì bên ngoài trướng đột nhiên có người nói: "Thiếu tướng quân, tiết độ sứ đại nhân mời ngài lập tức tới."

    Lý Kế Quân nghe vậy càng không vui, nhưng phụ thân có lệnh thì hắn không dám không nghe, hắn nhéo một cái thật đau lên người Thính Hương cô nương, làm nàng ta đau đến mức run cả người lên, mắt bắt đầu ươn ướt, lại không dám phát ra tiếng kêu.

    Lý Kế Quân vội vàng mặc y bào vào, bước ra khỏi trướng.

    Những ngày bao vậy lấy thành Ngân châu, số quân bị thương của Lý Kế Quân không nhỏ, sau khi Lý Quang Duệ thống lĩnh đại quân tới thì người của hắn mới được rút lui xuống để nghỉ ngơi và hồi phục, cho nên hai ngày này đã được nhàn nhã một chút.

    Lý Kế Quân vừa mới đi thúc giục đội quân chế tạo ra vũ khí công thành mới, vừa về đến trướng của mình để vui vẻ một chút thì không ngờ phụ thân lại cho người đến tìm.

    Lý Kế Quân xoay người lên ngựa, phi về phía trung quân của phụ thân.

    Ngân châu quả thật là một bình địa rộng lớn, khu vực gần thành, chưa cần nói đến đại thụ mà ngay cả những tảng đá to một chút cũng không thấy nhiều, cho nên hậu trướng của hắn được đặt để dưỡng sức và chế tạo vũ khí công thành cũng đặt ở nơi cách thành Ngân châu một đoạn khá xa.

    Lý Kế Quân đi tới đại doanh trung quân của phụ thân, nhảy xuống ngựa, vứt dây cương cho thị binh.

    Bước bước lớn vào trong trướng, lớn tiếng gọi: "Cha, cha cho gọi con."

    Lý Quang Duệ đang ngồi bên cạnh một chiếc lò đất, từ từ đặt bát thuốc xuống, rút một chiếc khăn tay từ trong áo ra, lau lau khóe miệng, mỉm cười nói: "Con trai, Dương Hạo, Chiết Ngự Huân, Dương Sùng Huấn đã đuổi giết về, hiện đang đóng quân ở trên Vọng Hương Lĩnh."

    Lý Kế Quân nghe xong thấy rất phấn chấn, xoa xoa tay nói: "Đến rất tốt, cha, để con đi đối phó với chúng."

    Lý Quang Duệ cười nhạt một cái, lắc đầu nói: "Người phải vội là bọn chúng, chúng ta vội làm gì?

    Nếu có thể làm được việc ta thủ chúng công thì hà tất phải thủ công như vậy?

    Con nghĩ đánh lên Vọng Hương Lĩnh dễ dàng như vậy sao?"

    Lý Kế Quân ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: "Vậy cha gọi con đến đây làm gì?"

    Lý Quang Duệ nói: "Binh mã của con nghĩ ngơi cũng đã mấy ngày rồi nhỉ.

    Cha muốn giao cho con một việc."

    "Cha, cha cứ sai bảo."

    Lý Quang Duệ hắng nhẹ một tiếng, chậm rãi đứng dậy: "Con đi công kích đánh thành Lân châu, Phủ châu, thanh thế càng lớn càng tốt."

    Lý Kế Quân nghi ngờ hỏi: "Cha, ý của cha là?"

    Lý Quang Duệ cười không nói, Lý Kế Quân chắp quyền nói: "Được, con đi, có cần tiện đường chặt đứt Lô châu không?"

    Lý Quang Duệ cau mày nói: "Lô châu?

    Lô châu bây giờ còn có cái gì nữa chứ?

    Chỉ cần diệt được Dương Hạo thì Lô châu tự nhiên sẽ lọt vào tay, không cần phải đến nơi đó, bây giờ ở đó đang triệu tập Phật sống ở khắp nơi để làm đại hội dịch kinh gì đó, vạn nhất làm chết hoặc bị thương mấy cao tăng Phật môn thì phiền phức lắm."

    "Vâng, cha, vậy bây giờ con trở về chuẩn bị, sáng sớm ngày mai sẽ lên đường."

    Lý Quang Duệ gật gật đầu, nhìn đứa con trai vội vã chạy ra ngoài.

    Lúc này hắn mới từ từ xoay người lại, vừa dùng khăn lau miệng, vừa tự nói: "Chia nhỏ đám địch ra, bao vậy đánh viện trợ, cuối cùng...lại nhổ cả cái gai Ngân châu này, Dương Hạo.

    Xem ngươi làm sao có thể tiếp được chiêu này của ta?"

    Ngoại tây thành Ngân Châu là nơi duy nhất địa thế không bằng phẳng, núi đồi nhấp nhô, sông suối khúc khủy, cây cối um tùm…

    Trương Thù Đồng dẫn đầu năm trăm kỹ sĩ, cẩn thận rà soát phía trước.

    Những tai mắt sớm được cho đến nơi này đã che dấu hết tung tích, nơi này tất có người ngựa của Dương Hạo.

    Lý Quang Duệ vốn không biết Dương Hạo đã mạo hiểm lấy căn cứ địa duy nhất là Ngân Châu làm miếng mồi, dụ hắn vào là đủ, nhưng mà hắn lại muốn vây thành diệt viện, mấu chốt của thành công chính là tuyệt đối không thể để thủ quân trong thành và viện quân ngoài thành liên lạc được với nhau, bởi thế bắt buộc trong phạm vi an toàn mà hắn đã định, tuyệt đối đảm bảo không có sự xuất hiện của viện quân bên địch.

    Chiến sự tấn công thành, từ khi có thành trì đã bắt đầu xuất hiện liên tục không biết bao nhiêu cuộc công thành thất bại.

    Thủ quân trong thành thấy cờ viện quân ngoài thành, thủ quân đang mệt mỏi suy nhược bỗng chốc thành những dũng sĩ, đội quân sĩ khí như cầu vồng sau mưa trong chốt lát bùng lên khả năng chiến đấu mạnh mẽ, còn đội quân công thành lúc này lại vô cùng uể oải, mệt mỏi.

    Ít nhất, nếu hai bên hợp nhất, mức độ khó khăn của việc công thành sẽ tăng lên gấp bội.

    Trước đây, lần vây thành diệt viện thành công nhất là khi Lý Thế Dân công đánh Lạc Dương.

    Lý Thế Dân vây thành Lạc Dương, quân binh vây tất cả các lối ra vào Lạc Dương, Lý Uyên lại ở phía sau phân hóa thu gộp các đạo lộ chư hầu, dốc toàn lực giảm bớt sự viện trợ cho Lạc Dương từ binh mã của của Vương Thế Sung.

    Lúc đại quân do Xoang Kiện Đức dẫn đầu đến cứu Lạc Dương, Lý Thế Dân ở sẵn Hổ Lao quan như thỏ mèo đợi chuột.

    Cờ thất bại của viện quân kích hối, viện quân tái tướng được vác đến chân thành Lạc Dương, thủ quân trong thành lập tức hoảng sợ, lòng quân rã rời, dù có là thần tiên cũng khó mà cứu được, thất bại là điều không thể tránh khỏi.

    Lý Quang Duệ cũng biết khó mà thắng nổi Ngân Châu, mặc dù nói sự kiên cố của thành Ngân Châu còn kiên cố hơn dự liệu của hắn hàng vạn lần, bởi thế chủ ý mà từ đầu hắn đặt ra là đánh viện quân đang mệt mỏi của Dương Hạo vừa mới hồi viện, thêm nữa địa thế và địa lý Ngân Châu so với Lạc Dương năm xưa Vương Thế Sung cố thủ có nhiều điểm không giống, nhưng cách mà Lý Quang Duệ dùng cũng có những điểm khác với Lý Thế Dân.

    Lý Uyên dụ dỗ các lộ phản Vương, làm cho họ từ bỏ ý định cứu giúp Vương Thế Sung, Lý Quang Duệ lại đi đánh Lân Châu, Hạ Châu, dụ làm cho Chiết Ngự Huân, Dương Sùng Huấn bất an, dẫn quân trở về tổ cũ của mình, hiệu quả là như nhau, đều là cố gắng để làm yếu đi lực lượng của viện quân.

    Lý Thế Dân vây chặt các lối ra vào ngoài thành Lạc Dương rồi, ngăn chặn viện quân và thủ quân liên hợp, bốn phía Ngân Châu không có địa lý như thế, nhưng binh mã của hắn đông hơn của Dương Hạo, hắn có thể dựng doanh trại của hắn ở khắp bốn phía Ngân Châu làm thành những pháo đài không thể vượt qua được.

    Xoang Kiện Đức dẫn đầu đại quân mười vạn người, khí thế bừng bừng, sức lực lớn mạnh, thế mà lại thua trước Hổ Lao quan, Dương Hạo đúng là cảnh giác hơn Xoang Kiện Đức, Dương Hạo không hề trực tiếp khai trận thế đánh một trận quyết chiến với hắn, mà để hắn vừa chiến một trận đã thắng, nhưng hắn có thể cứ liên tục tấn công Ngân Châu, bức ép Dương Hạo chủ động tìm hắn quyết chiến.

    Lý Quang Duệ suy đi tính lại, kế hoạch của mình tuyệt đối không thể thất bại.

    Chỉ cần nước Tống và Khiết Đan hai thế lực lớn này không nhúng tay vào, thì trong vòng nửa tháng, hắn dám chắc mười phần sẽ làm cho Ngân Châu lại một lần nữa nằm dưới sự cai trị của hắn, còn Dương Hạo, cái kẻ duy nhất tạo ra sự uy hiếp đối với địa vị của mình, cho dù không chết cũng chẳng khác gì một con chó què chân giữ nhà, vĩnh viễn không có khả năng trở về trời.

    Địa thế phía tây ngoại thành Ngân Châu không thích hợp cho việc sắp xếp quân số đông, bởi thế ngoài mười dặm doanh trại liên tiếp ở hai bên chân thành Ngân Châu, hắn còn cho người phái binh tăng cường cảnh uy cho bắc tuyến, ngăn chặn Dương Hạo trong lúc bất giác lại cho quân mai phục ở đó, rồi đột nhiên phá doanh nhập thành, hợp với thủ quân.

    Chỉ huy doanh trại Trương Thù Đồng cẩn thận dẫn quân nhất lộ kiếm tìm về phía trước, trong lúc không để ý đã nhập vào vòng vây của quân mai phục tinh nhuệ của Dương Hạo.

    Người phụ trách lần phục kích này là Lý chỉ huy và Mục Vũ.

    Đại danh của Lý chỉ huy là Nghiêu Lưu, Lý Nghiêu Lưu, là con thứ của Lý gia ở Ngân Châu.

    Hắn vốn là tướng quân Ngân Châu, nên hắn rất hiểu địa lý nơi đây, còn Mục Vũ lại rất giỏi về ẩn nấp mai phục.

    Ở hai bên hàng cây, trong đám cỏ, họ đã đào biết bao nhiêu là đường hào đủ cho một người nấp, đây là một cách mà người đi săn thường dùng để phục kích săn bắt thú rừng, hào tuy không sâu nhưng cả người đều có thể nấp vào trong đất, bên trên là cỏ cây.

    Phần đầu dùng tấm thuẫn để che đậy, có chỗ hở nhỏ để thở, đúng là không còn kẽ hở nào, cho dù quân của Trương Thù Đồng có đi qua ngay sát bên họ, chỉ cần không đụng phải thuẫn được che bởi lớp cỏ thì cũng chẳng thể nào biết được sự tồn tại của họ.

    Đoàn ngựa thăm dò đã đi qua ngay trước mặt bọn họ.

    Chúng vốn chẳng để ý gì cái nơi nhấp nhô chỉ mọc có chút cỏ dại, mà chỉ chú ý những dãy núi xa xa um tùm cây cỏ, đề phòng có người đột nhiên xông ra.

    Tình thế khẩn cấp, chỉ huy doanh trại Trương Thù Đồng sắp dẫn năm trăm binh của Hạ Châu đến rồi.

    “Giết!”

    Lý Nghiêu Lưu nhảy lên đầu tiên, cầm cung bắn đi chiếc tên đầu tiên, phi thẳng đến chỗ Trương Thù Đồng đang ngồi lên trên lưng ngựa.

    “Tuuuuuu.....” tiếng hiệu lệnh thê lương bỗng vang lên.

    Quân binh Ngân Châu nấp ở hai bên đường vùng đứng lên, như sứ giả từ địa ngục đi ra, phá không gian mà xuất hiện, la hét mà nhảy lên.

    ơi mai phục của bọn họ ở hai bên đường, trừ những người đã quen thuộc với địa hình này ra thì cho dù chiến cung của binh Hạ châu có mang đến đây cũng không còn khả năng tiêu diệt mạnh mẽ nữa, còn cung của họ lại có thể tiến hành việc bắn tên tiêu diệt một cách dễ dàng, đồng thời cũng không sợ tên bay quá xa mà làm thương quân mai phục phía đối diện.

    “Vù, vù vù!”

    Vô vàn những mũi tên sắc cùng lúc bay đến, như những lưỡi dao nhọn cắt cỏ vậy, trong tích tắc cả người lẫn ngựa đều đổ như ngả rạ, tiếng người hét ngựa la giờ mới vang lên.

    “Vù, vù vù!”

    Những mũi tên lạnh lùng liên tiếp phá vỡ không gian rồi tiếp tục thực thi cuộc tấn công tàn khốc, như mưa trút lên hoa vậy, những binh sĩ đang ngồi trên lưng ngựa thật là không kịp phản công lại, trong lúc hoảng loạn cũng không biết nên phản công về hướng nào.

    Trương Thù Đồng trúng tên ngã xuống ngựa, bị những con ngựa hoảng loạn đạp qua đạp lại, một thủ lĩnh tiểu đội vừa mới hô to lên: “Xuống ngựa, nằm xuống, phóng tín hiệu…” lời còn chưa kịp nói xong, thì hai mũi tên nhọn đã bay xuyên qua đầu khiến hắn ngã ngay tức khắc từ trên yên ngựa xuống.

    Tiếng hô của hắn đã làm thức tỉnh những binh sĩ đang hoang mang hoảng loạn, một mũi tên được bắn lên trời, đầu mũi tên mang theo khói ám hiệu tỏa ra những đường khói dài dài trong không trung.

    Những binh sĩ tàn dư lần lượt xuống ngựa, lấy thân ngựa làm yểm hộ, vội vàng chạy về phía bụi cỏ hai bên đường, giơ sẵn thuẫn với đao lên, run rẩy kéo cung để bắn tên, bắn loạn xạ về phía quân phục kích.

    “Dọn chiến trường!”

    Dù mới là một thiếu niên nhưng là một vị tướng lạnh lùng và cũng đã có đôi chút trưởng thành.

    Mục Vũ hô một tiếng lớn, một tay đao, một tay thuẫn, nhảy lên phía trước, bắt đầu thu dọn bãi chiến trường, phục binh lần lượt nhặt cung, đao và thuẫn, tấn công tiếp về phía tàn quân của Hạ Châu.

    Bị khắp bốn phía bao vây, đánh chặn, tiêu diệt, trong phút chốc tàn dư của Hạ Châu đã bị tiêu diệt hết, việc thu dọn sạch sẽ cũng rất nhanh chóng.

    “Rút!”

    Lý Nghiêu Lưu hạ lệnh, lập tức thu binh, tất cả các binh sĩ khinh y nhanh chóng hướng về phía sơn cốc mà chạy.

    Ngựa chiến của chúng đều đã buộc hết dây cương.

    Ẩn trong sơn cốc kia, chỉ cần đến đấy là có thể rời xa chiến trường rồi.

    Sau nửa tuần hương, những âm thanh như sấm vang lên, đội kỵ binh hò vang phi đến, nhưng những gì mà chúng thấy chỉ là những thi thể khắp nơi và vài con ngựa bị thương vô cùng đáng thương.

    Cảnh tượng tương tự đang diễn ra ở tuyến phía đông, từng hàng kỵ binh ngang dọc, đi qua dãy núi, quân của Hạ Châu và Chiết gia phi ngựa như bay, vừa cung vừa xạ, hai bên không ngừng có người ngã ngựa, đến lúc hai bên bắn đến mũi tên cuối cùng rồi họ liền bắt đầu thu cung giơ đao, tiến nhập vào trận đánh, binh khí hai bên va chém vào nhau, tiếng la tiếng hét, đao kiếm vô tình, vô cùng quyết liệt.

    Đao lóe sáng lên, đầu của một binh sĩ Chiết gia bay lên, kị sĩ không đầu tiếp tục phi hướng về phía trước một đoạn rồi mới ngã xuống khỏi ngựa.

    “Rầm” một tiếng động đất vang lên, một binh sĩ quân Hạ châu cả người lẫn thuẫn đều bị rừu bổ làm đôi, người chém là một tướng quân Chiết gia.

    Vị tướng quân này tiếng nói như sấm, tay cầm một cây rừu to, vung lên vung xuống như Trình Giảo Kim tái thế, đi đến đâu là mang theo chết chóc đến đó.

    Thảo nguyên biến thành một chiến trường đẫm máu, âm thanh hiệu giác phía xa vang lên, vô vàn binh tướng Hạ châu trong đại doanh ào ra như nước thủy triều, từ hai bên mà tiến về phía này yểm sát.

    Những cánh tay gãy, những cơ thể bị thương la liệt khắp mặt đất, quân Chiết gia ầm ầm kéo đến lại ầm ầm kéo đi, hoàn thành xong việc hợp vây đội quân Hạ Châu rồi lại lui về phía xa…

    Sau khi làm cho Dương Hạo, Triết Ngự Huân, Dương Sùng Huấn phải phân làm ba nơi, dùng những chiến pháp khác nhau mà tác chiến với chúng, rồi thêm tần suất công kích ngày một dày đặc, Lý Quang Duệ ngẩng đầu lên trời cười đắc ý.

    Hắn ho lên hai lần, nói với bộ tướng rằng: “Bất cứ khi nào hắn đến, hãy nghiêm trận đợi hắn, để xem hắn có thể chống đỡ nổi hay ta có thể chống đỡ nổi.

    Phải củng cố thành thêm nữa, phải đánh đến chỗ chết, để ta và Dương Hạo quyết chiến một trận chính diện!”

    Thành Ngân Châu lại phải chịu sự tấn công ác liệt, những thi thể ngổn ngang, những binh khí gãy hỏng, khắp nơi trên thành đều có thể thấy, mùi máu tanh nồng bốc lên khắp chiến trường, khắp nơi đều là cảnh tượng buồn thê thảm.

    Nơi này lửa cháy ngút trời, những đống củi được tích giữ cùng nhau thiêu cả bức tường thành, trên thành dưới thành đều nóng hừng hực, khiến cho những sĩ tốt phải bỏ chạy ra xa.

    Ở nơi ấy, trên thành dưới thành đều không ngừng bắn xạ.

    Cung tên, quả cầu mang khói độc, các loại vũ khí đều thể hiện rõ ưu điểm.

    Trong cái chiến trường tên bắn như mưa ấy, một pháo đài phá thành đã được hình thành, quân sĩ Hạ Châu đi lại như kiến không ngừng nghỉ, chuyển đất đá và gỗ về phía trước.

    Lớp bao phủ bằng da trâu giá gỗ hai bên vẫn coi là hoàn hảo những lớp phủ ở chính giữa thì khắp chỗ đều có lỗ thủng, không ngớt những đợt tên bay xuống những pháo đài rộng lớn và dày nặng ấy cũng không những thêm rộng, thêm cao, thêm kiên cố, cái mà Lý Quang Duệ có là người.

    Có thể thấy, vô số những chiếc bàn đạp cùng lúc dựng lên nóc thành, thành Ngân Châu trong cơn nguy nan với chúng mà nói sẽ trở thành một bình địa.

    Lúc đó, quân Hạ Châu sẽ đem mối hận mà trả lại cho Ngân Châu.

    “Tỉ tỉ, mấy ngày trước mưa lớn, mà hôm nay đã bị chúng dùng lửa cả ngày lần đêm để đốt thành.

    Tường thành phía nam đã có mấy đường nứt lớn rồi.

    Nhỡ mà nó đổ thì hậu quả thật khó lường,”

    Diễm Diễm vội vàng chạy vào lầu nói với Đông Nhi.

    Đông Nhi đang đối diện chiếc sa bàn rồi ra lệnh cho mấy tên thuộc hạ, bộ thủ nhận nhiệm vụ phòng vệ, kẻ địch ngày một tấn công quyết liệt vào thành, thủ đoạn công thành mỗi ngày với phương hướng chủ công đều không giống nhau, nàng phải sử dụng lực lượng có hạn trong tay hết mức có thể để điều phối lại mới được.

    Mấy người bộ tướng nhận lệnh xong rồi đi, Đông Nhi lúc này mới quay lại nhìn Diễm Diễm.

    Chiếc áo giáp xinh đẹp của Diễm Diễm đã bám đầy bụi khói, khuôn mặt thanh tú động lòng người cũng đã dính lên vào đường khói và vệt máu, cái người luôn được áo mặc đến tận tay, cơm được bưng tận miệng, lúc nào cũng có bảy tám người thị nữ, gần chục người phục vụ mà trong cảnh hỏa chiến này, trong phút chốc cũng đã có được đôi chút anh khí hừng hực.

    Nhưng Đông Nhi sớm đã được thông qua sự điều giáo của Tiêu Xước và Gia Luật Hưu Ca, thêm nữa là đã chuẩn bị sẵn mấy phần kiên nghị, trầm tĩnh của tướng sư.

    Có thể nàng không phải là một thống soái có chiến lược đạt tiêu chuẩn, nhưng cuộc chiến phòng giữ thành trì mấy hôm nay, về phương diện chiến thuật, nàng đều đã bình tĩnh mà đưa ra chiến sách, có mấy tướng lĩnh vốn không tôn trọng nữ nhi, chỉ vì nàng là nữ nhi của thành chủ mà nghe lệnh nàng đề ra, đến lúc này cũng đã một lòng phục nàng, thành tâm nghe lệnh.

    “Ta biết, quan nhân đã về rồi, đang ở phía ngoài không ngừng giữ chân Lý Quang Duệ, nhưng cái lão già Lý Quang Duệ này cũng không hề đơn giản, hắn đánh Ngân châu thành ngày một ác liệt, không tính đến hy sinh, ngày đêm đều đánh, mục đích duy nhất là làm cho quan nhân không kìm giận được, từ cuộc chiến trò chơi thành quyết chiến.”

    Đông Nhi mỉm cười, sắc mặt đúng là hiện ra vẻ đầy tin tưởng vào quan nhân: “Lẽ ra, thứ mà chúng ta dựa vào chỉ có ngôi thành này, thì kế hoạch của Lý Quang Duệ tất sẽ thành công, đáng tiếc, hắn không biết quan nhân của chúng ta có ý đồ khác.

    Chúng ta bất luận thế nào cũng phải giữ cho bằng được, nhất định phải giữ đến khi tin thất bại của Hạ Châu chuyển đến.

    Diễm Diễm, lại đây.”

    Đông Nhi quay người nhìn sa bàn, đấy là bản đồ phòng ngự của thành Ngân châu, địa hình và binh sĩ trong thành bố trí rất rõ ràng, những chiếc cờ nhỏ biểu tượng cho kẻ địch đã được cắp chi chít lên sa bàn.

    Đông Nhi nói: “Lý Quang Duệ ngày đêm không ngừng dùng sức lực như sấm chớp liên tục đánh Ngân châu ta, điểm yếu lớn nhất của thành ta là lực lượng binh sĩ có hạn…”

    Diễm Diễm nói: “Há chỉ có binh lực yếu, rõ ràng là sự thiếu thốn rất lớn.”

    Đông Nhi nhẹ nhàng vỗ vỗ vai nhẹ để xoa bóp, chỉ về phía sa bàn nói: “Không sai.

    Ngân châu ta thành cao tường dày, địa thế phòng thủ lại rất tốt, nếu có đủ binh lực và sĩ khí, thì dù có phải thủ đến cả năm cũng không thành vấn đề, nhưng nay người chúng ta ít quá, Lý Quang Duệ dùng mấy cái vũ khí công thành, dùng cái cách hạ sách ngày đêm đốt thành, chỉ cần một trận mưa lớn là có thể thấy được thành quả.

    Phá thành mấu chốt chẳng qua chỉ là nằm ở cái điểm đột phá này.

    Chỉ cần tìm ra cái điểm đột phá này thì thành trì có rộng lớn, kiên cố đến đâu cũng sẽ thất thủ.

    Chúng ta phải làm tốt việc chuẩn bị khi ngoại thành thất thủ, nhưng cho dù có giữ được thành hay không thì cũng không được cầu viện quan nhân, nếu không tất cả mọi cố gắng đều tan thành mây khói.

    Diễm Diễm, muội xem này.

    Nội thành của chúng ta đã gia tăng củng cố, phía sau lại xây thêm Dương Mã thành, thành bao trong thành, ngoại thành ngộ nhỡ thất thủ chúng ta sẽ rút về nội thành tiếp tục kiên quyết giữ thành.

    Đồng thời, ta đã cho Oa Oa và Diệu Diệu đi tập trung ngựa rồi.

    Nếu nội thành thất thủ, sẽ lợi dụng điểm yếu là sự lộn xộn giữa ngựa quân của Lý Quang Duệ mà mở một đường thoát, từ bắc thành phá vây.”

    Diễm Diễm kinh ngạc nói: “Phá vây từ bắc thành?

    Phòng ngự của Lý Quang Duệ ở đó là kiên cố nhất.”

    Đông Nhi nói: “Ta biết, nên phá vây bắc thành mới là điều không nghĩ đến nhất.

    Ta và quan gia đã liên lạc với nhau, người cũng đồng ý trong thế nguy nan thì sẽ phá vây bắc thành, người già phụ nữ của chúng ta yếu vậy, nếu đi về ba hướng khác, làm sao mà có thể thoát khỏi gót ngựa nhanh như bay của Lý Quang Duệ?

    Chỉ có phía bắc, phá được trận địa của chúng, vượt qua Ngũ Phật Lĩnh, tiến vào nơi sông núi trập trùng may ra còn có con đường sống.”

    Nói đến đây, nàng dừng lại một lúc, rồi nói thêm: “Đương nhiên, đây cũng chỉ là một cách phòng bị thôi.

    Nội thành không dễ bị phá vỡ đâu, còn Hạ Châu bên ấy…có thành hay không, chỉ thêm mấy ngày nữa là biết được.”

    Diễm Diễm mím môi, hỏi: “Nếu Hạ Châu không đắc thủ, thì phải làm sao?”

    Sắc mặt Đông Nhi nghiêm lại, trầm mặc xuống.

    Nàng dùng tay chỉ chỉ vào sa bàn nói: “Vẫn là hướng bắc, vượt Ngũ Phật lĩnh, qua Minh Đường xuyên, vào nơi đầm trạch, đợi khi có cơ hội, lại hướng đông sơn!”

    .......

    Từng con la một nhởn nhơ đứng trước chiến trận, cúi đầu gặm cỏ, loài người đang điên cuồng chém giết trên chiến trường thì lúc này, chúng chính là loài vật bình tĩnh nhất.

    Những cột pháo hoàn phong đặt trên lưng những con la đó đang bắn liên tiếp những tảng đá về phía đầu thành, từng tảng đá một phá vỡ không trung mà bay đi, mặc dù không phá vỡ được bức tường kiên cố nhưng cũng đủ lấy đi sinh mạng của kẻ địch.

    Cho dù có chiến sĩ cầm thuẫn thì đá vẫn đâm xuyên thủng qua được.

    Dưới cơn mưa đá tấn công này, phía đầu tây thành trong chốc lát biến thành một vùng trầm mịch.

    Quân Hạ Châu đang vội vàng lôi những vũ khí để dễ cho việc công thành như vân thê, hào kiều (thang) đến chân thành, đợi cho mưa đạn ngớt rồi sẽ dàn thế tấn công.

    Nhưng trong tích tắc này, phía đầu thành bỗng vang lên một tiếng to như tiếng trâu hú, một chiếc đoản mâu từ trong bay ra, bóng của mâu sáng léo lên, liền xuyên qua thân hai con la, máu bắn lên không trung, xác la ngã bụp luôn xuống đất, làm cho cả một chiến sĩ đang lắp gp pháo Hoàn Phong bên canh cũng bị ngã theo.

    Ngay sau đó, tiếng thứ hai, tiếng thứ ba liên tiếp.

    Rồi lại trong phút chốc, một tảng đá to bay lên không trung, rơi chính xác vào một chiếc hào kiều, hào kiều bị gãy, làm cho mấy binh sĩ ngã xuống, phát ra những âm thanh chẳng như tiếng người nữa.

    “Cưỡng hành công thành.”

    Tướng lĩnh Hạ Châu hét lớn lên một tiếng.

    Lúc này, người đông như kiến, tiếng hét giết vang lên tận trời, cung tên bay lên, đạn đá như mưa, vô vần binh sĩ cưỡng chế tấn công về phía trước, đầu thành cũng xuất hiện rất nhiều bóng người, đang triển khai la cự chiến (cưa thành).

    Cuộc chiến lần này, có thể lại kéo dài rất lâu.

    Trên Ngũ Phật lĩnh, Dương Hạo lo lắng bồn chồn đọc thư của Đông Nhi gửi từ trong thành đến, một người hiểu thế sự như Đông Nhi không thể không đem tình hình thực tế trong thành mà nói cho thành chủ biết được, nhưng cũng không thể để hắn quá lo lắng.

    Dùng từ phải thật cẩn thận, nhưng Dương Hạo vẫn cẩm nhận được sự gian nan trong thành.

    Binh mã Lý Quang Duệ tuy đông, nhưng lại thiếu vũ khí có khả năng công thành, theo lý mà nói bên thủ thành vốn không thể tả tơi hơn Khánh Vương lúc xưa hắn tấn công Ngân Châu được, hơn nữa…nhược điểm lớn nhất của hắn là nổi lên quá nhanh.

    Sự tăng thêm về quân sĩ không theo kịp độ mở rộng về địa vị và quyền lực của hắn, thủ quân trong thành quá ít.

    Thật là khó cho Đông Nhi, thành này còn giữ được bao lâu?

    Hạ Châu, Hạ Châu rốt cuộc có trong tầm tay hay không?

    Dương Hạo nghĩ đến cảnh khốn khổ của vợ con trong thành, trong lòng vô cùng đau xót, hắn chỉ hận không được nhảy lên lưng ngựa, tiến đánh quân doanh của địch, chỉ cần cho hắn đi qua, lại lần nữa trở về nội thành Ngân Châu, chứ không phải là ở đây xem tình hình phía trong thành, lòng như lửa đốt.

    Bỗng nhiên, Mục Vũ lao như bay về phía doanh trại của hắn, mặt đỏ bừng lên, hổn ha hổn hển, trong tay còn giữ chặt một tờ giấy, vui mừng chảy cả nước mắt nói: “Đại nhân, có tin của Hạ Châu rồi.

    Lấy được rồi, chúng ta đã lấy được Hạ Châu rồi!”

    Dương Hạo vui mừng như phát điên.

    Mục Vũ chưa kịp đưa thư lên, Dương Hạo đã giật lấy, trên giấy chỉ có một dòng chữ lớn rõ ràng: “Chúc mừng thái úy, Hạ Châu đã nằm trong tầm tay.

    Trương Phố dao bái.”

    Hai mắt Dương Hạo nhắm lại, cẩn thận cuộn lại tờ giấy, toàn thân run lên.

    Từ Hạ Châu đến Ngân Châu, Dương Hạo không có đường dây liên lạc hoàn thiện nào cả.

    Cho dù thiết lập một chút, thì đại quân như ròi bọ của Lý Quang Duệ trên đường đến đây cũng đã sớm phá hỏng những chỗ bố trí có thể rồi, bởi thế cái tin này là do sức ngựa không quản ngày đêm mang đến, hắn nhận được tin rồi, Lý Quang Duệ chẳng có lý do gì biết chậm hơn hắn.

    Dương Hạo mở to mắt, ra lệnh lớn: “Lập tức mang tin này cho ba quân biết, lập tức báo tin cho nội thành Ngân Châu!

    Lập tức báo cho hai vị tướng quân Dương Sùng Huấn, Chiết Ngự Huân chuẩn bị đại phản công!”

    Chương 470: Giải Uyển

    Trong đại trướng trung quân của Lý Quang Duệ là một màn u ám.

    Quân binh của Lý Quang Duệ khắp lượt mất hết khí thế, vốn tưởng phần thắng nằm chắc trong tay Lý Quang Duệ rồi mà bỗng thất kinh nghe tin Hạ Châu thất thủ…

    Lý Quang Duệ dường như không dám tin vào tai mình nữa, nhưng thuộc hạ chạy cả chặng đường đến không thể là nói dối, một người nói có thể nói dối, nhưng không thể cả đội nói dối được, chúng gần như hồn lìa khỏi xác, vẻ mặt vô cùng tuyệt vọng, đều tỏ ra cái tin đó là không thể hoài nghi được: Hạ Châu, thật sự đã rơi vào tay Dương Hạo rồi.

    Hạ tướng của Lý Quang Duệ, Lý Hoa Đình không thể chịu nổi cái không khí ngột ngạt trong trướng này nữa, đột nhiên nói to lên: “Đại nhân, nhà chúng ta, gia đình chúng ta, họ hàng chúng ta ở Hạ Châu đều…đều…”

    Lý Quang Duệ liếc nhìn hắn một cách hung dữ, Lý Hóa Đình lạnh toát cả người, không dám nói tiếp nữa.

    Hà Tất Ninh hít một thật sâu, lên tiếng nói: “Đại nhân, từ khi chúng ta ứng chiêu xuất binh với Dương Hạo đã rơi vào bẫy của người ta rồi.

    Dương Hạo phụng chiếu xuất binh, đem Lý Quang Sầm đến Ngân Châu, đây đều là dụ chúng ta mắc mồi vào lưỡi câu, thủ quân Ngân Châu sợ hãi cũng chỉ là cố ý tỏ ra yếu thế, cố ý giữ chân chúng ta, Dương Hạo không phải là sẽ quay về cứu viện, mục đích thật của hắn là…, e chính là đợi tin Hạ Châu thất thủ chuyển đến, khiến quân ta hoảng loạn, từ đó…”

    Mưu sĩ cho Lý Quang Duệ, Lạc Phi Vũ nói giọng lạnh lùng liền một mạch, vuốt lại râu nói: “Thật là sự trù tính kỹ lưỡng, thật là một cái dạ dày lớn, không lẽ,…không lẽ đạt được Hạ Châu hắn vẫn chưa thỏa sao, vẫn còn định nhân cơ hội quân ta đang hoang mang mà tấn công quân ta sao?”

    Chỉ huy sứ Trương Sùng Ngụy cắn cắn môi, lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc: “Đại nhân, e là… e chính là đúng như thế, chúng ta…”

    Từ khi nghe tin Hạ Châu rơi vào tay địch, Lý Quang Duệ vốn đang mắc bệnh nên sắc mặt trắng bệch nay lại càng hiện rõ không còn chút sắc máu, hắn ngồi đờ ra ở đấy, như thể một khúc gỗ, mãi không nói một tiếng nào.

    Trương Sùng Ngụy nói xong câu này, Lý Quang Duệ bỗng hồi lại thần sắc, hắn chầm chậm ngẩng đầu lên.

    Lúc này, hắn trở nên già yếu hơn rồi, cơ thịt nhão ra, sắc mặt trắng bệch, bỗng từ một tây bắc vương uy phong lẫm liệt biến thành một lão già suy nhược không chút sức lực.

    Mắt hắn có đôi chút lờ mờ, ấp úng hỏi: “Chúng ta…chúng ta phải làm sao đây?”

    Hà Tất Ninh vội vàng nói: “Đại nhân, đợi đến lúc ba quân nghe hết tin rồi, lòng quân sẽ không thể bình được nữa, lúc đó Dương Hạo thống quân tấn công, nhỡ mà rơi vào thế bất lợi, chỉ e ba quân tan tác mà không thể thu lại được.

    Đại nhân, nhân lúc này vẫn còn kịp, chúng ta nên lập tức thoái binh thôi.”

    Lý Quang Duệ cười đau khổ: “Thoái binh?

    Hạ Châu mất rồi, ngươi bảo ta thoái đi đâu?”

    Trương Sùng Ngụy vội vàng nói: “Đại nhân, chúng ta có thể lui về Tuy châu, Tuy châu cách đây không xa, Thứ Sử Tuy châu Lý Bất Lộc binh cường mã tráng, chúng ta chỉ cần đến được Tuy châu, nói về thực lực, chúng ta vẫn cao hơn Dương Hạo, còn sợ không thể quay trở lại sao?”

    Lý Hoa Đình vỗ tay tán thành, lại nói thêm: “Đúng, đại nhân định nan gũ châu, mất đi hai châu, còn ba châu, ở tây bắc này, thế lực và lãnh thổ của đại nhân là lớn nhất…”

    Nói đến đây, hắn bất giác có chút suy nghĩ, nói đến địa bàn của Lý Quang Duệ, vẫn cứ xưng là Định Nan Ngũ Châu, nhưng lãnh thổ của Lý Quang Duệ trên thực tế không chỉ là có năm châu, mà là lấy năm châu này làm điểm, bao trùm cả lãnh thổ tây bác này rồi.

    Dương Hạo có Ngân Châu, lại có thêm sự ủng hộ của Đảng hạng thất thị, có nghĩa là hoành sơn một dải đất chiến lược ngoài có thể khống chế tây thành, trong sát với Trung Nguyên, toàn bộ nằm trong tay Dương Hạo rồi.

    Dương Hạo chiếm cứ Hạ Châu rồi, lại được sự ủng hộ của những người đứng đầu, những quý tộc ở Hạ Châu, đây thật là càng thêm nguy hiểm.

    Điều này có nghĩa là Tuy châu trong tay Lý Quang Duệ đã trở thành mảnh đất cô lập rồi, bên ngoài là Hạ Châu, trước mặt là Lân Châu và Phủ Châu, chuyện rơi vào tay Dương Hạo chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

    Nếu như vậy, lấy Hạ Châu làm trung tâm, đông bắc đến Phủ Châu, Lân Châu, tây nam đến Hoàn Châu, Trấn Nhung, tây đến hai bờ Dong Đại, chân núi Hạ Lan, bắc đến Hà Sáo Cửu Khúc.

    Nằm trong sự bao trùm của Hạ Châu như: Linh Châu, Diêm Châu, Định Châu, Hoài Châu, Tĩnh Châu, Thuận Châu, Thắng Châu, Kế Châu rồi sẽ đều nằm trong tay Dương Hạo.

    Châu nằm ở thượng du Hoàng Hà, phía tây Hà Sáo , đất đai màu mỡ, thích hợp trồng ngũ cốc, lúa nước, cỏ cây tươi tốt, nông mục đều dễ phát triển, lại có sự thuận tiện của thủy lợi Hán Đình, Đường Lại, tiện cho cày cấy và tích trữ.

    Lại ở phía tây Hạ Châu, đất tiếp Hạ Lan, dẫn ra Hoàng Hà, vị trí trung giao, là kho lương của Lý Quang Duệ.

    Mà tám mươi phần trăm lương thực Diêm Châu cấp cho cả tây thành, tài nguyên cuồn cuộn, là hậu thuẫn tài lực lớn nhất của Lý Quang Duệ.

    Những thứ này đều đã trở thành của Dương Hạo rồi. cả một vùng tây bắc, lấy Tuy Quả làm đầu, Linh Châu làm thân, Tây Lương làm cuối.

    Nếu muốn công lược Hà Tây, kinh doanh với tây bắc, ngồi ở Bình Hạ, tất phải tranh được Linh Châu.

    Nay Dương Hạo và hắn đã hoàn phòng trận, chỉ cần đem mũi đông của lãnh thổ cho hắn.

    Nhưng nguy hiểm là lúc Dương Hạo ở đây đã có giao tình với Lân Châu, Phủ Châu.

    Lý Quang Duệ hắn nếu có rơi vào tình thế này sẽ thành con chó mất nhà, Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn cái đôi lang sói ấy, không nhân lúc hắn bệnh mà lấy mạng hắn mới lạ.

    Dương Hạo lúc đó đông tận Hoàng Hà, tây giáp Ngọc Môn, nam tiếp Lao Quan, bắc khống Đại Mạc, là vương thực sự cả vùng phía tây, ai còn dám lớn tiếng nói thế lực và đất đai của Lý Quang Duệ hắn là thứ nhất nữa.

    Lý Hoa Đình nghênh thẳng đầu tiếp tục nói: “Chúng ta tạm rút lui, đợi đến khi lòng quân ôn định lại, lúc đó ta kết hợp cùng binh mã của Lý Bất Lộc quay trở lại, phóng mắt khắp tây bắc này, sẽ lại không có một ai dám khinh thường đại quân ta nữa.”

    Lý Quang Duệ nghe xong chỉ có im lặng không nói lời nào, các tướng lĩnh thấy vậy, đều đưa mắt nhìn về phía quân sư Lạc Phi Vũ, Lạc Phi Vũ suy nghĩ một lúc, giọng trầm nói: “Đại nhân, nhìn theo tình hình trước mắt, từ đầu đến cuối, đây chính là kế sách vô cùng thâm độc của Dương Hạo.

    Phụng Tống đế chiêu xuất binh, đón Lý Quang Sầm đến Ngân Châu, là vì để chúng ta ra khỏi hết Hạ Châu.

    Nhưng hắn từ nước Hán vội vàng về, chỉ ở ngoài khả năng khống chế của quân ta, không hề vội giải vây Ngân Châu, nay xem ra cũng không phải vì vấn đề thực lực không đủ, mà là đang cố ý kéo dài thời gian, thời gian mà hắn đợi chính là khi tin Hạ Châu thất thủ được truyền đến.

    Nay Hạ Châu đã thất thủ rồi, hắn tiếp theo sẽ làm gì?

    Tất nhiên là nhân lúc lòng quân ta hoang mang, tấn công quân ta, giải quyết triệt để cái lo nhất trong tâm can hắn.

    Mấy vị tướng nói rất đúng, Dương Hạo từng bước hành động, sớm đã có mưu kế, chúng ta phải nhanh chóng lên kế hoạch, lập tức tiến về Tuy châu, chính là đứt mà không đứt, lật ngược thế loạn, chỉ cần chúng ta tránh được đi xa, vị tất không có ngày có cơ hội đông sơn tái xuất?”

    “Từng bước hành động, sớm có âm mưu…”

    Lý Quang Duệ lẩm nhẩm lặp lại, dần dần lộ ra một vẻ mặt méo cười khó đoán, ngẩng đầu lên, chầm chậm nhìn các đại tướng vây quanh mình, nhẹ nhàng hỏi: “Các người nói hắn từng bước hành động, sớm có âm mưu.

    Vậy… quân ta sau khi biết tin Hạ Châu thất thủ sẽ có phản ứng như thế nào, hắn đến phản ứng cũng dự liệu hết rồi sao?”

    Lý Hoa Đình nói: “Đó là điều tất nhiên.”

    Lý Quang Duệ lại hỏi chầm chậm: “Vậy, nếu chúng ta biết tin mà rút, vội vàng kéo đến Tuy Châu, lại không phải là trong dự liệu của hắn sao?”

    Vài vị bộ tướng dần dần biến sắc, Lạc Phi Vũ nhau mày nói: “Đại nhân có phải là quá đa nghi không?

    Cứ cho là hắn biết thì làm sao?

    Ta mười vạn đại quân phải đi, dựa vào sức hắn bây giờ, chặn được chúng ta sao?”

    Mắt Lý Quang Duệ dần dần phát ra tia sáng sắc nhọn, giọng trầm nói: “Nếu đã thế, ta hà tất phải đi?”

    Lạc Phi Vũ dường như hiểu ra ý của Lý Quang Duệ, lại như thể không hiểu hết dụng ý của hắn, hắn chỉ cẩn thận nhìn cái người béo phì, già nua nhưng không thiếu chí khí, anh dũng này, đợi hắn nói thêm về kế hoạch, Lý Quang Duệ chầm chậm đứng thắng người, đi từng bước từng bước trong màn trướng.

    Cơ thể hắn béo phì, lại hiện rõ vẻ già nua, nhưng mấy vị tướng lĩnh trong trướng lại nghiêm túc đứng ở đó đến cả thở cũng không dám thở ra tiếng, Không có ai hơn họ hiểu về cái người già có vẻ vô hại trước mặt họ này lợi hại đến mức nào.

    Tây Bắc đất của lang hổ, hắn có thể ngồi trấn Hạ Châu, điều khiển bằng ấy anh hùng hào kiệt, khiến Lân Phủ lưỡng châu cùng chắp tay xưng thần, khiến Triệu Khuông Dận cái thế anh hùng như vậy cũng còn phải công nhận hắn là một kẻ tài trí, cùng lúc này, lại có thể dùng vũ lực áp chế con sâu trăm chân Thổ Phồn đế vương, Hồi Hất Đế Quốc Dư Nghiệt chết mà không nghiêm mặt, mưu trí của hắn há lại bình thường sao?

    Hai năm nay Hạ Châu thật là lo trong lo ngoài, gặp phải không biết bao nhiêu chuyện, một mặt vì mặc dù hắn có mưu trí, tinh thông binh pháp, nhưng thực chất không phải toàn tài, đối với phương diện dân sinh, nông mục, công thương đều có khuyết thiếu, một mặt khác cũng vì hắn đã từng bước buông tay, bắt đầu nuôi dạy con trai Lý Kế Quân, bất luận thế nào hắn vẫn là một lãnh tụ hào kiệt.

    Không có ai có thể hơn hắn hiểu được mất đi Hạ Châu là mất đi cái gì, nhưng trong khoảng thời gian ngắn thế này, hắn đã từ trong cơn kích động trầm xuống mà tỉnh táo trở lại, bắt đầu suy nghĩ nên phản lại thế nào.

    Không có ai hơn được các vị tướng lĩnh luôn bên hắn hiểu đươc cái lão già chậm chạp như voi này, một khi đã quyết định phản công, là dữ dội như thế nào.

    Hắn thống trị tây vực ba mươi năm, ở trong đất lang hổ ba mươi năm, trải qua bao nhiêu sóng gió, các tướng lĩnh trong trướng đều mong ngóng về phía chủ nhân của chúng có thể nghĩ ra một kế sách ứng đối hoàn mỹ hơn chúng, làm cho chúng có thể vượt qua cửa nạn này.

    Cuối cùng, Lý Quang Duệ dừng bước, chầm chậm hướng về phía cửa trướng, hỏi hậu vệ thân cận mình thống lĩnh Câu Nhật Tân: “Mấy người từ Hạ Chân đến, giờ đang được bố trí ở đâu?”

    Câu Nhật Tân đơ người lại, đáp: “Bẩm đại nhân, họ đều đang ở trại Tượng Nhân, suốt dọc đường chạy đến đây, họ đều mệt mỏi hết rồi, mới đến Tượng Nhân trại, đã mệt đến không động đậy nổi, thuộc hạ đã cho người nấu cháo thịt cho chúng, để chúng phục hồi lại.”

    Lý Quang Duệ chầm chậm đứng lên, nghiêm nghị nói: “Ngươi đi đem mấy người ấy giết hết đi, một người cũng không được giữ lại.”

    Lời mới nói ra, khắp trướng đều kinh sợ, tất cả đều biến sắc, Câu Nhật Tân trước giờ luôn tuân mệnh Lý Quang Duệ, nhưng nghe được mệnh lệnh như vậy cũng không khỏi ngẩn cả người, phải mất một lúc mới lắp bắp nói: “Đại…đại nhân, họ…”

    Mắt Lý Quang Duệ lóe lên sát khí đáng sợ, từng chữ từng chữ một nói: “Bản sư tuyệt đối không thể để cho sĩ tốt biết người Hạ Châu đã đến, tuyệt đối không được để ai biết Hạ Châu đã thất thủ, ngươi lập tức tuân mệnh hành sự.”

    Nói đến đây, mắt hắn lại lóe lên, hiện ra sắc mặt càng thêm đáng sợ: “Chúng…còn có liên hệ với người các doanh trại khác đúng không?”

    Câu Nhật Tân sắc mặt trắng bệch ra, run run nói: “Vì quân của Dương Hạo thường tập kích đánh lén, binh sĩ các trại phải nghiêm binh để đợi, chưa có lệch của tướng đều không được di chuyển linh tinh, lúc này lại đang công thành, bởi thế… không có bất cứ ai có sự liên hệ nào với Tượng Nhân trại.

    Lý Quang Duệ bụm môi ho mấy tiếng, nhẹ nói: “Vậy thì tốt, ngươi dẫn binh đi, Tượng Nhân trại bị quân Dương Hạo đánh lén, toàn trại cháy hết.”

    Câu Nhật Tân khắp đầu toát mồi hôi, giọng run run nói: “Vâng…vâng, thuộc hạ tuân mệnh, nhưng…nhưng quản lý Tượng Nhân trại là cháu nội của đại nhân, hắn…hắn…”

    Lý Quang Duệ cười lạnh lùng, nghiêm nghị nói: “Muốn làm nên việc lớn, đến cả thân thích cũng phải giết!”

    Chương 471: Tiên Thủ

    Chỉ cần tin mà truyền đến ba quân, thì lòng quân sẽ kích động.

    Đang chuẩn bị mở chiến lược công kích nên động tác của Lý Quang Duệ cũng liên tiếp nhau không ngừng.

    Liên tục làm ra các kiểu phản ứng, đến cả Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn đều thấy chóng cả mặt.

    Ngay sau đấy lại có tin chuyển đến, Lý Kế Quân thống quân đánh tới phía Lân Phủ, căn cứ địa của Nhị Nhân bị tấn công, mặc dù đã dự liệu Lý Kế Quân không có khả năng tấn công được đại doanh trại mà Nhị Nhân mất bao công sức xây dựng, nhưng lo sợ sẽ xảy ra hỗn loạn, Nhị Nhân lại lập tức hội ngộ với Dương Hạo.

    Mới gặp Dương Hạo, Chiết Ngự Huân liền vội vàng nói: “Lão tam, Lý Quang Duệ liệu có biết chuyện Hạ Châu thất thủ?

    Hắn đóng quân dưới thành Ngân Châu, mấy ngày nay liên tục xuất binh, không biết ý đồ của hắn là như thế nào.”

    “Hai vị ca ca, ta cũng đang suy nghĩ chuyện này, các huynh xem, Lý Quang Duệ hành động như vậy rốt cuộc là có ý gì.”

    Dương Hạo trải ra trước mặt một tấm sa bàn làm bằng đá và cát, trên sa bàn lấy cành cây thay thế cho sự bố trí quân của ta và địch.

    Dương Hạo đối diện với sa bàn nói: “Lý Kế Quân phân binh làm ba lộ, tấn công Phong Châu, Liên Cốc, Trấn Xuyên Đồn.

    Lý Quang Duệ lại xuất hai lộ đại quân, phân chia chiếm giữ song Hà Lô song Đạm Luân, thật là kỳ quái.”

    Dương Hạo vừa nói vừa lấy từng cái que nhỏ đặt lên chỗ doanh trại của Lý Quang Duệ, lần lượt chỉ vào từng chỗ.

    Nhìn từ bàn đồ có thể thấy Lý Quang Duệ đang phân binh, mà lại còn phân binh không chút đầu mối.

    Ý đồ chiến lược ban đầu của hắn là bao vây thành Ngân Châu, tiêu diệt viện binh, nên đại quân đều lấy Ngân Châu làm trung tâm, triển khai hai cánh quân, chỉ để tiện cho việc hợp lại bất cứ lúc nào, bao vây lấy binh mã của Dương Hạo.

    Mà Lý Kế Quân phân binh tấn công Lân châu Phủ châu cũng phù hợp với ý đồ tác chiến của hắn.

    Vì trong tay hắn có mười vạn đại quân, tạm thời đối với Ngân Châu lại là lấy vây làm chủ, mặc dù tấn công rất mạnh nhưng thực chất là thúc ép Dương Hạo mở trận quyết chiến, trước vốn không có ý muốn diệt Ngân Châu.

    Ngược lại thúc ba lộ viện quân của Dương Hạo bỏ Ngân Châu mà đi.

    Ý đồ của hắn cũng chẳng khác gì Dương Hạo, cũng là muốn bình định tây bắc.

    Nhưng mà cách đánh hiện giờ của hắn lại là phân binh đi các lộ.

    Tỏa đi khắp nơi, không còn muốn tiếp tục đánh Ngân Châu nữa, nhưng binh mã lại chia ra tấn công Phong Châu, Liên Cốc, Trấn Xuyên Đồn, chiếm lấy sông Hà Lô, sông Đạm Luân.

    Rõ ràng như kiểu một nhà có tiền rồi mà lại không biết cách tiêu, chỗ nào cũng là quân, mấy chỗ này đối với chiến lược mà nói, hầu như không có chút quan hệ nào gần gũi cả.

    Chiết Ngự Huân không phải người không có năng lực, hắn nhìn sa bàn hồi lâu rồi bỗng nhiên như hiểu ra điều gì, trầm giọng nói: “Lão tam, theo ta thấy, Lý Quang Duệ đã biết tin Hạ Châu rơi vào tay chúng ta rồi.”

    Phán đoán này đúng như phân tích của Dương Hạo, Dương Hạo ừm một tiếng, không đổi sắc mặt nói: “Đại ca, huynh tiếp tục nói đi.”

    Chiết Ngự Huân nói: “Động thái của Lý Quang Duệ nhìn có vẻ hỗn loạn, không có chút đầu mối nào, nhưng ít nhất có thể nói rõ một điều, hắn đã bỏ ý định vây thành Ngân Châu rồi.

    Hắn từ bỏ vây Ngân Châu, cũng chính là không thể quyết chiến với chúng ta được.

    Không thể đạt được ý đồ tiêu diệt chủ lực quân ta.

    Có thể làm cho Lý Quang Duệ ra phản ứng thế này, trừ việc Hạ Châu thất thủ không lẽ còn có nguyên nhân thứ hai sao?”

    Dương Sùng Huấn gật gật đầu, sắc mặt lo lắng đã thoải mái đôi chút: “Ta đồng ý.

    Lòng quân của Lý Quang Duệ không hỗn loạn, tất là hắn đã tạm thời khống chế không cho tin lan truyền.

    Nhưng mà, tin tức có thể chưa đến tai binh sĩ, tướng lĩnh chủ chốt cũng không thể che giấu được, Hạ Châu thất thủ, nếu nói Lý Quang Duệ lòng không chút hoang mang là nói dối thôi, nói gì đến những tướng lĩnh kia, tướng lĩnh đã chẳng còn ý chí chiến đấu nữa thì còn đánh làm sao nổi.

    Nếu ta là Lý Quang Duệ, trong tình cảnh này, cố hết sức để không lộ tin ra ngoài, mục đích duy nhất là không để lòng quân hoang mang, lui về một nơi an toàn trước, đợi thời cơ phản công.”

    Dương Hạo suy nghĩ rồi gật gật đầu: “Chúng ta có thể làm cho tin Hạ Châu thất thủ lan truyền.

    Nhưng không có nội bộ chúng công nhận, thì khó mà đạt được niềm tin của binh sĩ Hạ Châu, hiệu quả làm động lòng binh sẽ không lớn.

    Nhưng như nhị ca vừa nói, chuyện này chúng giấu được một thời gian, chứ không giấu mãi được, giấu được binh sĩ chứ không giấu được tướng lĩnh, sự che giấu tạm thời, tác dụng duy nhất là: Đảm bảo trên đường rút lui ba quân không hỗn loạn rồi bị ta đánh cho thất bại.”

    Chiết Ngự Huân chỉ vào sa bàn nói: “Nếu thế, chúng ta có thể tiến hành phân tích sơ bộ đối với hành động nhìn có vẻ hỗn loạn này của Lý Quang Duệ rồi.

    Hắn hiện giờ phân binh là sáu lộ, ba lộ đại quân tấn công Phong Châu, Liên Cốc, Trấn Xuyên Đồn, mục đích là phân hóa chúng ta, thúc ép chúng ta trợ giúp Chung Vấn.”

    Lân Phủ lưỡng Châu khống chế phía đông và đông nam đến Hoàng Hà, tây giáp với một vùng lãnh thổ hạ lưu Quất Dã Hà và Thốc Vĩ Hà, Lý Kế Quân đang tấn công Phong Châu, ở phía bắc hai châu Lân, Phủ, tiếp giáp với Tử Hà thuộc sự quản lý của Phủ Châu, đây là nơi tụ cư chính của người Bắc Thổ Phồn.

    Người đứng đầu họ Vương, gọi là Vương Mạc Minh.

    Vương Mạc Minh thông hôn với Chiết thị, là nước phụ thuộc của Phủ Châu.

    Đất Phong Châu ít, châu thành thấp bé, nhất nhất phải dựa vào hai châu Lân, Phủ, chịu sự bảo hộ của Chiết thị.

    Bởi thế mới sinh tồn được trong sự dòm ngó của cường địch.

    Phong Châu và Phủ Châu tiếp giáp nhau, môi hở răng lạnh.

    Nay Phong Châu bị tấn công, tất phải cầu cứu Phủ Châu.

    Chiết Ngự Duân ở Phủ Châu, có trách nhiệm bảo vệ biên cương lãnh thổ, đại ca hắn thống binh ở ngoài, hắn thật khó phái binh đi cứu.

    Cái trách nhiệm cứu viện này, phải đặt lên vai Chiết Ngự Duân, đối với lão đệ này hắn thật không thể thấy chết mà không cứu.

    Liên Cốc là địa hạt quan trọng của Lân Châu.

    Cao nguyên Hoàng Thổ và sa mạc Mao Ô Tố của Lân Phủ nằm ở phía đông.

    Phía bắc là vùng bão cát, địa thế bằng phẳng.

    Những đồi cát trùng điệp kéo dài, những mới mưa ẩm thì nước nhiều, cây cỏ tốt tươi, thích hợp cho chăn thả.

    Phía nam là cuối dãy Hoàng Thổ, địa thế bằng và thấp, đât đai màu mỡ, phù hợp cho canh tác, là nơi cung cấp lương thực chủ yếu.

    Sự quan trọng của Liên Cốc đối với nhà họ Dương ở Lân Châu thật là không cần hỏi cũng biết.

    Nay mới vừa qua mùa xuân canh trồng, cây lương thực mới ra mầm non, nếu bị Lý Kế Quân phá hoại, thì sự công kích đối với Lân Châu là điều không cần nghĩ cũng biết.

    Hai nơi bị tấn công này đều là nơi cần phải cứu.

    Cho dù Chiết Ngự Duân và Dương Sùng Huấn có thể giữ được chốc lát, cũng phải nhanh chóng về cứu viện, Lý Quang Duệ phân binh đánh hai châu Lân, Phủ, tất sẽ phân hóa được ba quân của Dương Hạo.

    Trấn Xuyên Bảo là nơi ở giữa Lân Châu và Phủ Châu, nếu khống chế được nơi này thì vừa ngăn được sự hợp binh của Lân Phủ, lại vừa có thể điều động quân đi cứu viện, có thể tự do tiến thoái, thật là đáng đánh.

    Những điều này, ba vị thống soái đều hiểu rõ cả, không cần người giải thích, Dương Sùng Huấn gật đầu, nói: “Lý Quang Duệ tất phải cứu nơi bị tấn công, không thể không cứu.

    Nếu không thể quyết chiến, ta và Thế Long, tất phải cầu cứu viện.

    Lão tam, tính quan trọng của Liên Cốc và Phong Châu đối với chúng ta không có nhỏ hơn tính quan trọng của Ngân Châu đối với đệ đâu.”

    Sắc mặt Dương Hạo cũng bắt đầu trầm lặng đi, khẽ gật đầu nói: “Nhị ca, đệ hiểu.”

    Chiết Ngự Duân nói: “Nếu nói Lý Quang Duệ đã biết Hạ Châu thất thủ, đang chuẩn bị thoái binh.

    Vậy hắn người ngựa của hắn được phái đến Hà Lô Xuyên và Trọc Luân Xuyên sẽ có tác dụng gì?”

    Ánh mắt Dương Hạo lóe lên: “Mở đường, cảnh vệ, yểm hộ, không ngoài điều ấy.”

    Chiết Ngự Duân gật gật đầu, chỉ vào hai chỗ ấy nói: “Hai nơi này, địa vực kéo dài, không dễ để nhiều binh, lại dễ bị tấn công.

    Chỗ lõm dùng để cảnh vệ và yểm hộ cho đại quân đi qua, vậy có phải chúng ta đã phán đoán ra nơi mà Lý Quang Duệ định rút binh về?”

    Dương Hạo và Dương Sùng đưa mắt nhìn về hai khu vực địa hình mấp mô Hà Lô Xuyên và Trọc Luân Xuyên.

    Hai ngón tay cùng lúc chỉ vào cùng một địa điểm, Dương Hạo nói: “Núi Lạc Đà, khả năng duy nhất chỉ có thể là chỗ này.

    Núi Lạc Đà, từ núi Lạc Đà đi xuống.

    Thật không có chỗ nào hơn Hà Lô Xuyên Và Trọc Luân Xuyên hai chỗ này để tấn công một đội quân lớn.

    Lòng quân của Lý Quang Duệ đã hoảng loạn, không có ý chí chiến đấu nữa, qua được chỗ này rồi, chỉ cần đội quân này dốc hết sức lực để leo lên núi, cũng đủ để đại quân ta thuận lợi mà giành phần thắng.”

    Tay Dương Hạo chỉ về Tuy Châu, rồi cười nói: “Tuy Châu.”

    Chiết Ngự Duân ngẩng đầu lên mỉm cười: “Không sai.

    Thế nên Lý Quang Duệ đi mấy bước cờ nhìn như thể loạn rồi.

    Nhưng lại không loạn chút nào, hắn có mục đích của hắn, vậy, bây giờ….ta nên biết làm gì rồi chứ?”

    Dương Hạo và Dương Sùng Huấn nhìn nhau cười, gật gật đầu.

    Dương Sùng Huấn trong đêm trời đầy sao đã bắt đầu chuyển quân lên núi Sậu Đà.

    Đại quân mới đến núi Sậu Đà, Dương Sùng Huấn đã cho lập doanh trại, đào công sự, thả ngựa trên núi, làm hết mọi thứ chuẩn bị phản kháng lại quân Lý Quang Duệ.

    Mặt trời xế bóng, tròn chẵn một ngày, công sự đã được hình thành.

    Dương Sùng Huấn nhìn những công sự trước mắt, trong tâm suy nghĩ: “Hắn biết Phong Cốc của mình đang bị chà đạp bởi Lý Kế Quân nhưng lúc này không thể để mất cơ hội tốt để diệt Lý Quang Duệ, nếu có thể đánh một trận rồi yên bình mãi mãi thì sự hi sinh lớn bao nhiêu cũng đều đáng cả.

    Năm nay e là lương thực lại thiếu rồi, nhưng Dương Hạo cũng sẽ không ngồi yên mà nhìn Phủ Châu thế chứ.”

    Dương Sùng Huấn đứng trên đỉnh núi, nhìn hiện trường chuẩn bị cho trận chiến lửa cháy ngút trời mà lòng suy tư.

    Chó chạy cùng rào, huống hồ Lý Quang Duệ cho dù mất cả thành cũng không phải là một con chó tan cửa tan nhà, mà là một con hổ dũng mãnh, thống lĩnh cả một đội quân, Dương Sùng Huấn biết trách nhiệm của mình nặng nề như thế nào, thiết nghĩ quân của Lý Quang Duệ phải vượt bao nguy hiểm mà đến đây thật là vô cùng vất vả, nhưng trọng trách của Dương Hạo và Lý Ngự Duân cũng không nhẹ gì hơn hắn, thậm chí còn có phần quan trọng hơn.

    Hắn trong ba người thế lực yếu nhất sao có thể đề ra yêu cầu gì.

    Cả một ngọn núi Lạc Đà bị hắn biến thành nơi cất giấu cả một đại binh.

    Mặc dù nói về tài bày binh bố trận hắn thua xa bản lĩnh của người huynh Dương Kế Nghiệp nhưng có thể lời dụng địa thế núi Lạc Đà đến từng cây cỏ, làm cho nơi này thánh một pháo đài kiên cố thì hắn đã làm được.

    Bắt đầu từ chân núi, đánh quân ngựa, những cái hào cản ngang dọc cản trở quân ngựa đi qua, đến công sự , pháo đài ngang sườn núi, rồi đến từng tảng đá to như bức vách, cây gỗ to được chặt xuống trên đỉnh núi.

    Có thể tưởng tượng, nếu quân Lý Quang Duệ muốn qua núi thì tất phải trả cái giá rất lớn.

    Một mũi tên bay xuyên không trung, Dương Sùng Huấn ngẩng đầu lên, nghe âm thanh đó, biết hướng mũi tên đi là phía trước, vậy nó là từ đằng sau bay đến?

    Dương Sùng Huấn quay người lại, nhìn dãy núi trùng điệp phía sau, nói to: “Xảy ra chuyện gì, kiểm tra!”

    Không cần kiểm tra nữa, người đứng gác ở phía sau chạy tức tốc lên núi, đến trước mặt Dương Sùng Huấn thở không ra hơi nói: “Báo, đại tướng quân, sơn cốc sau núi đột nhiên có vô số binh mã đang hướng về núi Lạc Đà.”

    Dương Sùng hỏi: “Treo cờ hiệu gì?”

    “Nha nội đô chỉ huy sứ, Tra Hiệu công bộ thượng thư.

    Lý Kế Quân.”

    “Lý Kế Quân?”

    Dương Sùng Huấn như thể không tin vào tai mình.

    Lý Kế Quân đang đánh Phong Châu, Liên Cốc, Trấn Xuyên Bảo sao lại có thể đến đây nhanh thế?

    Không lẽ Lý Quang Duệ ám thụ cơ nghi, hắn cũng xuất binh trong đêm, đã đến đây rồi sao?

    Dương Sùng Huấn quay lại nhìn công sự mất một ngày một đêm xây nên, bất giác thấy mừng: “Còn may, may mà chúng ta đã lập xong công sự.

    Lập tức bất đầu bố trí, nếu núi Lạc Đà này bị Lý Kế Quân cướp trước một bước, con cá to Lý Quang Duệ này sẽ thoát được lưỡi câu đấy.”

    Hắn mới nghĩ đến đây, đã nghe thấy khắp núi vang lên tiếng chém giết, con đường sau núi hiện ra vô số quân binh Hạ Châu như nước ấp đến.

    Dương Sùng Huấn thấy thế nguy như vậy, lại nhìn phía sau núi không một cong sự phòng kháng nào, bất giác ra mệnh lệnh: “Chuẩn bị chiến đấu, ngay lập tức, lập tức thông báo Dương soái, Chiết soái!”

    ............

    “Báo, tin tức từ Phong Châu, Lý Kế Quân đột nhiên dừng tấn công, quân dựng trại cách thành mười dặm, án binh bất động.

    Ngày hôm sau, thủ lĩnh Phong Châu Vương Mạc Minh phá quan thăm dò mới phát hiện doanh trại chỉ có cỏ mọc, không một chút dấu vết của quân của Lý Kế Quân.”

    “Cái gì?”

    Dương Hạo giật mình, khuôn mặt biến sắc.

    Chiết Ngự Duân cũng giật mình không kém, hai người hỏi rõ ngọn ngành, lại thêm một sử giả nữa đến: “Báo, tin khẩn của bộ soái Dương Sùng Huấn, Lý Kế Quân đột nhiên từ Phong Châu, Liên Cốc, Trấn Xuyên Bảo kéo binh qua núi Lạc Đà, Dương Sùng Huấn tướng quân chỉ nhanh hơn chúng một ngày.

    Quân địch rất mạnh nhưng tướng quân nói có thể khống chế được.

    Lý Kế Quân cho quân mạnh tấn công núi Lạc Đà, cho thấy rõ Lý Quang Duệ muốn rút về Tuy Châu.

    Xin hai vị tướng quân vẫn cứ nguyên kế hoạch đã định, san bằng Lưỡng Xuyên, nhất thiết phải tiêu diệt hết quân Lý Quang Duệ.”

    “Biết rồi, về báo lại Dương Sùng Huấn tướng quân, chúng ta lấp tức xuất binh, san bằng Lưỡng Xuyên.”

    Dương Hạo và Chiết Ngự Duân lập tức đến trước sa bàn, đang định cúi người xuống thì lại thêm một sứ giả đến: “Báo, Trấn Xuyên Bảo truyền tin đến, quân Lý Kế Quân đột nhiên mất tích, không biết…”

    “Chúng ta đã biết rồi.”

    Chiết Ngự Duân ngẩng lên nói: “Lệnh cho các pháo đài, tăng thêm sự phòng thủ, không được lơ là.”

    Tiếp ngay đó Mục Vũ bước vào trướng, tay còn cầm dây cương, thở giọng đứt đoạn nói: “Đại soái, đại doanh Lý Quang Duệ có động rồi, bắt đầu tiến về hướng đông nam.”

    Dương Hạo và Chiết Ngự Duân nhìn nhau một cái, Chiết Ngự Duân trầm giọng nói: “Lão hồ ly định chuồn rồi.”

    Dương Hạo nói: “Địch bất động, ta bất động.

    Địch đã động ta phải động trước.

    Lấp tức xuất binh, đi trước hắn, san bằng kẻ địch ở Lương Xuyên, ta phải đóng cửa mà đánh chó!”

    .......

    Hà Lô Xuyên

    Hạ châu chỉ huy sứ kiểm tra doanh trại vừa mới được thu dọn lại, sắc mặt thật khó coi, như một cục đất xám xịt vậy.

    Quân của hắn bị điều rời khỏi hạ thành Ngân Châu một cách khó hiểu, ngay trong đêm tối phải đến được Hà Lô Xuyên, đến nơi, hắn mới biết tại sao Lý đại nhân lại thốc quân của hắn đến Hà Lô Xuyên, là vì: Hạ Châu đã thất thủ.

    Hạ Châu là căn cứ địa của Lý Quang Duệ, bao nhiêu năm nay, đấy là nơi ở chủ yếu của đảng hạng thất thị, ý nghĩa của nó với vương thành các các nước chư hầu Trung Nguyên là như nhau, mà một khi Hạ Châu mất, cả ba vùng đông tây nam Hạ Châu, kho lương Linh Châu, kho muối Diêm Châu, cả nơi rèn sắt nữa cũng đều rơi hết vào tay Dương Hạo, lương, tiền, binh khí….cả người nhà hắn nữa.

    Người thiếp mới nạp tháng trước, A Cổ Lệ người Linh Châu mới tròn 16 tuổi, một kiều nữ diễm lệ, yêu kiều không biết đã rơi vào tay tên khốn nào rồi.

    Càng quan trọng hơn nữa là phụ mẫu, huynh đệ, con cái của hắn, tất cả đều ở Hạ Châu!

    Cao chỉ huy sứ xót lòng nhớ về quê hương Hạ Châu, binh sĩ đang vội vàng bố trí dựng doanh trại, cái tin Hạ Châu thất thủ như loại ôn dịch, từ trong trướng của chỉ huy sứ đại nhân mà truyền ra bốn phía, còn chưa đến giờ cơm tối, tất cả binh sĩ đều đã biết cái tin động trời động đất ấy.

    Nhà của chúng ở Hạ Châu, tất cả cơ nghiệp đều ở đấy, nay nhà đã mất, thật là đau buồn khóc không ra nước mắt.

    Điều này có nghĩa chúng có nhà mà lại khó trở về, chúng sẽ mất đi căn cứ địa, trở thành lũ chó không nhà, chúng sao không khỏi buồn bã chứ?

    Trong mắt chúng, tất cả đều mất đi màu sắc rồi, đến cả đụn khói kia cũng như có khí mà bất lực, cuồn cuộn bay lên trên.

    Không có một ngọn gió, bỗng nhiên một đội kị mã không chút âm thanh nào hiện ra như hồn người chết vậy.

    Lúc cả doanh trại đang nghe xem hướng đến từ nơi nào thì cả đội kị mã ấy đã lập tức hô giết xông về phía doanh trại của chúng.

    Ngựa của đối phương xếp thành từng hàng mà tiến.

    Đấy là đội quân của Chiết gia, đằng đằng sát khí, như cơn cuồng phong từ trên trời xuống, khiến mặt đất rung chuyển, lòng người run rẩy, cắt doanh phá trận, như tiếng sấm rung trời.

    Vũ lực của chúng không kém gì quân Chiết gia, binh lực của chúng không thua gì quân Chiết gia, nhưng thấy quân Chiết gia bỗng nhiên xuất hiện trước mặt chúng như vậy, chúng lại cảm thấy sợ hãi, cảm thấy không thể kháng cự lại.

    Trong lòng đã sẵn ý nghĩ là quân thất trận, làm sao còn có thể có ý chí chiến đấu, quyết đấu một trận sống còn?

    Quân Chiết gia, ở tây bắc cũng được coi là đội quân mạnh nhất nhì, nhưng cho dù có thiện chiến thế nào đi nữa thì trước mặt quân Lý gia, cũng chỉ có khả năng trấn thủ mà thôi, binh lực không có nhiều hơn của địch, trước giờ không dám làm địch ra mặt với quân Lý gia, mà bây giờ, chúng lại coi như trong mắt không có ai mà tiến đến, trực tiếp tấn công doanh trại của chúng.

    “Tùng tùng tùng…” tiếng trống thúc lệnh vang lên, nhưng binh sĩ có nghe tiếng trống giục cũng không còn chút ý chí chiến đấu, chỉ cảm thấy trong lòng bất an, đối mặt với quân địch đông như kiến ấy, chúng có nhảy lên ngựa, không quên là phải phản công địch nhưng chúng lại tụ lại thành một nhóm hoặc lui ngựa về phía sau chiến trận.

    Mũi kiếm sắc nhọn, trường mâu tấn công, tiếng hô vang khắp, tiếng chạy náo loạn âm thanh và hình ảnh, cảnh tĩnh và cảnh động, tạo thành một chiến trường thật khó dùng lời mà miêu tả, hùng tráng, kì lạ và tuyệt mỹ…

    Hai bên đánh giáp lá cà, máu bay khắp nơi, quân Chiết gia từ một chỗ đã mở rộng ra thành một đội hình hoàn mỹ, lúc đánh đến trước doanh trại Cao Đạt, mã lực và binh lực đã phối hợp thành một hình thái hoàn mỹ nhất, chúng cứ thế tiến công về phía trước, ba đến năm người thành một nhóm, hô ứng với nhau, ngươi đánh ta giữ, cứ thế chém giết, mở ra một đạo cứ thế tiến về phía trước, đón đánh quân địch chỉ có chiến hữu từ phía sau ra, trước sự tấn công ấy cả một doanh trại Cao Đạt bị xuyên qua hết, lúc đến đầu bên kia đại doanh, thì cả doanh trại Cao Đại bị chúng chia cắt thành đội hình như những mảnh ruộng, tất cả bị chia cắt, chiến trận thật khó hình thành, binh sĩ không thể thông lại với nhau, tiếp ngay sau ắt sẽ là cảnh thảm sát tàn khốc.

    Lần tấn công đột ngột này, đại cục là đã được định.

    Binh sĩ đã quyết đoán quăng binh khí xuống, giơ cao hai tay, quỳ xuống đất, chiến mã thất kinh chạy qua bên người chúng, chúng chỉ có thể quỳ như tượng ở đấy, động cũng không dám động, sợ những kị sĩ trên ngựa hiểu nhầm lại thuận tay mà đâm chúng.

    Trong cảnh tấn công nhanh thế này, kị sĩ dùng những lưỡi kiếm nhọn có thể khiến chúng đâm xiên một cái cũng đứt thành hai mảnh.

    Hà Lô Xuyên thực lực vốn tương đương với hai đối thủ, nhưng vì đã có sự chuẩn bị mà đến, nên giết hắn là điều không dự liệu, hơn nữa một bên lòng binh như cầu vồng sau mưa, một mặt khác lòng người hoang mang, xét cho cùng thật khó mà lấy niềm tin, thật khó mà lấy số thương vong nhỏ để hoàn thành một trận đại kiệt.

    Chương 472: Ve sầu thoát xác

    Tướng sĩ quân Chiết gia sau cuộc chiến đẫm máu đã bắt giữ tù binh lại, chúng không có chém giết tù binh, với những người bị thương quá nặng thì cắt cổ một cái, thế cũng coi như là làm việc thiện rồi.

    Những binh sĩ bị thương nhẹ thì cũng nhanh chóng nhảy, lê lết di chuyển cùng với đại quân bị bắt, họ chỉ sợ đối phương lại có lòng tốt rồi cũng làm một vài việc thiện với mình.

    Doanh trại Cao Đại mới vừa dựng xong, nồi cơm vừa mới bắc đã thành bữa tối dự liệu của quân Chiết gia rồi, Chiết Ngự Huân một mặt sai người dọn dẹp chiến trường, một mặt cho người củng cố doanh trại.

    Loài sâu trăm chân, chết vẫn ngoan cường, hôm nay hắn có thể giơ tay một cái đã phá được doanh trại của Cai Đại nhưng ngày mai đại quân Lý Quang Duệ cũng có thể sẽ như thế, đánh một cái san xong đại doanh của hắn.

    Nơi đây là cốc địa tất phải dùng nhiều nhân công xây dựng, lập nên tuyến phòng ngự ưu thế tuyệt đối.

    Hắn chọn những binh sĩ giỏi trước, mục đích là như thế, phải sớm có sự chuẩn bị, chiến trận xảy ra có thể giảm thiểu số thương vong, Chiết Ngự Huân há lại ngồi yên mà nhìn sao?

    Chiết Ngự Huân lệnh Xích Trung đích thân đảm nhiệm việc xây dựng công sự phòng ngự, chính mình đến ngụm nước cũng chưa kịp uống, đã lập tức thẩm vấn tướng lĩnh cao cấp trong đám tù nhân, kết quả thẩm vấn không ngoài dự liệu, Lý Quang Duệ quả nhiên đã biết Hạ Châu thất thủ, hắn lệnh tản quân, cho hai đại quân chiếm Hà Lô Xuyên và Trọc Luân Xuyên trước, mục đích chính là trước lúc lòng binh phân tán thì đã đến được Tuy Châu.

    Biết được rõ sự tình, Chiết Ngự Huân vui mừng, lại đích thân đi tới Tiền Tiêu, chỉ nhìn thấy Xích Trung đang lợi dụng cao điểm và các đạo ra vào chủ yếu gần doanh trại làm thành lớp lớp chướng ngại vật, chỉ riêng công sự phòng ngự đang được đào đắp đã nhiều hơn chín cái, phía trước còn phái ra tầng tầng lính gác, lính do thám còn ở cách xa hai mươi dặm nữa, lúc ấy hắn mới yên tâm về doanh trại, lệnh người lập tức báo cáo tình hình ở đây cho Dương Hạo.

    Nơi Dương Hạo tấn công là Trọc Luân Xuyên, đường đi xa hơn đến Hà Lô Xuyên, lúc hắn gần đền Trọc Luân Xuyên thì trời đã đen tối lại rồi.

    Lý Nhất Đức có thể nói thân thể cường tráng, trong số những đồng niên hắn có thể được coi là người khỏe mạnh nhất, nhưng cũng có những lúc ăn không tiêu, nghe thấy tin từ quân gác thủ Trọc Luân Xuyên báo đã chốt doanh trại cẩn thận rồi, Lý Nhất Đức ngẩng đầu lên nhìn sắc trời u ám, nói: “Đại soái, đánh nhau trong đêm thật là mạo hiểm, tầm nhìn hạn chế, khó mà truyền lệnh trên xuống, không bằng để mai hãy ra tay.”

    Dương Hạo đi đường mệt mỏi, nhưng khí huyết hừng hực, không những không thấy mệt mà ngược lại tinh thần phấn chấn, huyết mạch đập rộn, chỉ hận không được từ mình tiến vào trận mà giết địch, quay đầu ra nói: “Doanh trại của địch đã đóng, công sự phòng ngự các đạo có thể phối hợp với nhau, chủ soái quân địch ngồi trấn trung quân, càng dễ dàng điều động ba quân, tương hình mà nói, chúng ta là quân tấn công, là quân phải đi động, nếu là lúc ban ngày, ở trong chỉ huy thống nhất điều độ cũng không phải là một đối thủ kém tầm.

    Nếu đã thế, chi bằng chúng ta cùng kéo đối thủ vào thế trận hỗn loạn.

    Nay Lý Quang Duệ đang tản quân, chúng ta sớm một ngày chiếm láy Trung Xa Xuyên, sớm một ngày có thể bố trí phòng ngự nghiêm mật, lòng quân như lửa, không nên để lâu.

    Truyền lệnh, không bỏ áo giáp, không tháo cương ngựa, tạm ăn uống nghỉ ngơi tại chỗ, hai canh giờ sau, lúc trời tối đen, toàn quân sẽ tấn công!”

    Lý Nhất Đức khẽ mỉm cười, không đề xuất thêm bất cứ ý kiến phản đối nào, chỉ có chắp tay dạ một tiếng.

    Một canh giờ sau, trời đã bắt đầu tối đen lại, lại còn có gió đông nam thổi đến, nửa canh giờ sau, gió càng thổi mạnh, nơi đây vốn là vùng đồng bằng ở trong cốc địa, gió thổi từ bên núi, vào trong cốc, càng tăng thêm hiệu quả, mà đất cát trong đồng bằng bị gió thổi thì ngồi trong trướng chỉ có nghe thấy tiếng cát bay vù vù không ngớt, như tiếng mưa đang rơi vậy, đấy đều là gió cuốn cát bay đập vào mành trướng mà nên.

    Dương Hạo dẫn quân không bao giờ lên mặt một vị đại soái, hắn luôn là một tướng soái mẫu mực “giếng quân chưa đầy, tướng không kêu khát; cơm quân chưa chín, tướng không kêu đói; lửa quân chưa cháy, tướng không kêu lạnh; màn quân chưa mắc, tướng không kêu mệt; hè không cần quạt, mưa không cần che, giống như quân vây!”, lúc này hắn đang quan sát toàn quân, chỉ thấy các binh sĩ đều đang tìm chỗ có thể trú nấp, dùng chăn với khăn che mũi miệng lại, kéo ngựa chắn gió mà đứng ở phía sau, tránh đợt gió này thật vô cùng gian khổ.

    Lý Nhất Đức lấy một tấm khăn che mũi miệng lại, đi theo cùng Dương Hạo, thấy cảnh tượng đó, lại nói: “Đại soái, gió thổi hôm nay là gió đông nam, đánh nhau trong gió, sẽ bất lợi cho ta, lại còn là trời đêm nữa, cứ thế này mà tấn công, hàng không ra hàng, ngũ không ra ngũ, chỉ có từng người mà chiến đấu, thật là quá mạo hiểm, theo bỉ chức thấy, hay cứ để đến mai ngừng gió đã hãy xuất chiến, binh lực và sự phối hợp của ta đều hơn hẳn thủ quân Trọc Luân Xuyên, đương nhiên sẽ chiến được nơi ấy.”

    Lý Nhất Đức nói hẳn là có lý thực tế, Dương Hạo mặc dù tất cả tâm hướng về cuộc chiến, lời nói cũng không chút do dự, hắn nhắm hờ mắt về hướng gió thổi, gió cát táp vào mặt, hắn trầm ngâm một lại, rồi đột nhiên quay người lại, trầm giọng nói: “Không, vẫn theo thời gian đã định, xuất chiến!”

    Lời nói này theo gió bay đi, giớ đưa đi thật xa, những binh sĩ đang tránh gió đều đã nghe thấy cả, liên tiếp lấy tay che miệng thẳng hướng về phía này.

    Lý Nhất Nhất khẩu xà tâm phật nói: “Đại soái, điều mong muốn nhỡ lại không đạt được, nếu không cẩn thận thì điều mà vốn đã nắm chắc phần thắng cũng có thể trở thành thất bại.”

    Dương Hạo lắc lắc đầu, cười nói: “Lý đại nhân, bổn soái đúng là có chút vội vàng, nhưng quyết định này không phải là chủ ý của riêng ta, ta quyết định vậy, có ba nguyên nhân.”

    Hắn đưa ra một ngón tay nói: “Thứ nhất, lúc nãy đã nói với Lý đại nhân rồi, quân ta một khi bắt đầu nạp sức rồi thì chỉ có thể theo sách lược tiến hành tiến công, trên chiến trận, đã không thể lại chỉ huy điều động nhưng quân địch thì lại có thể.

    Nhân lúc đang đêm mà tấn công, có thể làm yếu đi ưu điểm này của địch, mà hôm nay lại nổi gió, không phải là làm yếu ưu điểm này của địch mà là làm cho quân địch bị đưa đến tình thế không khác gì quân ta, làm cho chúng rơi vào cục diện chiến đấu đơn lẻ, đấy là điều thứ nhất.

    Thứ hai, ngược gió hành quân, ngươi cũng cảm thấy hoang đường, thủ qua Trọc Luân Xuyên sẽ nghĩ có khả năng đó sao?

    Đột nhiên tấn công doanh trại, mấu chốt của nó là đánh vào chỗ không ngờ, còn có tình hình nào khiến người ta không ngờ hơn trận gió này ư?

    Gió to thổi về hướng chúng ta, quân chúng ta từ xa đã có thể nghe thấy tin tức từ doanh trại địch, mà quân ta nhẹ nhàng tiến vào,chúng cũng khó mà nghe thấy gì cả, lại còn không phải có lợi cho ta sao?

    Thứ ba, binh sĩ quân ta, mặc dù tập luyện theo hàng ngũ, chỉ huy điều động chỉ có mấy ngày, nhưng không phải là không thể so sánh được với quân của Lý Quang Duệ.

    Những sĩ tốt này của chúng ta, vốn đã hợp với đánh hỗn loạn, đánh trọng loạn mà giành chiến thắng.

    Tình hình đêm nay đã hợp với điểm mạnh của ta như vậy tại sao lại không lợi dụng chứ?

    Trận gió cát này, vồn không phải là khó khăn, mà ngược lại chính là ông trời đã giúp ta!”

    Lời nói có trọng lực của Dương Hạo, âm thanh theo giớ mà đưa đi, sĩ tốt phía trước nghe thấy đều cảm thấy phấn chấn, liên tiếp giơ tay hô to, Lý Nhất Đức thấy tình hình vậy, khẽ lắc đầu, cười nói: “Bỉ chức đúng là già rồi, không bằng được nhuệ khí của đại soái, lòng quân có thể dùng được như thế, xin nghe theo đại soái vậy, chúng ta sẽ xuất kích đúng giờ!”

    Đêm đó, Dương Hạo chia quân làm ba lộ, tự mình dẫn đầu lộ chủ công thứ nhất, hai lộ khác bao vây phía hai cánh của địch, người nấp vào cỏ, ngựa bỏ tiếng chuông, đi ngược chiều gió mà tiến vào, thủ quân Lý gia ở phía trước có bố trí phục tiêu nhưng đáng tiếc là trận gió cát này lớn quá, tiền tiêu của Dương Hạo đụng phải phục tiêu mới bị chúng phát hiện nhưng những tín ám hiệu như hiệu lệnh của chúng bị Dương Hạo nghe thấy hết, cả đội quân cùng tổng tiến quân cùng một lúc, còn thủ quân của Lý gia bên trong chỉ nghe như thể có động tĩnh gì đó, nhưng cũng không biết là có phải nghe nhầm tiếng gió cát bay hay không, định nghe lại cho rõ thêm lần nữa thì những phục tiêu ấy đã bị quân của Dương Hạo tiêu diệt rồi.

    Bão cát mù mịt, trời đất không chút ánh sáng, quân của Dương Hạo cứ thế thẳng tiến vào doanh trại, hai bên chém giết loạn hết cả lên.

    Quân của Dương Hạo vốn là những tội nhân, những tội phạm trộm cướp, mặc dù đã được luyện quân ngũ vài tháng trước nhưng đến giờ sở trường vẫn cứ là chiến đấu một mình, độc lập, tình hình đêm nay đúng là phù hợp với họ.

    Trận chiến đêm nay, quân thua cũng thua đến một cách lạ lùng, quân thắng cũng thắng đến một cách không lý giải được, chỉ có điều bão cát lớn quá, thật khó quan sát, chủ tướng thủ quân đã mang theo hàng nghìn người thoát chạy, không thể đuổi theo được chúng.

    Trời sáng rồi, cờ treo trên trận địa Trọc Luân Xuyên đã đổi thành cờ của Dương Hạo.

    Trận chiến này chiến thắng thật đẹp, nhưng Dương Hạo không dám lơ là một chút nào, vì hắn biết thủ quân được phái đến trấn giữ Trọc Luân Xuyên, Hà Lô Xuyên chỉ trong một trận mà bị diệt hết chỉ là những trận chiến đặc biệt mà thôi.

    Nguyên nhân thứ nhất là thủ quân không còn lòng dạ chiến đấu, thông qua tra vấn tù nhân Dương Hạo đã biết toàn quân Lý Quang Duệ đã biết tin Hạ Châu thất thủ, lòng quân hỗn loạn, chí khí rã rời.

    Nguyên nhân thứ hai là Lý Quang Duệ đang ở thế thoái binh, không dám cho Dương Hạo biết động hướng của hắn, bởi thế nên số quân được phái đến hai lộ này không nhiều, mỗi lộ chỉ có bảy nghìn người, tổng số binh của ba người Dương Hạo, Dương Sùng Huấn, Chiết Ngự Huân mặc dù không bằng của Lý Quang Duệ, nhưng binh lực cục bộ thì lại thành chiếm ưu thế.

    Nguyên nhân thứ ba là cả cái kế hoạch này vốn là của Dương Hạo, bởi thế nên bị hắn cướp trước thời cơ, Lý Quang Duệ dĩ nhiên là không ngờ rằng quân hắn đến trước mặt chúng nhanh thế nhưng lại không đi cứu viện Ngân Châu ngay mà lại tiến quân tấn công Trọc Luân Xuyên và Hà Lô Xuyên.

    Đến khi quân Lý Quang Duệ đến rồi, thì lúc đo quân của Dương Hạo sẽ chiếm ưu thế về căn cứ địa và ý chí chiến đấu.

    Nhưng Lý Quang Duệ có ưu thế về số lượng quân binh lớn, thắng thua thế nào vẫn chưa biết được, những nhân tố không lường trước được trên chiến trường vẫn còn rất nhiều, bởi thế hắn chỉ có thể lợi dụng cái ưu thế mình đang chiếm về mặt chiến lược này, nhanh chóng gấp rút chuẩn bị cho cuộc chiến.

    Những gián điệp không ngừng đến dại doanh của Dương Hạo báo cáo, Lý Quang Duệ quả nhiên đã tản binh.

    Trong một đêm, binh mã của hắn đã tản hết khỏi Ngân Châu, lựa theo hướng đông nam mà đi, cả một đội quân hùng mạnh.

    Lý Quang Duệ đã phái một đoàn binh lớn đi trước thăm dò, Dương Hạo lo lắng gián điệp hai bên giáp mặt với nhau sẽ khiến Lý Quang Duệ nâng cao cảnh giác, dù sao cũng đã biết được lộ tuyến của chúng, nên lệnh cho do thám tránh xa phía trước lối đi của Lý Quang Duệ, đề phòng bất cứ sự giáp mặt nào.

    Hai hôm sau, theo đúng dự định, quân của Lý Quang Duệ đã đến, Dương Hạo đã dàn trận nghênh đón, chuẩn bị hết mọi mặt cho cuộc chiến rồi, quân do thám bỗng đến báo một cái tin không sao lý giải nổi: Đại quân của Lý Quang Duệ đã rút quân rồi!

    Cái tin này là do lộ tuyến phục trước của Dương Hạo tham chiếu được, chúng bỗng từ thế chủ chuyển sang thế bị, kẻ từ thế bị chuyển sang thế chủ, chỉ trong một đêm, cả doanh trại trống không, tám vạn đại quân bỗng chốc không để lại một dấu vết.

    Dương Hạo toát hết mồ hôi, lập tức thông báo ngay cho Chiết Ngự Huân, hai bên cùng phái người thăm dò tung tích, lục khắp thảo nguyên, cố tìm bằng được tung tích của Lý Quang Duệ.

    Hôm sau, thám thính của Dương Hạo tìm khắp thảo nguyên nhưng khống có tháy dấu vết gì thì tìm thấy ở Vô Định Hà vết tích của Lý Quang Duệ.

    Ở bên bờ sông, còn vứt đầy rẫy những thang leo, cầu hào, Lý Quang Duệ đã lấy những thứ này bắc làm cầu qua sông, tiền về phía tây nam.

    Lão hồ ly đó ngửi thấy mùi của nguy hiểm, biết rằng nơi đây đã bố trí sẵn mai phục rồi sao?

    Hắn bỏ mặc Phiến Sư Dư, bỏ mặc đứa con trai đang chiến đấu gian khổ trên núi Lạc Đà, một mình dẫn đại quân thoái lui sao?

    Thật là điều không tưởng tượng nổi!

    Binh pháp có câu: Phu binh giả, tiến khinh nhi thoái trọng. sĩ tốt mà thoái, cuộc chiến khó hoàn tất, nếu địch ở sau ta, lòng binh tất loạn; nếu địch tấn công ta, tất sẽ nguy hiểm vô cùng.

    Bởi thế cảnh ta thoái địch đuổi là một cách hành quân nguy hiểm nhất.

    Cho dù Lý Quang Duệ có chịu lấy hai lộ Phiên Sư làm miếng mồi, làm cho binh trận của chúng như thế thì cái nghi trận cố tình bố trí này có tác dụng gì chứ?

    Binh mã Lý Quang Duệ đông thế, hắn muốn lui tất phải một doanh thoái trước, sau là dựng trại, chuẩn bị thông báo.

    Rồi lại đến một doanh khác cũng thế.

    Các doanh trại cứ thế thay nhau hành quân, tuyệt đối không thể tám vạn quân thoái cùng một lúc được, nếu như thế thà đánh một trận trực tiếp với Dương Hạo còn hơn.

    Nhưng nếu hành quân như vậy, sẽ không nhanh được, Dương Hạo nhất định đuổi theo kịp.

    Đại quân một chút ý chí chiến đấu cũng không có nữa bỗng chốc rút lui, cái không khí lo sợ ấy thật không khống chế được, trước mặt có địch chúng vẫn có thể đánh nhưng nếu đằng sao có địch thì sao?

    Vậy há lại không có lý để thoát thân trước sao, đến lúc đó Lý Quang Duệ tuyệt đối không khống chế được tình hình nữa, nên chọn cách nguy hiểm như thế là điều không lý giải nổi, mà lại còn là hướng tây nam, tây nam là nơi nào cơ chứ?

    Ở đấy không có thành trì, không có trấn địa, chỉ là một vùng hoang vu toàn cây cỏ, là lãnh địa của Đảng Hạng thất thị, Lý Quang Duệ chấp nhận nguy hiểm, không lui tới Tuy Châu, về nơi vừa gần lại vừa có hy vọng dựa vào đó để giành phần thắng, mà lại tự đâm đầu vào thảo nguyên, hắn ta định làm gì?

    Dương Hạo vội vàng giở bản đồ ra, lướt nhìn qua một lượt, bất giác thở dài một cái, Lý Quang Duệ tiến về tây nam chỉ có thể có một khả năng: Đi đường dài hơn để về Hạ Châu.

    Thạch Châu ở eo Trường Thành vẫn nằm trong sự khống chế của Lý Quang Duệ, thông qua Thạch Châu trở về đại tây bắc, về lý thuyết mà nói là có khả năng.

    Phía bắc Thạch Châu vẫn còn một châu nữa nằm trong sự kiểm soát của hắn, đó là Hựu Châu, nếu có thể về được Hạ Châu thì tốt, còn nếu không hắn tất sẽ di binh sang Hựu Châu.

    Làm như thế mặt tốt là: Phá tan kế hoạch cắt đứt liên lạc giữa hắn và căn cứ địa của Dương Hạo, ép hắn đứng giữa hai châu, rồi để Lý Quang Duệ hắn trở thành con chuột bị nhốt trong hộp gió và phải chịu khí cả hai đầu.

    Sau đó Dương Hạo ngồi định ở Hạ Châu, dựa vào sự hậu thuẫn của Đảng Hạng thất thị, sức lực lại không ngừng tăng lên, cuối cùng sẽ thâu tóm Hựu Châu vào trong tay, đường đường trở thành tây bắc vương, còn hắn Lý Quang Duệ dù có không bị tiêu diệt cũng sẽ trở thành kẻ yếu nhất trong tây bắc, đây chính là cục diện mà Lý Quang Duệ có chết cũng không chịu đựng được.

    Chó chạy cùng đường, Lý Quang Duệ vì thế mà chọn cái cách khó khăn này, nguy hiểm nhưng có có hội cho hắn tìm đường về tổ cũ.

    Vì cái thắng lợi dự định ấy, hắn đã cắn răng mà để mất Trọc Luân Xuyên và Hà Lô Xuyên, đến cả đứa con trai của mình cũng bị hắn bỏ lại, làm cho người ta không chút nghi ngờ gì rằng hắn sẽ lui về Tuy Châu, thật là âm mưu được tính rất kỹ.

    Nhưng mà…hắn có thể thành công không?

    Lý Quang Duệ có bản lĩnh chỉ cần một lần Đôn Khắc Nhĩ Khắc Đại Hối là có thể thoái lui sao?

    Từ đấy đến Thạch Châu, đường còn rất xa, chỉ cần bị Dương Hạo đuổi kịp, vậy hắn chẳng là sẽ chạy về Tuy Châu rồi có thể sẽ phải chịu một cái kết cục tham thương…toàn quân bị diệt hay sao?

    Lúc này lại có do thám đến bào.

    Họ tìm được một hộ mục dân gần địa điểm bên sông mà quân Lý Quang Duệ đi qua, từ những gì mà mục dân ấy nói, thì đại quân cuả Lý Quang Duệ sớm đã qua sông rồi, lúc Dương Hạo dẫn quân đánh hai Xuyên ấy thì chủ lực của Lý Quang Duệ đã vượt Vô Định Hạ tháo chạy về tây nam, hóa ra đội hướng về hai Xuyên này lại bỗng dưng biến thành đội sau, đội đột nhiên qua sông đi về phía tây chỉ có khoảng hai van người, chúng chỉ là cái để che mắt thôi, cùng lúc đó cũng là lúc quân của Lý Quang Duệ dẫn đầu xuất phát, đội chủ lực của chúng đã có cơ hội trước ba ngày.

    “Đuổi theo!”

    Dương Hạo quyết định ngay lập tức!

    Chậm bất cứ một phút nào là Lý Quang Duệ hướng về phía tây xa thêm một phút ấy, nghĩa phụ Lý Quang Sầm ở Hạ Châu mới đứng vững thẳng chân, Dương Hạo quyết không cho Lý Quang Duệ trở về lại chỗ ấy, một khi đến được đấy, hắn ắt sẽ không khác gì thả hổ về rừng, lúc ấy chuyện thắng thua thật khó mà nói trước được.

    “Lập tức dọn doanh, chỉ mang theo lương thảo, quân trang, lều bạt không kịp thu dọn thì bỏ đi, lập tức đuổi theo hướng Vô Định Hà.

    Phái người báo ngay tin này cho tướng quân Chiết Ngự Huân, đồng thời xin luôn cứu viện.

    Báo tiếp cho tướng quân Dương Sùng Huấn, tiếp tục chặn quân của Lý Kế Quân trên núi Lạc Đà, lấy phòng mà tấn công!”

    Một loạt mệnh lệnh được hạ xuống, cả một doanh trại lập tức biến thành một nồi nước sôi, toàn binh lập tức lên ngựa, như cơn cuồng phong đi theo sau tốp thăm dò dẫn đường rời khỏi Trọc Luân Xuyên.

    Lúc này, Chiết Tử Du toàn thân mặc áo đen, giả trang giống nam nhi phi ngựa như bay về hướng Trung Xa Xuyên, chạy đến mực mồ hôi nhễ nhại, một mảng râu phía trên môi rơi mất, nàng cũng quên mất cả cảnh giác…

    ......

    Dương Hạo bây giờ có một lý do không thể không đuổi, nếu như Lý Quang Duệ chạy thoát đến Tuy châu, cho dù lần này không thể gây thiệt hại nặng cho Lý Quang Duệ, cũng sẽ hình thành một cục diện rất bất lợi cho hắn, nó sẽ đánh dấu cho sự tuột dốc của hắn, nhưng nếu như để cho hắn đem binh mã thành công di chuyển đến Hựu Châu ở phía tây Trường Thành, rồi trở về mảnh đất căn cơ của hắn thì kết quả sẽ rất khó dự liệu được.

    Ý nghĩa quan trọng của Đôn Khắc Nhĩ Khắc Đại Triệt Thoái không phải là để cho ba mươi vạn bại quân chạy thoát cái chết, mà là để cho ba mươi vạn đại quân cần có thời gian d mới có thể rèn luyện được thêm kĩ năng có cơ hội cầm lại vũ khí, mở ra một chiến cục mới.

    Lý Quang Duệ nếu như có thể thành công lui đến Hựu châu, giành được địa lợi, nhân hòa lại là thiên thời của cục diện chính trị, hắn sẽ có cơ hội đánh bại cục diện bất lợi do tam phiên hợp thành, bắt đầu nắm lại mảnh đất tây bắc, Dương Hạo có thể không đuổi sao?

    Nhưng hành động này tuy ý nghĩa thâm sâu, nhưng độ mạo hiểm cũng rất cao, mạo hiểm và thành công luôn có một tỉ lệ ngang bằng, sao có thể không làm mà hưởng.

    Đại quân bại lui là nhân tố dễ dẫn đến sự chỉ huy của tam quân yếu nhất, một đội quân cực đại khi tháo chạy, đặc biệt là vào niên đại hồi đó, thì cho dù là một chủ tướng anh minh ngút trời cũng khó có thể ngăn cản cơn sóng dữ, có thể thi triển sự chỉ huy có hiệu quả đối với tam quân, cho nên Dương Hạo chỉ cần có thể đuổi kịp chủ lực của Lý Quang Duệ thì chiến lược mạo hiểm của Lý Quang Duệ sẽ phải đánh một cái dấu kết thúc trên bức họa của hắn.

    Dương Hạo cả đường vội vã hành quân, đuổi đến bên bờ Vô Định Hà, lợi dụng vũ khí công thành đã bị phá hỏng bắc qua thành ba cái cầu nổi, toàn quân qua sông, không ngờ khi đại quân của hắn vừa mới qua Vô Định Hà, đội quân áp hậu trận của Lý Nhất Đức vẫn chưa kịp qua thì trên dòng Vô Định Hà đột nhiên trào lên một cơn sóng lớn, làm cho ba cây cầu nổi dễ dàng va vào nhau rồi vỡ tan ra, dòng nước trào lên hai bên bờ sông rồi lại rút xuống, binh sĩ vẫn chưa kịp tiến lên trước trong nhất thời những chiếc cầu nổi đó đã bị dòng nước trào lên cuốn đi.

    Chương 473: Cắn trả

    "Không được!

    Trúng kế rồi!"

    Thấy tình hình như vậy, Dương Hạo lập tức biến sắc.

    Tam quân lập tức đứng im lặng bên bờ sông, nhìn dòng nước nhanh chóng quay về lại vị trí cũ, người người đều kinh ngạc không nói.

    Lý Nhất Đức hoảng sợ chạy tới bờ sông, nhìn sang bên bờ đối diện, lập tức lo lắng gọi với tới: "Mau.

    Mang tất cả gỗ có thể dùng được bắc qua sông làm cầu nổi, mau đón đại soái về."

    Dương Hạo ghìm ngựa đứng lại, nghênh đón gió, nghe tiếng ngựa như trầm lôi ở phía xa, đột nhiên quay đầu lại, hét lớn tiếng nói với bờ bên kia: "Mau đi xin cứu viện của Chiết tướng quân."

    Cơn sóng lớn cho dù đã rút đi nhưng Vô Định Hà vẫn cuồn cuộn sóng, nước mênh mông tuôn chảy.

    Sau vài trận mưa xuân nước sông lại dâng cao, bờ bên kia căn bản nghe thể nghe rõ.

    Dương Hạodùng đao khua khua lên, khi cảm giác được Lý Nhất Đức đã hiểu được ý của mình thì hắn liền chỉ tay về phía trước, lớn tiếng hô: "Xông lên phía trước!"

    Tiếng vó ngựa phía trước rất nhanh và mạnh, hắn không biết quân số của địch.

    Con đường giờ có thể đi chỉ có men theo mép sông, thượng du có đập chặn nước tất có quân địch.

    Nhưng hắn lại cứ xông về phía trước, phải hành động ngoài dự liệu của địch thì mới có cơ hội thoát được nguy hiểm, hơn nữa vừa nãy sóng lớn trào lên rất nhanh, rõ ràng quy mô của đập chặn nước ở thượng du rất nhỏ, đây có thể là vì Vô Định Hà bị chia làm mấy phần, khó có thể xây một kiến trúc to ở đây, lại cũng có thể là số lượng quân địch trên thượng du có hạn.

    Khi tiếng vó ngựa bên tai càng lúc càng rõ, Dương Hạo đã thống lĩnh quân ngược dòng chảy đi lên phía trên.

    Một con chim ưng dang cánh bay lượn trên bầu trời bao la, chỉ thấy một dòng sông màu bạc đang cuồn cuộn chảy xuống.

    Nghìn quân vạn mã cứ ngược dòng mà lên.

    Ở phía bờ bên kia là sáu nghìn quan binh hậu trận chỉ đứng nhìn mà không thể giúp gì.

    Bên này vô số chiến mã giống như một đàn dã lang đang bổ đi tìm con mồi, đi theo những bước tiến của Dương Hạo.

    Lộ binh này rốt cuộc có bao nhiêu người?

    Lý Quang Duệ giả vờ quay về Hựu châu, thực ra toàn bộ nhân mã đều đang ở đây, muốn giết tay bằng một hồi súng kị binh ư?

    Hay là nói đội nhân mã này chỉ là một đội hậu quân một ngày trước đã vội vàng qua sông?

    Sĩ khí của chúng vẫn còn có thể dùng được sao?

    Dương Hạo không còn thời gian để nghĩ nhiều nữa, quân địch giờ giống như cơn sóng dữ vừa mới trào lên lúc nãy.

    Dường như muốn mượn một lực xông lên để đẩy hết toàn quân của Dương Hạo xuống dòng Vô Định Hà.

    Dương Hạo thống lĩnh gần một vạn quân phi vội đi, lấy tốc độ điên cuồng nhất để xông lên phía thượng du, tìm một nơi có lợi để đặt chân.

    Thượng du quả nhiên có một đội quân phụ trách phá vỡ đập nước, số lượng của bọn chúng quả nhiên có hạn.

    Hình như cũng hoàn toàn không ngờ rằng binh mã của Dương Hạo lại xông tới phía biết rõ có một đội quân đang tập kích ở đây.

    Có điều, cả một vạn binh mã chạy điên cuồng tới khó có thể giấu được phong thanh, chúng vẫn nhanh chóng phản ứng lại.

    Lên ngựa, giương cung, bắc huyền.

    Dương Hạo mắt sôi sục màu máu, đích thân làm tiên phong xông lên phía trước, dùng một cây mâu dài khua xông vào trận địch, thân binh thị vệ mà hắn thống lĩnh lao nhanh lên như hổ lang, chém giết không chút chùn bước.

    Kẻ địch phía trước chưa tới nghìn người, hoàn toàn không thể chống đỡ lại được đội quân thề chết xông lên.

    Họ chém địch như rẫy cỏ, dẫm đạp lên thi thể người như dẫm lên bùn, nhưng đội quân hơn nghìn người này dù sao cũng có tác dụng ngăn cản, đại quân phía sau đã nhân cơ hội mà đuổi lên.

    Tiếng kèn hiệu lệnh vang lên cùng tiếng chém giết .

    Đội quân do Dương Hạo thống lĩnh chỉ có một mục tiêu duy nhất đó chính là thượng lưu, hắn biết phán đoán của mình không sai, chỉ cần thoát ra khỏi vòng vây trùng trùng thì phía trước nhất định không có quân địch mai phục, đường sống của hắn chính là ở trước mặt.

    Đại quân hai bên quần nhau trên bãi cát cạnh bờ sông, tiếng chém giết không ngừng.

    Thế của Dương Hạo như hổ điên, thanh trường mâu trong tay đã thấm đẫm máu tươi, hắn từ đầu đến cuối chỉ xông lên phía trước, xuyên qua tầng tầng lớp lớp kị binh giáp sắt của quân đội Hạ châu, tiến lên!

    Tiến lên!

    Quân địch giống như đàn châu chấu bu khắp nơi.

    Chính mình cũng đang ở trong vòng vây nên không có cách nào ước lượng được, hắn chỉ có thể tiến lên phía trước, giống như một mũi tên bắn vào lụa, từng lớp, từng lớp một xuyên qua hàng phòng ngự của địch.

    ....

    Trọc Lãng Xuyên, nổi gió, bụi bay khắp trời.

    Chiết Tử Du dắt ngựa, nhẹ nhàng đi tới quân doanh của Dương Hạo.

    Quân doanh trống không, rất nhiều thứ rơi vãi lung tung khắp nơi.

    Có thể thấy đại quân đã rất vội vã rời khỏi đây.

    Trương Thập Tam vội vàng vén tấm mành trước trướng lên.

    Sau đó quay trở lại chỗ Chiết Tử Du, lo lắng nói: "Đại tiểu thư, một người cũng không có, tất cả mọi người đều đã đi cả rồi."

    Chiết Tử Du mắt lướt qua một lượt rồi dừng lại ở một chiếc lò nấu trên đó vẫn còn bắc một chiếc nồi sắt.

    Nàng bước lại gần, đưa tay ra thử chạm vào chỗ tro trên đất, rồi từ từ đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ vỗ phủi đôi bàn tay như ngọc của mình, nói: "Bây giờ có lẽ đã đến giờ thân rồi, đại quân của Dương Hạo e là sáng sớm đã vội vã khởi hành, chúng ta không đuổi kịp rồi."

    Trương Thập Tam vội nói: "Đại tiểu thư không phải là nói Lý Quang Duệ tất có kì mưu hay sao?

    Vậy bây giờ phải làm sao?"

    Chiết Tử Du trong lòng thật sự còn lo lắng hơn hắn cả nghìn lần, nhưng cho dù bây giờ có đứng giữa trời mà gào khóc một trận thì cũng có thể mang Dương Hạo trở về không?

    Nàng yên lặng xoay người lại.

    Đôi mắt trong như nước suối nhìn về phía tây nam.

    Một trận gió cát thổi tới, nàng hơi cúi mặt xuống, đôi lông mày hơi nhíu lại, trên khuôn mặt xinh đẹp trắng như ngọc lộ ra một nét u buồn: "Càng những lúc như thế này thì càng không thể hoảng loạn.

    Không được vội, phải đến Hà Lô Xuyên gặp đại ca ta đã."

    Chiết Tử Du luôn chú ý tới tình báo ở phía tây bắc.

    Con đường tình báo này được thiết lập để duy trì liên lạc giữa Dương Hạo, Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn, để họ có thể biết đối phương đã đi đâu.

    Vì đây là chuyện có tính cơ mật rất cao nên nòng cốt tình báo chỉ do "Phi Vũ" phụ trách, Dương Hạo muốn biết tình hình của Chiết Ngự Huân và Dương Sùng Huấn đều là thông qua họ.

    Cứ như vậy, "Tùy Phong" của Chiết gia và tổ chức tình báo của Kế Tự Đường đã thoát li ra khỏi đội tình báo trung tâm vốn có trong kế hoạch.

    Đây cũng là nguyên nhân mà Thôi Đại Lang mơ hồ biết được một chút đầu mối khi gỗ đã đóng thành thuyền.

    Vì tính cơ mật của đội tình báo trung tâm trong kế hoạch và hiệu quả kịp thời mà Dương Hạo bất kì lúc nào cũng là người nhận được tin tình báo đầu tiên và là người đưa ra phản ứng nhanh nhất.

    Cơ cấu tình báo "Tùy Phong" của Chiết Tử Du cho dù có cố gắng chú ý nắm bắt tin tức nhanh hơn nữa cũng trở thành "sự hậu Gia Cát Lượng" (tự cho là mình thông minh), chi nên Chiết Tử Du đã đem đội tình báo đặt ở nơi khá rõ ràng.

    Nếu như nói tin tức mà "Phi Vũ" bây giờ đang dò thám, truyền đạt chính là những tin tình báo có liên quan đến ám chiến thì công việc mà Tùy Phong đang làm chính là thu thập điều tra ở ngoài ánh sáng, ví như như vận chuyển lương thảo, điều động binh lực, bố trí chiến báo khắp nơi, thống kê thương vong...

    Đương nhiên, tất cả những điều này đều xoay quanh việc Dương Hạo đang nhử hổ ra khỏi núi hay Lý Quang Duệ bao vây đánh cứu viện, cho nên tiến độ đại chiến như thế nào thì Chiết Tử Du cũng có thể kịp thời hiểu qua tình hình.

    Chiết Ngự Huân cũng không thể giấu được muội muội và cơ cấu tình báo của mình, cho nên mọi động tĩnh mới nhất đều đã nói rõ ràng cho Chiết Tử Du biết.

    Nàng biết Hạ châu đã rơi vào tay Dương Hạo, biết Dương Hạo và Chiết Ngự Huân, Dương Sùng Huấn phán đoán Lý Quang Duệ sẽ lui binh tháo chạy về Tuy châu, biết Dương Hạo và đại ca đã chia binh tiến vào lưỡng Xuyên.

    Cùng lúc đó, tất cả những viên tình báo mà nàng đã phái chia ra khắp nơi đều lần lượt đưa tin trở về.

    Tuy châu thứ sử Lý Phi Lộc án binh bất động, hoàn toàn không có ý định tác chiến tiếp ứng với Lý Quang Duệ.

    Binh mã cố thủ ở Thạch châu hiểm yếu hướng tây vực thông sang Trung Nguyên và Hựu châu phía tây Trường Thành có người vãng lai thường xuyên, Hựu châu đã cung cấp một lượng lớn lương thảo khinh trọng cho Thạch châu.

    Đoàn lương thực cuối cùng mà Lý Quang Duệ đuổi từ Hạ châu đến Ngân châu sau khi nhận được tin Hạ châu thất thủ vốn phải tăng nhanh hành trình, bạt mạng đuổi sát về Ngân châu theo Lý Quang Duệ, nhưng bây giờ khi đến gần Vô Định Hà lại đột nhiên bỏ không qua sông, ngược lại còn chuyển đến áp sát vào dãy núi duy nhất gần đó, đóng trại ở vùng Ma Vân Lĩnh hiểm yếu nhất.

    Thạch châu tuy là một ải binh chỉ cần một người đóng giữ thì cả vạn người không thể khai thông, nhưng đó là với tình hình hậu phương của nó vững chắc không bị phá, còn bây giờ Hạ châu sau lưng Thạch châu đã nằm trong tay Dương Hạo, trước mặt Thạch châu lại là Lân Phủ lưỡng châu, nơi được gọi là vùng hiểm yếu này đã mất đi sự cố thủ vốn có của nó, vậy bọn họ tại sao lại còn phải vận chuyển một lượng lương thực lớn đến thế, để làm ra vẻ kiên thủ?

    Đoàn lương thực của Lý Quang Duệ tại sao lại đột nhiên di chuyển đến Ma Vân Lĩnh, có ý đồ gì?

    Đủ các lại dấu vết, đằng sau lưng nó hình như có một bàn tay lớn vô hình đang sắp xếp mọi chuyển.

    Chiết Tử Du theo bản năng, cảm giác được đang có một âm mưu nhắm vào Dương Hạo và đại ca mình đang được hình thành.

    Nàng muốn lập tức đem lo lắng của mình nói cho họ nghe, nhưng Hà Lô Xuyên, Trọc Luân xuyên là hai yếu địa chiến lượng đang tạm chiếm, bồ câu đưa thư cũng được, phi ưng cũng được, không thể thể thông minh tới mức bay đến được một nơi mà mình chưa từng bố trí điểm thông tấn, cho nên nàng đành phải đích thân đuổi đến, không ngờ vẫn muộn một bước.

    Khi Chiết Tử Du đuổi đến được Hà Lô Xuyên thì Chiết Ngự Huân đã nhận được tin tức trước khi nhổ trại của Dương Hạo.

    Đại quân đã tập kết xong, chuẩn bị khởi hành lên đường rồi.

    Huynh muội gặp mặt lập tức đã cùng nhau hành quân, trên đường hành quân Chiết Tử Du mới đem những tình báo mà mình nắm được và phân tích của nàng nói cho đại ca nghe, hai huynh muội cả chặng đường suy diễn ra các kế hoạch mà Lý Quang Duệ có thể bày ra, cả đường hành quân vội vã đến ô Định Hà.

    ....

    Khả liên vô định hà biên cốt, do thị xuân khuê mộng lý nhân. (Một câu thơ cảm thương của người vợ đứng bên bờ Vô Định Hà ngóng chờ chồng đã chết trên chiến trường của nhà thơ đời Đường: Trần Đào)

    Nơi Dương Hạo đứng là một tòa cổ thành bị bỏ hoang, thành dựa vào thế núi hình hồ lô, diện tích không lớn.

    Vách núi làm tường, hướng xuống dưới hơn mười trượng là Vô Định Hà cuồn cuộn sóng.

    Những căn nhà bằng đất vàng trong thành sớm đã bị sụt lún, chỉ còn chừa lại những bức tường đổ nát, tường thành bằng đất phong hóa tới mức cực kì nghiêm chỉnh.

    Vừa chạm vào là đất đá cùng rơi xuống.

    Trong đống đỏ nát có một lượng lớn đồ gốm vỡ nát cùng với xương bò dê.

    Trước đây rất lâu, nơi đây chắc có lẽ là một chốn phồn hoa, có lẽ chỉ là vì chiến tranh khốc liệt mà tòa thành nhỏ này đã bị biến thành đống đổ nát.

    Dương Hạo đứng trên lũy làng bằng đất, nhìn ra xa xa, ở phía đó quân địch đang hừng hực khí thế hình thành một vòng vây dày đặc.

    Trong lòng lo lắng.

    Hắn không ngờ rằng Lý Quang Duệ đến lúc chết mà vẫn còn có thể cắn trả lại một miếng như vậy, lại còn cắt một phát độc và cực kì tàn nhẫn.

    Ai có thể ngờ rằng hắn lại có phách lực lớn như vậy, trong lúc lòng quân đang loạn mà lại dám triển khai một đợt phản kích hoàn mĩ đến vậy?

    Ai có thể ngờ rằng hắn vì diễn màn kịch này mà đã bỏ hai doanh binh mã làm mồi dụ, ngay cả con trai hắn hắn cũng vứt bỏ?

    Như vậy còn có ai có thể hoài nghi dụng ý hắn sẽ thống quân di chuyển đến Tuy châu.

    Bây giờ, bố cục mà hắn liên tiếp bố trí đã thành công cắt đứt liên lạc ba góc tam giác giữ Chiết Ngự Huân, Dương Sùng Huấn và Dương Hạo.

    Dương Sùng Huấn đã bị lôi đến Lạc Đà Lĩnh.

    Binh lực của Lý Kế Quân lại không hề yếu hơn Dương Sùng Huấn, mà với địa hình phía của Lạc Đà Lĩnh thì không khó gì để thủ quân.

    Dương Sùng Huấn hao tổn thời gian một ngày một đêm cướp lấy công sự phía tây, đã thành sự sắp đặt vô dụng.

    Chiết Ngự Huân bị để lại bờ bắc Vô Định Hà, đợi khi hắn tìm đến được đây thì còn cần phải có một thời gian dài nữa, còn Dương Hạo...

    Dương Hạo khi thoát ra khỏi vòng vây thì chỉ còn lại sáu nghìn binh mã, còn bốn nghìn binh mã kia chưa chắc đã chết hết, nhưng bất kể là chết trận, bị bắt giữ hay là phân tán đi thì đối với Dương Hạo bây giờ mà nói không có gì khác biệt cả.

    Theo như phỏng đoán từ xa thì quân địch có khoảng trên dưới hai vạn, đây chính là đội binh mã rút lui cuối cùng.

    Đối với Dương Hạo mà nói đâi là đại hạnh, cũng là bất hạnh.

    Đại hạnh là ở chỗ nếu như tám vạn trong tay Lý Quang Duệ đều ở đây thì nhất định có thể dẫm nát đội quân của hắn thành bùn, người thân của hắn một ngày nào đó đến Vô Định Hà e rằng cũng không thể nhặt được thi thể toàn vẹn của hắn.

    Bất hạnh là vì ở đây chỉ có hai vạn người, quân chủ lực của Lý Quang Duệ tất nhiên sẽ ngày đêm hành quân để đuổi về Hạ châu.

    Nếu như hắn chết ở đây thì Hạ châu còn có thể giữ nổi không?

    Có lẽ hai vạn binh của Lý Quang Duệ sẽ nuốt chửng đội quân tàn của hắn trước, rồi đi qua sông đối phó với viện binh của Chiết Ngự Huân, lúc đó muốn nhàn tản đi cũng chưa chắc là không thể.

    Lý Quang Duệ quả nhiên không phải là một kẻ dễ bị khuất phục, không phải là một kẻ ngu ngốc.

    Hắn tung hoành tứ thành, làm vương của tây bắc cũng đã ba mươi năm, đến lúc sắp chết vẫn có thể cắn trả.

    Trận đánh này đánh rất đẹp.

    Một thiếu niên trẻ tuổi khí thịnh như Dương Hạo cuối cùng cũng xuất hiện sai lầm, sai lầm xuất hiện tất sẽ phải trả một cái giá đắt.

    Nhưng, hắn rốt cuộc phải trả bao nhiêu?

    Lý Quang Duệ trúng kế của Dương Hạo, kết quả mất Hạ châu, chết mất thứ tử Lý Kế Bổng.

    Đế quốc tứ thành của hắn hoàn toàn nằm trong tay Dương Hạo.

    Dương Hạo trúng kế của Lý Quang Duệ, hắn phải trả cái giả như thế nào?

    Chương 474: Thủy đức chi thụy

    Dương Hạo giờ đang trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan, nếu hắn đột nhiên xông ra phá vây, đối phương dù sao cũng là đội ngũ kỵ binh, có thể thoát khỏi đối thủ, tranh giành lấy một đường sống thực xa vời, hắn sợ rằng kết quả của sự phá vây là không công tự chịu diệt vong, hơn nữa như thế, sợ rằng viện quân của Chiết Ngự Huân càng khó mà tìm được tung tích hắn.

    Nhưng nếu như kiên thủ thì cũng có vấn đề, tòa thành phế tích này tường thành đã bị phong hóa thành đống cát, giờ chỉ có thể lấy làm công sự che chắn, nhờ vào mũi tên tạm thời xung phong cản quân địch, may mà khi Dương Hạo rời khỏi Hán đòi hai mươi vạn mũi tên, mỗi người đều được trang bị hai tiến hồ, giờ mới hao hụt đi một nửa, đồng thời lương khô mang theo cũng có thể chống đỡ được hai ngày, còn về thức uống cũng không phải lo, vách núi dốc bên cạnh cổ thành cao hơn mười trượng chính là sông Vô Định, có thể cấp nước cho quân đội, cho nên tạm thời vẫn còn chống đỡ được.

    Dương Hạo sau khi phái người kiểm tra mũi tên, lương khô và số binh sĩ liền chia toàn bộ nhân mã ra làm hai đội, một đội canh gác một đội nghỉ ngơi, sau đó tập trung toàn bộ các tướng lĩnh, nói rõ với họ tình hình lương thảo và sự chuẩn bị về tên hiện giờ, cuối cùng thì hạ lệnh: “Chúng ta còn có thể chống đỡ được hai ngày nữa, nhưng sau hai ngày ấy, tên cạn lương thảo cũng hết, lúc ấy mới nghĩ đến chuẩn bị thì đã quá muộn, cho nên chúng ta chỉ còn một ngày dùng chỗ ấy, tối đêm ngày mai, nếu như Chiết tướng quân còn chưa tìm thấy chúng ta, chúng ta nhất định phải phá vây, sau khi phá vây, các bộ lập tức tản ra, chia nhau ra mà đi, trở về Bắc Ngạn”.

    Chúng tướng cũng đều hiểu được tình hình hiện giờ, sau khi được lệnh thì quay về trù bị.

    Lúc này binh mã của Chiết Ngự Huân đã đuổi tới bên sông Vô Định, Chiết Ngự Huân dùng binh khí làm cầu nổi, sau khi vượt qua sông Vô Định thì hạ trại, bên bờ đối diện để lại một đội nhân mã bảo vệ cầu nổi để lấy đường lui, sau đó phân binh ra ba nghìn, nửa đêm tìm kiếm đội quân Dương Hạo.

    Quân của Lý Nhất Đức cũng ở bên bờ sông, sau khi chúng đánh Dương Hạo hướng phá vây thượng du, vừa phái người đi đưa tin tới Lô Châu và Ngân Châu, vừa mau chóng quất ngựa đuổi tới bờ sông, nhưng bên bờ sông không phải dễ dàng có thể rong ruổi, đuổi không được bao xa, phía trước là vách núi cao sừng sững, dãy núi trùng điệp, như vậy phải đi vòng khá xa, đợi khi vòng đến bờ sông, thì không biết đại quân của địch ta đã giết đến đâu rồi, thế là hắn đành quay về chỗ cũ, chờ đợi viện binh.

    Mạng lưới mà Chiết Ngự Huân tung ra tìm quân Dương Hạo là một cách làm do người ở thảo nguyên phát minh ra, thảo nguyên rộng lớn khôn cùng, hơn nữa không giống như sơn dã hành quân của trung nguyên, cứ đi theo đường, bốn mặt của nó là đường bằng phẳng, chỗ nào cũng có thể hành quân, muốn tìm đối thủ của mình trên thảo nguyên rộng lớn là chuyện khó như lên trời, cho dù ngươi có tìm ra rồi, thì đội quân đi tìm cũng không thể quay trở lại đường cũ tìm doanh trại của mình được, hoặc là bị quân địch vây đánh rồi chẳng có tin tức gì, đây là những vấn đề có thể xảy ra.

    Hơn nữa cách tìm tung tích tuy sử dụng một lượng người lớn nhưng nó vô cùng có hiệu quả, mỗi đội quân tung ra với một khoảng cách nhất định, cùng tỏa ra về phía trước cũng với một khoảng cách nhất định, ở chỗ cũ thì để lại một kỵ sĩ, những người khác thì tỏa ra tứ phía, tỏa rộng ra có thứ tự, lấy đại bổn doanh làm trung tâm, tạo mạng lưới lớn giăng khắp nơi trên thảo nguyên, bất kỳ một nơi nào gió thổi cỏ lay đều có thể thông qua cách tìm kiếm này để thu thập tin tức mang về bẩm báo, như vậy sẽ không bị lạc đường, và cũng sẽ phát hiện ra mục tiêu hơn, mạng lưới rộng mà dày đặc, quân địch không thể trốn vào đâu được.

    Cách tìm như vậy được triển khai suốt đêm, một khi tin còn chưa được báo về, trong đại doanh của Chiết Ngự Huân, Chiết Ngự Huân và Lý Nhất Đức đang thức trắng đêm nghiên cứu hướng đi của quân địch, và mục đích của Lý Quang Duệ.

    Chiết Tử Du thay quần áo sang bộ nữ trắng tinh khôi, nhân lúc Chiết Ngự Huân và Lý Nhất Đức đang nghiên cứu tình hình trong trại, nàng đứng bên bờ sông Vô Định nghe tiếng dòng nước trôi, từ tận sâu kín đáy lòng nhìn xa xăm, như đang trông ngóng hòn vọng phu.

    Tiếc thay bên bờ sông Vô Định ấy chính là người tình trong mộng của nàng.

    Nghĩ đến một bài thơ Đường mà ai cũng thích, người Chiết Tử Du bỗng run lên, nàng ý thức được bước lên mấy bước về phía trước, tưởng rằng dòng sông cạn, lúc này mới dừng bước chân lại, miệng lẩm bẩm: “Dương Hạo, người xưa nói, người tốt không sông lâu, tên bỏ đi thì sống nghìn năm.

    Chàng thay lòng đổi dạ, háo sắc, miệng nói một đường làm một nẻo, nhất định sẽ không dễ bị chết đâu, có phải không?”

    Nghĩ đến đối phương sớm có sự chuẩn bị, binh lực lại xa với Dương Hạo, Dương Hạo lúc này có lẽ đã…

    Chiết Tử Du càng nghĩ càng sợ, chân đứng dưới nước lạnh, lòng nàng càng lạnh hơn, nàng nghĩ vẩn vơ, tim đập nhanh hơn, bỗng nàng hét lớn về phía dòng sông: “Dương Hạo!

    Chàng dám chết cho thiếp xem, thiếp sẽ lấy người ta cho mà xem!

    Để chàng chết cũng không yên”.

    Nước sông chảy cuồn cuộn, giọng nàng không thể vang xa, Chiết Tử Du ngẩn người nhìn dòng sông, nước mắt bỗng lăn dài trên má tự khi nào.

    “Đại tiểu thư, đại tiểu thư”.

    Trương Thập Tamcầm đèn lồng chạy đến, thấy Chiết Tử Du đứng một mình bên bờ sông, hét lớn từ xa.

    Chiết Tử Du không quay đầu lại, nàng càng khóc nức nở hơn, đứng lặng người một lúc lâu sau, liền vén tay áo lên, cúi xuống rửa mặt, rồi mới xoay người lại, lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?”

    Trương Thập Tam nhấc đèn lồng lên, Chiết Tử Du da trắng nõn, má hơi ửng hồng, thanh tú mỹ lệ vô cùng, nàng nhìn Trương Thập Tam với ánh mắt trìu mến, vẻ lo lắng vừa nãy không còn nữa, người ta không thể phát hiện nàng vừa khóc nức nở bên bờ sông.

    Trương Thập Tam không dám nhìn nhiều, hạ thấp đèn lồng xuống nói: “Theo sự dặn dò của tiểu thư, bồ câu đưa tin đã quay trở lại, cả đêm chỉ thả một con, tìm hiểu toàn bộ sự tình, những tin tức thu thập được, có tin tức một cái sẽ báo về”.

    Chiết Tử Du gật đầu nói: “Được rồi, sáng sớm ngày mai nếu như đại quân rời trại, ngươi ở lại đây phụ trách thu thập thông tin, rồi kịp thời báo lại cho ta”.

    Trương Thập Tam chắp tay đáp: “Vâng…”

    Chiết Tử Du ôn tồn hỏi: “Thế còn chuyện gì nữa không?”

    Trương Thập Tam vội lắc đầu, Chiết Tử Du nói: “Không có chuyện gì còn đứng đó làm gì nữa?”

    Trương Thập Tam thấy tâm trạng của tiểu thư không tốt, liền vội đáp một tiếng rồi chạy mất tăm.

    Một cơn gió thổi tới, Chiết Tử Du lúc này vừa mới rửa mặt, trên mặt vẫn còn hơi ướt, da vô cùng nhạy cảm, ánh mắt sắc bén, ngẩng đầu nhìn bầu trời không trăng không sao, đột nhiên bước nhanh về phía doanh trại quân đội.

    Trong trại, Chiết Ngự Huân lớn tiếng nói: “Giờ cho thấy, Lý Quang Duệ thà bị chém cho một nhát cũng không rời bỏ Hạ Châu, song làm như này cũng có cái đúng của nó.

    Binh tướng dưới trướng hắn, gia quyến sản nghiệp đều ở Hạ Châu, chỉ có quay trở về mới có thể bảo đảm được lòng dân không mất, hơn nữa có thể phát huy sĩ khí lớn hơn.

    Song chúng ta không thể ngờ hắn có gan mạo hiểm trở về Hạ Châu, hơn nữa kế dối trá của hắn thực hoàn mỹ.

    Hắn ở Hà Lô Xuyên, Trọc Luân Xuyên với hai quân cờ này, để làm cho ta khỏi sinh nghi, đến con trai ruột của hắn cũng xá hạ rồi, giờ lại lưu lại hai vạn đại quân ngăn quân ta đuổi theo, như thế hao tổn tâm cơ, giờ đại hạ vốn ban đầu, vì để mang theo năm sáu vạn người còn lại trở về, bà nó chứ, thực ngoan cố, người hận ta gặp nhiều rồi, đều hận mình như vậy, ta mới là lần đầu gặp, đổi Chiết Ngự Huân ta, chuyện như vậy ta tuyệt đối không làm nổi.

    Là đối thủ một đời người với Lý Quang Duệ, giờ, ta thực sự hơi thấy phục hắn”.

    Lý Nhất Đức lo lắng như ngồi trên đống lửa, chẳng nói chẳng rằng, Chiết Ngự Huân thấy vậy khuyên: “Lý đại nhân, ngươi cũng không cần phải quá lo lắng như vậy.

    Giờ tìm được tung tích của lão tam không quá dễ dàng, bổn soái giăng lưới tìm khắp nơi, có 10% nguyên nhân là sợ ta lão tam bị người phục kích, ngươi đừng lo, đợi đến sáng sớm ngày mai, thì việc tìm hắn dễ hơn nhiều, nơi mà thiên quân vạn mã đi qua chắc chắn sẽ có dấu vết”.

    Lúc này, Chiết Tử Du vén rèm đi vào, sắc mặt lo lắng hỏi: “Đại ca, Lý đại nhân, muội thấy thời tiết không ủng hộ rồi, đêm nay sợ rằng sẽ có mưa”.

    Thời tiết ở thảo nguyên như đứa trẻ, nói thay đổi thì đổi, binh thường mây quang gió thổi, kinh nghiệm dự đoán thời tiết có ở thảo nguyên cũng chẳng có tác dụng, theo kinh nghiệm mà làm, có lúc bị thiệt thòi, song kinh nghiệm này tuy nói không phải vạn thử vạn linh, có lúc cũng có chút hữu hiệu.

    Chiết Ngự Huân vừa nghe vậy, hắn vội chạy ngay ra cửa trại, ngước mắt nhìn lên bầu trời tối đen, hít chút gió trời, vẻ mặt của hắn cũng thay đổi đột ngột: “Sợ…sợ là đêm nay có mưa thật đấy, hơn nữa mưa không nhỏ, nếu như có trận mưa này thì coi như công toi rồi…”

    Lý Nhất Đức là một Lý Thị gia chủ không có nhiều kinh nghiệm hành quân, nghe Chiết Ngự Huân nói nghiêm trọng như vậy, không hiểu liền hỏi: “Chiết soái lo lắng gì vậy?

    Có trận mưa lớn thôi mà, chúng ta chinh chiến sa trường, binh đao máu chảy còn không sợ, sợ gì mưa cơ chứ?’

    Chiết Ngự Huân hít một hơi sâu, trầm giọng nói: “Một khi mưa, mà còn là mưa lớn, dấu vết ngựa đi sẽ bị mưa xóa hết sạch, thảo nguyên mênh mông, chúng ta sao tìm được tung tích lão tam đây?”

    Lý Nhất Đức lúc này mới hiểu ra, mặt hắn bỗng dưng biến sắc, ba người lo lắng vô cùng, ngẩng đầu nhìn khoảng không, một lúc sau, Lý Nhất Đức bỗng vỗ tay cái “tét”, vui sướng hét lên: “A ha, ha ha, mưa, mưa thì thật tuyệt, ha ha, nếu như mưa ấy, đại nhân nhà ta mới có thể tránh được nguy hiểm, tẩu thoát được”.

    Huynh muội Chiết Ngự Huân chợt động lòng, vừa mừng vừa sợ hỏi: “Lý đại nhân, ngươi nói rõ ra đi”.

    Lý Nhất Đức dương dương tự đắc nói: “Đây chính là điềm lành cho đại nhân nhà ta, đại nhân nhà ta mặc bố y mà phát tích, mãi đến hôm nay vị so vương hầu, mỗi lần trọng đại chuyển biến tất sẽ gặp thủy, mỗi lần như vậy đều là nguy hiểm dị thường, cuối cùng tất cũng sẽ gặp dữ hóa lành, thăng chức rất nhanh, hắc hắn, nhị vị còn không biết nhé, đại quân nhà ta từ thủy mà sinh ra hào kiệt đó”.

    Huynh muội Chiết Ngự Huân nghe vậy liền nhìn nhau, thậm chí còn có cảm giác dở khóc dở cười.

    Có cách nói về kim cương hiến bảo, thủy đức chi thụy, đều là giúp đỡ cho Dương Hạo, chuyện này Chiết gia cũng là giúp âm thầm, không có ai hiểu được huyền cơ bên trong huynh đệ họ, không thể nghi ngở sự kiên định trong lời nói của Lý Nhất Đức, hai huynh muội nhìn cười nhau mếu máo nói: “Thủy đức chi thụy, hắn thực là có thượng đế giúp đỡ, gặp thủy mà sinh, gặp thủy đắc lợi sao?”

    Nghĩ đến kỳ tích trong thời gian hai ba năm ngắn ngủi nhanh chóng quật khởi, hơn nữa mỗi lần như vậy đều gặp thủy, hai huynh đệ họ bán tính bán nghi cùng nói: “Chẳng lẽ…đây chính là ý trời nói với chúng ta về vị minh trung sắp tới?”

    Chương 474: Huyền cơ

    Mưa được coi là: Đợi đến khi trời sáng sẽ bắt đầu trận tuyết.

    Nước sông dâng cao.

    Mưa là sự khởi đầu hoàn hảo mới.

    Chiết Tử Du khoác áo bào đứng bên bờ sông, thực sự là nàng cũng biết nếu như Dương Hạo còn sống cũng sẽ đứng ở nam bờ thảo nguyên, nhưng tung tích Dương Hạo giờ chưa phát hiện ra nên nàng nghĩ rằng mình đến đây cũng chỉ là hoài niệm nhớ mong về hắn.

    Dòng nước chảy siết cuốn theo phù sa nên đục ngàu, những khúc gỗ vụn trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước dạt vào bờ rồi lại bị sóng đánh ra xa, đứng ở trên bờ nhìn dòng nước gào thét, chẳng bao lâu thì đầu óc cũng choáng váng, có cảm giác như chân mềm nhũn ra rồi lăn mình vào dòng nước ấy.

    Mưa ngày một to, đại quân chẳng có cách nào hành động được, việc tìm tung tích đội quân Dương Hạo cũng đã bị ngăn trở, giờ chỉ có thể đợi sau khi mưa tạnh.

    Điều khiến người ta vui mừng chính là cơn mưa bất lợi với một bên thì cũng sẽ bất lợi với quân địch, nếu như Dương Hạo đã thoát khỏi vòng vây, thì quân địch cũng khó có thể tấn công được nữa.

    Đứng lặng người một lúc lâu, một nam tử cao lớn bê thức ăn, lặng lẽ nhìn Chiết Tử Du, bộ quần áo của nàng bị mưa thấm ướt, chảy tong tong xuống mặt đất, tựa như vô số giọt lệ.

    Người đó khe khẽ thở dài, nói nhỏ: “Thực là không hiểu, rõ ràng là yêu hắn nhiều vô hạn, quên ăn quên uống, ngủ không yên, haiz, muội muội của ta ơi, lẽ gì mà phải khổ như thế?

    Chiết Tử Du quay đầu lại, mặt nàng cũng bị hắt mưa vào, trở nên trắng, vài sợi tóc theo mưa chảy xuống má nàng, nhìn thấy đại ca của mình, nói: “Đại ca, ca đang lẩm bẩm gì vậy?”

    Trận mưa đến, Chiết Ngự Huân khẽ run lên, bước tới nói: “Ồ, có gì đâu, tiểu muội, về ăn chút gì đó đi”.

    Chiết Tử Du lắc đầu: “Muội không đói, có tin gì chưa ạ?”

    Chiết Ngự Huân chau mày thở dài: “Vẫn chưa”.

    Chiết Tử Du đờ đẫn nhìn nước sông, bỗng nói: “Đại ca, tự nhiên muội nhớ tới đại tỷ”.

    Chiết Ngự Huân sắc mặt ảm đạm nói: “Khi đại tỷ xuất giá, muội còn chưa sinh cơ, chưa bao giờ gặp tỷ ấy, sao lại nhớ tới được?”

    Đại tỷ Chiết gia hơn Chiết Ngự Huân một tuổi, khi gả cho Dương Kế Nghiệp, Dương Kế Nghiệp vẫn là người Lân Châu, lúc đó chưa phù bảo Hán thất, nên có thể thường xuyên quay về nhà mẹ đẻ, lúc Chiết Tử Du chỉ có mấy tuổi, đã có vài ấn tượng về đại tỷ, nhưng cũng dần phai mờ.

    Mười mấy năm không qua lại, giờ đại tỷ ở đâu cũng không rõ, rất có thể đã chết trong chiến loạn cũng nên.

    Chiết Ngự Huân nghĩ đến lòng bất giác buồn, không ngờ tiểu muội lại nhớ về tỷ tỷ.

    Chiết Tử Du vẫn nhìn nước sông, khẽ nói: “Dương Kế Nghiệp phù bảo Hán quốc, mấy năm nay cắt đứt qua lại với Lân Châu và Phủ Châu ta, cuối cùng thì rơi vào bước đường ấy, tiên lụy tới cả người ta chết trong loạn lạc, đến thi thể cũng không thấy.

    Có lúc muội nghĩ, liệu tỷ tỷ có oán trách hắn không?

    Muội quá là tính toán rồi, đại tỷ yêu thương hắn đến vậy, nguyện đồng cam cộng khổ với người mình yêu, khi đại tỷ đao thương kề cổ, nhất định sẽ không oán trách một lời nào.

    Tỷ ấy tuy có thể trường thọ trăm tuổi nhưng ân tình phu thê hơn hai mươi năm, cả đời tỷ ấy sẽ không bao giờ oán hận”.

    Chiết Ngự Huân chau mày gật một cái: “Tiểu muội, đừng nghĩ đến điều này nữa làm gì, mưa gió càng ngày càng mạnh, quay về ăn gì đi, Dương Hạo, Dương Hạo ấy có thể vượt khỏi Tử Ngọ Cốc, qua Kim Lăng, gian nan đến mấy cũng thoát được, xuất sứ Khiết Đan chính gặp Khánh Vương mưu phản.

    Lần nào cũng giỏi giang vượt qua, tên tiểu tử này cao số lắm, sẽ không lo gặp nạn đâu”.

    Đúng lúc này, Trương Thập Tam vội vàng chạy đến, hét lớn từ xa: “Đại tiểu thư”.

    Chạy gần đến nơi nhìn thấy Chiết Ngự Huân, vội lớn giọng: “Đại soái”.

    Chiết Ngự Huân nhướn mày nói: “Làm gì mà vội vội vàng vàng thế kia”.

    Trương Thập Tam nói: “Ồ, có tin tới rồi ạ”.

    Chiết Ngự Huân vội hỏi: “Tin gì?”

    Trương Thập Tam cười trừ nói: “Chưa có tin gì”.

    Chiết Ngự Huân nhẹ nhàng hỏi: “Không có tin gì thì ngươi bẩm với báo cái gì?”

    Trương Thập Tam ngượng ngùng nói: “Đại tiểu thư khi sốt ruột ở Trọc Luân Xuyên đã dặn dò, đúng giờ báo cáo, cho dù là không có tin gì”.

    Chiết Tử Du quay người lại nói: “Là muội dặn hắn như vậy, Thập Tam, ngươi nói cho cụ thể chút, là tin ở đâu đưa đến, nói cẩn thận cho ta nghe xem”.

    Trương Thập Tam nói: “Là tin huynh đệ của tự bộ tùy phong đưa đến, vốn hôm qua vừa mới ra chỉ lệnh, không nhanh chóng đưa đến tin, nhưng đại tiểu thư khi từ thảo nguyên đến thì đã đưa ra mệnh lệnh, bảo họ liên hệ với tàn quân Đảng Hạng Thất Thị, tập trung quân, thăm dò khắp thảo nguyên và đưa về tin, mỗi ngày báo tin bộ cấp, người mang tin tức do không tìm được ta, mãi đến trời sáng mới tìm được, giờ họ vẫn chưa có bất cứ cử động nào.

    Nhưng người mang tin mang rất nhiều bồ câu đưa tin đến, như vậy tin tức sẽ về nhanh hơn”.

    “Không có tin gì cả?

    Không có bất cứ động tĩnh gì”.

    Sau khi có được câu trả lời chắc chắn, Chiết Tử Du khẽ nhướn đôi hàng mi lên nói: “Mấy vạn đại quân ở trên thảo nguyên sao lại có thể không có tin tức gì được chứ?”

    Trương Thập Tam còn cứ cho rằng đại tiểu thư đang trách đám người đưa tin chưa làm việc hết sức mình, lòng lo ngay ngáy, Chiết Ngự Huân đã phát hiện ra điều gì đó vội hỏi: “Tiểu muội, ý của muội là?”

    “Không có tin gì, nghĩa là có tin.

    Theo dự đoán của chúng ta, sợ đã ị nhầm đường, tên hồ ly Lý Quang Duệ rốt cuộc là muốn làm gì?”

    Hai huynh muội nhìn nhau, thầm hiểu ngụ ý.

    Mưa được một lúc, thành trì đất vàng vô cùng trơn, đám sĩ binh thủ phía trước bị bùn bắn tung vàng lên quần áo.

    Tường thành trở thành một thứ đất dẻo quách khiến đi lại rất khó khăn, bước đi thì không thể rút giày đi chân lên nổi.

    Lý chỉ huy người cảnh giới quân địch hai cánh đông tây, rồi phái một đám người đến bên sơn lĩnh phía nam bí mật phạt cây cối không để ai biết.

    Tuy tay không có công cụ đốn củi, thời gian thì lại có hạn, không thể phạt cây to, nhưng những nhánh cây nhỏ, nhánh bé, hơn nữa cây bị gió lúc nãy làm lung lay, kiến cắn những cây gỗ to, nên cũng dễ phạt, chẳng mấy chốc gom được để làm phòng tuyến đơn giản và là nơi để đặt cung tên bắn.

    Còn Dương Hạo lúc này đứng ở trước tường thành, nhìn về phía quân địch đối diện.

    Một lúc sau, Dương Hạo dặn dò: “Tìm Lý chỉ huy lại đây cho ta, ta có việc muốn bàn bạc với hắn”.

    Mục Vũ lập tức chạy đi, chưa đầy năm phút dẫn Lý chỉ huy đến, Lý chỉ huy nhìn thấy Dương Hạo vội lớn tiếng: “Thái úy có gì dặn dò ạ?”

    Dương Hạo vẫn nhìn về phía doanh trại quân địch, chậm rãi nói: “Lý chỉ huy, quân địch truy sát, không thể chờ đợi được, nhưng đêm qua mưa vậy không chút động tĩnh, ngươi nói xem có gì lạ ở đây?”

    Lý chỉ huy nói: “Thái úy quá đa nghi rồi?

    Đêm hôm tác chiến, không dễ điều binh khiển tướng, chúng ta lại không động tĩnh bên trong, ta không có nơi nào có thể trốn, chúng vội gì chứ?

    Hắc, ta thấy chúng muốn đợi đến trời sáng rồi lại xử lý chúng ta, nhưng không ngờ có ông trời giúp đỡ, trận mưa ấy, thái úy nhìn xem, phía trước trong ba trăm bước đều thành đất bùn vàng dẻo quánh rồi, đi lại còn khó, huống gì nói tới qua đó để tấn công”.

    Dương Hạo khẽ thở dài nói: “Đúng vậy, chúng muốn qua thì cũng khốn khó, chúng ta muốn xông ra cũng khó” .

    Lý chỉ huy mặt cười méo mó, khẽ than: “Về điểm này ti chức cũng đã nghĩ đến, nhưng có cái lợi là, quân địch không thể đến gần ta, tòa cổ thành này lại không chịu nổi một thủ, nếu như đánh chiếm, chúng ta không thể chống đỡ nổi đến nửa đêm.

    Giờ có thể thêm chút thời gian nữa cũng tốt, chúng ta trốn ra cũng không cần phải xa, Chiết Ngự Huân chỉ cần đuổi đến được trước khi ta hết sạch lương thực, nhất định có thể tìm thấy chúng ta, lúc ấy chúng ta thoát khỏi nguy hiểm”.

    Quần áo Dương Hạo ướt đẫm, nước mưa thấm ướt sạch vừa lạnh vừa dính.

    Hắn vô cùng lo lắng.

    Hắn bỗng nhiên cởi áo bào, để cho gió thổi, cơn mưa làm hắn tỉnh vài phần.

    Hắn chỉ tay về phía doanh trại quân địch nói: “Chúng ta ở đây đợi viện quân, họ có biết hay không, tại sao lại yên tĩnh không động tĩnh gì?

    Đợi Chiết tướng quân đuổi tới, chúng còn cơ hội giết ta nữa không?

    Dương Hạo ta là cái đinh, cái gai trong mắt chúng, giờ ta ở trước mặt chúng, viện binh không biết bao giờ đến, họ làm sao biết được chứ??”

    Dương Hạo dậm chân lên cây gỗ đi đi lại lại, càng lúc càng lo: “Giờ mưa to, quân thủ thành ta chỉ có cung tiễn phòng thủ đã không đủ dùng nữa rồi, quân địch mà tấn công, quân ta chắc chết, chúng chẳng lẽ sợ cơn mưa này?

    Chúng có lều trại kiên cố, nếu như lấy da bò, da dê phủ lên đất này, quãng đường đất vàng ba trăm bước chẳng lẽ lại không qua được?”

    Lý chỉ huy mở to mắt nhìn Dương Hạo, lắp bắp: “Thái úy, ý của thái úy là?”

    Dương Hạo bỗng dừng bước, nhìn lên trời, trời đã sáng trở lại, trầm giọng nói: “Mưa sắp ngớt rồi, đợi đến khi mưa ngớt hẳn, xem xem quân địch tấn công ra sao, dự đoán của ta có thể bảo đảm chắc chắn được”.

    Chương 475: Sương mù

    Nữ Anh mơ thấy một giấy mơ vô cùng hoang đường.

    Trong mơ, nàng đang vãn cảnh xuân trong ngự hoa viên bỗng có một cơn gió mạnh thổi tới, nàng đứng trên một con thuyền tranh, ngắm phong cảnh, chợ đèn hoa, tiếng cười nói hoan hô, là tiết Nguyên Tiêu?

    Nhưng trong chốc lát bỗng nhiên có một con cá lớn không có đầu, chỉ thấy đuôi cá quẫy lên và đập mạnh xuống, người nàng lảo đảo, rồi không lâu lại xuất hiện ở trên một chiếc giường.

    Rèm buông xuống, thắp hương sau đó một nam nhi cường tráng chia ra sa trường, xuất hiện ở trước mắt nàng, nàng cố mở to mắt xem người đàn ông này là ai nhưng từ ngực trở lên dường như không thể cử động được, trước mắt như có lớp sương mù dày đặc không sao nhìn rõ.

    Sau đó là cuộc mây mưa triền miên mà nàng không thể tưởng tượng nổi, nàng muốn dãy dụa, muốn phản kháng nhưng không biết tại sao cơ thể lại không thể tự chủ phản ứng gì được, dáng người nhỏ nhắn mềm mại của nàng cong lên.

    Tóc đen xõa ra khắp giường, trong trận bừa bãi này khiến nàng nghe thấy tiếng thở gấp rên rỉ, nàng chưa bao giờ làm chuyện này với chàng trai cường tráng, thô bạo ấy, cảm giác như bị hắn chinh phục triệt để toàn thân thể mình, nàng kêu lên xin tha thì lại bị mạnh hơn, tất cả cảnh tượng bay bay đưa nàng lên chín tầng mây, được hắn nâng dậy, đưa nàng tới tận chân mây.

    “A!” một tiếng, Nữ Anh bỗng bật dậy, thấy tim mình đập tình thịch, mặt mũi đỏ gay.

    Đôi chân thon dài khép chặt lại với nhau, chỗ xx ướt ướt, khiến nàng vừa ức vừa xấu hổ.

    Quay đầu lại nhìn sang bên cạnh và che tay trước ngực giống như Tuyết Nhi đang ngủ say, Nữ Anh càng có cảm giác xấu hổ vô cùng, nàng vội kéo chăn đơn phủ lên người mình, vùi mặt vào đó cho đỡ xấu hổ.

    Tiếng tim vẫn đập thình thịch, Nữ Anh ngậm chặt môi, để tránh bất giác mình hét lên.

    Gần đây tu luyện Trùng vị kiếm pháp, thường có cảm giác bồi hồi, nhưng tuy nàng không còn trẻ nữa song lại là góa phụ.

    Cho rằng đây chính là một sự sỉ nhục lớn, thêm nữa sư phụ đã nói, ảo ảnh kiếm pháp chính là hoang sinh tâm ma, cần có ý chí kiên định để tiêu diệt tâm ma ấy.

    Cả đời cần tu luyện tâm trí vừa sinh vừa diệt cho nên tâm trạng thất thường.

    Nhưng ngày ngày đều luyện, tâm ma này càng phát càng ghê gớm, đặc biệt là vào tối qua, nàng trong lúc vô ý nghe được cuộc nói chuyện trong tư phòng của Bích Túc, Oa Oa và Diệu Diệu.

    Đêm qua mưa, tuy không to nhưng tiếng mưa át được đi tiếng người nói, Oa Oa và Diệu Diệu không thể ngờ rằng lại bị người ta nghe thấy, hai người đang vui mừng nhảy nhót giải vây Ngân Châu, nói chuyện ở đó bỗng nhắc tới Dương Hạo, hai người nói về lang quân của mình cường tráng như nào, dũng mãnh ra sao, chàng chỉ cần cởi giáp là phải xin chàng tha cho rối rít, nói đến chỗ nhạy cảm, hai cô gái xấu hổ đùa giỡn nhau, không ngờ những điều đó lại bị nàng nghe thấy, nghe thấy chuyện vui sướng của khuê phòng người ta, nhưng khi đi vào giấc mộng lại tự nhiên xấu hổ.

    Bích Túc gọi một tiếng: “Sao lại thế được cơ chứ?

    Lão gia thực trung phục rồi?”

    Tiếng hô lọt vào tai, Nữ Anh kéo chăn đơn ra, ghé tai nghe ngóng.

    Vây bọc của Ngân Châu đã được giải, nhưng tin quân địch chưa rõ ràng, thành cấm Ngân Châu chưa giải.

    Đông Nhi giờ với nhiệm vụ phụ trách phòng thủ thành, đồng cam cộng khổ với sĩ binh.

    Người đưa tin của Lý Nhất Đức mạo hiểm chạy tới, nửa đêm gọi cửa dưới thành được người ta dùng sọt kéo lên, bẩm báo tin tức với Đông Nhi.

    Đông Nhi nghe vậy giật mình, sáng sớm hôm nay cưỡi ngựa cùng với Diễm Diễm đi tuyến, Mục Thanh Ban đợi trời sáng rõ mới chạy tới soái phủ báo tin cho Oa Oa và Diệu Diệu biết, hai người nghe tin vậy hoa dung thất sắc, Nữ Anh nghe Bích Túc nói cũng cả kinh: “Không phải là đánh thắng trận rồi sao?

    Sao lại đột nhiên trúng kế bị nhốt, thành cái lồng chim của người ta?’

    Hoa Đình bên cạnh hoảng hốt lo sợ hét lên, Tuyết Nhi bị đánh thức, mở miệng khóc thành tiếng, Nữ Anh vội chạy lại ẵm.

    Mấy ngày nay đều do đích thân nàng chăm sóc Tuyết Nhi, vừa nhìn thấy nàng, đứa bé nín khóc, nở nụ cười xinh xắn, hai tay giơ lên nghịch tóc nàng.

    Tiểu Chu Hậu vừa khẽ vỗ nựng bé vừa nghe động tĩnh của Bích Túc, đám thị nữ bên người rón rén bước vào hỏi: “Phu nhân, hôm nay có đi chùa Thê Vân thắp hương nữa không?”

    Tiểu Chu Hậu xua tay nói: “Hôm nay không rảnh, không đi nữa”.

    Đám thị nữ bèn lui ra ngoài, Tiểu Chu Hậu bế Tuyết Nhi, thầm nghĩ: “Dương Hạo sẽ không có chuyện gì chứ?”

    Cúi đầu nhìn khuôn mặt đáng yêu, đôi mắt to tròn tinh anh của Tuyết Nhi, Tiểu Chu Hậu khẽ áp má nàng vào má bé, nhắm mắt lại cầu nguyện: “Tuyết Nhi đáng yêu như vậy, lão gia làm sao có thể bỏ bé sống côi cút giống ta được?

    Dương đại nhân là thiên tướng nhất định sẽ gặp dữ hóa lành, bình an vô sự”.

    ***********

    Di Đam lĩnh tối qua không mưa.

    Mấy ngày nay Lý Kế Quân tấn công ngày càng mạnh, đượcbiết Lý Quang Duệ sửa đường núi hiểm trở, thầm trốn đi về tây nam, dương sùng đại nhân thở phà nhẹ nhõm, bốn cho rằng khổ chiến của mình cũng có giai đoạn, ai ngờ Lý Kế Quân tựa hồ hoàn toàn không biết phụ thân hắn đã bỏ qua lại với Lạc Châu, vẫn đang mãnh công bất tha.

    Bình minh, Lý Kế Quân lại phát khởi tấn công Tham Đà lĩnh, Dương Sùng Huấn đích thân mình chỉ huy bộ chống trả, chiến dồn dập, một mũi tên từ đâu bay tới cắm trúng vào mắt trái của Dương Sùng Huấn, hắn quát lớn một tiếng, ngửa mặt lên trời, quân tướng thấy vậy kinh hãi vội vàng đem đại soái rời khỏi chiến trường, lang trung trong quân vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy bị thương liền kêu toáng lên: “Không xong rồi, mũi tên có độc”.

    Dân tộc thảo nguyên bắt giết con mồi sẽ không hạ độc, nhưng khi dùng mũi tên để tác chiến thì đều tẩm độc thực vật để tăng hiệu quả sát thương lớn nhất, lang trung đó nhìn đầu tên có độc, song không thể phân biệt được là loại độc tố nào.

    Mũi tên tẩm độc bắn trúng Dương Sùng Huấn đã dịu, nhưng mắt yếu đi, mũi tên đang sâm nhập sâu dần, ai dám nhổ nó chứ.

    Dương Sùng Huấn bị hôn mê, có cảm giác đau khôn tả.

    Mũi tên nếu như không thấy đau đớn, toàn bộ đầu đau nhức, nghe lang trung nói trên mũi tên có độc, Dương Sùng Huấn quát nghiến chặt răng rồi hét lớn một tiếng nhổ mạnh nó ra, con ngươi của hắn cũng bị nhổ ra theo.

    “Mau, mau rịt thuốc”.

    Dương Sùng Huấn nói xong thì lâm vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.

    Chủ soái bị trúng tiễn hôn mê bất tỉnh, nhuệ khí tam quân lập tức yếu dần đi, nói về chiến lực, Lân Châu Chiết gia yếu nhất trong bốn thế lực tây bắc, bất kể nói đến tấn công hay là phòng ngự duy chỉ có Phủ Châu đứng đầu, tất cả chiến dịch trọng đại, từ trước đến nay đi theo quân đội người ta làm tùy tùng, binh lính cùng tướng lĩnh vốn đã song tài.

    Giờ quân của Chiết gia đã truy kích Lý Quang Duệ rồi, chủ soái nhà mình lại hôn mê bất tỉnh, toàn bộ lực lượng phản kháng quân đội bỗng chốc bị suy nhược, đợi đến giữa trưa, quân tiên phong của Lý Kế Quân đã đuổi giết tới sườn núi, tướng lĩnh quân trung sợ chủ soái gặp nguy, lệnh người đưa chủ soái đi lui trước, chủ soái vừa rút lui, lòng quân bỗng dao động, phòng tuyến lỏng lẻo bị xé vỡ một lỗ hổng, mất toàn bộ phòng tuyến là điều đương nhiên.

    Dương Sùng Huấn là chủ của Lân Châu Dương gia, sự an nguy của hắn quan trọng hơn tất cả, tướng lĩnh trong quân thấy sự việc không thể còn gì cứu vớt liền lệnh cho toàn bộ tuyến lui quân, Dương Sùng Huấn được đám quân còn lại che chở trốn đi, nào nghĩ đến phải một tên đưa thư thông báo cho Chiết Ngự Huân biết, binh bại như núi đổ, Tham Đà lĩnh sau cuộc khổ chiến ba ngày đã được đổi chủ.

    Định nan quân nha nội đô chỉ huy sứ, thẩm tra thương bộ Lý Kế Quân đại bộ thượng kì trì lĩnh, đỉnh đầu trống trơn, mặc một bộ quần áo da, bên hông dắt loan đao, hắn nhìn thoáng qua bộ dạng Dương Sùng Huấn, đầu lóe sáng một cái, hai vòng tay đại kim lay động, trầm giọng dặn dò: “Dắt hết ngựa lên”.

    Bộ đội Lý Kế Quân lục tục kéo nhau lên sơn lĩnh, vũ khí bị tàn phá, chiến bào bị nhuốm máu, một đám người vạm vỡ, mặt tỉnh bơ.

    “Lập tức thống kê chúng ta còn có bao nhiêu binh có thể tác chiến”.

    Lý Kế Quân lớn giọng dặn dò kế hoạch của Lý Quang Duệ.

    Thực ra hắn hiểu rõ nhất một cái, sau khi Lý Quang Duệ trúng kế đối mặt với khốn cảnh tất lui, bỗng nhiên lộ hiểm kế, khi quyết tâm lực vãn bại cục, nhất định lập tức thông báo kế hoạch với con trai hắn.

    Lý Kế Quân lúc này đang chia binh tập kích Phủ Châu và Lân Châu, ý đồ cắt sự viện trợ binh mã của hai châu, đánh vỡ sự liên minh của ba thế lực, một khi không kịp trở về.

    Đồng thời nếu hắn thương xúc triệt binh, đánh rắn động cỏ, toàn bộ kế hoạch bị Dương Hạo nhìn thấu.

    Cho nên Lý Quang Duệ sau khi nói kế này cho con trai biết, lệnh hắn tấn công Tham Đà lĩnh, để khả năng mình di chuyển quân đội càng đáng tin.

    Che dấu đại quân di chuyển của hắn, đồng thời chặn nhân mã của Dương Sùng Huấn, nếu có thể đánh bại Dương Sùng Huấn và đoạt lấy Tham Đà lĩnh, thì có thể tăng tốc di chuyển quân đội, kiến cơ hành sự.

    Lý Kế Quân vốn định thu nạp tàn quân, nhanh chóng tiến đến phối hợp với phụ thân, nhưng hắn nào có ngờ được, đã phát hiện ra một điều vô cùng quan trọng, thế là sát khí hừng hực ý nghĩ làm thiếu chủ Hạ Châu mở ra, nhưng vừa mới chơi kế xuất kỵ binh, tìh toàn chiến cục càng khó bề phân biệt, thắng bại khó liệu chừng.

    Có lúc, may mắn cũng tồn tại.

    Chương 476: Đại soái điên rồi

    “Chiết soái, hai nhà ta ngươi cùng đối kháng Hạ Châu Lý Thị, có vinh cùng hưởng có họa cùng chịu, Lý Quang Duệ sau khi tiêu diệt nhân mã của quan nhân nhà ta, mục tiêu kế tiếp là tướng quân ngài.

    Hoặc là tướng quân còn muốn hợp lực với hai châu Lân Châu, còn có thể hồi phục cục diện giằng co hai thế lực chống một thế lực?

    Chiết soái, Hạ Châu Lý gia trước đây dụng binh với các người, có mục đích thu phục, thực tế chúng cũng muốn có các ngươi làm hòa hoãn xung đột với Trung Nguyên, cho nên vẫn chưa dốc toàn lực.

    Giờ đây, song phương có quan hệ không như trước, Lý Quang Duệ một khi hồi phục nguyên khí, tuyệt đối sẽ không bỏ qua các người.

    Cứu quan nhân ta, chẳng lẽ không phải cứu hai châu Lân Phủ sao?

    Hạ Châu đã nằm trong tay chúng ta, chỉ cần hai nhà chúng ta đồng tâm hiệp lực, Lý Quang Duệ sắp chết trả đũa sẽ bị thất bại, kế hắn muốn trốn về Hạ Châu trọng chỉnh bộ hạ cũ sẽ bị thất bại”.

    Lòng dạ Đông Nhi nóng như lửa đốt, song vẫn nhẫn nại phân tích được và mất, lợi và hại cho Chiết Ngự Huân nghe, Chiết Ngự Huân im lặng không nói không rằng nhìn tiểu muội, nói: “Dương phu nhân, Chiết mỗ và tôn phu không chỉ là minh hữu mà còn là huynh đệ với nhau, cho dù lợi hay hại, ta có thể đứng ngoài không cứu được hay sao?

    Cơ mà, theo tình báo mà chúng ta có được, sáu vạn đại binh của Lý Quang Duệ giờ không thấy đâu.

    Tuy nói vùng thảo nguyên rộng mênh mông, có thể giấu được mười vạn người, trăm vạn đại quân không có gì khó, song sáu vạn đại quân tây hướng, đặc biệt là chúng cần thông qua một cửa ải duy nhất là Thạch Châu, chúng không thể trốn đi dễ dàng được, lương thảo cũng có hạn chứ, sẽ không vòng luẩn quẩn, chỉ cần có lòng đi dò tra, cũng sẽ tìm ra tung tích thôi, nhưng mà, …lại không có chút đầu mối gì.

    Lý Quang Duệ nắm sáu vạn đại binh trong tay giờ ở đâu?

    Không có tung tích của hắn, giờ ta tuy tìm được điểm bị nguy của Dương thái úy song cũng không thể tùy tiện giúp.

    Chỗ mấu chốt là ở đây”.

    Đông Nhi nhướn mày lên hỏi: “Ý của Chiết soái là Lý Quang Duệ hao tổn tâm cơ, cố bố trí nghi trận, bày ra một đại trận rời hướng tuy châu, binh sĩ thì hy sinh hơn vạn, trong đó có bao gồm cả con của hắn, như vậy chẳng phải để đại quân của hắn tạo ra cơ hội về Hạ Châu.

    Ngược lại, thi triển một kế trúng kế, đợi ta đi qua, đuổi theo sau đó dựa vào quan nhân ta vây Ngân Châu đánh viện binh?”

    Chiết Ngự Huân nghe lời nói của nàng mang chút châm chọc, sắc mặt trầm xuống gật đầu nói: “Không tìm được chủ lực của hắn ở đâu, Chiết mỗ không thể không nghĩ đến điều này, ta lo, rắn độc đang ẩn mình ở đâu đó, đợi chúng ta tiếp viện, đợi đại quân ta đến, chúng ta sẽ đi vào cái tròng của hắn”.

    Diễm Diễm vội nói: “Nếu Lý Quang Duệ có ý như vậy thì sao lại trúng kế của quan nhân nhà ta mất Ngân Châu?

    Chiết soái, quan nhân nhà ta nguy hiểm quá, nhân mã của chàng làm sao có thể kháng cự được hai vạn đại quân bao quanh?

    Cái phế tích cổ thành đó, ngươi chẳng từng nói không thể thủ được sao?”

    Nàng nhìn Chiết Tử Du đứng bên cạnh trang nghiêm, khép nép nói: “Tử Du tỷ tỷ, Diễm Diễm còn trẻ có gì không hiểu, trước kia có rất nhiều tội với tỷ.

    Diễm Diễm giờ xin nhận tội với tỷ tỷ, muốn đánh muốn giết là do tỷ tỷ, chỉ cần tỷ khuyên được Chiết soái xuất binh cứu lấy quan nhân”.

    Nói đến đây hai hàng nước mắt rơi lã chã, nàng bỗng quỳ sụp xuống.

    Sắc mặt Chiết Tử Du tái mét, nàng suy nghĩ đắn đo một hồi lâu mới khẽ nói: “Diễm Diễm cho rằng ta hận muội chăng, hay là hận hắn mà muốn làm khó dễ?

    Đường đại tiểu thư, ngươi quá coi thường Chiết Tử Du ta rồi, trước khi chưa nắm được tin tức chính xác chủ lực quân Lý Quang Duệ ở đâu, chúng ta sao có thể xuất binh chứ, nếu vậy chúng ta không viện trợ được mà là chui vào chỗ chết.

    Dương Hạo giờ có lẽ là vẫn chịu đựng được, song nếu chúng ta trúng kế, thì khi chúng ta bị trúng kế xuất binh chính là hại chàng, đại nạn sẽ ập xuống”.

    Diễm Diễm lau nước mắt, tức giận nói: “Nếu như, có thể, hoặc, hay, rốt cuộc có gì các ngươi khẳng định chắc chắn được chứ?

    Ngươi luôn cho rằng mình trí kế vô song, họ với Gia Cát, nhưng ngươi xem ngươi có bản lĩnh gì chứ?

    Nếu, nếu, nếu như suy đoán của ngươi mà sai, quan nhân nhà ta trông ngóng viện trợ lại cạn lương thực, đợi đến khi viện binh đến thì đã là cái xác khô ngoài chiến trường rồi”.

    Nước mắt nàng không ngăn lại được thi nhau rơi xuống, nức nở nói: “Đến lúc ấy, ngươi còn có thể nói gì được đây?”

    “Lúc ấy…ta đền mạng cho hắn là được chứ gì?”

    Chiết Tử Du cũng tức điên lên, nhưng câu nói này nàng lại không nói ra, nàng khẽ hất cằm, nhìn ra phía ngoài lều, lạnh nhạt nói: “Ngõa quán không rời, tướng quân khó tránh được trận vong trước mắt, nếu như đi theo con đường này, đương nhiên sẽ tỉnh ngộ, sự thực nằm ngoài suy tính sinh tử”.

    “Ngươi!”

    Diễm Diễm trợn mắt lên, nhìn nàng hằn học.

    Chiết Tử Du vờ như không thấy, lại nói tiếp: “Nếu như ta sai…thì cũng chẳng sao, thắng bại là lẽ thường tình, trên thế gian nào có viên tướng nào bách chiến bất bại chứ?

    Chỉ cần chúng ta không trúng kế, giữ được núi xanh thì sợ gì bị thiêu cháy?”

    Diễm Diễm hoắc mắt đứng phắt dậy, gật đầu cười nhạt nói: “Chiết Tử Du, ngươi thực là lòng lang dạ sói, ta không ngờ ngươi lại có thù tất báo như vậy, tâm địa rắn rết, một nữ nhân vàng đỏ nhọ lòng son.

    Chiết Tử Du, ngươi cẩn thận toan tính cho kỹ, đến lúc ấy mọi chuyện rõ ràng, đừng trách báo ứng, để cho một nữ nhân lòng dạ vô sỉ như ngươi không còn đường sống…”

    Nghe lời trách mắng lần này của nàng, Chiết Ngự Huân cũng hoắc mắt sang lườm, Đông Nhi vội kéo tay ngăn Diễm Diễm lại, chắp tay chuộc tội với Chiết Ngự Huân: “Chiết soái chớ để bụng, lúc tức giận không kiềm chế được lời nói, nếu như là La Đông Nhi, minh hữu hay thuộc hạ dưới trướng gặp tình cảnh khó khăn, Đông Nhi cũng sẽ suy nghĩ thận trọng rồi mới làm.

    Giờ người khó khăn là quan nhân nhà ta, quan tâm quá nên nhiều khi mất bình tĩnh.

    Như này đi, mong Chiết soái chú ý tới chiến cuộc, được tin chắc chắn về Lý Quang Duệ, nếu có thể xuất binh viện trợ, thì xin nhờ cậy cả vào tướng quân…”

    Chiết Ngự Huân chắp tay nói: “Dương phu nhân yên tâm, ta đang thăm dò tin tức Lý Quang Duệ ở khắp mọi nơi, một khi được tin chính xác về hắn, tất sẽ giải vây cho tam đệ”.

    “Đa tạ Chiết soái, Đông Nhi xin cáo từ”.

    La Đông Nhi nắm lấy cổ tay Diễm Diễm, xoay người đi nhanh ra khỏi trại khiến Chiết Ngự Huân định tiễn nhưng không kịp.

    Ra khỏi trại xoay người lên ngựa, thúc ngựa phi ra khỏi doanh trại của Chiết Ngự Huân, La Đông Nhi mới ghìm ngựa, Diễm Diễm quay sang oán trách: “Tỷ tỷ, người nhà Chiết gia hắn thấy chết không cứu, chúng ta không thể ngồi trơ mắt nhìn quan nhân bị nguy được.

    Đại quân Lý Nhất Đức đóng quân ngay bên cạnh, chưa cso sáu nghìn binh mã, chúng ta mang theo họ đi giết lũ kia đi”.

    La Đông Nhi trầm mặc lắc đầu nói: “Quan nhân không biết còn thừa mấy nghìn nhân mã, dựa vào sáu nghìn người chúng ta cứu chàng thoát nạt, chẳng qua chỉ là mang thịt cho hổ, sợ rằng sẽ phá hỏng phòng tuyến của quân địch”.

    Diễm Diễm bị kích động toàn thân phát run: “Tỷ tỷ, thế…chúng ta cứ ngồi trơ mắt mà nhìn quan nhân và đám binh lính của chàng gặp nguy sao?”

    La Đông Nhi nghiến chặt răng, im lặng một lúc lâu sau nói: “Sông Vô Định giờ chỉ có bộ của Lý Kế Quân đang phá dương sùng làm tướng quân áp chết ở Tham Đà lĩnh, Ngân Châu.

    Diễm Diễm, trong thành Ngân Châu ta chuẩn bị chiến mã phá thành thoát vây, quân đổi thủ cũng chưa đến bảy nghìn.

    Chúng ta về luôn thôi, điều năm nghìn người ra, để lại hai nghìn binh tốt, bảo Oa Oa tập trung đám thanh niên cường tráng đã cho về nhà để thủ thành, ta và muội cùng năm nghìn nhân mã với nhân mã của Lý Nhất Đức hợp lại với nhau, dựa vào chúng ta cũng có thể phá quân địch, cứu lấy quan nhân ra”.

    Nàng nhấc cương ngựa thúc chạy về phía xa, tiếp tục nói: “Về phần Chiết đại tiểu thư, không phải là không có đạo lý, nhưng…ta sao có thể ngồi nhìn quan nhân chết?

    Nếu muốn xác nhận chủ lực Lý Quang Duệ ở đâu thì dựa vào tai mắt của ta, dẫn hắn ra đi.

    Cùng lắm thì chết cùng với quan nhân là được chứ gì”.

    ******

    Trong trại, Chiết Tử Du vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, La Đông Nhi và Diễm Diễm vừa đi, sự bình tĩnh mà Chiết Tử Du cố gắng từ bấy giờ bỗng dưng tan biến, nàng cố gắng bậm môi, mắt dần đỏ lên, mặt tái mét đi, cơ thể mềm ra phát run lên.

    Chiết Ngự Huân thấy tình hình không ổn, bước qua vỗ vào vai nàng nói: “Tử Du, tỉnh dậy đi”.

    Chiết Tử Du giật mình tỉnh lại, chỉ cảm thấy cổ họng ngọt, rất ngọt, trước mắt màu đen, đôi chân run lên, Chiết Ngự Huân vội đỡ nàng ngồi xuống ghế, rót cho nàng chén nước, Chiết Tử Du lắc đầu, chỉ cảm thấy tay chân lạnh cóng.

    Họ đã tìm được tung tích của Dương Hạo, nhưng tin truyền đến tùy phong, lại không thể không để họ nâng cao cảnh giác, Chiết Tử Du vừa vướng bận chuyện sống chết vừa cố gắng hết sức mình để giữ bình tĩnh lại, không để cho tình cảm lấn át lý trí, kết quả lại không chịu nổi lời trách móc của Diễm Diễm.

    Nàng nhận ra, Đông Nhi tuy ngầm chịu đựng, nhưng chỉ sợ cơn tức giận trong lòng nàng không ít hơn Diễm Diễm, song giờ lại không phải là khi lật mặt với Chiết gia, nàng ấy cũng sẽ cố gắng chịu đựng.

    Khóe miệng Chiết Tử Du khẽ nhếch lên cười: “Người của Dương gia, người của Ngân Châu, tất cả đều đắc tội ta, cứ coi như Dương Hạo may mắn sống sót, sợ rằng sẽ càng hận ta hơn?

    Nhưng ta phải làm sao mới được đây?

    Nếu như phán đoán của ta không sai, giờ xuất binh, khi quân ta trúng kế, Dương Hạo sẽ nguy mất.

    Xóa bỏ bao công của đại ca ta và Chiết gia, đây là chiến tranh, là chiến tranh mà”.

    Nước mắt lăn dài trên má, Chiết Ngự Huân nhìn thấy vô cùng đau lòng, đứng ở một bên khoanh tay không biết nên khuyên thế nào.

    Chiết Tử Du thút thít một hồi lâu, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn “Quan nhị gia”, nấc thành tiếng: “Đại ca, ca có bản đồ khu sơn xuyên không?”

    “Quan nhị gia” vuốt râu đáp: “Không có, nhưng nơi này ta đã từng đi qua, coi như tương đối thuộc, tiểu muội muốn biết điều gì?”

    Chiết Tử Du lấy vạt áo lau nước mắt, thút thít như một đứa trẻ, nhìn Quan nhị gia với ánh mắt vô cùng đáng thương, Chiết Tử Du đi tới giữa lều quỳ sụp xuống nói: “Ca, giờ chúng ta thấy Dương Hạo gặp nguy ở tòa cổ thành kia, không phải cứ đi men theo sông là đến, ở giữa còn phải đi vòng qua một ngọn núi, ca hãy vẽ cẩn thận con đường cho muội xem, nhất là tình hình xoay quanh tòa cổ thành ấy”.

    Nơi này Chiết Ngự Huân thực đã đi qua, song người của Chiết gia thì chưa đi, mỗi lần hắn đến đâu đó đều nắm bắt được tình hình địa lý và bộ lạc nơi đó, giờ theo trí nhớ của mình, hắn dùng hòn đá và cây làm núi và sông, vẽ vài đường lên nền giải thích cẩn thận cho Chiết Tử Du nghe.

    Chiết Tử Du nghe xong trầm tư giây lát, nói: “Chúng ta trước tiên giả định chủ lực quân của Lý Quang Duệ bỗng dưng mất tích sau khi qua sông lập tức chọn một địa điểm đóng quân, không theo tây hướng.

    Thế thì, để hai vạn đại quân dụ địch ở bên bờ sông, quân chủ lực của Dương Hạo vừa qua sông, nhất là Dương Hạo vừa mới qua sông lập tức thả nước hủy cầu nổi, tấn công hắn mà không phá hỏng đường lui của hắn, ý muốn dụ chúng ta lại mà dìm chết, chủ lực của hắn nhất định sẽ không trốn quá xa, nếu không thì sẽ mất tác dụng”.

    Chiết Ngự Huân gật đầu nói: “Không sai, nhưng giờ đám binh ít nhất cũng là trên vạn người, một khi đánh tuyệt đối sẽ không phải một hai canh giờ mà chiến đấu xong, một khi bị cuốn lấy, càng không có khả năng muốn đến thì đến muốn đi thì đi, kỵ binh hành động mau lẹ, tránh xa hơn chút, chúng ta sẽ không dễ tìm ra chỗ của chúng.

    Muội xem, bờ bắc rất nhiều thảo nguyên, từ đây thẳng đến dãy núi Trường Thành với mảnh đất rộng một hai trăm dặm đều là thảo nguyên, phía bắc càng không phải nói, kéo dài ngàn dặm đều là thảo nguyên.

    Bên trong cũng có sơn xuyên, nhưng cách đó cũng không gần, nơi mà chúng ta đóng, hướng lên phía trên đều là sơn xuyên tương đối rộng, Lý Quang Duệ trước đó cũng không thể xác định được Dương Hạo rời đi từ phương nào, nếu như hắn thực sự là chưa đi, mà còn mai phục ở đây thì quân đội lúc ấy sẽ ở phía sau của hai vạn binh mã, đợi đến khi Dương Hạo bỏ chạy về phía trước, cổ thành hoang tàn là chân sau, đại quân của hắn đương nhiên cũng sẽ theo đó mà đi bố trí an trú”.

    Chiết Tử Du gật đầu nói: “Nếu như vậy, chủ quân của hắn đương nhiên sẽ nấp ở chỗ núi”.

    Chiết Ngự Huân cười khổ nói: “Hai vạn quân địch ở dưới chân núi, nam bắc địa thế hiểm trở, khó khăn cho Dương Hạo.

    Chúng ta muốn đoán rõ được hướng đi của hắn thì cần phải chui vào hang cọp hai vạn đại quân, nhưng muốn chui vào đó, biết chúng ở đó hay không có còn quan trọng không?

    Chúng ta nhảy bổ ra quyết chiến với ta một trận rồi.

    Tử Du, nếu Lý Quang Duệ thực sự là chưa đi, nếu như hắn thực sự là đang mai phục ở đây thì chúng ta viện trợ đương nhiên là đi vào chỗ chết, không viện trợ thì chỉ có thể ngồi đó mà nhìn Dương Hạo bị ăn thịt, sau đó trốn biệt, như Đường cô nương đã nói, trốn về Hạ Châu, tăng thêm phòng bị đóng quân, tìm kiếm quân chủ lực của hắn có ích gì?

    Nếu như vậy thì chi bằng chơi một mẻ, đánh cuộc với Lý Quang Duệ đã lao tới Hạ Châu, toàn quân xông lên giải cứu cho Dương Hạo, theo ta nghĩ, nếu Lý Quang Duệ thực sự có ở đó, chúng ta đã có phòng bị, không sớm thoát thân, hắn cũng chưa chắc đã có thể giữ được cái mạng già ở đó”.

    Hắn cảm thấy hơi nhói đau: “Nhưng,….như vậy, hai vạn tinh binh của ca, già nửa đều ở đó rồi”.

    Chiết Tử Du bỗng phá lên cười: “Ca, ca xưa nay coi trọng vốn liếng của mình, không nỡ tiêu chút nào, Nhâm Khanh Thư thay ca quản tài sản, sau lưng đều nói ca là một người vắt chày ra nước, giờ sao lại mạo hiểm dùng tiền bạc như vậy?”

    Chiết Ngự Huân khẽ hừ nhẹ một tiếng không nói gì, Chiết Tử Du bỗng nắm chặt lấy cánh tay hắn, dịu dàng nói: “Ca, muội biết là ca luôn vì muội, nhưng cuộc chiến này không thể đặt chuyện tình cảm xen vào được, sáu vạn đại quân không thể mất tích không chút mảy may vậy được, nên…muội càng chắc chắn rằng, chúng vốn là không tây hành, duy nhất như vậy mới có thể trốn được, bảo chúng ta sao không tìm thấy chúng”.

    Nàng chỉ trỏ vào bản đồ nói: “Lý Quang Duệ xây thế cục chết không giải được, buộc chúng ta chui đầu vào rọ, hoặc là bỏ qua Dương Hạo, ba thế lực liên minh bị tan rã, hắn thừa dịp chiếm luôn sĩ khí Dương Hạo, hoặc là phản Hạ Châu, hoặc là đoạt Ngân Châu, tấn công, thủ thối, tương đối dễ.

    Nếu đây là tử cục, đại ca cũng nói cần phải đánh cuộc một keo, thì ta sẽ đánh cuộc, song coi như là đánh cuộc, chúng ta cũng không thể để Lý Quang Duệ xỏ mũi ta được”.

    Mắt nàng sáng long lanh, hỏi: “Đại ca, Ma Vân lĩnh địa điểm cụ thể của nó ở đâu, cách chúng ta bao xa?”

    Chiết Ngự Huân cầm một hòn đá: “Ở đây, quân lương Lý Quang Duệ biết tin Hạ Châu bị chiếm đóng, Ngân Châu thối binh thì tập trung lương thảo, ở đây địa thế hiểm yếu nhưng chỉ có một toàn cô lĩnh”.

    Chiết Tử Du trầm tư giây lát lại nói: “Từ chỗ chúng ta đi Ma Vân lĩnh thì mất bao lâu ạ?’

    Chiết Ngự Huân nói: “Khoái mã rong ruổi hết một ngày”.

    Chiết Tử Du rắn rỏi đáp: “Được, hắn đánh hắn, ta đánh ta”.

    Hắn vây cổ thành, chúng ta đốt lương thực, xem xem ai chịu thua ai”.

    Chiết Ngự Huân giật mình nói: “Tập kích Ma Vân lĩnh?’

    “Không sai, Lý Quang Duệ tất cũng sẽ chú ý đến nhất cử nhất động của chúng ta, chúng ta điều binh đi tấn công cổ thành, nửa đường chuyển hướng chạy tới Ma Vân lĩnh, chúng nhất định sẽ không kịp trở tay, đợi chúng phát hiện ra chúng ta có ý đồ như vậy thì Ma Vân lĩnh đã thành đám tro tàn rồi”.

    Chiết Tử Du đứng phắt dậy, nhướn mày nói đầy nhuệ khí: “Lý Quang Duệ Hạ Châu đã mất, quân đội sao có thể ổn định được, chẳng khác nào thế loạn cục.

    Đây là điểm duy nhất mà muội vẫn nghĩ chưa ra, giờ xem ra, Lý Quang Duệ nhất định quyết đoán tin phong tỏa, cho nên hắn tìm có thể dựa vào tam quân hiệu lệnh như một, sĩ khí bất đảo, ung dung bày đặt thế cục, thiết lập bẫy.

    Nhưng, đại quân rút lui khỏi Ngân Châu, đi Tuy Châu, đột nhiên qua sông Vô Định, lại ở nơi này mai phục, đây là kế hiểm, nếu chúng ta không mắc bẫy, hành động vây đánh Ngân Châu sẽ hoàn toàn tan rã, tại sao hắn cần làm như vậy?

    Vừa mới bắt đầu sĩ binh sẽ không nghĩ rằng, đến lúc bước đường cùng rồi mới không thể không nghĩ, cũng không thể một chút gió mà cũng không nghe thấy, tin Hạ Châu bị chiếm, giờ thời khắc này mới chính là hiểu dụ tam quân chân chính”.

    Chiết Tử Du ưỡn ngực, trầm giọng nói: “Nếu muội mà là Lý Quang Duệ, lúc này muội sẽ nói với đám tướng sĩ rằng, lương thảo của chúng ta đủ để cho chúng ta quay trở lại Hạ Châu, dù rằng Hạ Châu đã bị chiếm đóng nhưng chúng ta đã vây được Dương Hạo, rất nhanh thôi, viện quân của hắn sẽ bị chúng ta ăn tươi nuốt sống, chúng ta nhất định có thể đổi bại thành thắng, ổn định được lòng quân.

    Nếu như lúc này lương thực ở Ma vân lĩnh bị thiêu trụi, thì điểm hy vọng cuối cùng sẽ mất, lòng quân sẽ không thể còn, sáu vạn đại quân của hắn sẽ trở thành những con cừu hồn bay phách lạc, chẳng sợ gì năm nghìn quân địch, cách duy nhất cũng có đường thoát, không ngừng mà thoát thân”.

    Nàng nhìn Chiết Ngự Huân, đưa ra câu kết: “Đương nhiên tất cả sự phân tích này đều là tiền đề xây dựng thiết lập đánh Lý Quang Duệ, nếu hắn thực sự quay lại Hạ Châu, thì vạn sự hưu đề”.

    Nhìn đại ca bằng ánh mắt kỳ quái, Chiết Tử Du vội hỏi: “Ca, ca làm sao thế?”

    Chiết Ngự Huân khẽ thở dài, hất cằm nói: “Ca bỗng nhiên có cảm giác, nếu như gả muội đi, Chiết gia ta sẽ bị tổn thất rất lớn.

    Còn ở rể lại không phải là cách hay…”

    Hai vạn binh Hạ Châu vây lấy cổ thành hoang tàng không hề tấn công.

    Mưa ngớt, trời hửng nắng.

    Từ sáng đến trưa, đất vàng dẻo quánh được mặt trời hong khô, rồi lại được gió thổi, tầng trên của đất đã cứng trở lại, ta có thể đứng trên đó mà không sợ lún, doanh trại địch vẫn chưa tấn công, chúng vẫn ở chiến hào, công sự che chắn, như chúng mới là bên phòng thủ vậy, Dương Hạo lúc này đã hiểu tất cả.

    Một cái bẫy thật lớn đang lấy hắn làm trung tâm, hắn chính là con mồi, nhân mã Ngân Châu, Phủ Châu, Lân Châu chính là con mồi, Lý Quang Duệ kinh địch, dốc toàn bộ lực lượng, Hạ Châu bị chiếm chưa được lui, hắn tự tương kế tự kế, thiết lập một cái tình thế như vậy, mở cái mồm chứa đầy răng nanh thật to, chờ con mồi nhảy vào một cái, hắn không những muốn đoạt lại Hạ Châu mà còn không muốn bị bại quân nữa mà thôi, hắn muốn diệt trừ liên minh ba thế lực, đoạt về Ngân Châu và rêu rao khắp thiên hạ.

    Lúc đó, tin Hạ Châu bị mất vào tay giặc khiến cho sĩ khí của quân dân hắn không thể tấn công được nữa, hắn chỉ khua chiêng gõ trống mà thôi, tất cả bộ tộc nghe được tin ba thế lực đã mất không tấn công, lần lượt quy phụ, Lý Quang Duệ khi về đến thành Hạ Châu, không hoảng sợ với chuyện mất nơi nương tựa, hắn cứ làm như chuyện hắn thành công trốn khỏi Ách Nhĩ Ba đảo như hoàng đế thứ nhất vậy, không đánh mà thắng trở về đến vương quốc của hắn.

    Tây bắc vương, chắc chắn có hào khí và ngạo khí của tây bắc.

    “Cho dù thế nào đi nữa, nhất định phải thông báo cho viện quân không được viện trợ”.

    Dương Hạo lo lắng như kiến bò trên chảo nóng, hắn vội đưa những phán đoán của mình ra nói với đám bộ hạ đang ý đồ tiếp viện, nói với minh hữu của hắn, nhưng hắn bị vây ở đây có chạy được đằng trời, có thể đem tin đi báo đây?

    Quân địch không những có hai vạn tên, chúng thậm chí còn trang bị cung nỏ, chiến hào bẫy rập, khi Dương Hạo hiểu được điều đó thì đã quá muộn, nếu như viện quân không đến, thì theo như hai vạn tên địch ấy, hắn tuyệt đối cũng chẳng thể nhảy ra khỏi vòng vây được, ngoại trừ đao và trọng giáp của hắn ở đây, còn giờ không phải là hắn lo cho sự an nguy của chính mình mà là sợ người thân, bạn bè, đồng chí của hắn sẽ rơi vào bẫy của Lý Quang Duệ.

    Hắn đã không thể rời khỏi đây rồi, nhưng hắn phải làm thế nào thông báo cái tin này đi, để viện quân chạy xa, tăng cường phòng ngự Ngân Châu và Hạ Châu, ôi, tin làm thế nào để truyền đi đây?

    Lên Trời không có đường, xuống đất không có cửa.

    Dương Hạo bỗng nhiên cảm thấy qua một đêm đầu bạc không phải là truyền thuyết, có lẽ ngày mai khi mặt trời lên cao, hắn cũng sẽ trở thành một con chim đầu bạc.

    Lý chỉ huy trăn trở động tĩnh của quân đội Hạ Châu, vội vàng chạy tới tìm Dương Hạo, phát hiện Dương Hạo thần bất thủ, lẩm bẩm gì đó như bị ma nhập, tâm trí đã mất, Lý chỉ huy lo sợ đi gọi lang trung, đợi khi hắn mang được lang trung đến thì đã phát hiện Dương Hạo không còn đứng ở đó nữa.

    “Không được rồi, phía trước, phía sau đều là doanh trại địch, trước còn có chiến hào, binh lực của ta không thể ra khỏi vòng vây được, nếu như tối phá vây…có thể lao ra được vài người hay không?”

    Dương Hạo đứng ở trong cổ thành đi đi lại lại, nhìn xong trận thế phía trước rồi lại nhìn về sơn lĩnh ở phía nam, trên núi, cũng có trạm canh gác binh Hạ Châu, bên cạnh hắn đây, là rừng rú khó xuyên qua, muốn phạt cây lên núi thì binh Hạ Châu hai bên không tấn công hắn chắc, nếu như cứ ung dung lên núi, đợi hắn đến đỉnh núi, khi đó sợ là đã bị binh Hạ Châu xông luôn vào doanh trại quân đội của quân địch còn khó.

    Phía bắc thì sao, bắc cổ thành là vách núi sừng sững, dòng sông hằng nghìn năm nay cọ rửa thạch bích trơn tru, thẳng tắp, dưới mười trượng nước sông cuồn cuộn, nước lũ rộng gần nghìn mét chảy gấp, cho dù người có kỹ năng bơi tốt nhất cũng không qua được, đây là chỗ tuyệt đường sống.

    Dương Hạo lẳng lặng nhìn nước sông, lúc này Lý chỉ huy mang lang trung đến nơi, vừa thấy Dương Hạo vịn vào tường đá, cái nhìn quái dị vào vách núi đen xì còn tưởng rằng hắn muốn nhảy sông tự vẫn, thực khiến cho người ta hồn phi phách tán, Lý chỉ huy ra hiệu cho lang trung, rón rén tiến tới gần Dương Hạo, rồi đột ngột giơ tay ôm chặt lấy hắn thét: “Thái úy, không được đâu, không được thế, trời không tuyệt đường người, ngài cũng không được tự sát như vậy”.

    Dương Hạo chầm chậm quay đầu lại, cười hì hì nói: “Ai bảo ta cần phải tự sát chứ?

    Ta sống đang vui, tại sao lại phải tự sát?

    Ha ha, Lý chỉ huy, ngươi thực là hay ho đấy”.

    Lý chỉ huy vừa thấy hắn cười, rợn cả da gà, lắp bắp nói: “Thái úy, đại soái, ngài….”.

    Dương Hạo ngẩng đầu nhìn lên trời, cười lớn: “Ha ha ha, ha ha ha, trời không quên ta, Lý Quang Duệ, ngươi sao có thể làm khó cho ta được?

    Ha ha ha…”

    Lý chỉ huy ngồi phịch xuống đất, há hốc mồm: “Thôi xong, đại soái…điên rồi…”.

    Chương 477: Thế sự vô thường

    Đông Nhi vội vàng về thành Ngân Châu, nói rõ sự tình cho Kha Trấn Ác, cần mang năm nghìn binh mã qua sông Vô Định, tập hợp binh mã của Lý Nhất Đức để cứu quân Dương Hạo, Kha Trấn Ác nghe vậy vội nói: “Phu nhân, hay là nàng đi thủ ở đây, ti chức sẽ dẫn người đi cứu đại soái”.

    La Đông Nhi quả quyết nói: “Không, đích thân ta đi, thủ thành mới là sở trường của ngươi, nơi dã chiến yếu điểm, điều hành kỵ binh ta thành thục hơn ngươi”.

    Kha Trấn Ác thản nhiên nói: “Thế phu nhân mang hết bảy nghìn binh tốt còn lại đi đi, thêm được người nào thì lực lượng càng mạnh hơn chừng ấy, giờ Ngân Châu vô chiến sự, để lại hai nghìn sĩ tốt cũng chẳng làm gì”.

    Đông Nhi lắc đầu nói: “Không được, năm nghìn người đã là cực hạn hiện giờ trong thành có bảy nghìn sĩ tốt, nhiều người bị thương, để lại cho ngươi hai nghìn người, phần lớn là thương không nhẹ, không thể gượng nổi khi có chiến, như vậy mang họ đi chỉ tổn thương vong thôi”.

    Mục Thanh Ban nói: “Phu nhân, ba nghìn nữ binh của chúng ta thế nào đây?

    Đừng nhìn họ đều là nữ nhi, nhưng cưỡi ngựa bắn cung giỏi vô cùng, chẳng kém gì nam tử.

    Trước chủ yếu phụ trách phòng vệ trong thành, hao tổn ít nhất, lần này thời điểm then chốt, có thể dùng được chú.

    Thuộc hạ mang họ đi tham chiến nhé”.

    “Cái này…”

    Đông Nhi hơi chần chừ.

    “Phu nhân, nuôi binh nghìn ngày, dùng binh một ngày, tình thế nguy ngập như đại soái, nếu như đại soái có mất, cả thành Ngân Châu ở tây bắc hổ lang tranh giành, tuyệt đối sẽ không thể thủ được.

    Cứu đại soái cũng là cứu lấy chúng ta mà thôi, không nên do dự nữa”.

    Diễm Diễm không chần chừ nói: “Tỷ tỷ, chúng ta có ba nghìn nữ binh, mang ra xông trận, chắc chắn hơn một chút”.

    La Đông Nhi nghiến răng quả quyết nói: “Thôi, được rồi, lập tức kiểm tra nhân mã, chúng ta xuất phát thôi”.

    Chuyện quá khẩn cấp, đoàn người không nhiều lời, Đông Nhi ngay cả việc về qua phủ cũng không về, vội vội vàng vàng đưa tám nghìn binh mã cả trai lẫn gái mang theo cũng tiễn đi thẳng về phía sông Vô Định.

    Lý Kế Quân thu thập tàn binh đang chuyển hướng sông Vô Định, vừa mới chạy đến Trọc Lân Xuyên phía trước, thám mã cấp báo, ở phía xa phát hiện ra một đoàn nhân mã, đang xông đến, Lý Kế Quân chợt giật mình, hắn không biết người, binh lực có bao nhiêu, nhiều hay ít, sau khi đánh lâu binh thiếu không dám ứng chiến, lập tức lệnh cho người quay về trận địa Trọc Luân Xuyên Dương Hạo vứt bỏ, vào trạng thái phòng ngự.

    Không lâu sau lại có thám mã cấp báo, đạo binh mã từ Ngân Châu tiến lại, kề sát Trọc Luân Xuyên rồi.

    Lý Kế Quân nghe vậy mừng rỡ, theo hành động từ Ngân Châu tiếp viện sông Vô Định cho thấy, kế hoạch của nghĩa phụ hắn đương nhiên là có hiệu quả.

    Lý Kế Quân vui mừng nhìn, vội lệnh cho bộ đội sở thuộc chạy theo sông Vô Định, đồng thời lệnh cho thám mã chú ý tới động hướng của đường binh mã kia.

    Đi hơn già nửa canh giờ, phía trước thám mã hồi báo, binh mã viện trợ sông Vô Định có tổng binh lực khoảng vạn người, vì không có cách nào tiếp cận, không thể có két quả chính xác, song chúng phát hiện đám binh mã này toàn là nữ binh.

    Lý Kế Quân nghe vậy bật cười thành tiếng: “Ha ha, Ngân Châu đến nữ binh cũng phải xuất ra, xem ra kế hoạch của ha ta đã thành công mỹ mãn, ba thế lực liên quân, chuẩn bị toàn bộ vùi dưới sông Vô Định rồi”.

    Lý Kế Quân đang cười hả hê bỗng nhiên dừng lại, sắc mặt thay đổi một cách nhanh chóng, hắn suy tư, một lúc sau, mắt Lý Kế Quân đảo loạn lên, vẫn đang suy nghĩ, doanh chỉ huy sứ tri minh hải thật thà bước lên chắp tay hỏi: “Nha nội, chúng ta không đuổi theo sao?”

    Lý Kế Quân khẽ lắc đầu, trầm giọng nói: “Minh hải, cha ta bên đó có tám vạn đại quân, hợp binh lực ba phiên lại cũng chẳng phải là đối thủ, huống hồ Dương Sùng Huấn đã chạy về Lân Châu rồi, còn hai thế lực Chiết Dương tất sẽ có một trong hai phiên trúng kế mai phục của phụ thân, ta lo lắng gì, ngược là Ngân Châu, hắc hắc, Ngân Châu đến nữ binh cũng phải xuất ra rồi, ngươi…ngươi…thành Ngân Châu giờ chẳng khác nào là tòa thành trống?”

    Trí Minh Hải mắt sáng lên nói: “Ý nha nội là chúng ta đi đoạt thành Ngân Châu của hắn”.

    Lý Kế Quân quay đầu lại nhìn, cười như không cười nói: “chúng ta qua sông Vô Định thì đơn giản rồi, hà tất phải đi cướp Ngân Châu”.

    Trí Minh Hải nghi ngờ nói: “Thế là…tình hình chiến đấu của tiết soái bên đó giờ vẫn chưa rõ?”

    Lý Kế Quân bĩu môi dài thườn thượt, ung dung nói: “Cha của ta thường nói, thánh nhân nhìn tí là hiểu, tình hình bên đó rõ như ban ngày còn gì là không rõ chứ?”

    Hắn chỉ roi ngựa về phía trước nói: “Nếu bên Dương Hạo chiếm thế thượng phong còn phải điều động binh từ Ngân Châu đi sao?

    Phải điều động cả nữ binh đi gia nhập chiến trường sao?

    Chẳng còn gì để nói, chúng ở sông Vô Định đã thiệt thòi, hơn nữa nhất định có nhân vật quan trọng rơi vào tay của cha ta, không chừng đó chính là Dương Hạo, Ngân Châu mới dốc toàn lực xuất quân.

    Giờ bộ đội sở thuộc của ta chưa đến sáu nghìn người, đi sông Vô Định cũng chẳng có công dụng gì lớn, khi đã như vậy, chúng ta chi bằng đi thành Ngân Châu, Ngân Châu bị chiếm đóng bộ đội sở thuộc của Dương Hạo còn đang dựa vào nơi hiểm yếu chống lại không chừng không công tự hội rồi. hắc, chúng ta gậy ông đập lưng ông, Trí Minh Hải, ngươi tiên phong, chúng ta đi thành Ngân Châu”.

    *****

    Lại là một ngày mới.

    Ánh mặt trời ban sáng như tưới thêm sức sống cho đám cây cỏ xanh tươi nhuộm thêm màu vàng ánh sắc, một con hươu chạy nhanh vào trong sơn cốc.

    Đây chính là phía sau dãy núi cạnh tòa cổ thành hoang tàn, kỵ sĩ đang cưỡi ngựa lập tức nhảy xuống, trong cây lập tức xuất hiện một người nhận dây cương, người đó dựng một cái nhà tranh ở giữa sườn núi đầy cây tùng cây trúc.

    “Báo, đại nhân, Chiết Ngự Huân đã xuất binh rồi”.

    Lý Quang Duệ đang đốt đèn lò, trên lò là nước thuốc đang sôi, hắn vừa bưng chén thuốc lên, nghe thấy tiếng báo vội run tay, bát thuốc rơi luôn xuống lò, hơi nóng bốc lên, trong nhà tranh lập tức tràn ngập mùi thuốc đông y, tên tiểu tốt kia không dám ho he, lo lắng đứng ở đằng kia.

    Lý Quang Duệ cố gắng trấn định lại, giọng hơi run: “Chúng…rốt cuộc lại thiếu kiên nhẫn vậy sao?”

    Quân sư Nhạc Phi Vũ ngồi ở trong góc nhảy dựng ra, trầm giọng nói: “Chiết Ngự Huân xuất bao nhiêu nhân mã?

    Chạy từ hướng nào tới?”

    Tên tiểu tốt nói: “Dường như là Chiết Ngự Huân xuất toàn lực lượng, chắc chắn là đi từ hướng sông Vô Định lại rồi”.

    Nhạc Phi Vũ chắp tay, vui vẻ quay người lại nói: “Đại nhân”.

    Lý Quang Duệ từ từ đứng dậy, mỡ ở hai má hắn khẽ rung rung, dặn dò: “Cấp lệnh rút tất trạm canh gác phía trước, tuyệt đối không được để đánh rắn động cỏ, mau!”

    “Tuân lệnh”.

    Tên thám mã ấy vội vàng chạy đi, Lý Quang Duệ xoay người lập tức thống lĩnh quân thị vệ, dặn dò: “Mệnh lệnh, Lý Hoa Đình, Hà Tất Ninh, Vương Tỏa, bộ đội sở thuộc Vũ Phá Quân, lập tức mang quân rời khỏi sơn cốc, mặc giáp quải an, chuẩn bị xuất chiến!

    Nhanh!”

    “Tuân lệnh!”

    Lý Quang Duệ thở dài một hơi, rồi xoay người sang quân sư của mình dặn dò: “Ngươi mau gọi người đi bên Trương Sùng nguy, hắn lập tức chuẩn bị đi tấn công đào cốc, đợi Chiết Ngự Huân vừa đến, lập tức tấn công, càng làm tốt càng tốt, điều binh ra sơn tranh thủ thời gian”.

    Khuôn mặt già nua đau khổ của Lý Quang Duệ nở nụ cười nhạt nói: “Dương Hạo, giờ ngươi có thể chết được rồi”.



    ****

    Lý Sùng Nguy dậy từ sớm tinh mơ, nhìn về phía tòa thành đổ nát, hắn nhai một miếng thịt bò khô, uống một tô trà nước đỏ đỏ đen đen, thản nhiên tự đắc: “Thắng bại thành bại, thực là khó mà đoán trước được.

    Vốn cho rằng Hạ Châu rơi vào tay địch, chúng ta đã thất bại thảm hại, không ngờ Lý đại nhân lại cao thủ ra tay dụ Dương Hạo mắc câu, chúng ta sẽ nhanh chuyển bại thành thắng thôi”.

    Nếu như thế lực ba phiên tẫn táng như thế, thì những nhân vật đầu não của tam phiên cũng sẽ tấn tang như thế, đó tuyệt đối là một đại thắng lợi, một lần nữa chiếm lĩnh Hạ Châu cũng chẳng qua chỉ là chuyện sắp tới, nói không chừng tin này lan đến Hạ Châu, đầu tường ngựa cái sẽ trói lqsam lại, thác bạt thương mộc gan lớnsẽ đến thỉnh tội với đại nhân đấy, ha ha, ah không, thế sự khó lường, thực là như vậy a…”

    Trương sùng nguy đang cảm khái thế sự khó lường, một tên tân binh dẫn một tên tín sứ đến bên cạnh nói: “Đại nhân!

    Tiết soái quân lệnh, lệnh cho bộ đội của người lập tức lên ngựa tác chiến chuẩn bị, Chiết Ngự Huân sáng sớm đã xuất phát, giờ đang đến đây, đợi đại quân của hắn đến, tiết soái lệnh cho bộ đội của người lập tức sẽ phát động tấn công vào đống đổ nát Đào Cốc, dụ Chiết Ngự Huân đầu nhập toàn bộ binh lực, tiết soái sẽ điều binh bao vây, bọc đánh đường lui của chúng, giết toàn bộ bọn chúng”.

    Trương Sùng Nguy nhảy dựng lên mừng rỡ nói: “Được lắm!

    Bộ ta chuẩn bị chiến”.

    Tiếng kèn vang lên, các doanh binh vội vàng tập hợp, bắt tay vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, Trương Sùng Nguy đứng ở trước, nhìn về phía thành Đào Cốc xa xa, lòng chợt nảy sinh cảm giác kỳ lạ.

    “Không hợp, bên ta có gì đó hơi biến động, trận địa của Dương Hạo bên đó có chút phản ứng, nhưng sáng sớm ngày hôm nay đến giờ, trận địa bên đó chỉ thấy cờ tung bay, chẳng nhìn thấy bóng dáng quân sĩ tốt nào cả, chúng đều đói không bò dậy được nữa hay sao?

    Cứ coi như một miếng lương khô không mang đi, mới có hai ngày đêm, cũng không tới mức đói mà chết chứ?”

    Trương Sùng Nguy càng nghĩ càng cảm thấy bất an, thấp thỏm lo lắng hồi lâu, trầm giọng dặn dò: “Điều hai bộ nhân mã thăm dò xem thế nào”.

    Cung tiễn được bắn lên, tiếng bay của mũi tên vù vù bên tai, trận địa của đối phương vọng tới tiếng ngựa hí, Trương Sùng Nguy nghe vậy lòng rộng.

    Nhưng trận địa của đối phương không có mũi tên nào bắn trả lại, hai bộ nhân mã dương cung lên trước, vốn chỉ là thăm dò tính tấn công, sau đó hoàn toàn không có thấp kháng, điều này khiến họ không biết làm thế nào, họ chỉ có thể kiên trì không ngừng tới gần, nhưng phản kích trong dự đoán vẫn chưa xảy ra, đại kỳ trận địa của Dương Hạo vẫn bay phấp phới, và không có một tên nào xuất hiện, Trương Sùng Nguy quan sát trận địa phía trước căng thẳng, thầm giục: “Tiến lên”.

    Hai bộ nhân mã lấy lá chắn hộ thân tiến về thành đổ nát kia, tên thứ nhất lên được tường thành thấp, rồi tiếp theo có tên thứ hai, rất nhanh, hai đội nhân mã đều lên hết tường thành, hoảng hốt hét lớn: “Chỉ huy đại nhân, chỉ huy đại nhân, không rồi, hoang tàn Đào Cốc đều trống không rồi, tất cả bọn chúng đều mất tiêu rồi”.

    Sắc mặt Trương Sùng Nguy tái mét, môi răng hắn lập cập va vào nhau nói không nên lời, thực là không rồi, tất cả bọn chúng đều không thấy đâu, bin khí đều không thấy, đến dấu chân ngựa cũng không thấy, chỉ còn thừa lại vài con ngựa như con ngựa hoang khổng lồ, đang nhàn nhã ăn cỏ ở sơn lĩnh.

    Trương Sùng Nguy mặt mũi tối sầm lại, thất thanh kêu lên: “Người đâu?

    Người đâu?”

    Một con ngựa ngẩng đầu lên, mồm đang nhai cỏ xanh, phì phì cái mũi về phía hắn như đang cười nhạo hắn.

    Thế sự thực khó lường…

    Chương 478: Bắt đầu cuộc chiến hỗn độn

    “Tướng quân, còn cách đống hoang tàn Đào Cốc bảy mươi dặm”.

    Đại quân nhanh như điện chớp, phía trước vẫn là một mảnh thảo nguyên bằng phẳng, đám binh sĩ bên cạnh thuộc địa hình đột nhiên bẩm báo lớn với Chiết Ngự Huân.

    “Tu…”, Chiết Ngự Huân ghìm mạnh ngựa, quay đầu nhìn về phía Chiết Tử Du, Chiết Tử Du nhìn về phía trước, chẳng chú ý đến xung quanh, thần sắc của nàng đang vô cùng phức tạp, nhưng chỉ chần chừ nghi ngờ giây lát, nàng bèn nhấc cương ngựa, giật mạnh một cái, lao nhanh về phía trước.

    Chiết Ngự Huân thở dài, thúc ngựa đuổi theo, toàn bộ đại quân cũng lên ngựa đuổi theo

    Chiết Ngự Huân đã có tám phần chắc chắn có thể nhận định được Lý Quang Duệ không vội vàng đào tẩu, hắn đang sắp xếp một cục điện ở sông Vô Định, ý đồ chuyển bại thành thắng.

    Giờ nàng đánh bất ngờ Ma Vân lĩnh, thiêu hủy toàn bộ số lương thảo của Lý Quang Duệ, chỉ vì đây là chuỗi hành động quan trọng diệt tận gốc độc kế của Lý Quang Duệ.

    Nàng không phải là thần, nàng cũng không biết có nên dùng cách nào mới có thể cứu được Dương Hạo ra, nàng chỉ biết cách chính xác hiện giờ là nắm bắt cơ hội, chuyển bại thành thắng.

    Trên chiến trường, mỗi người đều là một quân cờ được bố trí vì sự thành bại của một thế cục, nếu như có thể, nàng thà lây thân thay cho Dương Hạo làm quân cờ ấy, nhưng giờ nếu như Dương Hạo chính là quân cờ ấy, trực tiếp đi cứu hắn chỉ là tự tìm đường chết, thiêu hủy lương thảo cũng không phải là liều thuốc linh đan cho Dương Hạo, ngược lại điểm then chốt đánh bại Lý Quang Duệ, nàng chỉ có thể đưa ra cách lựa chọn này:

    “Trước khi chưa được tin ta viện quân đến nơi, Dương Hạo còn có tác dụng của con mồi, Lý Quang Duệ sẽ không tấn công hắn.

    Chúng ta đi nửa đường rồi đổi hướng, bất ngờ tập kích Ma Vân lĩnh, Lý Quang Duệ muốn nắm chắc được hướng đi của chúng ta, chí ít cần hai giờ, đợi hắn điều động binh mã mai phục địa điểm, sẽ ra đại sơn huy quân tới cứu, làm sao cũng cần một giờ, thời gian này, chính là điểm mấu chốt của quân ta dồn thắng.

    Sau khi lương thảo bị thiêu hủy, cũng mất một ngày, có thể là hai ngày, nhiều nhất cũng sẽ không vượt quá ngày thứ ba, đại quân của Lý Quang Duệ phải tan rã, lúc đó chính là khi ta phản kích.

    Nếu có thể bảo La Đông Nhi điều động binh mã phối hợp, chúng ta tập kích bất ngờ Ma Vân lĩnh, họ tấn công đống hoang tàn Đào Cốc, vốn càng thêm thỏa đáng, nhưng Lý Quang Duệ nhất định sẽ phái người theo dõi động tĩnh trong doanh trại ta, chúng ta dư sức, hắn có đầy đủ đám thuộc hạ, phòng vạn nhất tất cũng sẽ hông mang ra toàn bộ, nếu như ăn được cả ngã về không, nếu như toàn bộ lực lượng của Dương Hạo bị nuốt rụng, Ngân Châu cũng sẽ gặp nguy.

    Tình hình như hiện giờ, Lý Quang Duệ bị chúng ta đi vòng đằng sau, phế tích Đào Cốc chỉ còn thừa lại hai vạn binh mã vây quanh, đây là cơ hội duy nhất để Dương Hạo phá vòng vây, có thành công được hay không thì chỉ có trời mới định đoạt được.

    Ông trời ơi, giờ chỉ có người mới giúp được chàng”.

    Chiết Tử Du thầm hét lớn, người khác có lẽ là vội hoặc là lo lắng, nhưng không một ai giống với nàng, sự dày vò tột cùng, khổ đau, nhưng nàng có thể bày tỏ với ai đây, nàng chỉ làm cái mà nàng nên làm, và không cần người khác phải hiểu.

    Nàng là Chiết Tử Du, một Chiết Tử Du kiêu ngạo, ai biết được trong nỗi lòng nàng đang dày vò đau nhói như ngàn mũi kim đâm, dù có bị người ta dìm xuống nước bùn đen, nàng cũng sẽ không hạ thấp cái đầu kiêu ngạo của nàng, sẽ không bao giờ để lộ sự yếu ớt hay nhỏ lệ trước mặt người khác.

    ******

    Lý Quang Duệ đã thu nạp toàn bộ trạm canh gác, hắn không muốn vì chút sơ hở mà đánh rắn động cỏ, làm hỏng kế hoạch lớn của hắn.

    Hắn lo lắng chờ đợi, đợ nhân mã của Chiết Ngự Huân nhào vào cái bẫy rập mà hắn đã sớm chuẩn bị.

    Mấy ngày nay Chiết Ngự Huân án binh bất động, hắn đã đợi đến mức lo lắng, hắn vốn đã quyết định, đợi đến một ngày, nếu như Chiết Ngự Huân không viện trợ cho Dương Hạo, thì sẽ diệt tàn quân Dương Hạo trước, sau đó dốc toàn lực tấn công Chiết Ngự Huân.

    Nếu quân của Chiết Ngự Huân bị đánh tan, tiếp theo cắn trả, đoạt Ngân Châu trước, nếu như Chiết Ngự Huân và đám người còn dư thừa ở chỗ Dương Hạo hợp binh lại, lui giữ Ngân Châu, thế thì sẽ quay về Hạ Châu.

    Thắng lợi của việc tiêu diệt gọn bộ đội sở thuộc của Dương Hạo có thể tạm thời coi là đẩy mạnh sĩ khí của tam quân, tan trã truy kích của tam phiên thì có thể bình yên quay trở về Hạ Châu, theo chiến lược mà nói, đây là điểm then chốt của toàn bộ thế cục, nói cụ thể hơn là, cũng chỉ có đánh về Hạ Châu, sĩ khí trong quân mới có tác dụng, toàn quân ai cũng ngóng trông ngày trở về quê hương, đến khi ấy, hắn nhất định sẽ có thể một lần nữa trở về Hạ Châu, ba mươi năm khổ đau đã đi qua, sự chắc chắn này vẫn là có.

    Đương nhiên đây chỉ là dự định nát nhất của hắn, Chiết Ngự Huân đã thiếu kiên nhẫn, giết được Dương Hạo, giết được Chiết Ngự Huân, chỉ huy đi Tham Đà lĩnh, sau đó giết Dương Sùng Huấn, Ngân Châu dễ như trở bàn tay, Dương Hạo bị giết, hai châu Lân Phủ bị đại thương nguyên khí, hắn không những hoàn toàn xứng đáng vương tây bắc, hơn nữa…càng sâu hơn nữa, uy thế của hắn sáng chói như mặt trời ban trưa.

    “Ha ha ha…”

    Nghĩ đến chỗ này, hắn đắc ý, Lý Quang Duệ không khỏi cười phá lên, đúng lúc này, Trương Sùng Nguy hoảng hốt chạy vào, cơ hồ đầu cắm xuống đất: “Đại nhân, đại nhân, không xong rồi, không xong rồi”.

    “Cái gì?”

    Nụ cười của Lý Quang Duệ vẫn trên mặt: “Cái gì không xong chứ?”

    “Dương Hạo…Dương Hạo…Dương Hạo mất tích khỏi Đào Cốc rồi, đám người của hắn đều mất tích rồi”.

    Lý Quang Duệ như con gấu nhảy bổ xuống khỏi ghế, túm lấy cổ áo hắn: “Ngươi nói cái gì?

    Dương Hạo mất tích ư?

    Mấy vạn nhân mã, sao có thể mất tích được?

    Ngươi nói đi?”

    Trương Sùng Nguy lắp ba lắp bắp nói: “Thuộc hạ cũng không biết nữa, hôm qua trước lúc nửa đêm còn thấy đuốc sáng mà, nhưng sáng sớm hôm nay theo lệnh của đại nhân, thuộc hạ đang tấn công vào trong Đào Cốc phế tích song lại phát hiện bên đó yên tĩnh lạ thường, thế là phái hai vạn nhân mã vào đó thăm dò tấn công, kết quả là trong đó không chút phản kháng lại, đợi đến khi chúng tôi vào đến nơi thì chỉ thấy mấy nghìn ngựa chiến đứng dưới núi, người…tất cả bọn chúng đều không thấy đâu nữa rồi”.

    Sắc mặt Lý Quang Duệ tái nhợt đi, một lúc sau mặt hắn đỏ ửng lên, ánh mắt của hắn như muốn nuốt gọn Trương Sùng Nguy luôn, khiến Trương Sùng Nguy run rẩy sợ hãi.

    Nhạc Phi Vũ vội bước nhanh đến nói: “Đại nhân, cho dù Dương Hạo có bỏ chạy thế nào, mau chóng ứng biến mới đúng”.

    Lý Quang Duệ ánh mắt vừa động, đẩn Trương Sùng Nguy về phía trước, Trương Sùng Nguy cố lui lại mấy bước, mông phịch luôn xuống đất.

    Mặt Lý Quang Duệ trở nên xanh mét, mắt hắn lộ ra sự hung ác dữ tợn, lớn tiếng quát: “Lão phu mặc kệ hắn trốn thế nào, ít nhất thì viện quân của hắn cũng không biết tin này, Trương Sùng Nguy, ngươi đưa nhân mã ta trở về, đánh nghi binh Đào Cốc, cần dụ Chiết Ngự Huân lại chỗ ta, sau đó thì vây lấy hắn, nếu không…lão phu sẽ láy cái đầu của ngươi”.

    Trương Sùng Nguy lắp bắt đồng ý một tiếng, quay đầu chạy thẳng ra ngoài, Lý Quang Duệ cũng đi ra ngoài lều, nhìn về phía quân đội đang tập kết ở Đào Cốc, lẩm bẩm: “Dương Hạo…Dương Hạo…lẽ nào ngươi có thể mọc cánh bay đi ư?”

    Bộ đội của Chiết Ngự Huân tập kích Ma Vân lĩnh, nhân mã Lý Nhất Đức đóng ở cầu nổi.

    Minh hữu Chiết Ngự Huân sẽ không đi giải cứu đại nhân tự gia, quay đi đánh lương thảo quân địch, Lý Nhất Đức vô cùng khinh bỉ, thậm chí hắn còn hoài nghi, Chiết Ngự Huân có ẩn chứa dã tâm hay không, muốn mượn tay của Lý Quang Duệ giết sạch đại soái nhà mình, lương thảo vừa đốt, muốn tất sĩ khí quân tâm điểm cuối cùng đều không sót lại chút gì?

    Chiết Ngự Huân muốn trở thành tây bắc vương ư?

    Nhưng trong lòng tuy oán hận, đối đầu với kẻ địch mạnh, cũng hành động theo cảm tính, thời điểm nhà mình sụp đổ, ít nhất chúng tấn công Ma Vân lĩnh, cũng coi là chi viện bên cạnh họ, đợi đến phu nhân dẫn binh đuổi tới, quân địch lại được tin lương thảo bị thiêu, thì khi ấy cứu đại soái cũng dễ hơn nhiều rồi.

    Mặt trời đã lên cao, ánh mặt trời trải đều lên từng ngọn cỏ đọng sương mai, lớp sương trên mặt sông đã dần tan biến, Lý Nhất Đức đi chầm chậm trên cầu, vừa nhìn về phía bờ bắc, ngóng trông viện quân của phu nhân mau mau tới vừa suy nghĩ.

    Bỗng có một tên gọi lớn: “Mau mau nhìn kìa, nhìn kìa, thật nhiều gỗ, ồ, có người, không chỉ một người”.

    Lý Nhất Đức thò tay nắm chặt bội đao, vội kêu lên: “Đề phòng, đề phòng, cẩn thận đánh bất ngờ”.

    Binh sĩ hai bên bờ giương cung lắp tên, vội vàng đề phòng, đống lạ hoắc cứ theo nước trào đến, chạy cực nhanh, thứ ấy lao đến, có vài tên đã trôi qua gầm cầu, có vài tên thì đụng phải cầu, một cây lớn chặn giữa hai cầu, thứ kì dị kia tắc lại chỗ đó.

    Lý Nhất Đức vịn vào lan can cầu nhìn, chỉ thấy gỗ lớn có cột một người, sự vật bị gỗ cột đều là người cả, trước ngực sau lưng đều cột lấy yên ngựa và rất nhiều nhánh cây nhỏ, buộc chặt vào với cây, ai nấy đều bất tỉnh.

    Lý Nhất Đức chợt nhói trong lòng, vội thu bội đao, lớn giọng nói: “Mau, mau cứu người lên đây, người đâu, người đâu, cứu, chặn gỗ lại”.

    Đám binh sĩ xông lên cầu, trường thương đâm vào nước hiện lên hàng rào người, nước bị họ năng càng ngày càng nhiều, chiến sĩ giữ cầu lập tức chống đỡ cho cầu, cũng cảm thấy không thể chịu dược, lúc này trung đội trưởng cũng xuống nước.

    Lúc này rất nhiều sĩ binh đã cột chặt mình vào chân cầu bắt đầu cứu người.

    Đám người Lý Nhất Đức cứu lấy đám người kỳ lạ đó, người nối người tạo thành hàng dài, kéo được người nào thì đưa lên cầu người đó, phần lớn người đều được cọ rửa, hơn nữa nước sông tương đối lạnh, khiến họ đều hôn mê, nhưng cũng có số ít người, dường như trong quá trình xuôi theo sông bị vách núi, đá ngầm va chạm mạnh, hoặc là giữa các cây va chạm với nhau, da thịt bầm tím, xương cốt lộ ra, có người thì đầu bị va chạm hỏng đau, khả năng không cứu sống được, người lành lặn cực ít.

    “Đại nhân, có người tỉnh”.

    “Đại nhân, người này cũng có thể cứu sống được”.

    Đám sĩ binh cứu người thấy họ mặc quần áo giống mình nên cũng nhận ra là người của mình, cứu họ tận lực tận sức, Lý Nhất Đức dặn dò một tên chỉ huy: “Đi, mau đi chuẩn bị nước ấm và cháo nóng”.

    Vừa nói vừa bước đi như bay tới phía binh sĩ vừa tỉnh lại.

    Tên binh sĩ ấy là người của dị tộc lãng của kim phát bích nhãn, được hô hấp nhân tạo, phun ra nước ở miệng, rồi được để dưới đất, vỗ vỗ đánh đánh, xoa bóp tay chân, lúc này đã tỉnh lại, thần sắc cũng đỡ hơn nhiều, Lý Nhất Đức bước nhanh tới bên hắn, vội hỏi: “Ngươi là người của bộ nào, là thuộc hạ của ai?

    Sao lại nổi trên nước tới đây?”

    Tên binh đó hai mắt nhìn đăm đăm, Lý Nhất Đức quỳ xuống, ôn tồn: “Bổn quan Ngân Châu điều độ sứ Lý Nhất Đức, thuộc hạ của Hà tây lũng hữu binh mã đại nguyên, ngươi là người của chúng ta?”

    Tên binh sĩ ấy nói được bập bẹ mấy tiếng Hán, nghe được vài chữ nhắc đến Hà tây lũng hữu binh mã đại nguyên soái, hắn vỗ vào ngực mình, rồi lẩm bẩm vài câu tiếng Khương.

    Lý Nhất Đức mặc dù ở tây bắc nhưng hắn là đại tộc người Hán, kết bạn với tộc người Khương cũng không biết chữ Hán, lấy làm vinh hạnh về tiếng Hán, nói ra tiếng Khương không rành lắm, nghe lời người đó nói mắt tròn mắt dẹt.

    Thấy trước mặt mình có một người ôn tồn hỏi han, người này là một người Hán, khi nhận thức được, hắn vội nắm lấy tay Lý Nhất Đức nói: “Lệnh của đại soái, không được viện trợ, lệnh của đại soái, vạn lần không được viện trợ”.

    Lý Nhất Đức lòng chợt động: “Cái gì mà vạn lần không được viện trợ?”

    Không ngờ tên đó chỉ nói hai tiếng này, cơ thể suy nhược tột cùng, rồi ngất đi, may mà người cứu ngày một nhiều, Lý Nhất Đức hỏi chỗ này một câu, chỗ kia một câu, cuối cùng cũng đã dần hiểu ra…

    *****

    Đào Cốc phế tích, sau nửa đêm, Dương Hạo tập hợp toàn bộ nhân mã, nói mỗi một câu, người bên cạnh hắn nói từng câu từng câu truyền đi, giọng không lớn, chỉ có mấy người bên cạnh mới nghe được, cho nên hắn nói mỗi một câu đều dừng rất lâu.

    “Chư vị, chúng ta bị vây ở đây, mà quân địch thì lại không tấn công, nguyên nhân do đâu?

    Không phải binh lực chúng không đủ để tiêu diệt chúng ta, mà là chúng muốn đưa ta vào bẫy, muốn ta là con mồi, dụ tất cả huynh đệ, minh hữu của chúng ta đến, đại quân của Lý Quang Duệ án binh bất động mai phục kề bên”.

    “Các huynh đệ, cho nên…chúng ta muốn được cứu bởi viện trợ là tuyệt đối không thể.

    Viện quân không đến cũng thôi, một khi đến rồi, chính là chỗ chết của ta, đồng thời, cũng là chỗ chết của viện quân”.

    “Gian khó này là ông trời thử lòng chúng ta, trải qua được cơn nguy khốn này, chúng ta nhất định sẽ chuyển bại thành thắng”.

    “Nhưng, trời không tuyệt đường người, chúng ta vị tất không có đường sống.

    Đường sống của chúng ta chính là dòng sông Vô Định này.

    Chúng ta nhảy xuống nước mà sống”.

    Dương Hạo nhìn mọi người, dặn dò tất cả chiến sĩ giỏi bơi, thấy mọi người xôn xao, nhiều người lộ ra vẻ lo lắng, liền chắp tay, thấp giọng nói: “Ta biết các huynh đệ đều là anh hùng hào kiệt phương bắc, phần lớn đều không biết bơi, ha ha, có vài huynh đệ cả đời đều chưa tắm ấy chứ, đều là sợ nước, nhưng nước này hung ác hơn mấy vạn quân địch của ta ngoài kia sao?”

    Hắn nở nụ cười, lại nói: “Các huynh đệ chớ quên, bổn soái là cương kim hiến bảo truyền thế (cương kim hiến bảo, trong tiếng Hán chính là quan thế âm bồ tát), Quan thế âm bồ tát ở đâu?

    Về phía Nam Hải, biển mà, là nơi có nước, có lẽ các huynh đệ cũng đã từng nghe, bổn soái theo thủy đức chi thụy mà sống, nước này sẽ hung ác với người khác, song đối với ta, gặp nước chính là sống, gặp gỗ là sống, có thần linh bảo vệ, các huynh đệ còn sợ gì nữa?”

    Dương Hạo nói những câu này, đám sĩ binh yên lặng, trên mặt họ lộ ra ý hoan hỉ.

    “Mọi người đều chăm chú lắng nghe, trước sau buộc cây, giờ là thời tiết tháng tư, nước sông không quá là lạnh, nhưng sau hai ngày mưa, nhiệt độ của nước không dễ chịu lắm, quần áo đều mặc lên, trói chặt lại cho dù bị nước làm ướt cũng vẫn ấm hơn so với trần truồng.

    Áo giáp cũng được cột vào, nước chảy siết, xuôi dòng, khó tránh khỏi bị va chạm, lát nữa kiếm chút rau cỏ, giết mấy con ngựa, uống chút máu ngựa cho ấm bụng”.

    “Mọi người nhớ kỹ lấy điểm này, theo nước mà xuống, sau khi thừa dịp đêm tối xông ra, các huynh đệ cần phải tận lực hướng bờ bắc, sau khi lên bờ về Ngân Châu nhanh chóng, một khi không gần bờ được thì cũng chớ có lo, nơi có dòng nước bằng phẳng, huống hồ Lý Quang Duệ mai phục ở đây, chứng tỏ chúng ta đã có viện quân qua sông rồi, họ tất sẽ nối cầu, dự tính đường lui, chỗ cầu tất có thủ quân, sẽ vớt chúng ta lên thôi”.

    “Hai điểm cuối cùng, nhất định phải nhớ cho kỹ, đây là chuyện quan trọng cho dù là ai, chỉ cần thấy người của chúng ta, cần phải mau chóng nói với họ, vạn nhất không được viện trợ, chúng ta đã tháo vây, nếu viện quân còn đến, nhất định phải mau chóng đuổi về, đây là bẫy, là mai phục”.

    “Thứ hai, sáu nghìn binh mã chúng ta, chạy theo đường thủy, phần lớn đều bình an vô sự, nhưng dưới nước mà, khó tránh được bị tản loạn, thêm nữa không có ngựa, chỉ dựa vào đôi chân mà đi, bổn soái cũng không dám bảo đảm về quân doanh trước nhất.

    Các người cho dù là ai đi nữa, việc đầu tiên tìm được người của chúng ta, thì phải nói với Lý Nhất Đức đại nhân, lúc nào cần thì qua loa lấy cây làm cờ của bổn soái, cho dù ta có mặt hay không đều phải khuếch trương thanh thế, tạo ra tư thế bổn soái đã về doanh.

    Đây là quân bài cuối cùng, bổn soái bình yên quay về doanh, dáng vẻ bệ vệ của hắn sẽ bị đánh diệt cho không còn nữa”.

    “Được rồi, giờ chúng ta giữ nguyên im lặng, từng đội theo bổn soái đến bên vách núi phía bắc”.

    Vật có thể dùng buộc chặt bao gồm thắt lưng, cương ngựa đều dùng làm vật trói, bên vách núi đã không có dây thừng, hơn nữa trên người cột nhiều dây trói, thậm chí .. mà mấy nghìn người trước khi trời sáng tất phải xuống nước, để đề phòng quân địch phát hiện, bắn tên, khi ấy tử thương sẽ tăng gấp bội lần.

    Ngược lại chúng tìm được chỗ nước nông nhất cũng sẽ binh sĩ leo lên mấy trượng, vọng lâu như dẫm đất bằng, nhưng cần chúng thả vào trong đêm tối chỉ nghe thấy tiếng nước cuồn cuộn, không sợ đao thương, binh sĩ không sợ sinh tử cũng không làm được.

    Rất nhiều người họ cả đời chưa tắm bao giờ, càng không nói đến là thích nước, một dũng sĩ dám trực diện vạn mã thiên quân, rõ ràng xem thường chuyện sinh tử mà lại sợ cái thứ nước, sự sợ hãi này thực không thể hiểu được, bản năng đã sợ hãi vậy rồi.

    Nhìn thấy đám sĩ binh đứng ở bờ sông, không dám nhảy xuống, Dương Hạo chau mày, dặn Mục Vũ: “Tiểu Vũ, ngươi áp sau trận, đích thân chỉ huy đội nhảy, còn chần chừ ấy, tên nào không dám nhảy, giết không tha”.

    Dương Hạo quay đầu dặn dò đám sĩ binh: “Các huynh đệ, khi xuống nước, cố giữ tỉnh táo, nín thở, nhảy cầu thôi mà, không có gì cả chi bằng bổn soái nhảy trước, rồi các huynh đệ nhảy theo nhé”.

    Dương Hạo đi tới bên vách núi nhảy xuống “Bùm” một tiếng xuống nước sâu.

    Cho dù hắn sớm đã có sự chuẩn bị, nhưng tối đen khó nhìn thấy vật, hắn chẳng có cách nào nắm được thời gian chuẩn xác rơi xuống nước, chìm vào trong nước, suýt nữa thì uống vài ngụm nước, hắn nín thở, lấy sức quẫy nhô lên mặt nước, ngăn lại không cho mình xuôi theo dòng nước quá nhanh, ngẩn đầu hét lớn: “Nhảy đi, các huynh đệ, bổn soái bình an vô sự, mọi người nhảy đi”.

    Mục Vũ nhân cơ hội này hét lớn về phía đám thị vệ: “Đại soái nhảy rồi, chúng ta cũng nhảy, mọi người nhảy thôi, không hổ danh là đấng mày râu”.

    Binh lính phía trước đã nóng lòng muốn thử, được Mục Vũ nói vậy như lửa cháy thêm dầu, bước về phía trước, các binh sĩ nhún người, nhảy bùm bùm xuống nước.

    “Từ từ, từ từ mà nhảy, chớ để va chạm vào huynh đệ nhà mình”.

    Lý chỉ huy thấy phía trước đã lục tục đến bờ vách, lúc này mới duy trì trận tự, cứ như vậy, từng tốp sĩ binh nhảy xuống, đợi đến khi mặt trời ló lên đằng đông, Đào Cốc phế tích đã trống không.

    Lý Nhất Đức sau khi hiểu được sự tình, sợ run hồi lâu, bỗng đập bàn, hét lớn: “Đại soái nhảy xuống trước nhất, thế ngài đang ở đâu?”

    *****

    Mặt trời đã nhô lên cao, Lý Quang Duệ lo lắng vô cùng.

    Nhân mã Chiết Ngự Huân vẫn chưa tới, hắn đường dài bôn tập, muốn bảo vệ nhân mã ư?

    Xem ra, cho dù phi ngựa chạy chậm, giờ cũng phải đến rồi chứ, chẳng lẽ hắn phát hiện ra điều gì đó, lui quân mất rồi?’

    Lý Quang Duệ không kiềm chế được, phái thám mã đi khám thính, tốp thám mã đã phái đi, hồi lâu vẫn chưa có tin gì, Lý Quang Duệ lại phái đến tốp ba đi thám thính, kết quả là đến giờ vẫn chưa có tin gì.

    “Có người quay về rồi”.

    Tướng lĩnh bên cạnh xôn xao, chỉ thấy người phi như bay vào cốc, Lý Quang Duệ không kiềm chế được bước nhanh ra.

    “Đại nhân, tiểu nhân tuần phía trước, ba mươi dặm kia không thấy tung tích quân địch, các huynh đệ khác tiếp tục khám thính phía trước rồi, tiểu nhân về trước báo với đại nhân tin này”.

    “Ngoài ba mươi dặm không thấy tung tích quân địch đâu cả?”

    Lý Quang Duệ và đám tướng lĩnh nhìn nhau, ngạc nhiên vô cùng.

    Bóng thu ngắn lại trên mặt đất, mặt trời lên cao giữa đỉnh đầu, lại một tên phi như bay về báo: “Báo, đại nhân, bảy mơi dặm phía xa, phát hiện chúng đã chuyển hướng đi về phía tây nam rồi.

    Thám mã của thuộc hạ phân ra làm hai đường, một đường đi theo phía quân địch, một đường tiếp tục đi về phía trước”.

    “Bảy mươi dặm chuyển hướng tây nam…tây nam…”

    Lý Quang Duệ lẩm bẩm, đầy vẻ nghi ngờ.

    Bỗng nhiên, toàn bộ chỗ thịt má hắn rung lên, nắm chặt tay: “Toàn quân xuất quân, gấp rút tiếp viện cho Ma Vân lĩnh, mau, mau mau, dùng tốc độ nhanh nhất điều binh rời núi”.

    Nói xong, Lý Quang Duệ xoay người đi, Nhạc Phi Vũ vội đi theo sau, bước chân Lý Quang Duệ lảo đảo vào trong lều, vừa thò tay nắm lấy bội đao, hắn phun máu tươi ra từ miệng, Nhạc Phi Vũ vội đỡ hắn, lo lắng hỏi: “Đại nhân, ngài…?’

    Lý Quang Duệ dùng tay áo lau máu tươi, mặt hắn đỏ tía tai, hắn nắm lấy cánh tay gầy guộc của Nhạc Phi Vũ, nhe răng nói: “Lý Quang Duệ ta bao nhiêu mưa gió đã trải qua, ta sẽ không bại, không ai có thể đánh bại được ta”.

    Lý Quang Duệ cầm đao đi nhanh ra khỏi lều, quát: “Người đâu, lệnh Trương Sùng Nguy lập tức đi dọc theo sông, chặt đứt đường thủy của địch, ngăn đường lui, bổn soái sẽ đích thân dẫn đại quân, liều chết với Chiết Ngự Huân ở Ma Vân lĩnh”.

    Chương 479: Đánh đêm

    Cẩu Nhi một cước đá bay mấy hòn đá dùng để coi bói, ảo não than thở: “Sư phó gia gia đây là bản lĩnh đạo thần gì chứ, khiến người ta đầu óc choáng váng, um, giờ nên đi phía nào đây?’

    Cô gái nhỏ mặc bộ quần áo da dê, dưới là cái quần đũng rộng, chân quần có xà cạp, giống như bộ mà tên đầy tớ hay mặt, vì nắng sắp tắt, nàng đã bỏ nón ra phía rau gáy.

    Cô gái bỏ lan dạ hương bên lưng xuống, lấy đầy nước, rồi lại đeo lên lưng, xê dịch trường kiếm, xoay người bước lên con đường mất phương hướng.

    Nàng vừa xoay người, phía sau nơi mà dòng sông chảy hơn mười trượng, sau hòn đá lớn đầy rêu xanh, một vật gì đó lập lờ trên nước, cuối cùng cũng trôi tới, Cẩu nhi nhìn Dương đại thúc ngửa mặt lên trời nằm trên cây gỗ …

    Trời chiều như đổ lửa, cây cỏ khô khốc.

    Chỗ Lý Nhất Đức không khí nghiêm ngặt, đám binh sĩ của Dương Hạo nhảy xuống sông thoát mạng cứu được hơn nửa, cũng có đến hơn bốn nghìn người, có vài binh lính ý thức được khi tỉnh lại nhìn thấy đồng bọn may mắn nửa đường thì tới bờ bắc, đã muốn trèo lên bờ, tin binh lính thất lạc có thể về Ngân Châu.

    Đông Nhi dẫn năm nghìn thủ binh và ba nghìn nữ binh đã đến bờ sông Vô Định, hai quân hợp lại, có khoảng một vạn bốn nghìn người, thêm nữa là hơn bốn nghìn binh sĩ được cứu, tuy nói họ đều nhiễm lạnh, nhưng do được cứu kịp thời, giờ đã không sao cả, tổng cộng có một vạn tám nghìn người.

    Trong lều lớn của quân, Đông Nhi, Diễm Diễm, Mục Thanh Ban và Lý Nhất Đức đang nghe Mục Vũ và Lý chỉ huy nói về những lời dặn dò của Dương Hạo trước khi nhảy xuống nước.

    “Đại soái nói, một khi cởi vây, Lý Quang Duệ tự biết kế bại, tất sẽ huy quân tấn công, hắn muốn chúng ta cho dù là ai, trước khi tìm thấy đội ngũ của chúng ta, cần phải thông báo với Lý đại nhân, thông báo Chiết tướng quân, mau chóng thu binh lại, nếu như địch quá mức hung mãnh, thì rút lui đường sông, theo sông mà thủ, địch công ta thủ, địch lui ta công, như một lưỡi đao sắc bén, cho nó một đao”.

    Lý chỉ huy nói đến đây hắt xì một cái thật to, uống một ngụm nước gừng, Mục Vũ nói tiếp: “Đại nhân nói, chỉ cần chúng ta thoát ra được rồi, sĩ khí Lý Quang Duệ sẽ uể oải cực điểm, cho dù lương thảo có đủ dùng, sĩ khí sợ là cũng không duy trì được mấy ngày, chỉ cần quấn lấy chúng, sau mấy ngày, quân chúng sẽ lòng sinh dị niệm, đào binh nhiều lên, toàn quân tan rã là chuyện đương nhiên, lúc ấy chính là lúc chúng ta phản công, ha ha…”

    Mục Thanh Ban cuốn thảm chặt vào người đệ đệ, bưng bát nước ấm, ôn tồn nói: “Uống nhiều nước chút, sẽ làm ấm thân mình”.

    Lông mày Đông Nhi khẽ nhướn nói: “Giờ Chiết tướng quân tập kích bất ngờ lương thảo quân địch, thế quân ta không thể một mình rút lui, hếu sau khi hắn tập kích lương thảo rút đi nơi khác thì cũng thôi, một khi lui về phía bờ sông, thì đường lui đã tuyệt, đó chính là Dương gia hại người ta, truyền lệnh, lợi dụng hiện hữu phòng ngự gia cố, yên tĩnh theo dõi biến cố”.

    Nói xong, nàng đứng dậy, khoanh tay, lo lắng: “Quan nhân là người nhảy xuống nước trước, thì phải là người tìm thấy trước mới đúng, sao giờ vẫn không thấy?

    Lý đại nhân, có thể phái người xuống nước tìm chưa?’

    Lý Nhất Đức nói: “Ti chức đã phái người timfm rồi, song lòng sông rộng, nước chảy siết, chảy bốn mươi dặm có ba cửa sông, nếu tìm đến đó cũng không tìm thấy…”

    Mặt Đông Nhi trắng bệch, Mục vũ không để ý nói: “Yên tâm đi, đại nhân nhà ta sẽ không có chuyện gì đâu, đại nhân võ công cao siêu, không phải là người dễ bị thương đâu, đại nhân chắc là nửa đường lên bờ, song cỏ ở đây um tùm, dựa vào đôi chân, muốn tìm được chúng ta, nhất định phải mất thời gian dài, hắc, không chừng đại nhân đã về luôn Ngân Châu rồi cũng nên…”

    Lý Nhất Đức nghe vậy vui vẻ: “Ồ, ta đang nói đấy, đại nhân chúng ta có duyên với nước, hắc, thủy đức chi thụy, thực không phải là nói không có căn cứ, điều này, quân địch sẽ nghĩ rằng nhiều người như vậy bình yên chạy trốn, đại nhân sẽ không có chuyện gì đâu”.

    Đông Nhi gật đầu, nói: “Phái người cưỡi ngựa, cầm đuốc, ngày đêm đi dọc bờ bắc tìm người, cố gắng cứu lấy huynh đệ chúng ta”.

    Trong thâm tâm nàng, quan nhân có võ nghệ, khả năng bị dìm dưới nước là rất ít, có đến tám chín phần, chàng nửa đường lên bờ.

    Đường Diễm Diễm không kiềm chế được, nhảy dựng lên nói: “Tỷ tỷ bảo vệ doanh trại, đề phòng quân địch cắn lại, ta dẫn người đi men bờ tìm”.

    Nói rồi bước nhanh ra khỏi lều lớn, đếm một ngàn nữ quân, men theo bờ bắc tìm người.

    Lúc này, đại quân Trương Sùng Nguy hùng hổ giết đại quân bên bờ đến, hai vạn đại quân Trương Sùng Nguy vây Dương Hạo, kết quả Dương Hạo lại thoát ra khỏi tầm mắt của hắn, hắn không hề phát hiện ra được, Lý Quang Duệ mắt sát thủ, sự dữ tợn phát ra từ mắt hắn không phải là giả, thống trị tây bắc, quân hùng mai phục, tôn gió xưng thần, thủ đoạn tàn nhẫn là có thực, nói chuyện giết người, chỉ trong giây lát, nếu như không phải là nhìn trảm tướng trước trận, Trương Sùng Nguy biết mình giờ đã quá sợ.

    Vây lấy Dương Hạo là điểm mấu chốt Lý Quang Duệ chuyển bại thành thắng, trọng trách này giao cho hắn, hắn lại làm hỏng, nếu không thể lập công chuộc tội, lần này đào thoát, ngày sau có cơ hội Lý Quang Duệ vẫn là sẽ không bỏ qua cho hắn, cái mạng cuối của hắn, tám chín phần là trở thành bóng loáng, yên ngựa mềm mại, bị mông của Lý Quang Duệ ngồi lên.

    Lý Quang Duệ có tám da người làm yên ngựa, có người là đầu bộ lạc, có người là đại tướng hành sự bất lực, còn hắn từng là người được sùng ái, thậm chí là hắn đã cầm cờ tạo phản thân đệ đệ tiếp châu thứ sử Lý Di Mẫn, Trương Sùng Nguy hắn thừa đức thừa khả năng có thể để Lý đại nhân bỏ qua hắn sao?

    Cho nên vừa đến đại doanh Lý Nhất Đức, Trương Sùng Nguy không để ý tới trời hoàng hôn, vội ra lệnh cho toàn quân tấn công.

    La Đông Nhi vừa đến quân doanh không lâu, hợp binh Lý Nhất Đức lại cùng, thì Trương Sùng Nguy triển khai đại chiến.

    Trong dự tính của Trương Sùng Nguy, bộ đội trấn thủ bên sông chỉ có mấy nghìn người, để bị đại quân như hùm như lang của hắn nuốt gọn, ai ngờ đại chiến nổi dậy, hắn phát hiện đại quân không hề kém bên hắn, tưởng có thể phá được doanh trại địch dễ dàng, song vì quân địch có đông người, thực ngoài dự liệu của hắn, Trương Sùng Nguy lâm vào trận khổ chiến…

    ******

    Đại quân của Lý Quang Duệ nhanh chóng tiến về Ma Vân lĩnh.

    Sắc mặt Lý Quang Duệ tái mét, giữ cương ngồi lên ngựa, đại đội hành quân, càng rơi lại đằng sau, sắc mặt của hắn càng khó coi, dưới ánh đuốc, mặt hắn màu vàng nhạt, xem như một pho tượng đang trợn mắt, Nhạc Phi Vũ nhìn vậy kinh hãi, nhưng đến hắn giờ cũng không dám khuyên nhủ, Lý Quang Duệ giờ đang bốc hỏa, vừa nãy hắn mới đích tay chém chết một viên chỉ huy chỉ là nói vài câu oán trách, trên đao vẫn còn vết máu chưa khô, lúc này ai dám đ khuyên hắn chuốc vạ vào thân chứ?

    Trời đã tối đen, đêm nay sao sáng trên bầu trời, dòng sông ngân hà nhìn rõ hơn bao giờ hết, sự thần bí và cảm giác đẹp lạ thường, đại thảo nguyên mênh mông, đuốc sáng hàng dài, cũng đằng đằng sát khí, tiếng chân như sấm, phá hủy màn đêm yên tĩnh.

    Phía trước mờ mờ ảo ảo nhìn thấy bóng núi cao ngất, dường như phía đó có tiếng chém giết vọng tới, tiếng hò hét, ánh lửa nhiều như sao trên trời, trải rộng cả ngọn núi cao ngất.

    Lý Quang Duệ vui vẻ nói: “Chúng chưa chiếm được Ma Vân lĩnh…”

    Hắn vừa nói đến đây, thấy ánh lửa phía đó lung linh từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, dấy lên ánh lửa phủ khắp, trong khoảnh khắc trải đều toàn ngọn núi, Ma Vân lĩnh trở thành một ngọn núi bốc hỏa.

    Lý Quang Duệ ngồi im trên yên ngựa, mắt nhìn đăm đăm về phía đó, đao rút mạnh ra, gào nói: “Giết, giết toàn bộ bọn chúng, không, không được để chạy thoát tên nào”.

    Nói xong câu này, hắn chỉ cảm thấy tiếng tim đập mạnh vào mang tai, trước mắt hắn tối đen, suy nghĩ trong lòng bốc lên không thôi, cuối cùng hắn phun ra máu tươi, máu phun lên đầu ngựa, con ngựa ngửi thấy mùi máu tươi, nó lồng lộn hí dài, giơ hai chân trước lên phóng nhanh làm Lý Quang Duệ ngã lăn xuống đất.

    Khi Lý Quang Duệ nhã ngựa, con trai hắn Lý Kế Quân vừa mới bước lên đầu thành Ngân Châu.

    Ngân Châu chỉ còn thừa hơn hai nghìn binh, cho dù tất cả ở trên đầu thành và thành môn, khắp nơi cũng chẳng có bao nhiêu người, hơn nữa trong đó phần lớn đều bị thương, rất nhiều binh sĩ bị thương nhẹ đều theo phu nhân giết hướng sông Vô Định, vài binh sĩ bị thương tương đối nặng, đặc biệt là Ngân Châu giờ vòng ngoài đại chiến không ngừng, nhưng Ngân Châu vốn không có khả năng nhận tấn công, Kha Trấn Ác cẩn trọng, làm không được khiến binh sĩ toàn quân cũng đều có cảm giác thời khắc có nguy vô nguy bảo trì cảnh chậm.

    Đêm đã khuya, binh sĩ phòng thủ có vài tên đã trở về trong doanh trại bôi thuốc vào vết thương, đám binh sĩ thủ đầu thành không nhiều lắm, bỗng nhiên, một loạt tiếng leng keng vang lên trong tường thành, sau đó tăng tốc, binh thủ thành vội nâng cao cảnh giác, tên bắn dưới thành, nhưng khi để cho binh lính nghe thấy tiếng binh khí vang lên thì đã có mấy chục binh Hạ Châu lên đầu thành, bọn chúng yểm trợ, binh dồn lên không ngừng, một mặt tường thành thất thủ, cửa thành bị mở ra, sau đó thiết kỵ của Lý Kế Quân chen chúc vào, Ngân Châu thất thủ.

    Lúc này, huynh đệ Đinh Thừa Tông, Đinh Ngọc Lạc sắp xếp lại trấn thủ, chiêu mộ Khiết Đan, Hồi Hất, Thổ Phiên, người Khương, người Hán tổng cộng là một vạn người tới thành Ngân Châu, họ vừa mới qua Ngũ Phật tự, cách thành ba mươi dặm…

    *****

    Kha Trấn Ác nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới chuyện thành Ngân Châu bị công kích vào lúc này, hắn không thể tưởng tượng được rốt cuộc là từ phía nào giết đến đây, đêm khuya càng không thể phỏng đoán số lượng quân địch, hắn chỉ biết, số lượng quân địch nhiều hơn quân thủ thành của hắn, hơn nữa hai nghìn tàn quân phân tứ thành vốn không kịp điều động lại tập trung đánh địch.

    Kha Trấn Ác mất đi lòng tin nhưng hắn cũng biết giờ cho dù thế nào không phải là khi tự trách mình và sám hối, đại soái sinh tử còn chưa biết, nếu hắn lại đánh mất gia quyến đại soái thì có lỗi ngàn lần, cho nên Kha Trấn Ác nhìn thành trì đã phá, thế địch hùng mạnh, lập tức dẫn binh chạy về soái phủ, đồng thời lệnh cho người chuẩn bị ngựa và xe, phân quân ra trông giữ khắp nơi, mở cửa thành, cho dân chúng chạy hết đi.

    Trong Soái phủ đã nghe thấy tiếng la hét vọng từ trong thành, Oa Oa cảnh giác, sớm lệnh cho mọi người chuẩn bị tốt, lệnh người ra thám thính, Kha Trấn Ác dẫn theo vài trăm thân binh xông vào trong phủ.

    “Tam phu nhân, không xong rồi, không biết từ đâu giết ra binh Hạ Châu, giờ đã phá thành vào rồi, trong thành trống không khó tránh địch, xin mời phu nhân mau chóng theo mạt tướng phát vây”.

    Oa Oa tuy ngạc nhiên hỏi: “Bóng đêm tối mờ, chúng ta phá vây?”

    Chương 480: Mở tứ phương

    Kha Trấn Ác nói: “Mạt tướng đã lệnh mở tứ thành, để bách tính chạy nạn, chúng ta cũng nhân lúc đó mà ra khỏi thành, theo tình hình hoặc trốn vào bờ sông Vô Định, hợp lại quân của đại phu nhân, hoặc là đi về đông nam, nhập vào Lân Châu, hoặc là đi phía bắc, đại lão gia đang chiêu mộ huấn luyện tân binh, con đường bắc nhiều núi nhiều sông, cũng dễ tránh”.

    Oa Oa nghĩ giây lát, lập tức nói: “Chiến sự phía trước chưa rõ, Lân Châu dù sao cũng là nơi của người khác, tranh thủ đi hướng bắc vậy”.

    “Vâng, thưa phu nhân, cần chuẩn bị gì thì mau chóng thu dọn mang đi, mau nhé, thuộc hạ đợi ở cửa trước”.

    Oa Oa nói: “Chẳng có chuẩn bị gì cả, Diệu Diệu mau gọi các vị đại nhân đi trốn cùng ta.

    Quan Nương, Hạnh Nhi, mau chóng đưa Chu phu nhân và Tuyết Nhi ra đi”.

    “Chúng tôi đã đến rồi đây”.

    Chu Nữ Anh bế Tuyết Nhi trong lòng đứng ở hành lang, sắc mặt trắng bệch song vẫn bình tĩnh.

    Oa Oa nói: “Được rồi, chúng ta cùng lên đường, mọi người đi theo tôi, mau đi thôi”.

    Lý Kế Quân đến tòa thành Ngân Châu mà đường huynh hắn đóng quân, vốn ngựa quen đường cũ, nhưng trong thành xây thành dương mã, có kiến trúc mới, thay đổi diện mạo thành, thêm nữa trời tối đen như mực, khắp thành là loạn dân, một khi đi sai đường, hắn dẫn binh bổ nhào về phòng ngự sử phủ lý kế Thiên, phủ tiết soái hiện giờ, mấy chục xe lớn mà Kha Trấn Ác tập kết được hộ tống ba trăm người thị vệ bảo vệ đã đi đường lớn về thành bắc.

    “Đuổi theo, nếu ai có thể tóm được người nhà Dương Hạo, trọng thưởng”.

    Đôi vòng tai Lý Kế Quân lắc lư, loan đao chĩa bổ mạnh về phía trước, dẫn quân đuổi theo.

    “Thôi xong rồi, quên nói với sư phụ”.

    Tiểu Chu Hậu bỗng nhiên nhớ tới sư phụ của mình, không khỏi lo lắng nhìn chùa Thê Vân, nhưng giờ mấy trăm vệ sĩ đang bảo vệ đoàn xe, nàng sao có thể mạo hiểm bảo cho chạy về báo tin đây?

    “Sư phụ võ công tái thế, chắc chắn sẽ không bị loạn quân vây bắt đâu”.

    Tiểu Chu Hậu thầm nghĩ tự an ủi mình.

    “Bắn tên!”

    Lý Kế Quân đuổi theo, đầy đường đều là tiếng hò hét của dân chúng, ngăn trở ngựa hắn, Lý Kế Quân nhướn mày, trầm giọng hét lớn.

    Rầm rầm, Tiểu Chu Hậu chỉ nghe thấy tiếng xe đi như gặp mưa, rầm rầm, rất nhiều dân chúng bị thương bởi mũi tên, liều mạng đi trước, đoàn xe hộ tống tạm thời bị đại loạn, đầu đuôi khó bảo vệ, hướng toàn bộ đội ngũ vốn là theo hướng trước, song tốc độ và phương hướng đã mất.

    Hạnh Nhi vén rèm lên, xem con đường chật ních đội ngũ, khoảng cách giữa xe với nhau bị dòng nước chạy nạn cắt đứt, đám thị vệ cũng là thân bất do kỷ, phố lớn ngõ nhỏ không ngừng có những đám dân chạy nạn, thêm nữa dòng nước lũ chạy nạn ấy, Hạnh Nhi phát hiện xe phía trước đi về phía bắc, nhưng xe mình ngồi thì bị người và ngựa va chạm nên lạc đường, không khỏi kinh ngạc, vội vàng kêu lên: “Lão Giả, Lão Giả, đuổi theo xe phía trước đi, chúng ta đi lầm đường mất rồi”.

    Phu xe Lão Giả ngồi ở đằng kia không động đậy, Hạnh Nhi lo lắng, vỗ vào vai hắn một cái, chỉ cảm giác tay vừa dính vừa ướt, máu tươi dính vào tay nàng, lúc này nàng mới hiểu sự tình mũi tên nanh sói kia đã bắn trúng vào cổ sau của Lão Giả.

    Hạnh Nhi liền chui ra ngoài, xuống xe, dòng người đông chật chội không chen được chân, thi thể hắn nhanh chóng lạc vào dưới chân của đám người đang tháo chạy.

    Hạnh Nhi lo sợ, run run: “Lão Giả chết rồi, phu nhân ơi, Lão Giả…”

    Mũi tên bắn lén hung hăng bay về phía bả vai trái của Hạnh Nhi, hnhi hét lên một tiếng, té khỏi xe, Chu Nữ Anh hét lớn: “hnhi”.

    Nàng vội đặt đứa bé xuống, muốn kéo lấy hnhi, hnhi rơi khỏi xe đã hòa vào đám người chen chúc, lúc này hai mũi tên bắn trúng thân ngựa, con ngựa hí lên một tiếng, đụng ngã liên tiếp vài dân chúng phía trước, Tiểu Chu Hậu trơ mắt nhìn theo hnhi cố chịu đau bị đám người chen càng lúc càng xa, cho đến khi mất đi khỏi tầm mắt của nàng.

    “Mau đi, nhanh chút đi”.

    Diệu Diệu thúc giục, vừa nhìn về phía truy binh phía sau, bỗng nhiên, nàng phát hiện ra xe của Tiểu Chu Hậu và Tuyết Nhi không còn đi theo xe nàng nữa.

    Kiểu dáng của các xe đều giống nhau, nhưng rèm cửa của xe trước hơi khác biệt, lúc này đèn lồng, cây đuốc của đám dân tị nạn, rèm xe phía sau rõ ràng là của quan nương, bọn Tiểu Nguyên thì đi xe khác, Tuyết Nhi đâu?’

    Tay chân Diệu Diệu phát lạnh lên, thét to: “Tam nương, Tuyết Nhi không thấy đâu nữa rồi, Tuyết Nhi mất tích rồi”.

    Oa Oa quay đầu lại, thấy vậy mặt mũi tái mét: “Quay lại, dù thế nào đi nữa cũng phải tìm Tuyết Nhi bằng được”.

    Kha Trấn Ác thúc ngựa mở đường phía trước, hai tên thị vệ đi bên cạnh ngăn lại: “Tam phu nhân, phong mã không thể quay lại được”.

    Oa Oa càng kêu lên: “Không được, nhất định phải quay về, nếu Tuyết Nhi có mệnh hệ gì, ta cũng không còn mặt mũi nào đi gặp lão gia và đại nương nữa”.

    Kha Trấn Ác được tin quay trở lại, vừa nghe thấy tình hình như vậy cũng cả kinh kêu lên: “Phu nhân không biết võ công, ở chiến trường hỗn loạn, phu nhân làm được gì chứ?

    Chi bằng phu nhân cứ đi tiếp đi, mạt tướng sẽ quay lại cứu người”.

    Nói rồi hắn thúc ngựa đi, biển người còn khó xoay người, Kha Trấn Ác rít gào, cầm đao chém người, nhưng thấy toàn là phụ nữ trẻ em, dân chúng chạy trốn, thanh đao trong tay không thể chém xuống được, hắn ngẩng mặt lên trời hét tiếng thê lương.

    Gặp tình hình như vậy, Oa Oa lòng như lửa đốt, nàng nhìn ngó xung quanh, thấy đám thị vệ phía trước cầm cờ soái Dương Hạo trong tay, vốn là để chỉ phương hướng dẫn đường cho đoàn xe phía sau, nàng vội chỉ vào, hét lớn: “Mau mang cờ đến đây, cắm vào xe ta”.

    Kha Trấn Ác thấy kỳ lạ nói: “Phu nhân có ý gì?”

    Oa Oa nghiến chặt răng: “Để cờ Dương cắm cao lên, quân địch biết chúng ta ở đây, có lẽ Chu phu nhân có thể mang Tuyết Nhi chạy thoát!

    Nhanh lên!”

    Kha Trấn Ác cắn chặt răng, thúc ngựa chạy đi, nhổ đại cờ lên cắm vào xe Oa Oa.

    *****

    Tĩnh Âm đạo trưởng của chùa Thê Vân đã nghe được tiếng chém giết, đạo cô sớm đã quen với tiếng la hét của thành Ngân Châu suốt cả đêm, làm như một người ngoài cuộc, không quan tâm tới sự thắng bại của các bên tham chiến, cũng không hỏi tin, cho nên ngồi ở sau chùa, mãi đến khi có người thắp hương chạy vào, gặp bà và vái chào nói: “Tiên cô, loạn quân vào thành rồi, tiên cô xin hãy cẩn thận”.

    Đạo nhân hương khói này là đồ đệ của Hoa Sơn Vô Mộng chân nhân, đồ tôn của Trần Đoàn, cho nên có nguồn gốc với Lữ Tổ, giờ quân loạn vào thành, hắn lo lắng bạn của sư môn trưởng bối có chuyện, đương nhiên chạy tới thông báo một tiếng.

    Tĩnh Âm đạo nhân giờ nghe thấy vậy hai hàng lông mày nhướn lên, kinh ngạc hỏi: “Lạc quân vào thành?

    Trước mấy vạn đại quân vây thành không bị sao, làm sao trong vòng mấy ngày yên tĩnh lại bị người ta đánh thẳng vào thành vậy?

    Ôi ôi, không xong rồi, đồ nhi của ta sợ gặp nạn rồi”.

    Minh kỹ lạc dương năm đó Bạch Mẫu ơn, Tĩnh Âm hiện giờ lo lắng hỏi: “Ngươi mang đồ nhi tạm thời đi tránh nạn, ta đi soái phủ xem xem”.

    Tĩnh Âm vội vàng rời khỏi chùa Thê Vân, thấy đường lớn ngõ nhỏ đâu đâu cũng là đám dân chúng chạy nạn, không có đường mà đi, bà nhướn mày, tung người đi trên nóc nhà đến thẳng soái phủ, khi đến soái phủ thấy người trong phủ sớm đã rời đi, Tĩnh Âm đạo trưởng chặn hỏi một gã sai vặt xem người của soái phủ đi hướng nào, rồi lại nhảy lên nóc nhà đuổi theo.

    “Cờ của Dương Hạo ở đó, hắc, thời điểm này còn chần chừ gì nữa, bắn tên cho ta, bất luận sống chết”.

    Lý Kế Quân ngồi trên ngựa, hưng phấn kêu to, trên không trung một con chim lớn bay, mấy binh sĩ cài tên giương cung ngắm bắn bị chim đó lấy mất cung, ngã dúi dụi, không bò lên được, Lý Kế Quân nhìn theo, là một đạo nhân, không khỏi giận dữ, hắn giơ đại đao hét lớn: “Ngươi là ai?”

    Đạo nhân đó nhanh nhẹn rơi xuống đất, quay đầu nhìn, Lý Kế Quân nhìn theo, mắt ngọc mày ngài một nữ đạo nhân diễm lệ quyến rũ xinh đẹp có má lúm đồng tiền cười lả lướt với hắn, dục vọng trào dâng trong lòng hắn, hắn như bị yêu ma thôi miên, cô gái này tuy là đạo nhân song tuyệt sắc vô song.

    Tuy trong lúc đại chiến, nhìn thấy mỹ nhân, Lý Kế Quân cũng không khống chế nổi lòng mình, điên đảo, lập tức chỉ về phía trước quát to: “Bắt cô gái này về cho ta, phải sống, phải sống”.

    Khi còn trẻ Bạch Mẫu Đơn là danh kỹ đệ nhất Lạc Dương, không biết gặp bao nhiêu đăng đồ tử theo đuổi, Lý Kế Quân nuốt nước miếng ừng ực, nàng giả bộ như không thấy bộ dáng của Lý Kế Quân mê mẩn nhìn, Tĩnh Âm đạo trưởng chỉ cảm thấy có chút buồn cười, nàng cố ý nụ cười quyến rũ, nụ cười làm chúng sinh điên đảo khiến mắt Lý Kế Quân sáng lên, chân tay bủn rủn, há hốc mồm, Tĩnh Âm đạo trưởng đã trước mặt hắn, tay ngọc khẽ ấn một cái, tuấn mã của Lý Kế Quân hí một tiếng, tứ chi mềm nhũn, đổ rầm trên mặt đất.

    Lý Kế Quân ngồi trên lưng ngựa thấp hơn so với Tĩnh Âm đạo trưởng, dọa hắn ngây người, Tĩnh Âm đạo trưởng khẽ cười một tiếng, ngọc chưởng khẽ vung, cười mắng: “Ngốc ạ, bồn đạo nếu như là mười hai mươi năm về trước, nhất định sẽ móc mắt ngươi đi”.

    Ngón tay ngọc ấy khẽ vuốt ve mặt hắn, thân mình khổng lồ của Lý Kế Quân bay lên khỏi ngựa, đợi hắn đụng ngã một ngựa của thị vệ, đứng lên từ đất mới phát hiện ra mặt mình dường như đã không thuộc hắn nữa, toàn bộ khuôn mặt không có chút cảm giác, thò tay sờ khóe miệng thấy có máu, răng rụng ra tay, Lý Kế Quân sợ hãi kêu lên: “AAAAA…”

    Tĩnh Âm đạo trưởng phẩy mạnh tay bay lên, dẫm lên đầu người mà bay đến đại kỳ chữ Dương, Kha Trấn Ác vùa thấy có người công phu nhẹ bay đến, vội nghĩ: “Nũ Nhi của đại soái đã không thấy, rơi hai vị phu nhân, hắn có thể tức khắc đi chết.

    Kha Trấn Ác giơ trường mâu, lấy hết sức mình, Tĩnh Âm đạo trưởng hét lớn ngăn hắn lại, Tĩnh Âm đạo trưởng dùng một chưởng, Kha Trấn Ác chỉ cảm thấy miệng rung mạnh, một sứ mạnh lớn khiến trường mâu trong tay hắn rơi xuống, tay áo phấp phới bay, trường mâu bỗng nhiên biến mất, xa xa một chiến mã hí dài, chiến mã của Hạ Châu truy binh lại rầm rập trên mặt đất.

    Tĩnh Âm đạo trưởng vén rèm, cười khanh khách liếc nhìn hai vị nữ tử xinh đẹp hỏi: “Vị nào là Dương phu nhân?”

    Ngô Oa Nhi và Diệu Diệu tuy gặp cao thủ tuyệt thế, song cũng không sợ chết, một khi đã rơi vào tay địch, hai người vì bất cứ giá nào, hai mỹ nhân đều ưỡn ngực đáp: “Ta”.

    “Ồ?”

    Tĩnh Âm đạo trưởng cười phá lên: “Dương Hạo tên nhãi này, quả nhiên là học theo đức tính sư phụ hắn, phong lưu gớm, thực là một đồ đệ ngoan của hắn.

    Thế hai ngươi, vị nào là Diễm Diễm?”

    Hai mỹ nhân nhìn nhau, đồng thanh đáp: “Không phải chúng tôi”.

    Tĩnh Âm đạo trưởng bật cười nói: “Dương Hạo tên tiểu tử này lấy vài nương tử liền?

    Chậc chậc, quả nhiên là tướng mạo bất phàm”.

    Ngô Oa Nhi thấy bà đứng trước, thị vệ và Kha Trấn Ác đứng bên cạnh , nàng chỉ cười đứng ở đầu xe, khiến nàng hiểu được tất cả, nhìn bộ dáng người này, không giống với kẻ địch, liền hỏi: “Đạo trưởng không phải là trợ thủ truy binh bảo đến ư?

    Đạo trưởng là ai vậy?”

    Tĩnh Âm đạo trưởng cười: “Ha ha, Ngô Oa Nhi ở đâu, gọi nàng ấy đến đây, nếu như gặp ta, các ngươi sẽ biết ta là ai”.

    Ngô Oa Nhi sửng sốt nói: “Đạo nhân, tại hạ chính là…Ngô Oa Nhi”.

    Nét mặt Tĩnh Âm đạo trưởng tắt nụ cười, nàng trừng mắt, nhìn kỹ Ngô Oa Nhi, thất thanh kêu lên: “Ngươi là Ngô Oa Nhi?

    Thế đồ đệ của ta là người nào?”

    Chương 481: Chúng bạn xa lánh.

    Đinh Thừa Tông dẫn một vạn quân đang đánh về thành Ngân Châu.

    Đinh Thừa Tông và Tiêu Nghiễm vốn phụ trách thống kê hộ tịch, biên chế, lo các chuyện về nông lâm nghiệp mục thương, hộ khẩu, dân chúng, sao cho ổn định, phát triển liên tục chính quyền trụ cột, những việc này đương nhiên là phải giao cho những người tín nhiệm nhất mới lo liệu được.

    Đinh Thừa Tông làm thì hơi bất tiện, Tiêu Nghiễm lại am hiểu quản lý ở phương diện này, cho nên Dương Hạo bố trí cho hai người cùng gánh vác trọng trách này.

    Nhưng cho dù Đinh Thừa Tông làm không tiện nhưng hắn dù sao thì cũng vẫn còn trẻ, nhiều năm luyện tập võ nghệ cơ thể cường tráng, còn Tiêu Nghiễm thì lại là người đọc sách, tuổi tác già nua, cơ thể suy nhược không được khỏe, hắn không thể bôn ba khắp nơi, cho nên để hắn tọa trấn thành Ngân Châu, Đinh Thừa Tông đích thân đi bộ lạc quy phủ Ngân Châu xác nhận, thống kê hộ tịch, làm công tác chọn lính nhập ngũ.

    Còn Đinh Ngọc Lạc chịu trách nhiệm huấn luyện quân mới, chủ yếu cũng là vì Dương Hạo giờ chẳng có ai đáng dùng.

    Vài đại tướng đều phái đi, không thể cứ làm việc mộ binh và huấn luyện tân binh, đồng thời giờ võ công của thuộc hạ Dương Hạo có họ Đảng Hạng Thất Thị, họ Mộc, họ Kha, họ Ngải, nhân mã thuộc về Dương Hạo dường như không có, hắn không nghi ngờ về Đảng Hạng Thất Thị với hắn, cũng không nghi ngờ lòng trung thành của Mộc Ân, Mộc Khôi, Kha Trấn Ác, Ngải Nghĩa Đào, nhưng một thể chế cân bằng, ổn định, kiện toàn mới là kế sách dài lâu, một sự thỏa đáng với việc dựa vào sự trung thành của các võ tướng.

    Ở điểm này, Dương Hạo thực sự là dựa vào phương châm kiến quân của huynh đệ Tống quốc Triệu Thị, quân đội quốc gia hóa, ngành nghề hóa mà không phải là hệ thống làm quân phiệt.

    Quân sự của triều Tống nếu như rời xa bị người làm bẩn xấu, da bình thư ghê tởm hóa, kỳ thực không có chỗ nào bị người ta lên án, triều Tống dụng binh không được lực, chủ yếu là thiếu vũ khí mạnh nhất của thời đại binh khí lạnh: Chiến mã, cho nên chẳng có cách nào chủ động nắm được chiến trường; Địa điểm xác nhận thủ đô và chế độ quan viên tệ nạn quá nhiều, làm ung binh, ung chính; khí hậu thời kỳ tiểu băng hà bắt đầu hình thành, dân tộc phương bắc có áp lực sinh tồn trở nên lớn, ý đồ chiến lược xâm chiếm Trung Nguyên càng lớn, thậm chí cả dân tộc phương bắc trước đây, hơn nữa chúng đã vào chính thể quốc gia, hơn nhiều so với bộ lạc du mục trước đây, thêm nữa còn hình thành nhiều nhân tố chính trị thối nát hủ bại.

    Coi là như vậy, triều Tống vào giai đoạn cuối dài hơn so với triều Đường, dân sinh mạnh hơn triều Đường, quốc gia giàu có hơn triều Đường, thời gian ổn định cũng lâu dài hơn triều Đường, nội loạn ít, thể chế chính trị vẫn có ưu điểm và điểm mạnh.

    Xây dựng một chính quyền từ không đến có, từ yếu đến mạnh, tất nhiên cần phải lĩnh hội được những kinh nghiệm giáo huấn về chính quyền trước đây của các quốc gia khác, kế thừa điểm mạnh của nó, hạn chế điểm yếu và sai sót, mở ra một ý nghĩ mới, từ Tần Hán Tùy Đường đến nay, tất cả quốc gia đều làm như vậy, sau này cũng sẽ vẫn là như vậy, thể chế chính chị của văn minh loài người không ngừng hoàn thiện tiến bộ trong quá trình này.

    Dương Hạo đã hạ quyết tâm xây dựng một chính quyền thuộc về mình, đương nhiên cần học hỏi rất nhiều kinh nghiệm của những người đi trước, hắn đã bắt đầu ý thức được tăng cường sự chuẩn bị ở phương diện này, mà không phải làm một thảo đầu vương, xây dựng chính quyền, giai đoạn đầu quan trọng nhất đương nhiên là xây dựng quân đội, cho nên xác nhận hộ tịch, sau khi chọn ra người kiến quân, chiêu mộ binh sĩ từ dân chúng, xây dựng một nhánh và quân đội thân tín tuyệt đối, không phe phái thành điều đương nhiên.

    Bởi vậy Đinh Ngọc Lạc và Đinh Thừa Tông có nhiệm vụ quan trọng nhất, việc chiêu mộ binh lính huấn luyện sau khi có hiệu quả, nhánh quân đội của họ vốn đóng ở Minh Đường Xuyên dựa khu bắc, đồng ý coi Dương Hạo một khi kế hoạch trộm trời thất bại, Ngân Châu sau khi rơi vào tay kẻ địch sẽ đi tới nơi này nhận sự che chở của người Khiết Đan, có thể có một chi sinh lực binh khả dụng, hai ngày trước, hắn vừa mới nhận được La Đông Nhi có Hạ Châu trong tay, Lý Quang Duệ đốt quân, tin Dương Hạo đã hiệp quân đuổi theo, mang binh mới này chạy tới Ngân Châu.

    Dựa theo lộ trình, khi đến lúc chạng vạng cách Ngân Châu mấy chục dặm đường, gây sức ép ở chỗ đóng quân một tối thực không cần thiết, Đinh Thừa Tông lệnh cho toàn quân hành quân suốt đêm, tranh thủ trước đêm đến Ngân Châu.

    Không ngờ đến dưới thành Ngân Châu, thì khói lửa khắp nơi, loạn dân nhiều vô kể đã trào ra khỏi thành, chạy trốn khắp núi đồi, Đinh Thừa Tông cả kinh, vội lệnh cho người tóm lấy một tên hỏi rõ đầu đuôi, vừa mới hiểu được tình hình thì gặp được đám người Oa Oa, Diễm Diễm, Từ Huyễn, Tiêu Nghiễm chạy ra khỏi thành.

    Đinh Thừa Tông vội vàng sâu chuỗi mọi chuyện lại, thấy dân chúng tháo chạy thưa dần mới gọi Đinh Ngọc Lạc lại dặn dò, Đinh Ngọc Lạc cầm roi quật mạnh thúc ngựa rút kiếm cùng với một vạn tân quân Kha Trấn Ác giết về thành.

    Xông lên trước nhất là hảo hán tộc Khiết Đan mà họ chiêu mộ, dựa theo thói quen xây dựng của Tống quân, đội nhân mã này gọi là Khiết Đan trực, nói họ là tân binh chỉ là vì đội quân này mới xây dựng, binh sĩ của họ không phải những tân binh ngố mười tám không biết gì, rât nhiều binh lính sớm đã có kinh nghiệm tác chiến, trong đó không thiếu người của các bộ lạc chinh chiến, mấy lần vương gia mưu phản thất bại, chạy về làm dân du mục Khiết Đan.

    Dưới sự hướng dẫn của Khiết Đan trực ban lĩnh Da Luật Mạc Văn, họ hung thần ác sát tiến vào thành, lớn giọng la hét tiếng Khiết Đan, tiến quân tây bắc, đoạt lấy Ngân Châu.

    Lý Kế Quân chỉ có sáu nghìn binh mã, lúc này đã tản mác khắp thành, cướp bóc tài sản, bận việc thưởng thức gái gú, Lý Kế Quân không khống chế được và cũng không thèm khống chế, Ngân Châu trống không hắn biết chứ, đợi đến trời sáng lại thu nạp quân đội tiến hành quản lý nghiêm khắc vẫn còn kịp chán.

    Còn đội quân nhân mã Đinh Thừa Tông, binh lực không chỉ vượt chúng, mà binh viên tập trung, khi đánh là đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

    Lý Kế Quân bị đạo cô kiều diễm kia cho vài phát đánh đầu sưng lên như đầu lợn, hai má sưng lên không nói được, vết thương này xem ra khó lành, mà lại không cần băng bó cũng không có loại thuốc nào thích hợp, thậm chí bại quân báo lại Khiết Đan đánh bất ngờ, từ bắc thành giết vào, đại quân mênh mông cuồn cuộn, trong bóng đêm không biết là bao nhiêu nhân mã.

    Lý Kế Quân nghe vậy vừa kinh ngạc vừa bán tính bán nghi, lần trước Dương Hạo hợp lực tấn công Ngân Châu với Khiết Đan thì hắn biết, đương nhiên Khiết Đan xuất ra lục viện bộ năm vạn tinh binh thiện chiến, sau đó bắt giết Khánh Vương Da Luật Thịnh, nói như vậy, họ và Dương Hạo liên minh với nhau, đương nhiên, trên thế gian chỉ có lợi ích vĩnh cửu, không có tình bạn vĩnh cửu, Khiết Đan xuất binh tấn công Dương Hạo không phải là không có khả năng, nhưng…thực là khéo, người Khiết Đan lúc này cũng nhúng chân vào sao?

    Đang lúc bán tính bán nghi, thiết kỵ Khiết Đan đã xông nhanh đến, nghe tiếng Khiết Đan, nhìn chính xác các võ sĩ Khiết Đan xông tới, Lý Kế Quân còn gì mà không tin?

    Lần trước người Khiết Đan ra trận lục viện bộ năm vạn quân tinh nhuệ, thế lần này có bao người ra trận đây?

    Lý Kế Quân càng nghĩ càng sợ hãi, mắt thấy đội quân hùng hùng hổ hổ, nhân mã nhiều vô kể, đừng nói đến chống cự, chỉ là đi tập trung sáu nghìn binh mã trong thành vào cũng không biết đợi đến ngày tháng năm nào, không rảnh nghĩ nhiều, chỉ thầm than một tiếng, quất ngựa chạy ra ngoài thành.

    Lý Kế Quân từ đầu đến cuối cũng không hề hoài nghi đo là kế nghi binh của quân Ngân Châu, hắn biết Ngân Châu trống rỗng đến mức độ nào, sức chống cự mềm yếu khi xông vào thành gặp, nếu như Chiết Ngự Huân còn có binh quân, thì nào có thể ngốc nghếch để mai phục ở ngoài thành, đợi hắn phá thành, giết dân chúng chạy thoát chết, đạo lý lại xông vào thành quyết chiến?

    Đặc biệt là Lý Kế Quân sau khi chạy ra thành Ngân Châu, còn thu nạp bộ hạ cũ, nhưng chẳng được bao lâu, trong thành phi ra đại đội nhân mã, nhìn thấy thế đúng là bám riết không tha, Lý Kế Quân càng tin tưởng vào suy đoán của bản thân: Nếu đây trước không phải là đội quân nhân mã Khiết Đan, sau còn có nhân mã cuồn cuộn, chúng há có thể sau khi được thành Ngân Châu không nhanh chóng khống chế toàn thành, lại truy quân giặc trong đêm tối?

    Lý Kế Quân mất hết niềm tin, mang theo mấy trăm tàn quân rồi biến mất.

    Hắn lại không biết, Đinh Thừa Tông đã được tin xe thừa lại của Tuyết Nhi và Tiểu Chu Hậu bị loạn dân lôi cuốn không biết về phương nào, cho nên qua loa khống chế tình thế Ngân Châu, lập tức lệnh người tìm khắp nơi, đường kỵ binh đi ra thành tìm kiếm Tiểu Chu Hậu và Tuyết Nhi.

    ******

    Trời sáng, Trương Sùng Nguy lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.

    Giờ hắn đã khẳng định được đội binh Dương Hạo trấn ở bên sông Vô Định vượt qua dự tính của hắn, bên tai lại là một phương thủ, mấy ngày nay không ngừng củng cố, hoàn thiện công tác phòng ngự, trên trận địa có rất nhiều thi thể, vào lúc sáng, các binh sĩ suy nhược mệt mỏi, song nấu chút cháo nóng cho ấm bụng, trước mắt là phải sắp xếp trọng binh xung phong tấn công vào doanh trại Dương Hạo.

    Hắn không thể ngờ được rằng hàng chuỗi thất bại, điều đang đón chờ hắn là cơn thịnh nộ của Lý Quang Duệ, vào lúc này, khinh kỵ tìm được nơi dừng chân, người đến là Thác Bạt Uyển Nhiên, một viên tướng lĩnh của họ Thác Bạt, hai người gặp nhau không được bao lâu, nhưng đã được coi như thân thiết.

    Thác Bạt Uyển Nhiên lệnh cho một trăm người của một tiểu đội nhanh chóng vào doanh trại đơn sơ của Trương Sùng Nguy, lập tức đi gặp Trương Sùng Nguy, Trương Sùng Nguy thấp thỏm lo lắng mời hắn vào doanh trại, vội vàng đứng sang một bên, thi lễ: “Uyển Nhiên đại nhân đến rồi đấy ạ?

    Có thể là mang quân lệnh của đại soái?

    Bên Ma Vân lĩnh đã cứu được quân lương chưa ạ?”

    Thác Bạt Uyển Nhiên hắn nhìn thấy Trương Sùng Nguy chật vật, không khỏi chau mày, hỏi lại: “Suốt cả một đêm Trương đại nhân không đánh hạ được doanh trại quân địch, lại còn quăng mũ bỏ giáp, chật vật vậy sao?”

    Chức quan của Thác Bạt Uyển Nhiên còn nhỏ hơn nhiều so với Trương Sùng Nguy, tuy nói Thác Bạt Uyển Nhiên là người khả dụng bên cạnh Lý Quang Duệ, nhưng bậc trên dưới tôn ti tối thiểu vẫn nên làm, Trương Sùng Nguy nghe hắn nói ám chỉ như vậy rất tức giận, nhưng lại không thể đắc tội Thác Bạt Uyển Nhiên, đành giải thích rằng: “Uyển Nhiên đại nhân có lẽ là không biết, thất lực mà Dương Hạo đóng quân tại đây không chỉ có năm sáu nghìn người, theo như tính toán của ta, tổng số binh mã của Dương Hạo không dưới số quân ta, nhiều nhân mã như thế, lại còn trong thế phòng bị, bộ đội ta muốn tấn công quân doanh của hắn, nói thì dễ mà làm thì khó”.

    Thác Bạt Uyển Nhiên cười nhạt nói: “Trương đại nhân ăn đòn thất bại nên khuếch đại binh lực quân địch rồi sao?

    Dương Hạo làm gì có nhiều binh mã như thế?

    Dù có nhiều binh mã vậy, hắn cũng không tài nào khiến đại nhân chật vật như thế”.

    “Ngươi…”

    “Thôi được rồi, ngươi không cần phải nhiều lời nữa, những lời giải thích ngươi giữ lấy mà nói với đại soái, lần này ta đến là truyền quân lệnh của đại soái”.

    Trương Sùng Nguy vội đứng dậy, chắp tay, nghiêm túc nói: “Xin chỉ giáo”.

    “Đại soái dặn ngươi sau khi tiêu diệt được quân đội phòng bị của Dương Hạo xong, lập tức qua sông, tấn công gọng kìm Tham Đàlĩnh và Nha Nội, tiêu diệt bộ đội huấn luyện của Dương Sùng Huấn, sau đó hợp quân lại tấn công Ngân Châu”.

    Trương Sùng Nguy nghe vậy giật mình vội nói: “Lại đánh Ngân Châu nữa?

    Dương Hạo vẫn chưa bị các người tiêu diệt, theo như kế hoạch, chẳng phải chúng ta nên lui lại hướng Thạch Châu, giành lấy Hạ Châu sao, sao lại…”

    “Ngươi nghĩ đại soái giống đồ bỏ đi như ngươi sao?’

    Thác Bạt Uyển Nhiên trừng mắt, ung dung nói: “Chiết Ngự Huân muốn đánh tập kích Ma Vân lĩnh của ta, chặn đường lương thực của ta, hắc, nhưng gian kế của hắn đã sớm bị đại soái phá vỡ rồi, Chiết Ngự Huân khi đang tấn công Ma Vân lĩnh, đại soái đã dồn lực lượng lại, vây Dương Hạo, song giờ hắn chạy thoát, Chiết Ngự Huân có chạy đằng trời nữa.

    Dương Hạo tên ấy đã chạy thoát, nhưng đã tổn binh hao tướng, còn có thể chiến một trận nữa không?

    Đã vậy rồi, chúng ta hà tất phải thối lui, mà vẫn có thể theo kế hoạch thứ nhất, diệt ba phiên, đoạt Ngân Châu, mới bất bại quay về Hạ Châu, như vậy chẳng phải là quá tốt hay sao?

    Thôi, được rồi, xùy, ta cũng không muốn nhiều lời với ngươi, cứ tưởng rằng ngươi diệt được quân thủ của địch, không ngờ qua một đêm vẫn chẳng tiến nổi nửa bước”.

    Trương Sùng Nguy nghe vậy vừa mừng vừa lo, vội nói: “Nếu đã như vậy, nhờ đại soái chia binh giúp ta, thực là không dấu Uyển Nhiên đại nhân, binh lực của quân thủ bên địch thực sự là vượt qua sức tưởng tượng của ta”.

    Thác Bạt Uyển Nhiên trừng mắt nói: “Chia binh?

    Ngươi nói Chiết Ngự Huân liều chết phản kháng lại, thế dễ dàng đối phó ư?

    Đại soái còn ở Ma Vân lĩnh đang tiếp tục tận dụng tàn quân tấn công, cần toàn bộ sức đi diệt chúng, còn tiêu diệt Chiết Ngự Huân xong, không được nghỉ ngơi ư?

    Ma Vân lĩnh đã gặp nguy hiểm, không cần đến trọng binh bảo vệ ư?

    Ôi, Trương đại nhân ơi, Dương Hạo có thể chạy thoát khỏi tay ngươi, nếu như ngươi không thể lấy công chuộc tội, thì á…hắc hắc…đại soái…hắc, ngươi cũng hiểu”.

    Trương Sùng Nguy mặt mày biến sắc, vội nói: “Uyển Nhiên đại nhân xin cứ yên tâm, đợi đám binh sĩ nghỉ ngơi cho khỏe, Trương mỗ sẽ đích thân dẫn binh tiếp tục tấn công lần nữa, cần phải diệt được doanh trại địch, lấy công chuộc tội, vinh danh đại soái”.

    Hắn lấy ống tay áo lau lau ghế nói: “Uyển Nhiên đại nhân cả đêm vất vả, xin mời ngồi nghỉ một lát, Trương mỗ đi thu dọn bố trí cái, lát nữa trở lại sẽ đưa Uyển Nhiên đại nhân ăn đồ điểm tâm, sau đó mời đại nhân phục lệnh”.

    Trương Sùng Nguy rời khỏi lều, bỗng nghe phía trước có tiếng ồn ào, hắn bực tức tiến tới quát: “Tên nào làm loạn thế hả?”

    Có một binh sĩ chỉ tay nói: “Tướng quân nhìn xem, cờ chiến của Dương Hạo”.

    Trương Sùng Nguy ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cờ chiến chủ tướng Lý Nhất Đức trong doanh trại lần lượt hạ xuống rồi cắm cờ chiến của Dương Hạo lên, Trương Sùng Nguy sợ hãi: “Dương Hạo yên ổn về doanh trại rồi?

    Dự đoán của ta không sai, lẽ nào thủ quân lại tăng lên, hic hic…”

    Hắn vô cùng khiếp sợ, vội nói: “Đại soái đã vây chân Chiết Ngự Huân dưới núi Ma Vân lĩnh, hôm nay diệt xong Chiết Ngự Huân, quân bộ đội Dương Hạo, trước mặt đại soái, chẳng phải là châu chấu đá xe sao?”

    Hắn nói đến đây quay đầu lại toan đi, vừa mới nhấc chân lên, trong lòng chợt lóe lên tia sáng: “Ma Vân lĩnh…có thực là không sao không?

    Dựa vào binh lực của đại soái, nếu như vây chặt Chiết Ngự Huân, lấy mốc ngày hôm nay, sao có thể tiêu diệt chúng được, lúc ấy đại quân hướng bắc, hiệp lại, chẳng phải càng thỏa đáng?

    Hà tất phải vội vàng thúc giục ta qua sông tác chiến chứ, giải vây cho Tham Đà lĩnh, sau đó lại tấn công Ngân Châu đây?”

    Trương Sùng Nguy càng nghĩ càng cảm thấy bất an, vòng qua lều lớn trong quân vừa đi vừa nghĩ, bỗng hắn ngẩng đầu, thấy đám binh sĩ thị vệ của Thác Bạt Uyển Nhiên đang nghỉ ngơi, bèn đi chầm chậm, hé mắt nhìn sắc mặt của đám thị vậy ấy, lặng lẽ quan sát, Trương Sùng Nguy đã hiểu rõ, hắn tiến gần vài bước, một tên thị vệ vội đứng bật dậy thi lễ, Trương Sùng Nguy hỏi: “Lương thảo bị thiêu, đại soái tức giận chứ?’

    Mấy tên thị vệ này đều được dặn nghiêm lệnh, không thể nói năng hồ đồ với tướng sĩ bộ hạ Trương Sùng Nguy, không nói quân tình phía trước, nhưng Trương Sùng Nguy là tướng quân, đứng trước mặt hắn, ban đầu cũng có chút kính sợ, Trương Sùng Nguy mở mồm ra hỏi lương thảo bị thiêu, tình hình đại soái thế nào, mà không phải hỏi là lương thảo có phải bị thiêu hay không, chúng càng cho rằng Thác Bạt Uyển Nhiên đã nói rõ chân tướng với Trương Sùng Nguy, đám tiểu tốt được Thác Bạt Uyển Nhiên dặn dò chúng phải chú ý trong từng câu chữ lời nói, không được tiết lộ bí mật thiên cơ, bởi vậy theo trực giác vội nói: “Khởi bẩm đại nhân, đại soái thực sự là tức giận không thôi, tàn quân thủ núi bị đại soái hạ lệnh toàn bộ chém dầu, vứt vào đống lửa”.

    Trương Sùng Nguy thấy tim mình nhói đau, tim đập loạn hơn bao giờ hết, song vẫn cố giữ lấy bình tĩnh, gật đầu nói: “Đúng, Uyển Nhiên tướng quân chri nói đại soái giận dữ, ta nghĩ rằng sẽ nghiêm phạt bọn chúng, đám người này bảo vệ lương thực cũng không xong, thực là đáng chết.

    Ồ, đúng rồi, Chiết Ngự Huân giờ thế nào…?”

    Hắn gõ đầu, tay chỉ về hướng xa xa, tên thị vệ đó nhìn thấy, vội nhắc: “Chúng đã đi về hướng đông nam, theo như thuộc hạ thấy, nhân mã của đại nhân chưa đuổi được, chúng ta cách ma vẫn lĩnh còn xa, chúng phóng hỏa bỏ đi rồi, cả đêm còn tìm ở đâu được nữa?”

    Nói đến đây, hắn có vẻ lo lắng hỏi: “Tướng quân, ngài nói xem…chúng ta còn có thể phản hồi Hạ Châu không?”

    Trương Sùng Nguy khẽ vỗ vào vai hắn, mỉm cười: “Ngươi yên tâm đi, chúng ta sẽ…quay lại”.

    Trương Sùng Nguy cất bước rời đi, mặt mày lộ ý cười nhạt.

    “Lương thảo của Ma Vân lĩnh đã bị hủy, Chiết Ngự Huân giống như một con sói hung ác, hung hăng cắn thủng một miếng thịt trên người Lý Quang Duệ, rồi lại chạy sang một góc tối, lẳng lặng ngồi rình mò cơ hội tiếp theo, đợi khi máu của tên này khô, sập, gục xuống, không chịu nổi một kích…

    Còn Lý Quang Duệ thì giở mánh khóe cũ, lần trước, hắn có ý biệt tin, dấu tam quân sĩ binh, lần này, hắn vẫn còn muốn dấu, hắc, viện binh Tham Đàlĩnh, tấn công thành Ngân Châu, đại soái đây cần dùng ta để thu hút truy đuổi sau hắn bầy sói đói khát, để tăng cơ hội hắn tẩu về tây bắc”.

    Hắn lại đi tới trận tiền, đệ nhất doanh chỉ huy sứ của thủ quân, bái kết của hắn huynh đệ Nhật Mạch Mâu Tây chạy lại hỏi: “Đại ca, còn dặn dò gì khác không?”

    Trương Sùng Nguy ngẩng đầu, híp mắt nhìn ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào lá cờ chữ “Dương” tung bay, vẫy một tên thị vệ trưởng lại, dặn dò: “Mang mấy tên đi, trói Thác Bạt Uyển Nhiên cho ta, nên nào dám phản kháng, chém!”

    Thị vệ trưởng vẫn còn ngạc nhiên, nhưng không chần chừ đồng ý một tiếng, mang mấy tên binh võ phi như bay đi.

    Nhật Mạch Mâu Tây lại nói: “Đại ca, ca…ca…?”

    Trương Sùng Nguy cười, vỗ vào vai hắn dặn dò: “Nói nhảm vừa thôi, tập trung nhân mã của ngươi, hạ quân khí của Thác Bạt Uyển Nhiên cho ta, coi chừng bọn chúng”.

    Trong doanh trại của Dương Hạo cũng bắt đầu ăn cơm, bữa cơm đạm bạc, có thịt ngựa tươi sống, lão binh Mã Tây cảm thấy rất hài lòng, hắn đắc ý cầm cây đũa làm từ gỗ, gắp một miếng bỏ tọt vào mồm, không thèm gắp qua bát.

    “Mẹ nó, ăn miếng cơm cũng không dễ, đầu đũa không hạ độc chứ?”

    Mã Tây rút tiễn ra cẩn thận kiểm tra, phát hiện không có ten, đầu tên lại không có giấy cuốn, cầm xuống xem kỹ, một chữ cũng không nhận ra, hắn vỗ vỗ vào đầu mình, bỗng nhiên thấy Mục Vũ đi từ đằng sau lại, vội quay ra chào: “Tiểu Mục đại nhân, đây là nơi quân địch bắn tên, ngài cẩn thận, không phải trò chơi đâu”.

    Mục vũ trợn tròn hai mắt, hỏi: “Đây là nơi bắn tên?

    Có thật là bắn tên từ bên kia sang không?”

    Sau khi có được câu trả lời khẳng định, Mục Vũ chạy vội: “Phu nhân, phu nhân ơi, nhân mã đối diện sắp đầu hàng rồi”.

    Chương 482: Cái phúc của Dương Hạo.

    Bên bờ sông Vô Định, Đông Nhi ngồi trên hòn đá, hay tay ôm gối, thất thần nhìn theo dòng nước chảy.

    Đường Diễm Diễm hấp tấp chạy từ đâu tới, lo lắng hỏi: “Đại tỷ, quan nhân vẫn chưa tìm thấy, Tuyết Nhi và Chu phu nhân cũng…, haiz, thực là làm người ta lo chết lên được”.

    Đông Nhi không quay đầu lại, bình tĩnh nói: “Chỗ đại ca nhất định sẽ cố gắng nghĩ ra cách tìm họ, ta tin rằng, chỉ cần họ còn sống, nhất định sẽ tìm ra, Diễm Diễm, nàng đừng quá lo lắng như vậy”.

    Diễm Diễm lạc hẳn giọng đi cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, trước mặt nàng là một Đông Nhi hiền dịu, không kìm được nói: “Đại tỷ, họ…chính là quan nhân của tỷ, là cha của cốt nhục tỷ, lẽ nào tỷ không lo lắng ư?

    Sao lại…?”

    Đông Nhi từ từ quay đầu lại, ôn tồn nói: “Lo thì có thể làm được gì chứ?

    Ta nên làm thế nào đây?

    Lúc nào cũng phát điên lên, thân hình mảnh dẻ, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt đó mới chính là biểu hiện của một người vợ ngoan sao?”

    Nàng từ từ đứng dậy: “Đúng vậy, ta là thê tử của chàng cũng chính là thân nương của Tuyết Nhi, nhưng…dưới mắt còn có biết bao cốt nhục của quân dân ta, những thống soái của thiên binh vạn mã.

    Diễm Diễm, vừa nãy ta cũng nghĩ rất nhiều…thực sự lần này khi Chiết tướng quân án binh bất động, không chịu viện trợ, ta còn sốt ruột hơn nàng ấy chứ, song…ta biết lúc đó không phải là lúc lật bài ngửa với bọn chúng.

    Còn về sự thực thế nào, sự thật sẽ tự chứng minh, việc Chiết tướng quân làm là đúng, Chiết đại tiểu thư làm cũng đúng, nếu lúc đó ta dồn tất cả binh lực đi giải vây cho quan nhân, thì sẽ dồn quan nhân vào chỗ chết, hơn nữa còn chôn sống tất cả chúng ta.

    Hôm qua, Ngân Châu lại không giữ được, nếu như không phải vừa đúng lúc đại ca dẫn tân quân vừa mới huấn luyện về kịp, giờ đã không có cái kết quả đơn giản của Tuyết Nhi và Chu phu nhân rồi”.

    Ta đã nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ rất nhiều, chúng ta tuy phát triển nhanh, nhưng đại tướng khả dụng thì quá ít, Trương Hỷ được coi là một trí tướng, nhưng hắn ở Hạ Châu xa xôi, không giúp được gì, Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngải Nghĩa Đào ba người ấy đều là tướng lĩnh thiện chiến, họ có thể là anh hùng ở một khía cạnh nào đó, và không đồng nghĩa với nhân tài của thống soái.

    Kha tướng quân tuy là Đại Đường võ tướng, nhưng hắn từng săn bắn lâu năm, vận mệnh quá nhỏ, chung quy khó thành vũ khí mạnh”.

    Đường Diễm Diễm buồn rầu nói: “Đại tỷ, quan nhân giờ không thấy đâu, tỷ còn nói những điều kia làm gì?”

    Đông Nhi nhấn mạnh: “Muội nhìn xem, nếu như Chiết Ngự Huân gặp được quan nhân chúng ta, Phủ châu tuyệt đối sẽ không ra tay, đến nỗi phía sau còn lại một tòa thành trống.

    Nếu như Chiết Ngự Huân ngã xuống, phủ châu có thể lập tức phái người thay thế hắn, còn chúng ta thì không thể thế được, người có thể làm thống lĩnh toàn cục chỉ có duy nhất mình quan nhân ta, võ tướng có thể công thủ toàn diện, chúng ta đếm được trên đầu ngón tay.

    Nếu như không phải dựa vào sự giúp đỡ của người khác và vận khí từ trời giáng xuống, giờ chúng ta đã thất bại thảm hại rồi, nhưng vận khí sẽ không theo cạnh chúng ta mãi.

    Chúng ta thực là…xử lý mọi việc theo cảm tính”.

    Nàng chậm rãi xoay người, nhìn thẳng Diễm Diễm, nói: “Diễm Diễm ah, vừa nãy Chiết tướng quân phái người đến hỏi sự an nguy của quan nhân, cầu chúng ta cùng xuất binh tấn công Lý Quang Duệ, nếu không dựa vào sức lực của bản thân hắn sợ sẽ không tiêu diệt được Lý Quang Duệ”.

    Đường Diễm Diễm cả kinh nói: “Thế còn sao nữa?

    Sao tỷ tỷ không đồng ý xuất binh đi?

    Giờ quan nhân không thấy đâu, Tuyết Nhi cũng không thấy đâu, thảo nguyên mênh mông, khắp nơi không phải là loạn binh thì là loạn dân, chúng ta có thể tìm được họ dễ dàng không.

    Đem tất cả thuộc hạ của ta ra cũng không tìm được ở cái thảo nguyên mênh mông này, làm gì còn thời gian mà giết Lý Quang Duệ?”

    “Không, phải đi, nhất định phải đi”.

    Đông Nhi không nghi ngờ gì nói: “Trước khi Quan nhân nhảy nước giải vây đã chiều hướng của những quân địch tiếp theo, chúng ta nên đưa ra sự phản ứng tiến hành đoán trước, chàng dặn dò chúng ta không được viện trợ, để tránh rơi vào cạm bẫy, đồng thời rơi vào trạng thái phòng bị, phòng ngừa Lý Quang Duệ nhảy đến, mà lại không thể thối lui xa, hết sức cẩn thận đối phó với Lý Quang Duệ, mãi đến khi giải vây, loại bỏ suy sụp được cho đội quân nhuệ khí đã mất, tứ phân ngũ liệt, đây là cơ hội tốt để đánh bại được Lý Quang Duệ, cơ hội ngàn năm, không thể bỏ qua.

    Còn giờ, có một chút không phải điều dự đoán của quan nhân, kế hoạch Lý Quang Duệ không những chặn đường viện trợ của quan nhân ta thất bại, mà còn thiêu hủy được đống lương thảo hắn chống đỡ, cho nên, chúng tăng tốc tan rã càng nhanh, thời gian hỏng mất cũng đem trước tiên, đương nhiên, tiền đề tiên quyết là…chúng ta phải lấy áp lực lớn làm tan vỡ quân địch, để chúng cảm thấy không còn đường lui.

    Khi mà quan trọng thế này, đưa toàn bộ nhân mã làm lính trinh sát, phong tỏa ra toàn bộ thảo nguyên để tìm người, đó không phải điều ngu xuẩn mà là điều điên rồ.

    Diễm Diễm, nhà chúng ta không phải một nhà một họ qua ngày mà sống, chúng ta nếu như làm chuyện ngu xuẩn thì chính là vì chúng ta chưa ý thức được điểm này.

    Quan nhân không ở đây, chúng ta cũng phải đánh cho tốt trận này, lỡ đi cơ hội này, quan nhân sẽ không tha thứ cho ta, ta cũng sẽ không tha thứ cho ta”.

    Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía đại cờ chữ Dương trong doanh trại, kiên định nói: “Quan nhân dặn dò chúng ta, cho dù chàng không về kịp cũng đều phải kéo cờ tên chàng lên, quan nhân dụng tâm lương khổ ơi.

    Diễm Diễm, ta giao ba nghìn nữ binh cho muội, muội đưa họ tiếp tục đi tìm tung tích của quan nhân, còn ta…sẽ giơ cao cờ hiệu của quan nhân, phối hợp với Chiết tướng quân đánh trận cuối cùng với Lý Quang Duệ”.

    Đông Nhi vỗ vỗ vào bả vai của Đường Diễm Diễm, cất bước về phía trước, Diễm Diễm kinh ngạc nhìn theo bóng nàng.

    Chiến tranh, khiến người ta quen thuộc với nó.

    Bẫy Đào Cốc phế tích, thất thủ thành Ngân Châu phục lại khiến Đông Nhi nhanh chóng trưởng thành, rút ra được những kinh nghiệm xương máu, nàng đã dần dần loại bỏ được sự ngây ngô ban đầu, bắt đầu có thái độ bình tĩnh đối mặt với quân địch.

    Diễm Diễm nhìn thấy bước đột phá kiên định của Đông Nhi, dường như nhìn thấy một Chiết Tử Du khác, mắt của họ cũng kiên quyết, lạnh lùng như vậy, nhưng lẽ nào ánh mắt ấy thực sự không có cảm tình gì sao?”

    ******

    Dưới chân núi Hoành Sơn, trong khe núi, có một hộ gia đình săn bắn.

    Đây là một khe núi rất nhỏ, bên ngoài có một con sông uốn lượn vắt qua.

    Miệng của thung lũng là bụi gai, chỉ có một cái đường nhỏ quẹo vào trong cốc, trong cốc cây cỏ um tùm, mấy gian nhà tranh được dựng lên, xa xa nhìn lại cùng một màu với núi, cơ hồ không thể phân biệt ra được, không biết đã có bao nhiêu năm rồi.

    So sánh với thế giới bên ngoài náo loạn, nơi này thực là chốn bồng lai tiên cảnh.

    Ba gian nhà tranh được ánh nắng dìu dịu chiếu hắt vào, mấy con gà mẹ mổ cỏ trong sân tìm những con sâu đất, một con gà mẹ vừa mới cho ra quả trứng, đập cánh kêu quang quác, nhảy từ trên đống cỏ khô xuống đất.

    Nghe tiếng gà kêu, một người phụ nữ đi ra từ trong nhà, người phụ nữ này mặc trang phục chất vải thô đơn sơ của người Khương, bộ trang phục đơn giản, dầu đội mũ vải trông rất cũ, xem ra gia cảnh cũng không được tốt lắm.

    Người đàn bà hơn ba mươi tuổi, cơ thể khỏe mạnh, ngũ quan thùy mị, cho dù đã vất vả làn da khô ráp, có vài nếp nhăn nhưng vẫn có thể nhìn ra được khi còn trẻ nhất định là người con gái khiến bao chàng chết mê mệt.

    Quả trứng gà rất to, dường như là trứng sinh đôi, người phụ nữ ấy nhìn thấy vậy mặt lộ nụ cười, cầm quả trứng gà ấm nóng cẩn thận đặt vào trong cái rổ ở ngoài hành lang, người phụ nữ mở cửa bên trái đi vào trong.

    Trong phòng, Dương Hạo đang ngủ, bỗng bị tiếng gà kêu làm thức giấc.

    Hắn đang bị sốt cao, lúc thì tỉnh, lúc thì hôn mê, toàn thân nóng ran, bỗng nhiên có cơ gió thổi, cảm thấy như rơi bịch từ giường xuống đất, mấy ngày nay trong người vô cùng khó chịu, hắn lại nhanh chóng nhắm mắt lại.

    Cửa được mở, hắn cảm thấy có người bước vào, sau đó đưa gì đó lên miệng hắn, cảm giác ẩm ẩm như nước, Dương Hạo ý thức được há miệng, uống, nước mát vào bụng, cơ thể dịu đi chút, cảm thấy hơi tỉnh lại, sau đó có một bàn tay nhè nhẹ đặt lên trán hắn.

    “Ồ…vẫn sốt ghê quá”.

    Người phụ nữ thầm thì, bàn tay vuốt từ trán xuống mặt rồi dừng lại một lúc, rồi trượt xuống ngực hắn, khẽ ấn vào lồng ngực hắn, người phụ nữ cười: “Thực là một hán tử cường tráng, bộ dạng cũng tuấn tú, chắc là con nhà binh, ồ, cả ngày chém với giết cũng không ăn một miếng, đáng thương, nếu như ta không cứu ngươi, hán tử à, thực phí…

    Ánh mắt người phụ nữ lại chuyển xuống nhìn phía dưới, thấy có vật gì đó giương cao, cười bí ẩn: “Bệnh thế rồi mà còn không thật thà, dù sao thì vẫn còn trẻ…”

    Mặt bà đỏ ửng lên, khẽ nghiến chặt môi, bàn tay khẽ sờ vào chỗ ấy của hắn…

    “Tiểu Đông, Tiểu Đông”.

    Giọng nói một người đàn ông bỗng vang lên, người phụ nữ vội thu tay lại, vội vàng đi ra khỏi phòng.

    Dương Hạo không biết bà ta làm như vậy, cảm giác được bà ấy rời khỏi, lúc này mới không có sức mở mắt ra.

    Dương Hạo giỏi võ công, về mặt lý thuyết không thua gì bọn lính, những sĩ binh ấy phần lớn đều dạt vào bờ sông, có tên thì nửa đường giãy dụa tới bờ bắc, tự bò lên bờ.

    Dương Hạo thì hôn mê bất tỉnh từ khi nào mãi đến bây giờ.

    Nói đi cũng phải nói lại, Dương Hạo sau khi nhảy xuống vách núi, vừa nhảy xuống cũng ý thức được không để dòng nước cuốn đi vội, lại còn hét lên phía trên cổ vũ các huynh đệ nhảy xuống.

    Tiểu Vũ ở đằng sau sắp xếp tân binh, đang chen chúc nhau xếp thành hàng.

    Dương Hạo đáng thương chân không có rễ, nên không thể tránh được, trán bị một tên sĩ binh ôm cây gỗ va phải, thế là…Dương Hạo nguyên soái bị ngất…

    Dương Hạo ngất rồi xuôi dòng nước, xuyên qua cầu nổi, dạt theo dòng sông, cuối cùng lại dạt vào sông nhánh đến đây, nếu không được vị phụ nhân của Tiểu Đông đang giặt quần áo ở suối nước cứu hắn kịp thời, thì hắn lúc này đã thành ma nước.

    Nhưng thời gian ngâm trong nước quá lâu, tốc độ dòng nước chảy siết lạnh, thời gian ngâm mình dưới nước lâu quá nên dù hắn với cơ thể khỏe mạnh cũng không phải ngoại lệ, cứu vãn.

    Người đàn bà ấy rẽ vào một gian khác, hai tay chống nạnh quát: “Oát Nhi Ngưu, lão nương vừa ra ngoài chút, ngươi kêu cái gì vậy hả?”

    Nghe thấy giọng người đàn ông: “Tiểu Đông à, nhà ta đã nghèo khổ rồi, ngươi sao lại còn cứu lấy một tên về nuôi không công thế hả?”

    Người đàn bà nói: “Chẳng lẽ nhìn thấy mà không cứu?”

    Nàng thở dài một tiếng, đi vào phòng, ngồi lên giường nói: “Oát Nhi Ngưu, ta tính để hắn lại, ngươi thấy sao?”

    “Để lại?”

    “Ừm, quần áo của hắn tuy rách nát nhưng xem ra là binh, chỉ là người không đem theo kiếm thôi mà, làm binh bán mệnh, còn không phải là để có miếng ăn, chúng ta mấy ngày nay khổ tí nữa cũng không sao, chí ít không cần mạo hiểm rơi đầu, ta tính toán rồi nói với hắn, hắn sẽ đồng ý”.

    Người đàn ông kích động nói: “Ta biết, ta biết mà, nàng cứu một tên lạ về là không có ý gì cả, được, được rồi, nàng không nỡ để hắn đi phải không?…”

    Bốp một cái, dường như có người tát, sau đó người đàn bà giọng nói tức giận nói: “Oát Nhi Ngưu, ta hai mươi ba tuổi không có người đàn ông, bị ngươi dùng da gấu đổi lấy, gả cho huynh đệ nhà ngươi.

    Vốn dĩ, huynh đệ các người là hộ săn bắn nổi tiếng, gia cảnh giàu có, cũng chẳng là cái đinh gì với ta hết, mùa đông năm thứ hai, các người đi săn bắn, con báo cắn chết huynh đệ ngươi, cắn què chân ngươi, chúng ta ngày ngày tháng nọ chẳng đâu vào đâu, mười mấy năm nay là ai chịu khổ vất vả chống chọi?”

    Nếu như ta là người đàn bà bạc tình bạc nghĩa đã sớm rời đi, ngươi thì đi đâu để tìm được ta chứ?

    Cho đến giờ, lão nương còn gả cho ai được nữa?

    Ta không nỡ bỏ lại ngươi, nhưng giờ ngươi đi đứng không dễ dàng, chỉ có thể lên núi bẫy, mà cái bẫy ấy thì bắt được con gì chứ?

    Nếu như không nhận người đàn ông vào nhà, ngươi nói đi, chúng ta sống thế nào đây?”

    Người đàn ông lắp bắp gì đó không thành tiếng, người phụ nữ thở dài, lại nói: “Ngươi yên tâm đi, một khi phu thê trăm năm cho dù ngươi què hay cụt, ta cũng sẽ không bỏ ngươi đâu, nhưng dựa vào một người đàn bà như ta, nhà này không vựng dậy nổi…”

    Người phụ nữ vừa nói vừa khóc thút thít, người đàn ông thở dài nói: “Tiểu Đông à, đcó khóc nữa, là ta sai, xin lỗi nàng.

    Ôi, tên kia…cứ để lại đi, nhé?”

    Người đàn bà khóc một lúc nói: “Ta ở trên núi nhìn thấy ngươi hôm qua bẫy con gì đó, tiện lấy cho hắn ít thuốc về, cho vào nồi nấu năm quả trứng, lát nữa đợi hắn tỉnh lại, ngươi đưa hắn đi, ta thấy hắn khỏe mạnh, nếu như ăn chút gì đó, bệnh sẽ dễ chữa”.

    Người đàn ông đồng ý một tiếng, cánh cửa kêu kẽo kẹt, người phụ nữ đi ra.

    Dương Hạo nghe câu được câu chăng, nhưng căn phòng cách âm, hai người đối thoại với nhau hắn nghe rõ, hai mắt mở hẳn ra.

    Dương Hạo biết, các dân tộc tạp cư khu Hoành Sơn có vài chuyện nếu như dùng cách nhìn của người Hán Trung Nguyên có thể cảm thấy kinh hãi, nhưng ở khu tây bắc lạnh khủng khiếp, do môi trường cuộc sống khốc liệt, nên vài chuyện Trung Nguyên rất bình thường, như chuyện nhất phu đa thê/1 chồng nhiều vợ.

    Khu Hoành Sơn có vài bộ lạc vẫn theo chế độ một chồng một vợ, có vài bộ lạc thì một chồng nhiều vợ, và cũng có vài bộ lạc trong hẻm núi sâu một vợ nhiều chồng, gia đình một vợ nhiều chồng là huynh đệ cùng một vợ, hoặc là bạn bè có cùng một vợ.

    Huynh đệ cùng vợ là sau khi huynh trưởng lấy vợ, đệ đệ cũng sẽ ở cùng với chị dâu, hiện tượng này chủ yếu là những gia đình bần hàn, không lấy nổi vợ, lâu dần nó thành một thói quen.

    Trong những gia đình thế này, huynh trưởng là chủ phu, cho dù đứa trẻ sinh ra cha nó là ai, đều gọi huynh trưởng là cha, và gọi em trai hắn là thúc, cho dù là em trai chính là cha sinh ra.

    Chủ phu là đại biểu của gia đình, quyết định mọi việc đối nội, nên địa vị đứa con cả rất rõ ràng.

    Còn một kiểu khác là bạn bè cùng vợ, do trong gia đình thiếu đi nguồn lao động, không thể đảm bảo được sự tồn tại của gia đình nên gọi một người đàn ông lại, tạo thành một gia đình cộng thê, cùng duy trì kế sinh nhai, tục ngữ gọi kiểu gia đình này là nồi vắt bên hoặc bộ vắt bên.

    Gia đình cộng thê thì vị trí của người vợ cao hơn chút đỉnh, chỉ cần người phụ nữ thông minh làm lụng giỏi, cuộc sống gia đình sẽ được thu xếp ổn thỏa, có thể bảo đảm được mối quan hệ hòa hợp giữ các người chồng, đó chính là người vợ hiền giỏi giang, như vậy sẽ không có chuyện mấy người chồng kỳ thị vợ, ngược lại họ đều kính phục người vợ tuyệt vời ấy.

    Xem ra gia đình này khổ một chút, địa phương cũng có tập quán này tồn tại cho nên Oát Nhi Ngưu tuy có vài phần không đồng ý, song cũng không có lý gì để bác bỏ ý kiến của vợ, đành chấp thuận.

    Dương Hạo nghe rõ mồn một, dở khóc dở cười: “Tàn binh?

    Kén rể?

    Không ngờ Dương Hạo ta lại còn rơi vào hoàn cảnh này…”

    Suy nghĩ giây lát, trong đầu hắn lại hiện lên đội quân của mình: “Giờ Lý Nhất Đức đã biết được tin rồi, quân đội Chiết Ngự Huân hẳn chạy đến sông Vô Định rồi đây, họ hợp lực lại, có thể ngăn cản được đội quân điên rồ của Lý Quang Duệ, tiếp theo, nỗi khủng hoảng và tuyệt vọng sẽ lan tràn trong quân của Lý Quang Duệ, mong họ có thể nắm chắc lấy cơ hội này, xóa triệt để Lý Quang Duệ, đến bước này, Lý Quang Duệ có lẽ sẽ không còn đường thoát thân nữa…Ta phải mau chóng nghỉ ngơi cho khỏi bệnh, ừm… không chừng một hai ngày này người của ta sẽ tìm được ta, đây là chỗ nào nhỉ?”

    Hôn mê…hắn lâng lâng, mắt hắn cứ díu lại, dù thế nào đi nữa hắn cũng đã biết được rằng hắn được người ta cứu, tạm thời…hắn vẫn an toàn.

    Yên tâm…Dương Hạo chìm sâu vào giấc ngủ…

    *******

    Tiếng ngựa hí dài, sụp ngã xuống đất không dậy nổi, bọt mép trào ra từ miệng ngựa, thấy vậy may mắn kỹ thuật cưỡi ngựa của Chu Nữ Anh không tồi, không bị hất ra ngoài, song trong một đêm rong ruổi, chân tay nàng bủn rủn, thịt như muốn rơi rụng hết cả ra, bụng nóng sôi sùng sục, phải mất rất nhiều sức lực mới gượng đứng dậy được.

    Tuyết Nhi ôm trong lòng cả đường khóc mỏi mệt bị chao đảo mà vẫn không tỉnh lại, vẫn còn chìm sâu vào giấc ngủ, Nữ Anh cảm thấy yên tâm, nhìn quanh tứ phía, lảo đảo đi tới chân núi trước mặt.

    Đêm qua trong thành là cảnh tượng hỗn loạn, phu xe của nàng bị trúng tên, xe mất đi người điều khiển lạc khỏi đường đi, rồi kế tiếp là ngựa bị trúng tên chạy như điên, kết quả bị nạn dân chen lấn xô đẩy ra khỏi Nam thành, sau khi ra khỏi thành lại còn chạy rất xa, sức cạn, không một ai giúp đỡ đành đi trên đường.

    Không ngờ chẳng được bao lâu, loạn binh của Lý Kế Quân trong thành bị nhân mã của Đinh Thừa Tông đuổi giết, vài tên binh sĩ đó đang đánh cướp trong thành bỗng bị giết đi, Khiết Đan, nhân mã đến, nhất thời tướng sĩ không thể tương trợ, đành chạy loạn lên, đào tẩu thoát mạng.

    Đám binh sĩ phân ra ba người một nhóm, hai người một đôi chạy loạn lên.

    Trong đó có hai binh sĩ cuống cuồng chạy trốn theo đại lộ nam, nghe thấy phía sau có truy binh đuổi giết thưa dần, lúc này mới yên tâm, họ nhìn thấy phía trước mặt xuất hiện một cỗ xe ngựa, biết là của dân chúng chạy trốn từ thành, lại còn nhìn thấy xe ngựa hoa lệ, đoán là nhà giàu có, nên nổi lòng tham.

    Đám sĩ binh này tán loạn ra thì không muốn tìm chủ tướng để tập trung quân, chỉ muốn tham lam chút tiền bạc làm chút tiền đồ, đương nhiên là đồ đạc cướp được càng nhiều càng tốt, không muốn hai tên sĩ binh dùng đuốc chiếu vòa trong xe, không cướp được vàng bạc ngân xuyến lại nhìn thấy một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương, chúng cả đời sợ rằng chẳng bao giờ nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp như vậy, trợn tròn mắt, há hốc mồm vui mừng, nhìn ngó xung quanh, muốn chiếm đoạt tài sản giờ phải chiếm đoạt người phụ nữ này trước đã.

    Kỵ sĩ đến cướp người, Nữ Anh vừa thấy hai tên võ sĩ hùng hùng hổ hổ tiến đến, chân đã bủn rủn, nào còn có thể nghĩ được phản kháng gì, thấy tên đại hán thò tay tóm lấy, nàng chỉ ngồi đần ra ở đó.

    Không ngờ tên võ sĩ vừa thấy nàng ôm một đứa trẻ trong lòng, hắn có ác ý nảy sinh, một tay cướp lấy đứa trẻ tung lên để nó rơi xuống chết, Nữ Anh sợ hãi đưa ra toàn bộ sức phản kháng kịch liệt, thấy đứa trẻ bị hắn đoạt đi, hung hăng ném, tính mẫu tử đặc biệt dấy lên, trong chốc lát cho nàng thêm sức mạnh.

    Nữ Anh không nghĩ nhiều, toàn bộ sức lực đã mất ấy bỗng nhiên trào dâng lên, nàng tóm lấy cổ tay của tên chó má kia, bóp chặt xoay mạnh tay hắn rồi ôm lấy Tuyết Nhi vào lòng mình, rồi thò người ra khỏi xe, rút roi ngựa quất cho tên kia một đòn chí mạng.

    Động tác của Nữ Anh dứt khoát, mạnh mẽ, roi da nàng cầm được sư phụ chỉ bảo, có tác dụng rất lớn, cây nhỏ cũng có thể bị nàng quật cho gẫy, huống hồ là quật vào người, hơn nữa trong màn đêm roi khó khống chế, hai tên sĩ binh cầm đao cũng không thể đối phó với vũ khí vừa nhu vừa cương, vừa dài vừa ngắn, một tên sĩ binh bị quật sợ khiếp vía, toan tháo chạy, tên khác bị roi quất thẳng vào cổ, dãy dụa dưới đất.

    Nữ Anh giết người xong, mình cũng vừa lo lắng vừa sợ, thi thể xõng xoài trên mặt đất không động đậy, mãi đến khi Tuyết Nhi khóc um lên mới làm nàng tỉnh lại, nàng cũng không biết phía sau còn có bao nhiêu quân địch đuổi theo, bản năng muốn chạy trốn.

    Nàng tuy không biết đánh xe, song lại biết cưỡi ngựa, hộ gia đình giàu có con gái thường là không biết cưỡi ngựa, nàng ôm Tuyết Nhi trong lòng, cưỡi lên con chiến mã của tên sĩ binh chết kia chạy thoát mạng.

    Xoay người lên ngựa, nàng mới phát hiện ra váy mình quá tả tơi, nên nàng lấy áo bào của tên sĩ binh đã chết kia mặc lên người, trong áo bào có lương khô, túi nước và vàng bạc nặng trịch, tạm thời nàng cũng không chú ý đến, xoay người lên ngựa, chạy trốn, mãi đến khi con ngựa mệt mỏi rã rời thì nàng đã đến chân núi không biết là chỗ nào.

    Nữ Anh tuy biết cưỡi ngựa, song nàng chưa cưỡi khoái mã bao giờ nên hai chân cảm thấy mềm nhũn, nàng thất tha thất thểu đi, vừa đói vừa mệt chẳng còn sức đâu, lúc này nghe thấy tiếng nước chảy lòng vui mừng sung sướng, đi qua chân núi thấy trước mặt có một dòng suối, bèn chạy tới bên suối uống nước, rửa mặt tay chân, rồi ngồi đó nghỉ.

    Tuyết Nhi đói quá nên tỉnh dậy, há miệng tròn xinh khóc lớn, vừa khóc vừa chui chui vào lòng Nữ Anh, Nữ Anh thấy vậy nhói tim, nhưng nàng không có sữa, làm sao cho đứa trẻ bú được, nghĩ ngợi một hồi, nàng xoay người lấy vài cái mô mô, rồi làm cho nó vụn ra để cho Tuyết Nhi ăn.

    Tuyết Nhi quen bú sữa, thấy thứ gì đó không phải sữa cho vào miệng, đói quá, hôm nay không có sữa ngon để ăn, nên khóc oe oe thật to để thể hiện sự phản kháng, sau đó mới ngoan ngoãn ăn.

    Cả đêm ôm Tuyết Nhi, Nữ Anh mệt mỏi không thể ăn nổi mô mô, thấy đưaá trẻ bế trong lòng , nghĩ đến Ngân Châu đã mất, ngựa cũng đã mệt chết, mình ở một nơi hoang dã này không biết dựa vào đôi chân có thể đi đâu, thầm nghĩ rơi lệ: “Con khổ mệnh, mệnh lương khổ đã khổ rồi, nhưng ta từ xưa tới nay sống trong những tháng ngày giàu sang phú quý, con còn quá nhỏ sao có thể chịu khổ được đây?”

    Nữ Anh vuốt ve má Tuyết Nhi, vừa khóc vừa nói, càng khóc càng bi thương.

    Lúc này Tuyết Nhi nhỏ tuổi đã no bụng, tựa vào lòng nàng ngủ một giấc sâu.

    Nữ Anh cảm thấy tương đối sợ, sinh linh bé nhỏ tựa vào lòng nàng, khuôn mặt ngây thơ xinh xắn, đứa trẻ đáng yêu này giờ trông cậy cả vào nàng, nó thôi thúc dũng khí trong nàng trỗi dậy.

    Sinh linh ấy cần được sự chăm sóc của người khác, một Tiểu Chu Hậu xinh đẹp kiều diễm, chẳng qua chỉ là một cây mây nhờ cậy vào người đàn ông và quyền thế, con đường của cuộc đời nàng được người ta sắp xếp, vận mệnh của nàng được người ta bố trí, nàng đã quen với cuộc sống như vậy.

    Nhưng lần này lại khác, trong lòng nàng là một đứa trẻ còn non nớt, vận mệnh của nó nằm trong tay nàng, từ khi nghe thấy tiếng khóc oe oe chào đời cho đến bây giờ, nàng và nó có khoảng thời gian bên nhau dài nhất so với mọi người, nàng cũng chính là nghĩa mẫu/mẹ nuôi của đứa trẻ, song tình yêu của nàng dành cho nó tuyệt đối không ít hơn mẫu thân mang nặng đẻ đau, cho dù thế nào đi chăng nữa cũng phải bảo vệ đứa trẻ, điều đó làm cho Nữ Anh kiên cường, cây mây nhỏ trở thành một cái cây, nàng đã có cách nghĩ và ý chí của riêng mình.

    “Tuyết Nhi, nghĩa mẫu nhất định sẽ đưa con ra khỏi đây, đưa con đến với phụ mẫu của con, nhất định…”.

    Nữ Anh khẽ hôn nên khuôn mặt bé nhỏ, ôm chặt đứa trẻ vào lòng, lấy dây lưng buộc chặt, học được cách buộc lương thực mà các sĩ binh hành quân, từ trên quần áo dưới là vải, trên chân mình thì buộc xà cạp cẩn thận, men theo dòng sông lên đường.

    Mấy tháng nay ở tây bắc, nàng cũng đã hiểu được một đạo lý: “Nguồn nước ở thảo nguyên rất quý giá nên men theo dòng nước mà đi nhất định sẽ tìm được nơi mà con người định cư, và chắc chắn có thể tìm được đường ra”.

    Bốn bề mênh mông, không phải là cánh đồng bát ngát mà là núi cao, Nữ Anh không khỏi bàng hoàng, cho dù phía trước con đường còn xa bao nhiêu đi chăng nhữa, chỉ cần nàng còn hơi thở nhất định phải tìm được đường ra.

    Nhưng… dòng suối không được coi là lớn, phía trước có thể tìm được nơi ở mà con người sinh sống không đây?

    Chương 483: Đêm kiều diễm

    Nhất Đông bó bó thuốc, gánh trên vai từ Liêu Hạ đến bên bờ sông mới hạ xuống, đang muốn xuống bờ sông rửa mặt thì đột nhiên nhận ra có bóng người, nàng lập tức cảnh giác, tay nắm chặt bó thuốc, hỏi: “Ai?”

    Nữ Anh cũng không biết đã đi bao lâu mà vẫn không thấy bóng người, đang sức cùng lực kiệt, đột nhiên nhìn thấy đối diện bờ bên kia có bóng người, không nén được vui sướng mà vội nói: “ Đại tẩu, mẹ con chúng tôi trên đường gặp đạo tặc, do quá hoảng sợ mà chạy bán sống bán chết rồi lạc đường, xin đại nương rộng lượng chỉ cho chúng tôi một con đường thoát”.

    Tiểu Đông quan sát một lượt, đối diện với hắn là một thiếu phụ hết sức xinh đẹp, trong lòng ôm một đứa trẻ, vừa nhìn thấy đã biết đó là phu nhân của một nhà giàu có.

    Sự cảnh giác trong lòng đã vơi bớt đi nhiều, hắn thăm dò một chút rồi kinh ngạc hỏi: “ Gặp phỉ đạo?

    Cô từ đâu tới th ế, ở vùng này cách đây mười dặm rất khó gặp người ở, cô đã chạy tới nơi này rồi”.

    Chu Nữ Anh đang vô vọng chợt trông thấy có người, vui mừng khôn xiết, mãi bấy giờ mới bình tĩnh lại, đột nhiên nhớ tới rất nhiều lời đồn đại.

    Người ở vùng văn minh thường hay thích hay chê trách kẻ ở vùng lạc hậu là ngu muội và dã man, những người hành hương ở miền núi giết người diệt khẩu, thậm chí lấy thịt người làm bánh bao, có khi trong vòng một trăm dặm xảy ra một lần, hoặc chục năm mới xảy ra một lần, nhưng đã có lời đồn như vậy thì những cư dân vùng núi đều trở thành những động vật đáng sợ.

    Người trước mắt tuy chỉ là một phụ nữ vô hại, Nữ Anh cũng không cần cẩn thận quá, bèn nói: “ Ta dọc đường từ khi rời khỏi nhà toàn ngồi trên xe, cũng không biết xe đi về hướng nào, ai ngờ lại gặp phỉ đạo, do quá hoảng sợ mà thúc ngựa chạy mất, thất lạc với người nhà, kết quả là lưu lạc đến tận đây, ngựa mệt quá mà chết, chỉ còn có thể chạy bộ”.

    Tiểu Đông nghe thấy vậy hai mắt chợt sáng lên: “Cô cưỡi ngựa tới đây?

    Ngựa mệt quá mà chết, vậy cô cũng chạy được xa đó chứ, con ngựa đó đâu?”

    Chu Nữ Anh thấy cô ta vẫn nghi ngờ thân phận của mình, bèn chỉ tay về hướng xa, nói: “Tiểu nữ không dám giấu đại tẩu, những lời vừa nói đều là sự thực.

    Gia đình tôi vốn là thương gia đi lại giữa Lân Châu và Ngân Châu, nhờ đại tẩu chỉ đường giúp, không biết nên đi về phía nào”.

    Tiểu Đông cười nói: “ Ngân Châu, Lân Châu à?

    Nơi đó ta cũng đã từng nghe qua, nghe nói đó là vùng thành trì phồn hoa, có điều cả đời ta cũng chưa từng đi qua đó.

    Nghe mọi người nói, Ngân Châu cách nơi này khoảng hai trăm dặm.

    Lân Châu thì càng không phải nói, còn xa hơn nữa”.

    “Hai trăm dặm?”

    Mắt Chu Nữ Anh như đen đi, cơ hồ như sắp ngất.

    Một con ngựa chạy nhanh thì một giờ chạy dược ba, bốn mươi dặm.

    Cứ cho là đổ hết sức lực ra chạy liên tục năm, sáu giờ đồng hồ thì cũng chỉ có thể chạy đến ba, bốn trăm dặm là cùng.

    Con ngựa đó của nàng quả là không phải dạng vừa, có điều may mắn nàng cũng nhẹ, lại thêm không ngừng quất roi để chạy tháo mạng nên chút sức lực cuối cùng của nó cũng đã dốc hết ra, chạy được một quãng đường xa đến vậy rồi chết.

    Chu Nữ Anh đột nhiên nhớ tới những điều người kia vừa nói, nhất thời nảy lên một tia hy vọng: “ Đại tẩu, nơi thành phố mà đại tẩu nói tới người nhà của ta nhất định đang lo lắng, nếu như đại tẩu có thể đưa mẹ con tôi tới đó thì nói không chừng sẽ có cách rời đi, nếu như có thể tìm ra người nhà thì tiểu nữ nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh đại tẩu”.

    Tiểu Đông nói: “ Vẫn còn phải bảy tám hôm nữa ta mới rời khỏi đây đi, hiện chỉ có vài người dân ở đây thôi.

    Nếu như cô thật sự muốn đi thì phải băng qua vài ngọn núi, đi mười mấy dặm đường núi.

    Hiện thì không đi được.

    Trông dáng bộ mẹ con cô đáng thương thế này, ta không thể thấy chết mà không cứu, coi như thiên lôi đánh phải vậy.

    Thôi được rồi, cô theo ta về nhà nghỉ vài hôm, khi nào đi ta sẽ đưa cô đi theo”.

    Nữ Anh vừa mừng vừa sợ, vội vàng cảm ơn Tiểu Đông.

    Tiểu Đông đỡ nàng qua sông, vội vàng rửa sạch chỗ thuốc rồi dẫn nàng về sơn cốc.

    Chồng Tiểu Đông tự dưng dẫn theo hai người lạ về ăn không mấy bữa cơm, trong lòng cũng không có gì là vui thú, có điều thấy người thiếu phụ đó dung mạo xinh đẹp, cả đời này hắn chỉ tiếp xúc với những hùm sói trong rừng, nay nhìn thấy người đẹp như nhìn thấy tiên nữ, sao dám nói ra nửa câu bực mình.

    Hắn là người thợ săn thực thà, thích cái xinh đẹp của người khác phái là bản năng, nhưng nhìn thấy người ta dung mạo xinh đẹp như thế lại tự nhiên đứng co quắp một chỗ, liền vội vàng đứng lên bắt chuyện và chỉ biết cười cười.

    Tiểu Đông dẫn hai mẹ con họ về nhà mình, nói: “Chỗ của ta rất nhỏ, phòng này chỉ có ta và chồng ở, phòng bên cạnh là nơi ta ở của một người đàn ông ta cứu được, đang mắc trọng bệnh, cô không phải sợ, huống chi cô cũng chỉ ở đây một vài ngày, đợi khi nào đi thì tôi sẽ đưa cô đi”.

    Chu Nữ Anh cảm ơn Tiểu Đông.

    Nàng đem thuốc đi nấu rồi thì thầm với người chồng vài câu, người đàn ông nghe thấy liền vui sướng, vội vàng đi lấy dao săn và cái sọt rồi ra ngoài với Tiểu Đông.

    Chu Nữ Anh thấy hắn cầm dao lập tức cảnh giác nắm chặt lấy cổ tay, nhưng thấy vợ chồng họ gánh sọt vội vàng xuống núi thì cũng không nói gì nữa.

    Chu Nữ Anh thấy tứ bề vắng vẻ, thực sự cũng không phải là nơi phòng bị tốt, lại thấy hai người bọn họ quả thực đã đi xa nên đặt con xuống đất cho nó thoải mái ngủ một giấc, còn mình thì tập làm quen với hoàn cảnh một chút.

    Sân không lớn lắm, bốn bề đều là rừng cây.

    Căn nhà là căn nhà lá ba gian, đầu phía tây đặt đầy những đồ linh tinh và lông, da động vật, mùi rất khó ngửi.

    Phòng phía đông đích thực là có một người đàn ông đang nằm, Chu Nữ Anh nhìn một cái, không dám tiến tới gần.

    Nàng đang định quay về phòng chính lại nghe thấy người đàn ông đó đang mê sảng đòi uống nước, Chu Nữ Anh vốn định không để ý nhưng lại nghĩ lại, thấy mình cũng là người được cứu về, nên có thể nói là người đồng bệnh tương lân, mọi người đều là người gặp nạn, nay thấy hắn gặp nạn như thế làm sao có thể bàng quang không giúp?

    Nghĩ như vậy, Nữ Anh liền chần chừ tiến vào phòng, lấy nước đặt trên bàn rót cho hắn một cốc.

    Nàng nhìn hắn, người này dù tóc tai rối bù, mặt đỏ sậm, nhưng ắt hẳn là nàng đã quen thuộc khuôn mặt này, khuôn mặt của Dương Hạo.

    Nữ Anh run rẩy, tay khẽ run run, cốc nước rơi xuống vỡ tan trên sàn.

    “Thái úy, thái úy… làm sao ngài lại ở đây?”

    Nữ Anh nhào tới bên Dương Hạo, vừa mừng vừa lo, cả người Dương Hạo nóng như lò lửa, hai mắt như hai đốm lửa trong lò, chàng vừa chìm trong cơn hôn mê, vừa nãy mới tỉnh lại được đôi chút, nhận ra Nữ Anh, chàng cười nói: “Ta đang mơ hay sao?

    Hay ta lại bị bắt lại rồi?”

    Nói rồi hắn lại chìm vào trong cơn hôn mê, gọi thế nào cũng không thể tỉnh lại.

    Nữ Anh vội vàng chạy sang phòng bên, tìm cho hắn chút nước rồi gọi hắn dậy uống, thấy bộ dáng mệt mỏi tiều tụy của hắn, nàng không nén được mà ngồi xuống bên cạnh, nước mắt ròng ròng.

    ****************************************

    Yên ngựa, tước đầu, dây cương, còn có cả da ngựa đều là những vật đáng tiền, còn thịt ngựa còn có thể dùng làm thức ăn, còn có thể hun khói ăn dần, cả nhà hai người có thể dùng đến hết mùa đông.

    Cũng không khó khăn gì để Tiểu Đông và Luân Nhi Ngưu cùng xả thịt con ngựa, lũ lượt khuôn về nhà.

    Sau khi chuyển về đến sân nhà, Luân Nhi Ngưu tươi cười với Tiểu Đông, cùng nhau đem thịt vào phòng.

    Vừa nhìn thấy trong phòng không có ai, Tiểu Đông chạy sang phòng bên cạnh, thấy người phụ nữ mà mình cứu được về đang ôm đứa bé, ngồi bên cạnh người đàn ông đang dưỡng thương, nước mắt lã chã, bèn nói: “Muội tử, cô làm sao thế?”

    Nữ Anh thấy nàng ta trở về không nén nổi vui mừng, vội đứng dậy nói: “Đại tẩu, bệnh tình anh ta sao lại trầm trọng như thế, đại tẩu, xin hãy cứu lấy anh ta, tuyệt đối phải cứu được tính mạng anh ta”.

    Tiểu Đông ngạc nhiên: “Cô quen người này à?”

    Nữ Anh gật đầu liên tục, rơi lệ nói: “Anh ta, anh ta là cha đẻ của đứa trẻ này”.

    Tiểu Đông kinh ngạc nói: “Hắn ta là người đàn ông của cô?”

    Nữ Anh cũng ngớ ra, rồi nhớ ra ban nãy nàng đã nói với người ta mình là mẹ của đứa trẻ, nếu như người đàn ông nằm đây là cha của nó, thì hai người chẳng phải vợ chồng thì là gì?

    Nữ Anh ấp a ấp úng không nói gì, đột nhiên quay người bế đứa bé đặt lên phản, thò tay vào bên trong áo tìm một hồi, lấy ra một món đồ vật đáng tiền.

    Tuy nói hai vợ chồng nhà này thực là người thường sống qua ngày ở đây, nhưng nàng vẫn thấy cần hết sức cẩn thận đối với những người vùng núi, nên nàng dứt khoát rút ta, đặt toàn bộ vào tay Tiểu Đông.

    Nữ Anh cầu khẩn: “Đại tẩu, đây là toàn bộ tài sản đem theo bên người của tôi, tôi biết rằng trong nhà đại tẩu cũng không có gì nhiều, chỉ cầu xin đại tẩu bất cứ cách nào cũng cứu cho bằng được tính mạng của phu quân tôi.

    Đại tẩu, người nhà của tôi rất giàu có.

    Đại tẩu nếu như đã cứu anh ta thì sắp tới khi chúng tôi thoát thân, gia đình tôi ắt sẽ đền đáp ơn đại tẩu trăm ngàn lần”.

    Tiểu Đông nghe nói người đàn ông này không phải là thương binh, hơn nữa còn có nương tử, trong lòng cũng có đôi chút thất vọng.

    Những người đàn ông như thết thật khiến người ta thích thú.

    Nhưng nhìn đống châu báu trong tay, nàng ta cũng không khỏi hoa mắt.

    Cả đời nàng không nhìn thấy nhiều tiền như thế bao giờ, những thất vọng ban nãy chợt tan biến như mây khói.

    Lại nghe nói nếu như cứu được vợ chồng họ thì còn nhất định được thưởng hậu, Tiểu Đông vui mừng như muốn ngất đi, cuống quít nhận lời rồi chạy vội đi tìm chồng.

    Luân Nhi Ngưu đang ra sức xẻ thịt con ngựa, vừa nhìn thấy vợ chạy ra

    mang theo bao nhiêu là của cải, kể hắn nghe đầu đuôi câu chuyện, hắn vui mừng đến nỗi suýt đâm cả dao vào tay.

    Hai người nghèo đến nỗi chẳng đủ cơm ăn, chẳng qua không ể thấy chết mà không cứu, huống hồ bây giờ lại có nhiều châu báu như thế, phải đánh trống ăn mừng mới phải ấy chứ.

    Thuốc trên núi là thuốc mọc tự nhiên, nấu cho Dương Hạo ăn một bát mà cơn sốt vẫn chưa lui được.

    Tiểu Đông nhận của người ta bao nhiêu như thế mà không giúp được gì, trong lòng cũng thấy không thoải mái.

    Thấy Nữ Anh cứ sốt ruột, một lúc lâu sau nàng đột nhiên vỗ trán nói: “ Mã Thiếp Nhi Mộc rất giàu có, trong nhà ắt có nhiều thuốc, tôi đi tìm hắn ta xem sao”.

    Mã Thiếp Nhi Mộc vốn cũng là một thợ săn, ở gần nhà Tiểu Đông nhất.

    Có điều phải băng qua vài ngọn núi mới tới được.

    Người phụ nữ này quả là người tháo vát, vừa nói vừa nắm lấy con dao săn, xẻ hai mươi mấy cân thịt ngựa đeo sau lưng rồi nhanh chóng lên đường.

    Khi nàng rời đi mặt trời vẫn chưa xuống núi, đọi đến khi mặt trời phía xa chỉ còn là một chấm nhỏ màu đỏ trên lưng nàng mới về, Mã Thiếp Nhi Mộc tuy giàu có hơn nhà nàng nhưng cũng có hạn, bình th ường cũng chỉ chữa bệnh bằng những cây thuốc mọc tự nhiên, chứ không có loại thuốc nào cao siêu cả.

    Nữ Anh nghe thấy vậy không nén khỏi thất vọng.

    Có điều, Tiểu Đông đem theo hơn hai mươi mấy cân thịt ngựa cũng không phải là vô ích, nàng đem theo về được một hũ rượu đã ủ lâu.

    Tiểu Đông có chút thản nhiên nói: “Muội tử, trong vùng sơn cốc này không có thứ gì hay ho, lấy hũ rượu này lau toàn thân cho hắn để hạ nhiệt trước đã”.

    “Hả?”

    Nữ Anh thẹn đỏ mặt, nàng ấp a ấp úng nói: “Dùng rượu này để lau người ư?”

    Tiểu Đông nói: “Đúng vậy, dùng rượu này lau người có thể hạ nhiệt, rất công hiệu.

    Ta thấy chồng cô sốt cao mà mãi không hạ, uống thảo dược cũng không có tác dụng.

    Cơ thể hắn khỏe mạnh thế kia, chưa chắc đã không khỏi được, chỉ e sốt lâu ngày thì sẽ hại não thôi.

    Ta nghe nói trong thành có người sốt cao lâu ngày không khỏi, kết quả là thành đần độn đấy.

    Là chồng mình thì có gì mà ngại, đừng xấu hổ, ta ra ngoài trước”.

    Đại tẩu vừa đóng cửa phòng lại, Nữ Anh cũng cầm bình rượu lên, quay đầu nhìn về phía Dương Hạo, cúi đầu không nói năng.

    Nữ Anh cảm thấy hết sức xấu hổ, nhưng nghĩ đến những hậu quả đáng sợ mà Tiểu Đông vừa nói thì hậu quả đó càng làm nàng sợ hãi gấp bội.

    Cuối cùng, nàng tiến dần đến bên Dương Hạo đang nửa mê man không dậy nổi…

    Đường Diễm Diễm tìm kiếm Dương Hạo sắp phát điên, nàng thậm chí còn đem lòng hận Đông Nhi, mặc dù lý trí của nàng thì thừa biết là Đông Nhi đã đúng.

    Tuy nhiên, đối với một người phụ nữ mà nói, trên thế gian này còn có ai quan trọng hơn là chồng và con của người ấy?

    Nàng làm sao không hận, vứt bỏ tất cả để đuổi bắt Lý Quang Duệ, nếu như có thể có thêm người…

    Nhìn về phía thảo nguyên rộng lớn khôn cùng, Diễm Diễm không khỏi có cảm giác bất lực.

    Mấy ngày nay nàng đã quật tung khắp cả vùng này lên rồi, ba nghìn nữ binh Ngân Châu cũng được huy động để tìm khắp vùng.

    Vùng tìm kiếm càng ngày càng được mở rộng, số người tham gia tìm kiếm cũng nhiều.

    Trời sắp tối, Đường Diễm Diễm bất lực thở dài, hạ lệnh cho binh lính dựng trại nghỉ ngơi, đợi trời sáng sẽ lại tiếp tục tìm kiếm.

    Phía trước đột nhiên có vài tiếng kêu kinh ngạc, nàng lập tức căng thẳng, vội phóng ngựa đi, lớn tiếng quát: “Có chuyện gì?”

    Diễm Diễm phóng tới gần, chỉ nhìn thấy khoảng mười nữ binh đang cầm khiên và cung đứng thành nửa vòng tròn vây quanh một huyệt động.

    Miệng của động là một con sói trắng, mở miệng nhe nanh vuốt, hung dữ cực kỳ, nưng có bao nhiêu người đang vây quanh nó như vậy, nó cũng không dám làm gì mà chỉ đứng kêu gào, muốn chạy thoát thân.

    Đường Diễm Diễm vốn tưởng lần ra chút manh mối, thấy cảnh đó không khỏi thất vọng, khoát tay nói: “Giết nó đi, dựng trại nghỉ ngơi”.

    Diễm Diễm vừa ra lệnh một tiếng, lập tức mũi tên phóng ra không ngừng, con sói trắng hung dữ là thế cũng bất lực trước hàng loạt mũi tên phóng ra, tuyệt vọng kêu gào, cố gắng những nỗ lực cuối cùng.

    Dưới làn mưa tên, chỉ trong một chốc con sói đã bị nhuộm đỏ trong chính vũng máu của nó.

    Nó nằm trên mặt đất, run rẩy, đã không còn chút sức lực nào để phản kháng, nó đã phạm sai lầm là xâm phạm vào nơi ở của loài người.

    Đột nhiên, nó khó nhọc quay người lại, cố gắng bò về hang.

    Các nữ binh liền dừng bắn, im lặng quan sát, chỗ nó đang nằm còn cách hang một quãng khá xa.

    Con sói trắng đột nhiên gào lên một tiếng rồi nằm bất động trên mặt đất.

    “Trong hang có cái gì?”

    Đường Diễm Diễm xuống ngựa, cầm một cái mâu dài, cẩn thận lại gần, một chốc, nàng ôm từ trong hang ra một con sói con.

    Nó vẫn chỉ là một con sói bé tí, nằm gọn trong tay nàng như một con chó nhỏ.

    Tình mẫu tử trong lòng các nữ anh hùng nổi l ên, có người mạnh dạn khẩu cần: “Phu nhân, tha cho nó đi, nó còn nhỏ thế này không thể làm hại chúng ta được đâu”.

    Đường Diễm Diễm ôm chặt con sói nhỏ trắng như tuyết vào lòng, rồi lại nhìn cái xác con sói mẹ nằm trên mặt đất, mới hiểu ra vì sao vừa nãy con sói mẹ muốn tháo chạy, nhưng do không có chút hy vọng nào nên đành phải quyết chiến.

    Nàng nhẹ nhàng vuốt tấm lông mềm mại của nó, nhìn con sói mẹ vĩ đại mình đầy máu, một cảm giác chưa từng có trỗi dậy khiến hai mắt nàng hoen ướt, tình mẫu tử thiêng liêng khiến trái tim nàng rung động.

    Nàng đột nhiên hiểu rằng, dẫu cho có phải chịu khổ cực thế nào, nhưng Đông Nhi vẫn dứt khoát không bỏ công cuộc tìm kiếm chồng và con của mình, trong lòng nàng cảm thấy đau khổ hơn gấp trăm lần.

    “Tuyết Nhi, con ở đâu?”

    “Hạo ca ca, chàng đang ở đâu?”

    Hai giọt nước mắt long lanh như thủy tinh lặng lẽ rơi xuống trên mình con sói trắng.

    *************

    Lúc này, Tuyết Nhi vừa mới được ăn no xong, đang nằm trên giường, hai tay ôm lấy đầu ngủ ngon lành.

    Ở phía ngoài, cha của Tuyết Nhi đang nằm đó, vạt áo bị giật nhẹ, lộ ra một thân hình cường tráng mà rắn chắc.

    Nữ Anh cầm khăn, tay kia cầm rượu, nơm nớp lo sợ, mặt đỏ tới mang tai, nhẹ nhàng lau từng chút một, mùi rượu nồng nặc bay lên.

    Con ngươi trong mắt Nữ Anh trở nên mông lung, giống như người uống rượu say, nửa tỉnh nửa mê.

    Mùi rượu nồng quyện với mùi cơ thể đàn ông bay lên đánh vào khứu giác nhạy bén của nàng.

    Thân hình, cơ bắp cường tráng, nàng không dám trông tiếp nữa, nhưng con mắt không thể không rơi xuống vùng cơ bụng săn chắc.

    Nàng nhẹ nhàng lau từng chút một, cảm giác xuân nồng đột ngột mà rõ ràng hiện lên trước mắt, khiến cho nàng khó có thể bình tĩnh.

    Qua một hồi xấu hổ, nàng khẽ cắn chặt răng, bắt đầu nghiêm túc lau người cho hắn.

    Nhưng đôi mắt nàng lại như đang phiêu du vô định, muốn lướt khỏi người hắn, nhưng lại như bị một sợi dây vô hình kéo lại, cả tấm thân trắng mịn của nàng như bị nhuộm đỏ, xinh đẹp động lòng người.

    Sau một hồi cắn răng, nàng cũng lau xong phần ngực cho hắn, các ngón tay

    bắt đầu kéo dây đai bụng.

    Nữ Anh rất chần chừ, hồi lâu không dám tháo, nàng chỉ biết được cả cơ thể mình như mềm oặt đi, không còn chút sức lực nào.

    Vách phòng bên cạnh, vợ chồng Tiểu Đông vọng lại những tiếng động.

    Đã là người từng trải nên Nữ Anh hiểu những tiếng động đó có nghĩa gì, nên cả người nàng như có lửa, mặt càng thêm nóng.

    Cuối cùng, nàng khép chặt hai mắt, cởi dây đai của Dương Hạo ra, run rẩy từ từ đưa tay vào.

    Cả căn nhà tranh chỉ còn vang lên những tiếng thở, mê người dị thường.

    ************

    Khi Lý Quang Duệ nhìn thấy trên Ma Vân Lĩnh nổi lên hỏa quang, thì hắn đã rất rõ ràng ý thức được rằng: đại thế đã mất.

    Đội quân không có lương thảo thì cũng chỉ là đội quân căn bản không thể đánh nhau được với địch.

    Lúc này dây lựa chọn duy nhất của hắn chỉ là hướng về phía nam, truy binh không ngừng tấn công, sức lực duy trì đã hết, đem quân đội lên Thạch Châu.

    Thạch Châu hắn nắm rõ như lòng bàn tay, đến được đó, hắn có thể tìm về Dục Châu.

    Đại binh trên đường tháo chạy còn có thể bảo toàn được bao nhiêu thì cố gắng bảo toàn, còn không thì chỉ có thể nghe mệnh trời mà thôi.

    Hắn không cam tâm, tuyệt đối không cam tâm, nhưng đối mặt với khó khăn này thì hắn không thể không cúi đầu.

    Lý Quang Duệ hoảng chứ không loạn, đến lúc bất lợi thì phải dốc sức tạo cơ hội cho bản thân, một mặt đem hết các tướng lĩnh tâm phúc đi xuyên đêm đến nơi trú ổn định, đội quân Dương Hạo lưu trú bất định bên hồ, sau khi đánh tan bọn chúng sẽ lên Hà Bắc, dốc sức truy đuổi quân phản nghịch, ngựa không dừng bước, đi suốt đêm để chạy.

    Con đường này Chiết Ngự Huân không chịu tan, cứ đeo bm theo bọn họ, khi bọn họ đang hạ doanh bàn, mệt mỏi chuẩn bị đi ngủ thì tiếng vó ngựa lại vang lên bên tai; khi bọn họ đang điên cuồng chạy, không dễ gì mới tới được bên hồ, vừa mới nhóm được lửa, định dùng mấy con thú mới săn được, chút cỏ dại và vài con ngựa chiến nấu lên thì binh mã của Chiết Ngự Huân lại từ đâu lù lù xuất hiện.

    Có thể thấy, những việc đó đã làm chí khí của nghĩa quân giảm xuống cực độ, hơn nữa đang thực hiện chiến dịch rút quân thì cũng là một đòn đả kích nghiêm trọng.

    Khi hắn muốn phản công thì Chiết Ngự Huân lại nhanh hơn một bước, Lý Quang Duệ làm sao có thể đuổi theo hắn lòng vòng quanh quẩn trên thảo nguyên rộng lớn?

    Tình thế bị động thế này là tình thế từ bé đến giờ Lý Q uang Duệ chưa từng đối mặt.

    Cơ thể béo phì của hắn hành quân cùng đại quân ngày đêm, đã làm mệt chết vài con ngựa rồi, ngồi ngựa không chịu nổi, bệnh tình của hắn cũng không chịu nổi, hơn nữa lại chịu thêm đòn đả kích nặng nề, rất nhiều tướng lĩnh đều nhìn ra, vị tiết độ sứ này e rằng đã cạn kiệt sức lực, cũng không biết có thể chống cự được mà về đến Dục Châu được hay không.

    Lúc này, Dương Hạo lại đến rồi.

    Sự xuất hiện của Dương Hạo khiến tình hình của hắn càng thêm khó khăn, Dương Hạo không những vẫn còn sống, hơn nữa đã về lại quân đội, chỉ huy tướng lĩnh của hắn cùng Chiết Ngự Huân.

    Khi Dương Hạo xuất hiện, ý chí chiến đấu của quân hắn gần như bị một đòn đả kích nặng nề, rồi sau đó, Chương Sùng Nguy cũng xuất hiện, hơn nữa lại trở thành cái đuôi của Dương Hạo, ý chí chiến đấu của quân Hạ Châu đã hoàn toàn sụp đổ.

    Đêm tối, bắt đầu có binh lính lén lút rời khỏi đội ngũ, mới đầu chỉ là vài người, sau là cả một đội, có người chạy đi nơi khác, có kẻ lại ra hàng quân địch.

    Sáu vạn binh của Lý Quang Duệ giờ chỉ còn lại bốn vạn năm nghìn quân, so với tình hình bên địch, thì số lượng quân của Chiết Ngự Huân và Dương Hạo không ngừng tăng lên, hoàn toàn có khả năng đánh cho quân hắn một trận tan tành.

    Thế nhưng bọn hèn hạ Dương Hạo và Chiết Ngự Huân lại không đối diện đánh với hắn một trận, vẫn cứ dùng chiến thuật truy đuổi quân hắn, gây áp lực cho hắn, khi Lý Quang Duệ gần đạt tới đích hắn lại bị dồn cho phải dừng lại chỉnh đốn, không để cho quân hắn có một phút nào ngơi nghỉ, cũng không có lương thực, e rằng quân của hắn sẽ không có cách nào tới được Thạch Châu.

    Cách Ngạch Tế khoảng mười dặm về hướng Tây là nơi trú chân của bộ lạc Phong Thị, Lý Quang Duệ vừa mới đóng binh xong liền cho Lý Kế Đàm dẫn một vạn binh đến trú quân ở bộ lạc Phong Thị.

    Hắn cho rằng bộ lạc Phong Thị lớn như vậy, dẫu có di chuyển thì cũng không thể để cho người già và trẻ em nhanh chóng đi cùng được.

    N ếu như có thể đến đó lấy lương thực thì thật là tốt, dẫu cho số người có thể đem được thức ăn trở về ít thì cũng coi như có thứ để nhét đầy vào bụng.

    Các tướng lĩnh khác hắn không dám phái đi tùy tiện, những tướng lĩnh này đều nằm trong tầm mắt của hắn, đều là những người không dám làm phản, lại thêm giữa các tướng lĩnh với nhau cũng có lòng kiêng nể, nếu như hắn cố tình làm khó khiến bọn họ đều rời đi hết thì không biết bọn họ sẽ đầu hàng Dương Hạo hay không, hoặc giả kiên quyết chạy trốn không biết chừng.

    Phái Lý Kế Đàm đi, Lý Quang Duệ cảm thấy rất yên tâm.

    Trên đường tháo chạy, hắn đến thuốc cũng không kịp uống, mải miết chạy tới tận hô nay, đã dốc toàn lực ra rồi, cái tên béo mập lắm bệnh là hắn sắp không trụ vững được nữa rồi.

    Nhưng cứ cho là hắn nằm xuống thì bộ não của hắn cũng không ngừng hoạt động, suy nghĩ xem làm thế nào để tìm ra được một con đường sống trong hoàn cảnh này.

    Dương Hạo, Chiết Ngự Huân tung ra hết quân chủ lực, nếu như hôm nay vẫn cứ bám riết lấy đằng sau ta thì hậu phương trống trải, điều đáng tiếc là trong tay ta không có binh để dùng, hơn nữa, rất rõ ràng rằng mục đích của Dương Hạo là muốn ta chết, muốn tiêu diệt chủ lực của ta, hơn nưa không muốn mất một tấc thành nào, cứ cho là ta lấy lại được Ngân Châu thì cũng không làm nên chuyện gì.

    Cánh quân của Dương Sùng Huấn là cánh quân yếu nhất, binh lực là Kế Quân ít nhất còn có thế có thể giết hắn, nhất định bám sát hắn.

    Vốn hắn cho rằng Chương Sùng Nguy giết xong sẽ quay về, có thể thu hút được một bộ phận quân địch về phòng vệ.

    Ai ngờ suy nghĩ của hắn lại sai, đầu hàng Dương Hạo.

    Kế Quân cũng đã biết kế hoạch của hắn bị thất bại, như vậy thì hắn không thể nào tiến được mà sẽ quay về Tiếp Châu.

    Phía bên kia chỉ có duy nhất Dương Sùng Huấn đuổi theo, không thể gây quá nhiều nguy hiểm, còn có thể an toàn đến Tuy Châu.

    Thứ sử Tuy Châu không có dã tâm to như thế, ắt sẽ phải phục tùng ta.

    Trong khi đang thực sự gặp nguy hiểm thì nơi này cũng cách Thạch Châu không xa, chỉ cần ta dự trữ dần ít lương khô thì đợi đến được Thạch Châu, đầu tiên sẽ phân binh phòng ngự mạnh ở Thạch Châu, khiến cho hai phía quân của Dương Hạo không thể tương thông, sau đó nhanh chóng điều động binh mã đánh Hạ Châu.

    Lão phu đã dựng doanh trại ở Hạ Châu ba mươi năm, Lý Quang Bổn vốn là một người danh nghĩa, sức ảnh hưởng của bên đó không liên quan gì tới bên ta, chỉ cần lão phu đến Thạch Châu trước rồi cướp lại Hạ Châu…

    Lý Quang Duệ đang tính toán kế hoạch sau khi về Dục Châu thế nào thì Lạc Phi Vũ mặt mày trắng bệch chạy lại nói: “Đại nhân, Lý Kế Đàm hắn… hắn…”

    Lý Quang Duệ hoắc mắt ngồi dậy, khuôn mặt béo phì căng ra, nói: “Kế Đàm làm sao?

    Lẽ nào gặp mai phục cuả Dương Hạo và Chiết Ngự Huân?”

    Lạc Phi Vũ run giọng nói: “Đại nhân, Lý Kế Đàm hắn… hắn… hắn theo phe Dương Hạo rồi”.

    “Súc sinh, hắn dám!”

    Lý Quang Duệ dậm chân xuống đất chửi, chỉ cảm thấy mặt đất rung chuyển, máu tươi phun ra đằng miệng, phun ướt đẫm cả mặt Lạc Phi Vũ.

    Thấy Lý Quang Duệ lắc lư như sắp ngất, Lạc Phi Vũ vội chạy lại đỡ, Lý Quang Duệ thân hình to mập, hắn nào dễ đỡ được.

    Lý Quang Duệ vẫn cứ ngã nhoài ra phía sau, đè cả lên cái thân gày gò toàn xương của hắn, khiến

    Lạc Phi Vũ phải kêu lên thất thanh: “Mau tới đỡ lấy đại nhân, mau đỡ đại nhân”.

    Vệ sĩ hai bên ba chân bốn cẳng chạy lại đỡ Lý Quang Duệ, lôi Lạc Phi Vũ đứng dậy.

    Lạc Phi Vũ còn không buồn để ý đến áo quần mình xộc xệch, vội xông về phía trước nói: “Mau lên, mau gọi thái y, đại nhân…”

    Tiếng của Phi Vũ ngày càng nhỏ dần, mặt càng lúc càng trắng bệch, chỉ thấy khuôn mặt béo phị của Lý Quang Dục trắng bệch dần, hai con mắt mở to, cứ trợn lên mà nhìn từng đám mây trắng bay lượn trên bầu trời, như vậy… như vậy còn có giận nữa không?

    Lạc Phi Vũ run rẩy lấy tay ấn vào dưới mũi của Lý Quang Duệ, sau một lúc mới thốt ra một tiếng kêu nức nở: “Đại nhân…”

    Chương 484: Lương tiêu mỹ cảnh

    Từ chỗ đóng quân của Chiết Ngự Huân không xa chính là doanh trại náo nhiệt của Dương Hạo.

    Chiết Ngự Huân cảm thấy bèn không nhịn được cười mắng: “ Lão tử thục mạng bán sống bán chết, lão tam lại cứ nhân tiện ngồi đây, bà nó chứ, Lý Kế Đàm đầu hàng hắn, làm sao không thấy một ai đến hàng ta chứ?”

    Chiết Tử Du liếc hắn một cái, trừng mắt lên thản nhiên nói: “Nếu như huynh là nghĩa tử Lý Quang Mộc thì sẽ được bảy họ ủng hộ, rồi dẫn quân chiếm được Hạ Châu nữa thì tin rằng người mà bọn chúng đến hàng sẽ là huynh đấy”.

    Chiết Ngự Huân thấy Lý Quang Mộc càng lúc càng yếu, cả người như sắp gục, nên tâm tình rất tốt, nghiêm mặt cười nói: “Thôi đi bà nội ơi, ta còn thiếu may mắn hơn lão tam nhiều lắm.

    À, Dương Hạo vẫn chưa có tin tức gì sao?”

    Chiết Tử Du mặt bỗng trở nên buồn bã, nhẹ nhàng gật đầu.

    Chiết Ngự Huân đi tới, khẽ nắm bả vai em gái mình rồi nhẹ an ủi: “Tử Du, đừng lo lắng quá, ta thấy hắn không dễ chết thế đâu, nhất định sẽ tìm thấy thôi”.

    Chiết Tử Du quay lại nhẹ nhàng nói: “Ca, muội không lo lắng.

    Nhiều người như thế này, không tìm thấy hắn thì muội cũng vẫn yên tâm.

    Không có tin tức có nghĩa là hắn nhất định không sao”.

    Chiết Ngự Huân cảm thấy yên tâm, cười nói: “Ừm, nghĩ như vậy mới phải, như vậy mới phải”.

    Thế nhưng khi rời xa Chiết Ngự Huân, một mối lo sợ và thắc thỏm cứ như làn sóng dâng lên trong mắt nàng, nàng có thể tìm ra lý do thuyết phục người khác, lẽ nào không thể tìm ra được lý do để thuyết phục chính bản thân mình?

    Vào lúc này đây, một con ngựa xông thẳng vào bản doanh.

    Chiết Tử Du thấy con ngựa chạy nhanh như vậy vội lao tới, hai hàng lông mày khẽ nhướn lên, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

    Người ngồi trên ngựa thấy đại tiểu thư đang đứng trước mặt liền vội vàng thắng ngựa, con ngựa hý lên một hồi dài, người đó xuống ngựa, chắp tay nói: “Đại tiểu thư, doanh trại của Lý Quang Duệ đã được dựng.

    Thần phụng mệnh đến quan sát động tĩnh ba quân, thấy trong trại phát sinh ra chuyện không bình thường nên quay vội về cấp báo”.

    Chiết Tử Du cười: “Lý Quang Duệ đã sức cùng lực kiệt, đi đến ngõ cụt rồi, cứ mặc hắn làm gì thì làm, còn có thể giở quỷ kế gì nữa.

    Nói, trong trại hắn có biến gì?”

    Người kia nói: “ Thần đứng trên cao quan sát doanh trại địch, chỉ thấy doanh trại kết thành hoa mai trận, nhưng các doanh trại khác lại có đến hơn trăm người tiến thẳng về phía trại chủ soái, sợ rằng Lý Quang Duệ lại giở trò gì nên hết sức cẩn thận, nhưng không lâu sau chỉ thấy trong doanh trại địch hỗn loạn, đứng từ xa chỉ thấy những lưỡi gướm lóe sáng, dường như đang xảy ra đánh lộn.

    Ngay sau đó, các doanh trại lần lượt tự nhổ trại, tản đi bốn hướng, trong đó có hai nhánh có người ngựa thì đang đi về phía chúng ta”.

    Chiết Tử Du khẽ nhíu mày, lộ vẻ kinh ngạc, rồi đang trong lúc không rõ có gì xảy ra thì một người khác cũng lại lao ngựa tới, nói từ xa: “Báo cáo, Dương nguyên soái có thông dụ: Lý Quang Duệ đã chết, Lý Hoa Đình bộ, Ninh bộ đều đến đầu hàng.

    Lý Quang Duệ đã chết, Lý Hoa Đình bộ, Ninh bộ đều đến đầu hàng!”

    Chiết Tử Du không có ý ngăn cản, cứ để mặc hắn kêu to loan tin, các tướng sĩ hai bên mới đầu còn hết sức yên lặng, sau đó tiếng hoan hô bắt đầu vang dội như sấ, mãi đến khi tiếng hoan hô dội lên thành một làn sóng bay lan ra trên khắp các trại.

    Chiết Tử Du cũng ngửa mặt lên trời cười, nhưng lẫn trong tiếng hoan hô vang dội của binh lĩnh, nàng vẫn cảm thấy có chút gì giằng co trong suy nghĩ: “Chúng ta thắng rồi, thắng lợi rồi, Dương Hạo… chàng là kẻ đáng chết, giờ này chàng đang ở đâu, tại sao vẫn chưa xuất hiện, có biết người ta lo cho chàng lắm không?”

    Nàng thở dài, trong lòng thấy xót xa vô cùng.

    Nỗi lòng của nàng, có ai hiểu thấu cho không?

    *************************

    “Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng mở ra.

    Nhẹ nhàng, Tiểu Chu mang cái chậu ra ngoài, vẫn cứ cúi đầu nhẹ nhàng không nói, như một đóa thủy sen ngại ngùng thẹn thùng đón gió trăng.

    Chiếc váy nàng mặc là váy tám mảnh, có điều hơi tàn tã, phía dưới còn bị xé toạc do Nữ Anh dùng làm băng để băng cho đứa bé, để lộ ra đôi chân nhỏ có vài đường gân xanh ngoằn nghèo, đôi chân đẹp như bằng ngọc rung động lòng người.

    Mỹ nhân dưới đèn có đôi chân ngọc như phát sáng.

    Tuyết Nhi ngủ trong giường trong, trong mắt của Tiểu Đông thì đó là một gia đình ba người, một cặp vợ chồng.

    Họ tự nhiên phải ngủ cùng nhau chứ, thế là ban đêm Tiểu Tuyết Nhi được đặt nằm giữa hai người, trở thành nhân chứng duy nhất cho việc giữ gìn lễ tiết của cả hai.

    Mặt Dương Hạo vẫn còn hơi sốt, hắn muốn nói với Nữ Anh, giờ hắn đã không còn bé như xưa, ngày ngày Nữ Anh dùng rượu lau người cho hắn quả là một sự dày vò, nhưng hắn không dám mở miệng.

    Ý của hắn là hắn đã tỉnh táo rồi, thế nhưng chẳng hiểu sao sốt vẫn chưa giảm, thậm chí khi hít thở hắn còn có thể cảm giác thấy trong hơi thở của mình như có lửa.

    Loại bệnh tình kỳ lạ này thực hắn cũng không rõ là loại gì.

    Nữ Anh ngồi bên giường hắn, mặt đỏ lựng, mi mắt khép xuống, từ đầu đến cuối không dám ngẩng mặt nhìn Dương Hạo, nàng nhẹ nhàng dùng khăn sạch dịu dàng lau người cho hắn, từ trán, mặt, môi, cổ…

    Đã không biết bao lần hắn khỏa thân trước mặt người ta rồi, giờ làm sao lại còn giả bộ nghiêm trang cự tuyệt?

    Dương Hạo không thể làm gì hơn là đành nằm im.

    Dỗ trẻ con, chăm sóc hầu hạ Dương Hạo, lau người cho hắn, đó là những việc cả đời nàng chưa bao giờ làm mà nay phải làm chỉ trong vòng vài ngày.

    Đường đường là một hoàng hậu, nay thì chẳng có gì khác biệt so với một cô gái bình thường rồi.

    Một lúc sau, thần sắc của Nữ Anh đã tự nhiên hơn nhiều.

    Ánh mắt của Dương Hạo cũng không còn trốn tránh nữa, đã bắt đầu nhìn nàng, ngưỡng mộ vẻ đẹp của nàng.

    Làn da trắng mịn không tì vết, trong ánh đèn mờ ảo như ngọc như ngà, một giai nhân tuyệt sắc như thế thì kể cả có mặc áo vải cũng không che đi được nét đẹp Quốc sắc thiên hương.

    Ngón tay mềm mại, nhẹ nhàng lướt qua cơ thể hắn, cương và nhu, âm và dương, lực và mỹ, trong đêm tối ở vùng núi này như làm lòng người mê loạn.

    Đêm qua… nàng lại nằm mơ, trong giấc mơ, dưới cái cuồng nhiệt của người đàn ông, nàng uyển chuyển nhẹ nhàng…

    Rồi nàng mở mắt nhìn người đàn ông đó, người đó… chính là người nằm trước mặt nàng…

    Từ lúc một ngọn roi giải quyết được bọn binh lính cường hãn ở Hạ Châu, niềm tin vào bản lĩnh của Nữ Anh vào sư bá càng tăng lên, mỗi ngày nàng luyện tập càng cần cù hơn, nhưng mỗi lần luyện hoan cảnh kiếm pháp, cần phải chủ động liên tưởng tới cảnh nam nữ ân ái, nàng tường nghĩ tới người đó.

    Nàng trước nay không muốn nhìn rõ ràng người đàn ông đó như vậy, nhưng trái tim càng lúc càng quyết liệt, không có cách nào ngăn lại được.

    Dương Hạo ánh mắt sáng quắc, nhìn Nữ Anh không dám ngẩng đầu.

    Trong mắt hắn như có một sức mạnh to lớn, như một ngọn đuốc có thể làm tan chảy được nàng.

    Điều này khiến Nữ Anh tim đập mạnh, hoang mang, cái nhìn mà nàng đã từng nhìn thấy trong mắt Triệu Quang Nghĩa.

    Thế nhưng, cái nhìn này của Dương Hạo không khiến cho nàng có cảm giác căm ghét và hận thù như với Triệu Quang Nghĩa mà ngược lại, nó đem lại cho nàng chút vui sướng và tự đắc thầm lặng, đây mới là cái khiến cho nàng thực sự lo sợ.

    Nàng sợ rằng sẽ xảy ra chuyện gì, rồi lại mong chờ cái đó sẽ xảy ra.

    Nàng không biết, lúc này đây, nàng như hóa thành cây mây kia, mặc cho người ta sắp xếp, an bài lộ trình của cuộc đời...

    Đối diện trước một mỹ nhân xinh đẹp thế này, bất cứ một gã đàn ông bình thường nào cũng phải nảy sinh dục vọng.

    Một người đàn ông cô dương như Dương Hạo thì dục vọng đó càng mạnh mẽ, nhưng giữa hắn và Nữ Anh có một sợi dây vô hình, không thể vượt qua được, do đó hắn vẫn cứ cố khống chế ý chí của bản thân mình, từ đầu tới cuối vẫn không xảy ra chuyện xâm phạm nàng.

    Nhưng cái thuộc về cơ thể thì hắn lại không có cách gì khống chế, hắn không thể khống chế ánh mắt cũng như nhãn thần của mình…

    Ánh mắt ngày càng phạm thượng, khiến nỗi hoang mang của giấc mộng xuân của Nữ Anh ngày càng hòa quyện với cái thân thể đàn ông cường tráng, càng ngày càng đè nặng, càng ngày càng khó lòng khống chế, khiến nàng không thể phân định rõ ràng đâu là mơ đâu là thực.

    Những tiếng kêu rên rỉ trong cơn mơ như vang vẳng bên tai, nàng sắp khóc rồi, nàng trước nay chưa từng biết mình phóng đãng như thế nào, nàng không biết việc tập công phu vô hạn có thể làm tăng dục niệm của nàng, mà hai người cùng luyện một công pháp, càng làm tăng thêm sức hấp dẫn của hai bên.

    Nàng chỉ biết tìm một nơi không có ai lặng lẽ tát chính mình.

    Nàng lau người cho hắn với khuôn mặt đỏ lựng, trán lấm tấm mồ hôi.

    Nàng vắt sạch khăn bông, đang muốn dùng rượu lau lại một lần thì một ngọn gió núi lùa vào phòng tắt phụt ngọn nến leo lét.

    Nữ Anh bất giác hô lên một tiếng, rồi muốn tránh Dương Hạo, nàng định lại thần, hạ giọng nói: “Ta… ta đi lấy…”

    Dương Hạo đột nhiên nắm chặt cánh tay ngọc của nàng: “Không cần đâu, ta thấy…

    đủ rồi, lau bằng rượu phu nhân ngủ không thoải mái, Tuyết Nhi cũng không thoải mái”.

    Hắn vừa cầm tay Nữ Anh, nàng đã run lên, tựa hồ như cái run đó còn lan truyền đến cả người nàng, như một con nai hoang mang lo sợ.

    Đèn đã tắt, trong phòng tối mịt mờ, rồi ánh trắng dần lên, nhẹ nhàng soi chiếu bóng hai người giao nhau, soi rõ bầu ngực căng tròn động lòng người, soi rõ làn da trắng mịn như ngọc như tuyết, vòng eo mảnh mai, mái tóc mềm mại… soi rõ miệng Dương Hạo khô khốc, hắn thấy dường như dục vọng của bản thân càng ngày càng mãnh liệt, mãnh liệt tới mức hắn gần như không thể khống chế nổi bản thân mình nữa.

    Đêm đẹp như thế, người đẹp như thế, có ai là không muốn có một đêm tuyệt vời như vậy?

    Cơ hồ như bản năng, cũng như là tự nhiên, Dương Hạo nhẹ nhàng ngồi lên, ôm chặt lấy eo Nữ Anh.

    Toàn thân nàng như căng lên tột đột, dẫu cho qua một làn quần áo, nàng cũng có thể cảm thấy rõ ràng cơ thể Dương Hạo bóng loáng, hắn không mặc gì.

    Nàng vừa sợ vừa nghĩ tới chuyện đó, dường như… dường như sắp xảy ra rồi…

    “Cởi quần áo ra đi”.

    Hơi thở nóng như lửa của Dương Hạo phà vào mặt nàng, mặt Nữ Anh cũng nóng như có lửa, nhưng nàng cảm thấy dường như hơi thở của Dương Hạo còn nóng hơn nàng nhiều lần.

    “Gã đàn ông đáng ghét này, hắn còn muốn mình tự cởi quần áo nữa” Nữ Anh oán trách thầm trong bụng, nhưng nàng như kẻ say rượu, cũng như bản năng mách bảo mình phải nghe theo lời người đàn ông này, nàng khẽ run rẩy cởi đai áo…

    Chiếc áo ngoài nhẹ nhàng rơi xuống để lộ chiếc áo lót ngực, nàng đang do dự không biết có nên cởi nốt không thì đã bị Dương Hạo ôm lên giường, uyển chuyển nhẹ nhàng, cử chỉ e ấp xấu hổ của nàng như càng làm tăng thêm lửa tình của Dương Hạo.

    Củi khô lửa to, hễ gặp nhau là bốc cháy.

    Đôi tay rắn chắc của Dương Hạo mạnh mẽ ôm chặt lấy nàng, cơ thể nàng như vừa mới được gột hết lớp vỏ ngoài, trắng trẻo mịn màng mà đầy sinh lực.

    Hai bên quấn lấy nhau như lẽ thường ở vạn vật tự nhiên, hai người từ từ từng chút một cùng khám phá cái sâu thẳm của dục vọng…

    “Vô vị chân nhân luyện đại đan, ỷ thiên trường kiếm bức nhân gia

    Ngọc lô hỏa nhiên thiên tôn đảm, kim đỉnh thang tiên phật tổ can

    Bách khắc hàn ôn mang lý chuẩn, lục hào văn vũ tĩnh trung khán

    Hữu nhân yếu vấn chân lô đỉnh, khởi ly nhi kim xích nhục đoàn”.

    Không hẹn mà gặp, hai người nghĩ tới vốn cùng được sư môn truyền cho tâm pháp, có chỗ hiểu có chỗ không hiểu, nay sáng tỏ thông suốt, hai hàng nước mắt chảy xuống khuôn mặt nàng, đôi tay trần vòng lấy ôm cổ hắn, đêm xuân dài dằng dặc, những tiếng rên rỉ tựa hồ như ngượng ngùng mà hàm súc, đôi vú như ngọc bị đôi bàn tay săn chắc ép như bằng, đôi chân dài như ngà không chịu yếu thế mà quấn lấy lưng hắn.

    Qua cái phút ban đầu mềm mại, hai bản năng bắt đầu quấn lấy nhau giao hòa, khiến cho nàng cảm nhận được cái cực lạc, một cảm giác tương đồng ở cả hai cứ thể chảy trong hai người khiến nàng mãi mới lấy lại được hơi, bắt đầu ngẩng lên trong tiềm thức.

    Xuân sắc vô bờ, nhẹ nhàng khoái lạc…

    Khi tất cả đã qua đi, Nữ Anh nhẹ nhàng nằm gối đầu vào ngực Dương Hạo, cảm nhận cái ôm rắn chắc từ đôi bàn tay hắn, rồi đột nhiên cảm nhận được cái lo sợ và nghi hoặc.

    Tất cả mọi việc vừa xảy ra đều hết sức tự nhiên, nhưng sau khi sự việc xảy ra thì phải thế nào mới được.

    Với thân phận của nàng làm sao có thể ở cùng hắn?

    Làm sao đây?

    Đã có được hạnh phúc, nếu như lại mất đi thì sẽ là điều đau khổ nhất.

    Nữ Anh càng nghĩ càng thấy sợ, trái tim trong lồng ngực cũng run rẩy.

    Đôi bàn tay to vuốt nhẹ dọc sống lưng nàng xuống dưới eo, lên mông, nhẹ nhàng, Dương Hạo cảm giác được cơn sốt trong cơ thể mình nhanh chóng bị đẩy lùi, cơ thể khỏ mạnh chưa từng thấy, tinh thần minh mẫn.

    Hai tay hắn đang đùa nghịch đôi ngực mềm mại khiến người ta si mê của Nữ Anh…

    “Ta… ta có đêm nay là đủ rồi…

    Ta sẽ không làm khó đại nhân đâu…”

    Đột nhiên Nữ Anh lắp bắp nói, thử thăm dò ý của Dương Hạo.

    Đôi tay Dương Hạo chợt ngừng lại, dục vọng tan đi, hắn đột nhiên nhớ tới tính chất nghiêm trọng của sự việc.

    Hắn có thể khiến hoàng hậu nước Đường hiến thân cho hắn ư?

    Có thể biến nàng thành người phụ nữ của mình ư?

    Thấy Dương Hạo không có phản ứng gì, Nữ Anh lại nói tiếp: “Ta… ta sẽ xuất gia, cùng sư phụ tu hành…”

    Trong lòng Dương Hạo như có điện chạy qua, suy nghĩ này của nàng không giống của những người con gái bình thường khác, nhất cử nhất động có thể dẫn đến những biến đổi quan trọng.

    Hắn cho rằng không biết có phải vì vài ngày sốt cao hay không mà đột nhiên khi tỉnh lại lại có hành động sai lầm, liền trở nên rất nhanh nhẹn, tỉnh táo.

    Hắn lại đưa tay ra vuốt ve vòng eo mềm mại của nàng, hạ giọng nói: “Ừm, cũng tốt”.

    Trong lòng Nữ Anh đột nhiên thấy trống rỗng, nhưng lại có cảm giác thanh thản.

    Nghẹn ngào trong chốc lát, nàng khẽ hắng giọng, muốn rời khỏi người Dương Hạo.

    Nhưng đôi tay của Dương Hạo đã giữ chắc nàng lại, nàng nhẹ nhàng nằm lại bên hắn nói: “Ta ở phủ tiết soái có xây một chỗ dưỡng tâm đường, nàng là một cư sĩ, phải tu hành trước đã”.

    “Hả?”

    Nữ Anh ngước mắt nhìn hắn, sóng mắt chuyển động, sau đó nàng khẽ cúi đầu, ậm ừ một tiếng, lần đầu tiên nàng giống như một cô gái nhỏ, nghe được lời hứa hẹn của chàng trai, trong lòng mang chút vui sướng.

    Dương Hạo vỗ vỗ vào người nàng, nói: “Thân nàng… phiền phức quá, trước mắt cứ thế đã, chuyện sau này…

    để sau này hẵng nói… nàng yên tâm, đã là người của Dương Hạo thì bất luận có xảy ra bao nhiêu khó khăn thì ta cũng quyết không bỏ rơi nàng!”

    Nữ Anh ngoan ngoãn nằm nghe hắn nói, nhẹ nhàng gục đầu vào ngực hắn, nghe những lời hắn nói mà tim như muốn nhảy nhót, thỏa mãn.

    Bàn tay to nặng của hắn đặt trên lưng nàng, xuống eo, rồi nghịch xuống mông, khoan khoái dễ chịu, khiến nàng chỉ muốn cứ được nhẹ nhàng mà ngủ một giấc như thế mãi, nhưng…

    Nữ Anh đột nhiên ngẩng đầu, nắm chặt lấy tay hắn, căng thẳng hỏi:

    “Thiếp… nếu như thiếp có thai thì làm thế nào?

    Có thể sẽ bị phát hiện thì sao?”

    Dương Hạo kinh ngạc nhìn mặt nàng, người con gái này nghĩ đi xa quá rồi chăng?

    Hay là thật sự ngây thơ hồ đồ, quả nhiên là khí chất của nghệ thuật gia…

    Thấy Dương Hạo trầm ngâm không nói gì, Nữ Anh sợ hãi đứng lên, che vùng bụng dưới, lắc đầu nói: “Không, thiếp không thể, cứ cho sẽ làm cho chàng phải tức giận, dẫu cho từ nay về sau chàng có không thèm gặp thiếp nữa thì thiếp cũng không thể vứt bỏ đứa con của mình, tuyệt đối không!”

    Dương Hạo cười khô hai tiếng, lẩm bẩm nói: “Đúng là thượng hạng…”

    “Hả?”

    Dương Hạo không nén nổi mà nói: “Nếu như có bầu thật thì… nữ cư sĩ không thể đóng cửa tu hành được hay sao?”

    “A!”

    Nữ Anh chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng, vui vẻ lao vào lòng hắn, cảm kích hôn hắn một cái rồi nói: “Chàng thật tốt, chàng thật là thông minh”.

    Dương Hạo đảo tròng mắt trắng, nghĩ thầm: “Ta quả thực là một kẻ hèn hạ…”

    Nữ Anh vui vẻ, ngáp một cái rồi thực sự muốn đi ngủ.

    Cơ thể của nàng quả là không bằng được với Dương Hạo, sau một hồi mệt nhọc, nàng quả thực đã hết lực rồi.

    Nhưng đôi chân nàng vừa mới gác lên người Dương Hạo thì nàng đã cảm nhận được một luồng sát khí đằng đằng, không nén nổi kinh ngạc nàng nói: “Đại nhân chàng… chàng… không phải chứ?”

    Dương Hạo nghiêng người, nằm phủ lên người nàng, cười đắc ý nói: “Có gì là phải với lại không phải, là người phụ nữ của ta ta phải giác ngộ ra…”

    Trong đêm tối, chỉ nghe thấy tiếng cơ thẻ chạm vào nhau…

    Hai người ở vách bên cạnh nằm trên giường, đã nằm rất lâu, rất lâu rồi, Tiểu Đông đột nhiên có chút giác ngộ…

    Nàng cảm thấy rằng… có lẽ không nên cứu người phụ nữ kia về, tuy có được nhiều tiền, nhưng… dường như bản thân nàng đã bị mất đi nhiều…

    *************

    Lý Quang Duệ hao tâm khổ tứ nghĩ cách qua được cửa ải khó khăn, tiếp tục giành lại Hạ Châu, không ngờ thân tín của hắn là Lý Kế Đàm lại tạo phản.

    Hắn như một kẻ vất vả khổ sở chống giữ một ngọn lửa trong gió bão, cuối cùng ngọn lửa đó lại bị tắt chỉ bởi một cái thổi nhẹ.

    Xuất ra đơn độc không chết, kết quả lại bị đại tướng làm mất đi áp chế, không có một hiệu lệnh nào thống nhất.

    Các tướng lĩnh tập hợp quân đội, thấy tình cảnh khó khăn trước mắt đều đi hàng Dương Hạo, nhưng Dương Hạo lại là nghĩa tử của Lý Quang Sầm, cứ cho là hắn lên võ đài thì cũng không thể thiệt; có người lại đòi kế tục người đi trước, đi tới Trụ Châu; cũng có người lại muốn đi Tiếp Châu; còn đối với những thế lực tướng lĩnh bộ lạc lúc này lại muốn quy về, chỉ muốn được về chính bộ lạc của mình, còn về việc ai làm chủ Hạ Châu thì bọn họ căn bản không để tâm đến, dẫu sao cũng không giết những bộ lạc quy thuận.

    Giữa các tướng cũng có những ý kiến trái ngược nhau, chẳng khác nào nước với lửa, nói gì cũng không hợp, đánh nhau ngay trước xác của Lý Quang Duệ, cuối cùng tan tành, đường ai nấy đi.

    Như vậy thì Chiết Ngự Huân và La Đông Nhi có thể dễ dàng đối phó với quân địch rồi, nhưng quân địch tản đi khắp nơi,vô hình trung lại làm khó khăn thêm.

    La Đông Nhi và Chiết Ngự Huân vội vàng phải tiến hành hội ý

    với nhau.

    La Đông Nhi đến nay vẫn giả trang thành Dương Hạo, mặc quần áo đàn ông, răng trắng môi hồng, ngồi cùng trong trướng với Chiết Tử Du, cả hai đều hết sức xinh đẹp, khó phân cao thấp.

    Hai bên ngồi xuống, Chiết Ngự Huân nói: “Tình hình thế này thật khó để phái binh mã truy đuổi quân địch, muội và ta phối hợp giành lấy cơ hội hiếm có ở Thạch Châu, quân thủ Thạch Châu vẫn đang đợi quân của Lý Quang Duệ đến ứng cứu, nơi đó dễ thủ khó công, nhưng chỉ cần chúng ta tranh thủ thời gian phái người tới, cùng với Hạ Châu xuất binh thì trong ngoài kết hợp, Thạch Châu ắt có thể phá vỡ.

    Có điều hiện có vài vấn đề khó giải quyết, ngu huynh nghĩ đi nghĩ lại rồi, cảm thấy nay nên ổn thỏa thì hơn, nên mới mời muội về đây để nói chuyện bàn bạc.

    Trước mắt đội binh mà Dương Hạo phái đi truy sát Lý Quang Duệ đang gặp khó khăn, Chiết Ngự Huânbị thương nặng, không thể giúp đỡ được gì.

    Đông Nhi tuy vẫn tận tâm giúp đỡ duy trì đại cục nhưng không khí giữa hai quân vẫn đang hết sức căng thẳng, Chiết Ngự Huân cũng không dám, chỉ có thể để phu nhân của Dương Hạo ra mặt.

    Đến nay Dương Hạo đã thoát khỏi khó khăn, hai quân cũng đã đồng tâm đánh địch, phối hợp hết sức ăn ý, không khí càng lúc càng hòa hợp, việc xưng hô cũng đã gần gũi hơn nhiều”.

    Đông Nhi nói trước: “Xin mời đại ca cứ nói”.

    Chiết Ngự Huân hơi nheo nheo mắt, nói: “Lương thảo của chúng ta đã không còn nhiều, e rằng không đủ để tới được Thạch Châu, cùng tác chiến tất nhiên là rất vui vẻ, nhưng lương thảo không thể tiếp tục duy trì, đó sẽ là đại hoạn.

    Hơn nữa Lý Quang Duệ cũng đã chết, đại cục đã chuyển thế tốt, ta nghĩ… nếu như cầu ổn thì không bằng tạm thời thu binh, nên mới muốn hỏi ý muội thế nào”.

    La Đông Nhi nói: “Những lời đại ca nói là đúng lắm, do số binh đến Hạ Châu nhiều nên lương thảo của chúng ta dùng nhanh hết, lương khô trong quân đội cũng đã cạn.

    Muội cũng đã nghĩ đến chuyện bàn bạc việc thu quân với đại ca, hơn nữa số lượng quân vào thành đến nay đã vượt quá rất nhiều, bọn họ vừa mới hồi phục, có rất nhiều vấn đề khó giải quyết.

    Một khi gặp khó khăn thì sẽ khó bảo đảm không có người làm phản, cách giải quyết tạm thu quân lúc này là hoàn toàn hợp lý”.

    Chiết Ngự Huân thấy ý kiến hai người hoàn toàn trùng khớp thì rất vui sướng, bèn hỏi: “Gần đây có tin tức gì của lão tam không?”

    Chiết Tử Du nãy giờ ngồi im bên cạnh vội liếc nhìn Đông Nhi, tai khẽ dỏng lên.

    Tuy trong số những tin tình báo nàng nhận được có nói rằng Dương Hạo vẫn đang lưu lạc, nhưng nàng vẫn kỳ vọng có thể nghe được chút hy vọng nào đó từ chính miệng Đông Nhi nói ra.

    Đông Nhi mặt trắng bệch, nhẹ nhàng lắc đầu, không khí đột nhiên trầm xuống.

    Một lúc sau, Đông Nhi mới gượng cười nói: “Cũng tốt, không có tin tức xấu tức là tin tốt rồi, bên này có nghe ngóng được chút tin tức gì không?”

    Gặp câu hỏi tương tự của Đông Nhi, mặt Chiết Ngự Huân đột nhiên xám đen lại, hắn “Ôi” một tiếng rồi vỗ vỗ bàn, đứng dậy

    Chương 485: Về nha môn

    Đông Nhi kinh ngạc nhìn Chiết Tử Du, Chiết Tử Du nhẹ thở dài: “Dương tướng quân… trúng tên trong mắt, trong mũi tên lại có độc, bất tỉnh hôn mê mãi không tỉnh, quân bị tản ra tán loạn, đỡ Dương tướng quân vội vàng quay về Lân Châu”.

    Chiết Ngự Huân phẫn nộ nói: “ Hắn bị thương nặng, ta không muốn hắn về Lân Châu, nhưng có bao nhiêu tin tức báo lại cho chúng ta?

    Nếu để hắn ở Lạc Đà Lĩnh thì hắn đã có thể trốn đi, để lại toàn bộ cho Lý Kế Quân.

    Lý Kế Quân đánh lén Ngân Châu, may mà Đinh tiên sinh về kịp nên Ngân Châu mới không bị mất.

    Nhưng lại…

    Haizz, Lý Kế Quân tập kích Ngân Châu cũng không nói nữa.

    Nếu như lúc đó chúng ta không thiêu đốt kho lương của Lý Quang Duệ thì lão tam cũng không bị gặp khó khăn, trong lúc hỗn độn lại hồ đồ giết chết người ngựa của Lý Kế Quân, đến nay tan tác ngàn dặm, người phải chạy tứ phương là chúng ta rồi.

    Dương Sùng Huấn, đúng là kẻ thất phu!”

    Chiết Ngự Huân càng nói càng tức giận, không thể kiềm chế được.

    Một tên thân binh vội nhẹ nhàng chạy tới bên trướng, thấy đại soái đang tức giận, hắn vội nhìn về phía Chiết Tử Du, không dám mở miệng nói, Chiết Tử Du bèn hỏi: “Có chuyện gì?”

    Tên thân binh đó vội chắp tay bẩm báo: “Bẩm đại soái là Ngũ công tử,bốn vị tướng quân Lý An, Dương Tiểu Ma, Dương Đại Bảo, Lô Vĩnh Nghĩa ở dưới trướng Dương tướng quân tại Lân Châu xin yết kiến”.

    Chiết Ngự Huân phẫn nộ nói: “Đây là lúc nào rồi còn đến làm gì?

    Không gặp!”

    Chiết Tử Du vội nói: “Bọn họ có nói gì không?”

    Tên thân binh vội nói: “Bốn vị tướng quân là bị trói chặt tay ra sau, bị người ta giải đến.

    Bọn người giải đến nói rằng Dương tướng quân sau khi bị thương thì hôn mê không tỉnh, vài tên chủ soái chạy khỏi Lân Châu mà không báo cáo tình hình quân sự với đại nhân và Dương soái, đó là đại họa không gì cứu vãn nổi.

    Dương tướng quân xấu hổ, chỉ vì thân mang vết thương quá nặng nên không thể đích thân xử lý bọn chúng, vì vậy mới trói chặt bốn tướng này, đem đến cho đại soái xử phạt”.

    Chiết Ngự Huân cười lạnh nói: “Ba nhà liên minh, liên thủ xuất binh, cùng tiến cùng lui, trên chiến trường thắng bại là chuyện thường tình, thấy bại mà bỏ chạy bỏ mặc bạn bè không màng đến, hành động đó thực là vô sỉ, nay chiến cục đã định, còn đến xin xử phạt làm gì?

    Binh tướng của Dương gia là người nhà của họ Dương, họ Chiết ta không quản, xin mời họ về đi cho, việc định tội đó Chiết gia không đảm nhận nổi”.

    Nói ra, đội quân bại trận của Dương Sùng cũng vội vã tháo lui, không buồn thông báo cho Dương Hạo và Chiết Ngự Huân.

    Binh lính của Chiết Ngự Huân không vì thế mà bị tổn thất, hắn cảm thấy căm tức, tình bạn bao nhiêu năm lại bị hủy hoại như thế.

    Nhưng Dương Hạo không đồng ý, nếu như hắn sớm báo tin thì sau khi Dương Hạo nhận được tin báo quân địch đã mất kiềm chế rồi.

    Ngân Châu cũng sẽ không bị thất thủ, nay Ngân Châu tuy đã lấy lại được nhưng con gái của Dương Hạo là Tuyết Nhi lại thất lạc không biết ở đâu.

    Tận mắt nhìn thấy mẹ đẻ của Dương Tuyết, Chiết Ngự Huân bất kể thế nào cũng vẫn phải phong độ.

    Tên thân binh đó vẫn không lui ra, thấy đại soái tức giận, hắn lại nhìn về phía Chiết Tử Du, hai mắt Chiết Tử Du nheo lại nhìn về phía Đông Nhi.

    Đông Nhi yên lặng ngồi rất lâu, đột nhiên nở ra một nụ cười, nhẹ nhàng đứng lên, nói: “Đại ca, chủ soái sống chết thế nào còn không rõ, binh lính khó tránh khỏi kinh hoàng loạn lạc, dù ta đã xuất binh mã nhưng Ngân Châu trống rỗng thì cũng không phải vì nguyên nhân này hay sao?

    Dương tướng quân chiến đấu hăng hái, ngăn chặn quân của Lý Kế Quân, nếu như không phải vì thế thì chúng ta làm sao có thể toàn tâm toàn ý ứng phó với quân địch được, cũng chẳng có thành quả của ngày hôm nay.

    Thuộc hạ của Dương tướng quân có phần không đúng, chúng ta cũng không phải vì thế mà gây khó dễ, chi bằng chúng ta cùng xuất trại, gọi bốn vị tướng quân vào tiếp đãi đi thôi”.

    Đôi mắt Chiết Tử Du đột nhiên trong lúc ấy chợt sáng lên…

    *********************

    Trận chiến trên thảo nguyên hết sức phức tạp, thế công thủ thay đổi nhiều lần, các bộ tộc trên thảo nguyên cũng hết sức rối ren, trong bộ lạc còn lưu truyền tin tức mười vạn đại quân của Lý Quang Duệ vây thành Ngân Châu, bộ lạc đó đã thất thủ Hạ Châu, đại quân Lý Quang Duệ đã phải rút lui.

    Bộ lạc này còn nói Dương Hạo trúng kế bị thất thủ sống chết thế nào không rõ, bộ lạc đó nói Dương Hạo đã thiêu đốt hết kho lương thảo của Lý Quang Duệ, hiện đang thừa thắng truy kích.

    Tin tức bế tắc khiến cho cáctin tức đó bị truyền đi truyền lại trong khắp các bộ lạc, khiến cho mọi người không biết nghe theo ai, không cách nào thâm nhận vào triều đình để thăm dò xem ai thắng ai bại, tin tức từ Biện Lương truyền đến cũng mâu thuẫn, có người nói Dương Hạo đại thắng, có người lại nói Lý Quang Duệ giành được thắng lớn, rất khó đoán biết được cục diện của cuộc chiến.

    Triệu Quang Nghĩa từ khi quay về kinh thành việc quốc gia đại sự đã khiến hắn mệt mỏi phiền muộn, Dương Hạo ở Tây Bắc đã khiến hắn lúc vui lúc lo lắng, hoàng đế khiến hắn cũng không vui vẻ mà sống được.

    Mãi cho đến gần đây có một bức mật thư từ Ngân Châu gửi đến, xác nhận Dương Hạo đã bị mất tích vài ngày rồi, hiện vẫn chưa có tung tích, e rằng lành ít dữ nhiều, Triệu Nhị thúc mới vui mừng trở lại…

    Lúc này, ở một nơi không ai biết, Dương Hạo đang giả trang thành người dân tộc Khương với Nữ Anh, là một cặp vợ chồng, ngồi trên một cỗ xe lừa, trên đường quay về thành Ngân Châu.

    Dương Hạo sau khi khỏi bệnh đã cáo từ vợ chồng Tiểu Đông, lúc này còn cách thành ba ngày đường, nhưng Dương Hạo trong lòng nóng như lửa đốt, sao có thể chờ đợi được, Tiểu Đông đành phải để gia đình nhà họ đi.

    Thành phố mà Tiểu Đông nhắc tới cũng nằm trong thung lũng, có điều chỗ thung lũng này không phải là đường cụt, hai đầu đều có đường ra, có thể thông tới thị trần lớn.

    Do nơi này chưa có nhiều người tới nên chỉ có khoảng mười hộ dân đến sống.

    Dương Hạo nghe ngóng tình hình bên ngoài núi từ họ, bọn họ cũng chẳng biết trả lời thế nào, Dương Hạo bất lực đành phải lôi ngọc bội trong người ra, muốn đổi lấy cỗ xe lừa của một hộ gia đình ở đây.

    Miếng ngọc trên người hắn tuy nhỏ nhưng giá trị thì lớn, đáng tiếc là dân chúng ở đây không biết giá trị, thấy người Hán lấy miếng ngọc đòi đổi cỗ xe lừa, cứ khăng khăng không chịu đồng ý, Dương Hạo đành phải đem đai lưng của mình ra cho hắn.

    Đai lưng của Dương Hạo là hàng thủ công, được làm hết sức khéo léo, đường kim mũi chỉ rất đẹp, giá trị cũng hết sức cao.

    Dương Hạo không biết chiếc dây đai này rơi vào tay dân miền núi có thể lấy ra để đổi mua lấy cái gì, nhưng có thể đổi được chiếc xe lừa này.

    Nói đến miếng ngọc và chiếc dây đai của Dương Hạo, trước nay vẫn được

    hắn mang theo bên người, do đó cũng có thể thấy được vợ chồng Tiểu Đông rất chất phác thật thà.

    Dù mê tiền nhưng cũng không phải lấy của người khác tùy tiện.

    Dương Hạo phải hứa lên hứa xuống với vợ chồng họ rằng một khi quay trở về an toàn thì nhất định sẽ quay lại đền ơn, rồi mới đứng dậy lên đường.

    Con lừa gầy kéo không nổi với sức nặng của ba người, Nữ Anh ôm đứa trẻ ngồi trên xe, Dương Hạo đánh xe, đi trên con đường nhỏ, trông giống như cảnh một gia đình ba người về thăm người thân.

    “Cha!”

    Roi ngựa lại vung lên, tiếng roi đanh trong không trung, Nữ Anh ngồi trên xe, trong lòng ôm Tuyết Nhi, lặng lẽ nhìn bóng Dương Hạo điều khiển chiếc xe thật thành thục, ánh mắt đượm vẻ si mê.

    Hắn thật là lợi hại, nói về văn thì hắn là hồng lư tự khanh của nhà Tống, cũng có qua lại với rất nhiều người học vấn phong phú, đến các đại học sĩ đối đáp được với hắn cũng cảm thấy đau đầu.

    Nay đến loại xe này hắn cũng đánh thuần thục như vậy thì thật khiến người ta nghĩ rằng hắn không gì là không thể.

    Hắn đúng thật là người có bản lĩnh, là viên ngọc không tì vết, một người đàn ông đích thực…

    Nghĩ đến đây, Nữ Anh bất giác đỏ mặt.

    Nàng thật sự không biết Dương Hạo lợi hại như vậy quả thực là đòi hỏi sẽ vô độ không gì bì được.

    Khi thân mật với hắn, nàng cảm thấy như cả cơ thể mình đều như nổ tung ra, tan ra thành trăm ngàn mảnh, rồi bay phiêu du đến một nơi nào đó, hòa hợp với hắn làm một.

    Cảm giác đó là cảm giác trước nay nàng chưa từng được nếm trải qua, nàng trước nay đều không biết khi ân ái triền miên như vậy lại có một cảm giác như bay bổng đến thế, thật khiến người ta xấu hổ…

    Phía trước mặt…

    Dương Hạo quẹo qua góc núi, thấy trước mắt là một con đường lớn, không nén được vui sướng, bèn vội vàng quay đầu báo tin cho nàng, đúng lúc bắt gặp ánh mắt si mê của Nữ Anh, vừa xấu hổ vừa vui mừng, cảm giác vô cùng hạnh phúc mãn nguyện.

    Nhìn lên khuôn mặt đang đỏ bừng của Nữ Anh, cái dáng vẻ thẹn thùng ấy dường như nàng đang là một tân nương lần đầu về nhà chồng, khiến Dương Hạo không khỏi ngây người.

    Nữ Anh không ngờ hắn đột nhiên quay người lại, không kịp thu ánh nhìn lại, đột nhiên thẹn thùng cúi mặt xuống, Dương Hạo thấy nàng đỏ cả mặt lên bèn không nén nổi cười nói: “Sao thế, không nhìn thấy đàn ông đẹp trai thế

    này bao giờ à?”

    Nữ Anh nghe thấy buồn cười, nhẹ phì ra một tiếng, mặt cũng đỡ đỏ hơn.

    Dương Hạo tay vung roi, cười nói: “Nếu thích nhìn, sau này ta sẽ cho nàng nhìn thoải mái, nhìn cho đến khi ghét mới thôi”.

    Nữ Anh thốt lên: “Không ghét đâu, nhìn cả đời cũng không chán!”

    Những lời nói trong tiềm thức vừa thốt ra, Nữ Anh mới thấy xấu hổ.

    Trong lòng Dương Hạo rung động, đang định nói gì đó thì đột nhiên phía trước có người chặn lại quát lớn: “Đứng im, đánh bọn cướp!”

    Dương Hạo nghe thấy vậy vội vàng quay đầu tìm kiếm thanh kiếm của hắn, nhưng hắn chỉ rờ thấy một khoảng không.

    Dương Hạo đã được nghe tin từ Nữ Anh cho biết thành Ngân Châu đã bị thất thủ, nhưng hắn không biết Chiết Tử Du đã cho đốt kho lương thảo của Lý Quang Duệ, nhưng hắn cũng biết rằng mình đã thoát ra khỏi khó khăn, đối với tinh thần của bọn Lý Quang Duệ thì cũng là một đòn đả kích mạnh mẽ.

    Hắn không thể chống cự được lâu, sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian, quân địch từ nơi nào tới Ngân Châu, hắn có nghĩ nát óc cũng không thể biết được, lại không thể giấu được quân Ngân Châu trước mắt có bao nhiêu người, bọn chúng có thể tập kích Ngân Châu chứ không thể thủ vững Ngân Châu.

    Mặc dù như thế, do tình hình quân địch vẫn chưa được rõ nên mặc dù Dương Hạo đã hết sức cẩn thận, giả vờ là một người dân Khương, dán đầy râu lên mặt, thanh kiếm Tử Điện đặt sâu trong xe cũng không đeo trên người.

    Trong một phút chốc lần sờ không thấy gì, hắn nhớ ra mình đang giả trang nên khẽ thủ thế, trấn an Nữ Anh rồi ngó ra phía trước.

    Chỉ thấy trước mặt là bốn tên ăn mặc rách rưới, trong tay cầm một thanh đao dài, trên lưng đeo cung, nếu như không phải vì quần áo quá rách rưới thì nom chúng cũng giống những binh sĩ.

    Cái lúc đang đại chiến hỗn loạn thế này thì những tên lính thất lạc là điều có thể xảy ra, chỉ có điều bọn chúng là quân Ngân Châu hay là quân của ai thì còn chưa rõ.

    Dương Hạo làm ra bộ nơm nớp lo sợ nói: “Các vị đại vương, trên người tiểu nhân không có tiền”.

    Tên có vẻ là đầu đàn đứng nhìn hắn, phì một cái rồi tức giận nói: “Ai nói ta muốn cướp tiền?”

    Dương Hạo càng lộ ra dáng vẻ kinh sợ, quay đầu nhìn Nữ Anh, chỉ thấy nàng cúi đầu, cũng làm ra vẻ khiếp sợ giống hệt mình, liền vội nói: “Các vị đại vương, nương tử nhà tôi rất xấu, làm sao lọt vào mắt các vị được”.

    Vừa nói hắn vừa quan sát tứ phía, không thấy còn đồng đảng nào khác, ước chừng bọn thổ phỉ này chỉ có bốn tên, hắn đang chuẩn bị sẵn sàng để đánh bọn chúng, thì nghe tên đầu đàn tức giận mắng: “Hừ, ai nói là bọn ta muốn cưỡng hiếp?”

    Dương Hạo đang muốn động thủ, nghe bọn chúng nói như vậy liền không nhịn được mà cười nói: “Vậy xin hỏi các vị đại vương muốn gì?

    Không phải là muốn cướp của giết người sao?”

    Tên cầm đầu tức giận, dựng đứng lưỡi đao lên mặt đất rồi mắng: “Khốn kiếp, to gan lớn mật, dám nói vậy với quan vương hả, nói, các ngươi là từ đâu tới đây?”

    Dương Hạo nghĩ thầm: “Bọn chúng quả nhiên là tàn binh lưu lạc đến đây”, liền ầm ừ vài tiếng, tên kia lại hỏi: “Ngươi đã sống ở trong núi thì ta hỏi ngươi, mấy ngày nay ngươi có nhìn thấy ai lạ lẫm xuất hiện ở đây không?

    Hắn là một người đàn ông, khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, cao chừng này, trống rất tuấn tú, họ Dương”.

    Dương Hạo không khỏi giật mình, trong mắt càng lộ ra vẻ ngạc nhiên cảnh giác, hắn chậm rãi nắm chặt roi, trầm giọng hỏi: “Không biết mấy vị đại nhân đang muốn hỏi thăm về người này làm gì?

    Các vị là binh lính của Hạ Châu hay Ngân Châu?”

    Tên kia tức giận nói: “Tên hỗn láo, ta hỏi ngươi mà ngươi còn dám hỏi lại ta?

    Không giáo huấn ngươi thì người không biết ông nội ngươi lợi hại hả” nói rồi hắn rút đao, hướng về phía Dương Hạo.

    Dương Hạo biết từ sau khi mình mất tích, thuộc hạ của mình ắt hẳn phải phái người đi tìm, nhưng cũng không loại trừ khả năng là Lý Quang Duệ cũng biết hắn chưa về trại nên cho người đi lùng bắt hắn.

    Nếu như hỏi ra tung tích của mấy tên tàn binh này thì có thể hắn sẽ không bị hại.

    Ngọn roi trong tay Dương Hạo nắm chặt, hắn giữ chặt tay tên cầm đầu, cướp lại ngọn đao trong tay tên kia rồi thuận thế đá hắn xuống đất, trầm giọng hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là người của ai, nói mau!”

    Hai tên hai bên thấy vậy vội vàng xông tới, Dương Hạo liền ném bọn chúng xuống đất, cuối cùng chỉ còn sót lại một tên vội quay đầu chạy.

    Dương Hạo vội vã đuổi theo, thấy tên kia vội vã bắn một mũi tên ra, động tác rất nhanh.

    Không ngờ một tên tàn binh mà lại có tiễn pháp thành thục như vậy, Dương Hạo chỉ kịp nắm chặt lấy tay hắn, mũi tên bay vụt lên trời.

    Tên đó bị Dương Hạo giữ chặt cổ tay nhưng lại không tỏ vẻ gì hoảng sợ mà lại cười lạnh nói : “Biết một chút ít võ công là lợi hại sao?

    Ta khuyên ngươi mau mau thoát khỏi đây đi, nếu không chỉ một lát thôi đại vương của bọn ta sẽ tới rồi, võ công của đại vương chúng ta siêu phàm, muốn đánh ngươi là điều dễ như trở bàn tay”.

    Dương Hạo bật cười nói: “Lúc thì quân gia, lúc thì đại vương, thế các ngươi rốt cuộc là tàn binh hay sơn tặc?”

    Lúc này đây một tiếng nói từ xa truyền đến: “Ai bắn tên hiệu thế?

    Có tin tức gì à?”

    Tiếng nói đó rõ ràng rành rọt, từ xa vọng đến, xuyên qua không trung, dường như đang nói bên tai.

    Tên kia vội vàng reo lên: “Đại vương tới rồi!”

    Khi tiếng nói đó vang đến dường như vẫn còn đang ở trong rừng, đến khi Dương Hạo ngẩng đầu lên nhìn thì đã thấy bóng người đó từ trong rừng đi ra, xuất hiện ngay trước mặt hắn, nhanh như chớp, khiến cho Dương Hạo phải giật mình một cái, không nén nổi cảm giác hối hận vì khi nãy không lấy kiếm ra.

    Định thần lại nhìn một chút, người này không cao lắm, mặc một bộ áo bào màu hạnh nhân, sau lưng là một thanh bảo kiếm, tà áo bay bay trong gió.

    Trên đầu hắn đội một chiếc nón lá, trên nón lá có thả phủ một tấm màn đen che kín khuôn mặt hắn, mờ mờ ảo ảo, không rõ ràng.

    Dương Hạo nhìn thấy công phu của hắn thấy còn cao hơn bản thân mình vài bậc, không dám chủ quan, từ từ vận khí, hạ giọng hỏi: “Các hạ người phương nào?”

    Người mặc áo bào đứng trước mặt Dương Hạo, nhìn trái phải một hồi rồi đột nhiên bực mình nói: “Ai dám bắn tên bừa bãi, tìm được đại thúc Dương Hạo rồi hay sao?”

    Tên cầm đầu mặt đau khổ tâu: “Đại vương, bọn thần đang phụng mệnh đại vương, vốn muốn kiểm tra kẻ qua người lại, nhưng tên này có chút bản lĩnh đã không nói lý gì mà đánh chúng thần, xin đại vương làm chủ cho bọn tiểu nhân”.

    Tên nọ hầm hừ nói: “Các ngươi không nghe lời ta dặn kĩ là không được ức hiếp người ta sao?”

    Bốn tên đều nhất loạt kêu oan: “Đại vương, chúng thần nào dám, nghe lời dặn dò của đại vương, chúng thần chỉ khám xét người qua lại, hết sức lễ phép, làm gì có chuyện bắt nạt người khác ạ”.

    Tên đó nghe xong liền quay người lại về phía Dương Hạo, hung dữ nói: “Ngươi, tại sao lại dám ức hiếp người của ta?”

    Dương Hạo cố mở to mắt ra, kinh ngạc nhìn hắn, đột nhiên thấy hắn hung

    hãn với mình, không nén nổi cười nói: “Ức hiếp người của người thì có gì là ghê gớm, ta còn muốn ức hiếp cả ngươi nữa cơ, người làm gì được ta?”

    “Hừ, người này không nói đạo lý, đúng là muốn bị ăn đòn.

    Xem đây!”

    Tên đó nói đánh là đánh, chữ đánh vừa nói ra khỏi mồm thì một nắm đấm đã được vung ra trước mặt Dương Hạo, Dương Hạo vội lùi lại, hai bên giao đấu một hồi, thân thủ nhanh như điện, làm rung chuyển cả rừng cây phía sau, bốn tên đứng sau không kịp nhìn, chỉ há mồm cứng lưỡi.

    Tiểu Chu nắm chặt lấy “hồ vĩ”, vốn muốn trợ giúp cho Dương Hạo, nhưng thấy hai người thân thủ nhanh như gió, e rằng không theo kịp nên đành ngồi ôm chặt lấy Tuyết Nhi vào lòng, lo cho nó bị thương.

    Dương Hạo và tên kia vẫn đang quay cuồng đánh nhau, cách xa đến cả ba trượng, sau đó Dương Hạo đứng thẳng người, cười ha hả nói: “Không đánh nữa, không đánh nữa, đại thúc nhận thua là được rồi”.

    Tên kia tức giận nói: “Ngươi là đại thúc của ai?

    Không được, tiếp tục đánh!”

    Nói rồi hắn vụt lên, tung ra nắm đấm, tuy vậy tên này cũng là người nói có chừng mực, tuy rất giận dữ nhưng từ đầu chí cuối đều không dùng đến binh khí.

    Dương Hạo cười ha hả, vứt bộ râu giả ra rồi chớp chớp mắt với hắn, ranh mãnh nói: “Cẩu nhi, Dương Hạo không phải là đại thúc của ngươi sao?”

    “Ai da ai da…”

    Tên đó biết được võ công của người đối diện mình cũng không kém mình là mấy, nhưng đối phương lại được cái lợi thế cao to nên khi hắn tung tay ra tưởng hắn tung ra cú đấm, ai dè là hắn tháo bộ râu giả.

    Mà người đó lại chính là Dương Hạo đại thúc của hắn, Cẩu Nhi vội chạy tới trước mặt hắn, khẽ sờ lên mặt hắn nhẹ như sợ làm hắn bị thương, rồi vội vàng đứng im, kêu lên vài tiếng rồi chạy vào trong lòng hắn.

    Dương Hạo lui lại ba bước rồi mới nén cười nói: “Cẩu Nhi, vừa gặp mặt đã muốn đánh đại thúc của ngươi một trận rồi sao?”

    “Dương Hạo đại thúc!”

    Tiểu Đạo Đồng ngước mắt nhìn hắn, đột nhiên vui mừng đến chảy nước mắt, nó khóc hu hu rồi dúi đầu vào ngực Dương Hạo…

    **************

    Hóa ra, Cẩu Nhi nóng lòng đưa vợ đến Lô Châu, lập tức đi tìm Dương Hạo, trước khi rời khỏi Lô Châu, đã nghe thấy tin Dương Hạo quay trở về Ngân Châu.

    Nhưng trên đường hiếm thấy người, nàng lại lạc đường, phải khó khăn lắm mới tìm lại được Ngân Châu, lại được tin Dương Hạo gặp khó khăn, nay lưu lạc nơi đâu không rõ, Cẩu Nhi chỉ biết mạo hiểm, ngay lập tức rời khỏi Ngân Châu đi tìm hắn khắp nơi.

    Nhưng địa lý không thuộc, lại rơi vào nơi tạp cư hỗn loạn, có vài nơi ngôn ngữ còn bất đồng, làm sao tìm ra người?

    May hôm nay may mắn gặp được bọn tạp binh Hạ Châu chạy khỏi Ngân Châu, Cẩu Nhi nhanh nhẹn triển khai võ công, đánh bại lại bọn sơn tặc Hạ Châu, thu phục bọn chúng rồi lôi đi cùng tìm Dương Hạo.

    Nếu như tìm ra người thì sẽ trả lại của cải cho bọn chúng.

    Lũ sơn tặc có khoảng bốn năm mươi tên, đột nhiên bị đánh rồi cướp sạch chỗ tài sản tích lũy lại được trong bao năm nên chỉ biết đồng ý đi tìm người.

    Có bọn chúng giúp đỡ, tốc độ và phạm vi tìm kiếm của Cẩu Nhi tăng lên rất nhanh, không ngờ hôm nay lại tìm được Dương Hạo.

    Đoàn người vừa nói vừa chạy về hướng Ngân Châu, Dương Hạo nghe nói Ngân Châu đã được thu lại cũng an tâm, đi mấy chục dặm đường lại gặp phân đội nữ binh đi tuần tra để tìm kiếm tung tích của hắn, hắn liền được hộ tống về tới tận Ngân Châu, vài nữ binh phi về trước để báo tin mừng.

    Nghe nói đã tìm được Dương Hạo, cả Tuyết Nhi cũng được đem về, mọi người trong thành đều hết sức vui mừng, Dương Hạo cách thành ba mươi dặm đã thấy Oa Oa, Diệu Diệu, Từ Huyễn, Tiêu Nghiễm, Lâm Bằng Vũ, Tần Giang, Kha Trấn Ác đến đón tiếp.

    Nữ Anh trông thấy mọi người có cảm giác không được tự nhiên lắm, đặc biệt là với Oa Oa và Diệu Diệu, nhìn thần thái bọn họ kỳ lạ, nàng như rối loạn trong lòng.

    Cũng may có Dương Hạo ở bên, mọi người đều vây vào hỏi thăm hắn, đứng bên cạnh bóng cây to lớn này Nữ Anh mới cảm thấy mình đứng vững được.

    Nhưng…

    đến Ngân Châu rồi, Oa Oa và Diệu Diệu cùng nhau hầu hạ Dương Hạo thay quần áo rồi đi tắm, sau đó lại nghe thấy tiếng hắn nhanh chóng đi đến Bạch Hổ tiết đường, Nữ Anh bắt đầu thấy tim đập, nàng lập tức thấy bất an, chỉ muốn tìm lý do để nhanh chóng rời đi, nhưng Tuyết Nhi chỉ bám lấy nàng, những nha hoàn trong phủ dỗ dành Tuyết Nhi thế nào cũng không nổi khiến nàng muốn đi cũng không đi nổi.

    Lúc này, từ phía cửa vang lên một tiếng ho nhẹ, sau đó… sau đó mấy tên nha hoàn đó vội lẩn ra ngoài.

    Nữ Anh cũng chỉ muốn biến thành một con cá biến ra ngoài, nhưng nàng vừa mới đứng lên thì liền thấy Oa Oa và Diệu Diệu kéo ống tay áo, quay lưng lại phía cửa, nửa như cười nửa không hướng về phía nàng, Nữ Anh đột nhiên thấy tim như nhảy lên: “ Đại thúc của ta…

    ở đâu?”

    Chương 486:Ta chỉ có thể làm phụ nữ

    Đại thúc, đại soái đang ngồi trên ghế ở Bạch Hổ tiết đường, nghe thuộc hạ bẩm báo lại tỉ mỉ tình hình, biết được Lý Quang Duệ đã chết, thuộc hạ của hắn có kẻ hàng có kẻ đào tẩu, thế lực của Lý Quang Duệ ở Hạ Châu đến nay đã chỉ còn lại một chút binh lính từ Kỳ Châu, Tịnh Châu, hiện Đông Nhi đang dẫn binh quay về, Chiết Ngự Huân sau khi cho binh lính lấy thêm thức ăn và nghỉ ngơi đã dẫn binh quay về Phủ Châu.

    Dương Hạo nghe thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

    Sự mạo hiểm của hắn đến nay coi như thành công rồi, tất cả dường như chỉ là một giấc mơ.

    Có biết bao mạo hiểm thì sẽ có bấy nhiêu thu hoạch, Dương Hạo nếu như vẫn cứ giữ tốc độ như hồi mới phát triển, thấy loạn mới đánh thì làm sao có thế lực để đánh lại Lý Quang Duệ được?

    Nhưng điều đó cần thời gian, năm năm, mười năm, hoặc là hai mươi năm…

    Nhưng, hắn sau khi dùng mọi thủ đoạn kể cả mạo hiểm sinh tử, sau vài lần thất bại mới có thể giành được thắng lợi, vốn không cần đến khoảng thời gian sau hai mươi năm hắn đã bắt đầu được cục diện, đến nay có thể bắt đầu hình thành thành khối rồi.

    Kể từ khi hắn tiếp nhận chiếu thư của Triệu Quang Nghĩa, quyết định bắt đầu kế hoạch mạo hiểm, hắn đã như kẻ đứng bên miệng bờ vực, hễ không cẩn thận là sẽ rơi xuống tan xương nát thịt, biết bao lần thắng bại sinh tử trên miệng vực, nay quay đầu nhìn lại vẫn cứ khiến người ta rợn tóc gáy.

    Hắn đều không biết mới đầu bản thân liều mạng như thế nào, làm sao dám có những ý tưởng điên rồ như vậy, thực hiện những kế hoạch ngông cuồng.

    Trương Phổ không có lý, bản thân hắn là chủ soái cũng càng ngàn vạn lần mạo hiểm vô lý như vậy.

    May mà, thành công rồi…

    “Thái úy”

    Thấy thái úy đột nhiên trầm tư xuất thần, mọi người đều nín thở đợi chờ, Phạm Ân Kỳ không chờ nổi bèn gọi hắn.

    “À!”

    Dương Hạo thở dài, ngồi thẳng người, quay sang hai bên nhìn văn võ bá quan, chần chừ dặn dò: “Đến nay, chúng ta có thể tạm thời nghỉ ngơi được rồi, tình hình cụ thể sau này bản soái và các chư vị sẽ cùng bàn bạc…

    Từ đại nhân”

    Từ Huyễn đứng lên, khẽ hạ người, chắp tay nói: “Có ty chức!”

    Dương Hạo thấy có chút kinh ngạc, Từ Huyễn trước nay tuy làm việc là cho bản thân hắn nhưng vẫn cứ là một khách khanh, thân phận cao, thái độ khiêm nhường dè dặt này trước nay chưa hề thấy.

    Sau khi mỉm cười, Dương Hạo mới khôi phục lại vẻ thong dong, nói: “Làm phiền Từ đại nhân soạn ra hai lá thư.

    Lá thứ nhất là bản soái ta đích thân gửi cho triều đình, bản soái dâng chiếu bình định, đại thu hoạch thắng lợi, Lý Quang Duệ đã phải đền tội, không đủ lực làm loạn, nay quân văn võ của ta xin được triều đình thỉnh công”.

    “Dạ.”

    “Còn lá thư thứ hai…”

    ương Hạo mỉm cười, nói tiếp: “Là lá thư của nghĩa phụ ta dâng lên: mộ vị cha con Lý Quang Duệ với quyền chiếm đất đai ba mươi dặm, đến nay dân chúng tám họ muốn đón ta về lại Hạ Châu, lại nắm binh quyền, xin nói rõ với triều đình lấy danh chính vị”.

    “Ty chức tuân lệnh!”

    Dương Hạo dừng lại một chút, đột nhiên nhớ ra một người, vội vàng nhìn quanh rồi thốt lên hỏi: “Lý Kế Quân sau khi bị trục xuất khỏi Ngân Châu đến nay ở đâu rồi?”

    Mọi người nhìn nhau, Kha Trấn Ác cuối cùng đứng ra chắp tay nói: “Bẩm thái úy, Lý Kế Quân…

    đến nay đã bị lưu lạc không rõ tung tích”.

    Trên gương mặt Dương Hạo lộ ra vẻ như đang nghĩ ngợi gì đó, lẩm bẩm trong miệng: “Hắn… bị lưu lạc không rõ tung tích?”

    ************

    Oa Oa ngồi kế bên Nữ Anh, thản nhiên nói: “Nữ Anh tỷ tỷ, hôm đó chúng ta quay về Ngân Châu, sau khi cứu Hạnh Nhi bị trúng tên, được biết con ngựa của tỷ bị hoảng sợ nên không biết phi về đâu, đúng là khiến cho chúng tôi sợ chết khiếp.

    Tỷ là một cô gái yếu đuối, lại là một quốc sắc thiên hương, đến chúng tôi là phận nữ mà còn thấy động lòng, giữa chốn binh thương loạn lạc như thế, ngộ nhỡ bị Lý Kế Quân truy đuổi thì chỉ có nước chết, làm sao mà ứng cứu nổi?

    Nhưng không ngờ tỷ tỷ lại trở về không chút thương tổn, lại còn gặp được lão gia nhà chúng tôi, Diệu Diệu, nói xem có phải là cát nhân thiên tướng không?”

    Diệu Diệu đi tới đằng sau Nữ Anh, thò tay ra chạm vào bả vai nàng, Nữ Anh không khỏi run lên, Diệu Diệu cười với Oa Oa một cái, rồi đột nhiên giọng trở nên gấp gáp khẩn trương, nói: “Tỷ tỷ sao thế, không phải là… không phải là trận lưu lạc vừa rồi đã bị người ta chiếm đoạt chứ?”

    Nữ Anh giống như mèo dẫm phải đuôi, mặt đột ngột chuyển sang đỏ hồng, phủ nhận: “Không có, không có, các muội..

    đừng có nói loạn”.

    “Không có?”

    Con mắt của Oa Oa đảo một vòng, rồi lắc đầu nói: “Một cô gái yếu đuối như tỷ, lần gặp nạn này… trừ phi là… nếu không sao có thể bình yên quay về?”

    “Ta không có, đích thức là không có…”

    Những giọt lệ của Nữ Anh đã sắp rơi ra, nhưng Oa Oa vẫn nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt sắc sảo nói: “Tỷ tỷ, tỷ là người không biết nói dối mà, thần thái như thế này còn giấu chúng tôi làm gì?

    Oa Nhi biết, tỷ tỷ cam tâm chịu nhục, đều là do bảo vệ sự an toàn của Tuyết Nhi, tỷ… tỷ thực là đã vì chúng tôi mà phải bỏ ra nhiều quá!”

    Nữ Anh rối đến mức như sắp hôn mê bất tỉnh, lúc này đây Diệu Diệu cũng tới, quay lại bên nàng, nắm chặt tay còn lại của nàng, ân cần nói: “Nữ Anh tỷ tỷ, tỷ yên tâm, việc này muội biết tỷ biết, trời biết đất biết, bất kể thế nào cũng không để cho người khác biết.

    Những gì tỷ bỏ ra vì Dương gia, Dương gia nhất định sẽ để mãi trong lòng”.

    Cái ngày Tịnh Âm biết được Nữ Anh không phải là Oa Nhi, nhưng cũng chỉ kịp nói việc mạo nhận đó ra, sau đó vội vàng đi tìm tung tích nàng, còn những chuyện khác thì không tiện nói, cũng không có thời gian mà nói, do đó Oa Oa và Diệu Diệu chỉ biết vị sư nương xinh đẹp đó đến là để truyền thụ võ công cho bọn họ, Chu Nữ Anh lại mạo nhận thân phận, bái người đó làm sư phụ.

    Võ công trong giới thượng lưu mà nói thì không phải là chuyện học vấn gì, dù Oa Oa và Diệu diệu cũng càng ngày càng cho rằng biết những thứ đó không phải là chuyện gì xấu nhưng cũng không quá coi trọng việc học võ thuật, càng không có việc nghĩ giữ bí mật cái đó cho riêng mình.

    Chu Nữ Anh thân phận cao quý, đường đường là hoàng hậu một nước, tại sao phải mạo danh để học võ nghệ, điều này khiến hai người cố mãi mà cũng chưa đoán ra.

    Hai người biết được Nữ Anh đến nay không phải là người yếu đuối không chịu được gió sương như vẻ ngoài của nàng nữa, tự nhiên cũng hiểu ra tại sao nàng mang theo Tuyết Nhi mà vẫn có thể tồn tại được trong môi trường hoang dã bên ngoài, nói như vậy chẳng qua là có ý trêu nàng thôi, nếu như thay thế là Đông Nhi và Diễm Diễm thì cũng không dám nói chắc điều gì, nhưng hai người bọn họ có xuất thân từ gái lầu xanh, nói đến điều này cũng không dễ dàng như những cô gái bình thường khác.

    Nữ Anh không biết điều đó, nàng bị hai người dồn vào nói khóc không thành tiếng, cắn răng nói: “Hai vị muội muội, ta… ta đang có chút việc muốn đi gặp các muội, muốn thỉnh tội với Đông Nhi và Diễm Diễm”.

    Oa Nhi thấy nàng xấu hổ đến nỗi phát khóc, đùa cợt với nàng cũng đủ rồi nên không nén được cười khúc khích với nhau, nói: “Được rồi, được rồi, hai chúng ta chỉ trêu tỷ một chút thôi, việc của tXXchúng ta đều đã biết rồi, tỷ cũng đừng có suy nghĩ nhiều”.

    Nữ Anh kinh ngạc thất sắc: “Muội… các muội đã biết rồi?”

    Diệu Diệu giả mặt quỷ nhìn nàng, cười nói: “ Muốn người khác không nghe thấy thì chi bằng đừng nói; muốn người khác không biết thì chi bằng đừng mở miệng, lẽ nào không có ai có thể nói cho muội biết hay sao?”

    Nàng cười hà hà rồi kéo ống tay áo xuống, Nữ Anh liếc nhìn, mặt chuyển từ

    mà đỏ sang trắng bệch.

    Khi nàng đang xấu hổ không còn đất trốn thì nàng lặng lẽ cúi đầu, mặt đỏ rần lên như màu máu, nói: “Dương…

    Dương đại nhân…

    đại nhân mới về mà đã nói cho các muội biết rồi?

    Ta… ta…”

    Nữ Anh đột nhiên che mặt khóc, Oa Oa và Diệu Diệu bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu con ngươi trong mắt mới đột nhiên như cùng lộ ra vẻ thất sắc, Diệu

    Diệu kinh ngạc hỏi: “Tỷ… tỷ và lão gia nhà chúng ta…”

    “Diệu Diệu!”

    Oa Oa đột nhiên gào to, chặn lời của Diệu Diệu lại, sau đó cười một cách không tự nhiên lắm với Nữ Anh: “Tỷ tỷ đừng nghĩ nhiều, những ngày qua tỷ đã vất vả rồi.

    Hãy đi nghỉ ngơi một chút đi, bất kể có chuyện gì thì chúng ta đều là n gười nhà mà, từ từ rồi thương lượng”.

    Oa Oa nhìn Diệu Diệu một cái rồi đứng dậy nói: “Chúng ta đưa Tuyết Nhi đi nghỉ trước đi”, nói rồi đón lấy Tuyết Nhi trong lòng Nữ Anh, bước nhanh ra ngoài.

    Diệu Diệu đuổi theo sau Oa Oa, vừa rời phòng đã căng thẳng hỏi: “Tỷ ấy và lão gia của chúng ta lẽ nào…”

    Oa Oa khẽ thở dài: “E rằng… tỷ ấy thật sự muốn làm tỷ muội với chúng ta rồi”.

    Diệu Diệu cũng khẽ nhếch miệng đáp: “Ta đã biết mà!

    Tỷ ấy quá năng thường xuyên qua lại với chúng ta, ta còn lo vì tỷ ấy một thân một mình cô đơn buồn bã, nay xem ra thì đúng là cô đơn thật, vô vị cũng đúng thật, nhưng không phải là chỉ đến tìm chúng ta để giải buồn đâu”.

    “Chớ có nói gì.

    Thân phận của tỷ ấy, với thân phận của lão gia hiện thế nào?

    Chuyện quốc sự đều là do trời, nhất cử nhất động đều có vô số người nhòm vào, ngộ nhỡ xảy ra sai sót gì thì phải làm sao?

    Tỷ ấy quả thực rất xinh đẹp..

    ôi, nhưng thân phận của tỷ ấy…

    Thôi đi, việc này trong lòng lão gia ắt đã có chủ ý, chúng ta cứ giả bộ không biết, cứ đường hoàng”.

    Hai người vừa đi vừa nói, Tuyết Nhi nằm trong lòng thoải mái ngáp một cái

    rồi ngủ ngon một giấc.

    Bao ngày qua phải ăn cháo hồ hồ, nay cuối cùng cũng được ăn sữa thơm, Tuyết Nhi cảm thấy khỏe khoắn hẳn, mãn nguyện say giấc, không để ý đến những lời hai nương nương của nó đang khẽ thì thầm.

    ***********************

    Chu Nữ Anh dù so ra là người lớn tuổi nhất nhưng hai bên có môi trường sống không giống nhau, do vậy nàng được trời sinh cho tính ngây thơ lãng mạn.

    Oa Oa và Diệu Diệu mới có nói mấy câu nàng đã rối cả lên, tưởng Dương Hạo vừa nãy lúc đi tắm đã nói cho hai người đó nghe, không khỏi cảm thấy xấu hổ, không muốn nói gì nữa, Oa Oa và Diệu Diệu giống như gặp quỷ, bỏ lại nàng đứng lặng ở một chỗ.

    Ngồi một hồi lâu, cảnh hôm nay cũng không biết mình phải làm thế nào cho phải, có điều nhớ đến Dương Hạo, trong lòng nàng dấy lên một dư vị ngọt ngào, kiên định: vạn sự đã có đại nhân làm chủ, quyết không thể để nàng bị oan ức.

    Nữ Anh nghĩ tới tâm sự, mắt dường như nhìn thấy người đó đứng trước mặt, vội vã cúi đầu, lại thấy Tịnh Âm Đạo trưởng đang xuất hiện trước cửa, thoáng hiện như một âm hồn, chỉ có điều nếu như nữ quỷ đều có vẻ thanh xuân như vậy thì e rằng những tú tài đang đêm đọc sách mà nhìn thấy thì cũng ước gì có thể yêu được con quỷ đó.

    Chu Nữ Anh lại thất kinh, đôi chân như mềm nhũn ra, quỳ xuống đất nói: “Sư phụ”.

    Tịnh Âm đạo trưởng mắt phượng uy nghi, khẽ lạnh lùng hừ một tiếng, cất bước đi vào: “Chu Nữ Anh, ngươi gan to thật đấy, lại dám mạo nhận là phu

    nhân của Dương Hạo, lừa gạt ta để học võ nghệ”.

    Nữ Anh xấu hổ vô cùng, nói: “Sư phụ thứ tội, đệ tử…

    đệ tử thân thế bi thương, cực khổ vô cùng.

    Hôm đó gặp sư phụ văn võ song toàn liền muốn nghĩ muốn bái làm sư phụ học võ nghệ, cũng là để phòng thân nên đã dùng thủ đoạn đó, mới dám mạo nhận tên của tam phu nhân.

    Vốn muốn học võ nghệ của sư phụ rồi sẽ truyền lại cho mấy vị phu nhân của Dương gia…

    Sư phụ, đệ tử tuy dùng thủ đoạn là sai, nhưng đệ tử thực lòng không có tà ý, cũng không muốn dối gạt người, xin sư phụ thứ tội”.

    Tịnh Âm đạo trưởng cười lạnh nói: “Nếu như là võ công tầm thường thì bị ngươi học mất cũng không vấn đề, nhưng ngươi có biết những gì ta truyền cho ngươi đều là võ công gì không?

    Nếu như ta truyền tất cả cho ngươi rồi thì cũng chỉ như cơn gió bay đi, nhưng ngươi mà truyền lại cho mấy vị phu nhân của Dương Hạo thì cũng muộn rồi, nói không chừng đó chính là nguyên nhân hại đến Dương Hạo.

    Dương Hạo đến nay vẫn là chư hầu một phương, hắn nếu như có việc gì thì sẽ liên quan đến biết bao điều bất hạnh?”

    Nữ Anh kinh ngạc ngẩng đầu lên đáp: “Đệ tử không biết, đệ tử…

    đệ tử học võ công của sư phụ, làm sao… làm sao lại có thể hại đến Dương đại nhân?”

    Nàng vừa ngẩng đầu đã thấy Tịnh Âm đạo trưởng nhìn kỹ vào thần sắc của mình, chỉ thấy nhẹ nhàng ôn hòa, ánh mắt như sáng lên, lại như bị kích thích, như sự kết hợp của nhu và cương, của âm và dương, không nén được kinh ngạc nói: “Ngươi…

    Ngươi và Dương Hạo đã kết duyên?”

    “Chuyện này quả nhiên đã làm kinh thiên động địa đến nỗi người trong thiên hạ đều đã biết cả rồi!”

    Nữ Anh như muốn té xỉu, nhưng nàng vẫn cố gắng gượng cho tỉnh táo.

    Nàng rất muốn mặt đất nứt ra một khe hở để nàng có thể chui xuống, nhưng mặt đất lại rắn chắc qá, Oa Oa và Diễm Diễm là thiếp của Dương Hạo, trước mặt nàng Nữ Anh tuy xấu hổ nhưng vẫn còn có thể chấp nhận được.

    Nhưng nàng cũng là một phụ nữ, làm sao trước mắt sư phụ lại dám nhận mình là một phụ nữ không thủ tiết.

    Nàng chỉ có thể phủ nhận: “Đâu có, đâu có, đệ tử…

    đệ tử… không có…”

    Tịnh Âm đạo trưởng nói: “Ngươi còn muốn giấu ta?

    Nếu như người đàn ông không học được tâm pháp Lữ Đồng Tân giao hợp với ngươi thì không thể xuất hiện thần thái như vậy được.

    Lão quỷ Lữ Đồng Tân chỉ thu nhận một đệ tử là Dương Hạo, nếu như không phải ngươi đã kết duyên với Dương Hạo thì làm sao lão quỷ Lữ Đồng Tân có thể tự mình thao túng không thành được?”

    “Lữ…

    Lữ Đồng Tân?”

    Tiểu Chu sau khi mờ mịt mới nói: “Sư phụ muốn nói đến vị đạo gia đại thánh Lữ Nham Hàng đã sớm thăng thiên lên trời sao?”

    Tịnh Âm khẽ nhếch môi, cười nói: “Thăng thiên?

    Ngươi còn thật sự cho rằng hắn là thần tiên hay sao?

    Hắn chẳng qua chỉ là có bản lĩnh thu nạp cả âm dương, có thể sống lâu hơn người bình thường thôi, làm sao mà ta không nhận ra hắn có phép thần thông lớn thế kia chứ?”

    Nói đến đây, lông mày của đạo trưởng cong lên, sẵng giọng: “Đã chưa từng nhìn thấy lão quỷ Lữ Đồng Tân vậy là đã thừa nhận làm chuyện vợ chồng với Dương Hạo rồi?”

    “Đệ tử…

    đệ tử…”

    “Những gì mà Dương Hạo học được là công pháp song tu âm dương.

    Nam tử đúc kiếm, nữ tử đúc đỉnh, cùng nhau song tu, sẽ thành công.

    Nếu như không có luyện đỉnh lư mà chỉ mình phái dương độc luyện thì e rằng tính mạng sẽ chí nguy.

    Nữ Anh, ngươi mà không nói sự thực thì đợi đến lúc Dương Hạo tẩu hỏa nhập ma thì ngươi có muốn cứu cũng không nổi đâu”.

    Nữ Anh nghe nói mà hoảng sợ, lại không biết điều đó có quan hệ gì với những võ công mình đã học được hay không, nhưng khi đã biết rõ ràng như thế thì nàng cũng không có cách gì phủ nhận nữa, nàng cụp mắt nói: “Đúng vậy, sư phụ, đệ tử…

    đệ tử và Dương… quả thật… quả thật…”

    Nữ Anh vẫn chưa nói hết câu thì đã cúi sấp mặt xuống đất, xấu hổ đến mức cả tai cũng đỏ bừng cả lên.

    Tịnh Âm đạo trưởng cúi đầu nhìn nàng, rất lâu rất lâu, mới khẽ thở dài nói: “Oan nghiệt, thiên duyên…”

    “Sư phụ…”

    Nữ Anh nghĩ đến mình đã từng làm hoàng hậu, là mẫu nghi thiên hạ, nay lại lưu lạc đến bước đường này, mạo nhận danh nghĩa để học võ công thì cũng đành r ồi, nhưng còn làm chuyện xấu hổ này, lại phải thừa nhận trước mặt mọi người, cũng không khỏi không cảm thấy hổ thẹn, lại là oan ức, không nén nổi mà khóc nức lên thành tiếng.

    Tịnh Âm đạo trưởng nhìn nàng rất lâu, rồi mới lo lắng nói: “ Ta biết, ngươi từng là hoàng hậu của một nước, thân phận không tầm thường, nay các ngươi lại vướng vào ngiệt duyên, Dương Hạo… hắn định sắp xếp chuyện của ngươi thế nào?”

    Nữ Anh xấu hổ thuật lại một lượt chủ ý của Dương Hạo, Tịnh Âm đạo trưởng nghe mà mặt lộ ra vẻ nửa cười nửa không, nói: “Hắn quả là kẻ thương hoa tiếc ngọc, haha, lão quỷ này có đệ tử thế nào vậy, nhất định là rất hài lòng”.

    Nữ Anh nghe mà không hiểu mô tê gì, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, Tịnh Âm đạo trưởng lại nói: “Ngươi mạo nhận thân phận học võ công của ta, ta cũng rất tức gia ạn, nhưng nay… ngươi đã có tố chất để làm đệ tử của ta rồi, thực cũng không muốn truy cứu chuyện cũ nữa.

    Thêm nữa, sau khi hiểu thân thế của ngươi, ta cũng hiểu tâm ý của ngươi, haizz, đến nay các ngươi… hoặc cũng coi như là duyên phận vậy đi, ngươi đã trở thành người của hắn thì ta truyền võ công cho ngươi cũng coi như không phạm quy định.

    Thôi đi, ta chấp nhận một tông đệ như ngươi”.

    Nữ Anh mừng rỡ, vội vàng gật đầu: “Đa tạ ân sư, đa tạ ân sư”.

    Tịnh Âm đạo trưởng mỉm cười lắc đầu, nói: “ Những ngày nay ta cũng đã đi tìm tung tích của ngươi mới biết Dương Hạo không chỉ có hai phu nhân là Đường Diễm Diễm và Ngô Oa Nhi.

    Hắn có bốn phu nhân, có sở trường điều binh khiển tướng, quản lý kinh tế, còn ngươi… ngươi đã từng là hoàng hậu nước Đường, thân phận đặc biệt, hắn có tư tình với ngươi cũng coi như đại nghiệp của hắn không những không được trợ giúp gì mà ngược lại còn có thêm nhiều rắc rối, lấy sắc làm vui người là đạo không thể nào tồn tại lâu được.

    Ngươi làm thế nào để đem lại niềm vui cho hắn?”

    Nữ Anh ngẩng đầu, ánh mắt có chút mờ mịt: “Đệ tử không biết, đệ tử chỉ biết rằng mình là người phụ nữ của chàng, chàng đói thì đệ tử có thể nấu thức ăn cho chàng ăn; chàng mệt mỏi thì sẽ bưng đến một chậu nước rửa chân, đợi chàng lên giường nghỉ ngơi; chàng mệt thì sẽ có thể đàn ca cho chàng nghe; nếu như có con thì đệ tử cũng sẽ chăm sóc cho nó, dạy nó biết chữ, dạy nó làm người, khiến cho cha của nó có thể yên tâm đi dẹp loạn thiên hạ, không cần vướng bận chuyện trong nhà…”

    “Chỉ thế thôi sao?”

    Nữ Anh ngập ngừng nói: “Đệ tử…

    đệ tử chỉ có thể làm phụ nữ…”

    Tịnh Âm đạo trưởng nghi ngại nhìn nàng rất lâu, rồi đột nhiên nhoẻn miệng cười: “Ta đã trì hoãn ở Ngân Châu này quá lâu rồi, có muốn truyền thụ lại võ công cho bọn họ nữa thì cũng đã muộn.

    Khôn đạo chú đỉnh công và Hoan Ảnh kiếm pháp ngươi có thể thay ta dạy lại cho bọn họ, vài ngày sau ta sẽ truyền thụ cho ngươi Hí đạo bát động, hợp đạo thập tu, âm dương thải luyện, ngọc dạ hoàn đan, tiên đạo cầu tác.

    Đợi đến khi ngươi và Dương Hạo luyện thành thục rồi thì sẽ lại truyền thêm cho các ngươi”.

    Nữ Anh lúng túng nói: “Luyện… luyện thuần thục cùng Dương Hạo?”

    Tịnh Âm đạo trưởng khẽ dướn hàng lông mày len, đột nhiên cười giảo hoạt, nói giọng phong tình: “Đồ đệ ngốc của ta, ngươi còn chưa biết đạo pháp mà sư phụ truyền thụ cho ngươi rốt cuộc là cái gì sao?”

    ******************************

    Việc nhà, việc nước.

    Đối với Triệu Quang Nghĩa mà nói thì cũng đều là những phiền phức như nhau.

    Sau khi về đến kinh thành, tất cả đều nằm ngoài dự liệu của hắn.

    Triệu Đức Chiêu đã chết, Tống hoàng hậu và Triệu Đức Phương, cùng với công chúa Vĩnh Khang xuất gia tu hành đều khiến hắn không thể ngơi nghỉ.

    Triệu Quang Nghĩa thở dài một hơi, cảm thấy bất an đối với những hành động phản như va ạy.

    Hắn một mặt chủ động bái kiến hoàng tẩu, tiếp kiến cháu, an táng hoành tráng cho Triệu Đức Chiêu, một mặt lại sắp xếp tâm phúc giám sát bọn họ.

    Nhưng con trai của hắn – Triệu Đức Sùng, nghe nói đến cái chết của hoàng huynh đã khóc lóc, ba ngày không thèm ăn uống, Triệu Quang Nghĩa chiến thắng trở về, văn võ bá quan đều đích thân ra ngoài nghênh tiếp, chỉ có con trai hắn là mặc đồ tang, xông vào chỗ binh lĩnh kêu gào bên quan tài, khiến Triệu Quang Nghĩa cảm thấy mất hứng.

    Đối với đứa con trai này của hắn, Triệu Quang Nghĩa đúng là hết cách.

    Một mặt, khi hắn không còn chút hy vọng nào về đứa con trai vâng theo hiếu đạo.

    Triệu Đức Sùng có tính như vậy, làm cha ắt phải cảm thấy tự hào mới đúng.

    Nhưng trước cái chết kỳ hoặc, Triệu Đức Chiêu cũng chết, bà góa cùng con cái không buồn khóc lóc, tam đệ Triệu Quang Mỹ không dám xen vào, tự bản thân cố chấp không là con trai, cứ cứng đầu với cha mình, Triệu Quang Nghĩa cũng đành dở khóc dở cười.

    Có điều trong con mắt của văn võ trong triều thì Triệu Đức Sùng là người hiếu thảo, cả triều đình đều hết sức khen ngợi.

    Triệu Quang Nghĩa hồi kinh có mấy ngày, sau khi phong thần luận tội xong liền cho Tống Kỳ và Trương Bá trình thư lập thái tử.

    Nay Triệu Đức Chiêu đã chết, trong đám hoàng tử thì Triệu Đức Sùng tuổi lớn nhất, hơn nữa lại là con trưởng của đương kim thánh thượng, được phong thái tử cũng là lẽ dĩ nhiên, hợp lý.

    Nhưng đối với ngôi vị hoàng đế, hắn luôn cảm thấy một cảm giác bất an, muốn nghĩ ổn định được địa vị của bản thân.

    Nếu như hắn lên làm hoàng đế thì con trai mình sớm muộn cũng làm thái tử, sẽ khiến giang sơn càng thêm ổn định.

    Hơn nữa đứa con trai này rất bướng bỉnh nhưng cũng rất đỗi đáng yêu, sau khi phong nó làm thái tử, hắn muốn xác định rõ ràng vị trí của bản thân, hiểu được thế tiến thủ.

    Có thực tế này thì Triệu Quang Nghĩa sẽ họp văn võ bá quan trong triều rồi phong Đức Sùng làm thái tử, đổi tên thành Nguyên Tá.

    Sau đó sẽ phong Hiền phi lên làm hoàng hậu Nguyên Đức.

    Triệu Đức Sùng, nay là Triệu Nguyên Tá nay đã được lập chư quân vẫn không hề thay đổi thái độ đối với cha đẻ của mình.

    Triệu Nguyên Tá là một người hết sức ưu tư, không nhất định lúc nào cũng nghĩ đến việc quẫn phẫn, cũng không muốn lúc nào cũng chạy đến cãi nhau với cha mình, khiến Triệu Quang Nghĩa buồn phiền, thậm chí có khi còn hối hận vì đã lập hắn làm thái tử.

    Nhưng con trai hắn vẫn còn nhỏ tuổi, lập thái tử rồi phế là chuyện không hề dễ.

    Triệu Quang Nghĩa vô cùng ảo não, chỉ biết được đã phái bốn vị bác học làm thái phó của thái tử, để dạy dỗ đứa con này của hắn.

    Trong cung điện, Triệu Quang Nghĩa đã phái bốn thái phó đi ‘tẩy não’ cho thái tử, thì có hai lá thư được trình lên.

    Lá thư thứ nhất đến từ Hạ Châu, là của tiết độ sứ Lý Quang Bổn.

    Vùng Tây Bắc, vẫn cứ thuộc sự quản lý của Trung Nguyên, nhưng trừ cái tên ra thì kinh tế, quân sự, chính trị…

    đều nằm trong tay mình, từ tiết độ sứ trở xuống các quan đều tự mình tuân mệnh, báo cáo tình hình về triều đình, do triều đình phát ấn.

    Trên danh nghĩa là quan của triều đình, nhưng trên thực tế lại là một triều đình nhỏ.

    Đến nay, Lý Quang Bổn đã kế thừa và phát huy chính quyền của hà họ Lý, hoặc theo quan lệ của tiết độ sứ thì đều báo cáo cho triều đình.

    Trong thư đã bày tỏ rõ lòng trung thành, nhưng cũng xin ủy thác, có điều tất cả đều là phù vân, kể cả không đáp ứng thì họ cũng đã là chủ của Hạ Châu rồi.

    Triệu Quang Nghĩa cắn chặt răng, nhét vào một bên rồi lại bóc lá thư được gửi từ

    Ngân Châu, là lá thư của Dương Hạo.

    Trước khi Dương Hạo quay về Ngân Châu, các ngự tiền khóc rống lên vì chiếu thư của hắn.

    Khi đó Triệu Quang Nghĩa vốn nghĩ sẽ lệnh cho Phan Mỹ dẫn mười vạn đại binh cùng đi với hắn, không ngờ hậu viện bị bốc hỏa, quân đội không có người đi nên đã tặng cho rất nhiều lương thảo, cung tên và chiếu thư.

    Nay Dương Hạo đã thành công, viết thư xin lĩnh thưởng.

    Dương Hạo khi về đến Ngân Châu liền lập tức sai người viết thư, dâng lên triều đình.

    Từ Huyễn văn phong xuất chúng nên hai lá thư được viết rất nhanh, gần như là cùng lúc với tin tức Dương Hạo bình an quay về Ngân Châu lan đến Biện Lương.

    Hai lá thư đó bút pháp như hoa, Triệu Quang Nghĩa lại không biết do ai đã viết, sau khi đã xem xong, đằng sau còn có một đoạn dài chừng ba thước, liệt kê danh sách những người với chức quan hiện tại đang nắm giữ.

    Triệu Quang Nghĩa xem xong thì hoa mày chóng mặt, hắn oán hận vứt sang một bên, trầm tư rồi nói: “Người đâu, truyền Tống Kỳ, Trình Vũ, Cổ Thôi Trương Đan đến đây”.

    Chỉ trong chốc lát, bốn tâm phúc của hắn đã có mặt.

    Triệu Quang Nghĩa đem hai lá thư cho bọn họ xem, Tống Kỳ cười lạnh nói: “Hai lá thư từ Hạ Châu và Ngân Châu tuy ngày gửi khác nhau nhưng làm gì có chuyện trùng hợp như thế, là cùng lúc gửi.

    Hơn nữa bút pháp tuy không giống nhau nhưng giấy và mực thì không thể lẫn được, theo thần thấy, đây hoàn toàn là chủ ý của Dương Hạo, là do một tay người viết”.

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh nói: “Vậy thì làm sao?

    Trẫm biết, Dương Hạo cũng biết, nhưng ai dám nói ra?

    Dương Hạo là phụng mệnh chiếu thư của trẫm đến Ngân Châu, đánh Lý Quang Duệ, nếu như hắn đòi lĩnh thưởng thì trẫm sao có thể không tặng?

    Tiết độ sứ trước nay đều do nội bộ bọn họ sinh ra, ai lên làm chức gì thì triều đình công nhận, quán lệ đã thế, Trẫm có thể không phong sao?

    Huống hồ Lý Quang Bổn cướp đi là địa vị của Lý Quang Duệ, Lý Quang Duệ đến nay đã bị triều đình ghét bỏ rồi”.

    Triệu Quang Nghĩa giật giật khóe miệng, hung tợn nói: “Dương Hạo Tiểu Nhi, khắp nơi đoạt tiên cơ của trẫm, trẫm phải làm gì đều không có cớ.

    Trẫm thực hận muốn lấy đầu hắn, ăn thịt hắn, tróc da hắn, nghiền nát xương hắn!”

    Trương Hải rùng mình một cái, vội vàng nói: “Quan gia, phải xử lý Dương Hạo thế nào đây?

    Muốn tìm hắn, sắp xếp cho hắn chức danh gì được? nếu như thực sự tìm được yếu điểm của hắn thì triều đình có thể phái người đến khơi mào…”

    Trương Bá nói đúng với thủ đoạn hay dùng của nước Tống với nước Đường, nước Đường chịu khổ lại biện bạch không rõ, Trương Bá không nhớ nhưng Triệu Quang Nghĩa nghe mà lại đỏ mặt lên.

    Hắn nghe rồi lắc đầu nói:

    “Trương đại nhân nói những lời này thật xui xẻo quá, quan gia muốn đối phó với Dương Hạo còn không dễ ư?

    Chỉ là nay có vài điều khó xử, thứ nhất, Phan Mỹ tướng quân dẫn binh xuống Giang Nam bình địa, quân phản loạn ở đất Thục lại đang dụng binh tiến đánh triều đình, lương thảo cạn dần, nhất thời không thể dùng cách dụng binh đó được.

    Thứ hai, Dương Hạo và Khiết Đan mập mờ không rõ, đến nay Tây Bắc đã nằm trong tay hắn, hắn tuy có đội binh tự lập, có dã tâm xưng bá ở các nước Tây Vực, nhưng không dám làm điều gì bất lợi cho triều đình.

    Nếu như triều đình dụng binh với hắn thì sẽ khó tránh khỏi cảnh chó cùng dứt giậu, rồi lại còn cả quân Khiết Đan nữa.

    Do vậy, thần cho rằng, đối với việc của Dương Hạo chúng ta hay là cứ từ từ”.

    Trình Vũ trầm tư một lúc lâu mới nói: “Lời của Cổ đại nhân là có lý, cứ cho là chúng ta có đầy đủ lương thảo, binh sĩ đã nghỉ ngơi dưỡng sức đầy đủ thì một khi đi đánh Tây Bắc, rất có khả năng là quân Khiết Đan liên kết với Dương Hạo, bất kể là bình định phương nam hay không thì vẫn có dục vọng chiếm phương Bắc.

    Mặt phía Tây là sói, phía nam là hổ, chúng ta bình định phương nam cũng cần dưỡng sức nghỉ ngơi vài năm, một mặt để Tiểu Ân Tiểu Huệ ở lại Tây Bắc, một mặt Bắc phạt, nhất cử thu lại U Yến.

    Đến lúc đó quay đầu thôn tính con sói ở Tây Bắc thì còn không dễ như trở bàn tay hay

    sao?”

    Triệu Quang Nghĩa mặt lộ ra vẻ bất định, khẽ thở dài nói: “ Dương Hạo đã trở thành như vậy thì chúng ta cũng chỉ có nước giải quyết ấy.

    Hai phong thư này, trẫm phê chuẩn…”

    Tống Kỳ nói: “Quan gia và các vị đại nhân đã có ý kiến, kế sách ắt không thể sai được, chi bằng…

    đối với Dương Hạo chúng ta cũng không thể coi khinh, mặc hắn ngồi chỗ lớn.

    Triều đình không thể xuất binh nhưng có thể nghĩ cách khống chế hắn”.

    Mắt Triệu Quang Nghĩa như sáng lên, hắn vội hỏi: “Tống khanh có diệu kế gì?”

    Tống Kỳ nói: “Nâng đỡ Thổ Phiên, khống chế Dương Hạo”.

    Đôi mắt Triệu Quang Nghĩa nhìn một vòng quanh các thần, thấy mọi người cũng đều đang mơ hồ mới vội hỏi: “Mau nói tỉ mỉ hơn”.

    “Rõ!”

    Tống Kỳ chắp tay thi lễ, nói: “ Đến nay tiết độ sứ hùng võ quân Tần Châu Chi Châu sáng chói, đang dụng binh nâng đỡ Khương.

    Ở đó cũng là nơi đầu tiên quy phục triều đình Trung Nguyên sau nước Đường.

    Khi người Thổ Phiên lấy gỗ đóng xe, triều đình chúng ta cũng đang trú ở Tần Châu, cũng thường chặt cây lớn để chuyển về xây kinh nên có xây xát với người Thổ Phiên, đôi bên thường dấy lên chinh chiến.

    Khi tiên đế còn sống, cấm vận chuyển cây gỗ lớn, cố nhiên do đó mà nhà làm bằng gỗ dễ bốc cháy, mà trong phòng ở kinh sư thì quá mức dày đặc, một khi có lửa thì ắt sẽ thiêu hết tất cả thành tro.

    Có điều trấn an Tây Bắc, không gây chiến với Thổ Phiên nữa thì cũng là một nguyên nhân chính.

    Từ sau đó trở đi, Thổ Phiên khiếp sợ vũ lực của triều đình chúng ta, lại thấy chúng ta không tranh giành phá cây với bọn họ thì cũng dần thân thiết hơn trước.

    Còn có tộc Đại Thạch của Thổ Phiên, tộc Tiểu Thạch, tộc An Gia, tộc Đình Gia… thường xuyên cướp trại của chúng ta, nguyên nhân thì cũng chỉ do cuộc sống mà thôi.

    Sau khi người nhậm chức đi kiểm tra đánh bại lại vài bộ tộc, chúng đã từng chạy từ khu vực Nam đến bờ sông Bắc, còn nhớ sau khi quan gia biết chuyện đều sợ bọn Thổ Phiên sẽ đi hết sang bờ tây thì lại càng không có kế sinh nhai, sớm muộn cũng làm phản, liền hạ lệnh cho bọn chúng về bờ nam, cho phép bọn chúng quay về, những bộ tộc đó đều rất thân thiết với quan gia.

    Đến nay bờ Tây hầu như đã rơi hết vào tay Dương Hạo, mà nơi đó lại là đất sinh sống chủ yếu của người Thổ Phiên.

    Từ khi Thổ Phiên vong quốc đến n ay, các bộ tộc sống độc lập mỗi nơi một hướng, tự lập thủ lĩnh trên khoảng nghìn hộ gia đình, đôi bên không thống nhất, giống như một thể rời rạc.

    Nếu như triều đình hỗ trợ các bộ tộc Thổ Phiên thì các thủ lĩnh bộ lạc đó sẽ đấu tranh chống lại Dương Hạo”.

    Tống Kỳ nói đến đây liền mỉm cười nói: “Hai năm trở lại đây, để tranh cướp cỏ cây, các bộ lạc của Thổ Phiên đã hợp lực chiến đấu với Hạ Châu, khiến Lý Quang Duệ sức cạn lực kiệt, có thể thấy đó là kết quả của việc liên kết lại.

    Nếu như chúng ta có thể tiến tới liên kết lại với nhau, Dương Hạo lấy được Hạ Châu thì liệu Lý Quang Duệ ra sao?

    Nếu như hắn triền miên đắm trong những trận chiến với Thổ Phiên, hai bên cùng khống chế thì thế lực lấy đâu ra mà mạnh được nữa, điều đó có thể làm tăng thế lực cho triều đình.

    Đợi đến lúc ấy thì triều dấy binh mã lấy lại Tây Vực, haha…”

    Triệu Quang Nghĩa vui sướng vuốt râu nói: “Tống khanh nói có lý.

    Tốt lắm, việc của Dương Hạo tạm thời cứ gác đấy, Tống khanh mau tức tốc đến Tần Châu, nói chuyện với những bộ tộc của Thổ Phiên, giúp đỡ cho bọn chúng, cung cấp cho Dương Hạo một đối thủ đã rồi hẵng tính!”

    Tống Kỳ vui vẻ nói: “Thần tuân chỉ”.

    Lúc này, một tên nội thị không biết từ đâu chạy tới, vội vàng nói: “Quan gia, quan gia…”

    Triệu Quang Nghĩa tức giận: “Có chuyện gì, sao lại bối rối như thế?”

    Tên nội thị đó mặt mày đau khổ nói: “Bốn vị thái phó… bốn vị thái phó đều bị thái tử đánh cho một trận rồi”.

    Triệu Quang Nghĩa vừa nghe, mặt đã bỗng chốc xa xẩm lại.

    Tống Kỳ, Cổ Thôi chờ hoàng đế nổi giận vì sự vụ, việc này tốt nhất là không nên dính dáng vào là lành nhất nên bọn họ vội vàng xin cáo từ rồi chuồn đi mất.

    *************************

    Phủ sứ ở Tiếp Châu.

    Lý Bất Lộc ăn mặc chỉnh tế, dặn dò: “Mở rộng cửa ra, chúng ta đích thân nghênh đón nha nội vào phủ”.

    Con trai của Lý Bất Lộc là Lý Thập Nhị không nén được, tức giận nói: “Cha, tên Lý Kế Quân đấy mặt dày ghê, cha là đường huynh của hắn, lại là thích sử ở Tiếp Châu, hắn chỉ giống như một con chó, trốn thì mới đến.

    Đã đứng ngoài phủ chờ đợi rồi còn nghênh tiếp nữa, con nhổ vào.

    Hạ Châu đã mất rồi, lão đại nhân cũng đã chết, hắn vẫn còn tự gọi mình là chỉ huy sứ nha nội, kiểm giáo công bộ hay sao?

    Địa bàn của hắn ở đây sao?

    Người ngựa của hắn đâu?

    Chỉ còn lại vài trăm tên chứ gì…”

    “Im!”

    Lý Bất Lộc mặt trầm xuống, quát lên một tiếng, Lý Thập Nhị không nói gì nữa nhưng trên mặt thì vẫn lộ vẻ không phục.

    Nó vẫn chỉ là một đứa nhỏ mười một tuổi, nhưng đã rất cao, nhìn ra thì giống một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi rồi, chỉ có điều gương mặt vẫn đầy vẻ ngây thơ.

    Lý Bất Lộc trầm giọng mắng: “Đồ hỗn láo, mới có tí tuổi đầu thì đã hiểu cái gì?

    Lão tử nói cho ngươi biết, nha nội đến rồi ngươi phải hết sức lễ phép, nếu có nửa điều gì là không cung kính thì lão tử sẽ chặt đứt chân ngươi cho chó gặm.

    Cút đi cho ta!”

    “Nhìn xem đức tính của ngươi kìa, đã biết uy hiếp cả con trai của mình rồi đấy!”

    Lý phu nhân mặt lộ vẻ khinh thường đi đến, Lý Thập Nhị nhân cơ hội lỉnh mất.

    Lý Bất Lộc khẽ hứ một tiếng, không khách khí mà nói: “Nó chỉ là một đứa trẻ thì hiểu gì chứ?

    Đều là nàng nói cho nó nghe phải không?

    Thập Nhị vẫn còn nhỏ, đừng có nói cho nó nghe những chuyện linh tinh”.

    Lý phu nhân trợn mắt lên, phẫn nộ nói: “Ta đâu có nói như vậy?

    Lý Kế Quân giờ còn có bài gì nữa?

    Chàng hiện giờ là chủ của Tiếp Châu, dưới trướng có hàng vạn quân dân, trong tay Lý Kế Quân có được mấy người?

    Tiếp hắn đến đây hắn sẽ gây đại họa, nói không chừng đại quân của Dương Hạo cũng theo đó mà đến.

    Họa như vậy thì chàng còn lễ nghĩa với chả nghênh đón cái nỗi gì?”

    “Tóc dài mà trí ngắn.

    Việc quân đại sự, nữ nhi không biết cái gì đâu”.

    Lý Bất Lộc quát lớn một tiếng, rồi lại cười ẩn ý nói: “Lý Kế Quân trước kia không có chút ích lợi nào cho ta, Lý Kế Quân hiện tại mới là người đem lại ích lợi cho ta, hiểu không?

    Mau đi chuẩn bị yến tiệc, ta muốn khoản đãi vị khách này của ta!”

    Chương 487:Lân Châu phu tử

    Kha Trấn Ác phong trần bước vào tiết đường, thấy Dương Hạo vẫn đang phê duyệt cả chồng án, ánh mắt cực kỳ chuyên chú, hắn bèn đứng bên cạnh, nghiêm trang chờ đợi.

    Sau một lúc, Dương Hạo đọc xong bản báo cáo của Tiêu Nghiễm về thuế, viết ý kiến của bản thân ở trên thì cũng thuận tay đặt một bên, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Kha Trấn Ác.

    Kha Trấn Ác xoa tay nói: “Thái úy, ty chức phụng mệnh, đã đưa bốn vị tướng quân Lý An, Dương Đại Bảo, Lô Vĩnh Nghĩa về Lân Châu rồi”.

    Dương Hạo nói: “Tốt.

    Vết thương của Dương tướng quân thế nào rồi?

    Bản quan muốn mời hắn đến Lô Châu tham dự hội Phật Thịnh, rồi về Hạ Châu, Dương tướng quân có thể tham gia không?”

    Kha Trấn Ác cung cẩn nói: “Hạ quan không nhìn thấy Dương tướng quân, nghe nói…

    Dương tướng quân trúng một mũi tên, trong mũi tên có tẩm độc, độc tính đang lan đến não, vết thương không nhẹ.

    Chỉ e rằng Dương tướng quân không đi nổi, Lân Châu trên dưới đều hết sức hoảng sợ”.

    Dương Hạo lấy làm kinh hãi, lo lắng nói: “Vết thương của Dương tướng quân nặng như vậy sao?”

    Kha Trấn Ác nói: “Còn nữa, bốn vị tướng quân sau khi về Lân Châu, Dương tướng quân đã trực tiếp đưa họ vào đại lao.

    Dương tướng quân nói thái úy đại lượng, nhưng phụ thân hắn thì khó có thể khoan dung với thuộc hạ như vậy, đối với bọn họ phải trừng trị nghiêm khắc, xin thái úy cứ giao cho họ”.

    Dương Hạo đứng dậy đi một vài bước, trầm giọng nói: “Dương Sùng Huấn nếu như đã có ý như thế thì được rồi.

    Ngươi đi đường đã vất vả rồi, lui về nghỉ ngơi trước đi”.

    “Dạ!”

    Kha Trấn Ác khom người lui ra ngoài, Dương Hạo nhìn về bốn phía, kỳ quái lẩm bẩm: “Cẩu Nhi ban nãy còn ở đây, không biết bây giờ đi đâu rồi?”

    Rồi vừa nghĩ lại dở khóc dở cười: “Nó vẫn còn là một đứa trẻ, ngồi đây xem ta phê chuẩn công văn cũng chán…”

    Dương Hạo cười quay người đi chỗ khác, rồi bất chợt một tiểu nha đầu đứng sau lưng hù hắn một cái khiến hắn giật nảy mình: “ Tiểu nha đầu này, vừa mới trốn đi đâu hả?

    Đi lại như mèo ấy không để lộ ra tiếng động nào”.

    Mã Thốc khẽ hé miệng cười, chỉ tay về phía xà nhà nói: “Con chỉ ở trên xà nhà kia ngủ một giấc thôi mà, đại thúc đã bận xong chưa?”

    Dương Hạo nói: “Đúng vậy, đại thúc mỗi ngày đều phải xử lý rất nhiều chuyện, con ở bên đại thúc có chán không?”

    Cẩu Nhi lắc đầu nói: “Không có đâu, ở bên đại thúc rất vui.

    Dẫu sao con cũng không có gì làm, đại thúc có rỗi thì nói chuyện với con, không rỗi thì con ngủ một giấc, có điều đại thúc đừng thấy con ngủ, có gió thổi qua cũng không giấu nổi con đâu, có điều thấy đại thúc bận rộn con lại không thể giúp gì đúng là cảm thấy mình vô dụng”.

    Dương Hạo nhéo một cái vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, cười nói: “Gì mà vô dụng, lúc đại thúc buồn cũng muốn tìm người nói chuyện mà.

    Đợi vài hôm nữa ta sẽ cho xe đi đón mẹ con về, con phải đi theo sư phụ từ hành mới tốt.

    Nếu không, lão tử tiền bối đánh tới cửa nhà rồi, nói ta dụ dỗ tông đệ của ông ấy, ta làm sao đỡ nổi nắm đấm của ông ấy đây”.

    Mã Thốc cười ha hả, gật gật đầu, về cơ bản, bất kể Dương Hạo nói gì thì nó

    cũng chỉ cần gật đầu.

    Trước mặt hắn, nó chưa bao giờ biểu lộ thái độ không đồng ý.

    Mã Thốc thân mắc bệnh, bình thường cái gì cũng tốt, chỉ có điều không thể trực tiếp tiếp xúc với ánh mặt trời, do vậy thì bé rất ít khi giao tiếp với người ngoài, do đó không có thói quen thân thiết với mọi người, càng kỵ mọi người chạm vào người mình.

    Có điều với Dương Hạo thì lại là một ngoại lệ, Dương Hạo nhéo mặt nó hoặc chạm vào đâu Cẩu Nhi cũng cảm thấy vui vẻ.

    Dương Hạo chính là chỗ dựa, sớm đã như một cái cây cổ thụ trong lòng nó, đây là cảm giác có từ nhỏ, nhưng cũng không dễ gì xóa bỏ đi được.

    Dương Hạo lại nói: “Chờ đưa mẹ con về đây ta sẽ sắp xếp một số việc cho con, một đứa trẻ thông minh thế này mà cứ chán nản mãi cũng biến thành ngốc nghếch.

    Ừm…

    Diễm Diễm bây giờ đang phụ trách Phi Vũ, đợi ta về bàn bạc xem sao, những người chuyên trách phụ trách cho con ta cũng sắp xếp hết rồi.

    Đúng rồi, nói đến Diễm Diễm, bọn họ gần đây đang làm trò quỷ gì vậy?”

    Mã Thốc nháy nháy mắt nói: “Đại thúc đang nói gì vậy?”

    Dương Hạo nói: “Đại thúc đang tính sau khi bố trí Dưỡng tâm đường, Diễm Diễm làm sao mà đi nhanh thế, còn cả Oa Oa, Diệu Diệu, thậm chí cả Đông Nhi nữa.. bọn họ gần đây đều có vẻ gì lạ lạ.

    Ta hỏi ra thì chẳng ai nói, đến con cũng còn giấu ta thì quả thật là có chút kỳ lạ”.

    Cẩu Nhi lắc lắc đầu: “Đại thúc không biết, Tiểu Thốc càng không biết”.

    Dương Hạo đảo tròng mắt một vòng, ngoắc tay nói: “Đến đây, giờ đại thúc sẽ cử con đi làm sai sứ một phen”.

    Mã Thốc mừng rỡ, vội vàng chạy đến nghe Dương Hạo thì thầm dặn dò: “Cẩu Nhi, con thay ta đến Dưỡng tâm đường, giúp đại thúc quan sát bọn họ, xem bọn họ mỗi ngày đều đến Dưỡng tâm đường làm gì với Nữ Anh, con phải nhớ kỹ không sót một chữ, rồi sau đó quay về báo lại cho đại thúc biết, rõ chưa?”

    “Vâng!”

    Cẩu Nhi nặng nề gật đầu, vui mừng đồng ý rồi trong chớp mắt chạy biến đi.

    Dương Hạo cười hi hi, đắc ý nói: “Mấy cái người này, cũng không biết giở trò quỷ gì ra nữa, còn dám giấu cả ta.

    Hừ, ta đã có cao thủ Cẩu Nhi làm nội gián rồi, xem nha đầu các nàng giấu được ta bao lâu?”

    Hắn đắc ý cười khẽ hai tiếng, quay lại với tin tức là Kha Trấn Ác vừa mới mang đến, lông mày của Dương Hạo không khỏi nhíu lại: ba lần xuất binh, chỉ có Dương Sùng Huấn là bại trận.

    Bại trận cao như núi đổ, trên đường người hoảng sợ bỏ chạy hết, quên cả thông báo cho bạn hữu, suýt nữa gây thành họa lớn.

    Nếu như quân ta mà thắng lợi lớn thì sẽ vẻ vang vô cùng, đổi lại là Dương Sùng Huấn thì vừa xấu hổ vừa hổ thẹn, lúc này cũng quyết không thăm viếng.

    Thăm viếng làm gì?

    Cứ coi như là phỉnh nịnh thì còn tạ tội gì?

    Hừ…

    Vết thương của hắn chỉ e là cũng chẳng nghiêm trọng như thế, đúng là trong tâm hắn có bệnh nặng thì đúng hơn.

    Xem ra ta phải đích thân đi Lân Châu một chuyến, hóa giải những khúc mắc trong lòng hắn mới được…

    ************************

    Sau hai ngày, Chiết Ngự Huân đã tới Ngân Châu, Dương Hạo đích thân đón tiếp.

    Vừa nhìn thấy Chiết Ngự Huân, hai người đã vội vã tay bắt mặt mừng, Chiết Ngự Huân thả Dương Hạo ra, nhìn một lượt rồi cười lớn: “Tốt, tốt lắm, được biết đệ đã bình an quay trở về Ngân Châu, ta thật lấy làm mừng cho đệ, lập tức phi đến đây.

    Trên người đệ chẳng có chút sứt sẹo nào cả, quả nhiên là phúc mạng lớn, hahaha…”

    Dương Hạo cười đáp: “Đại ca, tiểu đệ dạo này không có ở đây đã phải nhờ đến đại ca chủ trì đại cục mới có thể có ngày hôm nay.

    Tiểu đệ phúc lớn mạng lớn cũng nhờ có đại ca giúp đỡ đó thôi”.

    Chiết Ngự Huân vội vàng lắc đầu nói: “Đâu có đâu có, đó là do phúc của đệ chứ không có dính gì đến sự giúp đỡ của ta cả”.

    Hai người cười một trận rồi cùng nhau vào thành, Chiết Ngự Huân lại nói: “Lão tam à, giờ đệ có dự định gì, đang đà tinh thần hăng hái đánh tiếp Tịnh Châu rồi Tam Châu ư?

    Hay nghỉ ngơi dưỡng sức, duy cố căn bản?

    Đại ca cần biết được dự định của đệ mới có thể làm tốt công cuộc chuẩn bị”.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Đang tinh thần hăng hái?

    Cuộc chiến công thành nào có ba ngày năm ngày, hay thậm chí mười ngày nửa tháng là đánh xong đâu?

    Huống hồ dưới trận đại chiến, binh lính của chúng ta đã bị tổn hại ít nhiều, làm gì có chuyện không mệt mỏi.

    Hơn nữa vừa mới chiêu nạp được nhiều binh lính xin hàng, khuếch trương lớn như vậy, một mảnh đất màu mỡ như thế đã nuốt rồi thì cũng phải đợi chúng ta tiêu hóa xong mới được chứ, muốn thành một tên béo phì hay sao?”

    “Ừm, lần mạo hiểm này của tam đệ đã thành công rồi, nhưng vẫn còn rất nhiều mối nguy hiểm, trên thực tế khó có thể nói hét.

    Ta còn sợ đệ sau chiến thắng dương dương tự đắc, như vậy thì làm sao bình định được cả Tây vực đây?

    Nhưng đệ đã có suy nghĩ thận trọng như vậy ta cũng có thể yên tâm rồi”.

    “Dự định của đệ là đến khi đại hội tăng kinh ở Lô châu sẽ đến gặp các Phật sống, sau đó tiến đến Hạ Châu.

    Mời đại ca và nhị ca cùng đi một chuyến, chúng ta ba người cùng đi, thể nào cũng có ích.

    Nhưng nhị ca đang có tâm bệnh, hơn nữa cũng bị thương nặng, không biết rốt cuộc là nghiêm trọng đến mức nào.

    Đệ dự định cùng đi với đại ca thăm bệnh tình của nhị ca một chuyến, nếu như có thể thì mời nhị ca cùng đi.

    Nếu như quả thực bệnh tình nặng quá thì chúng ta là anh em cũng nên đi thăm xem sao”.

    Chiết Ngự Huân cười khổ nói: “Thôi đi, đệ không cần đi đâu, ta vừa mới từ chỗ hắn về đây”.

    Dương Hạo lấy làm ngạc nhiên, thất thanh nói: “Đại ca đã đi rồi ư?”

    Chiết Ngự Huân cười nói: “Đúng vậy, đi rồi.

    Kết quả là đến được thành nhà Dương bốn bề đều đóng kín cửa, lão già khốn kiếp Dương Trọng Văn không chịu lộ mặt, chỉ gọi con trai hắn ra thỉnh tội với ta”.

    Hóa ra trước khi tới Ngân Châu Chiết Ngự Huân cũng đã qua Lân Châu một chuyến rồi, đến được thành hạ lệnh cho người đi truyền tin, vốn cho rằng Dương Sùng Huấn bệnh tình thực sự nghiêm trọng thì cũng nên cho con cháu ra nghênh đón, đằng này đợi bao lâu, mãi mới thấy một tên tiểu tướng mới khoảng hai mươi tuổi chạy ra, chính là con trai của Dương Sùng Huấn – Dương Quang T.

    Dương Quang Triển đang quỳ xuống bái kiến Chiết Ngự Huân từ phía xa, cao giọng nói: “Chắt nhi xin bái kiến Chiết bá phụ”.

    Chiết Ngự Huân ngạc nhiên nói: “Tiểu tử thối, lão tử không phải là đến công thành họ Dương các người, cha ngươi không cần phải đóng kín cửa thế chứ?

    Lão già đó sao lại không ra gặp ta, bệnh nặng không đứng dậy nổi ư?”

    Dương Quang Triển nói: “Bá phụ, cha cháu bị trúng tên bên mắt trái trong mũi tên có độc, e rằng… e rằng không trụ nổi lâu nữa”.

    Chiết Ngự Huân một lúc trước còn cho rằng là do Dương Sùng Huấn không có mặt mũi nào để gặp hắn, nhưng hắn có thể tự nói bệnh tình của mình nặng đến mức không đứng dậy nổi chứ con trai hắn làm sao có thể rủa cha mình không còn sống được bao lâu nữa?

    Nói như vậy có thể thấy vết thương của hắn quả thực rất nặng.

    Chiết Ngự Huân không nén được thất kinh nói:

    “Vết thương quả thực nặng như thế sao?

    Ngươi… tên tiểu tử thối này thật vô dụng, cha ngươi bệnh nặng thế sao còn không mau mở cửa thành cho ta vào thăm hắn”.

    Dương Quang Triển khóc nói: “Bá phụ, phụ thân cháu nói, ba lần dấy binh thì đều thất bại.

    Chỉ có mình Dương gia cháu thoái lui, hơn nữa lại còn không thông báo cho bạn bè, suýt nữa thì hại đến cả sinh mạng của bá phụ và thúc phụ, phụ thân cháu xấu hổ vô cùng, đặc biệt sai cháu đến đây dập đầu tạ tội với bá phụ.

    Phụ thân cháu đời này không còn mặt mũi nào gặp lại bá phụ và thúc phụ rồi”.

    Chiết Ngự Huân nghe vừa sợ vừa giận, mắng: “Nói cái điều ngu ngốc gì thế?

    Lẽ nào hắn chỉ mãi mãi ở trong Dương thành mà không bao giờ ra ngoài nữa hay sao?”

    Dương Quang Triển nói: “Bá phụ, cha cháu đã có lời, đợi đến sau khi mình có mệnh hệ gì sẽ cho cháu đi theo bá phụ và thúc phụ để nghe dạy bảo, hôm nay thực không có mặt mũi nào gặp bá phụ.

    Chiết bá phụ, cha cháu đang lâm bệnh nặng, cháu phải quay về túc trực, xin mời bá phụ hãy quay về cho”.

    Dương Quang Triển vái ba vái trên thành rồi khóc lóc bỏ đi, để mặc Chiết Ngự Huân đứng gọi cửa, nhưng cũng không hề có biến chuyển gì.

    Chiết Ngự Huân không biết phải làm sao đành nhanh chóng đi đến Ngân Châu.

    Dương Hạo nghe mà không nhịn được cười: “Đệ vốn định đi cùng với đại ca, nay đại ca đến bị đóng cửa thì nếu đệ đi, e rằng cũng không có tác dụng gì rồi”.

    Hắn đột nhiên nhớ đến một người, nói với Chiết Ngự Huân: “Đại ca không cần phải phiền não nữa, đệ nghĩ đến một người, nhất định có thể mở cửa được thành Lân Châu”.

    Chiết Ngự Huân hiếu kỳ hỏi: “ Là ai?

    Ai còn có mặt mũi hơn cả ta và đệ?”

    Dương Hạo cười nói: “Chuyện này tiểu đệ đang muốn đại ca biết đây, đi thôi, chúng ta về phủ cái đã, yến tiệc đã sẵn sàng, chúng từ cứ từ từ mà nói”.

    Dương phủ Lân Châu, Dương Sùng Huấn đang nằm, bên cạnh cả một đoàn thê tử, lặng lẽ rơi lệ.

    Dương Sùng Huấn khoát tay, nói với vẻ bất lực: “Đi đi, tất cả ra ngoài đi.

    Triển nhi, con lại đây, ngồi bên cạnh phụ thân”.

    Dương Sùng Huấn và Dương Kế Nghiệp không giống nhau, Dương Kế Nghiệp có rất nhiều con nhưng đều là con trai, không có đứa con gái nào, còn hắn thì sinh ra cả đống thiên kim tiểu thư, chỉ có duy nhất một đứa con trai này.

    Do vậy mọi sự sủng ái và châu báu hắn đều dành cho nó.

    Mấy đứa con trai của Chiết Ngự Huân tuy tuổi nhỏ nhưng đã được theo cha ra chiến trường, trải qua biết bao trận chiến, nhưng đứa con trai độc nhất này của Dương Sùng Huấn thì tuy từ nhỏ đã được học văn võ, thuộc lòng binh pháp nhưng vẫn chưa bao giờ được hắn dẫn đi ma sát thực tế trên chiến trường.

    Dương Quang Triển chạy đi tới bên cha mình, nuốt lệ ngồi xuống.

    Trên đầu Dương Sùng Huấn là một dải băng dài, vùng mặt và trán xanh cả lại, sưng to, có thể thấy ha ứn đang phải chịu đau đớn đến nhường nào, nhưng hắn vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, hạ giọng nói: “Con trai, nam nhi không được dễ dàng rơi lệ, bộ dạng con thế này có phải là đáng buồn cười không?”

    “Cha…”

    Dương Quang Triển khẽ gọi một tiếng, lệ tuôn xuống như mưa.

    Dương Sùng Huấn nói: “Triển Nhi, đỡ cha… mau đỡ cha ngồi dậy”.

    Dương Quang Triển nghe lời đỡ hắn dậy, kéo mấy cái gối lại sau lưng hắn, Dương Sùng Huấn khẽ thở dài, nói: “Con trai, cửa bốn bề đã đóng chặt, ta không muốn gặp bá phụ và thúc phụ của con, con có biết là vì sao không?”

    Dương Quang Triển rưng rưng nói: “Hài nhi không biết.

    Hài nhi chỉ cảm thấy Chiết bá phụ không có ý trách móc cha, cha có thể…”

    Dương Sùng Huấn than thở: “Có thể cứ thế mà nhận tình cảm, đúng không?

    Con trai, cha làm tất cả cũng chỉ là vì con”.

    “Vì con?”

    Dương Quang Triển ngờ vực lau nước mắt: “Cha, không gặp Chiết bá phụ tại sao lại là vì con?”

    Dương Sùng Huấn lại thở dài nói: “Con trai, nói ra thì Lân Châu vốn là của nhà họ Chiết, năm đó, hai nhà Chiết Dương của chúng ta không có giao tình gì, nếu không ông nội con đã không thể chiếm được Lân Châu.

    Ông đã chiếm được Lân Châu, Chiết gia cũng không thể cứ ngồi đó nghỉ ngơi.

    Nhưng nhiều năm qua hai nhà Chiết Dương vẫn bình an không vấn đề gì, hơn nữa còn qua lại tương trợ nhau, vì sao?

    Là do ông nội con lúc sinh thời cũng là lúc binh lực của Dương gia rất mạnh, đến cả Chiết gia cũng phái ghé mắt vào mà nhìn, hơn nữa ngoài Chiết Dương còn có rất nhiều lang sói khác, Chiết gia không thể không giả câm điếc, nếu không hai con hổ tranh đấu nhau, kết quả tất nhiên sẽ là Dương gia chúng ta không trụ vững Lân Châu, họ Chiết cũng mất đi nó luôn.

    Hơn hai mươi năm nay, đừng nói là cha và Chiết bá phụ đã kết nghĩa kim lan rồi, cứ cho là chúng ta không phải là huynh đệ thì mười năm nay chúng ta phía Tây chống Lý Quang Duệ, phía Đông chống Triệu Quang Nghĩa, giống như là một con chuột trong ống bễ, phải sống nương tựa vào nhau.

    Đó cũng gọi là có chút giao tình, nhưng… nhưng chúng ta không phải là lục lâm hảo hán, cuối cùng cũng không phải là lục lâm hảo hán…”

    Dương Quang Triển mờ mịt không hiểu ý, Dương Sùng Huấn thấy vậy lại không nén nổi thở dài, tiếp tục giải thích: “Ý của cha là, ban đầu hai nhà Chiết và Dương vốn là thù địch với nhau, là do quân địch bên ngoài quá mạnh nên bắt buộc phải liên thủ.

    Đến nay chúng ta ai về nhà nấy, nếu như có một ngày bắt buộc phải làm một việc gì đó không cần quan tâm đến nhau nữa, thì chúng ta bắt buộc phải lấy giang sơn nhà mình.

    Điều này là sự khác biệt giữa kiêu hùng và giang hồ hảo hán, nghĩa khí… chẳng qua cũng không qua nổi trách nhiệm.

    “Nhưng mà… cha không thể làm gì, trong số các chư hầu Tây Bắc thì thế lực của cha là yếu nhất.

    Dương Hạo nay đã chiếm được Hạ Châu, diệt được Lý Quang Duệ, trước mắt chắc sắp thay đổi hết rồi, sắp xưng bá Tây vực rồi.

    Một người không hợp với bảy họ, không hợp với Lân Châu Lưỡng Châu, với Thổ Phiên, Hồi Hột là Lý Quang Duệ thì Trung Nguyên có thể tha thứ.

    Nhưng một người được bát đảng bảy họ ủng hộ, liên minh với Lân Châu Lưỡng Châu, Thổ Phiên và Hồi cũng có thiện ý là Dương Hạo thì triều đình Trung Nguyên không thể nào dễ dàng tha thứ.”

    Hắn thở hổn hển, chỉ vào cốc nước sôi trên bàn, Dương Quang Triển vội vàng đem lại cho hắn.

    Dương Sùng Huấn uống được mấy hớp rồi nói: “Con trai, đợi đến khi Trung Nguyên ra tay thì ắt sẽ tấn công Tây vực.

    Muốn đánh được Tây Vực thì bắt buộc phải đánh Lân Châu Lưỡng Châu, chúng ta không có bạn bè liên minh, nay cha lại còn trúng tên, làm sao còn lo tới được cho Chiết bá phụ và Dương thúc phụ của con?

    Đồng thời, những ngày tới khi đại quân đè áp, chúng ta thân mình còn lo chưa xong, cũng không ai có thể toàn tâm dồn lực đi ứng phó cho Lân Châu của chúng ta, mà con… con còn nhỏ chưa hiểu việc, trước nay lại chưa được đi ma sát trận mạc, con không gánh nổi cái gánh nặng này”.

    Nói đến đây, mặt Dương Sùng Huấn có chút khổ não, lẩm bẩm nói: “Đại ca đã mất trong trận chiến phạt Hán, Dương gia…

    đến nay chỉ còn duy nhất mình con, nếu như cha không dám hy vọng con có thể thủ vững mảnh đất của tổ tiên thì cũng chỉ mong con được bình an, tiếp tục có người hương hỏa cho nhà họ Dương.

    Nhưng… nếu như cha buông tay khỏi cõi trần thì tuổi con còn nhỏ, lại không hiểu việc đời, muốn bảo toàn sự an nguy của bản thân, e rằng cũng là điều khó khăn rồi”.

    Dương Sùng Huấn lẩm bẩm: “Dựa vào triều đình?

    Triệu Quang Nghĩa không phải là Triệu Khuông Dận, Triệu Khuông Dận chết kỳ quặc, Triệu Đức Chiêu chết một cách kỳ quái, khó bảo toàn là Triệu Quang Nghĩa không động thủ.

    Hắn đối với nhà chúng ta cũng có mối thâm thù, làm sao buông tha cho con?

    Cứ cho là những việc này không phải là do Triệu Quang Nghĩa làm thì bao năm nay chúng ta và Chiết gia cũng gần gũi hơn, Chiết gia cũng là theo gió, chỗ nào cũng nhúng tay vào, con muốn đi nhờ vả triều đình, trời cao hoàng đế ở xa, triều đình làm sao kịp bằng Chiết gia?

    Mối giao tình cũ cũng có thể bị xóa sạch, con không chống được sức tấn công của Phủ Châu và Ngân Châu đâu”.

    Dương Sùng Huấn thở hổn hển rồi nói: “Nhưng tiếp tục đi theo Chiết bá phụ và Dương thúc phụ của con thì sao?

    Con không thể ngăn cản bọn họ, cha nghĩ đi nghĩ lại, nếu như con muốn bảo toàn sự an toàn thì chỉ có một cách duy nhất đó là nhờ vả một chỗ…

    đem phần trách nhiệm này giao đi…”

    Hằn cười buồn bã, nói tiếp: “Nếu như nhất định phải nhờ vả một chỗ nào đó, thì đó phải là chỗ mạnh nhất, như vậy thì ngoài Dương Hạo ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác.

    Làn này cha chịu khổ rồi, Ngân Châu mất rồi, con gái mất rồi, tuy cuối cùng cũng phục hồi lại được nhưng Dương Hạo khó mà không cảm thấy có khúc mắc, cứ cho là hắn không để ý thì người nhà của hắn, toàn bộ tướng lĩnh của hắn ắt cũng để ý”.

    Dương Sùng Huấn nắm chặt tay của con trai mình, nhìn chăm chú rồi trịnh trọng nói: “Con trai, cha trước khi gần đất xa trời muốn con đi gặp Chiết bá phụ, chúng ta hai người đã nói rõ những gì, ai được biết?

    Cha mượn lý do ngại gặp bạn cũ mà từ chối không cho Chiết bá phụ vào thành, cũng là hy vọng Dương Hạo nảy sinh lòng nghi kị Cha không gặp Dương Hạo, là do… là do Lân Châu từ khi được giao đi từ tay cha thì còn có tay con trong đó, đó là điều không giống nhau”.

    Dương Quang Triển nghe cha mình nói như vậy thì biết là đã phải chuẩn bị lo hậu sự rồi, nên khóc không thành tiếng.

    Dương Sùng Huấn nói đã nhiều nên thấm mệt, hắn ngồi dựa vào chăn, thở dài, mắt nhắm nghiền, hạ giọng nói: “ Lý An, Dương Tiểu, Dương Đại Bảo, Lô Vĩnh Nghĩa bọn họ đều là những tướng lĩnh đắc lực nhất, cũng là những tướng lĩnh quan trọng nhất.

    Cha còn sống thì còn có thể trấn được bọn họ, nhưng con thì khó nói lắm, do đó… giờ nên nhốt lại.

    Trước khi Lân Châu được đưa cho Dương Hạo thì con không được thả họ, để tránh cho họ có ý đồ gì khác, con lại không hiểu họ, trước khi Dương Hạo xuất binh đến thu Lân Châu con phải nhớ rõ không được thả họ ra, đại cục đã định, họ không có thời gian giở trò.

    Mà bọn họ vốn là túc tướng của nhà họ Dương chúng ta, con đã cứu họ dưới lưỡi đao của ta, sau này… bất kể thế nào họ cũng sẽ phải cảm kích con, hiểu không?”

    Dương Quang Triển sợ hãi quỳ xuống đất, khóc sướt mướt rồi nói lớn: “Cha, con không muốn ghi nhớ những điều này, con chỉ muốn cha sống với con…”

    Dương Sùng Huấn khẽ rơi lệ, buồn bã nói: “Con ngốc, con người sống trên đời ai có thể không…”

    Lúc này, một tên lão quản gia tóc bạc của nhà họ Dương vội vàng chạy đến, thở dốc nói: “NhỠthiếu gia, nhị thiếu gia… dưới thành… dưới thành có người xin cầu kiến…”

    Lão quản gia này vốn là đứa trẻ giữ ngựa năm xưa cho Hỏa Sơn Vương Dương, tiếng nhị thiếu gia mà hắn gọi ra không phải là gọi Dương Quang Triển, mà chính là Dương Sùng Huấn.

    Dương Sùng Huấn do hắn nuôi lớn, bao năm nay được gọi là nhị thiếu gia đã thành quen, tuy nói hắn đã làm chủ Dương gia nhưng lão quản gia vẫn không thể thay đổi được thói quen xưng hô này.

    Dương Sùng Huấn trầm giọng hỏi: “Ta đã dặn dò rồi cơ mà?

    Bản soái chưa chết thì Lân Châu vẫn đóng cửa không mở”.

    Lão quản gia mặt đầy mồ hôi, mặt đỏ lựng, vội vàng nói: “Lão gia., lão nô hiểu, nhưng… người dưới thành… người đó…”

    Dương Sùng Huấn mở to đôi mắt trúng độc, hỏi: “Người đó làm sao?”

    Lão quản gia rơi lệ, run rẩy nói: “Người đó… người đó là đại thiếu gia, đại thiếu gia đã quay về rồi…”

    Lão quản gia vừa nói dứt lời đã bật khóc, Dương Sùng Huấn đang nằm thoi thóp trên giường cũng phải bật ngồi dậy, cố dùng sức mở to đôi mắt sưng húp lên hỏi: “Ngươi nói gì?”

    Chương 488: Huynh đệ

    Tuy Châu, phủ Thứ Sử.

    Cả sảnh đường đầy phướn trắng, ở giữa là một chữ "Tế" to lớn.

    Lý Kế Quân mặc một thân trang phục hiếu tử, mặc áo tang, thắt dây gai, đầu chít khăn tang, con mắt đỏ hồng đem cuối cùng một quả kim phiêu quăng vào chậu than, tại trong sự bay lượn như bươm bướm của tro tàn, chậm rãi đứng dậy, Lý Phiết Lộc đồng dạng mặc một thân trang phục hiếu tử vội vàng bước lên phía trước nâng đỡ.

    Lý Kế Quân quay người lại, nhìn quanh mọi người trong sảnh đang đứng trang nghiêm.

    Ngoại trừ Thứ Sử Tuy Châu, đường huynh Lý Phiết Lộc ở bên cạnh, trong sảnh còn có đám quan viên như Tuy Châu Trì Trung Tòng Sự Sở Vân Thiên, Biệt Giá Tòng Sự Ngô Hữu Đạo, Binh Tào Tòng Sự Hoa Tiểu Lưu..., người người đều buộc khăn tang, cùng hắn cùng nhau tế điện Lý Quang Duệ.

    Lý Kế Quân trong mắt ẩn chứa ánh lệ, ôm quyền nói: "Gia phụ trúng phải gian kế của tặc nhân, đến nỗi chết trận chiến trường, Lý Kế Quân ta kinh hoàng lo sợ, gặp rủi ro như thế, nhưng chư vị đại nhân lại có thể đối với Lý gia ta trung thành và tận tâm như vậy, Lý Kế Quân thực là vô cùng cảm kích.

    Kế Quân hôm nay tại trước linn vị của cha ta xin thề, thù giết cha, Lý Kế Quân tất báo!

    Giang sơn của Lý thị, ta nhất định phải đoạt lại.

    Mong rằng chư vị đại nhân giúp đỡ Kế Quân, lúc thành công, Lý Kế Quân ta cùng chư vị đại nhân không phân hai bên, đồng hưởng vinh hoa phú quý, nếu có cử chỉ vong ân bội nghĩa, thiên địa cùng tru diệt!"

    Chúng văn võ nhất tề khom người nói: "Nguyện tuân theo hiệu lệnh của nha nội, tiến lùi như một, cùng sinh cùng tử!"

    Lý Phiết Lộc vội vã nói: "Nha nội, chúng ta đợi vốn là Lý thị đồng tộc, nhất mạch Hạ Châu, vinh nhục cùng nhau, sinh tử cùng chịu, đó là đương nhiên.

    Cái chết của Lý Quang Duệ đại nhân, là huyết hải thâm cừu của nha nội, cũng là đại cừu của trên dưới Tuy Châu ta, trên dưới Tuy Châu ta, cùng chung mối thù, đều nguyện thuận theo dưới trướng nha nội, trọng chấn uy danh của Lý thị ta."

    Lý Kế Quân cầm tay hắn, cảm kích nói: "Đường huynh, cha ta không có nhìn lầm ngươi, đường huynh đối với phụ tử ta, quả nhiên là trung thành và tận tâm, tiểu đệ xin kính đường huynh bát rượu này, kính đường huynh cùng chư vị tướng quân, mời mọi người cùng cạn hết chén rượu này."

    Lý Kế Quân cúi người xuống bưng lên bát rượu trên bàn, chúng văn võ ầm ầm vái tạ, nhất tề đem một chén rượu uống cạn, Lý Phiết Lộc buông bát, liền xẻ một khối thịt nai, ân cần đưa đến trong bàn của Lý Kế Quân, cung kính nói: "Nha nội, mời ngồi.

    Luận về riêng tư, ty chức là đường huynh của nha nội, nhưng nếu luận công chức, nha nội chính là thượng cấp của ty chức, hôm nay trước linh vị Lý Quang Duệ đại nhân xin thề, Ngân Châu Lý thị ta, từ trên xuống dưới đều vâng theo hiệu lệnh của nha nội, nha nội hãy gọi thẳng tên họ của ty chức mới được, không cần lấy đường huynh xưng hô, làm rối loạn quy củ tôn ti trên dưới."

    Thứ Sử Biệt Giá Ngô Hữu Đạo vội hỏi: "Đúng vậy, mặc dù Lý Quang Duệ đại nhân chết, mặc dù Hạ Châu rơi vào trong tay Dương Hạo, thế nhưng tại trong lòng chúng ta, chủ nhân chân chính của Đảng Hạng, chính là Lý Quang Duệ đại nhân, Lý Kế Quân đại nhân, nha nội không cần khách sáo như vậy, chúng ta là thuộc hạ của nha nội, không phải khách nhân.

    Hôm nay nguy cơ khắp chốn, chúng ta chính là cần mau chóng thương lượng ra một đối sách, để có thể vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt mới tốt."

    Lý Kế Quân nói: "Mời chư vị đại nhân ngồi."

    Mọi người đều phân chỗ ngồi xuống, Thứ Sử Trì Trung Sở Vân Thiên nói: "Giết người một nghìn, tự tổn hại tám trăm.

    Lý gia chúng ta mặc dù thua vài trận, nhưng Dương Hạo làm sao có thể không phải chịu cảnh binh mệt ngựa thiếu chứ?

    Theo ta thấy, trong lúc nhất thời, hắn là không có khả năng thống lĩnh binh lính tới công thành, chúng ta nên nhân cơ hội chiêu nạp binh lính, tích góp lương thảo, xây cao tường, công sự, móc sâu chiến hào, để chuẩn bị ứng chiến.

    Nha nội mang đến Tuy Châu khoảng một trăm danh thị vệ , đều là tinh nhuệ trong quân thân thị vệ của nha nội ở Hạ Châu, còn mạnh hơn quân sĩ của Tuy Châu ta rất nhiều, làm thị vệ quá đáng tiếc, có thể không ngại đem bọn họ phái làm các quân chức ngũ trưởng, đội trưởng, đô đầu, binh mã Tuy Châu ta ít trải qua chiến sự, hôm nay có những chiến sĩ anh dũng quen thuộc chiến đấu này làm thống lĩnh, tin tưởng có thể nâng cao quân lực của Tuy Châu ta."

    Biệt Giá Tòng Sự Ngô Hữu Đạo mở miệng nói: "Sở đại nhân nói có lý, chúng ta còn phải tăng mạnh liên hệ cùng Tĩnh Châu, Tiêu Châu, liên hệ tin tức, hỗ trợ qua lại.

    Hôm nay, Dương Hạo thoáng cái tăng binh thác địa, nhìn như uy phong vô hạn, nhưng mà bây giờ hắn cần phải nghỉ ngơi hồi phục, vững chắc xử lý các lãnh địa đã chiếm được, mà Ngân Châu không có khả năng nuôi được nhiều binh lính như vậy, địa bàn rộng lớn như thế đều bị hắn chiếm đi, hắn tự nhiên phải chia quân đóng để bảo vệ lãnh thổ cùng yên dân.

    Chờ hắn vội vàng lo xong việc này, uy hiếp đối với chúng ta sẽ không còn lớn như vậy nữa.

    Chỉ cần chúng ta giữ được thành Tuy Châu, khinh kỵ binh tùy thời có thể đi chung quanh, tập kích bất ngờ lãnh địa cùng dân chúng, làm cho hắn được cái này mất cái khác, không chú ý dược phần đuôi, Dương Hạo có thể lấy được chỉ là Lô Châu nhỏ nhoi, xưng bá Tây Bắc, chúng ta muốn Đông Sơn tái khởi, ngóc đầu trở lại, lại có gì không thể?"

    Chúng quan viên đều gật đầu tán đồng, Lý Kế Quân thấy ý chí chiến đấu mọi người sục sôi, không khỏi khuôn mặt vui mừng, lúc này Ti Lục Tham Quân Xích Nghĩa Hồ Lỗ Lỗ bỗng nhiên bước nhanh đi vào, sắc mặt trầm trọng.

    Lý Phiết Lộc liếc mắt nhìn thấy, liền vỗ bàn nói: "Xích Nghĩa Hồ Lỗ Lỗ, qua đây ngồi, ngươi đã thu được tin tức gì?"

    Xích Nghĩa Hồ Lỗ Lỗ đi tới bên ngườiLý Phiết Lộc bên người, quỳ ngồi nói: "Nha nội, Thứ Sử đại nhân, hạ quan mới vừa lấy được tin tức, Dương Hạo đã hướng triều đình dâng biểu thỉnh công, thưởng cho ba quân, sĩ khí đại chấn, Dương Hạo đang điều vận lương thảo, gia tăng chuẩn bị chiến tranh, đồng thời không ngừng qua lại, liên lạc mật thiết cùng Phủ Châu Chiết Ngự Huân, Lân Châu Dương Sùng Huấn, theo tin tức xác thực của thám tử mà thuộc hạ phái ra truyền tới, Dương Hạo đã quyết. . ."

    Một tháng sau, binh đánh Tuy Châu, nhất cổ tác khí (một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm) đoạt lấy Tuy Châu ta!"

    Trong sảnh lập tức thành một mảnh tĩnh lặng, chúng văn võ hai mặt nhìn nhau, không ai lên tiếng.

    Lý Phiết Lộc hú lên một tiếng quái dị, kinh sợ nói: "Binh của Dương Hạo đánh trận đã lâu, còn dám lập tức thảo phạt Tuy Châu ta?"

    Xích Nghĩa Hồ Lỗ Lỗ trầm trọng nói: "Thứ Sử đại nhân, binh lính của Dương Hạo mặc dù chiến đấu kéo dài, nhưng mà mới vừa trải qua đại thắng, lại được ban thưởng, có thể nói sĩ khí như mặt trời, quân tâm khả dụng.

    Còn nữa, Dương Hạo đánh là lấy chiêu bài phụng chiếu thảo nghịch, có thể nói nhất hô bá ứng, hôm nay không chỉ điều động hết binh mã Lân Châu, Phủ Châu, mà Đảng Hạng Thất Thị do thiếu tộc trưởng Tiểu Dã Khả Nhi làm chỉ huy, cũng tập kết bốn vạn tinh binh, tùy thời chuẩn bị ứng chiếu xuất chiến.

    Đồng thời, Dương Hạo lại cầm thánh chỉ hạ lệnh, điều động hai vạn người dũng sĩ từ bộ lạc Chư Thục Hộ Hoành Sơn, hai vạn người từ dân tộc Thổ Phiên, thu lính từ bộ lạc Hồi Cật hai vạn, Kiến Quân hai vạn, Dương Hạo hiện ở Ngân Châu đã có sáu vạn hùng binh, hai châu Lân Phủ chí ít có hơn bốn vạn người, cũng chính là nói. . tổng binh lực Dương Hạo tập kết. . . có tới mười tám vạn binh sĩ. . ."

    Trong sảnh mọi người nhất thời đều hít vào một ngụm khí lạnh, Xích Nghĩa Hồ Lỗ Lỗ thấp giọng nói: "Nha nội, Thứ Sử đại nhân, chúng ta có ba vạn binh mã, nếu tại trong vòng vây trùng điệp của mười tám vạn đại quân, có thể thủ được Tuy Châu bao lâu chứ?

    "

    Sắc mặt của Lý Phiết Lộc biến thành thập phần xấu xí, trầm mặc một lát, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây thực sự là đủ dánh chết mọi người a, khó a. . ."

    Chúng ta không có một đường sinh cơ sao?"

    Lý Kế Quân đột nhiên hỏi: "Bên phía Tĩnh Châu, Dục Châu kia có cái tin tức gì hay không?"

    Biệt Giá Ngô Hữu Đạo nói: "Nha nội, sau khi Lý Quang Duệ đại nhân chết, người trấn thủ Thạch Châu rơi vào quẫn cảnh hai mặt thụ địch, vì thế chủ động lui lại, đem dân chúng, lương thực vải vóc, quân đội của Thạch Châu toàn bộ rút lui về Dục Châu.

    Hôm nay Tĩnh Châu, Dục Châu đều đang tự gia cố phòng thủ thành, chuẩn bị trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch, phòng bị Dương Hạo công kích.

    Sau khi Thạch Châu bị chiếm, cửa thành mở rộng, giữa Hạ Châu cùng Ngân Châu không có cản trở, nếu là Dương Hạo đánh bạc chịu nguyên khí đại thương, nhất cổ tác khí, hắn là có thể diệt Tuy Châu ta.

    "

    Lý Kế Quân cắn răng nói: "Tĩnh Châu Hữu Châu đều tự chuẩn bị chiến tranh?

    Binh lực của Dương Hạo khổng lồ như vậy, vậy có thể tiêu diệt từng bộ phận hay không?

    Binh mã Dương Hạo mặc dù đông, nhưng mà những người này phần lớn là quân trong thời gian chiến tranh, bình thường là dân, bọn họ cần trồng trọt chăn thả, nuôi sống bộ lạc cùng người nhà, cho nên tuyệt đối không thể đánh lâu, nếu như có thể làm Tĩnh Châu, Dục Châu xuất binh, cùng kiềm chế Dương Hạo, còn sợ Dương Hạo không thu binh sao?"

    Trì Trung Tòng Sự Sở Vân Thiên nói: "Nha nội, ba châu Ngân Châu, Thạch Châu, Hạ Châu rơi vào tay Dương Hạo, khiến ba châu Tĩnh Tiêu Tuy phân cách ra, nếu như muốn binh mã hai châu Tĩnh Tiêu tới cứu viện, đã có ba họa lớn : Một, nếu tinh nhuệ của Tiêu Châu ra hết, sau này Hạ Châu xuất binh, Tiêu Châu chẳng phải sẽ mất?

    Hai: từ Tiêu Châu đến đây đường xá xa xôi, tất cả Đảng Hạng Thất Thị đều thuần phục Dương Hạo, sợ rằng lương thực sẽ bị cắt đứt.

    Thứ ba, cho dù hai châu Tĩnh Tiêu xuất động toàn bộ lực lượng, binh lực vẫn kém xa Dương Hạo, nếu như Dương Hạo vây thành đánh viện binh.

    Sợ rằng trước khi tới được Tuy Châu ta đã bị ăn tươi, cho nên, Thứ Sử hai châu Tĩnh, Tiêu chỉ sợ là sẽ không tùy tiện xuất binh . . ."

    Lý Phiết Lộc hô hấp càng ngày càng nặng nề, bỗng nhiên hét lớn một tiếng, vỗ bàn đứng lên nói: "Dù có trăm vạn đại binh tới, thì cũng có sợ gì?

    Tuy Châu chỉ có Lý Phiết Lộc chết trận, không có Thứ Sử hèn nhát đầu hàng !

    Nha nội, so với ngồi chờ chết, không bằng tiên phát chế nhân, chúng ta dốc hết binh mã Tuy Châu, thừa dịp binh mã của hắn chưa tập kết, trước tiên giết hướng Ngân Châu, cùng hắn liều mạng cá chết lưới rách mà thôi!"

    Sở Vân Thiên nâng cao thanh âm nói: "Thứ Sử đại nhân, chúng ta không thể máu nóng oai dũng nhất thời, mười tám vạn đại quân của Dương Hạo mặc dù chưa tập kết, nhưng binh lực Ngân Châu đang có hiện giờ hơn xa Tuy Châu ta, nếu chúng ta bỏ qua thành trì chủ động tấn công, vậy đó là bỏ dài lấy ngắn, sợ rằng. . phải bại nhanh hơn ."

    Lý Phiết Lộc cả giận nói: "Công cũng không được, thủ cũng không được, vậy nên làm thế nào cho phải?

    Lẽ nào ngồi chờ chết sao?"

    Binh Tào Tòng Sự Hoa Tiểu Lưu bỗng nhiên trầm giọng nói: "Nha nội, Thứ Sử đại nhân, hạ quan trái lại có một chủ ý."

    Mọi người cùng nhau hướng hắn nhìn tới, Lý Phiết Lộc không kiềm chế được, vội vàng hỏi: "Ngươi có cái chủ ý gì nói đi."

    Hoa Tiểu Lưu hướng Lý Kế Quân chắp tay nói: "Hạ quan muốn biết, nha nội là muốn làm Sở bá Vương tự liệt Ô Giang, nhất thời thống khoái, hay là muốn làm Câu Tiễn nằm gai nếm mật, tranh phách nghiệp thiên thu?"

    Ánh mắt Lý Kế Quân chăm chú lại, trầm giọng hỏi: "Làm Sở Bá Vương phải như thế nào?

    Làm Câu Tiễn, thì phải làm sao?"

    Hoa Tiểu Lưu nói: "Nếu như nha nội nguyện làm Sở bá vương, đám ty chức liền dẫn theo binh mã Tuy Châu, theo nha nội cùng Dương Hạo kia quyết một trận tử chiến, giết hắn một oanh oanh liệt liệt, thống thống khoái khoái!

    Còn nếu Nha nội muốn làm Câu Tiễn, hạ quan trái lại có một chủ ý, làm cho Dương Hạo kia cũng không tìm được lý do xuất binh nữa, có thể bảo trụ được ba châu Tĩnh, Tuy, Ký, chúng ta nghỉ ngơi lấy lại sức, tích góp thực lực, tương lai chưa chắc sẽ không có cơ hội xoay chuyển cục diện Tây Bắc một lần nữa.

    Lý Kế Quân động dung nói: "Ngươi nói đi, làm sao khiến cho hắn không xuất ra được binh mã?"

    Hoa Tiểu Lưu mỉm cười, ung dung nói: "Nha nội, chư phiên Tây Bắc mặc dù thường nổi lên chiến sự, thế nhưng từ sau khi chúng ta quy thuận Tống triều tới nay, tuy rằng chiến sự thỉnh thoảng vẫn phát sinh dây đó, nhưng đã thu lại nhiều so với quá khứ, thường là chiến sự phần nhiều lấy suy yếu đối phương là việc chính, ít có xâm thành chiếm đất, nếu thật có chiến sự, cũng đều là chiêu bài trừ cường đạo.

    Ví dụ như, Lý thị chúng ta phái binh cướp lương thảo của hai nhà Chiết Dương, đánh bảo trại hai châu Lân Phủ, có là chiêu bài trừ mã tặc, Chiết gia xuất binh đối phó với binh mã của chúng ta cũng là chiêu bài tiễu phỉ, vì sao phải dùng cờ hiệu như vậy?

    Bởi vì trên danh nghĩa, chúng ta đội trên đầu đều là trời của Đại Tống, mặc trên người cũng đều là quan bào của Đại Tống, nếu như chư phiên công khai đánh giết, tnh thành chiếm đất, điều này rõ ràng là không đem triều đình để vào trong mắt.

    Lần này, Lý Quang Duệ đại nhân đánh Ngân Châu, đó là bởi vì Ngân Châu vốn là dưới sự quản lý của Hạ Châu, chiêu bài đại nhân đánh là khôi phục Ngân Châu, vốn định đánh một trận khắc chế, ván đã đóng thuyền, đến lúc đó triều đình cũng chỉ làm ra bộ dạng hòa hợp, sau đó thuận lý thành chương mà đem Ngân Châu một lần nữa thành địa hạt đại nhân quản lý.

    Mà Dương Hạo từ khi Hán Quốc lui binh, ở giữa Thương Hoàng, cũng chưa quên hướng triều đình xin thảo một đạo chiếu thư phạt nghịch, đủ loại như vậy, toàn bộ là bởi vì mặc kệ chúng ta thực sự muốn làm cái gì tại Tây Bắc, cái danh hào dại nghĩa này tạm thời vẫn là phải có, chí ít tại trên mặt mũi phải có danh để ra trận, như vậy một khi triều đình trách tội xuống tới thì chúng ta đều có đường hòa giải."

    Lý Phiết Lộc không nhịn được nói: "Ngươi đừng dài dòng nữa, rốt cuộc muốn nói chuyện gì?"

    Hoa Tiểu Lưu nói: "Thứ Sử đại nhân, ai cũng đều biết, ba châu Tĩnh, Tuy, Dục chúng ta, vốn là lãnh địa quản lý thuộc trong năm châu của Lý Quang Duệ đại nhân, Thứ Sử của ba châu chúng ta, đều là cấp dưới của Lý Quang Duệ đại nhân.

    Nhưng mà . . .

    Chí ít trên danh nghĩa, ba châu Tĩnh, Tuy, Dục vẫn là lãnh thổ của triều đình Đại Tống, Thứ Sử đại nhân ngài, tiếp nhận quan ấn cũng là Văn Tư Viện Đại Tống đúc cho, thụ phong chính là chức quan hoàng đế Đại Tống phong cho."

    Đến lúc này, Hoa Tiểu Lưu giảo hoạt cười nói: "Khi Lý Quang Duệ đại nhân thảo phạt Ngân Châu thì ba châu Tĩnh, Tuy, Dục chưa từng xuất động người nào, như vậy. . .Dương Hạo muốn thảo nghịch?

    Ai nói ba châu Tĩnh Tuy Dục ta cũng là phản bội, muốn Dương nguyên soái hắn xuất binh thảo phạt chứ?

    Chỉ cần nha nội hướng triều đình chủ động tạ tội, tỏ ra là người hối lỗi, cứ như vậy, rõ ràng tự chui đầu vào lưới, kì thực là bảo toàn mình, tránh cho Dương Hạo mượn cớ tiếp tục truy sát.

    Mà ba châu Tĩnh Tuy Dục ta cũng có thể đồng thời dâng tấu chương, tõ rõ mình trong sạch, cầu xin triều đình làm chủ."

    Lý Phiết Lộc đầu tiên là ngẩn ngơ, lập tức cả giận nói: "Buồn cười, lẽ nào muốn Lý Phiết Lộc ta đem nha nội trục xuất khỏi Tuy Châu, ném hết đi để bảo an cho mình?

    Phi!

    Chết thì chết, chuyện không bằng chó lợn như vậy, Lý Phiết Lộc ta tuyệt sẽ không làm!"

    Hoa Tiểu Lưu vội nói: "Thứ Sử đại nhân bớt giận, ngài hiểu lầm rồi.

    Ý của ty chức là, triều đình chưa chắc đã nguyện ý cho Dương Hạo thống nhất Tây Bắc, nhân cơ hội phát triển an toàn, theo như loại tình hình hiện tại, Dương Hạo có thánh chỉ đã chiếm tiên cơ rồi, ngay cả khi triều đình không tình nguyện, vậy cũng là câm điếc ăn hoàng liên, có khổ nói không nên lời, điều cần làm là làm theo chủ ý của nha nội trong bữa tiệc, cho triều đình một cái bậc thang di xuống, triều đình cũng có cớ tiến hành can thiệp."

    Hoa Tiểu Lưu nói đến chỗ này, ngừng lại một chút, chờ khi mọi người tiêu hóa lời hắn nói ra một chút, mới tiếp tục nói: "Ba châu Tĩnh, Tuy, Dục bởi vậy tất được bảo toàn, trừ phi Dương Hạo bây giờ giở mặt cùng triều đình, bằng không tuyệt đối không tìm được cớ đánh chúng ta.

    Như vậy, nha nội có thể tại Biện Lương nằm gai nếm mật, một mặt dùng vàng bạc kết giao thêm nhiều triều thần quyền quý, một mặt âm thầm khống chế ba châu Tĩnh, Tuy, Dục ta phục hưng đại nghiệp.

    Mà ba châu ta lại có thể ở trong lúc này nghỉ ngơi lấy lại sức, dành dụm thực lực, đồng thời bí mật liên lạc các bộ tộc Thổ Phiên Hồi Cật. . ."

    Sở Vân Thiên cười khẩy nói: "Hoa đại nhân, ý nghĩ của ngài cũng quá kỳ lạ đi?

    Lý thị chúng ta cùng bộ tộc Thổ Phiên, Hồi Cật qua nhiều chinh chiến, hai bên tử thương vô số, ngài lại còn nói liên lạc bộ tộc Thổ Phiên Hồi Cật?"

    Hoa Tiểu Lưu nói: "Không có khả năng sao?"

    "Khả năng như thế nào?"

    "Sao lại không có khả năng?

    Chúng ta cùng các thủ lĩnh của bộ tộc Thổ Phiên, Hồi Cật cũng không có thù riêng, tranh nhau đều là địa bàn, đều là lợi ích.

    Trên đời không có bằng hữu vĩnh viễn, nhưng có lợi ích vĩnh viễn.

    Hỏa Sơn Vương Dương Tương thừa dịp khi Chiết gia ốc còn không mang nổi mình ốc chiếm lấy Lân Châu, Chiết gia lại nhân thế Lý gia ta lớn mà cùng kết minh.

    Khi bộ tộc Thổ Phiên hồi Cật dần dần ý thức được sự uy hiếp của Dương Hạo thì vì sao lại không cùng chúng ta kết minh để tự bảo vệ mình?"

    Sở Vân Thiên hơi bị nghẹn lời, Hoa Tiểu Lưu lại chuyển hướng Lý Kế Quân, chắp tay nói: "Nha nội, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, khi triều đình cố tình mượn lực nha nội lực để hạn chế Dương Hạo của lúc, nha nội có thể chính đại quang minh trở về Tây Bắc, tại dưới sự âm thầm trợ giúp của triều đình, suất lĩnh bĩnh mã ba châu ta, lặp lại một đường như Dương Hạo hiện tại lấy yếu thắng mạnh, đoạt lấy đường quật khởi cho Hạ Châu ta.

    Một lên một xuống, một thịnh một suy, vòng đi vòng lại, nhân quả tuần hoàn!

    Lần thứ hai bắt đầu một cái vòng tròn lớn.

    "

    "Sai lầm Một đường nói bậy!"

    Lý Phiết Lộc sắc mặt xanh đen nói: "Đây tất cả đều là ý kiến một mình tự nghĩ ra, triều đình sẽ lại dựa theo suy nghĩ của ngươi mà đi làm sao?

    Nếu nha nội chủ động hướng triều đình thỉnh tội, dĩ nhiên không có họa sát thân, nhưng mà mười phần có chín phải chịu tội thân giam lỏng, mãnh hổ Tây Vực bị nhốt giữa tường cao của Biện Lương, chẳng lẽ không phải là sống không bằng chết sao?

    Tên hỗn trướng phế vật sợ chết ngươi này, lại nghĩ ra quỷ kế hại huynh đệ như, hãm hại Lý Phiết Lộc ta vào chỗ bất nghĩa.

    Người đâu, bắt hắn cho ta. . ."

    "Chậm đã!"

    Lý Kế Quân quát lên bảo ngưng lại, trầm ngâm nói: "Lời của Hoa đại nhân . . .chưa chắc không thể được."

    Lý Phiết Lộc cả kinh nói: "Nha nội, sao người có thể tin tưởng ý nghĩ kỳ lạ của hắn?"

    Lý Kế Quân lắc đầu nói: "Không phải, cha ta nói qua, Triệu Quang Nghĩa cũng không tín nhiệm Dương Hạo, hồi đó điều hắn mang binh thảo phạt Hán Quốc, Triệu Quang Nghĩa dã từng mượn đao của Lý gia ta, có ý tứ tước hế lự của Dương Hạo, nhưng. .

    Dương Hạo quá mức gian trá, chúng ta tập kích Ngân Châu khong thành, một chỉ chiếu thư bây giờ này, trái lại bị hắn trắng trợn lợi dụng.

    Cọc lớn cờ lớn triều đình, hắn có thể nâng lên, ta đương nhiên cũng có thể."

    Lý Kế Quân mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: "Chủ ý của Hoa đại nhân không tồi, đây là thủ đoạn duy nhất của chúng ta hiện nay để thoát khỏi Dương Hạo, liền án theo ý của Hoa đại nhân đi làm đi.

    Đường huynh, ta đi triều đình xin thỉnh tội, làm Câu Tiễn một phen!

    Tây Bắc này, tất cả ta đều xin nhờ đường huynh."

    "Nha nội!"

    Lý Phiết Lộc cầm tay của Lý Kế Quân, kích động nói: "Nếu nha nội muốn làm Câu Tiễn, Lý Phiết Lộc ta đây liền vì nha nội làm Văn Chủng một hồi!"

    "Huynh đệ ta đồng tâm, cùng lập lại phách nghiệp của Lý thị!"

    Lân Châu, thành Dương gia.

    Nơi này cũng đồng dạng bài trí một tòa linh đường.

    Mắt Dương Sùng Huấn bị trúng tên, độc tố xông thẳng vào não, vốn đã thần tiên khó cứu, chẳng qua là hắn không an lòng về con trai, dưa vào một cỗ ý chí kiên cường vũng vẫy tính mạng, cố hết sức an bài hậu sự cho chính mình, rồi an bài đường đi cho con trai, khi hắn nghe nói đại ca chưa chết, hơn nữa đang chạy về Lân Châu, tâm thần buông lỏng, tính mạng như đèn cạn dầu cũng đến lúc cuối.

    Dương Sùng Huấn từ thởu thiếu niên đã rời Dương gia, phò trợ bảo vệ Hán Quốc, sau lại đổi theo họ Lưu, hôm nay huynh đệ của mình đã trở thành gia chủ Dương thị, thân phận huynh trưởng này của hắn không khỏi có chút xấu hổ, cho nên hắn vốn là không muốn đi gặp huynh đệ mình, nhưng khi hắn nghe nói Dương Sùng Huấn bị thương nặng, không bao lâu phải rời nhân thế, cuối cùng tình huynh đệ vượt qua hết thảy, cho nên ngựa không ngừng tung vó câu chạy tới Lân Châu.

    Khi hắn chạy tới Lân Châu, Dương Sùng Huấn đã hấp hối, Dương Kế Nghiệp bước nhanh đi vào nhà cũ Dương gia đã hơn hai mươi năm chưa về, vừa vào phòng sau tổ ốc của gia chủ Dương thị, chỉ thấy bên cạnh Dương Sùng Huấn vây đầy văn võ thuộc cấp của Dương gia, nhìn thấy đại ca của mình xuất hiện, một mắt của Dương Sùng Huấn ngớ ra một lúc lâu, mới loáng thoáng nhận ra anh trai của mình.

    Hơn hai mươi năm không gặp, thiếu niên hào hoa ban đầu, hiện tại đã gần đến trung tuần.

    Hôm nay gặp nhau, chuyện cũ như rõ mồn một trước mắt, tựa như giấc mộng, Dương Sùng Huấn cùng Dương Kế Nghiệp ngây ngốc nhìn nhau một lúc lâu, đột nhiên lệ nóng chảy dài, run giọng nói: "Đại ca, huynh. . .Huynh cuối cùng đã trở lại."

    Con mắt Dương Kế Nghiệp chứa đầy ánh lệ, chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, nhẹ nhàng ngồi xuống, cầm lấy bàn tay vô lực của hắn, thấp giọng nói: "Nhị đệ, ta đã trở về."

    Dương Sùng Huấn khóc tựa như một đứa bé, khóc không thành tiếng nói: "Về tới là tốt rồi, trở lại là tốt rồi, đại ca, thành Lân Châu này, vốn nên là của huynh, hôm nay đệ không được rồi, sẽ đem nó. . . giao lại cho huynh."

    Dương Kế Nghiệp nắm tay huynh đệ, ánh mắt dần dần chất chứa lệ quang, hồi lâu mới nói: "Nhị đệ, vi huynh nghe nói đệ bởi vì đả thương lâm bệnh nặng, lúc này mới chạy về gặp.

    Vi huynh hôm nay đã đến đầu nhập dưới trướng Dương Hạo đại nhân, thành Lân Châu này, ta cũng không cần."

    Dương Sùng Huấn nghe thế đầu tiên là ngẩn ngơ, nhưng ngay sau đó lại cất tiếng cười to, một bên cười một bên ho khan nói: "Tốt, tốt, đại thế như thế, thiên ý như thế a. . ."

    Dương Kế Nghiệp nhíu mày, ân cần hỏi: "Nhị ca, vi huynh lần này tới, còn mang tới mấy vị danh y Ngân Châu, có thể để cho bọn họ trị liệu cho đệ một phen hay không."

    Dương Sùng Huấn sầu thảm nói: "Mang binh nhiều năm như vậy, đánh chiến nhiều năm như vậy, thấy qua nhiều người chết như vậy rồi, đệ còn không biết bệnh tình của mình sao?

    Không còn kịp rồi.

    Đại ca, trước khi đệ chết, có thể nhìn thấy huynh, cũng là có thể nhắm mắt."

    " Huynh vô năng. . .

    Vô năng a, nhiều năm như vậy, một mình đệ một người, chống đỡ thật khổ cực, như này. . ."

    "Huynh trở lại là tốt rồi, phần cơ nghiệp này của Dương gia, đệ giao cho đại ca, xử trí như thế nào, tùy huynh quyết định."

    Hắn vừa run rẩy gọi con trai tới, bảo hắn quỳ gối trước mặt Dương Kế Nghiệp, rưng rưng nói: "Đại ca, đệ. . .

    đem Triển nhi, phó thác cho huynh.

    Có đại ca trông nom nó, đệ. .

    Đệ chết cũng nhắm mắt. . ."

    Một câu chưa dứt, tay Dương Sùng Huấn đang kéo tay Dương Kế Nghiệp liền nhẹ nhàng trượt xuống, mỉm cười rồi từ trần.

    Dương Kế Nghiệp tuy kinh nghiệm qua vô số chiến trận, thường thấy sinh tử, nhưng hôm nay huynh đệ gặp mặt vội vã, xa cách hơn hai mươi năm liền mất như vậy, cũng không khỏi nước mắt tuôn đầy mặt, ôm huynh đệ vào lòng khóc lớn.

    Dương gia thành bắt đầu thiết lập tang sự, Dương Kế Nghiệp một mặt cho người đem tình hình nơi này bẩm báo cho Dương Hạo, xin Dương Hạo cùng huynh đệ kết nghĩa là Chiết Ngự Huân vội về chịu tang, một mặt tự mình lo liệu cho huynh đệ.

    Binh tướng Lân Châu điêu linh, vốn là không có mấy nhân vật có thể chống lên cục diện, tướng lãnh dẫn binh chủ yếu như Lý An, Dương Tiểu Yêu, Dương Đại Bảo, Lô Vĩnh Nghĩa lại bị Dương Sùng Huấn nhốt trong nhà lao, cho nên Dương Kế Nghiệp triệu tập văn võ Lân Chân, đề nghị tuyên bố Lân Châu từ nay sát nhập vào binh mã Hà Tây Lũng Hữu của đại nguyên soái Dương Hạo không bị ngăn trở một chút nào.

    Dương Kế Nghiệp là một hắn tử một lời nói một gói vàng, hắn vừa đáp ứng thần phục Dương Hạo, liền bất luận sinh tử, tuyệt sẽ không đổi chủ ý.

    Nhưng là thành Lân Châu do Dương Sùng Huấn phó thác cho hắn, nếu như Lân Châu có thể một mình chống đở, hắn sẽ tận lực trợ giúp cháu trai, khiến cho Lân Châu tự lập một phương.

    Nhưng là, sau khi biết được các mặt tình hình binh lính, lương thảo, dân chúng của Lân Châu, hắn liền biết, ở địa giới Tây Bắc, Dương gia đã mất chỗ đặt chân, cho dù hắn chịu trở lại, ở Tây Bắc cũng chống đỡ được bao lâu, dù sao hắn chỉ am hiểu đánh giặc, cái cục diện rối rắm này của Lân Châu, làm một cái chính quyền, cũng không phải chỉ dựa vào một viên tướng tài là có thể chống đỡ xuống được, cho nên liền thương lượng cùng cháu trai.

    Dương Quang Y tự nhiên sẽ không phản đối, cho nên, Lân Châu chính thức đổi màu cờ, trở thành một toad thành trì dưới sự quản hạt của Dương Hạo.

    Bên này lo liệu tang sự, Dương Kế Nghiệp liền hạ lệnh cho thả bốn người Lý An, Dương Tiểu Yêu, Dương Đại Bảo, Lô Vĩnh Nghĩa ra, con trai trưởng của Dương Kế Nghiệp là Dương Duyên Lãng là người ổn trọng, nghe phụ thân ra lệnh, không khỏi chần chờ nói: "Cha, bốn người bọn họ là thúc phụ tự mình hạ lệnh giam giữ, hôm nay Nhị thúc mới vừa qua đời, cha liền phủ định mệnh lệnh của hắn, để cho trên dưới Lân Châu xem ở trong mắt, sợ rằng không tốt lắm đâu?"

    Dương Kế Nghiệp khẽ lắc đầu, thở dài nói: "Nhị thúc ngươi nếu là thật sự muốn trừng trị bọn họ, đã sớm động thủ, cần gì giam mà không trị?

    Chẳng lẽ, phải đợi Dương Hạo đại nhân chạy tới mới phóng thích bọn họ sao?

    Ngươi đi đi, để cho Triển nhi tự mình tới trong ngục thả người."

    Dương Duyên Lãng chỉ đành phải dạ lui ra, bên trong phòng không còn ai, nhất thời yên tĩnh trở lại, Dương Kế Nghiệp chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về một góc bầu trời, lẩm bẩm: "Nhị đệ, ta nghĩ. .

    Đây cũng là ý của đệ đi?"

    Trong phòng các, màn trướng buông xuống, cờ tua thêu trên giường đang có nhịp run rẩy, bên trong truyền ra nhiều tiếng thở gấp rút cùng tiếng thở ồ ồ của nam nhân.

    Bỗng nhiên, theo một tiếng gào thét trầm thấp, hết thảy trở về yên tĩnh.

    Qua một hồi lâu, mới nghe bên trong truyền ra một thanh âm lười biếng của nữ nhân: "Lão gia vốn nói sủng ái người ta, nhưng là nghĩ một đằng nói một lẻo, cũng chỉ có dùng lời dụ dỗ người."

    Thanh âm Lý Phiết Lộc cười nói: "Ta không phải là cầm lời kia mà cưng chìu nàng rồi sao?"

    Nữ nhân gắt giọng: "Tới địa ngục đi!

    Ai cần!"

    "Không hiếm lạ sao?

    Ha hả, mười hai phòng thê thiếp, ta một tháng cũng có hơn nửa tháng ngủ ở bên người nàng, những nữ nhân kia đều hận không thể một ngụm nuốt luôn nàng, còn nói không hiếm lạ, nàng là đang ở trong phúc không biết ta thương yêu nàng như thế nào."

    Màn trướng tách ra, Lý Phiết Lộc quăng thân thể ngồi xuống bên giường, vừa hướng mặc y phục lên người, vừa nói.

    Ở phía sau hắn, ngọc lỵ hoàng trần, cánh tay ngọc chân trắng lõa lồ, ôn nhuận như ngọc, trắng noãn như son.

    Nũh phong tuyết trắng to thẳng nhũ phong chỉ đăp một khối khăn tay màu hồng, lại có thêm một loại mùi vị hương diễm, thân thể thành thục đẫy đà kia, cho thấy là một vư vật tuyệt hảo, chẳng qua là ở nơi quan trọng nhất kia, khó khăn lắm lại bị thân thể Lý Phiết Lộc che khuất, cảnh xuân cuối cùng không có lộ hết.

    Cô gái này là Hoa Tiểu Lưu, em gái của Hoa Phi Điệp, phòng tiếp thứ chín của Lý Phiết Lộc, tuy nói Lý Phiết Lộc tham mới, ở sau nàng còn có ba phòng thiếp nữa, bất quá thích nhất vẫn là nàng.

    Hoa Phi Điệp xuân tình nổi lên đầy khuôn mặt, khẽ hừ nhẹ nói: "Trang sức mà lão gia tặng cho ta, so với châu báu lão gia giao cho Lý Kế Quân kia chuẩn bị mang đi kinh thành đút lót đám quyền quý, chính là kém không tính được.

    Nếu là chúng ta không có những bảo vật này, vậy cũng thôi, nhưng có châu báu như thế, lão gia lại chỉ cầm đi cho hắn tiêu xài, người ta trước kia nhìn cũng chưa được nhìn, còn nói yêu thương người ta."

    Lý Phiết Lộc đeo đai lưng mặc quần áo, chải tóc đội mũ, vừa hướng gương kính nhìn bộ dáng của mình, vừa nói: "Phi Điệp a, đây chính là của cải lão gia nhà nàng nhiều năm tích góp từng tí một mới được như vậy đó, đem những đồ này cho hắn cầm đi, tự có đạo lý cho hắn cầm đi, bỏ được những đồ này, tương lai mới có hồi báo gấp trăm nghìn lần, nàng hiểu chứ?"

    Hoa Phi Điệp hừ một tiếng, đứng dậy lấy quần áo.

    Nàng ngối lên một cái, ngạo nghễ ưỡn lên bờ mông, thon dài chân trắng, khe rãnh sâu thẳm mê người giữa hai vú liền rõ ràng ở trước mắt, Lý Phiết Lộc đã mặc quần áo xong xuôi nhìn thấy không khỏi sắc tâm đại động, thuận tay sờ soạng vài cái ở trên người nàng, khiến cho nữ nhân này lại đỏ mặt tim đập nhanh rên rỉ lên.

    Đúng lúc này, phía ngoài vang lên thanh âm nhẹ nhàng từ cửa sổ, Lý Phiết Lộc vội vàng dừng tay, Hoa Phi Điệp vừa tăng thêm bộ y phục ngoài áo lót, đi tới vòng qua bình phong, mở cửa trước ra, chỉ thấy Hoa Tiểu Lưu một thân long trọng đứng ở bên ngoài.

    Hoa Phi Điệp vội vàng kêu một tiếng: "Ca ca."

    Hoa Tiểu Lưu chà xát tay, hỏi: "Đại nhân đã dậy chưa?"

    "Lão gia đã dậy rồi."

    Hoa Phi Điệp quay về kêu: "Lão gia, là đại ca của thiếp."

    Lý Phiết Lộc chậm rãi đi ra, từ trên tường lấy bội kiếm giắt bên hông, hướng Hoa Tiểu Lưu gật đầu, hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"

    "Chuẩn bị xong."

    Lý Phiết Lộc khẽ mỉm cười, liền cất bước đi về phía cửa phòng, Hoa Phi Điệp bíu cánh tay hắn, hướng hắn ném tới một cái mị nhãn, làm nũng nói: "Lão gia, người ta một lát nữa chưng lên canh sâm nhung thịt gà, chờ lão gia làm xong công sự trở lại bồi bổ thân thể."

    Lý Phiết Lộc ha hả cười một tiếng, ngắt má phấn của nàng nói: "Được được, một lát đưa Lý Kế Quân đại nhân đi xong, lão gia sẽ trở lại ăn canh."

    Hoa Tiểu Lưu đứng ở cửa, đối với việc muội muội mình cùng Lý Phiết Lộc liếc mắt đưa tình làm như không thấy, đợi khi Lý Phiết Lộc cất bước đi ra khỏi cửa phòng, hắn liền vội vàng đi theo.

    Hoa Tiểu Lưu nhắm mắt theo đuôi phụng bồi Lý Phiết Lộc đi ra ngoài, cười nịnh nói: "Đại nhân đối với Lý Kế Quân phi thường cung kính, tướng lãnh Tuy Châu ta, có nhiều người không phục lắm, hôm nay Lý Kế Quân muốn đi vào kinh, đại nhân lại vừa gửi tặng tài vật trọng hậu như vậy, ngay cả mấy người Sở Vân Thiên, Ngô Hữu Đạo, Xích Nghĩa Ư Lỗ Lỗ cũng có chút tiếc nuối.

    Bọn họ nói thế cục hiện tại hiểm ác, tài lực vật lực, hẳn là tận lực mua lương thảo quân giới mới đúng, hắc hắc, bọn họ đâu biết đại nhân ngài có chí hướng cao xa, hùng đồ đại lược."

    Lý Phiết Lộc tự đắc cười một tiếng: "Lòng trung thành của bọn hắn, tự nhiên là có, đáng tiếc là ánh mắt thiển cận.

    Đem Lý Kế Quân một cước đá văng ra, chưa chắc chống đở được bước chân Dương Hạo thâu tóm thế lực Lý gia, lại càng khiến cho ta lưu lại một cái tiếng xấu bạc tình quả nghĩa.

    Hai lão đầu lĩnh Dục Châu, Tĩnh Châu kia căn bản không muốn dưới trướng của ta, nhưng là đối với con trai của Lý Quang Duệ, hai lão nầy cũng là rất trung thành.

    Nếu như ta đem Lý Kế Quân một cước đá văng ra, từ đó ba châu chúng ta cũng chính là từng người tự chiến rồi, kết quả của việc này tất nhiên là bị Dương Hạo tiêu diệt từng bộ phận một.

    Mà nay ta đem Lý Kế Quân đưa đi Biện Lương, vừa có thể làm cho Dương Hạo không tìm được cớ chinh phạt Tuy Châu ta, lại có thể làm chư hầu của thiên tử, mượn danh Lý Kế Quân khống chế hai châu Tĩnh Dục.

    Một ngày kia, nếu hắn thật sự trở lại, khi đó Bổn quan đã lông cánh đầy đủ, ba châu Tĩnh Dục Tuy đều ở dưới sự nắm giữ của ta, hắn có thể làm gì?

    Còn không phải là con rối trong tay ta sao?

    Ha hả . . ."

    Hôm nay là ngày Lý Kế Quân lên kinh, xe ngựa đã chuẩn bị tốt, bọn thị vệ tùy tùng một thân nhung trang, dắt ngựa đứng nghiêm trước phủ.

    Lý Phiết Lộc chạy tới tiền sảnh, bọn quan viên văn võ Tuy Châu đến đây tiễn đưa đã sớm tụ tập, Lý Kế Quân cũng đã thu thập xong, cơ hồ cùng Lý Phiết Lộc đồng thời xuất hiện.

    Quan viên Tuy Châu ở dưới sự hướng dẫn của Lý Phiết Lộc, đem Lý Kế Quân đưa ra khỏi thành, lưu luyến không rời tiễn một đoạn đường rồi lại một đoạn đường nữa, cố sức hiển thị rõ thâm tình huynh đệ.

    Đến trước bốn bề sườn núi, Lý Kế Quân mới dừng bước nói: "Đường huynh, đưa tiễn ngàn dặm, cuối cùng cũng phải từ biệt.

    Chúng ta ở chỗ này chia tay đi. . ."

    Lý Phiết Lộc nói: "Nha nội, lần này đi kinh sư, trên đường phải cẩn thận.

    Đến nơi, ngàn vạn lần phải đưa tin trở lại, tránh cho người nhớ thương."

    Lý Kế Quân chắp tay nói: "Tiểu đệ phải đi rồi, huynh trưởng dừng bước, đệ xin cáo từ."

    "Người đâu, bưng rượu."

    Lý Phiết Lộc quát một tiếng, lập tức có người đưa chén lên chén, Lý Phiết Lộc nâng chén mỉm cười nói: "Nha nội, chén rượu này vi huynh. . ."

    "Phốc!"

    Một đạo thanh âm làm cho người sợ hãi vang lên, nụ cười trên mặt Lý Phiết Lộc cứng lại, hắn chậm rãi cúi đầu, chỉ thấy một mũi Điêu Linh Tiễn đâm nghiêng vào ngực của hắn, Lý Phiết Lộc khẽ buông tay, chén trong tay choang rơi xuống đất, lăn vào trong bụi cỏ, thân thể hắn rung rung, mắt lộ ra một tia không dám tin, thất thanh nói: "Là ai?

    Làm sao sẽ. . ."

    Một câu chưa dứt, hắn ngửa mặt lên, sắc mặt Lý Kế Quân đại biến, vội vàng rút đao ra khỏi vỏ, đồng thời hướng trên mặt đất lăn đi, hét lớn: "Cẩn thận, có thích khách!"

    Lý Kế Quân mới vừa thụp xuống, trong rừng phía trước liền đột nhiên phóng ra tên như mưa, chỉ nghe tiếng tên xé gió không dứt, một mũi một mũi mưa tên không ngừng"sưu sưu", không ngừng có người kinh hô trúng tên ngã xuống.

    Hoa Tiểu Lưu thất kinh, xoay người liền chạy, mới vừa chạy ra hai bước, mưa tên liền liên tiếp bắn tới, bắn cho hắn thành dạng như một con nhím.

    Sở Vân Thiên bị trúng tên ở đùi, vội vàng lăn trên mặt đất, hướng tới phía sau một khối tảng đá lớn bò đi, vừa bò vừa tức giận kêu lên: "Trong rừng làm sao lại có nhiều thích khách mai phục nưh vậy?

    Thám mã của chúng ta là bọn mù sao ?"

    Đi xa hơn phía trước, là một đạo núi non hình lõm, đường lên núi rừn rậm rậm rạp.

    Bất quá các nhân vật quan trọng của Tuy Châu đưa tiễn Lý Kế Quân vào kinh thành, đừng nói phía trước, mà trong phạm vi bốn phương tám hướng quanh hơn mười dặm khu vực này, cũng phải phái người cẩn thận đặt lính canh phòng ngự.

    Hơn nữa nơi này cách chỗ núi non rừng rậm kia còn có một khoảng cách tương đối xa, cho dù trong rừng có người, cũng không thể có thể bắn tên xa như vậy, cho nên Lý Kế Quân dừng bước ở chỗ này, thời điểm trèo lên ngựa chuẩn bị cùng Lý Phiết Lộc cáo biệt, chư vị quan viên cũng rối rít xúm lại đây, bọn thị vệ trái lại đứng ở phía bên ngoài, căn bản chưa từng phòng bị đối với phía trước.

    Đám thích khác trong rừng kia phảng phất mang theo vô số mũi tên, mủi tên nhọn xuyên khoảng không, liên miên không ngừng, bọn thị vệ một khi xông về phía trước liền bị bắn ngã hết, trong thị vệ tuy có cầm thuẫn võ sĩ, nhưng là cái loại tấm thuẫn nhỏ tùy thân này sao có thể che được chu toàn cho mình, tên của thích khách trong rừng chẳng những có thể bắn ngang, mà còn có thể bắn thẳng đến, bọn họ chỉ có thể nằm phục trên mặt đất, để cho tấm thuẫn nhỏ che chỗ yếu hại, bảo vệ đầu, mạo hiểm bò qua mưa tên từng chút xíu một hướng hòn đá ẩn vào.

    "Đường huynh!

    Đường huynh!"

    Lý Kế Quân một cái tóm được Lý Phiết Lộc, đem hắn kéo về hướng bên cạnh, cực kỳ nhanh chuyển phía sau một tảng đá lớn bên đường.

    "Độc, mũi tên có độc."

    Lý Phiết Lộc chỉ cảm thấy trong lồng ngực không ngừng tê dại, nhưng không có một chút cảm giác đau đớn, trong lòng biết không ổn, vội vàng muốn nhổ mũi tên nhọn ra, nhưng là hiện tại toàn thân hắn đã không có nửa điểm khí lực, thậm chí đôi môi đều có cảm giác chết lặng, hắn vội vàng chỉ vào bộ ngực hướng Lý Kế Quân ra hiệu.

    Lý Kế Quân hét lớn: "Mũi tên có độc?"

    Hắn giơ tay một cái bắt được cây tên, làm bộ muốn nhổ ra , nhưng là tay của hắn rất nhanh ấn vào đầu mũi tên, "phốc" một cái lại đâm sâu vào thêm vài phần, Lý Phiết Lộc kêu "ách" một tiếng, hai mắt phóng ra quang mang run rẩy, gắt gao trừng mắt hướng Lý Kế Quân, yếu ớt nói: "Ngươi. . .

    Ngươi. . ."

    Lý Kế Quân trở về liếc nhìn tràng diện hoảng loạn dưới mưa tên, bởi vì mưa tên dày đặc, nhất thời không người nào có thể mạo hiểm bò qua mưa tên bò đến bên cạnh, nhưng là bọn thị vệ phía sau đã phân hướng hai cánh, mượn rừng cây ở khe núi bên cạnh lần mò tới phía trước, liền nghiêng đầu lại đặt tay ở trên miệng Lý Phiết Lộc, tùy thời chuẩn bị che lại cái miệng của hắn, trên mặt lộ ra một tia dữ tợn cười nói: "Đường huynh, binh mã có lẽ là nắm giữ ở trong tay mình, lúc đó trong lòng mới kiên định.

    Nếu ta vừa đến Tuy Châu, ngươi liền giao ra binh quyền mà nói, huynh đệ ta quyết sẽ không ra hạ sách nầy."

    Lý Phiết Lộc vừa sợ vừa giận, run giọng nói: "Ngươi. . .

    Ngươi giết ta, chính là vì đoạt binh quyền của ta?

    Cho dù ngươi có được Tuy Châu, vậy thì như thế nào?

    Ngươi. . .

    Ngươi làm sao ngăn cản được Dương Hạo tiến công chứ?"

    Lý Kế Quân nói: "Cho nên, tiểu đệ vẫn muốn đoạt binh quyền của đường huynh nhưng thủy chung không có hạ thủ, may là đường huynh người suy nghĩ cho ta một biện pháp tốt, bất quá ta cũng không có tính nhẫn nại đi Biện Lương nằm gai nếm mệt, hôm nay bị tập kích, ngươi chết, ta cũng chết, rồi con của ngươi có kế nhiệm làm Thứ Sử Tuy Châu, tùy hắn chấp chưởng Tuy Châu, hướng triều đình đầu hàng, ta giả làm người chết, khống chế tại phía sau màn, không phải là có thể đạt được mục đích sao?"

    "Ngươi. . .

    Thích khách là ngươi an bài, Dương Hạo. . . sẽ tin tưởng ngươi đã chết sao?"

    "Hắn có tin hay không cũng không quan trọng, quan trọng là triều đình sẽ tin tưởng, hơn nữa cho dù triều đình biết rõ ta sống, biết rõ Tuy Châu nằm ở trong lòng bàn tay của ta, vậy cũng nhất định sẽ tin tưởng."

    Lý Phiết Lộc tim đập càng lúc càng nhanh, trước mắt mới xuất hiện thành từng mảnh đám mây bảy màu, nhưng là ý thức của hắn vẫn tỉnh táo, lẩm bẩm: "Nếu như Dương Hạo kháng cự lệnh của triều đình, cố ý tới. . ."

    Lý Kế Quân chẳng hề để ý nói: "Nếu Dương Hạo có can đảm đó, ta có ở Tuy Châu hay không, hắn cũng sẽ làm.

    Nếu như hắn không có can đảm đó, ta có ở đó hay không, hắn cũng sẽ không làm, ta cần gì phải nghĩ nhiều như vậy chứ?"

    Lý Phiết Lộc lộ vẻ sầu thảm mà cười, người thông minh hao hết bao nhiêu tâm cơ, lo trước tính sau, tỉ mỉ bày ra, từng bước cân nhắc, suy nghĩ lâu dài, thì ra là đều không đáng một mủi tên của người thô bạo, thế sự như thế, thật là vô cùng hoang đường.

    Sở Vân Thiên kêu thảm thiết nói: "Đây là tên có độc, trên mũi tên ta trúng có độc, chân của ta. . .

    Mau cứu người rồi từ từ nói tiếp."

    Ngô Hữu Đạo thì gào lên: "Thứ Sử đại nhân, Thứ Sử đại nhân ra sao?"

    Lý Kế Quân quay đầu lại kêu lên: "Mau mau cứu đường huynh ta, hắn sắp không được rồi."

    Lý Phiết Lộc thật sự sắp không được, ánh mắt của hắn đã nhìn hơi mơ hồ, tứ chi mềm yếu vô lực, trái lại tim đập như nổi trống, tiếng kêu giết tiếng kêu thảm thiết ở bốn phía thỉnh thoảng rõ ràng, thỉnh thoảng mơ hồ, hắn cảm giác được Lý Kế Quân cúi xuống, dán vào lỗ tai của hắn, nhẹ nhàng mà nói: " Lý Kế Quân ta bất kể làm việc như thế nào,đều không thấy thẹn với người, chỉ có đường huynh ngươi, đây là lần đầu.

    Ngươi đối với ta trung thành như thế, tiểu đệ trái lại đối đãi với ngươi như vậy, thẹn trong lòng a.

    Nhưng là. .

    Ta thật không muốn làm Câu Tiễn. . ."

    Thân thể Lý Phiết Lộc run lên, chậm rãi phun ra một hơi cuối cùng. . .

    "Thật ra, ta cũng không muốn làm Văn Chủng. . ."

    Bờ môi của hắn vừa đen vừa tím, đã chết lặng mất đi tri giác, những lời này đang chuyển ra ở đầu lưỡi, cuối cùng không có khí lực nói ra nữa.

    Chương 489: Bái Tương

    *Bái tương: chào hỏi, đáp lễ qua lại lẫn nhau

    Xuyên qua Khai Bảo Thiền Viện, ở tiền viện tiếng người nói ồn ào, hối hả.

    Nhưng ở trong hậu điện trái lại cực kỳ yên tĩnh.

    Bích Túc xích lõa thân trên, đang dùng chưởng đao chẻ củi gỗ.

    Thân thể của Bích Túc hôm nay cường tráng ngăm đen, mồ hôi theo lưng cùng trong ngực rơi xuống, trên cơ thể có vẻ đen bóng lưỡng.

    Trúc Vận ung dung ngồi ở trên một đống củi gỗ đã chẻ xong, tiếp tục nói: "Hôm nay, Thái Úy lấy Ngân Châu, Lô Châu làm nền móng, đem chư khương Hoành Sơn nạp vào dưới trướng.

    Lại lấy Ngân Châu, Hạ Châu làm nền, đem Bát Thị Đảng Hạng đều lôi kéo vào, đã thay thế được Lý Quang Duệ, trở thành chủ nhân trên thực tế của Tây Bắc.

    Bích Túc dựng thẳng chưởng làm đao, một đao đánh xuống, cây gỗ chắc trong cánh tay thô bị chia làm hai nửa, cắt đến trơn nhẵn, đúng như dùng đao rìu cắt.

    Hắn ra tay vứt củi vào một đống, trầm giọng nói: "Thái Úy cùng Lý Quang Duệ bất đồng, Lý Quang Duệ gây thù hằn bốn phía, tất nhiên cũng đã bị cường bá tứ phương kiềm chế, mà Thái Úy ...Chắc chắn Triệu Quang Nghĩa là không dung được Thái Úy, nếu Thái Úy đi lên con đường này, sớm muộn gì cũng tất đánh một trận cùng Triệu Quang Nghĩa."

    Trúc Vận thản nhiên nói: "Có lẽ là thế đi, ai biết được?

    Đã lâu không gặp, ta chỉ là tới gặp lão bằng hữu, cùng ngươi nói một chút chuyện phiếm, còn những đại sự quân chính này, ta không rõ, cũng không cần rõ."

    Bích Túc thấy vẻ mặt nàng hào hiệp tự nhiên.

    Một mặt tình cảm ngày trước quả nhiên đã buông, không khỏi mỉm cười, thuận tay lại cầm lấy một khối gỗ "Sát" một chưởng bổ ra, ngẩng đầu nói: "Ngũ Hành Độn Pháp sư phụ truyền thụ cho ta, ta vẫn cần luyện không bỏ dở.

    Hơn nữa tập được võ công tuyệt học của Mật Tông ngươi nói, ta có thể ẩn vào hoàng cung, giết được Triệu Quang Nghĩa hay không?"

    Trúc Vận chớp mi một cái, nói: "Võ công của Triệu Quang Nghĩa làm sao, ta không biết.

    Có điều là của hắn, hẳn là đại khai đjai hạp, bản lĩnh chiến trận là lực chiến thiên quân, có điều muốn nói đến chuyển đến gần, đả đấu gần người, ta tin tưởng, hắn đánh không lại người điên một thân võ công tuyệt kỹ sát nhân như ngươi."

    Bích Túc hai mắt liếc qua, vội vàng nói: "Ngươi cảm thấy ta có thể thành công?"

    Trúc Vận mỉm cười nói: "Hôm nay, Dương Thái Úy còn chưa chính thức ra lệnh Tây Bắc, có điều là, tại bên người hắn, đã có rất nhiều người tài ba dị sĩ.

    Ta vì Thái Úy mà tự tay đào tạo ra thám báo Phi Vũ, chọn ra mười người nhạy bén có khả năng hơn người, bây giờ đã trở thành thị vệ bên người Thái Úy, mỗi một người có võ công cũng không được như ngươi, nhưng là bọn hắn liên thủ thì ngươi nhất định không phải đối thủ.

    Hơn nữa, ta phát hiện, Thái Úy có một đường thị vệ khác, ta luyện ra người ngoài sáng, một đường thị vệ kia của hắn ở trong tối, trong đó có một cao thủ, ta có thể cảm giác được sự tồn tại của hắn, nhưng vẫn không cách nào xác định được vị trí của hắn, càng không biết được hắn là ai.

    Ta từ nhỏ đã bị luyện thành thích khách, là thích khách cao minh nhất trong Thừa Tự Đường.

    Nhưng mà hôm nay nếu là muốn ta đi ám sát Thái Úy.

    Ta tin tưởng kẻ chết nhất định là ta

    Bích Túc nghi ngờ nói: "Ngươi nói như vậy, là có ý gì?"

    "Ý tứ của ta là nói, Thái Úy thân phận quý trọng, một khi xác lập được căn cơ cùng quyền lực của mình, sẽ gặp lập tức thành lập một chi đọi ngũ thj vệ mưa gió khong xuyên qua được.

    Có rất nhiều cao thủ Tam Sơn Ngũ Nhạc tới vì hắn cống hiến.

    Triệu Quang Nghĩa hôm nay là ở hoàng cung, chỗ hắn ở lại gọi là hoàng cung, đó là trung tâm của thiên hạ, ngươi nói nơi đó sẽ có bao nhiêu thị vệ?

    Sẽ có bao nhiêu cao thủ?"

    Bích Túc nghe xong mơ hồ: "Khó khăn vậy nhất định phải tại trên chiến trận, trong thiên quân vạn mã mới có cơ hội diệt trừ hắn sao?"

    Trúc Vận vọt người nhảy xuống khỏi đống củi, cười nói: "Hoạt Phật bốn phương tập hợp, Thái Úy cũng chạy tới Lô Châu rồi, Trúc Vận phụng mệnh bảo vệ Thái Úy chu toàn, không thể ở lâu kéo dài tại chỗ này, hắn hiện tại chính là thằng hề trong mắt chư vị trưởng lão Thừa Tự Đường ta."

    Trúc Vận thu lại nét cười, hơi ngừng lại một chút, lại nói: "Ta không quen biết Thủy Nguyệt cô nương kia, nhưng là ta tin tưởng, nàng nhất định là một cô nương rất tốt.

    Ngươi muốn vì nàng báo thù, chỉ sợ cừu nhân kia là đế vương phú xưng thiên hạ , ta thật sự rất khâm phục, nhưng là ngươi không cần làm cho mình phải sống trong cừu hận, chuyện cũ đã qua, ngươi còn có chặng đường rất dài phải đi."

    Nhiều ngày hun đúc Phật pháp, hơn nữa võ học Mật Tông tinh tiến, khiến cho thần vận khí chất của Bích Túc cũng xảy ra chút ít biến hóa, ít nhất hắn bây giờ mặc dù vẫn chấp nhất báo thù, nhưng là cái loại mùi vị căm hờn oán thán đã biến mất không thấy.

    Nghe lời Trúc Vận nói, Bích Túc khẽ mỉm cười, hai tay hợp thành chữ thập nói: "Lời vàng ngọc của sư tỷ, sư đệ xin ghi ở trong lòng."

    Trúc Vận cười một tiếng, phủi phủi mông nói: "Ta đi đây, sư đệ bảo trọng."

    Trúc Vận lắc mình lướt đến cửa thiền viện, Bích Túc bỗng nhiên nói: "Sư tỷ!"

    Thân hình Trúc Vận ngừng lại, quay đầu hỏi: "Còn có chuyện gì ?"

    Bích Túc từ từ nhặt lên áo cà sa, nói: "Thái Quần là một nam nhân rất không tệ."

    Lông mày lá liễu của Trúc Vận nhướng lên, gương mặt không khỏi hiện lên hai má đỏ ửng: "Vậy thì thế nào?

    ".

    Bích Túc chậm rãi nói: "Hơn nữa, là một nam nhân thương hương tiếc ngọc."

    Trúc Vận gào lên: "Làm hòa thượng chó má hai ngày, liền đã dám châm chọc sư tỷ sao? .

    Bích Túc rung lên áo cà sa toát ra tro bụi, lại nói: "Ta cũng khuyên sư tỷ một câu, thời gian dễ dàng trôi qua, thanh xuân chóng qua, chẳng lẽ ngươi tính làm thích khách cả đời sao?"

    Trúc Vận đá lên một cước, một cục đá trên mặt đất liền bay lên trời, nhanh chóng mạnh mẽ bắn tới hướng phía sau lưng của Bích Túc.

    Bích Túc rung áo cà sa lên, áo cà sa đõ thẫm lại có thể đở được cục đá nhanh mạnh đang gào thét kia bắn tới, sau đó như tựa như một đóa mây lửa rơi xuống ở trên người của hắn, Bích Túc cất bước đi tới trong điện, từ từ nói: "Thích khách, giỏi nhất là nắm bắt cơ hội, chế tạo cơ hội, sau đó một kích trí mạng, săn giết đối thủ.

    Nam nhân có tính tình tốt như vậy, hiểu biết, tao nhã, có tiền đồ, ở vị trí quan trọng như vậy, nếu là bỏ qua, có thể là không công tiện nghi cho người khác.

    "

    "Khốn kiếp!"

    Trúc Vận đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng là Bích Túc đã nhanh chóng đi vào đại điện không thấy nữa.

    Trúc Vận cắn cắn đôi môi, sóng mắt bỗng nhiên có chút mê ly nổi lên, lúc này chợt "boong" một tiếng, tiếng chuông ở tiền viện từ từ vang lên, con ngươi Trúc Vận nhất thời tỉnh táo lại, bỗng nhiên phát hiện mình lại bị Bích Túc chọc trúng lòng vượn ý ngựa một phen rồi, không khỏi xấu hổ mà bực tức dậm chân rồi nhanh chóng đi

    ***

    Sau khi Dương Hạo cùng Chiết Ngự Huân tham gia tang lễ của Dương Sùng Huấn mới ngựa không ngừng tung vó câu chạy tới Lô Châu.

    Vì vậy đã muộn.

    Bất quá tới trễ cũng có tới chỗ tốt của tới trễ, ngay lúc đó mặc dù Hoạt Phật có danh vọng cùng lực ảnh hưởng rất lớn trong đám tín đồ, nhưng là cả Mật Tông cũng giống như các bộ tộc Thổ Phiên đồng dạng đều đạt mấy ngàn lều bạt, nhỏ cũng tới mấy trăm lều bạt, có quan hệ lệ thuộc, qua lại lẫn nhau, cộng thêm Tây Vực nghèo khó, chiến loạn không ngừng nghỉ, cho nên cuộc sống của đám Hoạt Phật hiện tại cũng không được thoải mái giống như Hoạt Phật đời sau.

    Bọn họ đến Lô Châu, mắt thấy bảo tháp kia cao vút trong mây, thiền viện khí thế, rộng rãi, còn có máy in chữ thần kỳ kia, cũng không khỏi rất là hâm mộ.

    Người thống trị cần Hoạt Phật ủng hộ, Hoạt Phật đồng dạng cũng cần người thống trị ủng hộ, Dương Hạo vì Khai Bảo Thiền Tự cung cấp lượng lớn nhân lực, vật lực, tài lực, cái này khiến cho địa vị của Hoạt Phật Đạt Thố ở trong chư Hoạt Phật Tây Vực thêm cao thượng, mà bản lĩnh in ấn, phiên dịch kinh quyển của Lô Châu có hiệu suất cực cao càng làm bọn hắn bái phục.

    Những thứ như Phật Duyệt Đại Phạm Kinh này, một khi có cái gì lĩnh ngộ, để ý tới, đều chỉ có thể truyền miệng, khắc lên một bộ in ấn phải tốn quá nhiều thời gian cùng phí công sức, của cải khổng lồ, một vị Hoạt Phật, cả đời cũng chưa chắc có một lần cơ hội có thể đem mình điều hiểu được, lĩnh hội ấn chế thành sách, truyền tới trong tín đồ, mà Lô Châu thì có bản lãnh này, có thể làm cho Đạt Thố Hoạt Phật thông qua Trạch Kinh, Ấn Kinh, đem giáo nghĩa của hắn nhanh chóng truyền bá ra.

    Cứ như vậy, quyền lên tiếng là có thể lên tới cực lớn trong tay Đạt Thố, bọn họ có thể nào không đỏ mắt chứ?

    Đợi đến khi lưỡng phiên Dương Hạo cùng Chiết Ngự Huân đều tới, vì Đạt Thố Hoạt Phật chúc mừng, lại càng đem Đạt Thố nâng đến một vị trí cực cao, lưỡng phiên đều là nhân vật tay cầm trọng binh, xưng bá một phương, Dương Hạo lại càng thay thế Lý Quang Duệ, trở thành nhân vật đại biểu một lần nữa chấn hưng bộ tộc Thác Bạt Thị Hạ Châu, hai người đó lại lễ kính đối với Đạt Thố Hoạt Phật như thế, lực ảnh hưởng của Đạt Thố ở Tây Vực tất nhiên càng tiến thêm một bước mở rộng, muốn trở thành Đại Hoạt Phật áp đảo trên chư Hoạt Phật, đó cũng không phải là chuyện khó.

    Vì vậy thời điểm Dương Hạo đến Lô Châu, chính là thời điểm các lộ Hoạt Phật hơi lâm vào bị động, bọn họ rối rít xin gặp Dương Hạo, Chiết Ngự Huân, ý muốn giao hảo thân cận hết sức rõ ràng.

    Dương Hạo cũng là có toan tính cùng những Hoạt Phật này kết giao, bất kể là trong lãnh địa của hắn hay là đất của bộ tộc Thổ Phiên, Hồi Cật, giữ vững thân cận thích hợp đối với bọn họ, một mặt có thể làm cho Đạt Thố Hoạt Phật duy trì cảm giác nguy cơ, cho mình càng nhiều ủng hộ cùng hợp tác, đồng thời cũng có thể tránh khỏi để cho Đạt Thố Hoạt Phật một nhà độc bá, để tránh cảnh đuôi to khó vẫy.

    Chuyện Dương Hạo đáp ứng Đạt Thố Hoạt Phật cũng không tính nuốt lời, hắn thật sự có lòng muốn đem Đạt Thố khuếch trương thành người đứng đầu chư Hoạt Phật của Tây Vực, nhưng là Hoạt Phật các lộ tất phải giữ vững tính độc lập nhất định, mà đủ vượt qua Đạt Thố, trực tiếp câu thông đường cùng chính quyền Dương thị Hạ Châu, như vậy hắn mới có thể nắm giữ quyền chủ động ở trong tay.

    Đồng thời, Dương Hạo hiện tại cũng gấp gáp cần Hoạt Phật các lộ ủng hộ và phối hợp, khiến cho hắn có thể nhanh chóng tiêu hóa, ổn định dân chúng trong những vũng lãnh thổ đã đoạt được, trợ giúp hắn thúc đẩy phát triển chính quyền mới.

    Tây Vực trăm ngàn năm qua, bất kể người chủ chính là ai, nhưng là đều chọn lựa phương pháp gián tiếp khống chế đối với các bộ lạc, người được xưng là đứng đầu Tây Vực, không có có quyền lợi áp dụng trực tiếp quản lý đối với lãnh thổ cùng dân chúng trong vùng hắn quản lý, mà là phải thông qua thổ ty, thủ lĩnh, tộc trưởng các bộ lạc.

    Thuế má phải thông qua bọn họ lấy phương thức cống vật nộp lên trên, dân chúng phải qua bọn họ gián tiếp quản lý, khi cùng ngoại địch chiến đấu, cần thông qua bọn họ để động viên lính, sử dụng binh mã.

    Như vậy cũng liền quyết định tính cực hạn quyền lực của người thống trị cao nhất, cùng tính không ổn định của chính quyền.

    Dương Hạo muốn tại trải rộng ra hình thức của Ngân Châu tại cả Tây Vực, thành lập chế độ quản lý thống nhất, động viên lính toàn dân, đặt ra thuế má, quy định tư pháp độc lập, những thứ này là trụ cột để thành lập một chính quyền hình thức cao hơn so với chính quyền phong kiến trước kia.

    Nhưng là muốn phổ biến những việc của chế độ này thật sự là quá khó khăn đi?

    Ngân Châu có thể nhanh chóng phổ biến, chủ yếu là bởi vì nơi đó chiến tranh đã làm nát kết cấu vốn có của quyền lực, thế lực của các bộ lạc địa phương cũng không cường đại, hơn nữa hắn dùng đủ các thủ đoạn máu tanh cứng rắn đối với các bộ lạc nghi ngờ có ý gây rối ý, lúc này mới thành công.

    Nhưng là phổ biến những chính sách này ở trong khu vực hắn khống chế có rất nhiều khó khăn, làm như vậy sẽ trực tiếp làm suy yếu đi quyền lực thật sự của những thủ lĩnh, thổ ty, các tộc trường các bộ tộc kia, cho dù là thủ lĩnh Đảng Hạng Bát Thị, những người ủng hộ hắn kiên định nhất, đối với cái này tất nhiên cũng sinh ra tâm tình mâu thuẫn.

    Dương Hạo cũng không tính dùng vũ lực mạnh mẽ phổ biến những thứ của chế độ này, làm như vậy hắn sẽ như sao băng vụt bay dâng lên, nếu như sao băng vụt bay rời đi, trở thành Vương Mãnh muốn làm kế hoạch đại nhảy vọt thứ hai, tất nhiên sẽ rơi vào kết quả chúng bạn xa lánh, thất bại thảm hại.

    Hắn muốn phát triển công thương, làm kinh tế phồn vinh; lấy thân phận đặc biệt của mình, phổ biến Hán Khương xen kẽ, lấy nhau, thành lập càng nhiều thành thị, xúc tiến các tộc dung hợp; đồng thời tại khu vực có khí hậu cùng địa lý thích hợp phát triển nông canh, trải qua mấy năm thời gian, trước vì làm cơ sở kinh tế cho những chính sách này của mình, sau đó lại thuận lý thành chương, bắt đầu từ chỗ có lực cản nhỏ nhất như thành thị, lấy từng chút lôi kéo, từng bước phổ biến.

    Nhưng là dù vậy, sợ rằng lực cản đến từ các cấp thổ ty không tuân theo nhất định vẫn sẽ phát sinh.

    Như vậy, người đứng đầu tôn giáo có thể cùng thủ lĩnh bộ tộc có địa vị ngang nhau sẽ nổi lên tác dụng lớn, những loại chính sách này cường hóa chính quyền của hắn, làm suy yếu đi quyền lực của thủ lĩnh thổ ty các bộ lạc , nhưng là đối với giáo quyền của đám Hoạt Phật cũng không có ảnh hưởng, nếu như có thể mưu cầu có được sự ủng hộ của bọn họ, có cường lực phổ biến từ trên xuống dưới của chính quyền hắn, theo lực ảnh hưởng xâm nhập mỗi một lều trướng, mỗi một người Lạt Ma đều ngang cửa kích động, hy vọng thành công sẽ tăng nhiều.

    Vì vậy, cho dù Dương Hạo bận rộn hơn nữa, đối với mấy Hoạt Phật này cũng không dám chậm trễ, mỗi ngày đều tiếp kiến, bái phỏng, tặng cuốn kinh, đồng ý ủng hộ, có thể nói cố hết sức lực, những Hoạt Phật kia thấy Dương Hạo lễ ngộ nhiệt tình đối với bọn họ như thế, tự nhiên đối với hắn cũng là khen không dứt miệng, thân phận "Cương Kim Cống Bảo" của Dương Hạo một lần nữa chiếm được xác nhận cùng cường hóa, trải qua tuyên truyền của những Hoạt Phật này, hiện tại cho dù Đạt Thố Hoạt Phật thừa nhận thân phận Hộ Giáo Pháp Vương của hắn đầu tiên có ra mặt phủ nhận thân phận của hắn cũng không thể nào, lực ảnh hưởng của Dương Hạo đã trực tiếp thẩm thấu đến trong lòng từng Phật tử.

    Vài ngày sau, Dương Hạo mới hơi nhàn rỗi một chút, lúc này mới cùng Cẩu Nhi cùng nhau đi thăm vị tiến sĩ mà hắn cứu về kia.

    Bây giờ Dương Hạo cực khát nhân tài, Phạm Tư Kỳ cũng có thể được hắn ủy thác trách nhiệm nặng nề, nghe nói thi trúng tới vòng mười người, nhưng trả lời không có đại thành, liền vứt bỏ quan tước không làm, quy ẩn núi rừng, tiếp tục nghiên cứu học vấn, đối với nhân vật học tốt như vậy, cho dù không có tầng quan hệ này của Cẩu Nhi, đó cũng là muốn gặp một lần.

    Thương thế Chủng Phóng lúc này đã tốt rồi, hắn đang tiến hành biên soạn, hiệu đính thi văn học vấn một đời của phụ thân để in ấn thành sách, lưu truyền đời sau.

    Thấy ân nhân cùng Hà Tây Lũng Hữu Đại Nguyên Soái tới cửa viếng thăm, vội vàng để bút xuống nghênh đón.

    Dương Hạo ban đầu còn có chút lo lắng hắn là con mọt sách chỉ biết là nghiên cứu học vấn, không nghĩ tới trong lúc cố ý thử dò xét, càng phát giác ra vị tiến sĩ này chẳng những về phương diện chính trị, cai trị dân, kinh tế đều có giải thích rất độc đáo, cho dù là về mặt quân sự, đó cũng là đề cương khế lĩnh, cao ốc kiến phàm.

    Chủng Phóng này có học vấn tài năng, đầy bụng thao lược, so sánh với Từ Tiêu, Tiêu Nghiễm xử thế còn có thể cao minh hơn mấy phần.

    Hơn nữa khó có được chính là, người này văn võ toàn tài, Dương Hạo cũng đã lưu lại một thời gian ngắn ở các cường quốc đương thời như Tống, Đường, Khiết Đan, tại trong mắt hắn xem ra, nếu cho người này cơ hội, công lao sự nghiệp của tể tướng Trần Kiều Đường Quốc, tể tướng Triệu Phổ Tống Quốc cũng phải kém xa không kịp người này.

    Thủ hạ của Dương Hạo hôm nay không thiếu tướng lĩnh có thể chinh phạt thiện chiến, tuy nói so với danh tướng Tống Quốc Như Vân còn kém hơn một chút, nhưng là có Dương Kế Nghiệp cùng Trương Phổ, thủ hạ có ít nhất hai vị soái tài.

    Nhưng là về phương diện thành tựu về văn hoá giáo dục, chỉ dựa vào ba người đại ca Đinh Thừa Tông cùng Từ Tiêu, Tiêu Nghiễm chống đỡ, trong ba người này, Đinh Thừa Tông mặc dù tâm tư kín đáo, trí kế bách xuất, nhưng là lề lối vẫn còn quá độ lượng.

    Mà Từ Tiêu cùng Tiêu Nghiễm, trải qua một đoạn thời gian đề bạt như vậy, Dương Hạo đã bắt đầu phát hiện ra, hai người bọn họ là thần trong thủ thành, nếu là giang sơn đã định, làm từng bước, trị thế an dân, bọn họ có thể như cá gặp nước, song về tranh giành thiên hạ, tung hoành thiên hạ, bọn họ đúng là vẫn còn kém một bậc, nhưng Chủng Phóng này, quả thực chính là Gia Cát Khổng Minh từ lều cỏ, nếu như nói Dương Kế Nghiệp, Trương Phổ là nhân tài cấp thống soái, Tiêu Nghiễm, Từ Tiêu, Đinh Thừa Tông có thể là văn thần cốt cán, như vậy Chủng Phóng này chính là chánh trị gia, nhà quân sự, chiến lược gia.

    Dương Hạo như nhặt được chí bảo, lập tức đề xuất muốn Chủng Phóng làm Tiết Độ Phó Sứ, về phần lý do, tự nhiên là một loạt lời nói có thể đả động nhân tâm như kiến công lập nghiệp, vinh quang cửa nhà, tạo phúc một phương, lưu danh sử sách.

    Lần đầu gặp mặt, Dương Hạo đã xuất lễ trọng như thế, thật sự vượt ngoài dự liệu của Chủng Phóng.

    Bất quá hắn nhớ tới lời dặn dò của phụ thân muốn hắn vứt bỏ quan lộ, trở về ruộng nương, nghiên cứu sâu học vấn thì không khỏi lại có chút ít do dự, Chủng phu nhân thì ngược lại, nghe nói trượng phu chính là một Tiến sĩ, chỉ cần gật đầu, lập tức là có thể trở thành quan lớn tam phẩm, không khỏi mừng rỡ, lập tức tới bên cạnh khuyên nhủ.

    Cẩu Nhi thấy Dương Hạo coi trọng đối với thư sinh nàng cứu về này như thế, tự nhiên cũng phải nói giúp, phu nhân nói như vậy, ân nhân nói như vậy, Dương Hạo lại coi trọng đối với hắn đến mức như vậy, Chủng Phóng liền có chút ít động tâm.

    Dương Hạo thấy vậy liền rèn sắt khi còn nóng, đáp ứng để cho hắn trước cứ tiếp nhận cái chức vụ này, đợi sau khi hoàn thành tâm nguyện lập sách vì phụ thân, rồi mới chính thức đi nhậm chức, cho nên Chủng Phóng liền đáp ứng.

    Dương Hạo là Hà Tây Lũng Hữu Đại Nguyên Soái, đây là chức suông, thực quyền là Hoành Sơn Tiết Độ Sứ, Tiết Độ Phó Sứ là Đinh Thừa Tông.

    Sau khi Chủng Phóng đáp ứng phò tá hắn, Dương Hạo lập tứcu liền phát ra dụ lệnh ở Lô Châu, bổ nhiệm Đinh Thừa Tông làm Tiết Độ Lưu Hậu, Chủng Phóng làm Tiết Độ Phó Sứ, thư sinh Chủng Phóng này thoáng cái liền nhảy lên làm nhân vật thứ ba của chính quyền Dương thị, làm cho từ địch ta khắp nơi đang cực kỳ chú ý động thái của Dương Hạo cho đến nội bộ chính quyền của Dương Hạo cũng rối rít suy đoán, không rõ thư sinh có tốc độ đề thăng so với truyền kỳ quan trường Dương Hạo còn nhanh hơn rốt cuộc là có lai lịch gì.

    Dương Hạo có được Chủng Phóng, lòng rất vui sướng, đúng lúc này, hai tin tức lại nối gót nhau tới, tin thứ nhất là Thứ Sử Tuy Châu Lý Phiết Lộc cùng Lý Kế Quân đến Tuy Châu nhờ vả thì bị ám sát bỏ mình, binh lính Tuy Châu sĩ tìm được mấy cỗ thi thể trong rừng, trên người đều mang theo cung đặc biệt nhất phẩm trong quân của Dương Hạo.

    Con trai Lý Phiết Lộc là Lý Thập Nhị được ba quân ủng hộ, thừa kế chức vị Thứ Sử, đồng thời cùng Thứ Sử Tĩnh Châu, Thứ Sử Dục Châu, thượng thư triều đình nói rõ trong sạch, vứt bỏ quan hệ cùng Lý Quang Duệ.

    Tin tức thứ hai chính là bệnh tình nghĩa phụ Lý Quang Sầm của hắn càng thêm nghiêm trọng, muốn hắn lập tức chạy tới Hạ Châu.

    Dương Hạo nhận được tin tức không dám chậm trễ, lập tức cùng Chiết Ngự Huân lên đường, một nắng hai sương chạy tới Hạ Châu.

    Tiếng vó ngựa nhanh mạnh mẽ, đi qua quan ải Thạch Châu đã rơi vào Dương Hạo, Chiết Ngự Huân thở hổn hển nói: "Lý Kế Quân, Lý Phiết Lộc đồng thời bỏ mạng ở dưới cung nhất phẩm, ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chuyện này quá mức kỳ lạ đáng nghi, đáng tiếc bên phía Lý lão gia tử không được, bằng không thật sự nên đi điều tra."

    Dương Hạo vừa ra roi thúc ngựa, vừa nói: "Chuyện này, ta cũng nghĩ tới.

    Chúng ta đã quyết định chủ ý trước tiên chỉnh đốn vững lại căn bản, Tuy Châu tùy cho bọn hắn náo loạn đi, chúng ta lấy bất biến ứng vạn biến.

    "

    Hắn lạnh lùng cười một tiếng, lại nói: "Lý Thập Nhị kia năm nay mười một tuổi sao?

    Hắc !

    Tiểu tử này có cái tên thật là tốt, theo ta thấy, chỉ sợ cuộc đời này của hắn, chỉ có thể sống đến mười hai tuổi."

    Thần sắc Chiết Ngự Huân khẽ động, hỏi tới: "Ngài là nói?"

    Dương Hạo không đáp, nhưng lại lo âu nhìn thoáng qua bóng đêm mịt mờ phía trước, cực kỳ lo lắng nói: "Ta hiện tại lo lắng nhất chính là sợ rằng nghĩa phụ lần này thật sự là không qua được.

    "

    Chương 490: Mới đến Hạ Châu

    Thạch Châu.

    Trên đường đi qua, chính là ngắm thảo nguyên xanh thắm dài vô tận.

    Bò dê qua lại vô số.

    Lều trướng hiện lên từng đám từng đám.

    Thỉnh thoảng lại là từng đám ruộng ngang dọc, lúa mạch non xanh biếc, từng con sông quanh co ở giữa, lại có vô số thôn trang thành trấn không lớn không nhỏ.

    Hoàn cảnh sinh tồn của nơi này so với chỗ của Đảng Hạng Thất Thị phía ngoài Thạch Châu còn tốt hơn chút ít, du mục cùng nông canh so le ở giữa, mặc dù Hạ Châu mới vừa trải qua một cuộc chiến đoạt quyền, nhưng là dân chúng ở đây cũng không bị chiến tranh ảnh hưởng đến, hôm nay chính là lá mạ xanh ngựa béo, trăm họ vẫn là muốn cố gắng chăn thả, trồng trọt, bảo đảm thu hoạch năm nay.

    Tuy Châu ở bên ngoài Thạch Châu, hôm nay ốc còn không mang nổi mình ốc, mà Tĩnh Châu, Dục Châu đều ở phía tây của Hạ Châu, tuy nói bọn họ đường xá xa xôi, hơn nữa hôm nay lại nói với thượng thư triều đình, vứt bỏ quan hệ giữa bọn họ với Lý Quang Duệ, chưa chắc đã dám to gan xuất binh đánh chặn đường, nhưng là vì phòng ngừa vạn nhất, phía Thạch Châu vẫn là phái ra đại đội nhân mã một đường hộ tống, đợi đến tiến vào địa giới Hạ Châu, năm ngàn thiết kỵ binh của Ngải Nghĩa Hải đón được Dương Hạo, quân phòng thủ Thạch Châu mới quay trở lại.

    Bởi vì đi tiếp về phía trước là bãi cát sa mạc, bắt đầu dần dần có khí tượng sa mạc, phóng tầm mắt ra có thể thấy được, khắp nơi là sa mạc nổi lên trùng điệp, tuy nói nơi này còn cách sa mạc một đoạn, nhưng là đã tràn đầy tư tưởng của đại mạc Tây Vực.

    Thống Vạn Thành, đứng sừng sững ở trên mảnh đất này.

    Từ Thống Vạn Thành đi hướng đông, nơi này có ba đạo phòng tuyến cùng Tống Quốc, một đạo phòng tuyến ngoài cùng là hai châu Lân Phủ, đạo phòng tuyến tứ hai là Hoành Sơn, đạo phòng tuyến thứ ba là Thạch Châu dựa vào Cổ Trường Thành, chỉ cần nội bộ Tây Vực không loạn, dựa vào đây mà nhìn phía Đông, có thể nói là vững như núi Thái.

    Từ Thống Vạn Thành tiếp tục đi tới phía tây, đó là Diêm Châu cùng Linh Châu, từ Linh Châu đi hướng bắc, là lưu vực Hoàng Hà phì nhiêu rộng lớn dọc theo Hạ Lan Sơn, từ Linh Châu đi tiếp tới phía tây, còn lại là hai châu Cam Lãnh, hành lang Hà Tây.

    Có thể thấy được vị trí địa lý ưu việt của Hạ Châu.

    Bây giờ Dương Hạo chiếm được Hạ Châu, vừa chiếm được sự ủng hộ của phần lớn bộ tộc Thác Bat thị cùng bảy họ còn lại trong tám họ Đảng Hạng, thấp thoáng đã có khí khái Tây Bắc Vương, tuy nói Dục Châu, Tĩnh Châu đều ở gần Hạ Châu, cũng khống chế một mảnh lãnh thổ lớn cùng một chút thành trì, mà hai châu Cam Lãnh tới một phần của hành lang Hà Tây còn đang nằm trong tay của dân tộc Thổ Phiên, Hồi Cật, thế lực khắp nơi cài răng lược, nhưng là Dương Hạo thực lực ổn định nhất, điểm này đã là không thể nghi ngờ chút nào.

    Cho nên khi Dương Hạo chạy tới dưới thành Hạ Châu, Mộc Ân, Mộc Khôi, Thác Bạt Thương Mộc, Thác Bạt Hạo Phong cùng với nhiều quý tộc Lý thị, Thác Bạt thị đã sớm đi ra ngoài tới nghênh đón từ xa, đứng đợi vị thiếu chủ Hạ Châu hắn.

    Chiếu chỉ của triều đình đã xuống tới, xác nhận chức vị Định Nan Tiết Độ Sứ của Lý Quang Sầm.

    Chính quyền Lý thị là thế tập võng thế, không bị triều đình can thiệp, Dương Hạo là người thừa kế duy nhất của Lý Quang Sầm, trên mặt pháp lý nhất định chính là chủ nhân của Hạ Châu.

    Hơn nữa bất ngờ đánh chiếm Hạ Châu vốn là lực lượng của Dương Hạo, Lý Quang Sầm vốn là bệnh nặng không dậy nổi, trong lòng đông đảo người cũng hiểu, cái mũ Định Nan Tiết Độ Sứ thống lĩnh chư tướng thụ sư năm châu kia, rất nhanh sẽ rơi xuống trên đầu Dương Hạo.

    Đến lúc đó Dương Hạo thân kiêm ba chức vụ Định Nan Tiết Độ Sứ, Hoành Sơn Tiết Độ Sứ, Hà Tây Lũng Hữu Binh Mã Đại Nguyên Suất, lại có được sự ủng hộ của cả tám họ Đảng Hạng, muốn thành lập một chính quyền cường đại Lý Quang Duệ là rất dễ dàng, thậm chí Hà Tây Lũng Hữu có thể đều rơi vào trong tay, trở thành Tây Bắc Vương chân chính, cũng không là chuyện không thể.

    Như thế, bọn họ sao có thể không chắp tay nghe lệnh vị thiếu chủ này chứ?

    Huống chi Lý Quang Duệ vốn kết thù chung quanh, cùng binh mặc vũ, kết quả phát động chiến tranh khắp nơi, chẳng những không có khuếch trương được thế lực của hắn, ngược lại khiến cho địa bàn của hắn ngày càng rút lại, nhất là lần này giấu diếm các bộ đầu cùng đầu lĩnh các bộ tộc Thổ Phiên, Hồi Cật bí mật nghị hòa, lại cắt nhường một mảnh thảo nguyên lớn, càng khiến cho các bộ đầu tỏ ra cực kỳ bất mãn, vẻn vẹn chỉ từ điểm này mà nói, có thể thay đổi một gia chủ, cũng phù hợp với lợi ích của bản thân bọn họ.

    Vì vậy lần nghênh đón Dương Hạo này, chư bộ đầu có thể nói là hết lòng, đem tất cả các tinh binh cường tráng của các bộ lạc đều kéo tới lấy uy danh cường tráng, chỉ hy vọng có thể lưu lại cho thiếu chủ Dương Hạo một cái ấn tượng tốt, nếu như có thể nhận được sự ưu ái của hắn, liền có thể được hắn trọng dụng, được hắn coi trọng, tương lai khi mở rộng đất đai, khuếch trương thế lực, bộ lạc của bọn họ mới có thể càng lớn mạnh hơn khi đi theo thiếu chủ.

    Khi Dương Hạo chạy tới dưới Thống Vạn Thành, mọi người dưới thành đã sắp thành đội hình hàng ngũ chờ đón ở hai bên đường lớn rộng rãi thẳng tắp, bày ra đội hình cánh nhạn, mặc dù bình khí trang phục của những võ sĩ được các bộ lạc tỉ mỉ chọn lựa ra này cũng không thống nhất, nhưng là người người vạm vỡ khôi ngô, chiến mã dưới khố phi thường thần tuấn, đội hình mọi người hai bên đường lớn cùng thiên quân vạn mã đều yên lặng như tờ, nhưng có một cổ sát khí xông thẳng lên trời đập vào mặt, thấy vậy Dương Hạo cũng là âm thầm kinh hãi.

    Nếu như không phải là xuất ra nội ứng ở bên trong, nếu như không phải là hắn mạo hiểm xuyên qua sa mạc Mao Ô Tố, mà là từ Ngân Châu một đường giết qua, gặp phải những võ sĩ uy mãnh hung hãn da cừu da giáp, cung mạnh đao nhọn này, chỉ sợ hắn hao hết sạch binh lực của mình, cũng đừng mơ tưởng mò đến biên giới Hạ Châu, hành động"Trảm Thủ " khiến cho hắn trả giá nhỏ nhất đạt được tiền lời lớn nhất, chi quân đội cường đại này, từ sau này liền thuộc về hắn, nghĩ đến đây, hùng tâm tỏa ra, nếu không phải trong lòng nhớ tới bệnh tình của nghĩa phụ, Dương Hạo lần này thật sự phải vô cùng vui mừng.

    Mặc dù trong lòng nhớ thương bệnh tình của nghĩa phụ bệnh, Dương Hạo hận không thể lập tức chạy vào thành Hạ Châu, nhưng là thấy được đám thủ lĩnh các bộ lạc tỉ mỉ chuẩn bị kiểu duyệt binh, liền vẫn là mạnh mẽ ghì lại cương ngựa, hắn dừng ngựa lại không tiến, ánh mắt sắc bén quét qua đội hình kỵ binh khí thế cường tráng như núi hai bên đường, sau đó hai chân kẹp một cái, khẽ quát một tiếng: "Giá" .

    Chiến mã dưới khố sửa thành bước nhẹ, tiết tấu của cả đại đội thị vệ cũng biến đổi theo hắn, Chiết Ngự Huân tự giác nhanh chóng khống chế ngựa, lui về phía sau hai thân ngựa, cùng Ngải Nghĩa Hải sóng vai mà đi, cả đội ngũ chỉnh tề phi về phía trước.

    Bọn kỹ sĩ đứng nghiêm hai bên cũng là các dũng sĩ thiện chiến nhất của các bộ lạc, nhãn lực tự nhiên cũng là không lầm, tuy nói bọn họ phi thường cung kính đối với Dương Hạo nhưng đó là bản năng kính sợ đối với thượng vị giả, cho đến khi nhìn thấy Dương Hạo ung dung thay đổi nhịp đi, không hạ một đạo mệnh lệnh nào, mấy ngàn kỵ sĩ theo sau đều hiểu rõ trong lòng, như cùng một người đồng loạt thay đổi tốc độ, trở thành phi ngựa chậm chạp.

    Cả quá trình biến hóa như nước chảy mây trôi, tự nhiên ung dung, không có một chút rối loạn, ánh mắt của bọn hắn không khỏi biến đổi, lúc này mới nổi lên kính ý từ đáy lòng, kính ý này, là kính sợ đối với người thực sự mạnh mẽ.

    Sinh tồn ở Tây Bắc so với Trung Nguyên càng không dễ dàng, cho nên kính sợ cường giả, là một loại bản năng xâm nhập vào xương tủy của mỗi nữ nhân trên thảo nguyên, muốn nghĩ chinh phục bọn họ, dựa hết vào một cái xuất thân là tuyệt đối không làm được.

    Đội kỵ sĩ kia nhanh như lại, bất động như núi, chậm lại như rừng, Dương Hạo dùng kiểu duyệt binh đơn giản, để cho các chiến sĩ của các bộ lạc tận mắt chứng nhận quân đội của hắn chính là một chi quân đội uy vũ trải qua chiến trận, ở lúc kiểm duyệt các bộ quân đội Hạ Châu, ung dung thản nhiên đem quân uy cường đại của mình thể hiện đi ra ngoài, làm cho các dũng sĩ hai bên đường tin phục.

    Nam nhi thảo nguyên có tính tình sảng khoái, nghi thức tương đối đơn giản, không thể so với lễ nghi phiền phức dài dòng nhàm chán của Trung Nguyên, cùng chư bộ đầu chào gặp mặt xong, Dương Hạo liền bị mọi ngươi như sao quanh trăng sáng ôm vào trong thành Hạ Châu.

    Chạy tới phủ Định Nan Tiết Độ Sứ, cửa phủ mở rộng, giáp sĩ như rừng.

    Dương Hạo cùng mấy viên đại tướng dưới trướng, cùng với các bộ đầu bước nhanh mà vào, đi đến phòng chính, mới thấy Trương Phổ cùng bảy tộc trưởng Đảng Hạng thất thị chờ đón ở dưới bậc.

    Đảng Hạng có tám họ quan trọng trong bộ tộc, Thác Bạt thị là đứng đầu tám họ, Lý Quang Sầm hôm nay chính là tộc trưởng Thác Bạt thị, đồng thời cũng là người đứng đầu Đảng Hạng bát thị, mà Dương Hạo bây giờ tuy có chức Hoành Sơn Tiết Độ Sứ, nhưng là bàn về địa vị trong tộc, so với bảy thị tộc trường còn phải kém hơn một bậc, nên bảy vị tộc trưởng xin đợi ở phòng chính, vừa giữ được thân phận, vừa không mất lễ kính.

    Dương Hạo cùng bảy vị tộc trưởng chính là đã sớm quen thuộc, lập tức cùng chào hỏi cùng đám người tộc trưởng Tế Phong thị Ngũ Liễu Thư, tộc trưởng Dã Cách thị Tô Lạc, tộc trưởng Hướng Lợi thị Trường Cách La La, rồi lập tức hướng Trương Phổ hỏi: "Nghĩa phụ ta bây giờ ra sao rồi?"

    Trương Phổ trầm trọng nói: "Đại nhân hôm nay khí sắc còn tốt, buổi sáng ăn một chén cháo tấm, buổi trưa ăn canh thịt bánh bao cua, còn ăn mấy khối thịt dê.

    "

    Dương Hạo nghe thế trong lòng giãn ra, nhưng Trương Phổ lại tiếp tục nói: "Từ lúc đầu năm, Lý đại nhân bắt đầu có bệnh khạc ra máu, có lẽ là đi về Hạ Châu quá mệt nhọc, sau khi đến Hạ Châu, bệnh tình phát nặng, vài ngày trước đó còn phun ra máu, ty chức e sợ Lý đại nhân có điều gì, cho nên mới vội vàng truyền tin, xin đại nhân lập tức chạy tới."

    Dương Hạo trong lòng trầm xuống, gấp gáp hướng mấy vị tộc trưởng xin lỗi một tiếng, liền muốn chạy tới hậu trạch, bỗng nhiên Tô Lạc gọi hắn, hơi chần chừ một chút nói: "Thiếu gia chủ, đại nhân chỉ sợ là..., thừa dịp các bộ đầu đều ở đây, thiếu chủ ên sớm lập chính danh, xác lập thân phận mới tốt."

    Dương Hạo nặng nề gật đầu: "Ta hiểu, đại nhân Tô Lạc yên tâm."

    Đến chỗ ở của Lý Quang Sầm tại hậu trạch, còn chưa tới đã nghe từ trong phòng truyền ra thanh âm của Lý Quang Sầm: "Đồ hỗn trướng, đem túi rượu đưa cho ta, có tin lão phu nói một câu, cho đầu người rơi xuống đất hay không? .

    Chỉ nghe thanh âm sợ hãi nhưng kiên quyết của một thiếu niên truyền ra từ trong phòng nói: "Đại nhân, Trương tướng quân đã phân phó, tuyệt đối không thể để cho đại nhân uống rượu nữa, bằng không sẽ tiểu nhân chôn sống trong sa mạc, cầu xin đại nhân khai ân, không nên làm khó tiểu nhân."

    Lý Quang Sầm còn định nói thêm, Dương Hạo đã cất bước đi vào, gọi to: "Nghĩa phụ."

    Lý Quang Sầm ngồi ở trên giường, vốn là mặt giận dữ, vừa thấy Dương Hạo, không khỏi mừng rỡ, vỗ giường nói: "Con ta, đến đây, ngồi xuống bên cạnh vi phụ.

    Ha ha ha, bọn Tô Lạc, Ngũ Thư mấy ngày nay đều nói với ta, con sẽ lập tức tới ngay, lần một lần hai dụ dỗ được cho ta vui vẻ, sau nói nhiều ta cũng không tin rồi, không nghĩ tới con tới thật rồi."

    Dương Hạo nhìn bộ dáng của Lý Quang Sầm, mấy tháng không thấy, hắn càng gầy đi, thân thể vốn cao lớn tựa hồ chỉ còn lại có một bộ xương, khuôn mặt đầy râu quai nón rối bời, đầu tóc râu mép cơ hồ đã trở nên trắng phao hết rồi, nếp nhăn trên mặt cũng càng thêm dày đặc, sắc mặt trong xám có hồng, chỉ có một đôi mắt, vẫn là rạng rỡ có thần, phóng ra tia sáng vui mừng.

    Dương Hạo nhìn hình dạng của hắn, loáng thoáng nhớ lại thời khắc lần đầu nhìn thấy hắn, hắn ngồi ở trên một chiếc xe, khuôn mặt không có nếp nhăn tựa như đao gọt rìu khắc.

    Thân thể cao lớn khôi ngô vững vàng ngồi vào chỗ của mình, gây cho người ta một loại cảm giác vững chắc như Thái Sơn thương tùng, cảm giác cao ngạo, mạnh mẽ như mã thạch Đông Hải.

    Mà nay hắn, lại rõ ràng đã là một lão nhân gầy yếu, cái mũi Dương Hạo chua xót, trong mắt liền nổi lên ánh lệ.

    Lý Quang Sầm trái lại cực kỳ vui mừng, đợi khi Dương Hạo ngồi xuống ở bên giường, liền kéo tay của hắn lại, nhìn hắn từ trên xuống dưới cẩn thận, càng xem nụ cười trên mặt càng là nồng đậm: "Hạo nhi, ban đầu là cha chỉ muốn cho các tộc nhân có đất an cư, nhưng là không dám nghĩ một ngày kia có thể trở lại Hạ Châu.

    Hiện nay, ta đã trở về, thật sự trở lại, hảo nhi tử, kiếp nầy cha có một nghĩa tử như con, đó là phúc khí của ta."

    Nghĩa phụ Lý Quang Sầm ngẩng đầu, chậm rãi quét mắt nhìn hết thảy trong phòng, nhẹ giọng nói: "Hạo nhi, gian phòng này chính là phòng cha ở lúc còn thiếu niên.

    Ha hả, bên trên cây cột kia, còn có khắc mấy vết đao, đó là khi còn bé, là khi cha đo đạc vóc người của mình đó, thoáng một cái mà đã nhiều năm như vậy rồi, cả đời người này, thật đúng là con mẹ nó quá ngắn ngủi..."

    Trong lòng Dương Hạo dâng lên một loại cảm giác không tốt, nhưng là bệnh tình của Lý Quang Sầm, chỉ sợ chính hắn hiểu hơn so với bất cứ ai khác, Dương Hạo nhất thời không nghĩ ra lời khuyên bảo gì, Lý Quang Sầm cười cười, lại nói: "Thật ra, những năm trước đây, cha vẫn cảm thấy đời người này trôi qua quá chậm, quá chậm, cả ngày lưu lạc ở trên thảo nguyên, chạy nạn, giết người, bị đuổi giết, mỗi một ngày đều là khó chịu đựng như vậy, nhưng lão trời già hết lần này tới lần khác không nghe được lời cầu xin của cha.

    Hôm nay, cha sợ nó trôi quá nhanh đi, lão vẫn là không nghe được.

    "

    Đến nơi này, ánh mắt Lý Quang Sầm liếc lên trên người Dương Hạo, trầm giọng nói: "Hạo nhi, lão trời già là lười quản chuyện người phàm chúng ta, hết thảy vẫn phải dựa vào chính chúng ta.

    Hạ Châu, hôm nay đã đoạt lại rồi, Lý Quang Duệ cũng gặp báo ứng, con không cần phải nói cái gì, cha biết bệnh tình của mình, nam tử hán đại trượng phu, không cần phải làm ra bộ dáng lề mề làm bộ làm tịch kia.

    Cha chỉ muốn con đáp ứng cha một chuyện.

    "

    "Nghĩa phụ, cha nói đi."

    Lý Quang Sầm ngưng mắt nhìn xuyên hắn nói:"Cha muốn con đáp ứng cha.

    Phải làm được tốt hơn so với Lý Quang Duệ, so với cha mẹ dã mất, phải đem vinh quang đến cho cha, mà vinh quang, là tới từ con!"

    Nước mắt trong mắt Dương Hạo rốt cục chảy xuống, trịnh trọng gật gật đầu nói: "Nghĩa phụ, con đáp ứng cha!"

    Lý Quang Sầm nở nụ cười hớn hở, mệt mỏi nằm lại trên giường, chậm rãi nói: "Hạo nhi, con mới vừa chạy tới.

    Các bộ đầu nhất định cũng muốn bái kiến con, con mau đi trước đi, hết bận rồi lại cùng cha trò chuyện."

    Hắn xoay chuyển ánh mắt, rồi hướng tới Trương Phổ đứng hầu một bên, nói: "Việc bảo ngươi làm, cũng chuẩn bị tốt rồi chứ?"

    Dương Hạo nghi ngờ chuyển hướng Trương Phổ, hỏi: "Cái gì?"

    Trương Phổ hướng Lý Quang Sầm gật đầu, nói: "Đại nhân yên tâm, đều đã chuẩn bị xong."

    Nhưng ngay sau đó lại chuyển hướng Dương Hạo, thấp giọng nói: "Đại nhân muốn sớm triệu tập tộc trưởng, thủ lĩnh tám tộc, công khai tuyên cáo thân phận của ngài, cũng làm lễ trao quyền, phong đại nhân làm Định Nan Tiết Độ Lưu Hậu."

    Tiết Độ Lưu Hậu, liền tương đương với thái tử, là nhân vật gần với Tiết Độ Sứ nhất, thân phận này được xác lập, cũng là hướng đám thủ lĩnh các tộc tuyên cáo hắn là người thừa kế hợp pháp duy nhất.

    Mặc dù, Dương Hạo là nghĩa tử của hắn, chuyện này ai ai cũng đã sớm biết, nhưng là tựa như một vị hoàng đế đột nhiên băng hà không có chỉ định thái tử giống nhau, như vậy hoàng tử trường cũng chưa thấy được nhất định là người thừa kế, nếu có người bằng vào võ lực cướp lấy, người bên cạnh dù có không đồng ý, cũng không cách nào chỉ trích hắn là bất chánh, cướp quyền lực.

    Lý Quang Sầm vẫn nhớ không quên chuyện này, thậm chí sớm đã bắt đầu chuẩn bị, là hy vọng có thể vì Dương Hạo quét sạch một chút chướng ngại sau cùng.

    Cái chướng ngại này dựa vào binh uy hiện tại của Dương Hạo thì thật ra là không cách nào tạo thành uy hiếp gì đối với hắn, nhưng nếu hậu nhân có suy tính gì thì phải xác lập địa vị thừa kế hợp pháp của hắn sớm một chút, mới có thể là cho dù sau này thế nào, làm cho người khác không thể lợi dụng chuyện này nói gì được, khiến cho hắn danh chánh ngôn thuận trở thành người thừa kế hợp pháp của chính quyền Lý thị .

    Tô Lạc biết rõ mạng Lý Quang Sầm chỉ còn sớm tối, lúc này thúc giục Dương Hạo sớm lập chính danh, hiển nhiên là cũng có sự cố kỵ này, dù sao, tộc nhân dòng chính Lý thị đông đảo, nếu như không thể do Lý Quang Sầm chính miệng xác nhận truyền thừa đối với Dương Hạo, như vậy từ pháp lý mà nói, tộc nhân dòng chính của Lý thị vẫn là có quyền tranh giành cùng hắn, bất kể tương lai là những tộc nhân này muốn tranh giành địa vị, hoặc là bị Đại Tống hay Khiết Đan nâng lên một khôi lỗi, đối với bộ lạc Thác Bạt thị vẫn sẽ có lực mệ hoặc tương đối lớn.

    Dương Hạo yên lặng gật gật đầu, lau nước mắt bên má, mới vừa đứng dậy, Lý Quang Sầm bỗng nhiên lại nói: "Hạo nhi, bảo hắn đưa túi rượu cho ta đi."

    Lúc này Lý Quang Sầm thoạt nhìn tựa như một đứa trẻ tham ăn, đôi mắt trông mong nhìn Dương Hạo,mắt có ý rất cầu khẩn.

    Dương Hạo liếc mắt nhìn tiểu tử sai vặt bất an đang đứng trong phòng kia, nhíu mày nói: "Nghĩa phụ, không phải là cha đã bỏ rượu rồi sao?"

    Lý Quang Sầm liếm liếm đôi môi, lưu luyến nói: "Từ lúc hai tuổi, phụ thân ta dùng chiếc đũa nhúng rượu cho ta mút, cả đời này, ta liền không có rời xa được nó.

    Không tệ, rượu hại thân thể của ta, nhưng nếu không có rượu này, nhiều năm gió tanh mưa máu như vậy, ta cũng không chịu được rồi.

    Việc của mình tự mình biết, Hạo nhi, cha đã không được, cả đời này cha không còn muốn gì, chỉ tham thứ trong chén này, lúc này, con còn không chịu để cho cha ăn no uống đủ sao?"

    Ánh mắt cầu khẩn kia của Lý Quang Sầm làm cho hắn không cách nào nói ra được lời cự tuyệt, do dự một hồi lâu, Dương Hạo khẽ thở dài, cầm lấy túi rượu từ trong tay tiểu tử sai vặt, nhẹ nhàng mà đặt ở trước giường Lý Quang Sầm, Lý Quang Sầm mừng rỡ, mới vừa quơ lấy túi rượu, lại bị Dương Hạo nói một tiếng đè lại: "Nghĩa phụ, một ngày chỉ cho phép uống ba ngụm."

    "A?"

    Lý Quang Sầm do dự, nhưng thấy ánh mắt không cho cự tuyệt của Dương Hạo, lúc này mới lộ ra vẻ mặt đau khổ gật đầu.

    ***

    Nhĩ Mã Y Na đem châm hướng trên mặt giày chưa xong việc cắm xuống, lười biếng duỗi lưng mỏi lên đống giầy, vớ, cái mũ, lót giày của trả con, vừa nhìn nguyên liệu vẫn chồng chất thành đống trước mặt của mình, không khỏi bi thảm nói : "Ta ăn rất nhiều sao?

    Ta sẽ ăn hết cả bộ tộc Tế Phong hay sao?

    Tại sao lại vội vã muốn ta lập gia đình như vậy chứ?

    Lập gia đình còn chưa tính, tại sao phải làm nhiều giầy vớ cùng mũ trẻ con như vậy đây?

    Đợi đến khi làm xong một trăm đôi, a, một trăm đôi thì người ta đã mệt đến thành gà chết rồi."

    Nàng càng nghĩ càng giận, đột nhiên con ngươi xoay động, thuận tay quơ lấy cây kéo, vừa nhặt lên một cái kéo, khéo léo cắt giấy.

    Thiếu nữ người Khương ở Tây Bắc chẳng những dung nhan xinh đẹp mà còn rất khéo tay, cắt giấy là một môn thủ nghệ của các nàng, cắt ra từ hoa cỏ cây cối tới chân dung nhân vật cũng đều trông rất sống động.

    Chỉ sau chốc lát, một nhân vật cắt giấy ở dưới sự cắt khéo léo của nàng đã thành hình rồi, đây là một nam tử đứng nghiêng, nhìn trang phục, rõ ràng chính là người Trung Nguyên, cái trán rộng lớn, sóng mũi thật cao, cái miệng mím chặt, thoạt nhìn rất là anh tuấn.

    Nhĩ Mã Y Na đem giấy cắt hình người cầm ở trong tay, đắc chí thưởng thức hồi lâu, bỗng nhiên ha ha cười một tiếng, rút lên kim châm liền hướng trên hình người đâm tới: "Châm đầu tiểu nhân ngươi này, châm cái miệng nghiêng mắt gian của ngươi này; châm cái tay tiểu nhân của ngươi này, châm cho tiền tài ngươi chảy ra bên ngoài; châm mắt tiểu nhân của ngươi, trúng vào mắt ngươi mù tim cũng mù này...

    "

    " Dương Hạo đại nhân, nơi này chính là chỗ ở của lão phu.

    Ha ha, xin mời qua bên này, gian phòng này là chỗ ở của tiểu nữ."

    "Châm ngươi ... ai nha!"

    Nhĩ Mã Y Na đang châm đến được vui vẻ, chợt nghe lời ấy trong lòng nhất thời cả kinh, một châm liền châm đến trên tay mình, giọt máu đỏ sẫm phút chốc một chút từ trên ngón tay nhỏ ra.

    Dương Hạo bước một bước vào cửa, chỉ thấy một thiếu nữ mặc áo lông màu xanh, phía dưới mặc váy ống, đầu đội khăn xanh, mang vòng cổ bạc, mi mắt cong cong như trăng non,giơ con mắt đang nước mắt lưng tròng nhìn hắn.

    Chương 491: Được voi đòi tiên

    Mười tám tuổi.

    Hôm nay Nhĩ Mã Y Na cùng ba năm trước đây so sánh vẫn là xinh đẹp như một đóa hoa rực rỡ, chẳng qua là cái loại hương vị ngây ngô kia đã dần dần bị một loại mùi vị trưởng thành nổi lên thay thế được, tựa như một quả táo xanh treo ở đầu cành, đã dần dần lộ ra sắc mê người.

    Nếu như không phải là Ngũ Liễu Thư cố ý nói ra nơi này là chỗ ở của con gái hắn, lúc Dương Hạo mới nhìn thấy Nhĩ Mã Y Na , hắn sẽ không ra đại cô nương mắt ngọc mày ngài, thanh xuân xinh đẹp này chính là thiếu nữ xinh đẹp nhảy múa hát ca mà hắn chứng kiến ở đại hội của Đảng Hạng Thất Thị ba năm trước đây.

    "Nhĩ Mã Y Na, Dương Hạo đại nhân tới thăm" .

    Ủa?

    Y Na, con làm sao vậy? .

    Ngũ Liễu Thư cố ý đi chậm lại ở phía sau một bước, đợi đến khi Dương Hạo vào trong phòng trước, lúc này mới cười híp mắt đi theo vào.

    Không nghĩ vừa vào nhà đã nhìn thấy bộ dáng mắt nước mắt lưng tròng của con gái, không khỏi có chút kinh ngạc.

    "A!"

    Nhĩ Mã Y Na vội vàng đem người giấy trong tay siết thành một cuộn tròn giấu vào trong ngực, vừa mút lấy ngón tay, vừa xèo xèo nói: "Con con... không cẩn thận châm vào đầu ngón tay."

    Ngũ Liễu Thư đang muốn tán dương tài nghệ nữ công gia chánh may vá thêu thùa của con gái mình là dõi mắt cả vùng đất Tây Bắc này cũng là không ai bằng, vừa nghe nàng nói lời này thì cũng không dám giúp nàng nói khoác nữa.

    Con mắt Ngũ Liễu Thư xoay động, vội vàng tiến lên một bước, chỉ vào kia những vật giầy, mũ, vớ cùng lót giày đã làm tốt kia nói: "Dương Hạo đại nhân, mời xem, đây là đồ do tiểu nữ đích thân may, kể từ sau khi nàng đi tới Hạ Châu, thì bắt đầu chế luyện, ha hả.

    Ngài xem, lúc này mới có một chút thời gian, đã làm được nhiều đồ tốt như vậy.

    Nhìn lên giày Hoa nhi này, tựa như bó hoa tươi vương nước suối, nếu như để ở bên ngoài, có thể lừa gạt cả ong mật, tinh mỹ đến cỡ nào a, đây đều là một phen tâm ý của tiểu nữ đó."

    Nhĩ Mã Y Na nghe hung hăng trợn mắt nhìn cha mình một cái, thầm nghĩ: "Còn không phải là bị cha bắt làm, bị tỷ tỷ làm phiền, bằng không ai muốn làm những đồ này."

    Dương Hạo nghe vậy rạng rỡ nói: "Y Na cô nương, thật là cực khổ cho cô nương rồi."

    Bởi vì Dương Hạo cũng đã được nghe nói rất nhiều tin đồn không thật về mình cùng Nhĩ Mã Y Na, chợt nhìn thấy nàng, vẻ mặt cũng có chút mất tự nhiên.

    Cho nên lúc này cố ý kéo xa khoảng cách ra, giọng nói vô cùng hách dịch.

    Hắn tựa như một lãnh đạo đi thâm nhập cơ sở, phỏng vấn hời hợt, mang theo một bộ dáng cười tươi thân thiết mà căng thẳng, nói với Nhĩ Mã Y Na nói: "Cô nương mạo hiểm khó khăn, tự thân đi Hạ Châu, cùng lệnh tỷ thuyết phục Thác Bạt Hạo Phong, cấp cho chúng ta rợ giúp cực lớn để thuận lợi đánh chiếm Hạ Châu, nhìn cô nương không động tới một đao một kiếm, lại tránh khỏi thương vong nặng nề đến cỡ nào.

    Mà còn bảo đảm thắng lợi cho phe ta, có thể nói là người đầu tiên đánh chiếm được Hạ Châu."

    Hắn lại chỉ chỉ một đống những thứ giầy, mũ, lót giày cao hơn nửa thân người kia, vô cùng cảm động quay đầu lại, chân thành thấm thía nói với Trương Phổ: "Trương tướng quân, ngài nhìn xem, Y Na cô nương là con gái tộc trưởng Tế Phong thị, nói lên đó cũng là loại nhi nữ tôn quý như công chúa, nhưng là ngài nhìn một cái xem, Y Na cô nương trái lại tự thân động thủ, làm ra nhiều y phục cho các tướng sĩ phòng thủ biên cương gìn giữ lãnh thổ như vây.

    Ngài nhìn một chút đi.

    Nhiều quần áo, tất, giày như thế này phải mất bao nhiêu tâm huyết?

    Thật là khiến người ta cảm động...

    "

    Trương Phổ từ nhỏ đã sống ở khu vực Tây Bắc, dĩ nhiên biết thiếu nữ người Khương chế tác những vật này là làm đồ cưới, của hồi môn, lại nghe Dương Hạo nói lên cảm giác tốt đẹp với loại lý giải này của mình, đôi mắt dài nhỏ của hắn bỗng nhiên mở to một cái, đợi thấy rõ ràng Dương Hạo đúng là không phải nói đùa, từ hai má liền nổi lên một cỗ khí làm cho má hắn trông như miệng một con cóc.

    Trúc Vận đứng ở bên người Dương Hạo cũng biết tập tục kết hôn của thiếu nữ người Khương ở Tây Bắc, nghe đến đó chính là buồn cười, "xuy" một cái phát ra một tiếng cười khẽ.

    Nhĩ Mã Y Na nghe thấy lời tán dương này của Dương Hạo, vốn là cũng có chút không biết nên khóc hay nên cười, nhưng là lại nghe thấy tiếng cười, lúc này mới chú ý tới một vị cô nương hết sức xinh đẹp đứng bên cạnh Dương Hạo, lông mày cong như ánh trăng, sóng mắt như hồ mỹ lệ, rất thanh tú, rất tươi sáng, cũng thông minh lanh lợi rực rỡ như ánh mắt trời giống như các cô nương trên thảo nguyên, nhưng là ngũ quan dung mạo rõ ràng có một loại phong vận dịu dàng của nữ tử nhà Hán.

    Nhĩ Mã Y Na lập tức từ bản năng nổi lên địch ý đối với nàng, còn có một chút ghen tức, tựa như một tiểu hồ ly khi thấy một con động vật khác tiến vào lãnh địa của nàng.

    Trước Bạch Thạch Đại Thần không gì làm không được ở trên cao, Nhĩ Mã Y Na tuyệt không thừa nhận , không, là tuyệt đối không tin mình lại sinh ra ý nghĩ yêu thương đối với một người đàn ông chỉ gặp qua một lần vào ba năm trước đây, mà trong ba năm này, ngày ngày có người nói om sòm tên người này ở bên tai nàng nhưng nàng chưa bao giờ nhìn thấy nữa.

    Nhưng là một thiếu nữ mỹ lệ, cao ngạo nên sự căng thẳng cùng tự ái nàng vẫn phải có.

    Nàng nhìn ra được, nữ tử nhà Hán cười vô cùng xinh đẹp khả ái này chải đầu chính là búi tóc song nha, nói cách khác, nàng còn chưa có lập gia đình, tất nhiên cũng sẽ không phải là một trong bốn vị phu nhân kia của Dương Hạo.

    Đã như vậy, nàng lại theo ở bên cạnh Dương Hạo, vậy nàng với hắn có quan hệ như thế nào, tự nhiên cũng không cần nhiều lời.

    Cho dù mình không thích hắn, cũng không đáp ứng gả cho hắn, nhưng là hôn sự của mình với hắn đã ầm ĩ đến mức không người nào không biết, không người nào không hay rồi, tất cả những thiếu niên các hán tử ong bướm ngày ngày truy đuổi xung quanh nàng đều bị đám trường bối của bọn hắn ân cần dạy bảo đuổi đi khỏi bên cạnh mình, nàng lại bị cha nhốt ở cái địa phương này, giống như một tiểu nô lệ, cả ngày vội vã làm đồ cưới, mà hắn trái lại mang theo một chuẩn phu nhân trang điểm xinh đẹp xuất hiện ở trước mặt nàng, đây là thị uy hay là căn bản không đem nàng để vào trong mắt?

    Thích khách có cảm giác khác lạ nhạy bén hơn nhiều so với người bình thường, một chút địch ý trong mắt của Nhĩ Mã Y Na nhanh chóng bị Trúc Vận bắt được, nàng đầu tiên là hơi có chút ngạc nhiên, sau đó liền lộ ra mụ cười chợt hiểu ra.

    Tính đùa trêu ghẹo nổi lên, Trúc Vận hướng Nhĩ Mã Y Na giả ra bộ dáng mặt quỷ nghịch ngợm, chọc cho Nhĩ Mã Y Na tức đến nổi đóa.

    Dương Hạo lại không phát giác ra mình làm đại ô long, hắn còn làm ra vẻ như thật cầm lấy một cái giầy, cẩn thận xem xét, than thở nói: "Nhìn đường may này tinh mịn, rất bền chắc a, đi vào chân nhất định rất thoải mái.

    Bất quá, ta đề nghị không cần thêu những thứ hoa chim cá thú này trên mặt giày, quá phí thời gian rồi.Thời gian này, đã làm được bao nhiêu giày khác rồi."

    Khuôn mặt Nhĩ Mã Y Na bí xị, căn bản không có để ý đến câu chuyện của hắn, Ngũ Liễu Thư cười khan hai tiếng nói: "Cái này, cái này.. a ha ha ha."

    Tự mình cầu hôn cho con gái, hắn rốt cuộc vẫn là không bỏ được mặt mũi, liền nhìn thoáng qua hướng Trương Phổ cầu trợ.

    Trương Phổ khẽ gật đầu, sau đó hướng Dương Hạo cười nói: "Đại nhân, chúng ta lại đi tới chỗ lão Tô Lạc một chút đi.

    Tiểu Dã Khả Nhi cũng ở nơi đó, hài tử thứ hai của hắn sẽ lập tức ra đời rồi.

    Kẻ làm cha hắn đang bồi tiếp ở nơi đó đấy."

    Dương Hạo vừa nghe liền cười nói: "Tiểu Dã Khả Nhi lại muốn làm cha?

    Tốt, chúng ta đi xem một chút đi."

    Nhĩ Mã Y Na ở trước mặt phụ thân giả ra một thiếu nữu ngoan ngoãn, đem đoàn người Dương Hạo đưa ra ngoài, xoay người lại liền là trợn mắt một cái thật to, học theo giọng Dương Hạo ngốc nghếch nói: "Trên mặt giày này cũng không cần thêu những thứ hoa chim cá thú này, quá hao phí thời gian rồi, dùng thời gian này, có thể làm bao nhiêu đôi giày khác rồi."

    Nàng thở "phốc" một tiếng liền bật cười: "Hèn gì khi hắn ở Biện Lương, lại có danh hào "Đại Bổng Chùy"(đầu gỗ) rơi xuống đầu, thật đúng là đại ngốc, hi hi..

    "

    Sau khi Dương Hạo bái phỏng đầu lĩnh bảy tộc, sắc trời đã gần đến hoàng hôn, ánh tà dương chiếu xuống, nắng chiều tàn đỏ như máu.

    Dương Hạo nói với Trương Phổi: "Đi, chúng ta lại đi ra ngoài thành, tìm hiểu doanh trại quân đội các bọ tộc Thác Bạt một chút."

    Vẻ mặt Trương Phổ hơi có chút chần chờ: "Trời đã tối rồi, không bằng đợi thuộc hạ an bài thỏa đáng xong ngày mai chúng ta hãy đi đi."

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Nghĩa phụ an bài kỳ đại hội này là buổi trưa ngày mai, thời gian quá gấp gáp, chuyện của ngày mai nhất định không ít, trước đó ta cuối cùng nên thăm viếng dần, coi như là trả lễ lại.

    Chờ ngày mai ta xác định địa vị Lưu Hậu của Hạ Châu, thân phận cùng hiện tại sẽ hoàn toàn bất đồng, có lẽ là nắm chắc thời gian đi một lần đi."

    Trương Phổ còn đang do dự, Dương Hạo liếc hắn một cái, bỗng nhiên thần sắc vừa động: "Như thế nào?

    Chẳng lẻ, trong những người của bộ lạc Thác Bạt thị tới đón tiếp chúng ta, còn có người không thể tin được?"

    Trương Phổ nói: "Trong việc này có một ít bộ tộc, đúng là tình thế bức bách, phải hướng Thái Úy cúi đầu.

    Bọn họ cùng Lý Quang Duệ trước kia có quan hệ quá mức mật thiết, sau khi Lý Quang Duệ chết, bọn họ vẫn còn liên hệ cùng Tĩnh Châu, Tiêu Châu, mặc dù đoán chừng bọn họ chưa chắc dám gây bất lợi đối với Thái Úy , nhưng là lấy thân phận hôm nay của Thái Úy, cho dù là một tia nguy hiểm cũng không nên mạo hiểm.

    Cho nên...

    "

    Dương Hạo ngắt lời nói: "Ngươi đem tình hình các bộ lạc nói cho ta."

    Hai người trở về thư phòng ngồi xuống, Trương Phổ đem tình hình từng tộc các bộ lạc hắn hiểu rõ nói qua một lần với Dương Hạo, sau khi Dương Hạo nghe xong liền nói: "Tính toán của ta, ngươi cũng đã biết.

    Hôm nay, chúng ta tựa hồ thoáng cái trở thành đệ nhất cường phiên Tây Bắc rồi, nhưng mà lực khống chế của ta đối với đám thủ lĩnh kia bây giờ còn kém xa Lý Quang Duệ.

    Bổn soái quyết định nghỉ ngơi dưỡng sức.

    Vững chắc ổn định cơ sở, rồi ung dung mưu tính kế sau.

    Nghỉ cùng dưỡng sức, tĩnh cùng động, là hỗ trợ lẫn nhau.

    Nghỉ ngơi, là phải đem lãnh thổ cùng các bộ lạc chúng ta chiếm được nhanh chóng thông qua các loại phương pháp đưa vào thống trị.

    Vừa phải gia tăng trói buộc, thay đổi phương thức quản lý chăn dê thời kỳ Lý Quang Duệ thống trị, vừa phải mau chóng khôi phục sản xuất chăn nuôi, nghề nông, phát triển quy mô của công thương nghiệp.

    Cho bọn hắn nếm thử ngon ngọt.

    "Cây gậy cùng củ cà rốt".

    Vừa khổ, vừa ngọt, bọn họ tự nhiên cam tâm phục tùng, bây giờ còn chưa thích hợp để thay đổi quá nhiều, chủ yếu lấy ổn định cùng phát triển làm chính.

    Dưỡng sức, nhưng vẫn phải dùng chiến tranh để dưỡng, bất kể là nhân khẩu hay là kinh tế, tốc độ khuếch so sánh với dùng thủ đoạn hòa bình sẽ nhanh hơn trăm ngàn lần, nếu muốn đánh chiếm được một khối lãnh thổ ổn định, ắt không thể thiếu thủ đoạn chiến tranh."

    Hắn đi tới bên tường, chỉ vào tấm bản đồ địa hình Tây Vực kia nói: "Ngươi xem, Tiêu châu, Tĩnh Châu, còn đang năm trong tay người thân tín của Lý Quang Duệ, lấy chút liền mặt, bọn họ còn khống chế cả một mảnh lãnh thổ lớn, hơn nữa đem một ít bộ lạc cùng các địa phương đầu nhập vào dưới trướng bản soái chia cắth ra.

    Có một ít thủ lĩnh bộ lạc thủ lĩnh đầu đuôi hai đoạn, chần chừ, cùng điều này có chút quan hệ.

    Bởi vậy đi về phía Tây, một mảnh địa phương hành lang Hà Tây hành lang, còn đang dưới sự khống chế của dân tộc Thổ Phiên, Hồi Cật.

    Lúc Lý Quang Duệ nghị hòa, đã cắt nhường một chút cho bọn hắn, sau khi Lý Quang Duệ binh bại, dân tộc Thổ Phiên trở về liền nhân cơ hội chiếm cứ một chút, cơ hồ toàn bộ cả hành lang Hà Tây hiện tại đều rơi vào trong tay của bọn nọ, đây là bất lợi với việc chúng ta khai phá đường thông thường cho Tây Vực.

    Địa phương này, nhất định phải đoạt được, có chiếm được chúng ta mới có thể phát triển, mới có thể phồn vinh.

    Trương Phổ đi theo cùng tới, hớn hở nói: "Đúng vậy, hành lang Hà Tây bị vây trong hai mặt Nam Bắc núi non kẹp giữa, nơi rộng nhất bất quá chỉ hơn hai trăm dặm, hẹp nhất chỉ vẻn vẹn mấy trăm bước, giống như một hành lang hẹp dài từ Đông Nam nghiêng tới hướng Tây Bắc, nối liền Quan Lũng cùng Tây Vực.

    Đất Hà Tây đi từ Lan Châu qua sông, chen giữa thành một tuyến đường, kéo dài hai nghìn dặm.

    Tây khống chế Tây Vực, Nam ngăn cách Khương Nhung, Bắc chắn Hồ Lỗ, khống chế Hà Tây, lui thì có thể khống chế Tây Vực, vào thì có thể theo Quan Lũng trông vào Trung Nguyên, nơi này là vị trí cửa ngõ ra vào rất quan trọng, phải nắm giữ ở trong tay chúng ta mới yên tâm được."

    Hắn liếc Dương Hạo một cái, lại thử dò xét nói: "Hà Tây chính là trên cao nhìn xuống, bao quát một dải lòng chảo Hà Lũng, Quan Trung, Hà Tây, nhất định từ Hà Tây xuất binh công kích Quan Lũng dễ dàng, mà từ Quan Lũng tấn công Hà Tây thì khó khăn.

    Nếu như chúng ta khống chế cả đất Hà Tây thì không cần lo xa, khi đó thì có thể từ Bắc vào Nam, từ trên xuống dưới, mưu đồ Lũng Hữu.

    Lũng Hữu bây giờ ở trong tay người Thổ Phiên, nếu như có được Lũng Hữu rồi, như vậy Quan Trung ...

    Từ Hà Tây mà mưu Lũng Hữu, từ Lũng Hữu mà mưu Quan Trung.

    Sau khi chiếm được Quan Trung thì nên mưu đồ chuyện gì?

    Quan Trung là xương sống của thiên hạ, đầu rồng của Trung Nguyên.

    Tám trăm dặm Tần Xuyên giàu tài nguyên thiên nhiên, đế đô đứng đầu quốc gia năm ngàn năm lịch sử.

    Mưu tính Trung Nguyên, tất bắt đầu từ Trường An; lấy được Trường An, tất phải bắt đầu từ Lũng Hữu.

    Trong thư Hán Vũ Đế Lưu Tú từng viết cho đjai tướng Cử Chương dưới trướng hắn cũng đã nói: "Nếu chiếm được hai vùng đất này, là có thể mang binh tới hướng Nam đánh bại Thục Lỗ.

    Nếu không biết đủ, trước bình Lũng, sau ngắm Thục."

    Như vậy sau khi có được Ba Thục lại nghĩ tới cái gì?

    Điểm này, Tần Thủy Hoàng cũng sớm lưu lại chỉ thị cho hậu nhân !

    Được đất kia đủ để nước mạnh lấy tài phú kia đủ để làm dân giàu binh mạnh.

    Tần Thủy Hoàng nhất thống sáu nước, chính là đều bắt đầu từ Ba Thục.

    Mà nay nghĩa quân đất Thục càng ngày càng lớn mạnh.

    Giang Nam không yên.

    Kinh Hồ hôm nay lại là địa phương vừa mới bị Tống quốc thâu tóm mấy năm.

    Tưởng tượng đi xuống, từ Hà Tây tới Lũng Hữu, từ Lũng Hữu tới Quan Trung, từ Quan Trung tới Ba Thục, từ Ba Thục tới Kinh Hồ, một khi cái kế này thành công, Tống liền thành một khối thịt béo trước miệng hổ, hoàn toàn ở dưới sự vây bộc của bọn họ."

    Dã tâm của Trương Phổ hiển nhiên so sánh với hai người tướng lĩnh Mộc Ân, Mộc Khôi suốt đời lấy phụ tá chủ công đoạt lại năm châu Định Nan làm mục tiêu còn lớn hơn nữa.

    Mà, cũng đúng là càng ngày càng nhiều người gom lại dưới trướng Dương Hạo, quan viên văn võ đều mong muốn có được Trung Nguyên, cho dù là tướng lĩnh như Mộc Ân, Mộc Khôi, sau khi hoàn toàn khống chế Hà Tây , tất nhiên cũng sẽ bắt đầu sinh ra hy vọng như vậy.

    Dương Hạo theo tay của hắn nhìn lại, con mắt rơi vào trên đất Lũng Hữu, nhưng ngay sau đó lại nhảy vọt qua Quan Trung, trực tiếp hướng chỗ đánh dấu Ba Thục nhìn sâu một cái, ở nơi đó, hắn đã chôn trước một quân cờ mai phục, nhưng là chuyện này tạm thời cũng không cần nói với Trương Phổ, có thể dùng tới quân cờ mai phục hay không, còn phải nhìn xem đại long này có thể làm thành hay không.Cao thủ đánh cờ.

    Dưới sự tranh giành cướp cờ, đại long nhìn như uy mãnh cũng chưa chắc sẽ không bị người chém.

    Có một quân cờ mai phục, làm cho nó ẩn đi xuống, mới có thể tiến lùi thoải mái được.

    Dương Hạo đối với việc Trương Phổ thử dò xét dường như hoàn toàn không phát hiện, chẳng qua là mỉm cười nói: "Trương tướng quân nghĩ quá xa rồi, cơm phải ăn từng mếng, đường phải đi từng bước, tính toán của bổn soái hôm nay , là bỏ qua ngoại tuyến Tuy Châu, tạm lánh mũi nhọn của Tống Quốc, chuyên tâm tổ chức lại Tây Vực, trước tiên nhổ đi cứ điểm bên ngoài hai châu Tĩnh Tiêu.

    Dùng thủ đoạn cô lập, chèn ép, hòa bình đoạt lấy Tĩnh Tiêu, sau đó hướng phía Tây, chiếm cứ các châu Cam Lương Sa Kỷ.

    Phá được Đôn Hoàng, đả thông lối đi Tây Vực, đem Hà Tây vùng lên kinh doanh."

    Hắn hít vào một hơi thật sâu, chỉ lại bản đồ nói: "Muốn làm được điều này, đầu tiên phải đem toàn bộ thế lực Ký thị kinh doanh nhiều năm ở chỗ này nắm vào trong tay."

    Trương Phổ nhân cơ hội nói: "Không tệ, cho nên đầu tiên phải thông qua các loại phương pháp đem tám họ Đảng Hạng hoàn toàn khống chế ở trong tay, ví dụ như..."

    Hắn còn chưa kịp nói ra chuyện thông gia cưới hỏi cùng Tế Phong thị, Dương Hạo đã đồng ý nói: "Đúng là như thế, một ít bộ tộc chần chừ như lời ngươi nói kia, bây giờ chẳng qua là không ngừng đắn đo, sợ đem đầu giao nhầm chủ tử, cũng không cần dùng sức mạnh cứng rắn đánh.

    Nếu không một khi vô ý, chỉ đem tới nội loạn.

    Chỉ cần nhổ đi Tĩnh Châu, bọn họ tự nhiên quy tâm(lòng quay về).

    Trước đó, ta tin tưởng bọn họ dù có dị tâm, cũng không dám làm chuyện mạo hiểm diệt tộc một vốn một lời.

    Trương Phổ bị hắn cắt lời, nhất thời không tiện nhắc lại, suy nghĩ một chút nói: "Đại nhân nói cũng đúng đạo lý, tốt lắm, xin đợi ty chức đi gọi binh mã của Điều Ngải tướng quân cùng Mộc tướng quân tới, hộ vệ đại nhân thị sát các doanh ."

    Dương Hạo bật cười nói: "Làm sao?

    Điều hơn vạn nhân mã, theo bổn soái cuồn cuộn xuyên qua các doanh?

    Như vậy, chẳng phải chúng ta sẽ bị bọn họ xem thường sao?"

    Dương Hạo hỏi: "Ở trong những bộ lạc này, ngươi cảm thấy bộ lạc nào không đáng tin nhất?"

    Trương Phổ nói: "Bộ lạc Thác Bạt Khắc Vũ đóng tại Tây Nam thành, cùng Lý Quang Duệ quan hệ mật thiết nhất, liên lạc cùng hai châu Tĩnh Tiêu cũng nhiều lần nhất."

    Dương Hạo quả quyết nói: "Tốt, ta và ngươi nhanh chóng lên đường, trước tiên tìm hiểu bộ lạc Khắc Vũ ?"

    Trương Phổ biến sắc nói: "Đại nhân, đi tới chỗ bộ lạc Khắc Vũ trước tiên?"

    Dương Hạo hướng hắn nháy mắt mấy cái, cười nói: "Ngươi không cảm thấy, như vậy ngược lại là an toàn nhất sao?"

    Trương Phổ vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, trong lòng vội vàng vừa chuyển, liền hiểu ý của Dương Hạo , không khỏi tin phục gật gật đầu.

    Hai người mang khoảng một trăm tên thị vệ rời khỏi phủ Tiết Độ Sứ.

    Một trăm tên thị vệ này thân mang trọng giáp, quàng cung vác đao, trên ngựa lại đeo một cây trường thương, đằng đằng sát khí, khí mạnh như núi, trong đó chỉ có một mình Trúc Vận, mặc dù bên trong mặc trang phục dễ dàng hành động nhưng bên ngoài vẫn là xiêm y của nữ nhi.

    Nhẹ nhàng dịu dàng, không một mảnh giáp.

    Nàng nhẹ nhàng nhảy lên chiến mã, nâng đỡ bảo kiếm trên sau vai, bỗng nhiên nhướng mày.

    Nàng lại cảm thấy được cổ khí tức kia rồi, tựa như một con mãnh thú dựa vào giác quan thứ sáu nhạy cảm, cảm thấy được địch nhân cường đại ẩn núp, nhưng là nàng thủy chung không tìm được vị trí của người nọ.

    Kể từ khi ở Lô Châu, nàng đã thường xuyên cảm giác được sự tồn tại của người này, nhất là vào ban đêm khi nàng đi tới gần Dương Hạo, nàng biết, người này nhất định là thiếp thân thị vệ của Dương Hạo.

    Đối với nàng cũng không có địch ý, nhưng bản năng là một thích khách, khiến cho nàng đối với bất kỳ một người nào không cách nào nắm giữ được, cũng sẽ sinh ra một loại đề phòng từ bản năng.

    Huống chi không cách nào tìm được vị trí của người này.

    Chứng minh bản lĩnh người này cao minh hơn nàng nhiều lắm.

    Đối thủ có võ nghệ cao minh hơn nàng thì nàng thấy nhiều rồi.

    Nhưng võ nghệ cao minh, chưa chắc công phu che giấu khóa khí ẩn núp thân hình cũng cao minh như vậy, người chết ở trên tay nàng, phần lớn đều có võ công hơn so với nàng.

    Mà người này, rõ ràng làm cho nàng cảm giác được nguy hiểm, nhưng không tìm được sự hiện hữu của hắn, đây mới là điều làm cho nàng kiêng kỵ nhất, nàng không cách nào dễ dàng bỏ qua được sự tồn tại của một nhân vật như vậy, tựa như một đầu sư tử mạnh mẽ tuyệt không dễ dàng tha thứ cho một dã thú cường đại xâm nhập lãnh địa của nó.

    "Không được, nhất định phải tìm ra hắn.

    Bằng không, cảm giác như vậy quá khó chịu."

    Trúc Vận rung dây cương ngựa lên, ánh mắt sắc xảo xẹt qua trên người những tên thị vệ kia, đột nhiên liếc thấy bóng lưng Dương Hạo, khóe miệng nhất thời lộ ra một tia cười giảo hoạt.

    Nàng đã tìm được biện pháp đối phó cao thủ kia.

    Lời tác giả:

    Được Lũng mà ngắm Thục a.Lòng ham muốn của con người càng lúc càng lớn.Mục tiêu dự định cũng không ngừng tăng lên.

    Chương 492: Quy Tâm

    Nhân mã các bộ lạc tới Hạ Châu bái kiến Dương Hạo đều đóng quân ở ngoài thành, bởi vì tộc trưởng Thác Bạt thị Trữ Xuyên Điển Dư chi mang theo một ít thị vệ tới Hạ Châu, vi vậy liền nghi ở trong thành.

    Doanh trại quản đội đóng ngoài Tây Nam thành Hạ Châu, quân đóng ở đây chính là bộ lạc Khắc Vũ trong Thác Bạt thị mà Trương Phổ cho là không đáng tin nhất khi phân tích với Dương Hạo.

    Bộ lạc Khắc Vũ hôm nay là do hai huynh đệ quản lý, huynh trưởng Thác Bạt Hàn Thiền, nhị đệ Thác Bạt Hôa Thiểu, quan hệ của bộ lạc Khắc Vũ cùng Lý Quang Duệ luôn luôn cực kỳ mật thiết.

    Lãnh địa của bọn họ cũng gần Hạ Châu nhất, vì vậy, bọn họ không thể không hướng Lý Quang Duệ xưng thần.

    Nhưng mà.

    Bọn họ đối với Dương Hạo dùng trí kế đoạt lấy Hạ Châu, vẫn là có chút phần đối. thẳng đến khi nghe nói mười vạn đại quàn của Lý Quang Duệ lại có thể tan rã dưới sự phần kích của Dương Hạo.

    Lúc này mới nan sợ uy thế của hắn.

    Hôm nay vừa thấy gần vạn đại quân của Dương Hạo kỷ luật nghiêm minh, quân uy nặng như núi.

    Thác Bạt Hàn Thiền sợ hãi. sau khi thu binh trở lại doanh trại của mình, liền lập tức tìm tới nhị đệ. thắng thắn nói: "Hôa Thiểu, ta xem quản uy Dương Hạo mạnh mẽ.

    Thật là tinh binh bách chiến, lấy được Hạ Châu hắn tất nhiên là dùng xảo kế.

    Thế nhưng mười vạn đại quản của Lý Quang Duệ đại nhân, bị giết đến quăng mũ cởi giáp, hai người phụ tử cũng chết trên chiến trưởng, điều này không thể dùng mưu mà được như vậy.

    Theo ý ta. vị trí đứng đầu Đàng Hạng, đã định là hắn.

    Chúng ta chính là không nên cùng Lý tam Tư Tiêu Châu dày dưa nữa.

    Bẳng không sợ rẳng sẽ dẫn lửa lên thân.

    Thác Bạt Hôa Thiểu cùng có chút nhụt chí.

    Nhưng hắn trầm ngâm một lát lại nói: "Hàn Thiền, trước không nên nói quá sớm.

    Tuy nói Lý Quang sẩm có được danh phận đại nghĩa.

    Nhưng hắn từ thuở nhỏ đà tới bộ tộc Thổ Phiên, sau khi phụ thân hắn chết liền lưu vong tại bên ngoài, có thể nói bây giờ các thủ lĩnh Thác Bạt thị ta cùng hắn cũng đều không quen thuộc, hôm nay đầu phục hắn, một là bởi vì có điều bất mãn đối với Lý Quang Duệ đại nhân, hai là bời vì không chịu khuất phục dưới binh uy thì phải chết.

    Nhưng mà chưa chắc đã vui lông phục tùng đối với phụ tử hắn.

    Lý Quang Duệ đại nhân đà chết, nhưng Lý Kế Quân đại nhân vẫn côn.

    Sao biết hắn không thể ngóc đầu trở lại?

    Bộ lạc Khắc Vũ chúng ta có quan hệ mật thiết cùng Lý Quang Duệ đại nhân.

    Dương Hạo sẽ thật sự tín nhiệm chúng ta sao?

    Hơn nữa.

    Lãnh địa của chúng ta gần Hạ Châu nhất, ngươi sao có thể xác định Dương Hạo sè không vì sự an nguy của hắn mà vừa đắm vừa xoa chiếm đoạt đắt của bộ lạc chúng ta.

    Theo ta thấy, hôm nay không ngại lá mặt lá trái, tiếp tục xem xét tình thế Tiêu Châu bên kia.

    Cũng không thể chặt đứt liên hệ.

    Bằng không một khi Lý Kế Quân đại nhân ngóc đầu trở lại, chúng ta côn có thể tiếp tục hưởng dụng bài cô cùng ruộng đồng màu mỡ nhắt sao?"

    "Ân, khụ".

    Một gã béo ục ịch lấy tay che miệng, nhẹ nhàng mà khụ một tiếng.

    Thác Bạt Hàn Thiền thấy vậy.

    Vội hỏi: "Thế Vinh thấy thế nào?"

    Nam tử béo ục ịch này tên là Vương Thế Vinh, đừng xem tướng mạo xấu xí, hắn chính là một nhân vật rất có học thức.

    Ngưởi này là con cháu của dán di cư từ thế hệ trước, là một người Hán.

    Kỳ thực người Hán ở Tây Vực có số lượng rất lớn.

    Từ Hán Tùy Đường tới nay. thương lộ Tây Vực thịnh vượng đông đúc.

    Cho nên rất nhiều người Hán di cư tới Tây Vực, cùng dọc theo con đường này định cư xuống, thời Đường Túc Tông, dân tộc Thổ Phiên trở thành người thống trị Tây Vực tuyệt đối.

    Khiến cho mấy trăm vạn người Hán rơi vào dưới sự thống trị của bọn họ.

    Thời ki Đường Văn Tông, đà từng sai sứ giả tới Tây Vực, thấy thành ấp Cam.

    Lương.

    Qua.

    Sa Châu vẫn như cũ, mà ngưởi Hán ờ đó vô số, thấy có sứ giả Đường triều, liền chen chúc hoan hổ.

    Nước mắt đầy mặt chất vấn: "Hoàng đế côn nhớ nhân dân rơi vào tay ngoại bang khống?"

    Nhưng mà chính phủ Đường triều lúc đó đã vô lực thu phục Tây Vực.

    Lại qua vài năm.

    Đường triều dưới sự áp bách bằng vũ lực của dân tộc Thổ Phiên, thẳng thắn cùng vương triều Thổ Phiên thành lập minh ước Thanh Thủy, ý nghĩa Kính Châu đất Đường tới tận cùng bên trái Thanh Thủy Lũng Châu, từ Phượng Châu tới hết phía Tây Đồng Cốc, phía Nam hết Tây Sơn.

    Đại Độ Thủy, côn dân tộc Thổ Phiên thủ trần các thành châu Lan.

    VỊ, Nguyên, Hội.

    Tây Lâm Điêu.

    Đông, cùng Tày Nam Đại Độ Thủy.

    Từ nay về sau. khiến cho các châu huyện Lùng Nam Văn.

    Vô, Thành, Điệt.

    Nham, Manh bị bô hoang, toàn bộ trờ thành lãnh thổ của dân tộc Thổ Phiên, vi vậy số lượng người Hán rơi vào Tây Vực cảng lớn.

    đạt được tới con số mấy trăm vạn nguởi.

    Liên hệ giữa mấy trăm vạn ngưởi Hán này cùng vùng Trang Nguyên cũng hoàn toàn gián đoạn.

    Tới lúc này, vương triều Thố Phiên diệt vong, các chính quyền bộ tộc Thổ Phiên.

    Hồi Cật.

    Đảng Hạng phân biệt chia cắt đất đai.

    Đểu chiếm một phương.

    Vương Thế Vinh này vốn là đệ tử thế gia. tổ tiên truyền đời luôn kinh doanh tại Sa Châu, thế nhưng khi người Đảng Hạng trở thành lực lượng cường đại nhất Tây Bắc.

    Hạn chế thương nhân Tây Vực thông thương tiến cống cùng vùng Trung Nguyên, đánh thuế nặng nề đối với thương nhân chở hàng qua.

    Khiến cho sứ giả các quốc gia cùng thương nhân Tây Vực tách ra khỏi khu trực thuộc của hắn. sửa thành từ dọc bờ Nam Thanh Hải của thung lũng Tháp Lý Mộc tiến vào vùng Trung Nguyên, mà các hoạt động kinh doanh mạnh nhất của dân tộc Hồi Hột từ đó chuyển đến con đường trên thảo nguyên của người Khiết Đan .

    Cứ như vậy, sinh ý của Vương gia rất là tiêu điều.

    Nhưng mà mặc dù sinh ý tiêu điều, cửa nhà vắng vẻ, mà sưu cao thuế nặng của các chính quyền bộ tộc địa phương cảng nửa điểm cũng không giảm, như vậy cho dù giàu cỏ bao nhiêu cũng lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, khi đó Vương Thế Vinh côn chưa quản lý việc nhà, đại ca hắn bị bức đến thắt cổ.

    Vương Thế Vinh một ngụm mai táng đại ca.

    Suốt đêm cùng vợ ôm con thoát khỏi Sa Châu, qua nhiều gian khổ tới bộ lạc Khắc Vũ.

    Dần dần chiếm được tín nhiệm của Thác Bạt Hàn Thiền, trở thành phụ tá tàm phúc của hắn.

    Vương Thế Vinh mỉm cười nhìn Thác Bạt Hàn Thiền, chậm rãi nói: "Ngụ ý cho rẳng.

    Lời Hàn Thiền đại nhân nói mới đúng phân nửa.

    Hôa Thiểu đại nhân nói.

    Cũng đúng phán nửa.

    Nếu như đem lời hai vị đại nhân nói hợp cùng một chỗ.

    Mới là có lợi nhất cho bộ lạc Khắc Vũ ta."

    Hai huynh đệ hai mặt nhìn nhau, Thác Bạt Hôa Thiểu tính tình nóng nảy. không kiềm chế được hỏi: "Ngươi chở dài dông nữa. nói đúng phân nửa là như thế nào? .

    Vương Thế Vinh nói: "Hàn Thiền đại nhân cho rẳng, nên đoạn tuyệt liên hệ cùng hai châu Tiêu, Tĩnh, từ nay về sau cùng bọ phận tàn dư của Lý Quang Duệ đại nhân không qua lại nữa. một lông quy thuận Dương Hạo; mà Hôa Thiểu đại nhân cho rẳng. nên cùng Dương Hạo bảo trì khoảng cách, duy trì liên lạc cùng hai châu Tĩnh Tiêu, ngồi yên nhìn biến hóa rồi mới làm ra quyết định."

    Thác Bạt Hôa Thiểu gặt đẩu nói: "Không sai.

    Ngươi lại có cao kiến gi?"

    Vương Thế Vinh lắc đẩu nói: "Hai vị đểu là sai lầm. sai lớn a.

    Nếu y theo Hàn Thiền đại nhân nói vạn nhất Lý Kế Quân đại nhân Đông Sơn tái khởi.

    Vũ Bộ ta dùng cái gì để tự vệ?"

    Thác Bạt Hôa Thiều vừa nghe vui vẻ nói: "Đúng.

    Ta chính là lo lắng như vậy."

    Vương Thế Vinh lại nói: "Nhưng mà.

    Nếu như Dương Hạo đứng vững gót chân, dựa vào sự ủng hộ của tam họ Đảng Hạng đối với hắn.

    Mở rộng biên giới chia thác đất đai.

    E rằng cảng hơn xa lúc Lý Quang Duệ đại nhân tại vị, lúc này chủ ý đi theo bộ lạc của hắn.

    Tất nhiên thu được lợi ích cực lớn.

    Mà chúng ta như gần như xa.

    Xem xét tình thế.

    Sợ rẳng thanh thế địa vị của bộ lạc Khắc Vũ ta trong các bộ lạc sẽ xuống dốc không phanh, đến lúc đó hối hận thì đã muộn."

    Thác Bạt Hàn Thiền nhíu mày nói: "Như vậy Thế Vinh cho rẳng côn có kế sách lưỡng toàn sao?"

    Vương Thế Vinh lại nói: "Đó là tự nhiên.

    Lấy cái nhìn của tại hạ, bộ lạc Khắc Vũ chúng ta là phải dựa vào Hạ Châu mới có thể sinh tồn. như vậy ai làm chủ nhân của Hạ Châu, chúng ta phải hết sức trung thành thuần phục đối với người đó.

    Hôm nay Lý Quang Sầm đại nhân đã thành người đứng đầu Hạ Châu.

    Mới vừa rồi Hôa Thiểu đại nhân cũng nói trước đây chúng ta cùng Lý Quang Duệ đại nhân đi lại thần mặt.

    Lúc này nếu không hết sức trung thành thuần phục thì làm sao có thể lấy được tín nhiệm của.

    Giành lấy cho bộ lạc Khắc Vũ ta chồ tốt thật lớn chứ? .

    Thác Bạt Hàn Thiền vỗ tay khen: "Ta chính là có ý tứ này, nhưng ngươi nói ta chỉ đúng phân nửa.

    Vậy là đạo lý ra sao?"

    Vương Thế Vinh nói: "Lo lắng của Hôa Thiểu đại nhân, chúng ta cũng không thể không làm phông bị.

    Nhưng mà trăm triệu không thể làm theo Hôa Thiểu đại nhân nói như gần như xa.

    Lạnh nhạt với người đứng đầu Hạ Châu.

    Lúc này, chúng ta phải hết sức trung thành thuần phục, cam tâm làm khuyển mà đối với Lý Quang Sẩm đại nhân, như vậy mới có thể duy trì địa vị của bộ lạc Khắc Vù ta.

    Côn với hai châu Tĩnh Tiêu, lại không ngại chặt đứt qua lại, để tránh khỏi tin tức bị tiết lộ. thu lấy họa bất ngờ.

    Tương lai. nếu Lý Kế Quản đại nhân thật sự có thể ngóc đấu trở lại.

    Đỏng Sơn tái khởi, khi đó chúng ta đã được Dương Hạo tín nhiệm, nếu là lúc nguy cấp trợ giúp Lý kế Quân đại nhân một tay.

    Tại chỗ tâm phúc của Dương Hạo làm mưu tính, côn sợ không thể trở thành đại thần có công của Lý Kế Quản đại nhân, lấy được tín nhiệm cực lớn của hắn sao?

    Đây mới là xem xét thời thế.

    Thoải mái tiến lui."

    Thác Bạt Hàn Thiền nghe xong, không khỏi khen: "Diệu kế.

    Ha ha.

    Thác Bạt hàn Thiền ta một là một.

    Hai chính là hai.

    Không có nhiều quỷ kế đường ngõ như ngươi, Thế Vinh không hổ là xuất thân thương nhân, cách buôn bán này tính toán được rất tuyệt vời."

    Thác Bạt Hôa Thiểu trầm ngâm một lát. cũng không kìm được gật đẩu nói: "Ân. chúng ta lo lắng suy tư.

    đểu là vì tiền đồ của bộ lạc Khắc Vũ.Chủ ý của ngươi, đích thật là tương đối ồn.

    Nói như thế. chúng ta bây giờ phải cung kính đối với Lý Quang sẩm cùng Dương Hạo. ra hết sức lực phục vụ sao?"

    Vương Thế Vinh cười nói: "Hôa Thiểu đại nhân côn có biện pháp tốt hơn sao?"

    Thác Bạt Hàn Thiển nói: "Tình thế so với người mạnh mẽ hơn.

    Trà cách đó côn có cái biện pháp gì chứ?

    Hôm nay một lông vì Lý Quang sầm.

    Dương Hạo làm việc, trong lông lưu lại trước một đường lui.

    Đây cũng là lựa chọn duy nhất của chúng ta.

    Thế Vinh trung thành và tận tâm đối với huynh đệ chúng ta một lông toan tính chỉ vì bộ lạc Khắc Vũ, khi hai huynh đệ ta thăng quan tiến chức, nhất định sẽ không quên công lao của ngươi."

    Sau khi rời khỏi lều lớn của Thác Bạt Hần Thiền.

    Vương Thế Vinh.

    Lững thững đi ra ngoài doanh trại quân đội. bước đi thong thả tới bờ sông, nhìn nước sông suy nghĩ, mê mẩn vuốt râu.

    Ngày trước Trương Triều Nghĩa vung tay hổ một cái, làm tan rã vương triều Thồ Phiên, đó là thời thế tạo anh hùng mà thôi.

    Mà nay, Dương Hạo trong thời gian ba năm ngắn ngủi, trở thành bá chủ Tây Vực.

    Dựa vào thủ đoạn, tình hình, một dựa vào danh môn vọng tộc.

    Hay dựa vào tăng chúng Phật môn.

    Ba dựa vào thương nhân bách tính, cùng Trương Triều Nghĩa năm đó sao mà giống nhau vậy?

    Hắn sẽ trở thành Trương Triều Nghĩa thứ hai sao?

    Hắn là ngưởi Hán.

    Hơn nữa trọng dụng người Hán.

    Quan viên chính trị dưới trướng đều là ngưởi Hán.

    Mà trong võ tướng chỉ có hai viên tướng đáng mặt soái tài, một là Trương Phổ.

    Một là Dương Kế Nghiệp, cũng đều là người Hán.

    Hỏa lực của Dương Kế Nghiệp tập trung tại một đường Hoành Sơn, khống chế Ngân Châu.

    Lân Châu.

    Lô Châu, mà Trương Phổ tọa trấn Hạ Châu.

    Rõ ràng, tương lai khi phá được Tình Tiêu, lấy được hành lang Hà Tây, phần trọng trách này là muốn hắn tới gánh. chịu.

    Tây Vực cũng có trăm vạn người Hán.

    Giọng nói mặc dù có thay đổi nhưng Hán phục vẫn như trước.

    Tương lai Dương Hạo huy binh Tây tiến, hoặc thu hàng hoặc đuổi các dân tộc Thổ Phiên Hồi Cật thì mấy trăm vạn người hán ở Tây Vực há có thể không hưởng ứng sao?

    Bọn họ sẽ trở thành người ủng hộ trung thành nhất của Dương Hạo.

    Hơn nữa. khi đó Trương Nghĩa Triều mặc dù tấn công chiếm Tây Vực.

    Sau đó cũng vẫn là bị người Thổ Phiên cường đại nhất phần công, mà Dương Hạo thì không, tám họ Đảng Hạng đà ờ trong sự khống chế của hắn. mấy trăm vạn nguởi Hán bị vùng Trung Nguyên từ bõ gần hai trăm năm.

    Lưu lạc Tây Vực bị người ức hiếp, sẽ bởi vậy mà kết thúc chiến loạn, sinh hoạt cực khổ đầu đường xó chợ.

    Nghênh đón những ngày ổn định, an khang, không bị áp bách, không làm nô lệ nữa đi?

    Vương Thế Vinh ta có thể chuộc lại nhà cũ của mình, cơ nghiệp của tổ tông, một lần nữa tại Đôn Hoàng cổ Thành dựng lên danh hiệu trăm năm của Vương gia ta sao?

    Tiết Thanh Minh.

    Tràng Dương, ta có thể đi tể phần mộ của liệt tổ liệt tông.

    Vì bọn họ cùng một chén rượu trên mộ đi?

    Vương Thế Vinh trong lông kích động, nhìn lông sông suy nghĩ.

    Nước mắt kín đáo rơi xuống.

    Lúc này con hắn là Vương Triệu Dương tìm đến bờ sông, đứng nghiêm ờ sau nguởi hắn, nhẹ giọng nói: "Cha. làm sao cha lại đến nơi này, sắp ãn cơm chiều rồi, mẹ kêu con đi tìm cha."

    "Nga."

    Vương Thế Vinh từ trong mơ màng tinh lại. xoay nguởi lại theo con trai trờ về đi: "Triệu Dương, ngày mai con thay cha đi vào trong thành xem."

    Vương Triệu Dương Nói: "Dạ, cha muốn mua đổ gì sao?"

    Vương Thế Vinh mỉm cười nói: "Đây không phải mua đồ.

    Mà là tặng đồ. muốn qua phủ Tiết Độ Sử tặng một phong rất quan trọng, việc này trọng đại liên quan đến tính mệnh của phụ tử ta phải hết sức cẩn thận, không thể để cho bất cứ kẻ nào biết."

    Vương Triệu Dương thấy phụ thân nói trịnh trọng như vậy, không khỏi nghiêm nghị nói: "Dạ."

    Phụ tử hai ngưởi vừa đi vừa nói đã rồi bên ngoài cửa doanh trại, từ xa xa chợt có tiếng vó ngựa gấp gáp nổi lên.

    Vương Thế Vinh đang muốn vào doanh trại nghi chán liền quay đầu lại.

    Ngẩng lên nhìn lại.

    Chỉ thấy có hơn trăm nhân mã kỵ binh đang hướng doanh trại của bọn họ gấp gáp mà đến.

    Một ên tướng lĩnh tới phụ cận gằn nhất vội vàng ghìm cương dừng ngựa.

    Vương Thế Vinh thấy rõ người này chính là Trương Phổ trấn thủ Hạ Châu, không khỏi lấy làm kinh hãi.

    Vội và chắp tay nói: "Trương tướng quân, vì sao ngài tới đây?"

    Trương Phồ hướng hắn đáo qua. lại không biết thân phận của hắn.

    Liền cao giọng nói: "Hà Tây Lũng Hữu Binh Mã Đại Nguyên Soái Dương Hạo đại nhân tuần tra bộ lạc Khắc Vũ.

    Muốn Thác Bạt Hàn Thiền ra trại đón chào!"

    "Dương...

    Dương Hạo đại nhân tuần doanh?"

    Vương Thế Vinh xem phía sau hắn chỉ là trẽn dưới một trăm tên thị vệ, không khỏi kinh ngạc kêu lên.

    Dương Hạo ruồi ngựa về phía trước mỉm cười nói: "Không sai.

    Chính là bản soái."

    Hắn nhìn nam từ mặc Hán phục trước ngựa này một chút.

    Phần lớn các bộ lạc Tây Bắc đểu có người Hán. hơn nữa nhân vật thượng tầng của các tộc Tây Bắc xưa nay cũng thích mặc Hán phục.

    Này cũng không tính là kỳ quái, chi là ánh mắt của trung niên nam tử mặc Hán phục trước mắt này nhìn mình cực kỳ cổ quái, hắn cũng nói không nên lời đó là một loại cảm xúc ý tứ gì được.

    Dương Hạo nhịn không được hỏi: "Bản soái là cùng đến với Trương tướng quân, thế nào.

    Các hạ côn hoài nghi thân phận của ta sao?"

    "A.

    Không không không, tại hạ... tại hạ lập tức đi vào thông báo. xin Dương soái chờ một chút."

    Vương Thế Vinh quay đầu lại nhìn trong doanh, đà có rất nhiều người trong tốc nghe tiếng đi tới rồi, mang vội vàng trấn định lại tâm thần, hướng Dương Hạo cung kinh thi lễ. xoay người hướng doanh trại cấp tốc chạy đi.

    Quả nhiên.

    Dương Hạo thình lình chạy tới.

    Vượt ra ngoài ý nghĩ của Thác Bạt Hàn Thiển, hai huynh đệ hoang mang rối loạn ra cửa nghênh đón. cả quẩn áo cũng chưa có mặc chinh tề.

    Cho dù hai người không có bị Vương Thế Vinh nói một phen đả động, lúc này cũng không kịp an bài nhân thủ ứng phó với Dương Hạo. cũng tại khi xảy ra chuyện mới lập tức liều mạng chạy tới.

    Dương Hạo theo hai huynh đệ này tiếp cận doanh trại, nhìn tướng sĩ bộ lạc Khắc Vũ. mới biết người nhìn mình có ánh mắt hơi quái dị kia là phụ tá của Thác Bạt Hàn Thiền.

    Hắn tại bộ lạc Khắc Vũ cũng không có nói nhiều, dô xét an ủi một phen, liền tại dưới sự cung kính đưa tiễn của Thác Bạt huynh đệ đến doanh trại của bộ tộc tiếp theo, mắt thấy thủ lĩnh bộ lạc Khắc Vù cùng Lý Quang Duệ thân cận nhất, có thể nói là dông chính của Lý Quang Duệ lại cung kính đối với Dương Hạo như vậy, các bộ lạc khác đâu côn dám tìm cách làm loạn.

    Dương Hạo một bộ dáng ra vẻ tựa như đi tuần tra dô xét đại doanh các bộ lạc. ngông nghênh tại trong doanh trại các bộ lạc ở ngoài bốn cửa thành đi một vông, khi vừa ra khỏi thành thì ánh mặt trời chiểu đỏ rực côn đọng ờ phía xa, đợi khi từ cửa Đông trở về thành thì đám thị vệ đi theo đà đốt lên cây đuốc.

    Dương Hạo vui vẻ trở về thành không có cảm thấy trong đội ngũ thị vệ của hắn.

    Thị vệ duy nhất không có đi ăn cơm đang quan sát bóng lưng của hắn giống như quan sát con mồi giống nhau, gió nhẹ nhàng thổi qua, trăng non vừa bô lên trên bầu trời, tựa như cặp mắt cười cong lưỡi liềm kia của Trúc Vận.

    493: Viện sư ngũ châu (1).

    Sau khi Dương Hạo về thành, việc đầu tiên hắn làm là đi thăm Lý Quang Sầm, có lẽ là vì thấy tinh thần của Dương Hạo trở nên tốt hơn hay là vì mở tiệc, sắc mặt của Lý Quang Sầm trở nên tốt hơn nhiều so với tưởng tượng, hai người gặp Lý Quang Sầm, kể lại tỉ mỉ quá trình đến Hạ Châu gặp thủ lĩnh của các thị tộc cho Lý Quang Sầm nghe một lượt, hai người mải mê nói chuyện cho tới lúc ánh trăng đã lên cao, Lý Quang Sầm có vẻ đã mệt, thì Dương Hạo mới cáo từ.

    Bước ra khỏi phòng mật của Lý Quang Sầm chỉ thấy cảnh vật mờ ảo, những hòn non bộ và đầm nước, thực cố sắc cố hương, kiến trúc này ở Giang Nam chỉ có thể nói là nhiều vô kể, song ở tây vực gió bụi ngày ngày, có được cảnh vật này, thực không phải dễ.

    Quy mô của Lý gia hùng vĩ, theo lối kiến trúc của Vương phủ, trước sau phân rõ ràng, phía sau có diện tích vô cùng rộng, Dương Hạo men theo hành lang đi đến bên hồ nhỏ, qua chiếc cầu xinh xắn chính là nơi ở của hắn.

    Vừa đến bên cầu, ánh trăng chiếu rọi xuống mặt sông lấp lánh ánh sáng, cầu dập dờn trên mặt nước huyền ảo, bóng đêm dường như bị thức tỉnh bởi ánh trăng lung linh, cảnh vật tắm mình hết thảy trong ánh trăng.

    Dương Hạo cất bước lên cầu, một cơn gió thổi tới, hắn dừng chân, lặng người nhìn về phía đó, chỉ thấy chiếc đèn lồng trong tay hắn khẽ dao động.

    Hắn bỗng cảm thấy có sát khí cực mạnh ở đâu đó, rất sắc bén, rất nguy hiểm, song không tài nào phỏng đoán được phương hướng của nó.

    Trước hắn vốn cho rằng cách nói sát khí vô hình là vô căn cứ, song nội công của hắn khi đạt được tới một cảnh giới nhất định, khi giác quan thứ sáu đạt tới cảnh giới nhạy bén cực đỉnh, hắn mới biết rằng điều này có thật.

    Ai nói nó là thứ vô hình chứ?

    Nếu như cho rằng vô hình thì phần lớn con người ta không cảm nhận được, giống như sóng âm cao tần vậy, hai tai của loài người rất khó nghe được nó, sát khí của nội tâm một người là vô hình, người tu được tới cảnh giới cực điểm thì có thể giống như con dã thú tỉnh táo bước tới bẫy của tên thợ săn, dù nó không nhìn thấy cũng không nghe thấy, nhưng nó có thể cảm nhận thấy được.

    Có thích khách!

    Thực là có thích khách!

    Thích khách ở đâu?

    Dưới cầu chăng?

    Sau hòn non bộ chăng?

    Trên cây?

    Trong bụi cỏ?

    Hay là lợi dụng chỗ nào đó gần ta nhất nhưng tầm mắt ta lại không nhìn thấy được?

    Hắn dùng vũ khí gì?

    Là đao hay kiếm, hay nỏ cung, hay là kim châm?

    Nếu như không thể xác nhận được vị trí của đối phương, ở một cự ly gần nhất đối phương hòa lẫn vào bóng đêm, giương cung bắn hoặc dùng kim châm búng một cái, thì Dương Hạo khó mà tránh khỏi.

    Hắn như một pho tượng, đứng đực ra ở đấy, mồ hôi không biết ướt đẫm bàn tay hắn từ lúc nào.

    Có khi nắm giữ được cả mười vạn đại quân, ra lệnh được cho cả nghìn vạn người, những nhân vật kiêu hùng chết, trước mặt thất phu vị tất có thể chiếm thượng phong, Dương Hạo cũng không thể ngờ rằng dù đã cảnh giác cao độ vẫn có người không động hơi thở lẻn vào phủ đệ của hắn, kiên nhẫn chờ đợi đến lúc này.

    Dương Hạo không hề động đậy, mắt nhìn quanh những vật khả nghi, hắn đứng một hồi lâu, bên tai bỗng nghe thấy hai tiếng nói rất nhỏ, vô cùng nhỏ, đơn thuần chỉ là tiếng động, hai tiếng này phát ra như tín hiệu, Dương Hạo xoay người bước đi, giả như không thấy có động tĩnh gì, song bên tai vẫn nghe ngóng, Dương Hạo nắm chặt lấy kiếm bên hông.

    Thích khách trốn trong chỗ đêm tối không ngờ hắn lại có phản ứng này, hắn vô cùng ngạc nhiên, thấy hắn sắp rời đi, thích khách không rảnh nghĩ nhiều, lập tức quát một tiếng, nhảy ra như một luồng gió nhẹ, bắn nhanh về phía Dương Hạo.

    Vào lúc này, trước mặt Dương Hạo cũng xuất hiện một dáng người, tốc độ còn nhanh hơn cả tên thích khách kia, còn Dương Hạo thấy tên đó bổ nhào tới không có phản ứng gì, thấy tên đó bắn xẹt qua đỉnh đầu hắn, trong chốc lát lưỡi kiếm được rút ra khỏi vỏ, khó khăn lắm tên đó mới xuất hiện được sau Dương Hạo.

    Điều này chứng tỏ thị vệ bảo vệ Dương Hạo xuất hiện sau mà đến trước, thích khách trước mặt, chặn đứng đường đi của hắn, kiếm quang trong tay chợt lóe, tiếng gió rít ào ào trước mặt hắn, thích khách đó há hốc mồm nhưng hắn cũng không khách khí, kiếm trong tay bỗng hạ xuống, phản kích hướng bụng tên này như đã quyết định chủ ý tận lực giết.

    Bóng đen của tên thích khách đó nhỏ nhắn, lanh lợi, động tác như ma quỷ, tiến về phía trước rồi lại hơi tiến thối, ả ta khẽ quát một tiếng, thân hình bỗng chợt lóe, khó khăn lắm mới đâm tới đối phương một kiếm, múa trường kiếm trong tay, vung một nửa đường tròn, nhằm hướng tên thích khách kia.

    Nhát kiếm này của hắn vốn là phòng thủ, ý muốn đẩy một trường kiếm về phía đối phương, lập tức tiến đến, khai triển thế công, không ngờ song kiếm giao đấu, vẫn chưa phát ra tiếng động leng keng trong dự tính, ngược lại nó lại bay bay, chỉ nghe tiếng “Sát”, binh khí trong tay tên thích khách kia gãy làm đôi.

    Tên thị vệ đó không khỏi cả kinh, đứng đực ra ở đó, cuộc giao đấu giữa hai người nói là lâu, nhưng kỳ thực chỉ trong một cái chớp mắt Dương Hạo đã bay người lướt đến phía sau tên thích khách, một tay vẫn cầm đèn lồng, tay kia nắm chặt thanh kiếm, chặn đường lui của tên thích khách.

    Hắn và tên thị vệ dựa vào thân thủ của hai người đã chặn đứng tất cả đường thoát thân của tên thích khách.

    Công thủ liên hợp, tên thích khách như con cá đang phản kháng trong cái lưới vậy.

    Dương Hạo đè mạnh kiếm nghiêm túc nói: “Các hạ là ai, chịu sự sai khiến của ai tới đây?”

    Tên thích khách nhìn trước ngó sau, ngượng ngùng nói: “Dương thái úy, tìm được một trợ thủ đắc lực tại hạ hổ thẹn vì không biết”.

    Dương Hạo nghe giọng ả, không khỏi giật mình: “Trúc Vận?”

    Tên thích khách xoay người, khẽ kéo tấm bịt mặt, lắc lắc đoản kiếm trong tay, than: “Trúc Vận chỉ là muốn biết người ngầm bảo vệ đại nhân là cao thủ nào, giờ đã biết rồi, ta chỉ muốn rằng mình không biết thôi”.

    Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt người đó đẹp như hoa, chính là Trúc Vận, tay nàng cầm không phải là kiếm mà là một nhánh cây nhỏ, lẽ nào nàng đã chuyển sang dùng đả cẩu bổng.

    Dương Hạo cười méo mó nói: “Ngươi làm vậy là để dụ nàng ấy ra?

    Thực là hồ đồ, nếu như vừa nãy ta bị thương thì ngươi tính sao?”

    Trúc Vận không phục nói: “Nếu luận về võ công thì ta không bằng đại nhân và cũng không bằng vị kia của đại nhân…”

    Nàng nhìn người đứng bên cạnh Dương Hạo.

    Một bộ quần áo màu tro, đầu được tết gọn gàng, một cô gái dung nhan xinh đẹp: “Không bằng vị tiểu muội muội này, song nếu như bàn tới liên thủ của các người, muốn để cho ta bộc lộ cơ hội thân thế cũng không có, đại nhân cũng quá là xem thường ta rồi phải không?”

    Dương Hạo lắc đầu cười, nói với Cẩu Nhi: “Thu kiếm lại đi”.

    Cẩu Nhi đáp một tiếng tuân lệnh, tiếng kiếm được thu lại, đôi mắt to đen vẫn nhìn trừng trừng Trúc Vận, ánh mắt không phải là nhìn thù địch rõ ràng hành vi vừa rồi của nàng không thể giải thích nổi.

    Trúc Vận liếc mắt nhìn nàng nói: “Khi ở Lô Châu, ta đã có cảm giác đại nhân có người ngầm bảo vệ, song ta không tài nào phát hiện ra tung tích của hắn, nếu như nói về võ công ẩn mình thì ngoài cha ta ra, tất cả những tên khác đều bị ta phát hiện, người này thì quả thực là lần đầu tiên gặp.

    Cứ cho rằng đại nhân ngươi, võ công tuy là cao hơn ta, nhưng nếu như nói về võ công ẩn tích, thì ngươi còn kém xa ta, phải không nào?”

    Dương Hạo chắp tay nói: “Đúng, về mảng võ công này, ta thực sự không bằng ngươi”.

    Trúc Vận than thở: “Giác quan thứ sáu của ngươi nhanh nhạy, ta muốn dấu ngươi đâu phải chuyện dễ, lần này, vì để dụ cao thủ bên người ngươi ra, ta đành phải phí chút võ công, dùng bế khí pháp mới ẩn tàng được phương vị.

    Hừ, không ngờ…khi không tìm ra vị cao thủ, ta cố nhiên không phục, đợi đến khi dụ nàng ấy ra, ta lại càng bị đả kích.

    Nàng tuổi còn trẻ mà võ công lại cao cường đến vậy…

    Dương Hạo cười nói: “Nàng ấy gọi là Mã Lạt/Thát, là đồ đệ thân truyền của Hoa sơn Trần Đoàn tổ sư”.

    “Hoa sơn đạo nhân?”

    Trúc Vận ngạc nhiên, cẩn thận soi xét kỹ Cẩu Nhi, vẻ không có gì là bội phục: “Hóa ra là đồ đệ của Hoa sơn Thụy Tiên, không ngờ Thụy đạo nhân tuổi tác đã cao còn đích thân tiếp nhận đồ đệ.

    Cái thứ ta học tuy cũng là võ công Đạo gia, song đem so sánh với võ công của Thụy đạo nhân còn kém xa…”

    Giọng nói của nàng càng ngày càng trầm xuống, có vẻ hơi buồn nói: “Trúc Vận phụng mệnh bảo vệ cho đại nhân chu toàn, giờ bên cạnh đại nhân đã có đồ đệ của Hoa sơn Thụy đạo nhân rồi, có lẽ…từ giờ không cần dùng đến ta nữa”.

    Dương Hạo phân bua: “Nói vậy sao nghe được, hai người các ngươi mỗi người có một sở trường riêng, tiền bối Phù Diêu Tử có võ công không hề tầm thường, nếu như bàn về kinh nghiệm thì còn kém xa ngươi, bổn quan giờ có được Hạ Châu, đánh bại Lý Quang Duệ, đang muốn khai triển kế hoạch lớn, ta, Phi Vũ, là ám điệp, có nhiệm vụ thu thập tin tức, còn xa mới đạt được tới yêu cầu mật điệp.

    Ta đang muốn tập trung một lượng đông đảo binh sĩ tinh anh từ chỗ Phi Vũ, thành lập một đội ngũ mật điệp cao minh, chuyên trị bảo vệ, dò hỏi tin tức, muốn để ngươi và Tiểu Thán chia nhau đảm nhiệm soái lĩnh trưởng phó, Trúc Vận cô nương xin hãy đưa ra ý kiến?”

    Trúc Vận khá tò mò liếc mắt nhìn Dương Hạo, chần chừ nói: “Ta…ta là người của Thừa Tự đường, đại nhân chắc chắn muốn dùng ta làm thống lĩnh mật điệp?”

    Dương Hạo cười nói: “Sau khi ta rời khỏi Biện Lương về tới Lô Châu, Trúc Vận cô nương luôn bảo vệ ta chu đáo, sau nhiều lần bảo vệ ta, lập vô số công trạng, ta sớm đã nói với Đại Lang một tiếng rồi, kéo cha con cô về đây, nếu ta mở miệng, tin rằng cái mặt này, Đại Lang vẫn sẽ nể ta thôi”.

    Trúc Vận nghe vậy buồn bã, điều Dương Hạo nói không sai, tuy cha con nàng đều có bản lĩnh xuất thần nhập hóa, ở giang hồ được coi là cao thủ số một số hai, nhưng xem ra, cha con nàng chẳng qua cũng chỉ là cái móng, tay sai được Thừa Tự đường nuôi dưỡng mà thôi, vào sinh ra tử, thay người hiến mệnh là sứ mệnh của họ.

    Nếu như có cần thiết, họ tùy lúc có thể hy sinh chính tính mạng mình, nếu như cần tặng người, đặc biệt là tặng cho Dương Hạo một cái ô quan trọng, thì các trưởng lão của Thừa Tự đường tuyệt đối sẽ không do dự.

    Nàng ấy, chẳng qua chỉ là một quân cờ trong tay người ta, tuy nàng có thể nắm được rất nhiều mạng sống của người, nhưng cái mạng của nàng, thì ai có thể nắm được đây?”

    Nàng cười buồn bã, tinh thần càng trở nên tồi tệ, nói: “Cho dù là như vậy, đại nhân hà tất phải qua hỏi ta, nếu như Thôi Đại công tử muốn tặng cha con ta cho đại nhân, hai tiểu tốt này có bản lĩnh gì mà từ chối chứ?”

    Dương Hạo cười nói: “Nói gì vậy chứ, chủ yếu xem ngươi có can tâm tình nguyện không mà thôi…”

    Hắn vừa nói đến đây, Cẩu Nhi đứng bên cạnh, bỗng lên tiếng: “Đại thúc, có người đến”.

    Chỉ trong nháy mắt, Dương Hạo và Trúc Vận lần lượt nghe thấy có tiếng bước chân nhẹ đi tới, Dương Hạo lập tức nói: “Né”.

    Ba người không hẹn đều chui vào bụi cỏ ngay gần đó, Cẩu Nhi bên trái, Trúc Vận bên phải, viên tướng Dương Hạo được bảo vệ ở giữa, chần chừ giây lát, Cẩu Nhi chớp mắt, hiếu kỳ nói với Dương Hạo: “Đại nhân, đây là phủ của chúng ta mà, tại sao phải ẩn nấp lén lút vậy?”

    Dương Hạo nghe vậy giật mình: “Ừ nhỉ, ta trốn làm cái gì chứ?”

    Trúc Vận không nhịn nổi, bật cười, Dương Hạo trừng mắt nói: “Còn chẳng phải do ngươi làm trò sao, làm ta nghi ngờ lung tung”.

    Trúc Vận nói: “Ồ, người đó đến gần rồi”.

    493: Viện sư ngũ châu (2).

    Ba người vẫn ngồi trong bụi cỏ ẩn nấp.

    Vì bụi cỏ không được rộng, nên ba người ngồi đó khá là chật, Cẩu Nhi tuổi còn nhỏ không biết nam nữ có khác biệt gì, hồi nhỏ nàng còn bị Dương Hạo ôm dưới ánh trăng, tuy giờ đã lớn hơn mấy tuổi, song ở gần hắn vẫn không có cảm giác gì.

    Còn Trúc Vận thì đã là một cô nương, ở cùng một tên nam tử, chắc chắn có cảm giác bồn chồn, khi yên tĩnh chỉ nghe thấy hơi thở của đối phương, cảm giác này không phải nàng tự nghĩ ra.

    Dương Hạo biết trong đêm tối ở nội trạch có người đi lại tất sẽ không phải là người ngoài, nên cũng không muốn xem thân phận của hắn, vẫn đang chăm chú tính tới chuyện của mình.

    Hắn muốn mời chào Trúc Vận, coi trọng bổn phận của nàng, võ công của Cẩu Nhi không do dự là cao minh hơn cả Trúc Vận, nhưng nàng chỉ thích hợp làm một thị vệ bên mình, còn Trúc Vận thì không như vậy, nàng từ nhỏ đã làm các chuyện sát sinh, tình thâm báo oán, ẩn tích, làm vỡ kế hoạch của địch, nàng mới xứng đáng làm tổ sư gia của Mật Điệp.

    Thích khách, mật điệp, thám báo có từ thời Xuân thu chiến quốc, chúng bắt đầu phát huy tác dụng cực đỉnh của mình, hơn nữa chúng cũng là một vận dụng mà người cầm quyền nghĩ ra, từ đầu đến cuối chưa hình thành nên một tổ chức có hệ thống, còn Dương Hạo tới từ đời sau lại hiểu rõ được tổ chức mạnh mẽ này mà lên kế hoạch cho chính quyền và phát huy được hết tác dụng của chúng.

    Giữa hai thế lực, trong đó chiến lược thứ nhất, chiến thuật vận dụng có thể bị đối phương nắm giữ, có thể tùy lúc mà nắm được nhất cử nhất động của đối phương, có thể phá vỡ chiến thuật của quân địch trong lúc then chốt đối chiến, có thể xúi giục tướng lĩnh của chúng, giết bỏ quan viên của chúng, và tùy thời cơ nắm được phương hướng của đối thủ hiểu được thực hư của đối thủ…

    Thế thì, tác dụng đặc công sẽ không thua gì một quân đội mạnh.

    Đương nhiên, ngoài Trúc Vận là người có tạo nghệ ngoại thâm hậu về phương diện này, do hai người con gái thống lĩnh tổ chức mật điệp hạt nhân mà Dương Hạo muốn xây dựng, toàn bộ đều do phái nữ đảm nhiệm.

    Sự nhạy cảm, tỉ mỉ và nhẫn nại của phái nữ càng ngày càng chứng minh rằng ưu thế tình báo chiến thực sự có hơn phái nam, hơn nữa, phái nữ một khi đã tạo dựng lòng trung thành thì phái nam càng không dễ nhận tiền bạc, bổng lộc, sắc tướng rồi bị dụ dỗ mà tạo phản.

    Đương nhiên, gián điệp và vệ sĩ có phái nữ cấu thành là một hạt nhân quan trọng, trong đó không ngoại trừ Dương Hạo còn có ý đồ của bản thân: sự quyến rũ của phái nữ, quan tâm săn sóc tận tâm của họ cũng sẽ làm cho Dương Hạo thoải mái hơn.

    Lúc này, tiếng bước chân đã dừng lại trước bụi cây, ba người vội nín hơi thở, nghe thấy giọng một người con gái trách móc: “Tại sao lại phải cho cái tên chó kia, hừ…Lý Quang Sầm làm định nan tiết độ sứ, cha mang tỷ tỷ tặng cho miệng hắn giờ Dương Hạo thấy lại làm định nan tiết độ sứ, cha lại muốn biếu không ta cho hắn.

    Nếu…Lý Quang Sầm đại nhân không phải là lâm trọng bệnh, thì định nan tiết độ sứ còn có thể làm được mấy chục năm nữa, cha có phải là muốn gả ta làm thiếp của hắn?

    Lẽ nào con gái nhà chúng ta sinh ra là để hy sinh như vậy sao?”

    Nàng ta càng nói càng tức giận, giậm chân nói: “Còn muốn tặng ta làm đồ uống cho hắn, không phải là để cho người đời coi kinh ta, ta mới không đi”.

    Nói xong, nàng ta kéo quần một cái, bước vào bụi cỏ, Cẩu Nhi và Trúc Vận phản ứng nhanh chóng, hai người cùng lúc kéo trường bào của Dương Hạo, ôm lấy cái đầu của hắn vào trong.

    “Xèo…”

    Lưng Dương Hạo nóng nóng, lúc sau mới sực nghĩ đến: “Dường như là…bảo vệ nữ cũng không phải tận tâm tận lực thế chứ…”

    Nhĩ Mã Y Na rung rung người, dương dương tự đắc nói: “Có lẽ là…cha cũng sẽ không chạy đi hỏi mùi vị hắn ra sao?

    Hắc hắc…”

    Nhĩ Mã Y Na vừa xoay người, liền bước đi thản nhiên trên đường.

    Trúc Vận thò đầu từ dưới áo bào Dương Hạo ra, vẻ mặt cười như không cười liếc nhìn hắn nói: “Dương đại nhân tuy hồi trẻ đắc ý, vị cao quyền trọng, không ngờ…xem ra không phải mỗi một người phụ nữ đều đồng ý đi theo ngài đâu”.

    Dương Hạo sờ vào tóc, dường như nước đã bị rớt cả vào đầu, khẽ lắc đầu, cười nói: “Đúng vậy, coi là nàng ta vậy đi, ta cũng chưa chắc đã đồng ý.

    Thân phận của ta và nàng ấy có thể đi đến cái gọi là hôn nhân ư?

    Xem ra lòng người khó đoán, nếu ta kết thân phu thê với con gái của tộc trưởng Tế Phong Thị, thì các thủ lĩnh của Thác Bạt Thị có nghĩ rằng ta coi trọng Thất Thị, ức chế Lý Thị hay không?

    Trong Thất Thị, còn lại Lục Thị có cho rằng ta coi trọng Tế Phong Thị, không thể xử lý mọi việc công bằng, tổn hại đến lợi ích của bọn họ?

    Còn Tế Phong Thị có được cưng chiều mà kiêu ngạo hay không, chủ động đi áp bức các tộc khác hay không, và gây phiền phức cho ta?

    Giờ ta đã có bốn người vợ, và họ là hậu thuẫn của ta, nếu như ta có lấy một công chúa nhỏ của Tế Phong Thị đi chăng nữa thì nàng ta có thể lo liệu được yên bề gia thất hay không?

    Tây vực có mấy trăm vạn người Hán, ta là một định nan tiết độ sứ ở đây, muốn thu phục được Thanh thủy minh ước, được Thổ Phiên, Hồi Hột chiếm lĩnh khu vực tất phải được họ hoan nghênh và ủng hộ, giảm bớt trở ngại cho ta, hơn nữa một khi có quan hệ với Tế Phong Thị, họ còn coi ta là một người Hán cùng tộc cùng tông họ không?”

    Trúc Vận vội nói: “Thực là phiền phức, sao lại dây dưa với thứ này kia chứ?”

    Dương Hạo nói: “Trời đất là một bàn cờ, mỗi người là một quân cờ.

    Mỗi một sự việc xảy ra là một nước cờ đi.

    Nếu như ngươi là ta không nhìn ra ý đồ của Ngũ Thư đại nhân thì ở một thời điểm không thích hợp, địa vị không thỏa đáng, lấy về một người vợ không hợp, sẽ mang lại cho bản thân thêm nhiều phiền phức.

    Ta thì lại không có mặt mày nào mà nói với Ngũ Liễu Thục đại nhân, giả ngô giả nghê thế này đến bao giờ?

    Trúc Vận cô nương, cô nương đừng có cho rằng mình chỉ là một công cụ thế mạng thay người mà oán trách gì, thực ra ai cũng không thể làm hết việc mình đặt ra, đành bỏ ngoài tai, phàm là gặp chuyện gì chỉ có trách nhiệm với bản thân, do mình làm chủ.

    Có nhiều chuyện, ta cũng không hiểu nổi nữa”.

    Trúc Vận ồ một tiếng nói: “Ngươi việc gì phải nói những lời lẽ ấy, cứ coi như chúng ta là quân cờ đi, ngươi là soái, còn ta…ta chỉ là một quân tốt đáng thương chịu trận qua sông mà thôi”.

    Dương Hạo bật cười: “Cô nương không tình nguyện làm quân tốt qua sông ư?

    Ha ha, thế thì, bổn soái nghĩ rằng muốn đề bạt cô nương thành thủ quan sĩ tiến thối tự do, cô nương đồng ý chứ?”

    Trúc Vận đảo mắt, khẽ mỉm cười: “Ta nghe lời cha ta, cha ta đồng ý thì ta cũng đồng ý…”

    Dương Hạo thở hắt ra một tiếng, mỉm cười nói: “Người phụ nữ, chà…đều là ngoại giao gia trời sinh, hoặc là nha môn nội của ta, sau này có thể không có thủ lĩnh nữ thì còn có thể có một nữ hồng lư tự khanh…”

    ******

    Người cầm đầu Đảng hạng bát thị mấy chục năm nay vẫn tụ tập đông đủ như này.

    Người người đều biết rằng, Lý Quang Duệ mang bệnh nặng đến bữa tiệc này chắc chắn là chúc mừng cho địa vị định nan tiết độ sứ của Dương Hạo, xác lập được địa vị kế thừa hợp pháp, cho dù việc này chưa được tuyên bố công khai.

    Ngoài Thác Bạt Thị ra, Thất Thị cũng sớm đã uống máu ăn thề trong ba năm trước, xác nhận địa vị thiếu chủ của Dương Hạo, hôm nay, Đảng Hạng Thất Thị, thậm chí quan văn võ trọng thần bên cạnh Dương Hạo đều cảm thấy hãnh diện, chỉ có các thủ lĩnh của Thác Bạt Thị là lo lắng không thôi, Dương Hạo một khi xác lập được thân phận, thì hắn không những là cộng chúa của Đảng Hạng Bát Thị, chính thức trở thành Tây bắc vương, hơn nữa còn là người lãnh đạo trực tiếp người Khương Đảng Hạng Thác Bạt Thị, các công việc nội chính của Thất THị, hắn hoặc là sẽ thông qua các tộc trưởng của Thất Thị quản lý, còn lãnh thổ của các bộ Thác Bạt Thị, quy mô tộc trướng, thậm chí bổ nhiệm và miễn nhiệm các bộ lạc đều có thể hạ lệnh trực tiếp.

    Cho nên, cho dù hôm quan Dương Hạo đã tuần duyệt các doanh, trấn an cho họ, nhưng mà ngoài Dương Hạo công Hạ Châu lập nên cha con Thác Bạt Thương Mộc lập nên công lao hiển hách, thủ lĩnh các bộ lạc còn lại vẫn thấy lo lắng, chỉ là do hôm nay sớm đã có chiều hướng phát triển, chúng ngoài tiếp nhận thì không còn sự lựa chọn nào khác nữa.

    Dương Hạo có chút lo lắng về việc Lý Quang Sầm bệnh nặng mà truyền ngôi, bệnh tình của nghĩa phụ hiện nay hắn cũng không trông mong người già này tiếp tục dựa vào thân phận của Thác Bạt tộc thị lo liệu việc của tộc và thực hiện trách nhiệm của định nan tiết độ sứ, nhưng truyền thừa đại vị, lại không phải trò đùa, quy tắc lễ nghi cần thiết phải có, nên hắn chỉ có thể dặn dò cho Trương Phố và Thác Bạt Thương Mộc lo liệu, muốn họ đơn giản các bước đi tránh vất vả quá mức.

    Nên thủ tục truyền vị lần này tương đối đơn giản, đơn giản hóa đi các lễ nghĩa, song xét chung nó vẫn là to.

    Hôm nay trời quang, thảo nguyên đầu hạ mỹ lệ vô cùng, những bông hoa dại cũng chen vào giữa đám cỏ xanh mướt, tô điểm cho bức tranh thảo nguyên thêm sinh động, vô số kỵ sĩ quất ngựa dừng dưới thành, bày phương trận theo kết cấu định sẵn của bộ lạc.

    Nhân mã Đảng Hạng Bát Thị xếp thành từng thế trận một, ngoài Thác Bạt Thị ra, bộ lạc Thất Thị ở ngoài cổ thành, tộc người không nhiều nên chỉ xếp thành một thế trận, còn lực lượng của Thác Bạt Thị nhiều, binh cường mã tráng, dũng sĩ đông đúc, tuy nói giờ Tĩnh Châu, Trụ Châu, Nịnh Châu có các phủ huyện gần đó còn dưới sự quản lý của Lý Quang Duệ, bộ lạc Thác Bạt Thị vẫn có đến một phần ba đám người đến với Dương Hạo tuyên thệ trung thành, đội hình dưới thành nhiều đến mấy chục.

    Lý Quang Sầm trang trọng đọc lời tuyên bố truyền ngôi cho nghĩa tử Dương Hạo, đưa đầu sói đến tận tay Dương Hạo, người già đầu tóc đổ mồ hôi, khuôn mặt đỏ hồng hào.

    Gần đây, Dương Hạo biết bệnh tình của hắn, song không thể có biểu hiện gì, chỉ có thể phái Mộc Ân Mộc Khôi đến hầu hạ bên cạnh nghĩa phụ, hắn vừa nhận đại độc, hai người vội chạy tới đỡ Lý Quang Sầm quay lại chỗ ghế ngồi bạch hổ tranh giao.

    Dương Hạo đứng ở đầu thành, giơ đại độc cao nặng lên cao cho mọi người dưới thành nhìn thấy, đại độc đón gió tung bay, cờ hiệu cũng ra sức vẫy “Tận thống chư tướng viện sư ngũ châu định nan tiết độ sứ Dương Hạo”, tất cả các võ sĩ dưới thành rút loan đao ra múa, khoảnh khắc huy hoàng chói lóa.

    Tiếng u u của con quạ kêu thê lương vang lên, các thủ lĩnh đứng ở đầu thành, tay để vào ngực trái, quỳ xuống phía Dương Hạo, tuyên thệ.

    “Bổn soái thừa kế trọng trách nghĩa phụ giao cho, thừa kế chí khí của nghĩa phụ, thống ngự tây bắc, bảo đảm xã tắc dân yên, quyết không mang những điều bất lợi đến với dân, không làm điều vô ích với dân, mở mang tây bắc ngày một to đẹp, mong rằng chính tu nhân hòa, các bộ lạc yên vui, hôm nay tại đây, ta và các vị nguyện đồng tâm hiệp lực, hướng tới gia đình hạnh phúc yên vui”.

    Dương Hạo nói vài lời diễn thuyết, hắn cao giọng nói, thành trên thành dưới hoan hô ủng hộ, tiếng hò reo ngút trời.

    Vào lúc này, giữa bầu trời xanh cao, Dương Hạo nâng lộc vĩ sói đầu đại sâm, cảm xúc dạt dào, cao giọng nói: “Rượu”.

    Trúc Vận bê khay trà đến bên hắn, trên khay có ba chén rượu mạnh, Dương Hạo nâng một chén, nhìn khắp thành hạ, cao giọng: “Chén rượu thứ nhất này, ta xin chúc các dũng sĩ, mong rằng ta ngươi sẽ đồng tâm,dùng cương đao trong tay bảo vệ tây bắc mãi mãi tươi đẹp”.

    Dương Hạo uống cạn chén rượu thứ nhất, các nam nhi thảo nguyên đứng dưới thành thấy đại soái hào sảng vậy, vỗ tay ầm ầm khen ngợi, dù bọn họ không có chén rượu, nhưng nam nhi thảo nguyên người nào người nấy bên hông chẳng có rượu, họ coi rượu như tính mạng mình vậy.

    Ực ực… những tiếng uống rượu vang lên, các chiến sĩ lần lượt mở nút rượu, ngửa cổ tu một hơi, rồi cao giọng nói: “Quên mình phục vụ đại soái!

    Quên mình phục vụ đại soái!

    Quên mình phục vụ đại soái!”

    Ba tiếng hô vang, các dũng sĩ tràn đầy nhiệt huyết, Dương Hạo đặt chén rượu xuống, lau nhẹ miệng mình, vui vẻ cầm chén rượu tiếp theo lên, Trúc Vận bĩu môi, khẽ nói: “Lấy nước sôi dọa người còn làm bộ hào khí”.

    Dương Hạo trừng mắt nhìn nàng, quay người nói với các thủ lĩnh và tộc trưởng Thất Thị: “Chén thứ hai bổn soái kính chúc các vị tộc trưởng, thủ lĩnh.

    Mong rằng bổn soái và chư vị từ nay huynh đệ thân thiết như tay với chân, mời”.

    Các vị thủ lĩnh, tộc trưởng lần lợt đứng dậy, cầm chén sừng trâu cao giọng nói: “Ta nguyện đồng tâm, bảo vệ đại soái, các vị thần linh đều biết chí khí của ta.

    Lần này tuyên thệ, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu”.

    Nói rồi, họ nâng chén uống một hơi cạn sạch.

    “Chén thứ ba, ta xin kính chúc nghĩa phụ.

    Hạo Nhi mong nghĩa phụ mau chóng hồi phục, nhìn con…”

    Dương Hạo nâng chén thứ ba lên, quay người nhìn về phía Lý Quang Sầm ngồi ở ghế lưỡng hổ giao tranh, bỗng phát hiện hắn tuy cười, hai mắt mở, nhìn chằm chằm mình, nhưng thần sắc không thấy đâu nữa, mặt Dương Hạo biến sắc, chân run run, miệng lắp bắp: “Nghĩa…phụ…”

    Lý Quang Sầm vẫn ngồi ở đó, gió thổi qua, khẽ làm động râu hắn, Dương Hạo hoài nghi nhìn Mộc Ân Mộc Khôi đứng hai bên chỗ nghĩa phụ ngồi, mặt hai người bỗng trở nên nóng ran.

    Không có tiếng khóc nào vang lên, nhìn thấy Dương Hạo đang nhìn chằm chằm về phía họ, hai người khẽ gật đầu, bỗng nhiên họ cùng quỳ xuống, khóc rống lên.

    Hai tay Dương Hạo run run, chén rượu rơi keng xuống mặt đất, đầu gối rung rung, hắn quỳ sụp xuống…
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 13


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Quyển 13

    Chương 1 : Đào Hoa Y Cựu

    Tiếng tù và vang lên.

    Âm thanh truyền đi khắp thảo nguyên bao la.

    Rộng lớn.

    Ngay lúc sau.

    Cả đoàn chiến sỹ ban nãy còn chém giết liền trờ về đội ngũ của mình, hình thành hai đội chỉnh tề.

    Hai đội, mỗi bên ba nghin người, đểu ngồi trên những chiến mã dũng mãnh, người ngựa đội bên tả áo giáp sáng bóng, yên giày đầy đủ, tay trái cầm đao tay phải cầm thuẫn, sau lưng còn đeo nhất phẩm cung, đao thuẫn cùng giơ lên, dùng âm thanh như sấm động biểu thị sự cung kính đối với Dương Hạo đang đứng dưới quản kỳ.

    Đội nhân mã bên hữu đều mang trường thương, bên hổng đeo đoản đao.

    Trên vai cũng đeo cung tên, trường thương trên tay có cán thương được làm từ cây lồng ngỗng thổ ráp. dài khoảng một trượng tám, lưỡi lẻ được làm từ thép tinh luyện dài khoảng một thước rưỡi, sáng lóe lên. sát khí bừng bừng.

    Họ cũng giơ cao thương lên, hướng về phía Dương Hạo hổ ba tiếng.

    Dương Hạo mặc xiêm V, đầu đội mũ dát bạc, ngồi trên lưng một con ngựa đó.

    Đứng nghiêm trang dưới đại kì đang bay phấp phứi miệng hoi rung lên.

    ánh mắt sắc.

    Dáng vẻ uy nghiêm.

    Nhìn thấy hai đội quân luyện tập cẩn thận, khuôn mặt nghiêm nghị của hắn mới hơi hơi lộ ra một chút của vẻ cười, gật đâu tán khen hai vị tướng lĩnh là Mộc Ân và Ngải Nghĩa Hải, quay ngựa, nói: “Đi, chúng ta đến xưởng Lưu Ly xem sao.”

    Ngựa đi qua hiệu trường, Dương Hạo nói với Trương Phổ: “Rất tốt.

    Chủng Phóng và Dương Kế Nghiệp đểu là những tướng có tài, dùng binh quả nhiên rất giòi, nhưng mà luyện binh cũng không hề kém.

    Lô Châu ta thành lập Giảng Võ Đường cũng không đến nỗi đấy chứ?

    Có Chủng Phóng làm chủ soái giáo thụ, Dương Kể Nghiệp làm phụ soái giáo thụ, binh được luyện điêu lại đến đây, giao cho Mộc Ân, Mộc Khôi và Ngải Nghĩa Hải luyện tập trong môi trường thực chiến, qua mấy lần chiến, đã có được uy thế như vậy, thật không kém tinh binh bách chiến, đặc biệt là những người đi ra từ giảng võ đường, trong chiến trận chi qua chút cọ sát.

    Là có thể đảm nhiệm tướng hiệu.

    Cứ như vậy binh mã chúng ta mở rộng sẽ không chỉ là con số, cũng sẽ không dẫn đến trở thành một bầy ô hợp."

    Trương Phổ cười nói: “Đại soái nói đúng, những người bước ra từ giảng võ đường làm cho ngay cả ty chức cũng có chút kinh ngạc, rất nhiều người trong đó ít nhất cũng mang trong mình tài cán của một tướng hiệu, chi là thiếu một chút kinh nghiệm, hơn nữa những dũng sĩ bước ra từ giáng võ đường mà đại soái đã thiết lập đều là môn sinh của đại soái nên có thể tránh phát sinh phái hệ trong quản, hình thành tiêu đoàn thể chăm sóc lẫn nhau, ha ha ha, điểm này của đại soái có lẽ là học từ chủ ý của Triệu quan gia nhi?”

    Dương Hạo cười lớn nói: “Người ta có thứ tốt. chúng ta sao lại không mang ra dùng?”

    Nói rồi quất ngựa một cái, ngựa chạy lên như bay, Trương Phó dẫn theo mười mấy người hậu về, lập tức theo sau hắn, để tuấn mã tung cao bốn vó.

    Đạp lên thảo nguyên đầy nắng gió.

    Từ khi Dương Hạo kiêm nhậm Hoành Sơn tiết độ sứ.

    Định Nam tiết độ sứ đến nay.

    Đã hai năm trôi qua.

    Dương Hạo đêm ngày luyện binh, lập công xướng, phát triển thương nghiệp, thiết lập học đường, trù bị văn võ.

    Lại chú trọng thủy lợi, cung cấp cho nông canh và chăn nuôi đủ mọi điều kiện thuận lợi.

    Trong hai năm, lãnh địa của hắn đã ngày một đổi khác, có những thay đổi to lớn.

    Sự thay đổi này không chỉ là sự lớn mạnh về vũ lực và sự phát triển về thực lực kinh tế, mà quan trọng hơn là.

    Hắn lấy được lòng dân, đất nơi mà hắn đã chiếm lĩnh, tất cả mọi người dán không cần biết có tín Phật hay không, đểu xem hắn như Phật tái thế, cùng với uy vọng lớn mạnh hiện nay của Dương Hạo và sự úng hộ của giới Phật giáo đổi với hắn, chế độ lô tịch và chế độ tư phập đã được thiết lập.

    Nay trong tay đã thiết lập được thường bị quân, là bước đẩu tiên thu lại thế lực từ các bộ lạc.

    Đến nay.

    Dương Hạo đã lập được sáu chi đội thường bị binh gồm: Phi Hổ, Phi Báo.

    Phi Lang, Phi Ưng, Phi Mã.

    Phi Long, sáu đội binh này là những đội quân tinh nhuệ được chọn các phái hệ và dũng sĩ các bộ tộc đã tản mát ly loạn lại được hợp lại, toàn bộ nắm cả trong tay mình.

    Lúc thường, hắn ớ Lô Châu thiết lập Giàng Võ Đương, do Chủng Phóng làm tiêu chuẩn tướng hiệu tiến hành bồi dưỡng, Dương Kế Nghiệp và các tướng lĩnh khác cũng không định kỳ đến Giàng Vò Đường thụ giảng những kinh nghiệm các nhân của mình trong chiến trận, học sinh được dạy lại được chọn vào các vị trí trong thường bị binh, từ tầng cơ sớ lên.

    Vũ lực lớn mạnh nhất trong tay hắn, nay đã được hắn “tiêu hóa hấp thụ” hết rồi.

    Lãnh địa Lý Quang Duệ vốn thống trị vốn vẫn còn Tiêu Châu, Tĩnh Châu, Hựu Cháu và những nơi gần đấy nắm trong tay tàn bộ của Lý Quang Duệ.

    Dương Hạo đã dùng những cách phi chiến tranh như sói mòn.

    Gây loạn, phân hóa, đã bức ép nội bộ Tĩnh Châu và Hựu Châu binh biến, cải đổi môn đình rồi đầu hàng hắn.

    Còn Tiêu Châu và những vùng xung quanh đây cũng đã bị Chiết Ngự Huân và Dương Kế Nghiệp từng bước thôn tính.

    Nay Tuy Châu chỉ còn lại một tòa thành đơn độc.

    Chi cẩn thổi cái cũng đổ.

    Dương Hạo vẫn giữ lại nó không động chạm vào, chỉ là vì thứ sử Tuy châu rõ ràng biết đã rơi vào đường cùng, đến binh cũng sắp không nuôi nổi nữa rồi, mà vẫn kiên quyết không hàng.

    Dương Hạo lúc này vẫn chưa muốn lật mặt với Triệu Quang Nghĩa, chỉ vì một mảnh đất Tuy như cái cổ gà. thật không đáng.

    Không ngoài dự liệu của Dương Hạo.

    Thứ sử Tuy Cháu Lý Thập Nhị. con trai của nguyên thứ sử Tiêu Châu Lý Bằng Lộc không có sống quá hai mươi tuổi.

    Dương Hạo lúc ấy có thể đoán như vậy là bởi vì từ Ngũ Đại đến nay.

    Trong thế chiến loạn, không có bất cứ một vị thiếu niên nào ngồi yên ở vị trí của mình cả, cho dù những đại tướng dưới tay hắn không có dã tâm thi những quan dưới trướng những tướng lính này cũng không cam tâm phục tùng một người thiếu niên chuyện gì cũng không biết.

    Soái chú của minh thẳng một bước, địa vị của chúng cũng được cao lên, lễ nào muốn yên vui mà không hành động?

    Lý Thập Nhị năm ngoái “bệnh” mà chết rồi.

    Bảy ngày trước ngày sinh nhật hắn, “phát bệnh” mà mất.

    Thứ sử Tuy Châu nay danh bất kiến kinh truyền.

    Nghe nói là một đồ đệ của Lý BẳngLộc.

    Tên là Lý Tử Thọ.

    Dương Hạo nghe từ người của Lý Thị, thứ sử Tuy Châu quả thực có một đồ đệ như thế, vì từ nhỏ đã nhiều bệnh, nên chi học văn mà không học võ. nói chuyện với người nhỏ nhẹ, vì thân với Lý Băng Lộc, lại thực sự có học vấn nên được nhậm chức trường sử Tuy Châu.

    Dương Hạo cho rằng kẻ này cũng chỉ là một tên bù nhìn, thực sự nắm quyền lực Tuy Châu, phải là một viên quan võ, nhưng Tuy Châu cây cò như binh, đi vào thật vô cùng nghiêm mật.

    Những nhân vật tầng lộp trên cảng ít công khai lộ diện, nên rốt cuộc vẫn không biết được động tĩnh thật sự như thế nào.

    Nhưng Tuy Cháu nay đã không còn nằm trong mắt hắn nữa nên cũng không cần để tâm nhiều vào đấy.

    Dưới trướng Dương Hạo nay văn thẩn có Chủng Phóng, Tiêu Nghiêm, Từ Huyễn, Đinh Thừa Tông, Lâm Băng Vũ.

    Phạm Ân KỲ.

    Tản Giang.

    Lô Vũ Xuân, Tịch Sơ Vân. võ tướng có Dương Kế Nghiệp, Trương Phổ.

    Mộc Ân, Mộc Khồi.

    Ngải Nghĩa Hài.

    Lý Hoa Đình, Hà Tất Ninh, Thác Bạt Hạo Phong, Lý Kế Đàm, Trương Sùng Nguy, Kha Trấn Ác.

    Còn có cả một nhóm văn thân võ sĩ mới đến xin gia nhập.

    Mà đội “Phi Vũ” mật thám của hắn với Hóa Phượng do đích thần Đông Nhi huấn luyện kết hợp.

    Nay đã phân ra thành những công năng ti mi.

    Lực lượng cảnh vệ trong thành do Đông Nhi nắm giữ. mật thám do Đường Diễm Diễm nắm giữ.

    Trúc Vận và câu Nhi lại phụ trách bộ phận trọng tâm nhất “Hỏa Phượng-’, trực tiếp phụ trách đối với hắn, có thể nói người được dùng đúng việc, nhân tài đủ cả rồi.

    Chiến mã lao đi, phía xa có người đang cưỡi ngựa như bay đến, người trên ngựa toàn thần vận thanh y, khuôn mặt thanh tú.

    Dương Hạo nhìn cái biết ngay là Mã Diệc đến rồi.

    Cẩu Nhi đến bên Dương Hạo, quất ngựa nhẹ cái rồi quay người, đi theo cùng hắn, giọng thấp xuống nói: “Đại thúc, tin mới nhận được ban nãy.

    Thó Phồn Thượng Ba Thiên bộ.

    Đại Thạch tộc, Tiêu Thạch tộc, An Gia tộc.

    Nghiêm Gia tộc đang tiến hành hội nghị liên minh, chỉ trích đại thúc phát binh xâm lược phía nam tấn công phía tây.

    Chúng còn lấy thanh thủy minh ước ra làm chứng cứ, các thủ lĩnh Thượng Ba Thiên, Thốc Độn, Vương Nê Chu đã liên kết với nhau phái sứ giả đến thinh cầu vua Tống làm chủ cho chúng.

    Dương Hạo nghe tin liền cười lớn nói: “Chúng đánh không được, căi nhau có vẻ cũng không xong.

    Muốn xin Triệu Quang Nghĩa làm chủ, chi cần đến khóc trước mặt hắn là được rồi, hà tất phải mang cả ra?

    Triệu Quang Nghĩa là vua Đại Tống, chứ không phải vua Đại Đường Những mảnh đất đó là Đường Đức Tông Lý Thích Cát nhu nhược bất lực để cho hắn, bọn chúng mang ra, Triệu Quang Nghĩa nếu như đồng ý chống đỡ cho chúng, thì chẳng phái là tự bịt lấy miệng của mình sao?”

    Cẩu Nhi nhếch môi cười, khăn đen bay bay che xuống, da trắng như tuyết, thêm hai cái núm đồng tiên như ẩn như hiện, nói: “Đại thúc không nên tự tin thế.

    Triệu Quang Nghĩa không chịu thay chúng xuất đầu lộ diện, chưa chắc đã không âm thầm giúp chúng, khiến đại thúc phải lui bước.”

    Dương Hạo như có vẻ suy nghĩ nói: “ừm.

    Cũng không phải không có khả năng.

    Mấy lần xảy ra xung đột với chúng, quân ta có những thu được những cái linh ấn được đúc rất tinh xảo.

    Quy cách thống nhất, tuy không hơn được khuôn đúc của nước Tống, nhung dựa vào mấy bộ lạc của chúng thì không thế đúc ra được.

    Còn quân lương của chúng, lại có cả đống lúa mạch, đây không phải là dễ bò và thành quả mà chúng hay ăn, không chừng... ”

    Duơng Hạo quay đầu nói: “Cẩu Nhi..

    Cẩu Nhi tỏ ra tinh nghịch, mặc dù khăn đen đã che mặt những vẫn cảm nhận được nó hướng khuôn mặt tinh nghịch ấy về phía Dương Hạo: “ Đại thúc yên tâm, Trúc Vận ti ti đã tự mình đến Tần Cháu thăm dò thực hư rồi.”

    Dương Hạo gật gật đầu, rồi quay sang bên Trương Phổ nói: “Những nơi đó.

    Triệu quan gia thu không được, lẽ nào lại không để chúng ta thu?

    Nhưng mà.. .

    Mục tiêu trước mắt ta là hướng về phía tây, tạm thời không tính toán với Triệu quan gia, chúng ta vẫn cứ thu bớt lại là tốt rồi giám bớt những hành động ở phia nam , nhưng cũng không được để cho chúng nhàn rỗi, để hai bộ lạc Xích Bang Tùng và La Đan lớn này đi đối phó với chúng là được rồi nhu lương yếu phẩm, có gì cần cứ cung cấp đầy đủ cho họ.”

    Trương Phổ gật đầu đáp.

    Xưởng Lưu Ly nằm ở ngoại thành cách Hạ Châu hơn mười dặm, đất đai rộng lớn.

    Như cả một nông trang, là một trong những công xưởng được Tinh La Kỳ bố trí ở xung quanh Hạ Châu.

    Trên suốt chặng đường đến, đàn cừu giống như cả đám mây trắng, dê thi lại be be kêu một cách vui vẻ. năm ba người du mục dưới sự giúp đỡ của những con chó chăn cừu có thể đễ dàng mà chăn cả đàn dê cừu lớn.

    Nhìn thấy Dương đại soái từ trong doanh quân phía trước quay lại.

    Những mục dân nhiệt tình múa hát để mời hắn tạm dừng bước chán ngựa, vào trong lêu ngồi uổng nước nghi ngoi.

    Dương Hạo thật không từ chối được ý tốt của họ.

    Hắn cùng với Trương Phổ.

    Cẩu Nhi xuống ngựa, đi vào trong lều của một mục dân già.

    Chốc lát đã đến giờ dùng bữa, nữ giai nhân của chủ lều đang chuẩn bị thức ăn.

    Thấy người đàn ông của mình đã mời được Dương đại soái đến liền vội vàng vui vẻ mang thịt cừu, chân cừu quay và sữ dê dâng lên.

    Dương Hạo và chủ lều ngồi đổi diện nhau ăn uống thật no, thật vui vẻ.

    Thảo nguyên xung quanh Hạ Châu vô cùng tươi đẹp, mặc dù từ đây mà đi lên phía bắc là giáp với sa mạc Mao ỏ Tổ, thành Hạ Châu cũng đang dần có xu hướng sa mạc hóa, nhung vì chọn nơi đây xây dựng thành tri là dựa vào những dòng chảy từ Hoàng Hà.

    Nên sa mạc đến đây là dừng lại.

    Nơi đây vẫn cứ là một vùng xanh tươi.

    Dãy núi khắp bốn bên.

    Chặn lại cái khí lạnh vào mùa đòng, làm cho đất đai âm nhiêu, thảo nguyên tươi tốt.

    Thảo nguyên xanh tươi, lại có sông có suối là nơi chăn thả rất lý tưởng, những con đập dẫn nước vào lại làm nên những cánh đồng màu mỡ.

    Thích hợp cho canh trông.

    Dương Hạo vài năm nay rất chú trọng vấn đề thủy lợi.

    Ủng hộ công thương, dân ỡ đây là những người trực tiếp được lợi.

    Gia cảnh lập tức trở nên đầy đủ hơn.

    Hơn nữa lại học người Hán trồng rau quả.

    Dưa chuột khắp trước và sau lều.

    Thi thoảng lại có thể cưỡi ngựa đi săn bắn, thay đổi khẩu vị sang chút thịt trâu, thú rừng, cuộc sống thật là vui vẻ, sung túc.

    Dương Hạo và Trương Phổ không khước từ được ý tốt của chủ lều, mỗi người đểu uống ba bát rượu thanh quả.

    Lại ăn thêm mấy miếng thịt cừu, mới được cáo từ trờ về Lưu Ly xưởng.

    Lưu Ly xưởng này là do thương Đại Thực quốc Yi Bản Ai Ti Tháp Lợi Bốc đẩu tu xây dựng, gọi là Lưu Ly xướng chi là thích ứng với thói quen gọi của bản địa. thực tế xưởng sản xuất ra không phải là thủy tinh mà là gương kính.

    Thủy tinh mà Trung Nguyên chế tạo là loại không trong suốt, nhẹ mà dễ vỡ.

    Còn loại gương kính mà phương tây truyền đến có thể chịu nhiệt cao. có thể làm đồ đựng thức ăn. mà lại tinh xảo trong suốt như thủy tinh, vì trên đường chuyển từ phương tây đến.

    Xa xôi vạn dặm, gặp gềnh trắc trở nên những gương kính được chuyển đến Trung Nguyên an toàn đểu là những thương phẩm còn đắt hơn cả vàng.

    Lúc đẩu Dương Hạo còn chưa nghĩ đến thứ đồ vật này.

    Nhưng do Tháp Lợi Bốc tặng cho Dương Hạo một cái cốc thủy tinh như hiến tặng một bảo vật, chiếc cốc thủy tinh này phẩm chất vô cùng tốt, giá trị ngàn vàng.

    Trên đường Tháp Lợi Bốc đến tặng, không có một vị đại nhân nào nhìn thấy mà không vui mừng, nhưng Dương Hạo....

    Dương Hạo đến từ đâu chứ?

    Thứ đồ làm bằng thủy tinh này thật khó được Dương Hạo để mắt đến.

    Nhưng hắn cũng biết loại thủy tinh này rất quý giá và hắn cũng biết tương lai trong quá trình tri thức văn hóa kỹ thuật nhân loại không ngừng phát triển gương kính sẽ có tác dụng rất to lớn, tạm thời có ý không thích chỉ là vì muốn nghĩ ra cách chế tạo loại thủy tinh này.

    Tháp Lợi Bổc càng hiểu hơn giá trị của loại đồ vật này, đâu có đễ gì mà nói ra cách chế tạo nó được, nhưng hắn muốn mở rộng con đường buôn bản về Tây Vực từ Trung Nguyên, thậm chí còn muốn phá vỡ mấy nhà độc quyền buôn bản thương phẩm và thu được lợi lớn nhất, như vậy hắn không thể không cần sự giúp đỡ của Dương Hạo. mà thế lực của Dương Hạo bây giờ mở rộng đã làm cho Thổi Đại Lang thu được lợi lớn.

    đối với Dương Hạo mà nói hắn không tiếc lực giúp đỡ, cũng là giúp Dương Hạo dễ tranh hùng hơn.

    Cuối cùng, vẫn là Dương Hạo chính thức ký kết công văn, sau khi ký kết xây dựng Lưu Ly xương này, để Tháp Lợi Bộc độc quyền kinh doanh trong mười lăm năm, sau đó Dương Hạo mới có thể dựa vào những kỹ thuật và công nhân này tiến hành kinh doanh buôn bán, nếu Dương Hạo thu thuế thì đấy là con đường kiếm tiền cũ.

    Sau đó Tháp Lợi Bộc đã mời mấy người thợ từ bên tây đến để xây dựng xưởng này.

    Dương Hạo phi ngựa đến Lưu Lv xưởng.

    Thổi Đại Lang, Diệu Diệu và thương nhân nước Đại Na Tháp Lợi Bốc đang ở đó liền ra nghênh đón.

    “Quan nhân.”

    Vừa thấy Dương Hạo, Diệu Diệu liền tươi cười gọi nhẹ một tiếng.

    Dương Hạo hắng nhẹ một tiếng, Diệu Diệu liền thu lại vẻ tươi cười, quy củ cúi đầu chào hắn một cái, kéo dài giọng ra nói: “Hạ quan Lâm Ảm Thiều, tham kiến tiết soái.”

    “ừ, miễn lễ, bình thân.”

    Thấy bộ dạng nghiêm chỉnh của hai phu thê.

    Cẩu nhi không nhịn được mà cười khúc khích một tiếng, rồi vội nghiêm mặt lại đứng sang bên.

    Diệu Diệu bây giờ không giống như lúc ở Ngân châu, lấy thân phận thiếp thất của Dương Hạo để đi xử lí công việc nữa.

    Bây giờ nàng đã là một quan viên chính thức chuyên môn phụ trách mảng công thương của tiết soái phủ.

    Triều đình nào cũng có nữ quan, nhung nữ quan từ trước đến nay đều phụ trách những việc trong cung như thượng cung cục. thượng nghi cục, thương phục cục, thượng thực cục, thượng thẳm cục. thương công cục.... chứ chứ từng có nữ quan nào lại xuất đâu lộ diện xử lí chính vụ ngoại giới cả.

    Nhưng Dương Hạo đã mở ra một tiền lệ.

    Bây giờ không những Diệu Diệu là quan chức chính thức, mà cả tứ phòng thê thiếp của hắn đều có chức quan chính thức, bao gồm cả Mục Thanh Tuyền, Đinh Ngọc Lạc, Điềm Tửu đều phụ trách một chức vị chính thức nhắt định, ờ dưới các ty nha môn trực thuộc ít nhiều cũng cắm vào một sổ chức nữ quan.

    Sự ngăn cản mà Dương Hạo gặp phải khi mới sử dụng nữ quan không hề nhỏ hơn khi hắn tiến hành chế độ hộ tịch, và ty phát quyền thu.

    Có điểu chư tộc tây bắc và nghiêm luật không nghiêm ngặt lắm.

    Đệ tử Nho gia lúc này cũng không quá nhiều người có suy nghĩ ngu ngốc như thời sau này.

    Trải qua một thời gian tiến hành, những người phản đổi phát hiện ra rằng nó không có làm cho phong hóa đại thương, gia đình tan nát như mình đã nghĩ, vì thế những tiếng phần đổi cũng dần dần bị dập tắt.

    Thêm vào đó Dương Hạo dùng người nhậm quan luôn không thể dùng những người không có kiến thức, mà dùng những người có văn tài, đa phần đểu là nữ tử của hào môn thế gia, gia đình thủ lĩnh quý tộc .

    Lúc này nam nữ Trung Nguyên vẫn chưa tới mức thảo mục như binh như hậu thế.

    Nữ nhân cũng có địa vị tương đối lớn ở trong xã hội.

    Đám tiểu thư quý tộc tây bắc cảng không cần nhắc tới.

    Bọn họ có thể đứng dậy, còn những thế lực ngăn cả thuộc tầng lớp thượng lưu thì ngày càng suy yếu.

    Dương Hạo và Diệu Diệu dùng thân phận quan viên trên dưới để chính thức kiến lễ.

    Xong rồi mới quay sang Tháp Lợi Bốc, cười nói: “Tháp Lợi Bộc tiên sinh, nghe nói lô đô đựng bằng lưu ly đã nung xong rồi?”

    Tháp Lợi Bổc tươi cười nói: “Không sai, sản phẩm vô cùng thành công, cho nên ta và Đại Lang mói vội vàng mời đại nhân đến xem thử đại nhân, mời.”

    Dương Hạo đi theo bọn họ vào trong tác phòng, thì thấy trên án đã đặt những thứ đồ đựng bẳng lưu li.

    Trên tường treo một cái đèn cầy, ánh sáng rọi vào những thứ đồ bẳng lưu li đó. làm phần chiếu ánh sáng trói mắt.

    Dương Hạo đà nhìn quen lưu li rồi, hoàn toàn không có chút kinh ngạc nào, nhung đám người Trương Phổ và Câu Nhi lại giống như Diệu Diệu khi vừa bước vào, nhìn ngẩn cả r'a. mắt nhìn không rơi vào những sản phẩm lưu li đó.

    “Tốt quá rồi chỉ bằng những sán phẩm trên bàn này đã có thể bản được một khoản tiền lớn rồi.

    Ha ha, Tháp Lợi Bốc tiên sinh có thể tăng nhanh chế tạo.

    Thông qua thương đạo của Đại Lang để bàn đến thượng kinh, Biện Lương, bản đến Đại LÝ, còn có thể bản đến Nhật Bản, Lữ Tống.

    Bôn quan chúc mừng con đường tiền tài cuồn cuộn của ngài trước.”

    Tháp Lợi bốc vuốt râu. cười híp mắt. nói: “Xin nhận lời cát lợi của đại nhân.”

    Diệu Diệu liếc mắt nhìn qua. tiếp lời nói: “Đại soái, vừa nãy Tháp Lợi Bốc tiên sinh đã thương lượng cùng nô gia...hạ quan, hi vọng có thể ưu đãi một chút thuế cho ngài ấy.”

    “Đúng vậy.

    đúng vậy.”

    Tháp Lợi Bốc liền nói: “Đại soái, thuế của xưởng lưu li ta là cao nhất, chúng ta là lão bằng hữu mà, ta lại còn nhận lời mời của Dương đại soái mới phí tâm tôn sức để xây xưởng này.

    Đại soái có phải là nên cho ta chút ưu đãi không.”

    Dương Hạo cầm lấy một chiếc chén rượu được chế tạo đặc biệt, vừa quan sát vừa cười lắc đẩu nói: “Tháp Lợi Bốc tiên sinh, thuế của ta tuy thu rất cao. nhưng lợi nhuận của ngài cùng cao hơn bình thường mà.

    Hơn nữa, tiền vốn của những thứ lưu li này cũng không phải là cao.

    Ha ha ha, thuế của các loại thương phẩm như trang sức, châu báu đã định là cao nhất.

    Bôn quan là người định ra thuế pháp, bôn quan sao có thể không đi đâu tuân thủ chứ?”

    Mặt Tháp Lợi Bốc hơi nhăn lại.

    Dương Hạo đột nhiên đặt chén rượu xuống, quay đẩu nói: “Có điểu...chẳng ai lại sợ tiền nhiều sẽ cắn vào tay cả.

    Ta biết việc buôn bản của Tháp Lợi Bốc tiên sinh rất lớn. tuyệt đổi không chi là con đường xướng lưu li này. có một sổ loại thuế ớ mặt khác có thể thương lượng được, thậm chí.. .

    Bổn quan còn có thể miễn thuế.”

    Tinh thẩn Tháp Lợi Bốc hơi chấn động, Thổi Đại Lang đứng bên cạnh mắt cũng sáng lên.

    Thương nhân thấy lợi là động, vừa nghe có một số thương phẩm có thể miễn thuế, thì sao bọn họ có thể không động lòng?

    Tháp Lợi Bốc vội hòi: “Đại nhân xin nói cho biết loại thương phẩm nào có thể miễn thuế.”

    Dương Hạo quay người đối diện hắn, hơi liếc sang nhìn Thời Đại Lang, nói: “Người.”

    Tháp Lợi Bốc ngẩn ra, không hiểu hỏi: “Người?”

    Dương Hạo cười nói: “Không sai, người.

    Ngài xem đi. tây bắc ta là vùng đất rộng người thưa, bây giờ công thương nông mục. bách nghiệp bắt đầu hưng, thứ thiếu nhất chính là nhân lực.

    Ta thấy Tháp Lợi Bốc ngài mỗi lần buôn bán hàng hóa đểu dùng hắc nô, chi bằng... .

    Ngài bản một số hắc nô qua đày, thế nào?”

    Thác Lợi Bốc vô cùng ngạc nhiên, buôn bán hắc nô đại quy mô được bắt đầu từ thế ki mười lăm.

    Khi đó tuy cũng có buôn bán hắc nô.

    Nhung tân đại lục lại chua mở cửa.

    Những đại công quốc của Châu Âu bản thân không có nhiều đất, cũng không dùng nhiều đến nô lệ.

    Cho nên không hình thành được phong khí Nếu như Dương Hạo cần một lượng lớn nhân thủ ở đây, chỉ cần có lợi thì loại buôn bán này đương nhiên có thể làm được.

    Tháp Lợi Bổc nghĩ một hồi. cảm thấy rất hợp lý.

    Việc làm ăn của hắn rất phức tạp.

    Tuy nói ở đây chỉ có một mình hắn nhưng ớ que hương, hắn có một gia tộc vô cùng lớn, kinh doanh đủ các loại hình, không ngừng mở rộng thương lộ.

    Mở rộng thế lực của gia tộc, buôn bán nô lệ vốn là một loại hình kinh doanh rất có lời, thêm nữa Dương hạo lại không thu thuế, đó đúng là một con đường để kiếm tiền.

    Tháp Lợi Bốc vuốt râu trầm ngâm một lúc lâu, vừa gật đẩu vừa lẩm bẩm nói: “ừm. ta thấy có thể được, có thể...

    À, đại nhân nếu như cần nhân lực vậy chắc sẽ không chỉ hạn chế ở hắc nô chứ?

    Bạch nô... cũng có thể chứ?”

    Dương Hạo sững người, nói: “Bạch nô?”

    Tháp Lợi Bốc nói: “Không sai, Đại Thực nước ta và đế quốc Ba Tư.

    Đế quốc Đại Tần (La Mã) thường xuyên xảy ra chiến tranh.”

    Hắn ha ha cười: “Ba Tư và Đại Tần trải qua năm trăm năm chiến tranh, quốc lực đang suy thoái, trong khi đánh nhau với quân ta, chúng thường thất bại. bị quản ta bắt làm tù binh, những người quý tộc thì được người nhà họ chuộc về, nhung những binh sĩ bình thường thì không, so với việc đem giết chúng đi, thiết nghĩ đại nhân ngài... sẽ có hứng thú với chúng.”

    Dương Hạo nghe xong thấy có vẻ hơi buồn cười: “Lấy vài người da trắng mắt xanh làm nô lệ sao?”

    Nhưng rồi lại có chút dao động: Những tù binh đó đến từ các ngành các nghề khác nhau, nhân tài gì cũng có. thuật làm ra giấy cũng chính là sau khi chiến Hăng La Tư.

    Đại Đường bại trước quân hắc Y Đại Thực, tù binh Đại Đường bị người Đại Thực bắt làm tù binh, mà trong sổ những tù binh ấy có người thợ khéo về thuật tạo giấy, từ đó làm cho thuật làm ra giấy truyền đến phương tây.

    Cũng như vậy, trong số những người phương tây này cũng không thiếu những thợ lành nghề, nhân tài cũng các lĩnh vực, khi chúng đến. há lại chi mang theo sức lao động, mà sẽ còn mang theo cả tri thức kỹ thuật và văn hóa phương tây nữa, sẽ dung nhập vào văn hóa của chúng ta. có lợi cho việc phát triển sản xuất của chúng ta. thậm chí là cả sự dung nạp về tư tướng...”

    Dương Hạo chi thoáng nghĩ một chút, liền vui vẻ gật đẩu nói: “Được, dù là hắc nô hay bạch nô.

    Ta đều cần, hơn nữa đều hoàn toàn miễn thuế.”

    Tháp Lợi Bổc vô cùng vui mừng, vội vàng cúi người nói: “ Đa tạ đại nhân, ta sẽ nhanh chóng phái người trở về thông báo cho gia tộc của ta. sẽ cố gắng hết sức để chuyên đến thật nhiều những nô lệ khóe mạnh, cường tráng, chịu được gian khổ tổt mà ngài cẩn..

    Lấy cái ngoài bổ sung cho tổn thất bên trong, mở được con đường phát tài này, đối với việc thu thuế cao cho việc sản xuất gương kinh Tháp Lợi Bốc cũng không kỳ kèo thêm nữa.

    Chuong 2: Giao Phong

    Đả tự: Lăng Độ Vũ - Lương Sơn Bạc

    Chiết Tử Du cười nhạt với Dương Hạo nói: “Tuyết Nhi thông minh lanh lợi. thật là đáng yêu!”

    Dương Hạo cười nói: “Ha ha. thông minh lanh lợi gì chứ?

    Cái con a đầu này học tính cách tinh quái của Oa Oa và Diệu Diệu thì có.

    Thật khiến người ta đau đầu, nếu nàng quen rồi sẽ biết ngay nó thật phiền phức.”

    Hai người cứ vậy nói rồi tự nhiên bước đi bên nhau, tình hình thế này. hắn thấy không tiện đi sang Dưỡng Tâm Đường nữa, liền đi theo Tử Du sang phía sau khuôn viên: “Hôm nay sao lại chịu đến Hạ Châu?”

    Chiết Tử Du nhìn hắn một cái nói: “Sao. không chào đón sao?”

    Dương Hạo buột miệng nói: “Sao lại không chào đón. ta còn mong nàng ở lại Hạ Châu càng lâu càng tốt.”

    Chiết Tử Du cười, mím chặt môi không nói lời nào.

    Dương Hạo nhìn ra hiểu ý, chỉ im lặng một chút, đôi mắt lại vui vẻ nhìn về Tử Du.

    Năm nào còn là thiếu nữ mới gặp ở Trung Nguyên. giờ đã thành một đại cô nương hai mươi tuổi rồi.

    Người ta thường nói. mỹ nhân như ngọc, tuổi đến đôi mươi là tuổi ngọc đẹp nhất.

    Lúc nàng còn là thiếu nữ, còn là một viên ngọc chưa qua mài dũa. thiếu đi cái vị thành thục, thiếu những trải nghiệm của cuộc đời. mấy năm nay. nàng đã bôn ba khắp trong ngoài, dũa thành một viên ngọc đẹp rồi.

    Tuy nhiên trong cái thời đại này. con gái gần hai mươi đã phải có hôn ước rồi, cho dù nàng không có để ý nhưng cũng khó mà tránh khỏi nhận những lời ra tiếng vào của người ta.

    áp lực nặng nề có thể đoán ra được.

    Dương Hạo biết nàng vì ai mà để tuổi tác đi như vậy, nhưng những cuộc tranh, cãi, mâu thuẫn đã qua nay vẫn trong ký ức hắn.

    Cho dù hắn có xưng bá tây bắc, trước mặt Chiết Tử Du. hắn vẫn không có được cái dũng khí ấy, dũng khí của bá đạo.

    Chiết Tử Du nhìn con đường nhỏ dưới chân, bỗng nhiên nói: “Sớm đã nghe, dưới sự cai quản của chàng, nơi đây đã biến thành vùng đất giàu có, bách nghệ phát triển, đã giống như Giang Nam của tây vực rồi.

    Trên đường đến đây, những gì được nghe được thấy, đúng là sự thật.

    Chiết Tử Du thiếp khi thiếu người phụ giúp, nay thật bái phục chàng.”

    Dương Hạo cười lên nói: “ Để được nàng khen một tiếng, quả là không dễ.

    Nhưng nói thật, thực sự ta cũng chẳng có bản lĩnh luyện sắt thành kim.

    Nhiều chuvện ta làm không phải người khác không làm được, nghĩ không ra mà chỉ là hắn không chịu làm thôi.

    Hôm nay ta đi làm, cho thấy ta rất anh minh, nếu ngàỵ ấy thay Lý Quang Duệ không phải là Dương Hạo ta. mà là Trương Hạo.

    Lý Hạo. chỉ cần hắn chịu luyện tập binh đao, chăm lo trị thủy, phát triển công thương, lo cho nông mục. coi trọng văn giáo, thì cũng có thể đạt được những thành tựu thế này thôi.”

    T

    Chiết Tử Du nói: “Chỉ tiếc không có cái nếu như, nên danh tiếng tây bắc đại soái, cương kim công bảo này của chàng mới vang xa như hôm nay.

    Từ giờ chàng còn ai cướp được nữa.”

    Lúc này phía trước bỗng vang đến những tiếng cười nói. chỉ nghe thấy tiếng một nữ nhi nói: “A!

    Đâv là Hải Đông Thanh sao?

    Thật là chim nhạn anh tụ tháo nào người ta nói. trong mười vạn con chim nhạn mới có một con Hải Đông Thanh, đem nó tôn làm thần của vạn chim nhạn, thật là đẹp!”

    Tiếng của một nam nhi đắc ý nói: “Đương nhiên rồi, Diệp Chi Ban từ Nữ Chân mang về tất cả mới có năm con.

    Mỗi con đều giá cả ngản vàng, ta trả giá gấp đôi, lại nói lời tốt với hắn mới mua về được.

    Nàng xem, móng của con Hải Đông Thanh này toàn màu trắng muốt, loài Hải Đông Thanh này gọi là “móng ngọc”, là nhất phẩm trong loài Hải Đông Anh.

    Y Na. nàng đã thích vậy ta sẽ tặng cho nàng.”

    “Cái gì?

    Tặng thiếp?

    Con Hải Đông Anh này giá hai nghìn vàng đấy, thứ quý như vậy, thiếp không thể nhận.”

    “Con chim nhạn này ta vốn muốn để tặng nàng, ta không thể lúc nào cũng ở Hạ Châu được, đành để nó bầu bạn với nàng.”

    Cô gái liền cười vui nói: “Đồ quỷ, ai thèm nhớ chàng chứ.

    ừm. nhưng mà con chim nhạn này thật là anh tuấn hơn chàng, có nó bên mình đúng là vui hơn có chàng rồi.”

    “Được đấy nàng, ta còn không bằng một con chim nhạn.”

    Hai người ầm ầm ĩ ĩ từ trong chạy ra.

    đâm phải Dương Hạo. cô gái đó nhìn thấy Dương Hạo liền đỏ mặt nói: “Dương đại nhân.”

    Cô gái với khuôn mặt đỏ ửng lên chính là Nhĩ Mã Y Na, cậu con trai đuổi theo ngay sau nàng trên vai có con Hải Đông Anh đang đứng yên, nhìn dáng bộ hắn, đúng là Dương Nghiêm con trai thứ ba của Dương Kế Nghiệp.

    Nhìn thấy Dương Hạo đứng đấy, Dương Nghiêm cũng đỏ mặt lên. hắn buông tay ra, thi lễ với Dương Hạo nói: “Dương Nghiêm cúi chào đại soái, tam thúc.”

    Rồi hắn lại quay sang nhìn Chiết Tử Du. bất giác giật mình một cái.

    Liền vội vàng trở nên quy cách hơn: “Dì, dì. sao dì đến ạ?”

    Chiết Tử Du ngẩng mặt lên nói: “Ngươi có thể đến sao ta lại không thể? sắp đến tuổi đội quan mũ rồi mà vẫn không chịu yên thế này.

    đây là Tiết Soái phủ không phải hậu hoa viên Dương gia nhà ngươi, ầm ầm ĩ ĩ còn ra cái gì..

    Nói ra Dương tam lang này chỉ ít hơn Chiết Tử Du một tuổi.

    Nhưng nếu nói về vai vế thì lại là cô ruột của hắn, Chiết Tử Du dùng lời vai vế nói. giáo huấn cho một trận, Dương tam lang này chỉ có biết khổ sở mà vâng dạ liên tục.

    Khó khăn lắm mới đợi được Chiết Tử Du mắng xong, hắn mới dám nhẹ nhàng kéo áo Nhĩ Mã Y Na, hai đứa chạy như bay đi mất.

    Chiết Tử Du nhìn bóng phía sau cô gái đó. có vẻ suy tư nói: “Y Na. cô nương này chính là Nhĩ Mã Y Na?”

    Dương Hạo nói: “Đúng, nàng ấy chính là Nhĩ Mã Y Na của Tế Phong thị.”

    Chiết Tử Du nhìn hắn một cái. giọng có chút cổ quái nói: “Sao cô ta lại ở đây?”

    Dương Hạo cười nói: “Thân thích càng gần càng thân, bẳng hữu càng đi càng gần, nếu mọi người cứ không chịu đến đi. chư tộc vùng tây bắc này sao có thể dung nhất, thân như một nhà được?

    Tây bắc chiến loạn không ngừng, rất khó ổn định, mặc dù nhiều nguyên nhân là từ đấy mà ra nhưng những tộc thuộc vào số đông, đều có ân oán cả, đó cũng là một nguvên nhân quan trọng.

    Ta dốc lực để các chư tộc dung hợp, đương nhiên phải làm gương trước, thành Hạ Châu này chỉ có những quý tộc Thác Bạt thị ở phủ Kiện Hữu, bảy thị khác cùng những quan viên trọng yếu của phủ Tiết Soái ta, phần lớn đều ở phủ Kiện Hữu này.

    Người nhà họ thường hay đến đây, hai bên cùng qua lại, quan hệ cùng dần thân thiện hơn.”

    Chiết Từ Du ừm một tiếng, rồi lại liếc sang Dương Hạo. nói giọng nhẹ nhàng: “Thiếp nghe nói Tế Phong thị muốn theo đại nhân, nhất qyết gả con gái mà hắn yêu quý nhất cho chàng, chỉ cần chàng gật đầu.

    Nhĩ Mã Y Na sớm đã trở thành ngũ phu nhân của chàng rồi, với thân phận của cô ta, nếu chàng cưới về thì chẳng phái có lợi rất lớn cho sự củng cố quyền lực của chàng sao. sao lại thế này. cô ta và Dương Nghiêm hình như...

    Dương Hạo cười nhẹ nói: “Hôn nhân liên kết, có lợi tất có hại, nhưng ta thấy hại nhiều hơn lợi, ta luôn cố gắng thúc tiến các chư tộc tây vực dung hợp, xóa đi những thù hận giữa các tộc. cũng khuyến khích các tộc kết hôn với nhau, nhưng chuyện kết hôn như thế với chuyện của ta là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

    Kểt hôn như thế chẳng có ý nghĩa gì cả. việc thành thân của công chúa Vân Thành mang đi cả kĩ thuật công nghệ, nông canh, y thuật; còn cả cách trồng dâu nuôi tằm nữa; việc thành thân của công chúa Kim Thành thì đem cả một vùng Hà Cửu Khúc cho Thổ Phồn, nhưng trước giờ có hóa giải được địch ý giữa họ không?

    Ta nghĩ nếu dựa vào hôn nhân để đạt được sự ủng hộ của họ thì chẳng khác gì ta không thể khống chế được họ. nàng nói xem phải không?"

    Chiết Tử Du khẽ đưa tay lên nói: “Không nói đến lợi ích ấy, Nhĩ Mã Y Na thực sự là một cô nương yêu kiều đấy chứ.”

    Dương Hạo như vẻ có thâm ý nói: “ Thế thì làm sao?

    Tỉ tỉ của nàng ấy Na Bố Y Nhĩ dung mạo cũng chẳng kém gì Nhĩ Mã Y Na, Lý Quang Duệ sủng ái. cái cách mà hắn lấy Na BỔ Y Nhĩ nàng cũng biết rồi đấy. ta nếu có cưới một người con gái thì cũng phải làm cho nàng ấy tâm cam tình nguyện.”

    “Cam tâm tình nguyện?”

    Ánh mắt Chiết Tử Du nhìn chằm chằm về phía bóng của Nhĩ Mã Y Na, hơi hơi buồn nói: “ Nếu chàng thành tâm với cô ấy sao biết cô ấy có vì chàng mà cam tâm tình nguyện hay không?”

    Dương Hạo trong lòng như chột dạ, nhưng hắn nhìn lên khuôn mặt Chiết Tử Du mấy lượt vẫn không thấy có chút dị thường nào cả.

    “Lẽ nào nàng chỉ là vô tâm nói thế thôi, là ta đa nghi rồi?”

    Dương Hạo lấy lại bình tĩnh, đang định nói gì đó thì bóng Đường Diễm Diễm từ phía trước lóe tới: “Quan nhân đã trở về rồi, Chiết nguyên soái đã đợi chàng trong đường lâu lắm rồi.”

    Dương Hạo quay đầu nhìn thì thấy Đường Diễm Diễm đã đứng trước mặt rồi. khuôn mặt không đoán được là đang cười hay không, Dương Hạo vội ho khan một tiếng, nói với Chiết Tử Du: “Vậy chúng ta vào trong sảnh nói chuyện.”

    Chiết Tử Du thấy Đường Diễm Diễm ở phía trước, cũng lộ ra khuôn mặt nửa cười nửa không, nói với Dương Hạo: “Gia huvnh kiếm đại nhân hẳn là có việc quân chính cần bản bạc, Tử Du không tiện cùng có mặt.”

    Dương Hạo thấy lạ nói: “Sao lại nói vậy?”

    Chiết Tử Du nhìn hắn một cái nói: “Nghe nói “Phi Vũ” của đại nhân chuyện gì cũng biết, khắp tây bắc này đến cả cành cây ngọn gió cũng không che nổi tai mắt của chàng, vậy mà chuyện của Phủ Châu thiếp sao lại không biết vậy?

    Chiết Duy Chính sau khi thành hôn từ đầu năm đã bắt đầu giúp đại ca thiếp tham mưu quân chính.

    “Tùy Phong” của nhà họ Chi thiếp nay đã giao lại cho nó. nay thiếp đã chẳng có chuvện gì gánh trên người, nếu nói về thân phận thì chỉ là nhị tiểu thư Chi gia mà thôi, những chuyện quân chính này thiếp không tiện tham gia vào nữa.”

    Hóa ra con trai trưởng của Chiết Ngự Huân, Chiết Duy Chính đã thành thân vào đầu năm nay, cùng lúc lập một phòng thê dựng một phòng thiếp.

    Thê tử là Tào thị, năm nay mười bẩy tuôi, thiếp là Lý thị, mới mười ba tuổi.

    Nam nhi thành lập gia đình cũng có nghĩa là đã trường thành, nên Chi Duy Chinh cũng đã bắt đầu tham gia chuyện quân chính.

    Chiết Ngự Huân đang tuổi sung sức mà đã vội sớm cho con trai lo liệu quân cơ đại sự. kỳ thực cũng là do ảnh hưởng của chuyện Dương Hạo không có người nối dõi, đã sớm bắt đầu mở lớp bồi dưỡng nhân tài rồi.

    Chuyện này Dương Hạo có biết, lúc Chiết Duy Chính thành thân, hắn là thúc thúc không chỉ có đi uống rượu mừng mà còn tặng cho một lễ vật lớn.

    Nhưng chuyện Chiết Tử Du giao lại “Tùy Phong" thoái quyền cai quản Chi gia thì hắn thực sự không biết chút nào.

    Tổ chức tình báo của hắn nẳm trong tay của Đường Diễm Diễm nhưng Đường Diễm Diễm lại bỏ qua hết những chuyện liên quan đến tình địch ngày trước của mình, hoàn toàn không cho hắn biết.

    Dương Hạo quay đầu lườm Đường Diễm Diễm một cái, rồi đổi giọng nói: “Nếu đã thế thì ta đưa nàng đến hoa đình vậy.”

    Chiết Tử Du mim cười lườm hắn một cái nói: “Gì cơ. chàng còn sợ Đường đại tiểu thư sẽ ăn thịt thiếp sao?”

    Nói rồi lên giọng thật cao: “Đại nhân có việc bận gấp. thiếp và Diễm phu nhân đã lâu không gặp, nay vừa có dịp để hàn huyên chuyện cũ rồi.”

    Đường Diễm Diễm cũng cười như thể vui mừng, ôm lấy Chi Tử Du. nói: “ Hay quá, Diễm Diễm đã lâu không gặp Tử Du cô nương, trong lòng cũng thấy nhớ vô cùng.

    Quan nhân có việc bận thì hãy để thiếp khoản đãi thật tốt với Tử Du cô nương.”

    Hai người phụ nữ xinh đẹp mỉm cười, y nghĩ mỗi người đều thật khó đoán, nhưng nhìn bề ngoài thì chẳng khác gì một đôi khổng tước đang thi tài với nhau.

    Chương 3: Giao Tâm (Thượng)

    Dương Hạo cả đường chạy đến trung đường nhớ tới ân oán giữa Đường Diễm Diễm và Chiết Tử Du, luôn không yên lòng, hai người chiến mồm thì thôi, chỉ sợ cái tính nóng như lửa của hai người sẽ biến hoa đình thành võ đài, đến lúc đó tiết soái phủ quả thật sẽ rất náo nhiệt.

    Lúc đang đến trung đường thì thấy Tiêu Nguyên đang thong dong đi tới, Dương Hạo liền vẫy tay gọi tới, dặn dò: "Tiểu Nguyên, trong phủ mới có một nữ khách đến. bây giờ đang ở trong hoa đình, ngươi hãy mời tam nương đi tiếp đãi."

    Tiểu Nguyên đáp một tiếng rồi đi.

    Dương Hạo lúc này mới chỉnh lại y phục, cất bước vào đình.

    Trung đường là nơi hắn tiếp đón trọng khách, cao rộng mà xa hoa. vốn nơi đây cũng là nơi Lý Quang Duệ tiếp đón trọng khách của mình, cho nên cả trung đường vốn được bổ trí theo kiểu trướng của dân tộc du mục. có ghế ngồi da dê.

    đệm dựa là da sói, hồ điểu cẩm đôn cùng mấy cái án dài. trên tường còn treo đồ trang sức bằng xương thú.

    Dương Hạo sau khi làm chủ Hạ châu đã tiến hành thay đổi triệt để nơi này. bất luận là trang sức nội thất hay là bổ trí bàn ghế. tất cả đều được thay bằng những đồ vật phù hợp với thân phận quan trường và phẩm vị văn hóa Trung Nguvên, tú bình tự họa, bàn tròn tai cuộc, ghế băng gỗ hoa lê, bố trí tinh mĩ và nho nhã. phú lệ mà đường hoàng.

    Sau khi tận mắt thấy qua phong cách trung đường của Dương Hạo. rất nhiều quan lại liêu thục được hắn tiếp kiến đều thấy ngưỡng mộ, khi trở về cũng đã trang trí lại phủ đệ của mình theo phong cách Hán gia.

    ở khu tây bắc du mục. sùng thượng văn hóa Trung Nguyên có một nền tảng tương đổi vững chắc.

    Trong lịch sử vốn có khi cháu của Lý Kế Thiên là Lý Nguyên Hạo thiết lập sự đối kháng giữa vương quốc Tây Hạ và Đại tống đã từng vì loại trừ văn hóa Trung Quốc mà tổn hao tâm trí để hoàn toàn duy trì phong tục tập quán của người Đảng Hạng Khương, phân biệt hắn với người Hán mà hắn đã phải dùng cách mềm rắn đủ cả, thực hiện bao nhiêu thủ đoạn, chỉ là để làm cho tất cả tộc người thay đổi kiểu tốc thành kiểu trọc một phản.

    Để đạt được điều đó mà đã ra nghiêm lệnh "để đầu không để đuôi, nhưng cũng không thể bỏ được sự dung nhập văn hóa từ từ của bách tính Tây Vực với văn hóa Trang Nguvên.

    Bây giờ Dương Hạo chính là chủ của Hạ châu, thống lĩnh thất thị Đảng Hạng, cùng một số bộ lạc Thổ Phồn.

    Hồi Hạt qua lại mật thiết.

    Để giữ vững địa vị của hắn, hắn đã cố gắng phát triển văn hóa Trang Nguyên ở nơi đây, thêm nữa các thần tử văn giáo dưới quyền đều là sĩ tử học vấn uyên thâm đến từ Trung Nguvên, đối với việc Hán hóa đương nhiên sẽ có tác dụng không thể lường trước được, đám quý tộc bộ lạc vốn luôn có ý hướng về văn hóa Trung Nguyên giờ càng có thêm lí do mà theo đuổi nền văn hóa này, còn từ trên xuống dưới, hắn cũng đang không động sắc mà làm mất đi sự khác biệt và khoảng cách giữa các dân tộc.

    Dương Hạo bước vào trong trung đường, vừa nhìn thấy Oa Oa đang ngồi ở ghế chủ vị cũng cười nói vui vẻ với Chi Ngự Huân, bất giác thầm kêu khổ.

    Lúc này hắn mới nhớ tới Oa Nhi bây giờ đang là phó thủ của Từ Huyễn, chuyên trị văn giáo và sai sứ ngoại sự.

    Oa Oa học rộng tài cao. lúc trước khi ở Biện Lương, kết giao với toàn hồng nho danh sĩ.

    LÚC đó còn có một danh hiệu là "thanh ngâm tiểu trúc", thơ từ văn chương, cầm kì thi họa. không có gì là không thông.

    Với tài học của nàng, làm việc văn giáo và ngoại sự đúng là quá hợp lí, bây giờ nàng đã trở thành trợ thủ đắc lực của Từ Huyễn.

    Khi mình không ở trong phủ. ra mặt tiếp đón Chiết Ngự Huân vốn là việc trong phận sự của nàng, nhưng nếu như nàng đã ở đây thì bên hoa đình kia thật không biết hai con hổ mẹ sẽ xảy ra chuyện gì hay không, nhưng lúc này lại nghĩ giờ đã muộn rồi nên Dương Hạo đành phải bước lên trước, cố gắng tươi cười nói: "Đại ca. huynh đến rồi à."

    Trong trung đường không chỉ có Ngô Oa Nhi và Chiết Ngự Huân, Đinh Thừa Tông và Phạm Tư Kì cũng đang ngồi nói chuyện.

    Bốn người đang nói gì đó thì thấy Dương Hạo bước vào. liền đứng cả dậy nghênh đón.

    Dương Hạo liền nói: "Ngồi đi ngồi đi. tất cả đều là người nhà. không cần khách khí.

    Mọi người đang nói gì mà cao hứng vậy."

    Chiết Ngự Huân ngồi xuống, cười nói: "Đệ muội đang nói cho ta biết cái tốt của đại hưng văn giáo.

    Lão tam này.

    đệ thật là có mắt hơn lão ca ta.

    Thật không ngờ. việc trọng văn giáo, dịch ấn thư tịch lại có tác dụng lớn như vậy..."

    "Sao cơ?"

    Dương Hạo ngồi xuống ghế chủ vị, liếc mắt nhìn Oa Nhi.

    Oa Nhi cười giải thích: "Thiếp đang giải thích cho Chiết soái nghe chuyện của ấn thư quản Lô châu.

    Chúng ta không chỉ đã cho in ấn lại Phật kinh và nho giáo kinh khúc mà còn in ấn nông thư. mục thư, pháp kinh, võ lược.... giờ nó có ảnh hường rất lớn.

    Bây giờ còn đang định in định kì tiêu báo.

    Chiết soái thấy rất hiếu kì với việc này."

    Dương Hạo cười thư thái nói: "Hóa ra là như vậy, ha ha.

    Thực ra tiểu báo này chỉ là mô phỏng đệ báo, biên báo.

    Trong đệ báo đa phần là ghi chép quân quốc đại sự, biên báo ghi chép động thái quân chính của các khu ven biển, những loại truyền báo này thường chỉ có các quan viên quyền quý được đọc. có điều khi triều Đường hưng thịnh nhất đã từng xuất hiện một loại tạp báo. trong đó thì những chuyện công tư đều có cả, cũng có cả tin tức dân gian, những việc trong triều ít người biết, sau khi in xong thì được gọi là Mại Vu Thị.

    Còn bây giờ đệ đang mô phỏng lại tạp báo khai nguyên, sẽ đem các loại động thái, tin tức nội địa trực thuộc đệ định kì biên thành báo. ban bố cho các tầng lợp ở giữa quý tộc bộ lạc và quan lại trong thành đọc.

    Đây chỉ là khởi đâu. vì còn chịu hạn chế bởi điều kiện truyền bá văn hóa và quy mô thành trì ở địa khu tây bắc. sẽ không thể làm quá lớn. có điều việc này sẽ rất có ích. nó sẽ truyền đạt âm thanh, thống nhất luận điệu giữa các thủ lĩnh quý tộc các bộ lạc tây bắc với nhau, thúc đẩy Hán học. vì thế sẽ có lợi ích rất lớn."

    Chiết Ngự Huân lắc đầu thớ dài nói: "Điều đệ nói chỉ là lợi ích trước mắt có thể thấy, ta thật sự khâm phục đệ.

    đây cũng là ảnh hưởng lâu dài sản sinh ra bởi đại hành văn giáo.

    Chỉ là một dịch kinh ấn kinh, tôn sùng Phật giáo mà đệ đã kéo được đám Phật sống về bên cạnh, có được đám trụ trì Phật sống đó tương trợ thì khi đệ thượng lệnh hạ đạt, đẩy mạnh thống trị nào còn có chỗ nào bất lợi nữa.

    Còn chuyện đại hành văn giáo.

    Haiz.

    Không phải là không làm được, chỉ là nghĩ không ra thôi.

    Đánh đánh giết giết giữa ta và Lý Quang Duệ, đánh giết giữa Thổ Phồn và Hồi Hạt.

    điều xem trọng duy nhất chính là nông canh, nơi không tiếc tiêu tiền duy nhất chính là quân đội. ai lại dám tiêu tiền để in ấn những thư tịch điển chương đó chứ, rồi lại coi trọng sĩ tử văn "Đại ca.

    đám đại nho Tây Vực Lô Vô Ngân chen nhau tới đầu quân, vốn cũng không nằm trong tính toán của đệ.

    Cho dù sống trong loạn thế nhưng vẫn trọng văn giáo, không bỏ được văn.

    Trị quốc bình thiên hạ, văn trị võ công, không thể truyền văn mà bỏ võ, như thế sẽ quá mềm yếu, còn người nào mà truyền võ vứt văn. tuy có thể dựa vào vũ lực để ra uy nhưng kết quả sẽ có một ngày không thể đứng vững mà trị vì, chiến loạn sẽ liên miên không dứt.

    Cho dù thời gian khai thác vũ lực rõ ràng là quan trọng, những người ra chế định sách lượcho toàn diện, kế hoạch cho toàn cục cũng phải nên đứng ở cao điểm thoát li khỏi vũ lực ra, chứ không phải người vì chiến mà chiến.

    Võ công là thuật, văn trị là đạo. suy chỉ có đạo ngự thuật, văn võ đều dùng, đại nghiệp to lớn cần phải có thời gian.

    Đây chính là nguyên nhân căn bản đệ coi trọng văn giáo, còn về việc danh lưu Tây Vực tranh giành quy phục đúng là chuyện vui nằm ngoài dự liệu, lúc đầu đệ thật sự không nghĩ tới."

    Chiết Ngự Huân yên lặng gật đầu. cười nhạt một cái rồi nói nhẹ: "Đây là điểm mà ta và Trọng Văn không bằng đệ.

    Chính là vì đệ có thể nhìn xa hơn chúng ta nên mới có thể tay chân đánh hạ mảnh thiên địa này, còn chúng ta tuy đã kế thừa cơ nghiệp tổ tông, nhưng.. .chưa cần nói đến khai thác mà ngay cả thủ thành...háha, cũng có lòng mà không làm được gì."

    Đinh Thừa Tông và Ngô Oa Nhi quay sang nhìn nhau.

    Ngô Oa Nhi khoan thai đứng dậy, yêu kiều nói: "Chiết soái, nô gia đi dặn dò thuộc hạ một tiếng, chuẩn bị yến tiệc, Chiết soái và lão gia nhà ta lâu rồi không gặp. hôm nay nhất định phải uống cho vui vẻ mới được."

    Đinh Thừa Tông cũng mim cười nói: "Chỗ ta vẫn đang có việc cần phải xử lý.

    Chiết soái và thái úy nhà ta cứ từ từ ngồi nói chuvện, Thừa Tông đi xử lý mấy việc đã, đợi yến tiệc chuẩn bị xong lại đến cùng cạn mấy chén với hai người.

    Ha ha, cáo từ."

    Hai người mỗi người tìm một lí do rồi cáo từ. trong đình lập tức chỉ còn lại Dương Hạo và Chiết Ngự Huân, Dương Hạo lúc này mới thu lại nụ cười, nghiêng người nói: "Lời này đại ca nói ra hình như tâm sự trùng trùng, phải chăng bên Phủ châu đã gặp chuyện gì khó khăn?"

    Chiết Ngự Huân có lời khó nói. muốn nói lại thôi.

    Hắn quả thật đã gặp chuyện khó khăn, việc nàv lại không có cách nào mở lời với Dương Hạo.

    Từ khi diệt trừ được Lý Quang Duệ.

    Phủ châu nằm ngoài chiến sự, quả thật là rất an nhàn, cũng có chút thịnh vượng, nhưng bước ngoặt do hòa bình đối lại này lại không thể bằng với hòa bình mà trong đó đã được đại lực cách tân như của Dương Hạo.

    Dương Hạo chấn hưng công thương, trọng văn giáo, vực dậy nông mục, tạo ra cơ hội phát triển lớn cho các ngành các nghề, thương nhân nhận được lợi liền làm cho các loại tài nguvên trong xã hội lưu động dần về phía hắn, tương ứng với nó. lực cạnh tranh của Phủ châu gần ngay đó lại trở thành nơi chảy mất tài nguyên.

    Phủ châu chỉ có một châu và vài huyện, bất luận là cái nền canh nông hay là du mục thì đều rất mỏng, thuế má thương nghiệp là một nguồn thu nhập quan trọng của hắn, nhưng Dương Hạo có được Lân châu làm cho thu nhập của hắn bị giảm mạnh.

    Vì thương nhân vãng lai, rất nhiều thuế của các loại sản phẩm trong nội địa của người thống trị chỉ có thể nạp một lần. mà không phải mỗi lần đến một thành trì là đều phải nộp lại.

    Chiết Ngự Huân rất ngưỡng mộ nói: "Điều càng không ngờ tới chính là làm như vậy lại có một hiệu quả rất lớn.

    Không những có rất nhiều văn sĩ tài tử ở Trung Nguyên không được trọng dụng lại ùn ùn kép tới. rất nhiều sĩ lâm danh nho Tây Vực cũng đều đầu quân làm môn hạ của đệ.

    Lộ Vô Ngân của Sa châu (Đôn Hoàng), gia tộc hắn có thế lực rất lớn ở Sa châu, còn bản thân hắn là một hồng nho uyên thâm, càng tinh thông thiên văn, địa lí, dân tình Tây Vực. hắn đã mở đường dạy học ở Sa châu, thụ nghiệp đệ tử đã có hơn bảy trăm người.

    Hơn bảy trăm người đó. người khác bần khổ. sao có thể đọc nổi sách?

    Những đệ tử này của hắn đa phần đều có bối cảnh gia thế nhất định, có thể nhận được sự ủng hộ của hắn, đó chính là nhận được sự ủng hộ của bảy tám trăm hộ giàu có. có thế lực ở Tây Vực.

    Ha ha.

    Nhớ lại lúc đó ta đã phái Nhậm Khanh Thư mang theo vàng bạc tới Sa châu, muốn mời hắn đến Phủ châu ta làm việc, hắn lại xem thường không để ý tới, bây giờ lại vì đệ hưng văn giáo mà vui vẻ tới đầu quân."

    Dương Hạo cười nói: "Lão Lộ cả đời dổc sức học hành, tiền tài quan lộ rộng mớ, đương nhiên sẽ không coi người thường ra gì."

    Đinh Thừa Tông cười nói: "Không chỉ Chiết soái không ngờ tới mà chính ta lúc đầu cũng không nghĩ tới hưng văn giáo sẽ có thể nhận được sự ủng hộ lớn như thế từ sĩ tộc tây bắc.

    Ha ha ha, vẫn là thái úy tinh minh, đã đẩy mạnh văn giáo, rồi phát triển thuật in sống thay thế thuật khắc bàn, giúp cho ta có trợ lực lớn.

    Buồn cười là có người sau khi truyền kĩ thuật này vào Trung Nguvên lại có một số sĩ lâm danh lưu lại rất coi thường nó."

    Dương Hạo ung dung cười: "Những cái kẻ tự gọi mình là danh lưu đó luôn tự khoa trương bản thân, khoe mẽ bề ngoài, nào có phải thật sự là người coi trọng văn giáo.

    Những văn lâm danh lưu đó cho rằng in khắc bản là khắc công tinh mĩ, chữ đó đều là mời danh sĩ đến điêu khác, các chữ đều là thư pháp tinh diệu, một quyển sách khắc ra chính là một bộ tinh phẩm.

    Còn khắc chữ sống, tự thể chữ nào giống như chữ ấy. làm ẩu làm bừa, là sự khinh nhờn học vấn.

    Haha, thật buồn cười đám danh lưu đó quả thật là bán nhà mua ngọc, quên đi ý nghĩa tồn tại căn bản của sách, ở nơi hoang vu có thể có sách để đọc thì đối với người đọc sách mà nói đây là chuyện cực kì không dễ. ngược lại không có người để ý đến những thứ này. giống như đại nho Tây Vực Lô Vô Ngân, cả đời rất gian khổ. vào trong hoàn cảnh khó khăn nhất lại truyền tụng từng chút tinh túy Hán học. mới hiểu ra rằng in bản sống sẽ hạ rất nhiều giá thành của ấn thư.

    đổi với việc phổ cập sách, truyền bá học vấn có tác dụng rất lớn.

    Huynh xem, in bản sống sớm muộn sẽ thay thế in bản khắc, ở Trung Nguyên cũng sẽ sớm hình thành trào lưu này.”

    Nói đến đây, hắn trầm ngâm một lát, lại thở dài nói: "Từ khi Đại Đường suy yếu, Thổ Phồn chiếm lấy hành lang Hà Tây.

    Hồi Hạt.

    Thác Bạt thị lần lượt thống ngự nơi đây. cắt đứt sự qua lại giữa Trung Nguyên, và hàng trăm vạn người Hán ở Tây Vực.

    Nhưng nơi đó vẫn văn giáo không tuyệt, rất nhiều đệ tử nho gia học vấn tinh thâm đã nỗ lực truyền thụ Hán học Trung Nguyên ở nơi bốn bề khói hiệu, chém giết liên miên, duy thượng võ công đó, trải qua hai trăm năm chiến loạn không dứt. quả thực vô cùng đáng quý..."

    một lần, cứ như vậy, Lân châu trở thành khu trực thuộc của Dương Hạo. thương nhân Tây Vực giao nộp thuế ở Hạ châu, thương gia có thể chọn Lân châu làm đường đi tới Khiết Đan hoặc Nam hạ tới Tống quốc, không cần phải chạy qua Phủ châu để phải nộp thuế thêm một lần nữa, thương khách từ Khiết Đan và Trung Nguyên đương nhiên cũng có thể lựa chọn như vậy.

    Thương nhân nhận được lợi ích. lại làm phồn vinh cho kinh tế địa phương mà họ kinh doanh hoặc đi qua. nhưng chính quyền độc lập Phủ châu lại vì thế mà chịu tổn thất kinh tế nghiêm trọng.

    Đây cũng là điều không ai có thể ngờ tới được.

    Chiết Ngự Huân có thể nói như thế nào với Dương Hạo đây?

    Dương Hạo không hề dùng bất kì thủ đoạn tranh giành bất chính nào, càng vô tâm đối với sự kìm kẹp Phủ châu, có điều khi là một cộng đồng kinh tế, chính trị thì một khu vực tự trị bị bao vây trong đó tất sẽ có một kết cục như vậy, còn những người thống trị những nơi này ai lại có được năng lực dự kiến của học giả kinh tế chứ?

    Chiết Ngự Huân chung quy không thể nói với Dương Hạo rằng hắn đành phải hủy bỏ một số loại thuế trùng lặp với nơi mà Dương Hạo trị vị để tăng cường tính cạnh tranh của mình, Dương Hạo vì thế mà phải sắp xếp quyền lợi cùng hưởng thuế với hắn sao?

    Cho dù họ là thân huvnh đệ. thì giữa hai chính quyền độc lập cũng không thể có phương án phối hợp lợi ích hoang đường như thế được.

    Chiết Ngự Huân suy đi tính lại. cảm thấy nỗi khổ tâm của mình thật sự không có cách nào nói cho Dương Hạo biết.

    Tuy nói rồi Dương Hạo cũng không thể đưa ra cách giải quyết, hắn chi có thể lắc lắc đầu. chuyển sang chuyện khác mà nói: "Lão tam, qua thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức hai năm, tích tụ thực lực, đệ bây giờ đã trở thành chư hầu một phương bất luận kể về địa bàn hay vũ lực..."

    Hắn hơi nhíu mày lại, nói: "Nhưng... hai năm nay đệ không ngừng luyện binh, đầu tiên là sau khi đem quân đội từ Ngân châu.

    Hạ châu điều đến huấn luvện tại Lô châu thì tiếp tục không ngừng mở rộng phát triển quân đội, những sĩ tốt huấn luvện ra cũng điều đến bên Hạ châu, gần đây...quân đội đóng ở mấy nơi như Ngân châu.

    Lân châu.

    Hạ châu cũng đang giảm, một lượng lớn đội quân đã điều đến Hạ châu...

    Lão tam, huvnh không phải là muốn can dự vào chuvện của đệ.

    Chỉ là muốn nhắc nhớ đệ đừng có quên ở phía đông của chúng ta còn có một Triệu quan gia.

    Hai năm nay dưỡng binh tích nhuệ, Triệu quan gia hai năm nay cũng không nghỉ ngơi.

    Trong triều, lợi dụng thời gian hai năm, hắn đã đề bạt lên một lượng lớn quan viên tân tấn. văn thán Trương Bạc Vi làm trụ, võ tướng lấy La Khắc Địch làm trụ, những văn thần tân tấn, thiếu tráng võ tướng tuy nhất thời không thể hoàn toàn thay thế được những lão thân tiên triều như Tào Bân.

    Phan Mĩ. nhưng chí ít đã lấp đầy được những người có năng lực tạm gánh vác triều đình.

    Có được sự ủng hộ của văn thần võ tướng mà đích tay hắn đề bạt.

    Triệu quan gia đã hoàn toàn khống chế được triều chính, hoàn toàn không cần phải lo lắng sẽ bị các lão thần cản trở, càng không cần phải lo hoàng vị bất ổn.

    về đối ngoại, hắn triệt để dẹp yên phản loạn Giang Nam. tăng cường khống chế đối với Mân Nam, Giang Nam.

    Kinh Hồ, nghĩa quân phản loạn ở Thục địa cũng liên tiếp chịu thất bại. hơn mười vạn nghĩa quân đã lui khỏi vùng tạm đóng khu núi giao giới với Thổ Phồn, hắn bây giờ đã có đủ điều kiện để dụng binh mạnh với bên ngoài.

    Lão tam, Triệu Quang Nghĩa lòng đầy hùng tâm, luôn muốn vượt qua huynh trưởng của hắn, lập nên nhất thế kì công.

    Bâv giờ hắn đã ra tay rồi, theo như ta thấy hắn không phải muốn hướng về phía bắc mà chính là về phía tây.

    Trước khi chưa biết rõ được động hướng của hắn mà đệ lại đem một lượng lớn quân đến Hạ châu, vậy phòng tuyến phía Tống lập tức sẽ bị thiếu hụt. vạn nhất Tống quốc đột nhiên tìm tới, há chẳng phải là trở tay không kịp hay sao?"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Điểm này đại ca không cần lo lắng, đệ đã bố trí rất nhiều tai mắt ở bên Tổng quốc, hắn muốn điều động đại quân sao có thể không lộ phong thanh ra ngoài?

    Chỉ cần biết trước được tin tức thì còn sợ không chuẩn bị kịp sao?"

    Chiết Ngự Huân do dự không yên nói: "Nhưng, đệ cho tập kết lượng lớn quân tới Hạ châu có ý đồ gì vậy?"

    Dương Hạo đứng dậy đi đến bên tường, trên tường treo một bức hoa mẫu đơn phú quý cực lớn.

    Dương Hạo đưa tay kéo chiếc dây bên cạnh tường xuống, cả bức tranh liền cuộn lại, lộ ra một bức địa đồ cực đại.

    "Đại ca. huynh xem, từ đây tới phía tây, Lương châu, Cam châu, Túc châu, Qua châu.

    Ngọc Môn Quan, đến thẳng thiên sơn còn có biết bao nhiêu vùng đất rộng lớn?

    Từ đây hướng ra phía nam.

    Khánh châu.

    Nguyên châu.

    Vị châu, qua Lục Bàn Sơn, qua Củng châu.

    Hi châu.

    Lan châu, Hoàng châu; Thanh Hải Triều, Côn Thượng Sơn...lại là những vùng đất rộng lớn khác.

    Hướng tây là Thổ Phồn, Hồi Hạt và những thế lực tàn dư của Lý Quang Duệ. răng nanh lần lượt thay đổi. hướng nam cả một vùng lãnh thổ rộng lớn lúc này đang nằm dưới sự thống trị của người Thổ Phồn."

    "Đại ca. nếu như ta không thể chinh phục được những nơi đó thì một khi đại quân Tống quốc thật sự đến đột kích thì trừ khi chúng ta đầu hàng nhập vào Khiết Đan, nểu không liệu có thể có đủ thực lực tự bảo vệ không?

    Thổ Phồn vong quốc đã hơn một trăm năm, nhưng vương hệ Thổ Phồn vẫn truyền lại mạch con cháu, lãnh thổ mà bọn họ khống chế còn to hơn cả chúng ta, chỉ cần bọn họ cùng tin tướng và cử ra một người, xây dựng lại chính quyền, đoàn kết lại thì ưu thế của chúng ta cũng sẽ không tồn tại ổn định được, đến lúc đó phải làm sao?"

    Dương Hạo quay người lại, hắng giọng nói: "Thiên sơn là của chúng ta!

    Côn Thương Sơn là của chúng ta!

    Đệ chấn hưng công thương, cường nông mục, trọng văn giáo, lại luyện binh mã, tu dưỡng tích sức, tăng cường thực lực chính là muốn đem những mảnh đất đấy thành của chúng ta.

    Những bộ tộc Thổ Phôn đó nếu như đồng ý quy thuận đệ thì đệ sẽ coi như người cùng nhà.

    để cho bọn họ có cuộc sống an nhàn phú quý. còn nếu như bọn họ không chịu thì..."

    Dương Hạo cười lạnh một tiếng: "Nếu như bọn họ không chịu thì đệ sẽ trùng kiến Bắc Đình đô hộ phủ, An Tây đô hộ phủ ở nơi đó!

    Nếu không làm vậy.

    đệ thật có lỗi vói cái chức Hà Tây Lũng Hữu binh mã đại nguyên soái mà Triệu quan gia đã khâm phong cho này."

    Chương 4: Giao Tâm (Hạ)

    Đả tự: Lăng Độ Vũ - Lương Sơn Bạc

    Chiết Ngự Huân biết Dương Hạo tập trung quân ở Hạ châu là có ý đồ tây tiến, nhưng điều không ngờ rằng Dương Hạo tây tiến là vì muốn khống chế toàn bộ hành lang Hà Tây, làm cho cổ đạo Tây Vực tài nguyên cuồn cuộn được hưng vượng lại một lần nữa. cũng không ngờ rẳng dạ dày của hắn lại lớn đến thế.

    Chiết Ngự Huân kinh ngạc nhìn tấm địa đồ, càng nhìn càng kinh ngạc, nhưng nơi này nếu thật sự để Dương Hạo giành được vào tay thì những vùng đất thuộc sự thống trị của hắn hình như không nhớ hơn cả Trung Nguỵên, đến lúc đó... sao có thể như thế được?

    Chiết Ngự Huân lúng túng hỏi: "Lão tam.

    Việc này sao có thể làm được?"

    Dương Hạo nói: "Nếu như đợi đến khi Trung Nguyên ra tay. lại ủng hộ trợ giúp cho người Thổ Phồn nhiều hơn thì sẽ càng tăng thêm độ khó cho sự thành công của đệ.

    Nếu như chúng ta chỉ nhìn mà đã sợ thì căn bản không cần phải đi thử nữa.

    Như vậy không còn nghi ngờ gì nữa, hoàn toàn không có khả năng thành công.

    May mà những gì đệ nói bây giờ vẫn chưa xuất hiện, đệ sẽ dốc hết sức toàn lực để tranh đoạt thời gian với Triệu quan gia. chính là để giành được trước một khắc, giành được tiên cơ thì chỉ có thể chủ động khắp nơi. nếu như lúc này đệ dốc toàn lực. sao có thể không thành công chứ?" :

    Chiết Ngự Huân hai mắt hơi híp lại, trầm giọng nói: "Chỉ sợ...bất luận là Khiết Đan hay Tống quốc đều hi vọng duy trì được hiện trạng của Tây Vực bây giờ."

    Ánh mắt Dương Hạo trở nén thâm thúy hơn. dường như nhìn xuyên qua bức tường, nhìn tới một nơi rất xa, một lúc thật lâu rồi mới cười nhẹ. nói: "Đại ca. hãy tin tưởng đệ, cho dù đệ không làm việc này thì cũng sẽ có người làm.

    Ai cũng không hi vọng ở đây xuất hiện một chính qụyền thống nhất cực đại, nhựng ở đây nhất định sẽ phải xuất hiện một chính quyền như thế.

    Đại sự thiên hạ, phân lâu tất họp, họp lâu tất phân.

    Tây Vực đã phân chia quá lâu rồi.

    Còn về Khiết Đan và Tống quốc thì quả thật sẽ không hi vọng xuất hiện một kẻ cạnh tranh mạnh thứ ba, nhưng cạnh tranh giữa bọn họ đã định sẵn rằng họ không có cách nào xuất binh can thiệp được, còn một khi có một bên xuất binh can thiệp thì bên kia sẽ lập tức thay đổi thái độ. biến từ phản đổi thành ủng hộ, để phù hợp với yêu cầu lợi ích của bọn họ."

    Chiết Ngự Huân trầm mặc một lúc, hắn biết lời Dương Hạo là sự thật, bất kể là Khiết Đan hay Đại Tống, có một đối thủ cường đại như vậy bên cạnh thì đều sẽ không thể đốc toàn lực với Tây Vực, một khi lâm quá sâu vào nơi này thì bên còn lại sẽ giành được lợi ích.

    Bất kể bên nào không kìm được mà động thủ với Tây Vực thì bên kia đều sẽ rất vui mừng mà xem Dương Hạo kết đồng minh với bọn họ.

    Bây giờ nếu như Dương Hạo thật sự lấy được những lãnh thổ đó thì hắn hoàn toàn có thể xưng vương xưng đế, ngồi ngang hàng với Triệu Quang Nghĩa.

    Còn đối với hắn mà nói, lúc đó Phủ châu sẽ ở đâu?

    ở trên tấm bản đồ rộng lớn kia .

    Phủ châu nhỏ bé chẳng qua chỉ là một hạt cát giữa đại dương.

    Lân châu sau khi trở thành đất của Dương Hạo.

    Phủ châu đã dần mất đi ý nghĩa tồn tại tất nhiên của nó.

    Nếu như Dương Hạo nắm cả Tây Vực trong tay thì Phủ châu bị hắn bao ở bên trong, mặt đối với Đại Tống, nó sẽ ở trong một cảnh địa vô cùng khó xử.

    Dương Hạo đưa tay ra kéo nhẹ bức tranh mẫu đơn phú quý, từ từ hạ xuống và che đi tấm địa đồ.

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Đại ca. hai năm nay đệ luyện binh, làm giàu dân chính là đang tranh giành thời gian với Đại Tống, để trước khi chúng ra tay với ta ta đã có được sức mạnh to lớn, để trước khi chúng ra tay ủng hộ Thổ Phồn làm cho Tây Vực hỗn loạn thì đệ đã tự làm lớn được mình.

    Thời gian không đợi đệ, đây chính là nguyên nhân đệ tập trung quân tới Hạ châu.

    Trên thực tế đệ sớm đã bắt đầu luân phiên điều động bọn họ thông qua thực chiến để thích ứng với địa hình nơi đây.

    Bây giờ chẳng qua chỉ là biến kế hoạch thành hành động mà thôi."

    Dương Hạo vỗ nhẹ tay. lại cười nói: "Đệ nếu như đã bước lên con đường này thì không có lí do gì mà yên với hiện tại cả. phải chèo thuyền ngược nước, không tiến mà lùi.

    Sao có thể chỉ hài lòng làm một thảo khấu vương chứ?

    Trước đây thường có người lấy chuyện Trương Nghĩa Triều ra để cổ vũ đệ.

    Trương Nghĩa Triều là hào kiệt một thời, Dương Hạo không dám so sánh, khi trở về tây bắc đệ đã từng do dự suy nghĩ rất nhiều, nhung nểu như đệ đã trở về rồi thì đệ phải làm, đệ làm Dương Hạo đệ nhất, tuyệt đối không làm Trương Nghĩa Triêu đệ nhị.

    Đệ muốn làm một vương quốc lớn mạnh hơn nhiều ông ta, xây dựng một chính quyền lâu bền hơn vương quốc trăm năm của ông ta."

    Chi Ngự Huân đột nhiên cười một cách cổ quái, nhẹ giọng nói: "Lão tam, đệ bây giờ đã là vương tây bắc hữu thực vô danh rồi.

    Nếu như thật sự đệ có thể lấy được những nơi này thì đệ chính là hữu thực hữu danh, đến lúc đó Phủ châu ta không biết nên đi về đâu nhỉ?"

    Dương Hạo ngẩn ra, ngữ khí của Chiết Ngự Huân càng thêm u ám: "Một đám lang có thể vâỵ thành đoàn để chấn áp uy của một con mãnh hổ, nhưng giữa hai con mãnh hổ thì sao có thể tồn tại một mảnh đất thừa cho một con lang?”

    Dương Hạo kirih ngạc nói: "Đại ca không phải cho rằng huynh đệ sẽ động đến Phủ châu chứ.

    Dương Hạo bất luận như thế nào cũng sẽ không có ý định đánh Phủ châu đâu."

    Chiết Ngự Huân cười nhạt nói: "Triệu Khuông Dận đã từng đứng trên kim điện đầy bá quan văn võ mà hứa với phụ thân hắn rằng Chiết gia có công với triều đình, con cháu sau này sẽ được an cư tại Phủ châu. có cách trị vì riêng biệt với triều đình.

    Nhưng qua vài năm, Trung Nguyên vào tay hắn, không phải hắn đã thay đổi chủ ý hay sao?

    Ta tin thành ý bây giờ của đệ, nhưng sau này khi thời thế thay đổi, đệ liệu còn có nghĩ như vậy nữa không?"

    Dương Hạo nói: "Triệu quan gia muốn có được Tây Vực, nhất định sẽ phải lấy Lũng Hữu đầu tiên, muốn lấy được Lũng Hữu thì tất phải đoạt được Lân châu.

    Còn đệ thì khác, thiên địa của đệ là ở tây bắc, nếu như đệ lại có thể đoạt được đất Lũng Hữu thì mảnh đất này sẽ thành một thể, sao lại phải quay lưng thất tín, mưu đoạt Phủ châu của đại ca chứ?"

    Chiết Ngự Huân liếc mắt nhìn hắn: "Trong mánh đất tâm phúc của đệ, đệ lại chịu để cho ta tồn tại sao?

    Đệ không sợ rằng có một ngày ta sẽ gây bất lợi cho đệ sao?"

    Dương Hạo trầm mặc một lúc, mới nói: "Hạ châu hướng về tây là đất mục dưỡng của bộ lạc Thác Bạt thị. trước khi đệ vào làm chủ Hạ châu, Thác Bạt Hàn Thiên và Thác Bạt Hòa Thiếu từng qua lại mật thiết với hai châu Tĩnh Tiêu, bây giờ bọn họ tuy bị áp chế bỏi vũ lực cường đại của đệ.

    đã cắt đứt triệt để qua lại với tàn tộc Lý Quang Duệ. quy thuận đệ.

    Sao có thể biết được khi mà có một lợi ích lớn hơn họ sẽ đột nhiên ra tay với đệ từ bên trong chứ?

    Vì kế an toàn, đại ca cho rẳng đệ có nên diệt trừ bọn họ trước?"

    Chiết Ngự Huân đang thầm than thở. lại không ngờ rằng Dương Hạo đột nhiên lại thỉnh giáo hắn.

    Nghe xong chợt có cảm giác "bầu bí thương nhau", thốt lên nói: "Hoang đường!

    Muốn thành bá nghiệp đâu nhất thiết phải làm thế. chỉ vị bọn họ từng qua lại mật thiết với Lý Quang Duệ, chỉ vì bọn họ có khả năng cấu thành một loại uy hiếp nào đó với đệ mà phải ra tay với họ sao?

    Đệ khó khăn lắm mới có thể tạo ra cục diện như thế này, làm cho thất thị Đảng Hạng đều quy tâm, đây đâu phải dễ?

    Làm như vậy há chẳng phải tự hại mình sao.

    Nếu như đệ làm như vậy e rằng những bộ tộc vốn trung thành tận tâm với đệ cũng sẽ sinh lòng dạ khác; sau nàv cũng sẽ không có bộ lạc nào tự đến đầu hàng đệ đâu, đệ chẳng phải là đang tự hủy đi trường thành của mình sao?"

    Trong mắt Dương Hạo hơi lóe lên một ý cười, nói: "Theo lời đại ca nói vậy thì Dương Kế Nghiệp phải làm sao?

    ông ta bây giờ giúp chống đỡ Lân châu.

    Ngân châu.

    Lô châu hộ đệ. hơn nữa ông ta với huynh lại có quan hệ thông gia. vạn nhất ông ta có lòng khác với đệ thì ba châu kia sẽ thế nào.

    Quá nguy hiểm rồi. huynh nói xem đệ có nên ra tay diệt trừ ông ta không?"

    Chiết Ngự Huân cuối cùng cũng hiểu được ý mà Dương Hạo muốn nói, chỉ liếc nhìn hắn không nói gì.

    Dương Hạo lại nói: "Có những thứ nhất định phải kiên trì.

    Khổng đức chi dung, người xuất phát từ lãnh đạo, ngộ đạo, tuần đạo quyết không tráo trở lật lọng, đem những người xung quanh mình ra làm trò chơi.

    Đạo này là căn bản của đạo làm người, là đại lược.

    Vô đạo là căn cơ không vững, mục đích bất minh, phương hướng bất ổn, thuật tướng có thể yên ổn sao?

    Còn thật, chẳng qua chỉ là kĩ xảo, phương pháp, dùng phương pháp như thế nào để giải quyết đạo như thế nào.

    Người có đạo mà thiếu thuật cuối cùng cũng bị bại dưới tay người khác, còn người có thuật mà không có đạo tất nhiên sẽ gặp phải sự cắn trả.

    Dương Hạo thống lĩnh năm vạn dân yếu đuối tháo chạy tới Tây Bắc. lại được đại ca giúp đỡ mới có thể có chỗ dừng chân.

    Dương Hạo chiếm cứ được Lô châu và có được ngày hôm nay hoàn toàn không thể thiếu được sự giúp đỡ lớn lao của đại ca.

    Dương Hạo tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện qua cầu rút ván."

    Dương Hạo trịnh trọng nói: "Phủ châu một khi đã nằm trong tay Chiết gia, Dương Hạo tuyệt đối sẽ không dụng binh với Phủ châu."

    Thần sắc Chiết Ngự Huân từ từ thả lỏng ra, đột nhiên cười khổ nói: "Lão tam, đệ nói hơi quá lời rồi.

    Ta dạo này tâm tình không tốt, nói lời khó tránh, có chút quá."

    Hắn thở dài một hơi. nói: "Con người của đệ ta đương nhiên là tin tưởng.

    Chỉ là không biết con cháu ta. con cháu đệ, tương lai giữa hai bên phải chăng có thể đồng lòng như chúng ta bây giờ hay không?"

    Dương Hạo cũng khẽ thở dài: "Nếu như đệ có một tử tôn tàn bạo. có lẽ nó sẽ dụng binh với Phủ châu, nếu như huynh có một tử tôn lòng đầy dã tâm. có lẽ nó sẽ dụng binh với Hạ châu, hoặc là tử tôn của cả hai chúng ta đều bất hiếu, mảnh đất rộng lớn tây bắc này lại xuất hiện một vị hào kiệt, người đó sẽ lấy đi hết căn cơ mà chúng ta để lại cho chúng nó.

    Chuyện tương lai huynh và đệ có thể quản sao?" sắc mặt Chiết Ngự Huân sáng tối bất định.

    Một lúc sau đột nhiên cười khổ; nói: "Đúng vậy. tử tôn tự có cái phúc của tử tôn, đó không phải là chuyện chúng ta có thể quán được.

    Vậy chúng ta chỉ nói chuyện chúng ta quản được thôi.

    Lão tam, nếu như lúc sinh thời đệ thật sự có thể nhất thống Tây Vực, điện cơ định quốc thì nói thực lòng, đến lúc đó đệ cho dù không có ý đánh Phủ châu ta, thì cái mảnh đất nhó bé Phủ châu cũng khó có khả năng sinh tồn được.

    Ta bây giờ cuối cùng cũng đã hiểu được nỗi khô tâm khi thân bị thương nặng lại cố tìm cứu sinh, tìm một con đường ra cho con cháu mình của Chủng Phóng, đó là cảm giác như thế nào rồi."

    "Đại ca."

    Chiết Ngự Huân đưa tay lên. cắt đứt lời hắn, mắt không dừng nhìn hắn, trầm giọng nói: "Nếu như không phải bất đắc dĩ, ta cũng quyết không giao cơ nghiệp tổ tông trong tay ta ra.

    Nhưng đệ nói đúng, đại sự thiên hạ, phân lâu tất hợp. hợp lâu tất phân, ta cũng phải nghĩ đường đi cho con cháu ta sau này.

    Nếu như. ..ta chỉ nói là nếu như. nếu như có một ngày đệ thật sự có thể nhất thống Tây Vực, vinh đăng cửu ngũ, thì đển lúc đó người làm huynh này sẽ vui vẻ đem Phủ châu quỵ thuận.

    Lúc đó đệ sẽ đối xử như thế nào với Chiết gia?"

    Dương Hạo cười khổ nói: "Đại ca.

    đệ thật sự không có ý gì với Phủ châu.

    Hơn nữa, cái gì mà điện cơ lập quốc, xưng vương xưng đế. những chuyện xa xôi đó nói đến làm gì?"

    Chiết Ngự Huân cười ha ha, nói: "Nếu như đã là chuyện xa xôi thì ta cứ tùy tiện nói một chút xem sao.

    đệ cứ đưa ra một phương án đi?"

    Dương Hạo bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Được được được, nếu như thật có một ngày như thế đệ sẽ tặng đại ca cái vị trí Chiết Lan Vương.

    Được rồi chứ?"

    Chiết Ngự Huân ngẩn ra, thất thanh nói: "Chiết Lan Vương?"

    Dương Hạo cười nói: "Đệ đã từng nghe Tử Du nói.

    đại ca vốn là hậu duệ của Chiết Lan Vương Hung Nô, tổ thượng phân hóa từ Hung Nô ra, trở thành ti mới.

    Sau khi Ngụy vương triều diệt vong đã cùng tiên ti hoàng duệ Thác Bạt thị cùng nhập vào Đảng Hạng, sống ẩn trong đó và tồn tại đến bây giờ.

    Lẽ nào không phải sao?"

    Chiết Ngự Huân vuốt vuốt cái bộ râu Quan Công của mình, lẩm bẩm nói: "Đúng vậy, đúng vậy, Chiết Lan Vương, Chiết Lan Vương, tổ tiên nhà ta vốn là vương của Hung Nô. tung hoành đại mạc, tử tôn bất hiếu, không ngừng suy bại. không ngừng lưu lạc, cho đến bâv giờ chỉ còn là một châu, trứng chọi với đá, lẽ nào chỉ là Chiết Ngự Huân ta bất hiếu?

    Ha ha, nếu như có thể làm một Chiết Lan Vương, thì Chiết Ngự Huân ta sẽ xứng đáng với tổ tông, xứng đáng với tử tôn. còn có gì hơn nữa?"

    Chiết Ngự Huân tự biết Dương Hạo càng phát triển thì Phủ châu càng héo mòn, mà sự áp chế tính ngầm này lại là sự chọn lựa tự nhiên của thương đạo và sĩ lâm. hắn không có cách nào chỉ trích Dương Hạo. cũng không có cách nào yêu cầu Dương Hạo ngừng phát triển lại, khôi phục thời kì phong bế lạc hậu như thời Lý Quang Duệ.

    Trong sự phát triển lớn mạnh và không ngừng của Dương Hạo.

    Phủ châu tất nhiên sẽ gần hơn với nguy cơ diệt vong, nhưng cơ nghiệp tổ tông nếu như không phải lâm vào cảnh bất đắc dĩ thì hắn tuyệt đối sẽ không giao ra. nhưng hắn không những cần có trách nhiệm với tổ tông mà còn không thể không nghĩ tới xuất lộ của tử tôn sau này.

    Có đủ thứ chuyện cứ bám lấy hắn, làm hắn mâu thuẵn không thôi.

    Còn bây giờ hắn đã có được lời hứa này của Dương Hạo, trong lòng như đã được tháo nút, mở rộng ra, không khỏi vui sướng thoải mái vô cùng.

    Bản tính làm người của Triệu Quang Nghĩa quả thực làm người ta không yên tâm. nếu như bắt buộc phải lựa chọn một bên thì hắn sẽ chọn Dương Hạo.

    Còn một quốc quân mà đầu hàng Tống quốc, thì với thân phận một nguyên quốc quân chăng qua cũng chỉ là một cái phong hầu, phong bá, còn Chiết Ngự Huân hắn ngay cả tước vị vị hầu bá cũng không thể, nhiều lắm cũng chỉ được phong làm tiết độ sứ hữu danh vô thực.

    Tuy không chết nhưng sau ba đời gia môn liệu còn không.

    Dương Hạo mở mồm ra là đã hứa cho hắn làm Chiết Lan Vương, con cháu sau này không phải khóc ròng nữa, hắn còn gì phải bất mãn nữa?

    Nghĩ tới đây.

    Chiết Ngự Huân không khỏi chuyển bi ai thành vui mừng.

    Dương Hạo thấỵ mặt mày hắn tươi tỉnh lại. vuốt vuốt bộ râu. rõ ràng là có dáng vẻ một Quan nhị gia tái thế, nhưng trên mặt lại có điệu cười tùy dị, nhìn gian trá vô cùng, không khỏi thấy buồn cười: "Đại ca chạy đường xa tới đây cũng chính là vì việc này sao?"

    Chiết Ngự Huân đột nhiên tỉnh lại. vội vàng lấy lại thần sắc nghiêm nghị: "Đương nhiên không phải, lần này đến đây ta ngoài việc nhắc nhở đệ khi tập trung quân đội cũng cần phải cẩn thận bên Triệu quan gia. thì việc chính là chuyện của tiểu muội Tử Du ta."

    Dương Hạo vừa nghe đã lo lắng: "Tử Du, Tử Du sao cơ?

    Xảy ra chuyện gì vậy?"

    Chiết Ngự Huân trợn tròn mắt lên. hừ lạnh, một tiếng: "Sao vậy?

    Lão tam này, tiểu đệ cũng quá là vô tâm đấy. muội từ ta năm nay cũng đã hai mươi rồi đấy!"

    Chiết Ngự Huân đau lòng nói: "Nữ nhi nhà người ta mười lăm tuổi là làm thê. nhưng muội tử ta.. .nữ nhân hai mươi tuổi giống như bại khuyển."

    Dương Hạo trợn mắt lên. thầm nghĩ: "ở thời ta, hai mươi tuổi mới chỉ là sinh viên đại học năm nhất thôi mà, sao ta nhìn không ra giống một con bại khuyển nhi?"

    Chiết Ngự Huân lại lo lắng trùng trùng nói: "Hai mươi tuổi rồi còn không gả cho người tạ có thể không làm người khác xì xào bàn tán sao?

    Trưởng huynh như phụ thân, chung thân đại sự của nó ta không lo thì ai lo? vốn ta là gia trưởng của bên nữ. không có lí do gì mà cầu thân với người ta. nhưng.. .nhưng..."

    Chiết Ngự Huân đột nhiên trừng mắt phượng lên. nghiêm mặt nói: "Hôm nay ta bỏ cái mặt của lão Trương xuống, đến đây hỏi đệ.

    đệ nói đi. rốt cuộc thì đệ có ý với muội tử của ta không?

    Dựa vào tư sắc của tiểu muội ta. không xứng với đệ sao?"

    Bộ mặt anh hùng chỉ điểm giang sơn lúc nãy của Dương Hạo đã hoàn toàn biến mất. hắn lúng túng nói: "Đại ca. con người Tử Du huynh cũng biết, nàng ấy..., đệ đã có tứ phòng thê thiếp rồi."

    Chiết Ngự Huân phất tay nói: "Thế có đáng là gì?

    Đại ca đệ là ta bây giờ có tới chín phòng thê thiếp, chỉ cần đệ không bắt nạt nó. thì sau khi gả rồi lại làm phu thê bình thường.

    Đông Nhi là vợ đầu, chúng ta không so được, chỉ cần nó không phái cúi đầu với những người khác thì có gì mà không được chứ?"

    Dương Hạo đầu toát đầy mồ hôi. lắp bắp nói: "Đệ...đệ không phải là có ý này, vấn đề là Tử Du ngoài mềm trong cương, tính nóng như lửa.

    Đệ thấy nàng ta có phần giống với nương từ của Trình Thế Hùng tướng quân, không thích chồng có tam thê bẩy thiếp."

    Chiết Ngự Huân nhíu mày lại: "Ta nói này tam đệ. sao đệ lại ngu xuẩn như thế?"

    Dương Hạo ngẩn ra nói: "Sao cơ?"

    Chiết Ngự Huân nói: "Cách nghĩ của một cô nương mười lăm tuổi không có thực tế liệu có thể so sánh với một lão cô nương hai mươi tuổi không?

    Trưởng bối trong nhà giới thiệu bao nhiêu thân sự, nó đều từ chối, không phải là vẫn đang lưu luyến đệ hay sao?

    Đệ đã lấy tứ phòng thê thiếp, ngay cả nhi tử cũng đã có mấy đứa rồi, còn có thể bỏ hựu thê sao.

    Nếu như nó đã không buông được đệ. thì cho dù trong lòng có chút không vui, nhưng chỉ cần đệ tới cửa cầu thân thì nó còn có thể từ chổi sao?

    Nó bình thường buồn bực không vui như thế nào ta đều nhìn thấy, ta còn không hiểu được tâm tư của nó sao.

    Mấv đứa cháu của nó mỗi ngày đều bị nó cho vài trận, toàn là những cơn tức giận vô cớ. còn không phải là vì đệ sao.

    Ta đã bắt nó giao ra tất cả chức ti của Chiết gia.

    đây chính là có ý muốn gả nó đi.

    Lần này đến Hạ châu lại còn đặc biệt mang nó theo, nó nếu như không muốn gặp đệ thì với tính tình như nó, đệ có muốn thì nó cũng có chịu đến không?

    Kết quả không phải nó đã vui vẻ đến rồi sao.

    Đã hai mươi tuổi rồi, thành lão cô nương rồi.

    đệ cho rằng trong lòng nó không vội sao?

    Còn đệ, đệ không phải muốn nó chủ động cầu thân chứ?"

    Dương Hạo nghe xong thì mắt sáng cả lên, nói liên thanh: "Quả thật như vậy sao?

    Quả thật như vậỵ sao?

    Đúng vậy. những lời nàng ấy nói lúc trước không phải có ý là nếu không có lòng muốn gả cho người ta thì sao lại đến phủ của đệ chứ..

    Dương Hạo vỗ vỗ cái đầu, vô cùng vui mừng nói: "Đại ca nói đúng, đệ thật sự là quá ngu ngốc. người bên cạnh thật là anh minh."

    "Tử Du thật sự chịu bỏ gánh nặng trong lòng mà đồng ý kết phu thê với đệ đến đầu bạc răng long?"

    Dương Hạo lòng như nở hoa. xoa xoa tay vào nhau.

    Lại không yên hỏi: "Đại ca. vậy...vậy đệ nên làm như thế nào đây?

    Lập tức cầu thân với huynh à?"

    Chiết Ngự Huân vuốt râu trầm tư nói: "Da mặt nữ nhi rất mỏng.

    Nếu như bây giờ đệ cầu thân thì lại giống như nó tự đưa mình đến cửa vậy, Tử Du nhất định sẽ cảm thấy xấu hổ.

    Theo ta thấy, chi bằng..."

    Vừa nói đến đây thì Tuyết Nhi liền cưỡi con tiểu bạch lang, ôm cổ nó tươi cười đi vào trong phòng lớn.

    Tiểu Nguyên và Hạnh Nhi hoảng hốt đuổi theo, vừa thấy lão gia nhà mình và Chiết đại tướng quân đang ớ trong phòng thì không còn lo không có người chăm sóc Tuyết Nhi nữa. liên thi lễ mà lui ra.

    Tuyết Nhi vui vẻ nói: "Cha, cha, nhị nương và dì mặc áo đen đang chơi trò chơi gì đó hay lắm. con cũng muốn cha dạy con."

    Dương Hạo cúi người ôm lấy nó. thơm nó một cái vào trán, hỏi: "Chơi trò gì?"

    Tuyết Nhi khoa chân múa tay nói: "Nhị nương và dì mặc áo đen đang chơi trò chơi trong hoa đình, họ nhảy lên nhảy xuống, nhảy qua nhảv lại, ta đâm ngươi một kiếm, ngươi đánh ta một quyền, vui lắm ý.

    Sau đó nhị nương đã tóm chặt lấy tay dì mặc áo đen. lấy mấy kiếm của dì ấy, dì áo đen đang rất xấu hổ. nhị nương nói đâỵ là công phu cha đã đạy cho nhị nương, sau đó dì áo đen giống như một con bướm, đạp đất bay ra ngoài cửa sổ và không thấy đâu nữa."

    Chiết Ngự Huân vuốt cằm. cười híp mắt nói: "Tiểu nha đầu Tuyết Nhi này tuổi còn nhỏ mà đã biết nói chuyện rồi đấy.

    Ha ha ha, nhị nương của cháu là Diễm phu nhân phải không?

    Thế còn dì mặc áo đen là ai?"

    Dương Hạo nhìn Chiết Ngự Huân một cái, đột nhiên ôm Tuyết Nhi đạp đất bay ra khỏi cửa.

    Từ ngoài cửa còn truyền lại tiếng kinh ngạc của Tuyết Nhi: "Wa!

    Cha đạp đất bay còn nhanh hơn cả dì áo đen.

    Chiết Ngự Huân ngẩn ra, đột nhiên cũng phản ứng lại. chạv như tên bay ra khỏi cửa.

    Chiết Ngự Huân không khách khí mà chạy bước lớn đuổi theo Dương Hạo."

    Tuy châu, thứ sử phủ đệ.

    Khuê phòng cửu di thái của Lý Bất Lộc - Hoa Phi Điệp.

    Hoa Phi Điệp ngủ dậy. thuận tay lấy một bộ y phục, khoác lên người, mệt mỏi ngồi trước chiếc bàn trang điểm. cầm lấy chiếc lược chải nhẹ mấy cái lên tóc. bỗng dừng lại rồi thở dài ngao ngán.

    Nàng vẫn phong hoa đẫy đà như trước, dung mạo xinh đẹp tươi tắn, tỏa ra đầy sự quyến rũ.

    Chiếc áo mỏng bằng tơ tằm che hờ đi bộ nhũ phong cao lớn. làm cho người ta nhìn thấy phải ngất ngây.

    Phủ thứ sử hai năm nay đã nạp thêm mấy phòng thê thiếp, người đàn ông mà bọn họ phục vụ tuy đã thay Vào người khác, nhưng nàng lại vẫn là người được sủng ái nhất trong đám nữ nhân, nhung nàng một chút cũng không vui.

    Một một nhân như hoa ngồi trước chiếc gương đồng thượng phẩm, tóc xõa xuống hai bên, khuôn mặt xoa thêm chút phấn hồng.

    Mọi thứ xung quanh đều đầy đủ nhưng trên trán nàng lại hiện rõ sự cô đơn.

    Nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối, một mĩ sắc phải dựa dẫm người khác, dựa dẫm vào nam nhân để sinh tồn.

    Nàng luôn hoài nghi cái chết của đại ca mình có liên quan đến cái tên Lý Kế Quán đang nằm trên giường sau khi thỏa mãn được thú dục. nhưng nàng không dám lộ ra một chút nghi ngờ. vẫn phải tận tâm hết sức phục vụ hắn, lấy lòng hắn, tất cả chỉ là vì sinh tồn.

    Nhưng, tòa cô thành Tuy châu này hình như đã trở thành tử thành, nàng không biết Lý Kế Quản có phải là kẻ cuối cùng ngồi không sống sung sướng trên mồ hôi nước mắt của người khác không, cũng không biết tòa thành này có trong một đêm mà bị Dương Kế Nghiệp hay Chiết Ngự Huân công phá.

    Đến lúc đó. một nữ tử yếu đuối như nàng sẽ lại thành một thứ đồ chơi trong tay ai?

    Nhẹ nhàng cuộn tóc lại, lấy châm cài lên được một nửa thì thở dài một hơi. lại buông tay xuống, lại để cho tóc rủ xuống vai, khuôn mặt đầy u ám.

    Một bàn tay to đột nhiên ấn xuống bờ vai nàng, Hoa Phi Điệp run lên một cái, vội vàng vờ nở ra một nụ cười, quay mặt nói: "Đại nhân."

    Lý Kế Quân ngực đen thui như con gấu. hỏi: "Đang nghĩ gì vậy, ta thấy hình như nàng đang có rất nhiều tâm sự?"

    Hoa Phi Điệp nói: "Đại nhân, thiếp là đang lo cho đại nhân, lo cho Tuy châu chúng ta.

    Hai năm nay Tuy châu đã không còn thuế của bách tích, lại không có thương cổ lai vãng, tứ thành đóng chặt, giống như một tòa tử thành.

    Trên đường mỗi ngày đều có người chết đói. chúng ta còn có thể chống cự được bao lâu nữa?"

    Lý Kế Quân bị sự thùy mị của nàng làm cảm động, luồn tay vào trong ngực của nàng nhưng lại không nắn bóp thô bạo như ngày trước, mà chỉ nhẹ nhàng xoa xoa.

    Dịu dàng nói: "Nàng không cần phải lo lắng, nàng là nữ nhân mà ta sủng ái nhất, bất kể đi đến đâu. ta cũng đều sẽ mang theo nàng."

    Hoa Phi Điệp chợt động thần sắc.

    Nói: "Đại nhân muốn đi đâu?"

    Chợt lập tức biết mình lỡ lời. vội nói: "A. thiếp không dám hỏi lung tung về chuyện công của đại nhân đâu."

    Lý Kế Quân nói: "Nói cho nàng cũng không sao.

    Hai năm nay, nàng cho rằng ta luôn thu gọn Tuy châu hay sao?

    Ha ha!

    Ta chỉ là đang đợi cơ hội thì Tĩnh châu sẽ xong.

    Tiêu châu cũng sẽ xong, còn một bộ phận tàn tộc sẽ đến Qua châu.

    Sa châu.

    Lý Kế Quân ta roi quất cũng không kịp, cũng không thể chỉ huy được bọn họ nữa, dựa vào một tòa Tuy châu này thì cho dù ta có bản lĩnh thông thiên cũng có thể địch được với ai chứ?

    Ta đang đợi. vẫn đang đợi."

    Lý Kế Quân cười thần bí. nói: "Bây giờ cuối cùng cũng không cần đợi nữa rồi.

    Rất nhanh, cơ hội của ta sắp đến rồi."

    Trong mắt hắn đột nhiên lộ ra một thần sắc vừa nguy hiểm vừa đắc ý, nói: "Có một đại nhân vật còn lớn gấp trăm lần Dương Hạo đã sắp xậy xong một con đường đi cho ta rồi. ta có thể theo con đường này mà rời xa khỏi Tuy châu, đển một nơi vô cùng an toàn."

    Hắn đứng thẳng người dậy, hãnh diện nói: "Đến đó rồi sẽ có người cung cấp tất cả tiền bạc. lương thực, khôi giáp, binh khí mà ta cẩn.

    Có lương rồi, ta lại có thể chiêu binh, có tiền rồi ta có thê mua ngựa.

    Có khôi giáp và binh khí rồi ta có thê trang bị một đại quản.

    Dương Hạo chính là ta hai năm trước, ta bây giờ chính là Dương Hạo hai năm trước."

    Hắn cười nham hiểm nói: "Ta nhất định sẽ đánh Hạ châu, đích tay chặt cái đầu chó của hắn xuống tế trước vong linh phụ thân ta.

    Ta còn muốn đem hết thê thiếp của hắn làm nữ nhân của ta. hết sức mà dẫm đạp chúng, để cho con cháu hắn làm gia nô của ta.

    để cho Dương Hạo dưới cửu tuyền cũng không được yên. ha ha ha."

    Hắn thù hận nói, cánh tay lớn không ý thức được mà nắm chặt lấy vai của Hoa Phi Điệp, dường như coi đó là đầu của Dương Hạo.

    Hoa Phi Điệp luôn cố gắng cắn chặt răng, khổ sở chống đỡ. chống chọi cái đau mà mặt biến sắc, đến lúc không thể chịu được nữa mà bất giác kêu lên một tiếng.

    Lý Kế Quán lúc này mới tỉnh táo lại. vội buông tay ra. lại phục hồi điệu cười nham hiểm: "Còn đây là đường thoái lui vạn nhất ta thất bại, ta bâv giờ đang trù mưusự. việc này nếu như thành công thì bầu trời này lập tức sẽ có thay đổi.

    Ta cũng sẽ không cần phải đóng vai làm một con sâu đáng thương, ẩn nấp ở nơi này nữa, cũng không cần giống một đàn chó mất nhà tháo chạy khắp nơi.

    Ta sẽ đường đường chính chính đứng trên đầu thành Tuy châu, khiêu chiến với Dương Hạo."

    Lý Kế Quân nói xong, ngẩng đầu lên trời cười đắc ý, nham hiểm.

    Dương Hạo chạy như bay vào trong hoa đình, thấy Đường Diễm Diễm đang ngồi thư thái tại chỗ, đứng bên cạnh là Hạnh Nhi và Tiểu Nguyên.

    Vừa thấy hắn đến. mọi người liền lập tức cùng đông thanh hô lão gia.

    Dương Hạo không đáp lời. chỉ hơi cau mày hỏi Đường Diễm Diễm: "Chiết cô nương đâu?

    Có phải là lại xảy ra chuyện gì với nàng ấy không?"

    Đường Diễm Diễm đứng dậy. tỏ ra vô tội nói: "Quan nhân, nô gia đâu phải không biết đạo lí tiếp khách, sao lại có thể vô cớ đắc tội với Chiết cô nương chứ.

    Chiết cô nương vì sao lại giận, nô gia bây giờ cũng đang không hiểu."

    Cùng lúc này Chiết Ngự Huân cũng đã đuổi tới, ánh mắt Dương Hạo chuyển sang người Tiểu Nguyên và Hạnh Nhi. hỏi Tiểu Nguyên: "Tiểu Nguyên, ngươi hãy nói cho lão gia biết tại sao Chiết cô nương lại giận dữ bỏ đi?"

    Tứ phòng phu nhân của Dương gia mỗi người đều có bản lĩnh riêng, đám nha đầu cũng cô linh tinh quái không kém. lại đều có xuất thân khác nhau, đều có người để dựa vào khác nhau, khi nói chuyện gì cũng đều phải cẩn thận.

    Tuy không dám nói dối nhưng tránh nặng nói nhẹ là chuyện khó tránh được, còn Tiểu Nguyên là cô nương khá thật thà. hơn nữa là người Dương Hạo đã quen khi ở Bá châu Đinh gia. luôn hầu hạ bên cạnh Đông Nhi. nghĩ chắc nàng ta cũng sẽ không nói tránh né.

    Tiểu Nguyên liếc mắt nhìn Chiết Ngự Huân vừa chạy vào trong hoa đình, thấp người đáp: "Nhị nương mời Chiết cô nương vào trong hoa đình ngồi, lại sai người dâng trà mới thu mua ở Hổ châu tới mời Chiết cô nương thưởng thức, tiếp đãi hết sức nhiệt tình.

    Có điều, Chiết cô nương hình như tâm trạng không được tốt, cũng không thấy tươi cười chút nào.

    Nhị nương ngồi nói chuyện với Chiết cô nương, cũng chỉ nói chuyện vặt trong nhà, nói rồi nói, nhị nương lại nói đển võ công đã học được từ lão gia trong hai năm nay. kĩ nghệ đã tăng tiến nhiều.

    Chiết cô nương lại không phục, nhị nương liền cùng Chiết cô nương tỉ thí võ công, kết quả là Chiết cô nương bị thua, liền tức giận bỏ đi."

    Nói như vậy là do Chiết Tử Du hẹp hòi.

    Chiết Ngự Huân đã nghe được từng chữ vào trong tai, nhưng không tin rằng muội tử của mình lại là một người không biết đến đại thể như thế.

    Nhưng bây giờ muội tử của hắn vẫn chưa phải là Dương phu nhân, đám thị tì Dương gia nào có thê phản lại nữ chủ nhân của mình để đi nói tốt cho muội tử hắn chứ.

    Chương 5: Chiến tranh giữa nữ nhân

    Chiết Ngự Huân liền cười khan hai tiếng, nói: "Lão tam.

    Đệ thấy chưa, ta đã nói rồi mà. muội tử ta gần đây tính tình có chút không tốt.

    Ha ha ha, lại đê cho mọi người chê cười rồi.

    Nữ nhi tính tình thất thường, cũng không có gì là lớn cả.

    Không sao. không sao."

    Dương Hạo cuời một cách miễn cưỡng, nói: "Chiết cô nương ngoài nhu trong cương, một khi đã tức giận thì chưa chắc đã chịu ở lại Hạ châu này. sợ là..."

    Chiết Ngự Huân vỗ vỗ trán, tỉnh ngộ nói: "Không sai, nha đầu này nếu như một mình rời khỏi đây thì ta thật sự không yên tâm. ta phải đi tìm nó."

    Dương Hạo nói: "Đệ và huynh cùng đi.

    Bất kể như thế nào đây cũng là do tiếp khách không chu đáo."

    Chiết Ngự Huân cười khổ nói: "Hay thôi đi. tiểu muội ta tính tình khó lay chuyển, ngay cả ta cũng mặc.

    Lúc nó đang tức giận cứ để ta đi khuyên nhủ nó là được rồi."

    "Nếu như vậy thì phiền đại ca rồi."

    Dương Hạo vội đưa Chiết Ngự Huân ra khỏi hoa đình, đi tới hành lang thì lại do dự nói: "Đại ca, đệ không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này.

    Tử Du và Diễm Diễm quả thực là như nước với lửa. không đụng nhau là không được.

    Haizz!

    Những gì chúng ta nói lúc nãy có được tính không?"

    Chiết Ngự Huân liền đáp lời: "Đương nhiên vẫn tính, bất kể nói như thế nào thì ta vẫn là chủ của Chiết thị, hơn nữa tâm ý của nó ta không biết sao?

    Việc này cứ định như vậy đi."

    Hắn nhìn quanh một lát, thấy không có người chạy qua lại, liền nháy mắt với Dương Hạo. nói: "Có điều tiểu muội rất ít khi bị thất thế trước người khác, bây giờ không biết nó thế nào rồi, ngọn lửa vô danh này e rẳng cũng chỉ có đệ mới có thể hóa giải thù oán trong lòng nó."

    Dương Hạo trịnh trọng nói: "Chưa cần nói tiểu đệ rất yêu thương Tử Du, mà chỉ cần dựa vào những gì nàng ấy đã vì đệ mà bỏ ra. tiểu đệ trong lòng sao có thể không bận tâm?

    Tử Du không phải là cô nương không biết đại thể, tính khí làm việc ngẫu nhiên.

    Nữ nhân mà. ai lại không như vậy.

    Đệ sẽ biết phải làm như thế nào."

    "Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi."

    Chiết Ngự Huân chắp tay chào, rồi vội vàng ra khỏi cửa.

    Tuyết Nhi chớp chớp mắt hỏi: "Cha. dì mặc áo đen giận gì vậy?"

    Dương Hạo trầm mặt xuống xoay người trờ về hoa đình, Tuyết Nhi lại cười khúc khích nói: "Khi Tuyết Nhi chơi trò trốn tìm, bất kể là bị tiểu bạch bắt được hay là bị Tiêu Nguyên bắt được cũng chưa bao giờ tức giận, Tuyết Nhi có phải là ngoan hơn dì mặc áo đen không?"

    Dương Hạo xoa đầu nó một cái, cười khổ nói: "Ngoan, đương nhiên là ngoan, tiểu tổ tông của ta. con đừng đi theo gây thêm rắc rối nữa."

    Trở lại phòng khách, thấy Đường Diễm Diễm đã ngồi trở lại ghế. bê tách trà lên.

    Thấy hắn trở lại, mặt mày đang vui vẻ liền lập tức cụp mắt xuống, nhìn vào tách trà của mình, có chút chột dạ.

    Dương Hạo hừ một tiếng, đi qua đi lại mấy bước trong phòng, nhìn Tiểu Nguyên nói: "Không phải ta đã bảo ngươi gọi tam nương ngươi đến cùng tiếp khách hay sao?

    Sao lại chỉ có mình ngươi?"

    Tiểu Nguyên vội nói: "Nô tì có chuyển lời tới, tam nương đang xử lí mấy công vụ cấp bách, nói lập tức sẽ đến."

    Đường Diễm Diễm đặt tách trà xuống, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên nói: "Quan nhân, Diễm Diễm không biết cách tiếp khách hay sao?

    Sao lại phải gọi Oa Nhi đến tiếp?"

    Dương Hạo trừng mắt nhìn nàng, tức giận nói: "Hiểu, sao lại không hiểu, nếu như không hiểu, sao lại có thể làm cho người ta tức giận bỏ đi được?"

    Đường Diễm Diễm đứng dậy. rức giận nói: "Thiếp không hề nói nửa lời nặng nề với nàng ta. nàng ta tự dưng muốn tức giận thiếp có cách nào khác sao.

    Vừa rồi chàng cũng nghe rồi đó, Tiểu Nguyên sẽ không nói dối. chàng sao lại trách thiếp."

    Dương Hạo tức giận nói: "Như thế thì cũng không có lí do gì mà phải vừa gặp mặt đã đòi đấu võ, hai người dùng kiếm khua qua khua lại trong hoa đình, còn ra thể thống gì nữa."

    Đường Diễm Diễm lộ ra một nụ cười đắc ý, nói: "Người ta đâu có động đao động kiếm."

    Nàng giơ hai cánh tay lên, tay áo buông xuống, lộ ra cổ tay mềm mại trắng ngần, dương dương tự đắc nói: "Quan nhân, nàng ta động kiếm, thiếp chỉ dùng tay không thôi."

    Đường Diễm Diễm lập tức lại đổi sang bộ dạng đáng thương, mắt ngấn nước nhìn hắn, hơi rụt cô lại như đợi bị đánh.

    Dương Hạo dở khóc dở cười, tức giận lại nói: "Vậy ta hỏi nàng, nàng theo ta học võ công từ lúc nào. sao lại nói võ công mà nàng đánh bại nàng ấy là học từ ta?"

    Đường Diễm Diễm mỉm cười, liếc nhìn hắn. cúi đầu nói ngập ngừng nói: "Vốn chính là theo chàng học mà?

    Chàng không phải là không biết, sao lại còn cố hỏi. nếu không phải quan nhân thỉnh thoảng dạy người ta công phu thì người ta đâu có thể đánh lại được nàng ấy."

    Hạnh Nhi và Tiểu Nguyên không hiểu gì cả, nhưng Dương Hạo đương nhiên là biết nàng ta đang nói gì, mặt bất giác đỏ lên.

    Hắn cố gắng duy trì vẻ giận dữ trên khuôn mặt. trừng mắt nói: "Không được giả bộ.

    đó...đó chỉ là nội công, thuật pháp không thủ bạch nhận của nàng là học được từ đâu?"

    Đường Diễm Diễm ngẩng đẩu. chớp chớp mắt. mặt tỏ ra ngây thơ. cây ngay không sợ chết đứng, nói: "Tự ngộ ra."

    Dương Hạo kêu lên một tiếng: "Nàng?

    Nàng có thể tự ngộ võ học?"

    Đường Diễm Diễm vội vàng thay vào dáng vẻ lấy lòng, nói: "Đương nhiên không phải là một mình thiếp, là thiếp và Mã Diệc, Tiên Vận, là công pháp do Mã Diệc sáng tạo ra từ tiên thiên thái cực quyền pháp của tiền bối Phù Diêu Từ, thiên độn kiếm pháp của Thuần Dương chân nhân, roi pháp đuôi hồ li của Tĩnh Âm đạo trường, công thêm chiêu pháp cực kì phức tạp mà Trúc Vận đã học được, dốc tâm nghiên cứu dung hòa.

    Khi thi triển thì vừa ưu nhã lại vừa sắc bén. bọn thiếp còn đặt cho nó một cái tên là "Thiên Sơn Chiết Mai Thủ"."

    "Thiên Sơn Chiết Mai Thủ?"

    "Đúng vậy, không phải chàng luôn nói rằng Thiên Sơn, núi Côn Luân đều là cố thổ của Hán gia ta, sớm muộn cũng sẽ lấy về tay chàng sao.

    Chúng thiếp đặt cái tên này là vì muốn tạo ra điểm cát lợi chiến thắng cho quan nhân.

    Chiết mai thủ tổng cộng bao gồm tam lộ quyển pháp, tam lộ cầm nã pháp, hàm chứa các tuyệt chiêu của kiếm pháp, đao pháp, roi pháp, thương pháp, trảo pháp, phủ pháp...

    Dương Hạo có chút mông lung, lẩm bầm nói: "Thiên Sơn Chiết Mai Thủ?

    Thiên Sơn Chiết Mai Thủ?"

    Đường Diễm Diễm nói: "Thiếp nhận mệnh của quan nhân phụ trách mật vụ Phi Vũ. có rất nhiều nhiệm vụ thăm dò.

    ấn nấp. cần phải xâm nhập quân địch, không thể mang theo binh khí. chúng thiếp sáng tạo ra bộ võ công này mới dễ dàng làm việc cho quan nhân chứ."

    Đường Diễm Diễm nói còn tăng thêm chút ngữ khí ấm ức.

    đi tới bên Dương Hạo. nắm lấy cánh tay của hắn đặt lên ngực của mình, cơ thể run lên. bắt đầu nói: "Người ta là một nữ nhi, lại bỏ tâm bỏ sức làm việc còn không phải là vì quan nhản chàng sao?

    Bây giờ chẳng qua chỉ là có chút đụng chạm với Chiết cỏ nương mà chàng đã mắt không ra mắt. mũi không ra mũi. người ta mới là nữ nhân của chàng mà. sao chàng lại trong ngoài bất phân vậy chứ?

    Phải chăng nam nhân trong thiên hạ đều thích hướng ra bên ngoài. thích thú với nữ nhân khác. còn nữ nhân đã lấy qua cửa lại trở thành phượng hoàng rụng cánh, không còn nhận được sự chăm sóc quan tâm nữa."

    Đường Diễm Diễm nói rồi nước mắt lưng tròng.

    Nàng vốn đã là một nữ tử cực xinh đẹp. mặt mày ngũ quan càng là tinh tế đến cực điểm, hoàn toàn không tì vết.

    Từ sau khi học được công pháp song tu rồi cùng Dương Hạo luyện tập. sự yêu kiều ẩn chứa trong nàng càng được phóng ra, càng tôn thêm vẻ đẹp động lòng người của nàng, nước mắt vừa rơi bất giác lại phát ra vài phần mê lực.

    Dương Hạo càm thấy không tiêu hóa được.

    Tiểu Nguyên và Hạnh Nhi đang có chút đau đầu đứng gần đó bất giác cảm thấy buồn cười, nhưng lại không dám cười trước mặt Dương Hạo.

    đành phải cắn chặt răng, giấu khuôn mặt đỏ ửng vì nhịn cười đi.

    Dương Hạo bất đắc dĩ thở dài: "Nàng...haizzz!

    Diễm Diễm này. giữa các nàng đã từng có rất nhiều ân oán, thôi đừng để trong lòng nữa.

    Tóm lại. lần này ta không nói gì nữa nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép có lần sau.

    Nàng là một người thông minh đừng có thể mình vào trong hoàn cảnh như thế nữa. hiểu chưa?"

    Đường Diễm Diễm lập tức thay đổi dáng vẻ. cười ngọt, dùng lực gật đầu nói: "Vâng, nô gia hiểu rồi, phải hết sức tỏ ra ngu ngốc, đúng không quan nhân.

    Chàng xem thiếp có ngốc không, ha ha ha."

    Dương Hạo vừa tức lại vừa buồn cười, giơ tay đập bốp một cái vào vai nàng.

    Đường Diễm Diễm kêu lên một tiếng rồi ôm lấy vai mình.

    Đôi mắt liếc nhìn Dương Hạo. lại có mấy phần nước mắt lưng tròng.

    Dương Hạo ôm lấy Tuyết Nhi vào đưa cho nàng ta bế. xoay người đi. vừa đi vừa nói: "Tiêu Nguyên, thay lão gia chấp hành gia pháp, buổi trưa hôm nay không cho nhị nương ăn cơm."

    Tiểu Nguyên liếc mắt nhìn Đường Diễm Diễm, vội nói: "Vâng."

    Đường Diễm Diễm đuổi theo sau lưng, dịu dàng nói: "Quan nhân đừng tức giận, người ta tối nay sẽ nắm để tạ tội, có được không?

    Tay gấu hầm sảm có tác dụng bổ khí huyết. kiện tỳ vị. tráng dương.

    ích tinh tủy. chủ trị choáng váng đầu óc. thiếu khí thiếu lực. ngủ không yên."

    Từ xa truyền đến một tiếng hừ của Dương Hạo.

    Đường Diễm Diễm che miệng cười khúc khích, mắt đầy đắc ý.

    Tuyết Nhi trong lòng liền nói: "Nhị nương thật gian trá!

    Gian trá giống như tiểu bạch nhà ta."

    Tiểu bạch lang khi nghe tiểu chủ nhân gọi tên của nó liền vội vàng chạy đến trước.

    "Đi chỗ khác đi, nha đầu thối, không biết lớn bé gì cả."

    Đường Diễm Diễm vỗ vào mông Tuyết Nhi một cái, Tuyết Nhi lại lớn tiếng nói: "A a. cha đánh nhị nương, nhị nương đánh Tuyết Nhi, con sẽ đi mách đại nương."

    Đường Diễm Diễm trừng mắt nói: "Dám đi?

    Dám đi mách thì lần sau nhị nương sẽ không lén cho con ăn kẹo nữa."

    Tuyết Nhi nghe rồi liên chu cái mỏ nhỏ lên.

    Đường Diễm Diễm nói: "Tuyết Nhi này, nhị nương dạy con phải ngoan nhé.

    Người trong một nhà chớ đừng có cãi qua cãi lại, cho dù người khác có làm chuyện gì hơi không đúng thì cũng cần phải bao dung nhìu hon.

    Nếu không con nhất thời vì một chút đắc ý mà sớm muộn sẽ thất hòa với người ta, hại người hại mình.

    Nhưng phàm là người trong đại hộ, điều kị nhất chính là đấu đá lẫn nhau với người trong nhà.

    Nhà mẹ của nhị nương con đã đủ lớn rồi, nhưng Dương gia chúng ta tương lai sẽ càng to hơn nhiều, con cháu trong nhà chúng ta nhất định phải nhớ điểm này.

    Có điều.

    Chiết Tử Du đó vẫn chưa phải là người của Dương gia ta, con xem dáng vẻ kiêu ngạo của ả. lại còn nương gia có thế lực chống đỡ.

    Hừ!

    Không có cửa đâu, với cái dáng vẻ đó. nếu không làm nhụt nhuệ khí của ả thì khi ả thật sự vào cửa rồi, đám nữ nhân chúng ta còn có đất dung thân không?"

    Tuyết Nhi nói: ''Nhị nương là nói dì mặc hắc y đó à?

    Dì hắc y rất tốt mà, luôn cười tủm tỉm, còn cho Tuyết Nhi ăn kẹo và uống sữa nữa."

    Đường Diễm Diễm trợn mắt lên nhìn nó. nói: "Đó là đổi với con, không phải đối với người khác, nha đầu ngốc, mấy miếng kẹo với ít sữa mà con đã bị ả ta mua chuộc mất rồi, thật là phí công ta tốt với con."

    Oa Nhi ngồi ngay ngắn sau án, nâng bút. viết từng hàng chữ ngay ngắn lên trên quyển tông.

    Hạnh Nhi đứng bên cạnh, đem hết chuyện xảy ra trong hoa đình nói cho nàng nghe, Oa Nhi dừng bút. hơi nghiêng đầu. như đang suy nghĩ gì đó. rồi bỗng nhiên cười nói: "Chiết Ngự Huân lần này đăng môn phải chăng là không chờ được nữa, muốn cầu thân cho Tử Du cô nương rồi?

    Cũng phải thôi.

    Tử Du cô nương bây giờ đã song thập rồi, ngay cả bản thân cô nương ấy cũng nên bắt đầu lo lắng.

    Nếu như thật sự cô nương ấy được gả vào cửa thì chúng ta sẽ trở thành người một nhà rồi, đến lúc đó nếu còn tranh chấp với cô nương ấy thì tất sẽ làm cho lão gia chán ghét, cho nên nhị nương lần này đã hạ uy trước với nàng ta."

    Nói đến đây. nàng cầm bút nhẹ nhàng vẽ một cái dấu câu tròn trịa.

    Đây là kí hiệu phân câu Dương Hạo đã dạy cho nàng để tránh làm cho ngữ nghĩa không rõ, dễ dẫn đến hiểu nhầm, tất cả công văn từ tiết phủ cho đến các địa phương trực thuộc đều phái chú ý đến những dấu câu này. ngay cả trong các loại kinh thư, nông thư, y thư, binh thư in ấn ở Lô châu đều cũng phải làm như thế.

    Oa Nhi nhẹ nhàng lắc cổ tay, lắc đầu than: "Nhị nương chỉ là muốn hạ bớt nhuệ khí của Tử Du cô nương, tránh để cô nương ấy vào trong Dương gia lại trong mắt không có ai. ai cũng không coi ra gì. dựa vào thân phận của cô nương ấy và thế lực của nương gia, ngày lâu tháng dài đã ảnh hưởng rất sâu vào con người cô nương ấy, chúng ta ai có thể tranh giành với cô nương ấy?

    Nhưng thân phận Tử Du cô nương có tôn quý. lòng có cao hơn trời, nam tử trong thiện hạ không có mấv người nàng ta coi thuận mắt. nhưng trái tim nàng ấy lại chi gắn chặt vào người của lão gia nhà ta.

    Chỉ là lão gia nhà ta lo sợ nhiều thứ. làm cho người ta lỡ dở đến tận hôm nay.

    Cuối cùng thì Chiết soái cũng phải mặt dày mà chủ động đến cầu thân, với một người thông minh như Tử Du cô nương, sao có thể không biết dụng ý của huynh trường mình?

    Sợ là nàng ấy sớm đã ôm một bụng ấm ức. lúc này người bên cạnh chỉ cần vô ý cười một tiếng, nói một câu thì e rằng cũng làm cho nàng ta tường rằng đang cười chê mình.

    Nhị nương không biết lại làm như thế.

    Thật là..."

    Oa nhi cười khổ một tiếng: "Tử Du cô nương không phải là người dễ chọc giận, một khi chọc nàng ta giận thật sự thì e là sẽ gây ra rất nhiều sóng gió.

    Lão gia muốn thực hiện một tâm nguyện là giải trừ mối ân oán này nên đã bỏ ra rất nhiêu tâm sức.

    Nhị nương chỉ muốn làm giảm bớt nhuệ khí của Tử Du cô nương, nhưng lại không biết rằng nam nhân là cây che trời, nữ nhân là họa tơ tằm?

    Tử Du cô nương cũng như vậy.

    Bọn họ đều thông minh tuyệt đỉnh, lại cứ không chịu hiểu.

    Đấu cái gì mà đấu. tranh cái gì mà tranh, lẽ nào không biết trong lòng lão gia ai mới là kẻ thắng, ai mới là người lão gia để tâm nhất hay sao?

    Chiết Tử Du ngồi trên ngựa, quất roi chạy như bay.

    Tuấn mã phi bốn vó. chạy điên cuồng, người đón gió mà phi.

    Khuôn mặt nóng bừng như lửa đốt và cảm giác xấu hổ đã dần dần bị gió thổi nhạt đi. nhưng nước mắt ấm ức vẫn không ngừng tuôn rơi.

    Lần này.

    đại ca cố ý mang nàng tới Hạ châu, nàng như mơ hồ hiểu ra được dụng ý của đại ca.

    Giờ đã hai mươi tuổi rồi.

    Chiết gia có rất nhiều nữ từ nhỏ hơn nàng năm sáu tuổi đều đã thành thân sinh con. còn nàng vẫn chỉ là một người đơn hình lẻ bóng.

    Cho dù bình thường trưởng bối trong nhà không có nói qua nói lại. không có đường ti đường muội bế con. thậm chí đám cháu gái cháu trai vừa nhìn thấy nàng thì đều thận trọng, sợ nàng nhìn thấy lại tức cảnh thương tình, cái cảm giác cô đơn đó sớm đã làm mài mòn đi nhuệ khí của nàng.

    Nàng đến rồi. dùng một phương thức dè dặt. mơ hồ để biểu hiện thái độ của mình, nếu như tên quỷ nhát gan đáng chết đó chịu cầu thân với nàng, nàng cũng không muốn lại vì một số sự thực đã qua mà tính toán ân oán với hắn.

    Nhưng Đường Diễm Diễm ức hiếp người quá đáng.

    Chiết Tử Du kéo áo lên. lau nước mắt.

    Đường Diễm Diễm thực sự cũng không làm gì. chỉ là quá "nhiệt tình" một chút, đn đưa tiếp đãi tỏ rõ phong thái của một nữ chủ nhân tiếp đãi khách, khí độ ung dung ngồi lên ghế chủ vị. lớn tiếng ra oai sai bào người hầu lắy trà thượng phâm ra cho nàng thử. lại còn nói người trong nhà hòa khí như thế nào. rồi mấy chiếc bình phong trong hoa đình là do chính tay mình chọn mua. bức tranh chữ treo trên tường cũng là nàng chọn ra.

    Đáng thương cho tâm trạng của Chiết Từ Du lúc này quá mẵn cảm. ngồi trên ghế khách nghe tắt cả nhừng gì Đường Diễm Diễm Ĩ1ÓỊ chỉ cảm thấy mình không nên ngồi ở đây đê nghe người ta trảo phúng, khoe khoang.

    Phong độ và sự ung dung của nàng đều biến mắt.

    Nếu như...nếu như không phải Đường Diễm Diễm chen ngang đoạt tình yêu thì bây giờ người ngồi ờ chồ đó phải là nàng, nàng mới phải là phu nhản của Dương Hạo. con gái của nàng cũng sẽ tương đương tuồi và đáng yêu như Tuyết Nhi.

    Còn bây giờ nàng lại chỉ có thể làm mặt cười và nhẫn nhịn sự nhục nhã mà Đường Diễm Diễm đem lại.

    Rồi tiện đà, Đường Diễm Diễm lại cổ tình vờ như nói đến việc theo Dương Hạo tu luyện võ công, năm đó khi ở Phủ châu võ nghệ không băng nàng, nhưng bây giờ nhắt định là cao minh hơn nàng, cuối cùng nàng không chịu nổi.

    Nàng không có cách nào chịu đựng thêm cái thế đứng trên rồi chèn ép nàng của Đường Diễm Diễm, cứ nghĩ tới Dương Hạo đỡ cổ tay Đường Diễm Diễm rồi tay cầm tay dạy nàng võ nghệ, càng làm cho lửa trong lòng bùng lên. nàng vốn nghĩ ít nhất cũng phải giành lại thượng thế một lân. cho nên đã chủ động nhắc đến chuyện ti thí.

    Nhung ai biết được nàng dùng kiếm mà Đường Diễm Diễm lại dùng tay không, tay không đoạt kiếm, đánh bại nàng.

    "Ngươi đích thán dạv nương tử mình võ công để làm ta bị mất mặt. cả đời nàv đều bị người ta chê cười, ta cho dù có đơn độc đến già cũng sẽ không gả cho kẻ khốn kiếp như ngươi!

    Tuyệt đối sẽ không!"

    Chiết Tử Du đi tới ngã ba đường, sụt sịt mũi. mắt đẫm lệ nhìn về phía Phủ châu, ở Hạ châu nàng đã mất hết thê diện, còn Chiá gia, nàng sao còn mặt mũi quay về nữa?

    Nhất thời, tròi đất rộng lớn nhưng dường như không có chỗ cho nàng dung thân.

    Đột nhiên nàng vỗ ngựa một cái, phi thăng về phía nam.

    Lần này Chiết Tử Du bỏ đi tăm tích lại không rõ.

    Dương Hạo cũng hoang mang, đã cùng Chiết Ngự Huân chia nhau đi tìm mấy ngàv nay, tất cả những noi có thê đều đã tìm qua. nhưng vẫn không thấy tăm tích nàng ấy.

    Chiết Ngự Huân ảo não không thôi, không khói tức giận nói: "Lo quá, thật là lo quá, đều tại ta từ nhò đã chiểu nó đến hư. ngay cả Tùy Phong cũng tìm không ra tung tích của nó.

    Một đứa con gái thì có thể đi đâu chứ?"

    Dương Hạo lúc này cũng đã tinh táo lại, nhớ đến từ khi quen biẻt qua lại với Chiêt Tử Du, nàng ta là một nữ tử lòng dạ phức tạp.

    đặc biệt là địa vị tôn quý. cho nén da mặt móng rất giữ thể diện, không chịu được xấu hô.

    Lần nàv tuy chi lâ đấu võ giao kĩ thua Diễm Diễm, sự việc vốn không có gì là nghiêm trọng, nhưng trong lòng nàng ấy lại khó chịu không vên. muốn trước khi đông ý lệnh huynh trướng giả vào Dương gia phải cùng thương lượng một chút với phu nhân của mình, nhưng hàm V trong lòng lại không đơn giản như vậy. e răng nàng ấy không chịu nôi xấu hổ mà nhất thời sẽ không về nhà.

    Nghĩ tới đây.

    Dương Hạo liền nói với Chiết Ngự Huân: "Huynh đệ đang muốn tây tiến, đại ca không thê rời Phủ châu lâu. vẫn mong nhanh chóng trớ về tọa trấn với lực lượng của hai chúng ta cho dù có ngàv đêm không ngừng nghi tìm kiếm thì có thể tìm được mấv nơi chứ?

    Huổng hồ chuyện nàv lại không tiện làm lớn. cho cả thiên hạ biết.

    Tử Du thiết lập Tùy Phong chua được bao lâu. tai mắt ẩn nấp ờ các nơi nàng ấy biết rõ một một, nếu như nàng ấy cổ V không đê cho người khác nhìn thấv thì Tùy Phong sao có thê tìm được?

    Việc này là do ta mà ra, để ta bảo Phi Vũ ngẩm tìm kiếm."

    Hắn nghĩ một lát lại nói: "Huynh trướng sau khi về Phủ châu thì chớ để lộ tin tức ra. cứ coi như chưa xàv ra chuyện gì, dù sao Từ Du cũng thường ròi khỏi phủ đệ; sẽ không làm người ta nghi ngờ đâu. nếu không làm lớn chuyện đê mọi người đều biểt thì cho dù Tử Du có trớ về cũng khó mà "cho đao vào vò"."

    Chiết Ngự Huân không còn cách nào khác, suy nghĩ kĩ lại cũng thấy có lý, liền làm theo Dương Hạo dặn đò mà về Phủ châu.

    Chương 6: Tiếng trống Hạt thúc giục vào Tây Lương

    Sau khi tiễn Chiết Ngự Huân đi, Dương Hạo trờ về phủ.

    đi tới hoa đình rồi ngồi xuống, mặt mày trầm tư. nói: "Gọi nhị nương đến đây."

    Mấy nha hoàn trong đình vừa thấy sắc mặt lão gia liền vội vàng đi gọi người.

    Diễm Diễm nắm trong tay Phi Vũ nên sớm đã biết được tiến triển của sự việc, mắt thấy ngay cả người của Chiết gia cũng tìm không ra tung tích của Chiết Tử Du. biết chắc lần này đã làm lớn chuyện, mấy ngày nay quả thật cũng có chút không yên.

    Lúc đầu nàng ta bị Chiết Từ Du ức hiếp đến quá thể.

    Nếu như tính tình của nàng ta cao ngạo giống như Chiết Tử Du thì sớm đã tức phun máu rồi.

    Bây giờ tuy mọi việc đã qua. nhưng nghĩ tới thù cũ khó tránh có chút khúc mắc.

    Nàng rõ ràng biết Chiết Tử Du nhất định sẽ gả vào Dương gia làm tỷ muội với mình, hôm đó cố ý trêu chọc nàng ta. chọc tức nàng ta, vừa có ý ra uy với nàng ta vừa có chút khoe khoang sự yêu thương của Dương Hạo đối với mình, nhưng nói cho cùng chẳng qua chỉ là muốn hãnh diện một phen với tình địch cũ thôi.

    Lại nghĩ rằng với tính cách tùy tiện như nàng ta thì chịu chút ấm ức cũng là đủ rồi, nàng lấy lòng mình đo lòng người, cho rằng kích động Chiết Tử Du một chút cũng không có gì là lớn.

    Không ngờ Chiết Tử Du lại không giống mình, hơn nữa không biết tại sao mà tuổi tác lớn thêm một chút thì tính tình lại càng gay gắt hơn.

    Lần này ra đi ngay cả Chiết gia cũng tìm không ra nàng ta.

    Đường Diễm Diễm sợ hãi bước vào hoa đình, đám nha hoàn sớm biết tình hình mà lui ra ngoài.

    Dương Hạo mặt trầm yên như nước, nói: "Chiết cô nương đến giờ vẫn không rõ tung tích."

    Đường Diễm Diễm ngập ngừng nói: "Thiếp...thiếp đã biết rồi."

    Dương Hạo nói: "Chủng Phóng sắp mang theo một nhóm tàn quân cuối cùng tới Hạ châu, tám vạn đại quân không thể tiêu hao lương thực ở đây.

    Đợi khi hắn đến ta sẽ thống soái quân tây chinh.

    Việc tìm kiếm Chiết cô nương ta giao lại cho nàng."

    Đường Diễm Diễm lén nhìn sắc mặt hắn. hiểu được lần này thật sự đã chọc giận hắn. không dám làm nũng, chỉ cúi đầu đồng ý.

    Dương Hạo trầm mặt xuống, đứng đậy đi ra ngoài.

    Đường Diễm Diễm đột nhiên hoảng sợ. vội nói:"Quan nhân."

    Dương Hạo đứng lại. nhưng không quay đầu.

    Đường Diềm Diễm vê vê góc áo. thấp giọng nói: "Thiếp, thiếp vốn cũng không ngờ lại làm mọi chuyện lớn đến mức này. thiếp chỉ muốn chọc một chút thôi quan nhân.

    Diễm Diễm biết sai rồi."

    "Sao cơ?"

    Dương Hạo chậm rãi quay người lại: "Sai ở chỗ nào cơ?"

    "Thiếp..."

    Dương Hạo thở dài. mệt mỏi nói: "Diễm Diễm.

    Nàng đã vì ta mà bỏ ra bao nhiêu thứ. lòng ta sao có thể không biết?

    Nhưng đối với Từ Du. những thứ ta nợ nàng ấy vẫn còn ít sao?

    Nàng cũng biết tính nàng ấy cao ngạo, không chịu nỗi một chút nhục nhã. nàng làm như vậy...haiz. ta cả ngày bận rộn công sự đã rất mệt rồi. về đến nhà chỉ hi vọng có thể thoải mái một chút, các nàng đều là nhừng nữ tử cực kì thông minh, ta thật sự không muốn nói quá nhiều."

    Đường Diễm Diễm nhìn theo lưng hắn, nhớ tới vẻ mặt mấy ngày trước của hắn và những lời hàm chứa đầy cảnh cáo của hắn vừa rồi, không nhịn được mà rơi lệ.

    Nàng càng nghĩ càng đau lòng, gục mặt xuống án mà khóc, đột nhiên bờ vai có người vỗ vỗ, vội vàng quẹt nước mắt mà ngẩng đầu dậy. lại là Đông Nhi sắp lâm bồn.

    Diễm Diễm vội đỡ nàng ta ngồi xuống, nghẹn giọng nói: "Tỷ tỷ sao lại tới đây?"

    Đông Nhi ngồi xuống bên cạnh Diễm Diễm, cười dịu hiền nói: "vẫn không phải bởi vì tiểu muội vô tâm này hay sao.

    Nói ra thì Chiết cô nương và quan nhân quen biết nhau sớm nhất, giữa hai người lại có nhiều khó khăn nhất.

    Nhiều năm vậy rồi, Chiết cô nương đã bỏ ra rất nhiều tâm sức vì quan nhân, đến bây giờ vẫn chưa thể gả. tình ý trong lòng muội còn không rõ sao?

    Cô nương ấy sớm muộn cũng nhất định sẽ gả vào cửa Dương gia ta, giữa các tỷ muội hòa hảo với nhau không tốt sao. ra uy với ác khẩu thì có gì là quan trọng chứ?"

    "Diễm Diễm, cố hết sức tìm cô ấy về đi.

    Cho dù phải chính miệng xin lỗi cũng không phải là chuyện mất mặt gì.

    Muội thật sự muốn tranh thì hãy tranh xem ai quan trọng nhất trong lòng quan nhân.

    Làm thế nào để quan nhân xem trọng muội, lẽ nào chỉ dựa vào sự ngầm tranh đấu giữa các tỷ muội sao?

    Quan nhân là một người tinh minh, chỉ là cố ý đem tâm sự đặt vào công sự mà thôi.

    Còn việc trong nhà chỉ là cố ý coi như không biết thôi.

    Nếu chúng ta thật sự có tính toán gì thì giấu không qua chàng đâu.

    Cứ nói lần này đi.

    Tuy nói Chiết cô nương cả người võ nghệ, lại là người cơ cảnh, nhưng mảnh đất tây bắc này không so sánh được với Trung Nguyên, vạn nhất nàng ấy xảy ra chuyện gì thì e rằng sẽ trở thành căn bệnh cả đời trong lòng quan nhân."

    Đường Diễm Diễm hối hận không thôi, lẩm bẩm nói: "Muội...muội biết rồi.

    Muội nhất định sẽ đem hết sức tìm nàng ấy trở về.

    Tỷ tỷ, vẫn là tỷ tỷ đối với muội tốt nhất."

    Đông Nhi nói: "Có các muội phụ giúp quan nhân, ta bây giờ chỉ ở hậu trái yên tâm dưỡng thai, nào có biết được những chuyện này, đây là Oa Nhi đi nói cho ta biết, sợ muội nghĩ không thông, cũng sợ quan nhân thật sự làm muội tức giận.

    Diễm Diễm, tỷ muội chúng ta sống với nhau, thỉnh thoảng ghen tuông một chút, lấy lòng quan nhân, đó là niềm vui của cả nhà. không phải trở ngại gì. nhưng nếu không biết nặng nhẹ, để quan nhân nhìn thấy cổ ý đấu đá lẫn nhau, chán không muốn về nhà. như thế chắc muội hiểu rồi chứ?"

    Đường Diễm Diễm đột nhiên cả kinh, nàng đương nhiên hiểu.

    Nàng sinh ra ở Đường gia ở địch quốc phú quý, thúc bá, huynh đệ trong nhà đều thê thiếp thành đàn, nàng đối với tình hình này sớm đã quen rồi.

    Gia đình như vậy. nam nhân nào cần phái lo lắng không có nữ tử yêu kiều động lòng người.

    Cho nên càng là nữ nhân được sủng ái mà kiêu ngạo thì càng dễ bị thất sủng.

    Ngay từ đầu.

    Chiết Tử Du chỉ là tức giận mà đi, quan nhân có thái độ như thế nào.

    Khi không tìm được nàng ấy, quan nhân lại có thái độ như thế nào.

    Nếu thật sự lần này mà nàng ta xảy ra chuyện gì không hay thì...

    Đường Diễm Diễm càng nghĩ càng sợ."

    Đông Nhi ôn nhu nói: "Nếu thật sự muốn nghĩ cho quan nhân, muốn làm cho quan nhân vui, thì hãy thu bớt lại sự kiêu ngạo của muội.

    Chiết cô nương nếu như đủ thông minh nàng ta sớm muộn cũng sẽ biết điểm này, nhưng nàng ấy hiểu muộn một chút cũng không sao, với tính cách hấp tấp của muội, nếu như không biết thu lại thì hối hận cũng không kịp đâu."

    Đường Diễm Diễm buồn bã nói: "Khó trách quan nhân đối với tỷ tỷ vừa kính vừa yêu, Diễm Diễm quả thực không bằng tỷ.

    Muội bây giờ sẽ phái người đi tìm cô nương ấy!"

    Chủng Phóng đang mang nhóm tân binh cuối cùng ở Lô châu đến Hạ châu, Chủng Phóng vừa tới thì có nghĩa là sự khởi đầu của tây chinh, Dương Hạo tất không thể phân tâm mà tìm Tử Du. việc này lại không thể công khai làm lớn. vì thế chỉ có thể giao cho Phi Vũ.

    Việc đã giao cho Diễm Diễm.

    Dương Hạo lại không yên tâm.

    Sợ nàng không cam lòng, bằng mặt không bằng lòng.

    Vì vậy lại mệnh cho cẩu nhi ngầm đổc sát.

    Nếu như Diễm Diễm vẫn dùng tình cảm để làm việc, không biết nặng nhẹ thì hắn sẽ bãi bỏ tất cả chức vụ của nàng, để cho nàng yên tâm làm một Dương phu nhân.

    Dương Hạo cũng biết mình đối với mấy phòng thê thiếp có chút dung túng, nhưng giữa phu thê luôn không thể nghiêm luật như giữa cấp trên cấp dưới.

    Giữa phu thê. giữa các thê thiếp phải luôn có một chút xoa bóp. không thể cứ có chuyện là lại đùng đùng như sấm.

    Gia đình như vậy chỉ có sợ. nào có thể có yêu.

    Cho nên chỉ cần không phải là chuyện quá khuôn khổ thì hắn đều sẽ mắt nhắm mắt mở, không để ý tới.

    Tình cảm giữa mấy phòng thê thiếp luôn không tồi, thêm nữa người nào cũng thông minh trí tuệ, biết tiến thoái, giữa mọi người đều luôn yên bình vô sự. còn lần này hắn thật sự có chút tức giận.

    Cẩu nhi và Diễm Diễm.

    Trúc Vận là nòng cốt trong tổ chức Phi Vũ. là tam đại cự đầu của tổ chức tình báo.

    Dương Hạo với bất kì chức ti quan trọng nào đều không phân thân sơ, tất cả đều bố trí hai đến ba chức vụ quan trọng, duy trì sự cân bằng, chế định giám sát với nhau, đề phòng vì người mà hỏng việc, hoặc có người một tay che trời.

    Trúc Vận thân thủ mật điệp, đây là tư chất của nàng ta.

    ở trong Phi Vũ độc lập một phía, phương diện nhân sự của Phi Vũ quả thật nẳm hết trong tay Trúc Vận.

    Đường Diễm Diễm với thân phận phu nhân cũng không có cách nào áp chế được nàng ta.

    Đường Diễm Diễm nắm trong tay sự điều phát tiền bạc. tài vật của Phi Vũ. và thu thập tổng hợp cuối cùng của các tên tình báo rồi thượng báo.

    Còn địa vị của Câu Nhi càng đặc biệt hơn, nó chỉ phụ trách một mình Dương Hạo. phụ trách công tác an toàn liên quan đến đến Dương Hạo và tất cả sự điều động nhân sự, tài vật trong phạm vi này. ti chức của nó không chịu sự áp chế quyền chức của Trúc Vận và Diễm Diễm.

    Còn về việc truyền đạt mệnh lệnh thì lại do một tổ chức giống như sở mật thư phụ trách, sứ mệnh duy nhất của họ chính là tiếp nhận mệnh lệnh, truỳên đạt mệnh lệnh, báo cáo và chờ kiểm tra.

    Các cấp của Phi Vũ bao gồm mệnh lệnh của Dương Hạo. toàn bộ đều thông qua bộ phận này. mỗi một mệnh lệnh được truyền đạt xuống thì các quan viên trên một cấp đều có thể đọc.

    để trên một trình độ nhất định đảm bảo độ rõ ràng của nội bộ.

    Dương Hạo biết tổ chức đặc công có rất nhiều tác dụng trọng đại. nhưng cũng biết một khi nó rơi vào một cơ cấu đặc quyền của một người nào đó thì có thể làm long trời lở đất. thậm chí đem cái kẻ thống trị cao nhất như hắn đùa giỡn trong lòng bàn tay.

    Cho nên nếu đã phát huy được tác dụng của nó thì phải hết sức tránh trong quá trình phát triển nó trở thành một công cụ riêng của một người nào đó.

    Hắn không hề nghi ngờ Đường Diễm Diễm lòng mang ác ý đối với mình, hay có dã tâm và quyền lực gì.

    Nhưng hắn đổi với tất crà sự sắp đặt cơ cấu từ khi bắt đầu đã thiết lập một chế độ tương ứng và trong quá trình thao tác thực tế đã không ngừng sửa chữa, bổ sung, làm cho nó càng thêm hoàn mĩ và nghiêm mật.

    Chế độ ỷ lại CÓ thể không phải là hoàn mĩ nhất, nhưng cho dù con người có đến được trình độ văn minh thời đại hắn thì chế độ ỷ lại vẫn là biện pháp còn ổn thỏa hơn nhiều so với việc ỷ lại vào phẩm chất đạo đức công chính, vô tư và trí tuệ. trình độ của lãnh đạo.

    Đương nhiên, sau nhiều năm, mỗi một người kế nhiệm của hắn hoàn toàn có thể lật đổ chế độ của người mở ra như hắn, nhưng điều này lại không nằm trong sự suy nghĩ của hắn.

    Vì hắn hiểu được tương lai, cho nên luôn cố gắng thay đổi tương lai. nhưng bâv giờ hắn đã dần dần hiểu, hắn cho dù có sức mạnh lớn hơn nữa cũng chỉ có thể sống tốt với hiện tại. sáng tạo ra hiện tại. còn tương lại thì năm trong tay của người tương lai. không phải nằm trong sự khống chế của hắn.

    Một người ngay cả vận mệnh của con trai mình cũng không có cách nào sắp đặt thì sao có thể vì người mấy trăm năm sau. mấy nghìn năm sau sắp xếp một con đường đi, để cho họ nhất mực tuân thủ. phục tùng?

    Việc này ngu xuẩn giống như việc các đế vương luôn muốn tu tiên học đạo; trường sinh bất tử.

    Nghĩ thông được điểm này.

    Dương Hạo đã trở nên thông suốt hơn nhiều.

    Kết quả đốc sát của cẩu Nhi đã được đưa đến, Diễm Diễm quả thật tận hết sức lực cho nguời đi tìm tung tích của Chiết Tử Du và không hề có chuyện bằng mặt không bằng lòng, rất ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh của hắn.

    Dương Hạo lúc này mới yên tâm. tạm thời gạt chuyện nhà để bắt đầu chuyên tâm với kế hoạch tây tiến.

    Hắn điều Chủng Phóng tới Hạ châu là muốn trong thời gian thân chinh tây vực thì Hạ châu sẽ do Đinh Thừa Tông và Chủng Phóng tọa trấn.

    Hai năm nay, biểu hiện của Chủng Phóng về phương diện văn trị, võ công đã giành được sự tôn kính và tin phục của quan lại các cấp trong tiết độ phủ, nhận được trọng nhiệm như thế của hắn.

    Còn Đinh Thừa Tông là đại ca của Dương Hạo, lòng trung đối với hắn không một người nào có thể nghi ngờ. cho nên Đinh Thừa Tông được nhậm mệnh làm tiết độ sứ, Chủng Phóng nhậm mệnh làm tiết độ phó sứ. chủ trì sự vụ thường nhật.

    Bên ngoài Trường Thành cổ, tuyến đông Hà Tây, lấy hai châu Lân Phủ dựa lung vào Hoành Sơn làm phòng tuyến thứ nhất, hai châu Ngân, Lô dựa và Hoành Sơn làm phòng tuyến thứ hai, quan ải Trương Thành cô làm phòng tuyến thứ ba.

    Mỗi một phòng tuyến lại do Dương Kế Nghiệp và Chiết Ngự Huân Phủ châu cùng phòng ngự.

    Đường phòng tuyến thứ hai do Dương Kế Nghiệp và Lý Nhất Đức nắm giữ.

    Phía nam, là phòng tuyến để tạm thời kìm hãm sự xâm chiếm của người Thổ Phồn và do sự đối địch với Tống quân Tần châu mà đã chuyển thành Thượng Ba Thiên Bộ Thổ Phồn.

    Đại Thạch tộc, Tiêu Thạch tộc, An Gia tộc, Duyên Gia tộc chư bộ. rồi giao cho tứ đệ Xích Bang Tùng của hắn và dưới sự phụ trợ của hắn mà dần dần làm lớn mạnh Thổ Phồn lục cốc phiên bộ La Đan tộc trường.

    Xích Bang Tùng lợi dụng thân phân vương tử của hắn mà phân hóa chư bộ Ngõa Giải, hết sức tranh lấy sự ủng hộ của bọn họ đối với Dương Hạo. còn La Đan lại sắm vai cây đại bổng, trên vũ lực hết sức kiềm chế sự phát triển của bọn họ.

    Hai người này một người hát mặt đỏ, một người hát mặt đen (diễn chính trực với trượng nghĩa).

    Lực sát thương đối với những bộ lạc Thồ Phồn tản mát lớn nhỏ thì mấy vị thủ lĩnh Thổ Phồn tuy được sự phụ trợ của Tống quốc mà càng ngày càng lớn mạnh, nhưng về mặt huyết thống thì lại không tôn quý bằng Xích Bang Tùng và La Đan.

    ở giữa những bộ lạc Thổ Phồn vẫn giữ chế độ nô lệ cũng đủ làm cho Xích Bang Tùng và La Đan dân triệt tiêu đi một phần ưu thế thế lực của họ.

    Sau khi hoàn thành sự sắp xếp đối với Hạ châu và bố trí tuyến đông, tuyến nam, Dương Hạo liền dốc hết sức bắt đầu kế hoạch tây tiến.

    Điều động binh viên, dự trữ lương thảo, vũ khí quân giới, vận chuyển hậu cần, tình báo dò thám...dốc hết sức để chuẩn bị con đường tây tiến.

    Sau thời gian nghỉ dưỡng hai năm, Dương Hạo đã bắt đầu một chiến dịch với quy mô lớn nhất, bình phạt thẳng tới Tây Vực.

    Bạch Hổ tiết độ.

    Chỉ có sáu người: Dương Hạo.

    Chủng Phóng, Trương Phổ.

    Đinh Thừa Tông, Tiêu Nghiễm.

    Từ Tỏa. quan viên cấp cao nhất của quân chính lưỡng giới.

    Sau một phen bàn bạc, Dương Hạo tổng kết, nói: "Lần này viễn chinh, đối với việc củng cố. làm lớn mạnh chính quyền của ta có ý nghĩa thâm sâu. về mặt tướng lĩnh, bổn soái sẽ lấy Trương Phổ làm phó soái, Mộc Ân, Mộc Khôi.

    Nghải Nghĩa Hải, Lý Hoa Đình, Hà Tất Ninh làm tướng.

    Thác Bạt Hạo Phong, Lý Kế Đàm.

    Trương Sùng Nguy theo Chủng đại nhân ở lại thủ hộ Hạ châu.

    Chư vị còn có kiến nghị gì không?"

    Từ Tỏa chắp tay nói: "Thái úy, quân ta thu phục cố thổ Hoa Hạ. binh uy tới thẳng bên ngoài Ngọc Môn quan.

    Đây là cuộc chiến đường đường chính chính, hành động chói lòa thiên thu.

    Trước khi xuất binh nên có một bài hịch, công cáo toàn thiên hạ."

    Lời này vừa nói ra thì Tiêu Nghiễm, Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông cũng nhất tề lên tiếng hưởng ứng.

    Dương Hạo như ngộ ra được điều gì đó. nói: "Có lí, với học vấn của các vị đại nhân, muốn viết một bài hịch âm vang có lực. chính nghĩa từ nghiêm không phải là chuyệnkhó, chỉ là tư tưởng chính của bài hịch này phải định ra trước đã, chư vị đại nhân nghĩ thế nào?"

    Tiêu Nghiễm chắp tay nói: "Thái úy, cố thổ Tây Vực có mấv trăm vạn người Hán chúng ta, lần này thái úy xuất chinh, muốn thu hồi lại cố thổ Hoa Hạ ta. cứu lấy bách tính Hán gia đang bị giam cầm, phải làm rõ điểm này.

    Tây Vực tạp hồ. con người dã man, không chịu sự giáo hóa, thừa lúc Trung Quốc ta không có người mà xâm chiếm, cướp đất người Hán, áp bá dân Hán.

    Nay thật may mắn thiên đạo đã trở lại, thái úy thống ngự Tây Bắc.

    Trăm nghiệp phục hưng, lòng người vui mừng, vang rộng thiên uy. khuếch trương Hoa Hạ. phục hồi cố thổ ta. cứu lấy dân Hán.

    Đây là thuận lòng trời."

    Tử Tóa chấn động tinh thần, xoa tay thở dài nói: "Tiêu đại nhân quả thật là đầy khí phách, Từ mỗ vẫn còn đang cắn từng chữ vậy mà đại nhân đã xuất khẩu thành chương rồi.

    Khí khái nuốt trời đất như vậy quả thật là hùng hồn, cứ như vậy mấy trăm vạn người Hán ở Tây Vực tất sẽ quy phục thôi.

    Thái úy thấy thế nào?"

    Dương Hạo thiếu chút nữa thì buột mồm nói ra hai chữ "vớ vẩn", chỉ là Từ Tóa.

    Tiêu Nghiễm đều là văn nhân, không thể so với đám võ tướng được, tùy ý mở mồm nói đùa cũng không sao.

    Hắn liền lắc đầu nói: "Không ổn. vậy thì các tướng như Mộc Ân, Mộc Khôi và rất nhiều tướng sĩ Khiết Đan, Thổ Cốc, Thồ Phồn.

    Hồi Hạt, thậm chí là người Khương trong quân ta thì sao?"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Nước Khiết Đan có hơn năm mươi dân tộc.

    để tôn trọng tập tục của các tộc, làm cho trên dưới quy phục, với tính kiêu ngạo dã man của tộc người Khiết Đan mà còn biết dựa vào các tộc khác để xây nên nam viện, bắc viện, bổ trí thỏa đáng dân Hán, nên sáu mươi năm nay người Hán vẫn sống ở mười sáu châu, thân thiết với người Khiết Đan hơn hay là vẫn hướng về Trung Nguyên, các vị chắc cũng biết chứ?"

    Hắn thay đổi tư thế ngồi, lại nói: "Hơn nữa, Tống quốc cũng là một nước đa dân tộc, bao gồm cả Hán, Miêu.

    Dao.

    ức.

    Láo.

    Chuang, Lê.

    Hấp. trong cấm quân còn có quân chủng đặc biệt hệ trực thuộc Thô Cốc, hệ Khiết Đan, Nhật Bản, cũng là đối xử bình đẳng với nhau.

    Muốn làm cho bọn họ đều quy tâm thì chẳng khác mò kim dưới đáy bể.

    Tây Vực không chỉ có mấy trăm vạn người Hán mà còn có mấy trăm vạn người của các tộc khác, bài hịch này đưa ra thì cho dù có lòng kéo họ quy thuận chúng ta cũng thành ra đẩy họ lên chiến trận của kẻ thù. các vị thấy sao?"

    Trương Phổ nói: "Đại soái nói đúng, năm đó Trương Nghĩa giơ nghĩa kỳ, khí nuốt ngàn dặm, trong thoắt cái đã chiếm cứ được mười một châu Tây Vực. trở thành đệ nhất bá chủ Tây Vực, trên cả Thổ Phôn và Hồi Hạt. nhưng sau đó thế lực lại dần thu nhỏ. bây giờ hậu nhân của hắn chỉ còn lại lưỡng địa Qua Sa, khổ sở tranh đấu.

    Nguyên nhân chính là vì coi khinh, đè nén các tộc khác, chiến sự tranh giành giữa bọn họ liên miên không dứt.

    Người Hán Tây Vực chịu khổ, từ ủng hộ đã dần dần tiến tới vứt bỏ.

    Tiêu Nghiễm và Từ Tòa vốn là cựu thần tâm phúc của Đường quốc, sống ở Trung Nguyên, nhận biết về phương diện này không sâu. vừa nãy nói ra những lời đó. rồi lúc này lại nghe những lời của Dương Hạo và Trương Phô. không khỏi tự cảm thấy lỗ mãng, liên gật đầu nói phải.

    Dương Hạo nói: "Bài hịch nàv. thứ nhất văn phong cần ít dùng những từ ngữ hoa lệ và phiến diện, nếu không e rằng ngoài một số ít khổng nho có học vấn phong phú có lòng quy thuận bổn soái ra thì những người xem hiểu sẽ chẳng có mấy người, cũng sẽ mất đi ý nghĩa của nó. tất cần phải đơn giản, ngắn dọn, để cho đại đa số người có thể nghe hiểu.

    Thứ hai, về kĩ văn lập ý thì cần phải cường điệu tác dụng của hành lang nối Hà Tây với Tây Vực. cần phải biết năm đó lấy hành lang Hà Tây làm thương đạo. giao lưu hàng hóa.

    Phủ của Hà Tây giải khắp thiên hạ, có ai mà không chịu ân trạch của nó. còn bây giờ thì sao?

    Cần phải để cho tất cả mọi người biết rằng, thế lực răng nanh các phương bây giờ đang lần lượt thay đổi. chinh chiến lẫn nhau không nghỉ, dẫn đến trăm mấy mươi năm nay Tây Vực họa chiến liên miên, dân chúng các tộc chịu nhiêu khổ sở.

    Người dân bất luận là giàu hay nghèo đều gặp phải chiến loạn, bị người ta cướp bóc tàn nhẫn, một cọng cỏ cũng không để lại.

    Thương đạo Tây Vực bị cắt đứt. dẫn đến nhân chúng không còn kế mưu sinh, thành trì tây hành càng trở nên tiêu điều.

    Còn bổn soái chính là muốn mở lại con đường buôn bán Tâv Vực. làm cho dưới sự bảo hộ của quân ta. chấn hưng lại Hà Tây.

    để cho chư tộc Tây Vực và bách tính tứ phương sẽ nhận được ân huệ từ đó.

    Nông mục công thương, tất cả sẽ được cơm no áo ấm.

    Cứ nói như vậy tất sẽ thấy được lợi từ nó."

    Hắn ngừng lại một chút, lại nói: "Ý mà Tiêu đại nhân nói, ta hiểu.

    Việc này cũng cần phải nhắn tới, nhưng lại không thể kích động thêm mâu thuẫn.

    Trung Quốc mấy nghin năm lễ nghĩa luân lí làm người, thi thư điển chương, không thể không truyền lại, không được để mai một.

    Bổn soái xuất binh đây là bảo vệ đạo, bảo vệ nho.

    Sĩ lâm Tây Vực cũng sẽ ủng hộ.

    Còn nữa, Tây Vực chiến loạn không thôi.

    Không những dân chúng chịu khổ mà chính Phật môn tự viện cũng có rất nhiều nơi bị bá đạo hào cường cướp bóc, thiêu hủy. làm cho tăng lữ lưu lạc tứ phương, bổn soái lần này đi đương nhiên cũng cần phải làm cho bọn họ không lo lắng nữa."

    Chương 7: Không Đánh Mà Thắng

    Dương Hạo đứng thẳng dậy. nói: "Những người này nếu đã không chịu hàng, lại không chịu đi, muốn đánh bại bọn họ thì dùng vũ lực là được rồi.

    Nhưng muốn đứng vững chân thì phải nhận được sự ủng hộ của dân chúng trên tất cả các lãnh thổ trực thuộc.

    Cho nên, chúng ta phải đường đường chính chính dẫn quân tây tiến.

    Không dùng âm mưu quỷ kế, không được không tuyên mà chiến, cần phải đem ý đồ và quyết tâm tác chiến của chúng ta, mục đích muốn đạt được của chúng ta nói cho những người không cùng ngôn ngữ, những dân chúng Tâỵ Vực không cùng chữ viết, người người đều biết, đều hiểu, người người đều đồng ý, giành lấy tất cả sức mạnh có thể giành được.

    "Cổ đạo như rồng, chịu khổ từng tấc.

    Đại mạc phong tiêu, đôn hoàng li tông.

    Ngọc môn quan ngoại, xa mã điêu linh."

    Tuyên cáo toàn thiên hạ.

    Hà Tây Lũng hữu binh Mã đại nguyên soái, Định Nan Tiết Độ Sứ, Hoành Sơn Tiết Độ Sứ, Kiêm Hiệu Thái úy, Khai Phủ nghĩa đồng tam ti Dương Hạo căm phẫn phong vân, trí an xã tắc.

    Nay thấy Hà Tây điêu tàn. cảm thấy trách nhiệm đầy mình.

    Thống soái đại quân, dẹp kẻ loạn tặc, an dân, mở lại cổ đạo. lấy lại sự hòa bình cho dân chúng, là hành động đại nhân đại nghĩa.

    Lệnh kì đã tới. thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết."

    Giọng nói vang vang hữu lực.

    đại kì của Dương Hạo bay phấp phới, hổ phi bát vạn. xuất hành khỏi Hạ châu, qua Hàn Hải. vượt Hoàng Hà. vựợt Sa Đà, men cổ đạo Trường Thành, khí thế ngút trời, tiến thẳng đến trạm tây chinh đầu tiên:Tây Lương phủ.

    Tháo Thành Xuyên, nơi dừng chân của ngự sử Khả Lâm.

    Xích Trung dò xét quân doanh, vừa mới trở lại phủ đệ. phó tướng Tiêu Thần đang đợi ở hành lang liền bước tới nghênh tiếp, nhận lấy chiếc roi ngựa từ tay hắn, kiến lễ nói: "Đại nhân."

    Xích Trung ừ một tiếng, bước vào trong phủ môn, Tiêu Thần vội bước nhanh theo, nói: "Đại nhân, bên Phủ Cốc đă kéo dài nợ lương hơn một tháng rồi, đám quán sĩ có rất nhiều lời oán thán, năm nay vẫn còn chưa thu hoạch, bên Phủ Cốc lại muốn trưng thu lượng lớn lương thực, bên chúng ta thật khó sống qua ngày."

    Cảnh tươi đẹp đã không còn, trong phủ cây cối rậm rạp, tiếng chim hót không ngừng như biết được nỗi phiền muộn của Xích Trang.

    Hắn kéo kéo vạt áo. lộ ra bộ ngực lớn, hít thở một hơi thật sâu. buồn chán nói: "Chẳng qua mới chỉ một tháng thôi mà, nào có nhà ai sẽ vứt hết nồi niêu đi chứ?

    Bên đại soái sẽ không kéo dài đến hết tiền lương của mọi người đâu. cần phải nói rằng bên đại soái sống cũng đâu dễ.

    Chúng ta cũng cần phải chia bớt nỗi lo với đại soái, chỉ cần qua được trận này là sẽ tốt thôi.

    Còn nói đến lương thảo, số lương thực bên chúng ta chắc cũng đủ ăn tới mùa đông năm sau. bên Phủ Cốc có chút khó khăn, chúng ta phải điều một chút lương thực qua đó."

    "Vâng, vâng, vâng..."

    Tiêu Thần đáp mấy tiếng, đi theo Xích Trung vào trong hoa đình, khi đám thị vệ lui hết ra ngoài mới thấp giọng nói: "Đại soái, bên Đại châu năm ngoái thiếu lương, đại soái đã đem lương thực tích trữ của chúng ta chuyển sang bên đó, kiếm được một khoản lớn, năm nay vẫn chưa thu hoạch, chỗ thiếu vẫn chưa bù vào."

    Xích Trang trừng mắt lên nhìn hắn, nói: "Phí lời, lão tử chẳng nhẽ không biết?

    Ngoài kia có nhiều tai mắt hỗn tạp. có một số chuyện khẩn thiết không được nói ở ngoài đường.

    Hiểu chưa?"

    Hắn vừa cởi bò áo giáp, vừa đi lại từ từ trong sảnh trầm ngâm một hồi lâu rồi ném bộ áo giáp nặng nề xuống ghế, xua tay với Tiêu Thẩn, Tiêu Thẩn liền bước tới gần, Xích Trung thấp giọng nói: "Bây giờ thương lữ đa phần không đi qua Phủ châu ta nữa, liên lụy bách nghiệp tiêu điều, bên Phủ Cốc quả thật có chút khó khăn, chúng ta cần phải tìm cách chống đỡ.

    Như thế này đi. tiền lương không phải là đã kéo dài hơn một tháng rồi sao. ngươi lợi dụng chuyện này, kích động sĩ tốt náo loạn gây chuyện một chút, ta sẽ ra mặt áp chế, rồi quay lại nói với đại soái là để trấn an lòng quân sẽ lấy một phần lương thực tồn kho ra thay thế lương, cho nên lương thực không đủ để điều phát tới Phủ Cốc, như vậy bên đại soái cũng có thể đối phó được."

    "Đại nhân anh minh, kế hay."

    Tiêu Thẩn không để tuột thời cơ nịnh nọt.

    Thấy Xích Trung quay người cầm tách trà lạnh, vội đi tới trước, thấp giọng nói: "Đại nhân, bên Biện Lương lại có người tới."

    Xích Trung nghe thấy liền ngẩn ra. từ từ ngồi xuống ghế, Tiêu Thẩn vội khom người nói: "Đại nhân, bên Phủ châu sau khi qua điêu chinh, cho dù có thể ứng phó với cục diện cấp bách trước mắt. nhưng sợ cũng không thể phồn hoa được như ngày trước, bây giờ ai mà không biết trên địa bàn của Dương Hạo đâu đâu cũng là con đường tiền tài chứ?

    Ngay cả Lý Ngọc Xương, chính là thân thuộc của nhà đại soái mà bây giờ cũng đã chạy đến địa bàn của Dương Hạo, một hơi đã mở được ba thương hiệu, dựa vào ti chức mà phát triển.

    Phủ châu...tiền đồ không sáng nữa rồi."

    Xích Trung nhăn mày. im lặng không nói gì nữa.

    Tiêu Thẩn lại tiếp tục nói: "Đại nhân, sứ giả bên kia nói, quan gia đổi với đại nhân luôn luôn coi trọng, nếu như đại nhân có thể hạ quyết tâm. dốc sức vì triều đình, thì sau khi sự thành đảm bảo Đức quán bình độ sứ sẽ là của ngài."

    Xích Trung hơi rung người lên. cả kinh nói: "Lời đó có thật không?"

    Tiêu Thẩn vội nói: "Đương nhiên là thật, quan gia cửu ngũ chí tôn, thiên tử nhất triều, đó là kim khẩu ngọc ngôn, sao có thể nói phản là phản lại được?

    Đại nhân lao khổ công cao. nhưng đi theo Chiết đại soái thì cũng chỉ có thể làm đến cái chức phòng ngự sử là hết rồi, còn có thể có tiền đồ gì hơn chứ?

    Đại nhân, chúng ta lén kết giao với triều đình, vạn nhất bị đại soái biết thì cho dù đại nhân không có lòng hại, cũng tất bị đại soái bãi chức.

    Bây giờ triều đình lại hứa cho đại nhân lợi lớn như vậy.

    đại nhân phải sớm đưa ra quyết định thôi."

    "Đại nhân, tiền đồ phú quý dễ như trở bàn tay, còn phải do dự chuyện gì nữa chứ?"

    Xích Trung đứng thẳng người dậy.

    đi qua đi lại trong đình, sắc mặt sáng tối bất định, luôn do dự không quyết.

    Một hồi lâu. hắn mới dừng bước, trả lời: "Sứ giả triều đình giờ đang ở đâu?"

    Tiêu Thần vội nói: "vẫn đang đóng giả làm người họ hàng của ti chức, đang ở phủ ti chức."

    Xích Trung cắn cắn răng, nói: "Đêm nay bổn quan sẽ tới phủ ngươi uống rượu."

    Tiêu Thẩn chắp tay, nói: "Ti chức hiểu rồi. ti chức sẽ sắp xếp ổn thỏa, hôm nay thật vinh hạnh được đại nhân đại giá quang lâm."

    Tiêu Thẩn khom người lui đi, vừa ra khỏi hoa đình thì trong mắt liền hiện lên một tia quỷ dị.

    Trong sảnh, Xích Trung ngồi trầm ngâm một lát, rồi trầm giọng nói: "Chiết ngoại, người luôn hướng chỗ cao mà đi...

    Phủ Cốc.

    Bách Hoa ổ.

    Chiết Ngự Huân mặt mày giận dữ: "Hồ đồ. thật là hồ đồ. cửu thúc, con nha đầu Tử Du này rốt cuộc đi đâu rồi?"

    Cửu tướng quân khuôn mặt điềm tĩnh, cười khổ nói: "Ngự Huân này, con nha đầu Tử Du này là một đứa thông minh, nó đã không muốn người ta tìm ra nó thì ai có thể tìm ra chứ?

    À, đây là tin tức nó gửi về, tin sớm nhất là từ Tuy châu gửi tới. trong thư nó chỉ viết mấy kiến nghị nhằm cải thiện tình cảnh khốn khó của Phủ châu, báo một tiếng bình an với gia đình, bảo chúng ta không cần phải tìm nó. nó một mình ra ngoài đi dạo, thoải mái tinh thần một chút.

    Tin tức tuy là từ Tuy châu chuyển đến nhưng bây giờ cũng đã được một thời gian rồi sớm đã không biết nó lại đi đâu nữa rồi.

    Làm sao tìm được nó chứ?"

    Chiết Ngự Huân cầm lấy đống thư; vừa xem vừa cắn răng, nhìn hết đống thư một lượt liền tức giận vứt xuống đất. hỏi: "Nó không nói gì nữa à?

    Nếu chúng ta có chuyện thì sao tìm được nó?"

    Cửu tướng quân nói: "Tử Du đã để lại lời. nói nếu có chỗ nào không hiểu lời kiến nghị của nó thì có thể truyển qua mật tín Tùy Phong, vào mười lăm tháng này nó sẽ tới lấy."

    Chiết Ngự Huân cau mày nói: "Phải chăng cần bổ trí người ở khắp các nơi, một khi nó lộ diện thì bắt luôn nó về?"

    Cửu tướng quản cười khổ nói: "Sao có thể như thế được?

    Rất nhiều điểm tình báo của chúng ta đều đặt ớ các đại thành đại trác không thuộc đất của chúng ta, nơi thì là dược phòng, nơi là thanh lâu. nơi là phòng trà...nào có chỗ nào có thể bổ trí người để ngang nhiên bắt được nó?"

    Chiết Ngự Huân mặt mày cau có, thở dài nói: "Nó là một nữ nhi yêu kiều, lại có một dung nhan như hoa. vậy mà một thị tùng cũng không mang, một mình ra ngoài, vạn nhất có xảy ra chuyện gì. thì...thì.."

    Chiết Ngự Huân đi qua đi lại một hồi, đột nhiên cúi người cầm lấy đống thư của Chiết Tử Du.

    Mở ra xem kĩ, sau người trở về sau thư án.

    Chiết Ngự Huân bỏ giấy ra, cầm bút lên, suy nghĩ một hồi. liền bắt đẩu viết một bức thư, bên trong kể tỉ mỉ tình hình sau khi nàng ta đi Dương Hạo đã lo lắng như thế nào. rồi đem chuyện một khi Dương Hạo xưng bá Tây Vực, Chiết gia hiến thành quy phục, thay thế thệ ước mật minh với Chiết Lan Vương nói cho Chiết Tử Du nghe, sau đó lại khuyên giải một hồi. cẩn thận xem lại một lượt, thấy không còn lo ngại gì lớn. mới đứng dậy giao cho Cửu tướng quân, nói: "Cửu thúc, làm cho bức thư này trở thành mật văn, rồi đưa qua các cấp để xử lí.

    Lương châu.

    Từ thời Hán đến nay, Lương châu có bảy huyện trực thuộc, trải qua nhiều năm tổ chức, dân số đông lên. sản vật phong phú. vì vậy người ta mới nói "Lương châu thất thành mười vạn hộ."

    Ngoài ưu thế ở chính bản thân Lương châu thì đây còn là trấn đầu tiên cần đoạt được trên con đường tây tiến đoạt hành lang Hà Tây.

    địa vị quân sự cũng hểt sức quan trọng.

    Bảy thành ở đây bị thế lực tam phương nắm giữ, trong đó người Đảng Hạng Khương vốn là hiếu trung với Lý Quang Duệ, sau khi Lý Quang Duệ chết, nơi này thành vùng tự trị của người Đảng Hạng Khương.

    Khi thế lực của Dương Hạo dần dần tây tiến, từng bước thu phục các thành thuộc dãy Hạ Lan Sơn và đóng binh tại Linh châu, thì người Khương đang cố thủ ở hai lưỡng địa Gia Lân, Xương Tùng của Lương châu liền ra đầu hàng Dương Hạo. vì thế ở đây Dương Hạo đã có một đội quân mũi nhọn.

    Thế lực chiếm cứ Lương châu ngoài người Đảng Hạng Khương còn có Thổ Phồn lục cốc phiên bộ. lục cốc phiên bộ là tộc nhân của La Đan. tộc trưởng La Đan tiếp nhận sự ủng hộ trợ giúp của Dương Hạo. trên thực tế nghiễm nhiên đã thành mã tiền tốt của hắn, bây giờ đang thống soái binh bộ tộc Lũng Hữu Thượng Ba Thiên Đăng chinh phạt, bọn họ ở trên lãnh địa này đương nhiên cũng phải thần phục Dương Hạo.

    Cứ như vậy. bước đầu tiên tây tiến Lương châu của Dương Hạo không có gì là khó khăn, giờ đã chiếm được năm thành rồi, chỉ còn lại hai huyện Cô Tàng và Thần Điêu.

    Người chiếm giữ hai thành này cũng là người Thổ Phôn nhưng lại không chịu sự áp chế của lục cổc phiên bộ.

    Trung quân.

    Trương Phổ mở địa đồ ra, nói: "Đại soái nhìn xem. hai thành Cô Tàng và Thần Diêu là thành trì quan trọng nhất trong bảy thành của Tây Lương, hai thành tổng cộng có hơn bảy nghìn ba trăm hộ, nhân khẩu là hơn ba vạn sáu nghìn người, trong đó người Hán có ba trăm hộ. người Khương một nghìn một trăm hộ, ngoài ra các chư bộ khác có khoảng hai trăm hộ. còn đâu là người Thổ Phồn.

    Người chiếm cứ nơi này là bộ tộc Đạt Xương Thổ Phồn, thủ lĩnh tên là Lạc Nhung Đăng Ba. bây giờ đang ở trong thành Cô Tàng.

    Thành Cô Tàng có tên Hán là thành Ngọa Long, nam bắc bảy dặm, đông tây ba dặm, được xây từ thời Hung Nô, người bản địa còn gọi là Cái Điêu thành

    Dương Hạo mỉm cười, trong thành có bao nhiêu hộ, kết cấu ra sao đều có thể hiểu được chính xác tỉ mỉ. rõ ràng như vậy, thời gian lại không có nhiều.

    Phi Vũ quả thật là bất phàm.

    Dương Hạo hỏi: “Thành trì có kiên cố không?

    Trong thành có bao nhiêu binh, con người Lạc Nhung Đăng Ba như thế nào?”

    Trương Phổ nói: “Hai thành đều là tiểu thành, tuy qua nhiều năm gia cố nhưng vẫn không được coi là hiểm yếu, bộ binh thường trực của bộ lạc Đạt Xương chưa tới hai nghìn người, nhưng toàn tộc nam nữ đều thiện cưỡi ngựa bắn tên, người người đều có thể lên chiến trường giết địch.

    Thật sự nếu muốn cứ thành tử thủ thì ít nhất cũng có thể huy động được hai vạn nhân mã.

    Còn tên Lạc Nhung Đăng Ba này thì không tồi, vì bên cạnh chính là Lý thị Hạ châu cường đại. lục cốc phiên bộ binh lại cường mạnh, cho nên hắn luôn hòa hảo với mọi người, đổi với dân chúng cũng không bị coi là quá hà khắc, chiếm hai thành tự thủ cũng không có dã tâm gì.”

    Dương Hạo cau mày nói: “Vậy sao.

    địa khu tây bắc này hay gặp chiến sự, nam nữ già trẻ, nông mục công thương đều có thể thay thế sĩ tốt bị thiếu, nhìn thì ít người nhưng nếu tập hợp binh lực thì quả thực dễ dàng hơn hàng trăm lần so với Trung Nguyên.

    Thêm nữa phụ mẫu thê nhi đều lên trận, càng làm cho tề tâm hiệp lực.

    Ta nếu như có thể một trận huyết chiến hạ được thành này thì e rằng trong thành cũng chẳng còn lại bao nhiêu người nữa rồi.

    Mục đích của ta là mở lại cổ đạo Tây Vực. chứ không phải là mở ra một con sông đầy máu tươi, làm một tên đồ tể ở Hà Tây.

    Tên Lạc Nhung Đăng Ba này làm người cũng không bị coi là hung ác, vậy thì chúng ta có thể dùng cả hai cách rắn mềm để làm cho hắn đầu hàng?

    Nếu như có thể khống chế bọn họ thì cố gắng hết sức tránh, tạo ra thù hận.

    Bố cáo của chúng ta đã đưa vào thành chưa?

    Tên Lạc Nhung Đăng Ba có ý đầu hàng không?”

    Trương Phổ nói: “Hôm kia đã đưa vào thành rồi.

    Tất cà thế lực có thể đủ sức ảnh hường của chúng ta đều đang cố gây áp lực cho hắn, bây giờ hắn vẫn chưa từ chối, cũng chưa đồng ý.

    Đại soái, ngài xem, phải chăng lại đợi hắn đưa ra trả lời rõ ràng?”

    Dương Hạo trầm ngâm một hồi lâu. nói: “Lệnh cho Mộc Ân, Mộc Khôi.

    Ngải Nghĩa Hài cộng thêm kị binh trọng giáp, mạch đao trận luân phiên diễn trận dưới thành Cô Tàng.

    Nếu như hắn đã không thể hạ được quyết tâm thì chúng ta sẽ giúp hắn một tay vậy.”

    Trát Tây Đa Cát nẳm bò trên chiếc vòng cỗ, lo lắng nhin động tĩnh bên ngoài.

    Trong thành Cồ Tàng sau lưng hắn là một bầu không khí lo lắng.

    Tất cả các cửa hiệu đều đã đóng cửa. yên tĩnh không một tiếng động, ở đầu đường chỉ có một đội vũ binh tay cầm đao thương đang vội vàng qua lại.

    Không khí u ám trong thành cũng ánh hưởng tới tâm trạng của Trát Tây Đa Cát. khi hắn nhìn thấy một đội quân đang chạy qua chạy lại. diễn tập trên thảo nguyên, tươi cười hò hét. thì mặt hắn biến sắc, trắng bệch như tờ giấy.

    Hắn đã từng thấy rất nhiều đội quân, của người Thổ Phồn, của người Đàng Hạng, hơn nữa những kẻ đã từng giao đấu với hắn, đội quân của ai cũng hung hãn như hổ như lang, nhưng đội quân trước mắt lại rõ ràng không giống.

    Bọn họ hung hãn như nhau, hùng hổ như nhau, đồng thời cũng rất đều nhau, cùng tiến cùng lùi. cho nên trong cái khí thế trào dâng ngút trời đó lại có thêm một khí thế tiêu sát thê lương, khí vững như sơn, tĩnh như núi cao. nhất động như độ lệch của núi.

    Hắn biết Dương Hạo đã thay thế Lý Quang Duệ, dưới trướng của hắn có rất nhiều đội quân vốn là đến từ binh Hạ châu của Lý Quang Duệ. nhưng điều không ngờ là mới có hai năm, binh của Lý Quang Duệ trong tay Dương Hạo lại có hiệu quả thay xương đổi thịt, một đám mãnh hổ tung hoành thảo nguyên, làm cho người ta không thể bì kịp, nhưng nếu như là một đàn bò hoang ôn thuận ăn cỏ, một khi chịu kinh động mà chạy loạn thì uy thế không thể áp chế của nó hoàn toàn không yếu hơn một đàn mãnh hổ. thậm chí còn mạnh hơn.

    Nhưng, nếu như hàng nghìn con mãnh hổ đột nhiên lại nhất nhất nghe lệnh như một giống một đàn bò hoang thì cảnh đó sẽ ra sao?

    Một đội binh mã mang theo tiếng hô vang trời rút đi, trong một thòi gian ngắn lại là một đội kị binh khác, ngựa béo khỏe, bước tiến có lực, thần tốc như bay, cùng với tiếng hô mà xông lên. khí thế hừng hực. nhanh mà không loạn, phục trang thống nhất như một. vũ khí thống nhất một loại, đội hình nghiêm chỉnh, trong nháy mắt tập họp rồi trào lên như lũ bão, nhất tề phi tới dưới thành Cồ Tàng.

    Cảnh quân dung uy vũ nghiêm ngặt như thế Trát Tây Đa Cát chưa bao giờ nhìn thấy.

    Tuy nói với tốc độ tập hợp và độ nghiêm ngặt như vậy trên chiến trường cũngcó tác dụng gì. nhiều nhất cũng chỉ là để diễu binh nghi trượng, nhưng có thể có được hiệu suất như vậy, chứng minh đội kị binh hổ lang này có quân kỉ nghiêm minh, họ không chỉ có đơn binh chiến lực cường mạnh mà còn huấn luyện đâu ra đấy. sự đáng sợ của đội quân như vậy chỉ cần nghĩ cũng biết.

    Đội ngũ như vậy vẫn chưa biến mất khỏi tầm mắt thì một đội quân càng đáng sợ hơn lại xuất hiện, ngựa của họ còn cao to khỏe mạnh hơn cả đội kị binh lúc trước, đó là một lượng lớn bảo mã ăn thịt rất hiếm thấy. loại bảo mã đó một hai con thì hắn đã từng nhìn thấy, nhưng hàng nghìn con thành đàn như thế này vẫn là lần đầu tiên hắn thấy.

    Hắc mã, hắc giáp, hắc sắc.. .giống như một cơn sóng thần màu đen đang trào lên.

    Trên thảo nguyên có bạch tai. hắc tai.

    đoàn kị binh này ùn ùn kéo tới quả thật giống như một trận hắc tai. nó mang theo một khí thế cực đại. khi nó đi sát tới thành, Trát Tây Đa Cát mới phát hiện ra bọn họ không chỉ người mặc áo giáp cổ quái mà ngay cả đầu và mặt cũng được che bởi những bản giáp sắt, ngay cả ngựa cũng được mặc giáp sắt.

    Sau đó hắn còn phát hiện ra ở sau đội kị binh đó là một rừng đao.

    Hắn chưa từng thấy một chiến lực nào mạnh cực đại đến như thế, họ nắm một đội thiết giáp bộ tốt trong tay, hình thành một thế trận như núi đao.

    Nhưng hình như trong khoảnh khắc, hắn đã biết được đó là gì: Mạch đao trận!

    Là mạch đao trận đáng sợ nhất khi kị sĩ trên thảo nguyên tập hợp lại kết xung phong.

    Đã từng có rất nhiều dũng sĩ trên thảo nguyên với sức tàn phá cực lớn của đại trận như thế này mà bị chém tan nát xương thịt cả người lẫn ngựa, cho dù có võ dũng cũng hoàn toàn không thể thi triển được.

    Trát Tây Đa Cát chợt rùng mình, vội lùi lại sau mấy bước, định thần một lát liền nhảy lên ngựa, phi một mạch vào trong Cô Tàng thành.

    "Đại ca.

    đại ca.

    Hạ châu binh cường tướng mạnh, chúng ta không thể địch nổi!"

    Trát Tây Đa Cát hoảng hốt chạy về phủ đệ của đại ca ở Thanh Lương thành, tẩu tẩu của hắn đang uống trà trong tiểu đình, vừa nghe thấy tiếng liền ra nghênh đón, nói: "Trát Tây Đa Cát, đại ca của đệ đến La Thập tự cầu kiến Phật sống rồi, bây giờ ra sao rồi, binh Khương khó chống địch sao?”

    Trát Tây Đa Cát không rảnh nói nhiều, vội nói: "Đệ đi tìm đại ca."

    Nói rồi quay người chạy ra ngoài, nhảy lên chiến mã phi tới La Thập tự.

    Trong thảnh Cô Tàng chùa miếu rất nhiều, trong đó có tiếng chủ yểu ngôi Hồng Tàng tự được lưu giữ và tu sửa lại từ thời Tấn thừa, khi Võ Tắc Thiên tại vị đã đổi tên thành Đại Vân tự.

    Người chủ trì những việc trong chùa là đệ tử thiền tông Trung Nguyên, còn có một ngôi chùa nữa tên là Hải Tàng tự.

    được xây dựng khoảng hơn bốn trăm năm trước khi Lương châu tự lập xưng vương, còn có một ngôi chùa nữa tên là La Thập tự. là nơi truyền thụ Mật Tông giáo pháp, là chỗ truyền giáo của thánh tăng Quy Tư Đồng Cưu Ma La Thập.

    Cưu Ma La Thập xuất thân cao quý. phụ thân là hậu nhân của Thiên Ta Danh Môn. mẫu thân là muội muội của Quy Tư vương.

    Cưu Ma La Thập khi còn nhỏ đã cực kì thông minh.

    Bảy tuổi đã theo mẫu thân xuất gia, sau khi trưởng thành càng tinh thông Phật pháp, đặc biệt đã mười sáu năm giảng kinh Phật ở Lương châu, Phật pháp của hắn càng lúc càng tinh thông, hơn nữa còn biết nói lưu loát tiếng Hán. sau đó với thân phận cao tăng Tây Vực đã được mời tới Trung Thổ. với sự am hiểu Phật pháp của mình đã biên dịch ra ba mươi lăm bộ kinh Phật, gần ba trăm cuốn kinh văn. rất nhiều kinh thư mà ca tăng Huyền Trang Đại Đường đã đọc là do Cưu Ma La Thập phiên dịch ra.

    Bây giờ trụ trì của La Thập tự là Phật sống có tiếng nhất của Lương châu, phụ thân của Lạc Nhung Đăng Ba rất thành tâm hướng Phật, sinh ra hai nam một nữ.

    đều mời Phật sống La Thập tự đến ban tên, bây giờ chủ của thành Lương châu Lạc Nhung Đăng Ba dịch ra tiếng Hán có nghĩa là Phật Đà trí tuệ, Trát Tây Đa Cát có nghĩa là Kim Cương cát tường, còn muội muội của bọn họ Trạch Nhân La Ma có nghĩa là nữ thân trường thọ.

    Lạc Nhung Đăng Ba kính bái chủ tọa La Thập tự. mỗi lần có đại sự thường đến hỏi kế của Phật sống chủ tự.

    Trát Tây Đa Cát cũng là đệ tử của Phật sống, khi hắn tới tự liền ghìm cương, xuống ngựa, đi vào tự viện, nhưng lại không dám nóng vội, chỉ rất lễ độ. quy củ đi theo sự dẫn dắt của Lạt Ma Tăng vào trong Phật đường, rồi đến đại điện.

    Thấy huynh trưởng Lạc Nhung Đăng Ba đang quỳ gối thành khẩn nghe Phật sống nói, Trát Tây Đa Cát không dám chậm trễ. vội vàng cung kính quỳ xuống, hành lễ với Phật sống và lắng tai nghe.

    "Dương Hạo là linh thân chuyển thế của Kim Cương cống Bảo giáo hộ giáo pháp vương ta.

    Lần này ngài ấy hưng binh tây tiến, mở lại cổ đạo Tây Lương, vẫn là dùng cách từ bi cho thiên hạ, đây là công đức lớn. không vi phạm ý trời.

    Lạc Nhung Đăng Ba, với binh lực của con khó có thể địch được thiết kị tây tiến của Dương Hạo.

    Bây giờ kế duy nhất chỉ có thể là khất hàng, giữ lấy phú quý."

    Phật sổng nói xong thì liếc mắt nhìn Trát Tây Đa Cát. chậm rãi nói: "Trát Tây Đa Cát, con có gì muốn nói không?"

    Trát Tây Đa Cát vội vàng gục đầu xuồng, nói: "Phật sống, Trát Tây Đa Cát vừa ra ngoài thành, thấy Hạ châu binh cường tướng mạnh, thế lực như hồng thủy, không phải là thế lực mà thành Cô Tàng ta có thể địch được, nên đang muốn quay lại báo lại tình hình cho huynh trường biết."

    Phật sống mỉm cười, xua xua tay nói: "Lạc Nhung Đăng Ba. nơi đây là Phật môn tịnh thổ, không nên đem mùi binh đao tới, huynh đệ các con hãy ra ngoài nói chuyện đi."

    Lạc Nhung Đăng Ba cúi đầu nói: "Vâng, không biết Phật sống còn có dặn đò gì không?"

    Phật sống chắp tay. thong thả nói: "Con là chủ của thành Cô Tàng, thành Cô Tàng chìm trong tai họa binh đao hay là được đại cát đại lợi, tất cả đều nẳm trong ý niệm của con. một ý niệm khiến con thành ma quỷ hay thành tiên sư. tất cả đều do con. con hãy tự quyết định đi."

    "Vâng, cẩn tuân lời Phật sống giáo huấn."

    Lạc Nhung Đăng Ba cùng với Trát Tây Đa Cát khấu đầu ba cái rồi nín thở lui ra ngoài.

    Hai người vừa đi thì sau Phật đài liền xuất hiện một người đội mũ che mạng đen. người đó bỏ mạng ra, khuôn mặt mắt ngọc mày ngài, dung mạo như một bức tranh, đó chính là Mã Diệc.

    Mã Diệc tươi cười nói: "Phật sống lòng dạ từ bi, thành Cô Tàng vì thế mà tránh được binh tai.

    đúng là Phật sống công đức vô lượng."

    Phật sống mỉm cười chắp tay nói: "Thiện tai.

    Dương Hạo mở lại cổ đạo Tây Vực, làm cho chư bộ thống nhất dưới một hiệu lệnh, đây là đại sự làm tiêu tan binh tai, làm cho đất đai phồn vinh, cứu khổ sinh linh lầm than, ngay cả khi không có thư tín của Phật sống Đạt La, bần tăng cũng muốn vì sự hòa bình của Lương châu mà bỏ ra chút sức lực.

    Lạc Nhung Đăng Ba vốn không có dã tâm xưng vương, xin thỉnh Mã Diệc cô nương hồi báo lại với Dương Hạo, thỉnh ngài ấy đừng vội bắt đầu chiến tranh, hãy cho Lạc Nhung Đăng Ba một chút thời gian, nó sẽ đưa ra sự lựa chọn sáng suốt."

    Mã Diệc tươi cười như hoa. chắp tay lễ Phật: "Phật sống từ bi, đại nhân nhà ta cũng nghĩ như vậy, chỉ là mười lăm vạn đại quân cứ cắm trại tại đây. ngày nào cũng tiêu hao vô số lương thực, cho nên con đường tây chinh của đại nhân nhà ta sẽ không vì Lương châu mà lỡ dở thời cơ.

    Như thế nàv đi. cứ lấy ba ngày làm thời hạn, nội trong ba ngày, Lạc Nhung Đăng Ba chịu hiến thành đầu hàng thì đại nhân nhà ta tự sẽ bảo vệ phú quý cho ngài ấy, trong tiết phủ cũng sẽ có một chỗ cho ngài ấy, qua ba ngày, đại quân sẽ công thành..."

    "Tang..."

    Tiếng chuông chùa vang lên. chấm dứt cuộc nói chuyện giữa Phật sống và Mã Diệc...

    Cổ thành Phần châu, tháng sáu. ngày nóng như lửa đốt.

    Tiếng ve sầu kêu không dứt, trưởng quầy của hiệu thuốc Hiểu Lâu uể oải nằm phục xuống bàn, cây phất trần trong tay mệt mỏi phất qua chiếc bàn.

    Một hán tử mặc thanh y, đầu quấn khăn bước nhanh vào hiệu thuốc, gõ gõ ngón tay xuống bàn.

    Trưởng quầy Tây Môn mệt mỏi ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn hắn, thấy hán tử tuổi tác còn trẻ. có chút thanh tú. chỉ là đôi lông mày quá rậm, mang theo một chút hắc khí trên môi còn có một nốt ruồi đen, làm cho người ta không thuận mắt lắm. liền mệt mỏi ngáp một cái, nói: "Khách quan muốn mua gì?"

    Hán tử mặc thanh y liền nói: "Tỳ sương."

    Trưởng quầy Tâv Môn lại ngáp một cái, đưa tay ra nói: "Mua bao nhiêu?

    Có giấy đơn đảm bảo không, loại thuốc này không phải có thể tùy ý mua được."

    Hán tử thanh y quay đầu lại nhìn, đột nhiên nhìn hắn rồi thấp giọng nói một câu gì đó.

    Trưởng quầy Tây Môn vốn đang buồn ngủ gục đầu đột nhiên mở to mắt ra.

    Hán tử mặc thanh y đó xoa xoa cằm. tay chỉ trước ngực và làm một vài động tác, trưởng quầy Tây Môn liền vội vàng đứng dậy, lắp bắp nói: "Ngài...ngài là..."

    Hán tử mặc thanh y liền ngồi gục đầu xuống bàn, tùy ý nhặt mấy thứ thuốc, thấp giọng nói: "Nói ít thôi, có thư tín của ta không?"

    Trường quầy Tây Môn vội nói: "Có. có. mời tiểu...tráng sĩ tới hậu phòng."

    Hán tử mặc thanh y liền hắng giọng một cái: "Không cần đâu.

    ở đây là được rồi, mang ra đây."

    Trưởng quầy Tây Môn run rẩy lấy từ trong người ra một bức thư, hán tử thanh y giật lấy. vội vàng mở ra đọc một lượt, cười lạnh một tiếng, cắn răng nói: "Chiết Lan vương?

    Thật là khảng khái!

    Đại ca không có tiền đồ gì. tên Dương Hạo đó nếu như không có bản lĩnh gì, ta có thể vì hắn mà chịu ấm ức thì cũng sẽ làm cho hắn không thể chịu nổi.

    Nếu hắn đã có bản lĩnh thì ta lại không chịu hạ giọng để chịu sự ức hiếp của người trong Dương gia nhà hắn.

    Làm gì có ai rời xa hắn mà lại không sống tốt chứ?

    Duyên phận đời này, đứt rồi!"

    Trường quầy Tây Môn chỉ biết thân phận của nàng chứ không biết chuyện phát sinh giữa hai nhà Chiết Dương, nghe nàng tự nói một mình thì ngẩn ra, lại vẫn không hiểu tại sao.

    Chiết Tử Du nói ra những lời trong lòng, đột nhiên nhớ ra trong quầy vẫn còn có một người đang đứng, bất giác nóng mặt. xấu hổ trợn mắt lên. nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa ta móc mắt ông.

    Trưởng quầy Tây Môn giật nảy mình, vội vàng xua tay nói: "Lão hán không có nhìn, không có nhìn gì cả."

    Chiết Tử Du hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu như ngay cả hậu lộ của Chiết đại tướng quân hắn cũng đã sắp xếp xong rồi thì xem ra ta không cần phải lo lắng nữa rồi.

    ông chuyển lời lại rằng, chỉ cần nói bây giờ ta rất tiêu diêu tự tại. bảo huynh ta không cần phải lo lắng."

    Chiết Tử Du nói xong rồi quay bước đi, trưởng quầy Tây Môn không nhịn nổi mà gọi với tới: "Ngũ công tử. người muốn đi đâu?"

    Chiết Tử Du không trả lời. trưởng quầy Tây Môn vội vàng nhảy từ sau quầy ra, đợi khi ông ta đuổi tới cửa, ngẩng đầu lên thì chỉ thấy phố xá rộn ràng, người qua người lại, sớm đã không thấy bóng dáng của Chiết Tử Du đâu nữa.

    Chiết gia nhận được tin Chiết Tử Du đã từng xuất hiện ở Phần châu, bây giờ nàng ta lại từ Hạ châu đến Tuy châu, rồi từ Tuy châu tới Phần châu, nam trước đông sau. cả con đường hành trình hướng tới Trung Nguyên lập tức đã truyền tin tức đến, Chiết Ngự Huân lệnh cho mọi người phải men theo chặng đường đó mà tìm kiếm thăm dò tin tức của nàng, nhưng Chiết Tử Du từ khi lộ diện ở Phần châu thì cũng khó có thể tìm được tung tích của nàng ta.

    Tập họp cả hai tổ chức mật vụ cắm chốt tại tất cả các quan ải, cổng thành, cửa qua lại, các con đường chủ đạo đều không có cách nào tìm ra được tăm hơi của nàng.

    Chiết Tử Du đã như hòn đá lặn dưới đại dương.

    ***

    Lúc này, Chiết Tử Du đã rời khỏi Phần châu, chuyển tới hướng tây.

    đến dưới núi Lục Bân của Lũng Tây.

    Thế núi Lục Bàn hùng vĩ, cao vút tầm mây, cao khoảng ba nghìn trượng.

    Nơi này khí hậu mát mẻ. xuân đi thu đến không thịnh hạ, khi thời tiết thịnh hạ đến nơi đây thật sự không khí vẫn rất mát mẻ. tinh thần sảng khoái vui vẻ.

    Chiết Tử Du đi nam vượt bắc, đi qua rất nhiều nơi, nhưng mỗi lần đều có một sứ mệnh nào đó. hành sắc vội vàng, duy chỉ có lần này là do bị tổn thương vì tình, tự mình đi du ngoạn thiên hạ.

    để có thể tĩnh tâm lại thướng thức cảnh hùng vĩ, tươi đẹp của sơn xuyên đại trạch, lòng thoải mái trở lại.

    Mặt trời mới mọc lên ở phía đông, màn sương vẫn từ từ trôi, rồi rơi đọng lên lá, phảng phất một mùi vị của tiên cảnh nhân gian.

    Chương 8: NHất Diệp Tùy Phong

    Chiết Tử Du thức dậy trong chiếc lều dựng dưới tảng đá, dùng nước suối trong vắt rửa khuôn mặt xinh đẹp. súc miệng đánh răng, thu dọn đồ đạc. lấy một chiếc thoa gỗ cài lại tóc.

    đi vào rừng một vòng, rồi quay trở về một con gà lông ngũ sắc. mang ra bên bờ suối làm sạch rồi quay trở lại lều mang nồi ra bắc lên bếp. nổi lửa.

    Sau đó con gà được nướng chín, mùi thơm tỏa ra khắp nơi, nàng lại đứng dậy.

    đến bên con ngựa buộc ở gốc cây, lấy một chiếc túi từ trên yên ngựa ra.

    Bên trong đựng đầy muối và gia vị.

    Nàng trở lại bên bếp lửa. vừa quay quay con gà. vừa cho thêm gia vị vào.

    Khi mùi thơm của con gà càng đượm hơn thì Chiết Tử Du liền hít hít mũi, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười hài lòng, lại lấy từ eo ra một bình rượu, khoanh chân ngồi, chuẩn bị thường thức.

    Nàng xé cái đùi gà ra. vừa cắn một miếng, lại mở nắp bình rượu, vừa đưa lên môi thì nghe thấy có tiếng đấm đá kêu la vang lên.

    Chiết Tử Du cau mày lại.

    đứng dậy phục dưới tảng đá, cầm đao nhìn về phía trước...

    Chiết Tử Du đưa mắt nhìn qua thì thấy một tú sĩ mặc thanh sam tay cầm kiếm đang đấu với một đám đại hán mặc trang phục Thổ Phồn, vừa đánh vừa lui. lui về tới hướng núi.

    Những đại hán mặc trang phục Thổ Phồn đó bao vây lấy hắn. bày tám thanh đại đao múa lượn trước mặt hắn, chặn hết đường tháo lui của hắn.

    Ngựa, lều bạt, một số vật dụng nữ nhi cần dùng của Chiết Tử Du đều ở đó. vẫn còn chưa kịp thu lại, bản thân cũng không sợ hãi bỏ chạy.

    Thấy việc không liên quan đến mình liền đứng thẳng dậy bước ra từ sau tảng đá.

    Đây cũng là một số kinh nghiệm giang hồ hành tẩu mà nàng học được, không khai hành tung, làm rõ thân phận bàng quan, việc không liên quan đến mình thì hai bên tìm thù cũng sẽ không kéo mình vào cuộc.

    Bẳng không ở trong hoang sơn dã lĩnh này nàng lại lén lút trốn ở một bên. một khi bị người ta phát hiện thì sẽ rất khó giải thích.

    Chiết Tử Du cũng lại là một cao nhân to gan. mắt thấy hai bên xông lên thảm thiết mà vẫn có thể đứng ung dung trước tảng đá. vừa ăn thịt vừa uống rượu, vừa chậm rãi xé từng miếng thịt, vừa xem hai bên giết nhau.

    Những đại hán đó dáng người khôi ngô.

    động tác lại cực nhanh nhẹn, loan đao.

    đao phong soàn soạt, ác liệt vô cùng.

    Còn người võ sĩ mặc thanh sam kia lại linh hoạt như một người cá.

    động tác mau lẹ, né tránh các phía, trong ánh lóe nhanh như điện của đao mà cũng kịp đưa kiếm ra đỡ. rồi thanh kiếm trúc xanh trong tay cũng nhanh chóng phi ra như lưỡi của một con rắn độc. kịp thời đánh trả.

    để lại trên người đối phương một số vết thương.

    Người mặc thanh sam đó từ từ xuất kiểm ra, ánh kiếm lóe lên. thoắt một cái đã bức lui mấy đối thủ trư mật. sau đó lại dựa vào thân pháp cắm cành liễu, cong eo. rồi dựa vào sự linh hoạt của người mà tránh những loan đao đang công kích, lại còn kịp quay sang liếc nhin trộm bên Chiết Tử Du, thấv một thiếu nữ mĩ miều, da trắng như tuyết, người mặc huyền y đang ngồi đó. thấy nàng ngồi nhìn cảnh chém giết máu tanh mà lại không hề hoảng sợ, còn ngồi ung dung ăn đồ. bất giác thấy kinh ngạc.

    Hắn vừa quay đầu lại thì Chiết Tử Du cũng kịp nhìn rõ dáng người hắn, thấy đó là một công tử tuấn tú mày thanh mắt tú, môi hồng răng trắng, một người hiếm thấy.

    Hắn mặc một bộ thanh sam, trên vai còn buộc nghiêng một chiếc túi, dán sát vào người, nhưng hắn lúc tiến lúc lùi.

    động tác cứ như ma quỷ, hoàn toàn không chút ảnh hường.

    Công tử thanh y đó chỉ vội vã nhìn lướt một cái, phân tâm chưa quá một khắc thì hai thanh loan đao đã xé gió lao tới. tú sĩ thanh y vội lui xuống, mũi nhọn của trường kiếm trong tay lại vung lên. phát ra tiếng kêu thê lương, chạm vào thanh loan đao, thanh loan đao vừa cong một cái thì hắn liền nhân thời cơ mà nhảy lên. lại tránh được sự công kích nguy hiểm. lúc này không còn dám phân tâm nữa, chỉ chuyên tâm với đối phó với địch.

    Chiết Tử Du ngồi một bên nhìn, chỉ cám thấy tú sĩ thanh y nàv không những thân pháp kì quái linh hoạt, kiếm thuật cũng xuất quỷ nhập thần.

    Trong tức thời vẫn có thể xuất ra được mấy chiêu quyền pháp, trưởng pháp, lần nào cũng áp chế thần kì.

    Xem ra nếu luận về võ công thì tú sĩ thanh sam này không những cao mình hơn mình, so với những tên võ sĩ Thổ Phồn kia còn cao minh hơn nhiều.

    Những võ sĩ Thổ Phồn đó võ công không bẳng tú sĩ thanh sam, nếu như đơn đả độc đấu thì e là không phải đối thủ của hắn, nhưng đao pháp của bọn họ vừa nhanh lại vừa tàn nhẫn, độ và lực của đao có một mùi vị của vô địch, nó cũng đủ làm triệt tiêu lực sát thương của kĩ xảo chiêu thức, huống hồ bọn họ lại đông như vậy. bọn họ lại phối hợp rất ăn ý với nhau, triệt tiêu ưu thể thân pháp của tú sĩ áo xanh, trong nháy mắt. hai bên lại đánh ngang tài ngang sức.

    Lúc này. tú sĩ thanh sam vừa trả đòn tránh đòn vừa từ từ di chuyển về phía Chiết Tử Du.

    Chiết Tử Du cũng không biết hắn là do bị địch ép hay là cố ý. chỉ có điều tất cả đồ đạc của nàng đều ở đây, muốn nàng tay không mà chạy đi thì nàng không chịu.

    Chiết Tử Du nhíu mày, tay vẫn cầm chiếc đùi gà. một tay cầm bầu rượu, chậm rãi ăn, nhưng trong lòng lại ngầm đề phòng, tránh gặp phải tai ương.

    Võ học của tú sĩ thanh sam đó quả thật rất phức tạp, kiếm pháp linh hoạt, lại còn không ngừng dùng thêm quyền pháp và chưởng pháp, có lúc lại dùng kiếm xuất ra mấy chiêu đao pháp.

    Đao thế xảo quyệt, rất có phong cách đao pháp Tây Vực. có điều, võ của hắn tuy phức tạp nhưng lại ứng dụng rất thành thục, rất có uy lực kì dị khó lường.

    Nếu như không phải những võ sĩ Thổ Phồn đó phối hợp mật thiết với nhau, thêm vào đao pháp liên hoàn, không để cho hắn nghỉ thì cho dù người đông cũng đừng hòng trói được hắn.

    Công tử thanh sam đó càng lúc lui càng gần, đột nhiên hắn hét to một tiếng, phất tay áo lên. rồi vang lên xoẹt xoẹt hai tiếng, hai chiếc mũi nỏ từ trong tay áo bắn ra, làm cho hai võ sĩ Thổ Phồn đang xông tới không kịp phản ứng. một người trúng một tên, kêu vang một tiếng rồi ngã gục xuống đất. người còn lại vẫn kịp hơi nghiêng người, mũi nỏ bắn trúng vào vai.

    Công tử thanh sam cười quỷ dị một tiếng, xoay người giống như một con li mao, một kiếm đầy hai đao ra. chân trái phi ra một cước, đạp thẳng vào ngực một tên võ sĩ Thổ Phồn, võ sĩ đó kêu lên một tiếng, áo bị rách ra, máu tươi bắn tung tóe.

    Hóa ra dưới đế giày của hắn lại giấu một lưỡi dao nhọn, thật không biết được trên người hắn có giấu bao nhiêu vũ khí nữa. hắn giống như một con nhím, toàn thân là gai sắc.

    Lần này công tử thanh sam vừa xuất thủ đã làm thương địch, thân pháp linh hoạt cơ linh của mình lại bị kiềm hãm.

    Bốn võ sĩ Thổ Phồn còn lại đồng thanh hô to. cùng lúc chĩa bốn thanh loan đao lên chém, như thể chém Hoa Sơn, phong tỏa ba đường tháo lui trước và hai bên của hắn.

    Ánh đao như điện, thế như sấm sét, còn phía đằng sau hắn lại chính là chỗ Chiết Tử Du đang đứng.

    Mắt thấy tú SĨ thanh y sắp bị ba thanh đao chém thành sáu mảnh, cơ thể hắn đột nhiên co lại, cả người như thu sát xuống đất giống như một đứa trẻ.

    Hắn khấu đầu một cái. từ trên lưng phát ra một tiếng "xoẹt", lại là một mũi nỏ xé lưng áo bay ra. bắn thắng về phía địch, ép cho người đó lui về phía sau.

    Cùng lúc này, người hắn lại đàn hồi như một quả cầu bằng da, lui nhanh về phía sau, hai thanh loan đao đã hiểm lại còn hiểm hơn, chém về phía hắn.

    Mấy động tác này nói thì dài, nhưng thực ra chỉ xảy ra trong thời gian lóe lên của ánh chớp, tú sĩ thanh sam lại lùi nhanh hơn về phía Chiết Tử Du.

    đột nhiên phân chướng đẩy một cái vào giữa eo của Chiết Tử Du làm cho cả người nàng bị đẩy ra, mượn cơ hội này mà vươn người dậy. giơ kiếm xông lên người ở phía cánh phải.

    Chiết Tử Du không ngờ con người này lại ác độc như vậy, lại dám dùng người vô tội để thay hắn đỡ đao.

    Lần này xông lên phía trước, khó khăn lắm mới nghênh về phía hai người bên trái, có nàng ngăn cản võ sĩ Thồ Phồn thì tú sĩ thanh sam đó không còn phải lo lắng nữa, thẳng người mà tiến, chiếc kiếm trong tay giống như một con rắn độc vươn người cắn lấy yết hầu của võ sĩ Thổ Phòn bên cánh phải.

    Chiết Tử Du vừa kinh ngạc vừa tức giận, chỉ kịp quát lên một tiếng: "Đê tiện!"

    Nhưng đao trong tay hai võ sĩ Thổ Phồn không hề dừng lại.

    đã xoay chuyển tới. hơn nữa bọn họ tuy biết nữ tử này không phải cùng bọn với tú sĩ thanh sam nhưng cũng hoàn toàn không có ý tha cho nàng.

    Chiết Tử Du hét lên một tiếng, đùi gà bên tay trái phi về phía một người trước mặt, bình rượu tay phải phi về phía người còn lại, đưa tay ra rút thanh kiếm ở bên eo. không nghĩ ngợi gì nữa, liền xông lên phía võ sĩ Thổ Phồn đang vội vàng xoa mặt vì rượu bay đầy mặt.

    Mượn thời cơ Chiết Tử Du ngăn cản địch, tú sĩ thanh sam đó lại kết liễu được một võ sĩ Thổ Phồn nữa, sau đó xoay người lại. cùng Chiết Tử Du công kích mấy người còn lại.

    "Keng keng keng" Chiết Tử Du liên tiếp công kích bẳng kiếm, ép lui được một võ sĩ Thổ Phồn trước mặt. rồi quay lại hướng kiếm về phía tay trái của tú sĩ thanh sam.

    Tú sĩ thanh sam hình như đã biết nàng sẽ ức hận mà trả thù, liền cười ha ha, đỡ lại kiếm, đỡ được kiếm này lại nhảy ra đỡ một kiếm của võ sĩ Thổ Phôn. rồi cười sảng khoái nói: "Mĩ nhân nếu như muốn báo thù thì cũng phải giải quyết trước mấy tên này đã, một cô nương tuấn tú như cô e là chúng sẽ không buông tha đâu."

    Trong thời gian Chiết Tử Du phản đòn thì loan đao trước mặt lại như âm hồn không tiêu tan bổ về trước mặt. không để lại cho tên tú sĩ thanh sam vô sỉ đó một kiếm, mà phải khua kiếm ra đỡ đòn.

    Kiếm vừa chém tới thì thấy được ánh mắt tham lam háo sắc của tên võ sĩ Thổ Phồn đó. biết được mấy tên Thổ Phồn này cũng không phải là loại tốt đẹp gì.

    đành phải cắn răng gia nhập chiến đoàn.

    Trong nhất thời, ba người cùng xông lên chém giết, Chiết Tử Du và tú sĩ thanh sam cùng một phía cùng giao thủ với võ sĩ Thổ Phồn, chém giết lẫn nhau một phen.

    Những võ sĩ Thổ Phồn đó vốn đã bị tú sĩ thanh sam áp đảo, lại thêm đoản kiếm của Chiết Tử Du, dưới sự liên thủ của hai người, không ngừng có người bị trúng kiếm mà ngã xuống.

    Kiểm pháp của tú sĩ thanh sam này rất độc ác.

    Một kiếm đâm ra không phải là cổ họng thì chính là ngực, xương sườn, phàm trúng kiếm của hắn thì rất khó có cơ hội sống sót.

    Chiết Tử Du lại chỉ chống đỡ, ngăn cản.

    âm thầm chờ đợi cơ hội. khi người mặc thanh sam đó đâm một kiếm tới người võ sĩ Thổ Phồn cuối cùng thì Chiết Tử Du liền cong tay lật một cái, đột nhiên đâm thẳng vào kiếm của hắn.

    Người mặc thanh sam vừa mới xuất kiếm đâm võ sĩ Thổ Phồn, lực cũ đã tận. lực mới chưa sinh ra, Chiết Tử Du lúc trước khi xuất kiếm đâm Lữ Động Tân đều được hắn tán dương một câu là kiếm như sét đánh.

    Lúc này lực lại tích tụ đủ, sao có thể không nhanh được?

    Người tú sĩ thanh y đó không kịp thu kiếm.

    Mắt thấy Chiết Tử Du đang hướng mũi kiếm nhọn về phía kiếm của mình thì chỉ đành lùi lại.

    Lúc nàv võ sĩ Thổ Phồn mới ôm cổ mà ngã ngửa xuống đất. kiểm trúc vẫn rung rung cắm ở ngực hắn.

    Trong lòng Chiết Tử Du rất hận, một kiếm vướng tay. lại không chịu bỏ qua. liền liên tiếp vung vài nhát nữa, làm cho người mặc thanh sam phải cuống cuồng lui về phía sau.

    Sau khi người mặc thanh sam lui được bảy bước thì đã ổn định được thân hình, hai tay đột nhiên xoay xoay như ôm một quả cầu. vòng qua trái, vòng qua phải, biến hóa khôn lường, cũng không biết là đã dùng thân pháp kì diệu gì mà lại di chuyển người gần về phia trước, gần sát tới Chiết Tử Du.

    Nếu như thứ mà trong tay Chiết Tử Du đang cầm không phải là đoản kiếm, bị hắn áp sát người như vậy thì kiếm trong tay quả thật đã trở thành một thứ bỏ đi, nhưng cho dù là như thế thì uy lực của kiếm trong tay nàng cũng bị giảm đi. giao thủ mấy lần, vùng cổ tay của tú sĩ thanh y đó vừa đè vừa xoa. xương cánh tay mình như thể không còn độ cong nữa. khi thân hình cùng giao thoa qua với nàng lại nắm chặt lấy cổ tay của nàng, vặn cổ tay nàng ra đằng sau lưng.

    "Thiên, sơn, chiết, mai. thủ?"

    Chiết Tử Du nghiến răng nghiến lợi. vô cùng tức giận.

    Nàng đường đường là nhị tiểu thư Chiết gia, thân phận tôn quý, bây giờ lưu lạc đến thiên nhai, nhìn thì rất ung dung nhưng lại có duyên cớ. nỗi buồn đằng sau đó.

    Tất cả đều là vì sự sĩ nhục của bại tướng Đường Diễm Diễm năm xưa trước mặt Dương Hạo. hình ảnh đó đến bây giờ vẫn còn nguyên trong trí nhớ nàng, thủ pháp cầm nã mà Đường Diễm Diễm sử dụng nàng cũng thường âm thầm nghiền ngẫm, tìm cách phá giải.

    Ai ngờ đến hôm nay, trên núi Lục Bàn này lại gặp một người biết loại võ công này, thủ pháp xuất ra giống y hệt Đường Diễm Diễm.

    Chiết đại cô nương thực sự tức đến phát điên.

    Sau khi người mặc thanh sam giữ được tay nàng ở phía sau liền dựng thẳng tay làm đao. một tay chém về phía gáy của nàng, hoàn toàn không có ý thương hoa tiếc ngọc, nhưng sau khi nghe thấy Chiết Tử Du nói ra tên môn pháp công phu này của mình, bàn tay hắn vốn đang chém chạm tới gáy của Chiết Tử Du liên lập tức cứng đơ lại. kinh ngạc nói: "Cô là ai?

    Sao lại biết công phu này?"

    Người giả trang thành nam tử mặc thanh sam này chính là cố Trúc Vận. môn pháp cầm nã thủ mà nàng ta sử dụng chính là tập hợp của kiếm pháp thiên đạo của Lữ Động Tân, roi pháp hồ vĩ của Bạch Mẫu Đơn, quyền kiếm thái cực của Trần Đoàn, thêm nữa tất cả những võ công phức tạp mà nàng ta quen thuộc đều là do Mã Diệc khổ tâm lao lực để dung hòa kết hợp lại với nhau sáng tạo ra, trong đó còn có du già thuật mà Đông Nhi tự học ở Khiết Đan, có thể nói đây là một sự thành công lớn của sự tập hợp liên kết giữa các gia tuyệt học.

    Sau khi luyện thành môn pháp cầm nã thủ này vì Đồng Nhi sắp lâm bồn. cho nên chỉ có nàng và Mã Diệc, Diệu Diệu, Diễm Diễm, Oa Oa, Diệu Diệu còn có Chu Nữ Anh chưa "bế quan" học qua.

    Nói đến sự nắm vững môn công phu này thì mã Diệc là đệ nhất, nàng xếp thứ haỊ Đường Diễm Diễm là đại tiểu thư thân thể yêu kiều, khi còn nhỏ cho dù có học võ học căn bản nhưng vẫn thua xa hai người họ. cho nên luyện vẫn yếu hơn một chút.

    Sau khi môn pháp này được sáng chế ra thì Đường Diễm Diễm rất hứng thú với nó. còn đặt tên cho nó.

    Ba người vẫn chưa muốn khai tông lập phái thu nhận đồ đệ cho nên cái tên này chưa bao giờ được truyền ra ngoài còn khi dạy cho nhừng người ở Phi Vũ thì chỉ căn cứ vào điều kiện cơ thể mà truyền thụ một chút công phu tán thủ. cũng chưa từng nói cho bọn họ biết tên của thuật cầm nã thủ.

    Lúc này đột nhiên có người mở miệng ra đã gọi đúng tên của môn pháp cầm nã thủ này. nàng đương nhiên là không thể hạ thủ đả thương người.

    Chiết Tử Du bị nàng nắm chặt cổ tay. cơ thể chỉ có thể hơi cong về phía trước, rất khó khăn.

    Nếu như đổi một người khác vào. chịu sự khống chế của người khác. bại thì là bại, cũng không có gì là quá thể. nhưng nàng ấy là Chiết nhị tiểu thư.

    đã bao giờ phải chịu ấm ức. mất mặt như thế này đâu.

    Bây giờ từ cánh tay xuống mông bị người ta khống chế. quả thật là mất hết thể diện.

    Tuy nói lúc này ngoài tú sĩ thanh sam ra thì không còn ai bên cạnh, nhưng cũng vẫn rất xấu hổ. mất mặt.

    Hai lần!

    Liên tiếp hai lần!

    Cả đời này cũng chỉ có hai lần!

    Đường Diễm Diễm đã từng nói môn võ công này truyền từ Dương Hạo. hai lần mình bị mất mặt lại đều là do Dương Hạo dạy cho người ta môn công phu này để ăn hiếp mình, tên khốn kiếp!

    Chiết Tử Du khom người, thật sự khóc không ra nước mắt. nàng hận cái tên Dương Hạo đáng chém nghìn đao đó không lập tức xuất hiện ngay ở đây, để nàng nuốt từng miếng, từng miếng xương thịt của hắn, như vậy mởi có thể giải được hận trong lòng.

    Trúc Vận thấy nàng không trả lời. cau mày lại. tay lại thêm lực. nhưng mắt nàng dừng lại.

    đột nhiên nhìn thấy hoa văn ở trên cổ áo của Chiết Tử Du. không khỏi kinh ngạc, lập tức buông tay. thất thanh nói: "Cô là người của Tùy Phong?"

    Hóa ra trên áo của Chiết Tử Du có thêm một mảng hoa văn, hoa văn là hình lá rơi. nhìn qua thì chỉ là một loại hoa văn bình thường, không có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng người nào biết được rõ căn cơ thì nhìn sẽ biết đó chính là dấu của mật thám Tùy Phong.

    Nhất diệp tùy phong, tri thiên hạ thu.

    Người bên ngoài không biết bí mật này. nhưng nàng thân làm một trong tam đại cự đầu của mật thám Phi Vũ. họp tác mật thiết với Tùy Phong Phủ châu, sao có thể không biết được?

    Ban đầu khi Chiết Tử Du quản lí mật thám Tùy Phong, đã làm mấy bộ y sam nam nữ để hành tẩu bên ngoài, bên trên đều có kí hiệu của Tùy Phong, bây giờ tuy bàn giao công việc cho sai sứ rồi, nhưng những y vật trên người nàng vẫn không có lí do gì phải bỏ cả.

    Lần nàỵ vì tức giận Đường Diễm Diễm, tức đến mức sau khi về nhà đã vội vàng thu dọn mấy bộ quần áo và ít tiền bạc rồi phi ngựa đi xa, nên loại y phục này cũng mang theo.

    Chiết Tử Du nghe thấy hắn ta vạch ra thân phận mình, bất giác cũng ngẩn ra, chiếc kiếm đang lăm le đằng sau lung cũng cứng lại, tức giận nhìn hắn nói: "Ngươi là ai?"

    Khóe miệng Trúc Vận hơi nhếch lên. lật áo mình ra. cười ha ha: "Đây thật là đại thủy tràn vào miếu Long vương.

    Người một nhà mà không nhận ra.

    Nếu sớm biết cô nương là người của Tùy Phong thì cho dù có rơi vào tình cảnh nguy hiểm hơn nữa cũng sẽ không dùng cô nương làm lá chắn thịt đâu.

    Quả thật rất có lỗi."

    Trúc Vận lật cổ áo.

    Chiết Tử Du liền thấy trên cổ áo nàng cũng thêu hoa văn cực giống với hoa văn trên cổ áo mình, chỉ có điều hoa văn trên cổ áo Chiết Tử Du chỉ có một mảng, còn hoa văn trên cổ áo Trúc Vận lại là hai mảng nối liền nhau.

    Nhìn thì giống như một đôi cánh.

    Đây là một loại nhận diện mà Phi Vũ đã mô phỏng thiết kế của Tùy Phong.

    Đương nhiên muốn nhận biết thân phận của một người còn phải xem ám ngữ.

    ấn chứng thủ thế của người đó. chứ không thể chỉ dựa vào mấy thứ này.

    "Ngươi là người của Phi Vũ?"

    Chiết Tử Du lúc này mới chợt hiểu, nhìn theo thủ thế của đối phương để xác nhận thân phận của hắn.

    Trúc Vận thành thục làm mấy thủ thế. lúc này mới nhìn rõ dáng vẻ của Chiết Tử Du. bất giác ngẩn ra, nàng ta rất tinh minh, Chiết Tử Du nhìn không ra thân phận của nàng, hơn nữa từ phía sau cho dù có nhìn ra dáng người thật của nàng thi e rằng cũng không nhớ ra, nhưng Trúc Vận lại nhớ ra được dáng vẻ của Chiết Tử Du.

    Trước đây, Đường Diễm Diễm đã ra lệnh cho cho tất cả các mật thám của Phi Vũ phải thăm dò tin tức của Chiết Tử Du. nàng cũng biết tin này. hơn nữa là một lãnh đạo nòng cốt của Phi Vũ, nàng cũng có con đường tin tức riêng của mình, biết được nhiều chuyện nội bộ hơn những mật thám bình thường, nguyên nhân trước hậu quả sau của chuyện này nàng đều biết.

    Lúc này, đã thấy được Chiết Tử Du. thoắt cái nhận ra thân phận nàng.

    Trác Vận chợt giật mình, đối với nguyên nhân nàng ta đột nhiên li kì xuất hiện ở đây đã hiểu ra. thấy nàng ta vẫn chưa nhận ra thân phận của mình, Trúc Vận liền vừa nghĩ cách làm sao có thể dụ được nàng ta quay về Hạ châu, vừa chắp quyền cười nói: "Đúng vậy, ta là người của Phi Vũ, tại hạ họ Giả tên Đại Dung."

    Chiết Tử Du thăm dò nàng ta từ trên xuống dưới, nghe thấy tên của tú sĩ thanh y quả thật là rất tầm thường, so với dáng vẻ một bậc nhân tài, môi đỏ răng trắng thì quả là tương phản, có điều người này nhìn tuy tuấn tú, nhưng Chiết Tử Du đối với nàng ta lại không có chút thiện cảm nào. nàng lạnh lùng nói: "Vừa nãy không phải ngươi thật sự muốn đẩy ta ra thay ngươi chắn đao hay sao?"

    Trúc Vận cười khan nói: "Không sai, để bảo vệ tính mạng của chính mình . hoàn thành sứ mạng của ta, thì với một người không hề quen biết tại sao ta lại phải để ý?

    Có điều, nếu như lúc nãy biết cô nương là người của Tùy Phong thì ta sẽ không làm như vậy."

    Chiết Tử Du tức giận nói: "Ngươi đương nhiên sẽ không cần làm như thế. nếu như ngươi biết được thân phận ta thì sẽ lớn tiếng kêu ta tới giúp."

    Trúc Vận cười hì hì nói: "Lúc đó chẳng phải không biết cô nương là ai hay sao?

    May mà CÔ nương không sao. nếu không ta sẽ canh cánh trong lòng không yên.

    Không biết cô nương tên gọi là gì?

    Lần này đến đây có phải cũng là vì thăm dò động tĩnh của người Thổ Phồn không?"

    Chiết Tử Du mắt chợt lóe. tùy miệng nói: "Ta họ Chiết, Chiết Đường."

    "Chiết Đường?

    Tên rất hay."

    Trong mắt Trúc Vận chợt lóe lên ý tinh nghịch: "Xem ra Diễm phu nhân thật sự đã đắc tội với Chiết Đường rồi?

    Ha ha."

    Chiết Tử Du vẫn chưa hề nhận ra ánh quỷ dị ở trong mắt kẻ thích khách mười hai tuổi đã bắt dầu giết người này, lại tiếp tục nói: "Gần đây các tộc Thổ Phồn của Lũng Tây vừa kết liên minh vừa qua lại mật thiết với người Tống.

    Tùy Phong chúng ta cũng đang chú ý tới động tĩnh của bọn chúng, cho nên phụng chỉ của công tử Chiết Duy Chính, tại hạ cũng đến đây thăm dò tin tức."

    Trúc Vận cổ ý tỏ ra kinh ngạc nói: "Chiết Duy Chính?

    Phụ trách Tuy Phong không phải là cô nương Chiết Tử Du hay sao?"

    Chiết Tử Du không động sắc nói: "TÚI tức của các ngươi quá chậm rồi.

    Bây giờ nắm giữ Tùy Phong là đại công tử Chiết Duy Chính, Chiết cô nương giờ đã giao tất cả quyền cho ngài ấy rồi."

    Trúc Vận "chợt hiểu", nói: "Hóa ra là như vậv.

    Vậy thì cô nương không cần phải dò xét thêm nữa.

    Ta đã thám thính được bí mật của bọn chúng.

    Đợi khi ta trở về Hạ châu sẽ cùng chia sẻ tin tức này với Tùy Phong của cô nương, hơn nữa. thật không dám giấu, lần này ta còn lấy được một thứ hết sức quan trọng từ tay của người Thổ Phồn, bây giờ như thế này đã đánh rắn động cỏ.

    Chúng đang cho kị binh trinh thám lùng sục khắp nơi, đang cố tìm ra tung tích của ta.

    Lúc này cô nương mà tiến thêm vào thì chẳng khác nào chui vào miệng cọp.

    Còn ta đang muốn men theo núi Lục Bàn này, vượt qua ngọn đèo để trờ về Hạ châu, cả chặng đường e là cũng sẽ gặp không ít võ sĩ Thổ Phồn ra ngăn cản."

    Nàng lại làm bộ thấp giọng nói: "Cô nương cũng thấy rồi đấy, những võ sĩ Thổ Phồn này bám rất dai, một mình ta bất kể là có cải trang như thế nào cũng khó có thể tránh được tai mắt của chúng.

    Hơn nữa địch kị rất đông, chỉ bằng cô nương có thể giúp ta một tay, như vậy hi vọng ta thành công trở về Hạ châu sẽ lớn hơn nhiều."

    Chiết Tử Du nhìn cái túi mà Trúc Vận luôn mang theo trên người, cái túi đó không lớn như lại nặng trình trịch, cũng không biết là thứ gì. có điều nhìn nàng ta trong cảnh hỗn chiến lúc nãy, bất kể là nguy hiểm như thế nào cũng bảo vệ chặt cái túi. nên nghĩ chắc rằng cái thứ quan trọng mà nàng ta nói đang nằm trong đó.

    Chiết Tử Du không kiềm chế được, hỏi: "Là thứ gì vậy, quan trọng như vậy sao?"

    Trúc Vận cười ha ha, nói: "Cô nương nên biết quy tắc của chúng ta, nó có chút cơ mật, thứ cho ta không thể tiết lộ."

    Chiết Tử Du hừ lạnh một tiếng, lại hỏi: "Ngươi ờ dưới trướng của Dương thái úy chắc cũng phải là một nhân vật quan trọng nhỉ?"

    Trúc Vận chớp chớp mắt mấy cái, nói: "Sao lại hỏi như vậy?"

    Chiết Tử Du nói: "Theo ta biết, loại công phu Thiên Sơn Chiết Mai Thủ này là công phu của Dương Hạo. nếu như ngươi không phải là nhân vật quan trọng dưới trướng của hắn thì sao hắn lại truyền thụ lại công phu này cho ngươi?"

    Trúc Vận cười nói: "Cô nương, ta thấy tin tức của Tùy Phong các cô hình như cũng không được linh hoạt lắm.

    Công phu Chiết Mai Thủ này không phải là do Dương thái úy truyền cho.

    Thực ra Dương thái úy cũng không biểt môn công phu này, môn công phu này là do Mã Diệc đại nhân, thống lĩnh của mật thám Phi Vũ truỳên thụ, mỗi một người trong mật thám Phi Vũ đều biết một ít loại võ này."

    Chiết Tử Du rất ngạc nhiên: "Không phải là Dương Hạo?

    Dương Hạo không biết môn võ công này?"

    Trúc Vận nói: "Đúng vậy.

    đại nhân nhà ta quá bận rộn, nào có thời gian để tập loại công phu cầm nã thủ này?"

    Chiết Tử Du kinh ngạc một hồi lâu. rồi lại tự lẩm bẩm: "Thi ra là thế thì ra là thế."

    Trúc Vận lại nói: "Tiểu Đường cô nương, thứ mà ta lấv được hết sức quan trọng, không chỉ có tác dụng cực lớn với Dương thái úy nhà ta mà bên Chiết soái Phủ châu cũng sẽ có lợi. hai nhà chúng ta vốn cùng hưởng vinh nhục mà. cô nương có thể đồng ý giúp ta một tay mang nó về Hạ châu được không?"

    Chiết Tử Du trầm ngâm một lát, do dự nói: "Thứ này thật sự rất quan trọng sao?"

    Trúc Vận đưa hai tay ra nói: "Cô nương nhìn xem, bọn họ phải phái những võ sĩ võ nghệ cao minh ra để truy sát, nghĩ cũng biết nó quan trọng như thế nào rồi chứ."

    Mắt thấy Chiết Tử Du có chút do dự.

    Trác Vận thầm nghĩ: "Việc đại cô nương này tức khí bỏ đi đã làm náo loạn cả Hạ châu và Phủ châu, xem ra thái úy đại nhân rất để tâm đến nàng ta.

    Lần này dụ được nàng ta về, đại ca của nàng ta chắc sẽ trói nàng ta lên kiệu hoa rồi gả vào nhà thái úy làm nương tử. nếu không dụ cho thật ngọt thì làm sao nàng ta mới chịu theo ta về, dù sao thì cái lợi không được nhường cho người khác, chi bằng dùng thuật cầm nã dẫn dụ nàng ta. nàng ta đối với việc thất bại dưới tay Diễm phu nhân vẫn luôn canh cánh trong lòng, dùng cách này tất cá sẽ ngoan ngoãn cắn câu."

    Nghĩ đến đây.

    Trúc Vận lại cười: "Thân làm mật thám, biết thêm một số kĩ nghệ thì càng thêm an toàn, cô nương nếu như bảo vệ ta trở về Hạ châu, thì ta sẽ truyền thụ lại thuật cầm nã cho cô nương coi như là báo đáp.

    Cô nương thấy thế nào?"

    Chiết Tử Du vừa mới rời khỏi Hạ châu, nếu như mình lại tự trở về Hạ châu thì cũng mất mặt quá, nhưng nghe nói thứ trên người con người này rất quan trọng, lại sợ hắn thật sự không thể đưa về được, lỡ mất đại sự. cho nên trong lòng vẫn không thể quyết được, lúc này vừa nghe Trúc Vận nói, thì lòng lại nghiêng thêm một chút về quyết định, trở lại Hạ châu.

    Chiết Tử Du thầm nghĩ: "Chi bằng cứ theo hắn về Hạ châu, nếu như có thể có cơ hội học được từ tay hắn Thiên Sơn Chiết Mai thủ thì ta còn có thể trả lại nỗi nhục cho Đường Diễm Diễm, đợi khi tiến vào phạm vi cùa Hạ châu rồi, ta lại rời đi là được."

    Cho nên nàng liền dứt khoát đáp lời: "Được, vậy ta sẽ cùng Giả công tử đi chuyến này."

    Trúc Vận mừng rỡ, đưa tay ra kéo nàng, miệng cười toe toét nói: "Như thế là rất tốt. chúng ta cùng về Hạ châu thôi."

    Chiết Tử Du bật người lùi lại, mắt trợn lên.

    ấn kiếm tức giận nói: "Giả công từ."

    Trúc Vận dang hai tay ra, kinh ngạc nhìn dáng vẻ tức giận của Chiết Tử Du. lúc này mới phản ứng lại, không nhịn được mà cười khúc khích: "Mọi người đều là nhi nữ giang hồ, ta chẳng qua coi cô nương là huynh đệ mà thôi, hà tất phải câu nệ lễ nghĩa tiểu tiết?"

    Trúc Vận bĩu môi nói: "Nào.

    Chúng ta cùng xem xem trên người mấy tên Thổ Phồn đó có gì hay không."

    Chiết Tử Du quay người bước đi: "Ta đi thu dọn đồ đạc."

    Trúc Vận cười ha ha. vừa đi kiểm tra một lượt các thi thể. vừa lớn tiếng hỏi: "Chiết cô nương, đã từng hẹn ước với người nào chưa?"

    Chiết Tử Du ngồi xổm sau tảng đá, tháo lều ra. tức giận nói: "Liên quan gì đến ngươi?"

    Trúc Vận cười khan hai tiếng, ranh mãnh hỏi: "Đúng lúc tiểu sinh vẫn chưa có vị hôn thê nào.

    Chiết cô nương bao nhiêu tuổi rồi?"

    Chiết Tử Du mở cái trướng dưới đất. thầm nghĩ: "Cái tên mật thám mắt la mày lém Dương gia xem ra không đáng tin lắm. một nữ tử như ta, võ nghệ lại không bằng hắn, vạn nhất..."

    Nàng nhíu mày suy nghĩ một lúc. liền đứng dậy bước tới bên cạnh ngựa, quay lại nhìn tên Già Đại Dung đó đang lật xác tìm đồ, đợi khi hắn không chú ý, liền nhanh chóng rút một cái chủỵ nhét vào trong ống giầy.

    Mười dặm thành đông Lương châu.

    Bạch Tháp tự.

    Đây là một tòa viện tự không lớn, tương tự, các phòng được đắp bẳng đất vàng, trong hậu viện có một tòa tháp bùn đắp bẳng bạch phiến, trước tháp là một cái đài hoàng thổ các mặt rộng ba trượng cao một thước, đó là nơi các tăng trong tự tọa thiền.

    Xung quanh sàn đều là rừng tùng, cây tùng cổ cao to che cả trời, sau tự lại có một con sông uốn lượn.

    Tuy ngôi tự viện này không thể huy hoàng bẳng kim bích của phật tự Trung Nguyên, nhung nó lại có một phong vị khác biệt.

    Đây là nơi cắm trại trung quân sau khi Dương Hạo tây tiến kéo binh tới Lương châu.

    Trải qua mặc cả qua lại hơn mười ngày, Lạc Nhung Đăng Ba mới đến nơi đây. chính thức bái kiến Dương Hạo, đầu hàng chịu thua.

    Điều kiện của Dương Hạo là: Giao binh quyền, quy thuận Hạ châu.

    Thứ sử Lương châu tự phong Lạc Nhung Đăng Ba đổi thành tri phủ Lương châu, do Dương Hạo phái binh đóng giữ.

    Thứ sử tự phong Lạc Nhung Đăng Ba là chức quan quen dùng sau khi người ta chiếm cứ được một vùng đất. lúc đâu hòa sơn vương Dương Soái chiếm cứ Lân châu cũng là tự phong chức thứ sử.

    Chức thứ sử của bọn họ là dựa theo chế định từ thời Đường.

    Sau Đường Hiến Tông, thứ sử chỉ quân lên ngựa thì quản quân, xuống ngựa thì quản dân, có quyền hạn cực đại.

    điểm khác biệt chủ yếu với tiết độ sứ chính là quyền hạn và thực lực quản ở khu vực trực thuộc.

    Bây giờ Dương Hạo đã để hắn dựa theo Tổng chế mà đổi thành tri châu.

    Đó chính là một chức quan văn.

    Từ giờ về sau hắn chỉ có thể quản lí dân chính Lương châu dưới sự thống trị của tiết phủ Dương Hạo. còn quân sự thì hoàn toàn nằm trong tay Dương Hạo.

    Lạc Nhung Đăng Ba chiếm cứ Lương châu, vốn chính là sinh tồn trong sự kìm kẹp của các chư bộ lớn mạnh khác, bây giờ giao ra binh quyền, dù sao cũng đã bớt được một phần gánh nặng, thêm nữa bây giờ mắt thấy Dương Hạo binh cường tướng mạnh, quả thực không thể địch được, lại được tọa sư chi điểm. cho nên đồng ý đáp ứng tất cả yêu cầu của Dương Hạo. hai bên hội kiến, sau khi ước định tất cả hẹn ngày hôm sau sẽ giao tiếp thành phòng.

    Xong tất cả mọi thứ Lạc Nhung Đăng Ba liên trở về.

    Sau khi Lạc Nhung Đăng Ba đi rồi, Dương Hạo và mấy viên đại tướng vẫn chưa rời đi. bọn họ lại ngồi xuống xung quanh chiếc bàn. uống trà nóng rồi trò chuyện vui vẻ.

    Hà Tất Ninh mặt mày vui vẻ nói: "Đại soái thật tài giỏi, không đánh mà thắng được thành Lương châu, nếu như lần này tâv tiến mà các châu đều thuận lợi như vậy thì đám người chúng ta chẳng phải là không có đất dụng võ hay sao."

    Trương Phổ mim cười, nói: "Ngải tướng quân, Lương châu này cách Hạ châu gần nhất, thất huyện Lương châu thì có ba huyện nằm trong sự khống chế của Hạ châu . hai huyện còn lại nằm trong phiên bộ Lục Cốc Thổ Phồn.

    Tộc trướng La Đan Lục Cốc phiên bộ trên thực tế đã đầu hàng đại soái.

    Lạc Nhung Đăng Ba thực tế chỉ chiếm cứ hai huyện, vốn đã không có thực lực đấu với đại soái, hiến thành đầu hàng bảo vệ an toàn từ đường gia quyến là sự chọn lựa anh minh nhất của hắn.

    Nhung Cam châu sẽ không dễ dàng đắc thủ như vậy đâu."

    Dương Hạo thu lại vẻ tươi cười, nghiêm mặt nói: "Lời Trương Phổ nói không sai. tiếp theo các châu Cam, Túc, Qua, Sa đều sẽ không dễ dàng đắc thủ được như Lương châu này.

    Bây giờ chúng ta đã lấy được Lương châu, phải cho quân tới chiếm cứ nơi đây.

    Điều này đổi với con đường tây tiến của chúng ta vô cùng có ích, chúng ta phải tăng cường trị vì đồng bộ đối với Lương châu, để Lương châu sẽ cùng đi trên con đường tây tiến với chúng ta.

    Nơi đây vốn rất sùng tín Phật giáp, chúng ta có thể dựa vào hình thức bắt buộc mà phổ biến văn hóa Trung Nguyên."

    "Ha ha, mọi người đừng coi thường việc truyền bá văn hóa.

    Nếu như muốn trị vì lâu dài không phải chỉ dựa vào vũ lực.

    Thảo nguyên phía bắc cũng được mà thảo nguyên Tây Vực cũng được, đều đã từng xuất hiện liên minh bộ lạc vô cùng cường đại, máu và mổ hôi của họ đã tung hoành đại mạc.

    Thứ mà bọn họ dựa vào chỉ là vũ lực cường đại, không có cùng chung văn hóa và nền kinh tế cơ bản. sau khi vũ lực của bọn họ suy yếu, sẽ nhanh chóng bị chia cắt thành nhiều phần, một khi đã tan đàn xẻ nghé thì cũng sẽ dần biến mất không còn dấu tích trong biển người mờ mịt.

    Ngày xưa Hung Nô, Đột Quyết mạnh mẽ nhất, nhưng bây giờ họ ở đâu?

    Nhưng Trung Nguyên chúng ta thì khác, hoàng đế có thể luân phiên làm. cứ như thế mà duy trì thiên hạ, nhưng vẫn là cái thiên hạ đó.

    Không có văn giáo, không có tích tụ văn hóa sao có thể nói đến chuyện kế thừa?

    Việc này ta đã lệnh cho Chủng Phóng, Từ Tỏa đem người đi làm.

    Các vị không cần phải đau đầu.

    Bây giờ tuy quân vụ là điều quan trọng nhất, nhưng bình thường nó cũng không có gì xung đột với chuyện truyền bá văn hóa cả, các vị chỉ cần hết sức tạo điều kiện là được rồi."

    Dương Hạo bê tách trà lên nhắp một miếng, lại nói: "Ngoài ra. ta đã lệnh cho quân lương thảo ở hậu phương nhanh chóng chuyển vận đến Lương châu, tiến hành cung ứng cho nơi đây, có thể giảm bớt sự tiêu hao. cũng có thể cung ứng kịp thời.

    Trung tâm mật báo, trung tâm hậu cần. tất cả đều di chuyển về phía trước, thiết lập tại Lương châu.

    Bước tiếp theo chúng ta cần phải suy nghĩ đến việc đánh Cam châu, chính là phải biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng.

    Trương đại nhân, ngài hãy nói một chút tình hình Cam châu cho mọi người nghe."

    Trương Phổ đang ngồi thả lỏng, phe phẩy cái quạt nan cũng nghiêm túc lại, hắn bỏ quạt xuống, nói: "Từ sau khi đế quốc Hồi Hạt tan vỡ, tộc nhân khác đã phân tán khắp các nơi trên thảo nguyên, trong đó ba chi lực lượng cường đại nhất đã phân bố tới Cao Xương, phía tây Thông Lĩnh và Cam châu.

    Hồi Hạt có chín bộ lạc cường đại nhất.

    Khả hãn của Hòi Hất luôn được sinh ra từ một trong chín dòng họ này. vì thế nó còn được gọi là họ Khả Hãn.

    Khả Hãn thiết lập nha trướng ở Cam châu được gọi là Bàng Đặc cần, chính là hậu nhân của một trong chính họ Khả Hãn.

    Bây giờ nó đã truyền đến đời thứ năm.

    Khả Hãn Cam châu đời này tên là Dạ Lạc Hất. số người mà Dạ Lạc Hất thống trị có khoảng hơn hai mươi vạn."

    Ngài Nghĩa Hải và Mộc Ân, Mộc Khôi nghe thấy cũng nghiêm nghị lại, Trương Phổ lại nói: "Thành Cam châu là xây mô phỏng theo kiến trúc của thời kì Hãn quốc Hồi Hạt.

    Tường thành cao ba trượng ba, lầu công sự cao bốn trượng, vọng lâu năm trượng, độ rộng của thành lang phải đi bộ một ngày mới hết. xuyên qua mà đi.

    Có điều vì họ vẫn suy trì thói quen du mục.

    ít canh nông, cho nên kiến trúc trong thành không dày đặc. tộc nhân của Hồi Hạt Cam châu thường mang cả bộ lạc xuất thành để chăn nuôi, thức ăn lấy thịt làm chủ đạo. tôn lương cực ít, không thể cung ứng cho nhu cầu của nhiều người, cho nên số người thường xuyên ở trong thành Cam châu chỉ có hơn tám vạn."

    Mộc Ân không thể chờ được mà nói: "Binh lực trong thành thế nào?"

    Trương Phổ nói: "Binh lực trong thành có thể huy động được khoảng hai vạn đến ba vạn người, hơn nữa tường thành không cao. thành lang lại quá lớn, trên thực tế không có lợi cho phòng thủ.

    Điều phiền phúc là tộc nhân ở ngoài thành của họ rất nhiều, một khi Cam châu bị vây, còn chúng ta lại chưa thể nhanh chóng khắc chế được thành thì chúng ta sẽ phải ứng phó với vô số viện quân kéo về.

    Viện quân của chúng là kị sĩ đến từ các bộ lạc.

    đến đi rất nhanh, có thể dùng chiến thuật tập kích đối phó chúng ta, hơn nữa bốn phương tám hướng là thảo nguyên và sa mạc. không thể có những con đường nào bắt buộc phải qua, tính đặc thù của loại địa lí này làm cho chúng ta không có cách nào vây thành đánh viện, làm cho chúng tử chiến, thậm chí còn có khả năng bị bọn chúng làm cho sụp đổ."

    Ngải Nghĩa Hải nói: "Ta từng nghe nói đến Cửu quốc được xây dựng bởi hậu nhân của Trương Nghĩa Triều là Trương Thừa Phụng, hắn vì tranh quyền khống chế cổ đạo Tây Vực đã từng cho quân chinh chiến liên miên.

    Sau đó nhận được sự trợ giúp của Đại Lương, binh vây thành Sa châu ép Sa châu phải kết liên minh, kết làm nước phụ tử, hạ hiệu hoàng đế để xưng vương, Kim Sơn quốc cũng đổi thành Đôn Hoàng quốc, quý nghĩa quân ở đây luôn không cam tâm.

    Hay là chúng ta dùng một mũi đao đâm sau lưng chúng?"

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Hiện nay Kim Sơn quốc đã khôi phục xung quy nghĩa quân, do Tào thị nắm đại quyền, cùng kết giao hảo với Cam châu, nếu như không nắm chắc thì bọn họ sẽ không lật mặt với Cam châu, hơn nữa, lần này chúng ta tây chirih là nhất thống chư châu, chúng còn không kịp kết đồng minh vì cùng chung kẻ địch, sao lúc này lại có thể tự tàn sát lẫn nhau chứ?"

    Ngải Nghĩa Hải gãi gãi đầu, không lên tiếng.

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Mọi người bây giờ có biết tại sao Cam châu khó đánh không?"

    Mộc Ân phấn chấn nói: "Khó đánh cũng phải đánh!

    Cam châu thành không hiểm yếu bằng Ngân châu, trên đường tây hành phía có thế lực mạnh nhất chính là Cam châu, chỉ cần lấy được Cam châu thì Tiêu châu, Sa châu Tào gia còn có kẻ nào có gan đánh với ta chứ?"

    Dương Hạo cười nói: "Đánh đương nhiên là đánh, nhưng phải đánh như thế nào thì chúng ta cần suy nghĩ bàn bạc cho thật kĩ.

    Nếu như vì đánh Cam châu mà tiêu hao hết thực lực quân ta thì cho dù có tiếp tục tây tiến chúng ta cũng sao có thể nắm chắc chiếm lĩnh được những địa phương khác vào trong tay chứ?"

    Hắn ngẩng đầu lên. lẩm bẩm nói: "Nhưng nhất định phải đánh hạ hành lang Hà Tây, nếu không con đường tiền tài sẽ bị cản trở, binh lực không phát triển được.

    Phải suy nghĩ cho thật kĩ."

    Lúc này, Mục Vũ bước nhanh tới bàn.

    đến gần và thì thầm vào tai Dương Hạo mấy câu, mắt Dương Hạo hơi sáng lên. gật gật đầu. nói với chư tướng: "Đừng nghĩ rằng chỉ cần dùng vũ lực cường mạnh để công thành.

    Giết một nghìn người, tự làm tổn hại trăm người của mình.

    Mọi người cần biết, tám trăm quân tự tổn hại là quân của chúng ta, giết một nghìn binh của người ta rồi khi chinh phục được thành thì đó cũng là binh của ta.

    Được rồi. mọi người trở về suy nghĩ cẩn thận, tập trung tất cả các ý kiến lại tất sẽ có thể nghĩ ra được cách thỏa đáng nhất."

    Chúng tướng đồng loạt đứng dậy, cùng lễ rồi lui ra.

    Dương Hạo lại bê tách trà lên. nhấp một ngụm, đưa mắt nhìn về phía cửa....

    Thúy vũ hoàng sam, vạt áo tung bay, một mĩ nữ đang chạy nhanh về phia trước, hàng chục kị sĩ ào lên như tổ ong bị vỡ, đuổi giết hai kẻ địch phía trước.

    Trúc Vận xông ngựa lên trước, lớn tiếng quát: "Đi theo ta!"

    Nói rồi vung thương lên. xông về phía trước, Chiết Tử Du phi theo hướng thương chỉ, nàng khẽ hô lên một tiếng, hai chân kẹp sát bụng ngựa, thúc ngựa lui hai bước, vừa ghìm cương ngựa, nghiêng người né qua tránh hai chiếc thương cực kì nguy hiểm đang lao tới, vung thương chắn một cái rồi nhanh chóng đuổi theo Trúc Vận.

    Cũng không biết Trúc Vận đang cầm thứ bảo vật gì của người Thổ Phồn mà trên cả chặng đường, bất kể là núi non sông nước, thành trấn hương trại vẫn không ngớt truy binh.

    Hai người cho dù đã thay cả trang phục người Thổ Phồn mà cũng không thoát nổi những truy binh đó, bây giờ lại gặp phải một đám địch kị này.

    Chiết Tử Du đã giết địch đến mức mồ hôi đầm đìa.

    "Giết!"

    Trúc Vận hô lên một tiếng, chiếc thương trong tay khua lên đám địch ở đổi diện, máu tươi bắn ra tung tóe.

    Chiếc đại thương xoay vòng vòng, lại đâm vào một tên trước mặt.

    Lúc này hai trường thương lại từ hai bên phi tới.

    Chiết Tử Du phi ngựa đuổi lên chặn một bên thương, giúp nàng ta giải quyết được nguy hiểm bên một cánh.

    Chặng đường này là chặng đường giết chóc.

    Hai người đã phối hợp hết sức ăn ý với nhau.

    Chiết Tử Du không những học được thủ pháp cầm nã ở mức cực tinh diệu, mà còn học được rất nhiều kĩ nghệ của Trúc Vận. rồi dung hòa với độc môn để trở thành một kĩ xảo giết người.

    "Xông lên trước, phi nhanh ngựa lên núi!"

    Trúc Vận keng keng keng đỡ liên tiếp ba thương, đánh mở đường trước mặt.

    Chiết Tử Du nhân cơ hội mà cùng tiến lên.

    Hai người đã mở được một con đường, nhanh chóng nhằm phia sườn núi rậm rạp mà chạy.

    "Bắn tên!

    Bắn tên!"

    Truy binh bắn tên như mưa. nhưng hai người đã kịp ẩn mình, xông lên chạy thoát vào trong rừng.

    Đám truy binh đó vẫn đang tìm kiếm dấu vết của họ, một khi chạy vào trong rừng sâu rậm rạp thì càng khó tìm ra tung tích của bọn họ.

    Cũng không biết đã qua nhiêu ngọn đồi.

    Hai chân Chiết Tử Du đã mềm nhũn cả ra, cơ hồ như muốn té luôn xuống đất.

    Nàng liền kêu lên: "Không được rồi. ta phải nghỉ một chút."

    Trúc Vận thở dài một hơi, thần thái ung dung, nàng quay đầu lại nhìn, thấy sắc mặt Chiết Tử Du thì hơi nhíu mày nói: "Thứ cô nương luyện là công phu ngoại gia, chỉ dựa vào cơ thể khỏe mạnh, rất khó có thể duy trì được lâu."

    Nàng chống hai tay vào hông, nhìn bốn phía, nói: "Được rồi, nghỉ một chút đã.

    ăn một chút đồ.

    Trở về ta sẽ lại truyền cho cô nương công pháp khôn đạo trúc cơ, môn khí công thổ nạp nội gia thượng thừa, cô nương tất sẽ thu được lợi lớn."

    Nói rồi mặt nàng lộ ra một nụ cười mang chút cổ quái.

    Lúc đầu Cẩu Nhi nhận lệnh của Dương Hạo. nghe trộm công pháp Nữ Anh truyền thụ lại cho đám người Diễm Diễm, Oa Oa.

    Câu Nhi vốn là đệ tử đạo gia. trong đó có rất nhiêu thuật ngữ nó vừa nghe đã hiểu, nhưng dù sao tuổi nó vẫn còn nhỏ.

    đối với chuyện nam nữ khó mà hiểu được, cho nên thuật ngữ người bên cạnh không hiểu nó vừa nghe đã hiểu, còn chuyện người bên cạnh vừa nghe đã rõ thì nó lại không hiểu chút nào.

    Sau đó Dương Hạo biết được chuyện, cũng không hạ lệnh cho nó đi nghe trộm nữa.

    Nhưng nó vốn thích võ thành bệnh, môn công pháp này nó cảm thấy không giống nội công tâm pháp sư môn, lại cảm thấy quá kì lạ, làm cho người ta không thể hiểu nối, cho nên khi cùng Trúc Vận vừa chủ trì Phi Vũ, vừa nghiên cứu thuật cầm nã, đã đem môn tâm pháp này nói cho người kiến thức uyên thâm như Trúc Vận.

    để mong được giải đáp.

    LÚC đó Vốn không hề có môn hộ mạnh như sau này, cẩu Nhi lại là niên thiếu vô tri, còn xuất thân là thích khách như Trúc Vận lại không biết đã từng học trộm được bao nhiêu loại công pháp môn phái, nên đối với những loại kiêng kị như thế này cũng không coi là gì đáng kể.

    Cẩu Nhi chỉ cần nói mấy câu là nàng đã hiểu được đây là môn nội công thượng thừa, liền thi triển kĩ xảo, lấy được hết toàn bộ tâm pháp này từ miệng của cẩu Nhi.

    Môn pháp mà nàng vốn luyện chính là công phu bàng môn đạo gia. vốn cho dù là ngoại hành thì tự nhiên cũng sẽ hiểu được, chỉ là loại công phu này thật khó mở miệng.

    Đối với Cẩu Nhi đang còn ở tuổi ngây thơ, nàng không thể nói rõ công pháp này, còn mình thì hoàn toàn ghi nhớ trong lòng.

    Nàng biết từ khi bắt đầu huyễn ảnh kiếm pháp thì sẽ rơi vào cảnh giới âm dương song tu. một khuê nữ hoàng hoa hoàn toàn không thể luyện được loại công pháp này. có điều khôn đạo chú đỉnh công bản thân vốn là công phu thô nạp cao thâm, là võ công trúc cơ của võ công thượng thừa tu luyện nội gia nên không có trở ngại gì lớn, vì thế nàng sớm đã luyện lén được, võ công của mình cũng tăng thêm một bậc.

    Môn pháp mà lúc này nàng muốn truyền cho Chiết Tử Du chính là môn khí công tâm pháp, chứ không muốn dùng công phu nam nữ đồng tu. hậu của huyễn ảnh kiếm pháp để hại nàng, có điều cứ nghĩ tới sự đặc biệt của môn còng pháp này.

    ánh mắt nàng khó tránh có chút quái dị.

    Chiết Tử Du lại không chú ý tới ánh mắt của nàng ta, vừa nghe thấy có thể nghỉ ngơi là Chiết Tử Du đã ngồi sụp luôn xuống gốc cây đại thụ, cũng chẳng còn để ý tới quy cách nho nhã của nhị tiểu thư Chiết gia nữa, nàng thở dài một hơi, ngẩng đâu nhìn tán cây xòe ra như chiếc mũ, lẩm bẩm tự nói: "Giả công tử. ngươi nói xem, nếu như chúng ta không thoát được ra, rồi chết tại đây, biến mất cùng cỏ cây, thì có ai biết không?

    Có ai nhớ tới không?"

    Trúc Vận cũng ngồi sát xuống gốc cây, hai tay ôm gối.

    Nhìn trời một lát rồi lại nhìn Chiết Tử Du, buồn buồn nói: "Người khác thì ta không biết, có điều Dương thái úy nhất định sẽ đau lòng tuyệt vọng.”

    Chiết Tử Du trong lòng chợt giật nảy. cảnh giác nhíu mày lên hỏi: "Ngươi nói cái gì?"

    Trúc Vận cười nói: "Đùa chút thôi.

    Nếu như muốn làm cho Dương thái úy đau lòng tuyệt vọng, thì cả thân quyến, huyrih đệ tay chân trong đời này chắc chỉ có một người mới có bán lĩnh làm được."

    Nói rồi nàng đứng dậy, bắt đầu bận rộn với mọi thứ xung quanh.

    Một cái cây nhỏ, một cái hố đất. một cục đá nhọn, dùng địa hình xung quanh và những vật liệu có thể tiện tay dùng được.

    Một chiếc bẫy đủ làm cho người ta bị thương hoặc chết đã được hình thành trong tay nàng.

    Chiết Tử Du không hiểu những thứ này. muốn giúp đỡ cũng lực bất tòng tâm, hơn nữa cơ thể vừa động một cái là toàn thân lại đau nhức, nên đành ngồi nhìn nàng ta loay hoay một mình.

    Chiết Tử Du nhớ tới cái cách buộc chân khi chạy đường dài mà Dương Hạo đã dạy cho mình, liền xé mấy mảnh vải từ trên áo ra, vừa quấn vào chân vừa hỏi: "Người ngươi nói là ai?"

    Trúc Vận nói: "Chính là vị Chiết Tử Du cô nương, người đã tức giận bỏ đi, kết quả làm cho Dương thái úy nhà ta lo lắng không yên, rõ ràng ngài ấy tây chinh cần lượng lớn nhân lực tai mắt. vậy mà vẫn phái lượng lớn mật thám đi khắp nơi tìm tung tích của cô nương ấy."

    Chiết Tử Du hơi động thần sắc. chần chừ nói: "Hắn...hắn rất để tâm đến tung tích của tiểu thư nhà ta sao?"

    Trúc Vận nói: "Từ khi Phi Vũ thành lập tới nay, tập hợp toàn lực đi khắp nơi tìm một người thì đây mới là lần đầu tiên.

    Cô nương nói xem ngài ấy có để tâm không?"

    Chiết Tử Du hừ lạnh một tiếng nói: "Thế cũng chưa chắc là hắn để để tâm đến tiểu thư nhà ta.

    Bất kể nói như thế nào thì Chiết soái và tiểu thư nhà ta đăng môn là khách, sau khi Đường Diễm Diễm nói năng khiêu khích, làm nhục người khác, Dương Hạo hắn không thể thoát nổi cái tội dạy vợ không nghiêm, hắn làm như vậy có lẽ chỉ là cảm giác thấy khó ăn nói với Chiết gia thôi."

    Trúc Vận cười nói: "Cũng có thể.

    Có điều cũng phải nói lại.

    Ta thường nghe nói Chiết tiểu thư nhà cô nương thông minh hơn người, theo ta thấy con người này thực ra rất ngu ngốc."

    Chiết Tử Du kêu lên: "Ta...tiểu thư nhà ta rất ngu ngốc?

    Sao lại nói thế?"

    Trúc Vận lại chặt một đoạn cây xuống, vừa vót cây vừa nói: "Lẽ nào không phải?

    Diễm phu nhân xuất thân là đại hộ.

    đổi xử với người với. vật tự biết quy củ.

    Nếu như không phải biết Dương thái úy tình cũ khó quên với Chiết cô nương, hơn nữa còn rất quan tâm đến nàng ta, thì sao có thể ghen quá mất khôn, vượt quá giới hạn, cố ý chọc tức Chiết cô nương chứ?

    Nếu như ta là Chiết cô nương thì ta sẽ không đến tới mức tức giận bỏ đi.

    Người ta muốn gả là Dương thái úy. chứ không phải Diễm phu nhân, tại sao lại trúng kế của nàng ấy?

    Ta sẽ không vì tâm ý của nàng ấy mà để bụng những lời khiêu khích đó. như thế mới là giữ phong độ.

    Nói ra thì gả cho một nam nhân mà mình thích thì sẽ không mặc kệ tất cả. mặc kệ tính toán của người khác, làm cho tính toán của người ta thất bại. thế mới có thể chiếm được thế thượng phong.

    Ha ha, việc này cũng không liên quan đến mình, quan tâm sẽ càng loạn, một nữ nhân có thông minh hơn nữa khi dấn thân vào tình trường thì đầu óc cũng sẽ không còn được linh hoạt lắm.

    Nàng ta đi rồi chỉ khổ cho Dương thái úy nhà ta. trằn trọc ăn ngủ không yên."

    Chiết Tử Du ung dung nói: "Trằn trọc ăn ngủ không yên?

    Đừng có xem hắn như thể một người chung tình có được không?

    Ta...

    Chiết nhị tiểu thư nhà ta là khuê nữ có giá. lẽ nào lại không thể gả đi sao?

    Tâm ý nàng ta có ai mà không biết, Dương thái úy nhà ngươi lẽ nào không biết?

    Nếu như hắn thật sự để tâm tới tiểu như nhà ta thì sao không thấy hắn tới Chiết gia cầu thân?"

    Chương 9: Thành Thật Với Nhau

    Đả tự: Lăng Độ Vũ - Lương Sơn Bạc

    Trúc Vận nói: "Cầu thân?

    Cô nương bảo ngài ấy làm sao mà cầu thân?

    Thái úy nhà ta trực tiếp đến Phủ Cốc, thấy gặp Chiết soái thì nói tiểu đệ rất yêu thương lệnh muội, muốn lấy lệnh muội làm thế. có điều ta đã có hai thê hai thiếp.

    Tuy nói tiết soái và ta địa vị tương đương, lại từng dẫn dắt tiểu đệ. có điều thế lực của ta bây giờ đã lớn hơn nhiều đại ca. lệnh muội nếu như gả cho ta thì để nàng ấy làm tam phu nhân, cũng coi như là môn đăng hộ đối.

    Cô nương cảm thấy nói như thế có được không?"

    Chiết Tử Du hơi đơ lại, tức giận nói: "Sao có thể nói như thế được, đó chẳng phải là cố ý sinh sự hay sao?

    Lẽ nào không thể nói uyển chuyển một chút sao?"

    Trúc Vận nói: "Lời phải nói uyển chuyển hơn thế nào đây.

    Lẽ nào có thể thay đổi sự thực là hắn đã có thê và thiếp sao?

    Chiết nhị tiểu thư có thân phận gì?

    Vừa gả vào nhà người ta đã phải đứng dưới người ta, mặt mũi Chiết gia sẽ để đâu?

    Hơn nữa khi Dương thái úy chuyển đến Lô châu, Chiết gia đã từng trợ lực rất lớn cho ngài ấy, bất kể Chiết gia xuất phát từ mục đích gì, nhưng đã từng giúp thái úy, đó là sự thật.

    Nếu như Chiết gia lúc đó mang ý đồ xấu, muốn ngầm chống đối dụ lệnh của triều đinh, muốn dùng chút thủ đoạn để chôn vùi Dương thái úy và năm vạn bách tính Lô châu quá cũng dễ như trở bàn tay.

    Đến sau này. hai nhà lại kết giao, kết làm đồng minh.

    Chiết soái cũng được nhận làm đại ca.

    Bây giờ Dương thái úy nếu như vẫn chưa lấy vợ, đến Chiết gia cầu thân đương nhiên là không có vấn đề gì, nhưng ngài ấy đã có hai thê hai thiếp, địa vị cũng rõ ràng là cao hơn Chiết gia, lúc này đăng môn cầu thân thì phải sắp xếp như thế nào cho Chiết cô nương.

    Điều cần phải nói là Chiết cô nương tính tình luôn cao ngạo, nếu như coi đó là làm nhục thì cô nương bảo Dương thái úy phải xử lí thế nào?"

    Trúc Vận cạo sạch cành cây, thử độ ngắn dài. lại đi lấy một cành khác, nói: "Chiết cô nương mất mặt trước Diễm phu nhân, rồi tức giận bỏ đi. tuy vẫn chưa ảnh hưởng tới quan hệ của hai nhà Chiết Dương, nhưng nếu như Dương thái úy lỗ mãng chạy đến Chiết gia cầu thân, lại bị Chiết gia cho rằng ngài ấy có ý xem thường Chiết gia, cho đó là điều sỉ nhục thì sau này hai nhà còn có thể qua lại được không?"

    Chiết Tử Du phản bác nói: "Chiết gia ta đã khi nào có cách nghĩ như ngươi nói chứ?

    Chiết soái lần này đến Hạ châu chẳng phải...chẳng phải là có ý muốn làm thông gia với Dương Hạo hay sao?"

    Trúc Vận nói: "Cô nói không sai. cho nên Chiết soái có thể mở lời trước, nhưng Dương thái úy lại tuyệt đối không thể mạo muội nhắc đến cầu thân.

    Trước khi Chiết soái chưa có tỏ rõ thái độ thì Dương thái úy sao có thể hiểu rõ được tâm ý ngài ấy?

    Dương thái úy đối với Chiết cô nương luôn luôn yêu thương kính trọng, nếu như yêu một người khác thì không có gì lo lắng cả, nhưng nếu như vừa yêu lại vừa kính, từ kinh chuyển thành sợ. thì sao có thể có một chút mạo muội được?

    Cô nương đừng chỉ nhìn Dương thái úy bây giờ đang nắm quyền trọng trong tay, hãy nhìn con người ngài ấy, ngài ấy trước nay chưa bao giờ tự cao tự đại. cứ nhìn thấy Chiết cô nương là lòng lại chột dạ lo lắng.

    Với hoàn cành của ngài ấy bây giờ.

    đối với chuyện cầu thân mà nói đương nhiên rất khó mở mồm.

    Ai biết được ngài ấy vừa hoang mang vừa hoảng sợ. vốn là xuất phát từ tấm lòng kinh yêu đối với Chiết cô nương, vậy mà lại bị người ta nói rẳng bạc tình bạc nghĩa, cô nương thấy có oan uổng không?"

    Chiết Tử Du cười nói: "Theo như ngươi nói thì tất cả đều là do Chiết gia không phải?"

    Trúc Vận cười nói: "Cũng không phải, việc này đâu thể nói ai đúng ai sai?

    Chỉ có thể nói rằng tạo hóa trêu người thôi."

    Nói rồi.

    Trúc Vận đặt cây gậy đã tước xong vào tay Chiết Tử Du: "Đám Thổ Phồn đó vẫn sẽ đuổi tới đây. chúng ta phải chạy nhanh một chút, sau khi thoát khỏi chúng thì sẽ nghỉ ngơi thoải mái một chút."

    Nói rồi dắt hai con ngựa tới, đi về phía trước.

    Chiết Tử Du chần chừ rồi đi theo sát phía sau. một lát. không nhịn nổi mà hỏi: "Ngươi nói rành mạch rõ ràng từng câu một. nhưng sao ngươi có thể chắc chắn được rằng Dương Hạo chính là vì nguyên nhân này?"

    Trúc Vận bước chậm lên phía trước, vừa dùng kiếm trúc đập cỏ mở đường, vừa nói: "Vì ta là một sát thủ. từ nhỏ đã là một sát thủ. các người nhìn người, nhìn sự việc đều thích nhìn từ góc độ của chính mình, còn ta thì không như thế. ta luôn đứng ở vị trí của đối phương mà nhìn, để hiêu được tâm lí và cách nghĩ của họ."

    Chiết Tử Du nói: "Nhưng làm sao ngươi có thể chứng minh được điều ngươi đoán là chính xác?"

    Trúc Vận dừng một lát, quay đầu nhìn nàng ta.

    Trong mặt hiện lên một tia kì quái, cười có chút kinh ngạc, nói: "Vì... bây giờ ta cũng đã thích một người, nhưng địa vị và thân phận của người đó khác một trời một vực với ta, cho nên ta không dám đứng trước mặt người đó để thổ lộ tất cả, chỉ sợ một khi nói ra sẽ không được người đó chấp nhận, đến lúc đó ngay cả quan hệ như bâv giờ cũng không thể duy trì được nữa, cho nên tâm trạng sợ hãi suy tính hơn thiệt của Dương thái úy gần đây, ta rất hiểu."

    Xiêm y màu xanh mùa xuân, khoác lên một chiếc áo mỏng màu vàng hạnh nhân, chiếc đai thắt chặt vào vòng eo nhỏ nhắn của nàng, đôi chân thuôn dài lộ ra trắng ngần.

    Tuy đã gả làm thiếp cho người ta hai năm rồi, nhưng thần tình khí chất, thậm chí là dung nhan vóc dáng của Đường Diễm Diễm vẫn xinh đẹp giống như một thiếu nữ.

    Nhưng khi Dương Hạo nhìn thấy nàng chầm chậm đi tới. không biết tại sao lại đột nhiên nhớ tới lần đẩu tiên khi gặp nàng.

    Một Đường Diễm Diễm đang ngồi trong bồn tắm đầy hơi, lộ ra bờ vai gợi cảm mượt mà. kinh ngạc chu cái môi nhỏ lên. lông mày lá liễu từ từ nhíu lên. hét lên một câu đầy hiệu quả: "Ngươi thật to gan."

    Trong mắt Dương Hạo không khỏi lộ ra một ý cười, nhưng Đường Diễm Diễm không cười, nàng lật mặt. rất nghiêm túc đi đến chỗ Dương Hạo. nói: "Phi Vũ đã phụng mệnh di chuyển về phía trước."

    Dương Hạo có chút hụt hẫng, nói: "Ngồi đi."

    Đường Diễm Diễm đặt mông ngồi lên ghế. hai tay đặt lên đùi. thẳng lưng, ngồi thẳng đầu, giống như nhập định vào lão tăng.

    Dương Hạo vẫn chưa hiểu, lại nói: "Việc ta bảo Diệp gia khách điếm ở ngoài sáng, Phi Vũ và Kế Tự Đường ở trong tối, cùng men theo châu phủ phối hợp với nhau, xây đường mở lối, thiết lập bưu dịch đã bắt đầu rồi chứ?"

    Đường Diễm Diễm giọng khô khan nói: "Vâng, từ Phủ châu.

    Ln châu.

    Ngân châu, Lô châu đã tạo thành một đường, lợi dụng nguồn tin tức vốn có để thiếp lập bưu dịch.

    Còn tuyến tin tức từ Tứ châu đến Thạch châu, Hạ châu.

    Diêm châu, Linh châu cũng vừa mới bổ trí xong.

    Các lộ tiếp còn lại men theo Hoàng Hà và Hạ Lan Sơn, từ lưỡng đạo thủy lục.

    Ngột Thứ Hải, Thuận Hóa Độ, uy Bác Bối.

    Tinh Nguy Thành, Định châu.

    Tĩnh châu đến Linh châu vẫn đang xây dựng, từ Linh châu.

    Sa Đà.

    Tế Tang đến Lương châu vẫn chưa bắt đầu thực hiện, nhưng chúng ta đã khảo sát qua địa hình và tình hình ở những nơi đó.

    đợi khi Lương châu đến tay thì lập tức sẽ tiến hành."

    Dương Hạo tán thành nói: "Rất tốt, lợi dụng được yếu đạo giao thông thủy lục, rất nhanh đã bố trí được bưu dịch, làm thông suốt đường giao thông, không chỉ có lợi cho công việc hưng vượng công thương mà cũng có ích cho công cuộc nắm giữ cả tây bắc của chúng ta.

    Ta đã cùng mấv vị đại nhân Chủng Phóng, Trương Phổ.

    Tiêu Nghiễm.

    Từ Huyễn thương nghị, từ xưa đển nay thủ đoạn khống chế Cương Vực không ngoài những chuyện như đóng binh, thiết quan, nạp thuế, biên hộ. binh dịch, lao dich, khoa cử giáo học.

    đồng văn thông đoài.

    Lần này tây chinh, ta phải đích thân đến trước chính là vì những chuyện này đều cần ta quyết định.

    Nếu như truyền đạt qua lại xin chỉ thị rồi công văn thì quả thực mất rất nhiều thời gian, ta không chỉ cần cả đường dụng binh đánh đển Ngọc Môn Quan mà còn phải đem cái sừng của chúng ta bố trí ờ Ngọc Môn Quan, như vậy mới có thể "một lần vất vả mà bình yên suốt cả đời".

    Mới thật sự thống trị được những nơi này."

    Đường Diễm Diễm hơi khom người, nói: "Quan nhân có gì dặn dò. thần thiếp dám không ngoan ngoãn phục tùng sao?

    Đạo lí này không cần phải nói lại cho thần thiếp biết đâu."

    Bên cạnh chiếc đài bẳng đất vàng, đứng trên cây tùng cổ cao cao. cẩu Nhi gẩy gẩỵ tai.

    đưa mắt nhin qua đài, nhìn thấy Dương Hạo đại thúc và Diễm phu nhân có vẻ như đang bàn công sự. hai mắt liền híp thành hình trăng khuyết.

    Nó lấy từ trong áo ra một quả lê thủy tinh, vừa xoa xoa dưới áo. vừa hưng phấn nhìn ra phía trước.

    Dương Hạo tăng thêm ngữ khí, nói: "Ta không nói cho nàng nghe, là ta muốn nàng nhớ kĩ, rồi đem những đạo lí này nói cho những người chủ sự nghe.

    Những công việc này bình thường luôn được quan phủ coi trọng, duy chỉ có loại bưu dịch truyền tin này lại luôn không được người khác xem trọng, nếu như bọn họ không biết sự lợi hại của nó thì sao có thể nghiêm túc đi làm?

    Bưu dịch không thông thì chính lệnh không truyền đạt được, quân trì trệ. thông thương gặp trở ngại, giữa dân chúng không có sự qua lại.

    Ngay cả ở Trung Nguyên. nếu như cứ làm như vậy thì cũng sẽ làm cho trong lòng bách tính ở những nơi khác nhau nổi lên một bức tường rào. huống hồ là ở tây bắc này.

    đất rộng người thưa, giao thông không thuận lợi.

    Cái ân uy của nàng cần phải thường xuyên thể hiện trước mặt bọn họ. bọn họ mới thường xuyên được cảnh tỉnh.

    Trời cao hoàng đế ở xa. câu nói này chắc nàng cũng hiểu được ý của nó?"

    Đường Diễm Diễm nói: 'Vâng, thần thiếp hiểu rồi.

    Thần thiếp nhất định sẽ truyền đạt ý của quan nhân xuống dưới, bảo bọn họ chăm chỉ nghiêm túc làm việc, tuyệt đối không được qua loa."

    Dương Hạo tươi tỉnh nói: "Như vậy là đúng rồi."

    Đường Diễm Diễm đứng dậy, nói: "Nếu như quan nhân không còn gì dặn đò. vậy...thần thiếp xin cáo từ."

    Ý cười trong mắt Dương Hạo càng rõ rệt: "Công sự đã nói xong rồi. hai phu thê gặp mặt, lẽ nào không có chuyện riêng để nói?

    "

    Đường Diễm Diễm liền cứng giọng nói: "Chiết cô nương...tung tích vẫn không rõ, quan nhân và Diễm Diễm còn có gì để nói sao?"

    "Nàng ấy sai, nàng ấy phải chịu trách nhiệm.

    Nàng sai nàng cũng phải chịu trách nhiệm.

    Bây giờ nàng mới là nương tử của ta. ta không trách nàng, lẽ nào ta đi trách người ngoài?

    Ta không quản được người nhà sao?

    Nàng ngồi xuống nói chuyện cho ta."

    Dương Hạo vỗ vỗ cái ghế bên cạnh, Đường Diễm Diễm quay đầu nhìn nhìn, Dương Hạo lại dịch dịch sang một bên, Đường Diễm Diễm cắn môi. ngồi xuống chỗ cách chỗ Dương Hạo xa một chút."

    Trên cổ tùng, cẩu Nhi cười híp mắt nhìn, lại đưa quả lê lên miệng, há mồm cắn một cái.

    "phập", nước bắn ra tứ tung, ngọt đến tận lòng.

    Ngọt quá. ngọt quá...

    "Có biết nàng sai ở đâu không?"

    Đường Diềm Diễm mím môi không nói.

    Dương Hạo thờ dài một hơi. nói: "Tử Du là khách, là một người rất có sức ảnh h tới ở Chiết gia Phủ châu, băng hữu của ta.

    Trước đây ta có thể đứng được ở Lô châu, giờ có thể chiếm được Ngân châu và Hạ châu cùng đại quân của Lý Quang Duệ.

    đều là nhờ Chiết gia Phủ châu xuất lực giúp đỡ.

    đối xử như vậy với khách, đặc biệt là đối với người khách rất quan trọng với Dương gia ta như thế. có phải là không biết phân nặng nhẹ hay không, công tư không..."

    Đường Diễm Diễm cướp lời nói: "Thiếp không có. thiếp có lòng tốt mời nàng ta uống trà. nhiệt tình khoản đãi, cho dù là tỉ võ đọ kĩ nghệ cũng là do nàng ta đề xuất ra, thiếp từ đầu đến cuối..."

    Hai mắt Dương Hạo hơi híp lại. cắt đứt lời nàng ta: "Nàng từ đầu tới cuối chưa từng chậm trễ khi tiếp đãi khách, chưa từng nói một lời nặng.

    Cho dù Tiểu Nguyên và Hạnh nhi không có thiên vị chủ mẫu thì cũng không thể lấy ra được lí do nàng tiếp đón chậm chễ.

    đúng không?"

    Dương Hạo nói: 'Ta tin nàng không có. tuy nàng tính tình hấp tấp. nhưng vô cùng thông minh, sao có thể để lộ rõ lỗi cho người khác tóm được? có điều, ta từ một người mặc áo vải không có một gian nhà để ở.

    đến hôm nay trở thành một người có trong tay hàng vạn dặm. huy binh mười vạn. lẽ nào còn không rõ.

    Một con mắt thần chỉ cần nhỉn vào một động tác nhỏ. một ngữ khí khác lạ là đã biết đối phương không thích chủ đề đang nghe, nhưng lại không ngừng nói tiếp, như thế đủ làm tiêu hao hết tính nhẫn nại của người ta. chọc tức người ta phải bỏ đi?

    Đặc biệt là trong tình huống đã biết rõ tính cách đối phương như thế nào."

    Đường Diễm Diễm mím môi không nói gì.

    Dương Hạo nói: "Lại nói về chụyện riêng, vướng mắc tình oán giữa ta và Chiết Tử Du. nàng còn hiểu hơn ai hết.

    Nếu như nàng ấy thật sự chịu gả cho ta thì sau này sẽ làm tỉ muội với nàng.

    Nàng cho rằng đây chỉ là vì một chút ấm ức khi xưa của mình mà muốn ra uy với nàng ấy sao?

    Nếu như Chiết Tử Du có thể bị người ta dọa một chút như thế đã sợ thì đó không phải là Chiết Tử Du rồi.

    Nàng đã tạo ra một nút thắt khó gỡ cho Dương gia ta rồi."

    Dương Hạo tăng nặng ngữ khí: "Chưa cần nói nàng và Oa Nhi.

    Diệu Diệu bây giờ đều gánh những trọng trách vô cùng quan trọng, mà ngay cả khi các nàng ở trong tiết phủ không có nhiệm vụ gì. thử nghĩ xem. cả ngày các nàng tranh giành đấu đá nhau.

    Sáng tranh tối tranh, cả nhà không yên. vậy Dương gia chúng ta còn có ngày được sống vui vẻ không?

    Hừ!

    Ta mới chỉ trách nhẹ nàng mấy câu thế mà nàng thật giỏi, dám giận lại ta.

    Lấỵ lòng đo lòng, nếu như nàng đổi lại ở vị trí của ta, nàng là Đường thái úy. ta là Hạo phu nhân của nàng, ta cũng làm như vậy, bất luận là công hay tư. nàng nhìn thấy nhưng đều có thể ngoảnh mặt làm ngơ sao?"

    Đường Diễm Diễm không nhịn được mà cười khúc khích.

    Dương Hạo vờ giận nói: "Cười, nàng còn có thể cười ra sao?

    Tử Du tức giận mà bỏ đi. nếu thật sự xảy ra chuyện gì. không cần nói đến ta. mà chỉ nói đến Chiết gia. nàng bảo quan nhân nàng phải ăn nói với người ta sao đây?

    Sau này ta còn mặt mũi đi gặp Chiết soái không?

    Chỉ vì chút ân oán đó giữa hai nàng mà nàng hi vọng sẽ có kết quả đó sao?

    Đến lúc đó lẽ nào nàng không hối hận. không tự trách?"

    Đường Diễm Diễm cúi đầu. u ám nói: "Theo như tình hình mà chúng thiếp nắm được thì nàng ấy chắc đã đi Trung Nguyên rồi, ở đó trị an vẫn coi như là yên bình nàng ấy lại có võ công, con người cũng rất cơ cảnh. chắc...chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

    "Đấy là an ủi ta hay là an ủi nàng vậy?"

    Đường Diễm Diễm mím môi. ngắn lệ lại hiện lên.

    Dương Hạo thờ dài nói: "Nàng nhé. mồm đao. tim đậu phụ. vì khoái ý nhất thời mà sự xong lại hối hận.

    Làm việc không biết nặng nhẹ. lẽ nào không nên mắng nàng?"

    Dương Hạo nói rồi, lấy từ trong khay hoa quả trên bàn ra một quả lê thủy tinh, đưa cho Diễm Diễm.

    Đường Diễm Diễm liếc mắt nhìn trộm, sịt sịt mũi. ngang ngạnh nói: 'Thiếp không ăn.”

    Dương Hạo trừng mắt lên nhìn nàng, nói: "Ta ăn!"

    Đường Diễm Diễm bĩu môi lên một lát. rồi đưa tay giành lấỵ quả lên. lấy từ trong eo ra một con dao nhỏ. cắt từng chút vỏ vứt ra ngoài sau đó hậm hực đưa cho Dương Hạo

    Dương Hạo không đưa tay ra. ngược lại. há to mồm ra.

    Đường Diễm Diễm trừng mắt nhìn hắn, sau đó lấy lại quả lê.

    đặt lên chiếc đĩa hoa quả. cắt từng nhát một. làm cho thịt quả nhỏ ra thành từng miếng, rồi dùng dao cắm vào.

    đưa tới miệng Dương Hạo.

    Khi thịt quả vừa đưa tới miệng Dương Hạo thì lại nhanh chóng dừng lại.

    động tác rõ ràng là dịu dàng hơn.

    Vì thấy mình lại yếu mềm trước hắn nên có chút xấu hổ, khuôn mặt nàng thoắt cái đỏ ửng cả lên.

    Dương Hạo cắn một miếng, nhai nhai rồi nuốt xuống, nhẹ nhàng nhìn nàng, uể oải hừ một tiếng, nói: "Xấu hổ cái gi chứ?

    Nhận lỗi trước mặt người đàn ông của mình mất mặt lắm sao?”

    Đường Diềm Diễm tức giận quay đầu qua bên. tức khí nói: "Người ta chẳng thèm để ý đến chàng nữa."

    "Thật sao?"

    Dương Hạo vặt một quả nho kho. cho vào mồm. chầm chậm nói: "Không muốn để ý đến ta nữa sao?

    Vậy thì kì lạ thật.

    Vừa rồi có vị Đường đại nhân diện kiến bổn quan, rõ ràng là nói công sự mà mồm lại cứ quan nhân gì?"

    "Ôi trời chàng..."

    Đường Diễm Diễm bị hắn nói trúng tim. mặt lặp tức đỏ như lửa. xấu hổ vô cùng.

    Nàng bổng nhảy tót vào lòng Dương Hạo. cầm miếng lê trong tay nhét mạnh vào mồm hắn, rối rít nói: "Không được nói, không cho nói!"

    Dương Hạo đắc ý. cười ha hạ. nói: "Điểm hẹp hòi đó của nàng còn có thể giấu ta sao.

    Ư ư...nhẹ tay một chút, không lại biến thành mưu sát phu quân đấy."

    Cẩu Nhi đứng trên cây. chống cằm xem hai phu thê ầm ỹ. trong lòng đột nhiên trào lên cảm giác trống trải...

    "Bao lâu rồi đại thúc chưa ôm mình nhỉ?

    Trước kia ở Ngọ Cốc.

    đại thúc đã từng ôm mình.

    Lúc đó tất cả mọi người đều chạy hết. hai bên là một đội quân thoắt cái đã bị người ta dẫm nát như bùn. trên đầu là ánh mặt trời chói lòa.

    Khi trên trời không có đường, dưới đất không có cửa.

    đại thúc đã cưỡi ngựa phi tới. dùng áo cà sa trùm vào ta.

    ôm ta trong lòng.

    Đại thúc chính là Phật trong lòng ta. là Bồ Tát của ta, chỗ dựa của ta."

    "Còn có một lần nữa là vào buổi tối sao sáng đầy trời, bước chậm trên thảo nguyên rộng lớn, đại thúc đã ôm lấy ta, đứng trước đống lửa lốm đốm.

    đã nói với ta.

    ở tây phương có một tòa thành không đêm.

    Đêm hôm đó ta đã có tên của mình.

    Mẹ cho ta cơ thể.

    đại thúc cho ta thân phận.

    Đại thúc và mẹ là người thân nhất, thân nhất trên đời này của ta, ở cùng đại thúc vui nhất, hạnh phúc nhất..."

    "Còn nữa không nhỉ?"

    Cẩu Nhi nghĩ kĩ lại, nghĩ một hồi lâu đột nhiên phát hiện mỗi lần Dương Hạo ôm mình đều làm cho mình khắc cổt ghi tâm, nhưng những cái ôm đó lại đểu là ẩn chứa cảm giác đáng thương đối với nó.

    Nó đứng trên cây ngưỡng mộ nhìn đôi dưới cây, cắn nhẹ miếng lê, đột nhiên cảm thấy miếng lê không còn ngọt một chút nào.

    Ngưng Huy điện.

    Từ Ngưng Huy điện đi ra có thể đi qua cửa rồi thông thẳng đến cung cấm đại nội, vì thế Ngưng Huy điện chỉ thiết kế ngự thư phòng.

    Bình thường không làm điển lễ triều đình, tiếp kiến triều đình nội ngoại ở đó.

    Nhưng lúc này.

    Triệu Quang Nghĩa ngồi trên bảo tọa của ngự thư phòng trong Ngưng Huy điện, trong tay cầm một cuốn thư. hai mắt lại nhìn về phía trước, như đang chờ đợi gì đó.

    Vương Kế Ân đi từ cánh cửa bên trái bước vào trong hoàng cung, dưới sự dẫn đường của hai tiểu hoàng môn của ngự thư phòng đã đợi sẵn trước cửa cung, men theo tường cung màu vàng làm bằng đá lưu ly, bước nhanh tới Ngưng Huy điện.

    Trước Ngưng Huy điện có hai cấm vệ mặc trọng giáp đề phòng nghiêm ngặt.

    Vương Kế Ân bước nhanh vào điện, rồi tới ngự thư phòng: "Thứ sử Hà Bắc đạo kiêm thải phòng sứ Hà Bắc tây lộ Vương Kế Àn thỉnh kiên quan gia."

    Triệu Quang Nghĩa nói: "Kế Quán, vào đi."

    Vương Kế Ân nhanh chóng vào điện, hai tiểu hoàng môn lập tức đứng hai bên ngoài cửa đợi.

    Vương Kế Ân nói: "Thần sau khi phụng chỉ quan gia đã lập tức ngày đêm tới Biện Lương.

    Trên đường gặp phải hồng thủy tràn về từ sông Hồ Lô, làm trì hoãn mấy ngày hành trình.~"

    Vương Kế Ân chưa kịp nói hết thì Triệu Quang Nghĩa đã cắt lời: "Không sao. khanh tới được là tốt rồi.

    Cả đường tiến kinh không để lộ hành tung gì chứ?"

    Vương Kế Án liền nói: "Thần nhận được mật chỉ của quan gia. sao dám lung tung tiết lộ với người khác?

    Cả đoạn đường vào kinh, đến thẳng hoàng cung này, luôn che giấu hành tung, tuyệt đối sẽ không có người biết."

    Chương 10:Quân Cờ

    Triệu Quang Nghĩa cười nói: "Rất tốt.

    Liên quan đến đại sự duy chỉ có giao cho khanh là mới yên tâm."

    Vương Kế Ân nghe xong liền lo lắng không yên.

    Hắn là tâm phúc của Triệu Quang Nghĩa, nhưng bất luận là văn hay võ thì hắn đều không được coi là một nhân tài thật sự. cho nên sau khi Triệu Quang Nghĩa đăng cơ, luôn không thể tiếp tục tăng tiến, bước vào vòng quyền lực nòng cốt của triều đình.

    Văn thần võ tướng trong triều nhiều như mây. quan gia lại nói đại sự duy chỉ có thể giao cho hắn đi làm. vừa hoảng vừa sợ. trong lòng Vương Kế Ân thật khó tránh thấp thỏm.

    Triệu Quang Nghĩa nhìn sắc mặt hắn, không nhịn được mà cười, nói: "Khanh và trẫm đã từng cùng mưu đại sự. khanh vẫn là thần tử tâm phúc nhất của trẫm.

    Đại sự này đổi lại là người khác tuy chưa chắc đã không thể làm được, nhưng chuyện này tuy có lợi cho xã tắc, lại không thể nói là quang minh chính đại. trẫm quả thực không tiện nói rõ với văn võ. cần phải làm cho chuyện không tiện nói đường hoàng trờ thành chuyện hợp ý trời, thuận lòng dân.

    Việc này duy chỉ có thể giao cho khanh thôi.

    Đến đây.

    đến gần hơn để nói chuyện."

    Mười vạn đại quân bày binh bố trận dưới thành Cam châu, mỗi một trận quân hình đều đứng uy nghiêm như núi, những vũ khí công thành xếp dày đặc.

    đằng đằng sát khí, bao phủ cả cổ thành Cam châu.

    Trên tường thành bố trí hàng hàng tiễn thủ. nỏ, chỉ xuống dưới thành, im lặng đợi chờ.

    Tất cả chìm trong màn tĩnh lặng, ở phía sau bọn họ bụi bặm bay mù mịt.

    Từ trên vọng lâu ở ngoài thành nhìn vào trong có thể thấy được từng đoàn lạc đà đang di chuyển dưới sự dẫn dắt của mục nhân.

    Tòa thành này vô cùng lớn. trong thành cũng vô cùng trổng trải, phong cách hoàn toàn khác với thành trì ở Trung Nguyên.

    Nếu như chỉ nhìn vào bộ phận dựa sát tường thành, có thể lí giải nó trở thành một thảo nguyên được bao vây bởi tường thành, còn những quần thể kiến trúc thì được xây ở một nơi nào đó xa xôi cách tường thành độ hai dặm.

    Trên người những con lạc đà đó được buộc vào những dây pháo hoàn phong, có một số con thì mang theo những chiếc giò cực đại, trong giò đựng những cục đá to bằng cái bát lớn.

    Rất rõ ràng, đây là những vũ khí trọng yếu mà bên thủ thành Cam châu dùng để đối phó với quân công thành.

    Thân hình cao lớn hơi gẹ, mặc một chiếc áo bào trắng, mắt mũi cao nhọn, khả hãn Cam châu Dạ Lạc Hột đích thân đăng thượng đầu thành, chỉ huy tác chiến.

    Mắt thấy bên ngoài thành hàng loạt chiến trận quân dung nghiêm chỉnh, Dạ Lạc Hột không khỏi thầm kinh hãi.

    Nhưng, hắn chỉ có thể chiến, không thể đầu hàng, hắn không có sự lựa chọn khác.

    Hắn là khả hãn của Cam châu, là hoàng đế.

    Các địa phương phủ châu chiếm cứ hành lang Hà Tây đều có thể hàng, nhưng là một hoàng đế. nếu như hàng rồi thì hắn phải tự xử như thế nào?

    Mấy vị vương tử đều chia nhau đến các phía tường thành để độ chiến kiên thủ, bao gồm cả mấy vị vương phi của hắn nữa.

    Những nữ nhân này cũng đều có thể cưỡi khoái mã, bắn tên giỏi, trên chiến trường không hề thua kém nam nhân.

    Đẻ bảo vệ vững chắc cương thổ của bọn họ. người trong hoàng thất có thể chiến đấu đều lên đầu thành cả.

    Ánh mắt kinh hãi của Dạ Lạc Hột nhìn ra xa rất lâu. rồi mới quay lại nhìn đội ngũ âm khí xung trời dưới thành đang từ từ di chuyển.

    Hắn nhìn ra phía sau họ. sa mạc và ốc đảo xa xôi.

    Trưởng tử của hắn đã rời khỏi Cam châu chạy tới các bộ lạc du mục bên ngoài để xin cứu viện trước khi đại quân của Dương Hạo tới Cam châu.

    Nhưng quân cứu viện bao giờ mới đến đây?

    Trong thành dốc hết toàn lực, đã triệu tập được sáu vạn quân.

    Dạ Lạc Hột từ trước đến giờ chưa từng nghi ngờ vào năng lực giết địch và dũng khí chiến đấu của binh lính mình, nhưng hắn không phải chưa từng giao chiến với quân đội của Lý Quang Duệ Hạ châu.

    Lý Quang Duệ muốn đem thế lực của mình tiếp tục thâm nhập vào các mảnh đất phía tây, lại không ngừng muốn vươn thế lực tới phía đông.

    Cam châu Hồi Hạt và Đảng Hạng Hạ châu hơn trăm năm nay luôn không ngừng chinh chiến.

    Trong những chiến tích trước đây.

    Hai bên đều có thắng lợi riêng, nhưng trong tác chiến nhiều lần đa phần là bên tấn công.

    Khi hắn chiến trên địa phận của Cam châu, hắn đã chiến được đại lợi, còn Lý Quang Duệ lại chịu sự áp chế của Lân châu.

    Phủ châu và áp lực nội bộ người Đảng Hạng Khương không ngừng tạo phản, với tình hình như vậy mà đã đánh ngang tài ngang sức. có nghĩa là thực lực của hắn trên thực tế vượt xa cả hắn.

    Cho đến mấy năm gần đây, thế cục cả tây bắc mới có sự nghịch chuyển, Lý Quang Duệ tự cao tự đại cùng lúc khai chiến với Hồi Hạt và Thổ Phồn, hơn nữa còn tác chiến với lưỡng tuyến nam bắc.

    Hồi Hạt Cam châu liên kết với Thổ Phồn Thượng Ba Thiên bộ Thổ Phồn Lương châu, lần đầu tiên đã chiếm được thế thượng phong, thậm chí làm cho Lý Quang Duệnhượng ra lãnh thổ Sa Đà phía tây, và sau đảm bảo nội trong mười năm sẽ không dụng binh với Cam châu và Lũng Tây. hai phía mới hưu binh ngừng chiến.

    Liên tục chiến tranh không ngừng nghỉ hai năm trời, cho dù có đả kích được Lý Quang Duệ thì cũng đã tiêu hao hết gia sản của Dạ Lạc Hột. hắn vốn muốn lợi dụng thời gian một hai năm tích thêm sức lực, sau đó tây tiến Tiêu châu.

    Sa châu, giải quyết hết Long gia và quy nghĩa quân, quay trở lại sẽ đối phó với Hạ châu.

    Ai ngờ rằng, vừa mới nghỉ chưa kịp thở mà Hạ châu đã thay chủ nhân, hơn nữa còn mạnh hơn so với thời của Lý Quang Duệ.

    Lão bằng hữu Thượng Ba Thiên Thổ Phồn không thể trông mong được gì nữa.

    Công cáo tây tiến của Dương Hạo còn chưa được công bố thì đại thủ lĩnh của bộ lạc Thổ Phồn Lương Châu La Đan đã đem tộc nam hạ, xuất thủ đánh lớn với Thổ Phồn Tây Lũng chiến hữu đêm qua. tiếp theo đó vương tử hậu duệ của Giác A Vương thuộc Á Lũng Thổ Phồn là Xích Bang Tùng, Xích vương tử cũng chạy tới Lũng Tây, đổ thêm dầu vào lửa. cũng không biết đang có ý đồ gì.

    Tóm lại Thổ Phồn Tây Lũng bây giờ đã phân thành ba mảnh, một bộ phận bộ lạc kết liên minh với Thượng Ba Thiên, đối phó với La Đan Thổ Phồn ở Lương châu.

    Một bộ phận khác thì đầu hàng gia nhập quân La Đan, đối phó thủ lĩnh bộ lạc có thế lực mạnh nhất Lũng Tây là Thượng Ba Thiên, còn một bộ phận nữa thì vẫn duy trì thái độ trung lập.

    Bây giờ bọn họ đang đánh nhau rất quyết liện, tuyệt đổi không thể hưu binh bãi chiến.

    Cái kiếp độ trước mắt này có thể vượt qua không?

    Dạ Lạc Hột nắm chặt lấy thanh loan đao trong tay, mắt đầy sát khí...

    Dưới thành, Dương Hạo đang ghìm ngựa đứng lại. eo thẳng lên. kiêu ngạo nhìn tòa thành rộng lớn.

    Nhưng thành Cam châu tường thành và hào hộ thành không được coi là quá hiểm yếu. càng lại gần chỗ thảo nguyên đại mạc. kiến trúc thành trì càng đơn giản, những hán tử trên thảo nguyên đại mạc rất quen thuộc vói việc cưỡi ngựa bắn cung, thích sát sa trường, huy đao chém địch nhưng lại không quen với việc công thủ chiến thành trì.

    Nhưng bây giờ trước khi hắn còng đánh Cam châu, hắn đã có đủ một khoảng thời gian để tiến hành chuẩn bị nội chính, ngoại giao, chiến lược, chiến thuật diễn luyện, bất kể là dã chiến hay là thành chiến thì hắn đều nắm chắc sẽ không bị bại.

    Đổi với khả hãn Cam châu Dạ Lạc Hột mà nói, việc cần phải suy nghĩ bây giờ chính là làm như thế nào để chống đỡ tiếp, kiên trì thủ thành, tiêu hao nhuệ khí của Dương Hạo, để cho hắn thất bại trở về.

    Còn đối với Dương Hạo mà nói. tất cả những điều cần suy nghĩ không phải là có thể đánh bại được Dạ Lạc Hột hay không mà là làm như thế nào để chiến thắng, làm thế nào để chỉ phải bỏ ra cái giá nhỏ nhất, đánh bại kẻ địch cường đại nhất trên con đường Tây Tiến đến Ngọc Môn Quan.

    Khuôn mặt bình thản của Dương Hạo hơi lộ ra một ý cười.

    Hắn giơ roi ngựa lên. chỉ về phía thành Cam châu xa xa phía trước, đại quân vững như núi trong nháy mắt đã bắt đầu hành động.

    Từng hàng quân không lô chỉnh tề trào lên phía trước, giống như một cơn thủy triều.

    Chúng binh sĩ đồng thanh hô vang khẩu hiệu, đẩy các loại vũ khí công thành tiến thẳng về Cam châu, rầm rầm cùng tiếng hô vang.

    Từng chiếc xe bắn đá, chiến xa công thành, xe phá thành kiểu mới cực đại giống như những cự nhân đang nhe nanh múa vuốt.

    Những chiếc nhất phẩm cung mang theo vô số lợi tiễn được đặt ở ngoài tầm bắn của người Hồi Hạt Cam châu, bắn lên đầu thành vô số tên như mây đen. bàn nỏ phát ra những tiếng kêu rợn óc rồi bắn hàng loạt những mũi nỏ ngắn sắc nhọn lên tường thành Cam châu, sau đó máy bắn đá bắt đầu hoạt động, không còn nhìn thấy loại máy bắn đá truyền thống khi mà muốn ném một tảng đá thì phải cần có mấy trăm người kéo dây thừng chạy qua chạy lại. mà giờ chỉ thấy những tảng đá cực lớn được ném lên rất cao. trong tiếng kêu khủng khiếp, nó đã bay đi rất xa vào không trung rồi nặng nề đập mạnh lên đầu thành, đập nát đất đá và máu thịt.

    Trong trận chiến này, công kích đường dài. quân đội Dương Hạo đã lợi dụng những binh khí tiên tiến hơn nhiều đối phương để tiến hành công kích đánh thành Cam châu với tính chất áp chế.

    Binh sĩ Hồi Hạt không kịp phòng, đầu rơi máu chảy, gãy xương gãy cổ cũng có.

    Đám binh sĩ vội vàng tránh vào trong phòng chứa binh khi, có một số không kịp tháo chạy liền quỳ sụp sát xuống tường thành, kinh hãi run sợ mà nhìn tường thành đang đổ dần dưới sự tấn công của trận mưa đá không thể cản được.

    Tiếng trổng trận vang lên, binh lính Hồi Hạt trong thành biết rẳng quân đội Hạ châu đã kết thúc viễn công, bắt đầu công thành rồi, bọn họ liền vội vàng chui ra khói chỗ ẩn nấp, thì thấy đầu thành đã tan nát. rất nhiều chỗ đã không còn nhìn ra dáng hình, nhưng bọn họ cũng không kịp nhìn kĩ. liền rút phi tiễn ra. nhanh chóng bắn trả xuống thành.

    "Rầm!

    Rầm!

    Rầm!"

    Binh lính Hạ châu cầm đao khiêng thuẫn, bước chỉnh tề. thẳng tiến về phía trước, bước vào trong vòng tiễn.

    Đội ngũ đứng dày đặc bất động như rừng cây lập tức biến thành một cơn thủy triều, bọn họ khiêng đại mộc thuẫn, vừa chắn cơn tiễn như mưa. vừa tiến nhanh về phía trước, không ngừng có người ngã xuống, máu tươi nhuộm cả ốc đào và biển cát. nhưng không có người nào quan tâm nhìn một cái.

    Những trận chiến công thành thê thảm hơn thế này Dương Hạo cũng đã từng nhìn thấy.

    Lần đẩu tiên thấy cảnh này hắn đã cảm thấy rất rùng mình; lần thứ hai thấy thì máu hắn sôi trào lên; và bây giờ hắn đã tê dại đi rồi.

    Nếu muốn trường trị cửu an, nếu muốn thực hiện ước mơ của hắn thì những hi sinh này là tất yểu.

    Hắn cũng muốn binh không chiến mà chịu khuất phục, nhưng nếu muốn như thế thì đầu tiên phải có vũ lực cực đại mà làm cho kẻ địch chỉ có thể cảm thấv tuyệt vọng, ngay cả dũng khí chiến đấu cũng không còn. bây giờ chính là lúc hắn thi triển vũ lực.

    Sau khi thi triển thực lực cường đại khiến cho Dạ Lạc Hột khả hãn cảm thấy được không thể chiến thắng đối thủ của mình, thì hắn lại chuẩn bị làm cho Dạ Lạc Hột khả hãn tự đánh bại mình.

    Đây là cách dùng thương vong nhỏ nhất để đổi lại thắng lợi lớn nhất mà hắn đã nghĩ ra.

    Nước cờ đầu tiên bây giờ mới được bày ra....

    Đông Hàm Cốc, Nam Hào Vũ, Tây Tán Quan, Bắc Tiêu Quan: Tứ đại hiểm ải.

    Địa thế Tiêu Quan hiểm yếu, vùng đông bắc là một vùng có địa thế quan trọng ra vào Hoa Mã Tĩ Định biên.

    Quan ải hiểm yếu này bây giờ đang nẳm trong tay Thượng Ba Thiên Bộ Thổ Phồn.

    Xuất Tiêu quan, vượt Đâu Lĩnh là có thể vào được địa cảnh Hạ châu, sau đó Chiết Tử Du và Trúc Vận đi qua cửa cuối cùng, nhưng lại cũng khó tiến thêm một bước nữa.

    Người Thổ Phồn của bộ Thác Ba Thiên cũng biết, nếu như phi tặc qua được Tiêu quan thì sẽ không thể ngăn cản được đường đi của chúng nữa, cho nên sau mỗi lần truy sát, ngăn cản. mai phục thất bại. chúng đều vừa tiếp tục phái người đuổi giết, vừa lệnh cho người tới trước để bố trí làm cho Tiêu Quan một con kiến cũng không lọt qua.

    Khi Chiết Tử Du và Trúc Vận tới được Tiêu quan đã phải đối diện với cục diện bế tắc.

    Độn thuật ngũ hành của Trúc Vận có thể ẩn nấp hành tung qua mắt người khác, nhưng nàng vẫn không có cách nào vượt qua được hiểm ải cảnh giới tầng tầng không một lỗ hổng này.

    Hơn nữa, muốn thi triển độn thuật ngũ hành cũng cần phải có một số phụ trợ bẳng tiểu đạo cụ. nhưng cả đường chém giết tới đây. hai người không những bị thương khắp người mà rất nhiều vật dụng khác cũng bị rơi mất.

    Hơn nữa. nàng còn mang theo một Chiết Tử Du, bản lĩnh của nàng có lớn hơn nữa cũng không có cách nào mang theo một người sống để thi triển độn thuật.

    Trúc Vận nằm phục dưới đám bụi cây, quan sát tỉ mỉ một hồi lâu, mặt bám đầy bụi. lắc đầu nói: "Không được rồi, như thế này thì chúng ta không thể qua nổi.

    Nếu muốn vòng sang đường khác lại phải đi thêm mấy trăm dặm nữa, thế lực của hai chúng ta đã như đèn sắp cạn dầu rồi, nếu như trên đường lại gặp nhân mã truy sát sẽ rất khó chống đỡ nổi.

    Chiết Tử Du đầu bù tóc rối trầm ngâm một lúc. nói: "Giả công tử. thân thủ của ngươi cao minh hơn ta. chi bằng một mình ngươi xông qua đi. ta sẽ men theo đường cũ lui về."

    Trúc Vận lắc đầu cười khổ nói: "Là ta đưa cô nương đến. sao có thể bỏ cô nương mà đi?

    Bây giờ bất kể là tiến hay lùi đều là nguy hiểm trùng trùng, có nơi nào an toàn chứ?"

    Chiết Tử Du cau mày nói: "Vậv phải làm sao mới được?"

    Trúc Vận cắn răng, quả quyết nói: "Phòng thủ nơi này tương đối mỏng, ta sẽ lộ diện để đánh lạc hướng quân địch, cô nương nhân cơ hội chạy về Hạ châu."

    Chiết Tử Du nói: "Không được, ngươi không làm được chuyện bỏ bằng hữu mà chạy thì Chiết Tử Du ta cũng thế, không thể làm ra chuyện đó được."

    Trúc Vận liếc nhìn nàng một cái. cười quỷ quái nói: "Vậy thì phải làm sao?

    Chúng ta làm một đôi uyên ương đồng mệnh ở đây à?"

    Chiết Tử Du giận dữ nói: "Đến lúc nào rồi mà ngươi còn đùa cợt?"

    Trúc Vận cười ha ha, nói: "Bổn công từ tài tướng song toàn, cô nương thật sự không nghĩ đến khả năng gả cho ta sao?"

    Chiết Tử Du trừng mắt lên nhìn, nói: "Ta chỉ rất khâm phục ngươi.

    Đến bước đường nguy nan rồi mà ngươi vẫn còn có tâm trạng trêu chọc ta sao?"

    Trúc Vận nhún vai nói: "Từ khi mười hai tuổi, lần đẩu tiên giết người, ta đã chuẩn bị tốt để bị người ta giết, có gì mà phải lo lắng."

    Nàng ta lấy chiếc túi mà cả chặng đường không hề rời người đặt vào tay Chiết Tử Du. rồi lấy tay xé một mảnh áo, bọc một cục đá vào, buộc trở lại lên vai, sau đó nghiêm nét mặt nói với Chiết Tử Du: "Chiết cô nương, chiếc túi này làm phiền cô nương chuyển giao cho thái úy đại nhân ta.

    Những tin tình báo ta dò thám được trong lần đến Thổ Phồn này và vật quan trọng ta đã lấy được đều ở đây, nó rất quan trọng đối với đại nhân ta.”

    Chiết Tử Du xua tay muốn từ chối.

    Trúc Vận đã ngăn nàng lại: "Nếu như nhất định phải có một trong hai chúng ta làm mồi nhử thì ta thích hợp hơn cô nương.

    Cô nương ở lại tất sẽ chết, còn ta. dựa vào thân thủ và thủ đoạn của ta. sau khi dẫn dụ địch đi, một người muốn tháo chạy chưa chắc là không thể làm được, cô nương đừng tranh, giành với ta nữa."

    Chiết Tử Du hơi động dung, chần chừ nói: "Ngươi nói người Thổ Phồn truy đuổi không ngừng, tất cả đều là thứ trong túi này. rốt cuộc đó là thứ gì?

    Có thể cố tình để cho nó rơi vào tay người Thổ Phồn không?

    Như vậy phòng thủ tiền phương tất sẽ lỏng lẻo.

    Một vật chết cho dù có quý báu hơn nữa cũng không quý bằng một sinh mạng."

    Trúc Vận lắc đầu nói: "Không được, cô nương có biết trong đây rốt cuộc là thứ gì không?

    Chiết Tử Du nhìn nàng ta. nói: "Ngươi chịu nói cho ta biết?"

    Trúc Vận nhếch mép cười, từ từ nói: "Thụ mệnh du thiên, ký thọ vĩnh xướng.

    Bây giờ cô nương biết trong đó là gì rồi chứ?"

    Chiết Tử Du hơi nâng người lên. thất thanh nói: "Ngọc tỷ truyền quốc!"

    Con mắt Trúc Vận đầy vẻ đắc ý: "Không sai.

    Thứ mà ta trộm được chính là thứ nhận được mệnh của trời, mất nó tức khí số đã tận."

    Ngọc tỷ truyền quốc bắt đầu xuất hiện từ thời hoàng đế đầu tiên ở Trung Nguyên - Tần Thủy Hoàng, nó đã trở thành tín vật của hoàng đế Trung Quôc.

    Những đế vương trong lịch sử đều lấy nó làm ấn tín, là trọng khí của đất nước.

    Phàm những vị hoàng đế mà không có nó thì luôn cảm thấy sức mạnh có chút không đủ.

    Khi Chu Nguyên Chương xưng đế đã tự xưng bình sinh tam đại cảm sự, trong đó có một việc chính là thiếu ngọc tỷ truyền quốc.

    Bảo vật này đương nhiên không phải là thứ kim ngân châu báu bình thường có thể so sánh được.

    Giá trị của nó đã vượt xa khỏi giá trị bản thân loại ngọc làm nên nó mấy vạn lần.

    Chiết Tử Du kinh hãi nói: "Từ sau khi Lý Tông Kha Đường quốc chết thì ngọc tỉ truyền quốc đã lưu lạc không rõ ở nơi nào.

    Sao. ..sao lại rơi vào tay ngươi?"

    Trúc Vận nói: "Ta cũng là nghe trộm được từ chỗ của Thượng Ba Thiên, khi Thạch Kính Đường dẫn binh Khiết Đan tấn công Lạc Dương.

    Đường đế Lý Tòng Kha phóng hỏa tự thiêu, thế nhân đều nói ngọc tỷ truyền quốc này cũng đã được thiêu trong biển lửa. nhưng sự thật lại không phải như thế.

    Khi đó thành trì bị chiếm đóng, cung nữ thái giám trong cung tiện tay vơ một số bảo vậy rồi tháo chạy khắp nơi.

    Có một lão thái giám già nua chẳng cướp được bảo vật gì. chỉ có thể mang theo ngọc ấn truyền quốc rồi tháo chạy khỏi hoàng cung.

    Ông ta thay một bộ y phục dân thường xuất cung, một lão già thì ai có thể để ý tới?

    Vì thế ông ta đã bình an thoát khói Lạc Dương.

    Lão thái giám đó cũng biết ngọc tỷ truyền quốc quý giá vô cùng, nhưng lại tuỵệt đối không mang ra bán, nếu không không những không nhận được một văn tiền mà e rằng tính mạng cũng khó giữ.

    Nhưng một thứ quý giá như thế nếu muốn ông ta tiện tay vứt đi thì ông ta lại không nỡ.

    Khi đó anh hùng Trung Nguyên nhiều như cây trong rừng, khắp nơi xưng bá, chiến loạn liên miên không nghỉ.

    Rất nhiều bách tính đều tháo chạv về các nơi hoang vu. có người thì chạy đến Hà Tây, có người chạy đến Lũng Hữu.

    Lão thái giám này cả đường chạy tới Quan Trung, rồi được mục dân Thổ Phồn thu nhận.

    Khi lão thái giám sắp chết mới nói rõ thân phận mình, nói cho họ biết lai lịch của ngọc tỷ truỳên quốc, rồi tặng nó cho hộ mục dân đó.

    Bây giờ người Thổ Phồn Lũng Hữu bị người tống đuổi ra Vị Nam. lại khổ chiến hai năm với Lý Quang Duệ Hạ châu, rất nhiều bộ lạc trở nên nghèo đói, rồi trước mặt lại đại chiến không nghỉ với lục cốc phiên bộ Lương châu, hậu nhân của hộ mục dân đó quả thực không thể cầm cự nổi mà đã vi phạm lời dặn dò của tổ phụ.

    đem ngọc tỷ ra rao bán.

    Hắn thật sự là người thông minh, không nói rõ đây chính là ngọc tỷ truyền quốc, chỉ hi vọng đổi lấy được mấy văn tiền là tổt rồi."

    Nói đến đây.

    Trác Vận cười nói: "Đáng tiếc.

    'Thụ mệnh du thiên, ký thọ vĩnh xướng'.

    Tự hiệu này quả thật là quá vang đội, khắp thiên hạ này chỉ có một.

    Một mục dân không biết chữ như hắn không hiểu được những đạo lí này. nhưng phàm những người có chút kiến thức thì ai lại chưa từng nghe đến câu chuyện ngọc tỷ truyền quốc.

    Ngọc tỷ cuối cùng rơi vào trong tay Thượng Ba Thiên, hắn đã giết tất cả những người biết chuyện này, rồi cất giữ nó như làm của riêng.

    Sau khi hắn liên binh chư bộ.

    được tôn sùng làm thủ lĩnh, đắc trí tự mãn, uống rượu say liền dương dương tự đắc, lấy nó ra khoe với con trai mình, rồi bị ta nghe thấy.

    Vì thế ta mới ra tay trộm lấy.

    Thượng Ba Thiên không tiếc phái nhiều người như thế đến truy sát, đến bâv giờ cô nương đã biết được nguyên do rồi chứ?"

    Trúc Vận vừa nói vừa buộc chặt đai lại. cắm kiếm vào vị trí dễ rút ra nhất, rồi nhẹ nhàng nói vói Chiết Tử Du: "Mong cô nương đem ngọc tỷ này và cô nương bình yên về tới Hạ châu, có được không?"

    Chiết Tử Du trong lòng đột nhiên cảnh giác, nói: "Có ý gì?"

    Trúc Vận tươi cười nói: "Vì ngọc tỷ này rất quan trọng đối với Dương thái úy.

    Chiết cô nương cô đối với Dương Hạo rất quan trọng."

    Hai tay nàng nhẹ ấn xuống đất một cái, nhảy vọt lên giống như một con li mao, nhanh đến nổi Chiết Tử Du hoàn toàn không kịp ngăn cản.

    Chương 11: Đại thúc là người xấu

    Tấn công đến ngày thứ ba, tường thành của Cam Châu đã bị phá vỡ trở phế thành như bị vứt bỏ cả nghìn năm rồi.

    Sự phòng ngự của Cam Châu không thể so sánh với Huyện Châu, Ngân Châu được.

    Càng là những nơi gần kề văn minh Trung Nguyên, lối kiến trúc của thành phố càng giống với đặc điểm Trung Nguyên, còn ở thảo nguyên, trăm năm trước coi là nơi chăn nuôi, dựng lều dựng trại, rồi lại nhổ trại, nói đi là đi, di cư là di cư, toàn Trung Nguyên rời đi, nên phong cách chiến đấu là đi tấn công, dùng tấn công để phá phòng ngự, tận dụng thế yếu của đối phương hoặc là ở thảo nguyên triển khai kế hoạch quyết chiến với đối phương, hoặc là lợi dụng sự rộng lớn của thảo nguyên để trốn tránh, căn bản không tồn tại cách nói cư thành mà thủ.

    Còn giờ, người Khiết Đan từ dân tộc Hung Nô, bộ lạc liên minh của Đột Quyết phát triển chính thể trở thành đế quốc chính thể, bắt đầu kiến tạo thành lũy.

    Thành trì của hành lang Hà Tây sớm vì Hán Đường đến nay Tây Vực hưng thịnh bắt đầu xây dựng, nhưng phòng ngự của thành trì thực sự là rất có hạn.

    Dương Hạo chắc chắn về phòng ngự Cam Châu rằng ngày thứ hai sẽ phá được nó, sau khi giết tiến vào thành Cam Châu xong, nhưng hắn chưa bại lộ năng lực công thành mạnh mẽ của mình, rất nhiều trọng hình vũ khí công thành và vũ khí viễn trinh sắc bén, chỉ là vì khống chế thủ quân đầu thành, hạn chế sát thương, hắn không có dự định phá thành.

    Hồi Hất Cam Châu là một vương quốc độc lập, cư dân chủ yếu là người Hồi Hất, ảnh hưởng của Dương Hạo ở đây có hạn, nếu như tấn công phá thành, hùng hổ tiến vào, quân đội thủ thành sẽ từ sáu vạn trở thành toàn dân là binh, hao tổn của chiến trận càng nghiêm trọng hơn, hơn nữa Hồi Hất Cam Châu dựa vào du mục là chính, lực cơ động rất mạnh, một khi Cam Châu bị phá, khả hãn chết trận, các bộ lạc sẽ nhân loạn mà phá vây, chạy trốn khắp nơi, lúc đó, độ khó truy đuổi thêm cao, nhanh nhất cũng cần thời gian hai ba năm mới có thể đào tạo được giống ngựa hoang này quy phụ.

    Thế là Dương Hạo khống chế được hỏa lực công thành, thành Cam Châu luôn có nguy cơ, nhưng nguy mà không ngã, kể từ đó làm cho Dạ Lạc Hất khả hãn và Hồi Hất quân dân lòng thủy chung vẫn duy trì một tia ảo tưởng, nắm vững vương thành của họ.

    Sự tấn công vẫn còn đang tiếp tục, Dương Hạo khoanh chân ngồi trong lán trên chiếc đệm trắng, trước xe gài Lang đầu đại độc của lộc ngưu cửu vĩ, bên cạnh có chén rượu nho ngon, các binh sĩ lần lượt tiến công.

    Ô ô ….

    Tiếng kèn tù và bỗng vang lên, Mục Vũ phi như bay đến hét lớn: “Đại nhân, Hồi Hất viện quân tới rồi, hướng tây bắc có bảy tám nghìn tên”.

    Dương Hạo khẽ cười: “Đến được là tốt, đợi chúng ba ngày, cuối cùng cũng đến rồi”.

    Hắn lập tức chỉnh lại quần áo, lớn giọng: “Truyền lệnh: Mộc Ân dẫn quân ngăn chặn, Ngải Nghĩa Đào, Mộc Khôi nhanh chóng bọc đánh viện quân hai cánh, chuẩn bị khống chế Khẩu trương phố, Hà Tất Ninh, Lý Hoa Đình thủ trận, tạm hoãn công thành, đổi công sang thủ, ngăn cản Dạ Lạc Hất xuất binh tiếp ứng, lập tức đem trọng giáp, thiết kỵ, mạch đao điều lại đây, liệt trận Cam Châu bắc thành môn hạ”.

    Theo từng lời quân lệnh, binh lính đánh như bay về, mỗi chi đội như những bánh răng chiến khổng lồ trong tay Dương Hạo, gắt gao hùng hổ, bắt đầu chuyển động.

    Bụi đất xa xa tung mù trời, một tên thiết kỵ xuất hiện từ hướng tây bắc, thấy chúng xông đến, dự định đánh trống làm cho tinh thần quân đội của Dương Hạo thêm hăng hái mà công thành, nếu như Dương Hạo đã dùng toàn lực mà công thành thì sẽ không có chút phản ứng gì ngược lại, vừa kết thúc quân đội, điều động tiết tấu, đổi công làm thủ, vừa triệu tập sung túc binh lực tiến hành ngăn chặn.

    Chiến thuật của người Hồi Hất không thể nói là cao minh, song lại rất hữu hiệu, đây chính là sự thể hiện năng lực kỵ binh cơ động.

    Các binh lính Hồi Hất mũi cao tóc xoăn, sát khí đằng đằng, chiến đao vung lên sáng loáng, bộ đội sở thuộc Mộc Ân ở cùng nhau, chỗ vó ngựa tung bay, nhanh chóng bao vây lấy quân địch, bụi đất cuồn cuộn, thiên quân vạn mã tập trung tác chiến.

    “U…u…u…”

    Tuy rằng viện quân chỉ có bảy tám nghìn tên, nhưng sự xuất hiện của viện quân khiến sĩ khí quân Hồi Hất thủ thành dao động, người Hồi Hất ở đầu thành mong viện quân đến từ xa, chúng reo hò ầm ĩ, quơ đao thương lên chào đón, hò hét, toàn thành Cam Châu trở nên phấn khởi, Dạ Lạc Hất lập tức ra lệnh mở thành tiếp ứng, trong ngoài kết hợp, triển khai phản kích bắc thành.

    Dây treo của cầu treo chầm chậm buông xuống, uỳnh một tiếng cầu được hạ xuống, dừng ở con sông bảo vệ thành, cửa thành được mở…

    Hà Tất Ninh đang công bắc thành, nhận được lệnh của tướng lĩnh Dương Hạo lập tức thu binh, chuẩn bị đội nhân mã, bụi gai bay nhanh đến trận địa phía trước, đội quân công thành vứt bỏ vũ khí tấn công thành trì, vừa quay trở lại bổn trận, hình thành thế trận phòng ngự bán nguyệt, thất vương phi A Cổ Lệ của Dạ Lạc Hất đích thân dẫn năm nghìn tinh binh, giơ loan đao xông tới cầu treo.

    Phốc phốc phốc…

    Các dũng sĩ Hồi Hất cưỡi trên lưng ngựa đồng loạt ngã xuống, đuôi thương rơi xuống đất, cự mã thương cắm thẳng xuống đất gãy đôi.

    Tiếp đó, một A Cổ Lệ thân bào trắng, lụa trắng che mặt cưỡi chiến mã khỏe mạnh múa loan đao trong tay, bất chấp vũ tiễn Hạ Châu quân cường liệt, xông tới quân trận của Hà Tất Ninh.

    Keng keng keng

    Tiếng giao tranh kiếm đao vang lên, ánh gươm sáng loáng, cơ thể A Cổ Lệ vương phi trong chiếc áo bào rộng thùng thình, không thể nhìn được cơ thể mềm mại của nàng, nhưng động tác khi nàng múa đao, cúi người, ngửa mặt chém thì khuôn mặt xinh đẹp như ẩn như hiện trong chiếc áo bay bay, vừa nữ tính vừa mạnh mẽ hung hãn, máu tươi vấy ra càng khiến cho nàng mang một sự ma lực.

    Dương Hạo đứng ở xa cũng chú ý tới cuộc chiến này, thấy dẫn quân xung phong là một người phụ nữ trẻ, song xem ra còn hung hãn hơn rất nhiều những nam tử trên thảo nguyên, Dương Hạo liếm môi theo bản năng, trên môi hắn vẫn còn vị ngọt ngọt của rượu nho: “Mẹ nó, đây là nữ tiên…thực hung hãn, có khi còn cuồng dã hơn cả Oa oa”.

    Hà Tất Ninh đứng trước trận, nhìn bao quanh, thấy nữ nhi thân áo bào trắng, khuôn mặt thanh tú dũng mãnh, Hà Tất Ninh cũng không khỏi kinh hãi: “Khó trách đại soái nói gì toàn dân giai binh, quân địch bén thé không chờ ta phá thành, nữ nhân Hồi Hất này, khủng vậy”.

    Thấy nữ tử áo trắng thế như trẻ che, đã dẫn quân phá tan bụi gai, vọt vào tiền quân, Hà Tất Ninh lập tức giương đao, đích thân tiến đến nghênh chiến…

    Hậu phương quân trận Hà Tất Ninh, mạch đao trận và trọng giáp kỵ binh đã tiến vào trận địa, cách thành một mặt, Hà Tất Ninh và A Cổ Lệ vương phi đang khổ chiến, cách tây bắc một mặt, Mộc Ân dẫn binh đang cản trở viện quân Hồi Hất, mạch đao thủ liệt trận vu tiền, vung đao tạo thế đề phòng, phía sau các lão gia bắt đầu mặc áo giáo tòng quân hỗ trợ.

    Tác chiến của họ với ưu thế là rất rõ ràng, nhưng tình thế xấu cũng vô cùng rõ ràng, trong nghìn bước, bọn họ phản kích hai lần, sau đó thở phì phò như trâu ngựa, thích hợp với điều kiện tác chiến hà khắc vô cùng, để tiết kiệm được nhân lực mã lực, không đến bước tác chiến, họ cũng sẽ không phủ thêm áo giáp, nhưng điều không dám nói là một khi để cho họ ung dung phát huy đường sống, lực sát thương của họ quả thực chính là vũ khí lạnh trên chiến trường.

    Đao như núi, tên như mưa, tiếng chết rung trời.

    Tay Mộc Ân một trường mâu đã bị nhuốm máu, cho dù có hộ binh kiệt lực bảo vệ, nhưng người hắn cũng xuất hiện rất nhiều vết thương có nặng có nhẹ, quân địch với thế hung hãn, nếu như không phải là đại soái sớm đã để dư lực, thương xúc ứng chiến thì binh lực của hắn có hạn sẽ không tài nào cẩn được thế công mạnh mẽ như vậy.

    Thấy bị Mộc Ân và Hà Tất Ninh kẹp trọng giáp kỵ binh ở giữa đã giả dạng sẵn sàng, phía xa bụi tung mù trời, Mộc Khôi và Ngải Nghĩa Đào cơ động khinh kỵ đi vòng tới đây, Dương Hạo lập tức hạ lệnh cho Mộc Ân thu quân, lấy đại cờ làm tín hiệu, quân đội Mộc Ân bắt đầu lui lại hai bên, viện quân bị rơi rớt hơn nghìn thi thể thì tăng tốc đột phá.

    Cuộc chiến bắt đầu.

    Dương Hạo cố ý để cho chúng tấn công vào, chúng đến chân thành Cam Châu, vội bảo đến bắc thành Cam Châu nhìn về thế cục vương tộc, quý tộc thủ lĩnh và các tướng sĩ đích thân thấy một cuộc chém giét.

    Quân địch coi thường trọng giáp kỵ binh mà lao đến, ban đầu như những chiếc xe tăng hạng nặng lao đến tấn công, tên cắm lên người như muỗi đốt, lập tức rút cung tên ra, loan đao chém vào áo giáp, hỏa hoa trung rào rào, không phải đao đoạn, mà chính là bị chấn động rời tay bay lên, còn trọng giáp kỵ binh giống như một ngọn núi sắt, lao ầm ầm về phía trước, bị đâm cho họ ngã ngựa.

    Phía sau trọng giáp kỵ binh, đám mạch đao tập hợp thành giảo thịt cơ, mạch đao thi nhau rơi, thu gặt tính mạng nhân và mã, mạch đao múa may, cứa vào cổ quân địch, và chỉ để lại một đống huyết nhục.

    Người ở đầu thành tận mắt chứng kiến cảnh tượng chém giết chưa bao giờ thấy, vừa nãy còn thế tấn công sắc bén, viện quân Hồi Hất Hạ Châu quân thế ngang nhau, giờ hai nhánh quân kỳ dị kết hợp lại giống như một đám đợi làm thịt sơn dương, hoàn toàn mất hết sức đánh trả, thấy cảnh tượng khủng khiếp vậy, người đầu thành mặt lấm lét, tim đập thình thịch…

    Khinh kỵ binh Hạ Châu khống chế hai mặt, khiến cho quân địch không còn đường nào mà tránh né, Hồi Hất viện quân chỉ có thể kiên trì giống bươm bướm bình thường nhằm phía nghênh diện mà lao đến núi sắt và đao luân, bị trấn áp, cắn nát, trọng giáp kỵ binh và mạch đao thủ lội theo địch, khinh kỵ binh hai bên tập kích dày đặc, thu dọn chiến trường, thu thập tàn quân còn lại.

    Dạ Lạc Hất đứng ở đầu thành trừng trừng nhìn viện quân khổng lồ, gần bảy tám nghìn viện quân sau khi trải qua cuộc giao tranh giờ chẳng còn là bao.

    Đây mới thực ý nghĩa toàn quân bị diệt, không một ai sống sót, thậm chí đến chiến mã cũng không may mắn còn thừa lại, Dạ Lạc Hất tay vịn vào bờ tường, đôi vai run rẩy, đôi chân mềm nhũn, vừa nãy viện quân còn hùng hổ, đằng đằng sát khí lao đến nơi này, giờ đây tất cả đã bị nhuốm đỏ, một màu đỏ kinh sợ thấm vào đất.

    Dạ Lạc Hất hồn bay phách lạc, đến mức quên khuấy đi việc lệnh thu quân, các tướng lĩnh thuộc hạ cũng ngẩn ra ở đó, như rơi từ thiên đường xuống địa ngục, từ vui mừng hoan hỉ trở nên méo xệch, đặc biệt là vừa nãy chứng kiến tận mắt quân Hạ Châu khi đang tấn công, chiến lực đáng sợ không thể kháng lại nổi, bị rung động lòng người, khiến chúng khó lấy lại bình tĩnh được.

    Năm nghìn binh mã của A Cổ Lệ dưới thành vẫn đang giao chiến, chúng không nhìn thấy tình hình phía trước, vẫn đang liều mạng tiếp ứng cho cái đám không thể nào có được viện quân, mãi đến lúc này, Dạ Lạc Hất như vừa tỉnh dậy sau giấc mơ, giọng run run nói: “Thu binh!

    Thu binh!”

    Tất cả nhìn thấy vừa nãy như một cơn ác mộng, nó khiến bọn chúng mỗi người có một giấc mơ, nhanh chóng, mấy nghìn người đầu thành đều gặp ác mộng…

    ****

    Trong đại mạc, dưới ánh trăng chiếu rọi ảo ảnh như nấm mồ.

    Xung quanh, cảnh tượng yên ắng như tờ, lạc đà an nhàn nghỉ ngơi, các binh sĩ vây quanh lửa trại, không khí đè nặng mọi người không ai nói một câu.

    Trong lán, con trưởng của Dạ Lạc Hất - A Lý vương tử và mấy thủ lĩnh bộ lạc mặt mày trầm lắng, cây đuốc lay động trong gió, gương mặt bọn chúng lúc sáng lúc tối.

    “Không xong rồi, chúng ta không thể viện quân Cam Châu nữa, cần đợi viện quân của bộ lạc khác tới, tập hợp đông đủ số nhân mã đồng thời tập kích đánh không cùng hướng vây lấy thành Cam Châu, để chúng không thể chiếu cố, duy chỉ như vậy, chúng ta mới có thể xông vào thành hội hợp với Đại hãn”.

    A Lý vương tử nói rồi trầm giọng dặn dò: “Từ nay trở đi, lương thực mang theo phải tiết kiệm hết sức, đợi đến khi viện quân đến”.

    Dương Hạo trong lán cũng tập trung quân.

    Dương Hạo cao giọng nói: “Trận chiến hôm nay, trong khoảnh khắc diệt được bảy nghìn viện quân, muốn trốn cũng không biết trốn đi đâu, để cho thủ quân Cam Châu tận mắt chứng kiến, chấn động này không thể so sánh nổi, chúng rất khó lại có lòng tin xông ra quyết chiến với ta.

    Nhưng hồi khí người sẽ không vứt bỏ Cam Châu, hơn nữa càng không đầu hàng, họ duy sơn có thể hô một lần chính là lợi dụng hành lang Cam Châu rộng lớn, họ chẳng có cách nào tăng tốc tập hợp đông đủ viện quân, đó chính là nhược điểm, tập hợp đủ viện quân, đồng thời tấn công các thành, ý đồ hợp với thủ quân”.

    Dương Hạo mỉm cười, nói: “Vô phương, chà, tiếp theo, điều chúng ta phải làm chính là để chúng vứt bỏ quyết chiến với ta, mà đi theo thành tử thủ.

    Dạ Lạc Hất muốn thủ, thì để hắn chết thành thủ là được rồi”.

    Đám sĩ tướng cười phá lên, Dương Hạo lại điềm đạm nói: “Lại có viện quân, đều thả nước khiến chúng tấn công vào thành hợp với Dạ Lạc Hất, tiếp theo cần phải làm gì, thì lòng chư vị cũng biết rồi đấy, cho dù chúng có bị ta dắt mũi đi, thì chúng ta cũng phải theo hàng theo lối, từng bước mà đến.

    Đối với Dạ Lạc Hất Cam Châu khả hãn, vây mà không đánh, còn với Long gia Nghiêm Châu thì đánh mà không vây, còn quy nghĩa quân hai châu Qua Sa chỉ cắt đoạn mà không đánh, ba tòa thành trì cùng tiến hành một lúc”.

    Chúng tướng bàn tán xôn xao, Dương Hạo lại nói: “Ở đây, để tướng quân Trương Phố chủ trì đại cục, ba vị tướng Ngải Nghĩa Đào, Mộc Ân, Lý Hoa Đình…”

    Ba người cùng chắp tay: “Có mạt tướng”.

    Dương Hạo mỉm cười: “Các người theo bổn tướng đi Túc Châu, giờ quay về chuẩn bị, suốt đêm rút binh, ngày mai khởi hành…”

    Chúng tướng chắp tay tuân mệnh, Dương Hạo nói: “Được rồi, chinh chiến ngày đêm, cũng đã mệt mỏi rồi, mọi người quay trở về nghỉ đi, từ ngày mai trở đi, làm như vậy là được, luân phiên nhau nghỉ ngơi”.

    Các tướng lĩnh vâng lệnh rồi lục tục đi, Dương Hạo bưng trà lên rồi cân nhắc lại một lần nữa, lần này hắn đi về phía tây, lần này thống lĩnh tám vạn đại quân, sau khi được Lương Châu, không chút khách khí lạc lung đăng hai vạn quân Thổ Phiên cũng mang ra, trên núi làm kẻ trộm còn cần đến cái gì gọi là danh trạng chứ, hai vạn binh này so với số binh Hạ Châu càng quen thuộc và thích ứng được với quân sinh lực của địa lý tây vực, không thể không dùng.

    Vận dụng binh lực là đầy đủ, nhưng trận này vô cùng phức tạp, lúc đầu càn quét người Khương Hoành sơn cùng đánh Ngân Châu đều đơn giản là một chiến dịch một đối một, cho đến sau khi đánh bại lqdue, tuy dùng minh tu sạn đạo, chiến lược ám độ trần chiến, vừa tỏ vừa mờ hai chiến tuyến, nhưng vẫn là tác chiến một đối một, còn giờ thì khác biệt hẳn, hắn cần dựa vào thương vong nhỏ nhất dùng cách đánh không đả thương nguyên khí, đồng thời nhằm vào ba chiến tuyến, thực lực ba cái không giống, dùng chiến lược khác nhau, hơn nữa cần đồng bộ mà tiến hành, giờ có thể để cho Cam Châu không chiến mà hàng, mức độ phức tạp trong đó lại là xa với tất cả chiến tranh đã từng trải qua.

    Cam Châu, Túc Châu, Qua Châu, Sa Châu đóng với thủ lĩnh của thế lực nơi này, có quan hệ trong đó, trong lòng Dương Hạo vẫn loại bỏ một lần, lúc hắn muốn nói điều gì đó mà không nói được.

    Hắn thấy một người con gái bước đi nhẹ nhàng, Dương Hạo há hốc mồm thấy nàng xinh tươi, gương mặt trẻ trung xinh đẹp như hoa đào, nhanh chân đi vào trong lán, vừa thấy Dương Hạo trừng mắt, người con gái áo trắng đưa tay, nhẹ nhàng xoay người cười nói: “Đẹp không?”

    Khăn tiêu dao, túi thúy ngọc, áo bào trắng như tuyết, khuôn mặt thanh tú, mắt sáng lấp lánh, Dương Hạo chau mày nói: “Trời đã tối muộn rồi nàng còn mặc vậy làm gì?”

    Người con gái nói: “Là chàng nói cần phải bí mật ở Nghiêm Châu, bảo thiếp phải cải trang thành một mỹ nữ dịu dàng mà, nên thiếp ăn mặc thế này cho chàng xem”.

    Dương Hạo nhướn nhướn cái mũi, mặt lộ ý cười: “Dù sao khắp noi đều là người ngoài, song cũng không nhất thiết phải canh chừng đến thế, nhưng…Diễm Diễm, nàng ăn mặc như vậy, thực là khác quá”.

    Đường Diễm Diễm vui sướng khi nghe được câu nói đó, phất ống tay áo, vui mừng tự khen nói: “Có thật không?

    Vừa nãy ta mới nhận được phần thưởng, cũng cảm thấy mình rất xinh”.

    Dương Hạo cười méo mó nói: “Đúng vậy, nhìn nàng hôm nay thế này, ta bỗng hiểu ra rằng, tại sao có vài bậc quyền quý danh sĩ thích thiếp đồng rồi”.

    Đường Diễm Diễm tỏ thái độ buồn nôn: “Ọe ọe, cưng chiều thiếp đồng…thực buồn nôn”.

    Dương Hạo không cho là đúng nói: “Có gì mà buồn nôn ở đây chứ?

    Căn cứ vào các bậc danh sĩ đều thích thiếp đồng mà, cho nên thường nhận người trẻ xinh xắn làm tiểu đồng, buổi sáng thì mài mực pha trà, buổi tối thì…hắc hắc…phong nhã quá à”.

    Đường Diễm Diễm có vẻ căng thẳng, vội chạy tới bên hắn, kéo tay hắn nói: “Chàng không được học theo họ, nếu không, nếu không thì…sau này không được gặp ta nữa”.

    Dương Hạo cười ha ha: “Tại sao hồi trẻ không sớm gặp nàng nhỉ?”

    Mặt Đường Diễm Diễm đỏ lựng lên, lắc đầu chối từ: “Không được là không được, còn có lý do gì nữa chứ?”

    “Là…không có, ah không phải…không phải”.

    Đường Diễm Diễm vừa lắc đầu bỗng ý thức được lại vội phân bua.

    Dương Hạo cười phá lên, giữ chặt eo nàng, thơm nhẹ một cái lên má xinh xắn của nàng nói: “Yên tâm đi nàng yêu, quan nhân của nàng sẽ không thích thiếp đồng đâu”.

    Đường Diễm Diễm nhướn nhướn cái mũi, hừ nói: “Thế này còn chấp nhận được”.

    Dương Hạo cười tủm tỉm, nói: “Vì…Diễm Diễm của nhà ta khi trang điểm ăn mặc vào còn đẹp hơn cả thiếp đồng xinh xắn nhất, quan nhân hà tất phải cưỡi ngựa tìm ngựa nữa”.

    Đường Diễm Diễm bị hắn tung hứng, mơ màng thích thú nói: “Người ta…người ta có thể là một người phụ nữ chân chính…”

    Dương Hạo sờ vào cái bụng của nàng xoa xoa, còn tay kia khẽ giữ lấy eo nàng, hắn hít hít xung quanh Diễm Diễm, khẽ thủ thỉ: “Nàng đương nhiên là phụ nữ, hơn nữa còn là một người phụ nữ rất đáng yêu.

    Chuyện phụ nữ đợi đàn ông, chuyện nàng có thể làm một thiếp đồng đợi người đàn ông, nàng cũng vẫn có thể làm được, Diễm Diễm ah, tối nay, làm thiếp đồng ngoan của quan nhân có được không…”

    “Không…không được đâu”.

    Đường Diễm Diễm xấu hổ mặt đỏ như gấc, vùng khỏi tay hắn toan chạy, nhưng nàng vừa chạy thì gặp ngay Cẩu Nhi cũng chạy đến, không để ý dẫm phải áo của nàng.

    “A” một tiếng, báo ngoài của nàng bị vướng, lộ da thịt trắng ngần.

    Gió lùa vào trong, mát mát…

    Dạ thịt trắng nõn nàng khiến người ta si mê, mặt Cẩu Nhi cũng đỏ lên không kém liền quỳ ở trên lang đầu đại độc, lấy tay bỴ lấy tai, xấu hổ nói: “Đại thúc là người xấu…”

    Chương 12: Bát Mỷ Hòa Thân

    Thảo Thành Xuyên, Kha Lam ngự sử phủ.

    Trong thư phòng, người khách mật mang theo một nụ cười, nói: “Xích tướng quân bỏ gian tà theo chính nghĩa, quan gia vô cùng vui mừng.

    Giờ ta ngươi cùng đồ đại cử, chỉ đợi lấy được Ngân Châu, phủ châu tiết độ này, nhất phương biên cương nằm gọn trong lòng bàn tay đại tướng rồi.

    Vinh hoa phú quý, áo gấm tiền đồ, bất khả hạn lượng, vương mỗ ở đây cộng hỷ rồi”.

    Xích Trung không kiềm chế nổi vui mừng nói: “Điều mà Vương đại nhân giờ nghĩ không phải vấn đề này mà là…sau khi lấy được Phủ Cốc, làm thế nào để ứng phó được với các loại đổi thay, việc này không dễ giải quyết, bổn quan coi như sẵn sàng góp sức với triều đình cũng không dám bảo đảm được các tướng tá dưới trướng mình liều chết phục vụ”.

    Vương đại nhân đó chính là Hà tây chuyển vận sứ kiêm Hà bắc đạo quan sát sứ Vương Kế Ân, nghe lời của Xích Trung nói, hắn cười nói: “Ha ha, Xích tướng quân khách khí quá đi mất thôi, tướng quân tọa trấn Thảo Thành Xuyên bao năm, nghiễm nhiên chính là chư hầu nhất phương, nếu nói không khống chế được tướng tá dưới trướng, thì ai tin được chứ?

    Xích tướng quân không phải lo, Quan Gia đã lo chu toàn rồi, tướng quân đến…”

    Vương Kế Ân chỉ tay vào bản đồ, trầm giọng nói: “Chỗ này của ngài vừa ra tay, chúng ta sẽ hành động ngay lập tức.

    An Lợi quân, Long Đức quân chế ngự Quảng Nguyên Trình Thế Hùng bộ, hiệp này không được hành động mù quáng, bổn quan phụng theo mật chỉ của Quan Gia, đến khi đó sẽ đích thân dẫn Ninh Hoa quân, Tấn Ninh quân, Bình Định quân, Uy Thắng quân, cấp tốc tiến vào ranh giới Phủ Châu, hiệp trợ quân tướng quân khống chế lấy các ngả binh mã của Phủ Châu.

    Tuy Châu thứ sử Lý Phi Thọ sẽ bí mật dẫn quân bắc thượng, chặn đứng viện quân Lân Châu Dương Kế Nghiệp.

    Đến lúc đó, Phủ Châu sẽ bị kiểm soát chặt chẽ, Lân Châu Dương Kế Nghiệp khó mà tiến nổi nửa bước, Dương Hạo giờ đang bận cho tây chinh, cho dù hắn có vứt bỏ nửa chừng, đợi hắn cấp tốc phi về, thế cục Phủ Châu đã định, ngoại trừ hắn dám thoát chạy khơi mào phản Quan Gia, nếu không thì có thể thế nào được nữa?

    Xích tướng quân, ngài xem bố trí như vậy có được coi là vạn phu nhất thất không?”

    Xích Trung nhìn bản đồ, cân đong đo đếm thực lực của mấy lộ Tống quân, khóe miệng nhoẻn nụ cười: “Kế hoạch của Quan Gia đương nhiên là thiên ý vô phùng, song…sẽ không xuất hiện sai sót gì chứ?”

    Vương Kế Ân nói: “Xích tướng quân, kế của Quan Gia tây bắc cửu hĩ, nếu nói tóm chặt tây bắc, thì không có ai hơn được Quan Gia, chuyện trọng đại như thế, Quan Gia làm sao để sai sót được?

    Xích tướng quân cứ để ý làm cho tốt việc của mình đi, chỉ cần ngươi thành công hoàn tất việc của mình, Phủ Châu như rắn mất đầu, đại sự tất thành”.

    Xích Trung nhìn chăm chú hồi lâu, nghiến chặt răng, gật một cái: “Được, chờ Chiết Duy Xương đến rồi, bổn quan sẽ bắt đầu ra tay”.

    Vương Kế Ân vui mừng ra mặt nói: “Được, Vương mỗ nhất định sẽ phối hợp toàn lực, viện trợ cho tướng quân hoàn thành nhiệm vụ cao cả này”.

    Xích Trung nói: “Hôm nay trời cũng đã tối rồi, Vương đại nhân mời vào trong thư phòng của Xích mỗ nghỉ tạm, ngày mai, bổn quan sẽ đích thân tiễn ngài”.

    Vương Kế Ân gật đầu đồng ý, Xích Trung cáo từ đi ra, vừa bước đến Trung Đường, thì thấy phó tướng Tiêu Thần hầu ở đó, vừa thấy hắn đến, vội bước lên nghênh đón: “Đại nhân, Chiết Duy Tín đã vào thành rồi, nhanh tới phủ đệ”.

    Xích Trung giật nảy người: “Nhanh vậy sao?”

    Tiêu Thần cười nói: “Chiết soái được tin tam quân của chúng ta ở đây náo động, nào có thể yên tâm được chứ, Nhị công tử đương nhiên phải ngày đêm đi gấp, nhanh chóng trấn an lòng quân rồi”.

    Lúc này trước đình có người cao giọng nói: “Duy Xương công tử đến…”

    Chiết Duy Tín ngày đêm bôn ba tới Thảo Thành Xuyên, lúc vào thành đã là lúc mặt trời sắp lặn.

    Giờ đại ca hắn Chiết Duy Chính đã thay cho phụ thân bắt tay vào gánh vác trọng trách quản lý nha phủ, Chiết Duy Tín là Nhị đệ, tương lai chính là người giống như Chiết Ngự Khanh, là một phụ tá đắc lực của đại ca, lần này nghe nói bởi vì lương bổng căng thẳng, lòng quân Thảo Thành Xuyên tư biến, Chiết Ngự Huân không dám coi nhẹ, liền để hắn mang theo khoản tiền tới trấn an.

    Giờ lương bổng xa tử đã dừng ở ngoài phủ, Chiết Duy Tín lo lắng tới thế cục Thảo Thành Xuyên, không chờ đợi đám người báo tn, liền vội vội vàng vàng lao vào phủ đệ, bước nhanh vào Trung đình, lo lắng nghĩ ngợi tới việc trấn an các tướng sĩ Thảo Thành Xuyên, trên dưới Phủ Châu đồng tâm hiệp lực vượt qua cửa ải khó khăn.

    Vừa mới đi qua viện môn thì thấy Xích Trung dẫn phó tướng Tiêu Thần bước nhanh lên phía trước, Chiết Duy Tín thấy vậy vội tiến đến hai bước, mỉm cười thi lễ nói: “Duy Xương bái kiến Trung thúc, Tiêu đại nhân”.

    Xích Trung và cha hắn ngang hàng với nhau, cách gọi là thúc mà không xưng chức danh đó cũng là ý muốn của Chiết Duy Tín muốn thân cận hơn, Xích Trung cũng không dám nhận tiếng gọi “Thúc”, vội bước tới phía trước nâng tay hắn nói: “Ôi chao…, thiếu tướng quân mau mau đứng dậy đi, Xích mỗ không nhận nổi cách gọi xưng hô của thiếu tướng như vậy đâu, Tiết soái vẫn khỏe”.

    Chiết Duy Xương nói: “Gia phụ vẫn khỏe như xưa ạ, song luôn vướng bận tới thế cục của Thảo Thành Xuyên…giờ tình hình lòng quân Thảo Thành Xuyên sao rồi?”

    Tiêu Thần đứng bên cạnh vội tiếp lời: “Thiếu tướng quân, Hà Lam quân ta sát với Ninh Hóa quân của triều đình, lương bổng binh mã triều đình thì khỏi lo, còn Thảo Thành Xuyên của ta lại nghèo rớt mùng tơi, các tướng sĩ bất mãn, lần trước um củ tỏi lên, Xích đại nhân quyết định thật nhanh, phát số lương thảo còn lại đi, nhưng có người của triều đình ngấm ngầm châm ngòi, sĩ tốt oán trách không giảm lại còn tăng lên, nếu như cứ như vậy, lòng quân lo lắng đây”.

    Chiết Duy Xương nghe vậy kinh hãi, nhìn về phía Xích Trung nói: “Đại thúc, giờ không ngờ tình hình lại nghiêm trọng vậy sao?”

    Xích Trung mặt lo lắng, khẽ nói: “Thiếu tướng quân, mời vào trong sảnh an toạn, mỗ sẽ kể lại mọi chuyện cho ngươi nghe”.

    Nói rồi đánh mắt sang Tiêu Thần, Tiêu Thần hiểu ý, vội chắp tay nói: “Mạt tướng tạm lui”.

    Thành Túc Châu, chiến đấu ban đêm.

    Ánh lửa đốt đỏ rực bầu trời, tiếng kêu giết inh tai nhức óc.

    Thủ quân đầu thành đang bỏ mạng mặc chiến hỏa nhào tới binh Hạ Châu ở đầu thành, song phương lấy đầu thành làm chiến trường, khai triển trận chiến quyết sinh tử.

    Chiến bào của thủ quân còn sót lại rất nhiều, quân đội tóc quăn mũi cao, cộng thêm diện mạo đặc điểm của người Hồi Hất và Đột Quyết, nhưng cách ăn mặc trang phục lại như người Hán, các tướng lĩnh mặc giáp trụ có rất nhiều vết rách, binh khí họ sử dụng là đại đao chiến phủ, trường mâu sát thương, thậm chí còn dùng trường cung, cơ bản là trang bị của Đường triều biên quân.

    Túc Châu là điaị bàn của Long gia, thủ lĩnh là Long Vương.

    Mỗi một đời Long thị thủ lĩnh đều là Long Vương.

    Túc Châu Long gia là hậu duệ Yên kỳ quốc vương của ba mươi sáu nước tây vực triều Đường, Yên Kỳ cổ thành trải rộng bị chiếm đóng vào khu Hà tây lũng, ban đầu, Cam Châu vốn thuộc quản lý của Long gia, song Hồi Hất đế quốc diệt vong hợp, trong đó đó có thế lực khá lớn Bàng Đặc Cần bộ cũng chạy tới Hà tây, trục xuất Long gia ra khỏi Cam Châu, chiếm luôn khu đất.

    Long Vương đành dẫn tộc người rời khỏi Cam Châu, chiếm cứ Túc Châu ở đây.

    Yên Kỳ quốc nhân và Thổ Hỗn tộc nhân, đặc biệt là Đại Đường mất đi sự khống chế hậu nhân đối với tây vực lưu ở An Tây đô hộ phủ đại đường quân đội hậu nhân của Hà tây hoàn thành dung hợp dân tộc lần thứ nhất cho nên họ tiếp thu được văn hóa tộc hán với trình độ tương đương, chiến lược chiến thuật cũng học đặc điểm đại lượng đại đường quân đội, thậm chí ngay cả việc chuẩn bị vũ khí, quần áo quân phục đều giống y sì.

    Túc Châu Long gia sau khi thối thủ Túc Châu, liền xưng thần tiến cống với Kim Sơn quốc quy nghĩa quân, trở thành nước phụ thộc.

    Nhưng, sau đó Kim Sơn quốc bị thua trận trong cuộc chiến với Cam Châu Hồi Hất, bị Cam Châu Hồi Hất đánh đến dưới thành Sa Châu, hậu nhân thúc ép Trương Nghĩa Triều, Kim Sơn quốc Hoàng đế ký kết điều ước bất đắc dĩ, từ nay về sau Hồi Hất khả hãn là cha, Kim Sơn thiên tử là con, song phương kết nghĩa cha con, Kim Sơn quốc cũng đã sửa thành Đôn Hoàng quốc, Túc Châu Long gia thoát khỏi sự khống chế của Quy Nghĩa quân.

    Thế cục hiện giờ là Sa Châu Tào Thị Kế Quy Nghĩa quân chuyên chính, Túc Châu Long gia chính quyền, Cam Châu Hồi Hất khả hãn, giữa ba nhà xảy ra tranh chấp không lớn thì nhỏ, chốc chốc tới tới lui lui, quan hệ thông gia hữu hảo, gặp ngoại địch cường đại họ cùng thống nhất đối ngoại, khi không bị ngoại địch uy hiếp thì họ lại lục đục với nhau.

    Sau khi Dương Hạo cố gắng nắm vững và phát triển xây dựng ba nhà chính quyền này xong, kết luận một khi hắn bị thương nặng ở dưới thành Cam Châu, đang ở trong quan vọng Túc Châu Long gia, Sa Châu Tào gia, tất sẽ có gan liên thủ để giải vây cho Cam Châu, thế là hắn trước tiên hạ thủ làm mạnh, vây Cam Châu mà không đánh.

    Triệu tập bốn vạn tinh binh đi vòng qua Cam Châu lao thẳng tới Túc Châu xong thì bảo Ngải Nghĩa Đào dẫn một vạn năm ngàn người vòng qua Túc Châu, cắt đứt mối liên hệ giữa Qua Châu của khống chế Quy Nghĩa quân và Túc Châu, còn mình dẫn quân chủ lực, đi trước giải quyết Túc Châu.

    Túc Châu là một khâu yếu nhất trong ba thế lực, giải quyết nó, thứ nhất có thể tạo cho Cam Châu và Sa Châu áp lực tâm lý sâu bước nữa, khiến cho chúng sớm bị khuất phục, còn mặt khác, có thể cắt đứt mối liên hệ Quy Nghĩa quân và Cam Châu Hồi Hất liên thủ ngoan cố chống lại con đường tin tức.

    Công thành chiến đến ngày thứ tư, quân Hạ Châu đã xông được vào đầu thành tác chiến, binh Hạ Châu dũng cảm tiến về phía trước, tre già măng mọc, đốt cửa thành, xô đầu thành, dùng thang, dây leo lên đầu thành, quyết trận tử chiến với thủ quân.

    Trời đã tối, tiếng chém giết vẫn long trời lở đất, xác chết la liệt trong thành, nhưng binh Hạ Châu tấn công lên đầu thành cũng bị mũi tên bắn ngã vô số, đầu thành nhỏ đã là nơi của tử thi.

    Ngược lại đối với Túc Châu Long gia mà nói, họ đã không thể lui lại, đây là điểm tựa cuối cùng của họ, chỉ có thể quyết chiến một trận.

    Tiếng Kim la vang lên, Dương Hạo thu binh rồi.

    Thủ tướng A Hãn Mạc Nhi giơ cây đuốc, nhìn quanh đầu tường, ở đầu tường nơi nơi là thi thể, đầu bị chặt vô cùng thê thảm, nồng nặc mùi máu tanh khiến người ta phát nôn.

    Người chết chồng chất như núi, có thi thể chân tay đã cụt, thân thể không đầu, khét lẹt, bạch cốt, nội tạng lòi ra, máu me be bét, mùi khói thuốc súng tràn ngập, đây là góc chiến trường sống chết của ta ngươi, quân địch rút lui rồi, nhưng hắn vẫn không hề vui mừng, hắn không biết lần sau vào thành sẽ xảy ra thế nào, lúc đó mình có thể sống tiếp thế này được nữa không, tiếng kêu thê thảm của những tên còn ngắc ngoải chưa chết lọt vào tai hắn, gương mặt hắn không khỏi run rẩy, theo bản năng hắn quay đầu nhìn vào phía trong thành.

    Trong thành một mảng tối đen thui, đến Long Vương phủ cũng không nhìn thấy mấy ngọn đèn, Long Vương đang suy nghĩ gì đó, Túc Châu đi con đường nào đây, đến thời điểm đưa ra sự quyết đoán rồi.

    Long Vương phủ.

    Long Vương Long Hàn Hải ngồi chồm hỗm trên bồ đoàn, mặt trầm xuống nhìn các huynh đệ, con cháu cùng những tướng lĩnh của Long gia.

    “Cha, chúng ta hợp lại với nhau đi, hiện nay Cam Châu còn chưa bị đánh hạ, Dương Hạo vòng qua Cam Châu qua đánh Túc Châu ta, Túc Châu ta dễ bị ức hiếp đến vậy sao?

    Chúng ta bao năm nay trống chọi, không dễ dàng mới có được mảnh đất của mình, nếu như mất đi Túc Châu rồi, Long gia chúng ta còn có thể đi đâu được nữa?

    Cùng họ chiến đấu tới cùng, họ cất công viễn chinh, lính tiếp tế không hơn, lương thảo bị hao phí càng lớn, chỉ cần chúng ta nghiến răng chống đỡ tiếp, nhất định có thể chống được Dương Hạo lui binh”.

    Con trai của Long Hàn Hải Long Chiến dõng dạc nói.

    Huynh đệ của Long Hàn Hải Long Hàn Giang khẽ hừ nhạt một tiếng, nói: “Dương Hạo vòng qua Cam Châu, trước tiên lấy Túc Châu của ta, chính là vì trong mắt hắn Túc Châu của ta dễ đánh.

    Cháu nói binh lực của hắn không đủ sao?

    Hừ, hắn còn phân binh, chặn đường lui của ta, cắt đứt lỗi đi lại của chúng ta với Sa Châu, điều này giống với binh lực không đủ sao?”

    Long Chiến nói: “Túc Châu ta còn có hai vạn năm nghìn tinh binh, còn có một tòa thành có thể thủ, còn có…”

    Long Hàn Giang ngắt lời: “Một khi thành bị phá, tính mạng không còn nữa, thì còn có cái gì nữa chứ?”

    Liếc nhìn đứa cháu, tay hắn vỗ vỗ vào đầu gối, hơi cúi người trầm giọng: “Đại ca, người dưới mái hiên có ai là không cúi đầu?

    Trung Nguyên loại hơn trăm năm, giờ được Đại Tống thống nhất, đây chính là thế cục đã định của thiên hạ, loạn lâu tất được đại trị.

    Tây vực ta loạn bao lâu rồi?

    Người người đều gọi thảo đầu vương.

    Thời gian chiến loạn còn nhiều hơn cả Trung Nguyên, giờ…đã đến lúc tìm ra một vị thống nhất tây vực rồi.

    Người này ngoài Dương Hạo ra, còn có ai có tư cách hơn hắn đây?

    Theo ý ta, chi bằng xưng hàng.

    Chúng ta hàng Sa Châu, rồi hàng Cam Châu, hàng Hạ Châu, có gì không được chứ?”

    Long Hàn Hải thút thít nói: “Hàn Giang ơi, chỉ sợ…điều người ta mong muốn không phải xưng thần đầu hàng mà là đoạt lấy danh hiện Long Vương ta, lấy mất binh quyền Túc Châu”.

    Tiểu nhi tử của Long Vương Long Vân đắn đo, có kiến nghị: “Cha, nếu không…trước tiên hưu binh bãi chiến, xem thử ý đồ của Dương Hạo thế nào, ít nhất…thì có thể nhân cơ hội này cho tướng sĩ của ta nghỉ tạm.

    Bằng không, chỉ sợ là không thể chống đỡ nổi nữa”.

    Long Hàn Hải trầm ngâm một lúc, gật đầu nói: “Cũng được, Hàn Giang, sáng sớm ngày mai, đệ thay ta đi dò xem ý đồ của Dương Hạo là gì, rồi chúng ta sẽ đưa ra kế khác”.

    “Vâng”.

    ***

    Dương Hạo ở ngoài thành Túc Châu, trong lều tiếp kiến sứ giả Long Hàn Giang, nghe Long Hàn Giang nói xong có ý xưng thần, Dương Hạo mỉm cười lắc đầu nói: “Tây bắc chư hầu san sát, chiến loạn liên miên, mạnh cho đến ngày nay, ta xưng hàng với ngươi, ngày mai ta mạnh, ngươi lại xưng hàng với ta, sở thị giả chính là thắng lợi nhất thời.

    Có cái lẽ này, cái gọi là lời hứa, khế ước, chẳng qua cũng chỉ là rỗng tuếch mà thôi, người người hôm nay xưng thần, nghĩ rằng ngày mai nếu như tái chiến có thể thắng đối phương, giết tới giết lui.

    Thắng bại đã thành chuyện thường như cơm bữa, chẳng có gì hay ho, chỉ khổ dân chúng, ta muốn để cho Hà tây ổn định và hòa bình lâu dài, trở về thời điểm phồn hoa như Đại Đường, muốn được như vậy chỉ có thu nạp tất các tộc thị binh quyền lại, cho nó về một mối.

    Long gia là gia tộc quyền thế của Túc Châu, nếu các người hiến thành xưng hàng thu binh, trở thành một nhà với Hạ Châu ta, ta tất sẽ bảo đảm vinh hoa cho Long gia, coi như tiết phủ, cũng có Long gia con cháu, đồng văn đồng võ, ngày sau về phương diện văn chính võ công có kiến thức, bổn soái sẽ tận sức giúp đỡ, lẽ nào không dễ qua ngày tháng ngày khổ cực ở Sa Châu Cam Châu sao?”

    Long Hàn Giang khép nép nói: “Dương soái, cơ nghiệp Túc Châu dù sao cũng là của tổ tiên để lại, có ai muốn trở thành kẻ bại hoại tổ tông cơ nghiệp của mình chứ?

    Hạ Châu binh cường mã tráng, chúng ta tình nguyện quy phụ, xưng thần cống thành cho Dương soái, nghe theo sự chỉ dạy của Dương soái.

    Nếu như…có được hồng ân Dương soái thì Túc Châu Long Vương ta theo câu chuyện Sa Châu với Cam Châu, kết làm phụ tử chi bang với Dương soái, Dương soái làm phụ, Long Vương làm tử”.

    Dương Hạo cười ha ha, lắc đầu nói: “Long đại nhân, đùa gì vậy, Dương Hạo là Tống thần, không phải Hoàng đế một nước, nhất đô quân vương, há dám kết phụ tử với Long Vương Túc Châu?

    Xin hay về nói với Long Vương, hắn có thành ý xưng hàng, bổn soái nhận thành ý đó, song, điều kiện của ta không thể thay đổi, hiến thành, giao binh, ngoài cái đó ra bổn soái đều không có ý gì, đất đai sản nghiệp của Long gia, kể cả nô bộc cũng bất động.

    Ta biết, Long gia Túc Châu làm ăn buôn bán, trong phủ tiết soái ta, còn có chức chuyển vận sứ, sẽ để Long Vương nhậm chức”.

    Long Hàn Giang mặt mày méo mó nói: “Dương soái…”

    Dương Hạo vươn người đứng dậy, cao giọng: “Tiểu Vũ, tiễn khách”.

    Nghị hòa không thành công, chỉ có tái chiến, hôm sau lại là trận huyết chiến, hai ngày sau đông thành bị chiếm đóng, bị binh Hạ Châu tiến vào thành, áp thủ quân vào nội thành, mấy huynh đệ Long Thị gồm Long chiến, Long Tường, Long Vân đích thân bảo vệ xung quanh, ba nghìn sĩ tốt tinh nhuệ của Long Vương phủ đẫm máu chết, lúc này đoạt được đông thành, một lần nữa xác lập quyền khống chế với Túc Châu.

    Nhưng binh Hạ Châu vừa giết vào nội thành Túc Châu, tạo tâm lý dao động khắp Long Vương phủ, mỗi người bọn họ đều hiểu được Túc Châu có thể bị thất thủ bất cứ khi nào, một khi thất thủ, họ sẽ mất tất cả, từ xưa tới nay ngồi nghiễm nhiên trên ghế Vương Thị cao ráo, với tập quán của thảo nguyên, kẻ chiến bại sẽ là nô lệ của kẻ thắng.

    Mà đã là nô lệ, thì có ngày nào nổi danh?

    Sáng sớm hôm sau, đầu thành Túc Châu có treo chiến bài, Long Hàn Giang mang theo đội ngũ nghị hòa lần nữa tiến vào đại doanh của Dương Hạo.

    Dương Hạo vừa mới luyện công xong, luyện kiếm pháp với Cẩu Nhi, sau đó vào trong lều, tắm rửa thay trang phục xong, khoan khoái vào lều, nghị hòa sứ giả của Túc Châu lại tới.

    Lần này, Dương Hạo không đứng dậy tiếp đón như lần trước, hắn ngồi ngay ngắn trong lều, các tướng tá phục vụ mặc giáp đeo kiếm đứng hai bên, sát khí đằng đằng, không ngờ Long Hàn Giang vào lều xong, có đến tám người đi theo phía sau.

    Tám người này vừa vào đại doanh lập tức làm cho sát khí trong lều mất hết sạch sành sanh.

    Dương Hạo ngạc nhiên chống tay lên bàn, chỉ thấy người đi phía sau Long Hàn Giang là tám vị có trang phục rực rỡ, cơ thể thướt tha, lụa mỏng che mặt, tóc mây bay bay.

    Dương Hạo nhìn Mộc Ân đi vào theo Long Hàn Giang, Mộc Ân mỉm cười với hắn, Dương Hạo hiểu ý, lần này Long gia đến mỹ nhân kế cũng phải dùng.

    Tuy rằng có khăn mỏng che mặt song không thể che đi nét xinh xắn, ngược lại cảm giác như ẩn như hiện càng làm tăng thêm sức hấp dẫn, sống mũi c, khăn lụa phập phồng bởi hơi thở, giờ vừa đến tháng tám chính là thời điểm nóng nực nhất trong năm, các cô nương ăn vận không nhiều, chiếc áo mỏng che cơ thể, các đường cong có thể nhìn xuyên thấu, nhìn kỹ lại, ba vị mỹ nữ phong tình không ai giống ai.

    Có người tóc thẳng có người tóc xoăn, có người tóc đen, có người tóc bạch kim, màu lam nâu.

    Có dáng người thon thả, cao to, đôi chân thon dài với eo thon, có người nhỏ xinh như thiếu nữ mới lớn, có người đẫy đà, có người thon thả, có người liếc mắt đưa tình, dáng vẻ mềm mại làm động lòng người, có người kiêu hãnh đứng đó…

    Các nàng mỗi người đẹp một vẻ, quyến rũ lạ thường, khí chất phong tình không hề giống nhau, Túc Châu Long Vương tựa hồ lấy sự bất đồng, phong tình bất đồng, da thịt khác nhau, tập hợp họ lại mang đến tặng cho hắn.

    Dương Hạo nhìn ra trong đó có một mỹ nữ tóc bạch kim, đặc biệt không phải thuộc dòng người da trắng, dường như mỹ nữ này đều là con lai, các mỹ nữ con lai thực không giống bình thường.

    Các mỹ nữ mỗi người phong tình một vẻ đứng đó, thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người, các vị đứng hai bên, nắm chặt chuôi đao, mắt cố gắng không liếc ngang liếc dọc, song thi thoảng lại đánh mắt nhìn về phía các mỹ nữ, các mỹ nữ này thường rất khó nhìn thấy, huống hồ một lúc có đến tám người.

    Dương Hạo sau một hồi kinh ngạc đã trấn định lại, mỉm cười, nói với Long Hàn Giang: “Long đại nhân, đây là ý gì vậy?”

    Chương 13 : Long Vương Bất Tại

    Long Hàn Giang khom người cung kính nói: “Dương soái, Long gia ta quả thực không có ý làm thù địch của Dương soái, có thành ý quy phụ Dương soái.

    Hôm trước sau khi về thành, Hàn Giang đã nói ý của đại soái với Long Vương, Long Vương lo lắng hai ngày, hôm nay lại phái Hàn Giang đến, muốn một lần nữa bày tỏ thành ý của Long gia.

    Long gia…nguyện bỏ đi vương hiệu Túc Châu, quy phụ cờ hiệu Hạ Châu…”

    Dương Hạo nhướn hai hàng mày, vui vẻ, Long Hàn Giang lại nói: “Long Vương Túc Châu nguyện phụng Dương soái làm chủ, nhận chức chuyển vận sứ, hành chính quân sự của Túc Châu sẽ theo Hạ Châu, con dân thuế má sẽ chịu Hạ Châu quản lý, song…còn có hai điều kiện”.

    “Ngươi nói đi”.

    “Thứ nhất, Hàn Hải huynh ta vẫn đóng ở Túc Châu, không đi Hạ Châu nhậm chức; Thứ hai, quân đội Túc Châu nghe theo sự điều khiển của Dương soái, nhưng sẽ do huynh ta kiêm nhiệm phòng ngự Túc Châu, trức tiếp thống ngự”.

    Dương Hạo ngẩn người, bật cười nói: “Có đáng là gì chứ, có kỳ danh mà vô kỳ thật, có gì khác với chiến bại xưng thần?”

    Long Hàn Giang nói: “Dương soái, Cam Châu ta tình nguyện xưng hàng, tiết soái có đi có lại cũng nên để cho Long gia ta tiện chút chứ?

    Huống hồ trong này rất khác nhau, Long gia ta đã giao Túc Châu, giao dân chúng Túc Châu, nhận tiết chế của Dương soái, chỉ là muốn ổn định binh quyền tạm thời, đây…cũng là vì một vài trưởng bối Long gia còn nghi ngờ, chỉ là vì trấn anh mọi người, thời gian qua đi, Túc Châu còn không bị khống chế ởi tiết soái sao?”

    Dương Hạo thầm nghĩ: “Túc Châu giao quyền dân chính, quyền kinh tế, đợi một thời gian, có thể dần dần tăng sức mạnh quân đội, nắm toàn bộ nó trong lòng bàn tay, nhưng…yêu cầu hòa binh bên ngoài, cần một hai chục năm, hơn nữa, nếu như Túc Châu làm theo ý này, Cam Châu và Sa Châu tất cũng sẽ học theo, nếu các châu hành lang Hà Tây đều làm vậy, thì ta thực sự không khống chế nổi hành lang Hà Tây, có biến động nhỏ gì đó, bọn họ sẽ dựng cờ khởi nghĩa?”

    Long Hàn Giang thấy Dương Hạo cúi đầu trầm ngâm, liền cất bước lên trước cung kính: “Tấm lòng chân thành của gia huynh có hơi băn khoăn, mong Dương soái lượng thứ.

    Hơn nữa thành ý bên ngoài, gia huynh còn có mấy người đẹp đây hiến tặng Dương soái, xin Dương soái vui lòng nhận cho”.

    Dương Hạo chậm rãi ngẩn đầu, nở nụ cười: “Long đại nhân, mấy mỹ nữ này thu thập trong thành Túc Châu muốn bổn soái loại bỏ ý đồ của mình?”

    Long Hàn Giang nghiêm mặt nói: “Dương soái nói sai rồi, họ …không phải là dân chúng trong thành túc châu mà ta gom lại”.

    Hắn chỉ tay vào một mỹ nhân tóc bạch kim mắt xanh, và một người cơ thể nở nang, nói: “Hai vị này là thân sinh của gia huynh Long Linh Nhi và Long Điệp Nhi”.

    Hắn hất ống tay áo, một thiếu nữ xinh đẹp đi đến, một thiếu nữ khác mỉm cười đưa tình với hắn, hắn nói: “Họ…là nữ nhân của tại hạ”.

    Hắn lại chỉ tay khắp một lượt giới thiệu: “Đây là cháu gái ruột của ta…”

    Long Hàn Giang nói ra tám vị nữ tử này là thân tín của Long gia, khiến Dương Hạo há hốc mồm kinh ngạc, Long Hàn Giang giới thiệu xong, thở dài: “Dương soái, giờ…vẫn còn chưa chứng minh được thành ý Long gia ta muốn quy thuận Dương soái sao?”

    Dương Hạo cầm lấy chén trà, viên viên nó trong lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn, tám cô gái thanh tú, người ngây thơ, người ngượng ngùng hoặc mắt sáng lên tò mò nhìn hắn, các cô gái dù sao cũng là lá ngọc cành vàng được mang đến tặng, lòng các nàng tất có điểm không hài lòng, song vì tiền đồ của gia tộc, họ đành hiến dâng mình cho kẻ khác, huống hồ, Dương đại soái xua binh đánh tới lui không hề hấn gì, hơn nữa hắn cũng khá là đẹp trai.

    Giờ các nàng nóng lòng muốn biết Dương đại soái sẽ chọn ai.

    Dương Hạo đưa chén trà lên môi, khẽ nhấp một cái, cười nhạt: “Dương mỗ dẫn binh mười vạn, vòng tây, giờ nếu như chỉ vì nữ sắc bị mê muội, đó há có thể là điều đấng mày râu đáng làm?”

    Long Hàn Giang nói: “Cái gì là trượng phu, mày râu chứ?

    Mạnh tử nói: Phú quý không thể không dâm, nghèo nàn không thể không di, uy vũ không khuất phục, thế mới là trượng phu.

    Nhưng không có mỹ sắc, không thể có chuyện anh hùng cứu mỹ nhân, hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, ngay cả thần thánh cũng chưa thấy phản đối”.

    Dương Hạo bật cười: “Mạnh Tử tân giải của Long đại nhân cho người ta có cảm giác mới mẻ quá, rất là khác lạ.

    Song…Cam Châu Dạ Lạc Hất khả hãn, dâng mỹ nữ của Sa Châu Tào tướng quân làm cửu vương phi, rồi lại gả con gái mình cho tứ công tử của Tào tướng quân, thế có lý gì?

    Cản trở hai châu Cam Sa đấu tranh?

    Lấy thông gia mà định bằng hữu, vốn không đáng, hơn nữa…”

    Sắc mặt của hắn nghiêm túc lại, đặt chén trà xuống, đứng dậy nói: “Từ phía tây lại đây, tướng sĩ Hạ Châu ta màn trời chiếu đất, một nắng hai sương, nhiệt huyết quên đi tính mạng mình trên chiến trường, họ nỗ lực hết mình vì Dương Hạo để rồi Dương Hạo ta chỉ vì mấy mỹ nữ được kẻ khác dâng đến chăm sóc chăn gối sao?

    Nếu như ta đồng ý, theo vài mỹ nhân này đổi lấy quân quyền túc châu chính là sự không tôn trọng các tướng sĩ quên mình vì Hạ Châu ta”.

    Hai hàng tướng tá đổ dồn ánh mắt về phía Dương Hạo, không chú ý tới các thiếu nữ xinh đẹp quyến rũ kia nữa.

    “Long đại nhân, xin mời về nói với Long Vương rằng, Dương Hạo đã nhận thành ý của hắn, sẽ cho hắn thêm thời gian là một ngày để cân nhắc.

    Điều kiện của ta, không thể cò kè mặc cả, nếu như Long Vương đồng ý, sự phú quý của Long gia tuyệt đối sẽ không bị ảnh hưởng.

    Mong hắn có thể mở cửa thành, biến chiến tranh thành tơ lụa.

    Dương Hạo dẫn đường, loại kẻ trộm trấn an lòng dân, nếu như vào thời điểm mặt trời mọc, Long Vương vẫn khăng khăng một mực, bổn soái sẽ tuyên thệ lời thề xuất quân Hạ Châu cho thiên hạ biết”.

    Long Hàn Giang ngạc nhiên lo lắng: “Lời thề gì cơ?”

    “Thuận ta thì sống, phản ta thì chết”.

    Trong lều, các vị tướng sĩ không hẹn mà cùng cầm lấy chuôi dao vào cùng một lúc, tỏa ra sát khí đằng đằng, xóa bỏ khí son phấn xinh đẹp của các cô nương kia ra ngoài.

    ****

    Thảo Thành Xuyên, Hà Lam phòng ngự sử phủ.

    Chiết Duy Tín cầm lấy song sắt của nhà tù, giận không chịu nổi nhìn Xích Trung chằm chằm, quát: “Xích Trung, Chiết gia ta đối đãi không hề tệ bạc với ngươi, sao ngươi lại có thể làm chuyện như vậy chứ?”

    Xích Trung cười mếu máo: “Thiếu tướng quân, Quan Gia…đối đãi không tệ.

    Chim khôn biết chọn cây mà đậu, bầy tôi chọn chủ mà thờ.

    Thống nhất Trung Nguyên là chiều hướng phát triển theo lẽ thường, Phủ Châu nho nhỏ muốn ngăn cản bước đi của Đại Tống thì như châu chấu đá xe mà thôi, làm vậy chính là đại minh thế, có lý có tình.

    Người thì cứ đi về chỗ cao thôi”.

    Chiết Dung Tín hừ lạnh: “Người chọn chỗ cao mà đi ư?

    Cẩn thận té ngã, rơi cho tan xương nát thịt đấy.

    Cha ta…chắc chắn sẽ không bỏ qua ngươi”.

    Xích Trung đỡ lấy mũ giáp, ảm đạm cười: “Chiết soái à, ha ha, ngươi vẫn là một Chiết soái thích lo nghĩ”.

    Chiết Dung Tín ung dung nói: “Ngươi có gan thì đánh với cha ta đi?

    Tống quân nếu như có thực lực nuốt lấy tây bắc thì hà tất phải dở thủ đoạn xấu xa này, lúc đầu Chiết Dương hai nhà chúng ta là địch của Lý Quang Duệ Hạ Châu, Trung Nguyên còn không làm gì được Phủ Châu ta, giờ Dương thái úy binh cường mã tráng, lớn mạnh hơn cả Lý Quang Duệ năm đó, hai nhà ta liên minh, Tống quốc dám dốc sức tiến công ư?

    Người Khiết Đan bắc quốc cũng không phải ngồi không đâu”.

    Xích Trung liếc mắt nhìn hắn nói: “Tam công tử, lý lẽ này, Xích mỗ cần phải thỉnh cầu ý kiến của ngươi sao?

    Ai nói…ta nhất định cần đánh chứ?”

    Hắn vẫn ung dung sửa sang lại quần áo mũ giáp cho gọn gàng, cười nhạt: “Sau ba ngày là ngày đại thọ của Chiết Nhị Thái gia, trên dưới Chiết gia ngươi đều sẽ tập trung ở Bách Hoa Ổ phủ châu, ngươi nói, lúc đó bổn tướng quân dẫn binh đi Bách Hoa Ổ, nói sĩ tốt bất ngờ tạo phản, tam công tử không hiểu đầu đuôi, xích mỗ không ép được, xin dẫn viện quân, nhân cơ hội bắt lấy trên dưới Chiết gia, còn lo gì hao công tốn sức chứ?”

    Sắc mặt Chiết Dung Tín biến, Xích Trung cười ha ha thản nhiên nói: “Ngươi xem, Tần quốc binh hùng tướng mạnh, các quốc gia nghèo khổ không thể địch lại nổi.

    Nhưng thành trì đâu có cố định mãi được, trong vòng năm bước lại có phung vương.

    Sao?

    Sự lựa chọn về thời cơ là tốt, cơn giận của kẻ thất phu cũng có thể làm biến động thiên hạ.

    Xích mỗ quả thật không có thực lực ngang với Chiết soái, nhưng…”

    Hắn đi tới bên cửa nhà lao, dừng bước nói: “Chỉ cần cơ hội được vận dụng triệt để thì thiên hạ giàu có của Triệu Quan Gia sẽ có thể nằm trong tay Xích Trung ta”.

    Giao binh quyền chính là giao toàn bộ quyền lực.

    Dù rằng Dương Hạo đã hứa hẹn đổi cho hắn chức chuyển vận sử, chức quan này không hề thấp, hơn nữa nó còn là công việc béo bở, quyền sinh sát nằm trong tay ông vua cỏ, không hề giống nhau, Long Vương không ngờ mình ăn nói khép néo tự xưng vương, giao tài chính cùng chính quyền dân chúng lại còn tám mỹ nhân tuyển chọn từ Long gia ra mà Dương Hạo còn đưa ra điều kiện hà khắc vậy, nên sau khi nghe Long Hàn Giang báo cáo xong, hắn giận tím mặt.

    Chuyện tới nước này hắn mới nghĩ đến Quy Nghĩa quân Sa Châu, hai châu tuy rằng thường xảy ra xung đột, giờ lại gắn bó như môi với răng, cùng chung mối thù, có thể tranh thủ Sa Châu xuất binh tương trợ không?

    Kế sách của Long Vương đã định, Nhị đệ Long Hàn Giang vừa mới trở về thành nghĩ ra cách xuất sắc vậy, cùng liên lạc với Sa Châu.

    Nhắc đến mối quan hệ Sa Châu và Túc Châu thì vô cùng phức tạp, Túc Châu Long Vương vốn phụ thuộc quân Quy Nghĩa Sa Châu, sau khi Sa Châu kim sơn quốc xưng đế.

    Túc Châu Long Vương xưng thần với Kim Sơn quốc, nhưng Quy Nghĩa quân bị đánh bại bởi Cam Châu Hồi Hất, sau khi trở thành thuộc hạ của người Hồi Hất, Túc Châu Long Vương thoát khỏi sự khống chế của Quy Nghĩa quân, tự lập môn hộ.

    Vì ý nghĩa sâu xa này nên mối quan hệ Sa Châu và Túc Châu không mật thiết bằng Cam Châu với Sa Châu.

    Sa Châu Tào gia nhận lấy Quy Nghĩa quân Trương Nghĩa triều nhất mạch truyền nhân nói xấu các chư tộc khác, sử dụng vũ khí vũ lực tiến hành lật đổ áp chế, kết quả lâm vào cảnh bị cắn trả khiến cho thế lực của mình không ngừng bị suy thoái, thường lấy thủ đoạn lung lạc kết giao quan hệ với chư tộc Hồi Hất, Thổ Phiên, hòa hiếu kết giao chính là thủ đoạn thông dụng của Tào gia.

    Vì thế Tào gia đông kết giao với Hồi Hất, tây kết giao với Vu Điền, gả nữ tử cho nhau, cho rằng quan hệ thông gia nhưng vì Túc Châu Long Vương là thuộc hạ Quy Nghĩa quân nên không chủ động kết giao, còn Túc Châu Long Vương muốn giữ một khoảng cách với chủ cũ, cho nên hai nhà qua lại không nhiều.

    Nhưng vào lúc này, Long Vương không thể không nhờ vào Quy Nghĩa quân, thế là bèn nghĩ cách hữu hảo kết giao.

    Túc Châu Long Vương có nhiều nam tuấn mỹ nữ, đây không phải là gen của Long Vương như thế nào mà là bởi vì dòng máu của người Túc Châu rất hỗn tạp.

    Nói như vậy thì dòng máu càng dễ có những ưu điểm của cả cha lẫn mẹ, Túc Châu Long gia vốn là người Yên Kỳ, nhưng sau khi người Yên Kỳ bị vong quốc, họ không ngừng dung hợp với các bộ tộc khác.

    Người Đột Quyết, người Đảng Hạng, người Hồi Hất, người Khiết Đan, người Hán, thậm chí còn có người Ba Tư, rất nhiều dòng máu, mấy trăm năm nay hòa trộn với nhau làm cho Túc Châu có nhiều nam thanh nữ tú.

    Còn về Dương Hạo thì cần giang sơn hơn cần mỹ nữ, Long Vương muốn dùng vài nàng mỹ nữ xinh tươi này kể kết thân với Dương Hạo, kết thân với Sa Châu Tào gia, đổi lấy là được Tào gia giúp đỡ.

    Màn đêm buông xuống, vào lúc giữa đêm, thành Túc Châu mở tây môn, để Long Chiến đích thân dẫn năm nghìn khinh kỵ, hộ tống Long Hàn Giang thoát ra vòng vây, Long gia dùng các mỹ nữ để kết thân tuy rằng trông có vẻ như nhu nhược, bộ dạng không hiếu thắng, kỳ thực ai ai cũng giỏi chiến mã, vì vậy đổi sang chiến mã, đổi trang phục, hộ tống Long Hàn Giang thoát ra vòng vây.

    Long Chiến chém giết đẫm máu, cuối cùng cũng đem được Nhị thúc sứ giả bình yên thoát khỏi vòng vây.

    Nhân lúc trời tối, một đội khinh kỵ trên thảo nguyên mờ mịt.

    Nhưng dù bọn họ đã chạy khỏi vây thành doanh phòng đại quân cũng không trốn thoát khỏi tai mắt của Ngải Nghĩa Đào.

    Thiết kỵ Ngải Nghĩa Đào sớm đã phong tỏa tất cả các nẻo đường từ Túc Châu đến hai châu Qua Sa, Ngải Nghĩa Đào vốn xuất thân từ mã phỉ, chặn cướp đường chính là sở trường của hắn, cho hắn một vạn năm nghìn quân tinh nhuệ, bảo hắn phong tỏa các nẻo đường đương nhiên dễ như trở bàn tay.

    Vì thế, vào ngày thứ hai lúc chạng vạng tối, Long Hàn Giang và tám mỹ nữ bị Ngải Nghĩa Đào đưa tới trong quân của Dương Hạo.

    Dương Hạo thấy vậy, thấy Long Hàn Giang mặt mày ủ rũ, tám người sau khi đổi trang phục càng quyến rũ và oai hùng hơn, họ gặp hắn không hề có chút e ngại, cũng không biết những mỹ nữ này xuất thân từ Long Vương thế gia, nhìn quen trường hợp sinh tử thêm nữa còn là mỹ nữ, ở một thế cục kém nhất cung làm chiến lợi phẩm, tuyệt đối sẽ không bị người ta để phí mà chặt đầu.

    Dương Hạo mỉm cười với Long Hàn Giang: “Long đại nhân đi rồi quay lại, chẳng lẽ Long Vương đã đưa ra quyết định rồi sao?”

    Long Hàn Giang thở dài một tiếng, ưỡn ngực, nhắm tịt hai mắt, xúc động nói: “Sĩ binh có thể giết, song không chịu nhục, Dương soái ra tay đi”.

    Dương Hạo cười dài nói: “Dương mỗ đã nói rồi, chờ Long Vương đưa ra quyết định, cho đến sáng sớm ngày mai, sao lại lật lọng nhanh vậy?

    Người đâu, đưa Long Vương và mấy vị mỹ nhân này về Túc Châu, Long đại nhân, lần này đi cho cẩn thận nhé.

    Chớ có đi nhầm đường, thành Túc Châu bốn phương tám hướng, nếu như bị gió mưa thổi tới làm mất phương hướng, nếu như đi không cẩn thận lại vào nhầm quân doanh của ta, thế thì rất xấu hổ đấy”.

    Long Vương Long Hàn Hải lo lắng chờ đợi tin tức, nghe thấy ngoài thành cuống quýt chạy lên đầu tường, trợn mắt há mồm nhìn Dương Hạo đem toàn bộ thân đội ngũ của hắn về, mãi đến khi Mục Vũ dẫn người trở về, lúc này mới vội vã thả cầu xuống, đón nhị đệ và mấy mỹ nữ vào.

    Là buổi đêm, trong thành tính kế tạm thời không đề cập tới, rồi đến bình minh, phía đông rạng sáng, ánh mặt trời phá tan khoảng đen ló ra, Dương Hạo thấy đầu thành Túc Châu vẫn không hề có động tĩnh gì, liền lập tức hạ lệnh công thành.

    Trong lúc này, trống trận rồn rã, khí thế hừng hực, Long Vương mặc giáp trụ chỉnh tề đi lên đầu thành, nhìn ra ngoài, hắn không khỏi giật mình lo lắng.

    Tiếng trống trận tràn ngập toàn bộ chiến trường, áp lực đè nặng khiến hắn không thể thở nổi.

    Một đội sĩ binh đánh về phía đầu thành giống như thủy triều, trước mấy ngày nay đội quân Dương Hạo công thành chỉ sử dụng thang và phi trảo, hôm nay…thực không thể ngờ, muôn hình muôn vẻ, khối khổng lồ tiến về đầu thành, nào là chiến xa, vọng lâu, xe đụng thành, xe móc…chúng ngông nghênh tiến lại, đông đến mức không còn nhìn thấy màu cát vàng ngoài thành, họ lấy ở đâu ra nhiều gỗ to vậy không biết, họ có những vũ khí khổng lồ với số cây mọc ở sa mạc bé tí?

    Lúc đó, Long Vương dường như đang nghĩ rằng Cam Châu đã bị chiếm đóng, Dương Hạo dùng các loại chiến xa đánh Cam Châu điều động tới đánh Túc Châu.

    Mây đen bao trùm lấy thành, tiếng hô hò rèo đi cùng đoàn người đông đúc.

    Nhìn từ xa không biết khi nào mới hết.

    Khắp núi đồi đều là quân của Hạ Châu, thời tiết nóng bức, rất nhiều binh lính Hạ Châu cởi bỏ áo bào, áo giáp, xích bạc khóa cung, khua lên đại trường mâu, tựa hồ đám người hoang dã nhảy nhót hò hét lao tới.

    Thành Túc Châu tuy rằng có cao, tối thiểu là ba trượng, họ có thể dựa vào địa lợi, từ trên cao nhìn xuống có thể nhìn thấy thế tác chiến của quân Hạ Châu, còn giờ, nhiều vũ khí công thành vậy, hoàn toàn khác xa với sự chênh lệch của song phương, trước sự công thành chiến sa khổng lồ, thủ quân Túc Châu hoàn toàn ngưỡng mộ, dưới chân họ, binh Hạ Châu dùng phi trảo, thang bò lên ùn ùn, khiến họ khó mà xoay trở được sự tấn công trên dưới.

    Long Vương thấy tình hình như vậy không khỏi lạnh sống lưng, khi hắn thấy Long Hàn Giang bị đuổi về thì đã biết được quyết định của Dương Hạo không thể lay động, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy may mắn khiến hắn quyết tâm không chịu hiến thành đầu hàng, song giờ phút này chính mắt hắn thấy toàn bộ khí giới khổng lồ, một quân đội hùng tráng chưa từng có như vậy, hắn mới cảm nhận được tại sao Dương Hạo kiên quyết lấy bằng được Túc Châu.

    Phao thạch cơ, sàng nõ, pháo gió lốc tiến đến tấn công ào ào như mưa trút nước, mặc dù đứng đó quan sát, Long Vương cũng sợ hãi mà thối hai bước…

    Có vài người chưa đến Hoàng Hà chưa bỏ ý định, dù bạn có nói hươu nói vượn thế nào cũng không cần dùng vũ lực tự mình đi chứng minh, hắn từ đầu đến cuối không vứt bỏ mộng tưởng.

    Long Vương Túc Châu là người như vậy, giờ hắn cuối cùng cũng biết cách cư xử kiên định của Dương Hạo hoàn toàn khác với Sa Châu Quy Nghĩa quân, Cam Châu Hồi Hất, Đảng Hạng Lý Quang Duệ.

    Sự kiêu hùng, chỉ nghĩ chiếm đường tiện lợi, thành trì giàu có dân cư đông đúc, thảo nguyên màu mỡ, sau đó dùng vũ lực áp bức các chư tộc để họ phải thần phục, a tư lan hãn vô cùng mãn nguyện.

    Còn Dương Hạo…Dương Hạo là người Hán, tôn sùng cách thống trị của người Hán, hắn là thổ vương, hắn phải biến thảo nguyên thành lãnh địa của mình, toàn bộ con dân thảo nguyên nằm dưới sự thống trị của hắn, hắn phải là độc nhất vô nhị, một mảnh đất không thể có hai chủ.

    Trống trận vang lên, kèn rống u u inh tai nhức óc, giờ thì đã không cần hắn phải quyết định gì cả, Dương Hạo đã đưa ra quyết định rồi, Long Vương hoảng sợ quan sát tình hình, ánh vàng vẫn chiếu rọi vào trong đỉnh tòa phật tháp và hắn cũng hiểu được rằng: Rất nhanh thôi nơi này sẽ không thuộc về hắn nữa.

    Chương 14: Vừa đấm vừa xoa

    Giờ mão một khắc ngày mười tám tháng tám, cửa đông thành Túc Châu bị phá trước.

    Sau một nén hương, tây thành môn bị phá, quân Long gia Túc Châu chủ động vứt bỏ bắc thành, nam thành, quân đội toàn thành phá hủy công sự nội thành.

    Khắc hai giờ thìn, khói lửa quanh thành Túc Châu dấy lên, tất cả đã thuộc về quân Hạ Châu.

    Canh ba giờ tỵ, tam quân Dương Hạo nổi trống làm tinh thần hăng hái lên, bắt đầu cuộc chiến công vào thành nội, trong thành hạ cờ, những nhân vật chịu bóng của Long Vương có ý xin hàng.

    Lúc này, Dương Hạo không xuất đầu lộ diện, mà phái Trương Phố ra tiếp.

    Sau khi hai bên xác nhận việc đầu hàng xong, Long Hàn Giang lần thứ ba vào quân doanh Dương Hạo, bắt đầu chính thức bàn bạc việc nhận đầu hàng, lúc này Dương Hạo vẫn không tiếp, vẫn cử Trương Phố ra tiếp, phụ trách viện nhận việc đầu hàng.

    Như vậy không nói cũng hiểu: Nếu như Long gia chủ động xin hàng, thì đó là thượng khách của Dương Hạo, giờ tình hình nguy cấp, không thể không hàng, không còn khả năng nhận ưu đãi nữa, Dương Hạo từ chối không xuất hiện.

    Hắn ban đầu nhận lời cho Long Hàn Giang chức chuyển vận sứ cũng đã tan vỡ, Long gia đã nhất định rời khỏi quyền quý của hà tây, kết cục thống nhất, chỉ có thể là trở thành một lão nhà giàu trong thành Hạ Châu.

    Nhưng lần này không có cái kết cục .., ngươi muốn có bao nhiêu thì phải bỏ ra bấy nhiêu.

    Khi thành Túc Châu còn nằm trong tay Long gia, nếu như đem nó và quân đội giao cho Dương Hạo, thì vị trí hắn sẽ cao, song ngươi còn ôm mộng ảo tưởng, mong rằng có thể trấn trụ đòn tấn công của quân Hạ Châu, bảo vệ được địa bàn của mình thì ngươi tất phải thừa nhận thất bại thảm hại.

    Long gia mặc dù không thể không hàng, sao lại còn cam tâm gượng dậy, thế là nghị hàng với Trương Phố, Long Hàn Giang lại một lần nữa méo mặt đưa mấy mỹ nữ của Long gia cho Dương thái úy bày tỏ thành ý của mình, Trương Phố tuy có toàn quyền đàm phán nhưng việc này hắn khong dám thay Dương Hạo định đoạt, thế anfy tìm lý do, đi ra gặp Dương Hạo.

    Dương Hạo nghe bẩm báo xong liền bật cười với Trương Phố: “Long gia là chưa đến Hoàng Hà chưa bỏ ý định, khi đến Hoàng Hà rồi vẫn không bỏ ý định.

    Giờ hắn lâm vào đường cụt, đã phải đầu hàng lại còn cò kè, còn muốn mặc cả với ta sao?

    Lựa chọn duy nhất của hắn chính là mau chóng đầu hàng, giao nội thành Túc Châu, ta sẽ sắp xếp cho cả tộc hắn rời khỏi Hạ Châu, ban thưởng nhà cửa cho hắn, bảo toàn toàn bộ tài sản cá nhân Long gia, được sự bảo hộ thích đáng, và không có điều kiện khác, để hắn không phải hoài nghi gì”.

    Trương Phố bật cười nói: “Long gia có hảo ý, đại soái cần gì phải từ chối chứ?

    Thực ra việc làm hòa hiến nữ nhân, thuộc hạ cũng thấy bình thường.

    Chứ đừng nói Long gia hiến cả mấy người con gái xinh đẹp kia, quyến rũ lòng người thế kia mà, cho dù không lấy làm xinh đẹp thì đại soái cũng không nên từ chối chứ.

    Hòa thân đương nhiên không có khả năng quyết định sự quyết đoán của một phương, nhưng thời khắc kỳ diệu này có ý nghĩa trọng đại lắm”.

    “Long gia hiến mỹ nhân, đối với Long gia mà nói đây là trộm thành này, đại soái nhận rồi, đây cũng là an kỳ tâm, mới có thể lung lạc bọn họ.

    Nếu đại soái từ chối, Long gia ăn không ngon ngủ không yên, không biết đại soái đối với Long gia bọn họ có phải là còn có ý gì hay không, trong lòng bất an không chừng sẽ ngờ vực vô căn cứ, không chừng sẽ bí quá hóa liều…”

    Dương Hạo chặn lời hắn, nói: “Giờ không phải đàm phán với Long Vương mà là tiếp nhận đầu hàng, Long gia tất phải hiểu được đạo lý: Bọn hạ đã không theo ta còn mặc cả với ta”.

    Dương Hạo nhìn ra phía ngoài lều, mỉm cười lắc đầu.

    Long gia hắn đương nhiên sẽ bảo toàn, nếu hàng rồi thì không thể giết, còn phải bảo đảm sự an toàn của bọn họ, tuyệt đối không thể mềm tay, giờ xử lý Long gia thế nào, Sa Châu Tào gia, Cam Châu Dạ Lạc Hất cũng sẽ nhanh chóng biết tin này, Long gia chính là tấm gương cho bọn họ.

    Còn về phần mấy mỹ nữ của Long gia, Dương Hạo cũng không dám nói đến vẻ đẹp của các nàng, tuy vẫn chưa nhìn hết vẻ quyến rũ của các nàng, chỉ nhìn được vẻn vẹn thân thể, phong tình khí chất đã mê mẩn lắm rồi, so với mấy thê thiếp của mình thì khác một trời một vực, nếu như Long gia chủ động hiến thành cùng lúc hiến luôn cả mỹ nữ, để trấn an Long gia, đánh mất sự nghi ngờ của bọn họ, hắn chắc sẽ không từ chối.

    Mỹ nhân, Dương Hạo đã gặp rất nhiều, sự đề phòng cảnh giác về mỹ sắc vô cùng cao, hắn thưởng thức những cô gái xinh đẹp kia còn tỉnh táo huống hồ mấy nữ nhân xinh đẹp của Long gia kia.

    Đối với Long gia mà nói, tác dụng của việc hòa thân cũng có hạn, nhưng lần này Long gia không bị quyền lực mà vứt đi thủ đoạn duy nhất, đoạt được sự hồi phục của Trương Phố xong, Long Vương vừa hối hận, vừa đem mấy nữ nhân, cháu gái tới trước mặt than thở khóc lóc , hy vọng có thể dựa vào trình độ của các nàng mà cứu vãn cục diện suy tàn của Long gia.

    Dương Hạo lấy Túc Châu trước, lúc này bắt đầu trù tính chinh phục Quy Nghĩa quân Sa Châu.

    Sa Châu là ổ của Quy Nghĩa quân; Quy Nghĩa quân đã từng là niềm kiêu hãnh của người Hán tây vực.

    Cách đánh Sa Châu đương nhiên sẽ không hề giống nhau….

    ***

    Túc Châu nhanh chóng rơi vào tay Dương Hạo.

    Thời điểm Dương Hạo không chiến mà lấy được Lương Châu, Quy Nghĩa quân Sa Châu vẫn ôm thái độ chờ đợi, mặc dù thời điểm Dương Hạo vây lấy Cam Châu, Sa Châu đã bắt đầu chuẩn bị chiến tranh, nhưng trên thực tế vẫn không khẩn trương lắm, vì quân đội Hạ Châu trước đây khí thế hừng hực tây tiến, nhưng họ mỗi lần quân sự ra tay cũng dừng lại ở Cam Châu mà thôi.

    Thứ nhất là bởi vì Cam Châu Hồi Hất có số binh lực hùng tráng, có thể thân chinh thiện chiến, là khối binh lực mạnh nhất ở hành lang Hà Tây; Thứ hai là vì Hạ Châu đi về phía tây, mỗi một châu phủ có những con đường vô cùng xa xôi, càng đi về phía tây, chiến tuyến càng dài, lương thực quân nhu vận chuyển cũng là vấn đề nan giải, cho nên Hạ Châu tây tiến không ai có thể là địch, chỉ cần quân đội Hạ Châu thâm nhập vào đại mạc rồi phái tiểu đội quấy rầy ven đường, chỗ lương đạo này đủ sức khiến cho quân đội Hạ Châu không tiến mà lui.

    Nhưng mà, lúc này đây cách đánh của Dương Hạo khác xa với cách đánh truyền thống của Định Nan quân, trước tiên hắn lấy hòa bình để đoạt lấy Lương Châu, sau đó dựa vào Lương Châu để làm cây cầu đánh Cam Châu, sau khi Cam Châu bị vây, Dương Hạo vây mà không đánh, lại đột xuất kỳ binh đi thẳng tới Túc Châu, sau khi đánh Túc Châu xong, cắt đứt mọi mối liên hệ giữa Túc Châu và Lương Châu, mãi đến ngày thứ tư binh Dương Hạo nghỉ ở Túc Châu, Sa Châu Quy Nghĩa quân tiết độ sứ Tào Diên Cung mới biết đội quân Dương Hạo đã đến dưới thành Túc Châu, liên tiếp phái mấy nhóm thám mã mà không có hồi âm, đợi đến cuối cùng có thám mã mang tin đến, kết quả là Túc Châu đã đổi chủ.

    Dương Hạo lần này dùng cách đánh cờ nhảy bình thường để Tào Diên Cung gấp gáp, tuy nói Sa Châu còn phía sau Qua Châu nhưng Dương Hạo có thể nhảy qua Cam Châu lấy Túc Châu rước, nhảy qua Qua Châu lấy Sa Châu cũng vị tất sẽ không lại lần nữa, cho nên Qua Sa hai châu đều tập trung trọng binh, sẵn sàng đón quân địch.

    Đầu thành Qua Châu, Tào Diên Cung đích thân đến chỗ tam quân.

    Cờ bay phần phật, các binh sĩ Quy Nghĩa quân chỉnh tề đứng ở đầu thành, chuẩn bị kỹ càng vũ khí, gỗ đá, sĩ khí của tam quân xem ra cũng rất sung sức, Tào Diên Cung vô cùng vui sướng, sau khi gõ trống cho tinh thần hăng hái liền trở về nội thành với Qua Châu thủ tướng, người cháu Tào Tử Thao về nội thành, nghe hắn kể lại mọi chuyện của Qua Châu.

    Lệnh kỳ vung lên, tam quân giải tán, vừa rồi khí thế hùng hổ vừa rồi nay không còn nữa, một lão binh và một tiểu binh trông vô cùng non nớt không chút tinh thần nhấc cung lên, chuẩn bị dọn kho quân giới.

    Tiểu binh nhìn quanh ngoài thành, lẩm bẩm: “Tề nhị thúc, thúc nói…Dương tướng quân có tới đánh Qua Châu ta thật không?”

    Lão binh lười biếng đáp: “Có trời mới hiểu được, song…giờ hắn không phải dẹp bằng Long Vương phủ rồi sao?

    Ngươi nói xem hắn có dừng ở đây không?

    Theo ta nghĩ, hắn nhất định sẽ đến”.

    Tiểu binh liếm môi, nói: “Tề nhị thúc, nếu Dương tướng quân có đánh tới đây thật, thì chúng ta có đánh hắn không?”

    Lão binh nói: “Ăn quân lương lấy quân lương, việc ta làm chính là giết người, cấp trên đã giao trách nhiệm cho, lẽ nào không đánh sao?”

    Tên tiểu binh nói: “Ôi, có sao đâu?

    Dương tướng quân dù sao cũng là người Hán mà, chúng ta ở Qua Sa, ở giữa còn cách Yên Kỳ nhân, người Hồi Hất, người Thổ Phiên, người Khương Đảng Hạng, bao nhiêu năm chưa từng thấy nhân vật cố nhân.

    Giờ Quy Nghĩa quân ta thế lực ngày một nhỏ, tiết độ sứ đại nhân còn phải gọi người Hồi Hất Cam Châu một tiếng Phụ khả hãn, mất mặt thật.

    Nghe người ta Dương tướng quân là nói thế nào.

    Thế lực Dương Hạo như rồng cuốn rồng leo, là một người có trách nhiệm, giờ gánh trách nhiệm cả hà tây, trấn yên long dân, trọng hòa bình, hành động đại nhân đại nghĩa như vậy, với phương châm thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết…Nhị thúc, ta thấy nóng long quá…”

    “Câm miệng, ếch chết tại miệng, biết chưa?”

    Lão binh già giáo huấn hắn một hồi, lo lắng nhìn về thế cục phía trước, hai người bê hộp tên xuống bậc thềm thì đến kho quân giới.

    Tên tiểu binh bất mãn hừ một tiếng, than thở nói: “Trước đây, Quy Nghĩa quân ta uy phong vũ bão, bất kể là người Thổ Dục Hồn, người Đột Quyết, người Hồi Hất, người Thổ Phiên, có ai qua nổi ta chứ?

    Còn giờ, chúng ta có mảnh đất rộng lớn thế, muốn lấy nữ tử kết thân Hồi Hất mới có thể duy trì sự tồn tại của Quy Nghĩa quân ta, nghĩ lúc Quy Nghĩa quân năm đó uy phong, haiz”.

    “Vâng”.

    Lão binh nhìn về phía xa xăm, chậm rãi nói: “Kỳ thật…thời điểm Quy Nghĩa quân Kim ngô Vệ đại tướng quân Trương Nghĩa Triều đại nhân có, cũng uy phong qua rồi…”

    Nội thành Qua Châu, phòng ngự sử phủ.

    Thị tỳ dâng trà, lui ra ngoài.

    Tào Tử Thao khom người về phía trước, cung kính nói: Thúc phụ, Dương Hạo kéo đến rất hùng hổ, Cam Châu với binh lực khổng lồ như thế cũng chỉ có thể tự thủ không dám xuất chiến, giờ Túc Châu thất thủ, nếu như vậy rồi, Dương Hạo rất có thể sẽ lấy Túc Châu làm căn cứ, tiếp tế lương thảo, nơi để cho binh lính nghỉ ngơi, nếu như vậy hắn tất sẽ đánh đến thành Qua Châu ta, không còn gì nghi ngờ nữa”.

    Tào Diên Cung cũng lo âu nói: “Tử Thao, thúc phụ sao không hiểu đạo lý này chứ?

    Điều lo nhất là thái độ mập mờ của giới Phật giáo, các đệ tử của hai châu Qua Sa thực sự là quá đông rồi, dưới tầm ảnh hưởng của họ rất nhiều người sẽ đến với Dương Hạo, bên ngoài không phản đối, ngầm ủng hộ hoan nghênh, mie nhà nó…”

    Tào Diên Cung đứng trước mặt người cháu của mình, đương nhiên không cần phải giấu diếm gì, nói đến đây đã lo lắng tới mức đứng hẳn lên.

    Năm đó khi Trương Nghĩa Triều khởi binh phản Thổ Phiên, giới Phật giáo Tây Vực đã từng giúp đỡ hắn rất nhiều, bởi vậy sau khi Quy Nghĩa quân thành lập Kim Sơn quốc đã trở thành một nước tín sùng Phật, tuy nói Kim Sơn quốc thờ phụng Phật giáo Trung Quốc, hợp nhân giáo chính Phật giáo hoặc là có điểm bất đồng với tình hình chính quyền, họ cũng không can dự tới chính quyền thống trị của địa phương, nhưng mà Phật giáo trở nên phổ cập khiến cho các ngành các nghề phần lớn đều có đệ tử của Phật giáo, nào thì có thí chủ, tọa sư, cao tăng, nên bỗng dưng tạo ra tầm ảnh hưởng lớn.

    Dương Hạo không những là tín đồ tin sùng Phật, đem Lô Châu trở thành thánh địa của Phật giáo, mà bản thân hắn còn có một cái gọi là cương kim hiến bảo, danh tiếng hộ giáo pháp vương, theo cách phiên dịch của hắn, từ khi Phật giáo thành lập, hắn không độc tôn mật tông/đơn độc tôn sùng, đối với Đại thừa Phật giáo, tiểu thừa Phật giáo đều tôn trọng và bảo vệ vô cùng, giờ thế lực hai châu Qua Sa tàn lụi cho nên tầm ảnh hưởng của Đại thừa Phật giáo cũng dần yếu đi, đây không phải là kết quả của sự cạnh tranh giữa đệ tử của Phật giáo hiển tông với đệ tử Mật tông mà đó là do sự tàn lụi của thế lực chính trị tạo nên, vì giới Phật giáo Qua Sa cho rằng, nếu như các châu hành lang Hà tây có thể thống nhất, họ sẽ không chịu áp lực, hơn nữa có thể tỏa sáng, với tình hình này, thái độ của họ đối với Dương Hạo đến có thể nghĩ ngay ra được.

    Tào Tử Thao nói: “Không chỉ là thái độ mập mờ của Phật giáo, thúc phụ ơi, vừa nãy ta có nhận được tin còn chưa báo với thúc phụ đây”.

    “Còn có tin gì càng tồi tệ hơn nữa?”

    Mặt Tào Tử Thao làm bộ chua xót cười: “Thúc phụ, đại nho Lộ Vô Ngấn của Sa Châu ta bị Dương Hạo lấy đi rồi, giờ…hắn đã được bổ nhiệm làm Túc Châu tri châu, đi nhậm chức rồi”.

    Sắc mặt Tào Diên Cung biến sắc, thất thanh nói: “Lộ Vô Ngấn làm Túc Châu tri châu?”

    ****

    “Tào Diên Cung giờ làm gì?”

    Cẩu Nhi mỉm cười khẽ nói: “Nghe nói đại thúc sau khi lấy được Túc Châu, Tào Diên Cung vô cùng lo lắng, vội vã về Qua Châu, tự mình sắp xếp phòng ngự.

    Đại thúc chần chừ không đánh, khiến cho Tào Diên Cung ngày ngày lo lắng không yên, mỗi ngày hắn đứng ở đầu thành Qua Châu, hết nhìn bên đông rồi lại nhìn bên tây, cứ như trông ngóng vị hôn phu của mình vậy”.

    Dương Hạo được tếu cười ha ha nói: “Ồ nha đầu nhà ngươi, cả ngày ở cùng Trúc Vận học được tính lém lỉnh rồi đấy”.

    Nó suy nghĩ một lát nói: “Vâng, Tào Diên Cung thực sự là đang rất lo lắng đấy ạ, ngoại viện của hắn tổng có hai.

    Cam Châu khả hãn Dạ Lạc Hất giờ ốc không mang nổi mình ốc, hắn không thể trông cậy gì rồi; vu điền quốc vương Lý thánh thiên thì đang bận giao binh với Ca lạt hãn vương triều của y tư lan thánh chiến, lúc này không thể xuất binh viện trợ cho hắn được, nội bộ Qua Châu lại không phải bền chắc gì cho kham, giới Phật giáo và hắn không cùng chung mối thù; các binh sĩ của Quy Nghĩa quân nhất lộ tây chinh bại tộc Thổ Phiên với ta, vây Hồi Hất, có cảm giác hãnh diện của người Hán cùng tộc, Tào Diên Cung há mà không lo ư?”

    Cẩu Nhi nói: “Còn chưa hết cơ, sau khi Lộ tri châu lên đường nhậm chức, Tào Diên Cung càng lo lắng hơn, Lộ đại nhân là đại nho của Tây Vực, uy thế rất lớn ở trong sĩ lâm Tây Vực, ở Tây Vực hắn có bảy trăm đệ tử, bảy trăm đệ tử này có ai là không có gia thế chứ?

    Nghe nói Lộ đại nhân làm tri phủ Túc Châu, Tào Diên Cung cho rằng hắn có mối quan hệ thân thiết với Lộ đại nhân, song coi như người không đáng tin cậy, hết thảy hoặc minh thăng ám hàng hoặc tìm cớ gây hấn bãi chức, tất tật đều đuổi đi hai vị trí quan trọng quân chính rồi”.

    Dương Hạo cười đắc ý: “Lâm trận đổi tướng, vốn là tối kỵ, trong chốc lát đổi nhiều văn sĩ chức quan vậy càng tối kỵ.

    Mấy người này có ai không phải thân tín chứ?

    Người nào không có tam thân lục hữu?

    Tào Diên Cung không làm như vậy, hắn không yên tâm, hắn làm vậy rồi, hai châu Qua Sa lại càng có mạch ngầm nổi dậy, lòng người tự động sẽ không quan tâm đến hắn, để hắn đã loạn càng thêm loạn.

    Tin bên đó, ngươi tùy lúc mà nắm bắt lấy rồi bẩm báo ta”.

    “Vâng ạ, đại thúc, ta đi trước đây”.

    Cẩu Nhi lấy tay che miệng ngáp một cái thật to.

    Dương Hạo vỗ trán một cái nói: “A, ta lại quên khuấy đi mất, ngươi bình thường ngủ ngày, tối mới làm việc, còn lôi ngươi nói nhiều như vậy, mau mau đi nghỉ chút đi”.

    Cẩu Nhi làm cái mặt xấu cho hắn nói: “Không đến mức như vậy đâu ạ, từ khi theo học võ nghệ, Cẩu Nhi đứng cũng có thể ngủ, đi cũng có thể ngủ, trên ngựa cũng có thể ngủ, nếu như không phải lúc này đây đang bàn chuyện Qua Châu, không rảnh rỗi ta cũng không nghỉ đâu”.

    Dương Hạo ấn vào cái mũi của nàng cười nói: “Được rồi, được rồi đấy, đại thúc biết bản lĩnh của ngươi rồi, mau mau đi nghỉ ngơi đi.

    Mấy ngày nay đại thúc sẽ ở lại nội thành Túc Châu, chớ có lo lắng, ngươi chỉ giúp đại thúc chú ý đến động tĩnh bên Qua Sa là được rồi”.

    Cẩu Nhi đáp một tiếng rồi xoay người chạy ra ngoài.

    Dương Hạo thở dài một tiếng, vừa mới ngồi xuống, Mục Vũ cũng đi tới, thấp giọng: “Đại nhân, người đó…đã đến rồi ạ”.

    Tinh thần Dương Hạo rung lên, vội đứng bật dậy nói: “Đem hắn đi theo cửa nhỏ vào đây, mời vào hậu trạch hoa đình, ta lập tức tới ngay”.

    “Vâng”.

    Mục vũ xoay người lại chạy ra ngoài.

    Dương Hạo sửa sang lại quần áo, rồi ra thư phòng, bước về phía hậu trạch.

    Giờ Dương Hạo đã thành lập An Tây quân ở Túc Châu, từ khi nhậm An Tây tiết độ sứ cho đến nay hắn đã kiêm nhiệm Hoành Sơn, Định Nan, An Tây tiết độ sứ.

    Đồng thời hắn cử trương phố làm An Tây quân tiết độ phó sứ, hơn nữa thực hiện quân chính tách ra, sai người hỏa tốc từ Hạ Châu điều đến Sa Châu đại nho Lộ Vô Ngấn, nhậm chức Túc Châu tri châu.

    Lộ Vô Ngấn cao giọng lên nhậm, không đánh mà thắng giúp Dương Hạo hoàn thành đại sự: “Tào Diên Cung bắt đầu tự bị loạn trận cước rồi.

    Trương huynh việc này cơ mật, mà bổn soái xuất nhập, hành tung khó tránh làm người khác chú ý, sẽ không đích thân đưa Trương huynh rời đi được”.

    Dương Hạo đứng dậy, cười với vị khách họ Trương thần bí kia.

    “Dương thái úy quá khách khí rồi, thái úy công việc bận rộn như vậy, Trương mỗ sẽ không quấy rầy đâu, giờ mau chóng về Sa Châu nhất định sẽ nói cho gia phụ biết ý của thái úy”.

    Văn sĩ họ Trương đứng dậy trả lễ, mỉm cười.

    Người này khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt nho nhã, đứng trước mặt Dương Hạo, mặt luôn nở nụ cười, có cảm giác như sợ gì đó.

    “Hà tây lưu lạc hơn trăm năm, lộ trở tiêu quan nhạn tín hi.

    Lại đắc tướng quân mở đường cũ, hùng danh thiên hạ đều biết.

    Tướng quân người, Trương Nghĩa Triều đại tướng quân cũng vậy.

    Nay nhật bản soái thống binh tây chinh, khó không phải chịu di chí của Trương đại tướng quân.

    Lần này nếu hành, đó là tạo phúc cho Tây Vực mấy trăm vạn người Hán, lợi ở đương đại, công ở thiên thu.

    Năm đó, Trương Nghĩa Triều tướng quân vung lên, cùng hưởng ứng, Tây Vực thuộc về tay Hán gia, đây là chiến công bất thế.

    Hôm nay mong Trương lão tiên sinh có thể chấn lệnh tổ dư liệt, tái cử cờ khởi nghĩa, thì Dương Hạo cảm kích, mấy trăm vạn người Hán Tây Vực cảm kích chính là lệnh tổ Trương Nghĩa Triều địa tướng quân, cũng sẽ mỉm cười dưới suối vàng”.

    Văn sĩ họ Trương nghe hắn tán tụng tổ tiên nhà mình, nhắc tới tên tổ tiên mình không khỏi ngồi thẳng dậy, mặt lộ sự tự hào, hắn nghe Dương Hạo nói xong, hắn liền ôm quyền, cảm kích nói: “Thái úy yên tâm, lần này quay về Sa Châu, Trương mỗ nhất định sẽ đem hết khả năng phục vụ sứ mệnh của ngài”.

    Dương Hạo cũng nghiêm nghị nói: “Dương mỗ trước tiên chúc Trương huynh thành công, mã đáo thành công.

    Mục Vũ thay ta đưa Trương tiên sinh, cần Ngải Nghĩa Đào đích thân dẫn người hộ tống Trương tiên sinh, bình yên trở về Sa Châu”.

    Văn sĩ họ Trương lại ôm quyền về phía hắn, theo đó Mục Vũ vội vàng bước vào.

    Hắn là người đời sau của Trương Nghĩa Triều, khi Trương Thừa Phụng, Đôn Hoàng trưởng sứ, Kim Sơn quốc lại bộ thượng thư Tào Nhân quý tự xưng Quy Nghĩa quân tiết độ binh mã lưu hậu sứ, xác lập địa vị thống trị của Tào gia ở Đôn Hoàng, cùng Trương Thừa Phụng cùng thống trị Đôn Hoàng.

    Từ hôm đó trở đi, hậu nhân của Trương Nghĩa Triều chỉ là Kim sơn vương trên danh nghĩa, còn Tào nhân quý thì chính là Kim Sơn vương thực tế.

    Về sau thế lực của Tào gia ngày một khuếch trương, ổn định, mãi cho đến khi mất quyền lực vào tay hậu nhân Trương Thị, trở thành Kim Sơn quốc cho dù trên danh nghĩa hay là trên thực tế…Trương gia hậu nhân dần dần lưu lạc vào quyền lực Sa Châu một đại gia tộc.

    Hơn nữa, Trương gia cuối cùng là người sáng lập của Quy Nghĩa quân, cho dù đánh mất đi quyền lực thực tế, nhưng Trương gia vẫn là người đứng đầu về tinh thần của Quy Nghĩa quân.

    [/QUOTE]

    Chương 15: Long nữ phong ba

    ình thường, Trương gia đã rất khó có ảnh hưởng với Quy Nghĩa quân Sa Châu, nhưng cái này không bao gồm thời kỳ đặc biệt.

    Ví như: Sa Châu thù trong giặc ngoài, lòng người bất ổn, Tào gia không thể mang đến sự hòa binh và hi vọng cho Sa Châu, ngược lại toàn mang đến sự hủy diệt và tử vong, quyền quý hào môn cần một người phát ngôn mới, người này phải có tư cách thay thế Tào gia lãnh đạo.

    Quy Nghĩa quân giữ gìn hai châu Qua Sa, đương nhiên không cần ắc đến đại nghĩa dân tộc gì cả, chỉ là nguyên nhân chính quyền Tào Thị giữ gìn bộ tộc quyền quý của mình, nhưng về mặt khách quan mà nói, bọn họ khởi đến khiến văn hóa Hán gia lương hỏa tương truyền, từ đầu đến cuối khiến người Hán ở Tây Vực bảo trì sức ảnh hưởng nhất định, cho nên bất đắc dĩ, Dương Hạo cũng không muốn xung đột vũ trang với Quy Nghĩa quân.

    Trước tiên hắn lấy uy thế của quân đội trấn áp hai châu Qua Sa, lấy đại nghĩa chiếm được lòng dân.

    Là tín đồ của Phật giáo mảnh đất Sa Châu có vô số người sùng tín, cuối cùng lại cho họ rời khỏi huyết thống thuần khiết, hậu nhân trương nghĩa triều hình tượng sáng lạn khiến Trương gia vung tay lên chỉ thẳng vào Dương Hạo đại tướng quân mới là hy vọng của Sa Châu, tương lai của Sa Châu, sao mai phía đông Sa Châu…nếu như này đều hối tiếng không lay chuyển được thống trị của Tào Diên Cung, hai châu Qua Sa cũng sẽ không phải là giờ chết không sống, đến mức uất ức thế này.

    Tiễn văn sĩ họ Trương, Dương Hạo trở về thư phòng, nhìn công văn chồng chất trước mặt, hắn khẽ nhíu mày rồi tiện tay cầm một cuốn mở ra xem.

    Lộ Vô Ngấn sau khi đuổi tới, trọng trách trên vai Dương Hạo giảm đi rất nhiều.

    Lộ Vô Ngấn là đại nho của Tây Vực, trong môi trường khổ cực thu nạp đồ đệ truyền nghề, truyền giáo khiến Lộ Vô Ngấn trở thành một người rất thực tế và cũng là người rất hiểu biến năng, hắn không ngừng học, hơn nữa rất chịu khổ, tuyệt đối không có tật xấu của các học giả Trung Nguyên.

    Dương Hạo sau khi có được Túc Châu, quân chính, kinh tế, về các phương diện đều xây dựng quy củ mới, còn cần phân công quan viên, muốn nhận được sự ủng hộ toàn bộ của các thế gia hào tộc Túc Châu thì không thể tránh là phải chọn vài người thông minh tài giỏi để dùng.

    Túc Châu long gia đã sụp đổ, các hào môn thế gia của Túc Châu cũng cần đặt mình lên trên cây đại thụ mới, vì mỗi ngày đều có rất nhiều thế gia hào tộc mang theo lễ vật châu báu tới trước cửa cúng tế cho hắn.

    Dương Hạo không thể lạnh nhạt với những người này, mỗi ngày qua đi chuyện tiếp đón họ cũng chiếm khá nhiều thì giờ của hắn, sau khi Lộ Vô Ngấn đến, Dương Hạo coi như được giải thoát.

    Làm việc phải có hiệu quả, có hắn tiếp nhận việc này, Dương Hạo mới có thể bỏ thời gian mà nghĩ đến chuyện khác.

    Cánh cửa khẽ kẹt hai tiếng, Dương Hạo nói: “Vào đi”.

    Mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào công văn trên tay, cánh cửa khẽ mở, từ ngoài đi vào một thiếu nữ, tay bưng khay trà, dáng người thon gọn, bộ ngực căng tròn, đôi chân dài thẳng tắp ẩn hiện dưới váy lụa.

    Dương Hạo vẫn đang chuyên chú vào công văn, chóp mũi bỗng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng bay ra từ người con gái ấy, hắn ngẩng đầu lên, không khỏi kinh ngạc, đôi mắt xanh lam dịu dàng như làn thu thủy, tóc vàng vàng, Dương Hạo không khỏi ngẩn người: “Sao lại là cô nương?”

    Thiếu nữ tóc bạch kim thản nhiên cười, đáp lễ: “Lão gia, mời dùng trà”.

    Nói rồi hai đầu gối nhanh chóng bước thối lui ba bước, cung kính xoay người đem một chén trà nóng tới trước mặt hắn.

    Vào thời điểm nóng nhất của mùa hè, ăn mặc đơn giản.

    Người Túc Châu phần lớn đều có huyết thống của hậu duệ phủ quân nhân đại đường An Tây, cho nên chiến pháp quân trận, quân áo, đều có di phong của Đại Đường, cách ăn mặc của con gái cũng không ngoại lệ, thiếu nữ tóc bạch kim mặc một bộ đồ màu lục, áo ngoài tay lỡ, váy màu vàng nhạt, cổ áo khoét chữ V lộ ra bộ ngực căng tròn mê người, áo mỏng manh, xuyên thấu, lộ di phong trang phục Đại Đường.

    Nàng hơi cúi người, đôi gò bồng đảo như muốn nhảy ra khỏi áo, nó nặng trịch như muốn tung ra bay nhảy, một đôi gò bồng đảo căng tròn, run rẩy, khiến người nhìn hồn bay phách lạc.

    Môi son màu cánh sen, phấn mịn mà, mỹ nhân thì dung nhan như vậy, chẳng qua…đối với a hoàn, rõ ràng là chưa lập gia đình, với thiếu nữ không rành tư vị thì bộ ngực đẫy đã thực có hơi quá to, song nghĩ đến huyết thống của nàng có một nửa là châu Âu, Dương Hạo bất giác rời ánh mắt khỏi bộ ngực nàng nhìn chăm chú khuôn mặt.

    Ngũ quan thiếu nữ tóc bạch kim nhu hòa rất nhiều so với những người châu Âu khác, da thịt cũng không thô ráp hoặc có tàn nhang giống người châu Âu, mà khuôn mặt da dẻ trắng nõn non mềm, vài sợi tóc vàng còn lưu lại trên khuôn mặt, vì đứng gần, dường như hắn chỉ cần thổi một hơi sẽ thổi bay sợi tóc trên má nàng.

    Dương Hạo lấy lại bình tĩnh, ngồi thẳng lưng lên, lấy khoảng cách với nàng, thiếu nữ mắt lam nâu rõ ràng chú ý được cử động của hắn, hàng đặt chén trà xuống, liếc nhìn Dương Hạo một cái, đôi mi cong cong, mắt long lanh như muốn reo lên nói với hắn gì đó.

    Thiếu nữ này không phải ai khác chính là Long Linh Nhi người của Túc Châu Long gia, hôm đó Long Hàn Giang giới thiệu tám mỹ nhân cho Dương Hạo trong đó cũng có nàng ấy.

    Đứng đầu làLong Linh Nhi, tu nói lúc đó nàng dùng tấm lụa mỏng che mặt nhưng đôi mắt quyến rũ ấy hắn nhìn là nhận ra, không lẫn vào đâu được, chắc chắn là không sai.

    Dương Hạo khẽ nhíu mày nói: “Long cô nương, Long gia các người…không phải đi Hạ Châu rồi sao?”

    Long Linh Nhi dịu dàng nói: “Vâng ạ, theo sự chỉ đạo của đại soái, cả tộc Long gia đã rời đi Hạ Châu rồi ạ, song…Long gia ở Túc Châu đã nhiều năm, trong gia đình còn có chút gia nghiệp, vội vã rời đi, có vài căn phòng chưa kịp bàn giao, cho nên…cha ta để lại hai cô nương ở đây để lo liệu…”

    Dương Hạo tức giận cắt lời nàng: “Ý của ta là…cô nương ngươi sao lại xuất hiện ở đây, làm một thị tì bưng nước dâng trà thế này?”

    Long Linh Nhi nói: “Long Linh Nhi là thị tì của thái úy, không ở đây thì còn đi đâu được nữa, không làm việc này thì còn làm việc gì nữa đây?”

    Dương Hạo nghe vậy không khỏi ngạc nhiên, thất thanh réo lên: “Cái gì, cái gì?

    Sao ta lại không biết là ai bảo các người ở lại đây?”

    Long Linh Nhi nói: “Là tủy muội Linh Nhi cầu xin Lộ tri châu ân chuẩn mới có thể ở lại quý phủ hầu hạ thái úy ạ”.

    “Tỷ muội các người?”

    Dương Hạo lại thất thanh kêu lên: “Nàng và…mấy vị cô nương Long Điệp Nhi cũng vẫn ở lại đây?”

    Long Linh Nhi càng thêm dịu dàng, nhỏ giọng đáp: “Dạ vâng” ánh mắt lại lộ ý cười nói: “Người đàn ông xấu xa khẩu thị tâm phi, còn muốn giả thánh nhân bộ không gần nữ sắc, sao tự nhiên nhìn cái lại nhận ra người ta, còn nhớ rõ ràng tên của người ta nữa chứ?”

    Lông mày Dương Hạo giật giật, hắn không ngờ người đồng ý cho tám vị nữ nhân Long gia ở lại làm thị tì cho mình chính là Long tiên sinh, hắn xấu hổ quá.

    Dương Hạo thở dài nói: “Cô nương là người của Long gia, sao lại có thể làm việc bưng trà rót nước được, Long cô nương, các người mau chóng về Hạ Châu đi.

    Ở Hạ Châu ta sớm đã thu xếp ổn thỏa phủ đệ cho Long gia rồi, Long gia dưới quyền ta, nhất định sẽ nhận sự bảo hộ và tôn trọng, Dương mỗ đây nói một làm một, các cô cứ yên tâm đi”.

    Long Linh Nhi cúi đầu nói: “Thái úy là bậc hán tử anh minh lỗi lạc, tiểu nữ và Long gia ai nấy đều yên tâm hết thảy.

    Chỉ là…gia phụ ban đầu không hiểu lễ, tính toán chống cự thiên binh thái úy tạo nhiều sát nghiệp, thái úy vẫn khoan hồng độ lượng, thái úy không truy cứu, gia phụ thực sự cảm thấy rất xấu hổ, hận rằng không thể đền đáp gì cho thái úy.

    Lúc này thái úy lo lắng chiến sự, bên người chẳng lẽ không ai chăm sóc ư?

    Các nam tử tay thô chân to, làm sao lo liệu được chuyện này, Linh Nhi cùng các tỷ muội tới hầu hạ thái úy, thực sự là xuất phát từ mong ước tận đáy lòng, chỉ muốn báo đáp thái úy…”

    Dương Hạo hừ lạnh nói: “Ngươi cũng biết bổn soái lo lắng chiến sự cấp bách ư, thế mà còn tới nơi lãnh binh đánh giặc của ta?

    Kẻ làm tướng có bát hoạn: cự gián, sách bất tòng, thiện ác đồng, chuyên kỷ, tự ngã, tín sàm, tham tài, nội cố, cô nương tuy không phải quân nhân cũng là con gái của tướng môn, ý ội cố này, chắc cô nương cũng hiểu?”

    Long Linh Nhi mặt hơi bệch ra, vài sợi tóc rơi xuống, nàng nhìn chằm chằm vào mũi chân của mình, ngập ngừng: “Tiểu nữ phong trần lậu chất, mạo muội tới đây làm thái úy khó chịu, sao dám mơ mộng phụng dưỡng thái úy, thực sự lần này chỉ muốn làm một nha đầu bưng trà cho thái úy, đó là cam tâm tình nguyện, còn tội lấy nhan sắc dụ dỗ thái úy, tiểu nữ không dám ạ”.

    “Ta không cần người chăm sóc, tỷ muội cô nương…”

    Long Linh Nhi khóc thút thít, nước mắt rơi lã chã xuống hai má: “Thái úy, tiểu nữ là nữ nhân của Long iga, chẳng bao lâu cũng là Vương nữ, nói ra, được ban cho thân phận tôn quý, sùng ái.

    Nhưng tai vạ đến, chúng ta với thân phận là nữ tử lại bị gia tộc đưa đến đưa đi, giống như hàng hóa vậy.

    Không sai, làm một thị tì, nếu như trước đây thực không tin nổi, nhưng giờ…với thể diện của các tỷ muội chúng tôi, thái úy nhẫn tâm xua đuổi sao?”

    Dương Hạo cười mếu máo: “Người hầu hạ còn tính chuyện có ngày hào quang ư?

    Nói năng thực hồ đồ, bổn soái không hề có ý hại Long gia.

    Cô nương đứng trước mặt ta cũng không cần phải làm bộ cẩn thận như thế, thế này đi, ta sẽ bảo người đưa các cô nương đi Hạ Châu…”

    Thái úy, người vẫn muốn ép tỷ muội chúng ta ư?”

    Long Linh Nhi gào lên một tiếng, cúi rạp người xuống, ôm lấy đầu gối hắn, ngực đập thẳng vào mặt Dương Hạo khiến hắn suýt ngất.

    Dương Hạo vội vàng nắm chặt tay vào tay vịn của ghế, kêu lên: “Cô nương làm cái gì vậy?

    Thực không ra thể thống gì cả, mau mau đứng dậy đi”.

    Long Linh Nhi nào có nghe, vẫn ôm chặt lấy chân hắn khóc tu tu, đôi gò bồng đảo như muốn xé tung áo nhảy ra nó ép chặt vào đầu gối của Dương Hạo, nói: “Thái úy, ngài nói tủy muội ta thích bị người ta đưa qua đưa lại lắm sao?

    Chúng tôi khi ở lại đây hầu hạ thái úy, việc này phủ thái úy ai ai cũng hiểu, toàn thành Túc Châu chẳng ai không hiểu cả, nếu lần này thái úy đuổi tỷ muội chúng ta thì chẳng khác gì làm trò cười cho thành Túc Châu, còn có mặt mũi nào mà sống ở đời nữa chứ, thái úy chi bằng giết ta đi, cho một nhát đao thôi, hà tất lại dùng sự mềm dẻo để bức tử chúng ta chứ?”

    “Cô…cô nương…cô nương nói bậy bạ cái gì vậy hả, bỏ tay ra, có chuyện gì, chúng ta cứ từ từ mà giải quyết”.

    Dương Hạo chật vật luôn mồm bảo cô nương ấy buông tay ra, gọi to thị vệ bên ngoài: “Túc Châu tri châu Lộ Vô Ngấn cầu kiến đại nhân”.

    Dương Hạo vùa nghe Lộ Vô Ngấn tới, với bộ dạng này nếu để cho hắn thấy thực là ô nhục, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không sạch, đành liên thanh nói: “Cô nương mau mau đứng lên đi, buông tay ra, thế này còn thể thống gì nữa…cô nương…thôi thôi, ta xin cô, cô ở lại là được chứ gì”.

    Long Linh Nhi ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ: “Thái úy đồng ý rồi sao?”

    Dương Hạo cười mếu máo nói: “Ừ, đồng ý, đồng ý rồi, bổn soái đồng ý nhận cô ở lại, cô nương mau mau buông tay ra đi”.

    Long Linh Nhi vui vẻ đứng lên, ngực khẽ rung rung, nàng dịu dàng mang trà tới trước mặt Dương Hạo dịu dàng nói: “Đa tạ thái úy đã ban ơn cho chúng tôi, mời lão gia dùng trà”.

    Đôi tay thon, thị tì có đôi tay đẹp thế này ư?

    Dương Hạo cười khổ: “Được rồi, được rồi, cô nương mau ra ngoài trước đi”.

    Long Linh Nhi ngoan ngoãn đáp: “Nô tỳ tuân mệnh”.

    Dương Hạo thầm lau mồ hôi lạnh, một phen hú hồn, lúc này mới cất giọng nói: “Cho mời Lộ đại nhân vào”.

    Dương Hạo biết Long Vương hao tổn tâm cơ, mặt dày để lại vài nữ tử, tuyệt đối không phải có ý hại gì hắn.

    Nếu hắn có ý muốn hại, nhờ vào mấy cô nương này làm sao thay đổi được chủ ý của hắn.

    Nhưng, nữ nhân không thể cản trở sát tâm của Dương Hạo, lại có thể cải thiện tình cảnh của Long gia.

    Mấy mỹ nhân của Long gia làm người hầu hạ của Dương Hạo, Dương Hạo không có ý đãi ngộ Long gia, còn sợ thuộc hạ của hắn nịnh nọt sao?

    Thực làm khó Long Vương, song…bởi vậy cũng có thể hiểu được rằng, con người Long vương nhờ có tổ tông mới trở thành bá vương một phương, bản thân hắn cũng chẳng có bản lĩnh gì.

    Dương Hạo vừa mới nghĩ đến đây, Lộ Vô Ngấn mang theo nụ cười như không cười bước đến…

    Lộ Vô Ngấn vừa mới nhậm chức, trấn an quân dân, chỉnh đốn lại nề nếp, đảm nhiệm chức quan của Túc Châu, thi hành các hạng mục pháp lệnh mà Dương Hạo đã đặt ra, đang bộn bề túi bụi, bao nhiêu công việc cần hắn giải quyết, hắn là chỗ gắn kết tùy lúc với Dương Hạo, mỗi ngày hắn đến thư phòng Dương Hạo, Dương Hạo đều vội vàng mời vào, tự nhiên hôm nay lại chần chừ lâu chút, có một người con gái xinh đẹp đi từ trong ra, cơ thể nóng bỏng, Lộ Vô Ngấn dù sao cũng là đàn ông, hiểu lầm cũng đúng.

    Hắn sống lâu ở Tây Vực, thích nghi với hoàn cảnh truyền đạo, thụ nghiệp giáo hóa, hắn không rập khuôn như đại nho khác ở Trung Nguyên, đối với chuyện anh hùng hào kiệt thì cần có sự thấu hiểu và khoan dung.

    Dương Hạo rõ ràng biết hắn hiểu lầm, sự việc này cũng không giải thích được, cho nên mời hắn vào làm việc cũng không nói tới chuyện vừa phát sinh, chỉ cần thương lượng với hắn về phân chức quan, thi hành pháp lệnh công sự, đợi Lộ Vô Ngấn thỉnh Dương Hạo những vấn đề mà hắn chưa nắm được thì biết thái độ hắn, đang lúc định đứng lên cáo từ, Dương Hạo mới không kiềm chế được hỏi: “Lộ đại nhân, tám nữ nhân của Long gia, là ngươi để lại làm thị tỳ sao?”

    Lộ Vô Ngấn cười tủm tỉm: “Không, không ạ, hạ quan vừa mới đến Túc Châu chưa được hai ngày, nào dám nghĩ tới chuyện này được ạ, đây là tướng quân Trương Phố đích thân mang tám Long nữ đến ạ, hạ quan vừa mới thu xếp xong chỗ ở cho họ, ha ha, tám long nữ xuất thân từ danh môn, cầm kỳ thi họa, đàn ca sáo nhị thơ phú, hiểu biết lại sâu rộng, có họ bên cạnh đại nhân không hài lòng sao?”

    “Trương Phố?” mặt Dương Hạo méo mó: “Được lắm, hic…được lắm”.

    Tiễn Lộ Vô Ngấn ra ngoài, Dương Hạo không về thư phòng, rảo bước nhanh tới chỗ Trương Phố.

    Khi Dương Hạo tấn tông Túc Châu, để Diễm Diễm thay mình ở tại ngoại thành Cam Châu, do Trương Phố chủ trì đại cục, sau khi lấy được Túc Châu về tay, tin Dương Hạo đã rời Cam Châu cũng bị mất tích.

    Vào thời điểm này, các dân tộc Hồi Hất lục tục chạy về Cam Châu đều bị Trương Phố cho vào trong thành Cam Châu, đợi đến khi viện quân chạy tới Cam Châu, Trương Phố xây chiến hào, bụi gai, cự mã, tường vây ngoài thành Cam Châu.

    Cách đánh này, hậu chu thế tông Sài Vinh đã từng dùng, thời gian vây thành ước chừng một năm.

    Có mạch đao và trọng giáp kỵ binh sẵn sàng chờ đón quân địch, sớm bị hai chi nhân mã dọa phá quân đội Cam Châu và chưa dám ra khỏi thành cản trở, Cam Châu khả hãn Dạ Lạc Hất đứng ở đầu thành nhìn không hiểu đầu đuôi ra sao, tuy nói Cam Châu có khá nhiều dân chăn nuôi, lương thực trong thành dự trữ có hạn, bỗng nhiên có nhiều viện quân dũng mãnh nhập vào đều phải tiêu hao đi nhiên liệu, nhưng nghỉ ngơi lâu dài ở Cam Châu, Hạ Châu chịu không nổi, hắn có bao nhiêu lương thảo có thể mang ra tiêu xài như vậy?

    Xét thấy thế này, Dạ Lạc Hất án binh bất động, đồng thời quân Hạ Châu đánh tiêu hao chiến, đợi đến khi công sự ngoại thành Cam Châu hoàn tất xong xuôi, các đội binh bố trí xong hết, tin Túc Châu thuộc về tay đã truyền tới, Trương Phố phi ngựa như bay đến Túc Châu, nhậm chức An Tây quân tiết độ phó sứ.

    Giờ tiết độ phó sứ phủ Trương Phố và Lộ Vô Ngấn tri phủ nha môn đều ở trong viện Long vương phủ tiền đình, không cần rời khỏi cửa phủ, Dương Hạo vội vàng chạy tới chỗ Trương Phố, chỉ thấy mặt mũi Trương Phố có ú ụ các loại công văn, đem người của hắn dấu đi.

    Vừa thấy Dương Hạo đến, Trương Phố vui mừng ra mặt, vội chạy tới mời Dương Hạo ngồi nói: “Đại nhân đến vừa đúng lúc, ti chức đang định ra danh sách trợ cấp và thưởng phạt của Túc Châu, hơn nữa còn tiến hành chỉnh biên quân đội trước đây của Long Vương phủ, lần nữa nhậm quân sĩ cấp cao.

    Trợ cấp và thưởng phạt, quan hệ đến lòng quân; đối với việc chỉnh biên Long Vương quân Túc Châu, quan hệ đến thời gian đại soái từng bước hành động, đợi thêm ngày nữa thì sẽ hao lượng lớn lương thực, chỉ là tiếng quân thì vô số, mạt tướng không dám trì hoãn, vừa sửa sang lại mặt mày, đại nhân thì đã đến, ha ha, đại nhân ngồi đi, mời đại nhân xem xem, còn có gì không ổn không ạ”.

    Dương Hạo thấy mặt mũi Trương Phố đỏ gay tia máu, cho thấy công vụ bận rộn thế nào, sợ rằng hắn thâu đêm suốt sáng làm việc, vào lúc này nếu như hỏi tội thì không hay, nên đành nuốt hận trong lòng.

    Mấy ngày nay, Trương Phố quả thực là quá mệt, hoạch định chiến lược, phân tích quân tình, tuần sát quân doanh, cho người nhậm sĩ quan cấp cao, chỉnh biên quân đội, mọi việc nặng nề đều đến tay, còn muốn cùng với Lộ Vô Ngấn dự họp Túc Châu danh lưu sĩ thân, mở tiệc chiêu đãi cho thế gia hào tộc, một mình làm mấy phần việc thực cũng là làm khó cho hắn.

    Dương Hạo giờ đã bắt đầu có ý định tất cả giao cho cấp dưới làm, sau khi quân chính phân gia, Trương Phố và Lộ Vô Ngấn sẽ trở thành hai người lo Túc Châu văn võ, chỉ cần họ làm phần việc mình được giao, Dương Hạo sẽ nhẹ gánh nặng, sợ rằng họ sắp xếp không theo ý mình thì chết, Dương Hạo cũng không can thiệp sâu, mà đợi họ đi phát hiện điều gì không ổn để tu chỉnh.

    Nếu như hắn trao quyền, không buông tay, thì cấp dưới của hắn sẽ trở nên ỷ lại, từ đầu đến cuối hắn cứ thế mà làm, họ không thể đứng lên được, huống hồ..hắn vị tất có thể bảo đảm ý kiến của mình mãi mãi là đúng đâu.

    Nhưng, đề cập đến việc sáng lập chính quyền, hắn muốn hoàn toàn không đếm xỉa đến là không thể nào, đặc biệt là quyền nhân sự đề cập và quyền tài sản sở hữu, có rất nhiều việc đều cần thủ lĩnh cao nhất về hai phương diện quân chính phối hợp và đưa ra quyết sách làm cái quyết định cuối cùng.

    Dương Hạo loại bỏ chuyện tám Long nữ, nhận danh sách xem xét tỉ mỉ, chỗ nào có điểm không hiểu, thì hỏi lại Trương Phố nên giải quyết thế nào, người hỏi người đáp, họ nghiên cứu đến khi mặt trời lặn, người hầu đi châm đèn, họ mới ý thức được trời đã tối.

    Dương Hạo đặt bút nói: “Được rồi, quan viên chủ yếu cứ chọn vậy đi, sau này chúng ta không cần phải ôm đồm lấy mọi việc nữa, những quan viên đó, cũng cần cho họ quyền tự chủ.

    Ồ, đúng rồi, Long gia bát nữ để ở hậu trạch ta làm thị tỳ, ta nghe Lộ đại nhân nói là Trương tướng quân đưa họ đi?”

    Trương Phố nói: “Dạ vâng, tám Long nữ ấy một lòng muốn ở lại làm thị tỳ chăm sóc đại nhân để đền đáp công ơn của ngài, vừa nhõng nhẽo vừa cứng rắn, mạt tướng cũng chỉ là miễn cưỡng đồng ý thôi…ha ha, hay là Mục Vũ nhìn vậy không đành lòng, mạt tướng nói vài lời hay trước mặt các nàng, mạt tướng lúc này…hic…chẳng lẽ đây không phải ý của đại nhân sao?”

    Chương 16: Chiết lan vương

    “Thế làm sao được?

    Chúng ta ra tay tuy nhanh, Chiết gia vẫn thả mồi lửa, giờ doanh trại quân đội ở đây, thủ quân của Thạch Chủy Dịch đang gấp rút tiếp viện cho nơi này, những kẻ quyền thế của nam thành đều tập kết các gia tướng thị vệ, ý đồ giết qua sông đấy, bất kỳ ai cũng không thể ngờ được đại nhân người đoạt được Bách Hoa Ổ, mau chóng xóa sổ toàn bộ Chiết gia như vậy, lúc này đưa chúng đi, an toàn còn chưa biết thế nào, huống hồ còn có mạt tướng đi cùng”.

    Xích Trung vẫn chần chừ không quyết, Tiêu Thần lại nói: “Đại nhân, quân đội trung thành với Chiết gia để cứu được Chiết gia ra tất sẽ không bỏ qua mà tận lực tấn công Bách Hoa Ổ, tuy nói nơi này lương thảo dồi dào, dễ thủ khó công, đủ để chống đỡ viện quân triều đình đuổi tới, nhưng như vậy, thương vong sẽ rất thảm.

    Nếu như người của Chiết gia được đưa đi an toàn, giao cho Vương Kế Ân đại nhân, các lộ viện quân một khi biết Chiết gia đã được khống chế trong tay triều đình, lòng quân sẽ tan rã, không có chí khí chiến đấu, có họ làm con tin, đại nhân mới có thể dễ dàng khống chế được Phủ Châu, chúng ta cũng có thể giảm thương vong đi nhiều”.

    “Điều này…được, ngươi mau đưa người đi đi, nhất định phải là đích thân ngươi giao cho Vương Kế Ân đại nhân đấy”.

    “Đại nhân yên tâm, thuộc hạ dù chỉ còn một hơi thở cũng quyết hoàn thành sứ mệnh”.

    “Được, bổn quan cho ngươi ba nghìn…không, cho ngươi năm nghìn người, có trách nhiệm áp giải trên dưới Chiết gia, tuyệt đối không được để sơ xuất nào xảy ra”.

    Xích Trung chần chừ giây lát, mắt lóe lên tia lửa hận, khẽ nói: “Nếu như thực sự có bị người ta chặn đứng, không có cách nào thoát vây, thì ngươi…”

    Tiêu Thần hiểu ý, gật đầu mạnh một cái, hung dữ nói: “Mạt tướng hiểu, nếu như có điều đó xảy ra thì trên dưới Chiết gia một trăm cái miệng sẽ bị xóa sổ”.

    “Được, ngươi đi đi”.

    Xích Trung nhìn Tiêu Thần bước đi, lo nghĩ một chút, nhanh chóng gọi mấy tên thân binh rồi vội vàng ra ngoài.

    Xích Trung ẩn ở một bên cửa thành, lẩn vào trong đám binh sĩ, mắt thấy đèn lồng cây đuốc thắp sáng, một loạt xe ngựa đã chuẩn bị sẵn để chở cả nhà Chiết gia đi, những nhân vật quan trọng như Chiết Ngự Huân, Chiết Ngự Khanh đều ở trên chiếc xe chở tù của mình, Xích Trung tận mắt nhìn thấy bọn họ bị gô cổ trói lên xe chờ đi úc này hắn mới yên tâm.

    Xe chở tù chạy nhanh qua Bách Hoa Ổ, chỉ thấy duy nhất một tòa cầu kiều vừa trải qua chém giết, bờ bên kia xác chết chồng chất dạt vào bờ, Tiêu Thần trầm giọng dặn dò: “Tắt đèn lồng, bỏ đuốc đi mà chạy”.

    Một đoàn xe dễ đến hai mươi ba mươi chuyên chở tù ẩn vào trong màn đen của bóng đêm, vội vã đi dọc sông, đi xa gần dặm, chỉ thấy xa xa trên sơn lĩnh một cây đuốc sáng rọi lục tục về phía Bách Hoa Ổ, vội vàng tới để tiếp viện, Tiêu Thần thấy cười lạnh lùng.

    Chiết gia tứ thái gia, ngũ thái gia và Lão thất, Lão cửu còn có Chiết Duy Xương và Chiết Duy Trung ngồi ở cùng một xe, ngũ thái gia say ngà ngà, tinh thần giờ đã tỉnh, hắn dựa vào ánh trăng nhìn ngó bốn phía, lẩm bẩm: “Tên phản tặc Xích Trung này muốn đem chúng ta đi đâu đây?”

    Trầm ngâm một lát, không có ý nghĩ nào hiện lên, ngũ thái gia quay đầu, căm tức nhìn cửu lão gia nói: “Lão cửu, ngày trước, Tùy Phong của chúng ta luôn do ngươi phụ trách, tuy nói giờ giao cho Duy Chính nhưng hắn còn trẻ, nhiều chuyện vẫn do ngươi quản, ngươi quản lý kiểu gì vậy hả, cả nhà Chiết gia ta bị người ta phá, một chút tin tức cũng không hay”.

    Cửu gia cười mếu máo nói: “Lão ngũ ơi, Tùy Phong chúng ta tai mắt đều sắp xếp bên ngoài, lẽ nào dùng để quan sát người trong nhà sao?

    Ai ngờ Xích Trung hắn ăn cháo đá bát, làm phản chứ?”

    Lão ngũ tức giận không kiềm chế được nói: “Bọn chúng vây lấy lễ đường, khi quân Chiết gia ta buông tha chống cự, chẳng phải nói rồi sao, triều đình đã điều An Lợi quân, Long Đức quân khống chế được Trần Thế Hùng quảng Nguyên, Vương Kế Ân dẫn Ninh Hoa quân, Tấn Ninh quân, Bình Định quân, Uy Thắng quân tiến vào Phủ Châu, Tuy Châu thứ sử Lý Phi Thọ bí mật bắc thượng, mai phục chặn đánh viện quân Dương Kế Nghiệp Lân Châu, chúng ta không nên vọng tưởng, nhanh chóng đầu hàng sao?

    Đó không phải bên ngoài, còn có ai là bên ngoài nữ?

    Sao không thấy chút tin tức gì báo về hả?”

    Lão Tứ lúc này cũng buồn rầu nói: “Không sai, dựa vào mình Xích Trung hắn thì coi là phản, nào có thể trấn được toàn Phủ Châu.

    Chính vào lúc này mới không lo hắn phản.

    Giờ hắn phản thật rồi, thực không thể xem thường, sau lưng Xích Trung ắt có triều đình nhúng tay vào cho nên hán mới to gan làm thế.

    Lão cửu ơi, Chiết gia chúng ta lần này xem như gặp nạn, nếu tùy phong có phát hiện được điểm gì nghi hoặc thì tốt quá”.

    Lão tứ, lão ngũ luôn bình tĩnh nghĩ ngợi nói: “Chiết gia chúng ta tuy có mật thám song không thể xâm nhập vào trong chỗ cao cấp của Tống quốc được, nhưng Tống quân nếu như có biến động gì đó, thời gian đại quân điều động, âm thanh đâu có nhỏ?

    Nói như vậy thì tuyệt đối không thể giấu tai mắt chúng ta được”.

    Lão tứ trầm ngâm nói: “Nói thực là họ đã giấu được tai mắt của ngươi, lẽ nào ngươi muốn nói, binh mã triều đình về cơ bản không tiếp ứng Xích Trung, là Xích Trung phát điên lên mới dựa vào Thảo Thành Xuyên và dốc toàn bộ lực lượng cũng không quá một vạn tám nghìn binh mã, muốn thay đổi triều đại, chiếm Phủ Châu?”

    Tiêu Thần ngồi trên lưng ngựa đi cạnh đoàn xe tù đã nghe ngóng được hết tin tức họ nói, Tiêu Thần nhếch miệng quay đầu nhìn về phía Bách Hoa Ổ, mặt kiêu căng cười nham hiểm…

    Lấy quân phạt thần thực sự không phải là việc quang minh chính đại gì cho kham, bởi vậy quan viên cao cấp của triều Tống chưa từng biết được kế hoạch mà Triệu Quang Nghĩa chiếm Phủ Châu, chỉ có tại ngoại dẫn binh, Vương Kế Ân từng đồng mưu với hoàng đế hành thích vua.

    Bởi vậy ở phương diện là triều đình, mật thám của họ thành công dưới bóng của triều đình, việc lần này cũng nghe ngóng được chút tin tức.

    Phi vũ của Dương Hạo ngoài tin tức cố định cần phải có ra còn nắm bắt được tình hình chiến tranh, nhưng mật thám Tùy Phong của Chiết gia tuy nắm được tình hình chiến sự hành lang Hà tây song giám sát trọng điểm vẫn nằm ngoài Phủ Châu.

    Theo như lời Chiết cửu gia nói, Tùy Phong mặc dù không thể xâm nhập vào trọng tâm và những nơi quan trọng của triều đình, nhưng chỗ trọng điểm mà triều đình đóng quân quanh Phủ Châu nếu họ có biến động gì, thì chắc chắn là không thể qua mắt được các mật thám đã được tôi luyện trong Chiết gia, thế mà sự thực khiến người ta không ngờ tới là: binh biến cấu kết trong ngoài lần này, Chiết gia không thể phát hiện ra chút manh động nào, nguyên nhân do đâu đây?

    Phong hỏa đài nửa đêm rực sáng, Bách Hoa Ổ như một con rồng ngủ say không nhúc nhích bỗng nhiên trong bóng đêm nó sáng rực lên, đứng nơi xa cũng thấy.

    Lân Châu xây dựng trên núi cao, Trường Thành dài liên miên, trong bóng đêm tĩnh mịt bốn phương tám hướng, họ quan sát được con rồng phương Bắc ngủ say không nhúc nhích bỗng gồng mình dậy, dấy lên ngọn lửa.

    Dương Kế Nghiệp đang chìm trong giấc ngủ say bỗng nhiên ngồi dậy mặc áo, hắn nhìn về phía trận địa xa xăm, thấy Phủ Châu sáng rực, không khỏi kinh ngạc.

    Hôm nay là ngày đại thọ của Chiết nhị thái gia, hắn còn mang món lễ vật đến tặng người, Dương Kế Nghiệp thực không ngờ Phủ Châu đếm nay xảy ra biến cố gì, lẽ nào Chiết Nhị thái gia uống say hứng lên muốn chơi trò phóng hỏa?

    Đương nhiên Dương Kế Nghiệp sẽ không nghĩ tới việc Chiết nhị thái gia sẽ chơi trò mạo hiểm này, tình hình trước mắt còn chưa rõ, nhưng binh quyền trong tay không thể chần chừ khi biết chuyện mới phát binh, lúc ấy sao kịp nữa, bởi vậy Dương Kế Nghiệp lập tức ăn mặc chỉnh tề, gõ trống gọi binh sĩ dậy, chuẩn bị một lộ nhân mã dẫn mấy trăm thám mã đi trước tìm hiểu xem sự tình ra sao, rồi phái con trưởng Dương Diên Lãng, con thứ Dương Diên Phố mang tám nghìn quân đuổi tới Phủ Châu.

    Đại quân lên đường ngày đêm, thiết kỵ rong ruooit, trưa hôm sau đã đến được biên giới Phủ Châu và Lân Châu, nghỉ ngơi một lúc lại lên đường tiếp tục đuổi tới Phủ Châu, song trên đường không gặp tên Lý Phi Thọ nào cả…

    Trời đã sáng, Xích Trung dựa vào địa thế hiểm yếu của Phủ Cốc bắc thành bố trí phòng tuyến, Bách Hoa Ổ nơi nhân gian tiên cảnh là doanh trại.

    Từ chỗ cao của Bách Hoa Ổ nhìn xuống, sự thay đổi chỉ sau một đêm bờ đối diện đã la liệt đội ngũ được tập hợp.

    Xích Trung thấy vậy, quyền quý thế tộc dưới tay Chiết gia đều đi về nam thành, toàn bộ bắc thành Bách Hoa Ổ giống như dinh tự của Chiết gia, ban ngày hôm qua còn mở tiệc, tối qua các hào gia Chiết phủ đều về nam thành, âm mưu của Xích Trung khó mà khiếp đảm, cho nên toàn bộ binh lực đều tập trung ở bắc thành, đến nỗi không bắt hết được quan viên.

    Song bộ đội chủ lực của Chiết gia đều không ở ngoại tuyến, Phủ Cốc có trọng binh bảo vệ xung quanh, binh mã của Phủ Cốc thì có hạn, nơi có trọng binh chỉ có Thạch Chủy Dịch và Doanh Bàn Lĩnh thủ binh, gộp lại cũng không quá một vạn người, dựa vào địa thế hiểm yếu của Bách Hoa Ổ thì chẳng lo sẽ bị họ đánh bại.

    Dạo bước chầm chậm trong Bách Hoa Ổ, Xích Trung nhất thời đắc ý tự mãn: Binh mã Chiết gia ở vòng ngoài không cần phải lo, giống như Trần Thế Hùng trọng binh ở ngoài đã bị An Lợi quân, Long Đức quân của triều đình khống chế, Vương Kế Ân đại nhân đích thân dẫn bốn đạo binh mã Ninh Hoa quân, Tấn Ninh quân, Bình Định quân, Uy Thắng quân tấn công Phủ Châu, quân đội Phủ Châu như rắn mất đầu, mà thứ sử Lý Phi Thọ Tuy Châu bí mật bắc thượng, mai phục chặn đánh viện quân Dương Kế Nghiệp Lân Châu, hắn nghiễm nhiên có thể yên tâm ngồi nghe tin thắng trận.

    Giả trẻ trai gái Chiết gia đề bị bắt sống, đây chính là kỳ công mà hắn dâng lên cho triều đình, đợi cho đội quân triều đình đem các lộ binh mã bắt đầu hàng, Xích Trung hắn sẽ trở thành chủ nhân mới của Phủ Châu.

    Toàn bộ người nhà của Chủ cũ Chiết Ngự Huân đã bị chở đi, hắn yên tâm rất hiều, hắn bắt đầu được làm chủ Phủ Châu rồi, nhìn từng ngọn cỏ, tòa thành, hắn chưa bao giờ vui đến thế.

    Đến buổi trưa, Xích Trung vui sướng ngồi ở hoa đình của Chiết gia, là nơi mà Chiết Ngự Huân thường dùng bữa với các thân tín quan lại ăn một bữa thịnh soạn.

    Xích Trung vô cùng hài lòng, không khỏi vuốt rầu cười nói: “Còn nhớ trước chúc thọ chỗ Chiết Ngự Huân đã từng được ăn món ngon của đầu bếp Phủ Châu, mấy món ăn này, vị không giống với đầu bếp Phủ Châu lúc đó, lẽ nào Chiết gia đã đổi đầu bếp ư?

    Doanh chỉ huy Ngũ Duy cười nói: “Đại nhân, đêm qua hỗn chiến, các đầu bếp của Chiết gia hoảng sợ chạy trốn, trong loạn binh đã bị chúng ta chém chết hết rồi, những người còn thừa lại chỉ là mấy tên đồ đệ, mạt tướng đã bắt được tiểu thiếp mới của Chiết Duy Chính Lý Thị đến làm cơm cho ngài, Lý Thị là ái nữ của Phủ Cốc, tay nghề khá là được đấy ạ”.

    Nói đến đây, Ngũ Duy nháy mắt một cái, khẽ nói: “Đại nhân, Lý Thị của Chiết Duy Chính tuy chỉ có mười ba tuổi song rất là xinh đẹp, nếu như đại nhân thích…”

    Xích Trung vội ho khan một tiếng nghiêm mặt nói: “Ồ, ta ngươi trung hiếu với triều đình, phản Chiết gia hắn, đó là đại nghĩa, nếu như làm nhục người thân của người ta, thì có khác gì cường đạo?

    Những lời nói đó, về sau không được nhắc đến nữa”.

    Ngũ Duy vội nói: “Vâng, vâng ạ, đại nhân nói không sai, từ nay về sau mạt tướng sẽ không nhắc đến nữa, để nó làm người hầu nấu cơm nước là được ạ”.

    Xích Trung trầm ngâm: “Thế cũng không ổn, ừm.. nữ quyến Chiết gia còn có bao nhiêu người ở lại đây?”

    Ngũ Duy vội nói: “Theo lời dặn dò của đại nhân, chính thất nữ tử của Chiết gia có nữ thất, tất cả đều đã cho vào xe tù, đưa tới chỗ Vương kế Ân đại nhân, những người còn để lại đều là thiếp thất chưa từng sinh nở, ở Chiết gia không được coi là nhân vật quan trọng”.

    Xích Trung xua tay: “Đưa chúng tập trung ở sau lầu, trông giữ cho cẩn thận, không được quấy rầy, còn Lý Thị ấy, dù sao cũng là người của Chiết gia, không được ức hiếp quá mức”.

    Ngũ Duy hơi đắn đo, miễn cưỡng nói: “Vâng”.

    Mấy viên tướng khác nhìn nhau.

    Xích Trung quan sát nét mặt họ, thấy tình hình như vậy đã hiểu được, sắc mặt trầm xuống.

    Cưới vợ rước đức, đêm qua loạn quân xông vào Bách Hoa Ổ, Xích Trung đã tận mắt chứng kiến một a hoàn của Chiết gia bị các tướng lĩnh thuộc hạ của hắn xé rách quân áo cưỡng hiếp, giờ Ngũ Duy và các tướng lĩnh có bộ dạng như vậy, sợ rằng các tướng lĩnh cậy quyền cậy thế đã chiếm được vài nữ nhân của Chiết gia rồi, còn thiếp của thiếu chủ Chiết gia thân phận tương đối cao thì nhường cho hắn.

    Xích Trung khẽ hắng giọng: “Đợi đại quân triều đình vào Phủ Châu, hàng phục các lộ loạn quân, bổn quan là Phủ Châu tiết độ.

    Từ xưa tới nay cho dù là thời đại nào thì phần mộ tổ tiên của triều trước, cung tần mỹ nữ cũng không phải là không giữ lại.

    Hiểu không?

    Nếu như giờ vừa mới không được lòng dân, về sau chúng ta làm sao có thể đứng vững ở phủ cốc được?

    Giờ vừa mới có được phủ cốc, các người chớ có làm bậy, để cho các bậc hào môn biết được?

    Ai còn dám hàng chứ?

    Thực thiển cận”.

    Các mỹ nữ của Chiết gia thực sự đã bị các tướng lĩnh dưới quyền Xích Trung chia chác nhau, trong thời gian gấp gáp quá, suốt đêm bố trí phòng nghỉ.

    Có rất nhiều nữ nhân tạm thời còn ở phía sau.

    Đợi đến khi trời sáng, trật tự đâu vào đấy, không dễ gạt Xích Trung những việc này nữa, lúc này chúng mới xúi Ngũ Duy chọn ra Lý Thị đáng yêu xinh đẹp dâng lên Xích Trung.

    Sau đó muốn nhân cơ hội, chỉ cần Xích Trung đem nàng nhét vào trong phòng, bọn chúng cũng có thể đường đường chính chính phân chia nữ nhân, không ngờ Xích Trung một lòng một dạ nghĩ tới chuyện trở thành Phủ Châu tiết độ sứ, muốn tốt không ngờ còn bị giáo huấn cho một bài.

    Ngũ Duy bị giáo huấn mặt mày xám xịt, vâng vâng dạ dạ, Xích Trung lạnh lùng nói: “Đợi khi bổn quan trở thành Phủ Châu tiết độ sứ, các ngươi đều sẽ được phong thưởng, mỗi người đều sẽ là đại tướng trấn thủ một phương, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, còn sợ không có mỹ nữ ư?

    Tập trung nữ nhân Chiết gia lại đi, không được động chạm đến, chớ nhìn cái lợi trước mắt”.

    “Dạ vâng ạ…”

    Ngũ Duy luôn mồm nói câu này, rồi một thám báo chạy vào bẩm: “Đại tướng quân, nam thành tập trung binh mã, dưới sự chỉ đạo của Nhậm Khanh Thư đang muốn tấn công chúng ta lần nữa ạ”.

    Xích Trung ung dung cười nói: “Nhâm Khanh Thư ư?

    Ha ha, bổn quan đối xử với hắn đâu đến nỗi, tên này rượu mừng không uống muốn uống rượu phạt, nhưng tiền tài nằm trong tay, tương lai của bổn quan không thể thiếu đi nhân tài thế này được, đợi bổn quan đi chiêu hàng hắn”.

    Hắn vừa đứng dậy, lại có một tên khác chạy vội vào bẩm báo: “Báo, đại tướng quân, bên Lân Châu đã phái viện binh rồi ạ, con trưởng của dknghiep Dương Diên Lãng dẫn ba nghìn khinh binh đi trước, đến Doanh Bàn lĩnh rồi ạ, hợp với thủ quân Doanh Bàn lĩnh rồi ạ”.

    Xích Trung mặt mày tái nhợt, hỏi: “Sao thế được?

    Người của Lân Châu sao biết mà đến nhỉ?

    Ngươi nhìn thấy đúng không đấy?”

    Tên thám báo đó nói: “Thuộc hạ nhìn không lầm đâu ạ, cách một đạo sơn lĩnh, cờ tung bay, chữ viết rõ ràng, đích xác là cờ hiệu của Dương Diên Lãng Lân Châu ạ”.

    Xích Trung kinh hãi, lẩm bẩm: “Sao thế được nhỉ?

    Sao thế được?

    Theo như dự đoán, không phải Lý Phi Thọ Tuy Châu chặn đánh viện quân Lân Châu sao?

    Sao lại tới chỗ ta nhanh vậy được?”

    Doanh chỉ huy, Lưu Tranh nhẩy dựng lên hét: “Con mẹ nó chứ, chẳng lẽ hoạn quan triều đình âm một đạo chúng ta?”

    Xích Trung liếc nhìn hắn, quát: “Đồ ngu xuẩn không biết động não, triều đình có được tây bắc, dù có cơ hội, há lại dễ dàng bỏ qua, ngươi là đứa trẻ sao, đường đường một vị hoàng đế.

    Hao tổn tâm cơ như vậy lại không xuất một binh một tốt, vì xem nội loạn Phủ Châu ư?

    Phủ Châu tuy thủ lĩnh mất đi làm giảm nguyên khí, bên cạnh còn có Dương Hạo giương giương mắt hổ đấy, Triệu quan gia ngồi đó để cơ hội vụt đi sao?”

    Lưu Tranh bị chửi không dám lên tiếng, Ngũ Duy đứng bên nói: “Không sai, triều đình hợp mưu với ta, há lại đùa dỡn?

    Theo quan sát của mạt tướng, sợ rằng binh mã Tuy Châu nan địch Dương gia tới”.

    Hắn chắp tay nói: “Đại nhân, sau khi Tuy Châu tự Lý Phi Lộc chết đi, trong hai năm qua, lại chịu sự chèn ép của Lân Châu và Phủ Châu, tình càng không ổn, sĩ khí lòng quân sợ rằng đã sớm không chịu nổi rồi, mà hiện giờ Dương gia đông chinh tây phạt, là vô địch thủ của tây bắc, khi sĩ khí đỉnh cao, binh Tuy Châu kia sợ rằng không thể ngăn được họ”.

    Xích Trung nghe phân tích của Ngũ Duy, cách nghĩ của mình không mưu mà hợp, đổi giận thành vui nói: “Không tệ, nghĩ lại đúng thế thật.

    Ha ha, đại quân Chiết gia không thể có cách nào mà hồi viện, dựa vào một đường nhân mã Lân Châu thì làm được gì chứ?

    Chúng không đến thì thôi, đã đến rồi thì đừng có nghĩ ngày trở về, Quan Gia muốn thôn hạ Phủ Châu, há lại tha Lân Châu, đợi đại quân triều đình đến, chúng ta nổi trống, giết gọn Lân Châu”.

    “Tướng quân anh minh…”

    “Ha ha ha…”

    ***

    Nhâm Khanh Thư tổ chức các gia tộc quyền thế, tư binh gia tướng của các quan viên muốn liên hợp đóng quân Doanh Bàn lĩnh, Thạch Chủy Dinh, phát tấn công lần nữa tới Bách Hoa Ổ, tranh thủ cứu vài người Chiết gia, tin này truyền đi, Lân Châu Dương gia đã phái viện quân.

    Lúc này nơi đay, Nhâm Khanh Thư là Bảo Đức quân tiết độ sứ và huynh đệ kết giao của Chiết Ngự Huân, là một quan chức tối cao của Phủ Châu, nghe tin lập tức ngừng tấn công, hội kiến thống lĩnh viện quân Dương Diên Lãng.

    Hai bên gặp nhau, Nhâm Khanh Thư liền nói: “Thiếu tướng quân, Phủ Châu ta khi gặp nguy cấp, Lân Châu phái viện quân, Nhâm Khanh Thư thực rất cảm động, giờ ta thay mặt lệnh tôn của nha ta cúi đầu cảm tạ Dương soái”.

    Dương Diên Lãng vội hoàn lễ: “Nhâm đại nhân quá khách khí rồi, hai nhà ta ngươi vui buồn có nhau, nói gì tới cảm tạ chứ.

    Chỉ là…Lân Châu ta thấy dấy hỏa vội phái binh mã, tới giờ vẫn chưa biết Phủ Châu xảy ra chuyện gì”.

    Nhâm Khanh Thư cười mếu máo nói: “Nói ra khó có thể tin được, Thảo Thành Xuyên phòng ngự sứ Xích Trung không hiểu lên cơn điên thế nào quay ra binh biến chiếm Bách Hoa Ổ, vừa mới khống chế nam thành, không chế hết toàn bộ Chiết gia”.

    Dương Diên Lãng thất thanh nói: “Ôi sao thế được chứ?

    Hắn…lẽ nào nghĩ vậy mà đến dễ dàng đổi chủ Phủ Châu, từ nay về sau sao quản thúc được?”

    Nhâm Khanh Thư méo mó: “Chính là vì không thể cho nên ta cũng luôn nghi ngờ, có lẽ…Chiết soái làm gì đó khiến Thảo Thành Xuyên hắn không hài lòng, muốn loại chức quan của hắn cho nên hắn mới bí quá hóa liều chăng?

    Giờ trên dưới Chiết gia đều bị hắn khống chế, nguyên nhân rốt cuộc do đâu, ta khó mà hiểu được”.

    Dương Diên Lãng lắc đầu, bỗng hỏi: “Bên triều đình có động tĩnh gì không?”

    Nhâm Khanh Thư nói: “Thiếu tướng quân nghi ngờ Xích Trung đã bị triều đình thu phục ư?

    Không giấu gì ngươi, sau khi ta được tin Xích Trung tập kích Bách Hoa Ổ, điều đầu tiên nghĩ tới cũng là khả năng này, giờ đã phái thám mã và các chỗ đóng quân liên lạc với nhau, đồng thời vì các cửa Chiết gia đều đã bị khống chế, Tùy Phong cũng vừa bắt được liên lạc với ta, giờ do ta tiếp nhận quản lý.

    Theo như những gì ta nắm được, hiện giờ triều đình không chút gì là kỳ lạ cả, chỉ có một lộ nhân mã của Xích Trung khoảng bốn năm nghìn người vội vã quay về Thảo Thành Xuyên, khiến người ta không hiểu gì”.

    Dương Diên Lãng nghe nói vậy cũng không chịu được nói: “Toàn gia tộc Chiết soái đều đã bị rơi vào tay hắn, khó giải quyết đây, không hiểu mục đích của hắn là gì, không thể liệu trước được.

    Nhâm đại nhân, Diên Lãng có ý kiến thế này”.

    “Thiếu tướng quân mau nói đi”.

    “Binh mã của ngoại vi phủ huyện của Chiết gia không thể dễ dàng rút về thế được”.

    Nhâm Khanh Thư vuốt cằm nói: “Ta cũng nghĩ vậy cho nên bắt được lên lạc với họ, tin tình báo tạm thời không báo cho Dương thái úy vội”.

    Dương Diên Lãng nói: “Việc này can hệ trọng dại, hẳn là tình hình nắm được hãy báo với Dương thái úy, việc này chúng ta chỉ sợ không kham nổi”.

    “Ta hiểu, việc này tất nhiên phải nói với Dương thái úy, đồng thời có cái may trong ngàn cái rủi là, vì Chiết nhị thái gia đại thọ, trên dưới Chiết gia đều về Phủ Châu, kết quả bị Xích Trung tóm gọn, nhưng ngũ công tử của chúng ta lại không xuất hiện, ta nghĩ…sau khi được itn Phủ Châu xảy ra chuyện, nàng sẽ hiện thân thôi”.

    Nhâm Khanh Thư tuy lo lắng song vẫn cố cười nói: “Giờ Dương thái úy ở tây vực, dù có biết tin cũng không kịp về, giờ quân Chiết gia chỉ có thể nhờ vào ngũ công tử xuất hiện chủ trì đại cục thôi”.

    Dương Diên Lãng gật đầu nói: “Thứ ba tạm thời ngừng tấn công Bách Hoa Ổ, thử đi gặp Xích Trung một phen xem sao, hiểu nguyên nhân tại sao hắn nhốt Chiết soái là do ân oán cá nhân thấy lợi tối mắt, cố gắng bảo vệ lấy toàn gia Chiết soái, nghĩ cách cứu lấy bọn họ ra”.

    Nhâm Khanh Thư vui vẻ nói: “Thiếu tướng quân nói không sai rất giống ý ta, chúng ta làm vậy đi”.

    ****

    Nhâm Khanh Thư nghe theo lời Dương Diên Lãng nói, vừa thông báo cho các quân trấn bên ngoài của Chiết gia cần phải giữ nghiêm không được động thủ, vừa dặn dò Tùy Phong vội lên đường nghe ngóng tin tức triều đình, đồng thời thông qua tình báo báo tình hình mới nhất của Phủ Châu cho Dương Hạo, rồi lại phải một tên tới Bách Hoa Ổ gặp Xích Trung.

    Đương nhiên, xét về lý, Nhâm Khanh Thư không làm gì cũng phải tông báo tin mới nhất cho Đại đương gia Thôi Đại Lang, song, giờ hắn tuy là nhân vật tướng lĩnh của Chiết gia quân nhưng Chiết gia kinh doanh ở Phủ Châu hơn hai trăm năm nay, đại thụ bén rễ sâu, hình thành nên một đoàn thể lợi ích, Nhâm Khanh Thư giờ tuy là người dẫn đầu của người ta, cũng không thể có chuyên quyền độc đoán được, vừa dựa vào chủ trương của Thừa Tự đường đi làm việc, giờ chưa có chỉ thị của Thôi Đại Lang thì hắn cũng không có thân phận chủ trì đại cục.

    Nhâm Khanh Thư phái quan viên tới Bách Hoa Ổ, nhưng chưa vào cửa đã bị đuổi ra, Xích Trung không chấp nhận tiếp kiến.

    Xích Trung đương nhiên là từ chối rồi, trên dưới Chiết gia đã bị hắn thâu tóm giao cho Vương Kế Ân rồi, là kẻ phản bội, nhưng vẫn có ba phần thiên lương, không còn mặt mũi nào gặp cố nhân, tình hình căng thẳng, hắn còn cần gì đàm phán với đám quan Chiết gia nữa.

    Nhâm Khanh Thư được tin báo về, họp các quan lại Phủ Châu lại, Dương Diên Lãng và Dương Diên Phố vừa chạy đến cũng bị từ chối, kết quả thảo luận vẫn không nể nang gì, sẽ giao chiến với Bách Hoa Ổ.

    Quân Dương gia không hề trở ngại, tức tốc xuất hiện ở phủ cốc, khiến Xích Trung sinh nghi, nhưng trong công phòng chiến tiếp theo, hắn phát hiện quân đội Nhâm Khanh Thư sử dụng chỉ có Doanh Bàn lĩnh, Thạch Chủy Dịch và do đội ngũ phủ cốc nam thành hào thân thế gia, quyền quý gia tướng, còn có nhân mã Lân Châu Dương Kế Nghiệp, quân đội vòng ngoài không lộ diện, lúc này mới yên tâm.

    Với tình hình trước mắt cho thấy, binh mã Lân Châu xuất hiện ở đây không phải Lý Phi Thọ Tuy Châu bị lẫn, mà là quân đội của hắn không chịu nổi một kích, đại quân ngoại tuyến Phủ Châu không thấy hồi viện, có thể thấy Vương Kế Ân vẫn dựa vào điều động các quân để tấn công, tình hình lòng quân hỗn loạn rắn mất đầu, quân đội Phủ Châu không thể là đối thủ của binh mã triều đình được, hắn chỉ cần trấn thủ Bách Hoa Ổ, đợi tin chiến thắng của Vương Kế Ân.

    Có thể thấy, Xích Trung lợi dụng địa thế hiểm yếu của Bách Hoa Ổ thủ mà không tấn, ở thế giằng co với binh mã Nhâm Khanh Thư.

    Hôm nay, Tiêu Thần đã áp giải già trẻ trai gái của Chiết gia tới Thảo Thành Xuyên, Xích Trung dốc toàn bộ lực lượng, Thảo Thành Xuyên giờ là tòa thành trống, Tiêu Thần không thèm vào thành, đi vòng quanh thành, chạy về phía Tế Yêu Trại.

    Tế Yêu Trại là nơi đóng quân của Ninh Hoa quân triều đình, dựa vào núi mà xây, núi này từ trên cao nhìn xuống, như một tiểu mỹ nhân, vì tòa núi đều nổi lên khác biệt với cái tên, Thảo Thành Xuyên Chiết gia ba chỗ tiếp giáp cửa ải hiểm yếu, lần lượt là Nhũ Sơn Cố, Hồng Thần Lĩnh và Tế Yêu Trại.

    Tế Yêu Trại ở giữa, là yếu đạo ra vào Trung Nguyên.

    Lúc này sơn tây đạo quan sát sứ Vương Kế Ân đã đi từ đại châu tới, đóng quân ở Tế Yêu Trại, tin Tiêu Thần vừa mới đến đại trại, Vương Kế Ân không chờ đợi vội ra nghênh đón, vừa thấy có đến hơn hai mươi chiếc xe, Vương Kế Ân vừa lo vừa mừng, vội hỏi: “Tiêu tướng quân, người Chiết gia tất cả đều ở đây sao?”

    Tiêu Thần đắc ý cười nói: “Mạt tướng may không làm nhục mệnh Chiết gia ngoài Chiết Tử Du thích cải trang thành nam nhi ra, trên dưới Chiết gia đều có ở đây không thiếu một ai ạ”.

    Vương Kế Ân cười ha ha, vỗ vào vai Tiêu Thần nói: “Tiêu tướng quân có công lớn rồi đấy, chỗ Quan Gia không thể thiếu được chỗ ngồi vững chắc”.

    Tiêu Thần vội nói: “Còn cần đại nhân chỉ bảo nhiều ạ”.

    Vương Kế Ân rất vui, vội hỏi tình hình Phủ Châu, rồi dặn dò: “Người đâu, đem tất cả xe chở tù Chiết gia này trói lại trước lều nghe lệnh”.

    Vương Kế Ân trở vào trong lều lớn, ghì tay lên bàn, bên trái của bàn là chiếc Vương kỳ, bên phải là thẻ lệnh, vẻ mặt nghiêm nghị, uy phong lắm, hắn hơi nhướn mày, nghiêm nghị quát: “Người đâu, cho mời…Bảo Đức tiết độ sứ Chiết Ngự Huân Chiết đại tướng quân”.

    Không lâu sau, hai tiểu tốt dẫn Chiết Ngự Huân bị trói vào trong lều lớn, Vương Kế Ân vừa thấy, tức giận nói: “Buồn cười thật, Chiết đại tướng quân là mệnh quan triều đình, Quan Gia đối xử không tệ với hắn, sao ngươi dám gô cổ người ta lại thế hả?

    Mau mau mở trói, mời ngồi”.

    Hai tiểu tốt vội vàng cởi trói cho Chiết Ngự Huân, rồi dọn chỗ lấy một ghế ra cho Chiết Ngự Huân ngồi, Chiết Ngự Huân cả chặng đường ngồi trên xe chở tù, có chút mệt mỏi, nhưng vừa thấy Vương Kế Ân, mắt hắn lóe tia lửa như muốn nuốt gọn Vương Kế Ân, hắn không thèm ngồi ghế, đứng đó tức giận quát: “Thì ra là thế, Xích Trung đã bị các người mua chuộc nên phản bổn soái”.

    Vương Kế Ân vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nói: “Chiết tướng quân, ngài nói gì vậy, Vương Kế Ân nghe không hiểu?”

    Chiết Ngự Huân hừ lạnh nói: “Vương đại nhân, Chiết mỗ gặp hạn, muốn chém giết gì là do ngươi, đại nhân cần gì phải làm ra vẻ như vậy?”

    Vương Kế Ân cười méo mó, nhìn xung quanh nói: “Chiết tướng quân đang nói chuyện gì, các người có hiểu không?’

    Thị vệ đứng hai bên đồng thanh khom người: “Tại hạ không rõ”.

    Vương Kế Ân xua tay cười nói: “Ta thì lại hiểu đấy, Chiết tướng quân chắc là đang tức giận nên có chút hồ đồ”.

    Vương Kế Ân cười dài trên ghế, phất mạnh ống tay chậm rãi nói: “Chiết tướng quân chớ tức giận vậy, mời ngồi”.

    Hắn ngừng một lúc lại nói: “Dương Hạo lòng muông dạ thú, âm mưu phản Phủ Châu đã lâu.

    Sau khi hắn chiếm được Lân Châu trước, sẽ bắt đầu dọn đến địa bàn Phủ Châu, lần này, đích thân hắn dẫn quân tây chinh, thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, toàn bộ chỗ Hà tây dường như đã bị nằm gọn trong tay hắn, duy chỉ có Phủ Châu..hắc hắc, hai châu lân phủ la fmoon hộ của Hoành Sơn, hắn đã được tây vực, có Trung Nguyên, lần này, há lại bỏ qua Chiết tướng quân?”

    Bởi vậy, hắn cấu kết với Xích Trung, ban đêm đánh lén phủ cốc, Lân Châu Dương Kế Nghiệp cũng tiếp ứng đúng lúc, thừa dịp Chiết soái không chuẩn bị, cuối cùng đã đoạt được phủ cốc.

    Đáng tiếc thay, cẩn thận mấy cũng có sai sót, vào thời điểm nguy nan, lại thể hiện rõ.

    Phó tướng của Xích Trung Tiêu Thần tướng quân rất hiểu đại nghĩa, không làm bạn với kẻ trộm, thời điểm đó, Tiêu tướng quân cứu lấy gia tộc Chiết tướng quân, chạy tới Tế Yêu Trại, rồi qua chỗ bổn quan nhờ cứu viện, Chiết tướng quân, hạ quan nói có đúng không?”

    Chiết Ngự Huân hơi sững sờ, cặp lông mày nhọn lên: “Ta hiểu rồi, hiểu rồi, hắc hắc, ha ha…”.

    Chiết Ngự Huân ngửa mặt lên trời cười như điên: “Một kế hoạch hay một hòn đá ném hai con chim, làm kỹ nữ rồi lập đền thờ, vừa chiếm được Phủ Châu ta, lại còn lấy cớ để tấn công Dương Hạo.

    Kế hoạch quá hay, thực là hay, đáng cười cho Xích Trung, một lòng một dạ nghĩ mình được trèo lên chỗ cao nhất, không ngờ, hắn chỉ là một tay sai bị người ta lợi dụng, ha ha ha…”

    Vương Kế Ân cười bồi theo hắn, đợi hắn cười xong, Vương Kế Ân mới khẽ nói: “Chiết soái, nói lời gì vậy, ngài xem xem, đây là tấu chương ngươi cầm bút viết, Dương Hạo cấu kết với Xích Trung, tấn công chiếm Phủ Châu, mưu đồ gây rối, Chiết đại tướng quân cử gia đầu hàng triều đình, mời triều đình xuất quân bình định, giấy trắng mực đen, viết rõ ràng ra đây này, người đâu, mang cho Chiết tướng quân xem, nếu như không có vấn đề gì, thì hãy chép lại một bản, ha ha, Chiết tướng quân, ngài yên tâm, Quan Gia…nhất định sẽ chủ trì công đạo”.

    “Nhổ vào cái mặt ngươi”.

    Chiết Ngự Huân mắt như tóe lửa, khuôn mặt đỏ đậm đã thành đỏ tím: “Ngươi đánh được lắm, hắc hắc, phải mưu Phủ Châu ta, các người đã được rồi.

    Lấy quân phạt thần, xuất sư bất chính, dễ dàng cho ngươi chiếm rồi, bêu danh này, ngươi cũng phải nhận lấy, còn muốn Chiết mỗ vẽ đường cho hươu chạy phải không?”

    Vương Kế Ân mặt trầm xuống, gằn giọng: “Chiết Ngự Huân.

    Bản tấu chương này nếu như không phải ngươi viết, ngươi nói xem triều đình không có cách nào chính danh ư?

    Hắc, thiên hạ rộng lớn, muốn tìm vài tên có nét bút giống ngươi nào có khó?

    Triều đình vị tất cần ngươi làm chứng, di thư của ngươi, có thêm phó tướng Xích Trung Tiêu Thần làm nhân chứng, như vậy đã đủ rồi”.

    Nếu như Chiết gia ngươi đều chết ở phủ cốc, dựa vào di thư ngươi, triều đình có thể danh chính ngôn thuận dẫn binh chiếm lấy Phủ Châu, thảo phạt Dương Hạo.

    Để lại cái mạng ngươi làm nhân chứng, chẳng qua là thêu hoa trên gấm thôi, ngươi nói thiếu ngươi thì sẽ không thể lấy được lòng tin cả thiên hạ sao?

    Để lại cái mạng ngươi, ngoan ngoãn theo ý Quan Gia, về sau cụp đuôi lại nghe Quan Gia, Chiết gia ngươi cả nhà ít nhất có thể bảo đảm tính mạng, Chiết đại tướng quân ngươi còn có chức quan mà Quan Gia ban cho.

    Nhưng nếu như ngươi không nghe, Chiết gia không chừa một ai sống sót, chẳng lẽ ngươi không hiểu điều này?”

    Râu tóc Chiết Ngự Huân bay bay, tức giận nói: “Ngươi nói gì?”

    Vương Kế Ân thản nhiên nói: “Chiết tướng quân, ngươi thấy rõ ràng giờ Chiết gia ngươi đều nằm trong tay ta, sinh tử của họ, chẳng lẽ ngươi không nhận thức được”.

    Vương Kế Ân nhìn ra ngoài lều, Chiết Ngự Huân quay đầu lại nhìn thấy già trẻ trai gái của Chiết gia bị ấn đè thành hai hàng, Chiết Ngự Huân xót xa chạy ra ngoài, thấy già trẻ Chiết gia phía sau họ đều có hai binh sĩ áp giải và một tên đao phủ cầm chiếc đao sáng loáng, Chiết Ngự Huân mặt bệch như tờ.

    Vương Kế Ân đẫn đám thị vệ đi ra ngoài, thản nhiên cười nói: “Chiết tướng quân, nếu như Chiết gia có trăm mười người, lần này chết cả thể với nhau, ngươi nói xem, có tưởng tượng được không?”

    Chiết Ngự Huân run run không nói được gì, Chiết gia căn cứ theo đại vị sẽ biết ai quan trọng, đi ra ngoài lều, người thứ nhất bị trói là Chiết nhị thái gia tóc trắng xóa, Chiết nhị thái gia đau đớn xong vẫn cố nói: “Ngự Huân, đều là vì lão gia này mới hại cả nhà Chiết gia…”

    Chiết tam thái gia đứng bên cạnh tức giận quát: “Lão nhị, lúc này còn nói chuyện này làm gì, chẳng có gì đáng chê cười cả.

    Ngự Huân, Chiết gia ta thống trị Vân Trung hai trăm năm nay, uy phong cả hai trăm năm, vinh hoa phú quý, quyền địa vị đều được hưởng rồi, chỗ tốt của thiên hạ chúng ta cũng đã chiếm được, giờ tình cảnh này, cũng không có gì cả, Chiết gia ta cho dù chết cũng không chịu thua người”.

    Vương Kế Ân quơ quơ ống tay, mỉm cười: “Chiết tướng quân, có thể nói những lời đó sao?”

    Mặt Chiết Ngự Huân trắng bệch, con ngươi đỏ đậm như máu, răng nghiến chặt không nói câu gì, khóe môi Vương Kế Ân nở nụ cười, hắn chậm rãi giơ tay lên, rồi vung mạnh lên, cụp một tiếng, một đao phủ giơ cương đao lên, không chút do dự bổ xuống.

    Người Chiết gia bị chặt đầu không kịp nói tiếng nào, chỉ thấy máu me lênh láng, đầu người rơi phịch xuống đất, Chiết Ngự Huân lập tức nghiến chặt răng, hai mắt đỏ ngầu rơi lệ.

    Cụp, lại một tiếng nữa bổ xuóng, tên đao phủ giơ đao lên lấy đà…

    Đầu người nhuốm máu rơi lăn lóc, vào tiếng cụp thứ sáu vang lên, Chiết Ngự Huân tan vỡ, người thân của hắn, Chiết Ngự Huân như bị vẩy nước, thảm thiết nói: “Dừng tay”.

    Vương Kế Ân mỉm cười: “Vương soái đã hồi tâm chuyển ý rồi đấy ư?”

    Chiết Ngự Huân lườm mắt nhìn quắc sang Vương Kế Ân, Lão ngưu thở hổn hển nói: “Được,…ta…ta viết…”

    Vương Kế Ân đắc ý cười một tiếng, Dương Hạo nói: “Người đâu, đưa một chiếc bàn đến cho Chiết soái”.

    Lúc ấy có đến mấy binh sĩ bê bàn ra, người mang bồ đoàn, người mang văn phòng tứ bảo, giấy tờ, Vương Kế Ân lấy một vật trong ống tay đưa cho một tên thị vệ, mở to ra trước mặt cho Chiết Ngự Huân, Chiết Ngự Huân cầm bút, múa bút thành văn.

    Người của Chiết gia không biết Vương Kế Ân bắt hắn viết gì, Chiết nhị lão gia giận dữ: “Chết cũng được, Chiết Ngự Huân ơi, không được đồng ý với bọn chúng bất kỳ cái gì”.

    Chiết lão tứ trừng mắt nhìn Tiêu Thần: “Phủ Châu đã rơi vào tay các người rồi, Chiết gia ta cũng đã thành tù nhân, các ngươi còn muốn gì nữa?”

    Vương Kế Ân nhếch miệng cười nói: “Mấy vị lão nhân gia chớ giận, việc Chiết soái giờ làm chính là đang bảo vệ toàn bộ Chiết gia đấy”.

    Chiết Ngự Huân nhe răng, múa bút, không đáp lời nào, vội vàng viết viết bản tấu, Chiết Ngự Huân nhấc bút, nhìn chằm chằm tấu biểu, bình tĩnh một lúc sau, rồi mới đề tên mình.

    Thị vệ lập tức cầm lấy tấu biểu giao cho Vương Kế Ân, Vương Kế Ân mở tấu biểu ra, nhìn từ đầu tới cuối một lượt, nhướn mày cười nói: “Được, được được lắm, Quan Gia đợi lâu lắm rồi, ha ha, triều đình hơn mười vạn quân đều đợi tấu biểu này của Chiết đại tướng quân”.

    Vương Kế Ân phất tay, lập tức có người cho vào trong ống, Vương Kế Ân trầm giọng quát: “Lấy khoái kỵ tám trăm dặm, cấp tốc tới Biện Lương”.

    “Tuân lệnh!”

    Tên thị vệ đó chắp tay tiếp nhận, thối lui vài bước, rồi xoay người nhẩy lên chiến mã đã chuẩn bị sẵn, cầm cương ngựa giật mạnh, mấy chục thị vệ đuổi theo rời khỏi quân doanh.

    Vương Kế Ân vui sướng, quay sang cười với Chiết Ngự Huân nói: “Chiết tướng quân àh, chờ một chút nhé, bổn quan phái người đem nhà ngươi tới kinh sư.

    Ha ha, Chiết soái là người thông minh, ngươi nên biết, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời Quan Gia, thì…ngươi sống còn tốt hơn cả chết.

    Đợi Quan Gia nhận được thư của ngươi xong, thì cả nhà ngươi đều sẽ an toàn, Quan Gia sẽ ban thưởng cho ngươi nhà cửa hoa lệ, rồi chức quan công trạng…”

    “Ha ha ha…”

    Chiết Ngự Huân phá lên cười, ngẩng mặt lên trời cười, Vương Kế Ân giật mình, chỉ sợ hắn đả thương người, vội thối lui lại vài bước, chỉ thấy hai chân Chiết Ngự Huân thẳng ra, lẩm bẩm: “Nhà cửa hoa lệ, chức quan công trạng…hắc hắc…ha ha…thế ta làm chức quan Chiết gia tổ thượng là hợp nhất, ta phải làm Chiết Lan Vương, ta muốn làm Chiết Lan Vương do Quan Gia ban chức, ha ha ha…”

    Mẫy người Chiết gia thấy vậy kinh ngạc khôn cùng, đám người Chiết duy chính, Chiết duy tín lo lắng cho phụ thân, vội hét lên: “Cha, cha, người sao vậy?”

    Tiêu Thần vừa lo vừa cười, kinh ngạc nói: “Vương đại nhân, hắn…làm sao vậy?

    Điên rồi phải không?”

    Vương Kế Ân cũng ngạc nhiên, nghe Tiêu Thần nói vậy cười lạnh nói: “Đường đường là Chiết thị gia chủ, sóng gió còn chưa qua đã điên rồi ư?”

    Hắn giảo hoạt liếc mắt cười đểu Chiết Ngự Huân: “Điên thì điên, nếu hắn muốn làm Tôn Tẫn, ta sẽ là Bàng Quyên, hắc hắc, kệ hắn, hắn điên kệ hắn điên”.

    Chiết Ngự Huân cười to vài tiếng, bỗng than thở khóc lóc, điên cuồng hét: “Chiết Lan Vương, các ngươi nghe cho rõ đây, ta…Chiết Ngự Huân ta cần phải làm Chiết Lan Vương, Chiết Lan Vương…””

    Chương 17: Bần Tăng Công Lực Còn Thấp

    Khoái mã Vương Kế Ân giờ đã mang bản tấu chương của Chiết gia đi, lệnh cho Phan Mỹ vừa bình loạn Giang Nam thắng lợi trở về điều năm vạn binh, tuyên bố ra ngoài, sẽ tăng cường bao vây tiêu diệt phản loạn Thục, nhưng lại lần khân không phát binh, chờ mãi mới chộp được cơ hội này.

    Lúc này, vừa nhìn thấy bản tấu chương xin binh, hắn như nhặt được chí bảo, lập tức khởi động toàn bộ hệ thống tuyên truyền, cao giọng chỉ trích Dương Hạo bội bạc, vi phạm quốc pháp, ngang nhiên bất nghĩa dùng binh với Phủ châu.

    Đồng thời lệnh cho Vương Kế Ân điều An Lợi quân, Long Đức quân tấn công Quảng Nguyên Trình Thế Hùng, điều Ninh Hoa quân, Tấn Ninh quân, Bình Định quân, Uy Thắng quân tấn công Phủ châu, lại lệnh cho Phan Mỹ đích thân dẫn năm vạn cấm quân, không ngừng vó ngựa, tiến thẳng Lân phủ.

    Tin lọt vào tai Khiết Đan, Tiêu Hậu vô cùng kinh ngạc.

    Dương Hạo làm sao lại có mưu đồ chiếm Phủ châu được.

    Theo nàng, người muốn thành đại sự há có thể để tình nghĩa ràng buộc.

    Nếu Dương Hạo thật sự tâm ngoan thủ lật như thế, thì cũng coi là một nhân vật kiêu hùng.

    Song, theo những gì nàng biết, Dương Hạo lại không phải là người như vậy.

    Hơn nữa, cho dù là thời di thế dịch(*), Dương Hạo biến hóa thành kẻ khác, cũng tuyệt đối không thấy lợi tối mắt.

    Ở quy mô tây chinh của hắn, thời điểmhành lang Hà Tây chưa tới tay.

    Ở đông tuyến đột nhiên tái khải chiến đoan, chẳng lẽ Lý Quang Duệ hai mặt dụng binh, đến nỗi kéo được từ mình sơn cùng thủy tận đích xác giáo còn chưa đủ sao?

    Mãi đến lúc này, Đại Tống nhanh chóng phản ứng lại.

    Quân Tống hành quân thần tốc, tấn công Phủ châu, Tiêu Xước cuối cùng mới hiểu rõ: Đại Tống động thủ với Tây Bắc rồi.

    (*)Thời di thế dịch: thời thế thay đổi, lòng người cũng khác đi.

    Lúc này, Đại Khiết Đan quốc mới đổi tên, từ Đại Khiết Đan quốc thành Liêu quốc.

    Đại Khiết Đan quốc vốn là lấy tên tộc làm tên nước, nhưng thành phần dân tộc của Khiết Đan lại hết sức phức tạp, rất nhiều tộc nhỏ, nhất là còn có U Vân mười sáu châu của người Hán chiếm một bộ phận rất lớn.

    Hơn nữa, thiếu chủ vừa lập, sửa quốc hiệu, cũng là một loại tình hình mới.

    Tân quân đặng cơ, tuổi còn quá nhỏ.

    Tiêu Xước lấy thân phận thái hậu nắm quyền cai trị.

    Khiết Đan hiện giờ đang nghỉ ngơi, khôi phục nguyên khí, tích súc quốc lực, bởi vậy mới đổi quốc hiệu thành Đại Liêu.

    "Liêu" trong tiếng hán vốn có nghĩa là xa xôi, ý là cổ vũ mở mang lãnh thổ, lam cho lãnh thổ trở nên rộng lớn, bát ngát.

    Chẳng qua hiện giờ vừa mới bình ổn được nội loạn, nguyên khí còn chưa khôi phục, hành sự phải cẩn thận một chút, cho nên mới tuyên bố ra bên ngoài, "Liêu" là tiếng Khiết Đan, có nghĩa sắt, lấy "Liêu" làm quốc hiệu là có ngụ ý phải ưu tiên xây dựng quốc gia bền vững.

    Phương châm chính sách đã là nghỉ binh nuôi dân, thì lúc này tuyệt đối không thể nổ ra chiến tranh với Tống quốc.

    Nhưng nếu cứ ngồi xem Triệu Quang Nghĩa công chiếm Tây Bắc, hốt trọn của vùng Tây Vực nhét vào trong đế chế thống trị của hắn, thì chẳng những lãnh thổ Tống quốc càng ngày càng mở rộng mà người Tống còn có được cả vùng nuôi ngựa.

    Như vậy, ưu thế lớn nhất của người Liêu sẽ không còn sót lại chút nào.

    Đây cũng là chuyện thập phần khó giải quyết.

    Tiêu Xước mặt một bộ cung y bình thường, rộng mềm thoải mái, nằm ngả người trên giường, một tay nhẹ nhàng phe phẩy quạt tròn, một tay vỗ nhẹ đứa con đang nằm ngủ say trong lòng nàng, trong lòng không ngừng suy nghĩ về thế cục Tây Bắc.

    Cuộc chiến này tuy không liên quan trực tiếp tới Liêu quốc, nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến tình thế tương lai giữa hai nước Tống - Liêu.

    Nàng há lại không coi trọng.

    Tiểu hoàng đế đã có tên rồi, tên chính là Da Luật Long Tự, cúng cơm gọi là Lao nhi.

    "Thuấn trụ đào yên, kỳ niên nhi khí lao".

    Người bình thường đều đặt tên cho trẻ con theo kiểu "Thuyên trụ nhi thiết tỏa", ý tứ là đều mong đứa trẻ được bình an, thành người, trường sinh.

    Đương nhiên đây chỉ là cách giải thích của Tiêu Hậu đối với nhà mẹ đẻ, về phần cái tên "Lao nhi" còn có ý nghĩa gì khác hay không thì chỉ có mình nàng biết mà thôi.

    (**) Giải thích một tí, lao ở đây có hai nghĩa, một là vững chắc, hai là lao ngục.

    Ý nghĩa thứ hai của cái tên Lao nhi chính là nhớ đến hồi Dương Hạo bị giam trong ngục.

    Thuấn trụ đào yên, kỳ niên nhi khí lao: mình cũng không hiểu câu này lắm, chỉ biết câu này có ý nhĩa là vững chắc, bền vững.

    Thuyên trụ nhi thiết tỏa: nói đại khái là cứ nhắm những người nổi danh, giỏi giang mà đặt tên.

    Thiếu phụ trẻ tuổi mới hai mươi hai, lại cộng thêm cẩm y ngọc thực ( áo lụa cơm ngọc ), chăm sóc hợp lý, cho nên thân thể nhìn rất mượt mà đẫy đà.

    Da thịt trắng nõn, hấp dẫn vô cùng, hai cái chân thòn dài nửa co nửa duỗi trên giường, lại còn có thể nhìn thấy thấp thoáng một bức cảnh xuân mịn màng động lòng người bên trong nữa.

    Lúc này trời triều đã ngả về tây, ánh mặt trời vàng rực chiếu lên khuôn mặt thanh tú mềm mại, trắng nõn của nàng, làm nổi lên một loại phong tình đặc biệt.

    Hai hàng lông mày kẻ đen của nàng khẽ nhíu lại, trong lòng khẩn trương tìm kiếm đối sách.

    Hiện giờ Đại Liêu tuyệt đối không thể dễ dàng động binh với con quái vật lớn như Tống quốc.

    Nếu không, chỉ cần vô ý thì cục diện mà mình khổ tâm gây dựng hai năm trời sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.

    Đế quốc Đại Liêu quả thực là rất khổng lồ.

    Dương Hạo có thể dùng hai năm thời gian chỉnh hợp chư bộ, chấn hưng Hạ châu.

    Nhưng đối với một quốc gia khổng lồ như Khiết Đan mà nói, hai năm thời gian chỉ đủ để kinh tế khôi phục một ít nguyên khí, trên phương diện chính trị và quân sự cũng chỉ vừa đủ để điều chỉnh lại toàn bộ chức vị quan viên trọng yếu một lần, điều hòa mâu thuẫn bên trong, tiêu trừ tranh cái bên ngoài.

    Cho nên hiện giờ thực chất vẫn còn yếu ớt.

    Nhưng mà, cho dù Tây Bắc hiện giờ không phải là địa bàn của tên oan gia kia, nàng cũng quyết không thể ngồi nhìn Tống quốc nuốt trọn cả vùng Tây Bắc được.

    Đối với chuyện này, Đại Liêu nhất định phải xử lý thật khéo.

    Tiểu Xước khổ tư suy nghĩ, xem ra, Liêu quốc chỉ có thể áp dụng biện pháp kiềm chế như trước, tận lực kiềm chế Tống quốc, khiến bọn họ không thể tung quá nhiều binh lực vào Tây Bắc, giảm bớt áp lực cho quân Hạ châu.

    Về phần hóa giải nguy cơ như thế nào, thì cuối cùng phải dựa vào tên oan gia kia của mình rồi.

    Nhưng tên oan gia kia hiện giờ đang ở Qua Sa Cổ Đạo, hắn kịp chạy trở về ư?

    Nghĩ đến đây, Tiêu Xước khẽ thở dài.

    Oa nhi trong lòng nàng tựa hồ cảm thấy nóng quá, hai mắt vẫn nhắm nghiền, ngủ ngon lành, nhưng hai cánh tay lại khua khua, đẩy tay mẫu thân ra, hai cái chân nhỏ thì đạp đạp lên người mẫu thân, cả người nằm lăn ra giữa giường.

    Tiểu Xước trừng mắt nhìn nhi tử đang ngủ say, trong mắt không khỏi có chút u oán: "Cái tên tiểu tử này, ăn uống no nê thì chẳng quan tâm đến mình nữa.

    Giống hết cái tên phụ thân không lương tâm của nó."

    Tinh kỳ phần phật, đại quân của Dương Hạo cuối cùng cũng xuất phát tiến đến Đông Hoàng.

    Đôn Hoàng nam gối Kỳ Liên sơn khí thế hùng vĩ, tây tiếp giáp La Bố Bạc mênh mông bát ngát., bắc dựa vào Bắc Tắc sơn, đông có Tam Nguy sơn cao sừng sững.

    Chính là con đường mà hồ thương Tây Vực vượt qua Ngọc Môn quan, đông tiến trung nguyên phải trải qua.

    Diện tích mảnh hoang đảo này không lớn, nhưng đất đai phì nhiêu, nằm trong bồn địa thiên nhiên sát sa mạc Qua Bích ( sa mac Gobi ) đảng hà tuyết thủy ruộng màu mỡ, cây xanh chặn Hắc Phong cát vàng, lương thực tràn trề.

    Dưa và trái cây bốn mùa thơm ngát.

    Đôn Hoàng thành chính là một tòa thành kỳ tích trong đại mạc cổ đạo.

    Vì cắt đứt hoàn toàn thông lộ liên hệ giữa Hung Nô và Tây Khương, bảo vệ an toàn của biên ải và con đương tơ lụa.

    Hán Vũ đế từng xây dựng Tửu Tuyền quận và Vũ Uy quận ở Hà Tây, đồng thời bố trí phòng vệ, đóng quân khai hoang, thi hành các chính sách di dân, không ngừng bổ sung, tăng cường kiến thiết Hà Tây.

    Sau đó lại lần lượt đổi Tửu Tuyền quận và Vũ Uy quận thành Đôn Hoàng và Trương Dịch hai quận.

    Lại lệnh xây dựng trường thành cùng phong hỏa đài từ Đôn Hoành cho tới tận Diêm Trạch - nay là La Bố Bạc, đồng thời xây dựng Dương quan, Ngọc Môn quan.

    Liệt Tứ quận dựa vào hai quan, bảo đam con đương tơ lụa thông suốt.

    Từ đó về sau, kỹ thuật tơ lụa tiên tiến của Trung Quốc không ngừng truyền bá đến Trung Á, Tây Á và Châu Âu.

    Đồ ngọc, mã não, kỳ cầm dị thú của Châu Âu, Địa Trung Hải ven bờ Tây Vực cũng đồng dạng có thể truyền bá đếnTrung Quốc.

    Đôn Hoàng trở thành "Yết hầu mấu chốt" giao thông giữa Trung Quốc và phương tây.

    Trước đây, tướng quan Lý Quảng phạt Đại Uyển quốc, lấy được Hãn Huyết mã; Triệu Phá Nô đánh bại Cô Sư quốc, bắt được Lâu Lan vương, đều là dựa vào Đôn Hoang cung ứng binh mã lương thảo mới giành được thắng lợi.

    Bởi vì vậy người Hán ở nơi này là nhiều nhất, cư dân bản xứ chiếm hơn tám phần, vì thế nơi này mới xuât hiện một tình cảnh rất kỳ lạ.

    Sau khi Tây Vực và Trung Nguyên bị ngăn cách thông thương, Qua Sa nhị châu có người Hán chiếm phần đông, trong khi đó, ở phía Đông Qua Sa, hướng gần với Trung Nguyên hơn lại bị người Thổ Phiên, Hồi Cật, Đảng hạng chiếm giữ.

    Nhưng chính bởi vì nguyên nhân như vậy, khiến cho người Hán ở Tây Vực mất hẳn quan hệ với Trung Nguyên, lại trải qua hơn trăm năm, những người Hán bơ vơ lạc lõng bên ngoài này liền xây dựng nghĩa quân, tự lập Kim Sơn quốc, tiếp tục truyền thừa văn hóa và huyết mạch người Hán.

    Nhưng tầng lớp thống trị của Kim Sơn quốc lại thi hành chính sách sai lầm, luôn chèn ép dân tộc thiểu số địa phương, khiến cho bọn họ thụ địch khắp nơi.

    Vinh quang tổ tiên chẳng còn, Kim Sơn quốc dần dần xuống dốc, ngược lại phải cung kính tôn Cam châu Hồi Cật làm Khả Hãn.

    Cho tới tận lúc này, Dương Hạo đến đây, mang theo đại quân của hắn, hy vọng một lần nữa đả thông con đường thông với Tây Vực, trọng trấn văn minh Đông phương ở nơi này.

    Việc này đối với chính quyền Tào gia chấp chưởng Qua Sa mà nói, đây chính là ngày tận thế của bọn hắn, còn đối với nghĩa quân mà nói, lại là nửa vui nửa buồn.

    Trong khi Tiêu Xước đang mải mê suy nghĩ, tinh thần chán nản, Dương Hạo đã thống lĩnh đại quân tới Hồ Lô hà .

    Từ đây nếu cứ tiến về phía trước thì chính là Qua châu rồi.

    Hoàng hôn mờ mịt, trời chiều ngả về tây, đại quân của Dương Hạo hạ trại đóng quân ở cạnh Hồ Lô hà.

    Lều trường đột nhiên mọc lên sán sát khắp bờ sông, nhìn từ xa chẳng khác nào một rừng nấm, kéo dài liên miên bất tuyệt.

    Mặc dù khả năng nghĩa quân Qua châu mạo hiểm đánh lén là không lớn, song vẫn phải theo quy củ bố trí một lớp nhân mã bên ngoài, đào chiến hào, đặt cự mã ( hàng chông chống ngựa ), chuẩn bị phòng ngự đầy đủ.

    Dọc đường đi,bọn họ được chứng kiến tượng Phật điêu khắc trên vách núi, chứng kiến đại mạc Đà Linh, ảo ảnh trên Hãn Hải ( sa mạc Gobi ), sắc thu Hồ Dương, phong cảnh thanh tuyền ốc đảo dị vực đương nhiên tuyệt đẹp, nhưng nhìn nhiều rồi cũng cảm thấy chán.

    Cảm giác sâu sắc nhất mỗi ngày ngược lại là ban ngày nóng như lửa đốt, ban đêm lại lạnh đến thấu xương, hơn nữa mỗi khi gió nổi lên là cát vàng bay rợp trời.

    Đóng ở phía nam quân doanh chính là Túc châu Long gia binh.

    Dương Hạo lấy được Lương Châu, liền dẫn đi hai vạn binh mã của Lương châu thành chủ Lạc Nhung Đăng Ba.

    Lần này lấy được Túc châu, liền dùng Túc châu làm cứ điểm, khi tấn công Qua châu, lại y theo kế cũ, rút hết binh mã Túc châu ra ngoài.

    Long gia binh sống ở Tây Vực, nhìn phong cảnh ở Tây Vực quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, không hề cảm thấy mới lạ.

    Vất vả lắm mới vượt qua được sa mạc, tiến vào ốc đảo, những binh sĩ này thập phần vui sướng, ầm ầm nhảy vào Hồ Lô hà tắm rửa.

    Ở trên thượng lưu Hồ Lô hà, đang có hai đại hán chỉ mặc độc một cái khố, người vạm vỡ tựa như hai tay đô vật, làn da đen rám như hai cái hắc thiết tháp, đứng mò cá trên sông.

    Cá ở đây mập to vô cùng, bởi vì không ngư dân đánh bắt, hoàn cảnh sinh sống lại vô cùng tốt, cho nên cá dài một hai xích thấy chỗ nào cũng có.

    Song đối với quân Túc châu không am hiểu thủy tính mà nói, muốn tóm được mấy con cá thật chẳng dễ dàng gì.

    Một trong hai hán tử đột nhiên hất tung bọt nước, hai tay nắm chặt một con cá lớn, cười ha ha nói: "Lão Chi, lão Chi, mau xem này, ca ca ta bắt được một con cá lớn chưa này."

    Hán tử còn lại thấy vậy liền mừng rỡ, vội vàng nhảy tới, reo lên: "Hay quá, ăn mấy cái thứ thịt khô vừa cứng vừa khô khan thật là chán lắm rồi.

    Ha ha, lão Tạp, ngươi giữ chắt lấy nó, mau mau lên bờ, chúng ta nướng nó."

    Lão Tạp vừa nghe vậy liền trừng mắt nói: "Nướng là nướng thế nào?

    Cá sông ngon như vậy, phải cho vào nồi hầm canh, hầm cho nó mềm thịt xốp xương.

    Sau đó ăn sạch thịt, gặm đầu, rồi lại uống một chén canh cá thơm phúc.

    Đó mới là mỹ vị."

    Lão Chi lắc lắc đầu nói: "Ngươi thì biết cái gì, con cá này chớ có cạo vảy, cứ để nguyên cả nội tạng, đem xiên, nướng trên lửa, hương vị thơm mềm của cá mới không mất đi.

    Ta thấy thương nhân Tây Vực từ xa tới đều ăn cá như vậy."

    "Nấu canh rồi ăn, vừa có thịt lại vừa có canh, canh tiên vị mỹ."

    "Nướng ăn, tiên hương xông vào mũi, tuyệt vời vô cùng."

    Hai người đứng chỗ nước cao đến thắt lưng, không ngừng tranh cãi.

    Lão Tạp giận tím mặt, cầm con cá đang giãy đành đạch trong tay hung hăng ném một cái, con cá rơi tõm xuống nước, nhưng nó chỉ hơi choáng váng một chút rồi tỉnh táo trở lại, lắc đầu quẫy đuôi chuồn mất.

    Lão Chi trợn mắt líu lưỡi nói: "Sao ngươi lại thả cá đi?"

    Lão Tạp tức giận nói: " Bảo nấu canh rồi ăn mà ngươi cứ khăng khăng nướng ăn.

    Được rồi được rồi, ăn với chả uống, không ăn nữa cho lành.

    Bực cả mình!"

    Lão Chi nghe xong cũng tức đến sùi bịt mép: "Không ăn thì không ăn, hiếm lạ lắm à.

    Chẳng lẽ chỉ mình ngươi bắt được, hai tay lão tử chẳng lẽ chỉ để làm cảnh hay sao.

    Ta tự bắt!"

    Nói xong hắn liền thụp hai tay xuống sông, liều mạng khua khuấy loạn xạ, khuấy đến mức nước sông bắn tứ tung, cố ý hắt lên hết người lão Tạp.

    Thị vệ đứng trên bờ thấy hai người trnah cãi cầm ĩ không khỏi che miệng cười trộm.

    Hai người kia, một người tên là Tạp Ba Tạp, hậu duệ của Yên Giả quốc, còn mang theo một chút huyết thống người Đột Quyết, là tả đô úy của Túc châu Long Vương quân.

    Người còn lại họ Chi, tên Phú Bảo, là người của Sơn Đông Lang gia.

    Thời Đương triều, tổ tiên hắn tòng quân nhập ngũ, trở thành một tên binh sĩ của An Tân Đô Hộ phủ.

    Sau này gặp phải trắc trở, cho nên mới rời xa gia hương, tới Tây Vực an cư lập nghiệp.

    Hai người này vốn là bằng hữu lớn lên từ nhỏ với nhau, lại cùng nhau gia nhập quân ngũ, cùng nhau làm quan, quan hệ có thể nói là cực kỳ thân thiết, nhưng lại rất thích tranh cãi.

    Thuộc hạ bọn họ đã sớm quen đến không thể quen hơn nữa rồi.

    Bởi vì quân đội Túc châu chịu ảnh hưởng rất lớn từ quân đội Đại Đường An Tây Đô Hộ phủ, cho nên quan chế cũng giống hệt với Đường triều.

    Thủ lĩnh đứng đầu tự xưng vương gia, chỉ một cái châu nho nhỏ mà lại thiết lập, xây dựng cơ cấu quan lại như một quốc gia, cho nên hệ thống quan chế rất hỗn loạn.

    Ấn theo quan chế quân đội Đại Đường, cứ mười đinh lại có một thập trưởng, cứ năm thập lại có một hỏa trưởng, cứ tam hỏa lại có một đội trưởng.

    Chi bội đội của hai người này cũng tương đương với một đội, có một đội trưởng và một đội phó.

    Nhưng binh tướng của Túc châu Long Vương quân lại lạm phát quá lợi hại, cho nên chỉ một đội năm trăm năm mươi người đã có cả tả hữu quả nghị đô úy, hai giáo quan lục phẩm.

    Bởi vì đang là thời gian chiến tranh, cho nên Dương Hạo không thể tiến hành cải tổ biên chế hoàn toàn quân đội của hắn.

    Vì để cho binh lính quen thuộc và thích ứng, hiện tại mới chỉ kịp thay đổi biên chế theo Tiết phủ đối với quan viên cao cấp.

    Về phần đa số những tướng tá trưởng quan phía dưới thì vẫn dựa theo chế độ cũ, tạm thời không thay đổi.

    Chi Phú Bảo khuấy nước chán chê một trận, nhưng đến một con cá cũng chẳng bắt được.

    Hắn cảm thấy rất mất mặt, không khỏi tức giận nói: "Mẹ nó, không bắt nữa không bắt nữa, ta đi ăn thịt khô còn hơn."

    Nhưng vừa nói xong, hắn chợt phát hiện phía trước có một cái bóng đen nho nhỏ, đang từ phía trước xuôi theo dòng nước trôi xuống, hắn kinh hỉ nói: "Oa, một con cá thật lớn, có ai không.

    Người đâu, ném một cây mâu cho ta."

    Binh lính trên bờ vội vàng ném xuống một cây trường mâu.

    Chi Phú Bảo chộp lấy thanh mâu, rón rén tiến đến gần bóng đen giữa sông đang không ngừng di động.

    Tạp Ba Tạp quay đầu lại, thấy thế cũng vội vàng đi theo.

    Chi Phú Bảo dương dương đắc ý nói: "Hắc hắc, con cá này lớn à nhà.

    Một nửa dùng nấu canh, một nửa dùng để nướng.

    Thế nào, ca ca ta hào phóng hơn ngươi chưa?"

    Tạp Ba Tạp cười nhạt: "Chờ ngươi thật sự bắt được rồi hãy hào phóng.

    Nhìn cái bộ dáng lóng nga lóng ngóng của ngươi kìa."

    Chi Phú Bảo tức giận: "Thằng nhãi ranh nhà ngươi sao lúc nào cũng chọc tức ta thế hả?

    Được được được, cho ngươi xem thủ đoạn của mỗ gia!"

    Chi Phú Bảo giương cây mâu lên, đang định phi xuống thì Tạp Ba Tạp đột nhiên giữ tay hắn lại, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Chờ một chút, hình như không phải cá, là người đó."

    Tạp Ba Tạp ngạc nhiên nói: "Làm sao có thể?

    Ở cái nơi này lấy đâu ra người chứ?"

    Hai người ngưng thần nín thở, nheo mắt nhìn thấy kỹ.

    Chỉ thấy bóng đen kia vừa nổi vừa chìm, dần dần trôi về phía bọn họ, quả nhiên là một người chết đuối.

    Tạp Ba Tạp kinh hãi nói: "Đúng là người."

    Dứt lời, hắn vội vàng thò trường mâu ra, khều người nói lại gần, chỉ thấy tóc người nọ rất dài, xõa tung trong nước, dung nhân thanh lệ tái nhợt, nhìn chẳng khác nào thủy yêu.

    Hắn lập tức hét lớn: "Còn là một nữ nhân nữa!"

    Chi Phú Bảo ngoáy ngoáy hai cái lỗ tay, nói: "Ở cái nơi này, làm sao lại có nữ nhân rơi xuống nước mà chết đuối nhỉ?

    Chẳng lẽ là hồ thương gặp phải mã phỉ?"

    Tạp Ba Tạp nói: "Sao người biết nàng ta nhất định chết?"

    Chi Phú Bảo nói: "Không chết thì chẳng lẽ sống à?"

    Hai người lại khiêng xác nữ nhân kia lên, một người ôm chân, một người ôm tay, kéo lên bờ.

    Tạp Ba Tạp lải nhải: "Nếu như là sống, từ nay về sau, tất cả cá chúng ta bắt được đều nấu canh ăn."

    Chi Phú Bảo, nói: "Nếu như là chết, từ nay về sau, tất cả cá chúng ta bắt được đều nướng ăn."

    Tuy nắng chiều tà đã đỏ như máu, nhưn trên mặt cát vẫn rất nóng, nữ nhân kia vừa mới bị đặt lên bờ cát, hơi nóng lập tức xông vào người, còn chưa kịp cứu chữa gì thì cánh mũi đã mấp máy mấy cái.

    Tạp Ba Tạp mắt tinh, vừa thấy liền mừng rỡ, kêu lên: "Sống, sống, nàng còn sống."

    Chi Phú Bảo khinh thương nói: "Ngươi không thấy nàng ta bị thương à?

    Hiện giờ còn sống không có nghĩ là sau này còn sống."

    Tạp Ba Tạp tức giận dậm chân: "Ngươi lại chơi trò chây ỳ phỏng?

    Cứ như ngươi nói, cho dù là nàng sống tiếp, qua mấy chục năm nữa rồi cùng phải chết.

    Vậy chẳng phải là ngươi luôn thắng à?"

    Chi Phú Bảo nói: "Cái gì, ta đâu có nói là tới mấy chục năm?

    Ta chỉ nói là, có lẽ chỉ lát nữa là nàng ta sẽ tắt thở.

    Mà kể cả như vậy, tac cũng không thua được."

    Đám binh sĩ thụ hạ sớm không nhịn nổi nữa roiiof.

    Tham gia quân ngũ ba năm, gái gú không được động tới, huống chi nữ nhân này tuy dung nhan tiều tụy, nhưng lại cực kỳ tú lệ.

    Thế mà hai tên chủ tướng hỗn trướng này lại chẳng thương hoa tiếc ngọc chút nào, cứ đứng đó mà cãi nhai.

    Một gã thân binh không nhịn được chen miệng, nói: "Hai vị đô úy đại nhân, chúng ta có lẽ nên cứu người trước thì hơn."

    Lúc này, thần chí nữ nhân kia tựa hồ hơi tỉnh táo lại một chút.

    Nàng khẽ mở mắt, yếu tới nói: "Đây là nơi nào?"

    Tạp Ba Tạp cùng Chi Phú Bảo liếc mắt nhìn nhau một cái, ngồi xổm xuống, nói: "Nơi này là Hồ Lô hà, làm sao ngươi lại trôi theo dòng nước vậy?

    Còn người nhà ngươi đâu?"

    Đôi mắt khẽ chớp chớp, thều thào hỏi: "Hồ Lô hà?

    Qua châu, phía đông Hồ Lô hà?"

    Sau khi được xác nhận, nữ nhân nói: "Ta, ta là người của Sa châu Tào gia.

    Các ngươi, các ngươi cứu ta."

    Tạp Ba Tạp cười ha ha nói: "Vậy phải xin lỗi rồi.

    Chúng ta tuy là đang ở Hồ Lô ha, nhưng chúng ta lại là người của Long gia Túc châu."

    Nữ nhân kia hơi mờ mịt, sau một lát mới nhỏ giọng nói: "Túc châu Long gia?

    Lại.. lại khai chiến rồi ư?

    Long gia, Long Hàn Giang đại nhân... với... với gia phụ là lão bằng hữu... xin... xin hãy cứu viện."

    Chi Phú Bảo khẽ uýnh Tạp Ba Tạp ra ngoài, chen vào nói: "Lão Tạp, sau này đừng có nói là người của Long gia nữa.

    Thái úy nghe xong nhất định không vui đâu.

    Khụ!

    Cô nương chúng ta hiện giờ là người của Hạ châu Dương thái úy, phụng mệnh tây chinh, thảo phạt Qua Sa."

    Nữ nhân kinh ngạc: "Dương thái úy?"

    Tạp Ba Tạp nói: "Không sai, Hạ châu Dương thái úy xua quân tây tiến, thế như chẻ tre, đã chiếm Lương, Túc hai châu.

    Hiện giờ đang tiến binh đến Qua châu.

    Long gia quân chúng ta giờ đã quy thuận thái úy rồi."

    Trong mắt nữ nhân lập tức toát lên vẻ kinh hỉ, thân hình đột nhiên cựa quậy, giống như muốn ngồi dậy, nhưng đáng tiếc là người quá yếu ớt.

    Nàng thở hổn hền, chộp lấy tay Tạp Ba Tạp, hấp tấp nói: "Mau!

    Mau dẫn ta đi gặp Dương thái úy, ta là...." ( đáng ra câu nó thế này 'ta của thái úy là.....' cấu trúc bổ trợ 'của thái úy' xuất hiện trước, nhưng tiếng việt không viết như vậy được, cấu trúc bổ trợ phải đứng sau -> Ta là cái gì đó của thái úy, cho nên phải cắt như trên, mọi người tự hiểu nhé).

    Nữ nhân gắng gượng nói được đến đây thì kiệt lực, lập tức hôn mê bất tỉnh.

    Tạp Ba Tạp gãi đầu gãi tai, nghi hoặc nói: "Sao nàng ta ai cũng quen biết hết thế?

    Nàng nói nàng là cái gì của thái úy?"

    Chi Phú Bảo ngồi xụp xuống, nhìn kỹ dung nhân nữ tử tiều tụy nhưng vẫn không mất đi vẻ xinh đẹp, sờ sờ cằm, trầm ngâm một lúc rồi nói: "Chẳng lẽ nàng ta là bồ của thái úy?"

    Tạp Ba Tạp bừng tĩnh đại ngộ, nói: "Lão Chi à, cuối cùng ngươi cũng thông minh ra rồi đấy.

    Ta xem không mười thì cũng phải tám chín phần là như vậy.

    Bát long nữ đều là thị tỳ của thái úy.

    Thái úy là người vô cùng phong lưu.

    Ngươi xem nàng ta mà xem, cho dù bây giờ không phải là bồ thái úy, nhưng thái úy gặp rồi, không khéo cũng trở thành bồ cũng nên."

    Thị vệ bên cạnh không thể nào nhịn nổi nữa, hét lên: "Hai vị đô úy đại nhân, chờ các ngươi biết rõ ràng rồi, nữ nhân này chết toi mất rồi."

    Tạp Ba Tạp kinh hãi nói: "Đã là bồ của thái úy, không thể để chết trong quân ta được."

    Chi Phú Bảo nhảy dựng lên: "Không sai, không sai.

    Nàng ta mà chết ở đây, chúng ta có nhảy xuống xông cũng không rửa sạch tội.

    Mau mau mau, lấy thảm ra đây, tranh thủ lúc nàng ta còn thở, khiêng đến chỗ thái úy đại nhân."

    Hai tên dở hơi lấy một cái thảm, nhẹ nhàng quấy lấy nữ nhân kia vào bên trong, lại thử thử hơi thở của nàng, quả nhiên vẫn còn thở.

    Hai gã đại hán vội vàng nâng nàng lên, chạy như điên về phía trung quân của Dương Hạo.

    Ngoài trướng trung quân, Dương Hạo lo lắng bất an, đi tới đi lui, cũng không biết Trúc Vận trong trướng hiện giờ còn sống hay đã chết.

    Hắn vạn lần không ngờ tới lại có thể gặp Trúc Vân ở chỗ này.

    Xem thương thế của nàng, cũng không biết đã trải qua bao nhiêu tràng chém giết thảm thiết.

    Vừa rồi vội vàng cho nàng dùng chút canh nóng, hô hấp của nàng cũng vững vàng hơn một chút, nhưng rốt cuộc sinh tử thế nào, bây giờ vẫn còn là một ẩn số.

    Dương Hạo đang mai mê suy nghĩ, chợt nghe trong trướng vang lên một tiếng quát: "Cút ngay, còn dám chạm vào ta, ta giết ngươi!"

    Tiếp đó liền có một tiếng chén bát rơi xuống.

    Dương Hạo vội vàng xông vào, chỉ thấy lão lang trung trong quân đang nằm ngã ngửa ra mật đất, tiểu đồ đệ cầm hộp thuốc đứng bên cạnh của hắn thì kinh hoàng thất thố đứng đằng kia.

    Dương Hạo vội chạy tới đỡ lang trung dậy rồi đến bên cạnh giường, chỉ thấy Trúc Vận nằm ở mép giường, một tay chống bám vào thành giường, một tay cầm bội kiếm của Dương Hạo, nghiến răng, căm tức nhìn lang trung.

    Dương Hạo nói: "Trúc Vận, ngươi làm sao vậy?

    Thế này là thế nào?"

    Lão lang trung suýt chút nữa bị một kiếm chém rách bụng, bị dọa cho sắc mặt tái nhợt, lúc này vừa thấy Dương Hạo liền vội vàng kể khổ: "Thái úy đại nhận, lão hủ phụng mệnh đến khám, chữa thương thế cho vị cô nương này.

    Ai ngờ vị cô nương này lại quá hung dữ, lão hủ còn chưa kịp cởi quần áo nàng ta ra, đã suýt bị nàng ta vung kiếm lấy mạng.

    Người ta thường nói, có bệnh thì đừng kỵ húy lang trung.

    Lão hán ta lớn từng này tuổi rồi...."

    Trong khi lão lang trung đang lải nhải, Trúc Vận vừa thấy Dương Hạo liền lập tức mềm nhũn người, ngã xuống giường: "Thái úy, Trúc Vận...

    Trúc Vận lần này tới Lũng Tây...."

    Dương Hạo ngắt lời nói: "Có chuyện gì thì chờ băng bó vết thương rồi hãy nói: "

    "Không, việc này can hệ trọng đại."

    "Cho dù có trọng đại thế nào đi nữa thì cũng chờ bảo vệ tính mạng xong rồi hẵng nói."

    Trên cánh tay Trúc Vận có một vết đao chém, cơ thịt lộ hẳn ra ngoài, bởi vì bị ngâm nước quá lâu, không còn rỉ máu ra nữa, nhưng nhìn lại rất đáng sợ.

    Dương Hạo vội vàng gọi lang trung lại, phân phó: "Mau mau bôi thuốc, băng bó cho nàng."

    Trúc Vận vừa mới chạm đến miệng vết thương đã đau đến toát mồ hôi lạnh, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, gượng cười nói: "Đại nhận, ta... không sao đâu."

    Lão lang trung lập tức chen miệng nói: "Còn nói không có chuyện gì?

    Ôi trời đất ơi, cả người cũng không biết bị thương bao nhiêu chỗ nữa.

    Dưới xương sườn thì trúng hàng tá tên, trên đùi còn bị một đao nữa."

    Đột nhiên gượng ngồi dậy, khuôn mặt tức giận đến đỏ bừng: "Tên hỗn đản nhà người?

    Ngươi nhìn thân thể của ta rồi?

    Ta... ta giết ngươi, ta phải giết ngươi."

    Vừa thấy Trúc Vận giãy dụa, lão lang trung sợ quá vội vàng chạy ra ngoài trường nhanh như chớp, chỉ dám thò đầu vào nói: "Cô nương, lão hủ tuyệt đối không nhìn thấy thân thể ngươi.

    Đó là do nước mủ máu loãng thấm ra ngoài ái, lão hán ta hai mắt không mù, lại quen trị vết thương do đao kiếm, chẳng lẽ còn phải cởi áo mới chẩn trị được ư?"

    Dương Hạo đỡ Trúc Vận nằm xuống, trách mắng: "Lại thế rồi, ngươi không muốn sống nữa phỏng?"

    "Nhưng..."

    "Được rồi, được rồi, hiện giờ đừng nói gì nữa.

    Trước tiên phải trị thương, có muốn nói gì thì chờ đắp thuốc, băng bó miệng vết thương rồi hãy nói, lang trung...."

    Dương Hạo quay đầu lại gọi người.

    Lão lang trung đang thập thò ngoài trướng vừa thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của Trúc Vận, làm sao dám đi vào cơ chứ.

    Dương Hạo khuyên can mãi không được, cuối cùng tức quá, đi tới túm lấy cổ áo hắn, lôi hắn vào mới xong.

    Lão lang trung run run nhặt hộp thuốc lên, đặt ở đầu giường, trước tiên cẩn thận nhìn sắc mặt Trúc Vận thế nào, lại quay đầu lại nhìn Dương Hạo.

    Dương Hạo gật đầu cổ vũ, lúc này lão lang trung mới run run cởi chiếc áo đã ướt đẫm của nàng ra.

    Trúc Vận nhắm chặt hai mắt, trên gương mặt tái nhợt chợt hiện lên một vầng ửng hồng khác thường.

    Áo ngoài vừa cởi ra chỉ thấy bên hông buộc một mảnh vải đã biến màu.

    Mảnh vải này rõ ràng là được xé từ trường bào ra, quấn quanh hông mấy vòng rồi thắt nút ngay trước bụng.

    Lão lang trung run run rẩy rẩy, không dám tháo băng vài ngay, ngón tay ngẫu nhiên chạm vào bụng nàng, ngược lại còn khiến cho Trúc Vận cả người căng cứng.

    Lão lang trung tháo mãi không xong, cả người ướt đẫm mồ hôi.

    Hắn thở hổn hển, cố gắng xốc lại tinh thần, cúi sát người xuống để nhìn cho rõ.

    Nhưng vừa mới cúi xuống, Trúc Vận bỗng nhiên hét lên một tiếng, gạt tay hắn ra, thở hồng hộc nói: "Không được đụng vào ta, còn dám động vào, ta sẽ giết ngươi."

    Dương Hạo dở khóc dở cười, nói: "Trúc Vận."

    Trúc Vân cầu khẩn nói: "Thái úy, để ta tự mình đắp thuốc có được không?"

    Lão lang trung đã sớm như con thỏ bị chấn kinh, vội vàng nhảy ra, vẻ mặt khổ sở nói: "Lão hủ chưa bao giờ gặp phải bệnh nhân khó chơi như vậy.

    Thái úy đại nhân a, dù sao thì cũng chỉ là bôi thuốc kim sang thôi mà, thuốc ở trong hộp đó, không bằng ngài cho người đi tìm kiếm một chút, kiếm nữ nhân đến rịt thuốc cho nàng đi.

    Lão hũ thật sự là hầu hạ không nổi."

    Dương Hạo cả giận nói: "Ở nơi khỉ ho cò gáy này thì tìm đâu ra người?

    Thương thế nghiêm trọng như thế này, còn kéo dài được nữa ư?"

    "Nhưng mà lão hủ."

    "Mau chuẩn trị đi."

    Dương Hạo nổi giận quát lên một tiếng, lão lang trung đành kiên gắng gượng lại gần, nhưng Trúc Vận vẫn nắm chặt thành Tử Điện kiếm lấp lóe sáng ngời, quật cường nói: "Không cho hắn nhìn thấy thân thể ta, nếu không, nếu không ta phải giết hắn."

    Lão lang trung vừa nghe được liền co vòi.

    Dương Hạo không khỏi cảm thấy đau đầu.

    Đáng tiếc trong quân không mang theo một nữ nhân nào.

    Bát long nữ kia đã để Mục Vũ đưa đi Cam châu rồi, chờ Diễm Diễm sắp xếp cho các nàng về nhà.

    Sớm biết thế này, đã dẫn các nàng theo rồi.

    Mắt thấy Trúc Vận bị thương mà vẫn dữ như hổ, lão lang trung lại run rẩy như con mèo bệnh, Dương Hạo đành nhắm mắt lại, quát: "Để hộp thuốc lại, các ngươi ra ngoài cả đi."

    Dương Hạo trầm giọng nói: "Trong quân thật sự tìm ra không ra một nữ tử, chuyện gấp phải tòng quyền.

    Bản thái úy tự mình rịt thuốc cho ngươi.

    Nếu ngươi cảm thấy tổn hại đến danh tiết, không thể chấp nhận, vậy người cứ một kiếm đâm chết ta là được!"

    Dứt lời hắn liền ngang nhiên đến bên người Trúc Vận, đưa tay cởi mảnh vải trên eo nàng.

    "Ngươi.. ngươi...."

    Thân thể mềm mại của Trúc Vận tựa như mắc phải bệnh sốt rét, cánh tay cầm kiếm run rẩy không thôi.

    Dương Hạo vừa mới tháo được nút thắt, Trúc Vận bỗng nhiên yêu kiều hô lên một tiếng.

    Đương một cái, thanh trường kiếm đã rơi xuống đất, hai tay vội vàng che mặt, giữa hai ngón tay lộ ra một làn da đã đỏ như máu....

    Chương 18: Khẩn yếu quan đầu

    Dương Hạo mặc dù nói có vẻ chính khí lẫm liệt, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào eo Trúc Vận, trong lòng hắn vẫn không tránh được có chút căng thẳng.

    Quan hệ giữa hắn và Trúc Vận chính là thượng cấp thuộc hạ, tuy nói là rịt thuộc cho nàng, nhưng nam nữ thụ thụ bất thân, vừa chạm vào thân thể nữ sát thủ này, trong lòng đương nhiên rất không tự nhiên.

    Nhưng khi tháo mảnh vải buộc ở thắt lưng, nhẹ nhàng vén lớp áo lót trên người nàng, nhìn thấy vết thương ghê người, một chút ý niệm băn khoăn trong lòng hắn liền lập tức biến mất, chỉ còn lại sự lo lắng và quan tâm.

    Trúc Vận trôi theo dòng nước tới đây, cũng bớt cho Dương Hạo một công đoạn tẩy rửa vết thương.

    Vì không có máu, cho nên thương thế miệng vết thương hiện ra rất rõ ràng, bởi vậy càng khiến người ta nhìn thấy sởn tóc gáy.

    Dưới xương sườn là một vết thương thật sâu do mũi tên để lại, bởi vì nàng gắng gượng rút ra cho nên lưỡi câu cũng xé rách một phần cơ thịt, sau đó lại bị ngâm trong nước, nhìn cơ nhục miệng vết thương thật có chút dọa người.

    Mà hiện giờ ở đây lại không có thuốc đặc dụng, cho nên sau khi rịt thuốc nhất định không tránh khỏi lưu lại sẹo.

    Dương Hạo lấy bình đựng thuốc kim sang, cẩn thận rắc lên miệng vết thương của nàng.

    Trúc Vận kêu lên một tiếng đau dớn, hai tay siết chặt, trên trán cũng lấm tấm rịn ra mồ hôi.

    Dương Hạo khẩn trương nói: "Trúc Vận, cố gắng chịu đựng, nếu để miệng vết thương sinh mủ thì rất phiền toái."

    Trúc Vận ừm một tiếng, cắn chặt răng chịu đựng, cố gắng không phát ra âm thành.

    Dương Hạo làm càng lúc càng nhanh, chỉ sau một lát, miệng vết thương của nàng đã được rắc đều thuốc kim sang.

    Tiếp đó hắn lại xé một mảnh vải trắng, nhẹ nhàng đặt lên vết thương, sau đó nhẹ nhàng luồn qua chiếc lưng mềm mại của nàng.

    Thân thể mềm mại của Trúc Vận khẽ run lên , hai mắt nhắm chặt, mặc hắn bài bố.

    Dương Hạo cẩn thận quấn mảnh vải trắng quanh mấy vòng, băng bó chặt miệng vết thương lại rồi mới thắt nút...

    Vết thương trên người Trúc Vận không chỉ có một chỗ.

    Nhìn những vết thương ghê người này, Dương Hạo thật khó tin tưởng nổi, một người con gái lại cường hãn đến như vậy.

    Với võ công của nàng, còn bị trọng thương như vậy, cũng không biết là đã trải qua bao nhiêu cuộc chém giết thảm liệt, rốt cuộc là trải qua cái cảnh ngộ gì nữa.

    Dương Hạo chợt nhớ ra, lúc trước nàng từng kiêu ngạo khoe khoang với mình rằng, nàng đã bắt đầu giết người từ năm mười hai tuổi.

    Hắn đột nhiên cảm thấy, nàng nói như vậy vị tất đã là khoe khoang, mà dường như muốn thể hiện nỗi chua xót trong lòng nàng.

    Ai lại nguyện ý làm một sát thủ sống trên lưỡi đạo nhuốn máu chứ.

    Nhất là một nữ nhi như nàng.

    Trên người nàng còn thấy được một số vết thương cũ mơ hồ.

    Từ nhỏ đến lớn, cũng không biết nàng đã phải trải qua bao nhiêu lần hiểm nguy, ngàn cân treo sợi tóc như thế này nữa.

    Trúc Vận cắn chặt răng, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt xinh đẹp nhuốm một màu ửng hồn.

    Nàng chưa bao giờ từng để lộ cơ thể mình trước mặt một nam nhân, nhất là nam nhân mộ nàng ái mộ.

    Cứ mặc hắn bài bố như vậy, nàng thật xấu hổ muốn chết.

    Nhưng... nếu nhất định phải lõa thân trước mặt một người nam nhân, nàng tình nguyện để người nhìn là hắn.

    Miệng vết thương của Trúc Vận đã được rắc thuốc kim sang, nhưng phải băng bó vết thương lại, không thể không cởi cả y phục của nàng ra được, Dương Hạo khó xử một hồi lâu, cuối cùng nói: "Trúc Vận, chuyện gấp phải tòng quyền, thương thế của ngươi không trì hoãn được nữa, ta đành phải...

    Đắc tội."

    Trúc Vận mở bừng mắt, chỉ thấy Dương Hạo biến chưởng thành đao, đang định chém xuống cổ nàng, không khỏi thật thốt kêu lên: "Không cần."

    Dương Hạo vội ngưng lại, xấu hổ nói: "Tạm thời ngất đi.... sẽ dễ chịu hơn một chút, hơn nữa đau đớn cũng... cũng không cảm thấy nữa...."

    Trúc Vận hô hấp dồn dập, lại quật cường nói: "Không cần, ta... ta không quen bị người ta bài bố lúc hôn mê..."

    Nàng khẽ cắn răng, bỗng nhiên đem hết sức lực trở mình đi, run giọng nói: "Vậy làm phiến thái úy đại nhân...

    Xin.... xin hãy động thủ đi."

    Dương Hạo hơi do dự, lúc này mới nhẹ nhàng tháo nút thắt áo ngực trên lưng nàng.

    Áo ngực đã bị nhiệt độ cơ thể nàng hong khô, nút thắt vừa được mở, áo ngực liền rơi xuống, đôi gò bồng đảo trước ngực bị thân thể nàng đè xuống, ở hai bên lộ ra hai đường cong uốn lượn, mềm mại động lòng người.

    Dương Hạo nhanh chóng rắc bột thuốc lên miệng vết thương, lấy ra băng vải, thấp giọng nói: "Đắc tội."

    Hai tay Trúc Vận chống xuống giường, kiệt lực nâng thâ thể mình lên, cái eo nhỏ nhắn hơi trầm xuống, thân trên lại nhô lên.

    Cặp long đồn dưới hạ thân được chiếc quần lót ôm chặt lấy, bởi vì động tác này mà càng có vẻ nổi lên, đẫy đà, cả tư thế tràn đầy hương vị mờ ám.

    Dương Hạo không dám nhìn nhiều, ánh mắt nhìn chằm chằm vào góc đại trướng, hai tay mò mẫm luồn băng vải qua bụng nàng.

    Đôi gò bồng đảo trước ngực Trúc Vận vị lực hút trái đất, nhẹ nhàng rung động dưới người nàng.

    Dương Hạo hai mắt nhìn ra chỗ khác, đôi tay vụng về cho dù muốn tránh chúng cũng không thể tránh hết lần này tới lần khác được.

    Trúc Vận bị hắn chạm lầm thứ nhất, xấu hổ đến khẽ rên lên một tiếng, hai tay bủn rủn đến gần như tê liệt, chỉ gắng gượng chống đỡ, sau một hồi lâu sau mới thích ứng được.

    Dương Hạo vội vàng luống cuống cầm băng vải băng từng vòng từng vòng một, chỉ cảm thấy chỗ da thịt tiếp xúc nóng rực, trơn nhẵn.

    Cái cảm giác khác thường kia lập tức truyền lên não hắn, khiến trong đầu hắn dần dần huyễn hóa ra hình dạng đầy đủ của thứ kia...

    Ồ, như búp măng, đỉnh còn hơi hơi nhếch lên, hai hạt nhũ hoa nho nhỏ...

    Bị hắn động chạm không ngừng, cặp nhũ châu không ngờ lại dần dần nhô cao, cương cứng...

    Ôi trời ơi!

    Dương Hạo cúi đầu nhìn thoáng qua, phần gáy sau tai Trúc Vận đã đỏ bừng, da thịt cả người đều lộ ra một màu hồng phấn, hô hấp bản thân cũng không nhịn được mà trở nên dồn dập, chân tay luống cuống băng chặt vết thương lại cho nàng.

    Trên trán Dương Hạo cũng nhịn không được khẩn trương đến độ toát cả mồ hôi hột.

    Lúc này, trên người Trúc Vận đã được quấn chi chít băng vải, tuy một số chỗ vẫn lộ ra da thịt, nhưng cũng không lộ ra quá nhiều xuân quang để người ta nhìn thấy nữa.

    Dương Hạo lấy ra một cái áo sạch sẽ, nhẹ nhàng phủ lên người nàng, đỡ nàng nằm trở lại giường, sau đó vẻ mặt như lâm đại địch, nhìn về phía hạ thân của nàng...

    Vừa rồi băng bó vết thương, những chỗ dễ băng bó đã được rịt thuốc và băng kỹ lưỡng hết, cho nên hai ống quần của Trúc Vận đã sớm bị xé bỏ.

    Vết thương trên chân nàng không nhiều lắm, chỉ có vài vết máu ứ do va chạm và vết chầy xước khi chạy trốn trong rừng cây.

    Nhưng trên đùi, một vết thương xéo ngang hình tam giác xuyên sâu vào trong bắp đùi, hẳn là vết thương do trường mâu tạo thành.

    Hạ thân của nàng chỉ còn lại hai miếng vải che thân, nếu phải băng bó chỗ đó, không thể tránh được phải vén lên một chút.

    Nhưng một khi vén lên, vạn nhất nhìn thấy cái gì đó, thân thể nữ hài nhi người ta chẳng phải lộ hết ra trước mắt hắn hay sao?

    Dương Hạo chần chừ một hồi lâu, mới run run thò tay về phía bắp đùi của nàng.

    Nhưng vừa tới gần, bàn tay đã cảm nhận được một hơi nóng hừng hực.

    Ngực Trúc Vận phập phồng kịch liệt, bỗng nhiên khàn khàn kêu lên: "Thái úy!"

    Dương Hạo giật mình nhảy dựng lên, vội vàng thu tay lại, ngẩng đầu lên, chỉ thấy hai má Trúc Vận đang đỏ bừng, ngập ngừng nói: "Thái úy... xin người... chém ngất ta đi...."

    Một chưởng hạ xuống, Trúc Vận đã được giải thoát.

    Dương Hạo cũng cảm thấy thoải mái.

    Hắn cẩn thận nhấc một góc mảnh vải che hạ thân Trúc Vận lên, để lộ ra một bắp đùi trắng nõn như đậu hũ.

    Hắn đột nhiên nghĩ: "không đúng nha, vết thương ở đùi mà...

    Chính cô ta cũng có thể tự băng bó được mà...."

    Dương Hạo lại quay sang nhìn Trúc Vận đã hôn mê bất tỉnh, lắc đầu cười khổ một tiếng, đành gắng gượng làm tiếp....

    Trúc Vận chậm rãi tỉnh lại, cảm thấy có một thìa canh thịt đang nhẹ nhàng bón vào trong miệng và một mùi thơm nồng xông vào mũi.

    Nàng theo bản năng mở mắt ra, chỉ thấy Dương Hạo đang bưng chén canh, ngồi bên giường nàng.

    Trên má Trúc Vận lập tức nổi lên hai vầng đỏ ửng: "Thái úy..."

    Chỉ kêu lên một tiếng, nước mắt nàng đã tràn mi chảy ra.

    Nàng cũng không biết tại sao mình lại khóc, từ khi bước lên con đường này, nàng rất ít khi khóc, nhưng vào giờ khắc này, nàng mới biết, thì ra mình cũng chỉ là một nữ nhân mà thôi, khi muốn khóc cũng đâu cần lý do gì?

    Trúc Vận nước mắt lưng tròng nhìn Dương Hạo, chưa bao giờ phát hiện mình lại yếu đuối đến thế.

    Dương Hạo vui vẻ nói: "Đừng khóc, nguy hiểm đã qua rồi."

    Vì tránh không khí xấu hổ, hắn lập tức khôn khéo thay đổi đề tài: "Trúc Vận, làm sao nàng lại trôi theo dòng nước đến đây, hơn nữa còn bị thương nặng như vậy?"

    Dương Hạo vừa hỏi, Trúc Vận liền lập tức tỉnh táo lại, vội vàng hỏi: "Thái úy, Chiết cô nương vẫn chưa trở về ư?"

    Dương Hạo cả kinh nói: "Chiết cô nương?

    Chiết cô nương là ai?"

    "Chiết Tử Du Chiết cô nương đó."

    Dương Hạo thất thanh nói: "Tử Du?

    Ngươi gặp nàng?

    Ngươi gặp nàng ở đây?"

    Trúc Vận nói: "Thuộc hạ... tới Lũng Hữu nghe ngóng động tĩnh của người Thổ Phiên, thám thính được Thượng Ba Thiên kết minh với chư Thổ Phiên, cấu kết với Tống quốc tính kế gây bất lợi cho hành động của thái úy..."

    Dương Hạo thản nhiên nói: "Cái này ta biết, kỳ thật bọn họ cũng giở ra được bao nhiêu trò gian trá, sớm biết việc này nguy hiểm như vậy, vô luận thế nào ta cũng không cho ngươi đi Lũng Hữu."

    Trúc Vận hé miệng cười: "Kỳ thật việc này cũng không nguy hiểm, thuộc hạ có thể dễ dàng toàn thân trở ra.

    Chỉ là... trong lúc vô ý thuộc hạ nghe thấy, Thượng Ba Thiên trong lúc say rượu đã khoe khoang với hắn một kiện bảo vật.

    Thuộc hạ nghĩ thấy, bảo vật này nhất định có tác dụng lớn đối với thái úy, cho nên định trộm về.

    Chỉ là hắn quá mức coi trọng bảo vật này, thuộc hạ không thể hạ thủ đánh cắp, đành phải xông vào cướp lấy, đến nỗi bại lộ hành tung, bị bọn họ đuổi giết không ngừng, thuộc hạ chạy được tới Lục Bàn sơn, vừa vặn lại gặp được Chiết cô nương."

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Lục Bàn sơn?

    Thì ra là thế, nàng dùng kế dương đông kích tây, cố ý để lộ hành tung, giống như lén lút đến trung nguyên, nhưng thật ra là tới Lũng Hữu."

    Trúc Vận nói: "Vâng, thuộc hạ gặp Chiết cô nương, cũng cảm thấy rất kinh ngạc.

    Lúc ấy thuộc hạ đã nhận được tin của Diễm phu nhân, biết Chiết cô nương dưới cơn tức giận đã rời khỏi Hạ châu, đang muốn khiến nàng trở về, nhưng đúng lúc đó thì truy binh đuổi tới, thuộc hạ đành mang theo Chiết cô nương cùng nhau chạy về hướng Bắc.

    Khi cúng ta chạy tới Tiêu quan, phía sau có truy binh, phía trước có cường địch, rơi vào đường cùng, thuộc hạ đành phải giao bảo vật cướp được cho Chiết cô nương, còn thuộc hạ lộ mặt dụ địch, tạo cơ hội cho nàng về Hà Tây."

    Dương Hạo trầm giọng nói: "Chuyện này xảy ra bao giờ?"

    "Ước chừng một tháng trước.

    Lúc ấy, thuộc hạ chỉ muốn càng nổi bật càng tốt, thoát được càng xa càng tốt.

    Có như Chiết cô nương mới dễ dàng vượt qua quan ải.

    Sau khi hấp dẫn được một lượng lớn truy binh, ta liền bỏ chạy về hướng tây, sau đó lại đoạt một thớt ngựa tốt của một người du mục, chạy chối chết một mạch, nhưng bọn họ vẫn đuổi theo không bỏ, thuộc hạ đành tiếp tục chạy về hướng tây, chạy tới Lan châu, lại từ Lan châu chạy tới Tây Ninh, muốn định vượt qua Cô Thịnh sơn, tới Lương châu trước sau đó mới trở về Hạ châu.

    Chỉ là toàn bộ Lũng Hữu gần như đều là địa bàn của người Thổ Phiên, bọn họ biết ta là người của Hạ châu, bất kể là hướng đông hay hướng bắc đều có trùng trùng binh mã chặn đường.

    Thuộc hạ thủy chung không thể tránh được, lại càng không thể đột phá vòng vây, rơi vào đường cùng, đành tiếp tục chạy về hướng tây, chạy một mạch đến Thanh Hải hồ, mãi cho đến khi tiến vào địa bàn của người Hồi Cật, lúc này mới thoát khỏi truy binh của bọn họ.

    Sau khi thuộc hạ vượt qua Đại Tuyết sơn liền tiến vào địa cảnh Qua châu, không nghĩ tới, vừa mới vượt qua được Đại Tuyết sơn, lại đụng ngay một đám mã tắc.

    Thấy ta một nữ tử thân cô thế cô, bọn chúng liền nảy lòng ác ý, thuộc hạ lúc đó sức cùng lực kiệt, vừa đánh vừa chạy, chạy mãi tới bên một bờ song, cuối cùng không gắng gượng nổi nữa mà rơi xuống nước..."

    Nói đến đây, Trúc Vận nói: " Thuộc ha từ Tiêu quan chạy trốn một mạch tới đây, thời gian cũng trôi qua được gần một tháng rồi.

    Nếu Chiết cô nương có thể thuận lợi từ Vũ quan trở về Hà Tây thì đáng lẽ nên sớm gặp thái úy rồi, nếu không ít nhất... cũng nên báo tin cho thái úy chứ.

    Chẳng lẽ... nàng gặp điều gì bất trắc rồi?"

    Thần sắc Dương Hạo trở nên ngưng trọng, theo lời kể của Trúc Vận, nếu như Chiết Tử Du thuận lợn quá quan, ít nhất cũng phải gặp mình sớm hơn Trúc Vận nữa tháng.

    Cho dù nàng không muốn gặp mình, nhưng với tính cách của nàng, nhận ủy thác của người khác, mang việc trên người, tuyệt đối không thể tiêu thanh biệt tích như vậy được.

    Rốt cuộc nàng đã xảy ra chuyện gì?"

    Dương Hạo trong lòng lo âu, nhưng hắn cũng biết, lúc này có lo lắng cũng chẳng làm được gì, nhiều nhất cũng chỉ có thể cho người tăng cường tìm kiếm các nơi gần Tiêu quan thôi.

    Nhìn dung nhan tái nhợt tiều tụy của Trúc Vận, lúc này hắn mới hỏi: "Trúc Vận, ngươi cướp được bảo vật gì của Thượng Ba Thiên, đến nỗi khiến hắn không tiếc giá nào, bày ra trận thế lớn như vậy, vượt qua Thanh Hải hồ đuổi giết ngươi, mãi đến tận biên giới Hoàng Đầu Hồi Cật mới thôi?"

    Trong mắt Trúc Vận lập tức tỏa ra quang mang, kích động nói: "Là truyền quốc ngọc tỷ!"

    Dương Hạo hoảng sợ nói: "Truyền quốc ngọc tỷ?"

    Trúc Vận nói: "Đúng, là truyền quốc ngọc tỷ, truyền quốc ngọc tỷ của Tần Thủy Hoang.

    Thật không ngờ tới, món bảo vật này lại rơi vào tay Thượng Ba Thiên.

    Sau khi Thượng Ba Thiên có được món bảo vật này, định dựa vào nó để hiệu triệu, trùng kiến lại đế quốc của dân tộc Thổ Phiên.

    Nhưng hắn cũng biết thực lực của mình có hạn, bởi vậy vẫn dấu kín bảo vật này không nói ra, chỉ muốn dựa vào sự giúp đỡ của người Tống, chiếm cứ toàn bộ Lũng Hữu, nhất thống chư bộ Thổ Phiên, sau đó lại đợi thời cơ chín muồi, dựa vào ngọc tỷ hiệu triệu, tự lập thành đế.

    Cuối cùng không ngờ truyền quốc ngọc tỷ lại bị thuộc hạ cướp mất...."

    Nàng kích động đến hai má đỏ bừng, nói: "Thái úy tiếu ngạo Hà Tây, nắm giữ Tây Vực trong tay, tương lai còn phải xua quân xuống Nam, nhất thống Lũng Hữu.

    Nếu thứ này rơi vào tay thái úy, thì chẳng khác nào mãnh hổ thêm cánh...Nếu thái úy muốn kiến quốc xưng đế, cũng có thể dựa vào nó để hiệu triệu thiên hạ.

    Chỉ là...

    Chiết cô nương không hiểu sao đến lúc này vẫn không có tin tức..."

    Thân hình Trúc Vận đột nhiên khẽ run lên, thất thanh nói: "Chẳng lẽ...Chiết cô nương mang ngọc tỷ về Chiết gia?"

    Lời vừa thốt ra, Trúc Vận liền biết mình đã lỡ lời, lo lắng lén liếc mắt nhìn Dương Hạo một cái.

    Dương Hạo cũng không hề tức giận, chỉ mỉm cười ảm đạm: "Không đâu.

    Trước mặt lợi ích, con người và tính cách một người có lẽ không thể tin được... nhưng ít nhất trí tuệ của hắn cũng không mất đi.

    Khối ngọc tỷ truyền quốc này tuy là vô thượng bảo vật, nhưng cũng phải thực lực tương xứng mới có thể phát huy tác dụng của nó.

    Nếu không nó chỉ mang đến tai họa cho người sở hữu mà thôi.

    Thượng Ba Thiên mặc dù chiếm được bảo vật, nhưng lại giữ kín không nói ra cũng là vì lí do này.

    Chiết gia tuy là bá chủ Vân Trung, nhưng lại không có đủ thực lực xưng vương xưng đế.

    Nếu mang bảo vật này đến Phủ châu , đó chính mang đến tai họa chí mạng cho Chiết gia."

    Trúc Vận cúi đầu nói: "Vâng, Trúc Vận sai rồi."

    Dương Hạo cười cười: "Không nên nghĩ nhiều nữa.

    Tung tích Chiết cô nương, ta sẽ phát người đi dò la.

    Trời đã tối rồi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi.

    Sáng sớm ngày mai, ta sẽ trở lại thăm ngươi."

    Trúc Vận phục hồi lại tinh thần, nhẹ nhàng ừm một tiếng.

    Dương Hạo đứng dậy, khẽ kéo chăn đắp lên người nàng, dặn dò: "Ban đêm trong đại mạc rét lạnh buốt xương.

    Chú ý nghỉ ngơi.

    Nếu như cần gì thì bên ngoài trướng có người hầu hạ.

    Người cứ nghỉ ngơi thật tốt trong trướng của ta đi.

    Ta chén chúc với lão Ngải một đêm vậy. ha ha, chỉ mong hắn ngáy to quá...."

    Trúc Vận lặng lẽ nhìn bóng lưng Dương Hạo, chờ đến khi tiếng bước chân Dương Hạo dần dần đi xa, ánh mắt Trúc Vận lại chậm rãi ngước lên đỉnh trướng, ánh mắt mơ hồ, cũng không biết là đang nghĩ ngợi điều gì, sóng mắt đầu tiên là mông lung như biển sao, sau lại dần dần lưu chuyển, giống như hai dòng xuân thủy.

    Nàng lặng lẽ nhấc chăn lên, nhìn thân hình đã bị băng bó kín mít của mình, đột nhiên kéo giật chăn lên, che khuôn mặt của mình, trước khi nó biến thành màu đỏ như táo...

    Dương Hạo ra khỏi đại trướng trung quân, thị vệ dưới trướng lập tức khoác lên người hắn một cái áo khoác.

    Dương Hạo phất phất tay, xua đám thị vệ lui xuống, nhưng cũng không vội đi tới đại trướng của Ngải Nghĩa Hải.

    Hắn đi dạo trên mặt cát, chậm rãi bước đến bên bờ sông.

    Nhìn những con cá bơi dưới lòng Hồ Lô hà, ngây ngẩn một hồi lâu, hẵn bỗng ngoảnh đầu nhìn về phía đông: Tuy Tử Du giận dỗi, nhưng tuyệt đối sẽ không mang truyền quốc ngọc tỷ đến Chiết gia.

    Chỉ là vì sao đến giờ mà vẫn không có tin tức của nàng?

    Nàng trở về Phủ châu, hay là gặp bất trắc gì?

    Ánh mắt Dương Hạo lúc này dường như đã xuyên qua không trung hoang mạc, bay đến Phủ cốc Bách Hoa Ổ.

    Bách Hoa Ổ, Xích Trung uống rượu say bét nhè, hai chân bước lảo đảo, được người đỡ về phòng ngủ của hắn.

    Phòng ngủ của hắn vốn chính là phòng của Chiết Ngự Huân.

    Hắn đã sớm coi mình là chủ nhân Phủ châu rồi.

    Thế nhưng cái cảm giác thỏa mãn và đắc ý này chỉ kéo dài được bảy ngày.

    Hôm nay, thị vệ tâm phúc của hắn vừa ra ngoài dò la tin tức trở về.

    Hắn lúc này mới biết, mình bị người ta đùa giỡn như con khỉ/ Triều đình thật sự xuất binh rồi.

    Nhưng binh mã hôm nay vừa mới phát động tấn công Phủ châu, bọn họ cầm chiếu lệnh của triều định và tấu chương xin binh do chính tay Chiết Ngự Huân viết, nói Xích Trung hắn phản bội Chiết Ngự Huân, đầu nhập kẻ gian nịnh như Dương Hạo, kêu gọi trên dưới Phủ châu lập tức quy hàng triều đình, cùng thảo phạt Chiết Xích hai nhà phản nghịch.

    Bên ngoài hiện giờ đã rối như mớ bòng bong.

    Binh lính Chiết gia muốn chống cự ý chỉ triều đình, nhưng lại có thư tín do chính tay Chiết soái viết.

    Hơn nữa sứ giả triều chình và con trưởng của Chiết Ngự Huân - Chiết Duy Chính đích thân đến trước trận chiêu hàng.

    Quân lính Chiết gia lúc này căn bản chẳng thể phân rõ ai đúng ai sai nữa rồi.

    Dương gia quân lâm vào tình thế khó xử, bị bắt rút quân để chứng tỏ trong sạch.

    Đám người Nhậm Khanh Thư biết rõ triều đình tất có gian kế, nhưng phe triều đình lại có thư tín do chính tay đại soái và Chiết Duy Chính ra mặt, bọn họ căn bản không thể chống cự.

    Tình thế trước mắt thành ra cực kỳ khó xử, không biết nên theo ai.

    Mà Xích Trung ở Bách Hoa Ổ cũng biết, hắn đã lâm vào bước đường cùng rồi.

    Triều đình không dung được hắn, Chiết gia không dung được hắn, Dương Hạo cũng không dung được hắn.

    Bất kể là đạo nhân mã nào đánh tới phủ cốc, hắn đều chỉ có con đường chết.

    Hắn thậm chí còn không dám tuyên bố tin tức này với toàn quân.

    Nhưng cho dù như vậy, rất nhanh thôi, tất cả các tướng lãnh đều sẽ biết.

    Rồi ngay sau đó, tất cả binh lính cũng đều sẽ biết.

    Đến lúc đó, ai còn dám bước lên tuyệt lộ với hắn chứ?

    Hắn rất nhanh sẽ bị cô lập, đồng bọn xa lánh thôi.

    Xích Trung vừa nghĩ đến chỗ đau, không khỏi quát lớn một tiếng, hai tay xô hai tên thị vê ra, hét lên: "Cút, cút hết cho ta!

    Cút, cút, cút!"

    Hai tên thị vệ không hiểu vì sao tướng quân lại nổi cơn lôi đình, sợ quá vội vàng lui xuống.

    Xích Trung nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta không cam lòng, ta không cam lòng.

    Xích Trung ta há lại để mặc người định đoạt?

    Cả nhà Chiết gia đều chôn vùi trong tay ta, lão tử dù sao cũng chẳng quay đầu được nữa rồi.

    Hừ hừ...

    Ngày mai ta sẽ tự mình đi gặp Nhậm Khanh Thư, tố cáo cái bản mặt đáng ghê tởm của Triệu quan gia người cho tất cả cùng biết. nhất định... nhất định sẽ có người tin.."

    Hắn lảo đảo đi về phía trước vài bước, một cơn gió lạnh thổi tới, đột nhiên ôm lấy lan can bên hành lang, cúi đầu nôn thốc nôn tháo.

    Nôn thốc nôn tháo một hồi lâu, hắn bỗng nhiên giật mình, phát hiện có người tới gần.

    Hắn lập tức rút phắt bội kiếm, vung thanh bảo kiếm sắc bén do hoàng đế ngự tứ lên, hét lớn: "Ai?

    Đi ra cho ta?"

    "Hắc hắc hắc, tướng quân, là ta đây."

    Một người từ trong bóng hiện chậm rãi bước ra, hiện thân dưới ánh trăng mờ ảo.

    Xích Trung nheo mắt nhìn lại, lập tức nhận ra là doanh chỉ huy - Ngũ Duy, không khỏi thở hắt ra một hơi, run run chống cây kiếm xuống đất, liếc xéo hắn rồi nói: "Ngươi... ngươi không tuần thú doang trại quân đội.. mà đến đây làm gì?"

    Ngũ Duy cười khẩy, nói: "Đại nhân, binh mã triều đình tới rồi.

    Khốn cục của chúng ta được giải.

    Đại nhân hiện giờ chính là chủ nhân Phủ châu, tiết độ một phương rồi.

    Đại nhận làm sao lại buồn bực không vui chứ?"

    Xích Trung nghe xong, cười ha ha nói: " Không sai, không sai, binh mã triều đình đến rồi... khốn cục của chúng ta....

    đượcgiải... ha ha ha."

    Hắn cười mà như khóc, giống như tiếng cú rúc trong đêm, dọa cho mấy con chim nhỏ sợ hãi bay tán loạn.

    Ngũ Duy hơi cau mày, nói: "Đại nhân, đêm dài lại lạnh, nên sớm trở về phòng nghỉ đi.

    Ha ha, trong phòng của đại nhân, mạt tướng đã an bài cho đại nhân một diệu nhân để giải sầu tịch mịch rồi.

    Nếu đại nhân thích, tối nay cứ ngủ lại với nàng đi.

    Chuyện này chỉ có một mình mạt tướng biết, nên không ai biết được đâu.

    Đại nhân chính chiến vất vả, thỉnh thoảng cũng phải phóng túng một phen, không cần làm khổ bản thân như vậy...."

    Nói xong, hắn liền bước tới dìu Xích Trung.

    Xích Trung gạt ra, quát: "Tránh ra, ta... ta không sao.

    Bản tướng quân còn chưa già, không ... không cần người đỡ."

    Hắn rút thanh lợi kiếm sáng loáng lên, lảo đỏa bước về phía phòng ngủ của mình, miệng lẩm bẩm: "A.. không sai. không thể quá... quá đày ải mình được.

    Ồ... diệu nhân, diệu nhân..."

    Ngũ Duy dừng lại cước bộ, nhìn bóng lưng Xích Trung, cười âm hiểm, sau đó lại tiến vào trong bóng đêm.

    Xích Trung chân thấp chân cao, loạng choạng xông vào trong phòng.

    Trong phòng đã thắp đèn từ trước, Xích Trung quẳng thanh lợi kiếm lên mặt bàn, cầm ấm trà lên tu ừng tực, mắt say lờ đờ đảo qua, lúc này mới phát hiện bên giường có một thiếu nữ trẻ tuổi.

    Tuổi tác thì trẻ măng, nhưng kiểu tóc lại búi theo kiểu phụ nhân, lông mày tựa xuân sơn, sóng mắt tựa thu thủy, tựa hồ thấy hắn tiến vào mới từ trên giường đứng lên, nép mình trốn bên giường, len lén nhìn hắn, vẻ mặt sợ hãi, giống như một con thỏ nhỏ nhắn đáng yêu.

    Xích Trung ngẩn ra, chỉ vào tiểu phụ nhân, lớn giọng hỏi: "Ngươi... người là ai?

    Tên gì?"

    Tiểu phụ nhân kia khiếp sợ nói: "Ta... ta họ Lý.. là thiếp của Chiết thiếu tướng quân..."

    Xích Trung đập bàn rầm một cái, cầm lấy thanh trường kiếm, lảo đảo chĩa về phía nàng quát: "Lão tử hỏi tên ngươi, ngươi run rẩy cái gì.

    Có phải ngươi cũng muốn lừa gạt lão tử phải không?

    Ngươi cũng muốn phản bội lão tử có phải không?

    Ngươi.. người muốn hại ta ư?"

    Tiểu phụ nhân thấy trường kiếm chĩa trước ngực, sợ đến hồn phi phách tán, run giọng nói: "Thiếp thân.. thiếp thân chỉ có một cái nhũ danh thôi. gọi là Tiểu Mị...."

    Xích Trung vỗ trán một cái, đột nhiên tỉnh táo lại một ít: "A, ta biết ngươi, ngươi.. ngươi nấu ăn rất khéo, ngươi là nữ nhi của chưởng quỹ Tiểu Phàn lâu. ha ha, ta rất thích.

    Ủa, ngươi... ngươi ở đây làm gì?"

    Thân thể Tiểu Mị run lên nói: "Là... là tướng quân đại nhân phái người bắt ta tới đây...bắt tới đây, muốn thiếp .... thiếp... thiếp thân hầu hạ tướng quân...."

    "Ồ?"

    Xích Trung quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, chỉ thấy tiểu phụ nhân năm nay mới mười ba tuổi, dáng mảnh eo thon, làn da láng mịn, mái tóc mềm mại... toàn bộ đều rất mê người, nhất là nàng còn rất nhỏ tuổi... cái loại hương vị non nót, tươi mát, quyến rũ này thật khiến người ta phải thèm thuồng.

    Ánh mắt Xích Trung dần chuyển thành dâm tà.

    Hắn từng muốn cố gắng trở thành một đại nhân vật mà mọi người kính ngưỡng, làm một đại tướng quân mà trên dưới Phủ châu đều yêu mến.

    Chỉ là tất cả đều đã tan vỡ rồi.

    Trừ rượu ngon, đại khái cũng chỉ có tiểu mỹ nahan này là hắn có thể tranh thủ, có thể hưởng dụng thôi.

    Còn cái gì đâu? còn cái gì đâu...?

    "Choang" một tiếng, thanh trường kiếm nằm lăn lóc dưới đất, thanh bảo kiếm quan gia ngự tứ kia đã bị hắn đạp dưới chân rồi.

    Hắn nhảo tới, hai tay tách ra, xoẹt một tiếng..

    đã xé tan áo khoác ngoài của Tiểu Mị thành hai mảnh, để lộ ra chiếc áo ngực của tiểu mỹ nhân, da thịt hồng hào ngồn ngộn, mịn màng như tuyết, mê người đến cực hạn.

    Xích Trung nuốt nước miếng ừng ực, vội vàng ôm chầm lấy nàng, theo tiếng thét chói tai của tiểu phụ nhân, cùng nhau ngã xuống giường.

    Những tiếng xoạt xoạt không ngừng vang lên, mảnh quần áo bay tứ tưng.

    Tiểu phụ nhân thét chói tai, bị lột sạch quần áo, chẳng khác nào một con cừu non chờ làm thịt.

    Xích Trung nghiến răng nghiến lợi nhào tới, tựa như gặp phải sinh tử cừu địch, ra sức tiến vào, tiểu phụ nhân rên rỉ, đau đến gần như ngất đi, Xích Trung lại càng điên cuồng tấn công.

    Màn gấm lay động, tiếng kẽo kẹt vang lên, cùng với tiếng hô hấp ồ ồ của hắn, một tượng khó coi đang diễn ra trong phòng.

    Hô hấp của Xích Trung càng lúc càng trở nên dồn dập, mắt thấy sắp leo được được đỉnh phong cực lạc, một thân ảnh nhanh nhẹn đột nhiên xông vào.

    Xích Trung đang lâm vào thời khắc mấu chốt, sung sướng đến tận xương, muốn ngừng cũng không ngừng được.

    Người nọ xông tới phía sau lại càng không nói nhiều, một đao chém xuống, một cái đầu lâu lập tức bay ra ngoài.

    Tiểu phụ nhân bị máu nóng phun đầy mặt, nhịn không được hết ầm lên một tiếng, người nọ cầm đao mà đứng, quay mặt về phía đám thị vệ đang xông tới, hét lớn: "Xích Trung phản bộ chủ thượng, hãm hiếp chủ thiếp, tội không thể tha.

    Ngũ Duy thân là nam nhi, há lại đi làm bạn với lũ phản nghịch.

    Nay ta lấy tính mạng của hắn, chúng tướng sĩ muốn theo bọn phản nghịch, hay nguyện theo bản quan bỏ gian tà theo chính nghĩa?"

    Ban đên, nam thành Phủ cốc, chúng văn võ tập hợp trong phủ Nhậm Khanh Thư, nghị luận mãi mà không quyết định được.

    Trong đình viện, bọn thị vệ giơ cao đuốc, khiến cho đình viện sáng rõ như ban ngày, mà lòng mọi người cũng như bó đuốc kia, nóng nảy không yên.

    Triệu Quang Nhĩa đã khống chế cả nhà Chiết gia, bởi vậy nắm được dư luận thiên hạ.

    Thân là một đế vương, hắn tất nhiên phải có cái cớ để giải thích với thần tử và con dân của mình.

    Còn đối với quân Phủ châu mà nói, tình thế hiện giờ thật sự là tiến thối lưỡng nan.

    Bọn họ đương nhiên biết Chiết soái không thể nào bỏ chạy tới tận Biện Lương cầu binh cứu viện được.

    Chiết Duy Chính xuất hiện, chỉ sợ là người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, chỉ là chủ công ở trong tay người ta, Chiết gia quân nên làm sao bây giờ?

    Hàng thì không cam lòng, chiến thì không có lý lẽ, đám quan viên lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, trái phải đều khó.

    Đúng lúc này, chỉ huy sứ Mã Tông Cường vội vã đi tới, nói nhỏ vào tai Nhậm Khanh Thư mấy câu, Nhậm Khanh Thư vỗng nhiên đứng lên, vội vàng quát: "Nàng ở nơi nào?"

    "Đang đón nàng tiến vào phủ"

    Nhậm Khanh Thư vội vã chạy ra ngoài, chúng văn võ ù ù cạc cạc, đều không hẹn mà cùng chayj theo.

    Mọi người vừa đi tới trong viện thì thấy trung môn mở rộng, một đám thị vệ cầm đuốc, quây quanh một chiếc xe ngựa tiến vào, trên xe là một thiếu nữ áo đen, mặt trắng như tuyết, thần lạnh tựa băng.

    Nhậm Khanh Thư vừa thấy, vừa kinh vừa hỉ, bỗng nhiên quỳ phục xuống đất, hô lớn: "Ngũ công tử, ngươi đã trở lại!"

    Chương 19: Báo Mẹ Xinh Đẹp

    Chuyển vận sứ phủ của Nhâm Khanh Thư tạm thời làm soái đường.

    Chiết Tử Du lẳng lặng ngồi ở trên, nhìn quan võ quan văn đi thành hàng vào.

    Nàng vẫn mặc huyền y, da trắng như tuyết, gương mặt có chút tái nhợt tiều tụy nói không nên lời, song đôi mắt lại bừng sáng, tựa như một con hắc báo bị thương, nhắm lúc nhảy lên đả thương người ta.

    Trên đường yên ắng, chỉ có tiếng bước chân đi rất nhanh, đến tiếng động cũng không nghe thấy, các quan văn võ quan trọng của Phủ Châu đều đến cả lần lượt ngồi sang hai bên, dáng vẻ nghiêm nghị, Chiết gia đã đến thời khắc then chốt sinh tử tồn vong, tính mệnh của họ, tiền đồ số làm quan đã đến lúc gặp nguy hiểm nhất, mỗi người ai nấy đều lo lắng, sự xuất hiện của Chiết Tử Du mang lại ánh sáng rạng đông cho hắn.

    Cho dù là chức cao đến mấy vào, hay là những bậc hư danh của Phủ Châu sĩ nhân vật đi vào đại đường, Chiết Tử Du ngồi phía trước có chiếc bàn.

    Ngồi đó bất động tựa hồ còn to hơn cả huynh trưởng của nàng, đám quan viên này đều biết chân ngũ công tử bị thương, không ai lộ vẻ không vui, huống hồ lúc này, tâm lý của họ đã đặt ở đại sự Phủ Châu.

    Trúc Vận ngày đó dẫn nhân mã Thổ Phiên xong, quả nhiên giảm bớt thủ tiêu quan, nhưng Chiết Tử Du không lập sấm quan luôn, nàng bỗng nhiên nghĩ đến, quân địch cũng không phải là ngốc nghếch, nếu như Trúc Vận vừa hiện thân dẫn đại đội nhân mã, bản thân lập tức sấm quan, người Thổ Phiên vị tất sẽ không ý thức được đây là điệu hổ ly sơn, cuối cùng ngọc tỷ truyền quốc, trong dã tâm thực lực là của quý không thể kháng cự, nếu như phá vây, sợ rằng Trúc Vận mạo hiểm một phen sẽ bị uổng phí.

    Chiết Tử Du kiên nhẫn ẩn nấp, dựa vào chỗ thức uống và thịt khô đã chuẩn bị sẵn, chờ đợi đến sáng sớm hôm sau, lựa chọn quan ải khác, lúc này mới nhân lúc trời sáng sương mù dày đặc và sấm quan yên lặng, như vậy, nàng vẫn làm kinh động thủ quân, thủ quân phái thủ đội truy sát, trong rừng mật và các tay cung giằng co nhau, võ nghệ của cá nhân đơn thuần là không đủ, Chiết Tử Du đem toàn bộ lực lượng chém giết mấy tên binh Thổ Phiên đuổi gần, sau đó né tên, trượt chân ngã nhào xuống vách núi, lúc đó đã tránh được sự truy bắt của địch, song một chân đã bị gãy.

    Chiết Tử Du được tin truy binh tìm đến chỗ nàng, nhịn đau nâng xương đùi, rồi cột vào nhánh cây để nắn lại xương đùi cho đúng chỗ, sau đó tìm một đôi nạng, sau mấy ngày mới tìm được lối ra rừng rậm, gặp hộ săn bắn trong núi.

    Chiết Tử Du nghe ngóng nhà săn bắn này mới biết trước núi không xa là Hà Mô Trại, bên phải của Hà Mô Trại không phải hà tây, nói cách khác khi nàng trốn khỏi truy binh, ở trong rừng rậm bị mất phương hướng, nàng đi vòng quanh cuối cùng lại vòng về chỗ lũng hữu/bên phải núi.

    May cho nàng là lúc này Trúc Vận đã thu hút được toàn bộ sức chú ý của thượng ba thiên thành công, truy binh trước chặn sau đuổi bị Trúc Vận thu hút đi về phía tây, tiêu quan đi đường hướng đông loại bỏ tất số nhân mã, cho dù như vậy, Chiết Tử Du vẫn vô cùng cẩn thận, nàng trốn mấy ngày nghe ngóng hộ gia đình nọ, nghe ngóng được đạo nọ vào thành đã vô cùng an toàn, lúc này mới lấy tiền đưa cho hộ săn bắn kia mướn chiếc xe đưa nàng vào thành.

    Hộ săn bắn nọ theo lời Trúc Vận dặn dò, đi vòng qua Hà Mô Trại và đưa nàng vào thành, vì hộ săn bắn chưa bao giờ rời khỏi nhà trong bán kính một trăm dặm, khi đến đây cho dù Chiết Tử Du đưa bao nhiêu tiền chăn nữa cũng không dám đi tiếp, Chiết Tử Du bất đắc dĩ đành phải để hắn trở về, còn mình trước tiên phải tìm được chỗ nghỉ ngơi.

    Chân gãy không thể ngày một ngày hai mà khỏi được, nhưng Chiết Tử Du sốt ruột, không chần chừ liền itmf một phòng trọ, kết giao với ông chủ, để hắn giúp mình nghĩ cách.

    Mấy ngày trôi qua, vị chủ khách điếm nghe ngóng được có một hộ thương nhân cần vận chuyển hàng hóa tới Trung Nguyên, thương nhân đó là người bản địa thông thuộc nơi này, gia cảnh giàu có, trượng nghĩa vô cùng, là thương nhân đứng đắn liền chạy lại báo cho Chiết Tử Du biết, Chiết Tử Du thông qua người chủ của khác điếm có được sự liên lạc với thương nhân đó, giả xưng mình là cháu gái của chủ quán khách điếm, để một khoản tiền nhờ thương nhân nọ chăm sóc đi theo đoàn thương nhân về hướng đông.

    Cứ như vậy, Chiết Tử Du đi theo đoàn thương nhân đi về phía đông.

    Khi đén Định Hồ thành, nơi này có một trạm thông tin của Chiết gia, công khai thân phận là một nhà tạp hóa, Chiết Tử Du lúc này rời khỏi đội ngũ thương gia, họ tống về hướng bắc, chạy tới Phủ Châu gần nhất.

    Nàng còn chưa tới địa phận Phủ Châu thì nghe thấy tin Xích Trung tạo phản, chiếm lấy Bách Hoa Ổ, tin tức lan truyền trên phố, người người nói ra nói vào khó phân biệt được thật giả.

    Chiết Tử Du vừa sững sờ vừa tức giận, lúc này tin đồn tung khắp nơi, Chiết Tử Du không biết các lộ binh mã của đạo Phủ Châu có phải bị triều đình thu mua hay không, lúc này trên đường không dám lộ thân phận chỉ chạy thẳng đến phủ cốc.

    Hôm nay, vào thời khắc quan trọng cuối cùng nàng lại quay trở về kịp thời.

    Trước khi triệu tập toàn bộ quan văn võ quan trọng lại, Nhâm Khanh Thư đã thông báo toàn bộ tin tức cho Chiết Tử Du biết, trong đó đương nhiên cũng bao gồm cả chuyện Chiết Ngự Huân bị điên, từng gào hiến Phủ Châu cho triều đình, rồi tin muốn làm Chiết Lan vương.

    Các nước Thục, Đường, Hán, Kinh, Hồ bị triều đình bình định, các vua kia chẳng qua chỉ là một viên tướng, thêm một hầu tước mà thôi.

    Đại tống hiện giờ người đắc phong vương chỉ có một, đó chính là Ngô việt vương Tiền Xúc.

    Txuc luôn luôn tỏ ra cung kính với Tống quốc, lại còn là quốc quân chủ động xưng hàng, lúc này bị Triệu Quang Nghĩa phong cho làm Hoài Hải quốc vương.

    Chiết Ngự Huân tướng soái lãnh thổ không bằng ngô việt, thực lực đất nước không bằng ngô việt, hơn nữa về cơ bản cũng không phải là quốc quân một nước, chỉ là sớm đã có danh nghĩa quy thuận Tống quốc, dựa vào sự thừa nhận Triệu Khuông Dận đối với phụ thân hắn luôn được hưởng quyền trọng đại tự chủ của một vị tiết độ sứ.

    Trần Hồng Tiến của Mân Nam cũng giống với hoàn cảnh của hắn, quyền vị cũng giống vậy, sau khi chủ động hàng Tống cũng không phong một chức thái ư, chương sự như vậy, xem ra, không đến ngày trí sĩ về hưu sẽ không gia tước, đến lúc đó nhiều lắm cấp cái công tước, để cho hắn mở mày mở mặt, về nhà dưỡng lão là được, Chiết Ngự Huân có đức có năng lực gì mà muốn xưng vương?

    Vì vậy, trong tin đồn mới nói hắn đã điên, cho nên mới cuồng ngôn.

    Trên dưới Phủ Châu đều không tin với tin đồn này, nhưng sau khi Chiết Tử Du nghe nói lại biết huynh trưởng tung tin này với mình, an bài hậu sự.

    Chiết Ngự Huân là chủ nhân của Chiết gia, đề cập tới đường đi đại sự của tộc mình, nếu như không có thái độ của vị tộc trưởng này thì coi như muội muội của hắn Chiết Tử Du cũng không thể tự tiện lên làm chủ, giờ nghe lời này của huynh trưởng, nàng đã hiểu ý đồ của huynh trưởng, đối với sự chuẩn bị của Phủ Châu, trong lòng nàng đã hiểu thấu.

    Mọi người đều tập trung đủ cả, Chiết Tử Du mặt trầm, đôi mắt khẽ đảo qua một lượt, hình ảnh các quan văn võ đều được thu vào tầm mắt của nàng, hắng giọng nói: “Chư vị, Vân Trung Chiết gia thế cư đã tồn tại hai trăm năm, giờ gặp nguy hiểm, là Chiết gia ta hai trăm năm trước, giờ gặp nguy.

    Triều đình có mưu đồ chiếm Phủ Châu ta vậy, giờ họ đã mua chuộc được Xích Trung, dùng thế lực bắt ép cả nhà Chiết gia ta, tìm cái lý do để Hoàng đế xuất xứ…”

    “Giờ đại quân triều đình nguy cấp, nếu như để cho triều đình gian kế hại, vân trung Chiết gia ta đương nhiên sẽ bị xóa sổ, các vị cũng sẽ tan thành mây khói theo Chiết gia ta, không cần kể thêm cũng có thể tưởng tượng nổi.

    Song, Triệu Quan Gia tuy hiệp thái sơn chèn ép đáng tiếc Chiết Tử Du ta đã về, Chiết gia ta cũng không còn là quả trứng gà không chịu nổi một kích nữa, Chiết gia, sẽ không đổ”.

    Các quan văn võ nín thở không chớp mắt nhìn Chiết Tử Du, khẩu khí Chiết Tử Du trầm xuống: “Chư vị theo phụ huynh ta bao năm nay, cũng là huynh trưởng thúc bá của Chiết Tử Du ta, Chiết Tử Du trước lễ hậu binh, giờ ở đây trước tiên cần phải nói rõ với các bậc tiền bối nếu như triều đình có là địch thủ, khả năng này có thể nghĩ đến, nếu như tự lo đường ra, không muốn tiến thối cộng hưởng với Chiết gia ta thì cũng là lẽ thường tình thôi, ngươi có thể giờ có thể đi ra tòa phủ đệ này, cho dù người đầu hàng triều đình cam chịu thân trâu ngựa cũng được, hoặc là ở ẩn cũng được, Chiết Tử Du chắc chắn sẽ không gây khó dễ, song…”

    Chiết Tử Du đổi khẩu khí, nói: “Nếu để cho ngươi đi, ngươi không đi, ở lại, chần chừ, hai mặt, khi đó bị ta phát hiện, đừng trách Chiết Tử Du ta không nể tình”.

    Các văn võ dưới đường chắp tay nói: “Chúng ta nguyện nghe lệnh của ngũ công tử, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu với Chiết gia”.

    Chiết Tử Du khẽ nhướn mày, hất cao giọng nói: “Được.

    Nếu như vậy, Chiết Tử Du ta đây cảm tạ chư vị.

    Chư vị, dụng tâm của triều đình quá rõ ràng rồi, thế thì không tiếc gì cả, không từ thủ đoạn nào để chiếm lấy Phủ Châu ta.

    Vương Kế Ân điều An Lợi quân, Long Đức quân vây khốn Trình Thế Hùng của Quảng Nguyên rồi lại dãn Ninh Hoa quân, Tấn Ninh quân, Bình Định quân, Uy Thắng quân tấn công Phủ Châu ta, rồi lại huy quân tấn công không ngừng.

    Tuy Châu Lý Phi Thọ tạm thời tuy không có động tĩnh gì, nhưng triều đình sẽ không cần họ, họ cũng sẽ không ngồi đó mà để cơ hội tuột khỏi tay.

    Đây cũng là chiếc gai trong mắt chúng ta.

    Phòng tuyến của Phủ Châu Chiết gia ta không kịp thời ứng phó để mất đi mấy quan ải quan trọng, lúc này đã vỡ nát, thủ không thể thủ, minh hữu duy nhất của chúng ta Dương Hạo đại soái lúc này lại đang trên đường tây chinh, nếu như muốn hắn viện quân thì chẳng khác nào nước xa không cứu được lửa gần, vì vậy, ta áp dụng cách thế này: Thứ nhất, lập tức công khai cho toàn thiên hạ biết được hành vi ghê tởm của triều đình chiếm đoạt Phủ Châu ta, hành động này tất sẽ được ủng hộ về phe chính nghĩa, nhưng triều đình thế lực lớn, lần này đối chọi với triều đình, mất nhiều hơn được đây”.

    Nhâm Khanh Thư nghe đến đây không nhịn được chen lời nói: “Ngũ công tử công khai bộ mặt xấu xa của triều đình, sợ rằng triều đình sẽ chẳng kiêng nể gì.

    Theo ý thuộc hạ thì chúng ta chi bằng công khai ngũ công tử đã khống chế được tin tức địa bàn Phủ Châu, dốc toàn lực bình ổn chiến loạn của Bách Hoa Ổ Xích Trung, khi triều đình đánh lại nhưng bị Chiết soái mời ngụy trang quân bình định, chiến loạn Phủ Châu đã bình yên, triều đình còn có cớ gì mà xuất binh”.

    Lập tức có người gật gù hưởng ứng.

    Chiết Tử Du cười nhạt nói: “Nhâm thúc thúc, lưỡi đao nhọn của Triệu Quang Nghĩa đã rõ, nó được nhét vào vỏ còn phát hiện ra được ư?

    Phủ Châu này, hắn thèm nhỏ rãi đã lâu, giờ miếng thịt béo đã ở miệng, hắn dễ dàng triệt binh ư?

    Người của Chiết gia ta đều nằm trong tay hắn, hắn muốn tìm cớ gì đó chẳng lẽ không tìm được ư?

    Diễn xuất của buổi kịch này thế nào không phải do triều đình định đoạt sao?”

    Mặt nàng nghiêm nghị nhìn mọi người, trầm giọng nói: “Cho dù giờ chúng ta làm thế nào đi chăng nữa, triều đình đều sẽ tìm ra một lý do nào đó để tiếp tục tấn công Phủ Châu, mà đối với quân Phủ Châu ta mà nói, triều đình căn cứ vào bức thư của huynh trưởng ta và người cháu Duy Tín của ta làm con tin, nếu lúc này chúng ta vẫn che giấu, lấp liếm, không công khai hành tung xấu xa của triều đình, triều đình sẽ đục nước béo cò, chỉ hươu là ngựa, trong muôn vàn thủ đoạn, các lộ binh Phủ Châu ta làm sao phân rõ được địch ta?

    Cảnh đao binh, việc đã nguy cấp đến chân rồi, lửa cháy đến chân mày rồi, chúng ta nên chiến hay không đây?

    Nếu chiến lấy danh nghĩa gì mà chiến với triều đình đây?”

    Nhâm Khanh Thư nhíu hai hàng mày, nặng nề gật đầu.

    Chiết Tử Du lại nói: “Thứ nữa, mưu đồ của triều đình đã có động, mà cơ hội của ta đã mất, Bách Hoa Ổ là nơi quan trọng của Phủ Châu giờ nằm trong tay Xích Trung, còn phòng tuyến vòng ngoài Phủ Châu do các lộ binh tướng không rõ cho nên đã để tuột thời cơ, thất thủ mấy nơi quan ải trọng yếu, toàn bộ phòng tuyến đã có trăm ngàn lỗ hở, các nơi quan ải, phong toại, làng đã bị cắt đứt liên hệ, ở tình hình như thế này, bộ đội tuyến đầu của các tự là địch chỉ có thể bị binh mã triều đình đánh cho một nhát là toi.

    Bởi vậy, ta quyết định, lệnh cho Trình Thế Hùng bỏ qua Quảng Nguyên, trước khi viện quân của triều đình đến, lập tức phải phá được vây lấy lại Phủ Châu, nếu không thì, Quảng Nguyên cô độc đợi viện quân triều đình đến, Quảng Nguyên tất sẽ thất thủ.

    Ngoài ra, quan ải, phong toại, làng ngoại tuyến nhất của Phủ Châu đã bị binh mã triều đình cắt mất liên hệ, mấy lộ binh mã từng người tự chiến, cần nhanh chóng thu hẹp, xung quanh phủ cốc cấu thành hai phòng tuyến.

    Thứ ba, tập trung quân đội nội tuyến, dốc toàn lực giải quyết nhân mã Xích Trung ở Bách Hoa Ổ, ổn định nội bộ, không nghe bất kỳ cớ gì của triều đình.

    Thứ tư, lập tức liên hệ với Dương soái viễn chinh tây vực, triều đình tây tiến, ngoài việc của Phủ Châu ta, hai nhà Chiết Dương vui buồn có nhau, có họa cùng chịu, cho nên phương sách quan trọng này cần phải được sự thống nhất của hai nhà Chiết Dương.

    Thứ năm, lập tức liên lạc nhanh với Dương Kế Nghiệp Lân Châu.

    Ta nói cần công khai hành vi xấu xa của triều đình, đây cũng là một nguyên nhân, nếu chúng ta vẫn lấp liếm, che giấu thì chân tướng không được công khai ra, lân châu sẽ không có lý do mà viện quân, như vậy sẽ trúng kế tan rã của triều đình, tiêu diệt từng gian kế một.

    Hai nhà lân phủ xét về mặt địa lý như môi với răng, hai nhà không thể mất một, không thể không giữ, cho nên hai nhà cần hiệp sức đồng tâm đồng lòng tiêu diệt kẻ thù.

    Thứ sáu…”

    Chiết Tử Du chậm rãi nói, cho thấy nên ứng biến thế nào, sau khi nàng nói xong hết kế hoạch của mình, liền hỏi các văn võ bá quan: “Đây là kế hoạch của Tử Du, chư vị xem xét xem có ý kiến gì không?”

    Đô chỉ huy sứ Mã Tông Cường bước ra một bước, nói: “Ngũ công tử, mạt towngs còn có một băn khoăn là, chúng ta công khai đối nghịch với triều đình như vậy đã gọi là phản nghịch rồi, nói như vậy, Chiết soái còn nằm trong tay triều đình, an nguy của họ…tính sao đây?”

    Chiết Tử Du nhướn hai hàng lông mày, cười nhạt nói: “Sự an toàn của nhà Chiết gia…hừ hừ…chúng ta cần phải càng trở nên hung dữ, đánh cho triều đình một trận thì trên dưới Chiết gia ta mới có thể càng thêm an toàn, hiểu không?”

    Mã Tông Cường tỉnh ngộ, hai tay Chiết Tử Du để trên bàn, chậm rãi đứng lên, các văn võ quan trong đường không hẹn mà cùng đứng dậy, Chiết Tử Du nhìn quanh một lượt, con ngươi tràn ngập sát khí, tuyên bố: “Cuối cùng, ta xin sửa đổi câu nói của Mã chỉ huy: Từ giờ trở đi, chúng ta không phải là phản loạn, mà là thực sự phản rồi”.

    Tuy Châu, thứ sử phủ yên lặng hai năm đã lâu giờ bỗng nhiên có chuông vang lên.

    Mấy năm nay Tuy Châu dưới sự áp bức của hai châu Lân Phủ, Tuy Châu bị tơi tả, người đói la liệt khắp nơi, nó gần như biến thành một tòa tử thành, trong tòa thành này, duy chỉ có năm người tòng quân, còn có thể có cơm mà ăn, cho nên dân chúng Tuy Châu được tòng quân, ngay cả người già trẻ nhỏ, Tuy Châu lúc này sợ không có đến đội quân trên bốn vạn.

    Lý Kế Quân xem binh sĩ càng nhiều càng tốt, chỉ cần giương cung, khiêng được thương phần lớn đều chiêu nạp vào, lương thực dự trữ trong phủ kho đã cạn, dã phân hết cho các nhà giàu, tất cả vàng bạc châu báu đều cầm ra buôn lậu đổi lấy lương thực, ưu tiên cung ứng quân đội.

    Lương thực ngày một thiếu thốn, nếu như không phải triều đình mua chuộc thành công Xích Trung, phát động tập kích với Phủ Châu, Tuy Châu thực sự là không thể kiên trì nổi nữa.

    “Các vị tướng quân, Tuy Châu chúng ta khốn khó chịu đựng đã hai năm rồi, giờ…cuối cùng cũng có ngày nổi danh”.

    Lý Kế Quân hưng phấn nói với các vị tướng lĩnh.

    Tin triều đình xuất binh chiếm Phủ Châu, ngoài mấy tướng lĩnh thân tín của hắn ra, tất cả những người khác đều không biết gì, lúc này nghe Lý Kế Quân nói vậy, mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn hắn.

    Hơn hai năm chịu mọi sự dày vò thống khổ đã khiến cho Lý Kế Quân có thay đổi rất lớn.

    Vẻ ngoài của hắn không có gì khác so với trước đây, nhưng khí chất đã vững vàng hơn rất nhiều, trước đây thần thái của hắn vô hồn, tính tình thì thô tục cuồng ngạo, mà nay, hắn cho dù có nhìn về phía ai, thì đôi mắt của hắn long lanh hung tợn như quỷ, gặp chuyện gì cũng rất bình tĩnh.

    Chương 20: Tử chiến tới cùng

    Hắn mỉm cười, lúc này mới nói các tướng lĩnh tin cực độ bế tắc, đã lâm vào tuyệt vọng: “Chư vị, đại thù của chúng ta là Dương Hạo, cấu kết với Xích Trung ttxuyen, mưu đồ chiếm phủ cốc, sự việc bại lộ, liên minh hai nhà Chiết dương đã tan thành tro bụi, Chiết Ngự Huân Phủ Châu chạy trốn tới kinh sư, xin Triệu quan gia quân bình định.

    GIờ Triệu Quan Gia đã tập trung điều động sáu lộ đại quân, binh phạt Phủ Châu, rồi phái Phan Mỹ thống lĩnh năm vạn đại quân, giờ đang trên đường đến, hắc hắc, triều đình và Dương Hạo, cuối cùng đã phải dậy rồi”.

    Các tướng lĩnh vừa nghe không khỏi xôn xao, rùng người, Lý Kế Quân lại nói: “Các ngươi cho rằng bổn quan chí khí tiêu ma, hai năm nay chỉ sống khổ mơ chết ư?

    Hia năm nay, bổn quan cũng bí mật liên hệ với triều đình, lần này triều đình phát binh tấn công Phủ Châu, bổn quan cũng theo lệnh của triều đình, bổn quan sẽ tập kích bất ngờ Phủ Châu, làn cho đầu đuôi Dương gia kkhoong được chiếu cố, tạo cơ hội cho Phan Mỹ đánh hai châu Lân Phủ”.

    Doanh chỉ huy sứ Tiếu Phong Hàn mừng rỡ nói: “Đại nhân, nếu như chúng ta đoạt được Ngân Châu lại, kiên thành thôi cũng đã có chỗ đứng, tây bắng lấy người Khương Đảng Hạng ta làm chủ, triều đình muốn khống chế tây bắc, cần nâng đỡ một thủ lĩnh có thể được các bộ người khương tiếp nhận.

    Dương Hạo vừa lật, còn cáo ai có tư cách hơn đại nhân ngài, được sự giúp đỡ của triều đình, Dương Hạo và Chiết Ngự Huân lại suy sụp nữa, tây bắc này, định nan ngũ châu này nhất định có thể về tay đại nhân”.

    Các tướng lĩnh dưới quyền Lý Kế Quân ngoài Sở Vân Thiên có ý kiến có ích ra, tất cả những thân tín mà trong hai năm Lý Kế Quân đề bạt có phó tướng Tiếu Phong Hàn là đội trưởng thị vệ của Lý Kế Quân, đề bạt làm doanh chỉ huy sứ.

    Nghe Tiếu Phong Hàn nói xong, Lý Kế Quân nói: “Phong Hàn, điều ngươi nghĩ thực đơn giản”.

    Tiếu Phong Hàn ngây người, kinh ngạc nói: “Đại nhân, thuộc hạ nói có gì không phải sao?”

    “Đương nhiên không đúng”.

    Lý Kế Quân tỳ vào bàn, mãn nguyện nhìn chúng tướng kính cẩn đứng trước bàn, trầm giọng nói: “Triều đình sở dĩ luôn không thể khống chế tây bắc trong tay chính là vì tây bắc ta tự thành nhất cách, kẻ làm tướng nắm quyền sinh sát trong tay, nghiễm nhiên trở thành chư hầu một phương.

    Mà giờ triều đình có cơ hội tiến quân tây bắc, thế nào cũng phải tan rã, há lại để lãnh thổ và con dân trong tay mình trao cho người khác ư?

    Hừ hừ, tất cả các đời Hoàng đế từ xưa tới nay còn có ai cầm giữ quân quyền như Triệu Quan Gia hắn đây?”

    Tiếu Phong Hàn vâng vâng dạ dạ đồng ý, Lý Kế Quân chớp chớp mắt, cười dữ tợn nói: “Nếu như thực lực của chúng ta đủ mạnh, nếu như triều đình không nuốt nổi miếng mồi ngon tây bắc này, bình định được chiến loạn tây châu, thì…Quan Gia mới cam tâm tình nguyện chăm sóc một người, đưa ra kế sách ràng buộc với tây bắc.

    Điều mà chúng ta cần làm hiện giờ chính là nghĩ cách rút củi trong lửa, chiếm được cơ hội này”.

    Hành vương tư mã Ngô hỏa hỏa cũng là một tướng lĩnh được Lý Kế Quân đề bạt, nghe vậy lớn tiếng nói: “Con mẹ nó chứ, trong hai năm qua ở cái thành Tuy Châu này, sống không giống sống, mà chết không giống chết, thuộc hạ sớm đã nhẫn nhịn đủ rồi.

    Đại nhân, thuộc hạ là người thô tục, không hiểu được sự tình quanh co, ngài nói phải làm thế nào thì chúng tôi sẽ làm vậy thôi.

    Lý Kế Quân mỉm cười nói: “Ý của bổn quan là…chúng ta tấn công ngân châu như này, nửa đường đổi hướng chiếm lấy hạ châu.

    Đoạt về mảnh đất Lý Thị ta.

    Chư vị đều biết, ý của hạ châu đối với người Khương Đảng Hạng ta thế nào, hạ châu đối với người Khương hạ châu giống như lô châu đối với mảnh đất thánh tây bắc tăng lữ vậy.

    Chỉ cần chúng ta đoạt được hạ châu, Dương Hạo đã đắc tội triều đình, quân địch lớn nhất của hắn dưới cây lại mất đi hạ châu thành một con chó nhà có tang, dã lợi, tế phong với các tộc trưởng há không thể suy nghĩ vận mệnh tiền đồ của tộc mình?

    Đến khi đó, họ chỉ rơi rụng quay đầu lại, trung thành với chúng ta…hắc hắc”.

    Biệt giá tòng sự ngô mặt nhăn nhó, không nhịn được nói: “Đại nhân, hạ châu quan trọng như thế nào chúng ta đều biết, Dương Hạo đương nhiên cũng biết, chỉ sợ..hạ châu sẽ khó đánh hơn cả Ngân Châu ấy?”

    Lý Kế Quân lườm hắn, cắn răng nghiến lợi nói: “Hạ châu giờ không ở hạ châu, dã tâm hắn như vậy muốn tống nhất Hà tây.

    Đã dẫn một lộ binh giết hướng ngọc môn quan rồi, cam châu Hồi Hất binh cường mã tráng không dễ đối phó, Dương Hạo phải vòng qua cam châu

    Hắc hắc, cùng với chiến sự, lương thảo của hắn tiếp tế sẽ bị ngắt quãng, đương lúc lòng quân Dương Hạo đại loạn, trong lúc vội vã ngươi cho rằng cam châu hhat sẽ bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này ư?

    Ngươi cho rằng Quy Nghĩa quân sẽ bỏ qua cơ hội này?

    Tất cả truy binh, trước có cường địch, Dương Hạo có thể sống sót mà trở về chém lấy đầu bổn quan thực khó nói lắm”.

    Ngô hữu đạo nhìn sở vân thiên, đều ngầm hiểu điểm không hợp lý: Nếu như Xích Trung bị Dương Hạo mua chuộc, có ý muốn chiếm đoạt Phủ Châu, thì vào thời khắc quan trọng này, Dương Hạo há sẽ đưa tinh nhuệ ra hết, tây chinh ngọc môn quan?

    Đây cũng là chuyện bình thường, cho dù hắn tưởng dương đông kích tây, cho nên sắp xếp quân trận cũng sẽ không thực bất lưu một quân phục binh ứng phó chứ?

    Song, tuy trong lòng hoài nghi vậy, hai người cũng không dám nói ra, hia người họ có thể sống hoàn toàn là Lý Kế Quân bí danh Lý Phi Thọ, nguyên nhân cần hai người họ Tuy Châu quan sứ sung môn diện, quyền lực của hai người sớ đã bị tước quyền rồi, giờ người nắm quyền là thân tín của Lý Kế Quân, họ há dsam làm tức giận hắn.

    Lý Kế Quân rất đắc ý lại nói tiếp: “Dương Hạo trước khi lên đường, đã lấy toàn bộ đại quân hạ châu điều động hết đi tây chinh, còn tuyến đông, chủ lực thì bố trí ở Ngân Châu và lân châu, hắn vốn cho rằng hạ châu ở đất thân tín, an toàn nhất, ai ngờ tới giờ khắp nơi đều đã dấy hỏa rồi?

    Chúng ta đánh hạ châu, chính là xuất kỳ bất ý.

    Xem ra Ngân Châu và hạ châu đều kín cổng cao tường như nhau.

    KHông dễ đánh nhưng Lý gia ta toạn trấn hạ châu hơn trăm năm, sĩ tộc hào thân trong thành há lại nhanh chóng quy tâm về Dương Hạo nhanh chóng được, chỉ cần bổn quan mau chóng đến hạ châu, lộ ra biệt hiệu của Lý Kế Quân ta…”

    Lý Kế Quân nói đến đây, nắm chặt tay, oán giận nói: “màn này, có tương tự như hai năm trước không?

    Ha ha…ban đầu, Dương Hạo hắn đoạt được hạ châu ta thế nào thì giờ ta sẽ đoạt về thế đó, ban đầu cha con ta chật vật khôn tả, lâm vào cùng đường, giờ…ta cũng sẽ để cho Dương Hạo nếm mùi”.

    Thông chính tham vị ngô long là lão nhân của Tuy Châu, song người này tùy thời đắc sớm, vừa thấy tình hình không ổn, liền nhìn Lý Kế Quân, ở bên cạnh hắn tham mưu, coi trọng hắn, nghe đến đây không khỏi lo lắng nói: “Đại nhân, dù triều đình lệnh ta đi đánh Ngân Châu, khống chế Dương Kế Nghiệp, nếu như chúng ta tùy tiện chuyển hướng sang hạ châu, sẽ làm Quan Gia tức giận đấy”.

    Lý Kế Quân cười nham hiểm: “Ai nói chúng ta không đi Ngân Châu nào?

    Song chỉ là…mắt thấy binh Ngân Châu, sớm có chuẩn bị, rơi vào đường cùng, chúng ta mới chuyển tấn công hạ châu mà thôi.

    Hắc hắc, thủ hạ châu là chưa bao giờ mang binh, cái loại chỉ biết lý luận xuông, một tên quan văn thi trúng tiến sĩ, chúng ta đi đánh hạ châu, há không phải có thể phối hợp với binh mã triều đình, không chế Dương Kế Nghiệp sao?”

    Ngô tham nghị băn khoăn lại nói: “Loài đại nhân nói là thực, song…nếu như triều đình được hai châu lân châu, còn nếu chúng ta đánh lén hạ châu trong tay, đến khi đó, hạ châu, Phủ Châu, lân châu, Tuy Châu nằm trong tay triều đình, triều đình sẽ không tiếp tục tây tiến sao?

    Nếu như triều đình bức đại nhân giao ra hạ châu, lúc đó chúng ta phải ứng phó sao đây?”

    Lý Kế Quân cười ha ha lắc đầu nói: “Không, chắc chắn không như vậy đâu, đến lúc đó, triều đình nhất định sẽ nhâm mệnh cho bản quan là định nan tiết độ sứ, thủ tây bắc cho triều đình”.

    Mục tham nghị kinh ngạc nói: “Địa nhân sao lại chắc chắn vậy?”

    Lý Kế Quân cười như không cười, quay sang nói với hắn: “Các tướng sĩ, lập tức về doanh, điểm đủ binh sĩ, mang theo tất cả lương thảo, giờ tỵ canh ba, toàn quân nhổ trại”.

    Hắn hoắc mắt đứng lên, trầm giọng nói: “Thành bại hay không, chúng ta cần chặn đường lui, có sống phía trước, thối lui là chết, tam quân một lòng, đồng mưu nghiệp lớn, cho nên…bổn quan cần phải chiến”.

    Chương 21: Tố Thủ Điều Canh

    Từng đám bọt sôi sục bắn vọt lên, thịt bò ngon lành lăn lộn chìm nổi trong nước sôi.

    Gia vị đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước được bỏ vào, lập tức loại trừ đi mùi tanh trong thịt bò, mùi thịt thơm mồng nặc xông vào mũi.Trúc Vận cười hài lòng, đây là canh thịt bò do nàng đích thân nấu, thơm như vậy, nhất định sẽ hợp khẩu vị của đại soái đi?

    Trên lò bên cạnh, nước trong nồi đã bốc lên hơi nước nghi ngút, Trúc Vận đang muốn đem nồi bê xuống, chợt nghe tựa hồ có người đang kêu từ rất xa:"Đại soái trở về doanh trại rồi, đại soái đã trở về doanh trại rồi."

    Loáng thoáng, một chút tiếng hô đàm tiếu hỗn loạn của binh sĩ canh cửa vang lên, thanh âm vui mừng cùng với tiếng ngựa hí ồn ào truyền đến, cũng không quá rõ ràng, nhưng chẳng qua Trúc Vận lập tức nghe thấy được, thính lực của nàng tất nhiên vượt xa thường nhân, nhưng là các loại âm thanh hỗn tạp vang lên cùng một chỗ, muốn từ đó lấy ra một chút thanh âm đặc thù có ý nghĩa cũng không dễ dàng, song những thanh âm đặc biệt như " Thái Úy, đại soái, Dương Hạo" này, chỉ cần rơi vào trong tai của nàng, nhất định lập tức khiến cho nàng chú ý.

    Trúc Vận lập tức đứng dậy, bước đi thong thả ra khỏi lều trướng.

    Nàng mặc trên người một bộ thường phục, đeo dây buộc như đuôi ngựa, môi hồng, răng trắng, mắt sao, tựa như một mỹ thiếu niên.

    Thương thế của nàng còn chưa tốt, gương mặt do mất máu quá nhiều còn có chút gầy gò tái nhợt, vết thương mới vừa đóng vảy còn chưa chịu được vận động mạnh, nhưng là nàng không chịu cả ngày nằm ở trong trướng dưỡng thương, hoạt động thích hợp cùng đầy đủ ánh sáng trợ giúp thân thànàng khôi phục, thân thể hơi khởi sắc, nàng liền cố hết sức làm một chút hoạt động đủ khả năng.

    Lúc này trời chiều như lửa, ráng màu đầy trời, cát vàng kim sắc trên mặt lều trướng chi chít như sao trên trời, có một ít chiến sĩ cởi trần đang đấu sức đẩy nhau, rất nhiều người vây quanh trầm trồ khen ngợi ủng hộ bọn họ, có người dỡ yên xuống cho ngựa ăn uống, cắt tỉa lông ngựa, có người bận rộn đứng ở phía trước đống củi lửa, từng sợi khói bếp lượn lờ dâng lên.

    Ánh mắt của Trúc Vận xuyên qua những hình ảnh tuyệt đẹp đó, trực tiếp dừng tầm mắt ở trên người của Dương Hạo.

    Dương Hạo cỡi đại mã cao to, mang theo hơn mười tên thị vệ, đang phi ngựa băng qua một con sông nhỏ trong doanh, nước sông tóe lên từng tia cao hơn thân người, nhìn dưới ánh chiều tà, tựa như từng giọt hổ phách mỹ lệ.

    Một nụ cười vui mừng mà dịu dàng, lặng lẽ hiện lên trên gương mặt của nàng, má lúm đồng tiền nhợt nhạt như mỉm cười ngọt ngào, đột nhiên cười một tiếng, bách mỵ tùng sinh.(trăm cái đẹp sinh ra)

    Người như hổ, ngựa như rồng, phi ngựa dong ruỗi, thân thủ mạnh mẽ, Dương Hạo vòng qua một chóp lều trướng, hướng phương hướng này bay nhanh mà đến, Trúc Vận chợt nhớ tới cái gì đó, vội vàng tập tễnh chạy về trướng, pha một bình trà nóng tỏa mùi thơm ngát bốn phía, sau đó lại nhanh bước ra ngoài trướng nghênh đón.Khi nàng lần nữa đi ra, đoàn người Dương Hạo đã hoàn toàn không còn tung tích, Trúc Vận mơ hồ cảm thấy mất mát, nhìn chung quanh, mới phát hiện ở trước lều lớn Trung Quân cách đó không xa có hơn mười con tuấn mã dừng lại..

    "A, có lẽ Thái Úy còn có việc phải làm.

    "

    Trúc Vận thoải mái, nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi trở lại trong trướng.

    Đem củi dưới lò rút ra một chút, dùng lửa từ từ hầm thịt, sau đó đem bàn, ghế trở lại bên cửa trướng ngồi xuống.

    Hai tay nâng cằm, một đôi mắt to nhấp nháy nhìn chăm chú về phía lều lớn Trung Quân.

    Ánh chiều tà rực rõ choàng lên trên người của nàng, tựa như một tầng sa mỏng không màu mơ hồ, vẻ mặt nàng điềm tĩnh, thân thể an nhàn, tựa như một tiểu phụ nhân kiên nhẫn chờ lang quân của nàng về nhà.

    Đúng vậy, kể từ khi Dương Hạo nhìn thân thể của nàng, ở trong lòng của Trúc Vận, nàng đã là người của Dương Thái Úy.

    Nàng một cái mạng hèn, không có gì cả, chỉ có một thân thể sạch sẽ này, bây giờ thân thể này đã bị Dương Thái Úy nhìn một cái, vậy nàng không phải là người của hắn, còn có thể là người của ai? (DG: người của ta )

    So với Đông Nhi đoan trang rộng lượng , Diễm Diễm phong tình vạn chủng cùng Oa Oa, Diệu Diệu xinh đẹp quyến rũ, nàng vô cùng tự ti, Đông Nhi là vợ chính thức của Dương Hạo, từng đồng cam cộng khổ, Diễm Diễm là đại tỷ Đường gia, Đường gia phú xưng địch quốc (giàu đến mức nước địch cũng biết), nàng tự nhiên là nghe qua.

    Oa Oa cùng Diệu Diệu là người đứng đầu nổi danh trong đám kỳ nữ Biện Lương, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú không chỗ nào không hiểu, cô gái như vậy, chính là vưu vật mà thế gia hào môn, người quyền cao chức trọng thích đem làm của riêng.

    Nhưng nàng là cái gì?

    Nàng chỉ là một sát thủ hai tay nhuộm đầy máu tươi, những thứ thủ đoạn giết người làm một người giang hồ cho là kiêu ngạo kia kia, ở trước quyền thế cùng địa vị đều không đáng giá, Dương Thái Úy quyền cao chức trọng như vậy, trước mặt nam nhân uy nghi nhật thịnh này, nàng là một thủ hạ kiệt xuất, nhưng là nếu làm một nữ nhân, nàng không có phát hiện ra một chút tiền vốn để lấy làm kiêu ngạo, cho dù là một người bình thường, cũng sẽ không thích đem một nữ sát thủ chỉ biết múa đao, tung kiếm giết người như ngóe thu vào nhà, huống chi Dương Hạo vốn là chư hầu một phương tay cầm trọng binh.

    Nàng không dám hướng Dương Hạo muốn lấy cái gì.

    Thậm chí ngay cả dũng khí biểu lộ cũng không có, song khi Dương Hạo nhìn hết thân thể của nàng, trong lòng nàng, nàng đã là người của Thái Úy, trong lòng nàng, nàng đã coi hắn là nam nhân của mình, điều này đã làm cho nàng đủ hài lòng.

    Nàng không dám hy vọng xa vời những thứ khác.

    Chỉ hy vọng có thể đi theo bên cạnh hắn, thấy khuôn mặt hắn tươi cười, nghe hắn cùng mình nói vài lời, nàng muốn, chỉ có như vậy.

    Từng lôi kéo Dương Hạo cùng nhau ở trên Lô Vi Hà băng thiên tuyết đếm sao, từng ở thời điểm nàng cho là mình sắp chết đi, được nam nhân nàng thích đích thân băng bó vết thương cho nàng, những hồi ức ấm áp này, đã đủ cho nàng vui mừng một đời.

    Ở bên cạnh Dương Hạo, nàng không chỉ là một công cụ giết người không chớp mắt; trong lòng hắn, Dương Hạo đã không chỉ là một thương cấp thân thiện, như vậy đã đủ rồi.

    Nàng rất hài lòng với cuộc sống bây giờ, phụ thân lớn tuổi, gân cốt có thể đã không còn tốt, nhưng hắn hiện tại không cần bán mạng giống như trước kia như vậy nữa.

    Hắn hôm nay là sư phụ giáo thụ của Lô Châu Giảng Vũ Đường, là một người có thể diện được người tôn kính, mà nàng, cũng không còn là một kẻ chỉ núp ở trong góc âm u tùy thời lấy đi tánh mạng người ta, bị kẻ khác ra lệnh lấy đi tánh mạng người khác, tuy nàng vẫn phải thi hành một ít nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng đây là hoàn toàn từ tự nguyện, tánh mạng của nàng đã bắt đầu nẠgiữ ở trong tay mình, mà không phải là một thích khách được nuôi dưỡng, mạng như bèo tấm mặc cho người định đoạt.

    Dương Hạo, chính là một luồng ánh sáng thay đổi cuộc đời của nàng.

    Trúc Vận ngồi ở bên trướng, kiên nhẫn chờ đợi, không có một tia không nhịn được, nàng có là thời gian, có là kiên nhẫn để chờ hắn, cho dù vẫn chờ đợi như vậy, nàng cũng không phiền.

    Gió đêm nổi lên, trong tiếng kèn Khương nức nở, một luồng ánh mặt trời cuối cùng dần dần nhanh chóng biến mất ở cuối chân trời.

    Ngọn lửa đỏ hồng trong bếp lò, thay thế ánh mặt trời, vẫn đem ánh sáng, đưa đến trước mắt của nàng.

    ***

    Đại trướng Trung Quân, một đội võ sĩ vác thương áo giáp rực rỡ tuần tra bên ngoài, thân quân thị vệ của Dương Hạo như chúng tinh phủng nguyệt (sao quanh trăng sáng), đem cả đại trướng bao bọc vây quanh, cầm đao đứng mặt ngoài, trong trướng, các tướng lĩnh các lộ dưới trướng Dương Hạo đều nêu ý kiến của mình, đang không ngừng tranh luận.

    Lúc bắt đầu ý kiến của tướng lãnh các lộ khác nhau rất lớn, cái ý nghĩ kỳ dị gì cũng đều có, dần dần, có một ít người bị thuyết phục, ý kiến từ từ thống nhất.

    Tạo thành hai loại hoàn toàn bất đồng, một bên có ý kiến nán lại, một bên đề nghị đi, hai phái nêu ý kiến đối chọi gay gắt.

    Đều hết sức bảo vệ ý kiến của mình, tranh luận đến mức mặt đỏ tới mang tai.

    Dương Hạo ngồi ở trên ghế chủ soái cố gắng duy trì tĩnh táo.

    Nghe nhân mã hai phe trình bày lý do riêng của mình, một bình tham trà đã liên tục châm nước nhiều lần, nước trà đã uống đến không còn mùi vị gì cả, hắn vẫn không nói một từ.

    Chuyện đang thương nghị hiện tại có quan hệ trọng đại, có ảnh hưởng rất lớn, thậm chí có thể quan hệ đến việc chính quyền Dương thị của hắn có thể tiếp tục xưng bá Tây Bắc hay không, mà lại liên quan đến lợi ích thiết thân của các tướng lĩnh các tộc dưới trướng hắn cùng với các tướng lĩnh trực thuộc hắn, quyết không phải là hắn có thể tùy tiện nói một tiếng đi hoặc là lưu lại là có thể thống nhất ý kiến, hắn phải đợi cho đầy đủ ý kiến.

    Chuyện phát sinh thật sự là quá nhanh, lúc Xích Trung chiếm lĩnh Bách Hoa Ổ, rất nhiều dân chúng Nam Thành còn mờ mịt không biết vì sao.

    Đồng thời chiến tuyến Tây tiến của hắn cũng quá dài, mà Phủ Cốc cũng không phải là đối tượng trọng điểm giám sát ở Đông tuyến mà hắn ở lại giữ, cho nên, tin tức đưa đến đầu tiên, không phải thư do bồ câu đưa thư của hắn đưa tới, ngược lại là Nhâm Khanh Thư trong ngày kế tiếp đã phái người mang tin tức một đường nhanh như tên bắn mà đến.

    Trước mắt, tình huống hắn nắm giữ trong tay là: Xích Trung làm phản, đêm khuya xông vào Bách Hoa Ổ, Chiết gia trên dưới đã hết ở tại trong lòng bàn tay của Xích Trung.

    Ngoại tuyến Phủ Châu tạm thời không có tin tức, nguyên nhân Xích Trung mưu phản cũng chưa điều tra rõ.

    Tin tức như thế, làm cho người ta như lâm vào trong sương mù, khó phân biệt rõ ràng, nhưng là ai cũng không tin Xích Trung lại đột phát cơn điên, lấy quân lực ít ỏi của hắn ngang nhiên khống chế Bách Hoa Ổ là có thể thay đổi triều đại.

    Không cần nghi ngờ chút nào, ở sau lưng của hắn tất phải có một người ủng hộ cường đại, lực lượng cường đại đến mức đủ để khiến cho Xích Trung tin tưởng, có thể tại dưới sự giúp đở của cỗ thế lực này khống chế Phủ Châu.

    Có thể trực tiếp nhúng tay vào Tây Bắc, thế lực cường đại như vậy ở Phủ Châu chỉ có ba cỗ, Liêu, Tống cùng Dương Hạo hắn, mà trong chuyện này khả nghi nhất chính là Tống.

    Dương Hạo dĩ nhiên rõ ràng, mình tuyệt đối không có hạ lệnh thâu tóm Phủ Châu, hơn nữa cũng không từng cấu kết với Xích Trung, như vậy còn lại chỉ có thể là hai cỗ thế lực: Liêu cùng Tống.

    Quốc sách trước mắt của Liêu Quốc rất rõ ràng, hoàn toàn là nghỉ ngơi lấy lại sức, tiêu hóa mâu thuẫn nội bộ, khôi phục lại nguyên khí tổn hao nặng nề sau mấy lần nội loạn.

    Ngoài ra, mặc dù Liêu ngang nhiên quyết định khuếch trương đối với bên ngoài, khả năng có thể lựa chọn Tây Bắc cũng không lớn, Tây Bắc không có thứ mà Liêu Quốc muốn.

    Bọn họ muốn chính là giang sơn Trung Nguyên cẩm tú, khắp nơi phồn hoa.

    Còn đối với Tống Quốc mà nói chính là hiềm nghi rất lớn.

    Tống Quốc muốn chinh phục nhất chính là U Yến, muốn chinh phục U Yến nhất định phải cùng Liêu Quốc là địch, nếu cùng Liêu Quốc là địch, nhược điểm lớn nhất của Tống Quốc chính là thiếu hụt chiến mã cùng đất nuôi ngựa, mà cái thiếu khuyết này, một khi chiếm được Tây Bắc sẽ có thể đền bù.

    Thưc lực kinh tế cùng khoa kỹ võ bị, tố chất quân đội trên thực tế của Tống Quốc đều mạnh hơn Liêu Quốc, thiếu hụt duy nhất đúng là binh chủng cường đại nhất trên chiến trường. . .

    Kỵ binh, ở trên lãnh thổ quốc gia bát ngát, chiến tuyến chạy dài trên lãnh thổ, nếu như thiếu lực lượng kỵ binh cơ động mạnh nhất, cho dù là Sát Thần Bạch Khởi, Quan Quân Hầu Hoắc Khứ Bệnh làm chính phó Thống soái, như vậy phần thắng cũng mong manh.

    Cho nên, Dương Hạo phán đoán.

    Lực lượng sau màn thu mua Xích Trung, tập kích bất ngờ Phủ Châu hẳn là Triệu Quang Nghĩa, điểm này đã nhận được sự đồng tình của tất cả tướng lãnh lớn nhỏ.

    Trong khoảng thời gian người mang tin tức chạy tới nơi này, trời mới biết Phủ Châu đã xảy ra biến hóa long trời lở đất như thế nào?

    Ngải Nghĩa Hải vội vàng nói: "Đại soái, mặt tướng cho là.

    Hẳn là nên vì Hạ Châu, lấy tốc độ nhanh nhất quay về.

    Triệu Quang Nghĩa nếu như mưu Phủ Châu, lúc đó tuyệt sẽ không dừng tay.

    Phủ Châu tới tay, tất sẽ tấn công Lân Châu.

    Hai châu Lân Phủ tới tay, liền tiến quân thần tốc, tấn công Hạ Châu ta rồi, Hạ Châu là đất nền tảng của đại soái, hai châu Qua Sa này hôm nay không lấy, ngày sau còn có thể tái chiến, nếu như mất đi đất cơ sở, vậy chúng ta mới là thất bại thảm hại."

    Mộc Ân cũng gấp gáp nói :" Đại soái, ta cũng đồng ý với ý của Ngải tướng quân.

    Lưu được núi xanh.Lo gì không có củi đốt?

    Năm châu Định Nan mới là chỗ quan trọng nhất của chúng ta."

    Lí Hoa Đình cũng nói: "Đại soái, Lý Quang Duệ ngày đó bại trận là vết xe đổ, không nên do dự, hay là lập tức nhổ trại, đi sớm về khuya chạy về Hạ Châu đi."

    Chỉ Huy Sứ quân Lương Châu Lưu Thức lớn tiếng nói: "Đại soái, tình hình Phủ Châu hôm nay như thế nào, mặt tướng cũng không biết, bất quá mạt tướng từng nghe tiếng người, Dương tướng quân trấn thủ Lân Châu là danh tướng thiện thủ, mà Chủng đại nhân trấn thủ Hạ Châu cũng là nhân vật tinh thông dụng binh, hai vị đại nhân này tuyệt sẽ không ngồi chờ chết.

    Mà chúng ta vội vàng trở về Hạ Châu, trước mắt chính là có mấy việc khó xử !

    Tào Duyên Cung thống trị hai châu Qua Sa cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ.

    Nếu quân ta vộ vàng rút quân.

    Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này, quân ta vừa lui, lòng quân tất loạn .

    Địa lý nơi này không có ai quen thuộc hơn được Tào Duyên Cung, nếu là hắn từ phía sau đuổi giết, quân đội chúng ta cũng không thể đâm xuống doanh trại để triền đấu, chỉ có một đường bị hắn đuổi theo đánh.

    Mà trên đường lui của chúng ta còn có người Hồi Cật ở Cam Châu, bọn họ như loại thú đang ngủ còn đang vùng vẫy giãy chết, quân ta vừa lui, Hồi Cật Cam Châu tất cũng hết sức đánh chặn đường, e rằng đại quân ta chưa đến Hạ Châu, đã bị mất năm thành.

    Tướng lĩnh Túc Châu Quân Đặng Hoằng đồng ý nói: "Không tệ, là chuyện tàn bại, cho dù chúng ta chạy về Hạ Châu thì thế nào?

    Huống chi khi đó binh mỏi ngựa mệt, bất quá là chạy trở về chịu chết thôi.

    Theo ý kiến của mạt tướng, chính là để quân tủ thành Lân Châu, Hạ Châu tự thủ, cố hết sức phòng ngự, chúng ta thì nhanh sớm đánh lấy Qua Sa.

    Lại quay về diệt Cam Châu Hồi Cật.

    Đến lúc đó, sĩ khí đại thắng như mặt trời.

    Lúc đó một lòng hăng hái trở về Hạ Châu, mới có phần thắng.

    Nếu như năm châu Định Nan có bị chiếm đóng, khi đó đại soái lấy Linh Châu làm đầu mối, tây theo năm châu Qua, Sa, Túc, Cam, Lãnh, bắc vây năm châu Thuận,Tĩnh, Hoài, Định, Hưng, hướng đông còn có các châu Diêm, Trụ, Hạ, cũng chưa chắc không thể ngóc đầu trở lại, một lần nữa đánh chiếm lại lãnh thổ bị chiếm đóng.

    Nếu là giờ phút này vội vàng lui binh, chỉ sợ hai đầu thất bại, đây là tự loạn trận cước."

    Phần lớn tướng lĩnh Dương Hạo mang đi từ Hạ Châu đã đại loạn trong lòng, một lòng một dạ khuyên Dương Hạo lập tức lui binh.Đêm tối gấp rút tiếp viện Đông tuyến, giải quyết nguy cơ nổi lên từ loạn Phủ Châu.

    Mà tướng lãnh một đường thu phục từ các châu Cam Lãnh, thì có khuynh hướng tiếp tục tấn công Qua Sa.

    Tình hình Đông tuyến hôm nay như thế nào thực khó đoán trước.

    Theo bọn hắn xem ra, buông tha hai châu Sa Qua dễ như trở bàn tay, nhưng dưới tình huống dẫn binh mỏi mệt, ở phía sau có truy binh, trước có cường địch một đường giết trở về Hạ Châu, không cần người ra tay, mình đã tự suy sụp."

    Dương Hạo trầm ngâm một lúc lâu, chậm rãi hỏi: "Chúng ta có thể có biện pháp gì, lấy tốc độ nhanh nhất nắm giữ tình hình Đông tuyến hay không? .

    Ngải Nghĩa Hải nhíu mày nói: "Đại soái, tin tức truyền lại của chúng ta, chủ yếu là dựa vào loài chim Hùng Ưng bay ở thảo nguyên thường xuyên qua sa mạc, bồ câu đưa tin rất khó có tác dụng, mà ưng mặc dù mau lẹ an toàn, nhưng là lộ trình bay của nó không xa, bản lĩnh nhận thức đường lại yếu, cần phải thiết kế trạm tin tức dọc đường, để cho Hùng Ưng trải qua huấn luyện lấy pương thức tiếp sức truyền lại tin tức.

    Tốc độ Tây chinh đoạn đường này của chúng ta quá nhanh, trạm tin tức Diệp đại nhân mới vừa rải đến Linh Châu.

    Còn cách nơi này rất xa."

    Dương Hạo thở ra thật dài , từ từ đứng dậy, chúng tướng trong trướng cũng ngưng cãi vả, lặng yên nhìn chăm chú vào cử động của Dương Hạo.

    Chạy về Hạ Châu?

    Nếu như bên kia thật sự lâm vào thế nguy, bây giờ trở về chỉ sợ cũng là nước xa khó khăn cứu được lửa gần.

    Huống chi còn có Tào Duyên Cung cùng đám ói thảo nguyên hung mãnh Hồi Cật kia, bọn họ sao có thể để vuột mất thời cơ chứ?

    Vội vàng trở về lời mà nói, chẳng những là thành quả thu được của đoạn đường Tây chinh này trôi theo dòng nước, hơn nữa một khi vô ý, mình sẽ lâm vào cảnh giống như Lý Quang Duệ ban đầu nóng lòng về Hạ Châu, chúng bạn xa lánh, cùng đường mạt lộ.

    Lựa chọn tin tưởng Dương Kế Nghiệp cùng Chủng Phóng, buông tay để cho bọn họ ứng phó Đông tuyến, mình tiếp tục tấn công Qua Châu?

    Xích Trung đã chiếm cứ Bách Hoa Ổ, khống chế cả nhà Chiết gia, đại quân triều đình vừa đến, Phủ Châu trăm phần trăm là không thủ được, một khi Phủ Châu mất, Dương Kế Nghiệp tự mình trấn thủ Lân Châu liền cô chưởng nan minh( một tay không vỗ nên tiếng kêu), tuy nói hắn là danh tướng đương thời, nhưng nhân tố quyết định thằng bại một cuộc chiến tranh tuyệt không chỉ là chiến thuật cao minh cùng quyết sách khôn khéo, dưới thực lực khác biệt khổng lồ, hơn nữa đã mất địa lợi, nếu là hắn còn có thể ngăn cơn sóng dữ, vậy Dương Vô Địch trong lịch sử cũng sẽ không bị quân Liêu bắt sống ở Trần Gia Cốc.

    Nếu như Phủ Châu đại loạn làm cho Lân Châu có một chút sơ xuất.

    Như vậy Chủng Phóng còn có thể thủ ở Hạ Châu được sao, rốt cuộc hắn cũng thiếu hụt kinh nghiệm mang binh.

    Dương Hạo trong lòng không quyết định được, cước bộ trầm trọng đi dạo ở trong trướng, rất lâu sau đó vẫn là không quyết được chủ ý, mắt thấy chúng tướng đều đang nín thở chờ quyết định của hắn, Dương Hạo rốt cục đứng dậy, trầm giọng nó: "Chuyện này quan hệ trọng đại, không thể khinh suất được.

    Chờ bổn soái suy xét được tốt hơn rồi quyết định tiếp.

    Bây giờ tất cả giải tán đi."

    Mộc Ân vội la lên: " Đại soái."

    Dương Hạo trầm mặt phất phất tay, Mộc Ân đành phải nhịn xuống lời đã ra đến khóe miệng, chắp tay thối lui đi khỏi trướng.

    Chúng tướng vừa thấy vậy, rối rít chắp tay trở lui, một mình Dương Hạo đứng ở trong trướng, đèn cầy mỡ bò lớn đem cái bóng của hắn kéo dài đến vài trượng, chiếu ở trên lều vải .

    Hắn ngửa đầu nhìn đỉnh trướng, trầm tư một lúc lâu, mới kêu: " Ám Dạ!"

    Một người ở bên ngoài trướng đáp tiếng nhanh chóng tiến vào, người này một thân áo xám, cùng màu với lều trướng, hắn vốn là vẫn đứng ở một bên cửa trướng, nhưng hắn đứng ở nơi đó không nhúc nhích, thế nhưng các tướng lĩnh ra vào lại không có lưu ý đến chổ đó còn có một người.

    Người áo xám nhẹ nhàng đi vào, nhanh nhẹ như một con mèo nhỏ, thấy Dương Hạo chẳng qua là hai tay ôm quyền, cúi đầu nghe lệnh, cũng không nói lời nào.

    Dương Hạo nói: "Ám Dạ, mau truyền lệnh xuống, tất cả trạm tin tức ở Lân Châu, Phủ Châu, Ngân Châu đình chỉ tất cả những nhiệm vụ khác, toàn lực dò thăm tình hình tiến triển của Phủ Châu, nhưng có bất cứ tin tức gì, không cần chi tiết, toàn bộ đều thông qua chim bay truyền hướng tới Hạ Châu, làm cho Linh Châu cùng Hạ Châu mỗi ngày liên lạc năm lần, tiếp thu tất cả tin tức Hạ Châu truyền đến, đồng thời chuẩn bị khoái mã.

    Mỗi ngày hai lần mang đến lều lớn Trung Quân của ta."

    "Dạ!"

    "Còn nữa...

    "

    Ám Dạ như bóng u linh vừa muốn lóe ra ngoài trướng, nghe tiếng liền lập tức ngừng lại, chính xác là động như thỏ chạy, tĩnh như xác chết.

    Dương Hạo trầm giọng nói: "Lập tức bắt lấy liên lạc cùng Mã Diễm thống lĩnh, ta cần nắm giữ động thái mới nhất bên kia của nàng!"

    "Dạ!"

    Người kia cũng không có nói nhiều, chỉ khẽ đáp lại một tiếng, liền lóe ra ngoài lều lớn, nhập vào trong bóng đêm mịt mờ.

    Dương Hạo bước đi thong thả đến cửa trướng, ngửa đầu nhìn về vô số ngôi sao treo trên màn trời thấp, tâm sự nặng nề thở dài.

    Đêm càng khuya càng cảm thấy lạnh, gió thổi tới, Trúc Vận rùng mình một cái.

    Siết thật chặc áo choàng đắp lên người, ngẩng đầu hướng phía lều lớn Trung Quân thoáng qua, đang thấy Dương Hạo đạp trên một vệt ánh trăng chậm rãi đi tới, Trúc Vận vừa mừng vừa sợ, vội vàng đứng lên nói: "Thái Úy!"

    Dương Hạo tâm sự nặng nề lửng thững nghĩ tới là đi hay là lưu lại.

    Hai ý niệm đối chọi gay gắt lần nhau ở trong đầu của hắn, trước sau cũng khó có thể quyết định.

    Chợt nghe được tiếng người nói chuyện, Dương Hạo nhìn chăm chú này mới phát hiện Trúc Vận đứng ở bên cạnh trướng, Dương Hạo có chút ngoài ý muốn nói: "Trời đã khuya thế này.

    Làm sao còn chưa ngủ?"

    Trúc Vận vui mừng nói: "Ta. . .

    Ta dọa."

    "Hù dọa?"

    Dương Hạo nghe xong ngẩn ra.

    Trên mặt Trúc Vận nhất thời nóng lên, may nhờ bóng đêm sâu kín, không nhìn rõ trên mặt nàng đỏ ửng, Trúc Vận vội vàng quay lưng đi, giành chạy về trong trướng trước nói: "Thái Úy bàn bạc việc công, còn chưa có ăn cái gì đi, ta hầm một ít thịt bò, Thái Úy ăn một bát đi."

    Dương Hạo thở dài nói: "Ai, không cần bận rộn.

    Ta ăn không vào."

    " Ít nhiều hãy ăn một chút đi, từ gần tối đến bây giờ, Thái Úy còn chưa ăn gì đó."

    Dương Hạo ở trong trướng khoanh chân ngồi vào chỗ của mình, thuận tay cầm qua Tiểu Tiễn Đao trên bàn.

    Gạt gạt bấc ngọn đèn, ngọn lửa cao lên rất nhiều, trong trướng nhất thời sáng rõ.

    Trúc Vận bưng bát canh thịt bò, nhẹ nhàng đưa đến trước mặt của hắn, thấy vẻ mặt hắn như có điều suy nghĩ, không nhịn được nói: "Thái Úy, đây là. .

    Đây là ta hầm, cũng không biết hợp khẩu vị của Thái Úy hay không."

    "Ừm.

    " Dương Hạo đáp một tiếng.

    Cầm lấy thìa, quấy vài cái ở trong bát, lại hứng thú nhìn thịt trong cái thìa, Trúc Vận thấy vậy, ngồi chồm xuống ở đối diện, hai tay nâng đầu gối, nhẹ giọng hỏi: "Thái Úy, có tâm sự sao?"

    Dương Hạo lắc đầu, theo bản năng ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

    Ánh đèn chiếu vào trên mặt của Trúc Vận, mắt to trắng đen rõ ràng, một đôi mày ngài nhỏ cong như trăng lưỡi liềm, cánh môi mềm mại phấn nhuận, hơi thở mùi đàn hương tỏa ra từ miệng môi anh đào.

    Vẻ mặt cùng khí chất kia, tuy là một thân nam trang, cũng rất giống phụ nhân ở nhà.

    "

    Bị Dương Hạo nhìn kỹ, Trúc Vận bỗng nhiên lại có cái loại cảm giác xấu hổ kia xích lõa ở trước mặt hắn.

    Nàng co lại một chút, có chút không quá tự tin buông đầu xuống, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần nhu hòa, đường cong một bên sáng ngời, một bên u ám, cực kỳ giống như một hình ảnh cung nữ thanh tao lịch sự xinh xắn.

    Dương Hạo bị vẻ mặt xấu hổ cùng e sợ của nàng chọc cười, tuy lo lắng ẩn ở hai đầu lông mày không bỏ đi được nhưng trên mặt chính là nở ra một nụ cười khó có được: "Ha hả, nhìn bộ dáng bây giờ của ngươi, ai có thể tin ngươi là nữ sát thủ nhất lưu của Thừa Tự Đường chứ.

    Nếu như ngươi xuất hiện với bộ dáng này ở trước mặt ta.

    Ngay cả ta cũng sẽ hoàn toàn mất đi phòng bị."

    Trúc Vận lập tức nhẹ giọng biện bạch: "Thuộc hạ... thuộc hạ chưa bao giờ từng lấy nhan sắc giết người."

    Dương Hạo xua tay nói: "Ừ, vậy cũng được, bằng một thân bản lĩnh xuất thần nhập hóa của ngươi, lại có ai có thể chạy thoát dưới kiếm của ngươi đây?"

    Trúc Vận nghiêm nghị nói: "Trúc Vận phụng mệnh đi ám sát, không phải là do mình có một thân bản lĩnh cực cao minh, cho dù là được che chở cực cao minh trong nhà Tần Dưỡng, Trúc Vận cũng không phải là mỗi một lần đều may mắn như vậy, không chỉ một lần, ta đây đi hành thích người lại trở thành người bị người ta đuổi giết, ta vốn là bố trí tốt bẫy rập rồi, nhưng mình lại biến thành rơi vào bẫy rập của người ta, rất nhiều lần, ta cũng cho là mình chết chắc. . ."

    "Vốn là đã bố trí tốt bẫy rập, nhưng mình lại biến thành kẻ rơi vào bẫy rập..."

    Dương Hạo lập lại những lời này, xa vời xuất thần.

    "Đúng vậy."

    Trúc Vận cũng có chút xuất thần: "Khi đó thật sự là khó, đi về phía trước, có địch nhân, có bẫy rập; lui về sau, cũng đồng dạng có địch nhân, có bẫy rập.

    Bất kể tiến hay lùi, cũng là sát cơ trong từng bước, không thấy đường sống.

    "

    "Vậy làm sao ngươi...

    "

    "Liều mạng đi qua, cố gắng vì mình chế tạo cơ hội, đem quyền chủ động nắm giữ ở trong tay mình, không để cho đối thủ của ta dự liệu được mỗi một bước hành động của ta, không để cho đối thủ của ta nắm mũi của ta, lại dựa vào một thân võ công cùng nhanh trí đối phó với địch, cuối cùng là tìm được đường sống trong chỗ chết.

    Nhưng là, người giết người, rồi sẽ bị người giết, đây là kết cục tất nhiên của một sát thủ.

    Thừa Tự Đường còn chưa từng có một sát thủ nào sống thọ và chết tại nhà, mà ở bên trong đám nữ sát thủ, người sống dài nhất, cũng chỉ có ba mươi bảy tuổi.

    "

    Trúc Vận chua xót cười cười: "Ta biết, ta cũng sẽ không vĩnh viễn may mắn như vậy, có lẽ ngày tiếp theo, có lẽ tháng tiếp theo, liền sẽ là tử kỳ của ta, ta vẫn thật tò mò, muốn biết mình có thể vượt qua ba mươi bảy tuổi hay không, trở thành nữ sát thủ sống được lâu nhất trong Thừa Tự Đường hay không.

    Buồn cười sao?

    Ta dùng mạng của mình, cùng chính mình đánh cuộc, đúng là rất nhàm chán, cuộc sống đối với ta vốn là đủ nhàm chán.

    "

    Bỗng nhiên có một ngày, ta nhận được mệnh lệnh khẩn cấp của đại công tử truyền đến.

    Gọi ta cùng các vị tiền bối sát thủ của Thừa Tự Đường lập tức chạy tới Biện Lương, hộ tống Dương Hạo đại nhân an toàn trở về Tây Bắc Lô Châu, chúng ta lúc ấy nhận được lệnh là: chúng ta có thể chết, cho dù tất cả chết sạch cũng không sao, nhưng phải bảo vệ an toàn của hắn.

    Sau đó, ta liền giả trang làm một nha hoàn đến bên cạnh ngươi, ngươi và những người ta bảo vệ trước kia khác nhau, rất khác nhau.

    Nàng ngưng mắt nhìn thật sâu vào Dương Hạo, ẩn chứa nhu tình, chân thành thấp giọng nói: "Thái Úy, cám ơn ngươi, ta thật hy vọng để đao xuống, vì ngươi bưng trà dâng nước, chăm sóc cuộc sống hàng ngày, làm tiểu nha hoàn của ngươi cả đời."

    Dương Hạo từ từ đứng lên, trong mắt lóe quang mang kỳ dị, chậm rãi nói: "Ta hiện tại cũng muốn làm một sát thủ thân lâm tuyệt cảnh, ta chỉ hy vọng, ta cũng có thể may mắn giống như ngươi như vậy."

    Chương 22: Bửa cơm Khó Làm

    Bởi vì một lời của Dương Hạo, tác động tới Trúc Vận tâm sự, tự thuật thân thế, ngoài tự hối tiếc tự thương ra, nàng bỗng nhiên tâm cơ vừa động, nói ra nguyện vọng muốn hầu hạ Dương Hạo cả đời, phải biết rằng thời đại này nha hoàn thị tỳ dành riêng cho nam nhân, đây chính là thân phận nửa thiếp nửa tỳ, cũng không giống với thị tỳ bình thường, lời này của Trúc Vận đã hướng về phía hắn uyển chuyển biểu đạt tâm nguyện của mình.

    Nói xong những lời này, Trúc Vận vừa sợ hãi vừa ngượng ngùng, bỗng nhiên có chút hối hận vê sự đường đột của mình, vạn nhất Dương Hạo không đáp ứng thì sao đây?

    Vậy sau này làm sao còn có mặt mũi xuất hiện ở trước mặt hắn, bất quá...

    Bất quá...

    Vạn nhất Thái Úy đáp ứng...

    Trái tim nhỏ bé của Trúc Vận giống như một con nai con bị hù dọa thình thịch nhảy lên.

    Không nghĩ tới Dương Hạo nghe xong những lời này của nàng thì hai mắt sáng lên, vội vã đứng lên, nói một câu mà cùng lời nàng muốn nghe không có chút liên hệ nhau nào, đã cất bước chạy đi.

    "Thái...

    Thái Úy...

    Thái Úy...

    Ngươi..."

    Trúc Vận trợn tròn mắt, mình chẳng qua là hơi tỏ ý, lại đem Dương Thái Úy hù dọa chạy sao?

    Chẳng lẽ mình thật sự không thể chịu được như thế sao?

    Dương Hạo chạy đi ra ngoài trướng, bỗng nhiên lại vòng trở lại, thò đầu hướng vào trong trướng, cười nói: "Trúc Vận, ngươi sớm đi nghỉ ngơi đi, bản quan chợt nhớ tới một cái đại sự, phải lập tức đi làm.

    Thịt bò kia ngửi rất thơm, cứ hầm tiếp đi, chờ ta trở lại thưởng thức tiếp."

    "A, được.."

    Trúc Vận lập tức lộ ra nụ cười vui mừng.

    Nhìn Dương Hạo như có lửa đốt ở mông chạy ra ngoài đại trướng, Trúc Vận nhặt thìa lên, nhẹ nhàng quấy đều mấy thìa ở trong bát, múc một muỗng canh tới miệng, nước canh trong veo, thịt bò đỏ lòm, trong nước canh còn phiêu đãng một mảnh hành màu trắng ngà, nhẹ nhàng đem canh thịt đưa vào trong miệng, nhất thời hương đặc đầy miệng, đôi mắt của Trúc Vận liền cong thành một đôi trăng lưỡi liềm: "Thật ra thì...

    Người ta không chỉ biết giết người, nấu canh làm cơm cũng rất có thiên phú đó, chỉ cần cho ta cơ hội, ta nhất định có thể làm được tốt hơn..."

    Nàng nho nhã quyến rũ lại múc thìa canh thịt bò đặc hương xông vào mũi đưa vào trong miệng, sau đó chống cằm, si ngốc mà nghĩ: "Nhưng là...

    Hắn rốt cuộc là đáp ứng hay là không đáp ứng đây?

    Hay hoặc là...

    Mới vừa rồi căn bản chưa có nghe vào trong lòng đi?"

    Dương Hạo rời khỏi tẩm trướng, bước nhanh đi tới đại trướng Trung Quân phía trước, đột nhiên bước chân dừng lại, giương mắt nhìn một cái quả cầu đỏ treo thấp trên trời cao kia, đã là sáng sớm, hít vào một hơi thật dài, chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, trong lòng cực kỳ sảng khoái.

    Hắn là quan tâm nên bị loạn, kể từ khi biết Phủ Châu xảy ra chuyện, trong lòng của hắn vẫn dây dưa được mất thiệt hơn giữa đi cùng ở lại, cho nên thủy chung không quyết được, mà nay Trúc Vận nói một câu như là đánh thức người trong mộng, làm cho hắn bỗng nhiên ý thức được, phương thức mình suy tư đối với loạn ở Phủ Châu, từ cái căn bản nhất đã liền là sai lầm.

    Người dụng binh vô tình, kẻ dụng mưu vô tâm.

    Trong loại thời khắc mấu chốt này, hắn hẳn là giữ vững tỉnh táo tuyệt đối, làm cho mình đứng ở trên một góc độ cao hơn, mắt nhìn xuống tràng nguy cơ này, điều hắn hiện tại cần làm nhất không phải là so đo được mất một thành một đất, không phải là quyền hành hơn thiệt khi đi cùng lưu lại, mà là phải suy nghĩ ở dưới tình huống đã mất tiên cơ, lấy phương thức như thế nào thi thố tới hóa giải loại cục diện bất lợi này, thay đổi cục diện bất lợi đối với hắn, đem quyền chủ động một lần nữa nắm giữ ở trong tay mình.

    Chỉ có nắm giữ chủ động, không để cho Triệu Quang Nghĩa tính toán được mỗi một bước hành động của hắn, như vậy mặc dù thất lợi nhất thời, hắn cũng có thể dần dần thay đổi loại xu hướng suy tàn này, nếu không, mỗi một bước phản ứng đều ở trong lòng bàn tay của đối phương, hắn chỉ biết đi một bước sai, từng bước sai, bị Triệu Quang Nghĩa nắm mũi dẫn đi.

    Ban đầu Lý Quang Duệ nghe tin bất ngờ Hạ Châu có sơ thất liền vội vã triệt binh, đang ở trong lòng bàn tay của hắn, mà lúc Lý Quang Duệ trốn tới Vô Định Hà lại đột nhiên mai phục phản kích, giết từng con ngựa một, liền ra ngoài dự liêu của hắn, trận chiến ấy nếu không phải hắn lúc nguy hiểm nhanh trí, mượn nước sông trốn ra tìm đường sống, Lý Quang Duệ cũng sẽ chuyển bại thành thắng đi?

    Dương Hạo vốn am hiểu nhất là tìm cơ hội trong nghịch cảnh, chế tạo cơ hội, nắm chặt chủ động.

    Bất kể là ban đầu hắn dẫn năm vạn dân chúng Hán Quốc lấy phương pháp giương Đông kích Tây trốn hướng Phủ Châu, hay là tương kế tựu kế cho Lý Kế Quân phục kích lại trí mạng, hay là khơi mào dân tộc Thổ Phiên, Hồi Cật cùng cuộc chiến Hạ Châu, kiềm chế Hạ Châu phát triển Lô Châu, hay hoặc là ám sát ở Đường Quốc, hoặc là ở trong đại lao Thượng Kinh bày mưu nghĩ kế phản chế Tiêu Hậu, đó cũng đều là thân lâm tuyệt cảnh sau đó lại khởi tử hồi sinh.

    Nhưng lần này, hắn suýt nữa từng bước đại loạn, bởi vì, đơn giản là gia nghiệp của hắn càng lúc càng lớn, gánh nặng cũng càng ngày càng nặng, nguyên lai là vua cũng thua thằng liều, hồi trước cùng lắm thì thua không còn một mống, một lần nữa làm trở về một bạch đinh, cho nên hắn lúc nên liều mạng thì dám liều mạng, lúc nên buông tha cho thì dám buông tha, mà bây giờ hắn hùng cứ Tây Bắc, thế lực khổng lồ, trong lòng ràng buộc quá nhiều, cố kỵ cũng là quá nặng, kém xa thoải mái như trước kia.

    Hôm nay bởi vì Trúc Vận kia nói một phen, lo lắng trong lòng Dương Hạo tiêu tan hết, nhất thời thoải mái hơn rất nhiều.

    Đêm nay, tướng lĩnh các lộ mới vừa nằm ngủ liên tục bị Dương Hạo phái người gọi dậy, gọi mọi người đến đại trướng Trung Quân.

    Dương Hạo giơ lên ánh đèn, cùng bọn họ cầm đuốc soi bàn chuyện thâu đêm, nêu rõ từng việc gấp rút, phân tích thế cục trước mặt, cân nhắc thiệt hơn được mất giữa đi cùng lưu lại, nghiên cứu đủ loại phương án đối phó, thống nhất tư tưởng của mọi người, cho đến khi trời sáng chưng, Dương Hạo nói tới miệng đắng lưỡi khô, nhưng cũng câu thông một lần đối với tất cả các tướng lĩnh quan trọng, mà cách nghĩ của hắn khi cùng mọi người tham thảo bàn luận về cũng càng ngày càng hoàn thiện trưởng thành.

    Mặt trời âm thầm nhô lên từ phía Đông, Trúc Vận nằm ở trên bàn ngủ thật say bị một trận tiếng trống đánh dồn dập làm thức tỉnh, mở mắt vừa nhìn, trời đã sáng choang, đứng dậy đi tới ngoài trướng vừa nhìn, chỉ thấy tướng lĩnh các lộ đang đội mũ mặc giáp vội vã chạy tới đại trướng Trung Quân, trong lòng Trúc Vận kinh ngạc không thôi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Thái Úy tựa hồ một đêm không ngỬ cả đồ ăn sáng cũng không cần, đã lại triệu tập các tướng lĩnh nghị sự rồi?"

    "Ai a!"

    Trúc Vận chợt nhớ tới canh thịt bò kia, vội vàng trở vào bên trong trướng.

    Nàng vốn tưởng rằng Dương Hạo nói quay lại ăn nữa là lập tức trở lại, vốn là ở vừa tăng thêm bó củi vào lò, hi vọng đem thịt bò kia hầm đến mềm vụn thơm ngon, để cho Thái Úy làm bữa ăn khuya, ai ngờ thêm củi xong, chờ đợi để hàn huyên, thế nhưng lại đã ngủ quên mất, Trúc Vận vội vàng chạy tới bên cạnh lò, chỉ thấy ngọn lửa dưới lò đã tắt, chỉ có tia lửa chợt lóe chợt lóe, tựa hồ cũng không bao lâu nữa sẽ tắt.

    Nhấc nồi lên vừa nhìn, canh thịt vốn trong veo giờ đã trở nên vẩn đục rồi, múc một khối thịt bò nếm thử, đã mất đi cảm giác thơm thơm ngon miệng khi được hầm nhừ rồi, cảm thấy đã có chút xơ, Trúc Vận có chút chán nản nhìn nồi thịt bò kia mà phiền muộn.

    Đang lúc này, hai thanh âm ầm ĩ truyền đến trong tai nàng:

    "Nếu hầm mấy con cá này rồi ăn, hầm thành canh đặc mày trắng ngà, uống vào là bổ thân nhất."

    "Nói hươu nói vượn.

    Đem cá hầm thành canh uống bổ thân thể, chẳng lẽ đem cả con cá ăn vào bụng đi lại không bổ thân thể sao?

    Người tham thích ăn canh, người lười yêu ngủ, Trúc Vận cô nương có tham ăn như ngươi như vậy sao?

    Muốn ta nói, phải là nướng rồi ăn, ngươi nhìn con cá này, mỗi chiều đều lớn cỡ bàn tay, cạo vẩy rồi cho lên lửa nướng, vàng chín rộm, hương thơm xông vào mũi, Tây Bắc ta thiếu ăn, coi trọng là đốt cùng nướng.

    Tổ tiên ngươi không phải là sói chuyển thành người sao?

    Cũng không phải là người Giang Nam, lại thích ăn canh như vậy."

    "Nói nhảm, ta đây không phải là giúp Trúc Vận cô nương suy nghĩ sao, một nữ tử võ công cao cường xinh đẹp như vậy, ngươi đưa cho nàng cá nướng cháy đến khét lẹt, gặm xong một con cá, bộ dáng tuấn tú liền bị phá hủy toàn bộ, mặt quệt than đến giống như con mèo con, rất đẹp mắt phải không?"

    "Di?

    Lão ca, ta nghe lời này có cái gì đó không đúng, chẳng lẽ ngươi coi trọng Trúc Vận cô nương rồi sao?

    Ta nói rồi, tự dưng sáng sớm sao ngươi lại chặn sông bắt cá chứ, hóa ra là vì để Trúc Vận cô nương người ta vui vẻ sao?"

    "Nói hưu nói vượn!

    Lão ca ta phải lấy lòng nữ nhân sao?

    Ta muốn coi trọng cô nương nhà ai, chỉ cần ngoắc ngoắc ngón út, nàng còn không vội vàng trang điểm lập tức nhảy lên kiệu hoa chứ?

    Khụ!

    Bất quá nói đi thì nói lại, ngươi nói. . .

    Ta thật sự có ý tứ kia, địa vị quan chức của ta, còn không xứng đôi với nàng sao?

    Nghe nói nàng là Phi Vũ Bí Điệp của đại soái, lão ca ta cũng đường đường là Túc Châu Quân Tả Quả Nghị Đô Úy đại nhân. . ."

    Hai người đi tới còn xa, nhưng là giọng nói của bọn hắn vốn lớn, thính lực của Trúc Vận lại đặc biệt xuất sắc, lời nói này cũng bị nàng nghe vào ở bên trong tai, khóe miệng Trúc Vận nhếch lên, liền lộ ra một tia thần sắc như cười mà không phải cười.

    "A!

    Trúc Vận cô nương. . ."

    Tạp Ba Tạp cùng Chi Phú Bảo đi tới trước mặt Trúc Vận, chỉ thấy đại cô nương người ta đang cười xinh đẹp đứng ở cửa trướng, khuôn mặt đen to mập mạp kia của Tạp Ba Tạp lại đỏ lên hiếm có, ánh mắt Trúc Vận rơi vào trên tay hắn, trên tay Tạp Ba Tạp có một cái cành hồng liễu, trên cành buộc ba con cá trắng lớn cỡ bàn tay, dưới ánh mặt trời, lân phiến kia lấp lòe quang mang, má cá còn đang mấp máy, hết sức tươi sống.

    Bặc Ba Tạp vội vàng tựa như hiến vật quý, giơ lên xuyên cá kia, cười hắc hắc nói: "Trúc Vận cô nương, đây là cá mà lão ca sáng sớm mò được từ trong sông, nghĩ tới thương thế của Trúc Vận cô nương chưa lành, đưa tới cho cô nương thay đổi khẩu vị, bồi bổ thân thể, con cá này vô cùng tươi ngon, hầm canh là tốt nhất."

    "Trúc Vận cô nương đừng nghe hắn, con cá này nướng lên ngon nhất, rồi phối chung với rượu ngon. . .

    "Ngươi đừng nói, cũng không phải là ngươi bắt."

    Tạp Ba Tạp giận tím mặt, hung hăng trợn mắt nhìn người bạn già của mình một cái.

    Trúc Vận đưa tay nhận lấy con cá hắn đưa tới, dịu dàng nói: "Tạp tướng quân có lòng rồi, Trúc Vận thật không biết nên tạ ơn tướng quân như thế nào cho phải."

    Tạp Ba Tạp nghe được thanh âm dịu dàng đó của nàng, khuôn mặt kích động phát ra hồng quang, xoa xoa tay nói: "Không cần cám ơn với không cám ơn, hắc hắc, một chút ý tứ nhỏ, không nói lên được kính ý."

    "A!"

    Trúc Vận thở nhẹ một tiếng, dường như đột nhiên nhớ ra cái gì đó: "Đúng rồi, tối hôm qua ta hầm một nồi canh thịt bò, một mình ăn không vào, tướng quân có ý tốt như vậy, ta liền đem nồi canh thịt kia làm quà đáp lễ tướng quân đi."

    "Ôi, không dám nhận, đó là không dám."

    Tạp Ba Tạp luôn miệng từ chối, Trúc Vận không nói nhiều đã đi vào trướng, trướng ngủ của đại cô nương người ta, Tạp Ba Tạp cũng không dám mạo muội đi vào, chẳng qua là áp cổ ở cửa trướng nhìn, chốc lát thời gian, Trúc Vận lấy ra một nồi đi ra ngoài, cười nói: "Tạp tướng quân, đây là canh thịt Trúc Vận đích thân hàm, không còn nóng, tướng quân lấy về thường thức đi."

    "Ôi, thế này không tốt.

    " Tạp Ba Tạp còn đang giả vờ từ chối, Chi Phú Bảo đã một phen nhận lấy cái nồi ôm ở trước ngực.

    "Ô. . .

    Ô ô. . ."

    Tiếng kèn thê lương vang lên, Trúc Vận nghiêng tai vừa nghe, nói: "Nghe tiếng kèn này, chẳng lẽ là có chuyện quân sự gì quan trọng sao?"

    Tạp Ba Tạp cười nói: "Không có gì, không có gì, đây là tiếng kèn gọi dậy, còn chưa có ăn điểm tâm, sẽ không công thành sớm như vậy."

    Trúc Vận thản nhiên cười: "Cũng không thể nói như vậy, nước không thể một ngày không có vua, quân không thể một ngày không có tướng, hai vị tướng quân chính là Đại tướng quân thống lĩnh nhất phương rồi, vạn nhất có cái chuyện gì gấp gáp, binh sĩ tới cửa lại không thấy hai vị đại nhân thì làm sao bây giờ?

    Trúc Vận cũng không dám trì hoãn việc công của hai vị tướng quân đại nhân, xin mời trở về đi.

    "Ách. . .

    Được được, ta trở về."

    Tạp Ba Tạp lưu luyến không rời, rồi lại không muốn bị Trúc Vận xem nhẹ, hắn liền cẩn thận mỗi bước đi đi.

    Hai người đi thật xa, tai Trúc Vận giật giật, đã nghe được Tạp Ba Tạp vô cùng vui vẻ nói: "Hắc!

    Ngươi nói Trúc Vận cô nương đưa ta canh thịt, không phải là cũng có chút ý tứ đối với ta sao. . .

    Này!

    Làm sao ngươi uống rồi?"

    "Sách sách sách, lửa đã quá rồi, canh không ngon rồi, thịt cũng xơ rồi, thế này làm sao ăn a. . ."

    "Nói nhảm!

    Ngươi còn nói sao?

    Ai cho ngươi ăn chứ, đây là canh thịt Trúc Vận cô nương tặng cho ta thịt canh, đưa đây. . . , "

    Hai người tranh nhau cướp, Trúc Vận từ xa xa nhìn thấy, không nhịn được "Phốc xuy" cười một tiếng, nhưng ngay sau đó lại hiện lên vẻ mặt u oán: "Ai, làm sao thức ăn cũng là kém như vậy chứ?

    Chẳng lẽ ở trong mắt Thái Úy đại nhân, bổn cô nương không tính là nữ nhân sao?"

    Ấm ức trở lại trong trướng, nhớ tới xiên mấy con cá kia, Trúc Vận nháy mắt mấy cái, bỗng nhiên nổi lên nỗi buồn tới : "Con cá này, là hầm cho hắn ăn, hay là nướng cho hắn đây?

    Chương 23: Quy Nghĩa

    Kiến trúc Sa Châu phần nhiều là lấy vật liệu ngay tại chỗ, lấy cát, đất làm tài liệu, cho dù là hào môn thế gia cũng không ngoại lệ, đại trạch của Trương gia chiếm diện tích cực kỳ khổng lồ, phong cách kiến trúc phòng xá khác hẳn Trung Nguyên, khuôn vườn đình viện rất lớn, quây quanh bốn phía là tường đất cao cỡ nửa người, từ rất là có thể đem toàn bọ cây cối trong viện thu hết vào mắt.

    Vừa vào cửa phủ, trước mặt chính là một cái hành lang dài, bắt đầu hành lang đặt một cái giá gỗ, phía trên là từng chuỗi dây nho bò lên, cành lá đã thành thục, đầy quả treo ở giữa cành, nặng trịch, tỏa ra hương vị tươi ngon, dụ dỗ khiến người chảy nước miếng.

    Dưới bóng cây trước cửa có rất nhiều kỵ sĩ tụ tập, đó là đám thị vệ của gia chủ các đại thế gia, trong viện dưới dàn nho lại đặt vài cái thảm nỉ cùng bồ đoàn, lại bày mấy cái bàn nhỏ, trên bàn bày đầy rượu ngon, thịt thơm cùng trái cây, "Chưởng môn nhân" của cửu đại thế gia đều lấy lễ thức quỳ ngồi thẳng lên, trừ lão gia chủ Trương gia Trương Thừa Tiên ra, sau lưng mỗi người đều có thị vệ sau lưng giắt hai cái loan đao.

    Trương Thừa Tiên thân mặc Khúc Cư Thiền Y màu đen, đầu đội mũ cao, chân đi guốc gỗ, không ngờ là một trang phục Hán triều, nhìn hắn xanh xao mà tinh thần lại sáng suốt, nhìn quanh sinh uy.

    Ở phía sau Trương Thừa Tiên, chỉ có một tiểu đồng môi hồng răng trắng tuổi trăng tròn đứng đó, mắt mi như vẽ, vừa giận vừa vui, hết sức chào đón mọi người.

    Tiểu đồng khoanh tay mà đứng, thái độ kính cẩn.

    Khắp mọi nơi thì có rất nhiều gia nhân áo xanh mũ quả dưa đi hầu hạ.

    Lệnh Hồ gia chủ Lệnh Hồ Thượng Thiện đã hơn lục tuần, khuôn mặt đỏ thẫm, hết sức khôi ngô, hắn nhìn chung quanh, vuốt râu cười nói: "Trương lão đã nhiều năm không hỏi thế sự rồi, không biết hôm nay vừa sáng sớm đã vội vả gọi chúng ta tìm đến, có cái chuyện quan trọng gì muốn thương lượng chăng?"

    Trương Thừa Tiên cười nhạt, con mắt chăm chú nhìn vào một nam tử áo bào trắng hơn ba mươi tuổi, vẻ mặt ôn hoà nói: "Tử Việt, lệnh huynh Tử Ngôn tại sao không tới vậy?"

    Người ba mươi tuổi kia lộ mặt ra, cái mũi như móc câu, hốc mắt rất sâu, làm cho người ta cảm thấy một loại cảm giác âm độc.

    Người này tên là Tào Tử Việt, là con trai thứ hai của Tào Duyên Cung, vẻ mặt hắn không vui nói: "Gia huynh có trọng trách thủ thành Sa Châu, sao lại có thể rời khỏi vị trí trấn thủ.

    Không biết Trương lão mời chúng ta tới, rốt cuộc có chuyện gì, có lẽ là nên nói nhanh đi, đại quân Dương Hạo dã tới trước dưới thành, tình thế nguy cấp, gia huynh không dám rời đi một chút, Tử Việt một chút nữa cũng phải chạy về tọa trấn phòng thủ thành."

    Tào gia bây giờ khống chế nghĩa quân, là vương xứng đáng của Đôn Hoàng, hôm nay Trương Thừa Tiên cậy già lên mặt, lần này làm to chuyện mời cả đầu lĩnh cửu đại thị tộc tới, trước đó cũng không thông báo cho tào gia, trong lòng Tào Tử Việt cực kỳ không hài lòng, chỉ có điều bây giờ trong giới tôn giáo, tầng lớp trăm họ bình thường, thậm chí cả binh sĩ cùng quan quân cấp thấp của nghĩa quân, đều có lực lượng riêng của những người này, về việc xử lý nguy cơ nguy hiểm của nghĩa quân, cửu đại gia tộc Sa Châu là trụ cột vững vàng của Sa Châu, lúc này, Tào gia nhất định cần phải tranh thủ mượn hơi lôi kéo các đại gia tộc, Tào Tử Việt đành phải tạm thời ẩn nhẫn.

    Trương Thừa Tiên ha hả cười, vuốt râu nói: "Lão phu tuổi đã lớn, mỗi ngày chỉ cần một hồ trà, một chén rượu, ngậm kẹo đùa cháu, bảo dưỡng tuổi thọ, sớm không nên hỏi thế sự mới đúng. . ."

    Tào Tử Việt cắt đứt lời hắn nói, tiêu sái cười nói: "Trương lão nói có lý, Trương lão tinh thần quắc thước, thân thể khoẻ mạnh, nếu là phụng dưỡng tuổi thọ cho tốt, qua hai mươi năm nữa, chính là người may mắn của Sa Châu ta, có chuyện gì, những vãn bối như chúng ta sẽ giải quyết giúp, Trương lão có lẽ ít hao tâm mới thật là tốt."

    Ánh mắt Trương Thừa Tiên ngưng lại, nhìn chăm chú vào hắn nói: "Hôm nay Dương Hạo quân vây bốn mặt, chỉ huy mười vạn quân, như sóng mênh mông cuồn cuộn mà đến, Tử Việt đã chuẩn bị giải quyết ra sao? làm cho trên dưới Sa Châu ta ngọc đá ùng tan hay sao?

    Hay là nên nói. . .

    Noi theo dân tộc Hồi Cật Cam Châu ngày đó, lúc nguy cấp khó khăn, cùng Dương Hạo kết thành quốc gia phụ tử?

    "

    Tào Tử Việt thẹn quá hóa giận, mắt nhìn thẳng đứng b�dậy cả giận nói: "Ngươi... ngươi..."

    Tác thị gia chủ ngồi ở một bên giơ tay nhấn vào đấu gối Tào Tử Việt một cái, trong mắt lóng lánh ánh mắt cảnh giác, trầm giọng cười nói: "Tử Việt hà tất phải nóng nảy chứ, có thể Trương lão gia chủ sẽ có chút giải thích không tầm thường, giúp đỡ cho Tào đại nhân, chúng ta ngại gì không nghe một lần."

    Tác thị là là bạn tốt của Tào Tử Việt, hắn vừa ra mặt trấn an, Tào Tử Việt liền hừ lạnh một tiếng, không hề nói gì nữa.

    Có điều là đến lúc này, các thủ lĩnh các đại gia tộc mới vừa tới thì bầu không khí vui cũng đã không còn sót lại chút gì, cục diện nhất thời trở nên khẩn trương lên.

    Nói lên, giữa cửu đại gia tộc Sa Châu đều có quan hệ thân thích rắc rối khó gỡ, Tác gia là Sa Châu đệ nhị đại gia tộc, nguyên bản cùng Trương gia đi lại gần nhất, có quan hệ mật thiết nhất.

    Năm đó lúc Trương Nghĩa Triều tuổi già, khi sáu mươi chín tuổi tuổi vẫn lặn lội đường xa, vào Trường An làm binh phù, đem về nghĩa quân giao cho cháu trai Trương Hoài Thâm của mình, khi đó gia chủ Tác thị Tác Huân chính là một trong những con rể của Trương Nghĩa Triều.

    Sau khi Trương Nghĩa Triều chết, Tác Huân nổi lên chính biến, giết chết vợ chồng Trương Hoài Thâm cùng sáu con trai của họ, cướp đoạt lấy binh quyền của nghĩa quân, lúc đó con gái thứ mười bốn của Trương Nghĩa Triều là con dâu của Lý gia, một đại gia tộc khác của Sa Châu, trượng phu của nàng là Lương Châu Tư Mã, Lý Minh Chấn, đối với việc phản nghịch của tỷ phu, Thập Tứ cô nương cực kỳ bất mãn, nàng cùng trượng phu Lý Minh Chấn lần thứ hai xuất động binh biến, máu nhuộm cả nhà Tác Huân, ủng lập cháu trai Trương Thừa Phụng cả Trương Nghĩa Triều, cũng chính là anh trai Tiết Độ Sứ nghĩa quân của Trương thị lão gia chủ Trương Thừa Tiên.

    Từ đó về sau, hai nhà Trương, Tác bắt đầu trở mặt, cho đến sau nàyi, đệ tam đại gia tộc Tào thị dần dần nắm giữ quân chính quyền lớn của Sa Châu, lấy phương thức bài xích, xa lánh từng bước một dùng phương thức hòa bình đem Trương gia đuổi ra khỏi trung tâm quyền lực, tại trong quá trình này, Tào gia cùng Tác gia liền thành minh hữu có quan hệ mật thiết nhất, mà Âm gia, Lý gia lại cùng Trương gia đi lại càng gần hơn một ít, về phần mấy nhà Tỷ, Diêm, An, Lệnh Hồ còn lại là mạnh vì gạo, bạo vì tiền, qua lại giữa hai đại phe phái, thuộc về loại người đánh đu.

    Đối với vẻ mặt biến hóa của Tào Tử Việt cùng Tác, Trương Thừa Tiên đều thu hết vào đáy mắt, hắn chỉ là cười nhạt một tiếng, không đỏi sắc mặt cười nói: "Chư vị, ngày trước i loạn An Sử, Huyền Tông Đại Đường tị nạn vào Thục, điều tinh binh Hà Tây Lũng Hữu hộ giá, đến nỗi binh lực Hà Tây Lũng Hữu trống rỗng, dân tộc Thổ Phiên nhân cơ hội sấn tới, Hà Tây suy bại, đường xá ngăn trở tiêu điều, những binh sĩ nàh hán chúng ta liền không còn qua lại cùng quê hương.

    Nhưng là những binh sĩ nhà Hán đơn độc xứ người chúng ta, lại chưa bao giờ quên đi quê hương.

    Liền tại Sa Châu này. . ."

    Trương Thừa Tiên phất tay áo một cái, chỉ chỉ vào mặt đất dưới chân, trầm giọng nói: "Sau khi các châu Cam Lương Túc Qua lần lượt rơi vào tay giặc, quân dân nhà Hán ta đã thủ vững một khối đất Hán Sa Châu này, cuối cùng mười một năm sau, Thứ Sử Sa Châu lúc đó là Chu Đình mắt thấy đợi viện binh vô vọng, muốn đốt thành chạy về phía Đông, hắn cũng không có ý đầu hàng, bất quá là muốn bỏ quên mảnh đất này, trở về đất tổ tông, kết quả thì sao?

    Vứt bỏ đất Hán ta, trời đất không dung tha!

    Đô Tri Binh Mã đại tướng quân Diêm Triêu Các tại ải giết Chu Đình, dẫn dắt quân dân tiếp tục chống lại dân tộc Thổ Phiên.

    Cho đến hai năm sau khi hết lương thực, Diêm Đại tướng quân mới sai người cùng tướng lĩnh dân tộc Thổ Phiên là Khi Tâm Nhi hội đàm, nhìn trời mà thề, trịnh trọng ước định: sau khi Phiên binh vào thành, không được giết một binh sĩ nhà Hán ta, không được làm nhục một nữ tử nhà Hán ta, thu được sự thừa nhận trịnh trọng của Khi Tâm Nhi, lúc này mới hiến thành đầu hàng, bảo toàn quân dân Sa Châu ta, bảo toàn cửu đại gia tộc ta, khiến cho củi lửa nhà Hán ta không dứt tại Sa Châu.

    Để đoạn duyên phận huyết mạch của người Hán ta cùng Đại Đường, người Thổ Phiên không cho chúng ta mặc y phục tổ tiên truyền xuống, muốn chúng ta tết tóc đuôi sam, cùng một dạng như chúng.

    Hàng năm, đến ngày Nguyên Sóc (đầu năm mới), người Hán chúng ta mới có thể mặc y phục ngày xưa của nhà Hán, từ xa tế bái tổ tiên mình ở phương Đông, chúng ta ngóng nhìn một bậc Vương Sư có thể cứu bọn ta khỏi cảnh nước lửa, nhưng là Đại Đường thế yếu dần, Trung Nguyên thường xuyên chiến loạn, không còn lực bận tâm tới chúng ta !"

    Trương Thừa Tiên nói đến đây, nước mắt đã tuôn đầy mặt, thủ lĩnh các đại gia tộc cũng không khỏi có chút động dung, trong đình viện một mảnh yên lặng, chỉ nghe Trương Thừa Tiên khẳng khái kể lại: "Cho đến sau này, Tán Phổ Đạt Ma Thổ Phiên bị tăng lữ ám sát, người Hán Sa Châu ta không phụ khổ tâm ngày xưa của Diêm tướng quân, gia tổ Nghĩa Triều nhân cơ hội dựng cờ đứng lên, dẫn Quy Nghĩa Quân người Hán ta nhất cử khôi phục Sa Châu, một con chim bay vút lên, trăm con chim bay phóng theo, nghĩa quân lấy khí thế hút sông nuốt núi, như gió cuốn mây tan, chưa đầy hai năm, liền thu lại được mười một châu Sa Áp.

    Trăm năm tả nhẫm, khôi phục thành mũ lớn, dân đen mười quận sót lại toàn bộ thoát khỏi nước lửa, gia tổ phế đi chế độ của bộ lạc Thổ Phiên, xây dựng lại châu huyện hương lý, lập hộ tịch, dọn dẹp đất đai, tu bổ thuỷ lợi, phát triển nông canh, từ đó Hà Tây đi không trở ngại, phong tục văn hoá lại như Trung Nguyên, nhưng là. . .

    Con cháu bất hiếu, từ sau gia tổ Nghĩa Triều mất, Quy Nghĩa Quân chúng ta ngày càng sa sút, mười một châu dần dần bị xâm chiếm từng bước, đến hôm nay, người Hán ta tại Tây Vực, chỉ còn hai châu Qua Sa, còn muốn hướng Đại Châu Hồi Hột tự xưng là vương nhi (nhi thần)!"

    Tào Tử Việt cũng không kìm nén được nữa, sắc mặt xanh mét, ấn đao quát lên: "Trương Thừa Tiên, ngươi có ý gì, đây là chỉ trích Tào gia ta sao?"

    Hai gã đao khách sau lưng hắn lập tức tiến lên trước một bước, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn, Trương Thừa Tiên chớp mắt một cái, thản nhiên nói: "Quy Nghĩa Quân, là ở xuống dốc ở trong tay Trương gia ta, làm sao chỉ trích được Tào gia ngươi?

    Bất quá sau khi Tào gia ngươi nhận lấy Sa Châu, Quy Nghĩa Quân ta cũng chưa thấy chút nào khởi sắc, đây là sự thật, lão phu luận chuyện mà thôi.

    Lão phu hôm nay đã tám mươi bốn, đã tới tuổi chôn dưới cát vàng, tiểu tử ngươi này, muốn hù dọa lão phu sao?"

    Tào Tử Việt giận đến run rẩy cả người, tức giận quát lên: "Lão thất phu, ngươi đây là cậy già lên mặt sao?

    Đám con cháu, gia phó Trương gia nghe vậy, tất cả đều lộ ra sắc mặt giận dữ, Tác vội vàng ấn Tào Tử Việt lại, cười u ám nói: "Trương lão, hôm nay bảo chúng ta tới, chính là để nghe Trương lão nói tổ tiên nhà ông là uy phong như thế nào, nói những thứ chuyện cũ năm xưa này của Sa Châu sao?

    Phải không?"

    Trương Thừa Tiên nghiêm mặt nói: "Lão phu nói những lời này với những loại vãn bối như các ngươi, là muốn cho các ngươi biết, tiền bối chúng ta vì bảo vệ y bát nhà Hán ta, đã từng làm qua những chuyện gì, là muốn các ngươi biết, chúng ta tại Tây Vực phía, cùng cố thổ trời Nam đất Bắc, không phải là Sa Châu ta không muốn quy về cố thổ, cũng không phải là Trung Nguyên muốn vứt bỏ người Hán Tây Vực ta!

    Đại Đường diệt vong, Quy Nghĩa Quân suy tàn, bọn ta đều thành cô thần dư nghiệt không nước không nhà, trải qua trăm năm nữa, chúng ta sẽ quên mất tổ tông, coi như người Hồ rồi.Nhưng là, hôm nay Dương Thái Úy đem quân Tây chinh, thế như chẻ tre, đạp nát củi khô, Thổ Phiên, Hồ Hồi cực kỳ sợ hãi, lần này là cơ hội hiếm có khôi phục hồi đất Hán ta.Chẳng lẽ bây giờ chúng ta ngược lại muốn quên đi ý chí của liệt tổ liệt tông, cùng Thiên Quân là địch sao? (ý nói vua do trời định tới)

    Tào Tử Việt nghe thế liền hiểu ra tất cả, bỗng nhiên đứng lên, quát lớn :"Trương Thừa Tiên, ngươi gọi chúng ta tới đây là muốn mê hoặc chúng ta vứt bỏ vũ khí đầu hàng, thần phục Dương Hạo hay sao?"

    Trương Thừa Tiên nói: "Chư vị, Dương Thái Úy lần này tới đây, là vì nhất thống Hà Tây, khôi phục đất Hán ta.

    Chư vị đều là đại tộc Sa Châu, từ khi Trung Nguyên bị ngăn cách tới nay, chúng ta ngày đêm trông đợi chờ mong, ngóng nhìn Trung Nguyên khởi binh, đuổi Hồ bắt làm nô lệ, khôi phục đất Hán ta, hôm nay Dương Thái Úy thật sự tới rồi, chẳng lẽ chúng ta lại lấy việc binh đao tới gặp nhau sao?

    Thái Úy binh cường mã tráng, cho dù là Cam Châu Hồi Hột cũng đóng thành không dám đánh, không dám coi thường lưỡi đao của Thái Úy, chẳng lẽ hai châu Qua Sa chúng ta chống đỡ được đại quân của Thái Úy sao?

    Đầu hàng là trên thuận theo ý trời, ở giữa kế thừa di chí của tổ tông, dưới hợp lòng lê dân, gia tộc các vị cũng sẽ không bị tổn hại một chút nào, thương lộ Tây Vực được thông suốt, ngược lại sẽ đem tới lợi ích cực lớn.

    Đánh, tinh thần quân dân đều không thể dùng, nhất định, kết quả của các đại gia tộc chúng ta, bất quá là cùng Sa Châu ngọc đá cùng vỡ.

    Lão phu thực không đành lòng nhìn bọn ngươi rơi vào vực sâu, hôm nay mời tới, chính là chỉ điểm cho cửu đại thế gia Sa Châu một con đường sáng, đi con đường nào, chư vị tộc trưởng nghe lời lão phu nói, hôm nay có thể có quyết định được rồi đi?"

    Thủ lĩnh các đại thế gia hai mặt nhìn nhau, không nghĩ tới Trương Thừa Tiên đi thẳng vào vấn đề, lại là giúp Dương Hạo chiêu hàng.

    Tào Tử Việt vừa sợ vừa giận, kể từ hơn mười năm trước, khi Tào gia bắt đầu chấp chưởng quyền to của Quy Nghĩa Quân, Trương gia đã rất ít tham dự vào đại sự quân chính của Sa Châu, hắn vô luận như thế nào cũng không nghĩ tới lão già Trương Thừa Tiên này lại ăn tim gấu mật báo, dám công khai mê hoặc lòng người, khuyên mọi người từ bỏ Tào gia đầu hàng Dương Hạo.

    Hắn vội vã thoáng nhìn lại, thấy trong nội viện này mọi nơi đều nhìn rõ, rất khó giấu được phục binh, thị vệ các đại gia tộc mang đến cũng hỗn tạp đứng ở chung một chỗ đứng hầu ở ngoài viện, tổng số cũng bất quá chỉ gần trăm người, trong lòng nhất thời bình tĩnh, không chờ các đại gia tộc tỏ thái độ, liền giành trước đứng lên, quăng đao nói: "Tào gia ta đã có quyết định, đó chính là chém lão thất phu ăn cây táo, rào cây sung, mê muội vô năng ngươi này!"

    Tào Tử Việt vừa nói ra, Tác cũng vọt người nhảy lên, hai người nắm lấy cương đao, thị vệ phía sau cũng lập tức rút đao hướng ra phía ngoài, lúc này Âm thị gia chủ Âm Sở Tài, Lý thị gia chủ Lý Tịch Vũ chậm rãi đứng dậy, hướng Trương Thừa Tiên nhích tới gần hai bước, thiếp thân thị vệ của bọn họ lập tức quăng đao ngăn trước người bọn họ.

    Vóc người Âm Sở Tài béo ục ịch, một khuôn mặt tròn tròn toàn thịt bao quanh, mang theo một vẻ mặt điềm đạm hòa khí, cười dài nói: "Quy Nghĩa Quân ta hôm nay ngày càng xuống dốc, tuyệt không phải đối tủ của Dương Thái Úy, coi như vì một nhà một tộc mình mà suy nghĩ đi, ta cảm thấy đề nghị của Trương lão cũng đúng, bỏ thành đầu hàng mới là hành động sáng suốt.Các đại gia tộc chúng ta cũng sẽ không vì vậy mà có cái tổn thất gì đi.

    Ha hả, đương nhiên rồi, Tào gia tất nhiên phải nhường binh quyền lại, nhưng binh quyền này. . .

    Nếu đánh tiếp mà nói..., cũng không phải là phải nhường lại sao?"

    Lý thị gia chủ Lý Tịch Vũ ngoài cười nhưng trong không cười, nói: "Đến lúc đó, kết cục tốt nhất, cũng bất quá là giống như Túc Châu Long Vương giống nhau, đột nhiên đi về hướng đông, không còn huy hoàng nữa.

    Ngươi nhìn Lương Châu Lạc Nhung Lăng Ba, hôm nay chính là chấp chưởng Thứ Sử Lương Châu, trừ không nắm binh quyền ra, thì cùng trước kia có cái gì khác nhau đâu?

    Nói đi thì phải nói lại, nắm binh quyền vì cái chuyện gì?

    Còn không phải là vì bảo vệ bình an cho mỗi nhà, bình an cho một thành sao?

    Tử Việt huynh, mấy chuyện nhức đầu đó, giao cho Dương Thái Úy lo nghĩ, không phải tốt hơn sao?"

    Mấy nhà Tỷ, Diêm, An, Lệnh Hồ thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng đã chợt hiểu ra, nhìn bộ dáng kia, Trương Thừa Tiên đã cùng Âm gia, Lý gia thông qua tin tức rồi, thật ra thì đối với mấy nhà Tỷ, Diêm, An, Lệnh Hồ mà nói, Sa Châu là do Tào gia nắm binh quyền hay là Dương Hạo nắm binh quyền, đối với bọn họ mà nói cũng không có khác nhau.

    Hôm nay mắt thấy thực lực quân đội Dương Hạo cường đại, binh sĩ tới tây Sa Châu, dân chúng cùng giới Phật giáo đối với việc hắn đến có nhiều người tỏ thái độ hoan nghênh, lại nghe lần Trương Thừa Tiên lấy tình tác động, lấy lý mà nói này, bọn họ khó tránh không động tâm.

    Song, loại chuyện tỏ rõ lập trường này, chính là liên quan đến trọng đại.

    Hướng xa mà nói, Dương Hạo binh cường mã tráng, hai châu Qua Sa có thể đối kháng hay không, bọn họ chính là vẫn giữ thái độ bi quan.

    Hướng gần mà nói, nếu Trương gia cùng Âm gia, Lý gia đã sớm có dự mưu, như vậy cũng sẽ không thể không âm thầm làm chuẩn bị, nếu không đáp ứng, sợ rằng sẽ phải lập tức biến thành quỷ dưới đao, từ phương diện này nói, bọn họ liền muốn tỏ thái độ tán thành.

    Nhưng là Trương gia rời khỏi trung tâm chính quyền Sa Châu đã nhiều năm, môn hạ con cháu đã ứt bỏ luyện võ từ nhỏ, ở trong quân không có quyền bính gì, nơi này khắp nơi thông thoáng, căn bản không giấu được phục binh, Trương gia chỉ sợ là không giữ được Tào Tử Việt cùng Tác, chỉ cần bọn họ vừa chạy đi ta, không đợi mấy đại thế gia tập hợp con cháu, gia tướng cùng đám nô phó phản kháng thì đại quân đã có thể lập tức đạp bằng Trương gia, nếu mình biểu lộ thái độ, liền trở thành một phái loạn đảng, nếu bị thanh tẩy sạch thì sao?

    Gia nhân bốn nhà Tỷ, Diêm, An, Lệnh Hồ nhìn chung quanh, do dự, Tào Tử Việt thấy rõ mọi nơi đều không có phục binh, lập tức liền quyết định bắt giặc bắt vua giặc trước, Trương Thừa Tiên năm nay đã hơn tám mươi, già nua lớn tuổi, động tác vô cùng kém linh hoạt, nhất cử chém giết trước, rồi bắt giữ Âm Sở Tài cùng Lý Tịch Vũ, là có thể làm những đại gia tộc ngu xuẩn khác kinh sợ, nhanh chóng bình ổn lại trận làm phản này.

    Kế hoạch trong lòng đã định, Tào Tử Việt lập tức hướng Tác ném tới một ánh mắt, nhe răng cười nói: "Trương Thừa Tiên, niệm tình tổ tiên ngươi là vua lập nên Kim Sơn Quốc ta, Tào gia ta mới lễ kính ba phần đối với ngươi, không nghĩ tới Trương Thừa Tiên ngươi không có lòng báo đáp ơn vua, lại có ý đồ làm phản.

    Lão gia u mê kia, còn vọng tưởng Trương gia hôm nay còn có thể hô phong hoán vũ ở Sa Châu được sao?

    Hôm nay vua Đôn Hoàng Quốc, là cha ta, Dương Hạo thì tính là cái thứ gì chứ!

    Hôm nay, nhị thái tử Tào Tử Việt ta liền thay mặt phụ vương ta thi hành quốc pháp, chém cái đầu chó của lão thất phu ngươi!"

    Tào Tử Việt dứt lời, chỉ tay một cái, lớn tiếng quát lên: "Xông lên, làm thịt hắn cho ta!"

    Thị vệ của Tào Tử Việt cùng Tác thị lập tức lao lên một loạt, bốn chuôi loan đao trước tiên hướng về thị vệ của Âm Sở Tài cùng Lý Tịch Vũ, thừa dịp mấy thị vệ kia vung đao ngăn cản thì nhân cơ hội như gió lốc chuyển qua , bốn chuôi loan đao lần lượt thay đổi hướng, mang theo tiếng gió gào thét nghẹn ngào hướng về phía Trương Thừa Tiên, uy lực của một đao kia, dường như muốn đem đầu hắn cắt thành bốn nửa.

    Huýt gió lên một tiếng, như hạc kêu giữa không trung, Trương Thừa Tiên không nhúc nhích, tiểu nha đầu đồng tử môi đỏ răng trắng thanh tú phía sau hắn lại đột nhiên như quỷ mị vọt đến trước người của hắn, vung tay một vòng ."

    Khanh khanh khanh khanh!"

    Bốn tiếng binh khí va chạm vào nhau thanh thúy vang lên, mảnh nhỏ của ống tay áo bay múa đầy trời, tiểu đồng lộ ra một cánh tay trắng như tuyết, trong tay cũng cầm một thanh đoản kiếm sắc bén rét lạnh lộ ra ngoài.

    Đám con cháu Trương gia mắt thấy gia chủ gặp tập kích, cũng không khỏi kinh hãi, bọn họ đã sớm được chứng kiến võ công xuất thần nhập hóa của tiểu đồng này, cũng tin tưởng nàng có đủ lực lượng bảo vệ gia chủ, chính là bởi vì như thế, mới đem lần tụ hội này bố trí tại một nơi quang đãng như vậy, không có chỗ cho phục binh mai phục, dĩ nhiên, nếu không phải như thế, những kẻ có chút thù hằn với Trương gia như Tào Tử Việt cùng Tác cũng sẽ không khinh suất đi dự tiệc mà không có chút phòng bị nào.

    Nhưng cho dù là như thế, khi thấy bốn gã đao khách thị vệ kia phóng tới ánh đao như sét đánh, bọn họ vẫn là toát ra một thân mồ hôi lạnh, cho đến khi tiểu đồng hóa giải thành công thế công của đối phương, bọn họ mới rất thở phào nhẹ nhõm.

    Mấy người con cháu Trương gia chạy lên trước muốn đem lão gia chủ đở xuống tới, Trương Thừa Tiên trái lại xua tay áo, đứng thẳng bất động nguyên tại chỗ.

    Tiểu đồng đỡ xong bốn đao, xoay eo về phía bên trái ra một hư chiêu, đột nhiên trong nháy mắt thêm chiêu, đánh thẳng về phía chính diện của kẻ địch, kiếm quang ngang trời, giống như một đường ánh bạc phất phới, lúc giao kích không ngừng truyền ra ánh bạc, một đạo ánh đao như dải lụa, một đạo kiếm quang như mũi tên bạc xuyên qua, hai đạo tia sáng xuyên không nhảy múa, lúc thấy phía trước, khi chợt hiện ở phía sau, xem bên trái, chợt lóe bên phải, chớp ở trên cao, chợt lóe phía dưới, nhanh đến mức không kịp nhìn, ba tên đao khách còn lại vốn muốn chạy tới bên cạnh Trương Thừa Tiên, lúc này đã bị thị vệ của Âm Sở Tài cùng Lý Tịch Vũ ngăn cản, vừa thấy đồng bạn gặp nguy cấp, vội vàng quay người giết tới đây, nhưng là ba người mặc dù nhanh, nhưng so với tiểu đồng đang cùng một người thị vệ khác một tấn công một lui lại kia vẫn là kém một bậc, đao phong cương liệt chỉ có thể gào thét ở phía sau tiểu đồng, luôn là sai một ly, không thể đả thương hắn nửa phần.

    Võ công của đao khách bị tiểu đồng áp chế kia kỳ thực cũng rất cao, đáng tiếc loại đao pháp Tây Vực đại khai đại điền của hắn đụng phải kiếm thuật mau lẹ như điện, căn bản không thể thi triển ra, đao khách kia liền lùi lại bảy bước, đao đao chém xuống nhanh chóng, vừa lui lại bảy bước, đột nhiên hét lớn một tiếng, bỏ qua phòng thủ, một chiêu Lực Bích Hoa Sơn, bỗng nhiên mãnh liệt đánh xuống, tiểu đồng kia vội vàng bứt ra thối lui, nhanh đến mức để lại nguyên tại chỗ một đạo hư ảnh.

    Ánh đao chém qua hư ảnh, mũi nhọn đâm thẳng xuống mặt đất "Phanh" một tiếng, cát vàng tung bay, hai tay đao khách kia nắm chặc chuôi đao, trợn mắt tròn xoe, không nhúc nhích, máu tươi đã ồ ồ trào ra nơi cổ họng.

    Tiểu đồng kia cũng không thèm nhìn tới, thân hình vừa lui, kiếm trong tay lập tức biến ảo thành bóng kiếm trầm trọng, một tiếng kếm minh kinh tâm động phách đột nhiên vang lên, kiếm quang huyễn lệ chợt xẹt qua cổ họng một tên đao khách.

    Nhưng ngay sau đó thân thể người kia bị tiểu đồng cuốn ném tới trước một cái, thẳng thắn đón nhận lấy ánh đao của một gã đao khách khác quét tới, hồng quang chợt hiện, máu tanh tóe ra, đao khách kia không ứng phó kịp, một đao đem đồng bọn của mình chém thành hai nửa.

    Chỉ còn lại có hai đao khách, động tác của tiểu đồng kia ung dung nhàn nhã như đi chơi, khuôn mặt tiểu đồng mày mắt như hoa, cánh tay trần trắng như tuyết, trong tay một đạo chỉ bạc phấp phới, chỉ đông đánh tây, tung hoành tự nhiên, chợt vào lui nhanh, phiêu du như gió, động tác cử chỉ quỷ lê không nói nên lời, cặp mắt to trong suốt như nước kia còn có lúc rỗi rãi thỉnh thoảng nhắm vào Tào Tử Việt cùng Tác liếc một cái.

    Lúc này người ở ngoài viện cũng đã động thủ, tuy nói Âm Sở Tài cùng Lý Tịch Vũ đã có chuẩn bị trước về nhân sự, nhưng là thị vệ các nhà cũng một mình đứng chung một chỗ, vừa thấy trong viện bắt đầu hành động, bọn họ bất ngờ đánh lén cũng chỉ có thể làm bị thương một hai người, những người còn lại cũng quấn vào nhau ở chung một chỗ, mà thị vệ những nhà khác thấy gia chủ mình bàng quang, tất cả cũng lấy ra binh khí, lui qua một bên, không biết mình có nên động thủ hay không.

    Tào Tử Việt cùng Tác thấy kia võ công đáng sợ của tiểu đồng kia, không khỏi sợ hết hồn, vài chục năm nay Trương gia ngày càng xuống dốc, vì tránh họa nên môn hạ con cháu đã bỏ luyện võ từ nhỏ, Trương gia cũng chưa từng chiêu nạp các nhóm môn khách cùng gia tướng lớn, bọn họ thực sự không ngờ đến một đồng tử nho nhỏ lại có võ công như thế, hai người bỗng nhiên nổi lên thối ý, liếc nhìn nhau, Tào Tử Việt quát lên: "Lùi lại, rút binh!"

    Hai người chạy đi xông về ngoài cửa, chỉ cần qua được cửa phủ, không người nào có thể ngăn cản được đường đi của bọn họ.

    Ai ngờ lúc này những tên gia nhân áo xanh đội mũ quả dưa kia đột nhiên tung cánh tay phải lên, ống tay áo "Xuy lạp" vang lên một tiếng, người người đều để trần cánh tay phải, trên cánh tay buộc tụ nỗ(tên giấu trong tay áo), nhắm ngay thân thể của bọn hắn, tại trong khoảng cách gần như vậy, cho dù hai người hóa thành phi điểu, cũng đừng mơ tưởng bỏ chạy.

    Tụ nỗ này xuất hiên ở Trung Nguyên cũng chưa được bao lâu, Tào Tử Việt cùng Tác chưa từng thấy qua loại vật này, mắt thấy những người đó vung lên cánh tay phải, dưới cánh tay buộc một cái ống tròn nhỏ, mặc dù biết hẳn là đồ bất lợi đối với mình, nhưng không rõ đó rốt cuộc là cái thứ gì, hai người vẫn là tăng nhanh tốc độ, chạy như điên hướng ra phía ngoài, lúc này bỗng nghe phía sau có tiếng quát: "Không được bắn tên, phải bắt sống!

    Giải quyết thị vệ của bọn hắn đi!"

    Ngay sau đó chợt nghe hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai người nghe thấy rõ ràng, chính là thị vệ của mình, không khỏi trong lòng lạnh lẽo, tăng lực dưới chân, tốc độ chạy cự ly ngắn còn nhanh hơn tuấn mã.

    Tiểu đồng kia giải quyết hai đao khách xong, một thân Yến Tử Tam Sao Thủy đuổi theo, Tào Tử Việt cùng Tác tựa như chạy thi ra bên ngoài, mắt thấy cách cửa lớn chỉ có xa ba bước, đã nghe tiếng áo phất xé gió vang lên, sau lưng hai người đồng thời bị trúng một cước, cả người đều hướng phái trước ngã đi ra ngoài, đầu chính là gục ở ngưỡng cửa.

    Áo trước ngực cùng da thịt của Tào Tử Việt đều bị mài xước, đau rát, đầu đập vào cánh cửa dày, đụng đến váng đầu hoa mắt, hai tay hắn chống xuống vừa muốn nhảy lên thì một mũi giày nhọn liền đạp đến trên lưng, tuy chân không lớn, nhưng nặng giống như tòa núi cao, đem cả người hắn mạnh mẽ ấn xuống ở trên mặt đất.

    Tiểu đồng dẫm chân đạp Tào Tử Việt, kiếm chỉ Tác, tay trái vuốt mũi một cái, thanh âm trong vắt nói: "Ngươi mà là nhị thái tử sao?

    Người như ngươi, mặc long bào vào cũng không giống thái tử, thái giám thì còn không sai biệt lắm, đấu với đại thúc ta sao?

    Hừ!"

    Nửa thành, lấy Quy Nghĩa Đại Nhai làm giới tuyến, phía đông là đội ngũ con cháu, gia tướng, hộ viện của bát đại thế gia Trương, Tác, Âm, Lý, Tỷ, Diêm, An, Lệnh Hồ thế gia, phía tây là nhân mã Quy Nghĩa Quân, song phương giương cung bạt kiếm.

    Bởi vì Tiết Độ Lưu Hậu Sa Châu Tào Tử Ngôn thay phụ thân trấn thủ Sa Châu, không có tự mình dự tiệc, Trương gia không thể đem Quy Nghĩa Quân khống chế ở trong tay, bọn họ khẩn cấp điều động tất cả các chiến sĩ có thể điều động được của các đại gia tộc, tạm thời hợp thành một đạo dân quân, dựa vào địa thế, chiếm cứ nửa thành, đồng thời phái người ra khỏi thành liên lạc cùng Ngải Nghĩa Hải, điều khinh kị binh của hắn chạy tới Sa Châu.

    Tác thị gia chủ bị Trương Thừa Tiên khống chế, lấy hắn làm con tin, bức Tác gia cũng tham dự vào phản loạn, bây giờ hình thành cục diện giằng co giữa tám đại gia tộc Sa Châu cùng gia tộc Tào thị nắm giữ quân đội.

    Tào Tử Ngôn hạ thông điệp cuối cùng : trong vòng một giờ, phải thả nhị đệ Tự Việt của hắn, bỏ khí giới đầu hàng, bằng không sẽ lập tức động tiến công.

    Trương phủ, Trương Thừa Tiên chắp tay phía sau lưng, chậm rãi bước đi thong thả, nghe cháu trai Trương Khiên đem tình hình giằng co đầu đường kể lại một lần, bỗng nhiên đứng im nói: "Tuy nói Trương gia ta từ lâu không hỏi việc Sa Châu việc, nhưng mà Quy Nghĩa Quân dù sao cũng là một tay tổ tiên Trương gia ta thành lập, ta cũng không tin, binh lính Quy Nghĩa Quân, sẽ hướng lão phu bắn tên.

    Ta đi, đến chiêu hàng Tử Ngôn!"

    Con cháu Trương gia vừa nghe cực kỳ kinh hãi, con trai thứ tư Trương Vũ của hắn biến sắc nói: "Cha, trăm triệu lần không thể, bây giờ chúng ta đã đem tám đại gia tộc lôi vào, chiếm nửa Sa Châu, chúng ta chỉ cần bảo vệ được nửa tòa Sa thành này, đã là đại công cáo thành rồi, chờ binh mã của Dương Thái Úy vừa đến, thế cục tất nhiên xoay chuyển, cha đã lớn tuổi như vậy, sao có thể đem thân vào chỗ hiểm?"

    " Thằng con ngu ngốc!!"

    Trương Thừa Tiên quát lạnh một tiếng, nhìn quanh đám con cháu cùng gia nhân, trầm trọng nói: "Tào Tử Ngôn không có tự thân đến dự theo lời mời của lão phu, đây là một cái biến số lớn.

    Năm đó, chỉ một Tác Huân, một con rể của Trương gia ta, là đã có thể phát động binh biến, cướp đoạt quyền to, huống hôm nay Tào gia đã khống chế Quy Nghĩa Quân hơn mười năm?

    Trương gia ta, bây giờ dựa vào chỉ là phúc ấm của tổ tông, chỉ là uy danh của Nghĩa Triều Công, chúng ta phải cường thế một chút, khí phách một chút, mới có thể tăng mạnh ảnh hưởng của chúng ta đối với tướng sĩ Quy Nghĩa Quân, hoàn toàn khống chế cục diện của Sa Châu.

    Nếu như chúng ta ngồi đợi Dương Thái Úy đem tới viện binh mà không hành động tiến thêm một bước, chấn động chúng ta tạo thành đối với Quy Nghĩa Quân sẽ dần dần biến mất, không đợi viện quân của Dương Thái Úy chạy tới, Tào Tử Ngôn sẽ phát động tiến công, tuy nói tám đại giạ tộc chúng ta đã liên kết chung tay, nhưng - quân đội ở trong tay của Tào Tử Ngôn, con cháu, gia tướng, người làm thuê của chúng ta, thật sự muốn đánh thì làm sao có thể là đối thủ của quân đội được huấn luyện quy củ chứ?

    Một khi vô ý, sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ đó."

    Trương Thừa Tiên đưa tay đặt ở trên vai con trai, vỗ vỗ nhẹ nhẹ, mắt lão đã ươn ướt: "Con à, hôm nay, con cũng là người sắp bảy mươi, mặt đã xanh xao, đầy nếp nhăn rồi, đại ca, nhị ca, tam ca của con, đều đã đi trước phụ tử ta rồi.

    Vi phụ tại trong cuộc đời này, chỉ có hai cái tâm nguyện, một cái, là muốn đi Trường An, tế bái lăng mộ của Nghĩa Triều Công, kính dâng một chén rượu, làm tròn đạo hiếu của bậc con cháu; một cái, chính là muốn cho Trương gia ta một lần nữa thịnh vượng lên, các gia tộc Âm gia, Lý gia bọn họ vốn là là đại tộc ở Sa Châu, an lòng với hiện trạng, nhưng mà Trương gia lại khác, Trương gia chúng ta, một tay sáng lập Quy Nghĩa Quân, tổ tiên của Trương gia chúng ta, là đã từng xưng hoàng đế, dù thế nào, cũng không thể lưu lạc thành một gia đình thương nhân, sống cho qua ngày tại Sa Châu này, con cháu của Trương gia ta, cho dù không thể xưng hùng một đời, cũng phải làm anh hùng một lần, thế mới không làm mất thể diện của tổ tiên Trương gia ta.

    Trương Thừa Tiên thổn thức một hồi, lại nói: "Công được nửa thành, có khả năng kiếm củi ba năm thiêu một giờ, vi phụ muốn đoạt lấy toàn bộ thành Sa Châu, đem một tòa thành trì hoàn hoàn chỉnh chỉnh giao đén tận tay cho Dương Thái Úy, điều này mới có thể trở thành bước đệm tiến thân cho Trương gia, con hiểu chưa?"

    Trương Vũ chấn động nói: "Cha, để con đi thay cha đi!"

    Trương Thừa Tiên lắc đầu, lông mi bạc rung lên nói: "Trương gia dần dần xuống dốc, thân là con cháu của Trương gia, vì nghĩa khó tránh cái chết.

    Nếu như có thể kế tục oanh liệt của tổ tiên, vung tay lên, khởi dậy vì chính nghĩa, thì khi về nơi chín suối, ta mới có mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông, con à, không nên tranh cùng vi phụ!"

    Mã Tích nghe thấy chủ ý của Trương Thừa Tiên, lập tức lắc đầu nói: "Không được, làm như vậy quá mạo hiểm, cho dù binh sĩ Quy Nghĩa Quân bình thường không dám gây bất lợi đối với lão tiên sinh, nhưng mà Tào gia thống trị Sa Châu nhiều nă, khó tránh khỏi có một ít binh sĩ tâm phúc, chỉ cần có một người bắn tên trộm, lão tiên sinh sẽ có nguy hiểm tới tính mệnh.

    Trăm triệu lần không thể."

    Trương Thừa Tiên lại cười nói: "Ta tin tưởng, Dương Thái Úy đóng tại Qua Châu, mà không công thành, cũng là không muốn cùng huynh đệ Quy Nghĩa Quân tương tàn, nếu như có thể không chiến mà hàng được Quy Nghĩa Quân, đây là một cái công đức to bằng trời, nếu là một mình lão phu chết, mà có thể tránh cho trăm nghìn tướng sĩ phải chết, thì cũng đáng giá.

    Chủ ý của lão phu đã định, ngươi không cần ngăn cản."

    Mã Tích nhiều lần khuyên can, Trương Thừa Tiên cố ý muốn đi, rơi vào đường cùng, Mã Tích không thể làm gì khác hơn là nói: "Nói như vậy, xin lão tiên sinh mặc nhuyễn giáp( áo giáp mềm) bên trong, để tại hạ cùng ngài đi ra, tiên sinh không thể đi quá tâm lòng đường, nếu như có cái bất trắc gì, Mã Tích sẽ toàn lực ứng phó, dù sao bảo đảm an toàn cho tiên sinh mới tốt, bằng không nhất định đại thúc sẽ trách cứ ta."

    Trương Thừa Tiên ha hả cười nói: "Thấy ngươi, lão phu liền biết được Dương Thái Úy là một nhân nghĩa người, được, ta nghe lời ngươi, mặc một thân nhuyễn giáp, có gắng bảo trụ cái mạng già này của ta mà thôi, ha hả.."

    Hai bên Quy Nghĩa Nhai chật kín là binh sĩ cùng bách tính giơ thương ngắm cung sẵn sàng đón quân địch, cả con đường cái rộng lớn cũng yên tĩnh vắng vẻ đi rất nhiều, ngay cả tiếng một con chó sủa cũng không có.

    Bỗng nhiên, từ thành Đông bị tám đại gia tộc chiếm lộ ra một thông đạo, một lão nhân mắc áo vài trắng chậm rãi đi ra, phía sau chỉ có một tiểu đồng thanh tú đi theo, tướng sĩ Quy Nghĩa Quân ở trận thế sẵn sàng đón quân địch đối diện đều không khỏi kinh ngạc, đều ngẩng đầu dóng tai lên, dần dần, có người nhận ra than phận của lão nhân kia, thanh âm khe khẽ nho nhỏ dần hội tụ thành một tiếng gầm, đội hình của Quy Nghĩa Quân nhất thời rối loạn lên.

    Tào Tử Ngôn cầm đao nhìn lại, chỉ thấy lão giả kia mặc y phục dạng tà áo cong, đầu đội mũ cao, chân đạp hài gỗ cao, y hệt cổ nhân Hán Đường, đi tới chính giữa đường đứng lại, nhìn hai bên đường cái đao kiếm sâm nghiêm, trận tuyến rõ ràng, bỗng nhiên song chưởng rung lên, cao giọng nói: "Lão phu là hậu nhân của Tiết Độ Sứ Quy Nghĩa Quân, Quan Sát Sứ mười một châu Qua Sa Túc Cam Lãnh, Kiểm Giáo Lễ bộ Thượng thư, Kim Ngô Đại Tướng Quân Trương Nghĩa Triều, Trương Thừa Tiên!"

    Tiếng gầm ở phía đối diện càng mãnh liệt, Trương Thừa Tiên ngừng lại một chút, lại nói: "Các tướng sĩ của Quy Nghĩa Quân, các ngươi cũng biết cái gì gọi là Quy Nghĩa hay không?

    Đại Đường Tuyên Tông, đã từng cảm khái trước hành động vĩ đại của Quy Nghĩa Quân ta, từng thừa nhận, chính là đã viết: "Kháng lại lòng son của trung thần, xương gãy đầu rơi.

    Chuyện cũ Đậu Dung Hà Tây, thấy khi hưng thịnh, Lý Lăng dạy bắn cho chi kỳ binh, chẳng qua là nghĩa khí.

    Đó là Quy Nghĩa!"

    Quy Nghĩa Quân là do một tay gia tổ Nghĩa Triều Công sáng lập, Nghĩa Triều Công vốn ôm chí lớn, thuở nhỏ đã vui mừng ham thích hiểu rõ Tạ Tử Biểu Văn: Vì xã tắc phục an, nghịch Hồ bại phúc, thần nguyện tận tâm hết sức.

    Ngửa mặt lên trời uống rượu chậm, hướng trời dâng tấu, thần tử liều chết hướng thánh thượng can gián.

    Nếu một mai có chết, cũng tất kết cỏ quân tiền( dù chết cũng tạ ơn vua), kiếp sau quay về trên chiến trận, dẫn theo trống cờ Vương Sư, bình giặc cướp.

    Sống chết cũng báo đền nợ nước, không hối tiếc. . .

    Nghĩa Triều Công một lòng khôi phục đất Hán ta, giương cao chí khí người Hán ta, dáng tiếc con cháu như ta bất tài, đến nỗi xuống dốc như vậy, hôm nay Vương Sư ở xa tới, con cháu chúng ta, không cần kiếp sau mới quay về xung phong trên chiến trận, dẫn theo trống cờ Vương Sư, mà chỉ cần mở thành chào đón, để về cố quốc, để đón cố nhân, chẳng lẽ còn không làm được sao?

    Chúng ta lại tại dưới sự rình mồi của bọn sói mà tự giết lẫn nhau sao?"

    Tào Tử Ngôn hô hấp gấp gáp lên, hét lớn: "Bắn chết hắn!

    Bắn chết hắn cho ta!"

    Trên đường cái, gió thổi rền vang, thổi tung lên bộ râu dài dưới cằm Trương Thừa Tiên đón gió bay lượn, giống như thật sự có anh linh tổ tiên quanh quẩn phía trên, chúng tướng sĩ Quy Nghĩa Quân nhìn thấy hào hùng, không có người nào dám động thủ, Tào Tử Ngôn tức giận tới đỉnh điểm, vồ một cái liền đoạt lấy một cây cung, giương cung cong lưng, nhắm ngay Trương Thừa Tiên.

    Trương Thừa Tiên giương cao giọng nói: "Dương Thái dùng mười vạn giáp sĩ, cờ giương phía Tây, đi qua khắp nơi, ai cũng thần phục, hôm nay, đường đường Quy Nghĩa Quân, lại vì phú quý của một nhà tào thị mà muốn châu chấu đá xe, chống cự Thiên Quân sao?"

    "Sưu!"

    Một mũi tên bắn lén ngắm thẳng mặt phóng tới, thân hình tiểu đồng phía sau lưng Trương Thừa Tiên chợt lóe, liền đã tới phía trước của hắn, tay áo cuốn một cái, mũi tên bắn lén kia liền vô tung vô ảnh.

    Tào Tử Ngôn thấy dị trạng như vậy, không khỏi ngẩn người ra nhìn.

    Trương Thừa Tiên quát to: "Các tướng sĩ, ai nguyện làm Quy Nghĩa Quân, thì tới đây!

    Nguyện làm Tào gia Quân, liền đem tên của ngươi, hướng lão phu, hướng trăm họ Sa Châu đã nuôi dạy các ngươi mà bắn tới đi!"

    Rối loạn ở phía đối diện đột nhiên ngừng lại, yên lặng một lát, bỗng nhiên có người xông qua hướng phía đường bên này đi nhanh tới, chỉ cần có một người hành động, liền có người lục tục đi theo, rất nhanh, Quy Nghĩa Quân tựa như thủy triều giống nhau, hướng phía Đông thành trút xuống, trong tiếng khôi giáp leng keng, truyền ra tiếng hét phí công, tuyệt vọng, khàn cả tiếng của Tào Tử Ngôn: "Đứng lại!

    Đều đứng lại cho ta!"

    Chương 24 : Giang sơn mỹ nhân

    An Lợi Quân, Long Đức Quân hôm nay tại chỗ này, Trình Thế Hùng phụng mệnh của Chiết cô nương, đã vứt bỏ thành Quảng Nguyên, toàn quân giết trở về Phủ Châu, hôm nay đã đột phá được trại Tĩnh Khương ngăn cản của An Lợi Quân cùng Long Đức Quân, đã vượt qua được công sự chằng chịt, có điều là bọn họ muốn đi xa hơn trở lại Phủ Châu, tất nhiên phải đánh lên chiếm Đại Bảo Tân của Trữ Hóa Quân.

    Trữ Hóa Quân là biên quân Đại Tống, chiến lực rất mạnh, mà Đại Bảo Tân lại là một quan ải quan trọng của Phủ Châu, được xây dựng gia cố nhiều năm qua, hiểm đến khó tấn công, nếu như Trình Thế Hùng muốn mạnh mẽ đột phá, vậy tất phải bỏ ra hi sinh thật lớn.

    Các ngươi nhìn ở đây, Tấn Trữ Quân tiến vào chiếm giữ Trấn Xuyên Bảo, chặt đứt liên hệ giữa chúng ta cùng Phủ Châu, bọn họ chỉ thủ chứ không tấn công, cũng không tiếp thụ khiêu chiến của chúng ta, chúng ta muốn mở lối đi giữa hai châu Lân Phủ một lần nữa thì cực kỳ khó khăn.

    Bình Định Quân đã chiếm cứ Sa Cốc Tân, Uy Thắng Quân chiếm Hoành Cốc Trại, đối với Phủ Châu hình thành thế vây kín, mà Phan Mỹ tự mình suất lĩnh cấm quân tinh nhuệ hùng hổ đi đến Hà Hợp, kẻ tới bất thiện, chúng ta cho dù muốn đi viện trợ cho Phủ Châu, có cường địch này ở bên, cũng không thể không chú ý, còn có nhân mã Tuy Châu của Lý Phi Thọ, đã xuyên thẳng Điểu Long Trại, một đường hướng Ngân Châu uy hiếp, Lý Nhất Đức , Kha Trấn Ác của Ngân Châu đã hướng bản soái đưa tới thư cầu viện khẩn cấp.

    Tình hình ở đây. . ."

    Dương Kế Nghiệp hít vào một hơi thật dài, nói: "Trong thành Phủ Cốc, Tiêu Thần đã giương lên ngọn cờ Dại Tống, giết hết, Xích Trung thay thế vị trí kia, trở thành thủ lĩnh Hà Lam Quân, theo chỗ hiểm mà thủ.

    Bách Hoa Ổ có địa thế hiểm yếu, một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể khai thông, Chiết cô nương cùng Nhâm tướng quân mỗi ngày không ngừng công thành, cho tới nay vẫn không thể đánh hạ tòa thành cứng này,

    dưới tình hình như vậy, chúng ta nên đi nơi nào?"

    Chúng tướng dưới trướng Dương Kế Nghiệp đều xúm lại tại bên cạnh hắn, trong sảnh là một cái sa bàn cực lớn, Dương Hạo hao hết tâm lực, đem địa lý Tây Bắc vẽ lại cực kỳ tinh tế, chế tác sa bàn quân sự cực lớn, các tướng lĩnh bao quanh sa bàn, vừa xem liền hiểu ngay thế địch ta.

    Bọn họ đều lo lắng nói: "Triều đình thật đúng là tính toán giỏi, bọn họ trước tiên lợi dụng Xích Trung chiếm Bách Hoa Ổ, cướp cả nhà Chiết gia, lại một đao nữa kết liễu hắn, lần này ngay cả nhân chứng cũng bị mất, chúng ta khắp người là miệng cũng không nói rõ được.

    Tiêu Thần kia càng làm tuyệt hơn, hắn giết Xích Trung, công khai xuất ra cờ hiệu triều đình, cũng may Chiết cô nương đã nhìn rõ dụng tâm hiểm ác của triều đình, dứt khoát đem chuyện xấu xa của triều đình công khai thiên hạ, trực tiếp hướng triều đình khiêu chiến.

    Bằng không, Tiêu Thần chiếm cứ Bách Hoa Ổ tất nhiên là lý lẽ chính đáng, được Chiết Suất mời, đại quân triều đình chạy tới bình định Trú Phủ Cốc lại càng là chính đáng, tay chân của chúng ta cũng bị chuyện không giải thích được danh phận đại nghĩa trói lại, đánh thì không thể đánh, lui lại không thể lu, giờ phút này chẳng những cả Phủ Cốc rơi vào trong tay triều đình, đại quân lại càng làm bánh bao cho người ta bóp nặn."

    Dương Kế Nghiệp khẽ thở dài: "Bất quá, cái này hẳn là đã nằm trong kế hoạch của Quan Gia, hắn là đoán chắc, chúng ta không phản, Lân Phủ tất mất; nếu chúng ta phản, thì hắn có danh phận đại nghĩa, có cớ có xuất binh.

    Hôm nay, Chiết cô nương chỉ trích triều đình phá bỏ hứa hẹn của tiên đế, mưu tính Lân Phủ, triều đình thì truyền bá Chiết cô nương cùng với đại soái chúng ta sớm có tư tình, nàng chính là kẻ đầu độc Xích Trung mưu phản, là thủ phạ chủ mưu trợ giúp bọn ta thâu tóm Phủ Châu, có tấm màn này che giấu, triều đình nện bước Tây tiến chắc là vì biết loại trận chiến nước miếng này là đánh không ra kết quả, chúng ta bây giờ phải suy nghĩ, làm như thế nào để hóa giải thế công của quân địch.

    Hiện tại chúng ta có là vài phương diện bất lợi chủ yếu như sau :

    Thứ nhất, đại soái Tây chinh, mang đi phần lớn tinh nhuệ, lực lượng phòng ngự Đông tuyến trống không, mà triều đình thì binh cường mã tráng, tùy thời có thể tiếp tục tăng binh.

    Thứ hai, đại soái thống mười vạn đại quân Tây chinh, mang đi lượng lớn lương thảo, dự trữ trong hai năm qua của các tòa thành trì đã bị mang đi hơn phân nửa, chỗ còn lại không đủ để chống đở thủ thành lâu dài.

    Mà về mặt này, khó khăn của triều đình là ít hơn nhiều so với chúng ta.

    Thứ ba, Phủ Châu cùng Lân Châu dựa vào địa thế hiểm yếu, tự thành bố cục một phương.

    Sau đó giữa hai châu, bất kể là núi non sông ngòi, hay là công sự đến thành dài, chính là đều tương thông, mà nay triều đình đột nhiên xuất binh, thừa dịp cơ hội quân Chiết gia đang là quần long không đầu, đã chiếm cứ Đại Bảo Tân, Trấn Xuyên Bảo, Sa Cốc Tân, Hoành Cốc Trại, tạo thành thế vây kín đối với Phủ Châu, đồng thời chặc đứt liên lạc giữa hai châu Lân Phủ.

    Thứ tư, Tiêu Thần mang theo hơn vạn quân phản loạn, đã vững vàng khống chế được Bách Hoa Ổ, Bách Hoa Ổ bị chiếm, lòng quân Chiết gia bị ảnh hưởng lớn, hơn nữa Bách Hoa Ổ chẳng những dễ thủ khó công, địa thế hiểm yếu, mà còn là đầu mối thông đạo của đường thủy, tùy thời có thể hướng ra bất kỳ một cái phương hướng nào nổi lên công kích, tiếp ứng cho binh mã triều đình đến.

    Bọn họ hôm nay án binh bất động, hiển nhiên là đang đợi Phan Mỹ, khi Phan Mỹ vừa đến, chính là lập tức ăn luôn Phủ Châu, khi đó Bạc Châu chính là cánh cửa mở rộng, không hiểm nhưng có thể thủ."

    Đến chỗ này, Dương Kế Nghiệp thần sắc ngưng trọng: "Chư vị, điều ta lo lắng, không chỉ là Phủ Châu cùng Lân Châu, quân coi giữ Đông tuyến chúng ta không có bao nhiều, mà lại vừa phân đóng ở các châu Bạc, lô, Phủ, Lân, Hạ, Thạch, nếu như Phủ Châu cùng Lân Châu có gì sơ sót, chúng ta mất đi không chỉ là hai tòa thành trì, mà đồng thời mất đi còn có rất nhiều tinh nhuệ Lân Châu cùng Phủ Châu, khi đó, triều đình tiếp tục xua quân Tây tiến, hợp với sáu đạo biên quân sáu vạn tám ngàn người, hơn nữa quân Tuy Châu có hơn ba vạn người, Cấm Quân triều đình hơn năm vạn người, đó chính là mười lăm vạn đại quân, chúng ta cũng không đủ binh lực trú đóng ở các nơi cửa ải hiểm yếu, triều đình chính là có thể dựa vào ưu thế binh lực tiêu diệt từng bộ phận, đem thành trì các nơi của chúng ta ăn từng cái một.

    Tình hình như, ai có diệu kế nào hay không?"

    Chúng tướng nghe vậy tất cả đều yên lặng, hồi lâu, Lô Vĩnh Nghĩa nói: "Tướng quân ngày xưa có thể một mình chống đỡ Nguy Thành Hán Quốc, ngăn cản hoàng đế Tống Quốc ba lần ngự giá thân chinh, chẳng lẽ lần này. . . tình hình chúng ta so với lúc đó còn hung hiểm hơn hay sao?"

    Dương Kế Nghiệp lắc đầu nói: "Không thể đánh đồng hai cái, hôm nay lương thực dự trữ ở các thành trì là có hạn, đây là một cái khó.

    Thứ hai, lúc đó là hai nước tranh nhau, không phải là ngươi thì là ta làm, bởi vì đó gọi là mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, mà nay, Chiết cô nương phản rồi, nhưng chúng ta còn chưa biết được ý tứ của đại soái, cho nên tình cảnh khó tránh khỏi lúng túng, sĩ khí lòng quân, chưa chắc hownd được Vấn Quân đánh một trận Bối Thành ngày đó.

    Các châu phủ Tây Bắc ta, cũng không phải cũng là thành trì hiểm trở khó trèo, nếu như triều đình tấn công vào chỗ yếu của ta, vây thành ta, lấy binh lực cường đại của bọn họ, đủ để khống chế tình thế các châu Lân Phủ trước khi đại soái suất binh trở về, đây là thứ ba."

    Dương Duyên Phổ không nhịn được nói: "Cha, chẳng lẽ chúng ta cả một chút cơ hội cũng không có sao?

    "Cơ hội. . .

    Cũng không phải là không có. . ."

    Ánh mắt Dương Kế Nghiệp dần dần chuyển qua Hoành Sơn của sa bàn, ánh mắt ở trên địa thế Hoành Sơn dừng lại một lúc lâu, rồi lại khẽ lắc đầu.

    Hắn là một thành viên tướng lĩnh, chỉ biết là quân lệnh như núi, hôm nay đại soái đem việc phòng ngự Đông tuyến giao cho hắn, ở trước khi được đại soái cho phép, hắn sao có thể tự làm chủ, lấy lui làm tiến, tập trung binh lực, triệt phòng Hoành Sơn, nếu là nói ra ý tứ này, sợ rằng trái lại làm lòng quân dao động.

    Dương Kế Nghiệp ý chí kiên định, ngón tay chỉ sa bàn, trầm giọng nói: "Chúng ta xin điều quân coi giữ Hạ Châu đi viện binh cho Ngân Châu, Lô Châu, tăng cường lực lượng phòng tuyến Hoành Sơn.

    Về phần chúng ta, nhất định phải vững vàng bảo vệ cho Lân Châu, đây là cánh cửa triều đình Tây tiến, không thể để mất, chúng ta cùng cấm quân tinh nhuệ của Phan Mỹ quyết một trận tử chiến ở chỗ này, tranh thủ thời gian cho đại soái trở về viện trợ.

    Về phần Phủ Châu bên kia, Chiết cô nương đã chỉnh đốn Chiết gia quân, nạp dưới trướng nàng.

    Ta có thể viết một lá thư, đề nghị Chiết cô nương phá hủy cầu Hoàng Hà, chặc đứt liên lạc hai thành Nam Bắc, từ bắc Hoàng Hà, giắng co cùng địch, mà binh mã của Trình Thế Hùng tướng quân cũng không thể bởi vậy tiếp tục lên phía Bắc thượng, ta có thể liên lạc Chiết cô nương hạ lệnh cho hắn, lệnh cho Trình tướng quân hướng chúng ta đi vào, đi đường vòng từ Lân Châu ta trở về Phủ Châu, tăng cường lực lượng phòng ngự bên kia của Chiết cô nương. . ."

    Hắn mới vừa nói đến đó, một gã tiểu tốt vội vã chạy vào, ôm quyền nói: "Tướng quân, Chủng Phóng đại nhân đến."

    Dương Kế Nghiệp ngẩn ra, giật mình nói: "Ngươi nói cái?

    Ai tới rồi?"

    Tiểu tốt kia nói: "Chủng Phóng Chủng đại nhân từ Hạ Châu chạy đến."

    Dương Kế Nghiệp thất kinh, trăm triệu lần không nghĩ tới Chủng Phóng cạnh đột nhiên bỏ qua Hạ Châu tự mình chạy đến Lân Châu, hắn vội vàng hỏi: "Chủng đại nhân đang ở nơi nào?

    Bổn quan tự thân đi nghênh đón."

    Lời còn chưa dứt, Chủng Phóng đã bước vào sảnh, cất cao giọng nói: "Quân tình khẩn cấp, Dương tướng quân còn khách sáo làm gì, cũng là Chủng mỗ không rõ từ trước đến nay, tướng quân chớ trách."

    Dương Kế Nghiệp vội vàng bước lên phía trước đón chào nói: "Chủng đại nhân, ngài làm sao lại tới?

    Phải chăng là đại soái đã truyền tin tức trở về?"

    Chủng Phóng nói: "Thái Úy Tây chinh ngọc môn, một đường cát vàng dài rộng, quan ải hiểm trở, chim bay khó lọt, tuấn mã khó đi, nào có thể đưa tin tức trở lại nhanh như vậy.

    Thực ra là bởi vì trước khi Thái Úy Tây chinh, đem việc quân chính quan trọng của Đông tuyến phó thác cho ta, mà nay gặp phải cường địch, nguy cơ trùng trùng, mắt thấy tình hình như vậy, Chủng Phóng thực khó có thể yên tâm ngồi phía sau, có lòng cùng tướng quân thương nghị, lại sợ rằng thư tín đường dài làm mất thời cơ chiến đấu, nên lúc này mới tự mình chạy tới."

    Chủng Phóng vừa thấy chúng tướng đang đứng ở trước sa bàn, lại nói: "Hướng đi của binh mã triều đình, Chủng mỗ đã nhận được thư từ chim bồ câu truyền báo, không biết tướng quân đối với cục diện lần này đã có tính toán đối phó như thế nào?"

    Dương Kế Nghiệp cũng không khách sáo, đưa dẫn tới trước sa bàn, đem kế hoạch vừa rồi của mình cẩn thận nói lại một lần, Chủng Phóng vẻ mặt phong trần, áo choàng cũng không bỏ ra, liền đứng ở trước sa bàn nghe Dương Kế Nghiệp giải thích, sau khi nghe xong hắn nhíu mày một cái, trầm giọng nói: "Dương tướng quân, Chủng mỗ một đường chạy tới, đối với tình thế Lân Phủ đã từng cân nhắc nhiều lần, Chủng mỗ cảm thấy, phương pháp đối phó này của Dương Quân quá mạo hiểm rồi, nếu như đáng được tốt, bất quá là lưỡng bại câu thương thôi, nếu như đánh không tốt thì phiến lãnh thổ mà Thái Úy giao phó vào tay ta và ngài này cũng phải tiêu tan."

    Chúng tướng ở bên cạnh vừa nghe nhất thời mặt lộ vẻ không vui, uy danh của Dương Vô Địch, tướng lĩnh Tây Bắc không ai không biết, Chủng Phóng này luyện binh quả thật có thủ đoạn, bất quá người luyện binh giỏi không nhất định am hiểu đánh giặc, hắn một văn nhân chưa bao giờ dẫn binh lại dám chỉ trích chủ tướng nhà mình là không đúng, chẳng lẽ hắn so sánh với Dương Vô Địch còn cao minh hơn sao?

    Dương Kế Nghiệp cũng không cho là ngang ngược, hỏi ngược lại: "Tại sao Chủng đại nhân lại nói lời này?"

    Chủng Phóng cũng không khách khí, vươn bàn tay ra hướng địa hình Hoành Sơn trên sa bàn dùng sức kéo một đường, lớn tiếng nói: "Chũng mỗ đã cân nhắc nhiều lần trên đường, cảm thấy nếu như chúng ta lấy nhược binh Nguy Thành chiến cùng kẻ địch mạnh, thực là cái được không bù đắp được cái mất.

    Dưới tình huống chúng ta đã không thể bảo vệ được Phủ Châu còn muốn tham, muốn giữ được tất cả lãnh thổ của chúng ta, sợ rằng ngược lại cả một chỗ cũng giữ không được, hơn nữa Thái Úy vội vàng chỉ huy trở về cứu viện, Cam Châu Hồi Hột cùng Quy Nghĩa Quân Qua Sa cũng sẽ không buông tha cơ hội này đả kích Thái Úy, nói như vậy Dông tuyến chúng ta hao binh tổn tướng, lãnh thổ rơi vào tay giặc, mà Thái Úy bên đó, cũng phải tổn thương nguyên khí nặng nề.

    Cuối cùng rất có thể tạo thành một loại cục diện như này, chúng ta bị đánh thành nguyên hình, hành lang Hà Tây một lần nữa lại bị người Hồi Hột, Thổ Phiên chiếm cứ, tái diễn cục diện Thổ Phiên, Hồi Hột kiềm chế áp bách Hạ Châu.

    Mặt đông, còn lại là binh lực hai phe triều đình cùng chúng ta cài răng lược, trực tiếp giao phong, qua một thời gian, Thái Úy nhất định sẽ bị làm cho suy sụp, không có hy vọng tiếp tục quật khởi, kết cục tốt nhất, cũng chỉ là khôi phục cụ diện lúc Lý Quang Duệ thống trị Hạ Châu."

    Dương Kế Nghiệp mặc dù tự phụ về bản lĩnh phòng ngự, tự tin tại trước mặt đại quân triều đình, chưa chắc đã có là như thế, bất quá thắng bại khó nói, liên lụy rất nhiều, cũng không phải chỉ dựa vào sách lược thích đáng của viên chủ tướng chỉ huy thành liền nhất định có thể chiếm thượng phong, kết cục theo lời Chủng Phóng, cũng không phải là cục diện không thể xuất hiện, tưởng tượng tới tình cảnh quẫn bách như vậy, trán Dương Kế Nghiệp không khỏi toát ra mồ hôi lạnh, buột miệng nói ra hỏi: "Nếu theo cái nhìn của Chủng đại nhân thì phải làm như thế nào?"

    Chủng Phóng nói: "Chủng mỗ cho là, thay vì như thế, chúng ta không bằng cầu sự ổn thỏa, chủ động rút quân, bỏ qua Lân Phủ, tập trung binh lực khắp nơi, dựa vào địa thế hiểm yếu của Hoành Sơn, xây dựng phòng tuyến thứ hai đem quân Tống vững vàng ngăn cản ở Hoành Sơn.

    Như thế, chúng ta mặc dù mất đi Lân Phủ, nhưng giữu được năm châu Định Nan, giữa được thảo nguyên Hà Tây, nguyên khí Hạ Châu ta sẽ không bị thương tổn, như vậy, chúng ta tùy thời có thể lần nữa xua quân Đông tiến, đồng thời, Thái Úy bên kia cũng không cần vội vàng điều quân trở về, để đến nỗi bị Cam Châu cùng Quy Nghĩa Quân thừa cơ hội, chi bằng thong dong rút quân, thậm chí, đem Cam Châu cùng Qua Sa nắm bắt vào tay trước, lại hợp với xu thế toàn thắng điều quân trở về Hạ Châu, nói như vậy, thực lực của chúng ta chẳng những sẽ không bị hao tổn, ngược lại sẽ có khuếch trương bốn phía, nói như vậy. . .

    Chúng ta cần gì phải so đo được mất ở chỗ này đây?"

    Dương Kế Nghiệp nghe tim đập thình thịch, thật ra thì lời Chủng Phóng nói, đúng là điêu hắn nghĩ trong lòng, lại không nghĩ rằng, Chủng Phóng lại cùng hắn không mưu mà hợp, chẳng qua là hôm nay Chủng Phóng trước nói ra, hắn cũng không tiện nói mình đã từng có suy tính như vậy.

    Trầm tư chốc lát, Dương Kế Nghiệp không khỏi do dự nói: "Nhưng là. . . , trước khi đại soái đi, đã đem việc phòng ngự Đông tuyến giao vào trong tay của chúng ta, Dương mỗ là một kẻ vũ phu, chỉ biết quân lệnh như sơn, trước khi được ra lệnh, cho dù là đánh tới người cuối cùng, cũng không thể cải lời quân lệnh.

    Hôm nay chúng ta không đánh một trận, thắng bại không thấy, liền đã chủ động rút quân, bỏ qua Lân Phủ đi xây dựng phòng tuyến thứ hai ở Hoành Sơn, cách làm này thỏa đáng sao?"

    Chủng Phóng trợn mắt nói: "Chẳng lẽ chờ đại quân Phan Mỹ đuổi theo ở phía sau cái mông chúng ta, mới vội vàng hấp tấp dẫn bọn hắn trốn hướng Hoành Sơn sao?

    Tướng ở bên ngoài, có thể không tuân lệnh vua, nếu như Dương tướng quân băn khoăn chẳng qua là không được Thái Úy cho phép, chuyện như vậy cũng không cần nghĩ.

    Chủng mỗ cho là, chúng ta bây giờ phải là suy nghĩ, làm như thế nào để tránh khỏi hy sinh lớn nhất, bảo tồn thực lực được nhiều nhất, ngăn trở đường Tây tiến của binh mã triều đình, bảo đảm thành quả Thái Úy Tây chinh sẽ không trôi theo dòng nước chảy.

    Nếu là tướng quân lo lắng Thái Úy quở trách, vậy tất cả hậu quả, Chủng mỗ nguyện một mình gánh chịu, chỉ cầu tướng quân quyết đoán rút quân, đoạt được tiên cơ, chế tạo cục diện có lợi cho Hạ Châu ta."

    Dương Kế Nghiệp phật ý đột nhiên nói: "Chủng đại nhân đây là nói tới chuyện này ?

    Dương mỗ là Thống soái ba quân, vô luận tiến thối, tướng lãnh một ngàn, nếu có trách nhiệm, Dương mỗ tự nhiên một mình gánh chịu, há có thể đẩy cho người khác?

    Bất quá...

    "

    Hắn lại đem ánh mắt quăng đến trên sa bàn, trầm giọng nói: "Chủng đại nhân, Chiết gia quân còn đang ở Phủ Châu ác chiến cùng quân phản loạn cùng binh mã triều đình, chúng ta có thể buông tha cho một Lân Châu, nhưng nếu Chiết gia bỏ qua Phủ Châu, có thể là hai bàn tay trắng rồi, Chiết cô nương nàng. . .

    Nàng chịu đáp ứng sao?

    Nếu là Chiết gia quân không triệt, chẳng lẽ chúng ta một mình bỏ qua Lân Châu, lui lại phòng thủ Hoành Sơn, vứt bỏ quân liên minh không để ý tới sao?

    Rồi lại nói. . ."

    Hắn giảm thấp tiếng nói xuống, thấp giọng nói: "Thái Úy cùng Chiết cô nương. . . , khụ khụ, Chủng đại nhân nói vậy cũng có nghe nói. . .

    Chủng Phóng trời sinh vốn một tính cách thư sinh ngay thẳng quật cường, hắn liếc Dương Kế Nghiệp một cái, nói: "Dương tướng quân, ngươi nói Thái Úy thụ sư năm châu, thống lĩnh chư tướng, chiêu binh mãi mã, đánh dẹp Tây Vực, là tính toán cái gì?"

    Điều Dương Hạo làm này, chư tướng Tây Bắc còn có ai không biết rõ trong lòng, có điều biết thì biết, một khi Dương Hạo chưa có công khai cờ hiệu, ai dám to gan phạm húy, nói ra cái bí mật không phải là bí mật này, Dương Kế Nghiệp do dự nói: "Cái này. . ."

    Chủng Phóng chánh khí nghiêm nghị, tiếng nói chấn động mái nhà nói: "Giang sơn mỹ nhân, cái gì nhẹ cái gì nặng?

    Giang sơn nơi tay, mỹ nhân tự có.

    Nếu mất giang sơn, cả tánh mạng người nhà cũng không bảo vệ được rồi, còn muốn mỹ nhân là dụng ý gì?

    Nếu như Thái Úy vì một nữ tử mà không biết lợi hại, không biết nặng nhẹ, vậy Thái Úy quật khởi lên được ở Tây Bắc lại không phải là một trận cười to sao?

    Hàng nghìn hàng vạn nam nhi tụ tập đến dưới trướng Thái Úy như ta và ngươi chẳng phải tất cả cũng thành một trận cười to đ Cho dù Chiết cô nương là vợ chính của Thái Úy, trước mặt giang sơn xã tắc, trăm họ thiên hạ, thì cũng đã là cái gì?

    Ta và ngươi phụ tá vua trên, trong lòng chỉ có một chữ công, tuân theo chỉ là một chữ "Trung", há có thể bởi vì tiếc một vị phụ nhân mà mất đạo nghĩa?"

    Dương Kế Nghiệp liên tục cười khổ, Chủng Phóng tháo càng nói càng tức, vung tay lên nói: "Dương tướng quân, binh quý thần tốc, sớm làm ra quyết định trước một bước, là có thể tranh giành thêm một phần tiên cơ, cũng không thể chần chờ được nữa.

    Nếu là ngươi không yên lòng, chỗ Chiết cô nương, Chủng Phóng ta tự đi một chuyến, đem này lợi hại được mất giữa tiến lùi, nói rõ ràng cùng vị Chiết cô nương kia cho nàng hiểu, nếu là nàng biết đến đại thể, hiểu được đại nghĩa, vậy liền dẫn Chiết gia quân cùng bọn ta đồng loạt lui lại phòng ngự Hoành Sơn, nếu không phải như thế, vậy thì một chém tan làm làm hai, nếu là Thái Úy trở lại muốn chỉ trích, kêu hắn chém đầu của ta được rồi, Chủng mỗ một lòng trung can, chết cũng can gián chủ thượng, lưu danh sử xanh cũng tốt."

    Dương Kế Nghiệp toát mồ hôi, cái bộ dáng này của Chủng Phóng, nếu thật để cho hắn đi gặp Chiết cô nương, không nói nứt toác ra mới là lạ, Dương Kế Nghiệp vội vàng nói: "Chủng đại nhân, tuy nói Hạ Châu còn ở hậu phương, tạm thời không lo việc binh đao, nhưng là đại nhân cũng không thể rời đi lâu, đó là đất cơ sở của Thái Úy, vô cùng trọng yếu, kính xin đại nhân chạy về trấn giữ Hạ Châu.

    Dương mỗ liền theo lời đại nhân nói, cố hết sức rút quân phòng thủ Hoành Sơn.

    Về phần chỗ Chiết cô nương, liền để cho Duyên Phổ con của ta đi một chuyến, cùng nàng thương lượng kế hoạch là được rồi."

    Chủng Phóng tuy là thư sinh, nhưng trong xương có một cổ khí xấc láo bướng bỉnh, một khi phạm vào chỗ ương bướng này, thật sự là cả hoàng đế cũng dám kéo xuống ngựa, bất quá Dương Kế Nghiệp nhắc tới Hạ Châu, đây cũng là chỗ hắn coi trọng nhất, bởi vì thấy Dương Kế Nghiệp đã đáp ứng chủ trương của hắn, dưới ngàn khuyên vạn khuyên, Chủng Phóng rốt cục đáp ứng nhanh sớm chạy về Hạ Châu.

    Dương Kế Nghiệp lúc này mới yên tâm, lùa Chủng Phóng đi xong, Dương Kế Nghiệp đã định quyết tâm, khi trở lại thành Bạc Châu liền bắt đầu bố trí quân dân di chuyển về Hoành Sơn, đồng thời bảo con trai lớn tùy cơ hành động, một mặt phái người liên lạc cùng Trình Thế Hùng, một mặt để cho con trai lớn dẫn khinh kỵ binh chạy tới Phủ Châu gặp Chiết Thủ Dụ, thuyết phục nàng bỏ qua Phủ Châu, cùng dời tới Hà Tây.

    Bởi vì binh sĩ triều đình sắp tới, giữa lúc chư tướng dưới trướng Dương Hạo tranh chấp, bên trong đại trướng chóp vàng của Khả Hãn Cam Châu cũng bởi vì vây khốn quân đoàn Dương Hạo, lương thảo hao hết mà lâm vào trong một mảnh buồn rầu.

    Khả Hãn Cam Châu Hồi Hột Dạ Lạc Hột tinh thần chán nản dựa tại trên giường, lo lắng nói: "Không nghĩ tới lương thảo binh sĩ Hạ Châu lại đầy đủ như thế, ta muốn cùng hắn chiến hao tổn để thủ thành, ngược lại trúng kế của bọn hắn.

    Lương thực tồn tại trong thành vốn là có hạn, cho người ăn ngựa ăn, chút lương thực đã hao hết sạch, hiện tại đã bắt đầu giết dê bò, mà quân coi giữ ngoài thành vẫn bất động, mỗi ngày ta đi lên trên đầu thành ngắm nhìn, khói bếp lửa trong quân doanh Hạ Châu cũng không giảm xuống, nhưng thấy lương thực bọn họ còn có thể chống đở hồi lâu, nếu còn tiếp tục như vậy, hơn mười vạn người trong thành ta, không cần người đánh, tất cả đều tự chết đói rồi."

    Vương tử A Lý suất quân trở về thành nói: "Phụ hãn, chúng ta vốn là bộ tộc du mục, cho dù bỏ qua tòa thành trì này, chẳng lẽ lều trướng chúng ta không thể đâm vào trên thảo nguyên sao?

    Con đã sớm nói, người Hán giỏi về công thủ thành trì, chúng ta dùng thành tới chiến, đây là lấy sở đoản của mình, nghênh sở trưởng kẻ địch.

    Nếu như chúng ta thừa dịp người đông thế mạnh, đột xuất vòng vây, quân Hạ Châu còn có thể đuổi theo chúng ta tới thảo nguyên mà đánh sao?

    Cho dù mất đi Cam Châu, Dương Hạo có thểthu lấy bao nhiêu trọng binh ở chỗ này chứ?

    Đến lúc đó, chúng ta liên hiệp vớ Lũng Hữu Thổ Phiên ngóc đầu trở lại, còn sợ không thể chiếm cứ Cam Châu một làn nữa sao?"

    Thất Vương Phi A Cổ Lệ không nhịn được mở miệng phản bác: "Phá vòng vây?

    Nói dễ vậy sao, thiết giáp trọng kỵ cùng Mạch Đao đại trận của Hạ Châu gắt gao ngăn chặn bốn cửa, chúng ta ra bao nhiêu chết bấy nhiêu, còn nói nhiều tới phá vòng vây?"

    Vương tử A Lý lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng một cái, hừ nói: "Dương Hạo phân binh qua phía Tây, vây ở bên ngoài chúng ta đã không còn có bao nhiêu người rồi, bằng vào một Mạch Đao trận, một đội trọng giáp thiết kỵ, chúng ta dùng mạng người xông ra một chuyến, cũng có thể mở ra một con đường đi?"

    Hắn quay về nhìn về phía Dạ Lạc Hột, nói: "Phụ hãn, nghe nói quân đội Dương Hạo đã đánh xuống Túc Châu, hiện tại tấn công nước Đôn Hoàng.

    Ý tứ của hắn vô cùng rõ ràng, bởi vì Cam Châu chúng ta là khó đánh nhất, cho nên hắn vây nhưng không đánh, đem chúng ta đặt ở phía sau cùng, chờ hắn giải quyết xong nước Đôn Hoàng, tất nhiên sẽ hợp thế thắng đánh trở về Cam Châu, mạnh mẽ công kích thành Cam Châu ta, lúc này nếu không phá vòng vây, sau này muốn đi cũng không đi được.

    Vương phi A Cổ Lệ lại nói: "Đại hãn, mặc dù Dương Hạo chia binh đi tấn công hai châu Qua Sa, nhưng khi hắn Tây chinh, được xưng có mười lăm vạn đại quân, cho dù có khuyếch đại, thì ít ra cũng phải có mười vạn đại quân, đánh được Lương Châu, hắn được thêm hai vạn quân Thổ Phiên, đánh Túc Châu, lại đem hai vạn Long Vương Quân đi theo mình, tổng binh lực lúc này thật sự có mười lăm vạn người.

    Quy Nghĩa Quân không chịu nổi một kích, nhân mã Dương Hạo phân đi tấn công Qua Sa, có chừng năm vạn người, như vậy có ít nhất mười vạn đại quân vây ở ngoài thành Cam Châu.

    Điểm này, từ số lượng khói bếp mỗi ngày trong quân doanh Hạ Châu mà nhìn, cũng có thể tính ra được.

    Mười vạn đại quân đóng ở đó, ta cũng không tin lương thảo chúng dùng là vô tận, ta thấy bọn hắn bây giờ là cố ý trấn tĩnh, phô trương thanh thế thôi, kiên nhẫn nhịn chút ít thời gian nữa đi, khi lương thảo bọn hắn hao hết, lòng quân không yên, mà quân Tây chinh chưa chạy về, chúng ta lại. . ."

    Vương Phi dân tộc du mục cũng có tộc trướng, lãnh địa, con dân của mình, có quyền thế rất lớn, vì vậy giữa vương tử A Lý trường tử của Dạ Lạc Hột cùng vương phi A Cổ Lệ bởi vì đủ loại nguyên do hiềm khích từ đất chăn thả riêng của mình nắm giữ, sớm đã có oán hận chất chứa lẫn nhau, lúc này ý kiến bất đồng, vương phi A Cổ Lệ một mực hắn làm đối nghịch, vương tử A Lý càng thêm phẫn nộ, không đợi vương phi A Cổ Lệ nói xong, vương tử A Lý liền nói: "Dương Hạo giữ một thế thân ở chỗ này, tự mình chạy tới Túc Châu tiếp tục đường Tây chinh, hắn là chủ soái quân Hạ Châu, lại để mười vạn đại quân ở lại chỗ này, mà mình chỉ đem ba thành nhân mã một mình viễn chinh sao?

    Buồn cười, hắn nếu thân chinh, nhất định sẽ mang đi chủ lực, quân đội ngoài thành phô trương thanh thế, chưa chắc đã có mười vạn."

    Vương phi A Cổ Lệ thản nhiên cười, nghiêng mắt nhìn vương tử A Lý nói: "Vương tử A Lý, binh pháp người Hán có một câu nói, gọi là thực thì là hư, bảo là hư thì lại thực.

    Không tệ, ban đầu Dương Hạo đúng là giữ một thế thân, tự mình chạy tới tấn công Túc Châu rồi, nhưng là sau khi lấy được Túc Châu, tin tức hắn đang ở Túc Châu đã truyền ra, ngươi nói hắn còn tiếp tục tự mình Tây chinh?

    Hắn đã trở lại."

    Vương tử A Lý ung dung nói: "Thất Vương Phi tại sao lại chắc chắn như thế?"

    Dạ Lạc Hột chán nản nói: "A Lý, A Cổ Lệ nói không sai, Túc Châu Long Hàn Hải vì bảo toàn tánh mạng, đã chọn lựa tám mỹ nhân trong gia tộc tới hầu hạ Dương Hạo, lấy lòng hắn, ngày hôm trước A Cổ Lệ đã thử phá vòng vây, tấn công quân doanh Hạ Châu, từng thoáng thấy một công tử áo bào trắng dứng dưới đại kỳ chữ Dương đang xem cuộc chiến, tám Long nữ đứng hầu ở phía sau hắn, A Cổ Lệ nhận ra được một người trong số đó gọi là Long Linh nhi, nếu Dương Hạo không trỠvề Cam Châu sau khi đánh được Túc Châu, thì sao tám Long nữ lại xuất hiện ở chỗ này?"

    A Cổ Lệ thấy Dạ Lạc Hột phụ họa lời của nàng, quyến rũ liếc vương tử A Lý một cái, trong mắt không khỏi đắc ý.

    Vương tử A Lý thấy vậy trong lòng nảy sinh ác ý, đột nhiên nói: "Phụ hãn, con chợt nhớ tới một kế có thể trừ Dương Hạo, khiến cho Hạ Châu Quân quần long vô chủ, không chiến mà thua."

    Dạ Lạc Hột vừa mừng vừa sợ, liền vội vàng hỏi: "Kế gì vậy?"

    Vương tử A Lý nói: "Long Hàn Hải xin hàng, hối lộ mỹ nhân, Dương Hạo vui lòng nhận lấy không cự tuyệt, cho thấy hắn là một tên háo sắc.

    Nếu như chúng ta làm ra bộ dáng cùng đường, giả vờ hướng hắn xin hàng, đồng dạng đưa mỹ nhân cho Dương Hạo trong doanh, tùy thời ám sát hắn, cho dù là Hạ Châu có trăm vạn đại quân, còn không phải là tan thành mây khói trong khoảnh khắc sao?"

    Dạ Lạc Hột bỗng nhiên ngồi dậy, rất là động tâm nói: "Ngô. . . , ta thấy kế này quả thật có thể làm được , cho dù thất bại, cũng không tổn thất quá mức.

    Bất quá. . ."

    Hắn do dự một chút nói: "Muốn tìm một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp, võ nghệ cao cường, mà vừa trung thành cảnh cảnh, cam chịu vì bản Vương quên mình phục vụ chính là không dễ dàng, chúng ta đi chỗ nào tìm một nữ nhân phù hợp với những điều kiện này chứ?"

    Vương tử A Lý âm hiểm cười một tiếng, liếc nhìn vương phi A Cổ Lệ nói: "Người thích hợp xa cuối chân trời, lại gần ngay trước mắt, cũng không biết phụ hãn có bỏ được hay không."

    Gương mặt xinh đẹp của vương phi A Cổ Lệ nhất thời biến sắc, đôi mắt đẹp lập tức cả chớp mắt cũng không chớp trong nháy mắt liếc về phía Dạ Lạc Hột.

    Dạ Lạc Hột theo ánh mắt vương tử A Lý nhìn lên, thấy chính là Thất Vương Phi A Cổ Lệ, trong lòng rất là nuốc tiếc không thôi, nhất thời do dự.

    Chiến trường chém giết, chưa chắc sẽ chết, nhưng là làm thích khách ám sát Dương Hạo, chắn là phải chết không thể nghi ngờ, thậm chí. . .

    Còn phải hy sinh chút ít nhan sắc.

    A Cổ Lệ dù sao cũng là nữ nhân mình sủng ái, Khả Hãn Hồi Hột luôn luôn kiêu ngạo, cho dù tới mức sơn cùng thủy tận, cũng khó có thể bỏ qua . .

    Vương tử A Lý khẽ thở dài, nói: "Nếu như lần này thật sự bại trong tay Hạ Châu Quân, Cam Châu Hồi Hột nhất mạch ta từ nay sẽ phải biến mất trên đời, Đại Hãn Dạ Lạc Hột anh dũng thần võ, giống như mặt trời chiếu sáng cả Hà Tây cũng phải nhận lấy khuất nhục mà chết, vì Đại Hãn, mỗi con dân bộ lạc Hồi Hột ta, người nào lại không muốn giống như trâu ngựa kính dâng tất cả của mình chứ?

    Vì Đại Hãn mà chết, đó là vinh quang vô thượng.

    Đáng tiếc A Lý là thân nam nhi, không cách nào thi hành cái kế hoạch ám sát này, nếu không thì, vì Đại Hãn, vì hai mươi vạn tộc nhân Cam Châu Hồi Hột ta , cho dù tan xương nát thịt, A Lý ta cũng sẽ không nhăn mặt chau mày."

    Dạ Lạc Hột lúng ta lúng túng nói: "A Cổ . . .

    A Cổ Lệ..."

    Nghe hắn gọi tên của mình, trong lòng A Cổ Lệ liền run lên bần bật, nàng cắn chặt đôi môi anh đào phấn nhuận, đỏ hồng mắt nói: "Được, ta đi!"

    Chương 25: Kính Hoa Thủy Nguyệt

    *Kính Hoa Thủy Nguyệt : bóng trăng in trên mặt nước

    Hai phần Nam Bắc thành Phủ Châu, lấy cầu nối trên Hoàng Hà làm trận địa, ngày đêm chém giết, vô cùng thảm thiết.

    Thi thể nằm ngổn ngang, máu tươi bôi khắp cả tòa cầu đá, đầu cầu ban ngày có ánh nắng mạnh mẽ chiếu, ban đêm có gió điên cuồng gào thét, máu sẽ biến thành vệt kết lại đen nhánh, nhưng là máu ở trong khe hở, lại vĩnh viễn là chất lỏng, bởi vì trước sau luôn có máu mới mẻ không ngừng bổ sung vào.

    Từ rất xa nhìn lại, cầu đá vốn là màu xám trắng, đã biến thành màu đỏ sậm.

    Trong Bích Hà Viện cũng là một cảnh tượng khác, cả tòa đạo quan này đã được Chiết Tử Du coi là chỗ chỉ huy mặt trận, chỉ thấy bên ngoài giáp sĩ đứng thẳng, bên trong các quan viên văn võ cấp dưới vội vã qua lại, không dám cao giọng, một bầu không khí khẩn trương mà trang nghiêm.

    Bích Hà Viện, đã từng là chỗ Chiết Tử Du cùng Dương Hạo kề sát đầu gối tâm sự, hôm nay mấy năm đã trôi qua, cảnh trí Bích Hà Viện vẫn như cũ, cũng đồng dạng là lúc đầu thu, nửa ao bích thủy, lá sen tươi tốt, hoa sen nửa héo, từng bát lớn đài sen nặng trịch đọng lại trên thân.

    Chiết Tử Du một thân nam trang, dựa vào lan can mà đứng, thần sắc tịch mịch.

    "Chúng ta đi Bích Hà Viện ngồi một chút đi, phong cảnh nơi đây rất là u nhã, ta từng đi ngang qua nơi đó, rất thích không khí yên tĩnh nơi đó, chỉ là chưa có cơ hội đi vào thưởng lãm một phen, ngươi đi xem coi thế nào?"

    "Ngươi nói đi chỗ nào thì liền đi chỗ nào đó, dù sao ta đi ra một chút, vốn không xác định nơi đi đến."

    "Ta đây trực tiếp đem ngươi bắt trở về Lô Châu làm áp trại phu nhân, ngươi cũng không có ý kiến sao?"

    Chiết Tử Du sâu kín thở dài: "Tên tiểu tử kia,chỉ là hắn mới có phần đảm phách này, làm một cường đạo mạnh mẽ bắt áp trại phu nhân, coi như là có chút ngang ngược không nói đạo lý đi, coi như là người đàn ông, nhưng là lấy tính tình không đánh không động của hắn, khi nào thì có thể làm một Đại Sơn Vương bá đạo cậy mạnh chứ?"

    Lời tâm tình năm đó ngày đó, khi nàng giả trang làm một dân nữ thanh sam vũ mị, giả vờ vô tình vô tình gặp được Dương Hạo ở đầu đường, cùng đi Bích Hà Viện liếc mắt đưa tình tựa như loáng thoáng vọng ở bên tai, nhưng là cảnh còn người mất, hôm nay trong tình cảnh này, sao không khiến cho tinh thần người ta chán nản.

    Chiết Tử Du khẽ tựa vào trên lan can bằng đá, chỉ cảm thấy cả người một mảnh mỏi mệt : "Hôm nay cục diện Phủ Châu diện thối nát không chịu nổi, nên xử lý như thế nào?

    Người nhà đều ở triều đình trong tay, tuy nói bên này thanh thế ầm ĩ càng lớn, người nhà bên kia càng là an toàn, không lo có lo lắng tới tính mạng, mà nếu. . .

    Nhưng là như thế nào mới có thể giải cứu bọn họ ra, một đời một kiếp này, chẳng lẽ phải cùng bọn họ vĩnh viễn xa cách, không còn gặp được nhau nữa sao?"

    Chiết Tử Du đang tịch mịch xuất thần, một đợt tiếng bước chân truyền đến, Chiết Tử Du thu thập tâm tình, quay đầu nhìn lại, cước bộ vội vã, trước mặt tiến đến, hẳn là Tần gia công tử Tần Dật Vân.

    Đi lên chỗ ban đầu nàng cùng Dương Hạo dựa vào lan can mà ngồi, nhớ lúc phẩm trà thưởng thức hoa sen, Tần Dật Vân vì Đường Diễm Diễm mà say khướt xông vào, muốn cùng Dương Hạo tranh phong ẩu đả, nhưng bởi vì say rượu một côn đánh trúng trán mình mà ngã vào trong ao, bên mép Chiết Tử Du không khỏi lộ ra một tia cười khổ sở.

    Ngày đó, Diễm Diễm vốn cùng Dương Hạo quan hệ không quá sâu, hiện tại thật sự thành phu nhân của hắn; Tần công tử từ lâu đã có tình thương, cưới vợ sinh con, thành gia lập nghiệp, mà mình. . . lại vẫn là cô đơn chiếc bóng, cảnh còn người mất a.

    "Ngũ công tử."

    Thấy Chiết Tử Du, Tần Dật Vân vội vàng hướng nàng liền ôm quyền, nghiêm nghị thi lễ.

    Tần Dật Vân đang mặc giáp nhẹ, trên môi lộ vẻ hiển hách, thiếu niên trẻ tuổi năm đó, đã ít đi vài phần nhanh nhẹn, lại thêm vài phần ngưng trọng.

    Chiết Tử Du khẽ xua tay, hỏi: "Đối với thế công Bách Hoa Ổ, có thể có cái tiến triển gì?"

    Tần Dật Vân phun ra một ngụm trọc khí, lắc đầu nói: "Bách Hoa Ổ hiểm không thể leo tới, chỉ có một đường qua cửa, quân coi giữ Bách Hoa Ổ theo thế hiểm mà giữ, có thể nói một người đã đủ giữ quan ải, chúng ta nhiều lần tranh đoạt, một ngọn cầu đã chiếm lại mất, đã mất lại chiếm, tử thương vô số, dụng cụ công thành đắc lực trước sau không chở qua được, sợ rằng. . .

    Không làm lương thực tồn tại trong thành hao hết, cuối cùng là một lần mà đánh gục."

    Lông mày Chiết Tử Du cau lại, trầm ngâm nói: "Người Tống làm ra trận chiến lớn như vậy, quyết sẽ không dễ dàng hành quân lặng lẽ, lương thực tồn tại trong Bách Hoa Ổ, ít nhất còn có thể cung cấp bọn họ tiêu một tháng, mà đại quân triều đình tiến sát từng bước, không ngừng viện quân, quân ta mặc dù cố hết sức tử chiến, nhưng cửa ải hiểm yếu như thế đã mất, chỉ sợ khó kéo dài, một tháng. . .

    Tuyệt đối không được .

    Ngươi tới, chẳng lẻ Nhâm đại nhân cùng Mã tướng quân bọn họ có cái đề nghị gì?"

    Đám tướng lĩnh Nhâm Khanh Thư cùng Mã Tông Cường lúc này đang ở đầu cầu đốc chiến, Tần Dật Vân tới, Chiết Tử Du tự nhiên cho là bọn họ có ý tưởng mới đối với cuộc chiến trước mặt, bởi vì nhất thời không thoát được thân, cho nên để cho Tần Dật Vân đến đây thông báo.

    Tần Dật Vân nói: "Nếu không phải Ngũ công tử hỏi, tại hạ sẽ không nói lên tình hình chiến tranh phía trước.

    Tại hạ lần này tới, là bởi vì Dương tướng quân Lân Châu phái con hắn, mang một đội khinh kỵ binh đột phá phòng tuyến trùng điệp binh mã Tống Quốc, đã đến trước quân."

    Chiết Tử Du động dung nói: "Đã từ bọn họ biết được gì chưa?

    Làm sao không rõ Thiếu tướng quân tới nơi này?"

    Tần Dật Vân cười khổ nói: "Tại hạ cũng không biết Dương thiếu gia tướng quân nói cái gì, hiện tại tinh thần chúng tướng trong quân hết sức hung hãn, hết sức kích động, Nhâm đại nhân cùng Mã đại nhân cũng không đàn áp được, tại hạ cảm thấy không ổn, lúc này mới chạy tới hướng Ngũ công tử bẩm báo."

    Chiết Tử Du cả kinh, vội vàng nói: " Đi, chúng ta đi xem một chút."

    Đầu cầu lúc này đã loạn thành một đám hỗn loạn, chẳng những tướng lĩnh trong quân đều ở, kể cả là rất nhiều quan viên phục vụ dân chính chịu trách nhiệm vận chuyển mũi tên quân giới, điều động tráng đinh lúc này cũng tụ ở đầu cầu, tình cảm quần chúng kích động, mãnh liệt trào dâng.

    Bích Hà Viện cách đầu cầu bất quá hai tầm tên bắn, cũng không tính là xa, Chiết Tử Du suất lĩnh quan viên các lộ đang làm việc trong Bích Hà Viện vội vã chạy tới trận tiền, chỉ thấy Dương Duyên Phổ bị vây ở trong, rất nhiều quan viên văn võ Phủ Châu đang lớn tiếng chỉ trích cái gì đó, vừa thấy Chiết Tử Du chạy tới, người đang xúm lại phía trước lập tức nhanh chóng tránh ra một con đường.

    "Ngũ công tử, ngài tới đúng lúc lắm. . ."

    Nhâm Khanh Thư vừa thấy Chiết Tử Du, lập tức đoạt bước lên trước, vừa cùng với nàng đi vào trong, vừa thấp giọng đem ý Dương Duyên Phổ tới đây vội vã nói một lần.

    "Nga?"

    Chiết Tử Du không đổi sắc mặt lắng nghe, đi tới bên cạnh Dương Duyên Phổ, Dương Duyên Phổ vội vàng tiến nhanh tới nói: "Lân Châu Dương Duyên Phổ ra mắt Ngũ công tử, Duyên Phổ phụng mệnh gia phụ mà đến, có một đại sự. . .

    Bàn về riêng tư, Dương Duyên Phổ là cháu trai của Chiết Tử Du, đừng thấy hắn còn lớn hơn Chiết Tử Du hơn vài tuổi, nhưng Chiết Tử Du lại là dì ruột thật sự của hắn, chỉ bất quá trước mắt hắn đại biểu chính là nhất phương thế lực Dương Hạo, mà Chiết Tử Du cũng là nhân vật đại biểu Phủ Châu, làm trò trước nhiều văn võ bá quan Phủ Châu như vậy, hai người vẫn là lấy quan phương mà gọi cho thỏa đáng một chút, cũng khó mà nói lên quan hệ riêng giữa bọn họ.

    Chiết Tử Du cười nhạt, xua tay nói: "Thiếu tướng quân đường xa mà đến, một đường trải qua hung hiểm, chẳng lẽ Chiết gia ta ngay cả một chén trà cũng dâng thiếu sao?

    Xin mời, chúng ta đến Bích Hà Viện nói chuyện."

    Ánh mắt nàng nhẹ nhàng đảo qua, nói: "Chư vị đại nhân, tất cả cũng đến đây đi."

    Một phòng tĩnh thất của Bích Hà Viện tùy thời đổi thành tiểu sảnh, Chiết Tử Du, Dương Duyên Phổ, Nhâm Khanh Thư, Mã Tông Cường cùng mấy vị quan văn thân ở chức vị quan trọng Phủ Châu đều an vị trong đó, Dương Duyên Phổ tường tận phân tích thế cục trước mặt, đem suy nghĩ của Chủng Phóng cùng Dương Kế Nghiệp cùng tính toán bước kế tiếp hợp bàn đưa ra, nghiêm mặt nói: "Ngũ công tử, ta biết chúng ta làm như vậy, sẽ làm quân dân Phủ Châu thất vọng, cho là chúng ta đối đầu với kẻ địch mạnh, bỏ qua bằng hữu của mình.

    Nhưng là trên chiến trường, quyền hành chính là thực lực, đấu chính là thắng bại, phòng ngự Phủ Châu đã trăm lỗ ngàn hở, bên trong có một vạn Hà Lam Quân vững vàng bám trụ tại chỗ yếu hại của Phủ Châu, tùy thời có thể xuất binh tiếp ứng quân , tạo thành thế lưng bụng giáp công, ngoài có binh mã Tống Quốc cuồn cuộn không dứt, đang lục tục chiếm các cửa ải hiểm yếu, bảo trại, thành lũy phía trước, nếu như đợi đến khi bọn họ an bài xong, chúng ta mới ứng biến vậy thì không còn kịp rồi.

    Khi đó, cho dù Ngũ công tử chịu bỏ qua Phủ Châu, binh mã triều đình nối đuôi nhau nhanh chóng đuổi theo, chúng ta cũng không còn kịp xây dựng phòng tuyến thứ hai ở Hoành Sơn nữa, kết quả của nó chỉ có là thất bại thảm hại.

    Ngũ công tử, cổ nhân có nói: rắn hổ mang ẩn đầu, tráng sĩ tách cổ tay.

    Lúc này nếu không quyết định thật nhanh, tên rắn độc Vương Kế Ân kia, sẽ đem độc khuếch tán đến tất cả chỗ yếu hại hai châu Lân Phủ, kiềm chế khiến chúng ta không thể động đậy, đợi đến khi Phan Mỹ chạy tới, vậy thì đại thế đã mất.

    Gia phụ bảo ta tới đây, trình bày rõ lợi hại trong đó, chân thành mời Ngũ công tử suất lĩnh quân Chiết gia cùng chúng ta cùng tiến lùi, cùng nhau trở về phòng thủ Hoành Sơn.

    Lưu được núi xanh, lo gì không có củi đốt, ngày sau chúng ta súc tích lực lượng, chưa chắc không thể ngóc đầu trở lại, Ngũ công tử, tại hạ hi vọng Ngũ công tử có thể xuất phát từ đại cục, đưa ra lựa chọn sáng suốt, thì quân dân Phủ Châu được bảo toàn, cũng là phúc của Thái Úy nhà ta."

    Chiết Tử Du theo dõi hắn, mặt ngọc lạnh xuống, trầm giọng hỏi: "Theo Thiếu tướng quân mới vừa nói, bất kể Chiết gia ta lấy hay bỏ ra làm sao, Dương tướng quân cũng muốn buông tha Lân Châu, lui lại phòng thủ Hoành Sơn rồi?"

    "Đúng!"

    Dương Duyên Phổ không chút do dự trả lời một tiếng, quay lại nói tiếp: "Bất quá, đây là vì tình thế bức bách, không thể không làm ra lựa chọn có lợi nhất để bảo tồn thực lực, thay đổi xu hướng suy tàn của chúng ta.

    Nếu như Ngũ công tử nguyện tỷ suất lĩnh quân đội sở thuộc cùng lui lại phòng thủ Hoành Sơn, cha ta nguyện chạy chậm một bước, dẫn quân Lân Châu, phát động công kích đối với Đại Bảo Tân Trữ Hóa Quân, Trấn Xuyên Bảo Tấn Trữ quân, Cát Cốc Luật Bình Định Quân, kiềm chế hành động của bọn họ, để cho quân độ sở thuộc Ngũ công tử thong dong rút lui."

    Mắt Chiết Tử Du trong nháy mắt cả chớp không chớp theo dõi hắn, trầm giọng lại hỏi: "Đây là chủ ý của Dương Thái Úy?"

    "Dương Thái Úy đang ở phía xa Tây Vực, hôm nay đang dụng binh với Kim Sơn Quốc, về phần Phủ Châu lần này, đại khái Thái Úy mới vừa nhận được tin tức, Thái Úy có chủ trương gì, còn chưa tới trong tay của chúng ta, đây là sách lược của Chủng Tiết Độ Hạ Châu cùng gia phụ cùng chung tay định ra."

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng thở ra , nói: "Tốt, mời Thiếu tướng quân tạm thời nghỉ ngơi một chút, cho ta cùng với văn võ Phủ Châu thương lượng một chút.

    Mã đại nhân, an bài chỗ nghỉ chu đáo cho Thiếu tướng quân, mời Thiếu tướng quân cùng các tướng sĩ Lân Châu hộ tống đến đây hảo hảo nghỉ ngơi một chút, an bài một chút đồ ăn thịnh soạn.

    "

    "Dạ."

    Mã Tông Cường lên tiếng đáp lại, hướng Dương Duyên Phổ chắp tay nói: "Thiếu tướng quân, xin mời."

    Dương Duyên Phổ vừa ra đi, mấy vị văn võ quan trọng Phủ Châu liền đồng loạt đứng lên, cướp lời nói: "Ngũ công tử, bổn quan cho là. . .

    Chiết Tử Du bỗng nhiên giơ tay lên, ngăn lại tiếng kêu la miệng năm miệng mười của bọn họ, nàng rời khỏi chỗ ngồi, trong phòng chậm rãi đi qua đi lại, qua một hồi lâu, mới nói: "Dương Kế Nghiệp tướng quân có ý muốn chủ động buông tha Lân Châu, mời chúng ta cùng nhau lùi lại phòng thủ Hoành Sơn, chư vị đối với ý này có giải thích gì, cứ nói từng chuyện, không nên gấp."

    Phủ Châu Thông Phán Tiêu Thiết nổi giận đùng đùng nói: "Cường địch chưa đến, đã thối ý trước, bọn họ đây là muốn bỏ qua Phủ Châu ta, Dương Hạo hôm nay có hơn mười châu Tây Vực, buông tha cho một Lân Châu, đối với hắn mà nói cũng không bị thương căn bản, nhưng đối với Phủ Châu ta mà nói, bỏ qua Phủ Châu, chúng ta còn có cái gì?"

    Nhâm Khanh Thư cau mày, chậm rãi nói: "Theo ý ta, phương pháp của Dương tướng quân cũng là không thể dị nghị, đã không thể giữ hai châu Lân Phủ, sẽ liên lụy đến các châu phía tây của Hoành Sơn cùng nhau tan nát, nếu da không còn, thì cố giữ lông làm gì?

    Nếu như tranh thủ ở trước khi quân đội Phan Mỹ tới, chủ động triệt thoái về phía sau, chúng ta có thể đứng vững gót chân."

    Một viên quan văn đứng dậy: "Tại sao Nhâm đại nhân có thể nói giúp Dương gia?

    Lãnh địa gia tộc chúng ta đều ở Phủ Châu, nếu như lúc này rời đi, thì phải ăn nhờ ở đậu, quân Phủ Châu còn có thể tồn tại sao?

    Chiết gia còn có thể tồn tại sao?"

    Hành Quân Ti Mã Thân Trạch Tháp xem thường nói: "Tình thê Phủ Châu hôm nay đã bộc phát nguy cơ, đợi khi viện quân Phan Mỹ vừa đến, còn thủ được sao?

    Huống chi cả Lân Châu cũng còn phải chủ động vứt bỏ, bọn họ vừa đi, không cần viện quân Phan Mỹ chạy tới, sáu lộ biên quân Vương Kế Ân mất đi kiềm chế, lại thêm Lý Bất thọ Ninh Châu, là có thể lập tức phát động tấn công toàn diện đối với Phủ Châu ta."

    Phủ Châu Biệt Giá Hồng Tử Dật hừ lạnh nói: "Trạch Tháp huynh, ta xem Dương Kế Nghiệp đây là hư thanh hù dọa, muốn cho chúng ta phải cùng hắn cùng nhau hành động, hắn là tỷ phu (anh rể) của Ngũ công tử, nếu như chúng ta không đi, hắn thật sự có thể bỏ qua một lòng, vứt bỏ không để ý tới Ngũ công tử sao?

    Mới vừa rồi ngươi cũng nghe thấy rồi, Dương Thái Úy ở phía xa Tây Vực, đối với việc Phủ Châu, còn chưa có lời đưa tới.

    Chiết gia ta hết lòng quan tâm giúp đỡ đối với Dương Thái Úy, Dương Thái Úy là nghĩa đệ Chiết Suất, quang minh lỗi lạc, chữ nghĩa đi đầu, sao lại cho phép bộ hạ làm chuyện sỉ nhục bất nhân bất nghĩa như thế chứ ?

    Cho dù Dương Kế Nghiệp thật sự muốn, hắn cũng không dám đem danh nhơ bất nghĩa này lên lưng Dương Thái Úy, kiên quyết mà đi, hắn phái Dương Duyên Phổ tới làm thuyết khách, chính là nghĩ khiến cho chúng ta đáp ứng, chỉ cần Ngũ công tử đồng ý bỏ chạy, đó cũng không phải là Lân Châu chủ động rút lui, mà là Phủ Châu ta phải gánh, Lân Châu cô chưởng nan minh(một người không làm nên được chuyện), bọn họ sẽ có thể ăn nói đối phó, ta thấy đây là kế gỡ tội của hắn."

    Thân Trạch Tháp nói: "Tử Dật hiền đệ, nói như ngươi vậy, không khỏi có chút phiến diện.

    Dương Kế Nghiệp nửa đời chinh chiến trên ngựa, không biết đã trải qua bao nhiêu cục diện cực kỳ hiểm ác, nếu là hắn khi lâm chiến , nên ngừng lại không ngừng, bất kể được mất, chỉ nghĩ đến lợi hại của bản thân, còn có thể xưng tên Vô Địch sao?

    Đã sớm bỏ mình nơi sa trường rồi.

    Bởi vì cố kỵ Ngũ công tử là thân quyến của hắn, cố kỵ Dương Thái Úy nghĩa khí sâu nặng mà không dám triệt binh?

    Đáng chê cười.

    Dật hiền đệ chẳng lẽ đã quên mất, chuyện ngày đó dưới thành đô Hán Quốc, Dương Kế Nghiệp đem thê nhi (vợ con) cho vào trong thành làm con tin, tự mình dân hơn vạn tử sĩ, suýt nữa lấy thủ cấp Triệu Quang Nghĩa trong loạn quân rồi sao?

    Khi hiệu trung với chủ thượng, cả tánh mạng của hắn, tính mạng của thê nhi hắn cũng vứt bỏ tới không để ý, hắn sẽ bởi vì chút cố kỵ này do dự mà tự loạn trận cước sao?"

    "Thân Tư Mã, lời ấy sai rồi. . ."

    "Hồng Biệt Giá, sai cái gì mà sai?

    Ta thấy là đám văn nhân các ngươi không hiểu chuyện võ, lại muốn đi ra ngoài vung tay múa chân."

    "DiThân Tư Mã, ngươi nói như vậy cũng không đúng, chúng ta là văn nhân thì làm sao, bằng vào đám vũ phu các ngươi này, làm sao có thể bày mưu nghĩ kế, làm sao có thể. . ."

    "Được rồi, được rồi, không cần ầm ĩ nữa."

    Chiết Tử Du bỗng nhiên cắt đứt lời của bọn hắn, nghiêng mắt nhìn bọn hắn một cái, tựa cười mà không cười nói: "Cục diện hôm nay, võ tướng chủ lui, quan văn chủ chiến, thật sự là thú vị."

    Nàng nhẹ nhàng ngồi lên trên ghế, trì hoãn rồi nói: "Chủng Phóng cùng Dương Kế Nghiệp thương nghị, ý muốn thừa dịp đại quân Phan Mỹ chưa đến, chủ động rút lui, tập trung binh lực một đường xây dựng phòng tuyến Hoành Sơn.

    Ta cho là, bọn họ đây là nghĩ bỏ qua được mất một tòa thành, lấy địa hình có lợi cùng quân Tống vật lộn, tìm kiếm thời cơ chiến đấu, trì hoãn, kìm chế địch nhân, tiêu hao nhuệ khí quân Tống, tích tiểu thắng thành đại thắng, chế tạo điều kiện phản thủ thành tấn công, nếu như Phủ Châu không phải thuộc về chúng ta mà là thuộc về Dương Thái Úy, nếu như chư vị đang ngồi tại đây cũng là quan lại Dương gia, như vậy các ngươi bình tâm tĩnh khí suy nghĩ một chút, bọn họ lựa chọn điều này, còn có cái chỗ gì có thể chỉ trích được sao?"

    Hồng Tử Dật vội la lên: "Nhưng là. . .

    Ngũ công tử. . ."

    Chiết Tử Du giơ tay ngăn hắn lại, lại nói: "Về mặt khác, loại suy nghĩ này của bọn họ, cũng không chỉ là vì ứng phó với biến hóa của Lân Phủ, ứng phó đại quân Tống Quốc thế tới hung hãn, hơn nữa còn là suy nghĩ đến Dương Thái Úy đang viễn chinh vội vàng điều quân trở về có thể gặp phải hung hiểm, tập trung quân đội phân tán đóng ở khắp các nơi tạo thành hợp lực, chủ động bố phòng cho Hoành Sơn, ít nhất cũng có thể cùng binh mã Tống Quốc giằng co một thời gian ngắn.

    Như vậy, đại quân Dương Thái Úy viễn chinh Tây Vực sẽ không phải lập tức điều quân trở về, thậm chí có thể ở sau khi thâu tóm hai châu Qua Sa, đánh bại Cam Châu Hồi Hột, mới từ từ cho điều quân trở về, lấy khí thế đại thắng, xây dựng Hoành Sơn cho thành phòng thủ kiên cố, thậm chí thu phục lại Lân Phủ cũng chưa chắc là không thể.

    Nếu như ta không phải là Chiết gia Ngũ công tử, đối với tính toán này của bọn họ, thật sự muốn vỗ tay tán thưởng."

    Nhâm Khanh Thư vui vẻ nói: "Ngũ công tử, nói như vậy ngài tán thành chủ trương của Dương tướng quân?"

    Phủ Châu Học Chính Hác Đại Đỗ vừa nghe ý trong lời Chiết Tử Du nói, cũng là đồng ý bỏ qua Phủ Châu, không khỏi nổi giận lôi đỉnh, sắc mặt hắn đỏ lên như heo bị chọc tiết, thở phì phò lên, lạnh lùng nói: "Ngũ công tử hôm nay còn tính là người Chiết gia sao?

    Một chút ngôn luận của Tống Quốc, lão hủ vẫn cho là bội nhọ đối với Ngũ công tử, hôm nay xem ra, chưa hẳn là tin đồn vô căn cứ rồi!"

    Hành Quân Ti Mã Thân Trạch Tháp giận dữ nói: "Hác Học Chính, ngươi nói lời này là có ý gì?"

    Hác Đại Đỗ quát lên: "Các ngươi muốn đi thì cứ đi, Hác mỗ thề cùng Phủ Châu cùng chết sống, là ai nói cũng đều không đi!"

    Lão đầu tử dứt lời, phất tay áo một cái, lửa giận hừng hực ra, Thân Trạch Tháp vội vàng xoay người lại nói :"Ngũ công tử xin bớt giận, Hác Học Chính là người trung tâm cảnh cảnh với Chiết Suất, nhất thời nóng giận, ngôn ngữ vô lễ, cũng không phải là muốn bất kính đối với Ngũ công tử."

    Chiết Tử Du cười nhạt: "Hác Học Chính cũng không nói sai, ta việc gì phải giận chứ?"

    Thân Trạch Tháp thất kinh, thất thanh nói: "Chuyện gì, Ngũ công tử ngươi. . .

    Ngươi. . ."

    Chiết Tử Du chậm rãi nói: "Chúng ta Phủ Châu. . .

    Đã phản rồi, không phản thì phải bó tay chịu trói, dù chính phản rồi, cũng là bị triều đình Tống Quốc chỉ trích.

    Chúng ta đã phản rồi, nhưng là bằng thực lực của chúng ta, đủ để cùng Tống triều đối phó sao?

    Nếu là chỉ khoe khí phách nhất thời, vậy thì giết tới oanh oanh liệt liệt, bỏ mình sa trường thôi.

    Nếu muốn có một lần hành động chân chính, quy thuận Dương Thái Úy đã thành tất nhiên."

    Một câu này vừa ra, làm cho tất cả văn võ đều ngạc nhiên, ai cũng không nghĩ tới thì ra là trong nội tâm nàng đã sớm có phần tâm tư nỳ, nhất thời cũng không biết nên chuyện gì cho tốt.

    Chiết Tử Du vẫn là tự nhiên, nói: "Dương Hạo nổi dậy ở Tây Bắc, cũng đều là phản, nhưng là Tây Bắc cường phiên xưa nay đã như vậy, chỉ cần không xưng vương, không tự lập quốc, Trung Nguyên luôn luôn bày ra kế sách mềm mỏng, sẽ không hưng binh chinh phạt, mà hiện nay, triều đình đã quyết như vậy, chúng ta phải phản, Dương Thái Úy đã không thể nào lấy danh Tống thần nữa, trở thành bá chủ Tây Bắc thực sự thống ngự một phương rồi, hắn là phản cũng phải phản, không phản cũng phải phản. . ."

    "Người Chiết gia, cũng bị triều đình bắt, đem Phủ Châu chắp tay dâng lên?

    Ta không cam lòng!

    Điều duy nhất hiện tại ta có thể làm, chính là báo cái thù này, cho Triệu Quang Nghĩa hắn hiểu được cái gì gọi là cái được không bù đắp đủ cái mất."

    Chiết Tử Du nói đến đây, thần sắc ảm đạm đi chút ít, nhẹ nhàng mà nói: "Chư vị đối với Chiết gia ta đều là trung thành cảnh cảnh, tất cả lo lắng đều là suy nghĩ cho Chiết gia, mà nay Tử Du đã hướng các ngươi biểu lộ cõi lòng, lợi ích Phủ Châu cùng lợi ích Hạ Châu đã cùng nhau, chư vị nên biết phải làm sao rồi chứ?"

    Tất cả chúng văn võ đều yên lặng, Chiết Tử Du trầm mặc chốc lát, khoát tay nói: "Các vị giải tán đi, sau khi trở về, đem tâm ý của ta nói cho bộ thuộc, chuẩn bị theo kế sách của Dương tướng quân, triệt phòng Hoành Sơn, dân chúng Phủ Châu nguyện cùng bọn ta đồng hành thì tận lực che chở chu toàn.

    Chờ một chút nữa, ta sẽ thông báo thiếu gia Dương tướng quân, xin Lân Châu hiệp trợ về mặt rút lui."

    Chiết Tử Du nói như chém đinh chặt sắt, ý chí kiên quyết, chúng văn võ vừa thấy không thể khuyên, chỉ đành phải từng người cáo lui.

    Nhâm Khanh Thư cũng chưa đi, đợi mọi người yên lặng lui ra, trong sảnh không còn ai, Nhâm Khanh Thư liền hướng Chiết Tử Du thấp giọng hỏi: "Tử Du, ngài thật sự quyết định như vậy?"

    "Ừm!"

    Ánh mắt Chiết Tử Du có chút mờ mịt, vẫn nhìn cửa sảnh như cũ.

    Trầm mặc chốc lát, nàng bỗng nhiên cười một tiếng cổ quái, từ từ nói: "Nhâm đại nhân, về lời đồn gia huynh bị điên, ngài có tin hay không ?"

    Nhâm Khanh Thư lắc đầu nói: "Không tin, Chiết Suất thống ngự Phủ Châu, uy chấn một phương, từng trai qua vô số chuyện, sao lại bởi vì cả nhà bị triều đình bắt, liền lo sợ mà điên chứ?"

    Chiết Tử Du nói: "Đúng, gia huynh không có điên, hắn dùng lời điên khùng, chỉ là vì nói cho ta biết một chuyện. . .

    "Gia huynh cuồng ngôn, nói chuyện hiến Phủ Châu cho triều đình, xin phong Chiết Lan Vương, lời đó. . .

    Là cho ta nghe.

    Những lời này, liên quan đến một câu cười giỡn của gia huynh khi cùng Dương Thái Úy nói đại thế thiên hạ, lúc ấy. . .

    Gia huynh nói, nếu như một ngày kia Dương Thái Úy đại thế đã thành, xưng vương xưng bá, thì Phủ Châu nguyện cả tộc quy thuận, nếu Dương Thái Úy thật sự có một ngày như vậy, Dương gia sẽ không phụ Chiết gia ta, nguyện phong gia huynh làm Chiết Lan Vương, Chiết gia truyền đời thế tập, kế tục Vương hiệu của tổ tông, gia huynh giả điên nói ra câu này, lời điên khùng đó chính là nói cho ta biết, phải đem quân Phủ Châu, đất Phủ Châu, hiến cho Dương Thái Úy, giúp thành hắn nghiệp lớn, cũng có thể thừa dịp lần này, báo thù một mũi tên của Chiết gia ta. . ."

    Nhâm Khanh Thư động dung nói: "Thì ra là trong đó lại có một đoạn duyên cớ như vậy, sao mới vừa rồi ngài không nói cho mọi người cùng biết được?"

    Chiết Tử Du ha hả cười một tiếng, thản nhiên nói: "Chuyện này trời mới biết, cho dù ta nói ra, họ sẽ tin, hay là không tin, chỉ tăng thêm một truyện cười mà thôi, nói nó làm gì?

    Nếu ta hiểu tâm ý gia huynh, làm mọi chuyện đều không thẹn với lương tâm cũng đã được rồi, cần gì nhất định phải làm chuyện không thể nào kia, để cho người trong thiên hạ đều tin tưởng sự trong sạch của ta sao?"

    Nhâm Khanh Thư thầm nghĩ: "Chiết Ngự Huân là nghĩa huynh của ta, tuy nói ban đầu cùng hắn kết bái, là vì tiện nghi cho Kế Tự Đường ta làm việc, nhưng nhiều năm trôi qua, luôn có một phần giao tình, nếu như Chiết gia không muốn quy thuận Dương Hạo, ta ở giữa cũng là thế khó xử, nếu đây là tâm nguyện của nghĩa huynh, thì cũng giảm đi một phen làm khó ta.

    Dương Thái Úy nhất thống Tây Vực, Kế Tự Đường ta sẽg được đến rất nhiều chỗ tốt, đối với cái này, Đại Lang tất nhiên là vui mừng thấy chuyện kia thành, từ cá nhân ta mà nói, tiền đồ cũng có thể không lo, cho nên. . . ta phải tận hết sức lực, thúc đẩy chuyện này mới tốt."

    Nhâm Khanh Thư suy nghĩ một chút, chắp tay nói: "Nếu Ngũ công tử tâm ý đã quyết, Nhâm mỗ nhất định toàn lực trợ giúp người đạt thành tâm nguyện."

    Mắt thấy Chiết Tử Du có chút mặt mày thảm đạm, trong lòng Nhâm Khanh Thư cũng không khỏi dâng lên một cổ ý thương tiếc, bất kể như thế nào, hắn hơn phân nửa cuộc sống cũng tiêu ở Phủ Châu, Chiết gia đối với hắn không tệ, đối với Chiết gia, hắn là có lòng muốn cố hết sức chu toàn, hôm nay cả nhà nghĩa huynh bị bắt, chỉ còn lại có một nữ tử như vậy, Nhâm Khanh Thư thân là trưởng bối, tự nhiên nổi lên tâm ý bảo vệ.

    Nhâm Khanh Thư liền nói: "Ngũ công tử, nên vì Chiết gia báo đại thù này, chi bằng mượn lực Dương Thái Úy; phải bảo tồn hương khói quân Chiết gia, cần quy thuận Dương Thái Úy, hợp hai nhà thành một nhà.

    Bất quá, Chiết gia sẽ không cứ như vậy mà hết, người cùng Dương Thái Úy tình đầu ý hợp, chuyện này ta đã sớm nhìn thấy ở trong mắt, nghĩa huynh cũng thường nói với ta, có lòng tác hợp ngươi cùng Dương Thái Úy, không bằng chờ Dương Thái Úy từ Tây Vực trở lại, do ta ra mặt nói tốt cho người, bảo hắn cưới người làm phu nhân, làm thỏa mãn một cái tâm nguyện của nghĩa huynh đi."

    ***

    Vương phi A Cổ Lệ đưa một bàn tay trắng nõn mềm mại như hoa sen nhẹ nhàng kéo mạng che mặt lên, nhẹ nhàng nâng gót ngọc đi tới bên cạnh "Dương Hạo", cặp mắt đẹp kia làm ra bộ dáng e lệ không chịu nổi len lén liếc hướng khuôn mặt của hắn, vừa thấy rõ bộ dáng "Dương Hạo" kia, vương phi A Cổ Lệ không khỏi hơi ngẩn ra. .

    Ngũ quan mặt mày Diễm Diễm thật sự là vô cùng đẹp đẽ, nếu nàng muốn giả trang thành một nam nhân hoàn toàn không có sơ hở, tất phải trải qua sự dịch dung của bậc thầy cải trang như Trúc Vận, phải tiến hành thiết kế cùng tân trang hết sức tỉ mỉ đối với màu da, lông mày, hình mắt của nàng, cả những điểm nhỏ như vai, thể hình, yết hầu cũng không thể bỏ qua, thêm cả phối hợp khẩu kỹ, mới có thể dấu diếm được người khác.

    Mà lúc này Trúc Vận không ở bên người, Diễm Diễm học được Dịch Dung Thuật từ chỗ nàng ấy tự cho là đã hết sức cao minh.

    Nhưng là trình độ vừa so sánh cùng Trúc Vận, vẫn chỉ là tài nghệ nghiệp dư, Trúc Vận có thể cùng Chiết Tử Du đồng hành lâu như vậy, bất kể là thanh âm, cử chỉ, khí chất, cho tới chỗ rất nhỏ trong hình dạng, cũng làm cho người tinh tế như Chiết Tử Du không nhìn ra sơ hở, Đường Diễm Diễm là chạy theo cũng không kịp.

    Rồi lại nói, nàng lại không làm được việc vẽ loạn lên trên da thịt của mình chút ít khiến cho da thịt biến sắc, làn da biến chất thành thô ráp, để tránh làm tổn thương da thịt mềm mại của nàng, tự nhiên cũng là không thể gạt được ánh mắt của vương phi A Cổ Lệ.

    Mới vừa rồi còn cách tầng tầng màn tơ, nhìn không quá rõ ràng, khẩu kỹ của nàng cũng là rất có mấy phần hỏa hầu, còn có thể dấu diếm được, lần này tới gần, liền làm cho trong lòng người sinh khả nghi.

    Vương phi A Cổ Lệ mặc dù thấy râu mép mọc ra, nhưng là da thịt vô cùng mềm mại trắng trẻo.

    Ở trong khí hậu nơi đại thảo nguyên này, quả thực làm cho cả nữ nhân cũng đều phải ghen tỵ, một người đàn ông bảo dưỡng cũng thật tốt quá đi?

    Nhất là trên mặt mày ngũ quan của hắn, cả khí son phấn cũng có chút ít, người như vậy là bá chủ đệ nhất Tây Vực thụ sư năm châu thống lĩnh chư tướng Dương Hạo?

    Vương phi A Cổ Lệ chợt nhìn lên nam tử như người ngọc này.

    Trong đôi mắt đẹp cũng là liên tiếp xẹt qua dị thái, cực kỳ kinh ngạc, kế tiếp cũng là nổi lên lòng nghi ngờ, thầm nghĩ: "Dương Hạo vậy mà lại tuấn mỹ như thế, ôn nhu như xử nữ như vậy?

    Không thể nào, không thể nào, trên đời sao có thể có nam tử mỹ lệ như thế.

    Bất quá, cũng chưa chắc không thể, nghe nói thời Hán triều, Tây Vực ta có Lâu Lan Vương, xinh đẹp như xữ nữ, mỹ nhân cũng không thể so sánh, cho nên hắn đành phải đúc một mặt nạ quỷ dử tợn che kín dung nhan của hắn, tại trên chiến trận mới tăng thêm màu sắc uy vũ, chẳng lẻ Dương Hạo cũng là nhu vậy?

    Nhưn nếu Dương Hạo có bộ dáng như vậy, tất nhiên cực kỳ hấp dẫn sự chú ý, làm sao chúng ta cũng chưa từng nghe người ta bình phẩm bàn luận đối với dung mạo Dương Hạo chứ?"

    Vương phi A Cổ Lệ đứng ở trước mặt Đường Diễm Diễm, trong lòng kinh nghi bất định, nàng mặc một bộ y phục sa mỏng, thân thủ lả lướt, hướng tới trước người Diễm Diễm vừa đứng, chân dài eo nhỏ, ngực cao tú hạng, nếu là hán tử thật sự, lúc này nhìn thấy eo nhỏ của nàng, đã sớm ôm vào trong ngực đi.

    Diễm Diễm lại vẫn ung dung ngưỡng mặt lên mà nhìn, từ giữa hai vú cao sừng sững của vương phi A Cổ Lệ nhìn qua, lại nhìn kiều nhan của nàng, cười dài nói: "Mỹ nhân, còn không ngồi xuống cùng bản Thái Úy uống một chén?"

    Vương phi A Cổ Lệ cúi đầu vừa nhìn, lúc này Đường Diễm Diễm vừa vặn ngưỡng mặt lên, ánh mắt A Cổ Lệ có thể nhìn vào cần cổ Diễm Diễm, chỉ thấy cần cổ của nàng không có một chút hiện tượng yết hầu nhô ra, trong lòng vương phi A Cổ Lệ nhất thời chấn động, ánh mắt hơi có chút bối rối, nhưng ngay sau đó trở nên lạnh lùng hung ác.

    Đường Diễm Diễm phát hiện thần sắc của nàng biến hóa, trong lòng không khỏi cả kinh, mới vừa phát ý cảnh giác, vương phi A Cổ Lệ đã nhấc chân, liền hung hăng đá vào hướng ngực của nàng, cùng lúc đó, A Cổ Lệ đưa tay rút ra châm vàng, thừa dịp Đường Diễm Diễm ngã người về phía sau mở rộng người ra, lấy tay đâm về phía cổ họng của nàng, động tác vô cùng tàn nhẫn."

    Chương 26: Ca Thư Dạ Đái Đao

    *Ca Thư Dạ Đái Đao : anh cầm đao tới trong đêm^^

    Vương phi A Cổ Lệ lần này làm thích khách, thấy rằng bất kể thành bại, tánh mạng của mình cũng khó mà bảo toàn, song lệnh vua khó trái, nàng chỉ đành phải đánh bạc tánh mạng này, cho dù không vì Dạ Lạc Hột, coi như là vì tộc nhân của mình tranh thủ một cơ hội sinh tồn.

    Nàng cũng biết mưu giết một người đàn ông, cơ hội tốt nhất chính là chờ lúc hắn triền miên cùng mình, song tê hợp hoan, khi đó hắn kém phòng bị nhất, đề phòng thiếu nghiêm mật nhất, nhất định có thể một kích đắc thủ, vương phi A Cổ Lệ nguyên cũng quyết định chủ ý muốn lấy thân làm mồi nhử.

    Bất quá lúc này nhìn ra Đường Diễm Diễm là thân nữ nhi, nàng cũng biết kế hoạch lúc đầu không thể thực hiện được rồi, người này thật sự không phải là Dương Hạo, nàng ta lại có thể là một nữ nhân, như vậy nàng ta làm sao có thể bị vẻ đẹp của mình mê hoăc?

    Vương tử A Lý ngày mai căn bản là không thể nào tới chế đặt cái khế ước gì, căn cứ theo kế hoạch lúc trước của bọn họ, nếu như nàng có thể ám sát Dương Hạo thành công, vậy thì thừa dịp thời điểm lòng quân Hạ Châu đại loạn toàn lực vồ đến, nếu như hành thích thất bại, như vậy tối nay trong thành sẽ phải tập trung tinh nhuệ, vứt bỏ già yếu, toàn lực phá vòng vây, phân tán bốn phía trốn vào đại mạc thảo nguyên.

    Cứ như vậy, mình đã thành một thứ đồ bỏ đi vô dụng, bây giờ chỉ có kế, giết một người đủ vốn, giết hai người là buôn bán lời, vương phi A Cổ Lệ là cô gái trên thảo nguyên, một thân võ nghệ cưỡi ngựa bắn cung.

    Trời sanh tính dũng cảm.

    Tâm ý đã định lập tức động thủ, không còn chú ý tới cái gì nữa.

    Cú đá này của vương phi A Cổ Lệ chọc tới một cái nhanh chóng như điện, châm vàng trên búi tóc của nàng cũng không phải vàng thật sự, kim vốn có tính chất mềm, không thể làm làm vũ khí, cái châm vàng này chẳng qua là bôi bột vàng lên, mũi nhọn lại ngâm dược vật kịch đôc, thật sự có hiệu quả kiến huyết phong hầu(gặp máu là chết).

    Đường Diễm Diễm hôm nay có một thân võ công cũng không giống bình thường, hơn nữa nàng đối với vương phi A Cổ Lệ chẳng qua là tồn tại chút ít ý diễn trò , tuyệt đối không thể vì nàng mà ý loạn tình mê, vương phi A Cổ Lệ bất chợt xuất thủ, Đường Diễm Diễm phản ứng cũng cực kỳ nhanh, ở trong chớp mắt điện xẹt, dồn hết sức ngàn cân, hóp bụng ngửa người một cái, liền tránh được một cước bén nhọn kia, hai tay đẩy ở trên giường y, cả người liền trơn trượt hướng về dưới đũng quần vương phi A Cổ Lệ.

    Vương phi A Cổ Lệ đá một cước vô ích, độc châm trong tay cũng đâm vào khoảng không, Đường Diễm Diễm hiểm lại càng hiểm trượt đến dưới đũng quần nàng, động thân hướng về phía trước vác lên một cái.

    Vương phi A Cổ Lệ kêu "ai nha" một tiếng, cả người liền hướng về bên cạnh ngã nhào.

    Đường Diễm Diễm giống như một đầu báo nhỏ mãnh liệt nhảy dựng lên, thoăn thoắt cực kỳ linh hoạt, giơ lên chân ngọc liền hướng vương phi A Cổ Lệ đập mạnh tới, lúc này tám mỹ nhân kia ở bốn phía cùng nhau đánh tới, tám Long nữ cũng không phải là ngọc nữ kiều oa mềm mại e sợ không hiểu võ nghệ, vương phi A Cổ Lệ là nữ tử, cho nên bọn họ động thủ không có chỗ nào bận tâm, đều bổ nhào về phía trước, tám đôi tay khóa khóa móc lại, thân thể đè lên nhau cũng không phải là không có, một đống mỹ nhân chặt chẽ xoay quấn lại với nhau.

    Đường Diễm Diễm vốn muốn một cước đá mạnh, không nghĩ Long gia bát nữ phản ứng nhanh hơn, không ngờ đã khóa chặt vương phi A Cổ Lệ lại . .

    Các nàng vốn là giả trang làm thị thiếp của "Dương Hạo".

    Khi hắn ăn ngủ mặc trong trướng cũng đều tùy ý khinh bạc, lúc này đánh nhau cùng nhau, áo rách váy tung lên, chỉ thấy bắp đùi hoa trắng rất tròn thẳng tắp, eo thon phấn nhuận mềm mại trơn bóng, hai vú đẫy đà cao thẳng như ngọc cuộn thành một đoàn, lộ ra đẹp tuyệt vời, nếu là một đống nam nhân đánh nhau cùng nhau như vậy, đó là cùng hình ác tượng, nhưng nếu là một ít mỹ nữ, chính là diễm lệ vô biên.

    Vương phi A Cổ Lệ mắt thấy bị người chế trụ.

    Trong lòng khẽ kêu một tiếng bi thiết, liền muốn cố gắng thay đổi cánh tay, đem châm vàng đâm tới trên người mình, chỉ cầu chết thống khoái.

    Nhưng thân thể nàng bị khống chế cực chặt, không thể nhúc nhích được rồi .

    Long Linh Nhi chộp đoạt được châm vàng trong tay nàng, để vào dưới mũi hít hà, nói đối với Đường Diễm Diễm: "Diễm phu nhân, trên châm có kịch độc."

    Đường Diễm Diễm lúc này mới từ thở hổn hển chuyển thành vững vàng, nàng nhìn ra được, công chúa A Ngõa Nhĩ Cổ Lệ này cũng không biết được công phu thượng thừa, sở học thổ nạp nội gia lại càng một chữ cũng không biết, bất quá cung mã thành thạo, thân thể mạnh mẽ, bất ngờ đánh khó, vô luận là độ mạnh yếu, độ linh hoạt, cũng đều đã có thể nói là thượng thừa, cho nên nàng mặc dù không am hiểu thuật đánh lộn gần người, cũng vẫn làm cho mình luống cuống tay chân.

    Nghe thấy trên châm vàng kia có kịch độc, nghĩ lại mới vừa rồi nếu phản ứng hơi chậm chút, lúc này có thể đã có lo lắng về tính mạng, trong lòng rất là tức giận, mặt nàng giận dữ ngó vương phi A Cổ Lệ , trầm giọng quát lên: "Dạ Lạc Hột lại có thể phái con gái thân sinh ngươi làm một thích khách có đi không về sao?"

    Vương phi A Cổ Lệ bị đè chặt tại trên mặt đất, hô hấp dồn dập, hai vú phập phồng , bởi vì châm búi tóc bị rút ra, cho nên tóc dài chợt xõa ra, nàng cắn chặc hàm răng xốc xếch, hai tròng mắt buồn hung ác nhìn chằm chằm Đường Diễm Diễm, tràn đầy tia cừu hận.

    Long Oánh Nhi chọc một cái ở trên bộ ngực to phình của nàng, ha ha cười nói: "Diễm phu nhân, A Ngõa Nhĩ Cổ Lệ năm nay vừa mới mười bảy, chưa lấy chồng, ta thấy nàng chưa chắc chính là vị công chúa kia."

    Đường Diễm Diễm có chút ghen tỵ với hai vú tuyết ngọc cao vút hút mắt của vương phi A Cổ Lệ, hừ lạnh nói: "Ta nghĩ cũng đúng, Dạ Lạc Hột dù gì cũng là một vị Khả Hãn, bá chủ một phương Tây Vực, cho dù tình cảnh hung hiểm như thế đi nữa, cũng sao bỏ được để cho người thân của mình lấy thân đưa trước kẻ địch, ngươi có liên hệ thế nào với hắn, lại cam chịu hy sinh như thế?

    A Cổ Lệ nghe thấy vậy trong lòng bi thảm, buồn bã cười nói: "Ta là vương phi A Cổ Lệ , có tính là thân nhân của hắn hay không đây?"

    Đường Diễm Diễm thầm cả kinh, nàng nhìn thấy vẻ mặt vương phi A Cổ Lệ bỗng nhiên trở nên có chút thê lương cô đơn.

    Vừa nhìn tám Long nữ khống chế nàng một chút, từ từ hít vào một hơi, thần sắc tức giận trên mặt dần dần biến mất.

    Tào thị Quy Nghĩa Quân, trưởng nữ gả cho Dạ Lạc Hột làm phi, thứ nữ gả cho cho Mân quốc vương làm hậu, bọn họ là thân thích rồi, nhưng là lúc Cam Châu cùng Đôn Hoàng nổi lên chinh chiến.

    Túc Châu Long Vương xưng bá nhất phương, coi như là một bá chủ không lớn không nhỏ ở Tây Bắc, một khi thành bị phá, chính là nhưng lập tức mặt dày đem tám con gái cháu gái kín đáo đưa cho quan nhân nhà mình, bất quá là muốn dùng đám nữ nhân dung mạo xinh đẹp trẻ tuổi này để giữ được quyền thế của mình.

    Mà nay, bá chủ đệ nhất hành lang Hà Tây Dạ Lạc Hột Khả Hãn cùng đường.

    Liền để cho phi của mình tới ám sát tướng lĩnh quân địch.

    "

    Các nàng có thân phận tôn quý, dung mạo thiên kiều bá mị, cao cao tại thượng, phong quang vô hạn, nhưng đột nhiên một khi có chuyện cần thiết, thân phận tôn quý, vẻ xinh đẹp thùy mị của các nàng liền đã thành công cụ quyền mưu.

    Loại tiết mục cá lớn nuốt cá bé trong thế giới này đã trình diễn vô số lần, người thất bại, chính là một kết quả như vậy.

    Nhớ tới Phủ Châu sinh biến cố, nhớ tới phu quân mình ở trên thảo nguyên nơi Tây Vực nam chinh bắc chiến đông ngăn tây giết, trải qua bao khó khăn nặng nề, Đường Diễm Diễm trong lòng cảm thấy địch ý đối với vương phi A Cổ Lệ cũng giảm bớt đi rất nhiều.

    "Diễm phu nhân, chúng ta xử trí nàng như thế nào ?"

    Long Thanh Nhi xé ra một mảnh tơ lụa, đem vương phi A Cổ Lệ ngồi dậy, nhanh chóng trói hai tay của nàng.

    Hướng Đường Diễm Diễm hỏi.

    Đường Diễm Diễm vuốt vuốt châm vàng, như có điều gì suy nghĩ nói: "Dạ Lạc Hột căn bản không có ý đầu hàng, chúng ta kế tiếp xem ra cũng phải thay đổi một lần rồi.

    "

    Thành Qua Châu giống như dưa hấu bị một thanh đao bổ ra tan nát, đã là trăm lỗ ngàn hố, rách nát không chịu nổi, vô số binh sĩ Hạ Châu từ bốn phương tám hướng giống như muỗi hành quân chen chúc vào thành, lầu trên thành Qua Châu tiếng chân như sấm, người hô ngựa hý, mũi tên xuyên không.

    Dê bò kêu loạn, hò hét loạn lên thật giống như là muốn trời sập đất sụt.

    Quy Nghĩa Quân vẫn có một số ít binh tướng trung thành với Tào thị đang liều chết chống cự, tiến hành chiến đấu trên đường phố, mà đại bộ phận tướng sĩ Quy Nghĩa Quân đã đem binh khí vứt trên mặt đất, giơ cao hai tay đứng ở bên tường, đồng ý đồng hàng quân Hạ Châu.

    Đại thế Tào thị đã mất.

    Chúc cháu Tào Duyên Cung, Tào Tử Đào suất lĩnh đám thủ hạ trung thành nhất chật vật trốn vào bên trong thành, vội vã đóng chặt đại môn, đại môn chợt ở trong tiếng va chạm nặng nề ù ù vang lên, chấn động đến cát đá trên thành tuôn rơi xuống, cũng không biết cửa thành dưới sự va chạm mãnh liệt này còn có thể chống cự được bao lâu, binh mã bên ngoài thật sự là nhiều lắm, binh lính thủ thành trên đầu thành dưới đối diện với binh sĩ phía dưới đột nhiên bắn tên như mưa căn bản không ngẩng đầu lên được, còn áp chế như thế nào được đối với binh sĩ Hạ Châu phá cửa dưới thành chứ?

    Tào Duyên Cung vừa hận vừa hối hận, hận là hận mình hồ đồ, không nên đem người trốn tới từ Sa Châu thả vào thành.

    Cũng không biết những binh tướng trốn từ Sa Châu này là thật sự con mẹ nó trung thành, hay là gian tế được Dương Hạo sai khiến chuẩn bị vào thành, vừa vào thành đã đi phao tin Sa Châu đã là họ Dương, hơn nữa đem lời mê hoặc lòng người của lão thất phu Trương Thừa Tiên kia lan truyền khắp nơi, khi hắn cảm giác không ổn, muốn khống chế những người này, tin tức đã giống như một loại lửa cháy truyền ra toàn thành.

    Quy Nghĩa Quân đối mặt với quân Hạ Châu vốn là không có chiến ý kiên quyết gì lại càng tiêu cực, Dương Hạo tựa như cũng nhận được tin tức Sa Châu vào tay, lúc này một mặt hô khẩu hiệu làm thủ quân trong thành vứt bỏ khí giới đầu hàng, một mặt chủ động công kích mãnh liệt, kết quả của nó không hỏi cũng biết.

    Tựa như một loại kiến đào sụp đê dài, có một nơi bị phá thì cả thành Qua Châu liền nhanh chóng lâm vào trạng thái thất thủ toàn diện, quân Hạ Châu vào thành.

    "Oanh!"

    Một cánh cửa thành ở dưới sự va chạm với khúc gỗ to bị vỡ ra thành bốn năm phần, khúc gỗ to văng ra một cái, còn không đợi thủ quân trong thành bắn tên, những binh sĩ nâng khúc gỗ to đụng thành kia liền hướng hai bên chạy a , ở phía sau bọn họ, một đội kỵ binh giơ lên cương đao sáng như tuyết, cưỡi ngựa giương đao, nhào một cái đi vào, lập tức lại là một trận đại chiến trời đất mù mịt, ngựa đạp phố dài, gót sắt dẫm thi thể, dữ dằn quát mắng, tiếng kêu khóc thê thảm nổi lên bốn phía.

    "Thúc, không được rồi, chúng ta đầu hàng đi."

    Búi tóc Tào Tử Đào bị bắn rối loạn, hắn quên cả tóc rối, hồn bay phách lạc dẫn đao xông vào bên trong thành lũy cuối cùng trong thành, tòa Phong Hỏa Đài này cao cao, trên thân đầm đìa máu tươi.

    Phong Hỏa Đài hoàn hảo không tổn hao gì, một hầm kho cây ngải, phân sói, phân trâu, để ban ngày phóng ra khói báo động, một hầm kho gỗ lớn tẩm dầu, để ban đêm phóng hỏa.

    Nhưng là, lúc này còn có hữu dụng gì đâu?

    Ngay cả khi đốt Phong Hỏa Đài, thì có ai đến giúp?

    Dưới Phong Hỏa Đài nổi trống trận ù ù, thiết kỵ gào thét.

    Hiển nhiên binh sĩ Hạ Châu càng đánh càng hăng, cờ bay phấp phới, người ngã ngựa đổ, huyết nhục bay ngang, thế tới không thể đở, cho dù muốn đốt phong hỏa đài làm mỹ nhân cười một tiếng, sợ rằng cũng không ai cười được đi.

    "Hàng?

    Tại sao muốn hàng, tại sao muốn hàng?"

    Tào Duyên Cung như điên như dại, ánh mắt nhìn thẳng vào Tào Tử Đào, thấy vậy Tào Tử Đào liên tiếp lui về phía sau.

    "Vứt bỏ khí giới không giết!

    Đầu hàng không giết!"

    Tiếng reo hò liên tiếp vang lên, tiếng phản kháng chém giết bên trong thành càng ngày càng nhỏ rồi, Tào Tử Đào vịn lan can Phong Hỏa Đài vừa nhìn xuống phía dưới, lo lắng quay đầu lại kêu lên: "Thúc à, bên trong thành cũng đã bị chiếm toàn bộ, chúng ta đã không có cơ hội, đầu hàng đi, đầu hàng đi" .

    Tào Duyên Cung đầu tóc tán loạn, giơ lên thanh kiếm trong tay điên cuồng mà hét lớn: "Cút!

    Cút đi xuống cho ta!

    Tất cả cút xuống cho ta!"

    Tào Tử Đào cùng mấy tên thị vệ chật vật không chịu nổi bị đuổi xuống khỏi Phong Hỏa Đài, lúc này một đội võ sĩ Hạ Châu đã như sói như hổ đánh tới, như sư tử vật lộn với thỏ, Tào Tử Đào cùng mấy tên hoàn toàn không có ý chí chiến đấu, vội vã chống đỡ chốc lát.

    Liền vừa hướng trên Phong Hỏa Đài lui bước, lúc này bọn họ đột nhiên phát hiện những binh sĩ Hạ Châu kia chợt ngưng công kích.

    Toàn bộ ngửa đầu hướng về phía trước nhìn lại, Tào Tử Đào chợt có điều nhận ra, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy lửa cháy mạnh trên Phong Hỏa Đài sáng rực trong màn đêm.

    Tào Tử Đào quá sợ hãi, xoay người hướng Phong Hỏa Đài chạy lên., vừa chạy vừa kêu to: "Thúc !"

    Mấy thị vệ nhìn lừa cháy cuồn cuộn trên Phong Hỏa Đài, binh khí trong tay"đương" một tiếng rơi xuống, nhưng là bọn hắn đã hồn bay phách lạc, toàn bộ đều không phát hiện ra.

    Tào Tử Đào vội vàng hấp tấp địa chạy lên Phong Hỏa Đài, lửa cháy ngút trời), sóng nhiệt rừng rực đập vào mặt, nhào một cái lảo đảo, Tào Tử Đào lao vào trước bậc thềm, chỉ thấy Tào Duyên Cung đứng ở phía trước cách đó không xa, sóng nhiệt nướng cho đầu tóc xõa ra của hắn cũng bị quăn xoắn, sóng nhiệt bóp méo ánh sáng, thân ảnh Tào Duyên Cung thoạt nhìn tựa như cái bóng chập chờn trong nước.

    Thúc Tào Tử Đào chỉ kịp hô nửa tiếng, sóng nhiệt đập vào mặt cuốn vào cổ họng, thanh âm của hắn bị sặc lại, sau đó hắn liền trơ mắt nhìn Tào Duyên Cung lấy tay áo che mặt, bỗng nhiên hướng phía trước chạy nhanh tới hai bước.

    Một cái tung người, liền nhảy vào trong lửa cháy hừng hực kia, thân ảnh trong nháy mắt liền bị lửa mạnh cắn nuốt hoàn toàn.

    Tào Tử Đào kêu thảm thiết nói: "Thúc!

    Ở sau lưng của hắn, một người binh sĩ Hạ Châu cao lớn vạm vỡ đã đánh tới, con ngươi hung hãn như hổ, cương đao đầm đìa máu chảy trong tay từ sau lưng của hắn giơ lên cao...

    Dương Hạo mang kiếm bước vào phủ Thứ Sử Qua Châu, một đường đi tới thi thể nằm ngổn ngang, máu tươi bắn khắp nơi.

    Ngải Nghĩa Hải đi theo bên sườn, vội vã bẩm báo: "Tào Duyên Cung tự sát ở Phong Hỏa Đài, trải qua người chỉ ra và xác nhận, Tào Tử Đào cũng đã chết trong khói lửa, tất cả thân tín dòng chính Tào Duyên Cung, trừ người chết trận ra, người bị đả thương chịu trói hoặc vứt bỏ khí giới đầu hàng đều đã bị khống chế ở hậu trạch phủ Thứ Sử này."

    Dương Hạo đứng lại tại trong đại sảnh vốn lộng lẫy, lúc này lại máu tươi tung tóe này, đưa mắt nhìn quanh, trầm giọng nói: "Quét dọn chiến trường, trấn an dân chúng, lỷ luật nghiêm túc, nếu có cướp bóc, cưỡng gian giết người lạp tức giết ngay không cần hỏi, quấy nhiễu dân ức hiếp dân phạt nặng ba mươi quân côn.

    Bổn soái lập tức chạy tới Qua Châu, muốn nhanh chóng ổn định hai châu Qua Sa, thật ra thì lúc thống trị không thể thiếu được các đại gia tộc trợ lực.

    Một khi giải quyết xong chuyện nơi đây, lập tức thì phải suất lĩnh đại quân, điều quân trở về."

    "Rõ, đối với những kẻ tâm phúc dòng chính Tào Duyên Cung thì xử trí như thế nào?

    Tào gia là đại thế gia thứ ba Sa Châu.

    Gia tộc cực kỳ to lớn."

    "Áp giải toàn bộ hướng Hạ Châu, làm tù binh, người họ Tào bất luận nam nữ toàn bộ sung làm quan nô, phân phối đi làm công, nông canh!"

    Dương Hạo dựng kiếm mà đứng, lãnh khốc nói: "Ta muốn nhổ tận gốc Sa Châu Tào thị, thiên địa xóa sạch, đánh tan toàn bộ.

    Có ân cũng phải có uy, thăm hỏi bát đại gia tộc Sa Châu.

    Mà Tào gia phải xóa tên khỏi Sa Châu, xóa đi sạch sẽ, sau này bất kể gia tộc nào, muốn xé cờ nổi lên, đều làm như vậy cho ta!"

    Cát vàng mênh mông, mười mấy tên võ sĩ giáp nhẹ có thú văn sư tử ở bụng dưới sự hướng dẫn của một người tướng lãnh mặc giáp trắng, giúp đỡ nâng một người mang mũ màu đen, thân mặc áo bào văn sĩ cổ tròn cùng một hòa thượng đầu mang lư mão, thân mặc áo cà sa đỏ thẫm, chật vật từ dưới A Nhĩ Kim Sơn hướng phía trước chạy như điên, trang phục của bọn hắn, lại có thể là trang phục từ lâu của Đại Đường.

    Ở phía sau của bọn họ, là hơn trăm tên võ sĩ Hồi Hột mặc điều văn trường bào, đầu mang khăn, tay nâng loan đao, gào thét mà đến, thỉnh thoảng có người bắn ra mủi tên.

    Võ sĩ Đại Đường phía trước một bên chạy trốn một bên ở trên ngựa lén bắn tên, trên đường song phương tiến tới, không ngừng có người trúng tên té xuống.

    Một người bộ dáng giáo úy mắt thấy truy binh càng ngày càng gần như vậy, đột nhiên dừng ngựa kêu to: "Tướng quân.

    Khó có thể thoát khỏi truy binh, cứ tiếp tục như vậy đi xuống nữa, chúng ta đều xong hết.

    Xin đem quân bảo vệ Lý đại nhân cùng Tuệ Sinh đại sư tiếp tục đi về phía trước, bọn ta sẽ liều chết ngăn trở truy binh!"

    Hắn vứt bỏ cung xuống đất, rút ra Hoành Đao thẳng tắp sáng như tuyết, một đạo quang mang lạnh lẽo nổi lên trong màn đêm, lớn tiếng quát to: "Các dũng sĩ Sư Tử Vương, chúng ta tuyệt không e ngại bất cứ địch nhân nào, vì hoàn thành sứ mạng Đại vương giao phó cho chúng ta, cùng bọn họ liều mạng!"

    "Giết!

    Giết!

    Giết!"

    Đám võ sĩ vội vàng ghìm chặt chiến mã, bỏ qua cung tên, rút ra Hoành Đao, mười mấy chuôi Hoành Đao vô cùng sắc bén nhắm thẳng vào trời cao, nhanh chóng xếp thành một cái trận nho nhỏ, đột nhiên tăng tốc, hướng về phía sau phóng ngược lại.

    "Đan Đan Ô Lý Khắc!"

    Một người tướng quân mặc giáp trắng dừng ngựa điên cuồng kêu một tiếng, bọn thị vệ kia đã mắt điếc tai ngơ, đã là làm việc nghĩa không chùn bước, chạy về phía truy binh nghênh đón, hắn thở một tiếng thật dài, rưng rưng nói: "Lý đại nhân, Tuệ Sinh đại sư, chúng ta đi!"

    Hai tay Tuệ Sinh đại sưy hợp thành chữ Thập, cao giọng tụng một tiếng Phật hiệu nói: "Phật tổ phù hộ các ngươi!"

    Dứt lời quay chiến mã, ra roi thúc ngựa theo văn sĩ áo cổ tròn chạy về phía trước.

    "Nga nga a a ba !

    Nga nga a a ba !"

    Truy binh kêu lên quái dị, mắt thấy mười mấy tên võ sĩ mặc áo giáp nhẹ nửa người, thắt lưng thú văn sư tử thẳng mặt đánh tới, bọn họ cũng thu hồi cung tên, rút ra loan đao sáng như tuyết, dùng tiếng Hồi Hột hét lớn: "Nhật Nguyệt Thần chỗ nào cũng có, tín đồ Chân Thần bách chiến bách thắng, giết sạch những thứ dị giáo đồ này, xông lên!"

    Hơn trăm tên võ sĩ cầm loan đao thúc ngựa như bay, quấy lên cát vàng đầy trời, trong cát bụi cuồn cuộn, giống như một đầu thổ long hướng về những võ sĩ mặc trang phục nhà Đường kia vọt tới, thiết kỵ gào thét, đao kiếm tương giao, người người đều quyết ý chịu chết, máu nhuộm cát vàng.

    "Ta... ta không được rồi, chúng ta... chúng ta nghỉ một chút đi."

    Bởi vì những võ sĩ kia liều mình ngăn trở, tướng quân bảo vệ văn sĩ cùng hòa thượng kia tạm thời thoát khỏi truy binh.

    Cũng không biết chạy ra bao xa, chỉ thấy thế núi vẫn liên miên không dứt, cát vàng vẫn như cũ không có giới hạn.

    Cũng không biết bao lâu mới có thể đi ra được nơi mặt trời cay độc nướng bọn hắn này, đôi môi văn sĩ triệt rách.

    Sức cùng lực kiệt, hai bắp đùi đã bị mài phá, cũng không vung roi ngựa nữa, không đi được một bước.

    Hắn lắc lắc túi nước nhưng cả một giọt nước chảy ra cũng không có, tuyệt vọng kêu lên.

    "Đại nhân, không thể nghỉ ngơi.

    Ba trăm võ sĩ, dưới một đường đuổi giết, cũng chỉ còn lại có ba người chúng ta.

    Máu của ba trăm tướng sĩ không thể chảy vô ích."

    Người tướng quân mặc giáp trắng đem túi nước còn dư lại non nửa của mình đưa cho hắn, nóng lòng như lửa đốt nói: "Đại nhân, bên trái chúng ta là người Hồi Hột Cao Xương Quốc, bên phải là người Hồi Hột Hoàng Đầu, tuy nói bọn họ đều là Phật Quốc, vương quốc Khách Lạt Hãn thờ phụng Chân Chủ bất đồng, nhưng là dù sao đều là một hệ Hồi Hột, trời mới biết bọn họ có thể nhờ người Khách Lạt Hãn tham gia lùng bắt chúng ta hay không, ở lâu một khắc, liền thêm một phần hung hiểm.

    Tuệ Sinh đại sư liếm liếm đôi môi rớm máu, cũng lên tiếng nói: "Đúng vậy, không thể nghỉ ngơi, đại nhân, nhất định phải chống đỡ, nhanh đi.

    Đường đã không còn xa.

    Chờ chúng ta chạy tới Sa Châu, khi đó nghỉ cũng không muộn."

    Lý đại nhân thấy hai người như vậy, cắn răng một cái cái, quát lên: "Tốt, chúng ta tiếp tục lên đường.

    "

    Một nhóm ba người đem hết khí lực cuối cùng, liều mạng chạy tới phía trước.

    Rất nhanh, thân ảnh của bọn họ đã biến thành ba điểm nhỏ, biến mất tại đường chân trời.

    Lúc này, một đám võ sĩ đầu đội hãn cân mặc áo bào tro chạy tới, bụi đất cuốn đầy trời, bây giờ bọn hắn mới vừa tới chỗ ba người kai vừa ngừng nghỉ, một võ sĩ cưỡi dại mã hùng tuấn, cả người che phủ kín, chỉ lộ ra một đôi mắt hung ác, hắn thúc ngựa chạy mấy vòng tại chỗ.

    Cúi đầu nhìn một chút xíu dấu vó ngựa mà bão cát còn chưa hoàn toàn xóa đi, đưa tay chỉ về phía trước, quát lên: "Đuổi theo!"

    Truy binh như châu chấu dưới sự dẫn dắt của hắn, dọc theo phương hướng ba người kia bỏ chạy mà mau chóng đuổi theo.

    Kể từ khi vương phi A Cổ Lệ tiến vào đại doanh Dương Hạo, Dạ Lạc Hột Khả Hãn đã chọn lựa mười mấy người mắt tinh tường đứng ở chỗ cao đầu tường, không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm về phương hướng của Dương Hạo trong quân danh, quan sát nhất cử nhất động nơi đó.

    Thị lực của người trên thảo nguyên so sánh với thường nhân cũng nhìn xa được hơn một chút, thị lực của những người được cố ý chọn lựa ra này lại càng cao, hơn nữa mỗi người đều có tiễn kỹ thiện xạ, muốn trở thành một thần tiễn thủ có tài bắn cung siêu phàm nhập thánh, thị lực nhạy cảm như chim ưng tự nhiên là không thể thiếu.

    Sắc trời dần dần ảm đạm xuống, trong quân doanh Dương Hạo vẫn là một mảnh yên lặng, tuần tra tuần tra, canh gác canh gác, nhưng khi một luồng ánh mặt trời cuối cùng biến mất ở trên đường chân trời, cả vùng đất quy về yên lặng.

    Đại trướng Trung Quân của Dương Hạo đột nhiên có chút rối loạn, đầu tiên là tiếng thét chói tai mơ hồ theo gió bay tới, nhưng ngay sau đó một loạt ánh lửa dấy lên, đó là từng cây đuốc.

    Từ đầu tường nhìn lại, theo những cây đuốc di động mà xem, lộ ra vẻ hỗn độn mất trật tự, có thể thấy được người cầm cây đuốc là kinh hoàng như thế nào, bọn họ giống như con ruồi mất đầu nhảy loạn lên chung quanh, dưới ánh đuốc chiếu rọi xuống, còn thấy ẩn hiện bóng ảnh mấy đạo đao quang sáng choang hàn khí bức người, những tên Thiên Lý Nhãn " đang quan sát động tĩnh quân doanh Dương Hạo kia lập tức đem tin tức đó bẩm báo cho Dạ Lạc Hột đang lo lắng đợi chờ động tĩnh ngoài thành.

    Dạ Lạc Hột vội vã chạy lên thành đầu vừa nhìn, quả thấy bên trong đại trướng trong quân doanh Dương Hạo rõ ràng xuất hiện cục diện hỗn loạn, Dạ Lạc Hột đầu tiên là mừng như điên một hồi, nhưng ngay sau đó liền nghĩ đến vương phi A Cổ Lệ có thể đắc thủ vào lúc này, tất đã bị tên háo sắc kia cho lên giường, vào thời khắc khi hắn dục tiên dục tử mới có thể đánh lén, mỹ nhân yểu điệu này, vốn là phi tử mình sủng ái nhất.

    Hôm nay lại...

    Nghĩ tới đây, tinh thần Dạ Lạc Hột chán nản một chút, nhưng Dương Hạo là uy hiếp đối với hắn, phân lượng khát vọng đối với quyền lực địa vị ở trong lòng hắn cuối cùng vẫn nặng hơn so với một nữ nhân A Cổ Lệ, cảm giác tinh thần chán nản chẳng qua là chớp mắt đã trôi qua, vội vàng không kịp chờ đã hạ lệnh : "Mau, mau mau, thủ quân nhanh ra khỏi thành, triệu tập!"

    "Phụ hãn chậm đã" .

    Vương tử A Lý kịp thời ngăn trở hắn, hắn hướng phía trong doanh Dương Hạo, nơi những cây đuốc đang bối rối chạy qua lại mà nhìn thoáng qua,.trầm giọng nói: "Tin tức Dương Hạo bị đâm còn chưa truyền ra, lúc này xuất chiến, thủ tướng các doanh vẫn có thể thong dong phản kích, những ngày qua bọn họ đào hào sâu, dựng tường cao, ở bên ngoài xây dựng phòng ngự nặng nề, nếu mạnh mẽ công kích thì sẽ tổn thất quá lớn, chờ khi tin tức Dương Hạo bị đâm truyền ra các doanh, lòng quân đại loạn, không có tâm ham chiến.

    Chúng ta hãy tới.

    "

    Dạ Lạc Hột bừng tỉnh đại ngộ, khen: "Con ta suy nghĩ thật chu đáo, lời nói thật đúng.

    Các bộ lạc nhanh chóng chuẩn bị yên cương, thắng ngựa đầy đủ chuẩn bị chiến tranh, tùy thời chờ lệnh bản Đại Hãn.

    "

    Trong đại doanh Dương Hạo các đốm lửa vội vàng khuếch tán, cuối cùng cả đại doanh tựa hồ cũng xôn xao, các cây đuốc giống như sao băng chớp động, phàm là nơi cây đuốc dày đặc nơi, tất nhiên cũng là chỗ ở của chủ tướng các doanh.

    Trên thành, Dạ Lạc Hột cùng các tướng lĩnh dưới trướng nín hơi đang đợi, lại qua khoảng nửa canh giờ nữa, sao đầy trời.

    Cả vùng đất vắng vẻ, các cây đuốc trong doanh Dương Hạo dần dần ổn định lại, dừng tại chỗ bất động.

    Dạ Lạc Hột đang kinh ngạc, một binh lính có thị lực xuất chúngh bỗng nhiên chỉ vào nơi xa hô: "Đại Hãn, bọn họ đào tẩu."

    "A?

    Ở nơi đâu?"

    Dạ Lạc Hột vội vàng theo phương hướng hắn chỉ nhìn lại, nhưng chỗ kia xa như vậy.

    Căn bản cái gì cũng không nhìn thấy.

    Binh sĩ kia kích động nói: "Đại Hãn, ở nơi đó, nhìn kìa, có một đạo âm ảnh.

    Liền giống một con rồng dài, đang nhanh chóng theo hướng Đông mà đi, bọn họ tắt đuốc đi, đang thừa dịp lúc ban đêm lẩn trốn."

    Dạ Lạc Hột vẫn là không nhìn thấy, nhưng là nghe lời hắn vừa nói, mơ hồ cảm thấy nhìn qua sa mạc hoang vu phập phồng sáng tối kia, quả thật tựa hồ có một đại đội binh mã đang lặng lẽ tiến về phía Đông.

    Vương tử A Lý cười âm hiểm nói: "Được, ban đêm hành quân.

    Rút quân trước kẻ địch, là một điều đại kỵ.

    Chủ tướng bị đâm, quần long vô chủ, lại càng tối kỵ.

    Mười vạn đại quân Hạ Châu, trong lúc này đã từ mãnh hHổ, hóa thành một đám cừu đợi làm thịt.

    Phụ hãn, chúng ta có thể xuất binh rồi!"

    Tinh thần Dạ Lạc Hột rung lên, run giọng kêu lên: "Thổi lên kèn lệnh, đuổi theo!

    Đuổi theo cho ta!"

    Vương tử A Lý nắm chặt chuôi đao, lớn tiếng nói: "Phụ hãn xin bảo vệ chặt thành trì, chờ tin chiến thắng, chúng tướng sĩ, đi theo ta" .

    Hắn liền cất bước hướng dưới thành chạy nhanh đi tới!

    Đêm giết người không trăng, tiếng gió mạnh phóng hỏa.

    Cửa thành Cam Châu mở rộng ra.

    Vương tử A Lý tự mình dẫn thiết kỵ, giống như một đám dã lang cực ói , hướng phía quân doanh của Dương Hạo đánh tới, không ngoài dự liệu, quân doanh Dương Hạo đã thành một tòa doanh trống không, cây đuốc cắm trên mặt cát, lấy làm kế nghi binh.

    Dạ Lạc Hột giơ loan đao trong tay chỉ về phía trước, khí thế quát to: "Đuổi theo!"

    Xung trận ngựa lên trước, ngựa đạp thẳng đi tới.

    Bắc Đẩu Thất Tinh trên cao, ca thư dạ đái đao (anh cầm đao tới trong đêm^^) .

    Đường Diễm Diễm mặc một thân chiến bào màu lửa đỏ.

    Tư thế oai hùng, tuấn mã yên cao, bát nữ Long gia cũng đều mặc giáp nửa người, áo choàng đỏ, theo hầu ở trái phải nàng, giục ngựa phi nhẹ, một đường đàm tiếu.

    Ngoài ra còn có một người, là Cam Châu vương phi A Cổ Lệ .

    Hai tay nàng bị bắt chéo sau lưng, cưỡi ở trên một con ngựa, bị lôi theo ở trong bát nữ Long gia, theo Đường Diễm Diễm Trung Quân cùng nhau tiến về phía Đông.

    "Mỹ nhân, ngươi nói Dạ Lạc Hột Đại Hãn có thể nhân cơ hội đuổi theo hay không?"

    Vương phi A Cổ Lệ hừ lạnh một tiếng không nói gì, Đường Diễm Diễm dùng tay xinh đẹp nhẹ nhàng nâng cái cằm trắng nhọn xinh đẹp của nàng lên, cười nói: " Đại Hãn của ngươi sẽ phải đi tìm cái chết rồi, ngươi không quan tâm sao?"

    A Cổ Lệ thản nhiên nói: "Từ một khắc vào trong doanh của ngươi kia, Cam Châu Hồi Hột vương phi A Cổ Lệ đã chết.

    Điều ta có thể làm thì đã làm, sinh tử của Đại Hãn, tương lai của Cam Châu, đã không còn một phần quan hệ với ta."

    Đường Diễm Diễm cười ha ha, quay về nói với chung quanh: "Lấy lên được, thả xuống được, hợp khẩu vị của ta, nếu như ta là nam nhân, nhất định sẽ cưới nàng."

    Long Linh Nhi cười làm lành nói: "Nếu phu nhân thấy thích, hãy thu nhận nàng, tựa như một loại đám tỷ muội chúng ta, làm hầu gái của phu nhân cũng được đi?"

    Đường Diễm Diễm quay đầu vừa nhìn về phía A Cổ Lệ, đánh giá trên dưới một phen, nói: "Vương phi A Cổ Lệ tựa như một chủng ngựa hoang kiêu ngạo bất tuân, lại chịu biết điều mặc lên yên cương, làm hầu gái của ta sao?"

    Tròng mắt Vương phi A Cổ Lệ xoay chuyển , bỗng nhiên làm ra một bộ dáng điềm đạm đáng yêu, thấp giọng nói: "Vào doanh hành thích, vốn là nhất định là chỉ có tới chứ không có lui, Dạ Lạc Hột bỏ qua một mạng ta để cho ta đến đây làm thích khách.

    Tình nghĩa vợ chồng của ta cùng với hắn vợ liền từ một khắc kia đã xóa bỏ rồi, ở trong trướng phu nhân, mặc dù A Cổ Lệ vẫn chưa làm xong sứ mạng, nhưng ta đã đem hết khả năng, không thẹn với lương tâm.

    Hôm nay ta cùng với Cam Châu đã không còn liên quan, Dạ Lạc Hột cũng không còn một vị Vương Phi A Cổ Lệ.

    Nếu như phu nhân nguyện ý thu nhận, A Cổ Lệ nguyện giống như tám Long nữ, làm một người hầu gái bên cạnh phu nhân."

    Đường Diễm Diễm trầm ngâm một chút, hỏi: "Ngươi thật sự nguyện ý?"

    Vương phi A Cổ Lệ mừng thầm trong lòng, vội vàng biết điều đáp: "Cam tâm tình nguyện."

    Đường Diễm Diễm rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang chợt lóe, đã đâm về vương phi A Cổ Lệ , A Cổ Lệ kinh hãi kêu một tiếng, nhưng không tránh né, cũng không phản kháng, tay của Đường Diễm Diễm chém ngang tới mắt nàng, hơi ngừng lại, kiếm quang khẽ quấn, liền chặt đứt dây thừng trói ở sau lưng nàng, hôm nay Đường Diễm Diễm đã cùng Cẩu Nhi, Trúc Vận nhiều ngày ở chung một chỗ, kiếm thuật đột nhiên tăng mạnh, đã không phải là tay mơ, một kiếm xuất thủ, không bao giờ có chuyện gây ra sai lầm chê cười ban đầu khi thay Dương Hạo chém rắn nữa.

    Vương phi A Cổ Lệ hoạt động tay chân một cái, kinh ngạc nhìn về phía Đường Diễm Diễm.

    Long Thanh Nhi ở một bên đã vội la lên: "Phu nhân, dù sao cũng nên mang nàng trở về Hạ Châu rồi hãy nói, bây giờ đã thả nàng.."

    Đường Diễm Diễm cười nói: "Nghi ngờ người thì không dùng người.

    Dùng người thì không nên nghi ngờ người.

    Lại nói tiếp, nàng tay không tâc sắt, hừ hừ, có thể từ trong đại quân ta mà chạy đi sao?

    A Cổ Lệ, ta bây giờ giải khai trói buộc cho ngươi, không nên vọng tưởng sống lại, biết điều thì theo ở bên cạnh ta đi."

    Hai tay A Cổ Lệ được tự do, mặc dù Đường Diễm Diễm không cho nàng một thanh binh khí như các thị nữu khác, nàng vẫn là vui mừng không chịu nổi, vội vàng đáp ứng một tiếng.

    Lúc này, tiếng chém giết nổi lên từ phía sau, Đường Diễm Diễm dừng ngựa nghỉ chân .

    Hướng về nơi phát ra tiếng gầm lên nhìn chốc lát, chuyển về hướng A Cổ Lệ cười nói: "Thân là Vương Phi, ngươi thật sự không lo lắng cho Dạ Lạc Hột sao?"

    Trên mặt A Cổ Lệ hoàn toàn không thay đổi sắc mặt, nhẹ nhàng nói: "Tiểu nữ bây giờ là thị nữ A Cổ Lệ Mãi Mãi Mãi Đề ben người Diễm phu nhân, không phải là Thất Vương Phi của Dạ Lạc Hột."

    Đường Diễm Diễm nhìn nàng khẽ gật đầu nhẹ nhàng cười một tiếng.

    Ở đại trướng Trung Quân, nàng cũng là cúi đầu ôn thuần như vậy, giống như một đóa hoa sen e ngại gió mát thẹn thùng, nhưng nàng phát ra ngoài cũng là độc châm kiến huyết phong hầu (gặp máu là tỏi), lần này, nàng là thật sự phục tùng sao?

    Trong mắt Đường Diễm Diễm chợt lóe lên dị thái rồi biến mất, bỗng nhiên nàng dừng ngựa xoay người lại, trầm giọng quát to: "Phục binh ra hết, toàn bộ đuổi theo kẻ địch" .

    Chương 27: Lấy Lui Làm Tiến

    *Đứng ở một bên, A Cổ Lệ nhạy bén ngó ngó khắp nơi, chậm rãi bước đi thong thả đi ra , một đội binh lính áp giải tù binh vội vã từ bên cạnh đi qua, A Cổ Lệ hướng ra phía ngoài đi ra, nhân cơ hội đội binh lính này che khuất tầm mắt của người khác, A Cổ Lệ vội vàng nhặt lên một áo giáp cùng đầu khôi bị vứt trên mặt đất rồi mặc vào, đi vội mấy bước, đã nhập vào trong trận hình nhân ảnh binh mã tán loạn.

    Vương tử A Lý dẫn quân điên cuồng vội vã, phạm vào tứ đại kị cũng không phải bởi vì hắn chủ quan, mà là vào niên đại lúc ấy, hiệu suất chỉ huy từ trên truyền xuống bị các nhân tố khác quan như tố chất binh lính cùng hệ thống chỉ huy hạn chế, bất luận kẻ nào dưới tình huống như vậy mà truy kích quân địch cũng là thắng lợi ổn định.

    Bất kể địch nhân là thất bại thảm hại hay là chủ động rút lui, chỉ cần cường địch vẫn có lực vồ đến, dưới tình huống này mở lệnh kỳ ra, toàn quân rút lui, cho dù là tướng lãnh xuất sắc cũng không cách nào hoàn toàn điều động được quân đội, để cho bọn họ ở trong khi rút lui còn có thể giữ vững, tràn đầy ý chí chiến đấu, tiến hành phản kích đâu ra đấy.

    Nếu như là rút lui ban đêm, như vậy cần suy nghĩ thêm tới nhiều nhân tố hơn nữa, hệ thống chỉ huy cơ hồ rơi vào tê liệt, nếu như quân đội ở trong khi rút lui bị đuổi kịp.

    Dưới tình huống này cùng cường địch giao phong, liền đã nhất định là thất bại, hơn nữa chủ soái bị đâm, quần long không đầu.

    Như vậy cho dù phía chạy tán loạn có trăm vạn đại quân, ở trước mặt truy binh có binh lực kém xa cũng nhất định là thất bại thảm hại.

    Cho nên vương tử A Lý không chút nào cố kỵ khi hắn đuổi theo đại quân Dương Hạo đang thừa dịp lúc ban đêm vội vàng thối lui, cả người hưng phấn đến run rẩy, hắn nắm thật chặt lấy loan đao trong tay, quát to: "Xông qua, giết sạch bọn họ!"

    Quân Hạ Châu đang hướng phía Đông vội vàng đi tới khi nghe được tiếng chân ngựa của bọn họ lúc đã nhanh chóng dừng bước lại, bằng tốc độ nhanh nhất bày ra một trận thế phòng ngự trận đơn giản, lúc này đốm lửa như rồng đã xuất hiện ở trên sa mạc hoang vu, trận hình phòng ngự yếu kém hiển nhiên không cách nào ngăn cản đại quân Cam Châu, bọn họ vội vàng biến hậu trận thành tiền trận bố trí thành phòng tuyến, nhưng nhanh chóng bị xé mở ra một vết rách, binh lính Hồi Hột ngang nhiên vọt vào, tiếp tục mở rộng miệng đột phá, chế tạo sát thương cùng hỗn loạn lớn hơn nữa.

    Quan sĩ Hạ Châu tự nhiên biết mục đích thực sự của lần đột nhiên rút quân tối nay này, cho nên sĩ khí toàn bộ lòng quân không ảnh hưởng, mặc dù như thế, nhưng trong quá trình hành quân gấp đột nhiên dừng lại biến hóa thành trận hình phòng ngự, các bộ phận không cách nào phối hợp tác chiến được ăn ý, nhân mã của vương tử A Lý thành công đột phá tiến vào trận địa của địch, giống như một thanh đao nhọn hướng phía trước đâm tới.

    Lúc này ở hai bên sa mạc đột nhiên xuất hiện một mảnh binh mã, lặng lẽ hướng về bọn họ đánh lén tới.

    Binh mã đột ngột xuất hiện ở hai bên cũng không la cũng không kêu, lại càng không giơ cây đuốc lên.

    Tiếng vó ngựa của bọn họ cũng bị tiếng người hô ngựa hý ở hiện trường che lấp đi rồi, nếu như lúc này có người chú ý tới tình hình hai bên, bọn họ sẽ phát hiện, đang có một tấm thảm đen kịt che trời che cả một vùng đất, lặng lẽ hướng nơi này phủ tới, một tấc một tấc làm cho màu sắc sa mạc thay đổi.

    Rốt cục có người phát hiện ra nhân mã ở hai bên đột nhiên giết ra, bởi vì theo đại quân mà đến còn có cát bụi tung cao cao lên xông giữa màn đêm.

    Đem cả trăng sao sáng ngời trên bầu trời cũng che đậy đi rồi, trong lúc nhất thời giống như là có một yêu ma quỷ quái ở sa mạc đột nhiên đem ánh sao ánh trăng đều cắn nuốt, may là ở chỗ song phương hỗn chiến còn có cây đuốc của truy binh Hồi Hột giơ lên cao cùng với cây đuốc giơ lên của binh sĩ Hạ Châu bị đuổi kịp.

    Cho nên, những đốm lửa này trở thành là ánh sáng duy nhất trong sa mạc, mà binh sĩ song phương giống như là những con bươm bướm vờn lửa, thành từng chuỗi kéo dài liên tục, vô cùng vô tận.

    Binh sĩ Hồi Hột trăm triệu lần cũng không nghĩ tới bọn họ vốn là sắm vai người thợ săn lại đột nhiên biến thành đối tượng bị săn giết, giữa lúc kinh hoàng thất thố cuống quít nghênh chiến, đã bị nhân mã hai bên đánh lén đi lên cắt thành vài khúc.

    Binh sĩ Hạ Châu nổi lên vừa không cờ xí, cũng không kèn lệnh, cũng không lớn tiếng kêu giết, cũng không cần chỉ huy điều hành, mặc dù tập kích bất ngờ có tác dụng cực lớn ở trong chiến tranh, nhưng là một chuyện đánh giáp lá cà kia, chính là không cần suy nghĩ, chỉ cần ngươi quyết đoán cùng dũng khí, chỉ cần không ngừng xông về phiá trước, chỉ cần ngươi có thể chém người giỏi hơn so với đối phương.

    Binh sĩ Hạ Châu nhào ra từ hai bên cầm đao đúng là đao thích hợp nhất dùng để chém người, một thanh Cương Đao mang theo tiếng gió gào thét, chiếu ra từng đạo hồ quang trong ngộn lửa, theo từng đạo điện quang hiện ra cùng biến mất, sẽ thấy vang lên những tiếng vang "Phốc phốc" đâm vào thịt trầm muộn, tiếng binh khí giao kích chạm vào nhau leng keng, tiếng reo hò chém giết kêu thảm thiết, còn có thanh âm hí dài của những con ngựa may mắn.

    Người cầm đao hung mãnh chém giết, giết người rất đẹp!

    Một trận huyết đồ thật hung mãnh tàn nhẫn!

    Một cuộc đột kích lôi đình vạn quân!

    Vương tử A Lý đang xung phong liều chết ở phía trước bỗng nhiên nghe thấy tiếng chém giết ngựa hý xôn xao ở hậu trận so với nơi này của hắn càng thêm thảm thiết hơn, vương tử A Lý vội vàng quay đầu nhìn lại, lập tức liền phát hiện ra vấn đề: đây là một cái bẫy!

    Một khi biết rõ ràng điểm này, lòng vương tử A Lý lập tức chìm đến đáy cốc, hắn lập tức liền nghĩ đến phá vòng vây, nhưng là, hắn đi quá sâu vào trong trận quân Hạ Châu rồi, người ngựa phía sau đã bị chặt đứt.

    Quân địch phía trước đang bổ nhào ngược trở lại, mà ở hai cánh trái phải, là đông nghịt căn bản không nhìn thấy có bao nhiêu quân địch.

    Khi quân địch mãnh liệt xông tới, hắn giống như một đóa bọt sóng bị chôn vùi ở trong biển, vương tử A Lý chợt nhớ tới một câu châm ngôn của người Hán:

    Gậy ông đập lưng ông!

    "Quân ta thương vong..."

    "Nói cho ta biết số thương vong của quân địch!"

    Mộc Khôi vội vã chạy tới trước mặt Đường Diễm Diễm.

    Mới vừa mở miệng nói chuyện, liền bị cắt đứt.

    Mộc Khôi, ngừng lại một chút nói: "Con số tỉ mỉ còn đang trong thống kê, căn cứ phỏng đoán sơ bộ, quân địch chết hơn chín ngàn người, bị thương và bị bắt làm tù binh là hơn một vạn năm ngàn người."

    Tỷ lệ chết cùng bị bắt được nhiều đến như thế.

    Có thể thấy được trận đánh phục kích lần này thảm thiết như thế nào.

    Đường Diễm Diễm nhíu nhíu mày: "Thành Cam Châu có thể nói là hầu như toàn dân giai binh, người biết cưỡi ngựa bắn cung có ít nhất bảy vạn người, nếu như chẳng qua là thủ thành mà nói, có thể sử dụng còn nhiều hơn.

    Nói như vậy binh lực cao hơn mấy con số chữ này nhiều, nói cách khác, trận chiến phục kích dụ xà xuất động này, chúng ta chỉ tiêu diệt được một phần ba địch nhân? .

    Mộc Khôi nói: "Phu nhân, cũng không phải là sĩ tốt sợ kẻ địch không tiến, một cuộc chiến trong đêm, có thể tiêu diệt ba thành quân địch.

    Chiến tích này đã là hết sức khó có được rồi!

    Chiến đấu trong đêm, mặc dù chúng ta chiếm tiên cơ, nhưng quân địch cũng dễ dàng bỏ chạy tứ tán, cho nên đánh tan bọn họ dễ dàng, nhưng muốn tiêu diệt toàn bộ thì cực kỳ khó."

    Đường Diễm Diễm thở dài, lo lắng nói: "Mộc tướng quân, ta cũng không phải là trách cứ tướng sĩ không chịu phục vụ quên mình.

    Chẳng qua là, chiến quả như vậy cũng không lý tưởng, nếu như chúng ta lập tức trở về kinh sư, rồi lại vây thành Cam Châu.

    Dựa vào binh lực hiện có trong thành, vẫn là không thể nhanh chóng đánh hạ nó, nhưng thời gian không đợi người a."

    Mộc Khôi nói: "Không thể đánh một trận công được thành, đó cũng là không có cách nào, ngày xưa Lý Quang Duệ mấy bận dẫn binh Tây chinh, chiến quả còn chưa được hiển hách bằng một nửa chúng ta dó, trận đánh này đánh xuống, đã đủ để uy hiếp các bộ lạc Tây Vực rồi, chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa, Thái Úy đã ra lệnh điều quân trở về, quân lệnh đã hạ , chúng ta phải nhanh chóng sớm điều quân trở về Lương Châu mới tốt."

    Vương phi vương phi A Cổ Lệ vẫn im lặng đứng ở trong góc nhỏ, bởi vì trận đại chiến này, nàng cơ hồ bị mọi người quên lãng đi, lúc này nghe được những lời này của Mộc Khôi, thân thể mềm mại của nàng không khỏi chấn động: "Thái Úy hạ lệnh sớm điều quân trở về Lương Châu?

    Lương thảo của bọn họ quả nhiên không còn nhiều nữa !

    Ta không đoán sai, nếu như tiếp tục chịu đựng tiếp nữa.

    Bọn họ nhất định đi trước rút quân, chúng ta căn bản không cần tứ tán phá vòng vây, căn bản không cần chủ động đánh ra!"

    A Cổ Lệ reo hò ở trong lòng, hận không thể lập tức vọt tới trước mặt Dạ Lạc Hột, bảo hắn trợn to mắt chó của hắn mà nhìn cho rõ ràng, rốt cuộc là con trai bảo bối của hắn anh minh, hay là A Cổ Lệ nàng thông minh.

    Đường Diễm Diễm lo lắng nặng nề nói: "Đúng vậy, quân coi giữ thành Cam Châu bị tiêu diệt ba thành, chỉ cần cho chúng ta thêm chút thời gian, tiếp tục vây nó một thời gian ngắn nữa, Cam Châu tất nhiên tới tay.

    Đáng tiếc!

    Triều đình vì thâu tóm chúng ta, lại cấu kết Xích Trung phản bội Phủ Châu.

    Vừa giá họa cho chúng ta, khiến cho chúng ta trăm miệng cũng không thể bào chữa, hôm nay đại quân triều đình đã sắp tới, mà Thái Úy lại đang từ Qua Châu rút quân, cũng không biết bao lâu mới có thể chạy tới, chúng ta không thể làm gì khác hơn là đi trở về trước trợ giúp.

    Nếu như trở về trễ, căn cơ có gì sơ thất, hậu quả thực là thiết nghĩ không chịu nổi."

    "Cái gì?

    Tống Quốc hạ thủ đối với hai châu Lân Phủ, hơn nữa còn giá họa cho Dương Hạo, tiến sát Hạ Châu?"

    Trái tim A Cổ Lệ nhất thời "phanh phanh" ngỗ nghịch nhảy lên, chỉ nghe Đường Diễm Diễm quả quyết nói: "Không thể đợi thêm nữa rồi, chúng ta lập tức chạy tới Lương Châu, nghỉ ngơi và hồi phục sơ qua, lập tức gấp rút tiếp viện cho Hạ Châu.

    Bất quá, Cam Châu Hồi Hột có thể tiếp tục đuổi tới hay không?"

    Mộc Khôi nói: "Phu nhân yên tâm, chúng ta rút lui không xa, hắn mới dám ra khỏi thành truy kích, hôm nay bọn họ trúng mai phục, giờ phút này thành Cam Châu thế tất đóng chặt bốn cửa thành, sẵn sàng chiến đấu, sợ chúng ta đánh tới đi, nào còn dám xuất binh.

    Chúng ta bây giờ lập tức hành quân.

    Đợi đến hừng sáng, khoảng cách cùng bọn họ đã kéo ra xa.

    Dạ Lạc Cật tuyệt không dám đem tinh nhuệ ra hết, để Cam Châu trống rỗng.

    Thái Úy ở bên kia tùy thời có thể điều quân trở về, nếu hắn dám xa Cam Châu, không sợ bị Thái Úy đánh úp hang ổ sao?"

    Đường Diễm Diễm khen: "Mộc tướng quân nói rất có đạo lý, tốt, lập tức nghiêm túc chỉnh đốn quân đội, sau nửa canh giờ nữa, nhanh chóng về Lương Châu."

    "Tuân lệnh!"

    Lúc này Long Linh Nhi mang kiếm chạy tới, vội vàng nói: "Phu nhân, có một người Hồi Hột đầu tiên là nằm xen lẫn trong đống xác chết, sau lại thừa dịp người chưa chuẩn bị mà đoạt ngựa trốn đi, có binh sĩ Hồi Hột bị bắt nhận ra được, người nọ là đại vương tử Hồi Hột A Lý."

    Vẻ mặt Đường Diễm Diễm biến đổi: "Thật không?

    Đã sai người đuổi theo chưa?"

    "Đã phái người đuổi theo rồi, bất quá đại chiến mới vừa kết thúc, khắp nơi đều đang xử lý thi thể, cứu trị thương binh, giam giữ tù binh, trong đêm tối, ai cũng không ngờ rằng người giục ngựa phi qua lại là dư nghiệt Hồi Hột, lúc đó còn không biết nên đuổi theo hay không."

    Đường Diễm Diễm nói: "Thì ra là lãnh binh truy kích là vương tử Hồi Hột, đáng hận, đuổi theo!

    Nhất định phải bắt được hắn!"

    Mộc Khôi nhắc nhở: "Phu nhân, cứu binh như cứu hỏa.

    Chúng ta không thể lưu lại ở chỗ này lâu được!"

    Đường Diễm Diễm cắn răng nói: "Đại quân chờ nửa canh giờ, nếu không có kết quả thì lên đường."

    Nàng vừa nói vừa vội vàng đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa nói: "Tù binh mang đi toàn bộ, nói không chừng trong đó còn có nhân vật quan trọng gì của Cam Châu Hồi Hột."

    Đứng ở một bên, A Cổ Lệ nhạy bén ngó ngó khắp nơi, chậm rãi bước đi thong thả đi ra , một đội binh lính áp giải tù binh vội vã từ bên cạnh đi qua, A Cổ Lệ hướng ra phía ngoài đi ra, nhân cơ hội đội binh lính này che khuất tầm mắt của người khác, A Cổ Lệ vội vàng nhặt lên một áo giáp cùng đầu khôi bị vứt trên mặt đất rồi mặc vào, đi vội mấy bước, đã nhập vào trong trận hình nhân ảnh binh mã tán loạn.

    Đường Diễm Diễm cùng Long Linh Nhi đứng ở một chỗ cao trên sa mạc hoang vu, Long Minh Nhi từ mặt sau vội vã chạy tới, ôm quyền nói: "Phu nhân, quả nhiên nàng đã chạy."

    Đường Diễm Diễm gật đầu, quay về nói với Long Linh Nhi: "Làm sao lại không nói chuyện dẫn ta rời đi theo như kế hoạch của chúng ta, để tạo cơ hội cho nàng?

    May mà ta phản ứng nhanh, bằng không thật đúng là tin ngươi."

    Long Linh Nhi cười khổ nói: "Phu nhân, Linh Nhi không nói láo, thật sự có người giả mạo tử thi, đoạt ngựa chạy đi, trải qua sự phân biệt của tù binh, nói người nọ chính là vương tử A Lý."

    Đường Diễm Diễm ngẩn ra, thất thanh nói: "Lại có thể là thật?

    Đã thật sự phái người đuổi theo rồi?"

    "Dạ"

    Đường Diễm Diễm nhìn xa nhìn gần xem một chút, khắp nơi là một mảnh tán loạn, đều là mấy tên lính đi tới đi lui quét dọn chiến trường, những cây đuốc như biển sao, dưới tình hình như thế đột nhiên có một người quất ngựa phóng đi, người bên cạnh sợ là hỏi cũng không hỏi, muốn bắt hắn trở lại nói cũng khó.

    Đường Diễm Diễm lắc đầu, lẩm bẩm: "Muốn bắt hắn trở lại, rất khó, đáng tiếc.

    "

    Long Linh Nhi an ủi: "Nếu như không bắt được trở lại.

    Vậy coi như là hắn mạng lớn, dù sao không ảnh hưởng tới đại cục, phu nhân cần gì để ở trong lòng."

    Đường Diễm Diễm liếc nàng một cái, mỉm cười khen: "Kế sách của ngươi rất hay, nếu quả thật có thể có hiệu quả, ngươi liền lập được một cái công lao thật to trước mặt Thái Úy ."

    Thì ra là, sau khi lương thực tồn ở Cam Châu hầu như không còn, Dạ Lạc Hột ba bốn phen thử phá vòng vây, bất quá binh sĩ Hồi Hột rơi vào trong tay Đường Diễm Diễm, trải qua dùng hình đã thú nhận ý ý muốn phá vòng vây của Dạ Lạc Hột, Đường Diễm Diễm nghe xong vô cùng lo lắng, nếu như Dạ Lạc Hột thật sự chạy đi, đại mạc mờ mịt, thảo nguyên mênh mông, khi đó còn muốn tiêu diệt hắn có thể nói là rất khó khăn.

    Đánh rắn không chết sẽ bị cắn, thả hổ về núi hại nhà mình, đến lúc đó dân chúng Cam Châu Hồi Hột sẽ không thần phục dưới trướng Dương Hạo, Dạ Lạc Hột lại có thể cấu kết với Lũng Hữu Thổ Phiên, tùy thời ngóc đầu trở lại.

    Xét theo việc lần này, sau khi Dương Hạo nhận được tin tức Đường Diễm Diễm truyền báo, liền nhắn trở lại nói muốn nàng không tiếc hết thảy trì hoãn ở chỗ Dạ Lạc Hột đợi hắn điều quân trở về, nếu không một khi Dạ Lạc Hột đột phá vòng vây chạy trốn, như vậy tòa thành trống không này cũng không có bao nhiêu hữu dụng.

    Thực sự quan trọng là ... người, là ba mươi vạn dân Cam Châu Hồi Hột.

    Nếu như không thể thu phục bọn họ, ở hành lang Hà Tây sẽ tăng thêm ba mươi vạn du kích âm hồn bất tán, khi đó Dương Hạo sẽ thật sự lún sâu vào vũng bùn chiến tranh ở hành lang Hà Tây.

    Song lấy binh lực trong tay Đường Diễm Diễm, phân binh ra vây khốn một tòa thành trì lớn như thế, muốn ngăn trở Dạ Lạc Hột bỏ thành mà chạy thực sự là không dễ, Đường Diễm Diễm đã vài lần triệu tập các tướng lĩnh nghị sự, cũng không có nghĩ ra được phương pháp xử lí nào bảo đảm Dạ Lạc Hột sẽ không chạy trốn, cùng lúc đó tần suất Dạ Lạc Cật tiến hành thử dò xét tính phá vòng vây càng ngày càng cao, tình thế hết sức cấp bách.

    Lúc này Long Linh Nhi được Dương Hạo phái đến Cam Châu vì Đường Diễm Diễm hiến một kế, nàng phân tích nói: nếu như ép Dạ Lạc Hột, thật sự đẩy hắn bất kể hy sinh bỏ thành mà chạy, lấy binh lực an bài ở bên ngoài Cam Châu trước mắt là không vây được hắn, mà Dạ Lạc Hột hôm nay đã nóng nảy, Thái Úy lại chẳng biết lúc nào mới có thể giải quyết hai châu Qua Sa, nói như vậy, không bằng chủ động bỏ qua Cam Châu, rút về Lương Châu, xuất ra tin tức triều đình công kích hai châu Lân Phủ cho người Cam Châu Hồi Hột biết, làm ra bộ dạng giả bị buộc trở về viện binh, dù sao tin tức này mấy ngày nữa cũng nhất định sẽ truyền vào trong tai của bọn hắn, chính là có thể lợi dụng.

    Ngoại địch vừa lui, cho dù Cam Châu cả một hạt gao cũng không còn.

    Dạ Lạc Hột cũng sẽ không bỏ thành chạy nạn nữa, hắn sẽ tận lực điều động lương thực gạo thịt từ các bộ lạc du mục bên ngoài để ăn để giải quyết việc Cam Châu thiếu lương thực.

    Mà sau khi Đường Diễm Diễm lui binh về Lương Châu, có thể tạm thời ở nơi đó nghỉ ngơi và hồi phục.

    Làm ra tư thế chuẩn bị gấp rút tiếp viện Lân Phủ, nhưng là cũng không thật sự lên đường, chờ tới thời điểm Dương Hạo giải quyết xong hai châu Qua Sa, thắng lợi điều quân trở về, sẽ báo cho Diễm Diễm, hai quân từ hai phía Nam Bắc lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai bao vây Cam Châu một lần nữa .

    Vây mà không tấn công, chủ động triệt binh, lại vây khốn một lần nữa như thế, cho dù thần kinh Dạ Lạc Hột hắn làm bằng thép, như vậy rất nhanh cũng sẽ phải hỏng mất dưới đại hỷ đại bi (vừa vui quá xong lại buồn ngay=

    Đường Diễm Diễm đem việc Long Linh Nhi thiết kế nhưu thế rõ ràng rành mạch ghi lại rồi trình báo cho Dương Hạo.

    Dương Hạo tụ tập chư tướng, hơn nữa chú ý nghe ý kiến của các tướng lĩnh quen thuộc với tình hình Cam Châu, liền đồng ý với một kế này.

    Đám người Đường Diễm Diễm cùng Mộc Khôi thương nghị chủ động lui binh, đồng thời khéo léo mà đem ký do lui binh truyền tới trong tai của Dạ Lạc Hột.

    Kế nhẫn tâm hiến mỹ nhân của Dạ Lạc Hột thất bại, Đường Diễm Diễm liền biết một khi tin tức thất bại này truyền trở về, Dạ Lạc Hột tất nhiên sẽ lập tức mạnh mẽ phá vòng vây.

    Cho nên nàng tương kế tựu kế, dẫn xà xuất động, nếu như có thể một lần tiêu diệt chủ lực của Dạ Lạc Hột thì cũng không cần đại quân đi tới đi lui nữa.

    Bất quá kết quả chiến đấu cũng không quá lý tưởng.

    Vẫn theo như kế hoạch đã sớm định ra rút về Lương Châu, lúc này làm như thế nào đem tin tức khi giả rút quân tiết lộ cho Dạ Lạc Hột, lại không làm cho hắn sinh lòng nghi ngờ, chính là một cái vấn đề khó khăn, tin tức quan trọng như vậy cũng không thể tùy tiện để một sĩ tốt trùng hợp có thể nghe thấy được đi?

    Long gia là ở dưới tình huống bị đại quân tiếp cận bị buộc đầu hàng, Long Linh Nhi trải qua biến hóa tâm cảnh như vậy, cho nên đối với vương phi A Cổ Lệ đồng dạng bị buộc đầu hàng là thật tâm đầu hàng hay là lá mặt lá trái có thể tháy rõ hơn so với người bên cạnh, nàng căn bản không tin tưởng con ngựa hoang kiêu ngạo bất tuân này có thể thoải mái mà đầu hàng như vậy, liền hiến kế: mọi người cùng nhau ở trước mắt vương phi A Cổ Lệ diễn một vở kịch, tạo cho nàng cơ hội chạy trốn, vương phi Hồi Hột tự mình đưa tin tình báo trở về, nhất định có thể trấn an Dạ Lạc Hột, làm cho hắn an tâm canh giữ ở thành Cam Châu.

    Long Linh Nhi khiêm tốn nói: "Túc Châu cùng Cam Châu ở gần nhất, lần này có cường địch bên người, làm sao không để tâm.

    Cho nên Long gia ta mỗi ngày cũng đều nghiên cứu Cam Châu, đều suy nghĩ về tên Dạ Lạc Hột này, có thể nghĩ ra biện pháp như vậy, là bởi vì Linh Nhi hiểu rõ Cam Châu, hiểu rõ tính tình Dạ Lạc Hột, nhưng cũng không coi là chuyện gì, cũng là nhờ phu nhân người có thể tùy cơ ứng biến, biết thời biết thế lợi dụng kế hành thích, để cho Dạ Lạc Hột ăn phải thiệt thòi lớn như vậy, Linh Nhi thật là khâm phục từ đáy lòng."

    Đường Diễm Diễm hì hì cười nói: "Cái miệng ngươi thật ngọt a, chỉ một cô nương Long gia các ngươi cũng đa mưu túc trí, cũng tính là nhân tài đông đúc ."

    Long Linh Nhi càng thêm nhún nhường: "Có nhân tài, cũng cần phải có thực lực, mới có cơ hội chí khí được mời rượu, Long gia đã thành tâm quy thuận, sau này kính xin phu nhân nâng đỡ nhiều hơn."

    Đường Diễm Diễm mỉm cười nói: "Lời này ngươi nên đợi đến lúc khánh công tự mình nói với Thái Úy đi.

    Trải qua một chuyện lần này, Thái Úy nhất định sẽ nhìn ngươi với con mắt khác."

    Long Linh Nhi tự nhiên nói: "Phu nhân, nếu không phải tình thế bất đắc dĩ, con gái nhà ai lại nguyện ý bị đem thành lễ vật tặng tới đây?

    Cũng là gia phụ nhất thời hồ mới nghĩ ra biện pháp vụng về đáng cười như vậy ; thật ra thì Dương Thái Úy anh minh thần võ, tâm hoài chí lớn.

    Dùng nữ sắc lấy lòng, trái lại sẽ bị Thái Úy xem thường.

    Long gia phải theo khuôn phép cũ, thật tình làm việc, mới có thể nhận được sự ưu ái của Thái Úy."

    Đường Diễm Diễm đảo đôi mắt đẹp, xinh đẹp nói: "Như vậy nếu như quan nhân nhà ta thật sự là một tên háo sắc thì sao đây?"

    Long Linh Nhi giật mình trong lòng một cái, do dự một chút, quyết định vẫn là đàng hoàng trả lời ở trước mặt nàng thì tốt hơn, liền nói: "Nếu như thế, Linh Nhi cùng các tỷ muội khác, vì cả nhà Long gia, cũng là cam tâm tình nguyện hầu hạ bên người Thái Úy cùng phu nhân."

    Đường Diễm Diễm ra vẻ kinh ngạc nói: "Một người như vậy mà, ngươi nguyện ý giao thân cho hắn?"

    Long Linh Nhi làm ra một bộ dáng đáng thương, sâu kín nói: "Linh Nhi là con gái hàng thần, sao có tư cách nói một tiếng nguyện ý hay là không muốn chứ, bất quá là vì tiền đồ của phụ thân cùng gia huynh, an nguy của cả nhà, chủ thượng háo sắc thì lấy sắc để hiến, chủ thượng trọng tài, thì lấy tài bày ra."

    Đường Diễm Diễm lại cười nói: "Nói như vậy, ngươi là đồng ý rồi?"

    Long Linh Nhi nói: "Vâng, trên đời có mấy người có thể không làm việc mình không thích đây?

    Long gia hưng vong, đều ở giữa một ý niệm của Thái Úy, tự nhiên phải nhìn sắc mặt Thái Úy mà làm việc.

    Thật ra thì ngưu tầm ngưu mã tầm mã .Bá chủ một phương là hạng người gì, thích làm những thứ dạng chuyện như thế nào, thì hội tụ đến bên cạnh hắn sẽ là những người như thế, những người này sẽ thích làm một chút chuyện đồng dạng, đây vốn là chọn thứ chủ thượng yêu thích.

    Linh Nhi nhìn bên cạnh Thái Úy có quan văn thanh liêm có khả năng, võ tướng dũng mãnh thiện chiến, Diễm phu nhân lại là hiền thê văn võ song toàn, cũng biết gia phụ dùng sai biện pháp rồi, xem thấp Thái Úy."

    Đường Diễm Diễm cười nói: "Một cô nương thật có tài.

    Giỏi văn giỏi võ, dung mạo xinh đẹp, lại có thể nói như vậy, nếu ta là nam tử, cũng phải sinh lòng trìu mến đối với ngươi.

    Hắc hắc, lần này ngươi lập công lớn, cũng thể hiện ra tài năng của ngươi, chờ sau khi Thái Úy trở về, ta sẽ tiến cử ngươi đi Ngân Châu làm Trưởng Sử Kiêm Tham Nghị được chứ, quản lý Ngân Châu chính là Lý Nhất Đức cùng Kha Trấn Ác, đang cần một hiền tài phụ tá

    Long Linh Nhi lắp bắp nói: "Ta , ta là một cô bé, cũng có thể làm quan sao?"

    Đường Diễm Diễm nói: "Làm sao không thể?

    Dương Thái Úy trị vì, cũng không cấm nữ nhi xuất đầu lộ diện làm việc, cũng không cầm nữu nhi tham gia khoa cử, vào làm quan.

    Hiện tại dưới quyền Tiết Suất cũng có nữu quan của ta, chỉ bất quá làm tới cấp bậc cao như Trưởng Sử Tham Nghị như vậy chính là trước nay chưa từng có."

    Long Linh Nhi thán phục nói: "Thái Úy làm việc, quả nhiên là khác với thường nhân, nữ nhân cũng có thể làm việc ở quan nha."

    Đường Diễm Diễm cười nói: "Đó là tự nhiên, nữ nhân của Dương gia chúng ta, hôm nay đã chịu trách nhiệm chức vị quan trọng ở trong Soái phủ rồi, bất quá Thái Úy nói nữ quyến của hắn nhậm chức ở quan phủ có quá nhiều tệ nạn, đang định sau khi thống nhất Hà Tây, liền hủy bỏ chức vị của chúng ta ở hai giới quân chính, bất quá những người khác nhậm chức thì không sao, Thái Úy chỉ nhìn tài, không phân biệt nam nữ."

    "A!

    Đa tạ phu nhân khen thưởng."

    Đường Diễm Diễm cười hắc hắc nói: "Nói như vậy.

    Ngươi là đáp ứng đi?

    Tốt, chờ giải quyết nguy cơ cho Lân Phủ.

    Ta liền tiến cử ngươi.

    Dứt lời, Đường Diễm Diễm liền xoay người rời đi.

    Long Minh Nhi lập tức chạy đến bên cạnh Long Linh Nhi, hưng phấn mà nói: "Tỷ tỷ, phu nhân muốn cho ngươi làm Trưởng Sử Tham Nghị?

    Wow!

    Tỷ tỷ một nữ nhi, lại có thể làm quan, còn có thể làm quan lớn như vậy, xem ra phu nhân thật là rất thưởng thức ngươi."

    Long Minh Nhi chính là cô bé có vóc người xinh xắn lanh lợi nhất Long gia, tuổi cũng là nhỏ nhất, Long Linh Nhi liếc nhìn bóng lưng của Đường Diễm Diễm, trên mặt trái lại là một vẻ tựa như cười nhưng không cười: "Phu nhân chưa chắc là thưởng thức ta, muội muội ngốc, ta thấy nàng là sợ Thái Úy thưởng thức ta mới đúng."

    Long Minh Nhi nháy mắt mấy cái, kinh ngạc nói: "Lời này là như thế nào? .

    Long Linh Nhi thở dài nói: "May mà địa bàn của Thái Úy chỉ có lớn như vậy, nếu là Nam Chiếu Quốc cũng là thiên hạ của Thái Úy, Linh Nhi tỷ tỷ của ngươi sẽ bị điều đến Nam Chiếu, để cả đời cũng không nhìn thấy nữa đi?

    "

    Long Minh Nhi nhìn bóng lưng Long Linh Nhi khoan thai rời đi, không hiểu ra sao.

    Chương 28: Chỉ Định Sa Châu

    Ngoài thành Sa Châu, Ngải Nghĩa Hải đã dàn trận hai bên đường chính, bắc cổng chào cao cao, quan lại văn võ Sa Châu, các nhân vật nổi tiếng, các nhân vật đương gia của các đại gia tộc đều quần áo tươi sáng chỉnh tề, vểnh lên mà đứng.

    "Dương Thái Úy tới!"

    Tin tức truyền ra, trước thành Sa Châu nổi lên một trận xôn xao, mọi người rối rít nhanh chóng đem con mắt nhìn lại, đã thấy phía trước từ xa xa có một đạo nhân mã đi tới, cũng không thấy mười sáu con ngựa lôi kéo đại trướng bát giác, ở phía trước đầu tiên là bộ tốt, sau đó là kỵ tốt, đều mặc giáp cầm thuẫn dẫn đường, phía sau nữa là quan kỳ bài, quan áp nha, phía sau là cờ phướn phấp phới, tấm bảng "Túc Tĩnh, "Hồi Tị", tiếp theo là Kim Ngô Vệ Sĩ đứng thẳng theo hàng quân, áo xanh bước đều, tiếp theo là minh kiệu được tám binh sĩ nâng trên đỉnh đầu, trên kiệu là một người đầu đội ô sa cánh dài nửa xích, thân mặc nhung bào màu đỏ tươi, eo thắt Hoành Sơn Ngọc Đái, đeo nha bài Thái Úy, hoàng kim ngư thược(khóa vàng), uy phong hiển hách, quý khí bức người.

    Ở phía sau hắn, mới là hơn mười viên võ tướng đội mũ trụ mặc giáp.

    Bảo yên, tuấn mã, uy phong lẫm liệt.

    Mang theo vô số sĩ tốt mặc giáp chiến, đội mũ da chóp có tua đỏ.

    Từ xa xa nhìn lại, chùm tua đính trên mũ da giống như những bó lửa, làm chói hai con mắt của người.

    Quan lại, sĩ thân Sa Châu tựa hồ lúc này mới ý thức rằng Dương Hạo không chỉ là một vị chinh phục giả tay cầm mười vạn đại quân, một viên võ tướng thân kiêm Hoành Sơn Tiết Độ, Định Nan Tiết Độ, An Tây Tiết Độ, hơn nữa hắn còn là Sử Tương Đại Tống Khai Phong Nghi Đồng Tam Ti, có Khai Nha Thiết Phủ, có quyền to bổ nhiệm và bãi miễn quan lại.

    Dương Hạo biết rõ nước đầy tất tràn, tháng đầy tất thiếu, làm việc vốn là luôn luôn đè thấp, nhưng là hiện tại Triệu Quang Nghĩa ngang nhiên động thủ, quân tiên phong nhắm thẳng vào Phủ Châu, hắn đã không thể ngầm ẩn giấu nữa.

    Người Hán tản mát ở các nơi Tây Vực, ít cũng tới trăm vạn dân, hơn nữa bọn họ từ sau loạn Đại Đường An Sử, đã đoạn tuyệt liên lạc cùng Trung Nguyên, hơn hai trăm năm qua, bọn họ vẫn nhớ tới đất cũ, hướng tới Trung Nguyên.

    Tống Vương mới thống nhất Trung Nguyên, đương triều thành lập chỉ có mười năm, cho rằng bọn họ hẳn là chánh thống phục tùng.

    Nói cách khác, người Hán ở Tây Vực là nhớ nhà nhất, hôm nay ở trong lòng bọn họ đánh xuống lạc ấn thật sâu, ân uy cùng sử dụng.

    Cho bọn hắn hiểu được người chinh phục là mình từ phương Đông mà đến, chính là người thống trị cao nhất của tấ cả các quan văn võ nơi đây, như vậy bọn họ sẽ thành con dân của mình, tựa như thú non mở mắt ra, sẽ đem sinh vật nó nhìn thấy đầu tiên thành cha mẹ của mình, cho nên lấy cái dạng tư thế gì đã xuất hiện trước mặt bọn hắn bây giờ, Dương Hạo cũng là phải nhọc lòng, lần này quả nhiên là lớn tiếng doạ người.

    Tám binh sĩ vác kiệu minh vừa đến trước thành, chúng văn võ, sĩ thân Sa Châu lập tức tiến lên nghênh đón.

    Dương Hạo mặt mày hớn hở, hạ kiệu hoàn lễ, Ngải Nghĩa Hải ở một bên dẫn kiến, khi nghe nói lão nhân tóc trắng đứng ở phía trước nhất kia chính là Trương Thừa Tiên, Dương Hạo vội vàng xông về phía trước một bước nói: "Dương Hạo từ lâu đã ngưỡng mộ tôn danh của Trương lão, hôm nay được nhìn thấy, thật là tam sinh hữu hạnh a.

    Đến đây, xin Trương lão cùng Dương mỗ cùng lên kiệu, cùng nhau vào thành."

    Trương Thừa Tiên cả kinh, vội vàng xua tay nói: "Không được, không được, lão hủ sao có thể cùng Thái Úy cùng cưỡi kiệu.

    Dân chúng Sa Châu ngưỡng mộ tôn nhan của Thái Úy đã lâu như vậy.

    Kính xin Thái Úy mau mau lên kiệu, bọn ta tự có xe ngồi, xin đi theo sau Thái Úy, cùng vào Sa Châu."

    Dương Hạo cười dài nói: "Lão tiên sinh quá khách khí rồi, chư vị, xin mời trèo lên trên xe kiệu của mình, chúng ta vào thành sẽ tiếp tục thân mật hơn nữa, Trương lão, chớ có từ chối, xin mời xin mời, mời lên kiệu."

    Dương Hạo không nói lời nào nữa, dìu lấy Trương Thừa Tiên hướng đi vào trong kiệu, Trương Thừa Tiên liên tục từ chối hết mức, lúc này mới đành cảm tạ, nghiêng người ngồi nửa mông lên trên tháp tọa.

    Nghi trượng vừa vào thành Sa Châu, chỉ thấy toàn bộ đầu người đều lay động trên Quy Nghĩa Đại Nhai, đối với anh hùng Dương Hạo một phen phong vân lôi động, đạp bằng hành lang Hà Tây, chiến tích hoàn mỹ kia đã sánh ngang với anh hùng vĩnh viễn Trương Nghĩa Triều trong suy nghĩ của người dân Sa Châu, trong lòng dân chúng Sa Châu tràn đầy kính sợ cùng tò mò, khi bọn hắn tận mắt nhìn thấy người cùng lão tộc trưởng Trương gia Tương Thừa Tiên cùng cưỡi minh kiệu tám binh sĩ khiêng đi vào thành lại là một thanh niên oai hùng trẻ tuổi, lại càng không khỏi tấm tắc tán tụng.

    Lời nói mạnh mẽ khí phách trước khi xuất sư kia của Dương Hạo, đã truyền bá khắp trong các phố lớn ngõ nhỏ của Sa Châu, người người nghe nhiều nên thuộc.

    Lời nói kia của Dương Hạo, đã khơi dậy lên khí phách cùng tưởng nhớ cố hương bị đè nén đã lâu trong lòng bọn họ.

    Bọn họ tựa như khách tha phương mất đi liên lạc cùng quê quán từ lâu, vốn đã mờ mịt quên lãng tất cả về cố hương từng làm cho bọn họ cho là tự hào, đã từng là hậu thuẫn kiên cường cùng quê hương quốc gia trụ cột của bọn họ, đã thành truyền thuyết xa xôi truyền miệng nhiều đời của người Sa Châu.

    Cho dù là Trương Nghĩa Triều, hắn cũng là người địa phương Sa Châu, Quy Nghĩa Quân của hắn cũng là khởi binh từ Sa Châu, từ Tây đánh hướng sang Đông, Đại Đường không thể trợ giúp lấy một người nào.

    Mặc dù Trương Nghĩa Triều ở trong hai năm ngắn ngủi, từ hai bàn tay trắng đến thống nhất mười một châu Qua Sa, trở thành vua trên thực tế của Tây Vực, nhưng là thế lực của hắn cũng đến đây là dừng rồi, lúc ấy giữa Tây Vực cùng Trung Nguyên Chi vẫn là trập trùng hiểm ác, cường địch khắp nơi.

    Sau khiTrương Nghĩa Triều thống nhất mười một châu Qua Sa, phái sứ giả đến Trung Nguyên tấn kiến hoàng đế Đại Đường, lại có thể đi gần hai năm, người Hán Tây Vực bình thường muốn gặp một người cố quốc, khó khăn đó có thể tưởng tượng được.

    Mà Dương Hạo cũng là từ Trung Nguyên mà đến, hắn mang đến là âm hưởng chân chính của quê hương!

    Vệ đội của hắn là trang phục quân đội Trung Nguyên thuần một màu, tạo trù sam(áo tơ), quyên giáp khố (quần lụa), khoác chiến bào, cổ buộc khăn đỏ, đầu đội mũ da lỵ tử, trên mũ đính chùm tua đỏ như ngọn lửa phất phơ đón gió.

    Chi quân đội này, là đội ngũ chân chính đến từ Trung Nguyên.

    Dân chúng trên đường càng ngày càng nhiều, nghi trượng đi đầu đã không thể không dùng tấm chắn ngăn cản đám người kia không ngừng chen chúc hướng tới trung ương, mới có thể mở ra cho nghi trượng của Dương Hạo một con đường đi tới.

    Gặp tình hình này, Dương Hạo bỗng nhiên thò người ra phân phó một tiếng đối với Mộc Ân đang thúc ngựa bên người, đoàn xe ngừng đi tới, Dương Hạo từ trên minh kiệu chậm rãi đứng lên, dân chúng Sa Châu đang hưng phấn mà hướng về phía trước chật chội, tranh giành chen lấn bỗng nhìn thấy mặt Dương Hạo nhất thời yên tĩnh lại.

    Trương Thừa Tiên ở bên cạnh thấy thế, cũng vội vàng đứng lên, Dương Hạo vội vàng đở lấy Trương Thừa Tiên, ánh mắt từ trên mặt vô số dân chúng hai bên của con đường nhất nhất quét qua, bỗng nhiên liền hướng mọi người ôm quyền, hắng giọng nói: "Chư vị hương thân phụ lão!"

    Trên đường cái tuy là kín người hết chỗ, nhưng bởi vì một tiếng này lại lập tức trở nên yên lặng như tờ, phụ nhân ôm hài tử không hiểu chuyện trong ngực cũng che lại miệng trẻ nít, chỉ sợ nó khóc lên, không nghe rõ được thanh âm của Dương Hạo.

    Dương Hạo nói đủ khí đan điền, thanh âm theo gió, sảng sang nói: "Đại Đường mở trưởng thành, hơn một trăm năm trước, sứ giả Đại Đường đi sứ Tây Vực, giữa buổi trưa đã tới các châu Cam, Lãnh, Túc, Qua, Sa rơi vào tay giặc nhiều năm.

    Dân chúng người Hán ta kính mà lễ, vui mừng khắp đường to ngõ hẻm.

    Buồn vui đan xen, tổ tiên các vị đã lớn tiếng hỏi sứ giả từ Trung Nguyên: "Hoàng đế còn nhớ đến người Hán thân rơi vào tay Thổ Phiên sao? ."

    Tới đây, Dương Hạo ngừng lại một chút, bỗng nhiên nâng cao tiếng nói, nói năng có khí phách nói: "Hôm nay, Dương Hạo ta, có thể ở chỗ này nói cho các ngươi biết, hoàng đế Đại Đường đã mất, nhưng là người Hán cùng các ngươi chảy cùng huyết mạch Trung Nguyên chưa từng quên các ngươi, chúng ta nhớ đến các ngươi, cho nên hôm nay, chúng ta đi tới rồi!"

    Trên đường cái tĩnh lặng im lìm, phảng phất như một cây châm rơi xuống mặt đất cũng có thể nghe thấy được rõ ràng, qua hồi lâu, phảng phất như một trận gió nức nở nhẹ nhàng thổi qua, tiếng khóc ròng dần dần vang lên Quy Nghĩa Đại Nhai, rất nhiều người, nhất là lão nhân lớn tuổi tóc trắng, đều là nước mắt mơ hồ, khóc không thành tiếng.

    Hai mắt Dương Hạo cũng đã ươn ướt, hắn hít vào một hơi thật sâu, hắng giọng lại nói: "Hôm nay, bổn soái dẫn binh vào Sa Châu, cùng Quy Nghĩa Quân hợp làm một thể, lo liệu di chí của tướng quân Trương Nghĩa Triều, giúp dân phủ xa, bảo đảm hành lang Hà Tây không trở ngại, bảo vệ bách tình Tây Vực an cư lạc nghiệp; lập đồn điền màu mỡ, đặt bưu trạm ở chỗ quan trọng.

    Truyền đi dịch trạm, liên tục không dứt; ra chính sách ưu đãi thương nhân người Hồ cùng Hán khách, tái hiện lại phồn vinh thịnh vượng truyền thống!"

    "Vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế!"

    Một lão người Hán kích động đến cả người run rẩy bỗng nhiên bò lổm ngổm trên mặt đất, hành đại lễ đầu rạp xuống đất phấn khởi hô to lên.

    Một người động, quần chúng liền theo, người chung quanh rất nhanh bị cảm nhiễm, đều quỳ rạp xuống đất, hướng Dương Hạo quỳ bái: "Vạn tuế!

    Vạn tuế.

    "

    Liền giống như quăng vào trong hồ nước yên lặng một cục đá, sóng rung động nhộn nhạo truyền ra, lấy bọn họ làm trung tâm, dân chúng đông nghịt mênh mông bát ngát liền rối rít hưởng ứng, cũng theo sau quỳ xuống hô to.

    Tình cảm của dân chúng trăm họ là mộc mạc nhất, cũng là dễ dàng cảm động nhất, mà đám quan lại sĩ thân Sa Châu có kinh nghiệm nhiều hơn, cũng không vì mấy câu thân thiết liền xuất phát từ nội tâm cảm động đến rơi nước mắt, bọn họ đã nghe ra được từ đó một chút ý bất thường: hoàng đế Đại Đường đã mất, nhưng là hiện tại Trung Nguyên còn có một hoàng đế Đại Tống, mà Dương Thái Úy lại chỉ nói người Hán Trung Nguyên không quên người Hán bị quẳng đi ở Tây Vực, cũng không nói tới hoàng đế Tống Quốc, cái này có ý vị sâu xa.

    Giờ phút này, dân chúng trăm họ hô to vạn tuế, mà Thái Úy Dương Hạo hắn, lại theo bản năng nhìn về phía Đông.

    Hắn cũng đã từng trải qua một màn như vậy, khi đó, hắn thấp thỏm lo âu, thành tâm thành ý xuống ngựa, mặt ngó phương Đông mà quỳ, dẫn dắt mọi người hô to vạn tuế, đem lòng biết ơn cùng kính yêu của dân chúng . chuyển đạt cho vị hoàng đế bệ hạ ở phương Đông kia, mà bây giờ, hắn còn có thể một lần nữa hạ kiệu, suất lĩnh mọi người hướng phía Đông mà quỳ sao?

    Trong tiếng "Vạn tuế!" , Dương Hạo chậm rãi ngồi xuống, nhẹ nhàng hướng phái trước vung tay lên, nghi trượng một lần nữa đi về phía trước, dân chúng trăm họ cũng tự giác nhanh chóng hướng ra hai bên, hết sức cung kính đưa mắt nhìn nghi trượng Dương Hạo đi trước.

    Phía sau, là đại quân mênh mông, bọn họ bỗng nhiên không hẹn mà đồng, cùng cao giọng hát lên khúc "Đại Trận Nhạc" (mừng đại trận) .

    Đại Trận Nhạch là hành khúc Đại Đường.

    Trung Nguyên đã không còn mấy người hát hành khúc này rồi, nhưng là ở trong lòng những người Hán bị chia tách ở Tây Vực, bất kỳ một chút ý tứ của tổ tông truyền xuống, cũng là vô cùng trân quý, chính là những thứ này, khiến cho bọn hắn vẫn duy trì được tư niệm cùng liên lạc với cố thổ, khúc "Đại Trận Nhạc" này bọn họ tự nhiên là nghe nhiều nên thuộc.

    Bất đồng chính là, ca khúc vẫn là ca khúc kia, nhưng lời ca của đám bộ hạ Dương Hạo cũng đã được loại đi rất nhiều thứ không hợp thời đại để thay đổi.

    Trống trận tưng bừng, kèm theo tiếng ca khí thế ngất trời của bọn lính: "Bốn biển áo choàng bay, nước xanh mãi ngàn năm; nhung y càng không lấy, hôm nay công thành trở về nhìn đê Tần Tắc thấp như ngựa, thấy Hoàng Hà chảy thẳng về phía Bắc.

    Thiên uy cuốn thẳng ngọc môn, vạn dặm người Hồ hát Hán ca...

    "

    Năm đó, Thổ Cốc Hồn xâm chiếm Sa Châu, Trương Nghĩa Triều đánh bại quân địch, đuổi theo hơn một ngàn dặm .

    Bắt sống tể tướng Thổ Cốc Hồn, đem giặc cùng xâm phạm bắt được, cùng nhau chém đầu thị chúng, vô cùng hãnh diện, ngạo thị thiên hạ, khi chiến thắng trở về, toàn quân hát vang đúng là "Đại Trận Nhạc", uy phong như vậy đã bao lâu chưa từng có rồi?

    Chẳng biết từ lúc nào, dân chúng Sa Châu đã trăm miệng một lời tùy theo hát lên:"Bốn biển áo choàng bay, nước xanh mãi ngàn năm; nhung y càng không lấy, hôm nay công thành trở về nhìn đê Tần Tắc thấp như ngựa, thấy Hoàng Hà chảy thẳng về phía Bắc.

    Thiên uy cuốn thẳng ngọc môn, vạn dặm người Hồ hát Hán ca...

    "

    Nhịp hát lời ca bọn họ hát cùng lời của đám bộ hạ Dương Hạo không hoàn toàn giống nhau, nhưng là hai cổ thanh âm lại có thể dung hợp hoàn mỹ lại với nhau, quanh quẩn ở trên đầu thành Sa Châu, ở trên sa mạc cát vàng.

    Ở bên trong một chiếc xe phía sau, Trúc Vận khẽ nghiêng thân thể, nghe khúc "Đại Nhạc Trận" hùng tráng dũng cảm kia, liền ngưng mắt nhìn về bóng lưng của Dương Hạo ngồi ngay ngắn ở trên minh kiệu phía trước, sóng mắt ẩn khuất hai hố rượu lâu năm, chưa uống liền đã say.

    Rất lâu sau đó, nàng mới tỉnh táo lại, bỗng nhiên ngoái đầu nhìn lại, chợt phát hiện Cẩu Nhi ngồi ở bên người nàng đang si ngốc ngưng mắt nhìn về phía trước, trên mặt có loại điềm tĩnh an tường trước kia chưa từng thấy qua, đôi tròng mắt kia, mông mông lung lung, dường như ánh sao trong sương mù, trái tim Trúc Vận không khỏi nhảy lên : "Chẳng lẽ tiểu nha đầu này cũng đã động xuân tâm?"

    "Ta.. ta tại sao lại nghĩ là... cũng?"

    Hai má Trúc Vận đột nhiên đỏ lên như cây lựu.

    "Di!

    Trúc Vận tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?"

    Cẩu Nhi tựa hồ đã nhận ra nàng nhìn chăm chú, quay về nhìn lên, kinh ngạc hỏi.

    Trúc Vận không đổi sắc mặt lấy từ trong tay áo ra một cái khăn tay vuông, nhẹ nhàng phẩy phẩy, bình thản ung dung nói: "Ánh mặt trời nắng quá, ta đem mành để xuống."

    Xuyên qua phố dài, đoàn người chạy tới vương phủ Đôn Hoàng.

    Dương Hạo được mời vào sảnh, các nhân viên quan trọng quân chính giới, đương gia các đại gia tộc, rối rít tiến lên hành lễ một lần nữa.

    Dương Hạo hôm qua còn là địch nhân của bọn họ, hôm nay đã biến hóa nhanh chóng, trở thành thủ lĩnh bọn họ sắp sửa thần phục, lần tấn kiến này liền có chút ý tứ hàng thần nhận chủ, cho nên Dương Hạo cũng là không hề từ chối, thản nhiên an vị, nhận đại lễ của bọn hắn.

    "Chư vị, mời ngồi."

    Đợi khi quan lại, các nhân vật quan trọng của Sa Châu làm lễ ra mắt hoàn tất, Dương Hạo nở nụ cười chân thành nói: "Các vị đã hiểu đại nghĩa, tránh cho Sa Châu một cuộc binh đao, bổn quan ở chỗ này thay mười vạn quan binh chinh của ta cùng những tướng sĩ cùng dân chúng Sa Châu, tạ ơn chư vị."

    "Đâu có đâu có, Thái Úy khách khí rồi, Tào gia không hiểu đại nghĩa, không biết đại thể, bọn ta há có thể tới làm bạn.

    Trương lão đã khẳng khái nói rõ một phen.

    Chẳng những khiến cho bọn ta hoàn toàn tỉnh ngộ, còn kêu gọi Quy Nghĩa Quân, theo Tào thị là sai lầm nghịch thiên mà đi, cùng Thái Úy là địch sẽ đem cổ thành tám trăm năm Sa Châu ta hủy hoại chỉ trong chốc lát."

    Dương Hạo ha hả cười nói: "Trương lão là hậu nhân của Kim Vệ đại tướng quân Nghĩa Triều Công, đương nhiên là rất hiểu đại nghĩa, nhưng là chư vị vì Sa Châu, đó cũng là công lao không thể bỏ qua.

    Lần này chư vị đồng tâm hiệp lực, ở dưới sự hiệu triệu của Trương lão tiên sinh, cùng hưởng ứng, khiến cho cổ thành Sa Châu tránh được chiến hỏa, cứu giúp vô số tánh mạng bên trong thành Sa Châu.

    Qua nhiều năm như vậy, Sa Châu đứng vững vàng tại đất hổ sói, thủy chung truyền thừa ý bát Trung Nguyên ta, các quan lại văn võ, các sĩ phu, đương gia các đại gia tộc cũng đồng dạng là có công lao to lớn.

    Bản Thái Úy sớm nghe nói Đôn Hoàng cổ thành nhân tài đông đúc, các đại thế gia lại ngọa hổ tàng long, bản quan sau này muốn thống trị Qua Sa, không thể thiếu được các vị, còn muốn trong cậy vào các vị cùng mưu nghiệp lớn!"

    Nghe được câu này, rất nhiều người vốn thấp thỏm bất an trong lòng liền hơi an định lại.

    Dương Hạo lại nói: "Từ xưa tới nay, muốn cai trị một mảnh đất, không có gì hơn là đóng quân trấn thủ, lập đồn khai hoang, phân chia quan chức, bưu dịch(bưu điện bây giờ) thông suốt, nhập hộ khẩu cho đủ dân, nạp lương thực hoàn chỉnh thuế, thuế khóa công thương, trưng thu binh lính, xây dựng trường học, khoa cử quốc gia, đổi lại tiền tệ...

    Chư vị quan lại Qua Sa, bản Thái Úy vốn tận lực tái bổ nhiệm chức vụ ban đầu, nhưng cơ cấu bản quan trị phủ, về chính lệnh pháp luật và kỷ luật, cùng Tào thị cũng có chỗ bất đồng, nói như vậy, có một chút chức vị công sở sẽ phải tiến hành điều chỉnh một lần nữa, có một chút chức vị để trống cũng phải một lần nữa tiến hành cắt cử, hi vọng các quan viên liên quan đến việc điều chỉnh có thể hiểu được một phen khổ tâm của bản Thái Úy, mong rằng các nhân sĩ tài trí được trọng dụng cũng đừng từ chối.

    Dương Hạo vì nhanh chóng ổn định lòng người, đối với các quan viên cũ cùng các đại tộc thế gia Qua Sa tất nhiên muốn tận lực giúp nhận vào, nhưng là nói tuyệt không xúc động, đó là không có khả năng.

    Chín đại gia tộc là Trương, Tác, Tào, Âm, Lý, Ký, Diêm, An, Lệnh Hồ gia tộc, trong đó Tác thị mặc dù cũng tham gia vào chính biến lật đổ thế lực của Tào gia, nhưng Tác gia là bởi vì gia chủ bị quản chế mới phải theo, chủ động cùng bị động là khác nhau, đoạt được hồi báo tự nhiên cũng khác nhau, bọn họ vốn là đại thế gia thứ hai Sa Châu, mà cùng Tào thị đi lại gần, chiếm cứ rất nhiều chức vị quan trọng của Qua Sa, lúc này không thể không đẩy đi để nhường người hiền, người hiền này đương nhiên là Trương gia xuất lực lớn nhất trong chính biến Sa Châu.

    Còn nữa, Tào gia chiếm cứ nhiều chức vị trọng yếu trong hai giới quân chính nhất ở Qua Sa đã ngã, những chức vị này tất nhiên cần phải có người đi bổ khuyết, Dương Hạo có thể chọn ra người mới từ các thế lực tương đối yếu như các gia tộc Ký, Diêm, An, Lệnh Hồ gia tộc, để tăng cường quan chế các đại gia tộc, cũng có thể bổ nhiệm thêm một ít quan viên thân tín của hắn, gia tăng lực khống chế trực tiếp đối với Qua Sa.

    Tóm lại tất nhiên là phải rung động phía trên một lần.

    Song Dương Hạo nắm đại quân, nếu như hắn hạ quyết tâm, hoàn toàn có thể dùng hai ba năm làm rung chuyển cùng tiêu điều làm giá cao, diệt trừ tất cả giai tầng thống trị vốn có hai châu Sa Qua, coi như chưa từng có mà thành lập lại một lần nữa, mà các đại thế gia thì bất kể ngươi đang ở Qua Sa bắt nguồn xa, dòng chảy dài, mở cành xòe nhánh như thế nào, trụ cột quần chúng thâm hậu đến cỡ nào, có bao nhiêu ảnh hưởng uy vọng nhưng không có đủ điều kiện tiến hành quân sự chống lại được Dương Hạo, như vậy dưới loại tình huống phân phối ích lợi trước mặt này chỉ có thể tỏ vẻ đồng ý, huống chi bọn họ vốn cũng không có hy vọng xa vời rằng Dương Hạo có thể để trống quyền vị của Tào gia suy sụp, Tác nhà thất thế.

    Chỉ bất quá ai cũng nghĩ lên nghĩ xuống, hiện tại cũng là không biết số lượng, mọi người cũng không tiện tỏ thái độ ưng thuận, Trương Thừa Tiên thấy thế, vội vàng đứng dậy cười nói: "Sĩ trọng Sa Châu ta vì nghênh đón Thái Úy, đã cố ý chuẩn bị tiệc rượu thịnh soạn, mọi người có lẽ là đi dự tiệc trước đi, Thái Úy vào làm chủ Đôn Hoàng, Qua Sa có hi vọng phục hưng, mọi người hôm nay không say không về, ha hả, lão hủ mặc dù tuổi già, nhưng ngày đại hỉ như vậy, cũng là muốn uống nhiều lên."

    Lần đầu gặp mặt quan lại thân sĩ Sa Châu, thật ra thì những thứ an bài này đều không cần lập tức nhắc tới, mọi người không bằng cố gắng triển khai thịnh yến, lần lượt thay đổi chén bát, vui mừng mà tán ra, sau đó dựa theo cách làm ổn thỏa của Dương Hạo.

    Trước tiên chia ra nói chuyện, thống nhất tư tưởng, rồi công khai thương nghị, chính thức tuyên bố.

    Nhưng là Dương Hạo hiện tại thật sự rất nóng ruột, trước khi đánh hạ được hai châu Sa Qua, hắn ngày đêm mong đợi bước vào hai châu Sa Qua, hôm nay rốt cục đánh hạ được hai châu Sa Qua, hắn lại mong đợi lập tức rời đi, tại phía sau cái mông của hắn còn có một cái đinh chờ hắn đi nhổ ra.

    Mà khói lửa hai châu Lân Phủ cũng đang chờ hắn đi cứu hoả, hắn có thể không nóng ruột được hay không, cho nên hắn chỉ có thể tận lực tăng nhanh bước chân thao tác của mình ở Sa Châu, lập tức bắt tay vào tiến hành phân phối quyền lực.

    Dĩ nhiên, hôm nay vừa mới tới, vô luận như thế nào cũng không cần lập tức tiến hành các loại ủy nhiệm cùng điều đi, đây bất quá là cho các đại thế gia cùng với đám quan lại Sa Châu một luồng gió trướcó, điểm đến là dừng, mặc dù như vậy, đám quan lại thế tộc hai châu Sa Qua vẫn là cảm nhận được đầy đủ sự mạnh mẽ vang dội của Dương Thái Úy.

    Sau khi tiệc rượu ăn uống giải tán, Dương Hạo đã đi tới hạ tháp của Vương Phủ.

    Vừa về tới chỗ ở của mình, Cẩu Nhi liền lướt tới hiện ra ở trước mặt của hắn, trong tay đang cầm một chồng đồ thật dày, nói: "Đại thúc, đã giam giữ toàn bộ những người có liên quan tới Tào gia, chờ chuyển đi.

    Chỗ này là sổ sách về những điền trang điền sản, cửa hàng, mục trường, tiền tài vàng bạc... của Tào gia, xử trí như thế nào, còn phải chờ đại thúc chỉ thị."

    "Ta không xem, xử trí cụ thể thì chỉ cần ngươi đi làm là tốt rồi.

    Ý kiến của ta là: phàm là tài sản Tào gia, lập tức tịch thu tất cả, ta muốn ở đặt riêng Thứ Sử hai châu Qua Sa, mở nha môn xây phủ, chẳng những phải dùng người, cũng là lúc dùng tiền, của cải Tào gia tích góp trăm năm, vừa đúng lúc cho tất cả.

    Tiền bạc có thể trực tiếp dùng tới thì niêm phong cất vào kho trước, còn các điền sản trang viện, mục trường, cửa hàng thì xem một chút các đại thế gia Qua Sa ai muốn mua thì làm giá bán sạch đi.

    "

    "Dạ."

    Cẩu Nhi lắc mình muốn đi, Dương Hạo bỗng gọi nàng lại: "Đúng rồi, Trúc Vận tỷ tỷ của ngươi đâu?

    "

    "Dạ?"

    "Trúc Vận từ sau khi trở về Lũng Hữu liên tiếp bị thương, thương thế rất nặng, hôm nay mặc dù chuyển biến tốt, nhưng là còn phải chú ý cẩn thận một chút mới được, nàng ở đâu?

    "

    Cẩu Nhi chợt nói: "Đại thúc yên tâm đi, Trúc Vận tỷ tỷ hiện tại đang cùng Tiểu Diễm ở cùng một chỗ.

    Thật ra thì Trúc Vận tỷ tỷ đã tốt lên không sai biệt lắm rồi, đã nhiều ngày không tắm, nàng vừa thấy thùng tắm, hai mắt liền sáng lên, vèo một cái liền bổ nhào tiến vào, động tác rất nhanh nhẹn."

    Dương Hạo ha ha cười một tiếng, nói: "Vậy thì tốt, đại thúc cùng đám thân sĩ Sa Châu uống mấy chén, hiện tại có chút choáng váng đầu hoa mắt, ta đi nghỉ ngơi một chút trước.

    " " Dạ!"

    Cẩu Nhi đáp ứng một tiếng, nhưng không lập tức rời đi, mắt thấy Dương Hạo vẫn mặc quần áo nằm lên trên giường, bỗng nhiên bỏ chồng sổ sách kia xuống, rón ra rón rén đi tới bên Dương Hạo.

    Chân nặng chân nhẹ, hai tay mềm mại bỗng nhiên nhẹ nhàng mà đáp lên trán của hắn.

    Lực đạo phát ra không nhẹ không nặng, thủ pháp nhẹ mà không nở, nặng mà không ngừng; trong mềm có cứng, trong cứng có mềm, làm người ta bồng bềnh.

    Dương Hạo không mở mắt, hắn chẳng qua là thở phào thật dài một cái, bày ra tư thế thoải mái hơn, hoàn toàn buông lỏng thân thể.

    Lập lại chính quyền Sa Châu đúng là vô cùng phức tạp, chỉ là về mặt an bài nhân sự liền đã suy nghĩ đau hết cả đầu, vừa muốn trọng dụng Trương gia, để cho hậu nhânTrương gia huy động sức nóng còn lại, lợi dụng uy danh Trương Nghĩa Triều triệt tiêu ảnh hưởng của Tào gia thống trị Quy Nghĩa Quân vài chục năm nay, bảo đảm Quy Nghĩa Quân ổn định, lại phải cân nhắc thiệt hơn, an bài thích đáng vị trí của các đại gia tộc ở trong chánh phủ mới, khiến cho bọn hắn vừa có thể chung sức hợp tác, vừa có thể chế hành qua lại, đồng thời còn sắp xếp cài quan lại Hạ Châu vào, gia tăng khống chế trực tiếp đối với hai châu Sa Qua.

    Về phương diện quyết định tiền lương thuế phú cũng phải hết sức cẩn thận, vừa phải cho dân chúng Qua Sa cảm nhận được chỗ Dương thị trội hơn Tào thị, lại không thể không hạn chế rộng rãi, làm cho dân chúng Sa Qua đem chuyện đóng thuế là đương nhiên, các chi phí nuôi quân tác chiến, quan phủ thống trị cần thiết chính là phải thông qua thuế má mà thu lấy.

    Bất quá về phương diện này thật sự cũng không cần quá lo lắng, sau khi hành lang Hà Tây thống nhất, con đường thông thương hoang phế từ lâu có thể tươi đẹp trở lại một lần nữa, đánh thuế thu vào, đủ để triệt tiêu tổn thất thuế nông mục, hơn nữa còn rất có sung túc.

    Đồng thời, Dương Hạo lấy hai châu Sa Qua làm trung tâm, gia tăng tuyên truyền đối với vùng xung quanh, chư tộc các châu Hà Tây ở xen kẽ, Cam Châu là địa bàn của người Hồi Hột, Lương Châu là địa bàn người Thổ Phiên, nhưng là trong lãnh địa cũng có lượng lớn người Hán, mà khu Qua Sa là người Hán nắm chính quyền, nhưng ở bên trong cũng có lượng lớn người Thổ Phiên, người Hồi Hột, đối với những người này dĩ nhiên cũng phải đặt vào thống trị, hơn nữa sau khi lợi dụng danh vọng lớn lao chiếm lĩnh Qua Sa, còn phải cố hết sức chiêu nạp dân chúng ở thôn trấn lớn nhỏ chi chít như sao trên trời cùng các ốc đảo lớn nhỏ trên sa mạc.

    Hoàn cảnh tự nhiên của hành lang Hà Tây gian khổ, chỗ có người tập trung ở đều là nhiều chỗ chi chít như sao trên trời ở một số thành phụ trên sáu châu, như Thạch Bản Đôn, thành Tỏa Dương, Du Lâm Quật, Thạch Bao Quật, Hồng Liễu Hạp.

    Mặc dù chúng do Qua Sa trị, nhưng là đường xá cực kỳ xa xôi, nếu đặt ở Trung Nguyên, khoảng cách tương đương vượt qua mấy huyện mới có thể thấy người ở.

    Đối với những chỗ này, phải nhanh chóng thu nạp hết.

    Đưa vào thống trị, sẽ phải nhờ vào các lực lượng lệ thuộc vào các đại gia tộc Sa Qua, bọn họ đi gặp các quan viên ở địa phương nói một tiếng, nói rõ tình hình Qua Sa hôm nay, liền có thể rất thuận lợi đem cái chỗ đó đưa vào bản đồ, nếu như dựa vào binh đi đánh, cho dù những chỗ này hoàn toàn không có lực đối kháng, lui tới bôn ba, điều binh các nơi, không có một năm nửa năm cũng không thể lấy được, còn phải phí lượng lớn trú binh mới có thể trấn áp, lúc này các đại gia tộc ở địa phương nổi lên tác dụng.

    Phương diện thay đổi chế độ quân đội có phạm vi lớn nhất, Quy Nghĩa Quân đã tiến hành chỉnh đốn hoàn toàn.

    Sắp xếp người khỏe mạnh gia nhập Phi Báo Quân của Ngải Nghĩa Hải, rời Sa Châu phòng thủ Ngọc Môn Quan, cứ như vậy hai châu Sa Qua liền thành thành trì nội tuyến, người già yếu của Quy Nghĩa Quân còn lại liền sắp xếp làm quân đội phòng thủ thành cũng đã đủ dư dả.

    Trừ cái đó ra, Dương Hạo còn sai người dán bố cáo chung quanh, chiêu nạp lượng lớn dũng sĩ các tộc đi đầu quân.

    Quy Nghĩa Quân không nuôi nổi nhiều quân đội như vậy, nhưng Dương Hạo đang trong lúc cổ động khuếch trương, đạt được lấy chiến nuôi chiến, hơn nữa hắn mạnh mẽ phát triển nâng cao công thương cùng nông canh, lấy Linh Châu làm trung tâm, dựa vào Hạ Lan Sơn, mượn nước Hoàng Hà, phát triển mảng lớn lương thực gạo, cũng là chống đở được rất tốt đối với sự chiêu nạp khuếch trương quân đội..

    Về phần sửa chữa mở rộng đường núi vốn có, khai thác xây dựng đường núi mới, để nhân mã lui tới cũng thành lập dịch ký bưu truyền, phong hỏa truyền báo, bảo đảm truyền phát quân tình, buôn bán chuyển vận cần có thì tạm thời không thể bắt tay vào làm, bởi vì ở ỏ trên tuyến đường còn có một Cam Châu, khi nào quay đầu lại nhổ cái đinh này đi, hành lang Hà Tây mới xem như chân chính thông suốt.

    Tại trong lúc này, tin tức liên tiếp không ngừng đưa tới Hạ Châu, Chủng Phóng cùng Dương Kế Nghiệp liên danh báo lên chủ động triệt phòng, kế hoạch lấy Hoành Sơn để thành lập phòng tuyến thứ hai, ngăn chặn quân Tống đi qua Hoành Sơn, đang cùng Dương Hạo đăm chiêu không mưu mà hợp, Dương Hạo thấy trong lòng tin tưởng đại định, chẳng những không trị tội, còn ra lệnh ngợi khen.

    Việc an bài chiến lược, an bài quân sự, hậu cần cung cấp nặng nhẹ vốn có của quân Tống, cũng là dựa theo thiết kế chiếm lĩnh Phủ Châu, kiềm chế Lân Châu, tiêu diệt từng kẻ địch đến giúp.

    Vứt bỏ quân đội Đông tuyến đã thối nát không chịu nổi, Phủ Châu đã trở thành gánh nặng của Lân Châu, chủ động triệt phòng Hoành Sơn, tiến hành một lần đại chiến lược dời đi, chủ động buông tha chiến trường Lân Phủ, lấy Hoành Sơn hai châu Lô Ngân làm phòng tuyến thứ hai.

    Cái an bài này hoàn toàn làm rối loạn quân Tống, mặc dù là rút lui, cũng là hóa bị động thành chủ động, bắt đầu thay đổi hoàn cảnh xấu.

    Cứ như vậy, cho dù Đông tuyến không thắng, ít nhất cũng có thể tạm thời duy trì giằng co, vì Dương Hạo đang hành động quân sự ở Tây Vực mà tranh thủ thời gian quý giá.

    Sau khi hoàn thành an bài những chuyện này, trước khi hoàn toàn khống chế hai châu Sa Qua, Dương Hạo không muốn công khai tin tức Tống Quốc xuất binh Lân Phủ, chinh phạt, song an bài nhiều như vậy, vô số các mặt, cho dù hắn làm ngày tiếp nối đêm như thế nào đi nữa, cũng không thể một lần là xong, những ngày qua thật đúng là mệt chết hắn.

    Một ngày, Dương Hạo đến Dương Quan tuần tra binh phòng ngự, Tây Bắc của Đôn Hoàng là Ngọc Môn Quan, Tây Nam là Dương Quan, nắm hai tòa hùng quan này, là có thể bảo đảm Đôn Hoàng không sẽ phải chịu sự quấy nhiễu đến từ Tây Bắc Hồi Hột cùng người Hồi Hột ở phía nam Qua Sa.

    Các phương diện an bài hai châu Qua Sa đã hoàn thành căn bản, Dương Hạo đã nắm chắc sau khi hắn rời đi, vẫn có thể đem nơi này vững vàng khống chế ở trong tay, chỉ cần hắn điều quân trở về không có gặp thất bại đến nỗi tổn hại thế lực lớn, là có thể thủy chung giữ vững khống chế đối với nơi này.

    Đứng ở trên thành cao, ngắm nhìn đại mạc cát vàng mênh mông bát ngát, Dương Hạo đang suy tư tới chuyện trở về Hạ Châu, cũng thuận đường nhổ Cam Châu Hồi Hột, Mộc Ân bỗng nhiên bước đi vội vã đi tới bên cạnh hắn, rỉ tai mấy câu với hắn, Dương Hạo theo tay của hắn chỉ hướng về phía Đông ngắm, chỉ cảm thấy ánh mặt trời chói mắt, Dương Hạo đưa tay lên lên trán, nheo mắt lại, nhìn chăm chú, đợi khi thấy rõ cảnh tượng chậm rãi xuất hiện phía sau tấm sa mạc hoang vu kia, không khỏi ngạc nhiên kêu lên: "Làm sao có thể!

    Đó là thứ gì?

    Ảo ảnh sao?

    Chương 29: Bạt tiền chí hậu

    *Bạt tiền chí hậu : lặn lội từ trước ra sau

    Quân đoàn La Mã ngừng lại ở ngoài một tầm tên bắn, cự ly một tầm tên này là dựa theo tầm bắn cung nỏ truyền thống Tây Vực mà tính toán, binh sĩ của Dương Hạo đã được trang bị Cung Nhất Phẩm mới nhất, lúc này hoàn toàn có thể bắn loạn tên giết địch, có điều là bởi vì Dương Hạo đang trợn mắt há hốc mồm, vẫn chưa hạ lệnh bắn cung, cho nên bọn lính chỉ là đao ra khỏi vỏ, lên dây cung, trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch.

    Ngừng lại chỉ chốc lát, một bách phu trưởng la Mã mặc áo choàng đỏ thẫm, đầu đội mào gà màu đỏ, tựa như một con hùng kê cao ngạo, một tay kiếm, một tay thuẫn, ngang nhiên bước dài về phía trước đi tới, Dương Hạo thấy thế vội vã phân phó nói: "Không được bắn cung, để cho hắn tới gần trả lời.Mẹ ơi, bên người ta nào có ai biết tiếng La Mã . . ."

    Ra mệnh lệnh xong, Dương Hạo mới nghĩ đến việc khó khăn khi câu thông, có điều là làm hắn càng giật mình chính là, bách phu trưởng La Mã kia đi tới dưới thành, ngẩng lên hướng đầu tường thành lớn tiếng la lên lại có thể là một câu tiếng Hán rõ ràng: "Chúng ta là dân chúng Ái Tuyền Dục, nghe nói Dương Hạo Thái Úy đang chiêu mộ binh mã, toàn bộ tráng niên chúng ta đều tới giúp sức, không biết vị tướng quân kia có thể giới thiệu cho chúng ta hay không."

    Dương Hạo sửng sốt trong chốc lát mới tỉnh táo lại, vội vàng hạ lệnh nói: "Mở cửa thành ra, để hắn đi vào nói chuyện."

    Ở bên trong binh tướng thủ hạ của Dương Hạo, lúc này bỗng nhiên có người la hoảng lên: "A!

    Ta nhận ra hắn, đây không phải là Long Đức Tư đại thúc bán đồ ăn sao?

    Ông trời của ta ơi, làm sao hắn hóa trang giống như một con gà trống vậy?

    Đây là cái trang phục gì!"

    Lợi dụng trong khoảng thời gian ở Sa Châu này, Dương Hạo đã đem thành phần phức tạp của quân đội dưới tay hắn tiến hành chỉnh biên một lần nữa, người Yên Kỳ, người Thổ Phiên, người Hồi Hột, người Đảng Hạng, người Khương, người Thổ Cốc nước ngoài, cùng với người Hán, toàn bộ đánh tan đi, tạo thành quân đoàn mới, binh lính tinh tráng trong Quy Nghĩa Quân toàn bộ sắp xếp làm quân đội chủ lực của hắn, già yếu thì trở thành quân đội phòng giữ hai châu Sa Qua.

    Làm một dạng như thế này, quân coi giữ Dương Quan cùng Ngọc Môn Quan cũng không phải là toàn bộ đều là quân tốt, quân coi giữ Ngọc Môn Quan cùng Dương Quan vốn là có hạn, Dương Hạo tiến hành chỉnh biên đối với quân đội, sau đó phái trọng binh canh gác hai quan, quân sĩ địa phương trấn thủ Dương Quan vốn lác đác không có mấy, cho nên lúc này mới có một binh sĩ địa phương nhận ra thân phận người ngoài thành kia.

    Dương Hạo không rảnh hỏi nhiều, kêu mở cửa thành ra, để họ nhanh tiến vào, Long Đức Tư nghe nói Dương Hạo Thái Úy đang ở Dương Quan, không khỏi vừa mừng vừa sợ, vội vàng bước lên phía trước tham kiến, Dương Hạo vừa nhìn người này, quả nhiên là mắt xanh, mũi lõ, là một người châu Âu chân chính, Dương Hạo kinh ngạc không thôi, nghe hắn tự kể lại thân phận, bọn hắn là dân chúng trấn Ái Tuyền Dục dưới sự quản lý của chính quyền Sa Qua, bởi vì thấy quan phủ dán bố cáo, liền dẫn thanh niên cả tộc đi đầu quân.

    Dương Hạo không kềm nén được, hỏi: "Hình dáng tướng mạo của các ngươi cùng các tộc nơi đây có nhiều sự khác nhau, trang phục của các ngươi, hình như là của quân đội của một cái quốc gia ở cực Tây, đây là có chuyện gì ?"

    Vị bách phu trưởng Long Đức Tư đại thúc bán đồ ăn kia rất là kinh ngạc, khâm phục nói: "Thái Úy đại nhân quả nhiên là có kiến thức rộng rãi, thế mà lại nhận ra được trang phục của chúng ta, không sai, tổ tiên của chúng ta vốn là đến từ một cái quốc gia ở cực Tây. . ."

    Đại thúc bán đồ ăn này rất là khéo nói, đem lai lịch của bọn họ nói ra êm tai, Dương Hạo mới biết được rõ ràng.

    Thì ra là ngay từ lúc mấy trăm năm trước, người La Mã cũng đã đã đến phương Đông, khi đó chính là năm đầu Hán triều,một trong tam cự đầu của đế quốc La Mã là Khắc Lạp Tô suất lĩnh đệ nhất quân đoàn La Mã tới Đông chinh vương quốc Mạt Đề Á, cũng chính là nước mà Hán triều gọi là Tây Vực An Tư Quốc.

    Đệ nhất quân đoàn của Khắc Lạp Tô trúng phải kỵ binh mai phục của An Tức Quốc, không cam lòng ngồi chờ chết, Khắc Lạp tô vạn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là ra lệnh cho bộ hạ riêng của mình chạy trối chết.

    Bản thân của hắn chết trận sa trường, liều chết suất lĩnh bộ hạ giết mở ra một con đường máu, vì tránh quân đội Mạt Đề Á phong tỏa nên không thể làm gì khác hơn là tiếp tục hướng phía Đông mà phá vòng vây, chạy trốn đến gần Đôn Hoàng, cũng trở thành vương quốc của lính đánh thuê.

    Sau đó, quân Hán Tây chinh, chinh phạt Chất Chi Đan Vu cùng Hán là địch, mới phát hiện người Hung Nô chẳng những hiểu được xây dựng thành gỗ nặng ở đất ngoài thành, bảo vệ xung quanh chủ thành, hơn nữa đội ngũ của bọn họ biết sử dụng vài loại trận pháp phòng ngự cùng tiến công như Ngư Phiêu Trận, đối với người Hung Nô lúc đó mà nói, đây là kỹ thuật bọn hắn không thể nào nắm giữ, cho nên quân Hán rất là ngạc nhiên.

    Bất quá mặc dù có chi lính đánh thuê này tương trợ , nhưng thực lực của người Hung Nô lúc ấy đã phân liệt so sánh cùng quân Hán chênh lệch quá xa, hơn nữa cho dù quân đoàn La Mã không bị thương nặng, bằng vũ khí của bọn hắn cùng chiến thuật đối mặt, kể cả ngang hàng về số lượng thì cũng không phải là đối thủ của du kỵ binh quân Bắc Hán được trang bị nỏ, cho nên bọn họ trở thành tù binh của Hán triều.

    Những tù binh này bị sắp xếp ở một vùng của hành lang Hà Tây, mấy trăm năm qua, bọn họ ở chỗ này sinh sôi nảy nở.

    Bởi vì giao thông bất tiện, hơn nữa các bộ lạc bị thiên nhiên ngăn cách, cho nên những hậu duệ của quân đoàn La Mã này giữ vững được rất nhiều văn minh của tổ tiên, không bị những văn hóa khác đánh sâu vào, con cháu bọn họ vẫn duy trì phương thức tác chiến cùng phương thức sống độc lập.

    Mới đầu, cuộc sống của bọn họ coi như là ổn định, bất quá sau khi Hán triều tự lo không xong, Tây Vực liên tục bị vùi trong chiến loạn, cuộc sống của người La Mã liền bị chấn động rất lớn, bất kể tộc nào xưng vương xưng bá, là dân tộc thiểu số trong các dân tộc thiểu số, đám hậu duệ của chi La Mã đệ nhất quân đoàn này cũng là thuộc về giai tầng bị thống trị, lại càng là đối tượng bị những bộ lạc khác ức hiếp, cuộc sống cực kỳ khó khăn.

    Các tộc Hà Tây chinh chiến không ngừng nghỉ, bình thường đều sử dụng chiến sĩ bản tộc, hơn nữa chiến sĩ bản tộc đều là thời chiến làm binh, lúc bình thời làm dân, không có quân lương duy trì.

    Khó có được lần này Dương Hạo trưng binh số lượng lớn ở Tây Vực, hơn nữa không phân biệt chủng tộc, đối xử bình đẳng, nhập ngũ còn có đãi ngộ tương đối cao, cho nên sau khi thấy quan phủ địa phương Sa Châu dán bố cáo, người La Mã ở Ái Tuyền Dục liền động tâm.

    Bọn họ cảm thấy đây là một lần cơ hội hiếm có để thay đổi vận mệnh của bộ tộc, nếu muốn thay đổi hoàn cảnh cuộc sống gian khổ khốn khó của tộc nhân bọn hắn, chỉ có đầu quân nhập ngũ, nếu như có thể lập nhiều chiến công, xuất ra mấy vị tướng quân, như vậy cảnh ngộ của cả bộ lạc mới có thể thay đổi theo, cho nên bọn họ lấy ra các thứ để dành, dựa theo quân dung của tổ tiên bộ tộcbọn họ, làm hết sức đem trang phục của mình làm ra ấn tượng một chút, để nhận được sự ưu ái của Dương Thái Úy, có thể ủy thác trách nhiệm nặng nề cho bọn họ.

    Tuy nói bọn họ đã sớm hóa quân làm dân, bất quá an cư lạc nghiệp ở chỗ rung chuyển bất an này, tài nghệ chém giết chinh chiến chắc chắn là chồng chất không thể kể hết, hơn nữa trong bộ tộc bọn họ thường xuyên tổ chức phong trào thể dục thể thao như chạy cự li dài, ném thương, tố chất thân thể tộc nhân rất là tốt, dân chúng cả bộ tộc bọn họ thủy chung noi theo huấn luyện quân sự tổ tiên truyền xuống, nói đến kỷ luật quân sự cùng tố chất quân nhân nghe thấy là trở lui, nghe lệnh mà tiến hơn xa khi so sánh với đội ngũ mã tặc Ngải Nghĩa Hải mới vừa thu phục.

    Dương Hạo đang lúc cần dùng người, một chi quân đội chỉ cần huấn luyện thêm một chút là có thể gia nhập chiến đấu như vậy tự nhiên là sẽ không cự tuyệt ngoài cửa, một khi biết rõ lai lịch của những người này, Dương Hạo liền xúc động đáp ứng, đồng ý cho bọn họ gia nhập đội ngũ của mình, đồng thời sẽ lập tức phân một phần quân lương cùng gạo, để cho tộc nhân của bọn hắn không phải lo việc ở nhà.

    Được Dương Thái Úy chính miệng tiếp nhận, Long Đức Tư cũng cực kỳ hưng phấn, lập tức đi ra khỏi thành hướng tộc nhân của bọn hắn nói rõ tình huống, sau đó dàn trận vào cửa, tiếp nhận sự kiểm duyệt của Dương Hạo.

    Dương Hạo ra khỏi thành trước, chỉ dẫn theo ba trăm tên khinh kỵ binh, sau khi trở về thành phía sau đã có một chi quân đoàn La Mã hơn ngàn người theo sau, Mộc Ân không yên lòng, cố ý tăng thêm binh lính hộ tống Thái Úy chạy về Đôn Hoàng.

    Dân chúng Sa Châu đối với người phương Tây mắt xanh cũng không xa lạ gì, nhưng là đối với loại trang phục như con gà trống lớn này của bọn họ, hơn nữa còn là tràng diện hoành tráng hơn ngàn con gà trống lớn đồng loạt hiện thân như vậy cũng là chưa từng thấy qua, quân đoàn La Mã vào thành, liền đưa tới rất nhiều cư dân trong thành hiếu kỳ vây xem, dân chúng Sa thành dọc đường theo tới xem đến náo nhiệt, càng ngày càng nhiều, những binh lính La Mã kia vừa thấy nhiều người vây xem như vậy, mọi người đều ưỡn ngực ưỡn bụng, bày ra bộ dáng uy phong lẫm liệt, vóc người cao lớn, đội ngũ chỉnh tề, cũng khiến cho vang lên một mảnh tiếng hoan hô.

    Dương Hạo mang theo chi đội ngũ hùng kê này đi hướng tới Vương Phủ. phía trước trên đường cái đột nhiên lại có một chi đội ngũ chạy tới. phía sau đồng dạng cũng đều là dân chúng Sa Châu hối hả xem náo nhiệt.

    Nhìn đám người kia. trong đó không thiếu người châu Âu mắt xanh, cũng có ngưỡi da đen thân đen thui như mực. chỉ bất quá đám bọn hắn mặc đủ loại trang phục cũng không chỉnh tề, ở trong tay cũng không có binh. khí.

    Hai chi đội ngũ gặp nhau, mắt to trợn mắt nhỏ, đều có chút giật mình, Dương Hạo đang kinh ngạc, lúc này chợt nghe có ngưỡi hét lớn: "Dương Thái úy, Dương Thái úy, ha ha ha.

    Dương Thái úy rất rất tốt, đã vậy còn quá mau đã đánh hạ Sa Qua cổ thành, thống nhất cổ đạo Hà Tây, thật là đáng mừng."

    Dương Hạo nghe tiếng nhìn lại. hắn là thương nhân Đại Thực Quốc Tháp Lợi Bặc, Dương Hạo lập tức hiểu ra, không khỏi cực kỳ vui mừng: "Tháp Lợi Bặc tiên sinh, ngài đây là...

    Cái này là..

    Tháp Lợi Bặc cười nói: "Đúng vậy. những ngưỡi này chính là nông nô ta mang tới từ bỉ quốc cho Thái úy đại nhân."

    Hắn nói xong liền nhìn nhân mã phía sau Dương Hạo một cái, ngạc nhiên nghi ngờ hỏi: "Thái úy đại nhân, chi đội ngũ phía sau ngài kia..

    Dương Hạo cưỡi nói: "Bọn họ sao, ha ha. bọn họ là dân chúng bản địa Sa Châu, mấy trăm năm trước, tổ tiên của bọn hắn viễn chinh An Tức. sau khi binh bại liền lưu lại ở đó, nghe nói bản quan đang chiêu binh, cả tộc liền tới đầu quân."

    "Thì ra là như vậy."

    Tháp Lợi Bặc thấy bộ dáng cùng trang bị của những binh lính này cùng binh sĩ Đại Tần đế quốc có chút tương tự. vốn là trong lòng cực kỳ kinh ngạc, vừa nghe nguyên nhân như thế. thì thấy quá để tâm rồi, hắn ngược lại chỉ hướng nguời mà mình mang đến, dương dương tự đắc nói khoác nói: "Thái úy, ngài xem một chút, những người này đều khỏe mạnh cường tráng, chịu được khổ nhọc.

    Lần này ta mang đến cho ngài tổng cộng 1500 người, ai nha, dọc theo đường đi mang theo nhiều người như vậy, hỏi thăm quân qua thành, khơi thông giao nộp. hao tốn cũng không ít, Thái úy ngài cũng không thể để cho ta lỗ vốn chứ, ha hả , lần này thời gian gấp gáp. chẳng qua là nô bộc tù binh ở các địa phương gần đây mà chúng ta trên thương lộ Đông tiến mang tới thôi, nếu ngài là hài lòng, số người đưa tới tiếp theo còn có thể nhiều hơn."

    Dương Hạo cười nói: "Cái này ngài cứ yên tâm. dọc theo Hạ Lan Sơn xuống, bản Thái úy đã mở mang lớn đất màu mỡ ở hai bờ sông Hoàng Hà. sau khi bình định cổ đạo Tây Vực, trên thảo nguyên đã an tĩnh lại. nông canh, chăn nuôi, cũng cần lượng lớn nhân thủ. thương lộ được khai thông, sẽ từng bước thịnh vượng lên. một đám khách sạn tiệm rượu cũng cần lượng lớn nhân thủ, mà phòng thủ biên cương gìn giữ đất đai, thành lập chính phủ. cũng cần lượng lớn thanh niên cường tráng bản địa, cứ như vậy. hết sức thiếu người lao động, muốn chiêu mộ từ Trung Nguyên là không thể. bọn họ vốn chính là khó xa quê hương, huống chi Tây Bắc hôm nay chung quy so với Trung Nguyên còn nghèo khó hơn. cho nên, ngài đưa tới ta bao nhiêu. ta thu bấy nhiêu.

    Hắn nhìn người Tháp Lợi Bậc mang đến một chút, lại nói: "Lần sau có thể đem cả một chút nữ nhân mang đến. dân cư sinh sôi nảy nở. cũng không thể chỉ dựa vào nam nhân, những chuyện như trồng bông dệt vải, chế luyện da, áo lỏng, cất rưọụ buôn bán. chăn nuôi..., nữ nhân cũng đều làm được, có một số việc còn có thể làm tốt hơn cả nam nhân.

    Tháp Lợi Bặc do dự nói: "Cái này . . .

    Giá tiền nữ nô. so với nam nô phải cao hơn..."

    Dương Hạo cười nói: "Chuyện này có khó khăn gì?

    Để Soái Phủ trả tiền chênh lệch giá đi, cũng khõng thể để ngài lỗ được."

    Tháp Lợi Bặc nghe vậy mừng rỡ, lập tức hai người hai bên đi cùng nhau, Tháp Lợi Bặc vui mừng nhướng mày, trước kia hắn kinh doanh mua bán. mỗi khi qua một thành đô gặp thế lực một phương ở cổ đạo Tây Vực, mỗi một phương thế lực đều lấy thuế nặng đối với những thương nhân người Hồ như hắn. nếu như vận khí không tốt đi qua các phương thế lực đang đại chiến khắp nơi. thì rất có thể cả hàng cũng mất. cho nên Tháp Lợi Bặc cực khổ một chuyến, tài vật dám mang theo cũng không nhiều lắm.

    Hôm nay Dương Hạo thống nhất hành lang Hà Tây. thuế thu từ Ngọc Môn Quan đi hướng Đông, cho đến bên trong Tống Liêu hạ thấp rất nhiều, trong đó có thể gia tăng bao nhiêu lợi nhuận.

    Tháp Lợi Bặc biết rõ, dĩ nhiên vui sướng vô cùng.

    Dọc theo đường đi, rất nhiều tù binh.

    Tháp Lợi Bặc mang đến nhìn thấy binh La Mã dưới trướng Dương Hạo . cũng lộ vẻ mặt kinh dị. mặc kệ bọn hắn làm ra kiểu dáng quân phục khỉ gió có biến hóa lớn gì. nhưng là một ít chiến phục của các nước cổ xưa bọn hắn tự nhiên cũng không xa lạ gì.

    đi vào ở bên trong, bọn họ có người to gan thử thăm dò hỏi thăm những binh lính này, trong những binh sĩ Ái Tuyền Dục này còn có một ít người biết nói chút ít tiếng tổ tiên đơn giản, biết được những binh lính này là đồng tộc mấy trăm năm trước lưu lạc ở Đông Phương của bọn họ. những nông nô kia rất là khiếp sợ.

    đồng thời cũng nổi lên ý muốn đầu quân viễn chinh, làm lính tự nhiên phải mạnh hơn so với làm nô lệ rất nhiều.

    Rất nhanh đã đến Vương Phủ, Tháp Lợi Bặc liền hướng Dương Hạo cáo từ.

    đi trước tới khách sạn dàn xếp thuộc ha của mình cùng với chuẩn bị tiếp tục vận chuyển tài vật hướng Tống Quốc cùng Liêu Quốc buôn bán. hai bên chắp tay cáo từ, Tháp Lợi Bặc mới đi ra mấy bước, tung người lên ngựa, trong lúc vô tình, quay đầu nhìn lại. bỗng nhiên lại ghìm chặt lại dây cương.

    Dương Hạo mang theo thân binh vệ đội dừng lại tại bên ngoài cửa phủ. trước cửa phủ có ba người đứng, lại là một tướng quân, một văn sĩ. một hòa thượng.

    Tháp Lợi Bặc cực kỳ ngạc nhiên, vội vàng nhảy xuống ngựa, mang theo mấy võ sĩ mang đao đi theo đi lên.

    Hòa thượng, văn sĩ. tướng quân, tổ hợp như vậy đã rất là không thể tưởng tượng nổi rồi, ly kỳ hơn nữa chính là trang phục của hắn.

    Hòa thượng kia mặc áo cà sa đỏ thắm, mũ bì lô. trong tay cầm một cây thiền trượng, giống như Đông Thổ Đại Đường Đường Tam Tạng đi Tây Thiên thỉnh kinh.

    Mà văn sĩ kia vận khăn màu đen, áo bào trắng cổ tròn, dưới chân là một đôi giày da ngựa, vừa đủ khí nho nhã, vừa mang theo làn gió dũng mãnh.

    Trên tay áo cột buồm còn thêu đại bàng bay liệng trên mây.

    về phần võ quan kia. lại là quái giáp mũ trụ có đinh, trẽn mũ trụ đính lên dựng thẳng chùm tua đỏ, che bên ngoài hai bên tai. thân giáp lộ ra che trán, choàng lên cánh tay giống như rồng.

    ở trước sau ngực giáp đều có một khỏa Hộ Tâm Bảo Kính, bụng giáp như vẩy cá, chiến bào rủ xuống đầu gối. dưới chân là một đôi chiến ngoa, ôm cả bắp chân khâu cuộn vào chân, như kiếm mà đứng, không nhúc nhích.

    Trang phục hòa thượng từ xưa tới nay cũng không có biến hóa gì lớn thì cũng thôi, nhưng một văn một võ này lại đều là mặc trang phục đời Đường.

    Dương Hạo thấy ba quái nhân kia mặt hướng Vương Phủ mà đứng, cũng có chút không giải thích được, bất quá hôm nay ngay cả quân đoàn La Mã mấy trăm năm trước cũng xuyên việt đến trước mặt hắn. cho dù nhảy ra mấy người thời Đường nữa. vậy cũng không coi là chuyện gì.

    Dương Hạo lấy lại bình tĩnh, cất bước tiến lên. trầm giọng hỏi: "Các ngươi có chuyện gì ?"

    Ba người đứng yên trước cửa lớn Vương Phủ kia quay đầu nhìn lại, thấy Dương Hạo tuy còn trẻ tuổi, nhưng vẻ mặt khí độ cũng là bất phàm, hơn nữa ở phía sau có rất nhiều thị vệ mặc giáp cầm đao đi theo, liền hiểu được ngưỡi này nhất định có chức quan không thấp ở Sa Châu, hòa thượng kia rủ xuống hàng lông mi trắng, cao giọng niệm Phật hiệu nói: "A di đà Phật, đám bần tăng muốn ra mắt Hà Tây Lũng Hữu Binh Mã Đại Soái Dương Hạo Dương Thái úy, không biết tiểu thí chủ giữ chức gì trong quân Dương Thái úy. có thể giúp bần tăng giới thiệu gặp mặt hay không?"

    Dương Hạo vừa muốn trả lời. từ bên trong cửa lớn có một tiếng la: "Thái úy đại nhân đã trở lại!"

    Lệnh Hồ Thượng Thiên vóc người khôi ngô. bước nhanh đi ra.

    Lệnh Hồ Thượng Thiện hôm nay là Sa Châu Biệt Giá. chức quan không thấp.

    Dương Hạo nhíu nhíu mày, chỉ một ngón tay vào hòa thượng kia hỏi: "Lệnh Hồ đại nhân, bọn họ là ai?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện ha ha cười một tiếng, nói: "Mời đại nhân về phủ. chúng ta từ từ nói."

    Vừa nói liền không nói lời gì nữa, liền kéo Dương Hạo đi, lúc này ba người kia nghe rõ tên nam tử áo xanh trước mắt này chính là Dương Hạo. trong lòng không khỏi run lên, lập tức quay người lại.

    đứng thành hình chữ phẩm đem Dương Hạo ngăn ở trong.

    Mấy thị vệ phía sau Dương Hạo vừa thấy vậy nhất thời tiến lên. chỉ nghe tiếng "Soạt soạt soạt" vang lên không dứt. mười mấy chuôi đao kiếm đã dồn ép uy hiếp ba người gắt gao.

    Ba người kia mặt không đổi sắc. văn sĩ đứng giữa hướng Dương Hạo xá dài thi lễ. vẻ mặt nghiêm túc nói: "Kẻ hèn là Vu Khuynh Quốc Hoàng Môn tướng quân, Quốc Tử Thiếu Giám Lý Tòng Lâm. phụng mệnh hoàng đế trung hưng Đại Triều Vu Khuynh Quốc, tiến tới Sa Châu."

    Dương Hạo cũng không biết Đại Triều trong miệng Hoàng Môn tướng quân Lý Tòng Lâm này chỉ chính là Trung thổ.

    đem Đại Triều đặt ở phía trước Vu Khuynh Quốc là thủy chung cho thấy Vu Khuynh Quốc là nước phụ thuộc của Trung Nguyên.

    Quốc vương Vu Khuynh Quốc Lý Thánh Thiên là một kẻ tôn thờ Đường tộc điên cuồng, từ cách ăn mặc. quan chế, kiến trúc, văn hóa. cái gì cũng noi theo Đại Đường, ngay cả tên. hắn cũng bỏ tên Úy Trì Tăng của mình đi, lấy tên khác của Đường triều là Lý Thánh Thiên.

    Dương Hạo còn tưởng rằng Đại Triều trong miệng Lý Tòng Lâm là Vu Khuynh tự xưng, tuy nói Vu Khuynh Quốc ở Tây Vực xác thực cũng được coi là một nước lớn. hơn nữa lịch sử đã lâu, trước khi Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước xưng Thủy hoàng đế.

    Vu Khuynh Quốc đã thành lập rồi, bất quá tự xưng Đại Triều không khỏi có chút cuồng vọng, hắn chỉ cười một tiếng, nhưng cũng không tức giận, chỉ hỏi nói: "Các ngươi là sứ giả của Vu Khuynh Quốc chủ. cầu kiến bản Thái úy làm cái gì?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện ung dung nói: "Bọn họ đâu phải tới cầu kiến Thái úy, bọn họ muốn gặp chính, là Tào Duyên Cung, đáng tiếc bọn họ đến chậm một bước.

    Tào Duyên Cung không tự lượng sức. cuồng vọng cùng Thái úy là địch, đã thất thủ trong khói lửa Qua Sa. hắc!

    Những người Vu Khuynh Quốc này bệnh cấp tính nên chạy chữa loạn, lại vọng tưởng van xin Thái úy tường tra, Đi đi.

    Thái úy chớ để ý tới bọn họ."

    Lệnh Hồ Thượng Thiện kéo Dương Hạo đi.

    Dương Hạo thấy cử động của Lệnh Hồ Thượng Thiện cực kỳ khác thường, như vậy hắn tất có nguyên do. cho nên cũng không cự tuyệt nữa, ba người kia bị đao kiếm ép thật chặt không thể động đậy, mắt thấy Dương Hạo sẽ đi vào Vương Phủ. dưới tình thế cấp bách, Lý Tòng Lâm cao giọng hô: "Vu Khuynh Quốc ta xưa nay lấy Trung Thổ là chính thống phụng vụ. thi hành biện pháp chính trị xây dựng chế độ. chức quan nha thứ, văn vật giáo hóa. kiến trúc đô thành, cái gì cũng lấy phong phạm phía Đông, tự cho mình là thần chúc (thần tộc)Trung Nguyên.

    Thái úy dẫn binh vào Sa Châu, từng nói trước mặt mọi người. muốn vâng theo di chỉ của Trương Nghĩa Triệu tướng quân, cứu giúp dân chúng, bảo vệ biên cương vỗ về dân chúng, nay Vu Khunhh ta. nguy ở sớm tối, cầu ở dưới cửa Thái úy, Thái úy lại đem bọn ta cự tuyệt ngoài cửa, chẳng lẽ muốn nuốt lời?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện giận tím mặt. quay lại cáu giận nói: "Buồn cười.

    Thái úy nhà ta cùng Vu Khuynh Quốc có quan hệ gì sao.cứu giúp dân chúng, bảo vệ biên cương vỗ về dân chúng, thì cùng Vu Khuynh có gì liên quan?

    Còn dám nói loạn nữa. liền đem các ngươi đem xiên đi xuống, đánh gần chết, trục xuất khỏi lãnh thổ!"

    Lý Tòng Lâm sầu thảm nói: "Lý mỗ lần này, vốn dẫn theo ba trăm thị vệ, dọc đường bị người đuổi giết, ba trăm dũng sĩ lấy thân hi sinh cho Tổ Quốc, chỉ giữ được tánh, mạng ba người chúng ta chu toàn, một nắng hai sương chạy tới Sa Châu, nếu như không thể hoàn thành sứ mạng, cần gi Lệnh Hồ đại nhân phải động thủ. ba người chúng ta cũng không còn mặt mũi trở về, sẽ tự vẫn luôn cho tiện."

    Lý Tòng Lâm dứt lời. rút ra chủy thủ để ở ngực, cả tướng quân kia cùng tăng nhân cũng ung dung lấy ra chủỵ thủy (dao găm) tùy thân để ở chỗ yếu hại của minh, nhìn bộ dáng kia, Dương Hạo vừa đi một chân bước vào cửa. ba người sẽ lập tức tự vẫn.

    Dương Hạo liền biến sắc. lập tức ngăn lại động tác của Lệnh Hồ Thượng Thiện, quay nguời đi tới trước mặt ba người kia. trầm giọng hỏi: "Các ngươi cầu kiến bản quan, rốt cuộc có chuyện gì?"

    Lý Tòng Lâm gặp trở lại. vội vàng nói: "Vài ngày trước.

    Khách Lạp Hãn Quốc bắt đầu một cuộc chiến không báo trước, bất ngờ tập kích Vu Khuynh, bọn họ tiến sát từng bước, đốt Ngã Phật Tự, giết tăng lữ ta, cướp tài sản dân ta, đốt nhà dân cư ta, bắt nam dâm nữ. không chuyện ác nào không làm.

    Vu Khuynh ta để mất tiên cơ.

    đến nỗi từng bước bị quản chế. cần ngoại viện tương trợ khẩn cắp .

    Lý Tòng Lâm cùng Tuệ Sinh đại sư ở dưới sự bảo vệ của Tô Lạp tướng quân đi tới Sa Châu, chính là muốn xin Thái úy viện binh, giải vây cho Vu Khuynh ta."

    Dương Hạo nghe thế nhất thời nhíu mày, hắn tự mình còn có vấn đề khó khăn hai châu Cam Châu cùng Lân Phủ khó khăn chưa giải được, nào có lòng thanh thản giúp Vu Khuynh giải nạn, Dương Hạo liền nói: "Ta cùng với quốc chủ Vu Khuynh không quen biết, cũng chưa có cái giao tình gì. tại sao lại phải vì Vu Khuynh ngươi mà xuất binh, hao tổn tướng sĩ dưới trướng của ta ?"

    Tuệ Sinh đại sư kia cao giọng đọc một tiếng Phật hiệu, nói: "A di đà Phật.

    Dương Thái Úy nói lời ấy sai rồi.

    Thái úy xuất binh viện trợ cho Vu Khuynh ta. vừa là giúp người, cũng là giúp mình.

    Giúp người, làm như vậy là vì chỗ đại nghĩa.

    Giúp mình, là vì hàng vạn hàng nghìn dân chúng cổ đạo Tây Vực, tại sao có thể nói chuyện này cùng Thái úy không có chút nào liên hệ chứ?"

    Dương Hạo ung dung nói: "Giúp Vu Khuynh. làm sao lại chính là giúp người giúp mình, đại nghĩa đi đầu. kính xin đại sư nói rõ."

    Tuệ Sinh đại sư chậm rãi mà nói: "Thái úy, Vu Khuynh ta cùng Khách Lạp Hãn Quốc chiển tranh đã hơn mười năm rồi, ban đầu. lúc mới đại chiến, ba vị thái tử Vu Khuynh tạ từ, liền chia nhau đi Sa Châu cùng Khai Phong cầu xin lấy cứu binh, lúc ấy Sa Châu xúc động giúp binh, mà Trung Nguyên bởi vì đường xá xa xôi, ở giữa lại cách nhiều bộ lạc Thổ Phiên.

    Hồi Hạt.

    Đảng Hạng, Khương, khó có thể viện binh, hoàng đế Tống Quốc bệ hạ chỉ đành phái một trăm năm mươi bảy tên tăng lữ chuyên cần đi hướng Tây Vực, ủng hộ trên đạo nghĩa.

    Khõng thể phái binh đến giúp, hoàng đế bệ hạ quý quốc cũng là rất đáng tiếc.

    Thái úy là Sử Tương Tống Quốc, nay lại đóng quân ở Sa Châu, cùng Vu Khuynh ta gần trong gang tấc. lại không thể xuất binh tương trợ sao?

    Thái úy vừa nói muốn cứu giúp dân chúng.

    Vu Khuynh ta từ trước đến giờ phụng vụ Trung Nguyên, vô luận là Đường Lương hay Tống, làm chủ Trung Nguyên, tức là chánh thống Vu Khuynh ta, cô thần ở Tây Vực. một lòng trung can. hôm nay quốc sự nguy cấp, không phải là Thái úy muốn cứu giúp dân chúng sao?

    Đây không phải là trên hợp ý vua. dưới hợp lòng dân. phù trợ chánh nghĩa, chiếu ra quân uy sao?

    Còn nữa.

    Khách Lạp Hãn Quốc có thể đánh bại chúng ta, lại không thể diệt được chúng ta. ngay cả khi Thái úy không chịu xuất binh tương trợ.

    Vu Khuynh ta cùng là muốn cùng địch nhân chiến đấu tới người cuối cùng.

    Biên giới Vu Khuynh ta Tây Nam chống đỡ Thông Lĩnh cùng Bà La Môn. kéo dài ba nghìn dặm.

    Nam tiếp giáp Thổ Phiên.

    Tây chỉ Sở Lặc hơn hai ngàn dặm, lãnh địa bát ngát, quốc gia rộng lớn. một khi dấy lên chiến hỏa. khắp nơi ngoài Ngọc Môn Quan khói báo động, không còn một mảnh đất sạch, thương nhân Hồ khó khăn, thương nhân Hán cũng khó khăn.

    Thái úy cho dù nhất thống Hà Tây, thì như thế nào để làm được thương nhân Hồ.

    Hán khách liên tục lui tới qua lại. tái hiện thịnh vượng phồn vinh của cô chứ?

    Đây không phải là thất tín với thiên hạ sao?

    Vu Khuynh có Phật giáo hưng thịnh, là quốc gia sùng Phật.

    Khách Lạp Hãn Quốc đốt chùa miếu ta. giết tăng lữ ta, đốt cuốn kinh ta. kỳ hình kỳ trạng, thê thảm không nói nổi, ta nghe thấy Thái úy là hộ pháp Phật gia ta, kính Phật sùng Phật, dịch kinh in kinh, công đức vô lượng, được chư Hoạt Phật Tây Vực ủng hộ. các cao tăng tin cậy.

    được trăm vạn tín đồ Phật giáo Tây Vực ủng hộ. nay tín đồ tăng lữ Vu Khuynh gặp tai vạ đến nơi.

    Thái úy há có thể ngồi yên không lý đến sao?"

    Một lời thật sắc bén, Tuệ Sinh đại sư oang oang mà nói. lưỡi chói lọi hoa sen, dân chúng ở hiện trường vây xem nghe thế nhất thời xôn xao một trận, tiếng bàn luận xôn xao hội tụ thành một cỗ tiếng gầm ong ong, Dương Hạo mặt không mừng không giận, hoàn toàn không nhìn ra tâm tư của hắn, ánh mắt lại đột nhiên sắc bén.

    Tháp Lợi Bặc ở một bên nghe vậy sắc mặt lại trở nên rất khó coi, hắn là người nước Đại Thục, cùng người Khách Lạp Hãn có cùng tín ngưỡng, vương quốc Khách Lạp Hãn vốn là quốc gia sùng Phật. mới vừa thay đổi tín ngưỡng mới hơn ba mươi năm.

    đây chính là thành quả kiệt xuất của Đại Thực dùng phương thức quân sự chinh phục cùng kinh tế thẩm thấu hướng phương Đông mở rộng.

    Mà nay, đối mặt với cuộc chiến tranh của Vu Khuynh cùng Khách Lạp Hãn này, lập trường của hắn không hỏi cũng biết.

    Bất quá Tháp Lợi Bạc mặc dù hết sức khẩn trương, nhưng là hắn cũng rõ ràng lấy thân phận thương nhân của mình, đối với chuyện như vậy là không nên xen vào, cho nên hắn chẳng qua là cẩn thận ngó chừng Dương Hạo. nhìn xem hắn quỵểt định như thế nào.

    Dương Hạo đưa mắt nhìn Tuệ Sinh đại sư hồi lâu, bỗng nhiên cười nhạt, phân phó nói: "Lệnh Hồ đại nhân, đem ba vị sứ giả Vu Khuynh vào trong quân dịch tạm thời thu xếp đi."

    Lệnh Hồ Thượng Thiện ngẩn ra, theo bản năng hướng vào trong vương phủ nhìn thoáng qua. lúc này mới đáp: "Vâng, hạ quan sẽ lập tức an bài."

    Lý Tòng Lâm thấy Dương Hạo xoay người muốn đi, vội kêu lên: "Dương Thái úy!"

    Dương Hạo nghỉ chân . trả lời: "Việc quân cơ đại sự. sao có thể khinh suất?

    Xin ba vị vào dịch quán nghỉ tạm. chờ bản quan truyền kiến."

    Dương Hạo dứt lời liền vào bước vào cửa lớn Vương Phủ. vừa bước cửa phủ. bước chân hắn nhìn như nhẹ nhàng bỗng nhiên trầm trọng.

    Tháp Lợi Bặc đem một màn này hoàn toàn nhìn vào trong mắt. chân mày hắn nhíu một cái, ánh mắt co rụt lại như kim chàm, bỗng nhiên vội vàng xoay người, hướng bọn thị vệ làm thù hiệu, lặng lẽ gia nhập vào trong biển người.

    Chương 30: Nê Bồ Tát Cũng Là Bồ Tát

    Dương Hạo rảo bước tiến vào cửa phủ, bước chân nặng nề, đi được không xa, liền gọi một người căn dặn nói: "Lập tức đi mời Trương Vũ đại nhân tới trong phủ một chuyến."

    Trương Vũ là con trai thứ tư của Trương Thừa Tiên, sau khi Dương Hạo vào làm chủ Qua Sa, phong Trương Vũ Trương Thiên Sư làm Thứ Sử Sa Châu, về phần Trương lão tiên sinh Trương Thừa Tiên, tuổi đã lớn như thế, tự nhiên sẽ không ra làm quan, nhưng vẫn cho vào trong danh sách tướng lĩnh, đảm đương lãnh tụ tinh thần của Quy Nghĩa Quân Sa Châu.

    Được tới phòng chính, Dương Hạo nhìn thấy Cẩu Nhi cùng Trúc Vận đang di động dưới bụi hoa cây xanh, Trúc Vận vốn là luyện ngoại gia công phu, kể từ khi từ trong miệng Cẩu Nhi biết được Khôn Đạo Chú Đỉnh Công, nội ngoại kiêm tu, võ công tiến nhanh, nội khí trung hoà, thương thế khỏi cũng nhanh hơn so vơi thường nhân, bất quá ở trước mặt Dương Hạo, nàng cũng không dám lộ ra một tia đầu mối, giờ phút này luyện tập vẫn là ngoại gia công phu, chẳng qua là thương thế chưa khỏi hẳn, chỉ lựa chọn một động tác mềm nhẹ hoạt động thân thể.

    Dương Hạo thấy hai người tỷ thí đến nhập thần, liền không cao giọng, đi thẳng chuyển hướng tới phòng chính.

    Còn chưa uống hêt một chén trà thơm, Trương Vũ liền vội vã chạy tới, Dương Hạo vội vàng đứng dậy đón chào, đem Trương Vũ tiếp vào an vị trong sảnh, Trương Vũ trà chưa dính miệng, đã liền chắp tay hỏi: "Không biết Thái Úy vội vàng triệu kiến, có chuyện quan trọng gì phân phó?"

    Dương Hạo cười một tiếng nói: "Trương đại nhân, đây chỉ là nói chuyện kín, không cần câu lệ lễ tiết."

    Hắn mời trà, rồi mới lên tiếng: "Trương đại nhân, hôm nay có sứ giả Vu Khuých, hướng Sa Châu ta xin chi viện, bọn họ vốn là muốn hướng Tào thị cầu viện, lại không biết hôm nay đã là bản Thái Úy thống ngự Sa Châu.

    Nghe bọn hắn nói đến tình hình Vu Khuých trước mắt, tình hình đó thật sự là đáng thương, nhưng mà bản Thái Úy cùng Vu Khuých Quốc chưa từng lui tới, hiểu biết về tình hình trước mắt của bọn họ cũng hết sức có hạn, cho nên đối với việc bọn họ khẩn cầu, cũng không đáp ứng ngay.

    Hôm nay mời Trương đại nhân tới, bản Thái Úy chính là muốn biết cặn kẽ tình hình Vu Khuých Quốc này, cùng với quan hệ cùng Sa Châu ta."

    Trương Vũ nghe xong liền thoải mái nói: "Thì ra là như vậy, là vì chuyện sứ giả tới Sa Châu."

    Hắn vê râu suy nghĩ một chút, rồi mới lên tiếng: "Nói đến Vu Khuých, diệt rồi lại lập, lập rồi lại diệt, lặp lại như thế đếm không hết, bất quá vì thế nên nước thủy chung bất diệt, cũng là một cái kỳ quái.

    Thời Đường Huyền Tông, hắn gả cháu gái tôn thất cho quốc vương Vu Khuých Quốc Úy Trì Thắng, từ đó Vu Khuých tự xưng là thần chúc Trung Nguyên(dòng dõi thần), sau đó các đời quốc vương viết thư cho hòang đế Trung Nguyên, đều tôn hoàng đế Trung Nguyên là cậu, tự xưng là cháu trai.

    Sau khi Úy Trì Tăng Ô Ba xưng đế, hướng tới văn hóa Trung Nguyên, tất cả thể chế quốc gia, kiến trúc, văn hóa đều phỏng theo Trung thổ, lúc ấy Đại Đường đã diệt vong, nhưng Vu Khuých ở tại phía xa Tây Vực, không nghe thấy tin tức, vẫn tự cho mình là con cháu Đại Đường, Úy Trì Tăng Ô Ba còn lấy cho mình họ Lý tên Hán, sau lại cùng Sa Châu ta bắt đầu kết giao, lúc ấy Sa Châu là do Tào thị cầm quyền, Tào Nghị Kim đem thứ nữ gả cho Vu Khuých Vương Lý Thánh Thiên làm hoàng hậu, Lý Thánh Thiên lại đem con gái thứ ba gả cho Tào Duyên Lộc cháu Tào Nghị Kim làm vợ.

    Từ đó trở đi, cùng Sa Châu ta qua lại thân mật, sứ giả, tăng lữ hai bên không ngừng qua lại."

    Đến chỗ này, Trương Vũ bưng lên chén trà lên uống, lại nói: "Vu Khuých là đại quốc Tây Vực, thương nhân người Hồ từ nam mà đến vượt qua Thông Lĩnh, cần phải đi qua Vu Khuých mới tới Ngọc Môn Quan, các nước ở bên trong Tây Vực, hôm nay có quan hệ mật thiết nhất cùng Sa Châu ta đúng là Vu Khuých Quốc, nếu như Vu Khuých rung chuyển bất an, có lẽ thương nhân có chút ít thủ đoạn có thể đi lối tắt khác, không phải chịu ảnh hưởng lớn, nhưng là đối với phần lớn thương nhân Hồ mà nói, quả thật e sợ đi về phía Đông.

    Mà Khách Lạp Hãn Quốc. . .

    Trương Vũ chậm rãi mà nói, Dương Hạo chỉ là ngưng thần yên lặng nghe, khi có điều nghi vấn liền mở miệng hỏi thăm, Trương Vũ không gì không biết, hai người nói hơn một canh giờ, Dương Hạo chẳng những đã nắm giữ căn bản đối với tình hình Vu Khuých Quốc, mà ngay cả tình hình của các quốc gia thế lực phân bộ quanh nói cũng hiểu rõ đại khái.

    Bất quá trong lúc nói cùng Trương Vũ, Dương Hạo không lộ ra một chút ý có trợ giúp Vu Khuých hay không, đợi đến khi Trương Vũ đem tình huống giới thiệu rõ ràng, Dương Hạo đứng dậy đưa tiễn Trương Vũ, rồi lại trở về phòng chính, Lệnh Hồ Thượng Thiện đã đợi ở đó.

    Dương Hạo hỏi: "Đã sắp xếp sứ giả Vu Khuých cho tốt rồi chứ?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện vội nói: "Vâng, bọn họ đã được an bài ở Hồ Dương Quán, vị Hồ thương nhân Tháp Lợi Bặc cùng Thái Úy quen biết kia đã vào ở Hồ Dương Quán, chiếm phòng xá tốt nhất, hạ quan ra mặt hòa giải, để cho bọn họ dọn ra ba gian phòng hảo hạng, lại dặn dò chủ quán phải hầu hạ cho tốt, tất cả phí tổn đều do phủ Thứ Sử trả tiền, lo xong những chuyện này hạ quan mới trở lại."

    Dương Hạo gật đầu, nói: "Mời Lệnh Hồ đại nhân ngồi, mới vừa rồi ở trước cửa Vương phủ, Lệnh Hồ đại nhân liên tục ngăn cản bản quan cùng mấy vị sứ giả Vu Khuých kia nói chuyện với nhau, chẳng lẻ. . . bên trong có cái duyên cớ gì?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện cười khổ nói: "Hạ quan nơi nào có duyên cớ gì, thực sự là Mã thống lĩnh cố ý dặn dò hạ quan, nói người Vu Khuých tơi để van cầu Tào thị, liền cùng chúng ta không liên quan đến nhau, Thái Úy bận rộn chính vụ, nào có rỗi rãi để ý tới những nhân vật không liên quan này, muốn hạ quan đem bọn họ trục xuất ra khỏi phủ."

    Dương Hạo ngẩn ra, như có điều suy nghĩ nói: "Mã Thán?"

    ***

    Hậu trạch, chỗ ở của Mã Thán cùng Trúc Vận.

    Dương Hạo nhấc chân vào sân, vừa muốn đi về phía cửa, cánh cửa "két" một tiếng mở ra, bên trong lộ ra một tiểu cô nương mặc tiểu y màu xanh, trong tay bưng một chậu gỗ, một chậu nước "ào"tới. . .

    Một tiếng "roạt" dội ra hướng sân, Dương Hạo thân thủ linh hoạt, nhanh chóng tránh ra, giả vờ cả giận nói: "Tiểu Thán, muốn xối cho đại thúc thành ướt sũng sao?"

    "A!

    Đại thúc!"

    Mã Thán lè ra cái lưỡi nhọn, cười hì hì nói: "Ai biết được đại thúc muốn tới, người bước đi giống như mèo vậy, không mang theo một chút thanh âm nào."

    Mã Thán đẩy cửa phòng ra, cười nói: "Đại thúc vào đi."

    Ánh đèn bên trong phòng chiếu đi ra ngoài, cho thân thể của nàng phủ thêm một lớp ánh sáng nhu hòa, tiểu nha đầu dường như mới vừa tắm xong, bộ dáng xinh đẹp, thân thể linh hoạt, nàng không mặc áo ngoài, thân thể còn chưa trưởng thành, nhưng bộ ngực đã thấy được rất tròn đội lên, căng lên tiểu y màu xanh nhạt bằng vải bông của nàng, giống như một đôi ngọc thố khả ái .

    Mã Thán một mực gọi Dương Hạo là đại thúc, tuy nói hôm nay dần dần lớn lên, nhưng ở trong lòng Dương Hạo, nàng bây giờ cùng tiểu nha đầu hoàng mao kia tựa hồ như không có gì khác nhau, cho tới bây giờ cũng không đem nàng thành một nữ nhân mà đối đãi, cho nên mặc dù thấy nàng không mặc áo ngoài, nhưng cũng chưa thấy có cái gì không ổn, liền thản nhiên rảo bước tiến vào phòng.

    Mã Thán bình thường quen đánh võ, tóc dài đơn giản phân ra hai bó rủ ở trên vai, tiểu y màu xanh nhạt, quần lụa lồng đèn, ống quần rộng rãi nới lỏng phất phơ ở bên mắt cá chân, hai chân bó nhỏ trắng như tuyết đi một đôi guốc gỗ, mười ngón chân tựa như tằm nằm bày ra một loại cảm giác long lanh đáng yêu, lông mày như vẽ, mang theo vẻ ửng hồng sau khi tắm, nhìn tới trước mắt thật sự là một tiểu cô nương ngây thơ vô hạn.

    "Làm sao tối nay đại thúc lại rãnh rỗi tới đây vậy?"

    Mã Thán xếp cái chậu gỗ chất tốt lên, lập tức ân cần rót chén trà đưa tới cho hắn, vui mừng hỏi.

    "Tốt!"

    Dương Hạo sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn nói: "Đại thúc là tơi hưng sư vấn tội.

    Ta hỏi ngươi, ta sớm đã phân phó qua trách nhiệm các ty trong nha môn, không được lợi dụng chức quyền nhúng tay hỏi tới chuyện của những người khác, hôm nay có sứ giả Vu Khuých đến thăm, tại sao ngươi nói Lệnh Hồ Biệt Giá đem hắn đuổi ra ngoài?

    Ngươi là người bên cạnh ta, nhất cử nhất động, mỗi tiếng nói mỗi cử động cũng phải càng thêm cẩn thận, nếu không người bên cạnh chẳng phải cho là ý của ta sao?"

    Mã Thán thấy hắn giận thật, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức khẩn trương lên, hai tay buông thỏng, nghiêm chỉnh đứng ở trước mặt hắn, hai mắt ngó mũi chân của mình, lắp bắp nói: "A, ta. . .

    Ta là nghe Trúc Vận tỷ tỷ nói, những người Vu Khuých này đến, đối với đại thúc cũng không có một chút chỗ tốt nào, trái lại muốn cho đại thúc lâm vào chỗ lưỡng nan, không bằng thừa dịp đại thúc không có ở đây, đem bọn họ đuổi đi, cũng có thể bảo vệ thể diện Sa Châu ta thể diện, cho nên mới. . . mới. . ."

    Dương Hạo hừ một tiếng, trầm giọng nói: "Trúc Vận đâu?"

    Mã Thán vội vàng hấp tấp nói: "Mới vừa tắm rửa, đang trang điểm, ta. . .

    Ta đi gọi nàng. . ."

    Mã Thán chạy nhanh như chớp đến bên cạnh cửa, nhấc lên mành, ló đầu đi vào, nhỏ giọng kêu lên: "Trúc Vận tỷ tỷ, mau tới, mau tới. . ."

    Dương Hạo đưa con mắt nhìn lên, quần thụng sa mỏng không thể che hết tư thái xinh đẹp kia của nàng, thân thể hướng vào trong phòng tìm tòi như vậy, eo nhỏ nhắn hơi trầm xuống, phía dưới nổi lên một đường cong, cái mông nhô lên, tinh xảo đẹp đẽ, tuy nói thoạt nhìn tựa hồ một cái bàn tay là có thể phủ kín, nhưng là mơ hồ đã có chút ít mùi vị mượt mà của nữ nhân, trong lòng không khỏi chợt động: "Tiểu nha đầu đã bắt đầu trưởng thành rồi, ta sau này nói với nàng phải chú ý một chút, tiểu hài tử sẽ không để trong lòng, nhưng với một cô nương, lời lẽ nghiêm khắc quở mắng như vậy, khó bảo đảm nàng sẽ không cảm thấy ủy khuất. . ."

    Bên trong phòng, Trúc Vận đã nghe được thanh âm của Mã Thán gọi nàng, nàng vội vã mặc áo ngoài vào, liền lên tiếng đi ra.

    Trúc Vận mặc áo bào màu trắng thêu hạc, mái tóc nhẹ quấn thành một búi tóc, màu da trong trắng lộ hồng, trong kiều có mỵ, thương thế của nàng mới khỏi, anh khí ít đi vài phần, cũng là thêm vài phần mềm mại đáng yêu rã rời ánh đèn dặm , phảng phất một nụ hoa chớm nở, cho người ta một loại cảm giác mỹ lệ rực rỡ.

    Nàng cười nhợt nhạt nói: "Thái Úy đại nhân, chúng ta đều là có lòng tốt, Tiểu Thán làm việc lại càng khắp nơi chỉ biết suy nghĩ vì Thái Úy, cần gì phải thanh nghiêm sắc lệ như vậy, chớ gây sợ hãi cho nàng."

    Dương Hạo trừng mắt nhìn nàng một cái nói: "Tiểu Thán vốn là rất biết nghe lời, chính là theo chân ngươi, học một bụng cơ trí cổ quái.

    Tại sao ngươi chưa được ta cho phép, liền đã tự tiện đuổi sứ giả Vu Khuých đi?"

    Trúc Vận thiện quan sát ngôn sắc nhất, một người là giận thật hay giả giận, sao có thể dấu diếm được ánh mắt của nàng, cho nên Dương Hạo giả vờ giận, nàng căn bản cũng không để ở trong lòng, nàng đi tới bên cạnh Dương Hạo, cười xinh đẹp nói: "Đại lão gia của ta, ngươi cũng đừng có giả bộ nữa có được hay không?

    Chẳng lẽ ngươi thích nhìn thấy mấy người Vu Khuých kia?

    Quan lại Sa Châu còn không biết chuyện phát sinh ở Lân Phủ, nhưng là ta còn không biết sao?

    Đại nhân những ngày qua ở Sa Châu làm việc quên ăn quên ngủ, suốt ngày suốt đêm, làm như vậy là vì cái gì?

    Còn không phải là vì nhanh chóng ổn định Sa Châu, xua binh giải trừ loạn Lân Phủ sao ?"

    Nàng nâng lên chén trà Mã Thán châm cho Dương Hạo, nhẹ nhàng đưa tới trong tay Dương Hạo, dựa vào gần một chút, Dương Hạo ngửi thấy được một cổ hương thơm nhàn nhạt như tảo đậu, làm tâm thần người ta sảng khoái, Trúc Vận mặc áo bào rộng rãi, ống tay áo vừa trợt ra, lộ ra một đoạn cổ tay như tuyết, trên cổ tay lại có một đạo vết thương mới lành, da non mới sinh còn lộ ra màu hồng nhạt, Dương Hạo trong lòng mềm nhũn, liền nhận lấy chén trà, nói: "Các ngươi ngồi đi."

    Mã Thán vâng lời đáp tiếng, nàng vỗ vỗ ngực, vội vàng trượt đến trên một cái ghế, biết điều ngồi xuống.

    Dương Hạo nói: "Nói tiếp."

    "Dạ!"

    Trúc Vận thấy hắn nghe vào trong lòng, cười nhợt nhạt một tiếng, lại nói: "Đại nhân, Vu Khuých cùng chúng ta có quan hệ gì, huống chi hoàng hậu của tiên vương Vu Khuých Lý Thánh Thiên vẫn là người Tào gia, bọn họ hôm nay là bệnh cấp tính chạy chữa loạn, nhưng ngày sau làm sao biết được sẽ không lấy oán trả ân chứ?

    Cho dù chúng ta hiện tại đều thái bình, cũng không cần thiết đi viện trợ cho Vu Khuých.

    Rồi lại nói, căn cơ của đại nhân ở Hạ Châu, tuy nói lấy Hoành Sơn hiểm yếu làm cửa ải ngăn bước chân quân Tống Tây tiến, bọn họ chưa chắc có thể đánh hạ hai châu Ngân Lô, bảo vệ Hạ Châu thì không có việc gì, nhưng mà một khi để cho bọn họ đứng vững ở hai châu Lân Phủ, đem nơi đó làm của riêng, liền ngăn chận đường chúng ta Đông tiến."

    Dương Hạo cũng nhìn nàng một cái, hừ nói: "Đông tiến?

    Ai nói ta muốn Đông tiến?"

    Trúc Vận nhíu lông mày, hướng hắn quyến rũ cười một tiếng, cũng không phản bác.

    Dương Hạo hít một hơi rồi thở dài, đặt chén trà xuống đứng dậy, chậm rãi đi dạo, trầm ngâm nói: "Ngươi cho là, ta hẳn là bỏ mặc đối với khó khăn của Vu Khuých?"

    Trúc Vận nói: "Đó là tự nhiên, chẳng những ta nghĩ như vậy, cho dù Chủng đại nhân, Trương tướng quân ở chỗ này, sợ rằng cũng phải nghĩ như vậy đi.

    Đừng nói chúng ta cùng Vu Khuých không có giao tình, cho dù có giao tình thâm hậu với nhau, hôm nay chúng ta tự lo không xong, sao có thể vì hắn giải vây?"

    Dương Hạo chậm rãi lắc đầu, lẩm bẩm: "Cũng nghĩ như vậy sao. . ."

    Trúc Vận nhìn sắc mặt của hắn, đột nhiên động dung nói: "Chẳng lẽ. . .

    Thái Úy thật sự muốn xuất binh tương trợ Vu Khuých?"

    Dương Hạo hỏi ngược lại: "Nếu như ta quả thực có ý đó thì sao?"

    Trúc Vận kinh ngạc nói: "Như thế là tự mình chuốc lấy cực khổ, tại sao phải thế?

    Thái Úy, hiện tại đại quân triều đình đã tiếp cận, chúng ta là Nê Bồ Tát sang sông, tự thân khó bảo toàn, nào còn có thể bận tâm tới bọn họ?"

    Dương Hạo đột nhiên nói: "Nê Bồ Tát. . .

    Cũng là Bồ Tát, nếu không, sẽ thật sự chỉ là một đống than bùn.

    Trúc Vận, đối với chuyện này, ta đã nghĩ rất lâu, chúng ta bây giờ là rất cực khổ, loạn trong giặc ngoài, nguy cơ trùng trùng, nhưng cho dù chúng ta có khổ nữa, trận chiến này vẫn phải đánh, cần phải đi đánh."

    "Cần phải đánh?"

    "Không sai, cần phải đánh, có bốn nguyên do bên trong: thứ nhất, là lợi ích.

    Tây Nam Vu Khuých chống đỡ Thông Lĩnh cùng Bà La Môn, dài ba nghìn dặm.

    Nam tiếp giáp Thổ Phiên, phía Tây xa hơn hai ngàn dặm , lãnh địa bát ngát, lãnh thổ quốc gia rộng lớn, nếu như cái chỗ này có chiến hỏa liên miên, như vậy cho dù chúng ta thống nhất Hà Tây, cũng không cách nào làm được lời hứa chấn hưng Hà Tây, con đường tơ lụa Trung Tây được khai thông, hành lang Hà Tây của ta chẳng qua là một đoạn phía Đông trong đó thôi. . .

    Trúc Vận phản bác: "Thái Úy, cuộc chiến Vu Khuých cùng Khách Lạp Hãn Quốc vẫn lúc đứt lúc nối chưa từng dừng lại, nhưng thuộc hạ nghe nói, thương nhân Tháp Lợi Bặc của Đại Thực đã mang theo hơn một ngàn nông nô cùng lượng lớn tài vật đã tới Sa Châu, hơn nữa lúc trước hắn đã chở trộm bảo mã Đại Thực tới đây, có thể thấy được, bọn họ cũng không bị chiến hỏa ảnh hưởng . . ."

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Không chỉ như vậy, đó chỉ là một Tháp Lợi Bặc, hắn có huyết thống Vương tộc Đại Thực, tất có liên lạc cùng vua Đại Thực, mà thương nhân bình thường thì không có đặc quyền như vậy, cũng không có bản lĩnh như vậy.

    Trọng chấn Hà Tây, không thể nào chỉ dựa vào một Tháp Lợi Bặc, vả lại. . . , "

    Mắt của hắn khẽ híp mắt lên: "Trúc Vận, nếu như mạch sống kinh tế của ta nằm ở trong tay một người, ngươi nói đó là may mắn, hay là bất hạnh đây?"

    Trúc Vận không nói, Dương Hạo lại nói: "Thứ hai, là an toàn!

    Tống Quốc đánh Lân Phủ ta, tin tức vẫn còn một mực trong sự khống chế của chúng ta, nhưng là theo việc cổ đạo Hà Tây khai thông, là sẽ không che dấu được bao lâu, nhất định sẽ truyền đến nơi đây.

    Nếu như tin tức đó truyền ra, các thế lực khắp nơi mới vừa quy thuận chúng ta có thể ngo ngoe hay không ?

    "

    ***

    Trời đã sáng, gà trống gáy vang.

    Dương Hạo một thân áo xanh tiễn tụ, mới vừa ở trong viện đánh quyền hai lần, trán thấm ra một chút mồ hôi, đang muốn đang luyện kiếm pháp hai lần, Lệnh Hồ Thượng Thiện bỗng nhiên vội vã chạy vào hậu viện, vừa chạy vừa gọi: "Thái Úy, Thái Úy đại nhân, đã xảy ra chuyện, Hồ Dương Quán đã xảy ra chuyện."

    Dương Hạo ngẩn người, thu kiếm hỏi: "Hồ Dương Quán?

    Hồ Dương Quán là cái chỗ nào?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện gấp đến độ dậm chân: "Đuó là chỗ an trí cho ba sứ giả Vu Khuých kia, bọn họ đã xảy ra chuyện.

    Dương Hạo thất thanh nói: "Sứ giả Vu Khuých?

    Bọn họ đã xảy ra chuyện gì?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện gấp đến độ đầu đầy mồ hôi: "Giết, bị người giết, hạ quan vừa muốn tới phủ nha xử lý chính vụ, liền nghe được tin tức kia, một khắc không ngừng lập tức tới tìm Thái Úy, Thái Úy, cái này chính là nguy rồi, bất kể nói thế nào, bọn họ là sứ giả của Vu Khuých Quốc, sứ giả bỉ quốc chết ở Sa Châu, chuyện này. . ."

    Sắc mặt Dương Hạo nghiêm trọng, cắt đứt lời của hắn nói: "Ta từng nhậm chức Hồng Lư Thiếu Khanh, tự nhiên biết đại sứ một nước bỏ mình là có ý nghĩa như thế nào, không nên sợ, là phúc thì không phải là họa, là họa thì không tránh khỏi, chuyện đã xảy ra, nóng ruột có tác dùng gì, chúng ta đi xem một chút."

    Dương Hạo vừa nói vừa sải bước mà đi, Lệnh Hồ Thượng Thiện cầm theo vạt áo, một mực chạy chậm theo ở phía sau, hai người ra khỏi cửa phủ, tung mình lên ngựa dưới sự hộ vệ của các thị vệ vội vàng đi tới Hồ Dương Quán.

    Hồ Dương Quán là một trong những khách điếm lớn nhất Sa Châu, điều kiện cũng tốt nhất, chiếm diện tích cực kỳ rộng lớn, Dương Hạo chạy tới, nha dịch công sai phủ nha Sa Châu đã tiến vào Hồ Dương Quán, khách sạn bên ngoài lại có quân tướng Sa Châu phòng giữ bao bọc vây quanh nơi dó, Dương Hạo vội vàng xuống ngựa, cùng Lệnh Hồ Thượng Thiện đi vào đại môn, chủ quán Hồ Dương Quán sắc mặt như đất chạy tới đón chào, dẫn hai vị đại nhân thẳng tới chỗ ở của ba vị sứ giả Vu Khuých, vừa đi vừa lải nhải biện giải ầm ĩ: "Đại nhân, tiểu lão nhi luôn luôn giữ bổn phận, kinh doanh khách điếm này chưa từng có xảy ra chuyện, sáng sớm hôm nay, tiểu lão nhi đi tiểu đêm thì nghe thấy có người hét thảm một tiếng, tiểu lão nhi vội vàng chạy tới vừa nhìn. . ."

    Hai người Dương Hạo cũng không để ý đến hắn, trầm mặt đi lên, ở trong sân viện, đã sớm có mấy người nha dịch nghênh đón nói: "Thái Úy đại nhân, Biệt Giá đại nhân, cửa sân này vốn là đóng từ bên trong, leo tường vào mới mở ra, tặc nhân là trực tiếp leo tường đi vào. . .

    Dương Hạo gật đầu, chân không ngừng trực tiếp đi vào sân, vừa vào cửa đã giật mình đứng lại, vị tướng quân Vu Khuých kia đứng ở cạnh cửa, đang mặc quần áo ngủ, lông mày giận dữ, trợn mắt, tựa như một con mãnh hổ muốn nhắm người mà cắn xé, nhưng là hắn cũng không thể động đậy nữa rồi, một cây trường mâu xuyên thủng lồng ngực của hắn, ghim chặt hắn tại trên tường.

    Cửa bên cạnh mở rộng ra, Dương Hạo bước nhanh đi vào, chỉ thấy vị văn sĩ Lý Tòng Lâm kia đồng dạng cũng không mặc áo ngoài, tựa hồ hắn mới vừa nghe tiếng rời giường, đi ra gian ngoài muốn xem rõ động tĩnh, liền bất ngờ bị hung thủ xông vào dùng một kiếm đâm xuyên qua cổ.

    Một kiếm này chặt đứt động mạch cần cổ của hắn, máu tươi phun tung toé lên thân, thi thể mềm nhũn tựa vào trên vách, trên mặt của hắn còn mang theo một tia kinh ngạc cùng mờ mịt.

    Ánh mắt Dương Hạo yên lặng nhìn hai người Lý Tòng Lâm đã không còn sinh khí, chính là chết không nhắm mắt, hồi lâu vẫn không chuyển động.

    "Đại nhân, hòa thượng này còn có một hơi thở."

    Nha sai bên trong kêu lớn, Dương Hạo cơ trí, lập tức bắn người lướt vào gian trong, chỉ thấy vị Tuệ Sinh đại sư kia mặc một bộ tăng bào màu xanh nhạt, khẽ nghiêng ở trên giường che lại bộ ngực chảy máu, một đôi mắt vô thần hướng hắn nhìn ra.

    Dương Hạo lập tức xẹt qua, cúi người đỡ hắn dậy, tức giận hỏi: "Đại sư, là người phương nào hành hung?"

    Khóe miệng Tuệ Sinh đại sư lộ ra một nụ cười thản nhiên, hắn khó khăn nói: "Lão nạp. . .

    Có thể chịu đựng được đến khi Thái Úy đại nhân chạy tới, cũng là ngã phật. . . có linh.

    Không biết Thái Úy suy nghĩ một đêm, hôm nay. . . có. . . quyết định xuất binh, giải quyết khó khăn cho hàng vạn hàng nghìn. . .

    Chúng sanh Vu Khuých hay không ?"

    Dương Hạo vội la lên: "Đại sư, rốt cuộc là người phương nào hành hung?"

    Tuệ Sinh nói: "Ba người...Lão nạp. . . lần này, đã ôm lòng chịu chết , . . .

    Đã thấy Thái Úy, chết có ý nghĩa rồi.

    Lão nạp. . .

    Thân là sứ giả Vu Khuých. . .chỉ muốn biết. . .

    Thái Úy có thể nói. . .

    đi?"

    Dương Hạo nặng nề nắm tay một cái, trầm giọng nói: "Bản Thái Úy tâm ý đã quyết, tất xuất binh cứu viện Vu Khuých!"

    Trong mắt Tuệ Sinh hòa thượng lộ ra vẻ vui mừng, hắn run rẩy thu về hai tay nhuốm máu, bảo tướng trang nghiêm, bộ dạng trang trọng: "Thái Úy. . .

    Từ bi trong lòng, tìm theo tiếng cứu khổ cho chúng sanh Vu Khuých, có ý nguyện vĩ đại lần này, chính là tâm Phật, lòng mang tâm Phật, tức là Phật sống đạp đất, tâm nguyện của lão nạp đã hoàn thành, có thể đi. . ."

    "Đại sư!"

    Dương Hạo gọi một tiếng, lại thấy khóe môi Tuệ Sinh mỉm cười, ý thái an tường, không ngờ đã tọa hóa Bồ Đề.

    Dương Hạo từ từ đứng lên, lặng yên lui lại hai bước, hướng vị cao tăng Phật Môn chỉ có duyên gặp mặt một lần, nhưng lại làm kẻ khác nghiêm nghị kính nể này đưa hai tay hợp thành chữ thập, trịnh trọng làm một lễ, lại trầm lặng một khắc, quay người đi ra ngoài.

    Lệnh Hồ Thượng Thiện kinh nghi đưa mắt nhìn bóng lưng của hắn, cũng vội vã hướng Tuệ Sinh đại sư đưa tay hợp thành chữ thập thi lễ, theo sát Dương Hạo đi ra ngoài.

    Dương Hạo một đường đi ra khỏi Hồ Dương quán, tung mình nhảy lên chiến mã, kéo dây cương, rồi mới hướng Lệnh Hồ Thượng Thiện nói: "Tang sự của sứ giả Vu Khuých Quốc, liền nhờ cậy Lệnh Hồ đại nhân, xử lý cho tốt, chuẩn bị đưa thi hài về Vu Khuých Quốc."

    "Vâng, hạ quan sẽ xử trí thích đáng, Thái Úy cứ yên tâm, hạ quan cung kính tiễn Thái Úy."

    Lệnh Hồ Thượng Thiện vái chào, khi ngẩng đầu lên thì Dương Hạo đã dẫn thị vệ nghênh ngang rời đi.

    Dương Hạo cầm cương ngựa, quẹo vào phố dài, lúc này mới dừng lại ngựa đang chạy nhanh, nhẹ nhàng mở ra bàn tay của hắn, ở trong lòng bàn tay của hắn, có một chiếc nhẫn bị máu tươi nhuộm dần, mặt nhẫn rất rộng, chế bằng vàng ròng, rất nặng, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng nhón lên, có thể thấy được trên mặt có một chút chữ châm bàng thật nhỏ, chợt nhìn, tựa như một chuỗi hoa văn.

    Dương Hạo cẩn thận suy nghĩ, trong mắt dần dần nổi lên một loại quang mang sắc bén như kim châm, cười lạnh nói: "Lại có thể là hắn. . .

    Cũng chỉ có thể là hắn, thế nhưng ta không nghĩ tới.

    Ám sát sứ giả Vu Khuých , hừ!

    Ám sát Vu Khuých sứ giả làm gì. . .

    Ngươi nghĩ làm Tư Mã Ban Siêu sao?

    Đáng tiếc, Dương Hạo ta cũng không phải là Trịnh Thiện Vương!"

    Chương 31:Mưa gió Nổi Lên

    Trở lại thư phòng, Dương Hạo lấy ra chiếc nhẫn vàng mặt rộng kia ra, cẩn thận lau đi vết máu trên nhẫn.

    Chiếc nhẫn này là Tuệ Sinh đại sư nhét vào trong tay của hắn trước khi tọa hóa, một loại nhẫn làm thủ công, nhưng là nhẫn vàng to lớn tinh khiết, mang theo trên tay sẽ lộ ra vẻ đại khí, chính diện chiếc nhẫn không có khảm gì nhưng mặt bên cùng phía sau lại khắc một loại văn tự nhỏ như kim châm.

    Hắn không hiểu loại văn tự này, nhưng là lúc hắn ở kiếp trước, thường thấy có văn tự giống như thế ở trên tấm biển ở trong một tiệm cơm.

    Hắn cũng đã thấy loại nhẫn này ở trên người Tháp Lợi Bặc cùng tùy tùng của hắn.

    Hắn biết thứ điêu khắc phía trên kia chính là kinh văn hoặc thánh huấn.

    Về địa điểm, lai lịch xuất thân của Tháp Lợi Bặc, hơn nữa thêm cái giới chỉ này, liên lạc giữa ba cái, hung thủ là người nào đã được miêu tả sinh động.

    Dương Hạo thở ra một hơi thật dài, hắn vạn lần không ngờ, một thương nhân lại thành kính đối với tín ngưỡng đến như thế, hắn lại không sợ chọc giận mình, cực kỳ mạo hiểm động thủ giết người, tín ngưỡng lực thật sự là đáng sợ.

    Có lẽ, Tháp Lợi Bặc là ỷ vào quan hệ mật thiết giữa mình với hắn, cho là Dương Hạo hắn sẽ không đến nỗi vì mấy người ngoài không có liên hệ nhau mà cùng hắn quyết liệt, nên mới không kiêng nể gì như thế đi?

    Tuệ Sinh đại sư khi vào ở Hồ Dương Quán, đã tận mắt nhìn thấy Lệnh Hồ Thượng Thiện cùng Tháp Lợi Bặc tiến hành giao thiệp, Lệnh Hồ Thượng Thiện rất khách khí xin Tháp Lợi Bặc nhường một phòng hảo hạng cho bọn hắn ở lại, tự nhiên hiểu được quan hệ mật thiết giữa song phương bọn họ, Tuệ Sinh đại sư đến chết cũng không nói ra hung thủ là người nào trước mặt mọi người, mà chẳng qua là đem vạt chứng hắn có được lặng lẽ nhét vào trong tay mình, chỉ sợ cũng có loại này kiêng kỵ, hắn sợ phức tạp, gia tăng biến số khi Dương Hạo xuất binh đi viện trợ.

    Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa bỗng vang lên một hồi tiếng bước chân, Dương Hạo thu lại chiếc nhẫn, nhẹ nhàng ngẩng đầu.

    Tiếng bước chân dừng lại ở cửa, thị vệ cao giọng bẩm báo: "Sa Châu Biệt Giá Lệnh Hồ đại nhân đến."

    "Cho mời vào."

    Lệnh Hồ Thượng Thiện cất bước đi vào, hướng Dương Hạo thi lễ: "Thái Úy, thuộc hạ đã xử trí thỏa đáng, ba vị sứ giả Vu Khuých đều đã nhập quan(vào quan tài), bên trong có hương liệu lưu giữ thi thể, hiện đang để trong chùa."

    Dương Hạo gật đầu, nghiêm nghị nói: "Ta bảo ngươi điều quân tướng phòng giữ bao vây Hồ Dương Quán, tra án tìm hung thủ, trước khi chưa rõ chân tướng, không được để một người nào ra vào, đã làm thỏa đáng rồi chứ?"

    Lệnh Hồ Thượng Thiện nói: "Vâng, tuân theo Thái Úy phân phó, Hồ Dương Quán đã bị vây đến nước chảy không lọt, một ngày vụ án này chưa có kết quả, không cho một người nào chạy. . ."

    Dương Hạo lạnh lùng cười một tiếng, nói: "Rất tốt!

    Bản thân ta muốn xem hắn còn có thể giữ được bình thản nữa hay không. . ."

    Một đội thị vệ, mỗi người cưỡi đại mã cao lớn, lưng mang đao, vai khoác cung, khoác áo choàng màu đỏ tươi, từ xa xa chạy tới giống như một mảnh mây đỏ, cả trong ngoài Đôn Hoàng, vừa phong cách vừa đốt tiền như vậy, trừ đầu lĩnh mã tặc Ngải Nghĩa Hải thì không có người thứ hai.

    Ngải Nghĩa Hải dẫn một đội khinh kị binh vội vã vào thành, cả chốc lát cũng không ngừng, chạy thẳng tới Vương Phủ.

    Ngải Nghĩa Hải vốn là đang đốc quân xây công sự, tu sửa thành lũy, sau nhận được tướng lệnh của Dương Hạo, lập tức ngựa không ngừng vó câu chạy về Đôn Hoàng, đến phía trước Vương Phủ, hắn tung mình xuống ngựa, đem áo khoác vén lên, hấp tấp chạy thẳng tới phòng chính, vừa vào đã hỏi Dương Hạo: "Đại soái, vội vàng điều mạt tướng trở lại, chẳng lẽ là có trận chiến muốn đánh sao?"

    Dương Hạo cười nói: "Tính tình của ngươi này vẫn là nóng như lửa, đến đây, trước tiên ngồi xuống, việc phòng ngự Ngọc Môn Quan thế nào rồi?"

    Ngải Nghĩa Hải lau mồ hôi, đặt Đại Mã Kim Đao lên trên ghế ngồi xuống, nhếch miệng cười nói: "Ngọc Môn Quan có rất nhiều chỗ mục nát đổ sụp, Phong Oa cổ thành đã lâu không tu sửa, trước mắt đang tiến hành tu sửa gia cố, thật sự không có gì hay để nói.

    Đại soái à, ngươi muốn lão Ngải xung phong hãm trận thì nói đi, loại cuộc sống an nhàn này thật sự rất nhàm chán.

    Nhắc tới tu sửa công sự, gia cố phòng thủ thành, vẫn là lão Kha kia làm được lành nghề, không bằng Thái Úy đem hắn điều tới đấy đi, nếu là nơi nào có trận chiến muốn đánh, đại soái ngài đem ta phái đi qua đó mới thống khoái."

    Dương Hạo ha ha cười nói: "Rất tốt, bổn soái hôm nay, đang có một cuộc ác trận chiến muốn ngươi đi đánh!"

    Ngải Nghĩa Hải vọt một cái nhảy dựng lên, hưng phấn mà nói: "Thật không?

    Quả nhiên là thật?

    Ha ha ha ha, cuối cùng không cần đợi ở Ngọc Môn Quan uống gió Tây Bắc nữa rồi, Thái Úy thật là tri âm của lão Ngải, ha ha ha, đại soái, chúng ta muốn đánh người nào?

    Muốn đánh chỗ?

    Xin đại soái chỉ thị, lão Ngải lập tức đi ngay."

    Dương Hạo cười nói: "Không nên gấp, uống chén trà trước đi, lấy hơi rồi hãy nói."

    Ngải Nghĩa Hải cầm chén trà lền rầm rập một ngụm uống cạn, thở hổn hển phì phì ra hai hơi thở mạnh, khẩn cấp nói: "Đại soái hiện tại có thể nói rồi?"

    Dương Hạo dở khóc dở cười nói: "Gấp cái gì, chờ Mộc Dịch cùng Lí Hoa Đình đến, bổn soái sẽ giải thích cặn kẽ."

    Thời gian khoảng một nén hương sau, Mộc Ân cùng Lí Hoa Đình cũng từng người chạy tới, lúc này Dương Hạo mới lộ ra sắc mặt nghiêm túc, đem chuyện phát sinh trước sau về sứ giả Vu Khuých tới Sa Châu cầu viện, cùng với các lý do xuất binh hôm qua mình phân tích với Trúc Vận nói một lần, Mộc Ân cùng Lí Hoa Đình để tâm lắng nghe, Ngải Nghĩa Hải lại là nhìn chung quanh, căn bản không để vào trong lòng, loại chuyện lục đục với nhau này muốn cho hắn suy nghĩ nhiều một chút cũng cảm thấy nhức đầu, hắn chỉ hiểu đánh trận, một lòng muốn sớm đứng lên, ngồi ở đó xoa tay hăm he chỉ chờ Dương Hạo hạ lệnh xuất binh.

    Tính tình Mộc Ân cùng Lí Hoa Đình so với hắn thì trầm ổn hơn, Dương Hạo dứt lời, Lí Hoa Đình nhíu mày trầm tư một hồi lâu, không nhịn được nói: "Đại soái, hôm nay chư châu Lãnh Cam Túc Sa Qua mới vừa quy thuận, lực khống chế của chúng ta đối với quân đội kia còn có hạn, nếu như lúc này đem bọn họ điều tới Đông tuyến, để cho bọn họ đối mặt với quân đội triều đình, khó bảo toàn sẽ không có người phản đối khí xuất trận.

    Nếu như đặt bọn họ ở lại Hà Tây thì cũng không ổn.

    Nếu như các thế lực phản đối còn sót lại ở các châu nhân cơ hội triều đình tấn công Lân Phủ ta mê hoăc lòng quân, quạt gió thổi lửa, rất khó nói sẽ không có người bất ngờ làm phản.

    Muốn khắc chế bọn họ, trước khi chúng ta Đông Hành phải để lại lượng lớn quân đội.

    Hiện tại đem bọn họ điều tới Vu Khuých, thứ nhất có thể giương uy quân ta tại Tây Vực, thứ hai cũng là rút củi dưới đáy nồi, mượn binh sĩ Lạp Hãn kiềm chế họ, đám người lòng dạ khó lường ở các châu Hà Tây liền không quậy lên nổi sóng gió gì, cái này thật sự là diệu kế. . ."

    Dương Hạo cười nói: "Ngươi là một viên võ tướng, nói chuyện thoải mái chút ít đi, chớ vòng tới vòng lui, cuối cùng muốn nói cái gì thì cứ mở miệng. . ."

    Lí Hoa Đình lúng túng, ngượng ngùng cười một tiếng, rồi mới lên tiếng: "Thuộc hạ lo lắng chính là, tình hình cụ thể hôm nay Khách Lạp Hãn Quốc cùng Vu Khuých giao chiến là như thế nào, xuất binh bao nhiêu?

    Người nào dẫn quân?

    Chiến lực như thế nào?

    Binh lực được an bài như thế nào?

    Chúng ta tất cả đều không biết.

    Mà tình hình trước mắt của Vu Khuých chúng ta cũng đều không biết, lao sư viễn chinh, cung cấp lương thảo có thể gánh chịu nổi hay không?

    Từ đây đi tới Vu Khuých, cát vàng ngàn dặm, đường xá khó đi, có thể bảo đảm chuyển vận hay không?

    Đây đều là vấn đề.

    Vạn nhất nếm mùi thất bại, chính là làm suy yếu uy tín của Đại soái, các nước Tây Vực mới vừa nổi lên kính sợ đối với Thái Úy cũng khó tránh khỏi sinh ra ý lạnh nhạt."

    Dương Hạo nói: "Điểm này, ta tự nhiên cũng đã nghĩ tới, hai phe Khách Lạp Hãn cùng Vu Khuých chiến tranh đã hơn mười năm rồi, binh lực của Khách Lạp Hãn Quốc có bao nhiêu, chiến lực như thế nào, tướng lãnh nổi danh,quan viên Sa Châu cũng không phải là không biết gì, về phần binh lực an bài cụ thể, tình hình chiến đấu hôm nay, ha hả, cho dù sứ giả Vu Khuých đem những thứ này nói ra hết thì cũng có hữu dụng gì?

    Tình thế chiến trường thay đổi trong nháy mắt, khi bọn họ chạy tới Sa Châu ta, tình hình Vu Khuých Quốc đã sớm long trời lỡ đất, cùng điều bọn họ biết hoàn toàn bất đồng, chờ khi nhân mã của chúng ta chạy tới, hết thảy những điều kia đã sớm thay đổi hoàn toàn.

    Nếu như chúng ta tính toán trước, trước khi xuất binh cứ dựa theo sự hiểu biết tình hình đó mà định ra chiến lược, vẽ ra trận đồ, đánh giặc y nguyên như thế, vậy không phải lý luận suông rồi sao?

    Câu nệ không thay đổi, sao còn có phần thắng?"

    Mộc Ân đồng ý nói: "Đại soái nói đúng, chúng ta chỉ cần tính ra binh lực đại khái của bọn họ, hiểu rõ tình hình căn bản là đủ rồi.

    Điều thuộc hạ lo lắng chính là, hoàng hậu của quốc vương Vu Khuých Quốc Lý Thánh Thiên là con gái Tào gia, hôm nay ba vị sứ giả Vu Khuých Quốc lại vừa bỏ mạng ở Sa Châu, triều đình Vu Khuých đối với đủ loại những thứ này, trong lòng há có thể không có khúc mắc sao?

    Chúng ta tùy tiện xuất binh, mặt nóng dán lên cái mông lạnh, nếu như Vu Khuých lại có địch ý đối với chúng ta . . ."

    Dương Hạo bật cười nói: "Có thể sao?

    Lúc Vu Khuých gặp nguy cơ, đại quân ở xa tới tương trợ , chẳng lẽ quốc vương Vu Khuých điên rồi?

    Sẽ chọn cự tuyệt viện binh để mất nước?"

    "Cái này. . ."

    :

    Dương Hạo lại nói: "Bổn soái đã từ Trương Thứ Sử hiểu rõ được tình hình Vu Khuých Quốc, quốc chủ Vu Khuých Quốc Lý Thánh Thiên đã qua đời hơn mười năm rồi, con trai Lý Tòng Đức năm ngoái cũng vừa mới băng hà, hôm nay là cháu trưởng Úy Trì Đạt Ma của Lý Thánh Thiên tại vị.

    Vua mới lên ngôi, thực lực quốc gia không yên, lúc này mới liên tiếp bại trận, phải hướng Sa Châu vội vàng cầu viện.

    Giang sơn, cơ nghiệp, cùng một chút ân oán cá nhân của Hoàng Thái Hậu kia bên nào nặng bên nào nhẹ, ta nghĩ Úy Trì Đạt Ma này vẫn là hiểu được rĩ ràng.

    Huống chi, hôm nay nắm giữ quyền to Vu Khuých là Tể tướng của Lý Tòng Đức, nguyên lão trọng thần hai đời phụ tử Úy Trì Đạt Ma là Trương Kim Sơn, Trương Kim Sơn này nói lên lại là hậu nhân của Sa Châu Trương gia, năm xưa Lý Thánh Thiên cùng Quy Nghĩa Quân Sa Châu Trương thị kết nhân duyên lẫn nhau, gả con gái cưới con dâu, Trương gia có một vãn bối làm phò mã Vu Khuých, lúc đó ở lại Vu Khuých, Trương Kim Sơn chính là hậu nhân của hắn, bàn về bối phận, Thứ Sử Sa Châu Trương Vũ Trương đại nhân là tộc thúc của hắn, ngươi nói hắn có biết nên là lập trường gì hay không?"

    Nói đến đây, Dương Hạo nhẹ nhàng cười khẽ: "Ngày xưa Vu Khuých Vương cùng Trương thị kết giao sâu, cũng là quan hệ thông gia.

    Sau khi Tào thị thay thế Trương thị trở thành thủ lĩnh Quy Nghĩa Quân, Vu Khuých Vương đã làm thế nào?

    Cùng Tào thị kết thân, hắn có từng bởi vì Tào thị thay thế Trương thị mà nổi lên địch ý đối với Tào thị hay không ?

    Cho nên, chuyện này không cần lo lắng.

    Về chuyện sứ giả Vu Khuých Quốc bị đâm, nếu là bọn họ bị ta giết chết, đó là hướng về Vu Khuých Quốc công khai tuyên chiến, nhưng Dương Hạo ta lại phái viện quân tới giải vây cho Vu Khuých, Vu Khuých Vương cũng không phải là ngu ngốc, tốt xấu còn không phân rõ được sao?"

    Nói đến đây, thân sắc Dương Hạo nghiêm túc lên: "Điều chúng ta thực sự cần phải suy nghĩ, thật ra thì chỉ có một, đó chính là đại chiến viễn chinh như thế nào."

    Dương Hạo lui lại thân thể, kéo ra màn che bên tường, trên tường treo một bức bản đồ Tây Vực hết sức đơn sơ.

    Dương Hạo đến lúc này do thời gian ngắn ngủi, giải thích đối với tình hình ngoài Ngọc Môn Quan có hạn, còn chưa làm ra được bản đồ sa bàn làm cho người ta vừa xem liền hiểu ngay.

    "Ba vị tướng quân, các ngươi nhìn xem, trước tiên là nói về hành quân cùng hậu cần.

    Nếu như chúng ta muốn đi viện trợ cho Vu Khuých, chỉ có hai con đường có thể đi, một cái đi ra Dương Quan, dọc theo A Nhĩ Kim Sơn Mạch chạy thẳng tới thành Ước Xương của Vu Khuých Quốc, con đường này thẳng tắp, đường xá gần đây, bất quá dọc đường không phải là núi thì là sa mạc, về mặt tiếp tế có rất nhiều vấn đề.

    Con đường thứ hai chính là ra phía Tây Ngọc Môn Quan, trước tiên tới Để La Bô Chu, mượn đường Cao Xương Quốc, dọc theo sông Nhược Nhĩ đi thẳng tới thành Ước Xương.

    Con đường này đi xa hơn một chút, bất quá nếu thật sự muốn đi, trái lại dễ đi hơn so với con đường thứ nhất, sau khi tới Để La Bố Chu, vấn đề tiếp tế cũng có thể được giải quyết."

    Ngải Nghĩa Hải nhảy bật lên nói: "Tốt, vậy chúng ta đi con đường thứ hai, ra phía Tây Ngọc Môn Quan đi, quân đội của ta đang ở Ngọc Môn Quan, đại soái hạ lệnh đi, mạt tướng lập tức xuất binh."

    Dương Hạo nhìn chằm chằm hắn, nói: "Ngươi sẽ bổ sung lương thảo như thế nào?"

    Ngải Nghĩa Hải hợp tình hợp lý nói: "Cướp đoạt con mẹ nó đi!

    Chuyện này lão Ngải thường làm, đại soái yên tâm, những tên lính kia vô cùng láu cá, gào thét mà đến, gào thét đi, qua như gió, hành tung khó lường, người Cao Xương Quốc nằm mơ cũng không ngăn được đường đi của chúng ta. . ."

    Dương Hạo tức giận hừ một tiếng nói: "Ngươi cho rằng lần này đi cứu viện Vu Khuých, chỉ có năm ngàn du kỵ binh của ngươi sao?"

    Mộc Ân nhíu mày nói: "Mạt tướng nghe nói người Cao Xương cùng người Lạp Hãn đều là Hồi Hột nhất tộc, mượn đường Cao Xương, có thể được sao?"

    Dương Hạo nói: "Vốn cùng một tộc, nhưng cũng là quốc gia khác nhau.

    Cao Xương sùng Phật, mà Khách Lạp Hãn Quốc lại sùng bái Nhật Nguyệt Thần, bọn họ vì phổ biến giáo nghĩa, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, làm việc hết sức bá đạo.

    Hôm nay bọn họ xuất binh tấn công Vu Khuých, cố nhiên là vì khuếch trương quốc thổ, nguyên nhân tín ngưỡng cũng là thứ nhất, Cao Xương há có thể không sinh ra kiêng kỵ sao?

    Còn nữa, Cao Xương Quốc là một tiểu quốc bị Vu Khuých, Sa Châu, Lạp Hãn thành hình chữ phẩm bao vây vào giữa, nước tiểu thế yếu, cho nên luôn luôn an phận thủ mình, không dám ngông cuồng sinh sự, đối với Vu Khuých, Quy Nghĩa Quân cùng Lạp Hãn, Cao Xương luôn luôn lấy cống nộp là chính, mỗi khi Trung Nguyên lập một triều mới, tất cả bọn họ đều nghĩ hết biện pháp sau sứ tiến cống, cho nên bọn họ sẽ không chủ động phát sinh tranh đấu đối với chúng ta.

    Dĩ nhiên, nếu như là ở dưới sự áp bức của Khách Lạp Hãn Quốc, Cao Xương Quốc cũng chưa chắc sẽ không nổi lên ác ý đối với chúng ta.

    Nếu chúng ta chọn tuyến đường đi A Nhĩ Kim Sơn, lặng lẽ chạy tới Ước Xương, chính là tráng kỳ thành tâm, mượn đường Cao Xương, ngược lại có thể khoe ra quân uy của ta, xua tan vọng tưởng của bọn họ, hắc!

    Các nước Tây Vực, có ai không phải là bắt nạt kẻ yếu chứ!

    Một khi ta mượn đường bọn họ, vậy thì ta nhích tới gần một bước đi về phía họ, đơn giản mà nói, bọ họ cũng sẽ không nghiêng về hướng Lạp Hãn Quốc nữa, đồng thời, ta tính toán phái một đoàn thương nhân buôn bán cùng viện quân cùng nhau đi tới, cây gậy cùng củ cà rốt(cái này là chính sách của Bush đó^^), ha hả, cũng chính là ý tứ vừa đấm vừa xoa . . ."

    Dương Hạo trước đó đã làm đủ việc lớn, chậm rãi nói đến dự tính trong lòng: "Cao Xương lấy chăn nuôi mà sống, Cao Xương Vương, hoàng hậu, thái tử đều có lãnh địa cùng bãi chăn ngựa riêng, ở chỗ bọn hắn, ngựa tốt trị giá bảy trượng lụa một con(bảy mét lụa), ngựa kém chỉ cung cấp thịt để ăn, mỗi con chỉ trị giá một trượng lụa, quý tộc ăn thịt ngựa, bình dân ăn một số thức ăn như thịt dê cùng vịt hoang, nhạn.., bởi vì các quốc gia chung quanh đều có bãi nuôi ngựa của mình, ngựa của bọn họ tiêu thụ ít, cho nên cuộc sống cực kỳ nghèo khổ.

    Bản soái thông qua một tiểu lâu, từ đó lấy giá rẻ mua vào lượng lớn tơ lụa, vốn là muốn sung làm quân dụng, lần này vừa đúng lúc dùng tới, ta có thể sai một sứ đoàn, mang đeo tơ lụa, đồ sứ, lá trà, muối ăn mà Cao Xương Quốc thiếu, đi tới trước mua bán, đổi lấy ngựa, vải vóc, ngọc khí, hổ phách, Thất Đao, Trấn Thiết Kiếm dược liệu.. của bọn họ, một mặt lấy quân uy chấn nhiếp bọn họ, một mặt lấy buôn bán ngon ngọt ràng buộc bọn họ, Cao Xương sẽ có thể trở thành trụ sở tiếp liệu hậu cần cho quân viễn chinh của ta.

    Sau khi đến Vu Khuých, quân nhu tự nhiên phải để Vu Khuých Quốc tới gánh chịu, điểm này cũng đừng lo.

    Về phần tác chiến như thế nào . . .

    Dương Hạo chuyển tới hướng ba người, khẽ mỉm cười: "Quân Khách Lạp Hãn từ Tây mà đến, thành Ước Xương lại là thành thị gần phía Đông nhất của Vu Khuých Quốc, người Khách Lạp Hãn là không thể nào đánh tới Ước Xương, nếu như bọn họ đã đánh tới Ước Xương, vậy Vu Khuých cũng đã là mất nước, chúng ta trực tiếp đi trở về phủ.

    Cho nên, chỗ quân viễn chinh sau khi tiến vào Vu Khuých đặt chân lên đầu tiên, sẽ không có hung hiểm, kế tiếp, chính là bắt liên lạc cùng người Vu Khuých Quốc, cùng chung tác chiến, nghênh chiến giết quân Khách Lạp Hãn."

    Mộc Ân nghe đến đó, mới vừa khẽ gật đầu, tiến lên trước một bước, phấn chấn chờ lệnh nói: "Mạt tướng đã hiểu, mạt tướng nguyện lĩnh quân tới cứu viện Vu Khých. . ."

    Ngải Nghĩa Hải kêu lên quái dị: "Mộc tướng quân, ngươi không thể đoạt a, lần phái đi này đại soái đã cho phép ta đi."

    "Nga?"

    Mộc Ân cùng Lí Hoa Đình nhìn Ngải Nghĩa Hải một chút, lại nhìn hướng Dương Hạo, vẻ mặt đều có chút kỳ dị, Ngải Nghĩa Hải thiện đánh mãnh liệt, trên chiến trận đánh ác liệt, ở trên chiến trường là một nhân vật hết sức khó dây dưa, bọn họ tự nhiên đều biết cái này, nhưng là tên Ngải Nghĩa Hải này tính tình táo bạo, tác phong cuồng dã, từ trước đến giờ có trước không sau, để cho hắn một mình dẫn quân xa ngàn dặm , ai có thể yên tâm được chứ?

    Hai người không quá tin tưởng Dương Hạo cắt cử Ngải Nghĩa Hải làm chủ soái tam quân cứu viện Vu Khuých Quốc, cũng đều hướng hắn trông lại, Dương Hạo cười nói: "Lần này đi Cao Xương, Vu Khuých, tự nhiên cần một vị sứ giả, vị sứ giả này, tùy Trương gia đưa ra.

    Về phần chủ tướng cầm binh, không sai, bản soái đúng là hướng vào Ngải tướng quân."

    Lí Hoa Đình là hàng tướng, tư lịch mỏng, không tiện tỏ thái độ gì, nhưng Mộc Ân lại đoạt trước một bước, nói: "Đại soái, Ngải tướng quân. . ."

    Dương Hạo xua tay nói: "Một mình chiến đấu nơi xa, tình cảnh hiểm ác, đối thủ lại là người Khác Lạp Hãn dũng mãnh thiện chiến, tình hình như thế, Ngải tướng quân chính là sự lựa chọn tốt nhất, đại quân ta đi lần này, nếu có thể trở thành khắc tinh của Khách Lạp Hãn, uy chấn Tây Vực, viên đại tướng này, không thể không là Ngải tướng quân."

    Ngải Nghĩa Hải vừa nghe rất là đắc ý, nhìn hai đồng đội một cái, trên mặt tràn đầy vẻ mặt đắc chí.

    Dương Hạo khích lệ xong, rồi lại nghiêm mặt, nói với hắn: "Ngải tướng quân, lần này viễn chinh Vu Khuých, ta chính là đem tinh binh Lương Châu, Túc Châu, Qua Sa giao cho ngươi, tha hương nước khác, đất người khác biệt, đánh thắng trận không dễ dàng, làm như thế nào để bảo toàn cho toàn bộ tướng sĩ chúng ta, lại càng không dễ, ngươi không nên nghĩ tới đánh giặc có thể lập chiến công, cần phải cẩn thận suy nghĩ như thế nào đánh được một trận thắng lớn, có thể đem chi quân đội này của chúng ta hoàn hoàn chỉnh chỉnh mang về, bản soái đem trách nhiệm nặng nề này giao cho ngươi, đem những tinh binh này giao cho ngươi, ngươi chớ làm cho bản soái thất vọng."

    Ngải Nghĩa Hải liền ôm quyền, lớn tiếng đáp: "Đại soái yên tâm, Ngải Nghĩa Hải tuyệt sẽ không để cho đại soái thất vọng."

    Mộc Ân mờ mịt nói: "Đại soái, ngải tướng quân thu Vu Khuých, kia mạt tướng làm cái gì?"

    Dương Hạo nói: "Ngươi, vì bản soái bảo vệ cho Dương Quan cùng Ngọc Môn Quan!

    Ngải tướng quân vừa lên đường, bản soái phải điều quân trở về Cam Châu.

    Nếu như Ngải tướng quân thảm bại ở Vu Khuých, mất mạng nơi đất khách, nói không chừng chiến hỏa sẽ trực tiếp thiêu tới Ngọc Môn Quan, khi đó phải bảo vệ cho hai quan, không để ngoại địch xâm lấn một bước, không được để nội bộ mâu thuẫn, trọng trách nặng nề, toàn bộ muốn trông vào ngươi."

    Ngải Nghĩa Hải vừa nghe thì cực kỳ không cam lòng, vừa định cãi vã mấy câu, nhưng là lời nói mới đến khóe miệng, trong lòng bỗng nhiên lật lại.

    Hắn cẩn thận thử nghĩ lời Dương Hạo nói..., vẻ xấc láo nóng nảy điên cuồng trên mặt dần dần thu lại, đổi lại là một bộ mặt cẩn thận ngưng trọng, trầm giọng nói: "Đại soái, Ngải Nghĩa Hải đi lần này, chắc chắn sẽ cẩn thận, không làm nhục sứ mạng!"

    Dương Hạo nở nụ cười hớn hở, nói: "Như vậy là tốt nhất, nếu bản soái không tin ngươi, cũng sẽ không đem cái trách nhiệm nặng nề này giao cho ngươi.

    Các ngươi hiện tại hãy đi chuẩn bị đi, ba ngày sau, Ngải tướng quân viễn chinh Vu Khuých, Lý tướng quân theo bản soái trở về Hạ Châu, xem tình hình tác chiến hai tuyến một chút, so sánh một lần, xem ai có thể đánh một trận thắng thật lớn!"

    Trong vương cung của Đại Hãn ở Cam Châu, song phương cãi nhau đã đến mức gay cấn.

    Vương tử A Lý cùng vương phi A Cổ Lệ công kích lẫn nhau, bài xích lẫn nhau, đã hoàn toàn không để ý đến thân phận mẫu phi cùng vương tử.

    Mà các đại bộ lạc Bộc Cố Đục thị, Bạt Dã Cổ thị, Đồng La Tư Kết thị, Động La Cát thị cũng khẽ gia nhập chiến đoàn, ủng hộ một phe riêng của mình, đối chọi gay gắt, không chút nào yếu thế.

    Vương phi A Cổ Lệ kích động đến khuôn mặt đỏ ửng, lớn tiếng nói: "Đại Hãn, sự thật chứng minh, suy đoán từ đầu của A Lý đã hoàn toàn sai lầm.

    Quân Hạ Châu phô trương thanh thế, vốn đã không thể đánh lâu, nếu như chúng ta vẫn thủ vững thành trì, quân Hạ Châu đã sớm tuyệt vọngui bước rồi, nhưng vương tử A Lý lại nói như thế nào?

    Hắn một mực khuyến khích Đại Hãn bỏ thành trốn vào đại mạc, năm lần bảy lượt thúc dục các bộ lạc ta mạnh mẽ phá vòng vây, nếu như không phải là hắn khư khư cố chấp thì các bộ lạc Cổ Cố Hồn, Động La Cát làm sao lại tổn thất thảm trọng như thế chứ?"

    Vương phi A Cổ Lệ vừa nói lời này, các tộc trưởng cùng đám đầu lĩnh bộ lạc Cổ Cố Hồn, Động La Cát nhất thời đều liên tục phụ họa, thủ lĩnh Tô Nhĩ Mạn của Cổ Cố Hồn lại càng là nước mắt tuôn đầy mặt, hai đứa con trai hắn đều chết thảm ở trong lúc mạnh mẽ phá vòng vây dưới trận Mạch Đao của quân Hạ Châu, người ngựa đều tan nát, hình dáng kia thê thảm đến mức không nỡ nhìn.

    Nam nhi dại mạc bọc thây trong da ngựa là chuyện tầm thường, nhưng sự hy sinh này vốn là có thể tránh khỏi a, già đưa tang con, có thể nào không nhỏ ra giọt nước mắt đau lòng sao.

    Dạ Lạc Hột Đại Hãn khoanh chân ngồi ở trên vương tọa da gấu trắng, hai mắt tựa như khép mà không phải là khép, trước sau không nói một lời.

    Dạ Lạc Hột chiếm cứ Cam Châu những năm gần đây, đã dần dần hơi đón nhận một chút tập quán sinh hoạt của người Hán, mặc dù trong thành hắn còn không có lều trướng, bất quá đã sớm xây một ngọn vương cung kim bích chói lọi, tòa vương cung này tự nhiên thoải mái hơn với ở trong lều trướng, cho nên Dạ Lạc Hột Đại Hãn bình thời đều ở trong vương cung, lều trướng Đại hãn kia chẳng qua là làm dáng một chút, đã nhiều năm không có bước vào một bước.

    Tòa cung điện này là thợ thủ công người Hán xây dựng, chẳng những tráng lệ, hơn nữa hiệu quả tập hợp âm thanh lại vô cùng tốt, vương phi A Cổ Lệ đứng ở trong đình nói chuyện, thanh âm từ xa truyền ra, mọi người đứng ở mỗi góc nhỏ của đại điện đều nghe được rõ ràng.

    Có người lên tiếng ủng hộ, tự nhiên có người lên tiếng phản đối, thủ lĩnh Bạt Dã Cổ thị cùng với Đồng La Tư Kết đứng về phía vương tử A Lý lập tức liền đứng ra tiến hành phản bác.

    Vương tử A Lý không nóng không lạnh nói: "Trước mắt mặc dù quân vây thành đã lui lại, nhưng chủ lực của Dương Hạo còn đang ở Qua Sa bên kia, làm sao biết được trên đường hắn điều quân trở về, sẽ không thuận tay chộp lấy thành Cam Châu chứ?

    Lấy an nguy của phụ hãn cùng tánh mạng của mười vạn quân dân thành Cam Châu ta ra đánh cuộc, cuộc đánh cá này đánh cuộc thật sự là quá lớn, Thất Vương Phi có thể không cần, nhưng thân là con trai của phụ hãn, A Lý ta lại không thể không cần ."

    Vương phi A Cổ Lệ cả giận nói: "An nguy của Đại Hãn, an nguy của quân dân Cam Châu, làm sao ta lại không cần chứ?"

    Vương tử A Lý cười lạnh một tiếng, khoanh lại hai tay, nhìn lên long che trên đỉnh điện, từ từ nói: "Phụ hãn đem ngươi vào quân doanh hành thích Dương Hạo, bọn họ lại khám phá ra kế sách của chúng ta, ngược lại tương kế tựu kế mai phục đánh chúng ta, chủ tướng trong doanh bọn họ có thể bấm độn tính ra được phải không ?

    Mà vương phi A Cổ Lệ ngươi, nếu bị đoán ra thân phận, lại còn có thể từ trong vạn mã ung dung chạy trốn, không bị thương chút nào, phần bản lãnh này, liền càng cao siêu rồi."

    A Cổ Lệ giận đến thân thể mềm mại run rẩy, trả lời lại một cách mỉa mai nói: "Trong doanh Dương Hạo không có người nào có thể bấm độn, nhưng là nếu có người bày kế vụng về, người ta còn không nhìn ra được sao?

    Ta là một nữ tử, giả vờ đầu hàng, thừa dịp hỗn loạn chạy trốn cũng không có gì lạ, nhưng là vương tử A Lý ngươi, ở trong loạn quân bị thương bị bắt, lại vẫn có thể một mình đoạt ngựa, chạy ra tìm đường sống, lúc này mới thật là không thể tin tưởng."

    Vương tử A Lý giận dữ, trợn mắt quát lên: "Ngươi nói vậy có ý gì?

    Ta là con trai của phụ hãn, chẳng lẽ có thể phản bội phụ hãn sao?"

    Vương phi A Cổ Lệ cả vú lấp miệng em, nũng nịu phản bác: "Ta là Vương Phi của Đại Hãn, chẳng lẽ ta lại đầu nhập vào người Hán sao?"

    "Được rồi, được rồi, ồn ào như thế còn ra thể thống gì!"

    Dạ Lạc Hột quát lên một tiếng, quắc mắt đứng lên, hắn chậm rãi bước đi thong thả mấy bước ở trước vương tọa, hỏi lại: "A Cổ Lệ, theo ý kiến của ngươi, hiện tại bản vương nên làm như thế nào?"

    Vương phi A Cổ Lệ vội vàng nói: "Đại Hãn, nếu kẻ địch chưa tới, chúng ta đã bỏ thành mà chạy trước, uy phong giảm đi rất nhiều, còn xưng hùng Tây Vực như thế nào nữa?

    Nếu để cho Dương Hạo thuận lợi có được tòa thành trống không này, rồi phái một chi binh mã đóng ở đây, nếu chúng ta còn muốn thu hồi, chẳng phải là khó như lên trời sao?

    Hôm nay Tống Quốc chinh phạt Lân Phủ, đúng là cơ hội tốt trời ban cho chúng ta.

    Dương Hạo mặc dù mang trọng binh Qua Sa, nhưng là đất căn cơ của hắn đang bị công kích, hắn há có thể không vội vàng chạy về Hạ Châu sao?

    Nào có rỗi rãi đánh Cam Châu ta nữa.

    Theo ý thiếp, chúng ta hẳn là đem lưỡng thảo ở trong các bộ lạc tích trữ tại Cam Châu, từ Cam Châu mà xem tình thế của Hà Tây.

    Dương Hạo gấp rút tiếp viện Hạ Châu, chúng ta có thể xuất binh ngăn đường lui của hắn, nếu như Dương Hạo đề phòng nghiêm mật, không có cơ hội, chúng ta nên động tay động chân sau khi hắn lui binh, liên lạc với các thế gia quyền quý không chịu thần phục với Dương Hạo ở các châu Túc, Qua, Sa, Lương, xúi giục bọn hắn cùng phản lại Dương Hạo, lặp lại thế cũ của Hà Tây.

    Đối với Đông Đường, thì có thể ngắm nhìn cảnh tượng chiến sự Hạ Châu, mặc dù Dương Hạo thế lớn, nhưng là so sánh với Tống triều có thực lực hùng hậu mà nói, tựa như sói vật lộn đọ sức với sư tử mạnh mẽ, khó có phần thắng, đợi đến Dương Hạo rơi xuống hạ phong, xuất hiện thế thất bại, chúng ta có thể lập tức tiến binh, thừa dịp khi hắn tự lo không xong thâu tóm các châu Linh, Hưng, Thuận, Định, đến lúc đó, Đại Hãn thay thế Dương Hạo, trở thành bá chủ Hà Tây."

    Dạ Lạc Hột nghe vậy đột nhiên động tâm, từ việc mắt thấy sẽ phải bỏ thành mà chạy, mất nước lưu lạc ở đại mạc, nhảy lên trở thành bá chủ Hà Tây, có khả năng này sao?

    Có thể bắt lấy cơ hội này sao?

    Chuyện như vậy, trước kia cũng không phải là chưa có qua. . ."

    Nghĩ đi nghĩ lại, tim của hắn dần dần nóng lên.

    Vương tử A Lý cả giận nói: "Bộ lạc của ngươi có nhiều tộc nhân chấp nghiệp công thương ở Cam Châu, tự nhiên không muốn rời xa.

    Thật là một nữ nhân ngu xuẩn, vì những thứ xoong chảo chum vại kia của ngươi, lại để cho phụ hãn gánh lấy hung hiểm vô tận sao ?"

    Vương phi A Cổ Lệ không chút nào yếu thế nói: "Vương tử đóng tại Cống Ung, hôm nay một mực khuyến dụ Đại Hãn vứt bỏ Cam Châu giàu có và đông đúc chuyển nhà tới đại mạc, lại là có ý gì, chẳng lẻ ngươi muốn áp chế Đại Hãn sao?"

    Vương tử A Lý nghe vậy không kềm được lửa giận, chợt rút loan đao ra, mũi chỉ vào vương phi A Cổ Lệ, lớn tiếng quát lên: "Ngươi dám chia rẽ quan hệ của ta cùng với phụ hãn ư?"

    Dạ Lạc Hột quát to: "Đủ rồi!

    Ở trước mặt ta mà rút đao soàn soạt còn ra thể thống gì, trong mắt ngươi còn có phụ hãn ta đây sao?"

    Vương tử A Lý vội vàng thu đao thỉnh tội: "Phụ hãn, con là bởi vì nhất thời phẫn kích. . .

    Phụ hãn, ngươi vạn vạn không thể tin nàng nói, ở lại giữ Cam Châu rất nguy hiểm. . .

    Dạ Lạc Hột mặt trầm như nước, lạnh lùng thốt lên: "Lần trước, ta tin nhầm ngươi, lần này, ngươi còn muốn ta tin tưởng ngươi sao?"

    Vương tử A Lý sợ hãi mà ngẩng đầu lên, đợi khi thấy rõ cặp con ngươi băng lãnh kia của Dạ Lạc Hột, trong lòng nhất thời chìm vào vực sâu. . .

    Chương 32: Đại Mạc Hùng Phong(

    Ngoài thành Sa Châu, mây trắng lơ lửng trên trời xanh.

    Cát vàng vạn dặm làm giáo trường, từng sợi mây trắng làm tinh kỳ, từ trong tinh binh quân Lương Châu Thổ Phiên, quân Túc Châu Long Vương, Qua Sa Quy Nghĩa Quân tuyển lựa ra một vạn thiết kỵ tinh nhuệ, thêm năm ngàn kiêu kỵ binh bản bộ của Ngải Nghĩa Hải hợp thành đại quân viễn chinh, trải qua ba ngày chỉnh đốn chuẩn bị chiến tranh, cho ngựa ăn, khích lệ binh lính, hôm nay diễu võ dương oai, đang chờ lệnh xuất ra

    Ngựa hí rền vang, gió thổi vi vu, mặt trời đỏ theo đại kỳ!

    Một cây cờ có chữ "Dương" lớn như lửa đỏ tung bay, gió thu thổi qua, có tiếng phần phật.

    Binh sĩ dừng cương đứng nghiêm lập tức đồng loạt nhìn về phía đông, một vòng mặt trời đỏ hiện lên, Dương Hạo tự mình đến tiễn bọn họ đi chinh phạt.

    Hộ tống Dương Hạo là quan lại, thân sĩ, hương lý thương dư hai châu Qua Sa, trừ những người trong sứ đoàn đội ngũ thương nhân chuẩn bị hộ tống đại quân đi Cao Xương Quốc ra đều đến.

    Phía sau còn có mười mấy chiếc xe, chở thịt trâu cùng rượu, để cho quân sĩ sử dụng.

    "Ô sách ô.

    "

    Chữ Dương lớn vừa xuất hiện, trong quân trận liền binh giáp leng keng.

    Tinh kỳ tung bay, mấy vạn tinh kỵ yên tĩnh như rừng, hướng phía lũy đất cát vàng cao một trượng dựa vào.

    Lần xuất binh này, Dương Hạo điều động tất cả các nhân vật nổi tiếng, hương lý phụ lão của Qua Sa, đánh ra cờ hiệu bảo gia vệ Sa, kháng Khách viện Vu (bảo vệ nhà giữ Sa Châu, kháng Khách Lạp Hãn viện trợ cho Vu Khuých), lại lợi dụng ba ngày thời gian làm đủ việc tuyên truyền, đem ý nghĩa việc cứu viện cho Vu Khuých trực tiếp cùng hưng suy của hành lang Hà Tây cùng tồn vong của phụ lão Qua Sa móc vào với nhau.

    Từng dân chúng, từng binh sĩ, hiện tại cũng đều biết Vu Khuých đại loạn, Đông Tây tắc nghẽn, b chẳng những không cách nào tái hiện được thịnh vượng của cổ đạo Tây Vực.

    Hơn nữa con đường thương nhân bị tắc nghẽn, không thông thương được, sẽ dần dần trở nên nghèo khó lạc hậu giống như Cao Xương Quốc.

    Từng dân chúng, từng binh sĩ, hiện tại cũng đã biết, người Khách Lạp Hãn vô cùng tàn ác, một khi bọn họ chiếm lĩnh Vu Khuých, sẽ tiếp tục Đông tiến, uy hiếp an nguy Đôn Hoàng, Đôn Hoàng Phật Tự, Tháp Lâm cũng sẽ bị phá huỷ, tất cả tăng lữ cùng tín đồ thành kính cũng sẽ bị thiêu đốt, cả Hà Tây sẽ lâm vào chiến hỏa vô tận, tất cả dân chúng đều phải biến thành nô lệ của người khác.

    Trong đó có bao nhiêu suy đoán khuyếch đại không ai biết, tuyên truyền là rất có hiệu quả, lòng cùng chung mối thù đã tràn ngập khắp cả Qua Sa, một tràng chiến tranh vốn xa không chạm tới đột nhiên biến thành một đại sự sóng còn với bọn họ, phụ lão, hương thân dân chúng Qua Sa tự nhiên cố hết sức lực ủng hộ, thái độ của bọn hắn trực tiếp ảnh hưởng đến chi quân viễn chinh này, mỗi binh sĩ đều từ nhất cử nhất động, mỗi tiếng nói cử động ở bên trong dân chúng, cũng cảm thấy sứ mạng mình mang quan trọng đến cỡ nào, trường cung mâu sắc của bọn hắn, không phải đi đất khách Tây Vực tác chiến, mà bọn hắn là trực tiếp bảo vệ phụ lão hương thân của mình, tinh thần dâng cao chưa từng có.

    Mà hôm nay, Dương Hạo mang theo bát đại thế gia, quan lại địa phương, si phu, các nhân vật nổi tiếng, cùng với hương lý hào hiếu đức cao vọng trọng long trọng kiểm duyệt quân đội viễn chinh, lại càng đem loại cảm giác vinh dự, cảm giác tự hào này cùng ý chí chiến đấu tràn đầy đến không thể phá vở nâng cao tới cực hạn.

    Dương Hạo từ từ đi lên đài điểm tướng, mọi người đi theo đến đều đứng nghiêm ở dưới đài, mặt ngó đại quân viễn chinh.

    Từ trên đài mà nhìn tiếp đi, đối diện đài điểm tướng chính là năm ngàn kỵ binh dũng mãnh của Ngải Nghĩa Hải, áo choàng tung bay phía dưới đại kỳ, chiến bào áo giáp là cùng sắc cùng kiểu dáng, đao thương sắc bén thống nhất kiểu chế luyện, quân dung uy vũ hùng tráng.

    Ngựa là ngựa Tây Lương hùng tráng khôi ngô, hộ giáp che cánh tay, áo choàng màu lửa đỏ, theo gió thu nổi lên, tựa như một mảnh lửa đốt.

    Thời điểm thổi tung áo choàng lên, có thể thấy loan đao dưới sườn bọn họ, trường mâu cầm trên tay, bên hông đeo tấm thuẫn tròn, trên vai của bọn hắn đều đeo Cung Nhất Phẩm, hai hộp tràn đầy Lang Nha Tiễn.

    Bên trái bên phải cùng sau trận, chính là quân trận ba đường Lương Châu, Túc Châu, Qua Sa.

    Võ trang cùng vũ khí của bọn họ cũng không chỉnh tề, giáo mác, đao thương kiếm kích, gậy gộc roi không giống nhau, trong cùng đội ngũ, có đủ loại binh khí ngắn dài, binh khí nặng nhẹ, sử dụng cung tên cũng là bất đồng, nhưng là cái loại khí thế uy nghiêm bén nhọn , vạm vỡ như hổ biểu hiện ra kia, cũng là không kém trung quân của Ngải Nghĩa Hải chút nào.

    Đồng dạng vẫn là những đội ngũ này, khi đang cùng Dương Hạo là địch, tinh thần bọn họ sa sút lười biếng uể oải, tinh thần xuống thấp, mà sau khi rơi vào trong tay Dương Hạo, thêm chút bài bố, tinh khí thần liền thay đổi hoàn toàn.

    Trong mắt những người ở phía sau nhìn Dương Hạo kia, bọn họ không khỏi bọn họ không khỏi càng sinh ra mấy phần kính ý đối với Dương Hạo.

    Dương Hạo luyện binh, tất nhiên chú trọng quân kỷ quân pháp, nhưng là sĩ quan cấp cao từ Lô Châu luyện tập võ nghệ một đường luyện ra được lại vốn là xuất thân bình dân, bọn họ phai nhạt hơn về cấp bậc trên dưới, chú trọng quan binh một thể hơn.

    Quan quân tướng tá có tố chất nhất lưu, cùng chung chí hướng bảo vệ nhà bảo vệ dân, hơn nữa tuyệt không khất nợ cùng khấu trừ quân lương, khiến cho chi đội ngũ này ở trong tay Dương Hạo nhanh chóng thoát thai hoán cốt, thay đổi hình dáng.

    Đám người đứng ở phía sau Dương Hạo mặc dù cũng là chạy tới ủng hộ quân đội, nhưng là chưa chắc tất cả bọn hắn đều toàn tâm toàn ý với Dương Hạo, ví dụ như Tác gia vốn là đại thế gia thứ hai Sa Châu, hôm nay đã là hư danh, tuy nói gia tộc Tác gia bọn họ khổng lồ vẫn có ảnh hưởng tương đối lớn ở Sa Châu, nhưng là người của gia tộc bọn họ đã từ trên những chức vị quan trọng trong quân chính Qua Sa lui xuống, giống như Lệnh Hồ thế gia vốn xếp chót nhất trong cửu đại thế gia, hôm nay gia chủ cũng làm Sa Châu Biệt Giá, nếu như sau này Tác gia không thể xuất ra mấy nhân vật kiệt xuất, không thể mưu cầu mấy chức vị quan trọng ở trong hai giới quân chính Qua Sa, như vậy không thể tránh khỏi là năm ba năm sau, đứng cuối cùng ở trong cửu đại thế gia Sa Châu rất có thể chính là Tác gia, thậm chí không gượng dậy nổi, hoàn toàn xuống dốc, bị đẩy ra khỏi hàng ngũ thế gia đại tộc.

    Các gia tộc khác giống như vậy dù không kêu trách nhưng bọn họ cũng chưa chắc chịu cam tâm thần phục, dùng sự trung thành cùng hành động tới duy trì địa vị gia tộv, nếu như Dương Hạo đem quân chủ lực rút về Hạ Châu, hơn nữa tin tức Dương Hạo cùng chính quyền Trung Nguyên cường đại phát sinh chiến tranh truyền đến, bọn họ rất có thể sẽ liên thủ tới phát động chính biến, phá vỡ sự thống trị của Dương Hạo đối với Qua Sa.

    Mà bây giờ, bọn họ chính là không thể không cùng Dương Hạo đồng tâm hiệp lực.

    Dương Hạo điều quân trở về Hạ Châu, quân tinh nhuệ các châu Qua Sa Lãnh Túc viễn chinh Vu Khuých, lúc này bọn họ còn có thể quấy lên sóng gió gì đây ?

    Cho dù còn có cái dư lực kia, bọn họ cũng không dám vọng động, trong đại quân viễn chinh có không ít tướng lĩnh cũng là con cháu thế gia quyền quý các châu, nếu như Hà Tây có chút gió thổi cỏ lay gì, chi quân đội lẻ loi bên ngoài này liền có nguy hiểm toàn quân bị diệt, mọi người đứng sau các tướng lĩnh là các thế gia danh môn căn cơ thâm hậu, người đứng phía sau binh sĩ là dân chúng trăm họ, những người này cho dù chỉ vì người nhà của mình, cũng tuyệt đối không cho phép Hà Tây đại loạn, làm tắc nghẽn con đường trở về nhà của con cháu bọn hắn.

    Dương Hạo hôm nay mặc một thân nhung trang, đội khôi quải giáp, uy vũ bất phàm.

    Hắn đứng nghiêm ở trên đài điểm tướng, chậm rãi nhìn tiếp đón quân tướng sĩ ba quân trước đài, bỗng nhiên nhẹ nhàng giơ tay lên một cái, ba quân lập tức yên lặng, dừng ngựa lại, nghiêm nghị mà đứng, quả nhiên là chậm thì như rừng, bất động thì như núi.

    Ngải Nghĩa Hải cùng những quân tướng thống lĩnh ba đường binh mã quất ngựa xuất trận, hướng tới trước đài phi nhanh mà đến.

    Dương Hạo từ từ thu hồi lại ánh mắt, cao giọng nói: "Hỡi tướng sĩ ba quân, Dương mỗ từ Hạ Châu mà đến, từng giương ra "Cáo Hà Tây Phụ Lão Thư" , hướng thiên hạ tuyên ngôn.

    Thề thống nhất Hà Tây, khôi phục cố thổ.

    Cho phụ lão Hà Tây một thế giới thái bình.

    Dương mỗ làm được!"

    Hắn bước đi thong thả cất bước ở trên đài, đột nhiên nhìn chăm chú các quân đội: "Hôm nay, chỉ còn một Cam Châu đau khổ chống đở, bọn tôm tép nhãi nhép, không đáng để lo.

    Bản soái xua quân điều quân trở về, đạp bằng Cam Châu chẳng qua chỉ là chuyện xảy ra trong nháy mắt.

    Hiện tại, bản soái muốn hướng các nước cùng các bộ lạc Tây Vực, tuyên bố trí "Cáo Tây Vực Chư Quốc Thư" , hướng thiên hạ tuyên ngôn" .

    Ba quân trang nghiêm, chiến kỳ rủ xuống.

    Ngay cả bát đại gia tộc, thân sĩ Qua Sa đứng phía sau Dương Hạo, tất cả cũng cảm nhận được sát khí đằng đằng nổi lên trong lời nói, đúng vậy, Dương Hạo quật khởi là một dị loại, hắn như kỳ tích quật khởi ở Hà Tây.

    Như kỳ tích đánh bại vương Hà Tây là Lý Quang Duệ, trước đó, hắn vẫn đè thấp mình.

    Chẳng qua đó là vùi đầu phát triển quân chính của mình, lần đầu tiên hắn có lòng tin mười phần hướng về phía cả Hà Tây mà tuyên bố thực lực cùng chủ quyền của hắn, chính là lúc xuất binh Tây tiến, thống nhất Hà Tây.

    Lời thề dõng dạc "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết " còn văng vẳng bên tai.

    Hắn làm được, hắn như kỳ tích nhất thống Hà Tây, hắn dùng thời gian ngắn nhất, thực hiện lời tuyên ngôn thứ nhất của hắn, đây là lần thứ hai Dương Hạo hướng thiên hạ tuyên cáo, lần này, hắn muốn nói gì?

    Khi đó tướng soái nói với toàn quân, chỉ sợ cho dù thanh âm lớn hơn nữa, la đến khàn cả giọng, cũng không thể tuyên bố toàn quân, trong quân đã có lính liên lạc, dùng tốc độ nhanh nhất đem lời đại soái truyền đi xuống, cho nên tướng soái nói chuyện, thường một câu một lần, như vậy tự nhiên có thể gia tăng giọng nói, làm cho các tướng sĩ hiểu được, đồng thời cũng là để tiện nhắn nhủ.

    Dương Hạo ngừng lại một chút, mới cất cao giọng nói: "Vu Khuých Quốc, là nước phụ thuộc của Trung Nguyên.Trung Nguyên là thượng quốc vạn bang, gặp gỡ các nước, lấy hoà thuận hữu hảo láng giềng mà giúp đỡ trong lúc gian nan như vậy, cũng là nhiệm vụ của mình.

    Bồ Tát từ bi, cũng có Tu La hộ pháp, nay Khách Lạp Hãn ngang nhiên hưng binh, độc hại ngàn dặm, sứ giả Vu Khuých Quốc cầu ở dưới thềm bản soái, bản soái là Hà Tây Lũng Hữu Binh Mã Đại Nguyên Soái, sao có thể bỏ qua không chú ý đây?

    Đám ngông cuồng kia dám đối nghịch thiên uy, nếu ta lui một thước, vậy chúng liền vào một trượng."

    Trong Hồ Dương Quán, Tháp Lợi Bặc vẫn tự nhiên ngồi yên, bỗng nhiên dựng lên: "Hắn đã quyết định xuất binh?"

    Một tên tôi tớ của hắn khom người nói: "Mới vừa nghe binh sĩ canh ngoài quán nói, Dương Thái Úy đã ra sa trường điểm binh, sắp xuất chinh."

    Hai hàng lông mày của Tháp Lợi Bặc nhíu lên, sau khi xông vào giết chết ba vị sứ giả Vu Khuých, hắn đã dự đoán trước rằng lấy sự khôn khéo của Dương Hạo sớm muộn gì cũng đoán được hung thủ là hắn, cũng đoán được xúc phạm quyền uy của Dương Hạo như vậy tất nhiên đã chọc giận hắn, chẳng qua Vu Khuých đối với Dương Hạo mà nói, thực sự không cần phải bảo vệ, mà hắn lại là đồng bạn hợp tác quan trọng của Dương Hạo, về phần loạn Vu Khuých sẽ làm trở ngại giao thông, ảnh hưởng đến hưng suy của Hà Tây, đây là điều Dương Hạo lo lắng nhất rồi, mà cái vấn đề này đối với thương nhân Hồ khác là vấn đề lớn bằng trời, nhưng đối với hắn mà nói thì không là gì.

    Hắn tự cho là đè lên mệnh môn của Dương Hạo, Dương Hạo sớm muộn gì cũng phải ăn mềm.

    Đợi đến khi Dương Hạo ỷ lại đối với việc thông thương Tây Vực càng ngày càng nặng, mà mấu chốt thông thương Tây Vực hoàn toàn nắm giữ ở trong tay gia tộc của hắn, hắn có thể vung ra ảnh hưởng lớn hơn nữa đối với Dương Hạo, không đánh mà thắng để cho vị bá chủ Tây Vực này dựa theo tín ngưỡng của hắn, trở thành đồng bạn cùng người phát ngôn có lực mạnh nhất ở phương Đông.

    Đối với Khách Lạp Hãn, bọn họ chính là làm như vậy, hơn nữa lấy được thành công lớn.

    Sau khi hành thích thành công, hắn liền kiên nhẫn chờ Dương Hạo chủ động tới tìm hắn, bất kể Dương Hạo giận đến không kềm chế được như thế nào, hắn cũng tin tưởng lấy điều kiện động lòng người, nén cơn giận lôi đình của Dương Hạo xuống, từ đó tiến thêm một bước gia tăng khống chế đối với hắn, nhưng là không nghĩ tới Dương Hạo lại phong tỏa Hồ Dương Quán, căn bản không gặp mặt cùng hắn.

    Tháp Lợi Bặc vẫn không đoán ra dụng ý của Dương Hạo, chỉ đành phải yên tĩnh ở lại, xem một chút là người nào không kềm nén được trước.

    Trăm triệu lần cũng không nghĩ tới, Dương Hạo ở trong thời gian vài ngày ngắn ngủi sau khi ba vị sứ giả Vu Khuých bỏ mình, đã chuẩn bị sẵn sàng, không chút do dự xuất binh viễn chinh.

    Trong lúc nhất thời, Tháp Lợi Bặc hoàn toàn không đoán ra được ý định trong lòng của Dương Hạo, không khỏi đại loạn trong lòng, hắn đi qua đi lại một hồi lâu, đột nhiên dừng chân lại, vội la lên: "Chuẩn bị ngựa, thay quần áo, ta muốn đi gặp Dương Hạo" .

    Trên đài điểm tướng, thanh âm Dương Hạo dõng dạc có lực nói: "Khách Lạp Hãn xâm lấn phiên thuộc của ta, chính là khiêu chiến quyền uy Trung Nguyên ta, nếu bản soái ở chỗ này, thì chấp hành trách nhiệm của Trung Nguyên, có nghĩa vụ viện trợ phiên bang.

    Nay tuyên bố với các nước Tây Vực, chớ cho rằng ở phía Tây Ngọc Môn Quan là đất không thuộc Trung Nguyên ta.

    Nay đại nạn trước mặt, đại nghĩa đi đầu, thực hành đại ái, thi hành đại thiện, hướng về đại đức, không quay đầu lại nhìn, Dương Hạo ta đem nghĩa binh, thi hành mệnh trời, vùi lấp địch Khắc Hãn, lấy làm răn đe thiên hạ" .

    Mặt Mã Thán như tiểu tinh tinh tràn đầy sùng bái, đưa tay sờ lên ngực, Trúc Vận thấy nàng móc ra cuốn vở, không nhịn được buồn cười nói: "Tiểu Thán, từ khi nào muội lại có mao bệnh như vậy chứ.Lời hắn nói cũng không phải là thánh chỉ, cũng không cần nhớ kỹ."

    Mã Thán mỉm cười hạnh phúc nói: "Muội chính là thích ghi lại lời đại thúc đã nói, hắn trước kia ít nói, ta nhớ được, bấy giờ thì không nhớ được nữa, wow!

    Mới vừa hắn nói gì rồi?

    Nói rất nhiều, muội không nhớ được."

    Trúc Vận liếc mắt, thuận tay đưa qua một tờ giấy được gấp chỉnh tề đưa tới : " Này."

    Mã Thán mờ mịt nói: "Đây là cái gì?"

    Trúc Vận tức giận nói: "Bố cáo dán đầy đường đó, phía trên cũng viết đấy.

    "

    ***

    Dương Hạo dứt lời, lớn tiếng nói: "Chúng tướng sĩ, lần này xuất chinh, mong rằng tướng sĩ ba quân anh dũng tranh lên trước, lập nên công lao, đánh ra một trận uy phong, không nên phụ kỳ vọng của bản soái, không nên phụ kỳ vọng cua phụ lão Hà Tây!"

    Đám tướng soái Ngải Nghĩa Hải ở trên ngựa nhất tề chắp tay, ầm ầm thưa đáp, tướng sĩ khắp nơi đồng loạt hưởng ứng, thanh âm chấn động không trung.

    Dương Hạo vung tay lên, quát to: "Xuất !"

    Trung quân di động, tinh kỳ như mây, tiếng kèn vang dội khắp đại mạc.

    "Đại trận nhạc" dõng dạc vang vọng ở trên vạn dặm bầu trời đại mạc mênh mông: "Bốn biển áo choàng bay, nước xanh mãi ngàn năm; nhung y càng không lấy, hôm nay công thành trở về nhìn đê Tần Tắc thấp như ngựa, thấy Hoàng Hà chảy thẳng về phía Bắc.

    Thiên uy cuốn thẳng ngọc môn, vạn dặm người Hồ hát Hán ca...

    "

    Trường mâu chỉ về trước, vạn mã tung hoành, giống như một cơn gió lốc.

    Vô số tướng sĩ dũng mãnh gào thét Tây tiến.

    Vương phu Kim Sơn Quốc Sa Châu, Dương Hạo nhung trang chưa cởi, cầm Đại Mã Kim Đao ngồi ở trên ghế, thấy Tháp Lợi Bặc đi tới, hai mắt chẳng qua là nhìn qua một chút, hoàn toàn không đối xử trọng hậu như lần trước.

    Sắc mặt Tháp Lợi Bặc hết sức khó coi, sau khi đi vào liền xá dài thi lễ, cũng không nói chuyện gì.

    Dương Hạo cũng không mời ngồi, bưng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, lúc này mới liếc hướng hắn, nhàn nhạt nói: "Vụ án sứ giả Vu Khuých Quốc bị đâm chưa điều tra được rõ, tất cả nghi phạm không được rời xa, Tháp Lợi Bặc tiên sinh là hảo hữu của bản.

    Lần này phá lệ đồng ý cho ngài tới gặp.

    Không biết Tháp Lợi Bặc tiên sinh có cái chuyện quan trọng gì?

    Bản soái sẽ lập tức phải chỉ huy quân trở về Hạ Châu, nếu như Tháp Lợi Bặc tiên sinh chỉ là có cái gì không tiện lợi trên vấn đề sinh hoạt mua bán, có thể trực tiếp nói với Trương Thứ Sử, về những phương diện này, chúng ta sẽ cố sức thỏa mãn."

    Tháp Lợi Bặc vừa nghe, sắc mặt càng thêm khó coi: "Thái Úy cần gì biết rõ rồi còn cố hỏi, ý của tại hạ tới, nói vậy trong lòng Thái Úy đã sớm biết rõ rồi? .

    Dương Hạo lạnh lùng cười một tiếng: "Bản soái chỉ biết là, Tháp Lợi Bặc tiên sinh là thương nhân Tây Vực bản soái hết sức coi trọng, một thương nhân nên tự biết thân phận, không nên vọng tưởng tham dự vào chánh sự của ta!"

    Tháp Lợi Bặc hít vào một hơi, vẻ tức giận trên mặt dần dần thu liễm lại: "Ha hả, Thái Úy cần gì phải tức giận như vậy, vì Vu Khuých làm tổn thưởng hòa khí giữa ta và ngài, có đáng giá không?

    Không sai, ta là một thương nhân, nhưng là khác với thương nhân Trung Nguyên các ngài, ở Đại Thực chúng ta, thương nhân cũng có thân phận địa vị không thấp.

    Mà ta, còn có thân phận hoàng tộc, ở hai giới quân chính Đại Thực đều có rất nhiều quan hệ, giúp ích đối với Thái Úy, tại hạ tin tưởng, vượt xa không biết bao nhiêu lần so với Vu Khuých .

    Dương Hạo đặt chén trà xuống, trầm giọng nói: "Xem ra Tháp Lợi Bặc tiên sinh vẫn là không hiểu tâm ý của bản soái.

    Đây không phải là vấn đế người nào hữu dụng người nào vô dụng, mà là quyền lực của ta, tuyệt đối không thể xâm phạm.

    Tháp Lợi Bặc tiên sinh cùng ta hợp tác, chỉ ở ích lợi tiền bạc giữa song phương, ngoài cái này thì không có gì khác.

    Tháp Lợi Bặc a a cười nói: "Ha hả, nơi này không có người ngoài, tại hạ liền nói trắng ra đi, Thái Úy là lưới bảo vệ Kim Cống, là Pháp Vương hộ giáo của Phật giáog, song theo suy nghĩ nông cạn của ta, Thái Úy chẳng qua là lợi dụng lòng sùng Phật của dân chúng Hà Tây thôi, nếu như Thái Úy là một Phật tử kiên thành, mà ta ở quý phủ của Thái Úy lại chưa từng thấy qua một pho tượng Phật nào, cũng chưa từng thấy Thái Úy đi bất kỳ một ngọn miếu chùa nào dâng hương lễ Phật, chưa từng thấy Thái Úy tụng qua một câu kinh văn nào, đeo qua một pháp khí nào.

    Thái Úy, thật ra thì lực hiệu triệu ước thúc của Phật gia đối với dân chúng là rất có hạn, nếu như Thái Úy...

    "

    Dương Hạo giơ tay một cái, ngăn lại lời hắn nói, khẽ mỉm cười, nói: "Quả thế, ta nghĩ ta đã hiểu ngài muốn nói gì rồi, mục đích của ngài là cái gì rồi, ha hả, ngài không cần nói nữa."

    Ánh mắt Tháp Lợi Bặc nghiêm túc nói: "Chẳng lẽ Thái Úy muốn đỡ Bồ Tát mà diệt Thánh A La ta?"

    Dương Hạo hừ lạnh nói: "Quang huy của Nhật Nguyệt Thần còn chưa từng hất tới đất Hà Tây ta, lời này của Tháp Lợi Bặc tiên sinh từ đâu mà nói đến?"

    Tháp Lợi Bặc ngạc nhiên nghi ngờ nói: "Như vậy, Thái Úy có ý gì?"

    Dương Hạo chậm rãi đứng lên: "Ngài muốn thẳng thắn, ta đây sẽ đem ý của ta nói rõ ràng cho ngài hiểu.

    Nếu như Tháp Lợi Bặc tiên sinh nguyện dẫn dân quý quốc vào Hà Tây ta truyền bá giáo nghĩa, Dương Hạo hết sức hoan nghênh."

    Tháp Lợi Bặc vừa nghe liền vui mừng nhướng mày, vội vàng nói: "Thật không?"

    Dương Hạo nói: "Bản soái nhất ngôn cửu đỉnh, tự nhiên là thật.

    Bất quá, ta có một lời nói trước: Vào lúc triều Đường, thương lữ quý quốc đi từ đường biển mà đến, tụ tập lượng lớn dân cư ở Nghiễm Châu, Tuyền Châu, Hồng châu, Dương Châu.

    Nhiều người đạt tới mấy vạn người, xây tự truyền giáo, tự do tín ngưỡng, Đại Đường cũng không cấm.

    Đường chinh phạt Tây Vực, Đại Thực Quốc từng đem quân một đường tương trợ , sau lại phái một đạo nhân mã đến Trường An, lừa gạt vua Đường ban thưởng, đồng ý cưới phụ nữ người Hán, trú tại Trường An, tín ngưỡng giáo phái kia, cũng theo tùy tiện.

    Bản soái cũng là có ý tứ này, noi theo cách thời Đường, thu gom tất cả, tín ngưỡng tự do, tuyệt không độc tôn một thuật.

    Đạo Phật Nho Thích, đều không chèn ép.

    Nếu như giáo đồ Thiên Chúa Giáo muốn tới đất của ta truyền giáo, ta cũng đồng dạng hoan nghênh, đối với các ngài, tự nhiên cũng sẽ không cự tuyệt, bất quá, ta tuyệt không cho phép các ngài duy ngã độc tôn, lấy thủ đoạn máu tanh đồ diệt những tín ngưỡng khác, nếu tín ngưỡng của các ngài thật sự làm dân chúng tin, dân chúng tự nhiên liền là tín đồ của các ngài.

    Tất cả chỉ có thế thôi, ở chỗ này của ta, ngài không nên vọng tưởng tái diễn chuyện xưa Khách Lạp Hãn.

    Sắc mặt Tháp Lợi Bặc khó coi lên.

    Dương Hạo nói: "Nếu như Tháp Lợi Bặc tiên sinh có thể đồng ý, như vậy ta cùng với các hạ, ta cùng với quý quốc, vẫn là bằng hữu thân mật."

    Nếu như Tháp Lợi Bặc tiên sinh vẫn quyết giữ ý mình, như vậy, đạo mà bản soái muốn cấm tiệt ở đất của ta, đ chính là tín ngưỡng của ngài.

    Bản soái hi vọng Tháp Lợi Bặc tiên sinh có thể đưa ra lựa chọn sáng suốt, chờ sau khi ngài có quyết định, bất cứ lúc nào cũng có thể tới gặp ta.

    Hiện tại, xin mời trở về đi."

    Dương Hạo dứt lời, đã quay người, Tháp Lợi Bặc vội kêu lên: "Thái Úy chậm đã."

    Dương Hạo dừng bước, cũng không quay đầu lại nói: "Làm sao, Tháp Lợi Bặc tiên sinh đã có quyết định nhanh như vậy sao?"

    Tháp Lợi Bặc nén giận hỏi: "Hôm nay người của ta đều bị bao vây ở Hồ Dương Quán, khi nào thì được tự do."

    Dương Hạo ha hả cười một tiếng, nói: "Cái này sao, chờ tới lúc đại quân Tây chinh của ta tới thành Ước Xương của Vu Khuých Quốc, các ngài sẽ được tự do.

    Bất quá, bất kể Tháp Lợi Bặc tiên sinh có đáp ứng điều kiện của ta hay không, sau này là địch hay là bạn, thì ta vẫn cần mấy hung thủ, đây là bản Thái Úy bởi vì giao tình quá khứ giữa ngài với ta, làm ra nhượng bộ lớn nhất rồi!

    Tháp Lợi Bặc bị thị vệ dẫn đi, hầm hầm hướng đi ra ngoài Vương Phủ, đi tới tiền viện, chạm mặt với mấy người, hai quan viên Sa Châu dẫn mấy tên võ sĩ thân mặc áo choàng đỏ thẫm đang đi vào trong, bọn họ mang mũ giáp bờm màu đỏ, bắp chân cùng cánh tay đep giáp màu trắng bạc, da thịt nổi múi như rồng, da màu cổ đồng ẩn chứa lực đạo mạnh mẽ.

    Trong đó có hai người, thậm chí chính là tù binh La Mã mà Tháp Lợi Bặc vận chuyển đến Hà Tây lần này.

    Tháp Lợi Bặc ngây ngốc, theo bản năng hướng sang bên cạnh tránh đi, mấy người kia tựa hồ toàn bộ không chú ý tới Hồ thương nhân này, một người trong đó nói: "Long Ba Tư, ngươi thật sự là hậu duệ của quan chấp chính Khắc Lạp Tô sao?Ha ha ha, vậy từ từ nói chuyện, năm đó sau khi đế quốc la Mã chúng ta cùng vương quốc Mạt Đề Á nghị hòa, từng hướng bọn họ yêu cầu muốn chiến sĩ đệ nhất binh đoàn chúng ta.

    Chúng ta biết các ngươi không chết trận toàn bộ, các ngươi là công dân La mã, chúng ta sẽ không bỏ qua các ngươi, nhưng là người An Tức cũng không biết tung tích của các ngươi, chuyện này đã thành tiếc nuối vĩnh cửu của chúng ta.

    Lần này, Thái Úy đại nhân cho chúng ta cùng đi La Mã, hậu nhân quan chấp chính Khắc Lạp Tô trở lại cố hương, nhất định sẽ oanh động cả La Mã ."

    Mấy người vừa nói, cực kỳ hứng thú đã đi qua.

    Tháp Lợi Bặc trong lòng cả kinh, dưới chân nhất thời trầm trọng, đừng thấy hắn ở trước mặt Dương Hạo trước mặt đem đế quốc Đại Thực nói lên vô cùng cường đại, tựa hồ tung hoành phương, vô địch khắp chốn, nhưng đây chẳng qua là mượn việc tin tức không nhanh nhạy mà thôi.

    Trên thực tế đế quốc Đại Thực cùng đế quốc La Mã đánh đã mấy trăm năm, ở đoạn thời gian vài chục năm trước kia, đế quốc Đại Thực đúng là chiếm thượng phong, kế tiếp tiến sát, thắng trận vô số.

    Nhưng là sau khi đế quốc La Mã phân liệt thành Đông Tây đế quốc, ở trên các mặt quân sự, chánh trị, văn hóa cũng xuất hiện khác nhau, đế quốc Tây La Mã là phái thủ cựu, vẫn tiếp tục sử dụng phương thức tác chiến bộ binh là chủ lực, ở trước mặt kỵ binh của đế quốc Đại Thực thường bị thua trận, mà đế quốc Đông La Mã đã bắt đầu coi trọng lấy kỵ binh làm phương thức tác chiến chủ lực Hơn một trăm năm qua, đế quốc Đông La Mã ở thương du sống Ấu Lạp Đế toàn diệt quân đội Đại Thực, trước sau thu phục các lãnh địa Ba Lý, Tháp Lan Thác cùng Tạp Lạp Bố Lý Á.

    Vừa cướp lấy Mỹ Tác Bất Đạt Mễ Á, đảo Khắc Lý Đạt, Tắc Phổ Lộ Tư, An Điều Khắc, A Lặc Pha, Ai Đức Tát, Đại Mã Sĩ Cách, Bối Lỗ Đặc Cập Tư Lợi Á, đế quốc La Mã đã bắt đầu một lần nữa đạt được ưu thế ở Phương Đông.

    Đây cũng là nguyên nhân bọn họ khẩn cấp muốn giương tín ngưỡng ở các quốc gia phương Đông.

    Đế quốc Đông La Mã một lầ'1n nữa đi về phía đường xuống dốc, là khi bọn hắn mất đi đất sản sinh ngựa tốt là An Nạp Thác Lợi Á, mà đó là chuyện mấy trăm năm sau.

    Tháp Lợi Bặc đối với cái này tự nhiên không biết gì cả, hắn chỉ biết là, hiện tại đế quốc Đông La Mã tựa như mặt trời mọc lên ở phương Đông, sau khi để Dương Hạo hiểu rõ hết thảy điều này.

    Hắn liền sẽ hiểu rõ.

    Nếu như hắn cùng đế quốc La Mã thiết lập quan hệ ngoại giao, sẽ thu được trợ giúp không ít hơn đế quốc Đại Thực, còn đối với đế quốc Đại Thực mà nói, mất đi Dương Hạo có ảnh hưởng to lớn ở Tây Vực, bọn họ sẽ phải nhận lấy tổn thất nặng nề.

    Hai chân Tháp Lợi Bặc nặng tựa như chì, bước chân càng ngày càng là trầm trọng , hắn vốn là tuyệt không chịu tiếp nhận đề nghị của Dương Hạo, mà bây giờ ý chí của hắn đã dao động.
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 14


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Quyển 14

    Chương 33: Cửu Nguyệt Nhạn Phi

    Thời điểm săn cáo tốt nhất thường là vào tháng chín, lúc đó trời mùa thu thoáng mát, trên thảo nguyên bao la, đám thợ săn thả chim săn đầy trời, khi chim săn đang cánh bay lên thì cho dù là những con cáo giảo hoạt nhất cũng tưởng rằng trên đất có mỠvị liền ùn ùn kéo khỏi chỗ ẩn nấp, chạy tứ tung đi tìm con mồi trong giả tưởng, nhưng lại không biết mình đã trở thành lễ vật của người đi săn.

    Chỉ cần có một con cáo xuất hiện thì sẽ có vô số con chim ưng bay đến, chỉ cần có một con chim ưng bay đến thì con cáo đó nhất định chết chắc.

    Đây có lẽ chính là nguồn gốc của câu “tháng chín ưng bay”.

    Tháng chín là tháng mà thịt thỏ rừng béo và thơm ngon nhất, cũng là mùa cáo đi tìm mồi, tháng chín là mùa hùng ưng tung cánh, càng là mùa của cánh thợ săn.

    Tất cả sinh linh đều dốc hết sức, dũng mãnh trong mùa thu thoáng đãng chỉ để chuẩn bị một chút thức ăn trước khi mùa đông đến.

    Như vậy trong cuộc chiến sinh, từ này rốt cuộc ai mới là cáo, ai mới thật sự là chim ưng?

    Ưng bay lên bầu trời bao la, chiến mã rầm vang chiến trường, đại quân Dương Hạo tập kết, tiến hành đông hạ.

    “Tống quân ngàn dặm, cuối cùng cũng phải từ biệt, chư vị không cần tiễn xa nữa.

    Đợi khi bình định Cam Châu, Dương mỗ sẽ tìm cơ hội tuần Đôn Hoàng, đến lúc đó cũng sẽ mời chư vị đồng hành”.

    Dương Hạo ngồi trên lưng ngựa, tươi cười chắp quyền.

    Lúc này hắn tuy mang cung mang kiếm, lại mặc một thân thanh y, trên đầu đội chiếc mũ lông chuột, nhìn dáng vẻ thì không giống một đại tướng quân thống lĩnh đại quân đang muốn đạp bằng Cam Châu, lại giống như một thiếu niên cưỡi ngựa ra ngoài đi săn cáo.

    “Ta cũng chúc đại nguyên soái lần này đến Cam Châu, kỳ khai đắc thắng, mã đáo thành công!”.

    Bát đại gia tộc, quan lại địa phương, sĩ thân danh lưu Sa Châu và các vị quan, tộc trưởng của các tộc trại người Hán, Hồi Hột, Thổ Phồn đã quy phục Dương Hạo lần lượt chắp quyền, chúc phúc cho hắn.

    Phía sau Dương Hạo là đội quân đang ngày càng lớn mạnh của hắn.

    Trong đó có binh Hạ Châu, binh Lương Châu, binh Túc Châu, Quy Nghĩa quân và quân đoàn La Mã mới chiêu nạp cùng với quân Thổ Cốc, ngoài ra còn có lượng lớn sĩ lâm Sa Quả, cũng những nhân vật quan trọng đích hệ tộc trưởng các đại gia, bọn họ những người muốn cùng đi theo Dương Hạo đến Hạ Châu làm quan.

    Những người này còn có một thân phận khác chính là con tin, là do các đại gia tộc phái ra những người quan trọng làm con tin của Dương Hạo, là một hình thức thể hiện thái độ trung thành với hắn.

    Những thủ lĩnh gia tộc, tù trưởng địa phương tuy địa sở ở Tây Vực, tính tình tục tằn, nhưng có thể là trưởng của cả một bộ thì tất nhiên tâm cơ trí tuệ phải hơn người, Dương Hạo cả chặng đường từ Lương Châu tây tiến thật sự đã làm được việc “thuận ta thì sống, chống ta thì chết”.

    Thế lực các địa phương ai chịu quy phục, ai chịu vì hắn mà chiến thì có thể đạt được lợi ích vượt xa người khác, Trương thị Sa Châu bây giờ quân trong quân chính lưỡng giới thật sự đã trở thành đại gia đệ nhất Sa Châu, chỉ thấp hơn Dương Hạo.

    Ngay cả Mộc Ân, người nắm giữ ba vạn tinh binh, đóng quân ở Dương Quan, Ngọc Môn quan, một tướng lĩnh thân tín nhất của Dương Hạo cũng chỉ có thể ngồi ngang hàng với Trương gia.

    Lần này, với sự quyết đoán cực lớn, loại trừ tất cả những ý kiến khác xoay quanh chuyện viễn chinh.

    Nếu đã thể hiện rõ thực lực và tự tin về quân sự cường đại của hắn trước mặt bách tính chư châu Tây Bắc và chư quốc Tây Vực thì cũng phải làm loạn nguồn lương thực củi lửa Hà Tây.

    Nhưng cách hắn dùng lại là cách đường đường chính chính, một mũi tên trúng hai con chim, lấy thủ đoạn làm mạnh sĩ khí quân mình để bài trừ những nỗi lo tiềm ẩn khi tán binh đông phản.

    Thủ đoạn làm mạnh kinh thế, cương nhu cùng dùng như thế này đủ cho thấy thủ đoạn trị vì khống chế của đại soái.

    Trước đây trong cái cách mà hắn vận đụng cụ thể với bát đại gia tộc, càng thể hiện rõ tâm thuật khéo léo, khích lệ, vừa khống chế vừa phụ trợ cho nhau của hắn.

    Đối với những đại hào Tây Vực này mà nói, một mãng phu thống trị trăm vạn hùng binh không đủ đáng sợ, mà một thủ lĩnh thâm hiểu chính trị, tâm cơ thâm sâu, trong lòng chứa trăm vạn binh giáp mới càng làm cho người ta phải kính sợ.

    Những anh hùng một phương này đều đã lọt vào trong mắt, cảm ngộ trong lòng, sự kính sợ và sùng tín đối với Dương Hạo cũng ngày càng gia tăng.

    Lần này đi Cam Châu, bọn họ tin tưởng Cam Châu chắc chắn sẽ bại.

    Dạ Lạc Hột ở hành lang Tây Bắc đã từng là một thế lực lớn mạnh nhất, sự giàu có tích lũy nhiều năm chỉ cần nghĩ cũng biết, sau khi chinh chiến, Dương Hạo sẽ càng giành được thế lực hùng hậu và chiến lợi phẩm: Vô số vàng bạc, châu báu, nô lệ, trâu dê, ngựa...

    Là bộ hạ của Dương Hạo, bọn họ cũng có thể có một chút phần trong đó, vậy còn có lý gì mà không ủng hộ?

    Dương Hạo đang muốn quất ngựa rời đi thì phía Sa Châu đột nhiên có mấy khoái mã phi như bay tới.

    Dương Hạo và sĩ thân Sa Châu đang đưa tiễn đều quay lại nhìn, mấy con khoái mã đó càng lúc càng gần.

    Người đi đầu xem ra là một quan viên, quan bào có lẽ là thuộc lại quan châu từ thất phẩm trở lên.

    Còn mấy người đ sau hắn đều ăn mặc giống như người của nha dịch.

    Quan viên phẩm cấp như thế này không có tư cách đi tiễn Dương Hạo, mọi người đều không khỏi ngầm bàn tán.

    Một lát sau, mấy người đó đã tới trước quân, Dương Hạo giơ tay ra, ngăn đám thị vệ cản họ lại, mấy người đó cưỡi ngựa đi thẳng tới trước mặt Dương Hạo, xoay người xuống ngựa.

    Vị quan viên đi đầu đó khoảng ba mươi tuổi, để râu hai phết, có chút buồn cười, nhìn lại có chút lão luyện trầm ổn, chỉ là cứ như thế này mà xông qua nghi trượng của thái úy, thì thật không nhìn ra hắn trầm ổn ở chỗ nào.

    Gia chủ Diêm gia đưa mắt nhìn qua, ai biết được đó lại là đứa cháu nhà mình, tên Diêm Túc, bây giờ đang đảm nhận chức Lục Lý Tham Quân ở châu phủ, bất giác sắc mặt ông ta trầm xuống, quát: “Diêm Túc, trước mặt thái úy mà dám đi thẳng qua, ngươi thật là to gan”.

    Diêm Túc ngẩng đầu lên thì thấy gia chủ nhà mình, không khỏi có chút kinh ngạc, có lòng giải thích, nhưng Dương Hạo đang ở trước mặt, nào có lý gạt hắn ra để đi trả lời gia chủ mình.

    Trong lúc không biết làm thế nào thì Dương Hạo lại cười nói: “Ồ, hóa ra là Diêm tham quân.

    Ha ha ha, Diêm lão tiên sinh không cần trách tội, Diêm tham quân đến đây tất có công vụ khẩn”.

    Diêm Túc thở phào một cái, vội buông cương ngựa, bước lên trước hành đại lễ: “Tham quân ti lý Sa Châu tham kiến thái úy”.

    Dương Hạo ngồi trên ngựa, gật gật đầu: “Có chuyện gì, ngài nói đi”.

    Diêm Túc vội vàng bẩm báo: “Thái úy, vụ án sứ thần nước Vu Khuyết bị thích sát đã có manh mối, sự việc liên quan đến sứ thần nước hộ, han hệ trọng đại, thuộc hạ không đám chậm trễ bẩm báo”.

    Mắt Dương Hạo hơi dừng lại, hỏi: “Nói rõ xem nào”.

    “Vâng, từ sau khi quốc sứ Vu Khuyết gặp thích khách, phủ nha đã phong tỏa mọi hướng, nhanh chóng rà soát điều tra tìm tung tích hung thủ, không dám có chút trễ nải.

    Hôm nay trong Hồ Dương quán, có mấy người Hồ Thương uống rượu nói chuyện, đề cập đến tiền bạc của sứ giả Vu Khuyết, vì phân chia không đều nên đã ra tay đánh nhau, trưởng quầy khách điếm Hồ Dương đứng bên cạnh nghe thấy liền vội vã đến phủ nha báo.

    Hạ quan đã nhanh chóng bắt mấy tên đó về quy án, và lấy lại được những vật tùy thân của sứ giả Vu Khuyết từ chỗ ở của chúng.

    Mấy tên người Hồ Thương đó đã chịu khai nhận là bọn chúng nghe được tin sứ giả Vu Khuyết đến cầu viện Sa Châu ta, lại ở phòng bên cạnh bọn chúng, nghĩ rằng quốc sứ đi cầu viện tất sẽ mang theo trọng bảo, vì thể đã nảy ra ý đồ đen tối, nửa đêm lén vào phòng ở của sứ giả Vu Khuyết, giết người cướp của.

    Bây giờ có nhân chứng là trưởng quầy quán Hồ Dương và tiểu nhi cùng những vật chứng là báu vật tìm được trong phòng của mấy tên hung thủ”.

    Dương Hạo nghe rồi liền quay sang nhìn thứ sử Sa Châu Trương Vũ, nói: “Trương đại nhân, bản soái xuất chinh không thể chậm trễ, mong Trương đại nhân để ý tới cái án này, vì án này liên quan đến sứ tiết Vu Khuyết, phải tra cho rõ ràng mới có thể ăn nói với Vu Khuyết, không thể bất cẩn”.

    Dương Hạo sau khi làm chủ Sa Châu đã thay đổi hệ thống đường luật ty pháp.

    Trên cơ sở Tống luật lại cộng thêm mấy phần cải tiến theo cách nghĩ của mình.

    Ti lý tham quân thẩm lý án, ty pháp tham quân phán án định hình, cộng thêm hai ti thượng cúc ti và trật nguyệt cùng thẩm tra lại nội bộ, hết sức lợi dụng nguồn quan lại vốn có.

    Trên một trình độ nhất định, thực hiến phân chia thẩm quyền, phán quyền và kiểm sát quyền theo hình thức cổ điển, ba bộ phận này kết hợp với quyền truy nã của tuần kiểm ti cấu thành hệ thống ty pháp châu nha.

    Trương Vũ nghe vậy vội vàng đáp: “Hạ quan tuân mệnh, án này nhất định sẽ cẩn thận điều tra”.

    Dương Hạo cười nhạt, nhẹ lướt mắt về phía Sa Châu, trong lòng thầm nghĩ: “Tháp Lợi Bốc, ông cuối cùng cũng chịu nhượng bộ rồi?”.

    *

    * *

    Đêm đen gió thổi trên cao, thảo nguyên mênh mông thỉnh thoảng truyền đến tiếng của lang sói, tất cả hiện rõ sự tĩnh mịch.

    Còn trên hai yếu đạo đông tây thông tới Cam Châu, lưỡng lộ đại quân đang hành quân vội vã trong màn đêm.

    Để làm cho Hồi Hột Cam Châu sau khi nhận được tin cảnh báo sẽ tháo chạy, hai đội quân một đông một tây đã đồng thời từ Túc Châu và Lương Châu đánh úp Cam Châu, ban ngày nghỉ, hành quân ban đêm, hành quân lặng lẽ, trang bị gọn nhẹ, còn có một vài nhóm khinh kỵ đã hành quân đi trước mấy bước, chặn ở con đường hiểm yếu giữa đại mạc phía bắc và núi non trùng điệp ở phía nam.

    Hình thành một thế hợp vi giữa chúng.

    Khi cách thành chỉ còn năm mươi dặm, quân lệnh nghiêm mật đã được hạ xuống, tam quân yên lặng dừng bước, bắt đầu yên doanh kết trại.

    Bọn họ muốn lấy trạng thái tốt nhất, mạnh nhất, ý trí đồi dào nhất để xuất hiện trước mặt kẻ địch.

    Khi bình minh lên, Hồi Hột Cam Châu sẽ đột nhiên phát hiện, bốn phương của chúng đều là phong hỏa, tám hướng đều là địch.

    Quân đội của Dương Hạo tản ra bốn phía, rà soát hết tất cả những nơi xung quanh như bãi cát, sơn cốc, sông hồ, thảo nguyên, rồi bắt đầu đóng quân dựng trại, du kỵ ngầm bí mật bài bố thám mã dò xét dưới chân thành Cam Châu.

    Đại trướng trung quân nhanh chóng được đựng lên, bên ngoài doanh trại, các chiến hào cũng đồng thời được đào, rồi sừng hươu, bẫy lún, cự mã thương đều được bố trí dày đặc, trong khoảnh khắc, bên ngoài ngoại vi thành Cam Châu đã hình thành một tòa thành thành ngoại.

    Cho dù đêm đã khuya, nhưng đại trướng trung quân của Dương Hạo lại rất bận rộn, hắn xem xét tiến độ sắp xếp các doanh, cùng liên hệ tình báo với đội quân phía đông mà Đường Diễm Diễm đem tới từ phía đông, ra chỉ thị cho các tướng lĩnh, thiết lập qua lại mật thiết...

    Tất cả đều cho Dương Hạo hắn định đoạt.

    Khi tất cả mọi thứ dừng lại, bóng dáng vội vã qua lại của binh mã trong doanh dần ít đi thì Dương Hạo mới nằm xuống giường của mình.

    Đêm đã khuya rồi, đám thị vệ đứng gác cũng đã lui xuống, xung quanh đại trướng trung quân của hắn vô cùng yên tĩnh.

    Nhưng hắn nằm trên giường lại không có một chút mệt mỏi nào.

    Bận rộn cả một ngày, người vừa nằm xuống, nhưng trong đầu lại giống như chiếc đèn kéo quân, rất nhiều suy nghĩ ùn ùn kéo về.

    Lần tây chinh này, đến tận bây giờ cả tiến trình nhất thống Hà Tây vô cùng thuận lợi.

    Tất cả những khó khăn và cản trở mà hắn gặp phải nhỏ hơn nhiều so với tiền nhiệm Lý Quang Duệ của hắn.

    Đặc biệt là khả năng giỏi dùng cách thuyết phục của hắn làm cho những người đó nhanh chóng trở thành người của hắn.

    Trong quá trình này, thế lực mà hắn vừa mới thông qua thủ đoạn chiến tranh buộc họ phải quy thuận đã nhanh chóng trở thành vũ lực phục tùng mình, cũng đã bảo đảm rằng thế lực của hắn sẽ không vì chiến tranh liên miên mà suy yếu.

    Ngược lại, còn giống như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.

    Đơn thuần chỉ dựa vào lực lượng nòng cốt bổn tộc, đối với Dương Hạo mà nói là không sát thực tế, đối với một quốc gia cơ bản nhất thống như Tống Quốc cũng không sát thực tế.

    Tống Quốc bây giờ cũng cần một thời gian dài để loại trừ, dung hợp thế lực bất đồng trong bản tộc, triệt để dung hợp chúng, đế quốc này nhanh nhất cũng cần khoảng thời gian mấy mươi năm cho tới mấy trăm năm.

    Nhưng, không ai có thể bảo đảm được rằng đế quốc của mình luôn là minh quân xuất thế, cũng không có cách nào đảm bảo được đế quốc của mình từ đầu đến cuối đều ở trong thời kỳ thẳng tiến, thế lực thịnh vượng, vì thế thật sự trải qua trăm mấy chục năm, sau khi đạt được hai điều kiện là nội bộ đế quốc đã dồi dào nhân lực và nội bộ thống nhất thì ngược lại rất ít công tích lớn xuất hiện.

    Vũ lực cường đại, chính trị thanh minh, tràn đầy đã tâm...

    Thông thường đều tập trung ở thời đầu khai quốc.

    Khi để quốc đã ổn định lại, một bộ máy thống trị đã hoàn thiện, văn thần võ sĩ, bách tính đều ổn thỏa thì các phe trong triều đình sẽ hình thành một loại hợp lực, áp chế sự dao động tất yếu mà bên ngoài tạo thành, hưng binh sẽ bị coi là hiếu chiến, bất luận là hoàng đế, quan lại, sĩ thân, bách tính, đều sẽ mất đi động lực mở rộng đối ngoại.

    Cho nên, thời kỳ ban đầu quật khởi chính là thời cơ khuếch trương tốt nhất, còn nếu muốn nhanh chóng khuếch trương thì chinh phục một địa phương, rồi lại dùng quân dân của địa phương này để tiếp tục xuất chinh.

    Phương thức khuếch trương nối đuôi này đã trở thành kiểu mẫu tốt nhất, nó có thể tránh được khuyết điểm nhân lực, vật lực bản tộc không thể cung ứng liên tục, có thể dùng tốc độ nhanh nhất để mở rộng.

    Hán, Đường, Arabo, đế quốc Mông Cổ đều đã linh hoạt dùng phương pháp này, và cũng giành được thành công cực đại từ nó.

    Đương nhiên, phương pháp này nguy hiểm như chơi với lửa, phải khống chế độ lửa.

    Có hai vấn đề nhất định phải chú ý, một là lực lượng nòng cốt phải đảm bảo đủ sức khống chế những lực lượng mới.

    Nếu không có thể sẽ gặp phái nguy hiểm bị lực lượng mới cân trả lại.

    Thứ hai chính là không thể khuếch trương vô hạn, cho dù là một công ti.

    Nếu nó nhanh chóng được khuếch trương thì những tệ nạn trong nó còn lớn hơn cả lợi nhuận, huống hồ là một chính quyền.

    Sự thống trị và loại trừ của toàn bộ hệ thống quản lý đối với khu bị chinh phục cùng cương vực nhanh chóng mở rộng sẽ dẫn đến con đường thông báo tin tức gặp trở ngại, trong những vấn đề này.

    Bất kỳ một vấn đề nào gặp trở ngại đều có thể thúc đẩy làm cho tập đoàn thống trị vừa mới xây dựng được sẽ rơi vào sụp đổ.

    Những nguyên nhân này chính là nguyên nhân vì sao trước mắt Dương Hạo đã khống chế thế lực của mình trong phạm vi Ngọc Môn Quan.

    Đồng thời hết sức suy trì bộ đội trực thuộc mình sẽ không bị mỏng và yếu đi.

    Những điều này Dương Hạo làm rất tốt, cho nên hắn tạm thời không cần phải lo lắng những mặt này sẽ gặp vấn đề.

    Điều hắn lo lắng bây giờ chính là đông tuyến.

    Lấy Hoành Sơn làm phòng tuyến chủ đạo, có thể tập trung được binh lực hữu hạn, dựa vào địa thể hiểm yếu, xây đựng một phòng tuyến hoàn mỹ, lại có một chiến thuật gia thiện thủ như Dương Kế Nghiệp, một chiến lược gia như Chủng Phóng, cho dù hắn có ở Hoành Sơn cũng chưa chắc có thể làm tốt hơn hai người này.

    Nhưng...

    Đối thủ là một đại nhân vật Tống Quốc, đây là cường địch trước nay chưa từng có mà hắn gặp, tướng lĩnh dẫn binh lại là danh tướng Tống Quốc, thiện tiến công - Phan Thế Mỹ.

    Đông tuyến rốt cuộc có xảy ra vấn đề không?

    Dương Hạo thật không yên với nơi này.

    Điều càng làm cho hắn khó quyết đoán chính là hắn lấy thân phận gì để đổi mặt với Tống Quốc?

    Hắn rất khâm phục sự quả quyết và dũng khí của Chiết Tử Du, nếu như Chiết Tử Du không quyết định thật nhanh, quyết đoán vứt bỏ Phủ Châu, theo Dương Kế Nghiêp tản về Hoành Sơn thì quân Chiết gia sẽ toàn bộ phải đưa tang ở Phủ Châu.

    Nếu như Chiết Tử Du không đứng vững trước lợi ích nội bộ và áp lực tập đoàn cực đại thì đối với một cô nương mà nói, không có cách nào chấp nhận được sự chửi rủa và sỉ nhục nặng nề đó.

    Trên chiến trường, một tiên cơ cũng có thể quyết định được thắng bại toàn quân, khi rơi vào cảnh khó khăn, nếu còn do đự không quyết thì cuối cùng sẽ có kết quả gì, chỉ cần nghĩ cũng biết.

    Đổi lại mà nói, nếu như mình là Chiết Tử Du, Dương Hạo không đám khẳng định hắn sẽ có dũng khí và gan lớn như vậy, đưa ra quyết định giống Chiết Tử Du.

    Tính cách của hắn thực ra luôn có chút do dự thiếu quyết đoán, mặc dù bây giờ đã nắm trong tay hơn mười vạn binh, trở thành bá chủ một phương, nhưng kỳ thực cái nhược điểm này vẫn không hề thay đổi.

    Nếu như Chiết Tử Du không phải sinh ra đã là nữ nhi thì Dương Hạo tin tưởng rằng, nàng ấy sẽ còn giành được thành công hơn mình.

    Dương Hạo có thể tưởng tượng được, một cô gái vốn không nên gánh nhiều trách nhiệm như vậy, một tiểu công chúa tâm cao khí ngạo, một cô nương luôn coi trọng sự thanh bạch danh tiếng mà lại chịu áp lực và trách nhiệm nhiều như vậy, chịu lời phỉ nhổ, tủi nhục nặng nề như vậy thì áp lực trong lòng sẽ lớn đến mức nào.

    Nàng đã bỏ Phủ Châu, giao ra binh Chiết gia, đối với nàng mà nói đó không phải là hạ bớt gánh nặng mà là đeo thêm vào trách nhiệm, còn có cả sự tủi nhục.

    Nàng cho dù có kiên cường thì cũng có thể chống đỡ được bao lâu nữa?

    Tử Du - Dương Hạo hận không thể chắp thêm đôi cánh để ngay lập tức bay đến bên nàng, dùng đôi vai kiên cường của hắn để làm cây đại thụ che mưa gió cho nàng, nhưng nếu như lúc này lại thể hiện nhiều sự nồng nhiệt với nàng thì quân Hạ Châu sẽ nghĩ sao?

    Chiết gia quân sẽ nghĩ sao?

    Triều đình sẽ nói sao?

    Hắn có thể không để ý đến những thanh âm đó sao?

    Tử Du có thể không để ý đến sao?

    Cho dù tất cả đều không phải là vấn đề thì hắn cũng không có cách nào lập tức bay đi, hắn chỉ có thể nhẫn nhịn, giải quyết trước chuyện của Cam Châu.

    Đồng thời còn một vấn đề lớn nhất, lớn nhất, một vấn đề mà hắn vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.

    Tử Du đã phản rồi, hắn phải làm sao?

    Phản hay không phản, không phản thì phải tự xử lý thế nào?

    Nếu phản rồi thì lấy đanh nghĩa gì?

    Thân phận gì?

    Bây giờ các thế lực mà hắn khống chế liệu có còn trung thành với hắn nữa không nếu như hắn mất đi cái thân phận hợp pháp đại nguyên soái Hà Tây Lũng Hữu này, và trở thành kẻ địch với đế quốc cường đại nhất Trung Nguyên?

    Ngọn lửa này còn phức tạp hơn gấp trăm lần so với việc hắn nuốt các thế lực Hà Tây hay tiến hành nhanh chóng khuếch trương thế lực cùng những nhân tố phải suy nghĩ đến.

    Nếu làm, lực độ không đủ thì trên danh phận đại nghĩa hắn đành phải hạ phong, trên chiến trường cũng không thể đánh một cách hùng hồn.

    Nếu như độ lửa quá lớn, hắn thay thế được Liêu Quốc, trở thành đại địch đệ nhất mà Tống Quốc muốn đối phó, thì hắn có thể ứng phó được với quân đội Đại Tống cuồn cuộn không đứt không?

    Với thế lực của hắn, hắn chống đỡ nổi không?

    Cho dù bây giờ hắn đã bắt đầu ra tay chuẩn bị đủ mọi mặt, nhưng đó đều là những cách bất đắc dĩ, khi chưa tới lúc cùng đường thì hắn sẽ không dùng tới.

    Hắn có thể coi thường Triệu Quang Nghĩa, nhưng hắn không thể coi thường thực lực cường đại Tống Quốc và chiến tướng tài giỏi nhiều như mây của Tống Quốc.

    Dương Hạo càng nghĩ càng đau đầu, hắn cuối cùng đã từ Sa Châu trở về, nhưng một chút cũng không nhẹ nhàng hơn, bây giờ hắn phải đối mặt với rất nhiều vấn đề nan giải hơn.

    Liêu Quốc sẽ can dự chứ?

    Giống như hắn sẽ không ngồi nhìn Vu Khuyết bị diệt, một chính trị gia có con mắt chiến lược sẽ không cho phép Hà Tây dễ dàng rơi vào tay người Tống, Tiêu Xước cũng không phải là một mỹ nhân chỉ biết đến ngọc ngà châu báu.

    Có điều...

    Nàng ấy sẽ tiến hành như thế nào?

    Bên Thục địa, nếu như Tiểu Lục và Thiết Đầu thành công giành được quyền lãnh đạo, thì bây giờ chắc cũng nên có hành động rồi chứ?

    Bọn họ có thể thành công giành được quyền lãnh đạo từ trong thay Triệu Đắc Trụ không?

    Đông nhi...

    Lần trước tình báo tới nói nàng ấy đã xuất hiện mấy cơn đau, bây giờ chắc đã sinh rồi chứ?

    Mẹ con bình an cả chứ, là trai hay gái?

    Quốc sự, gia sự, thiên hạ sự, đủ thứ việc, Dương Hạo giống như một chiếc bánh trong nồi, lật qua lật lại, khó mà ngủ được.

    Nhưng điều duy nhất mà hắn không nghĩ tới chính là Cam Châu ngay dưới mắt hắn.

    Đối với vật ngay trong túi còn có gì mà phải nghĩ nữa?

    *

    * *

    Đêm nay, đối với khả hãn Cam Châu Dạ Lạc Hột mà nói cũng là một đêm không ngủ.

    Thám mã chạy như sao băng, đem liên tục các tin tức kinh động tới vương cung của hắn.

    Trên cung điện, ngọn đèn dầu sáng rực, tất cả các nhân vật trọng yếu đều tập trung ở đó, người người đều đầy vẻ kinh sợ.

    “Sao có thể...

    Sao có thể...

    Tin tức hai châu Lân Phủ bị công kích tuyệt đối không phải là giả, Dương Hạo sao có thể bình thản mà đánh Cam Châu ta?”.

    Vương phi A Cổ Lệ có chút hoảng loạn, lẩm bẩm nói, dung mạo ảm đạm.

    Đây là cơ hội tốt nhất để hạ thấp giá trị của nàng ta trước mặt đại hãn, nhưng vương tử A Lý đã không còn bận tâm đến việc trêu chọc nàng ta nữa, hắn lo lắng nói: “Phụ hãn, Dương Hạo hồi sư, nhất lộ quân mã Lương Châu cũng đã đuổi giết về, Dương Hạo quyết đánh như thế tất muốn lấy được Cam Châu ta mới cam tâm.

    Theo con thấy hắn thà vứt bỏ Lân Phủ, nhất thống Hà Tây, việc này không thể chậm trễ, nhân lúc binh mã hắn mới đến, còn chưa ổn định, chúng ta lập tức phá vây, bằng tất cả mọi giá để có một con đường sống”.

    “Đi ư?

    Đi đâu?”.

    Dạ Lạc Hột hai mắt vô thần, mờ mịt ngẩng đầu lên: “Dương Hạo không tiếc điều động hai lộ đại quân đến lấy Cam Châu ta, rõ ràng nhất định phải lấy được.

    Hắn cách thành năm mươi dặm đã bắt đầu hạ doanh cắm trại, rõ ràng lo lắng đại quân nếu xông thẳng tới chân thành thì sẽ bị du tốt, thám mã của ta phát hiện, bản khả hãn sẽ lập tức đột phá vòng vây, làm cho hắn không kịp hạ doanh cắm trại, thiết lập phòng ngự.

    Bây giờ chúng ta nhân đêm tối xông ra, liệu còn kịp không?

    Hướng nào thế lực quân địch mỏng nhất, màn đêm dày đặc thế này, chúng ta có thể tra rõ được không?”.

    Vương tử A Lý vội nói: “Phụ hãn, lẽ nào chúng ta phải ngồi chờ chết sao?”.

    Hắn lo lắng nói: “Phụ hãn đã sai lầm tin tưởng vào lời của thất vương phi, không nhân cơ hội Dương Hạo lui binh chạy trốn xa vào đại mạc, ngược lại còn đem toàn bộ nguồn lực các bộ lạc ta tập trung đến Cam Châu, Dương Hạo nếu như đã bày ra cái thế này thì lần này sẽ tuyệt đối không tản binh, cho dù Dương Hạo động binh với thành thì lương thực còn tồn trong thành sớm sẽ hết, rồi sẽ tới lúc tự diệt, huống hồ đại quân của hắn lại như mây, sao có thể không đánh?

    Nếu như kéo dài tiếp, chúng ta sẽ chỉ có thể ngồi trong thành chờ chết, bộ lạc trên đại mạc, thảo nguyên của chúng ta vừa mất đi vũ lực tinh nhuệ, vừa mất đi lương thực trâu dê, cũng tất bị cường tộc thâu tóm, toàn bộ tộc Hồi Hột Cam Châu của ta sẽ bị tiêu diệt cả.

    Phụ hãn, xông ra mở một con đường máu thì còn có một cơ hội sống, bây giờ liều cũng phải liều, không liều cũng phải liều!

    Phụ thân là ưng của đại mạc, là hổ của thảo nguyên, là anh hùng của chư bộ Tây Bắc, lẽ nào cánh chim đã già, vuốt hổ đã cùn, ngay cả dũng khí liều một lần cũng không còn sao?”.

    Cơ thể Dạ Lạc Hột hơi rung lên, nhưng lại không nói gì.

    Vương phi A Cổ Lệ nghe thấy vương tử A Lý nhắc đến khả hãn đã tin sai lời mình, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch, nàng liền bước lên trước mấy bước, quỳ gối xuống trước mặt Dạ Lạc Hột, ấn vào thanh bảo đao dắt ở eo, trầm giọng nói: “Đại hãn, A Lý vương tử nói đúng, chúng ta không còn cách nào nữa, phải liều”.

    Vương tử A Lý lần đầu tiên thấy vương phi A Cổ Lệ lại cùng ý kiến với mình, không khỏi ngẩn ra.

    Vương phi A Cổ Lệ nói: “Đại hãn, A Cổ Lệ nguyện thống soái người trong bộ tộc ta và võ sĩ làm tiên phong, cho dù toàn quân không còn cũng phải mở một con đường máu, yểm hộ cho đại hãn phá vòng vây.

    Đại hãn, thỉnh cho vương tử A Lý cùng lên trận, xông tới nam thành, đại hãn...”.

    Vương tử A Lý nghe tới đây, vội cắt đứt lời nàng ta, nói: “Xông nam thành?

    Xông nam thành sao có thể được?

    Chúng ta sẽ đi đâu?

    Đại hãn, chúng ta nên xông ra bắc thành, đột phá vòng vây địch, xông tới đại mạc Ba Đan Cát Lâm, ở nơi đó là khu vực rộng lớn, lại có rất nhiều bộ lạc của chúng ta, Dương Hạo tuyệt đối khó có thể lợi dụng ưu thế binh lực để công kích chúng ta”.

    “Vương tử A Lý, lần này quả thật là ta sai, là ta sai, ta nguyên một mình gành chịu”.

    Sắc mặt vương phi A Cổ Lệ ảm đảm, trắng bệch như giấy, thần sắc lại vô cùng quả quyết, còn ngữ khí cũng rất bình tĩnh: “Nhưng, sa mạc Ba Đan Cát Lâm phía bắc trước đây có lẽ cũng được, nhưng bây giờ thì không được nữa.

    Vì...

    Lương thảo của tộc chúng ta đã đều tập trung hết ở Cam Châu, khinh kỵ đột vòng vây tuyệt đối không thể mang theo nhiều lương thảo, nhiều nhân mã như vậy, cần ăn, cần uống, một khi đến đại mạc, thì bộ lạc chúng ta không thể chống đỡ được, mùa đông này cả tộc ta sẽ vừa đói vừa lạnh mà chết trên sa mạc...”.

    Bộ tộc trên đại mạc đa phần là bộ thuộc của vương tử A Lý, nghe vương phi A Cổ Lệ nói, sắc mặt vương tử A Lý dần dần nhăn nhó, dữ tợn nói: “Như vậy, đột phá về hướng nam thì có thể đi đâu chứ?”.

    A Cổ Lệ trầm tĩnh nói: “Dương Hạo từ phía tây tới, quân Lương Châu từ đông mà đến, bọn họ vừa mới dựng trại, binh lực có lẽ vẫn chưa kịp bày bố, quân chủ lực của bọn họ tất đang ở lưỡng tuyến đông tây, phía bắc là đường chết, không thể đi, vậy chỉ còn có thể đi về phía nam, đi về phía nam là dãy núi Kỳ Liên, vượt qua dãy núi Kỳ Liên chính là...”.

    Vương tử A Lý kêu lên: “Ngươi điên rồi?

    Vượt qua Kỳ Liên Sơn?

    Chúng ta nhiều người như vậy, nếu như vượt qua Kỳ Liên Sơn thì sẽ có bao nhiêu người phải chết đây?

    Còn có thể giữ lại được gì?

    Ngay cả ngựa e là cũng không còn lại được mấy con, hán từ trên thảo nguyên, một khi mất chiến mã thì chúng ta cũng như mất toàn bộ gia tộc, vượt qua Kỳ Liên Sơn thì có thể làm gì nữa?”.

    A Cổ Lệ đợi hắn gào thét xong mới tiếp tục nói: “Đại hãn là cửu đại vương Hồi Hột, thân phận tôn quý, vượt qua Kỳ Liên Sơn chính là vùng Lũng Hữu, Lũng Hữu bây giờ nằm trong tay người Thổ Phồn, có điều Thanh Hải Hồ phía tây tản cư lượng lớn tộc nhân Hồi Hột chúng ta, bọn họ nếu như có thể hợp lực thì sẽ không yếu hơn người Thổ Phồn, đáng tiếc...

    Vương giả tôn quý của bọn họ...

    Trăm trướng, nghìn trướng là một bộ, giống như cát tản mát khắp nơi, chịu sự ức hiếp của người Thổ Phồn, nếu như đại hãn đến được Lũng Hữu, dựa vào dòng máu vương giả tôn quý của mình thì có thể nhất thống chư bộ Hồi Hột.

    Đến lúc đó, có Kỳ Liên Sơn cản lại thiết kỵ quân Hạ Châu, đông có người Thổ Phồn áp chế uy lực của người Tống, đại hãn đã có thể tích tụ thực lực ở Thanh Hải, rồi chờ đông khởi”.

    “Điên rồ, thật là điên rồ.

    Phụ hãn, cho dù đến đại mạc gian khổ, nhưng chúng ta còn có cơ hội phục hồi, vứt bỏ tất cả để vượt Kỳ Liên Sơn thì chúng ta sẽ hoàn toàn xuống dốc, vứt bỏ tộc nhân ở đây, vậy tộc nhân ở Lũng Hữu sẽ tín nhiệm vào phụ hãn sao?

    Phụ hãn, người đàn bà này tự cho là thông minh, người tuyệt đối không thể...”.

    A Cổ Lệ lớn tiếng nói: “Đại hãn, đây là cơ hội duy nhất rồi, A Cổ Lệ sẽ mang theo tộc ta, không tiếc tất cả, hộ vệ đại hãn xuất thành, lúc này không thể do dự nữa.

    Đại hãn...”.

    Da Lạc Hột phẫn nộ nói: “Lần trước ta đã tin lầm nàng, lần này nàng còn muốn ta tin nàng sao?”.

    Lời này chính là lời lần trước hắn đã nói với vương tử A Lý, nhưng lần này từng chữ một không sai, tặng lại cho A Cổ Lệ, trong lòng vương tử A Lý đột nhiên cảm thấy khoái ý, còn vương phi A Cổ Lệ sắc mặt trắng bệch ra, ánh mắt lộ ra vẻ thê lương, nàng từ từ rút thanh loan đao sáng quắc ra, tuyệt vọng nói: “Tất cả đều là do A Cổ Lệ đã sai, Cam Châu rơi vào cục diện hôm nay A Cổ Lệ trăm lần chết cũng không chuộc được tội.

    Đại hãn, xin người giết thiếp đi, để ăn nói với tộc nhân”.

    Tộc người của A Cổ Lệ ở trong bản bộ Cam Châu chiếm một lượng tương đối lớn, hơn nữa Cô Cố Hỗn bộ, Động La Cát bộ và bộ lạc của A Cổ Lệ trước nay cũng luôn cùng tiến cùng lùi, lúc này quả thật không nên động đến nàng ta.

    Da Lạc Hột thấy sắc mặt thê lương của nàng, vội chuyển ngữ khí, đau khổ nói: “A Cổ Lệ, ta không phải là đang trách nàng, ta thực ra...

    Là đang tự trách ta.

    Haizz, bất kể là mọi người kiến nghị như thế nào thì quyết định cuối cùng vẫn là do khả hãn ta.

    Nàng là một nữ nhân nếu đã làm vương phi của ta, thì vốn phải ăn sung mặc sướng, tận hưởng vinh hoa, nhận ân sủng và sự bảo vệ của ta.

    Nhưng...

    Nàng lại vì ta mà dốc hết sức lực, suy nghĩ ngày đêm, còn xông trận vì ta, còn ta...

    Ta đã không làm hết trách nhiệm của một đại hãn, càng không làm hết trách nhiệm của một người đàn ông”.

    A Cổ Lạc nước mắt tuôn rơi, phủ phục khóc nói: “Đại hãn”.

    Da Lạc Hột đứng dậy, bước xuống khỏi vương tọa, hai tay đưa ra, nhẹ đỡ nàng lên, thân tình nói: “Những năm qua, sống ở thành Cam Châu này, ăn sung mặc sướng, say đắm mỹ tửu cùng mỹ nhân, sương gió không phải chịu, nên đôi bàn tay cứng cáp năm xưa được đao kiếm mài dũa nay đã không còn, đôi chân vững chắc kẹp chặt chiến mã cũng đã đầy thịt thừa, hùng tâm tráng trí của ta cũng đã bị mài mòn rồi”.

    Hắn đỡ lấy cánh tay A Cổ Lệ, từ từ nhìn các vị thủ lĩnh các bộ lạc đang đứng trong điện, trên trán hiện ra một ánh hào hùng: “Hôm nay, Da Lạc Hột ta sẽ bắt đầu làm lại một đại hãn Hồi Hột mà mọi người đã tin tưởng và ủng hộ.

    Ta muốn bảo vệ tộc của ta, trùng hưng uy danh Hồi Hột Cam Châu, tiểu tử Dương Hạo, con hổ không uy thì ngươi cho rằng ta là một con mèo bệnh sao”.

    Hắn lấy chiếc loan đao từ trong tay A Cổ Lệ ra, giơ cao lên, giọng phấn chấn nói: “Các bộ lập tức trở về chuẩn bị, không phân nam nữ già trẻ, có thể cưỡi ngựa bắn tên thì đều đứng lên, nghe sự điều khiển của ta.

    Khi ánh nắng đầu tiên của bình minh ngày mai đến, ta sẽ thống lĩnh mọi người, xông tới mở ra một chân trời mới!”.

    Chương 34: Bước Đường Cùng Của Vương Phi

    Bình minh sẽ đột phá vòng vây, đây là thời gian mà Dạ Lạc Hột đã quyết định.

    Nếu như đột kích trong đêm, bên Dương Hạo tuy vừa mới cắm doanh trại, nhưng trong thành Cam Châu điều binh khiển tướng, vứt bỏ những thứ nặng nề, thu thập nhanh chóng...

    Cũng không phải chỉ trong một khoảng thời gian ngắn là có thể hoàn thành, còn quân doanh của Dương Hạo vừa mới cắm trại nên cảnh giác rất cao độ, cự ly năm mươi dặm không phải xa cũng không phải gần, rõ ràng là rất lơ lửng, nếu như khoái mã xung phong thì chặng đường quá dài, nếu khinh kỵ từ từ tiến thì kẻ địch lại có thể chuẩn bị sẵn sàng trước, nếu đã như vậy thì chi bằng để trời sáng rồi chiến một trận.

    Đợi đến khi bình minh đến, ánh mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên, chỉ cần binh mã canh ban đêm của quân Dương Hạo nghỉ ngơi thì đây chính là lúc tinh thần mệt mỏi nhất, là lúc hành động chậm chạp nhất.

    Là phía công kích, trống lệnh, cờ hiệu, tướng lệnh truyền đạt vốn đã kém hơn quân đội của Dương Hạo, nhưng cũng dễ điều khiển quân hơn lúc ban đêm mịt mù.

    Sắc trời đã hơi tỏ, phía chân trời mới vừa lộ ra màu trắng bạc, cổng thành phía nam Cam Châu đã mở rộng, vương phi A Cổ Lệ thống soái thân tộc làm tiên phong, hai cánh quân Cô Cố Hỗn bộ, Động La Cách bộ giống như thanh đao một cán ba lưỡi, nhanh chóng xông về phía quân doanh Hạ Châu đang đóng ở phía tây nam.

    Vương phi A Cổ Lệ cho rằng Cam Châu rơi vào cảnh khốn cùng này có liên quan rất lớn đến mình, cho nên một mình gánh vác trách nhiệm đột kích này.

    Thống lĩnh dũng sĩ bộ tộc của nàng để mở ra một con đường sống.

    Cô Cố Hỗn bộ và Động La Cách bộ cũng biết đây là thời khắc sinh tử của Hồi Hột Cam Châu, nên toàn bộ thanh tráng dũng sĩ tinh nhuệ của các bộ đều được điều động ra, tộc trưởng Cô Cố Hỗn bộ là Tô Nhĩ Man có hai người con trai, trước đây khi đột phá vòng vây đã chết thảm dưới Mạch Đao trận của quân đội Hạ Châu, bây giờ gặp lại kẻ thù, mắt đỏ máu sôi, sát khí đằng đằng.

    Khi binh mà dã mang trong lòng dự tính về cái chết thì sức chiến đấu có thể phóng ra sẽ không chỉ lớn gấp hai lần bình thường, huống hồ phía nam là dãy núi Kỳ Liên Sơn trùng trùng điệp điệp, cho nên chủ lực của quân Dương Hạo sẽ không đóng ở đó.

    Khi quân đội Cam Châu cuồn cuộn không dứt thích sát tới đại doanh phía nam, mượn lúc bình minh sáng tỏ, bọn họ rất nhanh sẽ giơ cờ, dựng mâu dương thuẫn, tuấn mã gầm vang, hình thành một bức tường sắt trước mặt bọn họ.

    Thủ quân nam thành quả thật không phải là chủ lực của Dương Hạo, nhưng lại là đội tinh nhuệ của Dương Hạo, chiến cờ phi hùng bay phấp phới trên cao.

    Đoàn binh mã này chính là thuộc trận doanh của thuộc hạ Dương Hạo Lý Hoa Đình.

    Hồi Hột Cam Châu đã bị ép vào thời khắc sống còn, mắt thấy trận doanh Hạ Châu dường như không hề có chút rung chuyển, vương phi A Cổ Lệ vẫn xông ngựa lên trước, không chút do dự xông tới.

    Cho dù hôm nay ở đây sẽ vương máu của nàng, cho dù chiến mã hạ có dẫm nát nàng thành bùn thì nàng nhất định phải mở một con đường máu.

    Cho dù nàng là một nữ nhân, nhưng trong mạch máu của nàng lại chứa đầy khí phách cuồn cuộn giống nam nhân.

    Tiếng hò hét chém giết tràn lên rung chuyển mặt đất.

    Dương Hạo mặc dù muốn binh vây sát dưới thành, dùng cách lấy cường thế công thành, có điều cũng đã suy nghĩ đến khả năng kẻ địch bức quá làm liều, nên bốn phương tám hướng đều đã bố trí quân doanh, hết sức đào các loại chiến hào, thiết cự mã, nghiêm trận chờ đợi, và lúc này cuối cùng cũng đã dùng đến rồi.

    Chiến hào đã bị tử thi và chiến mã san bằng, trường thương của cự mã bị sự va đập dã man làm gãy nát, người Hồi Hột rơi vào tuyệt cảnh đã phát huy ra dũng khí làm cho bất kỳ kẻ địch nào cũng phải lạnh người, dùng máu thịt của họ để mở ra một con đường.

    Đạo tuyến thứ nhất đã bị thất thủ.

    “Tiếp tục xông lên!

    Dùng tốc độ nhanh nhất để xé tan trận doanh của kẻ địch, yểm hộ cho tộc người chúng ta thoát ra!”.

    A Cổ Lệ toàn thân giống như một bông hoa hồng bị nhuốm máu tươi, mắt thấy quân doanh của Hạ Châu đã bị phá mở lối, tinh thần nàng đại chấn, giơ thanh loan đao lên hét lớn.

    Cơn mưa mịt mù, tiếng kêu vang không dứt, dưới sự cổ vũ của nàng, dũng sĩ Hồi Hột với trái tim đã chết liền liên tiếp liều mạng xông lên phía trước.

    Cảnh tượng này giống như lúc trước Dương Kế Nghiệp thống soái tám nghìn tử sĩ nhân lúc mưa to gió lớn xông kích xé toạc Tống doanh.

    Đúng vậy, lúc này bọn họ là tử sĩ, những tử sĩ trên vai gánh vác sự sinh tồn của toàn tộc.

    Loan đao của A Cổ Lệ chém xuống phát nào thì lúc đó có đầu rơi máu chảy, người nghiêng ngựa ngã.

    Thị vệ đi sát theo nàng bất chấp tất cả vượt lên trước mặt nàng, dốc hết sức mà chiến, dốc hết sức mà xông lên xé quân doanh Hạ Châu, hung mãnh mà đột phá.

    Quân Hạ Châu cũng chém giết đỏ cả mắt, trường mâu nhanh như tia chớp đã đâm tới hướng ngực, hông và chiến mã của nàng.

    Vương phi A Cổ Lệ cầm dây cương, thúc ngựa phi tới trước, thanh đao trong tay “tang tang” lên liên hồi, đỡ những thanh trường mâu đang phi tới.

    Thị vệ của nàng kịp thời chạy đến, một đao đỡ được một trường mâu, còn một đao khác lại không kịp chống đỡ, lại một tiếng kêu thét vang lên, cả người và ngựa cùng nhào, thanh đao trong tay một tên thị vệ đâm xuyên qua cơ thể một binh Hạ Châu, thanh đao vừa rút ra, máu liền bắn tung tóe, binh sĩ Hạ Châu từ từ ngã gục xuống đất.

    Vương phi A Cổ Lệ nghiêng người tránh những chiếc mâu đang lao về phía mình, nhưng binh Hạ Châu dùng mâu cũng phản ứng cực nhanh, mâu vừa đâm trượt liền nhanh chóng rút lại, đâm tiếp về phía vương phi, trường mâu trong tay như lưỡi của một con rắn độc thè ra đâm vào đùi vương phi A Cổ Lệ.

    Máu tươi văng tung tóe khắp nơi, vương phi A Cổ Lệ đau đớn rống lên một tiếng, chiếc loan đao vừa chém binh Hạ Châu thành hai đoạn lại giơ lên, binh sĩ kia còn chưa kịp rút trường mâu ra thì đầu và cơ thể đã mỗi thứ một nơi.

    “Tang...

    Tang...

    Tang” tiếng kim loại va vào nhau vang lên, trận hình của quân Hạ Châu đã nhanh chóng bị phá vỡ, tránh sang hai bên.

    Tiền phương loạn binh đã trống không, nghênh trước mặt bọn họ lại là một trận địa thương kích dày đặc như rừng, nghiêm ngặt đang chờ đợi.

    Vương phi A Cổ Lệ rút thanh trường mâu ra khỏi đùi, một tay cầm đao, một tay cầm trường mâu, máu ở đùi vẫn không ngừng chảy ra, thời khắc này không thể dừng xông về phía trước, nàng nhất định phải nắm chắc lấy thời gian, khi Dương Hạo lý giải được ý đồ tác chiến của bọn họ, phái đại quân đến, cho dù bọn có thể xông ra, thành công tháo chạy lên Kỳ Liên Sơn thì những tổn thất mà bọn họ phải bỏ ra cũng tăng thêm gấp nhiều lần.

    Phòng tuyến thứ hai, sau khi bỏ ra vô số nỗ lực và thương vong lại bị phá vỡ, sĩ khí binh Hồi Hột đại chấn, bọn họ ngay cả thở cũng không kịp thở, lập tức xông tới phòng tuyến thứ ba.

    Gần rồi, gần hơn rồi, tia nắng đầu tiên đã chiếu tới, trận trường mâu như rừng phía trước phát ra hơi lạnh kinh người, hai mắt của A Cổ Lệ đỏ rực như máu, đôi chân hơi dùng lực, mông rời khỏi lưng ngựa, cơ thể cong lên.

    Trong nhất thời nàng đã nhìn rõ trận hình trước mặt, tầng thương trận dày đặc thứ hai trước mặt nàng không thể xông qua được, nhưng nếu lấy tốc độ nhanh nhất để xông tới, thì ngựa của nàng ít nhất cũng có thể chặt đứt được sáu thanh trường mâu.

    Khi ngựa của nàng và cơ thể nàng bị trường mâu cùng đâm xuyên qua thì thanh đao và mâu trong tay nàng cũng có thể giết chết được ba người nữa, nàng có thể dùng cơ thể và máu thịt của mình để mở một con đường trong trận địch, chỉ cần lại có hai thị vệ nữa nhanh chóng xông lên làm lớn chiến quả thì phòng tuyến này tất có thể phá vỡ, lại triển khai tiếp trận đấu thịt có ta không có ngươi.

    Sau lưng nàng đang có mấy thị vệ đuổi sát theo, không rời không bỏ, vương phi A Cổ Lệ hít một hơi thật sâu, tiếng hét vừa ra khỏi miệng thì đột nhiên có một chiến mã xuất hiện ở bên cạnh, kỵ sĩ trên ngựa vừa khom lưng đã chắn ngựa trước móng ngựa của nàng, làm nó nghiêng về phía sau.

    Vương phi A Cổ Lệ quát lên một tiếng, người đứng thẳng lại, nếu như không phải chiến thuật cưỡi ngựa của nàng cao siêu, hai chân kẹp chặt lấy ngựa thì lần này chắc chắn sẽ bị ngã xuống ngựa.

    Vương phi A Cổ Lệ nhìn sang một bên thì thấy người vừa nãy chắn ngựa của nàng râu tóc bạc trắng, đó chính là thủ lĩnh bộ lạc Cô Cố Hỗn Tô Nhĩ Mạn, Vương phi A Cổ Lệ trừng mắt lên quát: “Tô Nhĩ Mạn, ngươi sợ hãi rồi sao?”.

    Sắc mặt Tô Nhĩ Mạn xám lại, trầm giọng nói: “Vương phi, người xem!”.

    Vương phi A Cổ Lệ quay đầu lại nhìn, từ phía đông xa xa, bụi bay mù mịt, tiếng vó ngựa rầm vang, tinh kỳ như mây phi đến rất nhanh.

    Vương phi A Cổ Lệ bất giác biến sắc nói: “Viện binh của chúng tới rồi, không thể chậm trễ nữa, trước khi quân địch hợp lại phải được xông ra!”.

    Tô Nhĩ Mạn bi ai nói: “Vương phi, lão Tô Nhĩ Mạn là muốn người hãy nhìn phía sau”.

    Vương phi A Cổ Lệ quay người nhìn lại, sắc mặt thoắt cái cũng tái đi, trông còn khó coi hơn cả Tô Nhĩ Mạn: “Nhân mã của đại hãn không ở phía sau, quân Hạ Châu bị đẩy ra đã hợp lại ở phía sau, phi hùng kỳ của quân Hạ Châu đã dương lên, những dũng sĩ xung kích của ba bộ lạc bọn họ đã giống như một cái thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông...”.

    “Phụ hãn, Tống doanh xuất binh viện trợ nam tuyến rồi”.

    Vương tử A Lý cực kỳ hứng thú quay về bẩm báo.

    Dạ Lạc Hột vội vã hỏi: “Phía nào xuất động viện quân?”.

    “Hợp diện, là phía đông”.

    Dạ Lạc Hột mắt loét lên, trầm giọng nói: “Vậy chúng ta đi về phía đông!”.

    “Tu...

    Tu...

    Tu...”.

    Tiếng tù và kêu lên thê lương, cổng thành đông Cam Châu mở ra, quân Hồi Hột giống như thủy triều trào ra khỏi, xông thẳng về phía đông.

    Dạ Lạc Hột từ một khả hãn trên thảo nguyên đại mạc đến lúc trở thành một nhân vật giống như hoàng đế, hai mươi năm nay ăn ngon mặc đẹp, hưởng thụ mỹ tửu và mỹ nhân đã làm mài mòn đi tráng trí của hắn.

    Nhưng hắn dù sao vẫn là một nhân vật được tạo ra từ sương gió, máu tanh và chiến trận, khi hắn rơi vào bước đường cùng thì ngạo khí cùng sự hung ác ngấm tận xương lại được trào ra, trở thành một kẻ kiêu hùng.

    Hắn không thể chấp nhận kiến nghị đi theo hướng nam rồi vượt Kỳ Liên Sơn, nếu như vượt qua Kỳ Liên Sơn thì khi hắn đến được Lũng Hữu, hắn sẽ không còn gì cả, sẽ thống lĩnh một tộc người giống như ăn mày, hắn phải khom lưng nịnh bợ, lấy lòng người Thổ Phồn, hắn phải bỏ cái thân phận vương tộc để cầu thực đám tiểu bộ lạc Hồi Hột vốn không coi hắn ra gì.

    Có lẽ, nhẫn nhục, nằm gai nếm mật đích thực có một ngày đông sơn tái khởi, nhưng hắn không phải là Câu Tiễn, hắn không muốn làm Câu Tiễn, hắn là hùng ưng trên thảo nguyên, là mãnh hổ trên đại mạc.

    Hùng ưng cho dù đến lúc sắp chết cũng sẽ dang đôi cánh, cố gắng bay đến lúc kiệt sức rồi chết, mãnh hổ cho dù đến lúc chết cũng sẽ cố gắng duy trì được sự tôn nghiêm của vương giả, sẽ không bao giờ cúi mặt trước bách thú.

    Cho nên, hắn đã vứt bỏ A Cổ Lệ, người luôn trung thành tận tâm với hắn và cả những bộ lạc cùng tiến cùng lùi với nàng như Cô Cố Hỗn, Động La Cách, dùng trận quyết tử của bọn họ để thu hút đại quân vây thành, phá vỡ sự bố trí của chúng.

    Cam Châu vốn không phải là thành trì chính nam chính bắc, góc độ của nó có chút hơi nghiêng, cho nên đội chủ lực của Dương Hạo từ phía tây đến là bằng với tự thủ ở góc Tây Bắc, ngăn cản con đường bắc tiến đại mạc, còn đội quân đến từ Lương Châu lại thủ ở góc đông bắc.

    Nếu như quân cứu viện nam thành là đại quân phía Tây Bắc thì hắn sẽ xông ra hướng Tây Bắc, nhân lúc chúng di binh xuất doanh, chưa kịp có cơ hội lấp chỗ thiếu, sẽ xông ra ngoài, khi đến được sa mạc Gobi sẽ lại cùng vật lộn với Dương Hạo.

    Nếu như binh mã đến từ phía Tây Bắc thì hắn sẽ tiến công phía đông, đột phá phòng tuyến quân Hạ Châu, rồi đi tới phá đông xa hơn.

    Sau khi nhận được tin tức A Cổ Lệ mang về, hắn đã phái người điều tra sự thật giả của tin tức.

    Hắn biết những tin tức A Cổ Lệ lấy được là thật, Tống Quốc thật sự tấn công Lân Phủ rồi, quân đội Hạ Châu đã men theo tuyến Hoành Sơn bố trí phòng ngự, hắn còn thăm dò được tàn bộ của Lý Quang Duệ ở Tuy Châu cũng nhân cơ hội mà động, trước khi phòng tuyến Hoành Sơn bố trí xong thì sẽ vượt qua Hoành Sơn để tập kích Hạ Châu.

    Chính vì hiểu được những tình hình như vậy mà hắn mới tin tưởng vào lời của A Cổ Lệ, tin rằng Dương Hạo nhất định sẽ hồi kinh, bảo vệ căn cơ của hắn.

    Nhưng Dương Hạo đột nhiên lại cho binh vây thành Cam Châu, phá vỡ ảo tưởng của hắn.

    Theo hắn thấy, cử động lần này của Dương Hạo chỉ có một nguyên nhân: “Dương Hạo không có tự tin chiến với Tống Quốc, trước đây hắn đã chủ động vứt bỏ Lân Phủ cũng là vì nguyên nhân này, bây giờ phòng tuyến thứ hai bố trí ở Hoành Sơn cũng chỉ là đang tàn sức giãy dụa, cố hết sức để duy trì tình trạng như bây giờ.

    Nếu như Hoành Sơn lại thất thủ, vậy Dương Hạo rất có thể ngay cả Hạ Châu cũng vứt bỏ, toàn quân rút về hành lang Hà Tây, lấy sa mạc Gobi rộng tám trăm dặm ở giữa Hạ Châu và Linh Châu làm bức bình phong, cản bước chân tây tiến của Tống quân.

    Dương Hạo không vội hồi kinh đông thành, thậm trí còn tập kết binh lực đánh Cam Châu, đây là ý định xấu xa nhất, muốn một khi Hạ Châu thất thủ, toàn lực sẽ chuyển về Hà Tây, làm một Hà Tây vương.

    Cho nên, nếu như trận doanh Tống quân tuyến Tây Bắc không có sơ hở có thể tìm ra, không có cơ hội để cho hắn tháo chạy đến đại mạc, hắn sẽ đánh bất ngờ vào quân Hạ Châu ở thành đông, mở con đường máu, thích sát đến đại hậu phương của Dương Hạo.

    Ở đó có Tống quân, còn có quân Tuy Châu, những người đó đều là đồng minh của hắn, ở đó hắn có thể từ trong loạn mà giành lấy được thắng lợi.

    Cho dù không có cơ hội đục nước béo cò, thì hắn cũng có thể lấy được Tuy Châu rồi nhập vào Lũng Hữu.

    Vượt qua Kỳ Liên Sơn đến Lũng Hữu, hắn có thể dốc hết sức bảo toàn tính mạng của tộc nhân, nhưng lại phải vứt bỏ hết chiến mã, hán tử trên thảo nguyên đã rời khỏi chiến mã thì khi đến được Lũng Hữu bọn họ khác gì ăn mày chứ?

    Con đường mà bây giờ hắn bất đắc dĩ phải chọn tuy có dài hơn, nguy hiểm hơn nhưng lại tồn tại một con đường giữa nguy hiểm và cơ hội.

    Một khi con đường này không thông thì hắn có thể vòng qua Lũng Hữu, tổn thất tộc người sẽ lớn hơn, nhưng những người mà hắn mang là đội tinh nhuệ trong tinh nhuệ.

    Có ngựa mới có binh, có binh mới có thảo khấu vương, quyền lực, hắn một khắc cũng không muốn bỏ cuộc.

    Như vậy hắn chỉ có thể bỏ rơi A Cổ Lệ, mà không thể để cho nàng ta biết được những tính toán thật sự của mình.

    Làm đội quân tiên phong phá vòng vây tuy tử thương thảm hại, nhưng không phải là không có con đường sống, trong lúc giữa cái sống và cái chết, tộc nhân của nàng ta bao gồm cả Cô Cố Hỗn bộ, Đông La Cát bộ bất kể ai cũng không thể lùi bước, chỉ có thể quyết tử một trận.

    Nhưng nếu như nói rõ cho họ biết, bọn họ đi làm mồi nhử, chắc chắn sẽ chết, thì cho dù A Cổ Lệ chịu, tộc người của nàng có chịu không?

    Cô Cố Hỗn bộ, Đông La Cát bộ chịu không?

    Đáng bỏ thì bỏ, đó mới là kiêu hùng.

    Hôm nay, A Cổ Lệ thống lĩnh dũng sĩ tam bộ, dùng sự hy sinh thảm thiết để phá vỡ trận thế Hạ Châu, quân Hạ Châu tuyến đông bắc cuối cùng cũng không chống nổi mà phải xuất viện binh, cơ hội của hắn đến rồi!

    *

    * *

    “Tu...

    Tu...

    Tu...”.

    Tiếng tù và ngân vang, vô số những điểm nhỏ trên thảo nguyên cuồn cuộn hội tụ lại, dần đần hình thành một cơn cuồng triều mênh mông mãnh liệt, hướng tới đại doanh trung quân của Đường Diễm Diễm.

    Đường Diễm Diễm toàn thân đã mặc giáp, đứng trên vọng lâu, nhìn thấy binh Hồi Hột như sóng triều trào tới, bất giác thay đổi sắc mặt: “Mắc lừa rồi!

    Nam thành nhiều binh Hồi Hột như thế, thế tấn công thảm liệt như thế, lại...

    Chỉ là đánh nghi binh?”.

    Mắt thấy nhân mã như sóng biển, tiếng vó ngựa rầm vang, thiết kỵ Hồi Hột với thanh thế kinh người ùn lên, Đường Diễm Diễm không còn thời gian để nghĩ nhiều nữa, lập tức hạ lệnh nghênh chiến, tiễn nỏ như mưa che khắp bầu trời mà bay đi, hướng tới khoảng hai nghìn kỵ binh Hồi Hột ở gần nhất đang cầm thuẫn tròn che chắn, một khắc không dừng lại mà lao lên.

    Ở phía sau bọn họ, đội nhân mã là một rừng gươm đao sắc bén vô cùng, vẽ ra một đường vòng cung cực lớn để nghênh chiến với đội trọng giáp của đối phương.

    Đội thiết giáp đáng sợ này đã từng để lại ấn tượng không thể phai mờ cho người Hồi Hột, bọn họ biết rõ sức chiến đấu của đội kỵ binh trọng giáp đáng sợ đến mức nào, đồng thời cũng hiểu rõ nhược điểm của nó, bọn họ cần phải phối hợp mật thiết các loại binh khác với nhau, yêu cầu của bọn họ đối với chiến cơ và địa lý đặc biệt cao, khi những điều kiện này mất đi thì đội kỵ binh trọng giáp chỉ như một đống phế vật.

    Cho nên, khi vương tử A Lý đích thân thống lĩnh đại quân làm tiên phong, đột nhiên phát hiện ra đội ngũ này, lập tức đã chủ động nghênh chiến.

    Đội trọng giáp còn chưa kịp động, trước khi bộ áo giáp nặng nề phát huy được tác dụng, nó đã làm cho bọn họ rất khó cử động, còn người Hồi Hột đã dùng đội quân hai nghìn người để làm bức tường tránh mưa tiễn, để giành được thời gian quý báu, xông lên tới trước mặt trọng giáp binh, một trận chém giết thảm thiết, đầy máu tanh bắt đầu...

    “Dạ Lạc Hột, ta có làm ma cũng sẽ không tha cho ngươi”.

    Trên chiến trường nghìn quân vạn mã, lại xuất hiện một sự yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng nức nở như xé nát tâm can của vương phi A Cổ Lệ.

    Vương phi A Cổ Lệ khóc mãi, rồi ngẩng đầu lên, đưa thanh loan đao lên yết hầu của mình.

    “Leng keng!”.

    Tiếng kim loại vang lên, vương phi A Cổ Lệ vì chiến đấu mệt mỏi nên đã không còn cầm vững đao, chiếc đao rơi ra khỏi tay, nàng quay lại nhìn Tô Nhĩ Mạn, lại thấy râu hắn bay bay, lớn tiếng nói: “Đại hãn đã bỏ mặc chúng ta, bây giờ vương phi cũng muốn bỏ mặc chúng ta sao?”.

    A Cổ Lệ cười thảm nói: “Tô Nhĩ Mạn, ông nói cho ta biết, tình hình bây giờ chúng ta còn có thể làm gì?”.

    Tô Nhĩ Mạn lớn tiếng nói: “Không vì chúng ta thì cũng phải vì những người 'già trẻ phụ nữ yếu đuối bị vứt bỏ trong thành mà nghĩ, không vì chúng ta thì cũng phải vì những dũng sĩ đã đi theo chúng ta.

    Vương phi, bây giờ chẳng lẽ chúng ta không nên nghĩ vì họ sao?”.

    Vương phi A Cổ Lệ ngẩn ra nói: “Sự việc đã đến mức này rồi, chúng ta còn cách gì để nghĩ sao?”.

    Tô Nhĩ Mạn cắn răng, trầm giọng nói: “Đầu hàng!

    Thứ Dương Hạo muốn không phải là tòa thành trống, thứ hắn muốn là chúng ta, chúng ta đầu hàng có thể bảo toàn tính mạng cả tộc”.

    A Cổ Lệ ngẩn ra nhìn hắn, Tô Nhĩ Mạn nước mắt lưng tròng: “Hai đứa con của ta đều vì đại hãn mà chết, bọn họ đều chết trong tay quân Hạ Châu, người tưởng rằng lão Tô Nhĩ Mạn ta muốn đầu hàng sao?

    Nhưng chúng ta còn có con đường thứ hai sao?

    Vương phi, đây là sự lựa chọn duy nhất của chúng ta”.

    Một cơn gió thổi đến làm bay bay những sợi tóc đang buông trôi khuôn mặt trắng bệch của A Cổ Lệ, nàng cười buồn bã nói: “Đầu hàng?

    Đầu hàng sao?

    Bọn họ...

    Còn có thể tin ta sao?”.

    Tô Nhĩ Mạn lớn tiếng nói: “Tại sao không tin?

    Chúng ta giao tất cả binh mã ra, chấp nhận sự thống trị khai phủ lập nha của bọn họ, bọn họ còn có gì không thể tin?

    Chúng ta chém giết là vì cái gì?

    Không phải là sự sinh tồn của tộc nhân sao?

    Còn bây giờ, đại hãn đã vứt bỏ chúng ta, chúng ta không nên nghĩ cách tìm một con đường sống cho mình sao?

    A Cổ Lệ!”.

    A Cổ Lệ hít một hơi thật sâu, khó khăn quay đầu lại, nhìn những chiến sĩ đã nhuộm đầy máu vì mình, rất lâu, không nói gì...

    o O o

    File ảnh

    http://ne5.upanh.com/b4.s12.d4/cd63c37588c3ae0c9639f19222b8b740_36554715.34buocdu ongcungcuavuongphi01.gif

    http://ne6.upanh.com/b4.s3.d4/bd237ef6c82933cea1c610313fddd644_36554716.34buocdu ongcungcuavuongpi02.gif

    http://ne8.upanh.com/b1.s15.d2/ff6b72827a24833736673b66504cf157_36554718.34buocdu ongcungcuvuongphi03.gif

    http://ne1.upanh.com/b3.s11.d3/98276b96662dc6b38c03e3caeafb0622_36554721.34buocdu ongcungcuavuongphi4.gif

    Chương 35 Nạn Huynh Nạn Đệ

    Cam Châu phá vòng vây vốn đã nằm trong dự tính của Dương Hạo, trong dự tính của hắn, hắn hy vọng Hồi Hột Cam Châu sẽ vứt thành phá vòng vây.

    Bởi vì vây thành công phá Cam Châu hoặc là tiêu hao thời gian rất nhiều, hoặc là phải bỏ ra một cái giá lớn.

    Còn nếu quân địch bỏ thành thì cho dù quân địch có nhiều hơn cơ hội sống, nhưng đối với Dương Hạo mà nói áp lực cũng được giảm nhiều hơn.

    Hồi Hột Cam Châu đột phá thành phía nam lại khá nằm ngoài dự liệu của hắn, khi hắn thảo luận chiến sự cùng chúng tướng, vốn đã tính tới khả năng cao nhất người Hồi Hột sẽ đột thành bắc tháo chạy về phía đại mạc, vì thế hắn đích thân cắm trại ở phía Tây Bắc, ngăn cản con đường tất yếu từ bắc hướng tới đại mạc, nhưng lại tuyệt đối không ngờ rằng người Hồi Hột lại chọn đột nam thành, đi theo hướng nam tất nhiên là muốn vượt qua dãy núi Kỳ Liên Sơn.

    Dương Hạo không khỏi khâm phục tâm kế nhẫn nhịn của Dạ Lạc Hột, hùng thiết đại mạc có lúc khởi có lúc lạc, khi thảm nhất bên cạnh cũng chỉ còn lại vài người, cuối cùng còn không phải là đông sơn tái khởi sao?

    Trên thảo nguyên, thanh vọng và huyết thống chính là chiêu bài tốt nhất để chiêu nạp quần chúng.

    Bị bại mà chạy về Lũng Hữu tuy thảm liệt hơn chạy về đại mạc, có điều lý trí mà nói quả thực là một sự chọn lựa sáng suốt.

    Chỉ có chạy về Lũng Hữu mới có thể tạm thời tránh được sự truy kích của Dương Hạo và lợi dụng ưu thế số đông của bộ tộc Hồi Hột gần hồ Thanh Hải cùng với thân phận vương giả tôn quý của hắn để chiêu binh mãi mã, đông sơn tái khởi.

    Dương Hạo thống binh tới bắc, vừa bắt đầu đã muốn quan sát tình hình địch rồi mới hành động, không muốn người Hồi Hột đột phá vòng vây quá mãnh liệt theo kiểu được ăn cả ngã về không.

    Liên tiếp hai tuyến phòng ngự phía nam bị thất thủ, với công thế mãnh liệt và sự xung phong dày đặc như vậy, làm cho tia do dự cuối cùng trong lòng Dương Hạo biến mất, hắn đang muốn phái người đi viện trợ, tăng cường phòng ngự nam tuyến, thì Đường Diễm Diễm ở gần phòng tuyến phía nam đã tới trước cứu viện.

    Ngay sau đó, Da Lạc Hột đã thống lĩnh dũng sĩ của bộ tộc tâm phúc đột xuất kỵ binh, đánh cho quân đông tuyến không kịp trở tay, Dương Hạo vô cùng kinh ngạc, vội vã thống binh tiếp ứng quân đông lộ, khi nhân mã của hắn tới thì Dạ Lạc Hột đã đột phá vòng vây, chạy về phía đông.

    Nhân mã theo hắn tháo chạy có khoảng một vạn năm trăm người, số còn lại hoặc chết trên sa trường hoặc bị đại quân của Dương Hạo vây chặt.

    Lúc này A Cổ Lệ và Tô Nhĩ Mạn, Nghiên Lão Ôn đi tới, A Cổ Lệ là thiếu tộc trưởng của Bạt Dã Cốt bộ, phụ thân của nàng không có con trai, sau khi nàng trở thành vương phi của khả hãn, đồng nghĩa với việc Bạt Dã Cốt bộ nhập vào bổn bộ thị tộc của Dạ Lạc Hột, có điều bộ tộc này vẫn có quyền tự chủ tương đối lớn, Dạ Lạc Hột cũng thông qua A Cổ Lệ mới có thể chỉ huy điều động bộ lạc vốn địa vị không yếu hơn hắn này, đồng thời cũng là bộ tộc thuộc vương tộc.

    Tốc độ Hán hóa của bộ tộc này khá cao, cơ bản đã vứt bỏ du mục, lấy Cam Châu làm trung tâm, thực hiện nông canh và công thương.

    Ở trong thành Cam Châu, tộc người của nàng là đông nhất, còn Tô Nhĩ Mạn là tộc trưởng bộ Động La Cát, Nghiên Lão Ôn là tộc trưởng bộ Cô Cố Hỗn, có khả năng hiệu triệu cực cao trong bộ lạc Hồi Hột.

    Đồng thời ba bộ đã vứt bỏ tính mạng để đột phá nam thành, vì đồng tộc Hồi Hột mà giành lấy con đường sống, nhưng đại hãn lại vứt bỏ bọn họ.

    Những tướng sĩ đồng hành này trong lòng đều có tính toán, vì thế bọn họ khó tránh trong lòng có quỷ, cho nên khi ba nhân vật quan trọng có sức hiệu lệnh cực cao này đồng thời xuất hiện, những tướng sĩ đang rơi vào tuyệt cảnh, ngoan cố chống lại liền vứt bỏ sự chống đối.

    Lúc này Dương Hạo cũng vừa tới chỗ đội quân, thấy cờ soái tự của Dương Hạo gần gần phía trước, hai vị tộc trưởng và A Cổ Lệ liền xuống ngựa, đợi Dương Hạo xuất hiện.

    A Cổ Lệ không để tâm tới vết thương trên đùi đang chảy máu đầm đìa, liền tiến lên phía trước, quỳ xuống dập đầu xuống đất rồi hai tay giờ thanh loan đao lên, lớn tiếng nói: “A Cổ Lệ của bộc lạc Bạt Dã Cốt thống lĩnh bộ Động La Cát, Cô Cố Hỗn đến thỉnh hàng với thái úy, những cầu thái úy từ bi, thứ cho các bộ Cam Châu tội chết, A Cổ Lệ xin hàng ở đây, không dám cầu xá, mong thái úy chỉ trảm một mình ta”.

    Tô Nhĩ Mạn và Nghiên Lão Ôn nghe thấy thế đồng thời vượt lên trước, cùng quỳ phục xuống đất, hai tay dâng binh đao lên, lớn tiếng nói: “Dương thái úy, trên chiến trường mỗi bên đều vì chủ nhân của mình mà dùng đủ mọi kế sách, nhưng giờ chúng ta đã bỏ vũ khí đầu hàng, hiệu trung với thái úy, thỉnh tha cho vương phi A Cổ Lệ tội chết!”.

    Binh Cam Châu bị binh Hạ Châu vây chặt, tay vẫn cầm đao, nhìn chằm chằm vào Dương Hạo, thì thấy Dương Hạo thúc ngựa đi lên phía trước, tới trước mặt ba người bọn họ, vẫn chưa kịp mở lời thì Đường Diễm Diễm, Hà Tất Ninh, hai người phụ trách phòng ngự đông tuyến cũng mặt mày xanh ngắt chạy tới, hai người đều mặc thiết giáp, toàn thân đầy máu, đến trước mặt Dương Hạo không nói câu nào, liền quỳ xuống.

    Ngay sau đó, Mộc Khôi, người trúng kế đi cứu viện nam tuyến cũng vội vàng chạy tới.

    Dương Hạo lại nhìn ba người đang quỳ trước mặt, không chịu được mà hỏi: “Mọi người đang làm cái gì vậy?”.

    Đường Diễm Diễm buồn bực nói: “Chúng thần trúng kế, để cho Dạ Lạc Hột tháo chạy khỏi vòng vây, giờ đến thỉnh tội với thái úy”.

    Dương Hạo nói: “Nếu như cứ xuất binh là giành thắng lợi thì từ cổ đến nay sao phải sợ dụng binh nữa?

    Thắng thua là chuyện thường của binh gia, sao có thể thua là trách phạt, như thế sao làm cho binh thần phục mình?

    Dương mỗ dùng tướng chỉ xem tướng dũng mãnh hay khiếp sợ, binh cường hay yếu, bố trí thế nào, sao lại có thể vì thành bại mà luận anh hùng, đứng lên cả đi!”.

    Ba người quay sang nhìn nhau, chắp tay hành quân lễ với Dương Hạo, sau đó đứng cả lên.

    Dương Hạo lại nói: “Dạ Lạc Hột tháo chạy về phía đông, vốn cũng không nằm trong dự liệu của bản soái, hắn muốn nhân cơ hội đục nước béo cò ư.

    Hừ hừ...

    Được!

    Mộc Khôi, Hà Tất Ninh!”.

    Hai người hơi ngẩn ra, rồi cùng bước lên trước, như tiềm thức cùng đồng thanh nói: “Mạt tướng có mặt”.

    Dương Hạo nghiêm giọng nói: “Hai người lập tức tập hợp tất cả các bộ, toàn lực truy kích tàn bộ Dạ Lạc Hột, không thể để cho chúng có cơ hội thở”.

    Hai người bọn họ thấy Dương Hạo muốn để cho mình lấy công chuộc tội, đích thân đi truy kích Dạ Lạc Hột không khỏi tinh thần đại chấn, lập tức lớn tiếng đáp: “Tuân mệnh!”.

    Rồi họ nghiêng người nhảy lên ngựa, hô vang triệu tộc tướng sĩ bản bộ, nhanh chóng truy kích tản bộ Dạ Lạc Hột.

    Đường Diễm Diễm nhìn chung quanh, lúng túng nói: “Thái úy, còn...

    Mạt tướng?”.

    Dương Hạo thấy đầu tóc nàng rối bù, máu loang trên chiến bào, mặt mày bụi bặm, giọng nói liền hiền hòa đi: “Những ngày này cũng làm khó cho nàng rồi, bây giờ quan nhân đã trở về, cái trách nhiệm này đương nhiên là để ta gánh vác!”.

    Hai mắt Đường Diễm Diễm bắt đầu ươn ướt, tất cả những ấm ức, lo lắng cùng căng thẳng, suy nghĩ của những ngày qua đều biến mất sạch trong câu nói địu dàng của Dương Hạo.

    Nếu không phải lúc này đang trong quân, mọi ánh mắt đều nhìn về thì nàng thật sự muốn chạy tới, sà vào lòng Dương Hạo rồi khóc thoải mái một trận.

    Mắt thấy Dương Hạo và Đường Diễm Diễm tình ý tha thiết, A Cổ Lệ liền tức cảnh sinh tình, đau xót cho số phận mình, mũi bỗng dưng cay cay, nước mắt lập tức làm nhòe đôi mắt, nàng liền cúi thấp xuống hơn, không muốn để người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

    Dương Hạo thúc ngựa đi xem ba thủ lĩnh Hồi Hột ở phía trước, trầm ngâm một lát, đột nhiên lấy kiếm của mình ra, leng keng một tiếng, rơi xuống trước mặt vương phi A Cổ Lệ.

    A Cổ Lệ đầu tiên ngẩn ra, rồi lập tức đại ngộ, nàng buông kiếm trong tay xuống, nhặt thanh kiếm kia lên, lớn tiếng nói: “Thỉnh đại úy giữ lời hứa, tha cho bách tính Cam Châu!”.

    Nói rồi, A Cổ Lệ xoẹt một tiếng, rút kiếm ra khỏi bao, đứt khoát đưa lên yết hầu của mình.

    “Vương phi!”.

    Tô Nhĩ Mạn và Nghiên Lão Ôn hoảng sợ thất sắc, chạy vọt lên trước muốn đoạt lấy kiếm trong tay nàng, những binh sĩ Hồi Hột bị vây chặt đang tĩnh lặng quan sát cũng trở nên dao động, lại cầm chặt lấy kiếm trong tay họ.

    Dương Hạo thờ ơ đứng xem, lướt mắt qua quan sát những phản ứng của mọi người.

    Khi A Cổ Lệ giơ kiếm lên yết hầu thì động tác của Dương Hạo lại rất nhanh, hắn giơ tay ra, chiếc roi ngựa trong tay vung về phía trước, quấn chặt lấy thanh kiếm.

    A Cổ Lệ đã ngẩng đầu lên, hai mắt nhắm chặt, nhưng vì động tác này mà đột nhiên mở trừng mắt ra, ngạc nhiên nhìn hắn.

    Dương Hạo từ từ thu roi ngựa lại, cao giọng nói: “Bản soái nhất thống Hà Tây, các châu phủ huyện dưới hạt, các tướng lĩnh hiệu tốt trong quân rồi đến bách tính các tộc địa phương đều được đối xử như nhau, không thiên vị ai.

    Cam Châu nếu đã thành tâm quy thuận bản soái, bản soái sao có thể không đối xử nhân từ?

    Điểm này các ngươi có thể yên tâm, từ ngày hôm nay, bản soái cho ngươi nhậm mệnh thứ sử Cam Châu, tạm thời phụ trách tất cả sự vụ quân chính Cam Châu”.

    Thập tam nương A Cổ Lệ có chút không dám tin vào tai mình, ngơ ngác nói: “Thái úy là...

    Nói ta?”.

    “Không sai, tình hình bên Hạ Châu chắc ngươi cũng rõ, ấn tín quan bây giờ chưa kịp ban phát, phục kiếm bên người bản soái chính là ấn tín quan của ngươi, ngươi cầm thanh kiếm này khai phủ lập nha, dùng kiếm của bản soái để thụ lý mọi việc ở Cam Châu.

    Cam Châu chinh chiến liên miên đã rối loạn rất nhiều, nếu không nhanh chóng xử lý, sắp xếp lại thì khó có thể vững qua mùa đông năm nay.

    Bây giờ thu cao thoáng mát, nếu không sớm đưa dũng sĩ về bộ lạc, săn bắn tích trữ lương thực thì khó có thể chống đỡ được, ngươi phải nhanh chóng xử lý những việc này, nếu như đông này lạnh giá không thể chống đỡ được thì có thể cầm thanh kiếm này đến cầu viện một phần lương thực ở hai châu Lương, Tiêu, duy trì tính mạng cho bách tính Cam Châu”.

    A Cổ Lệ mặt đầy kinh ngạc, rồi đáp từng lời dặn dò của Dương Hạo, cảm động và tín phục vô cùng.

    Nàng đút đao vào vỏ, tay trái cắm kiếm xuống đất, tay phải đặt lên ngực mình, trầm giọng nói: “A Cổ Lệ tuân mệnh đại soái!”.

    A Cổ Lệ, Tô Nhĩ Mạn và Nghiên Lão Ôn chủ đầu đầu hàng, ra mặt chiêu nạp binh Cam Châu đã giúp cho Dương Hạo tiết kiệm được thời gian quý báu.

    Nếu như đợi khi hắn giải quyết đám binh Hồi Hột quyết tử một trận trong vòng vây, rồi lại phái binh đi truy đuổi thì ít nhất cũng làm lỡ mất một nửa ngày, còn bây giờ thì hắn có thể không ngừng nghỉ mà đuổi theo Dạ Lạc Hột.

    Mộc Khôi, Hà Tất Ninh ở phía trước, Lý Hoa Đình ở giữa, Dương Hạo ở phía sau, ba lộ đại quân vội vã đồng hành, Đường Diễm Diễm đem tất cả tình hình chiến sự mới nhất đã nắm được của Hoành Sơn nói cho Dương Hạo nghe, sau đó lo lắng hỏi: “Quan nhân, A Cổ Lệ đó lần trước giả hàng, suýt làm tổn hại đến tính mạng thiếp, chàng nói xem, lần này nàng ta có thật tâm đầu hàng không?”.

    Dương Hạo nói: “Kẻ địch mà chúng ta sắp đối mặt chính là đại nhân vật Tống Quốc, cho nên nhất định phải hết sức tập trung lực lượng để ứng biến với nó, đồng thời cũng cần làm ổn định nội bộ, cho dù là ổn định tạm thời.

    Cam Châu là một thế lực cường đại nhất trên tuyến Hà Tây, cho dù liên tục gặp trắc trở, nhưng lực lượng còn lại cũng không thể xem thường, nếu như để cho chúng kéo nhau về phía đông thì đó sẽ là một nhân tố vô cùng bất ổn, nếu như giữ được bọn họ ở lại thì lập tức sẽ do chúng ta thống trị như thế lại phải để lại một lực lượng mạnh hơn họ để áp chế họ, như vậy cũng không được, vào lúc đặc biệt phải làm chuyện đặc biệt, ta chỉ có thể dùng chính sách ghìm cương ngựa này thôi”.

    Dương Hạo dừng lại một chút, lại nói: “Với tính cách của A Cổ Lệ, khả năng giả hàng lần này không lớn.

    Nếu như nàng ta thật sự vẫn giả hàng thì gánh nặng của nàng ta bây giờ còn lớn hơn chúng ta, lựa chọn duy nhất cũng chỉ có thể là mang theo người già, trẻ nhỏ, phụ nữ yếu đuối mà tháo chạy khỏi Cam Châu mà thôi, cũng chỉ gây thêm một chút phiền phức cho chúng ta.

    Huống hồ, mùa đông năm nay bọn họ không dễ gì qua được, ta nghĩ cho dù chỉ vì nghĩ cho tộc nhân mà trước mắt nàng ta không thể không hàng, nhưng nếu như ta có thể thành công ngăn cản Tống quân ở phía đông Hoành Sơn thì A Cổ Lệ càng không dám có lòng khác”.

    “Ờ...”.

    Đường Diễm Diễm liếc nhìn Dương Hạo, bĩu môi nói: “Thiếp muốn nói là cùng lâm vào cảnh lâm trận chịu hàng, nhưng Long vương Túc Châu lại bị giam lỏng một cách đáng thương ở Hạ Châu, còn A Cổ Lệ là giả hàng trước, rồi sau khi huyết chiến lại nhận được ân huệ, Tô Nhĩ Mạn và Nghiên Lão Ôn bị đưa đến chỗ tập trung quân, nói là muốn mượn thân phận họ để hết sức chiêu hàng các bộ tộc còn lại của Hồi Hột, thực ra là muốn họ làm con tin, còn A Cổ Lệ lại được ở lại Cam Châu, còn là thứ sử Cam Châu, sự đãi ngộ này...

    Thật có chút không giống”.

    Dương Hạo cũng nhìn nàng, bật cười nói: “Chẳng lẽ nàng cho rằng quan nhân nhà nàng thấy A Cổ Lệ xinh tươi mỹ miều, nên có lòng thương hoa tiếc ngọc sao?”.

    Đường Diễm Diễm bĩu môi nói: “Người ta không có hẹp hỏi như thế chàng là đại soái tam quân, lúc này còn đùa được à!

    Đại quân Tống Quốc đã cho binh tới dưới thành, chàng có biết không, đến lúc này rồi mà chàng có tâm tư trêu hoa ghẹo nguyệt, ha ha ha, thì ta thực sự phục chàng rồi...”.

    “Ha ha ha, đại địch trước mắt, sao lại không thể đùa chứ?

    Đàm tiếu dụng binh thì được gọi là phong độ”.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Đánh Túc Châu khác đánh Cam Châu, trước khác nay khác.

    Lúc đó là lúc giết một làm một trăm, hơn nữa Túc Châu cơ hồ như đã hoàn toàn Hán hóa, chúng ta rất dễ trực tiếp vào thống trị, đổi những kẻ phản nghịch không thể không trừng trị nặng tay.

    Còn bây giờ Cam Châu tuy đã vào tay, nhưng lại là một củ khoai lang nóng bỏng tay, nếu như người ta đã chịu hàng rồi thì không thể lập tức chém giết, nếu không tiếng xấu sẽ lan truyền khắp nơi.

    Nếu như không giết thì lực lượng to lớn do tộc người Hồi Hột cấu thành lại không thể thẳng tay mà tiến hành thống trị, chỉ có thể dùng cả hai cách ân huệ và ra uy, khống chế thủ lĩnh”.

    Hắn nhìn Đường Diễm Diễm, nói: “Đường gia nhà nàng tiền tài khắp thiên hạ, lại có vô số tiệm hàng, xưởng, giơ tay nhấc chân lên là đã có thể gây ra gió tanh mưa máu, nếu như bây giờ người của Đường gia nàng chỉ trong một đêm mà biến mất không thấy tung tích, còn những tiệm hàng, xưởng, tiền tài, người vẫn còn đó, nhưng bọn họ còn có thể có được tác dụng gì lớn nữa?

    Sớm chẳng phải thành cát tản mát rồi sao.

    Nếu như có kẻ muốn thay thể Đường gia nàng, có cần phải làm tất cả cửa tiệm, xưởng của Đường gia ép cho đến phá sản mới thành công không?

    Cũng không cần thiết.

    Nếu như hắn có thể thay thế địa vị thống trị của Đường gia nhà nàng, thì có thể làm lung lạc trưởng quầy, quản sự của những nơi đó, có thể đổi một tự hiệu mới, chỉ huy đế quốc thương nghiệp của Đường gia nàng, nhưng thực sự chiếm đa số, thực sự làm được việc lại là những người của Đường gia nàng, bất kể là ai làm chủ cái nhà này thì đều không cần phải lấy được sự đồng ý của từng người bọn họ, mới có thể chỉ huy hiệu lệnh, có đúng không?”.

    Đường Diễm Diễm nghiêng đầu suy nghĩ, gật gật cho là đúng.

    Dương Hạo nói: “Con người sinh hoạt trong quần thể, mà dạng thể nhất định phải có một tổ chức nòng cốt mới có thể điều chỉnh tập trung lực lượng, làm cho nó phát huy tác dụng mới chính là nòng cốt.

    Một trưởng quầy là nòng cốt của một tiệm, gia chủ Đường thị nàng chính là nòng cốt của tất cả trưởng quầy và quản sự, còn nếu như dân chúng bình thường thì cho dù là mười, hai mươi vạn người cũng chỉ là một đám ô hợp, sức mạnh không những không tăng lên, ngược lại còn dần bị tản mát đi.

    Lấy Tống quốc ra mà nói, bọn họ bây giờ đang công kích Lân Phủ, tiến tới ép Hoành Sơn.

    Ở sau lưng chúng là lãnh địa rộng lớn giàu có Trung Nguyên và hàng nghìn vạn người dân, nghe ra có đáng sợ không?

    Nhưng lãnh thổ rộng lớn như vậy, hàng nghìn người như vậy chỉ có thể cho thấy họ có tài lực đầy đủ dồi dào để ủng hộ cho trận chiến, bọn họ có thể chỉnh binh không ngừng để bổ sung vào tổn thất khi tác chiến, như thế mới có thể đánh lâu dài, bọn họ so với chúng ta thì giàu có hơn, chỉ có vậy mà thôi.

    Nhưng cụ thể mà nói về tuyến Hoành Sơn, mười vạn binh của ta có gì khác với mười vạn binh của Triệu quan gia?

    Cho nên Hoành Sơn nếu như đã ở trong tay ta, Dương Kế Nghiệp nếu đã vẽ một đường tròn ở Hoành Sơn thì tạm thời ta không cần phải quá lo lắng.

    Điều ta thật sự cần suy nghĩ chính là làm thế nào để giải quyết sự tiến công không ngừng nghỉ của Tống quốc đối với ta.

    Vì...

    Hắn có thể tiêu hao, còn ta thì không”.

    Nói đến đây, mắt Dương Hạo liền trở nên thâm thúy: “Cam Châu đánh rồi, nhưng cái cục diện rối rắm này ta lại không kịp thu dọn lại.

    Ta phải lập tức trở về Hạ Châu, suy nghĩ giải quyết vấn đề nan giải Tống quốc này, bất kể là thi triển mưu kế hay sách lược gì thì tóm lại, ta vẫn phải dốc hết sức để tránh điều ta lo lắng nhất...

    Một trận chiến dài.

    Cam Châu đánh đến nghèo nàn đi, ta tạm thời không kịp quản, lại không thể ngồi nhìn Cam Châu đông này bách tính đói chết vô số, vì thế nên phải dùng một người có thể chỉ huy được những người Hồi Hột này, để cho người đó nhanh chóng giải quyết vấn đề tích trữ lương thực cho mùa đông.

    Nếu ta không dùng A Cổ Lệ thì người Hồi Hột Cam Châu sẽ mất đi người duy nhất có thể tập hợp, thống nhất mọi người, bọn họ sẽ tháo chạy khắp nơi, trở thành lưu dân trên cổ đạo Hà Tây, thậm chí chạy đến kiệt sức mà chết.

    Ta giao cho A Cổ Lệ ba bộ lạc này, rồi ép hai tộc trưởng Tô Nhĩ Mạn và Nghiên Lão Ôn làm con tin thì ta có thể tổ chức điều chỉnh mười vạn bách tính Cam Châu tự lực cánh sinh, không làm vướng chân ta, không cần dùng binh đao mà có thể thu hút được các bộ lạc Hồi Hột tản mát ngoài sa mạc và thảo nguyên trở về.

    Còn sang năm...

    Bọn họ có thể bắt đầu cung cấp lương thực và chiến sĩ cho ta, trở thành một bộ phận cơ bản của ta”.

    Đường Diễm Diễm nghe có chút nhập thần, rất lâu mới lẩm bẩm tự nói: “Ở đây hóa ra lại có nhiều tính toán như vậy.

    Thiếp vốn cho rằng làm một thương nhân là đã đủ hao tâm tổn sức, không ngờ làm một đại tướng quân như chàng nhìn thì uy phong nhưng lại còn khổ cực hơn”.

    Dương Hạo thở dài nói: “Thực ra...

    Ta thật sự vẫn muốn làm một thương nhân hơn, thế nhưng trời lại không thuận lòng người...”.

    Đường Diễm Diễm cũng thở dài, nếu như đã gả cho một người làm ăn lớn, lấy thiên hạ để buôn bán thì nàng cũng chỉ đành gả cho chó phải theo chó.

    Vì địa bàn, binh mã, dân chúng của nhà mình mà phải lao tâm lao lực, sinh tử trên chiến trận.

    Nghĩ đến Dạ Lạc Hột tháo chạy về phía đông, nàng lại thầm lo lắng: “Hắn chạy về phía đông rồi, liệu có làm cho Dương tướng quân gặp địch hai phía không?”.

    Nhưng nàng lại tự an ủi nói: “Sẽ không đâu, sẽ không đâu, ba đại quân của Mộc Khôi, Lý Hoa Đình, Hà Tất Ninh truy sát không ngừng, Hạ Châu lại có Chủng đại nhân, hắn sao có thể bình an mà tới được Hoành Sơn?

    Tuyệt đối không thể!”.

    *

    * *

    Dạ Lạc Hột tiến thẳng tới hướng Lương Châu, nhưng hắn không vào Lương Châu mà đánh qua Sa Đà trước, đoạt lấy lương thảo để bổ sung chỗ thiếu, rồi đi vòng qua tất cả các thành trì vững chắc, cho dù thủ quân ở đó có hạn hắn cũng tuyệt đối không muốn gây chú ý ở đó, chỉ cướp bóc ở các tiểu trại, tiểu thôn, cướp xong lương thảo lại tiếp tục lên đường, ăn cho no một trận rồi phi thẳng tới Hạ Châu.

    Mộc Khôi, Lý Hoa Đình và Hà Tất Ninh ở phía sau như âm hồn không tiêu tan, theo đuổi không dừng, đây cũng là nguyên nhân khiến hắn thảm hại chạy liên tục, đến khi quân của hắn đi tới Liễu Bạc Lĩnh, phát hiện địa thế ở đây hiểm yếu, chỉ có một con đường có thể đi, dễ thù khó công, cho nên mới phái thứ tử Khúc Lý dẫn ba nghìn binh thủ tại đây, rồi hạ tử lệnh, bắt buộc phải thủ đủ một ngày một đêm ở đây, rồi lựa thời cơ lui quân.

    Việc Khúc Ly tử thủ sẽ tạo cho Dạ Lạc Hột có cơ hội thoát được truy binh, Dạ Lạc Hột sẽ dẫn binh chủ lực chạy trước, cướp bóc một số lượng thực của các tiểu trại quanh vùng, sau đó sẽ vượt qua Tả Thôn Trạch và đến được Tam Xá Khẩu.

    Hắn biết từ Tam Xá Khẩu tiến thêm về phía trước chính là cửa ải trọng yếu bảo vệ phía tây Hạ Châu thời Lý Quang Duệ.

    Nhưng bây giờ thế lực của Dương Hạo nhanh chóng đã mở ra phía tây, rồi nạp Linh Châu, Diệm Châu vào tay, nơi trọng yếu này cũng mất đi tác dụng của nó, đồng thời Lý Bất Thọ (Lý Kế Quân) đang từ Tuy Châu đột kích Hạ Châu, vì thế Hạ Châu không có lý do gì mà trong tình hình này lại bố trí một đội trọng binh ở nơi không cần thiết này.

    Cho dù phỏng đoán như vậy nhưng Dạ Lạc Hột vẫn không dám khinh thường, hắn đã cho thám mã đi thăm dò phía trước mới dám dẫn đại binh đi ngay theo sau.

    Hắn không biết cục diện đông tuyến bây giờ đã vào trạng thái gì, nếu như binh Tuy Châu đang chiến đấu với Hạ Châu, thì hắn sẽ hợp binh với Tuy Châu tại một chỗ rồi cùng công kích Hạ Châu, nnhư đã mất đi cơ hội đánh Hạ Châu, thì hắn sẽ tiếp tục đi về hướng đông, liên lạc với Tống quân, mưu cầu viện trợ.

    Dù sao đã hơn hai mươi năm không trải qua hành quân khổ cực như thế này rồi, thêm nữa tuổi hắn bây giờ đã cao, cơ thể đại đao ngư của Dạ Lạc Hột đã vô cùng mệt mỏi, nhưng chỉ cần nghĩ đến Hạ Châu đang ở trước mắt, còn hắn đã thành công thoát được truy binh nên tinh thần càng phấn chấn lên.

    Mùa thu đến làm hiện ra một sắc vàng khô, thảo nguyên rõ ràng đã được mục dân thu hoạch tích trữ lương thực cho mùa đông, nhìn giống như một cái đầu trọc, nhưng vẫn có mùi vị của ỏ dại.

    Phía đông là một con đường rộng lớn, phía bắc là một hoang nguyên vô hạn, hai ba dặm bên ngoài phía nam là một vùng rừng núi thâm thấp.

    Mặt trời sắp xuống núi rồi, gió thu lạnh lại thổi qua mang theo mấy phần giá rét.

    Đột nhiên, gió thu lại thổi mạnh hơn, tiếng gió gào rít chà sát vào thảo nguyên, đột nhiên làm tiếng gió tăng thêm mười lần.

    Dạ Lạc Hột như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy bốn phương tám hướng tên nhọn bay vọt tới, người ngựa ngã rầm rầm xuống, những tiếng kêu thét thảm thiết vang lên.

    “Mai phục, có mai phục!”.

    Có người lớn tiếng kêu thảm lên, rồi tiếng kêu lập tức im bặt.

    “Vù vù vù!”.

    “Phập phập phập!”.

    Cung huyền rung lên, mũi tên bắn lên không, rồi găm vào thịt làm phát ra những tiếng kêu xé gió, tiếp theo là tiếng kêu thảm trước khi mất mạng, làm cho cả đội ngũ lập tức đại loạn.

    Trận mưa tên như đang bắn vào lá sen, trong khoảnh khắc người ngã như ngả rạ.

    Người bắn tên đứng ở hai bên, trên đất đã đào những cái hố có thể dễ dàng ẩn thân, bên trên có che cỏ khô, nhìn từ xa thì không có sơ hở gì, thám mã của Dạ Lạc Hột không phải chỉ đi men theo lối mòn nhưng họ cũng chưa tìm tới chỗ bắn tên.

    Lúc này những đội quân mai phục như yêu linh nhảy trào ra, không hề kiêng kỵ mà giương cung bắn tên, dùng những mũi tên mạnh nhất để lấy mạng người khác.

    “Á!”.

    Có người muốn nhảy xuống ngựa nhưng trong nháy mắt lại bị lợi tiễn đâm xuyên qua, kêu thảm thiết rồi ngã sấp xuống.

    “Tản ra, chống trả lại!”.

    Không đợi Dạ Lạc Hột hạ lệnh, tướng lĩnh có kinh nghiệm đã lớn tiếng hét lên, lúc này bọn họ mới kịp lấy thuẫn tròn bên yên ngựa, phi ngựa tấn công quân mai phục, đao thiết sáng lóe giơ lên, chỉ cần cho họ ba nhịp thở thì có thể xông tới trước mặt tiễn thủ.

    Nhưng đội hình vừa tản ra thì từ phía rừng rậm hai bên.

    Cách đó ba dặm đột nhiên xông ra năm đội nhân mã, đàn thành năm hình trận.

    Xem ra bọn họ muốn lợi dụng trân mưa tên để làm loạn trận hình quân Cam Châu, lại dùng sức xung phong mạnh để cắt chúng thành nhiều đoạn.

    “Rút...

    Rút lui!”.

    Vương tử A Lý cầm đao trong tay yểm hộ Dạ Lạc Hột lui về phía sau.

    Trên thảo nguyên không có vật cản này đột nhiên gặp phải địch, thì chỉ cần trong khoảnh khắc đã có thể bắn chết được mấy trăm nhân mã, nhưng những người được Dạ Lạc Hột mang theo, nào có ai không phải là hán tử thân kinh qua bách trận chứ?

    Dựa vào kỹ nghệ cưỡi ngựa của bọn họ cùng thân thủ linh hoạt, sự chống đỡ của áo giáp và thuẫn nên họ vẫn có thể coi là vượt qua được sự công kích, và rất nhanh phục hồi lại trật tự.

    “Tu...”.

    “Tùng tùng tùng...”.

    Tiếng kèn và tiếng trống cùng vang lên, trong tức khắc lại có một đội kỵ binh xông ra từ trên sườn núi mặt phía nam, phi tới trước mặt họ, đúng là giống như mãnh hổ hạ sơn.

    Những kỵ sĩ Hạ Châu đó phi ngựa như bay, vừa phi vừa bắn tên, một khi đã vào được trong cự ly sáu mươi bước thì bọn họ lập tức thu cung lại, rút đao ra, đạp ngựa, hét lên rồi phi tới.

    Một đội binh Cam Châu vội vã thúc ngựa nghênh địch, liền bị tướng lĩnh Hạ Châu đi đầu một đao chém đứt đôi cả người lẫn thuẫn.

    Tiếp theo đó họ đạp ngựa, đề cương, chiến mã lại xông lên, đao lóe sáng, lại từng chiếc đầu người bay lên, máu tươi bắn ra tung tóe, vô cùng tản độc.

    Đây chính là thủ tướng Hạ Châu Thác Bạt Hạo Phong.

    Lợi tiễn bắn lên không trung, binh khí phát ra ánh sáng chói lóa, trận phục kích ngắn ngủi này chỉ diễn ra trong khoảng thời gian một nén hương lại có được một chiến quả hiển hách, những thi thể để lại trên đất ít nhất cũng hơn một nghìn.

    Binh Hồi Hột nếu như không phải cả chặng được đều là quân địch đuổi ở phía sau.

    Trận hình luôn tháo chạy về phía trước, hình thành một tư duy quán tính thì cũng sẽ không rơi vào thảm cảnh như thế này.

    Nhưng bọn họ sao có thể tưởng tượng được bọn họ hành quân với tốc độ như hỏa tinh mà phía trước lại có người sớm đã chuẩn bị tốt mai phục?

    “Dừng lại.

    Không cần đuổi theo nữa!”.

    Trương Sùng Nguy lật lật các thi thể, xem cẩn thận một lượt, rồi từ từ đứng đậy nói.

    Tiếng kèn vang lên, binh Hạ Châu được huấn luyện kỹ càng liền lập tức dừng truy kích lại.

    “Trương tướng quân, sao không đuổi nữa?”.

    Thác Bạt Hạo Phong lập tức phi ngựa tới bên Trương Sùng Nguy, nhảy xuống ngựa, lớn tiếng hỏi.

    Trương Sùng Nguy trầm giọng nói: “Những người chúng ta mai phục không phải là quân Tuy Châu, họ là người Hồi Hột.

    Ha ha, không ngờ Dạ Lạc Hột lại tháo chạy nhanh tới đây vậy.

    Nếu hắn đã rơi vào hỗn thủy rồi thì việc này chúng ta vẫn nên bẩm báo trước với Chủng đại nhân để ngài ấy định đoạt, không thể lỗ mãng”.

    *

    * *

    Dạ Lạc Hột gấp gáp trúng mai phục, không dám ham chiến, mắt thấy đường thoái đã bị cắt đứt, đành phải chọn một con đường, con đường cuối cùng chính là hướng theo phía bắc, liền vội vã hành quân, lại thấy phía trước có một lộ binh mã vội vã đuổi đến.

    Dạ Lạc Hột vừa thấy thế liền mặt vàng như đất, tuyệt vọng nói: “Nơi đây cũng có một đội phục binh sao?

    Đây...?

    Từ từ đã, bọn họ...

    Hình sắc bọn họ sao lại thảm hại như vậy?”.

    Đoàn quân đối diện chính là binh Tuy Châu của Lý Kế Quân.

    Lý Kế Quân tráng trí đầy lòng, vốn muốn mô phỏng Dương Hạo đột kích Hạ Châu nhưng không ngờ tên mọt sách không biết binh pháp như Chủng Phóng lại không hề ở Hạ Châu đợi hắn.

    Đợi hắn đi mượn chuyện thảo nghịch Tống Quốc để xui khiến quý tộc Thác Bạt thị ở Hạ Châu tạo phản, mà Chủng Phóng lại chủ động xuất binh, đánh một trận dã chiến với hắn.

    Lý Kế Quân thất bại thảm hại, chạy tới chạy lui lại trở thành hắn chạy ở phía trước, Chủng Phóng truy đuổi ở phía sau.

    Lý Kế Quân bị Chủng Phóng truy đuổi đến mức không còn đường nào chưa đi, không còn cửa nào không vào.

    Bây giờ chạy đến đây, vừa mới thu được một ít tàn binh bại tướng, không ngờ vừa ra khỏi cốc lại đụng phải nhân mã của Dạ Lạc Hột.

    Nhất thời, Lý Kế Quân cũng bị dọa hết hồn: “Bọn họ sao có thể...

    Ơ?

    Từ từ đã, sao thần sắc bọn họ...

    Còn thê thảm hơn chúng ta?”.

    Lý Kế Quân thật sự bị Chủng Phóng đánh đến phát sợ rồi, lòng run run mà nhìn kỹ lại, mãi mới phát hiện ra vị tướng trong quân đối diện có chút quen quen, bình tĩnh nhìn lại mới nhận ra đó là đại hãn Dạ Lạc Hột của Hồi Hột Cam Châu.

    Hai năm trước Định nan quân Hạ Châu và người Thổ Phồn, Hồi Hột chiến sự liên miên, sau đó bị ép dưới sự quật khởi quá nhanh của Dương Hạo, tạo thành sự uy hiếp cực đại với Hạ Châu, trong lúc nguy nan trùng trùng, bất đắc dĩ phải hòa giải với kẻ thù, nhẫn nại nhượng bộ.

    Khi đó hắn nhận mệnh của phụ thân tiến hành đàm phán với thủ lĩnh Lạc Nhung Đăng Ba của Thổ Phồn Lương Châu, thủ lĩnh Dạ Lạc Hột của Hồi Hột Cam Châu, nên hắn đương nhiên nhận ra hình dáng của Dạ Lạc Hột.

    Bây giờ hai người lại gặp nhau ở đây, Lý Kế Quân không khỏi vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, thám mã phi lên trước rồi nói tiếng nhận nhau, Dạ Lạc Hột mới biết được đội nhân mã phía trước chính là nhân mã của người được gọi là Lý Bất Thọ Tuy Châu, Dạ Lạc Hột vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, vội vã tiến lên gặp mặt.

    o O o

    File ảnh

    http://ne3.upanh.com/b6.s2.d2/70f3cfc3c9f28a855b1be141502f9746_36554923.chuong35 nanhuynhnande01.gif

    http://ne4.upanh.com/b5.s6.d4/227a05adbe85b34f4b7097acf7f34436_36554924.chuong35 nanhuynhnnde02.gif

    http://ne6.upanh.com/b5.s18.d2/94aa366cd533755e0e3aea4285efc73b_36554926.chuong35 nanhuynhnande3.gif

    http://ne7.upanh.com/b4.s7.d4/482d0e9860f3ba61b2b9861aab79eb40_36554927.chuong35 nanhuynhnande04.gif

    http://ne9.upanh.com/b4.s19.d2/3008def5a4f562a5b5d99075338e4359_36554929.chuong35 nanhuynnande05.gif

    http://ne0.upanh.com/b6.s16.d2/d8c8f692d9bc1f194bd576e57b274671_36554930.chuong35 nanhuyhnande06.gif

    Chương 36: Lập Kế Hoạch

    Hai người xuống ngựa, rồi kể cho nhau lý do đến đây đều là bị Dương Hạo hại, đoạt mất căn cơ nhà bọn họ.

    Một người thì mất cha, một người thì bỏ vợ, ép bọn họ phải tháo chạy như chó mất nhà.

    Nói đến cảnh thê lương, đến anh hùng cũng phải trào nước mắt.

    Hai người ngày trước tuy là thù địch, nhưng bây giờ lại là đồng minh gắn bó, nói đến Dương Hạo mắt lại càng đỏ lên.

    Lúc này Dạ Lạc Hột mới biết Lý Kế Quân đột kích Hạ Châu, thực ra hoàn toàn không cấu thành uy hiếp gì mang tính thực chất với Hạ Châu, hắn mang theo ý chí quyết đánh đến cùng rời khỏi Tuy Châu, vốn mọi thứ đã tính toán rất ổn thỏa, nghĩ rằng Lý gia thống ngự ở Hạ Châu đã cả trăm năm nay, thế lực ở đó chắc chắn là thâm căn cố đế, ảnh hưởng của Lý gia tuyệt đối không dễ dàng bị diệt trừ đi như vậy.

    Hơn nữa bây giờ Dương Hạo không ở Hạ Châu, còn Định nan quân lại gặp phải cường địch mạnh nhất của bọn họ: Tống Quốc.

    Hạ Châu lúc này tất sẽ hoảng loạn, thủ lĩnh các bộ tộc sẽ bị dao động ý chí.

    Lúc này chỉ cần Lý Kế Quân hắn dẫn quân tới thành thì có thể làm cho những quý tộc Thác Bạt Thị đang bị lay động kia càng thêm lo sợ, rồi nhất cử mà đoạt lấy mảnh đất hưng thịnh Đảng Hạng Khương này.

    Ai biết được tên Chủng Phóng đó lại xuất binh ra khỏi thành Hạ Châu, bày bố thế trận ở giữa dã bình nguyên, đường đường chính chính đánh với hắn một trận, tình hình sau đó không cần hắn nói Dạ Lạc Hột cũng nhìn thấy rồi.

    Lý Kế Quân từ Tuy Châu thống lĩnh ba vạn năm nghìn quân tới, bây giờ chỉ còn lại một vạn quân tả tơi.

    Còn hắn đã bỏ ra sự hi sinh lớn như vậy, lại ngay cả bên cạnh thành Hạ Châu cũng không chiếm được, những ngày này luôn chơi trò địch tiến ta lui ở phạm vi bên ngoài thành Hạ Châu.

    Dạ Lạc Hột thì càng không cần phải nói nữa, hắn có thực lực lớn gấp mười lần Lý Kế Quân, nhưng bây giờ rơi vào tình cảnh này còn không bằng nổi hắn.

    Hai người cắn răng mím môi, nghĩ đến nỗi đau oán hận của mình, rồi lại vắt óc suy nghĩ thương lượng xem nên đối phó với hình thế trước mắt như thế nào.

    Trải qua một hồi bàn bạc, hai người đã nghĩ ra được kế hoạch ba hành động: Một là tập hợp toàn bộ binh lực của hai bên, mai phục trên con đường Dương Hạo tất phải đi qua, lợi dụng tâm lý vội vã đông tiến của Dương Hạo để đánh cho hắn không kịp trở tay, hai là hợp lực công thành Hạ Châu, nếu như có thể giành được sự ủng hộ của quý tộc Thác Bạt thị trong thành thì có thể nhân cơ hội quân Chủng Phóng ở bên ngoài để dễ dàng phá thành, chỉ cần chiếm được thành Hạ Châu thì dựa vào binh lực của bọn họ dù sao cũng có thể kiên trì thủ thành được một đến hai tháng.

    Như thế có thể làm cho lòng người của cả địa khu đông tuyến phải dao động, tạo cơ hội cho Tống quân công phá Hoành Sơn, thứ ba chính là lập tức di chuyển tới Hoành Sơn, trong ngoài cùng đánh, đầu tiên là trợ giúp Tống quân phá phòng tuyến Hoành Sơn, lại phản công Hạ Châu dưới cái uy của Tống quân.

    Đánh phục kích của Dương Hạo, hai người suy nghĩ đi suy nghĩ lại cuối cùng vẫn là phủ định.

    Dương Hạo huy binh đông phản, trong tay có ít nhất tám vạn người, còn tàn binh của cả hai bọn họ hợp lại cũng chưa tới hai vạn người, đánh phục kích quả thật thật phần lớn thời gian sẽ ở trong cục diện lấy ít đánh nhiều, nhưng tiền đề là bọn họ vẫn còn có quân đội ở phía sau.

    Có thể lợi dụng bọn họ để đánh phục kích, tạo ra chiến quả lớn hơn, thay đổi hình thể chiến trường.

    Bây giờ bọn họ tổng cộng chỉ có một ít binh mã như vậy, giết được một trăm địch lại tự tổn thất tám trăm, trận buôn bán này mà tiếp tục thì cho dù phục kích thành công thì nhân mã của bọn họ cũng tổn thất gần hết, lúc đó không phải là hoàn toàn để cho Tống quân dễ dàng đoạt lợi sao?

    Điểm này bất kể là Dạ Lạc Hột hay Lý Kế Quân đều không thể chấp nhận được, huống hồ bên cạnh bọn họ còn có một Chủng Phóng xuất quỷ nhập thần, không thể tính rõ được khi nào hắn sẽ lại xuất hiện, kế hoạch này quá nguy hiểm.

    Hai bên họp binh một chỗ, công đánh Hạ Châu là một sự hấp dẫn động lòng người, nhưng tính đi tính lại, hai người bọn họ cũng phải từ bỏ.

    Dạ Lạc Hột vừa mới trúng mai phục của Chủng Phóng, hiện trường tất nhiên sẽ có binh sĩ bị thương và bị bắt, nhân mã của Chủng Phóng khi truy hỏi sẽ biết được nhân mã của Dạ Lạc Hột cũng đã đến đây, tất sẽ thêm cảnh giác.

    Lý Kế Quân cũng không dám chắc khi mình tới được thành, vừa vung cờ lên là đã làm sụp đổ tự tin của thủ quân trong thành, còn binh mã của Chủng Phóng và bảy tám vạn đại quân của Dương Hạo đều có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào, đến lúc đó đánh không được Hạ Châu cũng không sao, nhưng lại làm cho người ta rơi vào sự tận diệt oan uổng.

    Hai người tính đi tính lại, cuối cùng không hẹn mà cùng chọn đi về Hoành Sơn.

    Hai người hạ lệnh tập trung quân một chỗ, đem gần hai vạn binh mã để phá vỡ thế lực trực thuộc các bộ lạc Đảng Hạng thất thị là có thể làm được, hơn nữa với binh lực này cùng đi để tạo thành sự quấy nhiễu tương đối lớn cho Dương Kế Nghiệp đang trấn thủ tại Hoành Sơn.

    Chỉ cần bọn họ có thể đánh Hoành Sơn, làm mở ra một con đường thì có thể làm cho Tống quân ùn ùn kéo vào.

    Một đôi nạn huynh nạn đệ đã ăn nhịp với nhau, kế nghị cũng đã định, lập tức hiệu triệu binh mã, binh tiến qua đại mạc, vượt qua bảy dặm bình địa, vượt tới Hoành Sơn, muốn trước khi quân cứu viện Dương Hạo có thể phá vỡ được phòng tuyến Hoành Sơn.

    Chủng Phóng vốn đóng quân ở Tam Xá Khẩu, lệnh cho Trương Sùng Nguy, Thác Bạt Hạo Phong mai phục ở tiền lộ, vốn là muốn đánh quân Lý Kế Quân, không ngờ Dạ Lạc Hột lại tự dẫm lên bẫy.

    Phát hiện quân địch có điều khác lạ, rồi sau khi thẩm tra tù binh bắt được, nắm được tin tức chính xác, lão tướng Trương Sùng Nguy lập tức khuyên ngăn Thác Bạt Hạo Phong quay trở về trại binh Tam Xá Khâu, bẩm báo tin tức với tiết độ phó sứ Chủng Phóng, chờ hắn định đoạt.

    Chủng Phóng nghe thấy Dạ Lạc Hột đã tháo chạy đến lân cận Hạ Châu, lông mày lập tức nhíu lên.

    Hắn chắp tay sau lưng, đi lại trong phòng, miệng lẩm bẩm, đôi mắt chốc chốc lại nhìn lên trời, cũng không biết đang nói cái gì.

    Chúng tướng dưới trướng sớm đã quen với thói quen khi suy nghĩ này của hắn, chỉ đứng im lặng chờ đợi.

    Qua một lúc, vẫn chưa thấy hắn có quyết định gì, Thác Bạt Hạo Phong không nhịn được mà lớn tiếng nói: “Đại nhân, đại soái sắp trở về rồi, an nguy của Hạ Châu có thể tạm bảo vệ được, bây giờ sao chúng ta không thừa thắng truy kích chứ.

    Nếu như có thể một tay diệt được bộ tộc của Dạ Lạc Hột và Lý Bất Thọ trước khi đại soái trở về, chẳng phải là một kỳ công hay sao?”.

    Chủng Phóng hơi lắc đầu, lại trầm ngâm một lúc, mới ra lệnh: “Lập tức đem tất cả tình hình của chúng ta ở đây bẩm báo đến chỗ thái úy.

    Thỉnh thái úy cẩn thận, chớ trúng mai phục”.

    Lý Kế Đảm đáp một tiếng, rồi lại hỏi: “Vậy chúng ta thì sao, bây giờ nên làm thế nào?”.

    Chủng Phóng hơi nhăn mày lại, trầm giọng nói: “Trương Sùng Nguy, ngài hãy thống lĩnh một bộ binh chạy tới trấn Đức Tĩnh, nếu như Lý Kế Quân hoặc bộ lạc của Dạ Lạc Hột qua đó thì chỉ thủ không được tấn công, chỉ cần ngăn cản đội hình của chúng là đã hoàn thành được sứ mệnh của ngài.

    Lý Kế Đảm, ngài thống lĩnh bộ binh đi theo con đường duy nhất ngoài núi.

    Nhớ kỹ, ngài cũng chỉ được thủ không được công, chỉ cần giam được chân chúng ở trên đất của Hạ Châu ta thì chính là đại công rồi”.

    Trải qua một khoảng thời gian điều binh khiển tướng, chúng tướng cảm thấy rất tin phục vào các thủ đoạn của Chủng Phóng.

    Lý Kế Đảm và Trương Sùng Nguy không nói hai lời, cùng chắp tay nói: “Mạt tướng tuân mệnh!”.

    Thác Bạt Hạo Phong vội vã hỏi: “Đại nhân, còn ta?”.

    Chủng Phóng mỉm cười, nói: “Còn ngài, theo bản quan về Hạ Châu, tăng cường phòng bị Hạ Châu”.

    “Cái gì?”.

    Thác Bạt Hạo Phong dường như không thể tin vào tai mình, kêu lên: “Đại nhân, nhớ khi trước Lý Bất Thọ khí thế hừng hực, mọi người đều khuyên đại nhân chiếm thành tự thủ, không được mạo hiểm liều lĩnh xông ra nhưng đại nhân lại một mình một ý, cố ý xuất binh tìm địch quyết chiến.

    Còn bây giờ, chúng ta đang nắm nhiều phần thắng, binh mã đại soái trong phút chốc sẽ trở về, vậy mà gan của đại nhân sao lại trở nên nhỏ đi vậy?”.

    Lý Kế Đảm và Trương Sùng Nguy đồng thanh quát lên: “Hạo Phong, sao lại dùng khẩu khí đó nói với Chủng đại nhân, còn không mau tạ tội”.

    Chủng Phóng mỉm cười: “Không sao, Thác Bạt tướng quân, cần phải đề phòng chó cùng dứt dậu.

    Hình thế chiến trường một khắc vạn biến, bây giờ đại soái sắp về rồi, đại cục đã định, kẻ cần mạo hiểm không phải là chúng ta, hà tất chúng ta phải mạo hiểm?

    Phải nhớ rằng binh xuất hiểm chiêu, nếu không phải gặp lúc bất đắc dĩ thì không được mạo hiểm, nếu không sớm sẽ bị thiệt thòi lớn”.

    Thác Bạt Hạo Phong mắt thấy đại công trong tay mà Chủng Phóng lại có thái độ khác thường, lựa chọn tư thế cẩn thận, nên trong lòng rất không phục.

    Nhưng Lý Kế Đàm và Trương Sùng Nguy đứng bên cạnh kéo kéo áo hắn, không ngừng ám thị bảo hắn nói bớt vài câu.

    Hơn nữa, những ngày gần đây hắn cũng rất phục tài dụng binh của Chủng Phóng, vì thế tuy vẫn chưa thể lý giải được nhưng vẫn buồn bực đáp tuân mệnh một tiếng.

    Chủng Phóng cũng không giải thích nhiều, liền lệnh cho Phi Vũ lập tức truyền thư cho Dương Hạo, cảnh báo hiểm nguy, đồng thời lệnh cho Trương Sùng Nguy và Lý Kế Đảm lập tức dẫn quân lên đường, còn mình thì nhanh chóng trở về Hạ Châu.

    Lúc đầu, khi vừa nhận được tin Lý Bất Thọ huy động được bốn vạn quân, đi vòng qua Ngân Châu để đột kích vào Hạ Châu, thì văn võ bá quan Hạ Châu vốn đều chủ trương lựa chọn cách thủ thế dưới hình thức nghiêm mật, dựa vào uy thế tường cao hào sâu để chống đỡ lại sự tiến công của quân Tuy Châu, nhưng Chủng Phóng khi đó lại kiên trì cách chủ động xuất kích, ngăn địch bên ngoài, là vì thực chất với một định nan quân tể tướng như Chủng Phóng, đứng ở địa vị của hắn thì càng có suy nghĩ tầng sâu hơn.

    Đầu tiên, Dương Hạo tây chinh đã dùng mất một phần lớn đồ tích trữ của Hạ Châu trong hai năm qua, có thể dự liệu được rằng tương lai hắn sẽ muốn làm ổn định chư châu Hà Tây, tiến hành sự thống trị của mình thì vẫn cần phải dùng đến một bộ phận trù bị.

    Nhưng bây giờ đã là mùa thu, phần lớn đồn điền bát ngát gần Hạ Châu đã bước vào thời kỳ chín muồi, bên ngoài thành Hạ Châu còn có những công trường chăn nuôi, nông trại rộng lớn cùng tài nguyên cuồn cuộn.

    Nếu như binh lực thu về nội thành Hạ Châu thì những căn cơ đó đều sẽ bị loạn binh hủy hoại, đối với Hạ Châu đang bị Tống quân công kích mà nói đó là tuyết chồng lên tuyết.

    Tiếp theo, Lý Kế Quân đầy kỳ vọng chính là sự kiêng kỵ đối với Chủng Phóng, hào môn quý tộc Thác Bạt thị ở Hạ Châu quá nhiều, trong đó không phải ai cũng được hưởng lợi khi Dương Hạo thượng vị, độ trung thành có hạn, nếu như Lý Phi Thọ đưa binh tới trước thành, treo cờ Lý thị Hạ Châu, cộng thêm nhân tố đại quân Tống đang chèn ép thì khó có thể đảm bảo sẽ không có người làm phản.

    Một phòng tuyến cho dù có nghiêm mật đến đâu, phòng ngự, thành trì có chắc chắn đến đâu thì một khi xuất hiện nội quỷ cũng khó có thể áp chế được kẻ địch, nếu đã như vậy chi bằng chủ động ép địch ra ngoài, như thế càng an toàn hơn.

    Thứ ba chính là hành động này có thể phóng một tín hiệu cho con dân các bộ bên cạnh, thất thị Đảng Hạng, định nan ngũ châu: Hạ Châu, không phải vì đại soái đông chinh, Tống quốc đến công kích mà mất đi sự khống chế đối với những địa hạt này, Hạ Châu vẫn còn đủ sức để đánh bay những kẻ địch muốn xâm phạm, cảnh cáo lũ ngo ngoe muốn động nên an phận một chút.

    Nếu không, với thân phận trước mắt vẫn là đại sứ biên cương Tống Quốc của Dương Hạo, Định nan quân sẽ tiêu diệt hết những kẻ phản nghịch.

    Đánh đi, cứ xông lên mà đánh, không đánh à, thế chỉ còn con đường khoanh tay chịu chết thôi.

    Tuy nói quân đội của Dương Hạo là cốt cán của Định nan ngũ châu, chiêu binh mãi mã tự kiến lập, sẽ không nghe theo hiệu lệnh của triều đình, nhưng có một số thứ vô hình đang gây ảnh hưởng tương đối lớn tới quân đội.

    Với bách tính, một khi có một bộ lạc hay một doanh quân binh nào đó giúp đỡ cho địch, thì chúng sẽ liên tiếp móc nối vào nhau.

    Có những căn cứ này mà Chủng Phóng mới kiên quyết chủ trương áp chế địch ở bên ngoài, chủ động xuất binh.

    Hắn đem tổng hợp tất cả những suy nghĩ của mình ở mọi mặt lại, cuối cùng còn nhận được sự ủng hộ hết mình của La Đông Nhi, vì thế mới hết sức bài trừ tranh luận khác nhau của chúng tướng, rồi điều động binh ra khỏi thành.

    Còn bây giờ, Dương Hạo đã sắp trở về, đại cục đã định, hắn đương nhiên không muốn lại xảy ra sự cố gì nữa, điều ưu tiên suy nghĩ chính là đảm bảo Hạ Châu đứng vững như Thái Sơn.

    Dương Hạo đã trở về rồi, khi đại kỵ của hắn xuất hiện ở ngoài thành, văn võ bá quan, sĩ thân bách tính đang đứng chờ ở ngoài cổng thành đều thờ phào nhẹ nhõm, còn có người hoan hỉ hô lên.

    Hạ Châu trong thời gian Dương Hạo viễn chinh có thể chống đỡ đến ngày hôm nay đã phải trải qua rất nhiều vất vả.

    Bây giờ hắn đã thống lĩnh đại quân trở về, hơn nữa còn nhất cử đạp bằng cổ đạo Hà Tây.

    Với những chiến thắng mới mà tràn đầy nhuệ khí trở về, có lẽ cửa ải khó khăn trước mắt Hạ Châu có thể vượt qua được rồi.

    Vừa thấy Dương Hạo, đám người Chủng Phóng, Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn, Đinh Thừa Tông mặt mày lộ ra sự vui sướng.

    Tiết độ lưu hậu Đinh Thừa Tông bước lên trước, chắp tay nói: “Chúng tướng cung nghênh thái úy trở về, chúc mừng thái úy nhất thống Hà Tây”.

    Dương Hạo xoay người xuống ngựa, mặt mày vui vẻ chắp quyền nói: “Trong thời gian Dương Hạo viễn chinh đã làm phiền chư vị vất vả duy trì quân chính Hạ Châu, Dương mỗ có thể bình định Hà Tây, không phải không có công lao của chư vị.

    Tại đây, Dương Hạo xin đa tạ các vị”.

    Dương Hạo bước lên trước, chắp tay cúi tạ bá quan văn võ Hạ Châu, mọi người cũng lần lượt giơ tay hoàn lễ, sau một lúc chào hỏi, Đinh Thừa Tông lập tức nói: “Thái úy, bên Hoành Sơn...”.

    Dương Hạo thản nhiên nói: “Không phải vội, chúng ta về phủ rồi nói”.

    Chủng Phóng đứng bên cạnh nhìn thấy, bất giác mỉm cười trong lòng.

    Dáng vẻ trầm tĩnh, đã có định liệu trước trong lòng làm cho đám văn võ bá quan Hạ Châu đang lo lắng cũng phải yên tâm lại.

    Hành động này của Dương Hạo quả thực là vì trấn an lòng quân, thực ra bây giờ trong lòng hắn còn gấp gáp hơn bất kỳ người nào khác, hắn hận không thể lập tức hiểu hết một lượt tình hình xảy ra trong ngoài Hoành Sơn.

    Nhưng từ sắc mặt của văn võ bá quan Hạ Châu, hắn có thể nhìn ra sự lo lắng của họ.

    Tuy lòng bất định, nhưng bây giờ vẫn chưa phải là lúc tình thế nguy ngập nhất, làm một thống soái cao nhất của quân chính Hạ Châu, lúc này nhất cử nhất động của hắn đều được người ta chú ý, lúc này hắn có thể bình tĩnh như không, sẽ càng làm phát huy tác dụng an ủi lòng quân hơn.

    Đối với Hạ Châu lúc này, trong lòng Dương Hạo thực ra cảm thấy rất may mắn.

    May mắn chính là hắn có danh tướng Dương Kế Nghiệp, Chủng Phóng, có thể phân giải nỗi lo cho hắn, may là hai năm nay hắn không tiếc sức lực mà xây dựng nội chính, tích trữ lương thực để đến mùa đông nhận được hồi báo.

    Sự thống trị của hắn bước đầu đã thành quy mô, cơ cấu thống trị dần thành thục hoàn thiện để khi không có vị thống soái như hắn ở đó thì Hạ Châu không biến thành rắn mất đầu, trở thành cát tản mát.

    Khi hắn đến phía tây tiết phủ, trong tiềm thức đã đưa mắt nhìn vào phủ môn, hắn rất muốn ngay bây giờ có thể vào sâu trong phủ để gặp ái thê ái thiếp, gặp con gái bảo bối.

    Cả Đông Nhi nữa, bây giờ chắc đã sinh rồi, tại sao trong quân thư lại không nhắc đến dù một chữ?

    Đại địch đang ở trước mắt, hắn cũng không tiện để hỏi chuyện này.

    Còn bây giờ văn võ thần liêu đều ở bên cạnh, đợi để hắn ra chỉ thị với cục diện Hạ Châu trước mắt, nên tuy nhà gần ngay trước mắt, mà hắn lại phải học Đại Vũ, qua cửa nhà ba lần mà không vào...

    Thở nhẹ một cái, Dương Hạo lại vững tâm lên, đi thẳng tới tiết đường, phủ môn đột nhiên bước ra một đám người, Dương Hạo lập tức đứng lại, đám văn võ bá quan đi sau hắn cũng dừng bước, thì thấy Oa Oa, Diệu Diệu đi hai bên Đông Nhi, đứng thướt tha trước phủ.

    Ba người nước mắt thấm ướt mi, nếu như không phải phía sau hắn có rất nhiều quan lại sĩ thân thì ba người sớm đã chạy ùa tới rồi.

    Dương Hạo nhìn ba người, hơi ngẩn ra.

    Nữ Anh có thai, tính theo thời gian thì đã phải rõ bụng, không lộ diện mới đúng, có điều...

    Ba người xuất hiện này...

    Trong tay Oa Oa dắt Tuyết Nhi, Diệu Diệu nắm tay San Nhi đang tập nói, còn Đông Nhi...

    Đứa trẻ sơ sinh mà Đông Nhi đang ôm trong lòng...

    Dương Hạo vội tiến lên mấy bước, tới trước mặt Đông Nhi, Đông Nhi nước mắt rưng rưng, Dương Hạo chần chừ hỏi: “Đông Nhi.

    Đây...

    Đây là...”.

    Tuyết Nhi đứng bên cạnh liền gọi vọng lên: “Cha, cha, Tuyết nhi rất nhớ cha, đây là đệ đệ, hi hi, mẹ đã sinh cho Tuyết Nhi một đệ đệ”.

    Dương Hạo vừa ngạc nhiên vừa mừng: “Đệ đệ sao?”.

    Đông Nhi mỉm cười: “Quan nhân, đây là con trai chàng, vừa mới đầy tháng, thiếp biết quan nhân trọng trách đầy mình, sợ quan nhân quyến luyến vì thế đã không cho truyền tin hỉ đến cho chàng.

    Đứa trẻ đáng thương, đến tận hôm nay mới được gặp cha”.

    Dương Hạo mừng rỡ: “Đây là con trai ta?

    Ha ha, ta có con trai rồi, đây, đến đây cho ta xem”.

    Chủng Phóng ở phía sau Dương Hạo liền tiến lên hai bước, cười nói: “Thái úy thống nhất Hà Tây, là hỉ thứ nhất, lại có được giai nhi, lại là hỉ sự nữa, đúng là song hỉ lâm môn, thật đáng chúc mừng”.

    Mọi người đều chắp tay cười nói: “Chúc mừng thái úy, chúc mừng thái úy”.

    Dương Hạo đỡ lấy đứa con trai, nhìn đứa con trai mặc kệ mọi việc, ngủ khò khò, không khỏi vui ra mặt.

    Đông Nhi ngân ngấn nước mắt, lại cười nói: “Con trai vẫn chưa có tên, đang chờ quan nhân về đặt tên cho con”.

    Dương Hạo quệt nhẹ cái miệng chúm chím của nó, cười toét miệng, nói: “Không cần phải nghĩ nữa, gọi là...

    ừm...

    Gọi là Dương Giai đi.

    Ha ha...”.

    Ở phá sau, Chủng Phóng và Đinh Thừa Tông nhìn nhau cười.

    Dù sao công vụ cũng bận rộn, Đông Nhi và mấy người thiếp đều là những nữ tử biết nghĩ cho đại thế, tuy có nhiều điều muốn nói với lang quân, nhưng chỉ vội vàng nhìn một chút, cũng đã là an ủi lắm rồi, liền vội vã trở về phủ.

    Dương Hạo và thê nhi chưa nói được mấy câu, liền đi tới bạch hổ tiết đường, tạm hoãn niềm vui lại, thu lại tâm tình, ngưng thần nghe chúng tướng nói rõ tình hình trước mắt.

    Đinh Thừa Tông chậm rãi nói: “Quân thư chiến báo từ Hoành Sơn đã gửi về, đang do hạ quan chỉnh lý quy nạp, tình hình trong đó Thừa Tông có thể giải thích tỉ mỉ cho thái soái.

    Vương Kế Ân đã dụ dỗ Xích Trung tạo phản, một tay bắt cả nhà Chiết gia, tiếp theo đó giơ cờ hiệu cứu viện bình phản, thống lĩnh năm lộ binh mã công kích những vùng hiểm yếu của Phủ Châu, cắt đứt liên lạc giữa hai châu Lân Phủ, những tình hình này thái úy đều đã biết rồi”.

    Dương Hạo gật gật đầu, Đinh Thừa Tông lại nói: “Chúng ta đã chủ động tản quân trước khi Phan Mỹ tới, trở về phòng bị Hoành Sơn, làm loạn bố trí của Tống quân, cướp được tiên cơ.

    Sau khi Phan Mỹ đến, hai bên đã lấy phòng tuyến Hoành Sơn làm vùng tranh chấp.

    Ý đồ của Tống là muốn chiếm ngũ châu của ta, ép ta tiến về Hà Tây, tất cả sách lược dùng tới đều là dùng vũ lực tiến công và trói buộc.

    Bọn họ một mặt vừa lôi kéo tàn binh của Lý Quang Duệ ở Tuy Châu để hãm chân Ngân Châu, Hạ Châu ta, một mặt hứa phong quan với người”.

    o O o

    File ảnh

    http://ne2.upanh.com/b6.s5.d4/a6ef77b2bbd065e062186d9d4e608455_36602812.chuong36 lapkehoch01.gif

    http://ne3.upanh.com/b4.s5.d1/9035578519cf1706bde26bab8b60de7f_36602813.chuong36 lapkehoah02.gif

    http://ne4.upanh.com/b2.s6.d3/7366b851d402ef593049eb0d3cbc7e6d_36602814.chuong36 lapkhoach03.gif

    http://ne5.upanh.com/b5.s13.d2/f324d30cf01444218d37ec168e5f04a7_36602815.chuong36 lapkehach04.gif

    Chương 37: Môi Thương Lưỡi Tiễn

    Dương Hạo phất tà áo của mình, cười khổ nói: “Bây giờ, Dương Hạo vẫn mặc quan y triều đình, vẫn là tiết độ sứ Hoành Sơn, kiêm hiệu thái úy.

    Binh mã đại nguyên soái Lũng Hữu Hà Tây.

    Nhưng...

    Ta lại đang khai chiến với đại quân đồng triều, triều đình chỉ trích ta cấu kết Phủ Châu, nuốt các châu phủ, chúng ta đến tận bây giờ vẫn chưa chính điện ứng đối với tội đanh này.

    Trước đây ta chưa trở về, người của ta có thể nóng đầu mà đánh, không đi để ý tới chuyện này, nhưng bây giờ ta đã trở về Hạ Châu, phải làm thế nào để đối diện với vấn đề này đây?”.

    Chúng tướng thoắt cái đã hiểu ra.

    Không sai, vấn đề này mới là vấn đề chúng ta cần giải quyết bây giờ, cũng là vấn đề lớn quan hệ đến mỗi một người dưới trướng của Dương Hạo.

    Thân phận bất chính, trận chiến này đến cuối cùng đánh cũng không minh bạch, lập trường chưa quyết chỉ có thể phòng mà không được đánh thẳng.

    Nếu như chủ động xuất kích, tiến vào lãnh thổ của Tống Quốc, rồi binh lực thu lại vào một góc, không thể thi triển được sức mạnh, như vậy tiên thiên của bọn họ sẽ mất đi nhân hòa, không thể ra tay được.

    Lập trường!

    Thái úy trở về rồi, việc đầu tiên cần quyết định chính là hắn lấy thân phận gì, lập trường gì để đối mặt với hoàng đế đông kinh Biện Lương.

    Bọn họ không hẹn mà cùng nghĩ tới điểm lợi hại nhất: Lập trường, phải với lập trường nào?

    Lòng Đinh Thừa Tông đột nhiên nóng lên, hắn thở có chút gấp gáp, căng thẳng nuốt nước bọt, vừa muốn mở miệng phá vỡ bầu yên tĩnh này, nhưng lại không dám mở mồm.

    Lâm Bằng Vũ đột nhiên chưa tuyên triệu đã vội vã xông lên bát tiết đường, nói: “Đại nhân, Chiết cô nương đến rồi!”.

    Trước khi Dương Hạo trở về Hạ Châu, hắn luôn suy nghĩ đến lập trường và đường ra cho tương lai, điểm này không chỉ đề cập đến phương hướng phát triển tương lai của hắn, mà còn có ý nghĩa dẫn đường hết sức to lớn đối với những trận chiến mà hắn đang tiến hành.

    Cho nên sau khi hắn để lại tất cả những thành viên nòng cốt của bộ máy quyền lực, liền lập tức đưa ra vấn đề này, không ngờ hắn vừa mở đầu thì Tử Du lại đến.

    Dương Hạo ngẩn ra một chút rồi mới phản ứng lại, vội nói: “Mau, mau mau mời vào”.

    Chủng Phóng hắng nhẹ một tiếng, nhắc nhở nói: “Thái úy, nên đích thân ra ngoài nghênh đón”.

    “Sao cơ?

    À!”.

    Dương Hạo đột nhiên đại ngộ, vội vàng đứng dậy.

    Chủng Phóng nói không sai, bây giờ Chiết Tử Du không còn là thân phận tiểu muội của đồng minh huynh, mà là đại biểu cho thế lực Chiết gia, nhất cử nhất động đều thể hiện thái độ của Hạ Châu đối với Chiết gia, sao có thể không thận trọng.

    Dương Hạo vội vã rời khỏi soái án, mang theo văn võ đích thân ra tiết đường, Chiết Tử Du đang đứng dưới bậc thang, mặc áo giáp, nàng tuy ngọc nhan có chút giảm bớt, có chút gầy, nhưng một thân võ giáp mà từ trong sự mỹ lệ lại tỏa ra mấy phần anh khí.

    Dương Hạo nhìn nàng, nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

    Ngày ấy nàng giận dữ bỏ đi, Dương Hạo thật tưởng rằng cả đời này sẽ không có duyên gặp lại.

    Ai ngờ...

    Kẻ chắp duyên lại cho hắn lại là Triệu Quang Nghĩa.

    Nếu như không phải Triệu Quang Nghĩa tập kích lấy đi Phủ Châu, Tử Du hôm nay sao có thể ngoan ngoãn xuất hiện trước mặt hắn?

    Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng có nghìn lời muốn nói mà khó thốt ra khỏi miệng.

    Nghĩ đi nghĩ lại, thật không biết nên khóc hay nên cười.

    Ánh mắt phức tạp của Dương Hạo nhìn Chiết Tử Du nói: “Tử Du, không nghênh đón từ xa, mong tha thứ cho ta”.

    Chiết Tử Du trong tay cầm một chiếc hộp cẩm, bước lên trước một bước, khom người nói: “Bảo Đức quân Chiết Tử Du diện kiến Dương đại nguyên soái”.

    “Tử Du...

    Mau mau đứng lên”.

    Dương Hạo vội vã bước lên trước đỡ nàng dậy, ngón tay chạm vào cánh tay nàng, cơ thể mềm mại của Chiết Tử Du không khỏi rung lên, mắt liếc nhanh nhìn hắn, lại lập tức cúi xuống.

    Bước tới gần mới có thể nhìn ra sự tiều tụy mệt mỏi không thể che giấu trên khuôn mặt nàng, trong mắt Dương Hạo lộ ra sự đau xót, lại chỉ nhẹ nói một câu: “Tử Du, mau mời vào, chúng ta lên tiết đường nói chuyện”.

    Cả đoàn người cùng quay trở lại bạch hổ lễ đường, Dương Hạo sai người mang ghế đến cho Chiết Tử Du ngồi, dâng trà lên.

    Chiết Tử Du lại không ngồi vào chỗ, chỉ đặt chiếc hộp cẩm xuống ghế, đứng trước soái án của Dương Hạo nói: “Dương thái úy, Tử Du đến đây có ba việc muốn bẩm cùng thái úy”.

    Dương Hạo vừa ngồi xuống, thấy nàng không ngồi, lại đứng lên nói: “Tử Du, ngồi xuống đã rồi nói chuyện”.

    Chiết Tử Du vẫn không động, nghiêm nghị nói: “Chiết gia Phủ Châu trước nay đều vinh nhục cùng thái úy, cùng tiến cùng lùi.

    Nay Tống đình dùng mưu, dụ dỗ phòng ngự sử Hà Lam Xích Trung phản bội huynh trưởng ta, bắt cả nhà ta, chiếm lấy Phủ Châu, quân Chiết gia đột nhiên mất căn cơ, không biết đi đâu.

    Tử Du và chúng tướng Chiết gia đã thương nghị, được chư tướng đồng ý, nguyện đem toàn quân Chiết gia từ đây quy phục thái úy, nghe theo sự điều khiển của thái úy, thỉnh xin thái úy ân chuẩn”.

    Dương Hạo không ngờ nàng ta vừa vào đã lập tức đề cập đến vấn đề này, có chút chần chừ nói: “Thời cục biến hóa, khó có thể dự liệu, có lẽ...

    Chúng ta sẽ có cơ hội đoạt lại Phủ Châu, đến lúc đó...”.

    Chiết Tử Du buồn bã cười, nói: “Chiết gia già trẻ đều ở trong tay Tống đình, cho dù có đoạt được Phủ Châu thì quân Chiết gia sẽ phải tiếp tục tồn tại như thế nào đây?

    Chiết Tử Du làm thế nào để thành kẻ địch của Tống đình?

    Không giấu gì thái úy, bây giờ chiến sự Hoành Sơn đang rất nguy cấp, Chiết Tử Du nay dẫn Chiến gia quân đến Hạ Châu chính là vì thân phận Chiết gia quân bây giờ bất minh, lập trường khó định, Tống triều đánh tới đã dựng cờ hiệu thu phản nghịch là huynh trưởng ta, lại ép cháu ta làm con rối, dẫn đến tam quân bị trói buộc, chiến cũng không phải và hòa cũng không được, sĩ khí giảm sút, lòng người hỗn loạn, kết quả không thể không trở thành cánh tay trợ giúp của Dương tướng quân, ngược lại còn liên lụy đến ngài ấy.

    Trận chiến ở Mã Hồ Dụ chính là do Chiết gia quân chần chừ xuất trận, làm lỡ chiến cơ, mất mất nơi hiểm yếu, ép Dương tướng quân phải xuất binh để thay đổi bại cục”.

    Chiết Tử Du nghiêm nghị nói: “Chiết gia quân nếu không thể xóa vết tích của Chiết gia, thì không thể thi triển được gì, Thái úy xin đừng khước từ nữa.

    Hành động này của Tử Du chỉ là không muốn hàng vạn hảo nam tử của Phủ Châu mơ hồ mà đưa tang trên chiến trường.

    Thái úy là nghĩa đệ của huynh trưởng, bây giờ...

    Đem toàn quân Chiết gia đến nhờ cậy thái úy, Tử Du mới có thể yên tâm, bọn họ cũng coi như có một con đường sống”.

    Dương Hạo cười khổ nói: “Vấn đề nan giải của nàng cũng đang là vấn đề nan giải của ta...

    Haiz, nàng ngồi xuống trước đi, việc này...”.

    Chiết Tử Du không đáp lời hắn, lại nói tiếp chuyện mình: “Thái úy, Tử Du còn có một chuyện nữa, bây giờ chiến sự Hoành Sơn khẩn cấp, Chiết gia quân lại đang bị tiêu diệt dần ở chiến trường, thỉnh thái úy sớm cho viện binh”.

    Dương Hạo vội nói: “Việc này không cần lo lắng, bổn soái đã phái bốn vạn binh tới Hoành Sơn, nằm dưới sự điều khiển của Dương Kế Quân, thống nhất bổ trụ ứng đối với cường địch, bản soái còn muốn đích thân thống binh tới Hoành Sơn”.

    Chiết Tử Du nói: “Như vậy thì tốt, Tử Du muốn bẩm với thái úy chuyện thứ hai, chính là khi ta dẫn quân từ Hoành Sơn lui về đúng lúc gặp một lộ loạn quân đi tới Hoành Sơn, thấy cờ hiệu và áo giáp của bọn họ không giống binh mã thái úy, Tử Du đã thống binh ngăn cản, truy hỏi rõ ràng thân phận lộ quân đó, bọn họ lập tức động thủ.

    Hai bên ác chiến một trận, lộ quân đó không địch nổi nên đã tháo chạy về hướng đông nam.

    Ngay lúc đó thì hai vị tướng quân Trương Sùng Nguy, Lý Kế Đàm cũng dẫn quân đuổi tới, Tử Du mới biết lộ bại quân đó chính là liên quân của Lý Phi Thọ Tuy Châu và Dạ Lạc Hột Cam Châu.

    Tử Du lập tức phái Trình Thế Hùng cùng hai vị tướng Trương, Lý truy sát chúng.

    Hai tướng quân Trương, Lý biết ta đã về Hạ Châu, cho nên nhờ ta mang quân tình bẩm báo với thái úy và Chủng đại nhân”.

    Dương Hạo nghe thế liền vui mừng ra mặt, mấy người Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông nghe thấy cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Cho dù bọn họ đã sắp xếp tốt nhất rồi, nhưng bọn họ vẫn lo Dạ Lạc Hột và Lý Phi Thọ vạn nhất thoát được truy binh, chạy tới tấn công Hoành Sơn trước, tạo nên tổn thất không cần thiết cho chiến cục Hoành Sơn.

    Cũng may, đôi nạn huynh nạn đệ đó làm thế nào cũng không ngờ rằng lại có một lộ quân từ Hoành Sơn chiến sự khẩn cấp mà chạy lại.

    Bây giờ có Trình Thế Hùng và Trương Sùng Nguy, Lý Kế Đàm mang ba lộ đại quân truy đuổi, đôi kiêu hùng cùng đường này không thể làm ra trò gì nữa.

    Mọi người đang vui vẻ bàn luận, Chiết Tử Du đã dâng chiếc hộp cẩm lên, đôi mắt hơi lộ ra sự quan tâm, nhẹ giọng hỏi: “Thái úy, không biết thuộc hạ của Phi Vũ, có một vị Giả công tử Giả Đại Dong, cậu ta...

    Đã bình yên trở về bên cạnh thái úy chưa?”.

    Dương Hạo biết người nàng nói một ai, không ngờ với sự tinh minh của nàng mà đến bây giờ vẫn chưa nhìn ra Trúc Vận là con gái, trong lòng không khỏi có chút buồn cười, nhưng khi nhìn thấy chiếc hộp trong tay nàng, thần sắc có chút ngưng trọng lại, vội hỏi: “Giả Đại Dong đã bình yên trở về, hôm đó hắn đã dẫn dụ một lộ người Thổ Phồn về hướng tây, đến gần hồ Thanh Hải mới thoát được quân địch, rồi vượt Đại Tuyết sơn đến Hà Tây, khi đó bản soái đang dẫn binh tây chinh Qua Châu thì gặp hắn ở đó”.

    Chiết Tử Du vui vẻ nói: “Giả công tử bình yên vô sự là tốt rồi, còn về nguyên nhân và kết quả của nó chắc thái úy cũng đã biết, vật này là Giả công tử nhờ ta bảo quản mang về, không ngờ Phủ Châu lại kinh biến, đến tận hôm nay...

    Tử Du mới có thể hoàn thành lời hứa”.

    Chiết Tử Du nói xong liền cầm chiếc hộp đưa tới trước mặt Dương Hạo, Dương Hạo vội đưa hai tay tới nhận, nhẹ nhàng đặt lên án, nhìn chiếc hộp, mắt lóe lên tia dị sắc.

    Hòa Thị Bích, ngọc tỷ truyền quốc, bất kể là tên gì thì đều là truyền kỳ, thứ này từ Xuân Thu chiến quốc tới nay có biết bao nhiêu triều hưng triều tàn, biết bao nhiêu đế vương tướng quân, bất kể là hiền hay hôn, bất kể là thiên cổ nhất đế hay là vong quốc chi quân thì đều xoay xung quanh cái ngọc tỷ be bé này đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện...

    Nhưng rất kỳ quái, khi nó được đặt trước mặt thì Dương Hạo chỉ còn một chút hiếu kỳ với thứ bảo vật này, lại không có sự hoảng sợ hay vui mừng quá mức như khi bảo vật được lọt vào tay.

    Đinh Thừa Tông thấy Dương Hạo vẫn bình thản, không nhịn được mà nhẹ nhàng nhắc nhở: “Thái úy...”.

    “Ờ...”.

    Dương Hạo tỉnh ra, đặt chiếc hộp xuống, nói: “Bản soái đang thảo luận đại sự, Ngũ công tử tới thật đúng lúc.

    Mời ngồi, chúng ta cùng bàn bạc”.

    “Thuộc hạ tuân mệnh!”.

    Dương Hạo nói khách khí, Chiết Tử Du lại cố chấp dùng lễ thuộc hạ, Dương Hạo chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nàng, trong mắt đầy sự u oán, Chiết Tử Du cũng không tiếp nhận ý tốt, mắt không thèm liếc hắn mà ngồi xuống ghế.

    Dương Hạo thở dài, chậm rãi ngồi xuống ghế tiết soái, mắt đưa lướt nhìn một lượt chúng quan văn võ, cao giọng nói: “Việc vừa nãy ta nói là việc trọng đại, thỉnh chư vị chý kiến, bản soái xin lắng nghe”.

    Lâm Bằng Vũ mặt mày đỏ lên, khảng khái nói: “Lão hủ cho rằng thái úy nên phản lại Tống triều.

    Bây giờ trên danh nghĩa thái úy là Tống thần, nhưng thái úy sớm đã không phải là tri phủ Lô Châu mà triều đình đã ban cho, dân này là do một tạy thái úy mang về, binh này là được kế thừa từ Lý Quang sầm đại nhân, trên đầu thái úy tuy không có vương miện, nhưng thực thế là một ông vua không ngai, nếu đã như vậy sao không cầu một cái tên đanh chính ngôn thuận?”.

    Lão Lâm là thúc nho Hán quốc, từ khi theo Dương Hạo mới tráng trí đắc thân, càng làm chức quan càng lớn, bây giờ thấy Dương Hạo có cơ hội xưng đế lập quốc, đó là công rất lớn.

    Những năm cuối đời ông ta có thể phụ tá một vị hoàng đế, xây dựng công nghiệp nhất thế!

    Nhất thời Lâm Bằng Vũ giống như uống phải một bình rượu nặng, tinh thần phiêu phiêu, huyết sôi trào, lập tức mở miệng bày tỏ thái độ ủng hộ.

    “Với thân phận của thái úy bây giờ thì đó là lấy thần kháng quân, là đạo thần thì danh không chính ngôn không thuận, đi đâu cũng bị trói buộc, chư bộ Tây Vực và những người xung quanh quan sát, muốn cầu cứu ngoại viện, với thân phận thần tử Tống quốc thì còn có thể kết đồng minh với người nào?

    Chi bằng xưng đế kiến chế, đến lúc đó liên Liêu kháng Tống, tự lập Tây Vực.

    Huống hồ, bây giờ đao người Tống đã kề vào cổ chúng ta, tình nghĩa quân thần sớm đã cắt đứt, lúc này còn đợi gì nữa?”.

    Phạm Tư Kỳ phản bác nói: “Lâm lão, ta cho rằng nguy cơ trước mắt của Hạ Châu chưa chắc đã cần xưng đế mới có thể giải quyết.

    Tội đanh mà triều đình gán cho thái úy là câu kết phản tướng Xích Trung mưu đồ Phủ Châu, vì thế mới hưng binh thao phạt.

    Nếu như chúng ta bây giờ lại phản thì chẳng phải là trúng kế của Tống triều hay sao?

    Thái úy đến Lô Châu, sau đó nhận được di chiếu thành nguyên soái, trong mắt mọi người trong thiên hạ này đây đều là sự trợ giúp của triều đình, bây giờ chúng ta như chim mọc cánh nên phản lại.

    Cho dù triều đình có chỗ nào không phải với chúng ta thì sao chứ?

    Cái mà người ta gọi là lôi đình vũ lộ chính là quân ân.

    Ân điển triều đình lớn như thế, chúng ta lại không có lý do đầy đủ, sao có thể đứng thẳng mà phản được?

    Hơn nữa, Triệu Quang Nghĩa tuy không bằng với huynh của hắn, nhưng về mặt bình chính trị quốc cũng không phải là hôn quân vô đạo.

    Hiện nay Tống Quốc cũng được coi là quốc thái dân an, bây giờ bỏ Tống xưng đế, không hợp lòng dân, nghìn người sẽ chỉ trích.

    Việc liên Liêu kháng Tống mà ngài vừa nói cũng có chút bất ổn, bây giờ thái độ của Liêu Quốc là càng vội vã xưng đế.

    Vạn nhất cô nhi quả mẫu Liêu Quốc đó không tự lo cho mình, thì đến lúc đó ai sẽ giúp chúng ta?”.

    Đinh Thừa Tông nghe rồi có chút thiếu kiên nhẫn, liền nói: “Những lời Phạm đại nhân vừa nói chẳng qua là lo xưng đế lập quốc sẽ không được lòng người Tống mà thôi.

    Ha ha, cho dù chúng ta bây giờ một mực nhường nhịn, hiếu trung với Tống, thì có thể được lòng dân Tống sao?

    Sẽ không, vĩnh viễn sẽ không, có những lúc lòng dân phải tranh mà lấy, có những lúc phải đánh mà lấy.

    Chúng ta bây giờ xưng thần cúi đầu, thì có thể tránh được đao binh của người Tống sao?

    Những gì chúng ta đang làm bây giờ có gì khác với tự mình giữ lấy một phương, tự lập một quốc chứ?

    Hiện nay, chư châu Hà Tây đã vào tay chúng ta, địa vực rộng lớn, con dân trăm vạn, đã có căn cơ để lập quốc, không lập quốc xưng đế thì đối với tình hình bây giờ của chúng ta mà nói hoàn toàn không có trợ lực gì.

    Nhưng nếu như xưng đế thì đương nhiên không giống nữa, quân đội sẽ hiểu được họ vì ai mà chiến, vì cái gì mà chiến, lòng dân cũng thuận, lúc này xưng đế đúng là thời điểm tốt”.

    Lô Vũ Hiên và Lâm Bằng Vũ vốn là tri giao hảo hữu, lúc này lại đứng về phía của Phạm Tư Kỳ.

    Thực ra hắn sớm đã nhìn ra, với sự phát triển như thế này của Dương Hạo thì sớm muộn cũng sẽ đi lên con đường tự lập xưng đế.

    Nhưng hắn suy đi tính lại, lại không cho rằng đây là thời điểm tốt để kiến quốc xưng đế, cho nên liền thận trọng nói: “Các vị đại nhân, thái úy bây giờ là chủ của Hà Tây, có hay không có đế hiệu đều không thay đổi được sự thật này.

    Với tình hình trước mắt, chúng ta không lập quốc xưng đế chưa chắc đã không thể thương lượng bãi chiến với Tống, nhưng nếu vì một cái hư danh mà lại làm cho Tống Quốc đưa đại quân đến áp cảnh, hà tất phải làm như thế?”.

    “Hư danh?

    Ha ha, đây chỉ là một cái hư danh thôi sao?”.

    Chiết Tử Du cười nhạt, từ từ đứng lên.

    Nàng ta thật không ngờ, vừa đi tới Hạ Châu lại được tham đự luôn một hội nghị quan trọng như thế này.

    Khi nàng lấy thân phận là người nắm quyền Chiết gia, hiến binh quy phục Dương Hạo, trong lòng rất oán trách.

    Cho dù trên danh nghĩa nàng hiến binh quy phục để cho Chiết gia một con đường sống, nhưng nếu đã đưa tất cả binh tướng Chiết gia cho hắn thì đương nhiên có ý nhờ cậy, hy vọng hắn có thể lộ diện thay mình, báo thù cho Chiết gia.

    Đây không chỉ là thỉnh cầu chính đáng của Chiết gia quân, mà cũng là vì nàng, một nữ nhi.

    Khi bị người ta ức hiếp, tự trong tiềm thức sẽ hy vọng người đàn ông của mình sẽ vì mình mà ra mặt.

    Nhưng cái tên đàn ông thối trùy đâm cũng không chảy máu này lại cứ chần chừ, Chiết Tử Du rất hy vọng hắn có thể đứng lên vỗ ngực, hào khí phiêu vân mà đồng ý gánh vác tránhnày của nàng.

    Cho dù trong lòng nàng luôn ghét nhất những tên thất phu luôn nói lời hứa hẹn tùy tiện, hành động lỗ mãng, luôn tán thưởng những nam tử suy tính trước hành động sau, Thái Sơn có sập cũng không biến sắc.

    Nhưng bây giờ gánh nặng trên vai nàng đã làm nàng quá mệt mỏi rồi, chỉ mong người trong lòng mình chỉ là Sở Bá Vương máu huyết hừng hực, ít nhất có thể từ trong lời nói hào sảng nghĩa khí của hắn mà nhận được phần nào sự an ủi.

    Nhưng Dương Hạo lại không nói gì cả, với tình hình trước mắt của Chiết gia quân, người thì ở địa bàn người ta, ăn lương thực của người ta, nào có lý do gì mà yêu cầu người ta phải làm gì đó rồi mới quy phục?

    Chiết Tử Du đang nản lòng, lại không ngờ Dương Hạo không nói nửa câu nhìn văn võ dưới trướng bàn nghị đến việc lập quốc xưng đế, thật sự không lên tiếng thì thôi, chứ lên tiếng một cái là đều làm mọi người phải kinh ngạc, lòng của Chiết Tử Du cũng nóng lên rồi.

    Chiết Tử Du bước tới chính giữa tiết đường, đối mặt với Lô Vũ Hiên, trầm giọng hỏi: “Vị đại nhân này, ngài nói không sai.

    Thái úy kể thừa y bát của Lý Quang sầm đại nhân, bây giờ nắm giữ Hà Tây, tự chinh bộ khúc, tự nạp thuế, tự phong quan lại, nghiễm nhiên là một nước, là một đế.

    Mặc dù lúc này lập quốc xưng đế, ngoài việc thay đổi niên hiệu, đem tiết phù đổi thành hoàng cung, bỏ áo quan thay kim bào ngũ trảo ra thì không có gì thay đổi, cương vực sẽ không vì thế mà rộng ra, con dân không vì thế mà gia tăng.

    Nhưng...

    Xưng đế thật sự chỉ là hư danh thôi sao?”.

    Lô Vũ Hiên biết được thân phận nàng, nhưng lại không dám vì nàng là một thiếu nữ mà lộ ra vẻ khinh khi, liền nói: “Không có chút trợ giúp nào, lẽ nào còn không phải là hư danh sao?”.

    Chiết Tử Du ung dung nói: “Nó là cái danh, không sai, nhưng không phải là hư danh.

    Nếu như nó chỉ là cái hư danh, vậy Tống quốc phải quản xem chúng ta có xưng đế hay không sao.

    Chúng ta hà tất phải quan tâm vì thế mà dẫn đến công kích không ngừng của Tống Quốc nữa?”.

    “Việc này...”.

    “Không có cái danh này, khi thái úy đối mặt với những bước tiến áp sát của Tống quốc, lại không có lập trường và thân phận rõ ràng, thì phải chế định ra phương châm đại lược đối địch như thế nào đây?

    Không có cái danh này, thái úy chinh phạt Hà Tây, đóng binh ở Ngọc Môn Quan, học theo Xương quốc, kiến nha lập phủ, thống trị trăm vạn người, hợp các tộc Tây Vực, từ đầu đến cuối mang cờ hiệu Tống Quốc mới có thể xuất sư hữu danh, còn Tống bây giờ cáo buộc thái úy mang tội phản nghịch, thái úy phải tự xử như thế nào?

    Từ giờsau phải lấy nghĩa hiệu như thế nào để thì lệnh?”.

    “Việc này...”.

    Chiết Tử Du hùng hổ hăm dọa nói: “Tất cả những điều này chính là vì không có cái danh, cho dù có đủ thực lực, nhưng danh không chính, ngôn không thuận, thì cho dù cái danh này không quan trọng, thì tam hầu Hàn, Triệu, Ngụy phân Tấn, địa vị binh quyền của họ không hề kém quân vương, hà tất còn phải hao tổn tâm trí tìm cách lấy được cái danh hiệu chư hầu chính thức từ Chu thiên tử chứ?

    Nếu như cái danh này không quan trọng thì Vũ Đăng với sự tôn quý là thiên hậu Đại Đường, sớm đã cùng làm đế vương, hà tất phải tự lập làm đế?”.

    Chiết Tử Du lướt mắt qua mọi người, không khách khí nói với Lô Vũ Hiên: “Xưng đế, tuyệt đối không chỉ là vấn đề danh hiệu.

    Lão đại nhân, cái thứ sau lưng danh hiệu xưng đế này, một chút ngài cũng không nhìn ra”.

    “Hay!”.

    Đinh Thừa Tông vô tình không để ý thấy Lâm lão đầu mặt đỏ tía tai, lại chọc thêm một cú, kêu hay: “Những lời Chiết cô nương nói rất có lý, Định Nan ngũ châu là Đại Đường ban cho Thác Bạt gia, là được Thác Bạt Lý Quang Sầm đại nhân truyền cho nghĩa tử, thái úy của chúng ta có quan hệ gì với Triệu gia chứ?

    Khi Đường lập, Hà Tây xưng thần với Đường, khi Lương lập, Hà Tây xưng thần với Lương, khi Tấn lập, Hà Tây xưng thần với Tấn, khi Hán Lập, Hà Tây xưng thần với Hán...

    Tất cả đều tụ cư ở đất mình, tự chinh bộ khúc, tự nạp thuế, tự phong quan lại, duy chỉ xưng thần cống nạp, lấy Trung Nguyên làm tôn.

    Tống Quốc bây giờ Triệu Đại trước đại điện mặc áo bào, lại tưởng rằng do Sài thị truyền lại cho sao?

    Ha ha, hắn ức hiếp cô nhi quả mẫu Sài thị, dùng vũ lực soán ngôi nước đó, tiếp theo đó lại diệt Vũ Bình, diệt Thục, diệt Nam Hán, diệt Đường, diệt Bắc Hán, nuốt Ngô Việt, mắt lại luôn chằm chằm nhìn nhăm nhe về Khiết Đan, dã tâm chưa bao giờ dừng.

    Còn bây giờ, Triệu Quỳnh lại tự hủy đi lời hứa với lệnh tôn Chiết cô nương, âm mưu hưng binh, nhằm đoạt Phủ Châu, lại mưu đồ Hạ Châu ta, muốn đoạt lấy hết đất Hà Tây này, đây chính là người tự nhận mình thiên tử thiên triều chính tông!

    Hừ!”.

    Đinh Thừa Tông hưng phấn, lớn tiếng nói: “Còn bây giờ, thái úy nắm giữ Định Nan, còn tôn quý hơn mấy trăm lần cái chức mà trước đây triều đình đã ban.

    Hành lang Hà Tây đã được nhất thống, người được lợi lẽ nào chỉ là bách tính Hà Tây ta sao?

    Khi Tống phạt Bắc Hán, thái úy ta chưa nghe thấy họ muốn tương trợ sao?

    Thứ mà cung thuận đổi lại chính là kết cục này, nhẫn nhịn chính là đổi lấy đã tâm càng lớn của bọn họ, chúng ta còn phải nhường đến bao giờ nữa?

    Lùi đi đâu nữa?”.

    Giọng nói rất có sức vang cả đại đường, Dương Hạo lại chỉ hơi nhíu mày, hắn muốn nghe ý kiến của chúng văn võ, chủ yếu là có hai nguyên nhân.

    Thứ nhất, hắn đã nghĩ tới cách giải quyết tốt nhất hoàn cảnh khó xử này của mình, chính là tự lập kiến quốc, nhưng muốn tự lập, Tống Quốc tuyệt đối không chấp nhận, tất sẽ hạ quyết tâm nhất chiến với Hà Tây, cái lợi cái hại trong đó quả thật khó đoán được.

    Thứ hai, nếu như muốn làm đại sự này, hắn tất phải biết thủ hạ có ủng hộ hay không.

    Võ tướng của hắn bây giờ đa phần đều cắm chốt ngoài, có điều đối với bọn họ, Dương Hạo lại không quá lo lắng, đám võ tướng mở rộng tác chiến đa phần đều có thái độ cuồng nhiệt, cũng sẽ không suy nghĩ nhiều đến lợi hại.

    Còn trong đám võ tướng trọng yếu thì Trương Phổ vốn có hùng tâm, mong hắn có thể lập quốc xưng đế.

    Còn Dương Kế Nghiệp lại như thuộc mệnh lạc đà, chịu được vất vả lao lực, cộng thêm chủ cũ của hắn chết trong tay Tống quốc, cho nên thái độ của hắn cũng không cần phải lo.

    Điều Dương Hạo chủ yếu lo lắng chính là hệ thống văn quan của hắn có thái độ như thế nào.

    Bọn họ chưa chắc đã sợ Tống Quốc, nhưng bọn họ lại suy nghĩ kỹ càng đến sự toàn diện của vấn đề, suy nghĩ nhiều hơn đến các phương diện khác như kinh tế, dân chính, quan hệ bên ngoài, lợi ích chính trị cho nên càng có giá trị tham khảo.

    Nếu như bọn họ suy nghĩ trùng trùng, tự tin lập quốc xưng đế chưa đủ thì rất rõ ràng, thời cơ bây giờ chưa chín muồi.

    Bây giờ xem ra, ý kiến của đám văn thần không đồng nhất với nhau.

    Nghĩ đến đây, ánh mắt Dương Hạo bất giác quay sang nhìn Chủng Phóng, ông ta một lời cũng chưa nói.

    Chủng Phóng thấy hắn nhìn mình, liền bước lên một bước, hạ thấp người nói: “Hạ quan cho rằng bây giờ không nên xưng đế”.

    “Sao cơ?”.

    Dương Hạo giật giật lông mày, không động thanh sắc nói: “Có thể nói rõ không”.

    Chủng Phóng nói: “Từ cổ đến nay, có thể trừ hại cho dân, đó là phúc của dân.

    Thái úy độc lĩnh Hà Tây, công đức không sao nói hết, ứng thiên thuận dân, nghiễm nhiên là chủ của Hà Tây.

    Nếu như xưng đế, hạ quan cho rằng nội bộ Hà Tây sẽ không gặp phải sự cản trở gì, cho nên hạ quan không phản đối xưng đế, nhưng là nói bây giờ không nên xưng đế.

    Nguyên nhân là gì?

    Thứ nhất, lúc này xưng đế sẽ ngồi vào vũng nước bẩn mà triều đình đã đổ ra, làm thế nào cũng không thể biện bạch được, rồi để cho thiên cổ chửi rủa.

    Thứ hai, thời vận vẫn chưa đủ, chư tộc Hà Tây vừa mới bình định, chư tộc hỗn tạp như lửa với nước, lại có rất nhiều cường tông đại tính, khó dung hòa được với nhau, căn cơ của thái úy vẫn chưa ổn định, nếu như Tống quốc liên lạc từ Lũng Hữu với bọn họ, lấy uy ép buộc, lấy lợi mê hoặc, còn đại quân của thái úy lại bị kèm chặt ở đông thành, Hà Tây có được lại mất đi, không phải không có khả năng.

    Thứ ba, Tây Bắc địa tuy rộng lớn nhưng kinh doanh buôn bán, tiền tài lại eo hẹp, cộng thêm chiến sự nhiều năm, phủ khố trống rỗng, từ khi thái úy nắm giữ Định Nan tới nay chỉ cố gắng tích trữ hai năm, lần này tây chinh cũng đã tiêu hao hơn nửa, nếu như xưng đế, Tống tất sẽ không tiếc sức mà chiến, đến lúc đó chúng ta có thể chống đỡ được bao lâu?

    Thứ tư, thái uy bây giờ tuy binh mã nhiều, nhưng đa phần là mới quy thuận, binh chưa quy tâm, tướng chưa hiếu trung, chỉ thần phục tùng mệnh trước uy quyền của thái úy mà thôi.

    Nếu như chiến với Tống Quốc, thắng thì không sao, một khi thất bại thì những binh mã đó tất sẽ dẫn quân tháo chạy, lúc đó phải làm sao?”.

    Chủng Phóng nói đến đây, cả tiết phòng đều đã im lặng, Chủng Phóng nhìn Đinh Thừa Tông và Chiết Tử Du, lời nói sâu xa: “Tranh giành thiên hạ, thực lực phải là gốc, cái gì được gọi là thực lực?

    Thứ nhất, dân cư đông đúc, dân sinh trù phú, điền nghiệp chăn nuôi hưng vượng.

    Thứ hai, ngũ cốc dồi dào, phủ khố tràn đầy, tiền tài lương thực có thể gánh được sự tiêu hao do thiên tai chiến họa.

    Thứ ba, mọi người đồng lòng, trên dưới nhất trí.

    Thứ tư, lại chính thanh minh, kỷ cương nghiêm mật.

    Thứ năm, binh cường mã tráng, mưu thần đông đúc, lương tướng như mây.

    Chúng ta bây giờ cụ thể có những điều kiện nào?

    Chư vị, dục tốc bất đạt”.

    Đinh Thừa Tông tuy lòng đầy nhiệt thành nhưng chỉ là hy vọng huynh đệ mình thành đại nghiệp, bây giờ Chủng Phóng lại dội một gáo nước lạnh, làm hắn dần bình tĩnh lại, những võ tướng bên cạnh cũng mở to mắt ra, không nói câu nào, bọn họ chỉ muốn chờ kết quả mà thôi.

    Chiết Tử Du ngẩng đầu lên nói: “Đại nhân, những điều ngài nói Tử Du hiểu, nhưng nếu như không xưng đế chính danh, thế phải ứng phó như thế nào với vấn đề nan giải trước mắt đây?”.

    Đôi lông mày của Chủng Phóng hơi nhíu lên, thở dài nói: “Thái úy lệnh cho ti chức nghị luận được mất của việc quốc xưng đế, hạ quan chỉ nói ý kiến của mình, còn vấn đề nan giải trước mắt...

    Haizzz!

    Nếu không xưng đế, hạ quan cũng không nghĩ ra nên giải quyết như thế nào”.

    Chiết Tử Du tinh thần rung lên, tiếp lời: “Nếu như vậy, xưng đế sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nhưng không xưng đế thì Tống Quốc vẫn sẽ đánh, lẽ nào chúng ta còn có thể tránh được những khó khăn này sao?

    Trên thế gian này, có vị hoàng đế khai quốc nào mà không phải vượt qua trăm nghìn gian khổ chứ?

    Vừa muốn ngựa chạy, lại muốn ngựa không ăn cỏ, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?

    Có tính toán mà không đảm đương, cái ghế cửu ngũ chí tôn này vốn là của mình thì cũng sẽ không chạy thoát được, cho nên tại hạ cho rằng với mớ loạn trước mắt này phải dùng một đao chém nhanh một phát, đó chính là lập quốc xưng đế!”.

    Chiết Tử Du nói xong, vô thức mà nhìn Dương Hạo.

    Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông và tất cả văn võ bá quan trọng phòng đều không hẹn mà cùng nhìn về phía hắn.

    Bất kể ý kiến của mọi người như thế nào, nói ra bao nhiêu đạo lý thì tiếng chuông cuối cùng vẫn là do Dương thái úy đang ngồi trên bạch hổ đồ đánh.

    Dương thái úy vỗ nhẹ chiếc hộp, mặt mày trầm xuống, đôi mắt quét qua chiếc án, ánh mắt lóe lên không thôi, hình như hoàn toàn không chú ý rằng tranh luận của mọi người đã đến hồi kết thúc.

    “Cái tên chết tiệt này, vẫn cái bộ đạng chết tiệt đó!”.

    Chiết Tử Du thấy thế không khỏi bực mình, nàng nghiến răng lại, mắt liếc lên, lại muốn gọi hắn, lại thấy Dương Hạo vỗ tay ba cái xuống chiếc hộp, nhưng lại yên lặng lại một lúc, rồi đột nhiên đứng lên, mở miệng nói: “Chư vị...”.

    Dương Hạo đứng dậy, tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn, hơi thở lập tức nặng nề, một lời của đế vương có thể làm cả thiên hạ hưng vong, quyết định hàng vạn sinh tử.

    Bây giờ, tương lai của Hà Tây, tương lai của những người đang ở trước mặt nào chẳng phải đều được quyết định bởi con người đang đứng oai nghiêm trước bức “Mãnh hổ hạ sơn” này sao?

    Ngay cả Chiết Tử Du cũng nhìn chăm chú không rời mắt, trái tim thì như con nai đang chạy loạn.

    Hắn...

    Sẽ lựa chọn như thế nào?

    o O o

    File ảnh

    http://ne9.upanh.com/b2.s15.d2/b749635d3b9814b2bd6162504f358759_36605589.chuong37 moithuongluoitie01.gif

    http://ne4.upanh.com/b2.s12.d4/68c5945a6ebbddf17254d7129c39391d_36605594.chuong37 moithuongluoitie02.gif

    http://ne7.upanh.com/b2.s12.d1/1174cbaf48182844ef5a730d50babf97_36605597.chuong37 moithuongluoitien3.gif

    http://ne0.upanh.com/b1.s9.d1/d28b5266b37448b664d48dbc5d096d92_36605600.chuong37 moithuongluoiien04.gif

    http://ne4.upanh.com/b2.s18.d1/ac1e57a1c0b0564ea050022eb04719cb_36605604.chuong37 moithuongluoitien05.gif

    http://ne2.upanh.com/b6.s8.d2/7ab4cb128f1bf3b8f0f4afe0276657fe_36605612.chuong37 moithuongluoitien06.gif

    Chương 38: Chỉ Điểm Giang Sơn

    Dương Hạo đứng nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Những ý kiến vừa rồi của chư vị, những lợi hại được mất trong đó bản soái cũng hiểu, trong lòng bản soái đã có tính toán, duy chỉ vì chuyện này quá trọng đại, lại có rất nhiều tình tiết trong đó còn cần phải xác định rõ.

    Tiết độ lưu hậu Đinh đại nhân, tiết độ phó sứ Chủng đại nhân, Tử Du cô nương, mọi người ở lại, trong lòng bản soái còn có chút nghi vấn, muốn bàn bạc với mọi người.

    Những người còn lại hãy về bổn ti của mình để xử lý quân chính, ba ngày sau bản soái sẽ nói cho mọi người quyết định cuối cùng”.

    “Còn phải đợi ba ngày nữa...?”.

    Mọi người nghe xong mặt liền hiện lên khổ sắc, nhưng Dương Hạo đã hạ lệnh, mọi người sao có thể không tuân?

    Nếu như hắn thật sự xưng đế thì đây chính là kim khẩu ngọc ngôn, chống đối lại quân ngôn há chẳng phải để lại ẩn tượng xấu cho hoàng đế sao?

    Chúng tướng đành phải lần lượt lui ra ngoài.

    Đợi khi tiết đường chỉ còn lại Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông và Chiết Tử Du.

    Đinh Thừa Tông không kìm chế được mà hỏi: “Không biết rốt cuộc thái úy quyết định như thế nào, bây giờ có thể nói không?”.

    Dương Hạo buông vai xuống, mỉm cười nói: “Hôm nay ta trở về, trong phủ tất có chuẩn bị rượu tiệc.

    Oa Nhi và Diệu Diệu là những đầu bếp tài giỏi, bụng ta cảm thấy đói rồi, chúng ta chi bằng cùng đi dự tiệc, thường thức món ngon, trong tiệc chúng ta nói rõ cũng không muộn”.

    Nhìn cái điệu cười như thiên quan ban phúc của Dương Hạo, nghe hắn trả lời úp mở, mười đầu ngón chân của Chiết Tử Du lập tức ngo ngoe muốn động, đột nhiên lại tiếp xúc thân mật một cái vào mông Dương Hạo: “Đây đúng là hoàng đế không vội thái giám vội, mọi người hợp sức hợp lực, suy đi tính lại chẳng phải vì hắn sao, hắn thì tốt rồi, lại có thể trầm tĩnh như thế!”.

    Nhưng bây giờ Dương Hạo có thân phận gì chứ?

    Mông lão hổ không thể sờ, mông của Dương Hạo phải sờ thế nào đây.

    Cho dù Dương lão hổ không ngại Chiết đại tiểu thư vô lễ dùng chân hôn vào mông, nhưng hai vị liêu thục đều đang đứng ở bên cạnh, hai người đều là những nhân vật coi trọng tôn ti trên dưới, trật tự đâu vào đấy, bọn họ tuyệt đối sẽ không thuận mắt.

    Chiết Tử Du đành phải nuốt cơn giận, chất vấn nói: “Thái úy, nghị luận hôm nay rất trọng đại, thành hay không thành đều nên sớm đưa ra quyết định, thái úy sao lại có thể thản nhiên như thế?”.

    Đinh Thừa Tông dù sao cũng là huynh đệ nhiều năm của Dương Hạo, đối với tính tình của hắn càng hiểu hơn.

    Vừa thấy dáng vẻ bình tĩnh của hắn, liền nhận thức được rằng trong lòng Dương Hạo e là không chỉ nghĩ tới vấn đề xưng đế.

    Chúng tướng nghị luận tất nhiên sẽ động tới linh cơ của hắn, làm cho hắn có suy nghĩ khác.

    Nhìn nụ cười bình thản mang chút ác ý, hắn bất giác nhớ tới chuyện Dương Hạo đã dùng mực của con mực để tính kế làm đại trưởng quầy hiệu cầm đồ, lần này không biết hắn lại nghĩ ra chủ ý gì nữa?

    Đinh Thừa Tông cũng hận không thể lập tức biết được trong lòng Dương Hạo đang nghĩ gì.

    Có điều nếu như ngoài cách xưng đế mà Dương Hạo có dự tính khác thì hai ba câu e rằng không thể nói rõ.

    Dù sao hắn cũng để lại ba người, như vậy ba người này chính là người có đủ tư cách tham dự vào quyết sách cuối cùng của hắn, vì thế cũng không nóng lòng nhất thời nữa, liền nói: “Được, vậy ta và Chủng đại nhân về trước thay bào phục rồi lại đến tiết phủ diện kiến thái úy”.

    Hai người họ vẫn đang mặc quan bào, đội mũ quan, với dáng vẻ này thì đương nhiên không thể đi dự tiệc, hai người liền xin cáo từ.

    Dương Hạo thấy hai người đã đi khỏi tiết đường, mới từ từ bước tới bên cạnh Chiết Tử Du, nhẹ giọng trách: “Nàng vốn không phải có tính cách như thế, sao vừa mới bị người ta kích một cái là đã bỏ nhà ra đi vậy?

    Hại mọi người hoảng loạn, làm ta lo lắng rất nhiều”.

    Chiết Tử Du hơi cụp mắt xuống, nói: “Thái úy, những chuyện riêng tư này, ta không muốn nhắc đến nữa”.

    Dương Hạo thở dài, bất đắc dĩ nói: “Thôi vậy, nếu như lúc đầu nàng không đi thì bây giờ e là đã bị triều đình bắt đi rồi, đây cũng coi như là trong họa có phúc.

    Nếu thật sự nàng bị bắt đi thì ta bây giờ tất sẽ đại loạn, không phản cũng phải phản”.

    Chiết Tử Du hơi đưa mắt lên, đôi mắt trong suốt như nước suối nhìn hắn, hỏi lại: “Ngài bây giờ đã không còn là một khâm sai phó sứ, không có gì phải lo lắng, còn ta bây giờ chỉ là một tiểu nữ xấu tính, không biết tốt xấu, cũng không cần người ta thích, ngài sẽ làm thế sao?”.

    Dương Hạo nói: “Thề non hẹn biển, ta há mồm là có thể nói ra, nàng tin không?”.

    Chiết Tử Du tức giận nói: “Ta chỉ hỏi ngài tình thế Hà Tây, giải quyết như thế nào, nguy cơ của Chiết gia phải xử lý như thế nào, còn chuyện riêng tư ta không muốn nhắc đến”.

    “Sao cơ?”.

    Dương Hạo xoa xoa mũi, mặt tỏ ra vô tội nói: “Hóa ra Dương Hạo có vì một tiểu nữ tử xấu tính, không biết tốt xấu, cũng không cần người ta thích mà phản Tống hay không lại có quan hệ đến tình thế Hà Tây và an nguy của đồng minh sao, thật là huyền diệu, ta vẫn chưa nhìn ra được, thỉnh Chiết cô nương chỉ giáo”.

    Chiết Tử Du vô cùng tức giận, lập tức cất bước đi, Dương Hạo liền kéo lại nói: “Nàng vốn càng gặp đại sự càng bình tĩnh thông minh, bây giờ sao lại không thể trầm tĩnh được vậy.

    Buổi nghị luận hôm nay nếu như bất cẩn thì sẽ có kết cục thảm thương, ta sao có thể không suy nghĩ cho kỹ được?

    Tử Du, nàng hãy theo ta về phủ đã, không thể mặc một bộ áo giáp đi dự tiệc được.

    Ta biết nàng thích mặc đồ thanh nhã, ở chỗ Đông Nhi có mấy bộ cũng hợp với người nàng...”.

    Chiết Tử Du bắt đầu nôn nóng, dừng bước nói: “Người xuất gia là Bích Túc, không phải là ngài, sao bây giờ ngài lại còn biết niệm kinh hơn cả hắn, nhiều lời.

    Uống rượu, uống rượu gì chứ, ta bây giờ đâu có tâm trí nào mà uống rượu, ta bây giờ chỉ muốn biết cái ngôi hoàng đế này, ngài rốt cuộc có xưng không, trận chiến này ngài rốt cuộc có đánh không?”.

    Dương Hạo cười khổ nói: “Cho dù bây giờ ta có nói cho nàng biết thì lẽ nào có thể lập tức hành động sao?

    Trận cần đánh, cơm cần ăn, ngày cũng cần qua”.

    Trong lòng Chiết Tử Du trào lên một trận đắng chát: “Ngài thì có thể qua ngày của ngài, nhưng ta còn có ngày để qua sao.

    Phủ Châu không còn nữa, Chiết gia không còn nữa, tất cả đều bị cầm tù ta...

    Ta...”.

    Chiết Tử Du vốn ý trí kiên cường lại rất giữ thể diện, trước mặt người khác không bao giờ để lộ nửa phần yếu đuối, nhưng không biết tại sao, cứ đến bên Dương Hạo lại biến thành một nữ tử bình thường khát vọng được bảo vệ và dựa dẫm, cứ nhắc đến chuyện của Dương Hạo, thì thái độ vờ như lạnh nhạt lại tan biến mất, nói đến chỗ bi khổ, đôi mắt nàng lại trào lệ ra.

    Dương Hạo thấy dáng vẻ mềm yếu của nàng, trong lòng bất chợt thấy xót xa, thốt lên: “Sao lại không có ngày qua?

    Trời vẫn chưa sụp xuống mà, cho dù trời có sụp xuống thì ta sẽ đỡ cho nàng.

    Còn nếu nàng thật sự không có ngày để qua thì ta sẽ cho nàng những ngày của ta.

    Chúng ta cùng qua”.

    Chiết Tử Du tức khí, quay người muốn đi, thế nhưng bàn tay như hổ của Dương Hạo lại nắm chặt lấy cánh tay của nàng, làm sao mà đi đây.

    “Đi, về phủ ta đã”.

    Dương Hạo một tay cầm chiếc hộp, một tay kéo Chiết Tử Du, bước nhanh về.

    Chiết Tử Du bị hắn kéo đi, tức khí nói: “Ta không đi!

    Nếu đi thì để ta tự đi!

    Ngài buông tay ta ra, Mạnh tử nói: Nam nữ thụ thụ bất thân lễ giả.

    Ngài đường đường là nguyên soái Hà Lũng, Định Nan tiết độ sứ, lôi lôi kéo kéo muốn làm gì chứ!

    Ngài...”.

    “Thái úy!”.

    Vừa bước ra khỏi tiết đường, đám thị vệ đứng bên ngoài canh gác lập tức khom người thi lễ với Dương Hạo, thái độ đương nhiên là không nửa điểm bất kính, nhưng đôi mắt lại vô thức mà liếc nhìn tay Dương Hạo đang nắm cánh tay Chiết Tử Du, rồi lộ ra mấy phần cổ quái.

    Cơ thể Chiết Tử Du đang mềm mại liền cứng đờ, vội thay vào vẻ mặt tươi cười, cười khan nói: “À...

    Thái úy, mời mời...”.

    Tiết đường nằm phía tây viện soái phủ, không cần phải ra cửa lớn, hai người cầm tay rất lễ nhượng mà đi, khi rẽ vào soái phủ, Chiết Tử Du lại kháng nghị: “Buông ta ra, ta bây giờ có phải là tùy ý để cho ngài sắp đặt không?”.

    Dương Hạo dõng dạc nói: “Nàng đã đầu quân vào ta, thì là thuộc hạ của tata tùy ý sắp đặt có gì là bất thường chứ?”.

    Chiết Tử Du nổi trận lôi đình: “Ta đem quân Chiết gia đầu quân vào chỗ ngài, nhưng Chiết Tử Du ta chưa hề đầu quân cho ngài, ta vốn muốn đợi xong chuyện này ta sẽ...”.

    “Sẽ quy y cửa phật, mai danh ẩn tích à?”.

    “Không cần ngài phải quan tâm, tóm lại ta không phải là thuộc hạ của ngài!”.

    “Thế nàng có còn muốn nghe ý định của ta không?”.

    “Ta...

    Ta...

    Ta có quyền biết sao?”.

    Dương Hạo mỉm cười: “Tử Du, nàng biết không, nàng bây giờ mới giống một nữ nhân, tuy càn quấy một chút nhưng lại có thêm mấy phần mùi vị nữ nhân hơn ngày trước”.

    “Ta giống nữ nhân hay không thì liên quan gì đến ngài, bây giờ có thể buông tay ta ra được chưa?”.

    “Lệnh tôn sớm ra đi.

    Chiết gia lệnh huynh làm chủ.

    Đúng không?”.

    “Đương nhiên”.

    “Trưởng huynh như cha đúng không?”.

    “Đúng thế!”.

    “Lệnh huynh bây giờ không được tự do.

    Ta là nghĩa đệ của lệnh huynh, luận về thứ bậc thì đương nhiên là huynh trưởng của nàng, huynh trưởng như cha mà.

    Có được quản nàng không?”.

    “Ngài!

    Ngài mà đòi làm huynh trưởng như cha!”.

    Chiết Tử Du vô cùng tức giận: “Ta nói cho ngài biết, người họ Dương kia, cha ta khi còn sống còn không quản nổi ta, đại ca ta cũng không dám quản ta”.

    Dương Hạo nhìn nàng: “Cho nên bây giờ ta mới quản nàng, nàng mà còn nhiều lời ta sẽ thay lệnh tôn quản giáo nàng, phát cho nàng mười bảy, mười tám cái vào mông, xem nàng còn mặt mũi nào để nhìn người ta không”.

    “Ngài dám”.

    Con đường hai người đi có rất nhiều hạ nhân, nha hoàn thị tỳ, từ xa đã nhìn thấy Dương Hạo, liền tránh sang một bên, khom người thi lễ, miệng đồng thanh hô lão gia.

    Tử Du thấy dáng vẻ của bọn họ như vậy, hình như mỗi người đều đang cười nàng, nhất thời thật sợ Dương Hạo hâm lên, thật sự bắt nàng nằm xuống, cho một trận vào mông, vậy thì Chiết đại tiểu thư thật sự phải chui vào trong động để khỏi bị người ta chê cười.

    Nàng vẫn dùng ngữ khí ương ngạnh đó nhưng tay không dám dùng lực nữa.

    Bị hắn lôi đi một đoạn đường, khi đi xuống hậu trái đình viện, nghĩ rằng cả chặng đường cãi nhau khắc khẩu, nếu truyền ra ngoài thật mất mặt, Chiết Tử Du không khỏi tuôn lệ lã chã: “Ngài...

    Lại ức hiếp ta như thế!”.

    “Vậy nàng không biết ức hiếp lại sao?”.

    Chiết Tử Du cười hì một tiếng, nói: “Dương thái úy ngài bây giờ có thân phận gì chứ, ta ức hiếp được sao?”.

    Dương Hạo đột nhiên dừng bước, thấp giọng bên tai nàng: “Muốn bắt nạt người khác cũng không cần phải có thân phận cao quý hơn, ta từng nghe thấy một câu chân ngôn rất có lý, nàng muốn biết không?”.

    Dương Hạo ghé sát tai vào, hơi thở phảng phất bên tai nàng, Chiết Tử Du chỉ cảm thấy như có vô số con mắt đang nhìn trộm mình, khiến nàng hết sức ngượng ngùng, nhưng nghe câu nói này lại thấy rất hiếu kỳ, liền không tránh ra mà hỏi: “Chân ngôn gì?”.

    “Nam nhân thống trị thế giới, nữ nhân thống trị nam nhân, đạo lý trong đó rất huyền diệu, với sự thông minh tuyệt đỉnh như nàng, nhất định có thể hiểu được”.

    “Hiểu được cái đầu ngài ấy!”.

    Chiết đại tiểu thư không thể nhịn được nữa, cuối cùng cục cằn nói: “Ngài buông ta ra, ta...

    Ta đi theo ngài là được chứ gì, buông tay ra, buông...”.

    Hai người cả đường ầm ĩ, vừa bước vào hậu viện thì thấy Đông Nhi, Oa Oa, Diệu Diệu và Đường Diễm Diễm đã về nhà thay đổi nữ trang đang đứng ở hiên hành lang, bên cạnh còn có mấy thị nữ Tiêu Nguyên, Hạnh Nhi, đôi mắt đều nhìn về phía họ.

    Cả người Chiết Tử Du cứng đờ, chỉ cảm thấy toàn thân nóng rát, cánh tay bị Dương Hạo nắm chặt giống như thép bị nung vậy.

    Nàng hơi co người lại như tiềm thức, nhưng lại đi sát theo, sau một lúc do dự, nàng lại nhanh chóng bước lên, đi sát một chút với Dương Hạo, như thế này thì sẽ không giống Dương Hạo đang kéo nàng đi.

    Nhìn trông giống như hai người đang đi rất hòa đồng, vẻ oán trách trên khuôn mặt nàng cũng dần trở nên ôn thuận, hơi yếu đuối, ừm...

    Còn có chút xấu hổ.

    Trong lòng Dương Hạo bất giác than: “Ôi đàn bà...

    Đàn bà...”.

    Tam phòng kiều thê quả thật đã chuẩn bị yến tiệc thịnh soạn.

    Vì đây là tiệc rượu trong nhà nên không cần phải quá chú trọng đến màu sắc và bố trí, cho nên tất cả đồ ăn đều là những khẩu vị mà Dương Hạo thích.

    Yến tiệc được bày biện trong một căn phòng rộng, lại có tám bức bình phong để ngăn cách với bên ngoài, nhưng đám thị tỳ chỉ có thể đứng bên ngoài cửa, không được truyền gọi thì không được phệp vào.

    Chủng Phóng và Đinh Thừa Tông đều ăn mặc như một văn sĩ, Chiết Tử Du lại thay bộ xiêm y màu bạc của Đông Nhi, tay áo ngắn, tà áo dài, bên ngoài còn khoác thêm một lớp áo mỏng có đính những bông hoa mai nhỏ, hoàn toàn giống một tiểu phu nhân.

    Tuy vẫn là thiếu nữ chưa gả đi, nhưng dù sao nàng cũng đã đến tuổi song thập rồi, cho nên không có chải tóc hai bên nữa, mà dùng thoa cuộn các sợi tóc lại, cài thêm một cây châm phỉ thúy, thanh lệ thoát tục, mỹ miều vô cùng.

    Trước mặt Chủng Phóng và Đinh Thừa Tông, lại là nói tiếp kế nghị đại sự nên Dương Hạo và Chiết Tử Du không có tư thái đấu ngầm với nhau nữa.

    Bốn người ngồi thưởng tiệc, sau khi uống hết ba tuần rượu, thử một số thức ăn thì Dương Hạo bắt đầu nói vào chủ đề chính, nói đến đại sự mà mọi người đều quan tâm nhất.

    “Hôm nay trên tiết đường, mọi người đều tranh luận rất sôi nổi, lợi hại trong đó đều đã rõ cả.

    Đơn giản mà nói chính là với thân phận của ta bây giờ không có cách nào chỉnh hợp nội bộ, lấy danh phận đường đường chính chính đối mặt với sự tiến công của Tống quân, thân phận bất định rất khó đưa ra chế định chiến lược để tụ dân thống quân, cho nên, chiếm đất tự trị, thoát ly khỏi sự khống chế của triều đình là điều tất nhiên”.

    Những lời nói chắc nịch này của Dương Hạo làm cho Chiết Tử Du và Đinh Thừa Tông tinh thần phấn chấn lên, Chiết Tử Du vốn có chút tức giận, lúc này cũng đã tan biến lên chín tầng mây, chốc chốc lại nhìn Dương Hạo.

    Chủng Phóng lại không nói lời nào, cũng đặt đũa xuống, lặng yên nghe lời tiếp theo của hắn.

    Sắc mặt Dương Hạo nghiêm túc lại, trầm giọng nói: “Nhưng chiếm đất tự trị, thoát khỏi sự khống chế của triều đình tuy có thể chính thức hóa thân phận của ta, chỉnh hợp nội bộ, làm cho quân ta không chịu sự khống chế của danh nghĩa nữa, làm được xuất sư hữu danh, nhưng đây chỉ là đứng vững lập trường thôi, lại không thể thay đổi sự thực đại quân Tống Quốc đã áp cảnh, ngược lại, một khi ta xưng đế, quân Tống không cần phải chần chừ, sẽ toàn lực công phạt.

    Kết cục của nó chỉ có hai.

    Một là chiến sự bất lợi, thực lực không đủ, khó có thể chống trọi lâu, cuối cùng bị Tống tiêu diệt.

    Một là lợi dụng sức mạnh của chính mình để ngăn địch chính diện, đồng thời liên kết với các nước khác khống chế Tống Quốc dụng binh với ta, cuối cùng có thể đứng vững ở Hà Tây, có điều điều có thể dự liệu là chúng ta từ đây sẽ chỉ có thể luẩn quẩn ở Hà Tây, chiến sự liên miên, không có ngày nghỉ”.

    Những lời Dương Hạo không phải là giả, dù sao đối với Tống mà nói, Liêu Quốc lập quốc còn sớm hơn so với Tống hơn năm mươi năm.

    Tống là nam triều, Liêu là Bắc triều, cùng là đại quốc trong thiên hạ, đánh được đương nhiên là tốt, không đánh được cũng không tạo ra áp lực gì đáng kể đối với giai cấp thống trị.

    Nhưng địa bàn của mình chẳng có mấy để xưng đế, đây là điều mà Tống Quốc không thể chấp nhận được, là một sự đả kích lớn nhất đối với quyền uy triều đình.

    Chiến lược quân sự Tống Quốc sau này tất nhiên phải lấy Tây Bắc làm trọng, trong lịch sử, Lý Nguyên Hạo sau khi xưng đế, Tống Quốc quả thật đã làm như vậy.

    Ta biết, nếu như muốn xưng đế thì phải đảm đương tất cả mọi việc, không thể chỉ hy vọng Tống Quốc chủ động bỏ cuộc, không hưng binh với ta.

    Nhưng chiến họa liên miên không phải là cái phúc của nước, cái phúc của dân.

    Cho nên bây giờ ta cần phải sớm chuẩn bị, suy nghĩ chu toàn, tổng cộng có hai bước: Bước thứ nhất, phải làm thế nào để bảo đảm được rằng sau khi xưng đế thì thực lực của chúng ta có thể áp chế được cơn giận lôi đình của Tống Quốc, làm cho chúng ta có thể đứng vững ở Hà Tây.

    Bước thứ hai, sau khi đứng vững rồi, phải làm sao có thể hết sức tránh được chiến tranh liên miên do Tống Quốc phát động ở Hà Tây?

    Đây là vấn đề căn bản khi đề cập đến hưng vong, không thể vội vàng mà phải bước từng bước, phải lo trước tính sau, sớm có chuẩn bị, cho nên khi nghe mọi người bàn luận về lợi hại trong đó, ta luôn suy nghĩ đến cách giải quyết các vấn đề nội bộ, ngoại bộ, trước mặt, và sau này, rồi ta đã nghĩ ra một cách, mọi người cùng nghiên cứu một chút”.

    Những lời Dương Hạo quả thật không chỉ là suy nghĩ đến các khó khăn bên trong, mà ngay cả những vấn đề lâu dài sau khi ứng phó xong các nguy cơ trước mắt cũng phải suy nghĩ đến, hơn nữa còn là cách giải quyết mình tự nghĩ ra.

    Ba người bọn họ không khỏi động dung, cùng đồng thanh nói: “Nguyện lắng nghe thái úy nói”.

    “Cha cha, muội muội cướp mất con khỉ của con...”.

    Dương Hạo vừa nói đến đây thì có một giọng nói truyền từ bên ngoài vào, sau đó Tuyết Nhi chạy tới, đôi má nhỏ đỏ lên, đi phía sau là con bạch lang chạy sát theo, nó vẫn nhận ra chủ nhân, vừa thấy Dương Hạo, cái đuôi của nó liền học theo con chó mà vẫy vẫy mấy cái, đáng tiếc cái đuôi quá cứng nên trông giống như đang quét đất vậy.

    Trên lưng cao lớn của con bạch lang, có một con khỉ đang ngồi xổm, nhìn trái nhìn phải, cái dáng trông rất buồn cười.

    Tiếp theo đó, có một đứa trẻ chạy theo vào, đó là nữ nhi thứ hai của Dương Hạo, Dương San.

    Vừa nhìn thấy lưng của Chiết Tử Du lại tưởng là mẫu thân Đông Nhi của mình, lập tức bập bẹ nói: “Mẫu thân, mẫu thân, tỷ tỷ không cho con chơi với con chó lớn, cũng không cho con chơi với con khi”.

    Dương Tuyết cây ngay không sợ chết đứng nói: “Con chó lớn là của tỷ, con khỉ nhỏ cũng là của tỷ”.

    Dương San chạy tới kéo tay áo Chiết Tử Du, thấy nàng quay đầu lại, mới biết đó không phải là La Đông Nhi, liền hơi sợ hãi lũi lại đằng sau nói: “Ý, không phải mẫu thân...”.

    Dương Hạo dở khóc dở cười, liền đứng lên nói: “Tuyết Nhi, làm tỷ tỷ phải chăm sóc tốt đệ đệ và muội muội, sao lại không...

    Mà con nuôi con khỉ này từ lúc nào thế?

    Còn con đại cẩu này...

    Khụ, đây là con lang, không phải con chó.

    Haizz, rõ ràng là một con lang vương kiêu hùng trên thảo nguyên...

    Hắn bước tới, mỗi tay đưa tới bế một đứa lên.

    San Nhi và Dương Hạo ít có cơ hội ở cùng nhau, không quen thuộc như với Tuyết Nhi, vừa được cha ôm vào lòng liền ngoan ngoãn rất nhiều.

    Tuyết Nhi thì lại cáo trạng tiếp: “Là mẫu thân không cho phép muội muội chạm vào chúng, sợ chúng làm thương muội muội”.

    San Nhi nghe thấy liền chu cái mỏ nhỏ lên, làm ra bộ sắp khóc.

    Bên ngoài cửa có mấy nha hoàn, tiểu nha đầu đang đứng lấp ló mà không dám vào.

    Dương Hạo đương nhiên hiểu trẻ con phải hết sức không cho tiếp xúc với động vật là tốt nhất, huống hồ hai con sủng vật mà hai đứa nhóc này nuôi lại quá to, hắn liền nói: “Được rồi được rồi không cãi nhau nữa, con không mang con chó lớn...

    Con lang và con khỉ này đi qua đi lại trước mắt muội muội thì sao muội muội lại muốn chơi với chúng chứ.

    Mau đưa muội muội đi tìm mẫu thân, đợi khi nào cha rỗi, cha sẽ làm mấy thứ đồ chơi cho các con”.

    Dương Tuyết mừng rỡ: “Cha nói phải làm đấy nhé”.

    Dương Hạo cười nói: “Đương nhiên rồi, có điều con phải nghe lời mới được.

    Đi đi, cha đang có việc bận, con đưa muội muội đến chỗ mẫu thân trước đi”.

    Dương Hạo thơm nhẹ vào má của hai đứa nhóc một cái, sau đó giao chúng cho đám nha hoàn, hai nha đầu đã nhận được lời hứa của cha, vui mừng mà đi khỏi, lúc này Dương Hạo mới quay lại ghế tiệc.

    Đinh Thừa Tông cười nói: “Hai tiểu nha đầu luôn nghịch ngượm, Tuyết Nhi lại thích nuôi mấy con chó con mèo, thường làm cho hậu trái náo loạn.

    Có điều, cũng may mà có hai tiểu nha đầu này.

    Ha ha ha, trong nhà cũng náo nhiệt hẳn lên”.

    Chiết Tử Du thấy cảnh phụ - nữ thiên luân này, trong lòng đột nhiên có chút phiền muộn.

    Con cháu Chiết gia hưng vượng, cũng có rất nhiều trẻ con, nhưng trước đây nàng lại không có cảm giác đặc biệt gì với chúng.

    Những đưa trẻ của Chiết gia cũng giống như mấy đứa cháu của nàng, đều có chút sợ tiểu cô cô, tiểu bà cô.

    Nhưng một hai năm nay, khả năng miễn dịch của Chiết Tử Du đối với sự nghịch ngợm của những đứa trẻ đáng yêu đó đã giảm xuống, vừa rồi Dương San nhận nhầm người, gọi nàng một tiếng mẫu thân, lại làm cho tim nàng rung động, mùi thơm trẻ con trên người Dương San làm cho nàng rất muốn ôm nó vào lòng, nhưng khi nó sợ hãi lùi lại, lòng Chiết Tử Du lại có cảm giác hụt hẫng không tên.

    Chỉ là tâm trạng này của nàng lại không hề bị người khác phát hiện ra, tâm tư bây giờ Chủng Phóng và Đinh Thừa Tông đều đặt cả vào chuyện Dương Hạo đang nói, cánh cửa đóng lại, Chủng Phóng liền mở lời nói: “Không biết những lời thái úy vừa nói, muốn cách nhất cử giải quyết nội ngoại, nay sau rốt cuộc là như thế nào?”.

    Dương Hạo bây giờ đã phong bế toàn bộ sự sùng kính đối với Triệu Khuông Dận và Tống đình lại, toàn tâm toàn ý đứng trên lập trường của chính mình mà suy nghĩ, hắn biết bây giờ lại giao động bất định tất sẽ gặp đại họa.

    Dương Hạo ngồi lại ghế, nghiêm chỉnh lại dung nhan, trầm giọng nói: “Dự tính của ta chia ra làm ba bước, mỗi bước đều lấy âm dương phụ trợ”.

    Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông, Chiết Tử Du bất giác hơi nghiêng người, dựng tai lên, Dương Hạo nói: “Những năm nay, ta đã bố trí rất nhiều quân cờ cả ngầm cả công khai, muốn để có một ngày, chính là bây giờ dùng đến.

    Ba bước này của ta chính là tiền xưng đế: đánh một trận; tái xưng vương, hàng một nước; tích sức mở rộng đất: cuối cùng là xưng đế!”.

    Ba người đang ngồi đều là những người thông minh, nhưng người cơ cảnh lĩnh ngộ ra trước tiên lại là Chiết Tử Du, nàng phấn chấn nhíu nhíu đôi lông mày lá liễu lên, vội nói: “Cách này tuy là tuyệt diệu, nhưng khó là ở chỗ phải thi hành như thế nào, sau có thể thành công đạt được ý nguyện?

    Sự tuyệt diệu trong đó có lẽ không chỉ ở sự âm dương phối hợp như ngài nói?”.

    Chương 39: Hoa Dung Đại Nghĩa

    Dương Hạo nói: “Đúng thế, đây là giai đoạn thứ nhất: Xưng đế.

    Kết quả của nó có thể dự liệu được, chúng ta tất phải nghênh sự đả kích cực mạnh của Tống đình, ở giai đoạn này, chúng ta cũng phải tập trung toàn bộ vũ lực để chiến đấu.

    Trận chiến này tuy chưa chắc có thể giành được toàn thắng, nhưng nhất định phải đánh đủ mạnh, đánh đủ hung, đánh chúng càng đau thì trên dưới Tống Quốc càng sẽ hiểu chúng muốn nuốt ta thì phải bỏ ra cái giá cực lớn, đây sẽ là nền tảng cho bước thứ hai trong kế hoạch.

    Đương nhiên, đây chỉ là từ mặt bên ngoài mà nói, còn mặt bên trong thì chúng ta cần phải làm loạn Thục địa ở phía nam, phía bắc thì liên kết với Khiết Đan Liêu Quốc, tiến hành làm rối loạn nội bộ Tống đình, làm cho chúng hữu tâm vô lực, đến khi mệt vì chiến, ghét vì chiến, lúc đó chúng ta sẽ chủ động đầu hàng, vứt bỏ đế hiệu, lại lập vương, để cho bọn họ nấc thang hòa hoãn tình thế.

    Đây gọi là trời muốn trả giá, đất trả tiền, có lợi nhường ba phần, như thế thì nhìn như chúng ta thua, nhưng thực ra là thắng...”.

    Định Nan quân tiết độ sứ vốn có tước vị Tây Bình vương, từ sau khi Chu Ôn diệt Đường lập Đại Lương, thì các chính quyền Trung Nguyên Lương, Đường, Tấn, Hán, Chu, mỗi triều đều vì lung lạc Tây Bắc, mà đã dùng chính sách dụ dỗ với Thác Bạt thị Hà Tây, tăng thêm ân thưởng, cho nên đã phong thêm tước vị cho tất cả những Định Nan tiết độ sứ làm Tây Bình vương.

    Sau khi Tống triều thay Chu, lại lập tức dùng thủ đoạn ân sủng này gia phong Định Nan tiết độ sứ Lý Di Hưng làm thái úy, nhưng không hề hủy bỏ chức Tây Bình Vương, chỉ có điều Tống Quốc tiêu diệt chư quốc Trung Nguyên, nhất thống thiên hạ, làm cho thế lực Tống Quốc càng ngày càng lớn mạnh, Lý thị Hạ biết được mà phòng trước, liền không coi trọng những vương tước vô dụng này nữa, Tống Quốc cũng coi như không có chuyện này, hai bên rất mật thiết ăn ý với nhau.

    Nếu như các triều Lương, Đường, Tấn, Hán, Chu đều thừa nhận thân phận vương tước của Định Nan tiết độ sứ, thì Tống Quốc lại truy phong thừa nhận một chút, nhưng thực ra cũng không coi là rào cản gì lớn”.

    Đinh Thừa Tông tán thành nói: “Những lời thái úy nói rất có lý, nếu như sau khi thái úy xưng đế, chúng ta có thể chống lại được công thế cường đại của Tống triều, như vậy là cho hắn được lợi trước, rồi chúng ta chiếm đất xưng vương thì vẫn có thể làm được”.

    Dương Hạo đương nhiên biết có thể làm được điểm này, trên thực tế con đường này vốn là con đường Lý Nguyên Hạo đã xưng đế năm xưa, đến tận bây giờ cách hắn mượn dùng cũng là cách của Lý Nguyên Hạo.

    Đương nhiên có thể đưa ra một phán đoán tương đối chuẩn xác với phản ứng có thể xảy ra của Tống đình.

    Dương Hạo lại nói: “Sau khi chiếm đất xưng vương, chúng ta sẽ dung hòa các bộ tộc, nội bộ thì tu binh dưỡng mã, trù bị giáp binh, chấn hưng kinh tế, làm cho dân sinh, nông vượng, ngũ cốc đầy đủ, phủ khố dồi dào.

    Về đối ngoại thì đồng thời kết giao Liêu và Tống, hai bên mượn lực, mở rộng cương thổ đến Lũng Hữu.

    Lũng Hữu bây giờ đa phần là ở trong tay người Thổ Phồn, Hồi Hột, còn có một bộ phận nhỏ là địa bàn của người Đảng Hạng Khương.

    Người Hồi Hột Lũng Hữu chỉ như một đống cát, bộ tộc của người Đảng Hạng Khương còn ít hơn, không đáng để nhắc đến.

    Trên thực tế chính là nằm trong tay người Thổ Phồn.

    Tống đình bây giờ vẫn chưa chiếm hết Lũng Hữu, chưa xưng chủ quyền với nó.

    Đây chính là cơ hội khó có được của chúng ta.

    Lũng Hữu, tất phải đánh hạ, đây là điều kiện tất yếu cuối cùng để sau khi lập quốc tránh được những cuộc chiến trăm năm với Tống!”.

    Trong lịch sử, thời kỳ thịnh vượng nhất của cương vực nước Tây Hạ có thể nói là “Đông tận Hoàng hà, Tây giới Ngọc Môn, Nam tiếp Tiêu Quan, Bắc khống đại mạc”.

    Dựa vào cương vực này đã giúp cho nó trở thành tam quốc đỉnh lập với Liêu, Tống, nhưng nó lại là phe yếu nhất trong tam quốc, nguyên nhân của nó chính là tiên thiên không đủ.

    Nước Tây Hạ trung hưng chính là từ khi Định Nan ngũ châu khởi, khi đó Lý Đức Minh của Tây Hạ cùng lúc xưng thần với Liêu Tống.

    Liêu Tống vì muốn lôi kéo phe thế lực thứ ba cường đại này, làm cho nó hết sức duy trì thái độ trung lập, cho nên đều tiếp nạp nó.

    Liêu đế phong Lý Đức Minh làm Tây Bình vương, Tống cũng phong Lý Đức Minh làm Định Nan tiết độ sứ, Tây Bình vương.

    Tây Hạ bắt đầu mở giao thương buôn bán với hai người Liêu Tống, sau khi ổn định đông phương và bắc phương mới bắt đầu ra hành động lớn, là tây chinh, công đánh chư châu Lương, Cam, Túc, Qua, Sa, cuối cùng thế lực đến thẳng Ngọc Môn.

    Đợi khi thế lực của hắn đến được Ngọc Môn quan, lại muốn mở rộng ra phía nam thì đã không thể được nữa, đến lúc đó địa nghiệp của Lũng Hữu đã nằm hết trong tay Tống Quốc, cho nên cương vực Tây Hạ từ đầu đến cuối có thể bó hẹp ở vùng Hà Tây, nước Tây Hạ chỉ dựa vào vùng đất này mà đã thống trị được hoa ba trăm năm, xưng đế kiến quốc gần hai trăm năm.

    Bây giờ nếu như Dương Hạo đã bước lên con đường không thể quay trở lại này thì phải toàn tâm toàn ý vì không gian sinh tồn của mình mà suy nghĩ, hắn nhất thống Hà Tây sớm hơn Lý Nguyên Hạo hơn năm mươi năm, thế lực đã đến được Ngọc Môn quan ngoại, lại muốn mở rộng đất đai thì vùng đất tốt nhất chính là Lũng Hữu, nơi quần hùng tề tựu mà chưa có chủ.

    Một khi Lũng Hữu đã vào tay thì cương vực của hắn còn lớn gấp nhiều lần so với Tây Hạ quốc trong lịch sử, dân số đương nhiên cũng tăng lên, quốc lực đương nhiên cũng sẽ không giống như xưa nữa.

    Một tân đế quốc lớn gấp mấy lần Tây Hạ quốc thì khi Tống Quốc phát động chiến tranh tất cũng phải kiêng kỵ thêm một phần.

    Nghe đến đây, Chủng Phóng và Chiết Tử Du trong lòng đều nghĩ đến một số vấn đề cụ thể, có điều Dương Hạo vẫn chưa nói đến điểm thứ ba.

    Mà con người này thường thường hậu phát chế nhân, phía trước có rất nhiều hành động nhìn thì như rất lỗ mãng, có rất nhiều sơ hở, nhưng ai mà biết được đằng sau nó hắn còn có thủ đoạn tuyệt diệu nào khác, cho nên hai người đều không vội chen lời vào, chỉ nghe Dương Hạo tiếp tục nói: “Bước thứ ba, lại thừa cơ xưng đế, nếu như bây giờ chúng ta chiếm Hà Tây rồi xưng đế đến cùng thì Tống Quốc rất có thể sẽ động binh với ta, từ Lũng Hữu xuất Tiêu Quan, từ Hà Đông phạt Hoành Sơn, ép chúng ta chịu địch hai bên, còn nếu như Lũng Hữu vào tay ta, chúng ta sẽ chiếm cứ một vùng đất phì nhiêu, bất luận là việc cung cấp lương thực, hay binh viện thì đều không cần phải lo ngại.

    Xét từ địa lý mà nói, chúng ta bất kể là xuất binh hay phòng ngự thì cũng có thể tiến thoái thuận tiện, nếu như vậy Tống Quốc cũng sẽ không dám khinh xuất phát binh công thế với ta”.

    Dương Hạo nói đến đây thì dừng lại, hỏi ba người đang nhập thần lắng nghe: “Chư vị đối với việc này có ý kiến gì không?”.

    Đinh Thừa Tông nghĩ ngợi rồi nói: “Thái úy, vừa rồi ở tiết đường đã từng nói, trong đó có rất nhiều tình tiết cần phải cân nhắc đắn đo, không biết đó là những điểm nào?”.

    Dương Hạo mỉm cười, nói: “Theo như ý kiến của ba người thì trong kế hoạch của ta còn có sơ hở gì?

    Mọi người có thể nói ra để ta suy nghĩ thêm một chút”.

    “Ta cho rằng...”.

    Chủng Phóng và Chiết Tử Du cùng đồng thanh, không hẹn mà nói ra ba chữ, rồi quay sang nhìn nhau cười, lại đưa tay ra mời đối phương, Dương Hạo không khỏi cười lên, rồi nói: “Chủng huynh, huynh nói đi”.

    Chủng Phóng đặt chén rượu xuống, vuốt râu nói: “Thái úy, ta có mấy điều lo lắng, vẫn mong thái úy giải thích cho.

    Thứ nhất: Sau khi hạ cách xưng vương, mở rộng cương thổ Lũng Hữu, thì làm thế nào để đảm bảo được rằng Tống đình sẽ không xuất binh can dự?

    Cũng giống như Liêu Quốc sẽ không chịu ngồi yên mà nhìn đất Hà Tây lọt vào tay Tống đình, Tống đình sao có thể khoanh tay đứng nhìn ta đoạt lấy đất Lũng Hữu chứ?

    Một khi Tống quốc xen vào thì bất kể là cân nhắc từ thực lực hai bên hay là khả năng xuất binh tới Lũng Hữu, thì Tống đình đều chiếm ưu thế tuyệt đối, kế hoạch của chúng ta có tám chín phần là bị thất bại.

    Thứ hai, người Thổ Phồn ở Lũng Hữu từ sau khi ngầm nhận được sự ủng hộ của Tống Quốc, bất kể là binh giáp hay lương thực đều dồi dào vô cùng, tốc độ hợp nhất các bộ lạc nhanh chưa từng có.

    Tuy nói trước mắt có tộc trưởng La Đan kim hãm chúng, nhưng chúng ta một khi xưng vương xưng đế thì trong thời gian dưỡng sức cũng không thể chủ động dụng binh với bên ngoài.

    Với thực lực hùng hậu của Tống Quốc, lại có thể trong một thời gian ngắn, tiếp tục ủng hộ cho Thượng Ba Thiên lớn mạnh, nhìn tình thế trước mắt thì trong một thời gian rất ngắn nữa, Thượng Ba Thiên đã có thể thống nhất Hà Tây, thậm chí là nạp tất cả các bộ Hồi Hột, Đảng Hạng bộ lạc mang tinh la kỳ xuống dưới trướng của mình.

    Đến lúc đó, cho dù không có sự trợ giúp của Tống Quốc thì thế lực của hắn cũng sẽ không kém hơn chúng ta là bao.

    Một khi chúng ta mưu đồ Lũng Hữu, chẳng qua kết cục sẽ là cả hai bên cùng bị thương, nói không chừng ngược lại còn để Tống Quốc hay Liêu Quốc hưởng lợi, làm thế nào có thể lớn mạnh được?”.

    Dương Hạo nhìn Chiết Tử Du, hỏi: “Còn gì nữa không?”.

    Chiết Tử Du dù sao cũng là nữ nhân, suy nghĩ rất tỉ mỉ, ngoài hai điểm đó ra, nàng còn nghĩ đến một số chuyện nhỏ nhặt khác, ví dụ như khi thực hiện bước đầu tiên, hai bên đến giai đoạn đề xuất xưng thần, nếu như Tống quốc vẫn giữ thái độ cứng rắn, từ chối chấp nhận yêu cầu của Dương Hạo thì phải làm thế nào, có điều nghĩ đi nghĩ lại đây cũng chỉ là chuyện nhỏ, nếu như cứ suy nghĩ nhiều thì khó sẽ tránh được phát hiện ra những vấn đề tương tự như vậy.

    Nếu nghĩ rằng phải thập toàn thập mỹ mới có thể làm thì dứt khoát không làm gì nữa.

    Vì thế những suy nghĩ này không cần thiết phải nhắc đến nữa, liền lắc đầu nói: “Không còn, chỉ có hai điểm này, không biết thái úy có cách giải quyết không?”.

    Dương Hạo nói: “Vấn đề thứ nhất không cần phải quan tâm, ta rất hiểu con người Triệu Quang Nghĩa, cũng rất hiểu Tống Quốc, bọn họ đại khái có thể đưa ra phản ứng gì, ta vẫn có thể đoán định ra được.

    Làm thế nào để Tống Quốc khoanh tay đứng nhìn, trong lòng ta đã có cách, chỉ có điều bây giờ vẫn chưa phải là lúc nói công khai ra cho tất cả mọi người biết.

    Làm thế nào để ngăn cản Thượng Ba Thiên tiếp tục điên cuồng mở rộng đất, rồi nhất thống Lũng Hữu, trở thành đại họa của ta, thì ta đã suy nghĩ rất lâu, cũng chưa tìm ra được cách giải quyết thỏa đáng”.

    Chủng Phóng, Chiết Tử Du và Đinh Thừa Tông nghe vậy trong lòng thầm lấy làm lạ.

    Theo như họ thấy, làm thế nào để Tống Quốc khoanh tay đứng nhìn Dương Hạo nuốt mất Lũng Hữu thật là đại sự khó hơn lên trời, dù sao đứng ở góc độ của Tống quốc thì bất luận như thế nào cũng sẽ không ngồi nhìn một phiên vương bất thuận như Dương Hạo tiếp tục mở rộng cương vực, đồng thời Tống Quốc lại có thực lực để ngăn cản nó.

    Cho nên bất kể là dùng cách nào, bất kể là người nào đều không thể thay đổi ý định của Triệu Quang Nghĩa.

    Còn việc ngăn thế lực của Thượng Ba Thiên tiếp tục mở rộng thì thế lực hai bên tương đương nhau, dù sao cũng dễ hơn một chút.

    Tuy nói tộc trưởng La Đan của lục cốc phiên bộ chỉ có thể kìm hãm Thượng Ba Thiên trong một thời gian ngắn, không đủ ngăn cản Thượng Ba Thiên tiếp tục mở rộng đất dưới sự trợ giúp của Tống Quốc, nhưng làm chậm lại tốc độ mở rộng thực lực của hắn thì vẫn còn có hy vọng, ngoài ra còn có thể dùng một số thủ đoạn khác, nhưng trong lòng Dương Hạo đó lại là vấn đề khó khăn nhất hắn lại nghĩ ra đầu tiên, còn vấn đề dễ hơn lại không thể nghĩ ra.

    Ba người thấy ngữ khí chắc chắn của Dương Hạo lại không chịu nói rõ chi tiết, đành phải áp lại sự tò mò, bắt đầu suy nghĩ đến vấn đề thứ hai.

    Bây giờ trong tay Dương Hạo có hai bảo vật mà vào thời cơ thích hợp có thể phát huy tác dụng cực đại, một là ngọc tỷ truyền quốc, một là huyết chiếu của hoàng hậu Tống.

    Huyết chiếu đối với Triệu Quang Nghĩa, người luôn tuyên dương thân phận người kế thừa chính thống mà nói có sức sát thương cực đại, còn tác dụng của ngọc tỷ càng lớn hơn, nhưng hai thứ này giống như đội kỵ binh trọng giáp của hắn, lúc thích hợp dùng thì rất có lợi, nhưng lúc không thích hợp mà đem ra dùng lại chỉ có bị phản tác dụng.

    Ngày xưa, Đại Hán xa kỳ tướng quân Thừa lấy được y đới chiếu của Tào Tháo, kết quả lại nhận lấy họa sát thân.

    Còn những người như Lưu Bang, Tào Phi...

    Phàm những người lấy được nó đều dùng nó để phục vụ cho việc chứng minh quyền thống trị hợp pháp của mình, nhưng mỗi triều quật khởi thì cùng đồng nghĩa với việc tiền triều vì nó mà bị điệt vong.

    Vật này phải lựa chọn thời cơ thích hợp mới được dùng, khi thực lực tương xứng sẽ rất có tác dụng, lúc này chỉ có thể coi nó như là một bí mật thôi.

    Vì suy nghĩ này mà Dương Hạo đã bỏ ý định đem hai vật này nói cho ba người biết.

    Bốn người đều có suy nghĩ riêng, trong phòng chợt tĩnh lặng lại, mọi người cùng âm thầm suy nghĩ, thỉnh thoảng lại gắp một miếng thức ăn, nhấm chút rượu, lại trầm mặc trong thời gian khoảng một nén hương, Đinh Thừa Tông từ từ ngẩng đầu dậy, chần chừ một lát, liền nói: “Thái úy muốn đánh lấy Lũng Hữu, còn Thượng Ba Thiên dưới sự ủng hộ của Tống đình mà tốc độ quật khởi không kém gì lúc thái úy mới đến Lô Châu.

    Tộc trưởng La Đan của lục cốc phiên bộ tuy ngầm có được sự trợ giúp của thái úy, nhưng Thượng Ba Thiên bây giờ giống như thái úy khi lấy được Ngân Châu, còn tộc trưởng La Đan lại còn xa mới bằng được Lý Quang Duệ, về lâu về dài, chỉ dựa vào một La Đan thì tuyệt đối không thể ngăn cản được sự quật khởi của Thượng Ba Thiên”.

    Mọi người đều nhìn chăm chú vào Đinh Thừa Tông, Đinh Thừa Tông nói tiếp: “Tình hình như thế này cũng giống như sự tranh chấp không ngừng.

    Nếu như ở trên thương trường thì với cục diện như thế này vẫn có một cách”.

    Dương Hạo vội vã nói: “Ngài nói đi”.

    Đinh Thừa Tông nói: “Dẫn một thế lực mới vào trong vòng nước xoáy, địa bàn tổng cộng chỉ có như thế, nếu như dẫn một thế lực mới vào, để cho bọn chúng tự tranh chấp với nhau, kết quả thì đừng ai mong được ngồi chỗ lớn.

    Đợi khi chúng ta ra tay thì dựa vào thế lực hùng hậu vượt xa bọn họ, lúc đó sẽ thu mua, hoặc đánh áp hoặc phân hóa bọn chúng, cuối cùng nuốt luôn bọn chúng, như vậy còn tránh được cái tiếng phát động chiến tranh trước ở địa phương”.

    Ánh mắt ba người Dương Hạo sáng lên, Đinh Thừa Tông vốn chỉ muốn thử đưa ra kiến giải của mình, vừa thấy thần sắc của ba người như vậy, không khỏi thấy được cổ vũ lớn, tiếp tục nói: “Nếu như cách này có thể dùng để mưu quốc, thì...

    Sau khi hoàn thành bước thứ nhất của kế hoạch, để cho nghĩa quân Thục quốc tiến vào Lũng Hữu thì thế nào?

    Như vậy có thể tránh được tổn thất vì bị Tống đình bao vây tiêu diệt, lại có thể thực hiện được mục đích kìm hãm Thượng Ba Thiên”.

    Nói đến đây, Đinh Thừa Tông liền cười một cách bí hiểm nói: “Tống đình sẽ không ngờ rằng khi chúng ta bị ép từ bỏ đế hiệu, an phận thủ tại Hà Tây, lại còn mưu đồ với Lũng Hữu.

    Nghĩa quân Thục địa đi rồi, Tống đình không những được thở phào mà đối với cục diện thăng bằng của Lũng Hữu cũng thấy lạc quan hơn.

    Rốt cuộc Tống đình cũng không hy vọng ở Lũng Hữu lại xuất hiện một Dương thái úy, nhưng Thượng Ba Thiên là người một tay chúng nâng đỡ lên, đến lúc đó lợi dụng hắn để kiềm chế chúng ta, nhưng lại không có cách nào tự mình ra mặt để làm yếu đi thế lực của Thượng Ba Thiên.

    Thủ đoạn mượn đao giết người này ngay cả Triệu Quang Nghĩa cũng không nghĩ ra, đám văn thần võ tướng của hắn sao có thể can gián được”.

    Trong đầu Dương Hạo lập tức xoay chuyển.

    Nghĩ kỹ, lại phủ định kế hoạch này: “Kế thì hay, chỉ là dùng không thỏa đáng”.

    “Sao cơ?

    Không thỏa đáng chỗ nào?”.

    “Nghĩa quân Thục tuy hiệu xưng có mười vạn, nhưng trong đó lại có rất nhiều già trẻ phụ nữ yếu đuối, cố thổ khó rời.

    Cho dù chúng ta đã khống chế quyền lãnh đạo của bọn họ, cũng rất khó bảo họ quay lưng ra đi, đây là điểm thứ nhất.

    Điểm thứ hai, Thục Trung đa phần là sơn địa, sĩ tốt nghĩa quân đó đều thiện leo đồi vượt núi, nhưng lại không biết nhiều về cưỡi ngựa, bọn họ không thiện mã chiến, kỵ xạ, cũng không thể làm chiến mã, nuôi chiến mã, một khi đến Lũng Hữu thì ưu thế tác chiến sơn địa sẽ không còn tồn tại nữa, trước mặt thiết kỵ của Thượng Ba Thiên chẳng qua chỉ là một đàn dê cừu đợi thịt mà thôi, không có tác dụng gì”.

    Những lời Dương Hạo nói đúng là điểm yếu của nghĩa quân Thục Trung, Đinh Thừa Tông nghe rồi không khỏi thất vọng, Chủng Phóng liền lên tiếng: “Nghĩa quân Thục Trung không thể dùng, vậy A Cổ Lệ ở Cam Châu thì sao?”.

    Dương Hạo ngẩn ra: “A Cổ Lệ?”.

    Chủng Phóng hưng phấn nói: “Đúng thế, A Cổ Lệ!

    Nếu như lệnh cho A Cổ Lệ giả vờ tạo phản thái úy, thống lĩnh binh tháo chạy đến Lũng Hữu, không phải đã có hiệu quả phân chia thế lực của Thượng Ba Thiên hay sao?”.

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Việc này...

    Bộ lạc Hồi Hột tuy cũng là bộ lạc du mục định cư trên thảo nguyên, nhưng Hồi Hột Cam Châu ít nhiều cũng có thói quen nông canh, để cho bọn họ mang tộc di dân đến Lũng Hữu, muốn thuyết phục những thủ lĩnh của bọn họ e làkhó.

    Hơn nữa, vương phi A Cổ Lệ trước mắt có thật sự trung thành với ta hay không còn chưa xác định được, nếu như đi xa rồi, chúng ta có thể khống chế được nàng ta hay không còn khó dự liệu”.

    Đinh Thừa Tông nói: “Vậy chúng ta sẽ khống chế chắc chắn A Cổ Lệ trước?”.

    Dương Hạo hỏi lại: “Lòng người cách bởi cái bụng, làm thế nào để xác định được nàng ta hiếu trung hay không?”.

    Đinh Thừa Tông thân là người phụ trách Phi Vũ ở Hạ Châu, đối với tình hình bên Cam Châu thì nắm rõ như lòng bàn tay, liền nói: “Ân uy cùng thi hành, vương phi A Cổ Lệ khi chiến một trận với thái úy, với thân phận nữ nhi của mình, lại xông lên làm tiên phong, không sợ sống chết, đó gọi là dũng, là trung.

    Còn Dạ Lạc Hột lại vứt bỏ nàng, vương phi A Cổ Lệ vẫn canh cánh điều này trong lòng.

    Nữ nhi gia ở thảo nguyên, yêu hận rõ ràng, tính tình phóng khoáng, vương phi A Cổ Lệ trẻ tuổi xinh đẹp, lại là hậu nhân bộ lạc vương họ trong cửu họ, thân phận rất tôn quý.

    Nếu như thái úy nạp nàng ta làm thiếp, rồi ban tình ban nghĩa, giữ lại hết gia quyến làm con tin, còn sợ...”.

    Hòa thân kết thế ở thời đại đó là chuyện bình thường, nữ tử tái giá, chưa cần nói ở Tây Bắc mà ngay cả ở Trung Nguyên cũng không phải chuyện to tát gì, cho nên ngay như Chủng Phóng, một đại hiền nho gia nghe rồi cũng không cho là sai trái.

    Còn Dương Hạo, nếu như thật sự xưng đế, vậy vương phi A Cổ Lệ không còn là thiếp nữa, mà là hoàng phi tôn quý, tin tưởng rằng với nhân phẩm tài mạo và thân phận tôn sùng của Dương Hạo, A Cổ Lệ cũng khó tránh động lòng, khi đã rơi vào lưới tình thì kế này có thể thực hiện được.

    Hai mắt Chủng Phóng sáng lên, vừa mới muốn mở mồm tán đồng, đốc thúc Dương Hạo làm bá vương nghiệp sủng đồ, kết mối nhân duyên với vương phi A Cổ Lệ, Chiết Tử Du đột nhiên thốt lên: “Không được!”.

    Chủng Phóng và Đinh Thừa Tông bây giờ đầu đều đang nằm ở vị trí thần tòng long, với vấn đề mưu nghiệp bá vương nên hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có một nữ Gia Cát bị Dương Hạo dày vò biến thành oán phụ trong khuê phòng, lúc nàng vừa mở mồm phản đối, hai người mới chợt nhận ra.

    Đinh Thừa Tông thầm nghĩ: “Chiết cô nương à, huynh đệ ta nếu như làm hoàng đế rồi thì hậu cung còn thiếu chỗ của cô sao?

    Hậu phi của đế vương sao có thể đơn giản là hương phu hiếu tử được, chỉ có thông minh tuyệt đỉnh cũng không có tác dụng.

    Muốn làm một hiền phi thì cô nương phải bớt chút tính kiêu ngạo đi”.

    Có điều Đinh Thừa Tông biết trọng lượng của Chiết Tử Du trong lòng Dương Hạo, nên tuy trong lòng có thầm oán trách nhưng không trực tiếp nói ra.

    Nhưng Chủng Phóng lại không có những cấm kỵ đó, theo hắn thấy tuy luận chuyện thiên hạ đại sự, nhưng lại để cho một nữ nhân tham dự mưu lược, đó đã là sự xem trọng đặc biệt của Dương Hạo rồi.

    Tất cả những đại sự dính vào căn bản của giang sơn xã tắc thì tiêu chuẩn cân bằng của nó chỉ có hai chữ “lợi ích”, chưa cần nói Chiết Tử Du và Dương Hạo bây giờ vẫn chưa có quan hệ gì, cho dù nàng ấy là lục cung thống soái, hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ thì hắn cũng dám phạm thượng mà can gián.

    Hắn lập tức trầm mặt xuống, phản bác nói: “Sao lại không được?”.

    “Ta...”.

    Chiết Tử Du ngắc ngứ một hồi.

    Dương Hạo nhìn nàng, trong mắt dần lộ ra vẻ thú vị: Một mỹ nhân như một cây gỗ, không biết ghen, không biết vì nhỏ nhen một chút thì nào còn vẻ hương sắc đầy sức sống nữa chứ.

    Đây mới giống một cô nương hoạt bát, khụ khụ, nàng...

    Chắc là ghen vì ta chứ?

    Dương Hạo mừng thầm, ước gì nàng lại lỡ miệng nói ra gì đó nên cũng không vội giải vây.

    Chiết Tử Du thấy dáng vẻ như đang nghe chuyện cười của hắn, tức khí chỉ muốn đánh cho hắn một trận, nhưng đột nhiên ý chí xoay chuyển, nghĩ ra tâm kế ung dung nói: “Ta là một nữ nhi, đương nhiên hiểu được tâm tư nữ nhi, Dạ Lạc Hột và vương phi A Cổ Lệ vốn là phu thê, nhưng khi gặp đại nạn lại đem nàng ra làm con quỷ chết thế.

    Bây giờ thái úy lại muốn bí mật nạp nàng làm thiếp, lại thúc giục nàng đi làm việc vì mình, như vậy có gì khác với Dạ Lạc Hột chứ?

    Vương phi A Cổ Lệ đã bị Dạ Lạc Hột làm đau đớn trái tim, còn có thể tin vào thành ý của thái úy sao?

    Hồi Hột Cam Châu và người Thổ Phồn Lũng Hữu có giao tình, một khi nàng ấy đến được Lũng Hữu thì sao biết được nàng ấy có cấu kết với bọn họ không?”.

    Chủng Phóng nói: “Vậy...

    Chiết cô nương còn có biện pháp nào tốt hơn không?”.

    Chiết Tử Du cười nhạt, liếc mắt nhìn Dương Hạo, khiêu khích nói: “Tiểu nữ đã nhận được sự gợi ý từ hai vị đại nhân, cũng đã nghĩ ra một cách, chỉ là không biết...

    Thái úy có dám dùng không thôi?”.

    *

    * *

    Lạc Hột và Lý Kế Quân, cùng ba lộ truy binh của Trình Thế Hùng, Lý Kế Đàm, Trương Sùng Nguy đuổi bắt nhau như trò chơi trốn tìm.

    Lúc này thì chạy tới chân Hoành Sơn, lúc kia lại vượt qua Vô Định Hà, đông trốn tây chạy, ta truy ngươi tháo, khó khăn lắm mới bỏ được một đoạn, khoái mã quất roi ngựa phi nhanh tới Ngân Châu, đến bên bờ Mễ Chi, lại tổn thất thêm hơn một nửa.

    Nhớ tới cách đây không lâu về trước, mình còn ngồi ở Cam Châu hùng thành, tay nắm cả sáu vạn đại quân, dưới trướng còn cả ba mươi vạn con dân, còn bây giờ căn cơ đã mất, ngay cả vương phi A Cổ Lệ và thứ tử Khúc Ly cũng lần lượt trở thành thứ bỏ đi, bất giác cảm thấy bi thương trong lòng, lớn tiếng khóc vang.

    Lý Kế Quân lại rất bình tĩnh, dù sao hắn cũng đã bị uất ức hơn hai năm nay rồi, sự kiêu ngạo ngày xưa sớm đã bị mài mòn đi nhiều, nên rất trầm tĩnh, vừa thấy Dạ Lạc Hột đứng bên bờ sông khóc bi thảm, liền khuyên nhủ: “Khả hãn không cần phải đau lòng nữa, thắng bại là chuyện thường binh gia, khả hãn nhất thời bị thất bại như thế này, nhưng với tốc độ này thì Dương Hạo sẽ càng bại nhanh hơn, bại càng thảm hơn chúng ta.

    Tống Quốc sẽ không dễ dàng đối phó như vậy đâu, chúng ta tuy bại rồi, nhưng Tống Quốc chưa bại, danh tướng Đại Tống Phan Mỹ, hậu sơn còn vững chắc hơn mấy trăm lần so với chúng ta, Dương Hạo đắc ý nhất thời, chưa chắc đã có kết cục tốt”.

    Dạ Lạc Hột đau lòng nhức óc nói: “Cho dù Tống Quốc đánh bại Dương Hạo, làm cho hắn tán dương tán cốt chẳng qua cũng chỉ là làm cho chúng ta bớt tức mà thôi.

    Nhớ lúc trước Lý gia ngồi vững ở Định Nan ngũ châu, Dạ Lạc Hột ta chiếm cứ bắc tây vọng Cam Châu, là hùng một phương, bây giờ lại rơi vào tình cảnh này, không bao giờ còn có ngày xuất đầu, sao có thể không đau lòng chứ?”.

    Trong mắt Lý Kế Quân liền hiện lên một vẻ tản nhẫn, cắn răng nói: “Chúng ta bại thì bại, nhưng nếu nói là không có ngày xuất đầu cũng chưa chắc, cho dù chỉ chừa lại một binh một tốt, chỉ cần tìm được cơ hội, chúng ta cũng có thể có ngày đông sơn tái khởi”.

    Dạ Lạc Hột chỉ lắc đầu nói: “Khó, khó như lên trời, không có địa bàn, không có con dân, không có binh mã, xuất lộ duy nhất của chúng ta chỉ có dựa vào Tống đình, chịu sự kìm chế của người ta, làm một con mã tiền tốt, nói đến đông sơn tái khởi há chẳng phải là kẻ khờ nằm mơ sao?”.

    Lý Kế Quân cười hiểm ác nói: “Chưa nghĩ tới thắng đã nghĩ tới bại, từ khi Lý gia ta mất Hạ Châu, rơi vào cái cảnh này, ta đã hiểu được cái đạo lý này.

    Thoái lộ, ta sớm đã nghĩ ra”.

    Hai mắt Dạ Lạc Hột liền sáng lên, vội hỏi: “Còn có thoái lộ sao?

    Thoái đi đâu?”.

    Lý Kế Quân chỉ tay về phía trước, nói: “Xuất Ngân Châu, qua Tuy Châu, vào Lũng Hữu.

    Lũng Hữu là vùng đất vô chủ, tứ phương hào hùng niên bá, bây giờ Thượng Ba Thiên và La Đan đánh nhau không thể tách ra, chúng ta đến trước tương trợ, Thượng Ba Thiên sao có thể không vui vẻ tiếp đón chứ.

    Đến lúc đó, đại hãn có thể dùng tôn danh vương giả để chiêu nạp các bộ lạc cũ, tụ hợp người Hồi Hột Lũng Hữu để dùng, còn ta có thể chiêu nạp người Khương ở Lũng Hữu, chúng ta có thể giơ lại kỳ hiệu, chưa chắc đã không phải có cơ hội!”.

    Dạ Lạc Hột tinh thần phấn chấn, thốt lên: “Không sai!

    Không sai!

    Chúng ta vẫn chưa tới đường cùng, có điều...”.

    Có được con đường ra này, Dạ Lạc Hột lại suy tính hơn thiệt: “Bây giờ binh mã ta có hạn, lại toàn là thương tốt bại binh, sĩ khí suy giảm, còn có thể đến được Ngân Châu sao?

    Nếu như Ngân Châu xuất binh ngăn cản thì...”.

    Lý Kế Quân thầm chửi trong lòng: “Cái lão già này, thật hổ lúc trước là nhất bá tây vực, chiến bại liên tục đã mất hết sĩ khí rồi”.

    Chửi thì cứ chửi, bây giờ hai người hợp binh còn có một con đường sống, nếu như tách ra mà chiến thì đó thật sự sẽ là tử lộ, nên hắn vẫn phải cố kìm nén lại mà an ủi: “Khả hãn yên tâm, trước khi ta đột kích Hạ Châu, ta đã điều tra rất cẩn thận với con đường này.

    Địa thế Ngân Châu vốn là vùng tất tranh của binh gia, cho nên sớm đã bị Dương Hạo tạo thành một tòa thành kiên cố không thể phá vỡ, nhưng Dương Hạo binh tướng mỏng, bây giờ thủ hạ chỉ có mấy viên lương tướng, hoặc là ở Hoành Sơn, hoặc là ở Cam Lương Sa Quả, hoặc trấn tại Hạ Châu, cho nên Ngân Châu không còn lương tướng nữa.

    Bây giờ thủ tướng Ngân Châu là Kha Trấn Ác và Lý Nhất Đức, tên Kha Trấn Ác này rất giỏi thủ thành, nhưng tiến công không giỏi, không phải là tướng thiện chiến.

    Còn Lý Nhất Đức vốn là trưởng của đại tộc Lý thị Ngân Châu, cho nên được Dương Hạo dùng tới, bây giờ nhậm chức tri phủ Ngân Châu, con người này không biết binh pháp.

    Trọng yếu Ngân Châu, Dương Hạo sớm đã dặn dò bọn họ cẩn thận, bọn họ sao có thể không biết, sao dám mạo hiểm mà rời thành tấn công địch?

    Khi ta đến, tứ môn Ngân Châu đóng chặt, như là gặp đại địch, chỉ sợ ta đi đánh chúng.

    Ha ha, chỉ dựa vào hai tên vô dụng ấy thì chúng ta có ngang nhiên bành trướng đi qua thành Ngân Châu, bọn chúng cũng không dám ra nghênh địch đâu”.

    Dạ Lạc Hột nghe vậy mới yên tâm lại nói: “Như vậy thì tốt quá, chúng ta đóng quân ở đây, nghỉ ngơi một lát, sau đó lập tức lên đường, nếu như để truy binh đuổi đến, vậy thì muốn đi cũng không đi được nữa”.

    *

    * *

    Thành Ngân Châu.

    Kha Trấn Ác mặc một thân áo giáp, tuần hành tứ thành, không chút chậm trễ.

    Tuy bây giờ không có chiến sự, phía phòng ngự thành trì cũng mưa gió không lọt, nhưng hắn vẫn rất cẩn thận, một ngày một đêm tuần thành bốn lần, mưa gió cũng không bỏ, còn phái thám mã đi xa trăm dặm, thám thính mọi động tĩnh ở các vùng lân cận Ngân Châu.

    Từ lần Ngân Châu mất đi từ trong tay hắn, tuy Dương Hạo không có trách hắn, nhưng mối nhục này hắn vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, không dám lơ là một chút nào.

    Hắn vốn là một trong những tướng lĩnh đầu tiên đi theo Dương Hạo, luận về tư cách và sự từng trải thì không ai có thể vượt qua hắn, nhưng bây giờ hắn chẳng qua vẫn chỉ là thủ thành Ngân Châu, các chiến sự sau này, Dương Hạo rất ít khi để hắn xuất đầu, quyền lực của Dương Hạo càng ngày càng lớn, còn địa vị của hắn trong đám võ tướng của Dương Hạo càng ngày càng nhỏ, Kha Trấn Ác trong lòng nhạy cảm, tự thấy xấu hổ.

    Nhưng hắn không chút oán trách nào với Dương Hạo, hắn biết mình tuy là hậu nhân của võ tướng đại Đường, nhưng về bản lĩnh hành quân tác chiến lại chẳng kế thừa được mấy phần.

    Luận về xung phong lên trận địa hắn không bằng đám tướng Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngải Nghĩa Hải.

    Luận về điều binh khiển tướng, hắn còn xa mới bằng được Chủng Phóng, Trương Phổ, Dương Kế Nghiệp, cho dù là một số hàng tướng như Trương Sùng Nguy, Lý Hoa Đình, bản lĩnh cũng mạnh hơn hắn nhiều.

    Cho nên Kha Trấn Ác một mặt làm tốt bổn phận của mình, một mặt nghiên cứu những trang binh thư do tổ tông để lại, hắn luôn mang theo một quyển bên người, khi nào rảnh rỗi lại đem ra xem.

    Một mặt hắn khổ luyện binh thư, đem những kinh nghiệp thực chiến so sánh đối chiếu với những gì đã đọc được trong binh thư, một mặt thường xuyên tham khảo, học hỏi những vị tướng lĩnh khác, cho dù quan vị của đối phương thấp hơn hắn, hắn cũng không ngại mà hỏi.

    Cứ lao tâm lao lực như vậy, cho dù cơ thể hắn có khỏe như trâu thì một khi hết ngày, cũng mệt mỏi rã rời.

    Bỏ trọng giáp xuống, Kha Trấn Ác mệt mỏi ngồi xuống ghế, Mục phu nhân nghe thấy tướng công đã về, liền đi từ trong nội trái ra, thấy dáng vẻ của tướng công, cảm thấy vô cùng xót xa.

    Tính tình nàng tuy điêu ngoa, Kha Trấn Ác lại có chút sợ vợ, nhưng tình cảm hai người vô cùng sâu đậm.

    Mục phu nhân vội bước lên trước, nhẹ đấm bóp vai cho tướng công, dịu dàng nói: “Mệt rồi sao, thiếp đã hầm gà mái với kỳ tử cho chàng, ăn trước đã rồi đi ngủ, đêm nay còn phải đi tuần, đừng để mệt mỏi quá”.

    “Nương tử không cần phải bận tâm, cơ thể ta rắn chắc, không có gì đáng ngại cả”.

    Kha Trấn Ác vồ vỗ vào tay vợ, cười nói.

    Hắn lại theo thói quen, mang cuốn binh thư đã đọc một nửa từ trong người ra, vừa thường thức sự dịu dàng chăm dóc của thê tử, vừa nhân tiện đọc thêm.

    Đúng lúc này, một tên tiểu hiệu lưng cắm hồng kỳ chạy vọt vào, chắp quyền bẩm báo: “Báo!

    Kha tướng quân, bại quân của Dạ Lạc Hột Cam Châu và Lý Phi Thọ Tuy Châu đã chạy hướng về Ngân Châu ta, bây giờ cách thành bảy mươi dặm”.

    Kha Trấn Ác kinh ngạc, vội vã đứng lên, trầm giọng nói: “Số lượng quân địch là bao nhiêu, trận hình quân như thế nào?

    Có mang theo vũ khí công thành gì không?”.

    Tiểu hiệu đó bẩm báo: “Số lượng quân địch vào khoảng trên dưới một vạn, tuy là bại quân nhưng hình sắc vẫn rất ung dung, không mang theo chiến xa giáp trượng gì, xem ra là muốn đi vòng qua Ngân Châu ta để tháo chạy về Tuy Châu”.

    “Tiếp tục thăm đò!”.

    “Tuân mệnh!”.

    Tiểu hiệu đó lại chạy đi như bay, Kha Trấn Ác vội vã cầm áo giáp, vừa đi vừa khoác vào người, Mục Thanh Tuyền nói: “Phu quân muốn đăng thành chuẩn bị thủ thành sao?”.

    Kha Trấn Ác nói: “Đúng thế, tuy xem dáng vẻ của chúng không giống như muốn công thành Ngân Châu ta, có điều cẩn thận vạn năm, không thể sơ xuất một khắc, ta lập tức đăng thành thủ thành”.

    Mục Thanh Tuyền suy nghĩ một chút rồi vội nói: “Phu quân sao không chủ động xuất thành, ngăn cản đường thoái lui của chúng”.

    “Sao cơ?”.

    Kha Trấn Ác dừng tay lại, kinh ngạc nhìn ái thê, chần chừ nói: “Chủ động dẫn binh ngăn cản đường thoái lui của chúng sao?”.

    Mục Thanh Tuyền bước tới gần, dịu đàng nói: “Phu quân, khi binh Tuy Châu đến, binh mã gần bốn vạn người, bọn chúng giống như một bó đuốc đem từ Tuy Châu đến, phu quân lại chỉ có binh lực một vạn năm nghìn thủ tốt, không thể xuất chiến, một mặt lại đi bẩm báo với Hạ Châu, một mặt thủ thành trì, đây là cách làm thỏa đáng.

    Còn bây giờ, quân địch đại bại quay về, quân tình truyền báo lại nói bây giờ ba vị đại nhân Lý Kế Đàm, Trương Sùng Nguy, Trình Thế Hùng đang truy đuổi phía sau.

    Địch sớm đã sắp tan thuyền rồi, không thể chiến một trận lớn, nếu như chúng ta vẫn kiên thủ thành trì, ngồi nhìn chúng chạy thoát, há chẳng phải là mất đi chiến cơ sao?”.

    “Ừm...”.

    Kha Trấn Ác dắt đao vào hông, trầm giọng nói: “Thái úy lệnh cho ta bảo vệ Ngân Châu, còn bây giờ...

    Vạn nhất có gì không hay, Kha Trấn Ác này có chết trăm lần cũng không thể chuộc tội”.

    Mục Thanh Tuyền lại nói: “Phu quân vẫn đang tự trách mình vì lần trước để thất thủ thành Ngân Châu sao?

    Phu quân, thắng bại là chuyện thường của binh gia, cho dù là quân thần binh thánh cũng không thể không có lúc bại trận, mất chiến cơ, nếu như chỉ vì một lần thất bại mà sợ lớn sợ bé, không dám chủ động nắm bắt chiến cơ, vậy người đó không phải là bại một lần, mà là vì một lần bại mà thành một kẻ thất bại cả đời.

    Bây giờ quân địch tổng cộng chỉ có hơn một vạn, hơn nữa đều là tàn binh bại tướng, chiến lực của chúng chỉ cần nghĩ cũng biết.

    Bọn chúng nếu đã đến đây thì ba vị tướng quân Lý, Trương, Trình chậm lắm thì nửa ngày cũng tới, lúc này chủ động ép địch ở ngoài, nguy hiểm cực nhỏ.

    Nếu như có thể bắt được cả hai tên đó thì đối với thái úy mà nói lại là đại hỉ làm chấn hưng lòng quân, phu quân cũng vì thế mà được nở mày nở mặt.

    Còn nếu như phu quân vui vẻ, mở to mắt để cho chúng tháo chạy qua trước mắt mình, thì sau này trước mặt các vị đồng liêu còn thể diện gì nữa, trước mặt đám thuộc hạ còn có thể ngẩng đầu không?”.

    Kha Trấn Ác nghe vậy lòng rất rung động, nhưng thất bại lần trước suýt nữa đã đưa tang cả gia quyến nhà thái úy.

    Chuyện lần đó quả thực như một ngọn lửa yêu ma vô hình cứ dày vò hắn, cho nên hắn vẫn chần chừ nói: “Nhưng...

    Nhưng Ngân Châu là một môn hộ trọng yếu của thái úy, nếu như nơi này mất đi thì Kha Trấn Ác ta có chết tạ tội cũng không thể đền hết, thật sự nếu như có chút chuyện, chỉ e...”.

    Mục Thanh Tuyền đã có chút tức giận, trầm giọng nói: “Phu quân, tình hình quân địch bây giờ đang gặp nhiều bất lợi, cũng không thể dễ dàng lấy đi Ngân Châu ta, huống hồ viện quân rất nhanh sẽ đến, còn ý đồ của quân địch là tháo chạy.

    Làm tướng thì trí, tín, nhân, dũng, nghiêm, đều không thể thiếu được, nếu như ngay cả việc này chàng cũng không làm được thì chúng ta đừng làm chức quan này nữa, thiếp sẽ thu dọn hành lý, thỉnh phu quân xin từ quan với thái úy, chúng ta trở về Mục Kha trại tiếp tục làm người săn bắn trong rùng”.

    Kha Trấn Ác bị thê tử kích cho mấy câu, không khỏi mặt đỏ lên, cắn răng nói: “Được!

    Ta sẽ dẫn năm nghìn binh xuất thành chiếm cứ yếu địa, cản đường lui của địch, thành Ngân Châu này...”.

    Mục Thanh Tuyền nói: “Thiếp sẽ lập tức mặc giáp, thay phu quân phòng ngự thành, bên Lý đại nhân thiếp cũng sẽ thay phu quân báo một tiếng, binh quý thần tốc, không thể chần chừ.

    Phu quân, nếu đã quyết định rồi thì không thể có một chút do dự nào nữa”.

    “Ta biết rồi, ta đi đây”.

    Kha Trấn Ác vỗ vỗ vỏ đao, mặt mày đầy hào khí, hắn xoay người bước đi, đi đến cửa đột nhiên quay người lại, hô lên: “Nương tử!”.

    Mục Thanh Tuyền đang định quay vào hậu trái mặc giáp, nghe tiếng gọi liền tức giận nói: “Lại sao nữa?”.

    Kha Trấn Ác đứng yên tại chỗ nói: “Kha Trấn Ác có được hiền thê như nàng, đời này không còn gì phải hối hận”.

    Nói rồi liền quay người chạy nhanh như bay.

    Mục Thanh Tuyền ngẩn ra, nhìn theo lưng hắn, đột nhiên lau lau khóe mắt, mắng nhẹ: “Đồ ngốc này...”.

    Nhưng khóe miệng nàng lại nở ra một nụ cười ngọt ngào.

    Mục Thanh Tuyền vừa vội vã bẩm báo cho Lý Nhất Đức, vừa đích thân mặc giáp đăng đài thủ thành.

    Kha Trấn Ác điểm đủ năm nghìn binh, lên khoái mã xuất thành tới núi Đàn Hợp Yên, phía tây thành Ngân Châu.

    Nơi này là con đường binh mã của Dạ Lạc Hột và Lý Phi Thọ phải đi qua, nơi này có ưu thế về địa lý, nếu như muốn đánh ngăn chặn thì đây là lựa chọn thích hợp nhất.

    Kha Trấn Ác đem binh đi trước tới Đản Hợp Yên, lập tức bố trí trận hình, đào chiến hào, hố mai phục, nơi bắn cung, dưới sự bố trí của Kha Trấn Ác, mọi thứ đều đâu ra đấy.

    Phòng ngự chính là bản lĩnh lớn nhất của Kha Trấn Ác, hơn nữa hắn giỏi nhất lợi dụng địa hình xung quanh, cho dù là một cành cây một cọng cỏ, một tảng đá hay một cái hố đều có thể được hắn dùng tới.

    Thời gian này tuy ngắn, nhưng dưới sự chỉ huy của hắn, quả đồi thấp này cũng trong một thời gian ngắn được hắn biến thành một tòa binh ải giống như khuôn đúc, Kha Trấn Ác đã dùng đến trận nhãn của Điêu Thuyền động trong truyền thuyết.

    Hắn đưa mắt nhìn về xa xa thấy đã có bóng đáng của quân địch, lại thấy trận địa phòng ngự mình vừa mới hoàn thành, đột nhiên động linh cơ, liền gọi người cắm nhiều cờ trên đỉnh núi, chặt nhiều cây giả làm một số lô cốt.

    Nhất thời nhìn binh mã trên núi, như thăng gấp nhiều lần.

    *

    * *

    Binh mã của Dạ Lạc Hột và Lý Kế Quân vội vã tháo chay qua chân Đàn Hợp Yên, từ xa đã nhìn thấy có rất nhiều cờ trên núi, binh mã bố trí dày đặc, Dạ Lạc Hột vội vã ghìm cương ngựa lại, sợ hãi thất sắc, tang thương nói: “Xong rồi, xong rồi, lần này thì xong rồi, ngài không phải đã nói là binh mã Ngân Châu tuyệt đối không dám xuất thành nghênh chiến sao, ngài nhìn xem kia là cái gì?”.

    Lý Kế Quân thấy khí thế binh ải tiền phương nghiêm mật, trong lòng đột nhiên nặng nề: “Tính sai rồi, ta lại tính sai rồi, lẽ nào...

    Lẽ nào ông trời thật sự đã định Lý Kế Quân ta phải mất mạng tại đây?”.

    Bọn họ không phải là sợ chiến, chỉ là truy binh đuổi quá sát, lần này tuy có thể bỏ xa một chút, nhưng chưa cần tới nửa ngày truy binh cũng sẽ đuổi tới.

    Lại nhìn trận hình phía trước, e là thủ quân Ngân Châu đã xuất hết quân tinh nhuệ ra, thề không để cho một binh một tốt của bọn họ tìm thấy đường sống, nếu thật như đánh một trận thì quả núi này bọn họ chưa chắc đã có thể công đánh, cho dù có đánh được cũng không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được, mà khi đó truy binh tất cũng đuổi đến, bọn họ nào có cơ hội thoát được.

    Chương 40: Tấp Nập Đồng Hành

    Tất cả hy vọng đều trở thành bọt nước, Lý Kế Quân ghìm ngựa nhìn lên đình núi, ngẩn ra một hồi lâu, lại không nghĩ ra nên tiến hay nên lùi.

    Vương tử A Lý vừa nhìn thấy binh sĩ xung quanh đấy do dự và hoảng hốt, biết rằng nếu như lại chần chừ tiếp, không khí sợ hãi sẽ bao trùm tất cả, chưa cần nói đến đánh, ngay bây giờ đội tàn quân này sắp sửa tan rã đến nơi rồi, nếu như lại không chiến thì cha con họ và các bộ lạc còn lại của Cam Châu sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt, vì thế hắn liền rút loan đao ra, cao giọng hô lớn: “Chúng tướng sĩ nghe lệnh, bây giờ lùi tất chết, phía trước còn có một con đường sống, chúng ta liều chết xông qua!”.

    Dạ Lạc Hột và Lý Kế Quân bị lời nói của hắn làm thức tỉnh, lập tức rút đao của mình ra ra lệnh cho tam quân, những người trong lòng vừa muốn tan rã liền phấn chấn lại.

    Kha Trấn Ác đứng trên núi, thấy tình hình địch quân như vậy, không khỏi thầm cười lạnh, tự tin cũng tăng lên nhiều lần.

    Vừa thấy sau khi quân địch hoảng loạn, lại từ từ bày bố trận hình tiến công dưới sự ép buộc của đám tướng lĩnh, lập tức cũng ra lệnh chuẩn bị.

    Chính vào lúc này, một kỵ mã hậu phương vội vã phi lên núi, rồi xuống ngựa, chạy tới trước chỗ chỉ huy của hắn, lớn tiếng nói: “Tướng quân, tướng quân.

    Phi Vũ truyền mệnh lệnh khẩn cấp của thái úy tới”.

    “Cái gì?”.

    Kha Trấn Ác vội bước lên.

    Cầm lấy quân thư, Kha Trấn Ác đọc một lượt, sắc mặt lập tức lộ ra điệu cười còn khó coi hơn khóc: “Để...

    Để cho chúng thoát?”.

    *

    * *

    Tin tức Dương Hạo tây chinh ung dung trở về Hạ Châu đã truyền đến, sĩ khí tiền tuyến Hoành Sơn lập tức đại chấn, đi theo đó là sự gia nhập của bốn vạn binh tinh nhuệ, làm cho trận hình phòng ngự Hoành Sơn được Dương Kế Nghiệp bố trí cho mưa gió cũng không lọt càng trở nên kiên cố.

    Lại năm ngày nữa, Dương Hạo đã đích thân giá lâm Hoành Sơn, tuần thị chiến tinh, với sự cổ vũ chàng, thủ quân Hoành Sơn vô cùng phấn chấn, chủ động xuất kích, làm cho Tống quân nhận sự đả kích lớn.

    Biết được Dương Hạo đã trở về Hạ Châu và tăng cường binh lực ở Hoành Sơn, Phan Mỹ và Vương Kế Ân cũng tạm thời dừng tiêu hao nội bộ, thống nhất kế sách đối ngoại.

    Đầu tiên là dừng phát động một loạt các cuộc tiến công vào Hoành Sơn, sau đó lợi dụng những cương vực và hiểm ải đã chiếm cứ được xây dựng các chiến sự, bắt đầu cắm đồn cắm chốt đánh ổn định, chuẩn bị tốt để chiến lâu dài.

    Phía Dương Hạo cũng dựa vào hiểm yếu, gia cố công sự phòng ngự, chiến sự quyết liệt hai bên tạm thời dừng lại một giai đoạn, cùng nhau bước vào thời kỳ nghỉ ngơi, hồi phục chuẩn bị cho chiến tranh.

    Dương Hạo tới Hoành Sơn, lập tức triệu gặp Dương Kế Nghiệp và đám đại tướng tâm phúc, bí mật bàn bạc ba ngày, sau đó Dương Kế Nghiệp đã truyền xuống một loạt mệnh lệnh: Binh sĩ chiến đấu lâu ngày mệt mỏi chuyển xuống phòng tuyến thứ hai nghỉ ngơi dưỡng sức, quân đội mới điều phát đến tới phòng tuyến thứ nhất, thương binh tàn tướng bị thương chuyển về Hạ Châu dưỡng thương, lương thực không ngừng được chuyển đến Hoành Sơn, lần lượt cắm chốt binh ải ở những điểm trọng yếu.

    Đồng thời lệnh cho quân Hạ Châu xây thành đắp lũy, đào hào, binh doanh công sự vốn được dựng ở bên ngoài thì đều xây thêm một lớp nữa, ở giữa nhồi bùn đất và cỏ cây, làm cho nó dày lên hết cỡ.

    Với cách này thì không chỉ làm cho công sự kiên cố hơn mà còn kiêm chức năng tránh cái lạnh của mùa đông, một số người có con mắt tài giỏi có thể nhìn ra, trận chiến này e rằng không dễ đánh.

    Cùng lúc đó, quân thư công hàm cũng ngày càng nhiều, trong một ngày bồ câu đưa thư và chim ưng đưa thư đậu xuống vô số, hồng ký tín soái qua lại như con thoi.

    Tuy nói thái úy bây giờ đang ở Hoành Sơn, quân tình công văn các loại đương nhiên là phải đưa đến đây, nhưng truyền báo dày đặc như vậy, tin tức nhiều như vậy vẫn làm cho người ta cảm thấy đại soái tất đang chuẩn bị một hành động lớn.

    Có điều ở cả Hà Tây này người thật sự biết được Dương Hạo muốn xưng đế tổng cộng cũng chỉ không quá ba mươi người, biết được hắn chuẩn bị cho sự thất bại của lần xưng đế đầu tiên này ngoài bản thân Dương Hạo ra thì chỉ có sáu người biết: Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông, Chiết Tử Du, Dương Kế Nghiệp, Trương Phổ và La Đông Nhi.

    Khi đại mạc vào thu, cây cỏ héo úa, gió thu lành lạnh, hồ mã đang béo.

    Trên thảo nguyên, bộ lạc mục nhân đang nhanh chóng tranh thủ tích trữ lương thực cho mùa đông lạnh lẽo, lấy Linh Châu làm trung tâm, vùng lương điền rộng lớn dựa vào Hạ Lan Sơn và Hoàng Hà cũng đang bước vào mùa thu hoạch.

    Một bãi cỏ một mẫu có thể nuôi được nhiều nhất một con ngựa, nhưng một mẫu đất để trồng lương thực thì sản lượng phải thu được từ một đến hai thạch, đủ để dùng cho một hộ gia đình năm người trong một mùa đông.

    Khi những người nông dân thấy được lợi ích của nó thì vừa vui mừng phấn khởi thu hoạch lúa gạo, vừa bắt đầu tính toán nhân mùa đông nhàn rỗi mà khai phá thêm mấy khoảnh đất hoang để năm sau mở rộng trồng trọt.

    Dương Hạo không những cung cấp những hạt giống tốt cho những người nông dân chịu trồng trọt, mời những chuyên gia có kinh nghiệm phong phú từ Trung Nguyên đến, mà còn để cổ vũ cho việc trồng trọt đã giảm thuế má lương thực cho họ, có những chính sách ưu đãi tương đối rõ ràng dành cho khai hoang trồng trọt.

    Tiền tuyến Hoành Sơn cho dù một khi bước vào không khí căng thẳng thì dường như hoàn toàn không ảnh hưởng đến cuộc sống của dân chúng hậu phương.

    Đánh trận đối với bách tính nơi này mà nói, họ đã nhìn thấy quá nhiều rồi, cho dù là dân chúng bình thường, tinh thần cũng được rèn luyện vô cùng vững chắc.

    Trong hoàn cảnh hiểm ác như thế này, bọn họ cũng kiên cường hơn nhiều so với dân chúng nơi khác, cũng càng lạc quan hơn, chỉ cần một tia hy vọng nhỏ nhoi cũng có thể mang đến cho họ hoan lạc và hài lòng.

    Cơ cấu thống trị với quy mô sơ khai của Dương Hạo đã bắt đầu mở đủ mã lực.

    Ở các mặt như quân sự, chính trị văn hóa, tuyên truyền đều bắt đầu vận hành một cách khua chiêng gõ trống, chuẩn bị đầy đủ các loại chiến lược vì Dương Hạo xưng đế, vì chư châu Hà Tây bình an vượt qua thiên địch và nhân địch của mùa đông năm nay.

    Ý thu thật sự càng ngày càng nồng, dưới chân núi, cỏ cây đã biến thành một màu vàng khô, những cây đại thụ lá xanh che trời giờ cũng không nhìn thấy nữa.

    Gió thu thổi tới, lại những chiếc lá vàng bay bay, những cành cây rung lên.

    Trên thảo nguyên mênh mông bát ngát, tuy ánh mặt trời vẫn chói lòa, nhưng lại thiếu đi mấy phần ấm áp, sự tiêu điều giữa khoảng không trời và đất dường như cũng cảm nhận được sát khí vô cùng của hai đại quân ở Hoành Sơn.

    “Cù lục, cù lục, cù lục...”.

    Trong son cốc vang lên những tiếng vó ngựa dứt khoát, mấy con chim đang tìm kiếm chút thức ăn trong lớp lá khô dưới đất sợ hãi dang đôi cánh bay lên cành cây, chúng quan sát phía dưới, kiên nhẫn đợi hành nhân đi qua, có điều hai người hai ngựa cứ đứng mãi dưới gốc cây.

    Ở cách đó khoảng một đường mũi tên bay, Mục Vũ thống lĩnh những thân tín thị vệ của Dương Kế Nghiệp đứng đợi một chỗ, nhanh nhẹn đưa mắt quan sát chung quanh.

    Còn phía dưới gốc cây, Dương Hạo ghìm cương ngựa, ngồi trên ngựa sóng vai với Chiết Tử Du.

    “Tử Du, Triệu Cảnh tất nhiên sẽ giám sát thật nghiêm mật đối với Chiết gia, một mình nàng tới Biện Lương, an nguy cá nhân chưa cần nói đến, mà muốn cứu bọn họ ra càng không phải là chuyện dễ dàng, nàng thật sự muốn đi sao?”.

    Chiết Tử Du gật nhẹ đầu: “Bọn họ là người thân của ta, từ sau khi xảy ra chuyện, ta vẫn chưa đi thăm bọn họ, ngài bảo ta sao có thể yên tâm được?

    Không đi để đích thân nhìn thấy họ, ta thật khó an tâm.

    Vốn mang trách nhiệm của Chiết gia quân, có trách nhiệm với Phủ Châu, ta cho dù ngày đêm có mong nhớ họ, mơ thấy họ cũng không thể đi được.

    Nhưng bây giờ...

    Dù sao một mình nhẹ nhõm, ta có thể đi thăm họ rồi.

    Ngài xưng đế ở đây, ta đi trước mấy ngày, đường đi cũng dễ dàng hơn một chút”.

    Nàng lại nhìn Dương Hạo, hàn ý trong mắt đần dần chuyển thành sự dịu dàng: “Bất kể như thế nào cũng cảm ơn ngài, trách nhiệm này ta có thể yên tâm giao cho ngài, cũng chỉ có ngài mới chịu gánh giúp ta.

    Dương...

    Hạo ca ca.

    Coi như ta nợ huynh đi...”.

    Dương Hạo đột nhiên đưa tay ra nắm lấy dây cương trên con ngựa, nhíu mày nói: “Sao lại nói khách khí thế, làm ta càng nghe càng thấy bất an, lẽ nào...

    Nàng một đi không trở lại sao”.

    “Ta không biết...”.

    Ánh mắt Chiết Tử Du có chút mờ mịt: “Thật sự ta không biết, ta không nỡ bỏ người thân của ta, lại không biết phải cứu bọn họ như thế nào.

    Ta không biết nên làm sao, cũng không biết tương lai sẽ sống ra sao.

    Đi một bước...

    Nhìn một bước vậy...”.

    “Tử Du, ta biết nàng ở Biện Lương còn có một số thế lực mai phục, trong Tùy Phong còn có một số người đáng tin trung thành nghe mệnh lệnh của nàng, nhưng cho dù nàng có bản lĩnh hơn nữa cũng không thể cứu được tất cả người nhà ra, nếu như cứu một hai người, e rằng sẽ làm hại đến những người khác, nhất thiết đừng để tình cảm ảnh hưởng đến hành động”.

    Chiết Tử Du cư miễn cưỡng: “Ta hiểu, ta tuyệt đối sẽ không hại người nhà ta đâu, phàm chuyện gì ta cũng sẽ cẩn thận”.

    “Nàng không hiểu!”.

    Dương Hạo tăng nặng ngữ khí: “Nàng cho rằng ta thu nhận binh mã của nàng, đồng ý thay Chiết gia nàng xả cơn uất khí, sau đó yên tâm thoải mái không cần quan tâm đến Chiết gia nàng nữa sao?

    Đối với Dương Hạo ta, tâm ý của nàng đã nguội lạnh rồi, đúng không?

    Ta nói cho nàng biết, ta từ trước đến nay ta chưa từng có ý định này, chỉ là có một số việc trước khi chưa chuẩn bị xong thì ta không muốn tùy tiện nói ra, không muốn tùy tiện hứa với nàng.

    Ta đã đang nghĩ cách cứu toàn bộ gia đình nàng ra”.

    Chiết Tử Du cười khổ nói: “Không thể được, trừ phi huynh có thể đánh đến Biện Lương, đoạt lấy giang sơn Triệu thì huynh có thể không?

    Huynh không thể đánh được, mà cho dù có thể huynh cũng sẽ không có ý thay Tống tự vị, chưa bao giờ có.

    Dã tâm lớn nhất bây giờ của huynh cũng chỉ là muốn chiếm cứ vùng đất vô chủ Lũng Hữu, tái tạo một thiên hạ, đúng không?”.

    Dương Hạo kinh ngạc nói: “Sao nàng biết?”.

    Chiết Tử Du thở dài nói: “Ta sao biết ư?

    Bản tính làm người của huynh và tính khí của huynh ta lại còn không hiểu sao?

    Đi tới bước ngày hôm nay là do huynh bị ép vào bước đường cùng, huynh sẽ tuyệt đối không chịu đại cử giao binh quyền với Tống, để cho cả Trung Nguyên lại rơi vào chiến loạn, bắc quốc Khiết Đan nhìn chằm chằm như con hổ đói, Triệu Quang Nghĩa e ngại nó.

    Còn huynh...

    Huynh và Khiết Đan có mối quan hệ ngầm, giao tình thâm hậu, nhưng huynh cũng đang phòng bị chúng, sự hiềm nghi của huynh đối với chúng còn vượt xa đối với Tống Quốc, huynh tưởng ta không nhìn ra sao?

    Khi huynh bàn luận đại sự thiên hạ với chúng ta, chỉ nói muốn lấy Lũng Hữu đang nằm trong tay người Thổ Phồn vào tay mình, nhưng đã từng nói đến mưu đồ Quan Trung, Tây Thục không?

    Không có!

    Có được Lũng mà lại vọng Thục, lấy được Lũng Hữu rồi là chiếc chìa khóa mở Quan Trung đã vào tay, huống hồ ở Thục địa này còn hai hai viên phục tử là Tiêu Lục và Thiết Ngưu, một khi Lũng Hữu đã vào tay, Quan Trung và Thục địa sẽ dễ dàng lấy được, từ đây mà đông vọng, chuyện này có gì mà không thể?

    Nhưng ngài lại lợi dụng danh tiếng của phụ tử Lý Dục để gây ra một số rắc rối ở Giang Nam, dẫn tới đả kích để có thể nép cờ nằm im.

    Nếu như ngài có lòng với Trung Nguyên, ngài hoàn toàn có thể làm tốt hơn.

    Còn nghĩa quân Thục địa nữa, tác dụng của bọn họ đối với ngài mà nói chẳng qua chỉ là để kéo lại bước thoái của Tống Quốc, giảm nhẹ áp lực của Hà Tây ngài, ngài chưa từng nghĩ sẽ biến họ thành một đội binh có thể dùng.

    Ngài, tuy đắc thiên độc hậu, nhưng lại rất dễ hài lòng, cũng chưa từng có dã tâm gì”.

    Dương Hạo nhìn nàng, gió thu lại thổi tới, đôi mắt hắn đầy sự ấm áp: “Người hiểu ta chỉ có Tử Du, có một số chuyện ta nói ra nàng cũng sẽ không tin, vì thế ta mới vậy.

    Không phải vì ta lòng không có đại trí, mà là...”.

    “Sao cơ?”.

    Dương Hạo hứng thú cười, ngẩng đầu nhìn trời, từ từ thở ra một hơi nặng nề, quyết định bỏ qua chủ đề này không nói nữa, chuyển sang chuyện khác: “Tử Du, ta thật sự đã nghĩ làm thế nào để cứu người nhà nàng, ta định...

    Nếu như thật sự không còn cách nào khác thì khi tự bỏ đế hiệu, xưng vương hưu binh, ta sẽ lấy ngọc tỷ truyền quốc để đổi lấy người nhà nàng.

    Cho nên lần này nàng đến Biện Lương dò thám tình hình người thân, tâm trạng này ta có thể hiểu, nhưng nhất thiết chớ làm ra chuyện đánh rắn động cỏ, nếu không ngược lại sẽ hại bọn họ”.

    Chiết Tử Du kinh ngạc mở to mắt ra, thốt lên: “Ngài nói cái gì?

    Đó...

    Đó là ngọc tỷ truyền quốc!”.

    Dương Hạo nói: “Trong mắt ta, nó chẳng qua chỉ là một cục đá mà thôi, nàng cũng từng nói ta không có ý gì với Trung Nguyên, thì ta cần nó để làm gì?

    Trong mắt ta, nó sao có thể bằng được với chuyện an toàn của cả nhà nghĩa huynh chứ”.

    “Ngài thật sự điên rồi, giao ra ngọc tỷ, đổi lấy người nhà ta, Triệu Quang Nghĩa không lo lắng huynh trưởng ta sẽ vạch mặt chân tướng chuyện hắn xuất binh tới Phủ Châu sao?

    Nếu ngài đã đầu hàng, rõ ràng là ngài không thể chống chọi lâu được nữa, hắn sẽ không vì thế mà phái thêm quân, nhất cử tiêu diệt ngài sao?”.

    Dương Hạo mỉm cười: “Ta thấy nàng mới là quan tâm thành loạn ý, sự thông minh trí tuệ ngày xưa đều không thấy nữa rồi.

    Khi ta chưa làm cho hắn mệt mỏi hết sức thì sao có thể bắc thang cho hắn đi được?

    Hắn còn có dư sức để tiếp tục phát binh sao?

    Hắn không sợ ta đem ngọc tỷ truyền quốc tặng cho hoàng đế Đại Liêu để kết đồng minh sao?

    Ha hạ nàng yên tâm đi, chưa đến lúc bất đắc dĩ, ta sẽ không dùng nó để trao đổi đâu, nếu như dùng nó để trao đổi thì tất cũng phải suy nghĩ toàn diện, suy nghĩ tới tất cả hậu quả của nó”.

    Chiết Tử Du lặng yên nhìn hắn, trong mắt dần dần trào lên sự cảm động, nói nhẹ: “Hạo ca ca, nếu như...

    Huynh thật sự có thể cứu được cả nhà ta ra, thì cả đời Chiết Tử Du này đều sẽ không bướng bỉnh với huynh nữa, làm nô tì làm nha hoàn cũng được, đều sẽ nghe theo lời sai bảo của huynh.

    Vị Đường phu nhân đó...

    Nếu có chọc muội tức giận, muội cũng sẽ không để bụng nữa...”.

    Dương Hạo lẩm bẩm nói: “Ta còn thiếu nô tì sao?

    Đó là ngọc tỳ truyền quốc, dùng để đổi lấy một nô tì quả thực là lỗ một chút”.

    Chiết Tử Du nhất thời xúc động, tình ý trong lòng đều bộc lộ ra hết, nào có cô nương nào lại không biết xấu hổ, tự nói rõ chuyện chung thân cả đời chứ, cái gì mà làm nô tì, làm nha hoàn, ý bên trong lời nói đều nói rõ cả ra rồi, hắn lại còn oán trách gì nữa, cũng không biết hắn ngốc thật hay giả ngốc đây.

    Chiết Tử Du đã rất mệt mỏi, vốn tâm lực tiều tụy, chẳng còn muốn suy nghĩ gì nữa, trước mặt Dương Hạo đầu nàng càng trở nên mù mờ như một hũ tương, lúc này nghe hắn oán trách, cũng không nghĩ gì cả, liền tức giận sẵng giọng nói: “Chẳng lẽ huynh thiếu vợ sao?”.

    Trong mắt Dương Hạo lộ ra một ý cười, nhẹ nói: “Trời đất này chỉ có một ngọc tỷ truyền quốc, lại cũng chỉ có một Chiết Tử Du, cho nên nàng và ngọc tỷ truyền quốc giống nhau, trên thế gian này đều là độc nhất vô nhị.

    Dương Hạo ta lòng không có đại trí, nhưng đối với ta nàng còn đáng giá gấp trăm lần cục đá lạnh lẽo đó.

    Tử Du, từ trước đến nay ta chưa từng muốn làm một cô gia quả nhân, từ trước đến nay ta chưa từng nghĩ rằng mỗi một người thân trong gia đình là không bằng một chức vị, giống như nàng đối với người thân nàng vậy.

    Cho nên...

    Ta không ngăn cản nàng, cho nên...

    Ta nguyện vì nàng mà làm tất cả...”.

    Chiết Tử Du rất muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy sống mũi cay cay, rất muốn khóc.

    Nàng sịt sịt mũi, cố khống chế không để nước mắt rơi: “Muội đi đây!”.

    Dương Hạo buông dây cương ngựa nàng ra, nói: “Được, ta để nàng đi!

    Nhớ kỹ, bảo trọng chính mình, bảo trọng gia nhân, sớm quay trở về, vì nàng là của ta!

    Người nhà của nàng, để ta bảo vệ!”.

    Chiết Tử Du nhìn thật sâu vào mắt hắn, rồi đột nhiên thúc ngựa phi như bay.

    Nàng không dám nói thêm gì nữa, đúng vậy, Dương Hạo có lúc do dự thiếu quyết đoán, có lúc sợ sệt, nhưng khi hắn đã thật sự quyết định chuyện gì đó thì lại thường vào những lúc người khác không thể làm.

    Trong thiên hạ này liệu còn có người đàn ông thứ hai nào chịu vì nàng mà trở thành đối thủ với đế vương Trung Nguyên không?

    Trong việc này còn có người thứ hai xem trọng nàng hơn cả ngọc tỷ truyền quốc, thứ đại biểu cho hoàng quyền thần thụ, chính thống hợp pháp không?

    Một cục đá sao?

    Cục đá này là trọng khí đất nước, có được nó như nhận được ý trời, Dương Hạo sao có thể không hiểu ý nghĩa quan trọng của nó chứ?

    Hắn sớm muộn gì cũng muốn đăng hoàng đế vị, sao lại không hiểu tác dụng trọng đại của nó?

    “Chiết Tử Du ta là độc nhất vô nhị sao?”.

    Nàng biết nàng không phải, mỹ nhân trong thiên hạ muốn có là có, Dương Hạo nếu như muốn thì có hàng tá người đến với hắn, mà ngay cả Diễm Diễm, Oa Oa trong phủ Dương Hạo bây giờ tài mỹ cũng không hề kém hơn nàng, thậm chí vị vốn là hoàng hậu Đường quốc đó bây giờ gọi là tu chân nữ quan, mỹ miều còn hơn nàng ba phần.

    Nhưng trong lòng Dương Hạo nàng là độc nhất vô nhị.

    Đúng vậy, hắn nói ít, nhưng hắn chỉ cần mở miệng là đã hơn rất nhiều so với những lời thề non hẹn biển.

    Đúng vậy, hắn nói ít, nhưng chỉ cần hắn làm là làm đến kinh thiên động địa.

    Bao nhiêu ấm ức và oán trách đều đã bay lên chín tầng mây, nàng không dám không đi, nếu không đi có lẽ sẽ yếu lòng mà ngả vào lòng hắn, lại không nỡ rời đi nữa.

    Nàng đi rồi, lúc trước trái tim luôn trói chặt ở Biện Lương, nhưng bây giờ đi rồi, trái tim lại trói chặt vào người Dương Hạo.

    “Cái tên đáng ghét này!”.

    Chiết Tử Du quất mạnh roi ngựa, trong lòng vừa ngọt vừa chua chát, lại nhẹ hô một tiếng vừa buồn vừa vui.

    Dương Hạo ngồi thẳng trên ngựa, đến khi bóng dáng Chiết Tử Du đã ẩn qua sơn lộ, liền giơ roi ngựa lên, phía sau lập tức có hai kỵ mã phi tới.

    Người trên ngựa nhìn giống như hai cha con, khoảng ba lăm, ba sáu tuổi, một người mặt vàng nhìn như tiểu hàng gia, người gầy gò, tay lại rất nhanh nhẹn.

    Người kia là một thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi, mặt mày thanh tú.

    “Việc ta giao cho hai người, bây giờ đành phải thêm vào một việc”.

    Dương Hạo thở dài, quay người nói: “Tuy Tử Du thông minh cơ cảnh, ở Biện Lương cũng có thuộc hạ trung thành, làm việc cũng biết nặng nhẹ, có điều trong đầm rồng hang hổ dù sao cũng trùng trùng hiểm nguy.

    Mật thám hoàng thành ty tuy không có gì gọi là quá tài giỏi, nhưng dù sao cũng là địa đầu xà, khi các ngươi làm tốt việc của mình thì đồng thời cũng hết sức có thể, chăm sóc nàng ấy một chút”.

    “Đại thúc yên tâm đi.

    Ta sẽ chăm sóc cho Tử Du tỷ tỷ”.

    Thiếu niên đó khi phát tiếng ra lại là giọng nữ nhi.

    Hán tử trung niên bên cạnh nhăn mày lại, trách mắng: “Không phải ta đã nói là một khi cải trang thì bất kể là trước hay sau người ta, bất kỳ lúc nào cũng không được sử dụng giọng thật hay sao, phải dưỡng thành thói quen đi”.

    Thiếu niên đó nghịch ngợm lè lưỡi ra, tuy không có ý gì sợ hãi, nhưng vẫn ngoan ngoãn thay đổi giọng nói, dùng giọng thiếu niên trả lời: “Cẩu Nhi biết sai rồi, lần sau sẽ không thế nữa”.

    Dương Hạo mỉm cười, nói với hán tử trung niên kia: “Trúc Vận, từ lần ngươi như hấp hối trở về trước, ta không muốn ngươi lại phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng nữa, nhưng đại sự này ta quả thật tìm không ra người khác có thể đảm đương được, vẫn phải để ngươi ấm ức đi một chuyến.

    Hán tử mặt vàng đó dùng giọng nam nhân nói: “Thái úy quá khách khí rồi, Trúc Vận chẳng có tài cán gì, chỉ có bản lĩnh nhảy tới nhảy lui, giấu đi tung tích thôi.

    May mắn được thái úy trọng dụng, lần này đi Trúc Vận nhất định sẽ hoàn thành trọng trách thái úy đã giao”.

    “Tốt!”.

    Dương Hạo gật gật đầu: “Hai người mau đi đi, men theo đường đi đừng để mất dấu nàng ta.

    Đợi khi đến được Biện Lương thì ngươi hãy mai phục lại, ta cho ngươi thời gian một năm, rất nhiều chuyện đều có thể sớm sắp đặt nền tảng để hoàn thành nhất cử kinh thiên này.

    Đợi khi chuyện này làm xong rồi thì ngươi sẽ ở lại Hạ Châu, với công lao tích lũy của ngươi đủ để ngươi làm chưởng lý của mật báo viện, sau này không cần phải đích thân đi làm những nhiệm vụ nguy hiểm như thế này nữa”.

    “Thái úy, bây giờ và sau này cách biệt một trời, Trúc Vận bây giờ đã mãn nguyện rồi.

    Vì thái úy làm nhiều việc hơn nữa, thuộc hạ cũng...”.

    Dương Hạo nói: “Trúc Vận, trong lòng ta, ngươi không phải chỉ là một thuộc hạ”.

    “Sao cơ?”.

    Giọng hán tử đó có chút run run, lắp bắp nói: “Thuộc hạ...”.

    Dương Hạo lại không chú ý đến điều đó, hắn nhìn về phía Biện Lương xa xa, bùi ngùi thở dài nói: “Ngọc Lạc bây giờ đang ở Biện Lương, haizz, đại muội này của ta sớm đã qua tuổi hôn giá rồi, nhưng vì ta mà bây giờ ngày ngày gặp mặt tình nhân lại khó thành người một nhà.

    Ta đã để lỡ mất một muội muội, không muốn để mất muội muội thứ hai, huống hồ...

    Cổ lão bá cũng đã gấp lắm rồi.

    Đợi xong nhiệm vụ lần này, ngươi ổn thỏa rồi, cũng nên suy nghĩ một chút đến chung thân đại sự của mình đi”.

    “Trúc Vận...

    Trúc Vận biết rồi, đã phiền đại nhân để tâm...”.

    Vốn tâm hồn thiếu nữ Trúc Vận như con nai đang chạy loạn, thì lúc này lại vô cùng thất vọng, lại là một cảm giác hụt hẫng, đáp đại một tiếng, bất giác hồi phục lại giọng nữ nhi, ngữ khí không phải không có sự u oán.

    Cẩu Nhi đứng bên cạnh lại đột nhiên cười lên một tiếng, vỗ tay nói: “Trúc Vận tỷ tỷ nói sai rồi nhé.

    Ha ha ha, tỷ cũng dùng giọng nói vốn có của mình”.

    Trúc Vận trừng mắt nhìn nó, tay giơ roi ngựa, quất vào mông con ngựa của Cẩu Nhi, Cẩu Nhi kêu lên mấy tiếng rồi ngồi thẳng lại, ngựa đã chạy cách đó cả đường cung tên, phi như bay tiếp về phía trước.

    Trúc Vận chắp quyền với Dương Hạo, đầy vẻ dũng cảm nói: “Thái úy, thuộc hạ cáo từ!”.

    Nói rồi giơ tay quất roi, hô lớn một tiếng: “Đi!”.

    Rồi đuổi theo Cẩu Nhi.

    *

    * *

    Trong hậu điện Khai Bảo tự Lô Châu, một tăng nhân đang ngồi luyện võ trong điện, một loạt chưởng pháp được hắn thi triển ra thật sự là ân lôi trận trận, cương phong bài không.

    Hắn hô lên, tiếng hô như sấm như sét, đôi thiết chưởng vung lên quả thật là uy mãnh vô địch.

    Dưới đất trong điện có rất nhiều những chiếc hố hình tròn, bên trong cắm những chiếc cọc gỗ cao hơn nửa người, những cọc gỗ đó đều có kích cỡ nhỏ như chân người, thứ gỗ được dùng là gỗ cây lê rắn chắc, cho dù dùng rìu chặt, cũng không phải là hai ba rìu đã có thể chặt đứt được nótăng y áo vàng trẻ tuổi đó lại mới chỉ vung một cánh tay lên, thân cột gỗ lập tức đã bị chặt đôi, vụn gỗ bay tung tóe, chưởng pháp này không có một chút chậm chạp.

    Hai hồng y lạt ma đứng bên ngoài điện bên cạnh chiếc cột lớn của điện, yên lặng nhìn hoàng y lạt ma tăng đang điên cuồng đánh chặt, hủy hoại trong điện, lại thấy hoàng y tăng nhân đó quay người lại, điên cuồng như đang muốn chạy tới góc đại điện, thổ khí khai thanh, hai tay đẩy ra, rầm một tiếng công kích vào tấm bia đá dày nửa thước.

    Một tấm bia đá dày và nặng như vậy nhưng chỉ dựa vào một đôi bàn tay là đã có thể đánh vào nó, chưởng lực quả thật kinh người, nhưng hoàng y tăng nhân đó sau khi giơ tay đập vào tảng đá, tảng đá lại không hề xuy chuyển, khi tăng nhân đó từ từ quay đi, đứng vững người, hạ áp đan điền thì một màn kinh người xuất hiện, bia đá lúc này còn như không có chút hề hấn nào đột nhiên rầm rầm đổ xuống, hóa thành một đống đã vụn, rơi ngay xuống dưới vị trí của nó.

    Một lão tăng lông mày bạc phơ bên ngoài điện thở một hơi, hàn khí xem ra cũng mạnh như chưởng vừa rồi, lại công kích lên tảng đá cứng như tảng đá lúc nãy, tất cả chưởng lực lại bị hút hoàn toàn vào bia đá này, không một chút rung chuyển, đây không phải là chuyện tốc độ có thể làm được, tăng nhân trẻ tuổi trong điện rõ ràng đã luyện chưởng pháp này đến độ dương cực âm nhu, cương cực hóa nghiệt, cảnh giới chí cao rồi.

    “Kẻ nghiện võ đúng là kẻ nghiện võ, tuổi tác như thế này mà luyện mật kỹ trong mấy năm ngắn ngùi lại có thể luyện đến cảnh giới này”.

    Tăng nhân mày trắng đó tán dương một tiếng, lại cau mày nói: “Thủ ấn, chỉ là tâm pháp ngoài thân tu luyện phật tính, chỉ dẫn cho trí tuệ, hiểu được giáo lý, nhưng với sát khí như thế kia thì sao có thể luyện được Phật tính Phật tâm chứ?”.

    Phật sống Đạt La mỉm cười, quay người bước đi nói: “Tông Ba đại sư, hiểu được giáo lý, cũng phải từ ngoài vào trong, theo ta thấy hắn rất có Phật tính đấy”.

    Bích Túc vẫn đứng ở chỗ cũ nhìn đống đá nát vụn, lại nhìn đôi tay đỏ rần lên của mình.

    Mấy năm nay hắn luôn sống trong thù hận, chỉ có luyện công điên cuồng mới có thể áp chế tâm niệm sát ý của hắn.

    Bây giờ đại thủ ấn khó luyện nhất của hắn cũng đã luyện thành rồi, hắn không biết tiếp theo còn có chuyện gì có thể áp chế được tâm trạng đang ngày càng nặng nề theo năm tháng của hắn không.

    “Dựa vào công phu quyền cước của ta bây giờ và bản lĩnh ẩn giấu tung tích ta còn không thể vào hoàng cung, giết kẻ thù lớn nhất của ta sao?

    Nhất định phải trên chiến trường mới có cơ hội sao?

    Chỉ dựa vào một thân võ công, ta có thể làm đại tướng quân sao?”.

    Đôi mắt hắn hơi híp lại: “Thái úy, ta không đợi được nữa rồi, ta bây giờ...

    Sẽ đi tới Biện Lương!”.

    *

    * *

    Hạ Châu phủ Tiết Độ sứ những ngày này có rất nhiều tín sứ qua lại, hết sức đông đúc.

    Sau khi đợi Dương Hạo từ tiền tuyến Hoành Sơn trở về, thư tín lại càng nhiều, một khắc cũng không ngừng, hạc phù trên dưới ai cũng nhìn ra được, thái úy tất nhiên đang chuẩn bị cho một đại sự.

    Cho nên, toàn bộ thị tỳ hạ nhân trong phủ đều rất cẩn thận, làm việc gì cũng chặt chẽ dè dặt, chỉ lo xảy ra sai sót, tuy nhiên người rảnh rỗi cũng không phải không có, như Mậu nương, Long Linh Nhi không phải là thị tì trong phủ nên thời gian này lại cực kỳ nhàn rỗi.

    Bát Long nữ khi chạy đến Hạ Châu đã rời khỏi quân ngũ, trở về nhà ở phủ đệ Hạ Châu, trong những ngày này đã xuất mưu họa sách cho nhị phu nhân, tin tức họ lập được chiến công được bẩm báo lên Long Hàn Hải, nghe tin báo xong Long Hàn Hải lấy làm vô cùng an lòng.

    Kỳ thực sau khi hắn đến Hạ Châu cũng không phải là không có chức quan, chỉ là chức quan đó do Dương Hạo dựa theo thể chế quan liêu của Tống Quốc, phong cho là một chức quan nhàn hạ, có quan mà không có chức, chỉ lĩnh bổng lộc không có quyền hành sự, thấy Dương Hạo không quản chế chặt chẽ Long gia hơn nữa, trong lòng hắn cảm thấy ổn định hơn, lại nghe được con gái tiết lộ tin nhị phu nhân có ý ủy thác chức quan ấy, ngẫm kỹ lại, cũng định từ bỏ kế sách cho con gái tiến thân, tử tôn Long gia không thiếu tuấn tài, mà Thái úy lại trọng người tài như vậy, thì cứ đợi thế cục ổn định xuống, rồi Long gia cũng có ngày ngóc đầu lên.

    Không ngờ những nhân vật trọng yếu của Hạ Châu thời gian này hoạt động thường xuyên, ngày ngày triệu họp hội nghị bí mật ở phủ tiết soái, trong vài ngày quy mô hội nghị bắt đầu mở rộng, chức quan nhàn như Long Hàn Hải cũng được triệu đi.

    Long Hàn Hải vừa mừng vừa sợ, chỉ biết biểu hiện của nữ nhi đã khiến cho Thái úy chú ý tới Long gia, ai ngờ sau khi hắn đến tiết đường tham dự hội nghị một lần, trở về với bộ dạng kín như bưng, hội nghị bàn những gì hắn cũng không hề nói với ai, đến huynh đệ và con trai mình hắn cũng không chịu nói, lại phái bát Long nữ mà lúc đầu tuyển từ gia tộc đến phủ tiết soái, chỉ nói với họ rằng hãy tận lực giúp mấy vị phu nhân chút chuyện.

    Bát nữ như Long Linh Nhi, Long Thanh Nhi đều hiểu rằng Dương Hạo muốn xưng đế, Long Hàn Hải suy đi tính lại, trong đầu lại nổi lên ý niệm làm hoàng thân quốc thích, mong chờ rằng trong số các nàng có thể có một hai người được Dương Hạo để ý đến, tương lai có thể làm một quý phi, mà Hạ Châu lại có tiền lệ nhà có nữ nhi làm quan, Đường Diễm Diễm lại chính miệng hứa rằng sẽ tiến cử cho họ một chức quan, họ liền nghe theo lời của Long Hàn Hải, đến phù soái.

    o O o

    File ảnh







    Chương 41: Hạ Chiếu

    Phủ tiết soái những ngày này đang toàn lực làm việc, cả một cơ cấu thống trị cũng ầm ầm bắt đầu khởi động, nhất thời không có việc gì để giao cho các nàng làm, nhàn lai vô thì, bát nữ của Long gia đâm ra kết thành bằng hữu với Mậu nương, nhàn lai vô sự.

    Nói chuyện trên trời dưới đất, luận bàn vũ đạo, thậm chí chơi đá mã cầu cũng có.

    Lúc này mấy người đang ngồi dưới giàn nho tàn trong Hữu Khóa viên, đánh bài lá cây, nhìn từ cánh cửa hình nguyệt, chỉ thấy dọc chính đạo trong phủ toàn là những tín sứ vội vàng, lưng cắm cờ đỏ đi đi lại lại, Long Linh nhi không nhịn được nói: “Từ sau khi trở về Hạ Châu, Thái úy so với lúc Tây chinh còn bận rộn hơn nhiều, nhất là lúc từ Hoành Sơn về, dường như không hề thấy ngài nghỉ ngơi chút nào, không phải nói là chiến sự Hoành Sơn giờ đã cầm cự được, sao lại còn căng thẳng như thế chứ?”.

    Mậu nương nói: “Đúng vậy, ta ở phủ tiết soái mấy năm rồi, cũng chưa bao giờ thấy Thái úy bận rộn như vậy, bất kể đối mặt với đối thủ nào, tình thế cấp bách đến mấy, cũng không đến mức như này.

    Từ lúc ngài trở về, ngay cả chỗ Ngọc Chân Tử đạo trưởng cũng chỉ đến có một lần...”.

    Ngọc Chân Tử đạo trưởng là thân phận bây giờ của Chu Nữ Anh ở phủ tiết soái.

    Mậu nương vừa đánh bài vừa nói, miệng nói ra những lời này, lời vừa nói khỏi miệng, biết rằng không ổn, Long Linh nhi và Long Thanh nhi chư nữ quả nhiên sinh nghi, từng đôi mắt đẹp liếc về phía nàng, Long Lâm nhi hoài nghi hỏi: “Ngọc Chân Tử đạo trưởng?

    Thái úy bận như vậy, chỉ gặp Ngọc Chân Tử đạo trưởng một lần thì có gì là lạ?

    Tôi nghe nói mấy ngày nay Thái úy trong thư phòng đèn thắp sáng suốt không tắt, đến hậu trạch cũng chưa từng đi qua vài lần, thê thiếp còn như thế huống chi một đạo nhân?”.

    “À...”.

    Mậu nương bối rối đánh rơi một quân bài xuống, vội che giấu qua loa nói: “Cái này mà...

    Khụ...

    Các muội không biết đấy thôi, thái úy tuy là pháp vương phật gia hộ giáo, nhưng cũng là đồ đệ của đạo gia đại thánh Thuần Dương Tử chân nhân, cái này...

    Cái này...

    Đối với Tam Thanh tổ sư cũng là nhất nhật tam tinh lễ, hết sức sùng kính, bằng không cần gì phải dựng một tòa đạo quán trong phủ chứ?

    Cái này...

    Ngọc Chân Tử đạo trưởng này, lại là...

    Sư muội của Thái úy!”.

    “Ra là thế...”.

    Chư nữ đã không chút hoài nghi, Mậu nương lại đỏ mặt thầm cảm thấy xấu hổ, ngày trước là một vũ nương đứng đầu trong cung nhà Đường, rồi cùng với Chu Nữ Anh lưu lạc nơi Tây Vực, nàng và Nữ Anh sớm đã trở thành đôi khuê nữ thân thiết luôn tâm sự mọi điều, lúc bình thường cũng luôn bầu bạn với Nữ Anh, sự tình giữa Nữ Anh và Dương Hạo nàng hiển nhiên biết rõ, chỉ là việc ấy không tiện công khai cho người khác biết.

    Long Bích Nhi thấy mặt nàng đỏ lên, giống như đang ngượng ngùng, không nhịn khỏi cười nói: “Mậu nương tỷ tỷ, ta nghe nói tỷ đã ở phủ tiết soái từ rất sớm, nhưng địa vị lại quá xa vời.

    Vừa không phải thê thiếp vừa không phải thị tỳ, nên không tránh khỏi những điều tiếng kỳ lạ.

    Tỷ vốn đẹp như thế cả ngày lại ở bên cạnh không rời, ta mới không tin là Thái úy ngài ấy...

    Hì hì.

    Tỷ nói thật đi, tỷ đã từng được Thái úy đại nhân sủng ái chưa?”.

    Long Bích Nhi vừa hỏi như vậy, những chư nữ còn lại đều dỏng tai lên nghe.

    Long Thị gia chủ lại cố nhiên hớt tóc lên, lúc đầu, bị gia tộc lựa chọn để ép gả, các nàng đều không tình nguyện bằng lòng, nhưng khi chính mắt nhìn thấy Dương Hạo là một anh hùng tuổi trẻ, một người chăm sóc thê thiếp hết sức chu đáo, tôn trọng cũng không có những thói quen quyền quý tầm thường, bỗng chốc mấy vị tiểu cô nương này cũng đem lòng yêu thương hắn.

    Cái gọi là thà vi kê thủ, bất vi ngưu hậu, tức là nếu bị gả cho kẻ tầm thường không vai vế chi bằng hầu hạ đệ nhất anh hùng khiếu ngạo Tây Bắc này, nếu như Dương Hạo có chủ ý với Mậu nương thì họ hiển nhiên cũng sẽ có cơ hội lớn.

    Long Bích Nhi hỏi như vậy, sắc mặt Mậu nương đỏ gay lên, nghĩ đến việc cùng ngủ chung giường với Nữ Anh, cùng ở chung một phòng, ban đêm lúc tâm sự chuyên riêng của mình, Nữ Anh từng nói Thái úy vô cùng mạnh mẽ, làm cho người ta khó có thể chịu đựng nổi, hoàn cảnh của hai người nàng hôm nay, cũng là đồng bệnh tương liên, cố tình kéo nàng làm “tỷ muội” nhưng do phận nữ nhi ngượng ngùng, không dám đáp ứng.

    Thế nên câu hỏi vô tâm của Long Bích Nhi lúc này, đã động chạm đến nỗi lòng nàng, Mậu nương nhất thời nhảy bật lên, giống như là bị người khác biết được bí mật này, cười mắng một cách e thẹn: “Muội là một tiểu đề tử mà lại không biết xấu hổ, những lời này mà cũng hỏi người khác được, muốn hủy hoại sự thanh bạch của người ta, đáng bị ta đánh cho một cái”.

    Tiểu đề tử vốn là phương ngôn vùng phương Bắc, hợp với cách ví nam nhi là tiểu độc tử, nếu nói với người không quen biết tức là mắng chửi, còn dùng nói với người thân quen lại nhỏ tuổi hơn thì đó là một câu thân mật.

    Long Bích Nhi thấy nàng thẹn quá thành giận như vậy liền cười to vỗ tay chốn chạy, Mậu nương cũng vội đuổi theo, mấy vị cô nương bỏ hết bài lá cây xuống, bắt đầu chơi trò lão ưng tróc tiểu kê trong Hữu Khóa viên.

    Những vị cô nương này đều là những mỹ nhân mắt ngọc mày ngài, khuôn mặt yêu kiều như tranh vẽ, chỗ này chạy chỗ kia đuổi, lúc ẩn lúc hiện giống như những con bướm đầy màu sắc tung tăng bay lượn, vừa giống như từng cành hoa rực rỡ đung đưa theo cơn gió, làm cho khung cảnh trở nên uyển chuyển phong tình, thu hút ánh nhìn của bao con mắt nam nhi đang vội vàng qua lại.

    Lúc này, Dương Hạo ở trong thư phòng đang bề bộn việc như hôn thiên hắc địa, từ khi trở về Hạ Châu, hắn giống như là đã lên dây cót, tứ phòng kiều thê ái thiếp đều không màng, ngay cả đến bảo bối nhi tử vừa đầy tháng gần ngay bên cạnh cũng chưa gặp đến hai lần.

    “Cái gì?

    Vẫn đang hội bàn sao?

    Không cần hội bàn gì hết, từ khi Bàn cổ khai thiên lập địa, tam hoàng ngũ đế đến nay, đế quốc đầu tiên là nhà Hạ, nơi mà bản soái chấn hưng lại là Hạ Châu, vậy quốc hiệu đã quyết được rồi, hãy dùng chữ Hạ là được, báo cho bọn họ khỏi phải tốn thời gian vào việc này”.

    Dương Hạo không nhịn được liền dặn dò, không hiểu vì cớ gì mà các văn nhân luôn làm quan trọng một cái quốc hiệu, bàn đi bàn lại không dứt.

    Dù sao thì lần này cũng chỉ là quốc hiệu tạm thời, trong tương lai đến lúc phục lập cũng phải thay đổi một quốc hiệu mới.

    Lần này cứ qua loa dùng chữ Hạ là được, cứ coi là một triều đại vốn nên xuất hiện trong lịch sử, để nó tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn vậy.

    Sau khi phái Tần Giang đi, Dương Hạo lại gặp Lâm Bằng Vũ.

    Hai người thương lượng hồi lâu, rồi Dương Hạo tổng kết nói: “Đúng, chủ yếu là những việc này, Lâm lão, ngươi hãy kiểm tra chỉnh lý lượng lương thực dự trữ nhanh chóng liên lạc với Thôi Đại Lang, tạm thời đừng mua hàng hóa, đổi lại là mua lương thực.

    Đúng rồi!

    Chính vào thời vụ thu, bảo hắn nhất thiết thu mua lương thực, nghĩ kế chuyển về đây.

    Nếu cần thiết ta sẽ phái người đến trợ giúp, tiền vàng tùy hắn ra giá, nhưng...

    Phải thiếu nợ trước.

    Ha ha, yên tâm đi, hắn bứt ra không được thì sẽ đành phải tiếp tục ủng hộ thôi”.

    Lâm Bằng Vũ đi rồi, Dương Hạo chuyển hướng về phía Lô Vũ Hiên: “Lô lão, chư châu Hà Tây, yếu vụ hàng đầu là phải duy trì sự ổn định, chỉ có thể phái một phần binh sĩ đến cứu viện, về phần lương thảo sẽ điều phối theo tình hình cụ thể, cố gắng không điều phối lương thảo ở đó để tránh ảnh hưởng đến cuộc sống của bách tính chư châu Hà Tây.

    Ngài hãy truyền cho Phổ tướng quân, ta giao phó Hà Tây cho ngài ấy, nhất định phải làm cho tốt.

    Chiếm được chư châu Hà Tây cũng chưa có nghĩa là nơi đó đã thuộc về chúng ta, phải lấy được lòng tin của bách tính, tranh thủ sự ủng hộ của các thế gia đại tộc, hành sự tránh câu nệ bất hóa, phải biết quyền biến chi đạo”.

    “Tuân lệnh!

    Hạ quan lập tức khởi hành”.

    Lô Vũ Hiên đứng dậy, phủi phủi quan bào rồi cất bước lui đi.

    “Đại soái, ngài tìm ta?”.

    “Đại thiếu, ha ha, Diệp đại thiếu”.

    Dương Hạo vừa nhìn thấy Diệp Chi Tuyền đi vào có chút phong trần mệt mỏi, liền bỏ bức mật hàm đang cầm trên tay xuống, vui mừng vội bước lên nắm lấy tay hắn.

    Diệp Chi Tuyền vừa mừng vừa lo nói: “Đại soái”.

    “Vào đây, mau ngồi xuống, người đâu, tiếp khách”.

    Dương Hạo thân thiết nói: “Đại thiếu, lần này là lúc để cậu thể hiện bản lĩnh của mình, cậu xem, nguyên tuyến báo tin từ Liễu Châu Thượng Kinh đến Hạ Châu của ta đã được thông suốt, hiện giờ từ Đôn Hoàng đến Hạ Châu, Ngột Lạt Hải đến Linh Châu, hai tuyến này cậu cũng vừa trải thông xong, ta biết cậu rất khổ cực, nhưng bây giờ vẫn còn nhiệm vụ gian khổ hơn giao phó cho ngươi, hơn nữa cần phải lập tức đi làm”.

    Diệp Chi Tuyền ngập ngừng nói: “Đại soái, cha ta...

    Cha ta đã nhắc đến chuyện thân sự, vốn là sau khi từ Sa Châu trở về sẽ lo liệu, ngài xem...”.

    “Sao cơ?

    Ừ, ta biết ta biết, đến lúc cậu thành thân ta nhất định sẽ tham dự, còn chuẩn bị một phần hậu lễ”.

    Diệp Chi Tuyền xoa tay cười nói: “Cái này...

    Thái úy công vụ bộn bề, thận phận cao quý, thuộc hạ không dám vọng tưởng Thái úy có thể giá lâm hàn xá, tham dự lễ thành thân của thuộc hạ, ý thuộc hạ là...”.

    “Ta hiểu, ta hiểu, nhưng việc này rất cấp bách, cậu xem, sau khi Lân Phủ lưỡng châu rơi vào tay quân Tống, tuyến báo tin vốn có với Biện Lương không thông thuận, phần bị phá vỡ lại cần phải thiết lập lại, lại còn nơi này, nơi này...”.

    Dương Hạo chỉ trỏ trên sa bàn: “Từ nơi này đến Lũng Hữu, từ Lũng Hữu đến Ba Thục, chính cái gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, không nên nhìn ngươi trước giờ chưa từng một ngày động vào đao thương, nghênh trận giết qua một tên địch, nhưng trong cái chiến trường không nhìn thấy đao kiếm mà cậu lại lập được đại công lẫy lừng, chiến công của ngươi hiển hách vô cùng.

    Còn tân nương tử, cứ để nàng ấy đợi, dù sao cũng không chạy được, nếu cần bản soái sẽ sai người đến canh giữ?”.

    “Không không, không cần đâu ạ, tôi...”.

    “Vậy là tốt, tốt rồi, người lập tức lên đường đi, mấy tuyến đường tin tức này phải mau chóng xây dựng xong, cần tài vật, cần gì ta cũng cấp.

    Ha ha, công lao này mà lập được, ta sẽ thăng chức cho cậu.

    ừm...

    Nghe nói nương tử tương lai của cậu là khuê nữ của Lý gia Ngân Châu?

    Hay lắm, hay lắm, khuê nữ một nhà thế gia vọng tộc, được, tuy nhiên ta nghe nói khuê nữ Lý gia này tính tình hơi ngang bướng, ta e cậu sẽ không dễ sắp đặt nàng ta”.

    “Sao cơ?

    Không phải chứ, ta nghe người làm mối nói, cháu gái yêu của Lý Nhất Đức đại nhân hiền dịu thục nữ, xinh đẹp như hoa, là mỹ nữ đức phụ nhất thành Ngân Châu này”.

    “Ôi.

    Bà mối?

    Đến mặt rỗ bà ta cũng có thể nói được thành một đóa hoa đẹp, có thể tin được lời bà mối sao?

    Một người phong lưu đa tình giống như cậu đến lúc ấy cũng sẽ giống như Trình Thế Hùng tướng quân, không những sợ nương tử, mà muốn nạp thiếp súc tỳ cũng khó như lên trời vậy.

    Nhưng cậu không cần phải sợ, cậu là chỗ dựa đắc lực cho bản soái, bản soái sẽ giúp đỡ cho cậu, sau này tân nương nếu ỷ quyền thể ức hiếp cậu thì cứ tới tìm ta”.

    Diệp Chi Tuyền vui mừng vội vàng nói: “Đa tạ đại soái”.

    “Không phải đa tạ, việc này ta sẽ lo liệu.

    Tiểu Vũ, đưa Diệp đại thiếu đi gặp Phạm chủ quản, cần gì thì nhanh chóng chuẩn bị tươm tất, bởi sau khi đại thiếu thiết lập xong những tuyến đường tin tức này, trở về còn phải thành thân”.

    “Tuân lệnh!”.

    Mục Vũ đáp rồi dẫn Diệp Chi Tuyền đi.

    “Ai, ta thực ra...”.

    Diệp Chi Tuyền đang nhìn chén trà nóng chưa hề uống trên bàn, thì mơ hồ bị Mục Vũ dẫn đi một nước, đến lúc đi tới quan thư của Phạm Tư Kỳ mới bắt đầu phản ứng lại, không khỏi thầm kêu một tiếng không may.

    Bên ngoài thư phòng Trương Sùng Nguy lại tới, mang thêm bốn người đến cửa lớn tiếng nói: “Báo, đại soái, người đại soái cần tìm đã mang đến rồi”.

    “Ồ, mau vào đi, thế nào, đều đạt yêu cầu chứ?”.

    Đợi Trương Sùng Nguy vào thư phòng, đến bên cạnh mình, Dương Hạo liền hỏi.

    Trương Sùng Nguy cười nhẹ nói: “Đại soái yên tâm, những người này chiến đấu rất dũng cảm, nhạy bén lanh lợi.

    Họ đã từng ở Lũng Hữu, cực kỳ thông thuộc địa hình nơi đó, phù hợp với yêu cầu của đại soái.

    Mà họ đều là những người đã thành gia lập nghiệp, có thê có tử, sẽ không lo sinh dị tâm”.

    Dương Hạo gật đầu: “Cho gọi họ vào!”.

    Bốn người từ ngoài cửa cùng bước vào, họ khoảng hơn ba mươi tuổi thân hình cao to, cử chỉ chín chắn.

    Bốn người chắp tay quyền hướng về phía Dương Hạo bẩm báo nói: “Định Nan quân doanh chỉ huy Vương Như Phong, đô đầu Địch Hải Cảnh, đô đầu Ba Tát, đội trưởng Trương Tuấn tham kiến đại soái”.

    “Mau đứng lên, Trương tướng quân đã nói rõ ý của bản soái với các ngươi rồi phải không?”.

    “Chúng ty chức đã hiểu rồi”.

    “Được, các ngươi có nguyện đến Lũng Hữu một phen không?”.

    “Xin nguyện nghe theo lời dặn dò của đại soái”.

    “Vậy thì tốt, Dạ Lạc Hột, Lý Phi Thọ một khi tiến vào Lũng Hữu, tất nhiên sẽ chiêu binh mãi mã tập trung thế lực, bốn người các ngươi tinh luyện cung mã, cũng đã từng thống lĩnh quân lính, gia nhập dưới trướng của chúng, rất dễ dàng có thể trổ hết tài năng, hai người này khi mới đến Lũng Hữu, phải dựa vào Thượng Ba Thiên, nhưng là đợi khi đại sự của chúng đã thành, ha ha, nhất sơn nan dung nhị hổ.

    Chúng đều là những trí dũng kiệt xuất bất kham, lẽ nào lại cam tâm chịu dưới trướng Thượng Ba Thiên?

    Dạ Lạc Hột có thể triệu nạp lượng lớn người Hồi Hột, Lý Phi Thọ cũng thu hút được người Khương, thêm vào đó tộc trưởng La Đan, đến lúc đó Lũng Hữu chia năm xẽ bảy, các ngươi sẽ có cơ hội”.

    Dương Hạo trở nên nghiêm nghị, trịnh trọng nói: “Lần này đi, sẽ vô cùng nguy hiểm, nhưng chưa chắc đã hung hiểm bằng việc chiến trận chém giết ở Hạ Châu, lần này, võ lực chỉ là thứ yếu, các ngươi phải dùng nhiều trí lực, cố gắng mưu chiếm lòng tin của chúng, thâu tóm lực lượng của chúng.

    Sau này, khi bản soái thu phục được Lũng Hữu, các ngươi ở dưới trướng của chúng bất kể là làm đến bậc tướng nào bản soái đều phong cho các ngươi chức vị cao hơn đó ba cấp!”.

    Bốn người lớn tiếng đáp: “Tạ ơn đại soái”.

    Dương Hạo nói: “Tốt, các ngươi đi đi, Trương tướng quân sẽ phân bổ nhiệm vụ cụ thể và phương thức liên lạc cho các ngươi, về phần nơi này, không cần phải lo lắng, phụ mẫu thê tử của các ngươi bản soái sẽ phụng dưỡng”.

    Bốn người đồng thời chắp tay quyền làm lễ, hăng hái lui theo Trương Sùng Nguy ra ngoài.

    Dương Hạo chuyển vị ngồi lại bên án thư, mở bản công hàm chưa xem ra, vừa lướt đọc hai hàng chữ thì bên ngoài một tên thị vệ vội vàng tiến vào: “Đại soái, Lô Khiến Đạt Thố đại sư báo tin đến”.

    “Vậy à?”.

    Dương Hạo liền ngẩng đầu lên nói: “Đưa ta xem”.

    Hắn vội vàng mở thư ra đọc, Dương Hạo đập tay xuống án thư nói: “Cái tên Bích Túc này”.

    Dương Hạo lắc đầu thở dài, nhíu mày suy nghĩ một lúc, ngẩng đầu nói: “Ám Dạ...”.

    *

    * *

    Biện Lương, Biện Hà, Thiên Kim Nhất Tiếu lâu.

    Khố lâu chu các, hoa thụ thành bó.

    Những cây hoa, cây quả mùa thu kia là những loài quý thụ luôn mang sắc xanh biếc, điểm thêm ý xuân cho trung tâm Như Tuyết phường của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu.

    Hơi thở của mùa thu tựa như không in dấu nơi đây.

    Trong gió thu, vang lại một tiếng đàn du dương, là từ Như Tuyết phường truyền tới, một bài thơ, một chén rượu, nâng đàn thổi tiêu, giai nhân tương phùng, đây đúng là nơi mỹ cảnh tuyệt trần làm các tài tử quý nhân say đắm bồi hồi, chỉ là...

    Giờ có rất ít người có thể nhìn thấy chủ nhân của Như Tuyết phường, Liễu Đóa Nhi mỹ nữ đẹp đứng đầu Biện Lương.

    Không phải bởi vì Thiên Kim Nhất Tiếu lâu nhật tiến đấu kim, Liễu hành thủ không cần phải ra mặt tiếp đãi khách quý nữa, cho dù nàng giàu có nhất thiên hạ, có thể không để ý tới tài tử danh sĩ, nhưng nếu quyền quý công hầu đến cầu kiến một lời, nàng sao có thể cự tuyệt?

    Tuy nhiên, không biết từ lúc nào, trong phường truyền rằng, vị hoa khôi Biện Lương, chủ nhân của Như Tuyết phường này là hoa đã có chủ, chính là đương kim hoàng đế Đại Tống.

    Thử nghĩ xem, trong tình hình này, ai còn dám cầu kiến Liễu đại hành thủ?

    Không nói đến tâm viên ý mã, muốn cùng giai nhân hưởng lạc đêm thâu, cho dù là muốn nàng tấu một khúc đàn, rót mời một chén rượu, có ai dám nhận chứ?

    Liễu Đóa Nhi có lẽ không chuyện gì, vấn đề là ai dám xuất hiện trước mặt nàng giống như đương kim thiên tử chứ.

    Vì vậy, tri âm của cầm khúc tuyện vời này có rất ít, huyền đoạn có ai nghe được hoặc may mắn nghe thấy cũng chỉ có hoa cỏ trong Như Tuyết phường mà thôi.

    Trong Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, đang có tiếng hát du dương truyền tới, không dùng cầm sắt, chỉ có nhịp gõ nhẹ của những bàn gõ ngà với nhau, thiển ngâm thấp xướng, uyển chuyển lạ thường, nếu có người đã từng nghe qua giọng hát của Tuyết nhược thủy đàn khẩu thanh xướng trong Tuyết Ngọc song kiều thì sẽ biết được đây chính là Tuyết cô nương đang ngân nga hát, có thể được nghe nàng hát như vậy ắt hẳn là đại quan quý nhân địa vị cực cao.

    Chỉ là tiếng hát đó tuy vọng từ lầu cao đến, nhưng lại không áp được tiếng đàn có lại như không, du dương không ngừng, nhỏ nhẹ mà âm lại rõ ràng.

    Tiếng đàn lúc đê hồi uyển chuyển lúc như châu qua ngọc bàn, Liễu Đóa Nhi thắp nhang ngồi thiền, lạnh nhạt nâng đàn, nhưng ngón tay ngọc ngà nhẹ nhàng khẽ vuốt, tiếng đàn êm ả giống như dòng chảy của nước, kỳ ảo phiêu du, biến ảo tự nhiên.

    Liễu Đóa Nhi gảy đàn một cách thuần thục, tâm tình của nàng cũng cùng tiếng đàn bay lên tới mây trời.

    Cô đơn, sự cô đơn vô tận, khi chờ đợi ngày qua tháng lại, vì địa vị và sự tồn tại của Như Tuyết phường mà lao tâm tổn trí.

    Nàng thực muốn dừng lại nghỉ ngơi, nhưng trước nay nàng không hề nghĩ rằng, dừng lại sẽ phải cô đơn nhàm chán như thế này.

    Nàng giờ là người của đương kim hoàng đế, nhưng vì thân phận mình mà không được nhập cung, nàng chỉ là một hoa khôi, nhưng trong mắt người thường lại được tôn quý, coi trọng như hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.

    Vì vậy nàng mới mắc kẹt ở đây, trong cảnh khó xử tiến không được thoái không xong, cái cảm giác vừa sợ vừa mừng lúc đầu khi trở thành người của hoàng đế của nàng đã biến mất, giờ chỉ còn nỗi mệt mỏi và chán ghét vô cùng.

    Thiên Kim Nhất Tiếu lâu đã làm nên địa vị cao nhất của nó ở Biện Lương, nàng giờ đã là chủ nhân của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, cũng không còn gì để tranh đoạt nữa, nên nàng cũng giống như một lão tăng vô dục vô cầu.

    Tuy dung mạo tuyệt mỹ, dáng người thướt tha nhưng lại thiếu chút linh hoạt và sức sống.

    Nàng vẫn xuân sắc nhưng lại chỉ có thể sống trong ký ức mà thôi.

    Giờ nghĩ lại, những năm tháng đẹp đẽ khó quên nhất lại là thời Thiên Kim Nhất Tiếu lâu vừa được xây dựng, là khi mà Dương Hạo còn ở nơi đây.

    Học làm trò, biên khúc nhạc, cùng nghĩ cách đánh bại kẻ khác, thậm chí là khi ghen tuông với Ngô Oa Nhi ở hậu viên Hỏa Tình viện trưởng gia, hay bỏ hết tâm trí để làm những món ngon mỹ vị để thể hiện mình...

    Mà nay, có phải là nơi càng cao thì sẽ càng lạnh?

    Nhưng cái vị thế cao quý mà nàng đang đứng lại vô cùng hư huyễn, nếu có thể ngược dòng thời gian...

    Nghe nói Ngô Oa Nhi đang nghiễm nhiên là ngoại sự viên ở Tây Bắc, giống với thân phận Hồng Lư Khanh, dựa vào tài văn chương, lời nói dí dòm của nàng ấy, quả có muốn gì được nấy, được vừa ý.

    Chỉ là...

    Địa vị của Dương Hạo cao quý như vậy, cũng đáng để nàng ấy vứt bỏ thân phận.

    Còn có Diệu Diệu, nghe những người từ Tây Bắc về nói, các thương nhân Hồ Hán, muốn thêm nhiều phú quy đều nương nhờ vào nàng ấy, ả nha đầu này lại là một tay hành gia tinh thông lý tài, được gả cho Dương Hạo bao lâu rồi nhỉ?

    Sao nghĩ lại thì cứ như chuyện trước đây lâu lắm...

    Bây giờ có lẽ đã sinh cốt nhục của tự mình rồi nhỉ?

    Mà ta...

    Khóe môi Liễu Đóa Nhi lộ chút cay đắng, mỗi lần được vị đế vương kia sủng ái, nàng đều không thể cùng say giấc nồng, bay bổng lên mây với người đàn ông của mình, các nội thị cứ làm như có mối nguy hại lớn, nhất thiết phải gọi nàng dậy rồi tiến hành đủ phương sách khắc phục, hoàng tộc...

    Là không thể để lại huyết thống trong nhân gian, nhất là với thân phận của mình...

    Làm sao mà có thể mang long bào được chứ?

    Nỗi hổ thẹn đó...

    Giờ nàng cũng đã quen với nó mất rồi.

    Tiếng đàn xa xăm, như khói chi ngân, du dương vấn vương, lúc ẩn lúc hiện một cách kỳ ảo.

    Cả thân xác nàng giờ như bộ xương chuyển động, linh hồn nàng lại đang bay bổng trong dòng chảy của hồi ức xưa, giống như hoa rơi mặt nước, sóng gợn không ngừng...

    “Ha ha ha, hay, tiếng đàn của Đóa Nhi ngày càng huyền diệu”.

    Bỗng một tiếng vỗ tay truyền đến, cất cao giọng khen ngợi.

    Liễu Đóa Nhi ngẩng đầu lên, nàng biết là hắn đến, giờ ngoài hắn ra còn ai dám cao giọng trước mặt nàng chứ?

    Nàng vội vàng đứng dậy, hành lễ nói: “Quan gia”.

    Triệu Quang Nghĩa mỉm cười bước đến, ngồi xuống cẩm chiên nói: “Đến đây, ngồi bên này”.

    “Vâng”.

    Liễu Đóa Nhi đáp một lời rồi chầm chậm bước đến cạnh hắn.

    Mới ngày nào còn là một mỹ nhân xinh đẹp thuần khiết như ánh trăng, giờ đã trở thành tiểu phu nhân dung mạo đoan trang, vẫn vẻ thanh tú đó nhưng lại thêm chút dịu dàng đẫy đà, vẻ đẹp đó lại càng say đắm lòng người, giống như bông hoa nở rộ, trong trắng mà phong nhã.

    “Sao hôm nay Quan Gia lại vui đến vậy?”.

    Trước mặt hắn, Liễu Đóa Nhi không dám lộ vẻ buồn bã cô đơn, nàng thể hiện một bộ dạng vui cười, tay đưa nhẹ nhàng vừa rót trà vừa hỏi.

    Lúc nàng cúi mình, thân thể nàng mảnh mai như chiết, cánh tay mềm mại, hở ra ngoài tấm lụa làn da trắng mịn màng như tuyết, Triệu Quang Nghĩa liền sáng mắt lên, đưa tay ôm chặt lấy vòng eo nàng, cười ha ha nói: “Cứ được gặp tiểu mỹ nhân của trẫm là tự nhiên sẽ vui rồi”.

    Hắn thực rất vui vẻ, một vùng Tây Bắc khó chiếm lại bị hắn dùng mưu tính kế, danh chính ngôn thuận lấy được Lân phủ.

    Về phần Hoành Sơn đang trong thể giằng co, hắn lại không hề lo lắng, lẽ nào muốn kéo dài chiến trận?

    Hừ hừ, một Tây Bắc nhỏ bé, đất đai cằn cỗi có thể hạ được ta sao?

    Hoàng huynh thập niên sinh tụ, tích lại cho hắn đầy của cải trong phong khố...

    Lại còn cái tên chướng mắt lão tam Triệu Quang Mỹ, Hoài Nam Tây Lộ tiết độ sứ kiêm Thị Trung, trung thư lệnh, cai quản phủ Khai Phong, phong làm Tề vương, có quyền thế trong tay, làm người ta phải nể sợ.

    Giờ thì tốt rồi, ý đồ muốn làm đế vương bị người khác đoán ra được, như kinh sử Sài Vũ Tích cáo hắn tội kiêu căng xấc láo, làm càn không phép tắc.

    Đầu tiên là hạ chức trung thư lệnh và đuổi khỏi phủ Khai Phong, giao lại cho người đáng tin cậy hơn nắm giữ, tiếp đó Trương Ký cũng đích thân dâng sớ, tố cáo hắn đã không biết hối lỗi lại còn oán hận Thánh thượng.

    Đến hai vị đại thần đương triều phải ra mặt tố cáo nên bị giáng chức đầy đến Tây Kinh (Trường An).

    Hôm nay, lại có một tin tốt truyền đến, Triệu Đắc Trụ tên phản tặc đứng đầu Thục địa bị quan binh bao vây diệt trừ, chết bất đắc kỳ tử.

    Việc này tất yếu sẽ làm nhụt chí của bọn phản tặc, cho nên bất kể là vây bắt hay bắt đám lâu la còn lại ra hàng sẽ dễ dàng hơn.

    Mối lo ngại giờ đã được giải quyết, chỉ còn đang diệt trừ tận gốc, hắn sao có thể không vui mừng chứ?

    Liễu Đóa Nhi dịu dàng liếc nhìn hắn, một vẻ làm say đắm lòng người: “Quan gia tâm chứa quốc sự, trong lòng đâu có chỗ cho thiếp, nghĩ tới mới thấy, mới đến có một chút đã nói toàn lời đường mật xu nịnh.

    Nếu ngài có vui mừng thì cũng là do việc quốc gia đại sự, Đóa Nhi...

    Tự mình cũng biết”.

    Triệu Quang Nghĩa cười ha ha: “Nàng thật là lanh lợi.

    Ha ha, nếu nói là vì quốc sự thì cũng không sai, ngày nay quốc thái dân an, dụng binh thuận lợi, trẫm sao lại không vui kia chứ?”.

    Liễu Đóa Nhi kinh ngạc, thất thanh nói: “Tây Bắc...

    Đã bị đánh bại rồi ư?”.

    “Nếu Tây Bắc đã bị triều đình chiếm giữ thì Dương Hạo hắn...

    Hắn chẳng lẽ sẽ chết như vậy?”.

    Lòng Liễu Đóa Nhi bỗng trở nên nặng trĩu, dù nàng có oán hận Dương Hạo bao nhiêu đi nữa thì nàng cũng không hề mong muốn Dương Hạo chết, ân oán giữa hai người họ khó có thể nói ai sai ai đúng, người nào cũng có cách nghĩ riêng.

    Nhưng dù thế nào cũng có một thời gian đẹp bên nhau, Liễu Đóa Nhi vẫn hy vọng rằng hắn có thể bình an, có thể sống sót để nàng còn có thể oán giận, chứ không phải là chết đi để nàng nghĩ đến, nhưng...

    Hắn đã?”.

    Triệu Quang Nghĩa lặng lẽ cười nói: “Nào có nhanh vậy, còn phải dụng binh đả trượng, tuy nhiên...

    Cũng sắp đến ngày đó rồi, nào đến đây, hãy để trẫm chiều chuộng nàng nào”.

    Triệu Quang Nghĩa giơ tay ra, ôm lấy thân hình mảnh mai của Liễu Đóa Nhi, để nàng ngồi lên đầu gối mình, một mùi hương thơm mát, dịu nhẹ thoảng qua, tấm áo lụa mịn làm lộ ra đường nét mềm mại của cơ thể nàng, vừa ôm nàng vào Triệu Quang Nghĩa cảm nhận được một luồng khí ấm áp thơm phức, hắn không thể cầm lòng được, lập tức luồn tay ve vuốt đôi gò bồng đảo mềm mại của nàng.

    Liễu Đóa Nhi trong lòng cảm thấy chán ghét, Triệu Quang Nghĩa trước giờ không hề biết thương hoa tiếc ngọc, là một kẻ háo sắc hứng tình, không hề biết đến cùng hưởng hoan lộ với đối phương, hoặc là với thân phận của hắn, chưa bao giờ phải bền bỉ hao phí công phu để làm động tình nữ nhân, hắn giống như kẻ lai vãng lâm trận chém giết, làm cho người ta cảm thấy đau đớn hơn là khoái lạc.

    Lúc thì vội vàng cho qua, rồi lúc cấp bách đòi hỏi, ban đầu hắn còn biết giả vờ hưởng đàn ngâm thơ, giờ làm hoàng đế, không cần kiêng dè gì hết, nên càng lộ ra vẻ mặt thật đáng ghét.

    Cũng thôi vậy, nhất là sau mỗi lần hoan ái, lại bị những kẻ nội thị không nam không nữ hầu cận của hắn bài bố, làm đủ các phương thức tránh mang long thai.

    Dù hắn có hiểu được mật ái nơi phòng loan, thì cũng cay đắng làm sao.

    Đối với một người kiêu kỳ như Liễu Đóa Nhi mà nói, dường như mỗi lần được hắn sủng ái là mỗi lần nàng phải chịu nhục nhã, khiến cho nàng thấy ác cảm với chuyện ân ái, thậm chí chán ghét và vô cùng sợ hãi.

    Nhưng...

    Hắn là vua, có quyền muốn gì có nấy, nàng chỉ là phận nữ nhi, sao có thể cự tuyệt được?

    Bị bàn tay thô ráp của Triệu Quang Nghĩa xé tung đai lưng, nàng không khỏi nhắm hai mắt lại, lông mày nhăn lên, trong lòng tự nhủ: “Sớm thỏa mãn hắn thì hắn sẽ sớm rời khỏi đây, cứ coi như là bị quỷ bức vậy...”.

    Triệu Quang Nghĩa đâu nghĩ đường đường một quân chủ anh tài, đến nơi giường gối lại bị tiểu nữ chán ghét khinh thường, không chút hấp dẫn.

    Thấy nàng nhắm nghiền mắt, để tùy ý quân chủ, hắn dục hỏa lại không ngừng, bế nàng ngã lên cẩm chiên, vội vàng cởi bỏ xiêm y.

    Hoan lộ hòa hợp, trút bỏ hết xiêm y của nàng, tấm thân ngọc ngà lộ tỏa mùi hương ngọt ngào, Triệu Quang Nghĩa đang áp mình xuống dưới thì có tiếng nội thị ngoài cửa.

    Dù biết Cố Nhược nhưng vẫn nhẹ kêu: “Quan gia, Quan gia”.

    Triệu Quang Nghĩa giận dữ, ngẩng đầu quát mắng: “Hồn láo, ta chưa cho phép, ai cho ngươi làm phiền?”.

    Cố Nhược đáp: “Quan gia, nô tì không dám to gan.

    Thật sự...

    Thật sự là trong triều có đại sự, kính xin quan gia lập tức hồi cung”.

    “Đại sự, đại sự gì chứ, sao làm phiền ta đúng lúc này?”.

    Triệu Quang Nghĩa nghĩ một lúc, đnh phải đứng dậy, trầm giọng quát: “Thái tử lại làm chuyện gì rồi?”.

    Cố Nhược: “Không phải thái tử gây chuyện, trong cấm cung không có đại sự, là Lô đại nhân của trung thư cùng với Trương đại nhân và Tào đại nhân khu mật sứ đồng tấu mời quan gia lập tức hồi cung”.

    Triệu Quang Nghĩa nghe được không phải là thái tử gây chuyện, cảm thấy nhẹ người, hắn thực là bị vị thái tử bảo bối đó làm khổ đến phát sợ, ngờ đâu lại nghe thấy là đại quan văn võ hợp tấu nghị sự, cảm thấy chút bất an.

    Việc này trước giờ chưa từng có, hay đã xảy ra việc kinh thiên động địa gì, làm cho mấy người họ vội kiến gặp?

    Triệu Quang Nghĩa bất giác lo lắng, vội khoác long bào, cất bước vừa đi vừa vội vàng dặn dò: “Nhanh, chuẩn bị kiệu, không, mang ngựa đến đây, lập tức hồi cung”.

    “Hắn đến một câu cáo từ cũng không nói với ta, hắn coi ta là gì chứ?

    Một kỹ nữ rẻ mạt đáng khinh sao?”.

    Liễu Đóa Nhi từ từ ngồi dậy, chỉnh lại xiêm y, tự giễu mà cười mình, hai dòng lệ cứ thế lăn trên má.

    Triệu Quang Nghĩa không rõ có chuyện gì nên vô cùng lo lắng.

    Mà hắn biết nội thị không được phép tham gia chính sự, dù có hỏi thì Cố Nhược cũng không biết là xảy ra chuyện gì.

    Vừa ra khỏi Như Tuyết phường, hắn không ngồi kiệu, lập tức lên ngựa, vội cùng đội thị vệ hộ tống hồi cung.

    Ra khỏi Thiên Kim Nhất Tiếu lâu đi về phía Tây một lúc rồi rẽ phải sẽ là Biện Kiều.

    Cây cầu này rộng rãi, trên dưới đều có bách tính buôn bán, nhưng trong khoảnh khắc này đều bị toán thị vệ nha dịch như lang sói dẹp sạch, không một bóng người giống như cẩu gặm cốt đầu.

    Bách tính vốn đang buôn bán quanh đây bị đuổi xa ra khỏi cây cầu, các lều gách vẫn còn nguyên, hàng quán y chỗ nhưng chủ quầy đã bị đuổi đi.

    Cách vài bước chân lại có một nha dịch đứng canh còn họ không cần biết trong đám dân liệu có hay không mật giám hoàng thành tư, cứ hoàng đế xuất tuần, thì cảnh giới nghiêm ngặt.

    Triệu Quang Nghĩa trên người khoác công phục mà quan sĩ Tống Quốc đều thích mặc, chân đi hài quấn, vội vàng quát ngựa hướng về phía Tây, những người dân đứng từ xa nhìn đoàn hành quân này cũng không hề biết rằng đó là hoàng thượng của Tống Quốc, nhưng họ đã từng được nhìn thấy hoàng đế Triệu Quang Nghĩa đâu?

    Dù Triệu Quang Nghĩa là phù doãn phủ Khai Phong, khi họ chạy đến phủ Khai Phong kiện đại cáo cũng chưa chắco chính hắn thẩm lý.

    Triệu Quang Nghĩa cưỡi ngựa lên cầu, mã tốc chậm dần, lúc này bỗng nghe một tiếng reo hò vang trời, hắn thiểm mắt nhìn, từ đầu cầu nhìn lại, xa xa thấy trên bờ dựng một lán lớn, tập trung rất nhiều người ở đó, reo hò ầm ĩ.

    Hắn giữ dây cương lại, giơ roi ngựa lên chỉ: “Những người đó làm gì vậy?”.

    Nơi đó hơi xa chỗ hắn, nha dịch phủ Khai Phong và thị vệ đi dẹp bóng người lúc này trở nên khó xử, còn đâu thời giờ để rà soát toàn bộ xung quanh, nhưng nha dịch phủ Khai Phong đều biết nhất cử nhất động xung quanh đây, một thám báo trèo lên cột cầu nhìn rồi lập tức bẩm báo: “Quan gia, đó là bang chủ bang Biện Hà đang làm lễ truyền vị cho đại đệ tử của hắn”.

    Triệu Quang Nghĩa thấy thuyền bên bờ đó không đến ngàn quân, trong bụng nở nụ cười nham hiểm: “Một đám ô hợp tử phu chạy thuyền, còn làm nghi thức truyền vị ra vẻ.

    Hừ!

    Sớm muộn gì ta cũng quét sách bọn ngươi!”.

    Triệu Quang Nghĩa lúc này không rảnh để ý tới đám tử phu đó, chỉ nhanh tay thúc ngựa một mạch tới hoàng cung.

    Vào đến Gia Túc môn, đăng nhập anh điện thì gặp ba quan Lô Đa Tổn, Trương Ký và Tào Lâm cung kính cúi đầu làm lễ, Triệu Quang Nghĩa lập tức quát hỏi: “Việc đại sự cấp bách gì mà cần kiến giá?”.

    Ba người ngần đầu lên nhìn Triệu Quang Nghĩa, Trương Ký vội đưa ra tấu chương: “Quan gia, việc vô cùng cấp tốc, quan gia mau xem bản chiếu thư này”.

    Triệu Quang Nghĩa cảm thấy kỳ lạ: “Ngươi sợ gì chứ?

    Có trẫm ở đây, còn ai có thể ra chiếu chỉ nữa?”.

    Lô Đa Tốn đi tới vội nói: “Quan gia, đây là chiếu thư lập quốc của hoàng đế Đại Hạ!”.

    o O o

    File ảnh










    Chương 42: Nhị Vương Nhất Hậu

    Sau khi Triệu Quang Nghĩa yên vị trên thư án, hắn bắt đầu xem thứ gọi là chiếu thư lập quốc do sứ thần nước Hạ đem đến.

    Lô Đa Tốn, Trương Ký, Tào Lâm đều đã đọc qua, hiểu rõ nội dung của nó, giờ họ chỉ chú ý quan sát biển hiện của Triệu Quang Nghĩa.

    Tôi tớ làm hữu bang, thái úy trở thành hoàng đế, chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, thánh thượng đồng ý mới là lạ.

    Có câu: “Thiên tử nhất nộ, phục thi bách vạn, lưu huyết thiên lý”.

    Chỉ sợ vị thiên tử Đại Tống này ngay lập tức hỏa khí ngụt trời, sắp nổi trận lôi đình.

    “Thần chỉ là thường dân áo vải, xuất thân thấp kém, khi tiên đế thân chinh nước Hán, thần vâng lệnh chỉ huy hai quân tiền trận, lúc nguy cấp, chia quân làm năm vạn, vất vả ngàn dặm đành đóng binh ở Hà Tây.

    Tiên đế biết thần vốn thận trọng, trước lúc lâm trung đã giao phó cho thần đại sự, phong làm nguyên soái Lũng Hữu Hà Tây, thần vâng lệnh cho đến nay, sớm tối lo âu, chỉ sợ không làm tròn trách nhiệm, phụ công tiên đế, cho nên thần từ Lô Châu, đem binh chinh phạt Ngân Châu, xua đuổi loạn binh nước Liêu, giao hảo với Lân phủ, ổn định lại Tây vực, bắt đầu từng bước kiến thụ.

    Nhiều lần, Kim Thượng tái phạt nước Hán, thần trong lúc nguy cấp cầu vương chi viện binh.

    Không ngờ, Lý Quang Duệ tiết độ sứ Định Nan quân coi thường triều đình, gây khó dễ thần, công kích ngay sau lưng, thần lo sợ vô cùng, trong lòng như bị tên bắn, chỉ lo nước Hán lâm nguy bèn điều quân trở về.

    Lý Quang Duệ vốn chỉ là cận thần mà dám tự nhận là vương, đúng là kẻ gian tà.

    Thần nắm giữ binh phù, nguyện trừ gian diệt ác, một phen quyết chiến, tận lực bình định lại Nam Ngũ châu, đánh bại quân Lý Quang Duệ chiếm lấy Hạ Châu, thần sẽ kế thừa y bát nghĩa phụ, làm chủ Định Nan, bắt đầu quy tụ Đảng Hạng bát thị.

    Giờ Định Nan đã ổn định, binh giáp đầy đủ, lòng trung của thần nguyện không thay đổi, nguyện lập tức Tây chinh, đi sâu vào những vùng căn cỗi, những nơi ngu độn, diệt trừ quân gian ác, nhất cử san bằng các châu Hà Tây, bắt hàng chư bộ, tiên phong tiến thẳng Ngọc Môn quan, Tây Bắc đã suy vong đến hai trăm năm, ngày nay phải khôi phục Hán thổ, như thế thần mới có thể báo ơn tiên đế tỏ lòng trung với bệ hạ.

    Không ngờ bệ hạ lại nghe lời hoạn quan rèm pha ác ý, làm nhơ nhuốc thanh danh thần, gây loạn dấy binh đến nhiễu Lân phủ, hãm hại trung thần.

    Vào lúc đó Vu Điền Tây Vực đã viện trợ thần, Vu Điền thực coi Trung Nguyên là tông túc.

    Thần lại lấy làm kinh ngạc khi nghe quyết chỉ của bệ hạ, chẳng lẽ không phải là việc động trời?

    Đại ân đại đức nên thần không dám trái lời!

    Thần luôn lấy thiên hạ làm trọng, chưa từng dám phụ long ân của tiên đế, giữ gìn di chí của tiên đế tức bình trị thiên hạ làm trọng trách, viện binh từ Vu Điền ân tể phụ viễn, những hành động ấy há lại có ý đối địch bệ hạ sao!

    Duy chỉ có bệ hạ tiến binh về Tây, phong hỏa tín được truyền đi, nhất ý cô hành, không chỉ tội mà trách phạt cũng không cho thần cơ hội để giải hàm oan.

    Quân lệnh thần tử thì thần bất đắc bất tử.

    Là người của Dương Hạo sao lại vì tận trung với bệ hạ mà đến chịu phạt chứ?

    Thế nhưng, Hà Tây chư châu mới phục, vẫn còn chưa ổn định, khắp Tây Vực vẫn còn nhiều binh tộc bất kham như Đảng Hạng, Thổ Phồn, Hồi Hột, Thổ Cốc, nếu Dương Hạo bị điệt vong, lang khói nổi tứ phương, chúng tức sẽ phân tán, Hà Tây lại rơi vào tay giặc.

    Các châu bộ Hà Tây chỉ biết thần sợ thần, nể trọng và theo thần, thần tự không lấy làm mừng mà luôn thị tòng đế vương, trung và nghĩa làm thần tiến thoái lưỡng nan, thần chỉ còn biết nhớ đến tiên đế, trằn trọc ngày đêm.

    Tiên đế hùng tài đại lược, vốn định thân chinh quang phục Hà Tây, nhưng ngài nhân từ coi tính mệnh bách tính người Hán thần làm trọng, thần tiếp nhận di chiếu của tiên đế nào dám không tận đại trung đại nghĩa.

    Nhưng chẳng lẽ vì giữ thanh danh mà chịu bị xử tử vì cái tội “chưa hề phạm”, đại cục trong phút chốc bị hủy hoại, bách tính Hà Tây gánh chịu loạn lạc binh biến, khiến vong linh tiên đế trên trời không được yên bình, làm bệ hạ phải mang tội danh thiên cổ sao?

    Nay thần nắm giữ khôn phù, trao trả Tây Vực để đại nghiệp hợp nhất, Sơn Xuyên thịnh thời, cờ khởi nghĩa dựng lên, bình định Ngũ châu, Đảng Hạng bát thị đều quy tụ về, dưới cờ hiệu lệnh, Hà Tây mười lăm châu, các tộc người như Thổ Phồn, Hồi Hột, Thổ Cốc bất tòng phục nhưng đã có ý tư phục, phương hữu sở định.

    Thần nguyện lấy nhất mảnh đất này vì đại nghiệp, gánh chịu cảnh mệnh biến nó thành một quốc, bỏ lại chữ đức mà uy chấn tuyệt vực, làm cho tạp hồ Tây Vực kế tục y quan của dân Hán chúng ta tòng quân tiến cử văn giáo, kiến dựng một bang gia trung thành.

    Định ngày mười lăm tháng mười làm lễ giao đàn cho hoàng đế Đại Hạ lập pháp quốc văn, niên hạo Thiên Thụ.

    Kính mong hoàng đế bệ hạ Đại Tống, hãy kề cận trung thần tránh xa những kẻ tiểu nhân, luôn anh minh sáng suốt, khoan dung độ lượng, hứa với Tây phận, xứng là vua phía Nam, biết dụng trung nhân, thưởng phạt phân minh.

    Nhân gian người người tới lui, sẽ truyền nhau về sự phồn vinh của nước láng giềng, trường tồn cùng với trời đất, có thể vĩnh viễn tránh được họa biên phòng, nếu thực đồng ý, thần vô cùng ngưỡng phục”.

    Bức chiếu thư lập quốc này được viết rất khách khí, ngữ từ kính cẩn, chỉ đến đoạn cuối câu chữ đều dùng cách xưng hồ thần tử, nhưng nó lại có hàm ý sâu sắc, trong bông giấu kim.

    Theo ý của Dương Hạo thì thảo phạt hai châu Lân Phủ, binh tiến Hà Tây là do hoàng đế nghe lời mê hoặc của bọn hoạn quan, còn hắn bị bức xưng đế là vì trước giờ đều ghi nhớ di nguyện của tiên đế.

    Trong chiếu thư, Dương Hạo dùng từ uyển chuyển, tự mình chí hướng, mỗi câu chữ đều khăng khăng là vì di nguyện của tiên đế, nhất là lúc thuật lại việc khi biết đại quân triều đình tới thành, khẳng định mình vẫn phái quân viện trợ Vu Điền một cách oai phong lẫm liệt, đại công vô tư, nhẹ nhàng tôn mình lên.

    Từ loạn An Sử nhà Đường về sau, Trung Nguyên đã mất đi chủ quyền ở Tây Vực, triều Đường không thể tiếp tục cai trị Hà Tây, Lương Tấn Hán Chu cũng không làm được, bây giờ Dương Hạo đã làm vì Đại Tống nhưng quan tuyền đã làm những gì?

    Chính là giống với Lý Quang Duệ, dám viện một lý do thảo phạt trung thần.

    Hắn đang làm gì, nước Tống đang làm gì?

    Công đạo đều ở tại lòng người!

    Ai cũng biết!

    Nói đi nói lại, tất cả những gì hắn làm đều là vì nước Tống, vì di nguyện của tiên đế, hắn phản Tống thực là để trung với Tống, chỉ có điều hắn trung với Triệu Khuông Dận nước Tống, phản lại Triệu Quang Nghĩa.

    Hắn hành động như thế đều là do bất đắc dĩ, bị bắt buộc.

    Xem qua bản chiếu thư văn chương lưu loát hơn ngàn chữ, Triệu Quang Nghĩa liền vứt xuống long thư án, đầu ngẩng lên.

    Ba người Lô Đa Tốn biết ý vội cúi rạp mình xuống, thẳng vai chờ đợi Triệu Quang Nghĩa giận dữ gầm thét, không ngờ Triệu Quang Nghĩa lại im tiếng không chút động tĩnh.

    Ba người lấy làm lạ, lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn thấy hai tay Triệu Quang Nghĩa đứng vịn vào án thư, một hồi lâu sau đột nhiên cười to lên: “Từ khi trẫm đăng cơ đến nay, sớm tối mụ mị, vất vả chuyện quốc nay văn tu võ trị, thiên hạ thái bình, chiến tích không thua gì tiên đế.

    Chỉ có duy nhất một việc cảm thấy đáng tiếc là Trẫm diệt Đường, Hán, thu nạp Ngô Việt thống nhất ba nước, cuối cùng cũng không bằng võ công tiên đế chinh phục bốn nước Kinh Thục Hồ Hán, tên Dương Hạo này quả nhiên một lòng trung thành, hắn cho ta một cơ hội để có thể xứng với tiên đế, trẫm lẽ nào lại không tiếp nhận tấm lòng trung hiếu của hắn chứ?”.

    Triệu Quang Nghĩa đột nhiên đứng dậy, mắt ánh lên uy nghiêm nói: “Triệu hai phủ, một viẹn, tam ti, lục bộ, cửu khanh tề tụ đến tử thần điện nghị sự!”.

    *

    * *

    Thượng kinh nước Liêu, cung Nguyệt Hoa, đêm đã khuya, rạng lên ánh đèn.

    Hoàng đế tuổi nhỏ, hiện nay hoàng hậu nắm quyền nhiếp chính, cung Nguyệt Hoa của thái hậu cũng trở thành nơi nghị sự việc quân cơ đại sự.

    Vì thế, văn võ nước Liêu đều tề tựu tại đây, đang nghị luận việc lớn vừa xảy ra tại Tây Bắc.

    Nước Liêu tuy lập nước sớm, sau khi chiếm được mười sáu châu ở U Vân tốc độ Hán hóa dần nhanh chóng, quản chế triều đình xây dựng theo Trung Nguyên, nhưng các quan văn võ ngoài những ngày lên triều ra, trước mặt hoàng đế đều rất tùy tiện, vì họ có uy lực trước thái hậu nên cười nói nghị sự không hề kiêng kỵ, thua xa sự tôn nghiêm uy vũ của triều đình nước Tống.

    Trong cung, vệ quân Đô chỉ huy sứ Gia Luật Cáp tự vuốt râu, cười trên nỗi bất hạnh của người khác mà nói: “Hay lắm, mấy năm trước, Đại Liêu ta trước sau xuất hiện mấy tên phản tặc, nội loạn không ngừng, bị nước Tống chê cười, thừa cơ Đại Liêu bận rộn chính sự nhất cử tiêu diệt nước Hán.

    Hà hà, giờ chịu báo ứng, Dương Hạo phán Tống, mười chín châu Hà Tây và tới hai trăm ba trăm vạn dân nước Tống phen này không lo nổi thân mình”.

    Tiêu Xước ngồi ghế thượng thủ, mắt liếc nhìn nói: “Chư vị ái khanh, hãy nói về việc chính sự đi, một khi Dương Hạo thống nhất Hà Tây, lập nước xưng đế, vua Tống uất giận, ắt sẽ lại điều đại binh thảo phạt Tây Bắc, Dương Hạo lấy thân phận hoàng đế đại Hạ gửi sứ thần đến, muốn thiết lập quan hệ bang giao với nước ta, muốn ta giúp đỡ, không biết chư vị ái khanh có ý kiến gì?”.

    Gia Luật Hưu Ca đứng dậy nói: “Thái hậu, Hà Tây được tự lập rất có lợi cho Đại Liêu ta, nhưng Dương Hạo tự lập đã gây thù với Nam triều, Nam triều sẽ có cớ để dụng đại binh đến Hà Tây.

    Quyết không để Hà Tây rơi vào tay triều Tống, nếu không đối phương sẽ rất có lợi, cực bất lợi cho Đại Liêu, thần cho rằng, phải tận lực giúp đỡ Dương Hạo”.

    Tiêu Xước nghe xong cảm thấy vui sướng, Gia Luật Hưu Ca là ái tướng của nàng, thậm chí là chỗ dựa, nàng đương nhiên mong muốn Gia Luật Hưu Ca nhất tâm vi công, mà nay Gia Luật Hưu Ca có thể vứt bỏ hiềm khích, toàn tâm toàn ý lo nghĩ cho triều đình, không vì chuyện của La Đông Nhi mà phán xét con người Dương Hạo tốt xấu, nàng lại càng thích thú hơn.

    Không ngờ Gia Luật Hưu Ca vừa nói xong, lại nói tiếp: “Tuy nhiên, dù việc giúp nước Hạ có lợi cho Đại Liêu thì chúng ta cũng không thể vô cớ tương trợ, tổn hao tướng sĩ Đại Liêu.

    Thần cho rằng, chỉ thiết lập bang giao là không đủ, nước Hạ phải bắt chước Hán, kết phụ tử với Đại Liêu, cam chịu phụ thuộc vào nước ta, nghe lệnh hoàng đế nước ta...”.

    Tiêu Xước ngẩn ra, thất thanh nói: “Phụ tử quốc?”.

    Gia Luật Hưu Ca đáp: “Không sai!

    Dương Hạo đã có thể xưng đế, điều kiêng ky nhất, tức là đại quân của nước Tống.

    Chỗ dựa lớn nhất duy chỉ có hùm lang là nước Liêu ta, ấy, trên thế gian này làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?

    Chỉ dùng một vương hiệu đổi lấy vương vị, hắn chắc sẽ không cự tuyệt đâu”.

    Hắn hướng về bá quan văn võ, mắt lộ một vẻ giễu cợt, cười nói: “Chư vị đại nhân, kẻ thù của kẻ thù, chính là bằng hữu của chúng ta, việc phục quốc này, chúng ta nên giúp đỡ.

    Chí ít thì lợi ích mà nước Hạ đem lại cho ta nhiều hơn Hán, tuy nhiên, hắn cũng phải trả giá chút chứ?

    Chỉ cần hắn, vị hoàng đế nước Hạ này, gọi tiểu hoàng đế ba tuổi nước ta một tiếng phụ hoàng, Đại Liêu mới thấy hãnh diện, các vị nói xem có đúng không?”.

    Bá quan văn võ nghe xong đều cười ha hả, ồn ào nói: “Đúng vậy, hắn muốn mượn binh tướng Đại Liêu ta thì phải gọi hoàng thượng nước ta một tiếng phụ hoàng”.

    Họ đồng ý nhưng Tiêu Xước không đồng ý, tuy quan hệ giữa đôi phụ tử này cuối cùng cũng không thể làm rõ được, nhưng họ dù sao cũng là phụ tử, muốn kẻ lớn hơn gọi người nhỏ hơn tiếng phụ hoàng sao?

    Dù nàng bỏ được Dương Hạo nhưng không thể bỏ con trai mình, phụ tử đảo nghịch là tội trời tru đất diệt.

    Tiêu Xước thở dài nói: “Huu Ca đại nhân, một nước mới lập, một vương mới xưng, lại phải xưng làm hoàng nhi với con nít ba tuổi nước khác ư?

    Ngươi cho rằng người trong thiên hạ đều giống Thạch Kính Đường hám lợi mất khôn sao?”.

    Tiêu Xước chưa nói xong, Gia Luật Hưu Ca đã cười đáp: “Thái hậu, hắn đã cầu ta giúp, thì bất kể giúp nhiều ít cũng phải trả giá chứ”.

    Tiêu Xước lắc đầu nói: “Huu Ca đại nhân lời này sai rồi, nên biết rằng Dương Hạo vốn người Tống, trong chiếu thư hắn khăng khăng khẳng định tuân theo di chiếu tiên đế Nam triều, bất đắc dĩ bức bách tự lập, nếu xưng hoàng nhi với Đại Liêu ta, lẽ nào không phải là di nhân khẩu thực?

    Văn võ dưới trướng hắn đa số là cựu thần Hán quốc, lúc trước Lưu Kế Nguyên xưng hoàng nhi với Đại Liêu ta, những quan thần này đã uất hận mà không dám nói”.

    Gia Luật Hưu Ca có ý muốn sỉ nhục Dương Hạo, nghe thấy vậy bèn đáp: “Hắn dẫu không chịu thì cũng mượn cớ đó phần nào làm nhụt nhuệ khí của hắn, tiện đó đưa ra các điều kiện khác, chứ không phải sử tiết của hắn vừa đến, Thái hậu liền đồng ý chứ?”.

    Tiêu Xước không đáp, quay sang tể tướng Bắc phủ, đồng chánh sự môn hạ Thất Phòng hỏi: “Ái khanh nghĩ thế nào?”.

    Thất Phòng trầm tĩnh nói: “Thần cho rằng, nước cùng kết huynh đệ hay phụ tử chi bang thì cũng chỉ là hư danh, không quan trọng đến mức ấy”.

    Quách Tập tuy quyền cao chức trọng, được thái hậu hết mực coi trọng, nhưng cũng không muốn vì thế mà đắc tội với Gia Luật Hưu Ca, lúc này mới ra lời khuyên bảo hắn: “Đương nhiên, như lời Hưu Ca đại nhân đã nói, cái đó càng nâng cao quốc uy Đại Liêu, thể hiện chí khí của ta, kỳ thực rất có lợi.

    Nhưng theo ý thái hậu, Dương Hạo tuyệt đối sẽ không đồng ý điều kiện này, giờ là lúc hắn chiếm lĩnh lòng dân, cớ để lập quốc không có nghĩa là chỉ phụ thuộc vào mồm miệng, đến xưng thần với Đại Liêu ta.

    Như nay hắn phái sứ thần tới cầu cận ta có nghĩa là thừa nhận Đại Liêu là đại quốc, thượng quốc.

    Nếu chúng ta đưa ra một điều kiện khiến hắn không thể đáp ứng được, sau đó lại ra chút nhượng bộ, há không phải là chúng ta đang chiều theo ý hắn sao?

    Huống hồ nước Tống cường thịnh, binh lực hùng mạnh vẫn là đối thủ mạnh nhất của Đại Liêu ta, mấy năm gần đây, vì nội loạn, Đại Liêu tổn hao nguyên khí, mắt thấy Hà Tây bị Nam triều thôn tính mà bất lực không thể đánh giáp mặt một trận, chúng ta đã để mất cơ hội, ngày nay Dương Hạo vì Hà Tây mà gây thù với Nam triều, điều này đối với Đại Liêu mà nói chính là một cơ hội quy báu trời cho, chúng ta sẽ thể hiện sự hào phóng của đại quốc, không nên tranh chấp những việc nhỏ nhặt này với hắn, hai bên ký kết làm hữu bang, thựcó lợi lớn cho Đại Liêu để đánh lại Nam triều, có được những lợi ích xác thực như vậy lẽ nào không phải là hùm báo thêm cánh sao?”.

    Hắn hướng về phía Tiêu Xước, khom người nói: “Thái hậu, nước Hạ kia có đưa ra yêu cầu tất cũng đưa ra những điều kiện đắc lợi cho chúng ta, đó là gì vậy?”.

    Tiêu Xước nói: “Điều thứ nhất: Hai nước kết bang giao, không xâm phạm lẫn nhau, ven mép các thành trì không được xây thành hào, không được điều binh động mã.

    Thứ hai: Hai bên văn giáo truyền bá không được gây trở ngại, phàm là đạo tặc đào tẩu, hai bên không được che dấu mà bắt dẫn về chính quốc.

    Thứ ba, vùng biên thùy thiết lập các tràng (chợ), hỗ trợ giao thương.

    Thứ tư: Nước Hạ tình nguyện cống nạp Đại Liêu mỗi năm: muối sáu vạn thạch (một thạch: 120 cân), trà một nghìn thạch, lụa mười nghìn xếp, thiết khí hai vạn kiện cùng với gốm sứ các loại và giao thương với giá đồng đều Trung Nguyên, thuế tức nhỏ”.

    Thất Phòng vừa nghe thấy liền nhíu mày lại, trong những điều trên, ngoài điều cuối ra thì tất cả đều là điều kiện hoàn toàn bình đẳng đôi bên cùng lợi, điều cuối cùng cứ cho là Dương Hạo chủ động mưu cầu Đại Liêu nhận lời và báo đáp sự giúp đỡ đó.

    Lúc này Tống đang thực hiện phong tỏa kinh tế với nước Liêu, hai bên tuy không có nhiều tràng hàng hóa trao đổi được giới hạn, nước Liêu không trao vận ngựa, thiết khí cho Tống, dù chỉ là giao dịch các đồ dùng cần thiết như muối, trà, lương thực, gốm sứ...

    Cũng tô thuế tới mười phần, hạn chế các quy mô xuất khẩu khác.

    Mà thiết khí như nồi sắt, đầu rìu, lưỡi liềm, lưỡi cày là những phẩm vật cần thiết trong sản xuất, nước Liêu lại rất bần thiếu, nhiều nhà có con gái sắp gả đi đều lấy nồi sắt làm của hồi môn, nồi càng thượng hảo thì nương gia càng có thể diện, nghĩ đến giá cả khi trao đổi là biết.

    Hoặc như đầu rìu, lưỡi liềm, lưỡi cày có nhiều nơi đa số là dùng các loại bằng gỗ, đá nên năng lực sản xuất hạn chế nhiều.

    Những điều khốn khó đó Thất Phong tể tướng biết rất rõ, nếu có thể mua được các loại thương phẩm đó từ nước Hạ với giá trị rẻ là việc rất lợi.

    Nhưng Dương Hạo vừa mới lập quốc, muốn có một đồng minh lớn mạnh, hắn chỉ đề xuất trả một cái lợi.

    Nguyên tắc mà nói, thậm chí không phải là lợi mà chỉ là hai nước không đối địch nên chưa tận lực tiến hành hạn chế và tô thuế mậu dịch,c ó sự mưu cầu mà lại chỉ trả chút lợi này, tên hoàng đế nước Hạ này quả quá keo kiệt.

    Thất Phòng không nhịn được phì cười, ung dung lắc đầu nói: “Vị hoàng đế nước Hạ này thật nghèo kiết xác, hay là không hề có ý muốn nước Liêu ta tương trợ, điều kiện kết giao này thực quá ít ỏi”.

    Da Luật Hưu Ca cười khẩy nói: “Thất Phòng đại nhân, ngài cũng thấy không thỏa rồi phải không?

    Ấy!

    Đây chính là thành ý kết giao của vị hoàng đế nước Hạ đó với Đại Liêu.

    Theo ý ta, quyết không thể dễ dàng đáp ứng hắn như vậy.

    Không đáp, chúng ta tuy rất muốn quy tụ Hà Tây, nhưng Dương Hạo hắn lại phản Tống tự xưng, so với Hà Tây thì chúng ta càng phải chú trọng hơn trăm lần.

    Thái hậu, theo ý của thần, chúng ta cứ tạm thời thoái thác, không đưa hồi đáp hoặc trước tiên thừa nhận sự tồn tại của nước Hạ, đồng ý kết giao nhưng thực chất không đưa ra một trợ giúp nào.

    Hắn đã dám xưng đế thì cũng phải liệu biết sẽ làm hoàng đế Nam triều nổi trận lôi đình.

    Trong thời gian ngắn, khi Hà Tây lâm nguy, đến lúc hắn không thể trụ được nữa thì chúng ta đưa ra yêu sách, hắn không muốn cũng phái đồng ý, Đại Liêu ta lại càng có thể khống chế được nước Hạ”.

    Tiêu Xước do dự một chút, lại nhìn về phía xu mật sử Quách Tập, ba người này là những lĩnh tướng giỏi giang một văn hai võ ba là hoàng thân quốc thích, dù nàng là thái hậu hay hoàng đế thì cũng phái kiêng nể và coi trọng ý kiến cả ba đại thần này.

    Quách Tập trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Theo tình thế nước ta hiện nay, không dễ can qua động binh với Nam triều, Dương Hạo vốn là triều thần nhà Tống mà lại tự xưng đế, người quân tử khó có thể dung, hoàng đế Nam triều, nay có làm những phản ứng gì ta chưa thể đoán biết được, vạn nhất hắn không cần biết lợi hại không tiếc hết thảy...

    Là vì đề phòng nước ta lún vào quá sâu, thần cho rằng nên thận trọng kỳ sự, trước tiên đồng ý kết bang giao, phải xem xét động thái Nam triều và Dương Hạo hắn có đủ thực lực để phục quốc hay không, nếu chỉ là một trò khôi hài phục không nổi thì Đại Liêu ta sẽ bớt phải chịu tổn hại”.

    Tiêu thái hậu ngừng chau mày, hơi sầu, âm thầm thở dài: “Trước sau không thương lượng cùng ta, việc xong lại bắt ta làm này làm kia, ta đã nợ ngươi gì sao?

    Liều lĩnh xưng đế làm gì chứ, xưng làm vương cũng tốt hơn xưng đế, người như vậy không phải là ép Triệu Quỳnh cùng đánh một trận quyết tử sao, đến một lối thoát cũng không cần.

    Ta còn có giang sơn bách tính của ta, nhất cử nhất động sao có thể khinh xuất.

    Ngươi giờ đây nhất định đang hối hận, bất an không thiết ăn ngủ phải không?”.

    Lúc nghĩ đến Dương Hạo hắn chắc đang hối hận vô cùng, lo đến mất ăn mất ngủ, Tiêu Xước liền lắc lắc đầu.

    *

    * *

    “Triệu quan gia Biện Lương giờ chắc là vô cùng lo lắng, thái hậu mãng xà Thượng Kinh e là cũng ở vào thế tiến thoái lưỡng nan, nói ra thì hiện giờ chỉ duy nhất ta kẻ tác dũng là vẫn bình yên, ung dung lãnh đạm, ha ha, ta bây giờ chỉ cần làm một việc duy nhất, là binh lai tiếp cản, thủy lai thổ tích ngưng”.

    Nghĩ đến chỗ đắc ý, Dương Hạo mỉm cười, thản nhiên đứng trước một tiểu lâu nhiều hình trạm trổ, nhấc tay gõ cửa, từ bên trong Oa nhi cất giọng một cách tao nhã hỏi: “Ai thế?”.

    Dương Hạo cười ranh mãnh đáp: “Ái phi, trẫm đến với nàng đây”.

    Chương 43: Thời Thế Đến, Vận Mệnh Sẽ Tự Đổi Thay

    Một tiếng “A!” thở nhẹ thoát lên, Dương Hạo cực thính tai, lắng nghe trong phòng rục rịch, tiếng động có chút khác thường, như là đang vội vàng che giấu chuyện gì đó, nghe kỹ lại đúng là có tiếng hai người đang thở dồn dập, Dương Hạo lập tức ngờ vực, trong lòng thầm nghĩ: “Ta...

    Ta đi rồi, vương miện mà ta vẫn chưa hoàn thiện...

    Chẳng lẽ phải nhuộm thành màu xanh rồi sao?”.

    “Oa Nhi...”.

    Dương Hạo đưa tay đẩy cửa, cửa phòng đã chốt trong, dựa vào võ công của hắn để phá cửa xông vào là rất dễ dàng, chỉ có điều đang định mạnh tay thì lại hơi chút do dự, hắn dừng lại, chỉ nhẹ nhàng nói: “Mau mở cửa!”.

    Một tiếng bước chân vội vã truyền lại, “két” một tiếng cửa phòng được mở ra.

    Ánh đỏ của ngọn đèn rọi sáng, chỉ nhìn thấy thân hình nhỏ xinh của Oa Nhi với một bộ áo lụa mềm trắng có thêu hình trúc mai, nàng thật giống như một tiểu nữ chưa trưởng thành, nhưng mái tóc nàng buông dài, chỉ quấn lỏng bằng một sợi lụa đỏ, điều đó đủ toát lên vẻ nữ tính làm mê mệt lòng người.

    Phòng nàng vốn được trang trí một cách tùy ý, mà lúc này lại đúng thời khắc đi ngủ, nên Ngô Oa Nhi mái đầu không tô sức, thanh tơ nửa cuốn, hở ra hai cỗ tay trắng muốt, mắt nhìn chăm chú, mgười mặc bộ gấm lụa mềm mại.

    Trong ánh đèn ửng đỏ, trông nàng càng giống như một thiếu nữ non nớt, khuôn mặt thanh tú xinh xắn như hoa như ngọc, yêu kiều khả ái.

    Ngô Oa Nhi nhẹ nhàng vén sợi tóc lên, khuôn mặt được điểm sáng, nàng đáp lời một cách không tự nhiên: “Lão gia...

    Quan gia...

    Việc công đã xong rồi ạ?”.

    Dương Hạo vừa nhìn ánh mắt nàng càng thêm nghi hoặc, hắn chỉ ừm một tiếng rồi dạo bước vào phòng, một mùi hương ngào ngạt tỏa ra, mùi trầm bạch.

    Trong phòng phảng phất những áng khói, Dương Hạo càng nghi ngờ, hắn nhìn trên bàn, ngoài chén và mân trà ra thì không có gì khác.

    Tuy nhiên, có hai chén trà đã xốc lên, đã rót đầy nước trà.

    Lúc đó, mắt Dương Hạo nhất thời nhìn chăm chăm, Ngô Oa Nhi ở phía sau hắn, thấy chén trà trên bàn không khỏi thốt lên: “Thiếp hư quá, quên mất không dọn chén trà ngăn nắp”.

    Oa Nhi vội nhìn Dương Hạo, thấy hắn vẫn trầm lặng như là chưa phát hiện ra điều gì khác thường, lúc này nàng mới bình tâm trở lại.

    Dương Hạo vừa đi vừa lắng nghe, sau tấm bình phong có chăng mảnh cẩm trướng bằng lụa vân rực rỡ, bên trong kê sẵn một chiếc bồn gỗ, lúc này hắn nghe rõ có tiếng người đang thở.

    Thực lòng hắn không muốn tin rằng Oa Nhi đã làm chuyện có lỗi với mình, nhưng trong tình cảnh này thì có kẻ nam nhân nào lại không nghi ngờ cho được?

    Dương Hạo chỉ muốn xông đến lôi cổ kẻ đó ra nhưng lại lo rằng một khi Ngô Oa Nhi bị phát hiện là bất thủ phụ đạo thì phải xử phạt nàng ấy như thế nào đây, trong chốc lát tâm trạng rối bời, hắn chầm chậm đến ngồi xuống bên cạnh bàn.

    Ngô Oa Nhi vội vàng tới trước mặt hắn, che khuất ánh nhìn của hắn, nhẹ nhàng nói: “Quan gia những ngày này bận bịu quốc sự, đã nhiều ngày không lưu về hậu trạch, hôm nay có phải là đã nhàn rỗi hơn rồi phải không ạ?”.

    Dương Hạo chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn nàng chằm chằm, Ngô Oa Nhi đúng là một giai nhân tuyệt đẹp khó thấy, tuy đã hai ba, hai tư tuổi nhưng dung mạo lại yêu kiều mỹ lệ như nữ nhi tuổi trăng tròn, khuôn mặt đào hoa, thuần khiết non nớt.

    Nếu như Dương Hạo dù sớm biết tiểu nữ xinh xắn đẹp đẽ nhường này lại đem lòng phụ bạc, say mê dục ái thì hắn cũng tình nguyện bị nàng hớp hồn đánh lừa.

    “Nhưng mỹ nữ này...

    Thật thật sự khó có thể chịu đựng cô đơn lạnh lẽo nơi khuê phòng, dám...

    Dám làm...”.

    Dương Hạo cảm thấy đau nhói trong lòng: “Ta trằn trọc thao thức, khổ cực vất vả, không phải là vì để người thân bên cạnh, vì những người như các nàng được sống những ngày thái bình phú quý sao?

    Oa Nhi à Oa Nhi, nếu thực nàng đã làm điều có lỗi với ta, nàng bảo ta phải xử phạt nàng như thế nào đây”.

    Hắn miễn cưỡng nở nụ cười: “Sao vậy, nay ta đến thăm nàng, nàng không thích sao?”.

    Ngô Oa Nhi đáp: “Thần thiếp nào có lý do gì mà lại không thích chứ, chỉ là có chút ngạc nhiên, chỉ lo quan gia trăm việc bộn bề, đến rồi lại đi ngay thôi”.

    Nàng vừa nói vừa quay đầu nhìn lại, trán hơi nhăn lại nhưng cũng ngượng ngùng, Dương Hạo thấy vậy, trong lòng càng thêm nghi, hắn tiện nắm lấy chén trà, cười to nói: “Sao có thể chứ, ta đã tới rồi, thì sẽ ở lại đêm nay”.

    Oa Nhi thấy hắn định uống trà liền vội thở nhẹ một tiếng, Dương Hạo nhấc mày hỏi: “Sao vậy?”.

    Oa Nhi ê a đáp: “Chén trà này...

    Thần thiếp đã uống dở rồi, hay...

    Thiếp rót cho quan gia chén khác”.

    “Không cần đâu”.

    Dương Hạo vừa bận xong việc công, nên vừa mệt vừa khát, hắn uống một hơi hết sạch chén trà nguội đó, thoải mái nói: “Ta vừa ban phát bức chiếu thư lập quốc đó, Triệu Quang Nghĩa lo như lửa cháy đến đuôi, lập tức gia phái binh mã, thúc giục Phan Mỹ tiến quân thảo phạt.

    Phan Mỹ lại là một tên tướng chỉ giỏi tấn công, vốn không thể bền bỉ giằng co với ta, nhờ thế tấn công hắn hiển nhiên không phải dùng hết sức.

    Ha!

    Như thế vừa đúng ý ta, ta đang không muốn chiến đấu lâu dài với hắn, chỉ cần trong thời gian ngắn, dù cho bây giờ không phải là Dương Kế Nghiệp danh tướng thiện thủ kia giúp ta làm chủ thế trận, quân Tống cũng không thể đánh bại ta ngay trong chốc lát nên không cần phải quá bận rộn nữa, thời gian còn lại chỉ là xem chiếu thư rất nhàn hạ, sau này ta sẽ có thể thoải mái ở bên các nàng, nàng vui chứ?”.

    “Quan gia.

    Thật chứ ạ?”.

    Ngô Oa Nhi mừng rỡ, quên cả lễ nghi, sà vào lòng Dương Hạo, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, nói một cách tình tứ: “Quan gia Tây chinh đại mạc, việc chinh chiến cấp bách, trở về lại lo chuyện trù lập đăng cơ, mỗi ngày đều bận tối mày tối mặt, người ta dù nhớ quan nhân, nhưng cũng hiểu được nặng nhẹ cấp bách, đâu dám...

    Đâu dám tỏ sự quyến luyến trước mặt quan nhân, quan nhân giờ không bận rộn gì nữa thì người...

    Phải ở bên cạnh thiệp suốt mới được”.

    Dương Hạo là người từng trải, chân tình giả ý hắn đều biết hết, giờ phút này, nhìn thấy nàng lộ vẻ chân tình quấn quýt, mừng rỡ một cách tự nhiên không hề che đậy hay giả dối, trong lòng không khỏi cười khẩy: “Diễn tốt lắm, có thể lãnh thưởng kim mã được!”.

    Hắn cười to, ôm chặt lấy thân người mềm mại thơm mát của Oa Nhi nói: “Mấy tháng nay bận công sự, nàng có biết ta nhớ nàng đến thế nào không?

    Nào, trời sắp sáng rồi, chúng ta mau lên giường, đi nghỉ thôi”.

    Dương Hạo nói xong liền bế nàng đi vòng vào phía sau tấm bình phong, Ngô Oa Nhi lập tức trở nên căng thẳng, trách giận nói: “Quan gia sao lại vội vã như thế, cũng phái để thần thiếp tháo bỏ trang sức gột rửa đã rồi sẽ tới hầu hạ phu quân”.

    Đang nói thì Dương Hạo đã đi tới cạnh giường, hắn cười nhạt nói: “Vợ chồng với nhan, cần gì phải câu nệ!”.

    Vừa nói hắn đã bước tới sau cẩm trướng, thuận tay xốc những mành xúc tua lên, quả nhiên có một kẻ đứng ngay sau cẩm trướng.

    Mành vừa được vén lên, kẻ đó lại phát ra tiếng thở nhẹ, Dương Hạo tức giận ngập người, trợn mắt nhìn, để xem rõ hình dáng kẻ kia.

    Nhưng hắn không khỏi kinh ngạc...

    Phía sau giường thực có người, nhưng đó lại là một nữ nhân, là Đường Diễm Diễm.

    Dương Hạo ngẩn người một lúc, tiện đà nghi hoặc hỏi: “Diễm Diễm nàng trong phòng này sao lại phái né tránh ta?

    Lẽ nào, lẽ nào nơi giường gối thiếu vắng, các nàng định diễn trò giả phượng hư long ở đây sao?”.

    Nhìn kỹ lại thấy trên tay Đường Diễm Diễm cầm một tượng Phật, hắn nghĩ sự nghi ngờ của mình có chút không đúng, Dương Hạo không khỏi giật mình nói: “Nàng trốn ở đây làm gì vậy?”.

    Đường Diễm Diễm vội nhìn Ngô Oa Nhi, Ngô Oa Nhi lại nhìn Đường Diễm Diễm, Đường Diễm Diễm dậm chân nói: “Tỷ sớm đã nói không cần phải tránh mặt quan gia rồi mà, muội lại đắn đo lo ngại, giờ bị người phát hiện rồi này”.

    Vừa nói nàng vừa bước ra khỏi tấm mành, Dương Hạo bấy giờ mới nhìn rõ nàng đang cầm một bức tượng “Quan Âm Tống Tử”, hắn bừng tỉnh ngộ, không khỏi xấu hổ vì những nghi ngờ ban nãy.

    Tuy nhiên may mà lúc nãy cơn giận của hắn vẫn chưa phát tác ra, là chủ nhân của nơi này nên cũng không thể nhu nhược yếu đuối, Dương Hạo biết rằng hai nàng đều là những người thông minh tuyệt đỉnh, hắn vội vàng xông vào như vậy cũng giống như tự khám xét, sợ hai người đã đoán ra mình đang nghĩ gì, hắn liền vội chữa lại, để Ngô Oa Nhi ngồi xuống, nghiêm khắc nói: “Cá nàng mờ mờ ám ám như vậy, rốt cuộc là đang làm gì?”.

    Ngô Oa Nhi khép nép một lúc rồi nhìn sang Diễm Diễm, Diễm Diễm lại không hề sợ hắn, nàng liền ngồi xuống bên cạnh giường, ôm bức tượng vào lòng, cây ngay không sợ chết đứng mà nói: “Chúng thiếp chỉ lén mời một tượng tống tử quan âm, kính thờ lễ Phật, khẩn cầu Bồ Tát ban long tử, cách này được lưu truyền đã mấy trăm năm, nghe nói là vô cùng linh nghiệm, nhưng muội ấy lại không muốn người khác nhìn thấy lại chê cười nên mới phải lén lút vậy.

    Chúng thiếp cũng chỉ là vì nhà họ Dương tử tôn đầy đàn, đời đời hưng thịnh!

    Có gì mà phải hồ thẹn chứ”.

    Dương Hạo vừa nghe đúng là duyên cớ này, không khỏi vừa bực vừa buồn cười nói: “Đây đúng cái gọi là có bệnh vái tứ phương, điều hư giả vô thực như thế các nàng cũng tin sao?

    Cầu khẩn Bồ Tát cũng không bằng đến cầu quan gia của nàng, không có ta, các nàng có thể sinh tử nữ gì chứ?

    Hơn nữa, ta lẽ nào không phải là cương kim cống bảo, phật sống chuyển thế sao?”.

    Đường Diễm Diễm giận đữ nói: “Ai biết được quan gia làm gì, quan gia quả là bất công, đại tỷ có trai có gái, đến cả Nữ Anh cũng...

    Chỉ có mỗi chúng thiếp là không thấy gì, sao không lo lắng cho được?”.

    Ngô Oa Nhi lại không dám nói với Dương Hạo giống như Diễm Diễm, chỉ vội vàng giải thích: “Tuy cách này nói ra có chút hoang đường, nhưng chưa chắc không có tác dụng, Dược vương tôn tử Tư Mạc có cách ‘hóa nữ vi nam’, nữ nhi sau khi mang thai, lấy một sợi dây cung cho vào nang đỏ khâu lại rồi mang vào cánh tay trái, đến mãn trăm ngày, lấy ra đập một phủ, sau đó đặt xuống dưới giường mình nằm, đầu hướng xuống dưới, không để cho ai biết thì con sinh ra sẽ là nam nhân, còn kỳ lạ hơi cả cách trước...”.

    Nàng liếc nhìn Đường Diễm Diễm, ngập ngừng nói: “Chúng thiếp...

    Vốn định đợi sau khi mang thai sẽ thử làm theo cách của Dược vương”.

    Dương Hạo nghe xong cười ầm lên, thì ra Dược vương tôn tử Tư Mạc kẻ được người đời sau truyền là cổ đại danh y thần kỳ cũng truyền bá phương thuốc hoang đường vô căn cứ như vậy sao?

    Đúng vậy, vào cái thời mà hắn sống này, cũng có rất nhiều người có nhiều kiểu mê tín khác nhau, các nàng hành động như vậy cũng không nên trách mắng.

    Đường Diễm Diễm đặt tượng quan âm lên giường, đứng dậy nói: “Nói nhiều với quan gia làm gì kia chứ, việc khó nghĩ của phận nữ nhi chúng ta, quan gia hiểu mới là lạ, đi thôi, đi uống canh ‘ban tử’ đã...”.

    Dương Hạo nhìn đáng bộ nàng kinh ngạc nói: “Không cầu khẩn Bồ Tát ban tử nữa sao, lại còn canh ‘ban tử’ gì nữa?

    Các nàng đừng có mà uống thứ linh tinh, uống vào cẩn thận không lại đau bụng, canh ‘ban tử’ này là dùng thuốc gì nấu thành vậy?”.

    Ngô Oa Nhi ôm lấy tượng Phật, thẹn thùng nói: “Không phải dùng thuốc, tiên cô nói chỉ cần chúng thiếp quỳ trước tượng ‘Tống Tử Quan Âm’ trong ba tuần hương, yêu lặng khẩn cầu, sẽ...

    Có một ít đất rơi từ đây xuống, dùng đất đó hòa vào nước uống sẽ...

    Sẽ thành...”.

    Dương Hạo nhìn vào ngón tay của Ngô Oa Nhi, hai mắt liền chăm chú.

    Nàng cầm là bức tượng quan âm bằng đất, Quan âm hiền hậu đang bế trong lòng tiểu tử mập mạp, chỉ mặc một chiếc yếm đỏ, cổ đeo vòng trường mệnh, ngón tay ngọc ngà của Ngô Oa Nhi chỉ vào lại đúng là chỗ ấy của tiểu tử mập đó...”.

    Dương Hạo trừng mắt nhìn một hồi, không nhịn được cười ầm lên: “Ha ha ha, tiểu... uống thứ đất rớt từ ‘tiểu ấy’ xuống hả?

    Ha ha ha ha...

    Thế mà cũng nghĩ ra được, làm ta cười đau cả bụng, ‘cái ấy’ của tên tiểu tử này lại có thể hơn cả ta sao?

    Theo ta thì, nàng cứ nếm thử...

    Của phu quân nàng, biết đâu lại có chút tác dụng ha ha ha...”.

    Dương Hạo cười ngặt ngẽo Ngô Oa Nhi mặt đỏ bừng lên không biết nói gì, lúc này Đường Diễm Diễm từ bình phong khoan thai bước vào, liếc Dương Hạo một cái nói: “Quan gia cười cái gì!

    Có gì đáng cười chứ!”.

    Rồi nhìn Oa Nhi hỏi: “Muội uống chén đó trước đi?”.

    Dương Hạo cười đến ngã ngừa ra, vẫy tay nói: “Đi đi, đi uống cái gì mà canh ‘ban tử’ của nàng đi, uống rồi, để ta xem Bồ Tát ban đến cho họ Dương nhà ta thứ gì, ha ha ha...”.

    Ngô Oa Nhi xấu hổ đáp: “Chén thuốc đó của thiếp...

    Vừa nãy bị quan gia uống sạch rồi...”.

    “Hả!”.

    Dương Hạo im bặt không cười ra nổi.

    *

    * *

    Quan trung, Lam Điền, bên bờ Bá Hà.

    Mặc dù đêm đã khuya, Tề vương Triệu Quang Mỹ tiết độ sứ Nguyên Hoài Nam Tây lộ kiêm thị trung, trung thư lệnh, tri phủ phủ Khai Phong lại như không chút mệt mỏi.

    Hắn quanh quẩn một chỗ bên bờ Bá Hà, nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy về đông mà lo lắng buồn phiền, gió đầu đông từng đợt rít lên trên mặt nước, cái lạnh tê buốt cả da thịt, nhưng trái tim của hắn còn băng giá hơn thảy.

    Bây giờ, hắn chỉ còn lại vương tước và cái quản chức trấn giữ Trường An, bị đày đến một nơi thế này theo lý mà nói là rất an toàn, nhưng hắn không biết đây là kết thúc hay bắt đầu, không biết vị nhị ca kia của hắn có dừng tay hay không.

    Vốn lẽ hắn bị giám quan ngự sử vạch tội, rồi bãi chức tri phủ về quê, cứ nghĩ thế là kết thúc, ai ngờ giám quan vẫn chưa chịu đừng tay lại, cấu kết với Trương Ký cáo buộc hắn tội không biết hối cải, đem lòng oán trách thánh thượng, kết quả là bị hoàng huynh đày đến cô thành Trường An.

    Lúc lên đường, lời nói của ngoại quản sự Hồ Hỉ Nhi làm cho hắn trong lòng bất an, dọc đường thao thức, khó khăn lắm mới chịu đựng được đến Lam Điền, tạm thời giữ được mạng sống, nhưng khắp thiên hạ này đều là lãnh thổ cua hoàng thượng, ai biết được vị hoàng huynh ấy có chịu ngừng tay hay không.

    Nếu nỗi ngờ vực của hắn đối với ta mãi không dứt thì dù có cao chạy xa bay đến đâu, hắn chỉ cần ban chiếu thư là đã đoạt được tính mệnh này rồi!

    Cứ nghĩ đến đây...

    Triệu Quang Mỹ than thở một hồi, Hồ Hỉ Nhi vốn là quản gia hắn tuyển nhận năm trước, do đại quản sự Nữ Nhi quốc của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu Trương Ngưu Nhi tiến cử.

    Hồ Hi này là người giỏi biết đoán ý của chủ nhân, lời ăn tiếng nói đều lễ độ đúng mực, nên rất được lòng hắn, trở thành tâm phúc của hắn.

    Triệu Quang Mỹ thực không có chí lớn gì, lại sợ hãi những điều kiêng ky của hoàng huynh đối với hắn, nên khi nhận chức tri phủ không dám quá quan tâm việc chính sự, thường chỉ lưu luyến nơi Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, hắn rất thân thiết với hai tên trường quầy Trương Ngựu Nhi Nữ Nhi quốc và Lão Hắc.

    Thế nên vừa tiến cử là hắn nhận luôn Hồ Hỉ Nhi, thay thế lão quản gia đương quản sắp gần trời cuối đất.

    Hắn lưu luyến nơi phong lưu, thao hối nơi tửu sắc thiên hương, nhưng tiếc thay...

    Kẻ khác muốn trừng trị hắn, hắn làm gì thì kẻ đó sẽ tìm bằng được chỗ sơ hở của hắn, hắn không làm thì chẳng cần tìm nữa, không làm chính là cớ để trách phạt, kết quả hắn vẫn bị gán ghép cho một mớ tội danh, bị đày đến thành Trường An.

    Rời kinh không bao lâu, Hồ Hỉ Nhi đã thông báo cho hắn, có phát hiện một toán người hành tung khả nghi âm thầm bám theo đội xe của hắn.

    Triệu Quang Mỹ lập tức nghĩ ngay đến liệu có phải hoàng huynh muốn giả làm phỉ đạo để diệt trừ hắn, cái gai trong mắt này, dọc đường hắn sợ đến mất ăn mất ngủ, sau đó nhờ có Hồ Hỉ Nhi bàn mưu hiến kế, tự diễn giả một vụ bị hành thích rồi cố ý loan tin thật lớn, truyền tới tận tai triều đình.

    Kết quả, triều đình đành phải lập tức phái binh mã hộ tống, đồng thời viên quan các phủ dọc đường vì sợ vị vương gia này ngang qua địa hạt mình nên cảnh giới nghiêm ngặt, vừa đến là vội nghênh tiếp, lên đường là viễn tống, tiếp đãi hắn chu đáo đến không thấm chút mưa gió bão bùng.

    Như thế hắn mới thuận lợi đi tới Lam Điền, rồi không xa nữa là tới Trường An, nghĩ ra thì cũng đã an toàn nhưng mối nguy lớn nhất của hắn là đương kim hoàng đế.

    Làm sao mới có thể giải trừ được?

    Triệu Quang Mỹ càng nghĩ lại càng lo, đang ngửa mặt lên trời than thở thì có tiếng người lén lút bước lại phía sau hắn.

    Thị vệ đang canh phòng cẩn mật bên dưới, nếu có kẻ đến gần hắn như thế chắc chắn là phủ hạ, người này đứng cách hắn khoảng một trượng, khom người nói: “Vương gia, đêm đã khuya, nên đi nghỉ thôi ạ”.

    Triệu Quang Mỹ quay đầu lại: “Hỉ Nhi”.

    “Có tiểu nhân”.

    Hồ quản gia vừa hạ người xuống, Triệu Quang Mỹ liền bước đến bên hắn, cảm kích nói: “Hồ quản gia, bản vương có thể tin tưởng ngươi được không?”.

    Hồ Hỉ Nhi ngẩng đầu nhìn Triệu Quang Mỹ, hắn tuổi hơn ba mươi, dung mạo bình thường chỉ có đôi mắt có thần sắc, mang vẻ khôn khéo lanh lợi.

    Hắn ngẩng đầu nhìn rồi lại cúi rạp xuống, đáp: “Vương gia tin trọng tiểu nhân, tiểu nhân mang ân tri ngộ, vương gia là chủ của tiểu nhân, tiểu nhân nguyện vì vương gia mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng, chết không từ”.

    “Được lắm” Triệu Quang Mỹ nói: “Ngày mai tới Trường An, cũng giống như là vào ngục tù có muốn trốn cũng không thể nữa.

    Vi sách vạn nhất, bản vương giờ muốn phó thác người việc lớn, thị tỳ Vân Nghê đã mang cốt nhục của bản vương, việc này ít người biết, nàng ấy cũng chưa được cô gia phong làm trắc phi.

    Ôi, bản vương vốn định đợi sóng gió đi qua.

    Bây giờ lại càng tốt, bản vương ban cho người chút ngân lượng châu báu, ngươi hãy đem nàng ấy dời khỏi đây ngay trong đêm nay, thay mặt ban vương lo liệu cho nàng ấy.

    Bản vương dù có thiếu một thị tỳ, một thuộc hạ cũng không đến mức làm kẻ khác chú ý.

    Vân Nghê sinh nam hay nữ nhi ta chưa thể biết, nhưng vạn nhất bản vương cũng truyền lại được cốt nhục”.

    Hồ Hỉ Nhi kinh ngạc, thất thanh nói: “Vương gia sao lại nói thế, vương gia là dòng dõi hoàng thất, con cháu thiên tử, dù trên đường có gặp cường đạo ác nhân thì lúc đến thành Trường An kẻ nào dám hãm hại vương gia nữa?”.

    Triệu Quang Mỹ cười thảm nói: “Ha!

    Kẻ đó...

    Nếu hắn thật muốn hại ta thì khắp thiên hạ này có ai có thể ngăn cản chứ?”.

    Hắn nhìn Hồ Hỉ Nhi, chợt hạ quyết tâm, dậm một bước chân rồi nói: “Thôi vậy, bản vương...

    Sẽ kể hết cho người nghe”.

    Triệu Quang Mỹ rất coi trọng tiên đế, mỗi tháng đều đến kiến phủ ba lần, dẫn đến việc nhiều triều thần hay ước đoán thượng ý mà làm thân với hắn, từ đó gây hiềm khích với nhị ca.

    Về sau, nhị ca kế vị, lập lên tiền lệ huynh đệ nối ngôi, nên đối với hắn càng thêm nghi kỵ, hắn kể cho Hồ Hỉ Nhi nghe hắn nghi ngờ rằng tất cả những việc như bị miễn chức, lưu đày, gặp đạo tặc đều là âm mưu của hoàng huynh, hắn rưng rưng nói: “Vị nhị ca này của ta, không hề nhân ái, phẩm cách khoan hậu như đại huynh, nếu hắn cảm thấy ta gây bất lợi với hắn thì dù có là ruột thịt nhất mẫu, hắn cũng không bỏ qua đâu”.

    Hồ Hỉ Nhi nhìn Triệu Quang Mỹ, an ủi nói: “Vương gia nghĩ nhiều quá rồi, dù quan gia nghĩ vương gia bất lợi với mình cũng sẽ tuyệt đối không có ý niệm diệt trừ vương gia, lẽ nào đến mức cô gia phải nghĩ đến việc ủy thác tôn tử lại cho đại thần đâu?

    Hơn nữa, những kẻ khả nghi bám theo dọc đường đều có liên quan đến vương gia, giờ chúng ta đã an toàn đến Trường An, tạm thời quan gia cũng sẽ không hạ thủ nữa, nếu đường đường vương gia vừa đến thành đã xảy ra chuyện thì đến giang sơn đại thành cũng trị an bất ổn, quan gia phải ăn nói thế nào với bách tính thiên hạ đây?

    Vậy nên, vương gia không nhất định phải lo lắng đến vậy”.

    Triệu Quang Mỹ là một người hay lo nghĩ, lúc này hắn rất bi quan, nghĩ mọi sự trở nên tồi tệ không thể chịu được nữa.

    Nhưng giờ có người khuyên giải, nghĩ kỹ lại cũng thấy có lý, hắn tự nhiên lóe lên tia hy vọng: “Có lý, có lý lắm, như thế đến Trường An, cô gia tới thành lập tức mượn cớ ốm bệnh tự bế phong, an phận thủ kỹ không sinh sự, không để ý tới việc quân chính của thành Trường An như thế có thể tránh được đại nạn”.

    Hồ Hỉ Nhi ánh mắt sáng lên, nhẹ nhàng nói: “Vương gia vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, như nay xa vào thế loạn lạc, có những việc chưa thể nghĩ được kỹ càng, tỉ mỉ”.

    Triệu Quang Mỹ ngẩn ra, kinh ngạc nói: “Những điều bản vương đã nghĩ, có chỗ nào không đúng chứ?”.

    Hồ Hỉ Nhi đáp: “Nếu như quan gia thật có ý muốn giết vương gia, vương gia làm như vậy cũng giống như là tạo thêm cơ hội cho quan gia”.

    Triệu Quang Mỹ lấy làm kinh ngạc: “Sao ngươi lại nói như thế?”.

    Hồ Hỉ Nhi đáp: “Nếu vương gia cáo bệnh ở trong phòng suốt, lâu dần bách tính Trường An sẽ chẳng còn nhớ có một vị quan trấn giữ thành, quan lại trong triều lãng quên mất một vị vương gia, như vậy có ai sẽ quan tâm tới sự sống chết của ngài nữa?

    Vương gia đến Trường An hãy công bố với thiên hạ rằng ngài đã lâm bệnh nặng, nên không thể đảm đương chính vụ, không thể tiếp kiến chính vụ.

    Như vậy một năm, hai năm hay năm năm sau, tin vương gia mắc trọng bệnh qua đời cũng không phải là tin động trời gì”.

    Triệu Quang Mỹ bỗng nhiên tỉnh ngộ: “A!

    Hay lắm, đúng là ta quá hồ đồ, vậy...

    Theo ý kiến của ngươi, bản vương nên làm thế nào?”.

    Hồ Hỉ Nhi mỉm cười, đáp: “Lần này, vương gia đến Trường An, nên đảm nhận trọng trách trấn giữ thành Trường An, quan tâm đến bách tính trăm họ, thay quyền chính vụ và thường xuyên mời gặp các thân sĩ hội đàm chính sự, xem xét tình hình lưu thành, tận sức tận lực, làm cho ai nấy đều biết vương gia phụng lệnh quan gia đến trấn giữ thành Trường An, tạo phúc cho muôn dân, để cho mọi người biết rằng vương gia tuổi trẻ tài cao, uy danh mãnh hổ”.

    Triệu Quang Mỹ nghi ngờ hỏi: “Nếu như vậy, có thực tránh được tai họa không?”.

    Hồ Hỉ Nhi đáp: “Hiển nhiên là không, nhưng...

    Có thể cho quan gia thấy vương gia vẫn còn có lợi cho quan gia, sẽ tạm dừng việc hạ thủ lại”.

    Hắn quay mặt nhìn về phía đông, vẻ trầm ngâm, màn đêm phủ kín một màu, khó có thể nhìn rõ ràng: “Thiên hạ thế sự, biến đổi khôn lường, có lẽ...

    Ngày tháng trôi qua, quan gia sẽ thay đổi tâm ý.

    Hoặc...

    Lâu dần, quan gia lại nhận thấy vương gia không còn là mối nguy hại lớn nữa thì sao?”.

    Hồ Hỉ Nhi quay người lại, mỉm cười nói: “Thời gian càng lâu một ít, vương gia mới có thể tìm ra những cơ hội khác cho mình, hôm nay nhìn lại tuy sơn cùng thủy tận nhưng ngày mai tái nhìn, có lẽ đã có sinh cơ”.

    “Vậy bản vương”.

    “Chờ đợi, cố gắng sống, kiên nhẫn chờ đợi...”.

    *

    * *

    Đường Diễm Diễm nằm thả lòng thân thể trên giường, hơi thở hồn hển dồn dập, tùy ý Dương Hạo sờ nắn đôi gò bồng đảo trắng muốt, bàn tay thô của hắn vân vê chà xát ngực nàng thành muôn hình muôn dạng, dư vị của cao trào lúc này khiến nàng cảm thấy khó có thể điều khiển được chính mình.

    Mà sau lưng Dương Hạo, tấm thân mềm mại ngọc ngà của Oa Nhi đang kề sát vào hắn, đôi bắp đùi non nớt thon thả trắng bóc như tuyết của nàng quấn sát lấy bên hông của Dương Hạo.

    Khao khát được chiều chuộng cứ hiện rõ lên mà không cần điền giải bằng ngôn từ nào.

    Hắn vội quay thân mình, lật người nàng xuống giống như trò vật lộn của trẻ nhỏ thường chơi, đè lên thân thể nhỏ bé của nàng.

    Có lẽ trời sinh phận nữ nhi vốn vị thấp hơn, thân thể yêu kiều nhỏ nhắn đó của nàng lại không hề cảm thấy đau đớn chút nào.

    Chỉ chốc lát trong khoảnh khắc hắn cựa mình lên xuống, khiến nàng phát ra tiếng rên khẽ khàng dịu dàng đến mê đắm lòng người, tiếng than mỗi lúc một trầm bồng, cả hồn phách nàng đang thăng hoa, như phiêu du thoát trần.

    Vừa rồi vì phải ngoại nhìn chờ đợi một phen xuân tình nên trong lòng nàng sớm đã xao xuyến rạo rực.

    Dương Hạo vừa đè lên thân thể mình, vòng eo thon thả của nàng vội vàng nhu động, đôi chân ngọc đẫy đà quyến rũ dần co lại như hình chi ếch.

    Nàng giống như một chú ếch non nớt đáng yêu, đang từng nhịp từng nhịp hòa hợp với thân thể vạm vờ của hắn, đôi tay mềm mại của nàng cũng nhịp nhàng chuyển động theo tiết tấu rung động của cả tấm lụa đệm giường, nó lẳng lơ vuốt ve men theo thân thể một cách điệu nghệ thành thục, làm cho Dương Hạo phía trên hân hoan đến mức không cần tốn chút sức nào cũng cảm thấy sảng khoái tột cùng, đạt tới khoái cảm cực lạc.

    Đắm mình trong tiếng rên rỉ mềm mại ngọt ngào, Dương Hạo thả mình tha hồ mải miết trong cảm giác ướt át nơi “u cốc”, đạt đến đỉnh điểm rồi lại lên nữa, đến đỉnh rồi lại trùng điệp lên cao tít, làm cho hắn cảm thấy mình vững vàng nhưng lại bị khảm ở chính giữa, không thể phá được vòng vây.

    Có người nói, một khi tắt đèn, thì mọi phụ nữ đều giống nhau, lời này chỉ có thể lừa được kẻ tiểu tử thiếu thốn kinh nghiệm, chứ không đánh lừa được những nam nhân từng trải.

    Mỗi một nữ nhân đều có dung mạo khác biệt, phong tình khác nhau, hình thể riêng biệt, đến phản ứng cũng không giống cho nên cảm giác mà họ đem lại cho nam nhân cũng hoàn toàn khác xa.

    Diễm Diễm đem lại cho hắn cái cảm giác nóng bỏng của một tòa hỏa sơn nồng nàn, mãnh liệt, phóng đãng nhưng không thể kéo dài được lâu.

    Còn Oa Nhi, thân thể mềm mại lả lướt như đồng tử, dáng vẻ yêu kiều thơm mềm như lụa, người con gái thực sự...

    Tình cảm mãnh liệt và sức hấp dẫn từ tấm thân nhỏ nhắn của Oa Nhi có phần trội hơn Đường Diễm Diễm, chỉ trong một tuần hương, Diễm Diễm đã bị Dương Hạo chinh phạt đến rã rời, kêu rên hoan hỉ đến mơ hồ.

    Còn Oa Nhi tuy thân thể nhỏ xinh nhưng lại dẻo dai đến mười phần, muốn làm cho nàng cảm khoái tột bậc, cốt nhuyễn thân thể mềm nhũn đến không còn khả năng kháng cự thì cũng cần nhiều gấp đôi thời gian với Diễm Diễm.

    Như hoa qua vũ bạo, Oa Nhi khoái cảm như đến mức mê man, lúc nàng dần hồi tỉnh lại chỉ “ừm” được một tiếng, mệt mỏi trở mình, cánh tay ngọc ngà cùng một chiếc chân thon nhỏ gác lên thân người Dương Hạo, ánh đèn sáng rực chiếu vào bàn tọa đẹp đẽ trên cơ thể nàng, đạo đồ đường cong đó giống như hình bán nguyệt đầu tháng: “Quan gia càng phát càng lợi hại, người ta đến tận hai mà cũng không ứng phó nổi một mình quan gia...”.

    Đường Diễm Diễm mặt đỏ bừng áp sát lên ngực Dương Hạo, nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới đày dặn của hắn, ngốc nghếch nói: “Quan gia đã mấy tháng chưa...

    Lần này thiếp nhất định là có tiểu bảo bảo rồi...”.

    Dương Hạo vừa trải hoan ái nhưng tinh thần vẫn dồi dào sung mãn, hắn hôn lên má hồng hào như anh đào của hai vị ái thê mỉm cười đáp: “Thời gian này, sự vụ bề bộn, thực quá lạnh nhạt với các nàng.

    Sau này, chúng ta cứ chuyên tâm tận sức lăn lộn để ta còn có thêm truyền nhân”.

    Đường Diễm Diềm nghe xong, miễn cường giãy dụa tấm thân yếu mềm, lo lắng nói: “Hạo ca ca, thiếp không phải là xuẩn phụ không biết sự nặng nhẹ, cũng không phải là thứ hoang dâm vô độ tham luyến nơi chăn gối, quốc sự là trọng, điều đó chúng thiếp đều biết”.

    Oa Nhi cũng lên tiếng, nhẹ nắm tay hắn: “Ừm, tuy nói chúng thiếp luôn mong ngóng ngày ngày được thấy quan nhân, nhưng xứng danh nam nhi là người không nên đắm say trong ái sắc, còn bổn phận của thê thiếp là tương phu giáo tử, chúng thiếp hiểu được”.

    Dương Hạo cười: “Ta đã nói vậy tức là có lý của ta, chỉ cần nghĩ rõ ràng, chuẩn bị đầy đủ, đại quân kia kéo đến khí thế ồ ạt thực không quá đáng sợ, sắp tới hàn đông, mưa tuyết rơi xuống, thiên thời, địa lợi, nhân hòa, tất cả đều do ta nắm chắc, như thế trong thời gian ngắn, thế công của quân Tống sẽ chẳng có gì đáng lo.

    Còn về kế lâu dài...

    Ta chỉ có thể đợi, chờ đợi sự thay đổi, biến hóa của những thế lực phục binh từng nơi từng bước trên khắp miền đông tây nam bắc, giờ địch là địch, bạn là bạn, quân là quân, thần là thần.

    Tiếp theo đây ta chỉ có thể đợi, đợi đến khi địch không phải là địch, bạn không phải là bạn, quân cũng không phải là quân, thần cũng không phải là thần...

    Thời cơ đến, ắt sẽ tự vận chuyển”.

    Diễm Diễm nháy mắt bèn gặng hỏi Oa Nhi: “Quan nhân đang nói gì thế, muội có hiểu không?”.

    Oa Oa lắc đầu: “Muội không hiểu gì hết”.

    Dương Hạo cười ha ha nói: “Không hiểu cũng không sao, các nàng chỉ cần hiểu được phục vụ quan nhân ta cho tốt là được.

    Nào, đêm thâu chóng sáng, chúng ta lại tiếp tục ân ái một phen”.

    “Lại nữa?”.

    Oa Oa và Diễm Diễm đồng thanh kêu lên, hai nàng trốn chạy mỗi người một hướng, nhưng không may chưa bước được xa đã bị Dương Hạo vòng tay ôm chặt kéo lại.

    Trên giường lụa, hai nàng sóng vai kề thân, tứ chi trụ đất giống như hai tiểu khuyển cái đáng yêu ngoan ngoãn.

    Đèn đã cháy hết, chỉ còn chút đốm sáng len lỏi lóe lên, phán chiếu hình ảnh hai vầng viên nguyệt, một đợi xuân tình hứng khởi không ngừng lại...

    Ngoài cửa sổ, trận tuyết đầu tiên bắt đầu rơi mang theo tiếng gió vi vu...

    Chương 44: Tâm Tư Đế Vương

    Trận tuyết thứ bảy của mùa đông cũng là trận tuyết lớn nhất, mảnh đất Hà Tây quả thật giống như sơn vũ ngân xà, cảnh tượng hết sức tươi đẹp.

    Có điều dân bản xứ đối với cảnh tượng này cũng sớm đã quen rồi, nếu như là người từ phía nam tới nhìn thấy hàng nghìn người tuyết ở đây sẽ lập tức tán dương một tiếng.

    Thời tiết như thế này, trừ một số ít người thợ săn bôn ba đi tìm những con thú nhỏ trong lớp tuyết dày đặc, thì rất ít người xuất hiện bên ngoài.

    Tuyết lớn như vậy không những xe khó đi qua, mà ngay cả lừa, ngựa, lạc đà cũng đi rất khó khăn, nhưng lúc này lại có một đội quân dùng tốc độ cực nhanh chạy qua hoang đảo.

    Mười mấy chiếc bảy xe tuyết được những con cẩu kéo đi nhanh như bay, phía trước và sau còn có mấy trăm người mặc áo da màu trắng xám đang dẫm trên chiếc ván trượt tuyết, vội vã đi về phía trước.

    Một con thú nhỏ đột nhiên nghe thấy những tiếng đó từ trong gió, lập tức nhanh chóng tránh ra, chui vào trong hang tuyết, hơi thò đầu ra nhìn trộm.

    Đội ngũ kỳ lạ đó chạy như bay trên tuyết về phía trước, bất kể là ngồi trên xe trượt tuyết hay dẫm lên ván trượt tuyết, trên người đều mặc áo da dày cộp, mũi được che bởi chiếc khăn len dày, mặt lại dùng mạng đen che lại, trông rất cổ quái, con thú nhỏ đó chưa từng nhìn thấy người nào giống như vậy, không khỏi sợ hãi, lập tức trốn đi nhanh.

    Đội quân đó đang hộ tống đám người đứng đầu quân chính Hạ Châu là Dương Hạo, Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông trở về Ngân Châu.

    Các công cụ vận chuyển kỳ quái này được dùng để quân đội hành quân, ở Tây Bắc đây cũng là lần đầu tiên.

    Thực ra xe trượt tuyết và ván trượt tuyết không biết đã được phát minh ra từ lúc nào, ghi chép mới nhất liên quan đến những chiếc ván trượt tuyết là nó được sáng tạo ra ở Tân Cương cách đây hơn một vạn năm.

    Dương Hạo chưa từng trượt tuyết, cũng không biết thời đại này ở Đông Bắc và Tây Bắc không chỉ có xe trượt tuyết mà ngay cả ván trượt tuyết cũng có.

    Khi hắn vừa nhớ tới chuyện này thì lại làm như mình tự nghĩ ra, truyền một người thợ mộc đến, khoa chân múa tay nói cho người đó sáng kiến của mình, người thợ mộc nghe xong một hồi, liền vỗ vỗ vào đầu nói: “Thứ mà hoàng thượng nói có phải là loại sát nạp mà người Tây Bắc chúng ta vẫn dùng khi viễn hành vào mùa đông không?”.

    Dương Hạo vô cùng sửng sốt, hỏi kỹ ra mới biết thứ mà người bản địa gọi là sát nạp chính là ván trượt tuyết.

    Loại ván trượt này có chút giống với loại ván trượt mà những người thích trượt tuyết ở thời hiện đại vẫn dùng, ván rộng khoảng 13cm, dài khoảng một mét.

    Từ phần đuôi đến phần dậm chân thì thẳng, còn từ phần dậm chân đến phần mũi thì dần dần mỏng vào trong, hơi vểnh ra.

    Làm nó cũng khá đơn giản, bình thường thì dùng gỗ vân sam để đẽo khắc ra, sau đó cho một nửa thân của nó vào trong lửa, lại dụng lượng nước vốn có của nó để làm cho nó cong lên, hoặc cho vào nước sôi để đun, làm một đầu cong lên, sau đó định hình, ở giữa ván dùng da bò để làm vật cố định, kích cỡ rộng tương đương với một chiếc giầy, sau đó dùng dây đai da quấn xung quanh để cố định, phía dưới đế thì dùng da thú phủ lên, bọc lại, da lông hướng ra sau, như vậy ván trượt tuyết không chỉ có thể đi trên bình địa mà còn có thể trèo lên núi hoặc xuống núi, chỉ cần nguyên liệu đầy đủ thì rất nhanh có thể chế tạo ra được một chiếc.

    Người thợ mộc đó bản thân cũng là người biết trượt tuyết, ông ta đã làm một bộ rất chắc chắn và đẹp rồi biểu diễn cho Dương Hạo xem.

    Gậy trượt tuyết mà loại sát nạp này dùng không phải là loại hai cán, mà là một cán đan dài khoảng hai mét, hai đầu được làm bằng thép nhọn, không chỉ có thể dùng để trượt tuyết, thăng bằng, nắm vững phương hướng mà còn có thể lm một loại vũ khí.

    Qua một hồi biểu diễn của hắn, Dương Hạo phát hiện ra ván trượt tuyết loại cổ xưa này tốc độ tuy không thể so sánh với ván hiện đại, nhưng lại thực dụng hơn không chỉ chắc chắn, bền, có thể trượt trên địa hình nhiều tuyết, còn có thể trượt trên những tảng gỗ thô nham thạch, gỗ bị đổ, những điều này có thể những chiếc ván trượt tuyết lưu hành phương tây không có cách nào làm được.

    Dương Hạo vô cùng vui mừng, lập tức triệu tập tất cả những binh sĩ biết sử dụng lại sát nạp này để làm quan, dạy toàn quân sử dụng ván trượt tuyết, bây giờ rất nhiều binh sĩ đã có thể thành thục sử dụng loại công cụ đi săn mùa đông cổ xưa của vùng Tây Bắc này, dần biến nó trở thành một phương tiện giao thông bắt buộc phải sử dụng thành thục của quân đội Hạ Châu.

    Bây giờ, Liêu Quốc và Vu Khuyết quốc đã dẫn đầu thừa nhận thành vị của Đại Hạ Quốc, phái sứ tiết đến chúc mừng, Cao Xương quốc sau khi do dự cũng biểu lộ thái độ thừa nhận...

    [Thiếu một đoạn, bạn nào có đoạn này thì đóng góp nhé]

    ... thì nàng ta còn giỏi hơn cả trăm lần so với một người không hiểu chút nào về chính trị như Kha Trấn Ác và một người nửa đường xuất gia như Lý Nhất Đức, quả thật đã chỉnh lý mọi việc của Ngân Châu đâu ra đó, ngày càng thịnh vượng.

    Đối với một thần thuộc đắc ý như thế này, Dương Hạo đương nhiên cần khách khí một chút.

    Long Linh Nhi nói: “Lý tri phủ và Kha phòng ngự sử vì trách nhiệm trọng đại, chưa thể đích thân xuất thành nghênh đón, đã lệnh cho thần cung đón thánh giá”.

    Dương Hạo lại hỏi: “Hóa ra là như vậy, khanh mau đứng dậy đi, thế mấy vị chủ tướng tọa thủ Hoành Sơn đã đến chưa?”.

    “Tạ quan gia”.

    Long Linh Nhi đứng dậy, vẫn cung kính cúi đầu nói: “Khi thần rời thành thì bọn họ đã gần đến Ngân Châu, lúc này chắc đã tới đợi ở trong thành rồi, phía sau núi đã chuẩn bị xe, Quan gia có cần đổi xe đi không?”.

    Dương Hạo liền nói: “Nếu đã như vậy thì không cần đổi xe nữa, mấy vị Dương tướng gia không thể rời đi lâu, chúng ta mau chóng về thành thôi, chiếc xe trượt tuyết này đi rất nhanh, có thể tiết kiệm được một ít thời gian, khanh cũng lên đây ngồi đi, còn mấy thị vệ này thì để cho bọn họ cưỡi ngựa từ từ về cũng được”.

    “Thẩn tuân chi”.

    Long Linh Nhi khom người trả lời, rồi lên xe trượt tuyết, ngồi phía sau Dương Hạo.

    Người lái chiếc xe trượt tuyết quất roi một cái, mười mấy con đại khuyển liền kéo chiếc xe chạy như bay lên sườn núi.

    Trong thành Ngân Châu, Dương Hạo nhận được sự đón tiếp của đám văn võ tướng, lập tức đi tới phủ tướng quân của phòng ngự sử.

    Hắn đi thẳng vào trong phòng lớn, cũng không còn để ý đến việc phải khách sáo, liền lập tức bắt đầu lên kế hoạch cho Định Nan quân ứng đối với cục diện trước mắt.

    Dương Hạo sau khi nói rõ tình thế trong ngoài trước mắt, Đinh Thừa Tông liền nói: “Chư vị đại nhân, từ khi quan gia đăng cơ đến nay, cống thế của Tống Quốc ngày càng mạnh, bây giờ Liêu Quốc chỉ đồng ý kết giao với nước ta, chứ không chịu cho chúng ta bất kỳ hình thức viện trợ mang tính thực chất nào, có thể dự liệu được rằng, Tống Quốc một khi biết được tin này tất sẽ càng không kiêng kỵ, áp lực chúng ta phải chịu sẽ càng nhiều hơn trước đó”.

    Chúng tướng nhất thời bàn luận xôn xao, Đinh Thừa Tông cao giọng nói: “Thừa Tông khi ở Hạ Châu đã từng kiến nghị với quan gia, nước ta mới lập, thế lực còn non yếu, không thể tách rời được sự giúp đỡ của Liêu Quốc.

    Chúng ta có thể bỏ ra nhiều sự nhượng bộ để đổi lấy viện trợ của Liêu Quốc, nhưng quan gia đã phủ định kiến nghị này của Thừa Tông, quan gia cho rằng sự trợ giúp bên ngoài cuối cùng cũng không phải là kế lâu dài.

    Nước ta tự lập có lợi cho Liêu Quốc, cho nên có chỗ nào có thể giúp được chúng ta thì chúng ta không cần yêu cầu Liêu Quốc cũng sẽ làm, việc gì không thể ra tay giúp thì chúng ta cũng không biết được phải nhượng bộ bao nhiêu thì mới nhận được sự trợ giúp của Liêu Quốc, vậy từ đó chúng ta sẽ chịu sự khống chế của Liêu Quốc, đó gọi là được không bằng mất, cho nên vẫn nên để chính chúng ta giải quyết khó khăn này”.

    Viện trợ vũ lực của Liêu Quốc vốn là một nhân tố bên ngoài rất được văn võ bá quan Hạ Quốc trông đợi, nhưng những lời này của Đinh Thừa Tông đã đi trước nói cho mọi người biết rằng: “Đừng chỉ trông chờ vào Liêu Quốc, không cho Liêu Quốc nhiều lợi ích hơn thì Liêu Quốc sẽ không phát binh, quan gia cũng căn bản không nghĩ rằng sẽ cho Liêu quốc thêm lợi ích.

    Cầu người không bằng cầu mình, chúng ta vẫn phải tự nghĩ ra cách giải quyết”.

    Người được phái đến Hoành Sơn tham dự phòng ngự tác chiến Trương Sùng Nguy hơi nhíu mày nói: “Nếu như Liêu Quốc không trực tiếp xuất binh can dự, hoặc tạo ra một số việc để kìm chế binh lực của Tống Quốc ở biên cLiêu Tống, thì e rằng áp lực chúng ta phải chịu quá lớn, trong thời gian ngắn, phòng tuyến Hoành Sơn có lẽ sẽ không bị công phá, nhưng về mặt tiêu hao binh viên, chúng ta không thể tiêu hao được như Tống quốc”.

    Dương Diên Phổ trầm giọng nói: “Không sai, nếu như không giành được sự viện trợ của Liêu Quốc, khó khăn của chúng ta sẽ tăng gấp mười lần.

    Nhưng, mạt tướng cho rằng quan gia không cầu viện Liêu Quốc chưa chắc đã là chuyện xấu.

    Dã tâm của con lang Liêu Quốc rất lớn, một khi chúng ta quá phụ thuộc vào chúng, chúng sẽ từng bước từng bước tiến tới, cuối cùng chúng sẽ dần biến chúng ta thành nước chư hầu của Liêu Quốc, còn Liêu Quốc đã đối xử như thế nào đối với các nước chư hầu thì từ tình hình của Hán quốc, chư vị đại nhân cũng có thể nhìn ra.

    Đến lúc đó, Hạ Quốc ta chẳng qua chỉ là một công cụ Liêu Quốc dùng để đối phó với Tống Quốc mà thôi, quân thần Hạ Quốc ta cũng sẽ trở thành mã tiền tốt của Liêu Quốc, đem hy vọng của chúng ta gửi gắm vào Liêu Quốc chẳng khác gì đưa hổ cửa trước, rước cọp cửa sau, đều có hại như nhau”.

    Dương Hạo mỉm cười, gật đầu tán thưởng: “Những lời Diên Phổ nói rất đúng, dựa vào Liêu Quốc, không thể được, mà xung quanh chúng ta lại không có đồng minh cường đại khác, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình, khó khăn càng thêm khó khăn, nhưng một khi qua được giai đoạn này rồi thì có thể bớt được rất nhiều hậu họa về sau.

    Chúng ta trong cuộc chiến tranh nhất thống Hà Tây, mỗi một kẻ địch đều mạnh hơn chúng ta, nhưng cuối cùng đều bị chúng ta lần lượt hạ xuống, trước đây có thể, bây giờ lại không thể sao?

    Dùng đại nhân vật Liêu Quốc này để giúp chúng ta đối phó với Tống Quốc, hai cự nhân này lại giao thủ với nhau trong địa bàn của chúng ta, kẻ đầu tiên bị hủy diệt sẽ không phải là hai con mãnh hổ đó mà chỉ có thể là chính chúng ta, cho nên...

    Không thể quá kỳ vọng vào sự giúp đỡ bên ngoài, chúng ta cần tính toán một chút, phải làm thế nào để dựa vào sức mạnh của chính mình, chống đỡ qua cửa ải này”.

    Tư tưởng chính đã được định ra, đám văn võ chỉ cần dựa theo tư tưởng này mà mưu tính ra kế sách, từng kế hoạch được đề ra, sau đó dưới sự thảo luận của đồng liêu từng cái lại bị bác bỏ đi, Dương Hạo thỉnh thoảng cũng xen lời, gia nhập vào cuộc biện luận của bên đồng ý và bên phản đối.

    Hắn là người thống trị cao nhất của Đại Hạ Quốc, nhưng không có nghĩa hắn là một chính trị gia, quân sự gia xuất sắc nhất trong đám văn thần võ tướng Hạ Quốc, từ trước tới nay, hắn sớm đã rèn luyện cho mình một phong độ tốt giữa các thuộc hạ của mình, mọi người đều đưa ra ý kiến, biết thì nói, nói không cần phải kiêng kỵ, cho dù là lời do chính miệng hắn nói ra cũng có thể phản bác.

    Khi mới bắt đầu, mọi người đều có chút kiêng kỵ, nhưng bây giờ đã quen với phong cách của hắn.

    Mọi người nghị luận rất lâu, Dương Hạo đột nhiên phát hiện ra Dương Kế Nghiệp hơi trầm một chút, hắn rất ít nói xen vào, chỉ khi người khác nêu ra một kiến giải mới thì hắn mới chú ý nghe một chút, một khi bị người khác đẩy ra, ánh mắt của hắn mới quay trở lại, nhìn về hướng sa bàn, khổ tư suy nghĩ.

    Trong lòng Dương Hạo bất giác hơi trầm xuống, Dương Kế Nghiệp là tổng chỉ huy tác chiến của tiền tuyến Hoành Sơn, cũng là tướng lĩnh hắn coi trọng nhất ở đông thành, nếu như hắn đối với trận chiến này có sự bi quan thì tất sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí toàn quân, Dương Hạo mở lời hỏi: “Dương tướng quân cho rằng chúng ta nên ứng đối với cục diện trước mắt như thế nào?”.

    Dương Kế Nghiệp nhìn chằm chằm vào chiếc sa bản trước mặt, hai mắt xuất thần, căn bản không nghe thấy lời Dương Hạo nói, Dương Diên Phổ liền lay lay cổ tay phụ thân mình, thấp giọng nhắc: “Cha, quan gia đang gọi cha đấy”.

    “Sao cơ?

    À!

    Quan gia...”.

    Dương Kế Nghiệp định thần lại, mơ hồ nhìn Dương Hạo: “Quan gia nói gì cơ?”.

    Dương Hạo thở dài nói: “Ta nói...

    Dương tướng quân đối với việc ứng phó với Tống Quốc có chủ ý gì không?”.

    “Việc này...”.

    Dương Kế Nghiệp lại nhìn sa bàn, trầm ngâm một hồi nói: “Trong thời gian ngắn, Tống quân không thể công phá được phòng tuyến Hoành Sơn, nhưng tin tức Liêu Quốc chưa đồng ý tương trợ ta mà truyền ra ngoài, Tống Quốc sẽ không còn phải lo trước tính sau nữa, tất nhiên sẽ phái càng nhiều binh lực tới, xung kích chúng ta phải chịu càng lớn, cho dù chúng ta chống đỡ được thì tiêu hao tất cũng cực đại.

    Đây cũng chưa phải là điều phiền phức lớn nhất, điều phải lo lắng hơn chính là thiếu đi sự kìm kẹp của đối thủ cường đại, công thế của Tống Quốc có thể liên miên không dừng, mà tránh chiến tranh lâu dài chính là kế hoạch ban đầu của quan gia.

    Như vậy chúng ta muốn tránh được chiến tranh lâu dài thì không chỉ đơn giản là thủ vững, chúng ta còn phải ép làm sao cho Tống Quốc vứt bỏ tiến công vũ lực, ít nhất...

    Cũng phải làm đại thương nguyên khí của chúng, làm cho chúng nhất thời không dám tăng binh ở Hà Tây chúng ta nữa”.

    Chủng Phóng nghe xong mắt đột nhiên sáng lên, nếu nói về chiến lược thì hắn có thể nói là mạnh như thác đổ, nếu nói đến chiến sách chiến thuật cụ thể thì những ngày qua sau khi nhận được các tin tình báo về cách bài binh bố trận của hai bên địch và ta, hắn cũng thường suy nghĩ, diễn giải theo cách riêng của mình, so sánh những phản ứng, phán đoán và chiến quả thực tế với nhau, làm cho hắn biết được kinh nghiệm thực chiến của mình vẫn không bằng Dương Kế Nghiệp, lúc này nghe hắn nói, bất giác có chút kinh ngạc, vội hỏi: “Phải chăng tướng quân cho rằng chúng ta nên chủ động xuất kích?”.

    Dương Kế Nghiệp hơi lắc đầu, muốn nói lại thôi, Dương Hạo không kìm được mà nói: “Chúng ta đang thảo luận quân sự ở đây, người nói không có tội, tướng quân nếu như có cách nghĩ gì thì có thể nói ra, mọi người cùng thảo luận”.

    Dương Kế Nghiệp chần chừ một lát rồi lại nói: “Mạt tướng cho rằng...

    Chúng ta nên vứt bỏ Hoành Sơn, lùi về phía sau”.

    Chúng tướng nghe xong nhất thời xôn xao lên, Đinh Thừa Tông biến sắc nói: “Địa thế Hoành Sơn cũng có thể bỏ đi không lo sao?

    Chúng ta còn chưa lộ bại thế mà đã chủ động thoái lui sao?

    Nếu như vứt bỏ Hoành Sơn, đại môn rộng mở, Tống quân thẳng đường tiến vào, là có thể tới dưới thành Hạ Châu”.

    Đám người Chủng Phóng, Trương Sùng Nguy, Lý Kế Đàm cũng động dung, trưởng sử Ngân Châu Long Linh Nhi lại hơi đưa mắt nhìn về phía Dương Hạo, tâm tư nữ nhi không tranh đấu hiếu thắng như nam nhân, cho nên trực giác đầu tiên của nàng chính là Dương Kế Nghiệp vẫn còn có những lời sau đó, cho nên lập tức nhìn Dương Hạo, xem phản ứng của hắn như thế nào.

    Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông đều là những người tâm tư kín đáo, chỉ sau sự kinh ngạc chốc lát lại phản ứng lại, liền im miệng, nhìn Dương Kế Nghiệp.

    Dương Hạo lúc đầu nghe thấy lời này của Dương Kế Nghiệp cũng vô cùng kinh ngạc, hiểm yếu Hoành Sơn trong lòng hắn luôn là một chỗ dựa để đối kháng với Tống quân, nếu như vứt bỏ Hoành Sơn thì đối với hắn mà nói, cảm giác của hắn cũng chẳng khác gì mấy với cảm giác của Lý Dục khi vừa nghe nói Tống quân đã bình yên vượt qua hiểm yếu Trường Giang.

    Nhưng thấy thần sắc của Dương Kế Nghiệp, trong lòng hắn bất giác động: “Dương Kế Nghiệp chăng nhẽ đang nghĩ tới chiêu pháp Lâm Xung bổng đả Hồng giáo đầu chứ?

    Có thể sao?

    Thực lực Tống quân không hề yếu, chúng ta chủ động vứt bỏ Lân Phủ là để tranh quyền chủ động, tập kết ưu thế binh lực, bố trí hiểm ải, từ mặt chiến lược mà nói chính là lấy lùi để tiến, nhưng đối mặt với một đối thủ cường đại như thế này, đến Hoành Sơn cũng phải bỏ sao...”.

    Hắn từ từ giơ tay lên, ngăn những tiếng xì xào của mọi người lại, căn phòng lập tức yên tĩnh, lúc này mới nói: “Dương khanh, nói lý do của khanh đi”.

    Dương Kế Nghiệp nói: “Vâng, quan gia, thần cho rằng muốn thủ vững Hoành Sơn tuy gian nan nhưng chúng ta vẫn thủ được, nhưng muốn kìm hãm Tống quân, ép chúng phải dừng những bước tiến vũ lực là điều không thể.

    Mà theo đại kế của quan gia, lại phải nhanh chóng kết thúc những cuộc chiến tranh này, ép triều đình Tống Quốc phải nghị hòa với chúng ta, như vậy tất phải sử dụng đến biện pháp đặc biệt”.

    Dương Hạo hỏi: “Phương pháp đặc biệt của khanh chính là vứt bỏ hiểm yếu Hoành Sơn, lại rút lui quân, đánh một trận đại chiến với Tống quân ở dưới thành Hạ Châu?”.

    Dương Kế Nghiệp nói: “Theo chủ ý của thần, quyết chiến ở Hạ Châu cũng không phải là chủ ý hay, tốt nhất tiếp tực rút lui đến thẳng tám trăm dặm sa mạc Gobi, dẫn dụ Tống quân đến thành Linh Châu rồi quyết tử chiến một trận, như vậy là thỏa đáng nhất, chỉ có điều...

    Quan gia nếu đã lập đô ở Hạ Châu, căn cơ đất nước vẫn không thể xem nhẹ, nên tuyệt đối không thể lùi nữa, cho nên...

    Chỉ có thể lùi đến Hạ Châu rồi dừng.

    Có điều, tuy không có sự trợ giúp ưu thế của tám trăm dặm sa mạc Gobi, nhưng cái diệu là lúc này cũng đến chính đông rồi, dựa vào sự giúp đỡ của ông trời, miễn cưỡng cũng có thể bù lại tác dụng của sa mạc Gobi chỉ là...

    Khó tránh sẽ vất vả hơn”.

    Trong chúng tướng đang ngồi, vẫn có rất nhiều người không hiểu được ý của Dương Kế Nghiệp, nhưng Dương Hạo, Chủng Phóng và Đinh Thừa Tông đã hiểu được mấy phần, ba người không hẹn mà cùng vươn người về phía trước, Dương Hạo vội nói: “Nói tiếp đi”.

    “Vâng!”.

    Dương Kế Nghiệp đáp một tiếng, lúc này mới nói ra hết kế sách bạo gan mà hắn vừa mới suy nghĩ kỹ ra.

    Theo như kế hoạch của hắn, muốn thủ vững Hoành Sơn thì dễ, muốn ép Tống Quốc hòa lại khó.

    Hơn nữa, chiến sự một khi kéo dài không nghỉ, quốc lực sẽ suy yếu, căn cơ chưa vững như Hạ Quốc trải qua chiến tranh liên miên tất sẽ nảy sinh dù vấn đề, tan vỡ từ nội bộ.

    Muốn nhanh chóng kết thúc chiến tranh chỉ có thể hết sức gây trắc trở cho Tống quân, muốn gây trắc trở cho Tống quân thì với tình hình thực lực có hạn của mình chỉ có thể thả cho chúng vào, tạo cho mình điều kiện thắng lợi có lực hơn.

    Điều kiện này chính là lợi dụng tâm lý vội vàng muốn nhanh chóng giành thắng lợi,ho tên hoàng đế Hạ Quốc to gan lớn mật dám tự xưng đế này một phen thất bại của Tống Quốc để vứt bỏ Hoành Sơn, tiến hành chiến lược rút lui.

    Cho dù danh tướng một đời như Phan Mỹ cũng không thể tưởng tượng được Hạ Quốc lại chủ động vứt bỏ một hiểm yếu quan trọng đối với Hạ Quốc như Hoành Sơn, huống hồ bọn họ lại còn tự rút lui, làm giống như một đám thất bại thảm hại.

    Bất kể là phân tích xuất phát từ yêu cầu chính trị của triều đình Tống quốc hay là tình thế chiến trường cụ thể, hay từ cá tính của viên chủ soái Phan Mỹ thì với cục diện trước mắt, Tống quân không có khả năng sẽ cắm chặt đánh vững, từng bước cùng cố hiểm ải, thiết doanh lập trại, từng bước tiến để cho Dương Hạo có thời gian nghỉ ngơi, sự lựa chọn duy nhất của bọn chúng chính là nhanh chóng truy kích, nắm lấy cơ hội để đả kích thật mạnh, thậm chí nhất cử tiêu diệt Hạ Quốc.

    Còn tác dụng phụ từ việc Tống quân nhanh chóng đẩy mạnh tốc độ tiến công đem lại chính là chiến tuyến kéo dài, binh lực sẽ phân tán, hậu cần bổ sung cho tiền tuyến trở nên càng khó khăn, đối với Dương Hạo mà nói thả cho địch tiến vào, nội bộ của hắn cũng không có mấy thành trì, bất ngờ thành trì bị mất vào tay địch, gây nguy hiểm cho căn cơ quốc gia, bộ lạc thất thị Đảng Hạng bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào gây họa.

    Chỉ cần lấy cứ điểm Hạ Châu để dụ dỗ chủ lực quân Tống vây thành, rồi có thể kiên trì chống đỡ được dưới sự công kích mãnh liệt của địch, khi đó tiêu hao hậu cần cực đại sẽ trở thành vấn đề đau đầu nhất của Tống quốc, lúc này Hạ Quốc lại có thể phát huy được ưu thế lớn của nó, bên ngoài vòng vây của Tống quân nó còn có một lượng lớn bộ lạc du mục, đây đều là bộ lạc du mục trên thảo nguyên mà toàn dân đều là binh, hơn nữa lại có lòng trung thành cực cao với Dương Hạo, có thể phá hoại thông tấn, tiếp tế, tiếp viện của chúng, không ngừng thi triển chiến thuật quấy nhiễu đối với Tống quân.

    Mà binh đoàn Hạ Quốc của Dương Hạo cũng có thể phát huy ưu thế tác chiến của kỵ binh, bên ngoài vòng vây của Tống quân có thể thực thi phản bao vây, thanh đông kích tây, vây điểm đánh viện, vận động tác chiến, phá hủy tuyến viện trợ, kẹp cứng Tống quân ở giữa.

    Mùa đông khắc nghiệt còn một khoảng thời gian rất dài mới qua, trong thời gian này đường viện trợ của Tống quốc bị cắt đứt, sĩ khí sa sút thì chính là lúc bọn họ bắt đầu phản kích toàn diện.

    Dưới sự kiêng dè của Tống quốc đối với Liêu Quốc, một trận toàn thắng của Hạ Quốc cũng đủ ép Tống Quốc tạm dừng áp sát vũ lực với Hạ Quốc.

    Khi Dương Kế Nghiệp nói xong kế hoạch của mình, Đinh Thừa Tông là người đưa ra phản đối đầu tiên, hắn biết kế hoạch bạo gan của Dương Kế Nghiệp không phải không có khả năng thực hiện, nhưng lấy tiền thành làm mồi dụ, lấy hoàng đế Đại Hạ Dương Hạo làm mồi, nguy hiểm như vậy không thể chấp nhận được, một khi thất bại, hậu quả thật chỉ nghĩ cũng biết, chỉ cần có một tia hy vọng, hắn tuyệt sẽ không đồng ý dùng tới chủ ý mạo hiểm này.

    Chủng Phóng cũng phản đối kế hoạch này, lý do đại thể cũng giống Đinh Thừa Tông, lấy hoàng đế ra để làm mồi sao?

    Quả thật là đại nghịch bất đạo, Dương Kế Nghiệp chỉ suy nghĩ đến chiến thắng mà hoàn toàn quên mất hoàng đế có tác dụng trọng đại như thế nào với một đế quốc, cho dù là mất đi Hoành Sơn, mất đi Hạ Châu, Hạ Quốc vẫn còn hơn mười châu đến thẳng Ngọc Môn quan, nó vẫn là một quốc, nhưng nếu để mất hoàng đế thì...

    Đối mặt với sự chỉ trích của văn võ bá quan, Dương Kế Nghiệp cười khổ nói: “Chúng ta có thể đi trước chuẩn bị, bố trí lại một lượt thành Hạ Châu để nó kiên cố vững trãi hơn, thần nhiều năm thủ ngự thành trì rất có tâm đắc.

    Với khí giới công thành bây giờ và chiến thuật công thành của Tống quân, chỉ cần để thần bố trí ổn thỏa, thần có rất nhiều phần nắm chắc có thể chống đỡ lại sự tiến công của Tống Quốc, bảo đảm Hạ Châu sẽ không bị mất, thần có chủ ý bạo gan này cũng là vì đã suy nghĩ đến sự an nguy của quan gia”.

    Lý Kế Đàm nói: “Không được, ta phản đối, tuy Dương tướng quân thiện thủ thành, nhưng cẩn thận mấy cũng có sơ sót, lấy quan gia và đô thành ra làm mồi nhử, vạn nhất thất thủ, chúng ta không thể chống đỡ nổi đâu”.

    Dương Diên Phổ nói: “Ngài cũng biết Tống Quốc khó đối phó như thế nào?

    Phan Mỹ đánh giỏi như thế nào?

    Hạ Quốc ta mới lập, binh nhỏ tướng yếu, căn cơ yếu mỏng, nếu như không mạo hiểm thì sao có thể giành được kỳ thắng?

    Đây gọi là chết trước sống sau”.

    Hai bên tranh luận không thôi, Dương Hạo ngồi bên trên nghe ý kiến của mọi người lại không nhúc nhích gì, trông sắc mặt rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại nổi sóng ầm ầm: “Có phải hắn muốn đánh một trận bảo vệ chiến Moscow sao?

    Dương Kế Nghiệp có thể trở thành một Zhukov thứ hai sao?

    Hạ Châu có thể trở thành Waterloo của ta sao?”.

    Đang trầm ngâm suy nghĩ, đột nhiên Chủng Phóng ngăn sự tranh luận hai bên lại, quay sang nói với Dương Hạo: “Quan gia, kế hoạch này của Dương tướng quân tuy có khả năng thành công, nhưng quá mạo hiểm, theo thần thấy chúng ta chi bằng làm thử một phen, tranh thủ để cho Liêu Quốc gia tăng áp lực với Tống Quốc sự tồn tại của chúng ta đối với Liêu Quốc cũng có ý nghĩa trọng đại, bọn họ sẽ không ngồi yên bỏ mặc, chúng ta chỉ cần bỏ ra chút nhượng bộ thì có thể đổi lấy sự tương trợ của họ”.

    Dương Hạo lắc đầu, trầm ngâm một lát nói: “Không, đối với Liêu Quốc chỉ có thể đưa ra những điều kiện hoàn toàn bình đẳng, không thể lấy hy sinh chủ quyền để đối lấy bất kỳ sự trợ giúp nào, cho dù là sự nhượng bộ nhỏ, điều này quan hệ trọng đại đến căn cơ quốc gia”.

    Hắn dừng lại một lát, đột nhiên ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: “Hãy làm theo kế sách mà Dương tướng quân đã nói, lập tức tăng cường hàng phòng ngự Hạ Châu, hội kiến thủ lĩnh các bộ lạc, đi trước chuẩn bị tất cả các biện pháp ứng biến, sau đó Dương tướng quân sẽ dẫn chư quân Hoành Sơn chấp hành thoái lui.

    Sau khi bố cục hoàn thành, lập tức triển khai tác chiến lưỡng tuyến nội ngoại, chờ đến lúc điều kiện phản công chín muồi!”.

    Hắn đứng dậy, lại nói: “Hạ Châu là trung tâm của Định Nan ngũ châu, lại không phải là trung tâm của Hà Tây, trẫm bây giờ có được cả Hà Tây, Hạ Châu đã không thích hợp làm đô của Hạ mẫu, trầm sớm đã có ý lập Hưng Châu làm quốc đô.

    Tây Ngự Ngọc Môn Hưng Châu, nam khống Tiêu quan, bắc kháng Hạ Lan, đông kẹp Hoàng Hà, xung quanh địa thế thuận lợi cho việc bảo vệ Định Nan tứ châu, ở đó bắc có đại cốc Uyết Bảo Đại, tây có sa mạc Đằng Cách Lý, đông có sa mạc Mao Ô Tố, nam có Thanh Đồng Giáp, dễ thủ khó công, hơn nữa vì dựa vào núi Hạ Lan và Hoàng Hà nên môi trường, thời tiết rất thích hợp, gần hơn thì đó cũng là quê hương thóc gạo của Hà Tây, thích hợp nhất để định đô thành.

    Vì vậy, trẫm muốn định đô ở Hưng Châu, Đinh đại nhân lập tức bắt tay vào chuẩn bị, chuyển tất cả gia quyến của trẫm và những nhân vật quan trọng ở Hạ Châu cùng tiền bạc của Hạ Châu ta đến Hưng Châu trước”.

    Dương Hạo muốn đưa tất cả thê tử đến Hưng Châu, đó chính là đã muốn chấp nhận kế hoạch của Dương Kế Nghiệp, một mình mình ở lại Hạ Châu đấu một trận.

    Thấy hắn đã định, Đinh Thừa Tông cũng không phản bác nữa, chỉ nặng nề đồng ý.

    Sau khi Dương Hạo thương lượng về mặt chiến thuật với chúng tướng, sắp xếp rõ ràng tất cả, liền nói: “Chư tướng Hoành Sơn lập tức quay trở về, đợi trẫm ở đây bố trí hoàn thành sẽ lập tức bắt đầu chấp hành thoái lui!”.

    Chúng tướng đồng thanh hô vang rồi lập tức tản đi, Đinh Thừa Tông và Chủng Phóng cùng nhau đi ra khỏi đại đình, thấy chúng văn võ đã vội vã tản đi, Đinh Thừa Tông liền xua xua tay, bảo thị vệ của hắn dừng bước, nhẹ nhàng lui đi, Đinh Thừa Tông quay đầu nói: “Chủng đại nhân, ta luôn cảm thấy...

    Quan gia hình như có tính toán khác”.

    Chủng Phóng cười nói: “Tâm tư đế vương tốt nhất là chớ phỏng đoán lung tung”.

    Đinh Thừa Tông cười nói: “Không phải ta đoán tâm tư quan gia mà chúng ta là những người phụ tá quân vương, luôn muốn làm đến mức tốt nhất, hoàn mỹ nhất.

    Ý của ta là nói thái độ của quan gia với Liêu Quốc có vấn đề”.

    “Sao cơ?”.

    Chủng Phóng bước lại, đẩy chiếc xe đẩy của hắn, vừa đi vừa hỏi: “Đinh đại nhân có kiến giải gì?”.

    Đinh Thừa Tông trầm ngâm nói: “Ngày trước khi quan gia mưu đồ Ngân Châu, đã từng cùng tác chiến với người Liêu.

    Tuy nói lúc đó mỗi bên đều có mục đích riêng, người Liêu muốn bắt Khánh vương, Quan gia muốn đoạt Ngân Châu, nhưng người Liêu khi bắt được Khánh vương liền rời khỏi đó luôn, không nhân cơ hội mà tiến thành lùng sục cướp của cải, tác phong làm việc của chúng không giống như chúng vẫn thường làm, có thể thấy, quan gia và người Liêu có một quan hệ tương đối mật thiết.

    Bây giờ quan gia tự lập xưng đế, Hà Tây độc lập một phương, tuy đối với người Liêu mà nói là việc rất tốt với chúng, nhưng thực ra quan gia không cần phải bỏ ra cái giá cực đại, bất kể là xuất phát từ lợi ích cá nhân hay là vì mối giao tình năm xưa, chỉ cần nhượng bộ một chút thì muốn Liêu Quốc tương trợ không phải là khó.

    Điều làm người ta không hiểu được là quan gia đối với việc mượn sự trợ giúp từ Liêu Quốc lại hình như hoàn toàn không có chút thành ý nào.

    Bất kể là thực lực trước mắt của Hạ Quốc hay là quẫn cảnh bây giờ, sự giúp đỡ của Liêu Quốc đều vô cùng quan trọng.

    Nhưng quan gia lại chỉ cho một chút ưu đãi trên một số loại hàng hóa trong tất cả các điều kiện mà quốc thư nhắc tới.

    Liêu Quốc lớn mạnh như vậy, những lợi ích nhỏ nhoi đó có thể được họ để ý tới không?

    Quan gia chính là không chịu nhượng bộ nửa bước, ngài có cảm thấy có chút kỳ lạ không?”.

    Chủng Phóng cũng không hiểu nổi tại sao Dương Hạo lại có thái độ đó với một đại quốc duy nhất chịu giúp đỡ Hạ Quốc, cũng có thực lực tương trợ Hạ Quốc, suy đi tính lại, hắn chỉ có thể cười khổ nói: “Có lẽ quan gia dưới sự khống chế của Tống Quốc đã phải đi những bước rất gian nan, cho nên không muốn lại bị một cường quốc khống chế quá sâu nữa”.

    Đinh Thừa Tông chậm rãi lắc đầu, hắn rất hiểu con người Dương Hạo trước kia, khi có thể mượn thế thì Dương Hạo tuyệt đối sẽ không do dự, đặc biệt là vào thời khắc khó khăn như thế này, hắn sao lại không chịu mượn thế, nhất định là đã có suy tính nhiều hơn, sẽ nhận được lợi ích lớn hơn, nhưng...

    Đây rõ ràng là chuyện hai bên không thể cùng thu được kết quả tốt, lợi ích này rốt cuộc là ở đâu?

    Đinh Thừa Tông trăm suy ngàn nghĩ vẫn không thể lý giải nổi, hắn phát hiện mình thật sự càng ngày càng không hiểu được đệ đệ mình đang nghĩ cái gì nữa.

    Đợi khi chúng văn võ lần lượt lĩnh chỉ lui đi, Dương Hạo đứng trong phòng nhăn mày suy nghĩ một hồi, liền lên tiếng gọi: “Ám Dạ!”.

    Một người mặc áo xám lên tiếng rồi chạy vọt vào, khom người chờ lệnh, Dương Hạo liền sai bảo: “Lập tức thông báo cho bên Ba Thục, dừng cung ứng lương thực cho Nghĩa Quân, nói với Tiểu Lục đến ngày lễ Táo quân thì phải đánh thành đô cướp lương thực, thanh thế càng lớn càng tốt”.

    Người áo xám đó đáp một tiếng rồi quay người chạy đi, Dương Hạo lẩm bẩm nói: “Ai nói hoàng đế không được để binh đói?

    Lúc cần đói thì cũng phải cho đói”.

    Hắn chắp hai tay ra đằng sau, bước mấy bước lại nghĩ: “Kế này của Dương Kế Nghiệp tuy nguy hiểm nhưng lại càng có thể giảm bớt tiêu hao hơn cách lấy cứng chọi cứng của ta, đây chính là cầu phúc trong họa, khi cần mạo hiểm thì phải mạo hiểm, bên Ba Thục cũng cần Tiểu Lục phối hợp một chút, bên Biện Lương có cần...”.

    Suy nghĩ kỹ lại, hắn liền lắc đầu: “Không được, bên Biện Lương là nước cờ ngầm, bây giờ không thể động, vẫn chưa tới lúc, vẫn chưa tới lúc...”.

    *

    * *

    Biện Lương, trên đường lớn Đông Thập Tự có một quán rượu tên là Mỹ Nhân tửu phường, chủ tiệm tên là Đinh Mỹ Nhân, là một thiếu phụ mỹ miều khoảng hơn hai mươi tuổi, và có một người phụ tá.

    Căn tiệm này không lớn, nhưng ở nơi tấc đất tấc vàng như đường Đông Thập Tự mà một thiếu phu nhân có thể một mình mở một tiệm thì gia cảnh cũng coi như là khá giả.

    Tiệm này không bán đồ ăn, chỉ bán mỗi rượu, ở một khu vực buôn bán tấp nập náo nhiệt như thế này mà lại chỉ buôn bán đơn điệu như vậy, làm ăn đa phần là không tốt.

    Nhưng phu nhân tiệm rượu này lại là một tuyệt sắc giai nhân, lông ngài mày phượng, khuôn mặt trái xoan như phù dung, da trắng mịn như ngọc, cơ thể uyển chuyển nhiều dáng điệu.

    Chất lượng rượu của tiệm này cũng tốt, tuyệt đối không thêm nước, cũng chưa bao giờ bán rượu bỏ nhiều men, nên có rất nhiều tửu khách tới chiếu cố.

    Trong thành Đông Kinh vô lại rất nhiều, những kẻ háo sắc trong đám thực khách háo rượu đương nhiên cũng nhiều, Đinh Mỹ Nhân khi vừa mới mở tiệm, thì tên vô lại Đầu Tử Hùng trên đường Đông Thập Tự đã đến đầu tiên để xem, rồi loan truyền ra ngoài rằng mỹ nhân này là thứ độc chiếm của hắn.

    Nhưng hắn chỉ vừa mới trêu ghẹo được một lần, vẫn còn chưa kịp động chân động tay thì đã bị mấy hán tử cao lớn ở cấm quân treo lên đánh cho một trận.

    Những hán tử cấm quân đó đánh mỏi tay mỏi chân rồi cất bước đi, đám huynh đệ vô lại của hắn lúc này mới có gan đi tới thả hắn xuống, khi đó Hùng lão đại lưỡi thè ra rất dài, mặt sưng lên dày ba thốn, cũng không biết mấy tên cấm quân đó đã dùng hình phạt gì với lưỡi mà lưỡi tuy chưa có bị rút ra nhưng từ đó lại biến thành tên lưỡi to, điều tồi tệ hơn là hai chân của hắn bị đánh gẫy hẳn.

    Mới đầu thì đám huynh đệ ngày xưa còn kính hắn ba phần, nhưng lâu ngày chẳng còn ai để ý đến hắn nữa, lão đại mới của đường Đông Thập Tự là Chu Tráng Thự chê lão đại trước đây chướng mắt, cũng sợ hắn gây họa cho mình nên đã đá hắn đi xa.

    Từ đó Hùng lão đại chỉ có thể chống cây gậy mà đi xin ăn ở nơi khác.

    Sau này, có một vị tướng quân anh tuấn thường đến tửu lâu này thăm, lâu đần mọi người cũng biết tướng quân đó tất có tương hảo với nàng chủ quán, vì thế càng không có người nào đám đến gây sự nữa.

    Lúc này, trong thành Đông Kinh tuyết rơi dày đặc, tuyết phù khắp trời, tuyết dày lên làm cho khách nhân của quán rượu cũng ít đi, Đinh Mỹ Nhân liền dặn dò xuống dưới: “Tiêu Minh, tuyết rơi nhiều như vậy không có khách đến cửa đâu, đóng cửa lại rồi ngươi về trước đi”.

    Tiểu nhị ngày nghe thấy trưởng quầy bảo đóng cửa liền vui mừng đứng dậy dọn dẹp, vừa mới lắp được hai tấm gỗ vào cửa thì bên ngoài có một người mặc y phục cấm quân chạy như bay tới, bước vào cửa vừa phủi tuyết trên đầu vừa cười nói: “Sao thế, biết ta tới liền đóng cửa nghỉ bán à?”.

    Tiểu nhị vừa nhìn thấy liền gật đầu khom người cười bồi nói: “Ôi chà, La thái úy, không phải là tuyết rơi quá nhiều sao, trưởng quầy bảo nghỉ sớm”.

    Bà chủ thấy hắn đến liền ra nghênh tiếp, vừa dùng khăn lông giúp hắn phủi tuyết trên đầu, vừa sẵng giọng nói: “Tuyết rơi dày đặc như vậy ngài còn đến đây làm gì”.

    Tiểu nhị đó rất lanh lợi, thấy hai người nói chuyện liền vội vã lắp hai cánh cửa khác vào rồi chạy biến đi.

    Không ngờ ở tửu lầu đối điện lại có hai lão giả bước trầm ổn đi ra, sắc mặt an tường, không giận mà trông cũng có uy, rất có khí thái quyền quý của đại nhân vật.

    Hai người ấy chính là La Công Minh và Sở Chiêu Phụ, hai người bước ra khỏi tửu lâu, chắp tay cáo biệt.

    Sở Chiêu Phụ xoay người ngồi lên chiếc kiệu nhỏ của mình, người hầu khiêng kiệu lên, đi nhẹ và nhanh rời khỏi đó.

    La Công Minh lại vẫn chưa đi, lão nhân gia mắt không hoa, vừa rồi cảnh La Khắc Địch bước vào trong tiệm rượu đã bị hắn nhìn thấy, chỉ là ngại Sở Chiêu Phụ đang ở bên cạnh, không tiện lộ ra hình sắc, đợi khi Sở Chiêu Phụ đi rồi thì thấy tiểu nhị đó đóng cửa chỉ để lại một lối đi nhỏ rồi chạy biến mất.

    La Công Minh không khỏi nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Khắc Địch, đó là...

    Vị phu nhân tiệm bán rượu đó là ai?”.

    Đúng lúc có một thư sinh mặc trường sam, đầu đội mũ nhung đang đi vào trong tửu lâu, nghe thấy rõ nửa câu sau của hắn, liền quay mặt lại nhìn, thấy lão nhân gia này tuổi tuy đã cao nhưng lưng không còng, tinh thần trông minh mẫn, rõ ràng rất có dáng vẻ của quý tộc, không khỏi cười nói: “Ha ha, lão nhân gia, ông cũng phải lòng tiểu nương tử tiệm bán rượu kia rồi à?

    Ha ha, ông cũng có mắt nhìn người đó, có điều ông sống đến tuổi này rồi, gân cốt cũng đã yếu đi, không thể chịu nổi sự giày vò đâu, vãn sinh có lòng tốt nói cho ông nghe một câu, tiểu nương tử đó là người thương của La đại tướng quân chỉ huy sứ mã bộ quân đô cấm quân Đông Kinh chúng ta La Khắc Địch đó, ông không dây được với người ta đâu, chỉ rước thêm họa thôi”.

    Thư sinh này không phải ai khác, chính là kẻ đã bị liên lụy vì Lý Dục mà cả nhà bị điêu tàn, bất đắc dĩ đã chuyển đến đây ở Tiêu tú tài Tiêu Thư Hữu.

    Tiêu tú tài khi đó nhìn thấy đại hán cấm quân xử lý Hùng lão đại, thấy đó là chuyện hay liền đi khắp nơi dò hỏi, biết La Khắc Địch là thường khách, lại biết được thân phận của La Khắc Địch nên thông qua một lượt tuyên truyền của hắn rằng mỹ nhân tửu phường ở đường Đông Thập Tự đã trở thành Mỹ thái công không thể gây sự, nên cũng không có hán nhân nào đến sinh thị phi ở quán nàng nữa.

    La Công Minh vừa nghe lập tức đại nộ, tên tiểu tử của hắn cũng không còn nhỏ tuổi nữa, sớm đã qua tuổi hôn phối rồi, nhưng khi hắn nói đến chuyện thành thân với nó thì tên khốn đó lẠkiên quyết không chịu, thoái thác hết lần này đến lần khác, muốn nạp hai phòng tiểu thiếp cho nó nó cũng không chịu.

    Lão La còn tưởng rằng con trai mình đang nắm đại quyền, muốn thận trọng nghiêm khắc với mình, nhất lòng vì tiền đồ, không ngờ...

    Không ngờ nó lại mê mẩn vì một nương tử bán rượu, nghe người ta nói chẳng phải là đã muốn lấy người ta về nhà rồi sao?

    “Khắc Địch nó...

    La gia ta sao lại sinh ra một đứa nghịch tử như thế chứ?”.

    Tiêu tú tài nói xong hai câu, thấy lão nhân gia mặt mày nhăn nhó, còn cho rằng ông ta bị lời nói của mình làm cho sợ hãi, sợ bị đám hán tử cấm quân đánh chết, Tiêu tú tại tự cảm thấy là hảo sự liền cười ha ha, lắc lắc người bỏ đi.

    La Công Minh đứng đó vừa bực vừa vội, lúc này chỉ muốn sai hạ nhân đến tửu phường đó đập cửa vào, lôi cái tên nghịch tử khốn kiếp đó ra, nhưng thấy cửa đóng gần hết, không biết đứa con trời đánh với nương tử mỹ miều đó đang làm chuyện gì mờ ám trong đó, vạn nhất có cử động bất nhã gì, một khi xông vào sẽ để cho tất cả mọi người ở đường này nhìn thấy cha bắt con gian dâm, phụ tử hai người đều là quan viên quyền cao chức trọng, việc này mà truyền ra ngoài thì lão La gia còn mặt mũi nào nữa.

    Lão La liền thổi râu tức khí, xoay người bước lên kiệu của mình.

    Lão La ngồi xuống kiệu, vén tấm mành cửa ra, tức giận nói: “Đợi Khắc Địch trở về, bảo nó lập tức đến gặp lão phu!”.

    Cửa tiệm vừa đóng, nụ cười thoải mái trên mặt La Khắc Địch lập tức biến mất, hắn xoa tay vào nhau, ngồi xuống bên bếp lửa, đưa tay ra hơ hơ cho ấm.

    “Có tâm sự gì à?”.

    Đinh Ngọc Lạc nhẹ nhàng hỏi.

    La Khắc Địch lắc đầu nói: “Nàng cũng ngồi xuống đi”.

    Đinh Ngọc Lạc mỉm cười, kéo một chiếc ghế lại, hai tay nhấc tà váy sang một bên và ngồi xuống, lặng yên nhìn hắn, mấy năm nay rõ ràng là La Khắc Địch đã trưởng thành hơn nhiều, đại quyền trong tay làm cho khí chất của hắn cũng có sự biến hóa rất lớn, ánh mắt nghiêm nghị hơn, rất có dáng vẻ không giận mà cũng uy nghiêm.

    Trong điếm trở nên tĩnh mịch, ánh sáng vắng lặng chiếu xuyên qua khe cửa, chiếu vào khuôn mặt Đinh Ngọc Lạc.

    Đinh Ngọc Lạc vẫn xinh đẹp như xưa, chỉ có điều giờ thêm mấy phần mùi vị nữ nhân, vô cùng quyến rũ.

    “Uống chén rượu cho ấm người”.

    Đinh Ngọc Lạc nói nhẹ, giơ cánh tay ngọc ngà ra, rót cho hắn một chén rượu rồi nhẹ nhàng đưa tới trước mặt hắn, ánh mắt La Khắc Địch bất giác nhìn vào cánh tay nàng, một đôi tay ngọc ngà mịn màng, ngón út lại hơi cong lên giống như một đóa u lan, chỉ nhìn vào tay đã làm cho người ta thấy mê mẩn vậy mà còn được ngồi bên cạnh mỹ nhân, mùi thơm từ người nàng tỏa ra như làm bừng tỉnh bầu trời nhân gian.

    Bông tuyết tuôn rơi, những tiếng chửi mắng của người bán hàng truyền từ xa tới càng rõ ràng hơn trong màn tĩnh lặng.

    Tất cả sự u sầu trong lòng La Khắc Địch đều biến mất trong sự dịu dàng của nàng, hắn nhẹ ôm lấy eo nàng, nhẹ vuốt tóc nàng, nghe tiếng trống ngực của nhau.

    Xuất thần một hồi lâu, La Khắc Địch liền nói: “Liêu Quốc đã cùng Hạ Quốc ký giao bang, có điều chỉ là bang giao cơ bản nhất, cũng chưa đồng ý cho Hạ Quốc bất kỳ sự trợ giúp nào, quan gia nghe được tin này vô cùng vui mừng, đã hạ chiếu điều thêm ba vạn cấm quân của đạo Hà Bắc tăng viện cho Hà Tây.

    Đồng thời lệnh cho Phan tướng quân, bảo ngài ấy nắm bắt lấy thời cơ, nhanh chóng đột phá phòng ngự Hoành Sơn, đánh đến thẳng trung tâm Hạ Châu, ta nghĩ... nàng chắc cũng biết chứ?”.

    Hắn đương nhiên biết, Đinh Ngọc Lạc mai danh ẩn tính, mở tiệm ở Biện Lương tuyệt đối không phải chỉ là để có thể thường xuyên gặp hắn.

    Khi Dương Hạo vẫn là đại nguyên soái Hà Tây Lũng Hữu, hắn rất vui vì Đinh Ngọc Lạc tới, còn về việc Đinh Ngọc Lạc đến Biện Lương có phải có nhiệm vụ đặc biệt gì hay không thì hắn không quá quan tâm, chưa cần nói đến một người nắm trong tay trọng binh xưng bá một phương như Dương Hạo mà ngay cả một số người ở các địa phương có chút thực quyền, ai mà lại không cắm một số tai mắt phụ trách do thám tin tức nhất cứ nhất động của triều đình chứ?

    Nhưng đến khi triều đình phát binh tới Lân Phủ, tiến công Hoành Sơn, Dương Hạo lại ngang nhiên xưng đế, quan hệ xấu đi rất nhiều.

    Nếu như để triều đình biết hắn có tư tình với đại trưởng công chúa Hạ Quốc, hơn nữa biết rõ đối phương ở Biện Lương mà lại còn giấu giếm thì La Khắc Địch hắn lập tức phải biến từ thống soái cấm quân cao cao tại thượng thành tù nhân.

    Nhưng cho dù hắn biết hậu quả nghiêm trọng như vậy nhưng hắn cũng không muốn Đinh Ngọc Lạc có chút mảy may tổn thương nào.

    Ngoài việc hắn có một mối tình thâm sâu với Đinh Ngọc Lạc ra thì mặt khác cũng bởi vì hành động của Dương Hạo bây giờ vẫn chưa dính dáng đến nàng mật thám trong lòng của hắn, đồng thời hắn đối với vị hoàng đế Triệu Quang Nghĩa này cũng thiếu chút hiếu trung, người hắn trung thành là thiên hạ Triệu thị, chứ không phải đại biểu cho một người nào đó của thiên hạ này.

    Đinh Ngọc Lạc nhẹ thở dài một tiếng, trên trán hiện lên sỆXo, lẩm bẩm nói: “Đúng vậy, thiếp biết rồi, có điều...

    Nhị ca nếu đã dám tự lập quốc tất nhiên cũng đã suy nghĩ đến phản ứng của quan gia, thiếp nghĩ nhị ca sẽ làm được, huống hồ bây giờ đã là hàn đông, Phan tướng quân muốn có được tiến triển lớn cũng không phải là điều dễ dàng.

    Thiếp chỉ lo lắng...

    Chàng sẽ không bị phái đi Hà Tây chứ?”.

    La Khắc Địch lắc đầu: “Quan gia đối với lão tướng tiền triều không tín nhiệm cho lắm, nếu không cũng sẽ không phá cách đề bạt một thiếu tướng trẻ tuổi như ta mà không nể mặt các lão tướng tiền triều, khi ngài ấy chưa ổn định đế vị trong năm, sáu năm thì sẽ không dễ dàng điều ta đâu, trừ phi...

    Ngài ấy muốn ngự giá thân chinh, ta mới phải đi theo”.

    Đinh Ngọc Lạc thở phào nhẹ nhõm: “Như thế thì tốt rồi, thiếp thật sự sợ chàng sẽ chém giết với nhị ca thiếp trên chiến trường, khi đó hai quân trận tiền gặp mặt.

    Ôi!

    Thiếp thật không biết phải làm thế nào”.

    o O o

    File ảnh

    http://ne3.upanh.com/b1.s7.d3/59f458b4ac70544f5aa641df0fb95f3c_36782083.chuong44 tamtudevuong1.gif

    http://ne3.upanh.com/b4.s20.d1/c45cc76eceee51a75554f199f5d6b04e_36782093.chuong44 tamtudevuong03.gif

    http://ne7.upanh.com/b3.s13.d3/513133c566884813029311a203a8d468_36782097.chuong44 tamtudevuong04.gif

    http://ne1.upanh.com/b2.s6.d4/e131de1a36e44e61473badcbd884dfe8_36782101.chuong44 tamtudevuong05.gif

    http://ne5.upanh.com/b2.s2.d4/6be4ad1517fb9d2482179dd8934c661f_36782105.chuong44 tamtudvuong06.gif

    http://ne6.upanh.com/b2.s12.d1/5eb8274a1bb2547f5bfcc443246aeda6_36782116.chuong44 tamtudevuong07.gif

    http://ne3.upanh.com/b4.s7.d2/4c830da95fdd5aced285e07db9468914_36782123.chuong44 tamtudevuong08.gif



    Chương 45: Ngoại Vi

    La Khắc Địch cười khổ nói: “Ta bây giờ cũng đã không biết phải làm thế nào rồi, ừm, lúc đầu ta khổ tâm phí sức để lấy được sự tín nhiệm của đương kim thánh thượng, có thể nắm trọng binh trong tay, cả chặng đường tiến tới địa vị hôm nay vốn đều là muốn làm một Chu Giáng Hầu bảo vệ dân chúng chấn hưng xã tắc.

    Nhưng hoàng trưởng tử Đức Chiêu đã chết, hoàng thứ tử Đức Phương lại trẻ người non dạ, La Khắc Địch ta độc lập triều cương, một mình khó làm gì được, còn cả nhị ca của nàng nữa, hắn đa mưu túc trí, ta tưởng hắn có thể làm một nhân vật cao như tể tướng, ai ngờ hắn lại chạy tới Hà Tây làm một đế vương hải ngoại.

    Năm đó chúng ta đồng sinh đồng tử, sóng vai tác chiến, bây giờ ta là tướng lĩnh Tống Quốc, còn hắn lại trở thành phản nghịch của Tống Quốc”.

    Đinh Ngọc Lạc ngồi thẳng lên, phản bác nói: “Lẽ nào đao dí tới cổ mà nhị ca thiếp phải cúi đầu phục tùng sao?

    Bây giờ không phải là nhị ca thiếp công đánh Đại Tống mà là Đại Tống xuất binh thảo phạt Hà Tây, Quan gia lại còn dùng thù đê tiện để đoạt mất hai châu Lân Phủ.

    Với thân phận và địa vị của chàng bây giờ không thể một chút nội tình cũng không biết, lãnh thổ mà Nhị ca thiếp đang thống trị bây giờ chưa từng được vẽ trên bản đồ Đại Tống.

    Còn lưỡng châu Lân Phủ, càng là do tiên đế khi còn sống đã công khai hứa rằng để cho bọn họ tự trị, kết quả thì sao?

    Không phải là vẫn bị quan gia cướp lấy sao?

    Cứ nói người Bắc triều hung hãn, nhưng bao nhiêu năm nay Bắc triều bị tiếng xấu mà đã từng xuất binh tiêu diệt nước nào chưa?

    Họ nhiều lắm thì cũng chỉ làm cường đạo cướp bóc, nào có bằng được với huynh đệ Triệu thị liên tiếp tiêu diệt bảy nước mà vẫn chưa biết đủ, dã tâm càng ngày càng lớn, họ hận không thể lấy toàn bộ tứ hải vào lòng bàn tay mình, kẻ gây chiến hòa chính là Tống Quốc”.

    La Khắc Địch lắc đầu cười: “Cái gì gọi là nghĩa?

    Cái gì gọi là bất nghĩa?

    Nghĩa của ta chính là bất nghĩa của người khác, nghĩa của người khác lại chính là sự bất nghĩa của ta, đứng trên không cùng một chiến doanh, lập trường đương nhiên sẽ bất đồng.

    Nam Bình, Kinh Triều, Tây Thục, Hán Đường, thậm chí Ngô Việt đều có thể mắng Tống Quốc đầy dã tâm khơi dậy chiến tranh, nhưng ta là người Tống, là thần tử của Tống Quốc, ta không thể nói như vậy.

    Những việc như thế này vốn không có đạo nghĩa đúng hay không đúng, ai cũng đừng nghĩ rằng mình nhận mệnh của trời, các quốc gia mà con dân khác đều phải cúi đầu xưng thần.

    Cho nên...

    Nhị ca nàng chiếm Hà Tây để tự lập, ta không nói gì.

    Hắn có lập trường của hắn, ta có lập trường của ta, đứng trên lập trường của hắn, hắn không sainếu như thật sự cần ta phải dẫn binh đánh với hắn một trận thì ta tuyệt đối không thể dung tình, nếu như thật có ngày ta và nhị ca nàng binh giáp tương kiến, ta và nàng...

    Phải làm sao đây?”.

    Đinh Ngọc Lạc nghe rồi nhất thời cảm thấy tâm tư rối loạn, nghĩ đi nghĩ lại chỉ cảm thấy hai người lúc này tuy đang dựa vào nhau nhưng ở giữa hai người dường như có một khoảng trống rất sâu, không có cách nào vượt qua được, chỉ sợ lời nói năm đó thành sự thật, hai người thật sự cho dù đợi thêm rất lâu nữa, đợi đến sỏi đá khô mòn cũng không có cách nào thành đôi uyên ương, bất giác cảm thấy vô cùng đau lòng.

    La Khắc Địch đạp chân lên tuyết trở về La phủ, lão gia nhân trong phủ vừa thấy hắn lập tức nói: “Tứ công tử, lão gia nói khi ngài trở về thì lập tức đến phòng gặp lão gia”.

    La Khắc Địch bây giờ mặc dù có địa vị rất cao trong triều, nhưng ở nhà vẫn chỉ đứng hàng thứ, bị người ta gọi là Tứ công tử.

    “Ờ”.

    La Khắc Địch phủi phủi tuyết trên vai, bỏ giày ra, hỏi: “Có chuyện gì vậy, tâm trạng cha ta như thế nào?”.

    Lão gia nhân nhìn xung quanh một lát, rồi ghé sát miệng vào tai hắn, nhỏ giọng nói: “Lão gia nổi giận lôi đình, hình như rất không vui.

    Khi lão nô mang trà tới, thấy lão gia đi tới đi lui, trước đây mỗi khi lão gia trở về đều rất vui vẻ ngồi trong phòng đọc sách”.

    “Ta biết rồi”.

    La Khắc Địch đi về phía trước hai bước, bỗng nhiên dừng lại, suy nghĩ một chút, lại gọi lão gia nhân lại, dặn dò: “Bảo cho lão nương ta một tiếng”.

    Lão gia nhân hiểu ý, lập tức đi nhanh như chớp.

    La phu nhân nhận được tin từ lão gia nhân, lập tức đi tới thư phòng phía sau nhà, lão nhi tử đại tôn tử là vận mệnh của lão thái thái, huống hồ La Khắc Địch này không những là tiểu nhi tử của lão La gia, mà còn là cốt nhục thân sinh của bà, cậu con trai bảo bối này tuổi còn trẻ mà đã làm quan lớn như vậy, hơn nữa cũng không rượu chè cờ bạc, quả thực càng nhìn càng thấy hoàn mỹ, lão đầu tử lại còn chốc chốc muốn dạy bảo.

    Muốn trách mắng nó, bà sao có thể không quản.

    Đợi khi La phu nhân đến được thư phòng, ghé tai vào cửa thì hai cha con trong thư phòng đã cãi nhau ầm cả lên rồi.

    “Đổ khốn kiếp, lão phu sao lại có thể sinh ra một đứa súc sinh như ngươi, bao nhiêu khuê tú đại gia, thục nữ danh môn ngươi không muốn, lại đi thích một nữ tử bán rượu, ta nghe thấy hình như ả còn từng được gả cho người ta rồi phải không?

    Cũng phải thôi, tuổi tác như thế sao có thể chưa từng gả cho người ta chứ, ngươi sao lại cứ bị con hồ ly linh đó mê hoặc vậy?”.

    “Cha, cái gì mà khuê tú đại gia, thục nữ danh môn chứ, họ có hơn được nàng ấy không?

    Mấy người suốt ngày uốn a uốn éo, làm ra vẻ thiên kim, quý nữ danh môn, con nhìn không thuận mắt, con chỉ thích cô ấy thôi”.

    “Tuyệt đối không được, La gia ta có thân phận gì chứ, lấy một người đã từng qua cửa nhà người khác sao, ngươi muốn công khanh cả triều lấy lão phu ta ra làm trò cười sao?”.

    Giọng của lão La tăng cao ngữ khí hơn một chút.

    “Lấy cha ra làm trò cười á?

    Cha cho dù có muốn cũng không làm được, người ta còn chưa đồng ý gả vào nhà chúng ta cơ”.

    La Khắc Địch không chút yếu thế hơn, giọng lập tức tăng thêm ngữ khí.

    “Cái gì?”.

    Lão phu nhi gào lên: “Vậy ngươi còn hao tâm làm gì?

    Cả đời không thành thân sao?

    Rốt cuộc là thứ con gái thế nào mà lại có thủ đoạn mê hoặc người ta như thế, lão phu ngày mai sẽ cho người đi đập nát tiệm của ả!”.

    “Phụ thân đại nhân dám phái người đi thì con sẽ cho binh đến thủ, con không tin gia đinh nhà ta có thể đấu lại được với binh sĩ cấm quân của đại cung”.

    “Ngượi đủ lông đủ cánh rồi phải không, dám nói như vậy với lão tử?

    Ngươi là đồ nghịch tử bất hiểu, lão phu...

    Lão phu sẽ đích thân đi, ta xem ai dám động vào sợ lông của ta!”.

    “Vậy thì được thôi, quán rượu đó cứ đập đi, con sẽ tìm cho cô ấy một chỗ mà cha tuyệt đối sẽ không tìm ra được, khắp thành Đông Kinh này mọi người đều sẽ nhìn thấy cha đập phá, có lời đồn đại nào mà truyền ra ngoài, con nghĩ chắc phụ thân đại nhân cũng nhất định chống đỡ được!”.

    “Khốn kiếp!

    Khốn kiếp!”.

    “Choang...”.

    Một tiếng động vang lên, một chiếc tách trà vỡ vụn, La phu nhân nghe thấy tiếng đổ vỡ liền muốn bước vào cửa.

    Vừa mới đưa tay ra cánh cửa liền mở, một mình La Khắc Địch lao nhanh như tên ra ngoài, tiếp theo đó là một quyển sách bay vù ra ngoài, rơi bộp xuống tuyết.

    La phu nhân hai sáng lên: “Con trai, con đã thích vợ của ai rồi?

    Nhầm rồi, là phu nhân ở góa nào?

    Nhân phẩm ra sao, tướng mạo thế nào...”.

    La Khắc Địch vừa muốn nói, thì nghe thấy tiếng bước chân trong phòng, hắn dám cãi lại cha nhưng không dám đánh lại, nên lập tức chuồn đi.

    La phu nhân gọi hai tiếng, đành phải tạm thời ghìm lại sự tò mò, cười híp mắt bước vào phòng, ngăn lão gia nhà mình lại.

    La Khắc Địch tuổi này vẫn chưa thành thân ở Biện Lương quả thật là hiếm thấy, nếu như hắn thường phong lưu chốn cỏ hoa thì cũng không có gì, nhưng người ta lại chưa từng nghe thấy hắn đã làm chuyện phong lưu, làm cho lão nương của hắn rất lo lắng, ở Biện Lương bây giờ đang thịnh hành nam phong, bình thường bà ta hay ngồi rảnh rỗi nói chuyện với đám phu nhân các nhà khác, cũng hay nói đến các tin đồn thổi, cũng có kể về một đại tài chủ nhà gia tài vạn quan vứt bỏ nữ tử xinh đẹp không nạp, lại thích nam tử, thậm chí còn có chuyện lấy nam thiếp, những chuyện kỳ quái này ở thành Đông Kinh không phải là không có.

    Vì thế bà ta luôn lo lắng con trai mình không biết có mắc cái chứng bệnh lạ này không, bây giờ nghe nói nó đã thích một nữ tử, tâm sự của La phu nhân đã được rũ bỏ, sao lại phải lo lắng nữa chứ.

    Nam nhân mà, chỉ cần vẫn là một nam nhân thích nữ tử thì nào có ai không phong lưu háo sắc, thích tam thê tứ thiếp, cho dù nó có chết mê chết mệt phu nhân đó, hơn nữa phụ nhân đó lại đã từng được gả cho người ta, biết điều biết tình, giỏi mềm dịu, con trai mình sao không động lòng, nhưng với quân vị quan chức của nó thì sau này tam thê tứ thiếp cũng không tránh khỏi, cho dù nạp trước một vị phu nhân thân phận không cao, nhưng cũng không có gì quan trọng.

    Phải biết rằng rất nhiều con cái đại hộ nhân gia trưởng thành đều được gia đình dung túng đến những nơi hoa nguyệt để có thêm kiến thức, nếu không thì sẽ tìm trước hai ba xử nữ tuyệt sắc giai nhân về làm thiếp, một là muốn nhi tử mình thông suốt một số chuyện, không muốn nó không biết chút gì về chuyện nam nữ, hoặc là biết tình sự mà lại ít kinh nghiệm, tương lai sẽ bị hạn chế về mặt tình cảm.

    Phu nhân này cho dù đã từng được gả cho người ta nhưng vẫn còn tốt hơn nữ tử thanh lâu, La phu nhân coi đứa con này như bảo bối, đương nhiên sẽ tìm ra một đống lý do để bảo vệ cho nó.

    La phu nhân bước vào cửa thì thấy lão La đang thổi râu trừng mắt, tức khí thở hồng hộc, liền lập tức làm mặt cười, đi tới nói: “Ôi chà, lão gia, chuyện vừa nãy có đáng gì mà làm cho ông tức giận thế.

    Ông xem kìa, ông có bốn đứa nhi tử, đứa có tiền đồ nhất chính là Khắc Địch của chúng ta, bình thường cùng uống trà nói chuyện với mấy người nhà của các vị đại nhân, ai mà không ngưỡng mộ nhà ta chứ.

    Bây giờ nó chẳng qua là thích một nữ tử đã từng lấy chồng, không phải là còn may hơn là không thích nữ nhân sao?

    Nhìn ông tức giận kìa, có đáng không”.

    Lão La nhìn phu nhân, tức giận đã có chỗ trút, nhi tử của mình dù sao cũng lớn rồi, lại là đại quan triều đình, hắn tức thì tức chứ không thể đuổi theo và đánh cho nó một trận được, bây giờ phu nhân lại ra mặt, hắn cũng nhân cơ hội xuống đài, có điều cơn giận liền bộc phát về phía phu nhân, hắn tức giận nói: “Bà còn nói sao, xem đứa con tốt đẹp mà bà sinh ra kìa”.

    “Đứa con tốt đẹp ta sinh ra thì sao chứ?

    Ông đừng có nói gì nhé, Khắc Địch đúng là một đứa con ngoan đấy”.

    La phu nhân trêu chọc nói.

    “Nó tốt sao?

    Nó tốt, đường đường là quan viên ngũ phẩm triều đình, đại tướng cấm quân mà lại đi làm việc bất chính với một phu nhân bán rượu, chuyện này mà truyền ra ngoài thì La gia ta còn mặt mũi nào nữa?

    Cho dù để cho người của Ngự Sử đài biết được thì ít nhất cũng muốn hắn dừng ngay cái hành động ngu xuân đó lại”.

    “Ôi chà, ta còn tưởng chuyện gì lớn chứ”.

    La phu nhân thở phào một hơi: “Mau bảo Khắc Địch rước phu nhân đó vào cửa là hết chuyện, ai còn dám nói linh tinh nữa chứ?”.

    La đại nhân dậm chân nói: “Đó là một phu nhân đấy”.

    La phu nhân trừng mắt lên: “Phu nhân thì sao chứ?

    Chẳng qua chỉ là đã từng gả cho người khác thôi, chỉ cần nhân phẩm xuất chúng, hiền thục nết na, Khắc Địch lại thật lòng thích cô nương đó thì có làm sao?

    Lẽ nào ta lại là nữ nhân đầu tiên của ông sao?”.

    Lão La giận sôi lên nói: “Ta là nam nhân!”.

    “Nam nhân thì giỏi lắm sao?

    Vẫn chẳng phải là do nữ nhân sinh ra sao”.

    “Mồm toàn nói vớ vẩn, không có nam nhân này thì bà sinh ra được chắc”.

    La phu nhân trợn trùng mắt lên, lại chống nạnh sẵng giọng nói: “Sao cơ, rời khỏi một nam nhân như ông thì ta không thể sinh sao?”.

    Lão La tức đến chóng cả mặt, sắp không thể phân định được phương hướng nữa, La phu nhân ngoài mặt tỏ ra bực tức nhưng trong lòng lại cười thầm, chỉ cầncông chuyển chủ đề của lão đầu tử này là tốt rồi, trong chốc lát sẽ không nói đến chủ đề cũ nữa, chờ trấn an được lão đầu tử thì bà sẽ đi truy hỏi nhi tử của mình.

    Nếu như phu nhân đó quả thật có phẩm chất xuất chúng thì sẽ mang kiệu rước nàng về làm nhị phòng cho nhi tử.

    Hai vợ chồng già cãi nhau không thôi trong phòng, La Khắc Địch khi trốn ra khỏi thư phòng, liền đứng ở hành lang suy nghĩ một hồi, lại chạy ra bên ngoài.

    Hắn phải báo cho Ngọc Lạc một tiếng, bảo nàng mau đóng cửa tìm một chỗ khác, nếu không sự sẽ chẳng lành...

    La Khắc Địch đi ra khỏi cửa, vội vã lên ngựa đi thẳng tới Lương môn, nhà của hắn ở thành tây, mà tửu quán của Đinh Ngọc Lạc ở đường Đông Thập Tự vì thế phải đi qua một nửa thành Biện Lương mới đến được, ở phía trước không xa chính là nơi Kiến Long Quan trước đây, năm đó ở đây xảy ra đại hỏa.

    Triệu Khuông Dận vi hành tuần quân doanh quay về trên con đường này và Triệu Phổ đang ở đây cứu hỏa đã từng gặp Dương Hạo ở đây.

    Trận hỏa hoạn đó đã hủy đi một dãy nhà, dãy nhà mới bây giờ đa phần được đổi thành các tiệm bán hàng.

    Tuyết càng lúc càng rơi nhiều, La Khắc Địch vội vã từ tiệm của Trương gia đi qua, không nhìn sang bên đường chút nào.

    Quán của Trương gia là quán ăn nổi tiếng lớn nhất ở thành tây, đủ các loại thức ăn được thu mua hàng năm từ các vùng bên ngoài đều được tích trữ lượng lớn ở đằng sau.

    Khi mùa đông đến buôn bán càng đắt hàng, các đại hộ nhân gia gần đó, tiểu hộ bách tính đa phần đều đến đây mua thức ăn.

    Mùa xuân trước nơi đây được gọi là tiệm Triệu gia, chủ tiệm tên là Triệu Tịch Tiều, là người nhà của hoàng đế Đại Tống, bình thường hắn thích nhất đánh bạc, kết quả trong một lần đánh bạc đã để thua mất căn tiệm này, cho nên tiệm đã được đổi chủ nhân.

    Chuyện này đã làm xôn xao trong tầng lớp dân chúng tây thành, kết quả không phải là làm cho kẻ nghiện cờ bạc cai nghiện, tình trạng cờ bạc Đông Kinh giảm đi mà hoàn toàn ngược lại, làm cho nạn cờ bạc ở Đông Kinh càng thêm mạnh mẽ, ai cũng muốn thắng, lại rất ít người nghĩ mình sẽ thua.

    Đây đã là chuyện của hơn một năm về trước, từ sau lần cá bạc đó, tiệm Triệu gia đã đổi thành tiệm Trương gia.

    Chủ tiệm bây giờ họ Trương, tên Thập Tam, là một nam nhân dung mạo xấu xí, lớn tuổi mà vẫn chưa lấy vợ, bình thường hay lui tới thanh lâu ghẹo nguyệt, có điều lại không háo tửu, mê cờ bạc, ở tây thành này cũng coi như là một nhân vật danh tiếng không tồi.

    Trương Thập Tam vốn là người ở Phủ Châu lộ Kinh Tây Nam, mấy ngày trước nghe nói trong nhà lão phụ thân qua đời, Trương chủ tiệm đã giao tiệm cho trưởng quầy đáng tin cậy coi sóc, trở về quê một chuyến, khi trở lại đã đem theo ba muội tử vẫn chưa xuất giá đến.

    Ha ha, đừng nhìn người ca ca tướng mạo xấu xí đó mà liên tưởng đến muội tử hắn.

    Ba muội tử này của hắn lại như hoa như ngọc, trăm mị ngàn kiều, tuy các nàng mặc y phục tầm thường nhưng sao có thể che nổi vẻ đẹp quốc sắc thiên hương, lập tức đã gây sự chú ý cho rất nhiều người, mấy ngày nay những bà mối đến cầu thân sắp dẫm nát cả cửa Trương gia rồi.

    Đáng tiếc, Trương Thập Tam nói rằng lão phụ thân qua đời, tuy vì việc buôn bán cần phải xử lý, không thể thủ hiếu trước phần mộ của phụ thân, nhưng bốn huynh muội Trương gia vẫn muốn thủ hiếu lão phụ thân một năm, trong vòng một năm sẽ không nói đến chuyện hôn giá, như vậy môn đình mới yên tĩnh một chút.

    Bách tính thành Đông Kinh, nữ nhi gia ngồi làm chủ tiệm buôn bán đâu đâu cũng có, tiệm Trương gia tuy cũng coi như có thực lực, nhưng ba muội muội đều giỏi tính toán, ra tiệm kinh doanh cũng coi như tiết kiệm được một khoản tiền lớn.

    Cho nên ba muội tử này đều giúp đại ca họ xử lý việc trong tiệm, cứ như thế ngoài những người đến mua đồ ăn ra thì cũng có rất nhiều kẻ côn đồ vô lại ùn ùn kéo đến cửa.

    Hoa tuyết bay bay, một thiếu nữ hắc y bước vào cửa, lấy từ trong eo ra một chiếc khăn tay, phủi phủi tuyết trên người.

    Tên vô lại Trần Chiêu Hoa đang ngồi bò trước quầy, bắt chuyện với đại tỷ Trương gia Trương Vận cô nương đang cúi đầu chăm chăm vào cái bảng tính tiền, vừa thấy thiếu nữ hắc y đó bước vào, trông nàng da trắng như tuyết, huyền y như mực, yêu kiều vô cùng, lập tức bỏ mặc Trương Vận đang cúi đầu không chịu ngẩng lên, đi tới cười nói: “Trương Du cô nương, tuyết lớn như vậy còn phải ra ngoài đưa thức ăn sao, thật là vất vả quá”.

    Vừa nói hắn vừa giơ tay ra, muốn giúp người ta phủi tuyết”.

    Nhưng cơ thể của hắc y cô nương đó rất linh hoạt, xoay eo thon một cái tránh ra, mắt trừng lên nhìn hắn, sẵng giọng nói: “Đi xa một chút, đừng có động chân động tay vào bôn cô nương”.

    Cô nương đó xoay người đi vào trong quầy, cái eo thon nhỏ cùng bước đi nhẹ nhàng của nàng làm cho lòng Triệu Chiêu hoa ngứa ngáy, có điều một nơi làm ăn với quy mô nhất định như thế này ít nhiều cũng có quan hệ với tuần kiểm, lý chính, đám vô lại bọn hắn chỉ có thể ức hiếp được những tiểu dân bên đường, còn những người đó bọn chúng thật không có gan chọc vào.

    “Thức ăn của Chiết gia đã mang đi rồi”.

    Trương Vận ngẩng đầu, mỉm cười với Trương Du.

    Trương Vận đương nhiên chính là Trúc Vận, Trương Du lại chính là Chiết Tử Du, bây giờ hai người tuy đã đi cùng một đường, nhưng Chiết Tử Du vẫn chưa biết nàng chính là Giả Đại Dung từng sóng vai tác chiến với mình.

    “Ừ, mang đi rồi, đây là tiền thức ăn”.

    Chiết Tử Du lấy một túi tiền đặt lên bàn, trước mặt người ngoài, hai người đóng đâu ra đấy vai diễn người bán hàng, hoàn toàn không có chút sơ hở nào.

    Chiết gia chính là Vân Trung Chiết gia, vì chủ động quy thuận triều đình nên được triều đình tấn phong làm Ngưu Thiên Vệ Thượng tướng quân, Chiết đại tướng quân Chiết Ngự Huân.

    Vì Chiết gia có rất nhiều người, mỗi ngày lượng tiêu hao lương thực cũng lớn, mà tiệm Trương gia ở thành tây có tiếng đã lâu, từ trước khi Chiết gia chuyển đến kinh thành thì căn tiệm này đã tồn tại, nên không có gì khả nghi, vì thế thức ăn này đều do tiệm Trương gia cung ứng.

    Có điều, sự đề phòng với Chiết gia vẫn vô cùng nghiêm mật, theo người ta nói thì đây cũng là sự yêu mến của quan gia đối với Chiết gia, Quan gia lo lắng phản tặc Dương Hạo ở Hà Tây sẽ phái binh gây bất lợi cho Chiết gia, vì thế phải bảo vệ nghiêm ngặt.

    Tuy nói tiệm Trương gia là tiệm cổ có tiếng ở thành tây, nhưng những đồ ăn mang tới Chiết phủ vẫn phải được kiểm tra, người đưa thức ăn bị giám sát cả chặng đường.

    Chiết Tử Du đã đưa theo mấy người làm đi cùng đến đó mấy lượt, nhưng vẫn không thể tiếp xúc được với người gia Chiết gia, có điều nàng rất có sự nhẫn nại, cho dù có phòng bị nghiêm mật hơn nữa, cho dù hoàng cung đại nội cũng sẽ có lúc bị buông lỏng, huống hồ là Chiết gia, nàng vẫn sẽ kiên nhẫn chờ đợi cơ hội.

    Chiết gia được bố trí sống ở tây thành, nơi mà mật thám Phi Vũ và Tùy Phong cũng ngầm mai phục ở đó, không phải là do bọn họ thần cơ diệu toán, sớm biết được sẽ xảy ra kiệp nạn này nên đã ngầm bố trí mai phục ở đây trước, mà là do một trong các đại chủ cố phụ trách tiệm Triệu gia trước đây chính là chủ của Sùng Hiếu am.

    “Sùng Hiếu” ở thành tây, am chủ chính là đại sư phổ độ từ bi, là Vĩnh Khánh công chúa năm đó, đoạt tiệm Triệu gia là để dùng vào việc của mình, mục tiêu thực ra là am Sùng Hiếu.

    Chiết gia cũng bị đưa đến ở tây thành chỉ là chuyện may mắn ngoài ý muốn, đây cũng là nguyên nhân Chiết Tử Du đồng ý Trúc Vận cùng đóng vai diễn này để có thể ở đây.

    Sự xuất hiện của ba tỷ muội như hoa này, ít nhiều cũng thu hút sự chú ý của người khác, nhưng các nàng cũng không thèm bận tâm.

    “Đại tỷ, nhị tỷ”.

    Cẩu Nhi bây giờ hóa trang làm Trương Nga chạy nhảy ra, tiểu cô nương tuổi còn nhỏ, nhưng lại có một đôi mắt to biết nói, đôi môi anh đào chúm chím, khéo động lòng người, lộ thêm ra ba phần tinh nghịch, bảy phần khéo léo, cơ thể cân xứng vẫn còn chưa dậy thì hoàn toàn, nhưng sau lớp áo bông vải cũng đã mơ hồ hiện ra đường nét của bộ ngực, nó tuyệt đối là một mỹ nhân từ trong trứng, nếu thêm vài tuổi nữa khéo còn càng họa thủy hơn hai tỷ tỷ của mình.

    “A, Tiểu Nga muội muội”.

    Trần Chiêu Hoa mắt sáng lên, rõ ràng so với đại tỷ và nhị tỷ Trương gia thì tiểu nha đầu hoạt bát không rành thế sự này dễ lợi dụng hơn.

    Trần Chiêu Hoa lập tức nhe răng cười và bước tới: “Đại ca muội keo kiệt quá, tiểu muội xinh đẹp như vậy mà cũng nỡ bắt ra giúp đỡ hắn làm việc, nếu như ta có một tiểu muội đáng yêu như thế này thì ta sẽ không nỡ để cho nó xuất đầu lộ diện đâu”.

    Trần Chiêu Hoa vừa nói vừa đang tay ra vỗ vỗ vào vai của tiểu cô nương: “Đi ra chỗ khác, không biết xấu hổ, ai là muội tử của ngươi, đừng có gọi bừa”.

    Cẩu Nhi trừng mắt lườm hắn một cái, hất tay hắn ra rồi đi sang bên cạnh kéo lấy một chiếc ghế: “Tuyết rơi nhiều như vậy, không buôn bán nữa, nhà ta cần phải đóng cửa rồi, ra ngoài, ra ngoài, đừng có ở đây cản lối nữa”.

    Tiểu cô nương khom lưng, cái mông liền vểnh lên, tuy là mùa đông mặc nhiều quần áo, nhưng cơ thể của nó dường như không thể che lấp hết, lồi lõm hiện ra rõ các đường cong.

    Trong mắt Trần Chiêu Hoa hiện lên thần khí dâm tà, cười vờ nói: “Trời vẫn chưa tối, sao lại có thể đuổi người ta ra ngoài chứ.

    He he, để Chiêu Hoa đại ca ngồi ở đây không biết sẽ giúp các tiểu muội bớt bao nhiêu phiền phức”.

    Hắn vừa nói vừa đi nhanh tới trước, nếu may mắn thì có thể giả vờ đứng không vững, nghiêng người chạm vào mông của cô gái nhỏ, nếu như nó đứng dậy sớm hơn một chút thì có thể giả bộ hơi ngã cúi xuống, cũng có thể sờ vào cặp đùi của tiểu cô nương, tuy giờ đang mặc y phục bằng bông, sự mềm mại không phải đến từ da thịt nó, nhưng đối với một dâm dân tiêu chuẩn mà nói sự tưởng tượng và hoang tưởng là một công cụ không thể thiếu.

    Thật đáng tiếc, tiểu cô nương không đứng dậy, cũng không để cho hắn lại gần trước khi đứng dậy, nó bê chiếc ghế lên, dáng vẻ hấp tấp, cong eo quay mạnh người một cái.

    Cạnh của chiếc ghế vô tư mà đập vào đầu gối Trần Chiêu Hoa.

    “Ái!”.

    Hắn đau đớn kêu lên một tiếng, sắc mặt lập tức trắng bệch, đầu gối hơi cong xuống, mông gần chạm xuống chân, tức khí trợn mắt nhìn như thể đang bị chứng táo bón, tên vô lại này tức thở hồng hộc: “Ái chà, ngươi làm sao thế?”.

    Cẩu Nhi chóp chớp mắt, mặt vờ ngây thơ không chút tà khí.

    “Muội...

    Muội...”.

    Tên vô lại ngay cả một câu cũng không nói hết.

    “Này, ngươi đừng có nghĩ ác cho người ta, là ngươi tự đụng phải chứ, hơn nữa...”.

    Tiểu cô nương bĩu môi lên, khinh thường nói: “Một đại nam nhân ngươi, ta chỉ mới dùng một chút sức đụng vào chân một cái mà đã làm cho ngươi khổ sở đến mức đấy rồi à”.

    Trần đại vô lại muốn khóc cũng không ra nước mắt, cũng không một từ giải thích, hắn tựa hồ như nhìn thấy trên đầu của tiểu cô nương đẹp như tranh vẽ trước mắt đang mọc lên một cặp sừng, hắn liền cắn răng, cố hết sức lết mấy bước lảo đảo ra khỏi cửa.

    Trúc Vận vẫn đang vùi đầu vào bàn tính, thỉnh thoảng khóe miệng lại động một chút, Chiết Tử Du đang nhớ lại tất cả những gian nhà, con đường và những nơi có cảnh vệ mà khi vào Chiết phủ đã nhìn thấy, tất cả mọi thứ trước mắt đều được lọt hoàn toàn vào trong mắt nàng.

    Nàng mỉm cười, đột nhiên nhớ tới năm đó, ngày hôm đó, con người đó vì một kẻ vô lại tế thần tiên muốn chọc ghẹo nàng mà đã xuất một quyền.

    Ân oán dai dẳng đeo đuổi bao nhiêu năm, nàng mệt rồi, đã rất mệt rồi, ngạo khí cao chót vót cũng đã bị mài mòn đi nhiều, cái người muốn quên cũng quên không được đó.

    Trước đây mỗi khi nghĩ đến hắn, nghĩ nhiều nhất cũng là những chuyện hắn đã có lỗi với mình, càng nghĩ càng tức, bây giờ mỗi lần nhớ đến hắn lại càng thích nhớ tới những ngày ngọt ngào khi ở cùng nhau, đấu mồm ở phủ Trình tướng quân, uống trà ở viện Bích Hà Phủ Cốc, nụ hôn đầu tiên ở trong rừng Lô Châu...

    Nàng nhận ra tính tình của mình đã có chút thay đổi, tiểu công chúa kiêu ngạo đã sắp biến thành một tiểu nữ nhân dịu hiền rồi.

    Nhớ tới lời hứa của hắn với nàng trước khi tới Biện Lương lần này, nhớ tới hắn thân đã là đế vương lại đồng ý giao ngọc tỷ truyền quốc mà đối với một vị hoàng đế mà nói là thứ vô cùng quan trọng ra để đổi lấy cả nhà nàng, trong lòng nàng bất chợt nóng lên: “Còn muốn yêu cầu hắn cái gì nữa, đàn ông thối trong thiên hạ đều giống nhau, nhưng hắn...

    Cũng coi như không quá như bọn họ...”.

    Tử Du nghĩ nghĩ, hơi nhăn mũi lại.

    Bên ngoài cửa tuyết đang tung bay trắng xóa trời đất, nhưng lòng nàng cũng như đang phiêu diêu trên không trung: “Đối với Liêu Quốc, sao huynh lại đưa ra điều kiện không có chút thành ý nào như vậy?

    Dựa vào sứcmình huynh, đối phó với Tống Quốc sẽ gặp rất nhiều khó khăn, lẽ nào huynh không biết sao?

    Đồ ngốc...”.

    *

    * *

    Lúc này, nội cảnh Ba Thục, trên Cung Lai Quan cũng có một người đang nhìn xa xăm về phía Hà Tây, tâm tình phiêu diêu.

    Dãy Cung Lai kéo dài từ Dân Giang vượt qua Độ Hà, cùng với hiểm ải dựng men theo Độ Hà hình thành một bức chắn như bình phong, yểm hộ phía tây của thành đô.

    Có điều nơi này bây giờ đã bị công phá rồi, kẻ phá nó chính là nghĩa quân tung hoành Ba Thục, nếu như để bọn họ chiến đấu với Tống quân đã được huấn luyện đầy đủ thì bọn họ không khác gì một đám ô hợp bất kham nhất kích.

    Nhưng ở một địa thế núi cao trùng trùng, nước chảy không ngừng này thì những binh sĩ một thân giáp trụ và những động tác thân hình đó còn linh hoạt hơn cả con khỉ, có thể trèo lên trèo xuống nhanh chóng như những sơn dân, quả thực giống như một đàn lợn.

    Bọn họ vừa trèo lên thì chính là đồi núi mênh mông, họ mặc những bộ y phục rách nát, cờ thì lung tung, xiên xẹo, tiếng kêu la ầm ĩ, hoàn toàn không có bố cục gì, mà cũng không cần có bố cục.

    Địa hình đặc thù nơi đây làm cho phòng ngự bình thường không thể thi triển phát huy được tác dụng gì, bọn họ không ngừng tiến công lên, còn có vô số người dựa vào tay chân mình để trèo lên hai bên vách núi vách đá để bắn tên xuống phía dưới, hoặc là xông thẳng vào thành để chém giết một trận.

    Dù sao bây giờ cũng là mùa đông rồi, bọn họ lại đi chân trần, dựa vào đôi chân và đôi tay của mình để trèo lên những vách núi như đi trên bình địa, mẹ chúng nó, chúng có phải là người không?

    Trước sĩ khí không sợ chết này, thủ quân đã tan nát, những người còn lại vừa chém giết vừa hoang mang tháo chạy, Cung Lai Quan đã bị thất thủ, tiến thẳng thêm về phía trước thì có thể tiến tới cướp thành đô rồi.

    Lúc này, Loan Đao Tiểu Lục, người đã thành thủ lĩnh của nghĩa quân đang đứng trên Cung Lai Quan, ngẩng đầu nhìn về trời bắc, rất lâu không nói gì.

    Lương thực của Cung Lai Quan đã vào tay nghĩa quân, khắp nơi đã bắt đầu nhóm lửa, nghĩa quân đói khát vội vã đi nhóm lửa nấu cơm, muốn ăn một trận thật no nê.

    Binh sĩ quần áo rách nát liền cởi bỏ quân phục của những thủ quân đã chết ra, vội vã mặc lên người mình, hoàn toàn không bận tâm đến những vết máu dính loang lổ trên đó, trên dưới hiểm ải lập tức xuất hiện vô số thi thể ở trần.

    Một viên tướng đi tới đầu thành, chỗ Loan Đao Tiểu Lục đang đứng, chắp tay nói: “Đại tướng quân, Cung Lai Quan đã chiếm được rồi, bây giờ chúng ta...

    Thật sự đi đánh thành đô sao?”.

    Hắn nghiêng đầu, ngừng lời một chút.

    Người này tên là Địch Phong, cũng là một kiêu tướng của nghĩa quân, vốn là tướng lĩnh thân tín của đại thủ lĩnh nghĩa quân trước kia Triệu Đắc Trụ.

    Có điều, sau khi Triệu Đắc Trụ chết trong mưa tên, quyền chỉ huy nghĩa quân rơi vào thủ lĩnh thứ hai Đồng Vũ, Địch Vũ đối với việc này cũng không có bất mãn gì, trên thực tế hắn cũng không có cách nào để bất mãn.

    Đối với chính sách tháo chạy của Triệu Đức Trụ, nhị thủ lĩnh, tam thủ lĩnh, tứ thủ lĩnh đều hoàn toàn nhất trí ý kiến phản đối, cho nên khi Triệu Đức Trụ còn sống, mấy vị thủ lĩnh này thường thân với nhau hơn.

    Hai là, bọn họ tránh đi tới nơi xa một thời gian rất dài, lương thực cung ứng cho nghĩa quân chủ yếu dựa vào xa binh của nhị thủ lĩnh, bất kể là về thanh vọng hay các mối quan hệ thì nhị thủ lĩnh đã không kém gì đại thủ lĩnh rồi.

    Bây giờ đại thủ lĩnh đã chết, hắn chính là lão đại thích hợp nhất, không có người nào có thể lay động được vị trí của hắn.

    Địch Phong chắp quyền nói: “Đại thủ lĩnh, thành đô dù sao cũng là trung tâm của Ba Thục, truân binh rất nhiều, chúng ta chi bằng đi cướp mấy nơi như Kim Đường, Cửu Lũng, Tấn Nguyên, Thục Châu đi.

    Những nơi đấy cách thành đô khá gần, lương thảo tất cũng dồi dào, hà tất phải bỏ dễ mà làm khó chứ?”.

    o O o

    File ảnh

    http://ne9.upanh.com/b6.s17.d1/40b405e60a70cf5c9e09805543e11d3c_36826439.chuong45 ngoaivi01.gif

    http://ne0.upanh.com/b1.s7.d4/5e3849327f6d31ce73fc572b48b0d22a_36826440.chuong45 ngoaivi2.gif

    http://ne1.upanh.com/b5.s7.d3/fdc068a304559d25c1f45fc248112dd0_36826441.chuong45 ngoaivi03.gif

    http://ne3.upanh.com/b1.s11.d4/83553a35c15e906826da04075bbe9978_36826443.chuong45 ngoaivi4.gif

    http://ne5.upanh.com/b1.s12.d3/6304b11fd63f7209c0a21bec7f38824f_36826445.chuong45 ngoaivi05.gif

    http://ne6.upanh.com/b4.s2.d4/51d195c753fdb1a917156cbbe2884349_36826446.chuong45 ngoaivi6.gif

    http://ne8.upanh.com/b3.s6.d3/b0917aae11619b81b479c865797cd67a_36826448.chuong45 ngoaii07.gif

    http://ne9.upanh.com/b2.s10.d1/f5202f1788897bd2ef1baf39a62ef36d_36826449.chuong45 ngoaivi08.gif

    http://ne0.upanh.com/b4.s1.d1/2e30034f80a5d3d03d6d795cd28598e5_36826450.chuong45 ngoaivi09.gif

    Chương 46: Đáng Thương Tấm Lòng Cha Mẹ Trong Thiên Hạ

    Loan Đao Tiểu Lục hừ lạnh một tiếng: “Ngươi vẫn muốn làm theo sách lược của Triệu đại thủ lĩnh, là luôn muốn tránh nguy hiểm tìm chỗ dễ, trốn qua trốn lại, kết quả thì sao chứ?

    Thanh thế lúc đầu của chúng ta vốn rất lớn, kết quả của việc trốn qua trốn lại là làm cho nó ngày càng suy yếu đi, tháo binh ngày càng nhiều, chính vì thành đô là trung tâm của Ba Thục, nên bây giờ chúng ta mới nhất định phải đánh hạ nó.

    Như vậy, chúng ta không những có thể đoạt được lượng lớn lương thực chống đỡ cho cả năm, mà còn khi thành đô bị hạ, Ba Thục lung lạc, thanh thế của chúng ta sẽ lớn mạnh lên, như vậy mới có nhiều người đầu quân vào chỗ chúng ta”.

    Hắn xoay người lại, áo choàng tung bay trong gió: “Ý nghĩ của việc đoạt lấy thành đô không phải chỉ ở một ngôi thành trì, mà chúng ta còn có thể thay đổi cả một xu thế suy tàn hiện nay.

    Cho nên, thành đô nhất định phải đánh”.

    Hắn quay đầu nhìn về phía thành đô, cười lạnh lùng nói: “Thành đô không được coi là một hiểm yếu, hiểm yếu của nó là nằm ở các quan ải được bố trí xung quanh nó, bây giờ Cung Lai Quan đã vào tay ta, thành đô còn có gì đáng sợ nữa”.

    “Đại thủ lĩnh nói phải!”.

    Tam thủ lĩnh Vương Tiểu Ba có cái mũi hơi giống mũi quạ, vẻ mặt có chút hung ác liền bước lên trước nói: “Binh uy và thực lực là do đánh mà ra, chứ không phải do tháo chạy mà có được, đánh thành đô tổn thất nhất định không nhỏ, nhưng khi mà chúng ta lấy được nó thì cái lợi sẽ lớn hơn nhiều, cuộc mua bán này đáng để làm”.

    Nhị đương gia Thiết Ngưu nhân cơ hội đứng ra, giơ cánh tay hô to: “Lễ tế Táo quân sắp đến rồi, các vị lão gia muốn táo quân lên trời nói mấy lời tốt đẹp với ngọc hoàng, nhưng đám chúng ta ngay cả một bữa no cũng không có, giờ đi cùng đại đương gia đánh đến thành đô, cướp lấy đồ đạc thức ăn của đám lão gia quý nhân đó, thế miếu ngũ tạng của chúng ta.

    Cái tết Táo quân này, chúng ta sẽ thay Táo quân hưởng!”.

    Dứt mười vạn đại quân cùng đồng thanh hô vang, tiếng hô như sóng triều, âm vang cả rừng núi...

    *

    * *

    Triệu Quang Nghĩa khi biết được thái độ của Liêu Quốc với Hạ Quốc đương nhiên vô cùng vui mừng, Hạ Quốc hoàn toàn không có phản ứng gì đã làm cho chúng thần trong triều Liêu Quốc rất phẫn nộ.

    Liêu Quốc cho dù chưa đồng ý viện trợ vũ lực cho Hạ Quốc, nhưng Liêu Quốc đã thừa nhận sự thành lập của Hạ Quốc, cũng coi như chừa ra một cơ hội trả giá mặc cả cho Hạ Quốc.

    Nếu như Hạ Quốc có thể bỏ ra chút nhượng bộ về hợp tác quân sự, giao thông kinh tế thì phía Liêu Quốc chưa chắc đã không chịu viện trợ quân sự cho Hạ Quốc, đến lúc đó, bất kể là trực tiếp xuất binh tương trợ hay đưa binh gây chút động thái ở biên cương thì đều đủ làm cho binh lực Tống Quốc nhiễu loạn, giảm bớt áp lực cho Dương Hạo.

    Nhưng Dương Hạo lại lặng thinh, không bỏ ra chút nhượng bộ nào, tin tức này không khỏi làm cho văn võ Liêu Quốc tức giận lôi đình, cảm thấy hoàng đế Hạ Quốc này không biết thức thời, ngay cả Tiêu thái hậu cũng thấy bực đến phát cười: “Kẻ oan gia này thật còn tưởng rằng vì có một mối tình duyên không để cho người khác biết mà đã có thể bài bố bản cung sao, để cho ta làm tổn hại đến lợi ích của quốc gia, lợi ích bộ tộc, không tiếc tất cả để giúp hắn sao?

    Giang sơn Đại Liêu là của con trai ta, bất kỳ ai cũng không thể làm hại nó, thao túng nó cũng không được, cho dù là ngươi cũng không được!”.

    Tiêu Xước rất tức giận, quyết tâm ngồi yên không bận tâm đến, để cho Dương Hạo phải đau đầu khổ sở, chịu khuất phục Liêu Quốc rồi hẵng nói.

    Nhưng ai biết được Tống Quốc lại lập tức tăng thêm ba vạn binh đuổi đến Hà Tây, viện quân còn chưa tới thì phòng tuyến Hoành Sơn đã bắt đầu buông lỏng, khi Vương Kế Ân hồi kinh bẩm báo quân tình thì lại dẫn ba vạn viện quân đuổi tới Hoành Sơn, hai đội quân hội họp, sĩ khí đại chấn, liên tiếp tấn công vào năm nơi hiểm yếu, phòng tuyến Hoành Sơn hoàn toàn bị phá vỡ.

    Tiêu Xước nhận được tin này không khỏi kinh ngạc vô cùng, nàng vốn cho rằng Dương Hạo kiên quyết không chịu xưng thần nạp cống với Liêu Quốc tất đã có tính toán kỹ, không ngờ hắn lại bị bại nhanh đến như vậy.

    Nếu như Hà Tây thật sự rơi vào tay Tống quốc, để cho Tống Quốc có được mảnh đất dưỡng mã của mình, không những sẽ uy hiếp lớn đến Liêu Quốc về mặt thực lực quân sự, mà còn giảm bớt hẳn ưu thế địa lý của mười sáu châu thuộc Liêu Quốc.

    Nếu như Hà Tây hoàn toàn vào tay Tống Quốc thì Tống quốc có thể lấy Thánh Châu từ Hà Tây, trực tiếp thích sát đến trung kinh Liêu Quốc.

    Thực tế chính là như vậy, Tiêu hậu đành phải giương cung lên, từ bỏ ý định muốn làm cho Dương Hạo chịu khổ, lập tức mệnh lệnh cho Da Luật Hưu Ca thống lĩnh sáu viện bộ tứ vạn tinh binh đuổi đến Hà Tây, lấy lý do là chiến tranh Tống Hạ ảnh hưởng đến sự an toàn quốc cảnh của Liêu Quốc, nên bổ sung thực lực vào Tây Kinh Đại Đồng.

    Tiêu Xước để cho Da Luật Hưu Ca tùy cơ ứng biến, dặn hắn nếu như không phải gặp tình thế bất đắc dĩ thì tuyệt đối không thể trực tiệp can thiệp vào cuộc chiến của Tống, lần này đi không phải địch cũng không phải bạn, cứ dựa theo tình thế chiến trường mà động.

    Nếu như Tống quân thế cường thì sẽ gia tăng áp lực với Tống quân, nếu như Hạ quân chuyển bại thành thắng thì ít nhất có thể mỉa mai được Hạ Quốc, tóm lại cần hết sức tạo ra một sự thăng bằng có lợi cho Liêu Quốc.

    Sau khi tin tức Liêu Quốc đột nhiên tăng binh ở Tây Kinh Đại Đồng Phủ được truyền đến Đông Kinh Biện Lương, Triệu Quang Nghĩa vô cùng lo lắng, Liêu Quốc nếu như thành lập liên minh quân sự, rất có thể sẽ trực tiếp huy quân nam hạ, không cần phải bỏ gần tìm xa đuổi tới tây kinh.

    Bây giờ Liêu Quốc đã tập kết quân đội ở tây kinh chưa chắc đã có cấu kết gì với Hạ Quốc, nhưng băng tuyết ngập trời, Liêu Quốc sẽ không vô duyên vô cớ điều binh chứ?

    Nếu như Liêu Quốc muốn rút củi trong lửa thì sao?

    Triệu Quang Nghĩa ngồi không yên được nữa, nội trong ba ngày đã liên tiếp hạ xuống ba đạo thánh chỉ, mệnh lệnh cho Phan Mỹ, Vương Kế Ân tăng cường công thế, hết sức có thể mở rộng chiến quả trước khi truân binh Liêu Quốc đến Tây Kinh Đại Đồng, đồng thời lệnh cho Thôi Ngạn Tiến thống lĩnh hai vạn cấm quân nhanh chóng tới Nhạn Môn Quan, cùng với thủ tướng địa phương thủ ngự Nhạn Môn Quan, tạo ra sự uy hiếp với Tây Kinh Đại Đồng của Liêu Quốc.

    Khi Tống Liêu hai nước điều binh khiển tướng, trấn áp lẫn nhau, Hạ Quốc cũng tiến hành dụ địch xâm nhập, đánh hậu cần của nó, chuẩn bị kết hợp trận địa chiến và vận động chiến.

    Tiếp theo đó các bộ lạc Đảng Hạng nhận được mệnh lần lượt bắt đầu di chuyển, vườn không nhà trống để đối phó với địch quân.

    Châu thành Tây Hạ lại tăng cường phòng ngự thành trì, tích trữ lương thảo, đồng thời tiến hành chiến dịch di chuyển lượng lớn người và của.

    Hà Tây thành trì ít mà thảo nguyên nhiều, các bộ lạc di chuyển với tốc độ hết sức nhanh chóng, muốn làm cho vườn không nhà trống rất dễ dàng.

    Mùa đông đến rồi, tuyết rơi dày đặc khắp nơi, các bộ lạc cũng đúng đến lúc nghỉ ngơi không phải canh mục nữa, chuyển chiến địa cũng không lo mất mùa màng.

    Hơn mười vạn Tống quân ùn ùn như thác nước kéo tới, nếu như không thể nhanh chóng công đánh Hạ Quốc thì áp lực hậu cần của nó sẽ lập tức xuất hiện.

    Phan Mỹ rất có kinh nghiệm chiến trận, đối với vấn đề hậu cần sao có thể không biết, nhưng bây giờ quân Hạ Quốc đã thảm bại, liên tục rút khỏi Hoành Sơn, chạy về vùng Hạ Châu.

    Đạo binh gia thường nói binh bại như núi đổ, lúc này chính là lúc phải thừa thắng xông lên giành phần thắng, nào còn thời gian mà để cho minh mã chưa động, lương thực lại động trước, để dẫn đến mất chiến cơ, để cho Dương Hạo có thời gian tập kết loạn binh, chỉnh đốn lại hàng ngũ, đứng vững chân mở ra thế tầng tầng phòng ngự được.

    Huống hồ thái độ của Liêu Quốc rất mập mờ, chiến cơ hơi chậm trễ một chút thì quan gia lại thêm một lần hối thúc, càng không phải là áp lực hắn có thể chịu được, vì thế Phan Mỹ chỉ có thể chọn lựa con đường nhanh chóng tiến công, đuổi cùng giết tận.

    Hắn vốn muốn để lại lâm quân Vương Kế Ân phụ trách chăm lo hậu cần, nhưng bây giờ đại thắng đang kề trước mắt, đó chính là công lao vô thượng, Vương Kế Ân nào chịu ở lại hậu phương, nên khăng khăng muốn cùng hắn đi công đánh thành Hạ Châu, Phan Mỹ không còn cách nào khác, liền để lại hai viên tướng lĩnh tâm phúc phụ trách quân nhu rồi vội vã lên đường.

    Hạ Quốc vì quân đội thoái lui mà đã cung cấp một lượng lớn ngựa, vì thế tốc độ thoái lui rất nhanh, Tống quân vội vã đuổi theo nhưng dù sao hai chân cũng không thể nhanh bằng bốn chân.

    Có điều, Hạ quân thoái lui hoàn toàn không có bố cục gì, rất khó hình thành được khả năng đối kháng có hiệu quả đối với thế tiến công của Phan Mỹ.

    Thêm nữa, cả chặng đường thoái lui, khi tiếp cận vào ngoại vi Hạ Châu, Hạ quân mới bắt đầu tổ chức một số đợt tập kích và ngăn cản, Phan Mỹ hiểu được mục đích của đối phương là gì, nên không đưa ra bất kỳ hành động nào.

    Chỉ đánh thoái lui địch binh chứ tuyệt đối không truy kích nữa, chỉ nhắm chuẩn về Hạ Châu.

    Hạ Châu là đô thành của Hạ Quốc, ý nghĩa của nó tuyệt đối không chỉ đơn giản là một thành trì bất kể là hoàng đế Hạ Quốc bị bắt hay là đô thành Hạ Quốc bị mất thì đều không phải là thất bại mà một Hạ Quốc mới tự lập có thể chấp nhận được.

    Dương Hạo không thể rời khỏi Hạ Châu, Hạ Châu khó chắp thêm cánh để bay đi, mục tiêu của hắn đương nhiên chỉ có một Hạ Châu, cái đạo lý bắt trộm phải bắt kẻ cầm đầu này sao hắn lại có thể không hiểu.

    Khi đại quân của Phan Mỹ đuổi tới Thiết Dã Vụ mới coi như gặp phải sự đối kháng thật sựnghĩa của quân Hạ Châu sau khi thất thủ ở Hoành Sơn chạy về.

    Đây là môn hộ thẳng tiến vào Hạ Châu, một pháp đài kiên cố, đánh hạ được Thiết Dã Vụ hắn có thể đến thẳng được thành Hạ Châu.

    Phan Mỹ lập tức cắm doanh trại cách Thiết Dã Vụ mười dặm, các quân luân phiên xuất chiến, bắt đầu từ sáng cho đến đêm, không một khắc nào nghỉ công đánh toàn hiểm yếu này.

    Cùng lúc đó, Phan Mỹ lại lệnh cho hậu phương tăng cường vận chuyển lương thảo cho tiền tuyến, và tập trung thợ thủ công của lưỡng châu Lân Phủ và trong Tống quân, bắt đầu chế tạo khí giới công thành.

    Tống quân tập kích bất ngờ, lấy được lưỡng châu Lân Phủ, Phan Mỹ lại vội vã hành quân, những vũ khí nhẹ đều được mang từ Biện Lương đến, cho nên vẫn chưa chuẩn bị được những quân giới nặng, khi vừa có được Lân Phủ thì hắn liền tiến vào đoạt Hoành Sơn, đám thợ thủ công trong quân phần lớn có trách nhiệm kiến tạo binh doanh và những công sự xung quanh Hoành Sơn, lúc này mới có thể xuất thủ chế tạo khí giới công thành.

    Cho dù có những người thợ thành thục nhất và đầy đủ nguyên vật liệu thì đợt quân giới đầu tiên được tạo ra cũng cần ít nhất nửa tháng, hơn nữa vận chuyển đến thành Hạ Châu cũng tiêu hao một thời gian dài.

    Có điều Hạ Châu không thể chạy đi được, đầu tiên cứ đánh đến thành Hạ Châu, bao vây chặt lấy nó, vị hoàng đế đoản mạng Dương Hạo này đương nhiên cũng sẽ bị hắn tiêu khiển từ từ.

    *

    * *

    Lúc này, lượng tài vật và người cuối cùng chuyển từ Hạ Châu đến Hưng Châu đã nhanh chóng tập kết.

    Thực ra Dương Hạo sớm đã có ý thiết lập trung tâm chính trị của hắn ở Hưng Châu, Hưng Châu chính là đô thành Hưng Khánh Phủ của Tây Hạ Quốc trong lịch sử, khi Tây Hạ lập vẫn chưa đánh được chư châu Hà Tây, lúc đó tác dụng chính trị quan trọng của Hạ Châu còn lớn hơn Hạ Châu bây giờ, nhưng Lý Nguyên Hạo vẫn chống được trùng trùng áp lực, đem quốc đô chuyển từ Hạ Châu đến Hưng Châu, đây đương nhiên cũng là nguyên nhân quan trọng nhất.

    Giống như những lời Dương Hạo đã nói với văn võ trọng thần ở Ngân Châu, vị trí địa lý của Hưng Châu đặc biệt tốt, thế dựa núi dựa sông, xung quanh không phải là rãnh trời cửa hải hiểm yếu thì là đại phụ đại thành, lại còn là nơi sản xuất ra nhiều lúa gạo nhất, hơn nữa trong tất cả các vị trí trung tâm của cả Hà Tây này thì đây là nơi thích hợp nhất để làm đô thành của một nước.

    Hạ Châu cách Tống Quốc quá gần, một khi Hoành Sơn thất thủ, Tống quân chỉ cần một thời gian ngắn đã có thể tới.

    Về mặt quân sự cũng rất không thỏa đáng, hơn nữa do các vùng lân cận Hạ Châu tốc độ sa mạc hóa ngày càng nghiêm trọng, từ điêu kiện tự nhiên mà nói cũng không thích hợp làm đô một nước.

    Có điều muốn rời đô cũng không dễ, giống như Tống Quốc vậy, nền tảng thống trị của hắn chủ yếu là người ở lân cận Hạ Châu, rất nhiều quan viên đều thâm căn cố để ở đây, muốn di rời bọn họ đi sao có thể dễ dàng như vậy.

    Lần này, Dương Hạo lại mượn thế lực của Tống quân để giảm bớt áp lực rời đô xuống mức thấp nhất, thuận lợi hoàn thành sự chuẩn bị cho tiền kỳ rời đô.

    Dương Hạo không những mượn thế của Tống quân, hoàn thành vấn đề đại nan giải rời đô này, mà còn mượn sự cấp tiến của Tống quân để làm đảo loạn kế hoạch của Liêu Quốc, thuận lợi dẫn dụ quân Liêu Quốc ra, khi hắn nhận được tin Liêu Quốc đã tập kết binh lực ở Đại Đồng Phủ Tây Kinh, thật sự đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

    Dương Hạo không chịu nhượng bộ với Liêu Quốc, bỏ qua cơ hội lợi dụng lợi ích chính trị hai bên, từ đó tạo ra một liên minh gắn kết với nhau, thực ra là hắn đã suy nghĩ rất kỹ.

    Suy nghĩ theo nhiều tầng, lợi ích trong đó phải đợi đến khi hắn bố trí thực hiện giai đoạn thứ hai và giai đoạn thứ ba mới có thể từ từ hiện ra, ý nghĩa của nước cờ ngầm này, ngoài hắn ra không một ai biết, cũng không một ai có thể nhìn ra.

    Tuy nói Tống Quốc và Liêu Quốc, thậm chí cả thuộc hạ của hắn đều là những nhân tài kiệt xuất, không thiếu những chính trị gia, quân sự gia có con mắt nhìn xa trông rộng, nhưng tuyệt đối sẽ không có người nhìn ra ý nghĩa thâm sâu trong nước cờ này của hắn, thậm chí hoàn toàn không thể nhìn ra Dương Hạo đang có ý đồ riêng.

    Điều này không phải là do Dương Hạo là hùng tài đại lược, không ai sánh bằng mà là vì hắn là người của hậu thế, hắn nắm chắc một số sự kiện lớn trong lịch sử.

    Cho dù vì hắn xuất hiện mà cả nền lịch sử đã bắt đầu thay đổi, nhưng đi đến bước ngày hôm nay đã ép hắn tới bước đường không thay đổi lịch sử không được, có một số xu thế đại sự trong lịch sử bây giờ hắn vẫn có thể nắm chắc được, chỉ dựa vào điểm này, hắn đã có thể biến hai đại đế quốc nam triều bắc triều thành con cờ của hắn.

    Bây giờ thì tốt rồi, tất cả đều đã diễn ra theo dự liệu của hắn, tiếp theo đó chỉ cần xem hắn làm thế nào để xướng tốt vở đại kịch ‘Hạ Châu bảo vệ chiến’ này thôi.

    *

    * *

    Nữ Anh đảo mắt lần cuối nhìn tĩnh thất mà mình đã ở, nàng sắp phải đi Hưng Châu rồi.

    Đông Nhi, Diễm Diễm đã di chuyển đầu tiên đến đó để sắp xếp bố trí mọi việc, còn nàng sẽ đi theo nhóm cuối cùng với các vật tư rời khỏi đây.

    Thai nhi trong bụng đã được hơn sáu tháng rồi, nhưng vẫn chưa lộ ra bụng, mặc thêm đạo bào rộng thùng thinh càng dễ che mắt người khác, chỉ có khi nàng vuốt ve bụng mới cảm nhận được sinh mạng nhỏ trong bụng đang đạp mạnh mẽ như thế nào.

    Đột nhiên, có một những tiếng bước chân vang lên, Nữ Anh vui mừng quay đầu lại.

    Bây giờ, trong những người còn ở thành Hạ Quốc chỉ có nhũ nương và Dương Hạo mới không cần báo trước mà vào.

    Nhũ nương thì đi nhẹ nhàng như con mèo, không phát ra nửa tiếng động, tiếng chân này không phải của Dương Hạo thì còn có thể là ai?

    Nữ Anh biết Dương Hạo bây giờ bận rộn như thế nào, vốn không trông mong hắn bỏ ra thời gian đến thăm mình.

    Một lần trải qua nỗi đau vong quốc hủy gia, Nữ Anh cũng đã không còn là một Tiểu Chu Hậu lãng mạn hão huyền không biết nặng nhẹ nữa, nàng bây giờ đã hiểu được thế nào là quý trọng, biết thế nào là đủ.

    Việc Dương Hạo bất ngờ đến làm cho nàng vô cùng vui mừng.

    “Quan nhân...”.

    Nàng quay đầu ra nhìn, quả nhiên là Dương Hạo, Nữ Anh chạy nhào tới lòng hắn, thân thương gọi một tiếng.

    Dương Hạo nhẹ nhàng ôm lấy nàng rồi sóng vai ngồi xuống giường, dịu dàng nói: “Một lát nữa nàng phải lên đường rồi, ta tranh thủ đến thăm nàng một chút.

    Bên Thiết Dã Vụ sắp không trụ được nữa rồi, không đi sẽ không kịp nữa.

    Khi Oa Nhi sinh, người làm cha như ta không thể ở bên cạnh nàng ấy, hy vọng khi nàng sinh, ta có thể về bên cạnh nàng”.

    “Ừm”.

    Nữ Anh hiền dịu gật đầu, dựa vào lòng hắn, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn hắn hỏi: “Quan nhân, người ta...

    Người ta bây giờ vẫn mang thân phận xuất gia, sau khi sinh con ra nên để thân phận như thế nào mới được?

    Quan nhân từ khi trở về luôn bận rộn.

    Thần thiếp...

    Không dám vì chuyện này mà phiền quan nhân, nhưng...

    Nhưng qua mấy tháng nữa là nó ra đời rồi, thiếp thật không biết như thế nào mới tốt”.

    “Chuyện này à...”.

    Dương Hạo trầm ngâm một lát, đột nhiên hắn nhớ tới một chuyện, bất giác vỗ đùi nói: “Đúng rồi, có thể cho nó kế tục đại ca ta...”.

    “Sao cơ?”.

    “Đứa trẻ này nếu như là con trai thì cho kế thừa đại ca ta, thế nào?”.

    Nữ Anh từ từ cúi đầu xuống, hơi buồn bã nói: “Ừm...”.

    Dương Hạo nhận ra có chút không ổn, vỗ vỗ vai nàng, nói: “Giao cho đại ca ta thì cũng vẫn là con của chúng ta, sao nàng...

    Nếu như nàng không đồng ý thì thôi vậy”.

    Nữ Anh thấp giọng nói: “Quan nhân muốn sắp xếp như thế nào thì thần thiếp sẽ làm như thế”.

    Dương Hạo nhíu mày nói: “Ngẩng đầu lên nào”.

    Nữ Anh tránh ra một chút, không chịu ngẩng đầu, Dương Hạo xoay vai nàng lại, đưa tay nâng má nàng lên, mới thấy trên khuôn mặt nàng đang có hai hàng lệ tuôn rơi.

    Vừa thấy Dương Hạo nhìn mình, Nữ Anh liền quay đầu đi, nhẹ lau nước mắt, thật là tội nghiệp.

    Nữ Anh bây giờ sắp biến thành người làm bằng nước rồi.

    Một vị hoàng hậu từng ở cao cao tại thượng, một đệ nhất giai nhân thông minh hoạt bát, tay chân khéo léo mà từ khi theo hắn lại chưa từng một lần phản đối bất kỳ quyết định nào của hắn, không yêu cầu bất cứ thứ gì, cũng không tranh bất cứ điều gì, ngoan ngoãn đến đáng thương, ngay cả khi muốn phản đối cũng chỉ có thể dùng nước mắt để biểu đạt, thật là làm cho người ta vừa thương vừa yêu.

    Dương Hạo vừa giận lại vừa buồn cười: “Nàng không nỡ thì nói một câu là xong, ta cũng chỉ là nhất thời nghĩ ra thôi, còn về...

    Thôi thôi, coi như ta chưa nói gì”.

    Nữ Anh nhẹ nhàng nói: “Thiếp chỉ là...

    Không nỡ thôi, dù sao cũng là máu thịt của mình, chứ không phải là muốn làm trái lời quan nhân, nếu như quan nhân muốn giao cho đại ca thì...”.

    “Được rồi được rồi, ta vốn nghĩ có cho làm con thừa tự hay không chẳng qua cũng chỉ là hình thức, con vẫn là của chúng ta, vẫn yêu thương nó.

    Haizz, người làm cha như ta dù sao cũng không giống người làm mẹ như các nàng.

    Thôi, là quan nhân đã sai, sau này không nhắc đến nữa, được không?”.

    Nữ Anh mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu, dáng vẻ rất ôn thuần.

    Dương Hạo nhẹ thở dài, nâng cằm nàng lên, cười nói: “Nhìn dáng vẻ như một người vợ nhỏ bị ức hiếp của nàng, làm cho vạn hào hùng của một trượng phu như ta cũng tan thành mây khói”.

    Nữ Anh xấu hổ, lại thấy mình mới lộ một chút không muốn ra mà Dương Hạo lập tức đã phủ quyết ý định của hắn, trong lòng thấy vô cùng cảm kích.

    Dương Hạo nghiêng đầu tới, trao cho nàng một nụ hôn.

    Từ khi nàng mang thai, hắn chưa từng thân mật với nàng, lần này làm cho nàng cảm thấy vô cùng mãn nguyện, còn Dương Hạo thì lại lâng lâng, trút đi hết bao nhiêu phiền toái và mệt nhọc.

    *

    * *

    Khi Dương Hạo đang say sưa với men tình thì cung thái tử ở Đông Hoa Môn thành Biện Lương lửa cháy ngùn ngụt.

    Cấm quân cung vệ, đại tiểu thái giám, thậm chí cả chốt hỏa tình, các lộ nhân mã qua lại như bay, xe nước cũng cũng đến rồi, nhưng vẫn có rất nhiều tiểu thái giám bưng chậu nước rửa mặt, ôm bình nước đi cứu hỏa, cũng không biết những đồ này có thể giúp được gì không.

    Cung thái tử đã cháy rồi, không phải là tự nhiên cháy mà là bị phóng hỏa, người phóng hỏa lại chính là thái tử Triệu Nguyên Tá.

    Triệu Nguyên Tá luôn nghi ngờ cái chết của tiên đế có liên quan đến phụ thân mình, một người từ nhỏ đã được dạy dỗ về sự trung nghĩa hiếu lễ như hắn không có cách nào để chấp nhận sự thật này.

    Không thể chấp nhận được phụ thân mình lại là một kẻ đại gian đại ác hận độc vô tình, thêm vào đó Triệu Đức Chiêu vô tình chết trong hai quân trận càng làm cho sự nghi ngờ của Triệu Nguyên Tá đối với phụ thân hắn càng lớn hơn, mối hận này đã được hắn trút hết vào đầu phụ thân hắn.

    Mối quan hệ giữa hai phụ tử trở nên vô cùng căng thẳng, cho dù khi là quốc sự trọng đại cần hoàng đế và hoàng thái tử cùng ra mặt thì hắn cũng không hề giả vờ thuận hòa với phụ thân.

    Chuyện phụ tử quan gia bất hòa ở Biện Lương đã là một bí mật công khai.

    Có điều hắn đối với phụ thân tuy lãnh đạm, hai năm nay chỉ ở trong cung đọc sách tập văn, nhưng cũng rất ít tái sinh xung đột với phụ thân.

    Ai mà ngờ được hai ngày vừa qua không biết có kẻ nào nhiều lời lại báo cho hắn tin Tề vương Triệu Quang Mỹ bị bãi chức ở phủ Khai Phong, điều đến thành Trường An, giữa đường còn gặp thích khách.

    Triệu Nguyên Tá vừa nghe xong liền bốc hỏa, hắn là một người đơn thuần, cố chấp, phụ thân hắn trong lòng hắn vốn chỉ kém hơn bá phụ hùng tài đại lược Triệu Khuông Dận, ấn tượng này không phải chỉ trong một hai năm.

    Nhưng khi hắn lớn lên, trưởng thành lại phát hiện ra phụ thân mình thực ra lại là một kẻ đại gian đại ác.

    Bây giờ có người muốn hại thúc phụ, trong thiên hạ này còn có ai muốn hại thúc phụ chứ?

    Có ai cần phải hại ông ấy?

    Bá phụ là do cha hại, đường huynh là do cha hại, vậy ông ta hạ thủ với thúc phụ có gì là kỳ lạ chứ?

    Cha đã làm một đế vương mà còn không ngừng muốn tàn sát người thân của mình, ông ta thật là muốn làm một cô gia quả nhân vô tình vô nghĩa sao?

    Nhớ lại trong lịch sử, những tên hôn quân khi vừa đăng cơ liền lập tức giết sạch huynh đệ cháu chắt không chừa một ai, Triệu Nguyên Tá vừa bi ai vừa phẫn nộ.

    Hắn vốn là một thanh niên cực kỳ phóng đạt, mấy năm nay vì mang trong lòng tâm sự nặng nề nên luôn cảm thấy buồn bực vô cùng, đến lúc này bao nhiêu bực tức chất chứa nhiều năm cuối cùng cũng bộc phát triệt để.

    Khi Triệu Quang Nghĩa đang cùng đại thần tâm phúc phân tích tình thế Hà Tây, thì hoàng thái tử đột nhiên xông vào, hai cha con xung đột kịch liệt, Triệu Quang Nghĩa nổi giận lôi đình, sai thuộc hạ trói thái tử đưa về cung.

    Sự ức chế nhiều năm của Triệu Vô Tá thực sự đã bộc phát, hắn như điên như dại, sau khi về cung thái tử thì gào khóc một trận sau đó lại lớn tiếng cười, lúc khóc lúc cười, thần trí rất bất ổn, cuối cùng thì châm lửa thiêu điện, lớn tiếng nói muốn thiêu mình và cung thái tử, muốn thiêu hủy sạch sẽ những thứ dơ bẩn ô uế.

    Cuối cùng cũng cứu hỏa kịp thời, cung thái tử ngoài bị thiêu cháy mất chủ điện thì mấy tòa nhà khác vẫn ổn.

    Nhìn thấy đống điêu tàn, khói thổi nghi ngút, lại còn đứa nghịch tử bị người ta khống chế rồi mà vẫn vừa khóc vừa cười, Triệu Quang Nghĩa tức đến toàn thân nóng ran, mặt xanh như thiết quay người bỏ đi.

    Trở về Văn Đức điện, Triệu Quang Nghĩa vẫn chưa nguôi cơn tức, cầm lấy tách trà đưa lên môi, nhấp một ngụm lại ném mạnh xuống đất một cái, chiếc tách vỡ vụn: “Nghịch tử!

    Nghịch tử!”.

    “Quan gia bớt giận, thái tử là người tính tình trung nhân, chỉ là tuổi còn trẻ, không hiểu việc đời thôi, sau này ngài ấy sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của quan gia”.

    Đám người Trình Vũ, Tống Kỳ, Giả Diễm thận trọng khuyên, Triệu Quang Nghĩa đập bàn một cái, gào lên nói: “Niên thiếu vô tri sao?

    Nó còn niên thiếu vô tri sao?

    Đã qua cái tuổi cực quan rồi, lại còn không biết nặng nhẹ như thế.

    Nghịch tử bất hiếu làm trẫm tức chết, thật là tức chết đi được, thật hối hận lúc đầu trẫm không nên lập nó làm thái tử, đứa con này làm sao có thể kế thừa đại bảo, quân lâm thiên hạ chứ!”.

    Đám người Trình Vũ, Tống Kỳ lập tức biến sắc, không dám tiệp lời nữa.

    Cho dù bọn họ là tâm phúc thân cận nhất của hoàng đế, nhưng cũng không phải chuyện gì cũng có thể tiếp lời được, thái tử là căn bản của một nước, sao có thể xem thường chuyện phế lập?

    Nếu như thật sự phế thái tử thì phải ăn nói như thế nào với văn võ bá quan trọng triều và vạn dân trong thiên hạ?

    Dùng lý do gì?

    Việc này, nếu như không thể đưa ra được một lý do làm cho cả thiên hạ tin phục thì tuyệt đối không thể phế.

    Hơn nữa cho dù thái tử này phải phế thì đó cũng là con trai ruột của hoàng đế, nếu như một thần tử xuất ngôn tán thành, đợi khi hoàng đế hết tức, nhớ lại có một thần tử xen vào chuyện lập phế thái tử của hắn, thì sao hắn lại không đề phòng với người đó được?

    Sao cơ?

    Ngươi đồng ý phế thái tử, tại sao ngươi đồng ý?

    Phải chăng là ngươi có cấu kết riêng với một vị hoàng từ nào đó?

    Hơn nữa vạn nhất một ngày nào đó hoàng đế hồi tâm chuyển ý, lập lại thái tử đã phế thì đó chẳng phải là tự tìm chỗ khó cho mình sao.

    Nếu nói ra mấy lời phản đối còn tốt hơn một chút, cần phải biết rằng thái tử nếu đã lập rồi thì chính là quân vương tương lai của một nước, là chính thống, ngươi biểu thị ủng hộ chính là nói ngươi trung thành với triều đình, cho dù một ngày thái tử thật sự bị đổi, tân thái tử lên chỉ cần làm việc tử tế, không bừa bãi thì hắn đối với ngươi cũng sẽ không có bao nhiêu sự nghi hoặc, vì thế biểu hiện của ngươi chính là hiểu mức độ, thủ quy tắc.

    Như thế nếu như bây giờ ta làm thái tử rồi thì ngươi đương nhiên cũng có thể toàn tâm toàn ý trung thành với ta.

    Vì đều nghĩ những điều này nên khi Triệu Quang Nghĩa tức giận lộ ra ý muốn phế thái tử, chúng đại thần tâm phúc không có ai lên tiếng tán thành.

    Triệu Quang Nghĩa thực ra không phải chỉ nói miệng như thế, mấy năm nay không ngừng giao ác với con trai, sự phẫn nộ trong lòng hắn càng ngày càng sâu, lúc này thật sự có ý muốn phế nó, hắn thở hồng hộc, ngồi sau ngự án, nhìn một lượt đám đại thần tâm phúc, trầm giọng nói: “Các khanh sao lại không nói gì vậy?

    Nguyên Tá điên cuồng vô thiên vô pháp, còn giống một thái tử không?

    Quân vương tương lai của một nước là căn bản xã tắc, sao có thể không thận trọng, trẫm muốn phế thái tử, chúng khanh thấy thế nào?”.

    Hoàng đế đã hỏi đến cùng rồi, không thể im lặng được.

    Trình Vũ bước lên một bước, đắn đo nói: “Quan gia, thái tử Nguyên Tá dù sao vẫn là trưởng tử đích hệ của quan gia, hoàng thất chính tông, nhân phẩm đoan chính, chưa từng có sai lầm gì lớn, không thể dễ dàng phế lập, như vậy sẽ làm loạn xã tắc, thần vẫn mong quan gia thu hồi thánh mệnh”.

    Giả Diễm cũng nói: “Thái tử là căn cơ của một nước, là chuyện kế tục, liên quan đến thiên hạ, thỉnh quan gia suy nghĩ kỹ”.

    Triệu Quang Nghĩa lạnh lùng lướt mắt nhìn Tống Kỳ, Tống Kỳ nói: “Quan gia, thái tử phế lập, quan hệ đến tông miếu xã tắc.

    Tuy quan hệ đến gia sự bệ hạ, nhưng thực sự là đại sự quốc gia, không thể dễ dàng thay đổi được.

    Từ cổ đến nay đều lập trưởng tử đích hệ làm hoàng đế, thái tử Nguyên Tá lại ở đông cung, thiên hạ đều biết, hơn nữa nhân phẩm được lòng người.

    Bây giờ thái tử và bệ hạ xung đột với nhau, lại đột nhiên phế thái tử, sợ rằng sẽ gây bất lợi cho trị vì lâu dài, Quan gia không thấy cái họa từ việc tiền triều Tùy Văn đế phế lập thái tử sao?”.

    Trình Vũ đưa mắt nhìn hai vị đồng liêu đồng ý với ý kiến của mình, gan liền lớn hơn một chút, vội nói: “Theo như thần thấy, vị trí thái tử không thể khinh xuất thay đổi, nhưng có thể giam lỏng thái tử trong cung, để thái tử có thời gian đóng cửa tự suy nghĩ, sẽ thay đổi suy nghĩ cũng không chừng”.

    Triệu Quang Nghĩa vẫn chưa hết tức, cười lạnh nói: “Đóng cửa suy nghĩ sao?

    Trẫm rất nhiều lần đã nhân nhượng, mấy năm nay luôn bắt nó đóng cửa suy nghĩ, nhưng nó đã từng có một chút hối hận nào chưa, ngược lại còn càng ngông cuồng hơn với trẫm, trẫm không thể nhẫn nhịn tiếp nữa”.

    Giả Diễm nói: “Việc xung đột này quả thật không nên để người ngoài biết, nếu như phế thái tử thì phải dùng lý do gì để công khai cho thiên hạ?

    Hơn nữa, quan gia đăng cơ đại bảo, vốn là huynh chết đệ kế vị, bây giờ trong đám hoàng tử, ngoài thái tử ra thì Đức Phương là lớn nhất, quan gia nếu như phế thái tử thì lúc đó phải lập ai làm thái tử đây?”.

    Triệu Quang Nghĩa hơi rùng mình, tức giận lập tức biến mất, liền nói: “Đức Phương sao...

    Đức Phương hắn...”.

    Hắn lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại mấy chữ, mắt lóe lên, mang theo một tia lãnh ý...

    Bên ngoài Đông Hoa Môn, một vị hòa thượng anh tuấn trẻ tuổi đang đứng trong đám dân chúng, nhìn về phía cung thái tử đang nghi ngút khói, lại nhìn về đại môn hoàng cung canh gác nghiêm ngặt, cười lạnh lùng rồi quay người đi về phía Đại Tướng Quốc tự...

    o O o

    File ảnh

    http://ne4.upanh.com/b1.s19.d2/841186f0dee1a822522b241e29f49022_36826754.chuong46 dangthuongtamlongchametr.gif

    http://ne6.upanh.com/b4.s9.d4/b12678dcb255b3b036a6518f3e2480e5_36826756.chuong46 dangthuongtamlongchametr.gif

    http://ne7.upanh.com/b4.s2.d4/dceda07e02bfa53521b5093e4b27875f_36826757.chuong46 dangthuongtamlongchametr.gif

    http://ne9.upanh.com/b2.s9.d3/bc4493cb1a06fb2f62a12fdf46dbce3e_36826759.chuong46 dangthuongtamlongchametr.gif

    http://ne3.upanh.com/b5.s20.d1/561d6062698cba264afdf121bcd5b0f3_36826763.chuong46 dangthuongtamlongchmetro.gif

    http://ne5.upanh.com/b1.s15.d2/9bb64761e59f11808c0dcd196aecd67e_36826765.chuong46 dangthuongtamlongchametr.gif

    http://ne7.upanh.com/b3.s2.d4/7060bf2dae04e58124ae8825ed30f510_36826767.chuong46 dangthuongtamlogchametro.gif

    http://ne0.upanh.com/b3.s9.d3/d3631e4f968c4387cfb22e2300fe371a_36826770.chuong46 dangthuongtamlogchametro.gif

    http://ne1.upanh.com/b4.s16.d2/8561011982cb74fd5c1587154aa266c3_36826771.chuong46 dangthuongtamlongchametr.gif

    Chương 47: Hành Thích

    Đây là một nơi lạnh lẽo, có hành lang bao bọc quanh thất phòng, nơi này thực hoang vu, chính là lăng tẩm của Tống hoàng hậu thời trước.

    Triệu Đức Phương ngồi trước bàn với công chúa Vĩnh Khánh - vị tỷ tỷ đã xuất gia với tước hiệu Định Như đại sư.

    Họ đang nói chuyện cùng hoàng hậu Tống Quốc, sắc mặt bà ốm yếu xanh sao.

    Triệu Quang Nghĩa trong hai năm nay đã dần dần bớt cảnh giác với họ, không còn giám sát nghiêm ngặt, nên việc họ muốn diện kiến Tống hoàng hậu là điều khá dễ dàng.

    Hai năm nay, sức khỏe Tống hoàng hậu không được tốt, rơi vào tình cảnh hiểm ác như thế này càng làm bà đổ bệnh nặng hơn, thân thể thêm phần gầy gò yếu ớt.

    Trước đây Tống hoàng hậu là một một đóa mẫu đơn yêu kiều xuân sắc bao nhiêu thì giờ đã trở nên tàn héo, tiều tụy bấy nhiêu.

    Thân người Triệu Đức Phương cao hơn hẳn so với tỷ tỷ mình, trên mặt hắn đã điểm thêm hàng ria lờ mờ, vẻ ngây thơ giờ lại pha một khí chất chững chạc trưởng thành trước tuổi, đợi đến năm sau, hắn đã đầy mười sáu tuổi, đã đủ tư cách để phong vương.

    Dáng vẻ của Vĩnh Khánh công chúa vẫn nhỏ xinh như xưa, trải qua những năm thanh đăng cổ quyển tại chốn Phật môn, chuyên tâm tu tịnh đã làm cho nàng thay đổi rất nhiều, trở nên trầm lắng điềm đạm không còn là vị tiểu cô nương ham chơi ngang ngạnh, luôn vui vẻ giống một con chim hỉ thước như trước nữa.

    Mấy năm trôi qua, Triệu Quang Nghĩa dần ổn định vương vị, hy vọng trả thù của họ cũng dần trở nên viễn hoặc xa vời, mỗi lần tương phùng, nhớ tới mối thù phu phụ lớn lao, cả ba người đối diện nhau mà u sầu tự than, nỗi đau thấm nhuần trong tâm khảm.

    Vừa rồi, biết ở cung thái tử có chút động tĩnh, mẫu từ ba người gặp nhau dưới mái hiên lòng đầy xúc động, rộn lên như là cung thái tử bị phát hỏa, hỏi rõ nguyên cớ thì cung tỳ nội thị cũng không biết.

    Thực vậy, họ ở một nơi hẻo lánh cô quạnh muốn biết tường tận sự tình cũng là rất khó, hơn nữa họ cũng không muốn nghe ngóng những việc không liên quan đến mình, chỉ trở về cung cùng ngồi hàn huyên với nhau.

    Vĩnh Khánh nói: “Mẫu hậu, Hoàng thúc giờ đã bị đày ải đến Trường An, nếu hắn thực sự đã dừng tay thì không nói làm gì, nhưng nếu không phải như vậy, chỉ e sau này sẽ gây bất lợi cho hoàng thúc.

    Hoàng thúc vốn an phận thủ thường, thúc cũng không dám tranh giành gì với hắn, quy phục hắn, năm sau Đức Phương sẽ được phong vương, người như hắn sao có thể bỏ qua cho hoàng đệ chứ?

    Nữ nhi con mỗi lần nghĩ đến chuyện này mà trong lòng lo lắng không yên”.

    Tống hoàng hậu đưa tay che miệng ho thành tiếng, chau mặt mày nói: “Trong số văn võ triều thần, thế cô nhi quả phụ chúng ta có thể nhờ cậy được ai đây, các lão thần hoặc đều đã rời khỏi kinh thành, hoặc làm trung thần cho hắn, vận mệnh của chúng ta đều bị hắn thao túng, còn có thể nghĩ ra cách nào được chứ?”.

    Vĩnh Khánh mi mắt ngậm đầy lệ đáp: “Kẻ thù giờ đã chiếm đoạt được vương vị, tiêu diêu tự tại, còn chúng ta...

    Đến tánh mạng của Đức Phương cũng không thể bảo vệ được, con thật không cam tâm, trong triều không có người nào có thể dựa nhờ được, còn Dương Hạo ở Tây Bắc...”.

    Sắc mặt Đức Phương trầm xuống tức giận: “Tỷ đừng nhắc tới hắn!”.

    Vĩnh Khánh thở dài nói: “Đức Phương, tỷ biết đệ bất mãn với hắn, nhưng bây giờ là Triệu Quang Nghĩa phát binh tấn công Hà Tây, chứ không phải Dương Hạo hắn mưu đồ bá chiếm Đại Tống ta.

    Nói cho dễ hiểu, nếu đệ là hắn, đệ có đồng ý ứng chiến không?

    Nghĩ ra Hà Tây vốn là nơi chư hồ tạp cư, với Trung Nguyên vương triều Lương, Tấn, Hán, Chu thậm chí ngay cả Đại Tống ta thì Hà Tây trước giờ không hề thuộc lãnh thổ của Trung Nguyên, Dương Hạo tuy chiếm giữ nơi đó nhưng vẫn là quân thần của Đại Tống, suy cho cùng vẫn thân cận triều đình hơn những thủ lĩnh người Hồ trước đây, nếu triều đình giảng hòa, ra ân khoan dung, thu phục lòng người thì sớm muộn Hà Tây cũng thuộc về Trung Nguyên, chưa kể đến binh đao...”.

    Triệu Đức Phương ngắt lời nói: “Bất kể thế nào, hắn cư địa xưng đế thì chính là phản tặc, chúng ta còn có thể tin rằng hắn vẫn là trung thần sao?

    Lẽ nào chúng ta lại dẫn kẻ khác đến hủy hoại giang sơn xã tắc nhà Triệu?

    Hắn lập quốc xưng đế, là việc phản nghịch bất đạo, người như hắn không thể trông cậy gì được”.

    Hai tròng mắt Vĩnh Khánh đỏ hoe, cắn răng nói: “Giang sơn này của nhà Triệu hay không, có liên can gì tới chúng ta đây?

    Nếu như theo cách của tỷ, vừa bảo toàn tính mạng của đệ lại vừa có thể báo thù cho phụ hoàng, nếu đã có ích như vậy thì chính là nơi đáng tin cậy!”.

    Triệu Đức Phương vụt đứng dậy, nghiêm nghị nói: “Sao tỷ có thể nói ra được những lời như vậy?

    Giang sơn này tự tay phụ thân khổ công gây đựng, người đã qua đời không thể hồi sinh lại được, chẳng lẽ chúng ta đem cơ nghiệp của phụ thân dâng lên cho kẻ khác sao?”.

    Tống hoàng hậu thấy hai huynh muội xung lời khắc khẩu, vội vàng ra xem ngoài điện môn, liên thanh nói: “Khẽ tiếng thôi, những lời này nếu truyền đến tai hắn sẽ là họa diệt thân lâm đầu đó”.

    Triệu Đức Phương quay lại nhìn, hạ giọng cười nói: “Triệu Quang Nghĩa hắn có thể sát vua đoạt vị, nhưng có một thứ mà hắn không thể đoạt được, đó chính là...

    Tông miếu xã tắc, phụ hoàng là người khai quốc, là tổ tông của Đại Tống, công lao to lớn vinh quang như thế, hắn dù có ti tiện mức nào cũng vĩnh viễn không đoạt nổi!

    Đức Phương bất tài, kẻ thù giết cha gần ngay trước mặt nhưng lại không thể báo thù được, nhưng...

    Bất luận thế nào, ta cũng không mượn sức mạnh của người ngoài để hủy hoại giang sơn của phụ thân!”.

    Vĩnh Khánh chậm rãi nhắm hai mặt lại, hai hàng lệ cứ lăn trên gò má: “Phật viết: Giả lệnh kinh trăm kiếp, sở tác nghiệp bất vọng, nhân duyên hội ngộ thì quả báo hoàn tự thụ.

    Mối huyết hải thâm thù của phụ thân, bao lâu mới có thể phân rõ nhân quả, ác giả ác báo...”.

    *

    * *

    Trong điện Văn Đức, Triệu Quang Nghĩa đang soi đèn phê duyệt tấu chương, đột nhiên hắn cảm thấy trong người bốc lên khí nóng, không chịu nổi hắn liền vứt tấu sớ xuống, đi tới mở toang cửa sổ.

    Tuyết lại rơi, những trận tuyết trắng xóa không ngừng tuôn rơi, khung cảnh bên ngoài bao la mờ mịt, trong lòng hắn bây giờ cũng là một nơi mênh mang mù mịt.

    Luận về tình mà nói, hắn vẫn rất yêu quy phẩm tính của trưởng tử, tuy đứa con trai này luôn làm người khác phải lo lắng, chỉ lo giúp đỡ cho kẻ ngoại gia, hôm nay lại còn tức giận đến mức đốt cung thái tử, hành động như điên như cuồng, bị giữ lại mà vẫn không chịu yên lặng, giờ sau khi uống thuốc của thái y mới dần trầm vào giấc ngủ.

    Đứa trẻ này có thực là lựa chọn tốt nhất của hắn hay không?

    Bỗng nhiên, hắn lại nhớ ra việc ban nãy bắt gặp Triệu Đức Phương, hôm nay Vĩnh Khánh và Đức Phương đến thăm hoàng tẩu.

    Đêm đã khuya, Vĩnh Khánh nán túc lại cung hậu, nhưng Đức Phương phải rời khỏi đó, lúc rời khỏi cung cũng là lúc gặp ngay phải hắn.

    Đứa cháu này tuổi nhỏ nhưng tính khí trầm ổn, chín chắn cương nghị, đứng trước mặt hắn cũng rất biết cư xử trước sau, hiểu cách tiến thoái, khác hẳn với cái thời còn là một tiểu tử kháu khỉnh ngồi cưỡi trên cổ hắn đòi hái quả.

    Nhưng không biết tại sao, sự cung kính và ôn thuần của Đức Phương làm cho hắn cảm giác không thật chút nào, giống như Đức Phương đang đeo một chiếc mặt nạ khiêm nhường cung kính, làm hắn thực khó chịu.

    Một Đức Phương như vậy còn làm cho hắn thấy càng cảnh giác kiêng đè hơn Triệu Đức Chiêu, đứa con cháu ngang nghịch hỉ nộ ra mặt kia.

    Sang năm, hắn đã mười sáu tuổi, để che miệng thiên hạ, bề ngoài hắn ra vẻ yêu thương con cháu tiên đế như ruột thịt, nên đến lúc đó cũng phải thể hiện một chút.

    Chức vị của một vương gia là không thế thiếu được, nhưng Tang tử của hắn đang điên loạn, những hoàng nhi thì chưa đủ tuổi, Quang Mỹ đã được phong vương, một khi Đức Phương cũng được phong vương...

    Vậy đến lúc muốn phế truất thì...

    Triệu Quang Nghĩa lại chau mày, tuyết đang rơi lả tả xuống nền đất, làm hình dáng hắn trở nên mơ hồ trong khung cảnh ấy, che lấp cả khuôn trán đang nhăn sâu những vệt.

    *

    * *

    Trận tuyết lớn này, lại tạo ra một cơ hội tốt cho Bích Túc.

    Hắn vốn là một kẻ có danh phận, một thần trộm tung hoành ngang dọc Hà Bắc, chuyên lấy trộm của cải các quan viên lão chủ, đánh cắp cả tâm hồn những cô nương, tiểu tức phụ, giang hồ đặt cho hắn biệt danh: “Hỗn thân thủ”.

    Sau đó, hắn học được từ nữ thích khách nổi tiếng Trúc Vận trong Kế Tự đường chiêu ngũ hành độn thuật, đây là thuật tiềm hành cao minh tuyệt thức hơn cả của phái Ninja Nhật Bản.

    Bây giờ, hắn lại nắm giữ bí quyết và luyện thành ấn công phu: Đại thủ bá đạo tuyệt luân.

    Có thể nói hắn thực là một thích khách bản lĩnh cao cường lợi hại.

    Dương Hạo từng hứa sẽ giúp hắn đối phó với Triệu Quang Nghĩa, nhưng hắn là hoàng đế nước Hạ, Triệu Quang Nghĩa là hoàng đế Đại Tống, vậy phải đợi đến khi nào mới thấy cảnh vương kiến vương?

    Bích Túc cảm thấy dần tuyệt vọng về lời hứa của Dương Hạo.

    Hắn không muốn đợi thêm nữa, hắn muốn dựa vào chính thực lực của mình đi báo thù cho Thủy Nguyệt.

    Trận tuyết lớn tràn đầy cả không trung lẫn mặt đất, chỉ vẻn vẹn ở giữa một vầng minh nguyệt.

    Bích Túc âm thầm lẻn vào nơi xung yếu trong cấm cung Đại Tống.

    Mưa tuyết đã yểm hộ cho hắn hành động, hắn mặc y phục màu xám, trong đêm tối một bóng xám bò trên nền đất, cả người hắn hòa cùng với màu tuyết, như vô hình đến mức dù người có đi đến ngay gần cũng khó mà phát hiện ra.

    Bích Túc đột nhập vào cung, ẩn nấp trong bóng tuyết khoảng một tuần hương mới có cơ hội để hạ sát hai tên quân cẩm vệ tuần tra, thâm nhập vào sau cung điện.

    Qua được phòng tuyến đầu tiên, hắn thấy thoải mái hơn, trong hoàng cung không phải chỗ nào cũng có cấm vệ, vượt qua vòng ngoài tức là vào bên trong cực dễ dàng.

    Là một tên trộm siêu đẳng, Bích Túc cũng từng nghiên cứu qua về kiến đồ hào môn đại viện, nên hắn có thể biết đích xác thất phòng chủ nhân ở, nơi kho khố, hiểu rõ tuyến đường mà gia đinh hộ viện đi tuần.

    Nhưng khổ nỗi hoàng cung đại viện rộng lớn, khuê phòng khác hẳn bên ngoài của dân thường, tìm nơi ngự chân của hoàng đế quả không phải việc dễ dàng.

    Hắn đành ngồi trên mái điện, quan sát tứ phía rất lâu, rồi mới từ từ trượt xuống vụt lao về phía trước.

    *

    * *

    Tại điện Văn Đức, Triệu Quang Nghĩa đã trở về cung, hai cấm quân thị vệ khoác tấm áo bào đứng lặng bên ngoài cung, thủ ấn cương đao, canh giữ cẩn chặt.

    Tuyết rơi càng nặng hạt, hành lang điện Văn Đức được gác bởi hai thị vệ đeo kiếm, bóng xám ẩn trong tuyết lạnh nhanh chóng vô thanh vô tức vụt về phía họ, phải nhìn thực kỹ mới phát hiện ra có chút khác thường, hạt tuyết rơi dày mỏng khác nhau lại càng bao kín lấy bóng người.

    Vì vậy, khi bóng người tuyết hiện ngay trước mặt thị vệ, một ánh chớp vụt lên, họ thực kinh ngạc không kịp rút đao hay kêu la, cổ họng đã bị một bàn tay chặn đứng.

    Hắn ra tay nhanh như chớp, chỉ thoát có hai tiếng “cộp”, cổ của hai tên thị vệ đã bị bóp gãy.

    Hắn liền vứt xác họ giấu vào chỗ tối, rồi lại nhẹ nhàng như không chạy biến vào trong tuyết.

    Một cấm quân khoảng ba mươi đang tiến đến, hắn tựa hồ nghe thấy tiếng động gì đó, mắt nhìn tứ phía, không phát hiện kẻ khả nghi, cũng không thấy động tĩnh gì nên hắn không nghi ngờ, tay nắm chặt chuôi đao giờ đã buông lỏng ra, hắn chầm chậm xoay người bước đi, có lẽ hắn cũng không hề biết vốn có hai thị vệ đứng canh ở đây.

    Tên thị vệ vừa quay đi, sau lưng hắn bỗng như có một luồng gió tuyết đuổi đến, chiếc bóng tuyết lại lần nữa vụt xuất hiện, hắn vòng cánh tay tóm chặt lấy tên thị vệ từ phía sau, hắn chỉ vừa xiết chặt cánh tay, cổ tên thị vệ đã bị bóp gãy, hắn không thể phát ra chút âm thanh nào.

    Sau đó Bích Túc bắt được một tên thị vệ khác, tra hỏi rõ ràng nơi ngụ của Triệu Quang Nghĩa tên độc ác đã hại chết Thủy Nguyệt của hắn, thì ra Triệu Quang Nghĩa đang ở trong chính điện này.

    Tên thị vệ tiết lộ tin lúc trước vốn định quay người bỏ đi, nhưng lại bị Bích Túc trường thân dựng lên, hắn vừa mới động đã bị Bích Túc Phát hiện ra.

    Trước đó, hắn cũng lấy làm lạ vì thấy hai thị vệ bị mất tích, hắn cố gắng điềm tĩnh, giả vờ thả lòng canh gác, không ngờ thực lại có kẻ dám hiên ngang lẻn vào cung cấm.

    Phát hiện điểm khác thường, hắn đột nhiên xoay người, thủ chặt cương đao vội vung lên chém mạnh như đang lâm trận sinh tử.

    Lúc này Bích Túc từ phía sau đang lao đến như chớp, may thay nhát đao chỉ mới sượt qua người hắn, lưỡi đao sắc bén chém qua chặt đứt cả những hàng tuyết rơi thành vệt, Bích Túc bay người vung một cước.

    “Phốc” một tiếng, tên thị vệ bị Bích Túc đá văng ra, lùi sau tận năm bước, hắn suýt ngã nhoài người về phía sau, Bích Túc cũng thấy bất ngờ, không hề nghĩ rằng trong cung lại có cao thủ như vậy, chỉ là một kẻ mặc chế phục cấm quân.

    Quan quân thực cũng có bản lĩnh và nhiều năm khổ luyện, Bích Túc khẽ quát lên một tiếng, phi chuyển song chưởng như pháp luân, lực đạo tung theo mạnh đến hùng hồn, công khứ lấy tên thị vệ.

    Thị vệ đỡ được một đòn của hắn nhưng chưa chắc chịu được một chưởng của hắn, hai người đã liên tiếp mấy hiệp giao đấu nhưng chỉ diễn ra trong nháy mắt, tên thị vệ bị hắn đả thương vào ngực một chưởng, cảm giác như đụng phải cây đại chùy, tấm ngực hắn bị chấn mạnh, yết hầu run lên, ho sặc sụa, miệng hắn trong chốc lát phun ra đầy máu, lúc này không chịu nổi hắn liền cuồng thoái đến tám thước, thất thanh hét lên: “Có thích khách!”.

    Bích Túc vội vã ẩn hình, biến mất trong khung cảnh lờ mờ tối, nhưng tên thị vệ kia chưa từ bỏ, hắn vung đao lên chém một nhát, Bích Túc giơ đao gượng lại, đè chặt lên cánh tay hắn.

    Bích Túc vung đao tung liền tám chưởng, Bích Túc càng tiến thì tên thị vệ càng bị lấn thoái.

    Tám chưởng kích bãi, hắn không thể chống đỡ nổi, cả thân người ngã nhào xuống, xương sườn hắn dường như đều gãy vụn, lục phủ ngũ tạng đều bị cắt đứt đến mềm nhũn.

    Nhưng lúc bây giờ có mấy tên cấm quân khắp nơi bủa về, Bích Túc đã bị thị vệ vây quanh, hắn vừa lao lực tiếp đánh tên thị vệ gan lỳ kia nên hao tổn một phần công lực.

    Bích Túc vung đao đánh trả đám thị vệ.

    Quyền chưởng giao kích, từng đợt tuyết rơi lại bị chém vung lên, hắn cũng cảm thấy đau buốt bởi vết dao bị chém sượt qua mặt.

    Bích Túc giờ như một con giao long đang kinh hãi hung hăng, có lúc như vùng lên theo sóng lớn hùng dũng có lúc như nghênh cuồng chặn đầu sóng.

    Hai bên giao đấu, không ngừng sát thương nhân thể mà không phân thắng bại, những kẻ quan quân này không chỉ công phu cao cường mà còn lấy nhiều địch ít, mỗi lần công kích, chúng không dốc toàn lực, như vậy kể cả có kẻ nào trong số đó bị thương thì vẫn giữ được chiến lực, kẻ địch khó mà thoát chạy.

    Lúc này, xung quanh càng nhiều thị vệ vây đến, Bích Túc giết chết kẻ này lại có kẻ khác thay thế tiếp chiến mà võ công của chúng cũng ngang ngửa hắn.

    Thế chiến bất lợi, những quan quân cao thủ giao chiến với hắn còn số còn lại bao vây tứ phía, phong tỏa đến mức mưa gió khó lọt, không lấy một lối tẩu thoát.

    Bích Túc thầm giật mình, hắn còn chưa tiếp cận tới kẻ thù thì đã gặp phải những tên cao thủ này, cho dù võ công chúng thua xa hắn nhưng nếu chúng liên kết đánh lại thì hắn sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa, hoàng cung sao lại có thể có nhiều cao thủ như vậy?

    Dương Hạo thường bôn ba đông tây chinh thân xuất trận nên bên cạnh hắn cũng có một đám thiết vệ, nhưng họ chẳng là gì so với những cao thủ này.

    Chúng tinh thông võ nghệ, công lực thâm hậu, dày dạn kinh nghiệm chiến đấu.

    Bị bủa vây trong vòng kìm này thì thực khó để thoát ra, hắn càng không có cơ hội để đến gần điện Văn Đức nữa, mà bây giờ hắn vẫn chưa gặp được tên Triệu Quang Nghĩa, có thể hình dung ra đến lúc hắn xông đến gần Triệu Quang Nghĩa thì những cao thủ thị vệ quanh đó sẽ tiếp hắn còn cường mạnh hơn nhiều những tên thị vệ này.

    Thiên tử chiếm cả bốn biển, đương nhiên trong tay có được càng nhiều kỳ tài giang hồ.

    Hoàng cung được xây dựng từ thời thiết lập Đại Tống, những kẻ yếu kém sao có thể được chọn làm cấm quân bảo vệ hoàng thành và hậu cung chứ?

    Thực ra dưới tay Dương Hạo không thiếu gì các cao thủ, chỉ là hắn đã để họ giữ trọng trách khác, giao phái những nhiệm vụ đặc biệt, đến Cẩu Nhi, kẻ luôn bám lấy Dương đại thúc cũng bị phái đi, hiển nhiên quanh hắn không có kẻ nhân tài kiệt xuất nào.

    Dương Hạo rất thích phái những người thực lực mạnh, đáng tin cậy ra bên ngoài chủ chốt đại cục, gánh vác trọng trách, còn Triệu Quang Nghĩa lại thích để những lực lượng mạnh nhất, đáng tin cậy bên cạnh hắn, đây là điều khác biệt rất lớn trong cách vi nhân xử thế của hai người này.

    Trận đánh ồn ào này đã là kinh động đến Triệu Quang Nghĩa, hắn đứng tại môn khẩu điện Văn Đức lạnh lùng nhìn bóng dáng tên thích khách to gan lớn mật kia, sau thân hắn có đến tám thường phục lão giả tuổi đều khoảng ngũ tuần, khí thế bất phàm.

    Triệu Quang Nghĩa thấp giọng dặn dò hai ba câu, hai trong các lão tướng phía sau vội y lệnh tiến lên trước.

    “Cửu ngũ chí tôn, quả nhiên không hề dễ dàng tiếp cận, đêm nay thực không có cơ hội nữa, nếu ta không thoái lui ngay.

    E là phải uổng công bỏ mạng nơi này!”.

    Bích Túc nghiến răng một hồi, đột nhiên khắp người nổi lên khí thế cuồng xé.

    Hắn hét một tiếng lớn, lưỡng thủ chợt chuyển sắc thành xích hồng, hoắc địa vụt biến đại liễu nhất niếp, lưỡng chích cựu linh chưởng hung bạo vung lên, kình khí gầm vang bao trùm khắp nơi, gân người hắn kêu răng rắc chấn động, tình cảnh này khiến cho mấy tên thị vệ vây quanh càng thêm lo sợ, bất giác nhụt chí thoái lui vài bước, Bích Túc thừa cơ vung đao phá tan vòng vây, vụt gào thét thoái thoát ra ngoài.

    Hai tên thị vệ truy gần hắn chỉ kịp chém sượt lưng hắn thành một cái, liền bị hắn tung hai chưởng lực hung sát, áp khí vùng ra, hai tên thị vệ bị bắn tung về phía sau, đổ nhào về đám thị vệ phía sau.

    Đám thị vệ phía sau lại tiếp tục truy đuổi theo hắn, không ngờ Bích Túc lúc này mặt hắn toét ra búng máu, vừa đưa tay lên chặn hắn vừa vung đấu thủ nhất dương, từ trong tay áo phi ra một câu trảo, đầu trảo móc lên đến đỉnh mái của cung điện, hắn vội phi thân lao theo, tam hạ lưỡng hạ lên đến đỉnh điện.

    Triệu Quang Nghĩa cười nói: “Bắt lấy hắn, bắt sống cho ta, trẫm muốn xem xem, kẻ nào dám to gan như vậy, dám có ý đồ hành sát thiên tử!”.

    Không đợi hắn dặn dò, đám thị vệ đã nhanh chóng truy đuổi, trong khoảnh khắc hoàng cung cảnh tấn đại tác, quan quân cấm vệ bốn phía ráo riết hành động, lúc này Bích Túc đã phi diên tẩu bích, bay qua mái điện đi trên lớp ngói lưu ly nhẹ nhàng như bước trên mặt đất, với thân thủ nhanh nhẹn và thứ công phu phi trảo, hình dáng hắn trong chốc lát đã biến khỏi mắt những kẻ truy đuổi theo sau, lẩn vào bóng tối nơi cấm cung hệt như ma quỷ...

    o O o

    File ảnh

    http://ne1.upanh.com/b1.s3.d3/1abe17284de7c49992f65c201c8cb261_36880851.chuong04 7hanhthich01.gif

    http://ne6.upanh.com/b3.s1.d3/2fdb615f0dbce13d06c714289bf75105_36880856.chuong47 hanhthich02.gif

    http://ne6.upanh.com/b4.s18.d1/56853d1700e465ba5f9f63573c4d0053_36880866.chuong04 7hanhthich3.gif

    http://ne4.upanh.com/b2.s15.d2/eae42ef04fe39ed12ac71c55639776a3_36880874.chuong04 7hanhthich04.gif

    Chương 48: Chờ Đợi

    “Nhân tại kinh trung, bất động bất thích.

    Tâm tại hồng trần trung, bất động bất thương.

    Tâm bất động, nhân bất vọng động, bất động tắc bất thương, nếu như tâm bất ổn tất nhân loạn động, thân trải khổ, kỳ cốt đau, vu như thể lĩnh hội chi thế gian mọi bản thống khổ.

    Hết thảy niềm ân ái hội ngộ tức vô thường khó được lâu, sinh thời đa khiếp sự, mệnh nguy ngay trước lộ, vì ái tức sinh ưu, vì lo tức sinh khủng, nếu biệt ly tức ái biểu, vậy vô ưu lại vô khủng...”.

    Trong phòng thắp hai ánh đèn sáng, hương trụ đàn thơm thoang thoảng xung quanh, công chúa Vĩnh Khánh đang ngồi tọa tĩnh, lặng lẽ tụng kinh.

    Dù nàng sớm đã xuất gia nhưng đó không phải do thực thờ phụng phật giáo kinh nghĩa, mấy năm nay tuy thân tại cửa phật, hiểu biết nghĩa kinh của nàng không chỉ đơn giản giống như một ni cô thực sự, nỗi bất lực với trần tục khiến nàng càng thêm tin vào phật giới, ủy thác hết vào phật pháp.

    Đột nhiên, trong cung truyền ra những tiếng ồn ào khó hiểu, đây thực là việc không được phép xảy ra, Vĩnh Khánh cảm thấy kinh ngạc, nàng đứng dậy đi ra ngoài cửa, nhìn thấy các cung nữ, thị tỳ đứng ngấp ngó trong cung, ồn ào qua lại, rỉ tai thì thầm chuyện gì đó.

    Vĩnh Khánh liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”.

    Vừa thấy công chúa cất tiếng hỏi, một nữ tỳ vội vàng bước lên nghênh lễ đáp: “Định Như đại sư, trong cung phát hiện có thích khách, làm kinh động đến thánh thượng, ngài tức giận nên hạ lệnh phong tỏa cấm cung truy bắt cho kỳ được hung thủ”.

    Nữ tỳ này chính là tâm phúc của Vĩnh Khánh, từ khi nàng xuất gia cho đến khi nay vẫn theo chừng hầu hạ.

    Vĩnh Khánh nghe xong rất đỗi kinh ngạc: “Có người hành thích quan gia?”.

    “Đúng vậy ạ”.

    Một nội thị vội bước lên giọng dõng dạc đáp: “Đại sư không cần phải lo lắng, bên cạnh quan gia có rất nhiều cao thủ đại nội, tên thích khách đó giỏi đến mấy cũng khó lòng tiếp cận được, sao có thể làm tổn hại đến thánh thượng của chúng ta chứ.

    Bây giờ trong cung đang cảnh giới cẩn mật, hắn sẽ không thoát được đâu, Định Như đại sư cứ về nghỉ ngơi đi ạ, chớ quá lo lắng”.

    Vĩnh Khánh trầm ngâm một lúc, nàng gật đầu rồi chuyển mình bước về phòng.

    “Vậy mà lại có kẽ dám xông vào đại nội hành thích hoàng thượng?

    Thật là một kẻ dũng cảm phi phàm!”.

    Vĩnh Khánh trong lòng cảm xúc ngổn ngang rối loạn: “Đáng tiếc, tên ác bá đó mệnh lớn, nếu thực giết được hắn, vậy thì tốt biết bao”.

    Vĩnh Khánh cất bước vào phòng, chợt nhìn thấy có bóng người vụt qua, nàng càng ngạc nhiên, kinh hãi thốt lên một tiếng, không ngờ nàng bị một bàn tay tóm lấy, xiết chặt cổ họng nàng.

    Nàng cảm giác bàn tay ấy hung mạnh đến nỗi chỉ nhất cử là có thể bóp nát cổ họng nhỏ bé của mình, hắn chưa dùng hết sức mà nàng đã cảm thấy khó thở được ra hơi.

    Bích Túc đang ra tay giết người, chợt phát hiện ra trong tay mình là một ni cô, hắn thật không ngờ trong hoàng cung này lại gặp được một người xuất gia, hắn càng thấy ngơ ngẩn, tay dần buông lỏng.

    Vĩnh Khánh thở dồn dập, kinh hãi mà nhìn lên, trước mắt nàng là một kẻ nam nhi mặt trắng bệch tái nhợt nhưng ánh mắt hắn bén sắc như một con sói hoang dữ tợn, lạnh lùng chằm chằm nhìn nàng.

    Bích Túc nhìn rõ đây là một ni cô tuổi còn trẻ, mặc một bộ truy y, mặt mày thanh tú.

    Đôi mắt nàng vì quá kinh sợ mà mở to tròn, cực giống với thần sắc của Thủy Nguyệt, trong suốt như nước, thuần khiết vô tư.

    Bích Túc biết mình đang trong cảnh nguy khốn, chỉ cần vị ni cô này hét lên nửa lời, lập tức sẽ dẫn toán cẩm y vệ đến, nhưng giờ toàn thân hắn đang run lên, hắn không thể chịu đựng được nữa.

    Vĩnh Khánh yên lặng nhìn tên thích khách, thấy hắn đã thả lòng tay xiết họng, nàng vội dồn dập mà thở hổn hển, nàng đánh bạo hỏi: “Người chính là kẻ thích sát hoàng thượng?”.

    “Không sai, chính là ta!”.

    Mắt nàng sáng lên, đột nhiên nói: “Hãy thả ta ra, ta sẽ giúp ngươi chạy thoát!”.

    Bích Túc kinh ngạc nói: “Ngươi?”.

    Khi hắn tháo chạy, bị hai tên nội thị đả thương, đôi nhục chưởng của hắn là thiết chú nhưng thân người hắn lại chưa thể luyện đạt tới độ kim cương bất hoại, việc sử dụng đôi nhục chưởng đó đã làm cho nội phủ của hắn bị chấn thương nặng, sau đó trong lúc cấp bách vội tìm đường tháo thân nên hắn thi triển cao phục đệ nhất lộ tẩu thoát, vết thương vì thế càng thêm nghiêm trọng, giờ phút này hắn đã không còn sức để chạy chốn nữa, nhưng...

    Nàng muốn giúp ta chạy thoát?

    Nàng là ai?

    Cớ gì mạo hiểm tính mạng cứu ta?

    Ni cô này...

    Có đáng tin hay không?

    Tiếng ồn ào bên ngoài điện ngày càng to, cấm quân thị vệ dò khám kỹ càng từng cung điện, bây giờ đã đi gần đến khám tới cung điện thứ tám này, Vĩnh Khánh cười mỉm một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Ngươi hoặc là tin ta hoặc giết ta, tự xông ra mở một đường máu, ngươi hãy chọn đi!”.

    Nụ cười của nàng nhỏ nhẹ, như đượm chút dịu dàng của Thủy Nguyệt, đôi mắt nàng càng nhìn càng giống Thủy Nguyệt, hiền hậu thuần khiết...

    Bích Túc cứ nhìn chăm chú vào đôi mắt đó không rời, tay hắn bất giác buông ra, không còn xiết vào cổ họng nàng...

    *

    * *

    Một đêm đầy tuyết trôi qua, sáng sớm hoa mai vàng đã nở rực, những bông tuyết dày trắng xóa che phủ khắp cành khô, hoa mai từng bông cứ mạnh bạo trồi lên, điểm trứ thêm cho mỗi nhánh cây.

    Chiết Ngự Huân vẫn giống trước, mặc một bộ bào miên bố, đi tới hậu viện với chút vẻ lo lắng, hắn ngẩng đầu lên nhìn, chợt phát hiện ra hoa mai đã nở rộ, hắn tiến lại đến gần, cẩn thận nhìn hồi lâu, rồi mới thốt lên một hơi, hắn lại lùi về phía sau vài bước, nhấc chân đá bay thanh trúc bên cạnh, tiếp đó vươn hai ngón tay bắt chặt lấy thanh trúc vừa tung lên.

    Hắn hít sâu một hơn, thực ra hắn vừa triển khai một đường kiếm pháp, chiêu thức của hắn đại khai đại hạp, khí thế hùng hồn, thanh miệt trúc nhỏ bé trong tay hắn bỗng chốc mang uy lực to lớn như một thanh chùy, cảm giác nặng tựa ngàn cân, thanh kiếm trúc vung ra như còn chứa đựng nỗi phiền muộn, sầu lo khổ cực của hắn.

    Kiếm vũ xuất chiêu, tuyết cũng theo đó mà bị phá tan ra hòa thành gió.

    Ở góc viện có mấy tên thị vệ đang cầm thương, chầm chậm đi tuần tra theo như lệ thường, thỉnh thoảng cũng nhìn ngó vào nơi này vài lần, ngẫu nhiên mà lại tùy ý, có lúc cũng trò chuyện ít điều.

    “Hây, nghe nói tối qua thị vệ bắt phản tặc?”.

    “Đó thực là kẻ trộm chứ?

    Đó là đạo tặc!

    Xem khắp thế gian này.

    Có mấy kẻ dám đi hành thích quan gia đây?”.

    “Gan của kẻ vận nhân này cũng thật lớn, đến cả thánh thượng hắn cũng dám hành thích, nhưng quanh ngài có bao nhiêu là cao thủ đại nội, hắn sao có thể sống sót rời khỏi đó được chứ?”.

    “Thật là nói thừa, hắn đã dám tới thì làm gì còn ý định sống sót quay về chứ?

    Tựa như Kinh Kha vậy, vốn đã không màng sống chết.

    Nhưng cũng may cho hắn, hành thích không được, cố nhiên lại thoát thân nhanh chóng, mất hút khỏi tầm truy đuổi của cấm quân, hắn cũng thực là kỳ tài”.

    “Kỳ tài?

    Hắn dù có tài đến đâu cũng cũng thành vô dụng, hắn cũng phải sợ đến tè cả ra quần, trước đây từng có Hồng tuyến nữ với tài phi kiếm giết chết được kẻ thù cách đấy xa hàng vạn dặm cũng không thể đối kháng được với hoàng đế, thua đến cả một tay tiết độ sứ cỏn con.

    Đây chính là cái gọi là kiến nhiều cũng cắn được chết voi.

    Bây giờ khắp cung điện lại canh phòng cẩn mật, nơi nơi truy tìm hung thủ, hắn có bản lĩnh mấy cũng sợ không dám lộ diện”.

    Một binh sĩ khác nói: “Ai ai cũng dán mặt vào việc này, chỉ vì việc này mà anh em binh sĩ khắp doanh đều bận rộn không ngơi.

    Nói thẳng ra, chúng ta vẫn là may mắn nhất, chỉ canh gác cổng đại viện, thanh nhàn vô lo, đồ ăn được phần của Chiết gia cũng tốt hơn trăm lần so với ở trong quân doanh”.

    Mấy tên binh sĩ trò chuyện huyên náo cứ thế như thường, Chiết Ngự Huân mỗi ngày đều luyện công dưới bóng cây, hắn trút từng đợt phẫn khí ra ngoài, họ cũng quá quen với hình ảnh này.

    Chiết Ngự Huân múa luyện ba vòng kiếm pháp, luyện đến khi mồ hôi đầm đìa mới chịu ngừng lại.

    Khi hắn trở lại phòng mình cũng là lúc Chiết phu nhân đã chuẩn bị đẩy đủ bữa sáng, hắn trước giờ không hề có thói quen như vậy, chỉ là cuộc sống giờ đây của hắn ngày nào cũng giống nhau, lặp đi lặp lại đến phát chán.

    Chiết phu nhân tay bưng một khay đồ nhỏ, bên trên là vài món đơn giản, theo sau bà là một tiểu tử, đây chính là lão Tam Chiết gia, Chiết Duy Xương khoác một lớp áo nhung, đầu đội mũ lông thỏ, tay đang cầm bát cháo nóng đầy miệng, hắn cũng chậm chạp theo sau cách phu nhân.

    Phủ Châu đã rơi vào tay triều đình nên bây giờ địa bàn của Dương Hạo không còn có liên quan gì với Chiết gia.

    Hơn nữa sau khi Dương Hạo xưng đế, triều đình đã ra chỉ thảo phạt một cách danh chính ngôn thuận, giờ giá trị lợi dụng của Chiết gia đã hết, chỉ là Triệu Quang Nghĩa nuôi âm mưu thâm độc đoạt được Phủ Châu, trước khi Hà Tây được ổn định, hắn sợ Chiết gia không biết lợi hại sẽ dâng Phủ Châu vào tay quân giặc nên đã giám sát chặt chẽ họ, cũng không cho phép họ thuê dùng thị tỳ, bữa ăn cơm cả ngày đều do tự tay Chiết gia lo liệu.

    Chiết gia bị giam lỏng nơi này cũng đã hơn nửa năm, binh đinh giám sát đã sớm chỉ là hình thức, đã quen với từng hoạt động trong nhà này, nên chẳng mấy chú ý.

    Kể cả khi họ tăng cường giám sát cũng không có thể kiểm soát hết đến hơn trăm người nhà Chiết gia.

    Chiết phu nhân bưng bát cháo đến cho tên lính ngoài hàng lang, hắn vừa nhìn bà vừa bê bát lên húp một hơi, phu nhân quay vào trong, vừa đến cửa liền dương giọng nói: “Quan nhân, ăn cơm thôi”.

    “Mọi người ăn trước đi, ta không có thấy ngon miệng”.

    Chiết Ngự Huân buồn chán đáp, lúc này hắn đang đứng múc gầu nước rửa mặt cạnh giếng.

    Chiết lão tam và lão tứ đều đã ngồi yên vị trong phòng, Chiết gia vốn đã duy trì thói quen cả nhà quây quần dùng bữa từ lâu kể cả trưởng tử trước đây khi chưa thành thân cũng vậy, luôn tuân theo quy củ cũ.

    “Năm mới sắp đến, hàng ấn Trương gia đưa đến cho ta một loạt niên hóa, chờ sau khi ăn xong, ta và các con sẽ cùng thanh lý nhất hạ, biếu cho các vị trưởng bối”.

    Chiết phu nhân vừa cài cửa vừa cao giọng nói.

    Cửa phòng vừa đóng, tiểu tử toan đặt bát cháo xuống vội ngẩng đầu lên nhìn, lão tứ Chiết Duy Trung cũng nhìn chằm chằm cái người mặc bộ y phục nhị hào vừa xuất hiện kia, bất giác giật mình, đánh rơi cả đôi đũa xuống đất, chưa kịp thốt lên tiếng nào đã bị nhị ca Chiết Duy Tín nhanh tay nhanh mắt bịt chặt miệng.

    “Đệ bao tuổi rồi, lại vẫn hấp tấp bộp chộp thế”.

    Chiết Ngự Huân dùng khăn lau khắp mặt mũi, nghe thấy tiếng đũa rơi, định tức giận mà xuất lời giáo huấn, chiếc khăn vừa bỏ ra, hắn nhìn thấy người đó mà ngẩn người ra như tượng đá một lúc.

    “Đại ca...”.

    Chiết Tử Du gọi một tiếng xé lòng.

    *

    * *

    “Nàng vì cớ gì mà lại cứu ta chứ?”.

    Trong nơi cung điện, một khoảng u ám, Bích Túc đang ngồi khoanh mình trên tháp thượng, nghi ngờ nhìn vị ni cô hành động kỳ quái này.

    Vĩnh Khánh dõi theo vết thương trên đầu hắn, trước mắt rõ ràng là một tăng nhân, nhưng vị tăng nhân lại đi làm thích khách, hắn rốt cuộc là ai chứ?

    Vĩnh Khánh không đáp lại mà hỏi: “Ngươi tại sao lại muốn hành thích quan gia?

    Người nên biết rằng, dù ngươi thành công thì cũng không thể sống mà rời khỏi đây”.

    Bích Túc giọng căm hận nói: “Từ thời khắc ở đồ thành Giang Châu, ta chỉ sống với một sứ mệnh duy nhất là giết chết tên ác bá Triệu Quang Nghĩa!

    Chỉ cần giết được hắn, sống hay chết chẳng là điều quan trọng nữa”.

    “Giang Châu?”.

    Vĩnh Khánh thấy lòng không yên, thốt lên hỏi: “Có phải người thân của ngươi...

    Chết tại Giang Châu?”.

    Hai hàm răng của Bích Túc nghiến rung lên, mắt hắn đần đỏ ngầu, hắn nói rành rọt từng câu từng chữ: “Đó không phải là tác chiến, mà là một cuộc thảm sát bách tính một cách tàn ác của bọn quần thủ vô lương!”.

    Vĩnh Khánh trầm lặng nhìn hắn, nàng có thể nhận thấy nỗi căm hận sâu nặng từ biểu hiện và thần sắc hắn, phải chịu bao nỗi đau khổ, ánh mắt điên cuồng căm tức đó chỉ chăm chăm nhìn tới việc báo thù cho đến hơi thở cuối cùng.

    Người thân của hắn chắc hẳn đã chết nơi chiến loạn chỉ bởi một mệnh lệnh của Triệu Quang Nghĩa, còn với ta, người thân của ta lại nằm trực tiếp trong tay hắn, đem so với nhau, mối thù nào sâu đậm hơn, người nào càng chịu đau đớn hơn đây?

    Nhưng hắn có thể vì người thân mà làm, còn ta lại...”.

    Vĩnh Khánh trong lòng càng thêm xấu hổ.

    Nàng thực không phải không muốn báo thù, chỉ là nàng bị ràng buộc quá nhiều...

    Nàng muốn báo thù cho phụ thân, rồi tiếp nối gìn giữ cơ nghiệp giang sơn này, nàng muốn giết chết kẻ thù sát phụ diệt quân bất nghĩa kia nhưng cũng phải bảo vệ cho kỳ được huynh đệ của mình, nỗi giận thất phu, mạng người tận hai, lưu huyết ngũ bộ, thiên hạ càng vì đó mà thương đau, thực là thống khoái, nàng nghĩ, nhưng...

    Nàng không thể làm được.

    Bích Túc nghĩ tới Thủy Nguyệt đã chết thảm, hắn càng thêm tức giận, một hồi lâu mới khống chế được sát khí kích phẫn, hắn lạnh lùng nói: “Nàng đã biết tại sao ta muốn giết hắn rồi phải không?

    Vì...

    Ta và hắn là kẻ thù không đội trời chung!

    Lần này ta không thành công nhưng ta vẫn sống sót, lần sau ta vẫn sẽ tiếp tục!

    Còn nàng...

    Nàng là ai, biết rõ ta là thích khách nhưng lại mạo hiểm cứu ta?

    Đừng nói với ta rằng nàng làm vậy là vì đệ tử phật môn từ bi nhân ái.

    Ha ha, hỏi thế gian, đế vương thống trị vạn dân, phật pháp tận nơi Tây Thiên, khó mà phù trợ chúng sinh!”.

    Vĩnh Khánh lặng lẽ nhìn hắn: “Ta cứu ngươi, chỉ là vì...

    Ta và người cùng muốn giết chết hắn, đồng hữu kẻ thù thiên chi”.

    Bích Túc chau mày nói: “Nàng nhờ thân phận ni cô mà vào được cấm cung, có thể thấy...

    Nàng có ân oán sâu đậm với hoàng thất, nàng có mối huyết hải thâm thù với Triệu Quang Nghĩa?

    Nàng là ai?”.

    Vĩnh Khánh đưa tay hợp thập nói: “Bần ni Định Như, khi chưa xuất gia là công chúa Vĩnh Khánh của Đại Tống”.

    Sau khi đãng cơ, Triệu Quang Nghĩa đã từng giả bộ phong cho nàng là Quắc Quốc công chúa, nhưng trong lòng Vĩnh Khánh, nàng vẫn luôn là tiểu công chúa bên cạnh phụ thân, nàng đã tự truất bỏ phong tự Quắc Quốc đó.

    Bích Túc biết được thân thế nàng liền hiểu rõ lý do mà nàng cứu mình: “Công chúa Vĩnh Khánh?

    Thì ra nàng chính là...

    Phụ hoàng nàng bị chính hắn...”.

    Vĩnh Khánh nắm chặt lấy đôi tay, hai tròng mắt đỏ lên: “Cha ta bị hắn giết hại, hắn là tên gian thần sát quân đoạt vị bất nghĩa.

    Nhưng giờ hắn là hoàng đế, ta không thể giết được hắn.

    Tuy nhiên ta có cơ hội đến gần hắn, người có bản lĩnh sát nhân, nhưng lại không thể tiếp cận được hắn.

    Ta và người đồng hận chung thù, vậy hãy cùng hợp lại, ngươi thấy sao?”.

    Bích Túc nhất thời mắt sáng lên: “Hợp tác như thế nào?”.

    “Ta cho người cơ hội, ngươi hãy giết chết hắn, nhưng cơ hội đó ngươi phải đợi đã”.

    Bích Túc gật đầu: “Ta có thể đợi, ta đã đợi chờ lâu lắm rồi, chỉ cần có cơ hội, ta sẽ kiên nhẫn chờ nó xuất hiện!”.

    “Tốt lắm”.

    Vĩnh Khánh nói: “Hiện giờ cung cấm canh phòng nghiêm ngặt, cứ năm bước lại một lượt tuần tra, mười bước một trạm gác, người nào qua lại cũng bị bàn tra kỹ càng, ngươi hãy kiên nhẫn chờ đợi ở đây, mẫu hậu sẽ thay ta chăm sóc ngươi.

    Ta lập tức xuất cung, giả như ngươi đã tẩu thoát khỏi nơi cung cấm, như vậy vòng kìm tỏa trong cung sẽ tự nới lỏng.

    Đợi đến lần sau quay lại, ta sẽ nghĩ cách đưa ngươi ra”.

    Bích Túc lạnh lùng cười nói: “Đợi lúc tình hình cung cấm giới nghiêm tiêu tan, tự ta có thể rời khỏi đây”.

    “Vậy cũng tốt, bần ni hiện trú ở Sùng Hiếu am, thành Tây tu hành, nếu ngươi rời khỏi hoàng cung có thể đến đó tìm ta, chúng ta sẽ cùng đàm mưu kế”.

    Khuôn mặt thanh tú hiền dịu như Thủy Nguyệt này lại có thể nói những lời lạnh lùng sát khí.

    *

    * *

    “Xích Trung đã chết?

    Ha, chết cũng tốt, thật là tốt, cái tên lòng lang dạ sói đó, ta coi hắn là tâm phúc, nào ngờ hắn lại đâm ngay sau lưng ta một đao.

    Đáng tiếc, hắn lại chọn nhầm chủ tử, thỏ khôn chưa tử, tẩu cẩu đã tái, thật là đắc khoái nhân khẩu, ha ha...”.

    Nơi ngọa phòng, nghe tin Xích Trung đã chết, Dương Hạo xưng đế, bây giờ lại biến bại hoành chiến chưa phân thắng bại, Chiết Ngự Huân vốn trong lòng lo lắng, ức khí mấy ngày nay tích trữ trong người giờ phần nào giải tỏa hết, hắn thở dài một hơi, bỗng quay lại phía Chiết Tử Du, nói: “Hắn lập quốc, hắn giờ đã lập quốc xưng đế, vậy hắn sẽ an vị cho muội vị trí gì?

    Hắn đã có nguyên phối, chức vị hoàng hậu chúng ta không thể đoạt được, nhưng dù sao hắn cũng phải phong muội làm một thần phi chứ?

    À...

    Ả nha đầu họ Đường đã đoạt mất rồi, hay hắn phong cho muội làm thục phi?”.

    Dân gian có cái gọi là tam cung lục viện, đó là cách nói thị nhi bất thực về quy định của hoàng gia, tam cung tức chỉ tam cung của hoàng đế, thái hậu, hoàng hậu hay còn gọi là tam cung của thái hoàng thái hậu, thái hậu, hoàng hậu.

    Lục viện lại chỉ nơi hoàng hậu ngự phòng, tẩm cung hoàng hậu có sáu điện, một chính điện và năm yếu tẩm, hợp xưng lục viện hay lục cung.

    Vào trước thời Minh Thanh, cấm cung chỉ có duy nhất một hoàng hậu, dưới đó là phi phong theo thứ tự: Thần phi, thục phi, đức phi, hiền phị, huệ phi, quý phi.

    Đây là phong hiệu phân cho một vị phi tử, còn càng về sau phong hiệu dùng chung cho nhiều phi tần, phân thành: quý nghi, thuận dung, uyển nghi, sung kỹ, tu dung, tu nghi, tu giảo, chiêu dung, chiêu nghi, thấp hơn nữa là: tiệp dư, mỹ nhân, tài nhân, tiếp sau nữa là: phu nhân, cuối cùng là: hông hà bí và thị ngự.

    Chiết Ngự Huân cứ suy xét tự gia muội tử tài mạo đều không thua kém, mà con người Dương Hạo cũng nhân nghĩa, Chiết gia lâm vào bế cảnh này nhưng hắn vẫn yêu thương tiểu muội, suy đi tính lại, bất kể từ phương diện nào cũng thấy chắc hắn sẽ không bạc đãi tiểu muội nhưng sao có chút hiềm nghi.

    Chiết Tử Du vừa tức vừa xấu hổ nói: “Huynh, người ta hao tâm tốn công về tới nhà, chỉ vì ưu lo cho huynh và gia nhân, huynh lại nói những việc không liên quan như vậy”.

    Chiết Ngự Huân ngang ngạnh nói: “Sao lại không liên quan, cả nhà ta già lẫn trẻ đều bị giam cầm nơi Biện Lương này, sống cũng sống không được, chết cũng không song.

    Từ nay về sau sẽ chẳng còn ngày ngóc đầu dậy nữa, ta chỉ có mỗi mình muội, không quan tâm cho muội thì còn quan tâm cho ai nữa?

    Dương Hạo có làm chuyện có lỗi với muội không?”.

    Chiết Tử Du đứng lại, tức giận nói: “Muội không có gả cho hắn!”.

    “Gì cơ?”.

    Sắc mặt Chiết Ngự Huân tím tái: “Hay lắm!

    Hay quá đi!

    Đây đúng là phá địch chúng nhân chùy mà!

    Vậy là Chiết gia ta đã chẳng còn gì nữa, hắn đối đãi với muội như thế này đây.

    Chiết Ngự Huân ta thực đã mù tới bảy con mắt lại đi coi tên lòng lang dạ sói này làm huynh đệ...”.

    Vừa nghe đại ca mình lớn tiếng mắng chửi, Chiết Tử Du vội nói: “Huynh à, là muội không muốn lấy hắn, không phải lỗi do hắn”.

    Chiết Ngự Huân trừng mắt nhìn: “Muội rõ ràng là yêu hắn tha thiết, sao vậy?

    Hay vẫn để bụng chuyện đổ vỡ trước đây?

    Muội à, không phải huynh nói lỗi tại muội, muội cũng quá là hẹp hỏi”.

    “Huynh nói bậy bạ gì thể!”.

    Chiết Tử Du trừng mắt nhìn đại ca mình, đành nói: “Cả nhà già trẻ đều quy về Biện Lương chịu khổ, huynh sao có thể để Tử Du yên tâm mà xuất giá chứ?”.

    Chiết Ngự Huân nói: “Nếu nói là khổ thì cũng không phải, chỉ giống như ăn để chờ chết, không có việc gì to tát cả, muội lẽ nào vì điều này mà cả đời không xuất giá sao?

    Muội à...

    Tiểu muội ngốc này, trước giờ chỉ luôn lo nghĩ cho ta...”.

    Chiết Tử Du dở khóc dở cười nói: “Huynh à, muội không phải không chịu xuất giá, chỉ là không yên lòng nhân gia, thực ra...

    Muội...

    Muội đã nhận lời hắn rồi, đợi khi cứu được mọi người thì...

    Sẽ lấy hắn”.

    Hai mắt Chiết Ngự Huân đăm đăm, liền ngồi vội xuống tháp thượng: “Vậy là hết!

    Đợi các người cứu ta ra ư?

    Muội cũng thấy đấy, trong phủ phòng ngự như vậy, nếu là một mình ta chạy trốn chưa chắc đã thành công, nhưng nến ta chạy chốn, cả nhà họ Chiết đều phải táng thân tại chính nơi này.

    Không phải ta không đi được mà là ta không thể đi, còn nếu có thể để cả nhà lớn bé chạy thoát được khỏi đây, đó thực là việc đến thần tiên cũng không làm nổi.

    Điều kiện này của muội thật...

    Vậy có khác gì cả đời không xuất giá?”.

    Chiết Tử Du nhìn quanh, nói nhỏ tiếng: “Huynh à, cứu hết người nhà họ Chiết ta thoát khỏi đây, chưa chắc là không thể được, trong tay Dương Hạo có một bảo vật, thứ bảo vật mà Triệu Quang Nghĩa quý hơn Chiết gia ta bội phần, hắn nói...

    Đợi thời cơ thích hợp, sẽ lấy nó ra làm vật trao đổi, cứu cả nhà chúng ta”.

    Chiết Ngự Huân lấy làm lạ: “Thứ gì mà lại trọng yếu như vậy?”.

    Tử Du thấp giọng nói bốn chữ, Chiết Ngư Huân vừa nghe được ngọc tỷ truyền quốc, liền hoảng sợ thất kinh: “Thứ đó...

    Hóa lại trong tay Dương Hạo?

    Hắn...

    Thực sẽ vì cứu cả nhà ta mà đem trao nó cho Triệu Quang Nghĩa sao?

    Không thể nào, sao có thể được, đó là Ngọc tỷ truyền quốc, sở hữu nó tức chính thiên mệnh sở quy, hắn nay đã lập quốc xưng đế, nó là thứ cực kỳ trọng yếu, nào nỡ đem dâng kẻ khác”.

    Chiết Tử Du nghe lời đại ca nói xong, nghĩ đến việc Dương Hạo vì cứu nhà mình mà bất chấp đổi cả báu vật vô giá kia, trong lòng thầm vô cùng cảm kích, ngọc tỷ truyền quốc là thứ bảo vật được coi là “hoàng quyền thần thụ, thiên mệnh sở quy”, là bảo vật vô giá!

    Những năm qua, chỉ vì nguyên cớ rắc rối, nên chính mình trở nên lạnh lùng, làm khó cho Dương Hạo, người giờ đã ở thân phận gì rồi?

    Xung quanh người có biết bao nhiêu mỹ nữ, chỉ cần nghĩ đến việc hắn có nhiều người phụ nữ nhưng lại coi mình cực kỳ quan trọng, đến mức vứt bỏ cả ngọc tỷ truyền quốc!

    Một người phụ nữ, được nam nhân yêu thương đến vậy, còn cầu mong gì hơn nữa?

    Nhưng việc oán hờn giận dỗi xưa kia giờ chỉ cảm thấy đáng cười.

    Chiết Tử Du thấy trong lòng chua xót lại vừa cảm nhận vị ngọt ngào lại thêm hối hận.

    Nghĩ lại việc trước đây, nàng lại thấy thật ngây dại, giờ nàng chỉ muốn được trở về ngay bên hắn, dùng tấm lòng chân thành của nàng báo đáp lại tấm chân tình của hắn.

    Chiết Ngự Huân cũng từng thống lĩnh một phương, vì qua kinh ngạc mà thần trí hắn trở nên thanh tỉnh hơn, hắn vốn cho rằng Chiết gia sẽ vĩnh viễn chôn chân nơi Khai phong, sẽ chẳng còn tự do gì, dù kẻ nào có bản lĩnh tài giỏi cũng chưa chắc cứu thoát được, nhưng là ngọc tỷ truyền quốc...

    Nếu hỏi khắp thiên hạ thứ gì có thể thay đổi vận mệnh Chiết gia, thì đó chnh là vật này, như thế Chiết gia sẽ có hy vọng thoát khỏi nan nguy.

    Vốn hắn đã vứt bỏ hy vọng, nhưng nghĩ đến muội mình sẽ có một nơi chốn tốt, điều này đã thực hiện nguyện vọng cuối cùng của hắn, nay lại bừng sáng một tia hy vọng mới, hắn lại thêm vui mừng hăng hái vạn phần: “Không thành được muội đâu, như vậy bất thành, làm vậy thực quá hồ đồ, Triệu Quang Nghĩa bản tính tham lam, nếu Dương Hạo chủ động đầu hàng vứt bỏ đế hiệu, Triệu Quang Nghĩa sẽ càng được thế lấn tới.

    Nếu lúc này hắn không chịu dùng chúng ta để trao đổi ngọc tỷ mà tiếp tục phát binh thảo phạt, bắt Dương Hạo giao ra ngọc tỷ, như vậy ý định của Dương Hạo không được như ý nữa”.

    Chiết Tử Du nói: “Dương Hạo đã dám xưng đế thì cũng đã chuẩn bị rằng sẽ phải từ bỏ tước hiệu đó, lẽ nào lại không chút oán thán.

    Hắn không hề nói rõ với muội, nhưng muội đoán...

    Hắn đang muốn mượn lực nước Liêu”.

    Chiết Tử Du vốn người thông minh, đến cả Chiết Ngự Huân mỗi khi có việc đại sự cũng thường vấn kế nàng, hắn thực rất tin tưởng vào những phán đoán đó.

    Hắn cũng không phải là kẻ tầm thường, về ý này của tiểu muội, hắn suy đi nghĩ lại, càng thấy như hiểu rõ hơn, vội vàng vui sướng đáp: “Không sai, mười thì có đến...

    Là như vậy, chỉ cần dâng hiến ngọc tỷ cho nước Liêu, Triệu Quang Nghĩa không điên loạn lên mới là lạ, nói như vậy Chiết gia ta thật sự có hy vọng rồi!”.

    Hai huynh muội hắn đều là những người tài trí, nhưng mọi ý nghĩ cũng chỉ dừng tại đó.

    Chưa hề đoán ra ý đồ của Dương Hạo thâm sâu khó lường cỡ nào.

    Họ chỉ nghĩ được việc Chiết gia đã được cứu, Chiết Ngự Huân vui mừng phấn chấn, cảm thấy thoải mải vô cùng.

    Chiết Tử Du nói: “Đại ca, muội mạo hiểm trở về, một là muốn thăm hỏi gia tình, tận mắt nhìn thấy mọi người bình yên khỏe mạnh, hai là nói cho huynh biết bí mật này để khỏi lo nghĩ mà sinh bệnh tật, có khi lỡ việc làm Triệu Quang Nghĩa hắn tức giận, gây họa diệt thân.

    Nếu chiến sự Hà Tây thuận lợi, chỉ cần chờ đợi thời cơ là cứu mọi người khỏi chốn khổ cựu này.

    Hãy chịu đựng thêm một thời gian nữa, huynh và mọi người nhất định phải kiên nhẫn lên”.

    Chiết Ngự Huân hưng phán đáp: “Muội yên tâm, đã có điều trông mong như thế, huynh nhất định sẽ kiên trì chờ đợi!”.

    Nói xong, hắn lại thấy lo lắng: “Muội à, tuy giờ triều đình không quản thúc ta quá mức nghiêm ngặt, nhưng trong phủ vẫn có mấy tên quan binh canh trú, muội nhất thiết đừng trở lại đây nữa nhé, tránh việc đánh rắn động cỏ”.

    Chiết Tử Du đáp: “Đại ca yên tâm, nếu không phải trước kia chưa rõ phòng xá trong phủ, trú binh nhiều ít, canh phòng nghiêm giới cỡ nào rồi cả đến nơi mọi người ở thì muội sớm đã lẻn vào trong đêm tối.

    Nay có thể xuất hiện trước mặt mọi người trong hình dạng này, tuy nghĩ là dễ dàng nhưng thực ra muội đã tổn hao biết bao công sức.

    Lần này biệt ly, cũng không phải sự vụ lớn lao gì, muội sẽ không tới nữa, chỉ cần huynh kiên nhẫn chờ đợi thời cục biến đổi là được!”.

    Chiết Ngự Huân gật đầu, ngẫm kỹ lại lo lắng dặn dò tiểu muội: “Tiểu muội, lần này rời đi, muội hãy lập tức trở về Hà Tây, đại ca thực sự không muốn muội xảy ra chuyện gì bất trắc.

    Hơn nữa, muội cũng đã lớn rồi, nếu cứ kéo dài mãi thế này, ngộ nhỡ nhân lão châu hoàng...

    Ha ha, ý ta muốn nói, muội cứ lấy hắn trước đi, chưa làm được việc cứu đại ca của mình, hắn sao dám yên tâm được chứ?

    Hắn sẽ không nỡ mà rời xa muội như vậy, mà nói đến hài tử...

    Việc hỉ của muội chỉ sợ huynh không thể tham dự, nhưng huynh có thể sẽ được uống rượu mừng đầy tháng của hài nhi.

    Đúng, chính là chủ ý này, muội hãy sinh cho ta một đứa cháu ngoại, như vậy mới có được chức cao trong cung...”.

    “Huynh biến đi!”.

    Chiết Tử Du tức giận, hung hăng dẫm lên chân đại ca, Chiết Ngự kêu lên một tiếng thất thanh, không dám nói thêm phần nào chen vào cuộc sống hậu cung của tiểu muội.

    *

    * *

    Mưa tuyết mịt mù nặng hạt rơi xuống, phù trắng mặt đất khô héo, chỉ duy có quân Hạ và quân Tống đôi bên vẫn duy trì thế trận kịch liệt chém giết.

    Xạ trình của sàng nỏ đạt tới sáu trăm bước, hướng nhắm thẳng vào đầu thành, những mũi tên vút bay như cực tiến phá không, tiếng rít vun vút đến inh tai.

    Quân Tống tuy sử dụng máy bắn đá là khung gỗ bắn đá truyền thống của Trung Nguyên cần có lực lớn để sử dụng.

    Quân Tống lại đông đủ nhân thủ, nên chúng bảo đảm duy trì lực bắn đá liên tiếp.

    Theo tiếng kẻ châm ngòi pháo, trăm kẻ kéo dây, từng hòn đá to nặng bắn cao lên không, mang theo sức nặng ghê gớm của nó rơi về phía đầu thành.

    Mỗi lần tảng đá rơi xuống, mặt đất bắn tung tóe, đè vỡ vụn thêm cả những mảnh nhục cốt với máu tươi của quân binh.

    Các loại vũ khí cận chiến như khiên thương, giáo nhọn dần được binh lính dâng tiến về phía trước để yểm hộ tấn công, họ tập chung vác cả những hào cầu, thang gỗ vượt hào, công thành chùy ùm ùm kéo đến, kết hợp tiến công dữ dội từng đợt từng đợt nối tiếp nhau.

    Quân Tống bắt đầu sử dụng vũ khí hỏa dược, nhưng hỏa dược thời này phái dùng dây dẫn cháy và thêm chút độc dược, hỏa tật lê hoặc hỏa ô nha, độc yên đoàn nên khi dẫn hỏa, khói đen lan tỏa mù mịt cả thành.

    Nhưng đây lại là tiết trời đông, xung quanh thành Hạ Châu lại toàn bình nguyên, hàn vũ bao trùm mọi nơi cho nên sức công phá của loại vũ khí hóa học nguyên thủy mà quân Tống sử dụng không mấy tác dụng.

    Đây đều là những vũ khí công thành mà quân Tống vừa vận tới dưới thành Hạ Châu, tổng lực tiến công.

    Nhưng trong thành, quân lính cũng đã tăng cường phòng ngự, những loại sàng nỏ và xe ném đá loại mới chưa được dùng bao giờ cũng được chuyển lên đầu thành, chiến lại lực công kích kịch liệt của đối phương.

    Vương Kế Ân thân giáp tay kiếm, đích thân đứng tại tiền mép đốc chiến, mệnh lệnh các bộ luân tác chiến, không được để cho phía thành ngơi phút ngừng nghỉ.

    Họ dốc toàn lực chuyển lấy yếu doanh thiết dã vụ đến, trong lúc này quân binh thiếu thốn lượng vũ khí cần thiết, đành phải chăm chú vào việc thêm lần vây khắp thành, chuẩn bị cung tiễn diệt trừ vòng vây phía ngoài.

    Đến khi vũ khí được vận đến, hắn thực không thể kiên nhẫn thêm được nữa, hắn vô cùng mong muốn sớm công phá thành trì này, tận mắt chứng kiến đô thành nước Hạ sụp đổ trong nháy mắt.

    Nếu hắn có thể công phá thành Hạ Châu, bắt giữ tên hoàng đế Hạ, vậy nhờ vào quan hệ của hắn với quan gia cộng thêm chiến tích huy hoàng như vậy, tất rằng sẽ nắm chắc một chức công tước.

    Trong cảnh đó, liên doanh cách đó hơn mười dặm, đang cắm cờ tung bay, đao thương duẫn!

    Sáng, đại doanh chủ soái, sứ giả trinh sát đến đi vội vàng, đằng đằng sát khí, Phan Mỹ ngồi vững trãi trên ghế chủ soái, vừa sưởi ấm vừa xem xét tình hình chiến báo, nhưng qua việc xem xét tổng thể tin tức, hắn lại thấy có cảm giác bất an.

    Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí.

    Dù là dã chiến hay công kiên thành thì nơi tiếp tế viện trợ là quan trọng nhất, mà việc điều lương phát vận lại cực kỳ chủ chốt, về mặt này, dù hắn sớm đã rất coi trọng và ưu tiên, nhưng đến nay giải quyết những khó khăn có thể gặp phải lại không được tính toán kỹ lưỡng.

    Khác hẳn với những lần đánh trước, khi quân Tống tấn công Kinh Hồ của Thục, Hán, Đường chư quốc, vấn đề lương thảo không cần đến đại soái phải lo lắng, quân Tống lại càng thêm hùng mạnh vô địch, thủy binh tuy kém hơn bộ binh nhưng vẫn có thể dễ dàng đảm nhiệm trọng trách vận chuyển lương thảo.

    Hay đến lúc cấp bách, quân Tống có thể vận lương tại chiến địa, lấy chiến dưỡng chiến.

    Khi tấn công các nước chư hầu đó, đi tới đâu cũng có thành trì, giải quyết vấn đề khuyết lương thực dễ dàng.

    Tuy nhiên lần này lại hoàn toàn khác, từ Hoành Sơn đến đây là một vùng hoang mạc, ngoài tuyết trắng ra vẫn chỉ có tuyết trắng phủ khắp.

    Đây là lần đầu tiên từ thời kiến quốc đến nay, nước Tống trường kỳ Bắc chinh, thâm nhập vào đồng tuyết hoang mạc, mà lại là thời chiến đông.

    Trong tình cảnh đặc biệt như vậy, quân Tống cực thiếu kinh nghiệm, tuyến quân bổ đắp lương thảo lần đầu tiên vận chuyển lâu dài như thế, đó cũng vì đường thế xa xôi, băng tuyết phủ kín khắp nơi càng gây cản trở quân binh.

    Nếu quân Hạ bao vây bên ngoài, triển khai đả kích mạnh mẽ, thì nguy cơ tuyến sinh cơ này rất dễ bị chặt đứt, hậu quả đem đến là khó lường.

    Cùng lúc đó trang bị của Tống quân cũng không hợp dùng với hoàn cảnh tác chiến, nơi này về đêm thời tiết càng giá buốt, quân binh có được chỉ là thứ chăn phủ, áo bào bằng loại vải liệu mỏng manh, khác với áo da thú dày ấm của tộc người Tây Bắc, cho nên việc phòng lạnh là quá kém, đến mức rất nhiều binh sĩ mắc phải thương hàn, cảm lạnh, không thể tiếp tục chiến đấu.

    Đó đều là những yếu tố cực bất lợi, mà lúc này giám quân Vương Kế Ân lại bị chiếm mất Hoành Sơn, háo thắng chiếm thành mà quên hết mọi thứ, hắn chỉ mong đánh đổ thành Hạ Châu, bắt sống Dương hạo, mặc kệ những sự cố phát sinh này.

    Nhưng...

    Bây giờ mới ý thức được độ nguy hiểm của nó, e là đã quá muộn.

    Giờ giống như là mũi tên tại huyền thượng, không thể không phát, vì không thể có chuyện chưa bại đã lui, chỉ còn cách đi cầu trợ giúp.

    “Hy vọng...

    Hạ Quốc mới lập, lòng người bất ổn, bây giờ đô thành của nó đã bị vây, quân bên ngoài thành trở nên tản mát, không có cách nào triển khai được phản kích có hiệu quả, nếu không...

    Hậu quả thật khó tưởng tượng...”.

    Phan Mỹ cứ thế lo lắng nghĩ ngợi.

    *

    * *

    Đầu thành Hạ Châu, Dương Hạo đứng vững trước đầu hàn vũ, tĩnh lặng xem xét doanh trại liên quân phía xa mười dặm đang bị vùi trong lợp băng tuyết buốt giá.

    Hắn cười rồi quay sang dặn dò quan quân: “Có thể bắt đầu được rồi!”.

    Bảy vị thị vệ như Mục Vũ đứng sát sau thân hắn, mỗi người đều toát lên vẻ hùng dũng uy vệ, Dương Hạo vừa hạ lệnh, bảy người liền nhất tề vung tay, phi thân cao bay, vụt biến mất trong lớp duyên vân dày đặc...

    o O o

    File ảnh

    http://ne7.upanh.com/b2.s9.d4/512bf60b0f27f7a9283b1a059c81ef_36881117.chuong04 8chodoi01.gif

    http://ne5.upanh.com/b1.s8.d1/a54ccfa3436d029ab52b7e547a158bc3_36881125.chuong04 8chodoi02.gif

    http://ne1.upanh.com/b5.s13.d3/bdb17f03a8a227caa9af0af3b4d660bb_36881131.chuong04 8chodi03.gif

    http://ne1.upanh.com/b1.s11.d4/f1e0c2590a92fb8d2d5234a60a878a67_36881141.chuong04 8chooi04.gif

    http://ne1.upanh.com/b6.s11.d1/de60ec932b1a4512f8340fceef0ccfb9_36881151.chuong04 8chodoi5.gif

    http://ne7.upanh.com/b6.s9.d2/da97c4dac0177ae3ea9f0ce0f41a0bb1_36881157.chuong04 8chodoi6.gif

    http://ne0.upanh.com/b1.s3.d4/1f1370c0d5f8cb4baac519e7a66cce4f_36881160.chuong04 8chooi071.gif

    http://ne3.upanh.com/b1.s17.d1/036049f469f831a60d8020a22fbb7e39_36881163.chuong04 8chodo08.gif

    http://ne6.upanh.com/b2.s16.d2/6b87edac6615920c70c33add7aaadb35_36881166.chuong04 8chodoi09.gif

    Chương 49: Cướp Lương

    Tuyết đọng trên thảo dược vì trên đường viễn tống lương thảo và các công cụ khí giới công thành cỡ lớn mà cùng hòa với bùn đất trở thành hỗn tương, sau khi kết đông ở lớp bên trên, miễn cưỡng vẫn có thể mang theo người, nhưng địa hình cao thấp không bằng phẳng, ngã lên ngã xuống, rất dễ bị đổ.

    Mà những chiếc xe chở đầy lương cùng quân giới là những thứ mà mặt đất bùn lầy không thể tiếp nhận được, xe vừa đi qua, mặt đất lại biến thành bùn, rất khó đi.

    Nhưng Tống quân cũng không còn cách nào khác, địa hình Tây Bắc bọn họ cũng không quen thuộc, cả chặng đường lại không có kiến trúc mang tính đánh dấu nào.

    Nếu như bọn họ tự ý đổi đường đi thì chỉ có trời mới biết phải sẽ đi tới đâu.

    Hơn nữa, những con đường đầy tuyết mà bề mặt đã bắt đầu biến dạng kia chưa chắc đã dễ đi hơn con đường bùn đất này.

    Cho nên, bọn họ chỉ có thể kiên trì tiếp tục mà đi theo con đường này.

    Con đường mà họ đi có để lại dấu vết rõ ràng, đối với du kỵ Đảng Hạng thất thị mà nói rất dễ dàng có thể bắt được đội ngũ của họ.

    Trước mắt, trên cả đường đi đến đây đội ngũ vận chuyển khinh trọng cực lớn này đã giao thủ mấy trận với Hạ quân.

    Hạ quân xem ra thật sự đã bị Tống quân đánh lui rồi.

    Trải qua một thời gian dài như vậy, số lượng nhân mã du kỵ trên thảo nguyên tiến hành đột kích vào đội ngũ vận lương của Tống quân rất có hạn, rất khó có thể tổ chức được những trận đấu tập kích và ngăn cản lớn.

    Có điều, bọn họ nhân số tuy ít, nhưng lại phát huy được đầy đủ ưu thế cơ động của du kỵ binh, không thể biết được bao giờ họ đến, cho nên lúc nào cũng phải duy trì cảnh giác cao độ.

    Một khi bọn họ gặp cản trở mà bỏ đi thì cho dù chiến đấu lực của bạn có mạnh hơn nữa cũng không thể đuổi kịp tốc độ tháo chạy của bọn họ, cho nên đối với họ chỉ có thể kích thoái, không có cách nào tạo hiệu quả sát thương.

    Hạ quân đột nhiên đến rồi lại nhanh chóng thoái lui, cho dù vẫn dùng phương thức chiến đấu lướt qua, nhưng lại làm cho đội ngũ Tống quân vận lương vô cùng mệt mỏi.

    Ở đây cách thành Hạ Châu chỉ có mấy dặm lộ trình, theo thói quen, du kỵ Hạ quân sẽ không tiến hành công kích ở nơi mà chủ lực của Tống quân đang dựng trại rất gần thành Hạ Châu, đội ngũ Tống quân vận lương không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

    Quân kỳ bay vù vù, bay lên trong những trận gió lạnh tê buốt, Hoàng Phủ Hương Quân tay cầm thương, ngồi rất ngay ngắn trên ngựa lập tức phấn chấn tinh thần.

    Vị tướng quân này đầu đội hộ nhĩ thiết giáp, mặc ngư lân giáp, ngực đeo gương bát quái hộ tâm, đầu và vai đều có giáp bọc, phía dưới mặc chiến giáp tám mảnh.

    Chặng đường này tuy không phải chỉ một lần chiến đấu với du kỵ Hạ Châu, chặng đường lại khó đi, nhưng hắn vẫn không nhiễm bụi trần, uy phong vô cùng.

    Tống quân vận lương đều mặc giáp và mang cung nỏ, tay cầm hồng anh thương, đều là những cấm quân tinh nhuệ, chỉ có điều họ cho dù mặc bảy tám lớp áo vải cũng không thể ngăn được những cơn gió lạnh buốt thổi luồn qua cổ và vào trong, người nào người nấy miệng cứng lại, mặt xanh xao, đôi giày dưới chân đã dính một lớp bùn đất dày cộp, trở nên rất nặng nề.

    Cho dù là đi người không nhẹ nhàng mà phải đi một lộ trình dài như vậy cũng sớm đã kiệt sức, huống hồ với tình hình địa thế và vật dụng mang theo như thế này, nếu như không phải sắp tới thành Hạ Châu, được uống một ngụm nước ấm, nằm trong trướng ấm áp thì bọn họ thực sự không thể kiên trì nổi nữa.

    Tống quân chống thương xuống đất, lấy lại tinh thần mà lên đường, cố gắng tối nay có thể đến được đại doanh, không còn phải phơi mặt trên thảo nguyên nữa, không còn phải cảnh giác cả đêm đề phòng đột kích nữa.

    Nhưng lúc này, con chim ưng đang bay vòng vòng trên không trung có thể nhìn thấy được ở hai bên trái phải bọn họ có hai lộ kỵ binh năm nghìn người giống như một cái bàn kẹp sắt, kẹp ở hai bên con trường long vận lương này.

    Hai bên cánh mỗi bên đều có năm nghìn người, cứ một nghìn người lại thành một đại đội, xếp thành năm tầng, tầng tầng tiến lên.

    Cứ một trăm người lại thành một phân đội, cứ mười người thành một tiểu đội, khoanh vòng đánh bọc sườn.

    Ở bên ngoài mười dặm, Tống quân do thám lập tức bắn tên về trung quân thị cảnh, tin cảnh báo vừa về đến trung quân thì Hạ quân đã hò hét kéo tới, cự ly chỉ còn khoảng năm dặm, tiếng vó ngựa vang trời theo gió mà đến, đoàn vận lương Tống quân lập tức dao động.

    Hạ quân hai bên cánh đều có một vị tướng quân hung hăng như lang sói.

    Tướng quân phía bên cánh trái mặc một thân bào da sói màu nâu, đầu đội mũ da cẩu, tai mặt đều được che bởi giáp, chỉ lộ ra đôi mắt hung hãn, cánh tay bọn họ cũng được bao bọc bởi vải lông, chỉ lộ ra mười đầu ngón tay để cầm chặt đao, người này chính là thiếu tôc trưởng Dã Lợi thị Tiểu Dã Kha Nhi.

    Tiên phong bên cánh phải là Dương Diên Phổ, Dương Diên Phổ mặc một bộ áo giáp, trên đầu đội mũ có gắn lông đỏ như ngọn lửa, tay cầm trường thương, cứ theo tiếng hò mà lao tới, thương trong tay hắn giơ nghiêng chĩa đầu nhọn ra, làm tốt chuẩn bị xung phong.

    “Hạ quân còn dám đột kích nữa sao?”.

    Hoàng Phủ Hương Quân vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, đang muốn lệnh cho người công tiến nghênh địch, thì nhìn thấy hai bên cánh trái phải có vô số nhân mã cuồn cuộn tới, so với bảy tám lần địch tới cướp lương trước thì nhiều hơn mấy lần, liền biết được trận chiến này sẽ rất khó khăn, liền lập tức hạ lệnh: “Mau, dựa vào xe lương bố trí tam hoàn sáo nguyệt trận”.

    Không kịp nữa rồi, tốc độ của Hạ quân quá nhanh, Tống quân dựa vào xe lương vừa hình thành được tam hoàn trận thì Hạ quân đã xông tới trước mặt.

    Tiểu Dã Khả Nhi ngồi trên chiến mã, thúc ngựa chạy nhanh như tiễn, cương đao trong tay giơ lên cao, máu tươi bắn ra trong tiếng gió lạnh rít gào.

    Phía bên kia, Dương Diên Phổ tay nắm chặt trường thương, trường thương chĩa ra, vó ngựa đạp đạp, giống như một trận gió cuộn tuyết tới, năm mươi trượng, bốn mươi trượng, ba mươi trượng...

    “Phập phập phập...”.

    Tiếng cung huyền vang lên, loạt thương đầu tiên vừa bay tới thì Dương Diên Phổ liền rung trường thương lên, hộ giá trên và hộ giá dưới giơ đao đánh loạn tiễn, tốc độ một khắc không ngừng.

    Ở phía sau hắn, đám binh sĩ hoặc là dùng binh khí đỡ tên, hoặc lấy thuẫn ra chống chọi với trận mưa tiễn, cũng có một số binh sĩ trong đội xung phong xuống ngựa, nhưng hoàn toàn không có được tốc độ đồng đều như với cả đoàn quân, dưới trận mưa tiễn, họ như một cục đá ném xuống dòng nước chảy cuồn cuộn.

    Ở bên cánh kia, nhân mã của Tiểu Dã Khả Nhi không giống nhân mã của Dương Diên Phổ đều có vũ khí đồng đều, thống nhất huấn luyện, mà lại rất đa dạng, mỗi người đều dùng vũ khí thế mạnh của mình, người giơ thuẫn, người giơ khiên, người thì dùng binh khí khua đánh, người thì lại gào thét không sợ chết xông lên, còn có người phản ứng cực nhanh, sớm đã lấy cũng ra phản kích.

    Chủ tướng hai lộ đại quân xông lên phía trước, vô số võ sĩ anh dũng gào thét đi theo phía sau họ, trong cơn tuyết bay mù trời giống như có một luồng sát khí bay lên từ những thiên binh thiên tướng.

    Tiểu Dã Khả Nhi và Dương Diên Phổ phát huy hết năng lực cơ động của kỵ binh, nhanh chóng tập kết, đánh vòng, đột kích xuyên thẳng, chia nhau tác chiến.

    Đừng nói là Hoàng Phủ Hương Quân đau đầu vì chỉ huy trận này, mà cho dù Phan Mỹ có ở đây, thêm nữa là thể lực dồi dào thì với tình thế tấn công ác liệt như thế này cũng chỉ có thất bại, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm cho đối phương phải bỏ ra chút hy sinh mà thôi.

    Trên cả chặng đường này, Hạ quân giả cướp lương bảy tám lần, làm cho Tống quân người ngựa mệt mỏi mất hết tinh thần, bây giờ lại đột nhiên xuất hiện trong lúc Tống quân mệt mỏi nhất, làm cho Tống quân phải tan tác.

    Từng tiểu đội mười người của Hạ quân giống như một trăm mũi tên sắc bén, bọn họ xông thẳng qua đội ngũ trường long của đoàn vận lương, hai bên cánh đồng thời xuất kích, giống như hai chiếc răng cưa sắc nhọn đang kẹp chặt lại vào nhau.

    Hàng phòng ngự của Tống quân hoàn toàn bị chặt đứt, cả đoàn lương bị chia thành những đoạn nhỏ.

    Đợt xung phong thứ nhất như sóng thần dâng lên, thích sát làm cho Tống quân người ngựa ngã như ngả rạ.

    Tiếp theo đó, đợt sóng thứ hai lại trào lên, một nghìn quân Hạ Quốc xếp thành một hàng, hai bên có năm tung đội, sau năm lần hợp lại, Tống quân đã thành một đống thịt băm nhỏ.

    Khi đợt kỵ binh xung phong cuối cùng trào lên thì đội xung phong đầu tiên đã trèo lại lên ngựa, bắt đầu cho lượt xung phong tiếp theo, trường thương đại kích, thiết xoa cương đao va đập vào nhau tóe cả chớp lửa ra, đội quân lộn xộn đã để lại vô số thi thể.

    Đối mặt với sự công kích căn bản không thể địch lại này, Tống quân đã vứt bỏ lương thực, bắt đầu tháo chạy tứ phía, cứ như thế này thì càng dễ dàng trở thành mục tiêu săn bắn của đối phương.

    Hoàng Phủ HQuân tức giận và kinh hoàng xen lẫn nhau, hắn dũng mãnh khua trường thương lên, chém đông giết tây, nhưng trên trận địa này sức lực của một người quá nhỏ bé.

    Những đội xung phong mười người một của Hạ quân giống như những cơn sóng triều không bao giờ ngừng nghỉ, Hoàng Phủ Hương Quân chém giết ướt đẫm mô hôi, lại cảm thấy kẻ địch càng lúc càng đông.

    Phong thái không dính một hạt bụi vốn có của hắn đã hoàn toàn biến mất, khi mồ hôi hắn chảy ướt nhòa đôi mắt, hai cánh tay đau nhức không nhấc nổi thương thì đột nhiên phát hiện cuộc chém giết đã dừng lại, xung quanh hắn là Hạ quân đang ngồi trên ngựa thành một vòng tròn, đôi mắt hung hãn nhìn chằm chằm vào hắn, một người trong số chúng đang dùng đôi mắt giễu cợt nhìn hắn, giơ nhẹ chiếc đao lên, bảy tám chiếc dây thừng cùng bay lên trời và chụp hướng xuống đầu hắn.

    “Mẹ nó chứ, quyên góp nhiều lương thực thế.

    Ha ha ha, thật là nhiều mũi tên...”.

    Tiểu Dã Khả Nhi kích động kiểm tra từng chiếc xe lớn một, thuận tay dùng đao chọc vào một bao lương, những hạt gạo trắng bóc chảy tuôn ra, hắn đưa tay hứng lấy một ít, dưới ánh mặt trời, những hạt gạo óng ánh như những hạt trân châu.

    Hắn lại đi tới một chiếc xe được trùm vải thật kỹ, mở ra thì thấy bên trong có rất nhiều lợi tiễn, lợi vũ trắng như tuyết, những bó tên nhọn hoắt sáng lóe, bên xe tiếp theo lại là đống y phục mùa đông...

    “Có tiền này, mẹ nó chứ, còn có cả tiền này”.

    Tiễu Dã Khả Nhi nuốt nước miếng, lập tức ra lệnh: “Mau, mau, mỗi người đều cho những thứ này lên ngựa hết sức có thể.

    Có thể cầm được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, chỗ còn lại đều đem đốt hết, mau lên một chút!”.

    Tuyết lớn rơi ngập trời, cả không gian trở nên mờ mịt, tiếng gió tuyết gào thét thổi vào mặt đau như dao cắt, bộ tốt vận lương của Tống quân đối đầu với phong tuyết gian khổ mà bước đi, bọn họ biết lương thảo đã bị Hạ quân đánh cướp nhiều lần, bọn họ biết kẻ địch lớn nhất mà bây giờ những đồng đội vây thành Hạ Châu đang phải đối mặt không phải là quân đội trong thành Hạ Châu, cũng không phải quân các bộ lạc bên ngoài thành đang không ngừng tập kích quấy nhiễu mà là thời tiết lạnh giá khắc nghiệt và sự thiếu thốn về lương thực.

    Từ khi rời Lân Phủ, vượt qua Hoành Sơn, cả đường bọn họ không ngừng bắt được những đội tiểu kỵ quân đến quấy nhiễu không phân ngày đêm, bọn họ biết được mình đã bị Hạ quân nhắm trúng.

    Họ biết khi bọn họ mệt mỏi mất hết tinh thần thì sẽ có một đội kỵ binh cường đại đột nhiên xuất hiện trước mặt họ, nhưng...

    Hạ Châu, bọn họ nhất định phải đi, bọn họ không còn sự lựa chọn nào khác.

    Mặt đất khẽ rung, phía sau mơ hồ vang lên tiếng vó ngựa, tuy nơi này là đồng tuyết bằng phẳng, nhưng tuyết thổi mù mịt làm trở ngại tầm mắt, cách khoảng trăm mấy mươi mét là đã khó nhìn ra bóng hình người, bọn họ không có cách nào xác định được có bao nhiêu quân địch, chỉ có thể dựa vào độ rung của đất mà ước chừng đại khái.

    Bọn họ đã rất cẩn thận rồi, cả đoạn đường cố gắng tận lực tiết kiệm thể lực, đoạn đường hành quân mỗi ngày cực kỳ hạn chế, trong lúc hành quân luôn duy trì trạng thái cảnh giới, bất kỳ lúc nào cũng chuẩn bị tiến vào trạng thái chiến đấu.

    Vừa nghe thấy âm thanh này, không cần đợi ra lệnh, bọn họ đã bắt đầu làm thành xe lũy, chuẩn bị dựa lũy chống cự.

    Binh chủng Tống quân luôn lấy bộ tốt làm chủ, trên thảo nguyên như thế này với một phe thế lực đồng đẳng, về mặt chiến thuật chiến pháp họ vốn đã chịu thiệt, hơn nữa nhiệm vụ mà bọn họ phải chấp hành là vận chuyển lương thảo, lương thảo chính là cánh cửa lồng lớn nhất của bọn họ.

    Kẻ địch có thể công có thể thủ, cũng có thể tiến, thoái, có thể đi bất cứ lúc nào, nhưng bọn họ không thể công cũng không thể đi, chỉ có thể thủ lương thảo mà đánh lại, chiến đấu với kiểu như thế này thì phần thắng của họ là rất ít.

    Truy binh như dòng sắt nung đỏ chảy trào ra, đám kỵ binh lạnh lùng vô tình bao vây lấy những chiếc xe lương, tấn công, xung kích, bắn tên, rống như con hổ nhảy vào cắn xé đàn dê.

    Tấn Ninh lộ phó đô tổng quản Hoàng Đạo Lạc mắt thấy hậu trận có lượng lớn Hạ quân truy đuổi đến, liền trầm giọng nói: “Truyền lệnh, các bộ phòng ngự tại chỗ, không được dao động, tránh để cho địch nhân cơ hội phá vỡ hàng phòng ngự.

    Long Cản Tình, ngươi hãy dẫn bộ nhân mã của ngươi cứu viện hậu trận...”.

    Hoàng Đạo Lạc chưa nói hết lời đã nghe thấy tiếng kèn thê lương vang lên một hồi.

    Từ trong màn tuyết trắng xóa phía trước đột nhiên lại có một đội nhân mã thích sát đến, đội nhân mã mờ ảo còn chưa xông đến trước mặt mà vô số lợi tiễn đã xé rách không trung bay tới, mang đi vô số sinh mạng.

    Tiếp theo đó, lại là từng đợt sóng Hạ binh ào ào lên.

    Chưa hết, hai bên cánh lại xuất hiện bóng hình địch, chúng xông lên rất nhanh, máu thịt lại tung bay.

    Cánh đồng tuyết như thế này vốn là thiên hạ của kỵ binh, Tống binh lấy sở đoản của mình để nghênh sở trường của địch, lại còn có thêm lượng lớn lương thảo, kết cục của trận chiến này như thế nào còn suy nghĩ nhiều sao.

    Tiếng ngựa hí người hô vang lên, lợi tiễn cùng đao tung hoành ngang dọc, không ngừng có người ngã xuống đất, nhưng cũng không có ai để ý tới điều đó, chỉ có xông, chém, chặt, va...

    Không còn theo một trận thế nào cả.

    Binh Hạ Châu điên cuồng xông lên, nhanh chóng phá vỡ được những vòng xe lương tập kết dày đặc trước mặt.

    Ở chỗ cách người họ hơn mười bước liền vẽ một hình cung hướng về phía điểm yếu kết trận của địch.

    Trận thế kết thành nhanh chóng xuất kích, Tống quân mở trừng trừng mắt nhìn quân địch muốn lao vào điểm yếu nhất của mình như dùng dao nhọn chọc vào trận doanh, nhưng bọn họ căn bản không kịp qua tăng cường phòng ngự cho chỗ đó, mà cho dù có kịp thì bọn họ cũng không có cách nào qua, chỉ cần trận thế động một cái thì trận hình chặt chẽ cũng sẽ lập tức biến thành điểm tấn công.

    Kỵ binh Hạ quân đến và đi nhanh như bay, mà chỉ cần dựa vào đôi chân, trong tình hình tiến thoái lưỡng nan như thế này, Tống quân chỉ có thể đứng nhìn quân địch dắt mũi mà đi.

    Một chỗ bị phá thì tất cả mọi chỗ sẽ tan nát, Tống quân với trận hình rời rạc đã bị thiết kỵ Hạ quân nhanh chóng phân cắt, ép sát, xung sát, lại cắt đứt, ép sát...

    Biến tất cả thành đống hỗn độn người ngã ngựa chết.

    Hoành Đạo Lạc mắt thấy với sự tấn công cường đại như vũ bão của Hạ quân, các bộ tướng lĩnh bị chia cắt chỉ có thể độc lập tác chiến, tướng kỳ của mình cũng mất đi tác dụng, không khỏi mặt biến sắc vàng như đất, hắn biết bị tiêu diệt chỉ còn là vấn đề thời gian.

    *

    * *

    “Đả pháp của chúng rất đơn giản nhưng lại rất hiệu quả!”.

    Dưới thành Hạ Châu, trong đại doanh trung quân, các tướng lĩnh chia nhau ngồi sang hai bên, ngồi trên cùng là Phan Mỹ và Vương Kế Ân với sắc mặt vô cùng lo lắng.

    Phan Mỹ tiếp tục tổng kết nói: “Địa hình đồng tuyết bình nguyên vốn là điểm yếu của quân bộ tốt chúng ta, thêm nữa lại phải lo cho lương thảo và các khinh trọng cần thiết, chỉ có thể đánh bị động, còn Hạ quân lại quen thuộc địa hình, đi lại nhanh chóng, du kỵ của chúng không ngừng tiến hành chiến thuật tấn công trên thảo nguyên làm đội quân của chúng ta mệt mỏi.

    Đợi đến khi thời cơ chín muồi, sẽ nhanh chóng tập kết binh lực lớn, tốc độ tập kết của chúng vô cùng nhanh, trong cuộc tiến công gây rối không những làm cho quân ta mất hết sức lực và tinh thần, mà còn thăm dò được thực hư quân ta, khi tập kết luôn có thể duy trì được ưu thế binh lực.

    Cho nên, không đánh thì thôi, mà đánh thì tất thắng.

    Chúng ta không có cách nào ứng phó được với chiến thuật này của chúng”.

    Vương Kế Ân cau mày, không vui nói: “Biết rõ âm mưu của chúng ở đâu mà lại không thể hóa giải được sao?”.

    Phan Mỹ lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Lâm quân đại nhân, cái gọi là biết mình biết ta trăm trận trăm thắng thực tế không thích hợp với cục diện bây giờ.

    Trên chiến trường, có đủ các loại tình thế có thể xảy ra, quả thật đều có pháp bảo khắc địch để thắng.

    Nhưng, có những lúc cho dù ngài biết rõ đối phương làm như thế nào, cũng chưa chắc có thể phá giải được sự sắp xếp của chúng, đặc biệt là với tình hình trước mắt”.

    Vương Kế Ân trầm mặt xuống nói: “Khi binh xuất Hoành Sơn, truy kích Hạ quân, vấn đề này...

    Lẽ nào chư vị tướng quân không nghĩ tới sao?”.

    Phan Mỹ đại nộ, hắn thở dài một hơi, cố ép cơn hỏa xuống, rồi nói: “Chúng ta chưa từng có kinh nghiệm tác chiến trên thảo nguyên vào mùa đông ở phương bắc, rất nhiều khó khăn không thể đưa ra hết được.

    Với môi trường này, tuy độ khó của việc vận lương có thể dự liệu được một chút, nhưng thực thế nó còn khó khăn hơn nhiều so với những gì chúng ta nghĩ.

    Đây không phải là vấn đề lớn nhất, vấn đề lớn nhất chính là bây giờ có thể xác định được: Hạ quân thực ra không có bại, là bọn họ chủ động vứt bỏ Hoành Sơn, dụ chúng ta đột kích tiến tới, từ đó làm cho việc bổ sung quân nhu trở thành khó khăn lớn nhất của chúng ta”.

    Phan Mỹ trầm giọng nói: “Nếu như Hạ quân thật sự thảm bại ở Hoành Sơn, hoang mang tháo lui, vậy thì chúng ta khẩn trương truy kích, bao vây lấy Hạ Châu trước khi chúng ổn định chân, ngăn cách nội ngoại, hoàn toàn có thể bao vây đoàn loạn binh, cắt đứt đầu rắn, làm cho chúng không có cách nào tổ chức phản kích có hiệu quả, càng không thể để cho chúng hạ thủ với lương thảo của chúng ta như bây giờ.

    Chỉ cần quân nhu không thiếu thì chúng ta có thể bao vây vững Hạ Châu, cho dù mùa đông năm nay không thể công khắc thì cũng có thể thủ tiếp, dựa vào thực lực hùng hậu của Tống Quốc chúng ta, Hạ Châu sớm sẽ bị khống chế.

    Nhưng bây giờ, thực sự chúng ta đã bị vây ở đây, hơn nữa chúng ta cũng không có cách nào chống chọi qua mùa đông này”.

    Hắn nhìn chúng tướng đang ngồi yên trầm mặc nói: “Kẻ địch lớn nhất của chúng ta không phải là Hạ quân mà là thiên uy và lương thực.

    Trời càng lúc càng lạnh, lại không có đủ áo ấm mang tới, những binh sĩ bị thương bị bệnh càng ngày càng nhiều, đại quân mười vạn của chúng ta chẳng có mấy người có thể dựa vào y phục bây giờ mà chống chọi qua được mùa đông giá rét này.

    Không có lương thực đưa tới, chúng ta đừng nói là đánh trận, cho dù chỉ cần thủ trong quân doanh cũng tuyệt đối không thể chống đỡ được qua ba ngày”.

    Vương Kế Ân không phải là một chút quân sự cũng không hiểu, nghe Phan Mỹ nói rõ ràng như vậy, hắn cũng bắt đầu hoang mang, không nhịn được mà phải bỏ ngạo khí xuống, lo lắng hỏi: “Phan tướng quân, vậy...

    Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”.

    Ánh mắt Phan Mỹ nhìn lướt qua chúng tướng sĩ, trầm giọng nói: “Không còn cách nào nữa, để muốn thay đổi đại cục thì chúng ta chỉ còn cách thoái binh!”.

    Vương Kế Ân đột nhiên đứng lên, không dám tin nói: “Thoái binh?

    Dương Hạo đang ở trong thành, hắn đã bị chúng ta vây chặt, bây giờ ngay cả một trận đánh tử tế chúng cũng chưa đánh với ta, vậy mà chúng ta lại chủ động thoái binh sao?”.

    Mặt Phan Mỹ nhăn lại, lạnh lùng nói: “Lâm quân đại nhân vẫn chưa nhìn ra sao?

    Dương Hạo không phải là bị chúng ta vây, hắn chỉ là một con mồi nhử, nhử chúng ta tập kết ở thành Hạ Châu này mà thôi.

    Bây giờ thoái binh chúng ta còn có thể bảo toàn lực lượng, tiếp tục tính kế lâu dài, nếu như khi con mồi đưa móc săn sáng lóa lên thì chúng ta sẽ trở thành đống thịt dưới chân chúng, tùy ý cho người ta chém giết!”.

    Vương Kế Ân nhìn chằm chằm vào Phan Mỹ rất lâu, mới nói: “Chưa có chiếu dụ, nếu như ta thoái binh, quan gia trách tội xuống thì ai sẽ gánh trách nhiệm đây?”.

    Phan Mỹ ưỡn ngực lên nói: “Bản soái là thống soái tam quân, việc này đương nhiên là do ta gánh trách nhiệm”.

    Vương Kế Ân thầm thở phào, Phan Mỹ không bận tâm tới hắn, ánh mắt của hắn dần trở nên thâm sâu hơn, một hồi lâu mới lẩm bẩm tự nói: “Ta chỉ lo Dương Hạo không chịu để cho chúng ta lui thôi”.

    o O o

    File ảnh

    http://ne8.upanh.com/b6.s3.d3/df5e788fa1b1e9ded5e057c732606c5c_36914148.chuong49 cuopluong01.gif

    http://ne0.upanh.com/b1.s12.d1/ffcc06fdb7c7f62cbfed399f023060d7_36914150.chuong49 cuopluog02.gif

    http://ne1.upanh.com/b4.s4.3/f2e25d674c067d12e57e6b474948deb8_36914151.chuong49 cuopluong3.gif

    http://ne2.upanh.com/b1.s12.d3/4b81739c7fc5a4f85da6b7cb5e5cb7b6_36914152.chuong49 cuopluong04.gif

    http://ne3.upanh.com/b5.s12.d4/85ccb6642930519d684c757a1de45787_36914153.chuong49 cuopluong05.gif

    http://ne4.upanh.com/b2.s9.d4/5a917ad44d7cd76e927dae57bb8cb8e5_36914154.chuong49 cuoplung06.gif

    Chương 50: Khổ Não Của Thôi Đại Lang

    Thành Lạc Dương trời đông giá rét, cho dù là chốn Tây Kinh phồn hoa của Đại Tống thì trong cái thời tiết lạnh giá này, đầu đường cuối phố vẫn hiện lên một cảnh tiêu điều.

    Cho dù bên ngoài giọt nước đóng thành băng, nhưng trong hoa đình của Nhạc viên ngoại lại ấm áp như mùa xuân, hương thơm tỏa khắp nơi, tám chiếc chậu lửa bằng đồng trắng đốt lên loại than chất lượng tốt nhất, trong phòng hơi ấm trào lên.

    Nhạc viên ngoại tên là Nhạc Tận Hoa, hắn ta có một cửa hàng, một căn trạch viện cũng có thể được người ta cung kính gọi một tiếng viên ngoại, nhưng Nhạc viên ngoại lại là một viên ngoại chân chính, những hào thượng cực cổ ở thành Lạc Dương, ba con đường phồn hoa nhất ở thành Lạc Dương có hơn một nửa là của hắn.

    Ở thành Lạc Dương chưa cần nói đến bách tính, thương cổ phú thân thấy hắn cũng phải cung kính, mà ngay cả chỗ tri phủ đại nhân, hắn cũng được coi như là một nhân vật đáng kể tới.

    Một nhân vật như hắn vốn nên là một đại nhân vật tung hoành ngang dọc, nhưng lúc này, ở trong nhà của mình, hắn lại đang cung kính đứng một góc hoa đình, cho dù trước mặt tri phủ đại nhân hắn cũng chẳng bao giờ ôn thuận hữu lễ, mà bây giờ lại đang cúi đầu nghe sự giáo huấn của cha hắn.

    Nhưng người cha này của hắn xem ra còn nhỏ tuổi hơn hắn rất nhiều, cơ thể rắn chắc như hắc thiết, cường tráng chắc nịch, tuy mặc một bộ thường phục văn sĩ, nhưng lại không có chút khí khái nho nhã nào.

    Nếu như con ngươi hắn chớp động như điện một cái thì rất dễ làm cho người ta tưởng hắn là một tên mãng phu chỉ biết dùng đôi thiết quyền cự đại.

    Tên mãng phu này đang nổi trận lôi đình, hắn ngồi ở hậu trái trong nhà Nhạc viên ngoại, đối tượng của trận đại lôi đình này cũng không phải là Nhạc viên ngoại, nhưng Nhạc viên ngoại lại như đang đứng trước đầu gió, thở cũng không dám thở mạnh.

    Người nam nhân đang ngồi trên và bốc hỏa chính là Thôi Đại Lang, trước mặt hắn có ba nữ nhân đang đứng khom lưng, người trên cùng là một nữ nhân dáng thon nhỏ, mặc áo da cáo, bên ngoài khoác thêm một lớp áo bông mềm mại óng ánh, trên cổ còn quấn một chiếc khăn bằng đuôi hồ ly trắng muốt, dưới chân đi một đôi giày cao cổ, nhìn qua cũng đủ thấy đây là một người danh phận cao quý, xuất thân từ danh gia.

    Nữ tử mặc áo bông này lông mày như viễn sơn, con ngươi như nước mùa thu, thanh tú vô cùng, lại mặc thêm y phục cao quý, thật như tiên nữ trên trời, chỉ có điều tiên nữ mặc áo bông này đứng trong hoa đình ấm áp như mùa xuân, thậm chí giống như đầu hạ đang ngầm toát mồ hôi, cho nên có chút cảm giác thảm hại.

    Nàng vừa bước vào hoa đình, còn chưa kịp cởi áo ngoài đã bị Thôi Đại Lang đang tức giận dọa cho đứng im lại, không dám động đậy, đứng lâu như thế đương nhiên là khó chống đỡ nổi với nhiệt độ trong hoa đình.

    Đứng sau lưng nàng là hai thị nữ cài thoa, đều là những mỹ nhân mắt ngọc mày ngà, mặc những chiếc áo nhung khác nhau, làm cho các nàng càng thêm phần tươi đẹp, đúng là mỹ nhân động lòng người.

    “Việc như thế này rồi sao lại còn giấu ta, sao lại có cái lý đó, lần này nếu như không phải ta đột nhiên dừng thu mua tơ lụa lá trà và đồ trang sức gốm sứ, thu thập lượng lớn lương thực, làm loạn bố trí của bọn họ mà vẫn không biết gì, việc này nàng khó mà gánh vác được trách nhiệm”.

    Mỹ nhân đó vội vàng cúi đầu xuống nói: “Nô gia biết tội, động tĩnh bên Trịnh gia, nô gia luôn dò hỏi nhưng không thể biết được gì, mấy năm nay hai nhà đều cùng chung lợi ích, cho nên...

    Nô gia khó tránh sơ xuất, mong công tử xử phạt”.

    Mỹ nhân đó nói rồi vén tà áo bông lên, quỳ xuống, hai tiểu tỳ xinh đẹp đằng sau thấy vậy cũng bối rối quỳ xuống.

    Mỹ nhân đó tên là Thạch Ngữ Thực, vốn là nữ tử được gia tộc Thôi Thị đặc biệt chọn ra từ khi còn nhỏ.

    Hồi nhỏ cùng Thôi Đại Lang đọc sách, luyện võ, học kinh thương, sau khi lớn lên lại trở thành thị thiếp của hắn.

    Thôi Đại Lang có thể tiêu diêu tự tại, chu du thiên hạ, đối với một thế lực lớn như vậy mà chỉ đưa ra một số quyết định trọng đại, từ mặt phát triển của nó thì bên cạnh đương nhiên có những thành viên rất đắc lực, hiểu công việc, mấy người thị thiếp của hắn đều là những nhân vật rất quan trọng trong số những thành viên đắc lực này.

    Thôi Đại Lang trầm mặt xuống xua tay nói: “Việc thu gom lương thực giao cho Lý gia đi làm, từ bây giờ trở đi nàng hãy nghiêm ngặt giám sát nhất cử nhất động của Trịnh gia cho ta, bất kể là việc điều động nhân sự hay là điều phát tiền bạc.

    Không phân lớn nhờ đều phải kịp thời bẩm báo với ta.

    Thạch Ngữ Thực vội vàng đáp lời, Thôi Đại Lang trầm tư một hồi, lại nói: “Người mà Trịnh gia bây giờ phải đến chủ sự mọi việc ở Hà Tây là Hạ Hạ và Đường Nhiên đúng không?”.

    Thôi Đại Lang mắt chớp động, từ từ lộ ra sát khí, cười lạnh nói: “Không theo quy củ không thể chu toàn được, xem ra, trước đây ta đã quá dung túng cho bọn chúng rồi...”.

    Thạch Ngữ Thực liền nói: “Công tử muốn làm thế nào, xin cứ dặn dò, nô gia lập tức sẽ đi sắp xếp”.

    Thôi Đại Lang liếc mắt nhìn nàng một cái, thở dài nói: “Thôi đi, việc này cứ để ta suy nghĩ cẩn thận đã.

    Nàng vừa mới về, đi đường mùa đông lạnh cũng không tiện, tạm thời lui xuống đi, thay áo tắm rửa rồi nghỉ ngơi một lát...”.

    Thạch mỹ nhân nghe lời nói biết hắn đã bình tĩnh lại, có thể ở bên cạnh hắn, trong lòng không khỏi hoan hỉ, vội vàng đáp lời vui mừng liếc nhìn hắn, rồi khoan thai đứng dậy, cùng hai tiểu thị nữ lui xuống.

    Khi quay người đi, khóe miệng Thạch Ngữ Thực hơi nhíu lên, cái vẻ vờ sợ hãi lúc nãy đã thay bằng nụ cười nhạt.

    Nàng với lang quân lâu ngày mới trùng phùng, vừa gặp mặt lại bị hắn xả cho một trận, sao có thể không có chút tức giận?

    Nếu như công tử đã bảo nàng ở lại thì...

    Haha.

    Lúc này chịu ấm ức làm hạ nhân để giữ cho hắn thể diện nam nhi, đợi khi tối đến lên giường phải làm cho thấp giọng mà nhận tội, phản đòn một hồi mới cùng hắn ân ái.

    Thạch Ngữ Thực từ nhỏ đã hầu hạ Thôi Đại Lang, cũng coi là thanh mai trúc mã, bây giờ lại là người chung gối với hắn, nếu như không phải thực sự chọc vào cục tức của hắn thì sẽ không thật sự sợ hắn.

    Nếu không những kẻ giả Khổng phu từ sao lại phải đau đầu nói rằng nữ nhân là động vật tình cảm “gần họ thì nhún nhường, xa họ mới dám giận” chứ?

    Vị đại học vấn gia hiển nhiên là có học vấn.

    “Công tử...”.

    Thạch mỹ nhân vừa đi, Nhạc viên ngoại liền bước lên, Thôi Đại Lang xua tay nói: “Ngươi cũng lui đi, ta muốn một mình yên tĩnh một lát”.

    “Vâng!”.

    Ngạc viên ngoại như trút được gánh nặng, trước mặt một trưởng môn nhân thường không hay gặp, lòng hắn luôn có một áp lực nặng nề vô hình, đặc biệt là khi trưởng môn nhân đang tức giận, bất kể là Thôi đại công tử hay là vị Trịnh gia mà lúc nãy Thạch cô nương nhắc tới đều là những nhân vật đứng đầu trong “Kế Tự đường”, họ là những nhân vật chỉ cần động một ngón tay cũng đủ làm cho hắn tan thành mây khói, có thể trốn xa một chút là tốt nhất.

    Thấy Nhạc viên ngoại như miếng băng mỏng mà lui ra ngoài, Thôi Đại Lang lại thở dài, có chút đau đầu mà ngồi xuống ghế.

    Dương Hạo đột nhiên xưng đế, lại còn bảo mật khá lâu, làm cho hắn đã bị động lại càng thêm bị động, có điều từ khi Dương Hạo nhất thống Hà Tây, hắn cũng đã có một sự linh cảm và sự chuẩn bị tâm lý, vì thế cũng không phải là quá gấp gáp bận rộn.

    Hà Tây nhất thống, đứng lên cao ngang bằng với Tống Liêu, vốn là cục diện mà lúc trước khi hắn cổ vũ Dương Hạo quay về Hà Tây đã rất khao khát.

    Hai năm nay, những gì mà hắn bỏ ra tuy vẫn chưa hoàn toàn thu lại, nhưng lợi ích mà Hà Tây thống nhất đem lại là cực đại.

    Đầu tư của hắn mang tính một lần, nhưng lợi ích nhận được lại cuồn cuộn không dứt, mối làm ăn này đương nhiên là giành được thành công lớn.

    Thậm chí Dương Hạo còn có chút kiêng kỵ đối với thế lực tiềm ẩn khổng lồ của hắn.

    Có một số chuyện có thể giấu hắn thì phải giấu hắn, hắn không có để tâm.

    Hắn là người làm ăn, hoàn toàn không nghĩ đến việc nắm giữ quyền lực, cũng không có cái năng lực ấy.

    Có được tài lực không lồ chưa chắc đã có thể làm một người nhất thống thiên hạ, nếu không phải như vậy thì từ cổ chí kim cũng sẽ không có nhiều hào thân phú cổ có tầm nhìn xa trông rộng lại muốn nâng đỡ giúp cho những anh hùng hào kiệt có tiềm lực chưa chắc đã bằng họ tiến lên nắm quyền lực chính trị.

    Đại Đường huy hoàng năm đó thịnh vương chưa tới ba đời, nói vong là vong.

    Từ Chu Ôn diệt Đường, tự lập xưng đế, nào có một vị hào kiệt nào không phải là kiếm chỉ thiên hạ, hào môn thế gia sao có thể khống chế được?

    Nhưng những đế quốc to lớn đó, những tể tướng đế vương đó, người nào người nấy cũng giống như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, huy hoàng rồi thảm hại, không hề có ngoại lệ.

    Giống như trong kịch kỹ, ngươi đăng đài ngươi hát, ngươi có bị thất sủng thì những người đánh trống kéo đàn ở hậu đài cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì.

    Thôi Đại Lang có lòng muốn làm một nhạc sư đánh trống ở hậu đài, tiện sóng đẩy anh hùng, hắn không muốn làm một con thuyền nhỏ tự gồng gánh để vượt qua sóng gió, chỉ muốn làm một con sóng đẩy thuyền đi mà thôi.

    Đây cũng là kinh nghiệm sinh tồn mà qua mấy trăm năm Kế Tự đường đã đúc kết ra.

    Nhưng nếu như chiếc thuyền nhỏ này không nâng lên được, đến lúc thuyền đổ, một nhân vật quyền thế mới chưa chắc đã chịu chấp nhận cơn sóng như hắn, đến lúc đó thì phải làm sao?

    Đế vương tể tướng, bá nghiệp hoàng triều luôn luận phiên biến hóa, cũng giống như vậy, sẽ có một thế gia đại tộc mới tìm được cơ hội thích hợp nhất để từ thanh thế thế gia đại tộc tiền triều, trở thành thiên hạ đệ nhất hào cường thế gia, Kế Tự đường phải làm thế nào để duy trì bất bại?

    Biện pháp mà Kế Tự đường nghĩ ra chính là phân chia cả thế lực to lớn này thành hai bộ phận: Tiềm tông và Hiển tông.

    Hiển tông phụ trách lựa thời cơ đi theo xu thế, cùng cường giả tranh giành thiên hạ, với công lao hiển hách để mưu cầu lợi ích.

    Tiềm tông lại là bộ phận hành quân lặng lẽ, khi Hiển tông duy trì hào kiệt một phương thì nó sẽ ở vào trạng thái hoàn toàn yên lặng, một khi Hiển tông đầu tư thất bại, cần phụ trợ cho một phe khác, hoặc sau khi thành công không thể thoái lui, chịu sự tẩy trừ, hoàng đế này muốn có một thế lực khác thay thế thế lực đã một tay đưa hắn lên vị trí cửu ngũ chí tôn như Kế Tự đường, thì Tiềm tông vẻ ngoài không có chút quan hệ nào với Kế Tự đường sẽ xuất hiện, Tiềm tông sẽ trở thành Hiển tông, Hiển tông lại trở thành Tiềm tông.

    Trong quá trình hoán đổi này, vẫn sẽ đảm bảo cho gia tộc tồn tại và thịnh vượng.

    Thôi Đại Lang là trưởng môn nhân đời này của Kế Tự đường, là người đứng đầu Hiển tông.

    Khi hắn tiếp nhận quyền lực, Kế Tự đường đã trải qua bao nhiêu năm khổ tâm kinh doanh buôn bán ở Đường, Tống và những nơi biên cương để để lại thế lực này cho hắn.

    Loạn cục thiên hạ bước đầu đã định, các đại gia tộc Kế Tự đường đa phần đều đã nhắm được Tống Quốc, cho rằng nó có thể thống nhất thiên hạ, nhưng năm đời loạn thế, không biết có bao nhiêu vị hùng tài thế lược cuối cùng cũng chịu thất bại thảm hại.

    Chuyện đem tất cả trứng gà đặt vào trong một chiếc giỏ, Kế Tự đường sẽ tuyệt đối không làm.

    Huống hồ Triệu gia lợi dụng binh quyền, đánh thẳng giành quyền lực từ hoàng đế tiền triều, Kế Tự đường lúc đó khi hậu Chu thế tông hùng tài đại lược Sài Vinh còn tại vị lại không hề coi một vị tướng quân trước điện luôn phải cúi đầu như Triệu Khuông Dận là một con tiềm long, cho nên chẳng giành được nhiều lợi ích từ đó.

    Đây cũng là lý do mà Đường gia sau đó đã chuyển cả gia tộc đến Biện Lương, vì ở đây có rất nhiều cơ hội kiếm tiền, Kế Tự đường sẽ không vội vã đem tất cả đầu tư vào một chỗ như vậy.

    Lúc này, thương lộ tiềm lực mà Thôi Đại Lang đang giúp cho Dương Hạo ở Tây Vực chính là một thương lộ trọng yếu của Kế Tự đường.

    Nhưng Tây Bắc nhiều năm chiến loạn, cho dù từ thời tổ bối, Kế Tự đường đương gia nhân cũng không hề mưu đồ sẽ mở thông được thương lộ Tây Vực này, hơn nữa lại cùng với thương nhân Đại Thực Tháp Lợi Bốc bắc thượng tuyến, liên thủ tạo thành một thông đạo kinh thương bí mật, nhưng số tiền vốn này quả thật quá cao.

    Thêm nữa cục diện ở Tây Vực hoàn toàn khác với Trung Nguyên, Kế Tự đường đã dùng một số tiền lớn để mua chuộc thế lực của một địa phương, vừa thấy được hiệu quả thế lực này lại bị kẻ khác thay thế, bọn họ lại phải làm lại từ đầu.

    Hơn nữa, những chính quyền dân tộc thiểu số này phá giỏi còn hơn là xây dựng, cho dù họ đã bỏ ra những khoản tiền không nhỏ để tạo quan hệ với bọn họ thì cũng rất khó giành được nhiều lợi ích từ trong chính quyền địa phương này.

    Ban đầu, Thôi Đại Lang giúp đỡ Dương Hạo chỉ là hy vọng có thể thông qua hắn thay đổi một chút cục diện của Kế Tự đường ở Tây Bắc.

    Nhưng theo như những tin tình báo có liên quan đến tiềm lực của Dương Hạo ngày càng xuất hiện nhiều và những gì hắn hiểu về con người Dương Hạo, hắn dần đần đã phát hiện ra, Dương Hạo con người này, thế lực của hắn còn có tiềm lực lớn có thể đào, cho nên hắn đầu tư ngày càng nhiều, đi theo sự quật khởi của Dương Hạo.

    Bọn họ cuối cùng cũng phát hiện ra, con người này hoàn toàn có năng lực nhất thống Tây Vực, giải quyết triệt để vấn đề nan giải mấy trăm năm nay của Kế Tự đường là đả thông thương lộ Tây Vực.

    Dương Hạo nhất thống Tây Vực đã có thể bảo chứng rằng con đường hoàng hóa đông tây thông suốt, con đường tơ lụa, gốm sứ, lá trà đông phương, bảo ngọc, hương liệu, lưu ly tây phương...

    Mỗi chuyến qua lại đều vàng.

    Nếu như hành lang Hà Tây không thống nhất, căn bản không thể tưởng tượng được có thể yên bình vận chuyển được lượng lớn dễ vỡ, dễ cứu như thế qua lại.

    Địa khu Hà Tây rất dồi dào những mỏ muối, mỏ sắc, mỏ lưu huỳnh, rồi bò dê ngựa, các loại được phẩm, thậm chí là mỏ vàng, mỏ đá quý trên A Ni Thái Sơn hay mỏ ngọc trên núi Côn Luân...

    Nếu như không có một chính quyền nhất thống thì thương nhân nếu có muốn khai thác, biến, vận chuyển, buôn bán cũng không thể làm được.

    Cho nên trải qua sự phân tích cẩn trọng, Kế Tự đường đã bắt đầu không tiếc sức lực phụ giúp cho Dương Hạo.

    Nhưng không ngờ khi những đầu tư cực đại của Kế Tự đường bắt đầu sản sinh ra hiệu quả thì cũng đúng vào thời khắc mấu chốt của sự tranh đoạt chính quyền giữa Dương Hạo và Tống quốc.

    Một khi Dương Hạo thất bại, tất cả các thế lực Hà Tây dưới trướng của hắn rất có thể sẽ lập tức tan rã, sụp đổ, bắt đầu trở lại cục diện hỗn loạn ngày trước.

    Lúc này Kế Tự đường đã không thể quay đầu lại, tất phải toàn lực giúp đỡ.

    Bất kể Dương Hạo xưng đế xưng vương hay xưng đại nguyên soái Lũng Hữu Hà Tây gì đó thì tóm lại vẫn hết sức duy trì thời khắc mấu chốt của việc nhất thống chính quyền địa phương Hà Tây, nhưng lúc này nội bộ Kế Tự đường lại xảy ra chuyện.

    Mấy mươi năm trước, Lô gia có ý đồ nhất cử giết chết các thế lực khác để giành lấy quyền lực cao nhất của Kế Tự đường, mấy năm trước Đường gia không chịu phục sự bố trí thống nhất của Kế Tự đường, ngang nhiên chuyển đến Biện Lương, mà bây giờ thủ lĩnh Tiềm tông Trịnh gia cũng không cam chịu yên lặng, muốn nhảy ra hô sóng gọi gió.

    Trịnh gia âm thầm điều động các nguồn tài nguyên để bắt đầu tạo điều kiện cho Triệu Quang Mỹ kinh doanh ở Quan Trung, vì Trịnh gia cũng là một phái Tiềm tông, bình thường vốn chỉ quản việc buôn bán kinh doanh bình thường, Hiển tông không có lý do gì can thiệp và giám sát, lại hoàn toàn không phát giác ra, nếu như không phải Thôi Đại Lang vì việc đột ngột xưng đế của Dương Hạo mà bị ép phải thay đổi kế hoạch thu mua vốn có, thay vào phải động dụng đến đồ dự trữ của Tiềm tông, thì hắn vẫn sẽ không biết được hành vi của Trịnh gia.

    “Mẹ nó chứ”.

    Nghĩ đến đây, Thôi Đại Lang không nhịn được mà chửi một câu, Trịnh gia thật là muốn mở một trời khác, lại dám nâng đỡ cho Triệu Quang Mỹ.

    Triệu Quang Mỹ?

    Thôi Đại Lang nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới, nhìn thế nào cũng không nhìn ra Triệu Quang Mỹ có cơ hội và điều kiện gì để thay thể được Triệu Quang Nghĩa, cái lão đần Trịnh gia đúng là bị lừa đạp lên đầu rồi.

    Không sai, lúc trước khi ta nâng đỡ cho Dương Hạo, hắn vẫn chỉ là một viện trưởng hỏa tình viện ở Đông Kinh Biện Lương, Triệu Quang Mỹ bây giờ là một vương gia, điểm bắt đầu cao hơn Dương Hạo nhiều.

    Dân gian truyền qua lại với nhau rằng thiên hạ Triệu thị sẽ là huynh truyền đệ nối, Triệu đại truyền hoàng vị của mình cho Triệu nhị, Triệu nhị tương lai sẽ truyền cho Triệu tam, nhưng Triệu Quang Nghĩa giống một kẻ chịu buông tay sao?

    Hắn đã lập thái tử rồi.

    Còn Dương Hạo lúc đầu tuy chỉ là một viện trưởng hỏa tình viện, nhưng dân chúng Lô Châu là do hắn mang từ Hán quốc tới, bọn họ công nhận Dương Hạo, không công nhận triều đình Đại Tống, Dương Hạo còn có sự thần phục bí mật của Đảng Hạng thất thị, có Triệu Quang Sầm người kế thừa pháp định Định Nan tiết độ sứ làm nghĩa phụ.

    Triệu Quang Mỹ thì có gì chứ?

    Học đòi bắt chước!

    Đây là kết luận Thôi Đại Lang đưa ra.

    Vừa rồi quá tức giận, Thôi Đại Lang thật sự muốn dùng tới thủ đoạn nghiêm khắc nhất để trừng phạt Trịnh gia, nhưng lúc này bình tĩnh lại mới cảm thấy chuyện này không phải là đơn giản.

    Đầu tiên, cho dù hắn là đương gia nhân của Kế Tự đường, nhưng đối với một đại thế gia trong Kế Tự đường, một phương thế lực đủ để người khác coi nể, đồng thời cũng là thủ lĩnh Tiềm tông có thể phân đình kháng lễ với hắn thì hắn không thể khinh xuất động vào.

    Nếu như hắn thật sự có quyền lực lớn như vậy, lúc đầu cũng sẽ không bất đắc dĩ chấp nhận sự thật Đường gia chuyển đến Biện Lương.

    Thứ hai, cử động của Trịnh gia cũng không coi là lớn lắm, đầu tư cho Triệu Quang Mỹ cũng có giới hạn, Tiềm tông vốn có quyền ủng hộ cho người mà bọn họ cho rằng có tiềm lực, cho dù hai thế lực đang đánh nhau như lửa với nước.

    Hiển tông đang dốc toàn lực ủng hộ cho một phe trong đó, Tiềm tông nếu cho rằng cần thiết thì cũng có thể tiếp xúc với bên còn lại.

    Tóm lại không thể đợi đến khi Hiển tông thất bại thoái lui thì Tiềm tông mới chạy ra vội vã ôm chân Phật, cho nên...

    Hành động của Trịnh gia ở Kế Tự đường cũng không bị coi là hành vi sai trái.

    Quả cầu ở gần này phải đánh thế nào đây?

    Ngồi yên bỏ mặc sao?

    Không được, từ sau khi Đường gia lui từ Tây Bắc về, nguồn tài nguyên của Kế Tự đường ở Tây Bắc có hạn, nguồn tài nguyên có hạn này phải dùng toàn bộ cho Dương Hạo.

    Mười vạn nghĩa quân của Loan Đao Tiểu Lục và Thiết Ngưu ở Thục Địa cần phải tương trợ, chiến sự như nước như lửa ở Hà Tây càng đốt tiền hơn, Diệp Chi Tuyền lại đang thiết lập mở rộng đường dây liên lạc ở Ba Thục Lũng Hữu Hà Tây, rồi cho người đi chiêu binh mãi mã khắp nơi, nào có chỗ nào không cần dùng đến tiền chứ.

    Không thể tiếp tục để cho cái lão Trịnh của Tiềm tông này tiếp tục đem tài nguyên có hạn đi lãng phí cho cái tên vô dụng Triệu Quang Mỹ đó được.

    Thôi Đại Lang cắn răng cười lạnh: Tây Bắc, kế dụ địch xâm nhập, cắt đường lương của địch đã bắt đầu thấy chuyển biến, Phan Mỹ tiến thoái lường nan.

    Xem ra Dương Hạo có thể thủ vững được rồi, Trịnh lão đầu này ta không động không được, vậy dùng cách rút củi dưới đáy nồi vậy.

    Tuyệt đối không thể để cho Trịnh gia phá hoại đại sự của ta!

    o O o

    File ảnh

    http://ne3.upanh.com/b5.s8.d2/c7e23ce120f10355e4d307d77d695a86_36914213.chuong50 khonaocuathoidailang01.gif

    http://ne7.upanh.com/b4.s7.d1/ed1cdedd2f523fdb969698d147e156e1_36914217.chuong50 khonaocuathoidailang02.gif

    http://ne1.upanh.com/b4.s13.d1/76a1bd0eaadd575f6992176e8e43ceef_36914221.chuong50 khonaocathoidailang03.gif

    http://ne1.upanh.com/b1.s8.d2/9085de0387f243dda59b8d6da77e1bcd_36914281.chuong50 khonaocuathoidailang04.gif

    http://ne7.upanh.com/b3.s20.d1/61eaf28e5ee1ec73d281bf9a6d42ec28_36914227.chuong50 khonaocuathoidailag05.gif

    http://ne0.upanh.com/b6.s9.d3/145b8d61af8936bc014a9def53b34f57_36914230.chuong50 khonocuathoidailang06.gif

    Chương 51: Phan Dương Hội

    Buồng sưởi của Dương Hạo ấm áp vô cùng, Dương Hạo và mấy vị quan viên quan trọng ngồi quanh chậu than và đang trò chuyện vui vẻ.

    Mấy ngày nay Dương Hạo cảm thấy không thoải mái, ngày nào cũng lo lắng xử lý các chuyện quan trọng, người gầy đi rất nhiều, nhưng càng có thêm tinh thần khí chất.

    Sắc mặt của mấy vị quan viên quan trọng cũng trở nên phấn chấn, dụ địch xâm nhập, rồi cắt con đường lương thực của chúng đã bước đầu thấy sự hiệu quả, sự phát triển diễn biến nằm trong tầm kiểm soát, mọi người cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

    Đám người Xung Phóng, Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn đã đi Hưng Châu, Tiêu Nghiễm và Từ Huyễn giỏi về lãnh binh song không giỏi về khai thác, ở lại Hạ Châu không có tác dụng mấy, hơn nữa họ là quan văn, tuổi tác cũng đã cao, ngộ nhỡ khi cần vứt bỏ Hạ Châu, họ cũng không chịu nổi sức ép cho nên sớm đã được đưa đi Hưng Châu, ở đó họ có thể phát huy được sở trường của mình.

    Còn về Xung Phóng, bên Hưng Châu tuy là địch hậu nhưng các bộ tộc khó giữ nổi dị tâm người, hơn nữa các hào thân di chuyển từ Hạ Châu đến Hưng Châu không thể thiếu người chủ trì đại cục là người văn võ song toàn.

    Cho nên hắn cũng đi Hưng Châu, có Trương Phổ tọa trấn Túc Châu, Xung Phóng tọa trấn Hưng Châu, hành lang Hà Tây có thể bảo vệ được, bên cạnh Dương Hạo chỉ có vài cận thần Đinh Thừa Tông, Thác Bạt Hạo, Hiếu Phong, Trương Sùng Nguy.

    Đinh Thừa Tông mỉm cười nói: “Dương Diên Phổ, Dương Diên Lãng, Tiểu Dã Khả Nhi và các tướng lĩnh mỗi khi xuất binh tập kích đội quân lương Tống đều có thu hoạch, có thể yên tâm chống đỡ được chỗ lương thực ngày một giảm dưới thành Hạ Châu rồi, cái gì gọi là dĩ chiến dưỡng chiến chứ?

    Đây mới gọi là dĩ chiến dưỡng chiến này, dựa vào những cuộc chiến giữa bộ lạc thảo nguyên, đánh thắng trận, có thêm chút trâu bò, cung cấp thêm cho quân nhu, ha ha, Tiểu Dã Khả Nhi bọn họ nếm ngọt rồi, số lần xuất binh cướp sạch càng ngày càng nhiều, tuy cũng có khi thất thủ, nhưng quân Tống không dám đuổi theo, mà có muốn đuổi cũng không đuổi kịp được, như thế nên muốn đánh thì đánh, muốn đi thì đi, quân Tống tức nghẹn.

    Từ Hoành Sơn tới đây, với khoảng cách được coi là khá dài, hơn nữa vào mùa đông có tuyết lạnh, binh tốt tiến vào càng thêm khó khăn, binh lực Phan Mỹ không đủ sức vận chuyển lương thảo, và không có cách nào nắm được toàn bộ cánh đồng tuyết trong tay, kỵ binh của chúng ta đi lại tự nhiên, nếu như đập tan vi mục, nếu Phan Mỹ không thể tăng binh, không thể giải quyết được chuyện lương thực nan giải”.

    “Hắn chẳng có cách nào mà tăng được binh cả”.

    Dương Hạo cười tủm tỉm: “Đối với Tống Quốc, cái thực sự phải kiêng kỵ không phải chúng ta mà là Liêu Quốc.

    Có quái vật lớn Bắc Triều giương giương mắt hổ ở đằng kia, Tống Quốc tuyệt đối sẽ không có biện pháp dự phòng, dùng toàn lực để thảo phạt Tây Bắc.

    Hơn nữa, hắn thêm binh càng nhiều, áp lực về đồ quân nhu tiếp viện càng lớn, Triệu Quang Nghĩa chắc chắn không muốn tiêu hao tất cả tiền tài tích lũy trong mười năm ở Tây Bắc.

    Giờ quân Liêu bỗng nhiên tăng binh Đại Đồng phủ, bên Nhạn Môn quan thực là cấp tốc, Tiểu Phan Phan hiện giờ có thể đã tiến thoái lưỡng nan rồi”.

    Mọi người nghe những lời hắn nói biết đó là Phan Mỹ, không khỏi cười vang lên.

    Cái tên này một khi truyền ra Trung Nguyên, khiến cho ru Phan Mỹ dựng ngược lên, mặt thì đỏ tía.

    Lúc này có người lại khẽ tiến vào đại sảnh, nói thủ thỉ với Đinh Thừa Tông gì đó, mặt Đinh Thừa Tông chợt biến sắc, Dương Hạo nhìn thấy hỏi: “Xảy ra chuyện gì ah?”.

    Đinh Thừa Tông đắn đo suy nghĩ nói: “Quân Tống bắt đầu rút binh rồi”.

    Dương Hạo ngẩn người, thất thanh nói: “Nhanh vậy sao?

    Biện Lương một đường, một đi một phản, có lẽ là không thể nhanh vậy chứ”.

    Đinh Thừa Tông nói: “Hiển nhiên vậy rồi, lui quân cũng không phải là ý chỉ của Triệu Quang Nghĩa, mà là...

    Chủ trương của chính Phan Mỹ”.

    Ánh mắt Dương Hạo trở nên có chút kỳ quái, sau một lúc lâu, hắn mới khẽ thở dài, tỏ vẻ khen ngợi nói: “Phan Mỹ, không hổ thẹn là một danh tướng”.

    Đinh Thừa Tông mau chóng nói: “Thánh thượng, Dương tướng quân vốn dĩ muốn đợi hắn lương thảo đã cạn kiệt, khi không thể không lui mới dùng toàn lực tấn công, chém giết cho quân hắn tan rã thì thôi.

    Giờ quân của Phan Mỹ lương thực còn dư, lòng quân chưa sợ, nếu như ung dung lui quân, sau đó đưa binh mã ra tiếp ứng thì chỉ sợ không dễ đắc thủ.

    Cuối cùng mượn cớ cắt đứt lương thảo dễ dàng, nếu như hắn lui toàn quân lại, muốn truy kích cũng tốt, ngăn kia mà thôi, đó chính là đối chiến thực đánh thực, bằng binh lực trong tay của Dương tướng quân, thêm nữa bản lĩnh dụng binh của Phan Mỹ, chúng ta vị tất chiếm được phần trội”.

    “Nếu như thêm binh lực Hạ Châu ta thì sao đây?”.

    Ngẫm nghĩ một lúc lâu, Dương Hạo từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lửa mãnh liệt.

    Đinh Thừa Tông giật mình cả kinh, phản đối nói: “Thủ quân Hạ Châu không thể động được, Hạ Châu là đô thành của nước ta, thánh thượng cũng ở đây, há có thể...”.

    Dương Hạo không nói lời nào, đứng dậy đi về phía sa bàn, quần thần hiểu ý, lập tức đứng dậy chạy tới, Đinh Thừa Tông cũng đẩy bánh xe đi đến bên cạnh hắn, Dương Hạo đợi mọi người đi đến bên cạnh rồi, đưa tay chỉ vào thành Hạ Châu trên bản đồ, từ từ di chuyển ngón tay về phía đông, rồi dừng lại nói: “Gọi Dương Kế Nghiệp xuất kích toàn binh lực, Hạ Châu ta án binh bất động, đợi sau khi quân Tống lui quân được hai ngày lộ trình, dốc binh lực Hạ Châu ta hợp lực với Dương tướng quân, dựa vào ưu thế về binh lực, chặn quân địch lại.

    Nên nhớ rằng, điều ta nói là sau khi quân Tống lui quân được hai ngày”.

    Đinh Thừa Tông lập tức phản ứng, hét lên: “A, ta hiểu rồi, a ha”.

    Dương Hạo khẽ cười nói: “Có cái gì gọi là hiểm chứ, trẫm bỏ qua chính là ức hiếp người mà, Tiểu Phan Phan lần này càng phải buồn bực rồi”.

    *

    * *

    “U uuuuuu”.

    Kèn kêu lên, tiếng kèn mỗi lúc một to, phía cuối cánh đồng trắng như tuyết, vô số những đốm nhỏ màu đen tập trung từ tứ phía đi đến, dần dần tụ tập lại một đường sau đó nó như một cỗ máy tức giận, hằm hằm hung hăng lao nhanh đến.

    Trên bầu trời, tiếng chim diều hâu kêu gào, liệng đôi cánh bay về phía quân Tống, khó khăn lắm mới bay được qua đại kỳ, đôi cánh sải rộng vung lên, rồi lại xông về hướng ban đêm.

    Phan Mỹ ghìm cương ngựa, trỏ tay hét lớn: “Tả hữu bày số trận, trận này nghênh địch”.

    Cờ trống hiệu lệnh dồn dập, tam quân hành động ngay lập tức, huấn luyện nghiêm chỉnh của chủ lực quân đoàn, không có sự chăm sóc của đoàn xe lương thảo và đồ quân nhu, bày trận với tốc độ chóng mặt, thiết kỵ kia chưa xông tới cận tiền, trường thương đã chiếm đến, phía sau các tay cung đã chuẩn bị sẵn sàng, mũi tên chĩa lên không trung, chỉ đợi tướng hạ lệnh.

    Phan Mỹ giơ đao trong tay lên, lạnh lùng chĩa thẳng về phía quân Hạ, hai đầu lông mày nhướn lên đầy lửa giận.

    Phan Mỹ vẫn kiên quyết lui binh, quân uy của hắn rất cao, các tướng lĩnh đều phải theo phán đoán của hắn, Vương Kế Ân tuy không bỏ được kiếm củi ba năm thiêu một giờ, nhưng cũng lo lắng về cách liệu định của Phan Mỹ, toàn quân phải ở đây, đến khi mình không chạy được nữa, thì Phan Mỹ phải một lực gánh chịu, hắn không thể kiên trì, song hắn từ đầu đến cuối chưa hề nói ra câu đồng ý nào.

    Đích thân Phan Mỹ áp trận, tối hậu phương của đội ngũ hiển nhiên, từ xa nhân mã như sóng cả, tiếng bước chân rầm rập, hắn không hề sợ chút nào, ngược lại lửa hận tràn đầy.

    Hắn đích thân áp trận, tam quân yên ắng không một tiếng động, chỉ nhanh chóng bày bố thế trận theo như tướng lĩnh chỉ huy.

    Tiền phương, một đội kỵ binh mấy nghìn người gào thét mà đến, rõ ràng thấy có vô số cung nỏ, thương kích song vẫn không hề sợ hãi, thực ra thế trận xung phong này bọn họ cũng không đứng vững chân, ai muốn dừng, trước tiên sẽ bị chính quân mình đạp cho đổ máu về phía trước, tử trung cứu sinh.

    Gần, càng gần hơn, độ ngũ tiên phong hơn ngàn người hình thành thế trận hình mũi tên, đầu nhọn thẳng tiến đến Phan Mỹ liều chết đánh tới.

    Phan Mỹ cười nhạt, ba trăm bước, hai trăm bước, một trăm bước, mắt thấy quân địch lập tức thấy quân địch muốn đi vào trận mưa tên, Phan Mỹ hét lớn: “Bắn tên”.

    Vút...

    Một tiếng, tiếng rít ghê người, vốn dĩ đó là tiếng xé gió, nhưng vì trăm ngàn mũi tên vút lên không trung nên hình thành loại âm thanh vù vù chấn động, dường như một đoàn mây đen mũi nhọn lao tới từ trên không, tên nhanh thêm nữa mã cũng nhanh, song phương vừa có thể tận dụng được thế mạnh của mũi tên bắn về phía trọng quân địch từ phía xa.

    Không ngờ, dường như đồng thời hạ lệnh cùng Phan Mỹ, quân Hạ Châu chạy như điên bỗng dưng đồng loạt chuyển hướng, hậu trận sắp xếp của Phan Mỹ chính là Yển Nguyệt trận, hình bán nguyệt, chúng khó khăn lắm mới sắp xếp lõm một bên mặt trăng, rồi đánh tới.

    Bọn họ là kỵ binh, chẳng lẽ lại không phát huy sở trường của mình.

    Nhưng Phan Mỹ sớm đã phòng được chiến thuật lợi dụng ngựa dương đông kích tây, hai cánh tả hữu của quân Tống là số trận, trận hình dày đặc có thể công và có thể thủ, dòng lũ thiết kỵ nhằm phía cánh tả, lao đến chính là mũi tên và thương kích dày đặc, nhanh như tên bắn, mỗi người đều cầm lấy tấm khiên che chắn, trận mưa tiễn thứ nhất làm ngã không biết bao nhiêu là nhân mã, nhưng vì họ đến từ phía sau hậu trận địch, không phải là chính diện xông đến cho nên gần quân Tống, ở trong trường hợp bình thường thì đánh giáp lá cà ít nhất cũng có thể tung ra ba phát tên, nhưng giờ đã giảm thiểu đi một phát, khiến cho con số thương vong của quân Tống giảm đi thấp nhất.

    Mấy ngàn kỵ binh tiền phương vốn dĩ là ngụy trang dẫn địch đến, sau khi chúng xông qua, kỵ binh theo sát phía sau nhanh chóng thúc ngựa, đoàn binh giao tiếp với quân Tống, vẫn là xông về phía trước không ngừng, đao trong tay chỉ dựa vào một chữ quyết của khoái mã, thì có thể chặn được rất nhiều cổ họng của các tướng sĩ.

    Quân Tống không cam lòng yếu thế, trường thương đoản kích đâm ra liên tục, một khi có quân Hạ trúng đạn ngã ngựa, huynh đệ ngăn cản một trận, làm quỷ đao.

    Đánh nhau mà không có người chết là điều không thể xảy ra, nhưng sát cánh loại này tránh được va chạm chính diện, song thương vong là thấp nhất, sau khi đội binh mã hơn vạn người xông đến, xông đến mạnh nhất, đội hình dày đặc của quân Tống đã bị loạn, đại ân như dòng nước lũ phía sau nhanh chóng xông thẳng vào doanh trại quân địch, cương đao chém giết.

    Đại kỳ của quân Tống lại biến đổi, đại quân lập tức từ sổ trận chuyển sang sơ trận, đội quân dày đặc lập tức trống ở giữa, toàn bộ đại quân dày đặc sơ tán lại thành những tiểu trận khoảng mười người, tay thuẫn, tay đoản đao, tay trường đao cùng nhau phối hợp, giết chết kỵ sĩ Hạ quân.

    Trong tình cảnh này đã thâm nhập vào, quân Hạ địch đội mất đi ưu thế tốc độ, ngược lại sẽ biến thành đối tượng bộ tốt tùy giết.

    Chỉ cần vận dụng thỏa đáng, binh chủng chưa toàn thắng bất bại, bất kỳ binh chủng nào đều có thể phát huy ưu thế của mình, trọng thương cường địch.

    Hạ quân đương nhiên là cũng giỏi không kém, tiếng kèn ba dài ba ngắn vang lên, kỵ binh vừa nãy thâm nhập vào trận doanh quân Tống chưa sâu lắm bỗng nhiên thúc ngựa lui về phía sau, sát nhập vào dòng lũ dày đặc, Hạ quân kéo dài không ngừng bắt đầu dùng đại phủ trường đao như dóc thịt quân địch tới chết.

    Tống quân ngay lập tức đổi trận thế, trường binh khí đâm nhân thân, đoản binh khí thì chém đùi ngựa, phần còn lại của song phương nhuốm máu đỏ be bét.

    Đây là chủ lực của Dương Kế Nghiệp và chủ lực của Phan Mỹ lần thứ nhất chính thức giao chiến, không màng tới kỹ xảo, thái độ, ý thức, trang bị và tố chất thuộc hạ binh tướng của ai mạnh hơn ai, không một ai đánh bừa cả, trừ phi ngươi số lần vu địch, miễn sao bên ta không thương vong, bên dưới đại kỳ chữ Dương và bên dưới đại kỳ chữ Phan là hai danh tướng thủ công tuyệt đỉnh, lần này khó khăn lắm mới đánh bại được một người, giỏi thủ thì đang công, mà giỏi công thì đang thủ, dường như bản lĩnh của bọn họ công hay thủ đều không tồi, thực không hổ danh là danh tướng.

    Danh tướng chính là như vậy, công thủ đều phải giỏi, có thể công và cũng có thể thủ, Dương Kế Nghiệp giỏi thủ đã nổi tiếng hậu thế, song là vì hắn trước đây quân vương quốc lực quá yếu, chẳng có cơ hội nào cho hắn công.

    Còn Phan Mỹ thì giỏi công lừng danh thiên hạ, không phải là hắn không giỏi thủ mà trước đây đối thủ mà hắn gặp khá yếu, thêm nữa thực lực trận doanh của hắn luôn mạnh, nên ít khi phải thủ.

    Trận đại chiến này, chém giết nửa ngày, cho đến khi gió nổi lên và tuyết bay loạn thì mới dừng lại, song phương với những xác chết nằm ngổn ngang, vô số không sao kể xiết, Dương Kế Nghiệp ra lệnh một tiếng, đại quân mau chóng tản ra, Phan Mỹ nhanh chóng dốc toàn quân đông hướng.

    Không đề cập tới tác dụng của chiến mã trong trận đấu, cho như nó chỉ có thể có tác dụng là thay thế đi bộ, ở dưới cánh đồng tuyết, một phương chỉ có thể dùng hai chân chạy trên đường, vừa có thể tích tụ thế lực, cho đến khi nghênh chiến bùng nổ, thực chênh lệnh rất nhiều.

    Lương thảo của quân Tống đã gần cạn, quân mặc không đủ ấm, nếu như không nhanh chóng lên đường trở về phía đông nơi Hoành Sơn, thì cơn gió tuyết của phương Bắc lạnh thấu xương có thể khiến chiến lực của chúng tiêu hao đi cạn kiệt, mười vạn đại quân, sẽ bị hủy trong giây lát, cho nên biết được quyết sinh tử với đối phương là sẽ bị tiêu hao thể lực, hắn cũng không thể không chạy đi.

    Có khi, dù ngươi đã biết rõ rằng đối phương làm thế nào, mục đích gì, ngươi cũng không có cách nào mà hóa giải, xích sắt vượt đại giang, đây chính là uy lực dương mưu.

    Âm mưu tự có tác dụng của âm mưu, khi dùng tốt sẽ có tác dụng thắng được mười vạn đại quân, hai hàng mật nổi thiên hạ, một đêm âm mưu đạt chí tôn.

    Nhưng âm mưu cao minh đều có cái tráo môn, tráo môn này chính là chữ Âm, âm mưu là cái không thể để cho người ta nhìn thấy được, nếu không ngươi mắc bẫy thực không đáng.

    Dương Hạo chuẩn bị dùng để đối đầu với hai đại chính trị lãnh tụ Triệu Quang Nghĩa và Tiêu Xước chính là âm mưu, cho nên hắn dễ dàng không dám kỳ nhân, để đảm bảo an toàn tuyệt đối, đến người thân cận với hắn nhất cũng không biết được dự định của hắn, vì nó một khi tiết lộ ra sẽ không đáng một xu.

    Tây dương mưu thì hoàn toàn không giống, nó là mượn thế mà động, phát triển khuấy động tất cả mới đạt được mục đích của mình.

    Nó đem tất cả đều đặt trước mặt ngươi, không chút nào giấu kín, bản thân không có nhiều kế hoạch phức tạp, nhưng trận pháp của nó là không thể nghịch chuyển, ngươi biết rõ rằng là kế song vẫn phải buộc lòng đâm vào.

    Chính như thời điểm Phan Dương đại trận giao chiến này, truy quân kế của Hạ Xuyên đã dốc toàn bộ lực lượng, Hạ Châu giờ đã thành một tòa thành trống, chỉ còn thừa lại một mình hoàng đế Dương Hạo đang ngồi thủ thành, chỉ cần phái năm nghìn binh ra thì có thể dễ dàng cướp lấy thành, bắt giữ Dương Hạo, song Phan Mỹ dẫn mười vạn đại quân hai ngày trước không tấn công nổi Hạ Châu, giờ năm nghìn binh thì có thể dễ dàng đoạt được Hạ Châu, nhưng hắn biết rằng vô kế khả thi, chỗ binh lực này của hắn vừa động, thám báo của Dương Hạo có thể nắm được, phái người trở về chính là đưa dê vào miệng cọp.

    Toàn quân trở về xin ý kiến của Dương Hạo, tiêu hao hết toàn bộ lương thảo trở về Lân Phủ, với lộ trình bộ niên hai ngày, trở về chơi với tính mạng, làm sao có thể nhanh hơn kỵ binh của Dương Hạo được?

    Ngươi dù có biết thì cũng chẳng thể giải được, chẳng có sơ hở mà tìm ra, thực là kế không chê vào đâu được, và chỉ có Dương Hạo mới có thể nghĩ ra.

    *

    * *

    Đại quân đi từ từ, trên đường Dương Kế Nghiệp âm hồn bất tán, chiến sự lớn nhỏ cũng không biết kinh nghiệm bao nhiêu, mãi đến hôm nay, tấn công mới đột nhiên dừng lại.

    Đi về phía trước là Hắc Xà lĩnh, Hắc Xà lĩnh quanh co khúc khuỷu như rắn, đi qua ngọn núi này, có mấy chục dặm đường có thể tiến vào Hoành Sơn, một khi đã vào Hoành Sơn rồi, Hạ quân giỏi mã chiến cũng khó mà phát huy được ưu thế của chúng, quân Tống hoàn toàn đã an toàn.

    Trong xe, Phan Mỹ nặng nề suy tư.

    Hắn cho rằng đến đây có thể được coi là an toàn, Hạ quân sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội tấn công họ, nếu như mười vạn đại quân này chịu được trọng thương, trong thời gian ngắn dựa vào gia sản hùng hậu Tống Quốc một khi cũng không có cách nào dụng binh với Hà Tây, Hạ quân tất nhiên không tiếc gì cả, trước khi họ chạy ra Hoành Sơn có thể tấn công bọn họ, suy yếu bọn họ, cho đến khi diệt trừ bọn chúng, có thể đoán được, Hắc Xà lĩnh có thể làm chốn ngăn chặn nhờ vào địa thế của mình, trận quyết chiến chuẩn bị xảy ra rồi.

    Thiết tố hoành giang, thế không thể đỡ, Phan Mỹ không để ý, cả đời ngựa chiến của hắn, không chỉ nói quân đội bị hắn tiêu diệt, những vương quốc rơi vào tay hắn, hoàng đế bị bắt giữ không chỉ là một, cả đời này đã sáng rọi huy hoàng, có gì không phục?

    Nhưng hắn tuy đã bại, tội không chiến, vụ quốc cũng không thể chiến thắng, hắn đang khổ tâm đối phó với thượng sách của Hạ Quốc.

    Hạ quân dũng mãnh, dân chúng ủng hộ, nhưng võ dũng này, phi bất khả địch.

    Tình hình Hà Tây đất rộng người thưa, người Hạ giỏi mã chiến, quân ta nếu như phân binh thâm nhập, lương không đỡ, tiến kẻ trộm tránh đi mũi nhọn, sau đó lui, mệt mỏi phí lương thực, cuối cùng khó thắng đây.

    Nếu tiến quân thần tốc, hạ được thủ lĩnh, chiếm được thành của địch, vườn không nhà trống, trong mười ngày có thể khống chế, còn địch lại cắt đứt đường lương thảo của ta, đội ngũ quân ta mỏi mệt, không biết làm thế nào để bảo vệ.

    Phan Mỹ cân nhắc từng câu từng chữ, trầm ngâm thật lâu rồi mới viết ra một bức thư thỉnh tội tấu lên và mãi mới viết xong, tập trung suy nghĩ xem lại một lần nữa, rồi gọi tên thân cận vào dặn dò: “Sao chép thành mười bản, phân cho mệnh dịch binh đi khắp nẻo đường đưa tới Biện Lương tấu với Quan Gia”.

    Lúc này, Vương Kế Ân cũng ở trong xe đang vắt óc suy nghĩ đến tấu biểu, Phan Mỹ lo sợ địch chiến, Phan Mỹ lâm trận lui binh, Phan Mỹ chuyên quyền độc đoán...

    Nghĩ một hồi lâu, nhìn xuống tờ giấy bên dưới mới chỉ có bảy điều tội danh, Vương Kế Ân khẽ lắc đầu, làm thế nào cho đủ mười tội trạng đây, đó mới có chút lực lượng.

    Hắn khẽ đấm đấm vào cái trán mình, nghiến chặt răng cắn nát bút rồi lại suy tư.

    *

    * *

    “Báo!

    Đại tướng quân, Hạ quân trần binh Hắc Xà lĩnh đuổi đến”.

    Tiếng thám tử mâu tiền bẩm báo.

    “Biết rồi!”.

    Phan Mỹ khẽ hắng giọng, hai thân binh lập tức tiến lên, đầu tiên là giúp hắn mặc chiến bào, rồi phủ thêm bên ngoài chiến giáp, tay trái của trung tiễn bị áp trụ nhất chiến, trở thành một áo giáp chống lạnh, đại tướng quân uy vũ.

    Đi ra khỏi xe, xoay người lên ngựa, lúc này mùa đông như bức tranh màu đỏ sẫm, các áo giáp nhuốm màu máu, mặt trời lặn chiếu vào đại kỳ.

    Phan Mỹ thúc ngựa đuổi lên phía đầu, phía sau có mấy chục tùy tướng đuổi theo, tam quân đứng nghiêm trang nhìn chăm chú chủ tướng của họ.

    Vị tướng quân này đánh Kinh Hồ, bình định Thục Hán, dẫn bọn họ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, lúc này đây hắn có thể lãnh đạo bọn họ bình yên trở về Tống Quốc hay không đây?

    Thất vạn kim chúng lặng lẽ đứng ở đó, ánh mắt nhìn theo đại tướng quân của họ.

    Mắt liếc nhìn quân địch ở phía trước, Phan Mỹ cũng cảm thấy lạnh cả sống lưng, hắn sớm đã đoán được rằng đến Hạ quân ở trận chiến lần này cũng là không ngờ họ bày thế trận hùng tráng như vậy.

    Hạ quân dựa vào sơn cương đóng quân, từ chân núi đến đỉnh núi đều bị Hạ quân đứng dày đặc rồi, từ xa có thể thấy được đại kỳ chữ Dương tung bay trong gió.

    Hai bên đông tây, vô số kỵ binh nhìn thấy vừa chạy đến, đại khái là sợ đánh rắn động cỏ, bọn họ vẫn ẩn ở nơi nào đó, dựa vào binh mã của họ, chỉ phái ra mấy thám báo có thể nhìn thấu được hướng đi của chủ lực Tống quân, muốn hoàn lại đương nhiên dễ như trở bàn tay.

    Hai cánh binh mã mặc quần áo sặc sỡ, xem ra chính là bộ tộc binh Đảng Hạng Bát Thị, không chỉ ăn vận lòe loẹt, tuổi tác của các kỵ sĩ già trẻ đều có hết.

    Song ta đều có thể thấy rằng, cho dù là lão hán râu tóc đã bạc, hay thiếu niên áo khoác da chó, một khi đánh, thì đều là đối thủ dũng mãnh khó địch, nhân khẩu Hà Tây không quá Trung Nguyên nhưng nếu như nói về tài dụng binh, thì không kém gì Trung Nguyên, vì vậy họ ai nấy đều nhập ngũ, từ thủa nhỏ đã cưỡi ngựa bắn cung, và không cần đến huấn luyện chuyên môn.

    Còn Trung Nguyên phần lớn là các nông phu, không có đến hai ba năm huấn luyện thì làm sao là chiến sĩ dũng mãnh thiện chiến được?

    Cho dù bộ tộc binh là một đám ô hợp, không được huấn luyện hàng ngũ, nhưng khi quyết chiến, cái nguyên nhân đó không là vấn đề.

    Hôm nay, lại một trận khổ chiến!

    Ánh nắng chiều tà, mặt trời uy lực là thế bỗng nép sang một bên, quân Tống và quân Hạ vẫn giằng co, không có bên nào chịu lui, và cũng không có bên nào xung phong liều chết.

    Phan Mỹ ngẩng đầu, nhìn ánh mặt trời đang trốn vào đỉnh núi: “Mặt trời lặn rồi, ngày mai ta còn có thể nhìn thấy nó nữa không đây?”.

    Ầm ầm ầm...

    Một trận tiếng ngựa phi gấp gáp, Trương Sùng Nguy và Thác Bạt Hạo phong dẫn đại quân thủ binh Hạ Châu cũng đã tới, vây kín tứ phía, chín vạn đấu bảy vạn.

    Vương Kế Ân mặt mũi xanh lét, phất nhanh tay áo viết tấu chương.

    “Đại Hạ hoàng đế có chỉ: ‘Tiểu Phan Phan nếu như chịu vứt bỏ vũ khí đầu hàng, sẽ ban thưởng thượng tướng quân, phong hộ quốc hầu’”.

    Ở bên triền núi, phía sau lá cờ của Dương Kế Nghiệp gần trăm sĩ binh đột nhiên cùng kêu lên, tiếng hét vang vọng cả vùng quê, tiếng cười nói của Hạ quân xung quanh.

    Phan Mỹ, Hà Bắc đại danh nhân, thái tổ Triệu Khuông Dận Trần Bình binh biến, khoác hoàng bào, thánh chỉ bừng sáng thiên hạ chính do hắn đọc.

    Thiểm Tây Viên Ngạn trong lòng dị chất, thái tổ mệnh Phan Mỹ giám quân, Phan Mỹ đơn kỵ nhân trường an, thần thương lưỡi tiễn, thuyết phục Viên Ngạn thuận theo lòng trời, cúi đầu vào triều.

    Từ nay về sau chinh Kinh Hồ, diệt Lý Trọng Tiến, Uông Đoan, phạt Nam Hán, lấy mười vạn đại quân đánh dẹp yên hai mươi vạn Hán quân, một mình đảm đương một phía, sở hướng vô địch, Phan đại tướng quân văn võ song toàn mấy lần chịu sự chế nhạo như vậy?

    Da mặt Phan Mỹ đang từ trắng bệch bỗng chuyển sang màu tím tái, chuôi đao trong tay dường như bị hắn nắm gãy, lửa trong người hắn hừng hực cháy lên...

    Tiếng hò hét cười đùa của Hạ quân vẫn còn đang kéo dài không ngớt, quân Tống bị chọc giận, chỉ cần lúc này Phan Mỹ chỉ mũi đao về phía trước, toàn quân sẽ chen nhau mà tiến lên, cho dù toàn quân đều giao đãi ở đây cũng phải xông lên núi, đập nát tên chủ soái đầu sỏ tiếng cười chế nhạo kia, nhưng Phan Mỹ nổi giận liếc nhìn quân.

    Dương Kế Nghiệp đứng ở đỉnh núi, nhìn thấy Phan Mỹ không chịu kích, không khỏi thầm khen là vẫn còn đang tỉnh táo.

    Đoạn truy kích này, mấy lần giao chiến, hắn vô cùng khâm phục cách dụng binh của Phan Mỹ, lúc này có hơn mười vạn đại quân giễu cợt phía trước, thần chí Phan Mỹ vẫn tỉnh táo, không bị mắc mưu kích động, đối thủ như vậy, hắn không thể bất kính.

    Dương Hạo tán thưởng Phan Mỹ ra mặt, Đinh Thừa Tông thấy ý đồ của hắn như vậy, đã từng hỏi hắn nếu có thể vây lấy Tống quân, thì cố gắng bắt giữ lấy Phan Mỹ, song lại bị Dương Hạo phản đối.

    Cả nhà Phan Mỹ đều ở Biện Lương, cho dù bị bắt giữ thì cũng không chịu đầu hàngPhan Mỹ là chủ soái của Tống quân, là linh hồn của toàn quân, là trung tâm của tất cả tướng sĩ, vạn mã quân muốn bắt giữ chủ soái là nhiệm vụ không có khả năng, nếu như thực sự có đau đầu, hạ một cái mệnh lệnh như thế, để cho cấp dưới khoanh tay vấp phải, không được giãn ra, không thể làm một Tào Tháo thứ hai, sờ sờ để Triệu Tử Long chạy thoát.

    Hơn nữa, cho dù có bắt giữ Phan Mỹ thì cũng chẳng có tác dụng gì, một mình Phan Mỹ không xoay chuyển được đại cục, hơn nữa, đối thủ hắn đấu trí đấu dũng là Triệu nhị thúc, xem xã tắc giang sơn mình tuyệt đối hơn cả nữ cường nhân Tiêu Viêm Viêm, đến khi xin hàng nghị hòa quân Tống, Phan Mỹ này cho dù thế nào cũng được giao trả về, như thế, không bằng chộp lấy cơ hội, tận khả năng, suy yếu lực lượng quân địch.

    Cho nên, Dương Hạo khuynh nhiễm bất động, mệnh lệnh Dương Hạo dành cho Dương Kế Nghiệp là: Tận dụng mọi khả năng trọng thương Tống quân.

    Phan Mỹ thúc ngựa quay trở về trung quân, lập tức hạ lệnh thứ nhất: “Bày Phương viên trận”.

    Chúng tướng hằm hè đợi tấn công Hắc Xà lĩnh, vừa nghe thấy mệnh lệnh này liền ngẩn tò te, phương viên trận ư?

    Phương viên trận dường như là trận pháp hoàn toàn bỏ qua thế tấn công, đại tướng ở trận này, binh lực bố trí từng tầng một, trường thương, cung tiễn bên ngoài, binh lực cơ động ở bên trong, đây là trận pháp sử dụng khi ưu thế quân địch giao chiến, đội hình dày đặc, sức phòng ngự rất cao, song đồng thời cũng là một trận pháp chịu đòn, đại soái không hạ lệnh xông lên đánh quân địch, ngược lại lại áp dụng thủ thế tuyệt đối, lẽ nào chúng ta còn có viện binh sao?

    Cho dù trăm câu hỏi chẳng có lấy một câu trả lời, chúng tướng vẫn chấp hành làm theo mệnh lệnh của Phan Mỹ.

    Dương Kế Nghiệp đứng ở đỉnh núi quan sát mọi việc diễn ra, phương viên trận ư?

    Coi như Phan Mỹ bị dọa vỡ gan cũng không có lý do bày phương viên trận, ý hắn là...

    Mắt hắn tối sầm lại, định thần, chăm chú nhìn vào lá cờ, ánh sáng mặt trời chiếu vào lá cờ đã không còn nữa.

    Mặt trời đã khuất núi hoàn toàn, Dương Kế Nghiệp đã hiểu ra: “Ta còn nói quân Tống khỏe mạnh dẻo dai, mới vừa rồi đi từ từ, giờ đến Hắc Xà lĩnh, lẽ nào...

    Phan Mỹ có ý đồ gì khác ư?

    Hắn biết rõ Hắc Xà lĩnh trước tất có một chiến, cố ý không sớm không muộn đến lúc này thì đến, chính là đợi trời tối, muốn phá vây, còn có cơ hội có lợi hơn buổi tối sao?”.

    “Đại bại có dư, trong khi lui chiến, ngay cả điều này cũng tính toán trong lòng, tên này, thực là đệ nhất kình địch mà ta gặp khi còn sống”.

    Dương Kế Nghiệp hít sâu một hơi, giơ lệnh kỳ trong tay lên.

    o O o

    Chương 52: Đục Nước Béo Cò

    Một đêm ác chiến, tử thì chất đầy.

    Phan Mỹ đắn đo, khó khăn lắm mới đến được Hắc Xà lĩnh lúc hoàng hôn, sớm một phút trước thời gian lâm vào trọng vây, phải trả giá biết bao tính mạng, muộn một phút thì sẽ chẳng có cách nào lợi dụng đầy đủ cờ hiệu lệnh tập kết, đã là thời cơ chuẩn xác, bất quá, nhưng Dương Kế Nghiệp tuy chỉ nổi danh ở Tây Bắc, còn kém xa chiến công hiển hách của hắn, lừng danh thiên hạ, nói đến bản lĩnh dụng binh khiển tướng thì không kém gì hắn.

    Vào thời khắc mặt trời lặn, nếu như nhờ vào ưu thế binh lực và địa hình toàn lực tấn công, chờ màn đêm buông xuống, địch ta khó phân biệt, ưu thế binh lực hắn, ưu thế địa hình sẽ mất đi toàn bộ tác dụng, cần thừa dịp Phan Mỹ, cho nên lúc này tuy chiếm cứ thế thượng phong tuyệt đối, Dương Kế Nghiệp lại hạ lệnh vây kín tứ phương, cầm cung nỏ tấn công từ xa, trận thế bao quanh, không chịu mắc mưu hỗn chiến.

    Lúc này hắn chiếm ưu thế hoàn toàn, cho dù đợi đến ngày mai ánh mặt trời ló lên cũng không thành vấn đề, vội gì mà nóng lòng.

    Nếu nói vũ khí sắc bén từ xa tuy rằng cung nỏ được Tống quân trang bị cực cao, nhưng còn kém xa so với nhất phẩm cung mà Dương Hạo đã trang bị.

    Nhất phẩm cung có lực sát thương rất mạnh, có tác dụng rất lớn khi hai bên trận doanh bắn tên.

    Thương vong của Tống quân tất sẽ nhiều hơn Hạ quân.

    Và cho đến khi sắc trời tối mịt một màu đen, Phan Mỹ cuối cùng cũng đã không chịu đựng được, hạ lệnh phá vây.

    Tác dụng của bóng đêm vẫn phát huy được tác dụng của mình, song phương một khi đoản binh giao tiếp, cung nỏ cũng sẽ mất đi tác dụng, sĩ binh sợ ngộ thương chiến hữu, há dám bắn loạn cung tên lên, mà song phương một khi lâm vào thế hỗn loạn, trừ phi đang trong cuộc đọ sức sinh tử, những binh sĩ khác vọt tới cận tiền, cũng sẽ dừng lại chút nhìn rõ địch ta rồi mới vung đao chém một nhát, như vậy Tống quân đương nhiên khó mà chui được.

    Đối diện với thế cục như vậy, Dương Kế Nghiệp cũng vô kế khả thi, Phan Mỹ mất đi địa lợi, song lại tận dụng được thiên thời, may mà Tống quân dù có đục nước béo cò, hướng tấn công là Hắc Xà lĩnh không thể nghi ngờ, Dương Kế Nghiệp sớm đã trang bị phòng tuyến trên Hắc Xà lĩnh, các sĩ binh trong phòng tuyến tuyệt đối không phát ra tiếng động nào, các sĩ binh chặn dưới núi làm quân tiên phong, cho nên khi các binh tốt xông lên núi chính là quân Tống, chỉ cần sờ soạng bắn tên, đao thương cùng phối hợp, rồi gần lại, lâm vào vật lộn.

    Hạ quân đoản binh giao tiếp cũng là hướng về phía trước mà không phải phía sau, có thể xông ra nghênh Tống quân là phòng tuyến sớm đã được bố trí.

    Trong trận đấu pháp này, quân Tống mỗi khi tiến thêm một bước đều phải trả giá bằng sự hy sinh thê thảm, ngọn núi Hắc Xà lĩnh vừa cao vừa nguy hiểm dường như mỗi bước là một thi thể nằm xuống, máu tươi nhuộm đỏ cả ngọn núi.

    Cho đến khi sắc trời tối đen, Tống quân cuối cùng cũng đã rải đều thây ở Hắc Xà lĩnh, giết hướng Hoành Sơn, Hạ quân để lại một bộ phận nhân mã để thu dọn chiến trường, cứu trợ thương tàn chiến hữu, phân binh đuổi theo, lúc này Tống quân bỏ chạy được cũng chỉ còn vẻn vẹn lại hai vạn người, nhân mã cho dù có chạy được trước, trong lúc hỗn loạn, tướng không thấy binh và binh cũng chẳng thấy tướng, cờ hiệu thì bị nhổ bỏ, thất bại thảm hại.

    Đột kích, bày thế trận, cản đường, rồi lại đột kích.

    Đột kích rồi truy kích, cứ năm bước giết một người, một bước là một dòng máu, tất cả mọi người như phát điên lên, chỉ cần bản năng xông lên phía trước, Tống quân ở phía trước nhất cũng đã xông đến chân núi Hoành Sơn, Tống quân ở phía sau cùng thì đang cố gắng phá vây ở Hắc Xà lĩnh, từ Hắc Xà lĩnh cho đến chân núi Hoành Sơn mười mấy dặm tuyết, đã bị vô số thi thể nhuốm đỏ.

    Tống quân xông về phía trước, cùng chung mối thù, mỗi người đều nhuốm đỏ trong màu mắt, dù có bị thương song vẫn cố gắng hết sức mình chiến đấu, có ý chặn lại ý đồ bọc đánh Hạ quân sát thương cực đại.

    Tam quân chủ soái Phan Mỹ cũng đích thân vào trận, trường đao múa nhanh và mạnh, người ngã ngựa đổ, tiếng kêu thảm thiết ghê người.

    Tống quân vừa chiến vừa đi, ngoài thủ quân canh giữ thị vệ thân binh quanh Phan Mỹ, người nào người nấy đều biết chủ soái ở đây, thấy đội ngũ lưa thưa lỏng lẻo xông vào Hoành Sơn, Phan Mỹ chỉnh đốn đội ngũ một chút, để tránh quân địch nhân thời cơ, cờ soái trống chiêng trong một đêm liều chết đã mất, hắn dù có cố gắng mở rộng miệng hét to cũng không có mấy người nghe được hiệu lệnh của hắn.

    Hạ quân phía sau theo sát không bỏ, khắp nơi là Tiểu Phan Phan sống, tiếng la hét phần thưởng là thiên kim, phong vạn hộ hầu khiến cho Phan Mỹ thức nghẹn giọng, giận sôi người.

    Có tâm giết kẻ trộm, vô lực xoay chuyển trời đất.

    Vương Kế Ân cũng được thân nh của hắn che chở, theo loạn quân mà xông lên trước để giết, Vương Kế Ân thông thạo võ nghệ, trong đám thái giám cũng được coi là hảo hán nổi tiếng.

    Vào thời điểm sống chết trước mắt, chí khí mãnh liệt sục sôi, nhấc đao, xông lên phía trước theo đại quân, tuy rằng từ đầu chí cuối, được bảo vệ bởi các sĩ binh, hắn chưa giao đấu với Hạ quân, lưỡi đao chưa hề nhuốm máu, song người hắn cũng đẫm mồ hôi, chật vật không chịu nổi.

    Trước tiên có mấy trăm binh Tống hò hét vượt qua chân núi Hoành Sơn xông lên núi, từ dưới mặt tuyết bỗng nhiên chui ra rất nhiều “quân Tống” quần áo hỗn độn, bọn họ lặng yên không một tiếng động, trên người toàn là màu máu, lặng lẽ đi tới, nhanh chóng trà trộn vào đám đội ngũ Tống quân, bọn chúng cũng tạo dáng vẻ mệt mỏi, lảo đảo bước đi, thở hổn hển y sì như quân Tống.

    Doanh trại Tống quân Hoành Sơn tạo trận địa sẵn sàng đón địch, vừa có người lại gần, dây cung được kéo căng lên.

    “Mau mở cửa trại, mau, Hạ quân đuổi đến rồi”.

    “Mẹ nó chứ, ngươi cầm tiễn làm cái mẹ gì nữa?

    Lão tử chém giết một đêm, mọi người mau mau mở cửa, mở cửa đi!”.

    “Ta là cấm quân thị vệ bộ quân đô ngu hầu Nhạc Vô Thanh, thủ tướng là tên nào phụ trách vậy hả, mau mở cửa cho lão tử đi”.

    “Phan đại tướng quân và Vương giám quân đều ở phía sau rồi, còn không mau mở cửa, có làm sao, tên nào dám thay đại nhân đền mạng đây?”.

    Thủ tướng đầu thành đề phòng quân địch cả một đêm, thật chật vật và gian nan, kết quả lại nghênh đón bọn chúng, chiến sĩ bách chiến tất thắng tức giận, tiếng chửi bậy không ngớt.

    Dương Diên Phổ, Dương Diên Lãng, Tiểu Dã Khả Nhi là Hạ quân lẫn vào đám đội ngũ của Tống quân, liên tục chửi rủa dưới thành.

    Tình hình như vậy, thủ thành không chịu nổi, bên dưới thành vây không phải một hai ba trăm năm trăm đồng chí, đó là thương binh rải đầy khắp núi đồi, nếu như không mở thành, cái thân phận này có đền thay được cho mạng bọn họ không?

    Rồi khi Hạ quân đuổi đến, trơ mắt mà nhìn bọn họ bị băm vằm dưới thành ư?

    Mình cũng chẳng có mấy đầu mà cho Quan Gia chặt nữa ấy chứ.

    Hơn nữa người ta đi rồi, đó là hy sinh thân mình vì đất nước, mình coi như cũng bị chặt đầu, đó cũng sẽ để tiếng xấu muôn đời.

    Huống chi hai vị đại nhân Phan Mỹ và Vương Kế Ân đang ở ngoài thành, đóng cửa không nổi ấy chứ?

    Chẳng ai gánh vác được trọng trách này.

    Thủ tướng không rảnh nghĩ nhiều, hoảng sợ bởi tiếng chửi bậy phái người mở cửa trại, loạn binh chạy nhanh vào, một tên Hạ quân cải trang Tống quân vừa vào trong vây thành, ra khẩu hiệu rồi lập tức ra tay triển khai loạn binh.

    Lúc này, trại vây Tống quân khắp nơi lập tức lâm vào cảnh hỗn loạn, Hạ quân đục nước béo cò xông vào trong trại vây, chiến sĩ xông vào tuy không nhiều, mỗi đội không quá mấy trăm người, thứ nhất là vì số người nhiều, sợ bị Tống quân phát hiện ra, thứ hai họ đều cải trang thành Tống quân, lại không thể có dấu hiệu rõ ràng, mặt mũi còn chưa quen hết nhau, một khi xông vào thành rất có khả năng sẽ giết nhầm lẫn nhau, nên mỗi người đều là chiến sĩ hoặc dũng sĩ kỳ cựu.

    Còn Tống quân thì không thể phát hiện ra, quân Tống chạy trở về, Tống quân thủ vệ trại vây, Hạ quân cải trang Tống quân, có ba phần không nhận ra nhau, Hạ quân phát lệnh bắt đầu ra tay giết người, hỗn chiến nổi lên, Tống quân giơ đao, thấy hai chiến sĩ từng đôi từng đôi chém giết, nào phân được ra quân địch?

    Cho dù hắn có phân rõ địch ta, cũng không kìm nổi giơ thương lên mà đâm, hết cách đành giơ đao lên tương nghênh, thế là Tống quân thật giả lẫn lộn, hỗn chiến.

    Phan Mỹ và Vương Kế Ân cũng lần lượt chạy được tới bảo trại Hoành Sơn có Tống quân trấn thủ, lúc này khắp trại vây đều hỗn độn, địch ta khó phân, truy binh khẽ bước tới, tác dụng của bảo trại hoàn toàn biến mất, Hạ quân theo sát Tống quân chen vào bảo trại, Tống quân thấy không thể thủ được nữa, đành bại lui một lần nữa, Hạ quân còn chia ra một đường đuổi theo, đám người còn lại nhanh chóng quét sạch những tàn quân còn sót lại chưa kịp bỏ chạy, gia cố yếu trại, cắm đại kỳ Hạ quân lên, Tống quân mấy tháng tấn công giờ bị hủy hoại trong gang tấc.

    o O o

    Chương 53:Triệu nhị thúc sứt đầu mẻ trán

    Dương Kế Nghiệp, Trương Sùng Nguy tướng lĩnh đi lên Hồ Lô trại, Hồ Lô trại thất thủ hơn hai tháng, giờ lại một lần nữa rơi vào tay Hạ quân, trong bảo trại khắp nơi là thi thể của Hoành Thất Thụ Bất và số thương binh rên rỉ dãy dụa, trong đám cây cối um tùm Hạ quân vẫn đuổi bắt Tống quân.

    Trương Sùng Nguy nhìn v'nơi xa nói với Dương Kế Nghiệp: “Tướng quân, chúng ta thương xúc đuổi theo, các tướng sĩ đã thấm mệt rồi, đồ quân nhu lại không kịp viện tới.

    Hơn nữa, các tướng sĩ lẫn vào quân địch có hạn, bởi vậy tiến đến, hai châu Lân Phủ khói lửa bảo trại vô số kể, có thể buông tiền quân, cắt đi đội ngũ tiêu biểu đã khó mới có kỳ hiệu đục nước béo cò, giờ chúng ta cho dù đánh trống cổ vũ tinh thần hăng hái thêm cũng không lấy được Lân Phủ, hay cố thủ Hoành sơn rồi dự tính tiếp ạ?”

    “Ha ha, Trương tướng quân nói có lý lắm”.

    Dương Kế Nghiệp mỉm cười nói: “Song, có đuổi nữa cũng không sao, Tống quân hoa rơi nước chảy, dù sao cũng phải cho hắn một cái cơ hội trở về mới phải.

    Nếu không, Triệu Quan Gia còn mặt mũi đâu nữa?”

    Trương Sùng Nguy không hiểu gì, hạ đã lập quốc, sớm hình thành thế thủy hỏa cùng Tống, còn cho Triệu lão nhị mặt mũi gì đó là sao?

    Song Dương Kế Nhiệp vừa nói dứt lời, không muốn nói tiếp, Trương Sùng Nguy đành để điều này trong lòng, không ngoài dự đoán của Trương Sùng Nguy, thủ quân Lân Phủ sớm đã được tin, đang bày trận địa đón quân địch.

    Từ Hoành sơn xuống đều là khói lửa bảo trại được nhờ vào sự nguy hiểm mà xây, và những bảo trại này đều nhờ vào địa thế, sửa lại yếu đạo.

    Có vài chỗ bảo trại cứu người sốt ruột, bị Hạ quân trà trộn vào thành, nhưng tướng lĩnh Tống quân cũng đều có kinh nghiệm chiến trận, và đều không phải hạng người bình thường, con đường đi qua bảo trại khói lửa nhanh chóng được truyền ra, đi về phía sau, khắp bảo trại đóng cửa thủ trại, không để Tống quân vào thành, họ bỏ qua, phía sau có đội ngũ trang phục Hạ quân, đấnh cờ hiệu Hạ quân, thì cung nỏ làm trận tiếp đón, như vậy, chặt đứt được nội ứng Hạ quân và ngoại viện, nội ứng dù có trong đám hỗn loạn cũng không gây sóng gió gì, tiến công cũng đành phải dừng ở đây.

    Phan Mỹ ổn định trận tuyến rồi lập tức tập trung binh lực tiến đến, dựa vào sự hô ứng của khắp các bảo trại, giữa các bảo trại đã bị Hạ quân chiếm lĩnh đều bị chặn liên lạc, rất khó mà kiên thủ, Hạ quân bị ép thối lui, vứt bỏ mấy bảo trại vừa chiếm lĩnh rút về Hoành sơn.

    Song phương phân biệt bằng cách lấy Hoành sơn và Lân Phủ làm cứ điểm, lại trở vào trạng thái giằng co.

    Lại nhớ về hai tháng trước.

    Trạm dịch Phần châu, xa xa tam kỵ chạy như bay đến.

    Tới dịch quán thì phi thân xuống ngựa, thời tiết mùa đông giá rét, song con ngựa kia toàn thân đầy mồ hôi, bốn cái chân ngựa khỏe khoắn bỗng run lên.

    Kỵ sĩ trên ngựa thả người xuống ngựa, lảo đảo rồi được người ở trạm dịch đỡ lấy.

    Người ở dịch quán huấn luyện nghiêm chỉnh, lập tức có người mang nước muối ấm đến, rồi lại có người giúp cởi bỏ áo trên vai, mang những món ngon vào trong phòng, rồi lại có người dắt chiến mã, người khác thì làm nhiệm vụ thay bộ yên mới cho ngựa.

    Lúc này dịch quán rộn rịp, ba người đi vào trong dịch quán, xong xuôi xoay người nhận lấy cương ngựa, giật mạnh thúc ngựa đi.

    “Sao lại vội vàng vậy chứ, chẳng lẽ Hạ Châu đã đánh xong rồi?”

    Một dịch binh nhìn bóng dáng ba người mang tin tức vẻ nghi ngờ nói.

    Cốc một tiếng, sau não hắn như bị trời giáng, dịch binh kêu ối một tiếng, sờ sờ sau gáy nói: “Chu đại thúc, thúc đánh ta làm gì vậy?”

    “Ai bảo tiểu tử ngươi óc không lớn lên?”

    Lão dịch thừa mắng một câu, than thở nói: “Nếu như thực sự có chiếm được thành Hạ Châu, đại thắng như vậy, họ còn mệt mỏi, trên đường phải lớn tiếng báo tin thắng trận chứ, cần gì phải bộ dạng như vậy?

    Theo ta, sợ là đã nếm mùi chiến bại rồi…”

    “Có thể như vậy sao?”

    Tên dịch binh có vẻ không tin nói: “Mười vạn đại quân triều đình, dựa vào Hà Tây có cái gì Hạ quốc, có thể đánh bại Phan tướng quân của chúng ta sao?”

    “Ngõa quán nan cách miệng giếng, đại tướng khó tránh thương vong”.

    Lão dịch thừa lẩm bẩm: “Chu đồng ta làm dịch binh cả đời này, hai mắt lão vẫn chưa mờ, xem tình hình này, chúng ta sợ rằng đã nếm mùi thất bại, hơn nữa…sợ là đại bại ấy”.

    “Bụp”.

    Một cái thượng phẩm hình tròn như mặt trăng rơi xuống, chén trà bị Triệu

    Quang Nghĩa làm cho vỡ nát, giọng tức giận rít gào vang cả đại điện: “Mười vạn cấm quân, mười vạn cấm quân đấy, Trẫm chuẩn bị đầy đủ lương thảo, huấn luyện cả mười vạn đại quân, sao lại bị chôn vùi trong tay tên họ Phan ấy chứ.

    Tàn binh bại tướng về Phủ Châu không đến hai vạn, đại Tống ta chưa bao giờ nếm mùi đại bại thế này, tướng lĩnh đại Tống ta chưa từng thua trận kinh khủng thế này.

    Thảm bại, thực là thảm bại.

    Ai cho phép hắn tự tiện lui binh chứ?

    Ý đồ tự tiện, tổn binh hao tướng, tội đáng muôn chết”.

    Văn võ bá quan cúi đầu tự kiểm điểm, miệng câm như hến, không ai dám nói câu nào.

    Triệu Quang Nghĩa tức giận đập bàn đập ghế, thò tay chỉ vào Tào Bân, quát: “Tào Quốc Hoa, ngươi là khu mật thừa chỉ, ngươi nói đi, Phan Mỹ đáng tội gì?”

    Hoàng đế hỏi, Tào Bân không thể không nói, hắn hoảng hốt, trầm giọng nói: “Thánh Thượng, quân báo tấu biểu của Phan Mỹ đã đến, thần đã xem đi xem lại, Phan Mỹ tuy bại, tự tiện đưa ra chủ ý lui binh, thực sự vì quân ta mạo hiểm tiến, chiến tuyến kéo dài, từ Hoành sơn cho đến Hạ Châu là mấy trăm dặm cánh đồng hoang vu không một yếu trại nào của ta, cánh đồng tuyến trắng xóa, binh địch tung hoành đi tới đi lui, cắt đứt đường lương thực của ta, cướp đồ quân nhu, mười vạn đại quân tiền phương của ta không thể trụ nổi, Phan Mỹ đã đưa ra quyết định thật nhanh, quyết đoán lui binh, thực sự chỉ là bất đắc dĩ mà thôi”.

    Hắn chỉ nói một nửa, mặt Triệu Quang Nghĩa đỏ ửng lên, mạo tiến ư?

    Tống quân vì sao làm bừa chứ?

    Hắn từng cả ba ngày, liên hạ ba thánh chỉ thúc giục Phan Mỹ cấp tiến, Tào Bân nói vậy, lẽ nào Phan Mỹ tổn hao binh tướng lại thành gánh nặng của hắn?

    Triệu Quang Nghĩa thẹn quá thành giận nói: “Nói nhăng nói quậy, Trẫm hỏi ngươi, Phan Mỹ chưa phụng chiếu dụ, tự tiện lui binh, đến nỗi bị địch mai phục, tổn hao binh tướng, phải bị tội gì?”

    Tào Bân mũi lấm tấm mồ hôi nói: “Chế quân nghiêm ngặt, thưởng phạt phân minh, Phan Mỹ đánh bại, về lý nên nghiêm trị”.

    Thần sắc Triệu Quang Nghĩa vừa chậm rãi, Tào Bân nói gió vừa chuyển, rồi lại nói tiếp: “Nhưng thần cho rằng, thưởng phạt phân minh, cũng cần có chừng mực.

    Thưởng vô chừng mực sẽ sinh kiêu, theo đuổi bất thường; Phạt thì nếu như vô lý tất dẫn đến thô bạo, thất vu bất công, có thất thưởng phạt ban đầu, thành công thể thực hiện, thưởng phạt rõ ràng, hợp lý mới có thể khiến cho người ta nể phục”.

    Mặt Triệu Quang Nghĩa lạnh tanh, điềm nhiên nói: “Tào Quốc Hoa, ngươi đang giáo huấn Trẫm sao?”

    “Thần quả thực không dám”.

    Giọng Tào Bân càng thêm cung kính, nhưng vẫn có ngữ khí bướng bỉnh nói: “Thần đã xem kỹ càng quân báo, rồi tự vấn lòng mình, đổi nếu như thần là Phan Mỹ, vào tình hình như thế, sự lựa chọn duy nhất cũng chỉ có cách chọn lui binh, cho dù biết rõ là lui bĩnh vẫn có bẫy”.

    Triệu Quang Nghĩa cười nhạt: “Lui binh như vậy sao?

    Đưa mười vạn đại quân vào miệng cọp, để chạy về có hai vạn người, đây cũng được gọi là giải vây cho tráng sĩ ư, nực cười, quá là nực cười.

    Đây là cách vứt cả người cho người ta, để lại mỗi tay”.

    Tào Bân mau chóng chắp tay nói: “Thánh Thượng, thần cho rằng, đứt không phải toàn thân mà là một tay thôi”.

    Đám người Lô Đa tốn, Trương Ký, Tiết Cư Chính, Lữ Dư Khánh, La Khắc Địch, Đảng Tiến cũng toát mồ hôi hột thay cho Tào Bân, Triệu Quang Nghĩa nghe vậy giận mà cười.

    Hắn chưa giận dữ ngay, ngược lại hắn chậm rãi ngồi vào long kỷ, lạnh giọng: “Tám vạn người chỉ như một cánh tay, hai vạn người thì được coi là toàn thân mà lui ư?

    Được, ngươi nói đi, cho Trẫm nghe hiểu đi”.

    “Vâng!”

    Tào Bân từ từ thẳng lưng dậy, mãi đến khi lấy hơi nói: “Thánh Thượng, Phan tướng quân với mười vạn đại quân tập hợp dưới thành Hạ Châu, vây lấy Dương Hạo, mà quân doanh cách Hoành sơn mấy trăm dặm, đều là cánh đồng tuyết.

    Đó là chiến trường kỵ binh Hạ Châu.

    Nếu Phan tướng quân không quyết định thật nhanh, lập tức lui binh, thì yêu cầu phía sau không ngừng vạn chuyển lương thảo đồ quân nhu, cung ứng tiền quân cần thiết.

    Kể từ đó, lương thảo quân giới, áo giáp quân phục chỉ có thể rơi luôn vào trong tay Hạ quân, Hạ quân mượn tài vật Tống quốc ta, lấy chiến dưỡng chiến, không ngừng lớn mạnh, so sánh ra, Tống quốc ta dù có trăm năm tích tụ, thì cũng sẽ tiêu hao không ngừng như vậy.

    Mười vạn đại quân khốn đốn dưới thành, đến lúc đó ngay cả hai vạn đại quân cũng không sống nổi.

    Hoặc là, Phan tướng quân nếu như có thể đem tình hình chiến sự đến báo với Thánh Thượng, triều đình lệnh cho Lân Phủ coi giữ tiếp ứng, hoặc là lại điều khiển quân đội, bảo đảm thong dong lùi bước, nhưng đi tới Kinh sư mất thời gian, điều động cả đại quân viễn chinh, tháng có kịp không, đợi khi đại quân đuổi tới, thì cũng đã là tiết xuân ấm áp, trung quân có thể chống đỡ được lâu vậy không?

    Nếu như vận dụng thủ quân hai châu Lân Phủ tiếp ứng, lấy số thủ quân hai châu Lân Phủ có hạn, và lấy số binh có hạn ấy mà thủ thành, kháng mười lần địch, địch không thể nhân thời cơ nào, nếu như bỏ thành xuất thành, như muối bỏ biển, cũng chẳng giúp ích Phan tướng quân.

    Thủ quân Lân Phủ vừa xuất, kỵ binh địch tung hoành, bắc ra Trọc Luân Xuyên, nam ra Di Đà động, một khi khoái mã tìm đến Lân Phủ, dễ đoạt được thành trì.

    Đến lúc đó, đường lui cũng bị chặn, trăm dặm tuyết kỵ binh tàn sát bừa bãi, không những mười vạn đại quân Phan Mỹ chết ở Hà Tây, hai châu Lân Phủ cũng sẽ rơi vào tay địch một lần nữa.

    Điều này chỉ là những điều thần dựa vào tình hình Hà Tây mà nói, chưa suy xét tới hành động Liêu quốc.

    Liêu quốc bỗng nhiên rời bốn vạn thiết kỵ, cách Nhạn Môn ta, sáng đi tối đến, như hổ rình mồi, bụng dạ khó lường, nếu như trong triều ta lại xuất đại binh trói buộc với Hà Tây không thể kéo thân, hoặc hai châu Lân Phủ mất sạch, Nhạn Môn quan trước mặt Hạ quân, Liêu quốc sẽ có hành động ra sao, thù không thể liệu nhưng điều có thể đoán trước được chính là bọn chúng bất động đã, một khi xuất động, Tống quốc ta sẽ lâm vào vũng bùn.

    Thánh Thượng, đây là bàn tử cục mà Dương Hạo vẽ ra, giết chết không nghỉ”.

    Triệu Quang Nghĩa tức giận tím mặt, điều đau lòng nhất chính là Phan Mỹ chưa trưng cầu ý kiến đã đưa ra quyết định, nếu hắn thực sự có bình yên mang mười vạn đại quân trở về thì cũng thôi, kết quả lại làm tổn thất binh tướng nghiêm trọng trở về, nếu như sự việc được bẩm báo cho hắn biết trước, bên này ung dung sắp xếp, điều binh khiển tướng, thế nào cũng sẽ không bị thảm bại như vậy, nghe Tào Bân phân tích, hắn không khỏi toát mồ hôi hột.

    Song thấy rõ khuôn mặt Tào Bân, lòng hắn bất giác chợt động, bỗng nhiên ý thức ra được điều gì đó: “Tào Bân lần này mất sức vì chuyện Phan Mỹ, thực là công tâm?

    Hừ hừ, trong số bọn chúng dường như chẳng có ai hòa thuận vậy?

    Tiền triều lão thần cho dù quan hệ với nhau thế nào, giờ là ôm chia bè chi phái…”

    Khó trách Triệu Quang Nghĩa nghĩ như vậy, khi tiên đế còn sống Phan Mỹ cũng là thân tín trọng thần, Tào Bân được tiếp nhận từ hậu chu trung quân khi Triệu Khuông Dận vẫn còn thống trị, chưa tham dự binh biến Trần Kiều, hơn nữa dì của Tào Bân là quý phi của hậu chu thái tổ, có hai tầng quan hệ này, tuy nói hắn văn võ song toàn, phẩm đức cao thượng, nhưng từ đầu chưa được Triệu Khuông Dận trọng dụng.

    Cho đến sau này, Triệu Khuông Dận tạm ổn giang sơn, dần dần trọng dụng Tào Bân, Tào Bân chưa có công thần tập đoàn dung nhập Triệu Khuông Dận, hình thành phe phái trong quân hết sức phức tạp, cũng không phải vai đánh một trượng, mà là cùng một phe phái, bởi vậy dù Tào Bân có chức vị càng ngày càng cao, về sau thậm chí còn trên cả Phan Mỹ, nhưng Triệu Khuông Dận một triều có vài kiêu binh hãn chỉ là kính hắn mà không phục hắn.

    Tào Bân cũng biết rõ điều này, vì vậy công thần tập đoàn với tiên đế triều chỉ là giao quần tử, hiện nay khá tốt, mãng phu Đảng Tiến không tỏ vẻ bất mãn, Tào Bân đã đem toàn lực khen ngợi Phan Mỹ rồi, vài lão tướng quân biết rõ là không kiêng dè gì người mới đối với mình, xa lánh tiền triều lão thần cảnh giác.

    Nghĩ như vậy, Triệu Quang Nghĩa thấp thỏm lo lắng, tương đương với bại cục Hà Tây, điều hắn càng coi trọng hơn chính là hướng thế trong triều, Tống quốc gia đại nghiệp đại, tổn thất mười vạn đại quân coi như làm mất nguyên khí khôi phục lại trong một năm, nhưng nếu nắm bắt được các vị lão tướng nắm binh quyền trong triều sinh dị tâm, một khi xảy ra chuyện thì là nội loạn, nội loạn không chỉ là họa lúc ấy, sau khi xử lý mọi chuyện có thể kéo dài ra mấy năm liền, tiêu hao nguyên khí, hơn nữa năm đời hoàng đế đến nay phần lớn không phải chết trong tay người ngoài, có đến tám chín phần đều là chết trong tay thuộc hạ của chính mình, thay vào đó, việc này chẳng qua chỉ là chuyện xảy ra trong mấy năm đầu, Triệu Quang Nghĩa sao tránh nổi.

    Lô Đa Tốn thấy Triệu Quang Nghĩa nghe những lời Tào Bân nói không tức giận, ngược lại hắn vô cùng trầm tư, nhìn sắc mặt không biết hắn đang nghĩ gì, hắn nghiền ngẫm, cẩn thận suy xét, tự giác nắm được suy nghĩ của Quan Gia, liền chắp tay tấu: “Thánh Thượng, Tào đại nhân nói cũng có ý đúng của nó.

    Phan tướng quân là danh tướng triều ta, trước đây mười vạn đại binh hoành hành ngang dọc quét sạch ba mươi vạn quân Hán, chiến công cũng hiển hách lắm chứ.

    Lần này binh bại tại Hà Tây, Tào tướng quân dụng binh có chút sai lầm, song triều ta chưa bao giờ có tiền lệ tác chiến vào mùa đông ở đất bắc, vì vậy kinh nghiệm không đủ, chịu sự khắc nghiệt của thời tiết mới là nguyên nhân chính.

    Cuộc chiến Hà Tây có thể coi là cuộc tập diễn bắc phạt tây chinh của triều ta, tổng kết giáo huấn trong đó, về sau có phát binh, phạt bắc Liêu chinh Tây Hạ, tất nhiên sẽ có kinh nghiệm.

    Song Phan Mỹ bại trận, phạt vẫn phải phạt, thần cho rằng có thể giáng chức của Phan Mỹ xuống quan tam cấp đội…”

    “Ha ha ha…”

    Triệu Quang Nghĩa cười lớn, lắc đầu nói: “Trẫm nghe lời quốc hoa nói, thì bừng tỉnh ngộ, Phan Mỹ có tội gì nào?

    Đều là do Trẫm sai lầm nghe Vương Kế Ân phỉ báng, suýt nữa thì quy tội cho công thần.

    Nghe xong mà vui cả ngời, thậm chí Trẫm còn nghĩ rằng, Phan Mỹ làm gì có tội mà phạt, nên thưởng”.

    Lô Đa Tốn nịnh hót hoàng đế, rồi không biết tại sao mà quay về, một tên tiểu thái giám rón rén đi đến bên, mang theo một vật gì đó cho nội thị đô tri Cố Nhã Ly, rồi thì thầm to nhỏ gì đó với hắn, Cố Nhã Ly giật mình, thất thanh nói: “Ngươi nói gì cơ?”

    Tiếng hắn hét khá lớn, Triệu Quang Nghĩa tuy đang cười nói, song trong lòng cũng đang lo lắng, quan sát xem các lão thần trước triều có kết bè kết phái ra sao, mừng hay tức đều không bộc lộ ra nét mặt, bỗng nghe thấy Cố Nhã Ly hét một tiếng, cơn giận kìm nén bỗng phát ra, Triệu Quang Nghĩa vỗ bộp một cái vào bàn, mẳng thẳng vào mặt nói: “Ngươi to gan lớn mật thật đấy, trên điện mà cũng hét toáng lên được”.

    Cố Nhã Ly sợ hãi, vội vàng quỳ xuống, nơm nớp lo sợ nói: “Nô tỳ nghe thấy cấp báo Tây Xuyên, bất giác kêu lên, quấy nhiễu Thánh Thượng, làm ảnh hưởng tới điện phủ, có tội, có tội”.

    “Hả?

    Cấp báo ở Tây Xuyên ư, chuyện gì?”

    Cố Nhã Ly vội vàng chắp tay đưa phong thư báo, tiểu nội thị cầm cây phất trần đứng bên cạnh bàn vội đỡ lấy rồi chuyển đến vào tay Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa mở ra xem, không khỏi tức giận: “Bọn cường đạo phá cùng lai quan, tiến quân thần tốc, binh phát Thành Đô.

    Chúng thần khổ chiến nan địch, vì bảo vệ căn bản, bị bắt lui khỏi Thành Đô, bắc triện Hán châu”.

    “Thành Đô đình trệ, Tây Xuyên trấn động, bọn cường đạo được Thành Đô phủ kho nuôi dưỡng, thanh thế đại chấn, rồi lại cóp hào thương phú hộ, tài sản quan sứ, tản mạn dân chúng, dựa vào sự sợ hãi của quan thân, chết không chỗ chôn.

    Theo bọn phản nghịch được nhiều người ủng hộ, giờ binh lực hiện có, sợ là hơn tám mươi vạn.

    Nghịch phỉ đều thích tự vu giáp, ngày ứng vận huy quân, chúng chí một lòng, hung hãn không sợ chết.

    Cường đạo mạnh mẽ, tung hoành Tây Xuyên, giờ lấy được châu nào đó, ngày mai sẽ lấy được huyện nào đó, tung hoành mưa gió, không khác nào bão táp mưa sa.

    Trong tay thần chỉ có một quân, tự bảo vệ mình còn không được, tiêu diệt thì không có sức, xin bệ hạ phát thiên quân một lần nữa.

    Tây Xuyên trấn an sử vạn tùng lĩnh, Thành Đô tri châu Chu Duy Dung kính trăm bái”.

    Đáng tiếc thay Tây Xuyên trấn an sứ vạn đại nhân, Thành Đô tri châu Chu đại nhân cũng bó tay, nói địch quá yếu rồi, bọn họ đã đánh mất Thành Đô tội đáng muôn chết, đành phải khuếch đại nghĩa quân vô hạn, thực sự bọn họ địch vô khả địch cũng chẳng có cách nào, triều đình đánh sưu cao thuế nặng với Tây Xuyên, mấy năm nay chẳng phải hạn thì cũng lao, thu hoạch lại thiếu, nghĩa quân tạo phản có đám quần chúng khổng lồ làm trụ cột, cho dù đánh ở đâu đi chăng nữa, cũng không sống nổi nội ứng.

    Hơn nữa quân Tống ban đầu sau khi đánh hạ Thục quốc, đánh cướp khắp nơi, chém giết bắt được binh, thanh danh nổi như cồn nhưng rất xấu, điều này không nói làm gì, vì địa thế khu Ba Thục hiểm yếu, đề phòng tạo phản, Tống quốc sau khi đánh được Thục quốc, san tất cả các châu các quận thành bình địa, Tây Xuyên tổng cộng có hai mươi chín châu quận, chỉ còn để lại mỗi bốn thành trì Ích Châu(Thành Châu), Tử châu, Mi Châu, Toại Châu, còn nghĩ cách thất linh bát lạc, một tòa thành đến thành trì cũng không có, thử hỏi còn có thể chống lại địch thế nào đây?

    Thành Đô ban đầu đình trệ, nơi một văn một võ hai nơi trường quan còn muốn đầy, vì đi nghĩa quân cho dù đánh đâu, cướp giật cái rồi chạy, rồi lại còn chạy vào trong núi, cho nên họ mong cướp nghĩa quân đi, đến lúc đó trở về Thành Đô một lần nữa rồi huy quân mình phản kích, Thành Đô thất mà phục được, báo đến tai Quan Gia cũng dễ nghe chút.

    Ai biết được thủ lĩnh nghĩa quân Đồng nghe xong ý kiến của Vương Tiểu Ba, mở kho lấy lương thực cứu tế cho nạn dân, chiêu binh mãi mã, một thời gian sẽ uy danh đại chấn. trước kia bọn chúng cướp bóc, dân chúng chỉ cảm thấy chán ngấn, lần này mở kho lương thực cứu tế vô số người, tuy trước mắt chưa có tám mươi vạn dân chúng, kỳ thực ba bốn mươi vạn thì vẫn có, song đây là cử gia tìm nơi nương tựa, thực không thể biết hết được, có thể đánh cũng chẳng bao nhiêu.

    Vạn Tùng Lĩnh và Chu Duy Dung mặc kệ nhiều như vậy, chẳng những coi mấy người này thàn sĩ binh, ngược lại còn tăng lên gấp đôi, sai người cấp tốc báo tới Thượng Kinh.

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy tức giận, thò tay tóm lấy nghiên mực hằn học: “Vương Tùng Lĩnh, Chu Duy Dung, bỏ thành mà chạy đi, tránh né cường đạo, tội đáng muôn chết”.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 54: Ngủ đông

    Vào lúc Triệu nhị thúc làm vỡ nghiên thì Dương Hạo đã tới Hoành sơn, tuần duyệt tam quân.

    Có Dương Kế Nghiệp và Trương Sùng Nguy cùng đi, Dương Hạo đi tuần một vòng quanh bảo trại, rồi đi gặp thủ lĩnh bộ tộc người Khương Hoành sơn, biểu dương khen ngợi lập trường của Tống quân, đem danh lợi mua chuộc lòng người, ban cho tiền tài là điều khó tránh khỏi.

    Sau mấy ngày, Dương Hạo mới đến bắc đoan phong thai cốc phòng tuyến của Hoành sơn, ở đây là mùa hè, nơi giáp với Liêu hòa Phủ Châu, Phủ Châu hiện giờ đang thuộc về Tống quân, xa xa có thể thấy Tống quân đang tựa núi mà xây bảo trại.

    Hạ quân bên này cũng tựa núi xây trại, đề phòng cẩn mật.

    Đứng ở trong sơn trại nhìn về phía bắc, một cánh đồng tuyết chính là lãnh thổ của Liêu quốc, một nhánh sông uốn lượn theo cánh đồng chảy vào hạ cảnh, con sông này tên Trọc Luân hà, chảy thẳng đến Trọc Lân Xuyên.

    Nước sông này đã kết băng, thành khối băng khổng lồ.

    Dương Kế Nghiệp chỉ tay nói: “Thánh Thượng, bên đó vốn là yếu trại phong đài trại của Chiết gia, giờ đóng quân có ba doanh binh lực Tốngquân, binh lực sở thuộc của ta bên này cũng tương đương, thủ tướng là con chó Diên Huấn, đi về phía bắc là lãnh thổ của Liêu quốc, mảnh đất này tương đối màu mỡ, vào thời điểm giao mùa xuân và hạ, người Liêu sẽ có những bộ lạc đến đây chăn thả, song thời tiết lạnh cóng thế này, bên đó không một ai”.

    Dương Hạo gật đầu nói: “Tống quốc bị hụt, tuyệt đối sẽ không hành quân lặng lẽ như vậy, dù có làm bộ làm tịch, tất cũng phải huy quân đến lần nữa, song trận này đánh đến giờ, nếu như tiếp tục múa thương lộng gậy, họ không đánh nổi, chúng ta cũng không thể đánh nổi, thực liều lĩnh, có thể tiện cho người Khiết Đan.

    Mọi người ngồi xuống cãi vã nhau sợ đã là lựa chọn duy nhất rồi, ngươi là võ tướng, chỉ lo tốt Hoành sơn cho Trẫm, còm chuyện múa mép này để Trẫm lo”.

    Dương Kế Nghiệp nghe vậy bật cười, lúc này, sĩ binh đứng ở lầu cao bỗng nhiên thổi tiếng sừng trâu u u, binh sĩ huấn luyện nghiêm ngặt chạy từ trong doanh ra, mặc vội áo giáp, Dương Kế Nghiệp mặt mũi căng thẳng nói: “Bảo vệ Thánh Thượng lui về hậu trại”.

    Trương Sùng Nguy khẩn trương đưa Dương Hạo đi, bị Dương Hạo ấn mạnh vào tay hắn, Dương Hạo nheo hai mắt nhìn về phía Tống doanh, bên Tống doanh dường như không có động tĩnh xuất binh, ngược lại kèn vừa vang lên, sĩ binh bên đó lục tục chạy về phía trước, chuẩn bị ngăn địch.

    Lúc này binh sĩ trên lầu lại dùng cờ phất xuống, Dương Kế Nghiệp vừa thấy vội kinh hãi nói: “Quân địch đi từ phía bắc tới ư?”

    Dương Hạo đứng lặng mà nhìn, trong một giát, chỉ thấy ở phía bắc có đại quân chen chúc nhau như thủy triều ồ ạt kéo đến, trong một lát đã thấy đen xì cả bãi đất, cờ trong sơn cốc bay phấp phới, người hô ngựa hí, giữa một cây đại kỳ, khiết đan văn và hán văn viết hai chữ lớn: “Bắc viện đại vương Da Luật Hưu Ca”.

    Cằm Dương Hạo bỗng thấy đau đau, năm đó Da Luật Hưu Ca cho hắn một quả đấm thép tiếp đón hắn, dường như đến giờ cảm giác lại trở về.

    Người Liêu đến bãi đất trống phía trước, quất ngựa tung hoành, ồn ào, thực là tạo hiệu quả dọa người, theo sát phía sau đại quân nhân mã đuổi tới là quân đội hai ngước Tốnghạ.

    Trương Sùng Nguy nhìn kỹ một lát, quay đầu nói với Dương Hạo: “Thánh Thượng, chỗ nhân mã này tuy là cờ hiệu của Liêu quốc bắc viện đại vương, song nhìn doanh trại, không phải là quy chết của bắc viện đại vương, dường như là bộ độ tiên quân vậy”.

    Dương Hạo chau mày nói: “Người bắc đến đây làm gì nhỉ?

    Nếu như có mưu đồ Tốngquốc, đóng quân uy hiếp Nhạn Môn quan nghe ra còn có lý”.

    Dương Hạo khẽ chớp mắt, nở nụ cười: “Nhìn chỗ nhân mã này, ít cũng phải vào khoảng năm nghìn người, Người Liêu dẫn nhiều nhân mã như vậy đi đóng quân, chắc chắn không phải đến đây ngắm phong cảnh rồi.

    Ha ha, kệ hắn đi, chúng ta chỉ cần án binh bất động, lấy bất biến ứng vạn biến”.

    “Vâng!”

    Dương Hạo xoay người đi, đi được vài bước, lại quay đầu nói: “Tống nhân cho dù có ý hay là vô ý, nếu như còn muốn đánh vài trận nữa với ta, tình hình thế nào, ngươi cũng phải cập nhập được”.

    Dương Kế Nghiệp là Hoành sơn tiền địch tổng chỉ huy, là số ít người biết Dương Hạo lập quốc trước, rồi tốn vị xin hàng, tụ lực sinh lợi, cho đến khi hoàn thành quốc sách xưng đế, đương nhiên biết ý đồ của Dương Hạo qua lời nói, vội đồng ý.

    Dương Hạo miễn cưỡng liếc mắt về phía cánh đồng tuyết có vô số lều trại chi chít, cười nói: “Đi, tên đến không phải Da Luật Hưu Ca, Trẫm cũng lười lên lầu nhìn, chúng ta về thôi”.

    “Thánh Thượng”.

    Dương Diên Huấn vội vàng đuổi theo: “Thánh Thượng, hai nước Tống hạ đại doanh tạo thế góc cạnh, thần thấy chỗ người Liêu hạ trại đứng giữa, vị tất còn tồn tại thiện ý với chúng ta, nếu như người Liêu khiêu khích hoặc là làm khó dễ, thần nên ứng đối thế nào đây?”

    Dương Diên Huấn cũng không biết ý đồ cao nhất bên trên, hắn là thủ tướng của phong đài cốc, thấy chỗ mà người Liêu hạ trại chiếm góc núi thứ ba chỗ ba núi đứng chéo, vị trí hào cự mã, không chỉ nhằm vào người Tống, còn coi Hạ quân cũng là quân địch giả, cảm giác người Liêu đến không thiện chí, mà trước đó khi Dương Hạo chưa xưng đế đã từng cùng với người Liêu tấn công qua Ngân Châu, lần này sau khi lập quốc người đến thiết lập quan hệ ngoại giao chính là Liêu quốc, cho nên phản ứng này, nên nắm bắt thế nào.

    Hắn cảm thấy muốn biết trước.

    Dương Hạo nhìn hắn vẻ tán thưởng, có thể nghĩ đến vấn đề này, có thể đề cập đến vấn đề này, người này mới là một tướng lĩnh đích thực.

    Chiến tranh là tiếp diễn của chính trị, một người đánh chỉ có thể đánh, nhiều nhất là một cái sắc bén của đao, một nhát tiện tay, chỉ có động não, suy nghĩ đến chiến tranh phục vụ mục đích người mới có thể trở thành một soái tài giỏi đích thực.

    Thực hiếm thấy, lúc hắn muốn cần vương phạt hán phá cầu, suýt nữa chết ở tiểu tướng thuộc hạ tiên phong của hắn, còn trẻ tuổi mà có tầm nhìn tinh tế, suy nghĩ đâu ra đó như vậy, rút bừa một người từ Dương gia nhị lang ra quả nhiên là nhân tài, thực không biết Lão Dương cả ngày chuẩn bị chiến trận luyện binh, ban đêm thì lo đào tạo người, làm gì có nhiều thời giờ mà dạy con cháu kiệt suất thế này, dự tính có đến tám chín phần là thái quân Chiết lão, đợi cho cháu con lớn chút, không bằng để cho Dương phu nhân này giúp đỡ giáo huấn một tay, không phải nói là con không dạy bảo.

    Nuôi ở thâm cung từ nhỏ, không đủ đứng dậy vì thiếu cứng rắn.

    Dương Hạo vừa nghĩ vừa vỗ vào vai của Dương Diên Huấn nói: “Nhớ lấy nhé, ngọn núi này là doanh trại của ngươi.

    Dưới núi là dòng Trọc Lãng xuyên xuôi về phía tây, đều là lãnh thổ của Hạ quốc ta, tên nào xâm phạm cho dù là người Liêu hay người Tống thì vẫn phải đối xử bình đẳng.

    Nếu như bọn họ chọn cách gây hấn thì cũng không được nhường nhịn, ăn miếng trả miếng”.

    Lời nói đầy đủ sức mạnh, Dương Diên Huân tuy rằng văn võ song toàn, nhưng dù sao tuổi cũng còn trẻ, vừa nghe những lời này vui mừng vô cùng, rồi ngay lập tức nghiêm mặt nói: “Thần, tuân chỉ”.

    Dương Kế Nghiệp cảm thấy hơi bất an nói: “Thánh Thượng, thần khi ở Hán quốc biết rõ tập quán của người Liêu, người Liêu luôn ngang ngược kiêu ngạo, cho dù có phụng theo chiếu của Hán quốc thì cũng vênh mặt hếch hàm sai khiến, không ai bì nổi, nếu như bọn chúng có cử chỉ gây hấn gì đó, chưa chắc đã có dã tâm gây chuyện, Khuyển Tử trẻ tuổi khí thịnh, Thánh Thượng cho hắn một ý chỉ, ngộ nhỡ có ác cảm với người Liêu…”

    Dương Hạo liếc mắt nhìn hắn hỏi: “Sao vậy?”

    Dương Kế Nghiệp do dự giây lát, hạ giọng nói: “Giờ tuy người Tống chạy về đông Hoành sơn, nhưng dựa vào thực lực mạnh của Tống quốc thì cho dù có bị tổn thương nguyên khí, muốn cản trở lòng tham người Tống, Thánh Thượng còn cần mượn thế người Liêu, cái gọi là sâu đo, muốn lòng tin, thế của long xà tồn trong người.

    Lần này thực không nên sinh sự với người Liêu”.

    Dương Hạo mỉm cười, lững thững đi đến nói: “Mượn thế ư, rõ ràng mượn thế mà ngầm mượn thế, thật giả lẫn lộn, có vài người như con lừa vậy, đánh không đi, kéo không lui, người phi thường phải dùng cách phi thường, đối với con lừa Da Luật Hưu thì không cần phải khách khí”.

    Dương Kế Nghiệp đứng đó người méo mó, Dương Diên Huấn chau mày nghĩ ngợi gì đó, rồi sau đó nói với Dương Kế Nghiệp: “Cha, Thánh Thượng đang nói gì vậy?”

    Dương Kế Nghiệp than: “Sâu xa khó hiểu, cha cũng không hiểu nữa”.

    Dương Diên Huấn cười nói: “Thế cha cười gì vậy, nhi còn tưởng là cha đã hiểu rồi cơ”.

    Dương Kế Nghiệp nhếch mày: “Cha cười là vì phát hiện ra Thánh Thượng gần đây có thêm vài cái tật”.

    “Tật gì cơ ạ?”

    “Đặt tên hiệu cho người ta…”

    ***

    Thành Đô đã bị chiếm đống, Triệu Quang Nghĩa cũng không thể coi như không quan trọng, nhưng phái người nào đi Tây Xuyên bình định, chủ tướng này chọn thực là hao tâm tổn sức, đương nhiên ý hắn là La Khắc Địch, song hắn có cảm giác từ Phan Mỹ, Đảng Tiến, Tào Bân trước triều lão thần cấu kết đảng phái với nhau, làm gì dám phái La Khắc Địch ra.

    Hà Kế Quân, Lý Kế Quân, Triệu Tán, Vương Toàn Bân… họ đều là những danh tướng, tiếc là, hai năm nay những vị lão tướng này như thi chạy đua.

    Ai nấy đều đi tây thiên cả.

    Đảng Tiến ư?

    Lão già này đánh thì cũng có thể đánh, nhưng… giờ Phan Mỹ dẫn binh ở ngoài, rồi lại cho Đảng Tiến một đại quân rồi cũng đánh hắn ra ư?

    Quân trung mau chóng chịu Ba Thục, lão tam Triệu Quang Mỹ giờ đang ở phủ Trường An đấy thôi, ngộ nhỡ mấy lão thần này…không được, tuyệt đối là không được.

    ------***------

    Triệu Quang Nghĩa suy tư nghĩ ngợi, cảm thấy Thôi Ngạn Tiến cũng không tồi, nhưng chủ ý này vừa mới xuất hiện trong đầu hắn, chẳng đợi đến cầm được kim điện bàn bạc thì đã bị Tống kỳ, trình vũ cả gan đánh cho đòn phủ đầu, còn nhớ năm đó binh tiến Tây Xuyên thần thủ công chính là Vương Toàn Bân và Thôi Ngạn Tiến, hai người này không chỉ có thể đánh mà còn có thể được coi là những người biết rõ về địa hình núi non Thục Quốc.

    Tuy nhiên dân chúng Ba Thục giờ kỳ thị người Tống như vậy, nhiều lần tạo phản, nguyên nhân trực tiếp ảnh hưởng đến không phải là vì sưu thuế của Ba Thục quá cao, và cần biết rằng thời điểm sưu cao thuế nặng sớm có ở Thục quốc nhiều như vậy, Tống quốc chiếm lĩnh được Ba Thục chỉ là cố ý tỏ vẻ hồ đồ, không đối đãi như những địa phương khác, người Thục vì vậy nhiều lần tạo phản.

    Vương Tào Bân người Thục đốt giết đánh cướp rồi lại bắn được hơn vạn, từ đó về sao tạo thành thù sâu với người thục, điều này mới là phản ứng trực tiếp của người Thục nhiều lần tạo phản, giờ Vương Tào Bân chết rồi, Thôi Ngạn Tiến có thể làm phó tướng của năm đó, nếu như phái Thôi Ngạn Tiến đi Tây Xuyên thì không phải biến thành người bên cạnh người Thục tạo phản hay sao?

    Triệu Quang Nghĩa nghĩ ra một đạo lý, cuối cùng đành phải chọn ra đại tướng Hách Sùng Tín làm chủ soái, Vương Chính Trung là tiên phong, rồi lệnh cho Trình Vũ là giám quân, lệnh năm vạn cấm quân tiếp tế tới các lộ Tây Xuyên, không ngừng giết về phía Tây Xuyên

    Chiến sự Tây Xuyên tột nhiên cấp bách, không chỉ đơn giản là hai mặt dụng binh như vậy, Liêu quốc khi chiến sự Tống Hạ đang khốc liệt bỗng nhiên được tăng binh, tất có ý đồ cả.

    Triệu Quang Nghĩa một khi có điểm nào đó không rõ, cuộc chiến Hoành sơn e rằng sẽ khó mà gác lại được, nhưng Tống quốc vừa mới nếm mùi chiến bại từ quân Hạ, nếu như lần này hành quân lặng lẽ thì làm sao còn mặt mũi gì với thiên hạ?

    Càng khó tránh khỏi để cho láng giềng coi kinh cho, dù có thế nào cũng phải quyết tâm đánh một trận.

    Thái độc của Tào Bân trên triều khiến Triệu Quang Nghĩa cảnh giác, đổi tướng trước trận là tối kỵ, huống hồ lần này Phan Mỹ dẫn binh ra ngoài, đại quyền đang nắm.

    Triệu Quang Nghĩa bỏ đi ý niệm vốn có, hạ chỉ nghiêm khắc tránh cứ vkan một trận, cách chức giám quân, vẫn phản hà bắc nhậm quan sát sứ, bỏ Tống Kỳ nhậm giám quân, hắn vốn muốn điều Quách Tiến phụ trách Lân phủ, tình hình Nhạn Môn quan vô cùng khẩn cấp, phái lão tướng định quốc tiết độ sứ Tống Ác nhanh chóng tới Lân phủ, nhưng thực ra là cần hắn tiết chết tây bắc sáu lộ biên quân, phân thế với Phan Mỹ.

    Tình hình như thế này, chiến cục tây bắc tiến triển như thế nào thì khỏi nghĩ cũng đã biết, dù thế nào đi nữa, ít nhất hai chân Lân Phủ đã rơi vào túi Triệu Quang Nghĩa, rất có thu hoạch, nếu không phải là hắc xà lĩnh mất đi sáu vạn đại quân, bị dồn thảm hại cho đến tận bây giờ, thì trận chiến này còn có thể làm cho hắn mở mày mở mặt.

    Người bắc hung hãn, so sánh còn xa với người nam Nan Địch, năm đó thái tổ hoàng đế chinh chiến bắc hán, mấy vạn binh mã bắc hán, mấy tòa thành bị phá hủy đều có thể khiến hắn không công mà lui, Triệu Quang Nghĩa tự hỏi lòng mình lần này dụng binh tây bắc hay là công đại qua được, giờ những điều mà hắn nghĩ chỉ là kết thúc được trận chiến này mà thôi, nếu như bàn đến thực lực quốc gia, hắn không tin Hạ quốc đất đai cằn cỗi mới thành lập lại có thể vượt được Đại Tống hắn.

    ***

    Hương khói nghi ngút ở Sùng Hiếu am.

    Sùng Hiếu Am chính là một tòa miếu có tiếng, hơn nữa nằm ở chỗ tây giao, không phải là nơi phồn hoa náo nhiệt như biện lương, cho nên điện vũ khổng lồ chiếm diện tích rộng, tuy nói đây là ni cô am, tăng chúng không kịp đại tướng quốc tự, người xuất gia là nham nhân thành tăng lữ vô số, nhưng Biện Lương có trăm vạn nhân khẩu, một con số khổng lồ, ở đây ni công trong am nổi tiếng này cũng có không ít đệ tử.

    Đây vốn có một nữ ni tu hành và một đệ tử tục gia một trăm năm mươi năm, từ đó Vĩnh Khánh công chúa ở đây xuất gia tu hành, triều đình có chăm chút sửa chữa lại, trùng tu miếu thờ, rồi làm kim thân, hương khói ở đây ngày một nghi ngút, nữ ni tới đây cắt tóc đi tu cũng ngày một tăng lên, giờ con số đã có hai trăm tám mươi người.

    Lúc này đang có đại thí chủ của Sùng Hiếu Am đến thắp nhang.

    Tiếng trúc ngoài am, luồng không khí mới mẻ vô cùng nồng, trong am, am chủ Định Như đại sư cũng chính là hai vợ chồng già mà công chúa Vĩnh Khánh đích thân tiếp kiến rồi tiến đến dâng hương.

    Hai người này này là Cao viên ngoại Hòa Cao phu nhân, hai vợ chồng đều là tín đồ của Phật môn, dù đi đâu, hai vợ chồng già đều tay trong tay lần tràng hạt tử đàn, xưa nay sửa cầu làm đường cứu tế quê nhà, nổi tiếng là người lương thiện.

    Hai người Cao Viên ngoại phu nhân là hộ pháp thí chủ của đại tướng quốc tự, từ khi công chúa tới Sùng Hiếu Am, đây chính là cành vàng lá ngọc, thân phận có thể so sánh với sức hiệu triệu của Phật tổ, từ đó hai vợ chồng già thường xuyên tới lui Sùng Hiếu Am làm nơi thánh địa Phật môn để lễ Phật thăm viếng.

    Mỗi lần trở về, hai vợ chồng đưa đồng tiền đắt giá, tín chúng hào phóng như vậy là những nhân vật mà đệ tử Phật môn luôn coi trọng, Vĩnh Khánh với thân phận là công chúa, giờ đã thành am chủ của Sùng Hiếu Am, vợ chồng Cao viên ngoại có cống hiến rất lớn với am này, đó là những tấm lòng đáng coi trọng.

    Lúc này, Định như tiểu sư thái ở trong phòng chờ, tiếp vợ chồng già.

    Thân phận Vĩnh Khánh chỉ có khi trong cung thì có cung nữ hầu hạ nàng, lúc này sau khi đã xuống tóc.

    Khi Vĩnh Khánh vừa mới đến Sùng Hiếu Am, Triệu Quang Nghĩa còn bảo Hoành thành ti ngầm theo dõi động tĩnh của Sùng Hiếu Am, nhưng nguyên nhân chính mà Hoành thành ti vẫn không biết, họ chỉ lo đến sự an toàn của con cháu họ hàng Quan Gia.

    Nhưng họ chỉ có thể phái vài người hoạt động mọi nơi ở Sùng Hiếu Am, trong am chú ý động tĩnh của những người khách lui tới, chẳng có cách nào tiến thêm một bước, nắm bắt nhất cử nhất động của Vĩnh Khánh.

    Hai ba năm trôi qua, Sùng Hiếu Am chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra, Vĩnh Khánh vốn là nữ nhi, Triệu Quang Nghĩa kiêng nể nàng có hạn, thả lỏng quản chế, giờ Hoành thành ti cũng đã ít phái người đến Sùng Hiếu Am thăm dò.

    Vĩnh Khánh mặc bộ quần áo tăng ni, tóc không còn trên mái đầu của nàng nữa, mang khí sắc Phật môn đắc đạo cao nhân, vợ chồng Cao viên ngoại là hai người hiền lành, khí độ ung dung, vẻ mặt ôn hòa, cũng là đôi vợ chồng cư sĩ ngồi không ở nhà nhiều năm, những người như vậy tới Phật môn, nói về lý chính là trải qua nghĩa giáo mới đúng, song nếu có người giờ nghe đối thoại của ba người họ, nhất định sẽ giật mình kinh ngạc…

    “Cao viên ngoại, giờ ta tình nguyện nhận sự viện thủ của ngươi”.

    Cao viên ngoại tóc trắng xóa vui vẻ lộ rõ trên nét mặt nói: “Công chúa đồng ý ư?

    Thế thì tốt rồi, tốt rồi, thảo dân ngay lập tức…”

    “Từ đã, ta còn có chuyện muốn ngươi đồng ý thay ta làm”.

    Thần sắc Cao viên ngoại bỗng chốc lặng đi, công chúa muốn hắn giúp làm chuyện gì vậy, liệu có dễ làm không đây?

    Cao viên ngoại chần chừ chưa dám gật đầu đồng ý, hỏi lại: “Không biết công chúa có điều gì muốn nhờ?”

    Vĩnh Khánh từ từ nói: “Đệ của ta Đức Phương tuổi đã tròn mười sáu, ta muốn ngươi phát động lực lượng của ngươi, tạo ra thanh thế, bức Quan Gia phong vương”.

    Cao viên ngoại kinh ngạc nói: “Phong vương ư?

    Công chúa đã đồng ý sự sắp xếp của thảo dân rồi, hà tất còn lo lắng đến vương tước?

    Điều này…”

    “Ý đồ của bổn quan, ngươi không cần quan tâm, đây là điều kiện duy nhất của ta, chỉ cần các ngươi làm tốt, thì ta sẽ làm theo lời ngươi nói”.

    Cao viên ngoại và phu nhân liếc nhìn nhau, vuốt chòm râu trầm ngâm: “Được, thảo dân đồng ý, song…có phong vương hay không, thì do bề trên, thảo dân không dám bảo đảm…”

    Vĩnh Khánh khẽ nhíu mắt, cười nói: “Ngươi yên tâm, người đó cả đời có chí nguyện làm Lý Thế Dân thứ hai, không chỉ có mục tiêu làm Lý Thế Dân về văn võ chính trị, mà còn mong mình cũng có thể giống với hình dáng của Lý Thế Dân, để cho người đời sau chỉ nhớ đến điểm tốt của hắn, không nhớ đến quá trình.

    Nếu các ngươi có thực như những gì ngươi nói, có lực lượng hùng hậu như vậy thì chỉ cần ngươi phát binh sĩ thân công khanh, tạo thanh tạo thế, hắn sẽ không thể không đồng ý, thanh thế này hắn cũng sẽ phải chú ý đến”.

    “Được!”

    Cao viên ngoại nhớn mày nói: “Chúng ta sẽ cố hết sức, chỉ mong kết quả sẽ như dự liệu của công chúa”.

    Vợ chồng Cao viên ngoại đi ra, Vĩnh Khánh đứng ở dưới hành lang, chắp hai tay vái chào về hướng vợ chồng Cao viên ngoại rời đi, một lúc lâu sau, nhắm nghiền mắt, mở mắt nhìn một nữ nhân đang quét tuyết trong sân, nàng mặt một áo bào màu tro, lộ ra chút tóc ở mũ tăng, rõ ràng là thân phận nàng: Đây là tam bảo, đệ tử của Trì giới.

    Vĩnh Khánh lặng lẽ nhìn theo bóng nàng, mở miệng gọi: “Đinh Ngọc, dọn trà của bần ni trong phòng”.

    Nữ tử thanh tú đang vùi đầu quét tuyết nghe tiếng ngẩng đầu, khẽ mỉm cười, buông chổi, dẫm lên tuyết đi lại phía

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 55: Người nào người nấy đều tính toán

    Đó chính là tục gia đệ tử Đinh Ngọc tiến vào am đường.

    Vĩnh Khánh cũng đi theo vào, tiện tay đóng cửa phòng lại.

    Đinh Ngọc dường như biết nàng gọi mình vào không phải là để thu dọn chén trà cho nàng, vừa vào phòng, liền xoay người nhìn về phía nàng, trên mặt nở một nụ cười nhạt: “Điện hạ có thể đã đồng ý kế hoạch của tại hạ rồi sao?”

    Vĩnh Khánh khẽ gật đầu: “Đúng vậy”.

    Đinh Ngọc vui vẻ nói: “Được, thế thì ngay lập tức ta sẽ đi sắp xếp vì điện hạ”.

    “Từ đã”.

    Vĩnh Khánh gọi nàng lại nói: “Không chỉ ta và Hoàng đệ phải đi, hẫu hậu của ta cũng rời khỏi cùng”.

    Đinh Ngọc ngạc nhiên nói: “Hoàng hậu nương nương ư?

    Sợ rằng…thâm cung đại nội, phải mang Hoàng hậu nương nương ra, sợ rằng không hề dễ dàng đâu”.

    Vĩnh Khánh nói: “Nếu như mẫu hậu của ta đến Sùng Hiếu Am thì sao đây?”

    Đinh Ngọc trầm ngâm nói: “Nếu như vậy, đương nhiên là dễ hơn chút so với trong cung, nhưng…cho dù Hoàng hậu nương nương giờ không phải là thống soái lục cung, mẫu nghi thiên hạ giờ là Hoàng hậu, một khi xuất cung, tất cũng sẽ được đón chào long trọng, còn chúng ta thì coi như có thể cướp được nương nương ra, thậm chí ra khỏi thành Biện Lương, lần này đi Hà Tây, núi cao đường xa, muốn thoát thân khỏi quan binh cũng không phải dễ dàng gì.

    Nếu như thực hiện được kế sách đưa công chúa và Đức Phương hoàng tử đi, chỉ cần bỏ ra một hai ngày, hy vọng thành công sẽ là nhiều nhất”.

    Nói đến đây, Đinh Ngọc cẩn thận nói với Vĩnh Khánh: “Chủ của ta dù đã lập vương xưng đế, thực sự là bất đắc dĩ mà thôi, kỳ thực hắn luôn không quên đi được ân đức của tiên đế, không thể quên được sự quan tâm chăm sóc của nương nương và công chúa đem lại cho hắn, chủ ta sắp xếp chúng ta mai phục kinh sư chính là mượn cơ hội cứu lấy công chúa và Hoàng tử Đức Phương ra, làm tròn nghĩa vụ báo đền công ơn của tiên đế nương nương và điện hạ.

    Lòng dạ của đương kim Thánh Thượng hẹp hòi, bán tính bán nghi, Hoàng tử Sài Thị trước triều, phế đế Thục quốc Mạnh Thị, phế đế Nam Đường Lý Dục, tiên đế và hoàng huynh Đức Chiêu của công chúa, người nào người nấy chết một cách kỳ quái, nói ra phía sau còn có nhiều câu hỏi, hành động đó nghi là do đương kim Thánh Thượng sai người làm, giờ Nhị hoàng tử đã trưởng thành rồi, sợ rằng sự đố kỵ của đương kim Thánh Thượng lại nổi lên, sớm muộn thì vẫn là thuộc hạ của hắn, muốn cứu Hoàng tử ra đó là chuyện khó như lên trời, nếu như lại cần nương nương đồng hành thì đó là điều không thể được.

    Vì tính an toàn của kế hoạch, vẫn là mời công chúa xóa đi chủ ý này, đương kim Thánh Thượng thích danh dự, chẳng dễ dàng để cho người ta nói này nói nọ đâu, và sẽ không làm chuyện gây bất lợi cho hắn…”

    Vĩnh Khánh chặn ngang lời nàng nói, quả quyết: “Nếu như mẫu hậu không thể rời khỏi, Vĩnh Khánh và Hoàng đệ Đức Phương cũng sẽ không đi.

    Nếu như Đinh cô nương không làm được việc này thì giữa ta và ngươi không còn gì để nói nữa, ngươi có thể đi được rồi”.

    “Công chúa”.

    Vĩnh Khánh xoay người bước đi, Đinh Ngọc vội gọi với theo, cúi đầu trầm tư giây lát.

    Khẽ nhún chân nói: “Công chúa thực là người khó khăn, thôi vậy, ta đồng ý với ngươi là được chứ gì, chỉ là vì trên đường đi thế này không thể thiếu gió thiếu mưa thiếu đổ máu, kế hoạch đã định ra đều phải lật ngược được vấn đề, sự việc vô cùng quan trọng, công chúa còn muốn ta cân nhắc cẩn thận lại lần nữa, rồi mới chuẩn bị cho tốt”.

    Vĩnh Khánh xoay người đi, mặt dịu đi nói: “Đó là điều tự nhiên mà thôi, ta muốn không dẫn đến tình hình ngờ vực vô căn cứ như sáng nay đưa nương nương và Hoàng đệ tới Sùng Hiếu Am cũng cần chuẩn bị rất nhiều, các người tự lo việc thương lượng, nghĩ kế sách vẹn toàn ra mới đáp ứng được”.

    Đinh Ngọc cười méo mó nói: “Kế sách vẹn toàn ư?

    Hic, tại hạ cố gắng làm hết sức mình”.

    Nói rồi chắp tay về phía Vĩnh Khánh rồi vội vàng bước đi.

    Đinh Ngọc vừa quy y tam bảo là thân cận nhất, đệ tử tục gia Trì giới, nghe nói nàng là một phụ nhân ở góa, vốn mở một tửu phường mưu sinh ở đường Đông Thập Tự, ai biết được lại bị một thái úy trong cấm quân nhìn thấy tư sắc của nàng đem lòng thích thú thường xuyên đến quấy rầy.

    Nhiều lần, tên thái úy đó tìm đến trước của gây náo loạn cả lên, nàng là một phụ nữ bình thường, làm sao có thể chống đối lại quan lại người ta, đành vội vàng từ bỏ buôn bán, lâm vào đường cùng, cắt tóc xuất gia.

    Đây chỉ là cách nói công khai của nàng ra bên ngoài, còn về phần thân phận của nàng như thế nào thì không nói cho người ngoài biết, tối thiểu công chúa Vĩnh Khánh cũng biết nàng tuyệt đối không phải là một dân nữ bình thường, mà là người Hà Tây Dương Hạo phái đến kinh thành mai phục, thân phận này của nàng, Vĩnh Khánh chắc chắn sẽ không làm lộ thân phận của nàng ra với người khác.

    Nhìn theo Đinh Ngọc đi ra, Vĩnh Khánh khẽ thở phào, rồi chậm rãi đi vào gian trong, trên bàn trong phòng, tượng Quan Âm, là linh vị của Đại Tống thái tổ Hoàng đế Triệu Khuông Dận, Vĩnh Khánh cầm lấy một nén hương, châm vào nến, rồi cắm hương vào lư hương, chắp tay hành lễ.

    Phía sau, nữ ni Lâm Nhi bưng cơm nước bước vào đứng ở đằng sau nàng, Lâm Nhi thấy vậy cũng hành lễ trước tượng Quan Âm và linh vị của thái tổ, bái lễ xong nàng đứng dậy rồi mới khẽ nói với Vĩnh Khánh: “Công chúa, người…

    đồng ý họ rồi sao?”

    Vĩnh Khánh từ từ xoay người lại.

    Ngữ điệu hơi trầm xuống nói: “Ta đã nhìn thấu rồi, sau khi phụ hoàng băng hà, người nhà chúng ta chỉ đắc mặt cho người ta định đoạt.

    Đương kim Quan Gia hậu đãi chúng ta chỉ là để cho thiên hạ thấy như vậy, kỳ thực, chẳng qua chỉ là lợi dụng chúng ta mà đạt được thiên hạ, lừa thiên hạ mà thôi.

    Cao viên ngoại cũng tốt, Đinh Ngọc cũng thôi, thế lực đằng sau họ cũng là vì tạo lợi ích chúng ta.

    Hừ, bọn họ có thể lợi dụng chúng ta, ta tại sao lại không lợi dụng họ?”

    Lâm Nhi kinh ngạc nói: “Lợi dụng họ ư?”

    Vĩnh Khánh cười lạnh lùng, bàn tay trắng ngần nắm chặt lại, hơi rung động nói: “Không sai, sáng nay đã bàn lâu rồi, tác dụng của người nhà chúng ta dần dần ít đi.

    Huynh đệ Đức Phương ta giờ cũng đã lớn, thành niên rồi, và cũng được coi là cái đinh trong mắt đương kim Thánh Thượng, ta lo là…hắn sớm muộn sẽ bị kẻ gian hãm hại.

    Ta là tỷ tỷ của hắn, phải giúp hắn tính toán mọi chuyện cho chu toàn, trong mắt vài người cho rằng có thể thao túng vận mệnh nhà ta, Vĩnh Khánh ta, dù thế nào đi nữa vẫn là tiểu công chúa, nhưng…ta cũng sẽ lớn lên… có phải không?”

    Trong thiên điện cuối cùng của Sùng Hiếu Am có một nữ ni đang ở bên giếng gánh nước lên rửa mặt, mặt nước của giếng kết lại băng, nếu như không cẩn thận sẽ bị ngã vỡ đầu, nếu như may mắn không đến được thì sẽ bị rơi luôn vào trong giếng, nếu như không ai nhìn thấy thì mạng cũng chẳng còn, người xuất gia phẩm trật tương đối cao sẽ không làm loại công việc tốn sức này.

    Nữ ni này vừa đến không lâu, hơn nữa còn là một người câm.

    Nàng đến am trú, đến ngôn ngữ cũng chẳng nói ra được, chỉ có thể hoa chân múa tay, vốn biết khách tăng đuổi nàng đi, vẫn kiên trì đợi Định Như sư thái thấy nàng đáng thương lại thiện tâm, liền giữ lại.

    Người ở thiên điện đều là những lão hành khất lưu lạc đầu đường xó chợ ẩn náu qua mùa đông rét mướt, chủ trì sư thái thu dụng họ, chỉ định họ ở thiên điện, không được tùy tiện đi lại lung tung, trong am phái mấy tiểu ni đến chăm sóc cho họ, nữ ni câm này cũng là một trong số đó.

    Nhấc thùng nước lên rồi lại hạ xuống, rồi cẩn thận xách thùng nước bước xuống thềm đá, nữ ni câm bỗng nhiên dừng chân, phía sau nàng không biết tự bao giờ lẳng lặng có một ni cô đứng đó, đó chính là Am chủ Định Như đại sư ở đây, Vĩnh Khánh công chúa con gái ruột của Đại Tốngthái tổ Hoàng đế Triệu Khuông Dận.

    Xung quanh không một bóng người, Vĩnh Khánh chăm chú nhìn nữ ni câm, rồi hỏi: “Vết thương của ngươi…đã khỏi rồi sao?”

    Nữ ni câm khẽ gật đầu, mùa đông khắc nghiệt, hai tay thò ra ngoài run rẩy lạnh buốt, sau một lúc thì đỏ tím lại, đặc biệt là đôi tay khi nhúng phải nước, nhưng tay nàng lại ngoại lệ.

    Đôi mắt Vĩnh Khánh nhìn xuống tay của nàng, tay nàng và dung nhan thanh tú thực không tương xứng, đôi tay to hơn tay của phụ nữ bình thường gấp đôi, da thì thô ráp, nhưng màu da của đôi tay thì không biến đổi gì cả, dù những chỗ chạm phải nước đang có nhiệt khí tràn đến dường như bị đốt trước cửa lò.

    Vĩnh Khánh hài lòng gật đầu khẽ nói: “Thế, ngươi ở đây kiên trì chờ đợi, sự việc đã có vài manh mối rồi”.

    Nữ ni câm mở to đôi mắt khiến người ta không dám nhìn gần: “Khi nào, nơi nào?”

    Nữ ni câm không ngờ có thể mở miệng nói chuyện, song nàng cố gắng đè giọng nói xuống khàn khàn giống giọng người con trai.

    Vĩnh Khánh nói: “Có lẽ là một tháng, có thể là nửa năm, giờ ta không thể nói chính xác thời gian, nơi nào, song chỉ ở Sùng Hiếu Am”.

    Nữ ni câm khẽ chớp mắt, đồng tử thu nhỏ lại như châm chọc, nàng khẽ gật đầu, không nói gì thêm, hai tay cầm lấy thùng nước nhấc lên, có vẻ mất sức rất nhiều, cơ thể mong manh yếu ớt cố xách nó đi xuống dưới bậc thềm…

    Khi Phan Mỹ đưa tấu biểu cho Quan Gia, dự đoán sẽ bị chịu nghiêm trị đã cuốn gói chuẩn bị rời đến Lĩnh Nam an dưỡng tuổi già, không ngờ tHánh chỉ Quan Gia vừa truyền xuống, thì đã giáo huấn chửi cho mất mặt tên Vương Kế Ân, cách chức giám quân của hắn, đuổi về hà bắc chuyên việc lương thảo với Quách tiến và Lân Phủ đồn trú.

    Một viên thống soái làm tổn thất binh lực rồi trở về như lần này của hắn không chỉ bị trách phạt ngược lại còn được khen ngợi về tính chính xác trong việc lui binh, khen ngợi và khuyến khích rất nhiều, làm hắn ổn định đầu trận tuyến, còn tập hợp lại, đánh cho vài trận lớn, chiếm lấy ưu thế hơn Hạ quân.

    Phản ứng như vậy của Quan Gia, Phan Mỹ thấy thực ngoài suy nghĩ, mãi mới biết được do Tào Bân bênh vực hành động của hắn, Phan Mỹ cảm kích vô cùng, có ý tìm vài cô nương xinh đẹp ở Hắc Xà lĩnh dâng lên bày tỏ lòng biết ơn với Quan Gia và tào khu mật.

    Giám quân mới đến Tống Kỳ cũng là một thân tín của Quan Gia, dù sao cũng có khinh miệt với Vương Kế Ân và Phan Mỹ, dù sao cũng là xuất thân từ nội hoạn, còn Tống Kỳ thì đường đường chính chính là tiến sĩ đỗ hai bảng, hơn nữa khi Quan Gia còn ở Tiềm Để thì cũng là một nhân vật được trọng dụng, Phan Mỹ cũng không dám thất lễ với hắn.

    May mà người này tuy không hiểu quân sự, song chưa bao giờ nói nhăng nói quậy về chuyện quân sự này, điều binh khiển tướng tất tật đều giao cho Phan Mỹ làm.

    Định quốc tiết độ sứ Tống Ác mới đến cũng là một lão tướng trải qua rất nhiều trận chiến, dụng binh tuy không bằng Phan Mỹ, song cũng không dễ để qua mặt, tuy nói người này quân giới địa vị không kém hơn hắn, song chỉ huy không tốt, Tống Ác lần này đến, chủ yếu là khống chế sáu lộ Ninh Hoa quân, Tấn Ninh quân.

    Tình hình như vậy, Phan Mỹ cũng được coi như là có chút chiến tích, bị đám người tướng Hạ Mộc Ti, Biên Nhất Lang, Hàn Kiên, Lý Tòng Long chiếm mấy bảo trại tuyến tây Hoành sơn rồi bị hắn đoạt trở về, song sau khi tiến vào Hoành sơn, chiến sự không thuận lợi như thế nữa.

    Hoành sơn lợi dụng địa thế hiểm trở, hai quân Tống Hạ ban đầu xây dựng thành lũy bảo trại với một lượng lớn, Hạ quân bại lui quân, Tống quân khi trấn thủ Hoành sơn đã nhiều lần tiến vào tu sửa, giờ Hạ quân lợi dụng kế đoạt về Hoành sơn, thành lũy bảo trại kiên cốày nhiều lần được tu sửa.

    Hơn nữa, vào mùa đông băng giá chuyện hành động cũng bị bất tiện rất nhiều, muốn phát binh tấn công là chuyện không phải dễ dàng, Tống quân nhiều lần phát binh tấn công ào ạt, nhưng sau chuyện bị thất bại tám vạn đại quân, binh lực hai châu Lân Phủ hợp lại cũng vô cùng có hạn, cho dù Phan Mỹ có đích thân dẫn binh không ngừng phát động chiến dịch, thì hiệu quả cũng vô cùng nhỏ, chân vẫn bị dừng ở chân núi, tình hình như vậy, Phan Mỹ hợp với giám quân Tống Kỳ, phó soái Tống Ác bàn bạc kỹ lưỡng xong xuôi quyết định tạm thời dừng tấn công chờ cơ hội.

    Trước mắt Triệu Quang Nghĩa vì các lão thần của triều trước vẫn đang chia bè rẽ phái, loạn dân Tây Xuyên phản loạn càng thêm nghiêm trọng kéo hắn phải lùi bước, chiến sự Hoành sơn Triệu Quang Nghĩa cảm thấy rất đau đầu, đánh cũng không được mà không đánh cũng không xong, mắc kẹt.

    Nhưng Dương Hạo vốn là một Tống thần tự lập quốc xưng vương, điều này là điểm mấu chốt nhất, Triệu Quang Nghĩa dù thế nào đi nữa cũng không thể dễ dàng tha thứ cho hành vi này được.

    Cho dù hắn giờ vô lực tây tiến tiếp, hành vi châm biếm cũng là việc làm cần thiết, có thể đánh hay không là một chuyện, có thái độ như thế nào là chuyện khác.

    Tống Kỳ là thân tín của Triệu Quang Nghĩa, hiểu rất rõ suy nghĩ của hắn, nhưng vào mùa đông nước đóng băng thực sự không dễ phát binh tấn công cho nên hắn cũng tán đồng ý kiến tạm dừng tấn công.

    Sau khi thương lượng phân tích cẩn thận với Phan Mỹ và Tống Ác rồi bẩm báo với triều đình, Tống Kỳ lại cầm bút bẩm báo công khai lên triều đình, trong đó có chuyện miêu tả khuếch trương Tống quân chuyển bại thành thắng như thế nào, đoạt được mấy toàn bảo trại tuyến đông Hoành sơn, chiến tích đuổi Hạ quân về Hoành sơn, nó được coi là chuyện che đậy khuyết điểm thất bại của Quan Gia lần này dụng binh tây bắc.

    Triều đình đã chép lại bản tấu biểu của Tống Kỳ ra làm nhiều bản rồi công bố cho thiên hạ biết.

    Song vào lúc này Dương Kế Nghiệp nhiều lần phát binh tấn công, dựa vào địa lợi mà làm cho quân Tống đau đầu nhiều lần, rồi lại bị triều đình coi nhẹ, sự lựa chọn này của triều đình, Hắc Xà lĩnh đại bại tạo nên sức ảnh hưởng dần biến mất, đứng ở lòng dân mà nhìn, triều đình vẫn còn dư lực để đánh Hoành sơn, song vì thời tiết lạnh giá nên tạm thời cho binh nghỉ, nếu như không đứng ở con mắt của người dân thì rất nhiều quan lại các cấp thấp cũng có thái độ vui mừng như này.

    Cũng vào lúc này, Liêu quốc xuất binh thẳng tới trước doanh hai nước Tống Hạ, cũng khiến cho triều đình Tống quốc vô cùng mẫn cảm, Triệu Quang Nghĩa đích thân gặp Liêu quốc sứ tiết hỏi về ý đồ xuất binh tây bắc của Liêu quốc khi Tống Hạ đang giao tranh, Liêu quốc tiết sứ sớm đã được sự dặn dò ở thượng kinh, lập tức đưa ngay ra câu trả lời: cuộc chiến của hai nước Tống Hạ là giữa láng giềng với nhau, Liêu quốc có quyền bảo đảm cho sự an toàn của quốc dân và quốc đất, phái binh trấn thủ biên giới, quan tâm đặc biệt tới tiến triển cuộc chiến giữa hai bên.

    Câu trả lời không đến nơi đến chốn như vậy sao có thể để cho người ta hài lòng được, hai nước vì thế cũng vì đánh chiến qua lời nói, đó cũng chỉ là sự kiêng kỵ lẫn nhau, cho nên còn cần phải kiềm chế lại, chưa đến mức độ nghiêm trọng lắm. tình hình này, hai nước Tống Hạ tạm thời bảo trì thế giằng co về mặt quân sự, Tống Liêu thì tạm thời bảo trì thế giằng co ở thế ngoại sự, tình hình Hà Tây mong rằng sẽ bước vào thế cân bằng tế nhị.

    Nhưng thế cân bằng tế nhị này rất nhanh chóng đã bị phá bỏ.

    Nếu như không pahri là cửa khẩu Phong Đài giữa ba nước xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì Triệu Quang Nghĩa lần này sẽ không phải đau đầu, tạm thời không kể đến thế giằng co của chiến cục Hà Tây, bình tĩnh lại giải quyết vấn đề loạn dân ở Tây Xuyên ngày một hung ác, đồng thời tiếp tục đề bạt những tướng lĩnh trẻ tuổi và trung tuần kết hợp với thủ đoạn tương đối hòa bình từng bước làm yếu đi sự khống chế đội quân của các lão thần triều trước, mà chuyện xảy ra ngoài ý muốn lại khiến cho Triệu Quang Nghĩa như nhìn thấy ánh mặt trời, hướng mắt nhìn về phía tây bắc.

    8888

    Nguyên nhân của sự việc rất đơn giản, thế giằng co ba núi Phong đài sơn, ở giữa là sơn cốc, lại có một con sông chảy xuyên qua cốc phân sơn cốc ra làm hai, con sông lớn này, Hà Tây là Hạ quốc, hà đông là Liêu quốc và Tống quốc, Tống Liêu dựa theo ngọn núi mà Tống quốc chiếm cứ làm ranh giới giữa hai nước.

    Giữa ba quốc gia được phân rạch ròi bởi con sông, bắt chước Định nan tiết độ sứ quản lý địa phận năm đó, địa phận quản lý của phủ châu chiết thị và địa phận quản lý của Liêu quốc ám chỉ ranh giới, như vậy giữa hai nước phần lớn có vài núi non và dòng sông lộ rõ làm biểu tượng, còn tuyệt đối không có mốc giới.

    Thổ binh Liêu quốc sau khi đóng quân thì không có việc gì làm, ngày nào cũng đi săn bắt ngoài trại, có một lần đuổi được một con dê, chạy qua cả dòng sông Trọc Lãng đã đóng băng, đi vào lãnh thổ Hạ quốc, chuyện như vậy vô cùng bình thường, xuất phát từ sự cân nhắc tỉ mỉ thì rất ít người mạo phạm, Liêu quân đó sau khi bắt được dê thì quay trở lại doanh trại, không ngờ binh lính tuần tra của Hạ quốc tước vũ khí của họ mà không thu lại dê, sau đó giải họ tới ranh giới hia nước, chạy về phía đông con sông.

    Đến lúc này như chọc vào tổ ong bò vẽ, người Liêu quốc nào có chịu thiệt thòi như thế, theo đức tính hung hãn kiêu ngạo của họ, nếu như không phải đội ngũ này và Hoàng đế Hạ châu cùng đánh qua Ngân Châu, giữa họ coi là có tình cảm hương khói, họ sớm không có chuyện tìm chuyện, lấn đến cả trên đầu người Hạ, giờ có thể tốt hơn, Hạ quân có dám chủ động khiêu khích hay không đây?

    Thủ tướng Hạ quân Lại Đa Phúc dẫn người cHạy đến doanh trại Hạ quân chửi bậy một trận, Dương Diên Huấn tuy đã trả lại vũ khí săn bắt dê cho hắn, song cáo người Liêu không được xâm phạm vào Hạ cảnh.

    Đa Phúc không phải là chủ chịu thiệt, lúc đó thảo về đông tây quay đầu bước đi, nhưng trưa hôm đó sĩ binh Hạ quân đến Trục Lãng hà lấy nước, hắn lại dẫn hơn trăm thân binh xông đến đánh đấm, nói Trục Lãng hà này vốn thuộc về địa phận Liêu quốc, phía Hà Tây mới là của Hạ quân, dòng sông này chảy về hướng đông liên kết với dòng sông đều là lãnh thổ của Liêu quốc.

    Sĩ binh của Hạ quân bị đánh bầm dập mặt mũi, sau đó còn bị họ trói về, trong cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông lộ ra những miếng thịt bị quất roi làm rách.

    Lúc đầu Dương Diên Huấn từng hỏi Dương Hạo rằng, nếu như người Liêu có khiêu khích nên xử trí thế nào, lúc đó Dương Hạo đã nói cho hắn bốn chữ: Ăn miếng trả miếng.

    Lúc đó Dương Hạo còn cho rằng Dương Diên Huấn tuổi còn nhỏ song suy nghĩ rất sâu sắc, ai ngờ không phải là suy nghĩ của Dương Diên Huấn sâu sắc, thực sự là hắn vốn là tướng lĩnh Hán quốc, mà Hán quốc mỗi lần giao chiến với Tống quốc đều xin viện quân từ bên Hoàng đế Liêu quốc, người Liêu mỗi lần phái binh đến đều ức hiếp hết từ nam đến nữ, không chuyện ác nào không làm, ngời việc chưa giết người, những tai họa mang đến còn kinh khủng hơn cả Tống quân.

    Là một tướng lĩnh Hán quốc, Dương Diên Huấn rất hiểu bản chất sự việc, thấy người Liêu đến, hơn nữa giữa Tống Hạ, người Liêu xuất binh dường như vẫn là đứng ở phía bên ta, vậy mới hỏi Dương Hạo về thái độ khi đối diện với người Liêu.

    Sau khi được câu trả lời của Dương Hạo, hắn thầm lo lắng, giờ người của mình bị người ta quất roi đau điếng, hắn là một chủ tướng, nếu như cứ nén giận như vậy thì làm sao có thể dẫn binh được nữa?

    Lúc đó nghĩ vậy liền dẫn binh đi cướp người, người tuy cướp được về, nhưng hai bên lại ngảy sinh mâu thuẫn dùng binh khí đánh nhau, mỗi bên chết vài người, sự việc này đã được làm um lên.

    Đa Phúc mau chóng báo tin Hạ quân vô cớ khiêu khích gây chuyện cho bắc viện đại vương Da Luật Hưu Ca, mời đại vương đưa ra quyết sách, Dương Diên Huấn cũng ngay lập tức viết tường tận mọi chuyện rồi lệnh người mau chóng mang tới bẩm Thánh Thượng Dương Hạo.

    Thủ tướng Phong Đài quân Tống Nhạc Dương vốn đang sợ Liêu Hạ hợp binh gây chuyện bất lợi cho mình, vừa thấy song phương gây hấn với nhau hắn lấy làm vui mừng lắm, hắn tuy không tiện phái binh đánh trống, song bảo người đứng ở trên đầu trại doanh hét lớn mấy tiếng, để châm thêm lửa cho sĩ binh Liêu Hạ, bị châm ngòi song phương xung đột càng ngày càng kịch liệt hơn, Nhạc Dương rất đắc ý, liền bẩm báo tin hay ho này cho Phan Mỹ và giám quân Tống Kỳ.

    Tống Kỳ không biết dụng binh, nhưng hắn là người tinh thông chuyện đời, hắn muốn biết sáng tỏ mọi chuyện.

    Hắn lập tức phát hiện ngay ra vấn đề nằm bên trong: giữa Liêu Hạ nếu như có thẻ vì chuyện này mà phát sinh ra tranh cãi, không chỉ là vấn đề giữa sĩ binh bên dưới, từ việc này có thể thấy rằng, Liêu Hạ chắc chắn không có liên minh ngầm nào cả, Liêu quân chẳng có thiện ý gì với Tống quân, còn sợ rằng cũng chẳng có bao nhiêu thiện ý với Hạ quân, chính như vậy, Hạ quân dương như không hoan nghênh Liêu quốc đến, nếu không thì đã giết thêm vài tên nữa, nghĩ theo đại cục, tướng lĩnh song phương cũng sẽ duy trì khắc chế, sẽ không dung túng cho bộ Hạ nảy sinh ý niệm đánh nhau bằng vũ khí, Tống Kỳ quan sát phát hiện ra điểm này, lập tức bẩm báo với Triệu Quang Nghĩa.

    Da Luật Hưu Ca của Đại Đồng luôn quan tâm hết mực tới tiến triển chiến cục hai nước Tống Hạ, hắn khi rời khỏi Thượng Kinh, Tiêu thái hậu từng vẻ ngoài tùy cơ ứng biến, muốn hắn hành sự theo hoàn cảnh, cố gắng bảo đảm được thế cục cân bằng của Hà Tây, nếu như hai nước Tống Hạ có thể lấy Hoành sơn làm ranh giới, Tống sẽ không ăn được Hạ, Hạ cũng sẽ không đuổi được Tống, đó chính là kết cục tốt nhất.

    Da Luật Hưu Ca văn võ toàn tài, không chỉ là một tướng lĩnh thiện chiến, lời dặn dò của Tiêu thái hậu hắn vẫn nhớ như in.

    Tống quốc chiếm được Lân Phủ, tiến thêm một bước, theo đó mà uy hiếp Hạ quốc, Hạ quốc mới cúi đầu trước Liêu quốc, mượn viện trợ của Liêu quốc để khống chế quân Tống, như vậy Liêu quốc có thể dần có tầm ảnh hưởng với Hạ quốc, sau khi khống chế được Hạ quốc thì giống như chính quyền ban đầu của Hán quốc Lưu Thị, trở thành một quân cờ của Liêu quốc giam chân Tống quốc.

    Mà đến đỡ Hạ quốc, khiến cho một tuyến Hoành sơn đứng vững được thì có thể thu hút được quân Tống tác chiến thời gian dài, tướng Tống quốc đang sắp xếp ở Hà Tây sao cho càng ngày càng nhiều quân đội, mỗi năm lương thực tiêu hao vô số kể, dựa vào Hạ quốc thì không sụp Tống quốc, cũng sẽ buông Tống quốc binh mệt quốc nghỉ, đến khi đó chớ nói Tống quốc vô lực bắc chinh U Yến, thời gian dài tất nhiên phải hành sự sắc mặt nghênh Liêu quốc.

    Thế gọi là đuổi lang đấu hổ, kế lưỡng bại cộng thương.

    Ai ngờ Tống quân nóng lòng tốc chiến, đại quân tấn công một cách mạo hiểm, kết quả vì chiến tuyến kéo dài, lại chịu thời tiết khắc nghiệt rét cóng, bị Hạ quân vườn không nhà trống, chặn mất đường lương thực, đánh cho Tống quân trận đại bại mà chạy rút lui, đại quân tây chinh nguyên khí bị giảm, thời gian này Dương Kế Nghiệp nương tựa Hoành sơn, ngược lại không ngừng phát phản công về Tống quân hai châu Lân Phủ, binh sĩ Tống quân không đủ, lại không chiếm được địa lợi nhân hòa, bại nhiều hơn thắng, Da Luật Hưu Ca nắm rất rõ tình hình này.

    Ai mạnh thì sẽ dẫm cho một cước, ai yếu thì kéo hắn một cái, khiến chúng từ đầu tới cuối với một lực lượng ngang nhau, Da Luật Hưu Ca đang nghĩ ra chuyện sẽ áp lực về phía Hạ quốc, tin của Đa Phúc được truyền tới, đó thực sự là liều thuốc tạo hưng phấn mạnh cho hắn, Da Luật Hưu Ca vui mừng khôn xiết, lập tức bảo thân binh đó mang dùm một câu nới tới Đa Phúc: “Người Hạ đánh thương người của ta thì thôi, nếu không, đoạt được doanh trại, đuổi theo thủ quân”.

    Triệu Quang Nghĩa nhận được tình báo từ Tống Kỳ, không khỏi vui mừng, theo lý mà nói, tổn thất tám vạn đại quân thì đối với hắn mà nói có thể nhanh chóng chuộc lỗi với thiên hạ để thể hiện tài năng của hắn trước mặt thiên hạ, điểm khác thì không nói làm gì, nHạn môn quan giờ có cường binh đóng ở đó, song người Liêu tăng binh vô số, ý đồ không có gì tốt, hắn không dám tự tiện điều động, nếu như người Liêu vào người Hạ cùng nổi chiến, thì…nghĩ đến điều này, Triệu Quang Nghĩa vội viết mật chỉ cho Tống Kỳ, gọi thân tín hắn đến Phong Đài, nghĩ cách khuếch đại cuộc chiến giữa hai quân Liêu Hạ, để hắn chiếm cơ hội.

    Thám mã tám trăm dặm của Triệu Quang Nghĩa bay nhanh ra khỏi kinh thành, lúc đó Dương Hạo đang ở Hạ châu gọi Mục Vũ tới dặn dò: “Tiểu Vũ, lần này đi Phong Đài, nhiệm vụ quan trọng phải vô cùng cẩn thận mà làm, cần khơi mào chiến tranh với người Liêu, còn phải khống chế được mức độ chiến hỏa, tất cả đều cần phải làm theo những gì ta vừa nói, không thể để tình cảm…”

    Dương Hạo vừa nói đến đây, thác bạt Hạo phong tức giận hùng hổ xông vào nói: “Thánh Thượng, đại sự không xong rồi, Phong Đài sơn thủ tướng Liêu quân Lại Đa Phúc ngang ngược phát binh tấn công doanh trại ta, Phong Đài doanh thất thủ, Dương Diên Huấn đã lui thủ Nhị Đài sơn”.

    Thác Bạt Hạo Phong chỉ nói được đến đây, Dương Hạo vừa sợ vừa giận, không ngờ nghe xong lời của hắn, mặt Dương Hạo và Mục Vũ đều rất kỳ lạ, hai người nhìn nhau, rồi pHán câu rất quái đản:

    “Thánh Thượng, thần…còn cần đi không ạ?”

    “…Đi, bảo Dương Kế Nghiệp tăng thêm một lộ binh, giúp Dương Diên Huấn đoạt lại Phong đài trại”.

    “Vâng, thế thần đi ạ”.

    Dương Hạo ừ một tiếng, khẽ lẩm bẩm: “Nhất Hưu ca, cứ đợi đấy…”

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 56: Âm Mưu Của Dương Hạo

    Tống Kỳ nhận được thánh chỉ của Triệu Quang Nghĩa, còn chưa có chạy tới Phong Đài Sơn, liền cảm thấy tình hình đã hoàn toàn nổi lên theo hi vọng của quan gia rồi, hai nước Hạ Liêu đánh ra hỏa khí, doanh trại Hạ quân ở chung quanh Phong Đài Sơn, song phương triển khai một loại tranh đoạt giằng co, sáng sớm hôm nay đại kỳ Liêu Quốc cắm lên đỉnh núi, có thể đến xế chiều lại đổi thành Long kỳ của Hạ Quốc, sáng sớm ngày mai mở mắt ra vừa nhìn, lại đổi thành cờ của Liêu Quốc.

    Không được hoàn mỹ chính là, chiến hỏa song phương trước sau chỉ tiến hành vây quanh khu Phong Đài Sơn, cũng không có mở rộng tiến thêm một bước.

    Bất quá đây cũng là chuyện không có cách nào, lãnh thổ giáp giới của Liêu Quốc cùng Hạ Quốc đương nhiên không chỉ có một khối này, nhưng là phần lớn bộ phận còn lại đều là sa mạc, không chỉ có trong lãnh thổ biên giới Bắc Bộ của Hạ Quốc là mảng lớn sa mạc, trong lãnh thổ biên giới khu Tây Bắc của Liêu Quốc cũng giống như vậy, dải đất đầy cát như vậy, quân đội căn bản không cách nào chống đở được tác chiến lâu dài, cửa khẩu đột phá duy nhất chỉ có một khu đồng bằng đồi trọc, mà Phong Đài Sơn chính là lối vào duy nhất khu này.

    Đồng thời, Liêu Quốc cùng Hạ Quốc cũng là có toan tính khống chế tình hình xung đột, tránh khỏi mở rộng tiến thêm một bước, Hạ Quốc thì không cần phải nói rồi, trừ phi Dương Hạo bị điên, nếu không sẽ quyết không muốn cùng hai đại đế quốc Tống Liêu đồng thời khai chiến, mà Liêu Quốc từ ích lợi của bản quốc suy nghĩ, cũng không muốn tiến thêm một bước mở rộng cục diện chiến tranh.

    Liêu Quốc hiện tại đang trong giai đoạn nghỉ ngơi lấy lại sức, Tống Quốc đang như mãnh hổ ở bên nên không dám đem hết toàn lực, Liêu Quốc cũng có điều kiêng kỵ, không muốn đem thực lực tiêu hao ở Hà Tây.

    Liêu Quốc cùng Tống Quốc giống nhau, đồng dạng là tồn tại cục diện hoang vắng, đối với Liêu Quốc mà nói, đất Trung Nguyên giàu có và đông đúc mới là mục tiêu bọn hắn thèm thuồng, đất Hà Tây còn chưa giàu có và đông đúc bằng Liêu Quốc, người Tống coi trọng nhất thớt ngựa, bản thân Liêu Quốc cũng không thiếu, về phần Hà Tây là một con đường thông thương quan trọng, giai cấp quý tộc Liêu Quốc trước mắt còn xa chưa đem thông thương hàng hóa bay lên đến mức quan trọng phải phái đại quân đến tiến hành chinh phục.

    Quan trọng nhất là, Tống Quốc mặc dù vui mừng khi nhìn thấy Liêu Quốc cùng Hạ Quốc trở mặt, nhưng là sẽ tuyệt đối không thờ ơ ngồi xem Liêu Quốc nhất cổ tác khí (đánh một tiếng trống tinh thần hăng hái) diệt Hạ Quốc, chiếm lĩnh Hà Tây, từ đó tạo thành thế đại bao vây từ Tây Bắc đối với Tống Quốc.

    Đừng nhìn Tống Quốc ở một bên vì bọn họ phất cờ hò reo ầm ĩ, một khi Liêu Quốc thật sự phá phòng tuyến Phong Đài Sơn hướng Hạ Quốc thọc sâu thẳng tiến, Tống Quốc nhất định sẽ chạy đi ra ngoài kéo chân sau của bọn họ, thậm chí khi bọn hắn hãm sâu vào Hà Tây quy mô Bắc Phạt, sẽ hướng tim gan bọn họ mà chọc vào một đao thật sâu.

    Làm quần áo cưới cho người khác(mình làm cho thằng khác hưởng)?

    Liệu người Hán có ngu xuẩn như vậy hay không?

    Huống chi Tống Quốc ở trong mắt Liêu Quốc có lực uy hiếp hơn xa khi so sánh với Hạ Quốc, bọn họ không hy vọng Hạ Quốc lớn mạnh, nhưng càng không hi vọng Tống Quốc thừa dịp cơ hội.

    Có lẽ nhìn thấy cái này, Gia Luật Hưu Ca vẫn là lý trí khống chế quy mô chiến tranh.

    Bất quá khi tin tức hai nước Tống Hạ động thủ ở khu Phong Đài Sơn truyền về thượng kinh, vẫn là đưa tới một cuộc sóng to gió lớn cho thượng tầng Liêu Quốc, đối với việc Liêu Quốc xuất binh, Hạ Quốc hẳn là cảm động đến rơi nước mắt mới đúng, chẳng lẽ người Hạ Quốc điên rồi sao?

    Làm sao hiện tại vồ được người nào thì cắn người đó chứ, đại quân của Tống Quốc đang tiếp cận, hắn lại còn dám cùng Liêu Quốc động thủ?

    Phần lớn quan viên, quý tộc thượng tầng Liêu Quốc cho là, hoàng đế Hạ Quốc này không phải loại dễ dàng định đoạt giống như Hán Quốc Lưu Kế, chỉ sợ hắn chính là nhìn thấu Liêu Quốc sẽ không ngồi nhìn Hạ Quốc rơi vào tay Tống Quốc, mới dám tùy ý làm bậy như thế, rối rít đề nghị Thái Hậu đáp ứng tăng thêm áp lực lớn hơn nữa với Hạ Quốc, nhanh chóng khuất phục bọn chúng.

    Tiêu Thái Hậu lại càng không tin Dương Hạo điên cuồng như thế, nàng thậm chí hoài nghi có phải là sau khi Gia Luật Hưu Ca đến Tây Kinh, đã lén bày tay chân cố ý hướng tình địch Dương Hạo này khiêu khích, chọc giận quân coi giữ Hạ Quốc mới tạo thành cục diện trước mắt như thế, bởi vì nàng hoàn toàn không tưởng tượng ra Dương Hạo có bất kỳ lý do gì làm ra chuyện điên cuồng như vậy, lại đồng thời đắc tội hai đại cường quốc Tống Liêu, nhiều rận thì không sợ cắn sao?

    Có lẽ xét tới điểm này, Tiêu Thái Hậu cũng không vội vã tuyệt giao, một mặt hạ chỉ phái người đi sứ Hạ Quốc, trực tiếp hướng hoàng đế Hạ Quốc Dương Hạo nói lên chất vấn, một mặt thầm hạ lệnh cho Gia Luật Hưu Cách nghiêm khắc khống chế tình hình, chớ cho Tống Quốc thừa dịp cơ hội.

    Tống Quốc không có bỏ qua cơ hội tốt như vậy, thừa dịp Liêu Quốc hướng Hạ Quốc gây khó khăn, liên tiếp công kích mấy lần đối với thủ quân Hoành Sơn Hạ Quốc, dù chưa lấy được tiến triển lớn, nhưng cũng dần hướng qua xu hướng suy tàn, Hạ Quốc chẳng những không thể lợi dụng Hoành Sơn nắm ưu thế kéo dài hướng hai châu Lân Phủ di động tập kích nữa, hơn nữa bị buộc đi vào thế phòng thủ toàn diện, tình cảnh cực kỳ khó khăn.

    Duới tình huống như thế, sĩ khí Hạ Quốc mới vừa bởi vì đại thắng Hắc Xà Lĩnh hơi phấn chấn lên lại một lần nữa lâm vào mê hoặc, đông đảo quan viên trung cao tầng không ngừng hướng Dương Hạo khuyên can, thư tấu biểu can gián giống như tuyết rơi truyền tới trong cung, đều cho rằng Hạ Quốc hiện tại hướng Liêu Quốc tuyên chiến không phải là hành động lý trí, phải là nhanh chóng là bình ổn lửa giận của Liêu Quốc, song phương ngưng chiến nghỉ ngơi, vì thế cho dù làm ra một chút bồi thường cùng nhượng bộ cũng là nên làm.

    Dương Hạo mấy ngày nay không làm gì khác, chỉ một mực hết sức chăm chú nhìn chiến sự ở Phong Đài Sơn, vừa muốn đánh ra ảnh hưởng, lại phải khống chế sức nóng, loại trận chiến này đối với Dương Kế Nghiệp mà nói là một khảo nghiệm nghiêm trọng, đối với Dương Hạo mà nói, cũng đồng dạng như thế, hắn biết mình đang đùa với lửa, chơi không tốt tất nhiên là dẫn lửa thiêu thân, nhưng là chơi tốt thì trái lại nhất định là chói lọi cả sảnh đường, hắn bàn về thực lực không bằng Tống Liêu, bàn về tiềm lực phát triển cũng đồng dạng không bằng Tống Liêu, không nghiêng nét bút thì cả một chút cơ hội cũng không có.

    Nếu như hắn không muốn tái diễn lịch sử Tây Hạ, kẹp ở giữa Tống Liêu mà uốn lượn cầu sinh, cho đến khi người Nữ Chân, người Mông Cổ trước sau quật khởi, cuối cùng nghênh đón tới một cái vận mệnh mấtước diệt tộc, vĩnh viễn mai một chìm vào trong dòng sông lịch sử, lửa này hắn nhất định phải chơi một hồi.

    Đang lúc ấy thì hai người Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông trung thành nhất, cũng là cận thần có chức vị cao nhất cũng thiếu kiên nhẫn rồi, hai người lén gặp mặt, liền cẩn thận phân tích tình thế trước mắt một phen, dì được tâm ý của lẫn nhau, liền lập tức dắt tay nhau tới gặp Dương Hạo, thẳng mặt khuyên can.

    Hai người thấy Dương Hạo còn không nói chuyện, Dương Hạo liền cười nói: "Hai vị đại nhân, có lẽ là cảm thấy trẫm bây giờ là con lừa gầy kéo phân cứng rắn, một mực ở nơi này khổ sở chống đỡ đi?"

    Chủng Phóng ngẩn ngơ, nói: "Thánh thượng biết chúng thần vì cái gì mà đến?"

    Dương Hạo chỉ chỉ vào tấu chương chồng chất như núi trước ngự án, cười nói: "Thư can gián như tuyết rơi bay tới, trẫm còn không biết tại sao hai vị dắt tay nhau vào cung được chứ?"

    Đinh Thừa Tông không kìm được nói: "Thánh thượng, nước ta mới lập, thực lực của một nước mỏng, hạn chế, căn cơ không bền, không thể cùng Tống đánh lâu, hàng hoàng đế, từ đó kết thúc chiến tranh cùng Tống Quốc là thế tất nhiên, bất quá thần thực không ngờ đến phương pháp Thánh thượng chọn lựa xử lý lại là cùng Liêu là địch, thật ra thì chúng ta chỉ cần cố ý đánh lên mấy trận thua, liền có thế hướng Tống nghị hòa, như vậy đủ rồi.

    Thánh thượng muốn hàng Đế mà cầu hoà, Tống triều cũng chưa chắc chịu đáp ứng, đến lúc đó, chúng ta không thể thiếu được phải nhờ Liêu Quốc hướng Tống Quốc gây áp lực, từ đó khiến cho Tống Quốc tiếp nhận loại lợi ích thực tế này từ chúng ta, Tống Quốc vì thể diện sẽ làm ra kết cục như vậy, nhưng hôm nay bởi vì lục đục nho nhỏ mà cùng Liêu Quốc bất hoà, dưới tình hình như vậy, sợ rằng khéo quá hóa vụng, giả mượn cùng Liêu sinh xung đột mà bị vội vã hướng Tống xin hòa, sợ rằng Tống Quốc trái lại không chịu đáp ứng."

    Dương Hạo chuyển hướng Chủng Phóng, hỏi: "Chủng đại nhân cũng có cái nhìn như vậy sao?"

    Chủng Phóng nói: "Vâng, thần lo lắng, đồng thời cùng hai nước Tống Liêu trở mặt, chúng ta muốn lấy hàng Đế xưng vương làm như điều kiện nhượng bộ, Tống Quốc ngược lại sẽ không đáp ứng, nói như vậy, chúng ta chính là đem tảng đá đập lên phá chân của mình, không thể cậy vào cái gì nữa."

    Dương Hạo gật đầu nói: "Hai vị ái khanh trung thành đáng khen, lo lắng cũng rất có đạo lý.

    Chỉ có điều . . .

    " Đinh Thừa Tông nôn nóng nói: "Chỉ có điều như thế nào?"

    Dương Hạo nhìn bọn hắn một cái, hỏi: "Các ngươi còn nhớ được trẫm ban đầu đã nói, cần phải cướp lấy Lũng Hữu, bảo đảm nước ta có thực lực đầy đủ cường đại, để tránh thoát Tống Quốc không ngừng kéo dài chiến tranh, tiêu hao thực lực của chúng ta chứ?"

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông liếc nhau một cái, gật đầu nói: "Thần tự nhiên nhớ được, bất quá chuyện này cùng xung đột ở Phong Đài Sơn có gì liên quan?"

    Dương Hạo nói: "Tại sao lại không có quan hệ?

    Giữa hai cái có quan hệ cực lớn.

    Lúc ấy quân thần ta và ngươi thương nghị, lập quốc xưng đế phân làm ba bước đi, bước đầu tiên xưng Đế trước, lập nhiều danh phận đại nghĩa, thực hiện cai trị Hà Tây; bước thứ hai tự bỏ Đế hiệu, nghị hòa lui binh, nghỉ ngơi lấy lại sức, giành lấy Lũng Hữu; bước thứ ba, đợi binh lính tinh nhuệ, lương thực đủ, thực lực của một nước dư thừa, lại xưng Đế một lần nữa.

    Trong đó có nhắc tới giành Lũng Hữu, các ngươi cũng nói qua Tống Quốc tất nhiên sẽ can thiệp, mà trẫm đã nói, đến lúc đó tất có biện pháp khiến cho Tống Quốc không rảnh chú ý đến nó, khiến cho ta ung dung giành Lũng Hữu, phải không?"

    Tuy là Đinh Thừa Tông trí kế bách xuất, Chủng Phóng mưu lược lâu dài, nhưng Dương Hạo nói đến phần này, bọn họ vẫn là không nghĩ ra cái đó và chiến sự phát sinh ở Phong Đài Sơn trước mắt có liên hệ gì, bất quá lúc này hai người nghe Dương Hạo nhắc tới chuyện này, liền biết ở trong đó tất có một điểm liên hệ mấu chốt mà mình chưa nhìn thấu, lúc này đây chẳng qua là gật đầu, nín thở nghe Dương Hạo nói tiếp.

    Dương Hạo nói: "Lũng Hữu hiện nay là đất vô chủ, Đảng Hạng, Thổ Phiên, Hồi Hột cùng người Hán ở phân tán trong đó, đối với Tống Quốc là không tạo thành uy hiếp gì, trước mắt Tống Quốc còn có thể khoan nhượng cho sự hiện hữu của nó, chúng ta lấy hành lang Hà Tây thì ngoài tầm tay với của Tống Quốc, quản cũng không quản được, nhưng là chúng ta muốn thâu tóm Lũng Hữu, Tống Quốc vạn lần sẽ không ngồi nhìn không để ý.

    Có thể làm cho Tống Quốc không nhúng tay vào tranh giành Lũng Hữu, thiên hạ hôm nay, trừ Liêu Quốc, còn có ai có cái lực lượng này chứ?"

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông càng nghe càng mơ hồ, Chủng Phóng không nhịn được cười khổ nói: "Thánh thượng nói như vậy, thần là càng mơ hồ, nếu Thánh thượng cho là thiên hạ hôm nay kẻ có thể ngăn cản Tống Quốc nhúng tay vào Lũng Hữu chỉ có Liêu Quốc, vậy chúng ta hẳn là phải cùng Liêu Quốc thành lập quan hệ mật thiết mới đúng, làm sao trái lại muốn cùng Liêu Quốc động binh đây?"

    Dương Hạo thở dài nói: "Hai vị, nếu như chúng ta cùng Liêu Quốc thành lập quan hệ mật thiết, liên thủ ách chế Tống Quốc quật khởi, như vậy thời điểm chúng ta xuất binh cướp lấy Lũng Hữu, Liêu Quốc sẽ dẫn binh thẳng đến Biện Lương, cùng Tống Quốc phát động chiến tranh toàn diện, do đó cho chúng ta tranh thủ cơ hội sao?"

    Đinh Thừa Tông cùng Chủng Phóng không hề nghĩ ngợi, lập tức lắc đầu nói: "Không biết."

    Dương Hạo lại nói: "Như vậy, nếu như trẫm hướng Liêu Quốc xưng thần, lấy Liêu đế là hoàng đế cha, tự xưng là hoàng đế con, đem Hạ Quốc trở thành nước phụ thuộc Liêu Quốc, Liêu Quốc chịu vì chúng ta mà xuất binh, dốc thực lực của một nước, chính diện thừa nhận áp lực cường đại của mấy chục vạn tinh nhuệ Cấm Quân Đại Tống, giúp bọn ta cướp lấy Lũng Hữu sao?"

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông lại lắc đầu, Đinh Thừa Tông cười khổ nói: "Làm sao có thể?

    Nếu như thực lực Liêu Quốc đủ cường đại, có thể như khống chế Hán Quốc giống như khống chế Hạ Quốc ta, như vậy lựa chọn duy nhất của bọn họ, chính là ra lệnh chúng ta cùng nhau xuất binh chinh phạt Tống Quốc, ép chúng ta đi tiên phong cho chúng sử dụng, cuối cùng dốc tinh nhuệ mưu đoạt giang sơn Tống Quốc."

    Dương Hạo cười nói: "Lúc này đi rồi, nếu ta càng nịnh bợ nó, đối với ta càng bất lợi, tại sao phải nịnh bợ nó?"

    Chủng Phóng nhíu mày nói: "Thánh thượng, thứ cho thần ngu dốt, thần vẫn là không rõ, cho dù như thế..

    Chẳng lẽ chúng ta cùng Liêu trở mặt, ngược lại sẽ giúp giúp bọn ta kiềm chế quân Tống, khiến cho ta ung dung giành lấy Lũng Hữu sao?"

    Vẻ mặt Dương Hạo thong dong, cười đến như có ngàn quan đến chúc phúc, gật đầu nói: "Đúng."

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông vừa nghe đồng thời tiến vào trạng thái mộng du, mặt mũi dại ra, ánh mắt ngay cả mục tiêu nhìn cũng không có.

    Dương Hạo vừa nhìn phụ tá đắc lực của mình sắp muốn phát điên, thử nghĩ lại rất nhiều đại sự cũng phải nhờ vào bọn họ đi làm, một chút sách lược cơ mật nhất mặc dù phải giữ bí mật, không thể để cho tất cả quan viên đều biết, nhưng là nếu như ngay cả hai người bọn họ cũng vẫn chẳng hay biết gì mà nói, phản ứng của hai người bọn họ sẽ ảnh hưởng xuống thuộc hạ của bọn họ.

    Nếu như đế quốc này của mình là một đế quốc đã phát triển trưởng thành thì cũng được, nhưng là bây giờ mới vừa thành lập, còn chưa nói tới cái căn cơ gì, nói như vậy khó bảo đảm sẽ không xuất hiện nguy cơ không dự đoán được, cho nên cẩn thận mà nghĩ, quyết định đem quyết định của chính mình, nói trước cho hai cánh tay đắc lực này tiết lộ một phen, để cho bọn họ hiểu rõ được trong lòng.

    Nghĩ tới đây, Dương Hạo liền dẫn bọn họ rời khỏi triều đường, Dương Hạo vội vã xưng đế, thật ra thì bất quá là lập xong quốc hiệu, xưng hoàng đế, liệu cơm gắp mắm, không có thời gian cũng không đủ tài vụ để phô trương, phần lớn các đồ cụ thể không có gì thay đổi, nếu nói là Kim Ân thì cũng chính là lễ đường cũ, hoàng cung cũng chỉ là Soái Phủ đổi tên, thật ra thì bên trong hoàn toàn không có biến hóa.

    Dương Hạo dẫn hai người rời triều đình, trở lại trong phủ của mình, đến trong thư phòng ngồi xuống, dặn người đưa nước trà lên, đóng cửa phòng, lúc này mới thành thật với nhau nói: "Mặc dù Liêu Quốc cường đại, nhưng bởi vì nhiều năm liên tục nội bộ làm phản mà nguyên khí bị tổn thương nặng nề, đang đứng ở giai đoạn nghỉ ngơi, cho dù cho bọn hắn chỗ tốt cực lớn, bọn họ cũng sẽ không xuôi nam tới Trung Nguyên, càng sẽ không bởi vì chúng ta mà xuôi nam.

    Ngược lại, Tống Quốc lấy thời gian mười năm, diệt Kinh, Hồ, Thục, Nam Hán, Đường, Bắc Hán, nuốt Mãng Ngô Việt, khí thế như cầu vồng, kiếm phong chỉ tới, thế như chẻ tre, cho tới nay chưa từng thất bại, nếu nói về dã tâm, hiện tại Tống Quốc vượt xa Liêu Quốc.

    Hiện nay, Liêu Quốc không có ý xâm nhập phía Nam, mà Tống trái lại từ ngày lập nước đã hướng mắt nhìn chằm chằm vào, mong muốn ẩn sâu, nếu như nói hiện tại có quốc gia nào sẽ chủ động khơi mào chiến tranh, xâm lấn nước hắn, chắc chắn là Tống Quốc không thể nghi ngờ."

    Dương Hạo nói lời này hết sức chắc chắn, trên thực tế cũng là như thế.

    Người Khiết Đan lúc ấy là người ngoại tộc, cho nên ở ở bên trong, tiểu thuyết, truyện ký người Hán Trung Nguyên truyền xuống, cũng đem Liêu Quốc do người Khiết Đan thành lập miêu tả là vô cùng thích xâm lược, dã man, hung hãn, nhưng vô tình hay cố ý vẫn bỏ qua một sự thật, đó chính là Tống Quốc được coi là truyền thống, mới là quốc gia giàu tính xâm lược nhất.

    Các quốc gia Trung Nguyên cũng không có cái nào có thực lực cùng dã tâm khiêu khích Tống Quốc, mà bọn hắn đều là bị Tống Quốc xuất binh tiêu diệt, bất kể là Tống Quốc cũng được, Liêu Quốc cũng được, bất kể là đánh ra cờ hiệu đường hoàng như thế nào, thực chất đều chẳng qua là một đế quốc gây ra chiến tranh để xâm lược, chinh phục, mở rộng lãnh thổ quốc gia.

    Liêu Quốc tất nhiên là nhân dân nhanh nhẹn dũng mãnh, hơn nữa khi Tống Quốc lập quốc, Liêu Quốc đã là một đại đế quốc có lãnh thổ quốc gia khổng lồ, thực lực hùng hậu, nhưng Liêu Quốc vẫn chưa có chính thức khơi mào chiến tranh đối với Tống Quốc, lúc hai nước chính thức bắt đầu chiến tranh, là từ khi Triệu Quang Nghĩa bắt đầu Bắc Phạt.

    Dương Hạo nói: "Quân thần Liêu Quốc dĩ nhiên cũng không phải là thiện nam tín nữ gì, nhưng là mấu chốt chúng ta muốn giành Lũng Hữu chính là Tống Liêu chiến tranh.

    Mà chúng ta trông cậy vào Liêu Quốc tới đánh Tống Quốc, hi vọng quá nhỏ, như vậy còn không bằng chờ Tống Quốc đi đánh Liêu Quốc sẽ có khả năng lớn hơn một chút."

    Dương Hạo thở ra , chỉ chỉ cái mũi của mình nói: "Nhưng là Hà Tây đột nhiên toát ra Dương Hạo, hơn nữa quật khởi, lại lấy thân phận Tống thần tự lập xưng Đế, thử hỏi Tống Quốc lúc này còn có lòng thanh thản mà bắc xâm sao?

    Nó tất nhiên phải diệt trừ Hạ Quốc ta trước mới được, cho dù chúng ta xin đầu hàng, bỏ Đế hiệu, vẫn tự cho mình là Tống thần tự cho mình, nếu như chúng ta cùng Liêu Quốc tương giao quá mức, đi lại thân mật, Tống Quốc cũng sẽ không yên tâm Bắc Phạt.

    Hiện tại, các ngươi đã hiểu rồi chứ ?"

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông đều là người tâm tư nhanh nhẹn khéo léo, nói một cái đã hiểu, nghe đến đó không khỏi kinh ngạc trợn to con ngươi, ấp úng nói: "Chẳng lẻ. . .

    Chẳng lẻ Thánh thượng muốn. . ."

    Dương Hạo nói: "Không tệ, chúng ta chỉ là bị bỏ Đế hiệu, hướng Tống Quốc xưng thần là xa xa không đủ, chúng ta còn phải làm đủ điệu bộ, ví dụ như chế tạo mấy lần nội loạn, để Tống Quốc cho là chúng ta vô lực nhìn ra phía ngoài; ví dụ hướng Tống Quốc tiến cống chiến mã, hơn nữa tiến cống chiến mã gấp mười lần so với thời Lý Quang Duệ, để cho Tống Quốc tuyệt không nghi ngờ Hạ Quốc ta còn có dã tâm lớn hơn nữa; lại ví dụ như . .

    Cùng Liêu Quốc trở mặt, thậm chí đánh lên ầm ĩ, khiến bọn hắn tuyệt không nghi ngờ chúng ta bí mật cùng Liêu Quốc liên minh, như vậy Tống Quốc mới có thể bỏ qua cảnh giác, yên tâm Bắc Phạt, cơ hội của chúng ta mới có thể đến được!"

    Chủng Phóng theo sát hỏi: "Liêu Quốc có thực lực hùng hậu, vượt xa các nước phương Nam có thể sánh bằng, Thánh thượng làm sao lại phỏng đoán Tống Quốc tất sẽ Bắc Phạt?"

    Dương Hạo tự nhiên không thể nói hắn biết phương hướng phát triển của lịch sử vốn là vậy, cho hắn biết sự thật trong lịch sử là Tống Quốc khai chiến với Liêu Quốc trước, Triệu Quang Nghĩa tự mình dẫn mấy chục vạn đại quân xâm lấn Liêu Quốc, hắn có cơ hội đến gần Triệu Quang Nghĩa, hiểu rõ tính cách cùng chí nguyện của người này, hơn nữa có thêm ký ức về sự kiện trong lịch sử này, cho nên mới có thể có loại dự đoán tính toán như ma quỷ này, các nhà chính trị khác cho dù cao minh đến như thế nào đi nữa cũng không cách nào tiên đoán được chính xác giống như hắn, cũng là không thể phục chế được, nếu như hắn nói thật, nói là phán đoán của hắn, rất khó để cho Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông tin phục, hắn lại không thể nói cho bọn hắn biết mình là một xuyên việt giả, cho nên thêu dệt ra lý do nói:

    "Khi trẫm ở Biện Lương, từng nhậm chức Hồng Lư Tự Khanh, đối với kế hoạch, quốc sách căn bản, chính sách quan trọng của Tống Quốc biết rõ nội tình, khi ấy Tống lập quốc, đã lập chí nhất thống thiên hạ, chẳng qua là vẫn là cân nhắc Bắc phạt trước hay là Nam chinh trước, lúc ấy đám Triệu Phổ còn cầm quyền ở trong triều, dưới sự cân nhắc cẩn thận của bọn họ, quyết định noi theo quốc sách của hoàng đế Chu triều Quách Uy, trước Nam sau Bắc, từ dễ dàng đến khó.

    Mà nay, các nước Nam Phương đã bình định rồi, toàn bộ nhét vào sự quản hạt của Tống Quốc, Tống Quốc đã bắt tay vào làm Bắc Phạt rồi, các ngươi cho là, Tống Quốc xây Phong Thung Khố với mục đích gì?

    Thật sự muốn dùng tiền chuộc lại mười sáu châu U Vân?

    Triệu Khuông Dận một đời chủ hùng tài đại lược, đã nói ra "Giường ở cạnh, há lại cho người khác ngủ say" lại thật sự ngây thơ như vậy, sẽ tin tưởng dùng tiền có thể mua về quốc thổ ư?

    Đó bất quá là ngụy trang, từ khi vừa mới bắt đầu, số tiền kia chính là quân phí cho toàn quân, là vì chuẩn bị dùng võ lực thu phục mười sáu châu U Vân.

    Đương kim hoàng đế Triệu Quang Nghĩa tiêu diệt chính quyền Hán Quốc Lưu Kế Nguyên, chính là hắn muốn thanh trừ chướng ngại cuối cùng để Tống Quốc Bắc Phạt."

    Còn có một câu mà Dương Hạo không nói ra, thì ra là thời điểm Triệu Quang Nghĩa Bắc Phạt trong lịch sử, chính quyền Tây Hạ mặc dù cũng là chính quyền độc lập, nhưng là cũng không xưng Đế, mà nay mình trái lại vội vàng bất đắc dĩ dựng nước xưng Đế, cái biến số này mặc dù không thể đánh tan mơ ước Bắc Phạt Yến Vân, xây dựng nên kỳ công vô tiền khoáng hậu, vượt qua hoàng huynh của Triệu Quang Nghĩa.

    Nhưng là trong lịch sử Triệu Quang Nghĩa sau khi đánh hạ Bắc Hán liền lập tức xua quân Bắc Phạt, mà nay Dương Hạo hắn xuất hiện đã làm thay đổi vận đoạn lịch sử, cái biến số này rốt cục ảnh hưởng đến bao nhiêu, bây giờ cũng khó mà nói.

    Điều hắn muốn bây giờ, chính là cố gắng giảm bớt ảnh hưởng của tiểu Hồ Diệp tạo thành mà mình đã biết trong lịch sử, thông qua việc tung ra một loạt màn sương khói như hàng cách xưng Vương, chế tạo nội loạn, kính dâng hiến cống ngựa, cùng Liêu Quốc trở mặt, thúc đẩy Triệu Quang Nghĩa đi tới trở lại quỹ đạo lịch sử vốn có.

    Lấy hiểu biết của hắn đối với Triệu Quang Nghĩa, người này tràn đầy dã tâm, mơ mộng vĩ đại, tâm nguyện của hắn từ lúc sanh ra chính là vượt qua huynh trưởng hùng tài đại lược kia, từ phía dưới ánh sáng của huynh trưởng đi ra, thành lập chiến công tuyệt thế của hắn.

    Mà hắn muốn vượt Triệu Khuông Dẫn, thì công lao của hắn đều không đủ ưựa vào, thu phục Yến Vân là cơ hội duy nhất, hắn không phải là cái loại người chân đạp đến mặt đất rồi lại chịu ẩn nhẫn xuống tới, đem cơ hội để lại cho điều kiện chín muồi hơn để con cháu đi thực hiện đại nghiệp ngàn thu này, chỉ cần có một tia hi vọng, hắn liền sẽ đích thân đi hoàn thành.

    Hắn hiện tại đang lúc tráng niên, đã có lòng Bắc Phạt, cũng sẽ không đợi đến lúc tuổi già bạc phơ, gần đất xa trời mới ngự giá thân chinh, vì vậy, chỉ cần mình có thể thành công làm tiêu tan cảnh giác của hắn, hắn liền sẽ nhất định dựa theo quỹ tích của lịch sử mà đi Bắc Phạt Khiết Đan!

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông cũng chưa từng đảm nhiệm qua một chức quan nào ở trong triều đình Tống Quốc, Dương Hạo nói Bắc Phạt Khiết Đan là quốc sách đã định của Tống Quốc, hơn nữa triều đình xây Phong Thung Khố, tiêu diệt bắc Hán Quốc, là điều kiện về hai mặt tài vụ cùng địa lợi để Bắc Phạt, từ đó không khỏi không tin điều này.

    Đinh Thừa Tông ngưng thần suy nghĩ một chút, hớn hở nói: "Thì ra là như vậy, loài chim lớn đánh nhau, chim nhỏ thu cánh; mãnh hổ vồ, tất phục sẵn để nhào về trước; thần hiểu ."

    Chủng Phóng trái lại nói: "Nếu theo như Thánh thượng nói, Tống triều đã bắt tay vào chuẩn bị làm Bắc Phạt, mạo hiểm như thế, tất cần phải có một cuộc vật lộn.

    Chẳng qua là. . .

    Hôm nay vừa cùng Liêu Quốc trở mặt, lại hướng Tống triều xin hòa mà nói..., bọn họ còn có thể đáp ứng sao?

    Khó có được cơ hội như thế, có cơ hội trực tiếp thâu tóm Hà Tây, bọn họ cần gì lại phải chấp nhận Hạ Quốc xưng thần trên danh nghĩa chứ?

    Phải nhớ rằng Tống Quốc buông tay, sợ rằng là hết sức khó khăn."

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Sẽ khó khăn đi, nhưng cũng không khó.

    Người Liêu cũng không phải là ngu ngốc, sao lại theo đuổi thậm chí hiệp trợ người Tống lấy Hà Tây ta chứ?

    Tống triều đối với cái này cũng là biết rõ trong lòng, nếu như chúng ta lộ ra ý tứ đầu nhập vào Liêu Quốc, Tống Quốc liền phải có điều suy tính.

    Bất quá trẫm không muốn dùng cái biện pháp này, trẫm có hai kiện bảo vật, trong đó có một cái, thời cơ chưa tới, bây giờ còn chưa phải là lúc lộ ra, một kiện khác thì chỉ cần lấy nó hiến cho Tống Quốc, cái vấn đề khó khăn này liền được giải quyết dễ dàng."

    "Thứ nhất để cho Triệu quan gia nhận định trẫm thoả mãn với góc đất Hà Tây, không có dã tâm lớn hơn nữa; thứ hai có thể làm cho dã tâm Triệu quan gia bành trướng vô hạn, tăng nhanh bước chân Bắc Phạt của hắn, thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất . . .

    Dương Hạo nhìn hai vị trọng thần tâm phúc này một chút, nói: "Trẫm ban đầu chỉ có một đường đất Lô Châu, Ngân Châu, binh lực không đủ bốn vạn, mà nay nhất thống mười tám châu Hà Tây, quản hạt hai trăm vạn con dân, từ Ngọc Môn tới Hoành Sơn, binh lực tổng cộng vượt quá hai mươi vạn, binh lực khổng lồ như vậy, phần lớn đều là thu nhận thế lực khắp nơi xin hàng, bọn họ hôm nay chẳng qua là quy phụ, còn chưa nói tới quy tâm.

    Nhất là quân Chiết gia, Chiết Suất là nghĩa huynh của trẫm, khi trẫm còn hàn vi, đã được hắn chiếu cố nhiều mặt, khi trẫm nguy nan, được hắn sóng vai cùng chiến, mà nay hắn thân vùi lấp ở Biện Lương, giống như kẻ tù tội, trẫm không lấy về được Phủ Châu, lại không cứu được người nhà hắn, vì an nguy bản thân hướng Tống xin hòa cùng đầu hàng, xưng thần tiến cống, làm sao hướng mấy vạn tướng sĩ Chiết gia ăn nói đây?

    Hai mươi vạn tướng sĩ quân đội có được từ khắp nơi dưới trướng sẽ đối đãi như thế nào với trẫm?

    Trẫm làm sao yên tâm thoải mái, ngồi hưởng thái bình được?

    Trẫm muốn dùng đồ vật này, đổi lấy sự tư do trở về của cả nhà hắn !

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông nghe vậy nhất tề động dung: "Thánh thượng, đó là cái bảo vật gì, lại có diệu dụng như thế?"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Món bảo vật này, thật ra thì các ngươi đã gặp rồi, chỉ bất quá lúc ấy các ngươi còn không biết đựng trong đó là vật gì thôi.

    Cái đồ vật này, chính là cái hộp gấm Tử Du cô nương lần trước tặng cho trẫm, trong đó có cất giấu.... chính là. . .

    Thụ Mệnh Vu Thiên, Ký Thọ Hữu Xương. . .

    Ngọc tỷ truyền quốc.

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông vốn là ngồi ở dưới hắn, vừa nghe lời này nhất tề đứng lên, thất thanh kêu lên: "Ngọc tỷ truyền quốc? !"

    Đinh Thừa Tông vừa mừng vừa sợ nói: "Truyền quốc ngọc tỷ?

    Bảo vậy này, làm sao rơi vào trong tay Thánh thượng?"

    Chủng Phóng lại nói: "Ngọc tỷ truyền quốc!

    Bảo vật này, có thể nào chắp tay cho người?"

    Dương Hạo ngồi thẳng người lên, thản nhiên nói: "Tần Chiêu Vương muốn lấy mười lăm thành Nhi Dịch cùng Thị Bích, Chủng khanh cho là, có nên đổi hay không?"

    Ra khỏi thư phòng của Dương Hạo, Đinh Thừa Tông vẫn có cảm giác đau thịt nói: "Khó trách Thánh thượng kiên định, cho là Tống Quốc nhất định sẽ đáp ứng nghị hòa, thì ra là còn có một món đồ như vậy, nhưng, đó là ngọc tỷ truyền quốc, làm sao có thể hiến cho Tống Quốc "

    Chủng Phóng lúc này lại đã nghĩ được thấu triệt, nói: "Ngọc tỷ ở lại trên tay Thánh thượng thật ra thì không dùng được.

    Lấy căn cơ thực lực của Hà Tây ta, ngọc tỷ này căn bản không thể lộ ra, Tống Quốc từ trước đến giờ vẫn lấy chính thống là Trung Nguyên.

    Liêu Quốc tuy là man nhân, song trải qua hơn sáu mươi năm phát triển, nhất là sau khi lấy được mười sáu châu U Vân, ở đó con dân người Hán chiếm gần một nửa, chính thể quan chế , tông giáo, văn hóa, càng ngày càng là Hán hóa.

    Dần dần cũng nổi lên cờ hiệu chính thống, bắt đầu gọi Tống Quốc là Nam Triều, tự xưng Bắc triều.

    Cái đồ vật này, mặc dù bọn họ chưa chắc đã thèm thuồng như Tống đế, nhưng cũng sẽ không bỏ qua nếu như chúng ta lộ ra ngọc tỷ, là vật truyền quốc, đó chính là cái đích cho mọi người chỉ trích, cái đồ vật này vốn là đồ dệt hoa trên gấm, cũng không phải là một khi lấy ra, anh hùng thiên hạ sẽ trông vào đi theo, bằng không, năm đó Vương Mãng bức vua thoái vị, Thái hậu Hành Chí ôm ngọc tỷ trong ngực mà vô lực phản kháng, đến nỗi giận dữ ném ngọc tỷ văng ra thiếu một góc, phải dùng hoàng kim tới bù đắp chứ?

    Các đời đế vương trong tay đều có món bảo vật này, nếu như làm mất thì giang sơn cũng không phải là nước mất nhà tan đi?

    Chúng ta không có được thực lực giữ nó, lãnh thổ quốc gia ta hôm nay hẹp nhất, nhân khẩu ít nhất, thực lực yếu nhất, căn cơ mỏng nhất, thay vì cất giấu cái loại vật như hoa không thật này, không bằng dùng nó đổi lại chút ít đồ vật thật sự.

    Năm đó Tôn Sách hiến ngọc tỷ, đổi lại ba nghìn binh, quét ngang Giang Đông, định ra nghiệp bá Giang Đông.

    Chủ ta hiến ngọc tỷ, ta tin tưởng có thể có được còn hơn Tôn Sách."

    Nói tới đây, hắn hướng Đinh Thừa Tông cười nói: "Được rồi, không nên nhớ mãi không quên cái truyền quốc ngọc tỷ này.

    Hôm nay được Thánh thượng nói rõ ngọn nguồn, chúng ta đã có thể an tâm.

    Bây giờ nhìn lại, chiến sĩ Hoành Sơn, Dương tướng quân nhất định phải chịu thiệt, không đánh lên mấy trận thua, sao có thể nhân thể xin hòa?

    Chúng ta hiện tại nên chia sẻ nỗi lo cùng chúa thượng, ổn định nội bộ, trấn an quần thần.

    Đồng thời vì Thánh thượng mà hảo hảo hiến kế một phen, nhìn xem bắt tay vào bắt đầu nghị hòa như thế nào, cũng cố hết sức tranh thủ lấy chỗ tốt lớn nhất mới được."

    Đinh Thừa Tông tỉnh ngộ, đột nhiên nói: "Chủng đại nhân nói có lý, không biết đại nhân đối với biện pháp cụ thể đã có cái giải thích gì?"

    Chủng Phóng đang muốn nói, Lâm Bằng Vũ bước vội vã đi tới, vừa thấy hai người liền nói: "Hai vị đại nhân, Thánh thượng đang ở thư phòng?"

    Đinh Thừa Tông dẫn đường: "Đang ở đó, Lâm đại nhân vội vàng như vậy, có chuyện gì xảy ra sao?"

    Lâm Bằng Vũ nói: "Mới vừa nhận được tin tức, Tuy Châu Lý Bất Thọ, kì thực chính là Lý Kế Quân thua trận biến mất lúc trước, sau khi hắn đến Hà Tây, đã lộ ra thân phận thực sự, dùng cái thân phận này chiêu nạp người Khương, Đảng Hạng để sử dụng."

    Đinh Thừa Tông cùng Chủng Phóng nghe vậy không khỏi thất kinh, vội vàng lại đi theo Lâm Bằng Vũ hướng Dương Hạo thư phòng đi tới.

    Dương Hạo nghe Lâm Bằng Vũ nói rõ việc đã qua, mặc dù lúc nghe nói Lý Bất Thọ chính là Lý Kế Quân thì hơi có chút động dung, nhưng là cũng không lộ ra kinh ngạc trong dự liệu.

    Hắn khẽ nhăn đầu lông mày suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên nhìn nhìn thần sắc ngưng trọng của ba người, không khỏi cười một tiếng: "Lý Bất Thọ chính là Lý Kế Quân sao?

    Ha hả, chính là hắn, nhớ ngày đó hắn vẫn là Định Nan Quân Nha Nội Đô Chỉ Huy Sứ, ta cũng không để tại trong mắt, hôm nay bất quá là một con chó ở Lũng Hữu, có cái gì ngạc nhiên chứ?

    "

    Ba người vừa nghe, cũng thấy mình có chút chuyện bé xé ra to, không khỏi nhìn nhau bật cười.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 57: Phụ Tá Đắc Lực

    Dương Hạo xua tay nói: "Tốt lắm, các ngươi mau đi làm việc riêng của mình đi, nga, đúng rồi.

    Chủng đại nhân.

    "

    Chủng Phóng khom người nói: "Có thần."

    Dương Hạo nói: "Kiện đồ vật kia, đến từ Lũng Hữu, vốn là trong ba ngàn bảo vật của thủ lĩnh Lũng Hữu Thổ Phiên, bị bí điệp(gián điệp) Phi Vũ của ta ở bên người trộm lấy, ngươi phải nhớ lai vật này, ngày sau lúc sai người cùng Tống triều giao thiệp, cái lai lịch này, cần phải nói rõ."

    Chủng Phóng đầu tiên là ngẩn người, nhưng ngay sau đó bừng tỉnh đại ngộ, nếu nói về âm mưu quỷ kế, Đinh Thừa Tông thực sự còn muốn thành thạo hơn so với hắn, Dương Hạo mới vừa nói xong, hắn liền đã đem đạo lý bên trong nghĩ đến thấu triệt, lúc này trong bốn người cũng chỉ còn lại có một mình Lâm Bằng Vũ, tựa như Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông lúc mới vừa vừa bước vào thư phòng, vẻ mặt mờ mịt mơ hồ.

    KHi phụ tá đắc lực của Dương Hạo đồng tâm hiệp lực vì quán triệt phương châm chính lược của Dương Hạo mà cố hết sức lực thì phụ tá đắc lực của Triệu Quang Nghĩa mới vừa giải tán tan triều, tự mình rời khỏi hoàng cung.

    Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, một gian phòng các rộng rãi sắc màu rực rỡ, bên ngoài phòng là băng thiên tuyết địa, góc mái hiên ở dưới chuông đồng cũng đều nhỏ xuống cột băng trong suốt.

    Nhưng là vừa vào trong phòng, lại là hơi nóng bắt đầu khởi động, ấm áp như mùa xuân.

    Trong phòng cũng không có loại vật sưởi ấm công khai như chậu than, bởi vì toàn bộ đều chọn dùng gạch đá cấu thành, cho nên tự có vách ngăn, Địa Long (củi lửa đốt phía dưới)cùng giường sưởi, cung cấp sưởi ấm trong phòng.

    Chỉ bất quá trong phòng ấm áp như thế, chỉ là lượng củi đốt tiêu phí không rẻ.

    Bất quá có thể tới Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu này uống rượu tìm niềm vui, người nào không phải là hào khách vung tiền như rác chứ.

    Loại tiêu phí xa xỉ này, bọn họ vẫn gánh được.

    Trong Ái Các bất kể bàn ghế tủ bát, giường hẹp cái bục, bình phong giá đèn, đều dùng tài liệu gỗ như tử đàn, hoa lê vô cùng trân quý, phong cách tạo hình nhã trí, khí phú quý bức người.

    Trên mặt sàn Ái Các xa hoa tinh mỹ; trải thảm Ả rập giá trị cao, trên bàn bày Kim Quải Mật Quả, đủ thứ mới mẻ.

    Ở vùng này trời mùa đông giá rét, cho dù là quan lại quyền quý xưa nay đãi khách nhiều lắm cũng chỉ là hoa quả khô, nhưng ở nơi này trái lại đều là hoa quả tươi mùa hè mùa thu, chỉ bằng điểm này, là đã thấy được Tiêu Kim Quật danh bất hư truyền, vung tiền như rác, đổi lấy một loại đãi ngộ xa hoa như vương hầu, mà mỹ nhân tuyệt sắc vạn người tuyển trúng một kia, lại càng là ngay cả phi tần trong hoàng cung đại nội cũng thiếu phong tình giống như vậy.

    Hai hàng mỹ nhân, đang tung tăng nhảy múa, áo khia liền váy, váy dài dãn nhẹ, tất cả mọi người đều là cổ trắng gò má đẹp, làn da mịn màng, lại thêm nhạc đàn sáo lã lướt lọt vào tai,tựa như thiền đàng chốn nhân gian.

    Trong lúc nhất thời, váy áo tung bay, hương thơm xông vào mũi, phô trương như vậy, xa hoa như vậy, được hưởng tư vị ôn nhu như vậy lại chỉ có một người, một lão nhân chừng năm mươi, khuôn mặt sáng sủa tinh tường, mặt mày thanh địch, mang áo bào rộng, khí độ ung dung, rất có phong thái nho nhã .

    Người này chính là cựu thần tiền Đường văn chương tuyệt lệ, đọc rộng biết nhiều, càng tinh thông đạo sách cổ, đồng thông từ đạt, nổi danh đương thời.

    Song trong lòng nguội lạnh, có chút khinh thế nhân - Trương Bạc.

    Từ khi hàng Tống tới nay, Trương Bạc dần dần được Triệu Quang Nghĩa trọng dụng.

    Trước cho nhậm chức Thái Phó Thiếu Khanh, bởi vì xử sự hòa theo hợp ý thánh thượng, rất được Triệu Quang Nghĩa tán thưởng, lúc này đã trở thành học sĩ viện Hàn Lâm, tham gia chính sự.

    Tham gia chánh sự đương thời, một chủ ba phó, lấy Lô Đa Tốn làm chủ, ba người Lữ Từ Khánh, Tiết Cư Chính, Trương Bạc làm phó, bởi vì quyết định chánh sự cho Lô Đa Tốn, ba người Lữ, Tiết, Trương chịu trách nhiệm riêng những chuyện về mặt của mình, Trương Bạc phải chịu trách nhiệm chuyên tu luật hành chính, biên soạn sách sử.

    Bất quá hắn tuy là lên chức trễ nhất trong bốn người, nhưng bởi vì được Triệu Quang Nghĩa tán thưởng, cho nên có thể tham dự cơ mật, ân sủng vô lượng, quyền thế thực tế còn ở trên hai người Tiết, Lữ, gần với tể tướng Lô Đa Tốn.

    Làm bạn ở bên cạnh hắn, lộ nụ cười thản nhiên, thân thể xinh đẹp chính là một giai nhân tuyệt mỹ mặc một bộ khinh sam bằng sa mỏng, thân thể xinh đẹp lộ ra không bỏ sót, một cái lúm đồng tiền xinh đẹp thanh tú mà quyến rũ, làn da trơn mượt nõn nà mềm như tuyết, một cái ánh mắt, một nụ cười liền có thể như thấm vào cốt tủy, lực mê hoặc mềm mại đáng yêu linh động triển lộ ra tới điên đảo thần hồn.

    Mỹ nhân này chính là người đứng hàng thứ ba trong Biện Lương Tứ Đại Hành, Tuyết Nhược San Tuyết cô nương, một bộ khinh sam thủy tụ sợi mỏng nước Yên La khoác lên người, thật sự so sánh với con cừu trắng nhỏ còn muốn mê người hơn, vóc người lồi lõm đầy đủ, kiên đĩnh ôm trọn hai vú, eo thon nhỏ mượt mà mảnh khảnh, bắp đùi thon dài rất tròn, đẹp đẽ vô hạn, xinh đẹp động lòng người.

    "Ha hả, những cô nương này đều là trong vạn chọn một.

    Vô luận giọng hát hay vũ đạo, ai cũng giống như tiên tử mê người, nhưng là một khi cùng Tuyết cô nương so sánh, chính là khác biệt một trời một vực.

    Kể từ khi được chứng kiến tuyệt nghệ ca múa của Tuyết cô nương, những người khác cho dù hát khá hơn nữa, múa đến hay hơn đi nữa, lão phu cũng rất khó nhìn vào mắt đó."

    Trương Bạc giơ mội cái ta lớn ở dưới bàn vuốt ve bắp đùi mặc sa mỏng ẩn hiện sắc thịt mê người kia của Tuyết Nhược San, lúc này mượn mấy cái bàn che dấu, dần dần hướng tới rãnh sâu kia đi vòng quanh, song nhìn thân trên của hắn, vẫn là ngồi nghiêm chỉnh, ra vẻ đạo mạo, phảng phất chỉ là một người tao nhã thưởng thức ca đồng mà thôi : "Ôi chao, Tuyết cô nương đây là dùng cái son phấn gì vậy, hương thơm xông vào mũi, da trơn như son, lão phu đã từng ở Nữ Nhi Quốc hao phí số tiền lớn mua mấy hộp phấn thượng đẳng cho ái thiếp, nhưng là kém xa Tuyết cô nương đây sử dụng."

    "Hì hì, Trương tướng công thật biết nói đùa, son phấn Nhược San sử dụng, nào so sánh được với son phấn thượng đẳng đại nhân mua về."

    Tuyết Nhược San che tay áo xấu hổ cười, cánh tay ngọc nhẹ chống lên, thân thể mềm mại liền ngồi dậy, khe hở rất tròn ở bắp đùi liền hợp lại, liền đem bàn tay to của hắn ngăn lại bên ngoài, Trương Bạc không tiện dùng sức mạnh, không khỏi hơi lộ ra sắc giận.

    Bất quá hắn là danh sĩ Giang Nam, quyền quý triều đình, cũng không thể làm ra hình dáng hung ác, lấy thế bức người, làm trò trước mặt nhiều nhạc sư khiêu vũ trước mặt được, càng không thể để người chê cười, chỉ đành phải phẫn nộ rút tay trở về.

    "Hừ, tiếng tăm cao tới đâu, cũng bất quá là một cô gái mua vui mà thôi, lão phu chịu tới chỗ của ngươi, chính là cho mặt mũi ngươi, nhưng ngươi phô trương cũng quá lớn rồi, cho tới nay không chịu đưa lão phu làm khách vào màn.

    Quá không biết điều rồi!"

    Trương Bạc phẫn nộ mà nghĩ, vẻ không vui trên mặt lại càng đậm rồi, Tuyết Nhược San lại giống như cũng không phát hiện thần sắc của hắn biến hóa, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng vừa chuyển vừa xinh đẹp cười nói: "Bất quá, son phấn tiểu nữ dùng tuy không phải vật danh quý, nhưng là có chút hiếm.

    Yên Chi Thủy Phấn mà Nữ Nhi Quốc bán là hàng cao cấp nhất đẳng đến từ Giang Nam Thượng Tri Đường, son phấn tiểu nữ dùng trái lại là một thương nhân đến từ đất cực Tây tặng cho, nếu như đại nhân thích, không ngại lấy chút ít đem về, có lẽ nữ quyến ở quý phủ cũng sẽ thích đấy."

    Trương Bạc sắc mặt khó coi nói: "Không cần.

    Vật Tây Vực, so được với vật tinh tế thượng quốc Trung thổ ta điều chế sao?

    Lão phu có chút say rồi, muốn nghe Tuyết cô nương gảy một khúc "Phổ Am Chú", ru ngủ một chút, kêu các nàng kia đều lui ra đi."

    Một đôi mắt sáng rỡ của Tuyết Nhược San có thâm ý liếc nhìn hắn, dịu dàng nói: "Vật Trung thổ có vẻ tuyệt đẹp của Trung thổ, vật Tây Vực cũng có chỗ thần kỳ của vật Tây Vực, vị khách nhân này trải qua ngàn núi vạn sông tới Trung Nguyên, một đường chứng kiến biết được hết sức uyên bác.

    Đại nhân phụ tá triều cương, uy ngoài trung ngoại, không muốn nghe vị khách nhân Tây Vực này nói kiến thức một đường hắn bôn ba tới Trung Nguyên sao?"

    Đôi mắt Tuyết Nhược San sáng lóe lên; tựa như có thâm ý.

    Trương Bạc là nhân vật thâm trầm bậc nào chứ, vừa thấy ánh mắt nàng khác thường, liền đem một chút những thứ dung mạo hương sắc ném ra đến chín tầng mây, lập tức trở nên tỉnh ngủ.

    Danh kỹ thanh lâu làm ăn kiếm lợi nhiều nhất là từ cái gì?

    Cũng không phải là buôn bán da thịt, lấy nhan sắc khiến người khoái lạc kiếm lấy lợi nhuận, từ cổ chí kim cũng chỉ là kỹ nữ hạ đẳng trong thanh lâu kỹ phường, danh kỹ chân chính có thể danh lợi cùng thu, thật ra thì cũng là nữ nhân quan hệ xã hội tốt, vì xe chỉ luồn kim cho người hợp tác, vì phối hợp cho người sinh ra mâu thuẫn, sáng tạo cơ hội cho thế lực chánh trị, thương giới cự đầu khắp nơi hợp tác cùng kết minh.

    Thân phận của các nàng khiến cho các nàng trở thành người các phương có thể tín nhiệm dẫn kiến, bất kể là ngoài sáng cùng làm hay là âm thầm cấu kết, làm như môi giới câu thông khắp nơi, những cá nhân này chỉ để ý kiếm lấy ủy thác xin nàng trợ giúp dẫn kiến đối phương rồi trả thù lao, các nàng sẽ không đi tìm hiểu tin tức giao dịch giữa bọn họ, chỉ có đưa đến một tác dụng xe chỉ luồn kim, là người trung gian đáng tín nhiệm nhất.

    Trương ta vừa nghe giọng nói Tuyết Nhược San khác thường, liền lập tức tỉnh ra, thì ra là vị Tuyết cô nương này muốn dẫn kiến một người cho mình?

    Muốn gặp ta, có thể là ai?

    Có thể làm cho Tuyết Nhược San ở Biện Lương hành động vì hắn ra mặt dẫn kiến.

    Người này có bao nhiêu đại thủ bút?

    Thương nhân Tây Vực này muốn từ ta đây lấy được cái gì, có thể cho ta cái gì đây?

    Lửa giận trong mắt Trương Bạc cuối cùng cũng biến mất, hai tròng mắt trở nên sâu sắc lên: "Ha hả.

    Nếu như Tuyết cô nương cũng sùng bái như vậy, vị thương nhân này nhất định là hạng ngườig nghe rộng biết nhiều.

    Câu ngạn ngữ nói: học vạn quyển sách, không bằng đi được ngàn dặm đường, lão phu cũng lớn tuổi, công vụ bề bộn.

    Không thể thoát thân ra, không thể tự mình đi được ngàn dặm đường, nghe người ta nói, được thêm kiến thức cũng tốt."

    Tuyết Nhược San vung tay áo lên, khẽ mở môi anh đào nói: "Các ngươi đều lui ra đi."

    Tiếng nhạc dừng lại.

    Hai hàng nhạc sư nhấtề dừng bước, hướng về Trương Bạc nhẹ nhàng vái một cái, khoan thai lui ra, nhạc công hai bên chái nhà cũng lặng lẽ lui ra ngoài, trong sảnh ấm áp như xuân nhất thời yên tĩnh lại.

    Trương Bạc nhẹ nhàng bưng lên một hủ rượu Lai Mạn Điều Tư Lý nhấp một miếng, vuốt chòm râu nói: "Thương nhân Tây Vực kia hiện ở nơi nào?"

    Tuyết Nhược San quyến rũ cười một tiếng, mày ngài giương nhẹ.

    Hai ngọn ngọc chưởng bành bạch vỗ ba chưởng, đã nghe phía sau bức rèm che khẽ vang lên tiếng bước chân, một trung niên nhân ba túm râu dài mặc áo bào xanh, mặt như quan ngọc, từ phía sau đi ra, đến trước mặt, hướng Trương Bạc mỉm cười thi lễ.

    Trương Bạc nhìn trên dưới mấy lần, thấy người nhất biểu nhân tài, khí độ bất phàm như vậy, liên bớt đi vẻ kiêu căng, nghiêm nghị hỏi: "Tiên sinh từ nơi nào tới, thấy qua nhân vật nào?"

    Tuyết Nhược San quả nhiên biết điều, lúc này đã khom lưng đứng lên, khẽ cười nói: "Vị tiên sinh này họ Long, Long Mạc Văn, Long tiên sinh, còn vị này, chính là Trương đại nhân đương triều tham gia thương nghị chánh sự, các ngài nói chuyện.

    Tiểu nữ đi làm mấy món thức ăn cùng rượu trợ hứng cho Trương đại nhân, xin lỗi không tiếp chuyện được."

    Tuyết Nhược San khom người, bồng bềnh lướt đi, Long tiên sinh kia lúc này mới hướng Trương Bạc cười nói: "Ngưỡng mộ thanh danh Trương đại nhân đã lâu.

    Hôm nay nhìn thấy, thật là tam sinh hữu hạnh.

    Tại hạ đến từ Hà Tây, phụng mệnh chủ ta bí mật đến Trung Nguyên gặp tướng công, có một đại sự muốn cùng tướng công thương nghị."

    Trương Bạc vừa nghe bỗng nhiên biến sắc, nguyên tưởng rằng là thương nhân giàu có quẹo chân chuyển tay muốn gặp mình, muốn mình chiếu cố, không ngờ lại có thể là người của Dương Hạo, Trương Bạc lập tức phất tay áo đứng lên, tàn khốc nói: "Người của Hà Tây Dương Hạo ?

    Buồn cười, nếu như các ngươi có cái đại sự gì, có thể sai sứ giả hướng quan gia bẩm báo.

    Bổn quan thân là trọng thần triều đình, há có thể lén gặp gỡ, đi đi!"

    Long tiên sinh mỉm cười nói: "Trương tướng công nói lời ấy sai rồi.

    Thứ đồ để tại ngoài sáng trước mặt, đó cũng là dùng để che miệng chúng nhân trong thiên hạ, việc quốc gia đại sự, cực kỳ thận trọng, nếu không có điều câu thông trước đó, sao có thể khinh suất nêu ra cùng người khác?

    Đại nhân vốn là Chế Cáo Đường Quốc, há có thể không biết tình hình Đường Tống giao thiệp bên trong?"

    Trương Bạc căng da mặt, trầm giọng nói: "Hà Tây Dương Hạo vốn là thần tử triều ta, cũng có thể cùng Đường Quốc so sánh?

    Không nên nói những thứ này với lão phu, ngươi không đi, ta đi!"

    Trương Bạc nhấc chân liền đi, Long Mạc Văn vẫn là vẻ mặt thong dong nở nụ cười, cất giọng nói:

    "Trong lòng đang muốn đại nhân cùng Hạ Quốc ta cùng thương nghị riêng, ý tứ cả hai cùng có lợi, quốc sự lần này rất quan trọng, nên lén cùng triều đình quý quốc câu thông một phen trước rồi mới để vào chỗ sáng.

    Nếu như làm đại sự này cho thỏa đáng, vị trí của tướng công tại trong suy nghĩ của triều đình cùng quan gia, tất nhiên sẽ càng cao hơn một tầng.

    Nghĩ tới hạng người Lô Đa Tốn kia mua danh chuộc tiếng, một thân còn xa không kịp Trương tướng công, chẳng lẽ Trương tướng công nguyện ý sống dưới người?

    Dưới chân Trương Bạc hơi chậm lại, ánh mắt hướng hắn chuyển tới, trầm giọng nói: "Ngươi muốn nói gì?"

    Hắn lập tức thanh minh nói: "Bản quan đối với Lô tướng công cũng không có ý bất kính, đối với triều đình, đối với quan gia, lại càng là trung thành cảnh cảnh, nếu như lời ngươi nói, không phải là cùng triều đình có lợi, chỉ là muốn dùng số tiền lớn hối lộ bản quan, vì Hà Tây của ngươi mà mưu lợi, vậy ngươi liền khỏi mở miệng đi, bản quan cả nghe cũng không muốn nghe."

    Long Mạc Văn nở nụ cười chân thành, một bộ dáng hòa khí sinh tài: "Đó là tự nhiên, đó là tự nhiên, cho dù dốc hết tất cả Hà Tây ta, sao có thể so sánh được với Trương tướng công ở Tống triều, dưới hai người , trên vạn người chứ, ha hả, Trương tướng công bình tĩnh chớ nóng, mời ngồi, tại hạ cùng với tướng công từ từ nói , xin mời."

    Trương Bạc đầy bụng hồ nghi trở lại ngồi xuống, Long Mạc Văn kia đi tới đối diện với hắn, tay áo giương lên, phong độ nhanh nhẹn ngồi xuống.

    ***

    Trung Sách Thị Lang, Bình Chương Sự, lại kiêm Binh Bộ Thượng Thư Lô Đa Tốn hôm nay tuy là tể tướng đương triều, dưới một người, trên vạn người, ngày bận ngàn chuyện, quốc vụ bộn bề.

    Nhưng là có một chuyện, hắn không bao giờ bỏ qua.

    Đó chính là chức vụ Tu Soạn sử quán này.

    Cái chức vụ này lấy địa vị tôn sư Tể tướng hắn vốn không cần kiêm nhiệm.

    Nhưng là Lô Đa Tốn chẳng bao giờ bỏ qua, tuy nói công việc hàng ngày của sử quán đã sớm giao cho trợ thủ, hắn chỉ đeo cái danh nhàn, nhưng bất kể công vụ bận rộn như thế nào, mỗi ngày hắn đều hướng sử quán đi một chuyến, mượn đọc mấy quyển sách sử.

    Bá quan đều nói Lô tướng công làu thông kinh sử, thông minh hiếu học, lại không biết Lô Đa Tốn sở dĩ mỗi ngày lưu luyến sử quán, cũng chỉ vì một chuyện, hắn muốn biết quan gia xem cái sách sử gì từ sử quán.

    Triệu Quang Nghĩa ham đọc sách, mỗi ngày đều tới sử quán lấy sách đọc, nhất là lúc chưa quyết định được chính sách quan trọng phương lược của triều đình, hắn thường từ trong sử sách nghiên cứu các chuyện cũ tương tự các đời, từ đó tham khảo.

    Mỗi lần Triệu Quang Nghĩa mượn đọc cái sách gì, Lô Đa Tốn đều làm theo mượn đọc mấy thứ kia, đọc thuộc nhớ vào lòng, cẩn thận tính toán, cứ như vậy, bất kể Triệu Quang Nghĩa tại trên triều đề cập tới chuyện lớn của triều đại nào.

    Người bên cạnh không đáp được, nhưng Lô Đa Tốn nhất định có hỏi tất đáp, mà khi Triệu Quang Nghĩa muốn làm ra quyết định gì, hắn cũng luôn có thể nói lên đề nghị nhất trí cùng quan gia, chính là dựa vào phần nhanh nhẹn linh hoạt này, hắn mới được như hôm nay.

    Có mỹ danh thông kim bác cổ, đồng thời càng ngày càng được quan gia coi trọng.

    "Ty chức ra mắt Lô tướng công."

    Tiểu lại sử quan Tào tập ti hôm nay đang làm nhiệm vụ, vừa thấy Lô Đa Tốn quyền nghiêng đương triều đi đến, vội vàng đón tiếp, khấu đầu cúi lạy.

    "Không cần đa lễ, hôm nay quan gia mượn đọc những sách sử nào?"

    Lô Đa Tốn căng thẳng hỏi.

    Tiểu lại sử quan mỗi ngày đang làm nhiệm vụ cũng biết phân phó của Lô đại nhân, sớm đã đem những sách mà quan gia mượn ghi lại.

    Tào tập ti lập tức tay lấy ra tờ giấy từ trong tay áo, cung kính đi tới trình lên, nhưng trong lòng thấp thỏm: "Mấy thứ sách này hôm nay quan gia cũng không lấy xem qua, vạn nhất Lô đại nhân nhận lầm ý thánh thượng, có thể trách tội ta hay không?

    Ừm, sẽ không có chuyện gì, Lô tướng công còn dám đi hỏi quan gia có thật sự xem mấy bản sách sao, ngẫu nhiên hiểu nhầm ý thánh thượng, cùng ta có gì liên quan chứ?

    Rồi lại nói quan gia có lẽ chẳng qua là tùy ý lấy đọc, cũng không có cái thâm ý gì.

    Căn bản không dùng được."

    An ủi mình như vậy, lòng thấp thỏm của Tào tập ti an tĩnh lại, thử nghĩ tới thù lao được trả, đáy lòng lập tức nóng hừng hực: "Một vạn quan, đó là chừng một vạn quan đó, chỉ giúp đở nói lên mấy câu đó, đưa lên một tờ giấy con như vậy, thù lao chính là một vạn quan, có số tiền kia, ta có thể mua một khu nhà cấp cao, mấy trăm mẫu ruộng màu mỡ, không bao giờ bị kia thiếu phụ luống tuổi có chồng kia chọc tức nữa, hắc hắc, còn có thể đem mỹ nhân xinh đẹp đương gia hoa khôi Thuần Vu Yên của Hạnh Vũ Lâu kia về nhà làm thiếp, do một mình ta hưởng thụ, mẹ ôi, đáng giá!"

    Tào tập ti nuốt ực một ngụm nước miếng, ổn định lại tâm tình một chút, gièm pha cười nói: "Hôm nay quan gia lấy xem chính là sử ký, mấy bộ sách sử Hán thư."

    "A, là những phần nào?"

    "Đều là tư liệu về Hán Vũ Đế bắc phạt Hung Nô, nga, đúng rồi, một quyển này, quan gia đọc rất cẩn thận, còn ghi thêm ký hiệu."

    Lô Đa Tốn như nhặt được chí bảo, vội vàng với tay cầm một sách cẩn thận lật xem, chỉ thấy sách kia nói tới chính là chuyện bắc phạt Hung Nô, Hán Vũ Đế lấy mưu mà bình đại địch, song Tây Vực không yên, triều đình được cái này mất cái khác, cuối cùng được mưu thần trong triều hiến kế, kết minh đại quốc Ô Tôn ở Tây Vực, cắt đứt cánh tay phải của Hung Nô, cuối cùng lòng không còn cố kỵ, xua quân Bắc Phạt, làm nên thành tựu nghiệp bá cả đời.

    "Quan gia đánh dấu đoạn này, là có ý muốn như thế nào đây?

    Ừm, ta phải hiểu rõ đoạn này hơn, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào."

    Lô Đa Tốn vội vàng phân phó nói: "Có đoạn sử nào liên quan tới Hán Vũ Đế liên kết Ô Tôn, bắc phạt đánh Hung Nô, những bộ sách nào nói qua, đều mang tới toàn bộ, bản quan muốn lập tức tìm đọc."

    "Vâng, tướng công xin vào phòng sách ngồi uống chén trà, ty chức lập tức đi ngay."

    Tiểu lại Tào tập ti đưa hắn vào phòng sách, vội vàng đi nhanh như chớp.

    Chỉ chốc lát sau, Tào tập ti bê tới một đống cổ thư, vốn là sách trong phòng không được thấy rõ lửa, nhưng là hắn còn lấy tới một cái chậu than đặt ở dưới chân Lô Đa Tốn để sưởi ấm, Lô Đa Tốn khen ngợi cười một tiếng, lập tức giống như sói đói ôm sách đọc.

    "Ở trong mắt Hán Vũ Đế, cường địch chỉ có phương Bắc Hung Nô, mà các nước Tây Vực mặc dù cũng cường đại, nhưng làm hại vẫn không bằng Hung Nô, Ô Tôn Quốc là đại quốc Tây Vực, cùng Hán triều cũng thường nổi lên chiến sự, tuy nhiên lãnh thổ quốc gia có hạn, cho nên tự vệ có thừa, tiến công lại không đủ, làm hại cuối cùng không so được với Hung Nô mạnh mẽ.

    Hán Vũ Đế hạ thân xuống, cùng Ô Tôn kết minh, tiêu trừ lo buồn phía sau, toàn lực Bắc Phạt Hung Nô, lập nên một đời bá nghiệp.

    Hung Nô vừa bại, đốicác nước tây Vực muốn đánh thì đánh, tự nhiên thần phục dưới cờ Đại Hán.

    Lô Đa Tốn nhắm mắt vê râu, thưởng thức nhiều lần, trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên mở to hai mắt: "Hà Tây chỉ là thằng hề, thực lực quốc gia so sánh với Liêu Quốc kém xa nghìn vạn dặm.

    Nếu nói là thực sự uy hiếp Đại Tống ta, chỉ có Liêu Quốc, quan gia đánh giá đoạn lịch sử này, chẳng lẽ là muốn noi theo Hán Vũ Đế sao?

    Không đúng, Dương Hạo vốn là Tống thần, tự lập xưng Đế, là hành vi đại nghịch bất đạo, làm sao có thể kết minh, huống chi song phương đang chiến đấu không ngừng, quan gia không phải là ý tứ này, liên kết Liêu đánh Hạ?

    Càng không có khả năng, người Bắc như mãnh hổ.

    Một khi lấy chia đều Hà Tây, người Liêu như hổ thêm cánh, Tống Quốc ta đoạt được kém xa cái Liêu Quốc đoạt được, quan gia không phải là ý tứ này.

    "

    Lô Đa Tốn nghĩ ngợi một lúc lâu, thầm nghĩ: "Chuyện này ta cứ nhớ tại trong lòng, nói bóng nói gió, quan sát nét mặt.

    Đợi khi hiểu rõ tâm ý quan gia, lại giành trước vào tấu tán thành hùa theo là được, ừ, chính là cái chủ ý này."

    Lô Đa Tốn đẩy sách đứng lên, định liệu trước đi ra ngoài.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 58: Tô Tần Trương Nghi

    Năm nay ba nước Tống Hạ Liêu có rất nhiều người trải qua chuyện không an bình, Triệu Quang Nghĩa càng là như thế.

    Đã phái trọng binh đi Tây Xuyên, nhưng là lần trừ phiến loạn này khó khăn vượt xa so với trước kia, mặc dù phân phối lượng lớn binh lực cùng vật tư, nhưng là cho đến tận hôm nay, hiệu quả vẫn không lớn.

    Trong đó lý do trừ loạn không phải là hoạt động tứ xứ đã đem hệ thống quan lại Tây Xuyên đánh loạn, khiến cho không thể vận hành bình thường, mà là loạn phỉ đã khác quá khứ.

    Trước kia, lúc Triệu Đắc Trụ là thủ lĩnh của loạn phỉ, hoàn toàn là một bộ dáng cường đạo, mặc dù bọn họ đánh hạ một tòa thành trì, cũng không trú đóng, mà sau khi đánh cướp một phen, không đợi quan quân chạy tới đã rời đi.

    Khi đó trừ phiến loạn bình thường đều là quá trình đại quân triều đình vào núi càn quét.

    Sau khi Triệu Đắc Trụ chết, triều đình vốn tưởng rằng đây là một cái đả kích nặng nề đối với loạn phỉ, lại không nghĩ tới sau khi Đồng Vũ so với Triệu Đắc Trụ càng thêm khó chơi hơn.Kể từ khi Đồng Vũ ngồi lên ghế đầu của nghĩa quân, thay đổi phương pháp đánh xong rồi chạy, tán ra chung quanh, mỗi khi hắn đánh hạ được một tòa thành trì, trừ việc cướp đoạt phủ kho thân hào để sung quân, còn mở kho phát chẩn lương thực cho dân chúng Quảng Trạch, thực hiện chức trách của quan phủ.

    Khi hắn tiến công lựa chọn chọn thành thị cũng không còn là ở gần thuận tiện không mục đích gi như trước nữa, mà là ưu tiên lựa chọn thành thị có ảnh hưởng trọng đại, cùng thành thị hắn đã chiếm cứ có thể tương trợ lẫn nhau.

    Cùng lúc đó, hắn còn đang vượt khó đến nơi bắt đầu thành lập căn cứ địa ở Ba Thục, để cho người già yếu cùng phụ nữ và trẻ em cũng ở lại giữ ở nơi này, xây dựng sơn trại ở thâm sơn cùng chỗ sâu trong đầm lầy, thủ hạ chỉ để lại binh sĩ dũng cảm dám chiến, đồng thời tiến hành điều chỉnh đối với những người này, thành lập bốn chi quân đội Kiêu Hùng, Kiêu Dũng, Kiêu Chiến, Kiêu Thắng, mỗi chi quân đội chỉ có hai vạn người, nhân số mặc dù ít, nhưng trang bị vũ khí đã tương đối hoàn mỹ rồi, lực chiến đấu tăng gấp mười lần trước đây.

    Đồng thời, Đồng Vũ còn mạnh mẽ quán triệt phương diện kỷ luật quân đội, trong quá khứ, sau khi phá thành đắc thắng, nói là chỉ đoạt của thân hào quyền quý, thật ra thì gia đình thường thường bậc trung, nếu của cải giàu có, cũng khó tránh khỏi làm cá trong chậu.

    Nhà nào có nữ tử có nhan sắc xuất chúng, loạn quân vào thành, cũng khó tránh khỏi có người nảy lòng tham gieo họa.

    Tuy nói những người tạo phản này vốn cũng là dân chúng tầm thường nhà chỉ có bốn bức tường, nhưng khi trong tay cầm đao, vẻ hung ác tham lam kia thực không thua gì trộm cướp.

    Mà sau khi Đồng Vũ thực hiện nghiêm túc quân kỷ, mỗi khi phá một thành đô đều không mảy may tơ hào, tiếp liệu cần thiết lấy dùng ở kho quan phủ, nếu chưa đủ liền kêu gọi dân chúng tố giác gian thương hào bá làm giàu bất lương ở địa phương, tịch thu gia sản của bọn họ lấy bổ sung cái chưa đầy, nếu có còn thừa lại liền cứu tế dân chúng, mà những người có danh vọng tốt đẹp, chỉ sợ nhà có trăm vạn hắn cũng quyết không lấy một xu.

    Đến lúc này quân đội Đồng Vũ cực kỳ được lòng dân, quá khứ tấn công một tòa thành trì, thân hào cự cổ địa phương đều tận hết sức lực ở cả nhân lực vật lực mọi mặt ủng hộ quan phủ, hôm nay lại là số không thật lớn, có khi đánh chiếm một tòa thành trì quả thật giống như Tri Phủ thành đô đi tuần, nhìn thấy mà hàng, ngay cả một chút chống cự cũng không có.

    Mà ngồi vị trí cao thứ ba trong nghĩa quân là Vương Tiểu Ba trở thành phụ tá Đồng Vũ nể trọng nhất, vì hắn đưa ra khẩu hiệu Tam Ngô : "Chúng ta giàu nghèo không đều, nay vì ngươi chia đều.

    Chúng ta chịu thuế nặng, nay vì ngươi giảm đi,chúng ta không có đất cày, nay vì người phân chia".

    Bọn họ cũng đúng là làm như vậy, mỗi khi đến một chỗ nào đều cứu tế nghèo khó, giảm thuế má, phân ruộng đất, bởi vậy cực kỳ được lòng dân.

    Một loạt cách làm của Đồng Vũ, khiến cho đám loạn phỉ vốn chạy trốn tứ tán này bắt đầu ra dáng một chi quân đội chính quy, mà một loạt cách làm của Vương Tiểu Ba lại khiến cho chi quân đội này có đầy đủ đặc trưng của chính quyền, cảnh này khiến triều đình cũng không dám nữa không coi trọng đối với những người quê mùa Tây Xuyên kia nữa.

    Tình hình Hà Tây bên kia cũng bắt đầu trở nên phức tạp, thừa dịp Liêu Quốc cùng Hạ Quốc phát sinh xung đột ở khu Phong Đài Sơn, Phan Mỹ tổ chức mấy lần phản kích, tuy nói hắn hiện tại binh lực có hạn, hơn nữa không chiếm được địa lợi, nhưng vẫn là lấy được chiến quả nhất định, Hạ quân bị buộc bỏ qua một chút bảo trại xây quanh tiền tiêu Đông tuyến Hoành Sơn, không ngờ bên Tống Quốc mới vừa chiếm thượng phong, Liêu Quốc bên kia lập tức ngừng tiến công.

    Tiêu Thái Hậu phái ra sứ giả lúc này cũng chạy tới Hạ Quốc, song phương bắt đầu triển khai đàm phán.

    Hạ Quốc một mặt cùng Liêu Quốc đàm phán, một mặt tập trung binh lực, phát động mấy lần phản kích đối với Tống Quốc bên này, đoạt lại một ít bảo trại, song phương thắng bại tí xíu, nói tóm lại, trước mắt vẫn là một cục diện giằng co.

    Một Tây Nam, một Tây Bắc, làm cho Triệu Quang Nghĩa đau hết cả đầu, mới vừa nghỉ xong dịp xuân mới, sáng sớm mở triều hội xong, hắn lập tức gọi lại mấy nhân vật đầu não các giới quân chính, ở điện Đồng Đức thương nghị lên hai chuyện đại sự cho làm hắn nhức đầu không thôi này.

    Đợi mấy vị đại thần thi lễ xong, Triệu Quang Nghĩa đi thẳng vào vấn đề nói: "Chư vị ái khanh, hôm nay Tây Xuyên thối nát, Hà Tây giằng co, triều đình phân tâm chú ý làm hai, có chút mệt mỏi.

    Tây Xuyên là đát tim gan của triều đình, nghịch phỉ làm loạn Tây Xuyên, thì Kinh Hồ Vân Quý cho tới Quan Trung cũng không được an bình, loạn tim gan lần này tất phải trừ.

    Hà Tây Dương Hạo mưu phản, không nhìn triều đình, đây là cử chỉ đại nghịch bất đạo, cũng phải có đem chém để cảnh cáo thiên hạ, tuy nhiên với thế cục trước mặt, tác chiến hai đất Tây Nam Tây Bắc, cái nào chính cái nào phụ, cái nào nặng cái nào nhẹ?

    Chư vị ái khanh có giải thích gì?"

    Đối với quân sự, Xu Mật Thừa Chỉ Tào Bân là đầu não cao nhất của quân đội tự nhiên hẳn là biểu đạt ý kiến của mình trước, lúc này ra ban tấu nói: "Thánh thượng, dân chúng Tây Xuyên tụ họp mưu phản, nguyên nhân sâu xa là do triều ta lúc trước lấy Tây Xuyên đâm giết quá nặng, VToàn từ binh thành phỉ, cướp bóc chung quanh, đến nỗi lòng dân oán thán, nguyên nhân trực tiếp lại là sau khi triều ta thống nhất Tây Xuyên, không hủy bỏ sư cao thuế nặng của Tây Thục lúc trước, cuộc sống dân chúng khó khăn, không có kế sinh nhai, chính sách trà muối gây ra vấn đề lớn, đủ loại lý do như thế, dẫn đến dân oan sôi trào, lúc này lại phát sinh nhiều lần thiên tai, mới nổi lên khởi nghĩa vũ trang.

    Nói tiếp, loạn phỉ Tây Xuyên bất quá là một ít thảo dân cùng đường vì đòi miệng ăn mà lướt dọc tứ phương thôi, nguy hại kia so sánh với Hà Tây khác biệt trời vực, cho nên thần cho là, đối với loạn phỉ Tây Xuyên, nên tieux phỉ cùng sử dụng, một mặt đối với đám phỉ gian ngoan không thuận theo lấy trọng binh tiễu trừ, một mặt hủy bỏ sưu cao thuế nặng, điều chỉnh chính sách trà muối ở Tây Xuyên, ban phát lương thực giúp nạn thiên tai, chặt đứt nguyên nhân căn bản của loạn, thì mối họa tự nhiên được tiêu trừ.

    Mà Hà Tây Dương Hạo vốn là Tống thần, nhưng lại mưu phản, lần này không giết, làm sao cảnh cáo thiên hạ?

    Hôm nay Dương Hạo mới vừa xưng Đế dựng nước, căn cơ nông cạn, lại cùng người Liêu trở mặt, chính là trời ban cho chúng ta cơ hội tốt, triều đình phải ổn định Bắc triều, lấy trọng binh chinh phạt Hà Tây, tất một lần thành công.

    "

    " Lời ấy của Tào đại nhân sai rồi."

    Trương Ký lập tức đứng ra phản bác: "Đúng. . . , ân uy cùng thực hiện, diệt phỉ cùng sử dụng, điểm này, bản quan cũng đồng ý, nhưng là đối sách với Hà Tây, bản quan cảm thấy, ý nghĩ của Tào đại nhân có chút cam chịu một bên.

    Tào Bân không cho là gây gổ, chắp tay nói: "Trương đại nhân có cao kiến gì, Tào mỗ xin lắng tai nghe."

    Trương Ký nói: "Từ trước đến nay nội ưu nặng hơn họa ngoại xâm.

    Loạn ở Tây Xuyên, là loạn con dân sinh ra ở trên ranh giới Tống Quốc ta, mà binh mã, ranh giới, dân chúng do Dương Hạo quản hạt, chính là lấy Hà Tây Thác Bạt thị làm căn cơ, Tây khuếch trương Ngọc Môn mà thành, hai cái thì cái nào xa cái nào gần, gây hại cái nào nhẹ cái nào nặng đây?

    Tây Xuyên là đất tim gan của triều đình, nếu là để lâu không bình ổn, tất làm đả thương nguyên khí.

    Về phần nói loạn phỉ Tây Xuyên bất quá là một ít thảo dân cùng đường lướt dọc tứ phương, không ôm chí lớn, khi Tào đại nhân nói bọn họ là ít gây hại không khỏi cũng quá xem nhẹ rồi.

    Mạnh Tần thống nhất sáu nước, uy gia vũ nội, cường thịnh vô lượng một thời, nhưng là nguyên nhân gây ra lật đổ đế quốc Đại Tần, chính là do một đám người quê mùa ở đầm lầy cầm gậy tạo phản .

    Từ xưa tới nay, cũ đi đón người mới đến, chính quyền thay đổi, có bao nhiêu lần không phải mới đầu cũng chỉ là một ít thảo dân làm phỉ, tung họa một phương chứ?

    Những thảo dân kia có lẽ thật sự không ôm chí lớn, song khi bọn họ đã có thành tựu, dã tâm cùng chí hướng tự nhiên không thể so với lúc xưa, còn nữai, cho dù bọn họ thủy chung không có dã tâm mưu đồ xã tắc, cũng tự có người dã tâm bừng bừng đối với bọn họ để lợi dụng.

    Loạn phỉ Tây Xuyên ở thời Triệu Đắc Trụ, suất lĩnh trộm cướp cướp bóc chung quanh, kêu gọi nhau tập họp núi rừng, xác thực là một đám lưu phỉ không ôm chí lớn, mà nay. . .

    Hành động của bọn họ rõ ràng đã có ý thành lập chính quyền.

    Một khi thực sự để cho bọn họ có thành tựu, hại kia chưa chắc đã không kém Hà Tây a."

    Lời nói này cũng là công bằng hợp lý, Lữ Dư Khánh, Tiết Cư Chính nghe đều liên tiếp gật đầu, Trương Ký lại nói: "Xem xét lại Hà Tây, muốn tấn công toàn bộ nói lên dễ vậy sao?

    Tống Quốc bên này ta mới vừa chiếm thượng phong, người Liêu luôn luôn hung hãn ngang ngược kiêu ngạo liền lập tức cùng Hạ Quốc nghỉ ngơi ngưng chiến, giải thích thế nào đây?

    Không muốn cho Tống Quốc ta thừa dịp cơ hội thôi.

    Cho dù không có Liêu Quốc ở giữa cản trở, hôm nay trong triều đình có loạn Tây Xuyên, muốn đánh dẹp Hà Tây cũng không phải là một sớm một chiều."

    Lô Đa Tốn cầm râu hỏi: "Như vậy theo Trương đại nhân nói, triều đình lúc này lấy Tây Xuyên làm trọng, trước tiên lấy Tây Xuyên, rồi thu Hà Tây sao ?"

    Trương Ký khẽ mỉm cười, không đáp mà hỏi ngược lại: "Lô đại nhân cho là, đại địch căn bản của triều ta, ở Hà Tây hay là phía Bắc đây?"

    Lô Đa Tốn ngẩn ra, thấy mọi người đều hướng hắn trông lại, chỉ đành phải đáp: "Tự nhiên là phía Bắc rồi, Dương Hạo cho dù xưng đế, cũng bất quá là tiểu phiên Hà Tây thôi, Hà Tây đất cằn người khéo, khó thành châu báu, từ xưa tới nay, đại họa trong bụng Trung Nguyên ta cho tới bây giờ đều đi ra từ phía Bắc, Hung Nô, Đột Quyết, cho tới hôm nay Khiết Đan, đều cũng như thế."

    Trương Ký cười nói: "Đây chính là thế, phía Bắc, vốn là đại địch của Trung Nguyên ta, kể từ khi mười sáu châu U Vân rơi vào trong tay Bắc Quốc, người Bắc có uy hiếp đối với Trung Nguyên ta ngày càng lớn.

    Nguyên nhân chính là như thế, tiền triều Thế Tông hoàng đế mới thân chinh Bắc Quốc, đoạt lại đất ba châu Phổ, Mạc, Dịch.

    Thái Tổ hoàng đế triều ta, khi mới khai quốc, liền định ra quốc sách Nam sau Bắc, dễ trước khó sau, cũng là muốn thu phục Yến Vân.

    Sau khi Tiên đế nhất thống Trung Nguyên không chịu tiếp nhận quần thần xin thêm tôn hiệu "Nhất Thống Thái Bình", là bởi vì tiên đế nhớ mãi không quên chưa thu được U Yến.

    Nay thánh thượng ngự giá thân chinh, đạp bằng Hán Quốc, chính là vì loại bỏ lực cản thu phục U Yến, di chí của tiên đế, tất được hoàn thành trong tay của Thánh thượng, tôn hiệu "Nhất Thống Thái Bình" này, tất tùy bọn ta, kính thêm cho Thánh thượng."

    Triệu Quang Nghĩa nghe vậy, trên mặt nhất thời chợt lóe hồng quang.

    "Ngự giá thân chinh, đạp bằng Hán Quốc" đúng là hành động vĩ đại rực rỡ nhất trong cuộc đời hắn, nghe Trương Ký nhắc tới, tự nhiên rất là hưng phấn.

    Mà tôn hiệu "Nhất Thống Thái Bình" kia, tiền triều Thế Tông không có được, Thái Tổ hoàng huynh cũng không có được, nếu như có thể thêm vào Đế hiệu của hắn, hắn có thể áp đảo trên Sài Vinh cùng Triệu Khuông Dẫn.

    Hắn bây giờ là hoàng đế, giàu có tứ hải, địa vị lại càng không người nào sánh được, còn có thể có cái gì để theo đuổi?

    Theo đuổi duy nhất cũng chỉ có địa vị trong sử sách, vượt qua Sài Vinh cùng Triệu Khuông Dận, làm thiên tử có thành tựu về văn hoá giáo dục huy hoàng nhất sau Tần Hoàng Hán Vũ Đường Thái Tông, cái ý nghĩ này làm cho máu nóng của hắn sôi trào lên.

    Trương Ký thấy đã thành công nâng lên hùng tâm của quan gia, trong lòng càng thêm bình tĩnh, chậm rãi mà đàm đạo: "Mà nay, Hà Tây tự thành thế lực một phương, nếu chúng cùng Bắc Quốc liên thủ, Tây, Bắc liên thủ kiềm chế Đại Tống ta, triều ta hai mặt thụ địch, hành động mưu đồ U Yến tất tan thành bọt nước, trước mắt Liêu Hạ trở mặt, đây là cơ hội tốt trời ban, phải nên lợi dụng tốt mới được, nếu như một mực tiếp tục chèn ép Dương Hạo, chỉ sợ hắn cùng đường, hoàn toàn quăng về hướng Liêu Quốc, đây chẳng phải là khéo quá hóa vụng sao."

    Triệu Quang Nghĩa nghe hắn nhắc tới hành động vĩ đại mình ngự giá thân chinh tiêu diệt Hán Quốc, thần sắc đang lúc rất có vẻ tự đắc, nhưng là nghe đến đó, sắc mặt không khỏi trầm xuống, không vui nói: "Dương Hạo lấy thân phận thần tử tự lập xưng Vua, mặt Nam lưng Bắc, đây là đại nghịch bất đạo, nếu không chinh phạt, làm sao cảnh cáo thiên hạ, chẳng lẽ bởi vì kiêng kỵ hắn cùng Bắc triều liên thủ, liền thừa nhận đế vị của hắn sao ?"

    Trương Ký liền vội vàng khom người nói: "Thần không dám, thần có ý tứ là, dân, đất Dương Hạo quản hạt, đều là các châu Hà Tây, năm châu Định Nan.

    Về số quân dẫn theo, một phần đến từ đám bộ hạ cũ Định Nan Quân, một phần đến từ cho các châu Hà Tây Cam Lãnh Túc Cát, một phần là thu nạp tạp Hồ ở Tây Vực, Đại Tống ta mới lập, còn không rảnh chú ý đến phía Tây, đám dân đất kia, đều không phải là dân Tống Quốc ta vốn trị, nay có thể nắm trong tay Dương Hạo, chung quy là dễ chịu hơn nắm giữ ởtrong tay chư phiên Đảng Hạng, Thổ Phiên, Hồi Hột, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là Dương Hạo vẫn có thể tự cho mình là Tống thần.

    Dương Hạo xưng đế, vốn không có dã tâm này, thực tế là đại quân triều đình Tây tiến, thân phận kia lúng túng, tiến thối không được, rất là bất đắc dĩ.

    Cho nên, nếu triều đình có thể thừa dịp cơ hội Hạ Quốc cùng Liêu trở mặt, ngừng binh qua mà phái dứ thần tới thuyết phục hắn bỏ đi Đế hiệu, rơi xuống quy chế nhất đẳng, vẫn lấy cờ hiệu là Tống thần, là có thể bày ra ràng buộc với danh phận đại nghĩa kia.

    Như thế, triều ta là có thể đưa tay tới, đi bình định Tây Xuyên trước, giải trừ lo lắng phía sau.

    Đồng thời, còn có thể hoàn toàn chặt đứt liên lạc giữa Hạ Liêu, xác định rõ chủ quyền của triều ta đối với Hà Tây .

    Có thể nói nhất cử lưỡng tiện.

    Sau đó, đợi bình định Tây Xuyên xong, thời cơ chín muồi, Thánh thượng Bắc Phạt cũng được, Tây chinh cũng tốt, nếu như muốn Bắc Phạt, Hà Tây thế kém lực cô, vừa được triều đình thu phục, chỉ tồn tại một phần may mắn, tất sẽ không gây chuyện, cam lòng vì Liêu Quốc làm tiên phong.

    Triều đình chỉ cần thi ân, là trấn an được, khiến cho Tây Bắc bàng quang ngồi nhìn, không kéo chân sau triều đình.

    Nếu như muốn Tây chinh, khi đó phía sau đã an ổn, so sánh với Bắc phạt còn muốn dễ dàng hơn."

    La Khắc Địch nghe đến đó khẽ lắc đầu nói: "Ngày xưa Đường Quốc Lý Dục cũng từng tự hạ niên hiệu, nhưng không thể ngăn cản đại quân ta xuôi nam, có vết xe đổ đó, Dương Hạo đã xưng đế, yên tâm tin tưởng triều đình chiêu an, tự hạ quy cách, bỏ đi Đế hiệu?

    Nếu hắn dựa theo Liêu Quốc, được lợi cực ít nhưng giữ được Đế vị không mất, ở giữa Tống Liêu, hắn sẽ không chọn Tống Quốc."

    La lão gia tử luôn luôn tín phụng, làm nhiều chuyện ít nói chuyện, đứng ở một bên, hai mắt nửa mở nửa hạp, liền giống như kiểu ngủ thiếp đi, cho đến khi con trai nói chuyện, một đôi mắt già của hắn mới khẽ mở ra một chút, đợi nghe con trai nói xong, không có chỗ nào sơ sót, mí mắt trên cùng mí mắt dưới lại đầy lên, bộ dáng kia so sánh với cột đá long đình bên cạnh bất quá là nhiều hơn một hơi thở mà thôi.

    Trương Ký đã sớm được Dương Hạo nhờ giúp đỡ, tất nhiên đã định liệu trước, nghe vậy xúc động nói: "năm đó Hán Quốc cam chịu vì Liêu Quốc, kết quả như thế nào, đồng dạng là vết xe đổ, đi con đường nào, tất nhiên là do Dương Hạo lựa chọn, bất quá nếu chúng ta có thể chủ động chiêu dụ, thuyết phục hắn, hắn biết được sẽ chọn triều ta đi?

    Huống chi, hôm nay Liêu Hạ nổi lên phân tranh, đây cũng là cơ hội tốt, nắm lấy cơ hội, là có thể làm một nửa mà được công gấp bội, lo gì không thể thuyết phục Dương Hạo?"

    Trương Ký nói tới đây, hướng Triệu Quang Nghĩa chắp tay, nói: "Nếu như Thánh thượng đồng ý, Trương Ký nguyện vì triều đình chủ trì kỳ sự, thuyết phục Dương Hạo hướng quan gia cúi đầu xưng thần !"

    Triệu Quang Nghĩa thử nghĩ tới Tây Xuyên càng ngày càng là tình thế thối nát, còn phải luôn luôn nghĩ tới Liêu Quốc kiêu hùng hung hãn cuồng ngạo, thấy biểu hiện trước và sau khi quân Tống xuất chiến, bất giác có chút động tâm.

    Thổ Phiên Hồi Hột ở hai phiên Lân Phủ, năm châu Định Nan, cùng đi về Tây xa hơn, trước kia cũng vẫn không nắm tại trong tay triều đình, hôm nay triều đình đã được hai châu Lân Phủ rồi, song Hắc Xà Lĩnh thảm bại khiến cho thế công dừng ở Hoành Sơn, nếu như có thể khiến cho Dương Hạo một lần nữa xưng thần mà nói..., Lân Phủ đã tới tay, triều đình có mặt mũi tạm thời từ Hà Tây lui binh, ngày sau lại từ từ mưu đồ, có cái gì không được chứ?

    Nam Đường, Bắc Hán cũng không phải là một lần đánh được a, Hạ Quốc hôm nay, so sánh với Đường Hán tựa hồ cũng không thua gì, triều đình không thể nào đem toàn bộ thực lực hao phí ở Hà Tây, Trương Ký nói rất đúng, uy hiếp lớn nhất đối với Đại Tống chính là Liêu Quốc, hơn nữa Liêu Quốc sẽ không ngồi nhìn Tống Quốc chiếm lĩnh Hà Tây, nên thu xếp cho tốt. . .

    Triệu Quang Nghĩa càng nghĩ càng cảm thấy kế hoãn binh này dùng dược, Lô Đa Tốn một mực ở bên cạnh quan sát sác mặt, mắt thấy vẻ mặt của Triệu Quang Nghĩa, không khỏi thầm nghĩ không ổn, hắn nhớ tới những thứ sách sử Triệu Quang Nghĩa đã đọc qua trước đó vài ngày, không khỏi bừng tỉnh đại ngộ: "Cái này căn bản là tâm ý của Thánh thượng a, Thánh thượng muốn noi theo Hán Vũ, ràng buộc Hà Tây mà chế Mạc Bắc, nếu định Mạc Bắc, Hà Tây tự nhiên thần phục, chẳng qua là Dương Hạo chung quy là nghịch thần, Thánh thượng có trướng ngại thể diện nên không tiện chủ động thỏa hiệp, Trương Ký. . .

    Sợ là đã được Thánh thượng chỉ điểm, mới nói lên cái chủ ý này."

    Vừa nghĩ tới đây, Lô Đa Tốn bỗng nhiên cảm thấy nguy cơ, hắn cảm thấy bắt đúng mạch đập của Triệu Quang Nghĩa, sợ Triệu Quang Nghĩa lập tức gật đầu đáp ứng, dù sao cũng phải phô trương một phen, biểu hiện mình cùng Thánh thượng tâm hữu linh tê giống nhau mới tốt, cho nên vội vàng xuất ban tấu nói: "Thánh thượng, thần cho là ý kiến của Trương Ký đại nhân rất có lý.

    Năm xưa Hán Vũ Đế lấy Mạc Bắc Hung Nô là đại địch, vì Tây Vực kéo chân sau, liền chủ động cùng Ô Tôn Vương ký kết liên minh, Hung Nô vừa bại, Tây Vực không đánh mà hàng, nếu không phải như thế, Hán Vũ muốn tiến quân thần tốc, đánh bại Hung Nô, chỉ sợ cũng không phải là dễ dàng như vậy.

    Hà Tây Dương Hạo, nhân dịp đúng thời cơ nổi lên, đất kia cằn cỗi, dân chúng nhanh nhẹn dũng mãnh, trước mắt đại quân triều đình tiếp cận, chư bộ tạp Hồ do Hạ Quốc quản hảt còn có thể đồng tâm hiệp lực, ngoại địch vừa đi, Dương Hạo muốn chỉnh hợp chư bộ Thổ Phiên, Hồi Hột vì mình sử dụng là khó như lên trời, khi đó nội loạn tự sinh, không rảnh chú ý bên ngoài.

    Triều đình bây giờ nếu ràng buộc Dương Hạo là giải quyết được bị hai mặt dùng binh gây rối, có thể tập trung toàn lực bình ổn loạn Tây Xuyên, tương lai nếu muốn Bắc Phạt Khiết Đan, cũng có thể lệnh cho Dương Hạo ngồi bàng quang.

    Một khi U Yến tới tay, Dương Hạo bất quá chỉ là Trần Hồng thứ hai mà thôi, ngoại trừ hiến đất dâng cát, còn có cái lựa chọn thứ hai sao?"

    Chỗ coi trọng nhất trong lòng Triệu Quang Nghĩa chính là U Yến, sở dĩ phải đánh Hà Tây, là bởi vì Dương Hạo xưng Đế, thần tử ngày xưa lại dám ngồi ngang hàng cùng hắn, đây là chuyện vô luận như thế nào hắn cũng không cách nào tiếp nhận được, hắn không cho là một mình Hà Tây có thể tạo thành cái uy hiếp gì đối với Trung Nguyên, nhưng là một khi Hà Tây cùng Liêu Quốc liên thủ lại khác.

    Mà trước mắt rõ ràng là đánh cho Hạ Quốc càng độc thì khả năng hắn kết minh với Liêu càng lớn, nếu kế hoạch tập kích bất ngờ chỉ tới Lân Phủ là phải dừng, không cách nào thu hoạch càng nhiều chỗ tốt hơn nữa, như vậy có thể kết thúc chiến sự Hà Tây trong thể diện, trước tiên tập trung toàn lực giải quyết loạn Tây Xuyên, quả thực là một lựa chọn rất tốt.

    Về phần Hạ Quốc, tương lai sau khi bình định Tây Xuyên, là sẽ noi theo hoàng huynh, cho đòi thần tử Dương Hạo tới gặp, nếu hắn tới, là đợi giam lỏng ở kinh thành, nếu hắn không tới, còn sợ không có cớ thu Hà Tây sao.

    Triệu Quang Nghĩa càng nghĩ càng cảm thấy xử lý như vậy thỏa đáng nhất, hôm nay hai vị Tể tướng mình nể trọng nhất đã nhất trí ý kiến, quyết tâm của Triệu Quang Nghĩa đã định rồi, hắn gật đầu vừa muốn mở miệng nói chuyện, Lô Đa Tốn đã đoạt trước một bước nói: "Dương Hạo từng nhâm chức Hồng Lư Tự Khanh, cùng thần coi như quen biết.

    Thần nguyện vì bệ hạ phân ưu, thương lượng cùng Dương Hạo, thuyết phục hắn tới hàng."

    Triệu Quang Nghĩa cực kỳ vui mừng, hớn hở nói: "Tốt, nếu như thế, chuyện này liền giao cho hai vị ái khanh đi, hai vị ái khanh có tài Tô Tần Trương Nghi, trẫm có hai vị ái khanh phụ tá, nghiệp bá cũng đều có thể !

    Ha ha ha. . . .

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 59: Đấu Trí

    Hạ Quốc!

    Đang lúc bởi vì xung đột mười trạm canh gác nổi lên khiến cho chiến tranh rơi vào rành hẹp ngoại giao, cục diện song phương động đao động thương tạm thời ngưng lại, mà chiến tranh giữa Tống Hạ vẫn nổi lên, song phương không ngừng tiến hành tiến công mang tính thử dò xét.

    Ở tuyến đầu song phương, có một trạm gác nhỏ, song phương đều có một tiểu đội chừng trăm người đóng quân ở đó, bởi vì địa hình hiểm trở, nơi này không thích hợp cho lượng lớn quân đội ra vào, vị trí quân sự cũng không phải là rất quan trọng, cho nên song phương trừ việc bắn tên lẫn nhau, chẳng bao giờ xảy ra tiếp xúc trực tiếp.

    Ở thời điểm thay quân, trạm canh gác nhỏ có tỷ lệ thương vong số lẻ này đầu tiên là lặng lẽ thay đổi thủ vệ đội trưởng, ngay sau đó binh sĩ nơi này cũng tiến hành thay đổi từng nhóm một.

    Trạm canh gác vốn là chỉ có trên dưới một trăm người, ở hơn mười ngày sau đã hoàn toàn thay máu, tất cả mọi người đều bị đổi lại.

    Ngay sau đó, trên sườn núi bị tuyết trắng che phủ ở giữa hai trạm gác kia xuất hiện một chuỗi dấu chân từ Tống doanh đi về phía Hạ doanh, dấu chân rất nhanh đã bị bông tuyết rơi chầm chậm, cùng gió núi xoắn tới bao trùm lên mảnh tuyết, nhưng là rất nhanh, nơi đó lại xuất hiện hai hàng dấu chân ngược trở lại.

    Dấu chân càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày đặc, trên triền núi tuyết đọng, dần dần lộ ra một con đường nhỏ kiên cố, gió tuyết cũng đã không thể che dấu.

    Bí mật tiếp xúc giữa Tống Liêu, ở dưới sự che chở của tất cả chiến sự lớn nhỏ song phương, liền từ nơi này bắt đầu.

    Đi qua cái trạm gác này, đưa đến trên tay Dương Hạo ở Hạ Châu một phong thư, là thư do Trương Bạc chấp bút, Lô Đa Tốn trau chuốt tự tay viết.

    Phủ Châu Chiết thị, tâm hướng triều đình, triều ta vừa lập, liền gọi vào triều gặp mặt, Thái Tổ hớn hở, chọn làm tâm phúc, đã ủy thác trách nhiệm nặng nề, báo cho Chiết thị thay thế Vân Trung, phòng ngự quân đội, lấy làm hàng rào của quốc gia.

    Năm thứ 7 Thái Bình Hưng Quốc, túc hạ cấu kết phản tướng Xích Trung, hưng binh cướp lấy Phủ Châu, Chiết tiết độ sứ bỏ nhà chạy trốn, xin kinh sư cho chi viện.

    Thiên tử hưng binh chinh phạt Hà Tây, thật sự là che chở Chiết thị, trừng phạt vô lễ, nào có ý đâm giết.

    Đột nhiên túc hạ gian ngoan không phục, không biết nay trên có thiên địa tạo sẵn, ngang nhiên tự lập, lấy thần phạt Vua, cử chỉ này là đại nghịch bất đạo.

    Hà Tây làm phản, chấn động trong ngoài, người nghe thấy ai cũng oán giận, rối rít xin Thánh thượng chỉ binh, xin giết túc hạ đánh dẹp phản nghịch.

    Tuy nhiên thiên tử là đức văn võ nhu xa, thường mang lòng từ bi, cố nói với hai bên: triều đình không phải là không có khả năng lấy lực áp một phương bốn biển, chỉ niệm bản ý yêu mến túc hạ của tiên đế, lại niệm công lao túc hạ khai thác phát triển Hà Tây, chiêu an chư Hồ, không muốn vì một triều mà diệt tuyệt, lại càng không vì một người túc hạ, khiến cho hàng vạn hàng nghìn sanh linh Hà Tây đồ thán.

    Cho nên mặc dù lệnh cho Phan Mỹ hưng binh, vẫn khẩn thiết căn dặn viết: "Có chinh vô chiến, không giết người vô tội, vương giả binh lính cũng vậy.

    "

    Thánh thượng lấy nhân trị thế, hậu đức ngàn năm, có phong thái cổ thánh tiên hiền, giả dụ có chư phiên chống lại túc hạ, túc hạ há có thể có lượng khoan dung như Thánh thượng như thế ư?

    Chung quy nói tới cùng, thiên tử chưa từng phụ túc hạ, túc hạ làm sao báo đền bệ hạ?

    Mà nay Hà Tây giằng co, người Liêu nhân cơ hội làm loạn, hưng binh tới Phong Đài, lòng dạ khó lường, người mưu tính toán, tay chân nhúng vào trong lửa.

    Lô Đa Tốn, Trương Trị, cùng túc hạ là đồng nghiệp trong triều đình, coi thiên tử như cha mẹ vậy.

    Coi túc hạ như huynh đệ vậy.

    Há có hiếu với cha mẹ mà không yêu quý huynh đệ sao?

    Cho nên vì túc hạ nhất nhất phân trần.

    Từ xưa có câu nói, danh không chánh tất ngôn không thuận, ngôn bất thuận thì không làm được chuyện .

    Túc hạ phụng chỉ đóng tại Tây Thổ, cho dù quản hạt vạn dặm, thống ngự trăm vạn quân, cũng nên chắp tay giữ lễ thần tử.

    An ổn thuận theo thiên tử có phải hơn không?

    Như thế có phải là danh tất chính ngôn tất thuận hay không?

    Nếu khăng khăng một mực, không biết hối cải, chỉ có khiến cho dân chúng đau khổ, đả thương người trong thiên địa, vừa làm cho Hồ thừa dịp bắt làm nô lệ, người thân đau đớn mà kẻ thù sung sướng vậy.

    Nhưng nếu túc hạ có ý yêu dân, lòng trung với vua, thì hãy bỏ mũ Đế, gạt đi Đế hiệu, cúi tai, dâng biểu xin tội, túc hạ ban đầu tự lập là bởi vì chúng nhân thỉnh cầu, nhất thời hồ đồ mà nhầm đường lạc lối.

    Thiên tử nhân đức, tất không thêm tội, túc hạ vẫn có thể phục chức Định Nan Tiết Độ Sứ, Hà Tây Lũng Hữu Nguyên Soái, như thế, mất đi một Đế hiệu mà bảo vệ được một phương an tĩnh, bỏ đi một mũ Đế mà bảo vệ được dân chúng, cớ sao lại không làmi, thiên hạ ai không khen ngợi túc hạ hiền đức chứi!

    Sau thì tiến cống thượng quốc, không cho thiên hạ trách cứ, không làm dân thiên hạ khốn đốn, bên người lại thấy đại khang vậy.

    Hy vọng túc hạ nghe theo, thì trên dưới cùng mỹ lợi, lo lắng của dân vùng biên giới được bình ổn vậy.

    Còn nếu không nghe, ngày khác tuy có xin mời về triều đình, tất có hối hận ngàn trùng cắn.

    Lô, Trương hôm nay nói như vậy, không riêng lợi cho Đại Vương, mà phụng ý Vua cứu sống dân khỏi hoạn nạn, hợp thiên địa nhân mà thôi, chỉ tùy túc hạ chọn lựa."

    Dương Hạo nhìn phong thư đặt chuyện này của Lô Đa Tốn, Trương Bạc, không khỏi thoải mái mà cười to, truyền ra hai bên, nói: "Ánh rạng đông đã hiện, triều đình không muốn hãm sâu ở vũng bùn Hà Tây, đã có lòng nghị hòa.

    Các ngươi xem một chút, đây là thư của Tể tướng Tống Quốc Lô Đa Tốn cùng Trương Bạc gởi tới, trên thư nói, chỉ cần ta bỏ đi Đế hiệu, cúi đầu xưng thần, triều đình vẫn thừa nhận thân phận Định Nan Tiết Độ Sứ của ta, ta thống lĩnh đất Hà Tây, cai trị dân Hà Tây, suát lĩnh binh sĩ Hà Tây, ha ha, Hà Tây vốn là ở trong tay ta, Triệu quan gia này thật đúng là của người phúc ta đây."

    Đinh Thừa Tông cười nói: "Một phen tâm tư của chúng ta cuối cùng cũng không uổng phí, nếu Tống Quốc đã làm ra thái độ như vậy, kế tiếp liền dễ làm.

    Bất quá có thể bỏ Đế hiệu, nhưng không thể tiếp nhận phục chức xưng Định Nan Tiết Độ Sứ, Thánh thượng cần phải giữ lại một Vương hiệu.

    Như thế lại vừa giữ vững chính thể Hà Tây hoàn toàn độc lập, về điểm này, sở rằng Tống triều sẽ không dễ dàng đáp ứng, xem ra phải cò kè mặc cả một phen.

    Chủng Phóng nói: "Tống triều đã thâu tón hai châu Lân Phủ, nếu như muốn nghị hòa, hai châu Lân Phủ nên lấy về, cũng nên cùng bọn họ nói chuyện cho tốt, Lân Châu đã sớm thuộc về sở hữu của Thánh thượng, hôm nay chúng ta muốn hướng Tống xưng thần, vẫn tín phụng cờ hiệu Tống Quốc, như vậy Lân Châu này, có phải nên trả lại cho chúng ta hay không đây?

    Còn có bức màn mơ hồ Phủ Châu kia, Xích Trung đã chết, triều đình chỉ để ý đem tiếng thối chụp lên trên đầu của hắn, dù sao cũng là không giải thích rõ, nhưng chúng ta là không thể thừa nhận tội danh này.

    Cái trận khẩu chiến này, nhất định cũng phải đánh rõ ràng mới được

    Dương Hạo cười cười, như có điều suy nghĩ nói: "Bỏ đi Đế hiệu mà xưng vương, trả lại Lân Châu, giải trừ tranh chấp.

    Những thứ này, sợ rằng mỗi một cái đều cũng không phải là dễ dàng khiến cho hắn làm ra nhượng bộ như vậy.

    Nhất là lấy về hai châu Lân Phủ, Tống Quốc ở Hắc Xà Lĩnh đã hao binh tổn tướng, đã mất thể diện, nhưng có thể tự an ủi, chính là chiếm cứ được hai châu Lân Phủ, hiện tại bảo bọn họ giao ra đây?

    Khó khăn!

    Khó khăn a, thịt béo đến trong miệng Triệu Quang Nghĩa, ngươi muốn làm cho hắn phun ra, đây chính là khó như lên trời.

    Bất quá, cái điều kiện này cũng không ngại nói ra, rao giá trên trời, trả tiền ngay tại chỗ cũng được chứ sao."

    Hắn liếc nhìn Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông, phân phó nói: "Triệu Quang Nghĩa để cho Lô Đa Tốn, Trương Bạc chủ trì chuyện nghị hòa, chúng ta bên này, liền tùy hai người các ngươi dẫn dắt đi.

    Ở trước khi chuyện chưa được làm sáng tỏ, phải tuyệt đối giữ bí mật, không được để cho Liêu người nắm giữ một chút tin tức."

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông nhất tề đáp: "Thần tuân chỉ."

    Từ sau đó, Dương Hạo liền đem chuyện nghị hòa toàn quyền giao phó cho Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông, hai người cùng Lô Đa Tốn, Trương Bạc qua chim bay truyền thư, bắt đầu bí mật đàm phán, vì che dấu tai mắt người khác, Dương Hạo vẫn thường xuyên ra mặt mở tiệc chiêu đãi sứ giả Liêu Quốc, khi thử tiến hành hòa bình giải quyết xung đột quân sự ở giữa Tống Hạ, hai nước Hạ Liêu ở Hoành Sơn cũng vẫn duy trì trạng thái giằng co.

    Mà chủ tướng tiền phong Phan Mỹ cùng Dương Kế Nghiệp của hai nước Tống Hạ mặc dù biết triều đình hai bên đang nghị hòa, nhưng là vì phóng ra màn khói, tiến hành che dấu, xung đột giữa song phương cũng vẫn là không gián đoạn, khi người mang tin tức đi qua lại trên con đường nhỏ bí mật, ở những địa phương khác vẫn là đầu tường thay đổi vương kỳ, ngươi kêu to ta trèo lên, đánh cho thật hăng hái.

    Thư trả lời của Hạ Quốc rất nhanh đã đưa về Biện Lương, bây giờ không phải là lúc cùng Tống triều xé rách da mặt, vì ngày này, từ lúc Dương Hạo tự lập quốc ban đầu, cũng chưa có đem tội danh trực tiếp công kích hai châu Lân Phủ tính đến trên đầu Tống Quốc, mà là mượn cớ Vương Kế Ân cùng Xích Trung cấu kết, vì khơi mào chiến tranh, mưu lập chiến công, tạo thành loạn Lân Phủ .

    Mặc dù Tống đình vừa ăn cướp vừa la làng, vẫn kiên trì nói là Dương Hạo cấu kết với Xích Trung, mưu đồ Phủ Châu, trước mắt song phương có ý cùng nói, Dương Hạo phản bác, tự nhiên không thể đem tội danh này tính lên trên đầu Tống Quốc, vì vậy liền đẩy hết cho tên tử quỷ Xích Trung kia, vẫn kiên trì nói hắn là bị Vương Kế Ân mê hoặc, có ý định chế tạo rắc rối để che mắt triều đình, bản thân Dương Hạo lúc ấy đang suất lĩnh đại quân Tây Chinh Ngọc Môn, đối với toàn bộ chuyện này đều không biết, cũng là một người bị hại..v.v...

    Dĩ nhiên, song phương ai đúng ai sai, cái này đã không phải là trọng điểm rồi, song phương chẳng qua là cần hạ xuống một cái bậc thang, không ngoài dự liệu mà nói, chỉ cần song phương có thể đạt thành nghị hòa, vén lên được tội trách cho loạn Lân Phủ, như thế mưu thần trí sĩ song phương cùng chung nhất trí đem toàn bộ tội danh chụp lên người kỵ sĩ không đầu Xích Trung tướng quân, vấn đề quan trọng trước mắt song phương hòa đàm chính là điều kiện nghị hòa.

    Triệu Quang Nghĩa nghe nói Dương Hạo yêu cầu triều đình trả lại hai châu Lân Phủ, đồng thời sau khi bỏ đi Đế hiệu muốn xưng Vương, quả nhiên một ngụm từ chối.

    Mặc dù hắn hiện tại đã xác định chính sách bình Tây Xuyên trước, mưu Tây Bắc sau, nhưng là mặc dù không thể nghị hòa, tạm thời dừng lại tiến công đối với Hà Tây, duy trì hiện trạng vẫn là có thể làm được.

    Triều đình hao tổn rất nhiều.

    Tiểu Hạ Quốc chưa chắc đã tốt hơn.

    Triệu Quang Nghĩa lo lắng mười phần, tự nhiên không chịu dễ dàng làm ra nhượng bộ.

    Mục đích chủ yếu triều đình nghị hòa không chỉ là vì có thể ra tay tới bình Tây Xuyên trước, mà nguyên nhân quan trọng hơn là là vì phòng ngừa Hạ Quốc cùng đường đầu nhập vào Liêu Quốc, phân hoá quan hệ Hạ Tống, vì sáng tạo điều kiện Bắc Phạt trong tương lai, kế hoạch triều đình bất ngờ tập kích Lân Phủ, lấy thế tiến công chớp nhoáng cướp lấy Hà Tây đã hoàn toàn phá sản, ở dưới sự nhìn trừng trừng của Liêu Quốc, mưu đồ lấy Hà Tây đã thành bọt nước, vì ràng buộc Hà Tây, trong cuộc chiến Bắc Phạt tương lai để cho Hà Tây phòng bị ít nhất có thể lập tức đàm phán không thành.

    Có lẽ nhìn thấy cái này, Lô Đa Tốn cùng Trương Bạc vắt hết óc, muốn tìm ra một điểm thăng bằng song phương đều có thể tiếp nhận, cuối cùng tùy Lô Đa Tốn chấp bút, thư trở lại nói hành động Dương Hạo mưu đồ Lân Phủ, nhìn lại sự việc xảy ra, quả thật đáng hoài nghi nặng nề, triều đình đối với điều này sẽ tiến hành kiểm tra đối chiếu sự thật.

    Về phần lấy về hai châu Lân Phủ, tình hình liền hết sức phức tạp.

    Trước tiên nói đến Phủ Châu, Phủ Châu là Vân Trung Chiết thị quản hạt, mà Chiết thị đã chuyển nhà dời khỏi Phủ Châu, hiện tại làm Ngưu Thiên Vệ Thượng tướng quân, làm quan ở kinh, dưới tình hình như thế, Phủ Châu tự nhiên phải tùy triều đình phái quan tới đóng, vạn lần không ó đạo lý giao phó cho Dương Hạo.

    Về phần Lân Châu, tình hình ở đó càng thêm phức tạp.

    Lân Châu vốn là Phủ Châu Chiết thị quản hạt, lúc Hỏa Sơn Vương Dương Tương tự lập Thứ Sử, bởi vì cùng Chiết thị kết thân, cho nên được Chiết thị ủy thác, thủ ngự Lân Châu, Chiết thị chưa bao giờ thừa nhận Lân Châu thuộc sở hữu của Dương thị, cho nên Chiết thị vào triều làm quan, đem Phủ Châu giao cho triều đình thống trị, thì lấy về Lân Châu không nói cũng hiểu, tự nhiên cũng phải do triều đình trực tiếp quản hạt.

    Đồng thời, đối với yêu cầu Dương Hạo bỏ Đế hiệu mà xưng Vương, hai người Lô Trương cũng uyển chuyển tiến hành cự tuyệt, nói hôm nay triều đình chỉ có một ương khác họ, đó chính là Ngô Việt Vương Tiền Thục, mà Tiền Thục được phong Quận Vương, là bởi vì hắn đem Ngô Việt Quốc hiến cho triều đình, công cao cái thế.

    Nếu như Dương Hạo xin phong tước Vương, như vậy thì phải noi theo Tiền Thục, trước tiên đem toàn bộ đất mười tám châu Hà Tây giao cho triều đình, đi Biện Lương định cư, sẽ phong hắn là Vương.

    Dương Hạo dĩ nhiên không chịu đi, danh tiếng của Triệu Quang Nghĩa quá thúi, hắn cũng không muốn giống như những tên vua mất nước chết bất đắc kỳ tử sau ngày sinh nhật kia.Sinh nhật hàng năm, đang cầm ngự tửu Triệu Quang Nghĩa ban cho mà nơm nớp lo sợ đánh đổ nó một phen.

    Còn nữa, mấy nương tử của mình đều là thiên kiều bá mị, nhân gian tuyệt sắc, ai biết Triệu lão nhị kia có thể nổi lên tà tâm hay không, tương lai truyền ra mấy tiếng, vậy nón xanh kia của mình không phải là phải mang thiên thu đời đời, vĩnh viễn lưu truyền sao?

    Cho nên cũng là không chút do dự, một ngụm cự tuyệt.

    Bởi vì hai đất đường xá xa xôi, thư qua lạii quá hao tổn thời gian, khi Dương Hạo hồi âm đề nghị song phương phái đặc sứ toàn quyền đóng lại, ở tiền tuyến Hoành Sơn trực tiếp tiến hành đàm phán, thương nghị đại sự trọng đại thì mới xin chỉ thị của kinh đô.

    Cho nên Trương Bạc cáo ốm xin nghỉ, lặng lẽ đi Hoành Sơn, cùng Đinh Thừa Tông trực tiếp tiến vào trạm gác biên phòng hai bên, bắt đầu đàm phán càng thêm tập trung

    Khả năng muốn triều đình trả lại Lân Phủ cơ hồ là số lẻ, khúc xương cứng Đinh Thừa Tông quyết định thả độc vào rồi lại gặm sau, đề tài thảo luận đầu tiên của song phương nghị hòa, trọng điểm đặt ở trên vị trí của Dương Hạo sau khi bỏ đi Đế hiệu, Hạ Quốc bên này kiên trì xưng Vương, đồng thời dẫn chứng phong phú.

    Từ trên tính chất Dương Hạo chiếm cứ lãnh thổ, thống trị con dân, điều khiển quân đội mà tiến hành cãi lại.

    Đối mặt với thái độ cứng rắn của Hạ Quốc, quyết không chịu làm ra một cái nhượng bộ này, Trương Bạc nói có sách, mách có chứng.

    Lại tìm ra một phương pháp xử lý để cho Triệu Quang Nghĩa có thể tiếp nhận, nói cho Đinh Thừa Tông, Hà Tây là đất chư Hồ tạp cư, Đinh Thừa Tông nói là thật.

    Cai trị đất, cai trị dân, cai trị quân cùng triều đình liên hệ quả thật không lớn.

    Vì vậy triều đình có thể lập lại chuyện xưa Hán Đường, phong Dương Hạo làm Hà Tây Thiền Vu hoặc Hà Tây Khả Hãn, coi đây là điểm dừng, sau này dùng thân phận thần tử tiến cống thượng quốc, tồn tại thể chế trung ngoại.

    Bỏ Đế hiệu mà làm Thiền Vu, Khả Hãn, cũng đích xác là giữ vững tính độc lập của chính quyền, Đinh Thừa Tông cảm thấy cái biện pháp này đã được ích lợi thực tế, không cần so đo quá nhiều trên hư danh, cho nên lập tức đem cái tiến triển này hướng Dương Hạo hồi báo, ai ngờ Chủng Phóng cũng là liếc cái đã thấy bẫy rập trong đó, hướng Dương Hạo chỉ ra, nếu như thế thì Dương Hạo đã đem mình cũng thương vào các tộc Di Thu, cũng không thể giống sinh ra lực hiệu triệu đối với mấy trăm vạn người Hán Hà Tây giống như trước như vậy nữa, hơn nữa từ đó cùng Trung Nguyên phân biệt rõ ràng, ngày sau nếu như Tống triều xé rách mặt chinh phạt Hà Tây, quả thực ngay cả lấy cớ cũng không cần tìm, lực cản nội bộ trơ thành cực kỳ bé nhỏ.

    Lúc Dương Hạo nghe được Đinh Thừa Tông trả lời, cũng không nghĩ tới triều đình lại có dụng tâm hiểm ác như thế, không khỏi toát ra một thân mồ hôi lạnh.

    Vội vàng mật lệnh Đinh Thừa Tông cự tuyệt, đồng thời một lần nữa ném ra một điều hấp dẫn cực lớn: tiến cống chiến mã.

    Lúc Lý Quang Duệ nhậm chức Định Nan Tiết Độ Sứ , tiến cống chiến mã cực kỳ có hạn, năm đó phụ thân của hắn đi Biện Kinh triều kiến, ngựa tiến cống mang theo cũng bất quá năm trăm thớt, này đã làm cho triều đình cực kỳ vui mừng, thăng quan tiến tước, ban thưởng ngọc đái.

    Nếu như triều đình có thể cùng Hạ Quốc đạt thành hợp nghị, Hạ Quốc nguyện ý tiến cống một ngàn con ngựa, hơn nữa còn là một ngàn con ngựa hàng năm.

    Khi cái điều kiện này truyền tới Biện Lương, quả nhiên làm cho Triệu Quang Nghĩa trông thấy mà thèm không thôi, bất quá văn võ bá quan dưới trướng Triệu Quang Nghĩa cũng không đơn giản, Tào Bân cùng Tiết Cư Chính lập tức hướng hoàng đế chỉ ra.

    Bởi vì triều đình thiếu ngựa, cho nên quân Tống xây dựng chế độ vẫn lấy bộ binh làm chủ, ngựa cần thiết trong quân bình thường thông qua dân gian có thể mua được một chút.

    Triều đình cùng Liêu Quốc trở mặt, liền mua từ Hà Tây, cùng Hà Tây trở mặt, liền mua từ Liêu Quốc, Liêu Quốc cùng Hà Tây đều cùng triều đình vây trong trạng thái đối địch, còn có thể từ Đại Lý cùng với người Thổ Phiên Tây Lũng Hữu nhận được bổ sung, cứ như vậy, đầu tiên duy trì được chiến mã cần thiết cung cấp, hơn nữa nơi phát ra kia sẽ không phải chịu người bên ngoài dùng thế lực bắt ép.

    Hiện tại, trừ phi quân Tống muốn xây dựng đội ngũ kỵ binh quy mô lớn, nếu không cũng không cần mua lượng lớn ngựa.

    Song muốn xây dựng lượng lớn kỵ binh, cái cần thiết không chỉ là chiến mã, còn có vấn đề đồng bộ cùng các trang bị khác nữa, nuôi một kỵ binh ít nhất có thể nuôi ba bộ binh, sau khi đầu tư khổng lồ như vậy, một khi thật sự xây dựng thành quân đoàn kỵ binh, chiến mã bị hao tổn, già yếu, như vậy phải bổ sung to lớn.

    Cũng không phải là dùng thủ đoạn truyền thống trước kia có thể giải quyết, tất phải hoàn toàn lệ thuộc vào Hạ Quốc, cứ như vậy, quân đội Tống Quốc chẳng khác nào phủ ở trong tay Hạ Quốc, một khi Hạ Quốc ngừng đưa vào, quân đoàn kỵ binh phải hao tổn của cải khổng lồ xây dựng thành sẽ là phế vật, đây là đem quân đội của mình đặt vào tay của người khác đi?

    Bất kỳ một cái quốc gia nào cũng sẽ không tiến hành chiến lược mạo hiểm như vậy, thay vì như thế, còn không bằng nhập gia tuỳ tục, tập trung trọng điểm phát triển bộ binh.

    Huống chi, Tống Quốc không có đất nuôi ngựa, nhập vào lượng lớn chiến mã, xây dựng quân đoàn kỵ binh, chăn nuôi cũng thành vấn đề lớn.

    Không có đất nuôi ngựa mà bồi dưỡng quân đoàn kỵ binh, cùng một quốc gia hoàn toàn nằm bên trong đất liền lại dốc hết sức lực bồi dưỡng hải quân có cái gì khác nhau chứ?

    Triệu Quang Nghĩa bừng tỉnh đại ngộ, lập tức phát chỉ cho Trương Bạc, hiểu lấy lợi hại, Trương Bạc mới giật mình suýt nữa trúng bẫy rập Dương Hạo, cho nên khách khí đưa thư trả lời một ngụm cự tuyệt, trong thư nói: "Trung Nguyên cẩm tú, giàu có khắp bốn biển.

    Đối với chư phiên bốn phía, triều đình mỗi năm tất có ban thưởng gấm vóc lụa là.

    Hà Tây nghèo khó cằn cỗi, chớ nên xuất chiến mã ra bên ngoài, nếu túc hạ thần phục với triều đình, mỗi năm tiến cống thớt ngựa, sẽ chỉ đủ dùng hoặc là thiếu, thiên tử rộng rãi, há lại nhận lễ?

    Cử chỉ trả lễ qua lại lần này, có phải uy hiếp triều đình?"

    Dương Hạo vốn tưởng rằng một khi nói ra điều kiện cung cấp chiến mã này, Triệu Quang Nghĩa tất nhiên mắc câu, không nghĩ tới đồ có sức hấp dẫn như chiến mã, cũng bị triều đình cự tuyệt, không khỏi rất là ngoài ý muốn, tới khi nghe được chư tướng Trương Sùng nói rõ nguyên nhân trong đó, Dương Hạo mới hiểu được tới, cảm thấy suy nghĩ trước kia của mình rất đơn giản, cho tới nay chỉ cho là Tống Quốc thiếu hụt chiến mã, nhưng quên mất tại sao Tống Quốc thiếu hụt chiến mã, trừ phi Tống Quốc tự mình có đất nuôi ngựa, nếu không ngươi thật sự là cung ứng chiến mã không hạn chế thì hắn cũng không nuôi nổi.

    Kể từ đó, cũng chỉ có thể vận dụng vũ khí bí mật ngọc tỷ truyền quốc này, Triệu Quang Nghĩa có thể cự tuyệt hấp dẫn của chiến mã, nhưng là Dương Hạo không tin hắn có thể cự tuyệt được mị lực cường đại của ngọc tỷ truyền quốc.

    Địa vị Triệu Quang Nghĩa là thiên tử, cao cao tại thượng, tất cả những thứ thường nhân cả cầu còn không được thì hắn muốn có lại dễ như trở bàn tay.

    Làm một người đế vương, thứ duy nhất theo đuổi hắn cũng chỉ có công danh, mà người có được ngọc tỷ truyền quốc.

    Đây chính là một công danh vô cùng huy hoàng.

    Cho nên, Dương Hạo gọi Đinh Thừa Tông trở về, sau một phen tính mưu nghĩ kế tường tận, Đinh Thừa Tông mang theo tin tức đại sát khí ngọc tỷ truyền quốc ngọc này, tự mình đi tới Biện Lương.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 60: Mưu Quốc

    Đinh Thừa Tông đến Biện Lương, trước tiên được an trí ở Lễ Tân Viện, Trương Bạc lập tức vào cung đi gặp Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa đã nhận được báo cáo của Trương Bạc trước, biết Hạ Quốc phái người đến kinh thành, có chuyện quan trọng muốn chính diên tấu cùng thiên tử, nhưng còn không hiểu rõ lắm tình hình của sứ giả này, khi hỏi rõ hai chân Đinh Thừa Tông đều tàn phế, không khỏi bật cười: "Nơi Hạ Quốc quả nhiên là đất hoang người thưa, thậm chí ngay cả một người tàn phế cũng có thể được ủy thác trách nhiệm nặng nề.

    Hạ Quốc thật sự không còn người nào sao?"

    Tống Quốc chọn quân sĩ.

    Đừng nói là là tàn phế, cho dù ngũ quan lớn lên không đủ đoan chính cũng không thể làm quan.

    Phải nói tới quan uy toàn diện, mà Hạ Quốc lại để cho một người tàn phế thân ở chức vị quan trọng như vậy, này không phải thiếu nhân tài sao?

    Trương Bạc vội vàng giải thích: "Quan gia.

    Nghe nói tuy người này tàn phế, nhưng vô cùng mưu trí, hơn nữa người này là anh cả khác mẹ của Dương Hạo, là người mà hắn tin cậy nể trọng nhất, khi Dương Hạo nhậm chức Định Nan Tiết Độ Sứ, người này chính là Tiết Độ Lưu Hậu, chức quan gần với Dương Hạo nhất.

    Lần này hòa đàm, Đinh Thừa Tông này chính là người chịu trách nhiệm toàn quyền của Hạ Quốc, cũng không thể bởi vì tướng mạo mà xem thường hắn."

    "Anh cả khác mẹ, Đinh Thừa Tông, a a, ta nhớ ra rồi, hình như. . .Trước kia là một thương nhân buôn bán lương thực Phách Châu?"

    "Dạ."

    "Ha hả, một người xuất thân thương nhân, có thể mưu cao đến cỡ nào?"

    Triệu Quang Nghĩa cười nhạt nói: "Để cho hắn đợi ở Lễ Tân Viện đi, không để ý tới hắn một chút thời gian rồi hãy nói.

    Phải đánh chìm...

    "

    "Quan gia, Đinh Thừa Tông tới lần này...

    " Trương Bạc nói được một nửa, liền tiến lên một bước, cúi đầu rỉ tai với Triệu Quang Nghĩa mấy câu, Lô Đa Tốn đứng ở dưới, dựng lên lỗ tai lắng nghe nhưng vẫn là không nghe được, không khỏi thầm hận trong lòng.

    Lần này Trương Bạc mang theo sứ giả Hạ Quốc trở về kinh, là vòng qua hắn trực tiếp bẩm cùng quan gia, hai người bọn họ là chính phó khâm sứ được hoàng đế ủy nhiệm hòa đàm, trừ phi chuyện đã có tiến triển to lớn, từ mục đích tranh công xin phần thưởng mới vòng qua hắn, nếu không với tính cách giỏi về khen tặng quan trên, vỗ ngựa phụng nghênh của Trương Bạc, không có lý do đem hắn gạt ra.

    Lô Đa Tốn không khỏi thầm nghĩ: chẳng lẽ Hạ Quốc đã đáp ứng toàn bộ điều kiện của triều đình?

    Triệu Quang Nghĩa mới vừa ung dung thong thả kêu Trương Bạc bình tĩnh, không ngờ vừa nghe lời của hắn, toàn thân liền chấn động mạnh một cái, bỗng nhiên "phốc" một cái đứng lên.

    Khuôn mặt đen mập căng ra đến đỏ bừng, hai mắt lấp lánh chăm chú nhìn Trương Bạc, hơi thở nặng nề nói: "Ngươi nói cái gì?

    Có thật thế không?"

    Trương Bạc vừa thấy hình dạng Triệu Quang Nghĩa động dung, trong lòng không khỏi vui mừng, vội vàng cúi đầu nói: "Điều hạ thần nói, một chữ cũng không giả."

    Triệu Quang Nghĩa mừng rỡ như điên, vội vàng nói: "Tuyên chỉ, lập tức tuyên hắn bái kiến!"

    "Thần tuân chỉ."

    Trương Bạc Hoan vui mừng đáp ứng một tiếng, xoay người rời đi, làm cho Lô Đa Tốn đứng ở một bên hận đến hàm răng cắn chặt, hết lần này tới lần khác vẫn là không biết nội tình.

    "Chậm đã, trở lại."

    Trương Bạc kích động dạt dào mới vừa đi tới cửa đại điện, hắn thật không có nghĩ đến Triệu Quang Nghĩa bỗng nhiên gọi hắn lại.

    Trong tay Dương Hạo có ngọc tỷ truyền quốc.

    Món bảo vật này đối với người khác không có chỗ lợi gì, nhưng tác dụng đối với Triều Quang Nghĩa hắn là không cần nói cũng biết, nhất là chí hướng cho tới nay của hắn chính là vượt qua hoàng huynh, kiêng kỵ cho tới nay chính là đế vị không yên, món bảo vật này cả một đời anh chủ Sài Vinh tiền triều cũng không có được qua, cả đại ca hùng tài đại lược kia cũng không có được qua, nhưng hôm nay lại có cơ hội rơi vào trong tay của hắn, làm sao không nở gan nở ruột chứ?

    Nhưng là hắn lập tức liền nghĩ đến chỗ yếu hại trong đó, tại sao Dương Hạo cam tâm giao ra món bảo vật này?

    Tự nhiên là vì dùng cái này đổi lấy việc triều đình thối lui, nhưng là có thể đáp ứng điều kiện của Dương Hạo sao?

    Ngọc tỷ, ta muốn.

    Hai châu Lân Phủ, ta cũng muốn vậy.

    Hai cái không thể kiêm được, bỏ cái nào lấy cái nào đây?

    Trong lòng Triệu Quang Nghĩa không thể quyết định, trong mắt dần dần lộ ra hung quang, lạnh lùng nói: "Dương Hạo mang bảo vật này mà không biết kính hiến, còn luôn miệng tự kêu oan uổng, ai có thể tin hắn, nếu chi bằng ta ngự giá thân chinh, suất lĩnh trọng binh đánh thẳng Hạ Châu."

    Trương Bạc thất kinh, vội vàng cúi xuống đất quỳ lạy, cao giọng nói: "Quan gia, không được."

    Triệu Quang Nghĩa cắn chặt răng hỏi: "Tại sao không được?"

    Trương Bạc dưới tình thế cấp bách đem tay lắc lắc, nói nhiều lần: "Không được, không được ."

    Triệu Quang Nghĩa khẽ hừ nặng nề, hỏi: "Làm sao không được, ngươi nói đi."

    Trương Bạc nuốt nước miếng, gấp gáp nói: "Quan gia, Dương Hạo đã đem tất cả nhà mình cùng quyền quý trong triều đều dời hướng Hưng Châu, xây công sự xây phủ ở nơi đó, lánh đi lập thành đô mới, quan gia người nghĩ xem, Dương Hạo xin hòa, dời đô, hiến ấn, đó là nên tại sao?"

    Trương Bạc dưới tình thế cấp bách, nói ra tới chữ Ấn làm cho Lô Đa Tốn ở một bên nghe được, trong lòng vừa động: Ấn?

    Ấn gì?

    Ấn của Dương Hạo khi xưng đế sử dụng?

    Vậy thì có cái chỗ nào quý trọng chứ?

    Ngọc tỷ truyền quốc từ lâu đã không còn xuất hiện ở nhân gian, sau này, bất kể hoàng đế nào lên ngôi, cũng nhọc lòng âm thầm thẩm tra theo dõi, nhưng cũng không tìm thấy tung tích.Cho dù sức tưởng tượng của tiểu Lô Đa Tốn có phong phú như thế nào đi nữa, cũng không cách nào căn cứ vào một chữ Ấn lền nghĩ đến món đồ vật truyền kỳ kia.

    Triệu Quang Nghĩa thần sắc vừa động, hỏi: "Vậy là tại sao?"

    Trương Bạc nói: " Từ những thứ đó, có thể thấy được, dã tâm của Dương Hạo, vẻn vẹn dừng ở góc Hà Tây .

    Hắn buông tha Hạ Châu, dời đô thành về phía Tây, tới Hưng Châu hơn tám trăm dặm Hàn Hải mà trú đóng, nói lên hắn đối với Trung Nguyên hoàn toàn không có dã tâm chiến thắng.

    Dĩ nhiên, người Trung Nguyên ta dân cứ đông đúc, binh tinh nước giàu, căn bản không phải hắn có thể khiêu chiến, Dương Hạo làm như vậy, coi như là tự biết mình.

    Bất quá bởi vậy cũng có thể nhìn ra, Dương Hạo chỉ cần có Hà Tây đã đủ hài lòng, Hà Tây là đất chư Hồ tạp cư, không tuân theo giáo hóa, lại có Liêu Quốc dã man ở một bên kiềm chế.

    Tám trăm dặm Hàn Hải so sánh với rãnh trời Giang Nam Trường Giang càng thêm hung hiểm hươn, đủ loại khó khăn, cũng là nguyên nhân chúng ta không thể đánh một trận mà thắng.

    Hôm nay Hạ Quốc tuy có toan tính xưng thần đầu hàng, nhưng là sứ giả Liêu Quốc bây giờ còn đang ở Hạ Châu, song phương tiếp xúc thường xuyên, nếu như triều đình cưỡng bách quá đáng, một khi Hạ Quốc lấy ngọc tỷ làm mối, sẵn sàng góp sức Liêu Quốc.

    Vậy chúng ta không phải là khéo quá hóa vụng sao?

    Lại nói tiếp, chí hướng quan gia ở mười sáu châu U Vân, nếu như Hạ Liêu kết minh, tất khiến cho ta Đại Tống hai mặt thụ địch, một thân hai bệnh, thế khó chống.

    Nếu như đem hắn lôi kéo qua, thì Đại Tống ta tăng thêm một cánh tay giúp đỡ, mà Liêu Quốc thiếu đi một tay chân, so bì một lúc không bằng lâu dài.

    Quan gia giàu có tứ hải, cần gì so đo nơi chật hẹp nhỏ bé như Lân Phủ chứ?"

    Trương Bạc đối với việc triều đình nhất cử bình định Hà Tây căn bản không ôm hi vọng, cho nên hắn một lòng thúc đẩy hòa đàm, nếu như có thể thành công thuyết phục Dương Hạo xưng hàng.

    Công lao này là ai cũng không đoạt đi được của hắn.

    Tương lai bình định Tây Xuyên, truy ngược lại nguyên nhân, công lao này vẫn là không thể thiếu hắn.

    Tương lai Bắc Phạt U Yến, chỉ cần thành công.

    Công lao này vẫn như cũ là không chạy được khỏi tay hắn, cho nên hắn đối với việc hòa đàm này tự nhiên khẩn thiết hơn so với bất cứ ai khác.

    Huống chi theo lời hắn đúng là sự thật, Hạ Quốc bất kể là từ trên binh lực, hay là từ trên lãnh thổ quốc gia , cũng không phải là Bắc Hán có thể so sánh, triều đình chưa chắc có thể đem nó lấy xuống, với thực lực của Hạ Quốc, đáng giá cho Liêu Quốc xuất thủ tương trợ.

    Ở Tây Vực nuôi trồng một thế lực cường đại có thể kiềm chế Trung Nguyên, nếu như Liêu Quốc lại quyết tâm tiến hành tham dự, vậy thì nhêệm vụ kia lại càng tuyệt đối không thể hoàn thành.

    Triệu Quang Nghĩa biết hắn nói rất đúng sự thật.

    Hung quang trên mặt mới vừa rồi bởi vì tham lam mà phát lên dần tản đi, hơi lộ ra sắc ỉu xìu, nếu là có thể nhận được ngọc tỷ truyền quốc thì cho hắn một cái tước Vương cũng không có chuyện gì, bất quá đem hai châu Lân Phủ đã tới tay trả lại cho hắn?

    Vậy cũng không được, tuyệt đối không được!

    Hắn cũng không hào phóng giống như hoàng đế Đường triều, đem một công chúa kết thân, gả theo đất mấy châu như vậy.

    Toàn bộ văn hóa, khoa học kỹ thuật, lãnh thổ người Hán đều tặng đi ra ngoài, kết quả nuôi ra một đống sói trừng mắt.

    Triệu Nhị thúc hắn là tuổi chuột, chỉ để ý hướng vào trong hang ổ, bảo hắn đưa ra bên ngoài, đây không phải là cắt thịt của hắn sao?

    Triệu Quang Nghĩa gõ nhẹ ngự án(bàn dài), trên mặt âm tình bất định trầm ngâm một lúc lâu, lúc này mới chậm rãi nói: "Thôi, ái khanh đi một chuyến đường xa mệt nhọc.

    Thực sự cũng mệt mỏi, về phủ nghỉ ngơi trước đi.

    Ngày mai, không, vẫn phải là gạt hắn, không thể lộ ra vẻ cấp bách, liền định ở ba ngày sau đi.

    Ba ngày sau, liền triệu kiến hắn."

    Trương Bạc thấy vẻ mặt Triệu Quang Nghĩa hoàn toàn tỉnh táo lại, nhất thời cũng không đoán ra tâm ý của hắn rồi, vị đế vương này hỉ nộ vô thường.

    Thực sự là không dễ hầu hạ, dáng vẻ này không giống như Đường Hoàng Lý Dục, hỉ nộ đều hiện ra mặt, hoàn toàn không có lộ ra, Trương Bạc âm thầm oán thán, nhưng cũng không dám nhiều lời, chỉ đành phải trả lời rồi lui ra.

    ***

    "Nhị tỷ, muội đã về rồi."

    Mã Thán sôi nổi chạy đến bên trong phòng, quay đầu nhìn một chút trong nhà trọ không có ai, lập tức tiến tới bên cạnh Chiết Tử Du, thấp giọng nói: "Ngũ công tử, có người bên kia tới."

    "Ừ, làm tốt chuyện của chính mình, cái khác là không nên hỏi tới."

    Chiết Tử Du bát phong bất động, trong tay cầm một con bàn tính đánh tới kêu tích táp, thanh thúy êm tai.

    Mã Thán nhỏ giọng nói: "Người tới là Đinh đại nhân, Đinh đại nhân tự mình vào kinh thành hòa đàm, sợ là sẽ lập tức hướng triều đình nói lên điều kiện thả người nhà Ngũ công tử."

    Ngón tay nhỏ nhắn của Chiết Tử Du run lên, hạt châu trên bàn tính nhất thời rối loạn.

    Ngẩng đầu lên, chỉ thấy Mã Thán mang trên mặt nụ cười ranh mãnh, hướng nàng giả ra mặt quỷ: "Đinh đại nhân ở tại Lễ Tân Viện, nơi đó canh phòng sâm nghiêm, bất quá, lấy bản lãnh của muội, nếu muốn đêm vào Lễ Tân Viện mà người không biết quỷ không hay thì cũng chưa chắc đã không làm được, nếu là có người chịu cầu xin muội đi, tối nay muội liền giúp nàng đi hỏi thăm tình hình một chút."

    Chiết Tử Du khó khăn đè xuống tâm tình kích động, Đinh Thừa Tông tự mình vào kinh thành, vậy hòa đàm hẳn là đã đến lúc quan trọng nhất.Người nhà mình là bị nhốt tại kinh thành.

    Chờ mấy chục năm sau, hoàng tử kế vị, hoặc là hoàng tôn kế vị mới khai ân đặc xá, thả ra một đám con cháu Chiết gia bởi vì ngăn cách thế nhân, đã hoàn toàn mất đi năng lực sinh tồn, từ đó lưu lạc làm nô làm ăn mày, vẫn phải là lấy lại tự do ngay tại bây giờ.

    Đinh Thừa Tông vào kinh thành hòa đàm, hắn nhất định là phải có vật ỷ vào, trong lòng Chiết Tử Du đột nhiên run lên: Dương Hạo ca ca, thế nhưng thật sự giao ra ngọc tỷ?

    Hắn, cũng là một hoàng đế a, ở trong lòng hắn.

    Ta, ta cuối cùng là quan trọng hơn quyền lực đế vương huy hoàng cùng tôn quý. . .

    Chiết Tử Du trong lòng mang kích động, trong con ngươi quyến rũ lóe ra tinh quang rực rỡ.

    Mã Thán hướng nàng giả ra mặt quỷ, cười nói: "Ngũ công tử là một đại mỹ nhân mà, nếu là khóc thì mặt có thể nhìn không đẹp đó.Công tử đừng có gấp, tối nay muội lẻn vào Lễ Tân Viện, giúp công tử đi hỏi tình hình như thế nào."

    "Không nên!"

    Chiết Tử Du một ngụm từ chối, cái mũi nhỏ của nàng hít một cái, nháy mắt loại bỏ đi lệ quang trong mắt, giương mắt nhìn về phía Mã Thán, nói: "Người mạnh còn có người mạnh hơn, chớ có cho là triều đình Tống Quốc không có người, một khi khinh thường để bại lộ thân phận, liền cả bàn đều thua mà thôi.

    Đàm phán, là chuyện của Đinh đại nhân, bất kể kết quả như thế nào, chúng ta cũng không chen tay vào được, chỉ để ý yên tĩnh đợi kết quả mới tốt."

    Mã Thán víu cánh tay của nàng, dịu dàng nói: "Ngũ công tử, muội biết trong lòng công tử lo lắng, thường xuyên lộ ra một bộ dáng mất hồn mất bất thủ xá bộ dạng, yên tâm đi.

    Muội sẽ cẩn thận."

    "Không được."

    Chiết Tử Du nghiêm mặt nói:"Tiểu Thán.

    Tại sao đại thúc ngươi lại sớm đem hai đại cao thủ ngươi cùng Trúc Vận phái đến Biện Lương như vậy ?

    Vì chính là cho các ngươi có thể ẩn núp xuống, không để lộ ra một tia bộ dạng, đợi đến khi Đông Kinh đại loạn, Cấm Quân tan tác chín thành, trong lúc nhất thời bên trong sẽ không có người hoài nghi chúng ta những dân chúng đã sớm định cư ở Biện Lương này.

    Chuyện này chúng ta tính toán quá mức trọng đại.

    Nói nó là trộm trời cũng không quá đáng, đến lúc đó chỉ sợ tranh thủ thêm được một canh giờ, cũng sẽ có quan hệ lớn lao tới chuyện thành bại, cho nên, chúng ta hiện tại cần phải làm tốt ẩn núp thân phận, không thể phá hư đại sự của dại thúc ngươi, biết chưa?"

    Mã Thán lè lè cái lưỡi nhọn phấn hồng, đáp: "Biết rồi, người ta không đi kéo chân sau đại thúc là được."

    Tử Du mặt giãn ra nói: "Đấy mới là ngoan."

    Nàng véo lên khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn nà của Mã Thán, mỉm cười nói: "Trúc Vận đã bắt tay vào làm diễn tập an bài rời kinh rồi, lần này, trong lúc diễn thử ban đêm, ngươi cùng theo hành động, làm quen đường đi rút lui, hoàn cảnh dọc đường một chút, tiếp ứng sau khi rời khỏi thành trì, ứng phó với những chuyện ngoài ý muốn.

    Hiện tại chúng ta có thể lỡ tay nhưng đến khi chính thức hành động thì trăm triệu lần không thể sẩy tay, nếu không có thể bị thân vùi lấp tại chỗ, vạn kiếp bất phục, cho nên, . . .

    Ngươi nhất định phải nâng tinh thần lên, đem làm thành một lần chạy trốn thực sự, làm tốt định liệu trước."

    "Ừm!"

    Mã Thán gật đầu thật mạnh: "Ngũ công tử yên tâm, Tiểu Thán cho dù tan xương nát thịt, cũng sẽ không phụ kỳ vọng của đại thúc."

    Ánh mắt Chiết Tử Du nhu hòa, khẽ vuốt vuốt đỉnh đầu của nàng, dịu dàng nói: "

    Sau này, gọi ta là Tử Du tỷ tỷ."

    "Ừm. . ."

    Mã Thán đứng lên, vừa hướng phòng sau đi tới, vừa vuốt đầu của mình, nghi hoặc mà nghĩ: "Ngũ công tử bảo ta gọi nàng là tỷ tỷ, không đúng a, ta gọi Dương Hạo đại thúc là đại thúc, nếu là gọi nàng một tiếng tỷ tỷ, nàng không phải là cũng phải gọi đại thúc ta là đại thúc?

    Đại thúc thích Ngũ công tử, là muốn cưới nàng a.

    Nếu là giống ta gọi đại thúc, cũng có thể gả được sao ?"

    Tựa như một hơi từ dưới chân Hoa Sơn chạy tới đỉnh núi, hô hấp Mã Thán lập tức dồn dập lên, trong một cái kẽ của một đôi ngọn núi phập phồng trước ngực, ở trong đó có một cái trống nhỏ gõ lên "đông đông đông".

    " Cái ngọc tỷ này là từ nơi nào có được?"

    Đinh Thừa Tông nói: "Chủ ta Dương Hạo muốn chinh phạt chư châu Hà Tây, bởi vì quan hệ người Thổ Phiên Túc Châu cùng Thổ Phiên Lũng Hữu mật thiết, lo lắng người Lũng Hữu Thổ Phiên sẽ ở lúc đại quân Tây chinh ra Tiêu Quan chặn đường lui của ta, cho nên sai bí thám vào Lũng Hữu, giám thị cử động của thủ lĩnh Thượng Ba Thiên của Lũng Hữu Thổ Phiên, rồi một lần sau khi Thượng Ba Thiên lấy ra ngọc tử hướng con trai khoe ra..."

    Nguyên nhân thực sự của Trúc Vận đi Lũng Hữu, thật ra là Dương Hạo chú ý tới Lũng Hữu Thổ Phiên quật khởi là do Tống Quốc nâng đỡ, chuyện này làm cho hắn cảnh giác, hoài nghi Tống triều nâng đỡ Lũng Hữu Thổ Phiên, là muốn dùng kế đuổi hổ nuốt sói, vì vậy phòng ngừa chu đáo, phái người đi trước tìm hiểu chân tướng, lý do này dĩ nhiên không có tiện nói cho Triệu Quang Nghĩa nghe, vì vậy bị hắn tự động đổi thành một lý do tương tự có thể tin được.

    Triệu Quang Nghĩa lạnh lùng đe dọa nhìn Đinh Thừa Tông, từ trong ánh mắt cùng cử chỉ của hắn cũng không có nhìn cái sơ hở gì.

    Khi Đinh Thừa Tông bị mang vào cung, mới vào điện Đồng Đức, đã là một bộ dáng mặt nghiêm khắc từ trong gốc, một thổ tài chủ ở nông thôn trồng trọt, thấy qua mấy cảnh đời chứ?

    Đến nơi chân thiên tử này, hai đại nội, pháp luật sâm nghiêm!

    Hắn sao không khỏi sinh ra sợ hãi . . .

    Đợi đến khi Triệu Quang Nghĩa làm ra một bộ dáng chẳng thèm ngó tới đối với ngọc tỷ truyền quốc, một tia trộng cậy vào cuối cùng của thổ tài chủ xuất thân thương nhân bán lương thực này cũng đã biến mất, vẻ trấn tĩnh ngụy trang đã hoàn toàn biến mất, ở dưới sự nhìn sát cùng chất vấn của hắn bắt đầu lo lắng.

    Triệu Quang Nghĩa chú ý tới.

    Khi hắn trả lời mình có mấy lần xuất hiện nói sai, theo Trương Bạc nói, người này có thể nói là thiện ăn nói, có tài hùng biện rất cao, lúc này cà lăm, hiển nhiên là do hoảng hốt gây ra.

    Đinh Thừa Tông nói xong, lặng lẽ giương mắt liếc nhìn Triệu Quang Nghĩa, ánh mắt cùng một đôi mắt của hắn đối thượng, không khỏi giật mình, tựa như bị giám sát, vội vàng cúi đầu xuống.

    Triệu Quang Nghĩa gõ nhẹ ngự án, lâm vào trong suy tư thật sâu.

    Lấy xuất thân của Dương Hạo, ngọc tỷ này cũng không thể nào là bảo vật vốn có của hắn, tất có một xuất xứ, xuất xứ mà Đinh Thừa Tông đưa ra này, không giống như là lời nói dối, hơn nữa, nếu như là lời nói dối, cũng rất dễ tra ra.

    Theo hắn nói, lúc ấy từ trong tay Thượng Ba Thiên trộm được cái ngọc tỷ truyền quốc này, Thượng Ba Thiên từng phái ra thiên quân vạn mã, trước ngăn sau đuổi, thanh thế khá lớn, trận chiến lớn như vậy, dân chúng địa phương tất nhiên vẫn còn nhớ, chỉ cần phái người đi tra liền biết thật giả.

    Nếu như chuyện này là thật, như vậy Thượng Ba Thiên...

    Lòng Triệu Quang Nghĩa chìm xuống, Thượng Ba Thiên thân mang ngọc tỷ truyền quốc ngắm, giữ kín không nói ra, có ý muốn như thế nào?

    Hà Tây Lũng Hữu.

    Sao mà tương tự?

    Hôm nay Thượng Ba Thiên, cùng Dương Hạo ngày đó, lại sao mà tương tự thế?

    Triều đình muốn tại Hà Tây nâng đỡ Dương Hạo, làm suy yếu lực lương của ba phiên, kết quả Dương Hạo được nâng đỡ, nhưng vì vậy thoát khỏi triều đình, trở thành một cỗ thế lực địa phương so sánh với ba phiên còn cường đại hơn, hôm nay quay đầu lại đại họa tâm phúc của triều đình, Lũng Hữu Thượng Ba Thiên, chẳng lẻ muốn tái diễn chuyện xưa sao?

    Không!

    Sai lầm tương tự, phạm một lần là đủ rồi.

    Lũng Hữu, quyết không thể tái xuất hiện Dương Hạo thứ hai.

    Triệu Quang Nghĩa chợt nhớ tới Lý Kế Quân cùng Dạ Lạc Hột, Lý Kế Quân không nghe hắn định đoạt, cự tuyệt xuất binh tới Ngân Châu, ngược lại muốn đục nước béo cò lao thẳng tới Hạ Châu.

    Kết quả sắp thành lại bại, mang theo tàn binh bại tướng thối lui đến Lũng Hữu, Triệu Quang Nghĩa đối với cái này có chút bất mãn, sau khi Lý Kế Quân tới Lũng Hữu đã mấy lần đưa thư tới triều đình, hướng hắn xin chi viện, cũng bị hắn ném vào một góc, không để ý tới.

    Hôm nay Lý Kế Quân binh ít, mặc dù sau khi công khai thân phận mình chiêu nạp được rất nhiều người Đảng Hạng, người Khương, nhưng là vừa thiếu áo giáp vừa thiếu lương thảo, chỉ có thể chịu quản hạt của Thượng Ba Thiên, vì hắn phất cờ hò reo, làm một lính hầu.

    Còn có Cam Châu Dạ Lạc Hột, trước kia cùng triều đình cũng không có tiếp xúc gì, kể từ khi triều đình nâng đỡ Thượng Ba Thiên, vốn cũng không toan tính bồi dưỡng một thủ lĩnh địa phương nữa, mà Thượng Ba Thiên đối với Dạ Lạc Hột cũng rất đề phòng, vẫn ngăn cản hắn hướng hồ Thanh Hải di chuyển, người Lũng Hữu Hồi Hột đều ở gần Thanh Hải .

    Dạ Lạc Hột bị ngăn cản ở đất người Thổ Phiên, tựa như con cá cách nước, hôm nay đồng dạng khó có thể phát triển.

    Ừm, hôm nay xem ra, Thượng Ba Thiên có lẽ không quá đáng tin, nhưng cổ lực lượng Lũng Hữu Thổ Phiên này lại không thể không cần, vừa muốn dùng nó còn phải có thể khống chế nó, tránh cho nó biến thành một con ngựa hoang không cương , tựa hồ. . .

    Lý Kế Quân cùng Dạ Lạc Hột vẫn có chút hữu dụng, nếu như triều đình giảm bớt trợ giúp đối với Thượng Ba Thiên, nâng đỡ Lý Kế Quân, lại gâp áp lực đối với Thượng Ba Thiên, để cho Dạ Lạc Hột chạy tới hồ Thanh Hải từ từ lớn mạnh, như vậy ba người Thượng Ba Thiên, Dạ Lạc Hột, Lý Kế Quân đều phải lệ thuộc vào triều đình, đều không thể một nhà độc đại, Lũng Hữu có thể được vững vàng khống chế tại trong tay triều đình.

    Thiên tử không có ngàn tay ngàn mắt, không thể nào tự mình nắm toàn bộ thiên hạ trong tay, phải mượn lực lượng của thần tử, mà lực lượng của thần tử quá mức khổng lồ, thì có thể cắn trả Vua, vì vậy, đế vương rắp tâm, tinh túy đó chính là ngăn cản cùng nâng đỡ mấy cổ thế lực, tránh cho một nhà độc đại.

    Năm đó, nếu như hoàng huynh không phải là đẩy ngã Triệu Phổ, ta làm sao dám dễ dàng động thủ đây?

    Nghĩ tới đây, trong mắt Triệu Quang Nghĩa không khỏi hiện lên tia sáng lạnh lùng nghiêm nghị mà đắc ý.

    Tia sáng này, tựa hồ bị Đinh Thừa Tông thấy được, hắn lặng lẽ giơ tay áo, nhẹ nhàng lau một giọt mồ hôi bên tóc mai đi, khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, Triệu Quang Nghĩa nhìn thấy ở trong mắt, khóe miệng khẽ nứt ra một tia khinh miệt cười lạnh: "Thương nhân mà thôi, bất quá là như thế.

    "

    Hắn bỗng nhiên vỗ bàn, lớn tiếng quát lên: " Đinh Thừa Tông to gan, Dương Hạo rốt cuộc ẩn chứa cái dã tâm gì, mau thành thực khai ra !"

    Đinh Thừa Tông bị làm cho sợ đến mất trí.

    Nhìn bộ dáng kia, nếu không phải có hai chân, quả thực sẽ bị làm cho sợ đến thoáng cái nhảy dựng lên: "Ngoại thần ngoại thần không biết, chủ ta ẩn chứa cái dã tâm gì?"

    Đinh Thừa Tông lộ ra vẻ mặt mờ mịt thất thố.

    Triệu Quang Nghĩa cười lạnh một tiếng nói: "Không có rắp tâm hại người?

    Vậy ta hỏi ngươi, ngươi vừa nói Dương Hạo vẫn đem lòng hướng triều đình, cũng không tính làm phản, vì sao không chịu tiếp nhận chức Định Nan Tiết Độ Sứ ?

    Hắn xua quân tạo phản, là tội lớn tru di cửu tộc, bây giờ ta không truy cứu.

    Trái lại để cho hắn phục nguyên chức, đây đã là ân điển lớn lao, vì sao hắn không chịu tiếp nhận?"

    Đinh Thừa Tông ấp a ấp úng nói: "Hồi bẩm bệ hạ, thật ra thì xưng vương cũng được, vẫn làm Định Nan Tiết Độ Đại tướng quân cũng được, chẳng qua là,... chẳng qua là danh hiệu lớn nhỏ khác nhau.

    Quyền lực địa vị, vốn cũng không có chuyện gì khác nhau.

    Chẳng qua là... chỉ là quân đội dưới trướng chủ ta phe phái đông đảo, lai lịch phức tạp, có người Khương Hoành Sơn, có Định Nan Quân, có chút người Lương Châu Thổ Phiên, có mấy người Cam Châu Hồi Hột, có người Túc Châu, còn có người Hán hai châu Qua Sa hai châu không dễ quản giáo.

    Chủ cũ của bọn họ, có người đã từng là Khả Hãn, có đã từng là quốc vương, hôm nay chủ ta đem bọn họ nhất nhất thu nạp dưới trướng, nếu chủ ta vẫn phục chức Tiết Độ Sứ, không khỏi... không khỏi bị bọn họ xem nhẹ rồi, lại nói tiếp, có rất nhiều tướng lãnh đầu nhập vào dưới trướng chủ ta, quan giai vốn chính là chức quan Tiết Độ Sứ đỉnh của võ tướng, nếu như chủ ta phục chức Định Nan Tiết Độ Sứ, những tướng quân này đầu nhập vào chủ ta, chẳng những không thể lên chức, ngược lại còn phải rơi xuống mấy cấp rồi, cái này . . .

    Cái này, những người này, phần lớn rất thích tranh đấu tàn nhẫn, hám lợi, đến lúc đó tất nhiên gây thành đại họa, cho nên... cho nên..."

    Triệu Quang Nghĩa nhớ tới khi Dương Hạo suất binh tham gia cuộc chiến chinh phạt Bắc Hán, quân đội dưới tay toàn những thứ tạp thất tạp bát kia, Dương Hạo mỗi khi hạ một đạo tướng lệnh, đều phải dựa vào hơn mười người quan phiên dịch tiến hành phiên dịch, thấy lời Đinh Thừa Tông nói là thật, trong lòng không khỏi buồn cười.

    Hắn không khỏi ác ý mà nghĩ: "Nếu như kiên quyết không chịu nhượng bộ, nhất định buộc hắn nhận chức Định Nan Tiết Độ Sứ , Hà Tây chẳng phải là không đánh tự loạn rồi sao?"

    Nhưng chợt nhớ tới Dương Hạo còn có lựa chọn thứ hai là Liêu Quốc nên cái ý nghĩ này chỉ đành phải thôi.

    Hắn thở ra , cố bày ra vẻ hào phóng nói: "Điều này cũng thôi, năm xưa Lý thị thế tập quân chức Định Nan Quân Tiết Độ Sứ, vốn là có một tước vị Tây Vương, nếu như Dương Hạo thành tâm quy phụ triều đình.

    Liền ban thưởng cho hắn một cái tước Vương đi.

    Bất quá..."

    Triệu Quang Nghĩa khẽ cúi người, điềm nhiên nói: "Dương Hạo vừa chịu quy hàng, trọng phụng cờ Tống, làm liên thần tử, như vậy . . .

    Hắn ngồi ôm mười tám châu Hà Tây vẫn còn không biết đủ, cố ý hướng ta đòi hỏi hai châu Lân Phủ, là có ý muốn như thế nào, hửm? !"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 61: Chuyển cơ

    Triệu Quang Nghĩa nhất định phải có được ngọc tỷ truyền quốc, nhưng là hắn tuyệt không chịu lộ ra một tia nôn nóng, ở trong cuộc đàm phán khó khăn giữa Tống Hạ, Đinh Thừa Tông đem một chút nỗi khổ tâm của Dương Hạo nói cho Triệu Quang Nghĩa, kiêu binh hãn tướng Thổ Phiên, Hồi Hột không dễ thuần phục, hơn nữa những binh lính kia thời chiến là binh, thời bình là dân du mục, không thể tùy thời nghe theo điều khiển, Dương Hạo tất phải lưu một chi quân thường trực bên cạnh, bởi vì Dương Hạo một hơi nuốt các châu Hà Tây, quân Định Nam đã sớm phân trú khắp nơi, lực lượng phòng thủ Đô thành của Đinh Thừa Tông không đủ, cần chọn thêm nhiều quân, mà Lân Châu vốn là căn cơ Chiết gia, những binh lính kia khó xa cố thổ, không thu về Lân Phủ, rất khó bảo đảm nhóm bộ hạ cũ quân Chiết gia này cúi đầu áp tai, trung thành thần phục.

    Nhưng là hai châu Lân Phủ là cửa ngõ Hà Tây Đông tiến Trung Nguyên, chuyện nhập ngũ trên ý nghĩa mà nói là hết sức quan trọng, hơn nữa công lao lớn nhất của một đế vương chính là mở rộng biên cương mở thêm đất đai, Lân Phủ đã ở trong tay, lại bảo Triệu Quang Nghĩa hắn phun ra, hắn là tuyệt đối không đồng ý.

    Đàm phán liền tiến vào cục diện bế tắc, vài ngày sau, Đinh Thừa Tông đưa ra phương án thứ hai, yêu cầu triều đình thả cả nhà Chiết gia đang bị giam lỏng ra.

    Chiết gia hôm nay bị vây ở Biện Lương, cho dù có bản lãnh thông thiên, cũng không ai có thể đem bọn họ cứu về, bộ hạ cũ của Chiết gia cũng hiểu được cái này, nhưng là Dương Hạo cùng Chiết Ngự Huân là anh em kết nghĩa, Chiết Ngự Huân đối với Dương Hạo có ân nặng như núi, hôm nay vừa không cứu được cả nhà Chiết gia, lại không có biện pháp cứu người Chiết gia về, bất luận nói như thế nào cũng là không được, hi vọng triều đình có thể thả Chiết gia, như vậy Dương Hạo coi như cũng có một điều ăn nói với các phương.

    Tuy nói Phủ Châu tới tay, Chiết gia đã mất đi giá trị lợi dụng, hơn nữa cho dù thả bọn họ ra, trừ phi Dương Hạo muốn chủ động vén lên một lần chiến tranh nữa với Tống Quốc, nếu không Chiết gia chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, quyết sẽ không dám chỉ trích triều đình cái gì nữa, nhưng là triều đình lấy cái danh nghĩa gì đem Chiết gia giao cho Dương Hạo?

    Đây vẫn là một vấn đề khó có thể giải quyết, Triệu Quang Nghĩa đối với cái điều kiện này vẫn không chịu đáp ứng, hắn nghĩ rằng, chịu ban tước Vương cho Dương Hạo, đã là ân tứ lớn lao, cuối cùng Dương Hạo vẫn là phải làm ra nhượng bộ.

    Không ngờ lúc này lại có một tin tức vừa truyền tới, làm thay đổi tâm ý của Triệu Quang Nghĩa, đó chính là cuộc chiến của Vu Khuých Quốc với Khách Lạp Hãn Quốc đã thắng lợi rồi!

    Ngải Nghĩa Hải dẫn quân đi Vu Khuých Quốc, quân đội Vu Khuých Quốc cùng Khách Lạp Hãn Quốc đang triển khai kịch chiến tại gần sông Diệp Nhĩ Khương, song phương tổn thất thảm trọng.

    Lúc ấy Vu Khuých Quốc Vương đang ở tiền tuyến, Vương Đô Tể tướng Trương Kim Sơn tự mình tiếp kiến Ngải Nghĩa Hải, sau khi Ngải Nghĩa Hải nghe nói tình huống, lập tức xin Trương Kim Sơn phái một đại thần cùng đi, cùng một người dẫn đường, dẫn theo đại quân của hắn xông về phía sông Diệp Nhĩ Khương.

    Chờ hắn chạy tới thời điểm, song phương mới vừa kết thúc một cuộc đại chiến, đang lúc nghỉ ngơi và hồi phục, người Vu Khuých Quốc nhìn thấy một chi kỵ binh người Hán trang bị chỉnh tề, nhưng giống như mã tặc bình thường nhìn thấy trên thảo nguyên, hô to gọi nhỏ mãnh liệt nhào đầu về phía trước, làm cho quân đội Vu Khuých đang mệt mỏi cả kinh trợn mắt hốc mồm, bọn họ vội vã nắm binh khí lên, nhưng còn chưa có dựng xong trận hình phòng ngự, đã nhìn thấy chi đội ngũ như kẻ điên kia gào thét xông qua sông Diệp Nhĩ Khương, khoảnh khắc càng không ngừng đánh về phía nơi người Khách Lạp Hãn đóng quân.

    Người Khách Lạp Hãn đang làm lễ bái, bọn họ biết binh lực Vu Khuých Quốc có hạn, đã không thể nào điều thêm ra một chi đại quân nữa để cùng tác chiến, quân Vu Khuých ở phía Tây bờ sông bên kia càng mệt mỏi hơn so với ọn hắn, căn bản không thể nào phát động tấn công nữa, cho nên toàn thể các tướng sĩ có tín ngưỡng kiên thành, đều đang ngó lên trên trời lúc sáng sớm sương mỏng, trong lòng thành kính.

    Giáo sĩ Hồi giáo đang dẫn dắt mọi người thành kính đọc kinh : "Tô bặc cáp nại khảm lạp hồng mạch, ngọa bỉ hãn mục địch khai, ngọa thai ba lai khai tư khai, ngọa thai nhi lưỡng chiêm đỗ khai, ngọa lưỡng nhất lưỡng hợi ngả nhất lỗ khai nhất nhất nhất nhất nhất nhất."

    Ngải Nghĩa Hải tựa như quái thú cưỡi trên chiến mã, suất lĩnh đội ngũ như gió xoáy, trực tiếp nhào vào đại doanh của bọn hắn, chiến sĩ Khách Lạp Hãn dũng mãnh thiện chiến bất ngờ không đề phòng, đại quân trước doanh bị diệt toàn quân.

    Vu Khuých Quốc Vương Úy Trì Đạt Ma nghe được đại thần đi cùng Ngải Nghĩa Hải đến đó bẩm báo lại, lập tức vô cùng vui mừng đổi một thân quần áo mới, chờ Ngải Nghĩa Hải đến triều kiến.

    Nhưng là hắn chờ trái cũng không tới, chờ phải cũng không tới, bất đắc dĩ, chỉ đành phải cẩn thận đi tới bên kia bờ sông ở dưới sự bảo vệ của quân đội, đến đó mới phát hiện khắp nơi là máu tanh, những kỵ sĩ như ma quỷ kia đã đem doanh người Khách Lạp Hãn vơ vét sạch không còn gì, ước chừng được hai núi vàng bạc châu báu, mọi người ngồi ở trên đống thi thể ngổn ngang, đang ăn thức ăn người Khách Lạp Hãn còn chưa kịp hưởng dụng, Ngải Nghĩa Hải ăn đến miệng chảy đầy mỡ, khi vị đại thần theo hắn đến đây kia hướng hắn giới thiệu thân phận Đạt Ma, hắn lập tức ném chân con dê nướng, dùng hai bàn tay dính đầy dầu mỡ thân thiết cầm lấy hai tay Úy Trì Đạt Ma.

    Nếu như ở thời bình, một vị tướng lĩnh nước ngoài làm như vậy cho dù không bị chỉ trích là thất lễ thì ít nhất cũng sẽ bị khiển trách là thô lỗ, mà lúc này đây, Úy Trì Đạt Ma trái lại cảm thấy tướng lĩnh thô lỗ cường hãn như vậy, mới có thể trở thành người Vu Khuých Quốc trông cậy vào, Úy Trì Đạt Ma cùng người tâm phúc cùng Ngải Nghĩa Hải vạch ra kế hoạch phản công ở trong doanh tiền tiêu của người Khách Lạp Hãn, xế chiều hôm đó, hai quân hợp binh một đường, liền chính thức triển khai phản công.

    Song phương đầu tiên là triển khai chiến trường ở ngoại ô phía Nam của Diệp Thành tri, sau khi chiến đấu ác liệt bảy ngày bảy đêm, người Khách Lạp Hãn vẫn không rõ tình huống, lại không biết chi quân đội của Ngải Nghĩa Hải tác chiến so với bọn hắn còn muốn điên cuồng hơn là từ đâu mà đến, cũng không biết rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu người, lúc này song phương vốn là đánh tới không thắng không chịu dừng, nhưng là người Khách Lạp Hãn là chiến đấu nơi xa, tác chiến ở nước khác, vì mục đích thận trọng, thống soái Khách Lạp Hãn quyết định rút quân.

    Quân lực Khách Lạp Hãn Quốc lúc này so sánh với Vu Khuých Quốc còn mạnh hơn, dựa theo ý nghĩ của Úy Trì Đạt Ma, lúc này hẳn là thu quân lại là tốt rồi.

    Nhưng Ngải Nghĩa Hải lại không có cái ý nghĩ này, khi người Khách Lạp Hãn xâm chiếm, đã thiêu hủy chùa miểu, cướp bóc dân chúng, chiếm đoạt lượng lớn tài vật, tiền riêng của mỗi một binh lính cũng vô cùng dồi dào, đánh qua mấy trận chiến này, Ngải Nghĩa Hải kiếm được đầy bình đầy chậu, thói xấu tham lam khi xưa làm mã tặc lại nổi lên, hơn nữa Úy Trì Đạt Ma cho là giặc cùng chớ đuổi, nhưng hắn từ chỗ Dương Hạo học được là phải đuổi theo giặc cùng đường, quyết không cho kẻ địch dư khí thở dốc, cho nên không ngừng theo giết, kiên quyết không buông tha.

    Úy Trì Đạt Ma không thể làm gì, cũng không thể để cho viện quân một mình chiến đấu, không thể làm gì khác hơn là kiên trì cùng hắn cùng nhau đi tới.

    Thật ra thì lấy quân lực của người Khách Lạp Hãn, khi đã tiến vào địa bàn của bọn họ, chiếm cứ cả thiên thời địa lợi nhân hoà, Ngải Nghĩa Hải chưa chắc có thể chiếm được bao nhiêu tiện nghi, chẳng qua bởi vì truy binh không chút do dự, khiến cho bọn hắn đoán nhầm thực lực của truy binh, một khi rút lui biến thành bại lui, liền không phải là bất luận kẻ nào cũng có thể tiến hành ước thúc được.

    Quân Khách Lạp Hãn bỏ chạy vẫn trốn hướng về đô thành Sơ Lặc của bọn họ, truy binh liền theo sát không nghỉ đánh về phía Sợ Lặc, dám dân chúng địa phương ở trong quá trình hành động đem tin tức tản ra truyền lời, vốn bản tính bát quái đã đem truy binh anh dũng khuyếch đại lên hàng chục thập lần, kết quả vô hình trung đã vì truy binh làm ra chiến đấu tuyên truyền, tâm lý chiến có tác dụng cực nặng, vương quốc Khách Lạp Hãn trong lịch sử vốn là quốc gia Phật giáo, mới thay đổi thờ phụng hơn ba mươi năm, ở trong quốc gia vẫn có lượng lớn Phật tử, bởi vì là người bản quốc, mặc dù bọn họ bị chèn ép, nhưng là cũng không bị dùng võ lực thanh tẩy, lúc này nghe nói quân đội Vu Khuých Quốc vô cùng cường đại, không khỏi cực kỳ ủng hộ, lại có thể tạo phản ở Khách Thập Dát Nhĩ.

    Cái biến hóa này không người nào dự liệu được này đã giúp Ngải Nghĩa Hải cùng Úy Trì Đạt Ma đại ân, dưới sự giúp đỡ của các Phật tử ở trong thành Khách Thập Dát Nhĩ, quân đội Vu Khuých lại dễ dàng tấn công vào đô thành Sơ Lặc của người Khách Lạp Hãn.

    Kết quả của trận chiến này, cho đến khi Úy Trì Đạt Ma bước vào vương cung của Khách Lạp Hãn Quốc, hắn cũng cho là mình đang nằm mơ.

    Mặc dù bởi vì người Khách Lạp Hãn nhanh chóng tổ chức đem lượng lớn quân đội từ những thành thị khác điều tới, bọn họ không cách nào bảo vệ được Khách Thập Dát Nhĩ, vì vậy sau khi cướp bóc một phen liền chủ động lui binh, bất quá thắng lợi trọng đại nhất này vẫn khiến cho trên dưới Vu Khuých Quốc vui mừng khôn xiết.

    Trận chiến này, Vu Khuých Quốc chẳng những chiếm được lượng lớn tài vật, còn bắt được không ít quý tộc, tương lai có thể đổi lấy lượng vàng bạc đáng kể.

    Trải qua đánh một trận này, sĩ khí Vu Khuých đại tăng, người Khách Lạp Hãn tổn thương nguyên khí nặng nề, ít nhất trong vòng năm bảy năm nữa cũng không thể có được lực đi ngoại xâm nữa.

    Ngải Nghĩa Hải suất lĩnh quân đội anh dũng, cùng loại phương thức tác chiến điên cuồng, đã để lại ấn tượng không thể xóa nhòa cho Úy Trì Đạt Ma vẫn luôn nhìn ở trong mắt.

    Cho nên ở lúc hướng Dương Hạo báo tin thắng trận, sau khi Vu KHuých Quốc đồng ý dặt quan hệ với Hạ Quốc của Dương Hạo, lại càng tiến một bước, tôn Hạ Quốc của Dương Hạo làm mẫu quốc, trong thư hắn viết cho Dương Hạo báo tin mừng thì một mực cung kính nói: "Hoàng đế bệ hạ Đại Hạ Triều, là hộ giáo Pháp Vương, ngài phái tới quân đội anh dũng tựa như sư tử lại đáng tin cậy, làm cho địch nhân nghe tin đã sợ mất mật, dưới sự giúp đở của Ngải Nghĩa Hải Đại tướng quân, chúng ta tiến quân thần tốc, trực tiếp đánh tới thành Sơ Lặc, bắt sống thê tử gia quyến của địch nhân, còn chiếm được vô số tài vật như voi, lương thực, ngựa tốt, hoàng kim, bảo thạch, duy nhất không được hoàn mỹ chính là. . . chỗ này dân cư dày đặc, cho nên lương thực có hạn, lúc chúng ta trở lại cũng đói bụng, kể cả là thần cùng Ngải tướng quân cũng không ngoại lệ. . ."

    Tin tức kia thông qua miệng sứ giả Hạ Quốc đang hòa đàm, khéo léo tiết lộ cho quan viên Tống Quốc, tình báo của Tống Quốc tự mình thu thấp được cũng xác nhận điểm này, đến lúc này thái độ của sứ giả Hạ Quốc rõ ràng cường ngạnh, Triệu Quang Nghĩa cũng không khỏi không bắt đầu xem lại thái độ đối đãi với Hạ Quốc.

    Hạ Quốc đánh thắng trận này có ý nghĩa như thế nào?

    Ý nghĩa là bọn họ nhanh chóng làm ra ảnh hưởng lướn ở Tây Vực, các nước Tây Vực đều là thờ phụng cường quyền cùng thực lực, bất kể làm cho kính sợ cũng tốt, muốn leo lên cường quyền cũng tốt, rất nhanh đã có đông đảo các quốc gia Tây Vực hướng Hạ Quốc qua lại lấy lòng, mà những quốc gia này đối với Tống Quốc mà nói là ngoài tầm tay với, không thể nào ảnh hưởng được.

    Trận thắng này còn có ý nghĩa lòng quân sĩ khí Hạ Quốc tăng vọt, ý nghĩa Hạ Quốc ít nhất tạm thời có có một hậu phương ổn định, ý nghĩa Dương Hạo nhiều lắm là một tháng nữa trong tay sẽ tăng thêm một chi quân đội đầy đủ sức lực mới vừa đánh thắng trận trở về, bổ sung đến tiền tuyến Hoành Sơn, Tống Quốc muốn áp chế Hạ Quốc lại càng khó khăn hơn một bước.

    Mà một nước lớn ở Tây Vực như Vu Khuých Quốc đã hướng Hạ Quốc thừa nhận địa vị mẫu quốc, nếu như nói có thể thành công, triều đình trở thành mẫu quốc của Hạ Quốc, như vậy có ý nghĩa như thế nào?

    Ý nghĩa triều đình không phí người nào, cũng có thể đem ảnh hưởng cùng vinh quang của hoàng đế Tống Quốc mở rộng đi đến Tây Vực xa xôi.

    Triệu Quang Nghĩa động tâm rồi, hắn gọi Lô Đa Tốn cùng Trương Ký tới, chỉ hướng bọn họ dặn dò một câu nói: "Trẫm nghĩ đáp ứng điều kiện của Dương Hạo, thả cả nhà Chiết gia trở lại, các ngươi hãy vì trẫm nghĩ ra biện pháp ổn thỏa đi."

    ***

    Ngũ Đài Sơn, tuyết rơi lóng lánh trên ngọn cây.

    Thần sắc Vương Kế Ân lo lắng đi ra khỏi nhà chùa, chậm rãi đi trên thềm đá của đường núi.

    Hắn là thái giám, nhưng là hắn là một thái giám có lý tưởng có chí hướng, hắn là thái giám, điều này là sự thật ai cũng không lau đi được, nhưng là thái giám chưa chắc không thể làm một nam nhân chân chính, có phải là nam nhân hay không, không phải là dựa vào vận động trên giường để phán đoán.

    Hắn vẫn mơ ước đi ra khỏi đại nội hoàng cung, hoặc từ văn, hoặc từ võ, làm ra một phen sự nghiệp oanh oanh liệt liệt, làm một nam tử đỉnh thiên lập địa(đầu đội trời chân đạp đất).

    Từ ý nào đó mà nói, hắn đã làm được, một đế vương vĩ đại đã cũng ngã xuống dưới âm mưu của hắn, nếu như không có sự giúp đở của hắn, Triệu Quang Nghĩa không cách nào đem cấm quân nắm giữ trong tay sẽ tuyệt đối không có cách nào giết chết được Triệu Khuông Dận, đi lên bảo tọa cửu chí tôn.

    Nhưng công lao này, cũng là vĩnh viễn không thể đưa ra ánh mặt trời, hắn không có cách nào hướng tới bất cứ người nào làm rõ được.

    Hơn nữa, thái giám giết hoàng đế, hắn cũng không phải là người thứ nhất, chuyện này mặc dù kinh thiên động địa, nhưng bây giờ cũng chưa nói được tới rực rỡ.

    Bất quá bởi vì công lao này, hắn cuối cùng đã được rời khỏi hoàng cung đại nội như ý nguyện, thành quan to một phương, nhưng là quan viên địa phương từ xưa đến nay có rất nhiều, những quan viên khác có thể an ổn làm quan, cho vợ con hưởng đặc quyền, hưởng một đời vinh hoa phú quý, sau đó tựa như một đóa bọt sóng mất đi trong dòng nước lịch sử chảy xiết, không còn lưu lại một tia dấu vết gì nữa trong lịch sử, nhưng đây không phải là điều hắn muốn, hắn không cách nào cho vợ con hưởng đặc quyền, hắn chỉ muốn lưu danh sử xanh, hắn, là một thái giám có mơ ước, một thái giám có chí hướng. (thằng này được, giống Tư Mã Thiên a^^)

    Nếu như thành công đánh hạ được thành Hạ Châu, nếu như thành công bắt được vị hoàng đế Dương Hạo kia, như vậy tên của Vương Kế Ân hắn, nhất định có thể vĩnh viễn lưu tại sử sách, mặc dù hắn thiếu cái kia, nhưng hắn vẫn có thể vĩnh viễn lưu danh sử sách, ghi lại tới thiên thu muôn đời.

    Nhưng là, Phan Mỹ lui binh rồi, chẳng những lui binh, còn làm loạn hao binh tổn tướng, cuối cùng còn muốn hắn cùng lui, trở về chỗ cũ.

    Tuy nói quan gia không trách phạt nghiêm nghị, sau khi khiển trách một phen chẳng qua là miễn đi chức Giám Quân của hắn, trở lại Hà Bắc nói làm quan Sát Sử, nhưng là trong tim của hắn vẫn không khỏi mất mác sâu sắc.

    Bởi vì cơ thể không trọn vẹn, hắn so với người bình thường lại càng thêm khát vọng công danh hơn, có thể lưu danh sử sách, công danh rực rỡ thiên thu, là điều hắn theo đuổi, mà là một quan trong thái bình không cách nào cho hắn được.

    Nhưng là trải qua lần thất bại này, hắn còn có cơ hội lần sau sao?

    Vương Kế Ân đứng lại ở trước một khối điêu khắc bên sườn dốc, ở phía sau hắn, là một bức tranh điêu khắc đá khổng lồ, trên đá có khắc ba hàng chữ lớn như rồng bay phượng múa : "Thiên chi tam bảo Nhật Nguyệt Tinh, Địa chi tam bảo Thủy Hỏa Phong, Nhân chi tam bảo Tinh Khí Thần.

    "

    " Nhất định có thể!"

    Vương Kế Ân nhớ tới cái chuyện đại sự hắn cùng với quan gia đồng mưu kia, tinh khí thần không khỏi rung lên, dựa vào điểm tình hương khói này, quan gia nhất định sẽ có thêm chút ân sủng đối với hắn, lần này thất bại, sau này vẫn còn có cơ hội, mới vừa dâng hương, không phải là cũng bốc được quẻ đại cát tốt nhất đó sao?

    Kiên nhẫn, làm đại sự, nhất định cần phải có kiên nhẫn.

    Trên mặt Vương Kế Ân lộ ra nụ cười thoải mái, một lần nữa phấn khởi lên : "Tới, đi trở về phủ."

    Vừa dứt lời, hai bên trên dưới sườn dốc, bỗng nhiên hiện ra mấy người, nhìn trang phục bọn họ thì là lữ khách tầm thường cũng đi vào dâng hương, có trẻ có già, có giàu có nghèo, nhưng là vẻ mặt của bọn họ đầy sát khí, nhanh chóng hướng tới hắn tiến lại gần đây, vừa nhìn thấy chính là không có ý tốt.

    Mấy tên thị vệ bên người hắn đã rút cương đao ra một nửa nghênh đón, trong miệng trầm giọng quát: "Các ngươi có chuyện gì ?"

    Chỉ thấy mấy người có khuôn mặt sát khí giơ tay lên, cũng không biết xuất ra món đồ gì, mấy thị vệ của hắn cũng không nhìn thấy thứ gì, thế nhưng thân hình hơi chậm lại, cương đao trong tay cũng chưa rút ra.

    Bọn họ chưa kịp rút đao ra thì mấy người kia đã động thủ, bọn họ vòng qua mấy thị vệ đang ngây ngốc đứng ở đó, hướng Vương Kế Ân tiến sát lại hai bước, đột nhiên động thủ, có người từ trong ngực lấy ra lưỡi dao sắc bén, có lão giả rút ra đoản kiếm từ trong âậy trúc, có người từ đáy giày bắn ra cương đao.

    Mấy thị vệ trên mặt đầy kinh ngạc mới vừa xoay người lại, không đề phòng mấy người này đột nhiên xuất thủ, trong lúc bất ngờ không đề phòng, ngay cả đao cũng không kịp rút ra , liền đã vội vàng huyết chiến tại chỗ, tiếng kêu thảm thiết mới vừa vang lên, bọn họ đã máu nhuộm thềm đá, nằm vật xuống trên đất, có một chút máu tươi bắn tóe lên tuyết trắng bên đường, diễm lệ như hoa mai.

    Vương Kế Ân không nghĩ tới giữa ban ngày ban mặt, trước chùa chiền Phật Môn, lại có người dám gây bất lợi đối với quan viên triều đình như hắn, không khỏi cực kỳ sợ hãi nói: "Các ngươi là ai, ban ngày ban mặt, ban ngày ban mặt mà dám hành hung giết người, bản quan phải.."

    Vương Kế Ân biết chút ít võ nghệ, nhưng là mắt thấy những người này thân thủ gọn gàng, đầy sát khí, giết người không chớp mắt, sợ đến khí lực hoàn toàn không có, căn bản không dám phản kháng, bởi vì hắn mặc một thân công phục thân sĩ thường mặc hằng ngày, hắn chỉ nghĩ những người này là cướp đường ngang ngược, hành động vừa mới hào phóng bố thí cho chùa miếu của mình đã rơi vào trong con mắt của bọn họ, khiến cho bọn họ động ác ý, cho nên vội vã hướng bọn họ biểu lộ thân phận.

    Cho dù là cường đạo, trừ phi có thâm thù đại hận, cũng không dám tùy tiện đánh bị thương quan viện của triều đình.

    Không ngờ những người này không nói lời nào, nhảy một bước xa đến trước người của hắn, hai cổ tay liền bị người ghìm chặt, nhanh chóng vặn về phía sau một cái, hai tiếng "Răng rắc" vang lên, làm cho Vương Kế Ân ngửa mặt lên trời hét thảm một tiếng, chấn động đến tuyết đọng trên cây tuôn rơi xuống.

    Những người này lại có thể không nói một lời mà đã vặn gãy cổ tay của hắn.

    Vương Kế Ân chỉ kịp phát ra một tiếng hét thảm, trong miệng liền có một cây thiết câu lạnh như băng dò vào, cái móc kia gắn ở trong tay áo một người, cái móc vừa vào miệng, mũi nhọn sắc bén lập tức móc ở trên đầu lưỡi của hắn, rồi cái móc hướng ra phía ngoài lôi kéo, Vương Kế Ân ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không phát ra được rồi, đầu lưỡi máu chảy đầm đìa bị kéo ra khỏi miệng, sau đó trước mắt hắn chợt lóe hàn quang, trên người của hắn trừ phía dưới, thì không còn một nơi trọn vẹn.

    "Bọn họ là ai?

    Rốt cuộc muốn làm gì?

    Làm sao sử dụng một chút binh khí cổ quái như vậy?"

    Này không giống như là cường đạo bắt cóc tống tiền, cũng không giống như là kẻ thù gì, Vương Kế Ân chợt nhớ tới trên đời tựa hồ quả thật có người đặc biệt sử dụng những vật cổ quái làm binh khí, chẳng qua là do đau nhức cùng không khí quỷ dị trước mắt, làm cho hắn nhất thời không nhớ nổi lai lịch cùng thân phận của những người này.

    Những người đó sau khi bẻ gãy hai tay của hắn, cắt đi đầu lưỡi của hắn, lập tức đem hắn trói lại.Phía trước xuất hiện một hán tử tuổi trên năm mươi, nhưng là thân hình thoăn thoắt dùng một loại giọng nói gượng gạo nói: "Tiểu Lâm, lập tức dẫn hắn trở về kinh.

    Lương Phu, ngươi dẫn người đi, đem phủ đệ của hắn thanh tra tịch thu hoàn toàn một lần."

    Vương Kế Ân rốt cuộc biết những người này là người nào, Nhật Bản Trực!

    Bọn họ là người bên cạnh, qua gia, thị vệ Điện Tiền Ty Nhật Bản Trực, thị vệ Khế Đan Trực, Thổ Hồn Trực cảu Tiền Ty Mã Quân bên cạnh quan gia đều là dũng sĩ lấy một chọi mười, chịu trách nhiệm đặc biệt lo cho an toàn của hoàng đế khi ra ngoài, mà sứ mạng duy nhất của Nhật Bản Trực, chính là thi hành một chút nhiệm vụ điều tra, ám sát mà quan gia giao cho, quan gia...

    Tại sao phái bọn họ đối phó ta?

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 62: Tam Sơn

    Dưới chân núi Mân Sơn, tiễn trúc mọc thành từng bụi.

    Một con gấu mèo chậm chạp đi qua nhai lấy lá trúc, bỗng nhiên, nó tựa hồ nghe được động tĩnh gì đó, vội vàng ép người xuống, dùng kỹ thuật nhanh chóng nhất mà thân thể mập mạp của nó có thể xuất ra hướng chỗ sâu của khu rừng mà bỏ chạy, một đường đụng rung rung rừng trúc, một con khỉ lông vàng nắm chặt nhánh cây, từ dưới cành lá lộ ra thân mình dò xét, lấm la lấm lét xem xét, sau đó cũng bỏ chạy cực kỳ nhanh.

    Trong bụi cỏ, có hai người chậm rãi đi tới, đứng lại ở bên rừng trúc, trong đó một người thoạt nhìn tuổi còn rất trẻ, nhưng là mặc áo giáp chồng chất vết sẹo, ánh mắt kiên nghị tỉnh táo, trái lại khiến cho hắn thoạt nhìn giống như một tướng quân thân kinh báchn.

    Một người khác khoảng chừng ba mươi, dung mạo không xuất sắc gì, chỉ có một đôi mắt vô cùng có thần, lộ ra mấy phần giảo hoạt cùng khôn khéo, trên vai khiêng một cái ruột tượng, thoạt nhìn tựa như một kẻ hành thương (bán hàng rong) láu cá.

    Hai người đối diện mà đứng, vị tướng quân trẻ tuổi kia nói: “Đương kim Tề Vương ở lại giữ Trường An, mời ta chỉ huy Bắc thượng, đi tới Quan Trung?

    Ha hả, đây không phải là triều đình bố trí một cái bẫy rập đi, mời Úng nhập quân đi?”.

    Hành thương kia lộ ra vẻ hơi mỉm cười nói: “Là gậy ông đập lưng ông, Đồng tướng quân”.

    Tướng quân trẻ tuổi vuốt vuốt lỗ mũi nói: “Ta đọc sách ít, liền là ý tứ như vậy đi, ngươi hiểu là tốt rồi”.

    Hành thương kia ha hả cười một tiếng: “Đồng tướng quân thật là một người sảng khoái, Hồ Hỉ Nhi cũng thích giao tiếp cùng người sảng khoái giống như tướng quân như vậy.

    Trước mặt người sáng mắt không nói tiếng lóng, lý do ta nói mới vừa rồi, Đồng tướng quân chỉ cần hơi chú ý tới tình hình trong kinh liền sẽ biết, điều ta nói là sự thật”.

    “A?”.

    Đồng Vũ trầm ngâm một chút, cười cười nói: “Cho dù ta tin tưởng lời ngươi nói, nhưng lính của ta cũng là dân chúng đất Thục, để cho bọn họ xa xứ mà nói, sợ rằng chưa chắc họ chịu đi”.

    Hồ Hỉ Nhi quỷ quyệt cười một tiếng, nói: “Nếu như là lúc Triệu Đắc Trụ làm chức Thuận Thiên đại tướng quân này, đúng là chưa chắc có thể kêu gọi những người này cam tâm rời đi, nhưng là...

    Theo ta được biết, sau khi tướng quân ngồi lên ghế đầu nghĩa quân này, quân dân tách ra, quân kỷ nghiêm túc, hôm nay nghĩa quân đã là một chi quân đội chân chính, nếu nói là quân lệnh như núi, cũng chưa chắc đã không làm được”.

    Hắn nghiêm sắc mặt, lại nói: “Tướng quân, thật không dám giấu diếm, theo tin tức chúng ta nhận được, triều đình đã bắt đầu cùng Hạ Quốc nghị hòa rồi, một khi nghị hòa xong, binh lực tiễu trừ Ba Thục tất nhiên tăng nhiều, đến lúc đó, tướng quân tất nhiên là cất bước khó khăn, nếu như hiện tại đoạt trước một bước, giành lấy tiên cơ, tại trước khi triều đình đem trọng binh tiễu trừ mà nhảy ra Ba Thục, tung hoành Quan Trung, lấy thực lực đại quân trước mắt của tướng quân, hơn nữa có chúng ta âm thầm cung cấp tiền tài, tình báo, liệu trước tiên cơ, chẳng lẽ tướng quân còn không phải như cá gặp nước, trăm trận trăm thắng sao?

    Còn nữa, tướng quân giương cờ nổi lên, đó là vì sao?

    Đại trượng phu tính toán, bất quá là công danh tiền đồ nên người thôi, nếu như tướng quân phù bảo Tề Vương, một ngày kia Tề Vương ngồi trên thiên hạ, ngài có công phò tá, là khai quốc công thần, chức cao tước hiển, để phúc ấm cho con cháu, cơ hội như vậy, ngài nguyện ý bỏ qua sao?”.

    Hai mắt Đồng Vũ nhíu lại, hỏi: “Nếu quả thật quan binh tiễu trừ, không còn cách nào, ngươi không sợ ta sẽ đem bí mật của các ngươi nói cho triều đình dùng cái này mưu một chức quan hay sao?”.

    Hồ Hỉ Nhi giảo hoạt cười nói: “Ngài sẽ không, lẫn vào trong bí mật cung đình, gièm pha hoàng thất, sẽ không có kết quả tốt.

    Còn nữa, cho dù ngài nói, chúng ta cũng sẽ không thừa nhận, ngài có bất cứ cái chứng cớ gì sao?

    Về phần quan gia nghi kỵ, vậy thì không sao cả rồi, tình cảnh trước mắt của Tề Vương đã đủ hung hiểm rồi, tệ thì còn có thể tệ đi đến đâu nữa?

    Nếu không phải tình thế hiểm ác, chúng ta cũng sẽ không tìm tới Đồng tướng quân ngài.

    Tướng quân nói xem, có phải không?”.

    “Như vậy, làm sao để ta tin tưởng thành ý của ngươi đây?”.

    Hồ Hỉ Nhi nói: “Rất đơn giản, hiện tại ta có thể cung cấp cho tướng quân các thứ lương thực, quân giới, quần áo mùa đông, dược liệu...

    Cần thiết, khi tướng quân Bắc thượng, tình báo về các mặt quân lực, tướng lãnh phòng thủ, quân giới võ bị, điều động binh mã các thành trì dọc đường, ta cũng sẽ kịp thời cung cấp cho ngài, tướng quân sẽ không có ý nghĩ kỳ lạ, cho là triều đình dùng loại kế kẻ địch cô thế này tới trừ phiền loạn chứ?”.

    Đồng Vũ cúi đầu, từ từ bước đi thong thả dẫm lên bãi cỏ, sắp xếp lại quân đội, vào núi sâu xây căn cứ, đây đều là điều Dương Hạo đặc biệt dặn dò hắn làm.

    Kế hoạch của Dương Hạo là Hà Tây hòa đàm, ở trong quá trình này Ba Thục sẽ đem đến tác dung quan trọng, một khi hòa đàm thành công, Ba Thục sẽ phải thừa nhận áp lực gia tăng gấp bội, có lẽ xét thấy lần này, Dương Hạo mới nói trước dặn dò hắn làm tốt các chuẩn bị cần thiết, đồng thời đã cảnh cáo hắn, đến lúc đó có thể nghênh đón đả kích hết sức trầm trọng, tình cảnh vô cùng khó khăn, có lẽ đem toàn bộ nghĩa quân lui vào trong núi sâu tiến hành du kích chiến.

    Nếu như...

    Có một con đường tốt hơn, có nên kiên trì kế hoạch lúc đầu hay không?

    Hồ Hỉ Nhi cũng không nóng nảy, dù bận vẫn ung dung đứng ở đằng kia nhìn, Đồng Vũ suy nghĩ rất lâu, sau đó chậm rãi ngẩng đầu nói: “Hồ tiên sinh, chuyện này ta còn cần cùng mấy người tâm phúc thương lượng cho tốt một chút, mới có thể quyết định có được hay không?”.

    Hồ Hỉ Nhi rất sung sướng nói: “Được chứ, bất quá...

    Cho dù là tâm phúc của tướng quân, tại hạ cho là, có một số việc cần nhanh chóng cũng không cần ý kiến của bọn họ”.

    Đồng Vũ hiểu ý cười một tiếng: “Ngươi yên tâm đi, an nguy của Tề Vương đối với ngươi mà nói là hết sức quan trọng, đối với ta mà nói cũng đồng dang cực kỳ quan trọng, ta sẽ không đem thân phận của Tề Vương tiết lộ cho bọn họ biết đến.

    Hồ Hỉ Nhi cười nói: “Như thế rất tốt, ta đây liền chờ tướng quân trả lời”.

    Hắn ngừng lại một chút, lại nói: “Triều đình cùng Hạ Quốc đã sắp nghị hòa thành công, nhưng ngay sau đó, binh mã phái vào Tây Xuyên gia tăng lượng lớn.

    Đến lúc đó tình cảnh của các ngài sẽ càng thêm khó khăn, đại quân ngài có thể bình yên tới Quan Trung, muốn mang theo chút ít già trẻ, phụ nữ và trẻ em như vậy có thể thành công.

    Hiện tại binh lực triều đình tiễu trừ các ngài còn có hạn, lại phân tán các nơi, khó có thể tạo thành thế vây kín, vì vậy, ở dưới sự tiếp ứng của chúng ta, các ngài có thể an toàn tới Quan Trung, đồng thời ở trong Tần Lĩnh mênh mông thành lập một ít sơn trại hiểm yếu dễ thủ khó công là rất dễ dàng làm được.

    Tướng quân ngàn vạn lần nắm chắc, chớ để mất thời cơ”.

    Đồng Vũ nhẹ nhàng vuốt cằm nói: “Hồ tiên sinh cứ yên tâm, ta sẽ bằng thời gian nhanh nhất hạ quyết định, sau đó đem kết quả nói cho các hạ!”.

    *

    * *

    Dưới Phong Thai Sơn, kiếm bạt giương cung.

    Đại doanh Phong Thai Sơn trước mắt đã một lần nữa trở lại trong tay Hạ Quốc, trên sườn núi có vài chỗ tuyết đọng, do binh lính song phương nhiều lần xung phong liều chết dẫm đạp đã biến thành tầng băng kết chặt mạnh mẽ, Dương Duyên Huấn được cái này dẫn dắt, dứt khoát đun tuyết ra nước hướng lên trên sườn núi giội xuống, làm cho cả sườn núi phía Bắc sáng long lanh trong suốt tựa như một ngọn Thủy Tinh Cung, dù là ai cũng không cách nào đặt chân lên.

    Bất quá đại doanh quân Liêu dưới chân núi coi như là an phận, những ngày qua trừ la mắng khiêu khích một hồi ra, cũng không hướng bọn họ khởi xướng tiến công nữa.

    Đây cũng không phải Liêu binh sợ đánh, sợ Dương tam lang hắn, nguyên nhân chủ yếu vẫn là bởi vì sứ giả Liêu Quốc đến Hạ Châu đang cùng hoàng đế Hạ Quốc tiến hành giao thiệp.

    Sáng sớm hôm nay, chiến sĩ trong vọng lâu ở đỉnh núi bỗng nhiên phát hiện có ít nhất hai nghìn kỵ sĩ chạy tới đối diện đại doanh quân Liêu, hắn lập tức đem tin tức kia bẩm báo cho Dương Duyên Huấn.

    Dương Duyên Huấn nghe xong có chút khẩn trương, lúc này Liêu Quốc đột nhiên tăng binh, chung quy có một chút nguyên nhân, hắn lập tức ra lệnh toàn quân làm ra trận địa sẵn sàng đón quân địch, làm tốt chuẩn bị chiến đấu.

    Nhưng là đối diện vẫn không có động tĩnh gì, ngoại trừ hai nghìn kỵ binh chạy tới trong quân doanh Liêu Quốc khiến cho rối loạn trong chốc lát ra, hiện tại hết thảy vẫn yên tĩnh như thường.

    Dương Duyên Huấn không dám khinh thường, đích thân đi tới đội quân tiền tiêu, đang cẩn thận quan sát những động tĩnh đối diện thì có người chạy tới rỉ tai mấy câu với hắn, Dương Duyên Huấn vội vàng chạy trở về.

    Đợi về đến soái trướng của mình, đã thấy Thánh thượng Dương Hạo ngồi ở trên, cha của mình ngồi tại tay trái, bên phải có một người, chính là sứ giả Liêu Quốc Mặc Thủy Ngân ban đầu thông qua đội quân tiền tiêu của hắn mang đến Hạ Châu.

    Dương Duyên Huấn vội vàng cúi thân tới trước bái kiến, âm thầm kinh ngạc: “Thánh thượng làm sao lại tới?

    Không có lý do gì đưa tiễn một sứ giả nước ngoài xa như vậy đi...”.

    o O o

    http://ne4.upanh.com/b4.s18.d1/693895f8ce35812b88269e45178f9e22_37210904.chuong62 01.gif

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 63: Xin Vua Chỉ Giáo

    Ở dưới sự phân phó của Dương Hạo, Dương Duyên Huấn phái người hộ tống vị Hồng Tự Thừa Liêu Quốc A Mặc Thủy Ngân kia trở về Liêu doanh.

    Chờ đều lúc xế chiều, Mặc đại nhân vừa trở lại, lần này Dương Hạo lại cũng muốn theo hắn cùng đi, Dương Duyên Huấn khẩn trương lên, Dương Kế Nghiệp mặc dù không nói chuyện, nhưng là bởi vì đã sớm khuyên qua, chẳng qua là không thấy hiệu quả nhưng khi con trai ra mặt khuyên can.

    Hắn cũng không ngăn lại, cho thấy đối với cái này cũng là hơi không đồng ý.

    Dương Hạo cười nói: “Không có cách nào, nếu như có lợi đối với Liêu Quốc, cho dù trẫm còn là một sứ thần Tống Quốc, cũng sẽ bị bọn họ lưu lại.

    Nếu như không có lợi với Liêu Quốc, cho dù ta là thiên tử, trẫm cũng đồng dạng qua tự nhiên.

    Các ngươi không cần phải lo lắng, lần đi tới Liêu doanh này, ta là đi gặp lại Bắc Viện Đại Vương Liêu Quốc Gia Luật Hưu Ca”.

    Dương Duyên Huấn kinh ngạc nói: “Hóa ra là hắn tới?

    Khó trách...

    Bất quá cho dù là hắn tới, Thánh thượng là con trời, Gia Luật Hưu Ca chẳng qua là Liêu Quốc Bắc Viện Đại Vương, cũng nên để hắn tới hội kiến Thánh thượng mới đúng”.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Có đôi khi, chiếm tiện nghi chính là lỗ, lỗ chính là chiếm tiện nghi”.

    Dương Hạo đổi một thân y phục tướng lĩnh tầm thường, chỉ có mấy người Ám Ảnh Vệ đi theo, cùng Mặc Thủy Ngân cùng đi vào đại doanh Liêu Quốc, bên phía doanh trại Tống Quốc kia vẫn chú ý đến động tĩnh bên này, nhưng là mặc dù bọn họ đã nghe qua đại danh của Dương Hạo, biết nhưng lại không nhiều, hơn nữa cách xa nhau quá xa, Dương Hạo lại không mặc trang phục rõ ràng, mặc dù phát hiện hai bên Hạ, Liêu luôn luôn dùng đao thương nói chuyện hôm nay qua lại có chút quỷ dị, nhưng không cách nào phán đoán được thân phận người trong cuộc.

    Trong quân doanh Liêu Quốc, trên cái nệm nỉ lớn nhất kia, Mặc Thủy Ngân đoạt trước một bước vén lên màn che thật dầy, đập vào mặt chính là một cái thảm màu đỏ tươi, thẳng đến cuối.

    Ở trên phần cuối mấy cái bàn khác, để cơm rang, mỡ trâu, đậu hũ, còn có một chậu lớn thịt dê nóng hôi hổi, một đại hán đang theo bàn mà ăn liên tục, vẻ mặt người này nhanh nhẹn dũng mãnh đầy khí oai hùng, mặc dù ngồi ở đằng kia, nhưng hắn giống như một đầu báo tràn đầy sức mạnh.

    Dương Hạo đi vào, hắn chỉ ngẳng đầu liếc một cái, liền rũ mắt xuống, đem lực chú ý để vào cây sườn dê trong tay, nhưng chỉ một cái nhìn này, hình dáng tướng mạo Dương Hạo đã toàn toàn bị hắn xem ở trong mắt.

    So với lúc rời đi Thượng Kinh khi đó.

    Dương Hạo trưởng thành hơn rất nhiều, vẻ mặt khí chất cũng càng thêm cô đọng chững chạc, hơn nữa khí chất thượng cấp đã dần dần bày ra.

    Nếu như nói khi ở Thượng Kinh, sự tự tin cùng ung dung của hắn là tới từ đế quốc cường đại, tới từ hoàng đế cường thế ở sau lưng hắn kia, như vậy bây giờ sự tự tin cùng ung dung khi giơ tay nhấc chân hoàn toàn là bởi vì hắn vốn có lực lượng của mình.

    Gia Luật Hưu Ca chỉ nhìn hắn một cái liền cúi đầu xuống, cũng không phải là hắn muốn cố ý làm ra một bộ đáng khinh thường đối với hắn, mà là không muốn bị hắn nhìn thấy tình cảm xúc động trong ánh mắt của mình.

    Tuy nói đã qua mấy năm thời gian, tuy nói lần này tới Tây Hạ, cha hắn giao cho sứ mạng hết sức quan trọng, nhưng hắn chưa từng có quên người đàn bà hắn từng yêu thích sâu sắc kia.

    Những năm này, làm Bắc Viện Đại Vương, hắn công thành danh toại, nữ nhân bên cạnh cũng càng ngày càng nhiều, trong đó rất nhiều người cũng xuất thân từ nhà giàu có, dung sắc tuấn lệ, nhưng là ở trong lòng hắn, không có một người nào so được với vị nữ quan cung đình La Đông Nhi kia.

    Có người nói không chiếm được luôn là tốt nhất, có lẽ chính là vì cái nguyên nhân này, mỗi khi hắn nhận được một mỹ nhân, cũng sẽ không kìm lòng được mà đem nàng ta đi so sánh cùng Đông Nhi, mà Đông Nhi cho tới bây giờ cũng đem hắn làm thành đại ca, chẳng bao giờ lấy thân phận nữ nhân hầu hạ hắn.

    Cho nên hắn chỉ có thể dùng ảo tưởng của mình tới so sánh, nên so sánh như vậy, cho dù là một vị Thiên Tiên, cũng phải bại trận trước Đông Nhi đã đạt đến hoàn mỹ trong đầu hắn, vì thế ý hối hận của hắn liền cũng từ từ càng sâu sắc.

    Nếu như thời gian có thể quay lại, hắn quyết sẽ không cố bày ra vẻ hào phóng, nhượng bộ trước ý chí của Thái hậu nữa, đem nữ nhân mình thích chắp tay nhường cho người nam nhân trước mắt này.

    Hắn nghe nói Đông Nhi đã vì Dương Hạo sinh ra mấy hài tử, trong lòng đau như bị kim châm, nữ hài nhi một thân tuyết trắng, thanh lệ tinh ranh tựa như cáo tuyết mùa đông xinh đẹp nhất trên thảo nguyên kia, vốn nên trở thành vương phi của hắn, vốn nên vì hắn sinh con nuôi cái mới đúng.

    Mắt thấy Đại vương xấc láo ngồi yên, không coi ai ra gì, Mặc Thúy Ngân hết sức bất an, vừa muốn tăng thêm giọng nói, báo hoàng đế Hạ Quốc đã đến, lại bị Dương Hạo đưa tay ngăn lại.

    Dương Hạo ung dung hướng về phía trước, trực tiếp đi tới trước mặt Gia Luật Hưu Ca, khoanh chân ngồi xuống, từ trên bàn trước mặt hắn cầm lấy một cây đùi dê đầy mỡ, mùi vị ngon lành, há ngụm lớn gặm.

    “Xoạch” một tiếng, Gia Luật Hưu Ca cầm một cây xương sạch trong tay ném lên trên bàn, thuận tay cầm lên một cái khăn tay, nhẹ nhàng lau miệng, sau đó từ từ lau ngón tay, lạnh lùng thốt lên: “Bệ hạ, ngài phải biết, Huệ Sĩ của Đại Lạt Lục Viện ta ở bôn ba ngàn dặm tới nơi trời đông giá rét này, đến Phong Đài sơn là vì cái chuyện gì.

    Nhưng là, lính của ngươi, tựa hồ không quá hữu hảo, hôm nay nếu bệ hạ tới, không biết ngài tính toán giao đãi hướng ta như thế nào đối với chuyện này?”.

    “Chuyện này thật ra thì...

    Cũng không có chuyện gì ghê gớm đi?

    Binh sĩ quý quốc truy đuổi con mồi, xông vào quốc thổ của ta, binh lính của ta đem bọn họ áp giải ra khỏi lãnh thổ, tựa hồ không có gì không ổn, khi hai nước mới thiết lập quan hệ ngoại giao, không xâm phạm lẫn nhau, chính là điều thứ nhất”.

    Gia Luật Hưu Ca trợn mắt tròn xoe, quát lên: “Ngươi...”.

    Lời nói của Dương Hạo vừa chuyển, lại nói: “Dĩ nhiên, đại quân Tống quốc tiếp cận, đại vương suất quân chạy tới, vội vã giúp ta rất nhiều, người của ta đối đãi quân đội bạn như vậy, có chút không quá lễ phép, thật ra thì bọn họ hoàn toàn có thể làm uyển chuyển hơn chút ít, bất quá ngay sau đó quý bộ liền đổi sắc mặt, ra sức đánh lính trinh sát nước ta, lại đem bọn họ lột sạch, trói ở trước doanh thị chúng, người của ta đoạt lại bọn họ, chẳng lẽ cũng không đúng sao, nếu đổi Hưu Ca Đại Vương là người dẫn binh, ngài có làm sao hay không?”.

    “Đương nhiên rồi, bất kể nói thế nào, Đại Vương là khách ở xa tới, lần này xuất binh đối với Hạ Quốc không phải không có ý che chở, người của ta làm như vậy, là có chút không hợp tình hợp lý, tuy nói binh lính thô lỗ dã man, thỉnh thoảng nổi lên xung đột là không thể tránh được, nhưng là ít nhất người của ta nên ra mặt xứ trí trong lúc nhất thời, tránh khỏi tình thế càng tiến một bước mở rộng mới đúng, nếu là làm như vậy, cũng không dồn quân đội hai phe Hạ, Liêu đem đại doanh Hạ Quốc ở Phong Đài sơn này làm chiến trường, giết qua giết lại.

    Nhưng là, ta thật sự là bận rộn, nghĩ đến Gia Luật Đại Vương cũng là bởi vì nguyên nhân tương tự, cho nên mới trì hoãn đến ngày này, mới từ Đại Đồng khoan thai mà đến đi?”.

    Gia Luật Hưu Ca cười lạnh nói: “Bệ hạ nói lời này trong cương có nhu, là không có thiện ý rồi?”.

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: “Ngài nói sai rồi, ta chỉ là ở kể lại một sự thật.

    Lần này ta tới, thật ra là rất có thành ý giải hòa, bất kể nguyên nhân xung đột ở Phong Đài sơn lần này là gây ra như thế nào, ai đúng ai sai, một chuyện nhỏ như vậy, cùng so với hữu nghị lâu dài giữa hai nước Liêu Hạ, là bé nhỏ không đáng kể.

    Cho nên, vì hữu nghị vĩ đại giữa hai nước Hạ, Liêu, vì nghĩa cử ngàn dặm gấp rút tiếp viện của Hưu Ca Đại vương...”.

    Dương Hạo một tay quơ sườn dê, nói dõng dạc, nói tới đây, thuận tay đem sườn dê hướng trên mặt thảm ném đi, lấy quyền xoa ngực, trịnh trọng nói: “Ta lấy thân phận hoàng đế Hạ Quốc, hướng Hưu Ca Đại Vương tạ lỗi, hướng tới tướng sĩ Liêu Quốc đã chết trong xung đột ở chỗ này gửi tới tưởng nhớ sâu sắc, hướng tới tướng sĩ Liêu Quốc đã chết trong xung đột ở chỗ này gửi tới lời an ủi chân thành thắm thiết”.

    Gia Luật Hưu Ca ngây dại, phản ứng của Dương Hạo toàn toàn ngoài dự liệu của hắn, đến nỗi làm cho toàn bộ lý do hắn nghĩ kỹ rất nhiều để chèn ép Dương Hạo đều bị mất tác dụng.

    Người ta tạ lỗi rồi, dù gì người ta là hoàng đế một nước, lại hướng hắn nói xin lỗi như vậy, hắn còn có thể nói cái gì cho tốt đây?

    Vậy khó có thể kêu người ta đem hung thủ giết người giao ra đây rồi?

    Đây là đánh giặc, không phải là ẩu đả, cho dù là hoàng đế vô năng cũng sẽ không làm ra cái loại chuyện phá hủy lòng người, tự hủy trường thành này, làm như vậy là buộc hắn quyết liệt, mà Liêu Quốc cũng không muốn chạm đến điểm mấu chốt.

    Khi Gia Luật Hưu Ca kinh ngạc không thôi, vẻ mặt Dương Hạo đột nhiên ngưng lại, khom người nói: “Hưu Ca Đại vương trí tuệ giống như thảo nguyên bát ngát, lòng rộng rãi giống như trời cao mênh mông, ta tin tưởng lấy tình hữu nghị giữa hai nước ta, lấy lòng bao dung của Hưu Ca Đại Vương, cũng sẽ không nhắc lại chuyện không vui nho nhỏ này.

    Chuyện nhỏ này không đề cập tới cũng được, lần này ta tới hội kiến Hưu Ca Đại vương, chính thật ra là có một chuyện đại sự quan trọng hơn, muốn thông báo cho Đại Vương.

    Chuyện này, rất nhiều văn võ bá quan dưới trướng của ta còn không biết, nhưng là ta cảm thấy, tất phải nói trước cho Hưu Ca Đại vương, ta nói rồi, ta là hết sức quý trọng tình hữu nghị giữa hai nước ta”.

    “Chuyện gì?”.

    Gia Luật Hưu Ca văn võ song toàn, chính là một danh tướng của Liêu Quốc, nhưng nếu bàn về loại tâm tư giải hoạt này, vẫn là kém xa Dương Hạo rồi, hắn hiện tại không chỉ là nhớ nhà, cho dù là vui giận cũng hoàn toàn bị Dương Hạo nắm đi.

    Dương Hạo gằn từng chữ nói: “Hưu Ca Đại Vương, Hạ Quốc ta, đã quyết định lột bỏ Đế hiệu, hướng Tống Quốc xưng thần xin hàng”.

    Hai mắt Gia Luật Hưu Ca mở to ra, trong mắt nhất thời bạo xuất ra một ánh sáng sắc nhọn, hai tay giơ lên, như hổ vồ mồi, lạnh lùng nói: “Ngươi nói cái gì?”.

    Dương Hạo một tay cầm chén, một tay cầm bình rượu, giơ bình rượu lên cao, rót rượu vào chén, mỉm cười nói: “Một quyền hết sức, muốn đánh một quyền nữa, nên làm cái gì bây giờ?

    Tự nhiên là trước tiên phải đem quyền thu hồi lại mới được.

    Có đôi khi lui về phía sau, là vì để đi tới tốt hơn, Hưu Ca Đại Vương nghĩ có đúng không?”.

    Gia Luật Hưu Ca nhất thời thu lại tức giận bạo nộ uy mãnh, chậm rãi ngồi xuống ở phía sau mấy cái bàn.

    Dương Hạo đổ đầy một chén rượu, đặt bình rượu xuống, hai tay nâng chén, ôn văn tao nhã nói: “Thời gian thấm thoát, từ biệt đã mấy năm.

    Từ khi chia tay ở Thượng Kinh, nay mới được gặp lại, Hưu Ca Đại Vương, chúng ta uống cạn chén này...”.

    *

    * *

    “Ta là một con cáo tu hành ngàn năm, ngàn năm tu hành ngàn năm cô độc, đêm khuya người yên tĩnh có thể có người nghe thấy ta đang khóc, qua ngọn đèn dầu rã rời có thể có người nhìn thấy ta khiêu vũ.

    Ta là một con cáo ngàn năm, ngàn năm đợi chờ ngàn năm cô độc, dòng hồng trần cuồn cuộn người nào lại gieo xuống độc tình, trong biển người mênh mông người nào uống phải độc yêu, ta yêu ngươi lúc ngươi đang nghèo rớt mồng tơi gian khổ học tập, rời khỏi ngươi lúc ngươi đang kim bảng đề danh động phòng hoa chúc...”.

    La Công Minh mặc một bộ áo ngoài cộc tay, bên trong là lông cáo, đang cầm một chén trà, ngồi ở trên ghế gập, nhắm hai mắt, hết sức say mê hừ hừ ca khúc học được từ Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, một bộ râu dê dưới hàm vểnh lên vểnh xuống, tự nhiên tự đắc.

    La lão chính là fan của Tuyết Nhược San Tuyết Hành Thủ của Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, những khúc mục mà Tuyết cô nương biểu diễn, hắn đọc làu làu, bởi vì thường xuyên đi Thiên Kim Nhất Tiếu lâu cổ vũ, cũng làm cho La phu nhân hớp không ít dấm chua.

    “Có thể vì ngươi nhảy một điệu may mắn hay không, ta là bạch hồ ngàn năm ngươi phóng sinh trăm năm trước...

    Ai ai ai, để nhất nhất buông tay nhất nhất...”.

    La lão đầu hát một câu ca khúc, thế nhưng lại còn có một chút hứng thú kêu to như vậy, khi đang hát đến mặt mày hớn hở, lỗ tai bỗng nhiên bị một bàn tay châu tròn ngọc sáng véo một cái, cái mông của hắn lập tức theo cái tay kia rời khỏi cái ghế, mắt còn chưa có mở ra, mặt đã bị nhéo thành bánh bao méo: “Ôi ơ, phu nhân từ từ nói chuyện, đây là vì cái gì vậy chứ?”.

    La phu nhân oán hận bỏ tay xuống, hai tay chống eo, tạo thành hình dáng bình trà, mắt hạnh trợn tròn, quát lên: “Ngươi lão già này, có chuyện mà không cùng ta thương lượng, chuyện khác đều tùy ngươi, nhưng chuyện lớn như vậy, ngươi cũng chẳng cho ta biết gì, ngươi nói ta là nên làm như thế nào?”.

    “Ai, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

    Phu nhân nhìn tai ta một cái đi, nói cũng không nói rõ, còn bảo lão phu thương lượng cùng phu nhân, thương lượng chuyện gì?”.

    La phu nhân nổi giận dùng dùng nói: “Ta hỏi ngươi, có phải ngươi dâng biểu thỉnh cầu cáo lão về quê rồi phải không?”.

    La Công Minh vuốt chòm râu nói: “Đúng vậy, làm sao vậy?”.

    “Tại sao muốn cáo lão về quê?”.

    La Công Minh chậm rãi ung dung nói: “Cáo lão về quê, đương nhiên là bởi vì già rồi.

    Hiện tại đã lớn tuổi, đi đứng không tiện, đầu óc không đủ dùng, đi một bước phải lấy hơi, có trận gió thổi trúng cũng ngã, không thể ra sức vì triều đình nữa, còn không lui xuống, chẳng lẽ chờ người ta đuổi sao?”.

    La phu nhân cười lạnh: “Nghe lời ngươi nói, là sắp xuống mồ đúng không?

    Hóa ra còn dư lại một hơi mà kéo dài hơi tàn rồi?

    Buổi tối hôm qua cũng không biết là lão già nào có thể lăn qua lăn lại nhiều như vậy, được, ngươi già rồi đi không được sao?

    Bích Thiềm, Thải Phượng, căn dặn xuống, đem toàn bộ mấy ái thiếp kia của lão gia đuổi tới Tây Khóa Viện đi, không có lời của ta, ai cũng không thể hầu hạ lão gia.

    Còn nữa, phân phó quản gia, sau này khi lão gia ra cửa, trước tiên phải được bản phu nhân gật đầu mới được, lão gia yếu đuối như vậy, Thiên Kim Nhất Tiếu lâu khẳng định là không đi được rồi, cũng nên bỏ chỗ ngồi đặc biệt Tuyết cô nương cho lão gia chúng ta đi thôi...”.

    Hai tiểu nha hoàn nín cười đứng ở cười đáp ứng, xoay người muốn chạy ra bên ngoài, La Công Minh vừa nghe vậy liền giống bị bò cạp cắn như vậy, vội vàng nhảy dựng lên nói: “Cạch ai ai, đừng đi.

    Các ngươi cũng đi ra ngoài đi, nhìn cái gì, cười cái gì, cẩn thận lão gia cắt đứt chân của các ngươi”.

    “Người bên cạnh ta, muốn giáo huấn cũng phải qua ta, ai dám giáo huấn các nàng?”.

    “Đi đi đi đi, hai tiểu nha đầu không có quy củ, lão phu cùng phu nhân nói chuyện, còn không lui xuống đi?”.

    Đuổi Bích Thiềm cùng Thải Phượng đi, La Công Minh vội vàng lôi kéo tay phu nhân, nước miếng tung bay nói: “Được rồi được rồi, phu nhân chớ tức giận, cái này đúng là vi phu có lỗi.

    Nàng muốn biết, vi phu nói cho nàng biết đi”.

    La phu nhân dùng cái mông đẩy một cái, đem hắn đẩy bắn ra, hầm hừ ngồi lên trên ghế của hắn, nghiêm mặt nói: “Bây giờ nói đi, nếu có một câu không thật, hừ!”.

    La Công Minh cười đầy mặt tiến tới sau lưng phu nhân, vừa đấm bóp bả vai cho nàng, vừa nói: “Phu nhân từ từ nói chuyện, ta đây còn không phải là vì Khắc Địch sao”.

    “Vì con ta?

    Chức Tam Ty Sử này, mỗi tháng được lượng lớn bổng lộc, ngươi không làm thần tài cho tốt, còn nói cái gì già còn cái gì hồi hương, còn nói là vì con ta?

    Điều này liên quan gì tới con ta?”.

    La Công Minh ngẩng đầu nhìn lên, cửa đã không còn người, lúc này mới hạ giọng nói: “Phu nhân, chuyện trong triều, nàng đâu biết được nhiều như vậy.

    Quan gia lên ngôi đã hơn hai năm, thường nghe nói vua nào triều thần nấy, nhưng là từ khi quan gia lên ngôi tới nay, tuân theo quy chế tiên đế, cơ hồ không có làm ra thay đổi gì, ta thấy rằng, hiện tại hắn đã động tâm tư rồi”.

    La phu nhân bĩu môi nói: “Hắn động mặc hắn, ngươi để ý chuyện gì?

    La Công Minh ngươi được gọi là ‘Quan Trường Bất Đảo Ông’, cây thông không già của chính đàn, rồi lại nói bình thường có chuyện gì ngươi chưa bao giờ nhúng vào, quan gia muốn động tới người nào, cũng sẽ không động tới ngươi”.

    “Phu nhân đây là chỉ biết một mà không biết hai”.

    La Công Minh đổi quả đấm thành nhón, rất thành thạo niết bả vai cho phu nhân, thấp giọng nói: “Hà Bắc Đạo Quan Sát Sử Vương Kế Ân bị bắt trở về kinh, nói loạn Lân Phủ là mánh lới do hắn mưu lập chiến công, cấu kết Xích Trung làm ra, vừa mới trở về kinh, đã bị xử trảm ở Ngọ Môn.

    Ngay sau đó triều đình liền cùng Hạ Quốc nghị hòa, Hạ Quốc bỏ đi Đế hiệu, tiếp nhận chức Tây Hạ Vương nước Tây Hạ mà triều đình phong cho.

    Ngưu Thiên Vệ Thượng tướng quân Chiết Ngự Huân dâng biểu từ chối quan gia một lần nữa phong hắn làm Tri Phủ Phủ Châu, giữ lại chức Đức Quân Tiết Độ Sứ, bởi vì hắn quen thuộc tình hình Hà Tây, cho nên được triều đình bổ nhiệm làm Hà Tây Tuyên Phủ Sử, sẽ phải lập tức đi nhậm chức, tới Hạ Châu đảm nhiệm Tây Hạ Tuyên Phủ”.

    La phu nhân không hiểu nói: “Chuyện này liên quan gì đến ngươi xin cáo lão về quê?”.

    Trong mắt La Công Minh chợt lóe lên ánh khôn khéo nói: “Bố cục trong triều đình, sẽ phải lập tức biến đổi lớn.

    Khắc Địch bây giờ là Điện Tiền Ty Đô Chỉ Huy Sứ, rất nhanh sẽ bị miễn chức, đảm nhiệm Thiêm Thư Xu Mật Viện Sự.

    Đồng thời, đề bạt Vi Bá làm Điện Tiền Đô Chỉ Huy Phó Sứ, chọn ra Tiết Thịnh làm Thị Vệ Thân Quân Mã Quân Đô Chỉ Huy Phó Sứ, đề bạt Hoàng Đạo Nhạc làm Thị Vệ Thân Tự Bộ Quân Đô Chỉ Huy Phó Sứ, ba người này đều là tướng lãnh tự tay quan gia bồi dưỡng sau khi lên ngôi.

    Trung Thư, Xu Mật, hai viện văn võ, đây chính là nơi nắm chỗ yếu hại của hai ban văn võ, con ta tuổi còn trẻ, đã thành chức Xu Mật Viện Sự, gần với Xu Mật Sứ Tào Bân, Xu Mật Phó Sứ Phan Mỹ, nàng nói đây có ý như thế nào?

    Nếu lão phu lại tiếp tục vẫn nán lại làm trong triều, nắm trong tay chức Tam Ty Sử, đó chính là cản tiền đồ của con trai ta, huống chi, cho dù ta không muốn bỏ vị trí, đó cũng là không được, nếu chính mình không biết điều, quan gia liền đuổi người”.

    La phu nhân có chút hiểu ra: “Ngươi là nói...

    Quan gia muốn trọng dụng con ta, khống chế Xu Mật Viện, cho nên ngươi tất phải lui ra, không thể hai cha con một người nắm binh, một người nắm tiền?”.

    La Công Minh không đáp, lại nói: “Nếu như chỉ là như vậy thì cũng thôi, tại sao ba ty Điện Tiền Ty, Thị Vệ Mã Quân Ty, Thị Vệ Bộ Quân Ty đồng thời đề bạt phó thủ chứ?

    Tống, Hạ nghị hòa, chiến sự Hoành Sơn dừng lại, Phan Mỹ thì phải trở về kinh, quan gia vào lúc này lại làm ra điều chỉnh đối với quan chức quân đội, dụng tâm của quan gia...

    Cao thâm khó lường a...

    Mạch nước ngầm võ tướng bên kia mãnh liệt, văn thần bên này cũng là phi thường cổ quái.

    Kể từ khi con trai lớn Đức Chiêu bị ám sát bỏ mình, Thái Phó Tông Giới Châu lấy thân phận học sĩ vốn vinh quang nghỉ ở nhà, ít hỏi quốc sự, nhưng là ngày trước đột nhiên liên lạc với mấy vị danh sĩ thanh lưu của Ngự Sử Đài, Hàn Lâm Viện, hướng quan gia nói lên hoàng tử Đức Phương nhân hiếu vô song, tài đức vẹn toàn, nay đã trưởng thành, xin phong tước Vương.

    Mà Nội Đình Đô Tổng Quản Cố Nhược Ly, thì ở trong cung thanh toán toàn bộ tâm phúc cũ của Vương Kế Ân, quan gia thì lén bọn quan viên phẩm trật tương đối cao ta âm thầm hỏi ý bãi bỏ thái tử, tỏ thái độ muốn lập thái tử khác, đủ chuyện như thế, sợ rằng rất nhanh trong triều sẽ rung chuyển bất an rồi, chỉ hơi chút vô ý là khó tránh khỏi gặp phải tai bay vạ gió.

    Lão phu đứng ở triều đình, cũng là vì một nhà La thị ta, hôm nay Khắc Địch đã thành đại khí (người có năng lực), bất kể nghĩ từ cái phương diện nào, lão phu cũng nên giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang mới tốt.

    Phu nhân từ từ nói chuyện, thiên hạ tương lai, đã không còn thuộc về lão già ta này nữa...”.

    “Vậy ngươi sau này...

    Làm những chuyện gì?”.

    La Công Minh khẽ mỉm cười: “Ngậm kẹo đùa cháu, mang theo phu nhân đạp thanh (chơi trong tiết Thanh Minh) chơi trò chơi, đi Thiên Kim Nhất Tiếu lâu hàn huyên tri kỷ, yên tĩnh hưởng tuổi già thôi”.

    La phu nhân giật mình trong chốc lát rồi nói: “Nếu nói như thế, mặc dù thối lui, con của chúng ta cũng là tiền đồ tựa như gấm rồi?”.

    Nàng vỗ hai tay vào nhau, như ở trong mộng mới tỉnh nói: “Con ta sẽ phải lập tức đến Xu Mật Viện nhậm chức rồi?

    Từ tướng lĩnh cầm binh một phương tới Xu Mật Viện, vượt qua chỗ mấu chốt này, thật đúng là tiền đồ thật xa rồi, ai nha, nhưng thế này sao tốt?

    Con ta đã là triều thần quan trọng như vậy, nhưng còn chưa có lấy vợ thành gia đó, truyền đi còn thể thống gì?

    Cũng may phụ nhân bán rượu kia đã đoạn tuyệt qua lại cùng con ta, ta phải nhanh chóng thu xếp cho Khắc Địch một mối hôn sự.

    Trong nhà mấy vị tướng gia Lô Đa Tốn, Trương Ký, Lữ Dư Khánh đều có cô nương khuê các đang lúc tuổi thanh xuân, ta phải đi tìm hiểu ý tứ của phu nhân bọn họ mới được...”.

    La phu nhân hấp tấp muốn đi ra ngoài, La Công Minh giơ tay ngăn cản nói: “Làm càn, lời ta mới vừa nói, chẳng lẽ ngươi không nghe vào trong lòng phải không?

    Lúc này, chớ có động tác gì”.

    Hắn lại như có điều suy nghĩ rồi cười cười, thâm trầm nói: “Đợi đến sau khi triều đình an ổn trở lại, người nào còn có thể phong quang thượng diện (nở mày nở mặt), hiện tại cũng chưa nói được đâu...”.

    *

    * *

    “Giữa một nước cùng một nước, không tồn tại cái tình hữu nghị chân chính nào, cái vĩnh viễn chẳng qua là lợi ích thực tế.

    Ích lợi gần nhau, dĩ nhiên là là bằng hữu, ích lợi không cùng nhau, dĩ nhiên là địch nhân.

    Cái gì ở rất gần nhau, bạn bè hữu hảo, ngươi tin được cái loại lời nói nhảm sao?

    Nói như thế, chỉ có thầy đồ đọc sách u mê mới tin lời như thế, chỉ có những ngu phu xuẩn phụ không biết gì kia mới tin được.

    Dương Hạo ta không tin, chẳng lẽ Đại Vương lại tin sao?”.

    Gia Luật Hưu Ca hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

    Dương Hạo cười dài nói: “Lúc này liền đi, cho nên, quý quốc căn bản không cần phải lo lắng tới lập trường của Hạ Quốc ta.

    Ta bây giờ có thể nói rõ ràng là, nếu như Tống Quốc không tiếc hết thảy tấn công Hạ Quốc ta, trợ giúp thực tế Liêu Quốc có thể cấp cho ta thực sự là vô cùng có hạn, các ngươi bây giờ không phải là không có lực cùng Tống đánh một trận, mà là một khi đánh lên trận chiến này, Tống Quốc tất nhiên không chiếm được cái tiện nghi gì, các ngươi cũng đồng dạng sẽ không đạt được cái ích lợi gì, cho nên Liêu Quốc quyết sẽ không thật sự đánh trận đánh này, ngươi nói phải không?”.

    Gia Luật Hưu Ca lãnh đạm nói: “Không sai, chúng ta vì ngươi mà xuất binh, làm ra tư thế kìm chế binh lực Tống Quốc, này đã đủ rồi.

    Ngươi không ra giá đủ lớn để cho Liêu Quốc ta thật sự vì ngươi mà đánh một trận với Tống Quốc.

    Bất quá...

    Mặc dù chúng ta sẽ không thật sự tham chiến, nhưng là Tống Quốc cũng sẽ không thật sự được ăn cả ngã về không, đem tất cả binh lính, ngựa, lương thảo, đồ quân nhu để dành nhiều năm đều ném vào cái động không đáy Hà Tây này, nếu Tống Quốc không thể một đòn công phá thủ đô các ngươi, bọn họ cũng không còn cơ hội thứ hai rồi, chỉ cần Liêu Quốc chúng ta đứng ở chỗ này, đóng quân ở Đại Đồng, Tống Quốc muốn làm cái gì thì cũng phải nghĩ lại mà làm sau, bọn họ tuyệt sẽ không bại lộ hai sườn, tiếp tục dồn sức đánh điên cuồng tấn công đối với Hạ Quốc ngươi, tình cảnh trước mắt của Hạ Quốc, căn bản không có hung hiểm như ngươi nói như vậy, chẳng lẽ không đúng sao?”.

    Dương Hạo thản nhiên nói: “Quả thật là thế, nhưng là ta lấy thân phận thần tử Tống Quốc mà tự lập xưng Đế, đây là điều Tống Quốc khó có thể thừa nhận.

    Chính như khi đó Khánh Vương điện hạ của quý quốc mưu phản, Thái hậu nương nương không tiếc bất cứ giá nào, làm cho đại quân vẫn đuổi theo đến dưới thành Ngân Châu, không chém được thủ cấp của hắn không ngừng giống nhau, Tống Quốc hôm nay cũng là cưỡi hổ khó xuống, không cần để ý xem bọn hắn làm trò khỉ gió gì hay có muốn đánh hay không, chỉ cần một ngày ta không xưng thần tiếp nhận đầu hàng, thì ngày đó chiến trận giữa hai bên sẽ không dừng lại.

    Khi quý quốc đứng bên nhìn thèm thuồng, Tống Quốc sẽ không phát động chiến dịch lớn, nhưng gõ gõ luôn đánh là khó tránh khỏi, Hạ Quốc ta mới vừa thành lập, binh mã gồm nhiều bộ tộc phụ thuộc, chưa tới kịp để chỉnh hợp, lãnh thổ quốc gia mặc dù rộng mà nhân khẩu thưa thớt, cho dù là gõ gõ đánh cũng không chịu được hành hạ, Hà Tây liên tục đại chiến nhiều năm, hành hạ chư nghiệp nông lâm mục công thương đến mức đều không thể thịnh vượng.

    Ở dưới tình hình như thế, nếu như Tống Quốc gây áp lực kéo dài đối với Hạ Quốc ta, Tống Quốc chịu được hao tổn nhưng Hạ Quốc ta không chịu nổi.

    Loại giằng co này hợp với lợi ích của Liêu Quốc, nhưng là tuyệt đối không phù hợp lợi ích của Hạ Quốc ta.

    Hạ Quốc ta hôm nay bị buộc cầu hòa, nên xuất ra cái suy nghĩ này.

    Cầu hòa là vì cầu sinh, Hạ Quốc vẫn là Hạ Quốc, Hạ Quốc quy thuận Tống Quốc, không giống với khi Hán Quốc quy thuận Liêu Quốc, cho nên, Liêu Quốc hoàn toàn không cần có cái lo lắng gì, hy vọng Đại Vương có thể đem tâm ý của ta nói rõ cho Thái hậu biết”.

    Gia Luật Hưu Ca là Khiết Đan Bắc Viện Đại Vương, là anh hùng hán tử trên thảo nguyên, không phải là một kẻ vô lại ỷ thế hiếp người, Dương Hạo xé bỏ những thứ ngôn ngữ ngoại giao nhân nghĩa đạo đức luôn là giả mù sa mưa khi các quốc gia gặp gỡ kia, trực tiếp nói lên sự thật lợi ích, cũng chính là phù hợp với tác phong cầu sinh khắp nơi thiết thực của thế lực trên thảo nguyên, rất hợp khẩu vị của hắn.

    Dương Hạo nói rất rõ ràng: ta muốn xưng Đế, Tống Quốc không giữ quy tắc đánh ta, mà Liêu Quốc ngươi ở trên quân sự không thể nào trực tiếp tham chiến, trên vật chất lại không có cách nào đền bù trợ giúp cho ta, không thể thỏa mãn nhu cầu của dân chúng cả quốc gia ta, cho nên, ta muốn hướng Tống Quốc cầu hòa.

    Hướng Tống cầu hòa là vì sinh tồn, không phải là trêu cảm tình của Liêu Quốc, lại không có lòng cùng Liêu Quốc đối nghịch, ngươi cũng không thể không để cho ta sống đi?

    Lời ẩn giấu còn lại là: nếu như các ngươi có thể hiểu được nổi khổ tâm riêng của ta, chúng ta không tiện rõ ràng lui tới nhưng vẫn có thể âm thầm giữ vững quan hệ, về phần tương lai Tống Liêu giằng co, chúng ta có thể đứng ở phía ngươi, cũng có thể có thể khoanh tay đứng nhìn, hành động của các ngươi, thủy chung là từ trên lợi ích của Liêu Quốc, Hạ Quốc ta cũng như thế, ta không nợ tình ngươi, không cách nói phải xin lỗi gì.

    Nếu ngươi lại tiếp tục ép ta, đó chính là ép ta thật sự quăng về hướng Tống Quốc, đi con đường nào, ngươi xem rồi làm đi.

    Dương Hạo không che không giấu, đem quan hệ chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau của Liêu Hạ trắng trợn biểu đạt đi ra ngoài, Gia Luật Hưu Ca ngược lại không cách nào từ trên mặt đạo nghĩa lẫm nhiên mà tiến hành chỉ trích.

    Hắn nhắm mắt ngưng tâm dưỡng khí, rồi chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí: “Chuyện này, Liêu Quốc ta nên phản ứng như thế nào, Hưu Ca không làm chủ được, ý của ngươi, ta sẽ bẩm tấu lên Thái hậu, tùy Thái hậu định đoạt”.

    “Như thế rất tốt, Dương Hạo an tâm đợi tin lành”.

    Dương Hạo chắp tay, đứng dậy muốn đi, Gia Luật Hưu Ca chợt lóe tinh quang, bất ngờ nói: “Chậm đã”.

    Dương Hạo dừng chân quay đầu lại, trong mắt Gia Luật Hưu Ca lóe ra quang mang kỳ quái, chợt cười một tiếng, duỗi tay nói: “Ngày trước khi ở Thượng Kinh, ta từng cùng bệ hạ tỷ thí quyền cước, đến nay ký ức hãy còn mới mẻ.

    Từ biệt mấy năm, các hạ đã thành bệ hạ, thế tập Hạ Châu, thu Ngọc Môn, võ công hiển hách, thiên hạ đều nghe thấy.

    Hôm nay mỗ cùng bệ hạ gặp lại, có chút ngứa nghề, không biết bệ hạ có thể có hứng thú cùng ta đấu một phen nữa hay không?”.

    o O o

    http://ne8.upanh.com/b1.s13.d2/4888305f3fa3e6a83ca395f0faae0d1b_37253488.chuong63 101.gif

    Khi Gia Luật Hưu Ca kinh ngạc không thôi, vẻ mặt Dương Hạo đột nhiên ngưng lại, khom người nói: "Hưu Ca Đại vương trí tuệ giống như thảo nguyên bát ngát, lòng rọng rãi giống như trời cao mênh mông, ta tin tưởng lấy tình hữu nghị giữa hai nước ta, lấy lòng bao dung của Hưu Ca Đại Vương, cũng sẽ không nhắc lại chuyện không vui nho nhỏ này.

    Chuyện nhỏ này không đề cập tới cũng được, lần này ta tới hội kiến Hưu Ca Đại vương, chính thật ra là có một chuyện đại sự quan trọng hơn, muốn thông báo cho Đại Vương.

    Chuyện này, rất nhiều văn võ bá quan dưới trướng của ta còn không biết, nhưng là ta cảm thấy, tất phải nói trước cho Hưu Ca Đại vương, ta nói rồi, ta là hết sức quý trọng tình hữu nghị giữa hai nước ta."

    "Chuyện gì?"

    Gia Luật Hưu Ca văn võ song toàn, chính là một danh tướng của Liêu Quốc, nhưng nếu bàn về loại tâm tư giải hoạt này, vẫn là kém xa Dương Hạo rồi, hắn hiện tại không chỉ là nhớ nhà, cho dù là vui giận cũng hoàn toàn bị Dương Hạo nắm đi.

    Dương Hạo gằn từng chữ nói: "Hưu Ca Đại Vương, Hạ Quốc ta, đã quyết định lột bỏ Đế hiệu, hướng Tống Quốc xưng thần xin hàng."

    Hai mắt Gia Luật Hưu Ca mở to ra, trong mắt nhất thời bạo xuất ra một ánh sáng sắc nhọn, hai tay giơ lên, như hổ vồ mồi, lạnh lùng nói: "Ngươi nói cái gì?"

    Dương Hạo một tay cầm chén, một tay cầm bình rượu, giơ bình rượu lên cao, rót rượu vào chén, mỉm cười nói: "Một quyền hết sức, muốn đánh một quyền nữa, nên làm cái gì bây giờ?

    Tự nhiên là trước tiên phải đem quyền thu hồi lại mới được.

    Có đôi khi lui về phía sau, là vì để đi tới tốt hơn, Hưu Ca Đại Vương nghĩ có đúng không?"

    Gia Luật Hưu Ca nhất thời thu lại tức giận bạo nộ uy mãnh, chậm rãi ngồi xuống ở phía sau mấy cái bàn.

    Dương Hạo đổ đầy một chén rượu, đặt bình rượu xuống, hai tay nâng chén, ôn văn tao nhã nói: "Thời gian thấm thoát, từ biệt đã mấy năm.

    Từ khi chia tay ở Thượng Kinh, nay mới được gặp lại, Hưu Ca Đại Vương, chúng ta uống cạn chén này. . ."

    ***

    "Ta là một con cáo tu hành ngàn năm, ngàn năm tu hành ngàn năm cô độc, đêm khuya người yên tĩnh có thể có người nghe thấy ta đang khóc, qua ngọn đèn dầu rã rời có thể có người nhìn thấy ta khiêu vũ.

    Ta là một con cáo ngàn năm, ngàn năm đợi chờ ngàn năm cô độc, dòng hồng trần cuồn cuộn người nào lại gieo xuống độc tình, trong biển người mênh mông người nào uống phải độc yêu, ta yêu ngươi lúc ngươi đang nghèo rớt mồng tơi gian khổ học tập, rời khỏi ngươi lúc ngươi đang kim bảng đề danh động phòng hoa chúc...

    "

    La Công Minh mặc một bộ áo ngoài cộc tay, bên trong là lông cáo, đang cầm một chén trà, ngồi ở trên ghế gập, nhắm hai mắt, hết sức say mê hừ hừ ca khúc học được từ "Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu", một bộ râu dê dưới hàm vểnh lên vểnh xuống, tự nhiên tự đắc.

    La lão chính là fan của Tuyết Nhược San Tuyết Hành Thủ của Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, những khúc mục mà Tuyết cô nương biểu diễn, hắn đọc làu làu, bởi vì thường xuyên đi Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu cổ vũ, cũng làm cho La phu nhân hớp không ít dấm chua.

    "Có thể vì ngươi nhảy một điệu may mắn hay không, ta là bạch hồ ngàn năm ngươi phóng sinh trăm năm trước. . .

    Ai ai ai, để nhất nhất buông tay nhất nhất...

    "

    La lão đầu hát một câu ca khúc, thế nhưng lại còn có một chút hứng thú kêu to như vậy, khi đang hát đến mặt mày hớn hở, lỗ tai bỗng nhiên bị một bàn tay châu tròn ngọc sáng véo một cái, cái mông của hắn lập tức theo cái tay kia rời khỏi cái ghế, mắt còn chưa có mở ra, mặt đã bị nhéo thành bánh bao méo: "Ôi ơ, phu nhân từ từ nói chuyện, đây là vì cái gì vậy chứ?"

    La phu nhân oán hận bỏ tay xuống, hai tay chống eo, tạo thành hình dáng bình trà, mắt hạnh trợn tròn, quát lên: "Ngươi lão già này, có chuyện mà không cùng ta thương lượng, chuyện khác đều tùy ngươi, nhưng chuyện lớn như vậy, ngươi cũng chẳng cho ta biết gì, ngươi nói ta là nên làm như thế nào?

    " .

    " Ai, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

    Phu nhân nhìn tai ta một cái đi, nói cũng không nói rõ, còn bảo lão phu thương lượng cùng phu nhân, thương lượng chuyện gì?"

    La phu nhân nổi giận đùng đùng nói: "Ta hỏi ngươi, có phải ngươi dâng biểu thỉnh cầu cáo lão về quê rồi phải không?"

    La Công Minh vuốt chòm râu nói: "Đúng vậy, làm sao vậy?

    ".

    "Tại sao muốn cáo lão về quê?"

    La Công Minh chậm rãi ung dung nói: "Cáo lão về quê, đương nhiên là bởi vì già rồi.

    Hiện tại đã lớn tuổi, đi đứng không tiện, đầu óc không đủ dùng, đi một bước phải lấy hơi, có trận gió thổi trúng cũng ngã, không thể ra sức vì triều đình nữa, còn không lui xuống, chẳng lẽ chờ người ta đuổi sao?"

    La phu nhân cười lạnh: "Nghe lời ngươi nói, là sắp xuống mồ đúng không?

    Hóa ra còn dư lại một hơi mà kéo dài hơi tàn rồi?

    Buổi tối hôm qua cũng không biết là lão già nào có thể lăn qua lăn lại nhiều như vậy, được, ngươi già rồi đi không được sao?

    Bích Thiềm, Thải Phượng, căn dặn xuống, đem toàn bộ mấy ái thiếp kia của lão gia đuổi tới Tây Khóa Viện đi, không có lời của ta, ai cũng không thể hầu hạ lão gia.

    Còn nữa, phân phó quản gia, sau này khi lão gia ra cửa, trước tiên phải được bản phu nhân gật đầu mới được, lão gia yếu đuối như vậy, Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu khẳng định là không đi được rồi, cũng nên bỏ chỗ ngồi đặc biệt Tuyết cô nương cho lão gia chúng ta đi thôi. . ."

    Hai tiểu nha hoàn nín cười đứng ở cười đáp ứng, xoay người muốn chạy ra bên ngoài, La Công Minh vừa nghe vậy liền giống bị bò cạp cắn như vậy, vội vàng nhảy dựng lên nói: "Cạch ai ai, đừng đi.

    Các ngươi cũng đi ra ngoài đi, nhìn cái gì, cười cái gì, cẩn thận lão gia cắt đứt chân của các ngươi.

    "

    " Người bên cạnh ta, muốn giáo huấn cũng phải qua ta, ai dám giáo huấn các nàng?"

    "Đi đi đi đi, hai tiểu nha đầu không có quy củ, lão phu cùng phu nhân nói chuyện, còn không lui xuống đi?"

    Đuổi Bích Thiềm cùng Thải Phượng đi, La Công Minh vội vàng lôi kéo tay phu nhân, nước miếng tung bay nói: "Được rồi được rồi, phu nhân chớ tức giận, cái này đúng là vi phu có lỗi.

    Nàng muốn biết, vi phu nói cho nàng biết đi."

    La phu nhân dùng cái mông đẩy một cái, đem hắn đẩy bắn ra, hầm hừ ngồi lên trên ghế của hắn, nghiêm mặt nói: "Bây giờ nói đi, nếu có một câu không thật, hừ!"

    La Công Minh cười đầy mặt tiến tới sau lưng phu nhân, vừa đấm bóp bả vai cho nàng, vừa nói: "Phu nhân từ từ nói chuyện, ta đây còn không phải là vì Khắc Địch sao."

    "Vì con ta?

    Chức Tam Ty Sử này, mỗi tháng được lượng lớn bổng lộc, ngươi không làm thần tài cho tốt, còn nói cái gì già còn cái gì hồi hương, còn nói là vì con ta?

    Điều này liên quan gì tới con ta?

    La Công Minh ngẩng đầu nhìn lên, cửa đã không còn người, lúc này mới hạ giọng nói: "Phu nhân, chuyện trong triều, nàng đâu biết được nhiều như vậy.

    Quan gia lên ngôi đã hơn hai năm, thường nghe nói vua nào triều thần nấy, nhưng là từ khi quan gia lên ngôi tới nay, tuân theo quy chế tiên đế, cơ hồ không có làm ra thay đổi gì, ta thấy rằng, hiện tại hắn đã động tâm tư rồi."

    La phu nhân bỉu môi nói: "Hắn động mặc hắn, ngươi để ý chuyện gì?

    La Công Minh ngươi được gọi là "Quan Trường Bất Đảo Ông", cây thông không già của chính đàn, rồi lại nói bình thường có chuyện gì ngươi chưa bao giờ nhúng vào, quan gia muốn động tới người nào, cũng sẽ không động tới ngươi."

    "Phu nhân đây là chỉ biết một mà không biết hai."

    La Công Minh đổi quả đấm thành nhón, rất thành thạo niết bả vai cho phu nhân, thấp giọng nói: "Hà Bắc Đạo Quan Sát Sử Vương Kế Ân bị bắt trở về kinh, nói loạn Lân Phủ là mánh lới do hắn mưu lập chiến công, cấu kết Xích Trung làm ra, vừa mới trở về kinh, đã ở xử trảm ở Ngọ Môn.

    Ngay sau đó triều đình liền cùng Hạ Quốc nghị hòa, Hạ Quốc bỏ đi Đế hiệu, tiếp nhận chức Tây Hạ Vương nước Tây Hạ mà triều đình phong cho.

    Ngưu Thiên Vệ Thượng tướng quân Chiết Ngự Huân dâng biểu từ chối quan gia một lần nữa phong hắn làm Tri Phủ Phủ Châu, giữ lại chức Đức Quân Tiết Độ Sứ, bởi vì hắn quen thuộc tình hình Hà Tây, cho nên được triều đình bổ nhiệm làm Hà Tây Tuyên Phủ Sử, sẽ phải lập tức đi nhậm chức, tới Hạ Châu đảm nhiệm Tây Hạ Tuyên Phủ ."

    La phu nhân không hiểu nói: "Chuyện này liên quan gì đến ngươi xin cáo lão về quê ?"

    Trong mắt La Công Minh chợt lóe lên ánh khôn khéo, nói: "Bố cục trong triều đình, sẽ phải lập tức biến đổi lớn.

    Khắc Địch bây giờ là Điện Tiền Ty Đô Chỉ Huy Sứ, rất nhanh sẽ bị miễn chức, đảm nhiệm Thiêm Thư Xu Mật Viện Sự.

    Đồng thời, đề bạt Vi Bá làm Điện Tiền Đô Chỉ Huy Phó Sứ , chọn ra Tiết Thịnh làm Thị Vệ Thân Quân Mã Quân Đô Chỉ Huy Phó Sứ, đề bạt Hoàng Đạo Nhạc làm Thị Vệ Thân Tự Bộ Quân Đô Chỉ Huy Phó Sứ , ba người này đều là tướng lãnh tự tay quan gia bồi dưỡng sau khi lên ngôi.

    Trung Thư, Xu Mật, hai viện văn võ, đây chính là nơi nắm chỗ yếu hại của hai ban văn võ, con ta tuổi còn trẻ, đã thành chức Xu Mật Viện Sự, gần với Xu Mật Sứ Tào Bân, Xu Mật Phó Sứ Phan Mỹ, nàng nói đây có ý như thế nào?

    Nếu lão phu lại tiếp tục vẫn nán lại làm trong triều, nắm trong tay chức Tam Ty Sử, đó chính là cản tiền đồ của con

    trai ta, huống chi, cho dù ta không muốn bỏ vị trí, đó cũng là không được, nếu chính mình không biết điều, quan gia liền đuổi người."

    La phu nhân có chút hiểu ra: "Ngươi là nói. . .

    Quan gia muốn trọng dụng con ta, khống chế Xu Mật Viện, cho nên ngươi tất phải lui ra, không thể hai cha con một người nắm binh, một người nắm tiền?"

    La Công Minh không đáp, lại nói: "Nếu như chỉ là như vậy thì cũng thôi, tại sao ba ty Điện Tiền Ty, Thị Vệ Mã Quân Ty, Thị Vệ Bộ Quân Ty đồng thời đề bạt phó thủ chứ?

    Tống Hạ nghị hòa, chiến sự Hoành Sơn dừng lại, Phan Mỹ thì phải trở về kinh, quan gia vào lúc này lại làm ra điều chỉnh đối với quan chức quân đội, dụng tâm của quan gia. . .

    Cao thâm khó lường a...

    Mạch nước ngầm võ tướng bên kia mãnh liệt, văn thần bên này cũng là phi thường cổ quái.

    Kể từ khi con trai lớn Đức Chiêu bị ám sát bỏ mình, Thái Phó Tông Giới Châu lấy thân phận học sĩ vốn vinh quang nghỉ ở nhà, ít hỏi quốc sự, nhưng là ngày trước đột nhiên liên lạc với mấy vị danh sĩ thanh lưu của Ngự Sử Đài, Hàn Lâm Viện, hướng quan gia nói lên hoàng tử Đức Phương nhân hiếu vô song, tài đức vẹn toàn, nay đã trưởng thành, xin phong tước Vương.

    Mà Nội Đình Đô Tổng Quản Cố Nhược Li, thì ở trong cung thanh toán toàn bộ tâm phúc cũ của Vương Kế Ân, quan gia thì lén bọn quan viên phẩm trật tương đối cao ta âm thầm hỏi ý bãi bỏ thái tử, tỏ thái độ muốn lập thái tử khác, đủ chuyện như thế, sợ rằng rất nhanh trong triều sẽ rung chuyển bất an rồi, chỉ hơi chút vô ý là khó tránh khỏi gặp phải tai bay vạ gió.

    Lão phu đứng ở triều đình, cũng là vì một nhà La thị ta, hôm nay Khắc Địch đã thành đại khí(người có năng lực), bất kể nghĩ từ cái phương diện nào, lão phu cũng nên giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang mới tốt.

    Phu nhân từ từ nói chuyện, thiên hạ tương lai, đã không còn thuộc về lão già ta này nữa. . .

    "

    "Vậy ngươi sau này. . .

    Làm những chuyện gì?"

    La Công Minh khẽ mỉm cười: "Ngậm kẹo đùa cháu, mang theo phu nhân đạp thanh (chơi trong tiết Thanh Minh)chơi trò chơi, đi Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu hàn huyên tri kỷ, yên tĩnh hưởng tuổi già thôi."

    La phu nhân giật mình trong chốc lát rồi nói: "Nếu nói như thế, mặc dù thối lui, con của chúng ta cũng là tiền đồ tựa như gấm rồi?"

    Nàng vỗ hai tay vào nhau, như ở trong mộng mới tỉnh nói: "Con ta sẽ phải lập tức đến Xu Mật Viện nhậm chức rồi?

    Từ tướng lĩnh cầm binh một phương tới Xu Mật Viện, vượt qua chỗ mấu chốt này, thật đúng là tiền đồ thật xa rồi, ai nha, nhưng thế này sao tốt?

    Con ta đã là triều thần quan trọng như vậy, nhưng còn chưa có lấy vợ thành gia đó, truyền đi còn thể thống gì?

    Cũng may phụ nhân bán rượu kia đã đoạn tuyệt qua lại cùng con ta, ta phải nhanh chóng thu xếp cho Khắc Địch một mối hôn sự.

    Trong nhà mấy vị tướng gia Lô Đa Tốn, Trương Ký, Lữ Dư Khánh đều có cô nương khuê các đang lúc tuổi thanh xuân, ta phải đi tìm hiểu ý tứ của phu nhân bọn họ mới được . . ."

    La phu nhân hấp tấp muốn đi ra ngoài, La Công Minh giơ tay ngăn cản , nói: "Làm càn, lời ta mới vừa nói, chẳng lẽ ngươi không nghe vào trong lòng phải không?

    Lúc này, chớ có động tác gì."

    Hắn lại như có điều suy nghĩ rồi cười cười, thâm trầm nói: "Đợi đến sau khi triều đình an ổn trở lại, người nào còn có thể phong quang thượng diện (nở mày nở mặt), hiện tại cũng chưa nói được đâu. . ."

    ***

    "Giữa một nước cùng một nước, không tồn tại cái tình hữu nghị chân chính nào, cái vĩnh viễn chẳng qua là lợi ích thực tế.

    Ích lợi gần nhau, dĩ nhiên là là bằng hữu, ích lợi không cùng nhau, dĩ nhiên là địch nhân.

    Cái gì ở rất gần nhau, bạn bè hữu hảo, ngươi tin được cái loại lời nói nhảm sao?

    Nói như thế, chỉ có thầy đồ đọc sách u mê mới tin lời như thế, chỉ có những ngu phu xuẩn phụ không biết gì kia mới tin được.

    Dương Hạo ta không tin, chẳng lẽ Đại Vương lại tin sao?"

    Gia Luật Hưu Ca hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

    Dương Khiết cười dài nói: "Lúc này liền đi, cho nên, quý quốc căn bản không cần phải lo lắng tới lập trường của Hạ Quốc ta.

    Ta bây giờ có thể nói rõ ràng là, nếu như Tống Quốc không tiếc hết thảy tấn công Hạ Quốc ta, trợ giúp thực tế Liêu Quốc có thể cấp cho ta thực sự là vô cùng có hạn, các ngươi bây giờ không phải là không có lực cùng Tống đánh một trận, mà là một khi đánh lên trận chiến này, Tống Quốc tất nhiên không chiếm được cái tiện nghi gì, các ngươi cũng đồng dạng sẽ không đạt được cái ích lợi gì, cho nên Liêu Quốc quyết sẽ không thậtsự đánh trận đánh này, ngươi nói phải không?"

    Gia Luật Hưu Ca lãnh đạm nói: "Không sai, chúng ta vì ngươi mà xuất binh, làm ra tư thế kiềm chế binh lực Tống Quốc, này đã đủ rồi.

    Ngươi không ra giá đủ lớn để cho Liêu Quốc ta thật sự vì ngươi mà đánh một trận với Tống .

    Bất quá. . . , mặc dù chúng ta sẽ không thật sự tham chiến, nhưng là Tống Quốc cũng sẽ không thật sự được ăn cả ngã về không, đem tất cả binh lính, ngựa, lương thảo, đồ quân nhu để dành nhiều năm đều ném vào cái động không đáy Hà Tây này, nếu Tống Quốc không thể một đòn công phá thủ đô các ngươi, bọn họ cũng không còn cơ hội thứ hai rồi, chỉ cần Liêu Quốc chúng ta đứng ở chỗ này, đóng quân ở Đại Đồng, Tống Quốc muốn làm cái gì thì cũng phải nghĩ lại mà làm sau, bọn họ tuyệt sẽ không bại lộ hai sườn, tiếp tục dồn sức đánh điên cuồng tấn công đối với Hạ Quốc ngươi, tình cảnh trước mắt của Hạ Quốc, căn bản không có hung hiểm như ngươi nói như vậy, chẳng lẽ không đúng sao?"

    Dương Hạo thản nhiên nói: "Quả thật là thế, nhưng là ta lấy thân phận thần tử Tống Quốc mà tự lập xưng Đế, đây là điều Tống Quốc khó có thể thừa nhận.

    Chính như khi đó Khánh Vương điện hạ của quý quốc mưu phản, Thái hậu nương nương không tiếc bất cứ giá nào, làm cho đại quân vẫn đuổi theo đến dưới thành Ngân Châu, không chém được thủ cấp của hắn không ngừng giống nhau, Tống Quốc hôm nay cũng là cỡi hổ khó xuống, không cần để ý xem bọn hắn làm trò khỉ gió gì hay có muốn đánh hay không, chỉ cần một ngày ta không xưng thần tiếp nhận đầu hàng, thì ngày đó chiến trận giữa hai bên sẽ không dừng lại.

    Khi quý quốc dứng bên nhìn thèm thuồng, Tống Quốc sẽ không phát động chiến dịch lớn, nhưng gõ gõ luôn đánh là khó tránh khỏi, Hạ Quốc ta mới vừa thành lập, binh mã gồm nhiều bộ tộc phụ thuộc, chưa tới kịp để chỉnh hợp; lãnh thổ quốc gia mặc dù rộng mà nhân khẩu thưa thớt, cho dù là gõ gõ đánh cũng không chịu được hành hạ; Hà Tây liên tục đại chiến nhiều năm, hành hạ chư nghiệp nông lâm mục công thương đến mức đều không thể thịnh vượng.

    Ở dưới tình hình như thế, nếu như Tống Quốc gây áp lực kéo dài đối với Hạ Quốc ta, Tống Quốc chịu được hao tổn nhưng Hạ Quốc ta không chịu nổi.

    Loại giằng co này hợp với lợi ích của Liêu Quốc, nhưng là tuyệt đối không phù hợp lợi ích của Hạ Quốc ta.

    Hạ Quốc ta hôm nay bị buộc cầu hoà, nên xuất ra cái suy nghĩ này.

    Cầu hoà là vì cầu sinh, Hạ Quốc vẫn là Hạ Quốc, Hạ Quốc quy thuận Tống Quốc, không giống với khi Hán Quốc quy thuận Liêu Quốc, cho nên, Liêu Quốc hoàn toàn không cần có cái lo lắng gì, hi vọng Đại Vương có thể đem tâm ý của ta nói rõ cho Thái hậu biết."

    Gia Luật Hưu Ca là Khiết Đan Bắc Viện Đại Vương, là anh hùng hán tử trên thảo nguyên, không phải là một kẻ vô lại ỷ thế hiếp người, Dương Hạo xé bỏ những thứ ngôn ngữ ngoại giao nhân nghĩa đạo đức luôn là giả mù sa mưa khi các quốc gia gặp gỡ kia, trực tiếp nói lên sự thật lợi ích, cũng chính là phù hợp với tác phong cầu sinh khắp nơi thiết thực của thế lực trên thảo nguyên, rất hợp khẩu vị của hắn.

    Dương Hạo nói rất rõ ràng: ta muốn xưng Đế, Tống Quốc không giữ quy tắc đánh ta, mà Liêu Quốc ngươi ở trên quân sự không thể nào trực tiếp tham chiến; trên vật chất lại không có cách nào đền bù trợ giúp cho ta, không thể thỏa mãn nhu cầu của dân chúng cả quốc gia ta, cho nên, ta muốn hướng Tống Quốc cầu hoà.

    Hướng Tống cầu hoà là vì sinh tồn, không phải là trêu cảm tình của Liêu Quốc, lại không có lòng cùng Liêu Quốc đối nghịch, ngươi cũng không thể không để cho ta sống đi?

    Lời ẩn dấu còn lại là: nếu như các ngươi có thể hiểu được nổi khổ tâm riêng của ta, chúng ta không tiện rõ ràng lui tới nhưng vẫn có thể âm thầm giữ vững quan hệ, về phần tương lai Tống Liêu giằng co, chúng ta có thể đứng ở phía ngươi, cũng có thể có thể khoanh tay đứng nhìn, hành động của các ngươi, thủy chung là từ trên lợi ích của Liêu Quốc, Hạ Quốc ta cũng như thế, ta không nợ tình ngươi, không cách nói phải xin lỗi gì.

    Nếu ngươi lại tiếp tục ép ta, đó chính là ép ta thật sự quăng về hướng Tống Quốc, đi con đường nào, ngươi xem rồi làm đi.

    Dương Hạo không che không giấu, đem quan hệ chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau của Liêu Hạ trắng trợn biểu đạt đi ra ngoài, Gia Luật Hưu Ca ngược lại không cách nào từ trên mặt đạo nghĩa lẫm nhiên mà tiến hành chỉ trích liễu.

    Hắn nhắm mắt ngưng tâm dưỡng khí, rồi chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí: "Chuyện này, Liêu Quốc ta nên phản ứng như thế nào, Hưu Ca không làm chủ được, ý của ngươi, ta sẽ bẩm tấu lên Thái hậu, tùy Thái hậu định đoạt.

    "

    "Như thế rất tốt, Dương Hạo an tâm đợi tin lành."

    Dương Hạo chắp tay, đứng dậy muốn đi, Gia Luật Hưu Ca chợt lóe tinh quang , bất ngờ nói: "Chậm đã."

    Dương Hạo dừng chân quay đầu lại, trong mắt Gia Luật Hưu Ca lóe ra quang mang kỳ quái, chợt cười một tiếng, duỗi tay nói: "Ngày trước khi ở Thượng Kinh, ta từng cùng bệ hạ tỷ thí quyền cước, đến nay ký ức hãy còn mới mẻ.

    Từ biệt mấy năm, các hạ đã thành bệ hạ, thế tập Hạ Châu, thu Ngọc Môn, võ công hiển hách, thiên hạ đều nghe thấy.

    Hôm nay mỗ cùng bệ hạ gặp lại, có chút ngứa nghề, không biết bệ hạ có thể có hứng thú cùng ta đấu một phen nữa hay không?"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 64: Mới Bắt Đầu

    Mặc Thuỷ Ngân đứng ở ngoài đại trướng, một bộ dáng sầu khổ.

    Hắn bị đuổi ra ngoài, trong trướng chỉ còn lại có Dương Hạo cùng Gia Luật Hưu Ca, hai người kia một người là hoàng đế khai quốc Hạ Quốc, một người là Liêu Quốc Bắc Viện Đại Vương, đều là đại nhân vật dậm chân một cái, núi sông chấn động, bọn họ muốn Mặc Thủy Ngân đi ra ngoài, Mặc Thuỷ Ngân sao có thể nào không tuân theo?

    Nhưng là, hắn thật sự rất lo lắng.

    Hắn do Thái Hậu phái tới để giải quyết tranh cãi giữa hai nước, chức quan của hắn không cao, sở dĩ phái hắn, chỉ là bởi vì Thái Hậu cảm thấy cần cho Dương Hạo một chút dị sắc, không muốn phái một đại thần quyền cao chức trọng cho hắn kiêu ngạo, nhưng cái này cũng không đại biểu lúc hắn đi sứ không gặp Thái Hậu, nghe ý kiến của Thái Hậu.

    Thái Hậu không muốn cùng Hạ Quốc thật sự lật mặt, tuyệt đối không muốn.

    Hai quốc gia cùng hai hàng xóm là khác nhau, nếu như hai hàng xóm mắng tới lật trời, vậy nhất định hai nhà sẽ kết thù, nhưng là hai quốc gia cho dù mắng đến không thể dàn xếp nhưng chưa hẳn không thể thân như huynh đệ.

    Giữa binh lính trạm canh gác của hai quốc gia đánh qua lại, nổi lên chút ít xung đột, cũng không phải là cái đại sự quá lớn, chỉ cần nhân vạt quyền quý hai nước đạt thành hòa giải, cái dạng xung đột gì cũng sẽ tan thành mây khói.

    Song, cái này cũng không bao gồm nhân vật cấp bậc như Dương Hạo cùng Gia Luật Hưu Ca ra tay đánh mạnh.

    Nếu như, Gia Luật Đại Vương thua ở trong tay Dương Hạo thì nên làm cái gì bây giờ?

    Gia Luật Đại Vương cầm binh quyền trong tay, lại là Đại Dịch Ẩn của Liêu Quốc, bất kể là ở trong quân giới hay là trong hoàng thất đều có uy vọng lớn, nếu như hắn ăn phải thiệt thòi, giận dữ xuất binh, Thái Hậu cũng là ngoài tầm tay với.

    Nếu như Dương Hạo bị Gia Luật Đại Vương đánh bại thì như thế nào?

    Đây chính là hoàng đế Hạ Quốc, đánh hoàng đế Hạ Quốc, cả Hạ Quốc cũng phải hơi bị hổ thẹn.

    Hạ Quốc mới lập nước, thực lực của một nước không bằng Tống Liêu, cái này không giả, nhưng là nước bần nghèo cùng với có cốt khí hay không là hai việc khác nhau, thực lực của một nước Tống Quốc hôm nay thịnh vượng, ngay cả Liêu Quốc cũng không dám coi thường mũi nhọn kia, nhưng là Dương Hạo hắn lại dám ngang nhiên tự lập, hơn nữa ở Hắc Xà Lĩnh ăn hết tám vạn tinh binh quân Tống, đánh cho quân Tống chạy về phía Đông Hoành Sơn.

    Liêu Quốc cường đại không dưới Tống Quốc, lần này xuất binh có chỗ tốt đối với Hạ Quốc lại càng không thể nói rõ, nhưng là Dương Hạo dám ở dưới tình huống quân Tống đã lui lại cùng quân Liêu tái khởi xung đột, một hoàng đế cường thế như vậy, một khi ăn phải thiệt thòi, hắn sẽ có thiện ý sao?

    Đến lúc đó, bản thân hắn một sứ thần không có chút hành động nào, Thái Hậu há có thể dễ dàng tha cho hắn?

    Nếu như khi đó muốn tình hình trở lại bình thường, bắt một người đi ra chịu tội thay đó là chuyện hết sức bình thường. . .

    Ánh mắt Mặc Thuỷ Ngân chuyển hướng lò lừa ở một bên đại trướng, thế lửa ở trong lò lửa đang vượng, trên lò là một nồi to, một khối thịt dê lớn ở nổi lồng bồng lăn lộn trong nước canh, mùi thơm xông vào mũi.

    Một canh giờ trước, thịt trong nồi vẫn là một con cừu nhỏ bé đáng yêu đó, nhìn con cừu đang tan dần ra kia, ánh mắt Mặc đại nhân đã từ từ ươn ướt. . .

    Mấy viên tướng lãnh Liêu Quốc cũng đứng ở ngoài trướng, bọn họ hoàn toàn không biết chuyện phát sinh trong trướng, ngay cả người mà Mặc đại nhân mang trong quân doanh Hạ Quốc mang đến là ai, bọn họ cũng không biết, bọn họ rất kỳ quái là không ngờ Gia Luật Đại Vương lại coi trọng đối với người này như vậy, hơn nữa còn an tâm như thế, lại một mình cùng hắn ở lại trong trướng, tuy nói bọn họ tuyệt đối tin tưởng đối với võ công của Gia Luật Đại Vương, nhưng là thích khách cũng không nhất định sẽ cùng người giao thủ chính diện.

    Người Dương Hạo mang đến chẳng qua là đứng thẳng tắp ở đàng kia, bọn họ là Ám Ảnh Vệ, bọn họ là người thân cận nhất bên cạnh Dương Hạo, bọn họ giống như cái bóng giống nhau, bóng là sẽ không nói chuyện, bóng cũng không cần có tư tưởng, bọn họ chỉ chú ý nghe lệnh làm việc.

    Dương Hạo kêu bọn hắn chờ ở chỗ này, bọn họ sẽ chờ ở đây , tại trước khi có một mệnh lệnh mới được phân phó đi làm, bọn họ chỉ để ý toàn lực ứng phó làm tốt chuyện trước mắt.

    Mà trước mắt, tựa hồ cũng không có chuyện gì là cần bọn họ toàn lực ứng phó.

    Cho nên, nhìn ở trong mắt Mặc Thuỷ Ngân cùng đông đảo Liêu quân, những thị vệ Hạ Quốc này cũng có chút cao thâm khó lường .

    "Hắc!

    " " Hmm!

    " " Rầm!

    " " Phanh!"

    Trong trướng truyền ra một trận tiếng hô quát cùng thanh âm đánh nát, thanh âm vật thể trầm trọng rơi xuống đất, mấy tên thị vệ Liêu Quốc lập tức hướng Mặc Thuỷ Ngân nhìn lại, khóe mắt Mặc Thuỷ Ngân vừa nhảy, nhưng cố gắng an định nói: "Đại Vương cùng sứ giả Hạ Quốc gặp nhau rất vui, đang chơi đoán số uống rượu, hành lệnh mua vui, không được ra lệnh, chớ xông vào."

    "A. . ."

    Chúng Liêu quân mờ mịt gật đầu, nghe thấy thanh âm hô quát chấn động trong chấn càng lúc càng lớn, một giọt mồ hôi theo khóe mắt Mặc Thủy Ngân lặng lẽ nhỏ xuống, hắn mở trừng hai mắt, khẩn trương đến thậm chí không có lau đi mồ hôi.

    "Oanh" một tiếng, cả đại trướng đung đưa một cái, ngay sau đó lại "Ba ba" một tiếng, phía bên phải lều vải lại bị đụng vỡ ra một đường khe hở nhỏ, Gia Luật Hưu Ca cũng bay ra ngoài, liên tiếp lui ba bước mới đứng vững được gót chân."

    Đại Vương !"

    Mấy tướng lãnh Liêu Quốc vội vàng nghênh đón.

    "Không sao, không sao, đều lùi lại, không được ta phân phó, không cho phép đi vào."

    Gia Luật Hưu Ca dứt lời hai tay vạch lều vải ra, một đầu vừa chui vào, nhưng ngay sau đó, trong trướng lại nổi lên thanh âm "Hắc Hmm Phanh Oanh", Mặc Thuỷ Ngân nghe thấy cả mặt cũng xanh rồi, cũng không biết có phải là bị lạnh hay không.

    "Hô" một tiếng, chỗ lều mới vừa bị đụng rách lại bắn ra một người, người nọ ngửa mặt bay ra, khéo léo gập lại eo giữa không trung, vươn thân thành hình tròn, sau khi hạ xuống hướng phía trước lăn một vòng, như viên cầu lăn ba vòng đột nhiên vươn người đứng dậy, ngay sau đó như một con cá nảy bắn lên trở về trong trướng, từ khi bắn ra cùng trở về, cả động tác đều làm liền một mạch, bất quá vẫn bị đám tướng lãnh Liêu Quốc kia thấy rõ ..

    "Mặc đại nhân, Đại Vương tựa hồ. . .

    Không phải là đang thi hành lệnh đi?"

    Mấy tướng lĩnh Liêu quân hồ nghi nhìn về phía Mặc Thuỷ Ngân, Mặc Thuỷ Ngân nuốt nước bọt, cười khan nói: "Cái này. . .

    Quân nhân uống rượu hành lệnh, dĩ nhiên phải khác văn nhân, Đại Vương hiện tại đang làm, đại khái là tửu lệnh Hạ Quốc. . ."

    Tiếng hô quát trong trướng càng ngày càng gấp, lại qua hồi lâu, chỉ nghe hai tiếng "bang bang" do vật thể nặng rơi xuống đất, nhưng ngay sau đó liền không còn có nửa điểm thanh âm.

    Mặc Thủy Ngân khẩn trương lên, vội vàng kêu: "Đại Vương?"

    Trong trướng không ai lên tiếng, Mặc Thuỷ Ngân càng thêm khẩn trương, lại gọi mấy tiếng, vẫn không thấy trả lời, Mặc Thủy Ngân không khỏi nóng lòng, hắn đi tới trước hai bước, đang muốn xông vào trướng thì mành trướng đột nhiên bị vén lên, Dương Hạo thản nhiên từ bên trong đi ra, gương mặt tròn rất anh tuấn, đỏ bừng, chẳng qua là con mắt trái một mảnh xanh đen, từ mặt bên nhìn lại có chút giống gấu mèo.

    Mực Thủy Ngân cả kinh nói: "Bệ...

    Đại nhân, Đại Vương nhà chúng ta đâu?

    Dương Hạo mỉm cười nói: "A, Mặc đại nhân, ta cùng Hưu Ca Đại Vương nói chuyện vô cùng tốt, vô cùng vui vẻ, được khoản đãi vô cùng cảm kích.

    Có điều công vụ bề bộn, ta. . . cần trở về."

    Mặc Thuỷ Ngân đâu chịu để cho hắn như vậy đi, vội vàng đoạt trước một bước, vòng quau hắn "xoạt" một tiếng vén mành trướng lên, chỉ thấy Gia Luật Hưu Ca ngồi ở trên mặt thàm màu đỏ tươi, trước mặt là bàn nhỏ chổng vó, rượu thịt rơi vãi đầy mặt đất, Gia Luật Hưu Ca một tay chống nạnh, đang cầm một cái khăn tựa hồ nhuộm hoa mai nhẹ nhàng lau khóe miệng, thấy lều vải được vén lên, Gia Luật Hưu Ca hữu khí vô lực giơ giơ tay lên, Mặc Thuỷ Ngân hiểu ý, vội vàng hướng về sau đánh ra thủ thế, các tướng lĩnh đang dựng ngăn hai bên lối đi của Dương Hạo lập tức thu lại, tùy ý cho Dương Hạo dẫn mấy thị vệ nghênh ngang rời đi.

    "Đại Vương ngài sao rồi?

    "

    "Khụ, bản vương không có chuyện gì, bản vương phải lập tức về Đại Đồng, Mặc đại nhân cùng bản vương đồng hành sao."

    "A?

    Dạ dạ dạ. . ."

    Gia Luật Hưu Ca liếc hắn một cái, đột nhiên hình như nhớ ra cái gì đó, dùng một loại thanh âm rất thấp, rất từ tính, rất căng thẳng lại vô cùng kỳ quái nói: "Măc đại nhân là một quan văn, giục ngựa qua cánh đồng tuyết, sợ là không dễ dàng, chuẩn bị hai tướng đánh xe sao, bản vương cùng Mực đại nhân ngồi xe trở về."(bị nó oánh cho đau hết cả người không cưỡi nổi ngựa rồi đành giả bộ tử tế^^)

    ***

    Tin tức Tống Hạ nghị hòa, Hạ Quốc hướng Tống xưng thần, Dương Hạo được phong Tây Hạ Vương truyền ra, Gia Luật Hưu Ca liền từ Đại Đồng triệt binh, lần Tống Hạ tranh giành này, Liêu Quốc từ đầu đến cuối chưa từng cóthan dự vào sâu, mà diễn biến tình hình dĩ nhiên cũng không để cho Liêu Quốc nhận được một chút chỗ tốt.

    Bất quá từ Gia Luật Hưu Ca trở xuống, các tướng lĩnh Liêu Quốc cũng không có quá nhiều phản ứng, này cũng do Dương Hạo từ khi lập nước cũng chưa có cùng Liêu Quốc đi lại quá gần, cũng không hướng Liêu Quốc mưu cầu sự ủng hộ lớn lao.

    Nếu như ban đầu Dương Hạo hướng Liêu Quốc hứa điều kiện đủ để hấp dẫn bọn họ xuất binh, thỉnh Liêu Quốc trực tiếp xuất binh can thiệp, như vậy hắn hiện tại liền tuyệt đối không thể hợp tình hợp lý dứt bỏ Liêu Quốc hướng Tống Quốc xưng thần nghị hòa, sau khi chuyện thành công, tất nhiên cũng phải hứng lấy lửa giận vô tậ của Liêu Quốc.

    Dĩ nhiên, Dương Hạo không chịu cùng Liêu Quốc đi lại gần hơn, lý do cũng tuyệt không chỉ là để tiện cho hắn cùng Tống nghị hòa vào lúc thích hợp, chỉ bất quá những kế hoạch kia quá sâu xa, hiện tại ngoại trừ chính hắn, còn chưa có một người có thể thấy hiểu được.

    Sau khi Gia Luật Hưu Ca cùng Mặc Thủy Ngân trở về Thượng Kinh, lập tức được Tiêu thái hậu tiếp kiến, sau khi nghe nói Dương Hạo bỏ đi Đế hiệu, cùng Tống nghị hòa, Tiêu thái hậu cũng không có tỏ vẻ gì.

    Là một người thông minh cơ trí, là người thống trị ngày càng già dặn, khi nghe lý do của Dương Hạo thông qua miệng Gia Luật Hưu Ca hướng nàng thuật lại cặn kẽ, nàng hoàn toàn có thể hiểu được nỗi khổ tâm của Dương Hạo.

    Nàng cũng không cho là Dương Hạo làm như vậy sau này sẽ cùng Liêu Quốc là địch, Liêu Quốc cần Hạ Quốc, Hạ Quốc càng cần Liêu Quốc, đây là cái tất nhiên để duy trì thăng bằng tam giác Tống Liêu Hạ.

    Bất quá, nàng bắt đầu mơ hồ cảm thấy, Dương Hạo cùng nàng đã càng ngày càng xa, sự việc không trao đôi lần này chính là một bắt đầu.

    Mặc dù Dương Hạo cho tới bây giờ cũng không có cùng nàng đi tới quan hệ qua, nhưng là bất kể khi Dương Hạo làm Định Nan Tiết Độ Sứ, hay là lúc tự lập xưng đế, nàng cũng chưa từng có loại cảm giác xa lạ này, nhưng bây giờ lại khác.

    Nàng có thứ nàng cần phải kiên trì cùng bảo vệ gìn giữ, ở trong lòng nàng, con trai của nàng, cùng đế quốc của con trai nàng phải nặng hơn hết thảy, Dương Hạo cũng như thế, cảm giác như vậy làm nàng mất mác, nhưng là nàng càng không thể làm cái gì.

    Nàng chỉ có thể nhìn Dương Hạo lặn đi xuống, lặn thật sâu đi xuống, chờ một ngày nào đó quật khởi một lần nữa.

    Dương Hạo phập phồng phập phồng, từng cái lên xuống, cũng sẽ bị sóng lớn vận mệnh đẩy tới một vị trí cao hơn, hiện tại nàng vẫn có thể đưa mắt nhìn xuống hắn, nàng không biết khi hắn một lần nữa lướt sóng ra, mình cùng hắn là nhìn thẳng hay là nhìn lên, có thể có một ngày đi lên con đường đối lập hay không.

    Hiện tại, nàng chỉ như khoang thuyền trầm mặc.

    Đối với sự trầm mặc của Liêu Quốc, Tống Quốc có hành động tương đối nhiều hơn, triều đình cử hành nghi thức long trọng, tiếp nhận Hạ Quốc triều kiến cùng cống hiến, đón nhận ngọc tỷ truyền quốc Hạ Quốc kính hiến, tế thiên kiện tổ, bốn phía ăn mừng Tống Quốc thắng lợi cùng nhận được ngọc tỷ truyền quốc, nhưng ngay sau đó Triệu Quang Nghĩa liền tay cầm ngọc tỷ truyền quốc, lòng tin mười phần liên tiếp ban bố từng điều chánh lệnh.

    Ở Tây Bắc, do Định Quốc Tiết Độ Sứ dời quân từ hai châu Lân Phủ, tiếp quản phòng ngự Đông thành Hoành Sơn, Phan Mỹ dẫn quân đội sở thuộc trở về Biện Lương; tại trên mặt cơ cấu triều đình, quan viên Tam Ty cũng điều động lượng lớn, có điều ngang, có lên rõ, có xuống thầm, đề cử người mới, quy mô bổ nhiệm quan viên lớn chưa từng có, hết thảy đều cũng là lấy tiếng coi là càn quét dư đảng Vương Kế Ân để ngụy trang, hơn nữa cùng với khích lệ vạch trần, có khuynh hướng càng ngày càng mở rộng, còn không biết phải dính líu bao nhiêu người, dính líu bao nhiêu chuyện nữa.

    Cùng lúc đó, triều đình lại hạ xuống ý chỉ, nguyên Tiết Độ Sứ Bảo Đức Quân Tri Phủ Phủ Châu Chiết Ngự Huân đảm nhiệm Tuyên Phủ Sứ của Tống Quốc đóng tại Tây Hạ, đến ngày nhận chức, đệ đệ Chiết Ngự Khanh được phong Thượng Khinh Xa Đô Úy, lưu lại kinh nhậm chức.

    Triều đình để lại một con tin, đem người còn lại thả lại Tây Bắc, đây là nhượng bộ cuối cùng triều đình làm ra.

    Vừa ký nghị hòa, trọng tâm quân sự Tống triều liền tạm thời đặt tới phía Tây, La Khắc Địch lấy thân phận Thiêm Thư Xu Mật Viện, được bổ nhiệm làm Tây Xuyên An Phủ Sứ kiêm Binh Mã Đô Tổng Bồ, đi Ba Thục bình phản loạn.

    Đại Tướng Đô Sùng Tín, Vương Chính Trung đều bị quản thúc, đã bị bãi chức, nguyên Tây Xuyên An Phủ Sứ Vạn Tùng Lĩnh, Thành Đô Tri Châu Chu Duy Dung cũng đến trước tiền tuyến lập công chuộc tội.

    Triệu Quang Nghĩa trước tiên phong thưởng cho Phan Mỹ, dùng điều này trấn an cựu thần, vừa mượn cớ thanh tẩy dư đảng Vương Kế Ân đề bạt mấy viên tướng lãnh trẻ tuổi, đến nằm vùng ở mấy chỗ yếu hại của Điện Tiền Ty cùng Thị Vệ Mã Quân Ty, Thị Vệ Bộ Quân Ty, lúc này mới điều La Khắc Địch đi Ba Thục trừ phiến loạn.

    Chiến sự ở Hà Tây vừa ngừng, triều đình lại liên tiếp phân phối quân đội vào Thục, loạn ở đất Thục muốn không bình cũng khó, lần này sai hắn đi về phía Tây, rõ ràng là để cho hắn thành lập công trận, tích góp tư lịch từng tí một.

    Mà động tác lớn nhất, cũng là Hạ Quốc.

    Sau khi Dương Hạo thụ phong Tây Hạ Vương, chuyện làm đầu tiên chính là chính thức dời đô, từ Hạ Châu vượt qua tám trăm dặm Hàn Hải, dời đô tới Hưng Châu.

    Ở Tống Quốc xem ra, đây là Dương Hạo bị Tống Quốc dọa sợ, hắn vứt bỏ đất tủng hưng của tám họ Đảng Hạng, lướt qua Hàn Hải đầy cát, chạy đến Hưng Châu tái khởi thủ đô, là vì để tránh cho có một lần cục diện quân Tống nhanh chóng tiếp xúc, binh vây thành đô nữa, đối với Tống Quốc mà nói, tự nhiên là hãnh diện.

    Đối với đám thần dân Hạ Quốc, cách nói của Dương Hạo là thành đô của một nước, làm đầu mối của thiên hạ, là giao thông tiện lợi, làm có thể công có thể thủ.

    Hôm nay Hạ Quốc không chỉ có có năm châu Định Chuẩn, còn có chư châu Hà Tây, Hưng Châu chính là ở trung tâm chư châu, dễ thủ khó công, đạt được nông mục(nông nghiệp và chăn nuôi), có khả năng làm quốc đô.

    Mà nguyên nhân chân chính, quốc phòng tất nhiên là một phần, nguyên nhân chủ yếu cũng là muốn mượn lần này trừ bỏ đi sư lệ thuộc quá nặng nề của hắn đối với người Khương Đảng Hạng.

    Ban đầu Triệu Khuông Dẫn muốn dời đô tới Lạc Dương, tất nhiên là cho là Biện Lương không hiểm khó thủ, không thích hợp làm thủ đô, một nguyên nhân khác chính là muốn mượn cái này đem căn cơ khổng lồ của Triệu Quang Nghĩa tổ chức ở phủ Khai Phong một lần diệt trừ, đáng tiếc hắn thất bại.

    Dương Hạo so với hắn may mắn hơn, khi đó Phan Mỹ suất quân tới nguy cấp, hắn đã nửa bắt buộc, nửa đe dọa mà đem đám thủ lĩnh các tộc nguyện ý hay không nguyện ý bắt mang cả tộc dời đến Hưng Châu, tạo thành chuyện dời đô thực sự.

    Lực cản lớn nhất đã biến mất, một bước khó khăn nhất khi dời đô đã hoàn thành, còn dư lại chẳng qua là xây dựng mà thôi.

    Một lần "Dùng rượu tước binh quyền" của Triệu Khuông Dẫn khi mới lập quốc bị rất nhiều người hiểu sai, đối với lịch sử không rõ lắm cho là tọng văn khinh võ mà lên án, thật ra thì điều Triệu Khuông Dận làm lúc ấy không liên quan đến văn võ nặng nhẹ, hắn chẳng qua là đem những thành viên tướng soái, đại quân phiệt, đại chư hầu trước khi hắn lập quốc liền đã có tư lịch, uy vọng không ở dưới hắn đoạt đi quân quyền mà thôi, Tống Quốc có thể kết thúc cục diện thay đổi hoàng đế Trung Nguyên như đèn kéo quân từ thời thời Ngũ Đại tới nay, chuyện này có công cực kỳ to lớn, khi đó Vương Mãng khiêm nhường không soán ngôi, nếu không, Tống Quốc chớ nói nhất thống thiên hạ, bây giờ còn còn là họ Triệu hay không cũng khó nói.

    Mà Dương Hạo ở dưới sự "giúp đỡ" của Tống Quốc dời đô tước binh quyền, nhờ Triệu Quang Nghĩa ban tặng, bằng một đòn lần này, hắn liền rất dễ dàng hoàn thành điều chỉnh cơ cấu quyền lực nội bộ, thế lưc Đảng Hạng ở năm châu Định Nan bị nhổ ra căn cơ, tám họ Đảng Hạng không thể nào vứt bỏ đất chăn thả của bộ tộc, cho nên đầu lĩnh của tám họ Đảng Hạng dần thối lui ra khỏi những quyết sách quan trọng nhất, đất Hạ Châu có dấu vết Đảng Hạng làm ký hiệu đã biến mất theo, cũng là hoàn thành bước đầu hành động phản lại quá trình đi đến Khương hóa.

    Một khởi đầu tốt đẹp, là một Hạ Quốc hoàn toàn mới, cơ cấu quyền lực hoàn toàn mới, có độ tập trung hoàng quyền cao,cơ sở kiên cố vững chắc.

    Đám quyền quý Đảng Hạng tất nhiên khó chịu đối với việc dời đô, bất quá ván đã đóng thuyền, bọn họ cũng không có biện pháp, rất nhanh, theo sự thành lập của thủ đô mới, thanh âm phản đối của bọn họ cũng sẽ không còn lực ảnh hướng gì nữa.

    Khó chịu nhất trái lại là đầu lĩnh Thượng Ba Thiên người Thổ Phiên Lũng Hữu, Lũng Hữu vốn là một nhà hắn độc đại, nhất là sau khi nhận được sự nâng đỡ âm thầm của Tống Quốc, thế lực của hắn lại càng khuếch trương, không ngờ lúc này đầu lĩnh sáu phiên người La Đan làm mất Hà Tây chạy tới cùng hắn tranh giành địa bàn, hai bên đánh túi bụi, lại xuất ra Xích Bang Tùng, sau khi tra thư tịch, thân phận con cháu vương thất hai bên thành ba phải, cũng không biết hắn đánh cái gì, ngay sau đó Hồi Hột Khả Hãn Dạ Lạc Hột cùng Đảng Hạng Lý Kế Quân cũng đến Lũng Hữu, lúc đầu hắn còn rất cao hứng, cho là lần này hai người này tìm nơi nương tựa, thanh thế sẽ cường tráng hơn, ai ngờ hai người này đều là sói mắt trắng không cam lòng ở dưới người, Thượng Ba Thiên hắn khách khí đón tiếp hai người, hai người này một người một lòng một dạ muốn đi Thanh Hải Hồ, muốn chiêu dụ bộ lạc Hồi Hột đông đúc ở Lũng Hữu để sử dụng, một người thì lộ ra thân phận Đảng Hạng chiêu binh mãi mã, vũng nước Lũng Hữu lần này càng đục.

    Lại không biết bọn họ cho hoàng đế Tống Triều chỗ tốt gì, gần đây sứ giả Tống Quốc lấy việc đoạn tuyệt trợ giúp hướng hắn gây áp lực, không muốn hắn cưỡng bức không cho Dạ Lạc Hột đi Thanh Hải Hồ, Thượng Ba Thiên lúc đầu lệ thuộc vào Tống Quốc còn chưa quá nặng, nhưng hôm nay thế lực càng lúc càng lớn, ngược lại không thiếu được sự trợ giúp của Tống triều, bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là nén giận để cho Dạ Lạc Hột đi Thanh Hải Hồ, đồng thời phái mấy người tâm phúc suất quân cùng tới ngáng chân cản trở, cùng hắn tranh đoạt sự ủng hộ của người Hồi Hột Lũng Hữu.

    Về phần Lý Kế Quân để hắn dưới mí mắt kia, đem rất nhiều người Đảng Hạng vốn là ra sức cho hắn đem chiêu nạp vào, hắn còn chưa nghĩ ra cách xử trí như thế nào, thì tin Tống Hạ nghị hòa truyền ra, Dương Hạo hướng triều đình kính hiến ngọc tỷ truyền quốc, Thượng Ba Thiên bị làm cho sợ không thôi, qua chút ít thời gian, thấy triều đình vẫn trợ giúp như cũ, cũng không ban cho cái gì khó ăn, đánh giá nghĩ Dương Hạo cũng có băn khoăn, không dám hướng triều đình nói rõ lai lịch của ngọc tỷ này, lúc này trong lòng mới buông xuống.

    Không ngờ mới vừa để xuống cái này, Dương Hạo đột nhiên tuyên bố chính thức dời đô tới Hưng Châu, lòng của Thượng Ba Thiên trong phút chốc lại bị xách dậy.

    Hưng Châu ở chỗ nào?

    Dựa lưng vào sa mạc Ô Lạp Đặc, sa mạc Tả Y Mao Ô Tố, bên phải dựa vào sa mạc Đằng Cách Lý, ba mặt là nơi hiểm yếu, sau gối không lo, ở giữa từ Bắc tới Nam là một ngọn Hạ Lan Sơn cùng với một Hoàng Hà, một núi một sông này giống như hai con rồng dài, chính là Tiêu Quan có nhị long hí châu(hai rồng ôm châu).

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 65: Mơ ước vĩ đại

    Tiêu Quan, là lối đi duy nhất tới dãy núi Kỳ Liên Sơn vắt ngang Hà Tây Lũng Hữu, Thượng Ba Thiên có thể theo Tiêu Quan mà nhìn về Bắc, Dương Hạo nếu có tâm, tự nhiên cũng có thể theo Tiêu Quan mà Nam tuần.

    Thượng Ba Thiên lo lắng, suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên nhìn thấy Lý Kế Quân, linh cơ vừa động, liền kêu hắn đi phòng thủ Tiêu Quan.

    Tuy nói Lý Kế Quân lòng dạ khó lường, bất quá hắn cùng Dương Hạo không đội trời chung, để cho hắn thủ Tiêu Quan, tuyệt đối so với thủ hạ trung thành nhất còn đáng tin hơn.

    Huống chi, Lý Kế Quân lần đi là phó, chủ tướng Tiêu Quan vẫn là người tâm phúc Hô Duyên Ngạo Bác của mình.

    Sau khi Dương Hạo tiến hành an bài một lần nữa đối với thủ quân Hoành Sơn, liền muốn trở về Hưng Châu, sau một thời gian ngắn, chính là giai đoạn thứ hai ẩn giấu mịt mờ, nghỉ ngơi lấy lại sức dựng nước.

    Cam Châu Thứ Sử Vương Phi A Cổ Lệ cũng mang theo Tử Điện Kiếm của Dương Hạo chạy tới thành đô, mùa đông này, mặc dù Dương Hạo chính mình cũng có hoàn cảnh gian khổ, nhưng là hắn vẫn y theo lời hứa, thực hiện trợ giúp đối với người Hồi Hột, Vương Phi A Cổ Lệ đã thành tâm thần phục, nàng muốn tự thân đi thành đô triều kiến Đại Vương, biểu thị rõ ràng trung thành của mình.

    Dương Hạo từ Đông, A Cổ Lệ từ Tây, Lý Kế Quân từ Nam, ba đạo nhân mã hướng chỗ trung tâm đi tới.

    Lúc này, Dạ Lạc Hột thì kích động chạy về phía cao nguyên Thanh Hải.

    Sau khi Dương Hạo chạy tới Hưng Châu, liền lập tức rèn sắt khi còn nóng, bắt đầu xây dựng triều đình mới, điểm này là quan trọng nhất, thừa dịp đại chiến mới vừa kết thúc, tất cả vật liệu, nhân viên, tiền tài đều tập trung ở trong tay, điều động phân phối tạm thời chưa khôi phục phương thức vận hành lúc bình thường, có thể làm một chuyện mà được gấp bội.

    Đầu tiên là lập lại quốc hiệu, quốc hiệu này Tống triều đã phong, liền kêu là Tây Hạ .Tống Quốc Triệu Quang Nghĩa có được ngọc tỷ truyền quốc rồi thì mừng rỡ như điên, ra chiếu tuyên bố thiên hạ, đổi quốc hiệu là Thiên Thụ (trời trao cho), Dương Hạo liền đem quốc hiệu Tây Hạ Quốc là Thiên Tá, Thiên Tá này tá rốt cuộc là trời gíup hay là giúp trời, là xem ngươi hiểu như thế nào, nhưng cũng là khéo léo.

    Ngay sau đó liền muốn án theo lấy phẩm cấp vương quốc thiết trí chế độ chính phủ, khi Đường Quốc Lý Dục hướng Tống xưng thần, tự xưng là Giang Nam quốc chủ, các ty nha môn trong triều, ví dụ như Xu Mật Viện, Tam Ty Sử đều sửa lại tên, tuy nói đổi thang mà không đổi thuốc, chức năng chức quyền vẫn là những thứ kia, nhưng là đổi tên gọi, tựa hồ tựu so sánh với Tống Quốc thấp hơn một cấp, Tiêu Nghiễm cùng Từ Tiêu ở Hưng Châu đã sớm chuẩn bị đối với những phương diện này, vốn cũng tính toán theo phương hốt thuốc, tiến hành thay đổi đối với quan Tây Hạ Quốc, không ngờ lại bị Dương Hạo trực tiếp bác bỏ.

    Dương Hạo không thương lượng cùng bất luận kẻ nào, trực tiếp lấy ra một bộ phương án, trực tiếp liền theo cái đó an bài quan viên văn võ.

    Thật ra thì hắn đối với quan chế Tống Triều vẫn có chút xem thường, sau khi Triệu Khuông Dẫn nam chinh bắc chiến thống nhất Trung Nguyên, rất nhiều chức quan còn sót lại của chính quyền đầu hàng cát cứ nhất thời không có cách nào quét sạch, tạo thành nhiều hạn chết cho chức quan Tống triều, nhân viên thừa nhiều tới mức trước đó chưa từng có.

    Ngoài ra, vì hạn chế quyền lực, Triệu Khuông Dận vừa muốn nổi bật, làm ra xuất quan, chức phận rơi xa nhau, cái gì Thượng Thư, Thị Lang, Tả Hữu Phó Xạ, đã thành lộc quan, chẳng qua là dùng để hạch định bổng lộc tiêu chuẩn quan giai, còn cụ thể chuyện gì có chức vụ gì, lại làm ra một đống chức quan, cái gì Phán, Tri, Quyền, Trực, Thí, Quản Câu, Đề Điểm, Thiêm Thư gì gì..., một người ngoài nghề muốn hiểu những quan này là đang làm cái gì, cũng phải hao phí khí lực thật lớn, hiệu suất thống trị của loại quan chế này là có thể nghĩ được.

    Hôm nay mượn việc bỏ Đế hiệu, dựng Vương quốc, các ty nha môn đều có cơ hội phân biệt cùng Tống Triều, Dương Hạo trực tiếp rập khuôn quan chế của Minh triều.

    Quan chế Minh triều tăng cường trên cơ sở hoàng quyền, huy động năng lực quan lại các cấp ở mức lớn nhất, Minh triều trong lịch sử, phần lớn hoàng đế không tự thân để ý triều chánh, nhưng là so sánh với các vương triều từ Tần tới Thanh một chút.

    Ngươi sẽ phát hiện thời gian kéo dài của đất nước đều hơn hai trăm năm, mà không có một lần chia cắt.

    Đồng thời về tất cả các lĩnh vực văn hóa, kinh tế, quân sự, Minh triều đều cầm cờ đi trước.

    Sử gia Triệu Dực đã từng than thở: "Không biết chủ đức như thế, tại sao còn có thể kéo dài lần thêm một trăm sáu bảy mươi năm mà không mất thiên hạ, thành không thể chia cắt vậy."

    Cái nguyên nhân làm hắn không hiểu được này, chính là do quan chế của Minh triều.

    Thanh triều kế thừa Minh chế, có thể nói rõ hướng quan chế này kéo dài tại Trung Quốc gần năm trăm năm, chống đở, duy trì cho hai vương triều phong kiến có tuổi thọ lâu nhất Trung Quốc này có hiệu suất cao như thế nào.

    Dương Hạo không có năng lực ở trên cơ sở đế chế, có thể vô căn cứ thêu dệt ra một bộ thể hệ quan chế hoàn toàn mới.

    Quan chế là một cái quan trọng trong tổ chức cơ cấu chính quyền, nó quan hệ đến thịnh suy của cái chính quyền này, quan hệ đến an định hay rung chuyển của xã hội khi ấy, quan hệ đến cuộc sống của nhân dân khi đó, không phải là tiểu hài tử có thể tùy ý thiết trí, cho nên là phải xây dựng cẩn thận.

    Sau khi hắn cân nhắc đủ các quan chế chính thể của các triều đại tự cổ chí kim, liền lấy ra bộ chính thể quan chế này.

    Bất quá chính thể của hắn cùng chính thể Minh triều lại có một chút chỗ khác nhau, bởi vì điều kiện lập quốc của Hà Tây cùng Minh triều khác nhau, không cách nào hoàn toàn rập khuôn theo thể chế Minh triều, bất quá ý nghĩ chủ thể vẫn là giống nhau, tại trong ba thể hệ triều đình, địa phương, quân đội chia ra tiến hành thiết trí.

    Vè mặt triều đình, bố trí nội các cùng sáu bộ Lại, Hộ, Lễ, Binh, Công, Hình, quan địa phương cũng đúng là kế tục tiến hành thống nhất đám quan giai hỗn loạn không chịu nổi Tiết Độ Sứ, Thứ Sử, Tri Phủ của chế độ cũ.

    Bố trí Bố Chính Sứ Ty, Án Sát Sử Ty, nhỏ xuống chút nữa là Tri Châu, Tri Phủ, Tri Huyện..., bởi vì hắn hiểu rõ là không cần phải đầy đủ như vậy, đồng thời cái vương quốc này vô luận là địa vực, thành phần kinh tế hay độ trưởng thành của chính thể còn kém xa Trung Nguyên, cũng không cần thoáng cái bày ra quá nhiều chức quan, cho nên căn bản tới mức này là ngừng.

    Tiến hành điều chỉnh nghành tình báo, Phi Vũ cùng Tùy Phong hoàn toàn dung hợp, mở phủ xây nha, làm việc bình thường, rất nhiều công tác tình báo cũng là làm rõ ràng ở bên ngoài ví dụ như đo vẽ bản đồ, thiết lập trạm phong nghi, thành lập hồ sơ quân sự cùng quản lý ..., một mặt kín là mặt mà bất kỳ tổ chức tình báo cũng phải có, nhưng là làm như thế nào để phòng ngừa nó biến thành Tống Triều Cẩm Y Vệ hay Đông Xưởng Tây Hán, chính là lại làm kẻ khác hao tổn đầu óc.

    Dương Hạo là hoàng đế khai quốc, hơn nữa Mã Thán, Trúc Vận, Diễm Diễm tuyệt đối trung thành đối với hắn, hắn không cần phải lo lắng cái tổ chức này không thể khống chế được, nhưng là tương lai sẽ như thế nào thì có người nào biết được?

    Nếu nói chế độ mạnh hơn người trị, liền thể hiện ở cái chỗ này rồi, làm sao có thể phát huy đầy đủ tác dụng của tổ chức tình báo, vừa không làm nó đến mức không thể khống chế, trước mắt cũng không có biện pháp tốt, cũng không phải là việc cấp bách, chỉ có thể từ từ tiến hành điều chỉnh cùng hoàn thiện .

    Biến hóa lớn nhất là quân đội, phỏng theo chức năng của Tống Triều Xu Mật Viện cùng Binh Bộ, Dương Hạo cũng tiến hành chia cắt đối với quyền điều binh cùng quyền trị binh, cho Binh Bộ ở ngoài xây dựng lại phủ đô đốc, phủ đô đốc nắm quyền chỉ huy toàn bộ quân sự trọng đại cùng quy định trong chiến dịch, Binh Bộ chịu trách nhiệm động viên chiến tranh cùng quản lý hành chánh, các việc trợ cấp, tử tuất cho quân đội, lại xuất ra binh quyền quyết định cho hoàng đế thông qua bố trí nội các.

    Trên mặt xây dựng quân đội, bởi vì tính đặc thù của kinh tế Hà Tây.

    Không thể rập khuôn bộ dáng Tống Quốc, cho nên chọn lựa chế độ động viên lính kết hợp cùng chế độ tuyển mộ lính, hai loại hình thức Thường Bị Binh cùng quân bộ tộc cùng tồn tại, thể chế quân sự Binh Nông hợp nhất.

    Quân đội trực thuộc của triều đình theo như chức năng chia làm Cung Vệ Quân, Cấm Vệ Quân, Cảnh Vệ Quân..., theo như làm binh chủng lại chia làm kỵ binh, bộ binh, thỏa giáp binh..., đây là bảo đảm cho vương quyền cùng vương quốc, cũng là quân đội chủ thể của quốc gia.

    Ngoài ra thì lấy quân bộ tộc làm phụ, tám họ Đảng Hạng, Lương Châu Thổ Phiên, Cam Châu Hồi Hột, do phải phụ thuộc chăn thả nên không tiện tiến hành quản lý cố định, tộc nhân có đặc điểm thời chiến làm vũ khí, thời bình làm dân, hơn nữa quốc gia nuôi không nổi nhiều phòng binh như vậy, thời chiến lại cần nhiều binh, cho nên liền bộ tộc kia làm trụ cột, thành lập quân bộ tộc, như thế, chính là hình thức ban đầu đơn giản của chính thể quan chế.

    Bố trí quân chế khổng lồ mà phức tạp như thế, bởi vì Dương Hạo là rập khuôn một chính thể trưởng thành, đồng thời các thế lực bây giờ có thể ngăn cản hắn ít tồn tại, cho nên ở trong một thời gian rất ngắn liền đã hoàn thành.

    Sau khi Dương Hạo đến Hưng Châu liền làm việc như điên cuồng, lập tức bắt tay vào làm tiến hành thay đổi chính thể chế độ xã hội, phát huy đầy đủ tinh thần quên mình của Đại Vũ trị thủy đi qua cửa nhà mình ba lần mà không vào, cho đến khi hết bận tất cả mọi việc, hắn mới trở về hậu cung, đáng hoàng đi xem chỗ ở của mình một chút.

    Bởi vì Vương Cung vẫn còn đang xây dựng, chỗ ở hôm nay của Dương Hạo chẳng qua chỉ là một ngôi nhà to của Hưng Châu, trình độ xa hoa kia không bằng cả phủ Tiết Độ Sứ Hạ Châu.

    Có kích thước to lớn xấp xỉ phủ Ngự Sử Ngân Châu, bố trí trong phủ cũng không phải là có giới hạn rõ ràng như vậy.

    Tất cả đều đã an bài xong xuôi, đi lại ở trong hậu trạch, Dương Hạo chỉ cảm thấy một thân thoải mái.

    Đến khách sảnh hoạt động hằng ngày bên trong hậu trạch(nhá sau), lập tức đã nghe được một trận tiếng cười trong sảnh, đã lâu không cùng người nhà ở cùng một chỗ, cho dù đến Hưng Châu mỗi ngày muốn ở nhà cũng không được, bao nhiêu đêm, hắn cùng đám người Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông, Tiêu Nghiễm, Từ Tiêu thương nghị gấp rút, cho đến nửa đêm mới vội vã nghỉ ngơi một khắc trong thư phòng, lúc này nghe được tiếng cười của người nhà, trong lòng Dương Hạo không khỏi nổi lên một trận kích động.

    Tiểu Nguyên cười khanh khách từ bên trong đại sảnh đi ra ngoài, bởi vì trong sảnh ấm áp, nàng không có mặc quần áo dày nặng mùa đông, chỉ mặc một cái áo cộc tay, hai má đỏ bừng, nhìn một cái đã nhìn thấy Dương Hạo, Tiểu Nguyên vừa mừng vừa sợ.

    Lập tức đã muốn cúi người tham kiến, miệng chuẩn bị hướng trong sảnh chào hỏi, Dương Hạo vội vàng dựng thẳng ngón tay trỏ để trên môi, làm ra động tác ra hiệu chớ có lên tiếng, sau đó nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

    Tiểu Nguyên hiểu ý, hướng hắn thi lễ, liền lắc mình rời đi.

    Dương Hạo rón ra rón rén đi tới, trước tiên nhẹ nhàng vén mành lên, đi đến bên trong, nhìn thoáng qua.

    Người một nhà đều đang ở trong sảnh, Đông Nhi mặc một thân y sam tố nhã, làn da rực rỡ, búi tóc đuôi ngựa, hôm nay nàng đã là thiếu phụ trưởng thành, châu tròn ngọc sáng, lại không thiếu thanh lệ tuyệt tục, một đôi con ngươi trong sáng như nước nhìn xung quanh.

    Khác với nàng, Oa Nhi ngồi đối diện nàng lại bất đồng, vóc người cùng kiều dung của Oa Nhi cũng là vô cùng mềm mại đáng yêu, nàng vốn là giỏi bảo dưỡng, sau thời gian tu luyện công phu song tu, da thịt đã là tươi mềm trắng mịn gần như trong suốt, người như ngọc, ở trong khách sảnh nên chỉ mặc một áo bông nhỏ, nhũ phong kia cao vút, đường cong của eo thon nhỏ kia không kham được một nắm tay, xinh đẹp tận xương, nếu là nàng lúc này lại đi Biện Lương một chuyến để tranh Đệ Nhất Hành, sợ rằng so sánh với năm đó còn hơn một bậc.

    Mà Diệu Diệu thì đang lục thịt nướng, sau đó đem từng mảnh thịt đưa tới trong cái miệng nhỏ nhắn của con gái thứ hai Dương San, Dương San ngoan ngoãn đứng ở trước mặt nàng.

    Đôi mắt trông mong ngó chừng ngón tay ngọc của nàng, trong tay chính là đang nắm thật chặt một cái sợi dây thừng, trên sợi dây buộc một con khỉ con, mắt ngó dáo dác đứng ở bên cạnh nàng, đầu cao bằng chừng bả vai của nàng.

    Diệu Diệu cũng trưởng thành hơn chút ít, không còn là tiểu nha đầu ngây thơ rực rỡ kia nữa, nàng lúc này lông mày như núi xa, con ngươi như sao thần, thanh lệ quyến rũ, khí chất đã có chút ít tương tự cùng Diễm Diễm, ung dung xinh đẹp.

    Diễm Diễm. . .

    Đúng rồi, Diễm Diễm đi đâu rồi?

    Đảo mắt chú ý tới bên cạnh, Dương Hạo không khỏi thấy buồn cười.

    Trên mặt đất trải thảm nhung dày, đại nha đầu Tuyết Nhi kia nghịch ngợm cưỡi ở trên người con sói Tiểu Bạch, đang làm hình dáng giơ roi thúc ngựa, sói Tiểu Bạch đáng thương bị nàng quất luyện thành gần như một con chiến mã thực sự, còn thiếu mỗi dây cương, rồi ngửa mặt lên trời hí dài một tiếng, chứng minh nó là một ngựa thật thôi.

    Mà Diễm Diễm. . .

    Dương Hạo lại thấy được khuôn mặt thứ hai của nàng.

    Tuy nói mặc váy dài, nhưng là bởi vì chất liệu mềm mại sát thân, cho nên làm sao có thể che dấu được một vòng kiều đồn đầy đặn như dùng com-pa quay vẽ ra mới tròn như vậy, nàng đang đưa lưng về phía Dương Hạo, nằm ở trên mặt thảm, mỗi khi có động tác, làn váy nhộn nhạo, ngọn núi đồi ẩn hiện, cảnh xuân mê ngươi này , làm cho trong lòng Dương Hạo cũng nóng lên.

    Hắn đi đến bên trong bước một bước, nghiêng người đứng lại, này mới nhìn rõ Diễm Diễm đang làm gì .

    Diễm Diễm cầm trong tay một cái tượng gỗ nhỏ, đang đùa với tiểu tử Dương Giai đã biết bò, một đôi mắt to đen lúng liếng của nó nhìn chằm chằm vào tượng gỗ không ngừng đung đưa trong tay di nương, ngậm miệng, dùng hết sức khí lực toàn thân bò bò, mất thật lâu mới thật vất vả bò đến bên cạnh nàng.

    Diễm Diễm lui về phía sau xoay ngươi một cái, lại rời đi hơn một thước xa, một thước xa này đối với tiểu tử vừa học bò xong này mà nói giống như thiên sơn vạn thủy, cho nên nó trừng con ngươi lên, hăng hái dũng cảm, tiếp tục hướng về mục tiêu của mình bò đi tới.

    Dương Hạo vừa vào khách sảnh, nhìn qua chính là một màn ấm áp như vậy, con gái khả ái, con trai trẻ thơ, còn có kiều thê mỹ thiếp hoặc thanh lệ, hoặc xinh đẹp, hoặc quyến rũ, hoặc kiều diễm (ước gì mình được như anh ấy , thế này chết cũng đáng^^ ).

    Thấy được các nàng, tất cả mệt mỏi mệt nhọc của Dương Hạo đều được quét sạch rồi, bỏ ra tất cả, còn không cũng là vì các nàng sao?

    Thê tử của hắn, hài tử của hắn.

    Chỉ cần các nàng vĩnh viễn trải qua hạnh phúc, vĩnh viễn vui vẻ giống như bây giờ, người một nhà sung sướng trọn vẹn. . .

    "Không, chưa tính là trọn vẹn.

    Còn có Nữ Anh, Nữ Anh vô oán vô hối theo ta, con gái ruột thịt của mình cũng phải giao cho người khác để che mắt người khác.

    Hiện tại con thứ hai của nàng sắp ra đời.

    Còn muốn tìm danh nghĩa giao cho người khác nuôi dưỡng nữa đi?

    Không, nên cho nàng một danh phận."

    Dương Hạo chợt lóe thân, Đông Nhi cùng Oa Nhi thấy được hắn đầu tiên, hai người vui mừng đứng lên, Đông Nhi không kìm được vui mừng nói: "Quan nhân, hết bận công sự rồi?"

    "Cha !"

    Dương Tuyết cùng Dương San phấn khởi vui mừng chạy tới, một trái một phải ôm lấy bắp đùi của hắn.

    Diễm Diễm quay đầu nhìn thấy Dương Hạo, liền ngồi dậy, hừ nói: "Có cái gì cao hứng, hắn a, vĩnh viễn có chuyện bận rộn không xong."

    "Ha hả, thời kỳ gây dựng sự nghiệp luôn là phải bận rộn chứ sao.

    Ta hiện tại không vội vàng thì sau này cũng là vĩnh viễn không cần bận rộn.

    Chẳng lẽ giống như Chiết đại ca như vậy, người cả nhà bị nhốt tại kinh thành, cả ngày chỉ có ăn ngủ.

    Ngủ rồi ăn, người cả nhà ngủ ở chung một chỗ, cuộc sống như vậy ngươi mới thích ý sao?"

    Vừa nói liền trừng mắt nàng nhìn một cái nói: "Nói hết lời châm chọc đi, xem ta tối nay xử lý ngươi làm sao."

    Làm trò trước mấy người tỷ muội, mặt Diễm Diễm không khỏi đỏ lên, không cam lòng yếu thế nói: "Ai sợ ngươi chứ?"

    Một đôi tròng mắt chính là lặng lẽ dạng nổi lên sóng nước mềm mại đáng yêu.

    Khi đang nói chuyện, Dương Giai bò tới bên cạnh nàng, một phát bắt được tượng gỗ nhỏ trong tay nàng.

    Đánh lén thành công, Dương Giai nhếch môi đắc ý cười lên, cười xong cũng rất nghiêm túc đem tượng gỗ nhét vào trong miệng.

    "Ôi tiểu tổ tông của ta, làm sao ngươi bắt được cái gì gặm cái đó chứ."

    Diễm Diễm vội vàng bế Dương Giai lên, Dương Giai gặm vài cái cảm thấy mùi vị không tốt, liền hướng bộ ngực của Diễm Diễm cọ cọ, Diễm Diễm ngứa đến không ngừng được cười, luôn miệng nói: "Tỷ tỷ, mau đem con trai bảo bối ăn gì cũng không đủ này trở về đi."

    Đông Nhi cười đi tới nhận lấy Dương Giai, cở ra một bên vạt áo, lộ ra nửa ngọn đồi mỹ lệ sung mãn tràn đầy, Dương Giai như nhặt được chí bả, một ngụm há miệng nhào qua viên Hồng Mã Não kia, nghênh ngang, từ đầu đến cuối cũng không để ý tới cha Tây Hạ Đại Vương kia.

    Dương Hạo rất thích thú ngắm nghía nhìn tiểu tử thúi đoạt địa bàn này của một chút, kéo vai Đông Nhi, khoác ở eo nhỏ nhắn của Diễm Diễm, nói với Oa Nhi cùng Diệu Diệu: "Yên tâm đi, bận rộn cũng bận rộn không nhiều lắm.

    Sau này, ta liền chuyên tâm ở lại chỗ này, phụng bồi các nàng."

    " Thậtt hay giả?

    Ngươi có thể rãnh rỗi được mới là lạ."

    Diễm Diễm không tin liếc nhìn hắn, lại rất tự nhiên đánh rớt cái tay to của hắn rất không thành thật trơn trượt hướng cái mông của mình.

    "Đương nhiên là thật."

    Dương Hạo nửa thật nửa giả, cười dài nói: "Biết mơ ước vĩ đạ của quan nhân nhà ngươi năm đó là cái gì không?

    Chính là muốn làm một phú ông con nhà giàu, mang theo mấy tên cẩu nô tài.

    Ở trong ánh nắng tươi sáng đàng hoàng đùa giỡn phụ nữ . . . .

    Hiện tại ta cuối cùng là rãnh rỗi đi thực hiện, ha ha ha ha..

    "

    Diễm Diễm quải cho hắn một cái, oán hận nói: "Ngươi thật vất vả mới trở lại một chuyến, nói chuyện

    đứng đắn một chút có được hay không?"

    Dương Hạo có thâm ý nói : "Ta nói chuyện đến bây giờ đều rất đứng đắn, quan nhân nhà ngươi thật sự muốn làm một hôn quân rồi, bắt đầu từ bây giờ, cho đến khi người kia váng đầu.

    "

    Trong bốn người, chỉ có Oa Nhi thoáng cái hiểu được.

    Nàng vừa muốn hỏi nữa thì Tiểu Nguyên vội vã chạy đi vào, bẩm báo: " Đại Vương.

    Vương phi A Cổ Lệ đến."

    Dương Hạo kinh ngạc nói: "Y theo lộ trình, không phải là ngày mai nàng mới đến sao?"

    Tiểu Nguyên nói: "Vương phi A Cổ Lệ bỏ lại đại đội, chạy tới Hưng Châu trước."

    "Thì ra là như vậy."

    Dương Hạo suy nghĩ một chút, hướng mấy người phụ nhân cười cười xin lỗi, nói: "Ta đi gặp nàng, an bài cho nàng xong sẽ trở lại."

    Nhìn bóng lưng Dương Hạo vội vã rời đi, Đường Diễm Diễm thở dài nói: "Mơ ước vĩ đại của quan nhân, sợ là không cách nào thực hiện."

    Đông Nhi xoay chuyển con ngươi nói: "Làm sao lại nhu thế?"

    Diễm Diễm nói: "Còn không có đùa giỡn nữa rồi, người ta tự mình đưa tới cửa, đây chính là hoàn khố đệ tử cùng hoàn khố yến đế a. . ."

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 66: Khó Lâm Triều

    Sáng sớm, trời vừa sáng rõ, Dương Hạo đã tỉnh.

    Mấy năm nay, dù có bận rộn tới mức nào, mệt mỏi tới mức nào, mỗi ngày hắn đều phải tập luyện, vì hắn biết rằng, chỉ cần có một lần tìm lý do cho bản thân mình mà lơi lỏng việc thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, sự việc đến không chỉ là việc trì hoãn luyện võ công, càng ngày hắn sẽ càng có nhiều chuyện này nọ khác, sa vào cuộc sống sung sướng nhàn nhã.

    Mỗi người đều muốn hưởng thụ cuộc sống thoải mái, nhưng hắn không thể lãng phí thời gian của cuộc đời này một cách vô độ được, nhiều người nghĩ đến tất cả những điều này để bỏ tâm huyết của mình ra, hắn cũng không phải ngoại lệ.

    Có thể thấy, Đông Nhi đang nằm ở bên cạnh hắn, chìm vào giấc ngủ ngon, khóe miệng khẽ cười.

    Đêm qua, hắn không sử dụng song tu công phu, chỉ là thả lỏng cơ thể, ân ái triền miên với Đông Nhi.

    Giờ phút này, Đông Nhi vẫn đang ngủ, mái tóc rối tung, khuôn mặt càng thêm đáng yêu, khi Dương Hạo đứng dậy, nhấc chiếc áo lên, Đông Nhi lộ nửa cơ thể ra, đôi gò bồng đảo trắng như tuyết được che đậy dưới mái tóc mượt mà ấy, hút hồn vô cùng.

    Dương Hạo kéo chăn đắp lại cẩn thận cho nàng, rón rén bước xuống đất, mặc áo đứng dậy, khẽ chân bước vào trong viện.

    Hít một hơi thật sâu, võ công quyền kiếm, luyện hoàn, trán lấm tấm mồ hôi.

    Đông Nhi chưa dậy, lúc này nếu như về phòng, nàng sẽ tỉnh giấc.

    Dương Hạo đành ở bên ngoài phòng, Hạnh Nhi và Tiểu Nguyên xách nước đến, đợi hắn tắm rửa thay quần áo, rồi Dương Hạo đi vào viện phía trước.

    Hắn vốn đã nghĩ về cuộc sống hủ bại của quân vương mấy ngày không còn sớm triều, song mỗi ngày A Cổ Lệ vương phi đến, Dương Hạo đã hẹn hôm nay sẽ ăn bữa sáng với nàng, có chuyện cần bàn bạc, cho nên sẽ không ở lại phủ ăn cơm, chuyện này tối qua đã nói với Đông Nhi rồi, không cần phải thông báo lại nữa.

    “Tỷ tỷ…”

    Dương Hạo vừa đi, Diễm Diễm liền hấp tấp chạy vào trong phòng Đông Nhi.

    Đông Nhi vội vàng khoác áo che thân cười nói: “Nhìn ngươi kìa, sáng sớm vậy, có chuyện gì gấp thế?”

    Diễm Diễm không còn là cô nương chưa có kinh nghiệm, trên má Đông Nhi hơi ửng đỏ vì xấu hổ, đôi lông mày hơi rướn lên, ánh mắt dịu hiền.

    Dù về bề ngoài không nhìn ra, song đôi má trắng trẻo bỗng ửng hồng thì vẫn nhìn ra.

    Diễm Diễm bĩu môi, chanh chua nói: “Còn che cái gì nữa chứ, người ta cũng không phải là không nhìn ra đâu”.

    Đông Nhi xấu hổ, vội nhanh chóng đánh cho nàng một cái rồi rút tay lại che thân mình càng chặt thêm, chỉ lộ mỗi khuôn mặt ra khỏi chăn hỏi: “Sáng sớm này ra, muội sang tìm trò cười đấy ah?”

    “Ta nào có rảnh hơi?”

    Diễm Diễm trừng mắt nhìn nàng, quay ngoắt đầu nhìn ra ngoài, lúc này nồi ở bên giường, thần bí nói: “Tỷ tỷ à, tỷ biết quan nhân sáng sớm hôm nay làm cái gì không vậy?”

    “Làm gì cơ?”

    “Muội nghe nha hoàn nói đi cùng với A Cổ Lệ vương phi đi ăn sáng đấy”.

    Đông Nhi phì cười nói: “Muội phí lời quá đi, quan nhân chưa sáng sớm đi ăn sáng, lẽ nào phải đợi đến tối mới đi ăn điểm tâm sao?

    Ha ha…”

    Diễm Diễm càng trợn mắt lên nói: “Tỷ tỷ chưa nghe rõ ah?

    Chàng…đi cùng với A Cổ Lệ vương phi đi ăn điểm tâm đấy”.

    Nàng cố gắng nhấn mạnh ba chữ A Cổ Lệ vương phi, Đông Nhi nháy mắt nói: “Thì đó vẫn là ăn sáng mà thôi, có gì khác nhau đâu?”

    Diễm Diễm giận rỗi nói: “Tỷ tỷ không nghe hiểu lời muội nói à?”

    Đông Nhi nén cười nói: “Hiểu, hiểu cả rồi, nhưng mà…quan nhân trước đây cũng không thiếu cùng Hòa đại nhân, Lâm đại nhân bọn họ đi ăn điểm tâm mà.

    A Cổ Lệ vương phi giờ là tri phủ Cam Châu, Hồi Hất bộ tộc quân đô chỉ huy sứ, quan lớn văn võ của triều đình, bà ấy vừa đến hưng châu thì đã là đại sứ biên cương trấn thủ một phương, quan nhân đương nhiên là phải coi trọng rồi”.

    “Nhưng cô ta là đàn bà, hơn nữa còn là một người đàn bà rất xinh đẹp nữa kia?”

    Đông Nhi nháy mắt hỏi: “Thế muội muốn sao đây?”

    Đường Diễm Diễm ngẩn người một lúc, Đông Nhi lại nói: “Nghĩ cách đuổi A Cổ Lệ đi đúng không nào?”

    Đường Diễm Diễm hét lên: “Làm sao thế được?

    Không nói đến hai mươi vạn quân dân cam châu của cô nương ấy thì dựa vào chức quan triều đình hiện tại của cô ấy, chúng ta làm sao có thể làm cái chuyện biết là không thể làm được ấy được?”

    “Thế thì…quan nhân nếu như có thích cô ấy thực sự, chúng ta kiên quyết không đồng ý sao?”

    Đường Diễm Diễm vội chen lời nói: “Tuy nói quan nhân nhà ta yêu thương chúng ta hết mực, nhưng nếu như chàng có thích vương phi thật, thì ai dám cấm chàng chứ?

    Lần trước giận chàng, ta còn không tự chủ được?

    Nào có người không biết tự ái”.

    Đông Nhi bật cười nói: “Thế mới là lạ, thế muội sáng sớm chạy đến đây nói với ta làm cái gì?”

    “Muội…”

    Đường Diễm Diễm ngẫm lại cẩn thận, còn không thể hiểu nổi cái chân này chạy tới đây làm gì.

    Nàng chỉ nghe một người hầu nói như vậy xong thì đã chạy tới đây, còn về nghĩ sẽ làm gì, dường như…nàng không hề nghĩ đến”.

    “Muội ấy à”.

    Đông Nhi vỗ nhẹ vào đôi tay nhỏ nàng để trên giường: “Đám nha hoàn trung thành với chủ, chuyện gì cũng đều muốn bảo vệ muội, vừa mới nghe tới chuyện sẽ làm ảnh hưởng tới muội thì đương nghiên sẽ muốn nói với muội, điều đó là không sai, song muội khá thiên về ý nghĩ của mình, chớ có nóng nảy, vội vàng, nghe gió là mưa”.

    Đông Nhi đưa tay ra với xiêm y bên giường, Diễm Diễm vội đưa cho nàng, Đông Nhi xoay người ngồi dậy, đồng thời xiêm y đã ở trên người, nàng vừa mặc áo choàng, buộc dây lại cho cẩn thận, vừa cười nói: “Có một số chuyện không thể để ý vụn vặt được, nếu không chính là tự đi tìm phiền phức cho mình, muội hiểu không?”

    Diễm Diễm có tính cách không chịu phục, duy chỉ có Đông Nhi nói gì là nàng nghe nấy, đôi khi nàng cũng cảm thấy kỳ lạ, Đông Nhi chẳng nói gì cả, chẳng làm gì cả, tại sao nàng lại dễ nghe lời thế không biết.

    Dường như Đông Nhi là một đại tỷ đáng tin cậy đáng kính nhất.

    Nàng có tính cách nóng nảy, chẳng giấu được chuyện gì bao giờ, nhưng Đông Nhi như nước vậy, hơn nữa còn là cơn gió mát, rất nhanh có thể tiêu tan được tính nóng nảy của nàng, làm cho nàng vui vẻ trở lại.

    Chậu than trong phòng lại được thêm than vào buổi sáng, cháy hồng lên làm căn phòng ấm áp.

    Đông Nhi mặc quần áo vào, rồi đứng nhanh dậy, ngồi bên bàn trang điểm, khẽ vuốt mái tóc, cử chỉ ung dung tao nhã vô cùng, dưỡng di khí, năm đó tiểu nữ tử hiền lành như thỏ, giờ đã là một tiểu phụ nhân trưởng thành rồi, giống như một đóa hoa hồng tao nhã vậy.

    Chiếc lược ngọc khẽ chải lên mái tóc óng mượt, chải từ ngọn đến chân tóc, vẫn cái búi tóc quen thuộc, nhìn trong gương là bóng dáng Diễm Diễm, Đông Nhi nhoẻn miệng cười: “Quan nhân không cho phép chúng ta nhậm trức trong triều nữa, có vài chuyện cũng không nói với chúng ta nữa, đây là chuyện rất bình thường, không quy luật không thành vuông tròn, nếu như không phải là đại sự quốc gia gì đó thì chàng trở về nhất định sẽ nói với chúng ta, phải không nào?

    Thực ra quan nhân cũng sợ chúng ta buồn bực lắm đó chứ, bề ngoài chính sự vẫn là giao cho chúng ta rất nhiều việc để làm, không cần để tư tình đặt vào chuyện không đâu nữa.

    Vị A Cổ Lệ vương phi ấy, quan nhân thực sự rất để ý tới nàng ấy, song ta và muội không giống nhau ở điểm, ta cảm thấy quan nhân để ý nàng ấy như vậy, chỉ để trong đầu thôi, còn chuyện này, A Cổ Lệ vương phi có đến tám chín phần cũng là một trong số người tham gia”.

    Nàng nhặt một tờ giấy, khẽ hé đôi môi anh đào nhấp nhẹ vào nó nói: “Nếu như quan nhân thực sự là thích nàng ấy, ngược lại sẽ không có cử chỉ như vậy đâu, chàng ấy à, khi nào chả sẵn sàng theo đuổi phụ nữ chứ?”

    Diễm Diễm hất mặt lên nói: “Tất là vậy rồi”.

    La Đông Nhi quay đầu lại cười nói: “Thôi được rồi, thế thì chúng ta thử chờ xem sao?”

    ***

    “…Đại vương, cả nhà Chiết tướng quân đã qua Hạ Châu rồi, hựu châu đô chỉ huy sứ Trình Thế Hùng Trình đại tướng quân đặc ý soái bộ chạy đến tây hành yếu đạo nghênh đón, bày tiệc rượu vui vẻ với Chiết tướng quân một đêm, dự tính ba ngày sau sẽ đến Diêm Châu…”

    Khởi cư xá nhân Mục Dư Kiều cung kính nói.

    Hắn chú ý tới đôi tai của Dương Hạo đang nghe lời hắn nói, đôi mắt lại vẫn nhìn sang một phụ nữ xinh đẹp, phụ nữ xinh đẹp ấy đứng ở trên sông băng, đầu đội một chiếc mũ lông chồn màu trắng tuyết, mặc chiếc váy khá vừa vặn, áo viền báo, xinh đẹp mỹ miều, khuôn mặt giống với người con gái Trung Nguyên, sống mũi dọc dừa, đôi mắt đen tuyền, lông mi cong vút, một vẻ đẹp không làm động lòng người mới là lạ, đó chính là Cam Châu tri phủ, Hồi Hất quân đô chỉ huy sứ Thất vương phiHồi Hất khả hãn Dạ Lạc Hất ngày xưa.

    Người phụ nữ xinh đẹp làm trỗi dậy dục vọng của đấng mày râu.

    Nữ nhân cao quý chinh phục được cả dục vọng của biết bao nam nhân.

    Vị nữ nhân này, hoàn toàn có thể tin rằng nàng có thể chinh phục được bất cứ một nam nhân nào.

    Mãi đến khi hắn nói đến Trình Thế Hùng tướng quân trấn thủ Hựu Châu tự tiện rời khỏi doanh trại, dẫn bộ hạ cũ tây hành, mở tiệc rượu đón tiếp Chiết Ngự Huân, ánh mắt Dương Hạo lúc này dường như mới nhắm lại, sức chú ý mới thu về, song trong ánh mắt hắn hiện lên một thứ cảnh giác mà không dễ bị người ta phát hiện ra, Mục xá nhân vừa chú ý đến ánh mắt của hắn, hắn đã trở lại bình thường.

    “Được, tiếp tục chú ý tới hành trình của Chiết tướng quân, rồi bẩm báo lại với cô (tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến), đợi hắn đến Hưng Châu, cô sẽ đích thân ra khỏi thành đón tiếp”.

    “Vâng”.

    Mục Dư Kiều cung kính đáp một tiếng, thấy Dương Hạo bị kích động đi thẳng về phía trước, tuyết đọng khẽ rung lên phía chân hắn, mục tiêu chính là vị Dương Tuyết Nhi dùng sức rút con quay ra, đồng thời có tiếng cười hoan hỷ của A Cổ Lệ vương phi.

    Mục Dư Kiều từ từ nâng người dậy, khóe miệng nở một nụ cười như đang suy nghĩ điều gì đó: “Trình Thế Hùng không tránh khỏi quá nhiệt tình với chủ cũ rồi, Dương Hạo há có thể bất giác nam kham.

    Ban đầu hắn cần tiếp Chiết Ngự Huân trở về, vốn muốn dựa vào quân tâm bộ hạ của Chiết gia mời chào, không ngờ tới tình hình như vậy?

    Ha ha, có họa cùng hưởng có phúc cùng chịu mà, với một lời thề sắt son đi Tịnh Châu xa xôi đón nghĩa huynh, đổi lời nói thì thành xuất thành đón rồi…”

    Mục Dư Kiều khóe miệng đang mỉm cười bỗng dừng lại quay sang thái độ kính cẩn nghiêm túc, cất bước đi lên phía trước.

    Dương Hạo xưng vương thay đổi chế độ, xây dựng một hệ thống quan lại hoàn toàn mới, yêu cầu đề bạt rất nhiều nhân tài vào triều đình mới, ban đầu hắn chiếm lĩnh Hạ Châu, khi trở thành định nan tiết độ sứ thì có rất nhiều người đọc sác ở Trung Nguyên không thành công đến cậy nhờ, mong được nổi bật tài năng ở đây và có sự nghiệp.

    Mục Dư Kiều chính là người mà thời điểm đó đến cậy nhờ Dương Hạo.

    Hắn là một tú tài, trải qua kỳ thi, người này văn tài vô cùng tuyệt, ở dưới trướng Dương Hạo, hắn rất cẩn thận, làm việc chu đáo, trả lời đối đáp khôn khéo, dần dần đã nhận được sự ưu ái của Xung Phóng.

    Mãi đến khi Dương Hạo thành Tây Hạ vương, thành lập nội các và lục bộ, Xung Phóng là người góp sức ở triều trước tiến hành chọn lọc, từng người giả vờ trọng trách.

    Hắn là người được Xung Phóng coi trọng, được chức vị khởi cư xá nhân.

    Chức quan này tuy rằng không cao, nhưng nó vô cùng quan trọng, ghi chép hành động thường ngày của Dương Hạo và đại sự quốc gia, đứng hầu ở Ngự điện, phàm là triều đình truyền lệnh đặc xá, lễ nhạc pháp độ, tăng giảm nhân cách, thưởng phạt trách cứ, văn võ quần thần tới nhận thưởng, thời tiết bốn mùa, tình hình hộ khẩu, bố trí châu huyện đều phải được ghi chép gọn gàng lại.

    Ngoài ra hắn còn phụ trách chức quy gián quân chủ, từ khi hắn làm khởi cư xá nhân thì được Dương Hạo tín nhiệm, giờ Dương Hạo lại tăng thêm vài thông báo cho hắn, quyền lợi truyền tin cấp khiến hắn và Phi Vũ Tùy Phong tổ chức điệp báo duy trì mối liên hệ thích hợp, có thể nói, con người đầu ba này đã trở thành một tâm phúc bên cạnh Dương Hạo.

    “Cha, cái thứ này chơi hay lắm, cha thử đi…”

    Dương Tuyết Nhi chạy tới phía trước, chăm chú nhìn con quay, A Cổ Lệ vương phi vội cầm lấy roi, sợ giật phải nàng, A Cổ Lệ vương phi dưới chân là một đôi dây ngựa dài, động tác trọng tâm không ổn, lập tức bị trượt, như sắp té ngã”.

    “Vương Phi cẩn thận”.

    Dương Hạo vội xông lên phía trước, đỡ lấy eo nhỏ nhắn của nàng, thân thiết nói: “Vương phi phải cẩn thận chứ, mặt băng rất trơn”.

    “Đa tạ đại vương giúp đỡ, gọi ta là A Cổ Lệ là được rồi”.

    A Cổ Lệ đứng dậy, không muốn để lại dấu vết bàn tay to của hắn.

    Mới vừa rồi nàng bị trượt ngã, váy bị thổi lên giờ đã rủ xuống, không làm lộ gì cả, quần lụa trắng bị lộ ra một góc, chiếc quần được nhét vào trong ủng, đôi chân được bó càng thêm thanh tú, đôi chân thon dài thẳng tắp, cho dù bên trong được cuốn vải thêm dày, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta tưởng tượng ra đôi chân thon dài của nàng như thế nào.

    Song Mục Dư Kiều vừa nãy chạy đến chỉ nhìn thoáng một cái rồi đã nhìn đi chỗ khác ngay, tuy hắn cũng chú ý tới ánh mắt thèm muốn của Dương Hạo, nhưng Dương Hạo đã biết, hắn không thể nhìn tiếp được, có thể làm việc bên đại vương chẳng lẽ lại là cái thứ không có mắt.

    Dương Hạo đến bên Hoàng hà, du ngoạn sơn thủy, mục đích chính là đi tuần, quan sát xem những nơi gần với đô thành.

    Dương Hạo đã hoàn thành xây dựng quan thể, các chức quan cũng đã nhâm mệnh xong xuôi, nhưng khá nhiều thuộc hạ của hắn với những văn võ bá quan quan trọng lại ở bên ngoài, một khi tiếng kẻng reo lên lại không nhanh chóng đến được, vì vậy hắn xưng vương đại điện tạm thời không thể hoàn thành được.

    Lúc này thời tiết lạnh nhất của mùa đông đã trôi qua, nhưng mùa xuân vẫn còn chưa tới, mùa đông ở khu tây bắc là lúc chán nhất, dân gian nói mèo ngủ đông, nhiều người dân vừa vào mùa đông này chẳng có chuyện gì làm, quá nhàn rỗi nên như con mèo ở trong nhà.

    Giờ chỉ có mỗi vương phủ của thành Hưng Châu là nơi duy nhất náo nhiệt trong mùa đông, vì nó là nơi đang xây dựng.

    Dương Hạo không có việc gì, liền bước đi xem Thuận Châu, Hoài Châu, Định châu, Tịnh Châu xung quanh Hưng Châu, rồi qua hai chỗ trại binh thăm nom.

    Là nơi quan trọng gần đô thành, hắn đương nhiên nên quan tâm mới phải, còn về mang theo đứa con phi tần, đương nhiên cũng có ý ngắm cảnh giải sầu.

    Chỗ đang đứng hiện giờ là than lương thành, đây là trạm gần chỗ hắn ở nhất, và cũng là trạm cuối cùng, xây dựng nơi này thành một địa bàn tuần tra, là vì nơi đây là nơi cao nhất về sản lượng lương thực của Hà Tây, nơi này là khu giàu có nhất về nông nghiệp ở Hà Tây, hiện nay sản lượng lương thực chiếm bảy mươi phần trăm toàn Hà Tây, Dương Hạo đương nhiên không thể không coi trọng.

    Sau khi tiếp cận quan lại địa phương được một ngày, trong hôm nay mấy quan của Các hòa hộ bộ cũng đi tuần tra cùng với quan địa phương, tiếp cận quan sát dân tình, mấy vị vương phi thì ở thành Tham Lương hội kiến với quan địa phương và những vị phu nhân của các sĩ thân địa phương, A Cổ Lệ vương phi tới đây là người nữ duy nhất, chẳng nói mấy lời với họ, ở đây người ta phát triển nông nghiệp, còn điều kiện của Cam Châu lân cận chỉ thích hợp chăn nuôi và làm công thương nghiệp, không thích hợp để phát triển cây nông nghiệp nên nàng chẳng có mấy hứng thú với chuyện này.

    Đúng lúc Dương Hạo mang công chúa nhỏ đến bên Hoàng Hà du ngoạn, Xung Phóng đại nhân cười nói theo vài câu, nàng bèn đi theo tới thành.

    Dựa vào sự thông minh của Mục Dư Kiều, hắn có cảm giác đây là cơ hội mà Dương Hạo và những trọng thần thân tín cố ý tạo ra, lẽ nào Dương Hạo muốn tôn A Cổ Lệ làm phi sao?

    Cũng khó trách Mục Dư Kiều nghĩ như vậy, qua cách thể hiện của Dương Hạo cho thấy, hắn dường như có ý này thật, A Cổ Lệ xinh đẹp mỹ miều, văn võ đều giỏi, hơn nữa còn là thủ lĩnh của hai mươi vạn người Hồi Hất Cam Châu, lập nàng làm phi thì không phải lo nghĩ gì tới việc khống chế hai mươi vạn người Hồi Hất này, đổi lấy bất cứ người nào thống lĩnh, như vậy có thể thấy rõ.

    Đây cũng khó trách mấy vị đại nhân Xung Phóng, Lâm Bằng Vũ gặp nhau vui mừng, có ý tạo cơ hội cho họ.

    Song với tình hình như hiện nay, sợ rằng hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình.

    Từ Dạ Lạc Hất lợi dụng nàng và toàn bộ bộ tộc làm kẻ chết thay, về sau tạo cơ hội cứu sống chính bản thân mình, vị vương phi này vô cùng căm hận đàn ông, chẳng hề có chút vừa lòng vì với bất kỳ ai, ngoài Dương Hạo là một đại vương thì còn kề cận, người bên cạnh cách ba trượng có thể cảm nhận được hàn khí phát ra từ nàng còn mạnh hơn cả thời tiết mùa đông.

    Mục Dư Kiều chưa từng đến Cam Châu, đây là lần đầu gặp A Cổ Lệ vương phi nhưng hắn biết rất nhiều chuyện, là người bên cạnh Dương Hạo, còn có một mối quan hệ nhất định với nhóm Phi vũ tùy phong, dù hắn không tận mắt nhìn, đích tai nghe nhưng hắn vẫn có thể nghe ngóng được rất nhiều chuyện, dù cho người khác muốn moi tin cũng chẳng thể moi được tin.

    “Nhóc này, đừng có chạy lung tung như vậy, cẩn thận kẻo ngã đấy”.

    Sự lãnh đạm của A Cổ Lệ vương phi dường như Dương Hạo cũng cảm nhận được, hắn tiện tay ôm lấy nữ nhân, che giấu sự xấu hổ của mình: “San San đâu, ngươi dạy cho Tuyết Nhi chơi con quay sao?”

    Dương Tuyết đắc ý nói: “Muội muội ngốc quá, ngốc quá, sao dạy cũng không dạy nên hồn, ta chơi chứ quay trơn đi, cho nàng ấy mượn tiểu bạch lang rồi”.

    Dương tuyết nói xong quay đầu lại thấy, lập tức reo lên: “Oa, San San ngốc nghếch, đang làm gì vậy hả?”

    Hóa ra vì để đại vương ăn cá Hoàng Hà còn tươi ngon nhất, quai lại địa phương đã mang hai nông dân tới bờ sông Hoàng hà phá băng câu cá, Dương San tận mắt nhìn thấy họ phá băng, và câu được những con cá khá to từ dưới lên, không khỏi ngạc nhiên thế là cũng thấy làm thích thú, không để ý tới sự ngăn cản của nha hoàn mình, hai tỷ muội nảy sinh ý nghĩ muốn đích thân câu cá.

    Song cái nàng dùng không phải là mồi câu và lưỡi câu, công chúa nhỏ phát huy sức tưởng tượng của chính mình, gọi tiểu bạch lang được sùng ái mà tỷ tỷ thích nhất lại, ra lệnh cho nó nhúng đuôi vào chỗ khe nứt của băng.

    Dương Tuyết vừa quay đầu lại thì nhìn thấy đó chính là tiểu bạch lang đang ngồi chồm hỗm trên khe nứt của băng, chiếc đuôi dài nhúng xuống nước, không dám tốt cáo lời nào về vị chủ nhân nhỏ.

    Dương Tuyết nhìn thấy rất tức giận, vội vàng nhảy ra khỏi lòng của Dương Hạo chạy về phía Dương San, Dương San vừa thấy tỷ tỷ mặt đỏ gay vội thấy được mình dường như sẽ gặp rắc rối thế là lập tức bổ nhào vào trong ngực tiểu nguyên bảo nàng ôm chặt lấy mình, dương tuyết chạy lại ôm lấy cổ tiểu bạch lang rồi rút nó ra khỏi kẽ băng, chiếc đuôi của nó dính băng, gấp đến mức Dương Tuyết hét toáng lên.

    A Cổ Lệ vương phi thấy phát phì cười, cười ha ha, vừa cười vừa chạy lại giúp.

    Dương Hạo vừa chạy lại theo thì một tín sứ cũng vội vàng chạy lại giao thư tín vào tay Mục Dư Kiều.

    “Chuyện gì vậy?”

    Dương Hạo dừng chân, quay đầu lại hỏi.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 67: Lại Chọn Hoa Khôi

    Dương Hạo giật lấy thư của Đinh Thừa Tông gửi đến, cẩn thận đọc một lượt, mặt nhoẻn nụ cười đắc ý: “Vu điền quốc, cô biết chứ, đó nhất định sẽ phái sứ giả tới, cô giúp hắn nhiều như vậy, chẳng lẽ lại không được báo đáp?

    Cao xương quốc mà, có vài điều vượt ngoài dự đoán của cô rồi, Niêm bát ca bộ và Khâu Từ quốc(tên nước cổ, ở Tây Vực, nay là huyện Khố Xa, Tân Cương, Trung Quốc) càng khỏi phải nói nữa, Khâu Từ vốn là hơi thở của ngưỡng ca lạp hãn nhân, niêm bất ca bộ lạc luôn thần phục Liêu quốc, sẽ không dễ dàng có thái độ từ chủ quyết định với một quốc gia, họ cũng đến triều kiến bổn vương, ha ha…”

    Mục Dư Kiều mỉm cười nói: “Chúc mừng đại vương, chúc mừng đại vương, bởi vậy có thể thấy, các nước Tây vực đã coi đại vương là bá chủ đệ nhất tây vực rồi, nếu không thì bọn họ tới nịnh đại vương làm chi…”

    “Ha ha….”

    Dương Hạo vui vẻ, đắc chí nói: “Cô có thể từ một kẻ ăn mày mà xưng vương, hiện giờ có mảnh đất mười tám châu Hà Tây, cũng được tôn sùng quy nghĩa quân trương nghĩa triều của tôn sùng, chẳng mấy nữa vương quốc sẽ được mở rộng, hắc! mười tám châu, gần ba trăm vạn con dân, mở mắt nhìn thiên hạ, ngoài hai nước Tống Liêu ra còn có ai có thể bì với cô vương ta đây?

    Ha ha…”

    Mục Dư Kiều thấy vậy vội thêm chúc mừng: “Đúng vậy ạ, đây mới chỉ là mấy năm thôi, đại vương đã trở thành bá vương tây vực, vào một ngày nào đó, đợi đến khi binh hùng tướng mạnh nhập vào Trung Nguyên, đại vương sẽ trở thành bá chủ thiên hạ”.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Haiz, đông tiến Trung Nguyên, đó có thể là vọng tưởng.

    Tống quốc to lớn, dựa vào chỗ hoang tàn tây bắc ta, làm vua thiên hạ đâu đến lượt.

    Đại Tống có số lượng chiến tướng như mây, quân đội tinh nhuệ, đặt biệt là thừa sức người, với Liêu quốc vũ lực nổi tiếng thiên hạ vậy mà cũng chẳng với đến, nó không đến đánh cô là may mắn lắm rồi, cô nào dám vuốt râu hùm nào?”

    Mục xá nhân cẩn thận nói: “Đại vương, Đại Tống mạnh thật đấy, cuộc chiến Hoành sơn, đại vương…”

    “Hừ!

    Ngươi đừng nhìn vào mỗi trận chiến Hoành sơn, thế thì đã đáng là bao nhiêu, đó là vì cô lui không thể lui, con thỏ tức giận còn cắn người mà, cô không có đường lui thì phải dốc toàn lực, thành thì cũng được, mà bại thì cũng xong, không còn cách nào khác.

    Nhưng mà Tống quốc…trong Tống quốc loạn Ba Thục, ngoài thì Khiết Đan thèm muốn cho nên không dồn toàn lực ra tay với ta, cô có thể định cư ở Hà Tây này mà lập quốc, thiên thu muôn đời, truyền thừa không ngớt, đã là cái may mắn rồi, Hà Tây biên thùy xa xôi có thể làm chủ được Trung Nguyên ư?”

    “Nhưng…thần cho rằng…Tống quốc dã tâm rõ ràng, một khi ra tay, chỉ sợ sẽ gây bất lợi với Hạ quốc ta”.

    “Ha ha haaa…ý kiến của một thư sinh”.

    Dương Hạo lắc đầu nói: “Đại sự quốc gia, há nói đánh là đánh được hay sao?

    Nguyên nhân tại sao?

    Tống quốc đã chiếm nơi màu mỡ nhất trong thiên hạ, họ chỉ muốn tranh giành một nơi duy nhất chỉ có U Vân, vì đó là bức bình phong che chở phía bắc của Tống quốc, tây bắc thì sao, đất đai khô cằn, Trung Nguyên gặm chả được, vương triều Trung Nguyên đều đưa ra kế sách xa xôi với tây vực, giờ nghị hòa với Tống, ta có thể bình chân như vại, tự mình làm vương, ha ha ha…”

    Nói đến đây, Dương Hạo bỗng nhiên tỉnh lại, liền nói: “Những lời này, không được ghi chép lại, cô…chỉ nói ngoài với ngươi thôi”.

    “Vâng ạ!”

    Mục Dư Kiều biết hắn còn chưa quen với địa vị mới nên vẫn còn dùng chữ cô để xưng hô, hãn hữu mới xưng trẫm hay ta gì đó, có lúc thì không chú ý nói tùy hứng nói vài câu gì đó, rồi lại quay sang dặn dò là không được ghi lại, đây cũng không phải lần đầu hắn làm thế, vì vậy cũng chẳng có gì là lạ, vội vàng đồng ý.

    Cách đó không xa, Dương Tuyết mặt đỏ gay cố gắng lôi đuôi bạch lang, A Cổ Lệ vương phi tay cầm đoản kiếm, đứng ở bên cạnh chém cũng không phải, không chém cũng không phải, nàng chỉ cảm giác rất thích thú với đứa trẻ này, nhấc kiếm chỉ ngược lên, Dương Hạo thấy, liền bước tới phía bọn họ.

    Mục Dư Kiều cũng muốn đi cùng, Dương Hạo xua tay nói: “Cô mang hai vị tiểu công chúa này đến sông băng ngắm phong cảnh bắc quốc mà thôi, ngươi không cần mất thời giờ đi cùng nữa”

    Mục Dư Kiều chắp tay kính cẩn: “Đại vương, trách nhiệm của thần không chỉ có việc ghi chép việc quốc gia đại sự, còn là người phát ngôn của đại vương nữa ạ”.

    Dương Hạo không kiên nhẫn nói: “Nhàm quá, cô giờ đi làm bạn nữ nhân mà thôi, ngươi muốn ghi chép gì nữa đây, lẽ nào cô về cung rồi, khi ở cùng với phi tần, ngươi cũng đứng bên ghi chép hay sao?”

    Mục Dư Kiều sợ hãi nói: “Thần không dám ạ, thần nào dám bất kính như vậy chứ.

    Nhưng mà đại vương chỉ cần lên triều, xuất cung, thần phải đi theo bên cạnh ghi chép hết thảy, đây là trách nhiệm của thần mà…”

    “Thôi được rồi, được rồi, quy tắc chẳng phải do cô đề ra hay sao?

    Ngươi nhớ lấy, về sau khi trẫm ở bên cạnh nữ nhân, không cần ngươi đi theo, đây được tính là ranh giới, ngươi đợi ở đây, dám bước qua nửa bước, cô sẽ chặt cái đầu ngươi”.

    Dương Hạo nói rồi xoay người bước đi, Mục Dư Kiều chỉ đứng nguyên tại chỗ cười.

    Dương Hạo đi một lúc lâu, cầm đuôi to của tiểu bạch và chẳng có cách nào, cuối cùng phải gọi hai nông phu bào băng lấy cá đến, bảo họ bào tảng băng to để lôi cái đuôi lang ra, tiểu lang ngâm dưới băng, chỉ biết kêu rên, Dương Tuyết hét toáng lên, nước mắt dàn dụa, Dương Hạo thấy vội vàng chạy tới nựng.

    Vào lúc này, mục xá nhân lại nhận được một công hàm, hắn mở ra xem, không khỏi sợ hĩa, việc này hắn không dám trì hoãn, song Dương Hạo lại kẻ đường vạch không cho hắn bước qua, hắn nào dám bước, có thể được chọn làm việc bên cạnh Dương Hạo, đúng mực là ưu điểm của hắn.

    Hắn đứng nguyên tại chỗ, quơ công hàm mà gọi: “Đại vương, đại vương, có tin tức quan trọng từ Hưng Châu”.

    Tin mà mục xá nhân vừa nhận được là tin mà Tiêu Quan bên đó mang đến. quân Tây Hạ và ba ngàn bộ đội sở thuộc trấn thủ Tiêu Quan đã xảy ra trận chiến.

    Tiêu Quan là con đường cần phải đi qua của Hà Tây lũng hữu, đương nhiên, nếu như trừ có người vượt núi đi qua, thế thì Hà Tây lũng hữu sẽ không có gì che chắn, có thể nói đâu đâu cũng là đường, nhưng sơn lộ như vậy nhân mã đại đội không thể qua được, đại đội nhân mã để tiện cho việc qua lại, thì lương thực mang theo không được quá nặng, nếu không cần nói đến ngựa cũng cần phải chở cả vũ khí chiến tranh nữa, vì vậy bị vây trong núi Tiêu Quan, mà đó lại là con đường duy nhất để cho đại quân nhân mã đi qua, điều đó chứng tỏ tầm quan trọng của nó.

    Cho nên, cho dù là ban đầu phòng bị Lý Quang Duệ cũng tốt, giờ phòng bị Dương Hạo cũng tốt, Tiêu Quan là yếu địa quân sự mà thủ lĩnh Thổ Phiên coi trọng nhất, ở đây đóng quan có đến bảy vạn tộc quân, mỗi người làm một nơi hiểm yếu, đóng bảy vạn tộc quân hơn nữa già trẻ trai gái có đủ cả, chỗ này thực sự là bức tường sắt.

    Song bên này Dương Hạo cũng không phải hoàn toàn bị mất địa lợi, chỗ Tiêu Quan còn có Đâu lĩnh.

    Thượng Ba Thiên không phải là toàn bộ sơn thế chiếm cứ, quan sát vùng đất bằng phẳng Hà Tây, vào thời điểm Lý Quang Duệ, định nan quân chiếm lĩnh Đâu lĩnh, hơn nữa ở đây cũng đã xây dựng doanh trại, Dương Hạo sau khi tiếp nhận định nan quân, thủ quân này đương nhiên đầu vào Dương Hạo, song xét về địa thế, đoạn yếu đạo khó tấn công nhất nằm ở lũng hữu Thượng Ba Thiên, mấy ngọn núi bên Hà Tây chiếm lĩnh toàn toàn không thể so sánh được.

    Thượng Ba Thiên vô ý khai chiến với Dương Hạo, La Đan cũng là thủ lĩnh của bộ tộc Thổ Phiên, hơn nữa hiện giờ lũng hữu luôn đối nghịch với hắn, tuy nói thế lực La Đan còn kém xa hắn, song không phải muốn diệt là diệt được, hơn nữa hai bạch lang của Lý Kế Quân và Dạ Lạc Hất vừa đến, sự nóng hổi nhiệt tình còn chưa vội đập móng, cướp người, giật tiền bạc, cố tình ngầm đồng ý và ủng hộ của Tống quốc, hắn lại không thể trở mặt, cho nên lúc này tuyệt đối không muốn trêu chọc Dương Hạo.

    Vấn đề nằm ở chỗ, hắn không muốn, có người muốn, người này chính là Lý Kế Quân.

    Lý Kế Quân đả khởi cờ hiệu người Đảng Hạng ở trên địa bàn của hắn, với thân phận là Đảng Hạng thiếu chủ trắng trợn lôi kéo tộc người Đảng Hạng lũng hữu, Thượng Ba Thiên nhìn vô cùng chướng mắt, song thủ đoạn mà Lý Kế Quân dùng vô cùng bình thản, Thượng Ba Thiên lại không thể lật mặt, đành linh hoạt mà ra tay.

    Cho hắn một mảnh đất ở ần với Tiêu Quan để hắn giupws việc phòng thủ Tiêu Quan cho xong.

    Thượng Ba Thiên biết Lý Kế Quân tuy không đồng lòng với mình nhưng với thái độ của Dương Hạo tuyệt đối nhìn với ánh mắt hình viên đạn hơn hắn, thề không đội trời chung, điều hắn đi, nói trắng ra là sự sắp xếp không hợp lý bất quá.

    Song, hắn nhất định không thể ngờ rằng, Lý Kế Quân còn tích cực, còn chủ động hơn cả hắn tưởng tượng.

    Dương Hạo đã xưng vương, ý nghĩa quan trọng hơn cả ban đầu mới xưng Hoàng đế.

    Bất kể ai cũng biết, ban đầu khi hắn xưng vương đang tác chiến với Tống quốc, vị Hoàng đế này về căn bản không được thế lực các phương thừa nhận, coi như nội bộ Dương Hạo, đặc biệt rất nhiều người không coi là thật.

    Nếu ngươi nói một tiếng ta cần làm Hoàng đế thì nếu như có được coi là Hoàng đế thật, từ cổ chí kim có biết bao lớp người quê mùa tạo phản, Sơn đại vương chiếm núi đã từng khởi quốc hiệu, xưng Hoàng đế, há chẳng phải đều đã ghi vào sổ đế vương rồi sao?

    Nhưng giờ thì khác hẳn, Dương Hạo giờ xưng vương, tuy xưng thấp hơn Hoàng đế trước đây, rõ ràng được Tống quốc thừa nhận.

    Tống quốc là quốc gia có tính pháp lý về sự tồn tại chính quyền Dương Hạo duy nhất, Tống quốc đồng ý, thế thì chính quyền Dương Hạo của Hà Tây hiện giờ không còn là thảo đầu vương nữa mà là một vương quốc chân chính.

    Chính quyền của hắn, quan phủ của hắn, văn võ bá quan của hắn, từ nay trở đi tồn tại một cách chính thức, mặc dù có hướng Tống quốc xuất sứ thì cũng sẽ được coi là thân phận sứ thần.

    Lý Kế Quân làm sao có thể chờ đợi được?

    Giang sơn ở đó, quận đội ở đó, tất cả đều ở đó, vốn dĩ đều là của hắn, giờ Dương Hạo đường đường chính chính xưng Tây Hạ vương rồi mà hắn lại rơi vào bước trầm luân này sao?

    Vào thời điểm Dương Hạo chuẩn bị khai quốc, hắn không làm ra chút chuyện thì không phải là Lý Kế Quân rồi.

    Thế là Lý Kế Quân vội chạy tới Tiêu Quan, sau khi xây dựng doanh trại của mình xong, việc đầu tiên hắn làm chính là đi gặp đại tướng Thổ Phiên trấn thủ Tiêu Quan Hô Diên Ngạo Bác, việc đầu tiên gặp được Hô Diên Ngạo Bác chính là hiến mỹ nữ yêu kiều, cửu phu nhân xưa nay tuy châu thứ lại Lý Phi Lộc cưng chiều nhất, đầu giường của Lý Kế Quân nhân hoa phi điệp bị hắn coi là nước cờ đầu cho Hô Diên Ngạo Bác.

    Đối với khối thơm ngào ngạt này, mềm và thơm, miếng bánh ái giường cấp phẩm, Hô Diên Ngạo Bác cảm thấy rất sảng khoái và vui vẻ nhận lấy, sau khi vui vẻ thì mỉm cười từ chối đề nghị Lý Kế Quân đầu độc hắn xuất quân tấn công Tây Hạ, dâm đãng chạy về phòng ngủ của mình thử nghiệm hiệu quả ái giường của nước cờ đầu.

    Hô Diên Ngạo Bác không sợ đánh giặc, hơn nữa còn rất biết đánh giặc, là đại tướng đệ nhất thuộc hạ Thượng Ba Thiên, đồng thời hắn còn là huynh đệ kết giao của Thượng Ba Thiên, rất trung thành và tận tâm với Thượng Ba Thiên.

    Chưa có lệnh của tbt, hắn sẽ không xuất một binh một tốt nào cả, lễ vật thì hắn có thể vui lòng nhận, đề nghị xuất binh hắn chần chừ và cười trừ.

    “Vương bát đản này không nói”.

    Lý Kế Quân mắng một thôi một hồi nhưng hắn là mới thực lực làm sao dám so sánh với Hô Diên Ngạo Bác, và còn không dám đắc tội hắn, chỉ có thể tự nghĩ ra cách, cách mà Lý Kế Quân nghĩ ra chính là phái một đám bộ đội đánh úp binh tâ hạ đóng quân ở trên Đâu lĩnh, sau đó dụ họ tới phạm vi phòng ngự của Hô Diên Ngạo Bác.

    Kế sách dụ địch của hắn quả có tác dụng, sau năm lần bảy lượt bị quấy rầy, kết quả bên Tây Hạ đã mất một doanh trại.

    Doanh trại đã mất, Đâu lĩnh hạ quân chủ tướng còn dám coi thường ư, vừa cầu viện quân đội đóng quân Vi Châu, vừa phát phản kích, hai việc này đánh như vậy, Dương Hạo nhận được tin chính là hậu quả tiền căn sự kiện.

    Dương Hạo thấy bức báo quân tình, phản ứng đầu tiên là: Trúc Vận và Cẩu Nhi còn ở Biện Lương, Diễm Diễm cũng đang dần dần ra khỏi sự khống chế của Phi Vũ, mà tổ chức điệp báo vẫn đang tăng tốc cung cấp những thông tin tình báo sát ván nhất, xem ra cơ cấu tổ chức ban đầu rất thành công, có thể làm phế lập bất nhân nhân, cho dù nhân vật đầu não thay đổi thế nào, trước sau bảo đảm hoạt động có hiệu quả.

    Đây mới là cơ cấu hoàn thiện.

    Phản ứng thứ hai chính là: Tử Du quả nhiên là nữ trung Gia Cát.

    Ban đầu có thể ý kiến của Tử Du mới bỏ qua Dạ Lạc Hất và Lý Kế Quân, đặt họ đến lũng hữu, hai người này quả nhiên không phụ công sức, mọi hành vi của họ ở lũng hữu thực sự còn hơn giết họ, còn có giúp đỡ cho ta.

    Tử Du, nha đầu này sẽ theo Chiết đại ca trở về rồi ư?

    Chẳng có chút tin tức nào của nàng cả…

    Mục xá nhân cẩn thận theo dõi sắc mặt của hắn, thấy hắn xem xong tấu báo sắc mặt thay đổi nhanh chóng, và cuối cùng thì lại lấy lại được tinh thần, quay ra hỏi: “Đại vương, không có ý chỉ của ngài, Vi Châu không thể xuất binh, dựa vào thủ quân Đâu lĩnh thì không phải đối thủ của Hô Diên Ngạo Bác, người xem chuyện này…”

    Dương Hạo trầm ngâm một lúc sau nói: “Bên Đâu lĩnh cô không rõ lắm, với thực lực của Thượng Ba Thiên thì càng không rõ, về trước cái đã, đợi mấy vị đại thần trở về thương lượng bàn bạc cho cẩn thận.

    Dù thế nào đi nữa, cô lập quốc sắp tới, sứ giả các nước sẽ chạy tới, Thượng Ba Thiên gây hấn như vậy, cô không thể không lấy nhan sắc, nếu không chẳng phải để người ta xem nhẹ cô gia sao?”

    “Bảo bọn họ tiếp tục du ngoạn, chúng ta đi”.

    Dương Hạo bước nhanh về phía trước, Mục Dư Kiều quay đầu rồi chạy nhanh theo.

    ***

    Diêm Châu sản xuất muối ăn, muối ở đây không những có thể cung cấp được cho các châu Hà Tây mà còn có thể vận chuyển được cho Liêu quốc và Tống quốc.

    Bản thân Liêu quốc cũng là nơi sản xuất ra muối, nhưng muối ở bên đó xa nên không thu được muối tinh khiết như ở đây, cho nên để không đánh sâu vào kinh tế sản xuất muối của nước này, hai nước đều có chính sách bảo hộ với muối phá giá Hà Tây, đặc biệt là Tống quốc, căn bản không phê chuẩn cho bán muối, nhưng chất lượng muối Hà Tây ngon, giá cả thấp, vì cái lợi mà lén buôn lậu phần lớn là nhiều, vì vậy cũng đã tạo thành phồn hoa của Diêm châu.

    Hiện nay trong các châu Hà Tây đất đai màu mỡ nhân lực dồi dào quy mô thương nghiệp mà nói, bất kể là Hạ Châu hay là đô thành Hưng Châu mới thành lập của Dương Hạo đều không bằng Diêm Châu.

    Vào giờ này, nhà Chiết Ngự Huân với đội ngũ kỵ binh tám trăm người vừa mới đến Diêm Châu.

    Vì thương nghiệp ở đây phát đạt, rất nhiều đại muối thương bán sỉ bán lẻ muối, cho nên có rát nhiều nhà có sân tráng lệ, hạ trang… cho nên quan lại địa phương rất dễ tìm được một thương nhân muối lớn, một ngôi nhà lớn cho người nhà Chiết Thị.

    Ngôi nhà này mọi vật hết thảy đều có, ngay cả nô bộc người hầu cũng không rời đi, người nhà Chiết Thị từ xa tới đây được chăm sóc vô cùng chu đáo.

    Đi một quãng đường khá xa xôi, mỗi tòa thành đều cần phải đi qua, đặc biệt là từ chỗ này lại đi về hướng tây đến Linh châu, ở giữa không có tòa thành nào to lớn, mà sa mạc tám trăm dặm, Chiết Tử Duu ưa sạch sẽ đương nhiên phải tận dụng cơ hội hiếm có này đi tắm rửa một phen.

    Nước thơm sớm đã được chuẩn bị, được cho thêm cả bạch chỉ, vỏ đào, lá bách, linh lăng, hương thanh mộc…nước ấm vừa đủ tỏa khói nghi ngút, nhẹ nhàng bước vào trong thùng nước, làn nước ấm áp chạy trên toàn cơ thể, tất cả mệt mỏi tan theo hư không, Tử Du không khỏi sung sướng hít một hơi dài.

    Nhẹ nhàng lùa nước, đôi tay ngọc té nước lên cơ thể, nước chảy nhẹ nhàng qua xương quai xanh rồi bốc hơi lên, làm cho khuôn mặt nàng lúc ẩn lúc hiện giống như một thủy ngọc quan âm.

    Đi xa Hưng Châu thêm một bước là gần với Dương Hạo thêm một bước, nàng không khỏi rung động, từng trải qua những lúc oán giận âu lo, tình cảm lúc đậm lúc nông, sau khi Dương Hạo cam lòng lấy ngọc tỷ đổi toàn gia đình nàng, giờ quay đầu lại nhìn giống như một người trưởng thành nhìn lại những chuyện khi còn thơ bé, với những tiếng cười, chỉ có lúc đồng niên ấu thơ mới thơ ngây đến vậy.

    Nàng cảm nhận được linh hồn mình đã hoàn toàn rời rã, cho tới nay, cơ thể nàng trói buộc quá nhiều thứ gì đó, còn hiện nay, cả nhà đắc tha sinh thiên, nỗi vướng bận lớn nhất đời nàng đã được giải, đến ý nghĩ mang theo rất nhiều chuyện không cam lòng, khi no đói chua xót, nàng nhìn lại đã không còn đáng giá nhắc tới nữa, gánh nặng đặt trên vai nàng nặng như núi đã được gỡ bỏ, khiến cho con người như phiêu như bay.

    “Hạo ca ca…”

    Đôi tay khẽ nghịch nước ấm, mơn trớn theo cơ thể mình, con ngươi nàng đen láy sáng lên, khuôn mặt hé nụ cười rồi ngượng ngùng như hoa đào.

    Hắn chỉ nhớ hắn trong lòng, giờ lại chỉ nhớ đến hắn là được rồi, khi nhớ tới hắn, hắn sẽ trở nên tốt đẹp hơn, hơn nữa sự ấm áp, sung sướng này cũng giống như làn nước ấm thơm ngát đang làm ấm lòng nàng này.

    Hóa ra…hóa ra…khi lòng muốn tốt sẽ là điều tốt thôi.

    Khó trách Hạo ca ca nói: Nếu như trong lòng có thiên đường, mà cơ thể đang ở địa ngục thì cũng là thiên đường.

    Nếu như trong lòng là địa ngục mà con người ở thiên đường thì cũng là địa ngục.

    Đúng rồi, câu nói này là Hạo ca ca đã nói với Đường Diễm Diễm, chàng nói vì chàng nói câu này rồi sẽ làm Diễm Diễm hiểu lầm, nghĩ lầm hắn sinh chuyện với Diễm Diễm…

    Khẽ thở dài một tiếng: Đúng vậy, lúc này là hiểu lầm, nhưng về sau sẽ là giả thành thật.

    Nghĩ đến dĩ vãng, nghĩ đến Đường Diễm Diễm, mắt nàng hơi mờ mỠnàng cười một cách thản nhiên, trong nụ cười, khá nhẹ nhàng…

    ***

    “Đại ca?”

    Chiết Tử Du tắm táp khá lâu, cứ như ngày mai phải làm tân nương vậy, tắm rửa trong nước thơm, tắm rửa thật sạch sẽ, không chút cặn bẩn, rồi mới mặc quần áo vào, đi ra khỏi phòng tắm.

    Đây là chỗ thương nữ tắm rửa chính là ở trong phòng ngủ, đi ra chính là bàn trang điểm, giường nhỏ, bức bình phong tám cánh ngăn cách gian ngoài là bàn tròn gấm.

    Vì bình phong đó nửa trong suốt, còn chiếc bàn lại đang thắp đèn cho nên vừa ra cửa phòng tắm, bức bình phong nhìn xuyên được thấy một người đang ngồi ở bên chiếc bàn uống trà, chỉ nhìn dáng người nàng cũng nhận ra đó là đại ca của mình, huống hồ tấm bình phong lại nửa nhìn thấu không thể che được khuôn mặt của đại ca.

    Chiết Tử Du đã mặc xong quần áo ngủ, lúc này đang thắt lại dây, bước nhanh qua tấm bình phong, Chiết Ngự Huân đang cầm chén trà nhấp miệng, chợt nhìn thấy nàng ra, mỉm cười hiền hậu nói: “Ngồi đi muội”.

    Chiết Tử Du ngồi bên cạnh, cười nói: “Đại ca, sáng sớm ngày mai phải lên đường rồi, sao ca không đi nghỉ đi, có gì muốn nói với muội sao?”

    “Ừm, thực ra là có vài điều muốn nói với muội, hơn nữa còn là điều rất quan trọng nữa kia”.

    Chiết Tử Du nhoẻn miệng cười, ngồi xích lại cạnh hắn, đại ca tối muộn thế này còn tới tìm nàng, chắc chắn là có chuyện quan trọng rồi, song nàng không thể nghĩ ra nổi liệu có chuyện gì quan trọng mà cần bàn bạc với nàng như vậy, lẽ nào…lẽ nào là hôn sự của nàng sao?

    Tim Tử Du giật thót, mặt có chút mất tự nhiên, vội cầm lấy bình trà, rót ngay cho mình một chén, che dấu ánh mắt nói: “Đại ca, có chuyện gì vậy?”

    Chiết Ngự Huân liếc mắt nhìn nàng, nhìn trái, nhìn phải, nhìn cả người nàng không được tự nhiên, liền hắng giọng nói: “Nhìn gì mà nhìn chứ, người muội có cái gì hở ra sao?”

    Chiết Ngự Huân cười hắc hắc, lắc đầu nói: “Tiểu tử đó, giờ mới để ý muội.

    Việc này cho dù là có liên quan trong đó cũng đại khái không biết chút nào, còn muội…lại không liên quan, hắn lại dặn dò ta giao đãi với muội, thực hiếm thấy”.

    Chiết Tử Du lập tức hiểu tên tiểu tử mà đại ca nói là ai, vì vậy càng thêm tò mò, vội hỏi: “Chuyện gì vậy ca, nói cho muội biết được không?”

    Chiết Ngự Huân uống ngụm trà nói: “Ta nghe nói, khi hắn làm quan ở Biện Lương đã từng tổ chức cuộc thi tuyển hoa khôi, có rất nhiều hình thức, còn bố trí cả vở kịch, ca hát, cả thành Đông Kinh chẳng ai không biết”.

    Chiết Tử Du bĩu môi, khinh thường nói: “Hắn mà lị, làm khổ người ta.

    Lấy việc công làm việc tư, chọn đi chọn lại, một hoa khôi Hoa bảng, một hoa khôi Diệp bảng, đều chọn vào trong nhà riêng của mình, ca hỏi chuyện này làm gì vậy?”

    Chiết Ngự Huân nhìn chăm chú nàng, nhoẻn miệng cười, uống một hớp trà nói: “Ừ, tứ đại hành thủ tranh giành nhau, khiến cho người của toàn thành Đông Kinh đều rộn rịp cả lên, kỳ thực thì sao?

    Chuyện này đều là do hắn làm ra chứ sao, tứ đại hành thủ trước cuộc thi tuyển chọn hoa khôi đã biết trước kết quả về thứ bậc nhưng ưu điểm của ai nhiều nhất thì mãi đến khi công bố kết quả mới biết.

    Người của toàn thành Đông Kinh không hề biết hoa khôi hành thủ là nhà ai, chẳng hay biết gì, họ là người tham gia, lại cũng là người khách xem, hơn nữa đám quần chúng từ đầu đến cuối chẳng hay biết gì, hơn nữa từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc quần chúng luôn cổ vũ, hắc!

    Tên tiểu tử này, ta cứ thấy như trò hề vậy?”

    Chiết Tử Du như sắp phát điên, cầm lấy tay hắn hỏi: “Đại ca, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

    Nàng càng vội thì Chiết Ngự Huân càng điềm tĩnh, rất hiếm khi thấy muội muội của mình như thế này, hắn không mong muội muội của mình nặng nề, Chiết Ngự Huân lại chậm rãi uống hớp trà, ung dung phủi quần áo, thấy ánh mắt hình viên đạn của muội muội nhìn mình mới lên tiếng: “Tiểu muội, mấy hôm trước Trình Thế Hùng rời khỏi khu vực phòng thủ tới đón tiếp ta, cho rằng dù trước đây thế nào, giờ hắn là tướng lĩnh dưới trướng Dương Hạo, biết đúng mực, nếu như dám tự tiện rời khỏi nhiệm vụ công tác, còn không kiêng dè nói toạc ra, đã mất bổn phận, phải không?”

    “Làm sao, điều muội nói không đúng?

    Hay là nói…ca ca muốn…”

    Chiết Ngự Huân cười méo mó nói: “Nghĩ gì mà nghĩ?

    Coi như Phủ Châu vẫn ở đó, những điều ta nghĩ cũng chỉ là giữ lấy cơ nghiệp tổ tông, còn có dã tâm lớn hơn?

    Giờ chẳng còn gì nữa, Muội là đại ca váng đầu?

    Không biết tự lượng sức mình?

    Hơn nữa nói hắn dùng ngọc tỷ đổi đại ca về, đại ca chẳng lẽ lại vô tình vô nghĩa thế ư?”

    “Thế thì…”

    Lão Trình là một người ngay thẳng trung thành, hắn vốn là đầy tớ của Đỗ Trọng Uy sau khi Đỗ Trọng Uy chết đi, cây đổ bầy khỉ tan, hơn nữa hắn danh tiếng không được tốt, những người trước kia cũng không dám quan hệ với hắn, còn lão Trình…song chẳng qua là một đầy tớ của Đỗ gia, lại có thể hao hết tâm tư đón lấy gia quyến chủ cũ, phụng dưỡng như thường, sự trung thành này chẳng ai có thể so sánh.

    Hắn đến đón ta, là do tính tình cho phép.

    Song, lão Trình tuy nhìn như thô lỗ hào phóng kỳ thực lòng rất nhỏ nhen, hắn sẽ làm rầm rộ lên, dẫn đại đội nhân mã chặn đường dựng trại, mở tiệc rượu đón ta đơn giản vậy sao?”

    Chiết Tử Du khẽ nhíu mày, nghi ngờ nói: “Ý ca là nói?”

    “Hắc, đương nhiên là tiểu tử kia chỉ huy”.

    Chiết Tử Du cảm thấy như rụng rời tay chân, bậm môi, dào dạt nói: “Hắn…Hắn ngược lại là có lương tâm…”

    Là trước mặt đại ca của mình, không nên khen hắn quá mức, nhưng nàng vẫn không nhịn được nói thêm một câu”.

    Chiết Ngự Huân trợn trừng mắt: “Lương tâm cái rắm, giờ muội đương nhiên thấy hắn làm vậy đều là tốt cả, tiểu tử này cố ý sai lão Trình làm vậy, nhưng không phải là để đón lão ca của muội, chỉ muốn hại người mà thôi”.

    “A…hại người ư?”

    Chiết Tử Du lại cuống cả lên.

    Chiết Ngự Huân lúc này mới cúi người về phía trước, nói rõ đầu đuôi cho nàng nghe, Chiết Ngự Huân nói khá lâu, Chiết Tử Du nghe cũng khá lâu, đợi đến khi đã nói xong, Chiết Ngự Huân mới nói: “Giờ tiểu tử này mở trò diễn còn lớn hơn, lần này không những người xem chẳng hay biết gì, coi như người trong đó, rất nhiều cũng chẳng hề hay biết, hiểu thực sự ý đồ con người hắn có mà thành thần”.

    Chiết Ngự Huân thò tay, xòe rộng năm ngón tay, rồi đặt xuống bàn lại nói: “Vốn dĩ, diễn xuất này không liên quan gì tới muội, song hắn lại dặn dò ta rằng, cần phải để cho muội biết tất cả, muội nói hắn có hải là rất coi trọng muội không nào?”

    Chiết Tử Du trừng trừng mắt, bỗng nhiên khẽ cười kiểu khinh khỉnh, học theo câu nói của đại ca: “Coi trọng cái rắm, hắn…hắn rõ ràng sợ muội hẹp hòi, lo muội giận mà”.

    Chiết Ngự Huân lại cười nói: “Thế muội nếu như không nghe được những lời ca nói hôm nay thì muội có hẹp hòi không?”

    “Đương nhiên muội…” giọng nói đang to bỗng lẩm nhẩm nói, cổ hòng nàng nói không lên tiếng, đến nàng cũng không thể nghe được”.

    Chiết Tử Du mặt đỏ như gấc vì xấu hổ, lớn tiếng: “Sẽ không có gì là hẹp hòi cả”.

    Chiết Ngự Huân bĩu môi, không cho là đúng nói: “Có thật không?”

    “Thật, thật mà”.

    Chiết Tử Du vội đổi chủ đề, mắt đảo một vòng nói: “Ngược lại được, thượng binh phạt mưu, lần sau phạt giao, lần kế nữa phạt binh, rồi lại công thành, hắn được coi như phạt mưu rồi.

    Song…muội thấy hắn làm vậy, ngược lại muốn nhất cử lưỡng tiện đấy”.

    Lúc này Chiết Tử Du kiên nhẫn nói: “Không thể không dám nói, người hắn trọng dụng, phần lớn là những người bé nhỏ hoặc cùng đường, lúc này mới phụ thuộc vào hắn, sự trung thành với hắn không còn gì nghi ngờ, nhưng người thì chẳng ai hoàn mỹ cả, mỗi người đều có khuyết điểm của hắn, dựa vào mấy ngày ở Hạ Châu, đã có phát hiện ra rằng, nếu như nói, tướng lĩnh khởi vu lô phần lớn tự giác ưu việt, cho dù đối diện với quan lại cao hơn mình cũng ít vài phần cung kính, còn hàng tướng ta phần lớn là cẩn thận, cho nên có ý thức tiếp cận tương trợ lẫn nhau, hình thành một đoàn thể khác.

    Lại thêm một ví dụ nữa, tính cách Đinh Thừa Tông có chút quái gở, tất cả tâm tư đều dành cho Dương Hạo, không mấy chú ý tới chuyện kết giao văn võ; Xung Phóng thì được Dương Hạo coi trọng, đặc biệt trải qua Lô Châu diễn võ đường, những học sinh mà hắn dạy bảo nên được trải rộng toàn quân, trở thành tướng tá nòng cốt, cho nên ngoài đối diện với Dương Hạo, đám người ít ỏi Đinh Thừa Tông, Xung Phóng có khí phái của nhân sư, thích cung phụng người khác.

    Còn Trương Phố cũng là văn võ toàn tài, có lập được nhiều chiến công lớn, không thua gì địa vị của Xung Phóng, bởi vậy gặp Xung Phóng cao hơn đỉnh, có chút không vừa mắt.

    Chiết Ngự Huân cười nói: “Đây là chuyện quá bình thường rồi, coi như một nhà người cũng có người hợp người không huống hồ là thế lực mạnh như này, khi ta ở Phủ Châu, dưới trướng những tướng lãnh không phải cũng vậy sao?

    Mở tầm mắt mà nhìn a, lớn là cả quốc gia, nhỏ là một châu một phủ, giữa người với người, cũng sẽ có muôn vẻ vấn đề như vậy”.

    Chiết Tử Du nói: “Vâng, nhưng, tình hình của Dương Hạo có chút đặc biệt, hắn quật khởi quá nhanh, đứng ở góc nhìn của nhân mã thuộc hạ, nhìn như cực thịnh, song cơ bản thì không ổn định, vì vậy, hao tổn người bên cạnh quan lại bất hòa, ảnh hưởng tới đại cục, còn ở chỗ hắn, một khi phát triển đến mức độ tương đối khó có thể điều hòa thì sẽ lại xảy ra những chuyện lớn tương đương.

    Huống hồ điều ta đưa ra không bao gồm phái Mô Ngư chân trong chân ngoài”.

    Chiết Ngự Huân tiếp lời: “Ý của muội là?”

    Chiết Tử Du cười đắc ý nói: “Muội nói hắn muốn nhất cử lưỡng tiện, ngoài muốn che đậy cái thứ cho là đúng, mục đích khác chính là thông qua việc giả diễn mà thật, đưa những văn võ bá quan dưới trướng ngầm bất hòa với nhau có cơ hội làm lại, và đều diễn lên sân khấu khiến họ ngẫm nghĩ, mối họa sẽ khiến họ từ bỏ.

    Hơn nữa chỉ là khúc mắc trong lòng, quan văn võ họ biết thừa ra là diễn, đương nhiên sẽ không thực sự bất hòa nhưng trong số họ lại có những tính cách khác nhau, xuất thân cũng khác nhau và đó là nguyên nhân xung đột, do chuyện này, họ sẽ hiểu được chỗ xấu của cuộc tranh giành và sẽ nghĩ lại sẽ biết nơi nào là vầng ánh dương mà hướng đến, một khi giữa họ có thực sự xảy ra các kiểu xích mích, có hại vô ích cho người thì sẽ tự cảm thấy mà tránh, đó chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện sao?”

    “Ồ…”

    Chiết Ngự Huân vuốt râu, mắt hếch lên nói: “Điều này ta chưa nghĩ đến, nếu như là thực như vậy, thì đám người này đúng là giả dối vô cùng”.

    “Đại ca, đây là thông minh có phải không ạ?

    Chưa từng thấy ca nghĩ ra cách thế này”.

    Chiết Ngự Huân cười đứng dậy: “Tóm lại, muội hiểu được ý đồ hắn làm vậy là được rồi, đỡ phải giận dữ rồi lại bỏ trốn mất dạng”.

    Chiết Tử Du dậm chân hờn dỗi: “Ca…”

    “Ha ha, không nói, không nói nữa.

    Giờ ta đã nói với muội hết thảy rồi, ngủ sớm đi nhé, ngày mai còn phải lên đường nữa đấy, hắn thông minh cơ biến cũng tốt, âm hiểm giả dối cũng giỏi, tóm lại…dùng ở trên thân kẻ địch không phải dùng ở trên thân muội, như vậy mới tốt”.

    Chiết Ngự Huân vỗ vai muội muội an ủi, quay người bước ra ngoài.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 68: Bố Cục

    Tiễn Chiết Ngự Huân đi, quay lại đóng cửa, dịch chuyển ngọn nến tới bàn trang điểm và ngồi xuống, nàng nhìn dung nhan xinh đẹp của mình trong gương, nàng nhẹ nhàng buông tóc xuống, mái tóc nàng rủ xuống, nàng khẽ vuốt nó, nghĩ ngợi.

    “Pi!

    Không tiền đồ, ngươi rất nhớ người đàn ông đó sao?”

    Ngón tay ngọc luồn qua kẽ tóc, nàng làm cái mặt quỷ trong gương, từ từ đứng dậy, khẽ cởi áo ngoài, đồ lót, da dẻ mịn màng trắng trẻo, đến nàng nhìn cũng thấy si mê, nhưng…

    Ngón tay mân mê da thịt mình, từ lông mày xuống mũi, trượt trên đôi môi mọng, sau đó chuyển qua gáy, và trên bộ ngực căng.

    Bộ ngực sữa, eo thon nhỏ, đôi chân dài thẳng tắp không có lấy một khe hở, giờ nàng đã là một người phụ nữ trưởng thành, tựa như quả chín, tươi ngon, đang chờ chủ nhân của nó hái xuống và nhấm nháp.

    Mặt Chiết Tử Du ngày một nóng lên: Đúng vậy, ta muốn đàn ông, muốn tên xấu xí gài bẫy người kia…ức hiếp ta…

    Ý niệm như vậy bỗng xuất hiện trong đầu khiến nàng hoảng sợ, cảm thấy quá xấu hổ liền trốn vào chăn, rồi từ từ kéo chăn xuống rồi giật chăn lên, Chiết Tử Du mở từ từ đôi mắt nhìn lên bức tranh cẩm tú có đàn cá vờn lá sen, thầm nghĩ: “Thế A Cổ Lệ thì sao?

    Có diễn giả làm thật không?”

    Nguy hiểm của Tiêu Quan, chẳng cường địch có thể đoạt.

    Đó là một kẻ làm quan vạn kẻ ở nhờ, đóng quân ở Thượng Ba Thiên đó, không phải vì chỗ đó không chú trọng binh thì khó thủ, nguyên nhân thực sự là, bãi cỏ dưới núi, cây rừng trên núi vốn có thể nuôi được bộ tộc khổng lồ, có thể định cư lại, họ đương nhiên sẽ không cần chăn thả xung quanh để kiếm đồ ăn cho bộ lạc.

    Lý Kế Đàm là tướng lĩnh Hạ Châu, Thượng Ba Thiên binh xuất Tiêu Quan, khi phối hợp với dân tộc Thổ Phiên Lương Châu và định nan quân tác chiến , hắn từng đánh với quân đội của Thượng Ba Thiên, hơn nữa đuổi một chặng đến Tiêu Quan, vô cùng hiểu địa bàn ở đây cho nên có quyền lên tiếng nhất.

    “Ngoài ra chỗ Thượng Ba Thiên là nơi đóng trọng binh, điều mà lo lắng nhất là sẽ bị người ta tấn công từ nội bộ, dựa vào sơn thế nhất phương lũng hữu có thể không nguy hiểm, mà các phương lũng hữu gần kề nhất mới xác lập địa vị bá chủ của Thượng Ba Thiên, trước đây bộ Thượng Ba Thiên, bộ Đại thạch, bộ Tiểu thạch, bộ An gia, bộ Diên gia cùng nhau tranh đấu cũng rất ghê gớm, thế lực thủ lĩnh Thổ Phiên Thốc Bô, Vương Nê Trư không yếu hơn Thượng Ba Thiên, lúc đó căn cơ của Thượng Ba Thiên chủ yếu nằm gần Tiêu Quan, cũng chính là hai năm nay, được sự giúp đỡ của Tống quốc, hắn mới nhất cử trở thành thủ lĩnh chư bộ”.

    Đinh Thừa Tông nói: “chúng ta không thể chỉ trông cậy vào đánh Tiêu Quan.

    Đánh được Tiêu Quan có tác dụng gì chứ?

    Thượng Ba Thiên là người mà Tống quốc giúp đỡ, nếu như chúng ta có thực sự đánh được Tiêu Quan, Tống quốc tất nhiên sẽ tới can thiệp, đến lúc đó chúng ta đông có quân Tống, nam có Thổ Phiên, nếu như hai mặt chịu địch như vậy, thực khó chống đỡ.

    Mục đích của chúng ta là củng cố lại địa bàn mười tám châu Hà Tây, mở rộng tầm ảnh hưởng của Hạ Châu ở các nước tây vực trở thành bá chủ tây vực, nhưng giờ Thượng Ba Thiên chủ động khiêu khích, cũng không thể ngoảnh mặt làm ngơ, điều chúng ta cần làm là chỉ dạy cho hắn một bài học”.

    Xung Phóng đứng kế bên cũng nói: “Thời điểm lập quốc sắp tới, sứ giả các nước tây vực sẽ mau chóng đuổi tới, nếu như đối mặt với con chó Thượng Ba Thiên, chúng ta không có cách, đương nhiên sẽ bị chúng coi khinh, mấy tiểu quốc tây vực này, xưa nay bắt nạt kẻ yếu, thấy tình hình này tất sẽ nổi dậy sự bất kính với vương ta, cho nên dạy cho chúng một bài học là điều cần thiết”.

    Lý Kế Đàm nói: “Nhưng, cho dù có binh mã gấp mười lần, muốn đoạt được Tiêu Quan cũng không phải là dễ, nếu như có mười lần binh mã địch, ở trong núi sâu không bày bố được thế trận thì phải giáo huấn hắn thế nào đây?”

    Dương Hạo mỉm cười, thản nhiên nói: “Lý đại nhân, không cần địch nhân chí khí, diệt uy phong của ta, cô vương đánh trận, nếu như bị bắt bí, lực ta không bằng địch, chúng ta chẳng lẽ lại không dùng trí được hay sao?”

    Dương Hạo đã hiểu được tất cả nói: “Không sai, dùng trí.

    Người Khương Hoành sơn đi qua núi như dẫm trên đất bằng vậy, nếu như leo lên ngọn núi nguy hiểm nhiều đá, nếu như điều một binh Khương ra trèo, tập kích quân địch bất ngờ, nội ứng ngoại hợp, chẳng lẽ không đánh hạ được mấy sơn trại ư?

    Cô không cần nhiều, hắn đoạt hơn một binh trại, ta đoạt của hắn ba sơn trại, còn chưa đủ ư?”

    Mục xá nhân vội vàng ghi chép lại, nghe đến đây bỗng ngẩng đầu lên nhìn Dương Hạo, rồi lại vùi đầu ghi chép…

    ****

    Đại lễ tây hạ lập vương long trọng hơn so với lần trước xưng đế.

    Ngoài các văn võ bá quan quan trọng ra đều đến Hưng Châu, các sứ giả các nước cũng đến, làm tăng thêm vài phần sắc thái quan trọng, song hai nước lớn Tống Liêu lần này cũng không có sứ giả đến.

    Lại hộ lễ binh hình công lục bộ đều đã xây dựng thượng thư.

    Tiêu Nghiễm là sứ bộ thượng thư, Từ Huyễn là lễ bộ thượng thư, song hai người này vẫn chỉ là giả danh, Dương Hạo một khi không thể lập địa vị chân chính cùng ngồi cùng ăn với Triệu Quang Nghĩa, thân phận thực sự của họ không thích hợp, song do họ sớm đã làm việc thân cận với Dương Hạo trước khi Dương Hạo kế thừa định nan quân tiết độ sứ, cái dùng chính là giả danh mà giờ dùng cho nên vẫn chưa khiến người khác hoài nghi.

    Khi vào thời điểm không quan trọng là cái tên này, giờ thân phận cao quý, thân phận vốn hư cấu đương nhiên cũng sẽ bị người ta coi là thật.

    Hai người nổi tiếng ở Giang Nam nhưng người mà nhận ra diện mạo của họ sẽ không xuất hiện ở đây cho nên thân phận hai người không bị lộ.

    Dương Hạo lập quốc ban bố chức vụ.

    Tuy nói đã từng cân nhắc nhiều lần, yêu cầu xử lý công việc công bằng, nhưng đều bất bình, mỗi người có một cách nghĩ khác nhau, có người thích có người không.

    Ví như Phan Ân Kỳ làm hộ bộ thượng thư, Dương Kế Nghiệp hồi kinh nhậm binh bộ thượng thư, Lâm Bằng Vũ là hình bộ thượng thư, mấy người này không có ý kiến gì về chức vụ của mình.

    Mà xảo thủ danh tượng Lý Hưng được nhậm công bộ thượng thư, đó là cái vui ngoài ý muốn của hắn.

    Đám người Mộc Ân Mộc Khôi nhậm tiền quân đô đốc, hậu quân đô đốc cũng rất hài lòng.

    Sa Châu Trương Thừa được là một thái sư tộc trưởng thế gia đức cao vọng trọng, địa vị cao như vậy, chức quan không thực quyền cũng không dị nghị, điều mà cảm giác mất mát là ngoài Thác Bạt Thị vốn cho rằng vài quý tộc được trọng dụng.

    Kỳ thực trong tộc người Thác Bạt Thị, Dương Hạo cũng đã đề bạt một vài người, chủ yếu là theo Tiểu Dã Khả Nhi, Thác Bạt Hạo Phong hắn nam chinh bắc chiến, nỗi buồn bực là nhậm chức định nan quân trước đây, nhưng do nhiều thế hệ làm quan đã trở thành thế gia quan lại, thế lực quá mạnh, Dương Hạo sớm biết những người này có chút bất mãn, song nếu như không loại bỏ đám người ngồi không ăn bám nhàn rỗi, triều đình của hắn rất khó tỏa sáng lên được, vì vậy vẫn chưa cân nhắc cho bọn họ nhậm chức quan quan trọng.

    Những người này vốn đã rời ngoài hạch tâm thế lực của Dương Hạo, hơn nữa sau khi dời đô, rời bỏ mảnh đất căn cơ của họ.

    Tầm ảnh hưởng của họ đối với Dương Hạo vô cùng có hạn cho nên dù trong lòng bất mãn cũng chẳng thể tránh được.

    Song đại lễ kết thúc, bách quan bãi triều xảy ra chuyện bất hòa giữa ngũ quân đại đô đốc Trương Phố và nội các đại học sĩ Xung Phóng, lại cho họ một tia hi vọng.

    Đại lễ kết thúc, bách quan bãi triều, ngũ quân đô đốc đại đô đốc Trương Phố rời khỏi triều đình, rất nhiều quan lại tướng tá đặc biệt là hệ nguyên Ngân Châu, hệ định nan quân lật lượt tiến lên chúc mừng: “Chúc mừng Trương đại nhân, giờ quan bái ngũ quân đại đô đốc, có thể nói là người đệ nhất võ tướng trong triều ta”.

    Trương Phố chẳng hề vui vẻ, ngoài thì cười trong thì không nói: “Thôi thôi được rồi, có cái gì đâu chứ, đại đô đốc của ta có chuyện gì chẳng phải là cần thương lượng với hòa binh bộ Dương thượng thư sao.

    Còn về quyền điều binh xuất binh càng phải được nội các cho phép, chẳng có gì là giỏi cả, vẫn là Xung đại nhân, Thác nội các thủ phụ đại học sĩ chúng ta, đó mới là người dưới một người trên cả vạn người, ha ha…”

    Lời Trương Phố nói có ý nghĩa vô cùng sâu sa, nụ cười trên mặt các quan cứng đờ lại, Xung Phóng đứng ở nơi không xa, bị một đám quan viên vây quanh chúc mừng, tuy nói hắn chưa nghe được đến lời Trương Phố nói, nhưng khó bảo toàn sau không cho ai nói với hắn, ai dám lúc này cười vui sướng chứ?

    Song, vốn dĩ những quan lại bất mãn với chức vị của mình lại cảm nhận được chút không bình thường, ánh mắt lập tức sáng lên.

    Lời nói của Trương Phố khiến những người chúc mừng hắn cụt hứng, mọi người đang chuẩn bị tan, tiếng Xung Phóng nói khá to: “Trương đại nhân dừng bước”.

    Rồi bước nhanh tới gần Trương Phố.

    “Trương đại nhân, lũng hữu Thượng Ba Thiên sở bộ Hô Diên Ngạo Bác nhiều lần xâm phạm ranh giới biên cương ta, Đâu lĩnh thủ quân hao binh tổn tướng, chưa thấy tấn công.

    Vài ngày trước, triều đình chọn binh Khương Hoành sơn giỏi vượt núi đánh úp cũng chưa thấy có hiệu quả gì cả.

    Thượng Ba Thiên nhỏ tí, lẽ nào còn có thể dung nạp hắn bừa bãi ư?

    Đại nhân, có thể đến phủ ta, chúng ta cùng thương lượng về tình hình chiến sự bên Đâu lĩnh Tiêu Quan hay không, loại bỏ nỗi phiền đại vương”.

    Mặt mày Xung Phóng trầm xuống: “Trương đại nhân là ngũ quân đại đô đốc, lẽ nào chuyện này không phải là chuyện trong tầm tay đại nhân sao?

    Giờ khiêm tốn vậy, có vẻ bất thường?”

    Trương Phố cười dài nói: “Nếu như đại học sĩ cảm thấy công huân của Trương mỗ không xứng đáng với chức ngũ quân đại đô đốc này thì có thể cáo với Đại Vương miễn chức của ta đây.

    Còn về qua phủ ta thì dạy, thực không dám, nếu như đại vương muốn Trương mỗ xử trí chuyện Tiêu Quan, đợi thấy ý chỉ của đại vương, trương mỗ đương nhiên sẽ tuân theo.

    Cáo từ”.

    Trương Phố cung kính chắp tay, ngang nhiên đi.

    Xung Phóng nhăn mày, nén giận chờ phân phó, một bên lại đi ra Dương Kế Nghiệp, hai ba câu nói lôi kéo hắn đến.

    Người vây xung quanh chúc mừng bỗng nhiên cảm thấy ngại, đương nhiên là phải giải tán.

    Muốn đạt được mục đích của mình đương nhiên không nhất thiết mình phải xuất hiện, nếu như có nhân vật mạnh hơn mình phá vỡ quy tắc hiện hành thì họ có thể theo được chỗ tốt của mình.

    Nhìn theo tình hình hiện nay, Trương đại đô đốc rõ ràng không lấy làm hài lòng với Xung đại học sĩ.

    Nếu như mê hoặc Trương Phố làm ầm lên mà đại vương chắc chắn thỏa hiệp, thế thì…

    Đám đông trước mặt đương nhiên không tiện nói nhiều, song những người này đã hiểu tâm tư, trong lòng đều đã cân nhắc, chuẩn bị về sau qua lại nhiều với Trương đại đô đốc.

    Người đồng bệnh tương liên luôn dễ nói đến một điềm, coi như không thể tranh thủ càng nhiều điểm tốt, chí ít cũng đã bám được vào một nhân vật tầm cỡ.

    ***

    “Quan nhân”

    Vừa thấy Dương Hạo trở về, Đông Nhi, Diễm Diễm cùng tới đón.

    Đại lễ ngày hôm nay thực bận rộn, cuối cùng thì cũng cần hoàn thiết đãi sứ giả các nước, đợi đến khi mọi việc xong xuôi thì cũng đã là nửa đêm, lúc này mới có thể trở về nội cung.

    Một nước vừa mới thành lập, quy tắc cũng vừa lập, song Dương Hạo đã nói trước với người nhà xong xuôi rồi, khi mọi người quây quần bên nhau vẫn dùng cách xưng hô của thường dân, hắn không thích giữa vợ chồng, cha con được phân rạch ròi tôn ti, như vậy sẽ làm cho tình cảm mờ nhạt.

    Cử động lần này vốn có Triệu Khuông Dận tiền lệ, Đông Nhi, Diễm Diễm mấy người đó cũng không phải là câu nệ không đổi, đương nhiên tự biết nghe lời.

    Song Dương Hạo còn triệt để hơn những gì Triệu Khuông Dận làm, rất nhiều quy tắc trong hoàng cung, không một quy tắc nào được sử dụng, sửa đổi vô cùng triệt để.

    Dương Hạo nói: “Ngày đầu tiên, tân nương lên kiệu hoa, việc sẽ nhiều lên một chút, đã muộn rồi, mọi người còn chưa đi ngủ ư?”

    Đông Nhi hé miệng cười nói: “Đây chẳng phải là ngày đại hỷ ư, Quan Nhân uống nhiều như vậy, chàng không sao là tốt rồi, ngồi lâu thì cũng mệt, ta đi ngủ trước, Tuyết Nhi, San Nhi và Tiểu Giai tối nay ngủ trong phòng ta”.

    Đông Nhi dứt lời cười rồi đi, Diễm Diễm và Oa Nhi, Diệu Diệu cùng nhìn nhau, xấu hổ mặt hồng cả lên.

    Diệu Diệu nhanh liếc nhìn Diễm Diễm và Oa Nhi nói: “Thiếp…thiếp cũng đi ngủ đây”.

    “Đợi ta một chút”.

    Oa Nhi cũng hơi ngượng ngùng vội đuổi theo.

    Dương Hạo liền chặn lại, ôm lấy eo nhỏ các nàng cười nói: “Các nàng đều không cần đi đâu hết, chiếc giường trong phòng Diễm Diễm lẽ nào không đủ cho chúng ta sao?”

    Oa Oa và Diệu Diệu mặt đỏ như gấc: “Quan Nhân…”, Diễm Diễm trừng mắt liếc nhìn một cái rồi chạy đi.

    Khi mây gom thì mưa đến, ánh nến trong phòng đã lụi, cơ thể ngang dọc trên giường, kiều diễm”.

    “Ò ó o o…”

    Từ xa tiếng gà gáy vọng lại.

    Con mèo Oa Oa cuộn tròng trong lòng Dương Hạo bỗng nhiên nở nụ cười.

    Dương Hạo vuốt da thịt nàng, lười biếng nói: “Nàng cười gì vậy?”

    Oa Oa khé hé mắt, liếc nhìn hắn nói: “Lang quân cả đêm hoang đường, trời đã sáng rồi, đây thực là đêm xuân ngày dài đêm ngắn, quân vương không cần lên triều buổi sớm ư?”

    Dương Hạo cười méo mó nói: “Đây không phải là đại khánh ba ngày sao, nếu không…”

    Hắn bỗng nhớ tới điều gì đó, quay người, đổi đầu giường, Oa Oa giật mình vẫn đang theo dõi xem hắn định làm gì, Diệu Diệu nằm bên cạnh cũng dựa sát vào hắn, hai người mỗi người một đùi trắng nõn gác lên người hắn.

    Duy chỉ có Diễm Diễm là cô gái chịu đựng nhất, nằm dẹp vào một góc giường, kéo toàn bộ chăn đắp lên người mình, nằm nghiêng và ngủ rất say.

    Dương Hạo nói: “Nàng vừa nói thì ta nghĩ đến điều này, Xung Phóng hỏi ta, nước ta có mấy ngày phải lên triều sớm, triều định ra là mấy tiếng, ta còn chưa định được đây, ừm, phải đi định ra mới được…”

    Dương Hạo suy tư một lát cười nói: “Định như này đi, năm ngày lên triều một lần, triều sớm vào giờ thìn tốt lắm”.

    Nói tới việc lên triều vào buổi sáng, Dương Hạo không khỏi may mắn, may là vì đến triều Tống, đây nếu là Minh Thanh thì quá khủng bố rồi.

    Từ Hán đến mãi triều Tống, triều sớm thường là ba ngày một triều hoặc năm ngày một lần lên triều, triều sớm tuy có sớm có muộn, chênh lệnh không lớn lắm.

    Cho đến triều Minh, công việc do Chu lão gia tử tọa thiên hạ mới ngày ngày lên triều.

    Các đại thần ở gần ở xa khác nhau, Lão Chu 6h đã lâm triều, các đại thần phải đi từ canh ba, 5h vào cung, ngày ngày như vậy chẳng khác gì tra tấn, lúc ấy cũng bởi vì có người không chịu nổi ngày ngày đi từ nửa đêm gà gáy mà phải rút lui từ chức.

    Có đại thần tên Tiền Tể còn viết cả thơ về vấn đề này.

    “Nước ta mới thành lập, năm ngày lên một triều có ít một chút, hay là ba ngày lên một triều nhỉ?”

    Diệu Diệu tuy mong ước được ở bên Dương Hạo nhiều ngày một chút, song biết trọng bên nọ khinh bên kia, không nhịn được nói.

    Dương Hạo nói: “Tấu chương công văn mỗi ngày đều phải trình lên, nếu như có việc quan trọng, nội các vụ tất phải bẩm báo.

    Triều sớm hà tất phải thường xuyên như vậy làm gì, gây sức ép cho người ta, ăn không ngon ngủ không yên”.

    Diệu Diệu nói: “Nhưng…”

    Dương Hạo bỗng nhiên nhớ ra gì đó, vỗ lên người nàng một cái, giả vờ giận dỗi: “Quên ta và các nàng có ước pháp tam chương ư, quốc gia đại sự không được can thiệp nhé”.

    Hắn vỗ vỗ không đau, song da thịt Diệu Diệu nõn nà, vỗ không đau nhưng cũng hằn lên chút hồng trên da thịt.

    Dương Hạo nói: “Thiếp biết tội của thiếp rồi, thiếp chỉ nghĩ…”

    Dương Hạo nói: “Ta biết nàng có ý tốt, những lời nàng nói chẳng có gì là quá cả, nhưng, đây là kinh nghiệm mà bao nhiêu vương triều hưng suy đúc kết, cần cẩn thận lưu ý mới đúng.

    Một quốc gia cần có chế độ và trật tự nhất định, còn người nhà của đế vương thì chỉ là người bên cạnh quân vương không phải là người quản lý quốc gia, cho nên một khi làm quấy nhiễu tới trật tự vận hành, quốc gia tất sẽ tự bị hỗn loạn.

    Ngươi tin mình sẽ không làm chuyện không tốt cho người khác, ta cũng tin nàng sẽ không làm chuyện không tốt cho người khác, nhưng các nàng một khi quan tâm tới quá nhiều, người bên cạnh nàng sẽ từ từ mà can thiệp vào, sự việc dần dà sẽ bị chệch phương hướng.

    Hơn nữa con của chúng ta sau này trưởng thành cần là người thông minh hoạt bát biết phải biết trái, chúng ta phải cho con một điểm đích mới đúng?”

    Diệu Diệu mỉm cười, cắn môi gật đầu, bộ dạng ôn hòa, Dương Hạo thấy vậy đặt lên môi nàng một nụ hôn ngọt ngào, rồi cười nói: “Hôm nay dù sao cũng đã muộn, chúng ta làm tiếp chuyện đó một hồi nữa”.

    Nói rồi xoay người ngồi trên.

    Diệu Diệu vừa thấy vậy vội vàng xin tha: “Nô gia yếu lắm, xin lang quân thương…”

    Dương Hạo quay đầu nhìn về phía Oa Oa, Oa Oa giật mình, vội xua tay: “Đừng tìm thiếp, đừng tìm thiếp”.

    Diễm Diễm cũng bị tỉnh giấc, mở mắt, khoanh chân ngồi dậy, tay che lên miệng ngáp rồi quay sang hỏi:

    “Con nào, con nào cơ ạ?”

    Diễm Diễm vừa tỉnh ngủ sau một đêm say giấc nồng, bộ dạng mệt mỏi, hai mắt nửa mở nửa nhắm.

    Mắt lim dim dần mở ra thấy Dương Hạo cười bỡn cợt trước mặt mình: “Vi phu nói cần tận dụng tam thiên đại giả, cúc cung tận tụy, vất vả cần cù, muốn tặng nàng một đứa nhỏ đáng yêu mà”.

    Nói rồi, đôi tay hắn lật tung tấm chăn trên người, trong chốc lát hai người hợp làm một…

    ***

    “Nhìn chàng kìa, lớn vậy rồi còn không biết tiết chế, bảo Diễm Diễm hầu hạ chàng là được rồi, tại sao lại bừa bãi vậy, hỏng thân mình thì làm thế nào đây”.

    Đông Nhi bưng bát cháo ấm mùi thơm lan tỏa đến bên cạnh Dương Hạo, vừa bưng vừa nói, Dương Hạo cười hắc hắc nói: “Cung là hai ngày này ta cũng nghỉ ngơi, thoải mái một chút, đúng rồi, việc muốn nàng làm, đã bắt đầu chưa vậy?”

    “Vâng”.

    Đông Nhi ngồi bên cạnh hắn, dịu dàng nhìn trượng phu ăn từng miếng cháo mà nàng bón cho, rồi nói: “Khởi tạo hoàng cung và nha môn, thuê lực lượng lớn dân chúng vì chiến tranh mà mất đi nhà cửa, những người này chẳng kế mưu sinh, làm thuê kiến trúc để lấy tiền công, trời đông gió rét này sẽ lạnh đói mà chết mất.

    Xung Phóng đã thông báo cho Lý Hưng, kế tiếp, sẽ để họ nhậm việc xây dựng phủ đệ cho quan viên, đợi đến khi hoàn thành mọi việc thì cũng đã mùa đông năm sau rồi”.

    Dương Hạo hít hà mùi thơm của cháo nói: “Ừm, những việc này, chủ yếu là giao cho đám người Lý Ngọc Xương, không thể hoàn toàn ỷ lại Thừa Tự đường được, còn có rát nhiều thợ thủ công tay nghề tốt. những người này đã trải qua việc xây dựng một hai năm rồi, phần lớn đều có thể từ thiết kế đơn giảm mà bắt đầu nắm được tài nghệ, theo đó thì có thể để họ đi xây khách điếm, tửu lầu, hiệu cầm đồ…hà tây càng ngày một phát triển, thành thị cũng sẽ ngày một nhiều, kiến trúc xây lên không ngừng, có thẻ có vài người chuyên môn đi làm việc này”.

    “Những ngành nghề khác cũng vậy, Diêm Châu có sản lượng muối lớn mạnh, Hạ Châu thì mạnh về tinh luyện kim loại, khu Than Lương thành thì có thế mạnh về nông nghiệp, còn Cam Châu là các loại thủ công nghiệp, da lông gia công nghiệp…à, thôi, việc của Cam Châu bên đó, ta có thể trực tiếp bàn với A Cổ Lệ”.

    Đông Nhi gật đầu nói: “Thực ra, chàng vốn không cần thiết phải lo nhiều việc vặt như vậy, vị khởi xá nhân không thể dựa, cho hắn một chức quan khác không thể khởi đến tác dụng tương kế tựu kế sao?

    Thế là tốt nhất, bên cạnh chàng còn có một cơ sở ngầm giúp đỡ, những việc này còn để cho ta đi truyền lại lời của chàng.

    Đúng rồi…Chiết gia khi nào đi ạ?”

    Dương Hạo ngừng một chút nói: “Ngày mai”.

    “Thế…Tử Du thì sao ạ?”

    Dương Hạo cười méo mó nói: “Cũng ngày mai”.

    Đông Nhi khẽ nhếch khóe miệng nói: “Nếu như làm một hôn quân, sao không làm triệt để một chút đi, chàng đưa nàng ấy vào cung thì có ai dám cản chàng chứ?”

    Dương Hạo cười nói: “Như vậy nào có được, ta hiện giờ chỉ cần làm được hai điểm là đủ rồi, một là bắt đầu bài xích dị kỷ, áp được những người uy hiếp ta, tận lực tập trung quyền lực.

    Hai là chí đắc mãn, công tư tiến thủ, ngồi chắc chắn ghế hà tây.

    Điều thứ nhất là việc cần làm mỗi một quốc gia hoàng đế mới lập quốc, ta đã làm rồi, hợp tình hợp lý với Triệu quan gia chưa làm tốt là cái vui bên ngoài.

    Điều thứ hai, ta vốn đã hiểu được, Triệu quan gia xem ra cũng coi là tầm thường thôi, nếu ta có nhiều thê thiếp quá thì cũng không hay”.

    “Chàng ấy à, thực xấu tính, thế…đã ăn cơm rồi còn xem xem nàng ấy”.

    Dương Hạo gật đầu: “Ừ, lát nữa ta qua đó”.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 69: Nguyện làm gió mạnh cuốn lấy chiến kỳ

    Dương Hạo đến chỗ ở của Chiết gia, lại không bị người nào gặp, tuy nói Dương Hạo giờ là quốc vương tây hạ, trên dưới Chiết gia phải theo lễ nghĩa song sự lạnh lùng thấu xương lại dễ khiến người ta cảm nhận được, không riêng sắc mặt Dương Hạo không hài lòng, đến mấy vương phủ thị vệ cùng tiến đến và Mục xá nhân cũng cảm thấy khó chịu thay đại vương.

    Chiết gia có phản ứng như vậy, nguyên nhân là Dương Hạo đã cho Không Đầu đến Ngọc Môn Quan kết bái đại ca.

    Chiết tướng quân giờ là tuyên phủ sứ của triều đình Tống quốc, hắn ở Hà Tây chính là hạt trị của Tống quốc với Hạ quốc, coi như bất luận tư nghị, Dương Hạo cũng nên cung kính lưu lại đô thành thiết đãi mới đúng, nhưng Dương Hạo lại để cho họ đánh đến Ngọc Môn Quan.

    Lý do của Dương Hạo cũng đầy đủ, Ngọc Môn Quan là tây đại môn của Hạ quốc, nơi kinh sợ quan trọng của các nước tây vực, Chiết đại tướng quân dù là tuyên phủ Hà Tây, điểm quan trọng này đương nhiên sẽ bất khả bất sát.

    Vấn đề nằm ở chỗ người nhà Chiết Ngự Huân đều được giữ lại Hưng châu, còn mình hắn thì bị phái đến Sa châu.

    Chiết Ngự Huân lần này đi là đi một mình còn Ngọc Môn Quan bên đó giờ người nắm binh là ai?”

    Đó chính là chi trưởng trong chính thống Dương Hạo – Mộc Ân.

    Mộc Ân giờ là Đôn Hoàng phó đô chỉ huy sứ kiêm Ngọc Môn Quan tổng binh, binh bên đó đều là do hắn cai quản, lần này Chiết Ngự Huân đi vốn chính là bị nhìn ra, còn toàn môn Chiết gia thì giữ lại Hưng châu.

    Song đứng ở lập trường của Dương Hạo dường như là không có gì sai cả, Chiết gia vừa về Hà Tây, Chiết gia cựu bộ Trình Thế Hùng, Nhâm Khanh Thư, Mã Tông Cường đám người họ thậm chí có rất nhiều các thế gia danh tiếng của nguyên phủ châu vui mừng khôn xiết, liên tục tiếp đón khách khứa, tiệc rượu là chuyện thường, bọn họ rất luyến tiếc chủ cũ, đổi ai cũng có thể không đổi cảnh giác?

    Song chẳng qua lúc này mối huynh đệ Chiết Dương coi như đã kết thúc.

    Dương Hạo dùng ngọc tỉ đổi cả nhà Chiết gia về, vốn dĩ là hành động theo đạo lý, lúc này trước mắt rất nhiều người, chẳng qua là mua danh chuộc tiếng Dương Hạo, điều quan trọng vẫn là dùng ngọc tỉ đổi lấy ngôi vương của mình và sự bình an của Hà Tây, còn về đổi về từ già đến trẻ nhà Chiết gia chẳng qua chỉ là thuận theo đạo lý, đổi lấy cái thanh danh thôi, Chiết gia đương nhiên không lĩnh tình.

    Nhưng mà Dương Hạo lại không có hứng thú, đi vào hậu trạch sẽ gặp Chiết cô nương, Mục xá nhân nghe tình oán giữa đại vương và ngũ công tử nhà Chiết gia, việc này không thể giấu được người ta, đã rất ồn ào ở thiên hạ rồi, hiện giờ, xem ra đại vương thực cuồng dại không thay đổi, chẳng có cách nào, họ cũng đành vào tiền đình ngồi xếp bàng uống trà, chịu ánh mắt lạnh lùng của Chiết gia.

    “Nghe nói vị ngũ công tử đó có tầm nhìn hơn người, kiêu ngạo lắm, có thù cũ với Thục Phi nương nương.

    Trước đây vì không hợp mà vung tay, giận dữ rời đi, từ đó ở đâu không rõ.

    Mãi đến khi Phủ Châu thất thủ, nàng mới bất đắc dĩ quay về, nhưng sau khi giao phó bộ cũ Chiết gia cho Dương Hạo xong lại không cáo biệt mà đi, hiển nhiên là không coi đại vương ra gì.

    Lúc đó có việc cầu người còn như thế, giờ đại vương đối đãi với đại ca nàng ấy thế này, nàng ấy lại còn…”

    Nghĩ đến đây, Mục xá nhân không cảm nhận được mình giờ đã cảm nhận được sự lạnh nhạt ghê gớm, khẽ uống một hớp trà, Mục xá nhân và Chiết Duy Chính của bên đãi khách thản nhiên ngồi nói chuyện trời đất..

    Khuê phòng của Tử Du, bình sứ được cắm mấy bông hoa mai, trong tấm kính, Dương Hạo và Tử Du gặp nhau, tóc mai va chạm vào nhau, cảm nhận được sự ôn tồn.

    Mái tóc của Tử Du buông xuống bờ vai, nàng dùng tay búi nó lại, rồi lấy cây trâm cài qua, mái tóc được vén lên để lộ khuôn mặt trái xoan.

    Cổ cao trắng nõn nà chiếu vào trong kính giống như một con thiên nga, vô cùng tao nhã.

    “Ta sớm đã sắp xếp, vốn dĩ không có dự định để nàng tham gia, Trúc Vận và Cẩu Nhi có thể hoàn thành được đại sự này, nàng không cần rời đi nữa, được không?”

    Dương Hạo giống như một con chó nhỏ ngửi ngửi mái tóc thơm ngát của nàng, rồi lại giống như con quỷ hút máu người đang chực cắn lấy cổ nàng, khiến tử Du hoảng sợ trốn tránh: “Hạo ca ca, ta cũng muốn cùng ở với chàng, song,…giờ chàng và đại ca ta đang như vậy, tính tình của ta nếu như gần kề chàng, khó tránh được để lòng người hoài nghi, nếu như không phải để gặp mặt thì ta ở đây có ý nghĩa gì?”

    Tử Du tóm lấy bàn tay đang có ý đồ bất chính của Dương Hạo, liếc mắt nhìn hắn, gò má khẽ ửng đỏ nói: “Lại còn nói, Tiểu Diệc võ nghệ cao cường, Trúc Vận lại là người có lai lịch giang hồ phong phú, nhưng việc lần này làm lại không phải là chuyện giang hồ, mà là đề cập tới triều đình, có rất nhiều chuyện họ không thể hiểu.

    Một chút lỗi nhỏ tưởng chừng bình thường có thể dẫn đến toàn bộ kế hoạch hoàn mỹ thất bại.

    Ta biết chuyện này quan trọng như thế nào với chàng.

    Triệu Đức Phương và Vĩnh Khánh công chúa ở Biện Lương là hai người hoàn toàn vô hại, nhưng một khi họ lén chui ra từ Biện Lương thì sẽ là vũ khí mạnh nhất, có thể tiêu hủy được hình thượng giả nhân giả nghĩa mà Triệu Quang Nghĩa bao năm gây dựng, giao động Tống triều lập quốc, tranh đoạt lòng dân thiên hạ, cho chàng làm chủ Trung Nguyên, thống nhất thiên hạ với sáng tạo tốt nhất.

    Hạo ca ca, người ta nếu như đã giao cả tâm cho chàng, việc của chàng đương nhiên sẽ chính là việc của ta, ta ở đây không làm được gì cả còn ở Biện Lowng ta lại có thể phát huy tác dụng rất lớn.

    Chàng là ta, là Chiết gia, bỏ bao nhiêu công sức vậy rồi, nghĩ tới chuyện tranh đoạt trước đây, lòng người ta thực rất hối hận..”

    Vài sợi tóc rơi xuống, nàng sâu kín nói: “Về sau…về sau gả cho chàng, người ta sẽ giúp chồng dạy con, khó mà ra khỏi cửa, với sản nghiệp của chàng cũng chẳng giúp được gì cả, lần này chàng hãy để ta đi đi, làm xong chuyện này, ta…ta mới có thể ưỡn ngực đối mặt với Diễm Diễm”.

    “Nàng…nàng còn đang tính toán…”

    Chiết Tử Du khẽ lắc đầu, nhìn mình trong gương, mỉm cười nói: “Không, giờ ta chỉ biết, ta yêu chàng lắm, chàng quan tâm tới ta thế là đủ rồi.

    Ta không phải là tranh cao thấp với cô ấy, chỉ là vì, việc này rất quan trọng với chàng.

    Cho nên, ta phải giúp chàng.

    Nếu như cô ấy có cơ hội như này, ta tin cô ấy cũng sẽ không chần chừ mà giúp chàng, cô ấy làm được tại sao ta lại không làm được chứ?”

    Nàng khẽ cắn nhẹ lên tay Dương Hạo nói: “Chàng không hy vọng mỗi người đều cảm thấy ta chỉ biết giận rỗi chàng, mà vẫn được chàng sùng ái?”

    Dương Hạo cười méo mó nói: “Nàng…thế này còn không phải là nàng đang phân cao thấp ư?”

    “Ta không”.

    Dương Hạo bất đắc dĩ lắc đầu: “Tính cách của nàng mãi mãi không thể sửa được”.

    Chiết Tử Du nhìn hắn trong gương cười nghịch ngợm, rồi bỗng dùng giọng nói dịu dàng nói: “Thế chàng muốn để người ta sửa sao đây?”

    Sự yêu kiều động lòng người bỗng tạo thành ma lực đáng yêu đến cực điểm, nàng chưa bao giờ học sự yêu kiều của Oa Nhi nhưng thái độ vừa nãy nàng dùng khiến ngay cả Dương Hạo luyện song tu công pháp, định lực thâm hậu cũng phải sáng mắt lên.

    Dương Hạo ngẩn người đẫn đờ bất giác cười, rồi tự cảm thấy xấu hổ, lắc lắc cái đầu nói: “Đàn ông các chàng thích người phụ nữ như thế này phải không?”

    Dương Hạo cười nói: “Bộ dạng thế nào ta đều thích”.

    Tử Du khẽ hừ một tiếng, Dương Hạo đặt cằm trên vai nàng, trầm tư rồi nói: “Được rồi, nàng đương triều nhất chiêu đoạn lương thực, suýt nữa thì làm tan cái giá của đại Tống, có nàng tiểu ma nữ này tọa trấn Khai Phong phủ, nắm chắc đích lớn hơn một chút, nhưng…”

    “Nhưng gì ạ?”

    Mặt Tử Du lại đỏ hồng lên, tuy nàng đã cố gắng, đã chắc như đinh đóng cột là làm nữ nhân của hắn, nhưng dù sao cũng chưa phải phu thê, có vài hành động lúng túng nàng vẫn chưa quen.

    Dương Hạo nói: “Nhưng…nàng đã đoán sai chút”.

    “Gì ạ?”

    “Ta muốn đưa Triệu Đức Phương ra, nhưng không phải là lợi dụng hắn đến để đối phó với Triệu Quang Nghĩa”.

    Dương Hạo trở nên nghiêm túc nói: “Dù nàng có tin hay không, kế hoạch của ta dừng ở lũng hữu.

    Hà Tây lũng hữu đều phải nắm chắc thủ quân, thực lực của ta không dễ để cho tống quốc phát binh thảo phạt đâu.

    Hơn nữa sẽ không thể có một trận chiến, không ngừng dừng lại dụng binh với ta.

    Triệu Quang Nghĩa không là một huynh đệ tốt cũng không phải một thúc phụ tốt.

    Nhưng làm hoàng đế, trong vô vàn cái phải lo lắng, hắn được coi như là chức xứng đáng nhất, tống quốc dưới quyền thống trị của hắn, con dân bách tính sẽ không hỏng hơn.

    Điều quan trọng là, tống quốc binh cường mã tráng, ta không nắm được phần chắc là đánh bại được nó coi như vũ lực mạnh như Liêu quốc cũng không thể.

    Cho nên, không vì Trung Nguyên mà con dân bách tính lại một lần nữa rơi vào ngọn lửa chiến tranh, ta cũng không muốn tranh đoạt thiên hạ với hắn.

    Nguy hiểm và lợi ích, cũng chẳng đáng”.

    Chiết Tử Du hoang mang đứng lên: “Vậy chàng…”

    Dương Hạo ngồi thẳng người dậy nói: “Ta có thể có hôm nay, không rời nổi có Triệu Khuông Dận, cho dù ý hắn không phải vì để bồi dưỡng ta, ta nhiều lần thoát chết không thể rời khỏi Vĩnh Khánh công chúa và Tống hoàng hậu, Triệu Đức Phương được mấy vị cô nhi quả mẫu giúp đỡ, dù là ý đồ của họ cũng không phải vì ta…”

    Trong đầu Dương Hạo hồi tưởng lại việc Triệu Khuông Dận đưa hắn vào điện đứng bia, chậm rãi nói: “Triệu Đức Chiêu đã chết rồi, ta dám chắc chắn, Triệu Đức Phương một khi trưởng thành tất sẽ chết bất đắc kỳ tử.

    Ta muốn cứu hắn, song xuất phát từ chính nghĩa, nếu như có thể, ta không muốn hai con trai của Triệu Khuông Dận đều chết oan uổng.

    Nhưng, ta không vĩ đại như vậy, nếu như dùng các nàng để cứu hắn, ta không làm được, cho nên, lần này nàng đi, nếu như sự bất thành, tất phải tự bảo vệ lấy mình là quan trọng”.

    Ánh mắt của Dương Hạo nhìn âu yếm, Chiết Tử Du tin, nàng tin lời Dương Hạo nói là thật, nhưng..một khi thực có một ngày như thế, Hà Tây lũng hữu trong tay, sự phát triển của tình hình, còn có thể đều nằm trong tay hắn sao?

    Cho dù địa vị có cao đến đâu, quyền lực có mạnh đến đâu, có một số việc ngươi vẫn không thể làm nổi.

    Chiết Tử Du không hề nói những điều này ra, hơn nữa còn dịu dàng gật đầu nói: “Vâng ạ, ta theo chàng, nếu như sự bất thành nhất định sẽ tự cứu mình đầu tiên, đưa Trúc Vận và Tiểu Diệc an toàn trở về.

    Ngày mai, đại ca ta sẽ phải đi Sa Châu, ta biết chàng khó hiểu, cảnh giác diệt trừ Triệu Quang Nghĩa, đại ca ta cũng biết nhưng những người khác ở phủ thượng đều không biết tình hình thực tế, nếu như có gì đó không dễ nghe, chàng đừng để trong lòng nhé”.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Đương nhiên sẽ không vậy rồi”.

    Chiết Tử Du nghiêng đầu nhìn hắn trong kính, nhìn một hồi lâu, mắt khẽ chớp, Dương Hạo buồn bực nói: “Nàng nhìn gì?”

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: “Chàng nói thực đi, đưa đại ca của ta sung quân đến Ngọc Môn quan chỉ là vì tác chiến cho Triệu Quang Nghĩa xem, hay là thực sự có ý phòng ngừa rắc rối?”

    Dương Hạo bất giác nói: “Nàng tại sao lại nhìn…?”

    Chiết Tử Du suy nghĩ cẩn thận, nói: “Những năm này gian khổ với Phủ Châu, Phủ Châu đối với ca ấy mà nói là vinh quang, nhưng cũng là phần gánh nặng, trải qua một kiếp, những gì nên khám phá đại ca ta cũng đã khám phá rồi.

    Ca ấy không có cách gì khác, song ca ấy không có không có nghĩa là mọi người không có, bộ hạ cũ của Chiết gia ta không còn nữa.

    Thật cũng tốt mà giả cũng tốt, ta cảm thấy như này mới là cách hay không là tổn thương tới hòa khí.

    Nếu như đổi ta là chàng, ta cũng không nghĩ ra cách nào hay hơn cả…”

    Nàng say đắm nhìn Dương Hạo, bỗng bật cười nói: “Ta phát hiện ra rằng, dù việc bất lợi với chàng hay là chuyện bất đắc dĩ phải nhượng bộ, chàng đều sẽ có khả năng lợi dụng nó, điểm mạnh lớn nhất bộc lộ từ bên trong, chàng ấy à, thực có tiềm chất làm gian thương”.

    Dương Hạo bật cười nói: “Nếu như không có chuyện này, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của tiểu thư được”.

    Chiết Tử Du khoanh tay hừ nói: “Ngày mai, ta cũng cần phải đi, chàng thì sao, ngoài theo đuổi A Cổ Lệ vương phi còn có dự định gì nữa?”

    Dương Hạo cười ha ha nói: “Biết rõ là giả còn ghen sao nàng?”

    Hắn nhẹ nhàng vuốt ve đùi của Chiết Tử Du, ôm chặt lấy tiểu mỹ nhân, Dương Hạo bừa bãi một phen rồi mới ôn tồn nói: “Tử Du à, nàng nói vậy ta oan uổng quá, thực ra việc ta phải làm còn nhiều lắm đấy.

    Những thứ phải ăn quá là nhiều, hóa ra cũng khá là tốt, giờ ngoại địch vừa đi, mầm nguy hiểm nội bộ lại lục đục, có cái ta phải bóp chết nó ngay từ bên trong, có cái ta phải nóng vội, đốt cháy giai đoạn, thúc nó nhanh chóng bộc phát ra, còn có sự điều chỉnh quân đội, điều chỉnh nhóm quan lại, dựa vào đặc điểm từng nơi mà phát triển ngành nghề.

    Ví dụ như, dân chúng Cam Châu thường kinh doanh buôn bán và nghề thủ công nghiệp là thế mạnh, bọn họ rải rác trên thảo nguyên , trên sa mạc làm việc chăn nuôi súc vật, song mảnh đất này không gọi là màu mỡ, khu biên giới của bộ lạc này rất khó khăn.

    Đặc biệt là sau khi trải qua những ngày đại chiến, Dạ Lạc Hất lại mang thanh niên cường tráng tinh nhuệ trong bộ lạc đi, biên giới của họ lại càng thêm khó khăn, mùa đông năm nay, ta có bổ sung cho họ lượng lớn lương thực, nhưng mấy chục vạn người, lo sao xuể.

    Ta chuẩn bị bảo A Cổ Lệ cho phép mở rộng thương nghiệp và nghề thủ công nghiệp ở Cam Châu.

    Hạ Lan sơn dựa vào mảnh đất phì nhiêu màu mỡ được sông Hoàng hà bồi đắp nên, đợi vào mùa xuân, ta chuẩn bị giao bộ lạc nghèo bên Cam Châu cho họ làm canh tác, như vậy có thể giải quyết được nhân khẩu, nhanh chóng khai phá được sự màu mỡ của đất đai, thứ hai nữa là có thể mau chóng nâng cao điều kiện sống của bách tính bên Cam Châu”.

    Chiết Tử Du thản nhiên cười nói: “Cam Châu mạnh về phát triển thủ công và buôn bán, ngoài ra có thể mau chóng cải thiện cuộc sống của họ, còn có thể thông qua buôn bán trao đổi mà hòa hợp với các bộ lạc khác, đồng thời, Cam Châu giảm thiểu sản nghiệp cơ bản của mình mà trọng về công thương nghiệp, lấy kết quả của công thương để đổi lấy lương thực…Như vậy sự ỷ lại của nó với khu vực khác càng bị đè nặng hơn, hai mươi vạn người Hồi Hất, được coi như sóng gió nổi dậy, đại vowng người thực thi tiểu kế, giải quyết được vấn đề trung thành của lực lượng không an phận nhất có được không?”

    Dương Hạo vuốt nhẹ sống mũi nàng cười nói: “Ta chỉ biết, chẳng có gì là giấu được nàng cả”.

    Chiết Tử Du nhăn mũi nói: “Hạ Lan sơn trăm ngàn năm qua được Hoàng Hà bồi đắp, thực sự thích hợp với nông canh, song chỉ là việc trồng trọt thôi, đưa những bộ lạc nghèo ở sa mạc chăn nuôi gia súc chưa chắc có thể khiến cho khu vực nông nghiệp phát triển mạnh.

    Đợi đến khi số nhân khẩu được tập trung lượng lớn lại, chàng sẽ phát hiện ra rằng khai hoang nông canh cũng không chỉ đơn giản như chàng nghĩ, trồng trọt, công cụ canh tác, đất đai là những điều kiện khiến cho lương thực vào mùa bội thu, chỉ một số lượng nhỏ người thôi là đã vét sạch cái kho lương thực của chàng rồi, chỉ dựa vào triều đình thôi sợ là không phát triển được theo ý muốn”.

    Dương Hạo sáng bừng mắt lên, vui vẻ nói: “Không sai, Xung đại học sĩ, hộ bộ Phạm thượng thư đều đã nhắc tới vấn đề này với ta, Nữ gia cát có cao kiến gì không vậy?”

    Chiết Tử Du nói: “Hai vị đại nhân có cách nghĩ thế nào?”

    “Hai ý kiến trái chiều nhau”.

    Dương Hạo chau mày nói: “Phạm Tư Kỳ nắm hộ bộ, ta muốn phát triển nông canh nhưng bên đó hắn thiếu tiền thiếu người thiếu mọi thứ, cái gì cũng thiếu, không bột đố gột nên hồ.

    Khi tây chinh Ngọc Môn, trên đường đi chiếm Lương Can Túc Qua Sa Châu, rất nhiều chư hầu địa phương và hào môn thế gia đối nghịch với ta bị ta rời đến Hạ Châu, giờ lại rời đến Hưng Châu, những hào thân thế gia này không thể rời khỏi mảnh đất cũ, đồn điền nhà cửa và khách điếm đều bán sạch rồi, giờ trong tay có tiền cũng chẳng có chỗ nào mà góp vốn, thực sự có thể mượn tài sản của họ, xác định rõ ràng địa bàn cho bọn họ, từ bọn họ mà chiêu nạp tá điền, rồi được cung cấp công cụ, trâu cày, giống và vật chất sinh hoạt, thì có thể hoàn toàn khai phá đất được.

    Song, Xung đại học sĩ thì lại nghĩ khác, hắn nói, thế mạnh nắm lấy lượng lớn đồn điền có diện tích khá rộng, dựa theo luật pháp nghiêm minh thế này, chế độ nghiêm minh thế này, họ có thể lợi dụng quyền thế, cách nghĩ để trốn tránh thuế má và các loại sai dịch, nếu không thì toàn bộ gieo vạ cho tá điền, không ngừng nâng cao địa tô, còn tá điền thì không có năng lực trốn tránh thuế má của quan phủ, lại không thể có nhiều tiền nổi mà nộp thuế má, cuối cùng chính là đã giàu càng giàu thêm, mà đã nghèo càng nghèo đi.

    Một khi thuế má quá nặng, hoặc là tai họa không đến thì sẽ vạch trần nhiều thứ, đó chính là căn nguyên của loạn dân nổi lên.

    Vì vậy cho rằng hay là nên bằng đất vườn, không nói tới đất vườn tuyệt đối, cũng nên tránh hào thân thế gia nắm đất vườn đa số.

    Nếu không, giống như …vấn đề trước mắt cần giải quyết, chôn vùi mầm móng gây tai nạn và rắc rối có lẽ cần năm mười năm, có thể cần trăm năm”.

    Dương Hạo thở dài nói: “Vấn đề này nó là như vậy, không cho hào thân thế gia chiếm lượng lớn đất đai nữa, họ sẽ không có hứng thú bỏ tiền ra cho dân khai hoang canh tác, không hưng trí mua công cụ, trâu cày, hạt giống, càng không nói đến sản lượng thu được cung cấp cho dân chúng.

    Ta cũng không phải là sơn đại vương, lẽ nào có thể để tiền trong túi áo cho người ta giật lấy?

    Nhưng nếu như dựa vào chủ ý của Phạm Tư Kỳ thì…”

    Dương Hạo lắc đầu, sắc mặt trầm xuống, làm một đại vương đương nhiên mở mày mở mặt, nhưng ngoài mang một câu nói rõ ràng ra để so sánh: “Dù khi ta chết đi, đâu thèm biết lũ lụt ngập trời”.

    Nếu như không thi hành biện pháp chính trị thì không phải là tính toán cho đời sau được?”

    Chiết Tử Du quay đầu sang chỗ khác, kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn nói: “Lúc trước, chàng với thân phận là Tống quốc tuyên phủ sứ tuyên phủ Đường quốc, đã từng đi rất nhiều nơi ở Giang Nam mà không hiểu về thuế má Giang Nam sao?”

    Dương Hạo nói: “Lúc đó ta không nghĩ tới việc mình làm hoàng đế, đi tìm hiểu nó để làm gì chứ?

    Thời gian đó, việc chủ yếu mà ta làm là hiểu về địa lý sơn xuyên Đường quốc, bố trí binh mã, kinh tế của người dân, đương nhiên hiểu không nhiều, sao vậy?

    Thuế má giang nam có gì đặc biệt ư?”

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: “Hóa ra là như vậy, ý ta nói, Giang Nam có rất nhiều thứ đều đi trước phương bắc, rồi nhanh chóng được lan ra, ta vì gia huynh lúc đó là chủ của Phủ Châu, tự quản một nơi, có được nguyên do của dân lại rất chú ý tới những thứ này.

    Theo như ta được biết khu phương bắc Phách Châu nơi chàng ở có thể thuê mướn tá điền, địa chủ cung cấp đất, công cụ, hạt giống, trâu bò, sản lượng mỗi năm thu hoạch được, có thể được 50%, 60%, thậm chí có thể là 80%”.

    Cái này Dương Hạo biết, gật đầu nói: “Không sai, Đinh gia lúc đó với số đất đai màu mỡ, phân chia tá điền thu được đến 60%, nếu như khu vực nào màu mỡ có thể được 80%”.

    Chiết Tử Du nói: “Chính là như vậy, tá điền trồng trọt, dù như thế nào, thu hoạch càng nhiều, cái mà điền chủ có càng nhiều, cho họ càng có hạn, cho nên các tá điền còn ngày nào, thì chẳng quan tâm gì tới đất đai.

    Mà số thu hoạch hàng năm của điền chủ thì cũng phải lên xuống, như vậy, gặp điền chủ tốt bụng, không đổ thuế má lên người tá điền, cũng sẽ gặt ít thành công, từ đó mà trốn thuế má”.

    Phạm Tư Kỳ đứng ở vị trí hộ bộ, điều nghĩ là chính sách phát triển nông canh như thế nào cho hiệu quả nhất, kinh tế phát triển, còn Xung Phóng là nội các đại học sĩ, nắm toàn bộ toàn cục, điều suy nghĩ phải toàn diện chút, liên quan đến an toàn chính trị, kết quả hai người đều có ý kiến trái chiều trước mặt Dương Hạo, thực làm khó cho hắn quá.

    Lúc này nghe Chiết Tử Du nói, dường như nàng có cách tương đối hay, lập tức tập trung nghe nàng nói.

    Chiết Tử Du nói: “Ở Giang Nam phần lớn đều thực hiện theo hạn ngạch, cũng chính là nói, dù được mùa hay mất mùa, hàng năm tá điền đều phải đưa ra mức thuê ban đầu, rồi sau đó dù có dư ra bao nhiêu đều quy về mình, thực hiện hạn ngạch, điền chủ rời khỏi việc quản lý sản lượng nông canh, chỉ để ý tới thu thuê, đất vườn thu hoạch tốt xấu cũng không cần quan tâm.

    Điền chủ khống chế tá điền yếu đi, trồng cây gì, thì cũng có thể tự quyết định được, chỉ cần đến kỳ có thể giao nộp địa tô đúng hạn hoặc những vật ngang giá.

    Đồng thời, ở hạn ngạch thuê, nếu như thu hoạch nhiều, chính tá điền phải được nhiều, vì thế mà càng yên tâm nông sản, càng nhiệt tình cải tiến công cụ sản xuất, học kỹ thuật canh tác, tiên hành cày sâu quốc bẫm, chú ý bảo vệ độ màu mỡ cho đất, trong nhà sẽ có dư lương thực hơn, trong nhà có vài người còn có thể làm ra lương thực, dệt vải, nuôi gà hoặc là làm thợ mộc trong lúc chờ việc”.

    Dương Hạo giật mình: “Mẹ nó chứ, đây chẳng phải chính là nhận thầu đất đai, tự chịu trách nhiệm lời lỗ, sao ta lại không nghĩ ra được chứ?”

    Tử Du nói: “Còn có vài điền chủ không xuất thuê đất, mà tự xây thủy lợi, thuê công nhân trồng trọt thu hoạch, rồi dựa vào lượng lao động mà trả tiền công, công nhân dựa vào tiền công để đi mua những thứ cần thiết cho cuộc sống.

    Ta nghĩ, chúng ta ở đây cũng có thể sử dụng cách này, như vậy, có thể bảo trì khát vọng của thân hào, lại có thể bảo đảm họ không có cách nào gieo vạ thuế má cho tá điền, triều đình cần thu thuế, chỉ cần bảo đảm tính xác thực về đất đai đo đạc, họ muốn chạy trốn lậu thuế, độ khó cũng dần tăng lên.

    Muốn nghĩ ra kế vẹn toàn, sợ hơi khó, song cách này có thể trung hòa ý kiến của Xung đại nhân và Phạm đại nhân, chàng thấy sao?”

    Dương Hạo thở dài nói: “Ta chỉ thấy…hơi tiếc”.

    “Ta cảm thấy hơi tiếc vì đã không lấy nàng về, ta thấy, đợi nàng về phải cho vào các làm đại học sĩ mới đúng”.

    Nghĩ tới lần chia tay sắp tới, Chiết Tử Du bỗng cảm thấy cay cay khóe mắt, nàng xoay người lại khẽ tựa vào cổ hắn, má cọ cọ dịu dàng nói: “Luyến tiếc chàng á…đợi thiếp về chàng nhé, chàng cần người ta bên cạnh hầu hạ giường chiếu, người ta sẽ là một người phụ nữ ngoan ngoãn phục vụ chàng, chàng muốn người ta vào các giúp chàng, người ta cũng sẽ vào, chàng muốn người ta tham tán việc quân cơ đi theo xuất chiến thì người ta cũng sẽ làm ngọn gió cuốn quanh chiến kỳ, thế nào cũng được, theo chàng nếu chàng thích…”

    Dương Hạo cảm động vô cùng, không muốn nàng bị tổn thương, thế là trêu chọc: “Miệng nhỏ nhắn mà nói lời đường mật thế, chẳng có lẽ là thường ăn mật ong, cho ta nếm tí nào…”

    Hắn nâng cằm Tử Du, hôn lên đôi môi đỏ mọng ướt át, môi chạm môi, mắt Tử Du lim dim như đang mơ màng.

    ***

    Tháng hai đầu xuân, triền núi Hà Tây vẫn là một màu trắng tuyết, ánh mặt trời chiếu rọi lên một bên lũng hữu, còn nước băng đã tan.

    Nếu như không lại gần thì rất khó nhìn thấy bụi cỏ xanh biếc đang nhú, màu xanh tuy không rõ, mặt trời trên sườn núi là một mảng màu đỏ tươi đẹp.

    Đó chính là mùa hoa quyên nở rộ.

    Có đến hai ba mươi khoái mã đang lao đến từ sơn đạo, một con gà cảnh trên lưng ngựa, thỏ xám, chó với cái cổ họng phập phồng, Hô Diên đại đầu thủ lĩnh lần này đi săn trong núi đã thắng lợi trở về.

    Vó ngựa phi như bão táp làm vụn đá sơn đạo, âm thanh vang vọng ra từ trong cốc.

    Con đường nhỏ này là con đường quan trọng vào trại, bỗng nhiên bụi hoa quyên trên sườn núi như ngọn lửa dấy lên, mấy bông hoa quyên bay lên, bên dưới là mấy võ sĩ phục ở dưới.

    Võ sĩ chỉ có ba, ăn mặc kiểu săn bắn, ba người này rất cao, nhảy một cái, giương cung lắp tên, rồi phập một cái nhanh như chớp lao tới người Hô Diên Ngạo Bác, ba mũi tên vừa nhanh vừa chuẩn, thị vệ trước thấy có gì bất thường, vừa hét lớn có thích khách, vừa rút đao ra khỏi vỏ, nhìn về phía chỗ ba người mai phục.

    Ba tên thích khách bỗng nhiên xuất hiện, mũi tên bắn vừa nhanh vừa chuẩn, bọn thị vệ mau chóng bảo vệ quanh Hô Diên Ngạo Bác, tuy đã khẩn trương né mũi tên nhưng một mũi tên trong đó vẫn vượt qua, cắm đúng vào ngực trái, Hô Diên Ngạo Bác hét lớn rồi té xuống ngựa.

    “Bảo vệ đại nhân, bắt thích khách”.

    Đám thị vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, một số người nhanh chóng chạy tới bảo vệ trung tâm Hô Diên Ngạo Bác, một số khác thì đứng vòng ngoài, cầm cung tiễn, ngừa có sát thủ khác mai phục, ba sát thủ trên sườn núi bắn xong tên vội vàng chạy lên trên núi, tuy trên núi tốc độ chạy không nhanh nhưng đám thị vệ Hô Diên Ngạo Bác lại giỏi cưỡi ngựa bắn cung, lập tức mở cung tên nhắm bắn liên hồi, ba tên tuy lẩn tránh mau lẹ, né tránh mũi tên, nhưng có đến mười mấy thị vệ cùng nhau bắn tên, nên vận mệnh của ba tên đó cũng đã được định đoạt…

    Khai dương trại, Hô Diên Ngạo Bác nhìn chằm chằm vào mũi tên được bắn chuẩn xác trên ngực cười nhạt một tiếng.

    Bên cạnh, phó thống lĩnh Phục Khiên trầm giọng nói: “Đây là lần thứ ba thích khách rồi, trên tên có kịch độc, cho dù không bắn trúng ngực, một khi trúng tên, cơ hội sinh tồn rất nhỏ.

    Đại nhân nên nghỉ ngơi”.

    Hô Diên Ngạo Bác cười thản nhiên: “Lần trước chúng phái người sơn dã Hoành sơn đến ý đồ tập kích sơn trại ta, đánh hỏng cửa trại, kết quả là quăng mũ cởi giáp, sợ hãi mà chuồn về.

    Lần này cả gan phải thích khách thực là nực cười, coi như là giết được ta đi, có bảy vạn bộ đội trấn thủ ở đây, chúng có thể bước nổi vào Tiêu Quan nửa bước không.

    Hừ, nói Hà Tây Dương Hạo là anh hùng giỏi giang lắm, phá thành phá trại, không gì không thể, nhưng hắn đối phó với Hô Diên Ngạo Bác này chỉ có thể dùng thích khách lén bắn tên mà thôi, ta thấy tên này chẳng có gì là giỏi cả, thực là nực cười, thực kỳ quái, Lý Quang Duệ, Lạc Nhung Đăng Ba, Dạ Lạc Hất, Long Hàn Hải đám người đó là những nhân vật lừng lẫy ở Hà Tây sao lại thất bại trong tay tên này?”

    Thủ lĩnh Khai Dương trại Xích Tôn cười nói: “Có thể thấy, đám người Lý Quang Duệ, Lạc Nhung Đăng Ba, Dạ Lạc Hất, Long Hàn Hải cũng chẳng tài giỏi gì, chỉ là khi Dương Hạo tung hoành Hà Tây thì Hô Diên đại nhân đang phụ tá Thượng Ba Thiên đại nhân chinh phục lũng hữu chư bộ, nếu không thì, với tài của Hô Diên đại nhân chỉ cần cho ba vạn quân thảo phạt Hà Tây cũng sẽ tạo được thế như chẻ tre, bách chiến bách thắng, làm sao đến lượt Dương Hạo kia ra vẻ ta đây”.

    Hô Diên Ngạo Bác ngửa mặt lên trời nói: “Đến mà không có lễ, hắn đã phái thích khách tớiPhục Khiên, ngươi mang người đi, đường đường chính chính đánh cửu dương trại của hắn, trả thù cho ta.

    Hừ hừ, Tiêu Quan hiểm không thể leo tới, Hô Diên Ngạo Bác trấn thủ ở đây, dù Dương Hạo hắn có phái mười vạn đại quân, cũng sẽ cống hiến cho ta lấp đầy đáy cốc của ta thôi.

    Ta muốn xem xem, Dương Hạo hắn có bản lĩnh gì mà đoạt Tiêu Quan của ta”.

    ***

    Tiếng sấm rung trời, nước mưa trút tầm tã, một mảnh trời mênh mộng, nước mưa đổ mạnh xuống mặt đất, mùi đất xông lên mũi, chỉ một lúc sau, dòng suối nhỏ hình thành trên đất, gió cuốn theo hơi ẩm đập vào mặt.

    Trong tiếng mưa như trút, có mấy người khoác áo tơi đang đi trên con đường nhỏ.

    “Ôi ôi, Xung tướng công, Phạm đại nhân, hai người đi chậm chút, kẻo trượt chân đó”.

    “Không sao đâu mà”.

    Xung Phóng cười to nói, hắn và Phạm Tư Kỳ tuổi tác cũng không chênh nhau quá nhiều, hơn ba mươi tuổi, vào thời điểm còn trẻ trung khỏe mạnh, trước đây cũng không phải là công tử nhà giàu sống nhàn nhã sung sướng, con đường như vậy không phải là chưa đi qua, hai người này cũng chính là người dẫn đường, mặc áo đuôi ngắn quần dài cho tiện đi lại, dưới chân là đôi giày rơm, đi đường lầy lội cũng không hấn gì.

    “Chính là đây ư?”

    Xung Phóng dừng bước, chỉ tay về phía trước, đây là một mảnh đất phì nhiêu mà Hoàng hà bội đắp nên, song do khu Hưng châu dân cư có hạn, tuy nói nơi đây màu mỡ nông canh phát triển, song cũng chỉ là so sánh với địa phương khác mà thôi, giờ cần phải khai khẩn thành mảnh ruộng tốt màu mỡ hơn.

    Trước mặt Xung Phóng hiện giờ chính là mảnh đất đang khai khẩn, trời mưa các nông phu còn đang cày bừa miệt mài, những nông phu với cơ thể cường tráng kéo bừa để lộ bắp thịt đen nhánh, kéo bừa với khí thế hừng hực.

    Mảnh đất được cày xới thành mảnh đất phì nhiêu, vốn không cần phải mất mấy năm mứoi có thể trở thành đất quen, họ đang tranh thủ thời gian gieo hạt khai hoang.

    Ông chủ cung cấp nông cụ, trâu cày, giống tốt, mỗi năm lương thực phải nộp là cố định, có thể trồng nhiều bao nhiêu là do mình, những nông phu này đương nhiên là làm rất chăm chỉ, pak ngồi xổm xuống cầm lấy đất bùn đang được cầy xới, bùn đất đen nhánh, nắm chặt nó không hề có một hòn đá nào, Phạm Tư Kỳ không khỏi cười phá lên: “Tốt, tốt lắm, đây chính là đất tốt đây.

    Ha ha, đợi đến khi thu hoạch xem, sản lượng sẽ cho bao nhiêu”.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 70: Kinh triết

    Hai vị đại nhân thường xuyên xuống nông thôn, địa phương này mới khai khẩn đất đai, nơi đây một thời kỳ dài là người Khương Đảng Hạng làm mưa làm gió, cách ăn mặc, trang điểm khác một trời một vực với người nông dân Hán.

    Hắn cũng cười toe toét nói: “Hai vị đại nhân nhìn bên kia kìa, nước từ Hoàng Hà tới đây cần bố trí miệng cống, vào mùa mưa lũ thì cần phải đóng miệng cống vào, vào thời điểm khí trời khô hạn thì mở ra cho nước tràn vào, bảo đảm được năng suất cây trồng.

    Nơi này đã là đường xưa, trăm năm chưa từng úng lụt, song vì để phòng ngừa, còn men theo sông làm đê”.

    Xung Phóng gật đầu nói: “Ừ, lại là tu đê, lại là sửa đường.

    Tốn không ít tiền đây.

    Giờ cần sức người, chẳng ai lên lời oán thán đâu”.

    Khởi khởi cười to nói: “Đại nhân ơi, mảnh đất này là Long gia từ Túc Châu mua đấy, việc tu sửa thủy đạo, tu sửa đê điều là Long gia bỏ tiền ra chứ.

    Nhà người ta thừa tiền ấy chứ, ngài xem kìa, mảnh đất bên kia là của Trương gia Sa Châu, Trương gia cũng đang mua đất bên này còn dẫn nước qua làm cái hồ nuôi cá đấy.

    Ý ta nói là Hoàng Hà mang nhiều phù sa, ở sông còn có cá nữa, lùa cá vào trong ao”.

    Xung Phóng nghe vậy, nhìn Phạm Tư Kỳ rồi cùng cười phá lên, hào môn thế gia là nguy cơ lớn nhất, muốn nói chú trọng lâu dài, thì không có ai là chú trọng lâu dài hơn họ rồi, không có buôn bán cửa hàng, đặc biệt là không có đất vườn bãi chăn nuôi, trong tay hào thân thế gia nắm biết bao nhiêu vàng bạc châu báu, như vậy cũng thấp thỏm lo âu ngày ngày lắm chứ, chỉ có để cho họ trở thành thổ địa thực sự, họ mới an lòng được.

    Mảnh đất hoang bán cho họ.

    Quan phủ phải có được thu nhập trong khoản bán đất đai, có mảnh rộng tốt vô tận thế này, căn bản không cần quan phủ thúc giục, họ sẽ ngay lập tức bắt tay vào thuê tá điền đến tiến hành khai hong, bao gồm có chút phương tiện thủy lợi, họ sẽ chủ động tu sửa, yêu cầu lâu dài.

    Lợi dụng sự đầy đủ của đất đai mà phát huy sự nhiệt tình sản xuất, tận dụng mức định thuê mà khai thác nhiệt tình, bãi hoang xưa nay không một ai đụng đến giờ trở thành đất vườn, trồng được ra hoa màu, tạo thành cái thôn to thôn nhỏ.

    “ Nông canh đều rất phát triển ở các nơi, song chủ yếu là tập trung ở Hà Lan sơn, từ Ngột Lạt Hải, Thuận Hóa Độ, cho đến Định Châu, Hoài Châu, Tịnh Châu, Thuận Châu và Linh Châu, đây là khu nông sản.

    Diên Châu và Lâu Bác Bối là hai vùng có sản lượng muối nhiều nhất, vào trước kia nông canh phát triển mạnh hai nơi này chính là nguồn tài nguyên chủ yếu cho thuế má triều đình, ngoài tiêu nội bộ Hạ quốc ta, bắc còn lên Liêu quốc, tây thì ở Niêm Bát Ca, Cao Xương, Quy Tư…còn về bên Tống quốc cũng đã lập ra con đường buôn lậu ổn định, có thể nói là tài nguyên dồi dào”.

    Mưa một trận tầm tã, nước mưa bắt đầu ngớt dần, Xung Phóng và Phạm Tư Kỳ đi trên bờ ruộng thẳng tắp, trao đổi: “Theo quy hoạch của đại vương, mảnh đất thảo nguyên Hoành sơn dựa tây cổ trường thành dựa đông, phân chia ra làm chín mảnh, trong đó tám mảnh được giao cho Đảng Hạng bát thị chăn thả súc vật, một mảnh còn lại thì giao cho Hoành sơn đóng quân khai hoang.

    Còn về người Khương Hoành sơn, tựa núi ăn núi, ngoài hái thuốc, săn bắt, nuôi trâu bò lợn gà giao dịch với Tống quốc, lại còn có thể thu hoạch quặng, lượng lớn thu hút thanh niên khai thác quặng, cũng là cách hay ràng buộc bọn họ”.

    Phạm Tư Kỳ nói: “Đúng vậy, Hạ Châu và Cam Châu giờ chủ yếu là phát triển công thương nghiệp, lân cận Hạ Châu luyện kim, phát triển rèn, tinh luyện kim loại là chủ yếu, Cam Châu là yếu đạo giao thương đồ đạc, ngoài kinh doanh còn phát triển cả ngành thủ công nghiệp, Qua Sa là hai châu với con đường quan trọng qua lại giữa các nước tây vực đồng thời đất màu phong phú, ta dự tính nơi đó sẽ đồng bộ phát triển chăn nuôi, nông nghiệp, công thương nghiệp”.

    Xung Phóng nói: “Đúng vậy, phải chú ý nặng nhẹ, dầy mỏng của triều đình rồi rút ra điểm hạn hẹp, tận dụng triệt để lực lượng của hào thân thế gia với các điều kiện của họ, nếu như sức không kham thì phải thả ra, cứ từ từ mà làm, chớ nóng vội sẽ sinh ra nhiều vấn đề.

    Tuy nói tình hình hiện nay là theo ý của đại vương, song ý nghĩ của đại vương chỉ là hấp dẫn người không yên tâm ra làm, tận dụng họ mê hoặc vị Triệu quan gia Biện Lươnkia, đợi đến khi giá trị lợi dụng đã hết thì cũng sẽ không để họ tự do đâu…”

    Hai người vừa nói đến cái khác, Kỳ Trường Khởi Khởi đại hòa một vài lý chính, chủ hộ liền tự giác tạo khoảng cách với họ cho nên hai người có thể yên tâm mà nói chuyện không sợ người khác thấy và nghe thấy gì.

    Phạm Tư Kỳ nói: “Nói đến vài người này, ta thực sự còn chưa hiểu đây, cần phải nói, Lương Châu Cam Châu Túc Châu và khu vực Qua Sa là nơi mà đại vương vừa dùng vũ lực chiếm được không lâu, hào thân nơi đó nếu như nghi ngờ, ý đồ bất chính thì cũng có cái nguyên nhân của nó.

    Nhưng điều cảm thấy kỳ lạ là, giờ thân phận của họ là các lão gia quý tộc của Thác Bạt Thị, chưa làm qua cái gì cả, đại vương sau khi vào làm chủ Hạ Châu đã mang đến cho họ rất nhiều quyền lợi và lợi lộc nhưng họ không biết đủ, giờ đau đầu nhất vẫn là bọn họ, thực không thể hiểu nổi”.

    Xung Phóng mỉm cười: “Cái này cũng chẳng có gì là kỳ lạ cả.

    Cam Lương Qua Sa châu là những vùng đại vương chiếm được, theo thói quen của kẻ chiến bại đối đãi sát phạt các bộ lạc trên thảo nguyên, phản ứng này kháng lại đại vương, đại vương nên cướp người, lấy hết gia sản, giết sạch tráng đinh, coi đàn bà trẻ nhỏ thành người hầu hết, cắt cử thân tín của bộ tộc mình đi thống trị họ mới đúng.

    Cho dù lúc đó mở thành tiếp nhận đầu hàng cũng sẽ không cho họ nhiều quyền lợi như vậy, nhưng giờ đại vương lại cho họ thêm ân huệ, chẳng qua là tước đoạt quân quyền của họ đã là hy vọng vượt xa họ rồi, lại lấy thêm ví dụ về Tào gia Sa Châu bị gạt bỏ triệt để uy hiếp họ, họ cảm động đến rơi nước mắt với đại vương còn không kịp đâu, lại còn định sinh sự gì nữa?

    Đợi vài năm nữa, triều đình có thể khống chế chặt chẽ được lãnh thổ, họ có nảy sinh dã tâm gì, dưới chiều hướng phát triển cũng sẽ bị bọn họ tự bấu rễ mầm xao động”.

    Hắn ngẩng đầu nhìn mưa bụi, hít hà nói: “Nhưng những thủ lĩnh Thác Bạt Thị lại bất đồng, đại vương giờ là vương của tây hạ, dưới trướng có người Đảng Hạng, người Hán, người Thổ Phiên, người Hồi Hất, người Thổ Dục Hồn, thậm chí còn có người Đại Thái tóc vàng mắt xanh.

    Là chủ của mười tám châu, thiên hạ này là hắn một đao một thương đánh chiếm được.

    Nhưng mà một vài thủ lĩnh của Thác Bạt Thị lại không làm như thế, dưới con mắt của họ, đại vương có thể có tất cả ngày hôm nay là bởi vì họ ban đầu đại vương vào làm chủ Hạ Châu, giúp đỡ hắn diệt trừ thế lực của Lý Quang Duệ.

    Trong mắt họ, đại vương tuy không họ Thác Bạt nhưng thiếu chủ của Thác Bạt Thị người kế thừa là người kế thừa của Lý Quang Duệ đại nhân, cho nên giang sơn của hắn chính là giang sơn của Thác Bạt Thị, quyền lực của hắn là quyền lực của Thác Bạt Thị.

    Lúc đầu, cho dù Thác Bạt Thị nhất mạch làm người của định nan quân, Tuy Châu, Ngân Châu, Hựu Châu, Tịnh Châu đều giao cho người đứng đầu của Thác Bạt Thị thống trị, giờ đại vương từ định nan quân tiết độ sứ trở thành Tây Hạ vương, rồi giao đại quyền văn võ, các châu hà tây cho người ngoài trong mắt họ, nô tài, mà chính họ ngoài giàu sang không được quyền lợi họ muốn có, đương nhiên cảm thấy bất bình”.

    Nói đến đây, nét mặt Xung Phóng nghiêm túc: “Những người này phần lớn đều có đất đai và bộ tộc của mình, do họ là tộc người Thác Bạt Thị, ngoài phạm phải tội lớn là phản nghịch, nếu không thì dù đại vương dễ dàng cũng không thể cầm họ như thế nào, còn phần lớn người trong số họ tuy bị đại vương rời từ Hạ Châu đến Hưng Châu, rời khỏi căn cơ mà hàng trăm năm kinh doanh của họ, nhưng vẫn có thực lực lớn mạnh, nếu họ ở phía sau giật chân đại vương, hà tây sẽ mất đi cơ hội tốt nhất để phát triển, lực lượng đều lãng phí hao tổn ở bên trong.

    Chính là vì đau dài không bằng đau ngắn, đại vương mới muốn dẫn rắn vào động khiến một vài lực lượng trong lòng bất mãn, muốn lợi dụng họ phế lập hoặc người bên cạnh chúa thượng đều bí mật nhảy ra, để tránh rơi vào thanh danh không giáo, song đây là nước cờ nguy hiểm, lợi dụng không tốt thì sẽ làm giả thành thật, vì vậy, chúng ta phải bỏ sức ra nhiều hơn, cần phải bảo đảm được công thương chăn nuôi, trăm nghề phát triển, hỗn loạn mà đại vương cố ý doanh tạo ra sẽ trở thành cái cây không rễ, nước không nguồn, khi đại vương muốn ra tay thì có thể nhanh chóng bình ổn, không làm tổn thương nguyên khí”.

    Phạm Tư Kỳ cười nói: “Hạ quan hiểu chứ, đại vương giờ muốn làm trang vương trong mơ, hạ quan tự sẽ theo đại nhân, thay đại nhân chỉnh đốn cương triều, khởi công xây dựng thủy lợi, trọng nông vụ thương, thực lực tích góp, đại vương không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên nổi tiếng, bất phi tắc dã, một phi lên trời, chỉ là không biết, đại vương cần triết phục bao lâu?

    Có đến ba năm không?”

    Xung Phóng nói: “Thế này, sợ là phải xem động tĩnh bên vị Triệu quan gia kia thế nào đã, nếu như chúng ta vào thời điểm chín muồi rồi, ta không ngại nghĩ cách để cho hắn ra tay”.

    Phạm Tư Kỳ nói: “Đây là ý của đại vương phải không?”

    Xung Phóng liếc mắt nhìn hắn nói: “Vì hiệu lực của quốc gia, vì phân ưu của chúa, là bổn phận một quần thần, chưa chắc cần phải đại vương dặn dò, ngươi nói xem đúng không?”

    Phạm Tư Kỳ hơi do dự, vuốt cằm nói: “Xung tướng nói rất đúng, hạ quanhiểu rồi ạ”.

    Địa vị chức quan làm được họ bước này, hiểu được rất nhiều chuyện không cần nói, Phạm Tư Kỳ câu này xem ra bình thường, đã bộc lộ được rõ ràng, Xung Phóng không khỏi bật cười…

    “Ầm…”

    Một tiếng nổ vang lên, sấm chớp, vạn vật lắc lư, cây cối như muốn đâm chồi lên…

    Hôm nay kinh triết, tiết trời ấm lại, vạn vật hồi phục sức sống, cây cỏ bắt đầu sinh trưởng, sự thay đổi của một ngày, những sinh vật ngủ đông dần hồi tỉnh và bắt đầu hoạt động.

    Thủ lĩnh Thác Bạt Thị Ngôi Võ bộ hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền và Thác Bạt Hòa Thiếu như con sâu ẩn sâu trong lòng đất, ngủ mấy tháng đông, kinh triết đến, tiếng sấm sét, họ chui ra khỏi lòng đất.

    Khí tượng, triều đình, địa phương, quan lại, chính thể, quân sự mới triều mới, mỗi phương diện đều đang thúc đẩy, vương triều một khi được lập, tất sẽ có rất nhiều thứ khác với trước kia.

    Còn các thủ lĩnh của Thác Bạt Thị bộ lạc vào lúc này đang hoàn toàn thất vọng, họ vốn cho rằng mình đương nhiên là lực lượng tin cậy và được nể trọng duy nhất của Dương Hạo, Dương Hạo tọa thiên hạ, cũng chính là họ ngồi thiên hạ, Dương Hạo lãnh đạo được mười tám châu hà tây cần thống trị nơi lớn như vậy chỉ cần tin tưởng họ, cho họ mỗi người đi nhậm chức trở thành người chủ của thành trì, nhưng sự phát triển của tình hình hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của họ.

    Lúc Dương Hạo được Thác Bạt hạo phong làm nội ứng, chiếm lĩnh Hạ Châu, họ chỉ là đứng ra tỏ vẻ ủng hộ, khi Dương Hạo tây chinh Ngọc Môn, họ không hề xuất động dũng sĩ của bộ tộc mình, chỉ là dùng hậu phương ổn định biểu đạt sự trung thành với Dương Hạo.

    Khi đại quân Tống vào biên giới, họ thông minh giữ sự im lặng.

    Theo họ, vương triều Trung Nguyên là thế lực thực thi tiến hành tống trị với tây vực, phương thức mà đế quốc trung nguyên có thể áp dụng chính là bồi dưỡng thế lực địa phương, cho nên họ nhất trí giữ sự im lặng, Dương Hạo nếu như chiến thắng, họ đương nhiên là người chiến thắng, Dương Hạo một khi mà chiến bại thì họ có thể vứt bỏ Lý Quang Duệ như vứt bỏ Dương Hạo, rồi lại đề cử ra một người, rồi lại biểu thị sự trung thành của họ với người này.

    Cho nên, dù ai thắng ai bại,cuối cùng cũng bất bại, bảo đảm được quyền thế địa vị của mình.

    Vì vậy khi Dương Hạo làm hoàng đế, mọi người đều biết việc này đương nhiên sẽ làm Tống quốc giận dữ, tình hình tương lai rất không trong sáng, họ không một ai đứng ra tranh quyền đoạt thế mà vẫn duy trì quan hệ với Dương Hạo như xưa.

    Giờ đại cục đã định, Dương Hạo lại không nhớ tới bọn họ, trọng dụng bọn họ, họ bắt đầu ngạc nhiên và phẫn nộ rồi.

    Nhưng khi Dương Hạo cần họ, họ lại trốn sự thực quá xa rồi, giờ muốn chạy về, thì cũng đã muộn một bước, lúc họ phản ứng là phải quay lại, tất cả đã hóa hư không, họ cho dù bất mãn, nhưng lúc này là thời điểm quan trọng mũi nhọn của Dương Hạo, họ cũng không thể ngờ làm sao phản đối thế cục này.

    Lúc này Trương Phố và Xung Phóng tranh giành, khiến họ thấy một đường rạng đông.

    Trương Phố là bộ cũ của Lý Kế Thiên, coi như là lão nhân của định nan quân còn Xung Phóng đến từ Trung Nguyên, hoàn toàn dựa vào địa vị của Dương Hạo, giữa hai phe họ, Trương Phố rõ ràng là thân cận hơn.

    Đồng thời cũng có huân chương lớn lao hơn, còn người tự giác phân phối bất công, có thể nói là có tương đồng với họ.

    Nếu như ủng hộ Trương Phố, lật đổ Xung Phóng, người thuộc hệ Xung Phóng sẽ bị lật đổ hoàn toàn, trống lượng lớn quan chức; Nếu như thế lực tương đương nhau, thì cả hai bên đều thiệt hại nhiều, triều đình bất ổn, không chừng Dương Hạo sẽ nghĩ đến điểm tốt của họ, trọng dụng họ làm thủ lĩnh bộ tộc.

    Nếu…vào một ngày nào đó có khả năng, có nhiều biến đổi, dù thay đổi thế nào, thì cũng chỉ có tốt cho họ, chẳng mang lại điều gì xấu cả, thế là họ chủ động tạo mối quan hệ với Trương Phố.

    Xét về bản chất mà nói, họ là đám người đầu cơ, song sự đầu cơ này không phải là thảo đầu thành của thân mình không lực lượng, họ có bộ tộc của mình, có vũ lực của mình, họ không chỉ gió chiều nào theo chiều ấy, khi cần thiết, họ có thể chủ động tạo sóng gió.

    Hổ cốt, xạ hương, sơn sâm trăm năm, chồn tía, mỹ ngọc, đá A Nhĩ Kim, rực rỡ muôn màu, bày đầy đại sảnh.

    Ngoài những bảo vật có giá trị thiên kim còn có sáu thiếu nữ xinh đẹp, nghe nói Trương Phố vẫn chưa lấy vợ, hai huynh đệ hàn thiền tiện thể nhân cơ hội liền chọn ra sáu thiếu nữ chân dài, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, những cô nương xinh đẹp đáng yêu thế, không sợ hắn không nhận, chỉ cần hắn nhận rồi, mối quan hệ có thể nâng lên một tầm mới.

    “Ha ha, Hàn Thiền huynh, Hòa Thiếu huynh, hai vị quá khách khí rồi, những lễ vật hậu trọng này, Trương mỗ sao dám nhận được”.

    Mặt Trương Phố quả nhiên rất hớn hở, Thác Bạt Hàn Thiền cũng cười nói: “Đại đô đốc khách khí rồi, chỉ là chút lễ mọn thôi mà, biểu thị lòng thành thôi, đại đô đốc chớ từ chối”.

    Trương Phố bước ra chỗ sảnh, Thác Bạt Hàn Thiền và Thác Bạt Hòa Thiếu cũng đi theo.

    Mưa đã ngớt, những giọt nước còn đọng lại trên mái hiên, nước mưa như những hạt trân châu, tí tách rơi xuống.

    Trương Phố đứng yên ở đó, không quay đầu lại, ngang nhiên nói: “Vừa mới khai xuân, vạn vật đua nở, trăm nghề chấn hưng, hiền thân là trưởng một tộc, lại rời bộ lạc như thế, bôn ba ngàn dặm, vượt qua Hàn Hải đến Hưng Châu có việc gì quan trọng không?”

    Trương Phố là quan võ, nhanh mồm nhanh miệng, hai người không quản ngàn dặm đến, nếu như nói là đến tặng hậu lễ cho hắn thì khá là kỳ quái, Trương Phố cũng không vòng vo, liền đi thẳng vào vấn đề, hỏi luôn ý đồ họ đến.

    “Nhớ ngày đó, ngươi cũng không chỉ là một tì tướng nhỏ dưới trướng Lý Kế Thiên mà thôi, giờ như vậy, lão tử phục ngươi ba phần, ngươi còn phô trương vậy”.

    Thác Bạt Hàn Thiền oán thầm, nhưng mặt vẫn tươi cười: “Lần này đến, việc đầu tiên là tới thăm đại đô đốc.

    Đại đô đốc là chi trưởng của định nan quân chúng ta, giờ nội các lục bộ trong triều đều là các quan tân tấn, đại vương lấy định nan quân ta làm căn cơ, đông chinh tây phạt, tạo sự thống trị, nhưng định nan quân ta bộ hạ cũ suy yếu, chỉ có tướng quân là chức vụ quan trọng, các lão thần định nan ta cùng hưởng vinh đương nhiên là muốn xích lại gần với tướng quân rồi”.

    Mặt Trương Phố trầm xuống, Thác Bạt Hàn Thiền gợi nỗi lo lắng trong hắn, không nhịn được nói kỳ quái: “Chức vị quan trọng ư?

    Ha ha, Hàn Thiền huynh quá khen rồi, đại đô đốc phủ ta còn phải chịu sự quản lý của nội các, cân bằng bộ binh thì sao, có gì là chức quan trọng chứ, Hàn Thiền huynh chớ như vậy”.

    Thác Bạt Hàn Thiền lập tức tỏ ra bênh vực kẻ yếu: “Nói ra, Thác Bạt chư bộ chúng ta cũng đã thay đại đô đốc người giữ bình yên đấy, chức quan của đại đô đốc là ánh hào quang công danh, đại vương đoạt được Hạ Châu, từ đó khống chế định nan ngũ châu, nhưng không thể vượt qua kế trần thương, đại vương tây chinh ngọc môn, trảm tướng, lập nhiều chiến công hiển hách vẫn là đại đô đốc người.

    Xung Phóng chẳng qua chỉ là quan văn mọt sách, Dương Kế Nghiệp thì sao, chưa từng lập được cái chiến tích gì cả, ngược lại còn làm mất Lân Châu, khó khăn chống đỡ với mỗi tuyến Hoành sơn, còn đại vương hồi kinh, thế này mới đứng vững được đầu trận tuyến, hai người này vừa có đức vừa có năng lực, bằng vai bằng vế với đại đô đốc ư?”

    Thác Bạt Hàn Thiền nói: “Bằng vai bằng vế ở điểm nào?

    Ngươi chưa nghe đại đô đốc nói sao, nội các là trên phủ đại đô đốc đó”.

    Mặt Trương Phố càng trở nên lo lắng: “Thôi, thôi đi, chuyện không thoải mái này không cần phải nhắc đến nữa, hiền đệ coi trọng đến Hưng Châu, chẳng phải là đến đưa phi cho đại vương sao?”

    Câu này của hắn, huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền ngây người, vội hỏi lại: “Đại vương lấy thêm phi ư?

    Sao ta lại không biết nhỉ?”

    Trương Phố nói: “Đúng vậy, trong phủ đại vương trước có một tư quan, trong đó có ngọc chân quan chủ, có rất nhiều mỹ nữ, quốc sắc thiên hương, giờ đã hoàn tục, được đại vương nhận làm phi tử, điện lễ cũng vào hôm nay…”

    “A”.

    Hắn vỗ vào trán một cái cười nói: “Đúng rồi, đây là nạp phi, sau khi phi mời, đương nhiên không cần bố cáo thiên hạ, Hưng Châu tuy mọi người ai nấy đều biết, địa phương khác lại không.

    Huống hồ các người khi xuất phát, việc này còn chưa được định, các người đương nhiên là không biết rồi, hai vị đến hưng châu rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

    Thác Bạt Hàn Thiền mặt méo xệch nói: “Đại đô đốc đã hỏi thì tiểu đệ cũng thấy hơi khó nói, mong đại đô đốc có thể thương tình cho ta ngươi thuộc chỗ chính của định nan, giúp đỡ”.

    Trương Phố ngạc nhiên nói: “Không phải đó chứ, Hàn Thiền huynh là họ Thác Bạt, lại là tộc trưởng của Ngôi Võ, ai dám làm khó ngươi?”

    Thác Bạt Hàn Thiền phẫn nộ nói: “Còn không phải là Xung Phóng tên thất phu khi sao, mượn đại vương làm khó ta”.

    Trương Phố không hề chớp mắt hỏi: “Nói gì vậy?”

    Thác Bạt Hàn Thiền nói: “Đại đô đốc, thực không giấu gì đại đô đốc, đại vương là gia chủ của Thác Bạt Thị ta, đại vương đăng cơ tọa điện là vinh quang cho Thác Bạt Thị ta, một người làm quan cả họ được nhờ, huống hồ chúng ta đều là tộc người của Thác Bạt Thị đấy, vậy mà không được quan tâm gì cả, và không chịu ức hiếp mới đúng chứ?

    Nhưng thất phu Xung Phóng đó thi hành chính lệnh ở Hạ Châu, nhiều lần phân chia thảo nguyên chăn nuôi, rồi đem toàn bộ thảo nguyên chia thành chín phần, phần lớn nhất mà Thác Bạt Thị ta có là mảnh bèo cỏ tốt tươi, toàn bộ chỗ mảnh tốt tươi ruộng vườn thì dành cho Dã Ly Đảng Thất, còn một phần thì cho thủ quân Hoành sơn”.

    Trương Phố nhíu mày, nói: “Đảng Hạng Bát Thị vốn là một nhà, nhưng giữa Bát Thị luôn luôn nội đấu, hòa bình thì ít, nguyên nhân trong đó là vì phân bố không đều, Thác Bạt Thị chiếm thảo nguyên lớn nhất, màu mỡ nhất, Thất Thị thì sống gian nan vất vả, đây mới là tạo phản, triều đình nhiều lần phân chia thảo nguyên cũng là vì giang sơn mà thôi, nỗi khổ của triều đình, hai vị cũng nên hiểu và ủng hộ mới phải”.

    Thác Bạt Hàn Thiền nói: “Vâng, vâng, cần nói chính là việc phân lại thảo nguyên, giờ chúng ta với chỗ thảo nguyên hiện có cũng là nuôi sống tộc người.

    Nhưng chúng ta lấy đại cục làm trọng, không so đo, Xung Phóng, Phạm Tư Kỳ đám người đó lòng tham không đáy, Hạ Châu có các loại xưởng tinh luyện kim loại, đúc, in ấn, vì có lợi, giờ chen tiến rất nhiều thương nhân đất khách tranh lợi với ta, Thác Bạt Thị chúng ta tựa vào Thác Bạt Thị, không có công lao chỉ có khổ lao mà thôi, nhưng họ với thủ đoạn đê tiện bỉ ổi tranh đoạt khách với chúng ta, cũng không biết Xung Phóng Phạm Tư Kỳ bọn họ nhận biết bao điểm tốt của người ta, song phương nổi lên tranh chấp, lại thay bọn họ chỗ dựa…”

    Trương Phố vẫn đang nghe, Hạ Châu có quy mô lớn, bình thường đều nắm người Thác Bạt Thị, nếu như có người ngoài tới tranh lợi, sớm sẽ bị họ lợi dụng đặc quyền trong tay đàn áp.

    Giờ khua chiêng gõ trống phát triển công thương, thương gia đầu tư kinh doanh cũng sẽ được bảo hộ, chất lượng những thứ mà thương gia sản xuất tốt hơn họ, giá cả hợp lý hơn họ, nếu như mất đi chỗ tựa đặc quyền, họ đương nhiên sẽ không tranh giành chút nào, song đây không phải là điều có thể nói toạc ra được.

    Thác Bạt Hàn Thiền cũng thổ lộ: “Còn nữa, hồ thương đó gọi là Tháp Lợi Bặc, xây cái xưởng thủy tinh, làm ra thủy tinh trong suốt, sáng bóng, vô cùng tinh xảo, bán một bộ đến trung nguyên, đắt đỏ hơn cả thủy tinh mỹ ngọc, ta bỏ ra số lượng vàng lớn để đào mấy thợ thủ công, rồi đốt nóng ra thủy tinh, nhưng chưa đợi đến bán thì bị Hạ Châu tri phủ ăn cắp, nói gì, nói gì là bảo vệ quyền lợi nào?

    Thực chẳng còn đạo lý nữa, những người thợ đó lại không phải là nô bộc của hồ thương, ta xuất lượng vàng lớn, họ chắc chắn làm cho ta, ngươi đồng ý ta đồng ý, ai dám xía vào chứ?

    Từ xưa tới nay, ai nghe nói tới cách nói chuyên lợi gì chưa, đây chẳng phải là ức hiếp giữa ban ngày hay sao?”

    Trương Phố ho khan một tiếng nói: “Việc này, ta là võ tướng, dường như không thể lo liệu được hết.

    Hai vị cảm thấy có gì không hợp lý thì cứ nói thẳng với Xung Phóng đại nhân, hoặc là bẩm báo trước mặt đại vương mới đúng”.

    Thác Bạt Hàn Thiền nói: “Hạ Châu tri phủ là thân tín của Xung Phóng, rõ ràng là Xung Phóng bày mưu đặt kế cố ý làm khó bọn ta, chúng ta làm sao mà nói với Xung Phóng được chứ, nếu như nói thẳng với đại vương, khó tránh có phần không dám suy nghĩ toàn diện, kỳ thực chúng ta cũng không phải là muốn đoạt về cái gì đó, đại đô đốc nếu có tiện thì hãy hé mở cho đại vương biết nỗi khổ của chúng tôi, chúng tôi sẽ đền đáp xứng đáng”.

    Trương Phố thở hắt ra, vẻ mặt tươi cười nói: “Điều này đơn giản quá, các người cứ yên tâm, đại vương bên đó ta còn có thể thường xuyên tới gặp mặt, nói hộ các người không có gì là khó cả”.

    Lần này hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền đến kỳ thực là không phải vì chút chuyện cáo trạng này, cũng không phải mong vào những điều đó mà làm gì Xung Phóng, họ chỉ muốn tận dụng cơ hội nà, tìm được cái cớ để kết giao với Trương Phố.

    Lần này đến, họ vốn dĩ chính là được sự ủy thác của thủ lĩnh quý tộc Thác Bạt Thị, đi trước thăm dò, nối sợi dây quan hệ với Trương Phố.

    Lần đầu gặp mặt, đương nhiên là không thể nói nhiều gì được, phải đặt vấn đề sau đó mới làm quen, xóa bỏ sự cảnh giác của hắn mới có thể được coi là cấu kết được, lợi dụng hắn đến đạt được mục đích của mình, giờ không thể nói quá nhiều để tránh hắn nghi ngờ, cho nên Thác Bạt Hàn Thiền lập tức ra bộ cảm động đến rơi nước mắt nói: “Đại đô đốc chắc chắn sẽ giúp huynh đệ chúng ta nói rõ mọi chuyện, huynh đệ ta thực sự cảm kích vô cùng.

    Không giấu gì đại nhân, Xung Phóng đó có mọc thêm cánh, một tay che trời làm nhiều người tức giận, giờ không chỉ có huynh đệ ta bất mãn, Hạ Châu cũng vậy, Hưng Châu cũng vậy, rất nhiều quý tộc Thác Bạt Thị và các thủ lĩnh Thác Bạt Thị rải rác khắp nơi đều ai oán hắn.

    Về sau đại đô đốc nếu như có chỗ nào cần chúng tôi giúp, ta sẽ sẵn sàng không từ chối”.

    Thác Bạt Hàn Thiền ngừng lại, làm bộ cáo từ, hai người mang đến rất nhiều lễ vật hậu hĩnh, Trương Phố đương nhiên phải đích thân tiễn ra cửa, bước ra ngoài thấy Kỳ Bài vội vàng chạy đến, vừa thấy Trương Phố đứng bên đường, chắp tay nói: “Đại đô đốc, bộ binh Dương thượng thư có mời đại đô đốc vào giờ Thân đến bộ binh cộng thương Tiêu Quan bàn chiến sự”.

    Trương Phố thản nhiên nói: “Biết rồi”.

    Ba người vẫn đi ra ngoài hành lang, Thác Bạt Hàn Thiền nói: “Địa đô đốc, nghe nói chiến sự Tiêu Quan kéo dài quá?”

    Trương Phố ung dung nói: “Chuyện này do Xung đại học sĩ lo liệu, hắc, đầu tiên là đánh lén, sau đó là ám sát, làm kế ly gián, thượng ba thiên lại không phải là kẻ ngu ngốc, sinh tử của mình và huynh đệ không tin lại tin lời ngươi nói nhăng nói quậy ư?

    Giằng co một hồi lâu, không những không thể lấy lại nhan sắc, ngược lại còn tổn binh hao tướng, dù sao cũng là văn nhân mà, nói chuyện binh trên giấy đạo lý rõ ràng, thực khiến hắn đi điều binh khiển tướng há chẳng phải trò cười?

    Chi bằng cho ta đi thu dọn cục diện rối rắm này”.

    Trương Phố kinh thường ra mặt, huynh đệ Thác Bạt nhìn nhau mừng thầm trong lòng.

    Tiễn hai huynh đệ Thác Bạt, Trương Phố lắc đầu, xoay người đi vào: Hay là đại vương bên đó thoải mái, chỉ cần hạ chỉ điều đi vài tên chướng tai gai mắt, đẫn cung tần mỹ nữ ở lại hậu cung mấy ngày đương nhiên có người mắng hắn hôn quân, nào có giống ta, hóa trang một gian thần thực là khó khăn, vừa phải nói vừa phải diễn, vẫn cùng với bang tử tiểu nhân lục đục với nhau hồi lâu mới có thể dẫn chúng vào tròng.

    Hừ, làm hôn quân và gian thần sao mà khác nhau đến vậy chứ?”

    Một chân vừa tới cửa, thấy châu báu xếp đầy, sáu cô nương xinh đẹp đứng ở đó gần chỗ châu báu, thi nhau nói: “Nô tì xin được hầu hạ lão gia…”

    Trương Phố nhoẻn miệng cười: Ha ha, hóa ra điểm khác biệt cũng chẳng có gì to tát cả, khó rách tre già măng mọc khi nhau làm hôn quân gian thần, làm gian thần thực là hay ho…

    Sau cơn mưa trời lại sáng, mặt trời nhô lên cao, phá tan bầu không khí u tối.

    Lúc Trương Phố nhoẻn miệng cười thì Dương Hạo đang cầm một nhánh cỏ mềm rảo bước vào trong cánh cửa của hậu cung.

    Ngày kinh triết, nạp phi Tiểu Chu, Nữ Anh cuối cùng thỏa tâm nguyện…

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 71: Xao động

    Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại.

    Mà dù có hậu nhân, nhưng do yếu tố tỷ lệ chết sớm của ấu nhi lớn và gia tộc thời này vẫn là thành phần cơ bản tạo nên xã hội, thế giới quan của cả xã hội đều thống nhất tức con đàn cháu đống là duy mỹ.

    Vậy nên, thời đại phụ quyền nông nghiệp mà bất kể gia tộc hay xã hội đều cần có một lượng lớn nhân lực này thì những nam tử quyền chức đa thê đa thiếp là lẽ thuận lý hợp tình.

    Ở xã hội đó, một người có địa vị mà chỉ lấy có một vợ, không nạp thê thiếp là không phù hợp cách nhìn của xã hội, hắn sẽ gặp trắc trở trong nhiều mặt của cuộc sống, bị đối xử không công bằng.

    Còn với một vị quân chủ, việc có hay không tôn tử đầy đàn lại càng được coi trọng và có liên hệ mật thiết tới vận mệnh tiền đồ của đất nước.

    Đương nhiên, bất cập ở chỗ, vị quân chủ có quá ít phi tử sẽ bị quần thần công kích, còn nạp quá nhiều thê thiếp cũng vẫn bị quần thần lấy làm cớ để quở trách, rốt cuộc trách nhiệm của một vị vua không chỉ vẻn vẹn ở chỗ nối đõi tông đường.

    Thê thiếp Dương Hạo lại không nhiều, chỉ có bốn vị, ít hơn rất nhiều so với những đại nhân gia thế quyền quý ở Hà Tây, họ thường có đến hơn mười thê thiếp.

    Do vậy, việc hắn nạp thiếp là họp ý các quần thần, được ủng hộ nhiệt tình.

    Nhưng nạp thiếp chỉ là 'nạp thiếp, còn hoàng hậu lại là mẫu nghi thiên hạ, phải được khắp thiên hạ đồng khánh chúc mừng, còn nạp thiếp không cần phải nhiều quy tắc như vậy, cũng không cần văn võ ba quan chúc tụng, chỉ đơn giản tổ chức một đại lễ.

    Điều này cũng thực hợp ý Dương Hạo.

    Nữ Anh vừa hạ sinh chưa đầy tháng, cơ thể vẫn chưa hồi phục, chỉ e không thể tham gia một buổi lễ kéo dài quá lâu, cho nên chỉ tổ chức một nghi thức rất đơn giản.

    Dương Hạo tự tay nâng lấy tấm lụa hồng che mặt tân nương, dắt tay nàng vào cư sở.

    Hắn dùng một thanh gỗ nhẹ nhàng gỡ tấm lụa che mặt lên, trước mặt hiện ra một dung mạo yêu kiều quyến rũ, khuôn mặt xinh đẹp tô thêm nét phấn giống như một đóa hoa tươi rực rỡ, trên mặt nàng lúc ấy lăn xuống hai hàng lệ châu.

    Dương Hạo gỡ vương miện ra cho nàng rồi ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng đưa tay lau nước mắt cho nàng hỏi: “Nàng sao vậy?”.

    Nữ Anh ngậm ngùi nói: “Không sao, chỉ là...

    Chỉ là cuối cùng cũng thành người của chàng, người ta...

    Trong lòng thiếp thấy rất vui...”.

    Dương Hạo không nhịn nổi cười nói: “Ngốc, nói như vậy là sao chứ, không phải nàng sớm đã là người của ta sao?”.

    Nữ Anh ngả vào lòng hắn, lắc đầu nói: “Không giống nhau đâu, chỉ đến lúc gỡ khăn che mặt ra, được quang minh chính đại bước vào bậc cửa này, thiếp mới cảm thấy thực sự trở thành người của ngài, trong lòng thấy rất thoải mái.

    Thiếp từ trước đến giờ chưa từng có cảm giác này, cảm giác được mãn nguyện bình yên”.

    Dương Hạo như hiểu được phần nào, hắn nhẹ nhàng ôm lấy thân hình yêu kiều, hôn lên khuôn mặt tỏa hương thơm dịu nhẹ, dường như hắn đã nghe thấu từng tiếng lòng của nàng.

    Trải qua bao nhiêu trắc trở, có lẽ người con gái trước mắt hắn bây giờ trong lòng đang thiếu mất cảm giác an toàn.

    Đối với Dương Hạo mà nói, từ giây phút nàng cùng với hắn thì nàng đã là người của hắn rồi, nhưng với nàng mà nói, đây mới thực là một nghi lễ quan trọng, để thông cáo cho các thần dân được biết, có ý nghĩa trọng đại vô thường trong lòng nàng.

    Nàng là một người phụ nữ phong hoa tuyệt đại, cũng là một người con gái ngây thơ trong trắng.

    Không giống ở chỗ, trước đây nàng giống như tiên nữ bất thực khổ hạnh thế gian, sống trong mộng ảo vô thực, còn giờ đây nàng mới thực là một người phụ nữ sống thực hoạt sắc, một người trần thế thật sự.

    Dương Hạo chợt nhớ đến lần đầu tiên cùng nàng, nàng nằm trên giường với một bộ áo ngủ mỏng manh, nổi lên từng đường nét quyến rũ, mái tóc đen dài mượt mà trải trên lụa, đang chìm trong giấc ngủ như một vị tiên nữ xinh đẹp.

    Bây giờ, nhìn nàng hắn lại càng thấy rất thực, rất đáng yêu.

    Cảm giác đụng chạm tới cơ thể cũng là chân thật, hắn còn nhớ sự mềm mại mà mình cảm nhận được khi đôi tay luồn khắp làn da nàng, khiến hắn không kìm chế nổi...

    Nữ Anh nhắm nghiền đôi mắt, dâng lên cho Dương Hạo đôi môi nóng bỏng.

    Dương Hạo không hề tiến thêm một bước, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy nàng, cùng ngả lưng xuống giường để cảm nhận chính cảm xúc của nàng.

    Nữ Anh trong lòng thấy rất mỹ mãn, thực ra điều mà Dương Hạo nghĩ lại quá đơn giản so với nàng.

    Khi gánh vác trách nhiệm quá nặng nề như vậy, dù Dương Hạo có chuyên tâm cũng khó có thể lĩnh hội được cảm giác mãn nguyện yên ổn này của nàng.

    *

    * *

    Những kẻ nô lệ mà Tháp Lợi Bặc đem từ phương Tây đến lại càng dễ để làm chúng thỏa lòng, trải qua đoạn đường dài khổ nhọc cuối cùng cũng đến được Hưng Châu, như vậy chúng không cần phải tiếp tục những ngày lê lết bị đòn roi đánh đập mà một khi bị quỵ ngã sẽ bị vứt lại bên đường mặc kệ sống chết, không cần phải ngậm một miếng lương khô cứng đến mức đau rách cả miệng, không phải ngủ chung với lũ muỗi bọ bủa vây tứ phía.

    Họ chỉ cần được uống một ngụm nước nóng, ngủ trong một nơi có thể coi là nhà, như thế họ thấy hạnh phúc lắm rồi.

    Nhất là khi ở Sa Châu, khi họ nghe được tin từ quan địa phương rằng vị đại nhân chấp chính nơi đây từng công bố ‘Nông Nô lệnh’, thoáng nghe lệnh đó sẽ bảo đảm nhiều quyền sinh tồn cho thân phận nô lệ mình, có thể thoát ly số phận nô lệ bằng việc phát minh sáng tạo và lập chiến công, trở thành một công dân thực sự, họ vui mừng như mình sắp rời khỏi địa ngục tới nơi thiên đường.

    Nguyện vọng càng nhỏ bé lại càng dễ làm toại nguyện.

    Đối với Tháp Lợi Bặc, ngoài niềm hạnh phúc được nghe thấy tiếng kêu của tiền ra chính là việc chứng kiến phúc âm được truyền bá tới mọi chân trời góc bể, để tất cả mọi người dù là kẻ tàn ác hung bạo hay người ôn hòa nhu nhược cũng trở thành tín đồ trung thành thực sự.

    Nhưng ở nơi của Dương Hạo, hắn lại gặp phải một cái gai bất đại bất tiêu trong mắt, không thể thu lợi như ý muốn.

    Thương đạo Tây Vực thông suốt đem đến nguồn lợi to lớn, Dương Hạo đương nhiên thu được biết bao lợi lớn từ đó.

    Nhưng cái lợi mà hắn thu được không hề thua kém Dương Hạo, hắn cũng không dám gây sự với một nhân vật lớn khống chế cả hành lang Hà Tây này.

    Kết quả là chỉ có thể nhượng bộ nép mình trước cường thế của Dương Hạo, nếu không những nỗ lực từ trước đến nay của hắn sẽ trở thành bọt nước.

    Nỗi ác mộng này bắt đầu từ lúc Dương Hạo tiến hành thu mua nô lệ, trong chiến tranh giữa La Mã và Đại Thực (Ả Rập) đã bắt rất nhiều tù binh, tù binh quý tộc được thu mua với giá cao, còn những binh sĩ bình thường lại khó được sắp xếp trao đổi đến, đế quốc của họ không cần nhiều dân đến vậy.

    Dương Hạo lại muốn mua từ hắn, hắn vốn vui mừng cho rằng đây thực là con đường tài lộc mới.

    Nó thực là con đường tài lộc lớn nhưng ai ngờ ở nơi phương Đông xa xôi như vậy lại có một kẻ có thể coi là hậu nhân của đức hoàng Khắc La Tô của đế quốc La Mã.

    Đồng thời những nô lệ mà hắn buôn đến đây lại có quan hệ mật thiết với La Mã.

    Vậy nên, trước mặt Dương Hạo hắn không còn là kẻ duy nhất thay mặt cho phương Tây nữa.

    Tuy sự việc đã qua nhiều năm nhưng những tên quý tộc La Mã vẫn coi trọng chuyện tìm thấy từng kẻ thủ hạ thất lạc của mình, họ coi đó là công lao lớn vĩ đại, vì những người đồng bào thất lạc viễn phương đó, họ sẵn sàng nhiệt tình hợp tác với Dương Hạo vị quân chủ Đông phương tốt bụng này.

    Tháp Lợi Bặc cho dù vứt bỏ được món lợi kiếm được từ Đông phương cũng không thể để Dương Hạo gây chiến với La Mã, làm hắn rơi vào thế hạ phong trên chiến trường Tây phương.

    Nguồn quốc khố của nước hắn chủ yếu là lấy từ thương nghiệp, một khi chiến tranh tiếp tục thất lợi, các thương lộ Tây phương đều sẽ bị người La Mã chặt đứt, thương lộ Đông phương lại trở nên quan trọng hơn hết.

    Từ triều Đường, đế quốc Đại Thực vốn đã là một nước mậu dịch chủ yếu nhất của Đông phương, qua con đường tơ lụa, người Đại Thực đã có mặt khắp nơi ở thành Trường An.

    Nếu như bây giờ muốn tìm kiếm một tuyến hải vận lớn, để có thể đáp ứng nhu cầu thương mại của cả một đế quốc, muốn gây dựng một đội thuyền viễn vận lớn với đầy đủ đội hộ tống vận hành thì thực là khó khăn, đến cả trăm năm nữa cũng khó mà hoàn thành được.

    Nguyên cớ bất thành có rất nhiều, cho nên dù không bá chiếm được thương đạo Tây Vực, hắn vẫn nuôi dưỡng ý chí theo thương đạo truyền thống này, đồng thời hắn cũng muốn tăng cường sự ảnh hưởng chính trị của mình đối với Dương Hạo, kẻ làm vua cả vùng Tây Bắc, hoặc do vương triều mới lập này sẽ đem đến nhiều lợi cho hắn, không chỉ là tiền bạc mà còn là sự hợp tác trong quân sự và chiến trường, nên hắn vẫn cứ đến, càng muốn hợp tác mật thiết hơn nữa với Dương Hạo.

    Hắn tin tưởng rằng, chí ít thì mình vẫn đi trên đầu của những tên người La Mã.

    Vừa đặt chân đến Hưng Châu Tây Vực, Tháp Lợi Bặc đã nhìn thấy cây thánh giá từ xa, thánh giá được dựng trên mái một căn nhà kiểu Tây Bắc rất bình thường, xung quanh đều là đất trống, họ đang vội vàng xây cất lại thành một kiến trúc mới.

    Chỉ nhìn sơ qua cũng biết, tương lai đó sẽ là một nơi khang trang đồ sộ.

    “Đây là gì vậy?”.

    Tháp Lợi Bặc chau mày lại, trước khi tới thành, Tháp Lợi Bặc đã gọi trưởng quầy hàng đích thân ra thành đón hắn, lúc này cũng đa đứng ngay cạnh, trưởng quầy nhìn một lúc rồi nói: “À, đó là giáo đường của linh mục Lộ Tây Ô Tư, Lộ Tây Ô Tư đem mấy tu sĩ từ Đại Tần đến đây bố thí truyền đạo, nơi đang xây dựng đó là đại giáo đường của họ”.

    Nỗi lo lắng hiện lên trong đầu hắn, Tháp Lợi Bặc nhìn khu kiến trúc đó một hồi, rồi nhìn sang mảnh đất phía đối diện hỏi: “Mảnh đất này của ai?

    Ngươi lập tức đi mua nó cho ta, cả mảnh đất này, mua tất cho ta”.

    “Thưa vâng, tiểu nhân xin được đưa ngài về nghỉ ngơi, sau đó sẽ...”.

    “Không, ngươi lập tức làm việc đó ngay, bất kể phải tiêu bao nhiêu tiền của cũng phải mua bằng được mảnh đất”.

    Tháp Lợi Bặc nói xong, quay đầu lại, hét lên bằng tiếng Đại Thực: “Tạp Y Mỗ, Tạp Y Mỗ”.

    “Lão gia, thiếp gia, tiểu nhân đây ạ, ngài có điều gì cần đặn đò”.

    Một người béo ục ịch, mặt phiết hai chòm ria mép, đầu đội mũ khăn quấn nhanh như chớp chạy đến, cúi đầu đáp.

    Tháp Lợi Bặc nhấc chân đạp kẻ hầu một cái, quát lớn: “Mau đi, chuẩn bị cho ta thông tê, long não, nhũ hương, long tiên hương, sắc vị thủy, thiên niên tảo, việt nặc bố, hoa nhị bố, đâu la cẩm, thảm, cẩm tự, phiềm hoa diệm, san hô, mỗi loại một lễ phẩm lớn, ta muốn lập tức diện kiến quốc vương Tây Hạ.

    Chuẩn bị cho cẩn thận, ngươi cái tên ngu xuẩn này”.

    “Vâng, tuân lệnh thưa lão gia”.

    Tạp Y nhỏm người đứng dậy, nhanh chóng lui về hướng xe thồ phía sau.

    “Ta muốn xây đối diện bọn chúng, xây một ngôi chùa bái rộng lớn, có tường bao dát vàng lộng lẫy!”.

    Tháp Lợi Bặc nhìn chằm chằm khu kiến trúc đối diện, hiển hiện cây thập tự giá giản đơn, hắn nghiến răng nói: “Ta không thể thua những kẻ La Mã ngu ngốc các ngươi được!”.

    *

    * *

    Vùng Thác Ôn Ba, người Hán thường gọi là hồ Thanh Hải, trước đây còn được gọi là Tây Hải hoặc Tiên Hải, có đến hơn hai mươi con sông hòa chảy về đây, nhưng hồ lại không có chỗ thoát nước, xa xa bốn mặt hồ được bao trùm bởi các dãy núi cao xanh mơn mởn, nước hồ xanh màu ngọc bích trong veo không chút gợn sóng, xung quanh ven hồ có những đàn cừu lông trắng đang nhởn nhơ ăn cỏ giống như những đám mây trên nền trời.

    Thoáng nhìn ra phía hồ, mặt nước xa tít chân trời, bích thủy hòa màu với bầu trời, tuyết sơn đổ ngược bóng xuống, mặt nước phản ánh bỗng lay động bởi từng đàn cá bơi lội, chim trời lượn bay rộn ràng.

    Lúc này cũng là dịp cả vùng thảo nguyên xanh tươi tràn đầy sức sống, cỏ non phủ đầy mặt đất như tấm thảm xanh trải dài, hoa cúc vàng cứ thế theo gió thoảng hương thơm mát, đâu đó có vài lều vải của những mục dân, từng đàn cừu dê nối tiếp chuyển động như đám mây, tất cả đều chứa đựng trong lòng dãy núi cao, phía Bắc Đại Thông Sơn hùng vĩ, phía Đông Nhật Nguyệt Sơn sừng sững, phía Nam cũng là Thanh Hải Nam Sơn và phía Tây trùng điệp Tượng Bì Sơn, giống như những tẩm bình phong tự nhiên bao bọc cả vùng hồ.

    Từ phía núi cao cho xuống mặt hồ là khung cảnh thảo nguyên thiên lý rộng lớn xanh non đầy sức sống.

    Cảnh núi cao, nước xanh, thảo nguyên mênh mông hòa vào một giống như một bức tranh phong cảnh xinh đẹp bất thực.

    Nơi thảo nguyên màu mỡ là nơi thích hợp để chăn thả.

    Xa xa truyền tới tiếng hát nhịp nhàng của người du mục, họ cưỡi trên ngựa tay cầm mã can chăn đuổi từng đàn cừu, con người nơi đây chăm chỉ cần cù.

    Những lương phẩm họ làm được không chỉ là cừu dê, bởi hồ Thanh Hải có nhiều cá trên mức tưởng tượng, ngư nghiệp nơi đây cực phát thịnh.

    Đông tới, thảo nguyên đầy tuyết, mặt hồ đóng băng trắng xóa, họ chỉ cần đục một lỗ băng nhỏ, thắp đèn sáng là dẫn được cá đến.

    Cảnh bắt cá càng nhộn nhịp hơn đến tháng tư đầu năm.

    Nơi đây màu mỡ, nguồn cá dồi dào là lương phẩm chính nuôi dưỡng hàng chục bộ lạc thảo nguyên.

    Tuy những bộ lạc này cũng xảy ra giao tranh nhưng không đáng kể, chỉ là tranh đoạt các thảo địa tươi tốt nhất hoặc do mối ân oán giữa các dũng sĩ của bộ lạc.

    Bây giờ, sau khi quốc triều người Hồi Hột diệt vong, những người Hồi Hột lưu vong tản di đến đây tự thành lập các bộ lạc nhỏ cũng có chủ ý của chính mình.

    Dạ Lạc Hột đại nhân mang dòng máu Cửu vương Hồi Hột đã đến đây, Dạ Lạc Hột là huyết thống Khả Hãn, dù số dũng sĩ hắn đem đến không nhiều, lực lượng yếu hơn so với các bộ lạc địa phương, nhưng các bộ lạc lưu vong lâu ngày tại đây vừa nhìn thấy Dạ Lạc Hột liền hoan hỉ, giống như tìm thấy căn gốc của mình.

    Có hắn, họ không còn là những kẻ lưu lạc mất gốc tích, không phải là cát hoang bay trên đồng.

    Rất nhanh sau đó, hắn đã lợi dụng huyết thống cao quý của mình, liên kết các bộ lạc lại thành một, cuộc sống nơi đây tập trung, trẻ nô nghịch, người chăn nuôi, cả một bộ tộc dựng lều trên thảo nguyên ven hồ.

    Từng túp lều dựng lên sát nhau, ở giữa là một lều trướng lớn nhất, trước cổng trướng dựng một cột gỗ cao, trên đỉnh tung bay dây cờ cửu lũ lang vĩ, đây chính là ngự sở Hãn trướng.

    Người Hồi Hột ở hồ Thanh Hải trước giờ mỗi bộ lạc đều có một thủ lĩnh riêng, không có kẻ nào có tư cách để thống soái cả bộ tộc.

    Dạ Lạc Hột người xuất thân cao quý này vừa đến, hắn vừa hô hào lập tức được đáp lại, các bộ lạc khắp nơi kéo đến gia nhập, họ nghĩ rằng đây chính là cội nguồn, là chỗ nương tựa tốt nhất, họ tin tưởng chỉ cần có sự thống lĩnh của Đại Hãn, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.

    Dạ Lạc Hột ngồi khoanh chân chính giữa, trước mặt bàn bày đủ mọi thứ thơm ngon nhất của vùng thảo nguyên như trà sữa, tô du, sao diện và thanh khỏa mỹ tửu.

    Hắn đang chăm chú nghe thuộc hạ bẩm tấu: “Việc giao tranh đoạt quyền của Lý Kế Quân với ta nay đã phát động đến Tiêu Quan, kết quả là xảy ra chinh chiến không ngừng giữa Ba Thiên và quân Tây Hạ tại Ất Húc Môn”.

    Dạ Lạc Hột cười ầm lên: “Hay lắm, Dương Hạo rốt cuộc cũng giúp chúng ta một việc lớn, bọn chúng càng tranh đấu quyết liệt thì Thượng Ba Thiên càng không thể đề phòng được chúng ta, ta thừa cơ mài binh luyện võ, ung dung mà triển khai đại sự”.

    Hắn suy tính một hồi rồi nói: “Thượng Ba Thiên muốn mượn binh vay lương của chúng ta?

    Ha ha, hắn đã tự coi mình là bá vương Lũng Hữu ư?

    Thật nực cười!

    Ta đã tới đây rồi, các bộ tộc Hồi Hột không còn thuộc tay hắn thống lĩnh nữa.

    Hãy cự tuyệt hắn, một binh một tốt cả một đầu dê ta cũng không cho!”.

    “Thưa vâng, nhưng...

    Nói như thế liệu có gây đối địch với hắn không, binh lực hắn giờ vẫn cường mạnh hơn ta, chúng ta cũng chưa hoàn toàn chinh phục hết các bộ tộc Hồi Hột.

    Một khi Thượng Ba Thiên gây khó dễ với Khả Hãn...”.

    Dạ Lạc Hột chắc chắn nói: “Không cần lo nghĩ, La Đan và hắn đánh nhau đến mức không dứt ra được, hắn lại đang giao binh với Tây Hạ, như vậy có thể chống đỡ thêm một cường địch nữa được không?

    Đây chính là cơ hội tốt nhất cho ta”.

    Hắn cười một cách bí hiểm: “Hơn nữa triều đình Đại Tống đã đồng ý phụ trợ binh giáp khí giáo cho ta, chúng hà cớ gì giúp đỡ Khả Hãn ta?

    Chúng lo sợ rằng Thượng Ba Thiên sẽ biến thành tên Dương Hạo thứ hai, như vậy Khả Hãn ta chẳng phải lo ky điều gì nữa.

    Ngươi cứ việc hồi đáp hắn, nói rằng tộc ta thiếu thốn binh tráng không đủ để cho hắn mượn.

    Còn lương thảo, cứ nói cuộc sống ta khó khăn, nan dĩ vi tục, nếu Thượng Bá Thiên đại nhân thực quá cần thiết có thể dùng gạo, trà, muối, vải và binh khí đổi lấy cừu dê của chúng ta”.

    Tên thuộc hạ vội cúi mình: “Tuân lệnh, vậy tiểu nhân sẽ hồi đáp lại chúng theo lời dặn dò của Đại Hãn!”.

    “Ừm!”.

    Dạ Lạc Hột gật đầu, khi thủ hạ đã lui ra, hắn chống tay xuống bàn đứng dậy đi ra phía ngoài trướng.

    Mọi người dân đi qua trông thấy hắn đều dừng lại cúi rạp mình trịnh trọng bái lễ, Dạ Lạc Hột chống hai tay lên nhìn ra phía xa, bỗng cảm thấy những lời A Cổ Lệ nói đều đúng, nếu lúc đầu quyết đoán chiếm lấy Cam Châu, đem binh chiếm lĩnh Kỳ Liên Sơn, hắn đã có thể lợi dụng uy vọng của mình thống lĩnh toàn tộc Hồi Hột của Lũng Hữu.

    Như vậy, hắn sẽ không mất đi nhiều binh lính, không phải chạy quanh liên tiếp như một khuyển cẩu mất nhà.

    Lại có thể có được sự giúp đỡ của triều Tống, không cần phải lo mình thành con cờ trong tay Thượng Ba Thiên.

    Đó mới là điều đáng để hắn đến hồ Thanh Hải.

    Nghĩ đến đây, lòng hắn có chút hối hận, nhưng hắn không thể tự nhận mình sai, là một Đại Hãn, hắn luôn đúng, bất kể làm việc sai hay đúng.

    Dạ Lạc Hột hội tộc ở đây để tập hợp lực lượng, hắn sẽ dùng sự chiến thắng cuối cùng để chứng minh điều mình làm là đúng.

    A Cổ Lệ từ lúc bị hắn bỏ rơi, đã không còn liên quan gì với hắn.

    Cả tên của nàng và những việc liên quan đến người con gái này đều là điều cấm ky, tuyệt đối không một binh lính hoặc người trong bộ tộc được nhắc đến.

    Hắn cũng sẽ cố gắng để quên người con gái đó, trong lòng hắn giờ đây chỉ suy nghĩ đến một việc duy nhất: làm chủ Lũng Hữu.

    Đợi đến khi thống nhất được cả tộc người Hồi Hột, toàn tộc quỳ xuống tung hô bệ hạ, hắn sẽ huy động binh lực hướng về Đông tới Lũng Hữu,tranh đoạt ngôi vị bá chủ.

    Làm được bá chủ, hắn sẽ quay về đánh phá Hà Tây, lấy đầu Dương Hạo để rửa sạch nỗi ô nhục của hắn.

    Chỉ cần hắn có thể thành công, là kẻ chiến thắng, nỗi nhục nhã và bất an trong lòng hắn mới có thể được giải trừ, không kẻ nào có đủ tư cách để chỉ trích người chiến thắng.

    Hắn chỉ có thể dùng một thắng lợi tuyệt đối để bảo vệ danh dự của một Đại Khả hãn, lại còn cả...

    Nỗi đau phải nếm trải khi hai con trai của hắn chết thảm nơi chiến trận...

    Bấy giờ trên đầu hắn lướt qua một cánh chim, con thanh điểu đang sải cánh bay vút về phía hồ Thanh Hải rộng lớn...

    *

    * *

    “Tiểu Ba, Ba Thục này giao lại cho đệ, binh lực ta để lại có hạn, ngươi hãy giữ trọng trách xây dựng và bảo vệ mười hai đại doanh trại sâu trong núi, tránh tiếp chiến trực diện với quan binh.

    Lập doanh tại sơn, là nơi được bao quanh bởi núi non hiểm trở trùng điệp, số tùy binh tuy ít nhưng lại có thể thì triển”.

    Vương Tiểu Ba được Đồng Vũ giao phó trọng trách, đơn độc thống lĩnh bảo hộ người ngựa cả Ba Thục, trong lòng không khỏi vừa căng thăng vừa vui mừng, hắn gật đầu đáp: “Đại ca yên tâm, tiểu đệ nhất định sẽ không phụ lòng đại ca, quyết giữ vững đến lúc đại ca trở về!”.

    Đồng Vũ gật đầu, vỗ vai Vương Tiểu Ba khích lệ, hắn quay người nhảy lên ngựa, cùng Thiết Đầu bên cạnh hùng dũng tiến xuống núi, binh đoàn của hắn chỉnh tề hàng ngũ, chỉ chờ có lệnh xuất phát.

    “Tiểu Lục, chúng ta sẽ có thể trở về thật chứ?”.

    Ngay lúc đó, Thiết Đầu quay sang hỏi Đao Tiểu Lục, Tiểu Lục đáp: “Việc này, phải xem xét thể vây hãm của binh mã triều đình ở Ba Thục, chúng ta đông người ngựa thế này, cũng dễ bị chúng giết hết.

    Chỉ cần ra ngoài chiến đấu, có Tề Vương Triệu Quang Mỹ nội ứng thì dù ở bình nguyên Quan Trung, quan quân triều đình cũng không thể làm gì được ta, huống hồ triều đình lại điều binh khiển tướng vây hãm quanh Quan Trung bộ, việc đó không phải năm ba tháng là làm xong”.

    Hắn dừng lại, giật dây cương, quay đầu nhìn Vương Tiểu Ba vẫn đứng tiễn trên đỉnh núi, lại nói với Thiết Đầu: “Lần này, triều đình cũng phái La Khắc Địch tới.

    Hắn đến thì chúng ta sẽ tháo chạy, coi như tặng hắn lễ vật là quà.

    Huynh đệ trên một chiến trường, dành cho hắn một chiến công thì có sao?

    Đại ca để chúng ta đến Quan Trung, ngoài việc tránh địch phòng mạng còn có một nguyên nhân khác, nếu Triệu Quang Mỹ cả gan có ý làm phản, tuyệt đối sẽ không chỉ dựa vào binh mã vùng thảo nguyên của ta, chúng đâu nắm chắc đến vậy.

    Nhất định, có thể khống chế chúng ta?

    Chúng chắc chắn là còn ẩn dấu thực lực.

    Vậy nên chúng ta đi lần này, tránh địch phòng mạng còn tái cầu phát triển, cũng là tìm cách để chiếm lòng tin của bọn chúng, lật tẩy thực lực thật của chúng, lúc cần chúng ta có thể đến Lũng Hữu”.

    Tiểu Lục mỉm cười, trầm tĩnh đáp: “Quân binh của chúng ta giỏi tác chiến vùng sơn địa hiểm trở, đến Quan Trung rồi ta sẽ lợi dụng sự giúp đỡ của Tề vương, tranh thủ thao luyện tại bình nguyên để quân ta càng thêm tinh nhuệ.

    Nếu hữu triều có lúc cần dùng tới chúng ta tiến quân, như vậy mới có thể phát huy toàn lực kỳ binh.

    Đi thôi, không cần phải nghĩ nhiều thế, việc đau đầu nhức óc này cứ để đành cho đại ca, chúng ta chỉ cần đánh thắng là được”.

    Bốn đoàn quân Kiêu Hùng, Kiêu Dũng, Kiêu Chiến và Kiêu Thắng vừa thấy đại soái chạy tới vội dương cao cờ hiệu, dựng thẳng giáo mác hùng dũng chuyển hướng sang phía Bắc tiến về Kiếm Các.

    Tần có Hoàng Quan, Thục có Kiếm Các, đây đều là cửa khẩu biên hộ của hai nước, tuy Quan Trung có Tề Vương nội ứng, nhưng để vượt qua Quan Trung phải giao tranh là điều không thể tránh khỏi.

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 72: Âm Mưu

    “Tương lai chiến đấu với Lũng Hữu, chỉ có thể dùng chiến thuật đánh chớp nhoáng để khống chế.

    Nếu không, khi chiến đấu giữ nguyên trạng thái, triều Tống phản ứng lại thì chúng ta sẽ lâm vào thế lưỡng nan.

    Lệnh cho Lý Kế Quân, Dạ Lạc Hột đem quân tới Lũng Hữu, phái những tướng như Vương Như Phong trà trộn vào nội bộ quân địch, tộc trưởng La Đan và Xích Bang Tùng cùng lúc âm thầm giữ chân Thượng Ba Thiên, điều động cả nghĩa quân tinh nhuệ Ba Thục tới Quan Trung, thuận tiện cho việc tùy cơ tiến vào Lũng Hữu, Nam Bắc hô ứng giáp kích Thượng Ba Thiên.

    Tất cả những điều này, việc bố trí toàn bộ thuộc hạ đều là để chuẩn bị cho cuộc tác chiến với Lũng Hữu sắp tới.

    Đến lúc đó có thể nhất cử hạ định.

    Mà muốn đoạt lấy Lũng Hữu, tất phải đánh hạ Tiêu Quan, hiểm quan này là căn cơ Thượng Ba Thiên khổ tâm gây dựng hơn mười năm, hắn bày binh bố trận dày khắp, nơi đây địa thế lại hiểm trở, dễ thủ khó công, không thể triển khai binh lực, nếu dốc toàn lực tấn công, phải cần tới gấp mười lần binh lực bây giờ, tiêu hao như thế chỉ e quân ta không chịu đựng nổi.

    Làm thế nào mới có thể chiếm được hiểm quan này với cái giá phải bỏ là nhỏ nhất, mong rằng ba ngài hãy nghĩ ra một biện pháp thỏa đáng nhất”.

    Đây là những lời Dương Hạo nói trong cuộc triệu đàm bí mật với Trương Phổ, Chủng Phóng và Dương Kế Nghiệp trước khi tiến hành xưng vương lập quốc.

    Ngay sau đó, Chủng Phóng trở thành Nội Các đại học sĩ, một loạt những hành động trong ngoài Ngọ Môn của Trương Phổ và Chủng Phóng, dần dần làm nổi lên những lời đồn đại ở thành Hưng Châu: Trương đô đốc có công công thành dã chiến nhưng lại phải đứng dưới trướng của Chủng Phóng một kẻ gian xảo giỏi miệng lưỡi, thực là bất hợp.

    Nhiều kẻ vốn bất mãn với việc phong quyền phân tước của Dương Hạo thấy đó chính là cơ hội, liền dựa dẫm vào Trương Phổ.

    Lúc này, Chủng Phóng liên tiếp tiến hành các mưu kế như tập kích, hành sát, ly gián nội bộ với Tiêu Quan nhưng tất cả đều thất bại.

    Cứ thế hao binh tổn tướng, chiến sự Tiêu Quan không hề tiến triển, Dương Hạo rất bất mãn bèn phái Trương Phổ tiếp thủ.

    Trương Phổ vốn thích kiếm tẩu thiên phong, dụng kỳ binh trí thắng, lần này lại sử dụng một biện pháp lão thành, hắn dâng sớ xin di chuyển các bộ tộc quân xung quanh Hạ Châu về Đâu Lĩnh.

    Tiêu Quan tuy hiểm trở, khó bài bố đại binh, cũng rất khó tập kích đánh phá yếu doanh được xây dựng đã hơn mười năm nay của người Thổ Phồn, đâu đâu cũng là thành trì kiên cố.

    Nhưng nếu điều một bộ tộc vừa dân vừa quân đến đây, trường kỳ giằng co, có thể thực lực quân Hạ Quốc sẽ mạnh hơn so với cường thế của Thượng Ba Thiên, dụng tàm thực phương thức mà thâm nhập vào sâu bên trong.

    Dương Hạo vốn “vô ý Nam xâm” là do quá phẫn nộ việc một tên tiểu từ Thượng Ba Thiên cũng dám hướng kỳ tranh chấp, hắn cũng muốn làm cách thể hiện thể diện của mình, tránh làm Hạ Quốc bị vướng mắc quá lâu ở Tiêu Quan, hắn vội toại hợp với để nghị của Trương Phổ, ra lệnh cho đại học sĩ Chủng Phóng lập tức tiến hành.

    Chủng Phóng nhận được lệnh, lập tức điều Nguy Vũ bộ đến Đâu Lĩnh.

    Nguy Vũ bộ là bộ lạc của hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền và Thác Bạt Hòa Thiếu.

    Bộ tộc dưới tay Đảng Hạng tộc Thác Bạt Thị thực lực rất lớn mạnh, hơn nữa họ vốn là những mục dân quanh vùng Hạ Châu gần với Đâu Lĩnh, phái bộ tộc này tiến binh cũng thực thuận hợp.

    Ngay kề Đâu Lĩnh là đỉnh Ky Liên Sơn, nơi đây thủy thảo phong mỹ, thích hợp chăn thả nhưng lại là nơi đóng quân gần nhất của Hạ Quốc và trú địa Hô Duyên Ngạo Bác của Lũng Hữu.

    Hai bên chưa từng tỏ rõ địch ý cũng đã thường khởi xuất tranh đoạt lẫn nhau, huống hồ giờ lại ở vào thế đối địch.

    Chủng Phóng điều Nguy Vũ bộ đi rõ ràng là có ý đồ mượn đao giết người.

    Hai huynh đệ Nguy Vũ bộ vốn đã có mâu thuẫn với hắn, giờ lại thân cận hơn với Trương Phổ, hắn phái họ tiến binh, thứ nhất có thể dùng họ để chỉnh lý Hạ Châu, lại tiện cho việc củng cố quyền khống chế của mình ở Hạ Châu, hai là mượn tay Hô Duyên Ngạo Bác làm tiêu hao binh lực của bộ lạc Nguy Vũ, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

    Triều đình hữu quyền điều động binh tộc, huynh đệ Thác Bạt không thể kháng mệnh, họ đành vừa xuất binh tộc hướng về Đâu Lĩnh vừa phái người tới cáo oan với Trương Phổ, nhưng cớ lẽ của Chủng Phóng đường hoàng chính đáng nên Trương Phổ cũng không có cách nào phản đối được.

    Trương Phổ đành dụng mưu thức giống hệt Chủng Phóng, lấy gậy ông đập lưng ông, hắn tâu với Dương Hạo rằng: “Chỉ dựa vào thực lực của Nguy Vũ bộ e là khó đánh bại thù địch Tiêu Quan, thỉnh xin cấp thêm một vạn hai nghìn trướng bộ lạc Tô Bì, cho Nguy Vũ bộ thiết chế.

    Tô Bì bộ là bộ tộc của Thát Bạt Thương Mộc, cũng là bộ lạc do Thát Bạt Hạo Phong làm trưởng tộc được Dương Hạo trọng dụng.

    Khi Chủng Phóng chấn thủ Hạ Châu, phụ tử Thát Đầu Thương Mục cũng rất thân cận với hắn, nhưng nay lệnh mới coi như là đại học sĩ được truyền đến, Trương Phổ ra lệnh phái bộ lạc này đến Đâu Lĩnh, chịu dưới quyền tiết chế của Nguy Vũ bộ.

    Đương nhiên Nguy Vũ bộ sẽ sắp xếp cho bộ lạc đứng trước làm mũi tiên phong, tránh việc bộ lạc mình trực tiệp đối diện quân Hô Duyên Ngạo Bác của người Thổ Phồn.

    Tuy rằng cả thành Hưng Châu ai ai cũng biết việc đấu trí mưu tranh giữa đại học sĩ và đại đô đốc, ai ai cũng hiểu nhưng cũng không ai dám bẩm tấu sự việc này cho Dương Hạo biết, Dương Hạo lại thực như không hay biết gì, cho nên lập tức đồng ý lời thỉnh cầu.

    Vì vậy, Chủng Phóng thành ra tự lấy đá đập chân, chịu thiệt trong chính loạt mưu đấu này.

    Đương nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều cho rằng Dương Hạo không hề hiểu biết về các quần thần của mình, ví như Mục Xà Kiệu, kẻ thường kề bên Dương Hạo như hình với bóng, nhưng chế hành chi đạo là do bậc đế vương quyền thuật, Chủng Phóng và Trương Phổ đều có quyền lực cực đại, sự bất hòa giữa hai phía hiển nhiên làm hai bên càng có lợi cho sự thống trị ổn định của Dương Hạo.

    Vậy nên những kẻ hiểu ra dụng ý thực sự của Dương Hạo cũng không dám nói ra.

    Tô Bì bộ đương nhiên không cam lòng làm tiên phong cho Nguy Vũ bộ, việc tiêu cực tham chiếm là khó tránh.

    Còn Nguy Vũ bộ lại có mâu thuẫn với Tô Bì bộ, nên hiện khó nắm chắc quyền thống chế.

    Do đó bộ tộc này không ngừng khai chiến với Hô Duyên Ngạo Bác, nhằm mượn tay chúng làm yếu đi thực lực của Tô Bì bộ.

    Tô Bì và Nguy Vũ đều là những bộ lạc du mục quanh Hạ Châu, Tô Bì bộ thất bại đương nhiên sẽ rất có lợi cho Nguy Vũ bộ.

    Hai tộc bất hòa vốn là sự tối ky của binh gia, phía sau hai bộ lạc đối đầu nhau lại là hai nhân vật lớn thầm đối nghịch, mưu hại ngáng đường lẫn nhau, nội bộ mâu thuẫn, tiền phương chiến quả không nghĩ cũng biết.

    Tô Bì bộ không cam tâm bị Nguy Vũ bộ triệt hạ, cũng không thể thoát khỏi sự khống chế của Nguy Vũ bộ, đành bị ép ra tiếp chiến với quân Hô Duyên Ngạo Bác.

    Kết quả là không hoàn thành kế tiến công lần lượt của Trương Phổ, lại còn bị quân địch đánh thua tơi bời.

    Mới đầu, quân tộc Hô Duyên Ngạo Bác thường xuyên Bắc xâm, Tô Bì bộ khó có thể tạo thành thế để kháng như vậy, họ bị bắt cướp đến cả một tộc người lẫn cừu dê.

    Thác Bạt Hàn Thiền và Thác Bạt Hòa Thiếu một mực bức Tô Bì bộ dốc lực tấn công Hô Duyên Ngạo Bác, nhưng khi gặp phải quân Hô Duyên lại khoan thai trì trệ, giả ý tiếp ứng hoặc hư trương thanh thể rồi thối lui, để Tô Bì bộ chính diện hứng chịu đòn tấn công của địch.

    Tô Bì bộ vì thế mà tinh thần hoảng loạn, mất hết tâm trí chiến đấu, một lần gặp phải địch đều hô hét cả lên: “Kim Thương bất khả địch, rút chạy thôi!”, thế nên thua trận tơi bời.

    Hô Duyên Ngạo Bác đã cho đúc một cây thương bằng hoàng kim nguyên chất, nên lấy tên hiệu là Kim Thương Ngạo Bác.

    Hai bên giao chiến nhiều lần, đến quân Tô Bì cũng biết tới tên hiện của hắn, Thác Bạt Hàn Thiền mượn tay người Thổ Phồn triệt lực Tô Bì bộ, trong lòng đắc ý vô cùng, một mặt làm cho chiến công nhỏ thành trận thắng lớn, mặt khác lại biến đại bại thành tiểu bại.

    Như thế thỉnh công với Hưng Châu không ngừng gây áp lực, khiến Tô Bì bộ đành phải chủ động quyết chiến với Hô Duyên Ngạo Bác.

    Chủng Phóng nắm binh quyền lớn hơn Trương Phổ nhưng về mặt quân sự lại là huyền quan không bằng hiện quan, sự nâng đỡ cho Tô Bì bộ là có hạn, quân Tô Bì tiến thoái bất đắc, nội bộ dần sinh mâu thuẫn, có một số tộc viên đã ra đầu hàng quân địch.

    Hô Duyên Ngạo Bác tuy là kẻ tự phụ, ngạo mạn điên cuồng nhưng cũng là một mãng phu biết dựa vào vũ lực, vừa thấy quân địch đầu hàng liền thiếp đãi tử tế, hầu rượu tiệc long trọng, việc này lan truyền đến cả các tộc khác trong Tô Bì bộ.

    “Dụng binh chi đạo, công tâm vi thượng”.

    Chiêu thức này còn sắc bén hơn cả dùng đao kiếm, càng ngày càng có nhiều tộc ở Tô Bì bộ đến xin đầu hàng quân Hô Duyên Ngạo Bác, lại cực kỳ tuân lệnh của hắn, chiêu “dĩ di chế di” này thực đã thành công.

    Thượng Ba Thiên vừa nghe tin báo đã hoa hỉ vô vùng, truyền lệnh hậu thường cho tướng quân Tây Hạ, đồng thời mật lệnh cho Hô Duyên Ngạo Bác tiếp tục ân uy tịnh dụng, tăng cường khống chế, không để cho những Đảng Hạng cũ bộ này bị Lý Kế Quân chiêu lãm.

    Quân Tô Bì bộ vừa đầu hàng đi tới, Lý Kế Quân liền văn phong động thủ, lấy thân phận cựu chủ thân và chiêu mộ họ, hắn cũng đã chiêu lãm được một số bộ lạc.

    Hô Duyên Ngạo Bác vừa nhận lệnh lập tức hành động, thu nạp những người Đảng Hạng độc tiết doanh quản chế vào bảo trại của người Thổ Phồn, triệt để đổi hết thành kỳ hiệu tộc Thổ Phồn.

    Do đó tay của Lý Kế Quản có dài đến mấy, cũng không thể thâm nhập sâu vào địa doanh của hắn.

    Chuyện sinh ra ở Lũng Hữu Hà Tây, Triệu Quang Nghĩa ở tận Biện Lương sớm đã nắm rõ cơ sự.

    Dương Hạo mấy lần âm mưu đắc sính, nếu Triệu Quang Nghĩa cảnh giác sớm hơn thì hoàn toàn có thể diệt trừ từ lúc mới nảy sinh.

    Sự thất bại của Triệu Quang Nghĩa không chỉ là do Dương Hạo thông minh thần vũ mà còn tại việc triều đình quá coi thường Hà Tây, như việc nắm bắt tin tức sai lệch gây ra.

    Kinh nghiệm xương máu rút ra, Triệu Quang Nghĩa đã triệu lệnh hoàng thành các ti, ra sức tập trung vào trinh thám, tăng cường tình báo với Hà Tây.

    Về phía Lũng Hữu, từ khi biết truyền quốc ngọc tỷ trong tay Thượng Ba Thiên, Triệu Quang Nghĩa cũng tăng cường khống chế với Lũng Hữu.

    Nay nhất cử nhất động ở Tây Hạ hắn đều nắm rõ, việc Dương Hạo sau khi lập quốc các bộ tộc mâu thuẫn, đấu đá lẫn nhau là hắn thấy vừa lòng, Lý Kế Quân ở Lũng Hữu, Dạ Lạc Hột ra sức chiêu binh mãi mã, phân tranh thế lực với Thượng Bá Thiên, lại thêm sự kìm chế của Linh La Đan tộc Thổ Phồn với Thượng Ba Thiên...

    Dường như tất cả các phương diện đều có lợi cho Tống quốc, càng làm cho Triệu Quang Nghĩa thêm hài lòng.

    Tựa hồ, mọi việc đều tiến triền theo hướng thuận lợi, chỉ có điều hắn lại không chú ý đến chính dưới mắt của hắn, Lô Đa Tốn và Trương Ký hai vị tể tướng đang đấu đá lẫn nhau, dần tới mức xuất đạo hòa khí.

    Thực có nhiều kẻ biết rõ việc xa tận chân trời nhưng lại mờ mịt vô tri với sự thể đang xảy ra trước mắt, đây là cái gọi là “Đăng hạ đắc” (Đen ngay dưới đèn).

    Trương Ký dốc sức xúc thành việc Tây Hạ xin hàng, điều đó làm cho Triệu Quang Nghĩa thêm phần nể trọng.

    Sau đó, quân La Khắc tràn vào Thục, loạn phỉ Ba Thục lao đao bất ổn, Lão Ấu bị đuổi đến thâm sơn, quân chủ lực lại tháo chạy khỏi Ba Thục, tiếp tục cường công Đồng Quan, tiến vào Quan Trung.

    Sau khi chịu tổn hao cực lớn mới thoát khỏi Tần Lĩnh, chúng rời khỏi căn cơ, lúc này không có sự yểm trợ của sơn lĩnh Ba Thục nữa nên việc diệt trừ chúng là quá dễ dàng, truy tố căn nguyên cuối cùng thì Trương Ký cũng không thể phủ nhận có công lao của Dương Hạọ.

    Ngày nay quyền thế của Trương Ký đã lớn tới mức đứng dưới hai người trên vạn người, ngoài Lô Đa Tốn ra không còn kẻ nào có thể tranh chấp được với hắn, hai vị tể tướng Tiết Cư Chính và Lữ Dư Khanh cũng phải khiêm nhường dưới hắn.

    Trương Ký nhanh chóng thăng quan tiến chức, khiến cho Lô Đa Tốn càng thêm cảnh giác hắn, Lô Đa Tốn vội vàng nắm chặt nhiều chính vụ trong tay, có lúc bận đến cả ngày chỉ được ngủ hai tiếng cũng quyết không phân đảm cho Trương Ký.

    Trương Ký hiểu ra ý đối địch của hắn, càng hiểu rằng Lô Đa Tốn coi mình là chướng ngại, là hòn đá ngáng chân hắn.

    Nhưng thực sự, dù Trương Ký được quan gia trọng dụng, thì việc lật đổ Lô Đa Tốn quả là xa xôi bất thành.

    Lô Đa Tốn hành sự khôn khéo, giỏi việc đoán biết thượng ý, hơn nữa mấy năm nay, trong triều chia bè kết cánh, nếu không thể làm cho Triệu Quang Nghĩa dễ dàng tha thứ, ân chuẩn thì hắn đã chỉ là kẻ mà một vị phó tể tướng đương nhận chức như Trương Ký dễ dàng đánh đổ được.

    Nếu vội vàng ra tay, tức sẽ đánh rắn động cỏ, ngược lại càng bất lợi cho mình.

    Vậy nên Trương Ký càng thêm cẩn thận, mỗi lần gặp Lô Đa Tốn tất phải cung kính khiêm nhường, tuân đúng quy củ, dường như mất hết dã tâm, tiêu biến lạ thường.

    “Ôi!

    Ta đã là phó tướng thì càng phải thận trọng hơn trước đây, thực là...

    Nhưng Lô Đa Tốn kết bè kéo cánh đông đảo, việc nhổ gốc một cây đại thụ như thế quả không thể khinh xuất.

    Nhất là việc La Công Minh trí sĩ từ quan, thay vào đó là người của hắn, không biết phải nhẫn nại tới khi nào, Lô Đa Tốn lại tương tuế đồng tuổi với ta, nếu hắn vẫn nhất trực bất xuất đại sự, lẽ nào ta thành ra tuyệt vô cơ hội?”.

    Bên tai đang nghe tiếng hát êm ái của Tuyết Nhược Nhiêm, từng điệu múa uyển chuyển, trước mặt bày khắp tinh châu mỹ vị nhưng Trương Ký lại bất tri vị, trong lòng hốt hoảng bất an.

    Từ lúc Tuyết Nhược Nhiêm vì hắn mà dụ gặp mật sử Tây Hạ, làm cho hắn càng tiếp cận gần với Dương Hạo, nhất lực chủ trương hoàn thành trọng trách chiêu hàng.

    Hắn lại càng năng đến Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, ai ai cũng biết Liễu Đóa Nhi nơi đây là cấm loan tình thiếp của quan gia, Tuyết Nhược Nhiêm tiêu thư cũng là chỗ thân tình với Trương tể tướng, cả quân cả tướng đều lưu luyến nơi Tiểu Lâu, nơi đây lại như thuyền được nước càng dâng cao, kẻ có quyền thế khắp nơi đổ về, họ đến Tiếu Lâu tiêu tiền đã không chỉ là hưởng lạc mà còn là điều tượng trưng cho thân phận cao quý.

    “Trương tể tướng, nô gia múa đến khó thở ra hơi mà ngài vẫn như tâm tại ngoại bất tại yên, thật khiến người ta tức chết”.

    Tuyết Nhược Nhiêm dừng múa, đi đến bên hắn gắt giọng nói.

    “Sao cơ?

    À, ha ha...”.

    Trương Ký như hoàn hồn trở lại, cười ha ha nói: “Lão phu đã đắc tội rồi.

    Trong triều chính sự bề bộn, khó lắm mới giành ra chút thời gian tới đây, trong lòng vẫn thực không buông ra được, ha ha, đến đây nào, lão phu dâng chén rượu này để đền cho mỹ nhân nàng”.

    Tuyết Nhược Nhiêm đưa tay tiếp chén, thản nhiên cười, đôi môi đỏ thẳm khẽ mở hé, nhấp nửa miệng rượu rồi lại hướng đến môi hắn.

    Trương Ký cười ầm lên rồi ôm chặt lấy eo thân nhỏ nhắn của Tuyết Nhược Nhiêm, cầm lấy chén rồi tiếp nuốt mỹ tửu từ miệng của mỹ nhân, Tuyết Nhược Nhiêm sà vào lòng hắn, ve vuốt chòm râu dịu dàng nói: “Hà Tây đã xin hàng, loạn quân Ba Thục trốn đến Quan Trung sắp bị diệt vong tới nơi, thiên hạ thái bình, còn có điều gì khiến Trương tể tướng phải hao tâm?

    A!

    Đúng rồi, thiếp nghe nói mấy ngày trước Trương tể tướng trình thượng nói cần phải phòng bị Bắc triều Khiết Đan đang lăm le luyện binh tụ cốc, phân đóng quân đội quanh biên cương chứ chưa vội truy đánh, việc này lại được quan gia tán thưởng nữa”.

    Trương Ký cười đáp: “Ha ha.

    Tin tức của nàng thật nhanh nhạy...”.

    Hắn giơ chén lên nói: “Thân là tể tướng, việc ta quan tâm há không phải là việc quân?

    Hơn nữa, dù chỉ là việc quân thì thiên hạ bây giờ vẫn chưa thể coi là thái bình được.

    Loạn đảng Ba Thục chạy đến Quan Trung, tuy ra khỏi căn địa của chúng sẽ dễ dàng tiêu diệt, nhưng Quan Trung là nơi cằn cỗi, trước giờ chưa từng được triều đình chú trọng.

    Nếu năm nay vùng này gặp hạn hán thiên tai, bách tính sinh cơ vô tựa, không chừng đại họa càng lớn...

    Nhiều việc phải nghĩ đến, không thể lâm loạn mới nghĩ kế”.

    Tuyết Nhược Nhiêm đảo mắt, ngạc nhiên nói: “Quan gia phái Tề Vương trấn tọa Trường An, có Tề Vương quản chế còn lo gì lũ loạn phỉ?

    Chúng thực lợi hại đến vậy sao?”.

    Trương Ký cười ha hả, lấy tay véo nhẹ chóp mũi nàng đáp: “Đừng có coi thường những đám ô hợp đó, một đám ô hợp cũng có thể biến thành trăm chiến tinh binh, quốc chế phế lập đa số đều bắt đầu từ những đám ô hợp này đấy”.

    Tuyết Nhược Nhiêm nhăn mặt đáp: “Quốc gia đại sự, là nỗi lo của đại nhân các ngài.

    Um...

    Thiếp muốn nói là, Tề Vương điện hạ cũng thận trọng việc đó, còn cho người đến bái vấn Triệu tể tướng, nghĩ ra chắc là hỏi kế chỗ Triệu tể tướng”.

    “Ha ha, đó là điều đương nhiên, nếu nàng cũng hiểu việc quốc gia đại sự thì cần gì mười năm gian khổ đèn sách của chúng ta làm gì?

    Triệu tể tướng, Triệu tể tướng nào cơ?”.

    Tuyết Nhược Nhiêm vừa ăn vừa cười, che miệng nói: “Trương tể tướng sao lại hồ đồ đến vậy?

    Còn vị tể tướng nào nữa chứ, đương nhiên là Triệu Phổ Triệu thừa tướng rồi”.

    Mắt Trương Ký chợt lóe sáng, hắn quay người lại, tay cầm chặt lấy dao dũa xắt lát con vịt quay sẵn trên bàn, cố che đi thần sắc khác thường của mình, mỉm cười nói: “Ha ha, Tề Vương triệu người đến bái vấn Triệu thừa tướng, không thể đường hoàng chính đáng, việc này nàng cũng biết sao?”.

    Tuyết Nhược Nhiêm phá môi thêm sắc, đắc ý phô trương mà nói: “Cũng chính là trước mặt Trương tể tướng ngài, người ta mới thận trọng nghênh phụng.

    Người bên cạnh dù có là biếu tặng kim châu ngọc ngà, hắn có được gặp nô gia hay không còn phải xem nô gia có hứng không đã.

    Văn nhân sĩ tử muốn gặp thiếp, đều sẽ đau đầu nhức óc mua chức lộng tài, kiếm tấn thân quan công, để khoe khoang thân phận của hắn”.

    “Ôi, Triệu thừa tướng dù đã đứng tuổi nhưng vẫn là lão thành mưu quốc, nói đến việc xử trí quân chính, nắm giữ chính yếu, nói chung chúng ta không thể so bì nổi.

    Nhưng...

    Tề Vương cho người đến bái vấn tể tướng, cầu hỏi việc bình loạn, việc này...

    Cũng là khách nhân của nàng tiết lộ sao?”.

    Tuyết Nhược Nhiêm cười đáp: “Việc này lại không phải vậy, như thế nào thì hắn cũng không nói hết cả.

    Nhưng...

    Tề Vương điện hạ là người cao quý, quan lộc lại trên cả tể tướng, nếu không vì việc này lẽ nào lại còn vì việc khác mà làm cho một vương gia phải đi nịnh nọt cầu khẩn một lão tể tướng đã hết thời?

    Đến giờ may mà quân loạn phỉ Ba Thục trốn đến Quan Trung, nghĩ lại thì chắc là vì cớ đó cả”.

    “Ha ha, Tuyết cô nương nàng quả nhiên thông minh hơn người...”.

    Trương Ký bỗng nhiên cười ầm lên, trong lòng hắn vui đến khó tả: “Tề Vương trấn thủ Trường An, vốn bị coi như là đi đày, nhưng hắn kết giao với Triệu Phổ là có mưu đồ gì?

    Không được, ta phải tra cho rõ chuyện này, nếu thực đúng vậy, ta sẽ lập tức bẩm báo với quan gia”.

    Tiểu kiệu vác đến chầm chậm, Trương Ký lên kiệu rời Nhất Tiếu Lâu, trong lòng đương chút suy ngẫm.

    “Ẩm!

    Ẩm ầm!”.

    Đột nhiên phía trước có tiếng ầm vọng đến, chiếc kiệu đột nhiên dừng lại bên đường, Trương Ký chau mày, mở rèm kiệu nhìn ra ngoài, chỉ thấy Minh Đạo La, Khai Đạo Kỳ, theo sau là một loạt nghi trượng, đúng là Lô Đa Tốn tể tướng đang đi ngang qua.

    Ánh mắt Trương Ký trong chốc lát quắc sắc lên, đợi lúc nghi trượng vừa qua, tiểu kiệu của hắn mới quay lại trục đường chính, hắn hạ rèm kiệu, niệm nghĩ một hồi lâu, khi đến cửa phủ, trong lòng chợt lóe sáng, đột nhiên hắn nghĩ ra một diệu kế một mũi tên bắt chết hai con chim...

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 73: Trương Ký Thực Kẻ Thông Minh

    Một trận giông tố trong triều đình đang dần dần nổi lên, nếu như không phải là một người thông minh như Trương Ký, nếu như hắn không gặp đội nghi trượng của Lô Đa Tốn đúng lúc trên đường từ Thiên Kim Nhất Tiếu lâu trở về thì chuyện này sẽ không xảy ra.

    Đó cũng là điều tất nhiên, ví như Trương Ký muốn được thượng vị đương nhiên hắn sẽ phải đá văng Lô Đa Tốn hòn đá ngáng chân này, Lô Đa Tốn tất nhiên cũng sẽ tìm mọi cách áp chế kẻ đang gây uy hiếp lớn đến chức vị của hắn.

    Nhưng cũng có nhiều sự là ngẫu nhiên, là những hiềm khích ngoài ý muốn không thể khống chế được.

    Tuyết Nhược Nhiêm đã để lộ việc Tề Vương Triệu Quang Mỹ kết giao với phế tướng Triệu Phổ cho Trương Ký, nàng ta thật cũng có mưu ý riêng, kẻ chủ mưu đứng sau lưng nàng giật dây chính là Thôi Đại Lang.

    Tiềm tông không chịu nổi nỗi tĩnh mịch, muốn khiêu chiến với uy quyền của Thôi Đại Lang, đây thực là việc hắn không thể nhẫn nại được.

    Nhưng hắn lại không muốn vì việc này mà làm loạn tới mức Tiềm tông và Hiển Tông quay sang đánh giết lẫn nhau, như thế hắn chỉ còn một lựa chọn duy nhất: Nhổ cỏ tận gốc, tiêu diệt Triệu Quang Mỹ.

    Nhưng dù sao Triệu Quang Mỹ cũng là một thân vương, nếu hắn bị thích sát, hậu quả đem lại khôn lường như thế nào không thể đoán được.

    Ví như Triệu Quang Nghĩa dù có hận kẻ huynh đệ này chỉ mong hắn chết sớm đến mấy, khi đó cũng nhất định sẽ lệnh cho toàn bộ triều đình tra xuất chân tướng sự việc, đả kích hung thủ.

    Thân vương bị hành sát nơi trú mục, so với lưỡng quân tiền trận bị địch sát là hoàn toàn khác nhau, chỉ còn cách mượn tay một kẻ trung gian thì mới có thể làm được việc này.

    Người đó, ngoài hoàng đế Đại Tống cửu ngũ chí tôn ra thì còn ai có thể làm được cơ chứ?

    Vậy nên, Thôi Đại Lang giờ muốn tìm một kẻ trọng thần trong triều nhen nhóm mưu đồ, lúc cần thiết, hắn sẽ là kiến chứng hữu lực nhất, là dẫn dược có thể khiến cho Triệu Quang Nghĩa hạ quyết tâm, vừa hay phát hiện ra Thiên Kim Nhất Tiếu lâu là nơi dễ dàng để thu thập tin tức.

    Sau khi tiếp xúc với nơi trọng thần triều đình thường xuyên qua lại, hắn liền lôi kéo Tuyết Nhược Nhiêm, mà Trương Ký lại là ân khách của Tuyết Nhược Nhiêm, hắn quyết định chọn vị trọng thần này.

    Chỉ có điều, Trương Ký cũng có tham vọng và điều hắn mong muốn, hắn phát hiện ra rằng, tin tức vô ý nghe được này nếu xử lý tốt hoàn toàn có thể đạt được ý đồ mà hắn giấu kín, thế nên hắn chủ động lợi dụng chuyện này.

    Mục đích song phương khác nhau nhưng điều muốn có được lại giống nhau, thành ra hai kẻ vốn bất tình lại kết hợp rất ăn ý, sự việc điễn ra theo đúng hướng mà họ dự tường.

    Trương Ký tra ra Triệu Quang Mỹ và Triệu Phổ đích xác có thư từ qua lại, hai bên vốn thâm tình nên vẫn duy trì liên hệ.

    Triệu Quang Mỹ sau khi bị đuổi đến Trường An lại bị thế lực của Tiềm tông Kế Tự đường lợi dụng, tuy không dám tiết lộ ý đồ của mình cho Triệu Phổ nhưng càng có ý lôi kéo vị hữu tướng có thế lực lớn trong triều này về phía mình.

    Một vị vương gia rơi vào cảnh nguy nan, một tể thần thất thế, hai bên lại qua lại thân thiết, nếu để hoàng thượng biết được, ngài sẽ nghĩ thế nào đây?

    Việc bây giờ Trương Ký cần làm chính là kéo Lô Đa Tốn vào cuộc, sau đó hắn mới tấu trình việc này lên hoàng thượng.

    Sự tình sau đó khỏi cần hắn phải bận tâm nữa, bất kể là vị hoàng đế anh minh hay là ngu ngốc trong lúc này đều biết phải làm như thế nào.

    Hoàng đế việc gì cũng có thể dễ dàng tha thứ, duy gặp những hành vi uy hiếp đến hoàng quyền là sẽ phản ứng kịch liệt, đó vốn là bản năng của những kẻ cầm quyền để có thể nắm chắc đại cục.

    Vì vậy, Trương Ký đã bắt đầu hành động.

    Khi Triệu Phổ tại vị, vai vế của Lô Đa Tốn chỉ như vị quyền của Trương Ký bây giờ, thậm chí còn không bằng hắn.

    Lúc ấy, Lô Đa Tốn một lòng một dạ muốn được thăng chức tiến vị, nhưng chưa thể uy hiệp được đến địa vị của Triệu Phổ.

    Bấy giờ kẻ đối địch lớn nhất với Trương Phổ là đương kim thánh thượng hiện giờ, khi tể tướng Triệu Phổ bị phủ doãn phủ Khai Phong Triệu Quang Nghĩa đuổi khỏi quyền lực bộ hình, Lô Đa Tốn và hắn vẫn chưa từng xảy ra xung đột gì, nên quan hệ hai người tương đối bình ổn, cũng thường phùng niên quá tiết.

    Ngày nay tại vị tể tướng Lô Đa Tốn vẫn cần phải kính lễ biếu tặng vị hưu tướng này lễ vật, viết một phong thư, duy trì quan hệ mang tính lễ biếu này.

    Thế cũng là quá đủ, Trương Ký không phải là kẻ ngốc, nếu hai người thực có qua lại, thì hắn có đến vạn cách để làm cho mối quan hệ đó càng thêm mật thiết, một khi xảy sự thì khó mà thoát khỏi liên đới.

    Trương Ký mới nắm giữ quyền lực không lâu, muốn lật đổ Lô Đa Tốn chỉ có thể dùng biện pháp tứ lạng gánh thiên cân.

    Đầu tiên, hắn lợi dụng những mạch người có hạn mà hắn nắm giữ, gây ra một số phiền toái cho các triều thần và quan lại địa phương.

    Triệu Phổ tuy thất vị nhưng vẫn còn ảnh hưởng lớn trong triều, những quan thần gặp phải phiền toái này đều từng được Triệu Phổ nâng đỡ, giờ vẫn là người của Triệu Phổ.

    Mỗi vị quan không ít thì nhiều cũng có bí sự sợ bị người khác biết, có thể là việc tham ô lạm quyền, hoặc như việc sở hạ gây ra án kiện lớn.

    Nhưng để được cân nhắc mà biến to thành nhỏ, giấu diếm mọi sự, hoặc việc huynh đệ bất hòa, tranh chấp với láng giềng hay gia nhân thân quyền ỷ thế lộng hành.

    Cơ sự tuy không nghiêm trọng, chỉ là một khi bị ngự sử tra ra liệt vào đương án, thì mọi thành tích công lao sẽ không cao hơn được, ảnh hưởng tới cả tiền đồ hoạn lộ sau này.

    Ngự sử đài giám sát bộ trước giờ không được phép liên can đến tể tướng, tuy nhiên vị tể tướng đương triều nào cũng hao tâm tổn lực để khống chế ngự sử đài.

    Khi Triệu Phổ đương vị, cả bộ ngự sử này đều nằm trong tay hắn, chỉ có một số ít ngự sử là bị Triệu Quang Nghĩa lôi kéo.

    Sau đó Triệu Quang Nghĩa lợi dụng lúc Triệu Phổ đắc ý sơ hở, công kích vào điểm yếu của hắn chiếm lấy hoàng vị, khởi dựng đại trạch rồi đuổi hắn ra khỏi Biện Lương.

    Mưu cách của Trương Ký dùng bây giờ giống hệt với Triệu Quang Nghĩa, ngự sử đài giám sát quan đa số đều nằm trong tay Lô Đa Tốn, nếu bản thân muốn nâng đỡ một số người, rốt cuộc cũng cần phải nắm giữ lợi ích của kẻ khác, những người này liền tựa hướng về phía Trương Ký, tuy chỉ là một bộ phận nhỏ nhưng cũng là quá đủ.

    Trương Ký chỉ làm ám thị, người của hắn lập tức đi tuần sát bản địa, tiến hành tra xét.

    Phát hiện ra những tàn tích vết xấu của Triệu Phổ lão tướng và các thân quan vội liệt vào đương án, khi đó ngự sử có quyền giám sát nhưng quyền khảo công lớn nhất lại thuộc về tể tướng, quyền khảo công cũng là quyền nhân sự, cho nên cớ đó đủ để trì hoãn sự việc, án sự lớn hay nhỏ, định đoạt thế nào còn phải dựa theo Lô Đa Tốn, đây vốn là quyền của tể tướng.

    Những quan nhân này vốn là người của Triệu Phổ, họ trực tiến đến tìm Lô Đa Tốn, chưa chắc Lô Đa Tốn đã cho gặp, hoặc nếu có đồng ý thì thành ra chính họ coi lão chủ nhân như người ngoài, lại thêm đắc tội với Triệu Phổ, cuối cùng họ đành đợi các ngự sử quan rời đi rồi mới vội vàng viết thư thông báo cho Triệu Phổ.

    Vì Triệu Phổ vốn chưa xung đột gì với Lô Đa Tốn nên quan hệ hai phía vẫn ổn thỏa, thế lực còn sót lại của lão tể tướng thực không đủ sức để thao túng triều đình, hắn chỉ bảo lưu vài quan thần, lấy thuận tiện cũng như chỗ đựa cho con cháu sau này.

    Tuy Triệu Phổ đương triều làm mưa làm gió, đến đường đường một Phổ vương cũng không là gì trong mắt.

    Đến bây giờ lại rơi vào thế anh hùng khí đoản, bất đắc dĩ viết thư cho Lô Đa Tốn cầu giúp chỉ vì vài hạ quan tàn tích.

    Triệu Phổ chút tần lực lại khó ảnh hưởng tới toàn cục, hoàn toàn không uy hiếp được Lô Đa Tốn, hắn đương nhiên cũng giữ chút thể diện cho lão tể tướng, trước sau gì cũng có ngày mình vinh hưu.

    Quy lễ trong chốn quan trường là điều đáng phải lưu tâm.

    Vậy nên nan sự này hắn không thể không giúp.

    Lô Đa Tốn đã ra tay giúp đỡ, Triệu Phổ hiển nhiên có đáp lễ, lão tể tướng viết phong thư, phái một tâm phúc đem biếu chút quà mọn, tuy không quý hiếm gì nhưng lại đáng để thưởng thức, hoặc chính tay viết bài từ phú, họa tranh, càng là phân nội chi sự.

    Có qua thì phải có lại, Lô Đa Tốn cũng không thể chỉ nhận mà không đáp lễ lão tể tướng.

    Vì vậy, Trương Ký chỉ khai sự, còn sau đó mọi sự đều thuận thành quen dựa theo Trương Ký dự diễn mà phát triển.

    Khi tần suất qua lại giữa đôi bên vượt quá quan hệ bình thường giữa một tể tướng đương nhiệm và một lão tể tướng, đủ để đến hoàng đế cũng phái đặt một dấu chấm hỏi trong lòng, Trương Ký sẽ tấu lên Triệu Quang Nghĩa việc tư thông mật thiết giữa Triệu Quang Mỹ và Triệu Phổ.

    Ý định của Trương Ký rất đơn giản, sự tình có liên can tới thân vương và cả tể tướng thì hoàng đế lập tức coi trọng đến, nhất định sẽ ra lệnh tra xét, kết quả là Lô Đa Tốn sẽ bị liệt vào tầm mắt của hoàng đế.

    Như vậy hắn đã đạt được mục đích, lại không ảnh hưởng tới bản thân.

    Triệu Quang Mỹ là thân vương, Triệu Phổ là lão tể tướng ngoại triều, cả hai đều không vướng mắc gì với hắn, hắn làm như vậy chỉ là làm tròn chức trách.

    Còn việc Lô Đa Tốn cũng bị lôi vào đâu phải do hắn khống chế, ai biết được Lô Đa Tốn lại thiếu thận trọng như thế?

    Đây giống như lúc đầu Triệu Quan Gia thuyết điều bất mãn với Triệu Phổ, Lô Đa Tốn dù chỉ đối diện với một mình Triệu Quan Gia hắn cũng không chính diện phê binh một tể tướng, mà sẽ giảng giải vị tể tướng đó lại trọng yếu như thế nào, bám gốc thâm căn cố đế mức nào trong triều, giống như đang can gián hoàng đế thận trọng hành sự, tránh làm lung lay nền tảng lập quốc, như vậy để cho đức hoàng tự suy xét độ nguy hại của sự việc.

    Thế nên, cứ thẳng lời vạch trần đồng liêu, hoàng đế có trị tội rồi nhưng sau đó sẽ thành ra ác cảm với hắn, chí ít thì cũng làm cho thánh thượng sinh cảnh giác với hắn.

    Trực lai trực vãng cũng không được, đây chính là vi quan chi đạo.

    Hoàng đế cực coi trọng và mẫn cảm trong việc cảnh giác và bảo vệ hoàng quyền, sự vụ hắn bẩm tấu tuy không tra ra tội gì to tát, nhưng cũng liên lụy chút ít tới Lô Đa Tốn, hoàng đế sẽ không ngoảnh mắt làm ngơ.

    Lô Đa Tốn nhất định bị rời khỏi trung khu, Triệu Phổ đương nhiên bị trông coi càng nghiêm, còn Triệu Quang Mỹ có lẽ chỉ còn lại cái tước vị thân vương, mọi điều đặc phái đều bị tước bỏ.

    Đến lúc ấy, không còn kẻ nào có thể chặn bước hắn, hắn sẽ thành một tể tướng uy phong của Đại Tống đứng dưới một người mà trên vạn người.

    Vấn đề ở chỗ, đây chỉ là cách nghĩ của Trương Ký, hắn lại không hề nghĩ tới việc thực có kẻ muốn nâng đỡ Triệu Quang Mỹ, có cả kẻ muốn Triệu Quang Mỹ chết, những kẻ muốn diệt Triệu Quang Mỹ lại không muốn tiết lộ kẻ nâng đỡ hắn.

    Vậy nên, hắn cứ khổ tâm nghĩ loạt kế để kiến tạo cục diện một thân vương thất thế cấu kết với hưu tướng mưu đồ đoạt vị chiếm quyền.

    Sau khi Trương Ký trình báo sự việc đó lên trên, hắn hoàn toàn không nhận ra được mình đã tự chọc vào một tổ ong vò vẽ, cả triều đình lập tức sẽ lâm vào cục diện chia bè kết cánh, hắn càng không ngờ rằng, việc này còn ảnh hưởng tới cả Quan Trung, Lũng Hữu, Hà Tây sau đó là đến Bắc triều, cục diện sau này đều theo đó mà lặng lẽ đổi thay.

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 74: Kẻ Tài Sắp Đến

    Triệu Quang Nghĩa bây giờ đã có cảm giác của thiên triều thượng quốc, sự trắc trở hắn gặp phải ở Hắc Xà lĩnh Hoành Sơn sớm đã bị hắn vứt lên chín tầng mây.

    Việc tổn thất mấy vạn sĩ tốt đối với hắn mà nói chỉ ít ỏi như lông tơ, nhưng hắn vội vã bãi chiến là vì chiến thuật đánh nhanh thất bại, Liêu Quốc đã có phản ứng, có Liêu Quốc ở đó, không thể để hắn dễ dàng đoạt được lợi, ung dung tiến vào chiếm Hà Tây.

    Đồng thời, Ba Thục là hậu phượng lớn của hắn, hậu phương không ổn định, hơn nữa Ba Thục lại là các vùng lãnh thổ của mấy quốc gia vừa mới bị diệt quốc không lâu, Triệu Quang Nghĩa lo lắng hậu phương xảy ra vấn đề, cũng không dám chuyên tâm tiến công Hà Tây.

    Bây giờ thì khác rồi, triều đình vừa ra tay thì loạn đảng ở bên Ba Thục đã lập tức bị hất cẳng ra ngoài, Triệu Quang Nghĩa thậm chí còn nghĩ rằng phải chăng có thể không tiêu diệt bọn họ, mà đuổi bọn họ đến Lũng Hữu.

    Lũng Hữu càng loạn thì sự phụ thuộc của các thế lực bên đó vào triều đình càng cao, rõ ràng là rất có lợi cho đế quốc.

    Vì loạn phỉ Ba Thục đã vào Quan Trung, Trường An lưu thủ, Tề Vương Triệu Quang Mỹ tạm thời tấn phong lên làm quan chỉ huy chiến khu, trong tay có quyền chỉ huy người, tài vật nhất định, có điều Triệu Quang Nghĩa đối với việc này không lấy làm lo lắng, cấm quân đang liên tục vào Quan Trung, mà cấm quân lại là nhân mã Triệu Quang Mỹ không thể chỉ huy được.

    Triệu Quang Nghĩa từ trước đến nay không hề lo lắng người huynh đệ này sẽ tạo phản, người tam đệ này không có được sự văn trị võ lược như đại ca, so với hắn cũng kém mười vạn tám nghìn dặm.

    Triệu Quang Nghĩa kiêng kỵ hắn chẳng qua là lo lắng với quyền kế thừa thuận vị của hắn mà thôi.

    Dương Hạo ở Hạ Quốc bây giờ đã ôn thuận nhiều rồi, đây cũng là điều hắn đã dự liệu, cho dù là một tên vô lại, một khi đã trở thành hoàng đế thì cũng không thể lại tiếp tục cái thói vô lại ngày trước.

    Hà Tây đã trở thành bá nghiệp của Dương Hạo, nhưng cũng sẽ biến thành sợi dây trói buộc hắn, trên người mang theo một cái vò lớn như vậy, đi cũng không thể đi được, hắn cho dù có ngu ngốc đến mức nào cũng sẽ không dùng cái thái độ trước kia để đối mặt với Tống Quốc.

    Sự thật đúng là như vậy, Triệu Quang Nghĩa bây giờ đã chú ý thấy việc nắm bắt tình báo của triều đình đối với ngoại bộ thiếu sót nghiêm trọng, hắn đã tăng thêm trinh sát lực độ đối với những nơi như Liêu, Hạ và Lũng Hữu, trong đó thậm chí còn có người đã nhập được vào hẳn trung khu Hạ Quốc.

    Từ những tin tình báo mà hắn nắm được, có thể thấy giữa Tống, Liêu, Hạ Quốc rõ ràng đã chọn Tống Quốc làm chỗ dựa, còn Liêu Quốc đang ở giai đoạn tích sức, trước mắt hoàn toàn đã mất đi dũng khí mở rộng thế lực ra bên ngoài.

    Nhóm chiến mã đầu tiên của Hạ Quốc đã được đưa đến rồi, năm trăm con là cống phẩm, bốn nghìn năm trăm con là giao dịch.

    Nhưng cho dù là năm nghìn con cống mã thì giá trị ban thưởng lại của triều đình cũng cao hơn nhiều so với nó.

    Tống Quốc thực lực hùng hậu, một chút tài vật này không đáng là gì.

    Điều mà thiên triều thượng quốc cần, chỉ là sự thần phục của tứ di, không cần phải giành được nhiều lợi ích từ bọn chúng, mà từ chỗ bọn chúng thì có thể có được lợi ích gì chứ?

    Tống Quốc rất ít khi một lần mà nhập nhiều chiến mã đến như vậy, thêm hai, ba lần giao dịch tạm thời cũng đủ dùng rồi.

    Tào Bân nói rất đúng, Tống Quốc không phải là mảnh đất dưỡng mã, đưa quá nhiều chiến mã vào sẽ trở thành gánh nặng, nếu như thật sự muốn cải tạo quân đội thành kỵ binh làm chủ thì chính là giao quốc khí vào tay kẻ khác.

    Đợi khi Tống Quốc tạm thời không dùng nhiều ngựa đến như vậy thì Tây Hạ còn có thể lấy cái gì ra giao dịch với Tống quốc?

    Nghĩ tới Dương Hạo tương lai đành phải thấp giọng thỉnh cầu gia tăng mậu dịch với Tống Quốc, Triệu Quang Nghĩa không khỏi mỉm cười...

    Bên ngoài trước mắt đã không còn uy hiếp gì, tiếp theo hắn cần phải giải quyết hai việc, một là Triệu Quang Mỹ, phải tìm cách để phế bỏ triệt để hắn, để hắn mất đi quyền kế thừa hoàng vị, việc này cũng cần phải mất ba năm, cũng có thể là năm năm, dù sao cũng phải tìm một cơ hội.

    Một việc khác chính là xóa bỏ sạch lão thần tiền triều.

    Hắn biết rõ đế quốc mà mình kế thừa có thực lực to lớn đến đâu, nhưng hắn lại chưa có cảm giác muốn gì được nấy.

    Khi mới kế vị, hắn cần phải làm ra vẻ để cho thiên hạ xem, chỉ có thể làm theo quy củ, đi từng bước dựa theo chính sách tiền triều.

    Bây giờ hoàng vị đã ổn định, nhưng đám lão thần tiền triều lại không thể dùng tùy ý, một mặt là vì những lão thần này trước mặt tân quân sẽ tự nhiên lập thành hội bảo vệ nhau, mặt khắc là vì những lão thần tiền triều này lúc đầu đứng ngồi ngang hàng với hắn, trong đó có rất nhiều người hắn đã từng bí mật tặng quà riêng, hết sức nịnh bợ họ, bây giờ lại đối mặt với họ, luôn có cảm giác không được ngẩng cao đầu lắm.

    Hắn tin rằng, nếu như cái đế quốc này hoàn toàn làm theo ý chí của hắn, để hắn hoàn toàn khống chế thì hắn nhất định có thể giành được thành tựu lớn hơn nhiều so với vị hoàng huynh của hắn.

    Nhưng trong triều có rất nhiều lão thần vẫn ở tuổi sung sức, cho dù hắn có là hoàng đế thì cũng không thể vô cớ bãi miễn chức của họ.

    Thay đổi lượng lớn quan viên trong triều, việc này có rất nhiều điều phiền phức, có lẽ phải dùng tới khoảng mười năm mới có thể hoàn thành một lần đại hoán huyết.

    Lúc này, Trương Ký đã trình báo tin tức Triệu Quang Mỹ và Triệu Phổ liên hệ quá mật thiết.

    Triệu Quang Nghĩa đã từng làm phủ doãn phủ Khai Phong, hiểu rất rõ việc qua lại giao tiếp trong quan trường.

    Tuy vì thân phận đặc biệt của Triệu Phổ và Triệu Quang Mỹ làm cho hắn có chút cảnh giác với việc này, nhưng cũng không cho rằng hai nhân vật đã mất đại quyền này có thể tạo thành uy hiếp gì đối với mình, hắn ngược lại còn rất vui mừng, muốn lợi dùng chuyện này để làm lớn lên, đánh đổ hắn tên Triệu Quang Mỹ đó, để cho hắn vĩnh viễn không thể tạo thành uy hiếp gì với mình.

    Nhưng kết quả điều tra của hoàng thành ti trình lên lại làm cho Triệu Quang Nghĩa vô cùng kinh ngạc.

    Những hành động của Triệu Quang Mỹ ở Trường An hắn sớm đã biết, nhưng dưới sự điều tra toàn lực của hoàng thành ti mới phát hiện ra cử động của Triệu Quang Mỹ không chỉ có như vậy, hắn đã ngầm tích trữ lượng lớn lương thảo, giả Ba Thục loạn phỉ đánh vào Quan Trung để huấn luyện được một đội vệ binh ba nghìn người, đội vệ binh này là kỳ hiệu của sương quân, nhưng những trang bị mà chúng dùng còn tinh xảo và tốt hơn nhiều so với cấm quân.

    Hắn còn thường hội kiến quan viên, tướng lĩnh là Quan Trung, rồi ban thưởng cho họ...

    Những chuyện này đương nhiên đều là tuyệt đối cơ mật, muốn giấu diếm người khác cũng rất dễ, nhưng muốn giấu người đã có tai mắt bên trong thì vô cùng khó, thêm nữa người của Thôi Đại Lang cố tình tiết lộ, cho nên những tin tình báo kèm chứng cứ thực đều đã được trình lên án thư của Triệu Quang Nghĩa.

    Tin tức Lô Đa Tốn và Triệu Phổ qua lại mật thiết cũng nằm trong điều tra đối với Triệu Quang Mỹ.

    Lô Đa Tốn đã là tể tướng dưới một người, trên vạn người, Triệu Quang Nghĩa hoàn toàn không nghĩ ra được lý do gì để hắn làm phản mình.

    Mưu phản ư?

    Việc này vô cùng nguy hiểm, một khi thất bại, những gì giành được và mất đi hoàn toàn không tỷ lệ với nhau, ai sẽ lại tạo phản cơ chứ?

    Nhưng, Vương Kế Ân thì sao chứ, những thứ mà hắn giành được thật sự không nhiều bằng một nội thị đô tri, nhưng hắn vẫn tham dự vào mật mưu của mình, có lẽ Lô Đa Tốn đã bị Triệu Quang Mỹ nắm lấy điểm yếu gì đó?

    Có lẽ hắn muốn cầu một tước vị nào đó?

    Có lẽ...

    Triệu Quang Nghĩa không muốn nghĩ sâu xa thêm nữa, những tin tình báo hắn nhận được đã thể hiện rất rõ ràng: Tam đệ Quang Mỹ đã có ý tạo phản!

    Dựa vào những chứng cứ trong tay, có thể bãi vương tức của hắn, cầm tù hắn ở kinh thành.

    Còn Lô Đa Tốn có lẽ không phải là thật sự đầu quân cho Triệu Quang Mỹ, giống như Triệu Phổ làm tể tướng, mình làm phủ doãn phủ Khai Phong, hai người bọn họ qua lại với Tiền Tiêu ở Ngô Việt Quốc cũng rất mật thiết, nhận vô số tiền bạc của cải từ Việt quốc, nhưng bọn họ tuyệt đối không có ý nghĩ làm phản Đại Tống mà đầu quân cho Ngô Việt.

    Có lẽ, Triệu Quang Mỹ kết giao với Lô Đa Tốn, Lô Đa Tốn kết giao với Triệu Quang Mỹ cũng như mình năm đó.

    Nhưng, chân tướng như thế nào đã không cần đi điều tra nữa, nếu như tra rõ ra Lô Đa Tốn không có đại tội, ngược lại còn làm cho chuyện trở nên không hay.

    Triệu Quang Nghĩa quyết định lợi dụng chuyện này để giải quyết triệt để mầm họa ẩn nấp trong triều.

    Vì thế hy sinh một Lô Đa Tốn thì có đáng là gì chứ?

    Triệu Quang Nghĩa nghĩ lại thấy phấn chấn, hắn dứt khoát rời khỏi chỗ ngồi, mở cửa ra cho gió thổi vào, những tấu sớ trên thư án mở ra lại đóng vào.

    Giờ đã là đầu hạ, gió không còn lạnh nữa, nhưng lại mang theo chút mùi vị ẩm ướt, một trận mưa sắp đến rồi.

    Triệu Quang Nghĩa đứng nghênh gió, nhiệt huyết sôi sùng sục, hắn lâu lắm rồi không có cảm giác vui vẻ như vậy.

    Đặc biệt là binh mã chưa động mà thắng lợi đã vào tay, cảm giác này, hắn rất thích.

    *

    * *

    Đầu tháng, ở Linh Châu có một đoàn thương đội rất kỳ quặc mới đến, bọn họ mang rất nhiều xe, chờ đầy đồ đạc, nhưng sau khi đến Linh Châu thì lại không bán đồ, cũng chẳng vào khách điếm ở, mà vào một đại trạch viện ở thành đông.

    Đầu năm nay, trạch viện này đã mọc lên, có điều người ở thành này đều không biết ai đã mua mảnh đất đó, là ai đã cho xây một trạch viện lớn như vậy.

    Sau khi những người này chuyển vào đó, lại thêm một nửa tháng nữa mới treo một tấm biển có tên “phường dệt Tế Vân”, sau đó bắt đầu thu nhận nhân công.

    Nữ nhân địa khu Tây Bắc cũng gánh trách nhiệm gia đình quan trọng, vốn bọn họ đã là lượng lao động lớn trong xã hội.

    Sau khi Dương Hạo vào Tây Bắc đã cổ vũ phụ nữ làm việc, làm cho tập khí Tây Bắc trở nên lạc quan hơn.

    Phường dệt trả tiền công theo ngày, tiền công lại cũng khá nhiều, hơn nữa công việc dệt may không phải là công việc nặng nhọc, tuổi nhỏ một chút hay lớn một chút đều có thể làm được, Đông gia lại nói rằng chỉ cần ký kết khế ước là có thể miễn phí dạy nghề, vì thế liên tục có rất nhiều nữ nhân chạy tới báo danh.

    Nghe nói, phường dệt may Đông gia này là chuyển từ Giang Nam tới, liên tục sẽ còn có rất nhiều người đến.

    Bọn họ mang đến máy dệt máy xe sợi, máy kéo tơ, vòng quay tơ, máy dệt nổi, máy in hoa văn, còn mang đến rất nhiều thầy thợ thủ công.

    Ở Tây Bắc nghề trồng dâu nuôi tằm không được phát đạt cho lắm, nhưng cây dâu và tằm không phải không thể sinh trưởng ở đây.

    Nếu như muốn phát triển nghề dệt may thì có thể lợi dụng những dãy núi liên miên không dứt ở Hạ Lan Sơn để trồng dâu nuôi tằm, mà trừ khi nghề trống dâu nuôi tằm chưa hình thành được quy mô thì phường dệt cũng không phải là không có đất dụng võ.

    Tây Bắc bây giờ nghề trồng dâu nuôi tằm không còn, nhưng nghề trồng bông lại đang dần dần trở thành xu thế.

    Dương Hạo từ sau khi chiếm lấy Hạ Châu, ngành này cũng đã phát triển hơn, hình thành được quy mô cực đại, tơ lụa tạm thời không dệt ra được, nhưng có thể dệt vải, hơn nữa vùng Tây Bắc bò, dê, lạc đà và cừu cũng rất nhiều, có thể mở rộng dệt may lông súc vật, giá trị sinh sản của những thứ đó không hề thấp hơn tơ lụa.

    Sau khi đã hình thành được quy mô, vùng Tây Bắc sẽ không cần phải dựa vào việc bán ra lông da và chế phẩm thịt để đổi lại những nhu yếu phẩm hàng ngày nữa.

    Bọn họ hoàn toàn có thể tự mình gia công những chất liệu vải y phục có giá trị cao, kiếm về lượng lớn kim ngân.

    Không ai biết được chủ nhân của phường dệt này chính là thái tử tiền Nam Đường Lý Trọng Ngụ.

    Việc Nữ Anh gả cho Dương Hạo hắn biết rất rõ, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác, người của vong quốc còn có thể đưa ra điều kiện gì chứ, huống hồ Dương Hạo đối với hắn quả thật không tồi, ít nhất cũng không cần phải giống như khi ở Biện Lương, lúc nào cũng lo lắng mình bị “bạo bệnh mà chết”.

    Tiêu Chu hậu lớn hơn hắn mấy tuổi, là dì nhỏ của hắn, nàng gả cho Dương Hạo, Lý Trọng Ngụ cũng thêm mấy phần bảo đảm.

    Hắn không muốn làm quan, mà đã chọn một con đường khác, triệt để vứt bỏ thân phận cũ, thông qua hành động của Dương Hạo mà trở thành đứa cháu bà con xa của Lý Nhất Đức ở Ngân Châu, sau đó mở ra một phường dệt.

    Có Dương Hạo và Lý Nhất Đức nâng đỡ, thêm vào sự báo đáp thâm hậu của sản nghiệp này.

    Sau mấy mươi năm, có lẽ hắn sẽ trở thành một đại phú hào ở Hà Tây.

    Còn tung tích của thái tử Nam Đường Lý Trọng Ngụ trước đây có lẽ sẽ trở thành câu đố mãi mãi không có lời giải đáp trong lịch sử.

    Những chuyện tương tự như thế ở cả Hà Tây này đều đang diễn ra.

    Lưu ly, nung gốm sứ, tinh luyện kim loại, đúc, làm muối, đào mỏ than, chế tạo giấy, chế tạo các đồ bằng da, may áo lông cừu, khắc ấn thư tịch, sự phát triển và nhu cầu của những sản nghiệp này lại kéo theo sự phát triển của ngành trồng trọt, chăn nuôi, khai thác...

    Khi chúng đã hình thành được quy mô nhất định, mở ra cả một thương đạo thì sẽ nhanh chóng đem những sản phẩm này đi bán, đổi lấy lượng lớn vàng bạc.

    Tuy bách nghiệp đều đã mở ra xu thế đều hưng vượng, nhưng sự đầu tư tiền kỳ cũng lớn, cả triều đình bây giờ đều sống những ngày rất chật vật, mà lúc này tri phủ Cam Châu A Cổ Lệ lại thỉnh lương của triều đình.

    Cam Châu là nơi bị tổn thất nhiều nhất trong cả cuộc tây chinh của Dương Hạo, vì lượng lớn tinh binh đã tử vong, thêm nữa bị Dạ Lạc Hột mang đi rất nhiều, tạo nên đả kích rất trầm trọng với Hồi Hột Cam Châu.

    Mùa đông năm trước chính là nhờ sự trợ giúp của Dương Hạo mới có thể miễn cưỡng qua được, bây giờ vừa vào thời tiết đầu hạ, thu hoạch vẫn chưa có, cuộc sống bên Cam Châu thật sự rất khó khăn.

    Dân chúng thành Cam Châu chủ yếu làm nghề thủ công, ví dụ như xử lý, gia công phân loại da, lông, thịt, sừng, gân, xương...

    Của động vật và chế tạo cung nỏ, chế tạo y phục bằng lông, thịt khô.

    Còn về tộc người du mục may mắn còn tồn tại nhưng chất lượng sống cũng rất kém.

    Đây cũng là nguyên nhân vì sao Dạ Lạc Hột không ngừng mở rộng sang hai bên cánh đông tây, vì chỉ một tòa thành Cam Châu chẳng thể nuôi nổi tộc người có gần ba vạn trâu bò.

    Bây giờ tuy vì nguyên nhân chiến tranh mà lượng người đã giảm đi, nhưng đa phần số người bị giảm đi là thanh niên trai tráng, như vậy đối với ngành chăn nuôi của họ ngược lại lại trở thành một đả kích nghiêm trọng, vì thế A Cổ Lệ chỉ có thể tiếp tục cầu lương của Dương Hạo.

    Nghe Phạm Tư Kỳ hồi báo, sắc mặt Dương Hạo lập tức trầm xuống: “Lương thực mà triều đình cung cấp cho bọn họ đã không phải là nhỏ.

    Lương thực của triều đình cũng có hạn, bây giờ đã cầu lương triều đình thì mùa đông năm nay phải làm sao?

    Năm sau phải làm sao?

    Thuế chẳng nộp được bao nhiêu, nhưng bọn họ lại như một cái động không đáy, không có cách nào lấp đầy được”.

    Phạm Tư Kỳ liên tục đáp phái, lại lo lắng nói: “Đại vương, chỗ khó của triều đình thần đương nhiên biết, nhưng hai mươi vạn bách tính Cam Châu thì sao.

    Trước đây không có đủ lương thực, Dạ Lạc Hột liền đưa bọn họ đi cướp, cướp ở Tiêu Châu, Lương Châu, dùng nhân mạng để đổi lấy lương thực, còn bây giờ trái phải Cam Châu đều là đất của triều đình, hướng về phía nam là núi cao, phía bắc là đại mạc, nếu như bọn họ không thể tiếp tục chống đỡ được, phải chăng sẽ...”.

    Dương Hạo cười lạnh: “Bọn họ dám?

    Khi Dạ Lạc Hột binh vượng nhất cũng không phải là đối thủ của ta, bây giờ chỉ còn lại một mình A Cổ Lệ, nàng ta lấy cái gì ra để phản đây?”.

    “Vâng vâng vâng, có điều...

    Nếu như bước vào đường cùng...”.

    Dương Hạo nhíu mày, trầm ngâm một hồi, mỉm cười nói: “Bây giờ ở ven bờ Hoàng Hà đang khai hoang mở đất, thiếu lượng lớn người, một mẫu đất đấy có thể chống đỡ được bằng một trăm mẫu đồng cỏ của bọn họ.

    Nói với A Cổ Lệ, nếu nàng ta không nuôi được con dân bộ lạc mình thì ta sẽ nuôi hộ nàng ta.

    Có thể đưa bộ lạc không thể sống tiếp chuyển đến đó, ta sẽ sắp xếp cho họ”.

    Phạm Tư Kỳ do dự nói: “Sợ là...

    A Cổ Lệ đại nhân sẽ không đồng ý...”.

    Dương Hạo cười giảo hoạt: “Nha môn tri phủ Cam Châu đâu phải đều là người của nàng ta, bảo bên đó gây ít trắc trở, nếu như A Cổ Lệ không thả người thì người chết đói chính là việc của một mình A Cổ Lệ, không liên quan gì đến ta.

    Nàng ta không gánh vác nổi trách nhiệm này, nhất định sẽ thả người”.

    Mục Xá Nhân ngồi ở trong góc như đang nghĩ tới điều gì đó, hắn vẫn còn nhớ, lần trước khi vương phi A Cổ Lệ bái kiến đại vương, đại vương đã lễ ngộ như thế nào với nàng, như là một sự che chở, cầu gì được nấy, trong mắt một kẻ có đủ sự tham lam như hắn thì hắn nhìn thấy rất rõ.

    Có điều, có một lần nghe nói vương hậu mời vương phi A Cổ Lệ vào hậu cung, không lâu sau thì nàng ta mặt mày đỏ rực, tức giận xông ra ngoài.

    Từ hôm đó, thái độ của đại vương đối với nàng hoàn toàn thay đổi.

    Có lẽ...

    Mục Xá Nhân đang trầm tư thì Dương Hạo quay mặt lại nhìn hắn, hỏi: “Mục Xá Nhân, đang nghĩ gì vậy?”.

    “À!”.

    Mục Xá Nhân giật mình nói: “Thần...

    Đang nghĩ, người Hồi Hột luôn không phục giáo hóa, trong mắt không có vương pháp.

    Đại vương bây giờ cho bọn họ đất đai, để cho bọn họ an cư lạc nghiệp, đây cũng một biện pháp tốt.

    Có điều, nếu như bọn họ thực sự chuyển cả bộ lạc tới đây, vì bọn họ đã thành một thể nên quan phủ địa phương sẽ rất khó can thiệp vào, có lẽ...

    Phải phân tách ra mới dễ quản lý được”.

    Dương Hạo cười nói: “Đây là điều đương nhiên, đợi khi bộ lạc Cam Châu đến, ta sẽ chuyển rời toàn bộ bộ lạc của họ ra, phân cách tới ngũ châu Định, Hoài, Tĩnh, Thuận, Hưng, ngũ châu sẽ tiếp tục phân tách bọn họ, lần lượt bố trí vào các phủ trong châu, phủ huyện lại phân tách tiếp, dựa theo hộ mà phân vào các thôn, như vậy có thể loại bỏ được sự khống chế vốn có của thủ lĩnh đối với các tộc nhân, để cho bọn họ hoàn toàn nằm trong tay triều đình.

    Ha ha ha, điểm này ta sớm đã nghĩ đến rồi, khi ta vẫn còn làm quan ở Tống, dẫn năm vạn bách tính Hán Quốc đồng hành về Tống, nhận được ý chỉ cũng là như vậy, đây quả thật là một cách bố trí di dân ngoại lai rất tốt”.

    Nói đến đây, hắn liền cảm khái nói: “Đáng tiếc, người Khiết Đan quá hấp tấp, chặn trước mặt ta, vì bất đắc dĩ ta phải đổi hướng Tây Bắc, cũng vì như vậy mà ta mới có ngày hôm nay”.

    Mục Xá Nhân cười bồi nói: “Vậy sao có thể nói là đáng tiếc chứ, nên là may mắn mới đúng, may người Khiết Đan nhúng tay vào nên Hà Tây ta mới có được một vị anh chủ, thống trị vùng đất mười tám châu”.

    Dương Hạo ngẩng mặt lên trời cười lớn nói: “Ha ha ha, đúng vậy, đối với ta mà nói đích thực là may mắn, lúc đó ta bất luận như thế nào cũng không nghĩ rằng có ngày hôm nay.

    Bây giờ ta đã có mười tám châu, đồng ruộng đất đai màu mỡ, khoáng sản dồi dào, rừng vàng biển bạc...

    Những gì cần có đều đã có, lúc đầu quả là có nằm mơ cũng không nghĩ tới”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 75: Mài Dao Sáng Lóa

    Lúc này một viên thị vệ đột nhiên bước vào, khom người trình mật hàm tới trước mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo nhận lấy, mở ra xem, hai mắt sáng lên, lập tức trở nên thâm thúy, không biết đã đọc được tin gì.

    Mục Xá Nhân biết đó là thị vệ Ám Ảnh, giống như quan làm việc ở hoàng thành ti trong triều đình Đại Tống, là nhân viên tình báo trực thuộc kẻ thống lĩnh, cho nên tin mà thị vệ này đưa cho Dương Hạo nhất định là tin tức cơ mật nhất, chỉ đáng tiếc hắn hoàn toàn không biết trong thư tình báo đó nói cái gì, cho dù hắn là người sinh hoạt ở đây, nhưng cũng không phải bất kỳ chuyện cơ mật nào cũng có thể biết được.

    Có điều, đại vương đã xem tin tinh báo, cũng sẽ đưa ra phản ứng tương ứng, thông qua nhất ngôn nhất hành, nhất cử nhất động của đại vương, chỉ cần quan sát tỉ mỉ có thể đoán ra một chút.

    Nhưng Mục Xá Nhân hoàn toàn không ngờ được, vị Dương đại vương trước mắt này đã bắt đầu diễn kịch khi ở Biện Lương, diễn vai Dương đại bổng đâu ra đấy, sau này lại lợi dụng Thiên Kim Nhất Tiếu lâu để bắt đầu diễn kịch tiếp, hắn sớm đã thành một diễn viên có kinh nghiệm thâm sâu rồi.

    Cái tên diễn viên lõi đời này bây giờ lại bắt đầu diễn kịch rồi, chỉ có điều lúc trước hắn diễn kịch là để cho văn võ cả triều Đông Kinh xem, còn bây giờ thì hoàn toàn ngược lại, lần này là văn võ cả triều Hưng Châu diễn cho một mình hắn xem”.

    Dương Hạo không cần phải đưa ra bất kỳ phản ứng nào, cũng không cần phải thương lượng với bất kỳ ai, vì những việc hắn cần làm hắn đều đã sắp đặt hết rồi.

    Tình báo mà hắn vừa đọc chỉ là một thông báo, thông báo Chiết Tử Du đã trở về, trong thông báo chỉ có một câu, không phải là mật văn của mật văn: Kẻ tài sắp đến!

    *

    * *

    Quan Trung hiệu xưng tám trăm dặm Tần Xuyên, bên trái là Hào Hàm, bên phải là Lũng Thục, đất đai nghìn dặm màu mỡ.

    Đế quốc Thục định đô ở Trường An, danh là Đại Hưng, đế quốc Đường sau này thay thế nó vẫn định đô ở Trường An, đô của đế vương ở Chung Nam Sơn cũng bắt đầu bước vào cảnh giới thịnh vượng phôn vinh.

    Nhưng, sau khi triều Đường suy yếu, ngoại địch xâm nhập, chiến hỏa liên miên, nên nơi này dần trở nên suy yếu, nhưng đây cũng chỉ là sự suy yếu tương đối, không phải là một màn điêu linh.

    Điều kiện nơi đây tuy không thể phồn hoa bằng Biện Lương, nhưng vẫn là một thành lớn nhất nhì trong thiên hạ, Triệu Khuôn Dận trí lớn đầy mình, hắn đã từng nghĩ tới chuyện rời đô đến Lạc Dương, rồi lại dời đến Trường An.

    Chỉ có điều, đế quốc của hắn là kế thừa lại từ Hậu Chu, quốc thổ của nó vốn chỉ nằm ở lân cận Biện Lương.

    Văn võ bá quan cả triều, quý tộc công khanh đều là người ở xung quanh đó, bọn họ phản đối việc dời đô, đương nhiên biến Trường An thành một nơi tồi tệ không thể đóng đô.

    Lúc này đang có một đoàn nhân mã đi từ phía nam tới, tiến vào Vũ Quan.

    Vũ Quan là một quan ải trọng yếu của Quan Trung, thủ quân so với sương quân ở bất kỳ nơi nào khác, bất kể là sự chuẩn bị hay sức chiến đấu đều cao hơn không chỉ một bậc.

    Trong sương quân cũng coi như là tinh nhuệ, có điều đội nhân mã vừa mới tới này xem ra còn hơn cả họ, giáp bị sáng rõ, ngũ hành nghiêm mật.

    Kiểm tra qua văn thư, lệnh bài và khám phòng ngự, thủ tướng Du Dương liền mở cổng thành, đích thân ra nghênh đón.

    Vị đại tướng quân mới đến này chính là tướng lĩnh cấm quân, nguyên điện tiền ti đô chỉ huy sứ, bây giờ là nhân vật đứng thứ ba của khu mật viện La Khắc Địch.

    La đại tướng quân, bất kể là cấp quan, hay địa vị thì có điểm nào vị lão tướng quân này có thể bì kịp, sao có thể không nghiêng mình đón tiếp chứ.

    Vị La tướng quân này từ thành đô đến, sau khi thống quân đến Tứ Xuyên, đầu tiên sẽ khôi phục lại trật tự của địa khu Ba Thục, vì nghĩa quân tác chiến lưu động mà trật tự các châu Ba Thục hoàn toàn bị tê liệt có thể khôi phục lại, sau đó bắt đầu tu sửa lại thành phòng các nơi, lại tập trung đội quân tinh nhuệ chủ lực có tính cơ động cao vào núi tiến hành vây bắt tiêu diệt, bên ngoài thì cho bố trí các đội dân tráng cố thủ để thăm dò hoạt động của nghĩa quân.

    Không gian sinh tồn bị thu nhỏ, chiến lược thao túng sâu trở nên eo hẹp, quan binh rất dễ có thể ngăn cản, làm nhiễu loạn và đả kích hành động của nghĩa quân.

    Trong thời gian nghĩa quân nghỉ ngơi lấy sức và tập kết lại thì sẽ dần mất đi khu vực trọng yếu, dưới vòng vây truy đuổi của quan binh sẽ dần dần rơi vào thế hạ phong, bị thu nhỏ vào một khu vực.

    Một khi mục đích chiến lược của quan binh hoàn thành thì sẽ hình thành một hợp vậy, có thể tiêu diệt triệt để nghĩa quân.

    Không ngờ đám chân đất này lại nỡ vứt bỏ căn cơ, chỉ để lại một tiểu đội tiến vào tác chiến du kích ở sơn địa, còn đại bộ phận quân tinh nhuệ thì đã vào trong Quan Trung trước khi quan binh hợp vây.

    Tuy Quan Trung không thể so với Ba Thục, có thể làm cho bọn họ như cá gặp nước, nhưng địa hình bình nguyên của Quan Trung lại không dễ hình thành hợp vây với nó, không gian hoạt động của bọn họ sẽ lớn hơn, năng lực sinh tồn cũng cao hơn.

    Nghĩa quân vừa vào Quan Trung thì các nơi Quan Trung lập tức tăng cường phòng ngự, thành trì của Quan Trung đa phân vẫn là kiến trúc đô sộ được xây từ thời Đại Đường hơn trăm năm về trước, thành cao hào sâu, không dễ công đánh.

    Tống Quốc khi nhất thống thiên hạ, chưa từng gặp sự đối kháng nào ở địa khu Quan Trung như vậy, cho nên những thành trì mấy trăm năm mới kiến tạo hoàn thiện này không dễ dàng hạ gục giống như địa khu Ba Thục, lúc này nó rất có hiệu quả phòng ngự.

    Binh lực sương quân đóng ở Quan Trung có hạn, nếu như chủ động ứng chiến, khả năng lớn nhất chính là bị nghĩa quân dắt mũi đi.

    Cho nên khi nghĩa quân vừa vào Quan Trung, Trường An lưu thủ Triệu Quang Mỹ đã mệnh lệnh cho các thủ quân khắp nơi trong Quan Trung phải hết sức lợi dụng thành trì, tiến hành phòng ngự tác chiến, nghĩa quân mấy vạn binh mã không phải tùy ý tìm một thôn trang nhỏ nào là có thể cung cấp nhu yếu phẩm mà chúng cần.

    Chỉ cần quan binh thủ vững các thành trì thì chẳng bao lâu những Thục nhân này sẽ trở thành binh đói binh khát.

    Nhưng những Thục nhân mới đến này dường như sớm đã có tai mắt trong Quan Trung, bọn họ vẫn có thể nắm vững chính xác ở nơi nào có hương thân địa chủ, nơi nào truân binh đông đảo.

    Cũng không phải bất kỳ hương thân nào cũng chịu vứt bỏ gia nghiệp để rời vào thành, hơn nữa hương thân địa chủ lại là những người thích tích trữ lương thực nhất, vốn Quan Trung đã lớn, chưa cần nói đến quân Ba Thục đến, mà cho dù là dân chúng địa phương Quan Trung bạo loạn, cũng không thể nắm chắc được tin tức của cả Quan Trung.

    Rất nhiều gia đình cả đời cũng chưa từng rời khỏi cửa nhà xa tới mười dặm, nhưng nghĩa quân Ba Thục lại như có thần trợ giúp, luôn có thể nắm được các tin tình báo, lần nào chiến cũng giành được thành quả.

    Thành trì có trọng binh, bọn họ tuyệt đối không vào, một khi có quân đội chủ động tấn công, nếu là một bộ phận nhỏ thì bọn họ sẽ dựa vào ưu thế binh lực mà nuốt gọn, còn nếu như quan binh điều động mấy lộ binh mã tiến hành giăng lưới bao vây thì bọn họ lại có thể xuất quỷ nhập thần, xuất hiện ngay phía sau quan binh, công kích thành trì đã bỏ trống.

    Mấy tháng vây bắt, nghĩa quân không những không bị suy yếu đi mà ngược lại, càng lúc càng lớn mạnh, thậm chí còn có hơn vạn con ngựa, tổ hợp thành một đội kỵ binh đi lại như gió, đủ để đánh chính diện một trận với quan binh.

    Lúc này, đội ngũ cấm quân hùng hậu mới tập hợp ở địa khu Ba Thục, lại tiến về Quan Trung, vốn việc điều động một lượng lớn quan binh như vậy là rất phiền phức, nhưng sẽ không chậm trễ đến tận hôm nay.

    Nhưng vì nghĩa quân phòng bị lại một lần nữa trở về Ba Thục, cho nên trên cả đường hành quân, La Khắc Địch đã tiến hành sắp xếp phòng ngự ở cả lộ Ba Thục, mấy ngày nay mới đột ngột tăng tốc.

    *

    * *

    Khi Tề Vương bị đưa tới Trường An, cả đường lo lắng kinh sợ, sợ hoàng huynh sẽ hạ độc thủ với mình.

    Bây giờ với lời mê hoặc của quản gia Hồ Hỉ Nhi, cuối cùng quyết định sẽ làm hết sức bảo vệ tính mạng, nhưng hắn lại càng thêm lo sợ.

    Nghe nói cấm quân đã vào Quan Trung, Triệu Quang Mỹ thấp thòm không yên, lập tức tìm Hồ Hỉ Nhi đến thương lượng.

    Hồ Hỉ Nhi nghe xong liền ung dung cười nói: “Hóa ra là vì chuyện này, thiên tuế hoảng loạn làm gì chứ, cấm quân đến dẹp loạn phỉ vốn đã nằm trong dự liệu của chúng ta, bọn họ đến thì có thể làm gì nào?

    Thần sẽ phái người đi thông báo cho Đồng Vũ, báo bọn họ đến Tần Lĩnh tránh mặt”.

    Thấy Triệu Quang Mỹ vẫn bất an, trong lòng Hồ Hỉ Nhi thầm thấy khinh bỉ, nhưng vẫn kiên nhẫn an ủi: “Thiên tuế cũng không cần phải lo lắng quá, cấm quân lần này đến tiêu diệt phỉ mà thôi, cấm quân tiêu diệt phỉ sẽ không thể thiếu được sự trợ giúp của sương quân qua.

    Ngài là vương gia, tuy nói cấm quân không thuộc tiết chế của ngài, nhưng bất kể là có cử động gì thì La Khắc Địch đó cũng không thể vượt mặt vương gia, tự động quyết định được.

    Bây giờ Đồng Vũ binh cường tướng mạnh, nhưng muốn qua ngày cũng phải nhờ tới sự chống đỡ của ngài, sương quân Quan Trung bây giờ liên tục thảm bại, nếu như không phải vương gia ngài hòa giải từ trong, che giấu trách nhiệm của tướng lĩnh sương quân thì rất nhiều tướng lĩnh sớm đã bị bãi miễn chức vị rồi.

    Bên Đồng Vũ càng hiểm độc thì những tướng lĩnh đành phải đầu quân dựa vào ngài càng nhiều, không cần nói tương lai, mà cho dù bây giờ ngài cũng không phải là một vương gia hữu danh vô thực để cho người ta tùy ý xâu xé”.

    Triệu Quang Mỹ nghe xong thoáng có chút lo lắng, nhưng thần sắc tái nhợt trên mặt cũng dần tan biến, Hồ Hỉ Nhi lại nói: “Cấm quân tiêu diệt phỉ sẽ luôn phải mượn lực của sương quân ta, bất kể là có hành động gì, La Khắc Địch vẫn phải trình báo cho vương gia biết.

    Muốn sương quân ta trợ giúp thì ta có thể xin triều đình điều thêm quân lương, lương thảo, quân giới, võ bị, bọn họ lần này đến rõ ràng là vì thực lực của vương gia, vương gia nên thấy vui mừng mới đúng”.

    Triệu Quang Mỹ chán nản thở dài nói: “Ôi, ta vốn không có ý mơ ước đến ngôi vị hoàng đế, thực ra trong dân gian có nhiều lời đám tiếu nói, tiên đế băng hà không phải là do bạo bệnh, thực ra là do đương kim hoàng thượng hạ độc thủ.

    Ta vốn không tin, dù sao cũng là huynh đệ đồng bào, hắn sao có thể...

    Nhưng Đức Siêu cũng chết một cái không rõ nguyên nhân, sao có thể không làm người khác nghi ngờ được chứ?

    Ta ở Biện Lương hết sức cẩn thận, sợ quan gia bắt được nhược điểm gì của ta, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn đuổi tới Trường An, kỳ thật cho dù bị hắn bãi miễn vương tước, nhưng ta cũng không dám có chút phản ý.

    Nhưng e là...

    Chỉ cần ta sống thì hắn cũng sẽ không chịu buông tha cho ta...”.

    Hồ Hỉ Nhi nói: “Việc đã đến nước này, vương gia cũng không cần phải suy nghĩ nhiều.

    Vương gia là con cháu hoàng thất, lẽ nào lại không có trí hướng bằng Dương Hạo ở Hà Tây sao?

    Chỉ cần việc này thì bảo tọa cửu ngũ chí tôn trong tương lai sẽ là của ngài, còn ai đám đối chọi lại ngài nữa?

    Cho dù không phồn vinh giàu có nhưng chỉ cần chiếm được Quan Trung thì vương gia cũng có thể mở đất xưng đế, tự cư một phương”.

    Triệu Quang Mỹ cúi đầu ủ rũ nói: “Nói thì dễ vậy, nhưng Hà Tây vốn không phải là lãnh thổ Tống Quốc, ở đó tạp Hồ tụ cư, không phục giáo hóa, muốn tự cư một phương, bao thổ xưng vương đương nhiên dễ dàng, nhưng Quan Trung thì sao?”.

    Hồ Hỉ Nhi ngắt lời nói: “Quan Trung là cột sống của thiên hạ, rồng của Trung Nguyên, tây có Đại Tán Quan, đông có Hàm Cốc Quan, Đồng Quan, nam có Vũ Quan, bắc có Kim Tỏa, tứ phương quan ải, hơn nữa lại là cao nguyên.

    Lưỡng đạo Tần Lĩnh vốn đã chắc chắn, đất đai phì nhiêu, dân chúng giàu có, phù sa nghìn dặm, là chỗ của hưng vương.

    Nếu như không phải bây giờ bị ngăn cách thì lúc đầu khi tiên đế đã định đô ở Trường An, bây giờ vương gia đã trở thành lưu thủ Trường An, đây không phải là thiên ý hay sao?

    Lúc đầu Tần quốc có thể lấy thất quốc Đông Kiết Quan Trung, thì giờ vương gia chẳng lẽ lại không làm được?”.

    Triệu Quang Mỹ mặc dù lòng rất lo lắng, nhưng không phải hoàn toàn không có kiến thức, hắn lập tức lắc đầu nói: “Trước khác nay khác, sao có thể so sánh chứ.

    Thời Tần vương, đông phương lục quốc đều có tính toán riêng, Lũng Hữu Ba Thục lại nằm gọn hết trong tay Tần quốc, Tần quốc nam có Vu Sơn Kiềm Trung, đông có Hào Hàm, phía sau không phải lo lắng, có thể toàn tâm đông hướng.

    Còn ta bây giờ thì ở trong tình hình nào chứ?

    Ba Thục trong tay triều đình, chỉ có Quan Trung, sao có thể bàn đến việc thiên hạ chứ?”.

    Hồ Hỉ Nhi nói: “Đợi khi vương có được Quan Trung trong tay thì lẽ nào không thể lấy Ba Thục ở phía nam chứ?”.

    Triệu Quang Mỹ cười lạnh nói: “Hồ tộc Lũng Hữu chịu sự khống chế của triều đình.

    Quan Trung bây giờ lại là vùng tiếp nhưỡng với Lũng Hữu, cũng nằm trong tay Hồ tộc, Hùng quan ở bên ngoài.

    Đối với bản vương mà nói, một khi tạo phản, dụng binh với Ba Thục, cho dù phía đông có Hào Hàm chống đỡ, có thể ngăn được đại quân triều đình bên ngoài thì triều đình cũng sẽ xúi giục Mãn tộc phá hoại tâm phúc của ta”.

    Mắt thấy Triệu Quang Mỹ đã đồng ý cùng làm chuyện này, bây giờ lại do dự không quyết, trong lòng Hồ Hỉ Nhi thầm thấy khinh bỉ, long sinh cửu từ, mỗi người một khác, người này không bằng Triệu Khuông Dận, so với nhị ca Triệu Quang Nghĩa của hắn còn kém xa không chỉ một bậc, thật không biết lão tộc trưởng sao lại chọn một kẻ vô dụng như thế này, nhưng bọn họ đã đầu tư cực đại, lại cũng không thể dễ dàng buông tay.

    La Khắc Địch vừa đến Trường An, tất nhiên muốn tới bái kiến Tề Vương, La Khắc Địch đó được Triệu Quang Nghĩa trọng dụng, là tâm phúc đáng dựa, tất nhiên sẽ là một nhân vật cực kỳ cơ cảnh, đến lúc đó Tề Vương nếu như vẫn ở trong trạng thái này thì chẳng phải sẽ làm cho hắn nghi ngờ sao?

    Nghĩ tới đây, Hồ Hỉ Nhi đành phải tiết lộ một chút, làm cho hắn bình tĩnh lại nói: “Vương gia, ngài bây giờ chỉ cần lo chuyện Quan Trung, còn về Lũng Hữu hoàn toàn không cần phải lo”.

    Triệu Quang Mỹ kinh ngạc ngẩng đầu: “Sao cơ?

    Có nghĩa là sao?”.

    Hồ Hỉ Nhi mỉm cười một cách thần bí, hỏi ngược lại: “Vương gia cho rằng thần có thể lấy được mấy nghìn con ngựa từ đâu cho Đồng Vũ chứ?”.

    Bên ngoài cửa có tiếng một thị vệ tâm phúc cao giọng bẩm báo: “Báo, vương gia thiên tuế, xe binh của khu mật viện sứ La Khắc Địch La đại nhân đã đến dưới thành Trường An”.

    Triệu Quang Mỹ kinh ngạc, nhảy dựng lên khỏi ghế: “Nhanh như vậy sao?”.

    Hồ Hỉ Nhi nói: “Nghĩa quân nổi đậy ở Ba Thục, Ba Thục trở thành một vùng tan nát, triều đình không muốn bọn họ lại loạn ở Quan Trung nữa, La Khắc Địch đến không có ý gì tốt, ta phải nhanh chóng thông báo cho Đồng Vũ để chuẩn bị.

    Vương gia nhất thiết phải bình tĩnh, nếu như sợ để lộ sơ hở gì thì gặp hắn một chút rồi giả bệnh đi nghỉ ngơi, dám chắc hắn sẽ không dám quấy rầy vương gia”.

    Hồ Hỉ Nhi nói xong liền vội vã rời đi, Triệu Quang Mỹ nhìn theo bóng hắn, nghĩ lại câu nói vừa nãy hắn hỏi mình, càng nghĩ càng thấy kinh hãi: “Câu nói lúc nãy của hắn có ý gì?

    Ta hợp tác với chúng phải chăng ngay từ đầu đã sai rồi?

    Nếu như thật sự có một ngày đại kế thành công, ta...

    Liệu có trở thành một con rối trong tay bọn chúng không?”.

    Không sai, cung đã bắn thì tên không thể quay lại, hắn bây giờ đã không thể quay đầu nữa rồi.

    “Báo, La đại tướng quân đã vào thành”.

    “Báo, La đại tướng quân đã đi tới lưu thủ phủ”.

    Một loạt các thông báo liên tiếp làm cho Triệu Quang Mỹ phải chau mày, tuy nói với thân phận vương gia tôn quý của mình sẽ không phải đích thân đi tiếp hắn, nhưng phái người đi trước cũng coi như là xem trọng và lễ ngộ với La Khắc Địch rồi, sao La Khắc Địch lại phải vội vã như vậy?

    Trực tiếp tiến vào thành Trường An?

    Trong lòng Triệu Quang Mỹ không vui, hắn vào sau hậu trái thay quan y chính thức, rồi trở lại ngồi yên tại chỗ cũ, một lát liền có thị vệ báo La Khắc Địch đã đến bên ngoài phủ môn.

    Triệu Quang Mỹ liền phái người mở cửa nghênh đón hắn, chốc lát hắn lại thấy có mấy mươi thị vệ mặc giáp vây quanh một vị tướng quân trẻ tuổi đi vào, không nhìn sắc phục của những thị vệ đó, Triệu Quang Mỹ cũng nhận ra đó là thượng quân cấm quân.

    Đám thị vệ này người nào cũng cao trên một mét chín, đội binh như vậy trừ thượng quân cấm quân ra thì không có đội thứ hai.

    Đội quân này tuyệt đối là bộ đội tinh nhuệ chính thống nhất của hoàng đế.

    “Khu mật viện sứ La Khắc Địch, bái kiến Tề Vương thiên tuế”.

    Vừa thấy Triệu Quang Mỹ, La Khắc Địch liền chắp quyền dùng quân lễ tham kiến.

    Triệu Quang Mỹ giơ tay miễn lễ, cười nói: “La tướng quân miễn lễ, nghe nói tướng quân vào Quan Trung trợ giúp bản vương bình phản, bản vương thật vui không gì bằng.

    Ha ha ha, tướng quân cả đường vất vả rồi, nào nào, mời ngồi”.

    La Khắc Địch tạ lễ, ngồi xuống ghế của khách, chờ thị tỳ dâng trà xong liền nói thẳng vào chủ đề: “Hạ quan lần này đến Quang Trung là phụng chiếu tiêu diệt phỉ, cả chặng đường nhìn vào các hành động của phỉ ở Quang Trung, hạ quan đã nghĩ ra một số cách, muốn thương nghị với vương gia, thỉnh vương gia cho ý kiến”.

    “Tính tình người này quá thật có chút nóng vội”.

    Triệu Quang Mỹ nghĩ, xua xua tay, thị tỳ gia nô lập tức lui xuống, đám nô bộc vừa lui, La Khắc Địch lập tức đứng dậy, lấy trong tay áo ra một ống hoàng lăng, cười hòa khí nói: “Trong kinh có ý chỉ, mời Tề Vương tiếp chỉ”.

    *

    * *

    Chủng Phóng nói: “Cấm quân sau khi vào Thục, Tề vương đó không thể kịp thời thông báo các tin tức cho Đồng Vũ như bây giờ.

    Nhân mã của Đồng Vũ trước mắt đã không còn là đối thủ của cấm quân, nên thông báo cho bọn họ sớm chuẩn bị, lúc vạn bất đắc dĩ có thể tránh về Lũng Hữu, Dương tướng quân nghĩ như thế nào?”.

    Dương Kế Nghiệp tiếc nuối nói: “Nếu như hỏi ta, ta cảm thấy cần phải để bọn họ quay về Ba Thục, có sự tiệp ứng của Vương Tiểu Ba, cho dù Tống quân có bố trí trùng trùng quan ải ven đường thì cũng đừng mơ ngăn cản được bước chân của bọn họ.

    Binh mã triều đình đông đảo, điều động một lần không phải dễ.

    Để cho bọn họ dắt mũi cấm quân quay trở lại Ba Thục Quan Trung, mới có thể tiêu hao được thực lực của chúng.

    Đại vương bây giờ đã có Hà Tây, Lũng Hữu cũng sớm sẽ có bố trí cho nên Ba Thục càng trở nên trọng yếu.

    Nhớ lại lúc đầu, Tần muốn lập lục quốc, đã nuốt Ba Thục trước.

    Hán Cao Tổ cũng chiếm Ba Thục đầu tiên, đô ở Nam Trịnh, xuất ở Trần Thương, định tam Tần, chiến với Huỳnh Dương, Thành Cao, thiên hạ dần dần quy thuộc Hán.

    Tấn muốn diệt Ngô, Hoàn Ôn, Lưu Dụ bắc phạt, Vũ Văn Thái diệt Lương, người Tùy bình Trần, Đường bình Tiêu Tiễn, Tống mưu đồ Trung Nguyên...

    Đều không bỏ qua việc chiếm Thục đầu tiên, đây gọi là muốn lấy Giang Nam thì phải mưu đồ Thục trước, lấy được Thục, Giang Nam mới có thể bình, chiếm Ba Thục mà giành thiên hạ, thượng đủ để làm vương, thứ đủ để làm bá.

    Đáng tiếc, đại vương lại không có ý gì với Trung Nguyên”.

    Chủng Phóng mỉm cười nói: “Lũng Hữu nhìn xuống Quan Trung, là cánh của Tần Lũng, chỉ cần chúng ta có được Lũng Hữu thì lo gì không có được Quan Trung?

    Nếu như Quan Trung rơi vào tay thì Ba Thục cũng không thoát được.

    Trước mắt, cho dù Đồng Vũ có thể trở về Ba Thục cũng không thể để họ trở về, bây giờ là lúc xây dựng cho Tống Quốc một cục diện thái bình, tứ hải hài hòa.

    Triệu Quang Nghĩa không phải là người an phận thù thường, cũng không phải là một kẻ... [Thiếu một đoạn]

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 76: Tam Gia Điếm

    Dưới tượng Phật có một thạch bàn rất bằng phẳng, lúc trước đám hoàng thất quý tộc đời Đường vẫn thường tế lễ long trọng ở đây, nhưng nay thạch bàn đ lại rộng rãi lạnh ngắt, ngay cả du khách cũng không có lấy một người.

    Vì hôm nay có mưa, mưa không lớn, nhưng liên miên không dứt như tơ kéo, nó lại làm cho người ta ưu sầu không vui nhất.

    Hai bên đầu sân, mỗi bên có một chiếc xe hoa mỹ, một bạch y nhân và một hắc y nhân đang đứng yên lặng đối diện nhau, phía sau lưng họ, mỗi người có một nữ tử duyên dáng, đứng cầm chiếc ô bằng giấy dầu che cho họ.

    Chiếc ô che được đầu họ thì hơn một nửa người các mỹ nhân đều lộ ra dưới mưa, làm ướt đẫm y phục của họ, nhưng hai nữ tử lại không động đậy chút nào.

    Hắc y nhân là Thôi Đại Lang, nữ tử đứng sau lưng che ô cho hắn là thị thiếp Thạch Ngữ Xương của hắn.

    Thạch cô nương lông mày như viễn sơn, mắt như nước mùa thu, mắt ngọc mày ngà.

    Nữ tử đứng đối diện nàng cũng là một kiều nữ xinh đẹp, khí chất không kém nàng chút nào, có điều, nam tử mặc công phục màu trắng đứng trước nàng lại kém xa Thôi Đại Lang về vẻ trẻ trung và to lớn.

    Đó là một lão giả tóc hoa râm, tuy khí độ ung dung, nhưng vẫn rất có tướng không giận mà phát uy, dù sao tuổi cũng đã lớn, đứng ở đó cũng không thể hiên ngang như Thôi Đại Lang.

    Nhìn thân người phía sau của hai thị thiếp họ cũng có thể đoán được hai người này đã đứng nói chuyện khá lâu rồi, trong ánh mắt Thôi Đại Lang cũng đã có chút mệt mỏi.

    “Trịnh bá, với thế lực lớn mạnh của Kế Tự đường ta, bất luận là làm chuyện gì cùng đều nên cầu yên ổn.

    Bá là tiền bối, tin rằng những đạo lý này bá còn hiểu hơn cháu, hy vọng Trịnh bá vẫn kịp thời thu tay lại”.

    Lão giả đối diện cười nói: “Ha ha ha, Đại Lang, cho dù cha cháu còn sống cũng không dám giáo huấn lão phu như vậy đâu, dù sao cháu cũng chỉ là con nghé mới sinh thôi”.

    “Cháu không phải đang giáo huấn tiền bối, chỉ là khuyên giải thôi, có nghe hay không là do Trịnh bá”.

    Thôi Đại Lang cũng cười lạnh lùng: “Triệu Quang Mỹ trong triều đình đã hoàn toàn mất đi căn cơ, cũng không có tư cách hiệu triệu thiên hạ, không chống đỡ nổi với một trận đấu, hoàn toàn không đáng để nâng đỡ trợ giúp.

    Trịnh bá, vãn bối xin khuyên bá một câu cuối cùng, hãy sớm thu tay lại đi”.

    Lão giả cơ hồ như muốn nói ra, người mà hắn muốn nâng đỡ thật sự chính là hoàng tử của tiên đế Triệu Đức Phương, nhưng cuối cùng cũng nhẫn nhịn được, chỉ mỉm cười nói: “Lão phu phải ăn muối còn nhiều hơn cháu ăn cơm, ta muốn làm gì, làm như thế nào cũng không cần cháu phải chỉ điểm”.

    Thôi Đại Lang gật đầu, quay người đi, vừa đi vừa nói: “Thất tông ngũ tính đồng khí liên chi, Trịnh gia có nạn, Thôi gia cháu sẽ không ngồi nhìn, chỉ muốn cho tiền bối biết, vãn bối đã nhận được tin, quan gia đã phát giác ra hành động của Triệu Quang Mỹ ở Trường An, e rằng rất nhanh sẽ có hành động gây bất lợi cho Tề Vương.

    Trịnh bá, bá hãy tự thu xếp nhé”.

    Lông mày lão giả run lên, ánh mắt vốn ôn thuận bình thản đột nhiên sắc nhọn như kiếm.

    Nhưng Thôi Đại Lang vẫn chỉ quay lưng về phía hắn, hoàn toàn không quay đầu lại.

    Hắn bước thẳng lên xe, Thạch cô nương thu ô lại và vào xe, buông mành xe xuống, phu xe quất roi, ngựa liền phi thẳng về phía trước.

    Trên khuôn mặt lão giả là vẻ lo lắng bất định, hắn đứng dưới đại Phật, một hồi lâu không nhúc nhích.

    “Lão gia...”.

    Mỹ nữ đứng phía sau khẽ gọi, lão gia ngẩn ra một hồi lâu, mới lẩm bẩm nói: “Lời này của hắn...

    Là có ý gì?

    Lẽ nào Triệu Quang Nghĩa thật sự đã phát giác ra?

    Cục diện Trường An vẫn chưa thể hoàn toàn nắm trong tay.

    Nếu như thật sự, thì...”.

    Sắc mặt lão giả dần tái xanh đi, mỹ nữ bên cạnh thấy vậy cũng không dám nói nữa, chỉ lăng lặng đứng một bên.

    “Sẽ không đâu, chúng ta làm việc vô cùng cẩn thận, triều đình sao có thể phát hiện...”.

    Lão giả chưa nói hết câu, cơ thể đột nhiên chấn động, xoay người bước đi.

    Mỹ nhân bên cạnh vội vàng một tay cầm ô, một tay túm tà váy chạy đuổi theo.

    Lão giả cất bước lên xe, ngồi vào chỗ của mình, không thèm phủi bọt nước trên áo, liền liên tiếp ra lệnh: “Mau, mau, lập tức về thành”.

    Chiếc xe vừa động, mỹ nhân vừa mới vào xe chưa kịp ngồi vào chỗ liền lảo đảo, ngã vào lòng hắn, lập tức nàng ngồi ngay ngắn sang một bên, có chút lo lắng nói: “Lão gia, bên Trường An đã đầu tư rất lớn, sẽ không...

    Sẽ không xảy ra chuyện chứ?”.

    Lão giả rất lo lắng, cau mày lại, hơi vuốt râu nói: “Về thành, nếu như có tin tức thì bên Biện Lương sẽ lập tức đến, bất kể như thế nào cũng phải thông báo cho Hồ Hỉ Nhi trước, bảo hắn tăng cường phòng bị ở bên đó”.

    Lão giả vừa nói đến đây thì trong màn mưa phùn dày đặc đột nhiên có một kỵ mã xuất hiện, xung quanh xe ngựa có thị vệ, vừa mới dừng ngựa ở phía trước, lại phát hiện ra đó là người của phủ, phu xe vội ghìm ngựa lại, người đó vội vã phi tới bên cạnh xe, thấp giọng nói mấy câu qua cửa sổ xe, rồi trình thư tín lên.

    Lão giả nắm chặt thư tín trong tay, ngồi dựa vào thành xe, sắc mặt hết sức đáng sợ, mỹ nhân lo lắng nói: “Lão gia...”.

    Lão giả từ từ nghiến hàm răng lại, phát ra một câu nói: “Triều đình đã phát giác ra sự bất thường, hạ chiếu bắt Tề Vương tiến kinh, đầy Triệu Phổ đến Viễn châu.

    Triệu Quang Nghĩa...

    Động thủ rồi”.

    Mỹ nhân cũng lộ ra vẻ lo lắng hơn: “Lão gia...”.

    Lão giả cắn răng mím môi nói: “Thôi gia đáng chết!

    Dám làm hỏng chuyện tốt của ta”.

    Mỹ nhân bên cạnh liền nói: “Lão gia, chắc không phải là do Thôi gia làm chứ.

    Nếu triều đình phát hiện phía sau Triệu Quang Mỹ là có sự tồn tại của Kế Tự đường ta thì đối với Thôi Đại Lang cũng không có lợi ích gì...”.

    “Ha ha ha...”.

    Lão giả cười lạnh nói: “Nàng không nghe Thôi Đại Lang nói sao, tiên cầu tuệ, tái cầu tiến.

    Kế Tự đường từ đầu năm đã bước tới một triều đại khác rồi, vấn đề nội bộ càng lúc càng nhiều, Đường gia không phục sự điều động, Trịnh gia ta lại hành động riêng.

    Nếu như có thể mượn tay triều đình, làm đại thương nguyên khí hai nhà ta, thì đối với Thôi gia hắn chỉ có lợi, làm gì có hại?”.

    Mỹ nhân nói: “Lão gia, phải chăng là hành động của Thôi thị hay không thì sau này có cơ hội sẽ tra xét tìm chứng cứ, việc cấp bách bây giờ chính là Trường An.

    Cục diện Trường An vừa mới mở ra, chúng ta bây giờ vẫn chưa nắm chắc có đủ lực lượng để công khai làm địch với triều đình.

    Nếu triều đình đã phát giác ra thì nên dứt khoát vứt bỏ Triệu Quang Mỹ, đưa người của chúng ta lập tức tản đi.

    Nếu không thì...”.

    “Không!”.

    Lão giả ngồi thẳng người, nghiêm nghị nói: “Bên công chúa đã chuẩn bị động rồi, với sự hợp lực của Tề Vương và hoàng tử, lại có sự phối hơp của chúng ta cùng mấy vạn đại quân thì tuy không thể tiến vào đánh lấy Trung Nguyên, nhưng dựa vào địa thế Quan Trung tự thủ vẫn có thể làm được.

    Chỉ cần Quan Trung đứng vững chân thì lão phu sẽ có cách thuyết phục Thượng Ba Thiên xuất đầu tương trợ”.

    Hắn cười lạnh lùng, nói: “Triều đình bây giờ đã trợ giúp Lý Kế Quân, Dạ Lạc Hột và Thượng Ba Thiên phân quyền, sớm đã làm cho hắn bất mãn, lão phu đã đầu tư cho hắn cực đại.

    Bây giờ...

    Là lúc lấy lại cả vốn lẫn lãi”.

    Tiểu mỹ nhân thở dài nói: “Lão gia, nguy hiểm như thế thần thiếp luôn cảm thấy không ổn.

    Nhiều năm như vậy Trịnh gia ta đều nhẫn nhịn được, bây giờ hà tất phải nóng vội nhất thời”.

    Lão giả trầm mặt xuống, nói: “Trịnh gia chúng ta vốn đặt chân ở đông nam.

    Sự bại vong liên tục của Mân Hán làm cho Trịnh gia ta đại thương nguyên khí.

    Cho đến khi muốn dời về Trung Nguyên thì cả Trung Nguyên đã bị người ta thâu tóm hết, mắt thấy Tống Quốc nhất thống thiên hạ, dù thế nào cũng sẽ có quốc vận một, hai trăm năm.

    Nếu như vậy, thì Ẩn tông của chúng ta sẽ trở thành Ẩn tông vĩnh viễn, không có ngày được lộ diện.

    Giống như đại tộc thế gia của chúng ta, muốn tồn tại tiếp, phải như thuyền chạy ngược dòng, không tiến mà lùi.

    Sự lớn mạnh của cả Kế Tự đường không đại biểu cho sự lớn mạnh của Trịnh gia ta.

    Lúc này tuy khó khăn, nhưng thiên hạ mới định, lòng người chưa ổn, chúng ta cũng chỉ có cơ hội này thôi, nếu như đợi tứ hải thái bình thì...

    Ha ha ha!”.

    Mỹ nhân không nói nữa, lão giả thò đầu ra khỏi cửa sổ, trầm giọng ra lệnh: “Bên Biện Lương vẫn làm theo kế hoạch cũ, dốc toàn lực giúp công chúa, hoàng tử thoát thân.

    Thông báo cho Trường An, tập kết tất cả sương quân đã trung thành với Tề Vương và nhân mã của Đồng Vũ, lập tức hành động”.

    *

    * *

    Trong phủ đồng bình sự Triệu Đức Phương là một không khí bận rộn, người người vui sướng, hân hoan.

    Hôm nay hoàng tử Đức phương sắp được phong thân vương rồi.

    Ở hậu trạch, trong phòng ngủ Triệu Đức Phương lại yên tĩnh nhưng ấm áp.

    Triệu Đức Phương, một đứa trẻ mười sáu tuổi đã sắp thành người lớn rồi, so với tỷ tỷ Vĩnh Khánh đã cao hơn một chút, chỉ là dung nhan vẫn có chút non nớt.

    Bộ y phục rất phức tạp, trong ngoài tới năm chiếc, bên ngoài còn mặc theo ba bốn lớp bào, trang phục này là để chuẩn bị cho lễ ban phong long trọng.

    Bên ngoài có rất nhiều nội thị, cung nữ đang bận rộn, chỉ còn Vĩnh Khánh giúp đệ đệ của mình chuẩn bị ăn mặc.

    Lúc này, nàng không phải là một người xuất gia tứ đại giai không nữa, chỉ là một người tỷ tỷ cốt nhục tình thâm.

    “Đức Phương, đã đọc thuộc ‘Khai bảo thông lễ’ rồi chứ?

    Đến lúc đó đừng đọc sai đấy”.

    “Ừm!”.

    Triệu Đức Phương đứng đó, mặc cho tỷ tỷ mình sửa soạn, chỉ đáp lên một tiếng lo lắng.

    Vĩnh Khánh giúp nó đeo ngọc bội vào, dịu dàng nhắc nhở: “Hoàng đế sẽ cừ hành lễ sắc phong ở điện Văn Đức, sắc phong chia thành hai bộ phận, đầu tiên là người ta sẽ dâng sách thư lên, sẽ do tể tướng tuyên đọc, đệ phải chú ý nghe, sau đó hoàng đế sẽ giao cho đệ ấn tỷ.

    Sau khi thụ phong, đệ sẽ dùng ấn tỷ đóng dấu lên sách thư, nội thị sẽ dẫn đệ lui ra, ở cửa thánh điện đệ phái bái một lần, sau đó trong cung sẽ có người đưa đệ về phủ”.

    “Vâng”.

    “Sau khi trở về, nơi đây sẽ trở thành vương phủ rồi, đệ cất sách thư và ấn tỷ rồi đi nghỉ ngơi một chút, sau buổi chiều đệ phải nhập cung, dùng lễ để tạ ơn hoàng thúc phụ.

    Nhớ kỹ, sách thư ấn tỷ đệ đều phải mang theo người, không được để trong phủ.

    Khi quay lại cung, đệ phải nói theo những gì tỷ tỷ đã dạy.

    Quan gia ban cho đệ vương tước này chẳng qua chỉ là để cho người trong thiên hạ đều tán thưởng hắn là người hòa thiện, hậu đãi con cháu tiên đế, cho nên tất sẽ để đệ đến Sùng Hiếu am, những chuyện còn lại giao hết cho tỷ tỷ, từ đầu đến cuối đệ đều không biết gì cả.

    Hiểu chưa?”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 77: Một Cục Đá Hạ Ba Con Chim

    Triệu Đức Phương vô cùng căng thẳng, cúi đầu xuống khẽ vâng một tiếng.

    “Đức Phương”.

    Vĩnh Khánh công chúa hai tay nắm lấy vai nó: “Ngẩng đầu lên, nhìn tỷ tỷ”.

    Triệu Đức Phương từ từ ngẩng đầu, công chúa Vĩnh Khánh nhìn chằm chằm vào mắt nó, nói từng chữ một: “Không phải lo lắng, vương vị này vốn là của đệ, là hắn nợ đệ, hiểu không?”.

    “Vâng”.

    Triệu Đức Phương nuốt nước bọt, thần sắc bình tĩnh trở lại.

    “Bình tĩnh lại, chúng ta chết còn không sợ, thì còn gì phải lo nghĩ nữa?

    Huyết hải thâm thù của cha và đại ca, không ai có thể giúp chúng ta báo, chỉ có thể dựa vào chính chúng ta!

    Tỷ tỷ không chỉ vì báo thù cho cha và đại ca mà còn muốn nỗ lực nhất để bảo đảm an toàn cho đệ, bây gờ chúng ta không nỗ lực một phút thì đệ sẽ càng nguy hiểm.

    Sau ba năm, năm năm, chúng ta cho đù có đột nhiên chết, thì trong triều cũng sẽ không ai lấy làm lạ, không ai hiểu cả, vì thế...

    Đợi đến lúc đó hắn sẽ không còn gì phải kiêng nể cả, hiểu không?”.

    “Vâng”.

    Lần này Triệu Đức Phương liền nắm chặt tay, dứt khoát gật đầu.

    Bên ngoài cửa có người nhẹ giọng báo: “Vương gia, thái tử tới rồi”.

    “Thái tử?”.

    Triệu Đức Phương kinh ngạc, lại quay về vẻ hoang mang.

    “Trấn tĩnh một chút”.

    Công chúa Vĩnh Khánh, mỉm cười: “Lòng dạ người đó còn hiểm độc hơn rắn rết, khi hắn càng muốn hại người thì càng tỏ ra thân thiết với người đó, càng muốn làm ra vẻ muốn làm ra vẻ đối tốt với người.

    Tỷ tỷ không yên tâm.

    Thái tử và cha ngài hoàn toàn đi trên hai con đường, tỷ sợ đệ sẽ xảy ra chuyện trước khi nghi lễ tiến hành.

    Tỷ đã đùng cách kéo dài thời gian, mời thái tử đến, có thái tử hộ giá, đệ sẽ được bình an vô sự”.

    Nàng vỗ vỗ vai đệ đệ, nói: “Bây giờ tỷ tỷ không tiện xuất hiện, đệ đã chuẩn bị xong rồi, đến tiền đình gặp thái tử đi, cùng hắn vào cung, tỷ tỷ...

    Sẽ ở Sùng Hiếu am chờ đệ”.

    Phủ môn mở rộng, hai huynh đệ Triệu Nguyên Tá, Triệu Đức Chiêu rời khỏi phủ.

    Khi hai người tiến cung, ở cánh cửa góc hậu viện cũng khẽ mở ra, hai nữ ni yên lặng rời khỏi.

    “Lâm Nhi, nói với viên ngoại Kiến Cao, động thủ”.

    Đứng ở cửa Sùng Hiếu am, Vĩnh Khánh trầm giọng nói.

    Nữ ni Lâm Nhi đáp một tiếng, rồi quay người đi về hướng đông, công chúa Vĩnh Khánh đứng chốc lát rồi đi vào trong.

    “Trụ trì!”.

    “Am chủ!”.

    Trở lại thiền viện của trụ trì bên ngoài thiền phòng, Đinh Ngọc Lạc mặc một bộ tăng y màu xám, đang quét hành lang.

    Đối mặt nhau, Vĩnh Khánh khẽ gật đầu với nàng, Đinh Ngọc Lạc biết ý, lập tức bỏ chổi xuống, đi về phía nàng, hai người đi qua cọ nhẹ vai vào nhau.

    Đinh Ngọc Lạc bước nhanh ra ngoài am, Vĩnh Khánh đứng lại một lát bên ngoài thiền phòng của mình, rồi bước vào hậu viện.

    *

    * *

    Sau giờ ngọ, ở gần Sùng Hiếu am đột nhiên có một đội cấm quân chạy tới, đầu tiên là phong tỏa Sùng Hiếu am, đuổi hết những người bán rong và những kẻ du đãng gần đó đi hết, sau đó tướng lĩnh cấm quân xuống ngựa, thống lĩnh một đội sĩ binh tiến vào Sùng Hiếu am một cách rất có quy củ.

    Am chủ ở đây chính là công chúa Vĩnh Khánh, hoàng thất quý trụ, ai dám thất lễ với nàng, có một chút lễ tiết cũng là cần thiết.

    Cho nên tướng quân đó vừa vào trong tự liền bảo sĩ binh đứng lại, một mình đi thỉnh kiến am chủ Hạo Như đại sư, sau khi nhận được sự cho phép của nàng mới rất hòa khí mà sơ tán hương khách tín đồ.

    Qua hơn nửa canh giờ, một đội nghi trượng rất dài đi tới Sùng Hiếu am, từ xa đã có thể nhìn thấy võng lọng vàng rực, người đi đường mới biết hôm nay thánh thượng giá lâm Sùng Hiếu am.

    Người đến không chỉ là Triệu quan gia, còn có Tống hoàng hậu, hoàng thái tử, và Kỳ vương vừa mới tấn phong Triệu Đức Phương.

    Triệu Đức Phương thụ phong Kỳ vương, được dùng nghi trượng vương tước triều đình đưa tới vương phủ, sau giờ ngọ, triều hội đã tan, lại nhập cung tạ lễ hoàng đế, Hoàng đế và Kỳ vương cùng nói chuyện nhà với sự kề cận của hoàng thái tử, mẫu hậu của Kỳ vương đương nhiên cũng nên được mời ra để thể hiện hòa khí một nhà.

    Tống hoàng hậu đến, nói rằng hoàng nhi đã trưởng thành, anh linh tiên đế cũng được an ủi, hai mẫu tử họ ôm nhau khóc lớn.

    Ngay sau đó họ lại tạ ơn quan gia, nói qua nói lại, lại nói đến công chúa Vĩnh Khánh.

    Công chúa Vĩnh Khánh lần này nằm ngoài thụ phong, không thể trực tiếp nhập triều đường, hơn nữa nàng đã xuất gia.

    Lần này, gia nhân hoàng thất đoàn tụ, duy chỉ có nàng là không có ở đây, đó cũng là một việc đáng tiếc.

    Kỳ vương Triệu Đức Phương liền đưa ra gợi ý muốn cùng mẫu hậu cùng đến Sùng Hiếu am, vừa gặp tỷ tỷ, vừa nhân chuyện thụ phong vương tước mà thắp hương cho tiên đế, Sùng Hiếu am là nơi công chúa Vĩnh Khánh cầu phúc cho tiên đế và hoàng gia, chăm sóc cho linh vị của tiên đế.

    Triệu Đức Phương vừa nói, thái tử Triệu Nguyên Tá liền nói thêm vào, và cũng đề nghị cho hắn được cùng đi bái tế tiên đế.

    Yu cầu của Triệu Đức Phương hợp tình hơp lý, hơn nữa lúc này đang là lúc cả nhà hòa hợp, Triệu Quang Nghĩa đương nhiên không muốn phản lại ý của bọn họ, liền đáp ứng luôn, hơn nữa hắn cũng muốn đi cùng.

    Từ sau khi hắn hạ lệnh bắt tam đệ Triệu Quang Mỹ hồi kinh, Triệu Quang Nghĩa tuy chưa sai hoàng thành ty thâm nhập vào dân gian xem phản ứng của dân chúng, thì cũng biết dân gian tất sẽ có rất nhiều ngôn từ gây bất lợi cho hắn, bây giờ hắn phong Triệu Đức Phương làm vương, lại cùng đi bái tế tiên đế, cũng có thể cải thiện được chút ít hình tượng.

    Trong am Sùng Hiếu, công chúa Vĩnh Khánh cùng chúng ni ra cung nghênh thánh giá, Triệu Quang Nghĩa dẫn cả nhà đi tế bái tiên đế, ở đây từ khi định làm hoàng gia tự miếu, Triệu Quang Nghĩa chỉ mới đến có một lần.

    Lần này đến bái tế tiên đế, hắn cũng muốn đi xem xét xung quanh, mắt thấy nơi này đã đầy đủ hơn trước, Triệu Quang Nghĩa liên tục gật đầu.

    Vĩnh Khánh và Triệu Đức Phương sau khi cùng sóng vai đi, mắt thấy Đức Phương chốc chốc lại đưa tay ấn bụng, Vĩnh Khánh không khỏi có chút căng thẳng, liền hỏi: “Làm sao vậy, trong người có chỗ nào không khỏe à?

    Đã ăn gì ở trong cung?”.

    Triệu Đức Chiêu nhỏ tiếng nói: “Không phải, là ấn tỷ quá nặng, đai thắt lại chặt, e là sẽ để lộ vết tích”.

    Triệu Quang Nghĩa quay đầu cười nói: “Tỷ đệ hai người đang nói gì thế?”.

    Vĩnh Khánh không đổi sắc mặt, trấn tĩnh nói: “Kỳ vương có chút cấp bách, bần ni đưa đệ ấy ra ngoài một chút”.

    Triệu Đức Phương là nam nhân, trong am lại đều là nữ ni, đương nhiên không có ai thích hợp hơn tỷ tỷ của nó.

    Triệu Quang Nghĩa gật gật đầu, Vĩnh Khánh liền đưa Triệu Đức Phương rời khỏi.

    Đến được chỗ hoang vắng không người liền cởi đai bào ra, hóa ra sách thư và ấn tỷ của Triệu Đức Phương đều ở trên người, vì bào phục long trọng được thắt đai ngọc, nên càng dễ để lộ ra dấu vết của ấn tỷ, Vĩnh Khánh thấy vậy liền nói: “Đưa cho tỷ trước, để trong người tỷ, đợi lát nữa sẽ đưa cho đệ”.

    Người nàng nhỏ nhắn, lại mặc tăng y, tăng y lại không thắt đai, cho nên bên hông buộc một cái ấn tỷ cũng không vấn đề gì.

    Hai tỷ đệ mặc lại xong xuôi, lại trở về hậu am, dẫn quan gia đi thăm một hồi, rồi dẫn hắn vào trong khách đường ở hậu am tọa lạc.

    Mọi người đều ngồi xuống, công chúa Vĩnh Khánh chắp hai tay nói: “Hoàng đệ tuổi đã không còn nhỏ, đã được phong vương tước, đây là ân điển của quan gia, Vĩnh Khánh tuy đã xuất gia, duy chỉ có một chuyện không yên tâm chính là tiêu đệ này.

    Quan gia đối với nó như từ phụ, Vĩnh Khánh cũng yên tâm rồi.

    Vĩnh Khánh xin thay hoàng đệ tạ ơn quan gia”.

    “Haizz, người một nhà đừng khách khí như thế.

    Vĩnh Khánh này, cháu nói như thế là coi như người ngoài rồi”.

    Triệu Quang Nghĩa cười nói.

    Từ cửa khách đường xuất hiện một nữ ni trẻ tuổi, trong tay bưng một bàn trà.

    Trong đám thị vệ đại nội, thái giám và cung nữ đứng ở cửa, có hai cung nữ đưa tay chắn đường nàng ta, kiểm tra từ trên xuống dưới, không phát hiện bất cứ vũ khí nào, lúc này mới cho nàng ta vào.

    Nữ ni đó khoan thai bước vào, đi tới bên cạnh kỷ án, nhẹ nhàng đặt bàn trá xuống, cầm bình rót trà vào chén.

    Triệu Quang Nghĩa ngẩng đầu liếc nhìn nữ ni một cái, thấy lông mày nữ ni như một bức tranh, mắt hạnh má đào, bất giác cảm thấy có chút kỳ lạ.

    Trong am đương nhiên đều là nữ nhân, có điều đa phần là dung mạo đoan chính, nếu nói về xinh đẹp thì càng ít, trong thế gian này tuy không thiếu nữ nhân, nhưng nữ nhân mỹ lệ bất đắc dĩ đi vào con đường xuất gia quả thật quá ít.

    Có điều, Triệu Quang Nghĩa dù sao cũng là thiên tử nhất triều, nơi đây lại là am đường Phật gia, tuy cảm thấy nữ ni này thanh rú, xinh đẹp, nhưng hắn cũng không dám nhìn nhiều, chỉ liếc mắt một cái rồi thu lại ánh nhìn.

    Có điều ánh mắt vừa thu lại thì Triệu Quang Nghĩa trong lòng chợt lóe lên, hình như phát giác được chuyện gì đó.

    Ánh mắt này!

    Ánh mắt của nữ nhân này hình như đã từng gặp ở đâu, trẫm sao lại có thể quen biết với một nữ ni?

    Thấy tách trà đã được rót đầy, Triệu Quang Nghĩa bất giác cười lên, nhưng lập tức trong đầu hắn hiện lên một thân hình, đó là ở Lạc Dương, đó là một ngày mùa đông, hắn và Mộ Dung Cầu Túy từ bên bờ Lạc Hà trở về, phía trước có một nữ tử áo trắng thắt đai, khoan thai đi qua.

    Khi nàng quay đầu lại, dung nhan kiều diễm đó, con ngươi kiều diễm đáng sợ đó, một kiếm đáng sợ đó...

    Triệu Quang Nghĩa đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt như tĩnh thủy Quan Âm chợp động, trong con người phát ra đằng đằng sát khí, vẫn là đôi mắt vừa kiều diễm vừa đáng sợ đó, nhất chiêu song quỷ phách môn hướng thẳng về ngực hắn.

    “Động thủ rồi, mọi người cẩn thận”.

    *

    * *

    Phía dưới cầu Kim Lương, Ngõa Từ Châu Tây, Chiết Tử Du trầm giọng hạ lệnh với ba người đang ngồi cùng bàn, Chiết Tử Du mặc một bộ huyền y, ngồi trong một lán trà bên góc cầu, xung quanh người qua người lại, nhưng cũng chẳng có mấy người chú ý đến cái góc đó, Trúc Vận và Cẩu Nhi ngồi hai bên cùng gật đầu.

    Đứng dậy ra khỏi lán trà, Cẩu Nhi đội nón, buông mành che xuống, che đi dung nhan của mình rồi chạy như bay trên đường.

    Trúc Vận đi tới một chỗ không xa lắm, khi chui ra từ một cái ngõ nhỏ thì lập tức biến thành một tiểu ăn mày quần áo rách nát, cầm một cây cẩu bổng, nhanh chóng rời khỏi đó.

    Trương Thập Tam ngồi đối diện cũng từ từ bước ra khỏi lán trà, miệng vẫn ngậm một cọng cỏ, đứng dưới bóng của lán trà, nhẹ nhàng làm động tác xoa cổ, ở trong đám người qua lại đông đúc trên đường, đột nhiên có một số người cũng đồng thời làm động tác đó, người đánh xe, người gánh hàng, du đãng trên đường...

    Mười mấy người cùng tiến về hướng đông tây.

    Một người bán hàng đang đẩy chiếc xe một bánh đi bán táo đột nhiên đẩy khách hàng đang mặc cả ra, đẩy xe đi, người mua hàng ngạc nhiên nói: “Sao thế?

    Bán hàng mà cũng nóng nẩy như vậy sao, ta mới mặc cả bớt hai đồng mà, này, thêm cho ông một đồng nữa, bốn đồng có bán không?”.

    Qua hơn một năm chuẩn bị, cộng thêm vô số lần diễn tập, một khi bắt đầu hành động thì tốc độ cũng vô cùng nhanh chóng và đạt hiệu quả cao, các nơi đều hành động tiến triển, thuận lợi, thêm nữa tin tức đã nhanh chóng đưa đến lán trà ở Ngõa Từ Châu Tây.

    Tuy từ đầu đến cuối nàng không hề rời khỏi lán, nhưng lấy lán trà làm trung tâm, tất cả các thông lộ đều lập thành một mạng nhiện, mà nàng là con nhiện chúa.

    Bất kể một nơi nào có chuyện đều có thể nhanh chóng truyền tin về đây, bất kỳ nơi nào phát hiện ra tình huống chưa từng xuất hiện trong các lần điễn tập, nàng đều có thể nhanh chóng bổ sung thay đổi, đảm bảo sự thống suốt không trở ngại.

    Quan Lăng độ (bến đò Quan Lăng), tên là độ nhưng bên cạnh nó lại không hề có con sông nào, cũng không biết cái tên này được đặt từ bao giờ, ở đây là ngã rẽ của con đường đi tới Nam Đới Môn hướng về đông nam mười dặm.

    Hai bên đầu đường có hai dãy nhà, bên trái là dãy nhà của tuần kiểm ti, bên phải là thuế lại ti.

    Người không nhiều, vì người thông hành qua đây vốn cũng ít, nhưng lại phải thiết lập hữu ti, vì từ đây có thể vòng qua quan khẩu Biện Lương, trực tiếp lấy hàng giao hàng trên thuyền.

    Vì bình thường không có chuyện gì, tuần kiểm và thuế lại chỉ để lại vài người canh giữ, những người khác thường rời chỗ đóng quân, không ở đây.

    Lúc này từ phía xa có ba chiếc xe đi tới, xe cũng không coi là đẹp đẽ quý giá gì, chỉ là vừa nhìn đã cảm thấy rất chắc chắn, bánh xe cao hơn nửa người, xe như vậy tốc độ đi rất nhanh, chạy rất xa, mà mỗi chiếc xe đều do bốn con ngựa kéo, những người có thể dùng ngựa kéo là không nhiều, một chiếc xe bốn con ngựa kéo lại càng ít.

    Mấy tên thuế lại đang uể oải phơi nắng liền lập tức lấy lại tinh thần.

    Con đường này ngoài việc thuận tiện buôn lậu trốn thuế thì thực ra không dễ đi, cũng không phải là đường giao thông chủ yếu, từ khi thiết lập trạm thuế lại và tuần kiểm ở đây, những kẻ muốn trốn thuế không còn đi đường này nữa, đi qua đây cũng chỉ là một số dân chúng thôn trang quanh đây muốn vào thành, tiền kiếm cũng chẳng được mấy.

    Bây giờ nhìn thấy tình hình này, có vẻ có thể kiếm chác được chút rồi.

    Nếu như trên xe có hàng hóa triều đình cấm bán thì lại có thể thu được một khoản lớn.

    “Ha ha ha, xem ra ông trời muốn thưởng cho ta, muốn đi cũng không đi được, vận khí đến rồi, cho dù có tường thành cũng không cản được”.

    Lão Trương thuế lại chỉnh đốn lại mũ và trang phục, hứng chí bước lên trước, vận khí của hắn quả thật không tồi, vừa bước lên đã nhìn thấy màu đỏ rồi.

    Lão Trương mở to đôi mắt như cá chết lên, kinh ngạc nhìn bạo dân tạo phản một lời cũng không nói mà đã giết chết quan, hắn từ từ ngã xuống.

    Từ trên xe, mười mấy đại hán thân hình thấp nhưng cường tráng nhảy xuống, tay cầm lợi đao, chia nhau chạy vào hai dãy nhà bên đường, sau hàng loạt tiếng kêu thảm, tất cả lại yên tĩnh.

    Những thi thể nằm la liệt trên đất bị kéo đi, vết máu dưới đất cũng được phủ cát lên che giấu, ba chiếc xe tứ mã đứng ở bên ngoài hàng rào quan khẩu.

    Phu xe cũng không thèm xuống xe, ngồi yên trên đó, trong tay nắm chặt chiếc roi ngựa, hình như chuẩn bị dương roi khởi hành.

    Trong tuần kiểm ti, có mấy người cầm đao đi ra, trong thuế phú ti có mấy viên thuế lại đầu đội mũ đỏ bước ra, đứng ở đó bắt đầu chấp hành công vụ, so với đám lại dịch trước đó còn trang nghiêm hơn cả trăm lần.

    *

    * *

    Thành tây Biện Lương, Vạn Thắng môn.

    Lạc đà, xe bò đều chất đầy hàng hóa.

    Hồ thương đến từ Tây Vực ở trong thời tiết thịnh hạ mà vẫn mặc áo da dê, hét lớn các xe ngựa chuẩn bị kiểm dấu xuất thành, không ông chủ Hồ thương đó, một đại hãn mắt báo râu quai nón lại đột nhiên kêu đau bụng như cắt, rồi ngã từ trên ngựa xuống, lăn lộn trên đất, làm cho đám quan binh thủ môn hết cả hồn.

    May mà từ Vạn Thắng môn đi quay trở lại không xa là hiệu thuốc Kinh Khuông, mấy kẻ sai vặt nhận tiền thưởng rồi dẫn mấy thủ hạ của Hồ thương chở đại hán đó đến tiệm thuốc để chẩnbốc thuốc.

    Thiếu mất người chủ sự, không có người lo cho hàng hóa, không có người giao nộp thuế thành môn, đội ngũ to lớn bị ùn tắc lại ở cổng.

    Xe, hàng hóa, lạc đà đều đứng đầy cổng thành, người qua người lại, ngửi thấy mùi hôi thối từ đám súc vật, không khỏi đều bịt mũi lại qua đường.

    Binh sĩ thủ thành cũng rất bực bội, may mà cổng thành còn có chỗ thông gió, cũng không quá khó chịu.

    Nhiều xe, lạc đà và đồ như vậy, nếu đột nhiên xảy ra chuyện cấp bách, chỉ cần đẩy một chút là đã có thể bịt kín cổng thành, cổng thành cũng không đóng được, nhưng Biện Lương thái bình đã lâu, lại không có đại địch lâm cảnh, ai lại nghĩ tới điểm này chứ?

    Tình hình tương tự cũng đã được diễn ở khắp các nơi, thủy đạo, lục đạo, đại đạo, tiểu đạo, các loại công cụ giao thông, các con đường giao thông, các nơi đều đã bố trí xong, nếu như tất cả thuận lợi thì đều sẽ được thông báo tin tức kịp thời đến lán trà ở Ngõa Từ Châu Tây.

    Trong tất cả các tin tức được gửi về, tin làm cho Chiết Tử Du lưu tâm nhất đương nhiên là tình hình bên Sùng Hiếu Am.

    “Cái gì?

    Hoàng đế cũng đến Sùng Hiếu am sao?”.

    Nghe được tin này, đôi lông mày của Chiết Tử Du không khỏi nhíu lên: “Hoàng đế sao lại cũng đến đó?

    Một khi hoàng đế đi thì cảnh bị sẽ rất nghiêm mật, hơn nữa bọn họ lại phải luôn đi theo hoàng đế, ít nhất cũng không thể hoàn toàn rời khói tầm mắt của hoàng đế, vậy làm thế nào mới có thể thoát thân?”.

    Chiết Tử Du gõ nhẹ mấy ngón tay xuống bàn, thần sắc có chút nghiêm trọng: “E rằng chuyện này có biến”.

    Trương Thập Tam đứng dậy nói: “Ngũ công tử, để ta đi một chuyến, đích thân xem tình hình bên đó, nếu không, vạn nhất Đinh đại tiểu thư...”.

    Chiết Tử Du khẽ lắc đầu: “Không, chỉ cần bọn họ có thể viện cớ ra ngoài, chỉ cần thời gian một tuần trà, cũng có thể chui ra được từ động đó, chúng ta bây giờ chỉ có thể yên lặng quan sát tình hình thôi, đừng đánh rắn động cỏ”.

    Lại một tin tức nữa được đưa đến, ở bên Tĩnh Hậu chỉ phát hiện có hai chiếc thuyền chuẩn bị viễn hành, hơn nữa phát hiện có hai người của nha môn tuần kiểm hà đạo lên thuyền kiểm tra, nhưng lại không hề thấy xuống khỏi thuyền.

    Tiếp theo đó, phía nam lại đưa đến tin tức, người đợi ở xung quanh Quan Lăng độ phát hiện tình hình bên tuần kiểm ti Quan Lăng độ có gì đó khác lạ, tuần kiểm và thuế lại canh giữ nhiều hơn bình thường không chỉ một lần, mà còn mặt mày rất lạ.

    Hơn một năm nay bọn họ sớm đã tìm hiểu rõ tất cả lộ tuyến dự phòng, Quan Lăng độ có bao nhiêu người, tên là gì, dáng vẻ ra sao, tính khí như thế nào...

    Họ hoàn toàn nắm rõ.

    Sau khi cảm thấy kỳ lạ, hai chiếc xe thử đi qua nhưng không dừng lại, chỉ vứt chút tiền xuống giả tiền thuế, rồi khi ra khỏi tầm mắt của người ở tuần kiểm ti, người trên xe lập tức nhảy xuống bờ rừng và quay ngược lại, mò đến kiếm tra phía sau các dãy phòng tuần kiểm ti, phát hiện trong phòng có mấy thi thể, hóa ra người của tuần kiểm ti đã bị giết sạch.

    Đương nhiên, hắn cũng không quên báo cáo chuyện bên ngoài Quan Lăng độ có ba chiếc xe tứ mã đặc biệt đang đậu.

    Trương Thập Tam cũng nhíu mày: “Kỳ lạ thật, thật là kỳ lạ, qua hơn một năm chuẩn bị, các con đường mà chúng ta dự hành bình thường có chuyện gì chúng ta đều nắm rõ hết, mỗi lần diễn thử đều không có chuyện gì kỳ lạ xảy ra, sao bây giờ lại có vẻ có tà môn vậy?

    Hình như có người đã chọn hôm nay làm đối tác với ta, rất nhiều nơi đều có chuyện này chuyện kia, những chuyện trước đó chưa từng gặp, nhưng Quan Lăng độ thật sự rất cổ quái, dám giết quan rồi giả mạo sao?

    Lẽ nào bọn chúng còn muốn thu thuế lâu dài ở đó sao?”.

    “Sao có thể như vậy được?”.

    Chiết Tử Du cảm thấy có chút mông lung: “Không hay rồi”.

    Nghĩ lại, nàng đột nhiên nhớ tới một tình huống không có khả năng nhất, nhưng lại là cách giải thích hợp lý duy nhất.

    Nàng đột nhiên đứng dậy, cười lạnh nói: “Khá khen cho một Vĩnh Khánh công chúa!

    Ngay cả bản cô nương cũng dám giỡn mặt, nàng ta không sợ chơi với lửa sao?”.

    Trương Thập Tam không hiểu hỏi: “Gì cơ?”.

    Chiết Tử Du vội vã ra lệnh: “Mau, lập tức thông báo cho Trúc Vận và Tiểu Nga bỏ kế hoạch cũ, mau đến rừng Cô Nhạn gần Sùng Hiếu am đợi lệnh, ta lập tức sẽ đi tìm Ngọc Lạc!”.

    Nói rồi nàng bước ra ngoài nhanh như gió.

    Trương Thập Tam vẫn không hiểu, nhưng nhìn sắc mặt lạnh lùng của Chiết Tử Du, hắn biết sự việc rất nghiêm trọng, không dám nhiều lời, chỉ liên tục đáp tiếng, sau đó cũng vội vã đi.

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 78: Trời Không Phù Hộ.

    Bích Túc đột nhiên xuất chưởng, đôi thiết chưởng đập nứt đá đập thẳng về phía ngực của Triệu Quang Nghĩa.

    Kẻ thù đang ở trước mặt, đôi tay chỉ cần đánh trúng ngực của Triệu Quang Nghĩa thì hắn có mười phần nắm chắc xuyên thẳng qua được phủ tạng hắn.

    Trong nháy mắt sẽ làm cho lục phủ ngũ tạng của Triệu Quang Nghĩa nát vụn, cho dù là thần tiên cũng đừng mơ cứu được tính mạng hắn.

    Công phu thấu cốt kình mà hắn khổ luyện không giống các loại công phu khác, chỉ cần đánh trúng vào phủ tạng của đối phương thì tuyệt đối là một đòn chí mạng.

    Oan hồn của Thủy Nguyệt đang ở chốn u minh nhìn hắn, hắn sắp có thể báo thù cho nữ nhân hắn yêu thương rồi.

    Song chưởng xuất kích ra, đồng thời hai chân hắn cũng vẽ một đường lực đạo, nhất kích đắc thủ, hắn sắp có thể xuyên qua được rồi, phải nhanh chóng cho tên thái tử gia này một chưởng chí mạng trước khi các cao thủ đại nội phản ứng lại.

    Hắn đã đồng ý với công chúa Vĩnh Khánh, sẽ vì nàng mà giết chết một người, hắn không muốn nợ nàng.

    Sau khi một kích đắc thủ, hắn cần phải nhanh chóng chạy trốn, đương nhiên thoát được là tốt, không thoát được thì hắn chết cũng không còn gì hối tiếc.

    Chỉ cần đại thù của Thủy Nguyệt có thể báo, hắn coi như đã hoàn thành tâm nguyện của mình rồi.

    Giơ tay nhấc chân giết chết một hoàng đế và một thái tử.

    Lấy cơn giận của thất phu làm khăn tang cho thiên hạ, oanh liệt như vậy cả đời này cũng đáng.

    Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ rằng Triệu Quang Nghĩa lại nhận ra hắn.

    Là một thích khách, điều mà hắn không đạt nhất không phải là lòng gan dạ, quyết tâm, dũng khí hay võ công của hắn, mà lại là dung mạo đặc biệt của hắn.

    Ngày đó, khi ở đầu đường Lạc Dương, hắn chỉ quay mặt ra thoáng nhìn một cái thì đôi mắt đào hoa đó đã lưu lại rất sâu trong ký ức của Triệu Quang Nghĩa, vừa rồi khi mới nhìn hắn, đột nhiên đã làm cho hắn cảnh giác.

    Bích Túc nam sinh nữ tướng, cho hắn cơ hội tiếp cận với Triệu Quang Nghĩa, nhưng đôi mắt đào hoa này lại cũng phá hỏng đại kế vốn một kích tất thành của hắn.

    Đúng là thành cũng vì nó, bại cũng vì nó.

    Khi song chưởng của hắn đưa ra, Triệu Quang Nghĩa đã cảnh giác ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn song chưởng lao về phía mình.

    Triệu Quang Nghĩa theo phản xạ nghiêng người sang một bên, giơ cánh tay phải lên đỡ.

    Song chưởng của Bích Túc đập vào cánh tay và đầu vai hắn, Triệu Quang Nghĩa hét to lên một tiếng, chỉ cảm thấy vai đau nhức đến tận xương, còn cánh tay thì đã bị gãy.

    Bích Túc vốn muốn một chưởng giết chết Triệu Nguyên Tá đang ngồi bên cạnh, rồi nhanh chóng xuất kích với Triệu Quang Nghĩa, nhưng đáng tiếc tình thế có biến, không ngờ một chưởng chí mạng của hắn lại bị Triệu Quang Nghĩa thần xui quỷ khiến tránh được.

    Hắn vẫn chưa nhận ra rằng đây là vì đôi mắt của mình quá đặc biệt, dẫn tới sự cảnh giác của Triệu Quang Nghĩa, chỉ là thầm hối tiếc.

    Nhưng động tác dưới chân hắn rất nhanh, thân hình đã bật lên, muốn quay người lại cũng không kịp nữa.

    Trong lòng Bích Túc rất hận, quyết định giải quyết Triệu Nguyên Tá rồi quay người đuổi theo Triệu Quang Nghĩa, cho dù không thể thoát thân thì xuống dưới cừu tuyền làm bạn với Thủy Nguyệt cũng tốt.

    Không ngờ Triệu Quang Nghĩa bị hắn đánh một chưởng ngã lên tháp, tuy rất đau đớn, nhưng mắt thấy nữ ni ác độc đang xông về phía con trai mình, dù sao cũng là cốt nhục chí thân, sao có thể thấy chết không cứu.

    Hắn dùng tay trái đập một cái, mấy chiếc án bay lên không trung, lao về phía Bích Túc, đồng thời hắn hét lên: “Hộ giá, có thích khách”.

    Triệu Quang Nghĩa không biết nội công, thứ hắn luyện là thực đả ngạnh công pháp, nhưng ngạnh công cũng tốt, bất kỳ một loại võ công nào, khi luyện đến cảnh giới đăng phong tạo cực thì đều là một công phu tốt đủ để giết người.

    Triệu Quang Nghĩa đã làm phủ doãn Khai Phong mười năm rồi, nhưng võ công của hắn lại thay đổi.

    Nếu như giao thủ chính diện, cộng thêm vận dụng kỹ xảo và thân pháp thì hắn không phải là đối thủ của Bích Túc.

    Nhưng công phu hai mươi mấy năm so với công phu mà Bích Túc chỉ khổ luyện ba bốn năm thì so về nền tảng hắn vẫn chắc chắn hơn, công lực hùng hậu hơn.

    Toàn lực của quyền này cũng không phải là yếu, thiết chưởng đập một cái, cái kỷ án xoay vòng vòng rồi xé gió lao về phía Bích Túc.

    Chiếc kỷ án đương nhiên sẽ nhanh hơn động tác của con người, nó đập mạnh vào sau lưng Bích Túc.

    Bích Túc nghe tiếng gió, vốn đã định tránh ra, nhưng một kích không đáng là gì, chỉ cầu để lại được tính mạng của kẻ thù tại nơi này, cho nên hắn không tránh ra.

    Hắn để mặc cho chiếc kỷ án đập vào lưng, kỷ án vỡ vụn, Bích Túc không tránh, vẫn lao thẳng về phía Triệu Nguyên Tá, chỉ là lưng chịu một kích giống như thiết chùy, động tác bị chậm hơn một chút.

    Triệu Nguyên Tá cũng biết võ công, so với hắn không chỉ kém một bậc, nhưng trong lúc quá kinh ngạc vẫn có thể tránh ra phía sau theo bản năng, chưởng này chưa thể đập trúng.

    Bích Túc gào lên một tiếng, vốn đã dùng hết sức tiếp tục tiến về phía trước thì cánh tay phải đột nhiên lại giơ dài ra hơn nửa thước, giống như cánh tay đó có thể tự dài ra được.

    Võ công của hắn là loại công phu hỗn tạp, hắn đã theo Trúc Vận và cha của nàng học được rất nhiều loại công phu tạp kỹ, Nhu thái cực, tẩu bát quái, hữu thần thông tí quyền, vừa rồi nhất thủ đó chính là thông tí quyền.

    Bích Túc vốn đã dùng hết lực, nhưng đã mượn chiêu thức này để cánh tay phải có thể đài ra hơn thêm nửa thước, quyền này đã đập trúng vào Triệu Nguyên Tá, Triệu Nguyên Tá lập tức bị chặt đứt hai xương sườn, kêu lên một tiếng rồi máu phun ra tung tóe, phun cả vào mặt Bích Túc.

    Người Triệu Nguyên Tá bay lên, đập vào tường rồi rơi xuống đất, lập tức hôn mê.

    Nếu như không phải Triệu Quang Nghĩa nhanh chóng đánh cái kỷ án đó ngăn cản thì hắn đã mất mạng dưới chưởng này của Bích Túc, cho dù có giữ được tính mạng thì lục phủ ngũ tạng cũng bị trọng thương.

    Bích Túc liên tục xuất hai quyền, quyền thứ nhất làm thương hoàng đế, quyền thứ hai làm thương thái tử, đáng tiếc hai đòn này đều không phải là đòn chí mạng.

    Mắt hắn không khỏi tức muốn nổ tung ra, hắn nảy người quay thân, giống như một con hổ điên, lại lao về phía Triệu Quang Nghĩa.

    Cánh tay phải của Triệu Quang Nghĩa mềm nhũn buông xuống, hoàn toàn không thể dùng lực, cho dù hắn có một làm thần đế một tay thì cũng phải dưỡng thương rồi thích ứng với vận động một tay đã, bây giờ hắn hoàn toàn không thể đánh trả lại.

    Triệu Quang Nghĩa lo lắng chạy vào trong thiện phòng, hất mọi thứ ra để ngăn cản sự truy sát của hắn.

    Tình hình này rất giống với lúc thích khách Kinh Kha thích sát Tần vương.

    Hai người đuổi nhau trong phòng như trò mèo đuổi chuột, hắn cũng không có cách nào khác là phải đuổi theo.

    Bích Túc đuổi giết phía sau, bình phong, ghế... bay tứ tung ra chặn đường hắn.

    Tất cả các chướng ngại vật có thể ném ra đều được ném, chỉ kéo dài được một chút thời gian thì đám thị vệ đại nội đã xông vào thiện phòng.

    Khi vừa thấy Bích Túc đang giơ chưởng đuổi theo Triệu Quang Nghĩa, trong lòng Vĩnh Khánh tim đập thình thịch, thấy Triệu Quang Nghĩa bị thương nhưng không chết, trái tim nàng liền trầm lại, đợi khi thị vệ đại nội xông vào, nàng biết đại thế đã mất.

    Lúc này mà không giết được Triệu Quang Nghĩa thì ngay cả ba người nhà nàng cũng sẽ không thoát được, cho nên nàng vờ hoảng loạn, vừa kêu lớn bắt thích khách, vừa kéo Tống hoàng hậu và Triệu Đức Phương tháo chạy khỏi thiện phòng.

    Hoàng đế gặp thích khách, đám thị vệ đều luống cuống chân tay, vội vã xông vào thiện phòng, cũng có mấy người muốn bảo vệ nương nương và Kỳ vương, công chúa ra ngoài, nhưng Vĩnh Khánh công chúa liền hô lớn: “Thái tử bị thương, đang hôn mê bất tỉnh, mau vào cứu thái tử, thích khách chỉ có một, ta ở đây không sao”.

    Liền đuổi được bọn họ đi.

    Vĩnh Khánh mang Tống hoàng hậu và Triệu Đức Phương trốn vào căn phòng bên cạnh, ở đây sớm đã đào một ám đạo thông với đất, cả nhà trốn vào địa đạo đó, lập tức đóng cửa đá lại.

    Có mấy thái giám và cung nữ nhìn thấy, bất giác há mồm trợn mắt.

    Nhất thời hoàn toàn không hiểu tình hình gì đang xảy ra, chỉ biết công chúa đã đưa nương nương trốn vào ám thất để đảm bảo an toàn.

    Trong địa đạo, cho dù trên tường có cắm đuốc, nhưng vẫn hết sức tối tăm.

    Những bước chân hỗn loạn truyền tới, Vĩnh Khánh đi đầu, vội vã dẫn Tống hoàng hậu và Triệu Đức Phương chạy về phía trước, phía sau là nha hoàn thân cận của nàng, cùng nàng xuất giá nữ ni Lâm Nhi.

    Từ xa xa, ở phía sau truyền đến những âm thanh mạnh va đập vào đá, đó là tiếng có người đang dùng sức phá cửa động, muốn đuổi vào.

    Chạy một mạch về phía trước, đường đi nhỏ hẹp đã rộng hơn, xuất hiện một không thất vuông vắn, trong thất có đặt một chiếc bàn, trên chiếc bàn đặt lộn xộn mấy bộ y phục, một phu nhân và một thiếu niên đang đứng cạnh bàn.

    Ánh đuốc trong động lập lòe chiếu vào khuôn mặt họ, hiện lên dung nhan có phần u ám.

    Y phục mà phu nhân cùng thiếu niên này mặc giống y hệt với y phục của Tống hoàng hậu và Triệu Đức Phương.

    Tống hoàng hậu và Triệu Đức Phương chạy tới tĩnh thất, vừa thấy có người, lại ăn mặc giống hệt mình, không khỏi như nhìn thấy quỷ, nhưng công chúa Vĩnh Khánh lại không chút kinh ngạc.

    Lâm Nhi đưa tay lên tường tìm kiếm một chút, kéo tay một cái, một đống bùn đất liền đổ xuống, để lộ ra một cửa động tối đen như mực.

    Công chúa Vĩnh Khánh liền vội vã quay đầu lại nói: “Mau lên!

    Mẫu hậu, người và Đức Phương mau theo Lâm Nhi rời khỏi đây”.

    Tống hoàng hậu kinh ngạc: “Vĩnh Khánh, con không đi cùng chúng ta sao?”.

    “Mẫu hậu, con sẽ đi tìm hai người, bây giờ con vẫn chưa thể rời khỏi đây.

    Mọi người đi trước đi!”.

    “Không được, muốn đi thì chúng ta cùng đi.

    Vĩnh Khánh...”.

    Công chúa Vĩnh Khánh nghiêm giọng nói: “Mẫu hậu, nếu như còn chần chừ thì tất cả tâm huyết của con gái đều sẽ uổng phí hết, ba mẫu tử ta nếu như chôn xương ở đây.

    Vĩnh Khánh chết cũng không tiếc, nhưng Đức Phương vạn nhất có mệnh hệ gì thì cha từ đây sẽ không có người hương khói!

    Mẫu hậu, đại cục làm trọng, mong người mang Đức Phương rời khỏi đây, con gái tự có cách thoát thân!”.

    Tống hoàng hậu trên con đường chạy trốn, tim đập loạn như muốn rớt ra khỏi lồng ngực, bà vừa không nỡ bỏ lại Vĩnh Khánh, vừa lo lắng truy binh đuổi đến.

    Đang lúc do đự thì nghe nàng nhắc đến Triệu Đức Phương, nhớ tới giọt máu nối dõi duy nhất của vong phu, nên cũng không thể khước từ được nữa, đành phải cất bước, kéo Triệu Đức Phương đi.

    Lâm Nhi lấy một ngọn đuốc từ trên tường xuống, bước trước vào con đường hầm, dẫn đường đi: “Nương nương, hãy đi theo nô tì”.

    Triệu Đức Phương vội nói: “Tỷ tỷ, sao tỷ không đi theo đệ?

    Nếu tỷ không đi Đức Phương cũng không đi, cho dù có chết thì cả nhà chúng ta cùng chết!”.

    Nó đang muốn chạy trở lại thì Tống hoàng hậu liền nắm chặt tay nó, giữ chặt rồi kéo đi, nó không thể thoát được: “Đức Phương, mau đi theo mẫu hậu, tỷ tỷ sẽ đi gặp chúng ta, trên đường nhất thiết phải cẩn thận!”.

    Công chúa Vĩnh Khánh vội vàng đẩy đệ đệ của mình vào trong động, rồi nàng nhanh chóng cầm những bản gỗ dựng lại.

    Phu nhân và thiếu niên đóng giả làm hoàng hậu và Triệu Đức Phương khí sắc đều tái nhợt, sợ hãi tim đập chân run, nhưng họ cũng hiểu sự tình khẩn cấp, vội giúp công chúa Vĩnh Khánh nhặt gỗ lên chặn cửa động lại, rồi vội vã quét bùn đất ướt lên.

    Cửa động sau khi bị đóng, dưới ánh đèn mờ ảo, nhìn thoáng sẽ không có gì khác thường, công chúa Vĩnh Khánh lúc này mới dừng lại.

    Nàng không lập tức hành động mà nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh, những tiếng rầm rầm truyền đến, biết được cửa động đã bị phá, truy binh rất nhanh sẽ xử lý đống đá và đuổi tới.

    Lúc này nàng liền lấy một bó đuốc từ trên tường xuống, nói với hoàng hậu giả và Kỳ vương giả: “Đi theo ta, Sùng Hiếu Khải Tây, Cô Thần Lâm”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 79: Kỳ Lộ

    Đinh Ngọc Lạc liếc nhìn, nhận thấy vẻ sợ hãi hoảng loạn của hoàng hậu và Kỳ vương, trong lòng nghĩ thầm: “Đúng là hoàng thất quý trụ, nâng niu từ bé, không thể chịu đựng được sóng gió gì.

    Duy chỉ có nữ tử nhỏ tuổi như công chúa Vĩnh Khánh đã từng tu hành mấy năm, thân là một am chủ, nàng đã từng trải nhiều sự, gặp nguy nan vẫn có thể bình thản”.

    Đinh Ngọc Lạc mỉm cười nói: “Ngọc Lạc hiểu rõ, Ngọc Lạc nghe nói quan gia cũng đến Sùng Hiếu am, vốn đã rất lo lắng, Ngọc Lạc lo rằng nương nương và điện hạ không thể thoát thân.

    May là các vị đến đúng lúc bằng không không biết việc này sẽ kéo dài bao lâu.

    Các vị đến là tốt rồi, chỉ cần cứu được các vị, ta cũng đã giúp được cho nhị ca một việc lớn”.

    Nàng quay người lấy ra hai bộ y phục, nói: “Truy binh trong chốc lát sẽ đuổi tới, tình thế cấp bách, xin nương nương và điện hạ hãy thay y phục trước, một lát nữa ta cũng phải đổi xe, Ngải Phàm Hải, hãy hầu hạ điện hạ thay áo!”.

    Một người diện mạo bình thường, thân thể cường tráng vội đáp một tiếng rồi lập tức đứng dậy.

    Hắn đưa tay kéo, tấm vải được kéo ra ngăn kín chính giữa thùng xe, chắn cho hắn với “Triệu Đức Phương”.

    Đinh Ngọc Lạc cười nhìn “Tống hoàng hậu”, điềm tĩnh nói: “Tình thế nguy cấp, xin nghe theo lời tiểu nữ.

    Nương nương và điện hạ hãy thay hai bộ y phục này, Ngọc Lạc sẽ đợi ở phía sau”, nói rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài.

    Ngọc Lạc vừa đi ra, “Tống hoàng hậu” lập tức quay sang nhìn Vĩnh Khánh, ngập ngừng nói: “Công...”.

    Từ mắt Vĩnh Khánh lộ ra chút vẻ quở trách, “Tống hoàng hậu” thấy thế nhất thời sợ hãi mà cúi đầu xuống, lặng lẽ lui lại nửa bước, không dám nói nữa, Vĩnh Khánh hạ giọng nói: “Mọi việc đã có ta, mẫu hậu không cần phải quá lo lắng, người mau thay y phục đi!”.

    Tống hoàng hậu gật đầu, vội vàng cầm lấy bộ quần áo, Vĩnh Khánh cũng lấy một bộ, nàng cởi bỏ xiêm y, nhưng vừa cởi bộ tăng bào nàng cảm thấy toàn thân như rã rời, vẻ điềm tĩnh nàng mà cố gắng duy trì đến lúc này đã hoàn toàn biến mất, hai chân mềm nhũn, nàng đành phải ngồi tựa trên băng ghế...

    “Là ta đã cứu ngươi, nếu không ngươi đã sớm mất mạng ở trong cung, ngươi nợ ta một ân tình”.

    “Đúngvậy!”.

    “Cho dù ngươi võ công cái thế, nhưng không thể tiếp cận được hắn, chỉ dựa vào một mình ngươi, muốn báo thù e là khó như lên trời, ta có thể cho ngươi cơ hội, đổi lại ngươi hãy giúp ta giết một kẻ, ngươi đồng ý chứ?”.

    “Rất công bằng!”.

    “Tốt rồi!

    Ta sẽ tạo cho ngươi cơ hội được xuất hiện ngay cạnh hắn.

    Đến lúc đó, trưởng tử của hắn đương kim thái tử cũng xuất hiện, việc ngươi cần làm chính là giúp ta giết hắn!”.

    “Ta đồng ý!”.

    Nghĩ đến những lời từng nói với Bích Túc, trong lòng Vĩnh Khánh tràn ngập cảm giác thất vọng xen lẫn thất bại.

    Rất lâu sau đó nàng mới thở dài một tiếng, trong lòng tự nhủ: “Suýt chút nữa đã thành công!

    Bây giờ...

    Ta chỉ hy vọng kế thứ hai có thể thuận lợi...”.

    *

    * *

    Tại phật đường Sùng Hiếu am xác người ngổn ngang bừa bãi...

    Các ni cô trong am bất kẻ già trẻ đều bị canh giữ tại đại điện, họ nom nớp lo sợ, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Nơi phật đường, Triệu Quang Nghĩa giận đùng đùng, bên cạnh hắn là thi thể của bốn đại nội thị vệ võ công thâm hậu, đã thảm từ dưới thiết chưởng của Bích Túc.

    Triệu Quang Nghĩa biết rõ võ công của những thị vệ bên cạnh mình, trong bốn người đó ít nhất có hai người tài giỏi xuất chúng, từng khổ luyện công phu, được mệnh đanh là đao thương bất nhập.

    Tuy nhiên hai thị vệ đó trong phút chốc một người bị đả một chưởng trúng trán, đầu bị đập vỡ, não tương bắn tung tóe, người kia bị đả trúng ngực, hung cốt rụng rời, cả phần ngực vỡ vụn.

    “Nếu song chưởng của tên thích khách này thực đả trúng ngực ta như thế...”.

    Triệu Quang Nghĩa nghĩ đến mà lạnh toát cả sống lưng.

    Lúc này, khắp người Bích Túc đầy máu, bị hai thị vệ lực lưỡng khoảng tứ tuần siết chặt hai cánh tay, ghì mạnh về phía sau.

    Vết thương trên người hắn nhiều nhưng lại không đáng kể, người mà hắn đã từng theo học là một sát thủ cao minh nhất, kẻ mặt đầy sát khí nhất chưa chắc có võ công cao cường, họ thân kinh bách chiến, hiểu rõ làm thế nào để bảo vệ mình khi đối mặt với tình thế lấy ít địch nhiều, am tường những chỗ yếu hại trên nhân thể, tận lực chuyển động nhanh chóng lướt thân thể khỏi đao thương, nữu khúc chi thể, tránh gặp tổn thương trí mạng.

    Khi thấy Triệu Quang Nghĩa được thị vệ bao quanh bảo vệ, Bích Túc vốn đã định chạy trốn, bảo toàn tính mạng hữu dụng này để sau này còn có cơ hội, nhưng hắn không thể đào tẩu được nữa.

    Mắt cá chân trái hắn bị một kiếm đả trúng, cước chân không khỏi trọng thương, công phu phi thụ tẩu bích đã tổn hại đến tám phần, hắn không thể chạy trốn được, cuối cùng ít không địch được nhiều, sức cùng lực kiệt, quan quân thị vệ đã bắt được hắn.

    Nhìn kỹ thái tử Nguyên Tá đang bị hôn mê, phát hiện ra thái tử bị trọng thương nhưng không trí tử, Triệu Quang Nghĩa thấy nhẹ cả người, vội vàng hét lớn: “Người đâu, mau đưa thái tử hồi cung, gọi ngự y đến chuân trị!”.

    Bên này hầu cận ba chân bốn cẳng nâng thái tử lên, hai tên thái giám và hai cung nữ hoảng hốt chạy đến tiếp đỡ, nơm nớp lo sợ nói: “Bẩm quan gia, trong lúc thích khách hành thích, Tống nương nương, Kỳ vương điện hạ và công chúa đã lui về phòng kế bên.

    Thực ra...

    Đã mở một mật động, họ đã chui...

    Chui vào đó...”.

    Triệu Quang Nghĩa trừng mắt nhìn, quát lên: “Ngươi tận mắt trông thấy?”.

    Tên tiểu thái giám không biết rằng đại họa sắp lâm đầu, liên tục gật đầu bẩm tấu: “Vâng, nô tài tận mắt nhìn thấy”.

    Triệu Quang Nghĩa đột ngột đứng dậy, hắn giơ tay đoạt lấy thanh trường kiếm trong tay một thị vệ nói đoạn đâm thẳng vào ngực tên thái giám, tiểu thái giám chỉ kịp kêu thảm một tiếng, tiếp đó bị Triệu Quang Nghĩa đá văng ra một cước.

    “Rõ ràng là đồng bọn của tên thích khách đã bắt Tống nương nương và cả hoàng tử lẫn công chúa đi, ngươi lại dám ăn nói hồ đồ!”.

    Triệu Quang Nghĩa lại nhấc thanh kiếm đầy máu lên, hắn tức giận chém giết một tên thái giám khác, tiểu thái giám đó không cách nào tránh được, bị hắn chém ngã kêu thảm thiết xuống nền đất, hung dữ đến mức hai cung nữ ngay đó phải quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu vái lạy: “Quan gia tha mạng, xin quan gia tha mạng...”.

    Triệu Quang Nghĩa bất giác bớt tức, bốn tên nô tài quanh hắn trong chốc lát đều bị chém chết, hắn cắm thanh trường kiếm đẩy máu xuống đất, mới bớt chút tức giận, lớn tiếng quát to: “Tên thích khách vẫn còn đồng bọn, chúng đã bắt cả Tống nương nương, Kỳ vương và cả công chúa, các ngươi còn không mau đuổi theo!”.

    Cả toán thị vệ đang câm như hến vội đồng thanh đáp một tiếng, các thị vệ khác lập tức chạy đến, họ hướng đến phía mật động phong tử kia để truy tìm.

    “Ngươi tới đây!”.

    Triệu Quang Nghĩa chỉ tay gọi một tên đại nội thị vệ, hắn lấy từ hông áo một lệnh ngọc bài, quát: “Đi, lập tức lệnh cho phủ Khai Phong đem quân tuần sát quan điện, tam ban lục tuần mọi nha dịch, phong tỏa cả Khai Phong phủ cho ta, truy bắt bằng được hung thủ, giải cứu Tống nương nương, Kỳ vương và công chúa Vĩnh Khánh.

    Hào lệnh các lộ tuần kiểm ti, phong tỏa đường thủy lẫn bộ, lục soát mọi nơi giao thông yếu đạo, truyền lệnh cấm quân tứ xuất tập nã, trọng điểm soát tây hướng và nam hướng cho ta!”.

    “Tuân chỉ!”.

    Tên thị vệ cung đáp tiếp lấy lệnh bài rồi vận thân lui đi.

    Triệu Quang Nghĩa lại cho gọi kẻ khác, điềm nhiên nói: “Các ngươi vốn ti giữ hoàng thành lại là một đám phế vật, một đám phế nhân vô dụng!

    Hãy lệnh cho Chân Sở Qua, án này trẫm giao cho hắn toàn quyền thụ trách.

    Nếu không bắt được đồng phạm, cứu thoát Tống nương nương, điện hạ và công chúa trở về thì bảo hắn đem đầu đến đây gặp trẫm!”.

    Những vị nhân tài làm ti chức hoàng thành này đều là tâm phúc của Triệu Quang Nghĩa, cũng là những người hiểu rõ suy nghĩ của hắn nhất, biết rằng lời nói của thánh thượng là thực ý, lần tẩu động lần này là do thánh thượng thực sự tức giận, tuy hoàng thành ti đô chỉ dạng sứ Chân Sở Qua từng là thân tín làm việc bên cạnh thánh thượng khi còn ở Tiềm Đế, nhưng lần này nếu hoàng thành ti không lập được công tích thì cái đầu trên cổ Chân đại nhân khó mà bảo toàn được, cho nên vội vàng đáp một tiếng rồi vội vàng lui ra ngoài.

    Triệu Quang Nghĩa quay người đi đến trước mặt Bích Túc, tức giận đến mức mắt nổi tia máu đỏ thẫm, lớn tiếng quát hỏi: “Ngươi, ai đã sai ngươi làm việc này, đồng phạm còn có những kẻ nào?”.

    Bích Túc nhìn chằm chằm vào kẻ thù trước mặt, lòng hận thù cứ thế phun trào nhưng hai tay hắn bị thị vệ siết chặt, không tài nào nhúc nhích được.

    Nghe thấy lời Triệu Quang Nghĩa, hắn cười nhạt khinh miệt đáp: “Ngươi làm nhiều điều gian ác, tội vô khả xá, ta đâu chỉ nghĩ sẽ giết ngươi mà sẽ giết ngươi hàng nghìn hàng vạn lần!

    Ngươi hỏi ta ai sai ta giết ngươi sao?

    Ha ha hạ kẻ đứng sau ta ở chính trong am này!”.

    “Cái gì?”.

    Mặt Triệu Quang Nghĩa biến sắc, võ sĩ chung quanh vội vàng cầm chặt kiếm mà xông lên, gắt gao bao quanh bảo vệ Triệu Quang Nghĩa.

    Khóe mắt Bích Túc sắc lên, hắn tiếp tục nói: “Nàng ấy tâm hoài chí thiện, từ như giang hải.

    Nhưng nàng...

    Lại bị kẻ gian tặc ngươi hại chết, nàng ấy đã trở thành phật, trở thành bồ tát, nàng ở trên trời chứng kiến mọi điều, ta...

    Chính là hộ pháp kim cương của nàng, không giết được kẻ gian tặc ngươi ta thể không làm người!”.

    Tâm hoài chí thiện, từ như giang hải, nhưng lại bị ta giết?

    Là người trong am này, đã biến thành phật?

    Đây...

    Không phải là nói đến hoàng huynh sao.

    Tục ngữ có câu thiên gia nguyên thân, nhưng hoàng huynh là chân mệnh thiên tử, đối với huynh đệ thật tình như tay chân ruột thịt, người hiền từ như vậy chẳng phải chính là hắn ta sao?

    Linh vị của hắn ta được lập tại Sùng Hiếu am này, đây vốn là nơi được xây dựng để dùng cho hoàng huynh, tên thích khách này nói vậy chính là nói đến hắn ta còn gì?

    Triệu Quang Nghĩa nghe thấy thế trong lòng kinh sợ, không dám để cho hắn nói thêm nữa.

    Triệu Quang Nghĩa giật lấy một thanh cương đao, nói đoạn giơ đao lên chém, Triệu Quang Nghĩa vội nói: “Nói bậy, nói bậy, ngươi rõ ràng là do Tề Vương sai khiến, âm mưu làm phản, còn dám ăn nói hàm hồ!”.

    Lưỡi đao chém xuống, hướng thẳng vào cánh tay Bích Túc, tên vệ sĩ nắm chặt tay Bích Túc bấy giờ bỗng cảm thấy nhẹ tênh, chăm chú nhìn lại thì cánh tay hắn đang giữ đã bị chặt đứt.

    Hắn đang cầm giờ đây là cả cánh tay máu chảy ròng ròng, máu tười bắn tung tóe vấy lên đầy người hắn.

    Bích Túc kêu lên một tiếng đau đớn, cơ hồ như sắp bất tỉnh nhưng hắn cắn răng chịu đựng, không can tâm thất thanh kêu than trước mặt kẻ thù Triệu Quang Nghĩa.

    Khi nghe thấy lời nói của Triệu Quang Nghĩa, trong lòng hắn chút xao động, Tề Vương đương nhiên hắn biết, hắn hận Triệu Quang Nghĩa là mối hận huyết hải thâm thù, chỉ mong một nỗi huynh đệ tên gian tặc này xảy sự tương tàn, Tống Quốc đại loạn, mọi oán hận trong lòng hắn liền tiêu tan, lập tức hô lên: “Không sai, chính là tam đệ của ngươi phái ta giết chết ngươi!

    Ngươi tội ác tày trời, người người đều hận, đến cả tam đệ một thịt của người cũng muốn giết ngươi, ha ha ha ha!”.

    Bích Túc bị chặt đứt cánh tay, máu chảy ròng ròng như trút nước, cơ thể hắn vốn đã mất nhiều máu, giờ cánh tay đứt lìa, máu lại càng chảy nhiều hơn.

    Hắn gồng mình nói được ra những lời này, mặt đã trắng bệch như tờ giấy.

    Nếu không phải có kẻ khác đang siết chặt cánh tay còn lại thì hắn sớm đã ngụy ngã xuống nền đất.

    Triệu Quang Nghĩa bị hắn chém vào cánh tay, hoàng nhi lại bị đánh đến hôn mê bất tỉnh, vốn dĩ cực kỳ hận hắn, muốn chặt đứt cả tay lẫn chân hắn, bắt hắn sống để hành hạ hắn cho đến chết.

    Nhưng khi nghe những lời này, hắn vui như vớ được ngọc bảo.

    Cương đao định chém xuống toan dừng lại, quát lên: “Mau cầm máu cho hắn, nhốt vào thiên lao cho ta, lệnh cho hoàng thành ti canh giữ nghiêm ngặt!”.

    “Tam đệ à tam đệ, nay đã có cớ để giết ngươi, ta dù có bị gãy cánh tay nhưng diệt trừ được mầm họa này cũng đáng lắm!”.

    Mắt Triệu Quang Nghĩa đầy sát khí, hắn đắc ý suy ngẫm, chợt nhớ ra việc Tống hoàng hậu.

    Triệu Đức Phương và Vĩnh Khánh chạy thoát: “Chỉ dựa vào ba người các ngươi, có thể chạy thoát khỏi tay trẫm sao?

    Cô nhi quả mẫu các người, tên Triệu Đức Phương ủy mị nhu nhược không quyết nổi điều gì, chỉ phận hai nữ nhi, trẫm vốn định buông tha cho, nay chính các người tự tìm đường chết, đừng trách trẫm lòng đạ độc ác!”.

    *

    * *

    Sau khi rời khỏi Cô Nhạn Lâm của Sùng Hiếu am, ba mẫu tử Vĩnh Khánh được miệt vu bên trong xe ngựa, trên đường trải qua bao nhiêu hung hiểm.

    Họ lại thực không biết rằng, họ rời đi quá là chậm chạp, Đinh Ngọc Lạc đã chuẩn bị kỹ lưỡng, Chiết Tử Du lại dốc sức hoàn thiện kế hoạch vốn định ban đầu, việc chạy trốn được chuẩn bị chu đáo, tiến hành thuận lợi, họ đã bình yên ra khỏi thành Biện Lương trước khi triều đình kịp phong tỏa cửa thành, theo đông rồi lại hướng bắc, tiếp tục chạy về tây.

    Lúc thì đi thuyền rồi chuyển sang cưỡi ngựa, ngồi xe kiệu.

    Đồng thời mỗi lần chuyển phương là họ lại thay đổi y phục, cứ để cho phong vũ bám lấy thay đổi dung nhan của họ, nếu gặp người mặc giống hệt mình, họ lập tức chuyên hướng đi ngược lại.

    Trong thành Biện Lương, nghi binh bủa vây tứ phía, thoát chạy bốn phương tám hướng, nghi binh bên phía Chiết Tử Du nhiều đủ để làm triều đình tin tưởng chuyển hướng, phía Trịnh gia Kế Tự đường cũng cho điều nghi binh đi, dẫn đến việc tin báo cho triều đình đâu đâu cũng đáng khả nghi, thế nên việc triều đình muốn cường lực đại thế truy tìm bản tra cũng... thành ra gặp nhiều khó khăn.

    Lộ đường mà Đinh Ngọc Lạc đi lại đem theo người ngựa và ba người Vĩnh Khánh, dọc đường chạy gấp, chưa đến nửa tuần hương thì trạm gác phía sau đã bị quan quân kiểm tra nghiêm ngặt.

    Điểm then chốt mà họ tháo chạy được là nhờ có tốc độ, tuy không thể đạt đại tổc chạy đến Hà Tây nhưng càng chạy xa thành Biện Lương, hy vọng thoát thản càng lớn.

    Vì nếu dựa vào dụng võ giao tranh để mở đường tháo chạy là việc đơn giản với một võ sĩ một người một ngựa, tuy nhiên đây lại là một hoàng hậu. một công chúa lại còn cà Kỳ vương, nhiều nhất thì cũng chi cưỡi qua thái bình mã, muốn họ ngoan ngoãn phi ngựa nước kiệu thực là không thể. khó tránh khỏi bị người bắt được.

    Trên đoạn đường bôn ba, Vĩnh Khánh tuy sớm biết tất phái chịu gian khổ. nhung những gian khổ này lại vượt xa mức tướng tượng của nàng, Ý chí của nàng mạnh mẽ cũng không thể chịu đựng được nhiều khổ ải như vậy, đi đến ngày thứ ba, toàn thân như rà ròi xương cốt, bủn rủn vô lực.

    đến xe cũng không ngồi nổi nữa.

    Lúc này nàng mới hiểu được Đinh Ngọc Lạc đã chuẩn bị kỹ lưỡng tới nhường nào. suy tính đến cả khả năng chịu đựng gian khổ của ba người họ. khi "Tống hoàng hậu" và "Kỳ vương" mệt mỏi đến mức mặt mày vàng vọt.

    Vĩnh Khánh cũng toàn thân đau nhức, không thể chịu đựng được nữa thì Đinh Ngọc Lạc cũng đột nhiên dừng lại.

    đưa họ đi thay đổi y phục và cải trang rồi mới bộ hành đến sơn ao.

    Vừa đến nơi.

    "hoảng hậu" và "Kỳ vương" bất chấp cả thể diện thiên gia, ngồi phịch xuống trên bãi cỏ, không động đậy như tê liệt.

    Duy chi có Vĩnh Khánh tuy chân tay rã rời vô lực nhung vẫn chút rụt rè gắng chịu.

    Đinh Ngọc Lạc lấy lương khô và nước uống phân phát cho họ. ba người chi uống chút nước, mệt mòi tới mức không còn hứng thú để ăn nữa.

    Vĩnh Khánh mệt cũng không muốn nói thành lời. nhưng nàng nhanh chóng phát hiện ra.

    Lần nghỉ này khác hẵn với những lần trước.

    Mọi lần khi dừng nghi.

    Đinh Ngọc Lạc thường thúc giục họ ăn nghi, phục hồi thể lực. sau đó trù hoạch việc thay đổi y phục, đổi xe ngựa.

    Nhưng lẩn này. sau khi đua họ đến sơn cốc.

    Đinh Ngọc Lạc liên tục đứng trên cao nhìn quanh phía xa. không hề đến cạnh họ. cũng không giục thay đồ.

    Vĩnh Khánh trong lòng không khòi nghĩ: "Quái lạ. lẽ nào tiền lộ đã tuyệt?

    Hay là, bị triều đình phát hiện ra rồi?"

    Nhớ tới việc lưu lại dấu vết trên đường trốn chạy, sự phán đoán này dường như là đúng, nhưng Vĩnh Khánh lại không hề sợ hãi, nàng ngược lại càng tức giận, huyết mạch sôi sục, trong lòng thản nhiên trào lên một sự chờ đợi.

    Ngay từ đẩu nàng đã không định chạy trốn. nàng trốn là vì muốn bị bắt đi.

    Đây lại trở thành bước cuối trong kế hoạch nàng tỉ mỉ bày tính, cũng sự hy sinh cuối cùng để có thê bảo toàn tính mạng huynh đệ. bảo toàn huyết mạch của phụ hoàng nàng.

    Bây giờ chuyện duy nhất nàng lo lắng, chi là không biết trong lúc mình kiệt lực hao tám suy nghĩ, vị huynh đệ kia có bình an thoát chạy được hay không.

    Nàng không thể nuốt nổi bánh bao và khô thịt trong tay nữa. nàng đứng dậy.

    đi về phía Đirih Ngọc Lạc.

    Đinh Ngọc Lạc đang chăm chú nhìn phía xa nên không biết nàng tới chỗ mình, Vĩnh Khánh toan mở lời, đột nhiên từ phía trước bên ngoài sơn cốc có bổn năm người cưỡi khoái mã phi đến.

    Vĩnh Khánh giật minh đến mức tim nhảy dựng lên: Giờ khắc cuối cùng này.

    đã tới rồi ư?

    o O o

    -----oo0oo-----
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 15


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Chương 80: Thiên Chi Kiêu Nữ

    Đoàn người đó đi đến gần, Đinh Ngọc Lạc liền từ chỗ ẩn nấp bước ra, vội chạy đến nghênh đón.

    “Thì ra là người của nàng ấy, kỳ lạ thật, những lần trước dọc đường nghỉ ngơi, có trà quán, rượu tứ, lại có nông xá, dù đến bao nhiêu nơi phồn hoa đô thị, bất kể chỗ nào, nghỉ ngơi ra sao nàng ấy đều sớm có an bài, không gấp gáp bố trí người tiếp ứng, tại sao lần này lại vội vàng đến nơi sơn cốc hoang vu để đợi người đến, xem ra thật đã có biến cố”.

    Vĩnh Khánh chỉ ở đó suy đoán, giống như mình là người ngoài cuộc, như không phải mình là kẻ mà cả thiên hạ này đang truy lùng.

    Chỉ thấy Đinh Ngọc Lạc với đoàn người đó vội vàng nhỏ tiếng luận bàn với nhau, đang nhanh bước đi vào trong cốc.

    Sánh vai với Đinh Ngọc Lạc đi vào san cốc là một người mặc hắc y, đang đi theo hướng chỉ của Đinh Ngọc Lạc về phía này, nhưng từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn “Tống hoàng hậu” và “Kỳ vương”.

    Vĩnh Khánh nhận ra đó là một nữ nhân, một thân huyền sam, nhưng làn da lại trắng như ngọc, nói đến dung mạo, nàng và Đinh Ngọc Lạc còn kém xa, nhưng Đinh Ngọc Lạc cũng có chút khí khái hào hùng, đường nét ngũ quan có phần đầy đXơn.

    Nhìn kỹ lại, huyền nữ này có đôi mắt quyến rũ, nữ tính vô cùng.

    Nàng còn ít tuổi hơn Đinh Ngọc Lạc, nhưng lần đầu tiên gặp mặt, Vĩnh Khánh cảm thấy có chút không tự nhiên.

    Đôi mắt của nàng ấy, ánh mắt sắc bén làm Vĩnh Khánh có cảm giác như bị nhìn thấu tâm tư mình.

    Cảm giác này thật ra không rõ ràng lắm, nó không bị dễ dàng phát hiện ra.

    Nhưng đối với công chúa Vĩnh Khánh, nàng trước giờ ở thế thượng vị, nên mẫn cảm hơn người khác rất nhiều, ở vào địa vị của nàng, một thân phận cao quý, có người thể hiện thái độ với nàng dù chỉ là một chút nàng cũng nhận ra ngay.

    “Nàng ta là ai cơ chứ?

    Chỉ nhìn thôi cũng có thể làm cho ta cảm thấy như bị dồn ép như vậy?”.

    Công chúa Vĩnh Khánh cảm thấy thật kỳ lạ, không tự chủ được mà cố ưỡn ngực ra, nhưng trải qua đoạn đường dài chỉ còn chút sức lực nên động tác này không làm nàng phấn chấn lên được.

    “Công chúa điện hạ!”.

    Huyền nữ áo sam chắp tay cung kính làm lễ, sau đó đưa tay chỉ về phía một tảng đá lớn nói: “Mời ngồi!”.

    Dứt lời nàng liền nhẹ nhàng ngồi xuống trước ở một bên của phiến đá, đối diện với công chúa của một nước, mọi cử chỉ của nàng đều ung dung tự tại, không chút băn khoăn.

    Nàng chăm chú nhìn Vĩnh Khánh như có ý mời nàng ngồi xuống, nhẹ lắc đầu nói: “Chỉ tiếc rằng Tây Hạ vương một lòng một dạ chân thành, công chúa điện hạ dường như không hề tin tưởng ngài.

    Chúng ta đây cũng khổ tâm trù bị rất lâu, tất cả chỉ để giải cứu nhất gia điện hạ, bảo đảm an toàn cho điện hạ.

    Không ngờ đến cuối cùng lại bị người mà mình muốn cứu lừa gạt, quay lưng lại”.

    “Tử Du, thế là có ý gì vậy?”.

    Đinh Ngọc Lạc hoàn toàn không biết nội tình, vừa nghe thấy lời Chiết Tử Du không khỏi giật mình.

    Vĩnh Khánh trên mặt lộ vẻ điềm nhiên trái hẳn với cảnh ngộ mà nàng gặp phải bây giờ, cười an nhàn nói: “Ý của cô nương đây, ta sao lại không hiểu chứ?”.

    Chiết Tử Du khẽ thở dài: “Điện hạ, sự việc trong Sùng Hiếu am, hoàng đế và thái tử gặp nạn, tất cả đều bị trọng thương, nghĩ đến...

    ắt đều do một tay của điện hạ làm ra?”.

    Đinh Ngọc Lạc nghe thấy vậy giật mình kinh ngạc không thôi, nàng đã đến trước giờ hẹn, tới Cô Nhạn Lâm phía ngoài Sùng Hiếu am để chờ đón nhưng không hề biết tình hình trong am như thế nào, sau đó chỉ biết rằng quan gia cũng đến Sùng Hiếu am trong lúc chạy trốn, nàng đã đưa cả ba người Vĩnh Khánh đi theo đúng lộ tuyến đã định, nếu bị ngăn chở nàng chuyển hướng sang lộ tuyến đã định thứ hai.

    Vì hành động nhanh nhẹn, không những đi trước triều đình mà cả người mình cũng chỉ vừa mới liên hệ, nên tình hình trong cung không hề hay biết.

    Nay nghe những lời của Chiết Tử Du mới được biết, công chúa điện hạ nhỏ yếu đến trói gà không chặt này trước khi thoát thân lại có thể hành thích cả hoàng đế và thái tử, lại khiến họ bị thương nặng sao?

    Tử Du nói tiếp: “Ta vẫn lấy làm lạ, công chúa nếu như muốn đưa nương nương đi cùng, muốn tìm một lý do thích hợp thuyết phục được nương nương rời cung cũng rất dễ dàng, không cần phải mượn cái cớ giúp hoàng tử gia phong vương tước, đây hoàn toàn làm cho sự tình càng thêm rắc rối.

    Lúc đầu còn nghĩ, điện hạ làm như vậy, thực tự trong lòng bất cam, không muốn ảnh hưởng đến sự tự tôn của huynh đệ hoàng thế, cuối cùng đến một vương tước cũng không có.

    Không ngờ, mưu kế của công chúa điện hạ lại thâm sâu đến thế.

    Tại hạ sau khi minh tường cơ sự càng khâm phục vạn phần”.

    Công chúa Vĩnh Khánh trầm lặng một chút, lẳng lặng gật đầu đáp: “Không sai, tất cả mọi việc đều là do ta sắp đặt.

    Đức Phương một khi được phong vương, trong hoàng thất ngoài hoàng đế và thái tử ra chỉ có tam thúc ở thành Trường An xá xôi cũng cùng hưởng tước vị thân vương với hoàng đệ.

    Nếu hoàng đế và thái tử bị hành thích cùng ngày đó, vậy Đức Phương sẽ là người kế vị duy nhất, triều thần văn võ bất kể công tư đều phải giúp ấu chúa đăng cơ.

    Hoàng vị này vốn thuộc về gia tộc ta, ta phải...

    Phải đòi lại nó!”.

    Bích Túc một lòng báo thù, nhưng kẻ thù của hắn lại thuộc thân phận tôn quý độc nhất, ngự tại thâm cung đại nội, cửa cao tường dày, ra vào đều bị hộ tống chặt chẽ, giới vệ nghiêm ngặt, hắn có võ công siêu phàm cũng khó mà có cơ hội được tiếp cận Triệu Quang Nghĩa.

    Còn Vĩnh Khánh công chúa lại luôn được gặp hoàng đế, nhưng không có khả năng để ra tay trả thù, vậy hai người kết hợp với nhau, thực cùng có lợi.

    Trước tiên Vĩnh Khánh thỏa hợp với Bích Túc, sau đó lấy việc để hoàng đệ mình xưng vương làm điều kiện, sai khiến Cao viên ngoại dùng những lực lượng trong Kế Tự đường triển khai việc này.

    Khả năng của Trịnh gia trong triều có hạn, nhưng lại trung thành tuyệt đối với tiên hoàng, quan ái tới dòng dõi hoàng tộc kế tự, chỉ cần có người cổ động, họ sẽ đứng lên chống lại.

    Vậy nên một đám quần thần đứng đầu là Tông Thái Phó bắt đầu bẩm tấu xin phong vương tước cho thái tử Đức Phương, Trịnh gia đồng thời loan tin tạo dư luận bên ngoài, gây áp lực cho triều đình.

    Chỉ cần hoàng đế và thái tử bị ám sát vong thân cùng ngày đó, tên thích khách được giả trang thành một ni cô, việc này có liên quan tới vị chủ nhân Sùng Hiếu Am nàng hay không không quan trọng, một thiên hạ ổn định, là có lợi cho tất cả.

    Khắp bá quan văn võ, nữ công khanh quyền chắc đều hiểu rằng nên lựa chọn lập trường nào.

    Tốt nhất nên phản ứng giống như thời khắc phụ hoàng nàng lâm trung.

    Tuy nhiên, tính mệnh thiên tử dù cũng mỏng manh như người bình thường, thì cả trăm ngàn năm qua có rất ít bậc đế vương vong mạng dưới tay kẻ phụ nhu lão nhược.

    Chỉ cần nắm bắt được cơ hội, kẻ thất phu cũng có thể đoạt được cả thiên hạ.

    Nhưng Bích Túc lại không phải người may mắn, kế hoạch rốt cuộc lại thất bại.

    Đinh Ngọc Lạc nghe xong thực thay đổi cách nhìn với Vĩnh Khánh công chúa.

    Chiết Tử Du lại thở dài nói: “Từ Biện Lương đi ra, cửu thành tứ môn, thủy bộ yếu đạo, chúng ta đều đã bài bố nghi binh, tất cả các lộ tuyến đã được sắp xếp bắt đầu từ hơn một năm trước, mỗi lộ tuyến thoát thân đều là thật, cũng là giả.

    Cứ tùy cơ ứng biến, dựa theo tốc độ truy bắt của triều đình mà thay đổi.

    Chúng ta đã điều động nhân lực vật lực lớn, đã từng tập duyệt trốn chạy đến năm lần, cũng đã làm đến mức chu tất hoàn thiện.

    Nhưng, ba ngày trước ta phát hiện ra, rất nhiều yếu đạo còn có một thế lực khác, họ bố trí người ngựa khắp nơi, hành tung giống hệt như chúng ta”.

    Vĩnh Khánh công chúa chỉ cười, trông nụ cười của nàng mang chút đắc ý.

    Đúng vậy, nàng chỉ là một tiểu công chúa được nuôi dưỡng bao bọc trong thâm cung, bất rành thế sự, bất thông thế tình, nhưng giờ đột nhiên nàng từ một tiểu công chúa vô tự lự biến thành một nữ nhân mang nặng huyết hải thâm thù.

    Cha mất, hoàng huynh đã chết, nương nương u sầu nơi thâm cung, thể nhược đa bệnh, hoàng đệ lại nhỏ tuổi, trọng trách bảo vệ gia đình người thân, báo thù trả hận đều đè nặng lên đôi vai non nớt của nàng, nàng có thể gánh vác được chăng?

    Nhưng cô nhi quả mẫu nàng đi tới bước đường này mà vẫn có kẻ muốn lợi dụng họ.

    Việc mà nàng có thể làm là lợi dụng lại chính kẻ muốn lợi dụng mình, ví như với Bích Túc, với Cao viên ngoại hay cả với Đinh Ngọc Lạc cũng vậy.

    Chỉ là lợi dụng lẫn nhau, giờ cũng coi như nàng đã thành công.

    Nếu như vị huyền nữ áo sam trước mặt nàng đây có thể khẳng định nắm chắc mười phần sẽ cứu thoát tử mẫu nàng khỏi nguy nan, như vậy bây giờ lại cộng thêm lực lượng của Kế Tự đường, thực thực giả giả, nghi binh tăng thêm gấp đôi, hy vọng không phải cũng tăng lên gấp bội sao?

    Hai thế lực hợp lại, nhưng cũng trở thành trò đùa trong tay nàng, nàng không đắc ý sao được?

    Chiết Tử Du nói tiếp: “Vì vậy, sau khi phát hiện điều khác lạ, qua một phen truy xét, cuối cùng ta cũng đoán định được, công chúa điện hạ thực không tin tưởng chúng ta.

    Nàng đã tiếp tục tìm nhờ một thế lực khác, dùng kế di hoa tiếp mộc, định dùng chúng ta làm thế thân.

    Tuy nhiên, nếu nàng giao cho chúng ta một vị hoàng hậu giả, Kỳ vương giả, vậy thì lại dễ dàng rồi.

    Dù sao những người tận mắt nhìn thấy họ lại rất ít, chính nàng mới là kẻ dễ bị phát hiện.

    Ta thực khâm phục nàng, vì gia đình mình lại có thể không tiếc thân mình”.

    Chiết Tử Du khống phải đang chế nhạo nàng, vẻ mặt Từ Du thật lộ ra sự tôn kính.

    Thực ra nàng cũng giống như Vĩnh Khánh, từng trải qua nguy nan khổ sở như vậy, nếm trải nỗi đau giống Vĩnh Khánh.

    Đó là đồng bào thủ túc của nàng, là người thân ruột thịt, vì người thân, nàng cũng có thể hy sinh bản thân mình.

    Tuy chỉ là một nữ nhi, nhưng nàng cũng là một phần trong gia đình, trước giờ chưa từng nghĩ rằng nữ nhi là kẻ yếu đuối, cả khi người thân gặp hoạn nạn vẫn an phận thủ thường, giữ trọn vẻ yếu đuối, mà phó thác mệnh trời!

    Chỉ cần có thể tranh lấy, dù là hy sinh thân mình, nàng cũng muốn cố gắng tranh đoạt, tất cả vì người thân ruột thịt, chỉ cần một tấm khăn trùm lên, nữ thân cũng giống hệt như đấng nam nhi.

    “Ta chỉ cảm thấy lạ là...”.

    Tử Du nhìn vào vị công chúa gầy yếu nói: “Lúc đầu, để tìm kiếm cơ hội nơi Dương Hạo, người cầu trợ hắn chính là nàng, vì cớ gì giờ nàng lại không tin tưởng Dương Hạo nữa?

    Ta cảm thấy rất lạ lùng, nàng rốt cuộc là làm thế nào?

    Một vị công chúa nơi cung điện, rồi thành một ni cô sơn cước suốt ngày thanh đăng cổ phật, nàng lại có thể tìm được ở đâu một người võ công cao cường, đả thương được cả một hoàng đế võ công thâm hậu trước bao nhiêu cấm vệ quân, đánh cho thái tử phải mê man bất tỉnh?

    Nàng làm thế nào để thực hiện được kế ngư nhật hỗn châu thật giả lẫn lộn này?”.

    Vĩnh Khánh công chúa không ngờ đến cả mưu kế bối hoa tiếp mộc cũng nhanh chóng bị người con gái hắc y này phát hiện ra, ánh mắt không khỏi kinh ngạc, nhưng nàng cũng không phủ nhận, đã ba ngày trôi qua, giờ có kể lại kế hoạch cho những kẻ bị mắc lừa này cũng không sao.

    Không ảnh hưởng gì tới đại cục.

    Vĩnh Khánh thở dài.

    Thản nhiên nói: “Ta tin tưởng Dương Hạo sao?

    Sao ta phải tin tưởng Dương Hạo?

    Không sai, ta đã từng tìm kiếm cơ hội thoát thân nơi hắn, còn danh chính ngôn thuận trợ giúp hắn nắm giữ binh quyền Tây Bắc, nhưng trước giờ không hề muốn giúp hắn làm hoàng đế.

    Khi hắn nắm binh quyền, không lợi dụng huyết chiến khởi binh thảo phạt nghịch tặc mà lại tự lập quốc, là thiên tử, ngươi muốn ta tin tưởng hắn thế nào đây?

    Đương kim thánh thượng thân chinh Hán quốc, Dương Hạo cũng đi.

    Hắn trợ giúp thánh thượng diệt Hán quốc, lĩnh thưởng hai mươi vạn mũi tên, điều quân trở về tiêu diệt Lý Quang Duệ, còn hoàng huynh ta chết không minh bạch nơi tiền phương.

    Từ đầu đến cuối, mỗi một hành động của hắn có thực là hành vi của một trung thần?

    Hắn tự lập quốc, phản bội lại Tống quốc, nhưng lại dốc hết sức lực giải cứu chúng ta, ngươi từng gặp một trung thần như vậy chưa?

    Hắn chẳng qua là chỉ muốn lợi dụng ta, giống như đương kim thánh thượng lợi dụng danh nghĩa Chiết gia thỉnh viện để đánh lại Chiết gia.

    Dương Hạo!

    Ngươi muốn dùng cô nhi quả mẫu ta như con rối trong tay ngươi, làm con tin, lọi dụng chúng ta để hiệu triệu thiên hạ có phải không?

    Ngươi không phải muốn cứu chúng ta, cũng không phải giúp ta báo thù.

    Ngươi muốn lợi dụng ta để mưu đồ cơ nghiệp giang sơn phải không!”.

    Đinh Ngọc Lạc tức giận đến mức toàn thân phát run: “Chúng ta...

    Chúng ta nỗ lực hơn một năm nay, tốn biết bao tâm huyết, cô có biết không?

    Nhị ca ta phái những người thân tín nhất, những tâm phúc đến chỉ để cứu thoát các người, để khỏi phụ công điện hạ ngày xưa chiếu cố chi ân.

    Để lệnh tôn nàng vị anh tài minh quân tránh khỏi bất trí diệt tự.

    Nỗi khổ tâm đó của huynh ấy, ngươi...

    Ngươi lại...”.

    Chiết Tử Du giơ tay ngăn cản Đinh Ngọc Lạc, nàng cũng thấy không bằng lòng với những lời nói của Vĩnh Khánh công chúa, hoàn toàn tin tưởng với dụng tâm của Dương Hạo, Dương Hạo bỏ biết bao công sức, lao tâm khổ tứ để đổi lại được sự hoài nghi của người khác, nàng cũng thấy không công bằng cho Dương Hạo.

    Nhưng nàng không vì thế mà phẫn nộ với Vĩnh Khánh, nàng là một người cực kỳ thông minh, vậy nên rất thấu hiểu tâm tư của Vĩnh Khánh.

    Chỉ cần có chút trí óc, đều không thể không thừa nhận rằng lý do mà Vĩnh Khánh nghi ngờ Dương Hạo là hoàn toàn chính xác.

    Nếu nàng hay Đinh Ngọc Lạc ở vào địa vị của Vĩnh Khánh, đương nhiên cũng sẽ nghĩ như vậy.

    Nàng là hồng nhan tri kỷ của Dương Hạo, Ngọc Lạc lại là tiểu muội của Dương Hạo, Vĩnh Khánh công chúa đương nhiên không thể yêu cầu người khắp thiên hạ nhìn nhận con người hắn bằng cách nhìn của Chiết Tử Du nàng và tiểu muội của Dương Hạo.

    Vĩnh Khánh công chúa và Dương Hạo chỉ gặp mặt mấy lần, nói chuyện luận bàn quá lắm chỉ hai ba câu, sao có thể bảo nàng tin tưởng Dương Hạo tuyệt đối khi hắn tự mình xưng đế như vậy?

    Coi nàng là kẻ xuẩn ngốc sao?

    Vĩnh Khánh nàng chỉ là cho rằng Dương Hạo có ý đồ bất hảo nên cũng tương kế tựu kẠvới Dương Hạo.

    Nếu đổi lại là mình, tuyệt đối sẽ không đơn giản lợi dụng hắn làm một phen xong việc, nàng nhất định sẽ kiếm diệu kế tuyệt mưu, làm cho hắn hoàn toàn bị kéo xuống nước, làm cho hắn loay hoay khả sở, khiến hắn trả giá đắt!

    Chiết nhị cô nương...

    Đối với những kẻ đắc tội với mình lại không dễ dàng bỏ qua, tiểu nữ này lại không hề độ lượng chút nào.

    “Còn thế lực khác muốn lợi dụng chúng ta lại hoàn toàn khác, họ có lực lượng hùng mạnh, nhưng họ muốn đoạt được nhiều tài lộc và quyền lợi.

    Đương nhiên không thể tách rời cô nhi quả mẫu vốn yếu nhược như chúng ta.

    Triệu gia đang thống hiệu triệu lực chính là lực lượng của ta.

    Họ muốn có được quyền lợi phú quý đương nhiên không thể rời khỏi danh phận chính thống của tự tôn hoàng thất Triệu gia ta được.

    Ta không mượn sự trợ giúp của họ, lẽ nào đi cầu tên Dương Hạo giống như muốn cùng hổ mưu đa sao?

    Ta vốn không muốn nghĩ tới Dương Hạo, nhưng nếu việc hành thích hoàng đế không thành, không còn cách nào thoát thân, sẽ rơi vào bước đường vạn kiếp bất phục, cho nên...

    Ta quyết định tiệp nhận ‘ý tốt’ của Dương Hạo, để mẫu hậu và hoàng đệ ta có thể an toàn chạy thoát.

    Ta để các người đào một thông đạo bí mật từ Cô Nhạn Lâm vào thiền phòng, sau khi bí đạo khẩu phong tử.

    Ta lại để thế lực khác muốn hợp tác với ta đào thêm một thông đạo khác thông với bí đạo này.

    Ngươi đoán không sai, vị nương nương và Kỳ vương kia đều là giả, chỉ là hai kẻ thế thân, tuy tử mẫu ta thân cô thế cô nhưng ít nhất cũng có thể điều khiển được một số tiểu thái giám và cung nhân cũ trong cung.

    Họ đã nấp sẵn trong mật động mặc y phục của mẫu hậu và hoàng đệ, chỉ đợi tử mẫu ta đến để thay thế.

    Bất kể là các người hay thế lực kia, đều không thể nhận ra được mẫu hậu và Kỳ vương, đương nhiên mọi việc đều do ta bài bố.

    Bây giờ, họ có lẽ đã cao chạy xa bay, các ngươi biết rồi thì có thể làm gì được chứ?”.

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng nói: “Công chúa có biết hay không, hoàng đế chỉ cần ra lệnh, có thể điều động cả một lực lượng lớn mạnh như thế nào không?”.

    “Các người cũng không phải ung dung mà tháo chạy đúng không?

    Tuy nói dọc đường vội vàng, đó là do cấp bách, nhưng cũng chưa gặp phải nhiều trở ngại”.

    Chiết Tử Du cười nói: “Chúng ta đã chuẩn bị hơn một năm trời mới có thể đi đường bình an như vậy, ngươi cho rằng không cần chuẩn bị chu đáo.

    Kẻ nào, thế lực nào cũng có thể dễ dàng chạy thoát sao?

    Thiên tử chỉ cần hạ lệnh, thì tức là thiên la địa võng, mọi đạo lộ đều sẽ bị phong tỏa, mưa gió khó lọt, có cho ngươi thêm cánh cũng khó mà thoát được.

    Tất cả các châu thành, lực lượng quan quân đông đảo được huy động, cả bách tính Đại Tống ai ai cũng là tai mắt, là tình báo của họ, một chút động tĩnh hay dấu vết nào cũng đừng hòng lọt khỏi sự giám sát của họ”.

    “Vậy thực quá tốt”.

    Vĩnh Khánh không chút bối rối, nhẹ nhàng đáp: “Dọc đường đi, khi dừng chân tạm nghỉ, ta đã để lại dấu vết, hy vọng lực lượng mà thiên tử tức giận phái đi lần theo được.

    Đúng là có thể vô khổng bất nhập, thế nên họ sẽ chú ý đến và đuổi theo ta.

    Như vậy mẫu hậu và hoàng đệ ta sẽ được an toàn”.

    Chiết Tử Du không hề tức giận, lẳng lặng nhìn Vĩnh Khánh nói: “Phương cách triều đình truyền tin, không chỉ là nhờ khoái mã, huống chi trên đường đi, chúng ta sẽ không chỉ đi đường tắt.

    Cứ tiếp tục đi về phía trước, hết thảy thủy bộ đạo lộ đều bị phong tỏa, chúng ta cứ tiến về phía trước, không thể dễ dàng như này nữa”.

    Vĩnh Khánh đáp: “Không sao cả, chạy thoát cũng tốt không thoát được cũng chẳng hề gìf ta muốn gây trở ngại, việc ta có thể làm đều đã làm được rồi, giờ chỉ còn biết nghe theo mệnh trời thôi”.

    “Nhưng ta không muốn mặc cho thiên mệnh!”.

    Chiết Tử Du khom lưng đứng dậy, nhẹ phủi bụi đất sau người, cười một cách yếu ớt: “Nếu công chúa chịu an phận giao lại nương nương và Kỳ vương cho Sùng Hiếu am, thì chúng ta có thể ung dung mà tháo chạy.

    Cho dù công chúa chủ trương thích sát hoàng đế, sau khi hành động thì cơ hội mà ta có thể tháo chạy được vẫn có đến tám mươi phần trăm.

    Nhưng đáng tiếc, công chúa không nên tự vi cầu ổn thỏa, tự chủ động bài bố tận lưỡng thủ chuẩn bị.

    Bất kể là chúng ta hay là thế lực mà công chúa nàng hợp tác đều không thẳng thắn nói ra mục đích của chính mình, mọi yếu đạo đông tây nam bắc khả hành đều có trong kế hoạch.

    Yếu đạo lại chỉ có vài lộ, hai bên bất thân tình như vậy cũng đều quan tâm tới mấy yếu đạo này.

    Kết quả là, không những không thể lẳng lặng nắm chắc các yếu đạo mà còn sẽ đánh rắn động cỏ”.

    Vĩnh Khánh công chúa đột nhiên biến sắc: “Nhưng lời này của ngươi là có ý gì?”.

    Chiết Tử Du nói với Ngọc Lạc: ‘Ngọc Lạc tỷ tỷ, tỷ hãy tiếp tục dẫn người tây hành, hai người giả nương nương và Kỳ vương này cứ bố trí đi xuống, còn công chúa giao cho muội, ba người sẽ thành không còn ai, như thế tỷ mới có thể ung dung trở về tây”.

    Mặt Đinh Ngọc Lạc biến sắc hỏi: “Vậy muội làm thế nào?”.

    Chiết Tử Du cười đáp: “Không cần phải lo lắng, muội còn có một con đường cuối cùng, vốn là lộ không muốn đi, bây giờ đành phải đi đường này vậy.

    Nương nương, công chúa và Kỳ vương nay chỉ còn mỗi một người...

    Khả năng bị phát hiện cũng là rất nhỏ, tỷ yên tâm, nếu không chắc chắn thì muội đã đi cùng với tỷ, lẽ nào lại đi mạo hiểm với tiểu công chúa không biết trời cao đất dày này”.

    Vĩnh Khánh tức đến đỏ cả mặt.

    Quát lên: “Các ngươi bài bố đi bài bố lại, tựa như không cần hỏi ý kiến của ta vậy!”.

    Đinh Ngọc Lạc đáp: “Từ Du, muội cũng nghe thấy rồi, cô ta dọc đường để lại dấu hiệu, rõ ràng là muốn hy sinh, bản thân lại muốn bảo vệ nương nương và Kỳ vương an toàn thoát thân, muội đem theo cô ta...”.

    “Yên tâm, sau khi phát hiện có điều khác thường, muội lập tức hủy bỏ mọi chuẩn bị đã dự liệu tại các yếu đạo, tránh việc bại lộ toàn bộ lực lượng của chúng ta, chỉ để Trúc Vận và tiểu Nga đi thăm dò nơi chốn của nương nương và Kỳ vương.

    Mục đích của chúng ta chỉ là cứu họ khỏi Biện Lương, nếu họ có thể tự tìm được sinh lộ, ta càng đỡ tốn công sức”.

    Chiết Tử Du liếc nhìn Vĩnh Khánh công chúa, vẻ lạnh lùng kiêu kỳ hơn cả kiêu nữ thiên hạ, nàng chỉ nói một câu: “Bây giờ, muội đang đợi tin báo của họ.

    Công chúa điện hạ đã đạt được mục đích dẫn dụ mầm họa phía đông tới, muội nghĩ...

    Cô ta cũng không muốn chết một cách ngu xuẩn trước khi được biết liệu mẫu hậu và hoàng đệ mình có được an toàn hay không”.

    Vĩnh Khánh nghe xong, quả nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

    o O o

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 81: Hoàng Tước

    Bên bờ Hoàng Hà, một chi đội ngũ tu sửa đang dọc theo hướng đông mà đi, mục tiêu cuối cùng của bọn hắn là Biện Lương.

    Đây là đội ngũ tu sửa đê lớn Hoàng Hà, nhân viên chia làm ba bộ phận, một phần là quan viên nha môn hà đạo(đường sông) triều đình, sai dịch, một phần là người làm công ăn lương trị thủy, còn có một phần là lao động cường tráng do quan phủ mỗi địa phương có một khúc sông phái tới, những lao động này đi tu bổ đường sông, liền được miễn lao dịch cùng thuế ruộng, cho nên mặc dù cực khổ một chút, cũng coi như đáng giá.

    Người làm công ăn lương trị thủy, lại chia làm hai bộ phận, một phần là lao động cường tráng dựa vào sông mà sống, kiếm sống lâu năm ở trên đường sông, một bộ phận khác còn lại là tráng hán nhãn rỗi đi làm thuê tạm thời.

    Ở trong chi đội ngũ này, thì có một nhà ba người, cũng theo đám nhân viên tu sửa đường sông này một đường Đông Hành.

    Một nhà ba người này là từ khúc sông Ngũ Châu chiêu mộ tới làm công nhật, hai vợ chồng mang theo một người muội muội.

    Trượng phu họ Trương, gọi là Trương Lão Thực, ở trong đội hà đạo thượng chịu trách nhiệm dọn nước bùn.

    Vợ cùng muội tử thì cùng hai phụ nữ trung niên khác chịu trách nhiệm lo thức ăn cho mọi người.

    Một nhà ba người này tướng mạo bình thường, nói không nhiều lắm, làm việc coi như chịu khó, ở trong đội ngũ hà đạo này cũng không làm người khác chú ý.

    Hoàng đế bị ám sát, thái tử trọng thương, ba người Tống nương nương, Vĩnh Khánh công chúa, Kỳ Vương điện hạ đều bị bắt đi, nhất thời làm chấn động thiên hạ, có thể thấy được quan binh lui tới khắp nơi, tuần tra kiểm soát nghiêm ngặt, cho dù là nơi xa đến phủ Lạc Dương cũng là đề phòng sâm nghiêm, trên thực tế cách Biện Lương càng xa, dọc đường càng là nghiêm mật, cho dù ngươi ở ngoài cửa thành xếp thành hàng dài, cửa khẩu chật ních cả vạn người, ở dưới sự giám thị nghiêm mật của quan binh, tuần kiểm, nha dịch cường tráng, cũng phải đàng hoàng từng bước từng bước tiếp nhận kiểm tra nghiêm khắc, phàm là có hình dáng tướng mạo hơi giống nhau với ba người mẫu tử Tống nương nương, hoặc là có tổ hợp lữ hành tương tự, tất cả đều bị mang đi, tiếp nhận kiểm tra thêm một bước.

    Bất quá, cũng không phải là tất cả mọi người đều cảm thấy hành động bất tiện, ít nhất đối với đội ngũ tu sửa hà đạo này mà nói là như thế.

    Tu sửa hà đạo, tiến hành hàng năm, bất kể là người triều đình, chỉ cần bên trong địa bàn hắn quản hạt có một đoạn Hoàng hà này, đều sẽ không dám khinh thường đối với tu sửa hà đạo.Mặc dù nguồn gốc đám người tu sửa hà đạo có chút phức tạp, bất quá thân thế bối cảnh cũng tuyệt đối trong sạch, mỗi người đều có nhà có nghiệp, có giấy của hương quan(quan địa phương), mới có thể đi vào.

    Tất cả thương nhân lữ hàng từ Biện Lương đi ra bên ngoài, bất kể có thân phận gì, có bối cảnh gì, lúc này cũng không dám lạm dụng đặc quyền, mà là cùng những người bình dân kia cùng nhau quy củ tiếp nhận kiểm tra, nhưng là chi đội ngũ tu sửa hà đạo này hướng Biện Lương đi vào trái lại cơ hồ không có bị bất kỳ kiểm tra gì, càng không nói đến gây khó khăn.

    Thiên tử giận dữ, thiên hạ chấn động, tất cả quan binh, tuần kiểm, nha dịch, đều chạy muốn gãy chân, bận tối mày tối mặt, chỉ là quản chế tất cả lối đi trên mặt đất cùng đường thủy, tìm tòi tất cả hộ gia đình hương thôn, khách điếm, cửa hàng, đã là một nhiệm vụ nặng nề không thể hoàn thành, nào còn có dư lực bận tâm tới người hướng Biện Lương đi vào, lại là độ ngũ tu sửa hà đạo thuộc về triều đình chứ?

    Bến phà Huỳnh Dương, một ngày bận rộn qua đi, nắng trời chiều vung vãi, đầy trời ráng màu, khói bếp lượn lờ dâng lên, đám làm công trị thủy qua một ngày mệt nhọc đang cầm bát lớn bắt đầu ăn cơm tối.

    Trương Lão Thực đang cầm một chén cháo lớn, một tay khác cầm lấy bánh bao, giữa ngón út cùng ngón áp út đang kẹp một cây hành tây, trên mặt bát cháo nổi lên ra mười mấy cái lá cải, đứng ở trên đê lớn Hoàng Hà, đối mặt với nước sông cuồn cuộn.

    Một tay di chuyển bát lớn, uống một ngụm cháo loãng để nguội, gặm một cái bánh bao, lại cắn một ngụm hành tây trắng nõn, ăn được đến là ngon.

    Lão nương của hắn ngồi xổm ở bên cạnh hắn, cũng bưng chén lớn, cầm lấy bánh bao, hành tây, vừa ăn cơm, vừa cùng trượng phu nhẹ nhàng mà nói cái gì đó, chỉ có muội muội của Trương Lão Thực, ngồi ở dưới một cây đại thụ trên một hòn đá, đang cầm một chén cháo, nhẹ nhàng cắn một ngụm bánh bao, uống một ngụm cháo nhỏ, ăn từng tí một.

    Khuê nữ chính là khuê nữ, không giống với nha đầu không lấy chồng, tuy nói người ta xuất thân cùng khổ, khuôn mặt cũng bình thường tự nhiên, nhưng cử chỉ động tác này, liền lộ ra văn nhã thanh tú.

    "Ngũ công tử, chúng ta hướng Biện Lương đi cũng không thoải mái, trước mắt là an toàn, nhưng là muốn trở lại Hổ Khẩu lần nữa liền khó khăn.

    Lần này là hoàng đế, thái tử song song bị ám sát, hoàng thất thoáng cái đã mất ba nhân vật trọng yếu, triều đình không tìm nương nương cùng điện hạ về được, không bắt được hung thủ, cho dù qua nửa năm nữa, cũng sẽ không buông lỏng đề phòng, chúng ta đi lần này, chính là không dễ thoát thân liễu.

    Lần này so sánh với lúc trước càng bất đắc dĩ hơn, cho dù là khiến cho nhà tướng công hầu, sợ rằng muốn dung nạp thân quyến cũng phải báo cáo cho phủ Khai Phong, tiếp nhận một phen điều tra, chúng ta ở Khai Phong này, không có một chỗ nào là an toàn."

    Trương Lão Thực đối mặt với Hoàng Hà, một mặt đang ăn cơm, một mặt "nhàn nhã " cùng vợ trò chuyện, nhưng nếu nội dung cuộc nói chuyện phiếm này bị bất luận kẻ nào nghe được cũng sẽ bị làm cho sợ đến hồn phi phách tán, ai lại nghĩ tới khâm phạm trong khâm phạm, tội phạm bị truy nã đệ nhất từ khi Đại Tống lập quốc tới nay, lại ở bên cạnh bọn hắn.

    "Ta biết, tất nhiên không dễ dàng như vậy."

    Chiết Tử Du mở ra một ngụm răng trắng, răng rắc cắn một miếng to, giống như một người thôn phụ bình thường há to mồm nhai lấy: "Nhưng là, không nói như vậy, Ngọc Lạc làm sao chịu cúi đầu."

    Trương Lão Thực không nói, Dương Hạo dùng ngọc tỷ truyền quốc đổi cả nhà Chiết gia trở về, đối với Chiết gia có thể nói là ân nặng như núi.

    Chỉ bằng một điều này, Ngũ công tử ân cừu tất báo cho dù phải đánh cuộc cái mạng này, cũng sẽ cố gắng bảo vệ người nhà hắn an toàn.

    Huống chi, một trái tim của Ngũ công tử cũng thắt ở trên người Dương Hạo, vị Ngọc Lạc tỷ trước mắt này, đợi khi nàng xuất giá sẽ thành em gái của chồng, nếu nàng xung phong nhận việc, một mình gánh chịu kế hoạch thâu thiên, làm sao có thể để cho Đinh Ngọc Lạc thân hãm trong hiểm cảnh.

    Chẳng qua là. . .

    "Đây là không có cách nào xử lí.

    Vị Vĩnh Khánh công chúa kia hành thích hoàng đế, đã đánh rắn động cỏ, khiến cho kế hoạch đi xa trăm dặm lúc trước chúng ta vốn đã định ra trước khi triều đình phát giác ra thất bại, đi về con đường phía tây đã là nguy cơ trùng trùng.

    Hơn nữa nàng cấu kết người khác khác kiếm đường nhỏ chạy trốn, kinh động quan phủ địa phương, vô hình trung làm bế tắc con đường chạy trốn của chúng ta, nếu không hành động ngoài dự đoán của mọi người đi hướng Biện Lương, chúng ta căn bản không có biện pháp mang theo nàng bình yên thoát thân."

    Chiết Tử Du nhấp một hớp cháo, nói: "Người trong tối của chúng ta ở Biện Lương, lần này cơ hồ đã được vận dụng toàn bộ, cho dù còn dư lại mấy người, hôm nay thành Biện Lương trông gà hoá cuốc, sợ bóng sợ gió, bọn họ cũng không thể động đậy.

    Bất quá có một ít người là có biện pháp, đừng nói hoàng đế chẳng qua là bị ám sát, cho dù hoàng đế bị đâm bỏ mình, mấy chục vạn cấm quân đem thành Biện Lương vây thành như thùng sắt, có một ít người vẫn là có biện pháp ra vào tự nhiên."

    Trương Thập Tam kinh ngạc nói: "Ngũ công tử, người là nói...?"

    Chiết Tử Du khẽ mỉm cười: "Những người này, chính là địa đầu xà của thành Biện Lương, tùy tiện một nh môn cũng có thể đem bọn họ bóp chết giống như con kiến, nhưng chính là bọn họ, mới là chủ nhân dưới thành Biện Lương, hạng người ném chuột sợ vỡ đồ, gà gáy chó trộm, có khi có thể tạo được tác dụng rất lớn.

    Khi ta từ Hà Tây trở lại, Dương. . .

    Hắn. . .

    Giao cho ta một tín vật, dặn dò ta, như không phải là vạn bất đắc dĩ, không nên dùng nó đi tìm người kia, hiện tại, chính là thời điểm vạn bất đắc dĩ . . ."

    Chiết Tử Du đưa tay vào ngực, lấy ra một cây mộc côn ngắn ngủn, cây mộc côn kia làm từ gỗ hoàng dương, hoa văn mịn nhẵn, dường như là được ngắm ngía thường xuyên, cho nên cực kỳ bóng loáng. . .

    ***

    "Tìm được tung tích của bọn họ rồi?

    Thật sự tìm được tung tích của bọn họ rồi?"

    Triệu Quang Nghĩa bước nhanh đi vào điện Đồng Đức, vừa bắt đầu còn đi, về sau cơ hồ là mở sải bước ra hướng phía trước chạy tới, xông đến trong điện, một cái liền nhìn thấy ba cái cáng trong điện, bên trên bao trùm lên một tầng vải trắng, mới xoay mình dừng bước, trợn to hai mắt nói: "Này...

    Đây là...

    "

    Hoàng Thành Ty Đô Chỉ Huy Sứ Chân Sở Qua vội vàng nghiêng mủi chân tiến tới đi theo, chắp hai tay lại, nhỏ giọng bẩm: "Quan gia, đây là thi thể của Tống nương nương cùng Kỳ Vương."

    Triệu Quang Nghĩa lệnh cho Hoàng Thành Ty toàn quyền chịu trách nhiệm việc lùng bắt tìm tòi, vốn là chứa tâm tư tương kế tựu kế, giết người diệt khẩu, nhưng là Chân Sở Qua thật sự hoàn thành, hắn nghe vào trong tai vẫn là một trận sợ hết hồn hết vía, không tự chủ được lui lại ba bước, Triệu Quang Nghĩa ấp úng nói: "Nàng. . .

    Bọn họ. . .

    Chết như thế nào?"

    Nhãn châu Chân Sở Qua xoay chuyển, cẩn thận bẩm: "Hồi bẩm quan gia, những tên phản tặc kia cố ý bố trí nghi trận, khi thì Đông khi thì Tây, nghi binh khắp nơi, vốn là không dễ đuổi theo truy sát, bất quá bọn hắn ở bến đò Khang Hà gặp phải rủi ro, bọn họ vốn định khống chế bến đò, bảo đảm giấu kín Tống nương nương cùng Kỳ Vương điện hạ xuôi Nam, không biết làm sao, lại cùng một nhóm người khác nổi giận động thủ, đến lúc này liền bại lộ hành tích, Tuần Kiểm Ty còn tưởng rằng là bang hội hà đạo tranh quyền đoạt lợi, cầm binh khí đánh nhau, đến nỗi bị thương bỏ mạng, vì vậy phái ra nhóm lớn tuần kiểm khống chế hà đạo, đang muốn nghiêm ngặt tra xét án lần này, thì ý chỉ của Thánh thượng vừa vặn đến.

    Đây cũng là trời giúp quan gia, thuyền bắt Tống nương nương cùng Kỳ Vương điện hạ liền bị ngăn ở phía sau, bọn họ thấy tình thế không ổn, vứt bỏ thuyền lên bờ, cố gắng vòng qua bến đò, kết quả lộ tung tích, đánh nhau một phen, bị mười mấy tuần kiểm tới bắt, lúc này mới bỏ chạy.

    Hạ thần nghe thấy, lập tức phái người nhanh chóng đuổi theo, rốt cục ở Bắc Nhữ Hà đuổi kịp bọn hắn .

    Bọn thuộc hạ bắn tên tới. . ."

    Chân Sở Qua nói đến đây liền cố ý ngừng lại một chút, Triệu Quang Nghĩa hiểu ý, hỏi: "Như thế nào, bắn trúng tặc nhân?"

    Chân Sở Qua vội vàng khom người nói: "Vâng, quả thật bắn trúng tặc nhân, tặc nhân chó cùng rứt giậu, giết chết Kỳ Vương điện hạ, phóng hỏa đốt cháy thuyền con, sau đó thừa dịp nhảy xuống sông, chạy trốn về bốn phía, bọn thần một mặt phái người đuổi theo, một mặt lên thuyền cứu hoả, đáng tiếc. . .

    Cuối cùng đã muộn một bước, nương nương nàng. . .

    Đã táng thân trong biển lửa.

    "

    Triệu Quang Nghĩa cắn răng nói: "Có bắt sống được một người nào không ?

    Chân Sở Qua vội vàng quỳ xuống đất nói: "Vi thần vô năng, lúc ấy. . ."

    Chân Sở Qua nói nửa thật nửa giả, Triệu Quang Nghĩa biết trong lời hắn nói có nhiều điều không thật, nhưng là có chút chuyện trong lòng đều biết rõ là tốt rồi, cũng không chịu cùng hắn nói toạc.

    Trên thực tế, Hoàng Thành Ty quả thực là bởi vì có một cuộc chiến hỗn loạn ở bến đò sông Yểm Mẫn, khiến cho thuyền chở Tống hoàng hậu cùng Kỳ Vương Triệu Đức Phương ngồi không thể chạy qua, bất đắc dĩ đành phải lên bờ đi tiếp, đến nỗi bại lộ hành tung.

    Chân Sở Qua mang nhân mã Hoàng Thành Ty đuổi theo sau, đuổi đến sông Bắc Nhữ, đem ngựa lên thuyền, lúc này mới đuổi theo thuyền ở phía trước, nhưng là việc kế tiếp liền đều là nói giả tạo rồi, bọn họ bắn tên tới là không giả, nhưng bắn cũng không phải chỉ bắn tặc nhân, mà là bắn Kỳ Vương Triệu Đức Phương cùng Tống nương nương.

    Triệu Quang Nghĩa ra lệnh, làm tâm phúc của hắn, Chân Sở Qua hiểu được rõ ràng, nương nương cùng Kỳ Vương quyết không thể sống sót chạy trốn, cũng không thể còn sống trở về, phải làm cho bọn họ chết, nhưng là những tên tặc đảng hiệp trợ bọn họ chạy trốn kia, trái lại bắt về mấy người sống.

    Mặc dù Triệu Quang Nghĩa ở Sùng Hiếu Am không nói lời gì, đã đem cái mũ mưu phản hành thích vua cứng rắn chụp lên trên đầu tam đệ của mình, nhưng là hắn cũng không thể xác định những người này đúng là do Triệu Quang Mỹ phái tới hay không, hắn cũng muốn tìm ra hung phạm, trừ đi họa lớn vĩnh viễn.

    Kết quả loạn tiễn phát ra, giống như mưa sa, Triệu Đức Phương mới vừa nhận tước Vương không kịp né tránh, bị một cây loạn tiễn đâm thủng ngực, bắn trúng tim mà chết.

    Thuộc hạ Trịnh gia mang mẹ con Triệu Đức Phương thoát đi, mắt thấy chánh chủ đã chết, hoàng tử chính tông Triệu Đức Phương này vừa chết, Tống hoàng hậu là một nữ nhân khác họ, lực hiệu triệu kém xa không bằng Triệu Quang Mỹ, tác dụng thực tế đã là không lớn, bất quá lúc này cũng không thể vứt bỏ không để ý tới, chỉ đành phải mang theo nàng chạy trối chết.

    Những người này đều là tử sĩ Trịnh gia, nếu không cũng sẽ không được sai khiến tới thi hành nhiệm vụ quan trọng như vậy, bọn họ biết rõ đây là tội lớn hành thích vua, nếu bị bắt được, cho dù biết mà không nói, nói cũng không hết, cũng là tội lớn tru di cửu tộc, vạn lần phải để ý khi chạy trốn, nếu như bị nhận ra diện mục thật sự, thì ngay cả người nhà cũng phải gặp tao ương theo, cho nên hành động phá vòng vây này hết sức thảm thiết, Hoàng Thành Ty đã chết không ít người, nhưng cả một người sống cũng không bắt được, bọn họ chỉ cần bị thương nặng không thể có lực chạy, lập tức giơ đao tự vận, trước khi chết, còn đem ngũ quan diện mạo phá nát, cũng không thể phân biệt ra được nữa, có cái chí quyết tử này, lại liều mạng có thể lấy một địch mười.

    Nhưng là dù sao Hoàng Thành Ty người đông thế mạnh, tử sĩ trên thuyền dần dần chống đỡ hết nổi, mắt thấy quan binh từ khắp mọi nơi càng vây càng gần, Tống nương nương cũng không biết Triệu Quang Nghĩa vốn là muốn nàng chết, nàng không cam lòng sống trở lại Biện Lương chịu tội, dứt khoát châm lửa đốt khoang thuyền, sau đó vung kiếm tự vẫn.

    Chân Sở Qua dẫn người tấn công thuyền kịp thời, cuối cùng kéo thi thể bọn hắn ra, nhưng cũng đã bị đốt trọi nửa người.

    Triệu Quang Nghĩa sau khi nghe xong, con ngươi khẽ dịch động, nói: "Vĩnh Khánh đâu?

    Người này. . .

    Có phải hay không?"

    Chân Sở Qua cúi đầu nói: "Không rõ tung tích của công chúa, thần đang phái người tiếp tục truy tìm.Cỗ thi thể này. . .

    Là thị tỳ Lâm Nhi bên cạnh công chúa."

    "Nga?"

    Triệu Quang Nghĩa đi tới, vén lên vải trắng vừa nhìn, khuôn mặt vốn là thanh tú kia bị hơi lửa thiêu đốt có chút biến hình, nhìn tới cực kỳ dọa người, phải đem khuôn mựt kia ra chính giữa ánh sáng, mới từ nửa khuôn mặt chưa bị cháy hết kia mơ hồ nhìn ra bộ dáng ngày xưa, Triệu Quang Nghĩa chỉ ra một ngón tay, cơ hồ không có dũng khí đi xem thi thể Tống hoàng hậu cùng Triệu Đức Phương nữa, nhưng là không tận mắt nhìn thấy, hắn vẫn là trăm triệu lần không yên tâm, rốt cục cắn răng, lấy hết dũng khí, tự mình phân biệt thi thể Tống hoàng hậu cùng Triệu Đức Phương, lúc này mới yên tâm bỏ đi một khối tảng đá lớn trong lòng.

    "Vĩnh Khánh. . .

    Chẳng lẽ chạy thoát?"

    Triệu Quang Nghĩa đứng ở trước thi thể Tống hoàng hậu, nhớ tới Vĩnh Khánh có thể còn sống, trong lòng cũng không biết là nhẹ nhàng hay là trầm trọng , chần chờ một hồi lâu, hắn mới trầm giọng nói: "Vĩnh Khánh. . .

    Đã chết, đây. . .

    Rõ ràng chính là thi thể cháu gái Vĩnh Khánh của ta Chân Sở Qua, ngươi thấy rõ ràng rồi chứ?"

    Chân Sở Qua đang muốn bẩm báo mình từ trên người một tử sĩ trốn lên bờ lục soát được một phong thư quan trọng, còn chưa mở miệng, thình lình nghe Triệu Quang Nghĩa nói như thế, đầu tiên là ngẩn ra, nhưng ngay sau đó bừng tỉnh đại ngộ, luôn miệng nói: "Vâng, đây. . .

    Chính là thi thể Vĩnh Khánh công chúa, thần. . .

    Thần tận mắt nhìn thấy, công chúa không cam lòng bị tặc nhân làm nhục, đã châm lửa tự thiêu."

    Lúc này, ngoài điện bỗng nhiên truyền đến tiếng gầm lên giận dữ: "Cố Nhược Li, ngươi cút ngay cho ta, để cho ta đi vào, để cho ta đi vào, phụ hoàng, đã cứu được nương nương cùng Vĩnh Khánh muội muội, Đức Phương huynh đệ về chưa?"

    Triệu Quang Nghĩa thần sắc vừa động, đột nhiên nhào tới trước thi thể Tống hoàng hậu gào lên khóc lớn: "Hoàng tẩu, người chết thảm quá. hức hức . . , trẫm uổng làm vua một nước, thế nhưng không bảo vệ được an toàn cho một nhà hoàng tẩu, thù này không báo, Triệu Quang Nghĩa thề không làm người!

    Hoàng tẩu, Đức Phương, Vĩnh Khánh . . ."

    ***

    Biện Lương, bên ngoài Tây Thủy Môn, Đường phủ.

    Mới vừa mưa to một trận, quét sạch sự nóng bức ngày mùa hè, nước tràn khắp hồ nước, con ếch ở trong ao trên lá sen oa oa vui mừng gáy.

    Lá sen xanh mượt dài rộng, bên trên còn điểm xuyết thủy châu trong suốt, con ếch tung chân nhảy lên, cũng chỉ làm cho lá sen kia chập chờn nhẹ nhàng, giọt nước như hạt ngọc châu lưu động, cũng không rơi xuống vào trong ao.

    Liễu rủ, tiểu đình màu son.

    Ba huynh đệ Đường Anh, Đường Dũng, Đường Uy sóng vai mà đứng, đứng ở trong đình.

    Đường Anh mặt trầm như nước nói: "Bàn về học thức, bàn về tài, ta không được như nhị ca tam ca như vậy, cho nên chuyện Đường gia xưa nay, ta đều giao cho các ngươi quyết định, nhưng là đại sự liên quan đến sống còn của Đường gia ta, các ngươi cũng phải cùng ta thương nghị một chút trước chứ?

    Vài chục năm trước, Lư thị dã tâm bừng bừng, kết quả như thế nào, chẳng lẽ các ngươi không biết sao?"

    Đường Anh càng giận, Đường Dũng liền có chút ít lo lắng bất an, Đường Uy trái lại mỉm cười nói: "Đại ca, điều chúng ta làm, cùng Lư thị năm đó làm, sao có thể đánh đồng chứ?"

    Đường Anh cả giận nói: "Ngươi còn ngụy biện nữa sao, ngươi sai người ở bến đò Mẫn Hà đánh cướp nhân mã Trịnh gia, đến nỗi Trịnh gia sắp thành lại bại, tất cả mấy chục tử sĩ, cùng với một nhà Tống nương nương ba người đều thân vong, ngươi lại bố trí mai phục tại Bắc Nhữ Hà, giết chết tử sĩ Trịnh gia trốn ra được từ trong tay Hoàng Thành Ty, lưu lại phong thư hãm hại Trịnh gia, đây cùng Lư thị năm đó tự giết lẫn nhau có cái gì khác nhau?

    Một khi tin tức lộ ra. . ."

    Đường Anh nghĩ tới hậu quả cực kỳ đáng sợ, không khỏi hơi biến sắc.

    Đường Dũng nói: "Đại ca, tin tức tuyệt đối sẽ không tiết lộ, hiện tại người biết toàn bộ, chỉ có ba người ta và ngươi, chỉ có ba người Đường gia chúng ta, ngoài ra không còn người nào biết!"

    Đường Anh giận không kềm được, một ngón tay chỉ Đường Uy, Đường Dũng khí định thần nhàn, mở ra cây quạt, nói: "Nhị ca không có nói sai, chỉ có ba huynh đệ chúng ta mới biết được chân tướng.

    Những người ta phái đi đó, không thiếu một người, hiện tại tất cả đã đều an nghỉ dưới đất, vĩnh viễn cũng sẽ không tiết lộ được điều bí mật này ."

    Đường Anh nghe vậy trong lòng run lên, ngón tay run rẩy hạ xuống, cả người không nói được nữa.

    Đường Dũng lay động nhẹ cây quạt, chuyển hướng hồ nước, mỉm cười nói: "Đại ca, thật ra thì không cần đem sự việc thành ra quá nghiêm trọng như vậy, tại sao không suy nghĩ về một mặt tốt chứ?

    Đường gia chúng ta, dời quốc hiệu là họ Bàng Hán, vốn là bàng chi Lý gia, nhưng chủ chi bàng chi cũng không phải là không thể thay đổi, Lý gia đã xuống dốc rồi, hiện tại căn bản là bám vào Thôi thị, nên Đường thị ta nổi lên.

    Rồi lại nói, phong thư ta lưu lại kia, cũng không đả ngã được Trịnh gia, Trịnh gia là ẩn tông, lực lượng lộ ra ngoài ở mặt ngoài là vô cùng có hạn, một khi khiến cho triều đình chú ý, thanh trừ khắp thiên hạ, cùng lắm thì Trịnh lão đầu tử ở ẩn không ra, toàn bộ lực lượng bên ngoài bị hủy hoại trong chốc lát, căn bản không chọc tới được căn bản của bọn họ."

    Hắn đen tối cười cười: "Dĩ nhiên, nguyên khí bị tổn thương nặng nề, đó là khó tránh khỏi.

    Trịnh gia tổn thương nguyên khí nặng nề, cổ tà hỏa này vô luận như thế nào cũng không phát tới trên đầu chúng ta, oan có đầu nợ có chủ, bọn họ kính chủ nợ nhất định tính đến trên đầu Thôi Đại Lang.

    Đường tam thiếu thu lại cây quạt, vỗ ở lòng bàn tay, nhướn nhướn chân mày nói: "Thành, tiềm tông hiển tông, hai nhà Thôi Trịnh đấu tới không thể tách rời ra, mà Đường gia ta đã đặt chân lên trung tâm thiên hạ, tiền đồ vô lượng, bàng chi Lý thị chúng ta này, đợi một thời gian nữa, có thể trở thành chủ nhân nắm giữ cả Kế Tự Đường hay không đây?"

    Hắn từ từ quay đầu, ánh mắt nóng rực như lửa, nhìn đại ca nhị ca, mỉm cười nói: "Đại ca, nhị ca, các ngươi nói ta đây mạo hiểm có đáng giá không?"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 82: Dư Lãng Sinh Ba

    Khi Đường Gia Tam Thiếu chỉ điểm giang sơn, trong thư phòng của Tổng Đà Bả Tử Biện Hà Bang Tiết Lương cũng là một mảnh yên tĩnh.

    Một hạ nhân nho nhỏ Tao Trư Nhi của Phách Châu Đinh gia ngày xưa, hôm nay đã là Tổng Đà Bả Tử của hơn bốn vạn anh hùng hào kiệt dựa vào nước sông Biện Hà kiếm ăn, áp đảo trên ba đại bang phái khác, quyền cao chức trọng, hình dáng khí chất so sánh với năm đó đã là có sự khác biệt rất lớn.

    Tất cả những việc hảo huynh đệ Dương Hạo cùng hắn lớn lên từ nhỏ đã làm và trải qua trong những năm qua, hắn cũng đều biết rõ ràng.

    Hạo Tử đi Hà Tây, nhận chức Hà Tây Lũng Hữu Đại Nguyên Soái; Hạo Tử đánh bại Lý Quang Duệ, tiếp thu năm châu Định Nan; Hạo Tử Tây Chinh Ngọc Môn, một lầm nữa đem giang sơn người Hán chia cắt hơn hai trăm năm lấy trở lại. . . , tất cả, tất cả hắn đều biết.

    Sau khi Hạo Tử thăng chức rất nhanh, chưa từng đi tìm hắn, bất kể là lúc còn treo lên danh nghĩa thân phận thần tử Tống Quốc, hay là sau khi tự lập xưng Đế, cũng chưa có làm cho người ta đưa tới cho hắn dù chỉ là một phong thư hắn từ đáy lòng chưa từng oán tháng.

    Là huynh đệ cùng nhau lớn lên, sống nương tựa lẫn nhau, đồng sanh cộng tử, hắn hiểu Dương Hạo, cũng như hiểu rõ chính hắn.

    Hắn biết huynh đệ của mình không đến tìm hắn, nguyên nhân duy nhất cũng là bởi vì hắn có cuộc sống của mình, hắn đã có nhà, nhà của hắn ở Biện Lương, ở nơi này cung cấp cơm ăn áo mặc cho trăm vạn sinh linh trên Biện Hà.

    Hắn có nhạc phụ nhạc mẫu, có một vị kiều thê, bây giờ còn làm phụ thân, làm Tổng Đà Bả Tử Biện Hà Bang.

    Nhà của hắn ở nơi này, sự nghiệp của hắn ở nơi này!

    Mà huynh đệ của hắn cũng đã thành quan gia (vua)địch nhân, cho nên hắn mới không cùng mình có bất kỳ liên lạc gì, hắn sợ bại lộ quan hệ giữa hai người, mang đến cho mình cái bất lợi gì.

    Cho nên, trừ phi vạn bất đắc dĩ, trừ phi vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt sẽ không tại trong lúc còn cùng triều đình đối địch mà tìm đến mình.

    Vuốt vuốt đoạn gỗ hoàng dương kia trong tay, vuốt khúc gỗ trơn bóng ấm áp, hắn cảm giác được, khúc gỗ năm đó mình đưa này, Hạo Tử vẫn cất ở trên người, hơn nữa thường xuyên ngắm ngía, cho nên xoa xoa mài đi mới có hiệu quả như vậy, ánh mắt Tiết Lương không khỏi trở nên ấm áp.

    Tiểu tử vốn thật thà đàng hoàng kia, trải qua mấy năm mài dũa, nhất cử nhất động thậm chí một cái ánh mắt đều đã rất có uy nghiêm rồi, có thể quản lý được vô số huynh đệ Biện Hà Bang, giao du với quan phủ quyền quý, cùng những đầu lĩnh gian giảo của bang phái khác tranh giànhc với nhau, há lại có thể không có mấy phần khôn ngoan, người có sự khôn ngoan dĩ nhiên là có một loại khí uẩn ngưng trọng như núi.

    Chỉ khi ở trước mặt huynh đệ của hắn, hắn mới có thể hoàn toàn dỡ hết ngụy trang xuống, trở lại như cũ thành Tao Trư Nhi năm đó.

    "Khúc gỗ này, là hắn đưa cho ta.

    Hắn nói, không tới một bước cuối cùng, không nên tới quấy rầy ngươi.

    Hiện tại, con đường phía trước đã tuyệt, mặc dù ta thuận lợi trở lại Khai Phong, nhưng là một ngày hai ngày còn có thể, nếu thời gian hơi lâu, tất nhiên hành tung sẽ bại lộ, ta chỉ có thể cầu trợ ở Tiết đại ca, đem chúng ta giấu đi, hoặc là đưa đi ra ngoài.

    Bất quá, có một câu ta muốn nói , cô bé này, là Vĩnh Khánh công chúa .

    "

    " Tại sao phải nói cho ta biết thân phận của nàng?

    Các ngươi khác tìm một cái lý do khác, không phải là thỏa đáng hơn sao?"

    "Đây là hắn ủy thác cho ta.

    Tiết đại ca có nhà có nghiệp, một khi xuất thủ tương trợ, đúng là mạo hiểm tịch thu gia sản diệt tộc, cho nên hắn nói cho ta biết, không được giấu diếm chút nào đối với Tiết đại ca, nếu như Tiết đại ca không thể giúp đỡ, ta cũng có thể hoàn toàn hiểu được, chúng ta lập tức đi ngay."

    Tiết Lương thở ra thật dài , tựa lưng vào ghế ngồi, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

    Bỗng có một đợt hương thơm yếu ớt bay tới vào trong mũi, một bàn tay nhẹ nhàng khoác lên trên vai của hắn.

    Tiết Lương cầm lấy bàn tay dịu dàng ấm áp kia, nhẹ nhàng vuốt ve.

    "Đại Lương."

    "Tụ Nhi, thật xin lỗi."

    "Hai vợ chồng, có cái gì phải xin lỗi?"

    Tiết Lương nhẹ nhàng chuyển người, ôm lấy eo nhỏ nhắn của Trương Hoài Tụ, Tụ Nhi dịu dàng ngoan ngoãn ngồi xuống trên đùi của hắn.

    "Ta bây giờ không phải là người cô đơn, ta có nàng, còn có đứa nhỏ.

    Ta giúp huynh đệ, liền đem nàng cùng đứa nhỏ kéo vào hiểm địa. . ."

    Tụ Nhi nhẹ giọng cười, hai cánh tay dịu dàng vòng qua cổ của hắn: "Nhưng là nếu chàng không giúp hắn, cũng không phải là một hảo hán đỉnh thiên lập địa, chàng là trượng phu của ta, ai không hy vọng trượng phu của mình là một người hảo hán có thể đứng trước người chứ?

    " .

    " Tụ Nhi.

    "

    " Rồi lại nói, chàng không giúp hắn, trong lòng nhất định bất an, cả đời cũng sẽ không sung sướng, ta không thích nhìn thấy trên mặt chàng mất đi nụ cười.

    "Tụ Nhi!"

    Tiết Lương cảm động ôm chặt nàng.

    Trương Hoài Tụ khẽ vuốt vuốt tóc của hắn, tựu như ôm lấy con của mình, nhẹ giọng nói: "Thuyền, ta đã phân phó cho người chuẩn bị tốt, là chiếc thuyền "Nhất Thiên Hải Hào" vận chuyển ổn định bí mật nhất kia, về mặt che mắt nha môn hà đạo, cũng đã phái người đi chuẩn bị. . .

    " Lần này, trộm vận chuyển cũng không phải là hàng hóa, mà đường đường là công chúa, chuyện quá mức quan trọng, ta hẳn là tự mình đi nha môn chuẩn bị. . ."

    "Đứa ngốc, chính bởi vì như thế, chàng mới không đi được.

    Hiện nay, cả thành Biện Lương trông gà hoá cuốc, không có người quan viên nào dám vì việc riêng làm trái pháp luật, một khi chàng tự mình ra mặt, ngược lại sẽ chọc người ta càng thêm chú ý.

    Coi như là thành một lần xuất thuyền tầm thường, ngược lại càng dễ vượt qua kiểm tra."

    "Là ta lỗ mãng rồi, vẫn là nương tử nghĩ chu đáo."

    "Tổng cộng là một trăm sáu mươi chiếc thuyền cùng nhau lên đường, ở phía dưới đáy khoang hàng lậu trên Thiên Hải Hào ta cố ý bỏ vào chút ít hàng hóa quý giá, như vậy môt khi bị người tra ra ngoài có mang theo, thì càng thêm an toàn.

    Giấu Công chúa và Chiết cô nương ở phía trên, ta sẽ đích thân mang các nàng lên thuyền, không có sơ hở."

    Ở khoang đáy phía dưới thuyền hàng, có xây dựng một tầng khoang thuyền ngầm mang theo hàng lậu, điểm này rất nhiều tuần kiểm sai dịch có kinh nghiệm của phủ Khai Phong cùng nha môn hà đạo đều biết, chỉ bất quá có thể tìm ra hay không thì phải hiển lộ thần thông rồi, trong khoang thuyền ngầm của Thiên Hải Hào lại có cơ quan khác, ở trong bóng tối giữa tầng ngầm cùng tầng trên boong tàu, lợi dụng sai lệch về thị giác do bóng tối tạo thành, xây dựng một tầng vách tường có thể giấu trấp người kẹp ở giữa, một khi có người phát hiện ra khoang thuyền ngầm, chỉ biết chú ý tới hàng hóa trong khoang thuyền ngầm, khi hắn đi xuống khoang thuyền kiểm tra hoặc là vận chuyển hàng hóa, liền tuyệt sẽ không nghĩ tới trong một tầng vách tường ở trên đỉnh đầu của hắn, lại có một thiên địa khác.

    Thiết kế như vậy, là phương pháp mang theo của Biện Hà Bang dấu trí đấu lực lâu dài cùng quan phủ mới nghiên cứu ra tới, là một cái bí mật, chỉ khi vận chuyển bảo khí có giá trị liên thành hoặc là hảo hán tam sơn ngũ nhạc phạm vào án mạng ở Biện Lương cùng Biện Hà Bang có giao tình thật lớn mới thỉnh thoảng sử dụng, vì vậy là an toàn nhất.

    "Hảo nương tử, Đại Lương được vợ như nàng, thật là, thật là....

    "

    " Thật là cái rắm!"

    Tụ Nhi hờn dỗn trừng mắt nhìn hắn một cái, ngón tay ngọc chỉ vào mi tâm của hắn: "Đàn ông các ngươi chỉ giỏi ba hoa, lúc này thì cảm động đến chết cũng vui lòng.

    Hừ, quay đầu lại cũng không phải là ngươi, ngươi nói đi, bình thường cùng muội tử Phượng Bảo Nhi của lão Cổ đầu mày cuối mắt, có phải đã sớm tính nạp nàng làm thiếp hay không ?

    "

    "Ta nào có, ta có nương tử tốt như nàng rồi còn không biết dừng ư, làm sao có thể ba lòng hai dạ. . .

    "

    "Ít ba hoa đi.

    Chàng chuẩn bị nhanh một chút, càng lên đường sớm càng tốt, ta đi dọn dẹp một chút, mang theo đứa nhỏ cùng lên đường."

    "A?

    Nàng cũng đi?

    "Óc heo!

    Ngươi phải giúp huynh đệ, ta ủng hộ ngươi, nhưng cũng không thể thật sự đem cha mẹ đứa nhỏ của mình đưa vào hiểm địađi?

    May mà cha mẹ bây giờ không ở Biện Lương, ta và ngươi cùng đi, mang theo Nhị đương gia nữa, toàn bộ một trăm sáu mươi chiếc thuyền đi ra ngoài, để cho Nhị đương gia theo đường thuỷ vận thuyền xuôi Nam, chúng ta một đoàn đi ra biển, nếu là tất cả ổn thỏa thì trở về cũng không muộn, nếu thật có cái gì ngoài ý muốn, liền trực tiếp cao chạy xa bay.

    "

    "Nương tử, diệu kế a, có hiền thê như thế này, vi phu thật là. . .

    "

    "Ít vuốt mông ngựa đi!

    Để cho ta thấy ngươi cùng Phượng Bảo Nhi câu kết làm bậy nữa, lão nương liền giơ tay chém xuống, thiến sạch tao căn tử (cái ấy ấy đó=)) )của ngươi !"

    ***

    Thương thế bên ngoài của Triệu Nguyên Tá nhìn cũng không nặng như phụ thân, nhưng là phụ thân hắn là chỉ bị ngoại thương, còn hắn trái lại bị thương phế phủ, thương thế này chỉ có thể từ từ điều trị.

    Nhưng hắn nghe nói có tin tức Tống nương nương cùng hoàng đệ Đức Phương liền lập tức khẩn cấp từ trên giường bệnh nhảy xuống, đợi đến khi nhìn thấy thi thể cơ hồ cháy sạch không phân biệt ra bộ dáng của hoàng đệ Đức Phương, trong lòng lại càng đại thảm thiết, không còn lòng dạ đi xem thi thể của Tống nương nương cùng Vĩnh Khánh công chúa.

    Đức Phương dù gì cũng là người đàn ông, còn hai mẹ con kia đều là mỹ nhân quốc sắc thiên hương, nếu như cũng là bị đốt thành bộ dáng như Đức Phương kia, cơn ác mộng này thật sự là vĩnh viễn cũng không xua đi được.

    Ngay sau đó, hắn nghe Hoàng Thành Ty Đô Chỉ Huy Sứ Chân Sở Qua thêm dầu thêm mỡ giới thiệu một hồi, Triệu Nguyên Tá nhất thời như bị ngũ lôi oanh đỉnh(năm tia sét đánh trúng đầu).

    Đây là thế nào?Hết thảy điều này, thật sự là do hoàng thúc Triệu Quang Mỹ làm?

    Xương thịt chí thân, tại sao phải tự giết lẫn nhau như vậy, tại sao?

    Lần này, hắn không hoài nghi cha của mình, bởi vì lúc ấy phụ thân bị ám sát cực kỳ nguy hiểm, hắn là tận mắt thấy, ngay cả chính hắn, cũng thiếu chút nữa mất mạng, ai cũng sẽ không dùng khổ nhục kế như vậy.

    Nếu không phải là phụ thân, như vậy còn có thể là người nào nữa?

    Giết hoàng đế, thái tử, chuyện bại lộ liền bắt đi Tống nương nương cùng công chúa, Vương gia?

    Trừ hoàng thúc, người nào có đủ lý do như vậy chứ?

    Hắn thật sự không muốn tin tưởng đây là chủ ý của hoàng thúc cùng hắn có quan hệ thân thiết nhất, nhưng là trừ hoàng thúc, thật sự không có người thứ hai có đủ lý do như thế này.

    Quan niệm kiên trì chánh nghĩa cùng luân lý gia đình từ nhỏ trong lòng Triệu Nguyên Tá hoàn toàn hỏng mất.

    Tại sao?

    Đức Chiêu ám chỉ qua, hại chết tiên đế chính là cha ta, cha của ta giết bá phụ ta, hiện tại thúc phụ của ta lại muốn giết phụ thân ta, cái ngôi vị hoàng đế này quan trọng đến thế sao?

    Vì nó, xương thịt chí thân lại tương tàn như thế?

    Một ngày này, tại đại môn Thiên Lao, một cỗ kiệu nhỏ chợt đi tới, đi bên kiệu là bốn thái giám, tay cầm phất trần, thần thái ngạo nghễ.

    Sở Vân Tụ Sở áp ty canh giữu Thiên Lao thấy khí phái này, hiểu được là đại nhân vật từ trong cung tới, vội vàng tiến lên tham kiến, hắn còn tưởng rằng là vị Đại thái giám trong cung kia tới truyền ý chỉ, không nghĩ tới vén rèm kiệu một cái, đi ra lại là thái tử đương triều Triệu Nguyên Tá.

    Thái tử mặc một bộ trường bào trắng thêu viền vàng, đầu buộc khăn ô ti lung, gương mặt cũng là tái nhợt khác thường .

    Sở Vân Tụ vội vàng thi lễ nói: "Hạ thần không biết thái tử điện hạ đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa, xin thứ tội, thứ tội.

    Không biết thái tử hôm nay đi tới Thiên Lao, là có chuyện gì phân phó hạ thần?"

    Ánh mắt thái tử có chút nhấp nháy, xua tay nói: "Ta muốn nhìn thích khách kia.

    Ta muốn hỏi hắn, rốt cuộc là bị ai sai khiến!

    Ta nhất định phải nghe chính miệng hắn nói, ngươi mau tránh ra."

    Sở Vân Tụ vừa nghe liền thất kinh, ngăn ở cửa mà động cũng không dám động, chỉ khom người nói: "Thái tử, xin thứ cho vi thần vô lễ.

    Quốc có quốc pháp, mặc dù thái tử địa vị cao trọng, cũng là thái tử của quốc gia, nhưng bây giờ chưa phải là thiên tử, ở trong triều lại không có chức vụ, không có quyền hỏi tới chuyện trong triều."

    Thái tử giận dữ, quát lên: "Ngươi dám cản cô gia?

    ".

    "Thần không dám, này là chức trách của thần, nguyên nhân chính là kính sợ quốc pháp, kính trọng thái tử, cho nên, tuyệt không dám vì riêng tư làm trái pháp luật để phụng nghênh thái tử, xin thái tử minh xét."

    Thái tử cố ý muốn vào Thiên Lao, Sở Vân Tụ kiên quyết không đồng ý, hai bên nói qua lại một lúc lâu, cho đến khi đám người Đại Nội Đô Tri Cố Nhược Li, Hoàng Thành Ty Chân Sở Qua nghe thấy rối rít chạy tới, lúc này mới mạnh mẽ đem thái tử mời về cung.

    Triệu Quang Nghĩa nghe thấy, khen ngợi Sở Vân Tụ một phen, nhưng là lại không trách cứ thái tử nữa, chỉ bảo người bên cạnh hắn chăm sóc thái tử cho tốt, Nguyên Tá không ầm ĩ đi tới Thiên Lao nữa rồi, nhưng thương thế của hắn trái lại nặng hơn.

    Tâm bệnh không trừ đi, thuốc và kim châm cứu khó chữa, phế phủ bị đả thương lúc đó đã thành bệnh khó trị trầm kha.

    Cả ngày uống thang thuốc Hoàng Liên đắng nghét, nhưng lòng của hắn so sánh với Hoàng Liên còn đắng hơn, bây giờ hắn không đi tìm phụ thân ồn ào tranh cãi nữa, lại làm cho Triệu Quang Nghĩa so với trước kia càng lo lắng hơn, bộ dáng đứa nhỏ này cả ngày tinh thần hoảng hốt, cho dù ai nhìn thấy cũng phải lo lắng.

    Giờ phút này phải lo lắng còn có một người, đó chính là Bình Chương Sự Lô Đa Tốn.

    Triệu Phổ cũng thôi, hắn vốn chính là phế tướng, chỉ bất quá chức quan thoáng cái lại bị giảm đi mười bảy mười tám cấp, chạy tới Tứ Xuyên tu thân dưỡng tính.

    So sánh với Lô Đa Tốn, việc lên xuống này với hắn đã thành thói quen.

    Nhưng Lô Đa Tốn không chịu được , hôm qua hắn vẫn là Tể tướng đích đương triều, dưới một người trên vạn người, cao cao tại thượng, hôm nay lại là phượng hoàng gãy cánh, thoáng cái bị chuyển tới Thiên Nam, làm Tư Mã Nhai Châu.

    Đến Nhai Châu, quả thực chính là chân trời góc biển.

    Khi đó Quảng Đông Nhai Châu là một mảnh hoang vu, ngay cả dân bản xứ địa phương cũng không có bao nhiêu, đường đường Tể tướng, từ hô phong hoán vũ, một hô trăm đáp này, cho tới bây giờ thành một mảnh điêu linh, quẫn khốn tại Thiên Nam, chênh lệch khổng lồ như mức nước của lòng sông so với mặt biển, làm cho người ta khó có thể thừa nhận.

    Lô Đa Tốn chính mình cũng biết, hoàng đế làm như vậy, vẫn là thanh tẩy triều đình, ở trong những người hoàng đế kiêng kỵ, hắn tuyệt đối đứng hàng số không, nhưng hắn là Tể tướng, chỉ có đem hắn khai đao, mới có thể thuận lý thành chương bắt lấy người khác, giảm bớt lực cản khi thanh tẩy, có lẽ qua mấy năm nữa, hắn còn có cơ hội trở về triều.

    Nhưng là đời người có thể có mấy cái mấy năm?

    Hắn tuổi tác đã cao, nếu như ờ quá lâu, chỉ sợ cũng thật sự phải chết già ở Thiên Nam.

    Lại nói tiếp, thiên hạ không phải là chỉ có một mình hắn tài ba, chỉ bất quá hắn phát vận, đi lên tướng vị, cho nên mới danh vang rền thiên hạ.

    Dân gian có vô số anh tài, hoàng đế muốn dùng người, nhân tài tùy thời cũng tìm được một đống, cho dù sau này trở về kinh, có thể còn tôn vinh như hôm nay hay không cũng khó nói, hắn chỉ hy vọng có thể mau sớm kết thúc loại cục diện này, cho nên vừa đến Nhai Châu, hắn liền dốc tâm tư cuối cùng, cắn bút nhai chữ trên mặt đất viết một phong "Tạ Ân Biểu".

    Lôi Đình Vân Lộ(giận dữ như sấm sét hay một bước lên mây), đều là ân vua.

    Bất kể là thưởng ngươi hay là phạt ngươi, đều phải hướng hoàng đế nói một tiếng tạ ơn, dâng một phong "Tạ Ân Biểu", chính là đạo lý làm thần.

    Lại nói tiếp, viết phong Tạ Ân Biểu, vạn nhất Thánh thượng mềm lòng, cho hắn chuyển lại địa phương gần một chút ít, hoàn cảnh tốt hơn một chút cũng chưa biết chừng, cho dù không điều hắn rời đi, cũng có thể thêm chút ấn tượng, chỉ cần trong lòng Thánh thượng còn có hắn người này, thì có cơ hội sớm một ngày thấy lại ánh mặt trời.

    Trong "Tạ Ân Biểu" của hắn này có một câu "Lưu tinh dĩ viễn, củng bắc cực bất do; hải nhật huyền không, vọng Trường An nhi bất kiến." (sao băng đã xa, không thể vây quanh trăng sáng,hàng ngày ngẩng lên bầu trời, ngắm Trường An mà không thấy).Trong "Trường Hận Ca" của Bạch Cư Dị là "Hồi đầu hạ vọng nhân hoàn xử , bất kiến trường an kiến trần vụ"( Cúi đầu ngắm chốn nhân gian, không thấy Trường An, chỉ thấy bụi trần).Thi từ trong thơ Đường có chứa Trường An thì chỗ nào cũng có, Lô Đa Tốn tự cảm thấy ở đây dùng hai chữ Trường An, vừa cùng câu trên đối trận tinh tế, gieo vần ăn khớp, cổ nhân ở trong thi từ dùng biện pháp so sánh lấy phu nói Vua, lấy phụ nói thần, cho nên nơi này cũng hợp ý cảnh "Trường Hận Ca", ta nhớ tới bệ hạ ngài giống như Dương Ngọc Hoàn đang ở Hoàng Tuyền nhớ tới Đường Huyền Tông giống nhau.

    Không ngờ này hai chữ Trường An này lại dẫn tới kiêng kỵ của Triệu Quang Nghĩa.

    Hiện tại Triệu Quang Mỹ đang ở Trường An đó, cũng không biết La Khắc Địch nhận mật chỉ đã đắc thủ được không, lão tiểu tử ngươi còn ngắm Trường An mà không thấy, ngươi nghĩ tới ai đó?

    Kết quả phong "Tạ Ân Biểu" này như đá ném vào biển rộng, cũng không có kết quả.

    Lô Đa Tốn ngay cả phong hồi chỉ an ủi cũng không nhận được, nhất thời không nắm rõ tâm ý của quan gia, chỉ đành phải hết hy vọng đạp chân ở Thiên Nam dàn xếp xuống.

    Triều đình tuyên cáo tin Tống nương nương, Kỳ Vương cùng Vĩnh Khánh công chúa đã chết, cũng trực tiếp tuyên cáo tội danh của Tề Vương, hiện tại đã đủ xử tử hình rồi, ai cũng biết, một khi hắn trở về Biện Lương, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

    Nhưng là Thôi Đại Lang không biết, hắn không phải là không biết, mà là biết được quá muộn, bởi vì ngay từ lúc hắn tiết lộ Triệu Quang Mỹ có lòng bất chính cho triều đình, cũng đã an bài sát thủ, một khi triều đình muốn bắt Triệu Quang Mỹ, giết!

    Trận chiến nát vụn này, tự nhiên làm cho Triệu Quang Nghĩa tới gánh lấy.

    Triệu Quang Nghĩa cũng chưa hẳn không có ý nghĩ ở trên đường áp giải Triệu Quang Mỹ trở về kinh đem hắn giết chết, một con cọp chết so với một con cọp bị giam giữ thì an toàn nhiều lắm, bị giam giữ, một khi nắm được cơ hội, vẫn có thể ngồi lên sân rồng, cho con cháu mình thế tập ngôi vị hoàng đế như thường, phương pháp xử lí quét dọn chướng ngại ổn thỏa nhất, đương nhiên là đem tất cả uy hiếp trừ bỏ đi thật sớm.

    Bất quá lúc này lại nháo ra vụ án hành thích mưu phản, làm cho hắn quyết định thật nhanh, được chụp đến trên đầu Triệu Quang Mỹ, đến lúc này, Triệu Quang Mỹ đã là có miệng khó trả lời, hắn hoàn toàn có thể đem Triệu Quang Mỹ áp giải trở về kinh, xử phạt ở mức cao nhất theo pháp luật, dĩ nhiên là không thể không giết để răn đe thiên hạ.

    Ai ngờ, sát thủ đã sớm được Thôi Đại Lang dặn dò lúc này đã động thủ, ý chỉ của triều đình còn chưa tới Trường An, Triệu Quang Mỹ bị La Khắc Địch giam lỏng đã bị giết chết trong giấc mộng rồi, đem ác tâm của Triệu Quang Nghĩa quẳng đi.

    Rõ ràng có cơ hội công khai xử quyết hắn, kết quả lại trở thành bị ám sát ly kỳ, người có tâm tự nhiên có thấy được mưu mô cực lớn, không phải là hắn bố trí, chuyện vốn là có thể xử hợp tình hợp lý, lần này ngược lại thành hoài nghi nặng nề rồi, Triệu Quang Nghĩa làm sao có thể không hận.

    Lúc này, Chân Sở Qua đã đem tin tình báo Trịnh gia âm thầm xuất tiền xuất người ra ủng hộ Triệu Quang Mỹ bẩm báo cho Triệu Quang Nghĩa, cho nên Triệu Quang Nghĩa mặc dù công bố tin ba người mẹ con Tống nương nương chết đi, cũng được biết tin Tề Vương Quang Mỹ chết đi, cường độ tra xét tìm kiếm cả thiên hạ chẳng những không có buông lỏng, ngược lại càng lúc càng lớn, hắn há có thể cho phép một cổ thế lực ẩn nấp tồn tại?

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 83: Nhàn Rồi Cũng Là Nhàn Rỗi

    Vào lúc sóng gió còn lại của Đại Tống còn chưa hết, hơn nữa lại bắt đầu nổi lên phong ba lớn hơn nữa, Tây Hạ cũng là gió êm sóng lặng, một mảnh yên bình.

    Ngày mùa hè chói chang , Dương Hạo mang theo cả nhà chạy tới Thanh Đồng Hạp, ở chỗ này nhàn rỗi nghỉ hè, kiều thê mỹ quyến, con trai yêu con gái tốt, rất là tiêu dao.

    Thai thứ hai Nữ Anh sinh ra lại là một vị tiểu công chúa, hai vị tiểu công chúa này đều kế thừa ưu điểm của mẫu thân, trắng ngần, mi thanh mục tú, còn nhỏ đãlà mỹ nhân bại hoại, khi trưởng thành chính là mỹ nữ họa thủy( họa cho đất nước).

    Đô thành Hưng Châu còn đang trong quá trình xây dựng liên tục, mặc dù Hưng Châu vốn cũng là một tòa thành phụ rất lớn, bất quá làm đô thành của một nước liền lộ ra có chút keo kiệt rồi, hôm nay đô thành hiện lên thành hình chữ nhật, chu vi dài mười tám dặm, sông đào bảo vệ thành rộng mười trượng, dẫn nước Hoàng Hà cuộn thành mà qua, ở mỗi phía Đông Tây Nam Bắc thiết lập một cửa thành, tường thành cao năm trượng, dựa vào địa thế, dễ thủ khó công.

    Dương Hạo rầm rộ dùng gỗ đất, xây dựng đô thành, xây dựng vọng lâu, cung điện cùng ruộng vườn quốc gia ở chỗ này, thanh thế hết sức to lớn.

    Đúng như lời Triệu Khuông Dận nói với quần thần muốn dời đô khỏi thành Trường An đã lộ vẻ suy tàn, một chỗ chỉ cần không phải trời không cho điều kiện thịnh vương, như vậy định đô như thế, tất cả vương hầu quân tướng tập trung vào chỗ này, đủ để khiến cho nổi lên hưng vượng.

    Đối với Hưng Châu trước kia chưa bao giờ trải qua thịnh vượng mà nói là như thế, đối với Trường An cũng là như thế.

    Liền lấy Thạch Đầu Thành Nam Kinh mà nói, đã từng trải qua huy hoàng.

    Nhưng là theo Nam Đường tiêu vong, cùng với Lý Dục chống cự, Giang Nam trong mấy năm ngắn ngủn đã gần như lụi bại, những người bán hàng rong tựa như sao xa ngày trước đã thua xa ban đầu, phần lớn văn nhân mặc khách cũng đi lên phía Bắc, chính là bởi vì Kim Lăng xuống dốc, Tô Hàng mới ở sau mấy chục năm ngắn ngủi vượt qua Giang Nam, trở thành đại biểu phương Nam, phồn hoa phú đông có thể nói là Thiên Thượng Nhân Gian.

    Song Chu Nguyên Chương một khi định đô Kim Lăng, không mất bao lâu, sự phồn vinh cùng địa vị của Kim Lăng liền vượt qua Tô Hàng.

    Giờ phút này tuy Hưng Châu chỉ lập quốc chưa đầy nửa năm, nhưng là lầu cao khắp nơi, thương nhân tụ tập, đã có dấu hiệu vượt xa Hạ Châu.

    Quan to quyền quý ở chỗ này xây lâu dựng phòng, hành thương ở chỗ này mở cửa tiệm buôn bán, còn có một đám có tài lực so sánh với quan thân càng thêm hùng hậu, đó chính là giới tông giáo.

    La Mã Đông Chính Giáo xây một tòa giáo đường thật to ở Kính Lý, Tháp Lợi Bặc lập tức hùng hổ xây lên một tòa lầu cao đại giáo đường ở đối diện, lấy hai tòa viện tự này làm trung tâm, bọn họ còn muốn đắp lên trụ sở, xây dựng đình viện, ngay sau đó là thương nhân nước đó mua nhà ở phụ cận, sau đó tửu quán, cửa hàng có phong cách tương ứng với nước đó cũng như măng mọc sau mưa nổi lên, ở trên quy hoạch tạo thành hai đại khu.

    Hòa thượng ngoại lai niệm kinh hùng hổ như vậy, hòa thượng bản địa há có thể yếu thế?

    Cho nên đám cao tăng Hoạt Phật Mật Tông Hiển Tông Đại Thừa Tiểu Thừa cũng không giữ lại dư lực, Giới Đàn Tự, Cao Thai Tự, Thừa Thiên Tự, Vạn Phật Tự. . . , từng ngôi chùa chiền đều dựng lên, tự nhiên cũng kéo theo kinh tế Hưng Châu quật khởi.

    Xay dựng đô thành một nước, một tòa thành trì cực lớn như vậy đối với bất kỳ một nào quốc gia mà nói cũng là một khoản chi không nhỏ, đối với Tây Hạ mới vừa lập quốc, nội tình còn thấp mà nói càng là như vậy, vì vậy Dương Hạo bỏ lực lớn xây dựng đô thành, ở các thế lực khác nhìn ra, cũng có thể quả thực cho là chí hướng của hắn chỉ vẻn vẹn dừng ở đây, bởi vì Hưng Châu chẳng qua là trung tâm của chư châu Hà Tây, chỉ sợ lãnh thổ quốc gia mở rộng một nửa nữa, cái chỗ này cũng không thích hợp làm thủ đô.

    Trước mắt Triệu Quang Nghĩa đã không có tâm tư đem lực chú ý đặt ở Hà Tây rồi, cái tình báo này làm hắn càng thêm yên tâm đối với Hà Tây, ở dưới tình hình như thế, cuộc sống của Dương Hạo càng thêm an nhàn, nhàn nhã đi chơi.

    Dương San Dương Tuyết ở trong bụi cỏ bổ nhào bắt ve, tiểu Dương Giai mặc quần yếm, thỉnh thoảng nghiêng ngả đuổi theo các tỷ tỷ, thỉnh thoảng lại chít chít trong cổ họng quấn lấy phụ thân đang câu cá nghe kể chuyện xưa, con gái nhỏ nhất còn đang bú sữa trong ngực mẹ nó, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu ở trên mặt, nó nhắm mắt lại, dùng sức mút lấy.

    Một bộ hình ảnh ấm áp, hiển thị rõ vẻ trời người cùng vui.

    Bất quá vẻ trời người cùng vui này nhìn ở tỏng mắt Diễm Diễm, Oa Oa cùng Diệu Diệu lại có chút không phải có ý vị, thật sự không biết là tư vị gì.

    Nếu nói lên, tuổi của các nàng cũng không tính là lớn, Diễm Diễm cùng Diệu Diệu mới hơn hai mươi, Oa Oa so sánh với các nàng lớn hơn vài tuổi, nhưng cũng chưa độ tuổi sinh đẻ tốt nhất, hiện tại vẫn chưa có đứa nhỏ, Dương Hạo là không nóng nảy, có người sinh ra vốn tốt, rồi lại nói, thời đại đó số hài tử tử vong sở dĩ cao, đó là vì ngoại trừ điều kiện chữa bệnh, điều kiện vệ sinh lúc đó ảnh hưởng ra, còn có một nhân tố quan trọng, chính là tuổi làm mẹ cũng không lớn, thân thể còn chưa có phát dục hoàn toàn, xương chậu còn chưa có khuếch trương mở ra hết, một khi sinh đẻ, chẳng những nguy hiểm cho đứa nhỏ, thường xuyên là cả mẹ lẫn con cùng gặp nguy hiểm.

    Hoàng đế không vội nhưng nương nương gấp a, đối với các nàng Diễm Diễm mà nói, hơn hai mươi còn chưa có hài tử, đây cũng là chuyện lướn bằng trời, người ta Đông Nhi cùng Nữ Anh mỗi người đều sinh hai đứa rồi, hiện tại đừng nói kén cá chọn canh, muốn con trai, cho dù sinh ra con gái cũng tốt a, nhưng là hết lần này tới lần khác cái bụng lại không tranh giành được.

    Mắt thấy mấy hài tử hoạt bát, cùng ánh mắt thỏa mãn, ôn nhu đuổi theo mẫu thân ruột thịt của mình, thoạt nhìn chính là thanh xuân diệu linh, trong đôi mắt u oán của thiếu phụ các nàng vẫn là giống như một hồ nước xuân sóng sánh.

    Nhưng là các nàng cũng không trách được lên trên đầu Dương Hạo, Đông Nhi cùng Nữ Anh đều sinh, liền chứng minh quan nhân không có vấn đề, lại nói tiếp, số lần lang quân cùng các nàng ân ái triền miên, vất vả cần cù vun tưới tuyệt không kém so với Đông Nhi, Nữ Anh, mình không tranh giành được, có thể trách người nào đây?

    Cho nên bọn họ chẳng những không dám oán giận Dương Hạo, chính mình cũng là có chút chột dạ đau lòng, nữ nhân xuất giá, không phải là giúp chồng dạy con ư, không thể giúp cho người ta truyền thừa hương khói, đó chính là thê tử không hợp cách(ko đạt tiêu chuẩn), cho nên ở trước mắt Dương Hạo thì các nàng ray rứt, ở trước mặt Đông Nhi cùng Nữ Anh thì các nàng tự ti, từ đoạn thời gian đó tới nay, các nàng vốn là tính tình họat bát nhất, lại so với Đông Nhi, Nữ Anh vốn là có tính tình hàm súc ôn nhu còn giống nữ nhân hơn.

    Dương Hạo đối với tâm tư của các nàng ít nhiều cũng hiểu một chút, bất quá các nàng ở trước mặt Dương Hạo sẽ để lộ tâm tình của mình quá nhiều, Dương Hạo cũng không biết các nàng gánh chịu tâm sự nặng như vậy tâm sự, khuyên giải mấy câu cũng là xong việc.

    Lần này, Dương Hạo đang cùng Trình Thế Hùng đóng quân ở Thanh Đồng Hạp sánh vai ngồi chung một chỗ, dây câu từ trên sườn đá cao cao rủ xuống dưới con sông đang chảy xiết, có thể câu được cá hay không còn phải chờ tiếp, chẳng qua là thích cái ý cảnh như vậy.

    Mới vừa kể chuyện xưa Tiểu Miêu Điếu Ngư cho con trai, vỗ cái đét thân mật ở trên cái mông nhỏ trơn mượt của con trai, để cho Hạnh Nhi mang nó hắn đi tìm Trình Bảo Nhi ca ca mà chơi, lúc này mới quay đầu hướng Trình Thế Hùng nói: "Trình huynh, những binh lính mới chiêu mộ tới kia, nghe nói phải thao luyện rất cực khổ ?"

    Trình Thế Hùng cười nói: "Chắc là có người hướng Đại Vương tố cáo kể lại đi?

    Hắc hắc, lần mộ binh này, rất nhiều nhà giàu có, công khanh quyền quý đều đem con cháu tới.

    Bọn họ cũng khôn khéo, công trận vốn chính là cách tấn chức nhanh nhất đó, phải biết giữ được cửa nhà không đổ, trong nhà dĩ nhiên phải có một người làm quan.

    Mà thần lần này tuần luyện lại là Cung Vệ Quân tương lai, cơ hội cho bọn họ tự mình ra trận thi hành nhiệm vụ hung hiểm cũng không phải là nhiều, nên lão Trình đánh ra ý hay, mặc kệ bọn họ ở nhà là cái dạng cậu ấm gì, nếu đã làm thủ hạ, thì phải đem hắn luyện thành một binh lính đủ tiêu chuẩn, phải chờ mong đánh giặc, thích đánh giặc, vừa nghe đánh giặc đã gào khóc xông về phía trước, bằng không thì sớm cút đi, đừng làm xấu danh tiếng của lão Trình ta."

    Dương Hạo vuốt cằm nói: "Ừ, các bộ tộc Tây Bắc thô lỗ mãnh liệt, sùng bái vũ lực, chỉ có người cường đại hơn so với bọn hắn, bọn họ mới cam tâm tình nguyện thần phục.

    Ta có ngày hôm nay, cũng không phải là những đám đại nho kia tuyên dương cho cái nhân đức gì tác động, mà là dùng quyền đầu đánh lấy.

    Chúng ta muốn đứng vững gót chân, dĩ nhiên phải giữ vững võ lực mạnh mẻ.

    Muốn bàn về võ lực, quân các bộ tộc Tây Bắc phần lớn lấy du mục làm chủ, thuở nhỏ cỡi ngựa bắn cung, vũ dũng hơn người, Cung Vệ Quân lựa chọn lại lấy người Hán làm chủ, người Hán chúng ta khéo nông canh, làm làm một người chiến sĩ, cất bước liền so sánh với các dân tộc du mục chậm một bước dài.

    Các binh sĩ trải qua tổ chức nghiêm mật, huấn luyện nghiêm khắc so cùng những hán tử sống ở trên lưng ngựa kia, cũng chỉ là khó khăn lắm có thể địch lại.

    Nếu muốn trở thành binh lính tinh nhuệ vượt xa bọn họ, dĩ nhiên phải bỏ ra cố gắng nhiều hơn nữa .

    Dĩ nhiên, lần này huấn luyện chính là Cung Vệ, sẽ không tùy tiện phái bọn họ đi tới tiền tuyến, người Hán chúng ta có ưu điểm của người Hán, ví dụ như giỏi về công thủ thành trì, giỏi về chế tạo, nắm giữ các loại vũ khí công thủ, giỏi về xây dựng thành trì pháo đài, đây là sở trường của chúng ta, hơn nữa dưới gầm trời này cũng không phải là một con ngựa có thể dong ruỗi trên bình nguyên mặt cỏ, những sở trường này rất có đất dụng võ, cũng phải phát huy sở trường của bọn họ."

    Trình Thế Hùng vừa nghe mặt mày hớn hở: "Có những lời này của ngài, trong lòng ta liền kiên định.

    Xin Đại Vương yên tâm, cho dù giao một đám cừu chết vào trong tay của ta, ta giao tới trên tay Đại Vương cũng tất là một đám hổ sói."

    Dương Hạo khẽ quay đầu hỏi nội thị : "Chuyện gì?"

    Bên cạnh sớm đã có một nội thị khom người đứng ở đàng kia, thấy Đại Vương đang cùng Trình tướng quân hứng thú nói chuyện, đứng cách năm bước xa không dám nhích tới gần, lúc này thấy Dương Hạo hỏi thăm, mới vừa điểm mũi chân đến gần mấy bước, hướng hắn nói nhỏ mấy câu, Dương Hạo bỗng nhiên đứng lên một cái, nói: "Nhanh, lập tức dẫn hắn tới gặp ta."

    Chỉ chốc lát sau, một hán tử áo đen đi lại mạnh mẽ chạy tới, hướng Dương Hạo khom người thi lễ, nói một hồi lâu, sắc mặt Dương Hạo nhất thời lộ vẻ lo lắng.

    Hơn một năm chuẩn bị đầy đủ, điều động mấy viện đại tướng thủ hạ đắc lực nhất của mình, còn có Chiết Tử Du túc trí đa mưu ở đó trấn giữ, nghĩ cách cứu viện lại thất bại.

    Này cũng không tính là gì, nhưng tất cả mấy người Chiết Tử Du, Đinh Ngọc Lạc, Mã Thán cùng Trúc Vận đều không rõ tung tích, hôm nay quan ải trùng trùng vẫn phong tỏa nghiêm mật, bí tham Phi Vũ báo tin này cũng không biết phải dùng bao nhiêu thủ đoạn, mới bình yên trở về Hà Tây báo tin, các nàng. . .

    Các nàng hiện tại còn an toàn sao?

    Vốn là, Dương Hạo là không muốn đem muội muội phái đi Biện Lương, khi trong suy nghĩ của hắn, Trúc Vận cùng Mã Thán là người lựa chọn tốt nhất, hai người này võ nghệ cao cường, cho dù hỏng chuyện cũng có thể toàn thân trở lui, nhưng khi mới nghe nói tới cái kế hoạch này, Ngọc Lạc liền kiên quyết yêu cầu chủ trì chuyện này, Dương Hạo biết muội muội là muốn tìm một cơ hội cùng người yêu gặp mặt, hôm nay hắn xưng bá một phương, cắt đất xưng vương, trừ phi nhận được hoàn toàn tín nhiệm của Tống Quốc, hay hoặc là La gia vứt bỏ cơ nghiệp ở Biện Lương, ngày kết hôn của muội tử của mình cùng La Khắc Địch có thể nói là xa xôi không thấy, giữa hai người có một khe rãnh không thể lấp đầy.

    Mắt thấy nàng đang lúc thanh xuân , Dương Hạo không đành lòng cự tuyệt, mới sai nàng đi.

    Mà Chiết Tử Du bởi vì Dương Hạo đang giả trang bộ dạng nghi kỵ Chiết gia, mặc dù ở lại Hưng Châu, cũng không tiện cùng hắn đi lại, lại bởi vì Dương Hạo dùng ngọc tỷ cứu cả nhà Chiết gia trở về, có lòng vì hắn hoàn thành tâm nguyện, mới chạy tới Biện Lương, ai biết. . . , trong lòng Dương Hạo nặng trịch, nhất thời vừa hối hận vừa hận.

    Trịnh Thế Hùng vốn là Chiết thị nhất mạch, cũng là quen biết với Chiết Tử Du, nghe xong cũng vô cùng lo lắng, nhưng là sắc mặt bình tĩnh, còn đi ra nói khuyên giải nói: "Đại Vương trước tiên không cần nóng vội, nếu hiện tại không có tin tức của các nàng , nói rõ các nàng chưa có rơi vào trong tay triều đình, chắc là thấy đường lớn đường nhỏ canh phòng nghiêm mật , các nàng tạm thời né tránh đầu sóng ngọn gió."

    Dương Hạo miễn cưỡng cười một tiếng, nhất thời không tiếp tục nhàn hạ thoải mái.

    Hắn chỉ muốn mau đi trở về, an bài mật điệp Phi Vũ toàn lực thăm dò tung tích của các nàng Ngọc Lạc, Tử Du, đi tới bên cạnh Nữ Anh, Dương Hạo từ trong ngực nàng đón lấy tiểu nữ nhi ăn no sữa mẹ đang trong lúc ngủ say, nói: "Đi thôi, chúng ta trở về."

    Diễm Diễm cùng Diệu Diệu cầm lên hai bó hoa tươi bên trên sườn núi trở lại, vừa thấy như vậy, Diễm Diễm cướp một bước đi đón lấy tiểu công chúa: "Quan nhân, để thiếp đi."

    Dương Hạo đang tâm loạn như ma, lắc lắc đầu nói: "Ta ôm là tốt rồi, nhanh đi về, ta có chuyện muốn làm."

    Diễm Diễm ôm một cái vào khoảng không, lại thấy sắc mặt Dương Hạo tối tăm, trong lòng vốn là nhạy cảm nhất thời đau xót, yên lặng đi theo phía sau hắn, cũng không nói chuyện nữa.

    Vội vã đi trở về một hồi, Đông Nhi đi sát vào Dương Hạo thấp giọng nói: "Quan nhân, Diễm Diễm làm sao rồi?"

    "Ừm?

    Làm sao?"

    Dương Hạo kinh ngạc quay đầu lại, đúng lúc thấy Diễm Diễm đang lấy tay áo lặng lẽ lau nước mắt, Oa Oa cùng Diệu Diệu theo ở bên cạnh, một bộ dáng ưu sầu.

    Dương Hạo xoay người lại đi về phía Diễm Diễm, hỏi: "Làm sao vậy?"

    Diễm Diễm mang theo giọng mũi lắc đầu nói: "Không có chuyện gì."

    "Rốt cuộc tại sao, nàng nói đi chứ."

    Diễm Diễm cúi đầu, thấp giọng nói: "Có phải . . .

    Người ta không thể giúp quan nhân sinh dục con gái, nhắm trúng quan nhân chán ghét mà vứt bỏ?"

    Dương Hạo ngạc nhiên nói: "Tại sao lại suy nghĩ lung tung, không sinh thì không sinh, có gì đặc biệt đâu, ta chán ghét mà vứt bỏ nàng khi nào."

    Diễm Diễm sâu kín nói: "Vốn chính là, người ta cũng không phải là không biết, ai bảo người ta không có bản lãnh chứ...

    "

    Dương Hạo dở khóc dở cười, hắn lúc này đầy bụng tâm sự, nhìn thấy bộ dáng Diễm Diễm ủy khuất, chỉ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, hắn đem con đặt vào trong ngực Diễm Diễm, hừ nói: "Ha ha ha, nàng ôm đi, nha đầu này, cái đầu suốt ngày cũng không biết suy nghĩ cái gì, mấy ngày không kiếm việc cho nàng chuyện làm, lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.

    Chờ ta xong việc sẽ hảo hảo dạy dỗ nàng, còn các nàng nữa!"

    Dương Hạo trợn mắt nhìn Oa Oa cùng Diệu Diệu một cái: "Không biết khuyên giải cũng thôi, lại còn cùng đi theo lẫn vào, không biết nha đầu này ngang bướng sao?"

    Đang lúc này, chỉ nghe ở nơi xa có người quát to: "Người nào?

    Đứng lại!

    Ôi. . ."

    Chỉ thấy sáu nữ tử tay áo bay múa, như tiên nhân trên trời mà bồng bềnh lướt đến, Cấm Vệ Quân tán ở phía bên ngoài giơ cao binh khí tiến lên ngăn trở, bị các nàng phất tay áo một cái đều ngã đi ra ngoài, các nàng cơ hồ là chân không dính bụi, lướt như bay, võ công thực sự là cao thâm không thể lường được.

    "Bảo vệ Đại Vương!"

    Ám Ảnh Vệ ào ào nhanh chóng di chuyển, những thiết vệ này có võ công không tầm thường, mặc dù kém xa sáu nữ tử kia, nhưng là thắng ở người đông thế mạnh, ở trước người Dương Hạo nhanh chóng đứng lên ba hàng thị vệ, người người đều rút lưỡi đao sắc bén ra khỏi vỏ, ngăn chặn đến giống như tường đồng vách sắt, tất cả thị vệ ở hai cánh đều giơ lên thủ tụ, mở ra Nghạnh Cung, mưa tên dày đặc như vậy, cho dù sáu nữ nhân kia có cương khí hộ thân đao thương bất nhập, sợ rằng cũng không ngăn được sức mạnh của mũi tên sắc bén chuyên tấn công này.

    "Tất cả lui ra!"

    Dương Hạo đột nhiên hét lớn một tiếng, những người Ám Ảnh Vệ kia đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, mặc dù không biết nội tình, nhưng biết xử lý nghe lệnh, mặc dù thấy sáu người kia bay vút mà đến, chỉ là lập tức rút lui ra hai phía trái phải, nhường ra một con đường."

    Sư phụ!"

    Nữ Anh cả kinh kêu một tiếng, phi thân ra nghênh đón.

    Dương Hạo cũng nhanh bước nghênh đón, từ rất xa hắn đã nhìn thấy một người đi trước kia, một bộ áo bào xanh, ngọc trâm cài ngang búi tóc, mắt ngọc mày ngài, bách mị thiên kiều, chính là đạo lữ song tu của sư phụ Lữ Đồng Tân của hắn, Tĩnh Âm đạo trưởng.

    "Tĩnh Âm đạo trưởng, người. . .

    Làm sao tới đây?"

    Sáu người kia dừng bước ở trước người Dương Hạo, dõi mắt nhìn lại, sáu nữ tử đều cũng là dung nhan tuyệt lệ, không gì sánh được, mấy nữ nhân còn lại xinh đẹp tự nhiên cũng đều không kém Tĩnh Âm đạo cô.

    Tĩnh Âm đạo cô nhìn hắn, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chắp tay trước ngực, nhẹ nhàng nói: "Dương Hạo, Thuần Dương Tử sư phụ ngươi . . .

    Đã tọa hóa rồi !"

    "Cái gì?"

    Dương Hạo cả kinh, đây không phải chuyện đùa.

    "Tĩnh Âm đạo trưởng, sư tôn đã qua đời, Dương Hạo hổ thẹn làm đại đệ tử khai sơn của sư tôn, có trách nhiệm chăm sóc cho chư vị tiên trưởng, xin mời chư vị tiên trưởng ở lại Hưng Châu đi, để cho Dương Hạo có thể làm tròn đạo hiếu."

    Nghe tin Lữ Động Tân bất ngờ tọa hóa, Dương Hạo tinh thần chán nản, mặc dù thời gian sư phụ này cùng hắn ở cùng nhau cũng không phải là lâu, nhưng là vẫn có tình cảm tương đối thâm hậu, bất quá sáu người Tĩnh Âm đều là buồn hơn so với hắn, mấy nữ nhân này đều là đạo lữ của Lữ Động Tân, quanh năm ở trên Tử Vi Sơn ở quan ngoại tu hành, đừng thấy các nàng mỗi người thoạt nhìn đều đang lúc tuổi trẻ thanh xuân, nhưng đó là bởi vì các nàng luyện tập huyền công có thể trụ nhan, trường sinh, thật ra thì tuổi thật sự đều đã không nhỏ rồi, mỗi người cũng đều đã tu hành một giáp trở lên ( hơn 60 tuổi rồi) .

    Công tham tạo hóa(công phu gia nhập vào tự nhiên), lại càng khám phá tới cửa sinh tử.

    Đạo lữ làm bạn cả đời tọa hóa chết đi, mặc dù các nàng hoài niệm không muốn xa rời, nhưng cũng không vô đau thương đa cảm.

    Tất cả tục lễ để tang, túc trực bên linh cữu của phàm nhân, các nàng đều không để ý tới, mặc quần áo vẫn như bình thường.

    Tĩnh Âm đạo trưởng lắc đầu nói: "Chúng ta sống nơi sơn dã, đã thành quen cuộc sống như thế, đến một lần, chẳng qua là mang đến tin tức sư phụ ngươi. . .

    Sư phụ của ngươi trước khi tọa hóa có nói, cả đời này hắn có tam điều đắc ý lớn, một là trúng cử mà không làm quan, tiêu dao rừng núi, thần tiên khoái hoạt; hai là người tu đạo thu nhân đồ đệ, truyền tiếp lương hỏa từ xưa tới nay, không có một người như hắn, được một Thiên Cơ; ba là đại đệ tử khia sơn của hăn đặt móng lập quốc, xưng Đế một phương.

    Sư phụ của ngươi. . .

    Rất thích ngươi, mặc dù đạo thống của hắn, ngươi kế thừa chưa tốt."

    Nàng nhìn năm tiểu đạo sĩ một mực cung kính đứng ở dưới bậc thềm, lại nói: "Bọn họ đã kế thừa rất tốt y bát của sư phụ ngươi, mặc dù đạo pháp cùng công pháp chưa đạt đến mức tuyệt hảo, nhưng chẳng qua là thiết hỏa hầu thôi, ta muốn đem bọn họ giao cho ngươi, hi vọng ngươi có thể làm trọn trách nhiệm của đại sư huynh, vì sư phụ ngươi mà chiếu cố bọn họ, được chứ?

    Dương Hạo cung kính nói: "Đạo trưởng yên tâm, cho dù không có lệnh của ân sư, đệ tử cũng sẽ chiếu cố bọn họ thỏa đáng, làm trọn trách nhiệm sư huynh.

    Đạo trưởng, các vị phải trở về Tử Vi Sơn sao?

    Đệ tử hỏi cho rõ ràng, ngày sau khi rảnh cũng dễ dàng mang theo năm vị đệ tử của ngài đi bái kiến đạo trưởng."

    Ở phía sau hắn, là Nữ Anh, Đông Nhi, Diễm Diễm, Oa Oa cùng Diệu Diệu song song đứng, mặc dù người trực tiếp được Tĩnh Âm truyền thụ võ công chính là Nữ Anh, nhưng mấy người khác coi như là Nữ Anh thay sư phụ truyền nghề, tự nhiên cũng coi như là là đệ tử của nàng.

    Tĩnh Âm đạo trưởng nhìn mấy người các nàng một cái, lại cười nói: "Sau khi sư phụ của ngươi tọa hóa, sáu tỷ muội chúng ta đã phong bế động phủ dưới đất, đốt đi đạo quan, coi như an trí chỗ yên nghỉ cho hắn, trên đỉnh Thiên Sơn Linh Thứu có một cái động phủ, là nơi năm xưa khi ta cùng sư phụ của ngươi dạo chơi thiên hạ thì tìm được, chúng ta sẽ đi tới đó ẩn thế tiềm tu."

    Nói dứt lời với Dương Hạo, nàng lại gọi Diễm Diễm cùng Oa Oa, nói: "Ngày đó bị sư phụ ngươi nhờ vã, vốn muốn đi Ngân Châu truyền võ nghệ cho hai người các ngươi, nhất thời lỗ mãng, đem Nữ Anh coi nhầm là ngươi, mặc dù các ngươi từ chỗ Nữ Anh học được Khôn Đạo Chú Đỉnh, bất quá đây cũng là điều duy nhất ta không có tự mình hoàn thành lời dặn dò của lão quỷ đó.

    Ai!

    Hôm nay hắn đã đi rồi, còn muốn để cho hắn muốn ta làm những thứ gì nữa, ta cũng không có cơ hội.

    Khôn Đạo Chú Đỉnh, đó là Động Tân truyền cho ta, sáu tỷ muội chúng ta, mỗi người đều có một thân võ học của mình, thích hợp cho nữ hài tử học tập, tiểu nha đầu trong tã lót kia là nữ nhi của ngươi sao, đợi nàng lớn lên chút ít, nếu là ngươi cam lòng, đem nó cùng đám tỷ tỷ của nó cùng nhau đưa tới Thiên Sơn Linh Thứu Sơn, chúng ta có thể đem một thân võ học dốc túi truyền nghề."

    Diễm Diễm vừa nghe, lập tức ủ rũ, ấm ức nói : "Sư phụ, ta gả cho tướng công sắp năm năm rồi, thủy chung không sinh ra được, sợ rằng. . .

    Sẽ phụ kỳ vọng của sự phụ."

    Tĩnh Âm Tử Tử trải qua tinh tế nhìn nàng mấy lần, ngạc nhiên nói: "Theo ta thấy, thân thể ngươi cũng không có gì không ổn, làm sao có thể không sinh được?"

    Suy nghĩ một chút, lại cười nói: "Cái này cũng là nói tới duyên, chắc là lúc chưa tới đi."

    Diễm Diễm khụt khịt mũi, xấu hổ nhỏ giọng nói: "Sư phụ, cũng năm năm rồi, cho dù gặp đại vận, cũng nên chạm vào một hồi trước đi, nhưng là. . .

    Vẫn đều không có. . ."

    Thanh âm của nàng tuy nhỏ, tuy nhiên cũng mấy nữ nhân phía sau Tĩnh Âm đạo cô cũng nghe rõ ràng, một cô nương xinh đẹp trong đó sóng mắt vừa chuyển , bỗng nhiên tới rỉ tai với Tĩnh Âm mấy câu, Tĩnh Âm ngẩn ra, lắc đầu nói: "Không có a, dĩ nhiên là không có."

    Đường Diễm Diễm kinh hãi nói: "Sư phụ, người nói không có?"

    Tĩnh Âm nói: "Nếu không, ta là nói . . .

    Có một việc cũng không nói cho các ngươi nghe, bất quá cho dù không nói chuyện này, nghĩ đến cũng không có vấn đề gì."

    Diễm Diễm hỏi tới: "Không biết sư phụ muốn nói tới là cái chuyện gì?"

    Tĩnh Âm nói: "Lúc Âm Dương Song Tu, là không thể sinh chửa, vợ chồng các ngươi . . .

    Khụ khụ, sẽ không cùng giường chung gối năm năm qua mà vẫn lấy song tu để ân ái chứ?"

    Diễm Diễm giật mình, Oa Oa giật mình, Diệu Diệu cũng giật mình, ba người ngây người như phỗng, đứng ngẩn ở đàng kia, Tĩnh Âm nhìn người này một chút, lại xem người kia một chút, kinh ngạc nói: "Không. . . phải chứ. . .?"

    Lữ Động Tân kia, gặp phải đồ đệ so với hắn còn bận rộn hơn, cho nên võ công truyền được rất mơ màng, rất nhiều cấm kỵ, quy củ cũng không nói cho hắn biết, vì vậy sau đó phái Tĩnh Âm truyền phương pháp Song Tu cho hắn cùng thê thiếp.

    Mà Tĩnh Âm lúc đến, cũng chỉ truyền võ công cho nàng, cũng đồng dạng không có đem chuyện khi song tu thì Luyện Tinh Hóa Hư cho nên không thể chửa nói cho các nàng nghe.

    Bởi vì người tu đạo như nàng cùng Lữ Động Tân, vốn là không muốn hài tử, bằng không qua một giáp năm tháng tu hành kia, con cháu sợ rằng không kém một trăm rồi đi?

    Năm sáu chục năm trôi qua, bọn họ mới bắt đầu thu đồ đệ thứ nhất, năm đó bọn họ từ chỗ sư phụ nghe nói, rất nhiều chuyện đối với người khác mà nói là cấm kỵ nhưng đối với bọn họ mà nói lại là chuyện quy củ hoàn toàn đương nhiên, liền không nhớ ra được, hơn nữa mặc dù song tu có thể gia tăng kéo dài thời gian lẫn vui vẻ lẫn nhau, tinh tu công phu của mình, nhưng là bởi vì thời khắc hoan hỷ thì ít khi nhớ pháp môn điều tức vận khí, lấy lẽ thường của vợ chồng bình thường mà nghĩ, cũng không có đến mức mỗi lần đoàn tụ đều không ngại mệt mỏi sử dụng công pháp song tu như vậy.

    Lúc này nhìn vẻ mặt ba người Diễm Diễm, lại có thể thật sự là. . . , đây đúng đồ đệ tốt chăm chỉ học giỏi ...

    i Tĩnh Âm mang đến tin tức Lữ tổ tọa hóa, trong lúc vô tình giúp tam nữ Diễm Diễm, Oa Oa cùng Diệu Diệu giải quyết vấn đề quấy rối các nàng nhiều nhất.

    Thật ra thì trong chư nữ, thời gian Đông Nhi luyện công phu : này là trễ nhất, hơn nữa đối với cái này cũng không mưu cầu trông mong gì lớn, nàng trời sanh có tính ngượng ngùng, rất nhiều động tác, pháp môn nàng đều không muốn làm, đối với nàng mà nói, cùng lang quân ân ái, chỉ cần chú tâm nghỉ ngơi cùng hắn yêu thương triền miên liền đã thỏa mãn, về phần luyện công tu song tu kia, nguyên nhân chủ yếu còn xuất phát từ ý thích đẹp thiên tính của con gái, nghĩ đến trụ nhan lâu dài.

    Mà Nữ Anh thì là bởi vì thân phận trước khi trở thành Vương Phi chính thức rất đặc thù, mỗi lần Dương Hạo đi gặp nàng đều lén lén lút lút, rất lâu mới có thể thuận lợi đi tới, vì phòng bị tai mắt của rất nhiều nha hoàn trong phủ, không thể ngủ lại ở nơi đó, vì vậy sau một lúc lâu cũng chỉ có thể buông tay ra ngừng ân ái, không có thời gian vận dụng công pháp song tu có thể giúp kéo dài này.

    Đáng thương cho tam nữ.

    Vô thượng huyền công có thể trụ nhan trường sinh, tinh tu nội lực này, vẫn được Dương Hạo cùng Đường Diễm Diễm, Oa nhi, Diệu Diệu sử dụng tới cực kỳ cao minh trong phòng.

    Dương Hạo cùng ba vị ái thê này ở chung một chỗ thì không hề có chút chỗ cố kỵ, ba người này lại là trời sanh tính hoạt bát, thoải mái hào phóng, vì tâm lý bởi vì địa vị không bằng Đông Nhi, có ý niệm lấy lòng muốn cưng chìu trong đầu, nên mỗi lần cùng giường, đều không có một lần nào không dùng công pháp Âm Dương hợp tu, mưu đồ để cho lang quân hứng thú vui vẻ lâm ly, tận hứng mất hồn.

    Kết quả là. . .

    "Thì ra là như vậy!

    Chính là như thế!"

    Sau khi đưa tiễn sáu người Tĩnh Âm đạo trưởng đi, an trí sư đệ của Dương Hạo xong, ánh mắt Diễm Diễm cùng Oa Oa, Diệu Diệu nóng rực như lửa ngó chừng Dương Hạo, ánh mắt kia không chút kiêng kỵ tham lam tựa như nữ yêu tinh nhìn thấy thịt Đường Tăng, thấy vậy Dương Hạo sợ hết hồn hết vía, xem tình hình kia, nếu không phải còn cố kỵ đang ở trước mặt mọi người, tam nữ lập tức muốn đem hắn kéo vào phòng thay phiên hành quyết, đổi phiên rồi lại đổi phiên, dù sao cũng phải mưa móc khắp nơi, tưới tiêu liên tục, phải làm cho một mũi tên trúng đích mới được.

    Đang lúc này, Mã Thán từ trên trời giáng xuống giải vây, thoáng cái đem Dương đại thúc của nàng cứu vớt ra từ trong nước sôi lửa bỏng.

    Tam nữ Diễm Diễm dù khẩn cấp đi nữa, cũng không dám làm trễ cong sự của Dương Hạo, hơn nữa Mã Thán lại là mở miệng kêu một tiếng đại thúc, cũng không thể dạy hư tiểu hài tử, cho nên tam nữ dùng một siêu cấp ám ngữ ám hiệu còn cao hơn một cấp so với mật điệp Phi Vũ cấp bậc cao nhất, ám chỉ tam nữ tối nay dọn giường chờ đợi, an tĩnh ngóng quan nhân, lúc này mới lánh đi ra ngoài.

    Mã Thán tìm được Trúc Vận, dắt tay nhau chạy về Hà Tây, trên đường lại gặp phải Đinh Ngọc Lạc, Trúc Vận phụng bồi Ngọc Lạc đi ở phía sau, Mã Thán về trước, chính là Trúc Vận lo lắng Dương Hạo nghe được chút ít tin tức, nhất thời không biết được tung tích của các nàng trong lòng sẽ lo lắng, để cho nàng gấp rút về trước báo tin.

    Mã Thán đem chuyện nàng nghe được từ chỗ Tử Du kể hết thảy ngọn nguồn, từ đầu chí cuối nói cho Dương Hạo nghe một lần, Dương Hạo nghe xong trầm mặc hồi lâu, mới cười khổ một tiếng nói: "Là lỗi của ta, ta một bên tình nguyện muốn cứu mẹ góa con côi nàng, nhưng ở trong suy nghĩ của nàng, bộ mặt của Dương Hạo ta so sánh với Triệu Quang Nghĩa, cũng đồng dạng không chịu nổi. . .Lập đức, lập công, lập ngôn, Tam Bảo truyền lại đời sau, Vĩnh Khánh cùng Đức Phương làm con, há có thể chịu vứt bỏ dễ dàng, ai!

    Như vậy là ta hại bọn hắn rồi, tuy nói nếu ta không ra tay, Tống nương nương cùng hoàng tử Đức Phương cũng không sống tốt được mấy năm nữa, bất quá. . .

    Hắn lắc đầu, có chút bận tâm, ngẩng đầu lên: "Trư Nhi đem các nàng mang đến Nhật Bản tránh đầu sóng ngọn gió sao?

    Biện Hà Bang ở Nhật còn có một thế lực nhất định?Người Nhật hung tàn dã man, hắn lại dẫn theo hai thiếu nữ như hoa, này. . .

    Ai, Tử Du thật có một lá gan to như trời, đi xa tới dị quốc, lại không mang theo hai đại cao thủ như ngươi cùng Trúc Vận."

    Biết được chúng nữ an toàn vô sự, Dương Hạo thở phào một hơi nhẹ nhỏm, nhưng là lập tức lại vì Tử Du cùng Vĩnh Khánh nổi lên lo lắng, ấn tượng của hắn về đảo quốc hàng xóm kia ở trong lòng hắn thật sự không thế nào tốt.

    Hắn lại không biết, lúc này những người hàng xóm kia còn chưa khai mở dân trí đó.

    Chiết Tử Du vốn là chỉ là muốn đến tìm chỗ tránh đầu gió, nhưng nàng đến đó vừa nhìn, chợt phát hiện những người hàng xóm chỉ cần tám trăm một ngàn người là có thể theo đất xưng hùng, đảm nhận trấn thủ mỏ vàng Kim Sơn, quả nhiên là người ngu nhiều tiền, "Thật thà khả ái", nếu là không chiếm của bọn hắn chút tiện nghi, quả thực cả ông trời cũng không nhìn được, cho nên lập tức nóng lòng muốn thử, muốn vì chồng tương lai của nàng kiếm một chút tiền tiện nghi của hàng xóm ngu rồi đi trở về.

    Nhàn rỗi, cũng là nhàn rỗi. . .

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 84: Loạn tượng dục sinh (Thượng )

    Loạn tượng dục sinh: thời buổi rối loạn

    Chăn lớn cùng ngủ, một đêm phong lưu, sáng sớm ngày thứ hai, Dương Đại Vương lần đầu tiên không dậy lúc gà gáy để tu luyện võ công.

    Không có biện pháp, bởi vì "Đại công kê" (cái ấy ấy đó=)) ) của Dương đại gia mệt nhọc quá độ rồi.

    Dương Đại Vương vịn tường đi vào khách sãnh, chỉ thấy Đông Nhi cùng Nữ Anh đang ngồi nghiêm chỉnh trước bàn, chờ hắn tới dùng cơm, nhìn thấy bộ dạng chật vật kia của hắn, sóng mắt Nữ Anh lưu động, không nhịn được cười một tiếng"phốc xích", che miệng nói: "Làm sao hôm nay quan nhân lại thành bộ dáng này, bị đánh tơi bời, chật vật không chịu nổi, có lẽ là vừa mới bị đánh bại trở lại?"

    Dương Hạo đâu chịu yếu thế ở trước mặt các phu nhân, hếch cái eo mà nói: "Làm sao có thể, bản đại quan nhân đã ra tay, tự nhiên là tấn công không ngừng, bách chiến bách thắng."

    Nói xong, hai chân lơ mơ đi tới chỗ chủ vị mà ngồi.

    Đông Nhi một mặt lấy cháo cho hắn, một mặt nghiêm mặt sẳng giọng: "Thật là, chàng cũng đã lớn như thế, còn không biết tiết chế, may mà ta không có gọi hài tử cùng đi dùng cơm, nếu không kẻ làm cha ngươi này cũng phải to đầu ở trước mặt con gái.

    Dương Hạo cười hắc hắc nói: "Vẫn là Đông Nhi của ta ngoan ngoan một chút, biết thương tiếc ta, Nữ Anh a, hừ!

    Chỉ biết nhìn chê cười."

    Nói xong mới nhỏ giọng nói: "Không có chuyện gì, ta giả vờ đó, nào có thê thảm như vậy, bất quá nói đi thì cũng phải nói lại, ba con thỏ trắng nhỏ đều hóa thân thành sói cái thành tinh, quả thực rất kinh khủng, không dùng công phu song tu, vi phu thật đúng là không làm được các nàng."

    Đông Nhi vừa tức giận vừa cười quyến rũ trừng mắt lườm hắn một cái, nói: "Được rồi, biết Dương đại lão gia ngươi cực khổ, biết không, sáng sớm Nữ Anh đã dọn dẹp ra cho chàng một bàn thức ăn thịnh soạn ngon miệng rồi.

    Thật ra thì Diễm Diễm, Oa Oa, Diệu Diệu đều là cô gái tốt ôn nhu hiền thục, chẳng qua là mong chờ sốt ruột."

    Nói đến đây mà, gương mặt của nàng lại đỏ hồng: "Nói đến cái này, còn phải trách chàng.

    Nếu không phải chàng xưa nay hoang đường, động một chút là đem ba người các nàng gọi vào cùng một nơi mây mưa một hồi, cho dù các nàng có mong muốn đứa nhỏ đi nữa, cũng sẽ không đồng loạt ra trận, được rồi được rồi, mau ăn cơm đi, ta quay lại dặn dò các nàng một tiếng."

    Dương Hạo tất nhiên là đạn hết lương tuyệt(hết sạch súng ống rồi=)) ), nhưng tam nữ Diễm Diễm cũng là người mềm như bùn, Dương Hạo dù gì cũng còn có thể bò dậy ăn cơm, còn ngọc thể của các nàng vượt qua một trận, liền ngủ say không dậy nổi.

    Dù sao tam nữ nằm lại giường cũng không phải là một lần hai lần, mọi người cũng không đi gọi các nàng, Dương Hạo cùng Đông Nhi, Nữ Anh cùng nhau ăn cơm thảo luận, vui vẻ cười nói.

    Ăn xong bữa ăn sáng, để cho Đông Nhi cùng Nữ Anh mang theo bốn đứa bé đi chơi đùa bỡn, Dương Hạo lúc này mới chạy tới phòng chính thư phòng xử lý công sự.

    Hắn tuần thú Thuận Châu, công văn quan trọng liền do nội các phê duyệt sau đó chuyển trình lên Thuận Châu quyết định, một nước vào đầu năm, quốc sự nặng nề không phải chuyện đùa, hơn nữa chuyện liên quan đến các mặt quân sự, chánh trị, kinh tế, văn hóa, quan thể, dân trị, tông giáo, mỗi ngày tấu chương công văn đều có hai chồng lớn thật dầy, nhất là tập tục của người đương thời, quyết không trực tiếp hướng ngươi kể lại chuyện, mà văn chương viết tới rực rỡ sắc màu, ngươi phải xem nghiêm túc, từ đó phân tích, không dụng tâm là không được.

    Trái phải bên cạnh Dương Hạo, đều có một thuộc hạ ở bên trợ giúp, mài mực nhuận bút, đọc diễn cảm, cố vấn, cân nhắc câu chữ, trên căn bản chính là thư ký.

    Dương Hạo nghiêm túc phê duyệt tấu chương, tất cả những người này đều đem các chuyện quan trọng sắp trên tay mình, dựa theo chuyện nặng nhẹ, những phụ tá này đem là các tấu chương quan trọng nhất đơn độc chất thành một chồng, đặt ở bên tay phải hắn, sau khi phê duyệt xong những tấu chương này, thì cũng không còn sai biệt lắm đã tới trưa.

    Dương Hạo thấy còn chút nữa là tới giờ Tý, thuận tay lại cầm lên một phần tấu chương từ chồng bên trái, sau khi cầm phê duyệt hơn phân nửa tấu chương, liền cười nói: "Ha hả, phần tấu chương này. . . , quả không ngoài dự đoán, ta nói tại sao bọn họ lại vẫn bảo trì bình thản như vậy.

    Đại sư Tố Chân Cát kia chắc chắn chính là đại biểu bọn họ đề cử ra ."

    Một viên lại bên ngươi là Mục Xá Nhân đang phân loại kiểm duyệt tấu chương đối với phong tấu chương này còn có chút ấn tượng, nghe vậy cười nói: "Đại Vương nói rất đúng, bất quá bọn hắn nói cũng có lý, Phật Môn thanh tịnh, vượt ra ngoài tam giới, không có ở trong ngũ hành, không câu nệ lễ của thế tục, không dâng lao dịch thuế phú, Đại Vương trái lại yêu cầu tất cả Phật Điền (ruộng của chùa) phải nộp thuế, khác với quy củ xưa nay, bọn họ tự nhiên là hót như khướu."

    Dương Hạo cười nhạt: "Quy củ?

    Quy củ cũng là do người lập, người xuất gia không sản xuất, nhưng bởi vì tín đồ cung bổng mà có của cải cực lớn, những của cải này được bọn họ lấy mua lượng lớn ruộng tốt, những tá điền trồng trọt trên các Phật Điền này, bọn họ muốn thu tô theo như lệ, nếu bọn họ có thể thu tô, triều đình tự nhiên có thể thu thuế của bọn họ, nếu là bọn họ đem đất đai không thu tô cho đám tá điền trồng trọt, vậy ta không thu thuế của bọn họ cũng được."

    Hắn đem tấu chương ném về đi phía trước, khinh miệt nói: "Chuyện này Chủng Đại học sĩ có thể xử lý, cần gì đưa tới cho ta, đem trở về!"

    Mục Xá Nhân nhỏ giọng nhắc nhở: "Đại Vương, Tây Vực ta Phật giáo thịnh hành, tín đồ đông đảo, nếu là xử trí không tốt, sợ rằng. . . , chuyện này vẫn nên thận trọng thì tốt hơn."

    Dương Hạo cười lạnh một tiếng nói: "Còn phải thận trọng như thế nào?

    Bản vương là Hộ Giáo Pháp Vương Phật gia, bản vương cũng không có ba đầu sáu tay, muốn hộ pháp dù sao cũng phải có binh có tướng đi, truy binh đem quân lương từ đâu mà tới ?

    Quân giới võ bị từ đâu mà có ?

    Ta lại không có núi vàng núi bạc, bọn họ nộp thuế phú có cái gì mà không nên?

    Không cần để ý tới, nếu như ta tự mình trả lời, ngược lại làm tang chí khí của bọn hắn, đem tới còn nội các, để Chủng Đại học sĩ xử trí đi."

    "Rõ!"

    Mục Xá Nhân kính cẩn đáp một tiếng, Dương Hạo lại cầm lên một phong tấu chương.

    Khi mới chế định luật pháp thuế phú, có thu thuế Phật Điền Phật Địa hay không, trong triều đình cũng là nghị luận ồn ào, những tín đồ Phật giáo trong đám quan viên kia tự nhiên cho rằng là không nên giơ tay hướng Phật gia, cho dù là một ít thần tử lão luyện thành thục, cũng cho là ảnh hưởng của giới Phật giáo đối với chính quyền là hết sức quan trọng, khi Đại Vương khởi sự lập quốc chiếm được sự ủng hộ mạnh mẽ của giới Phật giáo, nên dựa theo lệ cũ, không thu thuế của Phật Điền.

    Bất quá lại bị Dương Hạo một ngụm từ chối.

    Nhiều người trong sĩ nông công thương của Tây Vực tin tông giáo, chuyện này là không có biện pháp ngăn cản, ngăn không bằng mở.

    Huống chi chính Dương Hạo từng mượn lực mạnh của thế lực Phật giáo, cho dù là hiện tại, bao gồm cả một thời gian tương đối dài sau này, hắn muốn củng cố sự thống trị, nhất là muốn dung hợp các dân tộc, bộ lạc có phong tục tập quán, văn hóa khác nhau rất lớn, tông giáo vẫn là một vũ khí tương đối có lực.

    Bất quá điều này cũng không đại biểu cho hắn dung túng cho thế lực Phật giáo, đúng như đối với hai đại thương nhân phú khả địch quốc Thôi Đại Lang cùng Tháp Lợi Bặc, hắn càng là muốn nể trọng bọn họ, càng chế ước được đối với bọn họ, nuôi trồng lực lượng có thể ngăn được bọn họ; trực tiếp đáp lên tuyến của Tháp Lợi Bặc này, chính là vì hạn chế Thôi Đại Lang có bối cảnh Kế Tự Đường, đáp lên nhánh Đại Tần đế quốc này, là vì hạn chế Tháp Lợi Bặc có Đại Thực đế quốc làm hậu thuẫn.

    Đạo của Đế vương, quyền hành chi đạo, quốc gia cổ mấy ngàn năm truyền thừa đến nay, chỉ cần đọc qua Thiên Thư về người làm đế vương, người nào lại không rõ đạo lý này?

    Khác biệt chẳng qua là ở thủ đoạn cao thấp, làm được có khéo léo hay không thôi.

    Dương Hạo dẫn vào La Mã chính giáo, đạo Hồi, lại có mấy sư đệ kiến tạo đạo quan, chính là muốn thay đổi cục diện Phật giáo một nhà độc đại, chỉ bất quá hắn làm vô cùng khéo léo, dẫn vào La Mã chính giáo, đạo Hồi, tìm cá nhân cùng bọn họ làm ăn, lấy cớ tạo điều kiện cho bọn hắn tuân theo tính ngưỡng của chính mình.

    Còn đạo quan kia, đó là sư đệ của mình, cũng là danh chính ngôn thuận.

    Bất quá quá trình này là rất dài dòng, quyết định ở chỗ mấy giáo phái này phát triển thuận lợi hay không, nếu như hiện tại cho thế lực Phật giáo quá nhiều phương tiện, từ khi vừa mới bắt đầu để cho bọn họ cạnh tranh giữ vững được chênh lệch quá lớn, như vậy mấy cổ thế lực khác liền không thể nuôi trồng dậy lên được.

    Trước kia mười tám châu Tây Vực chư hầu như rừng, các chùa cũng chiến, đối với việc phá triền thế lực Phật giáo có sự phá hư rất nghiêm trọng, các cao tăng Hoạt Phật mặc dù nắm giữ được của cải cực lớn, nhưng bởi vì chánh trị rung chuyển, chính quyền thay đổi, tự nhiên không muốn đưa ra.

    Hơn nữa khi đó nông nghiêp Tây Vực không phát đạt, bọn họ cũng không muốn mua Phật Điền.

    Hôm nay Dương Hạo thống nhất Hà Tây, chánh trị ổn định, quốc thái dân an, đồng thời phát triển mạnh nông canh, các đại thế gia nhà giàu có rối rít hưởng ứng, mua đất mua nhà, các cao tăng cũng có chút đỏ mắt rồi, bọn họ bằng lòng đem tiền ra trợ giúp xây dựng Tây Hạ, Dương Hạo dĩ nhiên hoan nghênh không thôi, lại không nghĩ mở đầu không tốt.

    Cũng may Phật Điền mà Tây Vực Phật giáo trước kia vốn có là cực ít, mỗi chùa còn chưa có nuôi thành thói quen Phật Điền không nộp thuế, đồng thời chính quyền Dương Hạo ổn định vượt qua trước kia, đã mang tới cho bọn hắn chỗ tốt rất lớn, lúc này chế định ra một ít quy củ tiếp theo, lực cản là nhỏ nhất, những yếu tố này thật ra thì Dương Hạo cũng đã suy nghĩ qua nhiều lần.

    Hôm nay nhãn phong đại biểu cho giới Phật giáo lên tiếng phản đối chỉ là Tố Chân Cát danh tiếng không hiển hách lắm kia, mà không phải đám cao tăng Đạt Thố Hoạt Phật quyền cao chức trọng, Dương Hạo cũng biết, chính sách chế định này của hắn, cũng không vượt ra ngoài giới hạn thấp nhất của giới Phật giáo Tây Vực, cho nên những cao tăng yêu quý danh dự kia, sợ gặp phải bị cự tuyệt sẽ ảnh hưởng tới tiếng tăm của mình, mới cùng đề cử một nhân vật không cao không thấp như Tố Chân Cát này để làm đại biểu.

    Dương Hạo không chút do dự đem phong tấu chương này cho nội các xử trí, lại tiếp tục phê duyệt hai ba phần tấu chương nữa, nhìn thời gian không sai biệt lắm, liền bảo thủ hạ thu hồi không phê duyệt công văn nữa, lập tức sai ngừng phê duyệt tấu chương.

    Vừa thấy Đại Vương muốn nghỉ ngơi, chúng viên lại vội vàng để bút xuống đứng dậy, hướng Đại Vương cáo từ.

    Sau khi mọi người đi ra ngoài, Dương Hạo vừa uống trà, vừa rướn thẳng cái eo một cái, chỉ cảm thấy eo có chút ê ẩm, không khỏi lắc đầu bật cười, đêm qua thật sự quá điên cuồng, tuy nói không dùng công phu song tu chống đở, dù là hoang đường một đêm cũng chịu đựng được, nhưng là ba cô nàng kia có lẽ là do thói quen, mặc dù không cần nội công tâm pháp, nhưng rất nhiều động tác vẫn là dùng tư thế giao hợp song tu như cũ.

    Nào là Yêu Điếu Kim Thiền(ve sầu treo ngược=)) ), nào là Yển Cái Tùng (cây tùng ngã ngửa=)) ), Ngâm Viên Bão Thụ (vượn vừa kêu vừa ôm cột =)) ), Côn Kê Trường Thi (thôi ko dịch nữa=)). . . , những động tác có độ khó cao này có ứng phó một người thì cũng thôi, dù là ba người thì cũng thôi, nhưng lại là mỗi người ba bận, độ "Mất hồn" rất cao, không dùng huyền công hộ thể thì người làm bằng sắt cũng không chịu nổi . . .^^

    Nhẹ nhàng đấm eo, Dương Hạo đang muốn đứng dậy, thanh âm ngọt ngào của Mã Thán vang lên: "Đại thúc, xong hết công sự rồi ạ?.

    "

    "Ừm, hết rồi."

    Dương Hạo vừa nói, vừa đi đến phía sau tấm bình phong, thuận thế nằm úp sấp trên giường, xưa nay khi phê duyệt xong tấu chương hôm đó, hắn đều đến phía sau nghỉ ngơi một chút, nhắm mắt lại, đem những thứ phê dương từ đầu cho tới trưa phân tích lại một lần, thử nghĩ xem có chỗ sơ hở hay không, trui luyện lực phân tích đại sự cùng sức phán đoán của mình.

    Cho dù có người từ nhỏ chính là một quân chủ đủ tư cách thì sau này lớn lên bồi dưỡng rèn luyện vẫn là phi thường quan trọng.

    Mã Thán cười khẽ theo vào nhảy một cái , cái mông nhỏ ngồi xuống dọc theo giường, thân thể xoay chuyển, một đôi tiểu phấn quyền liền nhẹ nhàng mà gõ lên cột hông của hắn theo nhịp, trước kia khi Dương Hạo nằm trên giường đọc sách, nhắm mắt dưỡng thần hoặc là suy tư vấn đề gì đó, Mã Thán liền ở bên cạnh siết chặc vai, gõ gõ lưng, đem hắn hầu hạ đến phiêu phiêu dục tiên (bồng bềnh lơ lửng), hơn nửa năm qua phái nàng đi Biện Lương, cho đến hôm nay mới ôn lại tư vị này, Dương Hạo không khỏi thoải mái nhắm mắt lại:"Tiểu Thán a, đại thúc hôm qua đã phái người nhanh chóng cùng Nhật Bản bên kia bắt được liên lạc, xác định Tử Du cùng Vĩnh Khánh toàn bộ đã tới đó, người chúng ta phái đi đã đến rồi chứ?"

    Hai cái chân nhỏ của Mã Thán hoạt bát đong đưa, quả đấm nhỏ gõ đến không nhẹ không nặng, vừa đúng, Dương Hạo rất thoải mái, xem ra nàng làm việc này, hẳn là so sánh với Dương Hạo còn thoải mái hơn, trên mặt treo nụ cười ngọt ngào vui vẻ, mặc dù Dương Hạo không nhìn thấy, nàng vẫn gật đầu: "Dạ, phái đi rồi, bên phía Tống Quốc phong tỏa rất chặc, vì an toàn, ta an bài mấy người tinh thông tiếng Khiết Đan, chọn tuyến đường đi Liêu Quốc, lại ngồi thuyền hướng Đông Doanh đi tới.

    "

    "Ừm, như vậy là thỏa đáng hơn chút ít.

    Bất quá quan hệ chúng ta cùng Liêu Quốc hôm nay cũng tương đối bất hòa, không nên tiết lộ bất cứ tin tức gì.

    Thân phận của Vĩnh Khánh công chúa, đối với Liêu Quốc mà nói, chưa chắc đã vô dụng đâu."

    "Biết rồi, đại thúc yên tâm đi, Mã Thán đi theo Trúc Vận tỷ tỷ còn có Tử Du tỷ tỷ đã học được không ít, nào có đần như vậy chứ.

    Đúng rồi, Ngọc Lạc tỷ tỷ cùng Trúc Vận tỷ tỷ đang đến rất nhanh.

    Cháu mới vừa nhận được tin tức, chậm nhất là sáng sớm ngày mai là các nàng có thể chạy tới Thuận Châu, nếu là nhanh mà nói..., buổi tối hôm nay đã đến rồi."

    Dương Hạo vừa nghe liền hớn hở nói: "Tốt tốt, ta đang định hôm nay chạy về Hưng Châu, vậy thì đợi thêm một ngày nữa, đợi các nàng ngày mai đến cùng trở về."

    Lúc này Diễm Diễm khoan thai đi vào, mỹ nhân ngủ đủ giấc xuân, tinh thần tự nhiên toả sáng, nàng đã trang điểm tỉ mỉ, vốn là mỹ nhân, một lần trang diểm này lại càng là mắt ngọc mày ngài, kiều diễm không gì sánh được, chẳng qua là vẽ lông mày lớn, bôi phấn dà, vì xuân ý ở đuôi lông mày khóe mắt do đêm qua triền miên mang đến vẫn là mơ hồ khó tan, chỉ bất quá trừ đại hành gia như Dương Hạo, không có mấy người nhìn ra được thôi.

    Mã Thán vừa thấy vậy, lập tức từ trên giường nhảy xuống, giòn tan gọi: "Diễm Diễm tỷ tỷ.

    "

    Mã Thán gọi Dương Hạo là đại thúc, nhưng là Ngọc Lạc cũng được, đám người Diễm Diễm, Diệu Diệu cũng thế, nàng một mực đều gọi tỷ tỷ, thành ra bối phận nghe có chút loạn, bất quá nàng trước kia vẫn gọi như thế, tiểu nha đầu rất được trên dưới Dương gia thích, vì vậy cũng không có ai sửa đúng cho nàng.

    Còn nói tiếp, nàng là đồ đệ của Phù Diêu Tử Trần Đoàn, nếu như từ chỗ Thụy Tiên mà bàn, mấy đồ đệ của Tĩnh Âm tiên cô này quả thật coi như là cùng thế hệ với nàng.

    "Ừ, Tiểu Thán đã ở đây a."

    Diễm Diễm hướng nàng cười cười lên tiếng kêu gọi, một đôi mắt đẹp quyến rũ đến có thể chảy nước hướng Dương Hạo xấu hổ thoáng nhìn, đem bát canh nhẹ nhàng đưa đến trên bàn trà trước người hắn, chuẩn mực nói: "Quan nhân vất vả nửa ngày, nhất định rất mệt mỏi.

    Bát canh rắn này có rất nhiều dược liệu trân quý được điều chế tỉ mỉ, hỏa hầu mười phần, vô cùng bổ dưỡng đó, chàng nhân lúc còn nóng uống chút bồi bổ thân thể đi."

    Vén cái nắp lồng thức ăn lên, chân mày Dương Hạo dựng thẳng lên, ai nói đây là canh rắn, chẳng lẽ ta ngay cả thịt rắn cùng roi cọp cũng không phân biệt ra được sao?

    Hứ, Dương đại quan nhân ta khi nào đã luân lạc tới mức phải phục dụng những thứ vật bổ thận này chứ?

    Chờ ta hoàn thành nghiệp lớn, nhìn xem lão phu giương hùng phong như thế nào, hừ hừ!

    Dương Hạo cũng biết đây là bởi vì có Mã Thán ở bên cạnh, Diễm Diễm không tiện nói thẳng, lúc này mới nói thành canh rắn, bằng không hai vợ chồng chuyện ân ái gì cũng đã làm rồi, cũng không cần kiêng kị như thế.

    Hắn nói: "Trước cứ để đó sao, ta đang cùng Tiểu Thán nói chuyện, một lát nữa sẽ uống.

    Nga, đúng rồi, bảo hậu viện thu dọn hai gian phòng ngủ đi, có thể tối nay Ngọc Lạc cùng Trúc Vận sẽ trở lại.

    Đại ca đang tới đây, bảo cho người ta đi báo cho hắn một tiếng, nếu như không bận thì cứ tới đây một chuyến, nếu là tiểu muội các nàng trở lại, người một nhà cùng ăn bữa cơm, đại ca cũng nhớ tiểu muội lắm đó.

    "

    "Ân, thiếp phải đi."

    Diễm Diễm chậm rãi đứng dậy, liếc Mã Thán một cái, đưa tay vuốt khẽ sợi tóc, hơi có chút xấu hổ nói : "Cái kia. . . , đại tỷ mới vừa nói cho chúng ta.

    Chúng ta quả thật . . .

    Không đúng, chỉ cần biết . .

    Biết vấn đề từ đâu ra, là có thể đúng bệnh hốt thuốc, cũng không cần nóng lòng nhất thời. . . , quan nhân việc nước nặng nề. . .

    Cho nên. . .

    Quan nhân tối nay đến trong viện của thiếp đi, thiếp đang hầm một nồi canh đó đâu rồi, so sánh với cái này còn bổ dưỡng hơn. . ."

    Nói vừa xong, nàng vừa vội vàng bổ sung: "Chỉ là một mình thiếp hầm canh cho quan nhân thôi, còn Oa Oa cùng Diệu Diệu, theo thứ tự là. . .

    Khụ khụ, ngày mai cùng ngày kia."

    "A?"

    Dương Hạo dĩ nhiên hiểu hàm ý ăn canh này,hầm canh cho hắn uống thật là không giả, bất quá đây là một quy củ bất thành văn của hậu trạch Dương gia, mời quan nhân ăn canh, tức là muốn cùng quan nhân ân ái lưu luyến, triền miên một đêm.

    Cái ám ngữ này bắt nguồn từ một câu cười giỡn của Dương Hạo ở trên giường khi cùng kiều thê ân ái : nương tử mời ta ăn canh, vi phu đem lại, cũng mời nương tử ăn canh.

    Canh này vi phu nấu cực kỳ đủ lửa, chẳng những ích thọ duyên niên, hơn nữa trụ nhan mỹ dung. . .^^

    Ngày đó khi Dương Hạo đang cùng Diễm Diễm, Oa Nhi cùng Diệu Diệu trong lúc trời tối mây mưa, các nàng uống canh của quan nhân nhà mình( hay^^ ), sau này liền có một ám ngữ như vậy.

    Dương Hạo vừa nhìn, tam nữ bị Đông Nhi mắng cho một trận, kết quả lại có thể làm một biện pháp thoải hiệp như vậy, chỉ bất quá đem Tam Anh chiến Lữ Bố đổi thành một ngày xông một cửa ải.

    Theo như cái này thì, ba tiểu nữu không có hài nhi này đã sớm nóng nảy, các nàng bình thường nhìn Đông Nhi cùng Nữ Anh ôm con mà hôn, đoán chừng hâm mộ đến mắt lồi ra rồi đi?

    Dương Hạo hướng nương tử hội ý bằng ánh mắt, lúc này mới ra vẻ tùy ý gật đầu nói: "Ừ, ta biết rồi.

    "

    Diễm Diễm hớn hở rời đi, Mã Thán không biết điều đó, không khỏi cười nói: "Cháu nghe sư phụ nói, người lười thích rên rỉ, người tham thích ăn canh, đại thúc trở nên thích uống canh như vậy từ lúc nào, lại một ngày cũng không thể thiếu."

    Dương Hạo ngồi dậy, bưng lên bát canh, vừa lấy thìa múc, vừa hàm hồ cười nói: "Cái này sao, khụ khụ, ăn canh lợi cho việc điều dưỡng tu bổ thân thể, lúc chinh phạt bên ngoài không có cơ hội, về đến nhà thuận tiện hơn, dĩ nhiên phải uống hơn mấy chén cho bổ trở lại, ha hả. . ."

    "À, như vậy sao."

    Mã Thán khờ dại nói: "Cháu từ chỗ sư phụ cũng học qua được mấy bài thuốc đó, nếu đại thúc thích uống, vậy cháu cũng hiển lộ thân thủ đi, ừm. . . , ngày mai là Oa Nhi tỷ tỷ, ngày kia là Diệu Diệu tỷ tỷ, vậy thì ngày kìa sao!

    Ngày kìa, cháu hầm canh cho đại thúc uống."

    Dương Hạo "Hự" một tiếng, thiếu chút nữa đem canh roi cọp kia phu ra từ lỗ mũi .

    Nhìn đóa hoa trước mắt này cùng ánh mắt thiên chân vô tà, Dương Hạo bỗng nhiên ngo ngoe, có loại xúc động hóa thân thành yêu quái tà ác, hắn vội vàng mắt nhìn mũi, mũi nhìn lòng, rõ ràng mình tình cờ vừa hiện lên dục vọng tà ác, Mã Thán một mực gọi mình đại thúc, mình xưa nay cũng vẫn đem nàng thành vãn bối thân cận, thế nhưng lại nổi lên dục vọng không nên có, thật là đáng chết.

    Dương Hạo hung hăng khinh bỉ chính mình, rồi lập tức tỏ ra thái độ đoan chính, lúc này mới đứng dậy cười nói: "Ha ha, còn không biết Tiểu Thán nhà ta cũng có một tay hảo thủ nghệ(tay nghề tốt) , được, chờ khi nào rảnh rỗi, đại thúc sẽ thường thức tài nấu nướng của ngươi."

    Mã Thán sôi nổi đi theo phía sau hắn, vui mừng nói: "Tốt, khi ở Hoa Sơn, ta thường giúp sư phụ làm đồ nhắm rượu, người ta thật sự biết làm món ăn đấy."

    Sư phụ?

    Thụy Ngủ Trần Đoàn sao, lão đạo lôi thôi lếch thếch kia đoán chừng chỉ cần trong thức ăn trộn lẫn muối, hắn đã nuốt trôi đi rồi, còn có thể nói là một mỹ thực gia (người sành ăn)được sao .

    Dương Hạo đang muốn trêu ghẹo nàng một phen thì Mục Xá Nhân mang theo một người vội vàng đi đến, Dương Hạo lập tức dừng bước, chân mày nhíu lại, hỏi: "Có chuyện gì ?"

    Mục Xá Nhân nói: "Khởi bẩm Đại Vương, người này là võ sĩ bộ lạc Nguy Vũ, có việc quân cơ đại sự hết sức khẩn cấp muốn bẩm báo Đại Vương.

    "

    " Nga?"

    Ánh mắt Dương Hạo nhất thời sắc bén lên: "Chuyện gì?"

    Người nọ đoạt bước lên trước, quỳ một gối xuống, lấy quyền chống đất, thanh âm cung kính: "Hồi bẩm Đại Vương, thuộc hạ là Sở Phong Chi bộ lạc Nguy Vũ, phụng mệnh Vương Thế Vinh đại nhân bí mật đến tấu với Đại Vương, hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu bí mật tụ họp dũng sĩ trong bộ lạc, rút lui khỏi chỗ ở, ý đồ bất chính!"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 85: Loạn tượng dục sinh (Trung)

    Vương Thế Vinh là phụ tá của Thác Bạt Hàn Thiền, hắn vốn là một người Hán thế cư (nhiều đời) ở Đôn Hoàng, ban đầu gia tộc buôn bán cùng con cháu Tào thị tranh lợi, bị Tào gia chèn ép tới phá sản, lưu lạc tha hương, đầu phục Thác Bạt Hàn Thiền, khi đầu Dương Hạo dẫn binh vào Hạ Châu, mới vừa ngồi lên vị trí Tiết Độ Sứ năm châu Định Nan tuần tra tìm hiểu quân doanh, huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền từng muốn làm việc bất lợi đối với hắn, nhưng là được Vương Thế Vinh khuyên giải, mới vừa bỏ đi ý niệm bất chính trong đầu.

    Từ đó trở đi, Vương Thế Vinh đã âm thầm đầu phục Dương Hạo, vẫn ở lại bộ lạc Khắc Vũ, chỉ là bởi vì cái bộ lạc này nhân khẩu đông đảo, thực lực cường đại, mà lòng trung của tộc trưởng có vấn đề lớn, lưu lại cái cọc ngầm Vương Thế Vinh này, chính là vì coi chừng bọn họ.

    Hiện tại cái cọc ngầm này quả nhiên nổi lên tác dụng, kịp thời đưa tới tin tức kia.

    Dương Hạo nghe Sở Phong Chi nói lại chuyện đã xảy ra, chân mày nhăn lại nói: "Bọn họ tập trung tinh nhuệ rời đi trước, không có nói rõ chỗ đi đến?"

    "Dạ."

    Sở Phong Chi do dự một chút, lại nói: "Bất quá, lúc ấy hai người huynh đệ bọn họ đang tập trung trưởng lão trong tộc nghị sự, có lẽ về sau có thể nói rõ mục đích của bọn họ, chỉ là bọn hắn hành động lén lút, cử chỉ cẩn thận, Vương đại nhân lo lắng bọn họ sẽ gia tăng đề phòng trên toàn bộ trại, khi đó tin tức sẽ không đưa ra được, vì vậy nửa đường lấy cớ tùy tiện lui ra khỏi đại trướng, vội vã dặn dò tiểu nhân mấy câu, để cho tiểu nhân lập tức chạy tới thông báo cho Đại Vương, vì vậy tình hình về sau như thế nào, tiểu nhân cũng không biết. . . ."

    Dương Hạo gật đầu, trầm ngâm không nói.

    Mục Xá Nhân nói: "Đại Vương, đầu lĩnh chư bộ lạc Tây Hạ ta, đối với nhân mã mỗi bộ lạc đều có quyền chỉ huy điều động tuyệt đối, quyền bính thực sự so sánh với một quân chủ soái còn muốn nặng hơn, không dâng chiếu lệnh đã tụ họp đại quân, chỉ một điều này chính là không đem vua để vào mắt rồi, huống chi bọn họ tất nhiên có ý đồ gây rối.

    Bởi vì cái gọi là binh quý thần tốc, theo ý kiến của vi thần, nên lập tức triệu tập binh mã Chân Châu tiến hành đàn áp, binh mã Linh Châu sẽ cùng lúc gấp rút tiếp viện, nhanh chóng bình ổn ảnh hưởng do chuyện này tạo thành."

    Dương Hạo ngồi ở trước án kỷ(bàn dài), bấm tay gảy nhẹ, trầm ngâm một hồi lâu, ngẩng đầu hỏi: "Tiểu Thán, đã nhận được tin tức gì chưa?"

    Mã Thán lập tức đáp dứt khoát: "Không có, ngày mai quân ta tới, cả đêm giao nhận công vụ Phi Vũ, buổi sáng hôm nay vừa xử lý tình báo cho tới trưa, bất kể là chuyện về bộ lạc Nguy Vũ, hay là tin tức về những bộ lạc khác điều động nhân mã cũng không có."

    Dương Hạo khẽ gật đầu một cái: "Ừ, Phi Vũ theo gió mặc dù không có khả năng thông thiên triệt địa, không thể nắm giữ tất cả mọi điều gió thổi cỏ lay, chẳng qua nếu như có người có mưu đồ, sẽ phải điều động lượng lớn binh mã, cũng không thể cả một chút tin tức cũng không nghe được.

    Bộ lạc Khắc Vũ không phụng chiếu dụ, tự ý rời chỗ ở, tự nhiên phải nghiêm trị theo như quân lệnh quốc pháp, bất quá ở trước khi mọi chuyện chưa được làm rõ ngọn nguồn, đã vọng động binh mã, lấy tội giết nghịch mà chinh phạt, vậy cũng không ổn."

    Hắn đứng lên, hai tay để sau lưng từ từ bước đi thong thả một hồi trong phòng, phân phó nói: "Hạ chỉ lệnh cho Hạ Châu Lý Kế Đàm, lập tức di chuyển địa điểm đóng quân tới Đâu Lĩnh , thay bộ lạc Khắc Vũ phòng ngự.

    Bảo Ngân Châu Kha Trấn Ác, Linh Châu Dương Duyên Lãng tăng cường đề phòng, cẩn thận chú ý tin tức một đường từ Đâu Lĩnh tới Hạ Khiếu."

    Mục Xá Nhân luôn miệng đáp ứng, vội vã thảo chỉ, Dương Hạo hướng Mã Thán nói: "Tiểu Thán, kêu quân đội sở thuộc, lập tức tra rõ hướng đi của bộ lạc Nguy Vũ, tìm ra nguyên nhân bọn họ tự ý rời khỏi vị trí."

    Mã Thán đáp ứng một tiếng, vội vã lui ra ngoài.

    Truên thảo nguyên xanh biếc như biển, phía ngoài doanh trại đơn sơ, đại đội nhân mã hiện lên thành hình bán nguyệt bảo vệ từng đỉnh đại trướng phía sau, đao được rút ra khỏi vỏ, tên lên dây cung, sẵn sàng trận địa đón quân địch.

    Đối diện, là một lộ nhân mã hiện lên thành hình chữ "Trùy" sừng sững, nhìn dáng dấp mới vừa phi nhanh mà đến, ngựa hí người rống, đằng đằng sát khí.

    Ở phía trước tiên của trận doanh, là hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền cùng Thác Bạt Hòa Thiểu, thủ lĩnh đối diện lại là một đại hán hùng vĩ khôi ngô cơ hồ muốn đem cả tuấn mã kia đè sập, một thanh loan đao to lớn đeo ở hông của hắn, trong lòng bàn tay còn hoành qua một cây Thác Thiên Xoa ba mũi, tuy hắn là lười biếng ngồi ở trên ngựa, nhưng là trong đó bễ nghễ, tự có một cổ ngạo ý anh hùng.

    "Thác Bạt Hạo, con chó đẻ nhà ngươi, mau cút ra khỏi đất chăn thả nuôi ngựa của bộ lạc Khắc Vũ ta, nếu không nghe lời, đừng trách lão tử không khách khí.

    "

    " Nga?"

    Đại hán kia đem cái thác xoa (xiên) hướng lên trên yên ngựa một cái, không chút để ý , giương lên mí mắt, một bộ dáng vô cùng lười nhác, hỏi: "Không khách khí ra sao?"

    Thác Bạt Hàn Thiền chỉ một ngón tay , lớn tiếng quát to: "Thay lão tử ngươi giáo huấn ngươi một chút."

    Đại hán kia cười khì khì: "Thật là uy phong, thật sát khí, thật con mẹ nó bản lãnh.

    Bộ lạc Khắc Vũ dũng mãnh thiện chiến, ở trong chư bộ lạc Thác Bạt thị ta đó là tiếng tăm lừng lẫy a, Thác Bạt Hạo ta ngưỡng mộ uy danh đã lâu.

    Lần này, Đại Vương điều bộ lạc Khắc Vũ trấn thủ Đâu Lĩnh, ta suy nghĩ, chỉ bằng uy danh của hai vị hảo hán bộ lạc Khắc Vũ, làm sao còn không giết được Hô Duyên Ngạo Bác không còn manh giáp chữ?

    Này cũng thật đáng khen, bộ lạc Nguy Vũ ở dưới sự suất lĩnh của hai vị anh hùng vào trú ở Đâu Lĩnh, kêu giết cho quân Hô Duyên Ngạo Bác tan rã, mà Hô Duyên Ngạo Bác còn chưa có giết tới đây, hai vị cũng đã nhổ trại lên, chuồn mất trước tiên.

    Nếu bàn về công phu chạy trối chết này, hai vị thật đúng là không ai bằng."

    Thác Bạt Hàn Thiền vừa nghe được thì tức điên đến sắp nổ phổi rồi, chỉ tay mắng to: "Ngươi còn có mặt mũi mà nói sao?

    Nhân mã hia trại của bộ lạc Thương Thạch ngươi liên tiếp chiến bại, không có chút cốt khí nào, lại đầu phục Hô Duyên Ngạo Bác, thế thì cũng bỏ đii, nhưng không có bản lĩnh đánh Hô Duyên Ngạo Bác, lại quay đầu lại đối phó chúng ta mà cũng uy phong lẫm lẫm, một ngựa đi trước, không phải là bởi vì bọn hắn mà ra oai sao, chúng ta vẫn còn chưa thối lui khỏi Đâu Lĩnh đâu, ta. . .

    Con bà ngoại ngươi, mảnh thảo nguyên này vốn là đất trú mục(đóng và chăn thả) của bộ lạc Khắc Vũ ta, ngươi rốt cuộc nhường hay không?"

    Thác Bạt Hạo trầm mặt xuống, quát lên: "Đồ hỗn trướng!

    Bà ngoại ta chính là biểu cô của ngươi !

    Đồ ngỗ nghịch bất hiếu ngươi!

    Nhường mảnh thảo nguyên chăn thả này?

    Ừ?

    Thiệt cho ngươi nghĩ ra, cái địa phương này có chỗ nào viết hai chữ Khắc Vũ chứ?

    Đại Vương đã đem này đồng mục này ban cho bộ lạc Thương Thạch chúng ta, ngươi nói nhường thì nhường sao?

    Một dải Đâu Lĩnh có đồng cỏ và nguồn nước tốt tươi, trên núi lại đều là kỳ trân dị bảo, vô số con mồi để săn, một địa phương tốt như vậy ngươi cũng không thủ được, còn ưỡn mặt ra hướng ta tác oai tác quái sao?"

    Thác Bạt Hàn Thiền giận đến nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên, không sai, một dải Đâu Lĩnh bởi vì nguyên nhân thế núi che chắn gió tuyết, còn có suối trên núi tươi mát, quả thật cây cỏ tốt tươi phì nhiêu, trong núi kia có bầy thú mênh mông, lại có vô số thiên tài địa bảo, cùng hằng hà xa số phi cầm tẩu thú(chim bay thú chạy), bất kể là chăn thả hay là săn thú, cũng đủ để nuôi sống một bộ lạc, hơn nữa có thể sống tốt hơn so sánh với đại đa số bộ lạc khác.

    Nhưng là vấn đề là dãy núi kia là chia ra làm hai, Hà Tây, Lũng Hữu mỗi bên chiếm cứ một nửa, mà Hà Tây Lũng Hữu lại là ở trong trạng thái đối địch, nhân mã trại điều từ bộ lạc Thương Thạch bị bộ lạc Khắc Vũ đánh tan, sinh tử lưỡng nan liền hết sức dứt khoát đầu nhập vào dưới trướng Lũng Hữu Hô Duyên Ngạo Bác, trái lại là kẻ thù của bộ lạc Khắc Vũ, dẫn nhân mã của Hô Duyên Ngạo Bác, ngươi chăn thả thì ta liền cướp bóc, ngươi săn thú thì ta liền bắn tên trộm, hành hạ cho bộ lạc Khắc Vũ sống không được yên ổn.

    Bọn họ nhiều lần tấu lên triều đình, kết quả đều bị Chủng Phóng áp xuống.

    Cái này cũng nằm trong dự liệu, bọn họ hiện tại chính là đã đánh lên lạc ấn của Trương Phổ, thuộc về nhất phái thế lực của Trương Phổ, mà Trương Phổ cùng Chủng Phóng đang đấu đến như nước với lửa, Chủng Phóng há có thể không chèn ép bọn họ ư?

    Chính là dưới tình huống như thế, bọn họ nghe người ta nói bãi cỏ vốn là của mình lại được triều đình cho bộ lạc Thương Thạch, lúc này mới bực tức rời khỏi Đâu Lĩnh, gấp trở về cướp đoạt bãi cỏ.

    Thác Bạt Hàn Thiền đem nguyên nhân vừa nói, Thác Bạt Hạo lại cũng giận tím mặt, điềm nhiên nói: "Ngươi cũng không biết xấu hổ nói?

    Nếu không phải là các ngươi đem nhân mã hai trại của bộ lạc ta đánh lên tới có ý định hãm hại, nếu bọn họ không cùng đường lời mà nói, làm sao có thể bỏ quên tổ tông tìm nơi nương tựa ở người khác?

    Bộ lạc Thương Thạch ta mất nhân mã hai trại, đồng cỏ này chính là triều đình bồi thường lại cho chúng ta!"

    "Đại ca, cùng tiểu súc sinh này nói nhàm nhiều như vậy làm gì, hắn không chịu đi ra ngoài, vậy chúng ta tự mình đoạt lại.

    Giết cho ta!"

    Thác Bạt Hòa Thiểu ở bên từ lâu đã sớm không nhịn được, giơ lên đại đao, quát một tiếng, thúc ngựa dẫn đầu liền dẫn người đánh tới.

    "Bắn tên!"

    Thác Bạt Hạo không chút ậm ờ, lập tức ra lệnh cho dũng sĩ trong bộ lạc sẵn sàng trận địa đón quân địch, bọn họ lấy du mục mà sống, thảo nguyên chính là đất của bọn hắn, dê bò chính là hoa mầu của bọn họ, tựa như dân tộc nông canh đem đất là thứ quan trọng hơn tất cả, đồng cỏ đối với bọn họ mà nói chính là tài phú quý giá nhất, sao có thể chịu nhường cho được?

    Mũi tên nhọn như mưa, bay vụt mà đến, trong nháy mắt liền bắn ngã khoảng một trăm thớt nhân mã, những dũng sĩ bộ lạc Khắc Vũ xung phong hướng về phía trước này đều là tinh nhuệ điều tới từ trong bộ tộc, đại đội nhân mã còn ở phía sau, những người tinh nhuệ này cỡi ngựa bắn cung tinh kỹ, thân thủ nhanh nhẹn, vừa thấy tên, hoặc là cúi xuống ngựa ẩn thân, hoặc giơ lá chắn đón đỡ, hoặc vung binh khí gạt đi, người bị bắn trúng cũng không phải là mỗi người đều trúng chỗ yếu hại, nhưng là trúng tên té ngựa, cũng là nhất định tạm thời mất đi chiến lực.

    Người của bộ lạc Thương Thạch cũng không phải là một mực ngồi chờ chết, một vòng mưa tên bắn xong, liền rút ra binh khí hướng về phía trước tiến lên, dũng sĩ song phương tung dây cương phi nước đại, vung đao như rừng, lấy một loại tốc độ như hồng thủy vỡ đê chợt đụng vào nhau, ở trong một mảnh tiếng reo hò quất ngựa xung đột như biển động sóng thần, liều chết chém giết, đồng dạng là phá trận chính diện, xung phong từ cánh hông, đục xuyên mà qua, chiến như núi lở. . .

    Hưng Châu, phủ đệ của Lý Chi Ảnh - Lý lão gia tử.

    Lý lão gia tử lông mi trắng, râu bạc trắng, khuôn mặt đỏ ngầu, năm nay đã hơn bát tuần, nhưng tinh thần vẫn quắc thước, thân thủ linh hoạt.

    Hôm nay bối phận của hắn ở trong gia tộc Thác Bạt Lý thị là cao nhất, so sánh với loại nhân vật thủ lĩnh như Lý Quang Duệ, Lý Quang Sầm còn cao hơn một thế hệ, ở trong gia tộc Lý thị có danh vọng cực cao, sau khi Lý Quang Duệ, Lý Quang Sầm lần lượt qua đời, Dương Hạo nghĩa tử của Lý Quang Sầm nắm giữ chính quyền Lý thị đối với phe phái của Hạ Châu cũng không lưu lại hậu ân, tộc nhân Lý thị sau khi thất vọng sinh lòng oán thán liền không hẹn mà cùng về dựa vào bên canh vị lão gia tử này, đem hắn trở thành người chủ tâm của mình.

    Bất quá lão gia tử đã hơn tám mươi tuổi, đã sớm châm phá tình đời, còn có cái gì không bỏ xuống được chứ?

    Vãn bối trong gia tộc vãn bối tới cửa bái kiến, cũng được.

    Lớn tuổi, không còn mong cầu gì, không phải hi vọng con cháu cả sảnh đường, hầu hạ dưới gối sao.

    Bất quá, nếu là nói với hắn về bộ lạc đang lúc linh linh toái toái, gút mắc ân oán trên triều đình, hắn trái lại không thích nghe, lập tức liền ngáp cả ngày, buồn ngủ.

    Không bao lâu, những con cháu trong gia tộc kia liền thất vọng, không bao giờ tới cửa nữa.

    Nhưng lão gia tử không cần , nếu không phải ý chí rộng lượng, thì bình an sống đến số tuổi lớn như vậy là rất không dễ, lão gia tử bằng lòng với số mệnh, căn bản không cần .

    Câu nói đầu tiên giắt ở cửa miệng của Lý lão gia tử là: "Con cháu tự có phúc của con cháu, chớ làm trâu bò cho con cháu . . ."

    Lý lão gia tử thích chơi ưng, từ lúc còn trẻ đã thích, lúc còn trẻ hắn là võ sĩ xuất sắc nhất trong bộ lạc, cỡi ngựa bắn cung song tuyệt, không người nào có thể so sánh.

    Chỉ tiếc, hắn không phải là con cháu dòng chính tông Lý thị, hơn nữa đồng thời đệ tử chính tông lúc ấy cũng thực sự xuất ra mấy nhân vật kiệt xuất, mấy ngườ huynh đệ Lý Di Siêu, Lí Di Ân, Lý Di Mẫn văn võ song toàn, túc trí đa mưu, cũng to ra không kém Lý Chi Ảnh hắn.

    Thoáng một cái mà đã qua mấy chục năm rồi, cả đám những đường huynh đường đệ có thể nói là người tài kia đều bước lên đường luân hồi rồi, Lý lão gia tử thích chơi ưng cũng là càng sống càng thêm tinh thần.

    Hắn kéo tay áo tuyết trắng lên, dùng một thanh tiểu đao sắc bén cắt lấy thịt tươi, đem thịt cắt thành miếng thịt nhỏ, sau đó thuận tay ném đi, ba con Hùng Ưng quanh quẩn trên không trung, làm bộ muốn đánh, Lý lão gia tử vừa ném ra miếng thịt trong tay xuống, một đầu Hùng Ưng liền đáp xuống, cướp được miếng thịt ưng liền lập tức giương cánh bay đi, xông thẳng lên mây xanh, hai đầu ưng khác liền tiến vào trạng thái quanh quẩn một lần nữa.

    Một lão giả Đảng Hạng người mặc Hồ phục viền vàng, trên đầu quấn bím tóc đứng ở một bên, khoanh tay nhìn lão nhân nhàn nhã đi chơi với Hùng Ưng quanh quẩn ở không trung.

    "Bành bạch!"

    Lão gia tử vỗ tay nhẹ nhẹ, lão giả quấn bím tóc lập tức lấy ra một cái khăn tay trắng tinh từ trong tay áo cung kính đưa tới, lão gia tử tiếp nhận lấy lau, cất bước đi vào trong sảnh, chậm rãi ngồi xuống ở ghế dựa, lão giả quấn bím tóc vội vàng châm lên một chén trà.

    Lão gia tử nâng chén trà trên tay, nhẹ nhàng hớp một ngụm, cười nhạt nói: "Hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền bộ lạc Khắc Vũ đã rời khỏi Đâu Lĩnh rồi?"

    "Vâng.

    Tinh nhuệ xuất ra hết, già trẻ phụ nữ mang theo lều vải dê bò cũng rời đi phía sau."

    "Ha hả, bên phía Đâu Lĩnh không có để lại cho Hô Duyên Ngạo Bác thừa dịp cơ hội đi?"

    "Sao có thể chứ, có sự phân phó của lão gia tử, ta tự nhiên sẽ chú ý.

    Bất kể nói thế nào, dù sao cũng là vêệc nhà Lý gia chúng ta, không thể để cho ngoại nhân nhặt được tiện nghi.

    Bộ lạc Khắc Vũ chính là Vương Thế Vinh ăn cây táo, rào cây sung, đã sớm là tai mắt của Đại Vương.

    Lần này, ta cố ý lợi dụng hắn hướng Đại Vương mật báo rồi, bên phía Đại Vương nghe hỏi tất sẽ lập tức phái người tới Đâu Lĩnh phòng ngự, không thể để cho người Thổ Phiên Lũng Hữu Thổ Phiên giết tới được.

    "

    Lão gia tử hài lòng gật gật đầu: "Thành, liền là đến vận đi.

    Phi Vũ Tùy Phong của triều đình không phải là ngồi không, nhiều động tác hơn chút ít nữa, nói không chừng đã khiến Đại Vương nhìn thấu đầu mối.

    Từ giờ trở đi, ngươi cũng không cần làm gì nữa, chỉ để ý mở to mắt nhìn, xem huynh đệ Thác Bạt có thể gây ra bao nhiêu động tĩnh, nhìn xem Đại Vương xử lý chuyện này như thế nào.

    Đại Vương xử phạt bộ lạc Khắc Vũ, đối với chúng ta là tốt; nếu Đại Vương không xử phạt bộ lạc Khắc Vũ, đối với chúng ta cũng đồng dạng là tốt."

    Lão già quấn bím tóc nói: "Vậy chúng ta. . .

    " ."

    Chúng ta phải đợi, chờ khi bổn tông Lý thị chúng ta càng ngày càng nhiều người đi qua, đợi đến lúc lực lượng lớn đến pháp bất thanh chúng (đông đến luật ko xử được), khi đó mới có thể gây khó dễ."

    Nói đến đây, ánh mắt lão gia tử bỗng nhiên có chút bén nhọn: "Bất quá, ngươi nhớ kỹ, mục đích của chúng ta, chẳng qua là ép Đại Vương nhượng bộ, cho Lý thị nhất tộc chúng ta quyền lợi lớn hơn nữa, phú quý cùng dễ dàng, tạo ra địa vị áp đảo của Lý thị nhất tộc ta trên các chư tộc Hà Tây, mà không mơ ước đại vị."

    Lão giả quấn bím tóc cười theo nói: "Đúng vậy, đúng vậy. . ."

    Lão gia tử ung dung cười nhạt, buông thõng mí mắt nói: "Tuy nói bản tông nhất tộc của Dương Hạo còn chưa có tạo được bao nhiêu căn cơ, tự hồ chỉ cần Dương Hạo ngã, cái cửa này này cũng là ngã, nhưng vấn đề là, cho dù ngươi có muôn vàn bản lãnh, thật sự có thể đẩy ngã hắn, cũng không có một người đủ tư cách thay thế vận khởi môn hộ, đến lúc đó, Tây Hạ Quốc chúng ta này lập tức phải sụp đổ, đối với bất kỳ người nào cũng không có lợi.

    Hiểu chưa?

    "

    " Dạ dạ, điệt nhi nhớ rồi .

    "

    " Ngươi đi đi, lão phu mệt mỏi, phải ngủ giấc trưa một lát."

    " Được được, mời lão gia tử nghỉ ngơi cho tốt, điệt nhi cáo lui".

    Lão giả quấn bím tóc quay người lại, liền lộ ra vẻ khinh thường cười lạnh: "Lão già tự cho là đúng kia, ngươi không được , không có nghĩa là người khác sẽ thành, ngươi cho rằng ta chỉ có nhờ cậy mình ngươi sao?

    Nếu không phải bây giờ còn muốn nhờ thanh danh của ngươi. . .

    Hừ!

    Tha cho lão cậy già lên mặt ngươi mấy ngày. . ."

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 86: Loạn tượng dục sinh (Hạ)

    "Đại Vương, đây là năm bản tấu chương bộ lạc Thương Thạch đưa tới, trong tấu nói bộ lạc Khắc Vũ không phụng theo chiếu dụ, tự ý rời khỏi cương vị, mở ra chiến đấu, tru diệt dân bộ lạc khác, thỉnh cầu Đại Vương nghiêm trị."

    "Đại Vương, đây là tấu chương bộ lạc Khắc Vũ kiện bộ lạc Thương Thạch, phía trên nói bộ lạc Thương Thạch không địch lại sự tiến công mãnh liệt của người Lũng Hữu Thổ Phiên, tạm lui về chốn cũ, bộ lạc Thương Thạch không để ý tới nghĩa đồng bào, chiếm bãi cỏ, đuổi dân du mục, không cho phép bọn họ trở về đất cũ nghỉ ngơi và hồi phục, còn gây chiến, sát thương hơn hai ngàn người dân du mục."

    Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông mỗi người cầm trong tay một phần tấu chương, hướng về Dương Hạo mới vừa trở về Hưng Châu bẩm báo.

    Dương Hạo bước ra từ sau hương án, thuận miệng hỏi: "Bộ lạc Khắc Vũ hiện ở nơi nào?"

    "Bộ lạc Thương Thạch đã có chuẩn bị, trong dân chúng tại bãi cỏ có lượng lớn võ sĩ tinh nhuệ, bộ lạc Khắc Vũ ăn phải thiệt thòi lớn, nhưng là toàn bộ người già trẻ nhỏ phụ nữ, dê bò lều xe đều đã chạy tới, hôm nay đang cắm trại tại bên ngoài bãi cỏ chăn thả kia, cùng bộ lạc Thương Thạch bị vây trong trạng thái đối đầu."

    Dương Hạo thở ra , chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt đảo qua, hỏi: "Hai vị Đại học sĩ đối với việc này thấy thế nào?"

    Chủng Phóng nói: "Đại Vương, quý tộc Thác Bạt thị luôn luôn ngang ngược kiêu ngạo, Tây Hạ ta lập quốc, bọn họ cho là mình có công trụ cột, từ trước đến giờ lớn lối cậy mạnh, tự cho là áp đảo trên những chư tộc chư bộ khác, hôm nay bộ lạc Khắc Vũ không phụng chiếu dụ, một mình rút lui ra khỏi Đâu Lĩnh, hành động như thế, đem Đại Vương đặt ở chỗ nào?

    Sau khi bọn họ dời khỏi bãi cỏ Đâu Lĩnh, bãi cỏ kia đã chuyển cho bộ lạc Thương Thạch, hôm nay bọn họ tự tiện trở về cướp đoạt bãi cỏ, đến nỗi song phương động thủ, đây cũng là một cái tội lớn, nếu không nghiêm trị, làm sao kẻ dưới phục tùng?

    Là cố ý, thần cho là, phải nghiêm trị bộ lạc Khắc Vũ cùng thủ lĩnh bộ lạc theo quốc pháp!"

    Ánh mắt Dương Hạo lại dời về phía Đinh Thừa Tông, Đinh Thừa Tông nhíu mày nói: "Thủ lĩnh từ trưởng bộ lạc có thân phận địa vị tương đối đặc thù, bọn họ tự suất lĩnh người bổn tộc, có quan mà không có chức, không lên điện, không thấy mặt vua, Tây Hạ ta mặc dù đã lập quốc, bất quá trong suy nghĩ của bọn hắn, cùng chính quyền chế độ Khả Hãn, Thiền Vu cũng không sai biệt lắm, cho là lực ước thúc của triều đình đối với bọn họ có hạn, giữa các bộ lạc vì đồng cỏ mà phát sinh xung đột chính là chuyện thường như cơm bữa, cũng chưa chắc là có lòng khiêu chiến quyền uy của triều đình.

    Còn nữa, Thác Bạt thị là căn cơ sở tại Đại Vương lập quốc, mà quan hệ giữa quý tộc chư bộ Thác Bạt thị lại là lằng nhằng rối rắm như rễ cây, bất kể là bộ lạc Khắc Vũ cũng tốt, bộ lạc Thương Thạch cũng tốt, đều có bộ lạc kết minh thân cận của mình, nếu như xử trí vô ý, rất dễ dàng tưới giận thủ lĩnh chư bộ, gây thành đại sự lớn hơn, lấy cái nhìn của thần, nên sử dụng cả ân uy, tận lực biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, tránh làm nảy sinh các rắc rối vô cùng. . ."

    Chủng Phóng khí vũ hiên ngang nói: "Lời ấy của Đinh đại nhân sai rồi, triều ta mới vừa lập quốc, đã phát sinh chuyện như vậy, nếu như không nghiêm trị bộ lạc Khắc Vũ, tất cổ vũ khí diễm cho bọn họ, nếu là những bộ lạc khác học theo, không nghe tuyên điều, không phục quản giáo, đang chiến sự tự tiện lui binh, bình thời tự ý cướp đoạt đồng cỏ, những cuộc loạn này chỉ sợ sẽ càng náo càng lớn.

    Đến lúc đó, uy tín triều đình ở đâu ?

    Quyền uy của Đại Vương ở đâu ?"

    Mục Xá Nhân liếc hắn một cái, thầm nghĩ: "Mệt cho một bộ dáng đại công vô tư của ngươi, còn không phải là lấy việc công báo thù riêng sao?

    Hôm nay Trương Phổ Đại Đô Đốc đi tuần duyệt quân sự Túc Châu, không có ở thành đô, ngươi còn không nhân cơ hội gạt bỏ bè cánh của hắn sao?"

    Lời nói này tựa hồ đả động tới Dương Hạo, Dương Hạo lâm vào trong trầm tư, tất cả mọi người nhìn hắn, qua hồi lâu, hai hàng lông mày của Dương Hạo nhẹ giương lên, nói: "Bản vương lệnh cho bộ lạc Khắc Vũ đóng giữ Đâu Lĩnh, mà lại tự ý rời vị trí phòng thủ, nếu không phải bản vương nhanh chóng điều binh tiếp quản thay xem bọn hắn phòng ngự, trong ngoài Tiêu Quan đã rơi vào trong tay người Thổ Phiên, không phục chiếu lệnh, tự ý rời vị trí phòng thủ, nguy hiểm mất đất làm nhục đất nước, đây là tội lớn thứ nhất!

    Cho dù thực sự là bộ lạc Khôi Vũ khó địch lại Thổ Phiên, cũng nên tấu lên triều đình, thỉnh cầu triều đình tăng viện hoặc là di chuyển địa điểm đóng quân đổi lại đội mạnh hơn, mà bọn họ không nói một lời, vứt bỏ chỗ mà đi, hành động này cùng đào binh có gì khác nhau đâu?

    Trên chiến trường, lâm trận bỏ chạy, e sợ kẻ địch, sợ chiến, đáng bị tội gì?

    Lần này gió không thể dài, lần này lệ không thể mở, đây là tội lớn thứ hai!

    Bãi cỏ kia đã được triều đình giao cho bộ lạc Thương Thạch quản lý, cho dù bọn họ thối lui khỏi Đâu Lĩnh, muốn chăn thả trú ở nơi nào, cũng nên nói để triều đình làm chủ, nhưng là bọn hắn lại tự tiện gây chiến cùng bộ lạc Thương Thạch, cho đến khi ăn phải thiệt thòi lớn, mới nhớ tới tìm bản vương làm chủ, bọn họ đã sớm làm gì?

    Con mắt để trên vua như thế, con mắt không có triều đình như vậy, há có thể lấy một câu không hiểu giáo hóa, không biết vương pháp có thể đùn đẩy?

    Còn muốn ân uy cùng sử dụng, hừ!

    Đinh đại học sĩ, điểm này khanh chính là không bằng Chung đại nhân đó."

    Đinh Thừa Tông nghe vậy, trên mặt không khỏi đỏ lên, Dương Hạo nói: "Mục Xá Nhân, soạn chỉ, cho bộ lạc Khắc Vũ chờ tại chỗ, chờ đợi xử trí, xích hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu đem vào kinh, xử theo luật pháp!"

    Mục Xá Nhân nghe thân thể không khỏi chấn động, vội vàng nói: "Đại Vương, cần đề phòng bộ lạc Khắc Vũ chó cùng rứt giậu."

    Dương Hạo không đáp, tiếp tục nói: "Lệnh cho Thác Bạt Hạo bộ lạc Thương Thạch, Tiểu Dã Khả Nhi bộ lạc Dã Ly Thị xuất ra năm ngàn tinh kỵ, chờ đợi Linh Châu Dương Duyên Hồ điều khiển, lệnh cho Dương Duyên Hồ chịu trách nhiệm phòng ngự Đâu Lĩnh, cùng với giám thị hướng đi của bộ lạc Khắc Vũ, nếu bộ lạc kia không phục quản giáo, huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền không chịu vào kinh thành chờ đợi xử trí, liền giải trừ bộ lạc Khắc Vũ, áp giải vào kinh!"

    Chủng Phóng đoạt trước một bước, trịnh trọng chắp tay nói: "Thần. . .

    Tuân chỉ!"

    Hắn vốn múa bút thành văn, nhưng bây giờ trong lòng là một trận mừng thầm. . .

    ***

    Cam Châu, Vương Đình.

    Vưỡng Trướng Hãn Cung của Dạ Lạc Hột Khả Hãn ngày xưa, hôm nay đã đổi làm nha môn Tri Phủ Cam Châu, vương phi A Cổ Lệ thân là Tri Phủ Cam Châu kiêm Đô Chỉ Huy Sứ Cam Châu, một tay nắm giữ quân chính quyền to của Cam Châu,ngụ ở Khả Hãn Vương Cung ngày xưa này..

    Nàng mới vừa dò xét từ trong thành trở về, ngày mùa hè chói chang, tắm rửa một hồi, nhẹ nhàng mà sung sướng, một thân áo đơn, bước chậm ở dưới dây nho xanh xanh, bóng hình mỹ nhân xinh đẹp chiếu xuống nước, tựa như tiên cảnh.

    Chẳng qua là hai đầu lông mày của tiên tử nhân gian này chung quy có vẻ không được vui, có lẽ là do vết thương trong lòng ngày xưa cho tới nay vẫn chưa khỏi hẳn tạo thành.

    Cam Châu không thích hợp với nông canh, đồng ruộng của bọn họ so với tám trăm dặm Hàn Hải ở phía Đông kia còn muốn cằn cỗi hơn, chăn thả đồng dạng cũng khó có thể nuôi sống nhiều người như vậy, so với Linh Châu, Hạ Xuyên cùng hai châu Sa Qua, điều kiện sinh tồn của bọn họ càng thêm ác liệt, bất quá từ khi khai xuân tới nay, triều đình phát triển mạnh thủ công nghiệp ở Cam Châu, triều đình choo sản phẩm cho kỹ thuật, đám đại thương nhân Thôi Đại Lang, Tháp Lợi Bặc đã sớm định xuống rất nhiều hàng hóa, dân chúng Cam Châu có thể lấy tiền mua lương thực, rất nhiều tộc nhân không có nông trường cũng không có đất chăn thả đã có sinh lộ, Cam Châu dần dần có sinh khí.

    Đồng thời, dọc theo đại khu vực Hoàng Hà đang cày ruộng khai hoang, rất nhiều bộ lạc nhỏ khó có thể dựa vào chăn thả sinh sống bị triều đình dời đi, đóng quân tại Hạ Lan Sơn, một mặt giải quyết vấn đề sinh kế cho bọn họ, về mặt khác giải quyết cục diện nhân khẩu nhiều đồng cỏ ít ở gần Cam Châu, Cam Châu hiện có hơn hai mươi vạn nhân khẩu, có thể đoán được, cứ theo như vậy phát triển tiếp, mùa đông năm nay quyết không xuất hiện hoàn cảnh khó khăn khốn quẫn như năm ngoái.

    Đại sinh sinh tồn của tộc nhân đã có thể giải quyết, trong lòng vương phi A Cổ Lệ liền bỏ xuống được một khối tảng đá lớn, nhưng là nàng vẫn có chút thấp thỏm, thủy chung khó có thể dễ dàng cao hứng trở lại.

    Cam Châu Hồi Hột vốn là một trong những cỗ lực lượng cường đại nhất chư châu Hà Tây, nhưng là hôm nay một số bộ lạc bị dời đi, trực tiếp bị triều đình quản chế, liền phân tán đi lực lượng của bọn họ.

    Dân chúng ở lại phụ cận Cam Châu vừa trọng điểm phát triển công thương nghiệp, tất nhiên có trợ giúp cho bọn họ cải thiện điều kiện sinh tồn, nhưng là lệ thuộc vào các châu khác cũngđã nặng hơn rồi, cứ theo đà này đi xuống, sự lệ thuộc của Cam Châu đối với triều đình sẽ càng ngày càng nặng.

    A Cổ Lệ chỉ là một nữ nhân, hơn nữa nàng còn không có hài tử, trên thảo nguyên chưa bao giờ từng có qua nữ Khả Hãn, nữ Thiền Vu, nàng cũng từ đầu đến cuối chưa từng có dã tâm tự lập Khả Hãn, nàng chỉ muốn để cho bộ lạc của mình sinh tồn được, sinh tồn tốt hơn.

    Cho nên, nếu như triều đình có thể cho cuộc sống của bọn hắn an bình ổn định, nàng cũng không ngại buông tha quyền trong tay, song. . .

    Dương Hạo người này có phải có thể tin như vậy hay không đây?

    Nàng lo lắng hắn có mới nới cũ, cũng khó trách nàng có phần lo lắng này.

    Tuy nói khi Dương Hạo tìm nàng mật nghị, đã từng phân tích cặn kẽ với nàng về sự cạnh tranh đè nén giữa các thế lực khác nhau trong bộ tộc Thác Bạt thị, sau khi Tây Hạ lập quốc bọn hăn tự mãn tự kiêu, cùng với rất nhiều thủ lĩnh các tộc đối với việc hắn không có cho phép Thác Bạt thị lấy phần lớn lợi ích mà sinh lòng mang bất mãn, nàng đối với cái này cũng là vừa xem hiểu ngay.

    Dương Hạo đã nói, hắn chỉ là muốn để cho kẻ trong tâm có quỷ nhảy ra, cũng không tính hạ thủ đối với cả ịch lợi của tập đoàn Thác Bạt thị, lấy thủ đoạn máu tanh để củng cố sự thống trị của mình, nhưng đó dù sao cũng là trụ cột mà hắn dựa vào để khuếch trương lập quốc, hắn là nghĩa tử của Lý Quang Sầm, cả đối với Thác Bạt thị cũng có thể hạ thủ lời mà nói..., như vậy có thể có một ngày hạ thủ đối với mình hay không ?

    Vương phi A Cổ Lệ nhẹ nhàng ngồi xuống ở dưới giàn nho, nhẹ nhàng nâng tay, hái một quả nho, dùng tay áo lau nhẹ quả nho, bỏ vào bên trong miệng, nhẹ nhàng khẽ cắn. . .

    Quá chua, nhất thời miệng đầy nước miếng, A Cổ Lệ nhai trong chốc lát, cắn nát quả nho nuốt xuống.

    Tay nâng cằm lên, tâm thần từ từ bay tới Hưng Châu, lơ lửng trở về khi nàng bái kiến Đại Vương, đem Tử Điện Bảo Kiếm trở về.

    Đại Vương cùng nàng mật nghị, chế tạo ra vẻ thèm thuồng sắc đẹp của nàng mà không được, cho nên cục diện cùng Cam Châu bất hoà, dụ dỗ cho người trong lòng có quỷ lộ ra mặt làm loạn, do đó đạt tới làm sáng tỏ nội bộ, củng cố cơ nghiệp.

    Trong lúc đó, việc khen tặng thân cận, giúp đỡ, tặng lễ vật, thủ đoạn tán tỉnh, tuy nói đó đều là thủ đoạn làm cho người bên cạnh nhìn, nhưng là đến nay, vẫn làm cho trái tim nàng chập chờn. . .

    Miêu nữ cũng được, Khương nữ cũng vậy, cô gái ở tại thâm sơn đầm lầy cùng nữ tử ở trên thảo nguyên đại mạc đều giống nhau, thật ra thì đều khó kháng cự được sự hấp dẫn của nam tử Trung Nguyên người Hán, bởi vì, nam tử bản tộc bọn họ tính tình tục tằn, mặc dù muốn dụ dỗ cho tiểu cô nương vui vẻ, nói chung cũng chỉ là vì nàng bắt một con mồi, hái một bó hoa dại, hát một khúc dân ca, thủ đoạn kém cỏi vô cùng, sao có thể bì kịp miệng lưỡi chói lọi hoa sen, thủ đoạn xuất chúng, biết dụ dỗ làm cho người ta tâm hoa nộ phóng chứ?

    A Cổ Lệ chưa từng có tư vị được theo đuổi, khi nàng còn nhỏ, bạn chơi đều là hán tử thảo nguyên tuổi xấp xỉ, chính là bởi vì cùng bọn họ ở chung một chỗ leo trèo đánh lăn lộn, nàng mới có được một thân công phu cưỡi ngựa bắn cung so sánh với rất nhiều nam nhi còn muốn xuất sắc hơn.

    Đợi đến khi thành thiếu nữ duyên dáng sắp trưởng thành, liền bị Đại Hãn Dạ Lạc Hột vừa thấy giật nảy mình, chính miệng chọn nàng làm Vương Phi, cho đến đã là phụ nhân, nàng cũng không biết cảm giác bị theo đuổi được che chở là như thế nào.

    Nàng chưa bao giờ thể nghiệm qua tư vị tình yêu, trượng phu tuổi so sánh với cha của nàng còn lớn hơn nhiều lắm kia lại là cho nàng một đao trong lòng, lần đầu cảm nhận được cái loại tư vị khó tả này, lại là từ trên người Dương Hạo, mặc dù tình là giả, nhưng diễn là thật.

    Thể nghiệm tư vị mới lạ, đối phương lại là một người chinh phục tuổi tương đối, tài mạo xuất chúng, chỉ sợ biết rõ là giả, lại há có thể lạnh nhạt nhìn tới sao?

    Huống chi, tin tức Dương Hạo thèm thuồng sắc đẹp, lại bị cự tuyệt nên sinh lòng oán chí hôm nay ở Cam Châu cũng là càng truyền càng thịnh, chung quy có chút tin đồn thỉnh thoảng truyền vào trong lỗ tai của nàng, làm cho nàng cho dù muốn quên cũng không quên được, bây giờ thỉnh thoảng nhớ tới, càng là nghĩ xa nhẹ nhàng, không ngừng nghĩ trở về chỗ cũ, dường như trúng một loại độc.

    A Cổ Lệ nhẹ nhàng thở ra , hướng trong nước nhìn lại.

    Nàng tướng mạo xinh đẹp, một thân Hán phục Đường triều, thân áo sa mỏng cùng với áo lót áo cánh kẹp vào, dắt vào quần . . . . .

    ."

    Dực sa la sam nhu nội, tân phân diễm lệ khẩn thân vô đái

    Ha tử giản trứ tha phong mãn tinh oánh nhị thập.

    Nhũ câu thâm hãm hãm, liệt y dục xuất xuất, câu lặc xuất kinh tâm động phách khúc tuyến,

    Vũ tụ đê hồi kỳ kiệp điệp, chu thần thâm nhất giả đào.

    Phấn hung bán yểm nghi tình tuyết, túy nhãn tà hồi tiểu dạng đao."

    (tạm dịch:

    " Bên trong quần áo sa mỏng, dây lưng rực rỡ diễm lệ bó sát người.

    Hai ngực nàng đầy đặn trong suốt tuổi hai mươi; rãnh giữa hai vú hãm sâu, như muốn rách quần áo muốn ra, đường cong vòng quanh kinh tâm động phách.

    Tay áo múa như bươm bướm quanh quẩn, môi son thẫm màu trắng hồng.

    Trời trong xanh che đậy ngực phấn, mắt say lờ đờ nhìn nghiêng về một đao. . .)

    Hắn nói bài thơ này gọi là "Hối mỹ nhân" , mỗi vương phi của hắn đều là tuyệt sắc nhân gian, ở trong lòng hắn, ta thật sự là mỹ nhân sao?

    Hay là. . .

    Chẳng qua là diễn trò thôi?

    Một con phù du bò qua cực nhanh ở trên mặt nước, tạo nên một tầng rung động rất nhỏ, làm dung nhan của nàng mơ hồ trong nước, A Cổ Lệ đột nhiên có chút thấp thỏm không yên.

    "Lão Tô Nhĩ Mạn ta cầu kiến Vương Phi, ai dám ngăn cản ta?

    Mau tránh ra ."

    Bên ngoài Nguyệt Viện bỗng nhiên truyền tới một giọng lớn tục tằn, A Cổ Lệ đứng lên nói: "Mời Tô Nhĩ Mạn đại nhân đi vào."

    Tô Nhĩ Mạn đứng đầu bộ lạc Cổ Cố Hồn vác một thanh yêu đao lớn, trong tay giơ lên roi ngựa sải bước đi đến, từ xa đã gọi nói: "Vương Phi."

    A Cổ Lệ không vui nói: "Tô Nhĩ Mạn đại nhân, gọi ta là A Cổ Lệ là tốt rồi, hay hoặc là gọi ta là Tri phủ đại nhân, Đô Chỉ Huy Sứ đại nhân, bây giờ. . . còn gọi Vương Phi cái gì."

    Tô Nhĩ Mạn nhếch miệng cười nói: "Ha ha, đây là gọi theo thói quen, gọi khác đi thật đúng là không được tự nhiên.

    A Cổ Lệ lắc đầu, bất đắc dĩ hỏi: "Tìm ta có chuyện gì ?"

    Chân mày Tô Nhĩ Mạn nhất thời liền mặt nhăn thành một nếp lớn: "Vương Phi, Dương Hạo đối với chúng ta không có hảo ý .

    "

    " Dương Hạo?

    Hắn làm sao?"

    Mới vừa sinh lòng nghĩ tới, bên này lập tức đã có người nhắc tới hắn, A Cổ Lệ không khỏi nổi lên chút cảm giác chột dạ, nàng xoay người, đi trở về ngồi ở trên đá dưới giàn nho, vừa chỉ chỉ vào ụ dá đối diện, ý bảo Tô Nhĩ Mạn ngồi xuống.

    Tô Nhĩ Mạn đi tới, ngồi xuống, nói năng thổ lỗ nói: "Vương Phi, hôm nay chúng ta tôn Dương Hạo là Đại Vương, vậy hắn phải bảo đảm sinh kế của hơn hai mươi vạn người Cam Châu chúng ta mới đúng.

    Năm ngoái, khi chúng ta mới vừa quy thuận, hắn cũng là cung cấp một đống lương thực, bảo đảm cho tộc nhânl chúng ta bình yên qua mùa đông, nhưng vừa qua năm, hắn giấu đầu lòi đuôi liền lộ ra rồi, cái gì địa giới Cam Châu không thích hợp phát triển nông canh, chăn nuôi, cho nên muốn đem tộc nhân bộ lạc chúng ta dời đi một phần tới Hưng Châu.

    Hắc!

    Chúng ta sinh sống ở Cam Châu mấy chục năm rồi, lúc đầu ba mươi vạn nhân khẩu cũng gắng gượng được, giờ còn dư lại không tới hai mươi vạn lại không nuôi được sao?"

    Lúc đầu trong ba mươi vạn người có bao nhiêu thanh niên cường tráng có sức lao động tốt?

    Hiện tại trong hai mươi vạn người có bao nhiêu người già, phụ nữ và trẻ em cùng tàn tật?

    Ba mươi vạn nhân khẩu là lúc dầu chịu đựng được, nhưng là Đông chinh Lương Châu, Tây phạt Túc Châu, lệnh cho người đoạt lấy khẩu phần lương thực, hiện tại. . .

    ".

    A Cổ Lệ há miệng, nhưng không có nói ra.

    Bộ lạc Cổ Cố Hồn vẫn là cùng nàng kết làm đồng minh, khi đó bị vương tử A Lý mượn đao giết người, hai đứa con trai của Tô Nhĩ Mạn đều ở lúc phá vòng vây bị Mạch Đao Trận của Dương Hạo chém làm mảnh nhỏ, tuy nói trên chiến trường, không tính chuyện sinh tử, không có lý do tìm Dương Hạo coi là thù riêng, nhưng là cũng không thể làm cho hắn phải mang ân không có chút nào ngăn cách với Dương Hạo đi.

    Tô Nhĩ Mạn càng nói càng giận, nổi giận đùng đùng nói: "Ta đã nghe ngóng, sau khi hắn đem bộ lạc chúng ta điều đi qua, liền phân tán toàn bộ phân phối đến trong từng địa phương thôn xóm, tù lĩnh cũng không quản sự rồi, đều là thuộc về sự quản hạt của hương quan địa phương, tộc nhân chúng ta đều rời lưng ngựa, bỏ lại bãi cỏ cùng roi ngựa, cầm lên cái cuốc, nâng lên cái cày, Dương Hạo lòng lang dạ thú, đây là dùng thủ đoạn giết người mềm dẻo !

    Một khi lực lượng của chúng ta bị tước nhược đến không cách nào phản kháng hắn . . . , Vương Phi, ta nghe nói khi Vương Phi đi Hưng Châu bái kiến, Dương Hạo kia nổi lên ác ý đối với Vương Phi, vừa đấm vừa xoa, ba phen mấy bận muốn bức Vương Phi theo sự điều khiển.

    Nếu quả thật để cho Dương Hạo thực hiện được gian kế, sợ rằng. . .

    Vương Phi cùng hai mươi vạn dân chúng Cam Châu Hồi Hột ta, tất cả đều trở thành vật trong túi của hắn.

    "

    " Lão Tô Nhĩ Mạn, hôm nay ngươi tới, chính là vì hướng ta càu nhàu sao?

    Hay là nói, ngươi cảm thấy bây giờ Cam Châu ta có năng lực chống lại cho hắn?"

    "Nếu là chỉ bằng chúng ta, dĩ nhiên không thể."

    Ánh mắt Tô Nhĩ Mạn chợt lóe lên, biến hoá kỳ lạ, thanh âm đột nhiên giảm thấp xuống rất nhiều: "Tô Nhĩ Mạn lão muốn giới thiệu cho Vương Phi một vị khách quý, nếu cùng người này liên thủ, Vương Phi. . .

    Có lẽ sau này sẽ phải gọi là nữ vương rồi!"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 87: Liên Hoành

    Phủ đệ Tô Nhĩ Mạn, nghênh đón vào trong viện chính là hai nam nhân, tay áo bào rộng, đầu đội mũ nỉ che nắng, nhìn lại một cái, chỉ thấy vẻ mặt râu quai nón, nhưng không nhìn rõ hình dạng của bọn hắn.

    Tô Nhĩ Mạn phi thân xuống ngựa, nói: "Vương Phi, chính là bọn họ."

    A Cổ Lệ ghìm chặt dây cương, đôi mắt đẹp hướng hai người kia thoáng nhìn qua, khom lưng xuống ngựa, đem roi ngựa vứt cho tùy tùng, chầm chậm đi về phía trước.

    Hai người kia bước nhanh tiến lên nghênh đón, vừa đi vừa quan sát vị chủ nhân Cam Châu này.

    Trước mắt là một cô gái mặc một bộ áo bào trắng, đầu đội một cái mũ che tai khả ái đáng yêu, chóp mũ đính nghiêng ba cây lông vũ Khổng Tước vũ mao, chập chờn theo gió, da thịt kia trắng tựa như ánh bình minh, xinh đẹp không gì sánh được, ánh mắt linh hoạt, sóng mắt lưu động, môi son răng trắng, quả thực không một chỗ nào không đẹp.

    Hai người không dám nhìn nhiều, vội vàng bước lên phía trước, ưỡn ngực thi lễ: "Ra mắt Vương Phi, hai người tại hạ ngưỡng mộ phương danh của vương phi A Cổ Lệ đã lâu, hôm nay vừa thấy, mới biết quả nhiên là tiên tử nhân gian, dung mạo thù lệ. . .

    Vương phi A Cổ Lệ không nghe bọn hắn vuốt mông ngựa, cắt đứt lời của bọn hắn, nhàn nhạt hỏi: "Cái gì mà kêu là tại hạ?

    Ngay cả tên cũng không có sao?"

    Một người trong đó mỉm cười nói: "Vương Phi, chưa hiểu tâm ý của Vương Phi, vì kế an toàn, chúng ta...".

    A Cổ Lệ một lần nữa cắt đứt lời của bọn hắn: "Các ngươi đại biểu cho người phương nào mà đến?"

    Người kia cười khổ: "Vương Phi, chuyện này trọng đại, ở trước khi không thể xác định rõ tâm ý của Vương Phi, chúng ta không tiện đem tên họ cho biết, về phần người phía sau chúng ta, dĩ nhiên là càng. . ."

    Hắn vẫn chưa nói xong, A Cổ Lệ đã xoay người liền đi.

    Hai người kia kinh ngạc kêu lên :"Vương Phi."

    A Cổ Lệ cười lạnh nói: "Muốn cùng ta đáp chung đại kế, nhưng ngay cả tên họ thân phận cũng không dám trả lời, bọn chuột nhắt như thế, có thể làm thành chuyện đại sự gì, mệt cho ta tự mình tới gặp.

    Tô Nhĩ Mạn, sau này loại hàng như vậy, không nên dẫn kiến cho ta."

    A Cổ Lệ tung người một cái, đã khéo léo leo lên trên yên ngựa, thúc mạnh ngựa, đầu ngựa liền được đẩy chuyển, một người thị vệ lập tức đưa hai tay dâng lên roi ngựa, A Cổ Lệ nắm roi hướng đùi ngựa vỗ kêu "Phốc"một tiếng, nhưng lại đánh vào trên tay áo một người, quay đầu lại chính là một trong hai người kia đã giơ tay cản lại.

    Người nọ cười bồi nói: "Vương Phi, chúng ta ở xa tới ăặp ngài, vẫn không thể cho thấy thành ý của chúng ta sao?

    Về phần thân phận, ý đồ của chúng ta, kính xin Vương Phi xuống ngựa, chúng ta bàn sơ qua kế hoạch rồi hãy nói.

    Nếu là Vương Phi cảm thấy lần này cùng quá mức hung hiểm, e sợ không dám đảm đương, khi đó còn không biết bọn ta thân phận, muốn bứt ra lùi lại, chẳng phải đều dễ dàng cho mọi người sao?"

    Lông mày A Cổ Lệ dựng lên, cười lạnh nói: "Không cần kích ta, A Cổ Lệ mặc dù là một nữ tử, nhưng là đấu tranh anh dũng, trước thiên quân vạn mã, cũng là chưa từng kém hơn một người nam nhi nào, cõi đời này chỉ có việc ta không muốn làm, còn chưa có chuyện ta không dám làm.

    Hai người các ngươi, nói vậy đã sớm đem thân phận cùng ý đồ của các ngươi nói cho hắn biết rồi, nếu không, muốn cho hắn tới thuyết phục ta cũng không dễ dàng, hôm nay còn cần gì phải giấu giấu diếm diếm?"

    Tô Nhĩ Mạn nghe được mặt già đỏ lên, lời này của A Cổ Lệ rõ ràng là trách cứ hắn không thương lượng cùng mình thương lượng, đã cùng đối phương đạt thành hợp tácở mức nào đó trước, chỉ bất quá hắn quả thật đã biết được thân phận cùng toàn bộ kế hoạch của đối phương.

    Nếu là lúc trước mà nói..., hắn và bộ lạc của A Cổ Lệ đều ở dưới sự thống trị của Khả Hãn Cam Châu, song phương chẳng qua là quan hệ đi lại tương đối gần, kết minh hỗ trợ, lẫn nhau cũng không phải là phụ thuộc trên dưới, dĩ nhiên không cần mọi chuyện đều hướng vương phi A Cổ Lệ xin chỉ thị, mà nay A Cổ Lệ đã là thủ lĩnh Cam Châu Hồi Hột triều đình phong cho, hắn gạt A Cổ Lệ, một mình đi tiếp xúc trước với những thế lực khác, đổi lại là ai cũng khó tránh khỏi có điều không vui.

    Hắn lớn tiếng nói hai người đang còn ấp a ấp úng kia nói: "Lý Lăng Tiêu, Ngụy Trung Chính, nếu nhị vị tới mời Vương Phi, thì cũng không cần đề phòng như thế.

    Cam Châu Hồi Hột chúng ta, chính là nếm mùi thất bại ở trong tay Dương Hạo, nên mới không thể không hàng, ngày đó Dương Hạo hai lần đem binh vây Cam Châu, chư bộ Hồi Hột chết thảm trọng, cả hai đứa con trai của ta đều chết thảm ở dưới Mạch Đao Trận của Dương Hạo, Vương Phi ba phen mấy bận đấu tranh anh dũng, tộc nhân của bộ lạc chết trận sa trường cũng là đếm không hết, chúng ta cùng Dương Hạo có thù không đội trời chung.

    Này còn chưa nói đến, Dương Hạo tiểu tặc sau khi lập quốc xưng Đế, xa hoa dâm dật, muốn làm gì thì làm, Vương Phi tới Hưng Châu bái kiến, hắn càng là lòng mang ác ý, mưu đồ bất chính, Vương Phi phải nhanh trí mới có thể thoát thân, tiểu tặc kia chưa thỏa mãn được tâm ý, liền tìm mọi cách lấy cớ áp bách Cam Châu ta, lại phân ly chư bộ Cam Châu ta dời tới Hưng Châu, nếu không phải bằng sức một mình Cam Châu ta không phải là đối thủ của Dương Hạo, Vương Phi đã sớm suất lĩnh bọn ta phản lại Dương Hạo, các ngươi còn do dự chuyện gì?"

    Lý Lăng Tiêu, Ngụy Trung Chính đối mặt nhìn nhau, bọn họ đã đem kế hoạch liên hợp của mình bàn với Tô Nhĩ Mạn, bởi vì hai đứa con trai của Tô Nhĩ Mạn đều chết ở trong tay đại quân của Dương Hạo, vì sinh tồn của bản bộ, hắn có thể ở dưới cường quyền phục tùng Dương Hạo, nhưng là tuyệt đối không thể nào trung thành cảnh cảnh đối với Dương Hạo, một khi có cơ hội, hắn có thể trở thành người tích cực dẫn đầu phản đối Dương Hạo.

    Bộ lạc thảo nguyên coi trọng là thực lực tuyệt đối, cũng không có những thứ thuyết pháp quân quân thần thần kia như Trung Nguyên, mặc dù không có cừu hận với nhau, nhưng khi bộ lạc của hắn có thực lực vượt xa đối phương, cũng sẽ không chút do dự lật đổ đối phương, cái pháp tắc là nguyên tắc mãi mãi không thay đổi trên thảo nguyên.

    Cho nên, bọn họ tìm được Tô Nhĩ Mạn, ở bước đầu tiếp xúc, sau khi hơi thử chút dò xét, rất nhanh liền đem thân phận, lai lịch cùng mục đích của mình hướng hắn bàn rồi, còn đối với vương phi A Cổ Lệ , bọn họ cũng không có loại lòng tin này, nguyên nhân chủ yếu là nàng là một phụ nữ, có lẽ nàng coi Dương Hạo là kẻ thù, nhưng nàng không có dã tâm lớn như vậy, không có dã tâm cũng không có động lực, nàng có thể trở thành đồng minh hay không, hai người còn muốn thử dò đáy của nàng.

    Không có nghĩ đến nữ nhân này tựa như một con Khổng Tước kiêu ngạo, biểu hiện mạnh như thế, mà Tô Nhĩ Mạn lại một ngụm gọi ra tên của bọn họ, cho dù bọn họ không nói, A Cổ Lệ chỉ cần để tâm hỏi thăm, tất nhiên cũng có thể nắm giữ tám phần đối với thân phận, lai lịch của bọn họ, cho nên hai người liếc mắt nhìn nhau, rốt cục làm ra nhượng bộ.

    Lý Lăng Tiêu thở dài nói: "Vương phi A Cổ Lệ , không phải là là tại hạ không chịu nói thẳng, thật sự là bởi vì chuyện này quan hệ trọng đại, một khi có điều sơ xuất, chính là gió tanh mưa máu đầy trời.

    Được rồi, chúng ta liền đem tất cả hướng Vương Phi nói thẳng cho tiện, bất quá. . ."

    Lý Lăng Tiêu nghiêm túc lên: "Còn xin mời Vương Phi hướng Lang thần ngài thờ phụng lập lời thề nặng, tuyệt đối không thể đem chuyện chúng ta nói, tiết lộ cho bất luận kẻ nào biết!

    Làm như thế, thực sự bởi vì chuyện quá mức trọng đại, xin Vương Phi thông cảm!"

    Cam Châu Hồi Hột vương thất thờ phụng chính là shaman, cũng chính là Tát Mãn giáo một chi nhánh, bọn họ thờ phụng thiên địa thần linh, thị Lang thần vì bộ lạc chúa tể, Lang thần ở lòng của bọn họ trong mắt tựa như người Khương tâm Q trong đích Bạch Thạch đại thần, cao nhất.

    Vương phi A Cổ Lệ nghe vậy, cổ tay vội co rụt lại, đem một chuỗi Phật châu ở giữa cổ tay trắng che dấu đi.

    Kể từ khi Dạ Lạc Hột vứt vợ trước trận, vùi nàng vào chỗ chết, nàng liền buông tha tín ngưỡng cùng Dạ Lạc Hột rồi, vừa vặn lúc này Phật giáo, Thiên Chúa Giáo, Đạo Hồi đều bắt đầu cạnh tranh tín đồ ở trong Tây Hạ Quốc, trước đó không lâu nàng đã quy theo Phật giáo rồi, nàng cảm thấy, tín ngưỡng Phật có thể cho nàng lấy lại tâm linh an bình, bất quá người biết chuyện này ít lại càng ít, trừ mấy thiếp thân thị nữ cùng tọa sư của nàng, không một người nào biết nữa.

    Hiện tại, nàng không ngần ngại hướng về thần linh của người mà cả đời này nàng hận nhất kia phát ra một lời thề độc.

    A Cổ Lệ giơ lên tay trái, làm ra một bộ dáng quyến rũ, lộ ra nụ cười ngọt ngào làm cho người khác muốn say cả người: "Được, A Cổ Lệ ta ở chỗ này hướng Lang thần vĩ đại nhất trong thiên địa xin thề. . ."

    ***

    Lũng Hữu, qua Lục Bàn Sơn, trải qua Cửu Dương Trại, chính là Đắc Thẳng Bảo mà Thượng Ba Thiên hôm nay cư ngụ.

    Một chi đội ngũ hơn năm vạn người mũ giáp đung đưa, đang trên đường chạy tới Đắc Thắng Bảo.

    Chi quân đội khổng lồ này cói vũ khí chế tạo phức tạp, đồng phục cũng là đủ loại, có người mặc y phục người miền núi một dải Ba Thục, có mặc người mặc Hán phục bình thường, có người mặc chế phục khôi giáp Cấm Quân quân Tống, Sương Quân, còn có rất nhiều người mặc trường bào Thổ Phiên địa phương Lũng Hữu.

    Phần lớn chiến mã dưới khố bọn họ là phiên mã cao lớn cường tráng, ngựa giống phương Bắc có chịu đựng, sức lực lâu dài, ngựa Tây Vực khôi ngô cường tráng, năng lực chạy nước rút hành trình ngắn còn muốn trội hơn giống ngựa phương Bắc, cùng các giống phương Bắc có thể nói là mỗi người mỗi vẻ.

    Đi ở trong đội ngũ, là hai viên thủ lĩnh đang mặc áo giáp tướng lãnh quân Tống, một người thon gầy, trên mặt tràn đầy chấm đen tinh mịn, tuy là tướng mạo của hắn có chút xấu xí, nhưng là trong lúc hành động ẩn chứa súc tích uy nghiêm, tự có một cỗ sát khí trải qua chiến trận, ngược lại rất khó làm cho người ta chú ý tới thiếu sót trong tướng mạo của hắn.

    Một người tướng lãnh khác ở bên cạnh hắn, lại là vóc người to con, lông mày vòng mắt báo, chòm râu như đâm ra, có một loại uy vũ mãnh liệt như Trương Phi.

    Cùng theo bọn hắn đi về phía trước, là hai thủ lĩnh Thổ Phiên, mặt ngực đỏ thẫm, đường nét rõ ràng giống như đao gọt, đang mặc áo da thú, yêu đao cắm nghiêng bên hông, trên bím tóc đầy đồ trang sức, cùng bọn họ đàm tiếu chuyện nhân gian, thoải mái hào phóng , dũng cảm vạn phần.

    Chi đội ngũ này chính là nghĩa quân Ba Thục do Loan Đao Tiểu Lục cùng Thiết Ngưu suất lĩnh, qua muôn vàn khó khăn, liên tục tác chiến, tám vạn đại quân ban đầu khi rời Ba Thục đã giảm quân số còn năm vạn, bất quá mặc dù nhân số ít đi, nhưng là bọn hắn trải qua chiến hỏa tôi luyện, vô luận là ý chí chiến đấu hay là năng lực chiến đấu của chi quân đội này vượt qua so với trước kia không chỉ một tầng.

    Sau khi Tề Vương Quang Mỹ không hiểu ra sao bị đâm chết ở Trường An, bọn họ liền mất đi trợ giúp cùng phối hợp phương diện tình báo, tình cảnh bắt đầu gian khổ.

    Song đường trở lại Ba Thục ở phía Nam đã bị đại quân La Khắc Địch phá hỏng, binh mã triều đình cũng ngờ tới bọn họ một khi thất bại, rất có thể có lui về phía Nam về Thục, cho nên một đường đã sớm làm đủ loại an bài, một khi thật sự trở lại phía Nam, thế tất phải lâm vào mai phục nặng nề của binh mã triều đình.

    Dưới tình huống như vậy, Hồ Hỉ Nhi từ đó đáp cầu dắt mối, để cho bọn họ cùng Thượng Ba Thiên đáp lên quan hệ, cho nên Tiểu Lục suất quân Bắc thượng, tiến vào Lũng Hữu, sau khi đột phá phòng tuyến Tần Xuyên của quân Tống, trốn vào địa bàn người Thổ Phiên.

    Thượng Ba Thiên phái binh cùng bọn họ giống như là hình thức đánh một trận chiến "Binh bại".

    Loan Đao Tiểu Lục liền nhân thể đầu hàng, quy thuận Thượng Ba Thiên, giờ phút này, bọn họ chính là đi tới Đắc Thắng Bảo bái kiến vị bá chủ Lũng Hữu này.

    Đắc Thắng Bảo xây ở giữa sườn núi, toàn bộ lấy cự thạch chồng lên, dễ thủ khó công.

    Giờ phút này, ở chỗ cao Đắc Thắng Bảo, đang có hai người đem con mắt nhìn về nơi xa, nhìn đội ngũ như một đầu trường long cuồn cuộn mà đến kia.

    Phía trước là một người vóc dáng khôi ngô, cái trán rộng lớn, sống mũi thẳng tắp, trên khuôn mặt tím đen phát ra một loại du quang, cả hai gò má cương nghị đoan chánh, ánh mắt sắc bén, tràn đầy khí thế cường hãn.

    Ánh mắt của hắn có khí chất tại miền quê hoang dã lại mang theo vài phần uy nghiêm trầm lộ, sừng sững đứng ở đỉnh bảo, tựa như một pho tượng do gang đúc thành, không thể phá vỡ.

    Người này chính là bá chủ Lũng Hữu Thượng Ba Thiên.

    Ở phía sau chỗ hắn đứng nửa bước xa là một hán tử tướng mạo bình thường, chừng ba mươi tuổi, trên người hắn cũng mặc áo choàng màu đen giống như Thượng Ba Thiên, một cái tay áo tùy ý thõng xuống bên người, bất quá vừa nhìn chính là người Hán, trong ánh mắt lộ ra mấy phần khôn khéo cùng láu cá, người này chính là quản sự phủ Tề Vương, Kế Tự Đường Ẩn Tông Trịnh gia Trịnh Hỉ Nhi, chính là người dùng tên giả Hồ Hỉ Nhi du tẩu thế gian."

    Ha hả, tốt, tốt, đủ năm vạn tinh binh, có chi tinh binh này, dõi mắt cả Lũng Hữu, không người nào là đối thủ của ta nữa!"

    Thượng Ba Thiên nhìn chi đội ngũ kia càng ngày càng gần, không khỏi lộ ra mấy phần hớn hở.

    Hồ Hỉ Nhi mỉm cười nói: "Vốn là, chi nhân mã nay là chuẩn bị cho Triệu Quang Mỹ, Tây có Đại Tán Quan, Đông có Hàm Cốc Quan, Bắc có Hào Quan, Nam có Vũ Quan, có thể nói quốc gia nhét ở bốn phía, vững như núi Thái; lại có tám dòng sông Kính, Vị, Phong, Lạo, Hỗ, Vị, Cao, Quất tưới Trường An, đồng cỏ phì nhiêu ngàn dặm.

    Chỉ cần Triệu Quang Mỹ đem hoàng tử Đức Phương đón đến Trường An, dựng lên đại kỳ chinh phạt Triệu Khuông Dẫn, dựa vào thế lực Sương Quân Lũng Hữu hắn đã nắm giữ, lại thêm chi đại quân này nữa, chỉ cần bảo vệ hai chỗ cửa ngõ phía Đông, Nam, liền có thể vững vàng đứng thẳng gót chân, cùng Triệu Khuông Dẫn tranh giành cao thấp một phen.

    Khi đó còn muốn để cho Thượng Ba Thiên đại nhân từ Lũng Hữu phối hợp, phụ tá hắn xưng Đế lập quốc, đáng tiếc thiên mệnh không tại thân, chi đại quân này cuối cùng lại tặng cho Thượng Ba Thiên đại nhân, như thế xem ra, mệnh sở quy hôm nay, đương quy cho Thượng Ba Thiên đại nhân mới đúng, ngày sau đại nhân nhất thống Lũng Hữu, thành tựu không dưới Hà Tây Dương Hạo."

    Thượng Ba Thiên vuốt râu cười to, bất quá chợt nghĩ đến mai truyền quốc ngọc tỷ vốn đã rơi vào trong lòng bàn tay mình, trong lòng bỗng có chút không vui.

    Hắn liếc Hồ Hỉ Nhi một cái, nói: "Nghe nói, các ngươi cùng Thôi gia nháo lên rắc rối?

    Trịnh gia các ngươi đối với ta trợ lực rất nhiều, có thể có cái gì cần ta hỗ trợ đi?

    Muốn ta hiện tại xuất binh Trung Nguyên, đó là không làm được, bất quá tám trăm đao khách ta tự mình huấn luyện, cũng không chỉ là hảo hán trên chiến trận, nếu như cần nhân thủ, các ngươi cứ mở miệng."

    Tên mặt Hồ Hỉ Nhi lộ ra nụ cười nhạt, khẽ khom người nói: "Đa tạ Thượng Ba Thiên đại nhân, bất quá tranh giành cùng Thôi thị, vẫn còn không cần mượn lực của đại nhân."

    Nói đến đây, trong mắt hắn lộ ra mấy phần lãnh ý: "Chúng ta chỉ hơi tiết lộ chút ít tin tức cho triều đình Đại Tống, liền mượn tay Tống triều, đả thương nặng thế lực bọn chúng.

    Hiện nay, cơ nghiệp Thôi gia ở Thanh Châu đã bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, hình cáo thị của triều đình lùng bắt tộc nhân Thôi thị ở khắp nơi, hừ hừ!

    Mặc dù bọn họ tai mắt linh thông, thoát được rất nhanh, nhưng là nếu còn muốn công khai trước mặt người khác, cũng là đã không thể.

    Cùng Tinh gia chúng ta là địch, chúng ta sẽ làm hắn trả giá thật lớn."

    Lúc này một hồi tiếng bước chân vang lên, ở cách phía sau hai người không xa liền dừng lại, Thượng Ba Thiên quay đầu lại nói: "Chuyện gì ?"

    Người nọ xoa ngực nói: "Đại nhân, Vương Nê Trư đại nhân đánh bại La Đan ở Hội Trữ Quan, quân đội sở thuộc của La Đan hướng phía Tây chạy trốn, bốn vị đầu lĩnh Vương Như Phong, Địch Hải Cảnh, Ba Tát, Trương Tuấn phụng lệnh Vương Nê Trư đại nhân truy kích Lục Cốc Phiên Bộ, tiến vào lãnh địa của Dạ Lạc Hột, bị cấp dưới của Dạ Lạc Hột ngăn trở, bốn vị đầu lĩnh một lần đánh vỡ tung trận doanh quân đội sở thuộc của Dạ Lạc Hột, bất quá bởi vì thời gian trì hoãn, nên không đuổi kịp La Đan.

    Dạ Lạc Hột giận dữ, sai sứ giả hỏi trách đại nhân.

    Hiện tại sứ giả đang tại sảnh, Ngốc Thông đại nhân đang khoản đãi, tiểu nhân tới hỏi ý đại nhân xử trí."

    Thượng Ba Thiên lạnh lùng cười một tiếng: "Lãnh địa của Dạ Lạc Hột?

    Cả Lũng Hữu đều là của ta, lúc nào phía Tây Hội Trữ Quan là lãnh địa của hắn?

    Người nào chia lãnh địa cho hắn?

    Hừ!

    Ta đã nhịn hắn lâu rồi, hắn càng được voi đòi tiên.

    Đem sứ giả của hắn cắt rụng lỗ tai cho ta, ném ra khỏi Đắc Thắng Bảo của ta!

    Nói cho Vương Nê Trư, trọng thưởng bốn người bọn Vương Như Phương, Địch Hải Cảnh, Ba Tát, ta muốn, chính là nahan tài dám đánh dám liều như vậy !"

    Thượng Ba Thiên hướng về bảo chỉ một cái, dương dương đắc ý nói: "Đi đi, kêu sứ giả của Dạ Lạc Hột nói cho hắn biết hôm nay ta đột nhiên tăng thêm năm vạn tinh binh, bằng một đám ô hợp hắn kéo tới từ Thanh Hải, có phải là đối thủ của ta hay không!

    Nếu như hắn còn không thức thời . . .

    Ánh mắt Thượng Ba Thiên mãnh liệt, trên mặt hiện ra một mảnh sát khí: " Thượng Ba Thiên ta tiếc gì đánh một trận, đánh tới cho hắn phục!"

    ***

    Dưới chân núi Cao Lan Sơn, đi tới trước không xa chính là thành Lan Châu.

    Hoàng hôn mờ mịt, mặt trời vừa đỏ vừa tròn chậm rãi hạ xuống núi, đám trâu ngựa bầy cừu ở dưới sự xua đuổi của đám người du mục từ bốn phương tám hướng phảng phất như những đám mây tụ hướng trung ương tạm thời ghim thành doanh trại.

    Khói bếp lượn lờ dâng lên, trên thảo nguyên nổi lên từng đống lửa, trên đỉnh từng lều trướng đang tung bay tiếng ca du dương theo chiều gió, cùng với mùi thịt nướng làm cho người ta thèm thuồng.

    Nếu như không phải là tận mắt nhìn thấy, có lẽ rất khó làm người ta tin tưởng rằng, tràng diện nhàn nhã đi chơi như vậy lại là một bộ lạc bại đi ngàn dặm, mới vừa xây dựng cơ sở tạm thời, nơi này là Thổ Phiên Lục Cốc Phiên Bộ.

    La Đan nếm mùi thất bại, đối mặt với lực lượng của Thượng Ba Thiên càng ngày càng lớn mạnh, hắn đã có chút không chống đỡ được rồi, vương tử Xích Bang Tùng không có ở Lũng Hữu, sự giúp đở đối với hắn có hạn, từ võ lực mà nói, hắn và Thượng Ba Thiên vẫn là còn có chênh lệch tương đối lớn.

    Bất quá hắn cũng không hối hận về lựa chọn của mình, vốn là khi ở Hà Tây, tình cảnh của hắn cũng không tốt hơn so với hiện tại, hắn không có địa bàn cố định, thủy chung không có như Lương Châu, không dung nạp được nhiều người như vậy.

    Phía đông Linh Châu là thiên hạ của người Đảng Hạng, phía tây Cam Châu là thiên hạ của người Hồi Hột, hắn không đánh lại quân Định Nan, cũng không phải là đối thủ của Cam Châu Dạ Lạc Hột, bị vây trong khe hẹp, sinh tử lưỡng nan.

    Trên thực tế nếu không có Dương Hạo chi viện cùng trợ giúp, hắn cũng có lòng đến Lũng Hữu tới đánh một mảnh bầu trời, chẳng qua là có lòng không đủ lực, lúc này hắn chiếm được sự trợ giúp của Dương Hạo, có thể thuận lợi di chuyển tới Lũng Hữu, về phần Dương Hạo có cái tâm tư gì hắn cũng không muốn suy nghĩ, hắn rất rõ ràng, đây chính là một loại lợi dụng lẫn nhau, hắn nhận được thứ hắn muốn, Dương Hạo nhận được thứ Dương Hạo muốn, theo như nhu cầu.

    Khi mới tới Lũng Hữu, hắn phát triển rất nhanh, nhưng là theo việc Thượng Ba Thiên khống chế cùng dung hợp đối với đám bộ tộc Vương Nê Trư, Ngốc Thông, lực lượng của Thượng Ba Thiên càng ngày càng lớn mạnh, ở trước xung đột chính diện, hắn bắt đầu dần dần khuất ở hạ phong, lần này lại càng một lần bại ngàn dặm, chạy trốn tới gần Lan Châu.

    Một hảo hán ba người giúp, Thượng Ba Thiên có trợ thủ, La Đan bắt đầu ý thức được, hắn không thể một mình chiến đấu hăng hái nữa rồi, hắn cũng cần tìm một người đồng minh.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 88: Tiên hạ thủ vi cường

    Vương phi A Cổ Lệ để hai tay sau lưng, lẻ loi mà đi dưới ánh trăng, trong lòng thỉnh thoảng nhớ lại những lời của Lý Lăng Tiêu, nàng không nghĩ tới Lý Lăng Tiêu đúng là người của Lý Kế Quân phái tới, Lý Kế Quân hôm nay đứng vững gót chân tại Tiêu Quan, đích xác có thể tùy thời chỉ huy Bắc thượng, tiến sát Hạ Châu, có điều là binh lực của hắn, có thể cùng Dương Hạo so sánh sao?

    A Cổ Lệ cảm thấy, Lý Kế Quân tất nhiên còn có hậu chước, hắn lại dám như thế chắc chắn, tất nhiên đã an bài nhân thủ tại trong nội bộ của Dương Hạo, lực lượng bí ẩn, mới là then chốt quyết định thắng bại.

    "Dương Hạo cùng ta diễn kịch, vốn là muốn dẫn dụ người trong lòng mang bất mãn của Thác Bạt thị, để thanh trừ hỗn tạp, củng cố quyền vị, không nghĩ tới. . .

    Ngay cả người của ta cũng nhảy ra.

    Tô Nhĩ Mạn đã cùng bọn chúng đáp trên cùng tuyến, xem ra cho tới bây giờ hắn cũng không có quên mối thù giết con!

    Ta có thể đem hắn giao ra sao?

    Làm như vậy, bộ lạc Cổ Cố Hồn tất cùng bộ tộc ta lục đục, Hộc Lão Ôn của bộ tộc Động La Cát tất cũng sinh ra khúc mắc đối với ta, ba phần thiên hạ Cam Châu Hồi Hột khi đó ngoại trừ hết hy vọng đầu nhập vào Dương Hạo, liền không có lối ra thứ hai.

    Nhưng Dương Hạo này, đáng tin sao?

    Có thể qua sông phá cầu, tá ma giết lừa hay không?"

    "Nhưng mà . . . , cũng không thể đem hắn giao ra đi, lại không thể giả vờ chẳng biết, ngồi yên mặc cho chúng gây nên, lẽ nào ta thực sự phải tham dự vào trong đó, phản Dương Hạo?

    Số phận của mình nắm giữ tại trong tay của mình dĩ nhiên là tốt, nhưng mà một khi thất bại. . . , Dương Hạo quyết sẽ không dễ dàng tha thứ lần phản bội thứ hai, A Cổ Lệ một người chết không đáng tiếc nhưng hàng vạn hàng nghìn tộc nhân của ta sẽ như thế nào.

    Phật tổ a, ta chỉ muốn cho tộc nhân của ta có thể sinh sống an bình, ngài đại từ đại bi, nói cho đệ tử biết, ta nên làm cái gì bây giờ?"

    Hai tay A Cổ Lệ hợp thành chữ thập, yên lặng cầu xin dưới ánh trăng, bỗng nhiên, một đạo nhân ảnh lặng lẽ thoáng hiện tại cách đó không xa, lẳng lặng đứng ở chỗ đó, A Cổ Lệ làm như không thấy, yên lặng cầu khẩn xong, lúc này mới hỏi: "Chuyện gì ?"

    Đó là đồng bạn thuở nhỏ cùng nhau lớn lên, thiếp thân thị nữ của nàng, thị nữ cúi thấp người nói: "Vương phi, Dương Hạo đại vương bí mật tới Cam Châu."

    A Cổ Lệ kinh ngạc nói: "Ngươi nói có chuyện gì?"

    "Dương Hạo đại vương bí mật tới Cam Châu, muốn ngài tới gặp ngày mai tại Nguyệt Thi Di Chỉ."

    A Cổ Lệ cả kinh, hoa dung thất sắc, thất thanh nói: "Dương. . .

    Dương Hạo, hắn tới Cam Châu?"

    ***

    Nguyệt Thị Di Chỉ ở phía Tây Bắc Cam Châu Thành, cũng không quá xa, bất quá bình thường ít có dấu chân người . .

    Vương phi A Cổ Lệ mang theo bảy tám thiếp thân thị vệ, một hàng trên thân quân phục màu xanh, rời khỏi Khả Hãn Vương Cung, trước tiên dong ruỗi một hồi ở phía bắc thành, giả vờ săn thú, không thấy có người truy tung, lúc này mới đâm nghiêng chạy về phía Nguyệt Thị Di Chỉ.

    Đối với việc Dương Hạo đến, trong lòng vương phi A Cổ Lệ thấp thỏm không thôi.

    Hôm nay Cam Châu mặc dù lấy nàng làm chủ, nguyên nhân chủ yếu cũng là bởi vì ban đầu nàng là Vương Phi của Dạ Lạc Hột, thân phận tôn quý, nếu không trong ba người tuyệt đối không phải là nàng trở thành nhân vật số một Cam Châu.

    Nhưng là nàng mặc dù trở thành người đứng đầu Cam Châu, cơ cấu chánh trị chân chính của Cam Châu cũng là ba cỗ xe ngựa, Hộc Lão Ôn cùng Tô Nhĩ Mạn thực tế có quyền lực cũng không nhỏ hơn nàng, nói cách khác, lực khống chế của nàng đối với hai bộ lạc khác có hạn, đúng như lực khống chế ngày trước của Dương Hạo đối với Cam Châu, ý nghĩa danh phận lớn hơn ý nghĩa thực tế.

    Lúc này, Tô Nhĩ Mạn cùng Lý Kế Quân bí mật đạt thành hiệp nghị, tuy nói nàng còn chưa có tỏ thái độ, nhưng là loại tiếp xúc này, cùng che chở đối với Tô Nhĩ Mạn, trên thực chất đã có dấu vết cùng làm phản.

    Lúc này Dương Hạo đột nhiên xuất hiện, A Cổ Lệ há có thể không nghĩ tới.

    Còn nữa nói, Dương Hạo hôm nay là người đứng đầu một nước Tây Hạ, nhưng lại lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở Cam Châu Thành, hơn nữa lén lén lút lút không chịu vào thành, lại muốn hẹn nàng gặp nhau ở ngoài thành, vương phi A Cổ Lệ vốn là chột dạ, cái nầy đây càng thêm sinh nghi.

    Bất quá càng là nổi lên nghi ngờ, nàng càng là không dám kháng lệnh, nàng không biết Dương Hạo có thể biết cái gì rồi hay không, đã biết bao nhiêu, cho nên chỉ có thể kiên trì chạy tới, âm thầm nhưng cũng có đề phòng.

    Nguyệt Thị Di Chỉ, dân bản xứ gọi là Cam Châu Lão Thành, Hắc Thủy Quốc Cổ Tthành, ở chỗ này, ngươi có thể thấy rất nhiều di tích lịch sử, ở trên cổ đạo Hà Tây, thường xuyên có thể thấy rất nhiều di tích lịch sử thành nhỏ, hoặc là bởi vì cát trôi xâm nhập, khiến cho cư dân di chuyển trong một đêm, hoặc là bởi vì chiến tranh tàn sát hàng loạt dân trong thành, trong một đêm trở thành quỷ thành, hay hoặc là bởi vì Địa Long tung mình, thay sông đổi đường, mất đi điều kiện sinh tồn mà dần dần điêu linh.

    Đào Cốc Thành khi Dương Hạo truy kích Lý Quang Duệ trúng kế ở bờ Vô Định Hà, đó chính là một tòa phế tích lịch sử.

    Bất quá Hắc Thủy Quốc Cổ Thành so sánh với phế tích Đào Cốc còn muốn lớn hơn nhiều lắm, di chỉ tiền sử, cổ thành Hán Đường, di chỉ chùa cổ viện, cổ trang, cổ mộ chôn cất ở chỗ này làm thành một thể, rất nhiều kiến trúc sụp xuống hủy vùi lấp cùng đổ nát thê lương lung lay không ngã, toàn cảnh là vô số mảnh sứ gạch vỡ, bốn phía là sa mạc hoang vu trùng điệp phập phồng, khi đến nơi này, phảng phất xuyên qua đường hầm lịch sử, trong u ám loáng thoáng có thể nghe được tiếng đao kiếm va chạm, thanh âm rao bán của hiệu buôn, tiếng huyền sắc của trà lâu cùng tiếng gọi ầm ỉ hoảng hốt chạy bừa lúc thoát đi khỏi cổ thành.

    Ở rất lâu trước kia, nơi này có rất nhiều ao đầm hồ, hình dạng hết sức phức tạp, có sa mạc hoang vu, có triều bạc, cây lau sậy thấp. . . , đứng ở chỗ cao, nhìn về cổ tích lịch sử này, phảng phất như thấy được cổ nhân đánh lửa, du mục Cổ Quốc Nguyệt Thị, Hán Hung ở giữa chiến tranh, giao dịch trà ngựa, binh phòng truân trú, cát hủy cổ thành, đã từng phồn vinh, hôm nay bi tráng đan xen vào ở chung một chỗ, lẳng lặng đưa tiễn ánh chiều tà, nghênh đón tới một bình minh.

    Vương phi A Cổ Lệ mặc một thân kỵ bào, lưng đeo một cây cung, mang một túi tên, trên eo thon nhỏ treo một thanh đoản đao, dưới chân là một đôi giày da cao quá gối, cỡi một con ngựa đỏ thẫm, ở dưới sụ trợ giúp của mấy thị vệ thân tín đi vào bãi sậy.

    Đứng ở đàng xa, phía sau tường đất, Dương Hạo đã nhìn thấy nàng, ở phía sau cách hắn không xa, có mấy tên thị vệ ăn mặc theo kiểu hành thương lẳng lặng đứng.

    Từ nơi này vừa lúc có thể thấy vương phi A Cổ Lệ giục ngựa mà đến, A Cổ Lệ tuy là thành thạo cung ngựa, thân quen nhảy qua yên, nhưng là thắt lưng vẫn như một canh liễu nhỏ, cái mông vẫn như mật đào ngạo nghễ ưỡn lên, từ xa xa nhìn lại, nàng ngồi thẳng tắp ở trên ngựa, hình dạng cong cong kia cho dù là ngồi, cũng là vừa xem hiểu ngay, quả nhiên là thiên sinh lệ chất, mùi vị mười phần nữ tử.

    Rất nhanh, nàng vào bãi sậy, ngựa đi trong đó, kích khởi lên bụi như hoa như tuyết, lúc này nhìn lại, chỉ còn thấy nửa thân người nửa ngựa, liền giống như một Bán Nhân Mã du hành ở đám mây, thân thủ uyển chuyển, như ẩn như hiện.

    Dương Hạo lựa chọn cùng nàng gặp nhau ở chỗ này, cũng là bất đắc dĩ do vội vã.

    Tại trong kế hoạch vốn có của hắn, chẳng qua là phát hiện thành viên nòng cốt tổ chức từng khiến cho hắn có thể nhanh chóng khuếch trương,sau khi hắn lập quốc xưng vương dần dần trở thành gánh nặng cùng lực cản của hắn, bọn họ tự cho mình là công thần, tư cho mình là dòng họ hoàng thất, chỉ biết đòi lấy, không biết giao ra, bất kể triều đình phổ biến cái đại lược quân chính gì, lực cản đầu tiên, lực cản lớn nhất liền là đến từ một tập đoàn Thác Bạt thị kia.

    Hơn nữa khi Dương Hạo cũng không để cho bọn họ toại nguyện như ý, rất nhiều người trong bọn họ bắt đầu công khai phát biểu ý kiến phản đối, từ các phương diện tiến hành cản trở, gây trở ngại cho cái quốc gia mới này phát triển, Dương Hạo ý thức được cứ như thế đi xuống, tác dụng mặt trái của đám người kia càng lúc càng lớn, Tây Hạ nước bé lực nhỏ, có thể không chịu nổi một loại sức ép nội loạn như Tống Liêu, nhưng là hắn lại không thể hướng những người này thỏa hiệp, cho nên hắn quyết định nuông chiều cho hư.

    Nếu đã tồn tại kẽ nứt nội loạn, hơn nữa không thể nào hy sinh lợi ích quốc gia đến lấp đầy, do đó đem một vương quốc phong kiến chính quyền tập trung thoái hóa đến kiểu chính quyền văn minh bộ lạc lực ước thúc có hạn như trước kia, như vậy không bằng để cho nó phát tác trước thời hạn, lợi dụng khi mới dựng nước, vua khoa quốc hắn có quyền lực lớn lao, nắm giữ thuận buồm xuôi gió đối với lực lượng toàn cục, nhanh chóng diệt trừ đi một khối u ác tính này.

    Cho nên hắn một mặt tiến hành phân hóa đối với tập đoàn Thác Bạt thị, mượn hơi thông suốt trong đó đối với một phái lực lượng trung thành nhất, một mặt chèn ép đối với một phái lực lượng phản động, lạc hậu, làm tiền đề thúc đẩy nó bộc phát trước thời hạn.

    Trước đó, đám tâm phúc Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông đã nói, đây là hắn đang đùa với lửa.

    Nhưng hắn không nghĩ tới, lửa này lại có thể cháy sạch nhanh như vậy, thật sự sắp ra ngoài lòng bàn tay của hắn.

    Hắn cũng không biết Lý Chi Ảnh có bối phận cao nhất Thác Bạt Lý thị đang âm thầm giúp đẩy sóng, lấy tay lật trong lửa.

    Hắn cũng không biết thứ mà Lý Chi Ảnh đang bí mật bày ra, mật điệp Phi Vũ sở dĩ làm cho người ta có một loại ấn tượng không chỗ nào không vào được, là bởi vì nó có một đám thám báo cực cao minh, về mặt thăm dò tin tức có tác dụng trong thời gian hạn định ở nơi nhằm vào có hiệu suất cực cao.

    Nhưng hắn không làm được gì đối với bên trong bên ngoài, đối với các nơi khắp Hà Tây, đối với tộc quần khổng lồ như Thác Bạt thị chi chít như sao trên trời đều tiến hành giám thị toàn bộ phương vị, nếu như là như vậy, mật điệp Phi Vũ ít nhất phải khuếch trương gấp mười lần, chỉ là đầu tư vào cái ngành điệp báo này là có thể làm suy sụp kinh tế nước Tây Hạ, hơn nữa một chi tổ chức khổng lồ như thế, thế tất trở nên mập mạp, tin tức tình báo sưu tập được mặc dù được mở rộng, nhưng chưa hẳn đã xâm nhập, hiệu suất chưa chắc tốt hơn so sánh với hiện tại.

    Nhưng là hắn vẫn là từ trong tin tình báo sưu tập được ngửi được một loại mùi vị không tầm thường, nhân viên tình báo của hắn ngày trước trừ sưu tập tình báo trọng đại của Tống Quốc cùng Lũng Hữu, thì là tiến hành sư tập tình báo đối với các mặt quân sự, kinh tế, chánh trị, dân sinh của Hà Tây, nếu có người muốn có hành động gì, hơn nữa không phải là có chuyện xảy ra mà nói..., như vậy hắn hoặc là muốn chiêu binh chuẩn bị lương thực, hoặc là muốn điều binh khiển tướng, chuẩn bị trước đó sẽ lộ ra một chút không cách nào che dấu, có thể làm cho người chú ý tới hiện tượng, hiện tượng như vậy ở một hai nơi cũng không ly kỳ, nhưng là tất cả tình báo hoàn toàn tập trung đi lên, trái lại sẽ khiến hắn cảnh giác.

    Hắn cảm giác được, tựa hồ đang có người lợi dụng loại mâu thuẫn xung đột này, đem chuyện hướng tới phương hướng phát triển mà ngay cả hắn cũng khó mà tiên đoán được, hắn nghĩ đùa lửa là vì dập tắt lửa, cũng không muốn khiến nó trở thành hỏa hoạn lửa cháy lan ra đồng cỏ, cho nên trong trù tính vốn có của hắn, chỉ có chẳng qua là che mắt người khác ngày thường, khiến cho phía Tống Quốc buông lỏng cảnh giác đối với thế lực Cam Châu, lúc này sẽ đem đến tác dụng tương đối lớn.

    Cho nên, hắn giả mượn cớ ngã bệnh ngừng triều hội, bí mật chạy tới Cam Châu, muốn cùng vương phi A Cổ Lệ làm tiếp một lần mật đàm, sửa chữa lại kế hoạch của mình một chút.

    Khi hắn đã thu thập được tình báo, cũng không có sinh ra lòng nghi ngờ đối với bộ lạc Cổ Cố Hồn Cam Châu, bởi vì chuyện Tô Nhĩ Mạn bộ lạc Cổ Cố Hồn tiếp xúc cùng đám người Lý lăng Tiêu tiếp xúc cũng bất quá chỉ là chuyện hai ngày trước, bộ lạc Cổ Cố Hồn c còncó dị động gì, mà Tô Nhĩ Mạn là người đứng đầu một tộc, làm lãnh tụ Cam Châu, mỗi ngày hội kiến đón tiếp hàng trăm hàng ngàn người, hơn nữa đối phương cố ý che dấu thân phận, sẽ không thể phát hiện dị thường nhanh như vậy.

    Hắn cũng không nghĩ tới, mình đến, sẽ làm trái tim vương phi A Cổ Lệ thấp thỏm, nổi lên ý đề phòng .

    Ngàn năm mưa gió, cây của Hắc Thủy Thành đã thành cổ thụ, đường đã thành đường cổ.Ven đường có nhiều kiến trúc cổ phế tích cho cảm giác tang thương trung im lặng, trong sự đổ nát thê lương tràn ngập sự yên lặng cổ xưa, mà lúc này một mỹ nhân hồ trang khoan thai đi tới, cho nên hết thảy cổ xưa cũng trở nên sinh động.

    Dương Hạo cũng không mang theo nhiều thị vệ lắm, bí mật xuất hành thì không thể mang theo quá nhiều người, chỉ cần hành tung đầy đủ bí ẩn, nhưng cũng không cần phải lo lắng nguy hiểm gì, hiện tại trên cổ đạo Hà Tây, mã tặc du phỉ hoàn toàn không thấy đâu, phải biết rằng Ngải Nghĩa Hải vốn là đệ nhất hảo hán trong mã phỉ Hà Tây, có hắn đâp nhập dưới trướng Dương Hạo, tất cả các tổ chức mã tặc lớn nhỏ đều cũng là đầu nhập triều đình, hoặc là biến thành quan quân quét sạch mã phỉ hoàn toàn mất đi bóng dáng.

    Về phần trong triều có thể có thế lực nào sinh lòng khó dò được, Dương Hạo đối với mức độ bí ẩn lần xuất hành này của mình chính là rất có lòng tin, có đại hành gia che giấu tung tích Trúc Vận này tự mình chuẩn bị, ai muốn truy tung được đường đi của hắn thực không dễ dàng.

    Bất quá lần này Trúc Vận cũng không theo tới, nàng cùng Mã Thán chủ động xin đi bắt huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền.

    Huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền quả nhiên không chịu phụng chiếu, đàng hoàng vào kinh thành xin tội, bọn họ xé thánh chỉ, chém khâm sứ, triển khai dáng vẻ thề muốn đoạt lại bãi cỏ trăm năm của bộ lạc Khắc Vũ, cùng Thác Bạt Thương Mộc bộ lạc Thương Thạch càng lớn càng hung, hành động kia đã bị Chủng Đại học sĩ định là làm phản.

    Thật ra thì loại hành vi này đặt ở bất cứ vương triều Trung Nguyên nào, cũng là chứng cớ làm phản vô cùng xác thực không nghi ngờ chút nào, nhưng là huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền cũng không cho là mình tạo phản, bọn họ quả thật không có ý lật đổ Dương Hạo, mình làm hoàng đế.

    Bọn họ không muốn thủ Đâu Lĩnh, bọn họ muốn lấy lại thảo nguyên tươi tốt nhiều thế hệ của bọn hắn, không hơn.

    Tự ý rời Đâu Lĩnh, chống lại quân lệnh?

    Đúng vậy thì tại sao ta lại không phản bội đi theo địch, ta không thủ được, không muốn trông chứ sao.

    Cướp đoạt thảo nguyên, dộng thủ cùng bộ lạc Thương Thạch?

    Đúng vậy, tại sao?

    Thảo nguyên đó trước kia chính là nhà chúng ta, ta muốn trở lại.

    Không được xé bỏ thánh chỉ, chém giết khâm sứ?

    Đúng vậy, tại sao?

    Cái thánh chỉ chó má gì, không phải là một trang giấy sao?

    Nói tiếp, nó còn làm bằng lụa, xé còn rất phí sức lực đó.

    Khâm sứ?

    Khâm sứ là cái quái gì, không phải là một con chó trước gót Đại Vương sao?

    Làm thịt thì làm thịt, hắn nữa chúng ta cùng Đại Vương có quan hệ gần đó, nếu bàn về vai vế, ông nội của ông nội chúng tai cùng cụ nội của Lý Quang Duệ đại nhân cha hắn là đường huynh đệ(anh em họ), chúng ta cùng Đại Vương là quan hệ huynh đệ đó, có gì quá lắm đâu?(họ hàng gần ghê:-" )

    Tuy nói Tây Hạ đã lập quốc, thành lập chính quyền vương triều, nhưng là trong lòng bọn họ, cùng lấy liên minh chính quyền du mục rời rạc trước kia không có gì khác nhau, Tây Hạ Vương Dương Hạo cùng Khả Hãn, Thiền Vu cũng không có gì khác nhau, người một nhà ầm ĩ việc nhà, không tuân theo lệnh vài lần, giết mấy hạ nhân, cùng lắm thì khi đại quân tiếp cận xin hàng bồi tội, tù lĩnh tộc nhân lại ra mặt hoà giải xuống, thì cũng xong rồi.

    Đám Đảng Hạng thất thị Dã Ly, Tế Phong khi đó cùng Lý Quang Duệ đại nhân giết đến đỏ mặt tía tai, chỉ cần dựng lên cờ hàng, còn không phải là lập tức dàn xếp ổn thỏa sao?

    Đó còn là người ngoài đó.

    Tóm lại, đây chính là biểu hiện không được giáo hóa, không biết vương pháp của Dã Man Nhân.

    Rất nhiều tộc nhân Thác Bạt đi theo ồn ào chống cự chính quyền mới, cũng đang xuất ra loại tâm lý này, cho nên mới thành một thành viên kéo chân sau của triều đình.

    Đối với những người này, Dương Hạo không có mười mấy năm từ từ giáo hóa, hơn nữa lý luận giáo hóa trên dưới quân thần đối với tiểu hài tử từ nhỏ đi học tập mới thấy hiệu quả, đối với mấy người thủ lĩnh bất tuân kiêu ngạo đã trưởng thành này, kém xa không bằng trừng phạt máu chảy đầm đìa càng có hiệu quả hơn.

    Cho nên huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền đang ở trong việc Dương Hạo cố ý gây nên, ở trong việc Lý lão hồ ly kia cố ý gây nên, làm thành con gà để khuyên răn con khỉ.

    Giản đơn mà nói, đây là một món hàng rất ngu rất ngây thơ!

    Chim đầu đàn, bọn họ đã làm.

    Bộ lạc Khắc Vũ cùng bộ lạc Thương Thạch vung tay, ngày phân hoá Thác Bạt thị cũng đã đến.

    Dương Hạo không muốn để cho bọn họ tiếp tục đánh xuống, tiêu hao kia đều là người của hắn đó, Dương Hạo hiện tại thiếu nhất đúng là người, nô lệ từ Đại Thực cùng La Mã chuyển tới cuối cùng cũng có hạn, nhân khẩu từ những địa phương khác tự nhiên lưu động tới cũng tiến triển chậm chạp, tự mình sinh sao. . . , Dương Hạo cho dù hiệu triệu tất cả nam nữ Tây Hạ, toàn bộ lấy hết tính mạng của mình dấn thân vào trong sự ngịhệp ngựa đực vô hạn đi nữa, muốn thấy hiệu quả cũng phải hơn mười năm sau này, cho nên nếu đã đạt tới mục đích, Dương Hạo đã nghĩ lấy hao tổn nhỏ nhất giải quyết chuyện của bộ lạc Khắc Vũ.

    Dương Hạo vốn định lấy quân đoàn chính quy của Lý Kế Đàm, Dương Duyên Hồ, thêm quân bộ tộc của Thác Bạt Hạo, Tiểu Dã Khả Nhi vây kín bốn bề, lấy võ lực cường đại bắt buộc huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, bất quá điều động đại quân một lần đốt đi vào chính là vô số tiền lương, cho nên Trúc Vận cùng Mã Thán chủ động xin đi giết giặc, quyết tâm lấy thủ đoạn bắt giặc bắt vuanhanh chóng dập tắt phản loạn của bộ lạc Khắc Vũ.

    Dương Hạo từng đồng ý, một khi trở lại từ Biện Lương, sẽ không lại để cho Trúc Vận rời Đô thành đi thi hành nhiệm vụ nguy hiểm, một mặt, là bởi vì lần trước trở lại từ Lũng Hữu, một thân thương thế máu chảy đầm đìa kia của Trúc Vận hù dọa Dương Hạo, hắn và Trúc Vận vừa tựa như tôn chúc trên dưới lại như bằng hữu, từng tỷ thí cùng lãnh giáo tài nghệ, còn mang theo vài phần tình sư huynh muội, hắn không muốn có một ngày đón trở lại chính là một cỗ thi thể của Trúc Vận.

    Một nguyên nhân khác là, Trúc Vận là một sát thủ, qua nhiều năm như vậy vẫn cô độc, độc lai độc vãng, hiện tại tuổi nàng đã không nhỏ rồi, nếu như nhớ không lầm, nàng năm nay cũng hai mươi bốn rồi, hai mươi bốn đó!

    Người nào thấy qua gái lỡ thì lớn như vậy còn chưa không có lấy chồng?

    Cỗ lão làm giáo quan thủ tịch vũ thuật đang tại Phi Vũ Đường gấp đến độ ánh mắt cũng xanh lam rồi, nữ nhi cũng già như vậy rồi, không lập gia đình, không biết sống chết, này là ra làm sao?

    Hắn hiện tại cũng không trông cậy vào nữ nhi có thể được Đại Vương coi trọng, tùy tiện là người nam nhân nào, chỉ cần để cho hắn nhanh chóng ôm lên cháu trai ngoại, hắn đã thỏa mãn rồi.

    Huống chi, Hoài Châu Đô Chỉ Huy Sứ Mã Tông Cường rất có ý tứ đối với nữ nhi của hắn, nếu nữ nhi có thể gả cho hắn cũng thực không tệ.

    Vì thế, hắn không chỉ một lần ấp a ấp úng hướng về phía Dương Hạo biểu đạt khổ tâm làm cha trong lòng, Dương Hạo muốn cho Trúc Vận ở lại Đô thành, hướng định ra, cũng là hy vọng nàng có thể suy nghĩ chung thân đại sự của mình một chút.

    Nhưng là Trúc Vận là một người không chịu được ngồi yên, cái gì cũng không cho nàng làm, cả ngày ở lại giữ kinh thành, nàng liền cảm thấy mình không có bao nhiêu giá trị, lần này cùng Mã Thán đi bắt huynh đệ Hàn Thiền, chính là kế hoạch nàng xúi giục ra tới.

    Dương Hạo bị hai cô nàng một lớn một nhỏ lôi kéo cánh tay năn nỉ một hồi, trong lúc da đầu tê dại không thể làm gì khác hơn là đồng ý, bất quá hắn làm trò trước mặt Cổ Lão Đa cùng rất nhiều tướng lãnh thân tín, lấy thân phận Tây Hạ Vương trịnh trọng cho các nàng hứa hẹn: có công làm sẽ có phần thưởng, không có thì phạt.

    Trúc Vận vì hắn thu hồi ngọc tỷ truyền quốc, lập nhiều công lao bất thế, lần này nếu bắt giữ được huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, tránh cho khói thuốc súng nổi lên bốn phía Tây Hạ, hai công như vậy cũng đáng được phần thưởng, cha con Cổ lão có thể hướng mình nói một điều thỉnh cầu, chỉ cần không làm trái với vương pháp, không thương thiên hại lý, hắn sẽ không lý gì không đồng ý.

    Những lời này, hắn còn để cho Mục Xá Nhân trịnh trọng ghi xuống, trong lòng Cổ Lão Đa biết, đây là Đại Vương muốn vì nữ nhi chỉ hôn, liền cao hứng khom người không đợi nữ nhi tỏ vẻ ý kiến, liền vội vàng thay mặt nàng đáp ứng, cho nên Trúc Vận cùng Mã Thán liền lên đường chạy tới Hạ Châu.

    Dương Hạo thì bây giờ Hạ Châu Lý Kế Đàm, Linh Châu Dương Duyên Hồ từ bên cạnh hiệp trợ, một khi bắt được thành công, lập tức khống chế cả bộ lạc Khắc Vũ.

    Lần này, hắn tính toán từ bộ lạc Khắc Vũ mà khai đao, xây dựng chế độ cải tổ bộ lạc.

    Chi phối cải tạo cơ sở đối với người trong công thương nghiệp thành thị, người nông canh nghiệp nông thôn của mười tám châu Tây Hạ, tất cả đã đều kết thúc, nhưng là trật tự tổ chức chi phối đối với các bộ lạc du mục lấy chăn nuôi làm chủ cũng không có thay đổi lớn, quyền nằm trong tay thủ lĩnh bộ lạc vẫn lớn hơn lực ảnh hưởng của triều đình, Dương Hạo muốn tiến hành điều này, giữ vững phương thức sản xuất cùng đặc điểm lưu động chăn thả đặc điểm phải giữ vững trên cơ sở thủ lĩnh bộ lạc có quyền lực linh hoạt đối với sở thuộc, nhập hộ khẩu, phân tổ, đổi thế tập(cha truyền con nối) thành lưu quan(quan thay đổi), mượn cái này tước đoạt cùng tước nhược lực khống chế trực tiếp của các thủ lĩnh bộ tộc đối với dân chúng trong bộ tộc, thủ lĩnh các Lĩnh Bộ thiết lập là lưu quan, thay phiên định kỳ đối với lưu quan, cũng căn cứ thành tích kiểm tra đánh giá mà bố trí bổ nhiệm và miễn nhiệm, là có thể đem những bộ lạc này nắm trong lòng bàn tay đến độ lớn nhất.

    Dương Hạo cũng không tính thi hành tân chính một thể đối với tất cả bộ lạc, nói như vậy, người ủng hộ cũng sẽ lập tức biến thành người phản đối, nhưng là an bài đối với các bộ tộc làm phản sau khi chinh phục như thế nào, đó chính là tảng đá ngáng chân hắn.

    Bộ lạc Khắc Vũ bại vong không phải là đã kết thúc, những đầu lĩnh các bộ lạc sai phạm, kiêu ngạo bất tuân, lòng mang vô lễ kia nhất định sẽ tổ chức càng lớn hơn nữa vồ đến, khi đó đại nghĩa ở trong tay, nắm giữ danh phận, là hắn có thể cải tổ càng nhiều bộ lạc, lưu lại bộ lạc bây giờ trung thành với hắn, mà tương lai. . .

    Cho dù hậu thế bọn họ mất đi loại kính sợ cùng trung thành của tổ tông đối với mình kia, lực lượng triều đình trực tiếp nắm giữ đã là tuyệt đối đa số, cũng không quấy dậy nổi sóng gió gì.

    kế tiếp, ở bên trong kế hoạch, hắn muốn cho vương phi A Cổ Lệ phát huy lớn hơn nữa tác dụng, mà ngoài mặt, bởi vì hắn thèm thuồng đối với vương phi A Cổ Lệ, vương phi A Cổ Lệ là bị nhục nhã sau đó căm phẫn mà rời Hưng Châu, lại không thể đem nàng triều đến gặp nhau, cho nên sau khi an bài thỏa đáng hết thảy, Dương Hạo liền bí mật chạy tới Cam Châu.

    Hiện tại, tâm tình của hắn trái lại thật ra là rất nặng nề, hắn thấy được một chút nguy cơ tương lai, nghĩ tới hãy mau đem những nguy cơ này tiêu trừ ở trong tay mình, nhưng là sự tình phát triển hiển nhiên so sánh với dự tính của hắn càng thêm nghiêm trọng hơn.

    Địch nhân ẩn ở trong bóng tối chỉ sợ thực lực so sánh với địch nhân ở chỗ sáng nhỏ yếu gấp mười lần, độ nguy hại cũng đã có thể có thể so sánh cường đại hơn gấp mười lần, thậm chí một lần phá vỡ cũng không thể, nhưng là việc đã đến nước này đã không cách nào quay đầu lại, hắn chỉ có thể kiên trì đi xuống, mà tác dụng của A Cổ Lệ ở trong kế hoạch của hắn vốn là cực kỳ bé nhỏ, làm cho nàng gánh trách nhiệm nặng nề này, năng lực của nàng có đủ hay không?

    Nàng có trung thành như vậy hay không?

    Những điều này đều là vấn đề.

    "A Cổ Lệ ra mắt vương thượng.

    Làm sao Vương thượng đột nhiên tới Cam Châu?"

    Khi Dương Hạo đang suy nghĩ hàng vạn hàng nghìn, đoàn người A Cổ Lệ đã đi tới phụ cận, A Cổ Lệ tung mình xuống ngựa, dừng lại đợi bước chân của thị vệ, khẩn thiết đi tới trước mặt Dương Hạo, nhẹ nhàng hạ bái.

    "A, Vương Phi xin đứng lên."

    Dương Hạo thu hồi tâm thần, vội vàng tới đỡ lên.

    A Cổ Lệ nghe hắn một gọi, trên mặt không khỏi lộ ra mấy phần lúng túng, Dương Hạo cũng nhận thấy có chút mập mờ, không khỏi ngượng ngùng đột nhiên cười một tiếng, dùng một bộ dáng bề ngoài thâm trầm che dấu đi sự xấu hổ của mình: "Lần này tới Cam Châu, bản vương là không thể không đến, hiện tại. . .

    Có một số việc, tựa như có vẻ đã vượt ra nắm chắc của ta.

    Hắn có chút thâm ý nhìn A Cổ Lệ một cái, nói: "Vốn là ban đầu chỉ là muốn để cho Vương. . .

    A Cổ Lệ đại nhân giúp bản vương giúp một tay, làm ra một mãn kịch cho người trong thiên hạ nhìn, bây giờ nhìn lại, chuyện cần đại nhân làm sợ rằng không chỉ như vậy."

    A Cổ Lệ bị hắn nhìn chằm chằm một cái, trong lòng không khỏi oành chợt nhảy một cái, cố gắng trấn định, nói: "Lời ấy của Vương thượng là ý gì?"

    Dương Hạo lạnh lùng cười một tiếng, nói: "Ta vốn là cố ý chế tạo rắc rối, dẫn xà xuất động, ai ngờ, chẳng những đưa ra xà, còn đưa ra mãng, có người cũng muốn lợi dụng cơ hội này, từ đó làm loạn đây."

    Sắc mặt A Cổ Lệ huy làm biến đổi: "Lại có chuyện này?"

    Dương Hạo dĩ nhiên sẽ không nói cho nàng biết mình còn hoàn toàn không biết đối với đối thủ đang ẩn núp trong bóng tối kia, chẳng qua là dựa vào tư liệu có hạn trong tay nhận thấy được có người đang lợi dụng trận nội loạn ở Thác Bạt thị này, cho dù hắn tuyệt đối nắm chắc A Cổ Lệ có trung với mình, trừ phi tham dự vào thân phận cơ mật trung tâm, cũng có thể cho nàng lòng tin lớn nhất, mà không làm cho nàng đi theo mình mà nghi thần nghi quỷ.

    Huống chi Dương Hạo không nắm chắc lớn như vậy, tại dưới tình huống này, vị nữ thủ lĩnh Cam Châu Hồi Hột, cũng sẽ trung thành cảnh cảnh đối với mình.

    Từng đối chiến sa trường, vị Vương Phi này đã để lại cho Dương Hạo ấn tượng rất sâu, nữ nhân này hung mãnh như sói, giảo hoạt như hồ ly, vì để đạt được mục đích, không chừa thủ đoạn nào, tựa như một con ngựa hoang, khống chế không tốt, liền bị cặp chân dài xinh đẹp của nàng đá cho khuôn mặt nở hoa.

    Cho nên, Dương Hạo một bộ dáng trí giả, lại là lạnh lùng cười một tiếng: "Người này quyền cao chức trọng, lại tự ái, mưu toan phá vỡ triều đình, hừ, Phi Vũ Truy Phong của bản vương, danh lừng thiên hạ, như thế nào ngồi không, đối với nhất cử nhất động của hắn, bản vương đã sớm rõ như lòng bàn tay, nếu như muốn thu thập hắn, bất quá là tiện tay mà thôi, buồn cười là hắn còn tự cho là ẩn dấu quá kỹ, đại kế có thể lấy được."

    Người có thể lợi dụng thời cuộc mưa nắng thất thường, hơn nữa thủ lợi từ trong loạn, trước mắt tự nhiên là nhân vật quyền cao chức trọng trong vương triều Tây Hạ, Dương Hạo thổi da trâu xong, vừa muốn đem quyết định của chính mình nói cho A Cổ Lệ, không ngờ A Cổ Lệ trong lòng có quỷ, đúng chỗ dò mà dưới, liền coi đây là Dương Hạo nói cho nàng nghe, dưới sự âm thầm kinh hãi, tay nàng giơ về phía sau, hướng mấy tên thiếp thân nữ thị vệ của mình lặng lẽ đánh thủ thế, đồng thời bàn tay nhẹ nhàng trượt đến bên cành hông mềm như liễu, giống như lơ đãng sửa sang lại đai lưng, nhưng thanh đoản đao chuyển đến vị trí có thể rút ra bằng tốc độ nhanh nhất, trên mặt lộ ra một bộ dáng mỉm cười mê người điên đảo chúng sanh, dịu dàng hỏi: "Như vậy vương thượng tính toán đối phó hắn như thế nào đây?"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Bản vương vốn định phái hai thích khách lặng yên không một tiếng động giết chết hắn, bất quá nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy dẫn dụ hắn đem toàn bộ thực lực bộc lộ ra, một lần tiêu diệt, làm một lần luôn cho xong, thật là tốt.

    Cho nên, bản vương đích thân đi Cam Châu, triệu kiến A Cổ Lệ đại nhân, ha hả a. . ."

    Câu tiếp theo "Lần này bản vương muốn cùng ngươi đồng mưu chuyện này, trừ gian nghiệt" của Dương Hạo còn chưa nói đi ra ngoài, hai đạo lông mày quyến rũ của vương phi A Cổ Lệ nhíu một cái, một thanh tiểu loan đao sáng như tuyết chợt lóe ra từ trống không, đã đặt ở trên má Dương Hạo, mắt hạnh hung trợn, cười lạnh nói: "Muốn giết ta?

    Lão nương làm thịt ngươi trước!"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 89: Tiếng Thét Chói Tay

    Hành động này của A Cổ Lệ vượt quá ngoài ý nghĩ của thị vệ Dương Hạo, A Cổ Lệ vẫn cung kính đối với Dương Hạo, lúc ở Hưng Châu, hai người cùng diễn trò, hình như còn có loại mập mờ kia, những thiếp thân thị vệ này của Dương Hạo lại càng rõ ràng, cho nên thấy hai người nói chuyện, mà bọn thị vệ của A Cổ Lệ cũng đứng ở khá xa, cho nên bọn họ cũng tự giác đứng cách ra chút ít, trong lúc giật mình không ổn đã không còn kịp cứu viện nữa.

    Bọn thị vệ mắt thấy Đại Vương bị A Cổ Lệ kiềm chế, lập tức rút ra binh khí, giống như bầy sói hung ác mãnh liệt nhào đầu về phía trước, nữ thị vệ của A Cổ Lệ cũng đầy mặt kinh ngạc, nhưng là chưa quên chức trách của mình, vừa thấy tình hình như thế, lòng hộ chủ nổi lên, lập tức cũng quăng ra lưỡi dao sắc bén nghênh đón tiến lên đây.

    Mắt thấy hai bên sẽ phải phát sinh ra đánh giáp lá cà vật lộn, tình thế chợt phát, Dương Hạo cùng A Cổ Lệ đồng thời quát lên: "Dừng tay!"

    Bọn thị vệ đồng thời đứng lại, hung ác nhìn chằm chằm đối phương, Dương Hạo nhìn A Cổ Lệ, trên mặt dần dần hiện lên thần sắc cổ quái: "Ngươi?

    Chính là chủ sử phía sau màn?"

    Trong mắt A Cổ Lệ đột nhiên hiện lên một tia khốn hoặc: "Ngươi nói. . .

    Không phải là ta?"

    Dương Hạo im lặng, hắn ngờ được, vốn là ra vẻ định liệu trước, chỉ là vì cho A Cổ Lệ mấy phần tin tưởng, lại cứ như vậy lừa ra một con cá lớn, hắn ngó chừng A Cổ Lệ nói: "Tại sao muốn phản bội ta?

    Ngươi nghĩ muốn cái gì, xưng vương xưng đế?"

    A Cổ Lệ lúc này đã hiểu được, người trong lời hắn vừa mới nói căn bản không phải mình, mà là người khác, không biết sao trong lòng mình có quỷ, càng nghe càng cảm thấy hắn nói đúng là mình, lần này dẫn mình đi ra ngoài, không biết suy nghĩ dùng thủ đoạn độc ác như thế nào muốn định đoạt mình, nàng vốn là bạo vũ lôi đình, tinh tình như nước như lửa, lập tức không chút nghĩ ngợi, dựa vào phản ứng bản năng muốn đem nguy hiểm bóp chết ở trong tay mình, không muốn lại là tự chui đầu vào lưới, nhất thời cũng là hối hận không thôi.

    Trước mắt đã không biết thế nào, A Cổ Lệ cắn răng nói: "Nói nhảm!

    Ta chỉ muốn tộc nhân có một cuộc sống vững vàng yên bình, có một con đường ra, tâm nguyện đã đủ rồi, xưng vương xưng đế đó là chuyện của đàn ông các ngươi, ta khi nào từng có dã tâm như vậy?"

    Vậy ngươi nghĩ muốn sao?

    " " Ta. . .

    Ta cái gì cũng không muốn, ta căn bản không nghĩ phản ngươi, căn bản là. . .

    Chính là. . ."

    Nói đến đây mà, A Cổ Lệ cũng không biết nên giải thích tiếp như thế nào.

    Dương Khiết nhìn vẻ mặt nàng vừa là hối hận vừa là lo lắng khó xử, cũng không giống người lén mưu lược đại sự, liền cảm thấy được trong đó rất có ẩn tình, nhưng hắn thật sự không nghĩ ra là dạng ẩn tình gì, làm cho A Cổ Lệ dò số ngồi vào, đem người thầm mưu phản trong miệng hắn trở thành chính nàng, chỉ đành phải hỏi dò: "Ngươi không có toan tính mưu phản?

    Bản vương hiện tại đã rơi vào trong tay của ngươi, ngươi muốn làm sao bây giờ?"

    Vừa hỏi lời này, A Cổ Lệ lại càng không có chủ ý, giết hắn?

    Tuy nói hắn là bí mật mà đến, nhưng trong triều tuyệt đối sẽ không thể không có người biết được, hơn nữa cho dù có thể đem mấy thị vệ bên cạnh hắn này cũng lưu lại, nhưng ai có thể bảo đảm hắn không âm thầm bố trí phục binh khác?

    Chỉ cần một kẻ chạy trốn, đó liền là đại thế đã đi vậy, cho dù quyết tâm cùng Lý Kế Quân thành lập đồng minh, trước mắt cũng không phải là thời điểm tạo phản, Cam Châu thế tất ngọc đá cùng vỡ.

    Không giết hắn?

    Trước mắt đã đưa đao đến râu đối với hắn, ta còn có đường lui sao?

    Lúc này buông tay, hắn chịu bỏ qua cho ta sao?

    A Cổ Lệ tiến thối khó theo, chần chờ một hồi lâu, mới nói: "Ta muốn thế nào?

    Ta muốn làm sao định đoạt ngươi, vậy liền định đoạt ngươi như thế, đã rơi vào trong tay lão nương, còn tùy vào ngươi làm chủ trương sao?"

    Dương Hạo bỗng nhiên cười, cười đến vẻ mặt rực rỡ nói: "Ở Trung Nguyên, nữ tử sau ba mươi mới tự xưng lão nương, nếu như ta nhớ không lầm, ngươi còn chưa tới ba mươi tuổi đi?"

    A Cổ Lệ chẳng qua là thỉnh thoảng thấy nữ tử Trung Nguyên hung hãn khi khóc lóc om sòm tự xưng lão nương là vô cùng có khí thế, cho nên mới học theo rồi, vậy mà trong chuyện này còn có thật nhiều quy củ, trước mắt lại bị tù nhân của mình cười nhạo, nhất thời mặt hoa đỏ bừng lên, cả giận nói: "Cười cái gì mà cười, có tin lão. . ..ta hiện tại một đao làm thịt ngươi hay không?

    " " Không tin!"

    Dương Hạo mỉm cười nói: "Ngươi nhớ, nếu thật nghĩ giết một người, ngàn vạn đừng cùng hắn nói nhảm quá nhiều, bằng không, nói không chừng trái lại bị người chế trụ đó.

    A Cổ Lệ cười lạnh: "Ngươi đã ở trong lòng bàn tay ta mà. . . ?"

    Còn chưa có nói xong hết câu, Dương Hạo bỗng nhiên nghiêng cổ một cái, chỉ nghe "Sát" một tiếng, dường như cổ bị cắt đứt, cả cái đầu phía bên trái nghiêng một cái, vắt ngang ở trên đầu vai, làm cho A Cổ Lệ sợ hết hồn, ngay sau đó tay Dương Hạo chợt động, tay phải vừa nhấc, ngón tay như kiếm, liền hướng cổ tay của nàng gõ đi.

    A Cổ Lệ thất kinh, lập tức hoành đao muốn đỡ, dựa vào dao găm sắc bén, nàng tự tin một đao kia đi xuống, mặc dù không thể chặt đứt cổ của Dương Hạo, ít nhất cũng có thể cắt ra phân nửa, thần tiên cũng không cứu được tính mạng của hắn, không nghĩ khua một cái, dao găm kia lại không nhúc nhích, cả khối đầu Dương Hạo dường như mất đi xương chống đở, hoàn toàn hướng về bên trái, thế nhưng dùng da thịt của đầu và vai vững vàng kềm chặt dao găm ở trong tay nàng.

    A Cổ Lệ hoảng hốt, giơ cánh tay, dùng sức hướng ra phía ngoài đoạt đao, lúc này ngón tay của Dương Hạo đã đến, gõ ở trên tay nàng một cái, A Cổ Lệ chỉ cảm thấy cánh tay đã tê rần, nếu không phải vừa đúng lúc rút đao, lần này dao găm phải tuột khỏi tay.

    Dương Hạo cong ngón tay búng ra, mượn lực đạo trên cánh tay nàng, nhưng ngay sau đó liền trượt lên cổ tay của nàng, muốn chế trụ nàng, ngôn từ hàm hồ mới vừa rồi của nàng làm Dương Hạo nổi lên nghi ngờ, nếu không hỏi rõ chân tướng trong đó, hắn thực sự khó an tâm.

    Không ngờ vừa bắt được cổ tay ngọc của nàng vào trong tay, đầu khó khăn lắm mới giơ lên, trong mắt Dương Hạo chợt lóe lên tinh quang, đại thủ vốn là muốn xoay ngược qua bỗng nhiên thay đổi lực đạo, hướng trong lòng của mình hất một cái, A Cổ Lệ kêu "ai nha" một tiếng, bị kéo liền ngã vào trong lồng ngực của hắn.

    Lúc này sức mạnh hung hãn của A Cổ Lệ đều lộ đi ra ngoài, dường như một con mèo hoang trang bị đến tận răng, mặc dù lực không lớn bằng Dương Hạo, bị hắn kéo tới ngã về phía trước, vẫn là mắt hạnh trợn tròn, nghiến răng nghiến lợi, mượn lực thân thể khi ngã về phía trước, đầu gối trái cong lên, nặng nề hướng hạ bộ của hắn đội tới.

    Mặc cho Dương Hạo hắn có một thân võ công cổ quái như thế nào, cũng chưa chắc có thể luyện đến chỗ như thế(chỗ này võ giời cũng die^^).

    Dương Hạo không nghĩ tới nàng lúc này vẫn tùy thời vồ đến, thân hình uốn một cái, tránh chỗ yếu hại, một đầu gối nặng nề của A Cổ Lệ đụng vào trên xương hông của hắn, Dương Hạo cùng A Cổ Lệ đều cảm thấy đau đớn không chịu nổi, không khỏi đồng thời cùng kêu lên.

    Một tiếng gào thét này còn chưa rơi hết xuống, một cây vũ tiễn "Phốc" một tiếng, liền nặng nề đâm vào vai Dương Hạo, Dương Hạo kêu lên một tiếng đau đớn, liền ngửa mặt ngã ra.

    Thì ra là, mới vừa rồi Dương Hạo muốn xoay cánh tay A Cổ Lệ, nhìn thấy sau lưng nàng có một điểm hàn mang từ trong bãi sậy bắn đến, thẳng đến hậu tâm của nàng, Dương Hạo biết có người muốn giết người diệt khẩu, hắn đầy bụng nghi vấn đều có tin tức ở trên người A Cổ Lệ, há chịu để cho nàng hồ đồ chết đi, lúc này mới đổi thành xoay người, đem nàng tha tới đây, chỉ cần thuận thế nghiêng người chợt lóe, là né được mũi tên trí mạng này, không nghĩ tới hắn cũng coi thường thân thủ của A Cổ Lệ, không ngờ tới A Cổ Lệ lao thân đánh tới, càng lấy đầu gối đụng chỗ yếu hại của hắn.

    Chuyện liên quan đến chỗ hạnh phúc của hắn^^, Dương Hạo vô luận như thế nào cũng phải tránh ra, nhưng là tránh được phía dưới, nhưng không tránh được khỏi phía trên, một mủi tên này vốn là hướng tới hậu tâm của A Cổ Lệ, kết quả lại nghiêng nghiêng xuyên tới, lại có thể đâm trúng đầu vai của Dương Hạo, may mà địa thế nơi này tương đối cao, tên tiến tới từ góc phía dưới, nghiêng xuyên đầu vai, nên không bị vào xương, nhưng cho dù là như thế, Dương Hạo vẫn là kêu lên một tiếng đau đớn.

    Hai người té trên mặt đất, A Cổ Lệ vung lên một quyền hướng dưới xương sườn của hắn thụi tới, một quyền này đánh được một nửa, liền nhìn thấy trên đầu vai hắn cắm một cây tên, trong lòng không khỏi rùng mình, gấp gáp thu lại lực đạo trong tay, bịch một tiếng đánh trúng xương mềm của hắn, nhưng không tạo thành cái thương tổn gì.

    Lúc này chỉ nghe tiếng kêu thảm vang lên khắp mọi nơi, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đao kiếm của mấy thiếp thân thị nữ đã rơi xuống đất, mũi tên sắc bén phá không mà đến, có mũi bắn thủng bộ ngực của các nàng , có mũi đâm xuyên qua bụng các nàng, tay các nàng nắm đầu mũi tên chảy máu, trong miệng kêu lên "ối ối", nhưng ngay cả một câu cũng không nói nên lời, liền loạng choạng té xuống.

    Mà thị vệ bên cạnh Dương Hạo là đứng thẳng mặt nhìn bãi sậy, phản ứng nhanh hơn một chút so với các nàng, nhưng là cũng chỉ có hai người thoát được mạng, mũi tên nhọn không bắn trúng chỗ yếu hại mà thôi.

    Tên của những thích khách ẩn nấp này thật là nhanh, thật là chuẩn.

    "Là ai thầm hạ độc thủ?"

    Mắt thấy mấy tỷ muội thiếp thân thị nữ bị mất mạng tại chỗ, A Cổ Lệ xúc động phẫn nộ muốn phát điên, tung mình định bò dậy, không ngờ mới vừa bò dậy được một nửa, Dương Hạo ở phía dưới bỗng nhiên kéo eo nhỏ của nàng, ôm nàng lăn lộn mấy vòng ở trên mặt đất cát, liền lăn tới bên cạnh một gã thị vệ đã ngã xuống đất, chân duỗi nhảy lên, liền đem tử thi kia vén lên, che ở trên thân hai người, nhưng ngay sau đó đã nghe thấy vang lên "Phốc phốc", mặt đất bốn phía hai người bị đâm tới mấy cây tên nhọn, mấy tiếng trầm muộn kia, chắc là xuất ra tại trên người tử thi.

    Hết thảy điều này cũng là ở trong lúc tên bắn tới như ánh chớp, mấy tên thị vệ của Dương Hạo ở trong lúc cực kỳ gấp gáp đều đã mất tánh mạng dưới mưa tên, còn dư lại hai thị vệ bị thương đều rút đao ra khua động, nhào đi tới trước, trong miệng hét lớn: "Đại Vương đi mau!"

    Dương Hạo không rảnh suy nghĩ nhiều, vọt người nhảy lên, một tay cầm đai lưng thi thể kia, lấy làm lá chắn thịt che phủ, kéo tới che cho vương phi A Cổ Lệ, quả nhiên đúng như đự doán, mục tiêu của đối phương chính là bọn họ, lần đứng dậy này, sớm đã có mấy mũi tên nhọn như mưa dồn dập bắn tới, hai người lấy tử thi che thân vội vàng thối lui, vọt đến lấp sau tường đất đã xói mòn hơn một nửa, trên lưng tử thi lại trúng mấy tên.

    Lúc này hai gã thị vệ liều mạng nhào tới kia cũng liên tiếp trúng mấy tên té xuống, một thân võ nghệ của họ cũng coi như bất phàm, nhưng là cho dù thân thủ nhanh hơn nữa, cũng không nhanh bằng tốc độ của tên bắn, bãi sậy cách chỗ bọn họ đặt chân bất quá trăm bước, chính là khoảng cách lực đạo của mũi tên phát huy mạnh nhất, làm sao có thể tránh được, kết quả là mấy tên thị vệ trung thành chỉ trong chốc lát thời gian liền đều tẫn thế thân vẫn(chết).

    "Là ai muốn giết ngươi?"

    Dương Hạo nhìn thoáng qua thăm dò hướng ra phía ngoài liền rút thân thể về, chỉ là nhìn một cái này, một mũi tên nhọn liền ào ào bay qua sát lỗ tai của hắn, gió táp vào làm cho lỗ tai nổi lên một trận nóng bừng.

    Đây là một bầy cao thủ bắn cung tỉnh táo có tài bắn đáng sợ.

    A Cổ Lệ giận đến không kềm được nói: "Ai muốn giết ta?

    Là có người muốn giết ngươi mới đúng!

    "

    " Hừ, mới vừa rồi nếu không phải ta kéo ngươi hạ xuống, hiện tại ngươi đã biến thành một cỗ tử thi tươi đẹp rồi, đầu vai của ta bị cắm một mũi tên, vốn là nhắm bắn vào hậu tâm của ngươi!

    "

    "Ngươi thúi lắm!

    Ai muốn giết ta làm gì?

    Dương Hạo ngươi gây thù khắp thiên hạ, không biết có bao nhiêu người ước gì ngươi chết đi.

    "

    "Sưu sưu sưu!"

    Hai mươi mũi tên nhọn từ trên không rơi xuống, hẳn là sửa lại bắn thẳng thành bắn nghiêng vào.

    Dương Hạo kéo lấy A Cổ Lệ, trong lòng âm thầm tính toán: "Nhân số thích khách ẩn nấp ở kia là hai mươi người, nếu là bọn họ chịu tiến lên vật lộn, bằng một thanh kiếm trong tay ta, trừ phi là cao thủ tài nghệ trác tuyệt, chưa chắc để ở trong mắt của ta, nhưng nếu là có người triền đấu, có người bắn tên, vậy cũng rất không ổn."

    Dương Hạo một mặt tính toán, một mặt kéo A Cổ Lệ, trước tiên dọc theo bức tường thấp kia xuyên qua một dãy phòng ốc sụp lở, sau đó như rắn vồ chuột nhảy lên, vội vã đi nhanh, lúc này những người đó đã từ trong bãi sậy lắc mình đi ra ngoài, phía trước có hơn mười người tay cầm lưỡi dao sắc bén, phía sau có hơn mười người đặt mũi tên nhọn chặt chẽ ở trên dây cung tùy thời chờ phân phó, nhanh chóng tiến tới gần tới đây, bọn họ mặc trang phục bình thường của người Hồi Hột, có người tựa như người chăn nuôi, có người là thương nhân, nếu như đi ở đầu đường Cam Châu, tuyệt sẽ không có một tia khác thường, chỉ có một nhóm người như vậy, hiện tại cơ hồ đã nắm giữ được sinh tử của Tây Hạ quốc chủ cùng người đứng đầu hai mươi vạn người Cam Châu Hồi Hột.

    Cuối cùng lóe ra một người thanh niên cao to, mặc một thân áo bào bình thường của người chăn nuôi Hồi Hột, loan đao vỏ bằng da dê bình thường cắm nghiêng ở bên hông, mặt của hắn lộ ra hơi dài, da mặt đen, vẻ mặt có chút lãnh tuấn, một đôi con ngươi băng lãnh trong hốc mắt mang theo chút ít âm độc cùng thần sắc đắc ý: "Tuyệt đối không thể để cho nàng chạy thoát, hôm nay. . .

    Nàng nhất định phải chết ở chỗ này!"

    Người này chính là vương tử A Lý, vương tử A Lý lại có thể lẻn về Cam Châu, hơn nữa xuất hiện ở nơi này.

    "Vương tử, nam nhân cùng nàng gặp mặt kia có thể là ai?

    Thân thủ không tệ, thoạt nhìn còn giống nh rất có thân phận."

    Ở bên cạnh hắn, một nam nhân tuổi trên năm mươi, vẻ mặt trầm ổn, đại thủ có lực to nắm chuôi đao thật chặc, nghi ngờ nói.

    Bởi vì bọn họ đứng ở bên trong bãi sậy, cũng không thấy được Dương Hạo cùng A Cổ Lệ mặt đối mặt động thủ, chỉ biết là một mũi tên nhìn như sắp được kia của vương tử A Lý lại bị người nam nhân kia phá hư.

    Mặt vương tử A Lý có chút biến thành màu đen, cười lạnh nói: "Có thể là ai, bất quá là nhân tình mà tiện nhân kia không chịu nổi tịch mịch nên thông đồng thôi.

    Hừ hừ, cũng may là lần này nàng đang làm hoạt động không muốn người biết này, chỉ dẫn theo mấy người le que tới phế tích Hắc Thủy này, bằng không, ta còn chưa tìm được cơ hội hạ thủ.

    Đuổi theo khẩn trương, không quản hắn là ai, cùng lúc làm sạch, chỉ có giết chết A Cổ Lệ, chúng ta mới có cơ hội đem Cam Châu một lần nữa nắm trong lòng bàn tay!"

    "Người ở bên trong nghe đây, bản vương tử chỉ cần đầu trên cổ của A Cổ Lệ, chỉ cần ngươi đem nàng giao ra đây, bản vương tử có thể thả ngươi rời đi, hay hoặc là, ngươi nguyện ý sẵn sàng góp sức cho ta mà nói, bảo đảm có một tiền đồ cực lớn!"

    Thanh âm từ phía ngoài truyền đến đúng là của vương tử A Lý, bất quá lại không có ai xông tới, ánh mặt trời từ nóc phòng tan hoang chiếu nghiêng vào bên trong hành lang, có bốn cỗ thi thể nằm đó, đó là võ sĩ Hồi Hột bị Dương Hạo đánh ngã, Dương Hạo vật lộn ở trong không gian hẹp hòi cũng hiểm hiểm trúng tên.

    Dãy phòng ốc này hết sức cũ rách, bất quá phòng xá rộng rãi , trong kiến trúc chọn thêm dùng nguyên liệu cự mộc cùng tảng đá lớn, cho nên vô cùng chắc chắn, trải qua mấy trăm năm gió táp mưa sa, sâu cắn kiến đục, đất cát xâm nhập, không có bất kỳ sự tu sửa gì, căn bản vẫn có thể giữ vững đầy đủ, có thể nghĩ tới được năm đó kiến trúc chỗ này hẳn là người giàu có quyền quý trong Nguyệt Thị cổ thành, thậm chí là phủ đệ của quan viên quan trọng.

    Dương Hạo cùng A Cổ Lệ tránh ở trong một gian phòng coi như đầy đủ, từ quy cách cùng vị trí mà nhìn, nơi này đại khái là thư phòng ban đầu của phòng chủ, hiện tại cũng là một căn phòng được bảo tồn hoàn hảo nhất trong cả tòa kiến trúc bị xói mòn nghiêm trọng này.

    Hai người làm ra vẻ mắt điếc tai ngơ đối với tiếng gọi bên ngoài, A Cổ Lệ xé ống tay áo của mình, đang giúp Dương Hạo băng bó vết thương ở đầu vai.

    Hai người mới vừa còn kiếm bạt cung giương tạm thời kết thành đồng minh, chỉ sợ loại quan hệ đồng minh này lại dễ đứt! !"

    Nhưng là hiện tại đối mặt với lực lượng cường đại nhất, cùng chung địch nhân muốn lấy đi tánh mạng của bọn họ, hai người chỉ có thể đứng ở cùng trận tuyến.

    Uy bức lợi dụ đều không có đạt hiệu quả, bên ngoài trầm mặc trong chốc lát, sau đó truyền đến tiếng vang "Thình thịch", Dương Hạo thăm dò nhìn thoáng qua, trên mặt không khỏi biến sắc, bọn họ không biết từ đâu mà kéo tới một đoạn cây khô, đang đụng tới phá hư vách tường.

    Kiến trúc nơi này xói mòn nghiêm trọng, gió lớn hơn một chút cũng sẽ có thể làm kiến trúc này ầm ầm sụp lở, huống chi là có ý định phá hư, chỉ cần bọn họ phát triển ra được không gian khá lớn, như vậy có thể phát huy đầy đủ uy lực của cung tên, võ công của Dương Hạo cũng mất đi công dụng.

    Dương Hạo thở dài nói: "Vương tử A Lý, không nghĩ tới lại có thể là hắn, cứ tiếp tục như thế đi xuống không phải là biện pháp, nếu ngươi đi lâu mà không trở về phủ mà nói..., người trong phủ ngươi có thể tìm tới hay không?"

    A Cổ Lệ tức giận nói: "Trừ những người bên cạnh ta này, căn bản không ai biết ta đi đâu, càng không người biết ta đi gặp người nào, cho dù bọn họ ra khỏi thành tìm kiếm, trong một chốc làm sao tìm tới được ?"

    Dương Hạo nhạy cảm bắt được ý bị sâu trong lời nói của nàng, nói: "Nói như vậy. . . , trước khi ngươi đến, đối với ta cũng không có bao nhiêu phòng bị, nếu như ngươi thật sự có tâm mưu phản mà nói..., không thể qua loa như thế .

    Nhưng là, tại sao ngươi vừa lầm tưởng ta nói rất chính là ngươi, còn rút đao khiêu chiến đối với ta, rốt cuộc trong đó có cái duyên cớ gì?"

    Ánh mắt Dương Hạo ở trong bóng tối lấp lánh sáng lên, xuyên thấu lòng người, A Cổ Lệ liền lập tức dời ánh mắt đi, ngậm miệng lại.

    Cái duyên cớ gì?

    Nàng dĩ nhiên biết, chẳng qua là nàng bây giờ là miệng ăn phải hoàng liên, có khổ mà không nói ra lời.

    Nàng không thể nói cho Dương Hạo nghe, chỉ sợ vì vậy làm cho Dương Hạo hiểu lầm.

    Nàng là người đứng đầu Cam Châu Hồi Hột, Tô Nhĩ Mạn là bộ hạ của nàng, Tô Nhĩ Mạn tìm nàng thương nghị mưu phản, nàng không làm thì thôi, không đồng ý cũng có thể tự mình giải quyết chuyện này, ví dụ như liên hiệp với người đứng đầu bộ tộc như Hộc Lão Ôn gây áp lực đối với Tô Nhĩ Mạn, ước thúc hành vi của hắn, mà không thể đem hắn giao ra.

    Đem hắn giao ra, là phản bội cùng bán đứng tộc nhân, nói như vậy, nàng làm sao đối mặt với tộc nhân của mình?

    Khi đó, không chỉ là năm vạn dân bộ lạc Cổ Cố Hồn, sợ rằng tất cả tộc nhân đều chất vấn lập trường của nàng.

    Nói như vậy, A Cổ Lệ không phải là người trong tộc rồi, cho nên khổ này, nàng chỉ có thể tự mình nuốt xuống, cho dù là bị người khác hiểu lầm, cũng khá hơn một chút so với bị tộc nhân của mình khinh bỉ.

    Huống chi, nàng đối với việc hai đứa con trai của Tô Nhĩ Mạn chết đi, trong lòng không khỏi áy náy, cho nên đối với Tô Nhĩ Mạn luôn là có chút ít ý bảo vệ.

    Cho nên, nàng cái gì cũng không thể nói, cái gì cũng không thể tiết lộ, trừ phi Dương Hạo lập tức chết đi, mang theo điều bí mật này xuống quan tài.

    Dương Hạo thấy nàng không đáp, liền hừ lạnh một tiếng nói: "Khoản nợ này, để sau này tính tiếp!

    Trước mặt đối đầu kẻ địch mạnh, trước tiên phải nghĩ làm sao thoát thân.

    Ta còn có người, bởi vì mang theo toàn bộ sẽ khó tránh tai mắt của kẻ khác, cho nên ở lại nơi khác, bọn họ biết ta tới nơi này, thấy ta không trở về sẽ đi tới tìm.

    Chúng ta chỉ cần kiên trì một lát, liền có hy vọng thoát thân."

    Dương Hạo dừng một chút, lại nói: "Hiện ở trên tay có mấy túi tên?"

    A Cổ Lệ nói: "Hai cây cung, hai túi tên."

    Dương Hạo nói: "Ta hiện tại không kéo được cung, chỉ có thể dựa vào ngươi, ta lại đi lấy mấy túi tên, ngươi cầm cung, ta sử dụng kiếm, chỉ cần căn phòng này không phải là vừa đụng liền sụp, chúng ta chỉ cần bảo vệ lối ra duy nhất này, là có thể đợi người của ta đến."

    Dương Hạo vừa nói, nâng kiếm nơi tay, rón ra rón rén chạy trốn ra ngoài.

    Thích khách mới vừa xông vào trong phòng, đã bị giết chết ba người, lấy được hai cây cung hai túi tên, cỗ thi thể thứ tư chính là do A Cổ Lệ dùng tên bắn chết, vì vậy những thích khách kia bây giờ đang ở phía ngoài cũng không dám dễ dàng lộ ra thân hình, mà là đứng ở bên ngoài phá hư kiến trúc.

    Dương Hạo cẩn thận lặng lẽ lẻn đi, đem túi tên trên hai cỗ thi thể khác cởi xuống, vừa lặng lẽ sờ soạng trở lại, A Cổ Lệ như con mèo núp tại trong bóng tối, một đôi mắt như hổ phách sáng lên rạng rỡ, mắt thấy Dương Hạo lặng lẽ đi tới đi lui, trong lòng của nàng bỗng nhiên vừa nhảy , một ý niệm lớn mật mà cực kỳ nguy hiểm nổi lên trong đầu.

    "Hắn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng là lúc này rời đi. . . , lúc này rời đi đối với nàng mà nói cũng không có nghĩa là cơn ác mộng kết thúc, mà là cơn ác mộng bắt đầu.

    Không cho Dương Hạo một câu trả lời hài lòng, chắc chắn Dương Hạo sẽ quyết không bày ra lòng dạ đàn bà với hắn.

    Cấp cho hắn một câu trả lời hài lòng, nàng vĩnh viễn mất đi chính mình.

    Đường ra ở tại nơi nào?

    Nhìn thân ảnh của Dương Hạo càng ngày càng gần, tim A Cổ Lệ càng nhảy càng nhanh: "Giết hắn đi, giết hắn rồi, hết thảy vấn đề đều được giải quyết!"

    Phảng phất như một tiểu ma quỷ ở trong óc của nàng không ngừng dụ hoặc nàng, ở bên tai nàng càng không ngừng vừa nói: "Vương tử A Lý lần này tới tuy là muốn giết ngươi, cũng là vì ngươi khó giải được vòng vây lớn.

    Giết Dương Hạo đi, cho dù ngươi cũng chết ở chỗ này, tộc nhân của ngươi lại có thể nhận được bảo toàn.

    Ngươi hiện tại làm, không phải là vì an toàn của tộc nhân sao?

    Tội hành thích vua, vương tử A Lý sẽ gánh thay cho ngươi.

    Huống chi, ngươi chưa chắc sẽ chết, dựa vào bốn túi tên, ngươi có thể vững vàng thủ ở nơi này, thẳng tới khi thị vệ của hắn chạy tới cửa, giết hắn, hết thảy vấn đề đều được giải quyết, giết hắn đi!"

    Sát cơ trong lòng A Cổ Lệ càng ngày càng nặng, nhưng là có một thanh âm mơ hồ mặc dù yếu ớt nhưng đang không ngừng đem nàng từ trong ma chướng tỉnh lại: "Không thể làm như vậy, nếu như không phải là hắn, ngươi đã chết, ngươi không thể lấy oán báo ân.

    Hắn đối với ngươi thực sự không tệ, hướng hắn nhận tội, hướng hắn khẩn cầu, van xin hắn xá tội cho ngươi, xá tội cho Tô Nhĩ Mạn.

    "

    Dương Hạo từ nơi sáng rõ trở về, ánh mắt hơi có khó chịu, lêu lên tìm kiếm chỗ của nàng.

    Một câu kêu này của Dương Hạo, phảng phất như tạo nên một đạo sấm sét trong lòng A Cổ Lệ, chợt nhớ lại câu nói mới vừa rồi của Dương Hạo kia: "Khoản nợ này, sau này tính tiếp!

    Khoản nợ này, sau này tính tiếp!"

    Thanh âm này không ngừng vang vọng ở bên tai nàng, sát cơ của A Cổ Lệ đột ngột dâng lên cực thịnh, hoàn toàn lấn át một thanh âm khác trong lòng, nhưng lúc này hai người đã quá gần, hiện tại đã không còn kịp giương cung bắn tên nữa, vừa thấy Dương Hạo như mèo nhanh chóng đi vào, A Cổ Lệ bỗng nhiên rút chuôi loan đao ra rất nhanh, quát to một tiếng nói: "Thật xin lỗi!"

    Tiếng ra, đao ra, trong lúc mờ mờ chợt lóe lên hàn quang, liền đâm về ngực của Dương Hạo.

    Trong lòng Dương Hạo đột nhiên xẹt qua một tia lạnh lẻo, hắn theo bản năng đưa tay chắn, một tiếng "phanh" vang lên, đao nhọn của A Cổ Lệ đâm trúng túi tên trong tay Dương Hạo, Dương Hạo giận tím mặt, A Cổ Lệ này, quả thực chính là một Xà mỹ nữ, lúc này, nàng lại vẫn muốn giết chết mình, giết chết ta, nàng có thể được cái gì?

    Nữ nhân này thật điên cuồng, thật ngu xuẩn!

    Dương Hạo buông túi tên ra, giơ tay lên xuất một quyền, đánh trúng cằm A Cổ Lệ.

    A Cổ Lệ kêu lên "ách" một tiếng, ngửa mặt liền bay ra ngoài, loan đao kẹt ở trên túi tên, cũng rời khỏi tay.

    Dương Hạo theo sát nhảy lên tiến thêm một bước, như chim đại bàng bay lên tung một cước hung hăng đá tới.

    Một đao kia của A Cổ Lệ đã thật sự chọc giận Dương Hạo, lúc này Dương Hạo đã là xuất ra thủ đoạn độc ác, tuyệt không dung tình rồi!

    A Cổ Lệ nhưng cũng không yếu, Suất Giao Thuật luyện khi còn bé lúc này đã nổi lên công dụng, hai chân thon dài của nàng nhấc lên, liền quấn lấy một chân đứng thẳng của Dương Hạo, dùng sức xoắn một cái, liền đem hắn đẩy ngã lên trên mặt đất, sau đó cái eo khẽ cong lên, cả thân thể giống như một con sâu đo, như con bạch tuộc quấn lấy hắn, hai người bắt đầu một trận vật lộn quyền cước.

    Bụng, hai sườn, bộ ngực, bắp đùi, đánh tới không chút lưu tình, dường như giống như cuồng phong bạo vũ, thân thể hương mềm uyển chuyển, nhưng là cảm giác đó cũng không tươi đẹp, quyền đánh, khửu tay đội lên, đầu gối đụng, bàn tay, cánh tay, lực đạo của nàng không bằng mình, nhưng là giống như một con mèo hoang điên cuồng, tư vị kia cũng thực không dễ chịu, mà Dương Hạo mặc dù chỉ có một tay, phản kích trái lại càng thêm trầm trọng có lực, chẳng qua là trong lúc hỗn loạn cũng rất khó tìm đến chỗ yếu hại.

    "Oanh!"

    Một tiếng thật lớn vang lên, trên tường bỗng nhiên bị phá ra một cái động lớn, ánh mặt trời đột nhiên bắn vào, nhưng ngay sau đó bốn mươi năm mươi mũi tên nhọn hóa thành một dòng chảy cực kỳ nhanh, mạnh mẽ bắn vào, "soạt soạt soạt" bắn tại trên tường đối diện, hơn mười người, một mạch bắn vào mấy chục mũi, toàn bộ dùng là một thủ pháp bắn tên tuyệt diệu, cả quá trình làm liền một mạch!

    Thì ra là, động tác phá hư vách tường hành lang lúc trước chỉ là một sự che dấu, chủ công chân chính của bọn họ chính là căn phòng phía sau này, phòng phía sau đã sớm sụp đổ thành bùn, bọn họ dùng cự mộc, một đòn đụng nát vách tường, nhưng ngay sau đó mấy chục mũi tên nhọn nhanh, mạnh mẽ bắn vào, những mũi tên nhọn này cũng không phải là bắn chụm một chỗ, bọn họ hẳn là đã sớm phân công, mỗi người bắn một cái phương hướng, nếu như Dương Hạo cùng A Cổ Lệ lúc này không phải là triền đấu trên mặt đất, không cần quản xem bọn hắn làm khỉ gió gì, chỉ cần đứng ở vị trí này, trong chớp mắt vách tường bị phá, cường quang chợt hiện, cũng phải trúng ít nhất một mũi tên.

    Nhưng là đánh vỡ đầu vương tử A Lý, hắn cũng không nghĩ ra đôi uyên ương bên trong nhà vốn nên đồng cam cộng khổ lại nổi lên nội chiến, những mũi tên to lướn này đều là bắn về phía vị trí ngực bụng của thân thể con người lúc đứng yên, không có một cây bắn về phía mặt đất, tất cả tên đều bắn vô ích.

    Dương Hạo cùng A Cổ Lệ cũng ngây dại, hai người ngừng động tác, đồng loạt hướng về phia vách tương cơ hồ bị phá đến sụp đổ trông lại.

    Vương tử A Lý trợn to hai mắt, kinh ngạc nhìn tình hình bên trong, chỉ thấy vương phi A Cổ Lệ trong ấn tượng của hắn luôn luôn kiều diễm quyến rũ lúc này đầu mặt đầy bụi, dường như một con báo mẹ hung ác, hai chân nàng tách ra, lấy một tư thế ngồi rất bất nhã ngồi chồm hổm dưới đất, một tay ở dưới, một quyền giơ lên cao, thật giống như đang nện xuống.

    Ngay sau đó, đất gạch bùn đất di động, phía dưới toát ra một người, phì phì hộc ra bùn đất, vương tử A Lý lúc này mới phát hiện, vương phi A Cổ Lệ cũng không phải là ngồi dưới đất, mà là ngồi ở trên bộ ngực của Dương Hạo, ách. . .

    Chính xác ra, nếu phải đi lên một chút, lại hướng lên một chút mà nói..., cái mông tròn kia liền hoàn toàn đè trên mặt Dương Hạo.

    Cái tay kia của nàng trái lại thật ra là níu lấy đai lưng của Dương Hạo, quả đấm giơ cao đang chuẩn bị đánh xuống, căn cứ chỗ ngồi của nàng cùng chiều dài cánh tay, điểm dừng của một quyền gắng sức đi xuống này hẳn là ở giữa hai chân của Dương Hạo.

    Nói cách khác, nếu không phải vương tử A Lý đúng lúc đụng sụp vách tường, làm hai người kinh hãi ngừng lại, như vậy trong một mảnh đen kịt, hai người không phân biệt được cái gì, một quyền này đánh đi xuống, người khác sẽ phải "Gà bay trứng vỡ" .

    Mà Dương Hạo trái lại cũng không phải là nằm ở nơi đó bị đánh, một cánh tay của hắn không dùng được lực mạnh, bất quá một cánh tay khác lại hoàn hảo không tổn hao gì, lúc này A Cổ Lệ ngồi ở trên người của hắn, cánh tay hắn từ dưới xương sườn của A Cổ Lệ đi xuyên qua, khuỷu tay bóp chặt ôm trọn hai vú, bàn tay to bóp chặt cái cổ mảnh khảnh, chỉ cần vừa phát lực, là có thể đem cái cổ ưu nhã như thiên nga kia của A Cổ Lệ vặn gãy, làm cho nàng cũng không làm ra được động tác múa xinh đẹp mỹ miều linh hoạt kia nữa.

    Toàn bộ đám người Vương tử A Lý tập trung ở miệng tường đổ, ngơ ngác nhìn hai người trong nhà, hai người trong nhà cũng ngơ ngác nhìn bọn họ, dường như một bộ đất nặn, qua một lúc lâu, vương tử A Lý mới thanh tỉnh lại, hít sâu một cái, quát lên: "Giết bọn họ!"

    "Két két . ."

    Một trận tiếng dây cung vang lên, phảng phất như là nhận được hiệu lệnh, một trận thanh âm két két lớn hơn nữa chầm chậm vang lên, vương tử A Lý ngẩn ra, tất cả cung thủ cũng là ngẩn ra, đồng loạt từ từ, từ từ cúi đầu, nhìn về phía dưới chân mình, bởi vì cái loại thanh âm ken két này lại tới từ dưới chân cả đám bọn hắn.

    "Huề khuê ầm ầm!"

    Cả mặt đất chợt lan đi, một cái lỗ cực lớn đem tất cả mọi thứ trên mặt đất đều cắn nuốt hết, Dương Hạo cùng A Cổ Lệ cũng không ngoại lệ, vương tử A Lý cùng đám cung thủ đều thét chói tai ngã vào trong cái lỗ ngầm, theo đó Dương Hạo cùng A Cổ Lệ cũng trượt xuống đi vào, sau đó là bùn cát cùng đất bụi, cuối cùng nóc phòng lay động ầm một cái che ở trên cái lỗ, dâng lên một đoàn bụi đất khổng lồ.

    Nơi này thật sự là quá cũ nát rồi, sự sụp đổ mới rồi làm cho hết thảy đều giống như những kiến trúc khác nhìn không ra có cái gì khác nhau, lẫn nhau hỗn loạn đột nhiên nhất thể, dường như nơi này trước đây thật lâu chính là cái bộ dáng này.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 90: Địa Hạ Thành

    "Rồi?

    Theo. . . . .

    Lòng ta yêu dê con. . . ."

    Dương Hạo bị một trận tiếng ca như có như không đánh thức, đầu còn mơ mơ màng màng, nhưng ý thức dần dần tỉnh táo, tiếng ca quanh quẩn ở bên tai, bản thân ca khúc này là du dương, không bị cản trở, nếu như tay cầm roi chăn dê, trời xanh mây trắng, xua ruỗi từng đám dê bò, thích hợp nhất với khúc hát như vậy, hôm nay trong bóng đêm, người ca hát lại cố ý đem thanh âm để mềm nhẹ , nghe liền có một loại mùi vị du dương khác.

    "Ngươi muốn ăn cỏ thượng hạng, ta không sợ để Lộ nhi chạy.

    Bất kể sông sâu như nào, cũng không quản núi cao bao nhiêu, chỉ cần ngươi có thể mau mau béo lên, ta cam nguyện để Lộ nhi chạy nhiều.

    Hỡi bảo bối trong lòng ta, ngươi mau ăn cỏ thật ngon. . ."

    Dương Hạo rên rỉ một tiếng, lẩm bẩm: "Có thể đừng kêu như quỷ nữa hay không, nơi này quá tối, nghe được thật vui mừng.

    "

    "Ngươi. . . ? !

    Ngươi còn chưa có chết!"

    Trong bóng tối truyền đến tiếng kêu trước kinh ngạc sau vui mừng, nghe cũng không quá xa, nhưng ngay sau đó liền lại trở nên cô đơn: "Không chết. . .

    Cũng sắp. . ."

    Dương Hạo thử muốn động đậy, nhưng cảm thấy ở chỗ ngực rất nặng, lúc này mới phát hiện có một đống lớn đất đá gạch ngói vụn đè ở trên người, hắn mất sức lực rất lớn, mới từ trong đám đất gạch giãy dụa đi ra ngoài, đưa mắt chung quanh, là một mảnh đen kịt, hoàn toàn không nhìn thấy đồ, Dương Hạo hỏi: "Làm sao ngươi như vậy?

    Chúng ta té. . .

    Đã bao lâu?"

    A Cổ Lệ thản nhiên nói: "Chân của ta. . .

    Bị ngã gãy, chúng ta té đã lâu rồi, hiện ở bên ngoài hẳn là đã tối rồi, người của ngươi không có tìm được nơi này, bọn họ. . .

    đại khái căn bản sẽ không nghĩ tới chúng ta ở dưới chân của bọn hắn."

    Lòng Dương Hạo cũng chìm xuống, trong trí nhớ mơ hồ, tựa hồ rơi xuống rất sâu, cái địa huyệt này không phải cạn, chẳng qua là không biết có chỗ có thể leo lên hay không.

    Hắn sờ sờ đầu, dường như lúc té ngã bị phá ra, bất quá bây giờ miệng vết thương đã đông lại, thương thế không phải là rất nặng.

    Dương Hạo lấy ra hộp quẹt từ trong lòng, quơ lên mượn ánh sáng nhìn coi mọi nơi, phía sau cách đó không xa chính là vách tường, Dương Hạo đi tới sờ soạng một phen, phát giác đây là vách tường thẳng từ trên xuống dưới giống như đao gọt, trong lòng nhất thời trầm xuống.

    Hộp quẹt không thể đốt quá lâu, này đã là công cụ lấy lửa duy nhất của hắn, Dương Hạo nhanh chóng dập tắt hộp quẹt, một lần nữa ngồi xuống ở trên đống gạch ngói vụn.

    Lúc hộp quẹt mới vừa thắp sáng, A Cổ Lệ đã thấy rõ vị trí của hắn, lúc này hộp quẹt dập tắt, trong địa huyệt quay về bóng tối, A Cổ Lệ mới nhẹ nhàng cười một tiếng: "Không cần tìm, ta đã đi tìm rồi, nơi này là địa huyệt hình tròn thẳng từ trên xuống dưới, bốn vách đại khái là vách đất thấm nước mềm dẻo như đất sét, bóng loáng trong như gương, không có một chỗ có thể leo, theo cảm giác lúc xuống tới, ta đoán chừng cao ít nhất năm trượng, đây đại khái là chỗ chủ nhân trước kia tránh né tai họa chiến tranh, có lẽ trên dưới là dùng thang dây, nếu có, hiện tại cũng đã sớm rữa nát."

    Dương Hạo không có tiếp lời, qua hồi lâu, mới chậm rãi hỏi: "Tại sao ngươi lại muốn giết ta?

    " " Chúng ta đều sắp phải chết rồi, ngươi còn quan tâm cái vấn đề này?

    " " Ta nhận được tin tức trong tình báo, trong người muốn tạo phản không có ngươi, nhìn từ vẻ mặt kinh ngạc lúc ấy của ngươi, cũng không giống, nhưng . . .

    Tại sao ngươi muốn giết ta?

    " " Ta không muốn. . ."

    " Trên đường hoàng tuyền này thì ngươi giết ta, ta giết chính là ngươi.

    Ta và ngươi nhất định cùng chôn một huyệt, cũng coi như kiếp trước đã tu luyện duyên phận, hiện tại, ngươi còn có cái gì phải giấu diếm chứ?"

    Uyên ương trên nước, phỉ thúy trong mây.

    Vui buồn cùng chia, gian khổ không hối hận.

    Dẫn dụ núi sông, chỉ trình lên nhật nguyệt.

    Sinh thì cùng vạt áo, chết thì cùng huyệt.

    Nghe thấy Dương Hạo nói cùng chôn một huyệt, trong lòng A Cổ Lệ bỗng nhiên dâng lên một trận tư vị khó tả, tựa hồ giữa nàng cùng Dương Hạo, lặng lẽ xuất hiện một tia liên lạc, mặc dù như tơ nhện yếu ớt, cũng là nhắm thẳng vào phế phủ.

    Qua hồi lâu, nàng mới nhẹ nhàng mà nói: "Dù sao. . .

    Đã là phải chết rồi, nói cho ngươi biết cũng không sao.

    Không sai, ta cũng không nghĩ tới phản ngươi, ít nhất hiện tại không có.

    Ta muốn giết ngươi, chỉ vì.."

    Trong bóng tối, Dương Hạo nghe tiếng nàng êm tai, A Cổ Lệ nói một lần từ đầu tới đuôi, buồn bã cười một tiếng nói: "Hiện tại, ngươi hiểu chưa?"

    Dương Hạo trầm mặc trong chốc lát, nhẹ nhàng cười một tiếng nói: "Không tệ, rất tốt."

    A Cổ Lệ kinh ngạc nói: "Cái gì không tệ?"

    Dương Hạo nói: "Rất tốt.

    Chiết gia Ngũ công tử, ngươi đã từng nghe nói chưa?"

    A Cổ Lệ nói: "Lần này đi Hưng Châu, ta mới nghe nói qua chuyện của nàng, nghe nói nàng cùng . . ."

    Dương Hạo "Ừ" một tiếng nói: "Ngươi cùng nàng rất giống nhau, cũng rất kiên cường, vì nghĩ phải bảo vệ người, bỏ được ra hết thảy, nếu như ngươi cùng nàng sớm quen biết, có lẽ sẽ trở thành bằng hữu cũng nói không chừng.

    Nhưng là, ngươi cùng nàng cũng có tật bệnh giống nhau.

    "

    " Cái gì?"

    "Các ngươi đều thích tự cho là thông minh, có lẽ nói các ngươi từ trong ý thức của mình là quá mạnh mẽ, nhận thức đúng đạo lý, liền kiên định mà nghĩ muốn đi làm, nhưng không biết, sự lựa chọn của ngươi chưa chắc là đúng, thậm chí là sai lầm đặc biệt lớn."

    A Cổ Lệ hỏi ngược lại: "Sai lầm rồi?

    Ta sai lầm ở chỗ nào?"

    Dương Hạo nói: "Ngươi nghĩ đem chuyện dấu diếm, cũng chỉ có hai lựa chọn.

    Thứ nhất, Tô Nhĩ Mạn là tộc nhân của ngươi, chỉ sợ ngươi không đồng ý cách làm của hắn, cũng phải kiên trì đi theo hắn đi làm.

    Như vậy, ngoài mặt xem ra, ngươi là bảo vệ tộc nhân của ngươi, trên thực tế là đem càng nhiều tộc nhân tha xuống nước hơn.

    Tô Nhĩ Mạn muốn tạo phản, ngươi không muốn, ngươi có nghĩ tới tộc nhân của ngươi, Hộc Lão Ôn cùng nhân của hắn thậm chí tộc nhân của Tô Nhĩ Mạn có muốn tạo phản hay không?"

    Dương Hạo tăng thêm giọng nói: "Ngươi dung túng một mình hắn, kết quả là liên lụy đến toàn tộc ngươi, ngươi chớ quên, ngươi bây giờ là thủ lĩnh của người Hồi Hột Cam Châu, trách nhiệm của ngươi không chỉ là bảo vệ bọn họ, còn có hướng dẫn bọn họ, người cố gắng đem toàn bộ tộc nhân kéo vào chiến hỏa, cho dù hắn là tộc nhân của ngươi, cũng là địch nhân của ngươi, nhưng ngươi cũng không có cái ý thức này.

    Ngươi đã nghĩ như một đại gia trưởng chẳng phân biệt được thị phi, sủng nịch hài tử, chỉ biết làm hư bọn hắn!"

    A Cổ Lệ trầm mặc trong chốc lát, nói: "Còn có thứ hai?"

    "Có.

    Thứ hai, chính là ngươi cùng Hộc Lão Ôn liên thủ để ước thúc hắn, cấm hắn liên hiệp với Lý Kế Quân, làm ra chuyện có hại cho toàn tộc.

    Ta nghĩ, đây cũng là chuyện ngươi đang suy nghĩ.

    Vấn đề là, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra hắn đã đi quá xa rồi sao?

    Khi hắn đã hoàn toàn biết rõ thân phận cùng ý đồ của đối phương, sẽ không chỉ là dẫn kiến người cho ngươi nữa, hắn đã hãm quá sâu, nếu như ngươi muốn hạn chế hắn, hắn sẽ phản bội ngươi, thậm chí gia hại ngươi, mưu đồ quyền lợi lớn hơn nữa để đạt tới mục đích của hắn, ngươi có nghĩ tới hay không?"

    A Cổ Lệ trầm mặc không nói, Dương Hạo cũng yên tĩnh trong chốc lát, rồi mới lên tiếng: "Ở trong mười tám châu Hà Tây, Cam Châu cùng Lương Châu, là địa phương được ta giao cho quyền lực tự trị lớn nhất .

    Vì vậy tình huống hai châu này đặc thù nhất, Lương Châu lấy Thổ Phiên là chủ, Cam Châu lấy Hồi Hột làm hủ, hai dân tộc này chiếm cứ tuyệt đối đa số ở hai châu, dân chúng chư tộc khác chỉ chiếm một phần rất nhỏ.

    Phải nhớ để cho nơi này an định đoàn kết, ít sinh sự, chọn dùng bộ lạc tự trị là phương pháp xử lý tương đối thỏa đáng, đồng thời cũng nói lên tín nhiệm của ta đối với các ngươi!

    Tại sao ngươi không tin ta?

    Ta có thể truân trú trọng binh ở chỗ này, nhưng là ta không đem dời đến đủ nhiều dân chúng dân tộc khác để trung hòa tình độc lập của cư dân nơi đây.

    Phân phối một chi đại quân, không nói đến hao phí đại lượng tài lực vật lực, hơn nữa để kinh sợ một bộ tộc cường đại, sẽ khiến hoàn toàn ngược lại.

    Hoặc là để một chút quan viên triều đình không có một chút căn cơ nằm trong bộ tộc của ngươi?

    Cũng không đủ.

    Cái trước, cho dù ngươi không có lòng, hừ hừ , sẽ có người từ đó khích bác, kích khởi lên xung đột giữa quân đóng tại đó cùng cư dân, giữa hai cái cũng sẽ bởi vì dạng vấn đề như vậy mà nổi lên mâu thuẫn.

    Rồi sau đó người. . . , ha hả, ban đầu triều đình ở từng làm như vậy qua ở Quảng Nguyên, Trình Thế Hùng ở Quảng Nguyên bền chắc như thép, quan viên triều đình căn bản là không lọt vào được, ngược lại làm cho tướng quân địa phương luôn luôn cẩn thận nghi kỵ.

    Ta lựa chọn cho các ngươi quyền lực lớn nhất, để cho các ngươi quản lý tốt chính mình.

    Ta cho các ngươi trợ giúp lớn nhất, cho các ngươi cuộc sống giàu có yên ổn.

    Trừ phải tuân theo pháp luật và kỷ luật của triều đình, tại ngoại giao cùng trên quân sự phục tùng mệnh lệnh của triều đình, các ngươi được hưởng quyền lực lớn nhất .Như vậy, trải qua ba năm mươi năm, Cam Châu cùng Lương Châu cùng với các châu khác sẽ không có gì khác nhau nữa, trên dưới một trăm năm sau, ngươi là tộc nhân Thổ Phiên hoặc là tộc nhân Hồi Hột, chẳng qua là ghi lại trên giấy thông hành hộ tịch, giữa chư tộc Hà Tây không có bất kỳ khác nhau gì nữa, cứ như nhau vậy, đây chính là tính toán của ta .

    Chẳng lẽ ngươi không hy vọng người Hán Hà Tây đem các ngươi nhìn thành người một nhà, mà là muốn đem các ngươi làm thành man di Hồ tộc đi?

    Chẳng lẽ ngươi cho là, cần phải giữ gìn bất đồng giữa các ngươi cùng người khác, mới là bảo vệ quyền lợi của tộc nhân các ngươi?

    Nhân sinh làm người, muốn làm rốt cuộc là cái gì?

    Bách tính muốn an cư lạc nghiệp, người một nhà vui vẻ hòa thuận, là ta muốn làm đến hơn đểcó thể thỏa mãn điều bọn họ cần, vậy thì ngươi có thể chia cho bọn hắn?

    Đám thủ lĩnh bộ lạc muốn vinh hoa, ta đã cho các ngươi, chẳng lẽ thống trị là để cho mười tám châu Hà Tây quay về chiến loạn, giữa chư châu đánh đánh giết giết, quyền quý thế gia đè áp dân chúng, ngược lại phù hợp với ích lợi của ngươi hơn?

    Khi Tô Nhĩ Mạn nghĩ muốn tạo phản, ngươi cần phải làm chỉ ra con sâu làm rầu nồi canh này, cùng ta làm đúng, cần phải vì lợi ích lớn hơn của tộc nhân Hồi Hột, quyết đoán diệt trừ cái tai họa hắn này mới đúng chứ?"

    A Cổ Lệ ngập ngừng nói: "Ta. . .

    Ta. . .

    Ta thấy ngươi không ngừng di chuyển tộc nhân của ta đến một dải Hưng Châu, ta. . .

    Ta lo lắng ngươi sau khi tước nhược thế lực của ta ở đây, sẽ đem toàn bộ tộc nhân của ta nhét vào dưới sự cai trị của ngươi rồi. . .

    Sẽ tá ma giết lừa. . ."

    Dương Khiết tức giận nói: "Tại sao nghĩ như vậy?

    Cũng bởi vì ngươi thấy tranh quyền đoạt lợi?

    Tá ma giết lừa!

    Ngươi thật đúng là xinh đẹp mà ngu xuẩn giống như con lừa."

    A Cổ Lệ không có phản bác, nghĩ tới Dương Hạo quát lớn, chẳng qua là lắp bắp nói: "Ngươi. . .

    Ngươi lần này tới, là muốn nói cái gì với ta?"

    Nàng không nghe được câu trả lời, lại nghe được một trận âmgạch ngói vụn đổ rầm rầm vang lên, sau đó có tiếng bước chân đến trước mắt của nàng, "sát sát" mấy tiếng, hộp quẹt chợt lóe, một cây đuốc được đốt lên, ánh sáng sáng ngời, A Cổ Lệ nhanh chóng nhắm mắt lại, sau đó từ từ mở ra một đạo khe hở, chỉ thấy Dương Hạo đứng ở trước người, không ngờ trên người cởi trần.

    A Cổ Lệ kinh hãi để hai tay ôm ngực, kinh hoảng lui về phía sau nói : "Ngươi, ngươi muốn làm gì ..."

    Dương Hạo hừ một tiếng nói: "Tìm đường ra!"

    Vừa nói liền tự lo đi ra, A Cổ Lệ này mới phát hiện hắn cởi áo quấn ở trên một đoạn gỗ mục, làm thành một cây đuốc, đang nhanh chóng quan sát động tĩnh mọi nơi.

    Cái huyệt động này quả nhiên là hình tròn, đường kính đại khái ở chừng ba trượng, bốn vách rất bền chắc, bởi vì trong huyệt động quá tối, mặc dù đem ngọn đuốc giơ lên vô cùng cao, cũng không nhìn thấy tới khoảng cách xa, Dương Hạo vừa lục lọi vách tường, vừa gõ gõ đánh đánh, khắp mọi nơi đều là ruột đặc, hơn nữa bóng loáng trong như gương.

    A Cổ Lệ biết mình hiểu sai rồi, trên mặt không khỏi nóng lên, may là Dương Hạo căn bản không có chú ý tới nàng.

    Nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, nói: "Tiết kiệm khí lực một chút đi, bốn vách cao như vậy, không có đồ gì có thể leo thì không thể đi lên."

    Dương Hạo nói: "Ta không muốn chờ chết, ta còn có thê tử, hài nhi, còn có bộ hạ trung thành cảnh cảnh, chỉ cần có một tia hi vọng, ta cũng sẽ không buông tha."

    A Cổ Lệ trầm mặc, một hồi lâu mới sâu kín nói: "Ngươi có đồ đáng giá để lưu luyến, mà ta. . .

    Không có gì cả."

    Tìm tòi một loạt khắp mọi nơi, trên vách tường không có bất kỳ chỗ nào có thể leo lên, mà dưới chân phần lớn là gạch đá, gạch ngói vụn, thỉnh thoảng thấy đượ mấy cây gỗ mục, cũng vừa ngắn vừa nát, căn bản không còn dùng được, trong lòng Dương Hạo nặng nề , từ từ đi tới bên cạnh A Cổ Lệ, đặt mông ngồi xuống, đem ngọn đuốc dần dần muốn tắt hướng vào trong khe gạch đá vụn cắm xuống, nói: "Tại sao không có?

    Ngươi một lòng muốn bảo vệ tộc nhân, chẳng lẽ không phải là ngươi nhớ thương?"

    A Cổ Lệ nhẹ nhàng lắc đầu: "Không, đây không phải là nhớ thương, mà là trách nhiệm.

    Ta sống, đó là trách nhiệm của ta, ta chết, tất cả liền không có liên hệ cùng nhau, các tộc nhân sẽ chọn ra một thủ lĩnh mới, vô luận sinh tử, cũng không cần để tâm nữa.

    Trượng phu của ta, ở trước sự sống chết muốn ta làm người chết thế; bộ hạ của ta, ở sau khi bộ lạc của ta mới vừa dàn xếp xong, lại muốn ta cùng nhau tạo phản. . . , ngươi chết, có người nghĩ tới, có người sẽ khóc vì người khóc, mà ta chết. . . , Dạ Lạc Hột sẽ cười, Tô Nhĩ Mạn. . .

    Cũng sẽ thở phào một hơi rất lớn đi. . ."

    Dương Hạo trầm trọng nói: "Nếu như ta chết rồi, người vui vẻ so sánh với ngươi còn nhiều hơn.

    Dạ Lạc Hột, Tô Nhĩ Mạn, Lý Kế Quân, Thượng Ba Thiên, Triệu Quang Nghĩa. . . , còn có người âm mưu mà ta muốn đào lên kia, hắn ẩn giấu thật là tốt, thật là sâu, ta vốn là. . .

    Muốn ngươi giúp ta dẫn dụ hắn ra tới, hiện tại bị vây ở chỗ này, ta chỉ .."

    Hắn nói tới đây, bỗng nhiên như nhìn thấy cái gì đó, thân thể hướng về phía trước tìm tòi, sau đó giơ tay cầm lấy cây đuốc, đối với A Cổ Lệ nói: "Dời đi một chút.

    " " Gì?"

    Dương Hạo gấp đến khó dằn nổi nói: "Ta nói, dịch mông của ngươi ra!

    "A?

    " " Chính là cái mông!"

    "Đó!"

    A Cổ Lệ không hiểu được liền xê dịch về phía bên cạnh, ở dưới người nàng, là một khối bùn đất lớn ngưng kết thành một đống, bên cạnh là vách tường lộ ra một khe hở rộng, cầm cây đuốc nhìn theo, phía dưới tựa hồ không phải là đất thật, mà là trống không.

    Dương Hạo đột nhiên chợt động, cầm nắm lửa đem đưa cho A Cổ Lệ nói: "Ngươi cầm lấy, phía dưới tựa hồ còn có cửa động."

    A Cổ Lệ đứng ở một bên cầm lấy cây đuốc, Dương Hạo bắt đầu không ngừng chuyển hòn đá lên, cả khối lớn tảng đá gạch ngói vụn cũng được mở ra, trong quá trình, không ngừng có một chút đá vụn thật nhỏ, bùn đất lăn xuống, chỗ vách tường đó tựa hồ thật sự có một cửa động sâu thẳm, Dương Hạo đi tới gần sát, tựa hồ có thể cảm giác được có gió khẽ thổi qua mặt mình."

    Có không khí lưu động, đó đã nói lên, nơi này không chỉ có cửa động, hơn nữa nhất định có lối thông cùng phía ngoài ."

    Dương Hạo vui mừng quá đỗi, đem đá vận chuyển càng thêm hăng say.

    Đất đá nát, gạch đá, gạch ngói vụn ngổn ngang, có chỗ giữa có khe hở tương đối lớn, cho nên dọn hét đống đá phiến hỗn tạp ở bên trên đi, liền rất nhanh là có thể dọn dẹp ra một miếng đất lớn, Dương Hạo xuống phía dưới đào xuống, cửa động càng ngày càng rõ ràng, khi hắn ném ra một cỗ thi thể máu thịt mơ hồ, liền nghiêng xuống phía dưới đã dọn ra cửa động đủ để cho một người đi thông qua.

    Đang lúc này, cây đuốc càng ngày càng yếu lung lay mấy cái, "Phốc một tiếng liền bị dập tắt.

    "Đường này không thông.

    Đi trở về."

    Dương Hạo vừa nói liền đánh lửa lên cây đuốc đã dập tắt, ánh mắt liếc về phía A Cổ Lệ, A Cổ Lệ lập tức co rụt lại thân thể, hai tay ôm lấy bộ ngực: "Không, không được. . ."

    "Không được cũng phải được."

    Dương Hạo giơ cây đuốc hướng nàng tiến tới gần một bước, ánh lửa đem thân ảnh hai người chiếu vào trên tường, tựa như con sói xám to tiến tới gần con thỏ trắng nhỏ, nhưng là thanh âm lại bỗng nhiên mềm xuống tới: "Vương Phi, đại tỷ, ngươi không cởi không được, ta hiện tại chỉ còn lại một khối nội khố thôi, ta cỡi hết cũng không làm nên chuyện gì .

    " "Không.."

    Dương Hạo vẻ mặt chánh khí nói: "Sống chết ở trước mắt, cần gì câu nệ tiểu tiết?"

    A Cổ Lệ trừng mắt hạnh, vừa thẹn vừa căm phẫn nói: "Ngươi dĩ nhiên có thể không câu nệ tiểu tiết, ta. . . nếu như cởi thì làm sao gặp người?"

    Dương Hạo đảo mắt nói: "Người, trừ hai ta, không phải là không có người bên cạnh sao?"

    "Vậy cũng không được, ta kiên quyết không cởi!"

    Bóng trên tường vươn ra một bàn tay to khổng lồ đáng sợ, từ từ áp tới hướng bộ ngực thỏ trắng nhỏ, thanh âm mang theo vài phần mùi vị dữ tợn: "Ngươi cởi, hay là không cởi?"

    Cây đuốc lại một lần nữa sáng lên, trên người A Cổ Lệ chỉ còn lại có một cái áo mỏng, cái đẹp tất nhiên phải lộ ra, xấu hổ mà ức.

    Vốn là Dương Hạo là dìu nàng, nhưng từ sau lúc bỏ áo đi, nàng vô luận như thế nào cũng không chịu cùng Dương Hạo sóng vai mà đi, cho nên ngược lại úp sấp trên lưng Dương Hạo, giơ cây đuốc theo, Dương Hạo nhấc chân đi nhanh.

    Ở đây, phía dưới đá vụn gạch ngói vụn, quả nhiên còn có một con đường tối, sau con đường tối này hẳn là có động thiên khác, phía dưới là một mảnh đường tối dài hẹp lần lượt thay đổi ngang dọc, thông tới rất nhiều không gian rộng rãi, có lương thực rữa nát, binh khí vỡ hỏng, duy chỉ không thấy đường đi ra ngoài.

    Hai người lúc xuống tới đã lột sạch y phục trên người tử thi dùng làm cây đuốc, bởi vì không có dầu, cây đuốc đốt tới vô cùng nhanh, hai người sau khi tìm ba con đường tối, đã đốt rụi quần áo trên tử của thích khách kia, tiện đà Dương Hạo liền cởi y phục của mình xuống, hiện tại tìm được sáu con đường tối, Dương Hạo đã bới ra tới mức người trần truồng chỉ có thể đem chú ý đánh tới trên người của A Cổ Lệ.

    A Cổ Lệ nâng cao cái eo, không muốn hoàn toàn úp sấp trên lưng của hắn đi, nhưng là hai vú trước ngực thực sự quá no đủ, trừ phi nàng ngửa người về phía sau, nếu không luôn là như có như không ma sát phía sau lưng bền chắc của Dương Hạo, như vậy ma sát còn không bằng trực tiếp dán lên cho rồi, từng đợt cảm giác khác thường xông lên đầu, A Cổ Lệ vừa thẹn vừa xấu hổ, trên mặt nóng đến mức có thể luộc chín trứng gà.

    Nàng hiện tại chỉ có thể mong đợi Dương Hạo nhanh chóng tìm được ra cửa ra, nếu không, ở giữa quốc gia thiên hạ cùng với danh tiết cá nhân của nàng, nàng rất hiểu rõ ràng Dương Hạo sẽ lựa chọn như thế nào.

    "Đường này không thông, tìm đường dưới."

    A Cổ Lệ nhìn cây đuốc lung lay muốn tắt trong tay, tuyệt vọng nói: "Theo ta thấy, hết đường thì chúng ta cũng chỉ rơi vào một đường, hơn lần này ở ngoài, căn bản không thể tiếp tục hết đường.

    " " Không thể nào, thỏ khôn có ba hang, nơi này từng tụ tập lượng lớn lương thảo, quân giới, là chỗ cực kỳ quan trọng của Hắc Thủy Thành, làm sao có thể chỉ chừa một cái cửa ra, tiếp tục tìm."

    Nói xong, Dương Hạo nhẹ nhàng để A Cổ Lệ xuống, A Cổ Lệ kêu lên một tiếng thét chói tai, tiếp theo nói qua đầu vai hắn: "Ngươi đừng quay lại."

    Dương Hạo buông tay nói: "Vậy ngươi nghĩ làm sao bây giờ?"

    A Cổ Lệ nhút nhát hỏi: "Có thể đừng để cho ta phải cởi hay không?"

    Dương Hạo thở dài nói: "Vậy ngươi nói, ta có thể để cho người nào cởi?"

    Sau lưng không có thanh âm, qua hồi lâu, một tiếng thở dài nhận mệnh vang lên, sau đó là một đợt thanh âm cởi quần áo tác tác tác, tiếp theo một cánh tay run lẩy bẩy mà đem một cái áo mỏng rách nát còn mang theo nhiệt độ đưa tới, cây đuốc tại lúc này lại bị dập tắt một lần nữa. . .

    "Tòa Hắc Thủy Thành này, rốt cuộc là có lai lịch gì?

    Tại sao thành một mảnh phế tích?"

    Dương Hạo cõng A Cổ Lệ, vừa đi vừa hỏi.

    Hiện tại hai người đều có chút quá sức, A Cổ Lệ chỉ còn lại có áo lót cùng tiểu khố khó có thể che đậy thân thể, eo nhỏ nhắn, lng trắng, bắp đùi đẫy đà kia cũng hiện lên rõ ràng ở trước mắt, mặc còn hấp dẫn hơn so sánh với không mặc.

    Tuy nói nàng lúc này tóc đen xốc xếch, trên da thịt cũng có vết thương ứ máu, ngược lại càng dễ dàng dụ dỗ nam nhân, mà Dương Hạo lúc này cùng đám đô vật trước cửa Tướng Quốc Tự trong thành Biện Lương cũng không có chuyện gì khác biệt, chỉ còn sót lại vài miếng vải nát che chắn ở chỗ yếu hại.

    Lúc này không chỉ A Cổ Lệ không đất dung thân, Dương Hạo cũng có chút không được tự nhiên rồi, chỉ đành phải nói đi chỗ khác, dời đi chú ý.

    A Cổ Lệ nhẹ nhàng ho khan một tiếng, che dấu sự bối rối của mình: "Nghe nói năm đầu Hán triều, nơi này là Vương Đô thành của Hung Nô, chung quanh đây có một con sông lớn, gọi là Hắc Thủy, cho nên tòa thành trì này liền gọi là Hắc Thủy Thành.

    Khi đó Nguyệt Thị Quốc mới là quốc gia cường đại nhất Tây Vực, các nước Tây Vực đều hướng Nguyệt Thị Quốc chắp tay xưng thần, cống nộp lễ vật, phái con cháu tới làm con tin, Nguyệt Thị Quốc đánh bại Hung Nô, Hung Nô bị buộc phải nộp một số lượng lớn hoàng kim châu báu, cũng đem con trai Thiền Vu tử giao cho Nguyệt Thị Quốc làm con tin, Hắc Thủy Thành cũng bị Nguyệt Thị Quốc chiếm cứ.

    Về sau, con tin trở lại Hung Nô, kế thừa ngôi vị của phụ hãn, hắn chính là Mạo Đốn Thiền Vu tiếng tăm lừng lẫy sau này.

    Mạo Đốn Thiền Vu chăm lo việc nước, khiến cho Hung Nô dần dần cường đại lên, bởi vì hắn quen thuộc tình hình Nguyệt Thị Quốc, ở trong việc đánh trận dần dần chiếm thượng phong.

    Làm liền một mạch, sau khi kế vị lại càng là đánh bại Nguyệt Thị, giết quốc vương Nguyệt Thị Quốc, lấy đầu của quốc vương Nguyệt Thị Quốc làm dụng cụ ỉa đái, làm nhục nhã tộc kia.

    Sau khi Nguyệt Thị Quốc bị đánh tan, một phần chạy trốn tới phương Tây xa hơn, lưu lại lợi dụng Hắc Thủy Thành này làm trung tâm, sinh hoạt ở khu Hà Tây, bởi vì bọn họ thân ở đường giao thông quan trọng giữa Đông Tây, thương nhân thường lui tới, khiến cho nơi này phi thường giàu có và đông đúc, cho nên cho dù chỉ là một bộ phần người Nguyệt Thị Quốc lưu lại vẫn hết sức giàu có, nhưng là võ lực của bọn hắn đã kém xa người Hung Nô."

    A Cổ Lệ dừng một chút, lại nói: "Về tiêu diệt Hắc Thủy Thành, có một truyền thuyết, truyền thuyết là vào lúc người Hán thống trị Hà Tây, phái một vị Hàn tướng quân đóng tại Hắc Thủy Thành, có một ngày, trong thành có một lão đạo tóc bạc mặt hồng hào dạo chơi, trong tay lão đạo mang theo một rổ táo đỏ lê vàng, đi dọc theo đường phố, lớn tiếng rao hàng: "Táo lê. . .

    Táo lê. . ."

    Nhưng giá táo lê rất quý, người nào cũng không mua được, hắn đi vòng vo cả thành một hồi, liền đi ra cửa Tây, biến mất ở trong sáng mờ.

    Sau khi Hàn tướng quân biết được chuyện này, cảm thấy có chút kỳ hoặc, trở lạic suy tư sau đó mới bừng tỉnh đại ngộ: "Táo lê" không phải là "Đi sớm" sao?

    Đây rõ ràng là lão đạo ra ám hiệu: "Sớm đi khỏi tòa thành này".

    Hàn tướng quân quyết định thật nhanh, lập tức suất lĩnh quân dân toàn thành rút lui khỏi Hắc Thủy Thành.

    Quả nhiên, đêm đó liền có cuồng phong đột khởi, cát bụi đầy trời, trong một đêm cát vàng liền đem Hắc Thủy Thành bao phủ, sau đó đất cát dần dần thổi rơi xuống, liền hiện ra thành cái bộ dáng này."

    "Không thể nào!"

    Dương Hạo quả quyết nói: "Ta nghe nói qua khu Hà Tây bởi vì thay đổi đường sông, hoặc là xuất hiện cát chảy, cho nên chuyện xưa nói làm cho một tòa thành trì biến mất trong một đêm, nhưng là bộ dạng phế tích này của Hắc Thủy Thành, không hề giống là bị cát vàng chôn vùi qua."

    A Cổ Lệ nói: "Không tệ, thật ra thì. . . nguyên nhân thực sự tiêu diệt Hắc Thủy Thành, cũng là bởi vì người Hung Nô.

    Người Nguyệt thị Quốc ở lại Hắc Thủy Thành đã hướng người Hung Nô xưng thần rồi, nhưng là người Hung Nô bởi vì nguyên nhân Thiền Vu của bọn họ đã từng làm con tin ở Nguyệt Thị Quốc, một lòng muốn quốc gia này diệt vong, nhưng là nếu như liều mạng, người Nguyệt Thị Quốc biết rõ hẳn phải chết, sẽ liều mạng phản kháng, tất nhiên cũng sẽ tạo thành tổn thất rất lớn cho người Hung Nô, cho nên người Hung Nô dùng thủ đoạn ám muội tập kích Hắc Thủy Thành, đồ diệt toàn thành, cũng đem thành trì đốt sạch đi. . ."

    Nàng mới nói được tới đó, Dương Hạo bỗng nhiên ngừng lại bước chân, thấp giọng nói: "Chớ có lên tiếng!"

    A Cổ Lệ lập tức câm mồm , Dương Hạo nghiêng tai nghe một chút, bỗng nhiên thối lui ra khỏi một nửa đường tối, quẹo vào một con đường tối cuối cùng còn chưa có thử đi qua, dưới chân đi thật nhanh, khó khăn lắm mới đi ra khoảng trăm mét, đã nghe một trận cuồng tiếu rõ ràng không ngừng truyền đến: "Ha ha ha. . . , ha ha ha ha. . .Ta tìm được ra cửa ra, ta tìm được cả bảo tàng của Nguyệt Thị Quốc, bảo khố của Nguyệt Thị Quốc, A Cổ Lệ đã chết, ta có thể một lần nữa nắm giữ hai mươi vạn tộc nhân Cam Châu.

    Có những thứ chân kim bạc trắng này, ta liền có thể chiêu binh mãi mã nhất thống Hà Tây, ha ha ha ha. . ."

    A Cổ Lệ biến sắc nói: "Là vương tử A Lý, hắn còn chưa chết!"

    Dương Hạo không đáp, nhưng dưới chân trở nên vừa nhẹ vừa nhanh, đi về phía trước không xa, thân hình rẽ một cái, trước mắt rộng mở thông suốt, chỉ thấy phía trước không xa là hai cánh cửa chưa đổ, trên cánh cửa còn cắm một cây đuốc đốt cháy hừng hực, bên trong là một gian phòng rộng rãi, trong phòng có phục trang đẹp đẽ, đều là quang mang của ánh vàng rực rỡ, ánh bạc lấp lòe chớp lóa, cũng không biết là trong bảo khố có bao nhiêu kim châu ngọc bảo.

    Từ Hán sơ Nguyệt Thị Quốc, Hắc Thủy vương triều bị tiêu diệt, cho tới nay đã hơn bảy tám trăm năm, lương thực cất trữ năm đó đã hóa thành bùn, quân giới đã nát như củi, chỉ có đám vàng bạc châu báu này, mặc dù chỉ là trong ánh lửa, vẫn là ngàn điều may mắn còn hoàn hảo.

    Vương tử A Lý nhào vào trên đống châu báu, đang ầm ĩ cười lên điên cuồng.

    Dương Hạo đem A Cổ Lệ từ từ để xuống, nhấc trường kiếm đi vào.

    Thân pháp của hắn giống như quỷ mỵ, dưới chân không tiếng động, vương tử A Lý thế nhưng không phát hiện ra.

    A Cổ Lệ vịn cánh cửa, trong tay giơ cây đuốc, nhìn một mảnh ánh vàng ở bên trong kia, dường như thân thể A Lý hắn cũng huyễn hiện ra một vầng hào quang vàng bạc, lại nhìn lại thân ảnh Dương Hạo lung lay hướng phía sau hắn, trong mắt dần dần lộ ra thần sắc kỳ quái.

    Nàng từ cây đuốc cắm trên cánh cửa, nhìn ra được, đó phải là này thứ đồ trong địa huyệt, cặn dầu hỏa bố trí trên cây đuốc đã hơn mấy trăm năm còn chưa hoàn toàn mất đi công hiệu, ánh lửa sáng ngời mà ổn định, chiếu đến trên con ngươi của nàng, con ngươi của nàng liền phảng phất như là hai viên bảo thạch đen sáng lên rạng rỡ.

    Nàng không đi đến bên trong mà nhìn, bởi vì nàng biết bên trong lập tức sẽ phát sinh cái gì, vương tử A Lý lẻn về Cam Châu, là vì giết nàng.

    Nàng bị vùi lấp ở chỗ này, là bởi vì muốn giết Dương Hạo.

    Mà bây giờ, sinh tử của bọn họ cũng nắm giữ ở trong tay Dương Hạo.

    Vương tử A Lý là nhất định sẽ chết, kế tiếp thì sao?

    Coi như nơi này có đường ra, Dương Hạo sẽ bỏ qua cho nàng sao?

    Mới vừa rồi khi bọn họ cùng nhau tìm kiếm hết đường, bọn họ trợ giúp lãn nhau, hiện tại có đường ra, lại có bảo tàng của một vương quốc, như vậy sau khi vương tử A Lý chết, kế tiếp khoái kiếm của Dương Hạo sẽ nên chặt xuống đầu của nàng đi?

    Cho nên, mặc dù nữ nhân là động vật cảm thấy hứng thú nhất đối với châu báu, A Cổ Lệ cũng không có nhìn một cái đối với châu ngọc đầy phòng, sẽ phải chết lập tức rồi, nàng tình nguyện liếc mắt nhìn cây đuốc nhiều hơn một chút, liếc mắt nhìn ánh sáng nhiều một chút, bởi vì nàng sẽ lập tức phải vĩnh viễn xuyên vào trong bóng tối.

    Vương tử A Lý còn đang cười to giống như điên rồi giống nhau, hắn thật sự không nhịn được vui vẻ như vậy, A Cổ Lệ đã chết, mục đích tới Cam Châu của hắn lần này đã đạt được; vốn là cho là hẳn phải chết, kết quả là hắn lại tìm được lối ra rồi; này cũng còn thôi, hắn còn ngoài ý muốn phát hiện ra bảo tàng vô tận của Nguyệt Thị Quốc năm đó, hắn có thể nào không mừng rỡ như điên chứ.

    "Ha ha ha, một khoản bảo tàng lớn như vậy, có nó, ta liền có thể trọng chấn Cam Châu Hồi Hột, cái gì Thượng Ba Thiên, Dương Hạo, hết thảy không cần nói, ta muốn nhất thống Hà Tây, nhất thống Lũng Hữu, nhất thống Trung Nguyên...

    "

    "Theo ta thấy, ngươi có lẽ là đi nhất thống Địa Ngục đi!"

    Một thanh âm lạnh lùng bỗng nhiên vang lên từ trên đỉnh đầu của hắn, làm cho vương tử A Lý sợ đến run run, chợt tung mình một cái, đống kim châu nén bạc như tòa núi nhỏ ở phía sau rầm rầm trôi xuống, vương tử A Lý vội vàng lui về phía sau, kêu lên thất thanh: "Ngươi cũng còn sống?

    "

    " Vương tử A Lý, không nghĩ tới kiến thức của ngươi quá nông cạn!"

    Dương Hạo đưa kiếm ngang ngực, thanh kiếm ba thước như nước chảy mang theo hàn quang, hắn bấm tay phủi kiếm, một tiếng nổ lớn như rồng ngâm, phong độ tung tăng, tuyệt thế cao thủ.

    Chỉ tiếc lúc này hắn là một bộ dáng trang phục như đô vật, trừ chỗ yếu hại, cơ hồ trần như nhộng, thật sự tổn hại hình tượng tuyệt thế cao thủ.

    Dương Hạo nhàn nhạt giơ tay nói: "Năm xưa Nguyệt Thị Quốc chẳng những có những thứ bảo khố này, còn có thêm vô số con dân trung thành cảnh cảnh, nhưng nó có từng nhất thống được Hà Tây?

    Còn không phải là ở dưới gót sắt của người Hung Nô, rơi vào cả thành đồ diệt, ngay cả những người tung tích của bảo tàng này cũng không có để lại một người sống.

    Cha con ngươi làm điều ngang ngược, lòng người mất sạch, đừng bảo là chỉ có bảo tàng của Nguyệt Thị Quốc, cho dù cho ngươi một ngọn núi vàng to như Hạ Lan Sơn, ngươi có thể làm thành được cái chuyện gì chứ?"

    Con ngươi vương tử A Lý đột nhiên co rụt lại, đột nhiên nắm lên hai thoi vàng, ném thẳng ngay vào hướng Dương Hạo, đồng thời tung mình một cái liền muốn đứng lên.

    "Leng keng, phốc!"

    Ba thanh âm cơ hồ làm liền một mạch, mủi kiếm như du long nhẹ nhàng lay động, đẩy hai thoi vàng ra, từ dưới sườn vương tử A Lý đâm đi vào, mủi kiếm chọc vào bụng chừng một thước, lại rút ra rồi từ phải chọc vào, đâm xuyên qua trái tim, vương tử A Lý ngã ở trên đống thoi vàng, máu tươi ồ ồ chảy ra, vàng phía dưới nhiễm đỏ, thân thể hắn như cỗ máy co quắp, mỗi một lần co quắp, từ trong ổ bụng cũng là xông ra càng nhiều máu tươi hơn, dần dần, quang mang trong mắt hắn từ từ ảm đạm xuống tới.

    Mũi nhọ kiếm trong tay Dương Hạo vung khẽ, từng giọt máu hồng từ trên thân kiếm nhỏ xuống, mũi kiếm vẫn sáng như tuyết như sương, quả nhiên là một thanh tuyệt thế hảo kiếm.

    Giết chết vương tử A Lý, ánh mắt Dương Hạo nhìn sang những thứ tiền vàng, miếng vàng, ngọc thạch châu báu kia nhìn sang, liền lập tức chung quanh, rất nhanh, hắn liền tìm ra được lối ra, cửa ra kia làm bằng trọng thạch cao chừng một người, cái rãnh thô ráp mà nguyên thủy, không có cơ quan tinh xảo gì, nhưng thích hợp cho sử dụng thời gian dài, ý thiết kế hết sức xảo diệu, chỉ có thể mở ra từ bên trong.

    Vương tử A Lý đã gõ gõ ở chỗ này đi tìm một phen, chính là tìm được cái lối ra này, vàng bạc đầy đất này mới có ý nghĩa tồn tại, hắn mới mừng rỡ như điên.

    Dương Hạo hớn hở đi về phía A Cổ Lệ, A Cổ Lệ giờ phút này từ trên áo ngực rơi xuống áo lót, một thân trang phục áo trong phong cách cổ điển hiển thị rõ ra tư thái đẹp mắt thật mê người, dọc theo con đường này, nàng cũng không chịu để cho Dương Hạo liếc nhìn nàng một cái, lúc này Dương Hạo động thân đi tới, nàng chỉ co rúm lại một chút, nhưng không có xấu hổ tránh né nữa, mà là nhô ngực lên, cắn răng nói: "Trước khi giết ta, có thể ...

    để cho ta mặc y phục trước hay không?"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 91: Thông minh mượn thế mà đi

    Trường bào của A Lý vương tử nhuốm đỏ ôm lấy cơ thể của A Cổ Lệ.

    Vì cơ thể trần truồng mà tạo cảm giác xấu hổ, bất an, với tinh thần điềm tĩnh của A Cổ Lệ, nàng từ từ ngồi dưới đất, đưa chân bị thương của mình qua bên đó, rướn cái cổ trắng như con thiên nga điềm tĩnh nói: “Ngươi có thể ra tay”.

    Dương Hạo chăm chú nhìn nàng, cũng khoanh chân ngồi xuống phía đối diện nàng, A Cổ Lệ đang chờ chết, đập vào mắt lúc này lại là cơ thể trần truồng của hắn, đôi chân to khỏe, có quấn một chiếc nội khố…mặt không khỏi xấu hổ, nàng mở to mắt, ngạo nghễ nhìn Dương Hạo, không hiểu ý của hắn là gì.

    Dương Hạo vỗ vào đầu gối, trầm ngâm: “Giết cô nương rất dễ, nhưng…A Cổ Lệ đại nhân không bỏ thân mình, cũng nên có vài cái duyên cớ, huống hồ, lần này ta bí mật đến Cam Châu, vô duyên vô cớ không tiện hiện thân.

    Nguyên nhân này…cần tìm thế nào đây?”

    A Cổ Lệ lạnh lùng nhìn hắn, không nói lời nào, lông mày Dương Hạo hơi nhướn lên vui vẻ nói: “Có rồi, ta có thể giết ngươi trước sau đó mang ngươi ra chỗ thi thể A Lý vương tử, tìm một chỗ chôn vào đất, A Cổ Lệ đại nhân thù hận sâu đậm phụ tử Dạ Lạc Hất, không thể cởi bỏ thù không đội trời chung với họ, việc này trê dưới Cam Châu chẳng ai không biết, nếu như A Lý vương tử lén về Cam Châu có ý đồ bất lợi với ngươi, kết quả đồng quy vu tận, kết quả đó chắc chắn ngoài sức tưởng tượng”.

    A Cổ Lệ thầm kêu thảm: Khi nàng động đao với Dương Hạo, đánh vậy cũng là chủ ý của A Lý vương tử, giờ điều Dương Hạo nghĩ cũng cùng một cách nghĩ, hiện thế báo, nhanh chóng thôi.

    “A Cổ Lệ đại nhân chết rồi, Cam Châu có chủ nhân mới, bộ lạc của ngươi phải có thủ lĩnh mới.

    Như vậy, cơ hội của ta cũng đến rồi, Tô Nhĩ Man nhất định sẽ chiếm được vị trí tranh giành ngôi vị chủ Cam Châu, còn ta thì có thể tận dụng Hộc Lão Ôn và thủ lĩnh mới của bộ ngươi, khơi mào tranh chấp giữa ba bộ họ, khi đợi đến ba bộ tiêu hao năng lực trở nên mệt nhọc, giá trị lợi dụng của Tô Nhĩ Man cũng hết, khi đó ta có thể tiêu diệt được Tô Nhĩ Man, về phần bộ lạc của ngươi và bộ lạc của Hộc Lão Ôn, binh tàn tướng bại lại bị uy hiếp, ta có thể không đánh mà thắng, tàn binh bại tướng uy hiếp, ta có thể không đánh mà thắng phân giải triệt để.

    Giải trừ hậu họa, ngươi nói xem ý này có được không?”

    A Cổ Lệ hơi chấn động, đôi mắt hơi chút bi phẫn với vẻ mặt cầu khẩn: “A Cổ Lệ ý đồ ám sát đại vương, tội đáng muôn chết, nhưng tộc người ta không có tội, còn có Hộc Lão Ôn, hắn…hoàn toàn không biết gì hết, họ đều là con dân của ngài, đại vương, xin ngài…”

    “Ngươi giờ biết cầu khẩn ta rồi đó ư?”

    Mặt Dương Hạo trầm xuống: “Khi Tô Nhĩ Man tìm ngươi hợp mưu đối phó ta, ngươi lo nghĩ nhất chính là thất bại sau đó, nhưng đã từng coi ta là quân thượng của ngươi không?

    Khi ngươi nhiều lần dùng đao ám thích ta, chỉ nghĩ là giết ta, bảo toàn được ngươi và tộc ngươi, nhưng đã từng nghĩ ngươi làm người Tây Hạ quốc ta?

    Ta có thể tín nhiệm ngươi ư?

    Ta có thể tín nhiệm tộc người của ngươi?”

    Dương Hạo đơn chưởng vỗ xuống mặt đất, cả người nhấc bổng lên, vững địa vị ổn định, tay kiếm trong tay ào ào.

    “Đại vương, A Cổ Lệ biết tội rồi, A Cổ Lệ nguyện một mình gánh chịu.

    Mong đại vương từ bi, bỏ qua cho tộc người vô tội ta”.

    A Cổ Lệ nói kiếm của hắn lập tức hạ xuống, dưới tình thế cấp bách không để ý tới vết đau trên người, chém một nhát về phía trước, quỳ trên đất, một tay ôm lấy chân, nấc tiếng khóc cầu xin nói: “Xin đại vương từ bi, tộc người ta vô tội thật mà, mười bốn năm trước, thiên tai ập đến, dịch bệnh tràn lan toàn bộ Cam Châu, người thân cha mẹ của A Cổ Lệ này đều chết, …

    A Cổ Lệ thành đứa mồ côi…”

    A Cổ Lệ nước mắt ngắn dài nấc nghẹn không thành tiếng nói: “Tộc ngươi của ta cho ta làm thủ lĩnh, nhưng ta khi đó còn là một đứa trẻ chưa thành niên, ta không thể dẫn dắt tộc người, càng không thể cho họ cái gì, họ bảo vệ ta, nuôi dưỡng ta quan tâm ta như cha mẹ vậy, không có họ, A Cổ Lệ sớm đã đói mà chết rồi, nguyện làm nô tỳ hầu hạ đại vương, đại vương, xin ngài khai ân…”

    A Cổ Lệ ôm chặt lấy đùi Dương Hạo, má áp hẳn vào da hắn, Dương Hạo nghĩ tới dáng người kiều diễm lúc nãy thấy, da thịt trắng nõn lộ ra, lòng bất giác giật một cái.

    Một phản ứng gì đó khiến hắn cảm nhận được, Dương Hạo sợ nàng phát hiện ra mình khác thường, rung người nói: “Buông ta ra”.

    A Cổ Lệ bỗng nhiên phát hiện có vật gì đen thui, lòng chợt sáng, bỗng nói: “Đại vương nếu như có thương hại, A Cổ Lệ…A Cổ Lệ nguyện hầu hạ đại vương, chỉ mong…chỉ mong đại vương khai ân, bỏ qua tộc người của ta”.

    Dương Hạo trầm giọng nói: “Coi như ta đồng ý với ngươi, thì ngươi tin ta sẽ không đổi ý sao?”

    A Cổ Lệ ngây người, người cứng lại.

    Dương Hạo lại nói: “Cam Châu là thiên hạ của người Hồi Hất, ta cắt cử mấy viên quan lại cũng chẳng làm được chuyện gì, nếu như ta không thể bảo đảm được cho người Hồi Hất Cam Châu trung thành với ta, nếu như….ta không thể diệt trừ Tô Nhĩ Man lòng dạ khó lường với ta, ngươi cho rằng, ta sẽ vì tộc người của ngươi kéo càng nhiều người trong nước vào chiến hỏa sao?

    Ngươi quá là ngây thơ”.

    Tay A Cổ Lệ buông thõng xuống, cả người héo hon, Dương Hạo nói: “Lúc đầu vì giải vây cho Cam Châu, ta mạo hiểm giữ con gái của Dạ Lạc Hất hiến mỹ cho ta.

    Giờ ngươi lại muốn lợi dụng con người mình ư?

    Lần đó, nếu như ngươi thực sự hành thích thành công ấy, tất sẽ vùi thây quân doanh của ta, Dạ Lạc Hất có thể có chút do dự vậy ư?

    Tứ Hậu, Dạ Lạc Hất dương đông kích tây, một lần nữa bán đứng ngươi, hơn nữa còn là người toàn tộc ngươi, giang sơn ấm no, còn không quan trọng hơn cả ngươi ư?

    Ngươi khinh thường Dương Hạo ta.

    Còn nữa, nhận định ta là kẻ háo sắc, biết rõ Cam Châu có tai họa ngầm nhiều như thế còn bị làm mờ trí khôn, vì một người phụ nữ mà theo đuổi sự tồn tại của uy hiếp?

    Ta thừa nhận, ngươi rất đẹp, có thể làm cho đấng mày râu như ta động lòng, nhưng nếu ngươi cho rằng Dương Hạo ta còn không chịu nổi so với thuộc hạ bại tướng Dạ Lạc Hất kia, dùng xã tắc nghiệp lớn đổi lấy cái vui vẻ, thì ngươi nhầm to rồi”.

    Dương Hạo lạnh lùng nói khiến A Cổ Lệ cảm nhận được khí lạnh, tàn khốc trào ra, nàng biết, điều Dương Hạo nói đều có lý.

    Xấu hổ dơ dáy, chủ động hiến thân đã làm vỡ nát sự tự tôn trong con người nàng, Dương Hạo từ chối nàng một cách thẳng thừng làm dập tắt tia hy vọng duy nhất.

    Là một người thủ lĩnh, nàng chỉ thấy có trách nhiệm và nghĩa vụ với tộc này, gánh nặng đè lên vai nàng không thở nổi nữa cho nên lúc nàng nghĩ rằng vùi thây vào nhà hang, khi không có đường ra, nàng không có bao bi thương và tuyệt vọng, ngược lại có cảm giác thoải mái dễ sợ.

    Nàng đứng trong bóng tối khẽ ngâm nga bài hát chăn nuôi mà hồi thiếu nữ nàng hay hát, con tim như bay lên tận trời xanh, vô ưu vô lo.

    Cảm giác này đã lâu rồi không xuất hiện.

    Chết đi rồi cũng tốt, chìm vào giấc mộng nàng có thể tìm lại thời thơ ấu, một lần nữa làm cô nương không cần làm ra vẻ kiên cường.

    Nhưng Dương Hạo đã làm vỡ tan giấc mọng đó của nàng.

    Chính mồm hắn nói với nàng muốn giết chết nàng, còn muốn lợi dụng cái chết của nàng, đưa tộc người của nàng vào trong chiến loạn.

    Mất đi nàng, tộc người của nàng không hề còn sự tranh quyền đoạt lợi giữa Hộc Lão Ôn và Tô Nhĩ Man.

    Người già làm nô lệ, sau đó…họ đã mất đi sức phản kháng, được Dương Hạo thu xếp.

    Mất đi thanh niên trai tráng của tộc người, nơi tây bắc tương đối khổ cực, bản thân không có cách nào chăn thả và trồng trọt mưu sinh, rốt cuộc thì hết thảy cũng đi làm nô lệ của người ta.

    Tất cả những điều này, đều khiến nàng bất trung với Dương Hạo, nàng muốn hành tích tên vua này.

    Tự trách mình, tuyệt vọng và bi quan cực độ khiến A Cổ Lệ vốn dĩ vô cùng kiên cường dũng mãnh như lá rụng trong gió, nàng bỗng nhiên nắm tay vào kiếm của Dương Hạo, ngẩng cổ, nhắm mắt, muốn lưỡi kiếm sắc bén ấy cứa đứt cổ họng nàng.

    Cho dù thế nào đi nữa cũng không thể thay đổi…thế thì…chọn lấy sự trốn tránh vậy.

    Nhưng trước mặt người đàn ông đáng ghét ấy, muốn chết cũng là hy vọng xa vời, Dương Hạo giơ cổ tay lên, kiếm giơ cao, thoát khỏi hai tay nàng muốn bấu víu vào nó.

    A Cổ Lệ lẩm bẩm: “Giết ta đi, cầu xin ngươi giết ta đi”.

    Nàng giãy dụa muốn đứng lên, chỉ là một câu nói khiến nàng lại trở lại cảm giác vô cùng tuyệt vọng: “Nếu ngươi muốn cứu vớt tộc người của ngươi, chỉ có một người mới làm được”.

    A Cổ Lệ giơ hai tay lên trời, nàng quỳ trước mặt Dương Hạo, ngẩng đầu lên, dường như dáng vóc tiều tụy ngây ngô nói: “Người nào?”

    Dương Hạo gằn giọng: “Chính ngươi”.

    A Cổ Lệ vương phi đã mất tích rồi.

    Vào lúc tối, Cam Châu tri phủ nha môn đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng khi A Cổ Lệ rời đi nói là muốn ra ngoại thành săn thú.

    Cam Châu tuy rằng cũng theo quan chế của triều đình lập nha môn, song phương thức sống, phương thức thống trị không thay đổi nhanh như thế, châu thành tự trị cao nhất, về cơ bản vẫn dựa theo thói quen sống của tộc du mục, cái thay đổi chỉ là chức quan thủ lĩnh và xây dựng mà thôi.

    Bởi vậy A Cổ Lệ tri phủ kiêm đô chỉ huy sứ này, chức quan chính là thủ lĩnh bộ lạc trước kia, trong thành châu nộp thuế, thống trị, tư pháp về cơ bản đều theo thói quen của bộ lạc, vì vậy nàng mỗi ngày cũng không cần thăng đường xử án, xử lý công sự, bởi vậy có chuyện ra ngoài là chuyện bình thường.

    Cam Châu không giàu có, động vật hoang dã nơi gần thành trì không nhiều, muốn săn bắn thì cũng phải phi xa khoảng trăm dặm, như vùng đất bao la của tây vực là chuyện rất bình thường, cho nên nàng đi đến tối chưa về thì chưa chắc đã xảy ra chuyện, cũng có khả năng nghỉ đêm ở vùng dã ngoại.

    Nhưng đợi đến trưa ngày hôm sau vẫn không thấy tin tức gì của A Cổ Lệ, người ở bộ tộc của A Cổ Lệ bắt đầu lo lắng.

    Săn bắn nhiều ngày không về, thậm chí nửa tháng không về đều rất bình thường, song đây là thủ lĩnh của một châu, sự việc này không ai hay biết nên có chút dị thường.

    Từ tứ phía Cam Châu kỵ sĩ lao ngựa ra tìm mọi nơi, rất nhanh thì phát hiện ra mười mấy thi thể ở Cam Châu thành tây bắc Hắc Thủy thành phế tích, trong đó có mấy người thị vệ của A Cổ Lệ.

    Họ lần mò theo vết máu để lại khô cạn trên mặt đất, phát hiện vết máu đó kéo hướng phương tây bắc, thường có dấu vết để lại hoặc là có binh khí rơi vãi, hoặc là có chút mảnh quần áo rơi vãi, hoặc là có thi thể, sau khi đi ra bốn mươi dặm, thì mất sạch tung tích.

    Sau khi Tô Nhĩ Man và Hộc Lão Ôn nghe nói thì hoàn toàn kinh hãi, lần lượt phái nhân mã của mình gia nhập vào đội ngũ tìm, tìm đi tìm lại ngày, xa nhất là cách Cam Châu hai trăm dặm, vẫn không có bất kỳ phát hiện nào, tuy không phát hiện ra thi thể của A Cổ Lệ nhưng ai nấy đều biết, nàng dữ nhiều lành ít.

    Hộc Lão Ôn, Tô Nhĩ Man và mấy thủ lĩnh của A Cổ Lệ bàn bạc một hồi, Hộc Lão Ôn và Tô Nhĩ Man kết hợp giữ chính vụ tạm thời của Cam Châu, vừa tiếp tục tăng tốc tìm vừa lệnh cho người cấp báo cho quốc chúa Dương Hạo, Cam Châu vừa mới trải qua mấy ngày thái bình giờ lại lâm vào tầng lo lắng vô hình.

    Mấy ngày nay Tô Nhĩ Man lo lắng không yên, ngày hôm ấy hắn dẫn Lý Lăng Tiêu, Nguy Trung Chính hướng A Cổ Lệ, khi đó A Cổ Lệ không hề có chút biểu hiện nào, chỉ hẹn với họ thời gian là ba ngày, đến khi đó sẽ có câu trả lời thuyết phục.

    Trong mắt của dân chúng Cam Châu, thất vương phi mạnh mẽ là vậy, một nữ trung mãnh hổ, Tô Nhĩ Man tuy không phải là tri kỷ của A Cổ Lệ, nhưng nhiều năm cộng sự rất hiểu tính nết của nàng hơn bất cứ người nào.

    Hắn biết, việc này A Cổ Lệ đương nhiên có chút do dự, phải cho nàng thời gian tự hỏi, suy nghĩ.

    Song Tô Nhĩ Man vẫn có sự nắm chắc tương đối lớn, có thể vừa đấm vừa xoa, bức nàng vào khuôn khổ.

    Không ngờ ngày thứ hai A Cổ Lệ vẫn mất tăm tích, Tô Nhĩ Man không biết tung tích của nàng và bí mật của mình có quan hệ gì với nhau không cho nên vội vàng tiễn Lý Lăng Tiêu, Ngụy Trung Chính ra khỏi phủ đệ mình, bố trí một thôn nhỏ ở ngoại thành Cam Châu, trong phủ bố trí rất nhiều thị vệ, ra vào thì có mặc áo giáp bí mật, đồng thời lệnh cho những thân tín của mình chuẩn bị để phản ứng kịp.

    Mấy ngày nay hắn thờ ơ lạnh nhạt, xuất hiện tung tích A Cổ Lệ và bản thân không có liên hệ gì, phản ứng của mọi người, tuyệt đối không nhằm vào mình.

    A Cổ Lệ bị người ta tập kích, giờ sống chết ra sao, hắn cũng không biết nữa, song biết đó là một cơ hội tốt với mình, nếu hắn có thể nắm được cơ hội này, nắm được Cam Châu vào tay mình, quyền lực và tầm ảnh hưởng của mình mở rộng thì cho dù A Cổ Lệ có sống trở về đi chăng nữa, thì đại kế của hắn vẫn có lợi vô cùng.

    Hơn nữa, hy vọng A Cổ Lệ sống sót trở về có thể nói là vô cùng hi hữu, thị vệ thân tín mà nàng đem theo đều đã giết sạch, cho dù nàng có tư thù thì vẫn là xuất phát từ mục đích khác, không có đạo lý nắm chắc hai mươi vạn nhân mã và vương phi Hồi Hất của hùng thành phóng thích về.

    Nhưng hắn muốn nắm quyền trong tay, kỳ đà cản mũi lớn nhất chính là Hộc Lão Ôn.

    A Cổ Lệ quan tâm tới con dân của tộc này thực sự quá là tốt cho nên có thể tranh thủ họ, nàng đều vì họ mà thực hiện cho nên việc có thể th họ làm, họ đều giành lấy làm, cho nên bộ lạc của nàng dù không có một lá chắn nào, A Cổ Lệ vừa đi, bộ lạc của nàng không hề bị uy hiếp.

    Còn Hộc Lão Ôn không như vậy, hắn muốn mưu đắc quyền lợi, họ liên kết chống đỡ là những người bạn kề vai chiến đấu, giờ gia tộc Dạ Lạc Hất chuyển Thanh Hải Hồ, A Cổ Lệ sống chết chưa biết, quyền thống trị hai mươi vạn bộ dân Hồi Hất Cam Châu đã biến họ thành đối thủ cạnh tranh.

    Còn đấu tranh quyền lực, chiến hữu ngày xưa chưa bao giờ cò kè mặc cả, chưa bao giờ thắm thiết hiền lành, trong lòng Tô Nhĩ Man đã bị đặt tới vị trí kẻ địch.

    Buổi trưa, Tô Nhĩ Man ra khỏi thành tìm tung tích A Cổ Lệ vương phi, đi một chuyến tới thôn nhỏ mà đã bố trí cho Lý Lăng Tiêu, Nguy Trung Chính, sau khi ba người bí mật bàn bạc, Tô Nhĩ Man quay trở về thành Cam Châu.

    Hắn vốn còn chưa quyết định, bị Lý Lăng Tiêu, Nguy Trung Chính nói và đưa ra quyết định cuối cùng, hắn cần lợi dụng cơ hội A Cổ Lệ chưa có tung tích đâu, ngoại trừ hắn cần phải lợi dụng cơ hội A Cổ Lệ mất tích, diệt trừ Hộc Lão Ôn tiềm tàng cũng là một đối thủ cạnh tranh sau khi A Cổ Lệ chết đi.

    Hộc Lão Ôn vừa chết thì hắn là người duy nhất có tư cách thao túng Cam Châu, đến lúc đó để duy trì sự ổn định của Cam Châu, triều đình cũng chỉ có thể phong hắn làm chủ Cam Châu, hắn có thể điều động lực lượng lớn nhất, bố trí kế hoạch của chính mình.

    Vốn dĩ hắn chỉ muốn báo thù thay cho Lý Kế Quân, giờ, vì A Cổ Lệ sống chết chưa rõ, trong lòng hắn nảy ra một lý tưởng: Hoặc là hắn cung có cơ hội chia đều hà tây với Lý Kế Quân, tự lập Hồi Hất Khả Hãn.

    Còn về nguyên nhân cái chết của Hộc Lão Ôn, hoàn toàn có thể đổ cho hung thủ giết A Cổ Lệ, vì phải tạo cảnh thật, hắn thậm chí đã nghĩ kỹ, đến lúc đó mình nhất định phải tự chịu một đao.

    Tô Nhĩ Man về tới phủ, phái người hầu của mình đi báo tin cho Hộc Lão Ôn, hắn không câu nệ tới đáp lễ, thiệp mời của trung nguyên, muốn gặp mặt, bàn bạc phái người hầu đi thông báo, mọi người hẹn thời gian địa điểm là được.

    Không ngờ Hộc Lão Ôn phái người đến trước, đang ở trong phủ đợi hắn, vừa hỏi nguyên do, chính là muốn hẹn hắn gặp mặt.

    Hiện giờ Cam Châu là chủ, hai người họ liên thủ nắm quyền lớn, có chuyện gì đều phải cùng nhau bàn bạc.

    A Cổ Lệ vương phi đi đâu không rõ, hai người không tốt đường đến tri phủ nha môn sắp xếp công vụ, mà cho dù đến phủ đệ của ai đi nữa thì cũng không khỏi có một loại cảm giác chiếu cố, vô hình trung phải thấp hơn người ta một đầu.

    Cái ý nghĩ này hai người đều không nói rõ ra, nhưng trong lòng đều tự ngầm hiểu, vì thế luôn ở Bát Phương lầu của tri phủ nha môn đối diện gặp mặt, Bát Phương lầu là hãn cung Cam Châu trừ bỏ, là tòa kiến trúc Phật tháp duy nhất ở ngoài.

    Đây đúng là đang buồn ngủ có người đưa gối, Tô Nhĩ Man vui vẻ đồng ý, thầm hài lòng, sắp xếp, đợi cho tới lúc liền dẫn thị vệ tới Bát Phương lầu gặp mặt.

    Để diễn cho thật, không cho bất cứ người nào nghi ngờ về mình, sau khi ra tay xong, sau chuyệnA Cổ Lệ mất tích, lần đầu cởi bỏ giáp.

    Vào thời điểm Tô Nhĩ Man rời phủ đệ, Hộc Lão Ôn cũng vừa mới rời phủ môn, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, rồi xoay người nhảy lên chiến mã.

    “Hộc Lão Ôn đại nhân, người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết.

    Lúc đầu Dương Hạo nguy cấp, đại quân vây quanh kín mít, diễn cũng phải thật một chút, làm sao có thể thu hút sự chú ý của nhân mã hắn, từ đó mà lộ thiên cơ?

    Đổ đại hãn để làm mồi nhử các người, vốn là bất đắc dĩ.

    Vì diễn cho thật, đại hãn không phải nối đại hãn của mình lên ư?

    Còn đây là điều đáng làm, tin rằng thay đổi Hộc Lão Ôn đại nhân, dựa vào hùng tài đại lược của ngài cũng sẽ đưa ra một sự lựa chọn.

    Nhưng dù sao người một nhà vẫn là người một nhà, đánh gãy xương cốt và gân, gần hơn cả Dương Hạo ư?

    Giờ đại hãn ở hà tây đã chiếm được Thanh Hải Hồ thảo nguyên rộng lớn phía tây, lãnh địa này giàu có và đông đúc hơn mảnh đất Cam Châu cằn cỗi, có thể nói binh hùng tướng mạnh, thực lực chiếm ưu thế hơn Cam Châu.

    Đại Hãn giờ đang tranh lũng hữu với Thượng Ba Thiên, vừa không muốn cũng không muốn quay về nơi cũ, A Lý ta là con trưởng của phụ hãn, lần này mạo hiểm trở về Cam Châu, chỉ là không yên tâm để hai mươi vạn tộc người ở đó.

    Phụ hãn lúc ấy bất đắc dĩ bỏ lại nhiều tộc nhân như vậy, trong lòng không phải là không áy náy, nếu như có khả năng, phụ hãn đương nhiên sẽ quan tâm tới tộc nhân của mình.

    Người Hán có câu, nghèo thì chỉ lo thân mình, giàu rồi thì lo thiên hạ, thiết nghĩ ngươi có thể hiểu lòng phụ hãn ta.

    Đương nhiên ta cũng không cần giấu gì ngươi, giết A Cổ Lệ cũng là mục đích quan trọng của chuyến đi lần này.

    Ả thỏa hiệp quá mức với Dương Hạo, một mặt cúi đầu nghe lệnh, sẽ làm tổn hại tới lợi ích của người Hồi Hất ta, Cam Châu hai mươi vạn người Hồi Hất, ta muốn ngươi đến làm thủ lĩnh, và còn thích hợp hơn nhiều với A Cổ Lệ, đây là một nguyên nhân.

    Một nguyên nhân khác đó là, người đàn bà này lòng dạ hẹp hòi, có thù phải trả, sẽ không hiểu được nỗi khổ trong thâm tâm phụ hãn, ả dồn hết sức lực để thực hiện mục đích trả thù, nếu như có một ngày thì ả sẽ trở thành trợ thủ đắc lực nhất của Dương Hạo, nhưng Hộc Lão Ôn ngươi lại phải làm đầy tớ của ả, dù thành hay bại, có gì tốt đẹp với Hộc Lão Ôn ngươi đâu?”

    Lần này A Lý Vương Tử đến còn có một nguyên nhân quan trọng đó chính là Dạ Lạc Hất hôm đó vứt bỏ người phụ nữ của mình, vạn sĩ binh mà hắn mang đi ai nấy đều hiểu, tuy ở Thanh Hải Hồ, cái tên thất vương phi A Cổ Lệ là tên cấm kỵ tuyệt đối, nhưng việc này vẫn ngầm truyền đến tai nhau, hao tổn danh sự của Dạ Lạc Hất, điều này đối với Dạ Lạc Hất đang lợi dụng thân phận cao quý của huyết mạch họ vương Hồi Hất chiêu binh mãi mã mà nói là vết thương chí mạng không thể che dấu.

    Còn người này nếu như chết rồi, đặc biệt là làm ra cảnh tượng giả giết trong tay Dương Hạo, đối với phục hồi danh dự hắn mà nói là rất có ích, nhưng lý do này sau khi mọi chuyện thành công thì vận dụng, A Lý vương tử đương nhiên sẽ không nói cho hắn nghe, A Lý vương tử chỉ là muốn lợi dụng việc này, tạo ra lợi nhiều nhất mà thôi.

    Hộc Lão Ôn mắt không chớp hỏi: “Thế…ngươi muốn thế nào?”

    “Hà tây lũng hữu, phía xa chưa được yên ổn thái bình, Thượng Ba Thiên, La Đan, Lý Kế Quân, Dương Hạo, mỗi người dã tâm bừng bừng, bất luận thế nào đi nữa, có được hai mươi vạn dân cư Cam Châu, không nên trở thành kẻ địch của chúng ta.

    Ta chỉ cần tộc người Cam Châu không bị Dương Hạo sở dụng, ngày sau sẽ không trở thành kẻ địch của chúng ta, cùng tộc sẽ không giết lẫn nhau”.

    “Ngươi muốn ta làm gì đây?”

    “Ta muốn ra tay, cần nắm được tung tích của nàng ấy, ta chỉ cần ngươi cung cấp thông tin, còn những cái khác ngươi không cần làm, khi tin A Cổ Lệ chết dưới tay Dương Hạo lan ra bốn phương, ngươi có thể mạnh mẽ bác bỏ tin đồn, bảo vệ Dương Hạo, chiếm được tín nhiệm của hắn.

    Ta chính là cần tặng phú quý đuề huề cho ngươi, ngươi chỉ cần nhớ việc này là đủ rồi, về sau chúng ta sẽ có lúc gặp nhau”.

    Hộc Lão Ôn rất muốn hỏi hắn một câu “Tại sao lại chọn ta, mà không phải chọn Tô Nhĩ Man?”

    Nhưng hắn không cần hỏi, cũng biết nguyên nhân.

    Hai con trai của Tô Nhĩ Man đều chết trong tay Dương Hạo, nhưng cũng được coi là chết trong tay Dạ Lạc Hất, mấy lần sau biết rõ mạch đao trận của Dương Hạo, áp giáp không thể chống đỡ, lại muốn phá vây lần nữa, bia đỡ đạn dùng để phá vây chính là cô cố hồn bộ.

    Tô Nhĩ Man hận Dương Hạo càng hận Dạ Lạc Hất hơn.

    Sau đó, Hộc Lão Ôn trầm mặc vài ngày, dựa theo cách đã hẹn truyền câu nói cho A Lý vương tửu chính là tin tức của câu này, rồi quyết định sự sống sót của A Cổ Lệ.

    Khi tin về tung tích A Cổ Lệ truyền về, Hộc Lão Ôn ngoài ý muốn nhất cũng là người không cảm thấy có gì ngoài ý muốn.

    A Cổ Lệ mất tích ở đâu không rõ, hắn không ngạc nhiên ngược lại lại càng làm ngạc nhiên, nhưng phát hiện ra rất nhiều thi thể như vậy, song lại không thấy A Cổ Lệ đâu, hơn nữa A Lý vương tửu cũng giống như nhân gian bốc hơi, hắn làm như kẻ biết rõ tình tiết sự việc, đối với tình hình khác thường này lại là không ngờ nhất lại phải làm ra vẻ bình thường.

    Dù thế nào đi nữa, hắn cũng chỉ muốn múa mép, tìm cái cơ hội làm người bề trên, giờ hắn không muốn ra tay cũng phải ra tay.

    A Cổ Lệ tuy chết không thấy thây, nhưng theo tính toán của hắn cũng là cơ hội hung nhiều cát ít.

    Nếu lúc này chờ tình hình thay đổi, trời mới biết Hưng Châu bên đó sẽ đưa ra phản ứng như thế nào?

    Nếu tri phủ Cam Châu kiêm đô huy sứ rơi vào tay kẻ khác…thì hối hận đã muộn.

    Tung tích của A Cổ Lệ thật ly kì, cái chết của những thị vệ bên người, cùng với thi thể của mấy thích khách lệnh người khiến cho ai nấy đều biết ý đồ thế lưucj bên ngoài muốn gây bất lợi cho A Cổ Lệ, còn những người này giờ ẩn ở đâu, còn có ý đồ gì nữa, thì không thể biết được, hơn nữa cho tới hiện nay thì chưa có một ai nghi ngờ tới Hộc Lão Ôn hắn.

    Thế thì, nếu như hắn thay những người này biết sự tồn tại của hắn, lại không biết thích khách giết người ở đâu, có thể chướng ngại trên con đường quyền lực của mình hay không?

    Lời mời ngày hôm nay chính là sự lựa chọn của hắn.

    ***

    Thành đông Cam Châu, cửa hàng da của một người Hán.

    Trước là cửa hàng, sau là hậu trạch, tuy không giàu có, nhưng lại rất rộng, trong viện phơi rất nhiều da lông động vật chưa tẩy khử, bốc lên mùi hôi thối lan rộng trong khong khí, người nào vừa đi qua thì ruồi nhặng bay loạn lên.

    Vào tiểu viện phía sau nhà, mùi hôi thối đỡ đi nhiều, đặc biệt là căn phòng nhỏ cuối cùng.

    Căn phòng không lớn, vách tường trắng toát, cửa sổ vừa mới dán, ánh mặt trời xuyên thấu qua vẫn sáng mà không chói.

    Một phụ nhân tuổi đã cao ngồi ở bên giường, đang cẩn thận cởi vải băng, cởi dần cởi dần từng vòng một, rồi bỏ thanh nẹp, một đôi chân thẳng tắp rất tròn và căng hiện ra, đùi đầy đặn trắng nõn, đẹp mê người, da thịt chắc nịch, đầu gối không chút thâm, không có xương cốt lộ ra, vô cùng mịn màng, lay động lòng người.

    “Chậc chậc chậc, nhìn cái đùi này, lão bà còn chưa bao giờ nhìn thấy cái đùi đẹp thế này nữa kia, đừng nói đàn ông, đàn bà còn phải mê nữa là”.

    “Đại nương cứ nói đùa”.

    A Cổ Lệ ngại ngùng cười hì hì rồi lấy tay che miệng.

    Chân của nàng không bị xước bên ngoài, song chân trái bị gãy, giờ đang bị nẹp lại, giờ đã đỡ hơn chút, còn cần thoa thuốc bên ngoài.

    Dược lực thấu xương, làm lành vết thương, khiến nó mau chóng hồi phục.

    Lão phụ nhân kia cẩn thận bôi thuốc mỡ vào chỗ thương, rồi băng bó lại cho xong, bưng khay thuốc cáo từ.

    A Cổ Lệ khẽ vuốt bắp đùi của mình, chỗ đau buôn buốt khiến người ta hận mỗi nỗi là không thể gãi ngứa được, phải cố chịu, nàng không mặc nhiều lắm, chỉ mặc mỗi quần lót, vì thời tiết còn nóng, đi đứng không tiện, tránh nỗi khổ phải thay quần áo.

    Nội y mỏng tang mặc trên người khéo léo khoe đường cong, bộ ngực đầy đặn, đôi chân dài mịn.

    “Có thật không ạ, đôi chân như này có thật là bất kỳ người đàn ông nào đến cả đàn bà cũng mê?”

    A Cổ Lệ ngốc nghếch nhìn đôi chân mình, ánh mặt trời xuyên thấu vào cửa sổ đã dịu đi rất nhiều chiếu thẳng vào đùi của nàng, dường như không có lấy một sợi lông tơ, sáng mịn, căn phòng tựa hồ sáng bừng hơn lên.

    Ngón tay thon dài vuốt ve đôi chân, đây là đôi chân mê người ư?

    “Ta thừa nhận, ngươi rất đẹp, có thể làm động lòng người, bao gồm cả ta…”

    Bên tai A Cổ Lệ bỗng vang lên câu này, má nóng nóng, khi đó…có gì khác với trần truồng chứ?

    Đều bị người ta nhìn thấy hết rồi, cả đời có khi nào chật vật thế này không?

    Tâm lý thất thường khiến cho nàng bị mộng mị.

    Mấy ngày nay chỉ tĩnh tâm tu dưỡng, không cần suy nghĩ gì, không cần làm gì, từ trước tới nay đều là nàng nghĩ cho người khác, quyết định, chỉ huy tất cả, giờ cuộc sống này, đối với nàng, thực đã nhiều năm không được hưởng hạnh phúc, khiến cho tâm trí nàng cũng trở nên yếu ớt, giống như Lâm Đại Ngọc vậy.

    Ngón tay thon dài khẽ mơn trớn má, dừng lại ở chỗ xương quai xanh, môi đỏ mọng khẽ thở dài: “Còn không phải…bất vi sở động sao?”

    Cánh cửa kẹt vài tiếng, A Cổ Lệ đang mân mê bỗng giật mình, nàng vội kéo chăn che người, rồi mới nói: “Mời vào!”

    Dương Hạo cất tiếng vào, mỉm cười trong lòng liệu sẵn: “A Cổ Lệ, không ngoài dự đoán của ta, quả nhiên nội gian chiếu ứng, A Lý mới có thể nhắm trúng cô nương.

    Hắc hắc, cô nương sống chết chưa rõ, hắn quả nhiên đã nhảy ra rồi”.

    A Cổ Lệ nắm chặt chăn đơn, mặt trắng bệch: “Hắn là ai?”

    “Hay là để người của cô nương nói với cô nương”.

    Dương Hạo khoanh tay, thản nhiên tránh sang một bên, sau hắn lại xuất hiện một bộ quần áo người Hồi Hất, dáng người gầy gò thấp bé, A Cổ Lệ vội kêu lên: “Đà Mộc Nhĩ, người đó là ai?”

    Thanh niên mặc bộ quần áo chăn nuôi Hồi Hất đáp: “Là…Hộc Lão Ôn đại nhân…”

    “Là hắn, sao lại là hắn?”

    Tâm phúc của mình nói như vậy, nàng còn có thể nghi ngờ gì, mặt A Cổ Lệ trắng bệch: “Từng cùng chung hoạn nạn, giờ lại xảo trá, ta…còn có thể tín nhiệm ai nữa?”

    Dương Hạo vừa chỉ vào mũi của mình, thản nhiên nói: “Đương nhiên là tôi, giờ, cô nương nhìn bổn vương làm gì vậy?”

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 92: Tương Kế

    Bát Phương lầu là một tửu lầu, là địa điểm mà các hòa thân Cam Châu lựa chọn để nói chuyện làm ăn.

    Các thủ lĩnh bộ lạc Cam Châu không lớn như các quan lại Trung Nguyên, so sánh ra thì tác phong vẫn còn mộc mạc hơn nhiều.

    Tô Nhĩ Man và Hộc Lão Ôn tuy lấy nơi này làm nơi gặp mặt ngày thường, thương lượng công vụ, cũng chỉ là cái ghế ngồi lâu dài, và duy trì việc buôn bán của người ta, chiếm lấy toàn bộ Bát Phương lầu, huống hồ Bát Phương lầu vốn là nơi mà tộc người của A Cổ Lệ mở ra, bọn họ ngay cả một chút ý nghĩ là chiếm lấy cũng phải kiêng dè A Cổ Lệ, người đàn bà có quyền lớn này.

    Giờ không phải giờ cơm, hơn nữa vì hai ngày nay chuyện A Cổ Lệ mất tích, trong thành ngoài thành các võ sĩ đều rong ruổi sưu tầm tin tức của nàng, vì vậy mọi người đều cố gắng không ra khỏi cửa, tránh cho việc rước họa vào thân, cho nên khách khứa Bát Phương lầu không nhiều lắm.

    Tô Nhĩ Man khi chạy đến, Hộc Lão Ôn đã đến rồi, Hộc Lão Ôn ngồi ở dưới lầu uống trà, nghe tin Tô Nhĩ Man đến, Hộc Lão Ôn lập tức ra đón.

    “Tô Nhĩ Man huynh”.

    “Hộc Lão Ôn huynh”.

    Hai người gặp nhau ở cửa, mặt tươi như hoa kính lễ.

    Trong lòng đã xuất hiện sát khí, nhìn ánh mắt của đối phương, có chút bất đồng, hành động cũng có chút cứng nhắc.

    Chẳng qua trong lòng hai người đều đã tính toán cả, cho nên nó tạo thành nguyên nhân tâm lý, chẳng ai ngờ, đối phương không hẹn mà cùng chọn đối thủ hôm nay.

    Điều họ càng không thể ngờ là đối phương đều lựa chọn địa điểm là cửa lớn hành động, vì một khi vào tửu lầu, tuy chưa hẳn không có cơ hội giết đối phương, không lợi dụng lẩn trốn của sát thủ, nếu như chết ở trong ghế lô họ định, mình lại không thoát nổi sự nghi ngờ về giết người, vì vậy dưới con mắt mọi người, kẻ đến người đi ở tửu lầu, dễ dàng che dấu tung tích nhất, và đó là sự lựa chọn tốt nhất mà họ đã định.

    Hai người hàn huyên, cầm tay, xoay người, vào lúc đang vào Bát Phương lầu, tên bắn lén ngắm bắn phía đối diện, nhắm trúng tim sau của Tô Nhĩ Man.

    Tiễn bắn lén vô thanh, không thể nghi ngờ, nhưng trời không theo ý người, trên đường lúc này đang có một chiếc xe ngựa đánh tới, tên bắn thẳng vào tai ngựa, ngựa đau hí lên.

    Chân nhảy dãy dụa trên không, kẻ điều khiển xe ngựa bị hất tung xuống đất, kêu gào không thôi.

    Tiếng kêu thảm thiết làm kinh động Tô Nhĩ Man đang bước vào đại môn, quay đầu nhìn lại, Tô Nhĩ Man không khỏi ngạc nhiên, lập tức cầm chặt chuôi đao.

    Lúc này mấy tên thị vệ của hắn đã chắn xung quanh, cảnh giác mọi người xung quanh.

    Thủ đoạn của Hộc Lão Ôn đương nhiên không chỉ như thế, thất bại một mũi tên, xe đẩy trái cây đi bán, quán bán đồ trang sức, những con người đang lững thững đi trên đường, không hẹn mà cùng rút đao sắc bén ra, nhằm hướng Tô Nhĩ Man, trong tửu lầu cũng có một người khách lật bàn, rút bội đao sắc bén nhằm đến, lưỡi đao sáng loáng, trong khoảnh khắc đả thương mấy tên thị vệ, vây quanh lấy Tô Nhĩ Man.

    Tô Nhĩ Man trước khi xuất phát đã sắp xếp thích khách, song hắn là do nhận lời mời của Hộc Lão Ôn mới đến.

    Trước dó không ngờ có gặp Hộc Lão Ôn ở cửa hay không cho nên tuy hắn lựa chọn địa điểm giống, thời gian lại định vào lúc hắn rời khỏi Bát Phương lầu.

    Theo lệ thường, Hộc Lão Ôn sẽ cùng rời khỏi với hắn, lcú đo schính là khi người của hắn ra tay, vì thế tuy người của hắn đã đến hiện trường sớm hơn hắn một bước, bố trí tinh tế, nhưng không có sự chuẩn bị của ra tay, Hộc Lão Ôn chợt làm khó dễ, không những thị vệ bên Tô Nhĩ Man không có sự chuẩn bị mà đã bị nằm trong vùng mai phục của đối thủ, không thể phản ứng lại được gì.

    Thế là, đao cương leng keng, sát khí hừng hực, Tô Nhĩ Man bị rơi vào tình thế phải chết.

    ***

    “Chính là ta?

    Ta làm sao cứu tộc người của ta được?”

    “Ta cho cô nương cái mà cô nương muốn, cô nương cho ta cái mà ta muốn, tộc người của cô nương cũng chính là con dân của ta, an nguy của họ, đương nhiên phải do ta gánh chịu”.

    “Đại vương muốn gì?”

    “Ta muốn sự trung thành của cô nương, sự phục tùng và trung thành tuyệt đối”.

    “…”

    “Sao?

    Để bảo vệ con tộc người của cô nương, cô nương đến tính mạng của bản thân mình cũng không luyến tiếc hiến thân mình, ngược lại keo kiệt dâng lên sự trung thành của ngươi?”

    “A Cổ Lệ…chỉ là không hiểu, ta nên trung thành thế nào với đại vương đây?”

    “A Lý không biết thân phận của ta, lần này hắn đến, là để tìm ra cô nương, tất có tai mắt của hắn.

    Cô nương hận Dạ Lạc Hất tới tận xương cốt, chính là kẻ địch phụ tử, nếu có cơ hội giết cô nương, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua.

    Nhưng là con trưởng của Dạ Lạc Hất, là người quan trọng kề bên Dạ Lạc Hất, hắn tuyệt đối sẽ không sẵn sàng ra trận ở Dạ Lạc Hất cùng tranh cao thấp với Thượng Ba Thiên, ngàn dặm xa xôi chạy về Cam Châu, cũng chỉ vì giết cô nương ngươi”.

    “Ý của đại vương là…”

    “Không sai, nhất định có lợi ích càng lớn, hắn mới đến, nếu như không ngoài dự đoán, trong bộ tộc của cô nương, đã có người cấu kết với hắn rồi, địa vị của kẻ này và quyền lực của hắn hiện giờ chắc chắn không thấp, sau khi diệt trừ cô nương xong, tên này còn mong có được quyền lợi lớn hơn, trừ phi như vậy, A Lý sẽ không vượt qua Kỳ Liên sơn, mạo hiểm trở lại Cam Châu”.

    “Đó có thể là ai chứ?”

    “Cô nương không biết, ta nào biết đây?

    Ta chỉ biết, Tô Nhĩ Man không ngoài vòng nghi ngờ, coi như hắn không mượn đao giết người đem cái chết của hai đứa con dồn lên đầu Dạ Lạc Hất, chỉ dựa vào những gì hắn cấu kết với Lý Kế Quân, chắc chắn sẽ không làm tuyến này.

    Song nếu như cô nương muốn biết kẻ dấu mặt này là ai, thực sự là r

    “A Lý đến giết cô nương, kẻ đó nhất định biết nội tình, giờ A Lý và người của hắn đều chết rồi.

    Nếu như cô nương cũng mất đi tung tích, nếu như không rõ ràng, người này sẽ không có việc gì, từ từ chờ thế cục biến hóa ư?

    Tuyệt đối sẽ không như vậy, hắn sẽ làm tốt việc chuẩn bị sự cơ bại lộ rồi sẽ tận dụng cơ hội này giật lấy quyền lực, dù thế nào đi nữa, hắn chắc chắn sẽ có hành động, chúng ta chỉ cần im lặng theo dõi thế cục, đợi hắn lộ đuôi cáo”.

    “Nhưng…nếu như thực sự có kẻ như vậy, hắn sẽ áp dụng hành động gì, nếu như…làm cho Cam Châu đại loạn, giữa các bộ lạc xảy ra việc đấu đá lẫn nhau, một đường thối nát, coi như…coi như ta xuất hiện một lần nữa, sợ rằng cũng chẳng có cách nào thu thập cục diện”.

    “Nếu như cô nương lo lắng xảy ra hậu quả như vậy thì nên quyết tâm, nghĩ cách chủ động nắm được sự phát triển của tình thế vào trong tay, tìm ra nội gián, xóa bỏ tai họa, như vậy thì mới có thể bảo toàn đám tộc người vô tội của cô nương”.

    “Ta…ta phải làm sao đây?”

    “Ha ha, đây chính là trên chiến trường nữ anh hùng A Cổ Lệ đại nhân người như hổ, mã như long sao?

    Giờ ta vô cùng yên tâm về cô nương rồi, cô nương ngươi…nhân vật trí dũng kiệt xuất, sau lần này, quan tâm tới trách nhiệm hai mươi vạn con dân Cam Châu, cô nương yên tâm giao cho bổn vương được rồi, còn về cô nương thì vẫn là nên bỏ trách nhiệm mà mình không gánh nổi, ngoan ngoãn làm một người phụ nữ bình thường đi”.

    Nghĩ đến cuộc đối thoại ở trong bảo khố dưới lòng đất Hắc Thủy thành, nghĩ đến gần gặp mặt với hắn, hiến thân, bị hắn trêu trọc, mặt A Cổ Lệ bỗng nóng bừng lên.

    Nhưng cảm giác xấu hổ vừa mới dâng trào, thì lại nhớ tới lời dặn dò của Dương Hạo, lòng rất khó nghĩ.

    Đối với Tô Nhĩ Man và Hộc Lão Ôn, nàng thực sự vừa đau lòng vừa thất vọng, nhưng dựa vào tính cách của nàng nguyện đường đường chính chính chiến một trận, chẳng sợ chết ngoài sa trường thì cũng là cái chết vui vẻ, nhưng theo cách của Dương Hạo…

    Nàng khẽ thở dài, nàng đã không còn đường lui nữa rồi, trong bảo khố dưới lòng đất Hắc Thủy thành, nàng bị Dương Hạo phá tan không chỉ là sự thẹn thùng và lòng tự trọng của một người con gái, còn có lòng tin và dũng khí thượng vị giả, nàng không ngừng an ủi bản thân, chắc chắn Dương Hạo làm như vậy.

    Hoàn toàn là để tránh sự tranh giành và báo thù giữa tộc người của nàng, khống chế tổn thất trong phạm vi hẹp nhất, nhưng lòng nàng hiểu rất rõ rằng, sự ngoan ngoãn và phục tùng này không chỉ là sự thần phục giữ thần với vương, hay là sự thần phục của một ngươi con gái với một người đàn ông.

    Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa bao giờ có được cảm giác này, nàng giống như con ngựa hoang không được giáo huấn, bản năng khống chế chế ngự nàng, cho dù là thời điểm đối mặt với đại hãn.

    Nhưng khi sự cứng rắn bên ngoài của nàng bị phá bỏ, làm bộc lộ bản chất yếu ớt trước mặt người đàn ông này, cơ thể và tâm hồn nàng bị rơi vào tay giặc, nàng cảm nhận được, mình thậm chí có cảm giác thích thú như vậy: Bị hắn ngự trị, bị hắn khống chế, bị hắn điều khiển.

    “Để ta làm khả hãn của ngươi, chiến kỳ tung bay phấp phới, thiết mâu nhiều như rừng, chiến sĩ dũng cảm theo đuổi ta, vượt qua núi cao, vượt qua thảo nguyên…trời xanh là nhà của ta, ta chính là mặt trời trên bầu trời, còn cô nương, xinh đẹp mỹ miều chính là ánh trăng trong đêm hè oi bức, chỉ cần cô nương dịu dàng ngoan ngoãn, ta mới hạ cung và lá chắn, để cô nương an ủi sự mỏi mệt và vết thương trên người ta…”

    Bất giác nàng khẽ cất tiếng hát, nàng từ nhỏ đã thích hát, nhưng cha mẹ nàng sớm qua đời, tuổi ấu thơ của nàng phiêu dạt trên những cánh đồng chăn thả bò dê, sau khi trở thành người đứng đầu của một tộc, nàng không hát nữa, nếu tiếng hát trong sâu thẳm trái tim nàng không tính toán.

    Một lần nữa mở rộng cổ họng cất tiếng hát là ở phế tích Hắc Thủy thành, nàng cho rằng phải chết, sắp sửa gỡ bỏ trách nhiệm quan trọng, đi gặp cha mẹ dưới suối vàng.

    Lúc này nàng theo bản năng lại cất cao tiếng hát, tiếng hát vang xa, trong đầu nàng bỗng hiện lên hình ảnh của phụ thân nàng , rồi dần dần biến thành hình dáng của Dương Hạo, khi nàng hát đến đoạn của một tân nương, trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh một màu đỏ và cô gái đang tràn ngập hạnh phúc, cô gái ấy e thẹn cúi đầu, viên viên vạt áo.

    Khả hãn của nàng nhấc roi ngựa bước nhanh vào, dùng roi ngựa nâng cằm cô gái lên…

    Tiếng hát vừa dứt, A Cổ Lệ bỗng nhiên cảm thấy chút sợ hãi, nàng cảm thấy tựa hồ có một con ác ma lặng lẽ chiếm lĩnh linh hồn nàng.

    ***

    Trong phòng Dương Hạo, Trúc Vận bẩm báo lại sự việc vừa xảy ra.

    “Đại vương, xem ra Tô Nhĩ Man cũng có ý nghĩ đối phó với Hộc Lão Ôn, khi tên bắn lén vừa bắn ra, ta làm kinh ngạc một con ngựa, thay Tô Nhĩ Man chịu mũi tên ấy, Tiểu Diệc ám sứ tay chân, bám trụ chịu sự chỉ huy của Hộc Lão Ôn, lúc này, có rất nhiều người những tưởng bình thường bỗng nhiên ra tay, giết Hộc Lão Ôn”.

    “Hừ, hai tên đó đều không phải cái thứ tốt đẹp gì cho kham, sau đó thì sao?”

    “Về sau, thích khách mà A Cổ Lệ sắp xếp kịp thời giết, lúc ấy hỗn chiến khó phân địch ta, Tiểu Diệc ngầm giúp người của A Cổ Lệ giết Hộc Lão Ôn, lại giúp họ chạy trốn an toàn, về sau người của tri phủ nha môn xuất hiện, tóm mấy tên thuộc hạ của Hộc Lão Ôn, biết rõ thân phận của thích khách, được khẩu cung, giờ đã cùng Tô Nhĩ Man tập hợp binh, biên kê tài sản phủ Hộc Lão Ôn, lùng bắt người nhà hắn đi rồi”.

    “Tiểu Diệc thì sao?”

    “Tiểu Diệc đang theo đuôi Tô Nhĩ Man, để phòng hắn có khác thường.

    Tôi luôn đi theo tới Hộc Lão Ôn phủ rồi mới về, Hộc Lão Ôn phủ thượng đã có người biết tinà trốn đi, quay về bộ lạc của họ, tin tưởng dùng chẳng bao lâu, Hộc Lão Ôn bộ thì sẽ đi giết về Cam Châu, vấn tội Tô Nhĩ Man”.

    “Ừ!”

    Dương Hạo khẽ gật đầu: “Rất tốt, như vậy thì A Cổ Lệ có thể lập tức xuất hiện rồi.

    Sáng sớm ngày mai, ngươi hộ tống hắn rời đi, khiến Tô Nhĩ Man làm mấy ngày thổ hoàng thượng, Cam Châu trước khi loạn thượng vài ngày, sau đó ngươi cùng đi với A Cổ Lệ, dẫn binh mã tộc hắn dựa nhân mã cam trương phố từ Túc Châu điều đến quang minh chính đại về Cam Châu.

    Lần này, ta cần dụ toàn bộ lực lượng phản loạn Cam Châu ra, Cam Châu cách Hưng Châu ta núi cao đường xa, ở giữa còn cách Lương Châu, Linh Châu, Lý Kế Quân dù có chủ ý đánh Cam Châu, không đạo lý bất đồng Hưng Châu một vài quý tộc Thác Bạt Thị tỏ vẻ không hài lòng với ta có tiếp xúc, ta để A Cổ Lệ lá mặt lá trái, mục đích quan trọng nhất là thông qua Tô Nhĩ Man dụ được hiểm họa lớn trong bộ lạc Thác Bạt Thị ra, một mũi tên trúng hai đích, cho nên, Tô Nhĩ Man người này, còn phải để hắn sống, sống có hương có vị, thuận buồm xuôi gió, haha…”

    “Vâng, đại vương đã dặn dò, Trúc Vận xin biết đúng mực”.

    Trúc Vận khẽ cười lại nói: “Thực ra, đại vương vốn không cần bảo A Cổ Lệ phái người hành thích, tộc người của cô nương ấy là những hào kiệt quen xông pha trận mạc, không rành về công phu này lắm, chỉ là giết một Hộc Lão Ôn mà thôi, ta và Tiểu Diệc dễ dàng làm được, cần cô nương đó phái người ngược lại vướng tay vướng chân, kỳ thực ta giết Hộc Lão Ôn quá là dễ, nhưng thích khách mà A Cổ Lệ sai phái rời khỏi lại mất không ít tay chân”.

    Dương Hạo lắc đầu cười nói: “Thế lại không phải rồi, A Cổ Lệ cần tham dự vào đó, như vậy gọi là đầu danh trạng, có hiểu không?

    Vốn ta muốn phái thị vệ ngầm ra tay, nghề nghiệp bọn họ dù bất phàm, muốn không lộ dấu vết để lại hoàn thành việc này vẫn là hơi khó, may mà hai người bọn ngươi kịp thời đến, vấn đề khó khăn được giải quyết dễ dàng”.

    Nói đến đây, mặt hắn nghiêm lại, trịnh trọng nói: “Trúc Vận, lúc này đây, ngươi và Tiểu Diệc trước trận bắt giữ hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, lập được công lớn, các ngươi trước khi rời đi, ta đã từng nói, chỉ cần ta nắm được, ngươi cần gì, ta không hề tiếc.

    Quân vương không nói xuông, giờ là khi ta thực sự thừa nhận hứa hẹn, ngươi muốn cái gì, có thể nói ra”.

    A Cổ Lệ do dự một chút, muốn nói gì đó lại thôi, mặt hơi đỏ ửng.

    Dương Hạo thấy nàng có bộ dạng khó mở miệng, không khỏi ngạc nhiên nói: “Có tội thì phạt, có công thì thưởng, thưởng phạt phân minh, luôn là người hầu hạ quan trọng bên ta.

    Ngươi lập được rất nhiều công lao, cho nên thưởng cho ngươi phần hậu hĩnh là lẽ thường, có gì mà xấu hổ chứ?”

    “Ta…thực sự…”

    Dương Hạo liền nở nụ cười nói: “Nói đi, tính cách của ngươi, ấp úng từ khi nào vậy?

    Có gì cứ nói ra đi”.

    “Ta…ta…”

    Trúc Vận ngập ngừng một lúc sau, rồi mới xấu hổ nói: “Ta vẫn chưa nghĩ ra, nếu không thì, thì …

    đợi đến về Hưng Châu, nói…nói với cha ta, nhờ cha ta nghĩ giúp…”

    Nàng nói như vậy rất hợp ý của Dương Hạo, Dương Hạo cười ha ha nói: “Được, thế thì đợi về Cam Châu, ta sẽ để dành lời hứa này cho ngươi.

    Ha ha, ngươi đi dặn dò đầu bếp dọn rượu và thức ăn ra đi, đợi Tiểu Diệc quay về, chúng ta sẽ ăn một bữa no say, từ ngày các người đi Biện Lương cho tới hôm nay, ba người chúng ta gặp thì ít mà xa thì nhiều, đã lâu không ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm, ta rất muốn được ngươi kéo đến tuyến dạ hàn đông đếm sao đấy”.

    Trúc Vận bị hắn nói ra chuyện …của mình, mặt không khỏi đỏ bừng, vội đồng ý rồi chạy mất.

    ****

    “Lúc đó khắp thành đều là cấm quân, khắp nơi là tuần kiểm, là tình huống mà chúng ta đã tính toán đề phòng trước.

    Lúc ấy ta còn không biết Triệu Quang Nghĩa cũng đi Sùng Hiếu am, hơn nữa lại còn bị thương, còn cho rằng Vĩnh Khánh công chúa khi bỏ chạy bị người ta phát hiện, vốn ta và Cẩu Nhi nên ngầm họ tống xe Vĩnh Khánh công chúa rời đi, sau khi xảy ra việc này, ta theo như kế hoạch đã dự đoán trước phóng hỏa khắp nơi, làm cho hỗn loạn thêm một to, kiềm chế quân Tống.

    Đại Lý tự, Thái Thường tự, Ngự Sử đài, nhìn thấy đâu là đốt chỗ ấy, làm cho quan binh sứt đầu mẻ trán,,,:

    Trúc Vận uống rượu, nhưng ẩn nấp ở thành Biện Lương này làm nhiệm vụ hơn nửa năm, lại không uống rượu, sau khi trở về thì lại bận rộn, chỉ ngẫu nhiên uống một trận, hôm nay tinh thần thoải mái vô cùng, đặc biệt là bên cạnh Dương Hạo, vui thích hảo tửu và gặp tri kỷ, một hơi cạn sạch, uống vô cùng vào, nói cũng thao thao bất tuyệt.

    Dương Hạo là một người biết lắng nghe, hắn cũng chỉ muốn làm một người lắng nghe, nhưng người uống rượu tốt thì lại thích mời rượu, mỹ nhân mời rượu, nam nhân có thể từ chối thì chẳng có mấy ai, huống hồ Trúc Vận là một thân tín bên người liên tiếp lập công lớn cho nên Dương Hạo uống đến nỗi mắt mông lung, say lờ đờ.

    “Đại thúc, ta đi đây một chút”.

    Cẩu Nhi đang cầm chén rượu, cười tủm tỉm nghe, nếu không thì gắp thức ăn, rồi dùng chiếc răng nhỏ xinh xé nó, còn về rượu thì chẳng uống được mấy chén, song tửu lượng của nàng thì rất kém, mới được vài chén, mặt vốn trắng như trứng gà bóc đã đỏ ửng lên như hoa đào, thực ra Cẩu Nhi là một cô gái hoạt bát, riêng chỉ trước mặt Dương Hạo thì lại trở thành cô gái dịu dàng đặc biệt.

    Dương Hạo biết nàng không yên tâm phòng ngự nơi này, tuy nói tiệm hàng da là cứ điểm quan trọng mà Phi Vũ Mật Điệp đóng tại Cam Châu, lực lượng phòng vệ nội bộ không giống với bề ngoài, hơn nữa chí ít có tới ba con đường mật đạo để rời khỏi, nhưng A Cổ Lệ đã có được liên hệ với thân tín tộc người của nàng, tuy nàng giờ đã có thái độ thần phục song cũng vẫn đề phòng.

    Dương Hạo gật đầu nói: “Đi nhìn ngó chút cũng tốt, nếu cô nương ấy hai lòng với ta thì…”

    Dương Hạo khẽ vỗ tay, lạnh lùng nói: “Thềm một thêm hai, không được thêm ba thêm bốn, ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô nương đó đâu”.

    Cẩu Nhi gật đầu, cười nhí nhảnh nói: “Tiểu Diệc biết rồi ạ, đại thúc uống vui vẻ nhé, có Tiểu Diệc ở đây, không ai động đến được một sợi lông tơ của đại thúc.

    Đại Thúc, Trúc Vận tỷ tỷ, ta đi đây”.

    “Ừ, đi đi”.

    Trúc Vận vui vẻ phất tay, tiểu thiếu nữ xinh đẹp tinh quái ngà ngà say, liền trở thành một lão thái thái lảm nhảm, cười hắc hắc một cách ngu ngốc, mặt đỏ bừng giữ chặt Dương Hạo, mặt mày hớn hở nói: “Đi theo, nhận được tin Ngọc Lạc đã tiếp đến công chúa đi về hướng bắc, ta lập tức sẽ rời Biện Lương, đi về phía tây, chuốc tội vạ khắp nơi…”

    Cẩu Nhi hé miệng cười, phi nhanh ra ngoài, Trúc Vận cứ nói đến nhận được tin Chiết Tử Du một lần nữa quay về Biện Lương, bí mật lẻn vào Biện Hà bang.

    Cảm thấy hơi khát nước, nàng cầm lấy chén rượu, coi rượu như nước tu ực một hơi, đôi mắt phiêu phiêu nhìn sang chén rượu của Dương Hạo vẫn còn đầy, không buông tha nói: “Không được, không được, ngươi nói tối nay uống phải thật thoải mái mà, sao có thể uống ít hơn ta được chứ, nào nào nào, cạn”.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 93: Tìm đến cái chết.

    Trúc Vận vịn cổ Dương Hạo như làm nũng, dốc cho Dương Hạo uống một hơi cạn sạch, lúc này mới vui vẻ cười, tiếp tục nói: “Lúc này ta mới biết, Vĩnh Khánh công chúa không biết tìm ra võ công cao cường từ đâu, trọng thương nặng Triệu Quang Nghĩa, đánh bất tử Thái Tử, suýt nữa thì diệt trừ cha con này, nâng huynh đệ nàng lên vị.

    Nhìn bộ dạng yêu kiều của nàng, ta thực không ngờ, tiểu ni tử này lại có suy nghĩ như thế”.

    “Điều này chẳng có liên quan gì tới dáng vẻ cả, và cũng chẳng có liên quan gì tới tuổi tác lớn hay nhỏ, được nuôi dưỡng như chim hoàng yến trong khuê phòng, coi như lớn một chút cũng vẫn khờ dại, không chút tâm cơ.

    Giống như Nữ Anh trước đây, nhưng Vĩnh Khánh thì…song cô nương đó làm như vậy, lại lợn lành chữa thành lợn què.

    Ta chưa hề có suy nghĩ gì với nàng, song muốn báo đáp ơn tri ngộ thôi, ngược lại vì vậy biến thành Tống hoàng hậu và Đức Phương hoàng tử mất mạng, thực phi nguyện vọng của ta”.

    “Đây là họ tự tìm đến cái chết, chẳng liên quan gì, đại vương hà tất phải tự trách mình vậy?”

    “Haiz, không nói cái này, đúng rồi, các người đi Biện Lương, mãi mà không có tin gì của Bích Túc sao?”

    “Không có, nghe nói, vào mùa đông, có thích khách đêm tuyết vào cung rồi vô công mà phản, triều đình không nói toạc ra chuyện này, cái mà ta hiểu cũng không nhiều, sau đó đẩy mạnh việc dò hỏi cũng không thu thập được tin tức của hắn”.

    “Ừ, nếu như ta đoán không tồi, người tuyết dạ vào cung chính là Bích Túc.

    Hắn xông vào cung hành thích không thành, thì không cam tâm.

    Ban đầu hắn bất cáo nhi biệt, cũng xấu hổ tìm liên lạc với chúng ta, nghĩ tất vẫn ẩn núp ở Biện Lương, lần này Triệu Quang Nghĩa gặp chuyện, toàn bộ thành Đông Kinh phản lên trời, mong sẽ không bị người ta tìm được tung tích hắn.

    Haiz, ám sát hoàng đế, nào có đơn giản như vậy?

    Sư cô đó cũng không biết là Vĩnh Khánh công chúa được tìm thấy ở đâu hoặc là tiên đế để lại một thân tín của Vĩnh Khánh, người này coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, biết rõ là tìm đến cái chết, còn không chút do dự chấp hành”.

    Trúc Vận mở to mắt nói: “Còn nói người ta, ngươi còn không phải vậy sao, giờ ngươi là Tây Hạ đại vương, dẫn vài người mang tới Cam Châu, nếu không ngươi mệnh lớn, giờ thì…hừ, ngươi còn không phải tự tìm đến cái chết sao?”

    Dương Hạo cười mếu máo nói: “Điều này không giống, lần này ta bí mật đến Cam Châu, là vốn muốn liên lạc A Cổ Lệ, thiết kế dụ người khác vào tiết nóng, nào biết đang có người có ý đồ đánh A Cổ Lệ, đến nỗi mang theo ta cũng gặp họa, hắc hắc, song cũng may mắn như thế, nếu không ta làm sao biét Tô Nhĩ Man và Hộc Lão Ôn có dị tâm.

    Thế này còn hạnh phúc chán”.

    “Thích, ngươi bớt nịnh hót đi, theo ta thấy, ngươi là nhắm được vẻ đẹp của A Cổ Lệ vương phi rồi sao?

    Nếu không thì…hừ hừ…”

    “Ha ha ha ha…”

    Dương Hạo cũng có chút cao, cười tươi như hoa, vuốt cằm: “Ngươi còn phải nói sao…A Cổ Lệ thực sự là…là…ừm…rất đẹp…”

    Khi hắn nói A Cổ Lệ rất đẹp, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh của nàng mặc mỗi đồ lót, lả lướt, cơ thể mềm mại mê người, khi nàng nằm bò trên lưng mình, cảm giác trơn trượt, có cảm giác khác thường giữa bộ ngực như có như không ma sát vào sau lưng mình…

    Không hiểu tại sao, dưới hạ bộ hắn nong nóng.

    Trúc Vận nhìn bộ dáng hắn như mộng mị, không khỏi sinh ghen tuông nói: “Cô nương ấy rất đẹp sao?

    So với ta thì sao nào?”

    Nói rồi ưỡn ngực ra.

    Mỹ nhân ngồi cạnh không làm gì cũng đã thấy đáng yêu rồi, thêm nữa lại còn có ý với mình, phong tình vô hạn.

    Dương Hạo chợt giật mình nghĩ ra đã có lần nhìn cơ thể của Trúc Vận.

    Lúc ấy một thân máu tươi, bị thương nhiều, tuy rằng khi nàng bị thương giúp nàng băng bó không mảy may nghĩ ngợi gì, nhưng sau chuyện đó nghĩ lại, mới chú ý tới đôi chân thon dài, trắng trẻo, ít ra thì cũng khiến hắn bồi hồi.

    Trúc Vận nhìn thấy ánh mắt hắn có chút khác thường không khỏi thẹn thùng, nàng khẽ lấy tay che lấy bộ ngực của mình, xấu hổ cười nói: “Được rồi, được rồi đấy, ngay cả khen người ta một câu cũng keo kiệt, không hỏi ngươi nữa.

    Nhưng ta có thể cảnh cáo ngươi rằng, giờ ngươi có rất nhiều cấp dưới đáng dùng, về sau có thể không được phàm việc thân lịch thân vi, mạo hiểm.

    Đây chẳng phải tự tìm cái chết sao?”

    Dương Hạo sờ mũi mình, mỉm cười nói: “Ta nói chỉ là ngoài ý muốn thôi, còn nói tìm cái chết, Tô Nhĩ Man, Hộc Lão Ôn mới là tìm cái chết.

    Trên chiến trường, hai quân chém giết, thương vong không thể tránh khỏi, tư thù thì lại không đội trời chung, nếu như hắn đã thần phục ta, lại còn cấu kết với Lý Kế Quân có ý định mưu phản, đó gọi là tự tìm đường chết, nếu không thì người này còn có tác dụng lớn, giờ ta đã hái được chất xám của hắn rồi.

    Còn Hộc Lão Ôn thì sao, khi Dạ Lạc Hất ở đó, không đến lượt hắn xuất đầu lộ diện, địa lý Cam Châu thì cằn cỗi, tài nguyên thì có hạn, nhân khẩu thì lại đông, cho nên bộ lạc của hắn luôn chịu sự khống chế và xa lánh của bộ lạc chi trưởng Dạ Lạc Hất, cũng chính vì như vậy, hắn mới liên minh cấu kết với A Cổ Lệ, lấy ý đồ tự cứu.

    Còn giờ, hắn một bước nhảy trở thành nhân vật số hai của A Cổ Lệ ở Cam Châu, dã tâm phản nổi lên, như thế gọi là tự tìm đường chết”.

    Dương Hạo uống một chén rượu rồi lại nói: “Song hai người này đều có dã tâm, nếu cơ mưu quyền biến, thực không phải sợ, điều ta thực đang lo lắng là cho tới nay vẫn chưa lộ ra tung tích người đó, theo tin tình báo Phi Vũ có được, các bộ lạc Thác Bạt Thị đã có hành động kỳ quái.

    Sự kỳ quái này mổ xẻ ra, thì cũng chẳng có chuyện gì thần kỳ, nhưng nhiều bộ lạc rục rịch như vậy, dường như trước đó đã thương lượng xong, thế thì tất có căn nguyên”.

    Trúc Vận cười nói: “Họ lại không biết, đây đang là cục diện dại vương có ý thúc đẩy, đó cũng là tìm đường chết, song không giống Tô Nhĩ Man, Hộc Lão Ôn là dã tâm của họ là được đại vương ngài cho”.

    “Đây không phải là ta cho, họ nảy sinh ý đồ gây rối, ta thực sự là có ý thúc đẩy tác dụng, nhưng bọn chúng quấy phá từ giữa, chỉ là chuyện sớm muộn.

    Từ khi ta lập quốc xưng vương đến nay, lợi ích cho họ vượt xa so với mong muốn của họ, nhưng ta không thể thỏa hiệp với họ, muốn làm cho bọn họ vừa lòng.

    Dù ta có trấn an bọn họ, họ cũng không đạt được lợi ích thực chất, vẫn là sẽ bất mãn, bộ lạc Thác Bạt Thị hiện nay phần lớn vẫn duy trì phương thức du mục, rất khó bị ta trực tiếp nắm trong tay, binh quyền cuối cùng cũng sẽ nằm vào tay họ, giờ họ an phận thủ mình là…cường thế của ta, đợi đến khi ta khai chiến với lũng hữu, thậm chí là thời điểm khai chiến với đại tống, họ còn có thể thành thật vậy không?

    Họ tùy lúc sẽ trở thành một gai độc trong đám thân tín của ta.

    Phi thường, thủ đoạn phi thường”.

    Hai người vừa nói vừa uống, hết người này một chén, người kia lại một chén, chén tạc chén thù, uống rượu như uống nước, men say trào dâng trong người.

    Dương Hạo trừng mắt líu lưỡi nói: “Hôm nay, khó có được thoải mái thế này, vui quá.

    Đợi…đợi ta thu xếp xong việc bên này, Hưng Châu bên đó…cũng có chuyện dị động rồi, ta…ta cần..công khai dàn xếp hai huynh đệ của Thác Bạt Hàn Thiền…dồn…dồn họ ra tay trước.

    Trận hỏa này, đã thiêu…có vẻ hơi to rồi, có lẽ…phải khống chế lại chút”.

    “Thế thì, chẳng qua…ngươi phải đồng ý ta, có chuyện…gì, bảo chúng ta đi làm là …được rồi, không cần đích thân cô nương phải mạo hiểm”.

    “Nói nhiều, chuyện gì là không mạo hiểm chứ, việc càng lớn thì lợi…ích càng lớn, nguy hiểm càng rình rập cao.

    Thì…giống như sinh con vậy, cũng gọi là nguy hiểm đó”.

    Trúc Vận nghiêng đầu, nhìn mông mình, uốn lưỡi nói: “Thế…cũng phải phân nhân.

    Cô…cô nương ta đã nói rồi, mông to thì dễ đẻ.

    Ta…ta không có nguy hiểm gì đâu”.

    “Cái gì?”

    Dương Hạo hoa mắt chóng mặt lắp bắp: “Cô nương nói sinh em bé ư?”

    Trúc Vận quay đầu lại nhìn hắn, mặt đỏ ửng lên, đôi mắt lả lướt rồi đổ xập vào lòng Dương Hạo, Dương Hạo ngồi không vững, bị nàng bổ nhào vào, lảo đảo, càng thêm mơ hồ.

    “Ngươi…ngươi đã đồng ý, đợi ta về, muốn…đồng ý việc của ta, đúng không?”

    Trúc Vận gục đầu vào vai Dương Hạo, nghiến răng nói thủ thỉ vào tai hắn.

    “Ừ, đúng, ngươi…ngươi muốn gì, cứ nói”.

    “Ta…ta…”

    Hơi thở nóng bỏng phì phì vào tai Dương Hạo, làm hắn thấy ngứa ngứa, mặt Trúc Vận hồng hồng, cắn chặt môi, bỗng nhiên lớn giọng nói: “Ta…ta muốn có một đứa trẻ, con ngươi, được không?”

    “A?”

    Dương Hạo giật nảy mình hoảng hốt: “Bản thân cô nương không thể…sinh sao?

    Tại sao lại…cần đứa trẻ của ta?

    Đông Nhi và…Nữ Anh…sẽ không cho đâu”.

    “Ngốc nghếch”.

    Mặt Trúc Vận bỗng đỏ lên như gấc, đôi bàn tay trắng đập bụp một cái vào ngực Dương Hạo: “Đương nhiên…đương nhiên là…ta và đứa trẻ của ngươi rồi…”

    “Há…thế thì không vấn đề gì, ha ha ha ha ha ha…”

    Dương Hạo ngốc nghếch nói:

    “Nhưng…sinh con…rất đau đấy, mỗi lần…Đông Nhi…và Nữ Anh sinh, ta…ta đều phải nghe những tiếng kêu thảm thiết”.

    “Ta vui, có tiền khó mua được niềm vui”.

    Trúc Vận to gan lớn mật nói, sau đó vui vẻ nằm áp má vào ngực hắn, lẩm bẩm: “Chúng ta đã nói rồi nhé, ngươi…ngươi không được hối hận đâu đấy”.

    “Ta…kim khẩu, ngọc ngôn đấy, sao có thể…không tính toán?”

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 94: Đại loạn tướng chí nữ nhi tình

    Trúc Vận vui vẻ, cười khanh khách, chu môi hôn cái chụt vào má Dương Hạo, sau đó nằm lên người hắn”.

    “Đại vương ơi…”

    “Há?”

    “Thế ngươi…có sai thi hôn chiêu, trải qua…chuyện…bản thân tìm cái chết chưa?”

    “Có…”

    Dương Hạo vừa nằm xuống, thì cảm thấy đất trời ngả nghiêng, đùi của Trúc Vận gác lên chân nhỏ của hắn, nếu không thì, hắn đã bay rồi, hắn cố gắng suy tư, nói hàm hồ: “Trước đây, ta…ta đã đã từng chơi trò võng, bên đó ngươi muốn giết … mười người, thì gọi…tinh anh, giết một trăm thì gọi là anh hùng, giết quá nghìn thì gọi là giang…giang hồ chí tôn.

    Ngược lại, nếu như bị giết mười lần gọi là cô hồn, một trăm lần…là đã quỷ, nếu là một nghìn lần thì là vĩnh đọa…hoàng tuyền/suối vàng.

    Các người bên đó…chơi trò tổng cộng có ba mươi bảy cái phục, sau nửa năm mới…ra một chí tôn.

    Nhưng chủ của hoàng tuyền thì…chưa bao giờ có, nào…có người, thực xui xèo, bị người giết một nghìn…lần đấy, mãi đến khi…khi ta chơi…mới…mới nửa tháng…”

    “Ồ…”

    Trúc Vận lười biếng gật gù một tiếng, nàng chỉ nghe thấy Dương Hạo đang nói và không biết hắn đang nói gì.

    Dương Hạo cười ngốc nghếch nói: “Ta thường nói…mình tìm cái chết, người trong trò chơi cũng nói ta…ta là kẻ tự tìm đường chết…”

    “Ồ…”

    “Vì ta…gọi ID…tín xuân ca, nhưng phàm nhìn thấy ta, cho dù đại…hiệu…tiểu hiệu, đều đến giết ta, họ muốn biết, ta…ta có phải, thật có thể sống lại tại chỗ không, ha ha ha…”

    “Tránh ra tí đi, đừng làm phiền ta, ta muốn…ngủ…”

    Trúc Vận không chút khách khí đá văng hắn ra, cười ngây ngô, Dương Hạo bị trượt ra ba thước, Trúc Vận cũng ngã nhào lên người hắn.

    Không biết đã bao lâu, ánh nến đã lụi dần, Cẩu Nhi lướt người vào phòng, mắt thấy hai ngừoi đang nằm đè lên nhau, không hiểu tại sao, tự nhiên cảm thấy có dòng nước chua trào lên trong người, cảm giác như bị cướp mất thứ đồ chơi: “Trúc Vận tỷ tỷ không phải là nương tử của đại thúc, tại sao lại nằm trong lòng hắn?”

    Cẩu Nhi bĩu môi không phục, bỗng nhiên lòng nóng rực lên, chẳng kịp nghĩ nhiều, quay ngoắt người, đi nhẹ tới bên Dương Hạo, nhấc chân của hắn lên, ủn vai của hắn ra, sau đó rất thỏa mãn vui mừng nhắm tịt mắt lại, mặt nhí nhảnh mỉm cười.

    Nàng khẽ chớp mắt.

    “Ò ó o o…”

    Trời đã sáng, tiếng gà gáy lớn, có tiếng đàn ông vọng ra khỏi phòng Dương Hạo: “A…”

    Sau đó một tiếng của người con gái: “A…”

    Sau đó là giọng một cô nương đang ngái ngủ “Sao, sao thế, có địch tập kích ah?”

    ****

    Chuyện A Cổ Lệ mất tích và những rối loạn xảy ra vụ hành thích Tô Nhĩ Man.

    Diễn biến sự việc xảy ra một cách chóng mặt biến nội bộ Hồi Hất xảy ra hoảng hoạn.

    Tô Nhĩ Man tập hợp những thân tín của mình lại, cùng với những võ sĩ của tộc A Cổ Lệ nhanh như chớp chộp lấy nhà của Hộc Lão Ôn, sau đó bắt đầu cả thành lùng bắt tộc người của Hộc Lão Ôn, Hộc Lão Ôn trước khi chạy đã có sự chuẩn bị sẵn, tin tức hành thích thất bại lan về, đệ đệ của hắn và con trai của hắn dẫn họ hàng người thân hơn trăm người giết ra Cam Châu thành, chạy về phía bộ lạc của hắn.

    Sáng ngày hôm sau, Tô Nhĩ Man tập kết tộc người lập tức đuổi tới, hắn giao cho tộc người của A Cổ Lệ toàn bộ phòng ngự Cam Châu, dẫn chiến sĩ tộc này, nghịch tặc tấn công bộ lạc Hộc Lão Ôn, đệ đệ và con trai của Hộc Lão Ôn đã về bộ lạc trước, chuẩn bị xong xuôi, song phương bắt đầu huyết chiến.

    Lúc này, dưới sự sắp xếp của Dương Hạo, Trương Phố từ Túc Châu điều một lộ nhân mã đang tiến về Cam Châu.

    Lộ nhân mã này với sứ mệnh là hộ tống A Cổ Lệ công khai xuất hiện, vì sự bỏ mình của Hộc Lão Ôn cố nhiên khơi mào chọn loạn nội bộ Hồi Hất Cam Châu, đánh vỡ quyền lực chế hành, nếu như A Cổ Lệ xuất hiện một cách tùy tiện, Tô Nhĩ Man sẽ chộp cơ hội để xử lý A Cổ Lệ một cách dứt khoát không đây, đây là việc rất khó lường trước.

    Vì thế Dương Hạo từ Túc Châu điều tới một lộ nhân mã, đồng thời do A Cổ Lệ bí mật hạ lệnh, điều động các bộ lạc của nàng rải khắp Cam Châu.

    A Cổ Lệ giờ phút này đang ở Cam Châu, song phải cải trang rời khỏi Cam Châu, sau đó dưới sụe bảo hộ của binh mã Túc Châu công khai quay về, điều này khiến cho A Cổ Lệ ý thức được sự tàn khốc của cuộc chiến quyền lực.

    Mỗi người đều cảm thấy thất vương phi dũng mãnh trên sa trường, nhưng nội tâm thì rất yếu ớt, với sự tàn khốc của cuộc đấu chính trị càng không có chút khái niệm nào.

    Lần trước Dạ Lạc Hất bán đứng nàng, nàng tự cảm nhận được xuất phát từ phương diện tầng bậc đạo đức, còn lần này sự đấu tranh nội bộ của ba bộ lạc lớn cùng nhau canh gác, Hộc Lão Ôn phản loạn, Tô Nhĩ Man bức vua thoái vị, Tô Nhĩ Man và Hộc Lão Ôn đều xảo trá mưu sát, mới để một người ngây thơ về mặt chính trị như nàng ý thức được hiện thực đẫm máu.

    Nàng biết, chiến trường này, nàng vĩnh viễn không phải là chiến sĩ đủ tư cách.

    Nàng không tàn khốc bằng Dạ Lạc Hất, không âm hiểm bằng Hộc Lão Ôn, không tàn nhẫn bằng Tô Nhĩ Man, không mưu lược bằng Dương Hạo, giờ bộ lạc của Tô Nhĩ Man và Hộc Lão Ôn lại sống mái với nhau, tình hình này, dù Dương Hạo có ngồi yên không để ý tới, không ném đá xuống giếng, nàng cũng không biết nên đối diện với cục diện này như thế nào, huống hồ đây chỉ là vấn đề về mặt chính trị và chiến tranh, tất cả đều kết thúc rồi, còn bộ tộc khổng lồ, già trẻ trai gái, chiến tranh khiến mẹ góa con côi.

    Bọn họ đều phải ăn cơm, mặc quần áo, lại khiến nàng bó tay chịu thua.

    Cho nên nàng quyết định vứt bỏ quyền khống chế đối với bộ lạc, nếu nàng nói mờ mịt: Không hề giữ sự trung thành với Dương Hạo, giao tộc người của nàng cho Dương Hạo, chính thức trở thành con dân của hắn.

    A Cổ Lệ có quyết định này đương nhiên không chỉ sợ hãi gánh vác trách nhiệm, càng không phải vì bị Dương Hạo làm lu mờ, càng có cảm tình mộc mạc chân thành đối với tộc người, tuyệt không dồn Dương Hạo đến trước mặt nàng cười tươi, thần hồn điên đảo, nguyện trao tất cả của mình.

    Nàng chắc chắn sẽ quyết định làm như thế, nguyên nhân chủ yếu nhất là nàng cảm nhận được sự trung thành của Dương Hạo.

    Hộc Lão Ôn cấu kết với Dạ Lạc Hất, Tô Nhĩ Man cấu kết với Lý Kế Quân, hai chủ ý từ hà tây bại đi lũng hữu kiêu hùng không hẹn mà cùng đánh Cam Châu, một mực chịu Tô Nhĩ Man, Hộc Lão Ôn là hai người được tộc người coi trọng chèn ép, lập tức cho mình là đại nhân vật có tầm quan trọng không thể thiếu, để cướp lấy quyền lực lớn hơn nữa, chủ động cấu kết với họ.

    Nếu như Dương Hạo chỉ là muốn hoàn toàn khống chế Cam Châu mà không nhìn sự sinh tử của dân chúng Cam Châu.

    Hắn hoàn toàn có thể lợi dụng cơ hội này để ba bộ lạc lớn của Cam Châu xâu xé nhau, tiêu hao toàn bộ thực lực, làm một mẻ giải quyết vấn đề Cam Châu, muốn làm đến điểm này không khó, coi như A Cổ Lệ không thiện cơ mưu quyền biến đều có thể nghĩ ra ít nhất năm cách trở lên, nhưng Dương Hạo không làm như vậy.

    Hắn không hề giết mình, để Cam Châu như rắn mất đầu, không vạch trần âm mưu của Tô Nhĩ Man và Hộc Lão Ôn, để họ lãnh binh khai chiến, hắn còn phái binh mã Túc Châu, giúp đỡ mình lại lần nữa nắm thế cục Cam Châu, A Cổ Lệ đã hoàn toàn tin tưởng thành ý của hắn.

    Khi A Cổ Lệ đưa ra quyết định, cho dù trước mắt còn cần nàng đến ra mặt, nhưng gánh nặng trong lòng nàng đã không thấy nữa, nàng đã quyết định giao trọng trách phó này cho Dương Hạo, thể xác và tinh thần nhẹ nhàng, song lại có cảm giác như thôi hóa xương cốt.

    Sáng sớm, mặc dù đêm không được ngủ ngon, nhưng đưa ra quyết định này khiến A Cổ Lệ đã thoải mái hơn rất nhiều.

    A Cổ Lệ phải rời khỏi Cam Châu, tập hợp binh mã Túc Châu, nàng đã được hóa trang thành một bà lão què chân, bên cạnh nàng là một hán tử mặt tím, ăn vận theo kiểu người Hồi Hất chăn nuôi bình thường, cúi đầu, đỡ một bên A Cổ Lệ, bộ dạng rất thành thật chất phác, thoạt nhìn thì vô cùng hiền hậu.

    Kỳ thực vị hán tử mặt đỏ này có mặt đen.

    Chẳng qua da mặt hắn lúc nào cũng đỏ, đứng trước mặt Dương Hạo thì đỏ cả lên, từ đầu đến cuối sắc mặt không hề biến đổi cho nên nhìn ra thành màu tím.

    Vị hán tử mặt tím không phải ai khác mà chính là Trúc Vận, khi nàng tỉnh ngủ phát hiện ra Dương Hạo nằm bên, một tay để trên ngực nàng, một tay thì để dưới người nàng, đầu kề đầu, giống như một đôi uyên ương.

    Đùi nàng gác lên đùi Dương Hạo, đùi Dương Hạo thực không chống đỡ nổi sức nặng đôi chân nàng…

    Còn Mã Diệc thì như con bạch tuộc cuốn lấy người Dương Hạo, ba người sáu chân cuốn lấy nhau…

    Nghĩ tới cảm giác chiếc đùi của Dương Hạo gác lên người mình, Trúc Vận cảm thấy bủn rủn tay chân, nàng vốn có nhiệm vụ đỡ A Cổ Lệ, lúc này lại bám chặt vín lấy nàng, A Cổ Lệ nhìn nàng một cách kỳ quái, quay đầu nói với Dương Hạo: “Đại vương, thế giờ ta đi nhé”.

    “Ừ, không cần vội vã trở về làm gì cả, ta biết cô nương không mong chờ chư bộ Hồi Hất tự đấu đá lẫn nhau, nhưng một con sâu làm rầu nồi canh không xóa được, sớm muộn sẽ tạo mối họa thôi.

    Đồng thời, nếu như không thể làm suy yếu lực lượng của chư bộ, để họ toàn tâm toàn ý làm bộ hạ của cô nương, cô nương cũng không thể khống chế được.

    Lần này đi, nhớ cẩn thận nhé”.

    “Vâng, xin khắc ghi lời đại vương dặn dò”.

    Mặt A Cổ Lệ có chút hồng lên, dung nhan nàng tuy già nua nhưng đôi mắt lại tinh anh, long lanh như làn xuân thủy, ngập tràn sức sống, đây là điểm mà trang điểm không thể che lấp nổi, nàng cũng không có thủ đoạn cao minh bằng Trúc Vận.

    Song dùng để dấu nổi người bình thường thì cũng dễ dàng: “A Cổ Lệ…luôn nhớ những hứa hẹn…với đại vương ở hắc thủy phế tích, cũng sẽ tôn trọng những lời dặn dò của đại vương…đại vương…xin cứ yên tâm”.

    Dương Hạo chú ý tới A Cổ Lệ có chút khác thường trong lời nói, ngước mắt nhìn, một bà già mang theo ma lực sức hút của đôi mắt khiến tim người ta đập rộn ràng, tim Dương Hạo không khỏi chột nhảy.

    Con ngựa cái bé nhỏ vừa xinh đẹp vừa kiêu ngạo, song giờ nàng đã bị thuyết phục trước kỹ sĩ rồi, đã quyết định giao toàn bộ trách nhiệm cho Dương Hạo, qua thời gian dài đóng cửa, tình cảm được bảo vệ của nàng lại một lần nữa được mở tung, như nước lũ tích trữ đã lâu, con gái thảo nguyên nhiệt tình, chủ động, đôi mắt như biết nói khiến người ta không chịu nổi.

    A Cổ Lệ và Trúc Vận đi theo đoàn người cáo biệt Dương Hạo, Trúc Vận từ đầu chí cuối không dám ngẩng mặt lên nhìn hắn, Dương Hạo cũng cảm thấy có gì đó xấu hổ, Cẩu Nhi là một đứa trẻ, trong lòng hắn luôn coi và đối xử như con cháu trong nhà, nàng ngủ bên cạnh mình cũng không có cảm giác gì, nhưng Trúc Vận, may mà Dương Hạo đã được tu luyện mặt dày, lúc này tuy ngượng thật đấy huống hồ là vị nữ sát thủ xinh đẹp kia.

    “Cẩu Nhi, chúng ta cùng đi, thu phục con ngựa hoang A Cổ Lệ này, bệnh trạng cũng kha khá rồi, chúng ta nên về Hưng Châu, soạn kế đại sự đi thôi”.

    “Ồ!”

    Cẩu Nhi ngoan ngoãn đồng ý, theo hắn lên xe hàng da, ra vẻ người bán hàng rong, chạy nhanh ra khỏi đại viện của cửa hàng da.

    Lúc này thành Cam Châu thần hồn nát thần tính, cho dù là thương nhân cũng khó ra khỏi thành, song giờ phòng ngự Cam Châu là do tộc người A Cổ Lệ phụ trách, tin tức A Cổ Lệ vẫn sống tuy là phần lớn tộc người đều không hiểu, nhưng có rất nhiều chứng cớ đáng tin, người có quyền trong bộ lạc lại biết được, A Cổ Lệ dặn dò một tiếng, có họ án trung quan tâm, Dương Hạo cho vị khách bí mật rời khỏi Cam Châu cũng dễ dàng.

    Hai tay Cẩu Nhi ôm gối, ngồi ở trên đống hàng hóa cao ngất, nghiêng đầu, bộ dáng có vẻ suy tư, nghĩ ngợi hồi lâu, bỗng nhiên nàng quay sang hỏi Dương Hạo: “Đại thúc, ngươi muốn lấy Trúc Vận tỷ tỷ làm vương phi sao?”

    “Á?”

    Dương Hạo không ngờ chuyện của Trúc Vận mà nàng còn không dám nói gì, lại là Cẩu Nhi hỏi trước, không khỏi chột dạ nói: “Sao lại hỏi vậy?”

    Cẩu Nhi nói: “Mẹ ta kể, sau khi con gái trưởng thành chỉ có thể ngủ cùng với người đàn ông của mình, đại thúc và Trúc Vận tỷ tỷ tối qua chẳng phải …”

    “Khụ khụ khụ khụ”.

    Dương Hạo ho khan một trận: “Ngủ với không ng砣ái gì, cái ngủ này với cái ngủ của nương ngươi nói là hoàn toàn khác nhau”.

    Cẩu Nhi chớp mắt nói: “Có gì là khác chứ?

    Ngủ như vậy có thể ngủ cùng với người đàn ông khác được không?”

    Dương Hạo giật mình: “Đương nhiên là không thể, làm sao có thể tùy tiện ngủ cùng với người đàn ông khác được chứ?

    Ngươi còn nhỏ, lớn chút nữa sẽ hiểu thôi, giờ thì đừng có nói năng hồ đồ”.

    Cẩu Nhi chu miệng lên nói: “Chả có gì là nhỏ cả, đại thúc xem thường người khác.

    Đúng rồi, thế đại thúc sẽ lấy Du tỷ tỷ làm vương phi ư?”

    Dương Hạo bật cười nói: “Ừ, không còn nhỏ nữa, tiểu nha đầu này giờ đã bắt đầu biết để ý tới chuyện này rồi sao?”

    Hắn vỗ vỗ vào vai của nàng, cười dỗ dành: “Đại thúc muốn ngươi chăm chú tới đọc sách viết chữ, thêu thùa khâu vá, nấu ăn, ngươi đều học rồi ư?

    Không được đụng vào đao khiên, vài năm nữa giang sơn của đại thúc ổn định, không cần ngươi và Trúc Vận đảm nhiệm nhiệm vụ nguy hiểm nữa, lúc ấy Tiểu Diệc nhà ta đã trưởng thành thành một cô nương xinh đẹp, phải nghĩ tới chuyện thành gia lập nghiệp sinh con đẻ cái rồi”.

    Hắn quay đầu sang nhìn Mã Diệc: “Còn nhớ năm đó ta ở Hán quốc, lần đầu gặp ngươi, cơ thể ngươi gầy gò ốm yếu vô cùng, mắt thì to, tóc thì lưa thưa, lại còn hoe vàng nữa chứ, giờ đã là một mỹ nhân rồi”.

    Hắn nắm lấy bả vai Mã Diệc, khẽ rung rung, thản nhiên nói: “Đợi ngươi lớn thêm chút nữa sẽ có người đàn ông mà ngươi thích hoặc là đọc đủ thi thư, tài hoa hơn người, ít ra cũng là người xuất thân tiến sẽ mới xứng với Tiểu Diệc nhà ta.

    Ừm, năm sau chúng ta mở khoa thi, nếu như học võ thì tìm một người võ nghệ cao cường hơn ngươi thực không dễ, song dù sao cũng phải được học hành cẩn thận, là một thiếu niên tướng quân có nhiều công trạng.

    Tướng mạo thì sao, ít nhất thì cũng phải mi cong thanh tú, môi đỏ răng trắng, những thể loại như đức tính sớm nắng chiều mưa Tiểu Diệc nhà ta không cần, đại thúc quan tâm đến ngươi như con gái mình vậy, phải có lễ nghĩa như lấy công chúa vậy, thử hỏi có vui không?”

    Mã Diệc nhe răng ra cười, làm động tác rất vui vẻ về phía hắn, Dương Hạo không khỏi cười phá lên, hắn xoa đầu Tiểu Diệc, cười nói: “Nhìn ngươi kìa, còn nói là mình đã lớn rồi ư, ha ha, vốn chính là một cô bé chưa hiểu chuyện mà.

    Ừm, giờ ta đang nghĩ thay ngươi việc này, haiz, ngươi thấy Nhị Lang của Dương gia thế nào?

    Tuổi tác của lão tam lão tứ nhà Dương Kế Nghiệp hơn ngươi có mấy tuổi, lão tam lão tứ lão ngũ của Chiết gia cũng ở độ tuổi của ngươi đều là hổ tử cả đấy.

    Còn có Xung gia, cả gia đình Xung đại học sĩ cũng đã lên Hưng Châu rồi, ta thấy mấy đứa cháu của hắn, ai đấy đều xuất chúng, học hành thì bất phàm, nếu như ngươi thích tên văn sĩ thư sinh thì cứ tìm một người ở Xung gia, tìm một tên thư sinh kể ra cũng có cái hay của nó, nếu như về sau có cãi cọ nhau, ngươi không cần đến tìm đại thúc giúp đỡ, cứ cho vài quyền vào giữa mũi hắn cho chừa”.

    “Người ta không thích”.

    Cẩu Nhi nhún vai, vuốt vuốt tóc, mặt đỏ ửng lên nói: “Không lấy ai hết, người ta sẽ bảo vệ bên cạnh đại thúc”.

    “Giờ nói vậy thì được, sau lớn rồi nói vậy nghe sao được, con gái lớn trong nhà sao giữ được, giữ đi rồi giữ lại giữ thành thù haha…”

    Dương Hạo tự nhiên cảm thấy thổn thức, một tình cảm như tình cha con trào lên trong người hắn, hắn coi Mã Diệc như con gái ruột của mình vậy, vừa vui mừng vừa chua xót nói: “Cẩu Nhi nhà ta đáng yêu thế này, không biết sau này sẽ chọn vị công tử nào đây”.

    Cẩu Nhi thích chí nằm gọn vào lòng hắn, nhìn lên đám mây trôi lững lờ trên bầu trời: “Đại thúc có thực là thấy ta rất đáng yêu không?

    Thế nếu như ta lớn thêm chút nữa, đại thúc có thích ta không?”

    Nàng khẽ nhắm mắt lại, khẽ dụi dụi ngắm bộ ngực của mình: “Ừm, so với Oa Nhi tỷ tỷ, Nữ Anh tỷ tỷ, chỗ này của người ta còn khá nhỏ, chả trách đại thúc coi ta là đứa trẻ…”

    Nàng hậm hực: “Đợi ta lớn thêm chút nữa, chúng nhất định cũng sẽ lớn lên, và khi ấy đại thúc sẽ thích…”

    “Gì cơ, buồn ngủ rồi đấy ư, buồn ngủ thì ngủ chút đi”.

    Dương Hạo thấy Cẩu Nhi bỗng nhiên im bặt không nói gì, liền cúi đầu hỏi, hắn biết quy luật cuộc sống của Cẩu Nhi là ngày ngủ đêm thức, tuy nói giờ đã bình thường khá nhiều, nhưng vẫn giữ thói quen ngủ ngày nên không lấy gì làm lạ.

    “Ừm…”

    Tiểu Diệc buông lỏng tay, gối đầu lên ngủ ngon lành.

    Theo Dương Hạo đi, bị hắn mượn cớ đánh lực, loạn ở Cam Châu dần tăng lên, lúc này Hưng Châu cũng có sóng ngầm, đến cả nửa tháng Dương Hạo cáo bệnh không lên triều, không gặp triều thần, huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền bị Dương Hạo phía người bắt sống, cho vào thiên lao giải quyết, quý tộc Thác Bạt Thị thì một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ lần lượt tới cầu xin cho họ, còn mặt Dương Hạo không thấy thế là chỉ gặp cấp dưới, sự va chạm các tập đoàn lợi ích càng ngày càng nghiêm trọng.

    Gió thổi mưa giông trước cơn bão, Dương Hạo hít hà khí trời, cả thành vàng óng, lặng lẽ quay về thành Hưng Châu, tộc dân hà tây, bộ lạc, mới cũ lợi ích tập đoàn .

    Tình hình địch ngoại xâm tạm thời được khống chế, loạn nổi lên…

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 95: Bức vua thoái vị

    Dương Hạo “Bế quan” hơn một tháng cũng đã rời núi.

    Quan trường Hưng Châu dào dạt giống như nước lũ trào dâng bỗng nhiên tìm được lối thoát, phóng tất cả về Dương Hạo.

    Ngày kế lâm triều có quan có chức, có quan không chức, có chức không quan, còn có không quan không chức, tước vị huân khanh quyền quý như được tập hợp lại, tất cả đều hướng về hoàng cung.

    Vì trường phong ba, lợi ích mỗi người đều liên quan chặt chẽ với nhau, tập đoàn lợi ích mới phái, tập đoàn lợi ích cũ phái, tộc người khác nhau, bộ lạc khác nhau, muôn màu muôn sắc.

    Dù ngay từ đầu Dương Hạo đã có ý tiến hành giáp Thác Bạt Thị trong vòng chính trị, nhưng căn cơ hắn lập là Định Nan quân, còn tộc dân tây bắc là tổ chức khác cho nên con cháu của các tù trưởng của các bộ lạc đều được nhậm chức trong quân, quân chức ở khu hà tây có tính chất chính phủ chính là quan chức thực quyền nhất quan trọng nhất cho nên họ sớm đã thẩm thấu được các mặt của xã hội.

    Đối với những người này, đặc biệt là những bộ tộc nhân viên trung thấp trong quân quan, Dương Hạo muốn động họ cũng có cảm giác chó cắn, chính như Triệu Quang Nghĩa muốn tẩy trừ triều thần, sau khi hắn lên ngôi vị hoàng đế, là sự kiên nhẫn chờ đợi thời gian dài.

    Mãi đến khi Triệu Quang Mỹ sự trữ binh khí, mua tướng lĩnh, ý đồ mưu phản bị lộ mới coi đây là khiết cơ, triển khai một trận tẩy trừ.

    Dương Hạo cũng gặp phải hoàn cảnh tương tự, hơn nữa nó càng thêm phức tạp hơn so với Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa tốt xấu vẫn là tiếp nhận cơ ngơi của hoàng huynh Triệu Khuông Dận mười năm đã có quy củ phép tắc, một chính phủ với chế độ kiện toàn, còn thuộc hạ của Dương Hạo không những là những thành phần phức tạp còn là chư hầu bất tạp, mỗi người có binh mã có địa bàn, hơn nữa đang chuốc oán với nhau, càng thêm nguy hiểm.

    Nếu như hắn thỏa hiệp đầu hàng với Thác Bạt Thị, dựa vào năng lực lớn nhất, đích thực có thể tạm thời bảo đảm sự ổn định của Tây Hạ, nhưng giá tiền lại càng lớn, một mặt thỏa mãn tài nguyên có hạn cho Thác Bạt Thị, đùn bộ tộc của hắn vừa mới chinh phục được lên phe đối lập, còn Tây Hạ tuy đã lập quốc, đám quý tộc Thác Bạt Thị không có sự giác ngộ này, bọn họ ủng hộ thuận theo chính quyền thống trị cũ, một loại dạng như chính quyền liên minh bộ lạc của chế độ Khả Hãn, cái mà họ cần lớn nhất là quyền lực đầy đủ, như vậy sớm muộn có một ngày, các loại mâu thuẫn bộc phá lên và trở nên gay gắt, hỏa hoạn bùng nổ, Dương Hạo ngồi ở miệng núi lửa sốt ruột và sẽ rơi xuống.

    Vì vậy Dương Hạo cũng cần cơ hội, một cơ hội có thể danh chính ngôn thuận cướp được binh quyền của quý tộc Thác Bạt Thị, cho nên hắn mới một tay đạo diễn nội loạn, mục đích không chỉ là vì phóng màn khói về phía Triệu Quang Nghĩa, nhanh chóng chỉnh hợp thống nhất hà tây mới là mục đích căn bản nhất Dương Hạo muốn đạt được, hắn chỉ là muốn hai mục đích dùng cùng một thủ đoạn để thực hiện mà thôi, đây cũng là hắn học buôn bán Đinh Thừa Tông chỗ xảo trá: Bất kỳ một sự đầu tư, thủ đoạn nào đi nữa cũng đều cần đạt được lợi ích lớn nhất.

    Nhưng Dương Hạo cũng không ngờ Thác Bạt Thị có thái độ còn cương quyết hơn cả hắn dự tính, hắn vốn là muốn tạo ra việc nội bộ không phù hợp, đợi đến khi Triệu Quang Nghĩa hoàn toàn từ bỏ sự cảnh giác đối với hà tây, toàn lực mưu đồ cửa ải bắc, đao nhanh chặt loạn, với thủ đoạn lôi đình thu hồi binh quyền của quý tộc Thác Bạt Thị, cho nên hắn muốn tăng áp lực với quý tộc Thác Bạt Thị cũng cần chất lượng, cho tới khi không chịu nổi nữa.

    Áp lực gia tăng giải quyết tình hình bên Tống quốc, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt, tình hình đã không khống chế nổi.

    Ngôi Võ bộ lạc đầu tiên là đấu đá bên trong, mượn cơ hội đả kích bài trừ hai bộ lạc Thương Thạch bộ lạc phái người đến Tiêu quan, rồi tiện đà tự phản.

    Cướp đoạt triều đình đã điều phối cho thảo nguyên của bộ lạc Thương Thạch, khi triều đình hạ chiếu vấn tội lại xé thánh chỉ, trảm khâm sai, nói thực là hói đầu che ô, vô phát vô thiên.

    Còn âm thầm có người nhân cơ hội trợ giúp, Dương Hạo ngầm đi Cam Châu, vốn muốn hợp tác với A Cổ Lệ tái diễn, kéo nhân vật sau cánh gà ra, chưa từng nghĩ Cam Châu bên đó cũng đang nổi lên đại loạn, tnman cấu kết với lkquan, hlon thì cấu kết với dlhat, nếu như không phải lần này tâm huyếttự đi Cam Châu một hcuyến, hơn nữa gặp alvt ám sát A Cổ Lệ, hắn còn rất khó phát hiện ra âm mưu này, khi nó chín muồi thì sẽ bùng nổ, mình sẽ bị lỗ.

    Dương Hạo thấy tình hình đã có dự đoán trước ngoài dự tính, phải thu võng trước.

    Còn bộ tộc Thác Bạt Thị giờ lý chư ý dài nhất, cũng cảm thấy hỏa hậu không sai biệt lắm, những ngày này Dương Hạo tuy không xuất diện, nhưng các bộ lạc áp lực đối với triều đình lại ngày càng tăng, ngoài mỗi ngày đều có thủ lĩnh đi tìm Xung đại học sĩ thương thần tiễn ra, những bộ lạc này biện pháp trừng phạt với triều đình cũng càng ngày càng nghiêm khắc.

    Họ trong lãnh địa của mình nộp thuế má, kháng cự lao dịch, đổi lưu quan vị trí triều đình, triệu tập dân chúng bộ lạc đi lính, thu hồi quyền lực của bộ lạc dân chúng vấn tội, náo loạn Xung đại học sĩ sứt đầu mẻ trán, ở góc độ lý chi ý, Dương Hạo vừa bắt đầu xưng bệnh hoặc là có thật, nhưng đến cả hơn tháng không lên triều, lại chưa chắc là sức khỏe có vấn đề, rất có khả năng là vị đại vương trẻ trung dồi dào không biết nên có phản ứng với chư bộ Thác Bạt Thị thế nào, đã tâm sinh hối ý, không nghĩ ra cớ gì.

    Lý chi ý rất hài lòng, tuổi hắn cũng đã quá cao, không có dã tâm soán vị xưng vương, hắn chỉ là cảm thấy Dương Hạo tên trẻ tuổi này đánh thắng mấy trận, thống nhất các châu hà tây, có vẻ vui quá quên hết tất cả rồi, quy củ tổ tông hắn muốn sửa, lợi ích của Thác Bạt Thị hắn muốn phá, chuyện năm đó tqdue đều không dám làm thì hắn lại muốn làm, cho hắn chút giáo huấn nho nhỏ, để hắn thu kiếm lại cũng đúng thôi.

    Thế là, ngày đầu tiên Dương Hạo khôi phục lại triều, thủ lĩnh của các bộ lạc dường như đã bàn bạc xong xuôi, không hẹn mà cùng lao tới vương cung, cuộc thi chính thức được bắt đầu.

    Dương Hạo tĩnh dưỡng hơn một tháng, quốc sự cần xử lý rất nhiều, nhưng hắn vừa mới lên triều liền lập tức có sự xử trí đối với huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, hai người này giờ ở trong thiên lao, cho dù là Ngôi Vũ bộ không có chút giao tình nào, một mực nhìn Thác Bạt Thị bộ lạc nhìn họ cười đùa, giờ đã đứng bên họ.

    Bầu bí thương nhau, trước đây trong thảo nguyên đại mạc nào có hình pháp ác liệt như vậy?

    Không cần nói giữa hai bộ lạc xảy ra tranh chấp, dù là đổ mồ hôi khai chiến chỉ cần bị đánh phục, đồng ý chắp tay xưng thần cũng không cần phải truy cứu chuyện đã qua, giống như giữa đhtt và lqdue muốn hay không muốn cũng đánh một trận, chỉ cần ựng thẳng cờ lên hàng, thì mọi chuyện đều có thể thương lượng được.

    Nào có hình luật quốc pháp, còn cần áp thủ lĩnh bộ lạc vào đại lao đãi tham?

    Đại mạc thảo nguyên trước đây, cái cần chấp hành là quy chế của Khả Hãn và quy chế của Đơn Vu là một loại chế độ vô cùng rời rạc, giống như đại thủ lĩnh thống trị rất nhiều những thủ lĩnh khác, đại thủ lĩnh yêu cầu quyền thống trị với các tiểu thủ lĩnh khác, chỉ cần họ tuân thủ theo thủ lĩnh của mình, họ ở nội bộ bộ lạc của mình cần có quyền thống trị tuyệt đối, đây cũng chính là phương thức chính trị lý tưởng mà Lý Chi Ý tâm mục trung.

    Cách làm của Dương Hạo giờ đang suy yếu quyền lực của họ.

    Họ coi huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền Ngôi Võ bộ là lỗ phá đối với Dương Hạo, huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền không phụng chiếu binh này cũng bỏ, vô duyên vô cớ cũng đánh Thương Thạch bộ lạc rồi, trong cơn tức giận đến khâm sai cũng giết, nếu như Dương Hạo ở tình hình này hợp lực với Thác Bạt Thị làm cái nhượng bộ, miễn xá huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, đương nhiên cũng không công mà bại, mọi người đều theo cái cũ vẫn là cục diện của cộng đồng gia tộc Thác Bạt Thị thống trị hà tây .

    Thủ lĩnh thay mặt cho cả Thác Bạt Thị chính là Thác Bạt Võ, tbvo thay cho Ngôi VŨ bộ lạc bắt đầu một phen, lập tức chờ lệnh của Dương Hạo, thỉnh cầu đặc xá cho huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền.

    Dương Hạo thần sắc có bệnh vừa nghe tbvo nói xong thì sắc mặt trầm xuống, vỗ phầm một cái vào mặt bàn nói:

    “Bổn vương mấy ngày nay hơi khó chịu trong người, về cung dưỡng bệnh, nhưng chuyện của thiên hạ, bổn vương không phải là mù tịt không biết, huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền không coi vương pháp ra gì, vô quân vô phu, đại nghịch bất đạo, tội không thể dung, ngươi còn muốn cầu khẩn cho hắn cái gì?”

    Tbvo không cho là đúng nói: “Đại vương, Ngôi Vũ bộ lạc và Thương Thạch bộ lạc ân oán mấy năm nay, chẳng qua chỉ là huynh đệ bất hòa, đánh một trận, đây là chuyện nhà, hà tất phải mang vương pháp ra?”

    Các thủ lĩnh đều gật gù, có người nói: “Phải đấy phải đấy, đại vương, huynh đệ Thác Bạt rời khỏi Tiêu quan cũng là chuyện hết cách, Thương Thạch bộ ở trước mắt cũng là đến ăn cả đánh bại ư, hai bộ lạc tám phần nhân mã đều phải hàng người Thổ Phiên, thế vị Hô Diên Ngạo Bác kia ở lũng hữu được xưng là vô địch, nơi nơi bộ lạc Ngôi Vũ sao có thể địch lại nổi?

    Bị bắt triệt hạ cũng là bất đắc dĩ, còn về họ giết sứ giả của đại vương, hai tên tiểu tử này gan to bằng trời không thể dung tha, đại vương cứ theo vương có thể phạt họ bổng lộc một năm hoặc là cho đòn roi là được mà, họ luôn trung thành với đại vương, há lại nhốt vào trong ngục tối, mất đi thể diện, điều này sẽ làm tổn thương tộc Thác Bạt ta”.

    Ánh mắt Dương Hạo lạnh lùng, trầm giọng nói: “Đây…là ý kiến nhất trí của các bộ lạc Thác Bạt sao?”

    Những người này thấy sắc mặt Dương Hạo không được tốt lắm, liền quay sang nhìn lẫn nhau cũng có chút không yên, nhưng ỷ vào người đông thế mạnh, vẫn kiên trì đáp: “Vâng, ta đợi thủ lĩnh chư bộ, liên danh cầu xin đại vương đặc xá Thác Bạt Hàn Thiền, xá tội Thác Bạt Hòa Thiếu”.

    Theo tiếng nói, đại điện quỳ sụp xuống, những người này toàn là quần áo dân tộc hồ, mũ da, những bộ quần áo của quý tộc Thác Bạt Thị, xem ra không dưới hơn bốn mươi người, mỗi người đều là một tướng lĩnh của bộ tộc, dưới trướng ít nhẫn cũng có vài trăm hộ dân ủng hộ.

    Sắc mặt Dương Hạo trở nên càng thêm vẻ ưu lo, từ từ nói: “Các người…đại biểu cho chư bộ Thác Bạt Thị, nhất trí coi vương pháp không ra gì, đồng mưu cho huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền thoát tội?”

    “Đại vương, họ không có quyền đại biểu cho cả tộc người Thác Bạt Thị, ta, Lý Thiên Luân phản đối đặc xá cho huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền!”.

    Theo tiếng nói, một đại hán khôi ngô chừng ba mươi tuổi, bím tóc dân tộc Hồ, thắt lưng dắt bội đao bước lên điện.

    Đây là đặc quyền của những thủ lĩnh chư bộ ở thảo nguyên đang khi trkd vừa mới xưng đế, văn võ đại thần ở triều đình còn có chỗ ngồi, một vài quy củ tập tục phi quan bản chất, Dương Hạo cũng chỉ có thể từ từ mà sửa, chẳng có cách nào làm theo ý muốn ngay từ đầu.

    Đại hán khôi ngỗ đứng ở phía trước các thủ lĩnh của Thác Bạt Thị, tay đè chuôi dao, nghiêm nghị quát: “Nước có quốc pháp, nhà có gia pháp, chúng ta là chủ của Thác Bạt Thị giờ là tây hạ quốc quốc vương.

    Người Hán có câu nói, nói vương tử phạm pháp, đắc tội với dân, quy định mà đại vương đích thân đưa ra, nếu tộc người Thác Bạt Thị ta có thể không tuân thủ, thì làm sao các tộc khác tuân thủ được đây?”

    Người này bệ nghệ nhìn quanh rất có hào khí, âm thanh lại vang vọng, Dương Hạo thực không ngờ hắn đã sớm bắt đầu hành động đánh với bộ lạc Thác Bạt Thị, cũng sớm có liên hữu kiên định, song Lý Thiên Luân này bước ra lại không nằm trong sự sắp xếp của hắn.

    Dương Hạo có chút ấn tượng với người này, người này là con của Hựu Châu phòng ngự sử Lý Tư An, giờ đang nhậm chức kỳ bộ tộc quân phó đô chỉ huy sứ, cũng là nhân vật có tiếng tay nắm binh quyền, cũng được coi là có công trạng với triều đình, song hăn scos thể đứng ra nói suy nghĩ của mình lại là điều mà hắn không ngờ tới.

    Thủ lĩnh Thác Bạt Thị vừa thấy quan viên triều đình và thủ lĩnh các bộ tộc khác không có người nào đứng ra nêu ý kiến, giờ lại có tộc người của mình bước ra, không khỏi há hốc mồm, thấy đó là Lý Thiên Luân, Thác Bạt Võ lập tức cười nhạt nói: “Ta tưởng là ai, hóa ra là ngươi ah, , ngươi đã là họ Lý rồi còn dám nghĩ là tộc người của Thác Bạt Thị?

    Tộc người Thác Bạt Thị ta vui buồn có nhau, đồng nhất một khối, ngươi ăn cây táo rào cây sung, ngời thấy phong sứ đà, a dua nịnh hót còn biết cái gì nữa?

    Ta khuyên ngươi một câu này, hay là không cần phải tự cho mình là cái gì của bộ tộc Thác Bạt Thị nữa, Thác Bạt Thị ta không có người nào đáng xấu hổ như ngươi”.

    Thác Bạt Võ dứt lời, một tràng cười nổi lên, Lý Thiên Luân thẹn quá thành giận, hoắc mắt rút đao sáng trưng, chỉ thẳng vào Thác Bạt Võ quát: “Thác Bạt Võ, ban đầu Lý Quang Duệ đại nhân còn làm Định Nan quân tiết độ sứ, sao không thấy ngươi hổ thẹn vì họ Lý, cười nhạo họ Lý?

    Ai bắt nạt kẻ yếu, ai vô liêm sỉ?

    Đứng ra đây chúng ta cùng xem chân tướn”.

    Thác Bạt Võ bỗng nhiên đứng lên, rút đao ra khỏi vỏ, cười nhạt nói: “Sợ ngươi hay sao?

    Lại đây ngươi lại đây, Lý Thiên Luân để cho lão tử nhìn xem ngươi có bản lĩnh gì nào?”

    “Ngươi là lão tử với ai?”

    Lý Thiên Luân vung đao lên, hai người nóng như lửa, tiếng đao giáp nhau leng keng leng keng, sáng loáng cả lên, mọi người đứng cạnh vội dẹp sang một bên nhường chỗ cho hai người họ, thấy hai võ phu xuất hiện trên đại điện, Dương Hạo mặt trầm xuống vỗ phầm một cái vào bàn: “Buồn cười thật, trên đại điện mà dám động đao thương, các ngươi còn coi trẫm là gì nữa không hả?”

    Thác Bạt Võ lập tức thu đao lại: “Đại vương, người tận mắt nhìn thấy rồi đấy, đây là do Lý Thiên Luân động đao trước, lẽ nào Thác Bạt Võ ta khoanh tay đứng nhìn ư?

    Nói là không coi vương pháp ra gì, thì Lý Thiên Luân này chính là không coi vương pháp ra gì, nếu như đại vương cần xử phạt huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, cũng nên xử phạt một cách công bằng nhất”.

    “Thác Bạt Võ, ngươi uy hiếp bản vương sao?”

    Mới vừa rồi Thác Bạt Võ chê cười Lý Thiên Luân mang họ lý, cõng tổ tông, Lý Kế Đàm đứng một bên mặt trầm xuống, lúc này lập tức đứng ra bên cạnh Lý Thiên Luân: “Ta cũng là người của Thác Bạt Thị, ta cũng tấn thành việc nghiêm trị huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền bộ Ngôi Võ, ngươi muốn soi xét tổ tông tám đời của ta thì xem ta có đủ tư cách nói câu này”

    Thác Bạt Võ nghẹn lời, Lý Kế Đàm không những là tộc người của Thác Bạt Thị hơn nữa còn là dòng tộc chính thống, trước dưới trướng Lý Quang Duệ, thì là tướng lĩnh thống binh một phương, được mang chữ “Kế”, đứng hàng thứ sáu thân sinh của lqdue, đây chính là chi Thác Bạt chính thống nhất. sau khi Dương Hạo xưng vương, vẫn trọng dụng bọn họ, bất kể là đại vị chức quan thế nào, Lý Kế Đàm vẫn cao nhất, Thác Bạt Võ dám ra oai với Lý Thiên Luân song lại không dám thất lễ với lkdam.

    Lúc này Thác Bạt Thương Mộc sớm được Dương Hạo dặn dò cũng đứng ra, phất râu bạc mộc cái, chắp tay nói: “Đại vương, bộ lạc Ngôi võ tự ý rời nơi đóng quân, khơi mào dấy lửa, đại vương hạ chỉ vấn tội mà vẫn không còn biết hối cải, đây gọi là đại nghịch bất đạo.

    Có lẽ so với trước kia mà nói, đây được coi như không là gì, chỉ cần họ cúi đầu nhận tội, thì có thể đặc xá tội cho bọn họ, nhưng giờ Thác Bạt Lý Thị ta đã lập quốc rồi, nước này cũng đáng giống một quốc chứ, há lại bình thường.

    Đại vương anh minh chắc biết rõ lợi hại, điều này mới là vì đại nghĩa không quản người thân, bọn ngươi ngu dốt, tầm nhìn hạn hẹp, thì hiểu được cái gì chứ?

    Cần nghiêm trị tộc người Thác Bạt Thị, làm gương cho thiên hạ, thực hiện quốc pháp nghiêm túc mới là đạo lý”.

    Thác Bạt Thương Mộc đưa ra sự kiêu hãnh của trưởng bối, những kẻ bộ Ngôi Võ không thiếu người chờ lệnh hắn, trong đó có người hơn Thác Bạt Thương Mộc vài tuổi, chỉ tay mắng: “Thác Bạt Thương Mộc, ngươi nịnh hót cái rắm gì thế hả, Thương Thạch bộ lạc các người chiếm bãi chăn nuôi của bộ Ngôi Võ, đương nhiên tán thành nghiêm phạt họ rồi, ngươi lấy việc công làm việc tư, thực càng vô liêm sỉ”.

    “Ai mắng lão phu?”

    Thác Bạt Thương Mộc vốn tự kiêu, sớm tính toán lần này có thể bị dìm, bỗng nhiên có người mắng, liền thiếu kiên nhẫn, nhìn quanh một lượt, thấy Thác Bạt Thanh Vân bắn trả mình, lập tức kêu lên: “Hóa ra là nhà ngươi, tên thất phu kia, đại vương chinh nam phạt bắc, xua quân ngàn dặm thì cái đầu chó của ngươi ở đâu?

    Giờ chui ra sủa cái gì vậy hả?”

    Hai lão này cùng mắng nhau, những kẻ khác thì lại không chịu nhịn, tộc người Thác Bạt Thị đứng bên Thác Bạt Thương Mộc và Lý Thiên Luân và người đứng ở bên Thác Bạt Võ, Thác Bạt Thanh Vân cùng mắng nhau, chuyển võ đấu sang văn đấu.

    Trên triều, Xung Phóng, Đinh Thừa Tông thờ ơ lạnh lùng nhìn, không nói lời nào, Long Hàn Hải cũng không nói lời nào, coi như thủ lĩnh của Thổ Phiên, Thổ Cố Hồn và Đảng hạng tế phong thị, Dã Ly Thị cũng phớt lờ, chỉ thấy nội đấu của người Thác Bạt Thị.

    Dương Hạo bưng một ly trà lên, hoắc mắt nhìn đám người càng ngày càng hung dữ, nét mặt lo lắng giờ đã dịu dần, khẽ hớp một chén trà, nhẹ nhàng cảm nhận vị ngon, Dương Hạo mở một quyển gì đó ra, hơi nghiên người, ung dung xem.

    Những con người dưới diện nhằm vào bộ Ngôi Võ mà chửi um cả lên, rồi lật lại nợ cũ, nước bọt bay như mưa, nào thì tổ tông ngươi đã đắc tội gì với ta mà không xin lỗi, từ chuyện to tát đến chuyện nhỏ nhặt đều được xới tung lên.

    Râu tóc Thác Bạt Thương Mộc bay bay, mắng tây mắng đông, nói liên mồm rồi khua đao giương oai, đối phương ước chừng có đến bốn tên vây quanh hắn rồi khó khăn lắm mới bịt được miệng lưỡi hắn.

    Dương Hạo lật từng trang sách xem, liếc mắt nhìn, thầm nghi: “Thực không ra làm sao, lão già kia mà cũng nói được lời đó”.

    Thác Bạt Võ thấy song phương càng ngày càng kịch liệt, vô số văn võ hai bên chỉ đứng nhìn cười, cảm thấy hôm nay thanh thế bức vua thoái vị hôm nay như trò hề, cứ thế này sứ mệnh của mình sợ sẽ thành mây khói.

    Hắn tranh thủ lúc mọi người tranh đấu nhau nhìn quanh chỉ thấy Dương Hạo đang vùi đầu vào đọc sách, thần thái thản nhiên, không để ý đến trò khôi hài dưới điện, lòng hắn không khỏi chợt rung lên, cảm thấy có điều gì đó, vội vàng lấy hơi hét lớn: “Đừng có cãi cọ nữa”.

    Thác Bạt Võ hét thật lớn làm song phương đang cãi cọ im bặt, rồi bước lên hai bước, chắp tay nói với Dương Hạo: “Đại vương, Ngôi Võ bộ đánh trận chém giết là Thương Thạch bộ lạc, Thác Bạt Thương Mộc là thủ lĩnh của Thương Thạch bộ lạc, dựa theo pháp mà đoạn, hắn cũng có nhiệm vụ, tránh hiềm nghi còn không kịp cơ, há có thể dựa vào thân phận là đại thần, kết tội bộ Ngôi Võ hay không?

    Xin đại vương anh minh, xét xử cho công bằng”.

    Dương Hạo chau mày hỏi lại: “Thác Bạt Thương Mộc tránh né gì sao?”

    Tộc người Thác Bạt Thị đều phản ứng, nhao nhao lên: “Không sai, Thác Bạt Võ nói có lý lắm, Thương Thạch bộ lạc, Thác Bạt Thương Mộc nên tránh đi”.

    “Được!”

    Dương Hạo đóng sách lại, xoay người ngồi thẳng, vỗ phầm vào bàn nói: “Thác Bạt Thương Mộc thiết án nhất phương, nên tránh đi.

    Nếu như mọi người đều đồng ý sự thực Thác Bạt Hàn Thiền khi quân võng thượng thì không cần phải làm náo nhiệt lên nữa, huynh đệ thất hòa đến qua loa tắc trách bổn vương.

    Hình bộ, Đại Lý tự, đô sát viện”.

    “Có thần” Ba người đứng một bên bước ra.

    Dương Hạo nói lớn: “Trên đại điện này, hôm nay tam tư hội thẩm, nói cho rõ ràng”.

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 96: Song tử khuếch trương

    Lập tức hình bộ thượng thư Lâm Bằng Vũ chủ thẩm.

    Đại Lý tự Khanh Hứa Tốn Sơn, đô sát viện đô ngự sủ thành ân an thẩm bên, Tây Hạ vương Dương Hạo và các văn võ quần thần, quyền quý huân khanh tham gia, mở đại đường ngay dưới điện.

    Võ sĩ sát khí đằng đằng đứng ở hai bên, người gọi đến đầu tiên là phụ tá quân sư Vương Thế Vinh của Thác Bạtth Ngôi Võ bộ, Vương Thế Vinh sớm ở Dương Hạo đoạt được hạ châu, hynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền lắc lư không ngừng, ý đồ nhân lúc Dương Hạo tuần doanh chặn chết rồi thân thiết với Dương Hạo, từ đó hắn đã thành cái đinh của bộ lạc Ngôi Võ Dương Hạo.

    Vương Thế Vinh là phụ tá quân sư của Thác Bạt Hàn Thiền, mọi hành động của hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay, sau khi hắn được mang tới đại điện, thì không nói lời nào, không tuân thủ theo quy tắc của bộ lạc Ngôi Võ, dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo, coi thường quan phủ, tiến vào chiếm giữ Tiêu quan, lôi kéo Thương Thạch bộ lạc, mượn tay người Thổ Phiên tiêu hao thực lực của bộ lạc Thương Thạch, khiến cho hai bộ lạc này đầu hàng Hô Diên Ngạo Bác; Nếu như tự tiện lui binh, không để ý tới lời khuyên của bộ lạc Thương Thạch, tự tiện động thủ, khơi mào đại chiến, rồi đến giết khâm sứ như thế nào.

    Hủy thánh chỉ, nói cho rõ ràng.

    Đoàn người Thác Bạt Võ nghe xong há hốc mồm, thầm mắng huynh đệ Thác Bạtht không hăng hái tranh giành: Một trăm cân bay bốc hơi đại thọ đào, các người đối với điểm tâm phế vật, thân tín mà các người tín nhiệm nhất đều đầu dựa đại vương, thế này thì chúng ta sao dám thay ngươi nói chuyện.

    Lâm Bằng Vũ mặt trầm xuống, bộ dạng cứng đờ, nghe xong khẩu cung của Vương Thế Vinh, gọi hắn lên đường ký tên vào bản khai, mang qua một bên rồi gọi nhân chứng tiếp theo đến.

    Tiếng xì xào bàn tán trong đại điện, già trẻ trai gái đều có, mọi người chờ đợi lên đại điện khóc khóc mếu mếu, kẻ quỳ người đứng khẩn cầu, bỗng nhiên biến cái đại điện thành cái chợ, huyên náo hỗn loạn.

    Những người này đều mặc quần áo Hồ, nghe họ bàn tán xôn xao nửa ngày, các văn võ bá quan mới hiểu họ muốn nói gì, những người này đều là gia quyến của hai bộ Thương Thạch bộ lạc bị điều đến Tiêu quan, có cách nói của họ, huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền mượn đao giết người như thế nào, bày mưu hãm hại ra sao.

    Họ từng chữ máu, từng câu nước mắt, làm người nghe như ủng hộ theo, hơn nữa họ cũng là tộc người Thác Bạt Thị, tâm lý của Thác Bạt Thị thích bài trừ rất nghiêm trọng, hơn nữa do Dương Hạo là nghĩa tử của Lý Quang Duệ, cái mà hắn đánh thiên hạ lại là Định Nan quân, vì vậy khi Thác Bạt Thị đối mặt với tây vực chư dân tộc bách tính thì được ưu ái, người của tộc này có hành động mạnh cũng không cho là đúng, nhưng lúc này người bị hại cũng là của tộc này, họ không tránh khỏi khiếp đảm.

    Ngay sau đó, Thác Bạt Hạo Phong, Thác Bạt Hạo Địa là hai huynh đệ họ với nhau làm nguyên cáo cũng được lên điện, Ngôi Võ bộ lạc khiêu khích thế nào, tấn công các bộ lạc khác ra sao đều được kể lại, cuối cùng thì được đưa lên điện thì bộ Ngôi Võ và bộ lạc Thương Thạch khi tác chiến bị thương tổn binh tướng, huynh đệ Thác Bạtht ngang ngược kiêu ngạo dã man, xé bỏ thánh chỉ, chém giết khâm sai đều do chính miệng họ tường thuật lại, như vậy càng chứng thực hơn, không hề nói xạo.

    Lâm Bằng Vũ sao chép khẩu cung của mọi người vào, sau đó cho họ ký tên điểm chỉ, rồi rời khỏi bàn nhỏ quay người khom lưng sang nói với Dương Hạo: “Đại vương, thần phụng chiếu, thẩm tra xử lý Ngôi Võ bộ lạc tự ý rời cương vị thủ, khiêu khích Thương Thạch bộ lạc, chém giết khâm sứ, xé bỏ chiếu thư, không có quân vương trong mắt, lật lại vụ án, nhân chứng vật chứng đều có ở đây, phụng chỉ đại vương”.

    Dương Hạo ngồi trên cao, nghiêm nghị hỏi: “Chứng cớ có xác thực không?”

    Lâm Bằng Vũ trầm giọng nói: “Xác thực ạ”.

    “Sự thực đã rõ ràng?”

    “Vâng, đã rõ”.

    “Tốt lắm, ngươi là hình bộ thượng thư, ngươi nói xem, Thác Bạt Hàn Thiền và Thác Bạt Hòa Thiếu chịu tội gì?”

    Thác Bạt Võ và mấy thủ lĩnh của bộ lạc liếc mắt nhìn nhau, thấy sự tình này đã đoán ra được Dương Hạo cứng rắn quy tội cho hai huynh đệ khốn nạn, không chừng còn gán vào trọng hình, cho họ giam lỏng ở Hưng Châu, xem ra muốn xóa tội cho họ là việc không thể, trước mắt chỉ có thể nghĩ cách giảm tội cho họ được ít nào hay ít đó.

    Bên này đang ngầm tính toán, Lâm Bằng Vũ rắn rỏi nói: “Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu vì ham muốn cá nhân không tính đến đại cục, loại bỏ chèn ép Thương Thạch bộ lạc, ép bộ tộc này bất đắc dĩ đi theo giặc, hành động này tư địch không giống, dựa theo luật Tây Hạ, đáng chém”.

    Đám người Thác Bạt Võ nghe vậy giật mình cả kinh, mắt mở to, trong suy nghĩ của bọn họ, Dương Hạo muốn nghiêm trị huynh đệ Thác Bạtht, tội trừng phạt cùng lắm cũng chỉ là đưa hai người họ giam lỏng ở Hưng Châu và tuyệt đối không nghĩ tới việc xử tử.

    Chuyện này đã vượt qua khỏi dự đoán của hắn.

    Ví như cắt chức của họ, giam lỏng ở Hưng Châu, đám thủ lĩnh đã cảm thấy rất là nghiêm trọng rồi, giờ sao lại tội chết?

    Những người này một khi ngạc nhiên thì sẽ không nói nổi lời nào.

    Lâm Bằng Vũ tiếp tục nói năng rất khí phách: “Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu chưa phụng theo chiếu dụ, tự ý rời khỏi vị trí thủ, nếu như không phải triều đình phát hiện kịp thời ra, điều Dương Diên Lãng tướng quân đóng quân thủ ở lĩnh thì tây hạ ta đã bị tộc dân Thổ Phiên lũng hữu xóa rồi, như vậy thì thực là ngu ngốc và hoang đường, mối họa vô cùng khó lường, tội đó được so sánh với lâm trận mà trốn, Dương thượng thư, ngươi nắm binh bộ, hành động như vậy dựa theo quân pháp thì đáng tội gì?”

    Dương Kế Nghiệp lập tức đáp: “Dựa theo quân pháp, đáng trảm ạ”.

    Lâm Bằng Vũ lại xoay người nói với Dương Hạo: “Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu tự ý rời vị trí đóng quân, tranh giành thảo nguyên bãi chăn nuôi, sử dụng võ lực với Thương Thạch bộ lạc.

    Trận chiến này, dân chúng của hai bộ lạc với số tử mạng là 94 người, kẻ tàn là 63 người, người bị thương thì vô số, dựa theo luật Tây Hạ ta, đáng trảm”.

    “Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu sau khi phạm hàng loạt tội mà vẫn còn không biết hối cả, lại còn xé bỏ thánh chỉ, chém giết khâm sai, là kẻ địch của triều đình, hành động này chẳng khác gì phản loạn.

    Theo luật Tây Hạ ta đáng trảm”.

    “Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu tội lớn không thể dung, theo số tội mà phạt thì hình phạt thích đáng nhất là xử trảm”.

    Dương Hạo đảo mắt nhìn quanh, trầm giọng nói: “Đại Lý tự, đô sát viện”.

    “Có chúng thần”.

    “Hình bộ cân nhắc hình phạt đã thích đáng chưa?”

    “Vô cùng thích đáng”.

    Dương Hạo nhìn đám người Thác Bạt Võ ngây ra như ngỗng lạnh lùng nói: “Nếu đã như vậy, cô vương phê chuẩn, Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu mười ngày sau trảm tại ngọ môn”.

    Thác Bạt Võ há hốc mồm xông lên phía trước nói: “Đại vương..”

    Hắn còn chưa nói hết, đám quan văn võ vốn thờ ơ lạnh nhạt nhất tề quỳ xuống hô to: “Đại vương anh minh”.

    Đám người này như hẹn với nhau trước cùng hô vang làm rung chuyển cả mái nhà, Thác Bạt Võ nghe thế trong lòng ớn lạnh, không nói tiếp được lời nào.

    Dương Hạo chậm rãi ngồi xuống ghế, khẽ thở dài một tiếng, bộ dạng như ngày tận thế nói: “Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu tội ác tày trời, về lý nên xử trảm, nhưng bọn họ có tội chứ mấy ngàn dân chúng dưới trướng họ vô tội, bổn vương không thể vì hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu mà làm khó cho dân chúng không nhà mà về.

    Hai người này chết đi thì đám dân chúng bộ tộc Ngôi Võ sẽ sao đây?

    Xung đại học sĩ, ngươi…có thượng sách gì không?”

    Thác Bạt Thanh Vân có kinh nghiệm nhiều, nhìn thấy cơn tức giận của Thác Bạt Thị đã phạm vào tội tầy trời, chạm tới chân hỏa của Dương Hạo, còn nội bộ của Thác Bạt Thị thì cũng bất hòa, Thác Bạt Thương Mộc, Lý Kế Đàm, Lý Thiên Luân rõ ràng là một lòng một dạ theo đại vương, đụng gần Thác Bạt Võ và muốn nhẹ nhàng khuyên hắn, rồi muốn trở về thỉnh giáo với tộc thúc Lý Chi Ý, hơn nữa vừa nghe thấy lời này, trong lòng không khỏi giật nẩy: “Lẽ nào…đây còn chưa hoàn tính, đại vương…đúng là muốn cho bộ lạc Ngôi Võ biến mất hay sao?”

    “Xông lên, giết”.

    “Y đạo khả thụy bên mười đạo”

    “Xử lý tên lùn kia”.

    Trên sườn núi, hai đội nhân mã đều hùng hổ xông về phía đối phương, hét to vang trời.

    Trong đó có một đội nhân mã đầu chỉ năm phân, cao khoảng một mét sáu, phần lớn đều cầm trúc thương, mỗi người đại khái có một thủ lĩnh tóm trường đao, tuy cơ thể thấp lùn song chiến đấu rất hăng, động tác cũng rất linh hoạt.

    Họ phần lớn đều mặc y phục đơn giản, người phủ giáp trụ đơn sơ, chân đi đôi giầy rơm, trông giống như đám rùa.

    Còn phía đối diện họ thì lại là tốp hảo hán giang hồ cao lớn, độ cao bình quân của những tên này hơn đám thấp lùn kia hai cái đầu, tên nào tên nấy mặt mũi khôi ngô, vũ khí cầm trong tay đủ loại, cửu hoàn đại khảm đao, hai tay cầm kiếm, khiên, còn một tay thì chuyên bổ đao, thương Hồng Anh, còn có đồng giản, roi thép.

    Phía sau bọn họ là hai người đứng vững, tuổi ngũ tuần, thần thái trầm ổn, khí chất uy nghiêm, tóc có vẻ hơi hoa râu giống như cây thương đứng đó, bên cạnh họ là mỹ thiếu nữ đuôi ngựa, quần áo huyền y, da trắng, mặc bộ quần áo bó sát nười, hông dắt đoản kiếm đang quan sát chăm chú tình hình chiến trường.

    Hai người đó, một người là Biện Hà bang nguyên long đầu lão đại Trương Hưng Long, còn vị kia là Chiết gia ngũ công tử Chiết Tử Du.

    Sau khi Chiết Tử Du tới nhật bản, bỗng nhiên phát hiện dân trí bên này còn chưa khai hóa, các lãnh chúa từ to đến nhỏ đều như trò hề, nhưng tài nguyên ở đây thì lại vô cùng phong phú, đặc biệt là kim ngân khoáng sản rất nhiều, có vài thiên khoáng lộ ra, mà nhiều lãnh chúa, do năng lực sản xuất hạn hẹp, họ nghèo trông như ăn mày.

    Chiết Tử Du nhất thời đánh thức chủ ý của bọn hắn, Tây Hạ đến Nhật Bản giờ còn cách Liêu Quốc và Tống quốc, họ chưa ra hải khẩu, cho dù có thể làm đến rất nhiều khoáng sản, hoặc là ngay ở chỗ tinh luyện cũng rất khó đưa kim loại quý nhiều như vậy vận chuyển an toàn đến Hà Tây, song mắt thấy nguồn tài phú khổng lồ có thể dễ dàng nắm lấy, vì chút khó khăn đưa nó dễ dàng bỏ qua, thì đó không phải là tính cách của Chiết Tử Du, dù sau này có thể dùng đến hay không, trước tiên chiếm chỗ khoáng sản thiên ngần này mới là đạo lý.

    Nếu như mảnh đất này các thủ lĩnh có võ công lớn mạnh, Chiết Tử Du sẽ dùng cách hợp lực để gánh vác ích lợi, nhưng lúc nàng phát hiện ra dựa vào Biện Hà trăm chục huynh đệ bang lão đại Trương Hưng Long thì có thể xử lý đám này và xưng vương cảm thấy rất hài lòng vì có thể tiết kiệm cách, rất dễ dàng bày ra trước mặt nàng.

    Nàng bắt đầu cổ động Trương Hưng Long, biến hắn đổi khách thành chủ, mất quyền lực, chiếm đoạt lãnh chủ khác, bắt đầu con đường mở rộng dị quốc tha hương.

    Vốn Trương Hưng Long không có ý này, vừa đến là gây chuyện nghĩa khí giang hồ, như cung phụng tổ tông mình, giờ lật mặt đá người ta xuống, nhà mình làm chủ, hắn hơi xấu hổ.

    Thứ hai cũng là bị ảnh hưởng quan nhiệm truyền thống thượng quốc Trung Nguyên, trong mắt hắn làm một hộ phú gia của Trung Nguyên cũng thoải mái hơn là làm thổ hoàng thượng của mảnh đất này, hắn vốn không có dự định ở chỗ này lâu dài.

    Nhưng sự việc phát sinh ở Tống quốc thay đổi cách nghĩ của hắn, khiến hắn rất thoải mái tiếp nhận ý kiến của Chiết Tử Du.

    Bên Tống quốc, giữa vua và dân đang triển khai sự tẩy trừ kịch liệt, trong triều các lão thần chịu ảnh hưởng của Triệu Quang Mỹ, bãi quan, lưu đày, xem ra điểm mặt mày chủ động xuống đài cũng có người, Tống Kỳ Cổ Diễm Trình Vũ lần lượt lên ngôi thay chỗ tấn vương, nắm những vị trí quan trọng trong triều.

    Phong ba này nhanh chóng lan đến dân gian, trqn bắt đầu xuống tay với bang Hà Vận Tứ.

    Ban đầu biện lương thiếu lương thực, triều đình bó tay không có cách nào, tào vận tứ bang có tầm quan trọng lớn thế nào trong đó thì hắn hiểu rõ, hắn sao có thể đưa quốc gia vận mệnh cho đám giang hồ nắm giữ đây?

    Lúc đó hắn đội hoa tuyết quay trở về hoàng cung đúng lúc thấy Trương Hưng Long công khai truyền ngôi cho Tiết Lương, khí phái náo nhiệt vô cùng, vô số hảo hán giang hồ tụ hội ở bến tàu Biện Hà chúc mừng, lúc đó đã dẫn đến sự kiêng nể của hắn.

    Lcus này đây công chúa và Tống hoàng hậu, Triệu Đức PHương ba người sau khi lẩn trốn khỏi kinh thành, sử dụng là thuyền ngựa, đề cập đến vận chuyển đường thủy, tuy rằng hắn không nắm được chứng cứ sát thực, đã đủ để thúc đẩy hắn quyết định, rửa sạch mạch máu gần quốc gia, song không chịu lực lượng mà triều đình trực tiếp nắm giữ.

    Nhanh chóng cùng với Trịnh gia và Thôi gia đấu pháp, hiện rõ càng nhiều những vấn đề mà thuyền điếm chân.

    Hai lực lượng nhờ Tống triều phá hủy lực lượng của đối phương, không ngừng để lộ ra sản nghiệp khổng lồ của đối phương, ở thể kinh tế khổng lồ như vậy, rất khó bảo đảm làm ăn buôn bán tuân thủ quốc pháp theo khuôn phép cũ được, những hình thức như buôn lậu trốn thuế xuất hiện, càng chịu sự chế tài nghiêm khắc của triều đình, song phương sử dụng võ công và những thủ đoạn kinh tế ngầm đấu nhau, mượn lưỡi đao của triều đình giết người, đấu bất diệc, trqn lại mưu đồ bất chính, buôn bán khó tránh khỏi liên lụy tới tào vận tứ bang, nắm được chứng cứ chân thực, trqn bắt đầu hạ thuốc.

    Tiết lương ở Nhật Bản nửa tháng, yên lòng bên huynh đệ Biện LƯơng, trở về Trung Nguyên, sau khi đợi hắn trở về, Đông Kinh Biện Lương đã cảnh còn người mất, tào vận tứ bang thành những con chuột chạy qua đường, dân không nổi loạn ngoại trừ hắn muốn cầm cờ tạo phản, đối diện với sự đả kích vũ khí của quốc gia, căn bản không có sức phản kháng, rơi vào đường cùng, Tiết Lương dẫn theo một đám huynh đệ hắn tìm được lần nữa đến đông độ.

    Lần này Tiết Lương liền dẫn theo gần vạn nhân khẩu đến, niều người như vậy phải ăn phải uống, phải mặc phải dùng, gia sản Trương Hưng Long nhiều như vậy cũng không thể nhạc ăn núi lở, vốn dĩ hắn nghe lời Chiết Tử Du còn chần chừ do dự, lần này lập tức biết nghe lời.

    Gần vạn người ngoài bỏ già và trẻ nhỏ, những hảo hắn giang hồ có quyền cước cao không dưới bốn nghìn người, các lãnh chúa không cần phải ra tay, song dưới hắn còn có những lãnh chúa danh tiếng, đây cũng là để tiện cho làm việc, đợi đến khi thực lực của hắn đầy đủ, thì lãnh chúa danh nghĩa này sẽ không còn quan trọng nữa.

    Con đường khuếch trương như vậy bắt đầu được áp dụng.

    Mỏ vàng hầu như tràn ngập, hầu hết mọi địa phương đều có số lượng dự trữ, quy mô lớn và số lượng dự trữ cao tập trung chủ yếu ở vùng Đông Bắc bộ, ngân quặng thừa thãi, hơn nữa lại gặp đất nước có số lượng dự trữ cao, dường như không cần tham minh, khu vực khai thác mỏ này có thể đào được mỏ thạch ngân quặng, thêm chút kim loại tinh luyện thì có thể đào được đá ngân quặng.

    Chiết Tử Du căn cứ vào những thông tin mà mình thu thập được, bắt đầu xa thân gần đánh với các lộ lĩnh chủ, hoàng thất không chịu lãnh chúa coi trọng tặng quà cáp, và lúc này bắt đầu có mục tiêu kế hoạch.

    Những lãnh chúa có báu vật mà không cần, một là thiếu đ kỹ thuật sản xuất, hai là nhân lực hạn hẹp, khai thác cần lượng lớn nhân lực, và cần sự ổn định của những khu vực lân cận, còn các lãnh chúa không những thiếu nhân lực, giữa họ thường xuyên xảy ra hỏa chiến như vậy sao mà yên tâm sản xuất được.

    Chiết Tử Du từ khi nhậm quân sư, cổ động Trương Hưng Long đưa các lãnh chúa nổi tiếng ra chinh phạt, lãnh chúa quy thuận thì không nói làm gì, những lãnh chúa không thuận thì phải dùng tới vũ lực, một khi bị thua thì sẽ phải trở thành nô lệ, rồi sai đi khai thác, còn về kỹ thuật tinh luyện, người của bang Biện Hà với các ngành nghề khác nhau, tìm mấy cao thủ tinh luyện kim loại không khó, thế nên Đằng Nguyên trong chốc lát trở thành những người nổi tiếng của quần đảo Nhật Bản, tốc độ và sự chiếm lĩnh khuếch trương tăng lên, bị người ta gọi là đằng nguyên cá sấu.

    Những hảo hán Biện Hà bang hiện này là lãnh chúa Thượng Sam, lãnh chúa Thượng Sam là võ sĩ cao cấp tương đối có thực lực, bên dưới có đến hơn trăm võ sĩ, ngoài ra khi chiến trận còn có thể vận động được hơn hai nghìn nông dân, nhưng thực lực như vậy rõ ràng là không hơn được bang Biện Hà, lần này quyết chiến nhanh chóng diệt tan tác lãnh chúa Thượng Sam.

    Lãnh chúa của Nhật Bản khi này còn khó khăn thống trị quân đội đạt tiêu chuẩn, hoặc là sử dụng chiến thuật chiến pháp gì đó, còn người của Biện hà bang cũng không phải là quân đội chính quy, song phương hội chiến trước đây đều là hình thức kéo bè kéo cánh, tình hình này thì các lãnh chúa cũng khó mà thương lượng, giờ có sự chỉ dạy của Chiết Tử Du, những giang hồ hảo hán đã hiểu được và ủng hộ hết mình, bây giờ mà lui, bày bố trận dần dần có quân đội điểm, lãnh chúa đó tự nhiên sẽ không còn là đối thủ.

    Trương Hưng Long đại triển thần uy, vui vẻ tự đắc, Chiết Tử Du căng thẳng chú ý tới các chiến sĩ bé nhỏ.

    So với Biện Hà bang với nhân mã cao lớn rõ ràng là vô cùng bé nhỏ, mặc bộ quần áo được may cẩn thận, mũ giáp nghiêm mật, đây là Chiết Tử Du dựa theo những bộ kỵ binh trọng giáp bên Âu của các thuộc hạ dh mà sửa đổi thành, có thể bảo đảm được sự an toàn của các chiến sĩ.

    Nhưng cách ăn mặc của các chiến sĩ như vậy trước khi lên chiến trường phải chú ý quan sát, sẽ phát hiện phạm vi hắn, có những hán tử thân thủ đặc biệt cao minh, dù là xông lên hay rút lui, những quân địch tấn công, với cơ thể nhỏ bé là bảo vệ hạch tâm hoàn toàn là xung quanh hắn để hành động.

    Đuổi theo một trận, thấy những tên tiểu tử chạy cực nhanh, những võ sĩ mặc bộ quần áo giáp da ngừng đuổi theo rồi, xoay ngườitrở về, đến trước mặt Chiết Tử Du, nàng vừa bỏ chiếc mũ bảo hộ, mặt mũi đầy mồ hôi miệng chúm chím chính là Vĩnh Khánh công chúa.

    Chiết Tử Du thở hắt ra mỉm cười nói: “Công chúa thực thông minh, thực ra không cần đích thân ra trận, nếu như công chúa muốn học thực, cũng nên học điều binh khiển tướng, bài binh bố trận, học Thiên Tử Kiếm, chư hầu kiếm, mà phi thất phu kiếm."

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 97: Hóa ra là như vậy

    Công chúa làm bộ lắc lắc cái đầu xõa tóc được cột đằng sau ra rồi rút chiếc khăn tay vuông lau sạch trên thân kiếm máu tươi, "Sát" một tiếng đem lợi kiếm còn sao, lúc này mới lạnh lùng thuyết: "Thất phu chi kiếm hội tụ ngàn vạn lần, chính là thiên tử chi kiếm.

    Lại nói, thất phu chi kiếm có thể rèn luyện một người đắc ý chí, dũng khí, cùng khí lực, ta muốn học vô cùng nhiều, thất phu kiếm, cũng muốn học!"

    Chiết Tử Du khe khẽ thở dài, kể từ khi biết Tống hoàng hậu cùng Triệu Đức Phương chết, tiểu công chúa này liền trở thành một khối băng lạnh buốt, không còn thấy nàng mỉm cười, Chiết Tử Du biết nàng đầy bụng hận thù, hơn nữa tràn ngập sự tự trách, nhưng không biết nên khuyên nàng như thế nào, có lẽ... trái tim của nàng, chỉ có chứng kiến Triệu Quang Nghĩa chết khi mới có thể mở ra.

    Lúc này, một tên trang phục võ sĩ Nhật Bản của vóc dáng thấp nam nhân sẽ cực kỳ nhanh hướng bọn họ chạy tới, đến rồi trước mặt bọn họ cung kính đứng lại, khom người nói với Chiết Tử Du: "Ngũ công tử, người mà cô nương định ngày hẹn đã tới rồi, phụng mệnh của người, chúng ta vừa mới đem bọn họ từ trên biển đến."

    "Ồ?"

    Đuôi lông mày Chiết Tử Du nhướng lên, đánh mắt nhìn lại, chỉ thấy xa xa lại có một võ sĩ, dẫn vài cái người vạm vỡ chính đi tới, mấy người kia mặc áo da thô, đầu quang tóc, da đầu dưới ánh mặt trời sáng bóng, chỉ còn lại một nửa tóc biện thành hai, buộc lên sợi dây sau đầu.

    Chiết Tử Du lập tức vui vẻ bước đến đón...

    Mấy nữ chân nhân bước tới phía Chiết Tử Du vừa thấy Chiết Tử Du đón chào họ, mấy nữ chân dũng sĩ lập tức thi lễ với nàng, thái độ vô cùng cung kính.

    Nữ chân nhân giống người Đảng Hạng, thời Thương Chu cũng chính là thuộc đế quốc Trung Nguyên.

    Lúc ý họ được gọi là người Túc Thận, vào thời kỳ Ngu Thuấn, người Túc Thận hiến cung tiễn cho thiên tử.

    Khi vũ định cửu châu các tộc xung quanh đều đến cống, trong đó cũng có tộc Túc Châu.

    Thời Chu Vũ Vương thì hiến cung nỏ.

    Lịch từ ngàn năm nay, dân tộc này ở trong hoàn cảnh gian khổ của thủy chung kiên cường và ngày càng sinh sôi nảy nở, thời kì Hậu hán người túc thận được gọi là ấp lâu.

    Nam Bắc triều khi lại gọi là chớ cát, thời kì Tùy Đường xưng là Mạt Hạt.

    Thời kì Võ Tắc Thiên, Mạt Hạt thủ lĩnh đại tộ lập Bột Hải hải quốc, Mạt Hạt các bộ phụ thuộc vào hắn, Bột Hải quốc lập quốc nhiều hơn hai trăm năm sau bị Liêu quốc tiêu diệt, từ đó về sau người Mạt Hạt rải rác ở bạch sơn hắc thuỷ, thế lực dần dần mỏng, Nữ Chân chính là bất đồng dịch âm của cổ ngữ túc thận của.

    Người Nữ Chân dựa theo trình tự từ nam hướng bắc.

    Thứ tự gần như lạc hậu, càng là địa phương lân cận Tống liêu, càng tương đối văn minh, phát đạt, nhưng là loại này giàu có cũng chỉ là so sánh với tộc nhân, so sánh với Tống Liêu bọn họ còn vô cùng bần cùng lạc hậu, ngoài săn thú, hái lượm và nông canh, bọn họ không còn hình thức sinh nào, sau khi tương đối phát họ nắm giữ nhất định của sau hàng hải, cũng có chút người qua Nhật Bản, thường xuyên đến quần đảo Nhật Bản mượn danh nghĩa để chiếm đoạt.

    Lần trước lúc bọn họ đến, cái kia cảng đã rơi vào tay "Đằng nguyên lãnh chúa", Biện Hà bang nhiều năm kinh doanh thuỷ vận, có được tiềm thế lực cực kỳ cường đại, trương hứng long, Tiết lương mắt thấy triều đình thúc ép nhanh chóng, quyết tâm dời đến Nhật Bản tránh nạn, bởi vậy không tiếp tục lo lắng, vận dụng rồi tất cả lực lượng của bọn hắn, triệu tập trên trăm đầu thuyền lớn, đem những bang huynh đệ gia quyến tình nguyện theo bọn họ rời đi toàn bộ quay lại đây.

    Như vậy, bọn họ lập tức có được một đội thuỷ quân cường đại, đội thuỷ quân này tuy là người giang hồ tham gia, nhưng là so với Nhật Bản thuỷ quân cũng không chút thua kém, Nhật Bản lúc ấy cũng không có đại hình chiến hạm, tuy bọn họ từng "Huy hoàng chiến tích " cùng Đường quân, mà với lực khuynh quốc, kiếm được hơn một ngàn chiếc thuyền, hơn một vạn thuỷ quân, ở Đường quân là bảy ngàn người.

    Sự đả kích không đến hai trăm loại chiến thuyền đại bại mà về, người Nhật Bản có câu nói "Giây lát, quan quân chiến bại ", ngày kế tập hợp tàn quân cùng xông lên, lại bị Đường quân giáp thuyền nhiễu chiến, thiêu hủy hơn bốn trăm chiến thuyền "Chiến hạm", người chết vô số kể.

    Hơn trăm chiếc thuyền, không phá vây được hơn một ngàn "Nhật Bản chiến hạm", trơ mắt bị đại hỏa thiêu hủy, có thể thấy được chiến thuyền của lớn nhỏ, mặt khác Đường quân bảy ngàn thuỷ quân một trăm bảy mươi chiếc thuyền, mà quân Nhật hơn bọn hắn ba nghìn người, nhưng lại phải sử dụng hơn một ngàn chiến thuyền, theo số đông đảo chiến thuyền bọn họ của cũng có thể thấy cái gọi là chiến hạm.

    Tới thời điểm Tống Triều, hàng hải kỹ thuật Trung Nguyên tiến thêm một bước phát triển, tạo thuyền càng thêm tiên tiến, chênh lệch giữa bọn chúng càng lớn, tuy thuyền của biện hà bang không phải chính thức chiến hạm, nhưng bọn hắn vận chuyển hàng hóa, nhất là đưa vào để vận chuyển đi Nhật Bản, Cao Ly, Lữ Tống, con thuyền không chỉ chắc chắn, nhanh.

    Còn cần có vũ lực đối phó hải tặc, bởi vậy thêm chút sửa đổi cho con thuyền ở đó đã xem như vô cùng cao.

    Nữ Chân nhân nhân cuộc sống gian khổ, luyện cơ thể khỏe khoắn, ba người đồng hành có thể săn hổ, nhưng người Nữ Chân làm tiền gặp được hảo hán sông nước biện hà bang, chẳng những không có chiếm được một chút tiện nghi, tưởng muốn chạy trốn khi còn bị nhân ngay cả thuyền dẫn người đều cắt trở về.

    Chiết Tử Du sau khi nghe nói việc này, liền ngăn cản cách làm hết thảy chém đầu răn chúng của người Nữ Chân, nàng thấy , mấy người Nữ Chân này vẫn là chỗ hữu dụng , nhất là Nhật Bản đảo cô huyền hải ngoại, Tống liêu hai nước với thể chế tương đối hoàn thiện, ở đó cũng không liền có quá nhiều hành động, thêm giá trị lợi dụng của người Nữ Chân liền.

    Bên này tài phú nếu tương lai muốn chuyển hướng Trung Nguyên, đối diện nhất định phải có một bến tàu, có người cai quản.

    Nắm giữ lấy vào ra của bến khẩu , ngoài Tống liêu cũng chỉ có người Nữ Chân.

    Đồng thời người Nữ Chân cùng Liêu quốc quan hệ giữa họ cũng không tốt, lực lượng của bọn họ mặc dù không đủ để chống lại Liêu quốc, muốn kiềm chế Liêu quốc vẫn có thể làm, Chiết Tử Du chưa bao giờ khờ dại đến bởi vì liêu cùng Tây Hạ liên thủ có lợi cho việc cùng bức ép Tống quốc, hai nước sẽ trở thành huynh đệ thân mật khăng khít, giữa quốc với quốc chỉ có ích lợi, không có Tống là địch nhân, liêu là minh hữu, ngày sau làm sao biết Liêu quốc sẽ không lộ răng nhọn khoe khoang tài giỏi, gây bất lợi với Dương Hạo?

    Nếu như có thể phụ thuộc Liêu quốc, rồi Nữ Chân lại thỉnh thoảng xuất hiện mâu thuẫn với Liêu quốc bộ lạc, với so sánh chặt chẽ về mối liên hệ, có lẽ bọn họ sẽ trở thành một đường kì binh.

    Xuất phát từ cân nhắc phòng ngừa chu đáo, Chiết Tử Du tha cho cái mạng của bọn họ.

    Đồng thời cùng bọn họ thành lập quan hệ mậu dịch, dùng giá cả hợp lý thu mua da lông, sơn trân, thảo dược v.v.. của bọn họ, Chiết Tử Du đối trợ giúp của bọn họ mặc dù là bé nhỏ không đáng kể đối với nàng, nhưng là đối với những của người Nữ Chân cuộc sống này nghèo khổ này mà nói, này thu vào đã đủ để làm cho tộc nhân vượt qua so sánh thoải mái của cuộc sống. sản phẩm vốn có của bọn họ đều bị người liêu và người Tống thu mua với giá cả cực thấp, bởi vì bọn họ không còn thị trường, cũng chỉ có thể nén giận, Chiết Tử Du với cái ơn, khiến bọn họ vô cùng kính sợ đối vị "Ngũ công tử" thần bí này.

    Lúc này đây , bọn họ thuê thuyền lớn của biện hà bang, vận đến đây thêm nhiều là hàng hóa, những hàng hóa này là tơ lụa, lá trà, đồ sứ chờ Trung Nguyên đối từng biện hà bang mà nói nó không coi là cái gì, nhưng đối với bọn họ mà nói cũng là ý nghĩa trọng đại, bởi vậy thiếu tộc trường châu lý chân tự mình áp trận, chọn lựa dũng sĩ trong tộc vận.

    Chiết Tử Du để lại trương hứng long dọn dẹp chiến trường, mình cùng đi này vài Nữ Chân dũng sĩ quay trở về thành.

    Sau khi tiếp nhận trân châu, nhân sâm, lông chồn, các loại thuỷ bộ kỳ trân, Chiết Tử Du mời bọn họ vào phòng khách, thiết trà.

    Châu lý chân khoanh chân ngồi vào chỗ của mình, thân thủ phất một cái mái tóc của hắn, cung kính nói: "Ngũ công tử, lần này vận chuyển hàng hóa tới.

    Là an xe cốt bộ lạc chúng ta cho đến nay toàn bộ xuất được hàng hóa rồi.

    Mùa đông năm trước đi săn, và trước đó đã bán giá rẻ cho rồi người Liêu và người Tống, song về sau chúng ta chỉ cần nhu cầu của Ngũ công tử người, chúng ta sẽ không bán cho đám thương nhân lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn với lòng dạ hiểm độc một kiện đồ nào nữa."

    Chiết Tử Du cười một tiếng nói: "Rất tốt, mấy thứ này các ngươi có bao nhiêu, ta muốn bấy nhiêu."

    Nàng ngừng lại một chút, lại nói: "Các ngươi có bao nhiêu, ta liền thu bấy nhiêu, càng nhiều càng tốt, giá cả hợp lý, mặt này ngươi không cần phải lo lắng."

    Châu lý chân vừa nghe mừng rỡ.

    Chiết Tử Du cũng mừng thầm trong lòng, người Nữ Chân không có năng lực đi xa, chỉ có thể đem đồ vật bán cho nàng với giá rẻ, mà nàng qua tay lại bán cho Tống quốc, Lữ Tống, thậm chí tới những nơi xa hơn, thu lợi không chỉ gấp mười lần, có thể thấy, nàng cảm thấy thương nhân Tống liêu hai nước lòng dạ thật sự là đen tối, bởi vậy người Nữ Chân thật sự là nghèo đi mấy, với món lãi kếch sù của h, còn muốn bóc lột họ khiến họ không được cơm no áo ấm, thương nhân như vậy nàng thật sự tưởng nổi.

    Châu lý chân vui mừng lộ rõ trên nét mặt, vội vàng hạ thấp người cảm tạ, Chiết Tử Du nhấp một hớp trà, cười nói: "Đúng rồi, ta cần hàng hóa rất nhiều, một lần đi xa, thì mang thêm nhiều chút hàng hóa mới có nhiều vàng bạc mà về.

    Ta góp nhặt được chút khoáng sản bên Nhật bên, và những thứ ngươi vận chuyển tới, còn ngại không đủ khả năng, ngươi nói đây là toàn bộ của hàng hóa từ mùa đông năm trước cho đến hiện giờ thu hoạch được... , cũng không coi là nhiều nha."

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng lắc đầu thở dài: "Ta không phải ăn không nuốt nổi nữa, mà là không đủ ăn."

    Nàng liếc một đôi đôi mắt đẹp sang châu lý chân, thấy hắn lộ ra sợ hãi dáng điệu bất an.

    Ngập ngừng không biết làm sao, không khỏi lắc đầu: " Xem ra lời của ta còn phải nói rõ ra mới hiểu được."

    Chiết Tử Du liền thản nhiên nói: "Các ngươi một bộ lạc không có đủ hàng hóa, thì vài bộ lạc nữa đâu?

    Thiếu tộc trường tựa hồ có thể liên hệ với vài bộ lạc nữa, nếu như có thể thu mua càng nhiều là hàng hóa, ta phái thêm mấy cái thuyền cũng được.

    Về phần giá, ngươi hoàn toàn không cần phải lo lắng."

    Châu Lý Chân vội nói: "Châu Lý Chân tin tưởng Ngũ công tử, không lo lắng vấn đề giá, chỉ là..."

    Châu Lý Chân trên mặt lộ ra thần sắc khó xử, muốn nói lại thôi, Chiết Tử Du lòng dạ biết rõ, địa bàn người Nữ Chân vô cùng cằn cỗi, giữa các bộ lạc cũng tồn tại cạnh tranh quan hệ, an xe cốt bộ lạc gặp được Chiết Tử Du quý nhân, ước gì độc chiếm tài nguyên, để cho an xe cốt bộ lạc trở thành Nữ Chân chư bộ thực lực cường đại nhất của bộ tộc, há có thể để cho những bộ lạc khác đi nhờ xe.

    Chiết Tử Du cười nói: "Kỳ thật Châu Lý Chân thiếu tộc trưởng hoàn toàn không cần phải lo lắng, ta là thương nhân, chỉ cần hàng hóa đến nơi, còn ai đến giao dịch đều không quan hệ.

    Cho nên...

    Thiếu tộc trường hoàn toàn có thể giá cao hơn giá thu mua của thương nhân Tống liêu hai nước thu mua hàng hóa của các bộ lạc khác, ta sẽ lấy giá cả phải chăng nhất qua tay ngươi thu mua lại, cho dù chi trước bạc cho ngươi trước cũng không thành vấn đề.

    Nói như vậy, bộ lạc nhỏ bé trông chờ vào an xe cốt bộ lạc, mà cho dù là cường đại của bộ lạc, cũng phải dừng lại chỗ các ngươi, xem sắc mặt của các ngươi, đối với An Xa Cốt bộ lạc mà nói có phải là càng tốt hơn không?

    Theo những gì ta được biết, thực lực của Hoàn Nhan, Giáp Cốc, Thuật Hổ, Đồ Đan, Ô Lâm Hợp chư bộ không ở dưới bộ An Xa Cốt ngươi, hơn nữa Hoàn Nhan bộ lạc, Hột Thạch Liệt bộ lạc, còn là kẻ thù truyền kiếp của các ngươi, nếu An Xa Cốt làm theo lời ta nói, bọn họ còn có bản lãnh gì tranh chấp cùng các ngươi đây?"

    Châu Lý Chân cũng không ngu xuẩn, nghe những lời này bỗng nhiên bừng tỉnh, cân nhắc lời nói của Chiết Tử Du, mở cờ trong bụng, lúc này cảm động đến rơi nước mắt nói: "Đa tạ Ngũ công tử chỉ điểm, Châu Lý Chân hiểu phải làm thế nào rồi ạ."

    Chiết Tử Du hài lòng cười, Châu Lý Chân lại khấu đầu nói: "Châu Lý Chân sau khi trở về, sẽ theo lời dặn dò của Ngũ công tử bắt tay vào làm việc.

    Song... lần sau, chỉ sợ phải đợi sang năm mùa xuân rồi."

    Chiết Tử Du tú khí hai hàng lông mày hơi hơi nhăn lại, kinh ngạc nói: "Sao cần lâu như vậy?

    Ta cung cấp cho các ngươi thuyền lớn, hơn nữa những thủy thủ kinh nghiệm phong phú, lại phải chật vật chật vật với biển ư, cũng tránh khí hậu mùa đông sao?"

    Châu Lý Chân cười khổ nói: "Ngũ công tử hiểu lầm rồi, ta nói sang năm mùa xuân mới có thể lại đến, cũng không phải sợ sóng gió, Ngũ công tử cung cấp của thuyền lớn thật sự là vững vàng cực kỳ, sợ gì sóng gió.

    Song là...

    Bởi vì tới tiết săn bắt hải đông thanh rồi."

    Chiết Tử Du bật cười nói: "Không phải đó chứ?

    Bộ tộc của các ngươi rốt cuộc có bao nhiêu người?

    Săn con ưng, còn muốn cả tộc ra trận hay sao?"

    Châu Lý Chân sắc mặt đỏ lên, nói: "Cái này...

    Cũng không phải săn hải đông thanh, thật sự là...

    Haiz!"

    Châu Lý Chân nặng nề mà vỗ đùi, nói: "Chúng ta tự xưng là người Nữ Chân, trong ngôn ngữ của chúng ta, Nữ Chân này chính là hải đông thanh, "Hải đông thanh" hình thể tuy nhỏ, lại là một loại chim ưng thực hung mãnh, vốn là trợ thủ tốt nhất của thợ săn.

    Song, lại cũng không quan trọng như vậy, quan trọng đến mức toàn tộc chúng ta phải bỏ xuống thời gian kiếm kế sinh nhai đi săn ưng, các bộ lạc của chúng ta coi trọng săn ưng như thế, thật sự là cái khó nói bằng lời."

    Chiết Tử Du đến đây hứng thú, tò mò nói: "Thiếu tộc trưởng không ngại nói rõ đi, nghe ngươi vừa nói, ta cũng có chút hứng thú với ưng rồi."

    Chiết Tử Du cười nói: "Nếu xưng thần, đương nhiên phải cống nạp, điều này cũng cũng hợp tình hợp lý."

    Châu Lý Chân đạo: "Vâng, nhưng ta người Nữ Chân nghèo, chúng ta nghèo tới mức ngay cả cơm nấu cũng không có, đều phải nhờ cậy Liêu quốc bố thí.

    Nào có cái gì đáng để Liêu quốc hoàng thất để mắt tới, cho nên cái gì hàng năm cống lên gì đó đều thực keo kiệt.

    Về sau, hoàng thất dòng họ của Liêu quốc, quyền quý huân khanh bắt đầu hứng thú với săn thú, bọn họ phát hiện hải đông thanh là săn ưng tốt nhất, có được một con hải đông thanh sẽ rất vinh dự, cho nên mới cướp đoạt hải đông thanh.

    Mà hải đông thanh chỉ có tại lãnh địa người Nữ Chân chúng ta, vì thế Liêu quốc liền đem hải đông thanh liệt vào cống phẩm chi nhất, quy định chúng ta hàng năm đều phải tiến cống số lượng nhất định hải đông thanh, nếu làm không được, cống phẩm sẽ nộp gấp năm lần.

    Bộ lạc của chúng ta... thật sự là lâm vào thế bần cùng rồi, sao có thể nộp được nhiều thuế phú như vậy.

    Nhưng mà hải đông thanh cũng không phải chuột, có thể thấy khắp núi đồi, loại thần ưng này ở chỗ chúng ta người Nữ Chân cũng là vật hiếm lạ mà, hiện giờ chỉ có bộ lạc biên giới phương bắc còn có, để có thể săn được thần ưng, chúng ta phải có được phương bắc bộ lạc, phương bắc bộ lạc cũng coi trọng tài vật chim ưng, sao có thể nhường cho chứ?

    Cho nên... nói là săn ưng, kỳ thật hàng năm vì săn ưng, chư bộ phía nam chúng ta đều xảy ra xung đột với phương bắc chư bộ, một khi bắt được thần ưng, để chiếm thần ưng cho mình, chư bộ phía nam chúng ta không ngừng xung đột..."

    Châu Lý Chân càng nói sắc mặt càng trầm trọng, có chút bi thương nói: " Nhị đệ ta, chính là vì tranh ưng mà chết thảm ở dưới tên dũng sĩ Hoàn Nhan bộ lạc, tam thúc ta...

    Cũng là vì săn ưng, kết quả bị liệt, hắn vốn là đệ nhất dũng sĩ của tộc ta, hiện giờ...

    Hiện giờ chỉ có thể nằm ở trên giường, mà ngay cả ăn uống ỉa đái, đều không thể tự làm được."

    Châu Lý Chân tại đập một quyền lên đùi mình, mắt đã long lanh nước mắt trong suốt.

    Ở phía sau hắn, vài Nữ Chân dũng sĩ đều cúi đầu.

    Chiết Tử Du nhíu mi suy tư một lát, dần dần lộ ra thần sắc thưởng thức, hỏi: "Liệt hải đông thanh là cống phẩm, nếu không cống hải đông thanh, nộp gấp năm lần thuế phú, đây là quy định từ bao giờ?"

    Châu Lý Chân nói: "Đó là ý chỉ đương kim Tiêu thái hậu thành là hoàng hậu của năm thứ hai ban bố, Liêu đế lắm bệnh, lúc ấy, Tiêu hậu đã cầm quyền, bởi vì Nữ Chân bộ lạc chúng ta khó khăn cống phú, cho nên nương nương ban xuống ý chỉ này."

    Chiết Tử Du nhìn hắn, hỏi: "Thì... , tam thúc ngươi, Nhị đệ ngươi, đều bởi vì săn ưng mà thê thảm, ngươi hận Tiêu hậu sao?"

    Châu Lý Chân nặng nề lắc đầu: "Có cái gì hận chứ , cho phép chúng ta lấy hải đông thanh chống đỡ nộp thuế phú, kỳ thật là một chuyện tốt, dù sao, chỉ cần săn được ưng, bộ lạc của chúng ta hàng năm đều có thể tiết kiệm rất nhiều của tài vật, có thể giảm người đói chết.

    Tuy vì săn ưng mà giao đấu kỳ thật so với trước kia, còn tốt hơn một ít."

    Chiết Tử Du khẽ cười nhẹ, nâng lên một đôi bàn tay trắng nõn, nhẹ nhàng vỗ tay nói: "Hảo thủ đoạn, hảo tâm cơ, bổn công tử hiện giờ thật là có điểm bội phục vị Tiêu nương nương này rồi."

    Châu Lý Chân nghi nói: "Ngũ công tử nói chuyện gì?"

    Chiết Tử Du thản nhiên cười nói: "Cổ có Yến Anh Nhị Đào giết tam sĩ, giờ có Tiêu Xước thần ưng loạn Nữ Chân, quả nhiên là nữ trung hào kiệt, nếu có cơ hội, ta thật muốn đấu trí bản lĩnh cùng vị này Tiêu nương nương."

    Châu Lý Chân trố mắt nói: "Cái...

    Cái gì Nhị Đào, nhạn ưng là ưng gì?"

    Chiết Tử Du "Xuy" một tiếng cười, rồi mới lên tiếng: "Đây là một cái điển cố của Trung Nguyên.

    Ý của ta là nói, Tiêu nương nương cũng không phải muốn liệt hải đông thanh làm cống phẩm, ban cho chư bộ thủ lĩnh, dung túng bọn họ, không làm việc đàng hoàng, mà là muốn tránh cho sự đoàn kết của Nữ Chân chư bộ.

    Vì một con hải đông thanh, Nữ Chân chư bộ tự giết lẫn nhau, bên cạnh Tiêu nương nương, chính là chỗ an toàn nhất."

    Châu Lý Chân hai mắt hoắc mắt trợn thật lớn, dường như hổ ăn thịt người gắt gao trừng mắt nhìn Chiết Tử Du, má dữ tợn run rẩy từng cái, thần sắc tiệm chuyển dữ tợn, huyệt Thái Dương đập bịch bịch, cái trán của gân xanh đều nổi lên, như những con giun màu xanh mảnh dài hẹp, trông rất ghê người, Chiết Tử Du vẫn ung dung ngồi, thần sắc tự nhiên.

    "Thì ra là thế, thì ra là thế..."

    Châu Lý Chân thì thào sau một lúc lâu, bỗng nhiên hét lớn một tiếng, "Oanh" một tiếng, chiếc kỷ trà kiên cố trước mặt hắn bị một quyền hắn nện vỡ nát, máu tươi chảy ròng, Châu Lý Chân giật mình chưa tỉnh, chính là nghiến răng nghiến lợi nói: "Hóa ra là...

    Như thế!"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 98: Tử Nan Vi Quỷ (chết khó làm quỷ )

    Dịch sứ Cam Châu truyền tới một tin tức làm cho người ta khiếp sợ: Cam Châu A Cổ Lệ, phản.

    Bởi vì hiện tại phải xử trảm huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, rất nhiều quý tộc bộ lạc Thác Bạt mấy ngày nay ồn ào không thể tách rời ra, một ít đại thần lão thành cẩn thận cũng bắt đầu cảm thấy xử phạt quá nặng.

    Dĩ nhiên, luận tội, hai người kia hẳn là xử tử, nhưng là pháp lý không ở ngoài hơn nhân tình, pháp lý là phải phục vụ cho lợi ích của triều đình, trước mắt mà xem, đối với việc giam cầm huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, chọn hiền lương trong các tộc nhân khác đảm nhiệm thủ lĩnh bộ lạc, không giống với cách làm ổn định triều cương tốt hơn, cho nên rất nhiều đại thần vào triều, cố gắng khuyên Dương Hạo hồi tâm chuyển ý, cố gắng đến tốt nhất.

    Vừa đúng lúc này, dịch sứ Cam Châu chạy tới, mang đến tin tức Cam Châu Hồi Hột tạo phản, nhất thời như một loại sấm vang buổi sớm, đưa tới một mảnh sóng to gió lớn trên triều đình.

    Dương Hạo truyền dịch sứ lên trên đại điện, tự mình hỏi thăm, mới biết ngọn nguồn mọi chuyện.

    Thì ra là Hộc Lão Ôn cấu kết vương tử A Lý, một người hành thích A Cổ Lệ, một người hành thích Tô Nhĩ Mạn, cố gắng đem cả bộ lạc nắm trong lòng bàn tay một lần nữa, kết quả hai người cùng thất thủ, A Cổ Lệ bị thương lẩn trốn, được bộ lạc mình bảo vệ, nhưng ngay sau đó cùng Trương Phổ đóng quân tại Túc Châu biết được tin tức, điều ngay một đường nhân mã tới, bảo vệ nàng bình yên trở về Cam Châu.

    Lúc này Tô Nhĩ Mạn tự mình dẫn nhân mã bản bộ, cùng tộc nhân của Hộc Lão Ôn đánh thẳng đến hừng hực khí thế, A Cổ Lệ tái hiện ở Cam Châu, Hộc Lão Ôn cũng đã chết, uy tín của đệ đệ cùng nhi tử của hắn kém xa bản thân hắn, lực khống chế đối với tộc nhân vốn là có hạn, lúc này ở dưới sự giáp công của ba đường binh mã A Cổ Lệ, Tô Nhĩ Mạn cùng Túc Châu, liền nhanh chóng xảy ra làm phản, đường huynh(anh họ) của Hộc Lão Ôn là Tiểu Mãn Anh giết đường đệ cùng cháu của hắn, dẫn đầu tới trước trận xin hàng, Cam Châu một lần nữa bình tĩnh trở lại.

    Nhưng là không lâu sau, quân đội Trương Phổ điều tới Cam Châu hiệp trợ A Cổ Lệ củng cố chính quyền lại nhiều lần xảy ra va chạm cùng dân chúng bộ tộc địa phương, quan hệ song phương nhanh chóng chuyển biến xấu, không lâu sau, lúc đưa tang thủ lĩnh một bộ tộc, bởi vì cùng viên quân Túc Châu phát sinh xung đột, cho nên xảy ra một cuộc ẩu đả ở đầu đường, song phương đều có người chết, cho nên tụ tập nhiều nhân mã của mình hơn, nhất thời kiếm bạt cung giương, Tô Nhĩ Mạn thủ lĩnh Cổ Cố Hồn tự thân xuất mã, cùng tướng lãnh viện quân Túc Châu giao thiệp, song phương đều không nhường nhịn, nếu không phải A Cổ Lệ ra mặt đàn áp, sợ rằng viện quân Túc Châu cùng bộ tộc địa phương đã động thủ.

    Không lâu sau việc này, người của A Cổ Lệ khi ở dưới chỗ phế tích Hắc Thủy Thành phát hiện được bảo tàng dưới đất của Nguyệt Thị Vương Quốc năm đó, viện quân Túc Châu nghe thấy liền muốn phân một chén canh, Cam Châu Hồi Hột được bảo tàng thì vô cùng vui mừng, miếng thịt béo đến miệng sao chịu nhường cho được, cho nên mâu thuẫn ứ đọng đã lâu của song phương rốt cục bộc phát toàn diện, A Cổ Lệ chiếm được bảo tàng này, thực lực tăng nhiều, cũng trở nên cứng rắn.

    Thái độ của A Cổ Lệ thay đổi, khiến cho chư bộ Hồi Hột càng thêm không sợ hãi, song phương từ xung đột nhanh chóng diễn biến thành đại chiến toàn diện, A Cổ Lệ xé cờ tạo phản.

    A Cổ Lệ chiếm được bảo tàng di tích Hắc Thủy Thành, dùng nó chiêu binh mãi mã, để dành lương thảo, nhất thời thanh thế đại chấn, lại đem viện quân Túc Châu đánh cho chạy ra ngoài.

    Trương Phổ từ Túc Châu nghe chuyện liền chạy tới bình định, nhưng cũng liên tục thất lợi, hôm nay đang liên tiếp bại lui, hướng Hưng Châu chạy trốn.

    Vừa nói rõ ngọn nguồn câu chuyện, nhất thời trên đại điện tiếng người ồn ào, có người không kìm được tức giận, yêu cầu lập tức phái quân bình định, có người thì nhân cơ hội trêu rao, đây là do Đại Vương làm tan rã bộ lạc Ngụy Vũ, hủy bỏ chế độ thế tập, khiến cho lòng người chư bộ đầu sinh ra bất an, yêu cầu Dương Hạo thay đàn đổi dây, thay đổi sách lược.

    Dương Hạo nghe vậy ung dung cười lạnh nói: "Ngày xưa Dạ Lạc Hộtcòn, Cam Châu Hồi Hột có ba mươi vạn binh mã, còn không chịu nổi một kích, A Cổ Lệ hôm nay chẳng qua chỉ là một nữ nhân, Cam Châu Hồi Hột lại là nguyên khí chưa hồi phục, nàng làm ra được bao nhiêu sóng gió?

    Loạn Cam Châu, bản vương chỉ cần trong nháy mắt là bình ổn được, cần gì tiếc nuối?"

    Lý Thiên Luân đoạt bươc đi ra khỏi ban, tấu nói: " Đại Vương. . ."

    Dương Hạo vung mạnh tay lên, nói: "Chớ có nhiều lời, cùng lắm thì bản vương lại một lần nữa ngự giá thân chinh, một thập tam nương A Cổ Lệ nho nhỏ, còn sợ nàng ta lật trời sao.

    Lấy loạn A Cổ Lệ gải vây cho Thác Bạt Hàn Thiền, lại càng hoang đường.

    Tâm ý bản vương đã quyết, lập tức tụ họp binh lực đợi chiến, chờ khi Trương Phổ trở về, nắm giữ cặn kẽ tình hình rồi hãy nói đi, lập tức xử trảm Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu, người coi thường quốc pháp, kiêu ngạo bắt chước làm theo, coi rẻ bản vương, coi rẻ quốc pháp, tất bị nghiêm trị!"

    ***

    Trên pháp trường, hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu tóc rối bù, khí diễm lớn lối thường ngày hoàn toàn không thấy.

    Hơn nhiều năm rồi, cho dù là Lý Quang Duệ cũng không có cử động nghiêm khắc đối với thủ lĩnh các bộ lạc cường đại qua, lòng đề phòng trong bọn họ đã mờ nhạt.

    Khi bọn hắn bị áp giải lên pháp trường, khi đao phủ tay cầm cương đao sáng như tuyết đứng bên cạnh bọn hắn, bọn hắn mới nhớ tới, cũng không phải là kẻ phản loạn nào cũng có thể nhận được khoan dung.

    Năm đó Thứ Sử Lý Di Mẫn dựng cờ tạo phản, nhị ca Lí Di Ân của hắn sao lại hạ thủ lưu tình?

    Chính tay của hắn chặt xuống đầu của Tam đệ, treo ở đầu gậy.

    Huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền rốt cuộc biết sợ, bọn họ hối hận ban đầu không nên nghe theo lừoi tộc nhân xúi giục, mạo phạm Dương Hạo.

    Mặc dù Dương Hạo bình thường nhìn rất hòa khí, nhưng thiên hạ của hắn càng là do một đao nhất thương hắn đích thân đánh lấy được, một hoàng đế mã thượng, quân vương đích thân giành chính quyền, sao lại là người thiếu quyết đoán, thiếu dũng khí được?

    Nếu như trời cao có thể cho bọn hắn một lần cơ hội sống nữa, bọn họ tuyệt đối không làm chim đầu đàn này!

    Hai con chim ngốc thần chí hoảng hốt bị trói chặt trên đài hành hình, ngay cả Thác Bạt Võ đứng ở một bên đang nói cái gì, hai người cũng không có nghe thấy.

    Thác Bạt Võ đầu đầy mồ hôi khuyến khích bọn hắn mà nói: "Các ngươi không cần lo lắng, Dương Hạo không kiêng nể gì như thế, lão gia tử cũng đã nổi giận, chuyện này hắn sẽ không mặc kệ."

    Thác Bạt Hàn Thiền thần chí hoảng hốt nhìn trời cao, tuyệt vọng nói: "Buổi trưa vừa đến, khai đao đã chém, cho dù lão gia tử chịu ra tay, vẫn còn tới kịp sao?"

    "Tới kịp, nhất định tới kịp, các ngươi không nên lo lắng. . ."

    Thác Bạt Võ đang khuyên, nghi trượng của quan giám hình từ xa xa đi tới, ba người này chính là ba quan trưởng ty, lấy Lâm Bằng Vũ cầm đầu, ba người tiến vào trên lán cao của đài hành hình, Lâm Bằng Vũ an vị ở giữa, nhìn bầu trời bao la trên đỉnh đầu một chút, lạnh lùng cười một tiếng, ở bên tay của hắn, chính là một lệnh tiễn màu đỏ thắm, lệnh tiễn màu đỏ thắm kia nhìn tới phi thường chói mắt, phảng phất như dây thừng treo cổ đòi hồn của Diêm Vương, một cây lệnh tiễn, một mạng người.

    Hiện trường là một mảnh yên tĩnh, ngàn vạn dân chúng ngàn vạn, giết người vốn không kỳ lạ, nhưng là xử trảm hai thủ lĩnh của Thác Bạt thị, phảng phất như là xử trảm hai quyền quý hoàng thất, hiệu ứng oanh động vẫn phải có, huống chi dân chúng Hưng Châu hằng ngày vốn là vô cùng thiếu hoạt động tiêu khiển.

    "Khụ, buổi trưa đã tới, hai vị đại nhân.

    "

    Lâm Bằng Vũ hướng hai vị chủ quan Đại Lý Tự, Đô Sát Viện chắp tay, hai vị đại nhân kia cũng vội hoàn lễ: "Đại nhân, xin mời, đại nhân là chủ quan giám hình, theo lý nên tùy đại nhân làm."

    Lâm Bằng Vũ ha hả cười một tiếng, vê râu nói: "Đã như vậy, lão phu liền không nhường ai việc nhân đức."

    Hắn ho khan một tiếng, thân hình đoan chính, đưa tay tìm tòi, cầm lệnh tiễn lên, nghiêm sắc mặt, cao giọng quát lên: "Người đâu, buổi trưa đã đến, chuẩn bị chém...

    "

    "Chậm đã!"

    Đột nhiên có người quát to một tiếng, đám người liền ứng thanh tách ra, chỉ thấy ở xa xa có một đoàn người ngựa, đang nổi giận đùng đùng mà đến, những người này không dưới trăm người, mỗi người đều mặc cẩm bào ngọc đái, nhưng đều là trang sức Hồ phục, nhìn chất liệu ăn mặc, cũng là người quyền quý, phía trước là một lão giả râu bạc trắng, trong tay dìu một lão nhân so với hắn còn già hơn, lão nhân này râu tóc bạc trắng, nhưng là lưng rất thẳng, tinh thần quắc thước, chính là Lý Chi Ảnh.

    Lý Chi Ảnh vốn định tránh cho phía sau màn, thông qua các tộc nhân hướng Dương Hạo gây áp lực, bức bách hắn đi vào khuôn khổ, không nghĩ tới Dương Hạo khư khư cố chấp, căn bản không rảnh mà để ý, hắn lại càng khéo léo lợi dụng tình thế hơn, xúi giục Lý Kế Đàm, Thác Bạt Thương Mộc cầm đầu một ít tộc nhân tới chia rẽ, từ đó đạt đến lôi kéo một nhóm, đánh một nhóm, mục đích phân hoá tan rã hoàn toàn đại lực lượng khổng lồ của tộc nhân Thác Bạt thị.

    Hôm nay chính là lúc xử trảm huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, Lý Chi Ảnh lửa giận xông lên, vốn định trực tiếp lên điện gặp mặt vua, trước mặt xin lệnh, trên nửa đường nghe nói Cam Châu phản rồi, con ngươi của lão đầu tử xoay động, lập tức chuyển hướng pháp trường.

    Trước mắt Cam Châu tạo phản, nội bộ tuyệt đối không thể loạn nữa, đây là vấn đề bất kỳ một người thống trị bình thường nào cũng nên nghĩ đến, lấy hiểu biết của hắn, Dương Hạo tuyệt đối không ngu, nhất định cũng có nghĩ đến cái vấn đề này.

    Lý Chi Ảnh vốn là nghĩ suất lĩnh mấy trăm tên quý tộc Thác Bạt thị đại náo cung vàng điện ngọc, hôm nay nghe được tin tức kia rồi, dứt khoát bỏ qua kế hoạch lúc đầu, hắn muốn trực tiếp đại náo pháp trường, để cho Dương Hạo làm trò trước mặt người trong thiên hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.

    Lâm Bằng Vũ vừa thấy hơn một trăm người hùng hổ đi tới, vội vàng rời ghế đứng dậy, trầm mặt nói: Thác Bạt Thanh Vân, bản quan phụng mệnh Đại Vương giám trảm, ngươi muốn làm gì?"

    Dìu Lý Chi Ảnh, Thác Bạt Thanh Vân cười lạnh nói: "Lâm Bằng Vũ, chớ lớn lối, lão gia tử chúng ta tới, lão gia tử muốn bảo vệ hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, người này, ngươi giết không được!"

    Hai người huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền vừa thấy Lý Chi Ảnh, không khỏi vui mừng khóc lóc, kêu lớn: "Lão gia tử, chúng ta oan quá, lão gia tử cứu mạng!"

    Lý Chi Ảnh trách mắng: "Đồ hỗn trướng không có tiền đồ, người nhà Thác Bạt thị chúng ta đỉnh thiên lập địa, sợ gì cái chết, rơi nước mắt cái gì, đều lau khô sạch sẽ cho ta!"

    Hai người Thác Bạt Hàn Thiền đều là muốn lau nước mắt, đáng tiếc bọn họ bị trói gô, căn bản không thể động đậy.

    Những quý tộc Thác Bạt thị kia nhất loạt mà lên, quan binh trấn thủ pháp trường tuy nhiều, nhưng cũng không dám động đao động thương đối với nhiều lão gia thủ lĩnh như vậy, nhất thời đều bị chen chúc đi qua một bên, Lý Chi Ảnh được ba chân bốn cẳng vây quanh vượt qua đài giám trảm, hướng tới chỗ quan giám trảm đang ngồi, quát lên: "Đem bọn họ cởi xuống!"

    Mặc dù bọn quan binh bị giải khai rồi, nhưng là ở dưới sự chỉ huy của Lâm Bằng Vũ, vẫn bảo vệ pháp trường, bọn họ đem hai người Hàn Thiền bao quanh che ở chính giữa, cùng các quý tộc Thác Bạt thị tiến lên đòi thả người xô đẩy chen lấn không ai nhường ai, hiện trường nhất thời đại loạn.

    Lâm Bằng Vũ kêu lên: "Lý lão gia tử, bản quan phụng mệnh Đại Vương giám trảm, ngươi dẫn người tới nhiễu loạn pháp trường, đây cũng là phạm vào vương pháp, ngươi không sợ Đại Vương trách tội sao?"

    Lý Chi Ảnh cười lạnh nói: "Vương pháp?

    Vương pháp cũng là do nhà Thác Bạt ta định ra vương pháp.

    Lão đầu tử sống hơn tám mươi tuổi, còn sợ chết sao?

    Lão phu là người lớn tuổi nhất Thác Bạt thị, Đại Vương làm việc lỗ mãng, đã làm sai chuyện, ta đây làm lão nhân, không thể trơ mắt nhìn hắn phạm sai lầm mà không đi quản.

    Chuyện hôm nay, ta là quản định rồi, lão đầu tử ta liền thủ ở chỗ này, Hàn Thiền cùng Hòa Thiểu không thể giết, Đại Vương trách tội?

    Hắc!

    Tốt, lão phu liền ngồi ở đây, chờ Đại Vương giáng tội!"

    Lý Chi Ảnh hướng lên trên ghế dựa vào một chút, nhắm mắt dưỡng thần.

    Tin tức nhanh chóng truyền tới Vương Cung, sau nửa canh giờ, nghi trượng Vương giá ra khỏi Vương Cung, nhất loạt hướng Ngọ môn đi về phía trước.

    Văn võ cả triều cũng đi theo ra ngoài, thanh thế mênh mông cuồn cuộn, phía sau còn có một chi vệ đội áo giáp tiên minh, vũ khí hoàn mỹ, đó là Cung Vệ Quân trải qua Trình Thế Hùng điều giáo, Trình Thế Hùng ở Quảng Nguyên, cố ý chọn lựa ra một đội tinh binh, mỗi người thân cao ngựa lớn, hoàn toàn dựa theo tiêu chuẩn thượng quân Cấm Vệ Quân chọn lựa ra, lại trải qua sa trường đẫm máu, nhất cử nhất động tự nhiên liền có một cổ sát khí nghiêm nghị, đội nhân mã này cấp cho Dương Hạo, hiện tại binh sĩ cả Cung Vệ Quân cơ hồ đều đạt đến cái tiêu chuẩn này, trong lúc hành quân leng keng rung động, đằng đằng sát khí, những quý tộc Thác Bạt khí diễm lớn lối kia nhìn thấy cũng có chút e sợ, nhưng thấy Lý Chi Ảnh vẫn ngồi yên trên đài, trong lòng bọn họ mới an định chút ít.

    "Đại Vương. . ."

    Mọi người rối rít hướng Dương Hạo thi lễ, Lý Chi Ảnh xấc láo liếc Dương Hạo một cái, chậm rãi đứng dậy, hướng hắn khẽ khom người, nói: "Ra mắt Đại Vương."

    Dương Hạo mặt mày hớn hở nói: "Lão gia tử là người lớn tuổi nhất Thác Bạt nhất tộc ta, ở trước mặt bản vương, cũng không cần hành lễ, đến đây, mời lão gia tử ngồi."

    Lý Chi Ảnh hé ra lão nhãn một cái, hỏi: "Đại Vương vẫn coi Thác Bạt thị ta là một nhà sao?"

    Dương Hạo nghiêm nghị nói: "Nghĩa phụ bản vương là Thác Bạt nhất tộc, Dương Hạo thừa kế y bát của nghĩa phụ, lấy năm châu Định Nan lập nghiệp, mới có thiên hạ hôm nay, sao dám quên."

    Lý Chi Ảnh từ nét mặt già nua khẽ lộ ra một nụ cười, xấc láo nói: "Đại Vương còn nhớ rõ, rất tốt."

    Dương Hạo việc nhân đức không nhường ai, đặt mông ngồi ở chủ vị, Lý Chi Ảnh vốn là chiếm cứ chủ vị lại bị hạ xuống ngồi bên.

    Hai người ngồi vào chỗ của mình, Dương Hạo nói: "Lão gia tử lớn tuổi như thế rồi, hành động bất tiện, có chuyện gì sai người đi vào trong cung truyền báo một tiếng cũng được, làm sao lại đến nơi này ?"

    Lý Chi Ảnh thở dài nói: "Còn không phải là vì hai người bất tranh khí này sao.

    Đại Vương a, hai người bọn họ đúng là có chỗ mạo phạm Đại Vương, nhưng là nói bất kể thế nào, bọn họ cũng là thủ lĩnh một bộ lạc cường đại của Thác Bạt nhất tộc chúng ta, Đại Vương có thể có hôm nay, bọn họ cũng xuất lực, phạm vào sai lầm, ngươi dạy dỗ đối với bọn họ vậy cũng thôi, đều là người một nhà, cần gì phải động đao động thương náo việc nhà?

    Đây không phải là làm cho người ta cười chê sao?"

    "Lời này của lão gia tử sai rồi."

    Dương Hạo nghiêm mặt nói: "Kể từ khi Dương Hạo nhận lấy cục than nóng trong tay nghĩa phụ, vẫn là cẩn trọng, không dám có chút lười biếng.

    Thác Bạt nhất tộc ở Tây Bắc hơn một trăm năm qua, có thể có huy hoàng hôm nay?

    Dương Hạo hôm nay không chỉ là người Đảng Hạng bát thị này, còn là người đứng đầu cả nước Tây Hạ, thống trị một tộc cùng thống trị một nước khác nhau rất lớn, không lập kỷ cương , làm sao ước thúc quần thần?

    Dương Hạo hôm nay chảy nước mắt chém Hàn Thiền, chính là vì vĩnh cố cơ nghiệp thiên thu, lúc này mới đại nghĩa diệt thân."

    Lý Chi Ảnh lông mi trắng nhăn lên nói: "Có thể đạt tới trừng phạt mục đích, cần gì nhất định phải bày ra chém giết?

    Còn nữa, Đại Vương đem cả bộ lạc Ngụy Vũ đánh tan, hủy bỏ chế độ thế tập Tộc trưởng, lại giải thích thế nào?"

    Dương Hạo nói: "Tại sao Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu lớn lối như thế, dám chém giết Khâm Sứ, xé bỏ thánh chỉ như vậy?

    Thứ mà hắn ỷ vào, chính là trong tay hắn có binh có quyền, nghiêm trị người không để vương pháp vào trong mắt như thế, chính là vì càng nhiều là vì dân chúng bộ tộc có thể an cư lạc nghiệp.

    Hôm nay nếu là bởi vì bọn hắn là người Thác Bạt thị tộc, ngày xưa vừa có một chút chiến công mà theo tư làm trái pháp luật, như vậy ngày sau những bộ lạc khác phạm vào vương pháp, bản vương nên làm sao đây ?"

    Lý Chi Ảnh ánh mắt lạnh lẻo nói: "Đại Vương muốn giữ được cơ nghiệp này muôn đời sao?"

    "Dĩ nhiên."

    "Nếu đã như vậy, Đại Vương không nên có ý nghĩ kỳ lạ như thế.

    Trên thảo nguyên chúng ta, quy củ trăm ngàn năm qua liền là như vậy, cho dù hai người Thác Bạt Hàn Thiền mạo phạm Đại Vương, cũng không có đạo lý đem bộ lạc của hắn diệt trừ cả gốc."

    "Ha ha, lão gia tử nói quá lời rồi, dân chúng bộ lạc Ngụy Vũ cả một người cũng không có bị trừng phạt, chỉ có Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu không chịu thua kém, vô lễ, bản vương đem những dân chúng này trực tiếp đem vào dưới sự cai trị.

    Bọn họ quản không tốt, bản vương tự mình để ý tới thôi.

    Hiện tại không thể so với trước đây, lúc trước ta đây đứng đầu một tộc, bất quá là trực tiếp trông coi bộ lạc lớn nhất, hiện nay Tây Hạ là quốc gia, là một vương quốc, phương pháp thống trị tự nhiên là có chỗ bất đồng cùng quá khứ, lão gia tử còn dùng đầu óc lạc hậu mà nghĩ, vậy cũng không được."

    "Ha hả, biện pháp của Đại Vương liền là phương pháp căn bản sao?

    Nghĩ tới Liêu Quốc kia, cũng là từ bộ lạc trên thảo nguyên kia mà phát triển thành một quốc gia, Liêu Quốc lập quốc đã hơn sáu mươi năm, hiện nay còn không phải là mười sáu châu U Vân dùng Hán chế lưu quan, mà tám bộ Khiết Đan trên căn bản vẫn noi theo chế độ cũ là sao?

    Tại sao Đại Vương nói chuyện giật gân, tựa hồ không có họa sập trời như vậy?"

    "Lão gia tử nói rất đúng, vì thế cho nên ở Liêu Quốc nội loạn không dứt, không ngừng có người soán vị tạo phản, làm hoàng đế ít có người chết già, xa thì không nói, chỉ mấy năm này, đã có mấy Vương gia trước sau tạo phản rồi, phải nhớ muốn ổn định và hoà bình lâu dài, nhất định phải pháp trị nghiêm khắc.

    Đối với người kiêu ngạo bất tuân, xúc phạm quốc pháp, nên nghiêm trị không tha!"

    Lý Chi Ảnh điềm nhiên nói: "Đại Vương làm như vậy, sẽ không sợ làm lòng người Thác Bạt nhất tộc lạnh lẽo, gây thành mối họa lớn hơn nữa sao?

    Theo lão phu biết, Cam Châu A Cổ Lệ đã phản rồi, A Cổ Lệ tạo phản, nước chư hầu tạo phản, trong đó khó là không có nguyên nhân Đại Vương hủy bỏ chế độ thế tập của bộ lạc.

    Nếu như thủ lĩnh các bộ tộc khác vì vậy mà sinh lòng kiêng kỵ, cùng A Cổ Lệ phối hợp lẫn nhau, cơ nghiệp muôn đời của Đại Vương, còn có thể truyền được mấy năm nữa?"

    Dương Hạo khe khẽ thở dài nói: "Đúng vậy, này cũng chính là chỗ lo buồn của bản vương.

    Đối với người công đức cao vọng trọng, không hiểu khổ tâm của bản vương, mong rằng Ảnh công có thể ra mặt trấn an, chia nỗi lo với bản vương.

    Về phần người lòng dạ khó lường. . ."

    Trên mặt của hắn là hơi lộ ra một tia sát khí, cười lạnh nói: "Người như vậy, hôm nay không phản, ngày sau cũng tất nhiên muốn phản.

    Nếu sớm muộn gì muốn phản, hừ!

    Vậy không bằng thu thập bọn họ thật sớm, vương quốc Tây Hạ ta mới có thể ổn định và hoà bình lâu dài."

    Lý Chi Ảnh bỗng nhiên đứng lên: "Đại Vương làm trái tâm nguyện của nhiều tù lĩnh tộc nhân như vậy, còn cần thiết khư khư cố chấp sao?"

    Dương Hạo cũng không thèm nhìn hắn một cái, chẳng qua là chậm rãi đứng lên, ánh mắt lạnh lùng từ từ xẹt qua trên mặt hơn trăm thủ lĩnh Thác Bạt thị kia, gằn từng chữ nói: "Ta, là người đứng đầu Đảng Hạng bát thị.

    Ta, là vua chư tộc Tây Hạ.

    Ý chí của ta, chính là ý chí của Đảng Hạng bát thị.

    Lợi ích của ta, chính là lợi ích chư tộc Tây Hạ !

    Ta là Vua, các ngươi tuân theo ý chí của ta mà đi!"

    Giọng nói Dương Hạo không tha chất vấn, hơn nữa tướng sĩ Cung Vệ Quân đứng vững vàng như núi, sát khí hướng tiêu ở hai bên, chấn nhiếp hơn trăm thủ lĩnh bộ lạc kia, trong khoảng thời gian ngắn, trái lại không có người dám mở miệng phản bác.

    Thác Bạt Thanh Vân hoảng loạn nói: "Đại Vương kính xin nghĩ lại. . ."

    "Quốc pháp như núi, cần gì phải nghĩ lại?"

    ". . ."

    Thác Bạt Thanh Vân liếc nhìn Lý Chi Ảnh đang giận đến nói không ra lời, nhãn châu xoay động, lại nói: "Đại Vương vốn nói giờ Sửu thì chém, hiện tại đã qua, có nên. . ."

    Dương Hạo cười lạnh một tiếng, ngắt lời nói: "Bản vương nói đúng giờ Ngọ ba khắc, không phải là Sửu.

    Người đâu, đem tử tù Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu, khai đao chém cho ta, có người nào ngăn trở nữa, cùng tử tù cùng tội!"

    Hắn bước đi về phía trước, bọn thị vệ áo giáp leng keng lập tức tùy theo mà đi, khí tuôn ra như núi, đám người Thác Bạt Thanh Vân hoảng sợ lui lại mấy bước, Thác Bạt Hàn Thiền sinh lòng tuyệt vọng, chửi ầm lên nói: "Dương Hạo, ngươi hôm nay giết ta, hai huynh đệ ta, cho dù đã chết cũng muốn hóa làm lệ quỷ, quyết không tha cho ngươi!"

    Dương Hạo cười lạnh một tiếng, liếc nhìn Thác Bạt Thanh Vân hỏi: "Ngọ môn vấn trảm, giờ Sửu ba khắc, lần này viện binh tới từ Trung Nguyên, các ngươi có biết nguyên do trong đó hay không?"

    Thác Bạt Thanh Vân ha ha nói: "Thần. . .

    Bọn thần không biết. . ."

    Dương Hạo lớn tiếng nói: "Ngọ Môn là chỗ văn võ bá quan xuất nhập, thiên tử đi tuần phải đi qua, quang minh chánh đại, ánh mặt trời sáng tỏ; buổi trưa, mặt trời chói chang chiếu vào đầu, dưới chân vô ảnh, giữa ban ngày, quang minh lỗi lạc, bởi vì đó là người sáng mắt không làm chuyện mờ ám!

    Người chết có hồn, hồn có thể hóa quỷ, nhưng giờ Ngọ ba khắc là lúc cực dương đỉnh phong, cương đao có thể chém người, mặt trời chói chang có thể giết quỷ, nhân hồn đều diệt, sau khi chết không được siêu sinh!"

    Hắn chỉ một ngón tay vào một đôi huynh đệ đang bị trói gô, cao giọng nói: "Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiểu, ngỗ nghịch mưu phản, tội ác tày trời, ta nói các ngươi. . .

    Ngay cả quỷ cũng không làm được!

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 99: Khoảng mùa đông.

    "Vì sao lại như vậy?

    Không lý do à.

    Coi như Đại vương cảm thấy được huynh đệ Thác Bạt Hàn thiền khiêu chiến quyền uy của hắn, muốn giết một người răn trăm người, nhưng nhiều thủ lĩnh bộ tộc như vậy phản đối, nhất là trương phố cùng Thác Bạt huynh đệ kết giao chặt chẽ, Cam Châu bên kia dân tộc Hồi Hột nhân lại tạo phản, loạn trong giặc ngoài, coi như Đại vương còn muốn giết bọn hắn, chẳng lẽ phải âm thầm chịu đựng sao?"

    Hai đầu người đầm đìa máu, hoàn toàn phá vỡ ảo tưởng của bộ tộc Thác Bạt, một hồi thanh thế lớn dấy lên rồi nhanh chóng chết yểu dưới lưỡi đao của dương hạo.

    Bánh xe lộc cộc, Lý Chi Ý trong xe, nghiêng tựa trên đệm giường da sói, trăm câu hỏi không có lời giải, qua hồi lâu, hắn rốt cục thật sâu thở dài, thừa nhận mình đã hoàn toàn thất bại, lần này triệu tập hơn trăm vị thủ lĩnh tới pháp trường xử lý hành động bức vua thoái vị, căn bản là một trò khôi hài, trò hề được Dương Hạo định ra.

    Đại vương này tuổi tuy nhỏ, nhưng tâm tư sâu.

    Hiển nhiên không phải hắn có thể hiểu biết .

    Lý Chi Ý về vai vế đứng hàng con cháu, nhưng con cháu ở Thác Bạt Lý thị, nhưng cũng không được coi là người nổi bật, ít nhất tam huynh đệ Lý ý ân, thông minh trí tuệ liền hơn hắn xa, tiếp theo Lý Quang Duệ, Lý Quang sầm đời sau cũng được cho một thế hệ hào kiệt, có lẽ thiên tư Lý Chi Ý lúc còn trẻ chính là phải cao một chút so với vài huynh đệ của mình, so với đám người Lý Quang Duệ, Lý Quang Sầm cũng cao một chút, nhưng là dung nhan không thể thay thế cho tất cả, rèn luyện của những ngày sau càng thêm quan trọng.

    Hai đời phụ tử Lý Ý Ân, Lý Quang Duệ cầm giữ quyền lực, Lý Chi Ý vẫn chưa từng tiến vào quyền lực, kinh nghiệm giang hồ hắn còn khiếm khuyết vô cùng.

    Ở góc độ hắn cho thấy, trận chiến được bày ra lớn như vậy, tập hợp Thác Bạt thị hơn phân nửa thủ lĩnh bộ tộc tạo áp lực thị uy tộc trưởng, đã đủ để khiến cho hắn thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, nhưng không ngờ Dương Hạo hiện giờ là chỗ nhờ cậy của bộ tộc Thác Bạt thị.

    Mặc dù như thế, Lý Chi Ý vẫn nhìn ra được, tạm giữ một mạng Thác Bạt Hàn thiền huynh đệ, đối với chính quyền kiên cố của Dương Hạo, lợi ích vẫn khá rõ ràng , đây cũng chính là điểm hắn không nghĩ ra, lúc này loạn trong giặc ngoài, kiên trì muốn giết Thác Bạt Hàn thiền huynh đệ đã là cử chỉ không khôn ngoan, Dương Hạo chẳng lẽ nhìn không nhìn ra lợi hại trong đó?

    Sau khi hắn lập quốc, thật sự đắc chí vừa lòng.

    Ngu ngốc tới mức đó?

    "Lão gia, về đến nhà rồi."

    Xe ngựa dừng lại, lão bộc mở màn kiệu, nói với Lý Chi Ý.

    "Ô."

    Lý Chi Ý tỉnh lại, giật mình tay chân run lên, vừa xoay người đi ra ngoài, vừa hướng lão bộc dặn dò: "Để cho mọi người vào ngồi một chút, có mấy lời, ta muốn nói với bọn họ."

    Lão bộc kinh ngạc nói: "Lão gia, ngài... nói người nào thế?"

    "Há?"

    Lý Chi Ý sửng sốt, quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy sau xe trống không, hóa ra những người đi theo đuôi xe hắn đều không thấy nữa, Lý Chi Ý hơi có chút lúng túng: "Bọn họ...

    Đã đi rồi?"

    người nhà Đi theo bên cạnh vội hỏi: "Lão gia tử, bọn họ dọc theo con đường này tức giận bất bình , về sau, Thác Bạt võ nói với mọi người rằng lão gia lớn tuổi rồi, thiếu vài phần mạnh mẽ, lão gia có thể chịu, mọi người cũng không thể cứ mang theo cái đuôi làm người như vậy, dù sao cũng phải bàn bạc ra cách.

    Cho nên mọi người liền đi theo hắn."

    Lý ý cười lạnh một tiếng, nói: "Thác Bạt võ?

    Hừ!

    Tên tiểu nhân hỉ mũi chưa sạch, hắn có thể bàn bạc cái ra biện pháp cái rắm, một thứ không biết nặng nhẹ gì, do bọn họ ầm ĩ đi!"

    Lý ý bước đi xuống xe, chợt nhớ tới đứa cháu Lý Thiên nguyên của mình, hắn chỉ sinh bốn nữ nhi, không có con trai, đứa cháu này đương nhiên là được coi trọng , quay đầu thấy nó không theo kịp, Lý Chi Ý sợ nó cũng đi theo mãng phu Thác Bạt võ kia làm ầm ĩ, liền lại hỏi: "Thiên Viễn đâu?

    Không đi theo?"

    Người nhà nói: "Không có, Nhị gia cũng không mấy vui vẻ, dọc theo đường đi rầu rĩ không vui , sau lại qua cửa hàng nhà chúng ta, Nhị gia phải đi cửa hàng nhìn xem, bảo ta nói một tiếng với lão gia."

    Lý Chi Ý hài lòng, gật đầu trở về nhà của mình, tới hiên hậu trạch hạ ghế nằm ngồi, nhẹ nhàng mà gõ vào tay vịn.

    Đến cái tuổi của hắn, cho dù không luyện được khí phách khí độ ý chí không quan tâm hơn thua, xem ra cũng chẳng có gì quan trọng, hắn nghĩ và cân nhắc, tiền đồ cùng tương lai của gia tộc và bộ tộc, hôm nay ở trước mặt Dương Hạo tuy rằng gặp hạn, trong lòng hắn lại nghi ngờ và nhiều buồn bực, rõ ràng không có lý do gì cự tuyệt chuyện của hắn, Dương Hạo cố tình cự tuyệt, hơn nữa còn làm tầm trọng thêm.

    Hắn rốt cuộc có cái gì nhờ cậy vào?

    mấy con hùng ưng của hắn nuôi nhìn thấy chủ nhân, đều từ không trung hạ cánh xuống, hùng ưng nhìn mình âu yếm, Lý chi ý trên mặt mới lộ ra nụ cười, lấy ra mấy cái miếng thịt ném qua, hùng ưng giương cánh, linh hoạt đón lấy trên không trung, Lý Chi Ý cánh tay vung khẽ, hùng ưng lại hướng tiêu dựng lên, thẳng vào đám mây.

    Lý ý ngẩng đầu lên, híp mắt nhìn thẳng hướng mấy hùng ưng trên mây, mỉm cười nói: "Một cánh lên trời, ưng tốt ưng tốt, mấy chim ưng biết nghe lời đấy, mạnh mẽ hơn cả cái con thỏ nhỏ chết tiệt kia..."

    Hắn khẽ nắm chặt tay lại, trong não ánh sáng chợt lóe, bỗng nhiên giống như nghĩ tới điều gì, còn muốn tóm lấy linh cảm, bất luận như thế nào cũng không nghĩ ra.

    Hắn gõ gõ đầu ó mình, tự giễu cười nói: "Không phục, thật sự không được a, não không đủ dùng rồi..."

    ****

    "Nhị đệ, giờ thu võng sớm chút có thể hay không, vốn...

    Chúng ta có thể đợi đến Trung Nguyên dị động mới giải quyết nội hoạn , thì có thể đồng thời tiến sát Hà Tây, nếu giờ ra tay, chỉ sợ thời cơ của Trung Nguyên thời điểm này không nắm được."

    Trong ngự hoa viên, hoa ảnh rực rỡ, Đinh Thừa Tông ngồi ở xe lăn.

    Xe dưới bóng cây, ánh mặt trời rọi vào cành lá, khuôn mặt lúc sáng lúc tối.

    Dương Hạo chậm rãi đẩy xe, nói: "Đại ca, cái này ta cũng nghĩ rồi, đáng tiếc tình thế phát triển không phải như ý người .

    Đối với người lòng mang dị tâm, chúng ta dự tính vẫn thiếu, cố ý dung túng của chúng ta, đã khiến cho rất nhiều nhà dã tâm bắt đầu âm thầm hành động, sự tình đã bắt đầu dần dần rời xa nắm giữ của chúng ta, nếu cố kéo, rất có thể bỡn quá hoá thật."

    Đinh Thừa Tông gật gật đầu: "Thế thì, bắt đầu thu võng, nếu có thể, cố gắng để lại một con cá, như vậy chúng ta mới có thể đạt được lợi ích lớn hơn nữa."

    Dương Hạo nói: "Ta hiểu, hành trình Cam Châu, đào ra rồi một Tô Nhĩ Man, một Hộc Lão Ôn, mà Hưng Châu bên này, kia độc thủ giật phía sau màn là ai, chúng ta vẫn đang hoàn toàn không biết gì cả.

    Đây đúng là điểm làm ta kiêng kị, ở thời điểm quan trọng nhất, chúng ta không biết địch nhân, sẽ tạo thành tổn thất lớn cho chúng ta, cho dù kế hoạch kéo dài mưu đoạt lũng hữu, ta cũng phải nắm chặt người ta .

    Chúng ta cần tạo ra một bộ dạng ốc còn không mang nổi mình ốc làm cho người ta xem, song không được luống cuống tay chân."

    "Ừm, đệ cảm thấy...

    Người này không phải là Lý Chi Ý đâu?"

    Dương Hạo quả quyết lắc đầu nói: "Không phải, nếu Lý Chi Ý chính là người phía sau màn, hắn sẽ không dùng loại thủ đoạn ngây thơ bức vua thoái vị này tập kết hơn trăm thủ lĩnh, theo ta thấy, Lý Chi Ý cũng là người bị lợi dụng.

    Người phía sau màn rốt cuộc là ai, chúng ta hiện giờ không biết, trên tay hắn nắm giữ bao nhiêu lực lượng, chúng ta không biết, đây mới là tai họa sau này!

    Hiện giờ bảo Trương Phố, A Cổ Lệ tiếp tục diễn đoạn tuồng vui này, trước khi độc thủ phía sau màn hoá trang lên sân khấu, ta sẽ không ra tay."

    Đinh Thừa Tông cười ha ha: "Được, huynh đệ chúng ta liên thủ, giấu không ít người rồi, lúc này đây, bản thân ta muốn biết, tên lòng dạ khó lường này của rốt cuộc sẽ là ai."

    Dương Hạo hiểu ý cười: "Mỏi mắt mong chờ."

    Xa xa truyền đến những tiếng nói chuyện, hai huynh đệ ngẩng đầu nhìn lại, thấy một tòa tiểu đình giữa bụi hoa bóng, trong đình có thể thấy được mấy nữ nhân xinh đẹp yểu điệu, đó là mấy người Đông Nhi, Nữ Anh, Ngọc Lạc.

    Huynh đệ hai người nghỉ chân trong rừng, xa xa nhìn các nàng nói chuyện, qua hồi lâu, Đinh Thừa Tông khe khẽ thở dài: "Tiểu muội...

    Tuổi đã không còn nhỏ nữa rồi."

    Dương Hạo im lặng, sau một lúc lâu mới nói: "Vâng, so với tuổi của nàng, ta đáng ra phải làm cậu rồi.

    Ai... trước La Khắc Địch có nảy sinh tình cảm với tiểu muội, ta lẽ ra nên ngăn cản bọn họ mới đúng, khi đó tiểu muội còn vô tình với La Khắc Địch , ta chỉ nói một câu, cũng sẽ không để... hai người cách xa nhau, không được gặp lại."

    Đinh Thừa Tông vỗ vào tay hắn, an ủi: "Ta nghe tiểu muội nói về vị kia La Tướng quân, văn võ song toàn, khó trách tiểu muội ái mộ hắn.

    Lúc trước, thời điểm vị La Tướng quân này thích tiểu muội, ngươi vẫn là Hồng Lư Tự khanh của Tống quốc, nào biết sẽ có hôm nay gặp.

    Hai nhà cũng coi như môn đăng hộ đối...

    Nếu ta ở đó,a cũng sẽ tán thành .

    Song hiện giờ...

    Chỉ sợ tiểu muội phải cả đời..."

    Dương Hạo hiểu được ý trong lời nói của Đinh Thừa Tông, La gia ở Tống quốc là làm quan lớn, mà hắn bây giờ là Tây Hạ quốc vương, tuy trên danh nghĩa là thần Tống quốc, trên thực tế cũng là tự thành một trường phái riêng, gia thế của hai nhà, thế nào cũng tuyệt đối không thể kết hợp Ngọc Lạc cùng khắc địch, có lẽ lúc trước hai người một câu "Chờ ngươi thời gian dài đằng đẵng" của lời thề như vậy, kết cục như vậy, sao không khiến Đinh Thừa Tông coi trọng người nhà như thế rơi vào ảm đạm.

    Xa xa nhìn dung nhan thanh lệ tuyệt tục của Ngọc Lạc, Dương Hạo thầm nghĩ: "Đây nhất định chính là kết cục duy nhất sao?

    Chỉ sợ... , La Khắc Địch sở dĩ phải làm Đại tướng quân, vốn muốn giành binh quyền làm mưa làm bão, đáng tiếc...

    Triệu thị tiên đế nhị tử đã lần lượt chết đi.

    Nếu binh ta tiến lũng hữu lộ ra huyết chiếu của Tống hoàng hậu, có đẩy hắn rời khỏi Tống triều hay không?

    Tống hoàng hậu đã chết, ta đây huyết chiếu, không có một người nào, không có một Triệu thị con cháu nào làm chứng, người trong thiên hạ tin thế nào đây?"

    Dương Hạo quay đầu, nhìn phía chân trời, bầu trời của mùa thu xanh thẳm một mảnh, như hải dương: "Biển bên kia, tử du nhất định đang suy nghĩ biện pháp trở về, có lẽ...

    Đợi đến lúc đại tuyết bay tán loạn, nàng trở lại bên cạnh ta rồi.

    Về phần vị tiểu công chúa Vĩnh Khánh kia, nàng lưu cư Nhật Bản, có theo tử du trở về không đây?"

    -----oo0oo-----

    : Tây Hạ Vương

    Chương 100: Yêu ma quỷ quái.

    Kế liêu cùng Tống lúc sau, lần đầu tiên đại quy mô nội loạn của Tây Hạ lập quốc tới nay cũng dần dần triển khai.

    Sau khi triều Đường sụp đổ.

    Vương triều không ngừng mà quật khởi, lại không ngừng mà tử vong, tự Đường mạt tới nay vương triều đại đa số đều là chết ở nội loạn.

    Hiện giờ, Tô Nhĩ man nắm đại quyền, hăng hái, lập tức xua binh đông tiến, thẳng đến Lương Châu.

    Cam Châu trải qua một năm tĩnh dưỡng, nhiều ít khôi phục chút nguyên khí, hơn nữa khai quật ra kho báu Hắc Thủy Thành, tuyên truyền khắp nơi đưa ra hiệu quả không ngờ, nơi gần đó quả nhiên có chút tiểu bộ lạc quy thuận, vì thế khí thế càng hơn.

    Lương Châu tri phủ Lạc Nhung Đăng Ba thấy Tô Nhĩ Man hùng hổ, không dám ra khỏi thành ứng chiến, vì thế cùng huynh đệ Trát Tây Đa Cát bảo vệ chặt cô thành, không ra hàng, cũng không xuất chiến.

    Tô Nhĩ Man đánh một trận không thấy hiệu quả, khi trương phố quay về đã điều Mộc Khôi phân binh đến công.

    Mộc Khôi là thân tín của Dương Hạo, binh lực trong tay tuy ít, song lại lộ vẻ tinh nhuệ, hơn nữa Mộc Ân đóng ở Ngọc Môn quan cũng đã có mấy ngàn tinh binh tiếp viện cho hắn, Mộc Khôi xua binh đông tiến, A Cổ lệ lo lắng Cam Châu, liền đem quân đội của bổn tộc hộ tống Tô Nhĩ Man đông tiến rồi trở về, tăng mạnh phòng ngự Cam Châu.

    Cũng may Mộc Khôi binh lực có hạn, hơn nữa có trách nhiệm đàn áp túc châu, hắn cũng lo lắng quấy rầy Cam Châu chiến sự, túc châu lại dấy nội bộ mâu thuẫn, cho nên không dám toàn lực ứng phó, song phương đánh mấy trận, ngược lại A Cổ lệ thắng khá nhiều.

    Tô Nhĩ Man gặp A Cổ lệ đủ để để ở tự tây tuyến mà đến của uy hiếp, mà Lạc Nhung Đăng Ba lại vẫn làm rùa đen rút đầu, không dám xuất chiến, vì thế buông ra kiêng kị, vòng qua Lương Châu lao thẳng tới Sa Đà.

    Sau khi Trương phố chạy về Hưng Châu, đề nghị Dương Hạo áp dụng bình định kế sách, trả về con cháu của ngôi võ bộ lạc cấp Thác Bạt Hàn thiền huynh đệ, trấn an Thác Bạt chư bộ, rồi điều này binh mã tây hướng nghênh chiến Tô Nhĩ Man, Dương Hạo nghe vậy nổi trận lôi đình, bãi chức ngũ quân đại đô chỉ huy của hắn, cách chức làm Sa Đà phòng ngự sử, lệnh lập công chuộc tội, bảo vệ đường cho Tô Nhĩ Man đông tiến.

    Ở Hà Tây quân đội Dương Hạo luôn luôn bị nếm mùi thất bại, tin tức truyền đến Hưng Châu, cả thành chấn động, lòng người lâm vào hoảng sợ, chỉ có một đám người mừng rỡ như điên, chính là Thác Bạt Võ, Thác Bạt Thanh Vân cầm đầu của một đám Thác Bạt thị quý tộc.

    trong nhà của Thác Bạt Thanh Vân, giờ phút này đông như trẩy hội, cô cùng náo nhiệt, một đám thủ lĩnh Thác Bạt thị đều hội tụ ở đây.

    Lúc này đã là cuối mùa thu.

    Gió thổi, mây đầy trời, trăm cây điêu linh, trong đại đình nhà Thác Bạt Thanh Vân cũng khí thế ngất trời, thủ lĩnh Thác Bạt thị hân hoan, vui sướng.

    "Thế nào, rời khỏi Thác Bạt thị chúng ta, Đại vương thành hổ không răng chứ, trước tung hoành Hà Tây, cho dù là Dạ Lạc Hất thấy quá ư sợ hãi, giờ thì sao, ngay cả một nữ nhân của hắn đánh không lại.

    Hắc hắc!

    Đại vương giờ chắc chắn đang hối hận rồi."

    Trước mặt một thủ lĩnh Thác Bạt thị bày biện một mâ thịt dê béo ngậy, và bát nước canh, hắn xì xụp húp, hắn không lo quần áo dính dầu, miệng rộng dương dương đắc ý nói.

    Một tên đại hán quần áo xám tro uống chén rượu một hơi cạn sạch, mặt nặng nề, nói: "Không tệ, bộ lạc của ta bây giờ là không ra tiễn, không ra công, không xuất lực, tóm lại, Đại vương không nhượng bước này, Bạt Đô Nhi Cổ ta không thừa nhận hắn là đứng đầu Thác Bạt thị ta, hừ, giang sơn này là của hắn, hắn nếu không vội, ta lại càng không vội, nhìn xem cuối cùng ai chịu thiệt."

    Thác Bạt Võ khoanh chân ngồi trên, nhìn mọi người, tràn đầy hưng phấn của hừ lạnh một tiếng nói: "Chư vị, tựa hồ rất hài lòng với trước mắt cái này cục diện?"

    Một thủ lĩnh nói: "Như thế nào, ngươi không hài lòng sao?

    Đại vương không coi huynh đệ chúng ta là người trong nhà, chúng ta còn phải vì hắn mà vào sinh ra tử ư?

    Đại vương có thể có hôm nay, thiếu được huynh đệ trợ giúp của chúng ta sao?

    Hiện giờ Tây Hạ lập quốc rồi, chúng ta được lợi lộc gì?

    Ngày hai huynh đệ Thác Bạt Hàn thiền bị giết, chúng ta đang ở đó mà trơ mắt nhìn, ngay cả cái rắm đều cũng không đánh được!"

    Hắn càng nói càng giận, đột nhiên cầm lấy chén lớn, đập mạnh tay lên bàn, một bát rượu rơi xuống vỡ nát: "Đại vương thậy là uy phong, thật sát khí!

    Nay Thác Bạt Hàn thiền bị giết, bị giết ngày mai có thể chính là ngươi, chính là ta, chính là hắn!"

    “Đúng vậy, đúng vậy”.

    "Ai, tuy Đại vương là nghĩa tử của Quang Sầm đại nhân, nhưng rốt cuộc chưa tính là người nhà Thác Bạt ta, ngươi xem xem Đại vương trọng dụng của những người này, có bao nhiêu người là Thác Bạt thị chúng ta?

    Lúc trước cũng không giống, Định Nan ngũ châu, đó là họ Thác Bạt .

    Hiện giờ Tây Hạ quốc, họ gì vậy?"

    "Lúc trước?

    Nói cái gì lúc trước.

    Nếu thời điểm lúc trước Dương Hạo chiếm lĩnh Hạ Châu, chúng ta có thể dũng khí xuất binh đuổi, hiện tại ngồi ở long đình là Lý Quang Duệ đại nhân, Lý Quang Duệ đại nhân đối đãi chúng ta có thể hơn trăm lần so với đương kim hoàng đế."

    "Đánh đổ ngươi, không suy nghĩ lúc trước Đại vương trên tay là binh mã gì, Mạch Đao trận, trọng giáp kỵ binh, ngươi được thấy chưa?

    Chỉ bằng chúng ta, hắc!"

    "Hừ, mọi người thôi khỏicái này đi, bây giờ nói đến cái này còn có tác dụng gì, ngộ nhỡ lọt vào tai đại nhân thì coi như xong, ta nghe nói phi vũ tùy phong vô cùng lợi hại."

    Thác Bạt Võ cười nhạt nói: "Nó càng lợi hại có thể có bao nhiêu người?

    Dù sao cũng phải chỗ xảy ra chuyện mới có thể đi thăm dò, cũng không có kẻ nào nghìn tay nghìn mắt, có thể nhìn thấu mọi chuyện thiên hạ.”

    "Chư vị!"

    Hắn giơ lên hai tay, "Bạnh bạch" đập ba phát, nói to: "Chư vị, yên lặng một chút, nghe ta Thác Bạt Võ nói vài câu."

    Âm thanh trong đại đình dần dần yên ắng trở lại, cuối cùng lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt đều chăm chú vào trên người Thác Bạt Võ.

    "Chư vị, ngày đó đại triều hội, chúng ta giáp mặt tiến gián, Đại vương không nói thật, ngược lại lợi dụng Lý Kế Đàm, Lý Thiên luân, Thác Bạt thương mộc, vì huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền hai, cũng là vì quyền lợi chúng ta tranh thủ của cơ hội như vậy mà qua!"

    "Lần thứ hai, lão gia ra mặt, dẫn hơn trăm vị thủ lĩnh đạo trường Thác Bạt thị ta xin tha thứ, lúc ấy Cam Châu loạn lên, vốn tưởng rằng Đại vương hội mượn cơ hội, cho chúng ta mất mặt, kết quả như thế nào?

    Kết quả chính là. . .

    Hắn dùng đầu của hai huynh đệ Thác Bạt Hàn thiền, cho chúng ta một cái tát máu chảy đầm đìa!"

    Thác Bạt Võ càng nói càng giận, thanh âm cũng càng lớn, toàn bộ trong đại sảnh đều là hắn rít gào thanh âm: "Đại vương căn bản không đem chúng ta đương người trong nhà, các ngươi còn không thấy rõ ràng sao?

    Hiện giờ Tô Nhĩ Man đã chiếm lĩnh Sa Đà, Đại vương của binh mã liên tục bại lui, nhưng Đại vương có bao giờ vì vậy mà chịu thua chúng ta?

    Các ngươi đừng quên, Sa Châu, Qua châu, túc châu, còn có mấy vạn binh mã của Mộc Ân Mộc Khôi, mà Linh Châu hướng bắc, đường đi trọng binh tụ tập, chỉ dựa vào một mình Tô Nhĩ Man, nếu muốn tiến vào giết khó như lên trời, nếu Tô Nhĩ Man không công mà lui, thậm chí bại vào Đại vương tay, chẳng phải càng chứng minh đại Vương Ly rời khỏi chúng ta giống nhau được hoan nghênh?

    Đến lúc đó, chỉ sợ Đại vương càng thêm không hề cố kỵ, thì chúng ta thành miếng thịt bò trong tay của Đại vương, thủ đoạn chúng ta hôm nay đối kháng Đại vương, ngày sau chính là chứng cứ buộc tội kháng chỉ.

    Hai huynh đệ Thác Bạt Hàn thiền kháng chỉ bất tuân, là cái kết cục gì, các ngươi cũng rõ rồi đấy, chúng ta. . . theo vết xe đổ của họ sao?"

    Thác Bạt Võ thanh âm đột nhiên ngừng lại, dư âm vẫn vang vọng, trong đại đình im ắng, qua hồi lâu, mới có người nói: "Ngươi. . .

    Ngươi có ý gì, chẳng lẽ muốn chúng ta chịu thua Đại vương, chủ động xuất binh tương trợ?"

    Thác Bạt Thanh Vân vuốt râu nói: "Chỉ sợ. . .

    Không có tác dụng gì.

    Các ngươi cũng không nhìn xem, người Đại vương tín nhiệm nhất, coi trọng nhất là ai, cái Đại vương muốn là cái gì, các ngươi bây giờ không nhìn ra sao?

    Trừ phi chúng ta đem dâng toàn bộ bộ lạc, làm người rảnh rỗi ở Hưng Châu, bằng không. . . không thỏa mãn được khẩu vị của Đại vương.

    Các vị tộc nhân, Đại vương vốn là người Tống, các ngươi cũng biết sau khi Triệu Khuông Dận trở thành hoàng đế Tống quốc, tiết độ sứ tay cầm trọng binh làm sao có thể bảo toàn tánh mạng cùng phú quý?

    Các ngươi. . . tình nguyện vứt bỏ cho bộ lạc của mình sao?"

    Thác Bạt Võ lớn tiếng nói: "Đương nhiên không muốn!

    Thảo nguyên này, bộ lạc này, là chúng ta tổ tông truyền cho, không ai có thể lấy đi!

    Bỏ lại hết thảy chỗ này, đổi lấy chức quan, ở Hưng Châu an phận thủ mình mà sống?

    Cho dù Dương Hạo không tìm chúng ta gây phiền phức, phú quý của chúng ta có thể có bao lâu? con cháu của chúng ta cũng có thể đời đời làm quan sao?

    Gia tộc của chúng ta có thể đời đời phú quý sao?

    Trăm tuổi chúng ta không đi gặp liệt tổ liệt tông sao?"

    Có tên đã kịp phản ứng, vội trầm giọng hỏi: "Thác Bạt Võ, ý của ngươi là?"

    Thác Bạt Võ hai đấm nắm chặt, nghiêm nghị nói: "Nếu hắn Dương Hạo không thích mềm, vậy chúng ta sẽ cứng rắn!

    Tô Nhĩ Man đánh không vào Hưng Châu, có gì lợi lộc với chúng ta?"

    Lập tức có người phản bác nói: "Ngươi thì ngu xuẩn, Hưng Châu bốn phía tập hợp trọng binh, Tô Nhĩ Man có thật là tấn công vào, có thể làm được cái gì?

    Lão gia đoạn tử tuyệt tôn đã bị thù hằn làm váng óc, Thác Bạt Võ ý là lợi dụng hắn gây ra hỗn loạn, chúng ta nhân cơ hội phản đối bằng vũ trang!"

    Vừa nghe đúng là phải dùng vũ lực phản kháng Dương Hạo, đám thủ lĩnh hai mặt nhìn nhau, có người xoa tay, trong mắt lộ ra thị huyết hưng phấn quang mang, có người có ánh mắt trốn tránh, ý khiếp sợ.

    Thác Bạt Thanh Vân thấy thế nói: "Vốn Dương Diên Lãng đóng ở Ngân Châu, hiện tại trú đóng ở Tiêu quan, mà trương phố bị xung phóng chèn ép, ở trước mặt Đại vương không đắc chí lắm, sớm oán hận,trận chiến hắn cùng với Tô Nhĩ Man, đã có thể thấy bất mãn của hắn.

    Hiện tại tọa trấn Hưng Châu , chỉ có một Dương Kế Nghiệp.

    Cung vệ quân có ít nhất một nửa đến từ Trình Thế Hùng, mà Trình Thế Hùng ngựa nhớ chủ cũ, chủ cũ của hắn lại bị Dương Hạo cho đi đày ở Sa Châu, hừ, cho nên. . .

    Nếu có người làm nội ứng Tô Nhĩ Man. . . , nói hiểm, kỳ thật một chút không hiểm."

    Thác Bạt Võ lập tức nói: "Không tệ, chỉ cần chúng ta một lòng vượt qua, việc này rất có hi vọng, đương nhiên, Dương Hạo Đại vương này vẫn phải giữ , nếu hắn đã chết, Tây Hạ quốc chúng ta tất nhiên tứ phân ngũ liệt, chính là mấy người bên người Đại vương... tà thuyết mê hoặc người khác, gian thần đại quyền, như là xung phóng, Đinh Thừa Tông, thậm chí phản đồ Lý Thiên luân, Lý kế đàm, Thác Bạt thương mộc phụ tử Thác Bạt gia chúng ta, lại nhất định phải chết!

    Đến lúc đó, Dương Hạo muốn không thuận theo lại ta Thác Bạt gia cũng không được.

    Hôm nay chỗ hắn đang ngồi, đều là chỗ của Thác Bạt bộ tộc ta, trên phòng, bốn phía, đều có tộc nhân của Thanh Vân thúc trì tiễn bảo vệ xung quanh, an toàn không lo, chư vị có thể rộng mở ý chí, nói thoải mái!"

    -----oo0oo-----

    Chương 101: Vào Tròng.

    Tô Nhĩ Mạn khí thế hừng hực, Trương Hổ lại sĩ khí bất chấn, lại qua hơn mười ngày, theo lí thì lần thứ hai đã thất thủ.

    Trương Phổ lui về thủ ở hiểm ải Minh Sa

    Nơi này cách Linh châu cũng khá gần,Dương Kế nghiệp điều binh mã Dương Châu tới cứu viện, cuối cùng đã đẩy lui được bước tiến của Tô Nhĩ Mạn

    Trận chiến này, người Hồi Hất đã đánh với sĩ khí uy phong, nhưng hiểm ải Minh Sa Hà là một quan ải phòng ngự mà Dương Kế Nghiệp dốc toàn sức tạo ra, chưa cần nói hắn còn phái binh mã Linh châu đến, cho dù dựa vào binh mã của Trương Phổ, dựa vào tòa hung quan này thì Tô Nhĩ Mạn cũng khó mà công phá được.

    Khi Tô Nhĩ Mạn đánh vào thành Ưng Lý, đoạt được vô số quân giới, vũ khí công thành rồi vận chuyển hết đến Minh Sa thành, nhugnw dựa vào quân giới đó rất khó tạo ra tiến triển gì, còn viện quân từ Hùng châu lại liên mien không dứt.

    Cho dù A Cổ Lệ đã thỏa hiệp, trở thành đồng minh của Tô Nhĩ Mạn, nhưng người liên hệ với Lý Kế Quân lại luôn chỉ là Tô Nhĩ Mạn, quân Hồi Hất chỉ có hắn là hiểu rõ về thế cục trước mắt của Hưng châu, cũng hiểu rõ nhất bây giờ tuy trọng binh đã tụ hợp, nhưng tình hình không khả quan lắm.

    Lộ binh này của hắn một khi ép đến thành Hưng châu thì sẽ giống như dầu sôi sung sục trong chảo liền bị đổ một gáo nước lạnh vào, nhất định có thể làm cho Dương Hạo nóng tới múc sứt đầu mẻ trán.

    Nhưng với binh lực trước mắt không đủ làm rung chuyển ải Minh Sa, cho dù có thể phá vỡ được thành Minh Sa, nhưng thành Linh châu như ngoi lên từ Minh Sa Hà cũng không phải là nơi mà với binh lực trước mát của hắn có thể dễ dàng đoạt được.

    Vì thế, một mát Tô Nhĩ Mạn tiếp xú với sứ giả của Lý Ké Quân, một mát sai người về Cam châu, cầu viện binh của khả hãn a Cổ Lệ.

    Hắn đã làm những gì có thể làm, nhưng theo hiệp nghị bây giờ là lúc Lý Kế Quân thực hiện lời hứa.

    Mà bên Cam châu, Mộc Khôi lại chịu sự ngăn cản của thành tây Cam châu, Cam châu vững như núi, bây giờ cũng là lúc có thể rút ra được binh lực.

    Trong triều nội ngọa cơ hồ đều là người của hắn, đủ để cho A Cổ Lệ phái binh viện trợ hắn.

    Thực ra cũng không cần Tô Nhĩ Mạn thông báo, Lý Kế Quân cũng luôn nắm được tình hình của Tây Hạ, khi vừa nhận được thư cầu viện cảu Tô Nhĩ Mạn, Lý Kế Quân cảm thấy thời cơ đã chin muồi, lập tứ bắt đầu hành động.

    Đầu tiên hắn thi triển mánh cũ, phái tộc nhân bất ngờ tập kích vào nơi đóng quân của Dương Diên Lãng, dẫn hắn đến công kích học thủy đông dẫn, làm cho hắn trực tiếp giao thủ với Hô Diên Ngạo Bác.

    Tiếp theo đó hắn lại đem tình hình Hưng châu mà hắn nắm được bẩm báo cho Hô Diên Ngạo Bác biết, cũng hứa hẹn với hắn sẽ dốc toàn lực lượng, tập trung tác chiến với Hô Diên Ngạo Bác.

    Hô Diên Ngạo Bác tuy là một kẻ kiêu căng tự cao tự đại, nhưng đối với người nghĩa huynh Thương Ba Thiên lại bảo sao nghe nấy, hắn chưa từng bị Lý Kế Quân mê hoặc, mà lại mật báo chuyện này cho Thương Ba Thiên biết, trưng cầu ý kiến của hắn.

    Thương Ba Thiên vừa mới đại bại liên quân của Dạ Lạc Hột và La Đan, đây chính là lúc đắc trí nhất, nên vừa nghe thấy Hà Tây nội loạn, hơn nữa Lý Kế Quân hứa dốc toàn sức tương trợ, lập tức đáp ứng.

    Thứ nhất, sự uy hiếp của nội bộ Lũng Hữu bây giờ xem ra không đủ đáng sợ nữa, từ sau khi nghĩa quân ba Thục của Đồng Vũ đầu quân cho hắn, thực lực của hnws lớn mạnh chưa từng thấy.

    NĂm vạn binh mã của Đồng Vũ, cộng them hai vạn kị binh của đạo tặc Vương Như Phong, Địch hải Cảnh, đánh cho Dạ Lạc Hột và La Đan liên tục phải thoái lui, chỉ có sức chống đỡ chứ không có sức đánh lại.

    Trước mắt nếu đem cơ hội làm nhiễu loạn Hà Tây, lại có cơ hội đẩy cái tên Lý Kế Quân này về hà Tây tự sinh tự diệt, thì bất kể tính toán như thế nào đều có lợi.

    Nếu thành công tất nhiên là tốt còn khi thất bại chẳng qua là thoái thủ Tiêu Quan mà thôi.

    Hô Diên Ngạo Bác nhận được hồi tín của Thượng Ba Thiên, lập tức bố trí quân phòng ở Tiêu quan, tập kết binh mã, cùng hợp binh với Lý Kế Quân , thích sát về Hà Tây.

    Địa thế hiểm yếu cảu Tiêu Quan đều nằm trong tay Hồ Diên Ngạo Bác,lại có tộc nhân bộ lạc Thương Thạch đầu hàng quen thuộc, hiểu bieets tình hình doanh bộ Tây Hạ, lấy bọn chúng làm tiên phong, bất ngờ đánh vào Đâu Lĩnh, ngay cả với khả nagw cảu Dương Diên Lãng cũng sẽ không kịp trở tay.

    Quân đội Phổ Phồn Tiêu Quan và quân Đạng Hạng của Lý Kế Quân liên tực bắc thượng thê như vũ bão, Đâu Lĩnh chỉ tới tối thứ hai là đã thất thủ, Dương Diên Lãng bị ép dẫ tàn binh bại tướng lui ra khỏi Đâu Lĩnh, những của ải hiểm yếu mà luôn tranh đoạt không ngừng rơi vào tay của Hồ Diên Ngạo Bác.

    Hồ Diên ngạo bác lần này bắc thượng đã cùng hai bộ tộc nhân mã vốn cùng bộ lạc Thương Thạch nhanh chóng lập được đại công, cũng triệt để nhận được sự tín nhiệm của hắn, được hắn dẫn vào than quân cảu mình, chỉ sau một ngày nghỉ ngơi liền không ngừng vó ngựa và đuổi giết tới vùng quan ải khác.

    Tình thế nghiêm trọng, Hưng châu như đnag gồng mình chuẩn bị chống đỡ với đợt song dậy dữ dội.

    Từ khi Dương Hạo than chinh Ngọc Môn Quan, thành công lập quốc cho tới nay đã rất lâu không triệu tập một cuộc triều nghị quy mô lớn như thế này.

    Hôm qua lục bộ cửu khanh, các lộ tướng lĩnh đều tập trung ở triều đường, bắt đầu thương lượng kế sách ứng phs với địch.

    Thần sắc Đinh Thừa Tông ngưng trọng nói: “ Tình hình bây giờ rất rõ rang, Hồ Diên Ngạo Bác, Lý Kế Quân không chỉ biết lợi dụng lúc khó khăn của người ta để đọt lợi mà căn bản đã sớm có mật mưu với Tô Nhĩ Mạn.

    Chư vị hãy xem, Tô Nhĩ Mạn xuất Cam châu, vòng qua Lương châu, đánh Ưng Lý, công Minh Sa.

    Còn Hồ Diên Ngạo Bác và Lý Kế Quân lại lấy Đâu Lĩnh trước, lại công Thưởng Di Khẩu, Thưởng Di Khâu vô hiểm có thể thủ, Dương Diên Lãng binh lực có hạn, một khi bị công khắc thì Hồ Diên Ngạo Bác và Lý kế Quân có thể men theo song Hồ Lô mà trực tiếp bắc thượng.

    Hắn hít một hơi thật sâu rồi nói: “ song Hồ Lô và sông Minh Sa giao cắt tại thành Minh Sa, hai lộ nhân mã này rõ rang là muốn hợp binh thành một lộ tại thành Minh Sa, đi qua Hiệp Khẩu, Khắc Thuận châu, đánh thẳng vô đo thành Hưng châu ta.

    Nếu bị bọn chúng công khắc Hiệp Khẩu thì chúng đã có thể thẳng bước tiến tới đô thành ta.

    Đại vương Hiệp Khẩu không thể để mất, phải để danh tướng tới thủ ở Hiệp Khẩu, như vậy Hưng châu mới an toàn”.

    Thần sắc Dương Hạo hôm nay rất nghiêm trọng, thần thái luôn có chút cuồng cọng từ khi xưng vương tới nay đã biến mất: “ Lời Đinh khanh nói có lý, vậy…nên cho vị tướng quân nào tới trấn thủ Hiệp Khẩu mới được đây?”

    Ánh mắt hắn lướt qua chúng võ tướng, chúng tướng đều không lên tiếng.

    Thuộc hạ chiến đấu tốt nhất của Dương Hạo là Ngải Nghĩa hải giời đnag cùng Trương Sùng Nguy trấn thủ Hoành Sơn, người trung thành nhất là Mộc Ân, Mộc Khooiddang bị cản trở ở phía tây Cam châu, những chư tướng còn lại tuy đều là kẻ thiện chiến, nhưng nếu muốn bọn họ đơn độc ngăn cản một phía lại có chút không đủ năng lực.

    Dương Hạo điểm tướng, chúng tướng không dám trả lời, trên triều nhất thời yên tĩnh lại, Dương hạo hắng nghẹ một tiếng, tấu nói: “Đại vương, trình Thế Hùng tướng quân kiêu dũng thiện chiến, ngày xưa từng độc thủ Quảng Nguyên, chĩa mũi nhọn về Tống cảnh, có thể công, có thể thủ, là một lương tướng hiếm thấy.

    Theo thần nghĩ, nếu như thủ Hiệp Khẩu hay là để Trình tướng quân đi đảm nhiệm.”

    Dương Hạo nghe thấy liền vui vẻ quay sang nhìn Trình Thế Hùng: “ Trình tướng quân, khanh có nguyện đi trấn thủ Hiệp khẩu, ngăn cản quân địch cho bổn vương không?”

    Trình Thế Hùng lập tức đứng ra, chắp quyền, các lá sắt của áo giáp kêu leng keng: “ Thần xin lĩnh chỉ, trấn thủ Hiệp Khẩu”.

    Hắn chần chừ một lát lại nói: “ Có điều…

    ở Hiệp khẩu chỉ có một con sông lớn, ngoài ra không có một hiểm yếu nào.

    Phía đông Hiệp Khẩu chưa tới trăm dặm chính là Linh châu, có thể hô ứng cho Hiệp Khẩu, nếu thần thủ ở Hiệp Khẩu thì nên có một viên tướng thiện công thiện thủ tọa trấn ở Linh châu, như vậy thần mới không lo ở phía hậu phương”.

    Dương Hạo suy nghĩ một lát nói: “ thành Sa châu rõ ràng không thể thủ nữa, nếu như vậy chi bằng chủ động rút lui, điều Trương Phổ về thủ Linh châu.

    Chỉ cần hai người các khanh bám trụ vững Linh châu và Hiệp Khẩu thì có thể ngăn cản địch ở bên ngoài.”

    Hắn cười lạnh và nói: “ bây giờ tiết trời đã cuối thu, không còn nhiều thời gian nữa đã là đại tuyết rét đậm.

    Lương thảo khinh trọng của địch có hữu hạn, hơn nữa chúng ta trong thành, địch ở bên ngoài, đến lúc đó việc trích trữ lương thảo đã kết thúc, bổn vương cũng có thể kêu gọi tất carthoong sĩ bộ lạc Đảng Hạng thất thị đều đứng dậy, những kẻ địch đó nếu đã đến rồi thì đừng mong có thể tháo chạy!”

    “Đại vương, thần phản đối”

    Dương Hạo vừa dứt lời, Chủng Phóng liền đứng ra nói: “ con người Truong Phổ này luôn có quan hệ mật thiết với thủ lĩnh bộ lạc Thác Bạc Hàn Thiền, bộ lạc mà luôn không chịu thuần phục đại vương.

    Lần trước đại vương vì chuyện Thác Bạc Hàn Thiền mà trách phạt nặng hắn, và mãi giữ chức quân đô đốc của hắn, để cho hắn lấy công chuộc tội, nhưng Trương Phổ lại không biết cảm động trước ân sủng của đại vương, ngược lại luôn mang hận ở trong lòng, rất bất mãn với sự sắp xếp của đại vương, bình thường oán trách đầy trong lòng, vô tâm với quân sự.

    Thành Ưng Lý tuy không dễ thủ nhưng cũng không phải có thể dễ dàng công phá tới vậy, đây đều là vì Trương Phổ ứng phó tiêu cực, mới để cho quân địch thừa dịp xông lên.

    Trị quân thưởng phạt phân minh, Trương Phổ tuy năm xưa lập được vô số công lao nhưng bây giờ hắn liên tục thất bại, sớm nên bắt hồi kinh truy cứu trách nhiệm.

    Việc tồn tại của Hiệp Khẩu liên quan tới an nguya của đô thành ta, nơi trọng yếu như vậy sao giao vào tay một người như Trương Phổ?

    Đem an nguy cuarcar đo thành ta giao vào tay một người như vậy thì biết phải làm sao?

    Để Trương Phổ lui về thủ Hiệp Khẩu hoặc Linh châu, để cho hắn nghe sự chỉ huy của Trình tướng quân hoặc thủ tướng Linh châu thì không sao, nhưng sao có thể giao trọng trách lớn như thủ Linh châu cho hắn được?

    Thần cho rằng, phải điều một viên tướng dụng binh như thần, ổn thỏa đáng tin thì phía Hưng châu mới có thể vũng chắc được.”

    Chúng tướng trong lòng thầm nghĩ: “ Chủng tướng và Trương Phổ luôn bất hòa, sao có thể không đánh xuống nước chứ, nhưng Trương đô đốc lại tệ quá, liên tiếp để thua mấy trận, lần này nếu như không nhận trách nhiệm thủ tướng Linh châu , lập đại công thì sau này e ngài ấy cũng không có cơ hội nữa.”

    Dương Hạo nghe vậy cũng cho là phải, vuốt cằm nói: “ lời của Chủng khanh nói cũng có lý, có điều… người nào có thể đảm nhận trọng trách này đây?”

    Trình Thế Hùng vị cao quyền trọng, cũng là người từng trải, lúc trước từng có nhiều công lao với Dương Hạo, thủ tướng Linh châu này không những cần trí dũng song toàn mà về mặt thân phận cũng phải có đủ tư cách điều khiển hắn mới được.

    Tướng lĩnh trong tay Dương Hạo đếm đi đếm lại cũng chỉ có mấy người Mộc Ân, Mộc Khôi, Trương Phổ thực ra cũng có suy nghĩ riêng của hắn, bây giờ lại bị một lời cửa Chủng Phóng phủ quyết, muốn tìm người khác cũng thật khó.

    Chủng Phóng mỉm cười nói: “dưới trướng địa vương văn thần đông đúc, mãnh tướng như mây, muoons tìm một danh tướng có gì khó?

    Binh bộ Dương thượng thư trí dũng song toàn, dụng binh như thần, tại sao không phải là người thích hợp nhất chứ?”

    Dương Hạo ngẩn ra: “ Dương thương thư…” hắn liếc nhìn Dương Kế Nghiệp. do dự nói: “Dương khanh thủ Linh châu đương nhiên là thủ được, chỉ có điều Dương khanh là binh bộ thượng thư, cần toán trấn kinh sư.”

    Chủng Phóng nói: “ đại vương, nếu như Hiệp khẩu không thủ được, Hưng châu còn có thể thủ được sao?

    Việc đến lúc cấp bách, ngự giá còn thân chinh huống hồ binh bộ thượng thư?”

    Dương Kế Nghiệp mỉm cười, đứng ra chắp tay nói: “đại vương, thần nguyện thủ Linh châu, cùng Trình tướng quân song vai hộ vệ cho đế đô được an toàn.”

    Dương Hạo vui mừng nói: “ Tốt, Dương khanh thật trung thành tận tụy, nếu đã như vậy thì Linh châu sẽ do Duong khanh trấn thủ, Trình khanh thủ Hiệp Khẩu, Trương Phổ và Dương Diên Lãng lần lượt nghe theo sự chỉ huy của các khanh.

    Hai vị tướng quân chính là Trì Kính Đức và Tần Thúc bảo của bổn vương, có hai khanh làm đại môn thần thì còn âm quỷ, tiểu quỷ nào có thể tung hoành trước mặt bổn vương được chứ?

    Ha ha ha…”

    -----oo0oo-----

    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Quyển 15: Tiêu quan phong hậu đa

    Chương 102:Trông Mong

    Đặc cần kiêm mai lộc quan Hột Na Mục Nhã thống lĩnh hai vạn cung vệ đi cứu viện cho Tô Nhĩ Mạn.

    Mai lục là tổng quản binh mã hoàng thất, chức vị tương đương với Tô Nhĩ Mạn, nhưng đặc cần là thân vương, tước vị vẫn tương đương phó vương Tô Nhĩ Thê.

    Vì thế khi cô ngương Hột Na Mục Nhã vừa đến Hộc Lão Ôn liền dẫn bổn tộc và cùng tướng lĩnh của bộ lạc Hộc Lão Ôn long trọng nghênh tiếp.

    Đã là cuối thu trời cao thoáng mát.

    Xa xa có một vị đại quân đang phi tới, nó giống như một con trường long, trên trời cao là một con hùng ưng phát ra tiếng kêu kiêu dũng, hơn một tram danh thân vệ quân bảo vệ một nữ tử hoàng sam xinh đẹp phi đến trước mặt Tô Nhĩ Mạn.

    Mặc hoàng sam, đội mũ nhỏ, vô số sợi tóc buông xuống vai, vô cùng nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, bước bước lớn về phía Tô Nhĩ Mạn, mọi người đều sang mắt lên.

    Không hổ là hậu nhân của công chúa Hàm An Đai Đường, tư sắc của cô nương Hột na Mục Nõa không hề kém khả hãn A Cổ Lệ.

    Khuôn mặt đo là khuôn mặt trái xoanxinh đẹp nhất, da trắng nõn nà, đôi mắt long lanh, vô cùng xinh đẹp.

    “ Ha ha ha, đặc cần đại nhân cả đường cưỡi ngựa quả thật la vất vả rồi”

    Tô Nhĩ Mạn bước bước tới nghênh đón, cười tươi như hoa nói.

    Hột Na Mục Nõa mỉm cười đôi mắt vui vẻ: “ Diệp hộ đại nhân khách khí rồi, đại nhân cả đường vất vả tranh đấu, thế như phá trúc, khã hãn vô cùng vui mừng.

    Lần này ta đưa binh tới, khã hản đặc biệt dặn dò ta, chỉ huy điều độ, đều nghe theo sự sắp xếp của Diệp hộ đại nhân.

    À!

    Tòa thành phía trước là thành Minh Sa à?”

    Tô Nhĩ Mạn nghe xong rất hài lòng mỉm cười thân tình nói: “ không sai, tòa thành đó chính là thành Minh Sa”.

    Tiểu mỹ nữ hơi yêu kiều nhăn mũi; “ xem ra cũng không phải là quá cao, hình như bổn cô nương thúc mạnh ngựa, nhảy thẳng lên thì cũng có thể nhảy qua được đầu thành, một thành nhỏ như vậy chắc sẽ không ngăn được bước tiến của Tô Nhĩ Mạn đại nhân và các võ sĩ kiêu dũng đó chứ?”

    Tô Nhĩ mạn cười lớn nói: “ha ha ha, đặc cần đị nhân nói đúng, tòa thành Minh sa này sao có thể cản được vó ngựa của dũng sĩ Hồi Hất chúng ta chứ, bây giờ đặc cần đại nhân mang binh viện tới đây, chúng ta rất nhanh có thể đạp bằng Minh châu, tiến thẳng Hưng châu, chặt đầu tên Dương Hạo đó xuống.

    Đặc cần khi trở về Cam châu sẽ có thể dung sọ dừa của Dương Hạo để làm một chiếc cốc đựng đèn dầu tinh chế cho khả hãn..”

    ‘Lấy đầu hắn làm cốc đựng đèn dầu ư?

    Phì phì phì, đồng ngôn vô kị, gió lớn thổi đi, người ta không tiếc đâu.

    Dùng đầu của mấy người làm giá đèn còn tốt hơn ý.”

    Tiểu mỹ nhân bất mãn nhìn hắn.

    Đáng tiếc bây giờ nhìn trong mắt Tô Nhĩ Mạn lại không thấy cái gì khác, chỉ cảm thấy tiểu mỹ nữ này phong tình vạn chủng…

    Đầu thành Minh Sa, Trương Phổ đang chắp tay sau lưng nhìn xa xuống nơi đại bản doanh người Hồi hất đang tập kết, sắc mặt đầy lo lắng.

    Thủ lĩnh Nhi Duy Thư Sanh của bộ lạc Pha Phong chủ động chạy tới cầu viện đứng phía sau hắn lầm bẩm tự nói: “ người Hồi Hất lại tăng binh rồi, Minh Sa e là không thủ được nữa rồi.’

    “Thủ không được cũng phải thủ!”

    Trương Phổ cắn răng nói:” nếu như bại thì Trương Phổ ta mãi mãi không còn đất đứng nữa.

    Minh Sa này chính là mảnh đất thành bại của ta, không có đường thoái.”

    Nhị Duy Thư Sanh hơi đảo mắt, nhẹ nói: “ Tướng quân sao nghĩ như vậy?

    Thực ra đối với tướng quân mà nói, thắng không bằng bại, Minh Sa thủ không được bỏ mới đúng?”

    “Sao cơ?”

    Trương Phổ đột nhiên quay đầu, ánh mắt như hai dòng điện lạnh, nhìn chằm chằm vào Nhị Duy Thư Sanh: “ Lời người nói có ý gì?”

    …………..

    Hô Diên Ngạo Bác và Lý Kế Quân đang cùng nhau khổ chiến, cồn Tô Nhĩ Mạn cũng đang dừng bước trước thành Minh Sa.

    Hai viên đại tướng Dương Kế Nghiệp, Trình Thế Hùng chia nhau tọa trấn Linh châu và Hiệp Khẩu, chiến hỏa vẫn chưa kéo tới Hưng châu, nhưng không khí chiế tranh ở đây đã vô cùng dày đặc rồi.

    Mỗi ngày đều có vô số người ào vào thành, có thương cổ hào dân địa phương, có bách tính bỏ nhà tháo chạy, cũng có những đại hộ vốn định cư ở những tòa thành khác, nhưng lại cảm thấy thành trì mình đang ở không vững chắc như Hưng châu, nhất thời Hưng châu chật kín người đi lánh nạn.

    “ Ta vẫn cảm thấy có chút gì đó bất ổn?”.

    Lý Kế Đàm lo lắng nói.

    Ngồi đối diện hắn là Thác Bạt Thương Mộc và Lý Kế Luân, là thành viên nòng cốt của gia tộc Thác Bạt Thị, từ ssau kh ba người lên kim điện công khai tỏ rỏ thái độ ủng hộ chính sách nhằm vào bộ lạc ngôi Vũ của Dương Hạo, bị rất nhiều tộc nhân của gia tộc coi như cái gia trong mắt, với sự xa lánh của bọn họ mà ba người càng lúc càng gần nhau, tự thành một tiểu đoàn thể, thường tụ tập, uống rượu, giao lưu tình cảm với nhau, thỉnh thoảng cũng thảo luận một chút chuyện triều đình.

    Thác Bạt Thương Mộc lớn tuổi nhất, trong tổ hợp ba người hắn nghiểm nhiên đóng vai trò lão đại, hắn uống rượu liền trừng mắt lên hỏi: “ có gì không ổn, ngài đừng úp mở nữa, có gì thì nói thẳng ra.”

    Lý Kế Đàm nói: “ Từ sau khi đại vương đích thân trảm Thác Bạt Hàn Thiền, Thác Bạt Hòa Thiếu, ép Lý Tri Ý đi thì thái độ của thủ lĩnh các bộ lạc Thác bạt Thị đối với địa vương hoàn toàn kahcs xa trước, bọn họ thường tụ hội, cũng không biết nói những gì”

    Thác Bạt Thương Mộc ung dung nói: “ hóa ra đệ lo chuyện này”

    Hắn vuốt râu nói: “ thực rra…là thủ lĩnh của một bộ lạc, ta cũng hi vọng đại vương phân giải các bộ lạc, truy đến tận cùng, đây là vì lợi ích của bản thân.

    Còn nếu nói đến pháp tổ tong….

    Hahaha, ai mà them quản chúng nó làm gì?

    Có pháp chế thừa kế rồi, con cháu ta sau này dù kém cỏi cũng có thê vững chải trở thành tộc trưởng bộ lạc Thương Thạch, trừ khi đổi trời, Đảng Hạng thất thị phục hồi sự tồn tại, nếu không sao cũng không đến nỗi bị suy sụp.

    Nhưng nếu mất đi chế pháp thừa kế này một khi con cháu ta kém cỏi, không thể vào triều đình làm quan, lui ra ngoài không thể tự có một tộc, vậy thì sự bại vong khó có thể tránh khỏi.”

    Hắn lại tự cười giễu mình, lại nói: “ Có điều… ta nhìn ra quyết tâm của đại vương, ta biết đây là điều không thể thay dổi được.

    Nếu đã không thể làm kẻ địch của đại vương, vậy thì chỉ có thể thuận thoe ý của đại vương thôi.

    Chuyện tương lai..thì kệ tương lai đi, những ngày trước mắt còn sống khó khăn, ai llại vội lo tương lai chứ?

    Tương lai huyền tử trọng tôn, ai mà còn nhớ tới tổ tong này là ta nữa chứ?

    Bọn chúng có bản lãnh thì ăn hương ăn hoa, không có bản lãnh thì cút hết, lão tử không quản.”

    Lý Kế Đàm cười ha ha nói: “Thương Mộc địa ca nhìn rất thoáng, nhưng những thủ lĩnh đó chưa chắc đã nhìn ra”.

    Thác Bạt Thương Mộc trừng mắt lên nói: “không nhìn thoáng được thì sao chứ?

    Cái đám đó còn dám tạo phản sao?”

    Lý Thiên Luân đang trầm mặc đột nhiên nói: “ Đệ nghi ngờ bọn chúng đang có ý này.”

    Thác bạt Thương mộc kinh ngạc nói: “ đệ nói sao cơ?

    Sao đệ nhìn ra?”

    Lý Thiên Luân nói: “ Thương Mộc đại ca, trước đây khi Lý Quang Duệ còn sống, hắn đánh với người Phổ Phồn, người Hồi Hất, đánh với thất thị Đảng Hạng, đánh lưỡng phiên Lân Phủ Triết Ngự Huân, Dương Sùng Huấn, thậm chí sau này còn giao thủ với đại vương chúng ta, cũng từng có lúc bị ép vào thế bị động, nhưng đã có lúc nào những thủ lĩnh đó vội vã đón người nhà vào thành Hạ châu lánh nạn chưa?”

    Thác Bạt Thương mộc nói: “ Đương nhiên là không có, sao cơ, lẽ nào..?”

    Lý Kế Đàm nói: “ Không sai, lần này, những thủ lĩnh đó không hẹn mà đều dùng cách này, gia quyến liên mien không dứt , mỗi ngày đều cùng tiến thành.”

    Thác Bạt Thương Mộc suy nghĩ một lát, cười nói: “ việc này cũng bình thường mà, đại vương đã trảm Thác Bạt Hàn Thiên, lại phân bộ lạc Ngôi Vũ ra, bọn họ trong lòng rất bất mãn, muốn làm đại vương thành trò cười, làm như vậy có thể ra vẻ chuột nhắt, tránh để Tô Nhĩ Mạn, lý Kế Quân một khi ép đến thì bộ lạc của họ sẽ đúng mũi chịu sào, dù cho không muốn cũng phải dốc sức vì đại vương.”

    Lý Kế Đàm cười lạnh nói: “ Thương Mộc đại ca, đại ca suy nghĩ quá đơn giản rồi, bây giờ thủ lĩnh các bộ lạc owrr Hưng châu không dưới một trăm năm chục người, mỗi người đều đem gia quyến vào thành, mỗi nhà không dưới hai trăm người, chỉ nhìn lực lượng này cũng không dưới hai vạn rồi, cộng them gia nhân, thị vệ vốn lưu lại Hung châu của bọn họ nữa, tổng binh lực sắp tới Hưng châu nữa.

    Nếu lực lượng này thật sự có lòng làm phản thì huynh nghĩ thế nào?”

    Thác bạt Thương Mộc nghe vậy liền biến sắc, cuối cùng cũng cảm nhận được nguy hiểm, vội nói: “ Việc này không hay thật rồi, nên lập tức bẩm báo với đại vương?”

    Lý Thiên Luân liền buông tay nói: “ Phải nói thế nào đây?

    Chunngs ta với bọn họ như nước với lửa, địa vương đối với việc này rất mẫn cảm, sẽ không cho rằng chúng ta cố ý gây thị phi để báo thù chứ?

    Hơn nữa, bọn chúng một ngày chưa phản, chúng ta lại không có chứng cứ thì cho dù có nói với đại vương, đại vương có thể làm được gì?

    Lẽ nào thủ lĩnh các bộ lạc đưa gia quyến tới Hưng châu lánh nạn, đại vương lại tìm một chứng cứ chặt đầu họ sao?

    Đó là chẳng phải ép tất cả bộ lạc tạo phản à?”

    Lý Kế Đàm liếc nhìn hắn nói: “ Thương Mộc đại ca, bên địa vương đệ sẽ nhắc một chút, nếu như đại vương có thể cạn thận hơn là tốt nhất, bọn họ không làm phản, triều đình cũng không thể động vào một cọng tóc của bọn họ, truoccws mặt họ, đại vương sẽ bị động.

    Nhưng nếu như đại vương cs sự chuẩn bị thì lại chưa chắc sẽ không chống đỡ được.”

    Nhưng, trong số thủ lĩnh đó, cho dù có người chỉ muốn đứng nhìn tình hình, nhưng một khi thật sự có người có ý đồ bất chính thì cũng sẽ lôi bọn họ xuống nước.

    Huống hồ chúng ta lại không có cách nào phân biệt rõ ai có ý đò xấu, ai chỉ là cỏ trên tường.

    Cung vệ, thành vệ binh mã có hạn, binh bộ thượng thư lại đích thân tới Linh châu rồi, số binh mã có hạn cần thủ thành, cần thủ vệ vương cung, cần giám sát động tĩnh cuẩ những thủ lĩnh đó đã không đủ dung, sự an toàn gia quyến chúng ta phải sắp xếp như thế nào?

    Đại vương có tòa nội thành, còn chúng ta thì sao?”

    Thác bạt Thương Mộc ngẩn ra: “ chúng ta?”

    Đột nhiên hắn đại ngộ: “ Nếu những thủ lĩnh đó thật sự muốn tạo phản, đương nhiên sẽ không chỉ đi công đánh vương cung, rất nhiều đại thần sẽ là mục tiêu của chúng những địa thần khác nếu như có uy quyền quá lớn thì tạm thời sẽ không bị động tới, nhưng ba người bọn họ thì khác, các thủ lĩnh hận họ tới xương tủy, không đem gia quyến của họ giết sạch mới lạ.”

    Thác Bạt Thương Mộc toát mồ hôi lạnh: “ không được, mặc kệ bọn chúng có ý đồ tạo phản hay không, chúng ta cũng phải sớm có chuẩn bị, nhất thiết không để chúng chém giết mà không kịp ứng phó.

    Kế Đàm , Thiên Luân, tộc nhân của chúng ta ở Hưng châu cũng không ít, nên tập trung bọ họ lại, ừm… trước mắt người ở Hưng châu ngày càng nhiều, việc ăn ở, lương thực đều là vấn đề, dung một cái cớ, thân làm tộc trưởng một tộc, chúng ta phải chăm sóc tộc nhân của chúng ta là việc kinh thiên địa nghĩa.

    Sau đó tập trung thanh niên trai tráng để kíp ứng biến.”

    Lý Kế Đàm nói: “ Thương Mộc đại ca, hôm nay đệ tìm đại ca chính là có ý này”

    Thác Bạt Thương Mộc lại không yên tâm, dặn dò : “ ừ, may mà đệ nhắc ta, nếu không đao của người kề tren cổ mà ta vẫn còn đnag ngủ say.

    Thiên Luân đệ cũng phải cẩn thận, Kế Đàm đệ có quân chức, trong tay cũng có một lượng binh mã nhất định có thể điều động, những ngày này phải lấy lại tinh thần, tính mạng cả nhà cả tộc chúng ta đều nằm trong tay đệ đấy.”

    Lý Kế Đàm thần sắc ngưng trọng gật đầu: “ Tiểu đệ hiểu rồi.”

    Lý Thiên Luân nói: “ chỉ dựa vào chúng ta e là tự lo cho mình khó lắm rồi, Kế Đàm, bên đại vương đệ cũng cần nói một tiếng, để đại vương cảnh giác là tốt nhất.”

    Lý Kế Đàm hít một hơ sâu, đồng ý nói: “ Đệ sẽ nói.”

    Thác bạt Thương Mộc thở một hơi mạnh: “ ừm, hạo Phong con trai ta cũng có chút quân chức, việc này ta cũng sẽ nói cho nó, để nó ở bên cạnhvương cảnh báo một chút.

    Lý Kế Quân dẫn một đám người Phổ Phồn đến, đám A Cổ lệ cũng dẫn một đám người Hồi Hất đến gây chuyện.

    Mẹ nó chứ, sao lại có thể gây chuyện tới mức này vậy.”

    …………..

    Dương Hạo tức giận đùng đùng nói: “ ừ, Phi Vũ, Tùy phong đều đã báo tin tức này lên, bổn vương đã phái người đi giám sát chúng.

    Hừ! bổn vương thật muốn xem những con chuột nhắt đó gan lớn tới chừng nào,có thể làm song lớn được tới đâu?”

    Lý Kế Đàm nói: “ việc này cũng chỉ là do thần lo lắng, có lẽ bọn họ cũng không có ý này, chỉ là muốn lúc đại vương đang nguy nan tự kiếm cho mình một thân phận cao hơn thôi, vẫn thỉnh đại vương suy tính kĩ.

    Dù sao… bọn họ cũng đều là người của tộc Thác Bạt Thị thần, nếu như có ý đồ xấu, gây bất lợi cho đại vương..”

    Dương Hạo mỉm cười: “Lý khanh trung thành tận tụy, việc này bổn vương biết, bổn vương tuyệt đối sẽ không làm việc hồ đồ phán quyết đâu.’

    “ Nếu như vậy, thần xin cáo lui”

    “Ừm.”

    Lý Kế Đàm thi lễ lui, sau khi hắn khuất khỏi tầm mắt, Dương Hạo liền nói với Đinh Thừa Tông: “ Nói ra thật kì lạ, hình như đất trời này chỉ ngập toàn âm mưu quỷ kế, soán vị đoạt quyền.

    Khi ở Đại Tống, đệ đã gặp cảnh cốt nhục tương tàn, thứ tranh chấp cũng chỉ là ngôi vị cửu ngũ chí tôn.

    Ở Liêu quốc, cũng gặp chuyện tươn tự như vậy.

    Một vương gia đng yên lành thì không làm, lại cứ muốn làm loạn thần tặc tử, để rồi rơi vào thảm cảnh tuyệt tử tuyệt tôn.’

    Khuôn mặt Đinh thừa hơi co quắp lại, ko nói tiếp, nhất thời cả hai huynh đệ cùng im lặng.

    Một lúc lâu, Dương Hạo mới dang mạnh tay ra, phấn chấn nói: “ không làm cho người ta đố kị là tầm thường, nếu muốn nắm đại quyền trong tay sao lại không làm người ta đố kị chứ? bất kể ai muốn đâm sau lưng ta một đao thì cứ đến, ta tiếp chiêu!”

    Đinh Thừa Tông cười nói: “ Là huynh đẹ mà, cùng tiếp chiêu”

    Dương Hạo gật gật đầu, cầm tay hắn nói: “ không sai, huynh đệ đồng lòng, vượt qua khó khăn.

    Bất kể ma quỷ yêu quái phương nào chúng ta đều đánh cho hắn hiện nguyên hình.’

    ………….

    Những tiếng gào thét vang lên, người người nhất tề ngã xuống như ngả rạ, đao kiếm tung hoành ngang dọc, máu tươi tràn ngập khắp nơi.

    Đầu lăn xuống đất, chi bay lên trời, tiiengs gào thét, ngựa hí, khuyển kêu, trâu bò chạy toán loạn.

    Cuộc chém giết nhuốn đỏ thành Sa châu.

    Mặt Trương Phổ không chút động sắc đứng trên cồn cát, nhìn xuống trận đại chiến trước mặt, xung quanh hắn có bảy tám tên thị vệ tay cầm đại tuẫn đứng chờ lệnh.

    Lúc này, đội quân của Tô Nhĩ Mạn như nước thủy triều trào lên, quân địch giống như một cái kéo với hai lưỡi cưa sắc nhọn, từ hai cánh quét qua, tiếng vó ngựa tung trời, tiễn nỏ bay như mưa, khi đonả binh giao tiếp thì lập tức máu thịt tung bay.

    Nhị Duy Thư sinh lo lắng nhìn trận giao tiếp của hai quân đội, khó khăn nuốt nước bọt nói với Trương Phổ: “ Tướng quân, e là không chống đỡ nổi nữa, nếu còn không thủ binh thì e rằng toàn quân sẽ bị người Hồi Hất nuốt gọn

    Trương phổ hé hé môi, từ từ giơ lên…

    Tiếng hiệu vang lên, trong trận quân, soái kì của Trương Phổ bắt đầu chuyển động, đọi quân Tây Hạ vốn rơi vòa thế hạ phong, vừa nhìn thấy tiếng hiệu của chủ soái và soái kì bay phấp phới, lập tuccws sĩ khí đại chấn.

    Nhưng lúc này, người Hồi Hất sĩ khí cũng phất lên, không ngừng xung phong, chạt đứt, chia nhỏ.

    Quân Tây Hạ bắt đầu từ có trật tự lui về biến thành bại thoái hỗn loạn.

    Một khi tan nát thoái lui thì giống như hoa rơi nước chảy thì cờ lệnh với cờ cổ vũ nào cũng vô dụng, đáng nói chỉ là mã lực của ai nhanh hơn, mạnh hơn thôi.

    Nhị Duy Thư Sinh thấy hai vạn tinh binh trong trận này của trương Phổ từ bắt đầu tới cuối đều không có nhập vào chiến đấu.

    Đó là đội tinh binh chân chính, trang bị những thứ tốt nhất, huấn luyện tốt nhất, kiêu dũng thiện chiến, cũng là bộ đội đích hệ của trương Phổ.

    Nếu như Trương Phổ có thể kịp thời đưa đội quân này vào chiến đấu thì rất có thể sẽ thây đổi được chiến cục, nhưng hắn lại chọn cách nhượng lui Minh sa, lui về Hiệp Khẩu.

    Khóe miệng Nhị Duy Thư Sinh không khỏi lộ ra nụ cười nhâm hiểm và đắc ý.

    Lời hắn nói đã có tác dụng rồi, hạt giống mà hắn vùi trong lòng trương Phổ đã bắt đầu nảy mần, mọc rễ và sẽ lớn cho tới lúc khai hoa kết quả.

    Hạt giống này phát triển thật nhanh.

    Hắn nói với trương Phổ, thắng không bằng bại, tiến không bằng lùi.

    Vì tầm quan trọng của Chủng Phóng trong lòng đại vương rõ rang là hơn hắn nhiều, cho dù có toàn thắng cũng khoongphair là đối thủ của Chủng Phóng.

    Mà bây giờ hắn đã bị bãi xuống làm ngự sử, cho dù lập được đại công thì liệu còn có bao nhiêu tiền đồ nữa?

    Một khi đánh thắng trận, há chẳng phải hcungws minh đại vương anh minh, Chủng Phóng cơ trí sao?

    Huống chi, ngoại địch cường thịnh mà nội bộ bất ổn, thắng cũng không có gì là lớn.

    Với tình hình này chi bằng chủ động thoái binh bảo toàn thực lực, thông qua chiến tranh thất lợi, phối hợp với thủ lĩnh Thác bạt chư bộ, gia tăng áp lực cho triều đình, sau khi ép được đại vương hạ quan chức của Chủng Phóng cùng những đại thần ngoan cố kiên trì ủng hộ thi hành sách lược thống trị vương triều Trung nguyên, thì đám thủ lĩnh sẽ đưa hắn lên vị trí ngũ quân đại đô đốc, toàn lực giúp hắn đánh ngoại địch, đến lúc đó địa vị hắn trong triều sẽ không có ai làm lung lay được.

    Bây giờ, xem ra lời nói của hắn có tác dụng thật rồi.

    Từ cổ đến nay, anh hung cũng như mỹ nữ, lần đầu tiên nếu đã đi vào khuôn khổ của người ta, thì lần kế tiếp còn có thể thanh khiết thuần nhã được không?

    Nghĩ đến đây, Nhị Duy Thư Sinh lại cười đắc ý.

    Tiếng ngựa gào thét,bại quân rút nhanh như nước xuống, Nhị Duy THư Sinh cùng với thân tín bên cạnh là Hồ Sách Đà lặng lẽ nháy mắt nhau.

    Hồ Sách Đà hiểu ý, lập tức kéo đầu ngựa, nghiêng người chạy đi.

    Trên chiến trường hỗn loạn. có người chết, người bỏ chạy, tự dẫm đạp lên nhau, tình huống gì cũng có thể xảy ra, ai mà lại chú ý hướng đi của một tiểu nhân vật chứ.

    Nhị Duy Thư Sinh lại mỉm cười: bên Hưng châu đã đến lúc động thủ rồi.”

    Hắn vỗ bụng ngựa một cái, phi sát theo Trương Phổ.

    -----oo0oo-----

    Chương 103: Bọ Ngựa Bắt Ve

    Thời tiết đã bước vào đông, buổi tối đến, những bong tuyết bay lất phất, những bong tuyết chưa rơi xuống đất hóa thành không khí ướt át, mang tới một cơn gió hơi có chút lạnh giá, bầu trời cũng có chút u ám hơn mấy phần.

    Cẩu Oa mang theo thương, vừa bước lên đã gặp cơn gió thổi qua, bất giác run lên, lầm bầm chửi: “ Mẹ nó chứ, tối nay lạnh thật, may mà nương tử cận thận đưa cho ta áo gia cẩu để khoác, nếu không không biết có thành người nữa không?”

    Hắn quay đầu lại nhìn sĩ tốt của mình, người nào người nấy đều lạnh rụt cả cổ vào, bất giác cười ha ha: “ Vẫn là người lấy vợ có phúc hơn, biết nóng, biết lanh, biết thương người đàn ông của mình.’

    Hắn lấy từ trong áo một chiếc bánh bao to không nhân, mọt miếng thịt bò to, cẩu Oa dương dương đắc ý, ưỡn ngực lên hô: “ Phấn chấn lên chút, đi tuần đêm nào.”

    Tiếp đó một đội quân bắt đầu tuần hành qua các đường phố trong đêm.

    Trong nhà Thác Bạt Võ, tộc nhân đứng đầy ở hậu trái, người nào cũng mang theo binh khí sang lóa, có người còn mang them áo giáp, mặt hung hăng, khuôn mặt đầy sát khí đằng đằng.

    Tây Hạ quốc này là Tây Hạ quốc của Thác Bạt Thị chúng ta, đại vương có thể có được thiên hạ như ngày hôm nay đều dựa vào tộc ta, bây giờ thì sao?

    Đại vương đã ngồi vững long đình, người của Thác Bạt thị chúng ta không những không nhận được lợi ích gì, không có được thảo nguyên dồi dào nhất, không được phái đi làm chủ thành trì, mà lại còn phải đem lợi ích của mình chia ra cho các bộ tộc khác.

    Việc này thì cũng thôi, nhưng mấy ngày trước, đại vương lại mượn cớ hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền bất tuân vương mệnh mà chặt đầu bọn họ, xóa bỏ chế độ kế thừa của tộc này, từ đó xáo tên bộ lạc Ngôi Vũ ra khỏi thiên hạ.”

    “Không có thủ lĩnh, mọi người sẽ giống như con cái không có cha mẹ, còn koong bị người khác làm nhục ư?

    Không có thủ lĩnh thì ai làm chủ cho mọi người?

    Trên thảo nguyên rộng lớn này, từng nhà,, từng hộ sống riêng lẻ, làm sao mà sinh tồn được?

    Chính vì bên cạnh người có Chủng Phong, Đinh Thừa Tông, Lâm Bằng Vũ, Tần Giang, còn có đmá người họ Từ, họ tiêu mê hoặc đại vương, còn có Lý Kế Đàm, Thác Bạt Thương Mộc những kẻ bại họa gièm pha mê hoặc đại vương.”

    “ Tối hôm nay, chúng ta ggian thần, thanh quân trắc, đây không phải chỉ vì tranh đoạt lợi ích mà còn bảo vệ đại vương, bảo vệ thiên hạ của Thác bạt thi ta.

    Đêm nay, không chỉ chúng ta động thủ mà còn là tất cả gia tộc Thác Bạc hành động.

    Mọi người chia nhau buộc khăn trắng trren tay trái, người không buộc khăn trắng thì giết không cần hỏi.”

    Trong thư viện những tiếng hô hào vang lên, trong chốc lát, Thác Bạt Vũ nhìn lươt qua một lượt các tộc nhân đã chuẩn bị xong, tay cẩm trường đao giơ lên, hét: “ Xuất phát”

    Cẩu Oa đang đi trên đường phố, đột nhiên thấy phiaws trước ùn ùn kéo tới một đám người, lập tức đứng thẳng hô lớn: “ Đứng lại, nửa đêm tam canh, kẻ nào lại dám tự ý đi lại trên đường?

    Không biết triều đình có lệnh cấm hay sao?”

    Vừa nói hắn vừa cầm chặt trường thương trong tay, nhưng đám người đằng trước không trả lời, chỉ đột nhiên một loạt tên bay tới, binh sĩ tuần thành không kịp phòng ngự,lập tức bị bắn ngã xuống, kêu lên thảm thiết.

    Đi theo sau đó là một đoàn người đại hán mặc Hồ phục tay buộc khăn trắng xông lên, vẻ mặt dữ tợn, dùng đao chém giết.

    Trận mưa tiễn làm bị thương lượng lớn người của đội tuần tra, có một số người may mắn không bị trúng tên thì cũng không kịp chạy trốn, kẻ địch như hổ sói ùn lên, trong nháy mắt bọn họ biến thành bùn thịt.

    Chiếc đao nhuốm đầy máu binh sĩ của Thác Bạt Võ giơ lên, đâm xuống một cái, binh sĩ đang kêu gào dưới đát vì bị trúng tên lập tức im bặt, ngừng thở.

    Thác Bạt Võ lập tức khua tay, hô lên: “ Thời gian khẩn cấp, xông thẳng tới vương cung.”

    Hàng trăm tọc nhân chạy theo hắn.

    BƯớc chân đạp máu tươi mà đi

    Sau khi đám người này rới đi, từ trong đám tử thi chất đống trreen đất đột nhiên nhất động, một người mặt dính đầy máu tươi bò ra, hắn vẫn còn sợ hãi,sờ sờ trên ngực, giữa ngực cám một mũi tên, đầu mũi tên cắm vào thịt không sâu, không đủ làm hắn mất mạng.

    Hắn rút mạnh mũi tên ra, ném xuống đất, lại nhìn đống thi thể dưới đất, miệng mấp máy một chút rồi chạy vào con hẻm nhỏ.

    Một lát sau, từ trong con hẻm nhỏm một quả pháo sang được bắn lên trời cao, trong màn đêm tĩnh mịch nó làm chói lòa cả bầu trời.

    Lúc này, Thác Bạt Thương Mộc tay cầm đao dẫn tộc nhân vừa mới đánh lui được đám người bao vây họ, đám người này cũng thuộc Thác Bạt thị, người thủ lĩnh bộ lạc là một người thấp béo lùn.

    Bình thường nhìn hắn chưa thấy nói đã thấy cười, không ngờ lúc này tên béo mập lại trông như một con báo.

    Hắn giơ tay chém một cái, Thác Bạt Thương Mộc đau đến nghiến cả hàm răng lại.

    “Mẹ nó chứ, may mà nghe Kế Đàm cảnh tỉnh, sớm đã đưa người nhà đi hết, nếu không thật sự phải chon cả nhà ta ở đây rồi.”

    Thác Bạt Thương Mộc thở dốc lấy hơi, ngay sau đó từ khắp cá nơi trong thành lần lượt sáng lên pháo hiệu.

    Thác Bạc Thương Mộc lo lắng nói: “không hay rồi, cái đám tặc tử đó quả nhiên đã chạy tới vương cung rồi.”

    Hắn quay đầu lại nhìn mấy trăm tộc nhân đang bảo vệ xung quanh mình, lớn tiếng hô: “Đến đây, cùng lão phu tới vương cung, phải nhanh chóng cứu giá.”

    Cùng lúc này Thác Bạc Võ cũng nhìn thấy pháo sáng trên trời, bất giác cười nham hiểm: “ Đại vương cũng rất cẩn thận, hừ hừ, nếu hành tung bị bại lộ thì cũng không cần che giấu nữa, xông về phía trước, chỉ cần xông qua là được, không cần phải dây dưa, nhanh chóng tới cung môn, hội họp với bộ lạc Ngôi Vũ.

    Phản ứng của triều đình không thể nói là không nhanh, cung vệ quân nằm trong tay Đinh Thừa Tông, sớm đã đóng chặt thành môn nội cung, đầu thành giáp sĩ đứng nhiều như rừng cây, tiễn nỏ như mưa, cố gắng hết sức áp chế sự tụ hội càng lúc càng đông của tộc nhân Thác Bạc thị, còn thành vệ quân lần lượt chiaw ra do bốn vị tướng lĩnh Dương Diên Phổ, Thác Bạt Hạo Phong, Lý Kế Đàm, Mộc Tinh chỉ huy.

    Trong thành sinh biến, bọn họ lập tức huy động cứu viện, lúc này trong thành khắp nơi đều đã nổi lửa, vô số dân chúng vốn đến Hưng châu lánh nạn bây giờ chạy toàn loạn, nhất thời loạn phỉ và bách tính khó phân biệt được, làm cản đường của tứ lộ binh mã về cứu viện.

    Trước cửa cung, Thác Bạt Võ, Thác bạt Thanh Vân chia các lộ binh mã đã hợp lại

    “Bắt được Chủng Phóng chưa?”

    “Chưa, lão tiểu tử này không có trong phủ, nghe nói là đi uống rượu với Đinh Thừa tong rồi.”

    “Hừ hừ, ta đã sớm biết chúng cùng một bọn rồi.

    Nếu bắt được Đinh Thừa Tông thì cũng sẽ bắt được Chủng Phóng.”

    “Đã bắt được Lâm Bằng Vũ chưa?”

    “ Chưa, bắt được một người nhà của hắn, bức cung hắn thì hắn nói lão già đó đi đến nhà Lưu quả phụ thành tây qua đêm rồi, ta đã phái người đi tìm.”

    “Haha, cái lão khốn này, người già nhưng lòng không già, lão tử cho hắn toại nguyện, để hắn làm quỷ phong lưu.

    Thế còn Phạm Tư Kì?

    Đây là thần tài của Tây Hạ chúng ta đấy, khống chế hắn được chưa?”

    Tên thủ lĩnh phụ trách đi đánh bất ngờ bắt Phạm thượng thư tức giận bước lên: “chưa bắt được hắn, cũng không biết tên tiểu tử này phong lưu nói nào rồi?”

    “Không sao, thế bắt được người nhà hắn chưa?

    Tên họ Phạm chỉ có một đưa con trai bảo bối, khống chế nó thì không sợ hắn bay lên trời được.”

    “Cũng không bắt được, nghe nói vợ và con trai hắn veefnhaf mẹ vợ hắn rồi.”

    “Về nhà mẹ vợ…mẹ cái đầu người ý.”

    Thác Bạt Võ lo lắng, chẳng để ý thân phận đối phương cũng là một thủ lĩnh, lớn tiếng chửi: “ cái tên khốn đó vốn là người Hán quốc, nhà mẹ đẻ vợ hắn cách đây sơn cao lộ viễn, bây giờ lại ở dưới sự cai trị của Tống quốc, trước mắt đã sắp tới hàn đông, lúc này vợ và con hắn về nhà mẹ đẻ ư?

    Ngươi là cái đồ không có mắt mũi…”

    “Không hay rồi”

    Chưa chửi hết câu, sắc mặt Thác Bạt Võ đột nhiên đại biến: “ sao lại có sự trùng hợp như vậy?

    Tất cả bọn họ đều không có ở nhà, không bắt được chính chủ, nhưng chẳng lẻ người nhà của chúng cũng không bắt được sao?”

    Thác Bạt Võ trừng mắt nhìn về phía trước, thủ lĩnh các lộ quay sang nhìn nhau, không trả lời, trong lòng Thác Bạt Thị lúc này như chìm xuống đáy cốc.

    “Rầm”

    Một quả hỏa liên bay vụt lên trời, tỏa vô số đóm lửa ra bốn phương tám hướng, thành vệ quân kịp thời chạy đến tam điện hợp vây, trường thương, đại thuẫn, đoản đai cự thuẫn, từng ằng tầng tường đồng vách sắt, khí thế như sơn.

    Mà phía sau bọn họ lại là tường cung cao lớn nguy nga, trên tường thành là mấy hàng binh đạo, bố trí dày đặc cung vệ tướng sĩ, người nào người nấy tay cầm cung nỏ, sẵn sang đón địch.

    Đám thủ lĩnh quay sang nhìn nhau, mặt thất sắc, trên ngọ môn chợt sang lên, hai bên cờ phiên bay phấp phới, trong thành lâu từ từ xuất hiện một người bạch bào,đầu đội khăn gia cát màu xanh,ngồi trên một chiếc xe bánh bằng gỗ, trong tay lại hơi phẩy một chiếc quạt bằng long vũ, đó chính là Đinh Thừa Tông.

    Trời đại lạnh, cầm quạt, đầu chit khăn, đóng làm Gia Cat Lượng sao?

    Vừa nhìn thấy bộ giạng này của Đinh Thùa Tông, Thác Bạt Võ tức muốn điên lên.

    Gia Cát Lượng trong lòng người Hồ Địch Man Di uy danh lẫy lừng, hình tượng đã đi sâu vào lòng người, Thác Bạt thị đương nhiên cũng biết.

    “Thác Bạt Võ, Thác Bạt Thanh Vân,… sao lại có nhiều thủ lĩnh nửa đêm chạy đến Ngọ Môn vậy?

    Bổn quan đến nghênh tiếp chậm rồi, thứ tội, thứ tội.”

    Trên thành lâu, Đinh Thừa Tông cười haha, lớn tiếng nói: “ Chỉ là không biết chư vị đốt lửa, cầm trượng, nửa đêm tới cửa cung có chuyện gì?”

    “Tình hình như thế này rồi, chuyện chắc sớm đã bại lộ, lẽ nào trong chúng ta có nội gián?”

    Thác Bạt Võ nhìn lại phía sau mình, trong lòng rất nghi ngờ, hắn ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói: “ Đinh Thừa Tông, không cần phải giả vờ nữa, người tưởng rằng sớm nhận được tin là đã có thể nắm được phần thắng sao?

    Nhân mã các bộ lạc ta đã hội họp lại, binh lực không kém cung vệ, thành vệ đâu.

    Ta liều chết với người, thắng bại chưa thể đoán trước được.”

    Thác Bạt Võ giơ cánh tay hô to: “Đại vương, là vương của Thác Bạt thị, ĐInh Thừa Tông cưỡng ép đại vương, đàn áp tộc ta, trong lòng có ý đồ xấu xa, chúng ta muốn thanh quân, phục vương quyền, giết gian minh.

    Thủ lĩnh các bộ tộc, hãy vì đại nghiệp giang sơn, giết!”

    Thác Bạt Võ vừa hạ lệnh thì vô số tiến nỏ lập tức bắn lên trời, bay thẳng về phía thành lâu.

    Đinh Thừa Tông cười khẩy một cái, bánh xe đột nhiên lăn ra sau, quân hai bên cánh hợp lại trước mặt, giống như hai cánh của một cửa.

    “Keng keng keng Hàng loạt tiếng va chạm kim loại vang lên.

    Tiếp theo đó, ánh sang trên thành lâu vụt tắt, toàn bộ đuốc đều bị dập tắt, hoàn toàn rơi vào khung cảnh tĩnh mịch.

    Sau đó mấy thứ gì đó đen trịch rơi xuống, chỉ thấy mấy thứ đó rơi rầm rầm xuống đất, lập tức vỡ vụn.

    Thác Bạt Thanh Vân bất giác thấy kì lạ, hắn đưa tay đoạt lấy cây đuốc của một tên thuộc hạ, đi tới gần để xem.

    Cúi thấp đầu, chỉ thấy trên đấ có một loại dịch đen sì đang chảy ra, hắn giơ chiếc roi da lên, lại cảm thấy dính, cho nên lại gần để xem, hắn ngửi thấy một mùi, bất giác đại kinh, nói: “ Đây là mãnh hỏa dầu!”

    Lời nói chưa xong thì trên thành xuất hiện lốm đốm ánh sang, hình như đã đốt lại đuốc, rồi hàng trăm hỏa tiễn bay đầy trời rồi lao xuống, lập tức ngon lửa bùng lên.

    Thác Bạt Thanh Vaab đang đứng trong mãnh hỏa dầu lập tức biến thành hỏa nhân.

    Thác Bạt Thanh Vân kêu gào thảm thiết, chỉ cảm thấy lửa đang đập vào mặt, hai mắt rất khó có thể mở ra, chỉ nhắm mắt chạy ra ngoài, hắn đi giày da trơn trượt, ngã người tung bay ngửa mặt trên trời rồi ngã xuống, cả người lập tức cùng một màu với đại hỏa.

    Xung quanh, tộc nhân thác Bạc há mồm trợn mắt nhìn ngọn lửa như đang nhảy múa, ròi nhìn thác Bạc Thanh Vân đang kêu gào như lợn bị thịt.

    Tiếp theo đó lại nge những tiếng rít gào trong gips, rất nhiều dũng sĩ bộ lạc thảm thiết ngã xuống. bên cạnh thác Bạt Võ một người ngã xuống, phía sau lại một người ngã tiếp.

    Những mủi tên bắn xuống với mootjluwcj đạo kinh người, đây tất là tác phẩm lương cung mà cung vệ đã chuẩn bị.

    Thác Bạt Võ hai mắt đỏ rực, lớn tiếng hô: ‘cung tiễn áp chế đầu thành, tam diện tiến công.’

    Ở phủ đệ,bọn họ cũng bí mật chế tạo một số khí giới công thanh, nội thanh không thể cao lớn hiểm trở hởn so với ngoại thành, những khí giới tương đối đơn giản này cũngđủ rồi, có đều trước mắt không thể thuận lợi tấn công thành, thành vệ quân ba mặt đang nhìn chằm chằm, có thể cho phép họ ấn công vương cung sao?huống hồ trong đám người chốc chốc lại xuất hiện một ngọn lửa, biến họ thành ngọn đuốc sống, cung vệ quân ẩn trong bong tối, chỉ cùng dung nỏ là có thể lấy được mạng của họ, chỉ có kéo thành vệ quân đang bao vây tam diện vào cuộc hỗn chiến mới có thể ngăn lại sự uy hiếp của tiễn nỏ. luận về nhân số, bọn họ không hề ít hơn thành vệ binh tam diện hợp vi kia.

    Nếu như cung vệ quân không mở của ngheeng địch thì bọn họ vẫn ở trên thành vệ quân, vẫn có khả năng đánh thắng .

    Sau khi hy sinh mấy nghìn nhân mạng,Lý Kế Đàm và Dương Diên phổ cũng bị lôi vào cuộc hỗn chiến, khi đã hỗn chiến thì tiễn nỏ trên đầu thành cũng mất đi tác dụng.

    Người bên phía Thác Bạt Võ không còn phải lo nghĩ nữa, bắt đầu rảnh tay đánh giáp lá cà.

    Hỏa quang hừng hực, vô số cuộc ẩu đã tàn sát diễn ra, máu me bắn tung tóe, binh sĩ từng người, từng người một ngã xuống, nhưng không có người thoái lui, cũng không có đường để thoái, phía trước phía sau , bên trái bên phải, không phải kẻ địch thì là chiến hữu,mỗi người đều hai mắt rưng huyết, tùy ý tàn sát,không có võ công gì, không có chiêu thức gì, chỉ là đấu xem ai có lực lượng lớn hơn, tóc độ của ai nhanh hơn, air a đòn hiểm độc hơn, ai cườn tráng hơn, người người đối mặt, sinh tử chỉ trong thời khắc.

    Cuối cùng, người bên phía Thác Bạt Võ hoàn toàn bị áp chế, ánh lửa của mãn hỏa đầu cũng dần dần yếu đi.

    Người của Thác Bạt Võ hoàn toàn bị áp chế ở giữa, bọn chúng vẫn còn sức chiến đấu, vẫn ngoan cố phản kháng, ít nhất cũng có thể tiêu hao hơn một nữa binh lực của thành vệ quân nhưng bại là không thể tránh khỏi, mỗi người đều tràn ngập sự tuyệt vọng.

    “Giao vũ khí đầu hàng”

    “Giao vũ khí đầu hàng”

    Tiếng hò hét như xé cả núi sông vang lên từ bốn phương tám hướng, trên thành lâu, ánh lửa đã sang tỏ, Đinh Thừa Tông lại xuất hiện, bình tĩnh cất cao giọng nói: “Đại thế của các ngươi đã mất, còn không mau đầu hàng?”

    “Đầu hàng”

    “Đầu hàng”

    Cung vệ quân cùng hô vang lên, tiếng xé gió rung trời, người của thác Bạt bộ mặt vàng như đất, cắn chặt rang sẵn sang đóng quân địch.

    Lý Kế Đàm cao giọng quát: “ Thác Bạt Võ, Thác Bạt Thanh Vân vì lợi ích cá nhân mê hoặc các ngươi mưu phản, nay đại thế đã mất, bại cúc đã định, các ngươi còn chấp mê bất ngộ, muốn cùng chúng xuống hoàng tuyền sao?

    Lập tức vứt bỏ vũ khí đầu hàng, đại vương tất sẽ mở cho các người một con đường sống.”

    Lý Kế Đàm đã bị thương, hơn nauwx trên người còn vương mùi máu tươi, cả người sát thần càng them uy vũ, đám người đứng trước cổng cung trầm mặc một lát, người thủ lĩnh đúng gần đó run giọng hỏi: “Kế Đàm, ngươi…ngươi nói thật không?

    Đại vương…địa vương thật sẽ tha mạng cho chúng ta chứ.”

    Lý Kế Đàm nhìn hắn một cái, nhận ra đó là vị trưởng bối bổn tộc, luận về thân phận là đường thúc của mình, liền nói: “Đại vương, đại vương là phật hộ pháp của ta có tấm lòng Bồ Tát.

    Mọi người chỉ cần hối lỗi, đại vương tất sẽ không tàn sát, có điều pháp độ nghiêm mật, việc trừng phạt tất không thể tránh được.”

    “Không được nghe hắn nói láo, hắn là bại hoại của Thác Bạt ta, giết chết hắn đi.

    Thác Bạt thị chúng ta chí có chết đứng tuyệt không sống quỳ.”

    Từ trong đám người, một tiếng hét vang lên.

    Lại là Thác Bạt Võ đang nói, Thác Bạt Võ bị chém đứt một cánh tay, mất rất nhiều máu, sắc mặt tái mét, đứng lắc lư như muốn ngã xuống, nhưng vẫn miễn cương chống đỡ.

    Lý Kế Đàm cũng lớn tiếng quát: “ Thác Bạt Võ là kẻ cầm đầu, giết hắn để đầu hàng, ta sẽ xin đại vương giảm bớt tội cho các ngươi.”

    Thác Bạt Võ sắc mặt giữ tợn, muốn vung một đao chém chết Lý Kế Đảm, đáng tiếc hắn biết tự mình thế nào, hắn biết hoàn cảnh sa cơ lỡ vận của mình, nếu thật muốn xông tới trước mặt Lý Kế Đàm thì chẳng khác nào bảo hắn cho mình một đao mà thôi.

    Đám người tiếp tục trầm mặc, qua một lúc rất lâu, đôi mắt dần dần nhìn về phía quân địch nhìn về phía Thác Bạt Võ.

    Lúc mới bắt đầu, những ánh mắt đó có chút băn khoăn, nhưng dần dần kiên định lại, ánh mắt như lửa dần dần như một con dã lang đang muốn tìm người để nuốt gọn.

    ‘Rầm…”

    Khi Thác Bạt Võ bị tộc nhân của mình loạn đao phanh thây, đầu lăn xuống đất, hai mắt trợn trừng, không thể nhắm mắt lại thì cửa cung mở dần ra, nghĩ trượng từ từ bày ra, võng lõng xuất hiện.

    Dương Hạo mặc mãng bào đeo ngọc bội, ngồi trên một con bạch mã, đi dưới sự bảo vệ của cấm vệ.

    Dương Duyên Phổ hô lớn một tiếng: “Đại vương đến rồi, còn không mau bỏ khí giới xuống.”

    “Leng keng..”

    Khí giới lần lượt rơi xuống, những tộc nhân Thác Bạt thị muốn thanh quân liền quỳ xuống, vệ quân bốn phía giương cung giám sát họ, hơi có chút động tĩnh khác thường sẽ lập tức phóng tiễn.

    Vương giá nghi trượng dừng bên bãi đất thấm đầy máu tươi, tướng sĩ thành vệ quân đều hướng ánh mắt sang nhìn đại vương, trong đó có một đôi mắt đột nhiên léo lên trong bong đêm, ánh mắt đó giống như ánh mắt của tộc nhân Thác Bạt lúc nãy nhìn chằm chằm vào Thác Bạt Võ, như một con lang đói nhìn thấy một miếng thịt dê ngon lành…

    -----oo0oo-----

    Chương 104: Bắt ba ba trong ống

    Dương Hạo chậm rãi nhìn một lượt đám người đang quỳ thần phục trước mắt. cao giọng nói: "Bổn vương có được thiên hạ đều có sự dốc sức của chư tộc Hà Tây; bổn vương ngồi vững được thiên hạ càng không thể rơi xa khỏi sự trung thành tận tụy của các tộc các bộ.

    Nếu nói về công lao thì Lô châu.

    Ngân châu, Đảng Hạng thất thị đứng đầu tiên.

    Còn các ngươi chẳng qua là thuận theo ý trời mà thôi, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, đã từng tiên phong vào sinh ra tử vì bổn vương chưa?

    Bổn vương có được thiên hạ chưa từng bạc đãi các ngươi, con dân của bổn vương không chi có một tộc Thác Bạt thị. hậu ái các tộc.

    đối đãi bình đẳng vẫn là nền tảng của an xã tắc định thiên hạ. nhưng các ngươi lại không biết báo hiểu, các ngươi luôn oán trách, ngang nhiên hưng binh, dùng vũ lực để gâv áp lực với ta. thật là không xứng với những gì các ngươi luôn mòm nói là vì Tây Hạ, kiên trì mà tự cư trong Đảng Hạng!"

    Dương Diên Phổ cao giọng nói: "Đại vương là đại biểu cho trời đất, quân mệnh là thiên mệnh, thiên mệnh ở đây, kẻ nào dám trái lại đáng tru di cửu tộc!"

    Tộc nhân Thác Bạt thị đang quỳ dưới đất sớm đã mất đi sự kiêu ngạo lúc trước.

    Vương triều Bắc Ngụv được Thác Bạt thị kiến lập đă vong quốc hơn bốn trăm năm rồi, bọn họ tuy tự hào vi huyết thống hoàng thất, nhung lại sớm hồi phục lại thói quen của người trên thảo nguyên, quên đi tẩm quan trọng của quản quyền vương mệnh, quốc pháp nghiêm khắc.

    Nhưng vào thời khắc này, bọn họ đã có thê cảm nhận sâu sắc được thứ quyền lực cao cao tại thượng đó.

    Một thủ lĩnh nơm nớp lo sợ, phân giải nói: "Đại vuơng. thần...thần chi là...chỉ là cảm thấy đại vương đối với các tộc khác có chút thiên vị.

    đây đều là vì...vì bên cạnh đại vương lúc nào cũng có mấy kẻ gièm pha sàm ngôn, hôm nay đến vây vương cung là vô ý làm hại đại vương, chi là muốn diệt trừ những tên gian thần đó đẻ thanh quân, nghiêm triều cương."

    Dương Hạo cười lớn: "Thanh quân sao?

    Cái gì gọi là thanh quân, chẳng qua chi là mượn một cái cớ hay đê lộng hành, các ngươi bây giờ vẫn chua biết tội sao?"

    "Thần...chúng thần biết tội rồi."

    Tộc nhân Thác Bạt thị đang quỳ không dám phân giải nhiều lời nữa, chi có thể cúi đẩu tạ tội.

    Dương Hạo nói: "Thủ ác đã bị diệt, các ngươi là bị người ta mê hoặc, tội không đáng phải chết..."

    Đám thủ lĩnh chư bộ Thác Bạt trong lòng chợt mừng rỡ. không ngờ Dương Hạo lại nói: "Nhưng tội chết có thể miễn, tội sổng không thể tha.

    Các ngươi hưng binh tạo phản, vây lấy vương cung, giết hại đại thần, nếu không nghiêm trị.

    Chẳng phải là dung túng cho các ngươi sao?

    Người đâu. trói tất cả đám người này lại, nhốt vào đại lao.

    đợi ngàv mai giao cho tam ti, xử tội theo luật.

    Bộ tộc của bọn chúng đều dựa theo luật lệ của Đảng Võ bộ mà xử lí, giao cho nội các, hộ bộ chỉnh lí lại từ đâu."

    Lời này vừa mới nói ra thì đám thủ lĩnh Thác Bạt thị mặt đều vàng như đất. vào chính lúc này. từ không trung bay lên một mũi lạnh tiễn.

    Mũi tên này thật là có công lực trăm bước, từ trong màn đêm đâm thẳng, chính xác vê phía ngực Dương Hạo. không sai một chút nào.

    "Keng" một tiếng, một bóng người nhỏ nhắn đứng bên cạnh Dương Hạo chợt rút kiếm nhảy ra, mũi chân đạp lên lưng ngựa, rồi nhảy vọt lên trước như một con nhạn, mũi chân lại chạm nhẹ vào vai một tộc nhân Thác Bạt Thị, lại nhảy xa thêm được hơn ba trượng nữa, cứ như thế chân không chạm đất mà vẫn lao được về phía người bắn tên. hoàn toàn không để tâm đến Dương Hạo.

    "Phập!"

    Một mũi lạnh tiễn nữa lại ngắm chuẩn vào ngực Dương Hạo.

    đuôi tiễn hơi lắc lắc. sau đó rơi xuống đất.

    Dương Hạo vội vàng lui lại. bảy tám kị sĩ cưỡi ngựa lớn chạv lên trước, tạo thành bức tường thịt vững chắc, che chở Dương Hạo.

    Chẳng chắc Cẩu Nhi không bận tâm tới an nguy của Dương Hạo. rõ ràng là vì hắn đã mặc nhuyễn giáp.

    Mũi tên này lập tức dẫn đến sự dao động trong đám người có mặt tại đây.

    Mọi người quay sang hướng đi của mũi tên thì thấy Lý Thiên Luân tay cầm lợi đao. cao giọng nói: "Chân tướngđã được phơi bày, đại vương cuối cùng cũng đã thể hiện rõ mục đích chính của mình rồi.

    Các vị tộc nhân, còn không muốn trói tay chờ chết sao?

    Hãy cẩm đao thương lên liều mạng với hắn!"

    Vị tướng lĩnh vừa rồi còn xông pha tiêu diệt đối đẩu với họ đột nhiên lại đứng sang phía họ, những thủ lĩnh các bộ lạc đêu ngẩn ra tại chỗ. nhất thời không phản ứng kịp.

    "Lý Thiên Luân, lẽ nào ngươi muốn tạo phản?"

    Đội ngũ hộ vệ hơi đứng nhích ra một chút, tạo thành một khe hờ trước mặt Dương Hạo.

    Dương Hạo nhìn thẳng vào đứa con trai của phòng ngự sử Nguyên Trụ châu Lý Tư An, Lý Thiên Luân, lạnh lùng hòi.

    Hựu châu là một châu bị ép đi theo đại thế, không đánh mà hàng trong định nan ngũ châu.

    Sau khi tự đầu hàng, bọn họ không hể xuất binh xuất lực trợ giúp Dương Hạo đông chinh tâv phạt, chi an phận thủ thường, không gây chuyện thị phi.

    Để làm yên châu phủ này, Dương Hạo cũng đã không tiếc gì. vẫn ban chức tước cho bọn họ, khi họ thể hiện rõ sự thẩn phục và ủng hộ hắn, hắn càng đề bạt họ lên cao hơn, nhưng thật không ngờ.

    đến thòi khắc mẩu chốt lại mai phục bất động cạnh hắn.

    Lúc này, Cẩu Nhi đã nhảy tới được trước đội ngũ của Lý Thiên Luân, mấy mươi thanh trường thương chĩa mũi nhọn ra.

    Cẩu Nhi vòng nhẹ một cái, mượn lực bán không mà nhảy vào, lại đi thêm được năm thước nữa, mười mấy chiếc đại thuẫn hợp thành một bức tường thép ngăn cản nàng.

    Cẩu Nhi lại nhón nhẹ chân đạp lên mặt thuẫn, khi những trường thương xuất mũi nhọn ra thì nó đã nhảy vọt qua như một con chim nhạn nhanh nhẹ.

    Lợi kiếm trong tay khua nhẹ "keng keng keng.Những tiếng binh khí kim loại va vào nhau vang lên. nó lại đẩy được bảv tám chiếc binh khí khua tới.

    Trong chiến trận, võ nghệ cá nhân rất bị hạn chế. bất kể là một ngươi có võ nghệ tuyệt học. thì khi đứng trước sự hợp lực của những binh sĩ được huấn luyện bài bản dường như mọc ra thêm ba đầu sáu tay cũng sẽ không thể phát huy được võ nghệ cá nhân.

    Cẩu Nhi không dừng lại một khắc nào.

    Nó cho dù có võ nghệ tuyệt đỉnh, nhưng đối mắt với bức tường giáp dày đặc cũng khó mà có thể nhảy tới trước mặt Lý Thiên Luân.

    "Tiểu Diệc, quay lại!"

    Dương Hạo lo lắng Tiểu Diệc xảy ra chuyện, vội vã gọi về. cẩu Nhi đối với những lời Dương Hạo nói chưa bao giờ không phục tùng, vừa nghe hắn gọi lập tức nghiêng người tránh trường thương, dùng lợi tiễn đâm thẳng vào yết hẩu của một binh sĩ trước mặt, máu tuơi bắn ra tung tóe.

    Cẩu Nhi phi thân lui về.

    Một mình nàng xông vào trận địa của Lý Thiên Luân, trong phút chốc liên tiếp giết chết mười bốn người mà trên người nàng lại không chảy một giọt máu nào.

    Thân thủ này nhất thời làm chấn động toàn thành, làm cho tất cả những người đứng trước Ngọ Môn kinh ngạc đển mức im lặng nhìn không một tiếng động.

    Dương Hạo lạnh giọng nói: "Lý Thiên Luân, ngươi thống quân bình phản, vốn có đại công, bổn vương còn muốn hậu thưởng ngươi, sao...sao ngươi lại có ý hành thích quân vương?"

    Dương Hạo cố ý nhắc lại chuyện lúc nãy hắn còn vừa trở thành kẻ địch của các vị thủ lĩnh Thác Bạt thị, đám thủ lĩnh đó đang muốn động lại lập tức do dự.

    Lý Thiên Luân phẫn nộ nhổ nước bọt phi một cái, chi tay hét lớn: "Dương Hạo, ngươi là kẻ khẩu phật tâm xà, còn muốn giảo biện sao?

    Không sai, thủ lĩnh các bộ có ý gây bất lợi cho nguơi. ta quyết tâm xuất binh chống đỡ. nguyên nhân chi có một.

    Bọn họ là tộc nhân của ta.

    đại vương cũng là tộc nhân của ta, càng là chủ của Thác Bạt thị ta.

    Hai bên đêu có tâm quan trọng như nhau.

    Lý Thiên Luân chi có thể đại nghĩa diệt thân, bảo vệ đại vương."

    Hắn tỏ ra khẳng khái nói. làm ra vẻ lẫm liệt tiềp tục hét lớn: "Nhưng cách ngươi xử phạt bọn họ cuối cùng cũng đã làm cho ta nhận ra được mục đích thật sự của ngươi.

    Nếu như ngươi sớm đã có lòng nuốt gọn chư bộ. nạp tất cà chư bộ xuống dưới sự thống trị của ngươi thì ngươi tất phải tìm ra một lí do. sao đó tiếp tục nuốt gọn tộc nhân các bộ.

    đúng không?

    Đối với huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiên cũng như vậy.

    đổi với các vị thủ lĩnh các bộ lạc ở đây cũng vậy.

    Hừ!

    Cho dù bọn họ không có ý khi quân phạm thượng thì nếu như ngươi đã rắp tâm như vậy. sớm muộn cũng sẽ tạo ra tội danh, đô lên đầu họ đê đạt được mục đích đen tối của ngươi.

    Ngươi đã có âm mưu như vậy, tất cả những hành vi của ngươi nào có điểm nào giống với một vị chủ nhản của Thác Bạt thị ta chứ?

    Nếu cứ làm như ngươi thì chỉ cân vài năm nữa, nhất tộc Thác Bạt thị ta cũng sẽ giống như các tộc khác, biến mất không thể tồn tại.

    Khi ngươi nói muốn phân giải chư bộ. ngươi không còn là vương của Đảng Hạng nhân ta nữa, thủ lĩnh các bộ có ý đồ muốn phạm thuợng, giữa các vị thủ lĩnh và đại vương.

    Lý Thiên Luân đương nhiên sẽ đứng về phía đại vương, nhưng bây giờ đại vương đã phán lại Thác Bạt thị ta, Lý Thiên Luân thân làm con cháu Thác Bạt thị. giữa đại vương và Thác Bạt thị đương nhiên sẽ chọn trung hiếu với Thác Bạt thị. có gì sai sao?"

    Hắn lướt mắt một lượt, vung tay hô to: "Đại trượng phu chết thì chết, có gì mà phải sợ. nếu như để gian kế của Dương Hạo thành công thì chúng ta sống không bằng chết!

    Thủ lĩnh các bộ. bây giờ sự sinh tử của Thác Bạt thị ta đều nẳm trong thời khắc then chốt này. vẫn mong tất cả mọi người vứt bỏ hiềm kích trước đây để đua cả tộc ta cùng vượt qua thời khắc gian nan này.

    Thác Bạt Hạo Phong, Lý Kế Đàm. các ngươi thế nào.

    đứng về phía chúng ta hay tiếp tục bảo vệ cho tên lòng lang dạ sói Dương Hạo?

    Nếu như các ngươi còn là người của Thác Bạt thị. thì lúc này phải đưa ra sự lựa chọn sáng suốt nhất!"

    Lời nàv của Lý Thiên Luân vừa xuất ra. tất cà mọi người đểu hướng ánh mắt về phía hai người này, một áp lực nặng nề vô hình đè lên lòng mỗi người, mọi người đều đợi sự lựa chọn của hai người bọn họ.

    Lý Thiên Luân đột nhiên làm phản, đến ngav cả đám thủ lĩnh chư bộ Thác Bạt thị đang khoanh tay chờ chết cũng vô cùng kinh ngạc.

    Tuy nói vừa rồi Lý Thiên Luân còn đánh một trận sống chết với họ. nhưng so với Dương Hạo thì những tử thương mà Lý Thiên Luân vừa tạo ra cho bọn họ hoàn toàn có thể bó qua.

    Người chết rồi còn có thể sinh tiếp, nhưng nếu như cả bộ tộc đều bị đoạt mất thì bọn họ lập tức sẽ bị ngã từ trên thần đàn quyền vị cao cao tại thượng xuống, không có cách nào lấy lại quyển uy nữa, cũng không có cách nào để phụ truyền tử. tử truyển tôn, đời đời kiếp kiếp truyển lại cơ nghiệp tổ tông của bọn họ.

    Nếu như nhất định muốn bọn họ đưa ra sự lựa chọn, bọn họ thà chọn họp tác với Lý Thiên Luân còn hơn, cho dù Lý Thiên Luân vừa rồi đã giết chết người thân của chính họ.

    Nhưng bọn họ không có cái dũng khí đó.

    Trước mắt Dương Hạo vẫn đang chiếm thế thượng phong, bọn họ đã bị bao vây chật cứng, chi có một mình Lý Thiên Luân đứng sang bên họ.

    đứng giữa cái chết và bị nuốt gọn bộ tộc thì bọn họ chi có thể lựa chọn con đường thứ hai.

    Bây giờ.

    ẩn số cuối cùng của bọn họ chính là Thác Bạt Hạo Phong và Lý Kế Đàm.

    Nếu như bọn họ chịu đứng ra phản đối Dương Hạo. cho dù chỉ cân một người trong họ đứng ra thì toàn bộ lực lượng phân bố hình thế sẽ lập rức bị phá vỡ, thực lực trọng tâm sẽ nghiêng về phía bọn họ, bọn họ sẽ có thể có lại dũng khí cầm đao thương lên. thanh quân trừ gian, giết quân tự lập.

    Trận địa bắt đẩu im ắng lại. ngay cả ánh mắt của Dương Hạo cũng hướng về phía Thác Bạt Hạo Phong và Lý Kế Đàm.

    Dương Diên Phổ và Mộc Diệc cũng có chút căng thẳng, lòng bàn tay ướt đẩm mò hôi, bọn họ nắm chặt lấy binh khí trong tay nhưng lại không dám phát ra một nửa tiếng động, sợ sẽ có dị động, làm cho hai người kia hiểu nhầm, gây ra biến cố không thê đoán trước.

    Trên bãi chiến trường, chi có từng cơn gió lạnh thổi rít gào mang theo chút tiếng động...

    Rất lâu sau đó, Lý Kế Đàm hắng một tiếng, chậm rãi nói: "Trước đây Tây Bình vương, định nan tiết độ sứ Lý Quang Duệ đại nhân là thân Thúc phụ của Kế Đàm.

    Trong trận chiến Vô Định Hà, thúc phụ đại bại.

    Quang sầm đại nhân tiến vào làm chủ Hạ châu.

    Kế Đàm không thể bắt trung vói Tây Bình Vương, nhưng vì lấy đại tộc làm trọng, hơn nữa lúc đó Đảng Hạng thất thị ta nội loạn liên miên, lại chinh chiến nhiêu năm với Thổ Phồn, Hôi Hất. không thể chịu thêm sự giày vò nào nữa.

    Từ khi quy thuận Quang Sầm đại nhân đến nay, thậm chí là đển lúc Dương Hạo kế thừa y bát của Quang Sầm đại nhân, Kế Đàm luôn trung thành tận tâm, trời đất có thể chứng giám.

    Nhưng, Dương Hạo quả thật có chút làm cho người ta thất vọng.

    Từ khi xưng vương tới nay.

    Bên ngoài thì thất hòa vói Tống, Lũng Hữu, bên trong thì tạo biến ở Hồi Hất Cam châu. lại bất hòa với chư bộ Thác Bạt thị, có thể nói là trời giận người giận.

    Hôm nay. thủ lĩnh chư bộ dùng vũ lực để thanh quân, tuy hành vi là không được, nhưng đáng ra phải dùng hành động trấn an bọn họ, vậy mà ngươi lại truy cứu tội danh trước, rồi muôn nuốt bộ tộc của họ sau. dã tâm quá lớn. không thể không dung thứ.

    Bây giờ. một người và một tộc, nếu như cần ta đua ra quyết định, thì ta, Lý Kế Đàm quyết tâm bảo vệ tộc ta, thuận theo thiên ý, quyền cùng tộc nhân chư tộc diệt trừ hôn quân, mang lại vinh quang cho Thác Bạt ta."

    Hắn giơ trường đao lên, ra vẻ đau lòng nói: "Dương Hạo. không phái là Lý Kế Đàm bất trung, mà thực là ngươi đã làm người ta quá thất vọng!"

    Nhìn thấy bộ dạng ra vẻ nghĩa khí của Lý Kế Đàm, Dương Hạo bất giác cười lớn: "Hóa ra là hắn!

    Hắn chắc là người đứng sau cùng của màn kịch này. bây giờ đã là lúc chân tướng được phơi bày, chắc sẽ không còn có nhân vật nào khác nữa.

    Có thể lôi ra được mầm họa đang mai phục trong đám tâm phúc của ta thì sự bố trí cực kì ti mỉ này của ta cùng đáng.

    Bây giờ cuối cùng có thể thu lưới được rồi."

    Lý Kế Đàm nói rồi quay đẩu lại nhìn Thác Bạt Hạo Phong hét nói: "Thác Bạt Hạo Phong lòng ta đã quyết. còn ngươi thì sao?"

    Với biến cố trước mắt, rất nhiều thủ lĩnh Đảng Hạng Khương đều vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lẩn lượt cầm lấy đao thương, lại đứng dậy. những người có giao tình khá tốt với Thác Bạt Hạo Phong lập tức hét lớn: "Hạo Phong đại ca.

    đứng qua đây đi!

    Chỉ một chức quan của Dương Hạo mà đã có thể mua chuộc được huynh rồi sao?

    Huynh không sợ sớm có một ngày Dương Hạo sẽ thu lại bộ lạc Thương Thạch của huynh sao?

    Huynh có thê làm quan, nhưng con cháu huynh cũng đểu có thể làm quan sao?"

    "Hạo Phong hiển điệt, phản lại hắn đi!

    Bây giờ, Kế Đàm.

    Thiên Luân đều đã đứng qua đây rồi, binh lực của chúng ta đã vượt quá thành vệ, cung vệ của Dương Hạo. cháu vẫn còn chấp mê bất ngộ, vào sinh ra tử vì một người ngoài sao?

    Đứng qua đây đi. dựa vào vũ lực của chúng ta thì cả thành Hưng châu nàv đã không còn người nào có thê địch lại chúng ta nữa."

    Tiếng kêu gọi của Lý Thiên Luân, Lý Kế Đàm cộng thêm tiếng hò hét của đám người trên trận địa làm cho đội ngũ của Thác Bạt Hạo Phong xao động, rất nhiều người đưa ánh mắt nhìn về phía thiếu tộc trưởng của bọn họ. còn Mộc Tinh và Dương Diên Phổ đã bắt đầu thu lại đội hình, chuẩn bị ứng vó với một trận đại chiến.

    Thác Bạt Hạo Phong nhìn về phía Dương Hạo. cắn răng lớn tiếng nói: "Đừng nghe Lý Kế Đàm, Lý Thiên Luân nói xằng bậy.

    Thác Bạt thị của ta đã tự mất đi Trung Nguyên, lưu lạc đến Hà Tây đã bốn trăm năm, cả ngàv không phải là nội chiến thì là đánh nhau với các bộ tộc khác, đến khi vào trong tay đại vương thì Hà Tây nàv mới coi như là thống nhất.

    Phụ mẫu thê tử các ngươi mới có thê sống những ngàv thái bình, bây giờ lại còn muốn châm ngòi hỏa chiến sao?

    Thác Bạt Hạo Phong ta là một nam tử hán đỉnh thiên lập địa. nếu đã thể với trời trung hiếu với đại vương thì cả đời cà kiếp này sẽ là người của đại vương.

    Huynh đệ, hãv cầm chắc đao thương của mọi người, diệt trừ loạn thần tặc từ."

    Dương Diên Phổ nắm lấy thòi cơ. lập tức giơ trường thương lên. lớn tiếng hô: "Tướng sĩ. hãy anh dũng giết kẻ gian tặc."

    Mộc Tinh thống lĩnh người đến cạnh Dương Hạo: "Đại vương, thỉnh hồi cung, đóng cửa cung lại!"

    Lý Thiên Luân cười khẩy nói: "Không kịp nữa rồi!"

    Vừa rồi khi hổn chiến vói Thác Bạt thị, Lý Thiên Luân, Lý Kế Đàm đểu có ý bảo tồn thực lực, đứng xem trận chiến, áp lực chủ yếu đều dồn vào Dương Diên Phổ và Mộc tinh.

    Nhân mã của hai người bọn chúng cố ý dựa sát vào hai bên cổng cung, bây giờ địa chiến đã bắt đầu. nhân mã hai bộ lập tức áp sát nghi trượng của Dương Hạo. ngăn không cho hắn vào cung.

    Mộc Tinh, Dương Diên Phổ.

    Thác Bạt Hạo Phong thúc ngựa lên trước, những võ sĩ Thác Bạt thị vốn đã vứt khí giới đầu hàng lại nhặt đao thương lên, xông tới chém giết.

    Lý Kế Đàm làm tiên phong xông tới chồ Dương Hạo.

    Lý Thiên Luân phân binh làm hai hướng, một là truy quét hậu lộ của Dương Hạo. một lại quay về đối kháng với nhân mã của Dương Diên Phổ. hai phe lập tức hỗn chiến.

    Trên đẩu thành, Đinh Thừa Tông hô to nói: "Nhanh chóng đưa đại vương hồi cung, mau mau."

    Nghi trượng của Dương Hạo nhanh chóng lui về.

    Lý Ke Đàm bám sát không buông, thị về cung môn vừa thấy Dương Hạo lui vào liền vội vã định đóng cửa. nhưng cung môn quá nặng, đại môn mắv tắn đẩv ra đẩv vào không thể nhanh, liền bị Lý Kế Đàm thống binh xông vào thích sát. tiến thẳng vào cung môn.

    Binh mã trào lên như nước, cung vệ binh phía trước lao lên nghênh chiến.

    Mã Diệc vội vã chạy tới trước mặt Dương Hạo.

    ở phía trước không xa chính là Lý Kế Đàm được yểm hộ dưới đại thuẫn trường mâu.

    Lý Kế Đàm thần thái tươi tỉnh, không còn có bộ dạng thật thà cẩn trọng lời nói khi đứng trước Dương Hạo như trước đây.

    Có điều hắn biết thiếu nữ bên cạnh Dương Hạo thân thủ cao cường, bản thân Dương Hạo cũng kiếm thuật phi phàm nên hắn rất cẩn thận, không dám tiến sát quá gần Dương Hạo.

    "Lý Kế Đàm. ngươi cho rằng dựa vào âm mưu quỷ kế của ngươi thì có thể thành công sao?”

    "Tại sao lại không thể?"

    Lý Kế Đàm cười lớn: "Những hành động khác lạ của Thác Bạt Võ, Thác Bạt Thanh Vân căn bản không thể qua mắt được ngươi, buồn cười là cái đám tự tôn ngu xuẩn đấy còn tưởng rằng có thể nhẹ nhàng khéo léo mà binh gián thành công.

    Ta lạị đúng lúc muốn lợi dụng chúng để thu hút sự chú ý của ngươi, càng muốn lợi dụng chúng để làm tiêu hao binh lực của ngươi, bảy giờ đại thế của ngươi đã mất. còn có thể làm gì sao?"

    Trước mắt. những người xông vào vương cung đều là người của Lý Kế Đàm. cho nên hắn nói không có chút kiêng nể gì.

    Dương Hạo nói: "Lý Kế Quân mượn binh vào Tiêu Quan, ta nghĩ chắc hắn là đồng mưu của ngươi?

    Cho dù ngươi thành công, thỉ kẻ ngồi lên thiên hạ cũng là hắn, ngươi có được lợi ích gì chứ?"

    Thần sắc Lý Kế Đàm hơi nghiêm lại. nói: "Nói ra thì khi mới bắt đầu ta quả thực không có ý phản ngươi, đứng dưới trướng của ngươi hay của Lý Kế Quân cũng không có gì khác biệt, nhưng...khi ngươi muốn tiếp nạp bộ lạc chúng ta trực tiếp vào trướng của ngươi, thì ta không thê không phản."

    Thần thái của hắn lại có chút dữ tợn hơn: "Dương Hạo. là người bức ta phản ngươi."

    "Nói vậy, ngươi có ý tạo phản là từ sau khi hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền bị giết, trong một thời gian ngắn như vậy ngươi có thể vẽ ra được thủ đoạn tài tình như vậy.

    Kế Đàm. trước đâv ta thật đã xem thường ngươi rồi."

    "Ha ha hạ nếu như không có một số thủ đoạn thì sao có thể lấy được sự tín nhiệm của thúc phụ ta chứ?

    Có điều cũng phải nói lại. trước khi ngươi muốn giết Thác Bạt Hàn Thiền, nuốt bộ lạc của hắn thì đã có người liên hệ với đường đệ Kế Quân của ta đê liên thủ đối phó ngươi, ta chầng qua chỉ là họp hội cùng thôi."

    "Người đó là ai?"

    -----oo0oo-----

    Chương 105: Thu lưới

    "Nói cho ngươi cũng không sao. người đó là Lý Thiên Viễn, thản điệt của lão gia tử Lý Chi Ý. nguyên Tĩnh châu phòng ngự sử.

    Ha ha, ngươi dựa vào Thác Bạt thị ta để có thể phát gia, nhưng lại luôn có lòng cảnh giác với Thác Bạt thị ta, không chịu trọng dụng, cho dù ngươi không giết Thác Bạt Hàn Thiền, không nuốt gọn bộ lạc của hắn thì ngày này sớm muộn cũng sẽ đến."

    Dương Hạo khẽ cười: "Nghe ngươi nói như vậy thì ta không nên áy náy nữa.

    Lý Kế Đàm. bất kể là ta có đối với bọn họ có như thế nào thì ta đổi với ngươi vẫn luôn không tồi. nhưng ngươi lại dám quyết tâm phản ta, ngươi không sợ sau khi thất bại sẽ bị ta tru di cửu tộc sao?

    "Ngươi không có cơ hội đó đâu."

    Lý Kế Đàm cũng cười: "Cung thành của ngươi đểu đã bị ta công phá, chỉ cần đầu của ngươi rơi vào tay ta thì cho dù Mộc Tinh, Dương Diên Phổ có muốn chiến tiếp thì binh trong tay chúng còn chịu chiến sao?

    Trương Phổ nhiều lẩn lặp được đại công lớn. nhưng lại luôn bị ngươi áp chế. trong lòng sớm đã đầy bất mãn, đám người Trương Sùng Ngụy trong tay nắm trọng binh, tuy nói chúng chua từng tham gia vào kế hoạch này của ta, nhưng khi ngươi sống thì chúng chịu nghe hiệu lệnh của ngươi, ngươi chết rồi thì liệu trong số chúng có ai chịu liều mạng vì một người chết không?

    A cổ Lệ đã làm phán ớ Cam châu rồỊ cắt đứt con đường đòng phản của trung thân Mộc Ân, Mộc Khôi của ngươi.

    Ngươi lưu đầy Chiết Ngự Huân, tộc cũ Chiết gia đối với ngươi e là oán ghét nhiều hơn cảm ân; chi còn lại mỗi Dương gia, khi ngươi chết rồi. bọn họ còn có thể làm gì chứ?"

    "Ngươi cố ý lợi dụng những tộc nhản này. không sợ rằng sau khi kết thúc bọn họ sẽ đến tìm ngươi tính sổ sao?"

    "ở đây đều là người của ta. sao bọn họ có thề biết được?

    Mà cho dù có biết thì bọn họ đã bị đại thương nguyên khí, sau này chi có thể thuận theo hơi thở của ta, dám phản kháng sao?

    Hơn nữa, không lợi dụng bọn chúng thì sao có thể diệt trà được ngươi?

    Không diệt trừ được ngươi thì bọn chúng cũng không có cách nào bào toàn được bộ lạc của mình, được ta lợi dụng một chút, bọn chúng cùng nên cám ân mới đúng."

    Lý Kế Đảm dương dương tự đắc, nói từng câu từng chữ: "Nghiệt của trời còn có thể sống, tự mình tạo nghiệt không thể dung ta.

    Dương Hạo đây đểu là do ngươi tự chuốc lấy."

    Hắn thở dài. lại hít vào một hơi thật sâu. nói: "Huynh đệ. xông vào. vàng bạc châu báu của Dương Hạo cứ thoái mái lấy, phi tẳn cung nữ của Dương Hạo cướp được người nào thì lấy người đấy.

    Xông lên cho ta!"

    Những lời này vừa vang lên thì giống như một liều xuân dược mãnh liệt.

    Mấy vị vương phi như hoa như ngọc của Dương Hạo cả Tây Vực này ai lại không biết?

    Đám thuộc hạ của Lý Kế Đàm nhất thời như đám bò đực phát dục. hú hét xông lên, với sự kiêu dũng của cung vệ quân cũng không thể chống đỡ lại.

    Lý Thiên Luân cũng biết giết Dương Hạo mới là nhiệm vụ quan trọng nhất, bên ngoài Dương Diên Phổ và Mộc Tinh như hô như lang xông lên.

    áp lực mà hắn phái chịu vốn là lớn nhất, vừa nhìn thấy nhân mã của Lý Kế Đàm xông vào vương cung, cũng lập tức lui vào, thủ tại cung môn.

    Dương Hạo vội vã lui nhanh vào cấm cung, cấm cung là nơi ở của hậu cung tẩn phi.

    Cung môn này chungquy cũng hào nhoáng đường hoàng vững chắc, như so với Ngọ môn còn kém xa.

    Vương cung cấm vệ quên cả sinh tử. liều mạng ngăn cản. còn Lý Thiên Luân, Lý Kế Đàm lại dùng quan tước, vàng bạc để cổ vũ tướng sĩ xông lên chém giết.

    Nếu như Đinh Thừa Tông vẫn chua trốn chạy thì bây giờ chắc vẫn còn trên thành lâu. nhưng không ai để ý đến hắn, ai cũng biết Dương Hạo mới là nền tảng căn bản của tất cả.

    Hắn sống thì những người này sẽ kiên thủ ở đây. hắn chết rồi tất cả mọi lực lượng đối kháng đều sẽ lập tức tan thành mây khói, chi có giết được hắn mới có thể giải quyết được vấn đề

    cuối cùng này.

    "Rẩm!"

    "Rẩm!"

    "Rẩm!"

    Lý Kế Đàm tìm được một trụ gỗ cực đại ở trong công trình vương cung đang xây dựng, kêu người tới ôm lấy để phá cửa. râm râm từng tiếng phá cung môn, cung mòn đã xuất hiện các vết nứt. rất nhanh sẽ bị công phá.

    "Rầm!

    Rầm!

    Rầm!"

    "Rầm!

    Rầm!

    Rẩm!"

    Những âm thanh đó nghe thật là tuyệt diệu, có điều...tiết tấu hơi nhanh một chút, với tẩn suất như vậy lực đạo sao có thể đủ?

    Lý Kế Đàm nhăn nhăn mày, đang định gọi thị vệ đứng phia trước đến bảo điểu chinh lại tiết tấu thì đột nhiên nhận ra rẳng tiếng rẩm rầm vói tiết tấu càng lúc càng nhanh này phát ra từ hai bên trái phái, mà âm thanh càng lúc càng lớn, dường như làm cho cả mặt đất rung chuyển.

    Lý Kế Đàm kinh ngạc quay đẩu lại nhìn, thì thấy một dòng người đi sát nhau tạo thành một đội hình dày đặc, giống như hai bức tường cung đang ép lại, gẩn hơn, gần hơn nữa, đã có thể nhìn thấy phi giáp của bọn họ. khoái đao như rừng...

    "Mạch đao trận!!!"

    Lý Kế Đàm vô cùng kinh ngạc: "Bọn chúng không phải vẫn đang đóng tại Túc châu sao?

    Đã ẩn nấp trong cung từ lúc nào. ta thản làm thành vệ thống lĩnh, sao lại có thể không biết chứ?"

    "Thình!

    Thịch!

    Thình!

    Thịch!”

    Tiếng tim hắn đập cũng nặng nể như tiếng bước chân đang dội lại, sắc mặt hắn giờ đã tái nhợt đi như tờ giấy...

    Lý Kế Đàm hét lớn: "Chúng ta bị mai phục rồi, mau xông ra ngoài.”

    "Rẩm rẩm rẩm"

    Thứ trá lời lại hắn là những tiếng bước chân nặng trình trịch, nhất tề tiến lại áp sát từ hai bên.

    Mạch đao trận giáp bị đao thương sáng lóa. khi thế kinh người.

    Chúng đi lại từ hai bên với tốc độ rất nhanh.

    "Giết...giết!"

    Một binh sĩ đứng mũi chịu sào lớn giọng hô lên.

    Chúng tuyệt vọng gào thét, khua chiếc thương đã nhuốm đầy máu để tìm đường thoát.

    "Rẩm rẩm rẩm rẩm.

    Bức tường người không một khắc nào dừng tiến lại, mũi thương của hắn đám thẳng vào bộ ngực của một mạch đao thủ, nhung bộ thiết giáp nặng nề mà rắn chắc này hoàn toàn có thể chịu được lực của cây thương, người bị hắn đâm thương vào thậm chí còn không dừng lại một chút nào.

    Trên đinh đẩu, năm sáu chiếc mạch đao sắc bén nghênh diện bổ xuống, máu tươi bắn ra tung tóe, hắn đầu lia khói cổ. hai bả vai cũng bị mạch đao thủ nhất tề chặt đứt.

    "Á!

    Á..."

    Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên. lại một người bị phản thành bốn mảnh rồi ngă xuống.

    Mạch đao thủ xếp theo đội hình dày đặc tiếp tục dẫm lên các thi thể để tiến về phia trước.

    Khi bọn họ đã mặc trọng giáp , câm thanh trường đao này vào thì tình cảm của cà con người họ dường như cũng bị phong bế duới lóp áo giáp, trái tim của họ cũng lạnh lùng vô tình như đao của họ.

    Mưa máu tung bay, "giáo nhục cơ" tiếp cận rồi, đám phản quân bị ép vào giữa, tầng tầng lợp lóp biến dẩn thành bùn nát. sự phản kháng tận lực cuổi cùng của chúng cũng gây ra một số thương vong cho mạch đao thủ, nhưng ti lệ thương vong của hai bén hoàn toàn trái ngược nhau.

    Một đội bộ binh mạch đao có thể chinh diện đổi kháng với sự xung phong của kị binh khi ớ trên một quảng trường băng phăng rộng lớn trong vương thành, hai bên lại là tường cung cao lớn thì hoàn toàn không phải để ý lo lắng tới sự xung kích từ phía sau hoặc hai bên nữa, lực sát thương của bọn họ có thể phát hưv hết sức và vô cùng nhuần nhuyễn.

    Cảnh tượng chém giết làm cho người ta không dám nhìn.

    Rất nhiều cung vệ, nội thị. thậm chí là những chiến sĩ cung vệ kinh nghiệm chiến đấu không đủ khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng này đểu thấy buồn nôn, còn những binh sĩ mạch đao trận đã trải qua trăm nghìn cuộc luyện tập và than chiến viễn chinh này lại nhìn không hê chóp mắt.

    Máu tươi không ngừng tuôn chày. da thịt không ngừng bị dày xéo.

    Thép là thép tốt.

    đao là đao tốt, đủ để làm mạch đao.

    đao này quả thật chém kẻ địch như chém dưa chém rau, hoàn toàn không phải lo lắng về sức sát thương của nó.

    Mỗi một mạch đao thủ ờ đây đều có thể lực như một con trâu, thể lực này phối họp với khoái đao giống như chặt lúa mì. tùy ý thoải mái mà thu hoạch nhân mạng.

    Dương Hạo đứng trên tường cung, yên lặng quan sát tình hình phía dưới, một chiếc xe cũng vên lặng lăn tới bên cạnh hắn.

    "Bên dưới đã thành một biển máu Tu La rồi..."

    Đinh Thừa Tông thở dài nói: "Lát nữa mời cao tăng Phật sống đến đây làm pháp sự

    vậy."

    Dương Hạo lạnh lùng nói: "Hà tất phái như vậy, chúng ta có thể trấn nồi người của chúng, chẳng nhẽ còn không trấn nổi quy phách của chúng sao?"

    Đinh Thừa Tông cười khổ nói: "Đệ không sợ, nhưng người khác chua chắc đã không sợ."

    Dương Hạo quay đầu lại nhìn mới phát hiện ra đứng phía sau hắn chi còn mỗi đám thị vệ thân cận Mục Vũ, còn đám nội thị trong cung sớm đã lui ra xa, người nào người nấy mặt mũi trắng bệch như quỷ. bất giác cười lớn: "Cũng được, ngày mai hãy mới mấy vị cao tăng đến đây."

    Đinh Thừa Tòng nhìn trái nhìn phải, ngạc nhiên hói: "Mã Diệc đâu?"

    Mã Diệc có thể nói là tâm phúc trong đám thị vệ tâm phúc của Dương Hạo. trước nay không rời hắn, Đinh Thừa Tông đã quen với sự tồn tại của nó. nhất thời không thấy, không khói cảm thấy kinh ngạc.

    Dương Hạo nói: "Đệ bảo nó đến hậu cung bảo vệ Đông Nhi, Diễm Diễm rồi."

    Đinh Thừa Tòng có chút nghi hoặc: "Phía sau còn có nguy hiểm gì sao?"

    Dương Hạo cười: "Chi là tìm một cái cớ thôi, nó...dù sao cũng là nữ nhi, cảnh tượng này đệ không muốn nó nhìn thấy, loại rèn luyện này cũng không cân phải làm."

    Đinh Thừa Tông nhìn thoáng qua phía ngoài tường, cuộc chém giết đã sắp đến hồi kết thúc, trong cảnh thảm sát này không cẩn phải để tâm là thủ lĩnh bộ tộc hay gia tướng bộ dân, tất cả đều phải nạp mạng dưới lưỡi đao, không một kẻ nào may mắn thoát khòi. lúc này những người may mắn sống sót đã không còn nhiều, nguyên nhân duy nhất để chúng chưa trở thành con quy dưới lưỡi đao chi là vì đội mạch đao thủ đã chậm lại bước tiến, đi cực chậm, vì dưới chân bọn họ đểu là máu. thịt người nát vụn, muốn đi nhanh cũng không được.

    "Khụ!

    Những người còn sống. ..đã không còn nhiều, đệ xem.. .hay là., .có thể bảo bọn họ dừng tay được rồi?"

    Đinh Thừa Tòng nghe thấy tiếng kêu gào càng lúc càng yếu ớt. nên thử hói dò.

    Dương Hạo chần chừ một lát, kiên định lắc đầu: "Hi sinh tất yếu thì phái có."

    Hắn lại nói với Đinh Thừa Tông: "Con rắn độc trong đám tâm phúc đã bị diệt trừ.

    đại ca có thể thông báo xuống dưới, màn kịch bên Cam châu có thể kết thúc rồi."

    Đinh Thừa Tông đáp lời một tiếng, đang muốn rời đi đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó. quay lại hỏi: "Bên Lý Kế Quân và Hô Diên Ngạo Bác phải làm thế nào?

    Có cần phải..."

    Ánh mắt Dương Hạo hơi sáng lên. suy nghĩ một lát lại nhẹ lắc đẩu: "Đội phục binh không thể động, sự tồn tại của bọn họ vốn là để đoạt lấy Tiêu Quan, lúc đó không hề nghĩ rằng sẽ có ngày hôm nay. nểu như bây giờ động dụng lực lượng này. thì hoàn toàn không có tác dụng kì binh gì nữa, chi có thể gây một chút phiền phức cho Hô Diên Ngạo Bác thôi.”

    Đinh Thừa Tông nói: "Bây giờ bên Lũng Hữu đà đặt ba quân cờ mai phục, cho dù có động dụng lực lượng này cũng không có gì phải lo lắng chứ?”

    Dương Hạo lắc đầu nói: "Khi ờ Đường triều, Lũng Hữu đã thuộc Quan Trung.

    Quan Trung lúc đó có tứ thược, Bắc thược cùa nó chính là Tiêu quan.

    Tiêu quan là vùng đất thược hâu. nhất phu đương quan, vạn phu mặc khai, nếu như dùng mười vạn đại quân của ta cũng chưa chắc có thể lấy được nó.

    Phục binh chính là để dành cho việc thiết lập Tiêu quan.

    Nếu như bây giờ để bọn họ bại lộ thân phận thì sẽ mất đi tác dụng vốn có của họ.

    Cho dù Tiểu Lục và Địch Hài Cánh dã thâm nhập sâu vào làm thân tín của Thượng Ba Thiên thì trọng địa Tiêu quan cũng sẽ không được giao vào tay họ, cho nên lộ phục binh này không thể động.

    Như thế này đi, điêu động một lộ binh mã từ Hoành Sơn và Ngân châu lập tức đến Vĩ châu đợi lệnh, đợi sau khi chúng ta giải quyết xong vấn đề Tô Nhĩ Mạn. có thể lệnh cho Trương Phô và Dương Kế Nghiệp chủ động xuất binh, nghênh đâu ứng chiến với Lý Kế Quân và Hô Diên Ngạo Bác.

    Đợi khi chúng thoái binh lại lệnh cho binh mã Vĩ châu tấn công từ hai bên cánh, nếu có thể ngăn chặn được bọn chúng là tốt nhất, nếu không gây thiệt hại nghiêm trọng cho chúng cũng được, vấn đẻ Lũng Hữu bây giờ vẫn không phải là trọng điểm suy nghĩ của chúng ta. cứ để cho mấy tên đó vui vẻ vài ngày nữa đi.”

    Đinh Thừa Tông vuốt cẳm nói: "Được, để huynh đi thông báo!"

    Hiểm ái Hiệp Khẩu.

    Tô Nhĩ Mạn đang đăng đèn dã chiến.

    Kim cổ tề minh, tiếng chém giết vẫn không ngừng vang lên. hàng nghìn chiếc đèn lồng đã soi sáng cả trận địa.

    Máy ném đá, pháo lạc đã là những thứ vũ khí công thành lợi hại nhất mà Tò Nhĩ Mạn có thể dùng được.

    Nhưng hiểm ái Hiệp khẩu được xây dựng dựa vào vách núi và sông Hoàng Hà, không thể để được lượng lớn máy bắn đá, nếu chi dùng ít máy bắn đá, dựa vào đá để đối phó vói một tòa thành kiên cố như vậy thì sức phá hoại rất có hạn, ngược lại còn không có hiệu quả bẳng cung nỏ.

    Cung tiễn, cự thạnh, cầu lửa phun khí độc. tất cả những vũ khí có thể đều mang ra công kích, nhưng với sự thủ vệ cùa Trình Thế Hùng, hiểm ải Hiệp Khẩu vẫn không hề nhúc nhích.

    Cùng lúc đó. trên Hiệp Khẩu cũng không ngừng bắn ra các loại vũ khí.

    Xe cung xe nỏ không ngừng bắn ra vô sổ đoản mâu lợi tiễn, cho dù lấy chiến mã để che chắn, nhung một khi lợi tiễn đã bắn trúng thì đểu có thể xuyên thủng qua, tạo thành một lỗ thủng to bẳng quả trứng.

    Vì tòa thành này năm trên cao. nên đá mà máy bắn đá bắn ra từ trên thành càng có lực mạnh và càng nặng hơn, uy lực kinh người, chiến sĩ công thành Hồi Hất rời khòi chiến mã, bỏ đi phương thức tác chiến xung phong mà họ giỏi nhất, đối mặt với một tòa hiêm ải như thế này thật làm cho người ta không biết phải làm thế nào.

    Dưới vách núi tường thành đã chất đầy các thi thể máu me be bét không còn nhìn thấy rõ hình dạng cùng với những chiếc thang mây. xe phá thành gãy nát.

    ỡ cách đó không xa, dòng Hoàng Hà vẫn róc rách chảy. như mang theo lời oán thán khóc thương của vô số oan hồn...

    "Tô Nhĩ Mạn đại nhân, Tô Nhĩ Mạn đại nhân, không thể đánh như thế này nữa."

    Tiểu Mãn Anh láo đảo chạy vào trong đại trướng của Tô Nhĩ Mạn, khóc lóc thảm thương nói: "Tộc nhân của ta chi trong mấy ngày đã mất đi hơn ba nghìn người rồi, như thế là hơn ba nghìn gia đình đã mất đi trụ cột chính trong nhà.

    Tô Nhĩ Mạn đại nhân, chúng ta không thể chịu nổi tổn thất như vậy nữa

    Tiểu Mãn Anh lòng tràn đầy hối hận, lúc đầu khi đại quân của Tô Nhĩ Mạn áp cánh, không nên nhất thời mất đi lí trí. giết đi đệ đệ và con trai của Hộc Lão ôn rồi đầu hàng Tô Nhĩ Mạn, nếu cứ cố gắng chống chọi chưa chắc đã phải chịu tổn thất lớn như thế này.

    đánh không được thì còn có thể đi.

    Bây giờ thì hay rồi, hắn tuy nguyện nhận lấy sự bôi thường là chức tộc trưởng, nhưng bây giờ lại phải làm mã tiền tốt cho Tô Nhĩ Mạn, đến lúc ra trận lại phải đua bộ lạc của mình ra làm tiên phong, đáng tiếc lúc này hối hận cũng đã muộn rồi.

    Tiểu Mãn Anh chi có thể đau khô cầu xin sự thương xót của Tô Nhĩ Mạn.

    Tô Nhĩ Mạn trầm mặt xuống: "Thương vong nhiều người như vậy ngươi tưởng ta không lo lắng sao?

    Nhưng đárih trận sao thể không có người chết, tổn thất mấy nghìn binh mã ngươi lại đến kêu khô với ta. ta biết đi kêu khổ với ai đây?"

    Tiểu Mãn Anh nói: " Tô Nhĩ Mạn đại nhân, thành này tuy không lớn. nhung địa thế hiểm yếu, binh mã không thể dàn trận được, chi có thể đứng né bên miệng cốc để bắn tên thôi..."

    "Đây là con đường tất phải đi, nếu không điều động toàn quân đi vòng mấy trăm dặm, lại vượt núi qua sao?

    Hừ, người đi qua được nhưng ngựa có qua được không?

    Ngựa qua được nhưng lương thực khí giới trọng yếu có qua được không?

    Trận này..."

    "Đại nhân, ta không phải nói là đi vòng qua núi, không phải ngài nói rẳng nhân mã của Lý Kế Quân và Hô Diên Ngạo Bác sắp tới đây sao?

    Hay là đợi bọn họ đến..."

    "Ngu ngốc, đợi bọn chúng đến rồi lẽ nào còn có thể đổi cách đánh khác sao?

    Nếu như chúng ta ngay cả một tòa thành nhỏ cùng không đánh hạ được thi há chăng phải để chúng xem thường sao?

    Hơn nữa, bây giờ chúng đang chịu sự kìm kẹp cùa Cáp Đạp Trại, chúng ta ờ đây đánh càng hăng, thậm chí lấy được Hiệp Khâu mới có thể thu hút được đủ binh lực, để cho họ thuận lợi đi tói, họp binh lại với chúng ta. nếu như chúng ta không đứng vững ở đây thì Dương Kế Nghiệp sẽ có thể phân binh ra đi cứu viện cho Cáp Đạp Trại, một khi Lý Kế Quân không thể đến thì chúng ta chẳng phải sẽ ỡ trong tình thế cô độc hay sao?"

    Tiểu Mãn Anh cắn răng nói: "Vậy...cũng không thể để một mình bộ lạc ta vào đó chiến đấu được, cách đánh này ai có thể chịu nổi chứ?"

    Tô Nhĩ Mạn trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: "Tiễu Mãn Anh, huynh đệ và con trai Hộc Lão Ôn đểu là do chinh tay ngươi giết, tộc nhân của ngươi có bao nhiêu người bất phục ngươi?

    Nếu như không phải ta đang trấn thủ ớ đây thì đứng nói làm cái chức tộc trưởng, mà e là tinh mạng ngươi cũng khó bảo toàn, nếu như ngươi định đùa với Tô Nhĩ Mạn ta thì...hừ!"

    Mấy võ sĩ trong tộc thấy tộc trưởng tức giận, liền nắm chặt lấy chuôi đao.

    Tiểu Mãn Anh sắc mặt lúc xanh lúc đò. nói: "Đại nhân, không phải là Tiểu Mãn Anh có hai lòng với đại nhân, mà quá thực cách đánh này không thể được, hơn nữa lại chi bắt người của ta xông lên trước..."

    Hắn dừng lại một chút, đột nhiên quy xuống đất: "Nếu như vẫn để cho bộ tộc ta liều mạng như vậy. ta không phải những tộc nhân ta cũng sẽ phản, trận tiền lay chuyển, đến lúc đó Tiểu Mãn Anh ta không thể đàn áp lại được, đại nhân, ngài hãy nghĩ cách đi.”

    Tô Nhĩ Mạn nhìn hắn, thấy mặt hắn đẩy vẻ hối hận thê lương, thẩn thái không chút giả đối. trong lòng thầm nghĩ: "Xem ra hắn thật sự không thể chống đỡ nồi nữa rồi.

    ừm..., bộ lạc của hắn đã tổn thất hơn ba nghìn thanh tráng, từ giờ về sau chỉ có thể phụ thuộc vào ta, cũng không thể có sức phán kháng nữa. vậy cũng đủ rồi. nếu như thật sự để cho bộ lạc của hắn bị đánh đến tan tác thì những tộc nhân già yếu bệnh tật chẳng phải sau này đểu do ta phải gánh sao?"

    Nghĩ tới đây, Tô Nhĩ Mạn mỉm cười đi tới.

    đỡ Tiểu Mãn Anh dậy. mặt mày tươi cười nói: "Tiểu Mãn Anh là một con hùng ưng trên thảo nguyên. sao bây giờ lại cúi đẩu tan thương như thế này, thật là giống một con gà mái gặp ôn dịch.

    Ha ha ha, nỗi khó của ngươi ta không phải không biết, chỉ là từ cái ngày chúng ta phất cờ tạo phản thì chúng ta đã định sẵn chi có thể thành công, không thể thất bại, một khi đã thất bại thì không còn đường thoái lui nữa.

    Lòng ta cùng đang rất lo lắng.

    Được rồi, được rồi, ngươi cứ về trước đi, dừng công thành, để cho người của ngươi nghi ngơi chút đã, ừm. ta sẽ nghĩ cách khác."

    Tiểu Mãn Anh thấy Tô Nhĩ Mạn cuối cùng cũng chịu thôi, không khòi vui mừng khôn xiết, vội vã cảm tạ nghìn án, vạn ân. rỗi chạy như bay đi truyền lệnh thu quân.

    "Sa Đà, Ưng Lý, cả chặng đường lão phu đểu công phá rất nhẹ nhàng, tại sao giờ lại bị chặn ở Hiệp Khẩu này chứ?"

    Tô Nhĩ Mạn bước tới cửa trướng, nhìn về phía hiểm ải Hiệp Khẩu tối mịt mụ, trầm giọng nói: "Trương Phổ bây giờ đang thủ ớ Hiệp Khẩu, hắn vốn là người của Lý Kế Thiên Ngân châu, bây giờ trước mặt Dương Hạo lại không vừa lòng, Lý Kế Quân có lòng muốn phản hắn, nhưng Lý Kế Quân nhất thời không thể đến. ta với Trương Phổ lại không thể nói chuyện với nhau, phải làm thế nào mới tốt đây?"

    Tô Nhĩ Mạn đứng trước cửa trướng suy nghĩ rất lâu. gió lạnh thổi vào mặt. làm cho hắn rùng mình một cái, đưa tay phủi phủi những bông tuyết vừa vương xuống tóc. bông tuyết rơi xuống mặt lập tức biến thành nước.

    Ánh mắt Tô Nhĩ Mạn hơi chuyển động, đưa mắt nhìn, một dãy doanh trại phía bên phái trướng của mình vẫn đang còn lấp ló mấy ngọn đèn, đó là doanh bàn của Hột Na Mục Nhã.

    "A Cổ Lệ nếu như đã phái người đến rồi thì không thể chi đứng một bên quan sát.

    Tiểu Mãn Anh muốn thoái lui thì để Hột Na Mục Nhã lên chống đỡ tiếp vậy."

    Tô Nhĩ Mạn cười giảo hoạt, cầm lấy đao, đi về phía doanh bàn cùa Hột Na Mục Nhã...

    -----oo0oo-----

    Chương 106 : Phiêu tuyết chi dạ

    Gió đang thổi mạnh, trời rét buốt.

    Trúc Vận đang ngắm nhìn cảnh tuyết roi.

    Con mưa tuyết này không lớn. mưa tuyết trong lòng nàng bây giờ mới thực nặng hạt. giống như mùa đông năm đó, khi Dương Hạo nắm tay nàng tới Lô Hà đếm sao trời.

    Mồi lẩn nghĩ tới Dương Hạo. mặt nàng lại nóng rực lên.

    Càng đi xa Hưng Châu, khuôn mặt nàng lại theo đó mà dần đó bừng lên, trông giống như là đang phát ánh hào quang.

    Nàng đã chủ động cầu xin viện trợ từ A cổ Lệ. có lý do đó nàng mới có thể ròi khòi Dương Hạo. nhưng hòa thượng có thoát được chùa thì vẫn còn cái đâu trọc, rốt cuộc nàng vẫn phái quay trở lại. bây giờ, nàng đã nhận được tin tức từ Hưng Châu truyền tới. mọi sự chuản bị sẽ do chính tay nàng thực hiện bước cuôi cùng trong dẫn xà kế: Trảm thủ.

    Làm việc này. lúc đó... lúc đó phái đối mặt với hắn, đó sẽ là lúc ngượng ngùng biết bao.

    Trúc Vận ngẩng mặt lên. nhìn về phía bầu trời đêm lặng lẽ, đôi đồng tử của nàng giống như hai vì sao sáng lấp lánh, điêm sáng trêm khuôn mặt ửng đò.

    đôi má hông như cánh hoa đào nở rộ...

    Xấu hổ?

    Đương nhiên là xấu hổ rồi, nàng chưa từng nghĩ rẳng mình lại to gan đến như vậy, lại dám ngồi vào lòng hắn, gan dạ mà yêu câu sinh con cho hắn, sinh một hài tử của riêng hai người.

    Tất cà những việc nàng làm trong lúc say sưa như vậy nàng đểu nhớ rõ mồn một, hắn. ..hắn lúc đó dường như cũng uống say. hắn hãn cũng phải nhớ chứ?

    Trúc Vận càng nghĩ càng thấy thẹn thùng, ừm một tiếng rồi bưng mặt kín mít, xấu hổ mà ức tói mức giẫm mạnh chân.

    Tâm trạng phong tình xấu hổ duyên dáng của nữ nhi như vậy không ai có thể bắt gặp được, chi có những bông tuyết lung linh là được may mắn chứng kiến.

    "Ta mặc kệ!

    Thản thể cùa ta....

    để cho chàng nhin thấy rồi!

    Ta cũng đã từng ngủ chung với chàng, chàng cũng đồng V để ta sinh một hài tử rồi!

    Chàng không lấy ta thì ai lấy ta đây?"

    Trúc Vận đột nhiên thẹn quá thành giận mà buông hai tay xuống, nắm chặt hai quyển, nghiến răng nghiên lợi bất chấp tất cả mà lấy dũng khí, rồi sự giận dữ cứ thể bao tràn trí óc nàng, lan sang cả cảnh vật xung quanh.

    Nếu thực lúc này Dương Hạo đứng trước mặt nàng, thì nàng đã lao đến. thô bạo mà nhấc bổng cả người hắn lên, bế vào động phòng, rồi "nấu gạo thành cháo luôn".

    Đúng lúc này...

    "Đặc cần đại nhân."

    Tiếng của một binh sĩ truyền đến từ phía sau, một siêu sát thủ vốn được dạy dỗ từ nhò có tính cảnh giác và nhĩ lực nhạy bén cao như Trác Vận lại hoàn thoàn không phát hiện ra có người đến gần mình.

    "Hả!

    Có chuyện gì?”

    Trúc Vận giật mình sợ đến nhảy thót lên. tất cả dũng khí ban nãy đã biến mất hoàn toàn.

    Hành động của Trúc Vận cũng làm cho tên binh sĩ này phát hoảng, hắn vội lui ra phía sau một bước, cung kính đáp: "Bám đặc cần đại nhân, đại nhân diệp hộ Tò Nhĩ Mạn đã đến rồi đại nhân nói có chuyện quân cơ muốn thương lượng cùng ngài."

    "ổ?

    Tô Nhĩ Mạn..., hắn giờ đang ờ đâu?"

    "Bẩm.

    đang chờ ở đại trướng ạ!"

    "Được, ta mau qua đó!"

    Trúc Vận nắm chặt áo choàng rảo bước.

    Tô Nhĩ Mạn ngồi trong đại trướng chủ soái, đang ngẫm lời chuẩn bị bẩm tấu. chợt nghe thấy tiếng binh sĩ: "Đặc cẩn đại nhân đến.

    Tô Nhĩ Mạn vội vàng đứng lên nghênh đón. chi nhìn thấy tướng mạo bước đi nhẹ nhàng của một nữ nhân, phiêu nhiên đi vào, thần thái vô cùng ung dung.

    "Đặc cần đại nhản, lão phu đém khuya viếng thăm, không quấy rầy đại nhân chứ?"

    Tò Nhĩ Mạn cười ha ha nghênh đón chủ soái nhung trong lòng nghĩ bụng: "Hừm, một tiểu nha đầu, chi vì à có họ hàng thân thích với A cô Lệ nên được ngang hàng ngồi cùng với lão phu sao?

    Đợi đến khi thế lực gia tộc à suy yếu.

    đến lúc đó không chi ả, đến cả A cổ Lệ cũng phải trắng mắt ra mà nhìn lão phu hành sự.”

    Nhìn thấy tiểu nữ yêu kiểu duyên dáng tộc Hồi Hột này, lại nghĩ đến cảnh nàng và Tiểu Mãn Anh chịu một vố lừa mà vẫn phải ngậm bồ hòn không dám lên tiếng, khóc mà không ra nước mắt.

    Tô Nhĩ Mạn càng cười đắc V.

    Trúc Vận nhìn thấy bộ mặt râu dài của Tô Nhĩ Mạn. lại chợt nhớ ra tin mai phục vừa nhận được từ Hưng Châu, nghĩ đến đó nụ cười vốn dịu dàng của nàng lại càng trớ nên ngọt ngào.

    Là một sát thủ, khi muốn diệt trừ một kẻ, nàng thường nở nụ cười ngây thơ như vậy. nó thực khiến cho người ta động lòng...

    Thượng du sông Phó Can, lúc này đã rơi liên tiềp mấy ngày tuỵết lớn, đây cũng là lãnh địa trọng vếu của bộ tộc Nữ Chân.

    Giờ đây. nó đã bị bộ lạc An Xa cốt chiếm lĩnh.

    Bộ lạc Hoàn Nhan ớ sông Phó Can bị hai nước Liêu Tổng gọi là người Nữ Chân, là một bộ tộc hoang dại chưa được khai hóa.

    Họ không có văn tự. không quan phủ pháp luật, thậm chí không biết đến cả niên nguyệt. họ không biết đích xác tuôi của mình, nếu hỏi họ người Nữ Chân có bao nhiêu, họ sẽ đáp rằng: "Tôi đã nhìn thấy mấy lần cò xanh"

    Hoàn Nhan A cốt chưa sinh ra, tổ tiên tộc Hoàn Nhan hắn vốn sổng ớ Hàm Kính sơn góc phia đông nam trong nội phận Bột Hải, vì nghèo đói túng quẫn, muốn kiếm kế sinh nhai mà rời đến vùng sông Phó Can này, chua kịp củng cổ quyền lực của bộ tộc. vận dụng những văn hóa văn minh mới mà mình học được đê cải tạo lại bộ tộc của chính mình thì đã bị chết trong tay tộc An Xa cốt.

    Lưu vực sông Phó Can (Mầu Đơn giang) có hàng trăm bộ tộc lớn nhó sinh sổng, các bộ tộc thường xuyên xâm chiếm lẫn nhau, thủ đoạn tàn khốc.

    Là một trong những bộ tộc tương đổi lớn ở đây. tộc Nữ Chân lại càng có nhiền lãnh địa và của cải. kè thù đương nhiên cũng vô số.

    Bộ tộc An Xa cổt cũng mạnh như tộc Nữ Chân, lúc này lại được khai hóa hơn.

    Từ lúc

    được nắm độc quyền hài vận thương lộ. họ càng có uy quyền hơn các bộ tộc khác, điều này cũng xâm phạm ít nhiêu đến lọi ích của tộc Nữ Chán.

    Giữa hai tộc lúc đó xảy ra mâu thuần và xung đột. giài pháp duy nhất giải quyết việc này chính là vũ lực. vì vậy tộc Hoàn Nhan đã khiêu chiến với An Xa cốt Túc Cừu.

    Nay bộ tộc An Xa Cốt đã mạnh hơn trước rất nhiều, nắm giữ độc quyên hải vận thương mại cũng giống như bắt thóp huyết mạch kinh tế của các bộ tộc khác, hơn nữa có rất nhiều bộ tộc đã đứng về phía tộc An Xa cốt.

    Đây cũng là điều bất cập mà tộc trường mói của tộc Hoàn Nhan chua nghĩ đến.

    Thế nên, đòi bên trước kia không phán thắng bại. trong lúc này phẩn thắng lợi lại rõ ràng nghiêng về phía tộc An Xa cốt.

    Trận chiến nô ra mười ngày trước ớ nơi tộc Hoàn Nhan trú cư trên sông Phó Can chính là trận chiến cuối cùng giữa hai bộ tộc.

    Thiếu tộc trường của An Xa Cốt tộc Cháu Lý Chân không hê mặc áo giáp, nửa cời trần, trong tay cầm chắc thanh trường đao vừa mua lại của người Nhật Bản. dương cờ gõ trổng mà anh dũng dẫn đầu.

    Trận chiến này, An Xa cốt sẽ thắng

    Chửi vị trường lão của bộ tộc Hoàn Nhan nghĩ rằng, sự thất bại của tộc Hoàn Nhan là không thể tránh khỏi, một khi bộ tộc này bị đánh bại, bách tính của tộc đểu bị An Xa cốt tộc thôn tính, cả lưu vực sông Phó Can tự nhiên sẽ do bộ tộc An Xa cốt độc chiếm.

    Hòm nay là đại lễ thành hòn của An Xa cốt Bồ Lý Đặc phụ thân Cháu Lý Chân rước đón thể từ của tộc trường tộc Hoàn Nhan, các bộ lạc xa gần đều tới chúc mừng, các bộ tộc có thế lực không thua kém gì An Xa cốt tộc cũng phái người đến như tộc Thuật Hô.

    Đô Đơn, u lâm Họp... ngay đển bộ tộc có mối thù hẳn sâu đậm với bộ tộc An Xa cốt như tộc Thạch cũng phái người đến chúc mừng.

    Người thì ngồi xe. người cưỡi ngựa, hoặc đi theo xe trượt tuyết cứ thế nối nhau không ngừng, đem theo lễ vật mà ùn ùn kéo đến phia sòng Phó Can.

    Trong lúc đó, có một đoàn người cũng đang hành bộ bí mật như vậy, cũng đang trên đường tới lưu vực Phó Can.

    Họ cưỡi đến bổn xe trượt tuyết, mồi xe có đến mười mấy con chó tuyết, trông có vè như của một bộ lạc cực kỳ lớn mạnh.

    Ngồi trên xe trượt chính giữa là một đại hán người quấn đẩy mũ áo gấm vóc, nên dáng người nhó bé nhung tròng lại to béo nặng nề, đẩu cũng che kín, tránh cả gió tuyết, hoàn toàn không nhìn thấy được dung mạo của họ.

    Trời tối, đoàn xe này vừa đến bộ tộc Hoàn Nhan ớ sông Phó Can, liền được tân lang An Xa cốt Bồ Lý Đặc đích thán nghênh đón. tiếp đãi tại nơi mà tộc trưởng người Hoàn Nhan từng trú ngự.

    Sự đãi ngộ vậy quả thực không phải là dành cho sứ giả của các bộ tộc.

    Bên trong bộ lạc.

    ớ bãi đất trổng có đổt một đổng lửa, từng khúc cây gỗ tùng xếp chồng lên nhau bén thành ngọn lửa lớn.

    ánh lửa bập bùng cháy cứ sáng rực trong cảnh tuyết trắng rơi lả tả. hòa vào đó là những tiếng vỗ tay náo nhiệt.

    Hai vị khách thẩn bí trong phòng tộc trưởng được đích thản Cháu Lý Chán dẫn tiếp, cùng bước tới phía bãi đất trống.

    Xung quanh đám lửa được bày một loạt các bàn tiệc bẳng gỗ tùng lớn trang trọng, dưới đất trải đệm ngòi lông sói có thể chống được hàn khí, các thủ lĩnh, tộc trường bộ tộc An Xa cốt và sứ già các bộ tộc khác đều ngồi ở đây. họ đang cùng thướng

    thức yến tiệc, vui chúc rượu nồng nêu không có ai chú V đến sự xuất hiện của hai vị khách này.

    Một vị khách ghé tai nói với Châu Lý Chân vài câu.

    Châu Lý Chân gật đầu liên tiếp.

    Sau đó nhanh chóng cho người sắp thêm một bàn tiệc tại vị trí hạ thủ hoi khuất sáng, chồ ngồi được đặt đệm lông sói những hai tấm.

    Hai vị khách thư thái bước tới. nhẹ nhàng ngồi xuông còn Châu Lý Chân lại vội vàng đi kính rượu khách thay cho phụ thân.

    "Phi phì..

    Ôi, tanh quá đi mất!”

    Một vị khách nhăn mặt lại, cứ thể nôn nhổ thức ăn từ trong miệng ra.

    Vị khách nói Hán ngữ, giọng nói giống như của một nữ nhân, trên đâu lại quấn khăn kín mít, chi lộ khuôn mặt thanh tú.

    Có lễ dù có cà Cung Ngạch Tống quốc, người cực kv quen thuộc với nàng ờ đây cũng không thể nhận ra được, người con gái này lại chính là Vĩnh Khánh còng chúa, đương ngồi trên nền đất băng tuyết ẩm ướt. xung quanh là lũ nam nhản bể bộn.

    “Ha ha, đây là thịt quay nguyên vị chính tông đó. nhung có điểu... nàng cho rẳng những thứ chính tông, nguyên vị mói là tốt nhắt sao?

    Điều đó không phải là tuyệt đổi đâu”.

    Một nữ nhân khác thân hình hơi cao gây lên tiếng, đương nhiên đây chính là Chiết Tử Du.

    Nàng cuời mà rút đoán đao ra. cắt lấy một miếng thịt dê nướng rồi rắc thêm it muối từ trên một đĩa nhò trước mặt. hồn nhiên đưa vào miệng nhai ngon lành.

    Vĩnh Khánh bất phục liếc nhin nàng, lập tức cũng nắm lấy dao cắt một miếng thịt dẻ bỏ vào miệng, Vĩnh Khánh cứ nhai miếng thịt liên tục như có thù hẳn với nó.

    “Đầu bếp trong cung chắc hẳn ướp mọi loại gia vị trước khi đem thịt dê đi nướng, nướng xong lại quét thêm một lóp nước muối nữa phái không?

    Ha ha.

    ở đây lại không được như trong cung, tổ tiên đời đời của họ đều ăn như vậy cà."

    Chiết Tử Du vừa nói vừa đua cốc trà đắng lẽn miệng uống.

    Tuy nói rẳng thức ăn nơi đây rất khó ăn nhưng nàng vẫn bình thản chịu đựng, hoàn toàn không giống với một khuê tú được sống an nhàn sung sướng.

    Vĩnh Khánh cơ hồ như lấy nàng làm tiêu chuân, lập tức nhắc chén trà đắng lên cố nuốt một ngụm, tròng nàng cứ như đang uống thuốc vậy.

    Lúc nhìn lại thấy Chiết Tử Du nhìn như đang cười mình, mặt nàng đỏ lên. vội vàng nói vài câu đánh trống lảnh, nghiêng người vẻ phía Chiết Tử Du nhó tiếng hỏi: “Vị chủ mẫu đó của Hoàn Nhan tộc chắc là xinh đẹp lắm phải không?”

    Chiếc Tử Du lại nhẹ nhàng đưa đoán đao cắt một miếng thịt, nhin Vĩnh Khảnh, nhíu mày nói: “Sao lại hòi như vậy?”

    Vĩnh Khánh nhăn mày đáp: “Vừa giết chết trượng phu của người ta thì ngay lập tức lấy người ta làm nương tử. nếu không phái vị chủ mẫu tộc Hoàn Nhan này xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, thì làm sao một tộc trướng như An Xa cốt Bò Lý Đặc lại mẻ mệt đến điên đào, dám bất chấp đại kỵ thiên hạ mà làm việc này?”

    Chiết Tử Du mỉm cười nói: “Nàng đoán sai rồi, tập tục nơi đây khác hẳn vói Trung Nguyên.

    Giết kẻ thù, chiếm đoạt thê tử là chuyện thường.

    Nữ nhân đổi với bộ tộc họ chi một phân của cải trong nhà.

    An Xa cốt lấy chủ mẫu tộc Hoàn Nhan không liên quan gì đến sắc đẹp của bà ta mà xuất phập từ nhu cần thống trị tộc Hoàn Nhan..

    Chiết Từ Du dừng một lúc rồi nói tiếp: “Vị chủ mẫu này tuồi cũng đã ngoài sáu mươi.

    Ha hạ một lão phụ sáu mươi tuồi thì dung mạo như thế nào chứ?

    Còn An Xa cốt giờ còn chưa đến tuôi năm mươi.

    Các bộ tộc trên thào nguyên này.

    Rất lâu về trước từng do phụ nữ nắm quyền, lãnh đạo.

    Lúc đó. một đứa bé được sinh ra chi có thể nhặn được mẫu thán của mình, không hề biết phụ thân là ai.

    Tộc Hoàn Nhan.... ngoài ra còn lưu truyền một số tập tục cổ nữa. chủ mẫu của cà tộc cũng đảm đương vai trò làm thầỵ mo. người Trung Nguyên gọi là San man (Tát măn) vu sư. bất kể là săn bắt. nghị minh, xuất chinh hay tác chiến do tộc trưởng quyết định, nhưng đều cần có thầy mo bói quẻ cát hung rồi đưa ra quyết định cuối cùng, cho nên quyền lực của chủ mẫu còn lớn hơn cà tộc trưởng.

    An Xa cốt Bô Lý Đặc lấy bà ta làm vợ thực chắt chi là trên danh nghĩa. nhưng qua thủ đoạn đó. tộc Hoàn Nhan... sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt, hòa nhập thành An Xa cốt tộc.

    “Thì ra là như vậy..Công chúa Vĩnh Khánh đột nhiên hiểu ra.

    Đúng lúc này từ xa truyền tới tiếng động ầm ĩ.

    âm thanh đó áp chế cả tiếng cười nói náo nhiệt của cả bữa tiệc, mọi người đêu nhìn ngó ra phía xa. chủ mẫu vu sư đã hơn sáu mươi tuồi, trên người mặc một bộ đồ mới nhưng lại rắt kinh dị.

    đang sóng vai ngồi cùng với An Xa Cốt Bô Lý Đặc. bà nhíu mày nhìn các con cháu ra hiệu lệnh.

    Châu Lý Chân lặp tức đứng dậy,

    Hắn vẫy tay ra hiệu mấy vị dũng sĩ trong tộc cùng đi về phía trước.

    Hôm nay là ngày hi sự của phụ thản, nhưng họ cũng đề phòng nhừng kẻ trong tộc Hoàn Nhan không phục mà gây náo loạạ bốn phía đều sớm đã bài bố các dũng sĩ. nhưng vậy cũng không sợ có kẻ gây chuyện thị phi.

    Chi trong chốc lát Châu Lý Chân đã vội vàng trờ lại. thờ hồng hộc nói: "Phụ thân, không phải...

    Không phải do người Hoàn Nhan tộc làm loạn là nước Liêu phái người đến."

    "Gì cơ?

    Nước Liêu phái người đến?

    Nước Liêu sao lại biết được chuyện này?"

    An Xa cốt kinh hãi mà dứng bặt dậy. các sử tiết xung quanh cũng kinh ngạc mà im bặt. cà buôi lễ im lặng không một tiếng nói Chảu Lý Chân đáp: "Tiết sứ nước Liêu thực ra không hề biết chúng ta đã chiếm lĩnh Hoàn Nhan tộc. hắn...hắn đến là để truyền chi cho bộ tộc Hoàn Nhan.”

    Châu Lý Chân mới nói đến đây liền nghe thấy những tiếng nói lầm rầm rỉ tai nhau: "An Xa Cốt đã diệt hết Hoàn Nhan tộc ư?

    Ha hạ vậy thì tốt quá. hai họp thành một. chúng ta cũng đờ phải chạy đi chạy lại rồi".

    Sau âm thanh, một người mặc quan phục nước Liêu bước đến.

    đi cùng là vài thị vệ mặc áo giáp chỉnh tề ung dung bước tới. ngang nhiên đi thăng về phía chủ vị.

    An Xa Cốt Bồ Lý Đặc vội đứng dậy đón tiếp, các sứ giả cũng tiến lên phía trước, tự giới thiệu thân phận mình, vị tiết sứ Liêu quốc vừa nghe thấy vậy liền vui mừng khôn xiết, cười to: "Ha hạ ta cứ nghĩ lân này đến sẽ gặp xui xẻo. không ngờ lại dễ dàng như vậy. sứ giả các bộ tộc lưu vực sông Phó Can lại đều có mặt tại đây.

    Vậy thì tốt rồi. bản quan đờ phải mất công tốn sức. ta phụng chi của thánh thượng và Thái hậu tới đây. các bộ tộc tiếp chỉ!"

    Sứ giả và thủ lĩnh các bộ tộc vội vàng cúi người xuống tiếp chi.

    Chiết Tử Du cũng kéo Vĩnh Khánh công chúa quỳ xuống làm lễ. còn co lại như đang che lấp người đi.

    Vĩnh Khánh

    liếc mắt nhìn nàng, nhỏ tiếng hỏi: "Ngươi biết hắn sao?"

    Chiết Tử Du gật đầu, nhò giọng đáp: "Hắn là quan Hồng lự tự nước Liêu, tên là Mặc Thủy Ngân, hắn đã từng đi xứ Tây Hạ.”

    Hai người thầm thì nói chuyện ở bên dưới.

    Mặc Thủy Ngân đứng bên trên cao giọng nói: "Nay được tin báo. những tàn dư đồng đảng với tên phản thẩn Liêu quốc Da Luật Tam Minh đã có hành tung, thường lui tới lãnh địa của tộc Nữ Chân, nay lệnh cho các bộ tộc Nữ Chân lập tức truy bắt. lục tìm mọi sơn cốc.

    Không được phép che dấu loạn đảng, trong ngoài đều có tai mắt của triêu đình tất biết rõ.

    Các tộc nếu không tận tâm tận lực. một khi phát hiện ra tộc trướng sẽ bị nghiêm trị.

    Thêm vào đó. các bộ tộc khác phải cống thuế gắp bội, ngọc trai phương Bắc (Bắc châu) cống một trăm viên thành hai trăm viên, hô bì mười tấm thành...."

    Tộc trướng đẩu lĩnh các bộ tộc đểu rì rẩm kêu khổ, bảo họ tìm người thì không thành vấn đề. vấn để là ớ chỗ nhiều năm nay, họ đều hiểu tác phong của quan thẩn nước Liêu.

    Mồi lần có thánh chi đều là cơ hội cướp đoạt của chúng, giống như cái mệnh lệnh thật trên danh nghĩa này, rốt cuộc có tận tâm tận lực hay không?

    Chi cân không bắt được người ờ lãnh địa của mình thì hoàn toàn bị gán tội danh không tận lực tuân theo thánh chỉ.

    Ví như những loại Bắc châu, trân châu viên lớn, vốn được Liêu Tống hai nước ưa thích, nhưng cái loại trai dường trân châu như vậv đến mùa đông mói trưởng thành.

    Lúc này nước đóng băng, băng dày đến cả thước, phải phá lớp băng đó mới có thể bắt được trai, mới lấy được một viên trân châu.

    Mà muốn trân châu tốt thì càng phải bắt thêm nhiêu trai, như thế quá thực khó khăn.

    Còn hổ bì nữa, tuy thể nhân truyền rang chi cẩn ba dũng sĩ Nữ Chán là săn được hổ. kiêu dũng phi thường.

    Nhưng hô cọp không thể tùy tiện là săn được, thêm vào đó loài chúa sơn lâm như vậy không phái là ớ đâu cũng có.

    Nếu không muốn bị gây khó đễ, phái năng hiếu kính với vị đặc sứ Liêu quốc đó.

    Thế là trong một thời gian ngắn, sứ giả các bộ tộc liền động não nghĩ ra phải lập tức phái người quay về đem chút của cải để bịt miệng tên tiết sứ này.

    Mặc Thủy Ngân miệng nói xui xẻo, kì thực lần đi truyền chi này lại thực gặp may, hắn đã phải mất bao nhiêu công sức để tranh được đi.

    Nhất là ớ đây. hắn gặp được người của nhiều bộ tộc đến vậy, thế là đỡ phái tốn công, hắn chi cân ngôi chờ các bộ tộc như Hoàn Nhan tộc đem tiền của đến cống biếu là được.

    Trong lòng hắn càng thêm vui mừng, còn về việc bộ tộc nào diệt tộc nào. hắn chăng thèm bận tâm.

    Nữ Chán trong mắt người Liêu chi giống như một đàn cừu chăn thả. lông mọc nhiều thì xén đi, không cần quan tâm đến việc phán tranh của chúng, chúng càng náo loạn lại càng tốt.

    Mặc Thủy Ngân tuyên bãi xong thánh chi liền ngồi luôn xuống thượng vị chủ tộc, cười hi hi nhìn vị quái nữbẻn cạnh, rồi nói với An Xa cốt Bồ Lý Đặc: "Bồ Lý Đặc tộc trưởng, nghe nói ngài đã tiêu diệt Hoàn Nhan tộc, còn thành thân với chủ mẫu của tộc đó?

    Ha ha ha.

    đúng là song hi lâm môn, chúc mừng, xin chúc mừng."

    Bồ Lý Đặc đáp lại: "Đâu dám, đâu dám, thiên sử thượng quốc giá lâm, Thái Lý Xu vô cùng vinh hạnh.

    Tiết sử nước Liêu phái đến Nữ Châu kẻ nào cũng tham lam. nhưng tham lam vẫn được coi là phẩm tính tốt. chi bất quá vơ vét vài thứ đặc sản như nhân sâm, điêu bì, trân châu, mật ong...

    Có một sổ kẻ phẩm tính thấp kém. lại đòi phụ nữ người Nữ Chân thị tâm. hâu đêm. cái chuyện người ta gọi với mỹ danh là " Tiến chẩm" (gối ngủ).

    Bất kể nữ nhân của các thủ lĩnh trong tộc hay thiếu nữ của bộ lạc, chi cần tư sắc xinh đẹp mà bị hắn nhin thấy thì thực không may mắn.

    Từng có thủ lĩnh của một bộ lạc cự tuyệt việc dâng ái thiếp của minh để thị tẩm. tên đặc sứ Liêu quốc đó tư thù quay về liều kiếm cớ vạch tội bộ lạc đó.

    đô thêm dầu vào lửa trước mặt hoàng đế Liêu quốc, rồi phái binh đến vây đánh bộ lạc.

    Vị đặc sứ này làm giám quân, hắn liền sai quán quất roi đánh vị thủ lĩnh bộ lạc đó đến chết, rồi vứt cho chó ăn, trực tiếp cướp đoạt vị thê tử kia.

    Từ đó về sau, dù thê nữ người Nữ Chân đều phái chịu ô nhục, của cải bị cướp đoạt, bộ lạc li tán, mối hận thù càng đè nặng lên người thì họ cũng vô lực phản kháng, nội bộ dòng tộc chia rẽ, chi có thể thuận theo đó.

    Còn về phía Bồ Lý Đặc.... hắn lại hoàn toàn yên tâm với tân nương của mình, nếu không phải thản phận đặc biệt của bà thì Bỏ Lý Đặc đã vô cùng mong muôn bà bị tên tiết sứ này mau chóng cướp luôn đi cho rồi.

    Vậy nén hắn không lo lắng gì. nhận thấy phản ứng thản nhiên của hắn khi biết mình đã thôn tinh bộ lạc Hoàn Nhan hắn lại càng vui mừng.

    Hắn vừa tâng bốc Mặc Thủy Ngân vừa lấy từ trong người ra một bộ vòng quý tinh xảo được khảm nạm đầy kim cương, cung kính đua tói tay của Mặc Thủy Ngân, cười nói: "Đã là ý chi của thượng quốc, ta đương nhiêu sẽ tuân lệnh không dám khinh xuất, chi là...

    Chúng ta nơi này núi cao hiểm trờ, xung quanh là tuyết sơn bao phủ, đã thú hung mãnh dù có thợ săn giòi giang đến mấy cũng không dám xâm nhập.

    Nếu như chưa thể tìm được người mà thượng quốc vêu cầu thì mong ngài nói tốt vài lời trước mặt hoàng đế. chúng ta...

    Thực là có nỗi khó không thể nói ra được.”

    Chiếc vòng nạm kim cương này là một bào vật quý hiếm do Chiết Tử Du chọn đem đi trong số bảo vật mua về từ các thương thuyền Nam Dương, nghe nói Bò Lý Đặc thành thản nên đã tặng hắn làm lễ vật.

    Chiếc vòng này vô cùng giá trị, được điêu khắc bằng nghệ thuật tinh sảo. con mắt nhìn nhận của Chiết Tử Du so với lũ người trong tộc này bây giờ còn cao minh hơn vạn phần.

    Mặc Thủy Ngân thấy hắn lấy ra một bảo vật quý giá như vậy lấy làm vô cùng kinh ngạc, mắt sáng lên. mặt mày hón hỡ nói: "ô. về việc nhó này, ngài cứ yêu tâm, ta đến bây giờ mới tới mồi bộ lạc của ngài, sơn lộ hiểm trờ khó đi hay không ta đều biết rõ. ha ha ha, các ngài như thế này thật là..., hành động rất không được tiện, nay thái hậu đã hạ chi sẽ xây sửa một ngự lộ từ Thượng Kinh đến ngũ quổc bộ Nữ Chân ( nay là vùng lân cận huyện Y Lan Hắc Long Giang), chuyên dùng đê cống phụng Hải Đòng Thanh.

    Ngự lộ này được xây dựng xong, khoái mã xe cộ lưu thông, thuận tiện đi lại..

    Ha ha, đợi có cơ hội, ta sẽ nói tốt các ngài trước mặt thái hậu, cũng là để bắc một lộ tuyến tới chỗ các ngài.

    "Vâng vâng, thiên sử xin mời ngồi, khó có dịp ngài giá lâm.

    đêm nay xin được mời nán lại uống chén rượu hi của tại hạ mới phải."

    Bổ Lý Đặc cùng mọi người nịnh Mặc Thủy Ngân ngồi xuống, lúc đó Chiết Tử Du cũng ra hiệu tay với Châu Lý Chân,

    Châu Lý Chân hiểu ý, vội lẩn ra đó, đưa hai vị khách này rời khòi đại tiệc trước.

    "Hoàn cảnh như vậy, ngũ công tử thực là không dễ dàng lộ diện, xin sớm đi nghi ngơi, ngày mai, ta sẽ tới Thượng Kinh,

    Vừa hay có thể hộ tống ngũ công tử, đua các vị về Tây Hạ.

    "Như thế thật là làm phiền thiếu tộc trướng rồi."

    Chiết Tử Du khéo léo mỉm cười, hơi đảo mắt rồi thuận miệng nói: "Người Liêu muôn thuận tiện cho việc cống phụng Hải Đông Thanh, dĩ nhiên khai thông một ngự lộ dẫn thẳng đến ngũ quốc bộ lạc, tiếu tộc trướng thấy điều này thế nào?"

    Trước đây.

    Chau Lý Chân cũng cho rằng mọi điều nguy hiểm đều do sự thèm thuồng của người Liêu đối với Hải Đòng Thanh, nhung tự lần trước bị Chiết Tử Du vạch trần, đã bị chọc thủng, giờ nghĩ đến sự vệc lại không hê đơn giàn.

    Hắn vừa nghe Chiết Tử Du hỏi. liên biết ắt có huyền cơ, nghĩ một lúc rồi lắc đâu nói: "Không đúng, việc này ắt có điêu mờ ám, làm gì có chuyện để thuận tiện cho việc tống ung mà lại tiêu phí tài lực lớn đi xây dựng một đạo lô chứ?

    Hơn nữa, khi đã bị bắt vào lồng, đến một con ngựa còn bị lạc cần gì phải xây đạo lộ.”

    Chiết Tử Du mỉm cười: "Thiếu tộc trưởng quả nhiên anh minh, người Liêu muốn khơi mào tranh đấu trong nội bộ của ta. lý do chính là Hài Đòng Thanh.

    Nay nêu muốn xây dựng một đạo lô để đại quân có thể nhanh chóng hành tốc tới đích, có thể tăng cường khống chế các vị.

    Thực cái cớ chủ yếu thứ hai vẫn là vì Hải Đông Thanh.

    Ha ha, người Liêu chả lẽ không nghĩ ra cái cớ thứ hai, hay là coi các ngài là kẻ ngốc?"

    Châu Lý Chân nghe xong vừa kinh ngạc vừa tức giận, Chiết Tử Du lại nói tiếp: "Đợi đến lúc đạo lộ dẫn tới ngũ quốc bộ lạc xây dựng xong, không cân đến ké đặc sứ kia nói tốt, nước Liêu cũng sẽ có lòng tốt cho xây dựng một lộ tuyến thông đến lãnh thổ của các vị. sau đó. ..sẽ tiết tục bóc lột các vị, như thế thực là tiện lợi.”

    Châu Lý Chân hận mà nói: "Ta sẽ nói cho phụ thán biết!"

    Chiết Tử Du cười đáp: "Thiếu tộc trường gấp gáp vậy làm gì, đạo lộ không phải trong chốc lát là xây xong được.

    Nói cách khác, dù ngài có biết được mục đích của người Liêu thì ngài có thể làm được gì chứ?

    Ngài có thể cự tuyệt được. ..."

    ý tốt" của người Liêu sao?"

    "Việc này..."

    Châu Lý Chân không có lời nào để chống đỡ, nhưng hắn cũng rất thông minh, cũng biết răng vị ngũ công tử đây thông minh tuyệt đỉnh, luận về trí tuệ ắt hơn hãn mình, bèn cung kính nói: "Vậy xin thinh ngũ công tử chi giáo."

    Chiết Tử Du cười nói: "Trong lãnh địa các bộ lạc ngài, có phái cũng có phường mã phi đạo tặc?

    Châu Lý Chán cười khổ đáp: "ở vùng này thì có thể cướp được gì cơ chứ?

    Thỉnh thoảng cũng có tiểu tặc nhưng cũng chi là vài ba kẻ hỗn tạp kiếm cơm ăn.

    Các bộ lạc du mục Liêu quốc thường xuyên vì đồng cò mà xua đuổi bách tính các bộ lạc như Thiết Lặc, ò Nhạ. có lúc họ không thể nhịn được liền phẫn nộ mà kháng cự giết người, rồi chạy đến đây trú ngụ.

    Ngoài ra còn có một sổ vương gia đoạt vị thất bại cũng lệ thuộc vào tộc của tạ trốn đến đây lánh nạn.

    Liêu quốc trước giờ thường mệnh lệnh cho ta truy bắt ké có tội, chi là có một số ké chạy chốn đem theo nhiều của cải vàng bạc.

    Ngũ công tử cũng biết, chúng ta đây...thực sự nghèo khó, được lợi tất sẽ tận lực giúp đỡ họ che giấu, có điểu hành tung che giấu phán tặc này vẫn chưaa bị phát hiện, không xảy ra sự cố gì."

    Chiết Tử Du cười mà như không cười đáp: "Vậy thì dễ rồi, không có, tức trong không có thể sinh có.

    Có, tức có thể tránh tội họa.

    Các vị vẫn có mối thù sâu đậm với ngũ quổc bộ lạc phải không?

    Nếu là trong lãnh địa của họ. có kẻ thó phi hoặc những tên phản tặc lân trốn mai phục, đào các hố bẫy. phá hoại đạo lộ mà nước Liêu dựng lên. bắn chết dân chúng kiến lộ của nước Liêu, như thế không những có thể ngăn càn việc kiến lộ, còn có thể..."

    Cháu Lý Chân nghe đến đây liền hiểu rõ, vui mừng khôn xiết nói: "Ngũ công tử thật cao kiến, Châu Lý Chân ta thực đã hiểu rồi, đêm nay ta sẽ thương lượng đối sách với phụ thản."

    Chiết Tử Du mỉm cười gật đẩu, quay người đi vào chỗ nghi của mình.

    Châu Lý Chân vừa đi khòi, công chúa Vĩnh Khánh chủ động nói với Chiết Tử Du : "Sao người lại nói với hắn điều này?"

    Chiết Tử Du khẽ cười nói: "Phía đông nếu hỗn loạn, nước Liêu tức sẽ hy vọng rẳng phía tây được bình ôn hơn chút.

    Việc có lợi như thế với tạ nhìn thấy được trước mắt. lại chi là thuận miệng một câu nói. sao lại không làm chứ?"

    "Dương Hạo... .tung hoành Hà Tây, còn cẩn dùng đến loại mưu kế như vậy ư?"

    "Nàng sai rồi, có những việc đến cà trăm vạn đại quân cũng không thể làm được, một mưu kế nho nhỏ lại hữu dụng nhất.

    Từ cô chí kim những anh hùng hào kiệt giữ vững được giang sơn trong thiên hạ không có ké nào là không có võ lực cường đại, nhưng không có ai chi dựa vào võ lực, những kẻ chỉ biết võ lực ắt thất bại trong nghiệp xưng bá.

    Cho nên có thể mượn lực được, nhất định phải mượn.”

    "Nhưng tình cách của người Nữ Chân..."

    "Cuộc sống của người Nữ Chân cực khổ. rất không tốt, họ rất muốn thay đổi nó nhung không biết phải thay đổi thế nào.

    Họ sớm muộn rồi cũng sẽ nghĩ ra, ta chi sớm nói cho họ biết trước mà thôi.

    Ta thực không hề có ý hại họ. ta đua cho họ điều họ muốn đông thời lại đạt được kết quả ta mong đợi.

    Hai bể toàn mỹ. có gì không phải chứ?"

    Công chúa Vĩnh Khánh ngồi xuống bàn, lặng nhìn ngọn đèn dầu là mỡ lấy từ thú vật đang thắp sáng trên bàn, ngẫm đi ngẫm lại những lời Chiết Tử Du nói. khuôn mặt cứ ngây ra.

    Chiết Tử Du rải tấm đệm ngủ ra. lúc quay đầu nhìn lên chi thấy Vĩnh Khánh đang nhìn ngọn đèn. con nàng ta như tòa sáng rạng rỡ, giống như ngọc thạch vậy, dường như đương ngộ ra chuyện gì...

    -----oo0oo-----

    Chương 107: Đột biến

    Trời vừa sáng, sắc trời chuyển màu cũng là lúc bắt đầu một ngày thảm sát đẫm máu, các binh sĩ của bộ lạc đã bị bao vây bởi một trận chiến vô vọng như vậy.

    Họ không hề biết sợ kẻ địch, nhưng lại không hiểu mục đích của trận này là gì.

    Trước đây. họ đánh trận cùng với Nghiêm Châu Long gia, Hạ Châu Lý gia, tranh đoạt lại là những vùng bôn địa thảo nguyên, cướp lại lương thực, còn bây giờ. triều đình đã tìm cho họ thêm nhiều vùng đất mưu sinh, vào mùa đông năm ngoái, vốn tường rằng bộ lạc sẽ có nhiều người chết đói. nhưng được triều đình cứu trợ. tuy gian khổ nhưng cũng đã vượt qua được.

    Những ngày mùa đông năm nay sẽ tốt hơn nhiều, thân nhân di rời đến vùng gần Lương thành có gửi thư đến nói rằng, đất đai nơi đó phi nhiêu màu mỡ. chi cân gieo hạt là có thể trồng được cả mánh hoa màu. một mẫu như vậy lại có thể nuôi sống được biết bao người, trong nhà của họ không chi chất đây lương thực mà còn. cứ thế tin răng năm nay Cam Cháu sẽ được triều đinh ban phát càng nhiều lương thực.

    Đợi đến năm sau. các nghề thủ công nghiệp được phát triên quy mô. cuộc sống của bách tính trong tộc sẽ tốt hơn nữa.

    Nhưng Tô Nhĩ Mạn chi vung tay hô một câu, một câu báo thù tuyết hận.

    Một câu mà người Hôi Hất tự lập được thiên hạ.

    Họ lập tức sôi sục lên. nắm lấy cung đao cưỡi lên ngựa mà xông pha chiến trận, cho đến bây giờ. bị sự ngăn trờ của vếu đạo Hiệp Khẩu.

    Người thân tử trận nhiều vô số. họ mới bắt đẩu tinh ngộ. bắt đẩu suy nghĩ tại sao minh lại muốn làm phân?

    Mặt trời rọi sáng khắp nơi.

    Thành Hiệp Khẩu trên dưới những thi thể chất đầy như núi.

    Tàn chi cụt tay văng vãi khắp nơi. có thân thể cụt cả đầu lâu, có nơi có đâu mà không thân người, rồi những thi thể bị đốt rụi trong dầu lửa...

    Trên đẩu thành, thủ quân đang đi đi lại lại.

    Liên rục vận chuyển mũi tên. lôi mộc.

    đá...

    Hỏm nay. họ lại giết hại được bao nhiêu sinh mệnh?

    Điêu làm cho tộc nhân của Hộc Lão ôn cảm thấy may mắn hơn là hôm nay họ không cần phải hứng chịu những trận chiến khói lửa từ quân trấn giữ HKhâu nữa.

    Tiểu Mãn Anh đă điểu đình hiệp giao với Tô Nhĩ Mạn.

    Rốt cuộc cũng thay vương vệ quân đến công thành, họ có thể dừng lại mà nghi ngơi chốc lát.

    Dưới sự chi huy của các thủ lĩnh, bộ tộc Hộc Lão ôn lần lượt rái lui khỏi tiền phận trận địa. vương vệ quân được điều đến mặc đầy đủ y giáp, hăng hái tiến vào chiến trường.

    Tộc người Hộc Lão ôn rút binh ra xa phía sau, dọc theo sòng Hoàng Hà mà đóng doanh trại.

    Thương xa chớ tàn binh được chuyên về hậu doanh, nhiêu binh sĩ khác ôm vác lấy binh khí mà kiếm một chỗ đất cao ngồi nghi, mệt mỏi mà nhìn về phía dưới thành Hiệp Khẩu.

    Trước đây không lâu. lúc họ đến trước thành Hiệp Khẩu cũng nhuệ khí bừng bừng như vương vệ quân bây giờ.

    Nhưng sự thực đẫm máu. dạy cho họ bài học thâm thúy, họ bắt đầu hiểu ra. mình không phái là thứ không gì làm khó được, công phá thành trì thực không thuộc sớ trường của họ.

    Chiến trận của họ trước giờ chi có thảo nguyên, bây giờ thì cũng đến lượt quân cung vệ chịu sự giáo huấn này.

    Giữa hai tộc A cổ Lệ và Tỏ Nhĩ Mạn, tộc nhân Hộc Lão ôn lại thân thiết với A cổ Lệ hơn.

    Bất kể thế nào. lão tộc trưởng của họ dù sao cũng bị chết trong taỵ Tô Nhĩ Mạn. thiếu tộc trướng của họ cũng bị Tô Nhĩ Mạn ép vào đường chết.

    Nay họ đã kết giao với vương vệ quân, ngoài việc cảm thấy may mắn, họ cũng cám thấy cảm thương đồng tình với vương vệ quân.

    Nhưng sự việc phát triển kế sau đó lại làm cho họ kinh ngạc, người ngựa của Hột Na Mục Nhã đại nhân đã hạ trại bày trận quy củ dưới thành Hiệp Khâu.

    Nhưng lại không hẻ phát binh tiến công thành, tộc người của Hộc Lão ôn đểu lấy làm kinh ngạc mà thì thào bàn tán, càng nhiêu người tìm đứng trên chỗ cao nhất mà nhìn ngóng tình hình trận thế.

    Tin tức này cũng ngay lập tức truyền đến Tô Nhĩ Mạn.

    đêm qua Na Mục Nhã đã đồng ý điểu quân thay thế binh mă của Tiểu Mãn Anh.

    Tô Nhĩ Mạn vẫn thẩm mừng, gừng càng già càng cay, chi là một tiêu nha đâu, chơi trò đấu trí sao có thể đuôi kịp một kẻ lão luyện như hắn, tuy nhiên...

    Hột Na Mục Nhã đã đem quân tới chán thành rồi sao vẫn án binh bất động.

    Đây là vì lí gì chứ?

    Tô Nhĩ Mạn vừa sợ vừa giận lập tức đích thân lâm tiền trận, đi tới địa doanh của Hột Na Mục Nhã thì chi thấy trổng không.

    Nhận được tin mới hay Hột Na Mục Nhã đã đem quân tới tiên trận.

    Tô Nhĩ Mạn nghĩ thâm: Trà phi à nha đâu này thực không hê có kinh nghiệm chiến trận gì, thế nên hành động mới chậm chạp trì hoãn như vậy, điêu này bất hành.

    Ta cũng không thể để họ hy sinh vô ích, nó sẽ làm suy yếu thực lực người Hồi Hấtta mất.

    Hiệp Khẩu này cẩn phái đánh, chi có điểu do người ngựa của ai đánh mà thôi.

    Hột Na Mục Nhã này thực không hề biết phép dụng binh.

    Lẽ nào để uổng mất quân binh của ả. lại không chút trợ giúp nào đổi với đại kế của ta sao?

    Tô Nhĩ Mạn chau mày. có ý muốn chì bào cho vị đặc cần đại nhân này, hắn lập tức dẫn đầu thân vệ, thúc ngựa phi thăng lên tiền trận.

    Dưới chân thành Hiệp Khẩu, Hột Na Mục Nhã đem theo một toán thân vệ, nàng đang ngẩng đầu xem xét phần kiến trúc vách tường cao và dốc của thành Hiệp Khẩu, rồi chi chi trò trỏ, không biết là đang nói chuyện gì.

    Tô Nhĩ Mạn đi đến trước mặt à, nhíu mày hỏi:

    Đặc cần đại nhân, đã đóng doanh bàn sao lại không tiến công vậy?"

    Hột Na Mục Nhã quay đầu nhìn Tô Nhĩ Mạn. không khòi nở một nụ cười tươi như hoa: "Tò Nhĩ Mạn đại nhân, ngài đến thật đúng lúc, hôm nay trên hiểm ải, có chút cổ quái.

    Tô Nhĩ Mạn dắt ngựa đến trước mặt nàng, lướt nhìn về phia đẩu thành, chi nhìn thấy quan binh trên thành cũng thường nhìn xuống, lại đúng lúc đang vội vã chuân bị chiên đấu. không khói kinh ngạc nói: "Có điều gì cổ quái đây..."

    "...

    Tô Nhĩ Mạn đại nhân, ngài hăv xem khói bụi trên thành, đó là cái gì vậy..."

    Hột Na Mục Nhã dịu dàng cất giọng, giống như dùng một giọng điệu vừa nhẹ nhàng lại ngây thơ mà hấp dẫn nói vói một vị đại thúc khó tính: "Đại thúc, mau nhìn xem, thiên công có bụi khói..."

    Tô Nhĩ Mạn nghe thế ngẩng đầu lên nhìn, hắn vừa ngẩng đầu lên thì một lưỡi đao bóng loáng vụt tới ép chặt vào yết hầu.

    Tô Nhĩ Mạn không thể tránh được, hắn ngẩng đầu lên vốn không nhìn được mọi động thái ớ phía dưới, thân vệ của hắn tuy nhìn thấy nhưng cũng không kịp trở tay.

    Lưỡi đao vụt tới, máu tươi bắn tóe.

    đầu bị chặt rời thân.

    Quả là khoái đao!

    Tô Nhĩ Mạn kẻ kiêu ngạo không ai có thể bì được lại có thể hồ đồ như vậy, chết một cách oan ức như vậy.

    Hắn đến lúc chết trờ thành một hồn ma hồ đồ, chắc hẳn xuống đến âm tào địa phủ vẫn là nhất đầu vụ thủy.

    Lúc này. những tên thị vệ kinh ngạc đến hét lên thành tiếng.

    ....

    Hột Na Mục Nhã. ngươi làm gì vậy?...

    Các thị vệ này đểu là thân tộc của Tô Nhĩ Mạn, chứng kiến cảnh giết người, không khòi kinh hãi lại giận điên người, lập tức rút binh khí ra xông lên phia trước.

    Hột Na Mục Nhã bấy giờ thực lại là Trúc Vận hóa trang thành, nàng lạnh lùng cười nói: "Giết hết cho tạ không để kẻ nào sống sót!"

    Lời vừa dứt. quân binh ào đến vây xung quanh đông sừng sững như núi, chi nghe thấy tiếng ẩm ẩm long tròi.

    Một trận đồ chắn bẳng khiêng thiết xám được thi triển thành một tường sắt hoàn hình vây xung quanh, ép thâng đến từ tứ phía.

    Dưới ánh trời đông chiếu sáng, từng tấm khiêng phán chiếu lóe lên ánh thanh quang lẫm liệt, đồng thòi qua những kẽ hớ của khiêng, mũi nhọn của trường giáo lộ rõ như thứ nanh vuốt sắc bén chuân bị ra đon.

    Quân binh từng bước sóng hàng mà tiến tói gần. theo sau đó từng đợt mua tên bắn vụt đi như vũ bão...

    ...

    Xuống ngựa!

    Dương thuẫn lên!"

    Thị vệ thân cận của Tô Nhĩ Mạn có khoảng bốn mươi bày người, mồi người đều là các dũng sĩ thân chinh bách chiến.

    Họ có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, một khi nhận thấy vòng vây hiêm nguy, họ lập tức xuông ngựa, dùng chính chiến mã và thi thể của đông đội mình yểm hộ.

    Trong lúc chờ đợi cái chết cận kề, họ nỗ lực tìm cho được một cơ hội sống sót hiếm hoi.

    Cơ hội đó không hề xuất hiện.

    Những tay cung đểu là thiện xạ có nội lực thảm hậu và tiễn thuật giỏi nhất, mũi tên được bắn trong khoáng cách ngắn như vậy nên lực bắn cực mạnh, không hư phát nào mà xuyên thủng cả mũ giáp.

    Mũi tên vun vút phóng ra, tiễn vũ cứ thế liên tục dày dặc thực không có cơ hội nào mà xoay sớ.

    Các thị vệ này hoàn toàn bị không chế. họ đành chờ hứng chịu mũi tên bắn tới hoặc bị đảm tói chết bẳng mũi trường giáo liêp tiếp chọc đến. theo sau đó là đoản đao đủ đê chém nát thịt xác họ.

    ...Tô Nhĩ Mạn đã chết, đám quân này mất đi thủ lĩnh, tướng quân Trình Thế Nhã lại chi huy một cánh quân vòng ra phía sau chúng.

    Linh Cháu Dương Kế Nghiệp theo đó mà vây đến từ phía đông.

    Chúng ta sẽ phụ trách phía bắc.

    Chi cân hiệu lệnh, hậu trận biến tiên trận.

    Xông lên. sát!

    Mặt đất đẩy những thi thể nát vụn, khung cảnh cực kì thương tâm nhưng mặt Trúc Vận lại không hể biến sắc.

    Hiệu lệnh "sát" của nàng vừa phát ra, các binh lính của bộ lạc A cổ Lệ vốn đã chuẩn bị sẵn sàng lâm trận liên điêu chuyên binh khí, xông lẽn thám sát đám quân còn đang ngây ra của Tô Nhĩ Mạn.

    Trên thành, Trương Phổ chầm chậm bước thong thả, người cùa hắn đang mang đến một chiếc ghế tựa.

    Hắn ung dung ngồi xuống, rồi búng búng ngón tay một cách nhàm chán.

    Tuy nói là độc thủ thành trống nhưng lại vô lo vô sợ.

    Đối với một kẻ ưa mạo hiêm như Trương Phổ thì như thế này thật vô vị.

    Ngày hôm qua Tô Nhĩ Mạn đã tự đi vào quân doanh của Trúc Vận, nàng ta có thể giết chết hắn ngay tại chồ.

    Nhưng lúc đó người ngựa của Trương Phổ vẫn chưa thùa dịp xuất thành, tiếp hành bao vây.

    Quân của Linh Châu Dương Kế Nghiệp cũng chua kịp đến địa điêm đã chỉ định.

    Để tránh đánh rắn động cỏ.

    Trúc Vận đã giả vờ nhân nghĩa, kéo dài cho đến bây giờ.

    Giờ đây đã đến lúc tổng phản kích.

    Binh sĩ tộc A Cổ Lệ đã ra tay tiêu diệt đám quân này một cách bất ngờ, quân trận của Tô Nhĩ Mạn bị đánh tơi bời.

    Tô Nhĩ Mạn không có ở quân doanh làm cho các bộ lạc không biết phải làm thế nào hay nghe theo ai, may mà lực lượng của họ đông đảo nên vẫn có thể trụ vững trận cước, hai bên chém giết lẫn nhau tới gần nửa canh giờ.

    Trình Thế Hùng đích thân đem quân vây đánh bọc sườn địch từ phía sau. trận cước mà Tô Nhĩ Mạn đã bô trí lập tức bị buông lòng.

    Qua nửa canh giờ, cờ hiệu binh mã của Linh Cháu Dương bắt đầu rêu rao từ phia xa mà tiến tới, binh mã cả tộc Tô Nhĩ Mạn bị ép đến tận doanh bàn trú địa của Tiêu Mãn Anh.

    Mà lúc đó binh sĩ bộ lạc của Tiểu Mãn Anh đã nhận được một mệnh lệnh rất hợp lòng từ một tộc người không hòa họp cho lắm nói rằng: "Phụng mệnh của A Cổ lệ đại nhân chi huy sử Cam Châu đô, Tô Nhĩ Mạn đã cưỡng ép thượng quan, độc chiếm quyển hành, có ý mưu phản.

    Nay triều đình tiến quân bình định, tất cà tướng sĩ quân tộc trên dưới phải trấn thủ nghiêm ngặt thế trận, không được xuất chiền, cấm không được tiềp nhận quân tộc Tô Nhĩ Mạn bước vào phòng địa nửa bước!."

    Trong địa doanh, quân binh của Tiểu Mãn Anh chuẩn bị đao giươm, mũi tên được lên dây sẵn, để đối diện với quân tộc thảm bại của Tô Nhĩ Mạn.

    Trận địa đã sẵn sàn.

    …………

    Trong khung cảnh đồng tuyết mịt mờ. phía trong khe núi hiện ra mấy chục mái nhà được đắp bẳng đất bùn phủ đầy tuyết, đây chính là một tiểu thôn trang nơi hương thôn Liêu quốc.

    Bên ngoài khe núi, có mười mấy chiếc xe trượt tuyết đang chạy đến. tuyết phong lớn tới mức nhanh chóng phủ bẳng dấu vết của cán xe trượt trên nền tuyết.

    Thiên địa cứ thế bao la vô tận. cứ như chưa từng có người hay thú vật nào đi qua.

    Xe trượt dừng lại ờ dưới chân Thố Nhi sơn.

    An Xa cốt Châu Lý Chân bước xuống xe, nhấc từng bước nặng nhẹ trên tuyết đi tới trước mặt Chiết Tử Du nói: "Ngũ công tử.

    đương lúc cống phụng thượng kinh, Châu Lý Chân thực không dám lỡ hẹn.

    Nếu không ta sẽ đích thân hộ tổng công tử trớ về Tây Hạ."

    Chiết Tử Du ngồi lâu trong xe truợt cũng cảm thấy tê mỏi, nàng chuyển động đòi chân đang được bọc kín bang da thú dày dặn, đứng dậy cười đáp: "Thiếu tộc trưởng không cần phải khách khí.

    Ta tuy đã rời đi nhưng bên phía Nhật Bản sớm đã sắp xếp thóa đáng.

    Ngài vẫn có thể tiếp rục giao thương vói họ.

    Sau này có chuyện gì, chi cần phái người đến Tây Hạ

    thông báo một tiếng, nếu có thể giúp được, ta sẽ nhất định giúp đỡ hết sức."

    Châu Lý Chân cảm kích nói: "Châu Lý Chân ta và kim tộc ta đểu rất cảm kích trước ân đức mà ngài đã ban tặng, ngài là bạn tốt thực sự của chúng ta. nêu sau này có cơ hội. bộ tộc ta nhất định sẽ báo đáp ân huệ của ngài.

    Từ đây về Tây, đường xá còn rất dài, ta sẽ phái những dũng sĩ kiêu dũng nhắt trong tộc hộ tống ngài trờ về.

    Họ đều là những chiến sĩ dũng mãnh tiễn pháp xuất thẩn.

    Hơn nữa...

    Tiết trời lạnh như vậy. dù chúng có cưỡi mã phi. nhưng là ngựa ít khi dùng.

    Nếu sử dụng mà trong cánh hoang dã như này thì đến ngựa cũng không thể đuổi kịp được xe trượt đâu.

    đảm bảo được sự an toàn của ngài là không thành vấn đề...

    "Xin cảm tạ thịnh tình của ngài như vậy. ta đây xin cáo từ.

    Bụng dạ người Liêu khó đoán, vốn quanh co không có thiện ý với các ngài.

    Nội bộ tộc Nữ Chân lại bị chia rẽ. tuy bộ lạc của ngài là một trong các tộc bá chủ nhưng sự chế buộc các bộ lạc khác lại có hạn.

    Trước khi chưa hoàn toàn thâu tóm được toàn bộ lực lượng các tộc Nữ Chân, dù người Liêu có si nhục bộ lạc ngài bao nhiêu đi nữa thì ta hy vọng Thiếu tộc trưởng vẫn có thể lấy đại cục làm trọng, nhượng bộ làm thượng sách.”

    Châu Lý Chân đáp: "Ta hiểu rõ rồi ta sẽ ghi nhớ câu chuyện Việt vương Câu Tiễn mà ngũ công tử đã kể, sẽ dùng mưu phập mà công từ đã bày cho ta.

    Từng bước thống nhất các bộ lạc, ước thúc hiệu lệnh, họp nhất ngũ chi thành một đầu quyền.

    Trước lúc đó tuyệt đối sẽ không đối đâu vói người Liêu, tuyệt đổi không lấy …..gà… làm…

    Chiết Tử Du mỉm cười: "...Lấy trứng trọi đá!"

    Châu Lý Chân luôn miệng cười đáp: "Đúng, đúng vậy, lấy trứng trọi đá."

    Công chúa Vĩnh Khánh cuộn minh trong xe, lạnh lùng nhìn hai người.

    Tuy trên người nàng mặt quẩn áo đày đặn, da thú bao bọc tới mấy lớp.

    Nhung vốn kiểu thân quý thê được nuôi dưỡng trong nội cung, nàng chưa từng phải chịu đựng tiết tròi băng giá như vậy, càng chưa từng ngồi qua chiếc xe trượt tuyết nhanh như vậy, cho nên sắc mặt có chút mệt mòi.

    Lúc Chiết Tử Du ngồi trở lại xe, lũ chó tiếp rục chạy lên đường, công chúa Vĩnh Khánh mới vươn hai tay cuộn tròn trong ống tay áo. xoa lên mặt cho ấm rồi dựa sát vào người Chiết Tử Du, nhỏ giọng hỗi: "Ngươi nói xem.

    Dương Hạo cứu ta chi vì báo đáp ân huệ tri ngộ của phụ hoàng, chứ khôngphải có ý tranh giành Trung Nguyên sao?”

    "Đương nhiên."

    Chiết Tử Du nhìn nàng một cách kỳ quái: "Lẩn này trớ về, ta vốn định sắp xếp cho nàng ớ lại Nhật Bản. là nàng muốn cùng ta đến đất Tây Hạ. sao vậy?

    Nàng đã không tin tưởng ta và Dương Hạo. cần gì phải đi theo chứ."

    "Hắn không có dã tâm chứ?"

    Chiết Tử Du mỉm cười một cách dịu dàng, nhẹ nhàng mà kiên định nói: "Ta tin tưởng chàng, chàng có lễ cũng lừa gạt người khác nhưng hắn sẽ không gạt ta.”

    Có lẽ vậy.

    Nhưng...

    Lòng người...

    Hay thay đổi.

    Trước đây hắn còn không nghĩ tới việc làm quốc chủ Tây Hạ, bây giờ đã xưng vua xưng chúa rồi còn gì?

    Trước đây hắn có lẽ không có ý đồ bá chiếm Trung Nguyên. nếu giờ hắn có đủ thực lực, cò cả cơ hội thì sao?

    Hắn sẽ không nghĩ đến việc đó sao?”

    Chiết Tử Du do dự một lúc rồi lắc đầu nói: "Ta không biết.

    đă lâu lắm rồi không gặp chàng.

    Nhưng....

    Ta sắp được gặp chàng rồi..."

    Trên mặt nàng rạng ngời một nụ cười nhẹ nhàng mà ngọt ngào, bỗng nhiên nàng trừng mắt nhìn công chúa Vĩnh Khánh nói: "Ngươi nói vậy là ý gì?"

    Công chúa Vĩnh Khánh chăm chú nhìn chẳm chẳm vào mắt của nàng, trấn tĩnh nói: "Ngươi muốn rằng....

    Nam nhân của ngươi, làm một vị quốc chủ Tây Hạ hay là muốn hắn nhòm ngó ngôi báu. làm chú cả Trung Nguyên, thành đấng cửu ngũ chí tôn đây?

    Đây là một câu hỏi nan giải, nhất là đổi với một nữ nhân.

    Chiá Tử Du trầm tư suy nghĩ.

    Rất lâu sau đó, nàng mới giương mắt nhìn Vĩnh Khánh công chúa, thấp giọng hỏi: "Ngươi nghĩ như thế nào?

    Lúc đâu chàng tận tâm tận lực cứu mẫu tử ba người thoát nạn, ngươi lại nhớ đến giang sơn, nhớ đến cơ nghiệp nhà Triệu, không chịu tin tướng hắn, ngược lại còn lợi dụng ý tốt của chàng.

    Bây giờ...

    Ngươi đổi ý rồi sao?"

    Còng chúa Vĩnh Khánh tránh khói ánh mắt sáng quắc của nàng, quay đầu phía khác, nhin vê phía địa sơn đang vụt qua trong tâm mắt. cây cối như đang trôi đi theo dòng, nói một cách yếu ớt: "Phụ thân di chỉ nguyện rẳng muốn thu hồi lại U Yến; di nguyện của hoàng huynh là báo thù kẻ hại chết phụ thân...

    Những điều này, ta cũng không thể làm được.

    Tử Du cô nương.

    Vĩnh Khánh là phận nữ nhi yếu đuối, rời khỏi thân phân công chúa này thì chẳng là gì cả. nhưng nếu...

    Có người có thể làm được, ta không hể đôi ý gì hết. như nàng đã từng nói. mượn lực của kẻ khác làm, đôi bên đều đạt được mục đích.

    Ta chi là....muốn làm một cuộc trao đổi."

    "Nàng muốn... cùng họp tác với Dương Hạo ?

    Sao lại nói với ta những điều này?"

    Vĩnh Khánh quay lại nhin nàng, thành khẩn nói: "Bởi vì...ta biết không thể giấu được nàng, trước mặt nàng, ta lại không thể ẩn tránh được.

    Nhưng ngũ công tử không phải là kẻ tầm thường.

    Ta nghĩ...nàng cũng hy vọng, nam nhân của nàng là một đại anh hùng đội trời đạp đất. lưu danh sử sách phải không?

    Tô Nhĩ Mạn đã chết, các binh tộc bị vây đánh tứ phía, họ đều chịu đầu hàng.

    Sau đó Hột Na Mục Nhã đã giao cho Tiêu Mãn Anh nhiệm vụ tây trừ.

    Tiêu Mãn Anh là kê tiểu nhân chạy theo thời thế. nhung không thể phủ nhận được, có lúc muốn đạt được mục đích nào đó. dùng kể tiểu nhân lại thực có lợi hơn người quân tử.

    Tiểu Mãn Anh một mặt vì muốn trả thù những ngày bị Tô Nhĩ Mạn chèn ép và gạt sang một bên. một mặt cũng muôn lấy lòng Dương Hạo và A Cổ Lệ, vậy nên hắn tận lực chấp hành sự phân phó của "Hột Na Mục Nhã".

    Cùng lúc đó, phía A cổ Lệ ở Cam Châu cũng bắt đầu động thủ. các bộ lạc Hồi Hất nội bộ đấu đá, tranh giành lẫn nhau một cách tàn khốc, tất tự làm mình suỵ yếu. trong ba bộ lạc lại càng sinh ra hiềm khích thù ghét, các tộc trướng mới của người Hồi Hất nay đa phần là đẩu lĩnh trẻ tuổi, dù Dương Hạo có thả lỏng chế ngự, vô vi mà áp trị. không tiến hành bất kì phương sách nào với tộc Hồi Hất Cam Châu, họ muốn họp lực lần nữa thì đó cũng là chuyện phải đến ba mươi năm mươi năm sau.

    -----oo0oo-----

    Chương 108: Liễu ám hoa minh

    Bên phía Hưng Châu không cần phải nói cũng biết, những kẻ có ý đồ mưu phản như Lý Kế Đàm, Lý Thiên Luân cùng với một nhóm kè ảo tướng lấy binh lực ép chủ nhượng quyên như Thác Bạt Vũ, Thác Bạt Thanh tất cả đểu đã chết trận tại cung môn, toàn bộ thủ lãnh, và những tinh anh đêu chết trận, rất ít bộ lạc dám phản kháng, đa phần đều bị ép giao ra trượng lực cho Dương Hạo.

    Năm ngoái.

    Dương Hạo đã triển khai một trận chiến vói Tống quốc, tiêu hao lượng lớn vật tu lương thực; sau đó xưng thần lập quốc, điều chỉnh lại lân nữa rồi phán chia lãnh địa các bộ lạc. các bộ lạc cũng phải trải qua một lần đi chuyển và điều động; đồng thời.

    Dương Hạo lại gom góp lượng lớn lương thực cứu tế cho Cam Châu, sau đó mới lập kinh đô ớ Hung Châu, việc xây dựng tiến hành rầm rộ, hao phí lại càng lớn.

    Vì lo liệu các sự vụ lớn trên phương diện chính trị. quân sự. kinh tế, phủ khổ triều đình đã rỗng không, tích lũy của các bộ lạc cũng không còn. tuy năm nay triều đình khai hoang khán điêu thành công, thu hoạch được nhiêu lương thực nhưng do thái độ không họp tác của một số bộ lạc mưu phản và can thiệp bang binh lực vào đúng lúc này.

    đánh đuổi quan liêu được triều đình bô nhiệm, bỏ dở việc nộp thuế, cống nạp và giao lưu thương nghiệp nên lương thực đểu bị Duơng Hạo khống chế chi tích trữ tại một số kiên thành xung quanh Hung Châu, các bộ lạc kia thực lại không được lấy một hạt gạo.

    Như vậy Dương Hạo ra lệnh thủ tiêu chế độ cha truyền con nối dễ mưu đồ làm phản của các bộ lạc, biên chinh trù liệu lại. tiến hành chọn lựa quan viên, ngoài các thủ đoạn quân sự cũng dùng thủ đoạn kinh tế rất hữu lực để kiềm chế.

    Nếu không có sự cung ứng lương thực của triều đình, mùa đông này các bộ lạc khó mà qua khỏi, có lễ chết không biết bao nhiêu người, vậy nên dù có binh lực mạnh đe dọa được Dương Hạo. nhu cầu bức bách về lương thực làm cho họ bất đắc dĩ phải hoàn toàn tiếp nhận điểu kiện của Dương Hạo.

    May mắn chỉ có lợi về một mặt. thân tín của Tô Nhĩ Mạn đểu nắm giữ trong tay các vếu chức ở Cam Châu, dù A Cổ Lệ có đột ngột phát động tẩy trừ, đánh cho chúng trờ tay không kịp, tiêu diệt chủ lực của chúng thì những bộ lạc còn lại vẫn dựa vào nơi hiểm yếu mà ngoan cố chống lại.

    Đại quân của A cồ lệ ở phía ngoài, có Mộc Bạc tương trợ cánh bên. nhung nếu trong lúc chỉ huy hơi chút sơ sẩy, khó tránh khỏi chuốc lấy hiểm nguy.

    Hưng Châu lại không thể định đoạt thiên hạ bang một trận chiến.

    Hơn trăm bộ lạc tham chiến mưu phản và binh gián, binh lực quả thực lớn mạnh không phải chuyện đùa, họ tuy bị hợp quân tiêu diệt khi đang nhiễu loạn cung môn nhưng âm hướng vẫn còn chưa dứt. trận chiến nguy hiểm kế sau để xử lý âm hưởng tản dư này lại càng phúc tạp hơn, không chỉ dựa vào võ lực là có thê giải quyết được.

    Vì vậy, Dương Hạo đã hạ lệnh, sau khi giải quyết được mẩm họa nội chiến Tô Nhĩ Mạn, Trương Phổ phải lập tức tới Cam Châu, còn Dương Kế Nghiệp nhanh chóng hành tốc hồi kinh, tọa trấn Hung Châu.

    Dương Kế Nghiệp là người uy danh cao trọng trong các tướng lãnh ỡ Chiết Dương hệ.

    Trương Phổ lại có địa vị được sùng bái nhất trong nhánh Đảng Hạng, có được hai người này tọa trấn lưỡng nguồn gây loạn tức có thể bảo yêu nội bộ mà vô lo.

    Dương Hạo an bài như vậy nguyên cớ thực tế là do sách lược thao túng địch của hắn quá hung hiểm, vốn là kiếm tẩu thiên phong, làm như vậy tuy có hiệu quả lớn nhung lại dễ tự chuốc lấy họa.

    Nếu mục đích bước đâu giờ đã đạt được thì càng phải đối đãi cân thận.

    Dương Hạo cứ vừa đấm vừa xoa, khua chiêng gõ trống mà lợi dụng tiết trời đông giá rét để nhanh chóng cải tạo các bộ lạc, tranh thủ trước kì khai xuân năm tới làm cho hết thảy đi vào quỹ đạo chung nhất, tránh ánh hưởng tới sự phát triên các nghiệp nông mục sang năm, còn những kẻ phạm lai như bọn người Hô Diên xấc láo và Lý Kế Quân, nội ứng đã bị diệt trừ. hiện những kè còn lại không đáng lo chỉ đủ để tạo ra chút công kích nhó vói hắn thôi.

    Thành Hiệp Khẩu cũng đang đổ mưu tuyết lớn. trong một đêm, tuyết phủ trắng khắp nơi, che kín mọi vết tích đẫm máu thê lương lẫn khung cành thám sát hung tàn dưới chân tường thành.

    Sáng sớm, Trình Thế Hùng chỉ mặc độc y phục, đang luyện kiếm pháp tại sân tuyết trong viện.

    Đại vương thiết chế lục họp. mãnh tướng chiêu trăm người, Chiển mã như long hổ. nhảy vọt bước hùng tráng.

    Quân tướng lâm loạn bắc. hiên hách rọi anh tài.

    Kiếm vũ lướt như lôi. quấn hồi tạc theo gió.

    Leo cao vọng thiên sơn, bạch vân đương chóp núi.

    Nhập trận phá cường địch, uy danh hùng chấn lôi.

    Nhất xạ bách mã đảo. tái xạ vạn phu khai.

    Hung Nô bất dám địch, tương hô quy tụ về.

    Công thành báo thiên tử. có thể họa lân đài.

    Một tay "Bùi tướng quân mãn đường thế" được Trình Thế Hùng thi triển, kiếm sáng vút lượn, trên dưới tung bay, hoa tuyết theo đường kiểm mà hồi vũ, đường nét tuyệt diệu khó tả.

    "Hay. thật là tuyệt pháp kiếm!

    Đã nghe đồn từ lâu kiếm kĩ của tướng quân thẩn kỳ vô cùng, nay được tận mắt thấy, quả thực danh bất hư truyền!"

    Trình Thế Hùng thu kiếm định thân, quay đầu lại nhìn, hóa ra là Dương Kế Nghiệp và Trương Phổ cùng tới, theo sau họ còn có ba người nữa. một người dáng cao thon, mặc áo da cừu tuyết điêu, choàng áo khoách lông sóc, đội mũ lông cáo trắng, trông thật ấm áp, chân đeo đôi giày lộc bì. một thán mỹ ngọc, thẩn thái sáng ngời, đôi mắt trong xanh như mặt nước mùa thu như mang theo cả nụ cười, giống như thần tiên vậy.

    Dù là ai nhìn qua.

    đều biết mỹ nhân như vậy không phải đích thị thiên kim tiểu thư thì là khuê tú danh môn, tuyệt đối sẽ không nghĩ tới một nữ sát thủ lạnh lùng hàm tiếu mà đoạt mạng ké khác.

    Phía sau nàng ấy còn có hai người nữa, đều đang khoác da bào, đẩu đội mũ da. thản hình cũng cao lớn. thần sắc lại có chút dè dặt, một là Tiêu Mãn Anh, kẻ kia là A Bố Tư Đà được tiến cử thuộc bộ lạc Tò Nhĩ Mạn.

    Trình Thể Hùng tra kiếm vào vỗ, cười tươi nghênh đón nói: "Ha ha, chư vị đại nhân tới rồi Trình mỗ không đón tiếp từ xa thật là thất lễ. xin lượng thứ cho."

    Sau đợt tuyết đầu mùa, tiết trời rét buốt, Trinh Thế Hùng lại chỉ mặc một bộ y phục, vừa rồi múa kiếm trong gió không cảm thấy gì. lúc này dừng lại. chỉ thấy cả người hắn trên dưới nóng bừng bừng, quá thật là khiến người ta thán phục.

    Dương Kế Nghiệp nói: "Ai. vốn dĩ do ta không mời mà đến.

    Trình tướng quân nào có tội gì.

    Lúc này trời đang gió lớn. chúng ta cứ vào sánh trước đã. loạn Tô Nhĩ Mạn đã được bình

    định, còn hai tên lang sói bị hắn dụ dỗ. chúng ta phải mưu kế thế nào để ứng phó đây?"

    Trình Thế Hùng cười đồng ý. cả đoàn người đi vào đại sảnh.

    Trình Thế Hùng khoác lên người một tấm da bào. gọi người dâng trà, rồi mọi người ngồi vên vị.

    Dương Kế Nghiệp liền đi thẳng vào vấn đề: "Trình tướng quân, hôm qua bình được loạn Tô Nhĩ Mạn, nay A Bố Tu Đà được tiến cử làm thủ lĩnh mới của bộ lạc này...”

    A Bố Tư Đà khom lưng cúi người tại chỗ của mình, cười kính lễ với mọi người xung quanh.

    Dương Kế Nghiệp nói tiếp: "Dưới sự trợ giúp của Tiểu Mãn Anh; thủ lĩnh A Bố Tư Đà đã thanh tây những kẻ phản trắc âm mưu tạo phản với Tò Nhĩ Mạn, đồng thời moi được một số tin từ chinh miệng chúng.

    A Bố Tư Đà đại nhân, ngài hãy nói đi."

    A Bố Tư Đà vội nói: "Vâng, đúng là như thế.

    Tuân lệnh Hột Na Mục Nhà đại nhân, ta đã diệt trà dư đàng Tô Nhĩ Mạn trong bộ lạc, bắt được một sổ tâm phúc của hắn, qua thâm tra, một số ké khai răng Tô Nhĩ Mạn và Lý Kế Quân, Hô Diên Ngạo Bác nội ứng cấu kết với nhau, đã che giấu mấy người của Lý Ke Quán trong bộ lạc của ta Sau khi Tô Nhĩ Mạn bị chém đầu. ta đã tiến hành rà soát mấy kẻ đó. hai trong số đó đã biến mất không vết tích, trong sổ tử thi cũng không thấy, hẳn là đã thùa cơ tẩu thoát...”

    Dương Kế Nghiệp nói: "Vốn dĩ, nếu có thể dụ địch thâm nhập, cắt đường lui của chúng, rôi tiến hành kế quan mòn đả câu (đóng cửa đánh chó), vậy là lý tướng nhất.

    Nhưng người tírih không bẳng trời tính, chúng ta hao tâm tốn sức mà vẫn để xổng mất hai con cá nhỏ, tuy chỉ hai con cá nhỏ này nhưng cũng đủ để phá hoại đại sự của ta.

    Lý Kế Quân và Hò Diên Ngạo Bác một khi biết được tin, tuyệt đổi sẽ không tới phía Bắc.

    Chúng ta không thể để hắn báo toàn lực lượng mà trớ về Tiêu Quan như vậy được, bằng mọi cách phải làm suy yếu thực lực của hắn.”

    Trương Phổ nói: "Đương nhiên, hai kẻ lặn mất tăm tích đó chưa chắc đã tẩu thoát được, số người tử thương hôm qua nhiều vô số, trong chổc lát sao có thê tra tìm rõ được.

    Nhưng sự việc này không thẻ ngồi đó ôm ảo tưởng vạn nhất mà đê tuột mất thời cơ.

    đê cho Hò Diên Ngạo Bác và Lý Kế Quân chạy thoát.

    Trước mắt. chúng ta chỉ có thể dựa theo tin tức đã tiết lộ mà dự tính, lập tức xuất binh, thừa cơ chúng chua kịp ứng biến mà đánh đòn phủ đầu.”

    Trình Thể Hùng cười đáp: "Các vị đại nhản đã cùng tới đây. tất đã bàn bạc vói nhau rồi, khôngbiết là cần Trình mỗ ta làm gì đây?”

    Dương Kế Nghiệp và Trương Phổ liếc nhìn nhau, rồi Trương Phổ cũng mờ lời.

    Hưng Châu và Cam Cháu nay vẫn đang bị ảnh hưởng, điều Dương Hạo đương quan tâm nhất là trong nội bộ đất nước, nhưng Lý Kế Quân và Hô Diên Ngạo Bác đã đến rồi. chưa đánh trận nào đã thà cho hắn trở về. coi Hà Tây như đất không người có thể tùv ý xuất nhập, há chăng phải làm trò cười cho thiên hạ sao?

    Điều nên làm thì vẫn phải làm.

    đánh là đương nhiên, nhưng hai người Dương - Trương đã đi rồi, ai sẽ đánh đây?

    Việc bình loạn Tò Nhĩ Mạn, binh tộc của Trình Thế Hùng là phải chịu áp lực lón nhất nhưng lại không vinh hiển công lao.

    Hai người Trương Dương đã đi, luận về tư cách và địa vị mà nói nơi đây đêu phải quy tôn Trình Thế Hùng, theo lý mà nói phải do Trình Thế Hùng thống soái xuất chinh, nghênh chiến kẻ địch.

    Lý Kế Quân và Hô Diên Ngạo Bác đã mất đi nội ứng, nên sẽ không hứng chịu được nhiêu trận sóng gió, tất nhiên sẽ bại mà chạy, vậy lập công lao dễ nhưtrớ bàn tay.

    Nhưng không sợ thập vạn mà chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất Lý Kế Quân và Hô Diên Ngạo Bác không lùi mà tiến, vòng qua Trình Thế Hùng, thùa cơ hậu phương của hắn trống không mà đánh thẳng vào đò thành Tây Hạ.

    Dù Hưng Châu không mất.

    được kịp thời ứng trợ. tuy nhiên tổn thất phải chịu nhất là lúc Tây Hạ vừa mới lặp là nguy hại đến thê diện tôn nghiêm của quốc gia, là cái không thể bù đắp nổi.

    Việc mạo hiểm như vậy Lý Kế Quân đã từng làm qua một lần. ai biết hắn có lặp lại hay không.

    Trong lúc này. sự bình ôn của Hưng Cháu vẫn là quan trọng nhất.

    Nói như vậy. tức là cẩn một tướng lĩnh lão luyện thành thục trấn thủ môn hộ Hưng Châu, có thê loại trừ mối lo mới có thê vên lòng ứng chiến quán địch xâm phạm.

    Hai người đêu có chủ ý chọn Trình Thể Hùng, còn vị tướng đánh chặn Hò Diên Ngạo Bác sẽ do Dương Diên Lãng đến từ Tiêu Quan thống lĩnh, phổi họp với binh mã điều phối từ Ngân Châu và Hoành Sơn đến Vi Châu, hai cánh quán tiến đánh thành gọng kìm.

    Theo lý mà nói. sự bài bố như vậy không thành vấn đề, nhưng như vậy công lao dễ đoạt lại về tay Dương Diên Lãng, Trình Thế Hùng phải xuất lực nhiều nhất lại chẳng mấy công lao. trong lòng lẽ nào không nghĩ gì?

    Dương Kế Nghiệp tuy không thấy hổ thẹn với lòng, nhưng cũng thực có chút băn khoăn kiêng nể.

    Trương Phổ liền nói: "Ta và Dương đại nhân sắp phải rời khỏi đây. trăm bộ lạc Thác Bạt ớ Hưng Châu một khi mưu phản, thế lực cực lớn mạnh, dội lên hơn cả sóng lớn, nơi đây là môn hộ của đô thành ta.

    Còn Tô Nhĩ Mạn đă bị chặt đầu.

    Lý Kế Quân đã mất đi nội ứng, chỉ cần ta trấn giữ nghiêm ngặt nơi đây, là một nơi bình ôn bất bại.

    Vậy nên trận này.

    điêu đâu tiên chính là cầu ổn, nên chủ vếu cần một vị lão tướng lăo luyện trấn thủ. chỉ có như thế, ta hay quân binh đánh trận mới có thể yên tâm được.

    Hắn xoa tay, có chút khó khăn nói: "Vì vậy mà...., Hiệp Khẩu này...."

    Đôi mắt xanh của Trình Thế Hùng đảo qua, hẳn đã hiểu rõ cơ sự, hắn vuốt nhẹ chòm râu. ranh mảnh cười nói: "Hai vị đại nhân không cân nói nữa.

    Cổ ngữ có nói, tướng cũng như đại thần, đểu phụng quân chủ. cộng dư mà hướng, đồng phép mà làm. dư nghiêng thì thuyển lật, vinh nhục đêu cùng chung, lúc này Tây Hạ ta phải đương đâu biết bao sóng gió. vượt qua được lại tinh không vạn lý. không qua khời rức dư khúc thuyền lật. mọi người đểu xong đời.

    Ha ha.

    Trình mồ là kẻ thô lổ nhưng cũng hiêu rõ những thứ đạo lý thiên cận này, lẽ nào lại tham công hiếu chiến vậy sao?

    Được rồi, Trình mồ sẽ trấn thủ nơi này, hai vị đại nhân cứ yên tâm mà điêu binh khiên tướng. chỉ cần đánh cho tên thò đế nhãi nhép Hò Diên Ngạo Bác và Lý Kế Quân sợ đến tè cả ra quần là được, ai động thủ cũng giống nhau mà phải không?"...

    Tại nơi đóng doanh của Hò Diên Ngạo Bác và Lý Kế Quân.

    Phải vất vả mãi mới đóng xong doanh trại, tiến hành nghi ngơi chỉnh đốn phía ngoài đó rất lâu, sau khi dùng lương tháo để bổ sung quân nhu. mới tiếp tục tiến lên men theo sông Hổ Lò.

    Khi hành binh tới Sát Hùng lĩnh, thì gặp phải hai tên tâm phúc vừa tâu thoát khỏi doanh quán tộc Tô Nhĩ Mạn.

    Được biết Tô Nhĩ Mạn bị giết trước tiền trận chết một cách oan uổng kỳ quái Lý Kế Quân không khỏi vô cùng thất vọng, thiếu mất lực lượng này. dự lợi của hắn tan thành mắy khói.

    Tô Nhĩ Mạn bị giết, bộ tộc của hắn bị vây diệt tứ phía, cách giải thích duy nhất là Dương Hạo sớm đã phát giác ra được âm mưu của hắn.

    Như thế. dẫn dụ cả thế lực ngắm ngầm phản bội này hiện nguyên hình, đến đúng lúc này mới tiêu diệt toàn bộ. bắt gọn một mẻ.

    Nếu sớm xem xét tình hình, chúng nên lập tức quay đầu người ngựa trở về. thối lui về Tiêu Quan với tốc lực nhanh nhắt có thể. nhưng Lý Kế Quân lại không cam tâm dứt bỏ. có trời mới biết để có được cơ hội như vậy hắn đã phải hao tôn biết bao tâm huyết.

    Dương Hạo phát hiện ra âm mưu của Tô Nhĩ Mạn.

    Tô Nhĩ Mạn đã thất bại nhưng còn phía Hưng Châu thì sao?

    Còn Lý Thiên Viễn.

    Lý Thiên Luân.

    Lý Kế Đàm nữa?

    Bắt kẻ trộm bắt vương, nếu chúng trừ bỏ Dương Hạo thành công, những thắng lợi ngoài vòng khác ắy cũng trờ thành vô nghĩa, các thế lực tập họp quanh Dương Hạo lập tức sẽ bị chia rẽ. hắn vằn còn cơ hộiế

    Lý Kế Quân đề xuất mọi kế hoạch của hắn cho Hô Diên Ngạo Bác.

    Hô Diên Ngạo Bác cũng là kẻ tài cao gan cũng lớn. sau khi tính toán ti mi. người ngựa của hắn cũng tiến dẩn vào địa phận Tây Hạ.

    Nhất là ờ khu vực giao giới Lũng Hừu Tây Hạ. không có thành lớn gò lớn mà chỉ có một tòa Cát Đạt trại nay cũng vào tay hắn.

    Hậu lộ thoái lui vô lo. không cằn phải thần hồn nát thần tính, vội vàng trốn chạy. cứ tạm xem tình thế. nếu thật không còn cơ hội thì chạy vằn chưa muộn.

    Hắn liền cho đóng quân ở Sát Hùng lĩnh, đồng thời phái thám báo dò xét tin tức.

    Rất nhanh tin được truyền về.

    Dương Diên Lãng thua chạy lại lấy binh mă Linh Châu phắt cờ trờ lại.

    đành men theo Hồ Lô Tụy Bặc mà vội hành nam.

    Vi Châu lại tập họp gần hai vạn người ngựa từ Ngân Châu và Hoành Châu, đánh từ hữu cánh.

    Còn phía Hưng Châu.

    Lý Thiên Viễn động thủ có thành công hay không vẫn chưa biết được.

    Hỏ Diên Ngạo Bác trong lòng thấy không cam tâm. lại có Lý Kế Quân bên cạnh không ngừng đầu độc mưu ý, đần ra vẻ chùn bước trước cảnh tuyết rơi giá rét.

    Trận tuyết lớn hôm đó mặt đắt dày thêm cả tấc.

    Hô Diên Ngạo Bác lại tu sừa sạn đạo. ngầm vượt qua sông, mạo hiêm gió tuyết mà di chuyên tới tám mươi dặm. chạy tới Thanh Lan nguyên ờ phía tây. chặn đúng đoàn người ngựa Vi Châu đang phụng mệnh đến tiến đánh.

    Hô Diên Ngạo Bác và quan binh Vi Châu Tây Hạ bố yển nguyệt trậạ hai bên giằng co bất phân, Hô Diên Ngạo Bác thấy quân Tây Hạ cố thủ không đánh biết họ đang chờ đợi tin Dương Diên Lãng từ Linh Châu đánh đến. lập tức xông qua tuyết mà tiến đánh từ yển nguyệt trận thành hoành trận.

    Tướng Tây Hạ thắy Hô Diên Ngạo Bác áp sát lại chỉ phái một bộ phận binh mã ứng chiến, lệnh cho đại tướng Công Tôn Khánh suất kỵ binh dàn trận, giết trăm quân địch, đột phá địch trận

    Không ngờ Hò Diên Ngạo Bác lại phủ thuẫn làm trận, dùng đại thuẫn để dồn đánh đám kỵ binh này. bủa vây thành vòng bao quanhkỵ binh một khi mất đi lực đê xung tiến sẽ chỉ còn là thứ cừu non yếu đuối chờ bị làm thịt, binh tộc của Công Tôn Khánh chiến đấu đẫm máu. toàn quân bị giết sạch, giờ mới biết là trúng kế. thân chinh thống lĩnh quân binh tiến công lại. bị tên bắn xuyên thủng lỗ tai cánh tay bị chém đứt cả một khối thịt.

    Quân binh Tây Hạ chiến trận này cũng là những kẻ dũng cảm, nhưng sao có thể biết đây là kế vây địch viện đánh của Hò Diên Ngạo Bác. quân Tây Hạ trọng thương thảm tử, không đợi được viện quân của Dương Diên Lãng đành thoái lui chạy về Vi Châu.

    Binh bại như núi ngã, binh cài lùi thì càng bị diệt nhiêu không thê vãn hôi. vốn định chiến lược tiến đánh nay lại thảm bại dưới đòn chủ động tấn công của Hô Diên Ngạo Bác.

    Binh tộc Hô Diên Ngạo Bác đích thân truy kích, thanh thế râm rộ, nhưng lại lệnh cho Lý Kẻ Quân gần đấy che giấu, chỉ đợi đến khi viện binh Dương Diên Lãng vừa đến, phát động tiến đánh bất ngờ.

    Không ngờ Dương Diên Lãng thống lĩnh đại quân đến. thám báo dò xét báo tin. biết được người ngựa Vi Châu bại thoái liên không đến tiếp viện, ngược lại hắn không ngừng phi về phía nam, chạy tới Cát Đạp trại.

    Nghé mới sinh thực không biết sợ hổ. tuổi trẻ gan dạ như Dương Diên Lãng là kè từng trải nhiêu chiến trận, kinh nghiệm chỉ huy điều binh khiên tướng bày binh bổ trận lại dày dạn, nén lần đấu trí bốc đồng này lại đương lúc hắn tràn trề nhuệ khí nhất.

    Cát Đạt trại mất trong tay hắn, hắn đương nhiên không cam tâm, hon nữa binh mã Vi Châu lại thất bại, lúc này mà đuổi theo chỉ có thể thu thập tàn cuộc.

    Như thế. không bang công chiếm Cát Đạt trại, chặn đường thối lui của địch rôi tính.

    Cứu viện thành ra bô khuyết, công đánh Cát Đạt trại lại có thể thay đổi được chiến cuộc, tạo ra một cơ hội mới.

    Dương Diên Lãng định ý như vậy. lại không biết rang đã vô ý tránh được chiêu độc kế của Hô Diên Ngạo Bác nhăm đánh tan viện quán hắn.

    Hô Diên Ngạo Bác để lại binh mã thủ trại cũng tương đối, chỉ là địa trại này vốn là nơi phòng thủ của Dương Diên Lãng, hắn nắm rõ như lòng bàn tay.

    Lợi dụng mưa tuyết lớn.

    Dương Diên Lãng cho một số xạ thủ xuất chúng leo vào thành, bắn chết cành trạm canh gác, sau đó mờ đại môn, quân binh ẩn núp mà tiến vào môn khẩu, thám sát quán địch một cách đẫm máu.

    Chỉ chốc lát, ky binh phía ngoài đã dân phi vào.

    Dương Diên Lãng phi ngựa lên trước, tay cầm đại thương lăm lăm xông chiến như lao vào chốn không người.

    Chi qua một canh giờ, Cát Đạt trại đã đôi chủ. công thủ lại đói thế.

    Trời sáng, Dương Diên Lãng đứng trên Cát Đạt trại, nhìn về phía thảo nguyên tuyết phủ trắng, vui vẻ cười nói: "Chủ động đoạt lại về tay. ta nhất định có thể rửa sạch nồi nhục này.

    Mặt trời mới mọc từ phía Đông, Chiết Tử Du đang ngồi trên xe trượt, phi thẳng về hướng mặt trời rọi chiếu, núi đá. cây cối.

    đôi tuyết...

    Cứ thế lùi dân về phía sau, âm thanh của sơn cước, tiếng núi tuyết lở rơi xuống rừng cây từ phía xa vọng lại. tuyết trắng khắp nơi, khung cảnh trước mắt rộng mỡ, một vùng bình nguyên trải dài, nàng đã đi vào địa phận Tây Hạ. tiến vào Trọc Luân Xuyẻn.

    "Chỉ vì cái kẻ oan gia kia, mà phải trải qua bao nhiêu trắc trờ.

    đến cả hài ngoại Phù Tang cũng đã đi qua rồi.

    Từ nay về sau, cũng đã khổ tận cam lai rồi…”

    Tuyết rơi vương lên khuôn mặt.

    Chiếc Tử Du hơn nheo mắt lại. hai tay khom vào như huyền nguyệt, thật khiến rung động lòng người.

    -----oo0oo-----

    Chương 109: Âm sai dương thác

    Hô Diên Ngạo Bác muốn dụ Dương Diên Lãng chui vào vòng phục binh, kết quả Dương Diên Lãng lại không hành động gì. ngươi cứ việc đánh trận của ngươi, ta đánh của ta.

    Rốt cuộc Hô Diên Ngạo Bác thắng trận thành ra rơi vào thế bị động.

    Sau khi nghe tin Cát Đạt trại thất thỉụ Hô Diên Ngạo Bác lặp tức bò việc truy kích Lại Hữu Vi. quay trở lại Cát Đạt trại.

    Sáng sớm. sau khi Dương Diên Lãng lợi dụng đêm khuỵa tiến hành bố trí phòng ngự lại Cát Đạt trạỊ Hô Diên Ngạo Bác mới huy động quân binh tiến đánh.

    Lần này Dương Diên Lãng đích thân đem binh từ Linh Châu đến. binh lực tuy có thua kém Hô Diên Ngạo Bác nhưng nhiều hơn gấp ba so với lần điều binh phòng trợ tộc Nguy Vũ ờ Đâu lĩnh, chi thủ không đáp đủ để áp chế thế lực của Hô Diên Ngạo Bác.

    Hô Diên Ngạo Bác cho người đứng trước trại chửi mắng.

    Dương Diên Lãng cũng không động tĩnh gác thẻ bài miễn chiến.

    Ngươi tới tấn công thì ta đánh ngươi rút thì ta quyết không tiến công, cứ như thế kẹp chặt Hô Diên Ngạo Bác trong một lối đi đã định là phải trờ về Tiêu Quan.

    Hô Diên Ngạo Bác chưa từng đọc qua binh pháp, hoàn toàn là nhờ vào kinh nghiệm luyện thành từ cuộc đời chinh chiến lân năm. thắy phản ứng của Dương Diên Lãng như vậy liền biết rõ Dương Diên Lãng cố y níu chân người ngựa của hắn nơi đây.

    Liên tiếp công đánh hai ngày, trước sau khó tiến nừa bước, lúc ấy Lại Hữu Vi ờ Vi Châu sau khi thu thập tàn quân cho người đến báo; chúng không ngừng tiến hành, tác chiến nhiễu chiến quân doanh, Lý Kế quân bắt đầu cảm thấy lo lắng.

    Lúc đầu hắn tập kích Hạ Cháu thất bạỊ bị người ngựa của Dương Hạo truy đuổi như khuyên câu. nam huynh nan đệ của hắn Dạ Lạc Hột Lạc tại tây thành Ngân Châu đã cắt cổ tự sát. cái dư vị bị vây hãm trong vòng mai phục thập diện mọi bước đều hung hiểm đó nghĩ đến giờ vằn thắv sợ hãi hắn không hề muốn phải nếm trải nó một lần nừa.

    Trước mắt Dương Diên Lãng cứ cố thủ Cát Đạt trại, hy vọng mờ một đường máu là không lớn. nơi này lại không có đạo lộ nào có thê thông hành, nếu cứ bị tiêu hao như này.

    đến lúc bị binh mã bao vây thì như cá trong chậu.

    Lý Kế quân đứng ngồi không vên. vội vàng tim Hô Diên Ngạo Bác để thương nghị.

    Hô Diên Ngạo Bác cũng biết một khi bị suy yếu sẽ càng lấn sâu vào vòng vây của quân Tây Hạ.

    Cát Đạt trại tuy là đường lui tốt nhắt, nhưng nay có Dương Diên Lãng chấn thủ lại trờ thành con đường chết.

    Như vậy ngồi chờ chết không bằng kiếm một đường sống khác.

    Lý Kế Quân thông thuộc địa lý sơn xuyên Hà Tây.

    Hô Diên Ngạo Bác lại nắm rõ bố trí quân sự dọc tuyến Kỳ Liên Sơn của tộc Thô Phiên Lũng Hừu. hai kẻ bô xung cho nhau và thương nghị một hồi lâu vạch ra một kế hoạch liều lĩnh: "Trước tiên phải giải quyết vấn đề lương thực, phải vứt bò Cát Đạt đi về đông, chọc thủng vòng vây âm hồn bất tán của tên Lại Hữu Vị. vòng qua Vi Châu, tiến thẳng tói Manh Tỉnh.

    Manh Tinh là một tòa thành nhò. thảnh tường không cao có thê cười ngựa phi vào được.

    Tuy nhiên nơi này tiếp giáp Diêm Châu.

    Diêm Châu lại là một thành trì cực kỳ đông đúc và giàu có của Tây Hạ. cho nên tòa thành nhò này cũng tương đối giàu có.

    Sau khi bồ sung lương thảo ờ Manh Tinh, sè giả vờ phạt Diêm Châu.

    Diêm Châu là một trong những thành lớn ít ỏi của Tây Hạ. mỗi năm đều cống nộp trưng thu lượng thuế lớn cho triều đình Tây Hạ.

    Dương Hạo chắc chắn sẽ giữ chặt Diêm Châu.

    Bắt kể Hô Diên Ngạo Bác và Lý Kế quân đánh thật hay đánh nghi binh.

    Dương Hạo đương nhiên không dám mạo hiêm.

    Như vậy. có thê dẫn dụ binh mã Tây Hạ đang chặn đuôi ờ mọi lộ về Diêm Châu.

    Lúc này ta sẽ nhanh chóng thoát khòi chiến trận, nội trong vòng một ngày cắp bách chạy xa địch trăm dặm. chạy tới Hà Mô trại.

    Sau lưng Hà Mô trại là Kỳ Liên Sơạ ờ đó có một thông đạo dẫn tới Lũng Hừu Tây Hạ. sơn đạo hẹp như ruột dê lại không thích họp cho đại quân thông hành nên hai bên đóng quân cũng không nhiều, đây được gọi là "nhất tuyến thiên".

    Nếu tắn công từ bên ngoài vào trong thì sè dề đánh hơn nhiều, có thể tiên diệt quân trấn giừ sơn ải của Tây Hạ trước, chiếm lấy "Nhất Tuyến Thiên" rồi quay trờ lại Lũng Hừu.”

    Mây đen che kín trời nơi vực cao lại càng vắng vẻ lạnh giá.

    Đứng trước cửa ải sinh tử.

    Hô Diên Ngạo Bác đã vứt bò bản tính vốn kiêu căng ngạo mạn, bàn bạc với Lý Kế Q quân dưới ánh đèn lặp lờ. suốt đêm không ngủ. vạch tính từng đường đi nước bước cho kế hoạch hành động sắp tới. tỉ mi đến từng kế sách ứng biến.

    Tại Cát Đạt trại doanh bàn đèn đuốc rọi sáng, liên tục phát những tiếng gõ xoong chảo, các binh sĩ mặc nguyên giáp, gối buộc dây thừng mà ngủ.

    Lúc này luôn luôn phải đẻ phòng Hô Diên Ngạo Bác. chó cùng dứt dậu. nếu chỉ còn một đường sống duy nhất người Thồ Phồn không liêu mạng mới là lạ.

    Dương Diên Lãng mặc giáp chinh tề.

    đang dạ tuần quanh trại hắn lên phía cao mà nhìn ra xa. dò xét nơi đèn đuốc trong quân doanh của Hô Diên Ngạo Bác. cứ mong mỏi viện quân mau đên.

    Trận đại loạn mùa đông năm nay khiến cho tộc Hôi Hât Cam Châu hoàn toàn suy yếu. sẽ không còn khả năng làm mưa làm gió tác quái nữa. những kẻ có ý phản nghịch càng bị quét sạch.

    Bên phía Hưng Châu, đầu lĩnh thị tộc Thác Bạt. nhừng kẻ uy vũ dương oai kiêu căng chi quan một đêm binh gián đã bị tiêu diệt tận gốc.

    Qua một đêm chém giết đẫm máu như thế. thế lực lớn mạnh nhắt trong triều đình đương chống đối lại Dương Hạo cũng hoàn toàn biến mắt.

    Từ giờ trờ đi.

    Dương Hạo mới được ung dung toàn quyền như trời cao mặc chim bay. biên rộng tùy cá nhảy.

    Chỉ là biến động nhắt thời nhưng đôi lại được sự thái binh vĩnh cừu.

    lúc này có thể giết hết những kẻ Thồ Phồn đến xảm phạm lãnh thồ thì lại càng lợi thế như thêu gấm thêm hoa, thanh thế càng khuếch đại hùng tránh.

    Dự tính trong triều, sau khi biết tin Tô Nhĩ Mạn thất thủ. họ đã tức tốc hậu thoái biết trước khó lòng ngăn chặn nên Dương Diên Lãng được trao sứ mệnh cứ ầm ĩ mà "tống khứ' chúng về Lũng Hữu.

    Nào ngờ vì trời nôi bão tuyết. quân tộc Dương Diên Lãng đã chậm trễ hơn dự tính vài ngày, khi đem quân đến phối binh cánh bên với Lại Hữu Vi.

    Hô Diên Ngạo Bác liền chủ động tiến đánh Dương Diên Lãng thừa cơ đoạt lấy Cát Đạt. làm đảo lộn hết cả kế hoạch ban đầu.

    Binh biến khó đoán, phút chốc vạn biến, chi cằn mắt đi một sợi nối nhò cũng làm dao động toàn cục. làm thay đôi cả tình thế trước mắt. như vậy quả thực chỉ còn biết trông chờ vào quyết định tự chủ của tướng lĩnh tiên phong.

    Lại bắt đâu một ngày mới.

    Trong Cát Đạt trại quan binh đứng dàn hàng tại miệng giếng tát nước rửa mặt. nhà bếp bốc khói nghi ngút, một khung cảnh thực bận rộn.

    Theo nếp quen mắy ngày nay thì không bao lâu nữa. người ngựa của Hô Diên Ngạo Bác chết sẽ chắt đầy như ngả dạ.

    ắt sè phải động binh đánh một ngày ác chiếnễ

    Mặt trời đã lên cao đến đầu sào. doanh quân Hô Diên Ngạo Bác phía xa vẫn không hề

    động tĩnh, trong doanh bản chi nhìn thấy khói bép khắp noi. chiến kỳ vù vù nhưng không nhìn thấy động tĩnh của người đi lại, không chừng đã xuất trận kết chiến.

    Dương Diên Lãng đứng trên cao, ngóng nhìn ra xa, thấy phí địch không có động tĩnh, lúc này mới phái vài tróứi sát dũng cám tiến gân.

    Tuy là trinh sát nhưng vào thời này lại không thể ẩn dấu được tung tích, hoàn toàn là trực tiếp đi đến. nểu ké địch có phóng tiễn tói thì khó mà quay về.

    Mấy tên trinh sát lúc đi lúc dừng, cọ sát vào nhau mà đùn đẩy từng bước, mắt đảo không ngừng thăm dò.

    Phía địch thực không động tĩnh, đợi đến lúc họ nơm nớp lo sợ đi thăng vào doanh bàn của địch mới phát hiện ra. trong đó không có đến một người một ngựa, hoàn toàn trổng không.

    Hò Diên Ngạo Bác đã tháo chạy suốt đêm. không biết đi đâu.

    Vài tên trinh thám không dám đi vòng trong doanh bàn qua lâu, biết chắc không có binh tổt nào trong trại mới vội vàng trớ vê bám báo Dương Diên Lãng.

    Dương Diên Lãng cũng lấy làm bất ngờ khó hiểu, địa phản sơn xuyên Hà Tây hắn còn chua nắm rõ, lại mở bản đồ ra ngâm cứu hồi lâu nhung rốt cuộc không thê ước chừng được hướng chạy của Hô Diên Ngạo Bác và Lý Kế Quân.

    Dương Diên Lãng triệu tập chư tướng nghị bàn, các tướng đa phần đều cho rằng không doanh kế Hò Diên Ngạo Bác bày ra nhăm công phá Cát Đạt trại, tức địch giả độn thủ pháp dụ quân ta dẫn binh truy đuổi, rồi lập lại kế cướp Cạt Đạt trại như Dương Diên Lãng đã làm.

    Như vậy là kế điạ hô li sơn ớ đường sống.

    Đến tận tối đêm, Lại Hữu Vi mới đưa tin tới, Hô Diên Ngạo Bác đã chạy binh mười dặm, tiến về Vi Châu.

    Tin này làm cho các tướng phía Dương Diên Lãng càng thêm tin tưởng vào nhận định của mình, lấy đó làm minh chứng tương tích.

    “Hô Diên Ngạo Bác đơn độc phía ngoài, không viện binh, không lương tháo nuôi quân, ta cứ giữ vững nơi đây, dù hắn có lăn chuyển như nào thì cũng bị ta chặn họng, lấy bất biến ứng vạn biến là được.”

    Kỳ thực, Dương Diên Lãng có đua phán đoán như thế hay không, hắn cũng không thể đuổi theo Hô Diên Ngạo Bác.

    Một khi rời đi, khả năng Cát Đạt trại rơi vào tay Hô Diên Ngạo Bác là rất lớn, giống như việc vốn đã chiếm cứ vếu địa, chặn đường lui của địch, giờ lẽ nào lại có chuyện nhường lại yếu lộ cho hắn.

    Dương Diên Lãng có trẳn trọc suy nghĩ thế nào cũng không thể rời Hà Tây, có lẽ viện quân các ngả cũng đã đến 1‘ồi. sứ mệnh bao vây tiêu diệt đàrih phải trao phó cho hữu quân khác vậy.

    "Đúng, chi cần đi tiếp về tả ngạn, khoảng chừng mười dặm sẽ có một bộ lạc.”

    Chiết Tử Du ngồi trên xe trượt, chi đường cho một dũng sĩ Nữ Chân đang hộ tống nàng.

    Tiết đông vốn khó viễn hành, nhưng chi cần có xe trượt tuyết khuyên câu kéo này sẽ lướt nhanh hơn cả cưỡi ngựa trên nền thảo nguyên tuyết phủ này, hành động mau lẹ vô cùng.

    Sau khi vào địa phận Hà Tây, mỗi ngày lại càng tiến gần đến Hưng Châu, nàng cũng đã sớm trò chuyện hết chuyện với Vĩnh Khánh.

    Trong hành trình nhàm chán ấy, nàng chi còn biết cuộn mình trong da bào mà cổ nghiên mắt ngủ, nhưng trong lòng nàng lại thực sự hân hoan.

    Chiết Tử Du nắm rõ bộ lạc phía trước, vì vội lên đường mà đọc đường nàng không ngừng nghi.

    Nay muôn đặt chán nơi bộ lạc này nghi ngơi chút ít, bô xung lương thực, đòng thờ dò hòi tình hình mọi việc năm nay của Tây Hạ. vốn những ngày này lưu lạc nơi hải ngoại, không hề hay biết mọi sự thay đôi nơi đây, dù là Dương Hạo hay đại ca nàng, nàng đểu bận lòng mong nhớ vô cùng.

    Xe trượt dừng lại tại thôn trại của bộ lạc đó.

    Chiết Tử Du đặt chân xuống tuyết, kinh ngạc nhìn động tĩnh xung quanh.

    Nhà tranh vách đất vẫn nguyên xi mấy nóc. trước không hề bị phá hoại bởi gió tuyết, nay mấy gác nhà sơ sài ấy thực dã hoang tàn vô tồn, không biết là do bị người phá hoại hay bão tuyết phá đổ.

    Chiết Tử Du biết rõ, trại này có hơn hai trăm khâu, vì ᠧân tuyến Hoành sơn, giao thương qua lại với người Hán nhiều năm nên người Đảng Hạng đã xây dựng một thôn trại tập thị, khác hân với cuộc sống lưu lạc của bộ lạc du mục.

    Nhưng thôn trại này sao lại có thể biến mất tăm hơi như vậy, lẽ nào nơi đây đă xảy ra một trận tử chiến tản khốc, đến nỗi thiêu hủv cả con người, cả một tiêu thôn trại vô hại này?

    Trương Thập Tam nhìn quanh một hồi lâu. nghi hoặc nói: "Ngũ công tử. có phải ngài...nhớlâm không?

    Chiết Tử Du nhẹ lắc đầu, Vĩnh Khánh công chúa cũng bước xuống xe, chuyển động xương cốt, nàng lượm lấy tuyết trắng thảo nguyên trên mặt đất. nặn tròn thành viên trong tay, tựa như viên ngọc tuyết quỳnh anh, vẻ mặt Vĩnh Khánh lộ ra sự thích thú. ngây thơ chất phác.

    Chiết Tử Du vốn đang nghĩ việc dặn dò tiếp rục lên đường, nhìn thấy thẩn sắc của Vĩnh Khánh đang chơi đùa với tuyết, chợt min cười rồi vẫy tay gọi mọi người xuống xe, nghi ngơi chút cho đễ chịu.

    Nghi ngơi được nửa canh giờ. họ lại tiếp tục lên đường.

    Đi được nửa ngày, đến chạng vạng tối, gân một bờ sông đã đóng băng họ vô tình gặp được một bộ lạc nhò.

    Chiết Tử Du vui mừng rạng 1‘ỡ, vội vàng cho người dừng lại. trú chán nghi ngơi tại tộc.

    Mục nhân nơi tháo nguyên thường đem cả gia nhân phiêu lạc đây đó, đến mấy tháng cũng không hề găp một người nào, họ chi có thể nói chuyện với cừu dê, hát cho mây trời nghe, nên cũng hình thành tính cách cực kỳ hiếu khách, lữ khách xa lạ chi vào nhà, họ sẽ tiếp đãi bẳng những thứ quý giá nhất của mình, làm cho nhản khách vui vẻ là vinh dự lớn nhất của họ.

    Nhưng đoàn người của Chiết Tử Du vừa đến lại không nhận được sự tiếp đãi nồng hậu nào, thái độ của họ lạnh lùng, thậm chí còn đẻ phòng cảnh giác.

    Sau đó Trương Thập Tam lấy ra đĩnh vàng đưa cho họ, một đôi phu thê mới cho họ vào lều của mình.

    Thịt thủ treo, trà sữa. váng sữa chua... thực không họp khẩu vị của họ nhưng lại là những món nóng hôi khó tìm trong chặng đường dài dăng dặc này.

    Mấy đại hán Nữ Chân ăn phàm uống tục ngồi bàn gần phía cửa. còn Chiết Tử Du, Vĩnh Khánh và Trương Thập Tam ngồi cùng với chủ nhà.

    Đôi phu thê này có bổn người con, đêu rất hiêu chuyện mà ngôi một bên, lẳng lặng mà lại tò mò nhìn những vị khách lạ.

    Nam nhản chủ nhà này tên là Trát Liệt, nữ chủ là Cát Phụ, giọng nói như tiếng Mộc Nột Thiểu.

    "Ta đã từng đi qua đây. lúc đó nơi đây vẫn chua có bộ lạc trú ngụ. các vị thuộc bộ lạc nào vậy, đúng rồi. cách đây mười dặm về phía đông có một tập thị, sao giờ lại biến mất vậy?"

    Trát Liệt liếc nhìn Chiết Tử Du, tuy nàng vào công chúa Vĩnh Khánh đẻn cải trang thành nam nhân nhung vị chú nhà cũng nhận ra được là nữ nhản, nên có chút hòa họp hơn mà nói: "Các vị ắt hân đã lâu không đi qua nơi này?"

    Chiết Từ Du mim cười, nháy mắt mấy cái đáp: "Cũng không lâu lắm. mới chừng hơn

    một năm."

    "Đã hơn một năm sao?"

    Trát Liệt có chút ngỡ ngàng, rồi mới cười nói: "Cũng phảị mới có hơn một năm. ta cảm giác như...

    Như là đã qua mười năm. hai mươi năm vậy...”

    Hắn khẩu khí nói tiếp: "Sự thay đổi lớn này....còn nhanh hơn cả ba mươi năm đấy.

    Chiết Tử Du và Trương Thập Tam ngạc nhiên nhìn nhau.

    Trương Thập Tam vội vàng bưng rượu lên. thân mặt chúc rượu.

    Trát Liệt tuy nói không nhiều, nhưng lại thích uống rượu, chỉ cần có người kính tất sẽ uống cạn. uống hết bát rượu, lau xong miệng hắn mới nói tiếp: "Nơi Tây Bắc này của chúng ta trước giờ.... chưa từng ngừng nghi chinh chiến.

    Trước đây đánh trận vằn chỉ là đánh trặạ đánh xong nên sống như thế nào thì vẫn như thế.

    Nhưng bây giờ khác rồi, người Đảng Hạng ta phiêu lạc thảo nguyên đă mắv trăm năm. giờ lập quốc, có đại vương của chính chúng ta..ẽ”

    Hắn lại ăn một miếng thịt, nhắm nháp nói: "ừm. hẳn đó là chuyện đầu năm.

    Đại vương dựa vào lượng người ít ỏi, thảo nguyên nghèo nản mà phân chia lại lãnh địa giữa các bộ lạc. có bộ lạc rời đi. có bộ lạc chuyển đến.

    Cả vùng thảo nguyên biến đôi không ngừng, chúng tôi một năm không tới. bảy giờ muốn tim người theo lộ tuyết trước đây mà. thực khó lắm."

    "Há!"

    Chiết Tử Du cắt một miếng thịt đưa vào miệng, cười mỉm nói: "Vậy, sự thay đổi này. các vị có thích hay không?'’

    Trát Liệt đáp: "Thích hay không không do tiểu dân chúng tôi định đoạt.

    Nến nói thực, đại vương phân chia lãnh đĩa cũng coi như công đạo. chúng tội là người tộc Thác Bạt thị.

    Phân chia như vậy, những đồng cò tốt nhất đểu phân chó các bộ lạc khác, như thế...bộ lạc chúng tôi lại bị phản đến chỗ Tế Phong thị lạc. nhưng nóỉ cho cùng, đại vương xừ sự công đạo. chúng tôi cũng không phàn nàn gì."

    Chủ nữ Cát Phụ rót đầy bát trà sữa cho Chiết Từ Du.

    Rồi than vãn: "Nhừng việc này không quan trọng, quan trọng là trước đây chúng ta có bộ lạc. thủ lĩnh của mình, giờ là người của đại vương lại ít phải chiến trận, trong lòng tôi thực rất vui."

    Cát Phụ nhìn Trát Liệt, nhò tiếng nói: "Nhà ta giờ chi còn lại hai vợ chồng.

    Trước đây là cả một đại gia đình lớn. nhưng theo bên này đánh trận, theo bên kia trinh chiến, tắt cả đều..... chỉ cằn được bình an. dù có sống khổ sờ hơn trước cũng không sao. mà chi cằn không chiến trận, cuộc sống cũng sẽ khá hơn.

    Nhưng đó...nhừng thủ lĩnh cũng không hề vui lên.

    Chúng ta có quốc thì cũng phải cống nạp thuế, đầu lĩnh các bộ đều được thuộc đại vương trông nom.

    Những vùng bị phân ít lãnh thổ. quyền lợi bị ít đi có thể vui vẻ được sao?

    Nghe nói... vài ngày trước có hơn trăm đẩu lĩnh ban đêm đột ngột xông vào đánh vương cung, muốn tạo phản chống lại đại vương..."

    Chiết Tử Du vừa nghe xong mặt liền biến sắc. vội vàng hỏi: "Sau đó thì sao?"

    Trát Liệt trừng mắt nhìn thê tử.

    đáp lời thay: "Ai biết được, chúng ta chi là nghe một hành thương bán muồi từ Diêm Châu đến. nghe nói. hơn một trăm người...

    đều là nhừng dũng sĩ gia tộc. số lượng còn nhiều hơn cả quân binh của đại vương..

    Trương Thập Tam không nhịn được nói: "Sao có thê như vậy. bọn họ sao có thê trắng trợn mà dùng các dũng sĩ của chính gốc tộc kéo đến Hưng Châu?

    Hơn nữa Hưng Châu là vương đô. lẽ nào lại không có đại quán tọa trấn?"

    Trát Liệt nói: "Này.

    đây không phải là chuyện đùa người khác náo loạn, người Hồi Hắt đã làm phản, lập một nừ vương, thương nhản đó còn nói quân đội của họ đă đánh đến Liễu Minh.

    Còn nữa. còn..."

    Cát Phụ không kiêng nể gì tiếp lời: "Còn có thiếu chủ Lý Kế Quân trước đây của Thát Bạt thị chúng ta nữa, hắn đã mượn binh người Thổ Phồn, đánh chém từ Tiêu Quan đến.

    Đại vương phái đại quán đi nghênh chiến, những đầu lĩnh này đang gây chiến ở vương thành, đến hơn trăm đầu lĩnh, mỗi đầu lĩnh lại mang đi trăm chục võ sĩ thị vệ, vậy chả đến vạn người ?

    Nghe thương nhản kể. thành Hưng Châu chém giết không ngừng máu chảy thành sông, đến tuyết cũngbị nhuồm thành màu đỏ...."

    Chiết Tử Du căng thẳng nói: "Vậy.„sau đó thì sao?

    Chúng có thành công không?"

    "Thành công cái gì chứ!

    Nếu Lý Kế Quân đã có bản lĩnh lớn như vậy. thì lẽ nào lại để đại vương đánh cho một trận thất bại thảm hại?

    Nói đến một đám phế vật như chúng, chi biết hung hãn với chúng tôi, cướp đoạt tân nhẫn chúng tôi, chi là hơn trăm con cừu non nớt. sao đấu lại được một lão hổ đây?

    Chúng đã thất bại rồi, chúng đã từ tìm lấy đường chết, chúng tôi giờ chi lo... không biết đại vương sẽ xếp gom những bộ dân chúng tôi như thế nào đây, chúng tôi chi muốn sống những ngày vên ổn, không hể muốn tạo phán với những kẻ thủ lĩnh.

    Nếu bộ lạc chúng tôi bị đại vươngbắt ròi đển đại hoang mạc ớ cực Bắc thì....”

    Cát Phụ lo lắng thở dài, Chiết Tử Du nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng của Trát Liệt, không khòi hiêu rõ mà cười nói: "Trát Liệt huynh đệ. các người không phải lo lắng, chúng ta không có quan hệ gì với Lý Kế Quân."

    Nàng quay lại an ủi Cát Phụ: "Ngươi cứ yên tâm.

    Dương...

    đại vương là một minh quân, ngài sẽ không VI tức giận những ké đầu lĩnh phản nghịch đó mà trút giận lên đầu bách tính các vị đâu."

    Cát Phụ nói: "Nhưng các vị này..."

    Chiết Từ Du cười đáp: "Chúng tôi đang đi tói Hưng Châu, còn quen biết cả....những người bên cạnh đại vương, nguyện vọng và lỗi lo của các vị, chúng ta sẽ chuyển báo lại cho đại vương, ta tin răng đại vương sẽ sắp xêp cho cách vị một cách thỏa đáng nhất.

    Thập Tam, đêm nay đă nhận được sự khoán đãi nồng hậu của phu thê Trát Liệt, sớm mai trước khi khởi hành hãy biếu họ đôi đĩnh vàng.”

    Trát Liệt nghe đến đây vừa mừng vừa vui vội vàng cảm tạ nói: "Các vị muốn đến Hưng Châu sao?

    Các vị có ít người như vậy. dọc đường lại băng tuyết ngập trời, vậy đừng đi đường Hàn Hải, nếu muốn chắc chẩn hăv hướng về phía nam, đến Diêm Châu rồi vòng phía tây."

    Đi như vậy, sẽ thành một góc thẳng, sẽ dài hơn một đoạn so với đi xuỵên Hàn Hải nhưng Chiết Tử Du nóng lòng muốn trở về, sớm đã vội vàng chuẩn bị thêm nhiều lương thực, trực tiếp vượt qua sa mạc Hàn Hải, nàng vừa nghe thấy thế liên hỏi: "Hà tất phải đi đến Diên Châu.

    Hàn Hải..., ta đã từng đi qua mấy lần, nếu là đại quân đương nhiên không ổn, nhưng ta chi có vài người nhưvậy sẽ dễ dàng thông qua."

    Trát Liệt đáp: "Trăm đầu lĩnh mưu phản, tuy bị đánh bại nhưng vẫn có một số tàn tích chạy thoát không chịu quy hàng, nay đã tháo chạy đến Hàn Hải làm thổ phi cướp dật sống qua ngày, hành thương bây giờ thà đi vòng viễn hành còn hơn là phải qua Hàn Hải, các vị có ít người mang theo vàng bạc lại mang cả nữ nhân, qua Hàn Hải e là... không được an toàn."

    Chiết Từ Du giờ mới chợt hiểu, vui cười nói: "Đa tạ Trát Liệt huynh đệ nhắc nhở, vậy chúng ta sẽ đến Diêm Châu.

    Tuy hơi xa một chút nhưng được an toàn là tốt rồi."

    -----oo0oo-----

    Chương 110: Tâm hữu sở dục

    Hô Diên Ngạo Bác.

    Lý Kế Quân từ bỏ Cát Đạt trại chạy về phía đông, dùng toàn lực đột kích, phá vỡ vòng vây của Lại Hữu Vi, sau đó tiến thẳng đến Vi Châu.

    Lại Hữu Vi sợ đến hồn bay phách lạc, lo ngại Vi Châu khó giữ sẽ bị trách tội liền vội vàng thu hồi tàn binh, rẽ tiêu lộ mà trờ về Vi Cháu tăng cường phòng ngự.

    Đến khi hắn về đển Vi Châu, vội vã bố trí sẵn người ngựa lại không thấy bóng dáng Hồ Diên Ngạo Bác đâu, lúc này mới hết hoảng mà ổn định, hắn cảm thấy thực kỳ quái.

    Đúng lúc ấy, chiến trận Manh Tinh truyền tin cấp báo, thì ra Hô Diên Ngạo Bác giương đông kích tây, hướng về Manh Tinh.

    Hiện giờ quanh chỗ trú quân chỉ có lực lượng của Lại Hữu Vi là lớn nhất, muốn cứu viện cũng không được.

    Lại Hữu Vi tuy tự biết mình không phải đối thủ của Hô Diên Ngạo Bác, nếu chia một cánh quân ờ lại thủ thành thì càng không được, mà không thể thấy chết không cứu. không làm sao được hắn chi có thể để lại một phần quân ở lại giữ thành rồi tự thống lĩnh quán chạy đến Manh Tinh.

    Mọi việc đều có lợi hại, kẻ thủ thế chờ đợi quán địch mệt mời rồi tấn công, dựa vào thành hào vững trãi mà lấy ít địch nhiều.

    Còn kẻ công thế lại nắm giữ thế chủ động, công địch tất cứu.

    Khống chế cả thế trận.

    Lại Hữu Vi e ngại Hồ Diên Ngạo Bác sẽ bao vây thành đánh viện binh, tiêu diệt cả đoàn người ngựa này của mình, nên dọc đường cẩn thận dè dặt. cưỡi ngựa thăm dò đến khoảng ba mươi dặm mà cứ như đang đi vào vực sâu hiêm trờ, như băng tuyết dưới chân đóng tảng, khó khăn lắm mói đến được Manh Tinh.

    Đến nơi thì thấy tòa thành đã chìm trong khói lửa, khắp nơi hỗn độn, Hò Diên Ngạo Bác và Lý Kê Quân đà đánh phá thành Manh Tinh, cướp đoạt lương khẩu nhiều đến mức có thể dùng cho cả đoàn quán không dưới năm ngày, chúng không hẻ ngừng nghi mà đi qua đây.

    Đoàn người Hò Diên Ngạo Bác đến đi vội vàng, mới tiện tay đốt lửa phóng hóa chứ chưa kịp giết hại nhiều người.

    Diệp Kinh Luân huỵện lệnh Manh Tinh trong lúc nguy cắp nhảy luôn xuống giếng để trốn chạy, hắn không hề bị chết đuổi.

    Sau khi Hô Diên Ngạo Bác đi khói, hắn bám lấy dây thừng dưới giếng mà trèo lên.

    Diệp huyện lệnh đã kiêm kê tình hình tổn thất trong nhà mình trước tiên, ngân lượng bị chúng lấy đi mất mấy bó. lương thực bị cướp sạch, tiểu thiếp hắn sủng ái nhất cũng bị chúng cưỡng hiếp, nhưng chua đến nồi mất hết trong trắng...

    Diệp huyện lệnh đương lúc ruột đau như cắt vì tiếc của thì đột nhiên nghe tiếng người hét có một đoàn người ngựa vừa vào thành, hắn sợ đến hôn bay phách lạc, lại vội vàng chạy đi định nhày xuống giếng lần nữa.

    May mà lúc này có tiểu lại nhảy nhót hô to. cứ như đang nhảy ương ca mà chạy vào cửa phủ, báo với hắn là viện quân vừa đến.

    Diệp huyện lệnh nghe thế mới dừng hành vi tự ngược đãi mình lại.

    Hắn vội vàng phủi y bào nhưng không hết. cả thân người đây bột phấn băng tuyết mà chạy đi đón viện binh.

    Lại Hữu Vi tiến vào thành, hời dò hướng đi cùa Lý Kế Quân, Hô Diên Ngạo Bác.

    Hỏi Diệp huyện lệnh thì đúng là hỏi một không biết ba, Lại Hữu Vi nhìn thấy bộ dạng của hắn như vậy.

    đành chi dặn dò hắn đi cứu nạn, làm yên lòng dân, rồi kiểm kê tổn thất.

    Đa phần lương thực của tiêu thành Manh Tinh đều bị cướp sạch, nếu mùa đông này chi dựa vào bản thân thành thì không thể chống cự nổi, còn phải tính xem lượng tiêu dùng lương thực của bách tính mói có thê báo nạn với triều đình xin cấp lương.

    Diệp huyện lệnh được hắn nhắc nhờ. vội vàng đi thu xếp công sự.

    Lại Hữu Vi cưỡi ngựa thám thính tứ phía, nghe ngóng hướng chạy của đoàn quân Hô Diên Ngạo Bác. hắn thăm dò chủ yếu là phía tây và nam.

    Hướng tây là đường tới Cát Đạt trại, phía nam là dãy Kỳ Liên son, tuy nói hết đường thoát nhưng bất quá chó cùng dứt dậu.

    Hô Diên Ngạo Bác đến bước đường cùng có thê sẽ thử vận may mà đánh về phía nam.

    Nhưng thế này thì hắn phải mất chút thời gian nán lại nơi đây. hắn dò hỏi được.

    Hô Diên Ngạo Bác sau khi bổ sung được lương thảo đã chạy về hướng đông bắc.

    Hắn vô cùng ngạc nhiên, phia đông chi có một tiêu thành, đó chinh là Diêm Châu, Hô Diên Ngạo Bác không nghĩ kế tháo chạy mà lại đi tấn công Diêm Cháu sao?

    Lại Hữu Vi lập rức điểm tề binh mã, chạy hướng về Nang Đà khẩu.

    Nang Đà khẩu là tiểu trấn nhó không nhìn thấy ớ trên bán đô. nơi đây chỉ có mười mấy hộ nhưng Dương Hạo đã cho xây dựng một tòa dịch binh ở đây. có cả chim ung và bồ câu đưa thư.

    Loại phương tiện thông tin mau lẹ này lại là một điẻm truyền trong hệ thống báo tin tứ thông bát đạt mà Diệp Chi Tuyền đặt ra, kết cấu tường tận chỉ có tướng lĩnh cấp cao trong quan binh mới nắm rõ.

    Lại Hữu Vi chạy đến Nang Đà khẩu, vội vàng giử tin báo đến các lộ thần phật Linh Châu, Tĩnh Châu, Diêm Châu và Hựu Cháu mồi nơi một tấm. trong khoảng thời gian đó. bò câu đưa tin bay đẩy trời, hắn nhìn chăm chăm con bồ câu đang kiên trì bay hướng về Diêm Châu....

    Tin được gửi đến Hựu Châu, Kha Trấn Ác lập rức điểm tề binh mã đi cứu viện.

    Kha Trấn Ác là lão nhân đã đi theo Dương Hạo rất lâu. tuy không phái là mãnh tướng dụng binh như thần nhưng lại trung thành tận tâm không chút dã tâm, làm việc đại sự lại cẩn trọng ti mi, nay giữ chức chỉ huy sứ Hựu Cháu đô.

    Tuy nói là cùng cấp nhung Hựu Cháu lại sung túc hơn Ngân Châu, lại nằm ờ phía sau. không phải thành thị biên cảnh tiếp giáp với Tống quân, có thể nói là hơn hẳn.

    Dương Hạo điều Kha Trấn Ác đến Hựu Châu, ngoài lý do lão tướng này trung thành tuyệt đối ra cũng có dự tính riêng của hắn.

    Lòng trung của Kha Trán Ác khiến hắn vỏ cùng yên tâm. nay dù Tây Hạ và Tống quốc yên ổn vô sự. nhưng trong nội bộ Tây Hạ nếu hắn không đang nuôi dưỡng mầm họa thì cũng có đầy mối nguy nan đương lấp ló bùng phát.

    Hựu Châu lại gần Hạ Châu, một khi xảy sự muôn đem quán viện trợ Hưng Cháu cùng là thuận tiện.

    Thể nên hắn mới bổ trí vị tướng này nắm quyền Hựu Châu, không ngờ mọi việc hoàn toàn có lợi cho hắn.

    Kha Trắn Ác tự biết tư chất mình không đủ, chỉ dựa vào sự nỗ lực của những ngày tháng sau này cho nên mấy năm nay hắn hết sức cần cù, đọc lần hết mọi cuốn binh phập có thể đọc được, dùng binh đều điều phối chương pháp, cũng đã tiến bộ hơn trước rất nhiều.

    Biết tin Diêm Cháu lâm nguy. hắn lập tức điêu binh mã đển Diêm Châu.

    Lân trước tại Ngân Châu, rõ ràng là có cơ hội chặn đứng Lý Kế Quân và Dạ Lạc Hột nhưng do Dương Hạo để Thượng Ba Thiên nuôi mầm đại họa. cổ tình để cho chúng chạy thoát.

    Kha Trấn Ác lần này một tay tóm gọn, quyết định sẽ đánh một trận đại thắng lặp công lớn, rửa sạch cái danh bất đắc chỉ là hạng tướng tầm thường của mình.

    Mấy năm này. xe trượt tuyết cũng trờ thành vật phẩm trang bị cần thiết của quân binh Tây Hạ. binh tộc của Kha Trấn Ác chủ yếu đi bằng xe trượt, vội vàng đi tới Diêm Châu, kỳ thực đã nhanh hơn hăn, quân binh của hắn đã tói vùng Lưu Xa bình phía nam thành Diêm Châu trước Hô Diên Ngạo Bác và Lý Kế Quân.

    Kha Trấn Ác lại không hê thống lĩnh quân bát thành chuẩn bị phòng ngự nôi thành, chỉ lệnh thủ hạ của minh khẳn cấp báo tin cho quán thủ thành đê họ yên tâm. rồi tiến hành chiến pháp sở trường của hắn ở Lưu Xa bình: Phòng ngự.

    Đây là lộ tuyết bắt buộc phái đi qua nếu muốn đi từ Diêm Châu tới phía nam, Kha Trấn Ác biết rằng các quân binh thủ thành đã nhận được tin báo, lại hành binh gâp cả đêm khuya tới viện trợ.

    Quân Hò Diên Ngạo Bác đang gấp gáp tiến quân, không mang được những binh khí nặng, nên phá Diêm Cháu là điêu không dễ dàng.

    Đợi đến lúc viện binh các ngà tói, hắn vẫn có thể thoát được, chạy về phía Cát Đạt trại nơi đó lại có Dương Diên Lãng trấn thủ.

    Nếu tháo chạy từ lối đó. vừa hay hắn có thê chặn đứng đường thoái lui của Hò Diên Ngạo Bác.

    chủ yếu là muốn diệt hết quán địch tới xâm phạm.

    Dương Diên Lãng lúc mới sinh đã như một tiểu ngưu, là kẻ khỏe mạnh và khá bốc đồng.

    Kha Trấn Ác vốn trầm tịch, vẫn đương chờ đợi một cơ hội để chứng tỏ bán thân mình, hai người đền có ham muốn lớn.

    Đương nhiên, Lưu Xa Bình cách Diêm Cháu không xa, nếu Diêm Cháu thực thất thủ, hắn cũng có thê kịp thời yểm sát phía sau, gây thiệt hại nặng cho Hô Diên Ngạo Bác. giải vây Diêm Châu.

    Vì vậy, lấy Diêm Cháu là mồi nhử, Hô Diên Ngạo Bác và Kha Trấn Ác hay Dương Diên Lãng kè nào cũng đang thê hiện bán lĩnh của mình, tự nỗ lực tranh đoạt đê làm "chim hoàng tước"...

    Ven bờ sông ò Lỗ, khi tuyết ngừng rơi, cảnh vật đẹp đến lạ thường, tựa hồ như tiên cảnh.

    Một lớp tuyết trắng mịn như nhung trong như tấm thám được đệt bẳng lông cừu mền mại trải dài trên nên thảo nguyên tận đến chân trời.

    Núi cũng trắng xóa, cây cối cùng một màu trắng tạo nên vẻ hùng vĩ mà bao la rộng lớn của nơi đây.

    Xa xa thinh thoảng có điểm thêm màu mới của vài túp lều và đàn cừu..

    Bầu không khí nơi đây cũng thanh khiết tươi sáng, chỉ cần nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu thực thấy quá nhẹ nhõm.

    Làm tinh thần người ta phấn chấn hơn hẳn.

    Mặt trời đă cao lên đến đẩu sào. còn ánh thêm vài tia nắng hông, ánh sáng mặt trời lại càng dịu nhẹ.

    Xuất hiện tại nơi đây lại không phái là một bộ lạc nào, mọi nơi đều có quân binh canh tuần chỉnh tề, quân kỷ nghiêm ngặt, một vài chiên trướng đóng tập trung trông giống như lều trại của các bộ lạc thành ra lộ chút lạ thường khó hiêu.

    Đây chính là hành cung săn bắn tiết đông của hoàng đế nước Liêu.

    Săn bắn. vây bắt cũng khác nhau theo mùa, phân thành xuân nhụ. hạ miêu, thu miêu, đông thú; đông thú có bốn loại, đê biêu diễn võ công của bậc đế vương.

    Người Khiết Đan khi lập nước đã thay đổi cuộc sống du mục "hạ ở nhà lá, đông trú huyệt động" của mình, nhưng họ vẫn mang trong mình phong thái thượng võ trước đây. vây săn đã hòa hợp vào dòng máu của họ. trờ thành một hoạt động sổng không thể thiếu được.

    Mồi năm hoàng đế đều tổ chức đông thú. vừa là tỏ ý nhớ về cội nguồn, kế tục phong thái tổ tông, cùng là rèn luyện khí lực cho đế vương và quan binh của triều đình, bởi tô tiên của họ đã chăm chỉ lao động để sống sót trong hoàn cảnh như vậy, từ đó luyện thành võ công.

    Vậy nên hoàng đế nước Liêu bốn mùa thao luyện. một năm có đến nửa thời gian rời khỏi thượng kinh để đi săn bắn. vừa thao luyện vừa xử lý quốc sự.

    Nhưng vị hoàng đế đời trước thân thể ốm yếu, từ khi đăng cơ chua từng tiến hành lấy một lần săn bắn, đương kim hoàng thượng bấy giờ còn nhò tuổi, nên nước Liêu đã gần sáu, bảy năm không tô chức hoạt động thao luyện.

    Lân này tô chức vì thế mà long trọng khác thường.

    Kỳ thực hoàng thượng mới ba bốn tuổi, cưỡi ngựa cũng phải có người ôm, chơi đùa loại tiêu cung tiễn khác hãn với cung tên thường dùng, sao có thẻ săn được thú chứ?

    Tuy nhiên Tiêu thái hậu đã chọn thời điểm cử hành động thủ là thời điểm các nước cống nạp, đồng thời lệnh cho họ bắt buộc phái tham gia đông thú, tâng bốc thôi phông đại sự, chính sự ý nghĩa trọng đại. nên không ké nào dám thờ ơ.

    Buổi sáng là thời điểm bắt đẩu vây bắt săn thú, tiểu hoàng đế ngồi chung ngựa với Tiêu thái hậu, hắn ngồi phía trước, được thái hậu ôm vòng qua người.

    Lúc ấy hắn hò hét lớn tiếng, hưng phấn mà truy nhìn con mồi như thó mồi. hồ li...

    Chiếc tiểu cung hắn cầm không căng nôi dây. chỉ tạm để mũi tên thành hình chữ thập, ra tay đều là do các thị vệ hoàng cung, nhưng tiểu hoàng đế còn vui mừng rạng rỡ hơn cả, um....

    Chuẩn xác mà nói, tiểu hoàng đế chỉ đến đê chơi đùa. còn hoàng thân quốc thích, văn võ bá quan và các tiết sử lại phải nô đùa cùng hắn.

    A Biệt Lý. thủ lĩnh tộc Hồi Bạt săn được một con hồ ly lông màu hồng liền dâng tặng tiểu hoàng đế. làm cho hắn vui vẻ khoái trí. hắn lập tức quấn lấy mẫu thân đòi trở về chiên trướng để chơi đùa với món đồ mới này.

    Trước mặt mọi người, lời nói của hắn thành ra pháp lệnh, duy chỉ đứng sau Tiêu thái hậu, nàng lại cực kỳ sủng ái hoàng nhi nên cũng chiều lòng hắn.

    A Biệt Lý dổ cho tiểu hoàng đế vui vẻ. nàng cũng chù ý ban thướng cho hắn một thanh bảo đao tùy thân.

    Nước Liêu vốn có nội tứ bộ. ngoài thập bộ. các bộ nội bộ có Diêu Liễn Cửu trướng tộc, Hoàng trướng Tam Phụ Phòng tộc, quốc cữu trướng Bát Lý Dĩ Thất Dĩ tộc, quốc cữu biệt bộ.

    Ngoại thập tộc gồm có mười bộ tộc như Điểu cổ bộ.

    Địch Liệt Bát bộ, Hồi Bạt bộ..., ngoại thập tộc không thê thành quốc, chỉ là chư hâu phụ thuộc nước Liêu, khi phản khi phục, mổi nơi đều phải nạp thuế giống như quyền của triều Đường vói tộc thiều số Ky Mi trước đây, tức có quyền lực tự chủ nhưng lại bị vây hãm bất thông.

    Các tộc như Nữ Chân tuy chưa lập quốc nhưng đã tự do hơn hẳn, ít bị người Liêu khống chế.

    Thấy tiểu hoàng đế vui mừng quá đồi khi được A Biệt Lý dâng tặng vật phẩm, đến thái hậu nương nương vốn giữ vẻ uy nghi kiêu kì cũng lộ ý vui cười.

    Thủ lĩnh các bộ thấy vậy càng thẩm hận kẻ đoạt trước một bước kia, muốn được lòng thái hậu thi phải tập trung vào tiểu hoàng đế trước.

    Một đứa trẻ lại dễ dàng dụ dỗ. chỉ là một động vật nhò cũng đủ đê làm nó vui vẻ, không cần phái vắt óc suy nghĩ, họ còn không nghĩ ra được thứ gì có thể làm cho thái hậu nương nương động lòng.

    Thấy bộ dạng gièm pha xu nịnh của thú lĩnh các bộ. tộc trướng Khất Dần Mạc Hạ Đốt Ba Nhà Nhĩ tộc Trở Bặc (Thắt Vi) không khói lạnh lùng "hừ" một tiếng, rồi quay đi chỗ khác.

    Tiểu hoàng đế cứ thế đùa nghịch con hòa hồ bị nhốt trong lồng, khuôn mặt nhò bé đỏ bừng trong tiết trời gió lạnh lại hoan hi đến thích thú, ngón tay vừa nhẹ đùa. con hồ ly liền há mồn cắn tới, tiểu hoàng đế cũng nhanh tay rụt lại rồi cười lên ầm ĩ

    "Mầu thân, con hồ ly này, nhi thần đem về cung có được không ạ?

    Nhi thần thích nó lắm."

    Tiểu hoàng đế kéo giữ ống tay áo của thái hậu như để cầu khẩn.

    "Được.

    Long nhi thích, vậy đem nó về cung.

    Nhưng nó không phải là con thỏ. con chỉ có thể nhìn nó như vậy thôi, không được thò tay vào trêu nó. nó sẽ cắn người đấy biết chua?"

    Tiêu thái hậu lấy tay xoa nóng đôi tai nhò bé của hoàng tử Nguyên Bảo.

    Mỉm cười đáp ứng.

    "Đa tạ mẫu thân, mẫu thân là tốt nhất."

    Tiểu hoàng đế thực quá vui mừng, đôi mắt sáng lên như đắc V.

    Tên tiểu tử này tuy nhỏ nhưng lại biết giả bộ ngây thơ đáng thương để cầu khẩn mẫu thân, cho nên rất ít khi nàng từ chối hắn.

    "Tiểu tử này, lẽ nào ta không nhìn ra con đang giờ trò tinh ranh sao."

    Tiêu thái hậu cười nhin nó. trong mắt đứa trẻ hiện lên sự giảo hoạt đắc ý, thực giống với phụ thân nó.

    ôi... người đó...."

    Nụ cười trên mặt Tiêu thái hậu biết mất. lộ ra vài phần buồn bã.

    đúng vào lúc này tiếng "hừ" lạnh lùng của Ba Nhã Lý lọt vào tai của nàng.

    Tiêu Xước liếc nhìn hắn, cười nhạt nói: "Ba Nhã Lý. hoàng thượng hành thú. hôm nay săn cũng được kha khá, người rất vui mừng, dù sao thì vẫn là một đứa trẻ mà, ha ha...

    Tuy nhiên ngươi lại có vẻ không được vui cho lắm. có chuyện gì vậy, cứ nói ta nghe xem.

    Cũng sắp mở vếu tiệc rồi, khi giai hào mỹ tửu bày khắp thượng bàn, lúc đó chúng ta không luận công sự nữa!"

    Ba Nhã Lý là một người thẳng tính, hắn bỗng nhiên đứng dậy. hùng hổ mà nói: "Thái hậu nương nương.”

    Ba Nha Lý không phải không vui mà là rất không vui!"

    Ba Nhã Lý vừa nói dứt lời, thủ lĩnh các bộ quanh đó ai nấy đều vô vùng ngạc nhiên, một số hữu hảo với hắn còn thấy lo lắng thay cho hắn, cứ không ngừng nháy mắt ra hiệu cho hắn dừng lại. hắn mặc kệ không để ý mà lớn tiếng nói: "Nương nương, lần này Ba Nhã Lý đến. ngoài việc cống nạp cho triêu đình ra còn có một việc đại sự, chứ không phải....không phải

    là...”

    Hắn nặng nể thở dốc hai tiếng, chỉ vào con hồ ly trong lồng nói: "Chứ không phải đến để hầu tiểu hoàng đế chơi hồ lỵ".

    Khuôn mặt yêu kiều của Tiêu Xước phút chốc tối sẩm lại, giống như có một lóp sương phủ xuống, Tiêu Xước lạnh lùng hói: "Còn có chuyện gì nữa?"

    Ba Nhã Lý đáp: "Bộ Nhật cố Đức của tộc thần vì chiếm đoạt ngôi vị tộc trường mà giết chết thúc phụ của hắn, lại bán rẻ tộc trưởng Xích Na, nghĩa huynh của hắn, khiến Xích Na chết thảm.

    Tộc trưởng các Trát Vi bộ chúng thần đều nhất trí quyết định thảo phạt tên bại hoại này, kết quả là hắn chạy đến nước Liêu, lại được Tiệp vương Da Luật Đạt Minh nước Liêu che chở.

    Tên phản tặc đó là kẻ địch chung của bộ Trát Vi chúng thần, tuy chúng thần là bề tôi của nước Liêu, nhung nước Liêu cũng không có lý do gì để can thiệp vào chuyện này".

    "Ồ?

    Đạt Minh hà. có chuỵện như vậy sao?"

    Da Luật Đạt Minh cười gật đầu với thái hậu nói: "Bẩm thái hậu, Bộ Nhật cố Đức đúng là có đến thượng kinh, còn thành kẻ phản loạn gây rối ra sao trong bộ tộc hắn, Đạt Minh thực khôngbiết được.

    Cái tên Bộ Nhật cố Đức này, trước giờ đều cung kính thuần phục triều đình nước Liêu ta, cũng tương đổi hiếu thuận vói thân, Đạt Minh đã nhận hắn làm nghía tử. hắn rơi vào cảnh loạn lạc nên mới tới đây, thần thân là nghĩa phụ sao có thể giao nộp hắn ra vậy sẽ bị người khác coi thành kẻ thế nào?

    Cho nên Đạt Minh đã giữ hắn lại, nhẫn nhịn việc này..."

    Tiêu Xước liền cười nói: "Ồ. nếu đã như vậy, cũng có vẻ hợp lý."

    Tiêu Xước quay sang Ba Nhã Lý. nói: "Kẻ sát nhân cũng đã nép mình cúi đầu. cái tên Bộ Nhật Cố Đức đó cũng đã rời bó bộ lạc của mình, thoát li cố hương rời xa binh quyền thì còn có thê làm được gì chứ?

    Hơn nữa Đại Minh lại là nghĩa phụ của hắn, cũng không thê khoanh tay đứng nhìn."

    "Được rồi, được rồi, tiệc rượu sắp mở màn, chư vị mau vào nhập tiệc thôi."

    Tiêu Xước vừa dứt lời.

    đã bước đến trướng, mọi người tiền hô hậu ủng. theo sau đó mà đi còn Ba Nhã Lý bị bò mặc lại đó, hắn tức đến tím tái mặt mày.

    Kv thực Tiêu Xước làm như vậy, cũng có ý giữ thể diện cho Da Luật Đạt Minh, nhưng còn có ngẩm ý sâu sa hơn, bất kể tên Bộ Nhật cổ Đức có bi ôi. hạ lưu đê tiện đến đâu trong mắt người Trất Vi thì hắn cùng thân với Liêu quốc, việc chư bộ Tĩátvi bất hòa cũng có lợi với Liêu quốc, vậy Liêu quốc sao có thê giao hắn ra chứ?

    Nếu làm như vậy, sau này còn ai dám hợp tác với nước Liêu nữa.

    Thêm nữa tên Ba Nhã Lý trước nay không hể cung phụng, Tiêu Xước cũng có ý lạnh nhạt với hắn.

    Nàng quyết định gây áp lực với mấy bộ lạc mạnh của Trất Vi bộ.

    đây tên Ba Nhã Lý này vào đường cùng, cần gì phải đổi tốt với hắn.

    Tiệc rượu hoan hi lại nổi cơn phong ba.

    Rượu qua ba tuần trà, thướng món ngũ vị. lúc đó có một vị vương gia nước Liêu đã đê nghị thủ lĩnh chư bộ mồi người diễn nghệ, đê lấy tửu hứng.

    Họ diễn nghệ chẳng qua chỉ là ca hát. nhảy múa. những người này ai cũng biết ca múa. chỉ có điều họ là thủ lĩnh bộ lạc, phái trọng giữ thân phận mình trước sau, đã rất lâu chưa làm những trò ca hát như vậy.

    Hôm nay lại khác, vừa nãy mọi người đều biết tiểu hoàng đế nhó tuổi, ham chơi hiếu động.

    Thủ lĩnh Hôi Bạt bộ đã dâng tặng con hồ ly, làm cho hoàng thượng vui lòng, còn được ban tặng bảo đao nên mọi người càng thêm đố kị.

    Lúc này biên diễn nhảy múa, cũng sẽ chọn ra thứ mà tiểu hoàng đế thích nhất.

    Vậy nên. những người này ca hát cười đùa, diễn trò mặt quy rồi thay phiên diễn trò, đùa giời làm cho tiêu hoàng đế cười ầm ĩ.

    Thấy tiểu hoàng đế vui vẻ, họ cảm thấy nhẹ cà người, bất chấp thân phận mà diễn đủ mọi trạng thái, tất cả đểu đang hiện hữu trong chốn quan trường nước Liêu.

    Đến phiên của An Xa cốt Châu Lý Chân, thực cũng đã làm khó hắn, muốn những kẻ như hắn a dua ninh bợ mà thôi nhạc thì có chết hắn cũng không làm.

    Dáng vẻ ngang tàng đứng dậy, Châu Lý Chân sớm đã quên mất cái gọi là nểm mật năm gai. học theo Câu Tiễn mà mưu chờ cơ hội. hắn thà chết một cách anh hùng còn hơn, không khí của bữa tiệc cùng theo đó mà trầm hăn xuống.

    Lúc trước có tên Ba Nhã LÝ không ý thức được thời thế. giờ lại một Châu Lv Chân ngạo mạn bất phục, sắc mặt Tiêu.Xước cũng biến sắc hẳn.

    Tể tướng Bắc viện Thất Phôi thấy vậy vội vàng đánh trống lản nói: "Tửu hứng đương say sưa, mọi người biêu diễm kỹ nghệ của mình,

    Nhưng bỏ qua tửu hứng thì thôi vậy.

    Cháu Lý Cháu vốn không giò ca múa, vậy biết chuyện gì chứ?"

    Cháu Lý Chân giữ lấy thanh đao bên hông nói: "Người Nữ Châu chúng ta sống khổ cực. mỗi ngày đều bụng đói mà bôn ba, đâu có hứng mà học ca múa gì?

    Chúng ta chỉ biết múa đao đá bông, xạ tiễn hành vây. săn bắt dã thú kiếm cho no bụng thôi.

    Hoàng thượng, thái hậu, chư vị đại nhân đây nếu có hứng thú.

    Châu Lý Chân xin biểu diễn một bài đao pháp."

    Vũ đao này của Cháu Lý Chân là múa ra đại họa. hắn cũng không hiểu bài bản của đao phá, chỉ là qua nhiên năm trinh chiến, thám sát đẫm máu cà người lẫn thú, đao pháp múa ra là công phu sát nhân ác liệt, chính diện, giản đơn.

    Mỗi lần vung đao, còn hét lớn một tiếng phụ trợ như sét đánh bên tai, cám giác thật là uỵ vũ, đao phong gào rít, sét đánh liên thanh, khiến cho mấy đại hán thô rục ngồi xem hưng phấn đến mặt mày rạng rỡ.

    Nhưng tiểu hoàng đế Da Luật Long chưa từng nhìn thấy có người múa đao gương ở bên hắn như vậy, vội quát tháo ầm ĩ. làm cho thanh đao nhất động đứng dậy. xông về phía trước, vẻ ngoài cực kỳ dữ tợn, kết quá dọa cho tiểu hoàng đế sợ đến phát khóc.

    Chuyện này vẫn chưa có gì.

    Tiêu Xước tuy không vui, nhưng cũng không thể vì hoàng thượng kêu khóc hai lần mà trị tội hắn.

    Nhưng đến ngày thứ hai, tiểu hoàng đế phát bệnh sốt nhẹ. bị tiêu chảy, ngự y chuẩn đoán nói do quá kinh sợ mà dẫn đến.

    Lúc này sự phẫn nộ đang cố nhẫn nhịn của Tiêu Xước mới bạo phát, đến mức muốn ngay lập tức chặt đầu Châu Lý Chân tại đó.

    Tiêu Xước vốn là người không biết nặng nhẹ, mấy năm nay độc chiếm quyền lực. nàng càng trở thành người vui buồn bất thường, nhung đó đểu phán sủng ái ké nào. phán sự vụ gì.

    Nàng chi có một nhi tử duy nhất, Long nhi là niên hy vọng, là chỗ dựa của nàng.

    Việc liên quan đến hoàng nhi, đối với Tiêu Xước mà nói, nàng đã không còn là Tiêu thái hậu tài trí mưu lược, nhìn xa trông rộng nữa mà thực chi là một mẫu thán bình thường chi cốt bảo vệ nhi tử minh.

    May mà Mặc Thủv Ngân Mạc đại nhân đã từng hường lợi nhiều từ bộ lạc An Xa cốt.

    đại nhân đã nói tốt vài câu cho Cháu Lý Chân trước mặt Tiêu thái hậu.

    Nói hoàng thượng lần này đi đông thú, vốn là việc đại hi, nếu can qua động binh với người Nữ Chân sẽ tổn hại đến đại việc giáo hóa chư bộ phụ thuộc, tôn hại đến uy danh hoàng tộc.

    Lúc này hoàng thượng lại đang lâm bệnh, cũng không nên sát sinh gây mùi huyết quang.

    Tiêu Xước đã bớt giận, nghĩ kỹ lại vì thế mà giết người cũng thực không đáng, liền bó qua chuyện này.

    Nhưng Mạc Thủy Ngân nhận thấy mình vì tộc An Xa cốt mà mất công sức, làm việc tốt mà lại không được đên đáp gì, liên chạy đến phía Châu Lý Chân, đô thêm dâu vào lửa. khuểch trương mà nói 1‘ẳng Tiêu thái hậu phẫn nộ nổi giận, có ý phái binh tiêu diệt tộc An Xa Cốt. nhưng may có Mạc đại nhân hắn uốn lưỡi can gián, mới xoay chuyển được tình thế. khiến thái hậu bớt giận bò ý định thảm sát.

    Người nói vốn muốn tranh công nhưng người nghe lại thành hăi hùng khiép vía.

    Cháu Lý Chân trong lòng lo lắng.

    Tiêu hoàng đế nghi ngơi mấy ngày, bệnh tình đã khỏi hăn, Tiêu Xước thương tiếc hoàng nhi, không dám tiếp tục mạo hiểm gió tuyết mà tuần thú nữa, liền lên đường hồi kinh.

    Các thủ lĩnh bộ lạc cũng dần cáo từ. lên đường trờ về quê hương.

    Cháu Lý Chán rời khói vương trướng, đang định đem theo người của mình rời đi thì nhin thấy Ba Nhã Lý tộc Trất Vi ngang qua, vẻ mặt không được vui.

    Hắn không khỏi hiếu kỳ. liền đem người của mình hướng về đông rồi rẽ sang phía bắc, đuổi theo Ba Nhã Lý.

    Nhãn sinh có bát khổ: Sinh, lão. bệnh, từ, ái biệt ly. oán tăng hội, cầu bất đắc, ngũ âm sí hội.

    Đã có sự câu ắt phái có khô hạnh, nhung nếu không có khôạnh thì chắc gì sẽ được ngọt bùi?

    ít nhất thì giờ Chiết Tử Du Chiét đại cô nương cũng đã vui mừng khôn xiết, mỗi ngày lại càng đến gần mong muốn của mình, chờ đợi cũng là một hạnh phúc.

    Xa xa đã thấy thành Diêm Châu.

    Chiếc Tử Du mỉm cười ngọt ngào, nàng quyết định sẽ vào thành nghi nửa ngày, không.... một ngày, cả một ngày, tắm rùa cho sạch sẽ, thay quán áo mới. trang điểm cho thật đẹp đễ rồi mới đi Hưng Châu.

    Bôn ba cả chặng đường dài.

    ăn không ngon ngủ không đủ, ăn gió nẳm sương, vẫn còn xinh đẹp chứ?

    Nàng thực không muốn Dương Hạo nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của nàng bây giờ.

    Đang suy nghĩ thì xe trượt dẫn đầu đột nhiên truyền lại tiếng khẩu tiêu, xe bị trượt sang bên, tiến lên đến khoáng hơn mười trượng rồi mới từ từ dừng lại.

    Nghe thấy tiếng khâu tiêu, võ sĩ Nữ Chân trên xe trượt Chiết Tử Du đang ngồi vội nắm chặt lấy dây cương, đợi xe dừng hăn.

    Chiết Tử Du chống tay đứng dậy. hỏi: "Xảy ra chuyện gì vây?"

    Nàng vừa hỏi xong, vội im bặt.

    Chỉ nhìn thấy phía trước về phía thành Diêm Châu, hàng trăm ngàn kỵ binh đang điên cuồng lao tới. vó ngựa tung phi đến đạp vung cả thảo nguyên đầy tuyết, Chiết Từ Du tròn mắt nhìn, còn chưa nhìn thấy cờ hiệu của người nào thì đã thấy lợi tiễn bay như mưa. vut vút bắt tới....

    Chuơng 111: Bị Trói

    A Na Ngã Từ Si : tự ta là kẻ ngốc

    Mũi tên nhọn như mưa, bay vụt mà đến.

    May là đám người Chiết Tử Du là tới từ phía Bắc.

    Giờ phút này gió Bắc đang mạnh, ảnh hưởng tới đường bắn của mũi tên, cho đến khi tới gần thì những mũi tên nhọn kia đã thất linh bát lạc, bồng bềnh lung lay, không có bao nhiêu lực sát thương.

    Thủ lĩnh của mười mấy dũng sĩ Nữ Chân là Nạp Lỗ.

    Vừa thấy tình hình không ổn, hắn lập tức hét lớn: "Đi!" vừa nói vừa thúc dục ngựa, xe xới tuyết hoa thành một hình cung, hướng ngược lại mà đến, hai cỗ xe khác cũng làm ra động tác tùy theo, vội vàng hướng phía đường vào bỏ chạy.

    Những người giục ngựa đuổi điên cuồng mà đến kia chính là nhân mã của Hô Duyên Ngạo Bác cùng Lý Kế Quân.

    Bọn họ đánh nghi binh ở Diêm Châu, vốn là muốn thu hút quân Tây Hạ đóng ở các nơi rời khỏi vị trí chạy tới đi viện binh, sau đó nhảy ra vòng vây nghênh ngang rời đi.

    Nhưng là bọn hắn ở trong mắt các tướng lĩnh Tây Hạ, đều là một khối chiến công đứng thẳng, là cánh cửa thăng quan chức, từ sau khi Dương Hạo tiếp nhận thành trì Tây Hạ này, phương diện phòng ngự thành thị đã được cung cấp lượng lớn kỹ thuật cùng kinh nghiệm từ Trung Nguyên, đã không thể so sánh với ngày thường.

    Cho dù bọn họ tấn công lấy được, cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, có cái ý nghĩ này nên các lộ binh mã chạy tới đi viện binh cũng không lao tới Diêm Châu trước, mà là trước tiên nghiên cứu phán đoán phương hướng mà bọn họ có thể chạy, có ý muốn cắt đứt đường chạy của bọn họ.

    Khi Hô Duyên Ngạo Bác phỏng đoán viện quân các lộ đều đã rời khỏi vị trí.

    Lập tức chạy tới Diêm Châu, vừa bày ra lại trò cũ, thừa dịp lúc ban đêm vứt bỏ doanh trại mà chạy.

    Lại phát hiện trên mấy lộ tuyến mà bọn họ trước đó định chạy đều có thân ảnh quân Tây Hạ hoạt động.

    Nếu như bọn họ không chút do dự, lập tức mạnh mẽ xông qua, ở bên hông thì cũng chưa chắc đã không thể chạy trốn.

    Nhưng là Hô Diên Ngạo Bác có chút do dự, hắn lo lắng bị trúng mai phục, cho nên một mặt phái ra thám mã thám báo tiến hành đánh nghi binh thử dò xét một lượt, chờ khi hắn hiểu rõ thực lực chân chính của kẻ địch trước mắt, những lộ quân Tây Hạ khác đã giống như bầy sói thấy thỏ, cả hang ổ xuất ra đánh tới.

    Hô Duyên Ngạo Bác sai sót tiên cơ, để đến nỗi từng bước bị quản chế.

    Hắn suất quân ngăn Đông giết Tây, hướng Nam đột Bắc, giết tới giết lui.

    Chẳng những không cách nào hướng về Kỳ Liên sơn mạch ở phía Nam mà di động, ngược lại bị dồn đến phía bắc.

    Kết quả bắt gặp đoàn người Chiết Tử Du.

    Nhân mã của Hô Duyên Ngạo Bác thân vùi lấp trong vòng vây chặt chẽ, bốn phương tám hướng đều là địch nhân.

    Cũng không có một đạo quân đội bạn.

    Cho nên cũng không cần nhận biết thân phận đám người Chiết Tử Du, một đường vọt tới.

    Người ngăn chặn giết người, Phật ngăn chặn giết Phật, thật sự là không kiêng kỵ gì.

    Ba cỗ xe trượt tuyết quay người liền đi, Nạp Lỗ đứng ở trên xe trượt tuyết rút tên lắp vào cung quay người liền bắn, Mã Thán phi nước đại, xới tuyết không ngừng xóc nảy mà hắn có thể đứng vững ở trên xe trượt tuyết, lại còn có thể mở cung bắn tên.

    Một thân tài nghệ cũng rất cao.

    . .

    Củng!

    Một phát bắn ba mũi tên.

    Mũi tên như sao băng.

    Ngay sau đó là một phát tên, một mũi một mũi tên dồn dập tiến tới.

    Chỉ thấy cổ tay hắn giơ nhẹ lên, một cây vũ tiễn liền rơi ở trong tay, nhưng ngay sau đó liền nhanh chóng bắn ra phía trước.

    Chiêu thức bắn cung này so sánh với mười mấy thủ hạ thần tiễn của Lý Quang Diệu ngày đó dựa vào một tay bắn nhanh liền phong tỏa cả sơn khẩu, áp chế binh mã Khiết Đan không kịp xả hơi cũng không kém chút nào.

    Những thần tiễn thủ kia chẳng những có thể liên tục bắn tên.

    Hơn nữa có thể một phát bắn năm mũi tên, bất quá những người kia vững vàng đứng ở trên mặt đất, Nạp Lỗ lại là đứng ở trên xe chạy như bay.

    Cho nên khó khăn lớn hơn một chút.

    Hô Duyên Ngạo Bác một ngựa đi về phía trước.

    Xông tới điên cuồng như hổ, tuy hắn là người xấc láo cuồng vọng, nhưng là rất được lòng người đối với bộ hạ, trừ đối xử chân thành đối với người tâm phúc của mình ra, nhưng khi gặp huyết chiến, tất xung phong phía trước, cũng là một cái nguyên nhân.

    Tuấn mã xới tuyết với tốc độ nhanh, phen này xới nhanh, song phương đã kéo ra khoảng cách.

    Lúc này hắn cách những xe xới tuyết kia rất xa, mặc dù tính cả tốc độ gió, những mũi tên kia bắn tới trước mặt cũng khó khăn xuyên thấu.

    Không thể gây thương tổn được hắn.

    Cho nên hắn không sợ chút nào, thậm chí không làm ra một động tác đón đỡ.

    Không ngờ có một mũi tên bay tới kia, thế lại không hề giảm, Hô Duyên Ngạo Bác thất kinh, thu hét lại lòng ngạo mạn, vội vàng lập tức ngửa người một cái, tránh khỏi một mũi tên.

    Vừa mới ngồi dậy, lại là một mũi tên bắn theo sau, "phốc" một tiếng cắm ngay giữa ngực của hắn, Hô Duyên Ngạo Bác kêu đau một tiếng.

    Trăm triệu lần không nghĩ tới mình nhất thời khinh địch, lại có thể bị thương ở trong tay tiểu xạ thủ vô danh này.

    Lúc này mũi tên thứ ba lại đến.

    Hô Duyên Ngạo Bác không chút nghĩ ngợi, giơ đao gạt ngang, "đương" một tiếng đập bay một mũi tên này.

    Tốc độ cùng lực lượng của mũi tên này thật sự lớn đến đáng sợ.

    Chấn đến cho hổ khẩu của Hô Duyên Ngạo Bác tê dại, không khỏi hoảng hốt trong lòng, người phía trước rốt cuộc là ai, lại có thần tiễn thần thủ như thế kia.

    Thì ra là Nạp Lỗ này trời sinh thần lực, có thể kéo được trâu bò đang chạy, xạ trình mà hắn dùng cường cung bắn không kém so với cung nhất phẩm trang bị cho quân Tây Hạ, hắn mới vừa bắn một phát ba mũi tên, bắn tên để ngăn kẻ địch, chợt thấy một đại hán trong đám kẻ địch, tung hoành gào thét khí thế bất phàm nhào tới.

    Đoán được đó là thủ lĩnh, liền lập tức đổi lấy một mũi tên tam châu hướng hắn chào hỏi, chính là có chủ tâm muốn lấy tính mệnh của hắn, nhưng Hô Duyên Ngạo Bác đánh giá sai lực cánh tay của người này, thế nên trúng tên.

    Nhân mã Hô Duyên Ngạo Bác vốn là một đường gấp gáp hướng tới, bản năng thấy có người liền bắn tên tiêu diệt, hết lần này tới lần khác đoàn xe trượt tuyết của đoàn người Nạp Lỗ trước sau như một chạy phía trước bọn hắn, nếu như bọn họ đổi lại một cái phương hướng khác xiên xiên bỏ chạy.

    Bọn họ căn bản không rảnh đuổi theo.

    Nhưng Nạp Lỗ không biết tâm ý của những địch nhân này, xiên xuống mà chạy lại càng dễ dàng làm cho khoảng cách cùng địch nhân gần hơn.

    Hắn sao dám mạo hiểm.

    Hiện tại Hô Duyên Ngạo Bác gặp nạn.

    Tướng sĩ thuộc hạ của hắn giận tím mặt, lập tức hô to gọi nhỏ trông về phía đám người Nạp Lỗ đuổi theo, thề phải đem bọn họ đuổi tận giết tuyệt.

    Trong lúc nhất thời đám người Chiết Tử Du, Nạp Lỗ chạy trốn phía trước, nhân mã của Hô Diên Ngạo Bác truy kích ở phía sau.

    Rất xa lại có quân Tây Hạ đuổi theo ở phía sau.

    Ở trên cánh đồng tuyết mênh mông triển khai một cuộc thi chạy.

    "Bọn chúng là vì ta mà chạy tới, Ngũ công tử, các ngươi đến một chiếc xe trượt tuyết khác đi.

    Ta mở cung đem bọn chúng ngăn lại."

    Chạy tiếp gần một canh giờ, ngựa kéo Tuyết Khiêu đều đã kiệt lực, thở hồng hộc, truy binh phía sau cũng là hữu khí vô lực, cũng không mạnh mẽ xông tới được nữa.

    Mà quân Tây Hạ đã bị hất ra thật xa, trừ phi men theo dấu chân của ngựa này, nếu không dừng hòng nghĩ đuổi theo kịp bọn họ, mà giờ khắc này trời đã sắp hoàng hôn, vòng bánh xe mặt trời đỏ au thật lớn sắp chìm vào đường chân trời.

    Đến lúc đó tất nhiên quân Tây Hạ mất đi tung tích của bọn họ.

    Nhưng Chiết Tử Du cùng Nạp Lỗ cũng đã không kiên trì được.

    Một phen vòng quanh này, Nạp Lỗ cũng thấy rõ ràng rồi, những người đó ngay bắt đầu đã đuổi tận không buông.

    Hiển nhiên là mình đả thương nhân vật quan trọng của bọn hắn, tên đoạn đường đuổi theo mới vừa rồi này, hai túi tên của hắn đã bắn sạch.

    Cơ hồ không còn một mũi.

    Người chết tại trên tay hắn cũng đã không biết bao nhiêu.

    Cho dù chưa đả thương đầu lĩnh của bọn hắn, những người kia cũng sẽ không bỏ qua hắn, hắn phụng lệnh ủy thác của thiếu tộc trường, không thể để cho vị đại ân nhân của bổn tộc này gặp phải nguy hiểm.

    Có thể dừng lại sao?

    Xe dừng lại, bọn họ liền đuổi theo.

    Đối đầu với kẻ địch mạnh, thần sắc của Chiết Tử Du còn trấn tĩnh, sắc mặt của công chúa Vĩnh Khánh đã trắng bệch, bất quá nàng coi như là có kinh nghiệm nhiều hơn rồi, mặc dù thỉnh thoảng tên nhọn bắn qua bên người, cũng không hoảng sợ thét chói tai nữa.

    " Ta ném các ngươi đi qua."

    Nạp Lỗ mắt thấy tình thế nguy cấp, hướng một cỗ xe Tuyết Khiêu khác nói một tiếng.

    Nhanh chóng trao đổi mấy câu.

    Cỗ xe xới tuyết kia một mặt chạy trốn, một mặt sáp tới gần bọn họ.

    "Đưa nàng đi qua trước!"

    Chiết Tử Du chỉ một ngón tay vào công chúa Vĩnh Khánh nói.

    Nạp Lỗ cũng không nói nhiều.

    Bỏ cung tên ở thắt lưng ra liền đem công chúa Vĩnh Khánh bế lên, thuận thế ném tới bên kia.

    Một đại hán ở bên kia tiếp được công chúa Vĩnh Khánh đặt ở trên Tuyết Khiêu, Nạp Lỗ quay người lại ôm Chiết Tử Du lên.

    Bỗng nhiên Chiết Tử Du kinh hãi kêu lên một tiếng nói: "Cẩn thận, . .

    " vừa nói liền lắc mình tránh khỏi hắn.

    Một kiếm liền hướng phía sau hắn chém tới.

    Thì ra là hai cỗ xe Tuyết Khiêu do nửa đường chuyển người, tốc độ hơi chậm lại, truy binh phía sau phát hiện khác thường.

    Lập tức phát tên bắn tới.

    Chiết Tử Du thấy một mũi tên bổ tới, chỉ cảm thấy trước mắt hư ảnh chợt lóe, chém gạt vô ích, mũi tên kia nhanh như tia chớp, đã không kịp, . .

    "Phốc" một mũi tên bắn trúng sau vai của Nạp Lỗ, Nạp Lỗ kêu lên một tiếng trầm muộn, bị thế tên mang theo làm cho suýt nữa ngã nhào ra.

    Một phen trì hoãn này làm cho truy binh gần hơn, mắt thấy mình không cách nào cùng đi.

    Chiết Tử Du lập tức hét lớn một tiếng: "Chúng ta tách ra đi!"

    Dũng sĩ Nữ Chân bên kia thấy tình hình này, cũng biết khó có thể đem nàng tiếp lấy, cắn răng một cái tung cương liền đi, hai cỗ xe Tuyết Khiêu đường ai nấy đi, cỗ xe Tuyết Khiêu thứ ba lại làm thành một hình cung, quay người hướng thẳng phía nhân mã Hô Duyên Ngạo Bác phóng đi, quyết tâm lấy sức một mình tranh thủ thời gian cho bọn họ chạy trối chết.

    Hai cỗ xe Tuyết Khiêu chở Chiết Tử Du cùng công chúa Vĩnh Khánh đường ai nấy đi.

    Những truy binh kia vẫn chỉ nhận đúng Nạp Lỗ ở cỗ xe này, cỗ xe Tuyết Khiêu hy sinh tựa như một mảnh đá ngầm nhỏ, nhanh chóng bị địch nhân mãnh liệt như nước thủy triều che mất.

    Bọn họ vì Nạp Lỗ cùng Chiết Tử Du tranh thủ một chút thời gian.

    Nhưng là Nạp Lỗ trúng tên, không người nào khống chế những con ngựa kia.

    Ngựa chạy trốn lung tung, Tuyết Khiêu lướt qua một khối nham thạch che đậy ở trong đống tuyết, nặng nề xóc nảy rơi xuống, Nạp Lỗ, Chiết Tử Du cùng người chiến sĩ đứng ở đuôi xe thoáng cái bị ném ra đến không trung, nặng nề văng tới trên mặt tuyết.

    Ngựa kéo Tuyết Khiêu trống không trốn chạy.

    Đợi đến khi bọn họ ngã thất điên bát đảo, váng đầu chuyển hướng từ trong tuyết bò dậy, thiết kỵ binh của kẻ địch đã đuổi tới trước mặt.

    ". .

    A!", Nạp Lỗ tuyệt vọng kêu to. . .

    "Sang lang" một tiếng rút ra bội đao, chợt nhào tới.

    " Uông....uô...ng!" tiếng gió ống tay áo lung lay phát lên, Lý Kế Quân cũng nhảy xuống ngựa một cái.

    Trên cao nhìn xuống, trường đao trong tay mang theo tiếng gió bén nhọn, như một dải lụa nghênh đón Nạp Lỗ.

    Cùng lúc đó, lại có mấy người đánh về phía một gã võ sĩ khác.

    ". .

    Đương!

    " Một tiếng vang chấn động.

    Vai Nạp Lỗ đã trúng tiến nên không xuất được toàn lực.

    Lý Kế Quân cũng là một người cậy mạnh kinh người.

    Một đao kia chạm vào nhau.

    Đao của Nạp Lỗ lập tức bị đụng hất tung lên cao.

    Chất đao của hắn không tốt.Lưỡi đao vung lên, còn chưa dùng lại lực đánh xuống, thế nhưng đã bị gãy từ đó.

    Nạp Lỗ cũng hung hãn, chợt bổ nhào về phía trước.

    Cầm đoạn đao gãy trong tay hung hăng đâm vào trên đùi của Lý Kế Quân.

    Lý Kế Quân kêu thảm một tiếng, giơ một chân khác đá trúng ngực của Nạp Lỗ, đem hắn đá bay lên, cương đao trong tay điên cuồng dựng lên, giống như một mặt quang luân, "chà" một cái từ cần cổ của hắn chém qua, máu nóng vẩy ra, một khỏa đầu lâu đã bay lên trời.

    Sắc trời đã hoàn toàn tối xuống.

    Trên không trung chỉ còn lại vẻ tà dương.

    Huyết sắc kia giương ở giữa không trung, ánh nắng chiều phảng phất vẻ thê diễm, Lý Kế Quân lảo đảo bước một bước.

    Lấy đao kéo ra, nhìn cái mũ rơi xuống trong tuyết, để lộ ra dung nhan nữ nhi xinh đẹp của Chiết Tử Du, hắn nhe răng cười nói: "Hẳn là nữ nhân?

    Thị vệ bên người cũng có thân thủ như thế.

    Phải là người không tầm thường, nói đi.

    Ngươi là ai?"

    " Trúc Vận, ngươi trở lại rồi?"

    Dương Hạo duyệt qua mấy quyển tấu chương Chủng Phóng trình lên, nghe ý kiến xử trí của hắn, vừa giao cho hắn mấy việc.

    Chủng Phóng liền lui ra ngoài.

    Dương Hạo lập tức tràn đầy gió xuân đến Thiên Điện.

    Vừa tới đã gặp Trúc Vận gấp gáp trở về từ Cam Châu.

    Trúc Vận cũng đang khẩn trương suy nghĩ khi thấy Dương Hạo thì nên nói năng như thế nào, hành động như thế nào.

    Dương Hạo vừa nói làm cho nàng kinh ngạc nhảy dựng .Lời nói đã nghĩ tốt đều quên hết cả, vừa thấy Dương Hạo mắt cười trông lại, lập tức mặt đỏ tới mang tai, chân tay luống cuống, lúng ta lúng túng nói: Trương Đô Đốc đã trấn giữ Cam Châu.

    A Cổ Lệ thối vị, một lần nữa tiếp nhận chức Chỉ Huy Sứ triều đình tứ phong, ta. . .

    Ta đây tự nhiên. . .

    Tự nhiên cũng là công đức viên mãn, thuận lợi xuống đài rồi."

    Dương Hạo cười ha ha: "Tốt, câu công đức viên mãn này nói rất hay.

    Lần tru diệt Tô Nhĩ Mạn này, ngươi lạp lập thêm một công nữa, ngươi lại đây uống rượu, như thế nào.

    Mở một bàn rượu, ta đón gió tẩy trần cho ngươi."

    Dương Hạo thật sự cao hứng, không chỉ là bởi vì Trúc Vận trở về, thêm nữa là bởi vì bên Hưng Châu tiến hành hợp nhất chỉnh hợp tiến triển thuận lợi, hóa ra là lo lắng quá nhiều rồi.

    Bởi vì quân đội trấn nghiêm.

    Thủ lĩnh cố hết sức, cùng với ngày đông giá rét đã tới.

    Nơi phát ra lương thực nắm trong tay triều đình.

    Quyền qúy của các bộ lạc còn sót lại hoàn toàn không có lực chống lại Dương Hạo, mà dân chúng bình thường cũng không được ảnh hưởng gì, cũng không có cái chủ chế gì chống đỡ.

    Cho nên Dương Hạo dựa theo cách của mình cải cách trụ cột chính trị các bộ tộc lớn đã lâu mới thấy hiệu quả, Hưng Châu ở tắm rửa ở trong máu và lửa tựa như phượng hoàng trọng sinh niết bàn, phô bày một phong độ hoàn toàn mới, chuyện vui như thế.

    Sao lại không đáng giá uống cạn một chén lớn đây?

    Bất quá Đinh Thừa Tông cùng Chủng Phóng, Dương Kế Nghiệp cũng không phải là bạn uống rượu ngon, ba người này thỉnh thoảng có uống rượu, chẳng qua là xã giao, một khi hàn huyên lên, cũng chỉ đàm luận chuyện quốc gia đại sự, không khỏi có chút khô khan, mà Trúc Vận chẳng những có sắc đẹp có thể ăn được, sau khi say rượu lại càng tỏ ra dáng điệu thơ ngây chân thành.

    Cùng nàng uống rượu với nhau, mới thật sự tận hứng vui vẻ.

    Trúc Vận vừa nghe, mặt cười vốn là hồng vọt ra một chút đỏ hơn, biết Dương Hạo là có ý diễn trò về bộ dáng xấu hai lần mình say rượu, nàng xấu hổ một chút, ngại ngùng nói : " Trúc Vận tuy là người của triều đình, nhưng dù sao là nữ tử, nếu. .

    Nếu Đại Vương ban thưởng yến tiệc, uống rượu trong cung, truyền ra. . . . .

    Không khỏi có chút tổn hại danh dự của Đại Vương.

    Dương Hạo cười nói: "Ta có danh dự gì, bên Cam Châu có người nói, A Cổ Lệ vốn là đồng mưu với Tô Nhĩ Mạn .

    Là do ta thèm thuồng sắc đẹp của nàng, nên mới vì nàng cởi tội, có thể nói là sắc làm trí hôn mê.

    Có thể sánh bằng Chu U Vương đốt Phong Hỏa Đài giỡn chư hầu nhằm làm mỹ nhân vui lên kia, thích mỹ nhân mà không yêu giang sơn; Hưng Châu bên này có người nói.

    Ta thiết kế hãm hại giết đầu lĩnh bách bộ Thác Bạt, tàn nhẫn, thích giết chóc, mê muội ẩn chứa tàn bạo; hai châu Lân Phủ thì có người nói.

    Ta thâu tóm Chiết gia quân, chèn ép Chiết Ngự Huân.

    Lấy oán báo ân, vô tình vô nghĩa.

    Ha hả.

    Thiên hạ phỉ báng tập trung vào một mình ta, còn có chuyện danh dự gì sao?"

    Trúc Vận tỉnh táo lại, hé miệng cười một tiếng nói: thì ra là Đại Vương cũng biết a, tìm người ta nói đi, tội danh này, còn không phải là Đại Vương tự tìm sao?"

    Ném ra một nụ cười đẹp đẽ hờn dỗi xem thường.

    Chút ý vị nữ nhân thật đúng là càng ngày càng đủ.

    Dương Hạo khoát tay cười nói: "Ha hả, bọn họ không có năng lực phản ta, không thể làm gì khác hơn là nói chút lời khó nghe, tự sung sướng một chút.

    Tiện nghi ta chiếm rồi, cũng không thể không cho người ta thống khoái miệng một chút đi.

    Không đề cập tới điều đó nữa.

    Chúng ta tìm một chỗ uống rượu đi, ta biết một địa phương tốt.

    Ngươi nhất định sẽ thích. . ."

    Trúc Vận ngạc nhiên nói: ". .

    Địa phương nào?"

    Dương Hạo cười hắc hắc, nói: "Trong lúc vô tình phát hiện được một chỗ, ngươi chờ ta một lát."

    Dương Hạo nói xong, liền như một làn khói mà đi.

    ***

    Dương Hạo mặc một bộ áo lông cừu màu nâu.

    Đội trên đỉnh đầu là mũ da sóc cùng màu, phong độ nhanh nhẹn, ngọc thụ lâm phong.

    Vừa nhìn liền biết chính là công tử thiếu gia đại quý tộc.

    Hôm nay Hưng Châu là vương thành, coi như là dưới chân thiên tử, hậu duệ quý tộc, huân khanh, quan thân chỗ nào cũng có.

    Trang phục như vậy cũng không coi là quá đặc biệt.

    Rồi lại không lộ thân phận.

    Trúc Vận mặc một thân áo da lông tuyết hạc.

    Bọc một áo choàng màu bụi.

    Chiêu Quân Noãn Sáo che trán.

    Chân đi giày da hươu.

    Chân ngọc cao vút.

    Mắt thu thủy trong vắt, hai người một trước một sau sai nửa bước.

    Đôi lứa thần tiên.

    Một đôi người ngọc.

    Đây là một cái hẻm nhỏ của Hưng Châu, Hưng Châu gần đây xây dựng rầm rộ, rất nhiều đường phố cũng thay đổi rất nhiều, mà từng cọng cây ngọn cỏ, một gạch một ngói trong đó, thoạt nhìn đều có chút lâu lắm rồi, cũng không từng động tới qua.

    Nơi này vốn là một đường phố tương đối phồn hoa của Hưng Châu.

    Dương Hạo định Hưng Châu là thành đô, một lần nữa xây dựng rầm rộ quy mô, đường phố Lão Hạng cổ này ngược lại thoáng cái thành địa phương tương đối vắng lạnh rơi ở phía sau, người đi đường thoáng cái liền ít hơn nhiều.

    Đi vào đường Lão Hạng.

    Nhà thứ tư, một cái phướn tửu điểm lộ ra, Dương Hạo dẫn Trúc Vận thản nhiên bước đi vào, đây là một nhà quán cơm, ở cửa có một cây cột gỗ đứng thảng, bên trên có dây cột bảy tám con chó các màu trắng đen vàng đủ cả.

    Vừa thấy người đến, đám chó hung hãn gầm thét, mười phần dã tính, ngay cả nữ sát thủ như Trúc Vận nghe được cũng có chút sợ hết hồn hết vía, theo bản năng liền sờ tới binh khí ở trong tay áo.

    Trúc Vận liếc nhìn kia mấy con chó kia đem sợi dây kéo tới thẳng tắp, không ngừng gầm thét kia, cũng thì thầm nói: "Điếm chủ nhà này làm sao lại nuôi nhiều chó như vậy, lại đều hung dữ như vậy, khách nhân còn dám tới cửa sao?"

    Dương Hạo cười nói : " Ngươi hướng trên cửa nhìn đi, đó là một cái chỗ gì?"

    Trúc Vận hướng lên trên cửa vừa nhìn, vừa nhìn tấm bảng nâu đen đầy bụi có ghi "Đồ Cẩu Trai"(quán thịt chó đó^^) không khỏi cười nói: "Hóa ra là chó nuôi trong quán chờ làm thịt. . ."

    Nghe được tiếng chó sủa, một trung niên nhân mập lùn buộc lên tạp dề rách bươm dính đầy dầu mỡ đi ra.

    Vừa thấy Dương Hạo liền cười nói: "Ôi, Dương công tử.

    Hôm nay ngài lại tới, rất hân hạnh được đón tiếp nữa.

    Mau mau mau, mời vào trong."

    Trung niên nhân này vừa đi ra, tất cả các con chó buộc dây ở trên mặt cọc gỗ vốn đang hung ác gầm thét kia đều đột nhiên nằm sấp đầy đất, liền ngay cả một chút tiếng động cũng không dám phát ra.

    Trúc Vận lúc này ngạc nhiên nhìn thoáng qua, Dương Hạo nói: " Hồi đầu khi mới nhìn thấy, ta cũng có chút kỳ quái, về sau mới biết được, vị Nhạc chưởng quỹ này cả đời mở quán thịt chó, từ nhỏ đến lớn, giết chó không có một vạn cũng có tám ngàn con chó rồi.

    Giết chó nhiều, trên người dĩ nhiên là có một cỗ sát khí, chẳng những những con chó này ngửi được mùi trên người hắn liền mềm xương giòn gân không dám nhúc nhích, cho dù là một ít dã thú khác thấy hắn, cũng sẽ lập tức trốn đi rất xa. .

    Trúc Vận tự nghĩ mình coi như là sát thủ nhất đẳng, mà những con chó kia thấy mình vẫn hung hãn như bình thường.

    Nhưng lại sợ lão chưởng quỹ béo này.

    Chẳng lẽ sát khí của hắn còn nặng hơn so với ta?

    Trúc Vận nhìn vị đại sư phụ óc đầy bụng phệ này một chút, không phục nói : "Ta thấy hắn một đoàn hòa khí cười, làm sao không thấy ra có hung dữ như vậy ?"

    Dương Hạo cười nói: "Khứu giác của động vật so sánh với người còn muốn nhạy bén hơn gấp trăm lần, có một chút thanh âm chúng ta không nghe thấy, mùi vị mà chúng tangửi thấy, bọn chúng lại có thể cảm giác được.

    Vị nhạc chưởng quỹ này gọi là Nhạc Tẫn Hoa, mỗi ngày khi mặt trời lên cao mới mở cửa tiệm.

    Mặt trời còn chưa có xuống núi liền thịt chó.

    Một ngày chỉ giết ba con chó.

    Cho tới bây giờ cũng không còn dư lại bao giờ.

    Tay nghề kia . . , người ta thường nói thịt chó lăn ba lăn.

    Thần tiên nghe thấy cũng đứng không vững.

    Ngươi đợi ăn thịt chó Nhạc chưởng quỹ nấu, mới hiểu được tận cùng cái gì gọi là thịt ngon."

    Nhạc chưởng quỹ nghe thấy liền ưỡn ngực ưỡn bụng, dương dương đắc ý.

    Dương Hạo cải trang ra ngoài thành, trong lúc vô tình phát hiện cái chỗ này, từ đó về sau thường mặc thường phục tới đây đánh chén, ăn cho sướng miệng.

    Năm kiều thê trong nhà nếu không phải là đại gia khuê tú thì chính là xuất thân danh môn, chưa bao giờ ăn thịt chó.

    Đây là lần đầu mang nữ quyến tới, đó là Dương Hạo nghĩ.

    Nhạc chưởng quỹ cười hì hì nói : " Dương công tử quá khen.

    Tay nghề tổ truyền, tiểu nhân cũng chỉ học được chút ít, vị nương tử này là tôn phu nhân sao?

    Ôi, nhìn thật là xinh đẹp như tranh vẽ, cũng chỉ có công tử ngài, mới xứng đôi với mỹ kiều nương như vậy."

    Trúc Vận nghe thấy vậy vừa xấu hổ vừa vui.

    Nàng cực nhanh liếc Dương Hạo một cái, làm ra vẻ không có nghe được, cũng không biện bạch.

    Dương Hạo đưa một xâu tiền cho Nhạc Tẫn Hoa, cười nói: "Ít vuốt mông ngựa đi.

    Vẫn là gian phòng kia, sắp xếp cho ta đi?"

    Dương Hạo ra tay hào phóng , một mình bao hết gian phòng nhỏ, nhiều người cũng không ngồi hết.

    Nhạc chưởng quỹ liền cố bày ra khẳng khái, đem gian phòng nhỏ làm nhã gian chuyên dụng cho Dương Hạo.

    Nhận lấy tiền.

    Nhạc chưởng quỹ cười híp mắt, luôn miệng nói: "Dĩ nhiên, dĩ nhiên, nếu không ngồi được trong quán thì vào trong viện mở tiệc.

    Nhã gian chuyên dụng của công tử, tiểu nhân không cho người bên cạnh đi vào, xin mời xin mời xin mời. . ., vừa đi vào quán, quả nhiên tất cả tụ tập dưới một mái nhà.

    Tiếng người ồn ào, tiếng mời rượu, chơi đoán số.

    Mọi người uống đến mắt cay tai nóng.Không khí như trên phố phường vậy, mấy vị kiều thê của Dương Hạo thật đúng là không thích ứng.

    Nhưng là Trúc Vận đối với hoàn cảnh như vậy đã tập mãi thành thói quen, địa vị của Dương Hạo càng đi lên đi càng không được tự do, thỉnh thoảng len lén tới đây thư giãn một tí.

    Vừa là ôn lại cuộc sống bình thường trước kia, cũng là một loại buông lỏng cả người.

    Huống chi miệng còn có thể hưởng phúc đây.

    Vào gian phòng nhỏ, buông rèm xuống, tiếng động rầm rĩ ở sát vách giảm bớt đi một chút.

    Hai người cởi giày lên giường, khoanh chân ngồi vào chỗ của mình, có mấy thứ thức ăn nhẹ cùng kỷ trà tứ giác.

    Sau đó có tất cả bốn cái khay lớn nhỏ, đồ đựng cùng dụng cụ đều được bưng lên.

    Có nóng có lạnh.

    Có chưng có nấu, nhưng là nguyên liệu chủ yếu đều là thịt chó, ở giữa là một nồi lẩu trên bếp than hồng, nước sô inóng hôi hổi quay cuồng .

    Làm một ngụm thịt chó, nhúng một ngụm tương, bỏ vào trong miệng.

    Ánh mắt của Trúc Vận không khỏi thẳng lên, Thật không ngờ. .

    Ăn ngon, ăn thật ngon, ngon ngon. . .

    Đầu lưỡi cũng hóa thành đá giống nhau!

    Dương Hạo từ trong khay nước nóng nhấc lên bầu rượu, cười dài rót rượu cho nàng nói, lại nốc lấy một ngụm Lão Tửu nóng bỏng, đó mới thật là sung sướng tựa như thần tiên rồi.

    "Khó có được cơ hội tốt.

    Nơi này không có người khác, ta. . . . .

    Hôm nay tuyệt đối không thể uống rượu, ta muốn giữ vững tỉnh táo tuyệt đối, tỉnh táo theo sát hắn. .

    Cùng hắn nói thật tình ý của ta !

    Ta. .

    Ta uống một chén đi, tăng thêm can đảm mà. . . . .

    Trúc Vận bưng chén lên, nhấp miệng vào rượu.

    Con ngươi nhất thời sáng lên: . .

    Rượu ngon!

    Cầm một chén Lão Tửu mà Nhạc chưởng quỹ tự ủ, lập tức uống đến cạn không còn một giọt . ..

    "Ta muốn gặp Đại Vương, có đại sự hết sức khẩn cấp!"

    Ngoài Vương Cung, công chúa Vĩnh Khánh mang theo mấy võ sĩ Nữ Chân vô cùng lo lắng giải thích.

    Nhưng là thị vệ bảo vệ cửa cung căn bản không thèm nghe: "Buồn cười.

    Con chó con mèo tùy tiện tới, nói mình có đại sự hết sức khẩn cấp.

    Đại Vương đều phải tiếp kiến?

    Đi đi đi.

    Nếu còn om sòm, sẽ bắt ngươi vì tội nhiễu loạn cửa cung, cho ngươi ngồi đại lao đó!

    "

    " Ta thật sự có chuyện quan trọng!"

    Công chúa Vĩnh Khánh gấp đến sắp khóc.

    Lúc này một chiếc Khinh Xa từ đường lớn chậm rãi hướng cửa cung đi tới.

    Lập tức cửa cung mở rộng ra, bọn thị vệ đứng nghiêm chỉnh, thị vệ đang cùng Vĩnh Khánh nói chuyện nóng nảy, vội vàng xua đuổi nàng rời đi : " . .

    Đi nhanh lên, nương nương hồi cung .

    Kinh động phượng giá, chính là tội mất đầu đó."

    "Nương nương?"

    Công chúa Vĩnh Khánh bị đẩy ra.

    Nàng dựng mũi chân hướng cửa cung nhìn lại, chỉ thấy một cỗ xe giá lâm cửa cung.

    Màn kiệu phấp phới, có một mỹ nhân ngồi thẳng trong xe, còn có hai tiểu oa nhi mặt phấn trắng ngọc vẫn chơi đùa đùa giỡn.

    Khi công chúa Vĩnh Khánh thấy rõ bộ dạng của tuyệt sắc giai nhân kia, không khỏi kinh hãi: " Tại sao là nàng?

    Nàng làm sao lại là Vương Phi Tây Hạ!"

    -----oo0oo-----

    Chương 112: Chăng Tơ Thành Kén

    "Đại Vương."

    "Ừ?"

    Dương Hạo chỉ vừa ngẩng đầu, dũng khí Trúc Vận mất công vận lên hồi lâu nhất thời biến mất, vội vàng giơ lên chén nói: "Mời, mời rượu."

    "Tửu lượng của ta không bằng ngươi, ngươi cứ việc uống thống khoái, ta sẽ cố hết sức tương bồi, ha hả. . .", Trúc Vận rót một chén rượu, lập tức cầm vò rượu lên, lại châm cho mình một chén, hoa đào lên mặt, sóng mắt say lờ đờ, xấu hổ nói: "Đại Vương, lúc ta. . .

    Ta uống rượu say, có phải thích nói hưu nói vượn hay không ?"

    Dương Hạo cơ hồ cười ra tiếng, vội vàng ho khan một tiếng, rất nghiêm túc lắc lắc đầu nói: "Nào có, Trúc Vận. . .

    Khụ khụ, tửu phẩm rất tốt, vô cùng tốt, trên căn bản không khóc không nháo, đặc biệt thoải mái."

    Trúc Vận hì hì cười một tiếng, trái tim cực kỳ vui mừng, lập tức lại ngợi khen mình một chén rượu, lấy hết dũng khí, mượn rượu kính người nói: "Cái kia. . .

    Trúc Vận đi bắt hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, Đại Vương từng nói sẽ đáp ứng Trúc Vận một chuyện, không biết . . . , không biết Đại Vương đã nói, còn giữ lời không?"

    Tim Dương Hạo bỗng nhiên cũng đập nhanh thêm nổi lên, cô nương xinh đẹp, cá tính sảng khoái này, vẫn vì hắn vào sanh ra tử, nàng là một sát thủ kiệt xuất, nhưng là ở trên tình trường, lại ngây ngô đáng thương, căn bản là một tiểu cô nương không có chút kinh nghiệm nào, cái loại tình cảm vừa thương vừa yêu này, cũng dần dần nảy sinh cũng trong lòng của hắn.

    Có lẽ nên đem nàng trở thành bằng hữu tình đầu ý hợp, hay hoặc là một tiểu muội muội trong sáng khả ái, nhưng là truy tìm căn nguyên, nàng là một cô nương mỹ lệ trưởng thánh, Dương Hạo cũng nói không rõ được mình đối với nàng rốt cuộc coi là loại hình thức tình cảm gì, trải qua lời nói thật khi say rượu lần trước, Dương Hạo đã biết tâm ý của hắn, hắn cũng không biết khi cô nương này lấy hết dũng khí chủ động nói lên, mình nên làm ra loại hình thức như thế nào đáp lại mới coi là thỏa đáng.

    Đáp ứng?

    Cự tuyệt?

    Trong lòng Dương Hạo cũng có chút thấp thỏm, nhưng cũng mơ hồ có chút mong đợi, để cho một cô nương xinh đẹp khả ái chủ động nói hết tình ý, đối với bất kỳ một nam nhân mà nói cũng là chuyện rất có cảm giác thành tựu đi?

    "Dĩ nhiên. . . là tính, ha hả, nói đi, ngươi muốn như thế nào , chỉ cần nói ra là được."

    Giọng nói Dương Hạo cũng không nhịn được có chút ấp úng, hắn có chút không quá tự do xoay lại thân thể của mình, đổi một tư thế ngồi khác.

    "Hồi trước. . .

    Hắn thật sự không có nghe tiếng ta nói về cái gì?"

    Trúc Vận âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, rồi lại mơ hồ có chút thất vọng.

    Nàng cắn môi, chần chờ một chút, bỗng nhiên bưng lên rượu, dường như tráng sĩ ra pháp trường, khẳng khái hy sinh, một hơi uống sạch Lão Tửu trong chén, hai tay nhấn bàn một cái, đôi mắt hạnh trợn tròn, gắt gao ngó chừng Dương Hạo.

    Dương Hạo sợ hết hồn, theo bản năng về phía di động về phía sau: "Trúc Vận, ngươi. . .

    Làm sao vậy?"

    " Đại Vương, ta. . .

    Ta chỉ muốn nói một cái điều kiện!"

    Trúc Vận mặt như bị đốt, cổ như bị đốt, cả ánh mắt cũng nhu bị đốt, dường như biến thành Hồng Hài Nhi, mái tóc cũng biến thành ráng đỏ.

    "Ngươi. . .

    Ngươi nói đi..."

    Dương Hạo bỗng nhiên có chút miệng đắng lưỡi khô, tim cũng bất nghe lời thùng thùng nhảy lên, hắn không nhịn được có chút khinh bỉ mình: "Cũng không phải là sơ ca nhi ( trai trẻ) chưa trải qua tình trường, nhìn lại điểm triển vọng này của ngươi đi."

    "Thùng thùng . . .", Trúc Vận vừa muốn mở miệng, tiếng gõ cửa còn dồn dập hơn so với hai trái tim của bọn hắn đập bất chợt vang lên: "Công tử, công tử, có việc gấp."

    Đây là thanh âm của Mã Thán, Dương Hạo cải trang ra khỏi cung, trừ thị vệ bên cạnh mình ra, cũng chỉ có Mã Thán biết.

    Dương Hạo lập tức nghiêm sắc mặt, trầm giọng nói: "Đi vào."

    Mã Thán lắc mình đi vào, thuận tay đóng theo cửa phòng, trước tiên hướng Trúc Vận há miệng gọi Trúc Vận tỷ tỷ, liền lập tức tiến tới bên cạnh Dương Hạo, dồn dập báo cáo một phen, bởi vì cách vách còn có rất nhiều thực khách, chỉ ngại tai vách mạch rừng, Mã Thán không dám cao giọng, chỉ khe khẽ thì thầm, n Trúc Vận ở gần trong gang tấc cũng không nghe rõ hoàn toàn.

    Dương Hạo nghe được một nửa đã là sắc mặt đại biến, đợi mã Thán vội vã nói xong, Dương Hạo lập tức đứng dậy, lộ vẻ kinh sợ nói: "Lại có chuyện này?

    Sao lại như thế!

    Lập tức đi."

    Trúc Vận không kịp hỏi thăm, Dương Hạo đã đứng dậy đi ra, Nhạc chưởng quỹ kia cúi đầu khom lưng tiến lên hỏi han, Dương Hạo xua xua tay, vội vã nói: "Ta có việc gấp, đi trước một bước, lần tới lại đến chỗ chưởng quỹ hưởng dụng mỹ vị."

    Vội vã ra khỏi Đồ Cẩu Trai, tung mình nhảy lên chiến mã, Dương Hạo lập tức lấy ra từ trong ngực một khỏa Hổ Phù, phân phó một gã thị vệ nói: "Đi nhanh, điều quân sở thuộc của Thác Bạt Hạo Phong ra ngoài thành Đồng chờ lệnh."

    Dứt lời thúc ngựa liền đi.

    Trúc Vận thấy tình hình này, biết có đại sự xảy ra, cũng không để ý tới tâm tình mất mát của mình, vội vàng hỏi Mã Thán nói: "Tiểu Thán, đã xảy ra chuyện gì?"

    Mã Thán lại đem ngọn nguồn câu chuyện cùng nàng nói một lần, Trúc Vận cũng biết cái này thật là hỏng bét.

    Nữ nhân luôn luôn là nghịch lân của Dương Hạo, phàm là nữ nhân hắn hơi động tình, sao có thể chịu để cho nàng chịu thiệt?

    Năm đó Dương Hạo chỉ làm gia phó ở phủ người ta, đã tùy tiện coi người ta như con kiến, vì La Đông Nhi cũng dám một đao hai mạng, không tiếc lang bạt chân trời, huống chi hắn hiện tại ở vị trí chí tôn?

    "Đại Vương, không đi gặp Vĩnh Khánh công chúa sao?

    Chuyện mặc dù cấp, nhưng là đã phát sinh, cũng không sai vào giờ khắc này, thân phận Vĩnh Khánh công chúa giống như... ," Dương Hạo trực tiếp xông vào Đinh Thừa Tông phủ đệ, căn bản không để đại ca hỏi nhiều, vội vã dặn dò một phen, quay người liền ra khỏi cửa phủ, thúc ngựa đi nhanh, Trúc Vận thấy chuyện này không nên khuyên nhiều, nhưng là lời nên nói vẫn là nói ra.

    Dương Hạo vội la lên: "Lòng ta tựa như lửa đốt, lúc này nào có tâm tư gặp nàng.

    Đã là Nữ Anh bắt gặp nàng, trước hết cứ để cho Nữ Anh an trí nàng đi, đợi ta quay trở lại rồi hãy nói."

    "Đại Vương muốn đi đâu?"

    Dương Hạo vừa quất ngựa nhanh, mạnh mẽ vừa nói : "Diêm Châu!"

    Trúc Vận cùng Mã Thán liếc mắt nhìn nhau, vội vã đuổi theo, vừa đi, Trúc Vận vừa đem lời dặn dò của Dương Hạo hướng một gã thị vệ thuật lại một lần, bảo thị vệ kia trở về báo tin, mình thì cùng Mã Thán nhanh chóng theo sát phía sau.

    Dương Hạo không chỉ là nam tử cảm mến, mà cũng là quân vương nàng thần phục, Trúc Vận chẳng bao giờ quên chức trách của mình, lúc này liền theo sát hắn.

    Ngoài cửa Đông, Thác Bạt Hạo Phong mang theo Cung Vệ Quân được huấn luyện nghiêm chỉnh đã sớm dàn trận chỉnh tề, hắn không biết Dương Hạo vội vàng truyền lệnh là như thế nào, nhưng Hổ Phù điều binh thì không sai chút nào, hắn lập tức điều bộ đội sở thuộc dàn trận cùng chờ đợi ở cửa Đông, Dương Hạo vừa đến không nói hai lời, lập tức hạ lệnh theo hắn nhanh chóng đến Diêm Châu, Thác Bạt Hạo Phong không hiểu ra sao, nhưng là mắt thấy Dương Hạo mặt trầm như nước, con mắt như tóe lửa, nhưng cũng không dám nghĩ hỏi, chỉ đành vội vàng đi theo.

    Trong vương cung, công chúa Vĩnh Khánh cùng Nữ Anh cùng ngồi đối diệni.

    Nàng nhận ra được Nữ Anh, khi phụ hoàng còn sống, Nữ Anh mỗi tháng đều vào triều gặp hoàng hậu, nàng thường xuyên làm bạn bên cạnh Tống hoàng hậu, phu nhân khác thì có lẽ nàng không biết, nhưng là đối với Giang Nam Đệ Nhất Tài Nữ cùng Mỹ Nữ, há lại có thể không có một chút tò mò?

    Chỉ cần nhìn thấy dung nhan quốc sắc thiên hương của nàng, sao có thể không nhớ được nàng?

    Chẳng qua là Nữ Anh khi đó mặc dù tư sắc uyển mị, nhưng là dung nhan tiều tụy, con ngươi ảm đạm, thường mang ý hoài nghi thê lương, mà bây giờ nàng dung quang toả sáng, cái loại thích thú thỏa mãn, vui vẻ, vui mừng này, căn bản là không thể che được.

    Hơn nữa lúc đó nàng cũng không có hài tử, hiện tại. . .

    Nhìn một đôi bảo bảo khả ái dưới gối nàng, nhớ tới lời đồn nàng đã táng thân nơi biển rộng, công chúa Vĩnh Khánh cũng là không hiểu ra sao, không biết nên nói chuyện gì cho tốt.

    ***

    "Bỏ chạy trốn đi như ngươi như vậy, sẽ chạy thoát sao?"

    Nhìn Lý Kế Quân thương thế chưa lành, khập khễnh giống như con thú khốn khổ đi tới đi lui, Chiết Tử Du bị trói hai tay, ngồi ở trên nệm nỉ, lạnh lùng hỏi.

    Trên nệ nỉ có vết máu chưa khô, đó là máu tươi của chủ nhân lều trướng này chảy xuống, đây là một bộ lạc nhỏ, đoàn người Hô Duyên Ngạo Bác mới vừa chạy đến đây, đoàn người Hô Duyên Ngạo Bác đã chiếm lấy.

    Mỗi ngày đều phải trằn trọc bôn ba, trốn tránh quân Tây Hạ truy kích, Lý Kế Quân căn bản không rảnh nghỉ ngơi thân thể cho tốt, hơn nữa khi chạy trốn đã sớm dùng hết thuốc men, mặc dù Lý Kế Quân khí lực cường kiện, nhưng cũng chịu đủ nỗi khổ bị thương.

    Lý Kế Quân cười lạnh một tiếng nói: "Còn có người quen thuộc địa hình sông núi Hà Tây này hơn ta hay sao?

    Đánh không lại, muốn chạy trốn, cũng không phải là ai cũng có thể chặn ta lại được."

    Chiết Tử Du nói: "Ngươi hôm nay bất quá là một con chó nhà tang, nếu cứ cướp bóc một chút tiểu bộ lạc như hôm nay như vậy, căn bản không cách nào bổ sung yêu cầu quân nhu của mấy vạn binh mã, trời thì giá rét, bão tuyết mịt mờ, ngươi sớm muộn gì cũng bị người kéo sụp.

    Huống chi, mặc dù Hô Duyên Ngạo Bác đã trọng thương, nhưng vẫn khống chế toàn quân, theo ta thấy, hắn đối với ngươi chính là không được tới mức nói gì nghe nấy."

    Lý Kế Quân nhe răng cười nói: "Ngươi nói như vậy, là muốn kích ta giết ngươi sao?

    Hừ!

    Không dễ dàng như vậy đâu, có biện pháp, ta nhất định sẽ có biện pháp.

    Ngươi chờ xem đi!"

    Lý Kế Quân dứt lời, khập khễnh đi ra.

    Chiết Tử Du nhìn bóng lưng của hắn, lạnh lùng cười một tiếng.

    Hôm đó, Chiết Tử Du rơi vào tay của Lý Kế Quân, Lý Kế Quân hỏi thân phận của nàng, Chiết Tử Du chỉ làm ra tính toán như tia chớp ở trong lòng, liền nói ra thân phận chân chính của mình.

    Nếu như nàng tùy tiện bịa đặt ra một thân phận, như vậy đối với Lý Kế Quân liền không có chút giá trị nào, kết quả duy nhất của nàng cũng chỉ có là bị loạn đao làm thịt, hơn nữa trước đó còn rất có khả năng bị một đám phỉ binh lăng nhục sự trong sạch.

    Chiết Tử Du có cá tính kiên cường, nàng dùng cố gắng lớn nhất, dùng trí tuệ của mình dựng cho mình một đường sinh cơ, mặc dù thật sự không thể chống cự, lựa chọn của nàng cũng sẽ là ăn miếng trả miếng, phải trả thù này mới cam tâm.

    Cho dù là hoàn cảnh làm người ta tuyệt vọng nhất, nàng cũng không làm ra bộ dạng tiểu nữ nhi nói láo rồi tự vận để bảo vệ trong sạch, ôm hận mà chết, chết không nhắm mắt như vậy.

    Thân phận của Chiết Tử Du, quả nhiên tạm thời bảo đảm an toàn cho nàng, đối với đủ loại gút mắc giữa Chiết Ngự Huân cùng Dương Hạo, Lý Kế Quân đều nhất thanh nhị sở, mà Chiết Tử Du cũng lộ ra oán hận cùng ủy khất đối với Dương Hạo ở trước mặt hắn, Lý Kế Quân đều tin toàn bộ.

    Chuyện tình cảm xưa giữa Dương Hạo cùng Chiết Tử Du đã truyền lưu rất rộng, nhưng là hôm nay Dương Hạo đã có năm vị Vương Phi, tuổi vị Chiết cô nương này đã hơn hai mươi, vẫn còn chưa vào được cửa cung của Dương Hạo, nếu không phải bởi vì chút nguyên nhan hôm nay ở dân gian truyền lưu rất rộng cái kia, làm sao hai người có thể thủy chung không kết hợp như thế?

    Hơn nữa Chiết Tử Du lúc này một thân nghèo túng, phong sương đầy mặt, đối với khốn cảnh mà Chiết gia gặp phải, Lý Kế Quân tin hơn bảy tám phần, hắn cho là nên đầu cơ kiếm lợi, Chiết Tử Du có tác dụng lớn, làm sao chịu hại tánh mạng của nàng.

    Đợi đến khi Hô Duyên Ngạo Bác tỉnh lại, biết được thân phận của Chiết Tử Du, liền cũng đồng ý lựa chọn của Lý Kế Quân.

    Bất quá Lý Kế Quân đề nghị lấy tính mạng Chiết Tử Du làm vật thế chấp, uy hiếp quân Tây Hạ tránh ra cho họ một con đường sống, lại bị Hô Duyên Ngạo Bác một ngụm cự tuyệt.

    Hô Duyên Ngạo Bác người này, chinh chiến vô số, thắng nhiều bại ít, đã dưỡng thành tính tình cuồng vọng tự đại, dưới mắt không có ai, cho dù là đại bại trước mắt, hắn cũng không chịu tự nhận cơ hội lấy một nữ nhân tới hiếp bức đối phương nhường đường trở về Lũng Hữu như vậy, hắn xem đó là vô cùng nhục nhã, mặc dù có thể trở về Lũng Hữu, từ đó cũng ngẩng đầu lên được trước anh hùng trong thiên hạ.

    Ở trong mắt của hắn, anh danh cả đời còn quan trọng hơn so với tính mạng.

    Trong tình báo Lý Kế Quân nắm giữ, Dương Hạo đối với Chiết Tử Du vẫn là yêu không thay đổi, này cũng bình thường, người người đều biết Dương Hạo là quả nhân có tật, quả nhân háo sắc, ngay cả Thất Vương Phi của Dạ Lạc Hột hắn cũng thèm thuồng, há có thể không háo nữ sắc?

    Cho dù là ai thấy lệ sắc như Chiết Tử Du như vậy, cũng tin tưởng Dương Hạo sẽ không tình đoạn nghĩa tuyệt đối với nàng.

    Chỉ bất quá, ở giữa giang sơn cùng mỹ nhân, Dương Hạo hiển nhiên là sẽ làm ra lựa chọn của một người nam nhân bình thường cũng sẽ làm ra: thân phận Chiết Tử Du, trước khi quyết định được lực ảnh hưởng của Chiết gia hoàn toàn biến mất trong đám bộ hạ cũ, Dương Hạo tuyệt sẽ không để cho bọn họ trở thành hoàng thân quốc thích.

    Nhưng là mặc dù Dương Hạo cấm kỵ rất nhiều đối với Chiết gia, nhưng là vì thu mua lòng người, vì đắp nặn danh tiếng đại nhân đại nghĩa thật là tốt của hắn, ở ngoài mặt hắn vẫn phải làm ra một bộ dáng hết lòng quan tâm giúp đỡ Chiết gia.

    Đừng thấy hắn đem Chiết Ngự Huân đày xa đến Ngọc Môn Quan, không phải là có mỹ danh ủy thác trách nhiệm nặng nề, canh giữ biên giới một phương sao?

    Ban đầu lại càng là lấy ngọc tỷ truyền quốc đổi lại già trẻ một nhà hắn, tuy nói là tiện thể làm đi, cũng có thể thấy được Dương Hạo coi trọng mượn hơi cùng danh tiếng đối với quân Chiết gia.

    Hôm nay Chiết Tử Du ở trong tay, về tư, Dương Hạo đối với Chiết cô nương vẫn có tình.

    Về công, Dương Hạo phải làm ra bộ dáng ân sủng đối với Chiết gia như cũ, há có thể không để ý đến sinh tử của nàng?

    Chỉ cần hắn hơi do dự, cũng có thể nhân cơ hội xông phá phòng tuyến, chạy ra tìm đường sống .

    Đáng tiếc, kế hoạch này lại bị tên đầu heo Hô Duyên Ngạo Bác cuồng vọng tự đại kia cự tuyệt.

    Mặc dù Hô Duyên Ngạo Bác hôm nay nằm ở trên một chiếc xe trượt tuyết đơn giản, hấp hối, lúc bất tỉnh lúc tỉnh, nhưng là vẫn nắm trong tay quyền tuyệt đối đối với toàn quân, là nhân vật số hai, ở trước mặt Hô Duyên Ngạo Bác chuyên quyền độc đoán, hắn hoàn toàn không có quyền lên tiếng.

    Trong trướng yên tĩnh, Chiết Tử Du thở ra thật dài, đem cằm đặt lên trên đầu gối, lông mi xinh đẹp chớp chớp mắt, nên bắt đầu làm như thế nào thoát khỏi khốn cảnh.

    Độ khó là tương đối lớn, cho dù nàng thông minh tuyệt đỉnh, cũng không nghĩ ra lý do Lý Kế Quân có thể để nàng rời đi, cho dù là nàng đem oán hận đối với Dương Hạo biểu hiện rõ ràng nữa, trầm tư một lúc lâu, khó tìm được kế sách thần kỳ, Chiết Tử Du thở dài sâu kín, ngược lại lại nghĩ tới Dương Hạo.

    "Thật là việc tốt gian nan đi, vốn tưởng rằng sẽ được nhìn thấy hắn ngay, ai ngờ. . .

    Lần này, ta có phải chạy trời không khỏi nắng hay không ?

    Hắn có phải đã biết ta bị bắt hay không?

    Hắn có thể nóng ruột hay không ?"

    Đang suy nghĩ, đột nhiên trướng mành được vén lên, một cổ gió lạnh đập vào mặt, mấy đại hán Thổ Phiên tay cầm chuôi đao, đằng đằng sát khí xông vào.

    Chiết Tử Du trong lòng nhất thời cả kinh.

    Nàng còn tưởng rằng mấy đại hán trong quân này tự biết không còn sinh lộ, trước tuyệt vọng muốn trổ dâm uy, cho dù nàng trí kế đa đoan như thế nào, dù sao cũng chỉ là cô nương chưa trải việc đời, mắt thấy tình hình như vậy, cũng không khỏi sinh ra tâm hoảng ý loạn.

    Không ngờ mấy người kia vừa thấy nàng, lập tức giận không kềm được nhào lên: "Đem nàng mang đi, chém đầu của nàng, vì Đại tướng quân báo thù!"

    " Giết nàng, giết nàng, đem nàng thiên đao vạn chém!"

    Trong lòng Chiết Tử Du chợt kinh ngạc: "Hô Duyên Ngạo Bác đã chết?"

    Mấy người tóm lấy Chiết Tử Du, kéo nàng đi, cái tiểu bộ lạc này không lớn, có chừng vài toà lều trướng cho tướng tá có quan giai tương đối cao, binh lính bình thường đều ở trên lều trướng chung quanh cánh đồng tuyết, lượng lớn cỏ dại tiểu bộ lạc tích trữ trong mùa thu để dành, cũng bị bọn họ lấy ra làm vật nhóm lửa, cộng thêm chuồng dê chuồng ngựa tháo tung ra, cháy đến cũng là oanh oanh liệt liệt.

    Chiết Tử Du cơ hồ là chân không chạm đất, bị mấy đại hán tức giận lôi vào một tòa lều trướng cách đó không xa, chỉ thấy Hô Duyên Ngạo Bác đang nằm ngửa mặt trong trướng, mặt như giấy vàng, chỉ có khí thở ra không có hít khí vào mà, mắt thấy không sống nổi.

    Bên cạnh còn có một lão giả râu dê, đang lạnh người phát run.

    Thì ra là những ngày qua các bộ hạ của Hô Duyên Ngạo Bác kéo hắn hối hả ngược xuôi, thế lực giống như bọn họ như vậy, chiếm được một địa phương, thật ra thì cùng cỡ với một bộ lạc, ở trước khi Tống Quốc trợ giúp bọn họ lượng lớn tài vật, ngay cả vũ khí, đồng phục cũng không đồng bộ, căn bản không có dược liệu cùng quân y chuyên môn, ngày thường đánh giặc, chẳng qua là dựa vào chiến sĩ có chút nhận biết thảo dược đi hái chút ít thảo dược băng bó cho đồng bạn bị thương một phen, sinh tử đều mặc cho số phận thôi.

    Hôm nay Hô Duyên Ngạo Bác trúng tên, lại là ở nơi băng thiên tuyết địa, ngay cả dược liệu cũng không có chỗ đi hái, bọn họ chỉ có thể băng bó vết thương đơn giản, liền kéo Hô Duyên Ngạo Bác liều mạng chạy trốn, cho đến tối nay tập kích chiếm được cái tiểu bộ lạc này, sau khi đốt giết đánh cướp một phen, biết được trong bộ lạc có một lão lang trung, lúc này mới như nhặt được chí bảo, đem hắn kéo tới trị liệu cho Đại tướng quân.

    Ai ngờ khi lão lang trung này cởi vết thương ra, lúc này mới phát hiện nơi đó đã sớm thối rữa không chịu nổi, may mà đây là mùa đông, mới không có thối đến không nói nổi.

    Nơi đó là nơi tâm thất quan trọng, lúc bình thường trúng tên vốn đã khó trị, huống chi hôm nay là bộ dạng này, lão lang trung sợ bộ hạ của hắn dưới cơn nóng giận giết mình, không thể làm gì khác hơn là ngựa chết làm như ngựa sống, nơm nớp lo sợ mà trị liệu một phen, kiểm tra một hồi, lại phát hiện nơi trúng tên có độc, lúc này mới trở nên nghiêm trọng như thế, lão lang trung vội vàng tranh công nói ra.

    Vị dũng sĩ Nữ Chân cùng Chiết Tử Du cùng nhau bị bắt kia mang theo cũng là gánh nặng, đã sớm bị người Thổ Phiên giết, bọn họ liền giận lây sang Chiết Tử Du, đem nàng bắt.

    Chiết Tử Du thông minh cỡ nào chứ, nghe rõ vài ba câu tình hình trải qua, trong lòng chợt lóe linh quang, đột nhiên một cái ý niệm nhảy lên trong đầu.

    Nàng đã không trông cậy vào mình có cơ hội chạy thoát, tính toán đầy đầu cũng là trước khi chết có thể có cơ hội gặp lại Dương Hạo một lần, hay hoặc là tìm được cơ hội, cho tên Lý Kế Quân khốn kiếp đã phá hư hi vọng cả đời này của nàng một lần đau khổ thật lớn, lúc này vừa nghe ngọn nguồn, nhất thời nảy ra ý hay.

    Mắt thấy đại hán Thổ Phiên kia đem nàng giải đến bên cạnh Hô Duyên Ngạo Bác sắp chết, sẽ phải giơ đao chém đầu, Chiết Tử Du đột nhiên không hãi sợ, rất trấn tĩnh, dùng rất giọng nói rõ ràng nói: "Kể từ khi bị các ngươi bắt, ta không nghĩ có thể còn sống.

    Bất quá, ta sẽ không giúp người nhận thay, người ta mang đến là dũng sĩ bộ tộc Nữ Chân, bọn họ vừa là chiến sĩ cũng là thợ săn bình thường, tên của bọn họ vừa có thể giết người, cũng có thể đi săn, cho nên. . . tên của bọn họ mang theo. . ."

    Ở lúc nàng nói chuyện, một đại hán Thổ Phiên đã giơ yêu đao, đao chuyển như bánh xe, xé gió bổ tới.

    Chiết Tử Du nói như chém đinh chặt nói: "Không có độc!"

    Lưỡi đao bỗng nhiên dừng ở cổ họng của nàng, kích đến cho da thịt nổi lên một trận run rẩy, hai mắt đại hán Thổ Phiên cầm đao kia khẽ nheo lại, trầm giọng nói: "Ngươi là có ý gì?"

    Chiết Tử Du lạnh lùng liếc hắn một cái: "Chỉ cần ngươi không ngu, hẳn là hiểu ý của ta."

    Nàng ngẩng cao đầu lên: "Người của ta, trên tên không có bôi độc."

    Mấy đại hán Thổ Phiên cũng là nhân vật cấp tướng lãnh, không thể so với binh lính lỗ mãng sơ ý bình thường, vừa nghe trong lời của Chiết Tử Du nói có ý gì, liếc nhìn nhau, bỗng nhiên nảy ra nghi ngờ.

    Kể từ sau khi Lý Kế Quân đến Tiêu Quan, liền trăm phương ngàn kế phát triển thế lực, điểm này bọn họ đã sớm biết.

    Hôm nay rơi vào chỗ này, Lý Kế Quân cùng Hô Duyên Ngạo Bác bất đồng ý kiến, không khỏi sinh ra tranh chấp, bọn họ đều cũng biết.

    Duới tình huống như thế, sao bọn họ lại không sinh nghi?

    Chiết Tử Du liếc nhìn lão giả râu dê kia, dùng tiếng Đảng Hạng nói: "Trương Thiên Sư lão nhân gia, ngươi không phải sợ, trong quân có rất nhiều binh lính bị thương, rất nhiều chỗ bọn họ phải dùng ngươi, sẽ không tùy tiện sát hại ngươi, chỉ cần ngươi nghe lời làm việc là được.

    Người sắp hấp hối này, là trúng tên trước, rồi sau đó mới trúng độc, đúng không?

    Đây là chuyện nội bộ của bọn hắn, cùng ngươi không liên quan, ngươi chỉ cần nói thực là được, không cần có chỗ cố kỵ."

    Hà Tây Lũng Hữu cách nhau cũng gần, những tướng lãnh Thổ Phiên này cũng hiểu được tiếng Đảng Hạng, nghe Chiết Tử Du nói lời này cũng không nghi ngờ.

    Nhưng lão giả râu dê này rơi vào trong hang hổ, tộc nhân ,thân nhân đều cũng chết thảm, đã thành như chim sợ cành cong, bỗng nghe có người dùng tiếng mẹ đẻ cùng hắn nói chuyện, nhất thời vô cùng gần gũi, đối với Chiết Tử Du liền thân cận hơn vài phần, Chiết Tử Du chất vấn vừa rồi, nói thẳng người nọ là trước trúng tên, sau mới trúng độc, còn an ủi hắn chỉ cần nói thực, như vậy, sẽ không có người giận lây sang hắn.

    Trên thực tế Chiết Tử Du ở trong lời nói đã khéo léo tăng thêm ám hiệu cùng hướng dẫn, bình thường đối với một người có chủ kiến thì nói như vậy cũng không có chuyện gì đáng nói, nhưng ở nơi này chính là nói với một người hoang mang lo sợ, bắt được một cây rơm rạ cũng là cứu tinh mà nói, chính là tác dụng thôi miên thật lớn.

    Lão giả râu dê không ngừng liên tục gật đầu, theo Chiết Tử Du lời mà nói..., lại trộn lẫn thêm chút ít y lý của mình biết mà phân tích ở bề ngoài nói một lần.

    Mấy viên tướng lãnh Thổ Phiên nào biết một tiểu cô nương thanh lệ như Chiết Tử Du, thân hãm vào trong hang hổ lang, lại vẫn có lòng hại người, có thể thiết kế hại người, thật là một cành hoa hồng mang gai độc, mấy người kia nghe lang trung cũng là nói như vậy, nghi ngờ trong lòng càng thêm nặng.

    Lúc này Lý Kế Quân mang mấy viên tướng lãnh thủ hạ lảo đảo xông vào, hôm nay thân hãm trùng vây, càng cần trấn an lòng quân, Lý Kế Quân tuy có thương thế trong người, nhưng chủ soái đã hôn mê bất tỉnh, hắn chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ thân thể mang theo mấy viên tướng đi tuần quân doanh, trấn an binh sĩ bị thương, làm ra bộ dáng an ủi chăm sóc, đang giả vờ ân cần thăm hỏi thì hắn chợt nghe mấy tên thân binh phái ở bên cạnh cai quản Chiết Tử Du nói Chiết Tử Du bị mấy viên tướng lãnh Thổ Phiên bắt đi rồi, lập tức vội vàng chạy tới.

    "Các ngươi làm cái gì?

    Ai cho phép các ngươi bắt người của ta, là Hô Diên tướng quân ra lệnh sao?"

    Lý Kế Quân vừa vào lều trướng, liền lớn tiếng hét lớn, dù sao hắn từng là thiếu chủ Tây Hạ, độc bá một phương, đã từng là một phương kiêu hùng, về sau mặc dù nhờ Thượng Ba Thiên che chở, đối với Hô Duyên Ngạo Bác cũng gọi là đại ca, cam làm tiểu đệ, nhưng không có nghĩa là hắn cũng khúm núm đối với các tướng lĩnh thủ hạ của Hô Duyên Ngạo Bác.

    Hô Duyên Ngạo Bác là một người cực cường thế, đối với người bên cạnh chiếu cố vô cùng tốt, việc đều tự làm, tác phong đại gia trưởng một phái, tất nhiên có được tướng sĩ trên dưới nhất trí ủng hộ, nhưng cũng tạo cho các tướng lĩnh thủ hạ của hắn thiếu hụt bản lĩnh cùng quyết đoán tự mình ngăn chặn, Lý Kế Quân hiện tại lệ nhan giận dữ, bọn họ thật đúng là không có dũng khi đối diện chống đỡ cùng người đứng thứ hai trong quân này.

    "Đại tướng quân hắn. . .

    Đã không được ."

    "Chuyện gì?"

    Lý Kế Quân sợ hết hồn, hướng lên trên giường nhìn lại, này mới nhìn thấy tình hình Hô Duyên Ngạo Bác không ổn, Lý Kế Quân khẩn cấp đẩy mấy tướng lãnh Thổ Phiên ra, vội vàng vọt tới bên cạnh Hô Duyên Ngạo Bác, quỳ một gối xuống, cúi người cầm tay của hắn, vội kêu lên: "Đại ca, Hô Diên đại ca!"

    Bộ dáng huynh đệ tình thâm của Lý Kế Quân nhìn ở trong mắt mấy tướng lãnh Thổ Phiên trong lòng đã nổi lên mầm hoài nghi, trái lại có chút làm bộ.

    Nhưng là nghi ngờ không thể làm bằng cớ, lúc này càng không thể tự sống mái với nhau, mấy tướng lĩnh Thổ Phiên chẳng qua là lạnh lẽo nhìn hắn.

    Lý Kế Quân cầm lên một chén canh, đem non nửa chén nước canh chậm rãi rót vào miệng Hô Duyên Ngạo Bác, vừa vội kêu: "Họ Hô Diên đại ca, đại ca!"

    Thân thể Hô Duyên Ngạo Bác khẽ nhúc nhích, ý thức trái lại tỉnh táo lại, hắn mở ra hai mắt vô thần nhìn hai bên một chút, thấy mấy viên đại tướng dưới trướng mình đều ở đây, bên cạnh còn Lý Kế Quân đang quỳ, vẻ mặt quẫn bách, khóe miệng không khỏi lộ ra một tia nụ cười khổ sở.

    "Vốn tưởng rằng, phen này. . .

    Có thể kiến công lập nghiệp, không nghĩ tới. . .

    Ta lại táng thân ở đây."

    Hô Duyên Ngạo Bác hồi quang phản chiếu, nói chuyện cũng rõ ràng hơn chút ít, hắn thở hổn hển ra mấy khẩu đại khí, lại nói: "Ta. . .

    Ta không được rồi, Kế Quân, ngươi. . .

    Đem bọn họ đi ra ngoài. . ."

    Hắn nhắm mắt lại, nắm chặt tay của Lý Kế Quân, trầm mặc hồi lâu, mới đè nén nói ra một tiếng: " Ngươi muốn làm sao, liền làm đi, ta. . .

    đều giao cho ngươi!"

    Đến chết, hắn cũng xấu hổ không nói ra dùng nữ nhân làm con tin, cưỡng bách địch nhân nhượng bộ, để cho hắn một con đường sống, bất quá hắn có thể lựa chọn cận kề cái chết không nhục, lại không muốn để cho các huynh đệ đi theo hắn nhiều năm cùng nhau chết theo, lúc sắp chết, hắn rốt cục thỏa hiệp.

    Nói xong những lời này, Hô Duyên Ngạo Bác lưu luyến nhìn các huynh đệ của mình, đột nhiên qua đời.

    "Đại tướng quân!"

    Mấy tướng lãnh Thổ Phiên quỳ rạp xuống trước thi thể, lệ rơi đầy mặt.

    Lý Kế Quân cũng là lệ rơi đầy mặt, kích động đến lệ rơi đầy mặt, tên đầu bò Trương Thiên Sư cũng không quăng được suy nghĩ, khốn kiếp rốt cục đã chết a!

    Khó khăn nhất chính là câu nói hắn nói trước khi chết kia, hai người ngầm hiểu lẫn nhau, cũng hiểu câu di ngôn của Hô Duyên Ngạo Bác trước khi chết này rốt cuộc là có ý gì.

    Nhưng là người bên cạnh chưa chắc biết, cho dù biết. . .cũng có thể xuyên tạc a.

    Những lời này có thể mở rộng ra một phen ý tứ, sáu chữ kia liền phảng phất như chỉ thị giống nhau, văn chương có thể làm được, đồ hỗn trướng này trước khi chết rốt cục còn làm ra chuyện tốt."

    "Đại ca, đại ca, ngươi yên tâm đi. . ."

    Lý Kế Quân khóc đến nước mắt giàn giụa, vắt óc tìm mưu kế đổi "Di chiếu" : "Ta và ngươi tình như thân huynh đệ, nghĩa so sánh với kim kiên, ta sẽ nghe lời đại ca..., thừa kế trách nhiệm đại ca, đem người chúng ta mang đi ra ngoài, đem đại doanh Tiêu Quan phòng thủ kiên cố, cuối cùng có một ngày, báo thù rửa hận cho ngươi!"

    Chiết Tử Du thờ ơ lạnh nhạt, khóe miệng nhếch nhẹ, chợt lóe cười nhạt rồi biến mất.

    Sáng sớm, luồng ánh mặt trời đầu tiên rơi hướng cánh đồng tuyết, một đêm tuyết rơi, đem toàn bộ thi thể cùng vết máu của tiểu bộ lạc kia cũng chôn rồi, tội ác cùng chém giết tựa hồ cũng biến mất theo, trong thiên địa một mảnh hư không trắng toát.

    Lý Kế Quân đầu đội khăn hiếu, thắt lưng vắt ngang áo tang, suất lĩnh các tướng lĩnh đông nghịt lẳng lặng mà đứng, mặt ngó về phía một chỗ phần mộ mới vừa dựng lên trên cánh đồng tuyết, yên lặng tế bái.

    Không có nhang đèn, không có rượu ngon, không có rau quả bốn mùa cùng bó hoa tươi, không khí trái lại vô cùng trang nghiêm.

    Một lần dập đầu ba cái. . . , đại quân đông nghịt tùy theo quỳ sát, khí tráng kết thúc.

    Lễ xong, Lý Kế Quân nhẹ nhàng đứng lên, một gã tướng lãnh Đảng Hạng đi tới bên cạnh hắn, nhìn về dãy núi phập phồng xa xa ở phương Đông, thấp giọng nói: "Lão đại nhân. . . , sau khi binh bại dưới tay Dương Hạo, liền chôn ở gần chỗ núi bên kia."

    Lý Kế Quân nhìn núi xa một chút, lại lẳng lặng đứng yên nhìn một chút, đại quân sát khí trùng tiêu, niềm tin nảy sinh, hắn giơ lên hai nắm đấm, dùng thanh âm chỉ có vài tên tâm phúc mới có thể nghe được nói: "Sẽ có một ngày như vậy, ta tự mình mang theo các ngươi, đi tế phụ thân đại nhân!"

    Hắn đưa mặt hướng phương Đông, tại chỗ lạy ba lạy, tướng sĩ Thổ Phiên đứng lù lù bất động, nhưng binh sĩ trên dưới Đảng Hạng đều tùy theo cùng nhau quỳ gối, Lý Kế Quân đứng dậy, rũ đi tuyết trên cái trán, trầm thấp mà có lực nói: "Ta sẽ trở lại!"

    -----oo0oo-----

    Chương 113:Nam Nhi

    Nhân mã như nước thủy triều, tiếng chân như sấm, mấy vạn nhân mã ở trên bình nguyên cát nho nhỏ chiến đấu say sưa quyết liệt!

    Hô Duyên Ngạo Bác ngoài ý muốn bỏ mạng ở trong tay một tên vô danh tiểu tốt, quyền chỉ huy chi liên quân này rốt cục rơi xuống trong tay Lý Kế Quân, Lý Kế Quân lập tức xua quân xuôi Nam, vẫn theo lộ tuyến như trước, lao thẳng tới Hà Mô Trại, cố gắng chọn tuyến đường đi thẳng nhất trở về Lũng Hữu.

    Các tướng lĩnh Thổ Phiên hệ đối với cái chết của Hô Duyên Ngạo Bác không khỏi không nghi ngờ, trừ việc Lý Kế Quân luôn luôn mưu cầu danh lợi đối với quyền lực, dã tâm có ý đồ nhúng chàm Tiêu Quan, cũng bởi vì Lý Kế Quân là tiền khoa.

    Ban đầu hắn cùng đồ mạt lộ tìm nơi nương tựa ở Tuy Châu, lúc đó không cam lòng ăn nhờ ở đậu, sở dụng thủ đoạn vạch kế sát hại Thứ Sử Tuy Châu Lý Phi Hiển, cướp quyền lực của hắn.

    Bất quá bọn hắn không có bằng cớ gì cụ thể, nhất là trước mắt đối đầu kẻ địch mạnh, cũng không phải là lúc sống mái với nhau, cho nên mấy vị tướng lãnh chủ yếu Thổ Phiên sau khi thương nghị một phen, quyết định tạm thời ẩn nhẫn, đợi sau khi trở về Lũng Hữu, đem chuyện này bẩm báo cho Thượng Ba Thiên, xin Đại Đầu Thượng Ba Thiên vì tướng quân nhà mình mà chủ trì công đạo.

    Cho nên bọn họ cũng biểu hiện rất là thuần phục.

    Vừa đến Diêm Châu quả nhiên liền bước vòng vây của quân Tây Hạ.

    Lại có binh mã các lộ lân cận Kha Trấn Ác liên thủ tiễu trừ, mà Dương Duyên Lãng thì trấn thủ Cát Đạp Trại Tây Tuyến, một binh một tốt cũng không động, chính là không chịu cho hắn thừa dịp cơ hội.

    Chiến đấu kịch liệt liền triển khai ở đồi của Lưu Sa Bình.

    Kha Trấn Ác không phải là một thủ lĩnh dạng tiến công kiệt xuất, nhưng am hiểu phòng thủ, am hiểu thủ vững các loại địa hình, Lý Kế Quân trước tiên xuất động nhân mã bản bộ, kết quả đánh bại mà về, quân Tây Hạ nhân cơ hội tạo thành xu thế vây kín hình bán nguyệt, Lý Kế Quân lại đại tướng Đại Dã Nô Nhân làm đầu mũi nhọn, tung ngựa xông ra, kịch chiến một phen, vẫn là không có tiến triển.

    Đại Dã Nô Nhân cùng A Các Cô là phụ tá đắc lực của Hô Duyên Ngạo Bác, quân đội sở thuộc tinh nhuệ có chiến lực kinh người, nhưng Kha Trấn Ác dĩ dật đãi lao, lấy thủ nghênh tấn công, chiếm cứ chủ động, cho nên mặc dù thương vong không nhỏ, cũng cấp cho Đại Dã Nô Nhân thương tổn càng nghiêm trọng hơn, khi quân đội sở thuộc Đại Dã Nô Nhân cùng Kha Trấn Ác ác chiến say sưa, hai cánh binh mã trái phải của Tây Hạ lại đột nhiên một lưỡi dao phân ra hai, một đường ép thẳng chủ trận Lý Kế Quân, kiềm chế binh mã kia, bọc đánh một đường hình cung, đem binh mã Đại Dã Nô Nhân hoàn toàn cắt đứt ở trên chiến trường.

    Mắt thấy Đại Dã Nô Nhân hãm sâu vào trùng vây, tả xung hữu đột, thủy chung không giết ra được, quân Tây Hạ mênh mông như biển lớn, tùy thời cũng có thể lật úp thuyền nhỏ này của hắn, A Các Cô cùng hắn tình như huynh đệ không đợi Lý Kế Quân hạ lệnh, liền tự mình dẫn tám ngàn tinh nhuệ giết vào trùng vây, muốn đem lão huynh đệ tiếp ứng đi ra ngoài.

    Được A Các Cô viện binh, tinh thần Đại Dã Nô Nhân hơi đại chấn, nhưng viện binh nhiều, thì quân địch vây quanh tới cũng nhiều, "Thuyền" lớn, sóng gió cũng thăng cấp rồi, hai bên hợp binh một chỗ, cũng chỉ bất quá là kéo dài thời gian thất bại mà thôi.

    "Đi mau, đột phá vòng vây."

    A Các Cô vừa vung đao bổ ra một cái, trước mặt liền có năm cây đại thương đâm tới, hắn lớn giọng kêu lên, thình lình một mũi tên bắn lén ngang trời bắn tới, xuyên thấu giáp trụ của hắn, bắn trúng sườn trái của hắn, một mũi tên này xuyên vào quá sâu, A Các Cô quát to một tiếng liền rớt xuống ngựa.

    Mấy vạn binh mã xung phong liều chết qua lại, đem toàn bộ chiến trường đều quấy thành một nồi cháo bùn, một khi té ngựa, dưới móng ngựa hỗn loạn còn mạng được sao?

    Đại Dã Nô Nhân mắt thấy sẽ giết ra được khỏi trùng vây, chợt thấy A Các Cô viện binh cứu mình trúng tên té ngựa, há có thể bỏ hắn mà chạy trốn một mình, lập tức thúc giục chiến mã lại giết trở lại.

    Quân tướng sĩ Tây Hạ ở khắp mọi nơi tựa như sóng lớn ngập trời, ào ào đánh tới, nhanh chóng đem bọn họ mai táng ở dưới sóng lớn, liền cả một cái bong bóng cũng không nổi được lên.

    "Báo cáo!

    Đại Dã Nô Nhân, A Các Cô. . . , song song chết trận!"

    "Cùng bọn họ liều mạng!"

    Bên tai đột nhiên phát ra một tiếng tiếng nổ, Lý Kế Quân cả kinh lui lại hai bước, chỉ thấy tướng lãnh Thổ Phiên Hộc Tư Cao Xa đỏ cả hai mắt, phảng phất như một đầu trâu đực động đực, ở cách ba thước xa, Lý Kế Quân vẵn có thể cảm thấy hơi thở ồ ồ của hắn phun thẳng đến trên mặt mình: "Lý tướng quân, xin chia hai đường, kiềm chế hai cánh quân Tây Hạ trái phải, Hộc Tư Cao Xa dẫn quân đội sở thuộc xông thẳng vào bản trận của Kha Trấn Ác, chém đầu hắn, báo thù cho hai vị đại nhân Đại Dã Nô Nhân cùng A Các Cô!"

    "Hộc Tư tướng quân chậm đã!"

    Lý Kế Quân kéo Hộc Tư Cao Xa lại, kích động nói: "Ta cũng muốn xông thẳng vào doanh trại kẻ địch, chém đầu tên đầu sỏ bên địch a.

    Nhưng quân địch nhiều người thế mạnh, chúng ta không thể liều mạng được, nếu không bọn ta chết trận sa trường không tiếc, nhưng sẽ có ai báo thù cho Hô Diên đại ca, báo thù cho tướng quân Đại Dã Nô Nhân cùng A Các Cô ?

    Nghe lời ta khuyên bảo, không thể liều mạng."

    Hộc Tư Cao Xa đỏ hồng mắt, vươn cổ nói: "Nếu không thì như thế nào?

    Chẳng lẽ bọn họ có lòng từ bi, thả chúng ta rời đi?"

    "

    Hai hàng lông mày của Lý Kế Quân nhíu chặt, chần chữ tại chỗ chốc lát, chợt ngẩng đầu, một ngón tay chỉ về Chiết Tử Du hai tay gập ngược ra sau, bị trói ở trên ngựa kia nói: "Vậy cũng không phải, ta có biện pháp.

    Thân phận người này đặc thù, quan hệ cùng Tây Hạ Vương Dương Hạo không phải là nông cạn, nếu lấy tánh mạng của nàng ra ép buộc, tất có thể khiến cho quân Tây Hạ tránh ra cho chúng ta một con đường."

    Hắn nói tới đây, bùi ngùi thở dài nói: "Thật ra thì. . .

    Kể từ khi bắt được nữ nhân này, ta đã hướng Hô Diên đại ca đề cập tới cái chủ ý này, nhưng Hô Diên đại ca anh hùng cả đời, ngông nghênh tranh tranh, không chịu sử dụng thủ đoạn này.

    Ta cũng nghĩ tuân theo di chí của Hô Diên đại ca, đường đường chánh chánh đánh bại quân địch, oanh oanh liệt liệt giết đi ra ngoài, nhưng. . . , kẻ địch đông chúng ta ít, dĩ nhiên ta không sợ chết, nhưng là ta còn muốn lưu lại tấm thân này báo thù rửa hận cho đại ca, vinh nhục cá nhân, tính là chuyện gì?"

    Hắn hiên ngang lẫm liệt nói: "Bây giờ, thu binh!

    Bản tướng quân muốn đích thân ra trận, gặp lại Kha Trấn Ác kia!"

    Kha Trấn Ác mắt thấy quân địch tan tác, không khỏi vui mừng nhướng mày, hôm nay cuối cùng có thể rửa sạch tiếc hận lần trước.

    Năm đó nếu không phải Đại Vương có lệnh, thả kẻ địch rời đi, hắn đã sớm bắt sống Dạ Lạc Hột cùng Lý Kế Quân, nhất cử thành danh, công chấn thiên hạ.

    Mà nay, cuối cùng là lão Thiên rủ lòng thương, một lần nữa đem cơ hội này đưa đến trên tay, hôm nay đóng cửa đánh chó, tất nhiên đem Lý Kế Quân lưu lại, phần công lao này, cho dù là ai cũng không đoạt đi được.

    Mắt thấy Lý Kế Quân thu binh, Kha Trấn Ác khẽ mỉm cười, trầm ổn hạ lệnh: "Thu binh, cố thủ, địch nhân gấp, chúng ta không vội, kéo dài được càng lâu, càng có lợi đối với chúng ta.

    Lập tức quét dọn chiến trường, cứu giúp thương binh, chuẩn bị đánh xuống hai tràng ác chiến."

    Lính liên lạc vội vã truyền hạ lệnh đi, chiến trường nhất thời như nước sôi giống như được giội xuống một bầu nước lạnh, bắt đầu yên tĩnh lại, bọn lính bắt đầu vội vã co rút phòng tuyến lại, gia cố trận địa, cứu giúp người bị thương.

    Sau một lúc lâu, ở nơi xa trong doanh trại của Lý Kế Quân, có tám chiến sĩ cầm thuẫn cỡi ngựa, vây quanh hai người chậm rãi đi về phía trước, bọn họ rời bản trận của mình, từ từ đi về phía trước, không chút do dự.

    Kha Trấn Ác thấy tình hình này, không khỏi chợt nhíu chân mày, không biết Lý Kế Quân đang giở trò quỷ gì "Cho dù mấy người này là cao thủ, cũng chỉ là một địch vạn người, chẳng lẽ muốn xông đến đại doanh của ta?

    Hành động lần này là làm cái gì?

    Đầu hàng?"

    Dưới sự kinh ngạc, Kha Trấn Ác giơ tay xuống phía dưới nhẹ nhàng đè xuống, một loạt cung tiễn thủ ở phía trước lập tức đem mũi tên nhọn hướng mặt đất cách một ngón tay, bỏ qua động tác tụ tên.

    Vài người mang thuẫn bài từ trong doanh của Lý Kế Quân đi ra, lóe ra hai người ở bên trong, lập tức hiện ra một nam một nữ, nam nữ mỗi người một ngựa, nam tử kia tai mang vòng vàng, lông mày thô mắt báo, đỉnh đầu trọc nửa, bím tóc ở hai bên, lưng đeo một cái trường đao, chính là Lý Kế Quân, còn nữ tử kia. . .

    Khi đối phương đã ở trong tầm một mũi tên bắn, Kha Trấn Ác có thể đem dung mạo của đối phương nhìn tháy vô cùng rõ ràng, chờ khi thấy rõ dung mạo nữ tử kia, Kha Trấn Ác bất chợt đột nhiên cả kinh, hắn là nhận ra được bộ dáng của Chiết Tử Du dù là dưới hình dạng dơ dáy, Kha Trấn Ác đẩy thuẫn bài thủ phía trước ra, vội vàng lao ra mấy bước, nheo con ngươi nhìn lại, sắc mặt không khỏi xám ngoét.

    Lý Kế Quân vốn đang suy nghĩ giới thiệu thân phận của Chiết Tử Du như thế nào, nghĩ đến trong quân Tây Hạ có nhiều tướng lãnh như vậy, nhất định có người nhận ra được nàng, vừa thấy phản ứng của Kha Trấn Ác, trong lòng không khỏi đại định, nhìn bộ dáng kia, Kha Trấn Ác chính là nhận ra được Chiết Tử Du.

    Lý Kế Quân ở trên ngựa cười to: "Ha ha ha, Kha tướng quân, đã lâu không gặp.

    Nhớ khi đó Lý mỗ ta đêm tập kích thành Ngân Châu, đuổi cho ngươi gà bay chó sủa, hôm nay Lý mỗ hổ lạc đồng bằng, bị ngươi vây ở trên Lưu Sa Bình này, cuối cùng cũng cho ngươi hòa nhau một ván.

    Ha hả, Lý mỗ là người phúc thiên mệnh đại, cho dù ngươi tay cầm trăm vạn hùng binh, cũng đã làm gì được ta, nữ tử trên ngưa này là ai, ngươi hãy nhìn rõ ràng đi ?"

    Kha Trấn Ác chần chờ nói : "Nàng là. . ."

    Lý Kế Quân ở trên ngựa vui mừng khôn xiết, ôm bụng cười to nói: "Ha ha ha, không dám nhận sao?

    Vậy để cho bản tướng quân tới nói cho ngươi, vị này, chính là người mà Tây Hạ đại vương Dương Hạo của ngươi trằn trọc, cầu còn không được, muội muội của Chiết Ngự Huân đại tướng quân, Chiết Tử Du cô nương, Kha tướng quân, có nhận ra được chăng?"

    "Ngũ công tử?

    Thật là Ngũ công tử?"

    Trong đám tướng sĩ cánh trái, có không hề ít bộ hạ của Hữu Vi, bao quát cả Hữu Vi ở bên trong, đều là bộ hạ cũ của Trình Thế Hùng, cũng chính là dòng chính của Chiết Gia Quân, Lại Hữu Vi giục ngựa về phía trước phi ra tiến tới nơi.

    Thấy rõ bộ dáng của Chiết Tử Du, không khỏi rớt xuống ngựa, run giọng kêu lên: "Ngũ công tử!"

    Dứt lời liền quì một gối, chào một lễ kính trọng nhất theo nghi thức quân đội.

    Một cái quỳ của hắn này, bọ hạ cũ Chiết gia trong quân Tây Hạ đều hành lễ theo, bỏ thuẫn xuống ngựa, chợt "roạt roạt "quỳ xuống một mảnh, trong các bộ doanh đều có không ít bộ hạ cũ của Chiết gia, trong lúc nhất thời dẫn tới rối loạn ba quân.

    Lý Kế Quân ngửa mặt lên trời cười to, thân hình rung động, chỗ bị thương trên đùi nhất thời đau nhức vào tận phế phủ, nhưng hắn lập tức ngồi ngay ngắn, vẫn cố làm ra dáng dấp đang mạnh mẽ nhẫn nại, giả ra mộ bộ dạng hồn nhiên tự nhiên.

    Trên yên ngựa của hắn đã lót vài món vải mềm, nhưng mà bắp đùi bị kiếm gãy chọc vào, chỗ bị thương vốn là khó có thể khép lại, lại nhiều lần bị xóc nảy, nào có tốt được nhanh như vậy, may mắn chính là khí trời rất lạnh, chỗ bị thương đau chưa bị hư thối sinh mủ.

    "Tất cả đứng lên!"

    Chiết Tử Du nói một tiếng rõ ràng: "Các vị huynh đệ, còn nhớ được phần tình cảm hương hỏa ngày trước, Chiết Tử Du vô cùng cảm kích, nhưng các ngươi hôm nay là tướng sĩ quân Tây Hạ, là bộ hạ của Tây Hạ Vương, trước trận hai quân, há có thể hướng phía địch quỳ xuống, phải nhớ được bản phận của mình."

    Chiết Tử Du mắng một lời, trong lòng Lại Hữu Vi không khỏi rùng mình, vội vã ôm quyền thi lễ, đứng dậy xoay người lên ngựa, bộ hạ cũ Chiết gia ở xung quanh cũng đều đứng lên.

    Lý Kế Quân liếc mắt nhìn Chiết Tử Du, dào dạt đắc ý nói: "Kha tướng quân, nhường đường đi.Bằng không, Lý mỗ là người không biết thương hoa tiếc ngọc, một đao tiếp nữa, Chiết cô nương hương tiêu ngọc vẫn, ta cũng không đau lòng đâu!"

    Sát khí trong mắt Lý Kế Quân không hề giả, một thanh trường đao sắc bén sáng như tuyết đã gác ở trên cổ mảnh nhỏ của Chiết Tử Du, không cần cố sức, chỉ cần thuận thế kéo một cái, Chiết Tử Du sẽ phải mất mạng tại chỗ, hù đến cho Kha Trấn Ác liên tục xua tay.

    Lý Kế Quân háo sắc, nam nhân trong thiên hạ có mấy người không háo sắc?

    Nhưng trong lòng Lý Kế Quân, quyền bính vẫn là nặng nhất.

    Ngày đó Hoa Phi Điệp xinh đẹp quyến rũ, ở thành Tuy Châu coi như là gai nhân tuyệt sắc số một số hai, Lý Kế Quân vì giao hảo với Hô Duyên Ngạo Bác, liền không chút do dự hiến đi ra.

    Nữ nhân ở trong lòng hắn, rốt cục bất quá chỉ là một đồ chơi, đại thù hắn người bị giết cha diệt môn, há lại sẽ nổi lên lòng thương hương tiếc ngọc chứ?

    Các tướng sĩ Tây Hạ ở xung quanh đều tức giận nhìn chằm chằm vào Lý Kế Quân, nếu như ánh mắt có thể giết người, Lý Kế Quân đã sớm đã bị đâm thành ngàn vết lở loét, nhưng là thương kích như rừng, cũng không thể sử dụng.

    Ở sau lưng Lý Kế Quân, cũng có một đôi ánh mắt, bao hàm oán độc cùng căm ghét giận dữ , gắt gao chăm chú dán vào trên người của hắn, đó là Hộc Tư Cao Xa.

    Mặc dù Lý Kế Quân nói thật dễ nghe, nhưng là một câu nói kia của Chiết Tử Du, đã reo xuống ở trong lòng hắn một hạt mầm móng, hạt mầm móng này đã mọc rể nẩy mầm, khỏe mạnh trưởng thành : ngươi đã nắm giữ trong tay một nhân vật như vậy, vì sao không sớm cùng bọn họ thương lượng, lại muốn an bài một cuộc ác chiến trước, chôn vùi tánh mạng của hai vị huynh đệ của ta?

    Lý Kế Quân, khoản nợ này, ta nhất định phải tính với ngươi rõ ràng!

    Bộc Đạp Trại.

    Đêm dài đằng đẵng, một chiếc đèn cô đơn, Dương Hạo lòng tựa như tâm ngọn đèn, chịu đủ đau khổ.

    Chiết Tử Du bị đưa ra trước trận tiền, vó ngựa ba quân không thể tiến, Kha Trấn Ác cắn chặt hàm răng, đành tránh ra một con đường, trơ mắt nhìn Lý Kế Quân nghênh ngang rời đi, cơ hồ tức đến phun ra máu.

    Con đường "Nhất Tuyến Điều" ngoài Hà Mô Trại cũng không phải là một con đường thích hợp cho đại đội nhân mã thông hành, ban đầu bọn họ sở dĩ muốn chọn con đường này, chỉ là bởi vì con đường trở về từ Cát Đạp Trại đã bị chặt đứt, trừ lần này bọn họ đã không có lựa chọn nào khác, trước mắt có Chiết Tử Du nơi tay, lựa chọn tốt nhất của Lý Kế Quân chính thật ra là giết trở về Cát Đạp Trại bên sông Lô, lấy Chiết Tử Du làm con tin, bức bách Dương Duyên Lãng nhường đường.

    Nhưng là Lý Kế Quân không dám mạo hiểm như vậy, lần này bảo đảm duy nhất có thể chạy ra tìm đường sống chính là Chiết Tử Du rồi, một đường bôn ba qua lại như vậy, vạn nhất Dương Hạo nhận được tin tức tự mình chạy đến thì làm sao bây giờ?

    Ở trong lòng Lý Kế Quân, nữ nhân cho dù đẹp, cũng bất quá là một việc công cụ phát tiết tình dục, nếu như đổi chỗ mà xử, để cho hắn một lần vất vả rồi nhà suốt đời, giữa lựa chọn giết chết tử địch cùng bảo vệ một nữ nhân thả kẻ địch đi, hắn sẽ không chút do dự chọn cái trước.

    Suy bụng ta ra bụng người. . . , hắn không cách nào xác định được Dương Hạo sẽ quyết định như thế nào, sao dám mạo hiểm chứ.

    Mà đám tướng lãnh Kha Trấn Ác thì nếu khác, không nói đến trong quân vốn có rất nhiều bộ hạ cũ của Chiết gia, Kha Trấn Ác tất sẽ phải suy nghĩ bọn họ sẽ bất ngờ làm phản hay không, chỉ là áp lực của Dương Hạo bên kia, cũng không phải là hắn có thể thừa nhận được.

    Dương Hạo có cái tâm ý gì, hắn không biết, hắn cũng không dám liều làm ra quyết định, bức tử Chiết Tử Du.

    Nếu như vậy, mặc dù Chiết Tử Du là chết ở dưới đao Lý Kế Quân, tất cả tướng sĩ hệ Chiết gia lấy cùng tướng lãnh Lân Châu Dương hệ giao hảo với Chiết gia, đều sẽ đem hắn coi là cừu địch, đến lúc đó cho dù Dương Hạo không muốn thả người, vì trấn an lòng quân dân ý, cũng sẽ đem hắn làm người chịu tội thay.

    Cho nên, Lý Kế Quân vẫn lựa chọn "Nhất Tuyến Điều", mấy vạn con ngựa cũng di chuyển ở ngoài cốc khẩu "Nhất Tuyến Thiên" , nhưng là tướng sĩ của hắn trái lại bình yên trở lại Lũng Hữu.

    Sau đó, chim bồ câu lui tới, chiến báo truyền đi, Dương Hạo mới vừa đuổi tới nửa đường bẻ hướng Cát Đạp Trại, Kha Trấn Ác cũng không ngừng tung vó ngựa chạy đến.

    Kha Trấn Ác mặt hổ thẹn nói: "Đại Vương, thần. . .

    Lúc ấy vô kế khả thi, chỉ đành phải nhường đường, đành ngồi nhìn Lý Kế Quân kia bỏ trốn mất dạng, thần thật sự. . ."

    "Ngươi không có sai. . ."

    Dương Hạo trầm mặc xuống, lại nói: "Bất kể là ngươi quyết đoán đem binh, cắt đường sau của quân địch, hay là chiến pháp lựa chọn Lưu Sa Bình ngăn kẻ địch khắc địch, cũng rất xuất sắc, về phần nhường đường, để hắn rời đi, nếu như đổi lại là ai cũng không có lựa chọn khác. . ."

    Dương Hạo nói tới đây, ngó chừng ngọn đèn dầu như hạt đậu trên bàn, tinh thần phiêu hốt, một lần nữa lâm vào trầm mặc.

    Kha Trấn Ác bất an nhìn Trúc Vận cùng mã Thán, hai nha đầu nhìn lại hắn bằng một ánh mắt thương mà không giúp gì được, hai người bọn họ hiện tại cũng là câm như hến, không dám lên tiếng.

    Mặc dù giọng nói của Dương Hạo bình tĩnh, còn đang trấn an Kha Trấn Ác, nhưng hiện tại trong lòng hắn tựa như bị một cơn bão lốc đang tàn sát bừa bãi, tức giận, hoảng loạn, lo lắng, sát ý. . . , đủ loại tâm tình đã đem Dương Hạo hóa thành một ngọn núi lửa di động, nham tương sôi trào ở đáy lòng của hắn, mặc dù hắn còn không có bộc phát ra, nhưng là trừ phi ngươi không biết hắn đã sắp muốn điên, nếu không cho dù ai ngồi ở trên miệng núi lửa này, sẽ không sợ hết hồn hết vía chứ?

    Tử Du bị bắt trong tay Lý Kế Quân, ta phải như thế nào mới có thể cứu nàng trở lại?

    Như thế nào mới có thể???

    Đủ loại ý niệm trong đầu ùn ùn kéo đến, có lo lắng đối với Tử Du, có cừu hận đối với Lý Kế Quân, có thiết kế đủ loại phương án tấn công Tiêu Quan đoạt lại Tử Du, cũng có suy nghĩ lướt qua nhanh mà không dám suy nghĩ nhiều là cảnh ngộ có thể không gặp lại được Tử Du nữa. . .

    Dương Hạo đột nhiên đứng dậy, bước đi thong thả dần dần gấp gáp, Trúc Vận cùng Mã Thán vội vàng hướng góc phòng né tránh, tội nghiệp nhìn hắn, Kha Trấn Ác trực tiếp thi triển "Khô Mộc Thần Công", đem mình cùng cái băng ghế ngồi dưới mông hóa thành một thể, mắt xem mũi, mũi nhìn lòng, không nói không động, không sinh không thôi, hận không thể để Dương Hạo hoàn toàn không để mắt đến sự tồn tại của hắn.

    Qua hồi lâu, Dương Hạo bỗng nhiên đứng vững bước, chà xát gương mặt mỏi mệt, nói: "Các ngươi không nên đứng ở ngoài trướng, tất cả vào đi!"

    Đám tướng lãnh Dương Duyên Lãng, Thác Bạt Hạo Phong áo giáp chỉnh tề phảng phất như kiểu điểm tướng thăng trướng, đồng loạt đi đến, bọn họ vẫn ở ngoài trướng, căn bản không dám đi ngủ, chờ đợi Dương Hạo ra lệnh.

    "Tử Du, ta muốn cứu!

    Vấn đề là, cứu làm sao.

    Chư vị, lòng ta rất loạn, các vị có thượng sách gì, cứ nói ra.

    Đều ngồi đi, chỗ này không phải là triều đình, không cần giữ lễ tiết."

    Kha Trấn Ác thấp thỏm nói: "Lý Kế Quân chọn tuyến đường Nhất Tuyến Điều đi Hà Mô Trại chạy về Lũng Hữu, giờ phút này đang trên đường chạy về Tiêu Quan, mặc dù Tiêu Quan có lưu lại quân đồn trú, nhưng là binh lực đã thiếu thốn, không bằng chúng ta cường công Tiêu Quan, đoạt trước chỗ hiểm này trước khi Lý Kế Quân tới ,lại một lần nữa ra sức đánh Lý Kế Quân, đánh cho hắn trở tay không kịp, hoặc là. . . có cơ hội."

    "Vạn lần không được."

    Dương Duyên Lãng lập tức mở miệng phản bác: "Tiêu Quan hiểm yếu, dễ thủ khó công, đây là quan ải một người đã đủ giữ, vạn người không thể khai thông.

    Hô Duyên Ngạo Bác cùng Lý Kế Quân xua quân Bắc thượng, đã làm ra an bài nguyên vẹn, cho dù binh lực không bằng trước kia, nhưng muốn bảo vệ cho Tiêu Quan, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn bảo vệ Tiêu Quan chính là không khó, nếu như chúng ta cứng rắn tấn công, hao binh tổn tướng cũng chưa hẳn có thể đánh chiếm, chỉ cần kéo dài được mấy ngày, cho dù Lý Kế Quân không tới, viện quân của Thượng Ba Thiên cũng đã tới rồi, càng là muốn cứu người, càng không thể lỗ mãng, ta cho là, kế này không được ."

    Thác Bạt Hạo Phong chần chờ một chút, nhìn Dương Hạo thử dò xét nói: "Đã như vậy. . . , chúng ta không bằng. . .

    Không bằng chờ Lý Kế Quân chạy về Tiêu Quan?

    Nội ứng của chúng ta tiềm phục, đều bị Hô Duyên Ngạo Bác dẫn vào Hà Tây rồi, lần này trở về, bọn họ hiện tại đang ở trong quân Lý Kế Quân, muốn lấy Tiêu Quan, nhất định phải có nội ứng, hay là ta phái người đi Tiêu Quan, chờ bọn họ trở lại, lập tức bắt được liên lạc.

    Chỉ bất quá, đến lúc đó bọn họ liền bại lộ thân phận, chúng ta chuẩn bị còn chưa đầy đủ, nhất là ở Tống Quốc bên kia. . . , rất nhiều chỗ khổ tâm bố trí, cũng phải phó mặc đi."

    "Lửa cháy đến nơi, trước tiên chú ý trước mắt đi!"

    Dương Hạo cắn răng nói: "Hạo Phong, lập tức phái người lẻn vào Tiêu Quan thăm dò tin tức, một khi có được tin rồi, lập tức thả chim bồ câu truyền về.

    Duyên Lãng, từ trong quân chọn lựa ra tinh nhuệ, mặc giáp chuẩn bị vũ khí sắc bén, tùy thời đợi lệnh."

    "Tuân lệnh."

    "Tốt lắm, các ngươi đi xuống đi, ta. . .

    Muốn nghỉ ngơi một chút".

    Chúng tướng hai mặt nhìn nhau, chỉ đành phải nghe lời lui ra, Dương Hạo liếc mắt nhìn Trúc Vận cùng Mã Thán, miễn cưỡng nặn ra vẻ mỉm cười: "Các ngươi cũng đi ngủ đi."

    "Dạ."

    Hai người yên lặng lui ra.

    Hai mắt Dương Hạo thất thần, ở bên trong gian phòng trống rỗng đứng thẳng một hồi lâu, mới dùng thanh âm làm người ta không rét mà run nói: "Lý Kế Quân, nếu ngươi dám thương tổn Tử Du .., ta sẽ không để cho ngươi chết!

    Ta thề, ta sống bao lâu, ngươi sẽ sống bấy lâu, ta nhất định phải làm cho ngươi ngày ngày sống tại trong địa ngục, sống . .

    Không bằng chết!"

    "Phanh" một tiếng, Dương Hạo đập bàn một cái, một cái bàn gỗ chắc làm từ Thiết Lê Mộc bị đập thành mảnh nhỏ.

    "Ra lệnh cho phía trước, lại tăng thêm chút tốc độ, cần phải bằng thời gian nhanh nhất chạy về Tiêu Quan!"

    Lý Kế Quân nằm ở trên một cái cáng đơn sơ, khó dằn nổi gấp gáp thúc giục.

    Tướng lãnh Bảo Câu Hoa tâm phúc của hắn đi theo ở một bên, nói: "Mất ngựa, đi đường bất tiện, các tướng sĩ đã đi rất nhanh, nếu tộc độ nhanh hơn nữa, sau khi đến Tiêu Quan, sợ rằng cũng phải kiệt sức.

    Đại nhân, ở quan ải Nhất Tuyến Thiên dù gì cũng có một lang trung, hiểu chút y đạo thô thiển, ngài nên để cho hắn nhìn xem vết thương ở chân ngài , thoa chút ít thuốc rồi lại đi đường. . .

    "Chút thương thế này còn chưa đủ lấy mạng của ta."

    Lý Kế Quân cười lạnh một tiếng, nhìn khắp nơi một chút, hạ thấp thanh âm nói: "Mặc dù Hô Duyên Ngạo Bác đã chết, nhưng phía trên hắn còn có một Thượng Ba Thiên, tin Hô Duyên Ngạo Bác chết đi đã theo phi mã thủ quân Nhất Tuyến Thiên truyền báo tới Thượng Ba Thiên.

    Đối với chỗ quan trọng như Tiêu Quan, Thượng Ba Thiên nhất định sẽ nữa sai đại tướng tâm phúc đến đây đóng quân, cơ hội duy nhất của chúng ta, chính là đoạt ở trước mặt của hắn."

    Bảo Câu Hoa rùng mình trong lòng, thấp giọng nói: "Ý của đại nhân là?"

    "Thừa dịp Tiêu Quan đang quần long vô thủ, đem nắm giữ ở trong tay chúng ta!"

    "Sợ rằng. . .

    Thượng Ba Thiên không chịu từ bỏ ý đồ." .

    "Hừ!

    Nếu là ta không tranh giành được Tiêu Quan, hắn mới không chịu từ bỏ ý đồ.

    Một khi Tiêu Quan là sở hữu của ta, hắn chịu cũng phải chịu, không chịu cũng phải chịu, trừ phi hắn chịu hóa bạn thành địch, chịu đựng Dạ Lạc Hột, La Đan cùng ta ba mặt giáp công."

    Lý Kế Quân dừng một chút, lại nói: "Cuộc sống chó nhà có tang này, ta đã chịu quá đủ rồi.

    Ăn nhờ ở đậu, cuối cùng cũng không phải là kế hoạch lâu dài.

    Sau này chúng ta bất kể là muốn đánh trở về Hà Tây, hay là ở Lũng Hữu xông ra một mảnh trời thuộc về chúng ta, đều phải được có một địa bàn thuộc về chúng ta.

    Trước mắt, không có chỗ nào thích hợp hơn sánh với Tiêu Quan, đó là một cơ hội ngàn năm một thuở, không bắt được nó, chúng ta vĩnh viễn không có ngày nổi danh."

    "Chỉ sợ các tướng lĩnh Thổ Phiên ở Tiêu Quan sẽ không đáp ứng đi?"

    "Hừ hừ, nếu không ngươi cho rằng tại sao ta ở Lưu Sa Bình phải đánh trước lên một trận?

    Hô Duyên Ngạo Bác, Đại Dã Nô Nhân, A Các Cô đã chết, còn dư lại đám người Hộc Tư Cao Xa không đủ gây sợ, bàn về uy vọng cùng nói tài cán, bọn họ đều không đủ để tự mình chắn một mặt, một khi Tiêu Quan rơi vào trong tay ta, Thượng Ba Thiên cũng không dám phá thể diện cùng ta đánh một trận, bởi vì ở phía sau ta, còn có một đầu Mãnh Hổ, một khi sơ sẩy liền đem hắn dẫn dụ đến, đối với Thượng Ba Thiên mà nói mới thật sự là tai nạn.

    Đồng thời, hắn cũng sẽ lo lắng ta cùng với Dạ Lạc Hột cùng La Đan liên thủ.

    Cho nên đối với ta mà nói, khó khăn nhất không phải là sau khi chiếm cứ Tiêu Quan sẽ làm sao, mà là chiếm cứ Tiêu Quan như thế nào, một khi đem làm của riêng, Thượng Ba Thiên chỉ sợ lửa bốc ba nghìn trượng, cũng dành phải nắm lỗ mũi nhận lấy. no bụng gan lớn, người chết đói nhát gan, chính là có chuyện như vậy, cho nên, chúng ta nhanh chóng chạy về Tiêu Quan, đây là mấu chốt để thành công.

    Hắn suy nghĩ một chút, lại nói: "Bộ lạc Thổ Phiên Tiêu Quan mặc dù phụng Thượng Ba Thiên làm chủ, nhưng là luôn luôn là thông qua Hô Duyên Ngạo Bác gián tiếp khống chế, Hô Duyên Ngạo Bác đã chết, ta vừa đấm vừa xoa, có thể thâu tóm một phân bộ trong đó, về phần không chịu thuần phục kia, ít nhất cũng phải đem tất cả sơn trại hiểm yếu bọn họ chiếm giữ đều chuyển dời đến trong tay chúng ta, chiếm được địa thế, bọn họ sẽ phải đành chịu hạ phong, không làm gì được chúng ta.

    Ngươi hiểu rõ trong lòng là tốt rồi, hiện tại không nên lộ ra thanh sắc."

    Hai người đang khe khẽ bàn mưu kế, cách đó không xa truyền đến một trận thanh âm la hét ầm ĩ.

    "Buông nàng ra, không có mệnh lệnh của Lý đại nhân, ai cũng không thể động tới nàng."

    "Thúi lắm, nếu không phải bởi vì nàng, Hô Diên đại nhân sẽ không chết, hiện tại chúng ta đã qua• Nhất Tuyến Thiên', còn lưu nàng là dụng ý gì, đem nàng giao cho chúng ta, chúng ta muốn giết nàng, tế điện trước anh linh Hô Diên tướng quân ."

    "Cút ngay!"

    "Cút mẹ mày đi".

    Một đám người tụ tập lại một chỗ xô đẩy xô đẩy, rất nhanh rút đao giơ thương giằng co.

    Cáng của Lý Kế Quân đang đi ở một bên, hắn lập tức ngồi dậy từ trên băng ca, cả giận nói: "Làm chuyện gì?

    Ầm ĩ cái gì!"

    Mấy binh lính Đảng Hạng đem Chiết Tử Du bao quanh che ở chính giữa, lớn tiếng nói: "Đại nhân, những người Thổ Phiên này muốn giết chết Chiết cô nương."

    Lý Kế Quân giận tím mặt, vỗ băng ca mắng to: "Hỗn trướng!

    Người nào cho các ngươi lá gan đó, không có mệnh lệnh của bản đại nhân, các ngươi muốn giết thì giết?

    Cút ngay, có kẻ nào nháo sự nữa, đều y theo như quân pháp xử lý!"

    "Lý đại nhân thật là thậy là uy phong, hảo sát khí, Hô Diên tướng quân vì nữ nhân này mà.

    Chẳng lẽ. . . .

    không nên giết nàng sao?"

    Theo thanh âm, Hộc Tư Cao Xa kịp thời chạy tới không vui đứng dậy nói.

    "Dĩ nhiên không nên!"

    Lý Kế Quân trầm mặt nói: "Oan có đầu, nợ có chủ, nếu quả thật có thể coi là nợ, khoản nợ này hẳn là tính đến trên đầu Dương Hạo mới gọi là anh hùng, đùn đẩy trách nhiệm cho một nữ tử thì là chuyện gì?

    Bằng không, chính là người Nữ Chân bắn tên kia , mà hắn đã sớm bị chém đầu.

    Hô Diên đại ca ngay cả mượn kế nhờ nữ tử thoát khỏi khốn cảnh đều khinh thường, đó là anh hùng bậc nào, bọn ta há có thể làm tổn hại đến thanh danh của Hô Diên đại ca?"

    Hộc Tư Cao Xa không kiềm chế được: "Họ Lý ngươi không nên luôn mồm Hô Diên đại ca, Hô Diên đại tướng quân là đầu lĩnh của chúng ta, tại Hà Tây thì tạm thời có thể lấy ngươi dẫn đầu, hôm nay đã trở về Lũng Hữu, ngươi còn muốn thay đương gia chúng ta tác chủ sao?"

    Ánh mắt Lý Kế Quân phát lạnh, vỗ vỏ đao bên hông, điềm nhiên nói: "Người là ta bắt, ngươi muốn giết nàng, phải hỏi qua bảo đao của ta trước."

    Hộc Tư Cao Xa lạnh lùng cười: "Ngươi không cần hướng ta diễu võ dương oai, đợi đầu lĩnh Thượng Ba Thiên đứng đầu Tiêu Quan đến, tự có hắn sẽ chủ trì công đạo cho chúng ta.

    Hừ, chúng ta đi!"

    Hộc Tư Cao Xa nghênh ngang đi, nhìn bóng lưng cả hắn, Lý Kế Quân cũng là âm hiểm cười.

    Chú ý tới ánh mắt Chiết Tử Du nhìn chăm chú, Lý Kế Quân quay đầu tới, hướng nàng mỉm cười.

    Chiết Tử Du đến gần, nói: "Ngươi bây giờ, so sánh với trước đây, bất đồng rất lớn."

    Lý Kế Quân nói: "Thật không?

    Từ khi ta khốn khổ thủ Tuy Châu, ta liền đã bất đồng rất lớn với trước đây.

    Ta học được nhẫn nại, cũng học được ngụy trang, không còn là nhịt thế tổ cuồng vọng vô tri năm đó nữa.

    Lúc này đây, ta có thể tỉ mỉ bày ra, khơi mào dân tộc Hồi Hột Cam Châu tạo phản, Hưng Châu tạo phản, nếu như thay đổi là ta trước đây, cho dù trói lại tới trăm năm, cũng không nghĩ ra biện pháp như vậy.

    Người, luôn luôn phải lớn lên .

    Mà biểu hiện ra, ta vẫn cuồng vọng tự đại như cũ, háo sắc không có đức hạnh, thô lỗ mãng chàng, một bộ dạng hình tượng thất phu, bởi vì ta phát hiện, hình tượng này có thể trợ giúp ta bảo hộ mình, đối với một người như thế, người khác luôn luôn dễ tiêu trừ cảnh giác ."

    "Vì sao nói với ta những lời thẳng thắn này?

    Bởi vì ta đã là tù binh của ngươi, không cách nào tạo thành uy hiếp đối với ngươi sao?"

    "Vậy cũng không phải."

    Lý Kế Quân cười rộ lên, giả ra một bộ dáng tao nhã nói: "Giữa phu thê, chung quy nên thẳng thắn một chút."

    Chiết Tử Du thất thanh nói: "Giữa phu thê ?"

    Lý Kế Quân nghiêm trang nói: "Không sai, giữa phu thê.

    Ta quyết định, lấy ngươi làm vợ."

    Ánh mắt Chiết Tử Du chợt lóe, nói: "Hô Duyên Ngạo Bác vì ta mà chết, ngươi không sợ bởi vậy bị dân tộc Thổ Phiên giận chó đánh mèo sao?"

    Lý Kế Quân nói: "Hôm nay thù, ngày mai là bạn, La Đan cùng Dạ Lạc Hột có thể kết nghĩa anh em, vì sao ta không thể cùng Chiết cô nương ngươi kết làm phu thê chứ?"

    "Làm như vậy đối với ngươi có chỗ tốt gì?"

    "Có thể có được một vị giai nhân tư sắc thù lệ, được chưa?"

    "Chưa đủ.

    Nếu như Lý Kế Quân ngươi hôm nay chỉ là một người ăn nhờ ở đậu, ủy khúc cầu toàn như thế, sao bộ hạ của ngươi lại vẫn trung thành và tận tâm, vẫn đi theo ngươi được?"

    Lý Kế Quân bùi ngùi thở dài: "Thiên hạ chúng sinh, không nghĩ ra chỉ có Chiết cô nương mới nhìn rõ được ta.

    Có hồng nhan tri kỷ như vậy, ta còn cầu gì đây?"

    Chiết Tử Du nhướng mày một cái: "Ngươi rốt cuộc muốn làm chuyện gì?"

    Lý Kế Quân nói: "Ngày hôm trước ở trước hai quân tại trận Lưu Sa Bình được thấy, Chiết cô nương được bộ hạ cũ cực kỳ kính trọng sâu sắc a.

    Dương Hạo giả nhân giả nghĩa, éo hết một điểm giá trị lợi dụng cuối cùng của anh cả ngươi, chiếm đoạt binh mã của hắn, càng làm hắn sung quân đến Sa Châu, Chiết gia đã suy tàn rồi, khó có được bộ hạ cũ của Chiết gia vẫn là còn tâm ý như vậy, thực sự là kẻ khác cảm động.

    Chiết cô nương cũng không tồi, rất sợ bọn họ bị Dương Hạo sửa trị, mạnh mẽ lên án một phen trước trận, nói là giáo huấn, thật ra là quan tâm, dụng tâm lương khổ a."

    Chiết Tử Du mặt liền biến sắc: "Ngươi muốn lợi dụng lực lượng bộ hạ cũ của Chiết gia ta?"

    Lý Kế Quân lắc đầu: "Ta không có ngây thơ như vậy, liên lạc người Cam Châu Hồi Hột cùng bộ hạ cũ Thác Bạt Lý thị Hưng Châu phản Dương Hạo đã thất bại, Dương Hạo tai mắt trải rộng, ngay cả bọn họ cũng không làm được chuyện, huống chi là Chiết gia đã sớm bị Dương Hạo kiêng kỵ?

    Chiết Ngự Huân đang ở Hà Tây, cũng không làm gì được Dương Hạo.

    Ngươi được bộ hạ cũ Chiết gia kính yêu, uy vọng quyền bính, sao so được với lệnh huynh?

    Huống chi, một khi ta cưới ngươi làm vợ, Dương Hạo không phải không biết, hắn sẽ ngồi nhìn chúng ta dùng ngươi tới chi phối lực lượng bộ hạ cũ của Chiết gia sao?"

    "Vậy ngươi. . ."

    Ánh mắt Lý Kế Quân sáng quắc ngó chừng Chiết Tử Du, nói từng chữ: "Mặc dù Dương Hạo kiêng kị ảnh hưởng của Chiết gia đối với quân đội, không chịu nạp ngươi vào cung, nhưng hắn đối với ngươi, tình lại chính là thật sự, điểm này khắp thiên hạ đều biết.

    Ta biết, ngươi mặc dù không khỏi oán giận đối với hắn, nhưng thật ra thì cũng vẫn là thích hắn, yêu hận dây dưa, thế khó xử, nếu không cũng sẽ không đã hơn hai mươi tuổi mà chưa kết hôn.

    Hắn giết cha ta, ta đoạt vợ hắn, không công bằng sao?"

    "Thứ hai, cưới ngươi, có thể tước nhược lực lượng của hắn.

    Hắn đối với Chiết gia vốn là có đố kỵ, hôm nay ngươi vừa thành thê tử của Lý Kế Quân ta, lựa chọn duy nhất của hắn đối với lệnh huynh cùng tướng lãnh Chiết hệ chính là không ngừng tước nhược, chèn ép, này không phải là cách tốt nhất lợi dụng lực lượng của bộ hạ cũ Chiết gia sao?

    Ta không cần đi xui khiến mà cũng khiến cho bọn hắn tạo phản, sau khi ngươi gả cho ta, Dương Hạo sẽ giúp ta cái việc này."

    Chiết Tử Du yên lặng nhìn Lý Kế Quân, nàng chợt phát hiện, Lý Kế Quân người này quả nhiên có biến hóa rất lớn, thật ra thì từ hai năm trước hắn ẩn thân ở Tuy Châu, đủ loại hành động, trước dùng kế giết Lý Phi Hiển, cướp binh quyền, sau lại ẩn họ giấu tên, bất ngờ tập kích Hạ Châu, khi đó Lý Kế Quân đã không phải là tiểu tử Lý Kế Quân bạo ngược ở Phủ Cốc khi đó.

    Nhưng là không nghĩ tới đột nhiên trải qua đại biến thảm thống, càng sẽ làm hắn thoát thai hoán cốt, biến thành một đời kiêu hùng như phụ thân hắn như vậy, nhất là hắn cố ý dùng hình tượng hoàn khố vốn có của mình biểu diễn cho trước mắt người đời, càng có tính mê hoặc hơn.

    Dùng kế giết chết Lý Phi Hiển luôn vững vàng đa trí, soán đoạt binh quyền; ẩn nhẫn hai năm, bí mật liên lạc tuyến Tống Quốc tập kích bất ngờ Hạ Châu; làm cho Cam Châu Hồi Hột tạo phản, bày ra loạn Hưng Châu, từng chuyện từng chuyện này, nếu như đổi lại một người khác đi làm, nhận thức cùng đánh giá của người khác đối với hắn đã sớm là người chuẩn mực.

    Chỉ riêng là Lý Kế Quân, cho đến khi chuyện phát sinh, mọi người vẫn không có ý thức được hắn âm hiểm, có thể làm cho người trong thiên hạ kinh hãi, làm sao có thể là hạng người vô năng?

    Lý Kế Quân ha hả cười một tiếng, lại nói: "Về phần thứ ba, chính là không có bất kỳ mục đích, cũng chỉ vì ngươi.

    Cô nương xinh đẹp như hoa, hơn nữa nghe thấy cô nương trí kế bách xuất, trước hai quân trước trận Lưu Sa Bình, còn nhìn ra được cô nương là người rất hiểu đại nghĩa, giai ngẫu(vợ tốt) như vậy, còn đi đâu tìm chứ?"

    Chiết Tử Du quay đầu đi, lạnh lùng nói: "Ta là tù binh của ngươi, sinh tử cũng không phải do ta.

    Đối với ngươi, Chiết Tử Du muốn gả người nào, cũng không phải do người bên cạnh định đoạt, trừ phi, ngươi ngày ngày trói ta như bây giờ như vậy, không sợ ta giết ngươi sao?"

    Lý Kế Quân hắc hắc cười lên: "Ngươi bây giờ cứng miệng, một khi thành nữ nhân của ta, lại muốn nói khác.

    Cho dù ngươi bất đắc dĩ, chẳng lẽ ngươi có thể giết nam nhân của ngươi?

    Đợi đến khi có hài tử, Lý mỗ ta càng không sợ ngươi không hồi tâm chuyển ý.

    Ta và ngươi đánh cuộc đi, chờ đến ngày đó, ta nhất định sẽ không đề phòng một chút, đi nằm ngủ ở bên cạnh ngươi, ngươi muốn giết cứ giết, để xem ngươi có xuống được tay hay không ha ha ha. . .

    Chiết Tử Du cắn chặt môi, tâm loạn như ma: "Chẳng lẽ. . . lựa chọn duy nhất của ta, thật sự là chuyện mà ta luôn luôn cho là không thể biểu hiện ra là tự vận sao?

    Dương Hạo!

    Dương Hạo!

    Ta cứ như vậy mà chết?

    Đã rất lâu rồi, ta còn chưa có gặp lại được ngươi!"

    Nàng chưa từng có cảm giác mình bó tay không cách nào giống như vào giờ khắc này, mềm yếu vô lực, nàng cố ngăn lại, nhưng nước mắt vẫn là không kìm được tràn ra.

    Trời đông tuyết trắng xóa, gió lạnh gào thét, Chiết Tử Du một lòng như ngâm trong hầm băng, không còn một tia ấm áp. . .

    "Đại Vương, Lý Kế Quân đã chạy về Tiêu Quan, tự mình chủ trì tang lễ cho Đại Dã Nô Nhân, A Các Cô tang lễ, lại vì Hô Duyên Ngạo Bác xây mộ chôn quần áo và di vật, cùng đám bộ đầu, trưởng lão Thổ Phiên thường xuyên qua lại, còn thường xuyên hướng hai bộ lạc Thương Thạch của ta đầu nhập vào Hô Duyên Ngạo Bác thăm hỏi ấm áp, ra sức lung lạc.

    Chúng ta mới vừa cùng bọn họ bắt được liên lạc, bọn họ đang tuân theo mệnh lệnh bí mật chuẩn bị. . ."

    "Đại Vương, thư trả lời của Chủng Đại học sĩ từ Hưng Châu. . ."

    "Đại Vương minh giám, giang sơn xã tắc, một người con gá há có thể so sánh!

    Tích xưa Câu Tiễn là vua của một nước, đã từng nếm phân kẻ địch, đem Vương Hậu ra hầu hạ, trải hết lăng nhục thế gian, nằm gai nếm mật, sẽ thành nghiệp bá, bức tử Phù Sai, rửa sạch sỉ nhục trước đó, nay Đại Vương vì một người con gái. . .

    "Câu Tiễn con mẹ nó!"

    Dương Hạo giận đến không kềm được, còn chưa có nhìn hết, đem thư xé nát bấy, gầm hét lên: "Lão tử thà làm đại vương cụt đầu, cũng không làm hoàng đế rùa lông xanh!"

    "Đại. . .

    Đại Vương, thư trả lời của Đinh Thượng Thư ."

    "Nhị đệ, ta lấy thân phận đại ca khuyên ngươi một câu, người tất nhiên phải cứu, nhưng là chớ vọng động.

    Nếu không người cứu không ra, trái lại liên lụy tánh mạng mình, trở thành trò cười cho thiên hạ.

    Nhị đệ hôm nay không phải là cô độc, còn phải lo quốc gia thiên hạ, còn phải nghĩ tới vợ con, không thể liều thân hữu dụng, tự mình xung phong liều chết ở chiến trường.

    Nếu muốn cứu người, chính là phải bố trí cho thỏa đáng."

    Liên lạc nội ứng, đồng thời thông báo Đồng Vũ, Vương Như Phong, lệnh đem quân tới Tiêu Quan, hai tướng trong ngoài tiếp ứng phối hợp, nhất cử đạp bằng Tiêu Quan. . ."

    Dương Hạo đem thư thuận tay ném ra trên bàn, mới phun ra một ngụm trọc khí.

    Mã Thán nắm một phong thư từ con chim bồ câu, vội vàng hấp tấp chạy đi vào, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch kêu lên: "Đại thúc. . ."

    "Làm sao vậy?"

    Lông mày Mã Thán nhếch lên, mắt nước mắt lưng tròng nói: "Tử Du tỷ tỷ. . .

    Phải gả !"

    Đầu óc Dương Hạo đã có chút không chuyển được: "Gả, gả cái gì?"

    Mã Thán thét to: "Là muốn. . .

    Lập gia đình!"

    ***

    Tia nắng ban mai bắt đầu chiếu xuống, ánh mặt trời còn chỉ chiếu ở trên đỉnh núi xinh đẹp.

    Hai vị tướng quân tuần doanh từ từ đi dạo, tản bộ, chuyển động dưới chân sườn núi.

    Một người trong đó ngồi xổm xuống, dùng một đôi bàn tay to thô ráp nâng lên một vốc tuyết, siết thành một cục tuyết, sau đó vứt ra ngoài xa xa, đánh vào trên cây tùng tuyết đọng, bọt tuyết rối rít rơi xuống.

    Sau đó chỉ thấy một thân ảnh nho nhỏ linh hoạt nhảy tung ở trên mặt tuyết .

    "Ôi, là sóc, mau mau mau, mau bắn nó."

    "Bắn cái rắm, cho dù bắn trúng, có một con sóc, chút thịt này đủ nhét kẽ răng sao?"

    Tạp Ba Tạp liếc mắt, lười biếng nhìn tới chỗ kia.

    Hắn đạp đụng quần Chi Phú Bảo cười hắc hắc nói: "Đây không phải là chạy tới gấp quá sao, qua hai ngày, tiếp liệu lượng lớn sẽ đưa đến, đến lúc đó tha hồ ăn thống khoái.

    Chính mình có thể ăn nửa phiến thịt dê, cái mùi vị a. . ."

    Nước miếng của hắn tí tách chảy đầy đất, vừa đồng ý nói: "Nướng ăn."

    Nói xong không thấy Tạp Ba Tạp cùng hắn đấu võ mồm nữa , Chi Phú Bảo kinh ngạc nhìn hắn một cái, vỗ bả vai hắn, hỏi: "Lão ca, nghĩ gì đây?"

    Tạp Ba Tạp nói: "Không nghĩ gì, chỉ là cuộc sống chỗ này gian nan ( ở ngoài cũng gian nan ko kém a~~).

    Đại Vương suốt ngày giận dữ bất an, quấy đến cho toàn bộ tướng sĩ trong doanh náo loạn, ai không lo lắng đề phòng chứ?

    Ngươi không biết sao?"

    Chi Phú Bảo nói: "Đại Vương còn có gì không thoải mái a?

    Người Hồi Hột tạo phản, đem hắn chém.

    Thác Bạt bách bộ tạo phản, đem hắn chém.

    Hô Duyên Ngạo Bác nghĩ đến ăn trộm gà, kết quả trái lại mất nắm thóc, không nói tới mình lưu lại ở chỗ này, mà mấy vạn đại quân dưới trướng phải dựa vào nữ nhân mới chạy đi được, mấy vạn con chiến mã đều vứt ở Hà Mô Trại rồi, mấy vạn thớt đó!

    Cho dù lấy ngựa trên thảo nguyên, nhiều ngựa như vậy cũng không phải là dễ dàng gộp đủ."

    "Ngươi thì biết cái gì."

    Tạp Ba Tạp khịt mũi: "Ở trong mắt Đại Vương, mấy vạn con ngựa, không sánh được một thớt phấn mã (ngựa son), mắt nhìn thấy thớt phấn mã này phải để cho người khác cỡi (tự hiểu nhé em ko giải thích đâu=)) ), Đại Vương không điên điên khùng khùng mới là lạ đó chứ."

    Chi Phú Bảo buông tay nói: "Vậy có biện pháp gì?

    Lấy địa thế hiểm trở kia của Tiêu Quan, căn bản không đi qua được.

    Mấy ngày qua cũng không phải là không tấn công qua, hao binh tổn tướng, không có chút hi vọng nào, chẳng lẽ đem toàn bộ binh mã giao nộp ở ở chỗ này?

    Chỉ cần giang sơn nghiệp bá, cái dạng mỹ nhân gì lại không chiếm được đây?"

    Tạp Ba Tạp thổn thức nói: "Bất quá là cách vài toà núi như vậy, nếu nữ nhân của mình bị người khác đoạt lấy, lại trơ mắt không có biện pháp, là người đàn ông cũng gấp a.

    Nếu là ta, đánh bạc hơn một trăm cân, cứu liền cứu, cứu không được thì chết theo nàng, hai mươi năm sau lại là một hảo hán, tính là cái rắm a, nhưng Đại Vương bất đồng, phu tử người ta là nói như thế nào nhỉ, công tử người ta nhà có. . .

    Nhà có một ngàn nhân công, vậy thì không thể chiều chuộng, ngồi ở trong phòng cũng sợ bị ngói vỡ vào, Đại Vương có cái gia nghiệp như thế nào?"

    Chi Phú Bảo rút tay áo rụt cổ lại, nói: "Ta nghe bên kia truyền về tin tức nói, hôm nay chính là ngày Lý Kế Quân cưới Chiết cô nương làm vợ đi?

    Ai nha, buổi tối hôm nay đi qua, đại cô nương liền thành tiểu tức phụ rồi, ai, hai lang trung ngẩng đầu nhìn con lừa. . .

    Chịu bó tay. . ."

    Tạp Ba Tạp đầu lắc cái đuôi tóc còn muốn phát biểu một phen bàn luận cao kiến, khóe mắt đột nhiên thấy có đến một bóng người đến, quay đầu nhìn lại, bị làm cho sợ đến giật mình, cuống quít gọi một tiếng: "Đại. . .

    Đại. . .

    Đại Vương. . .

    Chi Phú Bảo quay đầu nhìn lại, một đầu mồ hôi lạnh rơi xuống, cặp chân cũng mềm nhũn, run run nói: "Tham. . tham kiến..."

    Cả hai mắt Dương Hạo đều là tia máu, râu mép kéo dài, tay đè chuôi kiếm, từng bước đến gần.

    Tạp Ba Tạp cùng Chi Phú Bảo không tự chủ được lui lại hai bước, cơ hồ ngã xuống trên mặt tuyết.

    Khi Dương Hạo đắt chân vào chỗ bọn hắn vốn đứng rồi, nhìn thẳng vào ngọn núi lấp kín phía trước, dường như muốn đưa ánh mắt xuyên thấu đi qua, qua hồi lâu, hắn mới từ từ nói: "Các ngươi nói rất đúng!"

    "A?"

    Tạp Ba Tạp cùng Chi Phú Bảo hai mặt nhìn nhau, không biết mình nói câu nào đúng.

    Dương Hạo chợt xoay người rời đi, như một trận gió hướng phương xa nhanh chóng đi tới, chỉ để lại một câu nói: "Tập hợp!

    Điểm binh!"

    "Đông!

    Đông đông đông thùng thùng. . ."

    Tiếng trống trận vang lên dồn dập, Dương Hạo đội nón trụ phục viên, sườn đeo bảo kiếm, vai mang một áo khóac thêu hổ báo, một tay chống bàn, múa bút thành văn, Trúc Vận cùng Mã Thán một trái một phải, đứng hầu một bên, trên trán cũng là đằng đằng sát khí.

    Tướng lãnh các lộ vội vã mặc chiến phục sẵn sàng vào lều lớn, thấy tình hình này cũng không dám cao giọng, lập tức theo thứ tự đứng lại, tướng lãnh tiến vào càng ngày càng nhiều, Dương Hạo cũng không ngẩng đầu lên, viết một phong mực nước viết thư xong, thuận tay đưa cho Trúc Vận, nghiêm nghị nói: "Ngươi cùng Tiểu Thán, mang theo thư này lập tức chạy về Hưng Châu, khi năm người Đinh Thừa Tông, Chủng Phóng, Dương Kế Nghiệp, Trương Phổ, Mộc Ân đều có măt mới mở ra, tin lần này mang trọng đại, nhất định không được có sai trễ."

    Dương Hạo múa bút thành văn, Trúc Vận cùng Mã Thán đứng tại trái phải, mặc dù không thể nhìn thấy hết toàn bộ, nhưng cũng nhìn thấy vài câu chữ: ". . .

    Quốc gia thiên hạ, vẫn theo ý các khanh. . . , duy chỉ lần này, làm theo ý bản vương.

    Nếu Đông Nhi đáp ứng, hy vọng chư khanh tận tâm phụ tá Giai nhi . .

    Tất cả đều có số. . . , nếu không, đại hiền nổi lên, ta toan tính. . ."

    Tuy là đôi câu vài lời, hai người cũng đã hiểu được ý tứ trong đó, nếu như hôm nay Dương Hạo hắn chết trận ở Tiêu Quan, phong thư này chính là di chiếu của hắn.

    Dương Hạo đem thư giao cho Trúc Vận, đảo mắt nhìn về phía trước, ai hàng tướng lãnh đứng nghiêm như núi, sáng sớm trong đại trướng Trung Quân chưa nổi lửa lên, rét lạnh như bên ngoài, hô hấp bọn họ phun ra dày thành một đoàn sương mù, làm mơ hồ khuôn mặt bọn họ, khiến cho bọn họ thoạt nhìn phảng phất như là hai hàng chiến mã anh dũng đang muốn đấu tranh anh dũng.

    Dương Hạo nói đủ khí đan điền , nổi giận đùng đùng quát lên: "Nghiệp bá giang sơn, giang sơn nghiệp bá!"

    Thân thể chúng tướng không tự chủ được rung lên, ngừng lại hô hấp.

    "Nghiệp bá cùng một người con gái, cái gì làm trọng?

    Đương nhiên là nghiệp bá!

    Từ xưa tới nay hoàng đế thánh hiền cũng là nói như vậy cho chúng ta biết, ta cảm thấy đó nói rất đúng, nhưng đúng là đúng, ta tình nguyện lựa chọn cái sai kia.

    Nếu như ta ngay cả nữ nhân của mình cũng không thể bảo vệ, nếu như ta ngay cả nữ nhân của mình chịu nhục cũng phải nén giận, ta còn nghĩ chuyện thiên thu nghiệp bá gì, ta nghĩ cái giang sơn xã tắc gì?

    Ngay cả người đàn ông cũng không phải, có thể làm hoàng đế thế nào?"

    "Nghĩa phụ của ta là người Đảng Hạng, người Đảng Hạng ân cừu rõ ràng, thích báo thù, không báo thù thì cả đời không được mặc cẩm y, ăn đồ ngon, chỉ riêng lấy việc vô năng báo thù là vô cùng nhục nhã, đây mới là nam nhân!"

    Tất cả tướng lãnh Đảng Hạng phía dưới đều vỗ ngực một cái, cùng có quang vinh.

    Thanh âm Dương Hạo như mưa gió sấm chớp tiếp tục nói: "Người Đảng Hạng Phong Cốc, có cừu oán phải trả, chỉ sợ vì thế tan xương nát thịt, nếu địch nhân trốn xa, nhất thời không thể tìm được, tất bắt hết súc vật nhà hắn, giết chết trước cờ, hiệu viết "Giết quỷ chiêu hồn" !

    Lại có nhà kia chỉ còn lại người gia trẻ nhỏ, vô lực giết địch báo thù, cũng tùy thời tìm được cừu gia, châm lửa đốt hết nhà cửa ruộng đất, chu toàn nghĩa kia!

    Không phải là như thế, cả tộc hèn kém, khó xưng nam nhi!"

    "Ở trong âập tục của người Hán Trung Nguyên ta, cũng có giết cha thù này, mối hận đoạt vợ, là thù không đội trời chung.

    Đại thù như thế mà không báo, uổng là nam nhi!

    Lý Kế Quân bắt Tử Du, vội vã muốn thành thân, chính ở hôm nay, bất quá xa mấy ngọn núi, cùng tồn tại dưới một mảnh bầu trời, Dương Hạo ta làm sao nhịn được?

    Dương Hạo ta muốn làm một vị hoàng đế tốt, nhưng ta trước hết muốn làm một nam nhi tốt!"

    "Điều binh khiển tướng?

    Từ từ mà mưu đồ ?

    Ta có thể đợi..., Tử Du không đợi được.

    Viện binh chưa chạy tới?

    Không đợi, nội ứng chuẩn bị có đầy đủ hay không?

    Bất kể!

    Bản vương hiện tại sẽ đem binh thẳng đến Tiêu

    Dương Duyên Lãng bước ra khỏi hàng tấu nói: "Đại Vương!"

    Dương Hạo rút kiếm ra khỏi vỏ, một kiếm chặt đi góc bàn, lớn tiếng quát lên: "Tâm ý bản vương đã quyết, còn có người nào góp lời nữa, giết không tha!"

    -----oo0oo-----

    Chương 114: Đoạt Tân Nương

    "Hóa ra là Tiêu Phong Hàn Tiêu đại nhân đến rồi, ha hả, hôm nay là ngày đại hỉ của Lý đại nhân, ngài

    đã tới rồi?"

    Nơi đóng quân ở Tiêu Quan, thủ lĩnh bộ lạc Thương Thạch Vương Khoa mỉm cười hướng về phía trước nghênh đón.

    Tiêu Phong Hàn cũng là một trong các tâm phúc của Lý Kế Quân, hắn bước đi thong thả đến bên vách núi, hướng xuống phía dưới nhìn thoáng qua, không chút để ý cười nói: "Để xem một chút, đại hỉ của đại nhân , cũng không thể làm cho người ta quấy rối hảo sự của đại nhân.

    Mấy ngày qua quân Tây Hạ mấy lần công quan, các ngươi làm rất tốt."

    Hắn nhìn tướng lãnh ở cửa thứ nhất, người nọ tên là Lô Quan Vũ, cũng là người hệ Lý Kế Quân, nói : "Trước kia các ngươi là người của Hô Duyên Ngạo Bác, Quan Vũ mới vừa điều tới đây chưa tới hai ngày, còn chưa quen thuộc mọi chuyện, Quan Vũ nói với ta rồi, ngươi rất là phối hợp với hắn.

    Vương Khoa a, này là được rồi, bất kể nói thế nào, chúng ta mới là người một nhà, đều là người Đảng Hạng, ban đầu khi các ngươi tới đây, tìm Hô Duyên Ngạo Bác nương tựa cũng là bất đắc dĩ, khi đó đại nhân đã hướng Hô Duyên Ngạo Bác hỏi qua các ngươi, nhưng là Hô Duyên Ngạo Bác không cho.

    Hiện tại tốt rồi, chúng ta thành người một nhà, các ngươi làm rất tốt, chờ khi Tiêu Quan này thành thiên hạ của chúng ta, tiền đồ của ngươi liền không cần lo lắng nữa."

    "Đa tạ Tiêu đại nhân, mong rằng đại nhân tại tước mặt Lý đại nhân nói tốt nhiều hơn."

    "Hẳn rồi, hẳn rồi."

    Tiêu Phong Hàn mỉm cười gật đầu, nói: "Hôm nay Lý đại nhân mừng rỡ, tại mỗi ngọn núi ban thưởng ba con dê béo, mười hũ rượu ngon, các ngươi có thể tận tình hưởng dụng, chẳng qua là không thể uống rượu say, để tránh làm hỏng việc quân cơ, được rồi, ta phải trở về, ngày vui của Lý đại nhân, ta cũng phải đi quấy qua hai chén."

    Tiêu Phong Hàn cất bước đi ra phía ngoài, Lô Quan Vũ bước nhanh đuổi theo, Tiêu Phong Hàn thấp giọng nói: "Hôm nay đại nhân thành thân, đã mời các bộ đầu người Thổ Phiên, có rất nhiều người là muốn cùng đại nhân giao hảo, còn có một đám không thức thời, giống như Hộc Tư Cao Xa, tụ tập một nhóm tử người, tính toán đi nháo thị phi.

    Đại nhân đã sớm bí mật an bài thủ hạ, tính toán đem những này người một lưới bắt hết, dùng máu của bọn họ, cho chuyện vui của mình thêm chút hồng.

    Ha hả, một mình Bảo Câu Hoa sợ rằng bận rộn không sống được, ta phải đi qua giúp chuẩn bị chuyện này.

    Ở đây liền giao cho ngươi.

    Nơi này một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể khai thông, người Tây Hạ không thể xông ra, ngươi nên lôi kéo Thác Bạt Vương Khoa nhiều hơn, bọn họ từng dẫn đám người Hô Duyên Ngạo Bác tấn công quan ải Tây Hạ, lại từng theo chúng ta cùng nhau đánh vào Hà Tây, vào sanh ra tử, cũng coi là trung thành cảnh cảnh, hiện tại chính là lùc dùng người, bọn họ vốn là so sánh với người Thổ Phiên người còn có thể tin cậy hơn, ngàn vạn không nên xuất ra tính thối say rượu thích đánh người lung tung của ngươi, cùng bọn họ xảy ra tranh chấp."

    Lô Quan Vũ Liên vội vàng bảo chứng nói: "Đại nhân yên tâm, mạt tướng hôm nay không uống rượu, nhất định không cùng đám Vương Khoa nổi lên xung đột."

    Trên vách đá, một binh sĩ bộ lạc Thương Thạch vội vã đi tới cùng Thác Bạt Vương Khoa, lặng lẽ nói nhỏ mấy câu, Vương Khoa giật mình nói: "Hôm nay?

    Ngươi xác định là hôm nay?"

    Hắn nhìn dưới chân núi một chút, lại quay đầu nhìn dãy núi trùng điệp, lo lắng lo lắng nói: "Hai ngày này, Lý Kế Quân đang đem người Thổ Phiên lục tục dời khỏi chỗ trọng yếu, rất coi trọng đối với chúng ta, mấy cái quan khẩu trong yếu phần lớn đã ở trong lòng bàn tay của chúng ta, chỉ có quan khẩu thứ ba, bây giờ còn chưa có người của chúng ta. . ."

    Hắn trầm mặc chốc lát, dậm chân nói: "Thôi, truyền tin trở về, chúng ta đúng giờ động thủ.

    Về phần quan khẩu thứ ba, lập tức phái mấy người đi, nhân lúc trước khi bọn hắn phát hiện dị thường giết người đoạt quan, làm đi, liền làm một cú con mẹ nó rồi!"

    "Nhất bái thiên địa. . ."

    Cô dâu một thân thịnh trang đầu đội khăn hồng, bị hai phụ nhân cao lớn thô kệch mạnh mẽ đè ấn lưng xuống .

    "Nhị bái .

    "Chậm đã!

    Lý Kế Quân, ngươi luôn mồm nhận tướng quân nhà ta là đại ca, nay đại ca ngươi hài cốt còn chưa lạnh, ngươi đã khẩn cấp muốn cưới cừu nhân đã hại chết cừu nhân hắn làm vợ là như thế nào?"

    Hộc Tư Cao Xa tụ tập một nhóm người, có sắp xếp đứng ra, nổi giận đùng đùng.

    Lý Kế Quân cười lạnh, không hành động gì, sau khi bái ba bái thiên địa, hai bà nương đem cô dâu áp giải trở về động phòng, lúc này Lý Kế Quân mới cười dài xoay người lại, mặt mày hớn hở nói: "Đây là quy củ của người Thổ Phiên hay là quy củ của người Đảng Hạng ?

    Ỡ chỗ chúng ta, cũng không có quy củ như thế."

    Bởi vì Chiết Tử Du cùng cái chết của Hô Duyên Ngạo Bác rất có liên quan, Lý Kế Quân vốn không cần lập tức thành hôn, để tránh chọc giận tâm tình của bọn hắn.

    Nhưng là kể từ sau khi trở lại Tiêu Quan, Hộc Tư Cao Xa bí mật liên lạc một ít thủ lĩnh, ỷ vào việc Thượng Ba Thiên rất nhanh liền sẽ phái người tới tiếp quản Tiêu Quan, cùng Lý Kế Quân đối nghịch khắp nơi.

    Lý Kế Quân muốn cướp Tiêu Quan, liền không có khả năng không đổ máu.

    Vì vậy hắn đã quyết định chủ ý, lấy chuyện thành hôn, chọc giận những người tử trung vì Hô Duyên Ngạo Bác kiai, đem bọn họ một lưới bắt hết.

    Đến lúc đó người lưu lại nếu không phải là nhân mã của hắn thì chính là đám người Thổ Phiên bản xứ nhát gan, nguyện ý quy phụ hắn, nghĩ lấy cớ ở Thượng Ba Thiên là dễ dàng, cho dù Thượng Ba Thiên không tin, trừ phi hắn quyết tâm trở mặt lúc đó, nếu không cũng chỉ có thể giả bộ tin.

    Lý Kế Quân đã quyết định chủ ý, phải chiếm trước một khối địa phương thuộc về mình, vì thế, không tiếc cùng Thượng Ba Thiên trở mặt thành thù.

    Vừa thấy Hộc Tư Cao Xa quả nhiên tụ tập một nhóm người tới gây chuyện, Lý Kế Quân hướng về phía bảo Câu Hoa đứng ở trong đám người nháy mắt, Bảo Câu Hoa gật đầu, lặng lẽ nhanh chóng hướng ra phía ngoài đi ra.

    Lý Kế Quân nghiêm sắc mặt, cả giận nói: "Hộc Tư Cao Xa, ta đối với ngươi luôn luôn có lễ c kính, ngươi lại đều gây sự đối với ta.

    Hôm nay là ngày đại hỉ của ta, chẳng lẻ ngươi muốn tới tìm xui cho ta sao?"

    "Ta nhổ vào, cho ngươi xui thì như thế nào?"

    Hộc Tư Cao Xa đem áo ngòai vứt ra, phành phạch một cái liền rơi đến trên mặt đất, bên trong là một thân tang phục.

    Ngay sau đó, tất cả đám người Thổ Phiên đi theo hắn vào đều ném đi áo ngoài, trong đại sảnh lập tực liền xuất hiện một đám người mặc áo tang, khách khứa hai bên không khỏi bàn luận xôn xao.

    Lý Kế Quân cười giận dữ: "Hộc Tư Cao Xa, đây là ngươi tự mình muốn chết, không thể trách ta được."

    Đúng lúc này, phía ngoài đã động thủ, Tiêu Phong Hàn dẫn người bao vây thị vệ của Hộc Tư Cao Xa, song phương ra tay.

    Hộc Tư Cao Xa cũng không nghĩ qua Lý Kế Quân có gan nổi lên ý tứ đuổi tận giết tuyệt đối với nhiều người bọn họ giữa ban ngày ban mặt như vậy, bất quá hôm nay có chủ tâm tới gây chuyện, nghĩ đến là không tránh khỏi được một bữa quyền cước, cho nên mang tới cũng không ít người, chừng hơn năm trăm người.

    Bất quá Tiêu Phong Hàn đã sớm có chuẩn bị, người vây tới càng nhiều hơn, hai bên đang ở bên ngoài cửa phủ của Lý Kế Quân tung ra đao quang kiếm ảnh, chém giết.

    Mà chư bộ đầu nhân bên Hộc Tư Cao Xa lại không có may mắn như thế, Bảo Câu Hoa đứng ở góc tường hét to một tiếng, ở bên trong tường hai bên hành lang bên trong đột nhiên có đại đội thị vệ cầm trường mâu xông ra, đem bọn họ bao bọc vây quanh, Hộc Tư Cao Xa vừa sợ vừa giận, rút đao ra khỏi vỏ, hét lớn: "Lý Kế Quân, ngươi muốn phản phải không ?"

    Lý Kế Quân vết thương chưa lành, hành động bất tiện, theo mấy tên tâm phúc bảo vệ từ từ lùi về phía sau, cười lạnh nói: "Ngươi là cái thứ gì?

    Cũng xứng hướng lão tử nói một chữ phản sao?

    Giết cho ta!"

    Đại đường hỷ yên nhất thời nổi lên màn diễn đánh võ, nam nữ khách khứa tới chúc mừng thét chói tai chạy trốn, người mặc tang phục, không áo giáp, chém giết đến cùng một chỗ. . .

    ****

    "Giết cho ta!"

    Dương Hạo xách ra một cây trường thương, không nghe bất luận kẻ nào khuyên can, tự mình xung phong về phía trước, mắt thấy vậy, tất cả chúng tướng dưới trướng đều như bị một loại trúng điên, gào khóc kêu lên thẳng hướng Tiêu Quan.

    Đạo thứ nhất quan ải đã thuận lợi đột phá, Lô Quan Vũ ở trước mặt Tiêu Phong Hàn đáp ứng rất sảng khoái, nhưng chớp mắt liền không phải là hắn.

    Không ai khuyên bảo hắn còn muốn uống hai chén, huống chi là Thác Bạt Vương Khoa vốn toan tính phụng nghênh.

    Trên có lệnh, dưới có làm.

    Bộ hạ Lô Quan Vũ cũng đều là hạng người ham rượu ngon mê rượu, giữa lúc cảm thấy say sưa, Thác Bạt Vương Khoa quát to một tiếng, người của hắn chợt nổi loạn, nhanh chóng đem nhân mã của Lô Quan Vũ giết đến thất linh bát lạc.

    Lúc này nhân mã của Dương Hạo đã chạy tới, Thác Bạt Vương Khoa mở ra quan ải, Dương Hạo vừa xông qua, ngựa không ngừng vó câu, chỉ biết là chạy thẳng tắp.

    Làm vua của một nước, tình cảm cá nhân của hắn bị đè nén quá lâu rồi, cũng khắc chế quá lâu rồi, hiện tại rốt cục bị một phen nói chuyện của Tạp Ba Tạp cùng Chi Phú Bảo kích phát ra rồi, hiện tại Dương Hạo không phải là vua của một nước, không phải là Thống soái thiên quân vạn mã, chỉ là một nam nhân, một nam nhân ghen ghét dữ dội, hiện tại đầy trong đầu Dương Hạo đều là hình ảnh Chiết Tử Du bị Lý Kế Quân tùy ý lăng nhục ở trên giường, kích thích đến hắn như điên như dại, hắn thật sợ giết dến trước mặt Lý Kế Quân đã muộn một bước, khi đó Tử Du đã bị kẻ xấu khi phụ, hắn nên làm thế nào cho phải?

    Nếu quả thật có một phút đó, hắn tình nguyện chết trận ở chỗ này, không nghĩ không biết, liền cũng không bị cái khổ kia.

    Về phần xua quân đột kích, có thể sẽ khiến cho Lý Kế Quân vội vàng hạ độc thủ, căn bản không có ở trong lo nghĩ của hắn trong, hắn chỉ biết là đó không phải là Tử Du mong muốn, hắn mong muốn, cùng lắm thì chết ở một chỗ mà thôi.

    Kha Trấn Ác không làm chủ được cái này, hắn cũng không cách nào có thể thừa nhận lửa giận đến từ Dương Hạo, cũng không cách nào thừa nhận áp lực đến từ tướng lãnh Chiết hệ cùng Lân Châu Dương hệ, mà trong suy nghĩ của Dương Hạo, đã sớm coi Tử Du là vợ của hắn, hắn có thể vì nàng làm chủ.

    Tiêu Quan hiểm yếu này từ Tần Hán tới nay đã liên tục được tu sửa, thành lập lưới phong tỏa vô cùng nghiêm mật, nhưng là những điểm phong tỏa này chủ yếu là căn cứ địa lợi, trên cao nhìn xuống dựa theo thế bão lũy phong toại cố thủ, cũng không thể an bài quá nhiều nhân mã, môt khi bị người xâm nhập, chỗ hiểm yếu kia cũng là không còn coi là hiểm yếu nữa.

    Tiêu Quan hiểm yếu, là ở địa thế, nếu có nội ứng thì ưu thế mất hết, ngược lại bởi vì địa thế cao chót vót, khiến cho bọn hắn không cách nào nhanh chóng tụ họp nhân mã.

    Dương Hạo từ hai năm trước đã bắt đầu an bài bố phục quân cờ này, cho dù là Hô Duyên Ngạo Bác xua quân Hà Tây, công thành lướt trại, đốt giết cướp đoạt, cũng thủy chung không có sử dụng bọn họ, ở thời khắc mấu chốt, chiêu mai phục này rốt cục phát huy được tác dụng lớn nhất.

    Quân Tây Hạ thế như chẻ tre, nếu là cứng rắn tấn công dù giao ra mấy vạn thương vong cũng khó phá được pháo đài, nhưng ở dưới tác dụng của một chi phục binh nơi này đã sụp đổ tan tành.

    Khoái mã của Dương Hạo vọt tới như sao băng, giết chạy đến đạo quan ải thứ hai, nội ứng bên trong mới vừa phát động đánh bất ngờ, cùng nhân mã dòng chính Lý Kế Quân giết thành hỗn loạn, chém giết một hồi lâu, bất quá cứ như vậy, bên trong có tiếp ứng kiềm chế, liền không có người nào đi lên thành tường pháo đài chống đở ngoại địch rồi, từng đạo móc câu tung bay ném lên tường thành, các chiến sĩ nhanh nhẹn như vượn, miệng ngậm cương đao cực kỳ nhanh chóng leo trèo mà lên.

    Bọn họ trèo đến một nửa, cửa thành chầm chậm mở ra, một dũng sĩ bộ lạc Thương Thạch cả người đẫm máu lung la lung lay đẩy ra nửa phiến đại môn.

    Cửa thành vừa mở ra, giống như hồng thủy vỡ đê, đại quân như nước thủy triều mãnh liệt mà qua, chuyện giải quyết tàn quân của quân địch đều giao cho đội nhân mã phía sau, Dương Hạo bất quá là xông về trước, dùng tốc độ nhanh nhất xông về trước, hiện tại chỉ có vọt tới bên người Chiết Tử Du, thấy thân ảnh của nàng thì nỗi đau khổ về Tử Du trong lòng kia mới có thể kiên định xuống tới.

    Từng đợt hàn ý lạnh lẽo xẹt qua trong đầu của hắn, hắn chỉ có không ngừng mà giơ thương đâm giết, mới có thể buông nhẹ một chút khủng hoảng trong lòng, cái loại tâm tình sợ hãi mất đi này, trước kia hắn chỉ có qua một lần, lần đó, hắn một người một ngựa, một người hướng ra bờ sông chạy như điên, chạy trốn cảnh ruột gan đứt từng khúc, cũng không dám ngừng nghỉ, chỉ sợ muộn một bước, Đông Nhi liền bị nhấn chìm vào nước sông.

    Khi hắn tuyệt vọng, một mình hắn, đã hướng hơn một trăm tráng hán vung lên quả đấm.

    Lần này, hắn làm một người đàn ông chính trực, rốt cục lại trở về trên người của hắn, đè lại lý trí của hắn, trách nhiệm của hắn, lại làm cho hắn cảm thấy như vậy là sướng khoái!

    Cửa thứ ba, Dương Hạo rốt cục dừng bước.

    Người của Thác Bạt Vương Khoa mặc dù kịp thời chạy tới, không biếtao nhân số của bọn họ quá ít, cửa thứ hai cách cửa thứ ba lại quá gần, mặc dù bọn họ tới nhanh, vẫn đưa tới sự cảnh giác của quân coi giữ, người hỗn trong quan ải cũng là người cơ trí, căn bản không dám vọng động, cho đến khi Dương Hạo xua quân phát động tấn công mạnh phía ngoài quan ải, tên giội như mưa, cái móc cong vung tới như rừng, bọn họ mới đột nhiên phát động, cố gắng cướp đoạt cầu treo, chém đứt dây thừng.

    Tiếng trống trận như sấm, tiếng kèn lệnh thê lương, tiếng giết rung trời, mũi tên như mưa, đá rơi như bạc!

    Dương Hạo điên, khiến cho các bộ hạ của hắn cũng điên rồi, người canh giữ ở đạo quan ải này một nửa là người của Lý Kế Quân mới vừa nằm vùng đưa tới, một nửa là người Thổ Phiên chưa kịp điều đi, bọn họ chưa từng thấy qua một chi đội ngũ nào điên cuồng như vậy, đại đội binh sĩ không cần hiệu lệnh, lại cứ điên cuồng mà chen tới đây, mưa tên dày đặc dường như từng đợt sóng hướng trên đầu thành giội xuống, yểm hộ cho chiến sĩ của bọn hắn dùng vũ khí công thành đơn sơ nhất hướng đi trên đầu thành.

    Một người bị ném xuống, người thứ hai lập tức nhận lấy dây thừng của người đầu tiên, một cái dây thừng bị chém đứt rồi, lập tức lại có mười cái móc bay ném lên thành. . .

    "Thật là con mẹ nó gặp quỷ, nhanh, lập tức hướng bộ lạc Nhã Long cầu viện!"

    Một tướng lãnh Thổ Phiên lau máu tươi trên mặt, hoảng sợ kêu lên.

    Đây là đạo quan ải cuối cùng rồi, bởi vậy đi đến bên trong, thế núi dần dần bằng phẳng, hai bên trên sườn núi đã bắt đầu có thôn trang bộ lạc, bộ lạc gần nhất chính là bộ lạc Nhã Long.

    Chuông cảnh báo, trống trận đập mạnh rung vang trời, bộ lạc Nhã Long sớm phải nghe thấy được, tuy nhiên không thấy người nào chạy tới viện binh.

    Vị tướng lãnh thủ quan ải người Thổ Phiên này còn chẳng hay biết gì, hắn nào biết bộ đầu nhân bộ lạc Nhã Long đã đi theo Hộc Tư Cao Xa chạy đi tìm Lý Kế Quân gây phiền toái.

    Mà Lý Kế Quân đã sớm an bài Hồng Môn Yến chờ bọn hắn đến.

    "Đánh, đánh ác vào, bọn họ không xông lên được!"

    Một tướng lãnh dưới trướng Lý Kế Quân nhổ ra một ngụm thóa mạt, vung lên trường đao trong tay, vẻ mặt hung lệ kêu to: "Bảo vệ đạo quan khẩu này, viện binh lập tức tới ngay!"

    Tên bắn, bao vôi, hòn đá, hảo cầu khói độc, dầu hỏa bắn ra, liều mạng hướng dưới thành ném tới, bởi vì mưa tên bắn tới dưới thành cũng hết sức dày đặc, hơi thò đầu ra, thậm chỉ chỉ cần thời gian rời đi tấm chắn bảo vệ hơi dài một chút, thì có thể trúng tên bỏ mạng, cho nên gỗ mục gạch đá vứt đến cũng là thất linh bát lạc, mặc dù như thế, phía ngoài quan ải vốn không tính là quá rộng rãi, mặt đả kích vẫn là tương đối lớn.

    Đang lúc này, mười mấy chiến sĩ bộ lạc Thương Thạch mới vừa lẫn đi vào không lâu đột nhiên nổi loạn.

    Mấy người lính canh giữ ở dây thừng bên cạnh cầu treo rối rít trúng tên ngã xuống đất, lúc bắt đầu những người khác còn tưởng rằng là bị mũi tên phía ngoài bắn trúng, rất nhanh đã có người phát hiện ẩn nấp.

    Những người ở phía sau này lại hướng bọn họ bắn tên, lập tức kêu to có gian tế, liền rút đao vọt lên.

    Vừa thấy thân phận bị đoán được, những chiến sĩ này cắn răng một cái, cũng rút đao xông tới, chỉ cần cho bọn hắn cơ hội chém đứt cầu treo cửa, là có thể phóng vào đội ngũ của mình.

    "Giết !"

    Đầu tường thành hỗn loạn, khiến cho tấn công phía trước cửa thành hơi trì hoãn lại, ngay sau đó, một dây thừng của cầu treo bị chặt, cầu treo trầm trọng vang lên một tiếng ầm, nghiêng nghiêng trầm xuống một nửa, một bên dây thừng khác bị kéo căng vang lên xèo xèo.

    Lần này, người dưới thành cũng chú ý tới dị biến phát sinh ở nơi này.

    Trong đám người đột nhiên nhảy ra hai đạo nhân ảnh linh hoạt, hai người mỗi người một cái dây thừng, phi cái móc câu lên đầu tường thành, lập tức leo trèo thẳng lên, tốc độ nhanh như vượn trèo, chớp mắt đã liền tiếp cận đầu tường.

    "Sát!"

    Một cái móc câu tức thì bị chém đứt, người dưới thành không khỏi thét lên một tiếng kinh hãi, nhưng mà thân thủ của người nọ thực sự rất cao, trong khi thân hình rơi vẫn ra sức tìm tòi, xoay ngang người một cái, nghiêng vượt ra năm thước, lại có thể lại bắt được một cái dây thừng của binh sĩ vừa bị gạch đá hất xuống cắm vào vách, tiếp tục leo trèo thẳng lên trên.

    Lúc này, binh sĩ thấp bé vóc người so với hắn còn thấp bé hơn kia đã lật mình trên đầu tường, từ đầu vai rút ra một thanh trường kiếm sáng loáng, trường kiếm phun ra nuốt vào, kiếm quang lóe lên một cái, năm tên dũng sĩ dân tộc Thổ Phiên mạnh mẽ nhào tới đều trúng kiếm ngã đi ra ngoài.

    Quân coi giữ đầu tường lập tức vây tới lần thứ hai, lúc này người leo lên trên đầu thành còn cách đầu tường tới hơn ba thước.

    "Tiểu Thán!

    Cắt cầu treo!"

    "Được!"

    Chiến sĩ vóc người nhỏ nhắn xinh xắn kia người kiếm hợp nhất, hướng cầu treo căng cứng kia xạ xuyên qua.

    Người kia nhấc chân đá một đá, một cây trường mâu liền tới trong tay, "Ô" một tiếng kỳ quái vang lên, nàng lấy mâu làm côn, làm một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân, một mình một người, dùng lực mọt người địch lại hơn mười binh sĩ Thổ Phiên.

    Hai người kia chính là Trúc Vận cùng Mã Thán, Dương Hạo cho hai người các nàng cầm thư quay về Hưng Châu, vốn là tồn ý bảo vệ, không muốn cho hai người con gái theo mình mạo hiểm, hắn chính là đỏ hồng con mắt, thà rằng hôm nay không ngồi trên thiên hạ, cũng phải giận dữ xông quan, chỉ vì hồng nhan, làm một Tây hạ Vương không đúng tiêu chuẩn.

    Nhưng mà Trúc Vận cùng Mã Thán há lại bằng lòng rời khỏi hắn mà đi, hai người lén lút an bài hai người thị vệ trung thành tin cậy trong đám Ảnh Ảnh Vệ đem thư gấp gáp trở về Hưng Châu, các nàng thì cải trang trang phục, theo Dương Hạo sấm quan, giết hướng về phía Lũng Hữu.

    Hai đại cao thủ này cùng đôi hợp, đạo cầu treo kia rốt cục ầm ầm một tiếng, đập bể trên mặt đất, Tiêu Quan tam quan, quỷ thần khó qua, một đạo quan ải cuối cùng đã mở ra ở trước mặt của Dương Hạo như kỳ tích. . .

    "Sát sát. . . !!

    "

    Chỗ sở tại Lý kế Quân xây dựng tại trên bình nguyên trên Tiểu Quan, lúc này máu nhuộm tưới đầy đất, một mảnh bừa bãi.

    Lý Kế Quân mượn cơ hội này đem thế lực đối địch một lần diệt trừ, đem Tiêu Quan hoàn toàn nắm trong tay, không dự đoán được hắn hôm qua mới định ra việc thành thân thì đêm đó tin tức đã truyền tới bên kia sườn núi, hắn đem người có khả năng đắc lực nhất cho mình đều tập trung ở chỗ này, dụ dỗ tướng lĩnh quan trọng của dân tộc Thổ Phiên, ý muốn đem bọn họ một lưới bắt hết, trực tiếp tạo thành vài đạo hiểm quan lạch trời không thể vượt qua, tin tức đã được nội ứng báo cho Dương Hạo phối hợp.

    Tiêu Phong Hàn ở trước cửa phủ Lý Kế Quân giết đến thống khoái không gì sánh được, chợt nghe từ xa xa có tiếng hò hét, khắp núi đồi đều là kỵ binh, cả đám dường như bị đốt cái mông giống nhau, dùng tốc độ nhanh nhất chạy vội mà đến.

    Chỗ Lý Kế Quân đóng quân ở đây là Hô Duyên Ngạo Bác chỉ định, vùng đất xung quanh bằng phẳng, không hiểm có thể thủ, lúc này Hô Duyên Ngạo Bác vừa mới chết, Lý Kế Quân chính là bắt tay vào gạt bỏ vây cánh của hắn, lấy tổ khi chim xa tổ, tiến vào chiếm giữ chỗ ở Hô Duyên Ngạo Bác một đoạn thời gian.

    "Sát!"

    Người chưa đến, tên đã tới trước, mưa tên không khác gì bão táp phô thiên cái địa bắn tới, khắp nơi trên đất đều là tử thi.

    Khắp cả người Tiêu Phong Hàn đêu là tên, trên mặt cũng trúng bốn năm mũi tên, xuyên mắt một vòi máu, thoạt nhìn kinh hãi không thôi, đến chết hắn cũng không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

    "Sát!"

    Mã đao xoát xoát giơ lên, ánh đao sáng như tuyết chói ra ánh lạnh lẽo, binh lính Tây Hạ giơ cương đao lên cao, đạp chân thẳng tới, lại có thể quay về phía tàn quân không nhiều lắm địch may mắn còn tồn tại, lại một lần nữa đại tàn sát.

    Mã đao giơ lên cao như rừng mang theo khí khái không chỗ nào không phá được ngang trời hướng tới, gót sắt đạp lên tên, lưỡi dao sắc bén trái đâm phải chém, máu văng tung tóe, nhất thời huyết vũ bay tán loạn.

    "Xảy ra chuyện gì?"

    Một ít mũi tên linh tinh bắn tới bên trong viện, đả thương mấy chiến sĩ mới vừa khống chế được thế cục, một người binh sĩ kéo ra đại môn, lớn tiếng kêu ầm lên.

    "Ô. . ."

    Một tiếng tê tâm liệt phế rít lên, một chi Điêu Linh Tiễn như điện xạ tới, đó là một tiếng tên kêu, cùng lúc cái tiếng kêu này kêu lên, tên đã xuyên thẳng vào mi tâm hắn, đầu mũi tên lộ ra ở phía cái ót, tên tới cực kỳ nhanh chóng, làm cho hắn ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.

    Dương Duyên Lãng để trường cung trở về phái sau lưng, một lần nữa giơ cao lên ngân thương chói sáng, hắn đã giết đến không gì sánh được, bên cạnh, Dương Hạo đã bỏ quên trường mâu rỉ máu, nắm chặt Tử Điện Kiếm của hắn, hai chân đạp vào bàn đạp một cái, giục ngựa nhanh chóng tiến lên, nhảy đến trước đại môn, hai vó trước của chiến mã giương lên, hung hăng đạp "Ầm" một tiếng đem cửa đá văng, cả người lẫn ngựa xông ào vào trong biệt viện.

    Trong viện, đám tướng lãnh Thổ Phiên của Hộc Tư Cao Xa chết đã chết, tàn phế đã tàn phế, người may mắn còn sống sót đang bị nhân mã của Lý Kế Quân vặn hai tay bắt chéo sau lưng trói gô lại, Lý Kế Quân vịn đứng ở dưới hành lang đang muốn phát biểu cảm nghĩ soán vị, trấn an những đầu lĩnh địa phương đã đầu phục lấy lòng hắn một chút, bỗng nhiên thấy một con ngựa phi vào, không khỏi cả kinh trợn mắt hốc mồm.

    Lực móng của con ngựa kia là lớn tới bực nào, cánh cửa bắn ngược, ầm" một tiếng lại đem đại môn khép lại, kết quả làm cho cả đám binh lính Tây Hạ ngoài cửa cũng sợ hết hồn, Kha Trấn Ác cùng Thác Bạt Hạo Phong phóng ngựa đuổi sát theo cũng không chậm trễ, kẻ trước người sau cũng đạp cửa mà vào, cánh cửa đại môn chưa đầy ba trượng này liên tiếp bị đạp ba đạp, nhất thời tan tành chia năm xẻ bảy.

    Binh lính Tây hạ như thủy triều tràn vào, làm cho tất cả mọi người trong đại sảnh sợ ngây người, Lý Kế Quân như gặp quỷ, hú lên không giống tiếng người nói: "Không thể nào!

    Không thể!

    Ta đang nằm mơ!

    Ngươi làm sao lại có thể ở chỗ này?

    Chẳng lẽ ngươi mọc cánh được sao ?

    Ta nhất định là mơ. . ."

    "Ba !"

    Một thanh âm vô cùng thanh thúy vang lên, mũi kiếm Dương Hạo vượt qua, xử dụng sống kiếm làm roi ngựa, hung hăng quất ở trên mặt hắn một cái, Lý Kế Quân kêu lên một tiếng quái khiếu, hai chiếc răng hàm cũng bị đánh bay ra ngoài, thân thể lảo đảo té ra, ngã xuống đất, chỉ cảm thấy màng nhĩ ù ù ông ông, muốn đứng lên, lại bị một cái quất này làm cho có vấn đề về thăng bằng, dường như ma tước gãy cánh, nhào hồi lâu hồi lâu cũng không đứng lên được.

    "Trói hắn lại!"

    Dương Hạo ra lệnh một tiếng, phi thân xuống ngựa, trong tay cầm trường kiếm, đi qua giữa đám binh lính đang ngây người như phỗng dưới trướng Lý Kế Quân kia, không coi ai ra gì mà đi qua, bỗng nhiên níu lấy cổ áo một hán tử mặc cẩm bào mũ áo lông, cái đầu kia không hề thấp hơn so với Dương Hạo, lại bị Dương Hạo thoáng cái giơ lên, nhìn bộ dáng kia, thật sự giống như còn chưa dùng hết sức, thì ra là cực độ tức giận cũng có thể làm cho người ta bộc phát lực lượng gấp mười lần.

    Dương Hạo dùng thanh âm khàn giọng,nhìn chằm chằm người kia hỏi : "Chiết cô nương ở đâu?"

    "Động động động động.."

    Trang phục của người kia vừa nhìn đã biết chính là người xướng lễ điều khiển chương trình, cho nên Dương Hạo hướng hắn hỏi, nhưng là lá gan người này nhỏ, mắt thấy hai mắt Dương Hạo đỏ ngầu, một bộ dáng muốn ăn thịt người, bị làm cho sợ đến cổ run run, một hồi lâu cũng không nói ra cái chữ "Phòng" kia.

    Mắt thấy Dương Hạo diện mục dử tợn giơ lên trường kiếm, hắn lại đột nhiên sáng chí, nói ra một câu: "Ta dẫn ngươi đi!"

    Dương Hạo buông lỏng tay, hai chân người nọ đã mềm nhũn, đặt mông ngã tới trên mặt đất, đuôi xương sống bị đập đau đến phế phủ, cũng làm cho hắn tỉnh táo lại, người điều khiển chương trình này cũng không dám lộ ra, vội vàng bò dậy, dẫn Dương Hạo đi về phía sau.

    Dương Duyên Lãng rất sợ Đại Vương có gì sơ thất, vội vàng chen đi tùy theo mà vào, thật ra thì Trúc Vận cùng Mã Thán cải trang Ám Ảnh Vệ cũng đã sớm theo đuôi sau đó.

    Một đường đi đến bên trong hậu trạch có một ít nha hoàn thị tỳ, bỗng nhiên thấy một người đàn ông xa lạ đội khôi quải giáp, một thân đầy máu tươi, tay cầm trường kiếm, đằng đằng sát khí mà đến, người đi theo phía sau áo giáp leng keng rung động, cũng bị làm cho sợ đến hồn bay khỏi xác, vội vàng né qua một bên, Dương Hạo mắt nhìn thẳng, cũng không để ý tới, chỉ để ý bước nhanh đến phía trước.

    Tim của hắn cũng sắp muốn nhảy ra ngoài.

    Hôm nay giận dữ, hắn đã làm nên một kỳ tích.

    Trên đời không có quan ải nào không thể phá, nhưng là trong lịch sử chẳng bao giờ có người nào, có thể sử dụng tốc độ xưa nay chưa từng có phá cả tam quan, coi Tiêu Quan Trung Bắc Đại Môn như không có gì, hiện tại hắn đứng ở chỗ này, mà chiến đấu ở Tam Quan có thể còn chưa có hoàn toàn bình ổn.

    Nhưng mà, tất cả đây cũng không quan trọng, hắn chỉ muốn biết, Tử Du. . . có làm sao không.

    Tuy nói hôm nay mới vừa vặn bái đường, phía trước đang làm chuyện vui,

    Lý Kế Quân. . .

    Nhớ khi đó mới quen hắn ở Tiểu Phiền Lâu, người này chính là một tên hoàn khố công tử háo sắc, hắn có chịu đựng được đến hôm nay vẫn thủ lễ đối với Tử Du sao?

    Nghĩ tới đây Dương Hạo không rét mà run, hắn sẽ không ghét bỏ Tử Du, bất kể là nàng đánh mất trong sạch, hay là bị người hủy hoại dung nhan, ở trong lòng hắn, Chiết Tử Du vĩnh viễn là thiếu nữ xinh đẹp như hoa đào cười trước gió xuân kia, cũng là cô bé xinh đẹp đứng trước giàn nho, làn da như tuyết, con mắt như điểm nét cười khả ái kia.

    Nhưng là, hắn không chê, Tử Du có so đo hay không ?

    Nếu như nàng thật sự đã cho Lý Kế Quân, có lẽ, lúc không nhìn thấy mình, nàng còn có thể nhẫn nhục - sống sót, một khi thấy mình, nàng. . .

    Đứng ở động ngoài cửa phòng, ngón tay Dương Hạo run lên, thế nhưng không dám đẩy cửa ra.

    Tất cả mọi người ở phía sau nín hơi lẳng lặng đứng yên ở đàng kia, qua rất lâu sau đó, Dương Duyên Lãng mới chậm rãi đi thong thả đến bên cạnh Dương Hạo, thấp giọng nói: "Đại Vương. . ."

    Thân thể Dương Hạo run lên, cắn cắn môi, chợt đẩy cửa phòng ra.

    Động phòng do vội vàng bố trí chẳng qua là tận lực dùng màu đỏ để trang sức qua, chưa nói tới đắt tiền như thế nào, chỉ phân trái phải, màn trướng tua tua, một cô gái thân hồng ngồi ở chính giữa, trên đầu đang đắp khăn voan uyên ương nghịch nước màu hồng, điểm duy nhất cùng tân nương khác có điều bất đồng chính là, khi ngươi liếc nhìn cô dâu khác cái đầu tiên, chỉ có một thân hồng náo nhiệt hỏa, chỉ có một đôi tay trắng bóc như tố ngọc là lộ ra phía ngoài hồng trang.

    Hoặc là, trên cổ tay trắng đeo một đôi vòng tay thuý ngọc, hoặc là, mười ngón tay mảnh khảnh đang khẩn trương đan vào nhau lo lắng, mà nàng. . . cả thân thể đều giấu ở phía dưới y trang, bởi vì hai tay của nàng vẫn là hai tay bắt chéo sau lưng.

    Dương Hạo vẫn chỉ là si ngốc ngó chằm chằm thân ảnh kia, ánh mắt của hắn là hồng, mà thân ảnh cũng là hồng, ngoài cái này ra, không tiếp tục chứng kiến nữa.

    Trong phòng còn có hai bà nương thô kệch, trên mặt bôi hồng hai má, há hốc mồm cứng lưỡi nhìn Dương Hạo, hoàn toàn không rõ xảy ra chuyện gì.

    "Các ngươi đi ra ngoài!"

    Dương Duyên Lãng cũng biết người là cứu được, nhưng là cái kia. . . không nhất định cứu được, nói không chừng lập tức sẽ có chút ít chuyện khó có thể mở miệng, những lời không thể nói khi có người ngoàig., phát sinh ở đôi tình lữ lắm tai nạn này, người bên cạnh chính là không tiện biết, cho nên liền giúp Dương Hạo nói những lời này.

    Vừa thấy Dương Duyên Lãng một thân đầy máu tươi, cùng thanh kiếm nhuốm máu trong tay, hai bà nương ngay cả cái rắm cũng không dám đánh, kẹp đít mập liền chạy đi ra ngoài.

    Dương Duyên Lãng lui về phía sau một bước, lặng lẽ che lại cửa phòng.

    Dương Hạo bước từng bước từng bước, từ từ đi tới hướng Chiết Tử Du, thật giống như dưới chân buộc tảng đá lớn ngàn cân.

    Thật vất vả mới đi tới bên người Chiết Tử Du, Dương Hạo giơ tay lên, liên tục do dự, mới vừa to gan lên đi vén khăn voan của nàng.

    Ngón tay run rẩy chạm đến sợi dây điều trên khăn voan, từ từ, từ từ nhấc lên một đường, cô dâu một thân hồng y bỗng nhiên cử động, tay ở phía sau lưng đột nhiên đưa ra ngoài, một cây trâm bén nhọn để ở dưới thắt lưng của Dương Hạo, thanh âm Chiết Tử Du hung hăng nói: "Đừng động!

    Cái bộ vị này, chỉ cần cây trâm của ta đâm vào, là có thể tuyệt tử tuyệt tôn!"

    Tay của Dương Hạo nhất thời cứng đờ, Chiết Tử Du cười lạnh nói: "Không nghĩ tới Chiết Tử Du ta sẽ cởi được trói đi?

    Dưới trướng kỳ Dương Hạo kỳ nhân dị sĩ chỗ nào cũng có, ta may mắn vì cùng một vị cao thủ ở hươn nửa năm, chỉ tiếc khi đó cảm thấy đây là chút tài mọn, chưa nắm giữ được tinh túy, thẳng đến lúc này ngồi hơn một canh giờ không người nào trông coi, ta mới cởi được. . ."

    Ánh mắt Dương Hạo rơi vào trên cổ tay nàng, cổ tay vốn là trắng bóc đẹp như ngọc giờ một mảnh đỏ bừng, xem ra nàng khoác lác về thuật cở trói, luyện đúng là chưa ra hình dáng gì.

    "Đừng nghĩ mưu ma chước quỷ!

    Trên chân ngươi có vết thương, hành động bất tiện, nếu rơi vào trong tay của ta, liền không có khả năng chạy trốn."

    Chiết Tử Du một mặt nói, một tay khác nâng lên, liền nhẹ nhàng hé ra khăn voan: "Chuẩn bị ngựa, ta muốn ngươi tự mình đưa ta rời đi, cho đến chỗ an toàn!

    Yên tâm, Chiết Tử Du ta rất tuân thủ hứa hẹn, đến lúc đó sẽ thả ngươi, Lý đại nhân có tráng chí trong lòng, sẽ không chọn cùng tiểu nữ tử ta đồng quy ư tận đó chứ?"

    "Khăn voan của ngươi, chỉ có thể là vì ta mà đắp. . .

    Lời của Dương Hạo vừa ra khỏi miệng, cả người Chiết Tử Du liền như bị sét đánh, ngọc trâm trong tay "ba " một tiếng rơi trên mặt đất, lăn ra nát bấy.

    "Cho nên, trên đời này, cũng chỉ có thể để ta đem vạch ra, cho dù là ngươi, cũng không được. . ."

    Dương Hạo vừa nói, đã cầm sợi khăn voan hồng kia, nhẹ nhàng đem nó xé rơi xuống.

    Khăn voan trượt xuống, lộ ra dung nhan xinh đẹp thanh lệ, trên má chẳng biết lúc nào đã hiện lên hai hạt nước mắt trong suốt, thấy rõ bộ dáng của Dương Hạo, hai hạt trân châu lập tức biến thành hai chuỗi trân châu, ùm ùm lăn xuống, Chiết Tử Du khóc thảm một tiếng, đã m thật chặc lấy Dương Hạo.

    "Đừng khóc, đừng khóc, không có chuyện gì rồi."

    Chiết Tử Du chẳng qua là lắc đầu, cũng không biết tưởng nhớ bao lâu, sợ hãi bao nhiêu, ủy khuất bao nhiêu, tất cả đều hóa thành nước mắt của nàng, Chiết mỹ nhân rốt cục cũng có lúc đầy nước mắt.

    Mắt thấy Chiết Tử Du bất quá là khóc, trong lòng Dương Hạo cũng là trầm xuống, hắn đã sớm làm ra tính toán xấu nhất , không nghĩ tới lại thật đến một bước này, rất sợ kích thích Tử Du, chần chờ một lúc lâu, hắn mới cân nhắc nói: "Bất kể phát sinh qua cái gì, ngươi đều không cần để ở trong lòng, cả đời này, ngươi là của ta, kiếp sau, vẫn là của ta, đời đời kiếp kiếp, ngươi cũng là của ta, không xa không rời, không bao giờ phân ly nữa, ngươi nhất định phải đáp ứng ta."

    "Nhưng là. . .

    Nhưng là. . ."

    Chiết Tử Du lệ rơi đầy mặt ngẩng đầu: "Nhưng là ta đã. .

    ".

    Dương Hạo vội vàng dụ dỗ nàng nói: "Không sao không sao, ta không cần , ngươi cũng không cần để ở trong lòng, còn có ai biết?

    Ta một đao đem hắn giết chết!"

    Chiết Tử Du ngẩn ngơ: "Ta. . .

    Ta đã cùng Lý Kế Quân bái lạy thiên địa, có ngàn vạn người biết, ngươi giết được hết sao?"

    Dương Hạo cũng là ngẩn ngơ: "Ngươi. . .

    Ngươi nói chính là chuyện này?"

    Chiết Tử Du hít hít lỗ mũi, sâu kín nói: "Chuyện này vẫn là..."

    "A!"

    Chiết Tử Du cực kì thông minh, mới chợt nhớ lại khi nhìn thấy Dương Hạo, chân tình lộ ra dưới hành dáng dơ dáy, lúc này cũng đã nhanh chóng khôi phục cơ trí thông minh, kiều nhan không khỏi đỏ lên, vừa tức vừa thẹn nói: "Không có nghĩ tới ngươi không chịu nổi cái kia, có phải đã thất vọng hay không ?"

    "Không có thất vọng, dĩ nhiên không có thất vọng."

    Dương Hạo mừng rỡ: "Chuyện này coi là chuyện gì, cho dù khắp thiên hạ đều biết thì như thế nào?

    Ta nhớ được, trên thảo nguyên, có một quy củ, một quy củ đoạt tân nương. . ."

    Khóe miệng của hắn chứa đựng nụ cười: "Ai có thể cướp đi tân nương, giết chết chú rễ, tân nương liền là của người đó, nàng từ đó phải coi người kia là phu quân của nàng, một đời một kiếp hầu hạ hắn, tôn kính hắn, thương hắn, nghe lời của hắn, không cho phép ghen, không cho phép phát giận, nam nhân muốn nàng sinh mấy người hài tử, thì phải vì nam nhân của nàng sinh mấy người hài tử. . ."

    Chiết Tử Du lúc bắt đầu còn đang gật đầu, càng về sau ánh mắt càng trợn lớn, ngạc nhiên nói: "Người nào quy định, làm sao còn có nhiều quy củ như vậy, kỹ làm sao cho tới bây giờ ta chưa nghe nói qua?"

    Dương Hạo vẻ mặt đương nhiên nói: "Đương nhiên là ta quy định."

    Chiết Tử Du vừa bực mình vừa buồn cười, giơ tay lên muốn đánh hắn, tay hất lên, rốt cục lại nhẹ nhàng mà hạ xuống đến trên người của hắn: "Ngươi. . .

    Làm sao sẽ xuất hiện ở đây?"

    Dương Hạo ngồi xuống ở bên người nàng, nhẹ nhàng vòng qua bờ eo của nàng: "Nghe nói ngươi bắt gặp loạn binh Hô Duyên Ngạo Bác, ta lập tức từ Hưng Châu chạy tới, trên nửa đường lại nghe nói ngươi đã bị bắt giữ đến Tiêu Quan.

    Làm ta gấp đến độ . . , cũng may ta có an bài ở bên người của Hô Duyên Ngạo Bác, Lý Kế Quân tiếp nhân địa bàn của Hô Duyên Ngạo Bác, cũng đem phục binh của ta tiếp thu."

    Đi qua, nhờ bọn hắn nội ứng, ta suất lĩnh đại quân trực tiếp sấm quan, cứ như vậy vẫn giết vào cửa phủ Lý Kế Quân. . .

    "Ngươi. . ."

    Trong lòng Chiết Tử Du kích động không dứt, đến khóe miệng, lại chỉ biến thành một câu nói: "Ngươi là vua của một nước. . ."

    "Người nào quy định vua của một nước thì phải tứ đại giai không, vô tình vô nghĩa?"

    "Ngươi thật. . .

    Không nên xông tới. . ."

    "Có đôi khi, người phải đi theo tim của hắn, cho dù nơi đó là địa phương hắn không nên đi."

    Chiết Tử Du nổi lên con ngươi uy tình, lộ ra thần thái Dương Hạo vô cùng quen thuộc: "Ngươi thường xuyên vì nữ nhân đi tới địa phương ngươi không nên đi sao?"

    Trong lòng Dương Hạo vang lên còi báo động, lập tức lấy khéo đưa đẩy ngôn ngữ ngoại giao hồi đáp: "Ngươi là một người."

    "Vậy còn người nữa là ai?"

    "Ngươi đã bắt đầu quan tâm cái vấn đề này sao?"

    "Đáng trách!"

    Chiết Tử Du vuốt lấy mũi, nàng chân chính, vừa trở lại. . .

    ****

    "Thật hân hạnh gặp được chư vị."

    Dương Hạo ngồi ở chủ vị, phía dưới là hai người Hộc Tư Cao Xa cùng Lý Kế Quân bị trói, Lý Kế Quân nhìn chằm chằm Dương Hạo như muốn ăn tươi, Hộc Tư Cao Xa cũng nhìn chằm chằm Lý Kế Quân, dường như cũng muốn một ngụm đem hắn nuốt vào.

    Những đầu lĩnh nhân vật từ khắp nơi từ phe Hô Duyên Ngạo Bác chuyển qua tìm nơi nương tựa đầu nhập Lý Kế Quân thì tiếp tục sắm vai nhân vật đầu tường, nhìn chung quanh, lạnh run.

    Dương Hạo mặt mày hớn hở nói: "Muốn đem tất cả mọi người tiến tới đồng loạt, là một chuyện không dễ dàng cỡ nào a, hiếm có được mọi người tụ tập dưới một mái nhà, hôm nay xin mời mọi người làm chứng, bản vương. . .

    Tây Hạ Vương Dương Hạo, mượn tràng trạch viện này, động phòng chỗ này, cùng Chiết Tử Du cô nương kết thành vợ chồng."

    Chiết Tử Du không nghĩ tới hắn thật sự muốn thành thân ở chỗ này, gương mặt không khỏi đỏ lên, nhưng là liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng thần kỳ là không có làm ra một chút ý tứ phản đối.

    Lý Kế Quân cười ha ha, mồm miệng lộ tin nói: "Dương Hạo, ta cùng nàng đã bái đường."

    Dương Hạo thong dong bình thường nói: "Nhập gia tùy tục, trên thảo nguyên. . .

    Có một quy củ cướp cô dâu."

    Sắc mặt Lý Kế Quân biến đổi một chút.

    "Giải đi ra ngoài!"

    Hai đại hán nhào đầu về phía trước, nhấc Lý Kế Quân đã bị trói gô lên, hai đại hán mang Quỷ Đầu Đao theo sát phía sau.

    Dương Hạo như không có việc gì đứng dậy, vừa chỉ người điều khiển chương trình nhát gan kia, nói: "Ngươi tới, chủ trì hôn lễ."

    Chiết Tử Du vẫn là mới lấy chồng, Dương Hạo đích thân vì nàng một lần nữa phủ lên khăn hồng uyên ương nghịch nước, khách khứa cũng là lực lượng có sẵn, người điều khiển chương trình kia sợ run xướng lễ.

    "Thật. . .

    Thật sự muốn thành thân...ở nơi này sao?"

    Khuôn mặt Chiết Tử Du cháy đến giống như bốc lửa, lắp bắp nói.

    "Tại sao không?

    Lý Kế Quân cả động phòng cũng đã chuẩn bị xong cho chúng ta, hôm nay không phải là trời tác hợp sao?"

    Chiết Tử Du nắm Hợp Hoan Kết bên hông, lắp bắp địa lại nói: "Nhưng. . .

    Nhưng Tiêu.."

    "Tiêu Quan đã ở trong lòng bàn tay ta, bộ đầu chư phiên cũng ở nơi đây. . ."

    "Nhưng Thượng Ba Thiên, nơi này. . .

    "Thượng Ba Thiên đang cùng Dạ Lạc Hột triền đấu không thể tách rời ra, hắn không thể nhận được tin tức nhanh như vậy, dù có được tin tức cũng không còn kịp chạy tới tối nay nữa, Dương Duyên Lãng cùng Kha Trấn Ác đã lập hai đạo phòng tuyến, đem nơi này bảo vệ bao quanh, ngươi không cần lo lắng sẽ có người quấy rầy chúng ta. . ."

    Mắt thấy Dương Hạo đến gần, hai hàng lông mi thật dài của Chiết Tử Du soạt một cái đóng chặt, khẽ khép lại.

    Môi khẽ ngẩng, thật giống như không tiếng động muốn mời chào, Dương Hạo đã được như nguyện, thưởng thức được môi anh đào xa cách.

    Trong khi hôn hít, hai người song song té mềm nhũn ở trên đệm mới, ngón tay của Dương Hạo nhẹ nhàng mơn trớn lông mày của nàng, má của nàng, môi của nàng, trượt đến cổ của nàng . . . , Tử Du sợ run, vừa sợ vừa mong đợi, vừa có một loại cảm giác vui vẻ không hiểu được cùng cảm giác trống rổng, làm cặp tuyết phong kia chậm chạp ôn nhu nổi lên rất tròn, hô hấp của nàng đột nhiên ồ ồ nóng rực lên, một tiếng khó chịu dường như gà tiếng chim gáy, không tự chủ được trượt ra từ miệng nàng, thanh âm lay động kia làm cho chính nàng sợ hết hồn, cảm thấy thẹn đến cả người cũng nóng hổi.

    Nàng không biết, giờ khắc nàng vốn mong đợi này đã tới, Chiết Ngũ công tử ung dung tỉnh táo trước trận tiền hai quân lại cũng sẽ chân tay luống cuống như thế, mềm yếu bị động như thế.

    Vòng eo bền chắc, rất tròn, trơn tru trắng nhuận nhuận, da thịt bóng loáng . . . , ngọc thể ngang dọc, mái tóc xõa ra, con mắt thanh tú mở một nửa nhộn nhạo nhẹ nhàng như sóng nước gợn trong ánh nến đỏ.

    Hai má Chiết Tử Du ửng hồng như muốn ngất, môi đỏ mọng tươi mới bị hôn qua thấm ướt, hai tròng mắt thủy nhuận cũng bắt đầu mê ly lên, nàng chỉ có thể vừa thẹn lại sợ, giống như một con nai con sợ hãi tùy vua thu thập. . .

    Một đêm cảnh xuân, một đêm triền miên, mưa gió không biết bao lâu bắt đầu róc rách, lại bao lâu chuyển thành lôi đình sấm sét, sau đó. . .

    Mưa tan mây tạnh, ráng màu đầy trời, một đóa hoa đào lặng lẽ phóng ra, ngượng ngùng mà bị động, xử nữ chính thức tấn thăng thành một thiếu phụ quyến rũ. . .

    Sau khi rửa mặt một phen, nằm cho trên giường liên tục nói lời tình thoại, vốn tưởng rằng một đêm này đã qua đi trong ấm áp.

    Nhưng là không biết bao lâu, Chiết Tử Du mới trải qua hương vị tình yêu bị nhiệt tình nóng bỏng trêu chọc, một lần nữa đem Dương Hạo biến thành một đầu trâu đực động tình.

    Dương Hạo vốn chưa thoải mái, chẳng qua là lo lắng Tử Du mới vừa phá thân qua, sợ thân thể của nàng không chịu nổi, không nghĩ tới Tử Du mới nếm thử tư vị, lại có thể thay đổi bị động ngượng ngùng, không khỏi hết sức vui mừng, trêu đùa: "Tử Du ôn nhu chân thành, đại gia khuê tú, ta vẫn thật không nghĩ tới lúc trong giường hẹp ngươi càng là lửa nóng không bị cản trở như thế. . ."

    "Người ta... người ta. . .

    Người ta. . ."

    Chiết Tử Du liếc nhìn hắn, mặt mày nhẹ nhàng xấu hổ cười: "Người ta chính là hậu duệ của Tiên Tị Chiết Lan Vương, ngươi cho là những thiên kim tiểu thư người Trung Nguyên nhà người sao?"

    Lời nói ban đầu quả nhiên không giả, cô gái nhỏ này căng thẳng đoan trang, không dễ động tình, nhưng một khi động tâm động tình, thì bên trong nóng như lửa, trong lúc trên giường càng là cảm kích thức thời là vưu vật trời sanh như thế.

    Cho nên, khi hai tuyết phong nở nang bị Dương Hạo ôm trọn ở trong tay, dã tính nguyên thủy nổi lên,tiếng lẩm bẩm, rên rỉ, tiếng thở dốc lại bắt đầu phát ra.

    "A, nhẹ một chút. . ."

    Rốt cuộc vẫn là lần đầu, m có tiềm lực lớn, cũng là chịu không được, không biết cái kia quá mức thô bạo một chút làm đau nàng, Tử Du khẽ nhướn lông mày, giơ tay lên bất mãn đập vào trên vai Dương Hạo một chưởng.

    "Làm sao bất động thế, mệt mỏi rồi sao?"

    Một chưởng bổ ra, Dương Hạo bỗng nhiên ngưng động tác, Chiết Tử Du mở mắt, ân cần nhìn về phía Dương Hạo, áy náy nói.

    Dương Hạo mang theo nụ cười nói: "Nhớ tới ở Giang Nam chết giả, chọc giận ngươi.

    Ở Ngân Châu, ta từng nói với ngươi , nếu như. . .

    Ngươi vẫn canh cánh trong lòng đối với Dương Hạo, có thể bổ ta ba đao cho hết giận, mới vừa rồi. . . coi như là một đao đi?"

    Chiết Tử Du cũng thoáng cái nhớ lại đoạn năm tháng cùng hắn thổ khí sinh oán kia, trong mắt không đi, nhưng nhiều thêm một dạng tình ý ôn nhu : "Ta nói, ba đao này tạm thời gửi, bổn cô nương bao lâu nữa muốn chém ngươi, ngươi cũng phải biết điều một chút, đưa đầu của ngươi tới là tốt rồi.

    Ngươi bây giờ làm đau ta, còn không mau mau quay đầu lại cho ta bổ một đao."

    "Ôi, chớ lộn xộn, ngươi làm trái lời thề!"

    "Không có, đầu nhỏ không phải là đầu!"

    "Bại hoại, ngươi cũng biết gạt ta, a. . .

    Ngươi khi dễ ta. . ."

    -----oo0oo-----

    Chương 115:Người có tình sẽ thành thân thuộc

    Sáng sớm, một mặt trời đỏ xuyên thấu mây mù đi ra.

    Ở nơi xa mơ hồ truyền đến tiếng gà gáy sáng "Ác ác" .

    Dương Hạo còn đang trong giấc ngủ say.

    Mặc dù hắn đã dưỡng thành thói quen dậy từ sáng sớm, nghe thấy tiếng gà liền dậy, mặc dù làm vua Tây Hạ Quốc, cũng thủy chung không chịu bỏ qua cái thói quen này, rất sợ cứ lười biếng như vậy, thành thói quen hoàn cảnh thoải mái, nhưng là hắn hiện tại thật sự là quá mệt mỏi.

    Sáng sớm hôm qua, lý trí cùng tình cảm đau khổ giãy dụa, nội tâm đau khổ vô tận, rồi đến điểm binh tụ tướng, tự mình bày ra kế hoạch, sau đó là xung phong về phía trước, chém giết đẫm máu, cuối cùng. . .

    Cuối cùng là uyên ương giao cảnh, một đêm hoa đào, phá động nụ hoa khiến cho thân thể lao lực. . . , dù hắn cả người là sắt cũng không sao chịu nổi hành hạ như vậy.

    Chiết Tử Du nằm nghiêng người, tay nhỏ nâng cằm lên, cả nháy mắt cũng không nháy mắt nhìn Dương Hạo ngủ say.

    Thân thể của nàng che ở dưới mặt chăn, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra đường cong thoải mái lưu loát.

    Nếu là từ góc độ của Dương Hạo nhìn sang, có lẽ là nhìn thấy chăn hơi vén ra, lộ ra da thịt ngấn một bộ ngực tuyết ngọc.

    Da thịt tuyết đào nhi từng ứ hồng, đã hồi phục oánh nhuận trắng trẻo, bóng loáng béo mập.

    Cái mã não từng sưng kia, cũng một lần nữa biến thành anh đào thẹn thùng.

    Tấm thân xử nữ, qua một đêm mưa gió, còn chưa có thoát thai hoán cốt, hiển thị phong thái một thiếu phụ rõ ràng.

    Chân chính làm cho người ta nhìn ra nàng đã là một tiểu nữ nhân, chính là ánh mắt của nàng, khuôn mặt trơn bóng thanh thủy tràn đầy dày xuân ý, đuôi lông mày khóe mắt lộ ra phong tình vô hạn.

    Nàng không có chút mỏi mệt nào, mặc dù trước đó, nàng đồng dạng ăn đủ qua đau khổ, nhưng đó dù sao chẳng qua là gông xiềng trong lòng.

    Cái gông xiềng nặng nề này, đã theo Dương Hạo giơ Tử Điện Kiếm nàng biếu tặng đích thân bổ ra rồi, đêm qua, lần đầu ngủ ở trong ngực một người đàn ông, trái lại giống như là dường như ngủ thư thái, tự nhiên, kiên định cả đời như vậy.

    Trời còn chưa sáng, nàng đã tỉnh, sau đó cứ như vậy dùng ỏ hai tròng mắt của nàng liên tục dồn dồn ngưng mắt nhìn nam nhân của nàng.

    Đây chính là tiểu gia đình lời nói dí dỏm, cười hì hì, tức giận mắng, kích đến cho tài tử Giang Đông Đường Thượng hộc máu kia, đây chính là Dương khâm sai mang theo mấy vạn dân chúng, không chê không rời, trằn trọc nam bắc, rốt cục đâm xuống căn cứ ở Lô Châu kia, đây chính là đại hỗn đản làm hại nàng thương tâm muốn chết, lửa đốt Gia Luật Văn kia, đây chính là đại nam nhân lấy thân phận vua của một nước, cam vì hồng nhan giận dữ xông phá quan, tự mình mạo hiểm xông cả tam quan kia. . .

    Tử Du càng nghĩ càng ngọt ngào.

    Càng nhìn càng yêu, hơi động một chút, từ hạ thể truyền đến cảm giác khác thường khiến cho nàng vừa xấu hổ lại ngượng ngùng, không nhịn được, nàng vươn ra một ngón tay ngọc, cẩn cẩn thận thận xoa tị tử ( cái j thì tự hiểu=)) ) cứng rắn của nam nhân kia.

    Ừm?

    Chẳng qua là vừa chạm nhẹ vào một cái, rốt cuộc là người tu luyện qua công phu nội gia thượng thừa, Dương Hạo hoắc mắt mở mắt, một cái liền nhìn thấy cảnh động lòng người trước mắt, khóe miệng Dương Hạo lộ ra nụ cười ôn nhu, tay từ dưới đáy chăn nhẹ nhàng mà lướt qua đi, dán sát vòng eo mềm mại, ôn nhuận, trơn mềm kia, áp vào cái mông to lớn của nàng, đem nàng ôm đến trong ngực, mặt khác nhẹ nhàng khẽ hôn lên đôi môi hồng nhuận của nàng một cái, ôn nhu nói: "Làm sao lại tỉnh rồi, không ngủ thêm chút nữa đi?"

    "A!"

    Dương Hạo vừa nói, ngược lại nhắc nhở Tử Du, tuy nói nơi này không có cha mẹ chồng, không cần dậy sớm dâng trà, nhưng là Dương Hạo cao điều như thế, ở tân hôn của địch nhân cướp đi tân nương, ung dung động phòng ở trong phòng của địch nhân, chính là người điều khiển chương trình cùng khách khứa, cũng là lực lượng Lý Kế Quân có sẵn, tướng sĩ ba quân còn có người nào không biết?

    Hôm nay mới muốn thu thập cái cục diện rối rắm này, cũng không biết có bao nhiêu chuyện phải xử lý, nếu như mình kê cao gối mà ngủ không dậy nổi, chẳng phải chọc cho người chê cười?

    Chiết Tử Du cũng không phải là Đường Diễm Diễm, Đường đại cô nương chỉ cần ta khoái ý, ta vui vẻ, không nhìn sắc mặt người trong thiên hạ, bổn cô nương như thế nào, quản ngươi đánh rắm?

    Chiết Tử Du cũng không phải như vậy, Dương Hạo vừa nói, nàng kêu "ai nha" một tiếng, vội vàng muốn đứng dậy quần áo.

    Lần ngồi dậy này, chăn gấm trượt xuống, cảnh xuân nhất thời lộ ra ngoài, Dương Hạo thấy vậy hai mắt nhìn thẳng, Chiết Tử Du vừa thẹn vừa xấu hổ, vội vàng cuốn qua chăn che kín thân thể mềm mại, gắt giọng: "Quay lưng đi."

    Dương Hạo lười biếng cười nói: "Xấu hổ cái gì mà xấu hổ , cũng không phải là chưa có xem qua.

    Đêm qua to gan như vậy, mặt trời vừa ra tới, ngươi lại ngượng ngùng gặp người."

    "Chàng còn nói nữa!

    Quay hay không quay?"

    Chiết Tử Du thẹn quá thành giận, hai ngón tay từ đáy chăn thăm dò qua, nhéo thịt Dương Hạo, lông mày nhướn lên, lấy làm uy hiếp.

    Dương Hạo vừa thấy Chiết Nhị cô nương quả thực thẹn quá thành giận rồi, không thể làm gì khác hơn là xoay người sang chỗ khác, Chiết Tử Du giám thị hắn, vội vã nắm quần áo mặc vào, khi mặc chỉnh tề, nàng lập tức chạy đến trước bàn trang điểm, nhìn gương mà trang điểm, trangc kia, kiểu búi tóc kia, đã làm theo kiểu phụ nhân.

    Tuy nói giữa phu thê thân mật nhất, trên thân thể đã không cái bí mật gì có thể nói, nhưng là nữ nhi mới sáng sớm, bộ dáng tóc tai bù xù, lười biếng không chịu nổi, cũng không nên để cho phu quân nhà mình nhìn thấy, Chiết Nhị cô nương đối với mấy cái tiểu tiết này vẫn là rất chú ý.

    Dương Hạo liền trên giường nghiêng qua, cười dài nhìn mỹ nhân trang điểm.

    Thân thủ dịu dàng kia lồng ở trong nhuyễn bào màu xanh nhạt, tư thái của nàng ưu nhã ung dung, thư hoãn tự nhiên, trong lúc giơ tay nhấc chân cũng lộ ra một cổ dáng vẻ nữ nhân quyến rũ, người xem lòng say thần mê.

    Lúc này Dương Hạo nhìn nàng, đúng như nàng mới vừa nhìn lén Dương Hạo khi đang ngủ say, rất có điểm cảm giác nhìn nhau không chán.

    "Nhìn!

    Nhìn cái gì!"

    Chiết Tử Du hướng về phía Dương Hạo trong gương cau lỗ mũi, hờn dỗi hừ một tiếng, hiển thị rõ thần thái nữ nhi: "Mặc dù đánh lấy được Tiêu Quan rồi, nhưng là nên thu thấp đống đổ nát này như thế nào, các tướng lĩnh cũng đang chờ ngươi quyết định đây.

    Còn nữa, lấy thân phận vua của một nước, lỗ mãng tự mình mang binh đánh tới, chẳng lẽ không phải là một hôn quân không biết phân biệt nặng nhẹ sao?

    Ngươi chờ xem, Tây Hạ, Lũng Hữu, thậm chí là Tống triềuh, đủ loại phiền toái sợ rằng sẽ theo nhau mà đến, còn không lên tinh thần, thực hiện chức trách quân vương một nước của ngươi đi?

    "A. . ."

    Dương Hạo nghiêm túc lên, trầm ngâm chốc lát hỏi: "Theo ý kiến của nàng, ta nên làm như thế nào?"

    Đôi mắt sáng của Chiết Tử Du xoay chuyển, ranh mãnh láu cá nói: "Chàng cả hôn quân cũng làm rồi, lớn lối cũng qua rồi, sao không tiếp tục liều lĩnh đi tiếp đi?

    Trước tiên làm ra tư thái đi ra ngoài đi, kế sách cụ thể, người ta nhất thời cũng chưa nghĩ được toàn bộ, chờ khi Đại Vương chàng tản mát "triều sớm", chúng ta mới hảo hảo thương lượng một chút đi."

    Dương Hạo tỉnh ngộ, không khỏi thở dài một tiếng nói: "Ai, quả nhân mạng khổ a . ."

    Dương Hạo thở dài một tiếng, vén chăn lên một tiếng, trần truồng nhảy xuống đất, Chiết Tử Du quắc mắt trợn mắt to con ngươi, cái miệng nhỏ nhắn trương thành hình chữ O, kinh ngạc nhìn "món đồ" mạnh mẽ sừng sững trong gương kia, vừa tức vừa thẹn nói: "Xú gia hỏa chàng không biết xấu hổ . . .

    Xoay người sang chỗ khác!"

    ***

    Trên nóc nhà, Trúc Vận vẫn mặc quân trang dính máu, hoành kiếm trên đầu gối, ngồi lẳng lặng, dường như một bức tượng trên nóc cung điện, cứ như vậy lẳng lặng yên ngồi suốt một đêm.

    Gió lạnh thấu xương, bông tuyết mờ mịt, phủ thêm trên người của nàng một tầng sương thật mỏng, sương mù sáng sớm, ở bên người lúc tụ lúc tán, tựa như tình duyên nàng không nắm lấy được.

    Mặt trời đi ra, sương mù dần dần tản đi, băng sương trên người nàng cũng tan rã.

    Lúc này phía dưới phát ra một tiếng"chi nha", cửa mở ra.

    Trúc Vận hít vào một hơi, đột nhiên sống lại, thân thể nàng chấn động lại một cái, động thân nhảy lên, liền nhẹ nhàng rơi ở trên mặt đất, đôi đùi đẹp thon dài thẳng tắp kia vẫn tràn đầy co dãn, nàng vẫn là nữ thị vệ tinh thần rạng rỡ, ngay cả trên mặt cũng một lần nữa lộ ra nụ cười nhượt nhạt như có như không kia, hoàn toàn làm cho người ta không nhìn ra nàng lặng yên ngồi một đêm trong gió rét, thân thể cùng trong lòng đều đã cứng ngắc lại.

    "Đại Vương !"

    "Ừ, ta đi tiền đình, các vị tướng quân đại khái đã sớm tới đợi."

    Dương Hạo vừa nói cất bước muốn đi, ghé mắt liếc một cái, nhìn thấy trên môi nhàn nhạt mềm mại xử nữ của Trúc Vận, dưới ánh mặt trời lóe quang mang nhàn nhạt, dường như quét lên một tầng phấn trân châu, hắn theo bản năng dừng bước, Trúc Vận bị hắn đưa mắt nhìn vậy có chút hoảng hốt, nàng lui lại hai bước, co quắp nói: "Sao. . .

    Tại sao

    Dương Hạo bỗng nhiên đưa tay ra, Trúc Vận ngây ngốc đứng ở đàng kia, tùy ý để tay của hắn xoa môi của mình.

    Ngón tay của Dương Hạo chạm đến môi của nàng, chỉ cảm thấy có chút thấm ướt, không khỏi hơi ngẩn ra, ngón tay ngay sau đó trượt đến trên má nàng, hai gò má nàng lạnh như băng, tựa như sương trong suốt sa trên cửa .

    "Đại. . .

    Đại Vương. . ."

    Bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của Trúc Vận bị bàn tay to của Dương Hạo nắm chặt, chưa bao giờ cùng Dương Hạo tiếp xúc thân mật như vậy, cả người cũng ngớ ngẩn, lại lắp bắp nói: "Sao. . .

    Làm sao vậy?"

    Trong mắt Dương Hạo đột nhiên hiện lên vẻ cảm động cùng nhu tình, hắn nhẹ nhàng vuốt đầu mũi Trúc Vận một cái, ôn nhu nói: "Trúc Vận, ngươi có biết hay không. . .

    Ngươi là nữ sát thủ...ngu nhất trên đời này."

    Trúc Vận tiếp tục cà lăm: "Sao . . .

    Làm sao vậy?"

    Dương Hạo nhẹ nhàng mà cười lên: "Rất nhiều người cũng cảm thấy, Tây Hạ Vương ta đây là quân vương ngu xuẩn nhất trên đời.

    Quân vương ngu xuẩn nhất ta đây, bị nữ sát thủ ngu nhất ngươi. . .

    Bắt sống rồi!"

    "Sao...

    Sao nữa?"

    "Còn nhớ . . .

    Yêu cầu của ngươi hướng tới ta lúc ở Cam Châu hay không?"

    "A?"

    Trong mắt Dương Hạo có nụ cười nhẹ nhàng, còn có ý nghĩ yêu thương: "Ngươi nói, ngươi muốn cùng ta,

    sinh một đứa con thuộc về chúng ta."

    "A!"

    Đại não Trúc Vận nhất thời trống rỗng, theo bản năng đã nghĩ tung người bắn lên, chuồn mất, chỉ tiếc hai cổ chân run run, cả người mềm yếu, cả động cũng không động được.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn là tái nhợt, giờ phút này đã biến thành một mảnh ráng đỏ, nàng vạn lần không nghĩ tới, Dương Hạo nhớ được, Dương Hạo thật sự nhớ.Nàng hiện tại chỉ muốn tìm kẽ đất chui vào, cả đời cũng không trở ra nữa.

    Dương Hạo nói: " Dương Hạo ta đời này, chưa bao giờ làm mua bán lỗ vốn.

    Ta đã nghiêm túc suy tính thật lâu, hoặc là không sinh, còn muốn sinh mà nói..., như vậy. . . có thể sinh mấy liền sinh mấy, có thể sinh bao lâu, thì sinh bấyo lâu, nếu như ngươi đáp ứng, chúng ta liền mặc cả xong."

    "A?"

    Dương Hạo nhẹ nhàng cười nói: "Đi, trong nhà ấm áp, đi vào cho ấm áp, ngươi cùng Tử Du đã lâu không gặp, hảo hảo hàn huyên một chút đi."

    "Đại Vương, sao. . .

    Làm sao vậy?"

    Dương Hạo xoay người, cất bước: "Không có làm saim chính là chuyện suýt mất Tử Du này, làm cho ta hoàn toàn dọa sợ.

    Ta bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận rồi, nếu thích, vậy thì thích.

    Thế nào?

    Muốn đẩy cho ai mới con mẹ nó xem là đàn ông?

    Giả bộ sói ba đuôi to kia là đồ khốn kiếp. . ."

    Thanh âm càng đi càng xa, nhìn bóng lưng Dương Hạo, Trúc Vận trợn mắt hốc mồm: "Sao. . .

    Làm sao

    nữa?"

    Mã Thán không biết từ chỗ nào trượt chân một cái chui ra, tay trái mang theo lọ cá, tay phải cầm lấy một cái bàn chải "Xoát nha phô" (đánh răng) sản xuất từ ngà voi của "Phó Quan Nhân Xoát Nha Phô" tại Biện Lương, miệng đầy bọt biển, phi thường tò mò hỏi: "Trúc Vận tỷ tỷ, làm sao vậy?"

    Mã Thán dùng thuốc đánh răng thuốc cũng không phải là mặt hàng thường gặp trên thị trường, tuy nói "Xoát nha tử" là mua hàng hiệu của Biện Lương, nhưng thuốc đánh răng kia chính là Trần Đoàn đích thân điều chế, miệng đầy mùi thơm ngát, làm sạch đi cặn bẩn của răng.(thời Tống mà đã có P/S rồi^^ )

    Trúc Vận đột nhiên hiểu được, thân thể mềm mại hơi bị chấn động, nước mắt vui sướng xoát một cái liền chảy xuống tới.

    Trúc Vận đột nhiên bắn ra hai chân, hóp bụng co thân, lại có thể liên tiếp lật ra mười mấy cái lộn vòng bổ nhào ở trong viện, nhanh như gió, linh hoạt như vượn, vượt quá xa trình độ bình thường của nàng, ngay cả Mã Thán là một cao thủ nhìn thấy vậy cũng trợn mắt hốc mồm.

    Trúc Vận hoan hô một tiếng, vừa là một cái bổ nhào, thế nhưng bay đi qua tường.

    Mã Thán lau bọt bên mép miệng, nhìn trái nhìn phải, ngơ ngác lẩm bẩm: ". . ."

    Ở bên trong tiền thính, quả nhiên chúng tướng tụ tập dưới một mái nhà.

    Ảnh hưởng của Tiêu Quan tới tay có thể tạo thành giữa các nước cũng không thuộc phạm vi suy nghĩ của các võ tướng ở nơi này, nhưng là trước mắt cũng có nhiều chuyện tình rắc rối liên quan thiết thân cùng bọn họ.

    Tiêu Quan là thủ hay là lui, nếu như muốn thủ, các bộ lạc xung quanh Tiêu Quan sẽ làm sao bây giờ, là giết là thu nạp hay là đuổi?

    Những khách khứa uống gió Tây Bắc một đêm cũng là tù lĩnh các lộ, những người này thì nên xử trí như thế nào?

    Một khi Thượng Ba Thiên biết được tin tức, tất nhiên dẫn binh tới đánh, mấy đạo nhân mã trước mắt này đến từ phe phái bất đồng lệ thuộc, giữ người nào ở lại, cho người nào trở về, ai tới lĩnh quân?

    Dương Hạo quyết không thể nào vẫn đợi ở chỗ này, những chuyện này cũng phải lập tức định ra, bọn họ dĩ nhiên gấp gáp hướng Dương Hạo xin ý kiến.

    Dương Hạo vừa đến tiền viện, liền thấy được cây cột cao ngoài cửa viện kia, trên đầu cột vốn là buộc soái kỳ chữ Lý, hiện tại cờ xí đã bị hạ xuống, bên trên chỉ treo một cái đầu người, sợi dây buộc lên trên bím tóc trên đỉnh đầu, ở trong gió nhẹ nhàng mà đánh sáng ngời, đó là đầu của Lý Kế Quân.

    Trong phòng giấu, chính là người yêu, treo trên cột là đầu của cừu nhân, rất có ý cảnh thức tỉnh cầm kiếm giết người, say cầm mỹ nhân đặt trên đầu gối, mà Dương Hạo nhìn thấy, cũng không có cảm giác dương dương tự đắc, ngược lại đề cao cảnh giác.

    Lý Kế Quân chết, dĩ nhiên có nguyên nhân hắn ngay từ lúc hai năm trước đã dự đoán bố trí phục binh, nhưng cũng không thiếu thành phần may mắn.

    Dương Hạo hắn cũng sẽ không vĩnh viễn may mắn, một khi sơ sẩy, chưa chắc sẽ không bước theo bụi Lý Kế Quân.

    Ôn nhu hương lý, mỹ nhân Như Ngọc, nhưng cũng không thể sa vào trong đó.

    Tiền đồ mênh mang, như gặp vực sâu, phải cẩn thận .

    Hắn chỉnh lại y phục, cất bước rảo bước tiến đi lên sảnh. . .

    Đông Kinh Biện Lương, trong hoàng cung đại nội Nghi Điện, Triệu Quang Nghĩa đem một số thư vừa mới từ Lũng Hữu khẩn cấp truyền về ném tới trên bàn, vuốt râu cười lạnh: "Một người coi tình cảm còn nặng hơn so sánh với giang sơn, có thể thành đại sự gì?

    Dương Hạo bất quá là một kẻ thất phu như Sở Bá Vươngthôi, đáng thương!

    Buồn cười!"

    Đông Cung, thái tử Triệu Nguyên Tá phất tay cho lui lão gia nhân mà hắn khó khăn lắm mới tìm tới từ phủ của Tam thúc Triệu Quang Mỹ, hung hăng tưới lên một bình rượu mạnh, nằm lững thững trên bàn, hai mắt mờ mịt, hắn đã tính khí lực chống lại phụ thân cũng không có, nhìn qua mặt tràn đầy đều là nhân tính ti tiện cùng bóng tối: "Rốt cuộc cái gì mới là đế vương?

    Chẳng lẽ đế vương chính là tuyệt nhân tình, tuyệt tình thân, tàn nhẫn sắc bén, tứ đại giai không sao?

    Trong lòng một vị hoàng đế, không thể chấp nhận thiên đạo nhân luân, cha không tiếc con, con có thể giết cha, huynh đệ tương tàn, vợ chồng mưu mô lẫn nhau!

    Chẳng lẽ chính là cha không cha, con không con, huynh không huynh, đệ không đệ!

    Thiên hoàng quý trụ, thọ niên bất vĩnh (Con cháu quý tộc vua không thọ lâu được)?

    "

    Hắn tự tay phất một cái, chén nhỏ rơi xuống đất, rơi xuống mạt rượu, tiếng gầm gừ của hắn như sa vào trong hầm giống như dã thú tuyệt vọng: "Cái gì dân ý, cái gì giang sơn, cũng là lấy cớ, đàng hoàng nói dối, nếu như muốn làm hoàng đế, sẽ phải giết vạn người, diệt luân lý làm người, ta tình nguyện không sanh ở nhà đế vương này!"

    -----oo0oo-----

    Chương 116:Quân Sư Trong Khuê Phòng

    Bộ hạ cũ của Lý Kế Quân, bộ lạc Thổ Phiên xung quanh Tiêu Quan, thêm cả người già yếu, phụ nữ và trẻ em đã không dưới nghìn vạn người, nhiều người như vậy phân tán cư ngụ ở trên thảo nguyên, rừng tùng, trong sơn cốc, trên Cao Lĩnh, tạo thành chừng một trăm bộ lạc, sơn trại cùng thành nhỏ, phải xử trí đối với những người này như thế nào?

    Trừ phi Dương Hạo từ đây xuôi nam, một lần thâu tóm Lũng Hữu, nếu không mà nói thì không cách nào tiến hành khống chế hữu hiệu đối với bọn họ, một mặt Dương Hạo chuẩn bị cũng không đầy đủ, không cần nói tới hậu cần trù bị, an bài chiến lược, ngay cả những quân đội giờ phút này trú đóng ở phía Nam của Tiêu Quan cũng là biên chế hỗn loạn không cùng phe phái, ở trong hang ổ của Thượng Ba Thiên, rất khó thừa nhận được sự điên cuồng của hắn vồ đến.

    Điều duy nhất Dương Hạo có thể làm được, chính là co lại binh lực, vững vàng khống chế ba đạo quan ải Tiêu Quan, đem đạo môn hộ ra vào Hà Tây Lũng Hữu này nắm giữ ở trong tay mình, nắm giữ chỗ mấu chốt cùng Lũng Hữu chiến hoặc thủ.

    Vì thế, đối với việc an trí những bộ lạc này, là một cái nan đề trước mắt, sau khi trải qua đầy đủ luận chứng phân tích, các tướng lĩnh dần dần chia làm hai phái, trong đó một phái cho là có thể không cần để ý đối với những bộ lạc này, chẳng qua là chuyên tâm tổ chức thủ tốt cửa ải Tiêu Quan, nhanh chóng gia cố, tu sửa, an bài binh lực, thi triển các loại phòng ngự ở bên phía Nam.

    Một phái khác thì đề nghị đem tất cả những bộ lạc này đều bắt qua Tiêu Quan, đem bọn họ chia rẻ cách chức làm nông nô, đày đi các nơi làm lao động, bất quá di chuyển cũng không phải là dễ dàng như vậy, những thôn trại bộ lạc ở khu sơn lĩnh, cốc, khu bình nguyên của Tiêu Quan này nhiều chi chít như sao trên trời, muốn đem toàn bộ bọn họ tập trung lại, quyết không phải là việc có thể làm được trong năm ba ngày.

    Hơn nữa một khi những người tản mạn này tập trung lại, chính là mười vạn nhân mã mênh mông, tuy nói trong đó không thiếu người già yếu, phụ nữ và trẻ em, nhưng binh lực cần thiết đủ để áp tải bọn họ cũng thành vấn đề.

    Dương Hạo biết thời gian khẩn cấp, xuất kỳ bất ý, tập kích bất ngờ Tiêu Quan tất nhiên đạt thành mục đích, nhưng đã lưu lại rất nhiều sơ hở rồi, việc cấp bách là giữ được thành quả thắng lợi, hoàn toàn khống chế Tiêu Quan, làm được điểm này, là lấy được tính thắng lợi chiến lược.

    Cho nên quyết đoán tổng hợp ý kiến của hai phái tướng lãnh, lúc này bổ nhiệm Kha Trấn Ác làm Tiêu Quan Trấn Thủ Sứ, thêm hàm Tổng Binh, trấn thủ Tiêu Quan, lập tức điều binh khiển tướng, chủ trì tu sửa ba đạo quan ải Tiêu Quan cùng an bài binh lính.

    Đến đây, Tây đại môn Ngọc Môn Quan của Tây Hạ Quốc do Mộc Ân trấn thủ, Nam đại môn Tiêu Quan do Kha Trấn Ác trấn thủ, Đông đại môn Hoành Sơn do Dương Duyên Phổ trấn thủ, ba người đều thêm hàm Tổng binh, trở thành đại tướng trấn thủ biên cương một mình lãnh binh quan ngoại, tay cầm quyền to, công lớn của Kha Trấn Ác hai lần dễ như trở bàn tay đã trống rỗng bay đi, nhưng trước sau cũng là chịu vất vả, hôm nay cuối cùng là mây mở ra thấy được ánh mặt trăng.

    Về mặt khác, đám tướng lãnh Thác Bạt Hạo Phong, Dương Duyên Lãng lập tức được phân đi tới các khu sơn trại, thôn trang, bộ lạc lớn nhổ, bắt đầu một cuộc đại chiến tranh cướp đoạt tài nguyên.

    Vàng bạc châu báu muốn cướp, dê bò thớt ngựa cũng muốn đoạt, chỉ đoạt những thứ của nổi này, so với gom dân chúng các nơi có hiệu quả nhiều hơn, sau đó chính là những thứ dê bò thớt ngựa cùng đủ loại tài vật kia, nhanh chóng thông qua chở về Tiêu Quan, đội ngũ này vận chuyển ngày đêm không ngừng, nối liền không dứt.

    Đợi đến buổi sáng ngày thứ ba, Dương Hạo đem một đám thủ lĩnh Hộc Tư Cao Xa thả đi ra ngoài, những người này giết đi là vô ích, các bộ lạc của họ cũng phải đến nghìn người, đã đi vơ vét tài sản rồi, nếu như không thả chút thủ lĩnh này, kết quả là bộ lạc của bọn họ chỉ có bị những bộ lạc Thổ Phiên khác hoàn toàn thâu tóm, trên khách quan ngược lại thúc đẩy bọn hắn dung hợp, nhưng là nếu đem những thủ lĩnh này thả đi, bọn họ dẫn một bang ăn mày đi tìm Thượng Ba Thiên xin tiền, cần lương thực, muốn dê bò, này cho Thượng Ba Thiên uống đủ một bình rượu đắng rồi, loại hành vi này là một cái đạo lý cố ý dồn tàn quân mà không tiêu diệt, tăng thêm gánh nặng cho địch quốc, từ trên mặt kinh tế làm cho nó suy sụp.

    An bài xong những chuyện này, Dương Hạo đi theo từng nhóm nhân mã đi cướp đoạt phía sau mang hàng cùng nhau lui về Hà Tây.

    Đi ở trên cổ đạo Tiêu Vân, Dương Hạo phát hiện thủ hạ binh lính đối với mệnh lệnh của hắn thi hành vô cùng triệt để, bọn họ cướp đoạt đâu chỉ là của nổi, ngay cả một tấm đệm giường da dê, một thanh sắt, nửa túi lúa mì, cũng không ngại ít mà cướp đi, không khỏi âm thầm chắt lưỡi hít hà.

    Thượng Ba Thiên nhận được tin tức Hô Duyên Ngạo Bác chết trận, lập tức phái ra một vị đại tướng tâm phúc đi Tiêu Quan, chuẩn bị tiếp nhận quyền lực của Hô Duyên Ngạo Bác.

    Không ngờ viên đại tướng này suất lĩnh mấy trăm thân binh mới vừa đi được hai ngày, lại là một con ngựa phi tới, chạy đến trước cửa phủ hắn, con ngựa kia ầm vang một tiếng bất ngờ ngã xuống đất, kỵ sĩ trên ngựa cũng là mệt mỏi sức cùng lực kiệt, thật lâu mới thở hồng hộc nói ra một câu nói: "Tiêu Quan thất thủ!"

    Thượng Ba Thiên hỏi rõ việc đã trải qua, không khỏi hoảng hốt, lập tức đem chiến sự Tây tuyến hoàn toàn giao cho Đồng Vũ cùng Vương Như Phong, Địch hải Cảnh, Ba Tát Nhất Ban Nhân, những người này một số là nghĩa quân đất Thục, một chút còn lại là mã phỉ Lũng Hữu, không gửi mình dưới mái hiên là không còn cách nào, vì vậy Thượng Ba Thiên yên lòng đem Tây tuyến giao cho bọn họ, để bọn họ tiếp tục vào diệt Dạ Lạc Hột cùng La Đan , từng bước đẩy mạnh, tranh đoạt địa bàn, mà mình thì suất lĩnh chủ lực Thổ Phiên trong đêm tối trở về Nam tuyến, chuẩn bị vồ đến Tiêu Quan.

    Lúc này, Dương Hạo đã đến Linh Châu.

    Dương Hạo đến Linh Châu, ba đại cự đầu chính trị kinh tế Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông, Dương Kế Nghiệp này đã từ Hưng Châu chạy tới, khó khăn lắm bắt gặp hắn ở Linh Châu, Dương Hạo lập tức nghênh đón một phen phát tiết tực giận như cuồng phong bạo vũ của ba người.

    Chủng Phóng giận không đến kềm được, từng chấm nước bọt nhỏ phun vào mặt Dương Hạo: "Vua của một nước, lòng mang ý chí thiên hạ, phải lấy xã tắc thương sinh làm trọng, vì một người con gái, tự mình mạo hiểm, vì một người con gái, tự ý động đao binh, anh hùng khí đoản, nhi nữ tình trường, từ xưa tới nay, hành động như thế, chỉ có xứng với hai chữ hôn quân."

    Dương Hạo lau mặt, cười theo nói: "Đại học sĩ dạy dỗ rất phải, cô vương biết sai rồi."

    Đinh Thừa Tông mặt lạnh lùng nói: "Vạn nhất Đại Vương có cái sơ sẩy gì, đưa giang sơn xã tắc này, cùng hàng vạn hàng nghìn bá tánh này để ở chỗ nào?

    Đại Vương viết di chiếu, tùy cho Vương Hậu nương nương chọn, nếu chọn vứt bỏ vị trí quy ẩn, rồi liền người đức hạnh tài năng trong bá quan thì sao?

    Nếu Vương Hậu nguyện ý đở ấu tử kế vị, bảo chúng ta phò tá, thử hỏi giang sơn mới định, lòng người không yên, cô nhi quả mẫu thừa kế thống nhất đất nước, Tây Hạ còn có ngày yên tĩnh sao?"

    Dương Hạo cười khan hai tiếng nói: "Cái này. . . , Liêu Quốc cũng là cô nhi quả mẫu . . ."

    Đinh Thừa Tông mở trừng hai mắt, Dương Hạo vội vàng sửa lời nói: "Dạ dạ dạ, cô vương sai lầm rồi."

    Dương Kế Nghiệp thở dài, trầm mặt sắc đạo: "Đại Vương là vua trên, vua trên gây nên, thần vốn không nên nói bừa, bất quá. . .

    Người khinh suất như thế, thật sự là. . .

    Ai!

    Mười phần sai rồi, sau khi bọn thần biết được . . ."

    Dương Hạo vẫn cười theo, chẳng qua là nụ cười kia có chút khổ, thanh âm có chút chua chát: "Ba vị, các ngươi nói rất đúng, nói cũng đúng, ta là Đại Vương, là vua nước Tây Hạ, sở dĩ ta phải như vậy, ta phải như vậy..., ta không thể như vậy, vốn là ta không thể như vậy, nhưng là. . .

    Ta còn là một người ...đàn ông a. . ."

    Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông cùng Dương Kế Nghiệp đem một cỗ ý thức lo lắng, phẫn uất cùng sợ hãi mấy ngày nay hướng về phía Dương Hạo phát tiết một phen, thở hồng hộc rời đi, chờ sau khi bọn hắn đi, Chiết Tử Du vén rèm cửa lên, từ trong nội thất chậm rãi đi ra, tựa sát đến bên cạnh Dương Hạo.

    Dương Hạo nắm eo nhỏ của nàng, nói: "Tử Du lúc này hết sức bảo trì bình thản a, mới vừa rồi, ta còn thật sự lo lắng Chủng đại nhân mở miệng nói một tiếng "vì một người con gái", sẽ đem ngươi nàng kích đi ra ngoài."

    "Bọn họ đều là một lòng trung thành, có ý tốt, đều là bảo vệ đối với chàng, ta bây giờ là thê tử của chàng, cảm động lây, làm sao lại sẽ tức giận?"

    Tử Du tự nhiên mà cười, nhẹ nhàng ngồi xuống trên đùi của hắn, rất tự nhiên vòng qua cổ của hắn: "Quan nhân là vì Tử Du mà chịu ủy khuất, đáng tiếc, người ta đã đem cả mình cũng cho ngươi, cũng không còn gì để báo đáp."

    Dương Hạo cũng cười lên: "Tại sao không có?

    Nữ Chư Cát của ta bây giờ trở về đến bên cạnh ta, sau này, ngươi cũng không thỠchỉ chuyên chú sanh con, khi cần phu quân trợ giúp, phải giúp phu quân vẽ mưu tính kế, nên đem hết khả năng ra mới được."

    Tử Du đỏ mặt, khẽ gắt nói: "Ai muốn chuyên chú sanh con?

    Bất quá. . . , nói đến bày mưu tính kế, sau này nếu chàng nguyện ý, cũng có thể nói lý ra cho ta nghe, chuyện của phu quân nhà mình, dĩ nhiên ta phải giúp đở nghĩ kế, nhưng cũng đã không thể lộ diện trước người, chàng càng không thể nói ta từng giúp ngươi bày ra qua cái gì đó."

    Dương Hạo khẽ cau mày: "Ngô. . . , lo lắng hậu cung tham gia vào chính sự?

    Đó là một vấn đề, mặc dù ta tuyệt đối yên tâm đối với nàng, nhưng là quy củ do đích thân ta chế định, ta phải dẫn đầu thi hành, không riêng gì đối với nàng, đối với các nàng Đông Nhi, Diễm Diễm, ta cũng đối xử bình đẳng như vậy."

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng vuốt cằm, tán thành nói: "Này là đúng, bất quá ta có lo lắng này, cũng không hoàn toàn là bởi vì nguyên nhân đó.Ít nhất. . .

    Người ta bây giờ còn không tính là chính thức gả cho Tây Hạ Vương, chưa tính là phạm vào quy củ."

    Nàng trầm ngâm nói: "Hôm đó làm là lễ cưới dân gian, chàng là vua của một nước, một ngày chưa sắc phong, ta vẫn không tính là phi tử của chàng.

    Sở dĩ ta có cái băn khoăn này, là suy nghĩ được, phải đem ảnh hưởng của Chiết gia trong quân ngũ hoàn toàn tiêu trừ đi, ta, muốn làm nữ nhân của chàng, nhất định phải được đứng ở sau lưng của chàng."

    Ánh mắt Dương Hạo lóe lên vẻ chợt hiểu: "Nàng là vì chuyện tam quân quỳ lạy ở Lưu Sa Bình hôm đó?

    Nàng không cần để ý, nếu như bọn họ không nhớ tình chủ cũ, vậy cũng bất quá là người có mới nới cũ, ta không phải là lo lắng hơn sao?"

    Ánh mắt đẹp của Chiết Tử Du lưu chuyển, xinh đẹp nói: "Nói là như thế, cho nên ta mới chịu cố gắng để cho bọn họ đem chàng trở thành thành chủ nhân hiện tại duy nhất, cũng là chủ nhân sau này duy nhất.

    Này không riêng gì lo lắng cho ngươi, cũng là vì ta, vì Chiết gia, đối với đa số cũng như vậy, đối với Chiết gia, đối với quốc gia, cũng là chuyện tốt."

    "Ân, Nữ Gia Cát của ta nói không xuất đầu liền không xuất đầu đi, có điều là chuyện nên làm sự vẫn phải làm, lúc này nên làm cái gì bây giờ?

    Mới vừa rồi các thứ theo như lời Chủng đại học sĩ bọn họ nói thực ra đều là rất có đạo lý."

    Chiết Tử Du dừng lại ở hắn nói: "Chàng cho rằng nên làm sao?"

    Hai tay của Dương Hạo nhẹ nhàng hoạt động tại trên thâm thể mềm mại nhu nhuận mà co dãn của nàng, trầm ngâm nói: "Ta cảm thấy, vị tất đã không phải là nhân họa đắc phúc.

    Nàng nghĩ xem, cả Chủng đại học sĩ cùng đại ca của ta, thậm chí người phúc hậu như Dương Kế Nghiệp kia, đều tức giận đến tức sùi bọt mép, thẳng thẳn trách ta là hôn quân, Triệu Quang Nghĩa sẽ nghĩ như thế nào?

    Khi ta ở Biện Lương thì có tiếng là Cường Sách Dương (lỗ mãng) tên hiệu này không thể tự nhiên mà đến như vậy, nói không chừng Triệu Quang Nghĩa sẽ bởi vậy mà khinh thường ta, ai sẽ lo lắng một kẻ kích động lên bất kể hậu quả, một vị vua ...Ha hả, coi nữ sắc nặng hơn giang sơn chứ?"

    Con ngươi của Tử Du nhu hòa lên, nàng hướng sát vào trong lòng của Dương Hạo, một đôi môi đỏ mọng vong tình khắc ở trên môi của Dương Hạo, Dương Hạo cảm giác được có hai phiến môi mềm mại hương phức tới trước mặt, chỉ kịp thấy hai múi hoa đào trên mặt cười của nàng.

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng mở ra đôi môi, đỏ mặt sẵng giọng: "Nhìn cái gì vậy!"

    Dương Hạo nhìn lên đôi môi gợi cảm kiều diễm của nàng, vỗ lên kiều đồn sung mãn no đủ kia của nàng, cười đến không có chút hảo ý: "Giai nhân yêu thương nhung nhớ, vi phu sao không thích?

    Ha hả, nương tử nhà ta có thiên phú trời sinh, tinh vu nội mị (xinh đẹp tiềm ẩn bên trong), vi phu trái lại còn có rất nhiều thủ đoạn, chưa từng cùng nàng "luận bàn" đó."

    Chiết Tử Du nháy mắt mấy cái, giả nghiêm mặt, ngây thơ nói: "Vợ chồng phải thành thật, không chỉ có như vậy, còn có cái gì?

    Dương Hạo vừa nghe nhất thời nở mày hớn hở: "Nương tử nói lời ấy sai rồi, có người nói chỉ riêng ghi chép có liên quan đến thuật tỏng phòng thê trong " Hán Thư" thì cũng đã có hơn một trăm tám mươi quyển, học thức trong phòng thê bác đại tinh thâm, quỷ thần khó lường, thực sự là dùng lực suốt đời cũng không nhất định có thể hiểu hết được. . ."

    Chiết Tử Du: ". . ."

    "Thế nào?"

    Chiết Tử Du trừng mắt liêc hắn, sẵng giọng: "Hôm nay xem ra, quả nhiên giống một hôn quân."

    Dương Hạo ha hả cười rộ lên, Chiết Tử Du ho khan hai tiếng, nói: "Nói chính sự đi, lời chàng mới vừa nói cũng không phải không có lý, ngày ấy ta khuyên chàng cứ nói rõ ràng, ngại gì tùy tiện thêm, cũng là xuất phát từ loại lo lắng này.

    Có điều là hai người chúng ta phải cẩn thận nghĩ tới, chỉ dựa vào những thứ này, chúng ta cũng không thể hoàn toàn mong đợi Triệu Quang Nghĩa sẽ dựa theo chúng ta mà suy nghĩ.

    Có thể hắn thật sự sẽ nhìn chàng như vậy, có thể sẽ không, mặc kệ thế nào, chủ động đều nắm cần người nắm trong tay, tiền đồ của một quốc gia, sự việc trọng đại, chúng ta không thể mong đợi Triệu Quang Nghĩa hiểu nhầm, phải chủ động xây dựng hoàn cảnh có lợi cho chúng ta."

    Tinh thần Dương Hạo rung lên, hỏi: "Nương tử có cao kiến gì ?"

    Chiết Tử Du nói: "Tiêu Quan vốn tại trong tay Thượng Ba Thiên, hôm nay thay chủ, tới trong tay của chàng rồi, này đối với thực lực hai bên Hà Tây Lũng Hữu có ảnh hưởng không lớn, điều khác nhau duy nhất chỉ là quyền chủ động cong thủ đã thay đổi chủ, mặc dù Thượng Ba Thiên không cam lòng, nhưng Tiêu Quan dễ thủ khó công, mặc kệ đối với một bên nào mà nói đều là như vậy, có Kha Trấn Ác ở đây, không cần phải lo trấn thủ.

    Cái cần lo lắng nhất, là Thượng Ba Thiên có hướng Tống triều mượn lực hay không, tuy nói sau khi chàng nói ra lai lịch của ngọc tỷ, trong lòng của Triệu Quang Nghĩa đối với hắn có chút ít khúc mắc, nhưng mà giữa chàng cùng hắn, Triệu Quang Nghĩa hiểm nhiên nghi kỵ nặng hơn đối với chàng, nếu như Thượng Ba Thiên hướng Tống triều thỏa hiệp, đưa tới việc Tống triều tạo áp lực, bây giờ trên danh nghĩa chàng vẫn là Tống thần, nếu Tống đứng ra hòa giải, sẽ là một cái cọc phiền phức lớn."

    Dương Hạo nói: "Không sai, bây giờ có hai cái khó xử, một là bằng lực của Hà Tây ta, không thể cùng Tống đánh lâu, mà Liêu Quốc chỉ có thể thích hợp mượn dùng, lấy để kiềm chế, tuyệt đối không thể nể trọng, bằng không đó là cửa trước ngăn sói, hổ tiến vào cửa sau.

    Hai là chỉ dựa vào một đất Hà Tây, nếu như cùng Tống đánh lâu, sẽ là chiến sự liên miên, rất lâu không ngừng, nếu một khi không tốt, đó là kéo tới hoạ chiến tranh trăm năm.

    Trừ phi ta có thể có đủ lực lượng của chính mình, có lực lượng giống như Liêu Quốc như vậy, đủ năng lực để chống lại Tống Quốc, mới có thể cùng Tống Liêu thành thế chân vạc mà đứng, có lẽ chúng dù quyết cùng ta đánh lên một hồi, thế nhưng xét thấy thực lực cường đại của ta, thì nhất định sẽ không thể không dừng mà đem chiến tranh tiếp tục nữa."

    Chiết Tử Du nói: "Đã như vậy, phải nghĩ biện pháp gây tai hoạ Đông dẫn."

    "Liêu Quốc."

    "Dẫn như thế nào?"

    Chiết Tử Du cúi đầu thấp giọng, nói ra một phen lời nói với hắn, khẽ trò chuyện riêng tư một lúc lâu, Dương Hạo hơi gật đầu: "Ân, có lẽ nên thử một lần, có điều là độ khó trong đó không nhỏ, còn phải tính toán cẩn thận một phen."

    Chiết Tử Du có thâm ý liếc nhìn hắn nói: "Được rồi, Vĩnh Khánh công chúa còn đang chờ ngươi ở Hưng Châu, ta nghĩ. . . hẳn là nàng cũng có nhiều trợ lực đối với chàng."

    "Nàng thật là!"

    Dương Hạo cười: "Ta cứu nàng, thật sự là xuất phát từ một mảnh chân thành, nàng hôm nay là một công chúa không thấy ánh sáng, có thể giúp ta chuyện gì, nga, được rồi, có chuyện, ta còn chưa với nàng."

    Chiết Tử Du vừa thấy thần tình hắn nghiêm túc, không khỏi khẩn trương đứng lên, thân thể hơi thẳng lên, hỏi: "Chuyện gì?"

    Dương Hạo trịnh trọng nói: "Tử Du, ta muốn cho Trúc Vận vào cung, nạp nàng làm phi."

    "Ta nợ nàng, hơn nữa. . .

    Nàng. . .

    Cũng quả thực làm cho ta thích. . ."

    "Ác. . . , chuyện này. . . chàng nên nói cùng Đông nhi tỷ tỷ, vì sao lại nói với ta?"

    Chiết Tử Du nở nụ cười: "Duyên tới duyên đi, duyên đậm duyến nhạt, đều không phải là chúng ta có thể khống chế.

    Điều duy nhất chúng ta có thể làm, chính là tại khi hữu duyên, phải hảo hảo quý trọng nó, nắm chặt nó.

    Trúc Vận cùng ta ở chung tại Biện Lương lâu như vậy, từ lâu tình như tỷ muội .

    Ân, tốt a, trong cung có thêm nhiều giúp đỡ, cũng tránh phải chịu tức khí của Đường đại cô nương ."

    Dương Hạo như trút được gánh nặng: "Nàng đồng ý?"

    Chiết Tử Du oán hận trừng mắt liếc hắn: "Nhìn hình dạng lẽ thẳng khí hùng của chàng, nếu ta không đồng ý thì chàng sẽ không cưới sao?"

    Nàng bĩu môi, u oán nói: "Vừa mới nói muốn người ta. . . , ăn trong bát , nhìn trong nồi, nam nhân không một kẻ nào tốt."

    Dương Hạo ho khan hai tiếng nói: "Nói tới, hai ngày trước khi ta tức giận xông tới Tiêu Quan, các nàng Đông nhi cùng Diễm Diễm đại khái cũng là nghĩ như vậy."

    Chiết Tử Du không nhịn được "phốc xuy" cười một tiếng, nắm tay hắn lên, mở một ngụm răng trắng, cắn lên một loạt dấu răng tròn chỉnh tề, một ngụm cắn tiếp nữa, lại có chút yêu thương, vì vậy dùng đầu lưỡi linh hoạt ướt át kia lại liếm liếm.

    Dương Hạo bị cái kích thích mờ ám này của nàng làm cho nhất thời rùng mình một cái: "Đầu lưỡi linh hoạt thật, tiểu cô nương quả nhiên rất có tiềm lực có hể khia thác."

    Dương Hạo một tay nhấc lên chân cong của Chiết Tử Du, tay kia nâng eo thon thả của nàng, liền hướng về phía sau bình phong mà đi.

    Chiết Tử Du thất kinh, duyên dáng kêu to nói: "Giữa thanh thiên bạch nhật, chàng muốn làm chuyện gì?

    Không nên làm cho chàng thêm một cái tội danh hôn quân nữa . . ."

    "Nơi này có người dám xông tới sao?

    Hắc hắc, trừ phi chính ngươi nói ra đi."

    Dương Hạo đem Chiết Tử Du hướng trên giường phóng tới, Chiết Tử Du thẳng lưng một cái liền trở mình lên, tay chân cùng sử dụng muốn chạy trốn, Dương Hạo khéo léo ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của nàng, thấy kiều đồn kia vẫn giãy dụa giãy dụa, liền tại cái kiều đồn không nghe lời này vỗ lên một cái.

    "Ba" một tiếng giòn vang, oa!

    Xúc cảm này. . . , Tử Du căn lỗ thanh giai (mông tốt=)) ), có thể đào tạo được a.

    Dương Hạo nổi lên lòng "yêu mới", một cái ý niệm càng thêm tà ác bỗng nổi lên trong lòng.

    Có điều là. . . , tuy Tử Du là nữ tử cảm kích thức thời, nhưng dù sao cũng là xuất thân hậu duệ quý tộc nhà giàu có, muốn đem con ngựa cái kiêu ngạo này dạy dỗ thành thiếu nữ đẹp, chính là đường còn xa đi. . .

    Dương Hạo mơ màng nhanh nhẹn nhào lên, đem nàng ôm vào trong lòng, Ngũ công tử vốn đã một nửa kín đáo một nửa dâng trào, con ngươi nhìn tới động lòng người xấu hổ đóng lại, mi cong khẽ run, cánh mũi mấp máy, phát sinh tiếng thở dốc động tình . . .

    -----oo0oo-----

    Chương 117: Phóng Nhản Thiên Hạ

    BDương Hạo trở lại Hưng Châu, là ở dưới sự hoan nghênh của văn võ cả triều, quyền quý huân khanh, thậm chí thế tộc đại gia, các nhân vật nổi tiếng, phong quang đi thẳng vào cửa của thành.

    Mặc dù đám người Chủng Phóng, Đinh Thừa Tông , Dương Kế Nghiệp nói lý tức giận tận trời vì ra Dương Hạo xông quan, thế nhưng loại thái độ này không thể để cho người khác biết, lại càng không làm hành động của Dương Hạo.

    Tại dưới sự tuyên truyền của bọn họ, phải cho bách tính bình dân biết, Dương Hạo là bày mưu nghĩ kế, dự đoán trước được!

    Dụng binh như thần, anh dũng không gì đỡ được. . . , nói chung là thành tựu về văn võ chưa từng có và sau này cũng không thể có ai được như thế, mới có trận đại thắng này, mới có thể thay đỏi kiếp biến nơi hang hổ, cái sự kiện này được bọn họ chế tác thành một kiện công tích vĩ đại, trắng trợn đường hoàng của Dương Hạo.

    Mà sau khi trải qua hai đại sự biến cố Cam Châu Hồi Hột, tàn sát bách bộ Hưng Châu,quyền lực của Dương Hạo đã tập trung đến cao độ, phương thức đã đi qua loại cực đoan này, sơ bộ hoàn thành chuyển biến hướng trung ương tập quyền trên thực chất của chính quyền Tây Hạ, uy vọng quyền bính nhất thời cùng lên, tự nhiên cũng là một hô trăm thuận.

    Đám Đông Nhi, Diễm Diễm đối với sự liều lĩnh của Dương Hạo cũng quả thực là chờ đợi lo lắng, cũng may Dương Hạo nộ sấm tam quan, ngựa đạp lý phủ, một đao chém đầu chó của Lý Kế Quân, trước tiên phái khinh kị binh quay về kinh báo tấn, trước sau tính toán đứng lên, thời gian mấy kiều thê vì hắn lo lắng cũng bất quá nửa ngày, nhưng là như vậy, vừa thấy Dương Hạo êm đẹp trở về, vẫn là không nhịn được được lã chã rơi lệ.

    Dương Hạo xuất lời hảo ngôn trấn an mấy ái thê một phen, kể lại sơ qua lần đoạt Tiêu Quan này, tại dưới sự tự mình hầu hạ của Đông Nhi cởi nhung trang, tắm rửa, rửa mặt, chải đầu, một lần nữa thay quan đái của quân vương, lại hướng đến đại điện tham gia công yến tẩy trần do văn võ bá quan, quyền quý huân khanh vì hắn tổ chức.

    Một phen nhốn nháo rộn ràng, yến hội đẹp đẽ không dễ dàng kết thúc, Dương Hạo nhớ tới lời Chủng Phóng nói hắn, lần thứ hai thay đổi quần áo, rửa mặt một phen, đang muốn đi gặp vị Vĩnh Khánh công chúa kia, vừa ra đại điện, đã thấy một người xoa xoa hai tay, đang lưỡng lự ở dưới điện.

    Người kia là một lão giả, thân hình cao lớn, da thịt màu cổ đồng, lông mày rậm rộng, râu tóc bạc trắng, giữa trời giá rét lại chỉ mặc quân phục đơn bạc của mùa hạ, thế nhưng sắc mặt hồng nhuận, lại có thể không hề có chút lạnh.

    Dương Hạo tập trung nhìn vào, nhận ra được hắn chính là sát thủ số một của Ké Tự Đường Thoi gia năm đó, thủ tịch giáo đầu Cổ Đại Cát của "Phi Vũ Tùy Phong" hôm nay.

    Dương Hạo thấy hắn, tính ra người này từ nay về sau chính là cha vợ của mình, dưới chân không khỏi có chút trì hoãn, bởi vì hắn vừa quay về kinh, chuyện này còn không công khai, thấy cha vợ, thái độ liền không biết nên thế nào.

    Phải biết rằng tuy hắn bây giờ có năm vị Vương phi, nhưng mà cũng không có nhạc phụ nhạc mẫu, cũng chỉ có vị trước mắt này, Dương Hạo thực sự không có kinh nghiệm về phương diện này.

    Dương Hạo đang chần chờ, Cổ Đại Cát cách đầu nhìn hắn, vội vã kích động nghênh đón: "Thần Cổ Đại Cát, tham kiến đại vương."

    Dương Hạo vừa thấy hắn chắp tay trước ngực thi lễ, vội vã đoạt trước một bước, nâng hắn lên nói: "A, hóa ra là Cổ. . .

    Đại nhân, đại nhân bình thân."

    "Tạ ơn đại vương."

    Cổ Đại Cát dựng thẳng thắt lưng lên, liếc mắt nhìn Dương Hạo, co quắp chà xát chà xát tay, ấp a ấp úng nói: "Đại vương, cái này. . .

    Đại vương vừa quay về kinh, một đường mệt nhọc, thần vốn không dám quấy rối đại vương lúc này, có điều là. . .

    Có một việc. . .

    Khụ, ta thấy tuyết rơi là một hồi cuối cùng năm nay. . .

    Dương Hạo chẳng biết hắn bỗng nhiên nói đến khí trời là có ý tứ gì, chỉ có thể mạc danh kỳ diệu nhìn hắn, Cổ Đại Cát hắc hắc cười nói: "Mắt thu trứ chỉ chớp mắt, lại qua một năm.

    Tiểu nữ. . .

    Cũng lại thêm một tuổi, nữu oa nhi ở quê nhà cùng tuổi với nàng, bây giờ đều là mẹ của ba hài tử rồi, Trúc Vận không vội, lão tử ta đây thực sự không thể không gấp, cái này cái này. . .

    Hắn chà xát tay, mặt già đỏ lên nói: "Lúc đầu tiểu nữ bắt Thác Bạt Hàn Thiền, đại vương đã từng đồng ý, có thể đáp ứng một thỉnh cầu của tiểu nữ.

    Khụ khụ, hôm nay. . .

    Hôm nay mộ phần của Thác Bạt Hàn Thiền cũng đã xanh cỏ, đại vương ngươi xem có đúng hay không nên. . .

    "A. . .

    A a. . . , là là, cái này. . .

    Chẳng biết Cổ đại nhân có điều gì?"

    Tinh thần Cổ Đại Cát rung lên, vội vã nói: "Hoài Châu Đô Chỉ Huy Sứ Mã Tông Cường, tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn, anh tuấn bất phàm, hơn nữa thê tử năm ngoái vừa chết bệnh, trong nhà hôm nay chỉ có hai thiếp, vẫn chưa tái giá.

    Đại Cát nghĩ, nếu như có thể đem tiểu nữ Vận nhi gả cho hắn, một đôi hai tốt, tiểu nữ có thể dựa chung thân, thần đời này cũng sẽ không tiếc nuối gì.

    Cái này. . .

    Cái này. . .

    Nếu như đại vương khẳng khái tứ hôn, ha hả a. . ."

    Ở hành lang sườn phía sau điện, vừa có vài người đi tới, đó là Đông Nhi cùng Tử Du cùng Trúc Vận, tại trong lòng Dương Hạo, Đông Nhi thủy chung là nữ nhân hắn vừa yêu vừa kính lại ái của nữ nhân, đối với nàng là không gì không nói, chưa từng giấu diếm, về an bài đối với Chiết Tử Du cùng Cổ Trúc Vận, hắn đã hướng ái thê cùng bàn ra, Đông Nhi là loại nữ tử dịu dàng chân chính ôn lương hiền thục, lòng dạ rộng rãi, khi Dương Hạo thiết yến trên điện, nàng liền đem việc hai vị lập tức sẽ đi vào hậu cung trở thành tỷ muội này cùng nhau uống rượu đàm đạo, lúc này vừa tiễn các nàng đi ra, vừa vặn nghe được lời nói này của Cổ Đại Cáti.

    Đông Nhi nghe xong, liếc mắt nhìn Trúc Vận, Trúc Vận đã đỏ mặt lên rồi, chợt nghe Dương Hạo ấp a ấp úng nói : "A. . . , Mã Tông Cường, cái này. . . , Trúc Vận. . .

    Khụ khụ, Trúc Vận cũng không biết là thích hắn hay không ?"

    Cổ Đại Cát lập tức đem bộ ngực rung đến trời vang: "Biết con gái không ai bằng cha, điểm này đại vương cứ yên tâm, ha hả a, tiểu nữ. . . , kỳ thực cũng không sợ đại vương chê cười, tiểu nữ kỳ thực đối với Mã Chỉ Huy Sứ là nhất kiến chung tình, hơn nữa cái này. . .

    A!

    Đúng rồi, từ lâu là lưỡng tình tương duyệt, tư đính chung thân.

    A. . .

    Nếu là đại vương tự mình chỉ hôn, thành chuyện tốt mà nói, vậy đều không phải phong phong cảnh quang, ai cũng đều vui mừng sao?"

    "Nói bậy!"

    Lần này Trúc Vận thật sự nóng nảy, khuôn mặt nàng đỏ bừng nhảy ra, sẵng giọng nói với lão cha: "Cha, ngươi nói bậy bạ gì đó, ta chỉ là thỉnh thoảng gặp qua Mã Tong Cường một lần, ai thích hắn?

    Ngươi không nên nói bậy với đại vương."

    Trúc Vận lo lắng liếc mắt nhìn Dương Hạo, rất sợ lão cha nói bậy một phen sẽ chọc giận hắn."

    Cổ Đại Cát chợt thấy con gái xuất hiện, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức ha ha cười nói: "Đại vương người xem, nha đầu kia xấu hổ, ha hả a, ngại quá, cho đại vương biết mà thôi, ân, nàng ngại ngùng, ta đây nói thay, ta là cha nàng, lệnh của cha mẹ, đại vương người xem thế nào?"

    Trúc Vận gấp đến sắp khó thật vất vả mới đưa tay vén mây thấy được trăng sáng, hết lần này tới lần khác lão cha lại tới náo loạn Uyên Ương Phổ, vạn nhất đại vương cảm thấy khó khăn, thuận nước đẩy thuyền đòng ý với lão cha, thì nàng sẽ làm như thế nào cho phải đây?

    Trúc Vận vội vàng phủ nhận, Cổ Đại Cát tức giận, giậm chân nói: "Đại vương nhìn xem, con gái ngỗ nghịch bất hiếu này của ta, mẹ nàng đã mất sớm, ta vừa làm cha vừa làm mẹ, một nắm phân một vốc nước tiểu đem nàng nuôi tới lớn, dễ dàng lắm sao ?" (oạch, khổ thân lão cha này=)) )

    Tại trước mặt người trong lòng mình lại bị phụ thân trình bày như vậy, thật sự làm cho Trúc Vận mắc cở hầu như muốn tìm cái lỗ để chui vào, thấy tình hình này, Dương Hạo ho khan một tiếng, giành trước nói: "Cái này. . .

    Trúc Vận cô nương lúc tại Cam Châu, đã hướng ta đề cập qua một cái yêu cầu, ta cũng đã đáp ứng nàng, hôm nay cũng không thể đổi ý nữa."

    Trúc Vận vừa nghe liền hết sức vui mừng, Cổ Đại Cát lại thật là kinh ngạc: "Nha đầu kia. . .

    Đã đề cập qua ?

    Chỉ không biết. . .

    Nàng hướng đại vương đề cập tới là chuyện gì?"

    Dương Hạo nói: "Cái này . . là chuyện con gái lưu ý nhất, đương nhiên là chung thân đại sự."

    Cổ Đại Cát đại hỉ: "Chung thân đại sự?

    Chung thân đại sự, tốt, chung thân đại sự tốt oa, a ha ha ha

    Cáp. . . , ách. . .

    Chỉ không biết nha đầu kia muốn gả cho khuyển tử nhà ai?"

    Dương Hạo đột nhiên sặc một cái, người thô lỗ không biết như Cổ Đại Cát cũng biết ngại ngùng, vội vã sửa lời nói: "Không đúng, không đúng, không biết là công tử của nhà ai ?"

    Dương Hạo nói: "Cái này..., mời Cổ đại nhân mang theo lệnh tiểu thư hồi phủ đi, chờ một chút, bản vương sẽ có ý chỉ đến, đến lúc đó ngươi tự nhiên cũng sẽ biết."

    Cổ Đại Cát ngẩn ngơ, nếu đại vương nói như vậy, cũng chính là hạ lệnh trục khách, tuy hắn là một người không đọc thi thư, nhưng là một sát thủ lão luyện, am hiểu đạo lí đối nhân xử thế, điểm nhãn lực ấy vẫn phải có, vội vã tạ ân lui ra.

    Vừa ra cửa cung, hắn liền khẩn cấp nói với con gái: "Xú nha đầu người, vô thanh vô tức tự mình tìm nhà chồng sao?

    Mau nói cho lão tử, người nọ là ai?"

    Trúc Vận e thẹn không sao chịu nổi, rồi lại đủ đắc ý, mũi ngọc nhỏ nhẹ nhàng hừ một cái, ngẩng cao đầu lên nói: "Người ta không nói cho ngươi."

    Dứt lời xoay người lên ngựa, tay quất một roi liền hướng nhà mình chạy đi.

    Cổ Đại Cát hắc hắc cười nói: "Rốt cục biết sốt ruột rồi?

    Lại có thể tự mình mở miệng hướng đại vương thảo chỉ muốn nam nhân, sách sách, không hổ là con gái của Cổ Đại Cát ta!"

    Cổ Đại Cát vội vã trở về nhà, đuổi theo con gái đề ra nghi vấn thân phận của "Dã nam nhân" kia, Trúc Vận xấu hổ cùng đắc ý, vẫn là không nói, cha con hai người đang nháo làm một đoàn, Mục Xá Nhân mang theo vẻ mặt tươi cười như thiên quan chúc phúc tới phủ Cổ Đại Cát, phía sau còn có bốn người nội thị trong cung đi theo.

    Sau khi nghe xong chỉ sắc phong Mục Xá Nhân mang đến, Cổ Đại Cát cứng họng, một lát sau mới vỗ đùi, kính phục nói với con gái: "Con gái ngoan, thật tốt, chúng ta làm sát thủ là phải như vậy, không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền thẳng tới chỗ yếu hại, đoạt luôn thủ cấp!"

    Mục Xá Nhân kinh hãi nói: "Các ngươi đã giết ai?"

    ***

    Trong Tây Noãn Các là một mảnh yên tĩnh, Dương Hạo đứng lại ở trong sân.

    Lúc này bầu trời lại có hoa tuyết thổi nhẹ linh tinh, Dương Hạo đứng một hồi tại trong tuyết, vươn tay ra, nhìn hoa tuyết trong suốt kia nhẹ nhàng rơi thẳng vào lòng bàn tay, lại hóa thành một giọt nước dường như một giọt lệ, lúc này mới bước đi hướng trong các đi tới.

    "Đại vương tới."

    Đinh Thừa Tông đang ở tán các, thấy Dương Hạo, cười nhẹ một cái, thôi động xe lăn tới chào đón.

    Nơi này là Tây Noãn Các, vốn là trong điện ấm áp như màu xuân, nhưng mà Dương Hạo tiến đến, lại cảm thấy có chút trong trẻo mà lại lạnh lùng, ánh mắt đảo qua, hắn mới phát hiện cửa sổ mở ra, lộ ra một mảnh mặt băng, một tòa tiểu đình.

    Lúc mùa hè, nơi đây là một ao nước xanh dập dờn, cây tử đẳng rủ xuống trên hòn giả sơn , phong cảnh thập phần nhã lệ, mà lúc này lại là vạn vật tiêu điều, từ rất xa, có thể thấy mấy người cung nhân còn trẻ dang chơi đùa tại gần bờ của mặt băng.

    Dương Hạo liếc mắt qua, liền thu hồi lại ánh mắt, chú ý tại trên người một người khác, trong điện chỉ có hai người, một là Đinh Thừa Tông, người kia, tự nhiên chính là Vĩnh Khánh công chúa.

    Tóc của Vĩnh Khánh đã một lần nữa mọc lên, lúc này không mặc tăng y, mà mặc trường bào nguyệt sắc, Dương Hạo nhìn nàng mắt mềm rủ xuống đứng lên, khí chất nhã nhặn lịch sự, như một đóa u liên, rất khó tưởng tượng người con gái này chính là tiểu công chúa ngây thơ rực rỡ về phía mình muốn Bạch Tao Ngư cùng Xảo Chủy Anh Vũ năm đó.

    Nhưng mà nhìn mặt mày của nàng, rõ ràng đó là tiểu Vĩnh Khánh kia, chỉ có đã trưởng thành hơn.

    "Thần xin cáo lui."

    Đinh Thừa Tông biết ý lui ra, lặng yên đi ra khỏi buồng lò sưởi, khẽ cài then đóng cửa

    Dương Hạo đi về phía trước hai bước, Vĩnh Khánh công chúa chỉnh đốn trang phục thi lễ: "Bái kiến đại vương."

    Dương Hạo lặng lẽ, chẳng bao lâu trước, hắn gặp Vĩnh Khánh phải thi lễ, mà nay quân thần đổi chỗ, Vĩnh Khánh lại hướng hắn cúi đầu xưng thần.

    Trong lúc nhất thời, Dương Hạo rất có một loại cảm giác thời không đổi chỗ, nhân sự tang thương, tựa như hắn vừa đi tới thế giới này, nhìn lại thiên địa bao la, nhật nguyệt kinh không, hoài niệm thiên cổ, cảm giác cảnh còn người mất.

    "Công chúa điện hạ."

    Dương Hạo nghiêm nghị hoàn lễ, Vĩnh Khánh cười nhẹ: "Vĩnh Khánh hôm nay chỉ là một người nữ tử có nàh không về được, được che dưới cánh của đại vương, có quốc nạn lâm đầu, còn tính là công chúa gì?"

    Dương Hạo bùi ngùi thở dài, lặng lẽ một lát, mới nói: " Ở chỗ này, công chúa không thể đường hoàng lấy danh tiếng đó, nhưng trên dưới Tây Hạ ta, đều đem lễ với hoàng nữ thượng quốc đối đãi công chúa, công chúa có thể an tâm ở chỗ này, chỉ cần Dương Hạo tồn tại, Tây Hạ tồn tại, thì có Vĩnh Khánh công chúa tồn tại!"

    Vĩnh Khánh công chúa ngưng mắt nhìn hắn một lúc lâu, nhẹ nhàng thở ra, khóe miệng lộ ra một tia tiếu ý cay đắng:

    "Ngươi không có yêu cầu nào sao?

    Phí bao sức lực, cứu ta đi ra, chỉ là vì đem ta cung dưỡng sao?"

    "Ta phải giúp công chúa, đơn giản là. . . sự yêu mén của công chúa đối với Dương Hạo, tri ngộ của tiên đế đối với Dương Hạo, Dương Hạo đối với công chúa, cũng không có yêu cầu gì."

    Vĩnh Khánh công chúa đóng lại mi mắt, hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống.

    Dương Hạo an ủi nói: "Công chúa, cái chết của nương nương cùng Kỳ Vương điện hạ, cũng không phải là sai lầm của công chúa.

    Người mất là hết, công chúa không nên khổ sở, cũng không cần tự trách.

    Sau này, xin công chúa an tâm ở chỗ này, nếu có cần bất luận cái gì, xin hướng Dương Hạo nêu lên, không cần câu nệ."

    Vĩnh Khánh công chúa nhẹ nhàng lắc đầu, mở ra hai mắt đẫm lệ, nói với Dương Hạo: "Nhưng cái này, đều không phải điều ta muốn!"

    Dương Hạo dựng lông mày lên, hỏi: "Công chúa muốn cái gì?"

    Vĩnh Khánh không đáp mà hỏi lại: "Đại vương thực sự muốn an phận một chỗ, không có ý vào Trung Nguyên sao?"

    Dương Hạo nói: "Vùng Trung Nguyên?

    Người muốn chinh phục vùng Trung Nguyên rồi sau đó còn muốn chinh phục nữa là vô cùng vô hạn, nhưng mà cho dù người có giỏi đến đâu, cũng không có khả năng chinh phục tất cả, chinh phục vô tận, cuối cùng chỉ có thể phá hủy chính hắn.

    Nếu như ta nói lấy thiên hạ thương sinh linh mà suy nghĩ, cho nên không muốn dấy lên việc binh đao, đó là vô nghĩa, nếu thật vĩ đại như vậy, ta đem Tây Hạ chắp tay đưa cho Triệu Quang Nghĩa cũng được rồi.

    Điều Dương Hạo ta muốn làm nhất, là bảo hộ người nhà của ta, mong muốn bọn họ có thể bình an, hạnh phúc vui sướng.

    Điều muốn làm thứ hai, là có một sự nghiệp thuộc về mình, mặc kệ là nghề nông, kinh thương, thợ làm công, từ sĩ, hoặc là một khối cơ nghiệp thuộc về chính mình.

    Nhưng mà ta chưa từng có bành trướng đến nỗi quên hết tất cả, Tống Quốc là một con quái vật lớn, ta ăn không được nó, một khi đánh lên, cho dù chúng ta không thua, cũng chỉ là một cái kết cục tiêu hao lẫn nhau, có lợi cho người khác."

    Vĩnh Khánh nhẹ nhàng gật đầu: "Nếu như ta sớm biết rằng là người nghĩ như vậy, tin tưởng ngươi là nghĩ như vậy, có lẽ mẫu hậu cùng vương đệ sẽ không phải chết."

    Nàng thống khổ cười cười, lại nói: "Khi đó, ta có thể sẽ rất vui vẻ tiếp thu trợ giúp của ngươi, rất an tâm ở tại Tây Hạ, rất ích kỷ lợi dụng ý tốt của ngươi.

    Nhưng mà bây giờ thì không, cho nên ta sẽ nói cho ngươi, ngươi như vậy tất nhiên tốt, nhưng mà này chỉ là một cách nghĩ của ngươi, Liêu sẽ không nghĩ như vậy, Tống cũng sẽ không nghĩ như vậy, ngươi không muốn đi đánh người khác, người khác lại sẽ đến đánh ngươi, ngươi muốn an bình, trừ phi ngươi có thể tiêu diệt đối phương, hoặc là càng cường đại hơn so với nó, bằng không căn bản không thể thực hiện."

    Dương Hạo mấp máy môi, nhưng không đem dự định của hắn đối với Lũng Hữu nói ra, những thứ đại sự quân quốc này, hắn không cần phải thảo luận cùng Vĩnh Khánh công chúa.

    Vĩnh Khánh nói: "Ngươi cho là, chiếm được Lũng Hữu, hình thành thế lực càng thêm khổng lồ, là có thể ngăn chặn được dã tâm của Nhị thúc của ta, từ đó làm được bình an vô sự?

    Từ xưa đến nay, ngươi đã thấy qua hai đại quốc thực lực hùng hậu, gần trong gang tấc, lại có thể hòa thuận ở chung, bình an vô sự sao?"

    Dương Hạo hơi biến sắc: "Nàng biết ta có mưu đồ đối với Lũng Hữu?"

    Trong nháy mắt, Dương Hạo dĩ nhiên nghĩ đến, Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông tất đã cùng Vĩnh Khánh công chúa nói qua trước, hiểu được tâm ý của hắn, đồng thời đạt thành hiệp nghị nào đó, lúc này mới đem chuyện trọng yếu như vậy nói cho nàng.

    Đương nhiên, Vĩnh Khánh công chúa hôm nay đang được nắm giữ tại trong tay Dương Hạo, không cần lo nàng sẽ tiết lộ đi ra ngoài.

    Nhưng mà loại cử động này, cũng biểu lộ rõ ràng tâm tư của các trọng thần tâm phúc phụ tá đắc lực của hắn, bọn họ đối với mở rộng, đối với khai cương thác thổ, kiến công lập nghiệp, cũng là tràn đầy nhiệt tình, cho dù là đại ca Đinh Thừa Tông xuất thân thương nhân hơn nữa ngoại trừ mong đợi gia môn thịnh vượng ra đã vô dục vô cầu của hắn, hay là hồng học đại nho Chủng Phóng đọc đủ thứ thi thư, bọn họ đều có tâm tư như vậy, về võ tướng sẽ thế nào liền càng không cần phải nói.

    Vĩnh Khánh nói: "Thọ nguyên của một người có hạn, tài trí có hạn, binh lực cùng thực lực của một nước có hạn, đích xác không có khả năng chinh chiến vô cùng vô tận, mở rộng tiếp nữa, nhưng mà cái lý do này, không nên là lý do với hiện trạng của ngươi, chí ít, có một số việc là ở trong phạm vi năng lực của ngươi, như vậy vì sao ngươi không đi làm?

    Bây giờ ngươi binh hùng tướng mạnh, dưới trướng văn sĩ như mây, võ tướng như mưa.

    Bất luận một quốc gia nào, văn thần võ tướng khai quốc lúc đầu, đều là tài giỏi nhất liêm minh nhất, ngươi không lợi dụng cơ hội này, đem chuyện ngươi có thể làm mà làm cho tốt, như vậy ngươi lưu lại cho con cháu của ngươi là cái gì?

    Vấn đề ngươi có thể giải quyết, cũng muốn lưu cho bọn hắn, để cho bọn họ liên lụy vào càng nhiều chiến tranh hơn sao?

    Không sai, nhật nguyệt kinh không, luân phiên thay đổi, mặc kệ quốc gia nào, đều có quá trình bắt đầu, hưng thịnh, suy bại, ngươi dù tài đức sáng suốt, cũng không cách nào bảo chứng mỗi người con cháu đời sau của ngươi đều tài đức sáng suốt, muốn thiên thu muôn đời, an bài tốt tất cả một vạn năm sau, căn bản là lo chuyện không đâu.

    Nhưng mà nếu như ngươi có thể an bài tốt tất cả của một trăm năm, ba trăm năm, thậm chí năm trăm năm sau, vì sao ngươi không cố làm trong vài chục năm còn sống này?"

    Dương Hạo nghe thấy thế , tim đập thình thịch, trong đầu một trận thanh minh, như thể có hồ nước xối nước lên đầu, bỗng nhiên lại một trận mơ hồ, nặng nề vẩn đục, không biết lấy hay bỏ.

    Hắn thật không ngờ tiểu cong chúa không rành thế sự nắm xưa kia, lại có thể nói ra được một phen như vậy, ý chí hơi bị lay động.

    Vĩnh Khánh công chúa nhìn lén sắc mặt của hắn, trong lòng cực kỳ khẩn trương: "Lời Chiết Tử Du dạy ta nói, quả nhiên có chút tác dụng, tựa hồ. . .

    Hắn đã không hề không màng danh lợi bình yên như vậy."

    Qua hồi lâu, Dương Hạo hít vào một hơi thật dài, lúc này mới nói: "Ta hầu như. . . bị công chúa điện hạ thuyết phục, ha hả. . . , lời ngươi nói có lẽ có đạo lý, có điều là. . .

    Vấn đề là theo như lời của ngươi, ta cũng không thể giải quyết, trái lại, nếu như ta nỗ lực đi giải quyết, mới có thể lưu lại cho ngườ bây giờ, người đời sau một cục diện rối rắm lớn hơn nữa.

    Hơn nữa, tiên đế cốt nhục, chỉ còn dư lại một mình công chúa, Dương Hạo. . .

    Thầm muốn ngươi bình an, cũng không muốn lợi dụng ngươi."

    Vĩnh Khánh công chúa nói: "Ngươi nhầm rồi, Dương Hạo!

    Đó không phải ngươi lợi dụng ta, mà là ta muốn lợi dụng ngươi!"

    Dương Hạo buồn cười: "Lợi dụng ta?"

    Vĩnh Khánh công chúa nói: "Chính xác ra, hẳn là lợi dụng lẫn nhau.

    Ngươi dùng cái chính mình có, kết hợp với cái ta có, kỳ thực có khả năng sản sinh ra lực lượng vượt xa qua những gì ngươi phỏng chừng.

    Ngươi có thể cho ta, là lực lượng mà ta không cách nào có, mà cái ta có thể đưa cho ngươi, là thứ ngươi căn bản không ngờ tới."

    Đúng vậy, đâu chỉ là Dương Hạo không nghĩ ra, cho dù là nàng, nếu như không có Chiết Tử Du chỉ điểm một phen, cũng tuyệt đói sẽ không dự đoán được.

    Tại trên đường nàng tới Hưng Châu, nàng vẫn hối tiếc tự thương hại, chỉ cảm thấy mình là một nữ nhân không dùng được, nàng cho rằng mình có thể cho Dương Hạo, chỉ là một cái danh phận đại nghĩa thôi, mà bây giờ, nàng tràn ngập lòng tin.

    Nàng xoay người sang chỗ khác, chậm rãi đi tới phía trước cửa sổ, tuyết quang ánh lên da thịt của nàng, như ngọc nữ, nàng dùng thanh âm có lực nói: "Vì sao ngươi không thử một chút đi?

    Căn bản không thử, thế nào sẽ biết có thể thành công hay không?

    Chỉ đi tới bên bờ của mặt băng, thử xem nó của độ dày, còn không thành sao?"

    Dương Hạo dừng ở bóng lưng của nàng, trầm giọng nói: "Nếu như ta thực sự thành công , sẽ thế nào?

    Kết cục như vậy, cũng không phải phụ hoàng ngươi, mẫu hậu ngươi, còn có đệ đệ trên trời có linh thiêng của ngươi muốn."

    "Ta biết bọn họ muốn cái gì!"

    Vĩnh Khánh công chúa quắc mắt xoay người lại, gió thổi làm vén lên mái tóc dài của nàng, tóc mất trật tự, mắt như tơ, như một nư yêu trong gió bừng tỉnh: "Cho nên, cái hợp tác này, ngươi có thể có đươc tất cả, ta chỉ muốn ngươi làm một việc, một chuyện rất dễ, đối với ngươi mà nói, chỉ là một cái hứa hẹn!"

    ***

    "Vụ!"

    Một tiếng hổ rống, từ ven đường rừng núi đột nhiên lao ra rất nhiều kỵ sĩ mang khăn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt, trong tay cầm đủ vũ khí thượng vàng hạ cám, có đao có xoa, lại có thể còn có rìu sắc chẻ củi, vừa nhìn đã thấy không phải là quân đội chính quy.

    "A!"

    Một tiếng hét thảm vang lên, trên rìu vết máu loang lổ, một nô lệ đứng mũi chịu sào bị lợi phủ bổ đầu ra, óc cùng máu tươi vẩy ra, kẻ khác nhìn thấy đều giật mình.

    "Người nào to gan như vậy !

    Dám đả thương người của Tu Kiến Ưng Lộ (đội làm đường)Đại Liêu ta?"

    Một tướng lĩnh Khiết Đan cầm dây cương thúc ngựa xông lên, rút ra đại đao giận dữ hét lên.

    Trả lời hắn chính là một mũi tên bắn lén, tên bắn lén bắn tới như thiểm điện, mũi tên xé khoảng không, mang theo một đạo lam quang, hiển nhiên là bôi kịch độc, những người này rõ ràng không muốn lưu lại một người sống.

    "Phốc" ột tiếng, mũi tên nhọn xuyên qua yết hầu, máu tươi theo máu mạnh mẽ phun ra, trong nháy mắt đã biến thành màu đen.

    Lúc này những người đó đã chạy ào tới đội ngũ làm đường, mặc kệ là nô lệ cùng dân công làm đường, hay là đốc công của Liêu Quốc, chỉ để ý lấy binh khí nói chuyện một lần, trong lúc nhất thời đao quang kiếm ảnh, huyết nhục bay ngang, địch nhân bất ngờ không kịp đề phòng giống như cắt cây cỏ ngã xuống.

    Bọn kỵ sĩ đẫm máu xung phong liều chết, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, từ trong đội ngũ làm đường mở ra một con đường máu, lao ra hơn mười bước, lại quay ngựa lại, lại một lần nữa xung phong, đao chém, rìu chặt, xoa chọc, tên bắn, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, thẳng đến khi tất cả toàn bộ địch nhân ngã trong vũng máu, bọn kỵ sĩ tại dưới một tiếng quát mắng của thủ lĩnh, đều nhảy xuống ngựa, kiểm tra một lần, mặc kệ chết hay không chết, đều phải hung hăng bổ lên một đao, đồng thời móc ra tất cả những gì đáng giá trên người bọn họ, dáng dấp mã phỉ cướp sạch.

    Đợi khi tất cả thu thập sẵn sàng, tên thủ lĩnh kia đưa hai ngón tay vào trong miệng, phát ra một tiếng kêu lên bén nhọn, tất cả kỵ sĩ lập tức đều lên ngựa, nghênh ngang đi, nhanh chóng biến mất tại trong rừng tùng.

    Tuyết đang rơi, đầu tiên là bao phủ lên vết máu, sau đó bắt đầu che lên thi thể, đúng lúc này, ở ven đường đột nhiên lại nhảy lên ra hai kỵ sĩ, bọn họ cẩn thận nhìn mọi nơi, sau đó một người dừng ngựa canh gác, tên còn lại cấp tốc xuống ngựa, hắn tại trên tử thi nhanh chóng xóa dấu vết, tìm kiếm đồng bọn hung thủ, sau đó hướng trong lòng lòng bọn họ đút vào một món đồ.

    Mặc dù bọn họ xuất kỳ bất ý đánh lén khiến cho bọn hắn chiếm thượng phong tuyệt đối, thế nhưng vẫn là đã chết mười mấy người, những hung thủ này quay lại như gió, cần chính là một cái tốc độ, đương nhiên không có khả năng mang theo một đống thi thể ra đi, có điều là bọn họ cũng không lo lắng, trên người bọn họ không có bất luận cái gì mang tính tiêu chí, thế nhưng bây giờ đã có.

    Ở Liêu Đông xa xôi, tại dưới chủ đạo Tây Thùy xa xôi, một mồi lửa dẫn lên đại chiến ba nước lén lút được châm lên. .

    -----oo0oo-----
     
    Bộ Bộ Sinh Liên Full
    Bộ Bộ Sinh Liên 16


    Bộ Bộ Sinh Liên

    Tác giả: Nguyệt Quan

    Ebook by: Kiếm Giới

    Quyển 16: A Na Ngã Từ Si

    Chương 118: Lửa Cháy

    Nếu ở Giang Nam, như vậy thì khí trời trái lại là làm cho người ta có chút hao mòn, tuy nói gió thổi vào mặt không lạnh buốt, nhưng cũng có kia tuyết bay lả tả liên tục như bông liễu, hít vào mũi của ngươi, lọt vào cái cổ của ngươi, khiến cho người là khó lòng phòng bị.

    Mà ở Tái Ngoại, như vậy thì khí trời lạnh, nhưng khí trời cuối thu thoải mái, là lúc làm cho tâm thần người ta sảng khoái nhất.

    Vào lúc này, đại thảo nguyên, đồng cỏ và nguồn nước tươi tốt, cây cối xanh tươi, diện tích thảm thực vật che phủ tương đối rộng rãi, còn chưa có cái loại khí trời ác liệt cát bay đá chạy vào tháng ba màu xuân như vậy, bất quá dù là khí trời làm cho người ta thần thanh khí sảng như vậy, nhưng tâm tình của Đại Liêu Thái Hậu Tiêu Xước mỹ lệ trẻ tuổi trái lại vô cùng không tốt.

    Chuyện Liêu Kháng Ưng Lộ bị tắc nghẽn, liên tiếp bị người ám sát đã sớm trình lên thượng kinh, vừa lúc bắt đầu Bắc Viện Tể tướng còn tưởng rằng chẳng qua chỉ là cướp bóc bình thường, bởi vì ở bên trong mắt người Đại Liêu, Nữ Chân căn bản là dã man nhân chưa khai hóa, tàn nhẫn, thích giết chóc, một lời không hợp liền vung tay, không có chút trật tự cùng văn minh, y hệt cái nhìn của đám sĩ tử Trung Nguyên đối với bọn họ.

    Nhưng là các vụ án liên tiếp báo lên như vậy, hắn bắt đầu phát giác có cái gì không đúng rồi, cướp bóc đội ngũ làm đường có quân đội bảo vệ, giá phải trả cùng tiền lời hoàn toàn kém xa, người nào làm không biết mệt như vậy, đặc biệt hạ thủ cả với đám thợ thủ công xây đường, hơn nữa không động thủ thì thôi, động thủ liền diệt sạch tất cả người ở hiện trường?

    Hắn lập tức hạ lệnh tra rõ, thật ra thì rất nhiều nghi điểm cùng căn cứ liên quan chính xác, đều đã được sưu tập báo lên, chẳng qua là cấp trên không coi trọng, cũng là chuyện không ai làm.

    Lần này Bắc Viện Tể tướng tự mình hạ lệnh điều tra, liền lập tức phát hiện ra nghi điểm trùng trùng, hơn nữa tin tức từ Liêu Đông bên kia truyền về, gần đây không có bọn giặc Đại Cổ lui tới, cũng không có bộ lạc hoặc thương lữ nào khác gặp chuyện tương tự bị cướp sạch, Bắc Viện Tể tướng không dám chậm trễ, lập tức đem tất cả những thứ phát sinh liên quan đến sự kiện nhân công xây đường bị cướp bóc bày ra đi ra ngoài, sửa sang lại thành sách, cũng bổ sung các chứng cớ liên quan, trình báo Thái hậu.

    Đám hung thủ thần bí tru diệt quan binh, dân phu xây đường mỗi lần đều cười than mà đến, gào thét mà đi, không lưu lại một người sống, cũng không có cả một thương binh, vốn là thần long kiến thủ bất kiến vĩ, rất khó bảo người tra được thân phận của bọn họ, vấn đề là có người ở động tay động chân ở trên xác chết, càng kỳ lạ hơn chính là, người động tay chân cũng không phải là dấu diếm gì, như nói rõ chuyện đích xác là bọn họ làm.

    Sau khi Tiêu Xước tức giận thì tỉnh táo lại, lập tức phát giác chuyện không đơn giản như vậy, người Nữ Chân ở trong rừng núi luôn luôn tổ chức rời rạc, hung dữ dã man, lại cố hết sức phá hư con đường đi thông Liêu Đông, có ý đồ gì ?

    Chẳng lẽ những người Nữ Chân lạc hậu vậy mà phát hiện ra con đường thông lộ ngày sau sao?

    Tiêu Xước bình tĩnh lại, trước tiên ra lệnh căn cứ theo chứng cớ chỉ hướng bộ lạc An Xa Cốt bí mật tiến hành một phen điều tra, cử động lớn như vậy, đối với một bộ lạc mà nói, cho dù là bộ lạc An Xa Cốt lớn như vậy, mấy trăm nam đinh trong bộ tộc ở bên ngoài thời gian dài, cũng không thể nào làm được tới mức không có một tí tin tức lộ ra ngoài, chỉ bất quá trong bộ lạc truyền ra tin tức, là thiếu tộc trường suất lĩnh mấy trăm tên nam tử Đông độ tới Nhật Bản, cùng người Oa làm ăn.

    Tiêu Xước phái người điều tra tường tận, tin tức tình báo vô cùng tỉ mỉ báo trở về thượng kinh, Tiêu Xước từ trong tình báo lập tức phát hiện ra một chút dấu vết, đầu tiên là trước mùa đông năm ngoái, bộ lạc An Xa Cốt từng hướng các bộ lạc sưu tập thu mua lượng lớn hàng da, đặc sản miền núi, Đông Tiêu Nhật Bản, nói cách khác, bộ lạc An Xa Cốt đã không trữ hàng, cần tiến hành thu mua từ những bộ lạc khác.

    Tiếp theo, mấy trăm đàn ông bộ lạc này đều là dũng sĩ trẻ tuổi cỡi ngựa tinh chuẩn, bắn cung tinh kỳ, cũng không có một người trưởng thành lão luyện nào hoặc là có thể nói là thiện buôn bán đi theo, một nhóm người như vậy, nói bọn họ là ra biển buôn bán, còn không bằng nói bọn họ đi hành quân đánh giặc càng có thể tin hơn.

    Tập trung theo đối tượng hoài nghi, những chuyện khai thác thương lộ trên biển , thâu tóm bộ lạc Hoàn Nhan, chinh phục những chư bộ khác có liên quan tới bộ lạc này, nhất là An Xa Cốt bộ liên lạc chư bộ Nữ Chân hội minh, các luật pháp đơn s ước định giữa chư bộ không được báo thù, không được cướp đoạt tài vật của người khác, càng làm cho Tiêu Xước âm thầm kinh hãi.

    Người Nữ Chân trước kia không có luật pháp, hiện tại đã lập nên luật pháp, thật ra thì còn vô cùng thô ráp, chỉ có thể nói nó là một số ước định mà liên minh bộ lạc thống nhất, nhưng là Tiêu Xước quen thuộc kinh sử, hơn nữa biết rõ lịch sử phát triển của bộ lạc thảo nguyên lại biết, đây là bước đầu tiên thành lập một quốc gia, người Nữ Chân dũng mãnh thiện chiến cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là bọn hắn có kỷ luật, trật tự, tiến tới phát triển ra thành chế độ văn minh.

    Bộ lạc An Xa Cốt đã biết thoát khỏi ràng buộc kinh tế của Tống Liêu, mở rộng khai phá lối tắt thương lộ, biết đoàn kết chư bộ, thành lập luật pháp, biết ý nghĩa xây dựng Ưng Đường của Đại Liêu đối với việc trực tiếp khống chế hữu hiệu địa bàn của người Nữ Chân, đồng thời quyết đoán làm ra quyết đoán phá hư, cái này làm Tiêu Xước lập tức cảm nhận được uy hiếp tiềm ẩn từ bọn họ.

    Một bộ lạc chỉ biết là chém giết vĩnh viễn không thành được cái gì, nhưng là một bộ lạc học được cách suy xét, đồng thời bắt đầu nghĩ cách có lợi cho chính mình, chèn ép địch nhân, nó liền có tư cách trở thành một đối thủ.

    Chỉ bất quá Tiêu Xước hiện tại còn không biết người chân chính khiến cho bộ lạc An Xa Cốt có thể trung hưng là thiếu tộc trường Châu Lý Chân, đây cũng là bình thường, Châu Lý Chân thật ra có cái gì chủ trương, đều là được Chiết Tử Du giấu mặt tuỳ cơ hành động, hay là nói cùng phụ thân của hắn, sau đó do phụ thân Phổ Lý Đặc của hắn phát ra hiệu lệnh, trong mắt người ngoài, nhân vật kiệt xuất của bộ tộc Nữ Chân dĩ nhiên là Phổ Lý Đặc.

    Phản ứng trực tiếp của Tiêu Xước chính là lập tức đem binh chinh phạt bộ lạc An Xa Cốt, nàng biết bộ lạc An Xa Cốt bây giờ chẳng qua chỉ là đủ tư cách trung hưng, còn chưa có thực lực chống lại Đại Liêu, nhưng là Đại Liêu mấy năm này hành quân lặng lẽ, một mực điều trị vết thương do nội bộ tranh đấu nhiều năm tạo thành, cố gắng khôi phục nguyên khí, nếu tùy tiện hưng binh, nhất định phải trao binh quyền cho cấp dưới, mà sự điều chỉnh của nàng đối với quân đội còn chưa có hoàn toàn kết thúc, nếu như cần phải thế, nàng không muốn mình bỏ dở nửa chừng các bước đang thi hành.

    Cho nên Tiêu Xuân nảy ra một kế, trước tiên lấy cớ cống vật khinh bạc làm nhục thượng quốc, ra lệnh cưỡng chế đầu lĩnh bộ lạc An Xa Cốt Phổ Lý Đặc thượng kinh tạ tội, tin tức truyền tới Liêu Đông, bộ lạc An Xa Cốt ở trong lòng có quỷ, nhất thời kích khởi lên một mảnh sóng to gió lớn, lấy Châu Lý Chân cầm đầu kiên quyết phản đối tộc trưởng đi thượng kinh, phái trẻ cấp tiến chỉ cảm thấy một tay nhận ân một tay báo đáp, chinh chiến báo đáp chư bộ Nữ Chân dễ như trở bàn tay, lòng tin hơi bị bành trướng, xoa tay giả bộ bệnh trì hoãn, tóm lại là một nhóm tuyệt không đi thượng kinh.

    Mà An Xa Cốt Phổ Lý Đặc trái lại cự tuyệt đề nghị này của bọn họ.

    Ngay lúc này Nữ Chân còn chưa đủ cường đại, lúc này Liêu Quốc lại càng không phải là thời kỳ thối nát xuống dốc, hiện nay Liêu Quốc ở trong mắt người Nữ Chân vẫn có quyền uy chính trị cùng lực uy hiếp quân sự tuyệt đối, dù người Nữ Chân lớn lối như thế nào, cũng không dám lấy trứng chọi với đá , cho dù là nhi tử Châu Lý Chân đã cùng đầu lĩnh Thất Vi Ba Nhã Nhĩ bí mật đạt thành đồng minh công thủ.

    Quan trọng nhất là, Phổ Lý Đặc ở trên người con của mình, thấy được hy vọng của người Nữ Chân, thấy được tương lai của người Nữ Chân, mặc dù hắn không phải là một anh chủ hùng tài đại lược, nhưng không ảnh hưởng tới tầm nhìn của hắn, làm một người lão tộc trưởng, tất cả từ chỗ của nhi tử, khiến cho bộ lạc của hắn sinh ra biến hóa từng ngày, ngay cả kẻ thù truyền kiếp là bộ lạc Hoàn Nhan, cũng hoàn toàn bị bọn họ đánh bại, hắn tin tưởng, dựa theo cái thế này phát triển đi tiếp, trải qua con hắn, cháu hắn liên tục không ngừng cố gắng, một ngày kia, người Nữ Chân cũng có thể nắm giữ vận mệnh của mình, chủ đạo nắm giữ cuộc sống của mình, không còn bị người Liêu cùng người Hán áp bách.

    Nhưng bây giờ không được, hiện tại cùng Liêu Quốc trở mặt, là sẽ đem hết thảy hủy hoại chỉ trong chốc lát.

    Cho nên, Phổ Lý Đặc phản đối quyết định của chúng nhân, mang lượng lớn các cống vật như dê bò, sơn trân hải vị cùng các thứ quý trọng như Bắc Châu, Hải Đông Thanh đi thượng kinh tạ tội, hắn còn ôm một tia ảo tưởng, hi vọng người Liêu căn bản không phát hiện ra động tác âm thầm của bọn họ, bởi vì vì hành động của bọn họ có thể nói là hết sức quỷ bí, hành động địa điểm lại trong cảnh nội giữa bộ lạc năm nước, người Nữ Chân có tất cả mấy trăm bộ lạc lớn nhỏ, người Liêu không thể chuẩn xác tìm được đến trên đầu bọn họ như vậy, có lẽ người Liêu chỉ trích cùng việc Ưng Lộ bị hủy hoàn toàn không liên quan, mà là phát giác ra bộ lạc An Xa Cốt quật khởi, muốn từ trên người bọn họ hung hăng gõ ép lấy một khoản chỗ tốt.

    Phúc Lý Đặc suy nghĩ cũng coi như hợp lý, nhưng hắn trăm triệu lần sẽ không nghĩ tới, bộ lạc An Xa Cốt chấn hưng cùng quật khởi được nhờ sự giúp đỡ của Nữ Chư Cát Chiết Tử Du, mà đại nạn của bọn họ cũng đến từ chính tính toán của Chiết Tử Du, chính là thành là do Tử Du, bại cũng là do Tử Du.

    Chiết Tử Du ban đầu không có ý bày ra quân cờ này, chẳng qua là suy nghĩ đến người yêu tự lập một nước, ở giữa kẻ hở hai cường quốc Tống Liêu cầu sinh tồn rất là khó khăn, cho nên chế tạo thêm nhiều điểm kiềm chế từ ngoại bộ cho các đại quốc này, hữu ích cho Dương Hạo phát triển, nhưng là việc nàng bị bắt thúc đẩy Dương Hạo tức giận đoạt Tiêu Quan, cho nên tất cả kế hoạch bị buộc thi hành trước thời hạn, chiêu phục quân cờ này cũng chỉ đành lấy ra sử dụng trước.

    Về phần bắt đầu sử dụng quân cờ phục này rất có thể khiến cho bộ lạc An Xa Cốt trở thành tốt thí qua sông, tới một nơi có đi không về, vậy thì không có ở trong suy nghĩ của Chiết Tử Du.

    Người từ bi bác ái đi nữa cũng có giới hạn, huống chi nha đầu này căn bản không phải là Bồ Tát sống trách trời thương dân, nàng chỉ tính toán vì người thân nhân của mình, chọc tới người của nàng, nàng chính là Atula, Atula mà giận dữ, Hồng Liên Nghiệp Hỏa sẽ đốt sạch thiên địa, mặc cho ngươi như cá trong chậu đi tìm chết!

    Phổ Lý Đặc vừa đến thượng kinh, liền lập tức bị giam lỏng, nhiều lần đề ra nghi vấn, dùng hết cực hình mà Phổ Lý Đặc kiên quyết không nói thật, chủ thẩm quan lấy an nguy của bộ lạc ra uy hiếp, không nghĩ đến lúc này ngược lại làm cho Phổ Lý Đặc cho là triều đình đã nắm giữ được chứng cớ xác thực, lập tức sẽ hạ thủ đối với bộ lạc của hắn, e sợ cho nhi tử sợ ném chuột vở đồ, bó tay chịu trói, cho nên ở khi thăng đường xét xử, nhào tới đập đầu ở trên công án.

    Bộ lạc An Xa Cốt sớm có người thầm đi theo Phổ Lý Đặc vào kinh, luôn chú ý tới an nguy của tộc trưởng, vừa thấy tộc trưởng đập đầu, không khỏi giật mình kinh hãi, lập tức phi ngựa rời thượng kinh, hồi báo cho Châu Lý Chân.

    Tiêu Xước nhận được tin Phổ Lý Đặc chết đi, liền biết rằng không thể tiếp tục thượng sách lấy giá thật nhỏ giải quyết bộ lạc An Xa Cốt cùng vấn đề Ưng Lộ được, hôm nay chỉ có thể thay đổi đánh một trận.

    Nàng cũng là nữ trung hào kiệt cầm được thì cũng buông được, cũng không trừng phạt chủ thẩm quan kia , lập tức hạ lệnh đem binh chinh phạt bộ lạc Nữ Chân cùng bộ lạc An Xa Cốt.

    Phổ Lý Đặc vừa chết, Châu Lý Chân kế vị trở thành tộc trưởng, bộ lạc An Xa Cốt đã biến thành thiên hạ của phái trẻ, thay vì ngồi chờ chết, không bằng tiên phát chế nhân, Tích Lý Đặc ở phái trẻ giật dây dẫn cả đám lập tức hội họp chư bộ Nữ Chân, liệt kê từng cái tội trong đủ loại tội của Liêu Quốc áp bức bóc lột chư bộ Nữ Chân, muốn nghênh chiến người Liêu người, báo thù cho cha, rất có chút khí khái của Nỗ Nhĩ Cáp Xích đại hận tuyên thệ trước khi xuất quân chinh phạt.

    Chư bộ Nữ Chân ở dưới dâm uy của người Liêu kéo dài hơi tàn nhiều năm, người Liêu đoạt tài vật, dâm thê nữ, cho dù là tộc trưởng của bọn họ, cũng là hơi có xúc động chống lại, liền không đánh cũng mắng, trong đó còn có người đứng đầu đơn giản là không chịu hiến ra kiều thê bản thân cho Liêu sứ dâm nhạc, mà bị người gièm pha kêu là tạo phản, dẫn binh đến bộ lạc của hắn, quất roi đến chết, ném xác vào chuồng chó làm thức ăn.

    Người Nữ Chân đối với Liêu Quốc đã sớm hận cao ngất, mặc dù cũng có một số ít đầu lĩnh bộ lạc nhát gan, không dámchấp thuận, nhưng là đối với đại đa số bộ lạc mà nói, tuyên ngôn của Châu Lý Chân chính là giống như là bỏ lại một cây đuốc trên một đống củi khô đã tẩm dầu, ngọn lửa báo thù hừng hực kia đã bắt đầu được đốt lên.

    Trận đánh của Đại Liêu với chư bộ Nữ Chân, bắt đầu trong thời tiết khi xuân về hoa nở của một năm. . .

    ***

    "Tử Du, ngươi để ta nhìn một chút đi, ta nhìn một chút, nhìn một chút."

    Đường Diễm Diễm đuổi theo Chiết Tử Du, chọc cho Chiết Tử Du vừa bực mình vừa buồn cười, nàng bảo vệ vạt áo sẳng giọng: "Nhìn cái gì, có cái gì đẹp mắt chứ, ta mới hai tháng thôi, căn bản chưa nhìn ra chứ sao."

    "Không cho nhìn thì thôi, hiếm lạ gì!"

    Đường Diễm Diễm khịt mũi khó chịu.

    Ở bên cạnh, chư vị Vương Phi đùa với hài tử, vừa cười dài nhìn đôi oan gia đang ầm ĩ.

    Thời gian đã đến giữa tháng năm, Diệu Diệu cùng Oa Oa sắp lâm bồn, Đường Diễm Diễm liền độc bá hậu cung, sau nhiều ngày bày ra đại dâm uy đối với Dương Hạo rốt cục cũng thành công mang thai, so sánh với lúc Chiết Tử Du chính thức vào cung còn sớm hơn hai tháng, hôm nay đã có bầu năm tháng.

    Nàng cũng không biết là nghe ai nói, nếu bụng phụ nữ có thai là nhọn, sẽ sinh nam nhi, nếu như là tròn, sẽ sinh nữ hài tử.

    Thật ra thì Oa Oa cùng Diệu Diệu sẽ lập tức phải sinh, nhưng nàng lại không để ý tới hai vị Vương Phi này sinh nam hay sinh nữ, chỉ muốn cùng Chiết Tử Du phân biệt nòi giống.

    Các nàng đều l cô gái thông minh, cho dù là Diễm Diễm, cũng chỉ là tính tình phóng khoáng thôi, cũng không phải là người ngu xuẩn, đã làm tỷ muội, cũng biết không được thầm tranh đấu, như vậy dù không làm Dương Hạo sinh ra chán ghét, thì nhất dịnh là vị đại tỷ Đông Nhi cũng sẽ phạt, ở với nhau cũng bình yên, hơn nữa sống với nhau đã lâu, tình cảm còn thâm hậu hơn so với những Vương Phi khác, dù sao. . .

    Các nàng đều biết nhau khi còn là thiếu nữ khuê phòng, xuất thân lai lịch cũng tương đối rõ ràng, cho nên có lời gì đều có thể nói đến một chỗ.

    Bất quá lòng hiếu thắng là vẫn phải có, Diễm Diễm rất muốn sinh nam tử sớm hơn Tử Du, để hãnh diện một phen, nhưng là cái bụng của mình lại trượt tròn, nàng liền khẩn trương lên, nếu như nhìn cái bụng của Tử Du cũng là tròn, thì nàng không lo lắng rồi, tất cả mọi người sinh nha đầu, thì là phải so lại một lần nữa.

    Nhưng là. . . , thấy Chiết Tử Du vẫn là lưng áo tinh tế thon thả, Diễm Diễm cũng không khỏi nhục chí, hiện tại bụng của nàng bình thường, cho dù nàng chịu cởi áo nới dây lưng, sợ rằng cũng không nhìn được gì.

    Một bên Trúc Vận cười hì hì nói: "Diễm Diễm tỷ tỷ, chỉ để ý mình sinh là được, cần gì nhất định phải bấu víu Tử Du tỷ tỷ, tỷ muốn cùng Tử Du tỷ tỷ so sánh, sợ rằng phải thua, tỷ cũng không xem một đứa tiếp một đứa con trai của đại tỷ Chiết gia, trước mắt vừa mang thai, vẫn là con trai rồi, nhà Dương Thượng Thư đã có bảy nam tử rồi, Dương phu nhân là bào tỷ của Tử Du tỷ tỷ, tỷ là như thế, muội muội há lại sẽ kém sao?"

    "Hừ, hừ hừ!"

    Đường Diễm Diễm hận đến nghiến hàm răng : "Tiểu yêu tinh, ngươi coi như là thủ lĩnh đó, ngươi cũng đừng quên, tam đại thủ lĩnh Phi Vũ Tùy Phong khi đó, hai người chúng ta cùng Tiểu Miêu; chính là cùng đồng cam khổ chung hoạn nạn, lại muốn giúp nàng nói chuyện, nàng cho ngươi chỗ tốt rồi sao?"

    Chiết Tử Du giả mặt quỷ chạy nhanh tới nói: "Ta cùng nàng ở Biện Lương, chính là giao tình vào sinh ra tử."

    Oa Oa che miệng cười trộm, trêu ghẹo nói: "Này còn phải hỏi sao?

    Tử Du đang có mang, không thể phụng dưỡng lang quân, quan nhân chuyên cưng chìu một mình Trúc Vận, nàng chẳng phải cảm tạ ân đức sao?

    Ngươi nhìn bộ dáng nàng bây giờ, mỗi ngày đều cũng là hoa đào trên mặt, lông mày khóe mắt toàn là một mảnh xuân ý, đêm qua không biết thú vị như thế nào đây."

    Trúc Vận nhất thời đỏ mặt, mắc cở dậm chân nói: "Oa nhi tỷ tỷ lại tới thuê dệt giễu cợt ta, nào có giống như ngươi nói, đêm qua. . .

    Đêm qua quan nhân chính là ở trong phòng của Nữ Anh tỷ tỷ."

    Diệu Diệu ngồi nghiêm chỉnh, ho khan một tiếng nói: "Ừ, cái này ta làm chứng, đêm qua quan nhân quả thực là ngủ lại ở trong phòng Nữ Anh tỷ tỷ. . ."

    Trúc Vận rất là đắc ý: "Vẫn là Diệu Diệu trung thực."

    Nữ Anh e thẹn nói: "Các ngươi, nói gì các ngươi, tại sao lại thêu dệt đến trên đầu ta?"

    Diệu Diệu tiếp tục nói: "Bất quá. . . , Trúc Vận tỷ tỷ cũng là qua đêm ở trong phòng của Nữ Anh tỷ tỷ..."

    Đông Nhi nghe thế liền "Phốc" một tiếng bật cười, nghiêm mặt nói: "Quan nhân luôn là hoang đường như vậy."

    Trong các vị Vương Phi, cũng chỉ có Đông Nhi, Dương Hạo đối với nàng là kính mà yêu, lại biết nàng trời sanh tính xấu hổ, không chịu được kiểu trăng hoa dạng chăn lớn cả bầy vui mừng, cho nên không hoang đường như thế ở trong phòng của nàng.

    Trúc Vận trợn mắt nhìn Diệu Diệu một cái, hừ nói: "Tính là gì chứ, người nào gọi nhân gia vào cửa mà muộn rồi chứ, các ngươi thích thì giễu cợt ta đi.

    Thật ra thì. . .

    Thật ra thì ta cũng muốn sớm mang thai hài tử của quan nhân đây. . ."

    Nhớ tới lời Dương Hạo nói "Có thể sinh mấy thì sinh mấy, có thể sinh bao lâu thì sinh bao lâu" với nàng, trong lòng Trúc Vận nổi lên một trận ngọt ngào cùng vui mừng, cũng là căn bản không để ý tới người bên cạnh giễu cợt.

    Lúc này có người "khụ" một tiếng, mang theo âm cười nói: "Nếu Trúc Vận cũng có thai vào lúc này thì chẳng phải Đại Vương ta đây là có cả một đám mỹ nhân như hoa như ngọc, nhưng lại chỉ có nhìn mà không có ăn sao?

    Theo thanh âm, Dương Hạo vòng vo đi ra ngoài.

    " Quan nhân!

    "

    Chúng mỹ nhân vội vàng đứng dậy hướng hắn thi lễ, Oa Nhi cười nói: "Quan nhân nói rất là đáng thương, không phải là còn có hai vị mỹ nhân quốc sắc thiên hương phụng dưỡng quan nhân sao?"

    Dương Hạo cười dài liếc mắt nhìn Đông Nhi cùng Nữ Anh, Nữ Anh nghiêm mặt khẽ gắt một ngụm, nhưng không có lên tiếng.

    Thì ra là, hai vị nương tử này thuộc về loại thể chất vô cùng nhạy cảm, căn bản không chịu được Dương Hạo đánh dẹp mở rộng ra ruộng nương, cho dù là dùng tới công pháp Khôn Đạo Chú Đỉnh, cũng rất khó để cho Dương Hạo tận hứng, nội công Dương Hạo Thiên Cương càng thêm tinh thâm, nhu cầu về chuyện phòng thê cũng càng thêm tràn đầy, nếu như không phải là có một Trúc Vận "Không sợ chết", hai vị mỹ nhân này thật đúng là không đáp ứng nổi yêu cầu của Dương Hạo.

    Mới vừa rồi mấy người phụ nhân ngồi cùng một chỗ, thuận miệng nói cười cái gì đó, Đông Nhi mỉm cười, cũng không thấy cái gì, nhưng là một jkhi trượng phu đến nơi này, tuy là nam nhân cùng giường chung gối, nàng vẫn cảm thấy có chút không ổn, liền chuyển hướng nói: "Được rồi, được rồi, càng nói càng hoang đường, hài tử còn đang chơi đùa ở đằng kia đó, để bọn nó nghe thấy được thì kỳ cục."

    Dương Hạo nhìn thoáng qua, chỉ thấy Dương San dẫn đệ đệ muội muội, đang đuổi theo con cóc bên hồ nước, Dương Giai mặc quần yếm, trong tay giơ lên cái cần câu bằng tiểu trúc tung lưỡi câu, chạy tới chạy lui, thì thầm vù vù, đoán chừng nếu thật sự có con cóc cũng sớm bị nó hù dọa chạy mất, mấy cung nữ khẩn trương theo ở phía sau hắn, chỉ sợ tiểu tổ tông này té vào trong hồ nước.

    Dương Hạo cười nói: "Không ngại, bọn nó hiểu được gì chứ."

    Chiết Tử Du thấy hắn hồi cung vào giờ này, liền biết nhất định có việc, liền hỏi: "Làm sao quan nhân hôm nay lùi hướng hồi cung sớm như vậy chứ?"

    Dương Hạo cười nói: "Không phải là ta muốn trở về, mà là có người tìm tới cửa, chỉ mặt gọi tên, muốn gặp Ngũ công tử nhà ta, Dương Hạo không thể làm gì khác hơn là tự mình sung chân một hồi chạy đưa tin, vừa lúc cũng rảnh rỗi, lén nghỉ ngơi một chút."

    Chiết Tử Du kinh ngạc nói: "Gặp ta?

    Ai muốn gặp ta?"

    Trong lòng linh quang chợt lóe, Chiết Tử Du đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "A!

    Chẳng lẽ là Liêu Đông. . . ?

    Dương Hạo gật đầu nói: "Không tệ, chính là người từ Liêu Đông đến."

    Con ngươi Chiết Tử Du lóe lên một cái, khóe miệng lộ ra một tia cười ngọt ngào: "Nói như vậy, Cửu Lược đã có thể chính thức triển khai?"

    Thần sắc Dương Hạo có chút ngưng trọng gật đầu: "Không tệ, Cửu Lược, Cửu Lược, ta chỉ hy vọng không phải là vì Sơn Cửu Nhận."

    Chiết Tử Du lườm hắn một cái nói: "Làm sao lại không thể là Cửu Cửu Quy Nhất chứ?

    Nàng mỉm cười nói phủi áo, dựng thẳng cái lưng lên mà nói: "Ta đi gặp!"

    -----oo0oo-----

    Chương 119: Xuất Thủ

    Chiết Tử Du đổi lại bộ dáng công tử đã lâu không thấy, giả bộ cầm trong tay một thanh chiết phiến, phong độ phiên phiên, ôn lương hòa ngọc.

    Người dựa vào y trang, đối với những người Nữ Chân kia đem nàng tôn thờ mà nói, nếu như Tử Du mặc một thân trang phục cung phi nữ nhân xuất hiện, cho dù là lệ sắc kinh người, sợ rằng sức thuyết phục cũng không phải là rõ ràng như vậy, cho dù là ở bộ lạc Nữ Chân còn bộ phận vẫn duy trì truyền thống xã hội mẫu hệ, nữ nhân hôm nay cũng chỉ có Tát Mãn Vu Sư mới làm cho lòng người tồn tại kính sợ.

    Người Châu Lý Chân phái tới là đường thúc Điểu Lâm Đài của hắn, bàn về tuổi so với Châu Lý Chân lại nhỏ hơn hai tuổi, hai người theo như bối phận là chú cháu, kì thực tình như huynh đệ, người này ở bộ lạc Nữ Chân không tính là hạng người vũ dũng, bất quá tương đối thông minh, coi như là một nhân vật phụ tá bên cạnh Châu Lý Chân.

    Giờ phút này, hắn đang một mực cung kính về phía Chiết Tử Du kể lại chuyện tình phát sinh ở Liêu Đông.

    "Không biết tại sao, người Liêu hoài nghi đến trên đầu chúng ta, bọn họ lập tội danh, ra lệnh cưỡng chế lão tộc trưởng ta đi thượng kinh thỉnh tội, nhân cơ hội giam lỏng ép hỏi hắn tình hình thật sự, lão tộc trưởng kiên quyết không nói thực, đập đầu vào bàn mà chết, hôm nay người Liêu đem binh, tiến sát từng bước. . .

    Chiết Tử Du cắt đứt lời hắn nói: "Ngươi mới vừa nói, Châu Lý Chân thiếu tộc. . .

    À, bây giờ là tộc trường, Châu Lý Chân tộc trưởng cùng Thất Vi Ba Nhã Nhĩ ký kết đồng minh?"

    Nhắc tới Ba Nhã Nhĩ, Điểu Lâm Đài lập tức lộ ra vẻ khinh thường cười lạnh: bọn họ cũng chịu đủ lăng nhục của người Liêu, cũng không dám cùng địch nhân là địch.

    Ban đầu Châu Lý Chân cùng Ba Nhã Nhĩ kết nghĩa kim lan, nhìn trời minh ước muốn cùng tiến cùng lui, nhưng là hôm nay người Liêu đã xâm nhập lãnh địa Nữ Chân ta, đốt giết đánh cướp, Ba Nhã Nhĩ lại lấy lý do chư bộ Thất Vi không cách nào đạt thành thống nhất ý kiến, không chịu xuất binh tương trợ .

    Lâm trận lùi bước, hủy ước bội tín, không xứng là nam nhân!"

    Chiết Tử Du khẽ mỉm cười: "Có lẽ Ba Nhã Nhĩ thật sự không cách nào thống nhất ý kiến của tù lĩnh chư bộ Thất Vi, hay hoặc là hắn nổi lên lòng lùi bước.

    Nếu người Thất Vi không hạ được quyết tâm, sao các ngươi không giúp họ một tay chứ?"

    Điều Lâm Đài ngẩn ra.

    Ngạc nhiên nói : "Cái này. . . .

    Ngũ công tử, người Nữ Chân chúng ta, hôm nay tự lo còn không xong, làm sao tương trợ cho người Thất Vi?

    Hiện tại người Liêu không đi đánh bọn họ a."

    Chiết Tử Du nhặt lên chén trà sứ như ngọc, để sát vào đôi môi, nhẹ nhàng uống, trên mặt mang nụ cười thản nhiên: "Điểu Lâm Đài là một hán tử thông minh, xem ra còn chưa có nghe hiểu ý của ta.

    Ta muốn các ngươi giúp hắn giúp một tay, là trợ giúp hắn hạ quyết tâm phản kháng người Liêu.

    Bọn họ vốn là hận người Liêu rất sâu, hôm nay lại có các ngươi cùng người Liêu là địch, là đồng minh, dưới tình huống như thế, nếu như tộc nhân của bọn hắn bị chiến hỏa liên lụy, bị người đốt giết đánh cướp một phen, bọn họ sẽ vẫn muốn tọa sơn quan hổ đấu hay không đây?"

    Điểu Lâm Đài bừng tỉnh đại ngộ: "Ngũ công tử thật là cao kiến.

    Điểu Lâm Đài hiểu.

    Bất quá, thế như thiên nhân, hung mãnh như hổ, cho dù có Thất Vi tương trợ , chỉ dựa vào như thế khó địch lại người Liêu, Châu Lý Chân bảo ta tới, chính là muốn cầu Ngũ công tử dạy cho, còn trông Ngũ công tử chỉ điểm khỏi bến mê."

    Chiết Tử Du ngưng mắt, tựa cười mà không phải cười hỏi: "Châu Lý Chân kêu ngươi hỏi kế ta, chưa từng nghĩ qua xin Tây Hạ ta xuất binh sao?

    "Không có!"

    Điểu Lâm Đài lắc đầu: "Đúng là có người trong tộc đề cập tới như vậy, bất quá Châu Lý Chân nói, người Nữ Chân ta chịu ân huệ của Ngũ công tử, nhưng cùng Tây Hạ Quốc không có giao tình sâu đậm, quân thần Tây Hạ chưa chắc đã chịu xuất binh tương trợ .

    Còn nữa, cho dù quân Tây Hạ Quốc chịu xuất binh, địa vực người Liêu khổng lồ đâu chỉ vạn dặm, dưới trướng có mấy chục vạn hùng binh, cư trú ở các nơi, người Liêu cố sức xuất binh thì nước xa không cứu gần hỏa, Nữ Chân ta không có chỗ tốt, ngược lại kéo bằng hữu xuống nước...

    "

    "Ha hả ...

    "

    Chiết Tử Du nhẹ nhàng cười một tiếng: "Châu Lý Chân rất hiểu đạo lí, phân tích cũng rất đúng.

    Thực lực Tây Hạ kém xa không phải đối thủ của người Liêu, mà cho dù quân thần Tây Hạ chịu xuất binh, cũng không giải được thế vây Liêu Đông, quân đội người Liêu đóng quân tại Tây tuyến, đủ để cùng chúng ta giằng co rồi.

    Bất quá, Nữ Chân cùng Thất Vi liên thủ không phải là địch thủ của người Liêu, Tây Hạ ta xuất binh cũng không phải là địch thủ của người Liêu, nhưng không phải là người Liêu vô địch thiên hạ, trên đời này còn có người, thực lực ở trên người Liêu."

    Ánh mắt Điểu Lâm Đài chợt lóe, hơi lộ ra vẻ tỉnh ngộ: "Ngũ công tử nói là. . .

    Tống Quốc?"

    Chiết Tử Du nói: "Không tệ, Tống Quốc.

    Các ngươi vốn là phiên thuộc Liêu Quốc, nếu như các ngươi sai sứ tới đầu nhập vào Tống, hướng Tống Quốc xưng thần xin chi viện, vậy sẽ như thế nào đây?

    Điểu Lâm Đài ở trong người Nữ Chân quả nhiên được xem như là mưu sĩ tài trí, kiến thức uyên bác, suy tư một hồi, liền lắc đầu nói: "Sợ rằng không được .

    Theo ta được biết, ban đầu Vu Khuých Quốc cũng tự cho mình là phiên thuộc của Trung Nguyên, nhưng là khi bọn hắn cùng Khách Lạp Hãn đại chiến, hướng Tống đình xin chi viện, Tống lại không phái ra người nào, ta nghe nói, người Tống chỉ phái chừng một trăm người tăng lữ đi trước, hắc hắc!

    Hòa thượng tụng kinh niệm Phật, chống đỡ được đao thương của địch nhân sao?

    Chiết Tử Du cười nói: "Một phiên thuộc trên danh nghĩa, có thể nào làm cho người Tống xuất binh?

    Nếu không có chỗ tốt, núi cao đường xa, Tống Quốc tự nhiên sẽ không viễn chinh Vu Khuých, nhưng là liên quan đến Liêu Quốc thì bất đồng, Đường Quốc chia năm xẻ bảy, lãnh thổ quốc gia phi thường rời rạc, Tống nhận lấy, chỉ có trên đất Trung Nguyên, hổ sói rình mò, không hiểm có thể thủ.

    Tống Quốc muốn mưu đồ Tây Vực, có mãnh hổ ở phương Bắc đang nhìn chằm chằm, bó tay trói đuôi, nếu như muốn Bắc tiến, hoàn toàn không thể lấy cớ đại nghĩa không sợ hãi thực lực siêu cường, e sợ rằng lưỡng bại câu thương.

    Nhưng là mười sáu châu U Vân, Tống Quốc nhất định phải lấy được, hôm nay không động thủ, chẳng qua là thời cơ chưa đến thôi, nếu như các ngươi hướng Tống Quốc xưng thần, liền cho Tống Quốc một cái mượn cớ hợp lý, có các ngươi kiềm chế ở Liêu Đông, Tống Quốc há sẽ lại không bắt lấy cơ hội này, thừa cơ hưng binh Bắc tiến chứ?".

    Điểu Lâm Đài nghe như thế, vẫn còn là không dám hoàn toàn tin vào suy đoán của Chiết Tử Du.

    Chiết Tử Du vừa nói: "Người Liêu binh cường mã tráng, nhìn thèm thuồng bốn phía, cũng đố kỵ Tây Hạ ta, chỉ là Tây Hạ ta nước nhỏ thế yếu, khó địch Đại Liêu, hôm nay lại cùng Lũng Hữu đại chiến, không cởi được thân, chẳng qua nếu như các ngươi có lòng hướng Tống cầu trợ, ta lại thi hành tiểu kế, ở trong quốc nội chế tạo chút ít rối loạn , giúp đở họ hạ xuống quyết tâm này thì như thế nào?

    "Cái này. . ."

    Chiết Tử Du thu lại nụ cười, nói : "Binh quý thần tốc, không thể trì hoãn được."

    Trì hoãn một ngày, các ngươi liền chết nhiều thêm một ít tộc nhân, bị hủy nhiều thêm một thôn trại, trừ phi các ngươi chịu hướng người Liêu thần phục, tự trói hai tay, để cho bọn họ chém đầu các thủ lĩnh khởi sự của các ngươi, tiếp tục để cho bọn họ bóc lột, tiếp tục để cho bọn họ ức hiếp cha mẹ, anh em, con cháu của các ngươi, tiếp tục lăng nhục nữ nhân của các ngươi, nếu không nghe lời, ngươi còn có con đường thứ hai có thể đi sao?"

    Điểu Lâm Đài nhớ tới tộc nhân bị đủ loại khuất nhục, nhướng mày, trên mặt lộ ra khí tức kiên quyết cương liệt: "Điểu Lâm Đài, nguyện tuân theo kế của Ngũ công tử làm việc!"

    Trời tháng năm, đi lên kinh thành, nồng ấm như đậy nắp.

    Rải một cái chiếu dưới tàng cây, tiểu hoàng đế đang chơi đùa tại chỗ ngồi, một bên là Tiêu Xước chỉ mặc quần áo thông thường trong cung, ngồi ở chỗ ngồi, khẽ lay động quạt tròn, cười lạnh nói: "Thất Vi Ngũ Bộ cũng lẫn tiến vào?

    Hừ!

    Vì Nhật Cố Đức nhất bộ, bọn họ thật đúng là dám cùng ta Đại Liêu là địch, xem ra thời gian Đại Liêu ta nghỉ ngơi, thật là làm hư bọn hắn!

    Để cho Gia Luật Hưu Ca đi đi, đánh ra uy phong của Đại Liêu ta, bằng không. . . phiên thuộc hơn năm mươi năm của Liêu Quốc ta, cũng muốn lên mặt !

    "Tuân ý chỉ Thái hậu!"

    Đại Liêu Xu Mật Sứ lên tiếng ứng chỉ, vội vã lui xuống.

    "Nương(Mẹ)!"

    Lao Nhi giọng nói trẻ thơ gọi nàng.

    Tiêu Xước chuyển giận làm vui, ômcon trai, vỗ lên cái mông của hắn độp một tiếng: "Nhi tử, khi ngươi đem một người làm thành đối thủ, thì không nên coi thường hắn.

    Tiểu dân không biết có thể cuồng vọng, bởi vì bọn họ có cuồng vọng thế nào đi nữa, cũng bất quá chỉ là há miệng cho thống khoái, không có ảnh hưởng tới thiên hạ, nhưng là làm hoàng đế, không thể.

    Nếu như một hoàng đế cũng nghĩ như vậy, đó chính là bắt đầu tai nạn, hiểu chứ?

    Lao Nhi nháy mắt mấy cái, Tiêu Xước nói: "Đột Quyết, Hung Nô, Tiên Ti,

    cũng từng có thời oanh oanh liệt liệt huy hoàng, còn có Khiết Đan chúng ta, ở

    trước khi quật khởi, cũng vốn là một tiểu bộ lạc trên thảo nguyên, cùng người Nữ

    Chân nhỏ yếu hiện tại giống nhau, một loại tồn tại như con kiến hôi. . ."

    Nàng bấm tay một cái, đem con kiến bò đến trên bào bắn ra đến trên

    chiếu, thản nhiên nói : "Con kiến hôi thật sự, vĩnh viễn cũng là con kiến hôi, mà

    một bộ tộc, lại có thể sinh trưởng lớn mạnh, từ một con kiến hôi, biến thành một

    đầu Mãnh Hổ, phải nhớ nếu không muốn bị nó uy hiếp, biện pháp tốt nhất, chính

    là tại thời điểm nó vẫn là con kiến hôi, dẫm chết nó!

    Hiểu chứ, con trai?"

    "Ừ!"

    Lao Nhi cái hiểu cái không, nhưng lập tức chạy tới, giơ lên cái chân

    trần nhỏ, ở trên chiếu chạy theo con kiến kai dùng sức cố dẫm, chọc cho Tiêu

    Xước cười "phì" một tiếng.

    Vương Khoa là sứ giả của Tống Quốc trú tại Liêu Quốc, hơn 40 tuổi, đang

    lúc tráng niên, xử sự cẩn thận trầm ổn, ngày thường trừ luyện chữ hội họa trong

    dịch quán, chỉ cần ra cửa, thì chính là đi về phía Nam thành.

    Nam Thành cùng

    Bắc Thành của Thượng Kinh phân biệt rõ ràng, khu Nam Thành chủ yếu là người

    Hán quần cư, có một tràng đại tửu lâu tên là Nhạn Hồi Lâu, đủ phong vị của Biện

    Lương, Vương đại nhân thỉnh thoảng tới tửu lâu đi, thưởng thức một chút phong

    vị cố hương.

    Những ngày qua, tần suất Vương đại nhân ra cửa liền tăng hơn chút ít,

    Liêu Quốc đang cùng người Nữ Chân Thất Vi khai chiến, giữa phố phường đang

    lúc đồn đại ồn ào, thân là sứ thần Tống Quốc, Vương đại nhân cũng phải có

    trách nhiệm sưu tập tình báo, đối với việc trọng đại như vậy, tự nhiên là phá lệ

    chý ý.

    Mặc dù lời đồn dân gian khoa trương rất nhiều, bất quá hắn xem ra, so

    sánh với tin tức thu được thông qua con đường hỏi thăm phía chính phủ càng có

    thể tin hơn, cho nên đặc biệt chăm chỉ ra vào Nhạn Hồi Lâu mấy lần liền.

    Mặc một thân y phục sĩ tử tầm thường, hai màu đen trắng, trường sam cổ

    tròn, cho dù là người Liêu cũng thường mặc trang phục như vậy, huống chi người

    Hán đang tụ cư ở Nam Thành, rất tầm thường, Vương Khoa mang theo một gã

    sai vặt, hai thị vệ, giả trang làm chủ tớ tầm thường, đi vào Nhạn Hồi Lâu.

    Hắn là khách quen của quán này, bất quá từ chưởng quầy đến tiểu nhị,

    cũng không biết thân phận chân chính của hắn, chỉ biết là người làm ăn ở

    Thượng Kinh.

    Vương Khoa phải cẩn thận một chút, tuy nói ra điều này với

    chưởng quầy cũng không có cái gì bất lợi đối với hắn, nhưng là nếu như biết thân

    phận chân chính của hắn rồi, đối với việc hắn thăm dò tin tức ở trong tửu quán

    sẽ rất bất tiện.

    Người Hán ở Bắc Quốc, trải qua hơn trăm năm chiến loạn Đường mạt,

    cuối cùng bị Thạch Kính Đường đem một khối mười sáu châu U Vân đưa cho

    người Khiết đan, lúc này mới vượt qua ổn định cuộc sống, ít năm đầu người Khiết

    Đan bóc lột đối với người Hán vẫn còn khá nặng, chính là như vậy, người Hán ở

    Bắc Quốc cũng không còn nghĩ tới muốn đầu nhập vào cái nước xa lạ kia, sau

    này lại bởi vì người Hán ở đất Bắc đông đảo, hoàng đế Khiết Đan cũng ý thức

    được phải thay đổi chính sách đối với cái tộc quần khổng lồ này, từ luật pháp đến

    chế độ, kỳ thị đối với bọn họ liền càng ngày càng nhỏ, cho đến Tiêu Xước nắm

    quyền triều chánh, chỉ cần có tài là cất nhắc, không phân biệt Hán Hồ, địa vị của

    người Hán đề cao tiến thêm một bước, có thể nói hiện tại người Hán ở Bắc Quốc

    so sánh với người Hồi Hột người Hề còn trung thành hơn đối với Liêu Quốc.

    Bởi vì bọn họ bất kể là nghề nông hay là buôn bán công vụ, thừa kế vẫn

    là một bộ xã hội nông canh kia, hi vọng xã hội ổn định, dẹp yên cục diện chính

    trị, về phần hoàng đế họ Lý họ Triệu hay là họ Gia Luật, đối với mấy tiểu dân

    này mà nói không có chút quan hệ gì, Vương Khoa cũng là sau khi đến thượng

    kinh, mới dần dần biết được điểm này, trước kia hắn vẫn cho là cuộc sống người

    Hán ở Bắc Quốc như một loại địa ngục, ngày đêm ngóng trông rơi lệ nhìn về cố

    quốc.

    Một chút da gà, thịt dê mềm, thịt heo quay nướng, vài món ăn cá thu ,

    canh thịt, cùng với một hồ rượu nếp than, Vương Khoa tự uống một mình,

    nghiêng tai lắng nghe.

    Mọi người cao giọng đàm luận.

    "Hắc!

    Nghe nói người Thất Vi người cũng đi theo lẫn tiến vào?"

    "Không phải là triều đình phái Đại tướng quân Gia Luật Hưu Ca sao.

    Để

    rồi xem, bọn họ đẹp mặt ra sao."

    Trong lầu, phần lớn là người Hán, bất quá đại đa số cũng là người Hán ở

    lâu tại Bắc Quốc, đã sớm tự cho mình là người ở đây, nói đến Gia Luật Hưu Ca,

    liền cũng rất tự hào.

    "Giết gà sao lại dùng đao mổ trâu!

    Người Nữ Chân cùng Thất Vi làm loạn,

    mà phải dùng tới Đại tướng quân Gia Luật Hưu Ca xuất chinh sao, những kẻ

    man nhân kia vừa nghe đại danh của Hưu Ca tướng quân, liền hướng thâm sơn

    cùng cốc trốn mất rồi.

    Hưu Ca tướng quân phải đuổi theo bọn hắn vào rãnh núi

    sao, chẳng phải làm nhục uy danh của Đại tướng quân."

    "Ngươi biết cái gì, Thái hậu nương nương dùng đây là giết gà dọa khỉ,

    đánh thật độc, để cho man di tứ phương cũng phải đàng hoàng, không dám gây

    chuyện thị phi nữa. . ."

    Vương Khoa không nghe được cái tin tức gì có giá trị, thuận tay kẹp lấy

    một cái chân gà, vừa bưng rượu lên, chợt nghe ở bên tai có một thanh âm hết

    sức cung kính nói "Công chúa, xin mời."

    Thanh âm không lớn, ở đây chỉ như một sợi nhện giữa trời cao rộng rãi, là

    người bình thường tự nói vu vơ như vậy, đối với một câu như vậy chợt truyền

    đến, người bình thường rất có thể liền tự động loại bỏ đi, nhưng là Vương Khoa

    vốn là người làm quan tại triều, đối với các loại tước vị quan lộc so sánh với

    thường nhân thì nhạy cảm hơn nhiều, hắn đi ra ngoài uống rượu là vì thăm dò tin

    tức, vốn là ở tai nghe tám phương, nhất thời nghe được vào tai.

    Vương Chủng bỗng nhiên ngẩng đầu, hướng phía thanh âm kia nhìn lại,

    chỉ thấy một nữ nhân vóc người tinh xảo ở dưới sự vây bọc của mấy người đang

    hướng bên ngoài phòng trọ đi ra, những người kia tản ra, vẫn duy trì khoảng

    cách nhất định đối với nàng, đồng thời cũng đem nàng cùng những người khác

    cách ra một khoảng cách.

    Nhìn bộ dáng kia, có lẽ đều là thân phận tôi tớ.

    Đi trên

    đường đi tới, tỳ nữ phụ nhân bước chân thong dong, cử chỉ hợp nghi lễ.

    Phía

    trước là hai nam tử dẫn đường, bộ dáng mập mạp, không râu, bộ dạng phục tùng

    biết vâng lời giống như là. . . hoạn quan bên trong cung.

    Đến cửa, nàng kia tựa như bị ánh mặt trời làm chói mắt, cước bộ có chút

    dừng lại, bên cạnh lập tức có người đưa mũ qua, nàng kia nhận lấ mũ hướng

    trên đầu đội một cái, một chút thời gian đội mũ này làm cho Vương Khoa nhìn rõ

    ràng mặt mày của nàng, nhìn bộ dáng kia, loáng thoáng là một người, trong lòng

    Vương Khoa không khỏi lộp bộp một cái.

    Khi đó là ở trên cung vàng điện ngọc, tiên đế chết yểu, vua mới lên ngôi,

    quần thần hội tụ, nàng kia cũng giống như người con gái trước mắt này, một thân

    trắng, lấy quan giai của hắn, vị trí khi đó đứng ở tương đối khuất phái sau, cũng

    chỉ có thể đã thấy nửa mặt, nhưng hình dáng khuôn mặt kia là độc nhất vô nhị.

    Thân thể Vương Khoa nhất thời chấn động: "Làm sao có thể, chẳng lẽ là nàng?"

    Vương Khoa là người xuất thân từ vua mới, là tâm phúc của Triệu Quang

    Nghĩa, cũng là một trong số ít Tống thần biết công chúa Vĩnh Khánh còn sống.

    Vương Khoa lập tức không dám chậm trễ, phân phó gã sai vặt lưu lại, lập tức

    mang theo hai thị vệ đuổi theo.

    Mấy người kia ra cửa, liền để cho cô gái đội mũ đi lên một chiếc xe ngựa,

    hộ vệ bốn phía hướng vào Bắc thành bước đi, Vương Khoa vội vàng lên ngựa

    đuổi theo, đuổi theo một hồi, đến phạm vi Hoàng Thành, lấy thân phận nhạy cảm

    của hắn, không thể vào được rồi.

    Từ xa nhìn lại, tới nơi có quan binh gác, có

    người tiến lên nói lên mấy câu, binh lính thủ vệ thành kia liền tránh qua một bên,

    cười hì hì ngoắc cho đi, Vương Khoa nhìn ra ngoài một hồi, trong lòng vội vàng

    suy tư một phen, rồi thúc ngựa đi trở về.

    Người ở đội xe ngựa kia nhìn thấy Vương Khoa đi, liền báo với người ở

    trong xe.

    Vị công chúa Vĩnh Khánh trên xe kia vuốt gương mặt của mình, cười

    nói: "Hắn đi rồi?

    Khi nào chúng ta thi hành bước kế tiếp của kế hoạch?

    Hôm nay

    nếu là không có việc, ta không muốn bỏ giả trang nữa, phương pháp dịch dung

    Trúc Vận Vương Phi truyền cho ta đúng là kỳ diệu, chẳng qua là trời nóng, trên

    mặt nhơn nhớt, không thể dùng lâu được."

    Người Phi Vũ Bí Điệp giả trang thị nữ nói: "Ngươi giả trang công chúa,

    nghênh ngang uống rượu ở đó, ta phải trông mong đỏ mắt nhìn ngươi, còn không

    biết dừng sao?"

    "Các ngươi không nên cười đùa."

    Hán tử béo trắng giả trang thái giámkia

    khiển trách một tiếng.

    Thanh âm đều là mười phần khí dương cương, hoàn toàn

    không có động tĩnh nhỏ giọng như vừa rồi, hắn lại chuyển hướng sang hán tử

    mặt trắng nói: "Đại Đầu huynh, lần này dựa vào ngươi hỗ trợ nhiều rồi.

    Quay lại

    còn phải xem Vương Khoa có trở về Nhạn Hồi Lâu hay không, nếu như hắn

    hướng chủ quán hỏi thăm, Tử Du Vương Phi nói, để cho hắn đi trong sương mù,

    không ngừng dây dưa là có hiệu quả tốt nhất, vậy chúng ta thấy tốt là được rồi,

    đến đây chấm dứt.

    Nếu như Vương Khoa không tỏ vẻ gì, vậy chúng ta còn phải

    làm phiền Đại Đầu huynh, chúng ta còn phải tìm cơ hội diễn trò ở trước mặt hắn

    nữa.

    Đại Đầu cười nói: "Không sao, không sao, đi lên kinh thành, dưới chân

    thiên tử, có thể có vô số người, bất quá từ chỗ phố phường này cho đến Hoàng

    Thành, ta coi như là là có chút mặt mũi, đại ca có thể nhớ tới ta, ta đã vui vẻ rồi,

    giúp chút ít chuyện như vậy tính là chuyện gì."

    Người kia cười một tiếng: "Nói đến Đại Vương, Đại Vương rất nhớ ngươi,

    Đại Vương nói huynh đệ ngày xưa , rất nhanh sẽ được gặp nhau, chỉ có một

    mình ngươi lưu lạc Bắc Quốc, nếu như có thể, vẫn là hy vọng ngươi có thể theo

    chúng ta cùng nhau trở về."

    Trên mặt Đại Đầu cũng có chút ba động, hắn mấp máy môi, vẫn là lắc

    đầu: "Nhà của ta. . .

    Ở chỗ này, không nên đi Tây Hại.

    Huynh đệ quý ở tri tâm,

    cũng không cần sớm chiều ở chung .

    Ha hả, đại ca của ta có thể trở thành vua

    của một nước, ta cũng cao hứng thay hắn rồi, hiện tại thì không thể nói, nhưng

    sớm muộn gì cũng có một ngày, có thể nói rõ với người ta, khi đó ta liền nói với

    con trai của mình, đại ca mà cha ngươi kết bái, là vua của một nước, nếu là hắn

    nghĩ hỗn ra chút danh đường, ta liền để cho hắn đi đền đáp đại ca của ta.

    Nhạc

    phụ của ta, nương tử của ta, đối với ta cũng rất tốt, Thượng Kinh này. . .

    Ta

    không muốn rời nó đi."

    Xem ra, Đại Đầu vẫn còn có chút động tâm, chỉ là của hắn quả thực

    không nỡ xa nhà mình, cũng biết người nhà sẽ không theo hắn đi xa tới Tây Bắc,

    hơn nữa hắn cũng có chút tự biết rõ, làm đội trưởng nhà lao thì hắn còn dư dả,

    nhưng đến Tây Hạ có thể làm gì?

    Đại ca làm hoàng đế, Tiểu Lục cùng Thiết

    Ngưu cũng là đại tướng quân, nhưng hắn cũng không có tài hoa như vậy, ở chỗ

    này hắn rất phong quang, hắn tìm được tôn nghiêm của chính mình.

    Hắn từ nhỏ đã dựa vào người khác bố thí, hiện tại không muốn tiếp tục

    tiếp nhận người khác bố thí, cho dù người cho hắn, là huynh đệ của hắn.

    •Người bên cạnh kia tựa như cũng hiểu tâm ý của hắn, chẳng qua là nhẹ

    nhàng thở dài, không có nói cái gì nữa.

    Vương Khoa vội vàng trở về tửu lâu, tiểu nhị chào đón, cười nói: "Ôi,

    Vương gia, ngài vội đi đâu vậy, thức ăn đều nguội rồi."

    "Đi ngoài."

    Vương Khoa sửng sốt đáp: "Dẫn ta đi rửa tay, đem thức ăn hâm lại."

    "Được rồi, ngài đi cùng tiểu nhân."

    Tiểu nhị dẫn hắn đi, Vương Khoa vừa hướng mọi nơi nhìn vừa mỉm cười

    nói : "Mới vừa rồi, có một người con gái đi ra cửa, ngươi có biết thân phận của

    nàng hay không?

    Tiểu nhị kinh ngạc nói: "Cô gái?

    Cô gái nào?"

    Vương Khoa vừa muốn nói, tiểu nhị nháy nháy mắt nói: "Cái này sao, lão

    gia ngài thứ tội, trong tửu lâu

    có rất nhiều người, tiểu nhân không nhớ rõ hết được."

    "Hừ, các ngươi như vậy chính là làm nhục nghề nghiệp, ánh mắt phải rất

    độc, nào có cái gì không nhớ rõ?

    Vương Khoa lấy ra một thỏi bạc lớn từ trong tay

    áo, vỗ vào trong tay của hắn, nói: "Không nói gạt ngươi, cô gái đó dáng điệu thù

    lệ, làm động lòng người.

    Lão gia ta. . . khụ khụ, lão gia ta quanh năm buôn bán ở

    Bắc Quốc, bên cạnh cũng không có người biết nóng biết lạnh, không hiểu được

    nàng kia có thân phận gì, ta muốn. . .

    Ta muốn. . . khụ khụ.."

    Tiểu nhị bừng tỉnh đại ngộ, ha ha cười nói: "Vương gia ngài nhìn trúng

    nàng kia rồi?

    Ha hả, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, quang minh chánh đại

    chứ sao.

    Bất quá chuyện tốt này, ta thấy quá sức.

    Ngài hay là đừng đánh chủ ý

    tới người ta đi. .

    ".

    Tiểu nhị vừa nói ra miệng, dợ hắn đem bạc đoạt lại, liền vội vàng nhét vào

    trong tay áo.

    Chân mày Vương Khoa nhíu một cái, ra vẻ không vui, ưỡn ngực, "Thế

    nào, Vương lão gia ta có gia tài bạc vạn, lại không xứng với cô gái kia sao?

    Ngươi nói đi, nàng có thân phận gì."

    Tiểu nhị nhìn hai bên một chút, hạ giọng nói : "Nàng có thân phận gì, tiểu

    nhân cũng không biết được, chỉ bất quá lần trước nàng kia tới, là Nhã công chúa

    đi cùng phụng bồi.

    Ngay cả Nhã công chúa đối với cô gái này cũng là khách

    khách khí khíh, nói vậy thân phận không thấp được."

    "A!

    Thật không ngờ ?"

    Vương Khoa ra vẻ như đưa đám, nhưng trong lòng

    thầm giật mình: "Nhã công chúa?

    Đó là con gái hoàng thất, nếu như cô gái này

    quả thật là công chúa Vĩnh Khánh, tự nhiên có Nhã công chúa cùng đi là thích

    hợp nhất.

    Khó trách Thánh thượng tìm khắp thiên hạ cũng không tìm được tung

    tích của công chúa, chẳng lẽ. . .

    Nàng chẳng những đến Bắc Quốc, hơn nữa

    đáp lên tuyến cùng hoàng gia Liêu Quốc?

    Công chúa. . .

    Công chúa, nàng là

    muốn làm chuyện gì?"

    Vương Khoa cực nhanh xoay chuyển ý niệm trong đầu, vừa ra vẻ không

    cam lòng nói : "Không thể nào.

    Ngay cả. . .

    Nhã công chúa cũng đối với nàng

    khách khách khí khí, tiểu nhị ca, ngươi cũng đùa ta đi."

    Tiểu nhị nóng nảy, vội vàng nói: "Làm sao dám đùa chứ, không dối gạt

    ngài, Vương lão gia, có một lần Nhã công chúa phụng bồi vị cô nương này tới

    tiểu lâu này uống rượu, là tiểu nhân đưa đồ ăn đi vào, tiểu nhân nhớ được rõ

    ràng, các nàng gọi đều là thức ăn nổi tiếng ở Biện Lương, tiểu nhân trước tiên

    đem mấy món ăn đi vào, sau lại đưa một món thịt kho tàu, cá chép đi vào, đúng

    lúc thấy nàng kia giơ tay áo lau mắt, nói chuyện gì đó. . . chuyện gì đó. . .'

    Hắn nháy nháy ánh mắt, thật giống như không nghĩ ra được rồi, Vương

    Khoa nóng lòng như lửa đốt, vội vàng lại lấy ra một thỏi bạc, nhét vào tay của

    hắn, tiểu nhị mặt mày hớn hở, nói: "Nghe nàng nói cái gì mà ăn cơm các món ăn

    này, lại chợt nhớ phong vị cố hương, không khỏi làm cho người ta nhớ tới quê

    quán, nhớ tới cha mẹ của nàng, còn có huynh đệ của nàng, không nhịn được liền

    muốn rơi lệ."

    "Tiểu nhân chỉ thấy Nhã công chúa hảo hảo khuyên nhủ, còn nói cái gì

    mà Thái hậu nương nương đã đem chuyện này ghi ở trong lòng, chẳng qua là

    Đại Liêu hai năm qua không yên ổn, nhất thời còn chưa xuất uân được, bảo nàng

    an tâm ở tại nơi này, có cái gì thiếu cứ nói.

    Chừng hai năm nữa, Thái hậu nhất

    định đem binh, vì nàng đòi lại công đạo."

    Tiểu nhị chép chép cái miệng mà gật đầu nói: "Tiểu nhân nghĩ rằng, cô

    gái này nhất định không đơn giản. ."

    Không đơn giản?

    Dĩ nhiên là không đơn giản rồi.

    Trời tháng năm nóng nực, mà trên đỉnh đầu Vương đại nhân lại là sưu sưu

    ứa ra mồ hôi lạnh, hắn trở lại tiền sảnh, ăn không biết vị, miễn cưỡng ăn qua loa,

    lập tức tính tiền trở về, đến dịch quán, lập tức viết một phong mật thư, gọi người

    tâm phúc, dặn bảo hắn lấy tốc độ hết sức khẩn cấp truyền tới Biện Lương.

    Tên

    tâm phúc kia không dám chậm trễ, dẫn bảy tám người, đều là một người một

    ngựa, lập tức lên đường.

    Mật thư của Vương Khoa đại nhân, cùng sứ giả của Nữ Chân, chân trước

    chân sau mà tiến vào thành Biện Lương Đông Kinh. . .

    ***

    Nữ Chân cùng Thất Vi đều bí mật phái tới sứ giả, hướng Tống Quốc xưng

    thần, đều xin Tống Quốc xuất binh chinh phạt Liêu Quốc.

    Nữ Chân cùng Thất Vi là phiên thuộc của Liêu Quốc, bọn họ quay lưng

    với Liêu hướng tới Tống, đối với Tống Quốc mà nói là một việc hãnh diện, phải

    biết rằng phiên thuộc hiện tại của Tống ít kém xa Liêu Quốc, hôm nay có tộc

    thuộc Liêu Quốc tới hàng, vậy không phải là chinh quang thần phục man di bốn

    phía sao.

    Triệu Quang Nghĩa dĩ nhiên cao hứng, nhưng là loại thuận theo này

    phải trả giá rất lớn, đó chính là Tống Quốc phải xuất binh chinh phạt Liêu Quốc,

    để giải vây cho Nữ Chân cùng Thất Vi, vì thế, Triệu Quang Nghĩa lập tức triệu

    tập trọng thần tâm phúc, thương thảo chuyện này .

    Về mặt các tướng lúc này của Tống triều, trải qua một phen đại thanh tẩy,

    đã hoàn toàn đổi lại thành người của Triệu Quang Nghĩa, đỉnh trụ trong quân

    như Phan Mỹ, Tào Bân, hiện tại cũng nhàn rỗi ở nhà, cố sức dưỡng thọ.

    Về

    phương diện văn thần, lại càng rực rỡ hẳn lên, trừ một đầu tường thảo Trương

    Ký, cơ hồ tất cả đều là người của Triệu Quang Nghĩa.

    Người cũ ở phủ Khai

    Phong đều ẩn đi, ví dụ như đám người Trình Vũ, Cổ lâu, Tống Kỳ.

    Mặc dù hiện tại văn võ quan lại đều là người của Triệu Quang Nghĩa,

    nhưng là quần thần nghị sự, đối với việc chinh phạt Liêu, phát động nhiều cuộc

    chiến tranh đại quy mô hay không, muốn đạt tới cái chiến lược mục đích gì, vẫn

    là ý kiến bất đồng, giằng co không xuống được.

    Đối với trận chiến loạn phát sinh

    ở Liêu Quốc Đông Bắc, văn võ trong triều cũng cho là nên lợi dụng, chẳng qua là

    ở phương diện trợ giúp bọn họ như thế nào, cùng với mặt có xuất binh hay

    không, đạt tới loại mục đích này có rất nhiều dị nghị.

    La Khắc Địch ngày trước xếp hàng thứ nhất ở trong các võ tướng, mặc dù

    Xu Mật Sứ Tào Bân vẫn tại vị, cũng đã tìm cớ bệnh nặng nhàn rỗi ở nhà, chỉ treo

    cái hàm không, La Khắc Địch trước mắt là nhân vật số một nắm giữ thực quyền

    trong quân.

    Đây là trận chiến tranh đầu tiên sau khi hắn chấp chưởng quyền

    trong quân đội, đối đầu lại là Liêu Quốc cường đại, La Khắc Địch không khỏi cẩn

    thận, trải qua một phen cẩn thận suy tư, hắn mới ra tấu nói : "Thánh thượng, thần

    cho là, Liêu Quốc hôm nay là vua phương Bắc hoàn toàn xứng đáng, là một đầu

    mãnh hổ hùng cứ thảo nguyên.

    Mà lấy chư bộ Bắc Phương tới so sánh, đều là

    sài lang.

    Lấy sói đọ với hổ, không khác gì lấy trứng chọi đá, nhưng mà còn nếu

    là một đám sói vật lộn với hổ, cho dù hổ hung hãn, cũng đầu đuôi không nhìn

    được nhau.Kết quả của nó tất nhiên là lưỡng bại câu thương.

    Vì vậy, loạn Nữ Chân, Thất Vi, đối với Tống Quốc ta là một cái cơ hội,

    chúng ta không nên bỏ qua, ý kiến của thần là, bằng lực của Nữ Chân, Thất Vi

    không đủ để rung chuyển căn bản của Liêu Quốc, nếu chúng ta muốn lợi dụng

    cơ hội này, có thể ủng hộ Nữ Chân cùng Thất Vi về phương diện tiền tài, gạo,

    quân giới, giúp chống đỡ xuống.

    Đồng thời, có thể noi theo kế sách lúc Tống tấn

    công Tây Hạ, Liêu Quốc xuất binh kiềm chế, điều một đường binh mã Bắc Phạt,

    kiềm chế chủ lực kia, khiến cho không còn lòng dạ nào do hai mặt lâm chiến,

    nhanh chóng kết thúc chinh phạt đối với Nữ Chân cùng Thất Vi."

    Triệu Quang Nghĩa nghe đến đó, có chút không vui nói: "La khanh không

    biết toan tính trong lòng trẫm, làm như vậy, Tống Quốc ta có chỗ tốt gì ?"

    -----oo0oo-----

    Chương 120: Hưng Binh

    "Đương nhiên là có chỗ tốt."

    La Khắc Địch đã suy nghĩ rõ ràng, chậm rãi mà nói : "Theo thần biết, triều Liêu đối với phiên thuộc áp bách bóc lột rất nặng, các thế lực phiên thuộc đều mang giận mà không dám nói, nếu như Nữ Chân cùng Thất Vi bình yên vượt qua

    cửa ải khó khăn này, có thể bảo toàn rồi lớn mạnh, tất nhiên sẽ ủng hộ những bộ lạc trên thảo nguyên khác.

    Đám sói đều sinh dị tâm, khắp nơi làm khó Liêu Quốc, Liêu Quốc muốn được cái này sẽ mất cái khác, thực lực của một nước tất

    nhiên bị tước nhược, đến lúc đó triều ta lại lấy lực khuynh quốc đánh một kích trí mạng, tất sẽ là đánh một trận mà bình định.

    Đồng thời hổ sói dù sao cũng là hổ sói, bất kể là hổ hay là sói, đều không phải là người lương thiện, chỉ có thể lợi

    dụng, không thể nhận lấy làm tâm phúc, điểm này kính xin Thánh thượng nghĩ lại."

    Triệu Quang Nghĩa nghe xong có chút lo nghĩ, theo chủ ý của La Khắc Địch, muốn nâng đỡ nuôi trồng những thứ phiên thuộc mang hai lòng đối với Liêu Quốc này đều phải đắn đo từng phân tấc, không thể một lần là xong, phải làm

    từng bước thẩm thấu, ở trong quá trình bồi dưỡng, từ từ đem bọn họ khống chế lại, chỉ vẻn vẹn một bước này sợ rằng nếu muốn lấy được quả cũng phải đợi tới một hai chục năm.

    Mà Liêu Quốc, dù sao lạc đà gầy vẫn còn lớn hơn so với ngựa béo, huống chi hiện tại Liêu Quốc vượt xa lạc đà gầy có thể sánh bằng, hiện tại Liêu Quốc vua nhỏ, nhiều nước nghi ngờ, cô nhi quả mẫu, cơ hội tốt như vậy mà không lợi

    dụng, phải chờ tới một hai chục năm sau, khi đó vua nhỏ đã thành tráng niên, lại có thể dễ đối phó như vậy sao?

    Quan trọng nhất là. . .

    Đến lúc đó, công lao thu phục Yến Vân này thuộc về người nào?

    Người trước trồng cây, người sau hưởng bóng mát.

    Tuy nói cho dù kiến công lập nghiệp không phải là con trai của mình thì cũng là cháu của mình, nhưng không thể bằng vinh quang này gia tăng tính lên bản thân mình.

    Kế sách này thực là không thể được.

    Triệu Quang Nghĩa đảo mắt nhìn quốc cữu Lý Kế Long, mặt liền chuyển thành nhu hòa, hỏi vội: "Phách Đồ, người thấy sao?"

    Lý Kế Long, tự là Phách Đồ, nguyên quán ở Thượng Đảng, phụ thân là danh tướng khai quốc của Đại Tống Lý Xử Vân.

    Muội muội của Lý Kế Long trải qua Triệu Khuông Dẫn tác hợp đã gả cho Triệu Quang Nghĩa làm vợ, chính là Lý

    hoàng hậu hiện nay, bởi vì phụ thân Lý Xử Vân của Lý Kế Long cùng đại ca kết bái Mộ Dung Duyên của Triệu Khuông Dẫn bất hòa, cho nên mặc dù Lý Kế Long bụng đầy thao lược, vẫn phải chịu liên lụy với phụ thân, thủy chung bị áp chế.

    Người như vậy tự nhiên không phải là tử đảng của Triệu Khuông Dẫn, sau khi Triệu Quang Nghĩa thượng vị.

    Bởi vì luôn miệng nói hết thảy đều muốn tuân theo chế độ cũ của tiên hoàng, cho nên lúc đó không có động tác lớn, cho đến

    lần này, mượn cơ hội thanh tẩy cựu thần tiền triều, mới đem Lý Kế Long chọn ra, hôm nay Lý Kế Long là thị vệ Mã Quân Đô Ngu Hầu, ở trong quân cũng là nhân vật có thực quyền.

    Lý Kế Long suy tư chốc lát, cẩn thận nói: "Thánh thượng, thần cho là, hôm nay Liêu Quốc, vượt xa cái loại bộ lạc Hung Nô, Đột Quyết ngày trước có thể sánh bằng, thực lực Bắc Quốc so sánh với vài Khả Hãn làm hại Trung Nguyên

    xưa kia cường đại hơn gấp mười lần, nhớ ngày đó Hán Đường hai hướng đối phó đại bộ lạc Hung Nô cùng Đột Quyết phải phí nhiều công sức như vậy, Tống Quốc ta hôm nay đối mặt cường địch, càng không thể tham công liều lĩnh, làm

    việc khinh suất.

    Thần cho là, ý kiến của La đại nhân rất có đạo lý."

    Triệu Quang Nghĩa vừa nghe quốc cữu cũng nói như vậy, không khỏi thất vọng, trong ban võ tướng có một viên tướng, chính là Điện Tiền Đô Ngu Hầu Thôi Hàn.

    Thôi Hàn, tự là Thân Đồng, trải qua hai triều.

    Thiếu chí lớn, phong tư

    vĩ tú, từng theo Chu Thế Tông chinh Hoài Nam, bình Thọ Xuân, lấy Quan Nam, làm Công Bồ Quân Sứ.

    Đầu đời Tống, làm Thiên Ngự Mã Trực Phó Chỉ Huy Sứ, sau làm Thứ Sử Đoan Châu.

    Hắn là lão tướng tiền triều, bởi vì mấy năm gần đây

    một mực nhậm chức tại địa phương, cho nên không có bị đại thanh tẩy liên lụy, võ tướng trong triều chọn ra rất nhiều người mới, dù sao cũng phải có mấy người lão tướng áp trận mới được.

    Thôi Hàn này rất có thủ đoạn dẫn binh, Triệu Quang Nghĩa liền đem hắn triệu hồi về kinh làm Điện Tiền Đô Ngu Hầu, coi như là chức vụ thuộc trung ương.

    Thôi Hàn mắt thấy tất cả đám lão tướng Tào Bân, Phan Mỹ đều đứng sang bên cạnh, ôm bo bo giữ thái độ của mình, hắn xử sự rất là cẩn thận, cũng đặc biệt chú ý quan sát theo dõi thượng ý, vừa thấy khuôn mặt Thánh thượng

    không vui, hiểu được Thánh thượng có lòng Bắc Phạt, hắn nghĩ ngợi một chút, liền đón ý nói hùa theo, tấu nói: "Thánh thượng, thần cho là, người phải lợi dụng mọi khe hỡ, thế đã vậy; không thể để mất, là phải làm vậy.

    Thừa thế như chẻ tre

    lần này, nếu thủ là quá mức lãng phí cơ hội.

    Hôm nay Nữ Chân, Thất Vi vứt bỏ Liêu tới đầu nhập làm phiên thuộc của Tống Quốc ta, Triều có danh nghĩa người Liêu xâm lược phiên thuộc Tống ta.

    Nữ Chân, Thất Vi ở phía Đông và phía Bắc của Liêu, có bọn họ kiềm chế Liêu quân, Tống Quốc ta nhân cơ hội xuất binh, Liêu Quốc liền bị hai mặt thụ địch, tất khó chống đỡ.

    Cho nên, thần cho là thừa cơ hội này, đại cử Bắc Phạt, khôi phục U Yến, tận dụng thời cơ, để mất sẽ không thể có nữa."

    Triệu Quang Nghĩa vừa nghe bụng rồng cực kỳ vui mừng, quay đầu lại hỏi một đám quan văn.

    Mặc dù Trương Bạc là người có phẩm hạnh kém một chút, nhưng là thật sự có thực tài, hơn nữa không chỉ có thông cổ bác kim, thiện lý dân chính, mà cả đối với quân sự cũng không phải là một người ngoài cửa, từng hướng triều đình hiến kế sách luyện biên quân.

    Triều đình y theo tiến hành, đặt được hiệu quả cao.

    Hắn cẩn thận thử nghĩ, cũng cảm thấy lấy thực lực cường đại thực lực cường đại Của Tống Quốc lúc này, mà Liêu Quốc vừa đúng lúc này có loạn bên trong, nếu như chuẩn bị đầy đủ, chỉ huy thích đáng, chưa chắc không thể Bắc Phạt thành công, liền cũng lên tiếng phụ họa.

    Bất quá đám người Cổ Kỳ, Tống Diễm, Huân Vũ cũng không thống nhất, bọn họ đều là người thật lòng phụ tá Triệu Quang Nghĩa, tất cả đều là người có thật mới làm, bất quá nói tốt ba người này là làm cẩn thận, nói không dễ nghe, đó chính là cố giữ cái đã có, chưa đủ ý tiến thủ, ba người suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy xuất binh Bắc Phạt có chút mạo hiểm, tuy nói thắng bại là chuyện thường của binh gia, nhưng là Liêu Tống trừ ở thời điểm mượn đánh Hán Quốc có chút tiếp xúc, thì ngoài ra hai nước chưa bao giờ trực tiếp hướng đối phương tuyên chiến.

    Thắng với thánh thượng mà nói là dệt hoa trên gấm, một khi thất bại, chẳng lẽ không phải là cái được không đủ bù đắp cái mất sao?

    Có lo lắng này, ý kiến của ba người biểu đạt liền tương đối bảo thủ.

    Triệu Quang Nghĩa đối với ý kiến của bọn họ vẫn là có chút coi trọng, thấy bọn họ cũng có chút do dự, thái độ nóng bỏng kia cũng liền lại phai nhạt đi một chút.

    Hai phái này giằng co còn chưa có kết quả, người do Vương Khoa từ Liêu triều phái trở về đã đem mật thư đưa đến trước ngự án của Triệu Quang Nghĩa, Triệu Quang Nghĩa xem xong mật thư, không khỏi vừa kinh vừa sợ: Vinh Khánh đã lưu lạc tới Bắc triều rồi?

    Không hỏi cũng biết, Tiêu thái hậu tất nhiên lấy cái này đầu cơ kiếm lợi, một khi bình định nội bộ, binh mã cường tráng, nàng sẽ tế ra kiện pháp bảo Vĩnh Khánh công chúa, huy quân quy mô Nam hạ.

    Trên thư Vương Khoa còn nói, việc này còn đang tỉ mỉ hỏi thăm, lúc này không thể nắm chặt xác định mười phần, nhưng mà . . .

    Loại sự tình này có thể chờ hắn tra nữa chứ?

    Thà rằng tin là có, không thể tin là không, kết hợp với cục diện bế tắc hòa hay chiến đối với Liêu trước mắt.

    Tay cầm lên phong thư, tất cả liền được giải quyết dễ dàng.

    Bắc Phạt, không chỉ là tâm nguyện của đại ca Triệu Khuông Dẫn của hắn, cũng là tâm nguyện của hắn, bởi vì Bắc Phạt thành công, đại biểu cho vinh quang vô thượng, đế vương có cầu mong gì?

    Không phải là công lao sự nghiệp lộng lẫy thiên thu hay sao?

    Mà với hắn mà nói, còn có một mục đích, hắn cần công tích có một không hai này che đậy lỗi lầm của hắn.

    Theo chuyện ba người mẹ con Tống hoàng hậu bị bắt đi cùng với ly kỳ mà chết, các loại lời đồn có liên quan đến tiên đế băng hà lại bắt đầu xôn xao, một lần nữa được người nhắc tới.

    Đừng xem những thứ này đều là lực lượng vô hình, nhưng mà cái loại áp lực vô hình này, cũng có thể làm cho người ta ăn không ngon, ngủ không yên, nhất là danh tiếng của người sau khi chết.

    Nếu như hắn có thể đoạt lại U Yến, vậy không bao giờ phải vì thế mà lo lắng nữa.

    Hắn là hoàng đế thứ hai của Tống Quốc, tương lai Thụy Hiệu ( tên khi mất) tất nhiên là Thái Tông, số phận của Tống Thái Tong hắn sẽ giống như Đường Thái Tông như nhau, mặc kệ thí huynh giết đệ diệt con nối dòng, làm ra bao nhiêu chuyện xấu xa cũng có thể được thừa nhận là minh quân thiên cổ có hùng tài đại lược.

    Đám nho tử vẫn tuyên dương tứ duy của một nước, là lễ, nghĩa, liêm, sỉ.

    Trang hán giữ nước, ở tại tứ duy, tứ duy không khuếch đại được, nước sẽ diệt vong.

    Nếu như trên người một quân vương có vết bẩn khong thể cọ rửa, đức hạnh sẽ bị giảm rất lớn.

    Nhưng nếu hắn lại có thể lập ra công lao sự nghiệp vô tiền khoáng hậu, thiên hạ tại dưới hắn thống trị cũng quốc thái dân an, vậy nên hướng thế nhân giải thích như thế nào?

    Cho nên, anh hùng tất nhiên là được khuếch đại ngang cùng thánh nhân, người có công tất nhiên có đức, ngay cả chân hắn có cái ác tích gì kém đi nữa, cũng có thể đệm một cây bút pháp thần kỳ tránh nặng tìm nhẹ, mượn cớ che đậy quá khứ.

    Mà bây giờ, hắn lại có cái lý do thứ ba: Vĩnh Khánh!

    Ra tay trước là mạnh, ra tay sau gặp tai ương!

    Triệu Quang Nghĩa vỗ bàn đứng lên, lạnh lùng nói: "Cố Nhược Ly, lập tức tuyên trọng thần hai ban văn võ đến Hoàng Nghi Điện chờ chỉ."

    Cả đám bỗng nhiên thấy sắc mặt hắn kinh người, không dám hỏi nhiều, vội vã đáp ứng một tiếng, vội vã lui ra.

    Triệu Quang Nghĩa hai tay chống bàn, lại liếc mắt nhìn phong mật thư trên ngự án kia, trong mắt bắn ra quang mang run người: "Bắc Phạt, phải lập tức Bắc Phạt, thừa lúc ngươi bệnh, muốn mạng ngươi, một tiến ba chim, nhất định phải chấm dứt!"

    Quần thần ứng triệu tới gặp, phát hiện thánh thượng thái độ vẫn có chút chưa quyết định bỗng nhiên trở nên phi thường kiên quyết lên, hắn đã không hề hỏi chúng thần có Bắc Phạt hay không, mà là ra lệnh chúng văn võ lập tức định ra kế hoạch chi tiết Bắc Phạt, lập tức định ra giữa tháng sáu liền Bắc Phạt, không thể trì hoãn, khong thể chậm đi nửa ngày.

    Triệu Quang Nghĩa tung ra một đạo thánh dụ, toàn bộ cỗ máy chiến tranh khổng lồ của Tống Quốc đều bắt đầu vận động đứng lên, trù bị lương thảo, quân giới, quân lương, tập kết, điều khiển quân đội, động viên dân công châu huyện, điều động ngựa, xe cộ, các học sĩ của Hàn Lâm Viện cũng không nhàn rỗi, ngồi nghiền ngẫm từng chữ một làm ra một thiên hịch văn thảo phạt Liêu Quốc.

    Nội dung không ngoài là trước tiên liệt kê từng cái vấn đề lịch sử sở hữu của mười sáu châu U Vân, lại bàn tới trăm họ người Hán ở mười sáu châu U Vân hôm nay bị vây hãm trong nước sôi lửa bỏng.

    Hơn nữa kể thêm tội xấu của các bộ lạc Liêu Quốc nhiều năm qua đánh cướp bóc lột, cuối cùng nhắc lại một chút về dân tộc Nữ Chân, Thất Vi ngàn dặm tới đầu nhập, bày ra vương đạo nhân nghĩa thiên tử hành hương.

    Tại dưới sự thúc giục của Triệu Quang Nghĩa, văn võ cả triều chung sức hợp tác, hơn nữa đã chuẩn bị Bắc Phạt từ nhiều năm như vậy, chỉ trong vòng một tháng, tất cả công tác chuẩn bị liền được hoàn thành, Triệu Quang Nghĩa ngự giá thân chinh, chỉ huy trăm viên chiến tướng, ba mươi vạn sĩ tốt cường tráng, tiến quân mãnh liệt hướng tới phía Bắc, trùng trùng điệp điệp thẳng đến Liêu Quốc.

    Triệu Quang Nghĩa định ra chủ ý, liền triệu tập chúng thần thương lượng thỏa đáng, địa lý mười sáu châu U Vân ở quanh biển lớn, Thuận Thất Châu ở vào phía Đông Nam của Bắc Quốc, còn lại Cửu Châu tại phía Tây Bắc.

    U Châu ở giữa, hiểm yếu nhất, chủ ý của hắn chính là huy quân Bắc thượng, thẳng lấy U châu, đoạt được điểm này, liền có thể hướng ra hai cánh mở rộng, đông cùng dân tộc Nữ Chân liên thông, lại dựa vào dân tộc Nữ Chân cùng Thất Vi liên thông, hình thành một cái gọng kìm nuốt trôi Đại Liêu.

    Sứ thần Liêu triều biết được Tống Quốc hưng binh Bắc Phạt quy mô lớn, không khỏi bị dọa nhảy dựng, vội vàng truyền tin tới trong cung.

    Tiêu Xước nghe tin không khỏi giận tím mặt.

    Nàng lập tức triệu tập văn võ bá quan thương lượng đối sách, văn võ bá quan ở trong cung thương nghị hồi lâu.

    Từng đạo chiếu thư điều động tài lương, binh mã bay ra đi lên kinh thành.

    Tiêu Xước ra lệnh cho Gia Luật Thiện Bố, Gia Luật Đằng thủ Trác Châu, lệnh cho Bắc Viện Đại Vương Gia Luật Hi Đạt, Y ThứVương Tát Cáp suất binh phòng thủ Yến địa, binh lính của Liêu đóng tại U Châu gồm có các chi quân Thần Vũ, Khống Hạc, Vũ Lâm, Kiêu Vũ dưới trướng Bắc Viện Đại Vương, lại có Khiết Đan, Cửu Nữ, Hề.Tất cả quân sĩ dưới trướng bộ tộc Gia Luật đều sử dụng.

    Cùng lúc đó, binh mã triệu tập ngựa không dừng vó câu đang tới từ Tồn Kinh, tính toán tổng binh lực có thể đạt tới hai mươi lăm vạn.

    An bài trên quân sự là như vậy, trên mặt miêng lưỡi cũng là muốn đánh của, văn nhân Liêu Quốc hết lòng suy nghĩ, cũng chế ra một thiên hịch văn thảo phạt Tống Quốc, đồng dạng trước tiên giảng giải từ trên lịch sử, năm mươi năm trước, Khiết Đan đã lập quốc rồi, lúc đó trên thế gian không có Tống Quốc.

    Hoàng đế nhà Tấn Thạch Kính Đường đã đem mười sáu châu U Vân cho Khiết Đan, từ trên pháp luật, trên thực tế, đó đều đã là lãnh thổ của Khiết Đan, mà lúc này Chu cùng Tống còn chưa có thành lập.

    Cho dù là Chu Thái Tông Bắc Phạt hay là Triệu Quang Nghĩa Bắc Phạt, trên thực tế đều là xâm lược đối với Khiết Đan.

    Hịch văn lại giảng khi Tống mới lập quốc, nước nhỏ lực yếu, cùng Khiết Đan là bạn tốt, khai bảo bảy năm chủ động sai sử tới Liêu, cùng Liêu ký kết hòa ước, hai quốc hữu hảo, không xâm phạm lẫn nhau, hôm nay đã nhất thống vùng Trung Nguyên, lập tức hủy hòa ước, hưng binh xâm lược, lật lọng, lòng mang dã tâm, làm mất phong phạm của đại quốc v..v. . .

    Triệu Quang Nghĩa tự mình dẫn đại quân xông vào Liêu Quốc, thấy thiên hịch văn này của Liêu Quốc , xem hết cũng không thấy một chữ nào nhắc tới Vĩnh Khánh, trong lòng an tâm một chút.

    Hắn vốn đã chuẩn bị ra một dự định, chuẩn bị một khi Liêu Quốc tế ra kỳ chiêu Vĩnh Khánh công chúa này, liền đem tội danh bắt ba mẹ con Tống hoàng hậu mạnh mẽ vứt đến trên người Liêu Quốc, Vĩnh Khánh công chúa thân hãm địch thủ, nói cái gì đó tự nhiên là không phải do ý của mình, ở đây là cảnh nội Liêu Quốc, binh mã dưới trướng cùng người Liêu ngoại trừ tại trên chiến trường thì không có khả năng gì tiếp xúc, hắn hoàn toàn có thể khống chế được cục diện, hôm nay người Liêu không đề cập tới Vĩnh Khánh, hắn tự nhiên cũng sẽ không tự tìm mất mặt, chỉ cười nhạt một •tiếng, đem hịch văn vứt đi, rút kiếm chỉ phái Bắc, huy quân đột kích tiến mạnh. . .

    ***

    "Đi, đem sợi dây treo tại trên cây."

    Tiểu Dương Giai đem đầu dây đưa cho con khỉ nhỏ, con khỉ kia tiếp nhận sợi dây, lấm la lấm lét nhìn mọi nơi, thả người liền nhảy lên trên cây, rất nhanh liền án theo Dương Giai khoa tay múa chân, đem sợi dây buộc tốt.

    Dương Giai vỗ tay cười to, một đầu khác cũng buộc tốt, hạ thằng xuống một tấm gỗ, một cái đu dây liền được làm tốt.

    Dương Giai ngồi vào trên tấm gỗ, hai tay cầm sợi dây, hưng phấn nói với nha hoàn : "Mau. ..

    Mau mau, đẩy ta, cao một chút."

    "Dương Giai, ngươi đã quên chuyện lần trước làm vỡ cái đôn rồi sao?"

    Dương San dẫn theo một con Tiểu Bạch cẩu.

    Giống như một tiểu đại nhân đi qua, rất nghiêm túc răn dạy đệ đệ.

    "Lại rơi xuống thê thảm hề hề rồi, xem ai lau nước mũi cho ngươi, đi, chơi cái khác đi."

    Dương Giai cứng đầu cứng cỏ từ trên bàn đu dây xuống dưới tới.

    Trong mắt Dương San chợt lóe tinh quang, đột nhiên chợt hiện ra phía sau hắn, đặt mông ngồi xuống trên bàn đu dây, cười ha ha nói: "Ta ngồi rồi, bàn đu dây là của ta , ha ha ha ha ^ "

    "Ngươi. . .

    Khi dễ người!"

    Dương Giai tức giận kêu lên, Dương San lung lay cái đầu, mắt cười nhìn hắn: "Không phục sao, Cẩu Cẩu, đuổi hắn cho ta ."

    "Gâu!

    Gâu!

    Gâu!"

    Tiểu Cẩu Cẩu chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng kêu lên, tuy rằng Cẩu Nhi không lớn, nhưng hình dạng nhe răng liệt xướng cũng rất hung dữ, Dương Giai quay đầu bỏ chạy, Dương San vui, cười đến ngửa tới ngửa lui, bật cười chảy nước mắt: "Lá gan thật nhỏ.

    Quá không có tiền đồ, cả Tiểu Cẩu Cẩu cũng sợ, ha ha ha ha. . .

    Chỉ đắc ý được trong chốc lát, chợt nghe đại tỷ mụ (vú nuôi) kêu lên: "Tiểu Giai, ngươi mang Tiểu Bạch

    đi đâu?

    Liền thấy Dương Giai đắc ý dào dạt lại chạy về, tiểu cẩu kia vừa thấy lại nhảy tới, lại kêu gâu gâu hai tiếng, Dương Giai giơ một ngón tay, kêu lên: "Cắn nó cho ta!"

    "Ngao ^^ !"

    Một tiếng sói tru, từ phía sau Dương Giai có một con vật tuyết trắng, thể hình khổng lồ nhảy ra.

    Cự lang, hai tai nhọn như đao, hàm răng trắng sắc bén, hai con ngươi phóng xuất ra quang mang ngọc bích yếu ớt .

    Tiểu cẩu kia nức nở một tiếng, nằm úp sấp phục trên mặt đất, cả động cũng không dám động , Dương Giai vừa thấy ôm bụng cười to, cười đến đang đắc ý.

    Dương San yêu thương tiểu cẩu của mình liên từ trên bàn đuây nhảy xuống tới, chạy đến bên người hắn, tại trong miệng co lại ngón tay, liền hướng đầu của hắn dùng lực gõ tới.

    "Ôi!"

    Dương Giai bị gõ trúng, nước mắt lưng tròng kêu: "Đại tỷ, mẹ, nhị tỷ đánh ta..."

    Dương Tuyết ở trong một bên bụi hoa đi ra, Dương Tuyết đã lớn lên thành một tiểu co nương như nước trong veo, mắt hạnh má đào, da như tuyết, giống hệt mẹ La Đông Nhi, nàng mặc một thân áo giáp võ sĩ màu hòng gọn gàng, dưới chân đi giày da tuần lộc, đầu đội mũ long chim phượng, trên eo thon nhỏ mang một yeeud dao nạm bảo thạch phong cách La Mã, phía sau lưng đeo một tiểu cung được chế tjao tinh xảo.

    Mặc dù còn chưa tới mười tuổi, đã có chút ý vị của tiểu mỹ nhân.

    "Tiểu San, ngươi lại khi dễ đệ đệ! . ?'

    Đại tỷ chính là đại tỷ, Dương Tuyết trừng mắt nhìn Dương San, liền vuốt đầu của Dương Giai nói với hắn: "Ngoan ngoan, ngươi chính là nam tử đại hán, đừng để cho người ta chê cười.

    Cha nói, đợi khi ngươi lớn thêm hai tuổi nữa, liền đưa ngươi đi Thiên Sơn Linh Thứu Phong theo Tĩnh Âm Sư Tổ học võ nghệ đó.

    Chờ khi ngươi có đại bản lĩnh, nhị mụi gõ ngươi bao nhiêu cái, ngươi liền gõ trở về."

    Dương Giai vừa nghe phá đề mỉm cười, bắt tay vào làm bắt đầu đếm đứng lên: một gõ, hai gõ, ba gõ. . ."

    Dương San đảo cặp mắt trắng dã, hừ nói: "Dám đánh ta, ta nói cho đại nương, đại nương nói, nam nhân không được đánh nữ nhân."

    Dương Tuyết trừng mắt nhìn nàng nói: "Vậy sao ngươi khi dễ đệ đệ?

    Đi, Nhị nương muốn đi săn, ngươi theo ta cùng nhau đi, luyện cưỡi ngựa bắn cung."

    "Ta không đi."

    Dương San xoay người bỏ chạy: "Ta mới nhớ tới , mẫu thân muốn ta luyện viết chữ!

    Chưa viết xong thì không thể đi, đại tỷ chính là tự mình đi thôi."

    Dương San nói, nhanh như chớp chạy ra.

    Cách đó không xa, trên sơn đình xây dựng trên hòn giả sơn đắp bằng đống đất, Dương Hạo mỉm cười nhìn con gái đùa giỡn, cái lỗ tai nghe Tiêu Y bẩm báo: "Định Quốc Tiết Độ Sứ Tống Quật đã từ Phủ Châu trở về Biện Lương, tùy giá xuất chinh, Chỉ Huy Sứ Khổng Thủ đang đóng ở Hoành Sơn, mang đến hai vạn binh mã, lấy bổ sung binh lực của hai châu.

    Đồng thời. . .

    Lũng Hữu Thượng Ba Thiên sau người cùng Dạ Lạc Hột, La Đan nghị hòa.

    Song phương ước định lấy Hội Ninh Quan, Bạch Thạch Sơn làm giới tuyến, cát cư Đông Tây mà đình chiến.

    Bởi vậy đám người Đồng Vũ, Ba Tát, Địch Hải Cảnh trở về, tăng binh tới Tiêu Quan, tấn công mạnh đối với thủ quân Tiêu Quan ta."

    Dương Hạo cười cười: "Cái kết cục này, chắc là kết quả do Tống triều đứng ra điều hòa, tăng binh Lân Phủ, trận địa sẵn sàng đón quân địch, bên Tiêu Quan thúc đẩy Thượng Ba Thiên tăng mạnh tiến công, Triệu Quang Nghĩa sợ ta kéo chân sau của hắn a, ha hả, tùy hắn đi, chúng ta liền cùng Thượng Ba Thiên hảo hảo mà bóp một trận, làm cho lão nhân gia hắn chạy tới đất Bắc là tốt nhất, có điều là. . .

    Nếu như vạn nhất đánh qua đầu, vậy chỉ do ngoài ý muốn. . ."

    -----oo0oo-----

    Chương 121: Quá chiêu.

    Quân Tống với thuật tiến công chớp nhoáng khiến người Liêu cũng sợ hãi, triều Liêu biết được quân Tống dùng vẻn vẹn mười ngày mà ba mươi vạn đại quân thẳng đến thẳng dưới thành U Châu, sợ hãi trợn mắt há hốc mồm, lúc này các lộ viện quân còn chưa đuổi tới hết, Tiêu Xước không kịp đợi viện quân tập tới, vội lệnh nhân mã đi trước đuổi tới, lập tức gấp rút tiếp viện U Châu.

    Thủ tướng U Châu là Da Luật Học Cổ, thấy quân Tống hùng hổ, Da Luật Học Cổ không dám xuất chiến, cậy thế kiên thành đợi tiếp viện, có bộ đội quân Hán tinh nhuệ Ngự Lâm quân, Thần Vũ quân, Khống Hạc quân và gần hai vạn kỵ quân và các tộc binh mã mấy vạn người Khiết Đan, Hề Bột Hải…đóng quân nội thành U Châu, lương thảo dự trữ bên trong thành cũng đủ cung cấp mấy năm, chỉ cần thành trì không bị công phá, hắn vẫn có niềm tin thủ thành và chờ viện quân đuổi tới .

    Xung quanh Thượng kinh Liêu quốc lâm hoàng phủ, trung kinh đại định phủ, Đông Kinh Liêu dương phủ bộ đội cảnh vệ nhiều vô kể đuổi tới Nam Kinh U Châu, một trận đọ sức thực sự ở dưới thành U Châu bắt đầu...

    Tây Hạ Hưng Châu phủ, khi Dương Hạo được tin binh Triệu Quang Nghĩa chống trả dưới thành U Châu, lập tức quyết định binh phát Tiêu quan, tiến công Lũng Hữu.

    Thời khắc đã đến, lúc này hắn trực tiếp tấn công Tống quốc, đồng thời lấy được thắng lợi to lớn, nếu không Triệu Quang Nghĩa quyết sẽ không bỏ qua thắng lợi dễ như trở bàn tay, điều quân trở về nước.

    "Lũng Hữu Thượng Ba Thiên, mãi giương giương mắt hổ với Tây Hạ ta, hắn tiếp nhận Dạ Lạc Hất, Lý Kế Quân, đồng thời phái Hô Diên Ngạo Bác giúp Lý kế quân binh tới Tiêu quan tập kích ta, cổ động hỗn loạn giữa Cam Châu Hồi Hột và Thác Bạt bách bộ, đó chính là một minh chứng.

    Nay Tiêu quan đã ở trong tay ta, Thượng Ba Thiên ngày đêm chỉ huy tấn công, nay lại cùng giảng hoà với Dạ Lạc Hất, La Đan, điều động đại lượng binh mã tập kết tới Tiêu quan, có thể thấy trong lòng Thượng Ba Thiên, Tây Hạ ta mới là tử địch của hắn.

    Cạnh giường, há lại cho người khác ngủ, cô quyết định hưng binh nam hạ, thảo phạt Thượng Ba Thiên, để Xung Phóng, Trương Phố trấn thủ Hưng Châu, Dương Kế Nghiệp là chủ soái tiền địch, Ngải Nghĩa Hải, Trương Sùng Nguy, Thác Bạt Hạo Phong, Dương Diên Lãng là chủ tướng tiền hậu tả hữu tứ quân, Lý Hoa Đình là tiên phong, Mục Dư Kiệu là giám quân, lập tức xuất phát, không được chậm trễ."

    Dương Hạo nói vậy.

    Mục Dư Kiệu mục xá nhân là gian tế Tống quốc, hiện tại sứ mạng của hắn đã kết thúc, trong mật chỉ mà Lý Hoa Đình nhận được, điều thứ nhất chính là làm cho Mục Dư Kiệu mục đại nhân ở trong trận chiến "Tự nhiên tử vong!"

    Từ khi hắn vừa mới đi nhờ vả Tây Hạ , "Phi vũ tùy phong" đã điều tra lai lịch của hắn rõ ràng, trước đó, chưa bao giờ có một quốc gia coi trọng công tác tình báo như vậy, trích lượng kinh phí lớn nuôi dưỡng cơ cấu chuyên nghiệp như vậy, mà Dương Hạo khi đang ở Lô Châu, bắt đầu ra sức kinh doanh.

    Vất vả cần cù và được đền đáp, tổ chức tình báo của Dương Hạo nói về hiệu suất, có thể nói nhất thiên hạ.

    Đại quân chậm rãi đi đến Tiêu quan, Dương Hạo phải tọa trấn Hưng Châu, cũng im lặng đi theo quân của Dương Kế Nghiệp, chuyển động hướng Tiêu quan.

    Trong nhà Thác Bạt Thanh Vân, giờ phút này đông như trẩy hội, vô cùng náo nhiệt, cả thủ lĩnh Thác Bạt Thị đều tụ họp ở đây.

    Lúc này đã là thời gian cuối mùa thu .

    Gió rền vang, mây đầy trời, trăm cây điêu linh, trong đại đình của Thác Bạt Thanh Vân cũng khí thế ngất trời, thủ lĩnh Thác Bạt Thị mặt mày hớn hở, vui sướng.

    "Thế nào, xa Thác Bạt Thị chúng ta , Đại vương thành hổ không răng, lúc đầu tung hoành Hà Tây, quân đội Sở Hướng Vô Địch, cho dù là Dạ Lạc Hất thấy cũng quá sợ hãi, giờ thì sao, lại ngay cả một nữ nhân của hắn đều để đánh không lại.

    Hắc hắc!

    Đại vương hiện giờ nói vậy cũng hối hận."

    Trước mặt một thủ lĩnh Thác Bạt Thị bày một mâm thịt dê béo ngậy, hắn chỉ lo quần áo dính dầu mỡ và cái mồm rộng liến thoắng nói.

    Một đại hán áo màu tro uống chén rượu một hơi cạn sạch, vỗ nặng nề lên bàn một chút, nói: "Không tồi, bộ lạc của ta bây giờ là không ra tiễn, không ra công, không ra lực, tóm lại, Đại vương không nhường bước này, Bạt đô nhi cổ ta không thừa nhận hắn ta là đứng đầu Thác Bạt Thị , hừ, giang sơn này là của hắn, hắn nếu không vội, ta lại càng không vội, đợi xem cuối cùng ai chịu thiệt."

    Thác Bạt Võ khoanh chân ngồi ở thượng thủ, nhìn nhìn tràn đầy hưng phấn mọi người, hừ lạnh một tiếng nói: "Chư vị, với cục diện hiện nay rất hài lòng rồi chứ hả?"

    Một thủ lĩnh trừng mắt nói: "Như thế nào, ngươi không hài lòng sao?

    Đại vương không coi chúng ta huynh đệ làm người trong nhà, chúng ta còn phải vì hắn vào sinh ra tử ư?

    Đại vương có thể có ngày hôm nay, ít nhiều cũng được huynh đệ chúng ta giúp đỡ.

    Hiện giờ Tây Hạ lập quốc, chúng ta được ích gì? ngày đóhuynh đệ Thác bạt Hàn thiền bị giết, chúng ta ở đàng kia trơ mắt nhìn, ngay cả cái rắm cũng không đánh được!"

    Hắn càng nói càng giận, đột nhiên cầm lấy chén lớn,ném mạnh lên mặt đất, một bát rượu vỡ toang: "Đại vương thật là uy phong, thật sát khí!

    Hôm nay giết thác bạt Hàn thiền, ngày mai người bị giết có thể là ngươi, là ta, là hắn!"

    “Đúng đúng”.

    "Ai, tuy nói Đại vương là nghĩa tử của Quang Sầm đại nhân , nhưng rốt cuộc cũng không tính là người nhà Thác Bạt ta, ngươi xem người Đại vương trọng dụng, có bao nhiêu người là của Thác Bạt Thị chúng ta?

    Không giống lúc trước, Định Nan Ngũ châu, là họ Thác Bạt.

    Tây Hạ quốc hiện tại , họ gì vậy?"

    "Lúc trước?

    Nói cái gì lúc trước.

    Nếu lúc trước, thời điểm Dương Hạo chiếm lĩnh Hạ Châu, chúng ta có thể đánh trống xuất binh, hiện tại tọa sân rồng chính là Lý quang duệ đại nhân, Lý quang duệ đại nhân đối đãi với chúng ta hơn gấp trăm lần đương kim Đại vương ."

    "Lật đổ ngươi, không nhớ ngày đó trên tay Đại vương là binh mã gì, mạch đao trận, trọng giáp kỵ binh, ngươi kiến thức không có?

    Chỉ bằng chúng ta, hắc!"

    "Hừ, mọi người khỏi nói những cái này đi , giờ nói cái này có ích gì, ngộ nhỡ rơi lọt vào tai Đại vương thì hỏng bét, ta nghe nói phi vũ tùy phong hết sức lợi hại."

    Thác Bạt Võ cười nhạt nói: "Nó lợi hại có bao nhiêu người?

    Dù sao cũng phải có việc xảy ra thì mới biết được, cũng không có tên nào nghìn tay nghìn mắt, nếu có thể xem mọi việc thiên hạ."

    "Chư vị!"

    Hắn giơ hai tay lên, "Bập bập" ba phát, nói to: "Chư vị, yên lặng một chút, nghe Thác Bạt Võ ta nói vài câu."

    Trong đại đình tiếng nói ồn ào dần dần bình tĩnh trở lại, rồi lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt đều chăm chú vào Thác Bạt Võ.

    "Chư vị, ngày đó đại hội, chúng ta giáp mặt nhau, Đại vương phải nói thật, ngược lại lợi dụng Lý Kế Đàm, Lý Thiên Luân, Thác Bạt Thương Mộc bại hoại, vì hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, vì quyền lợi chúng ta tranh thủ cơ hội như vậy mà làm!"

    "Lần thứ hai lão gia dẫn hơn trăm vị thủ lĩnh đạo trưởng Thác Bạt Thị ta tới xin tha, lúc ấy Cam Châu loạn, vốn cho rằng Đại vương sẽ nhân cơ hội cho chúng ta thể diện, kết quả như thế nào?

    Kết quả chính là...

    Hắn dùng hai huynh đệ Thác Bạt Hàn Thiền, tát cho chúng ta chảy hết máu mũi!"

    Thác Bạt Võ càng nói càng giận, giọng nói càng lớn hơn, giọng hắn rít gào toàn bộ trong đại sảnh : "Đại vương vốn không coi chúng ta làm người trong nhà, các ngươi còn không thấy rõ sao?

    Hiện giờ Tô Nhĩ Man đã chiếm lĩnh Sa Đà, binh mã Đại vương liên tiếp bại lui, nhưng Đại vương có từng bởi vậy mà chịu thua chúng ta?

    Các ngươi đừng quên, Sa Châu, Qua Châu, Túc Châu, còn có Mộc Dạ Mộc Khôi mấy vạn binh mã, mà Linh Châu lại tụ tập trọng binh, chỉ bằng một tên Tô Nhĩ Man, muốn tiến vào khó như lên trời, nếu Tô Nhĩ Man không công mà phản, thậm chí bại trong tay Đại vương, chẳng phải càng chứng minh Đại vương rời đi chúng ta vui?

    Đến lúc đó, chỉ sợ chúng ta thành miếng thịt bò trong tay Đại vương, thủ đoạn chúng ta hôm nay kháng Đại vương, ngày sau chính là chứng cứ phạm tội kháng chỉ.

    Hai huynh đệ Thác bạt Hàn Thiền kháng chỉ không tuân theo, là kết cục gì, các ngươi cũng hiểu đấy, chúng ta...cũng muốn giống bọn họ sao?"

    ***

    Triệu Nguyên Tá chậm rãi tiến vào nhà tù, trầm giọng hỏi: "Cô tới hỏi ngươi, ngày đó ám sát thiên tử, chính là tề Vương bày mưu đặt kế?"

    Bích Túc vẫn ngồi dưới đất, tóc dài xõa vai, không gì hết, như cây củi mục, cho đến khi nghe thấy kia lao đầu nhắc đến thái tử, cái lỗ tai mới rung rung hai cái, nhưng hắn vẫn nhắm mắt, cho tới lúc này mới chậm rãi mở mắt, ở trong lao lâu như vậy, người hắn mảnh dẻ, hình người tàn tật, nhưng đôi mắt mở ra, lại giống như tia lửa lạnh giá, năm tháng trong lao, tuy rằng không phải không có tàn phá, nhưng với tôi luyện của hắn hiển nhiên cũng có hiệu quả.

    Triệu Nguyên Tá lại tiến lên trước một bước, lạnh lùng nói: "Bổn cung hỏi ngươi, vì sao không đáp?"

    Bích Túc hai mắt hơi hơi nhíu lại, hỏi ngược lại: "Ngươi là đương kim thái tử?"

    “Đúng là cô gia!"

    Bích Túc cười khanh khách, đột nhiên vươn người dựng lên, co rụt một tay, rầm một tiếng rơi xuống đất, hắn ra tay nhanh như tia chớp, dĩ nhiên nhằm hướng cổ họng Triệu Nguyên Tá.

    Đả thương thiên tử trước mắt phần đông đại nội thị vệ, ai ai cũng biết hắn là thích khách danh chấn thiên hạ , nhưng có ai biết hắn vẫn là tên thần trộm bắc địa nổi danh đâu? biệt hiệu này cũng không phải là nói không, chịu khổ kinh niên, "Nhân thủ" cuối cùng tìm được cơ hội thoát thân...

    -----oo0oo-----

    Chương 122: Nghìn cân treo sợi tóc

    Tuy nhung bảo tiền đại quân tập hợp, mã quân, bộ quân, pháo quân, đội ngũ chỉnh tề, cờ đi trước, trống trận inh ỏi, ngựa hí không ngừng.

    Dương Hạo mặc bộ nhung, ngồi ngay ngắn, Lý Hoa Đình, Dương Diên Lãng, Thác Bạt Hạo Phong, Ngải Nghĩa Hải, Trương Sùng Nguy, Kha Trấn Ác, các hổ tướng tập hợp, vây quanh hắn và Dương Kế Nghiệp.

    "Bởi vậy lần này nam khứ, thắng khương trại, thông xa trại, đãng khương trại, thông hạp trại, lâm khương bảo, không Trữ bảo, thông hội bảo, định nhung bảo, trong vòng một ngày, cô phải có được toàn bộ."

    Dương hạo nói xong, nghe chúng tướng cả kinh, Tây Hạ thiết kỵ tập hợp, ngoài quân chính quy, quân đảng hạng bát thị bộ tộc cũng đã tập kết xong, chính lục tục khai/mở Tiêu quan, khuynh toàn lực Tây Hạ quốc, phải đối phó với Thượng Ba Thiên, các tướng lĩnh vẫn có niềm tin chiến thắng, chẳng qua Thượng Ba Thiên cũng không phải quả hồng mềm, hắn khổ tâm kinh doanh Lũng Hữu nhiều năm, thâm căn cố đế ở đây, binh mã dưới trướng không dưới hai mươi vạn, muốn đánh bại hắn dễ dàng, nếu muốn hoàn thắng, chỉ sợ nhanh nhất cũng phải nửa năm, mà Đại vương bỗng nhiên thay đổi, phải trong một ngày vòng thâu tóm được tứ trại tứ bảo, điều này căn bản là không có khả năng.

    Đối diện chính là nhân mã Thượng Ba Thiên , nhân mã Thượng Ba Thiên đã tập kết xong, trận địa đại quân sẵn sàng đón quân địch, từ xa nhìn lại, người hô ngựa hý, khí tráng như núi, cờ tung bay che lấp mặt trời, ánh đao sáng loáng, há là quả hồng?

    "Dương Nguyên soái, cô đem đại quân giao ngươi, trận chiến này, cô chỉ ngồi bàng quang, xem chúng tướng sĩ bắt giặc giúp cô!"

    "Thần tuân chỉ!"

    Dương Kế Nghiệp ôm quyền lĩnh lệnh, hắn toàn thân giáp trụ, phi bạc cùng miếng lót vai nếu như hổ nuốt ngày, hung bối giáp cùng bảo vệ đùi gắn bó nhất thể, đầu đội sừng thú khôi, mũ chiến đấu cập hộ hạng ngay cả mặt bộ cùng cảnh bộ đều che lấp đứng lên, chỉ lộ ra một đôi uy phong lẫm lẫm ánh mắt.

    Ở sau lưng của hắn, ngồi ngay ngắn ở con ngựa cao to thượng , là bộ yên ngựa chỉnh tề, bội đao quải lá chắn, tay cầm hồng anh trường thương ba nghìn thiết kỵ.

    Dương Kế Nghiệp ôm quyền lĩnh lệnh, hắn toàn thân giáp trụ, tấm bạc trên bả vai như hổ hung dữ, giáp trụ bảo vệ đùi và cơ thể, đầu đội mũ sừng thú, mũ chiến đấu che cả bộ mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt uy phong lẫm liệt .

    Ở sau lưng của hắn, thương ba nghìn thiết kỵ ngồi ngay ngắn ở trên con ngựa cao to, bội đao quải lá chắn, tay cầm hồng anh trường thương.

    Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, ba nghìn thiết kỵ đầu đội mũ thân mặt giáp vẫn không nhúc nhích, hợp làm một thể cùng không khí toàn bộ quân trận sâm nghiêm, chỉ có vô số cờ bay phấp phới q, "Phần phật" thanh âm phát ra. so sánh với binh mã đối diện Thượng Ba Thiên, bổn trận của Dương Hạo thiếu tiếng động lớn.

    Dưới soái kỳ, Dương Kế Nghiệp bắt đầu dùng âm thanh leng keng điều binh khiển tướng, gọi tới tên của tướng lãnh nào thì đứng ra, thúc ngựa trở về bổn trận, đại quân bắt đầu từ từ điều động, quân trận yên ắng bắt đầu lộ ra sát khí hôi hổi.

    Đối diện, Thượng Ba Thiên ngồi ngay ngắn trên ngựa, sau lưng một cây đại kỳ, mắt nhìn chằm chằm đội hình từ từ triển khai phía đối diện.

    "Dương Hạo lai giả bất thiện, đi gặp Tống quốc bắc chinh Liêu quốc, không rảnh bận tâm tới chúng ta, trận chiến này, chúng ta phải cẩn thận, chỉ cần làm mất quân Tây Hạ - luồng thứ nhất tấn công cường đại, tất sẽ áp chế nhuệ khí nơi đây.

    Nơi này là địa bàn của chúng ta, chỉ cần song phương vào trạng thái giằng co, chúng ta có thể dần dần xoay hướng.

    Cho dù chúng ta dùng lực lượng của mình không thể đuổi bọn họ chạy về Hà Tây, sau một thời gian, bên Tống quốc cũng sẽ có phản ứng, chỉ cần Hoành Sơn bên kia gây áp lực, Tây Hạ lòng người dao động.

    Đến lúc đó, chúng ta chẳng những có thể đánh bại Tây Hạ quân, đuổi bọn họ chạy về Hà Tây, nói không chừng còn có thể thu phục Tiêu quan."

    "Đại ca hà tất cần mất lực, xóa đi uy phong của mình.

    Tiểu đệ cùng Tây Hạ quân đã giao đấu, Tây Hạ quân không thể như vậy, nhắc tới làm gì.

    Tây Hạ quân nói về binh lực, ngang tài ngang sức chúng ta, mà chúng ta lại chiếm thiên thời, địa lợi, nhân hòa, trận chiến này, cái chúng ta nên so đo là có thể trảm dương đầu chó của kế nghiệp hay không, chỉ huy Bắc thượng, xua đuổi Hà Tây mới phải."

    Thốc Bô dương dương đắc ý, ngắm nhìn quân đội Tây Hạ phía đối diện, lạnh lùng nói.

    Một thủ lĩnh Thổ Phiên Vương Nê Trư trách mắng: "Lão Tam, chớ khinh địch, nghe đại ca , muốn giành thắng lợi, phải ổn trước."

    Thốc Bô hừ một tiếng, không cho là đúng.

    Thượng Ba Thiên nói: "Chúng ta đương nhiên sẽ không sợ Tây Hạ, song Dạ Lạc Hất và La Đan, tuy rằng nhận lời giải hòa với ta, nhưng hai lão hồ ly này có nhiều khi không thể lường trước được ý đồ, nếu chúng ta ở nơi này khổ chiến không thoát được thân, hai lão kẻ trộm kia sẽ nảy sinh lòng tham hay không, thực khó đoán trước, một khi bọn họ vượt mặt sau lưng chúng ta, thì cũng là bất lợi rất lớn với chúng ta."

    Thốc Bô nói: "Vương Như Phong và Trương Tuấn không phải còn trấn thủ ở Lan Châu sao, tàn binh bại tướng Dạ Lạc Hất và Thượng Ba Thiên này, có gì mà sợ?"

    Thượng Ba Thiên nhíu mày, quay đầu hỏi: "Đồng vũ, Địch hải cảnh, Ba Tát khi nào sẽ tới?"

    Một gã phụ tá bên cạnh vội hỏi: "Đại nhân, sau khi nhận được tướng lãnh của đại nhân, ba vị đại nhân ngày đêm thần tốc, tới tụ hợp, tin tối hôm qua nhận được, tự tử xá bảo, mà Đồng đại nhân đã qua thiên đô trại, có lẽ trong vòng một canh giờ, có thể đuổi tới."

    "Rất tốt!"

    Thượng Ba Thiên sắc mặt hơi nguội: "Lát nữa hai quân giao chiến, có lộ đại quân đột nhiên giết ra, tất sẽ thành công, ha ha..."

    "Tùng tùng tùng..."

    "Thình thịch oành..."

    Trống trận nổ vang, kèn vang lên, một tiếng quát tháo trước trận Tây Hạ quân, kỵ binh người mặc áo giáp đen thui đồng loạt giương trường thương lên, tay trái che lá chắn, tay phải cầm trường thương, báng súng ép dưới xương sườn, mũi thương sắc bén nhắm thẳng vào trận địa địch.

    Những cái khiên/lá chắn đều được vẽ lên hình mãnh thú, hồng anh đại thương chuôi bằng trúc, nước sơn thành màu đen, tay cầm được cuốn chặt, lưỡi dao tam lăng thương sắc bén dài chừng một thước, giống như rãnh máu, đằng đằng sát khí.

    "Uống!"

    Dương Diên Lãng hét lớn một tiếng, thúc ngựa cầm thương, dẫn bộ đội sở thuộc tiến lên, kỵ binh xông lên như thủy triều, nhưng giữa mỗi ba gã kỵ sĩ, đều vẫn duy trì khoảng cách nhất định từ đầu đến cuối, chiếu ứng lẫn nhau, mỗi 3 con ngựa, một khiết hình, mà tất cả khiết hình, lại hợp thành một cái khiết hình cực đại.

    Khiết hình xung trận!

    Dương Diên Lãng vừa mới giao chiến, chưa thăm dò, không qua cánh xung phong, tập kích, giam chân… phá vỡ phương trận hình.

    Đối diện là bao nhiêu quân đội?

    Hai mươi vạn đại quân của Thượng Ba Thiên đương nhiên không xông hết lên chiến trường, binh lực tiền phương cũng sẽ không ít hơn mười vạn, binh mã quá vạn, khôn cùng vô duyên, huống chi là mười vạn đại quân.

    Dương Diên Lãng khinh miệt chọc giận Thốc Bô, Thốc Bô hét lớn một tiếng: "Càn rỡ tiểu bối, mỗ đến ứng chiến."

    Dứt lời cầm cương đao vỗ cổ ngựa, dẫn bộ nhân mã đón đầu xông lên, Thượng Ba Thiên cản không kịp đành lệnh Vương Nê Trư suất bộ ứng chiến, tự áp trận.

    Mặt đất rung chuyển, tiếng chân như sấm.

    Cánh đồng bát ngát trước mắt thêm sát khí, tiếng áo giáp chạm vào nhau vang lên, tiếng động giục ngựa giơ roi quát mắng, bụi mù tràn ngập, đất trời biến sắc, va chạm hung hăng, người xoay ngựa lật nhào, thê thảm mấy ngày liền.

    Dương Diên Lãng đầu tàu gương mẫu, giống như ngọn gió trước trường thương, hung hăng xén tướng sĩ xung phong của quân địch, đột nhập quân trận của bọn họ.

    Vô số của chiến sĩ theo sát phía sau, hung mãnh đột kích.

    Còn đối diện, Thốc Bô trời sinh tính hung hãn cũng không yếu thế chút nào, Thốc Bô tay cầm đại đao, kêu gào phách trảm, một chiếc mũi bị chém rơi đầy máu tươi, phảng phất có tiếng kên kên đang mổ huyết nhục, nhân mã của hắn theo sát phía sau, cũng gậy ông đập lưng ông, hung hăng đánh thọc sâu vào đội ngũ Tây Hạ quân.

    Dương Diên Lãng cùng Thốc Bô cách nhau sáu cái thân ngựa, đã có thể thấy bộ dáng lẫn của nhau đối phương, nhưng trung gian lại cách vô số chiến sĩ qua lại chém giết, bọn họ không thể vòng qua ngựa tham gia một trận chiến, cũng không có khả năng giảm tốc độ, hung hăng liếc nhau, hai người xen kẽ, giết hậu trận của địch quân.

    Lúc này, Dương Kế Nghiệp cùng Thượng Ba Thiên không hẹn mà cùng điều khiển binh tướng, phát công kích hướng cánh quân của đối phương, một hồi đại hỗn chiến, triển khai ngay tại Tuy nhung bảo...

    "Thánh Thượng thống trị thiên hạ này, chẳng lẽ không phải quốc thái dân an?

    Hiện giờ Đại Tống ta mặc dù không dám nói là đêm không cần đóng cửa, không nhặt của rơi trên đường, nhưng trăm họ an cư lạc nghiệp, quốc gia dần dần thịnh vượng, so sánh với chư hầu hỗn chiến trước kia, hàng vạn hàng nghìn lê dân lưu cách không nơi yên sống, chẳng phải kiên cường bất khuất?

    Các ngươi...

    Các ngươi loạn thần tặc tử, vì mưu tư lợi bản thân, nếu như thật sự ám sát Thánh Thượng, làm thương đương kim Thái Tử, một khi thiên hạ trọng hãm chấn động, vô số dân chúng chịu khổ, ngươi đảm đương được lỗi như thế sao?"

    Lý Hiền phi quả nhiên không thẹn với một hiền tự, mình rơi vào trong tay khâm phạm tên thích khách Bích Túc, không thể sợ hắn làm thương tổn tới mình, đương nhiên còn vô cùng đau đớn khiển trách tội của hắn.

    Bích Túc cười lạnh nói; "Thiên hạ thiên hạ, các ngươi luôn mồm đều là thiên hạ, thiên hạ này rốt cuộc là thiên hạ của ai?

    Thiên hạ này cuối cùng lớn bằng chừng nào?

    Cái Ngươi gọi là thiên hạ, chẳng qua chỉ là thiên hạ của một nhà Triệu thị ngươi, cái ngươi gọi là thiên hạ, chẳng qua chỉ là thiên hạ của Tống quốc ngươi, Triệu Quang Nghĩa cho dù dùng loại thủ đoạn nào, mong muốn của hắn là độc chiếm thiên hạ thiên thu muôn đời, không cần phải ra vẻ thiên hạ trượng nghĩa trước mặt ta."

    Hắn quay đầu nhìn cái, lại cười lạnh nói: "Chỉ có thiên hạ của các ngươi mới là thiên hạ, chỉ có con dân của các ngươi mới là con dân, người khác đều đáng chết sao?

    Trời sinh vạn vật, các ngươi chiếm đoạt nước người ta là đúng đạo lý, các ngươi giết người khác là thuận đạo ứng thiên, đây chính là đạo lý của các ngươi ư?

    Nương nương, ngươi có đạo lý của ngươi, ta có đạo lý của ta, hoàng gia các ngươi vì quốc gia thiên hạ, muôn đời cơ nghiệp, làm chuyện các ngươi nên làm, mà ta...

    Một kẻ thất phu, chỉ muốn bảo vệ người thân của ta, ai làm tổn thương nàng, ta sẽ vì nàng báo thù.

    Cái gì là thiên hạ, cái gì là lê dân, khi ngươi giơ dao lên bổ, có khi nào nhớ tới bọn họ?

    Hết thảy đều là lũ chó má!"

    Hai người nói chuyện cả đường, ra khỏi thành Biện Lương, phía sau không có một bóng người.

    Không người nào dám xuất hiện, Bích Túc đã thanh minh: "Nhưng có một người đuổi theo, nếu bị ta nhìn thấy, tất giết Lý Hiền phi."

    Lý Hiền Phi là mẹ đẻ của đương kim Thái Tử, ai dám cả gan?

    Hóa ra, thiên lao áp tư quan Sở Vân Tụ bảo người cấp báo tới Cố Nhã Ly, Chân Sở Qua, hai vị đại nhân này bo bo giữ mình không chịu lộ diện là thật, hai người lén lút gặp mặt nhau, thương lượng xong xuôi, thấy Thánh Thượng không ở trong Kinh, có thể ngăn cản Thái Tử , có lẽ cũng chỉ có vài nhân vật trong cung kia, thế là Cố Nhã Ly liền vội đi gặp hoàng hậu.

    Lý hoàng hậu cùng Lý Hiền phi lúc này đang ở trong cung chơi cờ, Lý hoàng hậu không chỗ nào ra, ở chính cung hoàng hậu.

    Lý Hiền Phi ngược lại đa tử đa nữ, đương kim Thái Tử Triệu Nguyên Tá là con trai ruột của nàng, mẫu bằng tử quý, địa vị của hiền phi nương nương trong cung đứng sau hoàng hậu.

    Nghe nói rồi hành vi hoang đường của Thái Tử, Lý hoàng hậu rất là khó chịu, Lý Hiền phi sợ hãi, liền muốn đi khuyên can Thái Tử, hoàng hậu trong lúc rảnh rỗi, liền cùng nàng đến, vừa đến thiên lao, đúng lúc Bích Túc chèn cổ họng Thái Tử, thương kích như rừng ở đại nội thị vệ ma sát vào nhau đi ra khỏi lao.

    Bích Túc uy hiếp tính mạng Thái Tử, phải rời khỏi thiên lao, cấm quân vệ không dám để hắn rời đi, nhưng càng sợ hắn tức nước vỡ bờ làm thương Thái Tử, cứ như vậy đi bước một giằng co ở thiên lao.

    Sở Vân Tụ đối mặt loại cục diện này, tựa hồ như bị thôi miên.

    Không thả Bích Túc, hắn là một kẻ thảo dân, có cái gì cố kỵ?

    Nếu giết Thái Tử thật, cho dù đem hắn tước làm thịt, cửu tộc của mình đều bị giết rồi.

    Nhưng phải thả hắn đi, thì tính sao đây?

    Khâm phạm này từng trọng thương Thánh Thượng và Thái Tử, nếu để hắn lấy Thái Tử làm con tin, chờ hắn chạy ra khỏi Biện Lương thành, thuận tay kết thúc tính mạng Thái Tử, đây không phải là xôi hỏng bỏng không ư?

    Sở Vân Tụ tiến thoái lưỡng nan, thả cũng không thành, không thả cũng không thành, thấy Bích Túc hai mắt hung quang loạn xạ, sợ hắn đánh bạc cả lưới giết Thái Tử, nhưng thả hắn rời đi lại không biết hắn có giữ lời hứa thả Thái Tử về không, lúc gấp rút mồ hôi ướt đẫm, Hoàng hậu nương nương cùng hiền phi nương nương tới.

    Vừa thấy tình cảnh như thế, một hậu một phi đại kinh thất sắc, các nàng một người là hoàng hậu, một người là mẫu thân thân sinh của Thái Tử, muốn các nàng làm chủ thả Bích Túc đi, thì cái này vẫn nằm trong khả năng của các nàng, nhưng Bích Túc có thể to gan thích khách, rõ ràng có thù với hoàng gia Triệu Tống, làm sao biết hắn một khi chạy ra Biện Lương, sẽ không thuận tay kết liễu tánh mạng Thái Tử?

    Một khi Thái Tử chết...

    Không nói đến Lý hoàng hậu sợ hãi, mẹ con Lý Hiền phi khóc sướt mướt.

    Vạn bất đắc dĩ, Lý Hiền phi liền chạy ra, lấy mình thay thế Thái Tử làm con tin, bảo vệ hắn bình yên rời khỏi Biện Lương.

    Bích Túc muốn lấy Thái Tử làm con tin chạy ra Biện Lương, một khi đi ra ngoài, tên Thái Tử hắn có thả hay không , tất nhiên thuận tay kết liễu hắn, nhưng Lý hậu Lý phi cùng người của Tống đình hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, không tiện nói nhiều .

    Bích Túc bất đắc dĩ, vốn đã tính toán giết Thái Tử, nhiều ít cũng coi như kiếm chút tiền vốn trở về, không nghĩ Lý Hiền phi đưa ra cách như vậy.

    Người trong lòng Bích Túc muốn nhất giết thực là Triệu Quang Nghĩa, thấy Lý Hiền phi đưa ra cách này, nàng là mẹ đẻ Thái Tử, lấy thân phận của nàng, cũng đủ để bảo đảm an toàn cho mình, vì thế liền đồng ý, lập tức thả Triệu Nguyên Tá đang kiên quyết cự tuyệt không chịu lấy mẫu thay tử, lấy Lý Hiền phi làm con tin, nghênh ngang rời khỏi Biện Lương thành.

    Thấy rời đi bảy tám dặm, phía sau trên quan đạo lạnh tanh, quả nhiên không thấy bóng dáng nào, Bích Túc đột nhiên quát một tiếng: "Xuống ngựa!"

    Lý Hiền phi ngạc nhiên, lại biết đang ở trong tay kẻ trộm, không dám không tuân theo, ngoan ngoãn xuống ngựa, Bích Túc nhận lấy dây cương, buộc ngựa của mình yên trên xà nhà, lạnh lùng liếc mắt nhìn chằm chằm Lý Hiền phi một cái, nói: "Ngươi...

    Là một hảo mẫu thân, ta không thể giết ngươi, nhưng... hoàng đế Đại Tống Ngươi có thù không thể trả với ta, còn một hơi thở, ta cũng phải giết Triệu Cảnh!"

    Nói xong nhấc tay cầm cương, một người hai ngựa, cứ thế mà phóng đi, để Lý Hiền phi để trên đường lớn.

    "Mẫu thân, mẫu thân..."

    Cũng không biết từ khi nào, người của Hoàng thành tư cả gan vụng trộm thấy, nhìn thấy Lý Hiền phi một mình lẻ loi hành trên đường, vội vàng bảo người bẩm báo cho hoàng hậu và Thái Tử ở phía sau, vừa vội vàng đi lên bảo hộ.

    Kia Triệu Nguyên Tá thấy khâm phạm kia cũng là giữ lời hứa, không làm khó mẫu thân, lòng nhất thời buông, khóc sướt mướt tiến lên đón.

    Lý Hiền phi lẳng lặng đợi hắn tới trước mặt rồi, đột nhiên giơ tay cho một bạt tai, một cái cái tát đánh Triệu Nguyên Tá khiến hắn ngơ ngác, người chờ xung quanh cũng ngơ ngẩn.

    Chuyện mà Triệu Nguyên Tá tranh chấp với phụ thân, Lý Hiền phi đều rõ, nàng vừa nghe Thái Tử đi thiên lao, thì biết hắn muốn làm gì, hắn muốn làm rõ tên thích khách này rốt cuộc là hoàng thúc phái tới, hay là sự chỉ đạo khác.

    Hắn muốn biết, phụ thân rốt cuộc làm bao nhiêu chuyện có lỗi với thúc phụ.

    Vốn dĩ, Lý Hiền phi cũng có chút áy náy với nhi tử, vì đứa con trai này từ nhỏ học tam cương ngũ thường, nhân nghĩa lễ trí, bỗng nhiên khiến hắn đảo điên tín ngưỡng cùng phẩm cách bồi dưỡng từ nhỏ, lý niệm tan vỡ, cũng khó trách hắn sẽ thống khổ như thế.

    Nhưng những lời nói hôm nay của Bích Túc, lại giáo huấn nàng.

    Trong lúc một mình nàng độc hành trên đường, chậm rãi trở về, trong óc của nàng vẫn hồi tưởng đến lời nói của Bích Túc.

    "Chỉ có thiên hạ của các ngươi mới là thiên hạ, chỉ có con dân của các ngươi mới là con dân, người khác đều đáng chết sao?

    Trời sinh vạn vật, các ngươi chiếm đoạt nước người ta là đúng đạo lý, các ngươi giết người khác là thuận đạo ứng thiên, đây chính là đạo lý của các ngươi ư?

    Nương nương, ngươi có đạo lý của ngươi, ta có đạo lý của ta, hoàng gia các ngươi vì quốc gia thiên hạ, muôn đời cơ nghiệp, làm chuyện các ngươi nên làm, mà ta...

    Một kẻ thất phu, chỉ muốn bảo vệ người thân của ta, ai làm tổn thương nàng, ta sẽ vì nàng báo thù.

    Cái gì là thiên hạ, cái gì là lê dân, khi ngươi giơ dao lên bổ, có khi nào nhớ tới bọn họ?

    Hết thảy đều là lũ chó má!"

    Vì sao một tên thất phu thảo dân, một tên thích khách cũng thấu triệt hiểu được đạo lý như thế, con trai ngốc nghếch của mình lại coi cái thứ lừa dối người là đạo lý chính nghĩa, bỏ quên những ngày an nhàn của mình, nhắm trúng phụ tử phản bội, còn thả tên thích khách thả cọp về núi?

    Ngươi cùng người khác giảng đạo nghĩa, ai tới cùng ngươi giảng đạo nghĩa?

    Vừa thấy Triệu Nguyên Tá chào đón, Lý Hiền phi đột nhiên giận giữ , một cái cái tát không chút nghĩ ngợi. cái cái này tát lập tức khiến Triệu nguyên tá choáng váng.

    Lý hoàng hậu cả kinh nói: "Hiền phi muội muội, ngươi...

    Ngươi làm cái gì vậy?"

    Lý Hiền phi giáo huấn nhi tử vài câu, nhưng cận thần nội thị, cung vệ cấm quân, không biết bao nhiêu người vây quanh, có đạo lý tuy là có đạo lý thực, cũng không tiện để người khác nghe, nhất là thân là thành viên của một hoàng gia, nàng há miệng thở dốc, cuối cùng thở dài một tiếng: "Nương nương, chúng ta hồi cung.

    Tiểu tử này, không cần phải lo cho hắn!"

    Thấy loan giá khởi hành, Triệu Nguyên Tá phồng má, vẫn đang ngơ ngác đứng ở đàng kia, hắn không rõ, mẫu thân luôn luôn yêu thương hắn, từ nhỏ không động đến một ngón tay hắn tại sao phải đánh hắn?

    "Ta rốt cuộc làm sai cái gì?"

    Triệu nguyên tá từ trong đáy lòng phẫn uất.

    -----oo0oo-----

    Chương 123: Thắng Bại

    Dưới thành U Châu, chiến hỏa hừng hực.

    Chỉ cần nửa tháng, nhóm quân thỠgấp gáp chế tạo ra vô cùng nhiều thạch pháo, vũ tiễn, mưa đá, ngày ngày không tiếc tên bắn trút xuống thành U Châu như mưa, đủ loại chiến thuật và có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào như trèo lên thang, đâm phá cửa thành, lũy đất sơn,...

    Trong thành thủ quân ra sức chống chọi, gặp chiêu phá chiêu, gắng sức chống cự.

    Viện quân Liêu quốc không hề có cách nào đối mặt với quái vật quân Tống, trận hình khổng lồ của quân Tống một khi vận dụng, quả thực như một cỗ máy xé thịt vô cùng đáng sợ, trận này so với trận chiến tử ngọ cốc năm đó Triệu Khuông Dận và Tiêu hậu thêm hoành tráng, nhất là qua hơn một tháng không ngừng hoàn thiện bổ sung, tiến hành kết hợp với địa thế, trang bị vũ khí trọng giáp bộ binh vô cùng tối tân, huấn luyện đâu vào đấy, hợp thành trận vô cùng hoàn thiện, quả thực thêm nhiều binh vào trận chiến này cũng không thừa.

    Viện quân Liêu quốc trơ mắt nhìn quân Tống ngông nghênh vây thành, công thành, hết đường xoay xở, quân Tống cùng ngươi đánh trận, vốn không chủ động nhiễu chiến, nào có thể kháng lại?

    Lúc này, quân Tống cũng đã ta tay , bắt đầu gạt bỏ thành trì xung quanh U Châu.

    Da Luật Tà Chẩn vốn đến tiếp viện U Châu, nhưng mấy trận đại chiến liên tiếp chịu nhục, tổn binh hao tướng.

    "Bình nhung vạn toàn đại trận" vốn dĩ rất tự hào lại không làm gì được Triệu Quang Nghĩa, sĩ khí binh lính bị giảm, sau vài lần bị đánh bại liên tiếp, chủ soái Bột Hải quân dưới trướng Da Luật Tà Chẩn dẫn bộ đội sở thuộc của Bột Hải quân hàng Tống.

    Bột Hải quốc bị Liêu quốc chiếm đoạt mới vài năm, Bột Hải quân không đủ trung thành, không lâu sau, lại có một người hàng Tống, tuy rằng hắn không có thể kéo quân đội của mình qua tình hình này, đành dẫn theo hơn hai trăm thân tín hàng.

    Đó chính là quân đô chỉ huy sứ Lý Trát Lô Tồn.

    Thiết Lâm quân là quân đội tinh nhuệ nhất Liêu quốc, trong lịch sử cũng cũng khá tiếng tăm, ba đời nhà Tống trọng giáp kỵ binh, nhưng Thiết Lâm quân của Liêu quốc vốn là Thiết diều hâu trong lịch sử Tây Hạ quốc, Thiết Phật của Kim quốc, mà Lý Trát Lô Tồn cũng là tướng lĩnh cao cấp của Liêu quốc Khiết Đan hệ, người này hàng Tống, tin tức truyền đến, sĩ khí quân Liêu xuống dốc không phanh.

    Hắn hàng Tống, có ảnh hưởng vô cùng to lớn, thủ tướng Liêu Thuận Châu lập hùng quân tiết độ sứ Lưu Đình Tố, Kế Châu thủ tướng Lưu Thủ Ân tương kế giao thành nhận đầu hàng, thành U Châu chính thức trở thành một tòa cô thành, tình hình vô cùng nguy ngập.

    Tin tức truyền về Thượng Kinh, cả triều xôn xao, quân Tống liên tiếp thắng lợi, rất nhiều triều thần không khỏi nghĩ rằng Hung Nô, Đột Quyết lần lượt mất đi hãn tướng, kết cục của Tây Vực, bắt đầu cân nhắc bỏ qua U Vân mười sáu châu, rút lại binh mã, bảo vệ chốn cũ.

    Có một người đề xuất, liền có mười người, trăm người hưởng ứng, trong phút chốc cả triều đình Liêu quốc ồn ào náo động cùng đồng thanh: "Bỏ qua U Vân mười sáu châu, rút lại binh mã, bảo toàn lấy Liêu quốc!"

    "Nói hưu nói vượn!

    Còn dám nói vứt bỏ đất của quốc gia ta, kẻ nào lui binh ý đồ cá nhân mình, giết không tha!"

    Tiêu Xước dựng kiếm lên, hai đầu lông mày quyến rũ giờ tràn ngập sát khí, cả sảnh đường quan lại văn võ sợ run không người nào dám nói, chỉ còn nàng nói: " Đại Liêu ta, tung hoành thiên hạ, nào có kẻ nào dám chống lại, Triệu Khuông Dận tài lược là thế, cũng làm khó dễ được ta sao?

    Mà nay U Châu thành nguy khốn trong một sớm một chiều, thủ quân đối mặt ba mươi vạn quân địch, bảo vệ hơn tháng, không mất tấc đất, rồi được Đại Liêu hổ lang ta phó viện giải vây, các ngươi lại khiếp đảm nhát gan thế ư?"

    Nhìn quanh cả sảnh đường, Tiêu Xước kiên quyết nói: "Các ngươi lui, Bổn cung không lùi!

    Bổn cung phải mang theo Hoàng Thượng ngự giá thân chinh, nếu phải chết, Đại Liêu dũng sĩ, chết cũng muốn một cái chết thật oanh liệt, Bổn cung và Hoàng Thượng sẽ chết trận ở dưới U Châu thành!"

    Thấy một nữ tử ở tuổi thanh xuân lại có huyết khí khẳng khái dũng mãnh như thế, văn võ bá quan trong triều đều xấu hổ không dám nói câu nào, Tiêu Xước với lời nói kiên quyết khơi dậy khí thế hung hãn của bọn họ, lập tức chúng văn võ cổ vũ tinh thần, trưng binh mã ở các bộ cấp, tiếp tục tổ chức viện quân, chuẩn bị gấp rút tiếp viện U Châu.

    Cùng lúc đó, Tiêu Xước cấp chiếu, lệnh Da Luật Hưu Ca cho dù hòa hay chiến, đều phải nhanh chóng chấm dứt chiến trận với Thất Vi, Nữ Chân, lập tức điều quân trở về, bảo vệ Nam Kinh!

    Thây ngổn ngang khắp đồng, nơi nơi là đống hỗn độn.

    Dương Kế Nghiệp cùng Thượng Ba Thiên tọa trấn trung quân, không ngừng kết hợp binh lực, đoàn chiến binh càng ngày càng lớn mạnh, từ đỉnh núi quan sát xuống, toàn bộ bình nguyên đều là binh mã đấu đá, tiếng la ó giết chóc kinh thiên động địa.

    Nhưng vào lúc này, phương Tây Nam đường chân trời bụi mù đầu tiên là một luồng hắc tuyến, sau đó nhanh chóng đẩy về phía trước, bụi mù cuồn cuộn như Hoàng Long giương nanh múa vuốt nhắm người mà cắn, nhanh như điện chớp phi tới.

    Hai quân giao chiến say sưa, thây ngổn ngang, khiến cho mọi người đều ngạc nhiên, giao chiến gần về phía Tây Nam thì song phương yên tĩnh trở lại.

    Đại kỳ phấp phới, đón gió phần phật, vài dòng chữ ánh vào mi mắt, trong doanh trại của Thượng Ba Thiên đột nhiên phát ra tiếng hoan hô rầm rầm: "Viện quân" của bọn họ...

    Tới rồi!

    Binh bại như núi đổ, Thượng Ba Thiên tung hoành xa trường, mải mê chém giết đến mức đất trời mịt mù tối u ám lúc nào không hay, hắn chỉ nhận ra phía nam, ra sức xông về trước.

    Đại quân của hắn chậm rãi, còn có lượng lớn quân dự bị đội không đưa vào chiến đấu, hôm nay thủ chiến, hắn vốn không trông cậy vào một trận chiến định sẵn, trận này còn đáng đánh ư, sao có thể lập tức tập hợp toàn bộ binh lực đây?

    Nhưng trước mắt, toàn là quân dự bị chưa nhập trận chiến đã bị đại quân của Đồng Vũ chặn ngang cắt đứt, cương đao trong tay Thượng Ba Thiên sắc bén, trên đao đầy máu tươi, thịt sềnh sệch, trơ xương cốt, lưỡi đao giỏ máu tong tong, đó đều là máu tươi của những kẻ xấu số bị hắn chém phải.

    Vô số nhân mã chen chúc ở nơi này, quá chật chội, cương xoa của hắn ở trong hoàn cảnh này sử dụng không tiện bằng cương đao, đoạn đường này chém giết, hắn còn chưa vận dụng binh khí tối ưu của mình.

    Thật vất vả mới vọt được tới hậu trận, liền thấy phía trước đội ngũ kỵ binh dày đặc ùn ùn kéo đến, chúng kêu khóc xông về phía hắn.

    Đám binh đó đều là binh Ba Thục của Đồng Vũ, hắn nghe không hiểu tiếng địa phương, nhưng bọn họ cưỡi trên tuấn mã, đều là những tên được Thượng Ba Thiên lo lắng quan tâm trang bị chu đáo!

    Thượng Ba Thiên sôi sùng sục, hắn không hiểu nổi, Đồng Vũ làm sao lại hàng Dương Hạo, làm sao lại phụ lòng tín nhiệm của hắn, trong một thời khắc quan trọng, tim gan hắn nhói lên như bị đâm một đao, cứ thế thất bại thảm hại.

    Lúc Đồng Vũ dẫn đại quân vội xông đến, tất cả binh dân tộc Thổ Phiên đều cho rằng viện quân của mình tới rồi, một đường viện quân, không cứu được tình thế chiến trường, nhưng lòng quân sĩ khí trên chiến trường là vô cùng quan trọng, thời điểm song phương giao chiến say sưa, bên chiếm ưu thế đột nhiên tăng lên một đường quân đầy đủ sức lực, đủ để khiến quân địch uể oải, mất đi hi vọng chiến đấu.

    Nhưng ai cũng không ngờ, đường viện quân này nhanh như điện chớp giết chém trên chiến trường, hùng hùng hổ hổ giương thương rút đao, đột nhập hậu trận của Thượng Ba Thiên, thiết kỵ lao tới như lũ đâm vào trận địa không kịp phòng bị, cương đao như được đốt hồng, không hao tâm tổn sức đâm vào hậu trận của Thượng Ba Thiên, khiến hậu trận của hắn vốn vững như Thái Sơn bị quấy long trời lở đất.

    Vương Nê Trư sợ ngây người, trừng mắt hét lớn: "Đồng Vũ đang làm cái gì?

    Bị vó ngựa bới đầu hay sao, sao lại ngốc nghếch giết đội ngũ của chúng ta?"

    Thượng Ba Thiên trong phút chốc liền hiểu rõ một chuyện: "Đồng Vũ đã hàng Dương Hạo, ra vậy!"

    Hắn không biết đạo tặc Đồng Vũ tung hoành Ba Thục, cùng đường thủ lĩnh nghĩa quân, bại tẩu Lũng Hữu, khi nào cùng Dương Hạo hợp làm một, nhưng hiện thực trước mắt thực xót xa lại nói cho hắn biết, trận chiến này đã bại, hơn nữa là bại thảm hại.

    Cho dù Đồng Vũ dẫn nhân mã của hắn đứng ở bên Dương Hạo, chẳng qua là nhơ cậy quân uy lớn mạnh của đối phương, gia nhập năm vạn nhân mã, không đủ để làm cho tam quân Thượng Ba Thiên hỗn loạn, binh lính mất sức không thể thủ.

    Ở thời khắc mấu chốt đột nhiên Đồng Vũ đuổi tới, đâm thẳng vào hậu trận của hắn, đừng nói là Thượng Ba Thiên hắn, bất kỳ một tướng lĩnh nào đó, chợt gặp được trường hợp như vậy, đều có chung một kết cục: binh bại nước mất.

    Thượng Ba Thiên không rảnh tức giận, lập tức hạ lệnh toàn quân xông ra khỏi hậu trận, cần phải giải thoát cho binh mã mà Đồng Vũ vừa đột nhập hậu trận, đây là đường sống duy nhất.

    Tướng lĩnh dưới trướng Hắn cũng đều ý thức được nguy hiểm gần kề, với sự chỉ huy của Thượng Ba Thiên, toàn quân quay người đuổi giết về phía hậu trận của mình.

    Dương Kế Nghiệp vừa thấy Đồng Vũ đúng lúc đuổi tới, lập tức huy động lệnh kỳ, thét ra lệnh toàn quân tập kích.

    Các lộ tướng lĩnh lúc này mới biết Dương Hạo vì sao khoe khoang khoác lác tại chiến tuyến, chỉ cần một trận chiến mà đoạt bốn bảo bốn trại, nếu như đánh, trận chiến này sẽ có được cái đầu của Thượng Ba Thiên, và đó cũng không phải việc khó!

    Các tướng lĩnh tràn đầy tinh thần, dẫn bản bộ nhân mã như ong vỡ tổ xông lên, nào thì xung phong đánh thọc sườn, nào thì trận hình bàn cờ, hiện tại đang ra sức đánh.

    Giết một hồi, thây ngổn ngang khắp đồng, máu chảy thành dòng, cung tiễn bắn như mưa, thương kích như rừng, khắp cả vùng đất trỗi dậy, tiếng khóc thét vang trời.

    "Thượng Ba Thiên, để lại đầu chó của ngươi đi!"

    Thấy cần phải phá vỡ nhân mã Đồng Vũ hai mặt tác chiến, đột nhiên hơn trăm thiết kỵ Tà Thứ Lý đuổi tới, màu tro áo giáp, màu đỏ áo choàng, màu sáng loáng của trảm mã đao, uy phong lẫm liệt, đằng đằng sát khí, một viên hổ tướng đi trước, cầm đao chém, băng qua như gió, người ngã ngựa đổ, đến gần, con ngựa của đại hồ tử tướng quân bỗng nhiên hí dữ dội lên một tiếng, vọt lên, trảm mã đao trong tay một chiêu bổ xuống Hoa Sơn.

    "Mở!"

    Thượng Ba Thiên hoảng hốt, mắt thấy người này xông đến gấp, không kịp tránh né, đành phải cầm cương đao mãnh liệt nghênh đón.

    Binh khí mã chiến của Thượng Ba Thiên là tam cổ thác thiên xoa, thanh xiên bằng gang đúc, to bằng trứng ngỗng, lưỡi dao sáng loáng.

    Tên kia bổ một đao xuống, "Keng" một tiếng vang thật lớn, đầu đao bắn lên, đốm lửa văng khắp nơi, Thượng Ba Thiên nhắm mắt lại, đao kia văng, vụn sắt bắn vào mắt, nước mắt chảy ròng, có vẻ rất đau.

    Viên tướng kia chính là hổ tướng dưới trướng Dương Hạo Ngải Nghĩa Hải, đao kia bị chém bay, hắn không khỏi ngạc nhiên.

    Ngay sau đó hắn xông tới Thượng Ba Thiên, đi một vòng ngựa, rồi sau đó đại đao lại bổ xuống và rồi lại bị vỡ ra, khiến mấy tên binh vây quanh Thượng Ba Thiên ngã nhào trên mặt đất, Thượng Ba Thiên nhắm một con mắt, nước mắt trên mặt dạt dào, bộ dáng buồn cười nói không nên lời, không khỏi cất tiếng cười to: "Cháu ngoan, khóc cái gì khóc, hai mươi năm sau lại là một hảo hán, tha hồ theo đuổi tiền đồ."

    Thượng Ba Thiên có đời nào chịu nhục như vậy, không khỏi trong lòng giận dữ, có ý xông lên tái chiến, ánh mắt rất không chịu thua kém.

    Lúc này Thốc Bô đẫm máu vọt tới, thấy tình hình nguy cấp liền đâm tới Ngải Nghĩa Hải, miệng kêu to: "Đại ca đi mau, ở lại Thanh Sơn, không sợ gì hết!"

    Có Thốc Bô liều chết để ngăn cản Ngải Nghĩa Hải, Thượng Ba Thiên cầm cương đao, nghiến răng tiếp tục xông tới phía trước đi.

    Đồng Vũ tự mình dẫn đại quân đột nhập hậu trận Thượng Ba Thiên, xông nhanh về trước, binh Thổ Phiên kinh ngạc không hiểu tại sao bị tấn công chớp nhoáng như vậy, nhưng họ rất nhanh cũng kịp phản ứng, mặc kệ chuyện gì xảy ra, thêm cương đao còn sợ không phản kháng lại được sao?

    Đồng Vũ cùng Thiết ngưu một cùng về phía trước, binh Thổ Phiên của hai bên liều mạng đánh về phía bọn họ, ý đồ một lần nữa hợp lực lại, trong khoảng thời gian ngắn bọn họ chỉ có thể lấy hết lực còn dư thừa trong cơ thể xông về trước, khiến cho binh Thổ Phiên thêm hỗn loạn, không thể vòng được ngựa mà quay trở về.

    Kết quả Thượng Ba Thiên rốt cục xé toang ở trong đội ngũ của binh Ba Thục, cùng hậu quân hợp binh một chỗ, Thượng Ba Thiên dù gì cũng đã lớn tuổi, không còn dũng mãnh như năm đó, lần này xông lên giết, giết được một tên áo giáp mà hắn thở hổn hển, vòng ngựa quay đầu lại, vẫn đang cóý đồ ổn định đầu trận tuyến, nhưng một khi toàn quân tan tác, thương vong này so sánh với tử chiến nghiêm trọng vô cùng, nhưng nếu có một tia hy vọng, hắn cũng sẽ không lựa chọn chạy trốn.

    Nhưng lần này vừa mới quay đầu lại, chỉ thấy một viên tiểu tướng thúc ngựa như bay, xông thẳng đến hắn, không phải ai cũng nhận được ra Thượng Ba Thiên hắn, chẳng qua nhìn cờ hiệu của hắn, mà binh Thổ Phiên ít có giáp trụ, kẻ mà toàn thân mặc giáp trụ, cũng đã khẳng định rõ thân phận của hắn phần nào.

    Tiểu tướng ấy trong tay cầm một cây thương, mũi thương nhọn hoắt như độc rắn, một hàng mày, hai bờ vai, một con ngựa tam thương rất quen thuộc.

    Mấy trăm kỵ sĩ danh sử đại thương theo sát phía sau, hình thành một khiết hình trận nghiêm mật, hùng hổ lao tới, thế như chẻ tre.

    Thượng Ba Thiên không biết Dương Diên Lãng, càng không biết tên Dương gia thương này, song lại thấy tiểu tướng này thương pháp huyền diệu, ánh mắt hắn mê mẩn, tia máu đầy trong mắt, vừa thấy tiểu tướng đó cầm thương thúc ngựa phi thẳng đến, vài tướng lĩnh Tây Hạ tựa hồ cũng nhận ra hắn, đến một tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch cũng muốn lấy tính mệnh của hắn, không khỏi giận dữ, hắn hét lớn một tiếng, nắm thật chặt cương xoa, mở to đôi mắt màu đỏ liền vọt lên.

    "Phanh!

    Phác lăng lăng..."

    Đại thương trong tay Dương Diên Lãng lay động, rung lên một cái, cổ họng, ngực, bụng, nhất mã tứ thương, thay đổi to lớn.

    Thượng Ba Thiên hoảng hốt, cương xoa trong tay hắn có thể làm ra chiêu thuật tinh diệu như vậy, đành kiên trì dùng thủ pháp hàng mười, hung hăng đâm liên tục, dựa vào thế trận cả hai đều bị thương buộc Dương Diên Lãng thu thương.

    Dương Diên Lãng vừa thấy, quả nhiên thu thương, "Đương đương đương" ba tiếng liên tiếp, trường thương trong tay Dương Diên Lãng đột nhiên trợt, trợt thẳng theo báng súng tới phần đầu thương dài một thước, sau đó trường thương từ dưới xương sườn lại đột nhiên quay ngược lại, đâm thẳng đến cái gáy của Thượng Ba Thiên, thương này nhanh như tia chớp, ra tay tàn nhẫn vô cùng, xảo quyệt độc ác, vốn muốn cướp tính mạng Thượng Ba Thiên, nhưng Thượng Ba Thiên xoay thân né, bộ hạ của Dương Diên Lãng đồng loạt xuất thương, bốn thanh đại thương như tia chớp đâm về ngực, gáy, eo, chân của Thượng Ba Thiên, Thượng Ba Thiên còn dư lực, vung xoa vừa đỡ, mẻ bốn cây trường thương, tiện tay nhổ trường đao bên hông, sét đánh trong tiếng hét vang, một đao bổ mặt gã sĩ tốt thành hai nửa.

    Một đao ra sức này của hắn, đến ngựa cũng đều chém thành hai nửa, thân hình nghiêng về phía trước, tư thế ngồi có thay đổi, thương Dương Diên Lãng không đâm trúng phần quan trọng, mũi thương sắc bén đâm xuyên qua mũ giáp, đi thẳng xuyên qua dính ít da đầu của hắn, khiến búi tóc đứt tung.

    Gáy Thượng Ba Thiên bị rách một đường, tóc quyện cùng máu tươi, đầu tóc rối bù, máu tươi theo cái cổ chảy ròng lên trên người, khiến Thượng Ba Thiên sợ tới mức hồn phi phách tán, vốn muốn giơ trường đao trong tay lên quát tháo, lúc này vội vàng bỏ quên cương xoa, thúc đầu ngựa, trốn vào đồng hoang.

    Dương Diên Lãng đâm một thương ra, liền nhảy vào trong binh Thổ Phiên, trường thương kia giống như một con linh xà, uốn éo lại rút trở về, trường thương như xà tín vừa nuốt vừa phun, mũi thương bay ra, "Phốc" một tiếng đập trúng một cái mũi của binh Thổ Phiên, khiến xương mũi của hắn bị gãy, một tiếng hét thảm còn chưa bật được ra, cổ họng của hắn và tim máu chảy ào ào, ngửa mặt ngã xuống.

    Lập tức đại thương Dương Diên Lãng rung lên, "Ô" một tiếng tạo nên run rẩy một tầng sóng gợn, hai gã binh Thổ Phiên bên cạnh như gặp phải sét đánh, bịch một tiếng ngã xuống ngựa, còn chưa đứng lên thì đã phát hiện ra xương cánh tay đã bị bẻ gẫy.

    Ngay sau đó vô số vó ngựa giẫm xuống, kêu bi thảm vài tiếng, liền bị ngàn quân vạn mã dẫm đạp vụn người.

    Dương Diên Lãng đã giải được vây, kéo ngựa lại nhìn, chỉ thấy Thượng Ba Thiên sớm đã xông ra khỏi trận vây của binh Thổ Phiên, hoảng sợ vội chạy trốn xa xa, công lớn dễ như trở bàn tay giờ bay đi mất, Dương Diên Lãng không khỏi lo lắng, đại thương trong tay vung mạnh, quét ra một vòng quân địch, nhanh chóng vơ lấy chiến cung, kéo dây cung cài tiễn, "Ông" một tiếng một mũi tên bay đi, đáng tiếc trên chiến trường đầu người nhiếu quá, chiến mã chạy loạn, mũi tên Dương Diên Lãng đi như bay, đủ để lấy mạng Thượng Ba Thiên, đúng lúc có một tên binh dân tộc Thổ Phiên thúc qua, mũi tên hung hăng xuyên vào dưới xương sườn hắn, giúp cho Thượng Ba Thiên né được mũi tên.

    Giật mình, Thượng Ba Thiên ổn định đầu trận tuyến, tưởng thu binh mã, vội vàng chạy trốn hướng nam, lần lượt lại gặp binh mã Thác Bạt Hạo Phong và Trương Sùng Nguy truy kích ngăn chặn, Ngải Nghĩa Hải và Dương Diên Lãng cũng là Âm Hồn Bất Tán, Thượng Ba Thiên liên tiếp gặp nạn, toàn bộ bộ hạ liều mạng cứu, càng về sau phải ném đại kỳ, chỉ lo chạy trốn.

    Đại kỳ của Chủ soái chính là linh hồn của quân, soái kỳ ngã, tam quân không tiếp tục ý chí chiến đấu được, liền lập tức giải tán, bại vong của Thượng Ba Thiên, đã không thể vãn được.

    Thượng Ba Thiên chạy trốn, Triệu Quang Nghĩa cũng đang chạy trốn cái chết.

    Từ thắng lợi thành thất bại, từ thiên đường xuống địa ngục, khoảng cách gần như thế sao?

    Thực ra trận chiến U Châu, Triệu Quang Nghĩa đánh nào có tệ, sức mạnh này khiến người Liêu sợ hãi, nếu không phải Tiêu Xước kiên quyết không chịu khuất phục, giờ phút này người Liêu sớm đã vứt bỏ U Vân mười sáu châu, co đầu rút cổ chạy đến chỗ bọn họ mà cầu xin đường sống, di cư từ nơi chăn thả sang thảo nguyên.

    Nhưng người Liêu không thiếu binh sĩ tài trí, trận pháp của quân Tống là làm bọn hắn đau đầu, hai mươi vạn viện quân giằng co với quân Tống, có thể thấy bọn họ không ngừng phát động tiến công thành U Châu, nguyên nhân chính là bọn họ phát hiện ra rằng rất khó chiến với quân Tống, nên nghiên cứu đủ loại pháp trận đối phó với tình địch, cho nên trong lúc bọn họ đang giằng co với quân Tống, luôn luôn cố gắng nghiên cứu trận pháp của quân Tống, hi vọng rằng có thể tìm ra được nhược điểm của nó.

    Nhược điểm này bọn họ đã tìm ra được, mỗi ngày tấn công đại trận quân Tống, các tướng lĩnh đứng ở chỗ cao, từ trên cao nhìn xuống quan sát toàn cục diện, soi xét nhìn ra được đủ loại kiểu ứng biến thi thố của quân Tống, rồi dốc lòng tiến hành nghiên cứu, rất nhanh họ liền phát hiện ra, "Đô nhung vạn toàn đại trận" của quân Tống là vô địch, ít nhất so với bọn họ mà nói là vô địch , bởi vì sự hiểu biết về trận pháp của bọn họ còn quá nông cạn so với tướng lĩnh Trung Nguyên, tuy người Liêu tiếp nhận trình độ Hán học rất cao, song chung quy vẫn không so sánh được với người Hán Trung Nguyên.

    Nhưng, "Đô nhung vạn toàn đại trận" là do người cấu thành , trận pháp không có sơ hở, người cũng có sơ hở, vài ngày liên tục quan sát cẩn thận và phải trả giá hy sinh, bọn họ rốt cục phát hiện ra, đại trận này có một nhược điểm, nhược điểm chính là doanh địa của Bột Hải quân.

    Bột Hải quân là binh mã đầu hàng quân Tống sớm nhất, Thiết Lâm quân thống soái Lý Trát Lô Tồn chỉ dẫn theo hơn hai trăm người, mà Bột Hải quân lại đầu hàng toàn quân.

    Binh mã nhiều như vậy, Triệu Quang Nghĩa hắn vừa phân binh tấn công quanh, vừa phân binh giằng co viện quân Liêu quốc, bố trí "Đô nhung vạn toàn đại trận" của binh mã khá ít, mà Bột Hải quân vừa mới đầu hàng còn chưa đáng tin, không yên tâm phái bọn họ ra ngoài công thành cướp trại hoặc giằng co thế trận với Liêu quân, cho nên sắp xếp bọn họ bên trong " Đô nhung vạn toàn đại trận".

    Bột Hải quân vừa mới đầu hàng, họ chưa quen trận pháp này, mà ngay cả hiệu lệnh cũng không nắm bắt được hết, mỗi lần tác chiến, lúc yêu cầu bọn họ hành động theo trận pháp, bọn họ luống cuống tay chân, loạn cả lên, chẳng còn nhớ cách đánh thế nào.

    Người Liêu phát hiện ra Bột Hải quân là nhược điểm duy nhất bọn họ có thể tìm ra, vì thế nhằm công kích vào hướng Bột Hải quân.

    Tuyển chọn binh mã phá tan khu vực phòng thủ của Bột Hải quân, đánh vào U Châu thành một cách thuận lợi.

    Mặt khác các bộ binh mã chưa có mệnh lệnh, thì không dám tự ý rời bổn trận vì lo sợ toàn bộ đại trận bị nguy ngập, mà Bột Hải quân lại luống cuống tay chân, không kịp ứng biến, và cũng không kịp thời báo quân tình.

    Đến khi Triệu Quang Nghĩa chỉ huy ba mươi vạn đại quân, còn cách Liêu quân vài chục dặm đường thì mới biết được tin tức.

    Đoạn đường này là viện quân vào thành, việc bổ sung binh lực thủ thành U Châu cũng không có ý nghĩa gì to tát, nhưng đây là tuyến viện quân vây thành quân Tống, thuận lợi phá vỡ phòng tuyến quân Tống để tiến vào trong thành.

    Khi tuyệt vọng đến cực điểm, thủ quân U Châu bị suy sụp toàn cục diện.

    Trận chiến này có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với Liêu quân trong thành ngoài thành, vì việc này, tinh thần của thủ quân bỗng dưng dâng trào, ý chí thủ thành càng thêm cao, viện quân Liêu quốc ngoài thành cũng bị suy sụp tinh thần, mong muốn được lấy lại tinh thần một lần nữa.

    Triệu Quang Nghĩa biết được viện quân Liêu quốc vào thành, không khỏi giận tím mặt, lập tức đưa quân trong doanh dời đi thành bắc, đi trên đường viện quân Liêu quốc và thủ quân nội thành U Châu đóng ở Thanh Hà đồng thời công kích.

    Trận chiến này viện quân Liêu quốc đại bại, nhưng thành U Châu vẫn đang nằm trong tay người Liêu, đầu tường U Châu vẫn đang tung bay cờ của Liêu quốc.

    Rồi viện quân Liêu quốc và binh mã thủ thành vốn đã tuyệt vọng giờ lại gắng gượng sức mình chống lại, nếu như không có đám binh mã này vào thành, có lẽ thành U Châu đã treo cờ hàng, hoặc là hai mươi vạn viện quân Liêu quốc sớm bỏ qua cứu viện, họ đã ngán ngẩm bắc phản, nhưng vì chuyện này, bọn họ phải kéo dài chống cự ra ít nhất một tháng.

    Thời gian kéo dài, khiến cho cân tiểu ly phần thắng bắt đầu nghiêng sang người Liêu, lúc này Da Luật Hưu Ca đến.

    Rất lâu rồi, lịch sử của phát triển chỉ là một cái ngẫu nhiên, bởi vì là một loại người nào đó, một sự kiện nào đó, mà hoàn toàn thay đổi.

    Cảnh trường kỳ tác chiến, đã cho nhóm sĩ tốt bắt đầu có cảm giác uể oải, Liêu quốc thủ quân cứng cỏi như dây thép dường như nhiều lần bị gãy ra làm nhiều đoạn, rồi ý chí chiến đấu căng thẳng, khiến cho binh lính bắt đầu có cảm giác ghét chiến tranh, phía sau, Da Luật Hưu ca dẫn tinh binh Điệt Lại Ngũ viện bộ từ Thượng Kinh hùng hổ đến.

    Điệt Lạt Ngũ viện bộ, Lục Viện bộ, là binh mã tinh nhuệ nhất Liêu quốc, Lục Viện bộ đóng quân tuyến tây, lúc trước từng tới Ngân Châu đuổi bắt quá Khánh vương Da Luật Thịnh.

    Mà Ngũ viện bộ vẫn đóng quân ở đông tuyến.

    Quân đội vừa phá tan liên quân người Nữ Chân với người Thất Vi, đuổi người Thất Vi như con thỏ chạy về cực bắc lạnh khủng khiếp, đuổi người Nữ Chân vào rừng rậm, bọn họ muốn tiêu diệt hoàn toàn và đánh cho quân địch thân tàn ma dại.

    Da Luật Hưu ca nhận được ý chỉ của Tiêu thái hậu, các dũng sĩ của Điệt Lạt Ngũ viện bộ cùng nhảy lên chiến mã, ý chí chiến đấu sục sôi quay trở về Thượng Kinh, quăng chiến lợi phẩm, không ngừng đánh tới phía Nam Kinh.

    Da Luật Hưu ca đến U Châu, biết được tin sáu lộ viện quân đều bại trước mặt quân Tống, và đến một trận cũng chưa đánh.

    Hắn tự hỏi mình, định ra kế hoạch chu toàn, kế hoạch này được sự ủng hộ của Da Luật Tà Chẩn, vì thế hai viên hổ tướng phối hợp xoay chuyển toàn bộ cuộc chiến.

    Hôm sau, Da Luật Tà Chẩn khởi xướng khiêu chiến quân Tống, và vẫn đại bại trở về, vì viện binh Liêu quân thuận lợi vào thành, thúc đẩy ý chí chiến đấu thủ quân, thắng lợi trong gang tấc.

    Triệu Quang Nghĩa nổi cơn thịnh nộ, hắn muốn phá tan viện quân ngay lập tức.

    Vì thế lúc Liêu quân trước sau như một đại bại trở về, thì hắn không để yên cho đám bại trận, hắn hu tợn hạ lệnh truy kích.

    Đại quân Tống quốc luống cuống truy giết, hai chân đuổi bốn chân, đuổi đến nỗi thở không ra hơi, tưởng chừng như muốn cắm mặt vào mông ngựa người ta.

    Tới lúc chạng vạng, đuổi tới gần Cao Lương hà, bộ binh mã Điệt Lạt Ngũ viện của Da Luật Hưu Ca ai nấy đều cầm trong tay hai cây đuốc, gào thét trong bóng đêm, xa xa nhìn lại không biết có bao nhiêu viện quân đến đây.

    Triệu Quang Nghĩa liền lệnh toàn quân hạ trại gần sông, chống đỡ quân địch.

    Nhưng là đây là vùng đất bình nguyên bằng phẳng, hơn nữa quân Tống vội vàng đuổi đến tận đây đã cạn kiệt sức lực, đội hình tán loạn, không có lá chắn, cung nỏ vọng lâu, xe bày trận để phòng ngự, ngay cả đèn hiệu của các quân doanh cũng chưa kịp chuẩn bị.

    Da Luật Hưu Ca làm sao nỡ bỏ qua cơ hội này, ưu thế của kỵ binh cuối cùng cũng đã có thể phát huy, người Liêu hung tợn phản công.

    Lo liệu ổn thỏa, Triệu Quang Nghĩa bỗng dưng phát hiện ra chỗ thiếu hụt, vì thế lập tức hạ lệnh lui trận về phía sau, các doanh trại dần dần đổi chỗ, vừa chiến vừa đi, lui về dưới thành U Châu, đáng tiếc...đã chậm.

    Chẳng những chậm, hơn nữa không dỡ trại lui về phía sau thì thôi, đằng này vừa rút lui, do quá hỗn loạn, rồi lại gặp phải Liêu quân tấn công ngược lại, hai bên va chạm quá mạnh, giống như Triệu Quang Nghĩa chủ động đi hẹn Da Luật Hưu Ca thời giờ công kích.

    Từ xưa tới nay quân Tống vẫn bách chiến bách thắng người Liêu, không ngờ vừa giáp lá cà, liền bị đánh bại tan tác.

    Chiến tranh kỳ diệu là thế, ngày hôm qua ngươi kẻ thắng làm vua, hôm nay kẻ thua làm giặc, mấu chốt của thắng và bại, cũng chỉ nằm ở một cái gọi là cơ hội.

    Đại Đồng quân, Điệt Lạt Ngũ viện bộ quân, các bộ phận dự bị bên ngoài U Châu, Hán kỵ quân, từ các hướng, như sư tử vồ mồi tấn công dồn đập về phía Tống quốc cấm quân, quân Tống liều chết phản kháng, lúc đầu thì khá loạn sau rồi dần dần ổn định đầu trận tuyến, cố gắng chống đỡ được ít nào hay ít đó, vì đợi cho quân Tống dưới thành U Châu tới cứu viện, chiến cuộc U Châu ra sao thì rất khó đoán trước, và Da Luật Hưu Ca cũng chưa chắc có thể ngăn cơn sóng dữ dội này.

    Nhưng trên chiến trường không có giả thử, nếu như, chỉ có kết quả.

    Kết quả chính là, Da Luật Hưu ca giống mãnh hổ bị phát điên, dẫn quân mới vừa đuổi tới, tinh thần khí thế của Điệt Lạt Ngũ viện bộ lên cao, đánh thẳng tới trung quân của Triệu Quang Nghĩa.

    Kẻ ngồi dưới ô vàng chính là hoàng đế Đại Tống quốc, chỉ cần giết hắn, cho dù còn có trăm vạn quân Tống ở đó, cũng như rắn mất đầu!

    Giết!

    Giết!

    Giết!

    Trong bóng đêm, Da Luật Hưu Ca cũng không biết giết bao nhiêu người, bị bao nhiêu vết thương, khi hắn bị một cây thương đâm vào sau bắp chân, hắn bị hoa mắt rồi được nhóm thân binh nâng xuống ngựa.

    Khi Da Luật Hưu ca vừa mới tỉnh, lập tức muốn xông lên, đi không đặng, đành để cho người nâng đi, hắn quát tháo, chỉ huy tam quân, mục tiêu chỉ có một: đập tan ngự doanh của quân Tống.

    Trong bóng đêm, dưới ánh trăng, ngự doanh của Triệu Quang Nghĩa như một cây đuốc hừng hực, hai mươi vạn Liêu quân như bươm bướm, quên cả sống chết, lao mạnh về nơi đó.

    Người Liêu giờ cũng hiểu một đạo lý, Da Luật Hưu Ca cho bọn hắn một cơ hội sống, nhưng có thể bảo vệ gia đình của bọn họ hay không, hay là trở lại kiếp sống du mục nay đây mai đó, tất cả sẽ được quyết định bởi quân Tống ngự doanh thiên tử nhà Hán.

    Nếu hắn chết, người Liêu sẽ toàn thắng, nếu tối nay không thể đánh bại bọn họ, thì ngày mai mặt trời lên, nghênh đón bọn họ, vẫn sẽ chỉ là tuyệt vọng.

    Tất cả người Liêu đều như phát điên, họ kêu gào, không màng sinh mạng đánh về phía ngự doanh quân Tống.

    Quân Tống vốn đã mỏi mệt, cánh tả bị tan tác.

    Ngay sau đó là cánh hữu, sau đó chính diện cũng bị hỏng, trong lúc hỗn chiến, mông, đùi Triệu Quang Nghĩa trúng một mũi tên, trên mũi tên người Liêu đều tẩm độc tố thạch tín, lang phẩn v.v.., tuy lượng nhỏ, không đủ để mất mạng, song lại có thể làm cơ thể người bị trúng càng thêm suy yếu, khó có thể lành vết thương.

    Lúc này cảnh tối lửa tắt đèn , ngay cả quân y cũng không tìm thấy, nào còn ai băng bó tiêu độc, cánh tả cánh hữu vội vàng rút tên nhọn, bảo vệ hoàng đế, trong lúc loạn lạc, không phân biệt đông tây nam bắc, hét lên thảm thiết rồi bỏ chạy tứ phía.

    Thắng lợi tới đột ngột như thế, người Liêu toàn thắng, bọn họ ai nấy những tưởng mình đang nằm mơ.

    Thất bại tới đột ngột như thế, quân Tống thê lương hoảng sợ, tán loạn chạy trốn cái chết, bọn họ gần như cũng cho là mình đang trong cơn ác mộng.

    Đêm nay, Thượng Ba Thiên cũng đang chạy trốn, tóc tai bù xù, cả người vết máu loang lổ, sĩ tốt chạy tán loạn, tùy tướng bên người không còn đủ trăm người, nghĩa đệ Thốc Bô, Vương Nê Trư tất cả đều loạn trong hỗn chiến chẳng biết đi đâu.

    Vó ngựa lộc cộc, bóng đêm bao trùm, sao thưa trăng sáng, một tòa thành ở phía trước lẳng lặng đứng sừng sững ở đó.

    "Đại nhân, chúng ta đã đến Cửu Dương trại rồi."

    Thân vệ nửa mừng nửa lo kêu lên, Thượng Ba Thiên thần chí hoảng hốt rung lên mãnh liệt, Cửu Dương trại, đây là doanh trại quân đội của hắn, trong thành ít nhất còn có một vạn binh mã, dân chúng trong thành, ngoài thành, người Hồ dù già trẻ trai gái đều có thể cưỡi ngựa bắn cung, đến nơi này, hắn còn có cơ hội, còn có cơ hội!

    Thượng Ba Thiên giật dây chiến mã, một người một ngựa mỏi mệt đều lấy ra khí lực cuối cùng, liều mạng phóng về hướng hi vọng cuối cùng.

    ****

    "Đại vương thật diệu kế, không thể tưởng được Thượng Ba Thiên tung hoành Lũng Hữu hơn mười năm, hóa ra sớm đã trong lòng bàn tay Đại vương rồi."

    Trong nghị sự đại sảnh của bảo trại, chúng tướng nghe Dương Hạo công khai tin tức nhằm vào kế hoạch của Thượng Ba Thiên, họ tươi cười rạng rỡ.

    Dương Hạo chỉ ảm đạm cười nói: "Chư quân không được chủ quan, thắng Thượng Ba Thiên tuy rằng dễ dàng, nhưng ta chưa bao giờ coi trọng Thượng Ba Thiên, một khi có được Lũng Hữu, đối thủ của ta sẽ không phải Thượng Ba Thiên nữa, trước không phải giờ càng không phải.

    "

    Chúng tướng nghe vậy cũng không khỏi ngẩn ra, và hiểu rõ ý của Dương Hạo, tất cả mọi người đều gật gù.

    Thượng Ba Thiên được Tống quốc giúp đỡ nhanh chóng quật khởi, là một nhánh cường đại nhất trong thế lực của Lũng Hữu, có được Lũng Hữu, tất sẽ coi Thượng Ba Thiên là địch, nhưng trong lòng Dương Hạo vốn không để ý tới nhân vật Thượng Ba Thiên này, vậy thì đối thủ chân chính trong mắt hắn là ai?

    Đặc biệt là...

    Hắn nói trước kia Lũng Hữu , Thượng Ba Thiên chưa bao giờ trở thành đối thủ của hắn, hiện tại lại càng không phải, giờ...

    Chủ ý của hắn thay đổi rồi sao?

    Nghĩ đến đây, chúng võ tướng đều sốt sắng hết cả lên.

    Thật ra, Hà Tây quá là nhỏ rồi, cho dù có phóng đại lên gấp đôi, thêm một Lũng Hữu, vẫn là quá nhỏ, cho dù là tung hoành Tây Vực, chiếm đoạt các nước, thì ở trong lòng bọn họ, mảnh đất này bàn vẫn quá nhỏ bé.

    Bởi vì, đơn giản là ở bên cạnh bọn họ, còn có một đất nước ngày càng thêm giàu có và đông đúc phồn vinh: Tống quốc.

    Hà Tây mấy năm nay được Dương Hạo quan tâm đến phát triển không ngừng, từ từ trở nên xung túc, xung quanh Hạ Lan Sơn mạch, bãi Hoàng Hà đã thành đất đai màu mỡ, Sa Qua hai châu hai mảnh đất này lương thực sung túc.

    Mà Cam Châu và Đôn Hoàng được Dương Hạo giúp đỡ, buôn bán cũng bắt đầu phát triển, Lô Châu và Diêm Châu, Linh Châu, các loại công nghiệp nặng nhẹ cũng bắt đầu phát triển, nhưng tình hình khu tây bắc hoang vắng không thể đổi mới một chốc một lát, khách quan mà nói so với Trung Nguyên, nó vẫn nghèo .

    Ai cũng muốn kiến công lập nghiệp, kiến công lập nghiệp có nghĩa là vợ con hưởng đặc quyền, vinh hoa phú quý.

    Mà văn thần võ tướng thuộc hạ của Dương Hạo đông đúc là vậy, cho dù có được Lũng Hữu, cũng không đủ để ban cho công lao của quần thần, chỉ có... chỉ có Trung Nguyên, tòa thành trăm dặm, giàu có và đông đúc phồn vinh, một quốc gia ổn định Tây Vực ngàn dặm.

    Nghĩ tới nó ánh mắt của chúng tướng đều sáng cả lên.

    "Đồng Vũ."

    "Có Thần!"

    Dương Hạo vừa gọi, Đồng Vũ lập tức đứng dậy, kính cẩn ôm quyền hướng Dương Hạo.

    Trận chiến hôm đó, Thượng Ba Thiên chạy trốn, hai mươi vạn đại quân từng tên một bị Dương Hạo băm vằm, chỉ có một chút tàn quân dựa vào khoái mã lợi tiễn, chạy đi toán loạn.

    Tây Hạ quân bắt đầu dọn sạch bách chiến trường, thu hoạch chiến lợi phẩm, giúp đỡ kẻ tàn tật, thu xếp ổn thỏa đám tàn quân.

    Lúc này, Tiểu Lục cùng Thiết Đầu liền lập tức trở về, dẫn bộ đội sở thuộc tới bái kiến Dương Hạo.

    Huynh đệ lâu ngày gặp lại hết sức thân thiết, nhưng khi nói chuyện, Tiểu Lục với thái độ nghiêm túc, kính cẩn trước mặt Dương Hạo, thái độ đó không chỉ để người ngoài nhìn, nó còn chứng minh sự cung kính và lòng trung thành của hắn với Dương Hạo.

    Khi rời khỏi Hưng Châu, hai huynh đệ Dương Hạo từng có một lần bí mật nói chuyện, Dương Hạo có mấy người huynh đệ kết nghĩa, nhưng huynh đệ thân chỉ có một, đó chính là Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông có thể nói là người trung thành nhất với Dương Hạo, bất luận kẻ nào có thể gây bất lợi với với Dương Hạo, chỉ có hắn không là Dương Hạo không nghi ngờ mảy may.

    Cũng bởi vậy, hắn có bất kỳ lo lắng gì, cân nhắc gì, cũng sẽ không dấu Dương Hạo.

    Người Đinh Thừa Tông nhắc tới chính là Đồng Vũ, Đinh Thừa Tông thấy rằng, loại tình cảm kết nghĩa không đủ để trói buộc hào kiệt, Triệu Khuông Dận có mười huynh đệ kết nghĩa, tình cảm với mười huynh đệ cũng không phải giả dối gì, Triệu Khuông Dận lại càng không phải là một người bạc tình bạc nghĩa, nhưng thiên hạ vừa định, Triệu Khuông Dận liền quyết đoán dùng một chiêu "Dùng rượu tước binh quyền ", lúc này mới ổn định giang sơn, chu toàn cho toàn bộ huynh đệ kết nghĩa.

    Đinh Thừa Tông là thương nhân, là một người thương nhân thành công, hắn đương nhiên hiểu được như thế nào lung lạc thuộc hạ, mong muốn thuộc hạ không tham ô, không sinh dã tâm, kẻ giả vờ trung thành và tận tâm cũng sẽ không đạt được tín nhiệm và có quyền lợi lớn như vậy, nhưng không nói trước được điều gì, cùng với Đinh gia trở thành thủ phủ Bá Châu, mà Tiểu Lục hắn cuối cùng bất quá vẫn đi theo đường tà đạo.

    Điều Đinh Thừa Tông lo lắng chính là, Tiểu Lục vốn là du côn bậc nhất Bá Châu, mà hiện giờ cũng chính là thống soái một phương, hắn cùng với Dương Hạo là huynh đệ kết nghĩa, nhưng qua nhiều năm như vậy, gần gũi thì ít mà xa cách thì nhiều, hàng năm bôn ba bên ngoài, giờ uy quyền ngày càng quan trọng, lần này thu phục Lũng Hữu, phải sắp xếp bố trí như thế nào, ràng buộc như thế nào, một mình hắn lo không nổi, cho dù Tiểu Lục không nghi ngờ oán trách, đám kia vừa mới bắt đầu có chuyện gì xảy ra liền vội vã tập trung lại ở xung quanh hắn, chúng không biết Dương Hạo là ai sao?

    -----oo0oo-----

    Chương 124: Mưu đồ Quan Trung ( canh 1 ).

    Dương Hạo không rảnh lo chuyện vặt, đối với chuyện này kỳ thật không phải là không có cân nhắc, hắn cũng cho rằng, nếu như tin tưởng hoàn thiện, thì tự giác và tính cách là phần quan trọng nhất, song hắn cũng không băn khoăn nhiều như Đinh Thừa Tông.

    Đinh Thừa Tông dù sao cũng xuất thân từ một thương nhân, tuy suy nghĩ kín đáo, song điều này cũng đã hạn chế tư duy và lòng dạ của hắn.

    Dương Hạo nghĩ rằng, Tiểu Lục và Thiết Đầu mặc dù hàng năm dẫn quân bôn ba bên ngoài, nhưng vốn không vượt qua được sự kiểm soát của hắn, tình báo, lương thảo, quân vận … phát triển và huấn luyện đội ngũ, đủ loại phương diện hỗ trợ cung cấp thông tin cho hắn, hiện giờ nhân lúc quân Tống bị bao vây tiêu diệt bắt rời khỏi Ba Thục, lưu lạc tới Lũng Hữu thảo nguyên, lính của hắn mạnh trở lại, song trước mắt cũng không đủ tự lập.

    Giờ có được Lũng Hữu, trước mắt để nó phát triển dần dần rồi đi vào thể chế chính thức.

    Đinh Thừa Tông thấy Dương Hạo đã nghĩ đến chuyện này, nên cũng yên tâm, hắn sở dĩ nói những lời này với Dương Hạo không phải là hoài nghi Tiểu Lục, cũng chỉ là muốn đề phòng tình huống xấu xảy ra mà thôi.

    Song sắp xếp cho Tiểu Lục như thế nào, hai huynh đệ vẫn đang nghiêm túc bàn bạc.

    "Tiểu Lục, mấy năm nay ngươi một mình bên ngoài cùng Thiết Đầu đơn thương độc mã đi Ba Thục, chiến đấu trường kỳ ở các chiến trường Ba Thục, ghìm chân quân Tống, xây dựng nghiệp lớn cho Hà Tây ta, lập nhiều công lao to lớn, mà nay, Mộc Ân, Mộc Khôi, Trương Sùng Nguy là những công thần theo ta khai quốc đã độc lĩnh nhất quân, trấn thủ nhất phương.

    Chiểu theo công lao của ngươi, bổn vương phong ngươi là Quan Trung đô đốc, Thiết Đầu là thống quân sử, vẫn thống lĩnh bộ đội sở thuộc, ý ngươi thế nào?"

    Trước mặt phần đông tướng lãnh, Dương Hạo không gọi đại danh của hắn, vẫn gọi hắn là Tiểu Lục, vẫn hàm ý sự kính trọng, trong lòng Đồng Vũ cảm thấy ấm nóng, lại nghe Dương Hạo sắp xếp như thế, vừa mới trở về nhận ngay chức quan đô đốc, cảm kích vô cùng, vội vàng cùng với Thiết đầu bái tạ lĩnh mệnh.

    Tiểu Lục từ một kẻ lưu manh có thể có ngày hôm nay, có cơ hội khẳng định địa vị của mình, hắn coi như được mở mày mở mặt.

    Đồng Vũ vui mừng khôn xiết, chư tướng hâm mộ, lại nghĩ ra một chức cao hơn: Quan Trung đại đô chỉ huy?

    Đại vương quả thực muốn lấy Quan Trung, đoạt thiên hạ?

    Đại vương muốn không chỉ dừng lại ở Lũng Hữu, chúng tướng nhiệt huyết sôi trào, cũng không có một ai ghen tị với phần thưởng của Đồng Vũ, muốn có quan chức tiền đồ, có khi là cần cơ hội, và có khi chỉ cần mình bản lĩnh khá lớn là được.

    Dương Hạo tự tay nâng hai vị huynh đệ kết nghĩa dậy, cười nói: "Tiểu Lục, Thiết Đầu, các ngươi ngàn dậm rong ruổi, gấp gáp trở về, tuy ngươi vừa qua một trận ác chiến, ta vốn muốn cho ngươi nghỉ ngơi mấy ngày, song... binh quý thần tấn, ta có một đại sự, phải cho ngươi đi làm ngay."

    Đồng Vũ cười nói: "Mấy năm qua, ta chẳng phải liên tục chiến đấu ở các chiến trường Ba Thục hiểm lĩnh tuấn ải sao, trận chiến với Thượng Ba Thiên lao lực bôn ba, chưa bao giờ ngừng nghỉ, từ nay về sau, lòng thần sẽ kiên định hơn dù có vất vả hơn trăm lần so với ngày xưa, Đại vương có hạ lệnh gì cứ nói."

    Dương Hạo mặt sắc nặng nề: "Ta ngươi ngày đêm không ngừng nghỉ, lập tức đi thẳng đến Lục Bàn sơn, Việt Lục Bàn sơn, chiếm cứ lấy tuyến Trung An bảo, Liên Hoa bảo, Kê Đình sơn, Ngõa Đình trại!"

    Trương Sùng Nguy hai mắt sáng ngời, thốt lên nói: "Đại vương muốn phá các cửa ải trên, tiến sát Lũng Tây?"

    "Sai!"

    Dương Hạo nói: "Là phía nam tấn công Tần Châu, phía tây bình định Củng Châu, phía đông sát sao hai châu Vị Lũng, binh xuất kỳ sơn, thẳng đến Trường An."

    Chúng tướng vừa nghe vậy xắn tay áo lên, đều xin đi giết giặc, phải làm viên tướng đệ nhất tấn công Trường An.

    Củng Châu ở tây của Tần Châu, hiện tại khu Cam Túc, Tống quốc đóng quân cực nhỏ, Tần Châu ngược lại có trọng binh, song chiếm Tần Châu, một là vì phía đông tấn công Trường An giải quyết hiểm hoạn phía sau, nam tiến Ba Thục, mục đích của Dương Hạo là tiến công Quan Trung, đương nhiên là công lao giương cờ tấn công Trường An là lớn nhất.

    Dương Hạo cười nói: "Các ngươi không phải tranh nhau, muốn đánh nhau, nhiều cơ hội lắm.

    Tiểu Lục từng lãnh binh ở Quan Trung... nửa năm, quen thuộc địa hình và chiến lực thủ quân nơi đó nhất, trận này là trận đánh ác liệt, bổn vương muốn giao cho Tiểu Lục đi đánh."

    Chúng tướng vừa nghe, phần công lớn này lại dành cho Tiểu Lục , người ta là huynh đệ kết nghĩa của Đại vương, đương nhiên không nên đi tranh giành.

    Một bên lại xuất hiện Kha Trấn Ác, ôm quyền nói: "Đại vương, Quan Trung quân Tống không thể khinh thường, thần nguyện cùng Đồng tướng quân đồng tâm giết giặc, giành lấy Quan Trung.

    Mong Đại vương ân chuẩn."

    Kha Trấn Ác nín thở, kỳ thật nếu bàn về thủ, trong tướng lĩnh thủ hạ chính của Dương Hạo, ngoài Dương Kế Nghiệp ra không ai am hiểu hơn so được với hắn, thuộc hạ Dương Hạo phần lớn là tướng lĩnh giỏi tiến công, mà công xong tất nhiên phải thủ, một đại tướng giỏi thủ, tác dụng này cũng không kém hơn tướng lĩnh giỏi về tấn công, nhưng thủ hiển nhiên không vinh quang hào quang bằng công, thanh danh cũng rất khó tỏa sáng.

    Kha Trấn Ác ở Hoành Sơn chiến đấu một lần, ở Diêm Châu chiến đấu một lần, hai lần dễ như trở bàn tay, đủ để cho hắn thành danh công lớn, có nguyên nhân không hiểu sao mà việc sắp thành lại hỏng, may là Kha Trấn Ác nhẫn nhục chịu khó, trong lòng cũng khó tránh khỏi dằn vặt, nếu không chiếm được công lớn, hắn thật sự không mặt mũi nào đứng chung một chỗ cùng điện xưng thần với đám văn võ bá quan.

    Dương Hạo biết ý nghĩ của hắn, cũng hiểu được ý tốt của hắn, hắn vẫn đang suy nghĩ, một khi Trường An tới tay, tất sẽ phản công đối mặt Quan Trung quân Tống, theo thời gian đó Triệu Quang Nghĩa có lẽ cũng đã về, dưới sự chỉ huy của hắn, phản công của quân Tống sẽ không nhỏ.

    Dương Hạo cũng không nghĩ là Triệu Quang Nghĩa có thể đánh hạ U Châu, cho dù Triệu Quang Nghĩa không phạm sai lầm như trong lịch sử, trận chiến này hắn cũng muốn bại, chẳng qua mức bại có thể sẽ có chút sai biệt, thời gian bại, có thể sẽ hơi lâu một ít.

    Nguyên nhân rất đơn giản, thực lực Liêu quốc, Dương Hạo phải rõ ràng hơn so với Triệu Quang Nghĩa.

    Viễn chinh, bộ tốt làm chủ, lần này Bắc Phạt đây là chỗ thiếu hụt lớn nhất của Tống quốc; Tháng sáu phát binh, với thực lực của Liêu quốc, tuyệt không thể hai ba tháng mà công được, một khi kéo dài tới mùa thu tiết đông, điểm yếu của Tống quốc là vận chuyển đường dài, Liêu quốc không thiếu danh tướng, một khi động tay chân, Triệu Quang Nghĩa lại một lần nữa mắc sự cố dưới thành Hạ Châu bị tiến công chớp nhoáng.

    Sở dĩ gọi là tiến công chớp nhoáng, là tốc chiến tốc thắng, nếu không sẽ lâm vào thế bị động, mà Liêu quốc, cũng không phải bất kỳ quốc gia nào cũng có thể trở thành đối thủ tốc chiến tốc thắng.

    Thứ ba, Liêu quốc phần lớn là giai binh, chỉ cần bọn họ hạ quyết tâm tử chiến, viện quân có thể liên tiếp được cấp tới, và sẽ khiến cho Triệu Quang Nghĩa hao tổn chết ở dưới thành U Châu, trừ phi người thống trị của bọn họ sợ hãi, manh động có ý thoái lui.

    Mà bất kể là Liêu thái hậu Tiêu Xước, Da Luật Hưu Ca, hay là Bắc viện, nam viện tể tướng, đám văn võ quan viên cao cấp của đại vương này, tuyệt đối không sợ chiến.

    Tống quốc có thể ngấm ngầm bất động mà khinh thường Hán quốc, có thể bởi vì Liêu quốc đơn độc cầm quyền mà xem nhẹ bọn họ.

    Dương Hạo sẽ không cho phép nghĩ như vậy, Tiêu Xước cũng không phải là phù thái hậu của Hậu Chu, ai nếu nghĩ rằng nàng là nữ nhân dễ bị ức hiếp, thì đó là nhận định sai lầm .

    Có tám chín phần mười Triệu Nhị thúc sẽ nghĩ chuyện thu hồi lại ở phía tây, Quan Trung không thể chỉ có tướng giỏi về tấn công, xét thấy vậy, Dương Hạo liền đáp ứng, đồng thời thanh minh: "Một khi Trường An về tay, Kha Tướng quân sẽ là Trường An lưu thủ!"

    Kha Trấn Ác nghe thấy vậy vui mừng vô cùng, Dương Hạo thấy chúng tướng nghe đại kế của mình, đều là toàn tâm toàn ý muốn được xuất binh ra chiến trường, trong lòng cũng tự vui.

    Chiết Tử Du Tiêu quan gặp nạn, khiến Dương Hạo xúc động rất lớn, hơn nữa lời của Vĩnh Khánh công chúa, khiến niềm tin của hắn niệm bỗng dưng thay đổi.

    Đương nhiên, loại chuyển biến này có nguyên nhân rất lớn là bởi vì thực lực của hắn dần dần mở rộng đến độ đủ để thổi phồng, tạo ảnh hưởng niềm tin với các bộ hạ, chẳng qua trong tiềm thức ảnh hưởng đó chính hắn cũng không nhận thức được, cũng không biết đây là nguyên nhân trọng yếu thúc đẩy hắn tạo ra thay đổi.

    Nhưng là bất kể thế nào nói, hắn bắt đầu làm như vậy rồi.

    Ngoài Dương Kế Nghiệp, chư tướng đang ngồi đều là lần đầu nghe Dương Hạo công khai xác nhận dã tâm đối với Quan Trung thậm chí đối với Trung Nguyên.

    Thác Bạt Hạo Phong hưng phấn rất nhiều, nói: "Đại vương, chúng ta tấn công chiếm Quan Trung, Dạ Lạc Hất Thanh Hải hồ bên kia làm sao bây giờ?

    Lão tiểu tử đó biết chúng ta sẽ không bỏ qua hắn, chỉ sợ chó cùng rứt giậu, cắn chân sau chúng ta."

    Dương Hạo cười nói: "Dạ Lạc Hất à, bổn vương đã có tính toán, Dương đại nhân, ngươi tới nói cho mọi người biết."

    Dương Kế Nghiệp nói: "Vâng, chư vị, Thanh Hải hồ bên kia, Đại vương chuẩn bị cho Ngải Nghĩa Hải tướng quân xuất ngựa..."

    Hắn mới nói đến đây, một gã thị vệ lặng lẽ đi vào, đi đến bên người Dương Hạo, thì thầm với hắn vài câu, Dương Hạo hoắc một chút đứng lên, cả kinh nói: "Nàng?

    Nàng làm sao tới rồi?

    Nàng dẫn theo bao nhiêu nhân mã?”

    -----oo0oo-----

    Chương 125: Thượng binh phạt mưu ( canh 2 ).

    "Ngươi tới làm cái gì?"

    "Giết người!

    Đại vương nói rồi, ân oán rõ ràng, có oán phải báo.

    Dạ Lạc Hất, chỉ có thể chết dưới đao của ta !"

    "Xằng bậy, đây là quốc sự!"

    "Biết là quốc sự, thần A Cổ Lệ lần này dẫn bản tộc bốn vạn tám ngàn người tới nghe lệnh, xin đại vương ban đại sự tây chinh Thanh Hải hồ quân cho hạ thần."

    "Nàng..."

    A Cổ Lệ với đôi mắt to quyến rũ tràn đầy sát khí hôi hổi: "Hắn không chỉ là kẻ thù A Cổ Lệ ta, mà còn là kẻ thù của hơn mười vạn dân chúng dân tộc Hồi Hất, thần là tri phủ Cam Châu, Cam Châu đô chỉ huy sứ, thủ lĩnh Hồi Hất, đây là trách nhiệm của ta, xin Đại vương ân chuẩn!"

    Mãi lâu sau, Dương Hạo chỉ thở dài.

    ...

    "Nghĩa Hải à, chuyện này, cô đành phải giao cho ngươi ."

    "Hic... , thần tuân chỉ."

    "Ừm, Cam Châu Hồi Hất, vốn là bộ hạ cũ của Dạ Lạc Hất, tuy nói Dạ Lạc Hất bỏ bọn họ đi, lệnh cho đứa con cả A Lý xúi giục chư bộ thủ lĩnh nội chiến, tranh giành đoạt quyền không ngừng, giờ qua một thời gian giảng hòa, dân tộc Hồi Hất Cam Châu dường như không còn tranh giành nhau nữa, nhưng nguy hiểm vẫn rình rập, để cho nàng đi, ngươi cũng phải có phòng bị để tránh sinh biến.

    Mau chóng chuẩn bị nhân mã ngươi mang đi, đưa A Cổ Lệ gần năm vạn binh mã, cô cảm thấy cũng không yên tâm, ngươi cẩn thận mà làm."

    "Thần... biết."

    "A Cổ Lệ tính nóng như lửa, là một nữ tử yêu ghét rõ ràng, không để nàng đâm Dạ Lạc Hất, thì nàng vẫn không cảm thấy thoải mái.

    Ha ha, phần công lao chính tay đâm Dạ Lạc Hất, ngươi nhường cho nàng là được, về sau có khi lại là lập công lớn."

    "Ha ha, thần sao lại phải tranh công với một nữ tử như nàng, hơn nữa nàng cũng chỉ muốn chứng minh tấm lòng thôi."

    "Há?

    Tấm lòng gì?"

    "Ồ ồ, ý ta là, tỏ vẻ trung thành thần phục Đại vương thôi, khụ khụ."

    "Ồ, thế ư ?

    A Cổ Lệ không phải là người cứng nhắc, nàng chỉ muốn bảo vệ tộc nhân của mình thôi, người này trung thành chớ nghi ngờ gì.

    A Cổ Lệ đi cũng là một chuyện tốt, Dạ Lạc Hất một khi bị chém đầu, có A Cổ Lệ ở đó thu nạp, trấn an tàn quân Thanh Hải hồ dân tộc Hồi Hất sẽ dễ dàng hơn, A Cổ Lệlà cửu họ Vương dân tộc Hồi Hất.

    Đến lúc đó, tàn cục để cho nàng lo liệu, còn ngươi lập tức dẫn bộ quân phản hồi, lo cho hậu phương, bất đắc dĩ lắm ta mới phải phái viên hổ ngươi tướng đi phía tây, giờ ngươi có thể ra tay, cơ hội cô nắm chắc Quan Trung sẽ càng lớn."

    "Vâng "

    "Đúng rồi, A Cổ Lệ lo liệu việc quản lý sau này, cần chọn người tốt quản lý dân tộc Hồi Hất, tuyệt đối không để cho thất thoát.

    Nàng cho dù dũng mãnh như thế nào, thì dù sao cũng là một nữ nhân, đao thương không có mắt, ngươi đến lúc đó hỗ trợ cho nàng, chớ để nàng xảy ra sơ xuất gì."

    "Híc... , vâng "

    ...

    Ngải Nghĩa Hải bĩu môi đi ra thư phòng, một trận gió vù qua đình viện, sáng ở cửa trước, thân binh dắt ngựa đến, Ngải Nghĩa Hải phi thân lên ngựa, áo choàng đem màu đỏ tươi tung bay, đang lúc giục ngựa quay về quân doanh, bỗng nhiên vọt tới mấy chiến mã, chiến sĩ ăn mặc trang phục bộ tộc Hồi Hất, vây quanh một người, là một mỹ nhân mắt hắn sáng lên.

    "Ngải tướng quân."

    Tiểu mỹ nhân chắp tay thi lễ, Ngải Nghĩa Hải liếc mắt nhìn nàng một cái, mặt dài ra, ôn hoà nói: "Ồ, A Cổ Lệ đại nhân, bản tướng kính lễ ."

    "Ngải tướng quân không cần phải khách khí."

    A Cổ Lệ kéo dây cương, đi sóng vai cùng hắn.

    Một mùi thơm thoang thoảng xông thẳng vào chóp mũi, ngựa của Ngải Nghĩa Hải hít hà rồi quay đầu hỏi: "Đêm đã khuya, A Cổ Lệ đại nhân còn không quay về doanh nghỉ sao?"

    A Cổ Lệ nhướn mũi lên nói: "Nhận được ân chuẩn của Đại vương, A Cổ Lệ muốn cùng tướng quân viễn chinh Thanh Hải hồ, sóng vai tác chiến, sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành, A Cổ Lệ muốn cùng đại nhân bàn bạc một chút về cách tấn công Thanh Hải hồ.

    Ở Thanh Hải hồ có lực lượng tương đối lớn, hơn nữa lão tặc hắn không như Thượng Ba Thiên, còn chẳng tín nhiệm thân tín ấy chứ.

    La Đan mặc dù có thể lợi dụng, nhưng La Đan và hắn vốn là lợi dụng lẫn nhau, Dạ Lạc Hất không phải không cảnh giác La Đan, đánh Dạ Lạc Hất không thể so bì với đánh Thượng Ba Thiên được”.

    Ngải Nghĩa Hải không đáp, lắc đầu liếc mắt nhìn A Cổ Lệ.

    Ngải Nghĩa Hải xuất thân từ mã tặc, lập công dưới trướng Dương Hạo, ít nếm mùi chiến bại, thái độ lại kiêu ngạo, hắn không háo sắc, cũng kinh thường nữ nhân, thường động đao động thương với nữ nhân, thái độ của hắn khinh khỉnh vô cùng.

    A Cổ Lệ thấy hắn không đáp, không khỏi kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn một cái, ngạc nhiên nói: "Ngải tướng quân, tại sao không nói gì?"

    Ngải Nghĩa Hải dùng sức nhướn mũi, hừ nói: "Đánh Dạ Lạc Hất không có gì phải bàn cả, sáng sớm ngày mai, chúng ta sẽ khởi hành đi về phía tây, đến lúc đó A Cổ Lệ đại nhân, ngươi cho bản tướng quân giáp trận, đợi bổn tướng quân đánh bại Dạ Lạc Hất, đem hắn kéo đến trước mặt ngươi, để cho ngươi chém hắn một đao là được ."

    A Cổ Lệ không hờn giận, mặt trầm xuống nói: "Ngải tướng quân, ý ngươi là gì?

    Đại vương nói, có thể hai chúng ta cùng đi Thanh Hải hồ, cũng không nói ai chủ ai thứ, lúc này đây ta mang đến bốn vạn tám ngàn người, nhiều hơn binh của ngươi, ta phải đến giáp trận."

    "Phì... phí lời!"

    Ngải Nghĩa Hải khinh thường : "Đại vương nói ?

    Đại vương còn nói bảo lão Ngải ta hộ tống ngươi chu toàn, không được để bị đau một sợi tóc gáy của ngươi đấy.

    Nữ nhân các ngươi nào có biết làm gì, huống hồ còn nói là động đao động thương giết địch?

    Ngươi có thù, thì người đàn ông của ngươi thay ngươi báo thù không phải xong rồi sao, còn cần phải ngươi ra tay?"

    A Cổ Lệ mặt cười bỗng chốc đỏ lên, giận mà ghìm ngựa nói: "Ngươi nói người đàn ông của ta là…?"

    Ngải Nghĩa Hải trừng mắt: "Người ta nói là Đại vương!

    Ngươi muốn gả cho ta, ta không cần đâu, nữ nhân, nữ nhân cái mông, ai muốn nữ nhân như ngươi chứ.

    Ta cho ngươi hay, ta đảm bảo lập được quân lệnh trạng ở trước mặt Đại vương, đảm bảo không làm ngươi bị thương, ngươi đừng gây thêm phiền toái cho ta nữa, đến lúc làm thương ngươi, tổn thương trái tim Đại vương, còn chẳng phải vơ xui xẻo vào người ta ư?

    Lão Ngải ta dại gì ?"

    A Cổ Lệ mặt càng đỏ hơn, lắp bắp nói: "Ngươi...

    Ngươi nói bậy bạ gì đó, ngươi nói ai...

    Ai là người phụ nữ của ... của hắn?"

    Ngải Nghĩa Hải thực nhìn trái nhìn phải, rầm rì nói: "Nơi này còn có người phụ nữ thứ hai sao?"

    Nói xong vung roi kéo, nghênh ngang đi, A Cổ Lệ t đứng đờ người ra đấy.

    Nàng nhưng không biết Ngải Nghĩa Hải nghe tin đồn ở đâu, thêm mắm thêm muối vào lời nói của Dương Hạo, lòng bỗng nhiên trống rỗng, không hề miệt thị và tức giận Ngải Nghĩa Hải.

    Phía sau còn có thị vệ của mình đi theo, A Cổ Lệ không dám quay đầu lại nhìn bọn họ, khuôn mặt nóng ran, ngẩng đầu nhìn bầu trời, sao sáng, đêm nay gió mát thổi nhè nhẹ...

    Đêm nay gió thực là lạnh, mùa đông cũng sắp tới rồi.

    Năm trước tuyết rơi rất nhiều, không biết trận tuyết đầu mùa đông năm nay khi nào thì đến?

    Thượng Ba Thiên bị trói rất chặt, cuộn mình trong thành lũy ở Cửu Dương trại, ánh mắt khờ dại nhìn sao trời, ngốc nghếch không biết mình đang nghĩ gì.

    Tiếng bước chân, một đại hán mang theo vài binh sĩ đi tới, dưới cây đuốc, có thể thấy rõ người nọ bộ dáng cao cao, dáng người khỏe mạnh, cái trán rộng lớn, mũi thẳng, trên người mặc một bộ trường bào màu xanh đen dân tộc Thổ Phiên, tay áo khẽ bay bên hông, thỉnh thoảng bị gió thổi mạnh, đập trường đao vào bên hông.

    Đây là Ba Tát, hắn không phải người Hán, hắn cũng dưới trướng Dương Hạo.

    Thượng Ba Thiên chiêu nạp hắn và Trương Tuấn, Địch Hải Cảnh, Vương Như Phong, và đã từng điều tra lai lịch của bọn họ, xác nhận bọn họ là mã tặc đạo tặc tung hoành Lũng Hữu, nhưng ai biết, bọn họ đã sớm đã là người Dương Hạo, thậm chí còn là cao thủ Ba Thục, Đồng Vũ nổi tiếng giỏi giang, đương nhiên cũng là người của dương hạo.

    Dương hạo...

    Mưu đồ Lũng Hữu ta, rốt cuộc đã ấp ủ bao lâu?

    Nghĩ đến đây, Thượng Ba Thiên trong lòng phát lạnh từng đợt, chỉ cảm thấy trên người lạnh hơn .

    Hắn đuổi tới Cửu Dương trại, đã yếu lắm rồi, để chứng tỏ thân phận, lập tức tiến vào bảo trại, hắn mong chờ chính là một nồi canh thịt nóng hôi hổi, nhưng hắn nhìn đâu cũng là đội ngũ chỉnh tề, cây đuốc sáng trưng, vô số mũi tên nhọn nhắm ngay bọn hắn, Thượng Ba Thiên chỉ có thể bó tay chịu trói.

    "Ai đem Thượng Ba Thiên đại nhân trói như vậy?

    Trời lạnh, sương xuống, gây tổn hại thân thể, Thượng Ba Thiên đại nhân cũng không phải là người trẻ tuổi gì, thực không hiểu chuyện, mau tìm cho đại nhân tìm thảm phủ thêm vào đi."

    "Vâng "

    "Ba Tát, ngươi không cần giả từ bi mèo khóc chuột."

    Thượng Ba Thiên lạnh lùng thốt: "Ta trúng kế các ngươi, ta nhận.

    Chẳng qua các ngươi cũng không thư thả được bao lâu nữa đâu, đợi cho Tống quốc xuất binh, kết cục dành cho các ngươi sẽ thảm lắm đấy."

    -----oo0oo-----

    Chương 126: Thượng TRí ( canh 3 ).

    Ba Tát nhếch miệng cười, nói: "Tống quân mà, chúng ta cũng không phải chưa gặp bao giờ, cũng không đến mức ngươi nói như vậy, mà ngay cả ngươi, cũng không đánh Tống quân bao giờ?

    Lần này cho dù Tống quốc không xuất binh, chúng ta cũng sẽ không như vậy dừng tay lại ."

    Thượng Ba Thiên trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi không dám tin: "Dương Hạo hắn... có gan mưu đồ Trung Nguyên?"

    "Có gì là gan với không gan chứ, chẳng qua điều đó chẳng liên quan gì với Thượng Ba Thiên đại nhân ngươi."

    Ba Tát cười hì hì nói: "Ngươi nên quan tâm tới tình hình hậu sự của mình đi!"

    Trời đã sáng, Dương Hạo dừng chân trước một kiệu xe đi tới , kiệu xe với sự hộ tống của đại đội nhân mã, cánh cửa mở rộng ra, bọn thị vệ rút đao ra khỏi vỏ, tiễn được lắp lên cung, bảo vệ đề phòng cẩn mật, bách tính môn dân chỉ có thể xa xa nhìn lại, châu đầu ghé tai, bàn luận.

    Dương Hạo và Dương Kế Nghiệp dẫn thân tín tới nghĩa môn, xe kiệu kia dừng lại, màn kiệu vén lên, một người mặc trường bào đi từ trong xe đi ra, thiếu niên công tử đầu đội khăn, mày ngài, mắt long lanh.

    Dương Hạo tiến lên, vui vẻ cười nói: "Kỳ Vương điện hạ, cuối cùng đã tới!

    ****

    Cỗe lừa mà nội thị cận thần của Triệu Quang Nghĩa làm cho và giúp hắn chạy trốn, để tránh bại lộ thân phận, phủ um cây cỏ lên, ngụy trang như thật, Da Luật Hưu Ca lệnh người xông vào giết đại doanh của Triệu Quang Nghĩa, lúc này đại doanh quân Tống đã mất người chỉ huy điều hành, các lộ binh mã mất đi người thống lĩnh, thế trận lập tức bị hỗn loạn, có kẻ liều mạng giết về hướng bắc, ý đồ hợp vào quân Tống dưới thành U Châu, có kẻ chạy về hướng nam, có kẻ chẳng phân biệt được đông tây nam bắc, chỉ thấy phương hướng nào quân địch thưa thớt, thì lao đến.

    Liêu quân với tình hình như vậy để mở rộng chiến quả, cố gắng hết sức đuổi giết các lộ quân Tống.

    Quân Tống dưới thành U Châu không rõ Thánh Thượng sống chết ra sao, tam quân tướng sĩ đường ai nấy đi.

    Mấy viên chủ tướng vội vàng bàn bạc, thấy tình hình này sẽ không thể tiếp tục công thành, sơ sểnh một chút cũng sẽ bị Liêu quân vây đánh, giết dưới thành U Châu, lúc này chúng quyết định lập tức lui binh theo hướng nam, đồng thời tìm kiếm Thánh Thượng.

    Lúc này, thủ quân bên trong thành U Châu đã biết tin, lập tức xua quân ra khỏi thành, nội ứng ngoại hợp với viện quân ngoài thành, quân Tống đại bại, mấy chục vạn đại quân tan tác, tốc độ khủng khiếp nhiều với thế như chẻ tre trước đây.

    Triệu Quang Nghĩa một khi thất thủ, lâm vào tình cảnh bi thảm tan tác, cả đời cống hiến bị hủy hoại chỉ trong chốc lát như vậy.

    Từ trên sườn núi ngắm nhìn những lá cờ của đội ngũ phía xa, nhận thấy kết cấu lui quân rất khó đánh úp, Da Luật Hưu Ca chưa lành trọng thương nằm trên xe ngựa không khỏi giật mình ngồi dậy, hỏi: "Đây là đạo nhân mã nào, mau mau báo ."

    Vừa mới truy kích thất bại, đại tướng Liêu quốc Lưu Chấn tổn binh hao tướng xấu hổ nói: "Đại tướng quân, nhân mã đoạn đường này là quân Tống Lý Kế Long."

    "Lý Kế Long, Lý Kế Long..."

    Da Luật Hưu Ca đọc hai lần, nhẹ nhàng gật đầu nói: "Bại mà không bại, thật sự hiếm thấy."

    Da Luật Hưu Ca đương nhiên hiểu được, bị đại bại, sĩ tốt thất kinh, một khi chạy trốn, khó khăn lớn nhất không phải các tướng lĩnh có thể giữ được sự tỉnh táo hay không, mà là bọn họ đã mất đi tinh thần khuấy động bại binh, không để cho quân địch nhân cơ hội, không chỉ yêu cầu hắn giữ bình tĩnh ở trên chiến trường, hơn nữa với hiệu lệnham quân, năng lực chỉ huy điều hành cũng phải đạt tới một độ cao tương đối, được sĩ tốt ủng hộ tuyệt đối, thì mới có thể có được hiệu quả như vậy.

    Da Luật Hưu Ca hơi suy nghĩ, nhân tiện nói: "Trận này quyết đấu đến cùng, quyết chiến, dù biết tổn thất sẽ vô cùng to lớn, quân Tống kéo đến hơn ba mươi vạn, hiện giờ đều ở biên giới, truyền lệnh, các lộ truy binh hướng trấn thủ cẩn thận các hướng, chặn giết binh mã của Tống quốc."

    Da Luật Hưu Ca vừa dứt lời, lại có người đến báo: "Báo, đại tướng quân, quân Tống La Khắc Địch đột nhiên đánh phản tới, vệ vương Diên Tự nhanh chóng đuổi theo, đại bại rồi, vệ vương trúng tên, đã được đưa tới Cố An thành cứu chữa, giờ sống chết chưa hay."

    "La Khắc Địch tướng quân!

    Hắc hắc, trước mắt có Lý kế long, Cố An lại có La Khắc Địch, Tống quân đủ danh tướng, nếu không phải Triệu Quang Nghĩa tự xưng là cao minh, thích tự mình chỉ huy tác chiến, sợ là chúng ta chưa chắc sẽ có đại thắng Cao Lương hà đâu."

    Da Luật Hưu Ca trầm ngâm một lát, dặn dò nói: "Tống quốc ngang nhiên xé bỏ điều ước, xâm lấn Đại Liêu ta, nay gặp đại bại, thái hậu tất có ý chỉ, sẽ lệnh cho ta hưng binh xuôi nam, lệnh cho các bộ binh mã chớ dây dưa với La Khắc Địch, Lý Kế Long, cố gắng giết quân Tống nhiều nhất có thể, để tận dụng cơ hội đổ xuống phía nam."

    Da Luật Hưu Ca chỉ hận mình giờ thân bị trọng thương, hành động bất tiện, không thể cùng hai người La Lý đọ sức, thuộc hạ của hắn đang vội vàng đuổi theo của các lộ binh mã, so với hai người này hiển nhiên là kém một bậc, như đi gặm hai xương cứng, tàn quân Tống bị thương nặng, tướng lĩnh vô cùng dũng mãnh, ba mươi vạn quân Tống đều là tinh binh huấn luyện thành thục, hiển nhiên sẽ đem lại kết quả không tồi.

    Giờ đang đuổi giết quân Tống, Da Luật Hưu Ca đã bắt đầu bắt tay vào hành động và cân nhắc bước tiếp theo, không chỉ Lý Kế Long, còn có Cố An La Khắc Địch, hắn tin tưởng vào trận chiến, giao chiến ở lãnh thổ Tống quốc, bọn họ hết cơ hội này đến cơ hội khác.

    Đây là hai đối thủ đáng gườm trên một trận chiến, hắn muốn đích thân mình đánh bại bọn họ!

    Tin U Châu đại thắng đã lan truyền đến Thượng Kinh, Tiêu Xước được tin chiến thắng, cảm thấy bắt đầu yên tâm.

    Toàn bộ Thượng Kinh đều náo nhiệt, mọi người hoan hô nhảy nhót, gồm cả dân chúng khu người Hán, giang sơn này là họ Triệu hay là họ Da Luật, là treo Tống kỳ hay treo Liêu kXѡXvới dân chúng bọn họ lúc này mà nói đều không quan trọng, đây là đất đai nuôi dưỡng bọn họ, bọn họ chỉ hy vọng mình có cuộc sống yên bình thôi, giờ chiến hỏa sẽ không kéo dài đến Thượng Kinh, mỗi người đều vui mừng khôn xiết, giống như lễ mừng năm mới.

    Đã bao vây U Châu, đại phá ba mươi vạn quân Tống, hoàng đế Tống quốc hoảng sợ chạy trốn, Da Luật Hưu Ca Đại tướng quân sống chết chưa rõ, uy danh vang lừng.

    Phố lớn ngõ nhỏ đều kể ra sự tích anh hùng của hắn, miêu tả hắn anh minh thần võ, bách chiến bách thắng, quả thực là đệ nhất danh tướng chưa từng có trong lịch sử Liêu quốc.

    "Da Luật Hưu Ca tướng quân, đây chính là một hảo hán của Đại Liêu Da Luật bộ tộc ta.

    U Châu bị vây, bảy lộ viện quân phải đi một đường bại một đường, khó thắng, nhưng ta Da Luật Hưu Ca Đại tướng quân mã đáo thành công.

    Vừa mới giết được Nữ Chân, Thất Vi chạy trốn, rồi ngay lập tức lại khiến người Tống tan tác."

    "Lần Này Đại tướng quân trở về, lại phải phong thưởng rồi?"

    "Đương nhiên, nghe nói thái hậu sẽ phong Da Luật Hưu Ca tướng quân là đại vu việt sao í, đại vu việt, đây chính là người đệ nhất thiên hạ của Đại Liêu quốc ta, có công lớn phải thưởng, tính xem, chức đại vu việt này đã không có bao nhiêu năm rồi, hiện giờ mới chỉ có Da Luật Hưu Ca tướng quân có thể được chức quan này.

    Đây chính là chức vị tối cao giỏi hơn văn võ bá quan đấy."

    "Ta còn nhớ, Thái tổ hoàng đế Đại Liêu ta năm đó liền nhân chiến công hiển hách mà ban chức đại vu việt, sau lại dùng cái chức này chịu thiền xưng đế, mới có Đại Liêu quốc ta, từ đó về sau, dường như còn không có ai làm đại vu việt nữa, ngươi nói thái hậu đây là ý gì?

    Chẳng nhẽ là.."

    "Đừng nói bừa, tuy nói Hưu Ca tướng quân cũng là hoàng tộc, nhưng thái hậu có con, dĩ nhiên xưng đế, làm sao có thể …?"

    Tin tức bên Liêu quốc lan rộng hơn cả bên Tống quốc, sĩ tử văn nhân, người buôn bán nhỏ, cũng sẽ lôi quốc gia đại sự ra để lải nhải, không cho rằng kỳ quặc, ở Liêu quốc thì càng thêm rôm rả, ăn nói khùng điên trên bàn rượu, đưa chuyện thì cũng thôi, không ai truy cứu, song phỏng đoán thái hậu có nhường ngôi ngôi vị hoàng đế, dù sao vẫn có điều cố kỵ, lập tức có người bên cạnh ra tiếng khuyên can.

    Vị này nhưng bây giờ có chút men say, không cho là đúng nói: "Có cái gì hay ho chứ , Da Luật bộ tộc, là hoàng tộc Đại Liêu ta, đương kim hoàng thượng tuổi nhỏ, có thể ngồi bảo vệ giang sơn này, khống chế được các bộ lạc sao?

    Da Luật Hưu Ca đại tướng quân một nhân vật như vậy mới xứng .

    Hơn nữa, ta cũng không nói thái hậu còn có ý nhường ngôi."

    "Vậy là ngươi nói?"

    "Thái hậu tuổi trẻ xinh đẹp, Da Luật tướng quân phong nhã hào hoa, chưa biết chừng thái hậu vì Da Luật tướng quân của công lớn, gả cho cho hắn, Da Luật tướng quân lấy thân phận á phụ làm Hoàng Thượng..."

    -----oo0oo-----

    Chương 127 : Thảo Triệu Cảnh hịch.

    Tiêu Quan bị người Thổ Phiên chiếm cứ bao năm, giờ lại rơi vào tay Dương Hạo, bắc đại môn của Quan Trung thực tế đã mở ra, mà người Thổ Phiên liên miên chinh chiến, sớm đã quen thuộc thủ quân Quan Trung, Dương Hạo đánh bại Thượng Ba Thiên, bởi vì tốc độ quá nhanh, quân Tống Quan Trung còn không hề biết chuyện gì ở nơi đây, cũng không biết Tây Hạ quân đã hùng hổ, hừng hực tiến quân xuôi nam.

    Cho đến đại quân Đồng Vũ, Thiết Ngưu và Kha Trấn Ác chậm rãi giết tới Lũng Sơn.

    Thế núi hiểm trở vô cùng, đông xuất có thể khống chế Quan Trung, nam vọng có thể đoạt Hán Trung, Ba Thục.

    Lũng Sơn là dư mạch Lục Bàn sơn, kéo dài mấy trăm dặm, có Bửu Kê, Đại Tán quan ải hiểm yếu, chỗ trọng yếu là Quan Trung, Hán Trung, Ba Thục; Kỳ Sơn có Lũng Quan, khống chế được hướng yếu đạo Quan Trung.

    Dương Hạo lệnh cho đám người Tiểu Lục, Kha Trấn Ác phải lấy tốc độ nhanh nhất cướp lấy Quan Trung; thì mới giảm thiểu tổn thất, dùng nhiều trí, dùng ít lực, có thể sử dụng thủ đoạn cầu hòa, không động võ nghệ, bởi vì Vĩnh Khánh công chúa vẫn đang băn khoăn về "Kỳ Vương Triệu đức phương" trong đó.

    Chủ định gây chiến với Tống, vừa đánh lại vừa kéo dài, đây cũng không phải là chinh phục tuyệt đối, giết quá độ, sẽ làm quân Tống quật khởi.

    Về phần cách tiến hành cụ thể thì không có, thời cơ chiến đấu thay đổi trong nháy mắt, và Dương Hạo không có khả năng nắm giữ, cho nên đã toàn quyền giao cho ba vị chỉ huy mặt trận, mỗi vị chỉ huy một kiểu không ai giống ai.

    Triệu Quang Nghĩa chỉ huy trận chiến phạt Liêu, chính là dùng là cách này, hắn có là phật quan âm nghìn tay nghìn mắt, cũng chẳng có cách nào chỉ huy được ba mươi vạn đại quân, cũng chính bởi vì quyền bính cầm giữ quá nặng, cho nên khi Liêu quân đánh bất ngờ vào U Châu, các lộ quân Tống xung quanh không dám làm bừa, chỉ có thể theo dõi bổn trận, trơ mắt nhìn quân địch vào thành, cũng chính bởi vì vậy, Triệu Quang Nghĩa phải nằm bò trên xe lừa bỏ trốn mất dạng, các lộ đại quân như rắn mất đầu, từ bách chiến bách thắng lập tức biến thành thất bại thảm hại.

    Dương Hạo vô cùng chú trọng quân quyền quân hữu khi kiến thiết quân đội, hằng ngày kiến thiết huấn luyện quân đội cũng có tham khảo ưu điểm quân Tống, nhưng quyền chỉ huy cụ thể xuất chinh tác chiến, thì tuyệt đối trao quyền cho cấp dưới.

    Đồng Vũ dẫn quân một đường xuôi phía nam, vừa mới gặp gỡ Ba Tát áp giải Thượng Ba Thiên bắc phản, lập tức sai người báo cho Dương Hạo, nhận được sự đồng ý của hắn xong, trực tiếp mang Thượng Ba Thiên đi phía Lũng Quan.

    Thủ tướng Lũng Quan là Trương Thái, Thượng Ba Thiên tung hoành Lũng Hữu, Đồng Vũ là thuộc hạ của Thượng Ba Thiên lâu như vậy, đương nhiên biết chuyện này, trên thực tế tướng lãnh dân tộc Thổ Phiên Lũng Hữu phần lớn đều biết chuyện này, có cường viện thế này, với kinh nghiệm của Thượng Ba Thiên, hắn há có đạo lý không nói.

    Là một đại tướng, Trương Thái đương nhiên cũng biết nội tình này, Đồng Vũ thậm chí biết Thượng Ba Thiên mời Trương chỉ huy sứ nhậu một bữa, chơi đùa nữ nhân, còn biếu hắn áo choàng lông chồn quý giá.

    Lúc này coi Thượng Ba Thiên trở thành nước cờ đầu, ít tổn thất nhất cho Dương Hạo, giành ích lợi lớn nhất .

    Trận chiến Lũng Quan, không có bất kỳ trì hoãn nào.

    Tòa hùng quan này, vì bốn phương tám hướng đều không có cường địch, ngày tháng trôi qua, thủ quân sớm lười biếng, phải nhìn đại quân Đồng Vũ ăn mặc thuần một sắc dân tộc Thổ Phiên, nhìn thấy Thượng Ba Thiên nửa chết nửa sống còn thừa lại một hơi thở, Trương chỉ huy sứ không hề nghi ngờ, lập tức mở chốt cho bọn họ tiến vào.

    Lũng Quan dễ dàng rơi vào tay Đồng Vũ, Đồng Vũ để lại chút ít quân đội trông giữ tước vũ khí của quân Tống, không ngừng tiếp tục chạy về phía trước, vòng qua Bửu Kê, thẳng đến Đại Tán Quan.

    Hắn biết, ở sau lưng của hắn, các lộ binh mã hội liên tục không ngừng lao đến, mục tiêu của hắn là Đại Tán Quan, một khi Đại Tán Quan tới tay, Lũng Quan và Đại Tán Quan ở giữa Bửu Kê thành, như một chiếc thuyền giữa đại dương mênh mông, có thể lật úp bất kỳ lúc nào.

    Đồng Vũ theo Lũng Quan đi ra, tốc độ so với lúc trước chậm hơn rất nhiều, bởi vì ở Lũng Quan chế tạo rất nhiều khí giới công thành, đồng thời cũng đem theo vũ khí hạng nặng như một ít bàn máy nỏ để mà thủ thành.

    Đại tán quan chỉ có hơn hai ngàn thủ quân, song địa thế hiểm yếu, tấn công khó khăn, Đồng Vũ bắt đầu lâm vào khổ chiến.

    Phối hợp của Đồng Vũ và Kha Trấn Ác rất hợp nhau, Đồng Vũ ra sơn địa và bình nguyên tác chiến, tuy ở Ba Thục hắn cũng đã từng làm rất nhiều việc công thành cướp trại, kỳ thật cũng không có sở trường công phòng thủ đoạn gì, mà Kha Trấn Ác thì không phải vậy, nhìn toàn bộ Hà Tây, ngoài Dương Kế Nghiệp, nói về phòng ngự không người nào có thể lành nghề hơn so với hắn.

    Tinh thông các loại thủ đoạn phòng ngự, cũng hiểu biết nhược điểm của thành trì phòng ngự, còn Đại Tán Quan tuy là Quan Trung trọng yếu quan ải, nhưng thủ tướng trấn thủ quan ải so với hắn không hề kém, Đồng Vũ liền đem quyền chỉ huy giao cho Kha Trấn Ác, do hắn toàn quyền phụ trách phá Đại Tán Quan.

    Kha Trấn Ác đồng ý, ở Đại Tán Quan triển khai tài nghệ.

    ※※※※※※※※※※※※※※※※� � �� �※※※※※※※※※※※※※

    Quân Tống loạn lạc, thất bại thảm hại, Triệu Quang Nghĩa trúng tên, chạy ra ngoài trốn, quân Tống lập tức giải tán, người nào lo người nấy, vừa đánh vừa lui, phương hướng chỉ có một: phía nam.

    Trên đường, Triệu Quang Nghĩa gặp một đám bại binh, chỉ hơn năm trăm người, chủ tướng Dương Duy thấy bệ hạ ở đây, Dương Duy vừa mừng vừa sợ, lại lại lo lắng bị truy binh đuổi kịp, lo mình bảo vệ không chu toàn, làm tổn thương tới tính mạng Thánh Thượng, cho nên lấy ra toàn bộ sức mạnh, che chở Triệu Quang Nghĩa chạy hướng nam , canh chừng các lộ đào binh và truy binh phía trước.

    May mắn La Khắc Địch cùng Lý Kế Long mặc dù bại mà không vỡ, hai đường binh mã cố ý áp ở hậu trận, vừa đánh vừa lui, thỉnh thoảng đặt mai phục, đặt bẩy rập, tạo đủ loại chướng ngại cho truy binh, mà Liêu binh lũ chiến lũ bại, lòng vẫn còn sợ hãi, vừa thấy quân Tống cờ tung phần phật, đội ngũ chỉnh tề, rồi thấy truy binh bọn họ tới, trường thương đại kích dày đặc như rừng, cũng không dám bức ép quá mức, đến lúc này cấm quân Tống quốc chiếm được bảo toàn lớn nhất.

    Vừa trốn vừa họp, tuy rằng loạn lạc chẳng phân biệt được bên thống trị và bên lệ thuộc, cuối cùng nhân mã cũng nhiều lên, Triệu Quang Nghĩa lúc này mới yên tâm, nằm úp trên xe lừa, cái bại không hề có ai biết, Triệu Quang Nghĩa vô cùng đau đớn, nhưng trong lòng cũng hiểu được, lần này Bắc phạt thất bại, Liêu quân tất thừa dịp thắng phản công, tiến hành trả thù.

    Vì thế ở trên xe, hắn liền bắt đầu định ra sách lược ứng đối, liên tiếp truyền lệnh, lệnh định quốc tiết độ sứ Tống Ác nhanh chóng đến ngã ba, lấy quân vụ tổng lĩnh Thái Hành sơn, lệnh Lý Kế Long chia đều binh quanh quan ải Cao Dương quan, lệnh tiền điện đô ngu hầu Thôi Hàn tọa trấn Hùng Châu, tiết chế Bảo Định.

    Đương nhiên, những tướng lãnh này còn chưa tìm được, chiếu lệnh phát xuống, còn phải tìm được những người này trước rồi hẵng bàn.

    Đúng lúc này, tấu chương triều đình Tống quốc đã nhanh chóng được đưa tới.

    Triệu Quang Nghĩa mông và đùi trúng một mũi tên, ngay từ đầu không kịp thời rửa sạch chất độc, nên sưng vù lên, ngày ngày chỉ có thể nằm sấp ở trên xe, nhận được tấu chương triều đình cấp báo, vội vàng giở ra xem nội dung, Triệu Quang Nghĩa không khỏi kêu to lên, vừa sợ vừa giận lại giật mình ngồi dậy, chạm phải vết thương, miệng vết thương vỡ tan, máu chảy ồ ồ, hắn cũng hoàn toàn không có phát hiện ra được, chỉ trừng mắt nhìn chằm chằm phong tấu chương kia, dường như gặp gặp phải ma vậy.

    Đó rõ ràng là một phong 《 Thảo Triệu Cảnh hịch 》, Trương Ký tuy rằng thích chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, nhưng chuyện như vậy hắn cũng không dám giấu diếm, theo tấu chương sao chép lại toàn văn《 Thảo Triệu Cảnh hịch 》của Dương Hạo.

    Trong thảo hịch liệt ra bảy đại tội Triệu Cảnh, một là giết huynh soán vị, hại chết tiên đế; hai là hãm giết Thái Tử Triệu Đức Chiêu; ba là diệt sạch, ý đồ sát hại Tống hoàng hậu, Vĩnh Khánh công chúa và kỳ vương Triệu Đức Phương; bốn là tạo ra đại tàn sát giết Giang Châu; năm là hỏa thiêu Vương Mạnh Sưởng, Lý Dục; sáu phản Ba Thục; bảy là làm trái hứa hẹn tiên đế, chiếm lấy Lân phủ, mưu đồ Tây Hạ.

    Cái quan trọng là, phía sau còn có Tống hoàng hậu kêu gọi thần dân, chiếu nguyên văn chém giết kẻ mưu nghịch Triệu Cảnh, mà những điều này tuy là Dương Hạo nói ra, nhấn mạnh đến kỳ vương Triệu Đức Phương, tròng mắt của Triệu Quang Nghĩa đảo nhanh: làm sao có thể?

    Làm sao có thể?

    Tuy xác chết của hắn bị hỏa thiêu của không được đầy đủ, nhưng mơ hồ còn chưa công nhận, đúng là Đức Phương, hắn làm sao có thể không chết?

    Nếu như dựng chuyện thì tì ấn sẽ ra sao?

    Lúc trước...

    Lúc trước quả thật không tìm được tỳ ấn của hắn ...

    -----oo0oo-----

    Chương 128: Quan Ải Khó Phá

    Cách đó không xa, nhóm bại binh kéo thân mình mỏi mệt đâm xuống doanh trại quân đội, tuy rằng vẫn là mỏi mệt không chịu nổi, song thần sắc của mọi người so với vài ngày trước thoải mái hơn rất nhiều.

    Trong đại trướng bỗng có âm thanh gào thét thê lương vang lên, một vài tên lính gần đó nghe thấy giật mình, thăm dò nhìn về hướng đó vài lần, sau đó lười biếng tiếp tục nằm, có người ở mai lò nấu cơm tiếp tục châm củi, xa xa đang có người đào lấy chiến hào, xây chướng ngại vật...

    Đầu tóc bay rối, thương binh tay áo quân phục bước đi thong thả đến tlều lớn gần đó, đặt mông ngồi dưới đất.

    Sau vài ngày của ở chung, vài nội thị thân quân đứng ở đàng kia đã nhận ra hắn, hắn họ Tất, là định quốc tiết độ sứ Tống Ác đại nhân từ Lân Phủ mang binh tới, quê hương Quảng Nguyên, nghe giọng nói của hắn, đích thị là người bên kia.

    Người này tuổi không lớn lắm, mày ngài thanh tú , nếu nhìn kỹ tuy rằng râu ria xồm xàm, đầu tóc rối bù, nhưng trời sinh cho một đôi mắt hoa đào, còn quyến rũ hơn so với nữ nhân, nếu rửa mặt chải đầu ăn mặc vào, sẽ là một người tuấn tú cực kỳ, không biết sẽ làm mê mẩn bao nhiêu đại cô nương tiểu tức phụ, đáng tiếc...

    Xem cánh tay trái của hắn, vai bị gãy, đầu vai quấn bởi băng vải thật dày đã nhuốm máu, một trận chiến khiến hắn không bao giờ có thể ở trong cấm quân đợi nữa, song về sau chỉ có thể là kẻ lúi húi trong xe, không bao giờ ... có thể có ngày nổi danh nữa.

    "Tiểu Tất à, lấy lại tinh thần đi, tuy mất một cánh tay, song ngẫm lại so sánh với những người chết thảm ở trên chiến trường, các huynh đệ ấy ngay cả thi thể cũng chưa được tìm thấy, chúng ta coi như có phúc chán.

    Đợi trở về xong, ngươi không cần ra chiến trường nữa, yên bề gia thất, lấy vợ, sinh con nuôi cái, sống yên ổn, đó chẳng phải phúc lớn sao?"

    Một lão binh vỗ vỗ bờ vai của hắn, an ủi.

    "Tạ ơn đại thúc."

    Tên binh bị thương đó nhẹ nhàng cười cười, ngại ngùng, giống đại cô nương: "Ta thế này, nào còn có người muốn gả cho, song đại thúc nói rất đúng, so với những người đã chết, chúng ta xem như vẫn có phúc chán."

    Hắn nhẹ nhàng bỏ chiếc bánh mỳ xuống, ngẩng đầu nhìn đám mây trên bầu trời.

    Rất lâu sau đó, mới chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt đảo theo chỗ Triệu Quang Nghĩa, cười ngô nghê: "Tàn rồi tàn rồi, cảnh chết chóc, ta đều đã vượt qua được, ông trời để còn sống, luôn luôn có lý do của nó, còn sống, sẽ có hi vọng!"

    Đại Tán Quan núi non trùng điệp, sơn thế hiểm trở, ở Quan Trung phần đông hùng quan được liệt là một trong tứ đại chìa khoá vàng, quả nhiên là một kẻ làm quan vạn người không thể tranh giành, xét về tấn công, nhất là tấn công thành ải, cũng không phải sở trường của Đồng Vũ, lần trước dùng trí chiếm Lũng Quan, Đồng Vũ đã lộ mặt, cứ như không đánh mà thắng đoạt tòa hùng quan này, lần này liền giao hoàn toàn quyền lực cho Kha Trấn Ác vận viên lão tướng.

    Kha Trấn Ác có được cơ hội này, không khỏi vui mừng, khắc phục tác chiến khó khăn như thế nào, sớm chuẩn bị lực lượng, cho binh lính Lũng Quan đóng giữ Đại Tán Quan, với địa hình sơn thế của Đại Tán Quan, trang bị binh lực, quân giới cung nỏ, tướng lĩnh thống quân, các phương diện, đều phải chuẩn bị chu đáo, mặc dù như thế, Kha Trấn Ác vẫn biết, trận chiến này không thể so với trận đánh Lũng Quan, có thể xảy ra bất kỳ chuyện gì.

    Đại Tán Quan trên Đại Tán lĩnh, còn có rất nhiều bảo trại ở bên ngoài Đại Tán Quan khiến cho tòa hùng quan này rất khó vượt qua, ở bên ngoài có bảo trại xung quanh, quan trọng nhất là một ngọn Thiên Kiều lĩnh, Thiên Kiều lĩnh ở bên sườn Đại Tán Quan, hai núi nằm cạnh nhau, ở giữa có một triền núi vô cùng hẹp, trên hai tòa sơn lĩnh đều có bảo trại, Kha Trấn Ác theo những hiểu biết của mình, đưa đột phá khẩu đặt ở nơi này.

    Nguyên nhân rất đơn giản, ngưỡng công Đại Tán Quan, đồng thời mưa tiễn bắn xung quanh quan ải, cho dù có thể đánh hạ mấy ngàn người của tòa quan ải này, thương vong trả giá ít nhất cũng phải tính bằng đơn vị hàng nghìn, mà bảo trại là quan ải duy nhất, nếu cướp được nó, là có thể phát huy nhất phẩm cung của quân Tây Hạ uy lực hơn Tống tiễn.

    Một khi có thể áp chế thủ quân Đại Tán Quan, cửa ải hiểm yếu chẳng là gì.

    Bởi vậy Kha Trấn Ác cẩn thận bố trí, trước hết gạt bỏ những bảo trại nhỏ Ỡxung quanh Đại Tán Quan, từng bước đẩy mạnh Đại Tán Quan, sau đó đem tất cả của trọng hình khí giới công thành sắp xếp lại ở dưới Đại Tán Quan, ngày đêm tấn công Đại Tán Quan, hủy tường thành, đào đất, thang xe tấn công đầu tường, đủ loại thủ đoạn.

    Đồng thời điều chỉnh bộ phận binh mã phân bố bên ngoài, phòng bị Bửu Kê và các châu huyện xung quanh có thể có viện quân đến.

    Viện binh của Đại Tán Quan không tới, Dương Hạo dẫn binh mã đi hướng tây tấn công Dạ Lạc Hất, ba đường binh mã hướng tây nam, chính nam, đông nam cùng tiến, hắn tự mình dẫn quân chủ lực đi theo phía sau Đồng Vũ và Kha Trấn Ác.

    Bộ tộc quân nghiệp của Đảng Hạng Bát Thị đã tập kết xong, do Tiểu Dã Khả Nhi thống lĩnh, qua Tiêu Quan, xuất phát hướng Hoàn Châu, Khánh Châu, Vị Châu, dựa thế hiểm mà thủ, không cần phải tiến công, chỉ phòng bị quân Tống đi hướng Lân phủ, chặn đường lui của Dương Hạo.

    Dương Hạo dẫn quân đi theo phía sau Kha Trấn Ác và Đồng Vũ, tiện đường lo liệu Bửu Kê, Bửu Kê mặc dù chưa thất thủ, nhưng thủ quân chỉ có thể co đầu rụt cổ không ra, không tạo thành bất cứ uy hiếp gì rồi đối với quân của hai người Đồng Kha.

    Đánh liên tiếp ba ngày, Kha Trấn Ác vô cùng hung ác tấn công, dùng mọi thủ đoạn, hấp dẫn hoàn toàn thủ tướng Đại Tán Quan trên chiến trường, hơn nữa Tây Hạ quân thế công mãnh liệt được ăn cả ngã về không nhằm vào Đại Tán Quan, cũng làm cho thủ quân sinh ra một loại ảo giác, ảo giác này chính là chôn vùi hoàn toàn Đại Tán Quan.

    Ngày thứ tư, Kha Trấn Ác trước sau như một phát động tấn công mạnh Đại Tán Quan, mà lúc này, một ngàn người Hoành Sơn Khương binh quen vùng núi tác chiến đã xuyên qua những ngọn núi trùng điệp rừng rậm nguyên thủy hiếm có người tới, lặng yên ẩn núp sau lưng Thiên Kiều lĩnh.

    Hướng này, dựa vào núi non trùng điệp, Trên thực tế đã ở phía sau của Đại Tán Quan, nếu không đột phá Đại Tán Quan, về lý thuyết cái phương hướng này tuyệt đối sẽ không có quân địch xuất hiện.

    Thạch đạn dưới Đại Tán Quan bay toán loạn, tên như mưa, tiếng người kêu giết chấn thiên địa, thỉnh thoảng có cây lăn, đá tảng, quả cầu lửa cùng với mũi tên, Tây Hạ binh hung hãn không sợ chết thẳng tiến, ý đồ trèo lên kia đầu tường cao cao của Đại Tán Quan, thủ quân dựa vào hiểm yếu chắc chắn của công sự, thu gặt tính mạng quân sĩ Tây Hạ.

    Quân dụng rồi thi thể quân Tây Hạ trải khắp đường đầu tường Đại Tán Quan, nhưng cho đến khi bầu trời tối đen, bọn họ vẫn không thể phá quan, dưới quan thành máu me be bét, đá đâm nát da thịt, cây cối nhuộm máu tươi, trên tường thành, tên cắm chi chít, cuộc chiến đấu của một ngày đã xong.

    Mặt trời dần dần lặn xuống dưới chân núi, rồi lặn hẳn dưới ngọn núi , trời đất mịt mù tối tăm.

    Đêm buông xuống, từ trên quan thành nhìn lại, xa xa trong quân doanh Tây Hạ dấy lên lửa trại, mơ hồ còn có thể thấy binh lính tuần tra, chiến sĩ ngồi vây quanh lửa trại.

    Đột nhiên, Thiên Kiều lĩnh bên Đại Tán Quan có tiếng giết chóc, ánh lửa bập bùng, thủ quân Đại Tán Quan đều bị kinh hãi, đều tụ lại ở đầu tường, nhìn ra xa phía Thiên Kiều lĩnh.

    Tuy rằng Thiên Kiều lĩnh gần trong gang tấc, nhưng trước tiên phải chuẩn bị phòng ngự cho chu đáo.

    Trong bóng đêm mờ mịt, tối như mực, nếu Thiên Kiều lĩnh bị tập kích, ai biết dưới Quan có phục binh hay không, nhử rắn ra khỏi hang, điệu hổ ly sơn, đây là thủ đoạn mà hai quân thường xuyên dùng, trước quân Tống binh vây Tấn Dương thành, Dương Kế Nghiệp đánh lén ban đêm, dụ binh mã vây thành tự loạn trận cước, Trình Thế Hùng án binh bất động, thủ tướng Đại Tán Quan cũng nhanh chóng đưa ra quyết định: án binh bất động.

    Hắn vẫn đặt niềm tin cho Thiên Kiều lĩnh, Thiên Kiều lĩnh tuy chỉ có năm trăm thủ quân, chia ra làm hai doanh, dựng liền nhau trên đường lên núi sơn lĩnh, có thể hỗ trợ lẫn nhau, vừa có thể phong tỏa dồn đối phương vào góc chết, hơn nữa thủ quân đều quen tác chiến vùng núi nhiều cây cối, bởi vì chiêu mộ người miền núi bản địa, đơn giản là trong đó rất nhiều tướng sĩ xuất thân từ gia đình.

    Bọn họ tự chu cấp cho cuộc sống, quen thuộc từng cọng cây ngọn cỏ nơi này, đánh đêm như vậy, họ rành như trong lòng bàn tay, và còn chiếm được địa lợi, người Tây Hạ n lập tức tác chiến, rong ruổi, liệu có tập kích thành công?

    Nhưng kết quả vượt ngoài dự liệu của hắn, chỉ nửa canh giờ, bảo trại bên phải Thiên Kiều lĩnh bị thất thủ rồi.

    Nguyên nhân rất đơn giản, hai bảo trại ban ngày có cờ hiệu, ban đêm có đuốc chiếu sáng, bên đó thường dùng đuốc để báo cáo quân tình, rồi sau nửa canh giờ đã bị tập kích, bảo trại bên phải Thiên Kiều lĩnh bị thiêu trụi hoàn toàn.

    Hai trại nối với nhau, ở giữa là sườn núi, một bên thất thủ, thì bên kia cũng không trụ nổi, còn chưa kịp cứu viện, bảo trại bên trái cũng báo thất thủ.

    Thiên Kiều lĩnh của thất thủ, chiếm ưu thế Đại Tán, Tây Hạ quân lại lần nữa công thành, tên lao như mưa phóng lên Thiên Kiều lĩnh rồi trút xuống đầu tường Đại Tán Quan, áp chế của quân Tống căn bản nâng không ngẩng đầu lên, biên dận mặc dù cầm kiếm ép buộc, cũng bất quá là làm cho binh lính xông lên đầu tường chịu chết thôi.

    Đại Tán Quan là quan ải với thế núi hiểm trở, binh lực cũng chỉ có hơn hai ngàn, ba ngày nay khổ chiến đã làm hao tổn một phần năm binh lực, viện quân chưa tới, Thiên Kiều lĩnh thực khó chống đỡ.

    Chống Tây Hạ quân?

    Chỉ kéo dài được nửa ngày, Tây Hạ quân tấn công, trèo lên đầu tường Đại Tán Quan.

    Trên thành dưới thành, nơi nơi đều là tử thi, ở đầu tường thi thể cắm dày đặc tên trên người, trông như những con nhím, còn dưới quan, tử thi của Tây Hạ quân cũng nhiều vô kể, có tên bị cây lăn đá đâm không còn hình dạng đâu nữa, có tên bị thiêu cháy đen thui, còn có tên chết rồi mà vẫn mở trừng trừng mắt, ai đó nhìn phải sợ phải biết.

    Biên Dận tóc tai bù xù bị trói ở cột cờ Đại Tán Quan, binh Tây Hạ hận hắn vì dưới sự chỉ huy của hắn có nhiều đồng chí chết thảm như vậy, mặc dù không có mệnh lệnh của chủ soái nên chưa dám lấy mạng của hắn, song hắn đã chịu không ít trận đòn khiến mặt mũi bầm dập hết thảy.

    Một người đi đến, quần áo gọn gàng, trông bộ dáng không giống kẻ tham chiến.

    Biên Dận vừa thấy người này đi đến, hắn trừng trừng hai mắt, lạnh lùng quát: “Vương Khoa kia, đồ chó má nhà ngươi, để ngươi thủ ở Thiên Kiều lĩnh chỉ có nửa canh giờ ngươi đã làm mất Thiên Kiều lĩnh của lão ử, ngươi, ngươi…quần áo nuột nà quá nhỉ, sợ lâm trận hả, nên trở thành tên đào binh hả?”

    Người nọ bị hắn gào lên, đầu khẽ lắc, sau đó nhếch miệng nói: “Biên chỉ huy, ty chức…ty chức cũng là một hán tử có danh thế, sao lại phải đào binh chứ?”

    Biên Dận giận dữ, dài cổ ra, gân mặt gân cổ nổi hết lên, hắn cố gào cái giọng khàn khàn: “Ngươi không phải là tên đào binh thì sao bộ dạng lại như vậy?

    Ngươi sợ tham chiến vì thế mới đánh mất Thiên Kiều lĩnh trong nửa canh giờ phải không?

    Thiên Kiều lĩnh dễ thủ mà khó công, hiểm yếu hơn cả Đại Tán quan, tại sao ngươi lại đánh mất Thiên Kiều quan của lão tử hả, ngươi nói, ngươi nói đi”

    Mặt Vương Khoa vẻ cầu xin nói: “Biên chỉ huy, ty chức…ty chức đêm qua không ở Thiên Kiều lĩnh, sáng nay mới vội vã quay trở về, thì được tin Thiên Kiều lĩnh đã được đổi chủ, ôi…thực không hiểu tại sao lại bị người ta cướp mất”.

    Biên Dận ngẩn người, không dám tin nói: “Ngươi đêm qua không ở Thiên Kiều lĩnh ư?

    Không ở Thiên Kiều lĩnh???”

    Hắn điên tiết quát to: “Ngươi không ở Thiên Kiều lĩnh thì cái loại chó như ngươi đi đâu hả?”

    Vương Khoa cũng gào lên, không kìm nén được nói: “Ai biết được là mấy ngày chẳng xảy ra chuyện gì, rồi đêm qua bỗng dưng Thiên Kiều lĩnh gặp chuyện?

    Ta chỉ là muốn rời đi lúc nửa đêm, tóm gọn cái con mụ gian phu dâm phụ, khuất mắt nuôi Hán.

    Thử hỏi biết được tin đó ngươi có rời đi để tìm rõ sự tình không, ôi chao, con mẹ nó chứ.

    Thiên Kiều lĩnh thì ai chả biết tầm quan trọng của nó, cái đầu ta có lấy ra cũng không thể đổi lại Thiên Kiều lĩnh được.

    Ta chỉ là muốn trở về làm thịt đôi gian phu dâm phụ kia…”

    Giọng Biên Dận còn lớn hơn giọng hắn: “Sớm hơn không đi, muộn hơn không đi, lại đi đúng cái giờ ấy, đối đầu với kẻ địch mạnh như thế mà ngươi bỏ đi giao cho bọn quân lính trông coi, chốc lát bị mất trắng đây này.

    Này nói cho mà biết lão tử ta, dù vợ ở ngoài gian dâm có thân mật với bảy tám chục tên đi chăng nữa, vào lúc í ta cũng không đi”.

    “Các người cãi vã gì vậy?”

    Một âm thanh chế nhạo vang lên bên cạnh, Biên Dận hoắc mắt quay đầu lại, thấy hai tên tướng lĩnh mặc giáp trụ đội nón đứng dạt sang hai bên.

    Một tên chừng bốn mươi, lông mày thô ráp, cơ thể gầy gò, mặt rỗ tứ tung, đôi mắt sáng ngời có thần, người đứng giữa bọn họ là một tên dáng người dong dỏng cao, trường bào màu xanh nhạt, đôi mắt không hiền không giận mà vẫn uy, bên sườn đeo bảo kiếm.

    Một tên khác thấp hơn hắn một cái đầu, cũng mặc trường bào, đầu đội khăn, xem ra tuổi chưa tới hai mươi, mày ngài thanh tú, môi đỏ hồng.

    Mới vừa nói nói của đúng là vóc dáng cao chút, dưới xương sườn bội kiếm của nam tử, lúc này trên mặt còn mang theo tựa tiếu phi tiếu của vẻ mặt, ở hổ lang như nhau của Tây Hạ trong quân lại có như vậy hai người vật, biên dận không khỏi nhìn xem ngây người, nhịn không được hỏi: "Các ngươi là ai?"

    Tên vóc dáng cao hơn vừa cất tiếng nói, bội kiếm đeo bên hông, mặt nửa nghiêm túc nửa cười, trong Tây Hạ quân lại có hai nhân vật như vậy ư, Biên Dận không khỏi ngây người, quát: “Các người là ai?”

    Viên tướng gầy gò mặt rỗ tiến lên một bước, lớn tiếng nói: “Mở to mắt cho nhà ngươi lên mà nhìn cho kỹ đi, vị này chính là quốc chúa Tây Hạ ta, còn vị này, chính là Kỳ Vương điện hạ Tống quốc nhà ngươi”.

    Biên Dận mồm há to, cảm tưởng như có thể nhét gọn quả trứng vịt vào mồm hắn, mắt trợn ngược, không nói nên lời.

    Đêm buông xuống, doanh trại quân Tống im ắng.

    Bên ngoài đám binh lính đi tuần, các trạm canh gác xa hơn mười dặm, lo sợ quân Liêu đuổi đến trở tay không kịp.

    Nhưng trong quân doanh, một số nhóm binh lính lại đang say giấc nồng.

    Dù bên ngoài trướng của Triệu Quang Nghĩa là cấm quân vệ, ban này tinh thần lên cao, đứng thẳng, báng súng chĩa lên trời thẳng tắp, còn ban đêm rét lạnh thì lại chẳng còn tâm trí gì, có người chống báng súng ngủ gật, có người thì rúc đầu vào tránh gió ngủ.

    Lúc này có một cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện, trông như sâu đo tiến về phía ngự trướng.

    Cái bóng đó thoắt ẩn thoắt hiện tựa như đồng màu với mặt đất khô vàng cằn cỗi, nếu như đứng ở đằng kia thì không thể phát hiện ra nó, dù nó di chuyển, phải tập trung tinh thần cao chăm chú thì mới phát hiện ra nó.

    Dù biết phía cỏ có chút khác thường nhưng ngay tại đất của mình với đội ngũ bảo vệ nghiêm mật như thế, thì chẳng ai hơi đâu nhìn chăm chú vào cỏ làm gì.

    Cái bóng đó có vẻ rất kiên nhẫn, nó ở đó thật lâu, rồi mới từ từ vượt qua tuyến an toàn mà cấm quân bảo vệ nghiêm mật, dừng lại ở bên trướng.

    Đêm đã khuya nhưng Triệu Quang Nghĩa vẫn chưa ngủ.

    Hắn gối nằm ở giường, lăn qua lăn lại không yên.

    Thất bại thê thảm này, có lẽ hàng ngàn năm sau sẽ trở thành trò cười của kẻ khác.

    Đức Phương không ngờ vẫn chưa chết, hắn đương nhiên có huyết thư của hoàng tẩu.

    Hắn phải trở về nước, một khi về rồi, hắn phải đối mặt thế nào với thần dân đây?

    Hắn sẽ phải giải thích thế nào về lần bại trận Cao Lương hà?

    Hắn sẽ bị khiển trách?

    Triệu Quang Nghĩa càng nghĩ lòng lại càng lạnh, lẩm bẩm: “Tai họa vạ dân, trẫm nên làm thế nào đây?

    Tây Hạ xuất binh, đoạt Lũng Hữu, thất thủ Quan Trung, Trẫm nên làm thế nào đây?

    Lòng người khó lường, trẫm…trẫm phải làm sao đây?”

    “Ngươi có trăm phương ngàn kế xử lý mọi chuyện, làm hoàng đế mà không vui sao?”

    Bên tai bỗng vang lên âm thanh chua xót, nghe như u hồn.

    Nghe âm thanh này Triệu Quang Nghĩa sợ hãi, dựng tóc gáy.

    Triệu Quang Nghĩa hoảng sợ quay đầu, một câu "Ai?" còn chưa nói ra, người cầm một lưỡi đao sắc bén đâm "Phốc" vào cổ họng của hắn, ngập chuôi.

    "Chốn ngục tù, mười vạn oan hồn Giang Châu, đang đợi ngươi!"

    Tqn không biết có người bên cạnh mình từ bao giờ, dù người đó rất gần hắn nhưng vẫn không thể thấy rõ dung mạo, chỉ có đôi mắt, một đôi mắt hoa đào quyến rũ trời sinh và mang theo sát khí luôn lạnh lùng theo dõi hắn.

    toàn thân Triệu Quang Nghĩa cứng đờ, cổ họng tê tê, không thể nói ra lời.

    Hắn muốn nói cái gì, không có ai biết; hắn đang suy nghĩ gì, cũng không có ai biết, hai mắt cứ trừng như vậy, cho đến khi mắt hắn dần dần mất đi thần thái, biến hoàn toàn thành màu xám ảm đạm.

    Trời đã sáng, trong đại trướng phát ra một tiếng thét kinh hãi, một cái mặt không còn chút máu, cấm quân thị vệ nghiêng ngả lảo đảochạy đến, sau một lát, các lộ tướng lĩnh phóng đến giống lửa cháy đến nơi.

    Ban đêm, xung quanh ngự trướng ngoài Ngự lâm quân, tuyệt mật không cho phép những người khác tới gần, nhóm binh lính sáng sớm tuy rằng thấy các tướng lĩnh sắc mặt nặng nề, vội vàng bước vào ngự trướng.

    Cũng như mọi hôm đi yết kiến Thiên Tử, tuy hôm nay sắc mặt nặng nề chút, bước đi vội vã chút, song ai ngờ hoàng đế ở giữa thiên quân vạn mã bị lấy đi thủ cấp?

    "Sao lại thế này?

    Sao lại thế này" Mặt mũi chúng tướng cắt không còn giọt máu, lo lắng nhìn nhau lo sợ.

    Tình hình này, không ai nghĩ ra nên làm thế nào.

    Ngay cả Lý Kế Long cũng sốt sắng cả lên.

    "Không được để lộ ra, lúc này, tuyệt không được để lộ ra tin này!"

    La Khắc Địch trầm giọng nói, mặc dù hắn chẳng có gì trung thành với tên Triệu Quang Nghĩa , hắn muốn nhận được tín nhiệm thay Triệu Quang Nghĩa, không ngừng nghĩ cách leo địa vị, nắm giữ quân quyền, mục đích ban đầu muốn làm một Chu Bột của Đại Tống, nhưng Triệu Quang Nghĩa là Triệu Quang Nghĩa, Đại Tống là Đại Tống, giờ Bắc phạt thất bại, truy binh như bầy sói luôn truy đuổi phía sau, có thể thấy, người Liêu chẳng mấy chốc mà phản công trả thù, một khi tin tức hoàng đế chết bất đắc kỳ tử lộ ra, Tống quốc không cần tấn công thì cũng tự vỡ tan.

    "Đúng, không được để lộ ra."

    Được La Khắc Địch nhắc nhở, quốc cữu Lý Kế Long cũng lấy lại tinh thần: "Giữ bí mật không phát tang, lui binh như mọi lần.

    Lấy danh nghĩa Thánh Thượng, tiếp tục sắp xếp phòng ngự cẩn thận."

    Một vị tướng quân oai nghiêm nói: "Lý tướng quân, hung thủ hành thích vua, chúng ta...

    Chúng ta không muốn tìm ra sao?"

    "Xằng bậy!"

    Lý Kế Long mặt xanh lét nói: "Tra tìm kiểu gì?

    Giờ mà điều tra hung thủ, việc này ầm ĩ lên có ai là không biết chứ, chẳng lẽ nói Thánh Thượng gặp chuyện?

    Thánh Thượng lại không hề lộ diện, ngươi coi hơn mười vạn tướng sĩ đều là lũ ngu ngốc cả?"

    -----oo0oo-----

    Chương 129: Trường An

    Phẩm cấp vị tướng quân kia không thấp hơn Lý Kế Long, lại bị Lý Kế Long trách móc vậy, mặt đỏ ửng lên, La Khắc Địch vội nói: "Cừu Tướng quân, cũng không phải là không muốn điều tra ra hung thủ, nhưng lúc này chuyện nhỏ bắt hung thủ, mà việc trọng đại giang sơn xã tắc phải cho lên hàng đầu, huống hồ, thích khách kia nếu như thần không biết quỷ không hay lẩn vào trong đại trại của mình giết chết Thánh Thượng, lấy đi thủ cấp, giờ này tất nhiên là hắn đã bỏ trốn mất dạng rồi, cho dù còn tên thích khách kia đang ở đây, hơn mười vạn tướng sĩ tập trung truy tìm một thích khách, giống như tìm kim đáy bể, sao tìm nổi?

    Còn nữa, thích khách nếu như là người Liêu, quân Liêu biết được Thánh Thượng đã chết, tất sẽ lập tức đuổi theo, đến lúc đó đừng nói đi tìm hung thủ, tất cả chúng ta đều sẽ phải chết ở đây."

    La Khắc Địch vừa nói như vậy, mặt vị Cừu Tướng quân kia tái mét, thầm sợ hãi.

    La Khắc Địch lại quay sang Lý Kế Long nói: "Lý tướng quân, việc cấp bách, có hai đại sự phải làm.

    Thứ nhất, bí mật không phát tang, ổn định lòng quân, mang toàn bộ nhân mã an toàn về nước, chiểu theo sách lược trước khi Thánh Thượng băng hà, bố trí phòng ngự cẩn thận, phòng ngừa người Liêu ập đến đánh úp.

    Chuyện thứ hai là, bảo vệ thi thể Thánh Thượng, lặng lẽ quay về Đông Kinh, ngay lập tức đề nghị lập tân đế, mục đích ổn định triều chính.

    Hai việc này phải đồng bộ tiến hành, không được sai sót, nếu không Tống quốc ta sẽ rơi vào tình thế không thể cứu vãn."

    Lý Kế Long nghe vậy, gật đầu lia lịa: "La Tướng quân nói rất đúng, mạt tướng lòng nóng như lửa đốt, nếu như lo liệu không chu toàn, sẽ làm hỏng đại sự."

    La Khắc Địch không hề khách khí với hắn, trầm giọng lại nói: "Hai việc này, việc thứ nhất, phải cử một viên đại tướng đến lo liệu.

    La Khắc Địch chủ trì Khu Mật Viện, còn việc kia thì để cho Lý tướng quân gánh vác ."

    Lý Kế Long vừa nghe định từ chối, La Khắc Địch nhấn mạnh, nói: "Điện tiền đô ngu hầu Thôi tướng quân giờ này còn chưa về, trong quân thì có ta và ngươi phẩm cấp cao nhất, huống hồ lần này binh bại Cao Lương hà, đại quân trở về, trên đường Lý tướng quân chỉ huy , không được để cho người Liêu nhân cơ hội, giảm tổn thất xuống thấp nhất.

    Hai việc này xin Lý tướng quân chọn một mà thôi."

    "Này..."

    Với năng lực của hai người thì chúng tướng đều vui lòng tuân theo, bọn họ cũng hiểu, lần này bại binh ở Cao Lương hà, nếu như không phải La Khắc Địch, Lý Kế Long hai người đó áp ở đầu trận tuyến, giờ quân đội nam phản không có đến một nửa, vì vậy khi La Khắc Địch đề nghị đều không có gì dị nghị, thúc giục: “Lý tướng quân, chớ có do dự, chuyện gấp quá, mau mau quyết định đi”.

    Lý Kế Long cau mày, trầm ngâm, nặng nề dậm chân: “Được, Lý mỗ không thể chối từ, Kế Long nguyện dẫn tam quân nam phản, còn Phù Cữu quay về kinh, việc lập tân quân làm phiền La tướng quân đây”.

    La Khắc Địch gật đầu nói: "Đúng, việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức hành động."

    La Khắc Địch vốn tưởng rằng Lý Kế Long sẽ quay về kinh, song như vậy cũng vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, hơn nữa cho dù là về tới lãnh thổ Tống quốc thì cũng không thể thoát được khỏi trọng trách, lập tức gặp Liêu quân hùng hổ xông tới, trách nhiệm vô cùng to lớn.

    Còn nếu như quay về kinh lập tân quân thì lại phải huấn luyện mất thời gian.

    Lý Kế Long làm như vậy là muốn nam phản, các chư tướng chỉ có mỗi La Khắc Định dụng binh khiển tướng tốt nhất, đưa cho hắn nhiệm vụ này là muốn làm rạng rỡ tiền đồ của hắn.

    Đương nhiên La Khắc Địch với chức quan cao hơn hắn, hơn nữa còn là quốc cữu, nếu giờ quay về kinh, khó tránh được để cho ngoại thích tìm ra nhược điểm.

    Dù sao cũng là huynh đệ đương kim hoàng hậu thì sớm muộn trở thành thái hậu.

    Thanh danh sớm muộn cũng sẽ nổi như cồn.

    Hắn cầm trong tay những cấm quân tinh nhuệ nhất.

    Hơn nữa, hắn vừa được Triệu Quang Nghĩa đề bạt, chuyện này rất có ích để tạo uy vọng cho hắn, hắn dẫn đại quân ở bên ngoài, nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

    Suy nghĩ cẩn thận trong giây lát, Lý Kế Long đã có hướng đi của mình.

    Lập tức quân lệnh được truyền xuống, tất cả các tướng lĩnh đều nắm được tin phải bảo vệ

    Trường An phó đô chỉ huy sứ Lâm Nhạc Hoán thúc ngựa trở về phủ đệ của mình.

    Dưới thành Trường An bây giờ không có bóng dáng Tây Hạ binh, nhưng là Tây Hạ quân phá Tiêu quan, giết Thượng Ba Thiên, có lẽ sáng mai, Tây Hạ binh liền sẽ xuất hiện dưới thành Trường An , hắn là Trường An phó đô chỉ huy sứ, hắn quen với nơi này, những tin tức về phòng ngự không thể không đến tai hắn.

    Lũng Quan, Đại Tán Quan lần lượt thất thủ, sợ là Bửu Kê cũng không giữ được nữa.

    Kỳ Vương điện hạ nổi tiếng thiên hạ, không chỉ nói đám sĩ tử, đến những người buôn bán nhỏ cũng bàn luận này nọ, mọi chuyện từ nhỏ đến lớn đều là những chuyện kinh thiên động địa, tổn hại nghiêm trọng tới uy tín của Thánh Thượng.

    Quân đội phần lớn cũng là những binh lính được chiêu mộ, có quan hệ khá gần gũi với dân chúng địa phương.

    Tuy họ ở trong quân doanh, nhưng dù sao thì họ cũng đã biết được chuyện này.

    Một cái hành thích vua soán vị, ngôi vị hoàng đế đắc chi bất chính thiên tử, lại làm hạ giết tẩu hại chất như thế táng tận thiên lương cử chỉ, sĩ khí nhất thời đê mê tới cực điểm, cho dù Tây Hạ binh không có như vậy dũng mãnh, này ỷ vào cũng không hảo đánh nha...

    Một tên hành thích vua soán vị, ngôi vị Thiên Tử bất chính, với những cử chỉ hành động táng tận lương tâm.

    Dù binh Tây Hạ không dũng mãnh như vậy, song cũng không phải dễ đánh.

    Lâm Nhạc Hoán cau có, lo lắng bước vào phủ, phu nhân hắn thấy vậy vui sướng chạy ra đón: “Lão gia đã muộn như thế này rồi mới về ư, trong nhà có khách đấy, đã đợi phu quân lâu rồi”.

    Lâm Nhạc Hoán ngẩn người: “Khách ư?

    Khách nào?”

    Lâm phu nhân mặt mày hớn hở nói: "Nghe nói hắn họ Hồ trước kia là thương nhân, lão gia, vị thương nhân họ Hồ kia có lẽ là một năm rồi không đến nhỉ?

    Giờ hắn mang tới nhiều lễ vật lắm, có cả da cừu lông vũ, sách nữa, không biết có chuyện gì cần lão gia giúp đây”.

    " “Thương nhân họ Hồ ư?”

    Lâm Nhạc Hoán mặt tái mét, lo sợ.

    Đây là bí mật tận sâu trong đáy lòng không một ai biết hết.

    Thương nhân họ Hồ kia không phải ai khác chính là Hồ Hỉ Nhi, còn Lâm Nhạc Hoán cũng là tướng lĩnh cao cấp Quan Trung bị hắn tranh giành về, Triệu Quang Mỹ đền tội, Triệu Quang Nghĩa tự do tẩy trừ, có nhiều quan viên vô tội đều bị vạ lây, nhưng hắn lại tránh được.

    Bởi vì Hồ Hỉ Nhi làm phiền bọn họ thực ra là vì Hoàng tử Triệu Dức Phương chuẩn bị, không muốn Triệu Quang Nghĩa ra tay trước, thuận thế lợi dụng câu chuyện thích khách bức tử Triệu Quang Mỹ, Triệu Đức Phương cũng chết ở trên đường, việc này không giải quyết được gì.

    Mọi chuyện chưa bùng nổ mà hắn làm việc lại thận trọng không hề để cho bất cứ ai cảnh giác, nhưng không ngờ việc qua một năm, nó đã sớm bị Hồ Hỉ Nhi biết phải người tới cửa hỏi, hắn cần gì đây?

    Lâm phu nhân cũng nói tiếp: “Tuy nói phu quân làm đại quan, nhưng người nhà ta đông, gia quyến cũng phải được hưởng chút vàng bạc châu báu chứ, nô gia đến một bộ quần áo tử tế còn không có này, chứ nói gì đến áo choàng.

    Có vẻ cũng đã lành lạnh rồi, ha ha, mùa đông năm nay, nô gia có thể vui vẻ mà ra khỏi cửa rồi, ôi, tuyết sao vẫn chưa rơi…”

    “Nàng không thể bớt nói đi chút ah?”

    Lâm Nhạc Hoán khó nghĩ, bỗng dưng quát lên.

    “Sao lại thế được chứ, vô duyên vô cớ đi nổi giận với người ta”.

    Lâm phu nhân sửng sốt lẩm bẩm.

    “Thôi đi đi, đóng cho chặt cửa lại, rồi trở vào phòng đi, đừng có làm phiền ta nữa”.

    Lâm Nhạc Hoán gào lên, sau đó quay đầu bước đi, tới bên ngoài thư phòng nhỏ có khách đợi, Lâm Nhạc Hoán bỗng nhiên dừng bước, mặt trầm ngâm suy tư rồi mới vén rèm đi vào.

    Trong thư phòng, Tịnh Sơ Vân đang ngồi vắt chéo hai chân, mắt khép hờ nhâm nhi nước trà.

    Trước kia Tống quốc tấn công hán quốc, Triệu Khuông Dận tiếp nhận ý kiến của Dương Hạo, dùng chiêu rút củi dưới đáy nồi, di bách tính muôn dân Hán quốc rời khỏi đất cũ, bốn vị nổi danh Hán quốc như Lâm Bằng Vũ, Tần Giang, Lô Vũ Hiên, Tịnh Sơ Vân bị đại binh đuổi ra, về sau Dương Hạo rời tới Lô Châu tuyển chọn nhân tài, bốn vị này sớm trở thành những người thân tín nhất của hắn.

    Hiện giờ trong bốn người đó chỉ có Lâm Bằng Vũ nhàn nhã nhất, ba người kia đều đảm đương chức vụ quan trọng, so với hắn thì cũng không có gì kém cỏi, năng lực tài nghệ của họ cũng không phải là nổi bật đặc biệt, tuy nóng mắt song chẳng có cách gì.

    Lần này cần một người đi Trường An làm khách, Tịnh Sở Vân cảm thấy cơ hội của mình cuối cùng cũng đã đến, thế là chủ động nhận đi Trường An.

    Triệu Quang Nghĩa đã chết, Triệu Quang Nghĩa bỗng dưng chết, tin tức truyền ra, Dương Hạo đang trấn binh dưới thành Trường An cũng ngẩn người ngạc nhiên.

    Hắn biết Triệu Quang Nghĩa bắc phạt tất nhiên thất bại.

    Hắn hiểu được thực lực quân sự của Liêu quốc, ý nghĩ của Tiêu Xước, hiểu còn hơn cả những thám tử, còn về Tống quốc, nhuệ khí của những tướng lĩnh mới mạnh hơn những lão soái, nhưng kinh nghiệm lâm trận thì còn kém xa, còn điều quan trọng nhất chính là con người Triệu Quang Nghĩa không đổi, vẫn lòng lang dạ sói như thế, vẫn muốn đích thân cầm binh dẫn quân.

    Nhưng thực sự là hắn không ngờ Triệu Quang Nghĩa đã chết, ba mươi vạn đại quân bảo vệ nghiêm mật, cấm quân đã từng làm cho Triệu Khuông Dận mười năm và là quân mạnh nhất, coi như binh bại nam phản thì hắn đường đường là Hoàng đế cũng không thể bị giết thảm hại vậy, song không hiểu tại sao mà chết được?

    Mật báo truyền đến rất tường tận.

    Tình báo nói, Triệu Quang Nghĩa bị thích khách giết ở trong đại doanh, người cầm đầu bị sát hại, đến trời sáng thì thân binh mới phát hiện ra.

    Quân nghĩ rằng người Liêu ngầm phái thích khách đi sát hại, vì vậy mới bí mật không phát tang, vội vàng tăng tốc nam phản, nhưng người Liêu vẫn theo kế hoạch mà làm, cuối cùng không toàn lực bổ nhào phản lại, thích khách bị nghi là người Liêu, mà người Liêu thì cũng không biết là Triệu Quang Nghĩa đã bị giết.

    Hung thủ là ai thì đến giờ triều Tống vẫn chưa điều tra ra, còn Dương Hạo cũng chẳng có hứng thú gì với chuyện này, điều hắn đang suy nghĩ đắn đo là: Giờ phải làm thế nào?

    Đại quân Tây Hạ hừng hực khí thế nam hạ, từ Tiêu Quan đến Trường An giết Thượng Ba Thiên, rồi Dạ Lạc Hất, mấy lộ binh mã cùng tiến, khí thế hừng hực.

    Vĩnh Khánh công chúa ngồi đối diện Dương Hạo, cũng ngẩn người ngạc nhiên.

    Nàng hận Nhị thúc, hận Nhị thúc cực điểm, và giúp đỡ cho lực lượng Dương Hạo, chỉ mong có thể giết chết tên chó má hại chết phụ mẫu và huynh đệ, nhưng giờ hắn đã chết ở Bắc quốc, lòng Vĩnh Khánh buồn rười rượi, rỗng tuếch, nỗi hận của nàng trào dâng, nàng không tìm ra tên nào khả nghi giết Triệu Quang Nghĩa.

    Nàng buồn và hơi tiếc.

    “Đại vương…”

    Vĩnh Khánh chần chừ ngẩng đầu lên, Dương hạo chặn lại lời nói của nàng: “Tiễn đã ra khỏi cung, không thể thu về nữa”.

    Vĩnh Khánh hiểu, coi như Dương Hạo vốn vô ý ở Trung Nguyên, lần này cũng không thể quay đầu lại nữa.

    Quân quốc đại sự, há có thể coi như trò chơi, mọi chuyện đã đến nước này, vì Triệu Quang Nghĩa đã chết rồi, Tây Hạ xuất quân hào hứng về Hà Tây, đó là chuyện tuyệt đối không thể, trừ phi Dương Hạo lúc này cũng chết.

    “Điện hạ, ngài không còn sự lựa chọn nào nữa, ta cũng không có sự lựa chọn nào nữa.

    Vẫn theo kế hoạch đi, mưu Đồng Quan, đoạt Trường An, chiếm lấy Quan Trung, nhìn hướng Trung Nguyên”.

    Dương Hạo nắm chặt kiếm, từ từ nói: “Nàng không muốn đất nước bị tàn phá, dân chúng bị khổ đau, giờ chuyện duy nhất có thể làm chính là dựa theo kế hoạch trước cố gắng vạch con đường phạm tội của Triệu Quang Nghĩa để cho toàn thiên hạ biết hắn lập ngôi bất chính, tận dụng lòng dân, lòng quân lòng các sĩ tử, chỉ có như vậy mới có thể vạch trần sự thật”.

    “Ta hiểu rồi”.

    Vĩnh Khánh công chúa đứng dậy, với khuôn mặt trông không có vẻ già dặn gì, nàng vẫn mặc bộ quần áo đàn ông, lúc này mới trầm giọng nói với Dương Hạo: “Tất cả theo ý đại vương đi, Vĩnh Khánh…giờ không nghĩ được gì”.

    Dương Hạo mỉm cười gật đầu, lúc này Mục Vũ vội vàng chạy vào, Mục Vũ giờ đã là một viên đại tướng dưới quyền Dương Hạo, tuổi tác của hắn không lớn, cơ thể gầy gò, song có kinh nghiệm từ nhỏ, đi theo Dương Hạo bôn ba đây đó kiến thức vô cùng quảng đại, giờ làm một tướng lĩnh cung vệ quân, một chức mà ai cũng muốn.

    Hắn và Mẫu Y Kha đã thành hôn, hai phu thê giúp đỡ nhau trong quân chiến, tình cảm cũng bền chặt.

    Dương Hạo đang ngóng xem về sau sinh con gái, đặt tên cho nó là Quế Anh.

    “Chuyện gì vậy?”

    Dương Hạo quay đầu lại hỏi, làm việc với hắn đã lâu, Mục Vũ đã có ánh mắt tinh tường, hắn và Vĩnh Khánh công chúa bàn bạc nghị sự trong trướng, ngoài đại sự ra Mục Vũ sẽ không đến làm phiền.

    Mục Vũ vội tiến lên trước, nói thầm vài câu vào tai hắn, mắt Dương Hạo trợn tròn lên.

    Vĩnh Khánh công chúa đang nhìn chằm chằm về phía Dương Hạo, vì mvu nói câu dầu tiên, mắt Dương Hạo bỗng sáng lên rồi sau đó nhanh chóng nhìn về phía nàng.

    Nữ nhân rất nhạy cảm, nàng cảm nhận được Dương Hạo đang được tin gì đó có liên quan đến nàng, hoặc là…có liên quan đến thân phận nàng đang diễn, nàng đang đợi Dương Hạo nói ra xem điều gì.

    Dương Hạo nghe mvu báo xong khẽ xua tay, mvu nhanh chóng lùi ra ngoài, Dương Hạo thở dài một hơi nói: “Có ngừoi đến rồi, người này đầu bôn nàng, người này đến mong rằng không lâu sau sẽ có ngày một nhiều người về phe nàng.

    Nhưng người này đến, chưa chắc đã giúp được gì cho chúng ta, cần thuyết phục hắn, duy chỉ có công chúa.

    Công chúa, hung thủ đã chết, nhưng chuyện này, không chỉ là chuyện gia sự, cho nên…”

    “Ta hiểu”.

    Vĩnh Khánh công chúa ngắt lời hắn, khẽ mỉm cười, khẳng định: “Ta đã nghĩ thông rồi, mọi chuyện tới bước này thì không cần phải chần chừ nữa.

    Nếu như lần này ta thay đổi ý định, con người ta sống chết là chuyện nhỏ, nhưng giữa Tống và Tây Hạ sẽ xảy ra đại chiến, không biết thương vong sẽ còn bao nhiêu, đại vương theo ý ta phát binh, lúc ấy ta không những hại ngươi, mà còn hại cả các lão thần nhiều năm trung thành với cha ta, dù Triệu Quang Nghĩa sống hay chết, ta chỉ có thể đi tiếp, sẽ không chần chừ do dự nữa”.

    Dương Hạo nhìn ra được thành ý trong lời nói của nàng khẽ gật đầu.

    Vĩnh Khánh công chúa nói: “Thế giờ đại vương có thể nói với ta, ai đến vậy?”

    Dương Hạo nói: “Triệu Tắc Bình”.

    Vĩnh Khánh công chúa nhướn mày: “Triệu thừa tướng?”

    ****

    khi Triệu Phổ đến quân doanh của Dương Hạo, như dội gáo nước lạnh, Kỳ Vương điện hạ là Vĩnh Khánh công chúa, Kỳ Vương thực thì đã chết rồi.

    Triệu Phổ tay chân lạnh cóng, hắn không ngờ, Kỳ Vương này là Vĩnh Khánh công chúa, một nữ tử, nào có thể thừa kế đại thống, coi như nàng có thể một tay che trời, có thể hoàn thành đại sự, nhưng tiên đến đã không còn nữa, giang sơn này ai nắm đây?

    “Lão thừa tướng, cha coi người như huynh đệ một nhà, công lao của lão thừa tướng, Vĩnh Khánh cảm động vô cùng.

    Tên giết phụ hại mẫu, làm tan tác huynh đệ, giờ nhà ta, chỉ còn lại mỗi một mình con gái này, hận thù sâu đậm, có thể báo được không đây?

    Lão thừa tướng nổi danh thiên hạ, môn sinh trải khắp tứ hải, nếu như có thừa tướng giúp đỡ, Vĩnh Khánh với mối thù huyết nhục sẽ có hy vọng đây…”

    Mặt Triệu Phổ méo mó, lắc đầu nói: “Điện hạ muốn trời mở, làm sao nghĩ ra cách gì tốt đẹp đây?

    Nếu biết công chúa ở đây, lão phu sẽ không…haiz, công chúa ơi, người coi như báo được thù lớn, đến khi đó nên làm thế nào, giang sơn xã tắc đại tống này, phụ hoàng người tạo nên, lẽ nào…lẽ nào lại để rơi vào tay người khác sao?”

    Vĩnh Khánh nói: “lão thừa tướng cho rằng, Triệu Quang Nghĩa hắn giết huynh đệ phụ mẫu ta chiếm địa vị, giang sơn họ Triệu này ta phải làm thế nào đây, người ta đoạt ngôi quyền của phụ hoàng ta, hại cả nhà nhà ta, ta còn phải thay hắn quy thuộc giang sơn xã tắc, bảo vệ hoàng quyền của hắn, thế có nực cười không chứ?”

    “Cái này…”

    Triệu Phổ không biết trả lời sao, chỉ biết vuốt râu lắc đầu, tuy nhiên cách nói của Vĩnh Khánh không phải không có ý đúng.

    Vĩnh Khánh lại nói: “Huống hồ, Vĩnh Khánh vì mượn binh mà vứt bỏ giang sơn, những điều mà Triệu Quang Nghĩa làm, sớm đã làm nhà ta tan nát.

    Vĩnh Khánh bỏ nhà mà không bỏ nước”.

    “Nghĩa là…”

    “Triệu thừa tướng cho rằng, kế tự và kế thống, cái nào quan trọng hơn?”

    Triệu Phổ nghiến chặt răng, không nói câu nào.

    Vĩnh Khánh lại hỏi: “Triệu thừa tướng nói cho ta biết đi”.

    Triệu Phổ chần chừ, nói: “Đối với một nhà mà nói, kế tự quan trọng.

    Song nếu xét về việc nước, kế thống quan trọng”.

    Vĩnh Khánh lại nói: “nếu nước nhà hợp một thể, mà phải chọn ra một cái, thì chọn cái nào đây?”

    “Đương nhiên là kế thừa thể thống quan trọng hơn”.

    Vĩnh Khánh mỉm cười gật đầu: “Lão thừa tướng nói phải lắm, Vĩnh Khánh cũng nghĩ vậy và sẽ làm vậy”.

    Triệu Phổ nói: “Ý điện hạ là?”

    Vĩnh Khánh nói ra câu đó, Triệu Phổ không khỏi ngẩn người, đơ người một lúc lâu mới nói: “nếu như đại sự có thể thành, còn có ai có thể ngăn cản được?

    Vĩnh Khánh nhắm nghiền mắt, nói: “Ta phải chọn lựa, chỉ có thể tin tưởng hắn.

    Thừa tướng, giờ còn có lựa chọn nào sao?”

    Còn có sự lựa chọn nào sao?

    Con cái, cháu chắt, những người thân thuộc, chọn ai đây?

    Còn sự lựa chọn nào không đây?

    -----oo0oo-----

    Chương 130: Chọn Ai Đây

    Triệu Quang Nghĩa đã chết, Triệu Quang Nghĩa bỗng dưng chết, tin tức truyền ra, Dương Hạo đang trấn binh dưới thành Trường An cũng ngẩn người ngạc nhiên.

    Hắn biết Triệu Quang Nghĩa bắc phạt tất nhiên thất bại.

    Hắn hiểu được thực lực quân sự của Liêu quốc, ý nghĩ của Tiêu Xước, hiểu còn hơn cả những thám tử, còn về Tống quốc, nhuệ khí của những tướng lĩnh mới mạnh hơn những lão soái, nhưng kinh nghiệm lâm trận thì còn kém xa, còn điều quan trọng nhất chính là con người Triệu Quang Nghĩa không đổi, vẫn lòng langạ sói như thế, vẫn muốn đích thân cầm binh dẫn quân.

    Nhưng thực sự là hắn không ngờ Triệu Quang Nghĩa đã chết, ba mươi vạn đại quân bảo vệ nghiêm mật, cấm quân đã từng làm cho Triệu Khuông Dận mười năm và là quân mạnh nhất, coi như binh bại nam phản thì hắn đường đường là Hoàng đế cũng không thể bị giết thảm hại vậy, song không hiểu tại sao mà chết được?

    Mật báo truyền đến rất tường tận.

    Tình báo nói, Triệu Quang Nghĩa bị thích khách giết ở trong đại doanh, người cầm đầu bị sát hại, đến trời sáng thì thân binh mới phát hiện ra.

    Quân nghĩ rằng người Liêu ngầm phái thích khách đi sát hại, vì vậy mới bí mật không phát tang, vội vàng tăng tốc nam phản, nhưng người Liêu vẫn theo kế hoạch mà làm, cuối cùng không toàn lực bổ nhào phản lại, thích khách bị nghi là người Liêu, mà người Liêu thì cũng không biết là Triệu Quang Nghĩa đã bị giết.

    Hung thủ là ai thì đến giờ triều Tống vẫn chưa điều tra ra, còn Dương Hạo cũng chẳng có hứng thú gì với chuyện này, điều hắn đang suy nghĩ đắn đo là: Giờ phải làm thế nào?

    Đại quân Tây Hạ hừng hực khí thế nam hạ, từ Tiêu Quan đến Trường An giết Thượng Ba Thiên, rồi Dạ Lạc Hất, mấy lộ binh mã cùng tiến, khí thế hừng hực.

    Vĩnh Khánh công chúa ngồi đối diện Dương Hạo, cũng ngẩn người ngạc nhiên.

    Nàng hận Nhị thúc, hận Nhị thúc cực điểm, và giúp đỡ cho lực lượng Dương Hạo, chỉ mong có thể giết chết tên chó má hại chết phụ mẫu và huynh đệ, nhưng giờ hắn đã chết ở Bắc quốc, lòng Vĩnh Khánh buồn rười rượi, rỗng tuếch, nỗi hận của nàng trào dâng, nàng không tìm ra tên nào khả nghi giết Triệu Quang Nghĩa.

    Nàng buồn và hơi tiếc.

    “Đại vương…”

    Vĩnh Khánh chần chừ ngẩng đầu lên, Dương hạo chặn lại lời nói của nàng: “Tiễn đã ra khỏi cung, không thể thu về nữa”.

    Vĩnh Khánh hiểu, coi như Dương Hạo vốn vô ý ở Trung Nguyên, lần này cũng không thể quay đầu lại nữa.

    Quân quốc đại sự, há có thể coi như trò chơi, mọi chuyện đã đến nước này, vì Triệu Quang Nghĩa đã chết rồi, Tây Hạ xuất quân hào hứng về Hà Tây, đó là chuyện tuyệt đối không thể, trừ phi Dương Hạo lúc này cũng chết.

    “Điện hạ, ngài không còn sự lựa chọn nào nữa, ta cũng không có sự lựa chọn nào nữa.

    Vẫn theo kế hoạch đi, mưu Đồng Quan, đoạt Trường An, chiếm lấy Quan Trung, nhìn hướng Trung Nguyên”.

    Dương Hạo nắm chặt kiếm, từ từ nói: “Nàng không muốn đất nước bị tàn phá, dân chúng bị khổ đau, giờ chuyện duy nhất có thể làm chính là dựa theo kế hoạch trước cố gắng vạch con đường phạm tội của Triệu Quang Nghĩa để cho toàn thiên hạ biết hắn lập ngôi bất chính, tận dụng lòng dân, lòng quân lòng các sĩ tử, chỉ có như vậy mới có thể vạch trần sự thật”.

    “Ta hiểu rồi”.

    Vĩnh Khánh công chúa đứng dậy, với khuôn mặt trông không có vẻ già dặn gì, nàng vẫn mặc bộ quần áo đàn ông, lúc này mới trầm giọng nói với Dương Hạo: “Tất cả theo ý đại vương đi, Vĩnh Khánh…giờ không nghĩ được gì”.

    Dương Hạo mỉm cười gật đầu, lúc này Mục Vũ vội vàng chạy vào, Mục Vũ giờ đã là một viên đại tướng dưới quyền Dương Hạo, tuổi tác của hắn không lớn, cơ thể gầy gò, song có kinh nghiệm từ nhỏ, đi theo Dương Hạo bôn ba đây đó kiến thức vô cùng quảng đại, giờ làm một tướng lĩnh cung vệ quân, một chức mà ai cũng muốn.

    Hắn và Mẫu Y Kha đã thành hôn, hai phu thê giúp đỡ nhau trong quân chiến, tình cảm cũng bền chặt.

    Dương Hạo đang ngóng xem về sau sinh con gái, đặt tên cho nó là Quế Anh.

    “Chuyện gì vậy?”

    Dương Hạo quay đầu lại hỏi, làm việc với hắn đã lâu, Mục Vũ đã có ánh mắt tinh tường, hắn và Vĩnh Khánh công chúa bàn bạc nghị sự trong trướng, ngoài đại sự ra Mục Vũ sẽ không đến làm phiền.

    Mục Vũ vội tiến lên trước, nói thầm vài câu vào tai hắn, mắt Dương Hạo trợn tròn lên.

    Vĩnh Khánh công chúa đang nhìn chằm chằm về phía Dương Hạo, vì mvu nói câu dầu tiên, mắt Dương Hạo bỗng sáng lên rồi sau đó nhanh chóng nhìn về phía nàng.

    Nữ nhân rất nhạy cảm, nàng cảm nhận được Dương Hạo đang được tin gì đó có liên quan đến nàng, hoặc là…có liên quan đến thân phận nàng đang diễn, nàng đang đợi Dương Hạo nói ra xem điều gì.

    Dương Hạo nghe mvu báo xong khẽ xua tay, mvu nhanh chóng lùi ra ngoài, Dương Hạo thở dài một hơi nói: “Có ngừoi đến rồi, người này đầu bôn nàng, người này đến mong rằng không lâu sau sẽ có ngày một nhiều người về phe nàng.

    Nhưng người này đến, chưa chắc đã giúp được gì cho chúng ta, cần thuyết phục hắn, duy chỉ có công chúa.

    Công chúa, hung thủ đã chết, nhưng chuyện này, không chỉ là chuyện gia sự, cho nên…”

    “Ta hiểu”.

    Vĩnh Khánh công chúa ngắt lời hắn, khẽ mỉm cười, khẳng định: “Ta đã nghĩ thông rồi, mọi chuyện tới bước này thì không cần phải chần chừ nữa.

    Nếu như lần này ta thay đổi ý định, con người ta sống chết là chuyện nhỏ, nhưng giữa Tống và Tây Hạ sẽ xảy ra đại chiến, không biết thương vong sẽ còn bao nhiêu, đại vương theo ý ta phát binh, lúc ấy ta không những hại ngươi, mà còn hại cả các lão thần nhiều năm trung thành với cha ta, dù Triệu Quang Nghĩa sống hay chết, ta chỉ có thể đi tiếp, sẽ không chần chừ do dự nữa”.

    Dương Hạo nhìn ra được thành ý trong lời nói của nàng khẽ gật đầu.

    Vĩnh Khánh công chúa nói: “Thế giờ đại vương có thể nói với ta, ai đến vậy?”

    Dương Hạo nói: “Triệu Tắc Bình”.

    Vĩnh Khánh công chúa nhướn mày: “Triệu thừa tướng?”

    ****

    khi Triệu Phổ đến quân doanh của Dương Hạo, như dội gáo nước lạnh, Kỳ Vương điện hạ là Vĩnh Khánh công chúa, Kỳ Vương thực thì đã chết rồi.

    Triệu Phổ tay chân lạnh cóng, hắn không ngờ, Kỳ Vương này là Vĩnh Khánh công chúa, một nữ tử, nào có thể thừa kế đại thống, coi như nàng có thể một tay che trời, có thể hoàn thành đại sự, nhưng tiên đến đã không còn nữa, giang sơn này ai nắm đây?

    “Lão thừa tướng, cha coi người như huynh đệ một nhà, công lao của lão thừa tướng, Vĩnh Khánh cảm động vô cùng.

    Tên giết phụ hại mẫu, làm tan tác huynh đệ, giờ nhà ta, chỉ còn lại mỗi một mình con gái này, hận thù sâu đậm, có thể báo được không đây?

    Lão thừa tướng nổi danh thiên hạ, môn sinh trải khắp tứ hải, nếu như có thừa tướng giúp đỡ, Vĩnh Khánh với mối thù huyết nhục sẽ có hy vọng đây…”

    Mặt Triệu Phổ méo mó, lắc đầu nói: “Điện hạ muốn trời mở, làm sao nghĩ ra cách gì tốt đẹp đây?

    Nếu biết công chúa ở đây, lão phu sẽ không…haiz, công chúa ơi, người coi như báo được thù lớn, đến khi đó nên làm thế nào, giang sơn xã tắc đại tống này, phụ hoàng người tạo nên, lẽ nào…lẽ nào lại để rơi vào tay người khác sao?”

    Vĩnh Khánh nói: “lão thừa tướng cho rằng, Triệu Quang Nghĩa hắn giết huynh đệ phụ mẫu ta chiếm địa vị, giang sơn họ Triệu này ta phải làm thế nào đây, người ta đoạt ngôi quyền của phụ hoàng ta, hại cả nhà nhà ta, ta còn phải thay hắn quy thuộc giang sơn xã tắc, bảo vệ hoàng quyền của hắn, thế có nực cười không chứ?”

    “Cái này…”

    Triệu Phổ không biết trả lời sao, chỉ biết vuốt râu lắc đầu, tuy nhiên cách nói của Vĩnh Khánh không phải không có ý đúng.

    Vĩnh Khánh lại nói: “Huống hồ, Vĩnh Khánh vì mượn binh mà vứt bỏ giang sơn, những điều mà Triệu Quang Nghĩa làm, sớm đã làm nhà ta tan nát.

    Vĩnh Khánh bỏ nhà mà không bỏ nước”.

    “Nghĩa là…”

    “Triệu thừa tướng cho rằng, kế tự và kế thống, cái nào quan trọng hơn?”

    Triệu Phổ nghiến chặt răng, không nói câu nào.

    Vĩnh Khánh lại hỏi: “Triệu thừa tướng nói cho ta biết đi”.

    Triệu Phổ chần chừ, nói: “Đối với một nhà mà nói, kế tự quan trọng.

    Song nếu xét về việc nước, kế thống quan trọng”.

    Vĩnh Khánh lại nói: “nếu nước nhà hợp một thể, mà phải chọn ra một cái, thì chọn cái nào đây?”

    “Đương nhiên là kế thừa thể thống quan trọng hơn”.

    Vĩnh Khánh mỉm cười gật đầu: “Lão thừa tướng nói phải lắm, Vĩnh Khánh cũng nghĩ vậy và sẽ làm vậy”.

    Triệu Phổ nói: “Ý điện hạ là?”

    Vĩnh Khánh nói ra câu đó, Triệu Phổ không khỏi ngẩn người, đơ người một lúc lâu mới nói: “nếu như đại sự có thể thành, còn có ai có thể ngăn cản được?

    Vĩnh Khánh nhắm nghiền mắt, nói: “Ta phải chọn lựa, chỉ có thể tin tưởng hắn.

    Thừa tướng, giờ còn có lựa chọn nào sao?”

    Còn có sự lựa chọn nào sao?

    Con cái, cháu chắt, những người thân thuộc, chọn ai đây?

    Còn sự lựa chọn nào không đây?

    -----oo0oo-----

    Chương 131: Cửa Ải Cuối Cùng

    Lòng người trong thiên hạ dao động, khắp nơi đều nổi lên tin đồn, sợ rằng triều đình Đại Tống sắp đến ngày điệt vong.

    Bách tính nghĩ như vậy cũng là lẽ thường tình, bởi từ cuối triều Đường đến nay, chư hầu nổi lên như nấm mọc sau mưa, quốc hiệu đổi như thay áo.

    Những quốc gia đã bị diệt vong như Thục, Đường, Hán có nước nào mà không truyền qua đời Nhị Thể Tam Thể bốn năm mười năm, nước Tống tuy đã thống nhất được Trung Nguyên, nhưng tính ra cũng mới duy trì được mười mấy năm, để đạt được thiên hạ quy tâm thì vẫn còn xa.

    Kết quả, đầu tiên là U Châu đại bại, ba mươi vạn đại quan bị đánh cho tan tành, phải cấp tốc gùi “Thảo Triệu Cảnh Lệnh” cho Tây Hạ.

    Kỳ Vương Triệu Đức Phương chính là khổ chủ, những hành vi của Triệu Quang Nghĩa một khi bại lộ trước thiên hạ, chắc chắn sẽ làm mất lòng người.

    Triệu Quang Nghĩa còn chưa nghĩ ra phải ứng phó ra sao với nguy cơ này thì đã bị người ta lấy đầu ngay trong doanh trại của mười vạn đại quân, Thái tử nhanh chóng kế vị.

    Triệu Nguyên Tá sáng ban lệnh chiều đã đổi, tính tình do dự thiếu quyết đoán, có vẻ tin tức phụ hoàng lên cơn bạo bệnh bất thường đã truyền khắp Biện Lương thành.

    Đừng thấy thâm cung tường cao hào sâu, kỳ thực chẳng có bức tường nào có thể hoàn toàn kín gió.

    Hơn nữa hoàng thất Đại Tống từ trước tới nay khá gần gũi với dân.

    Cung cấm cũng không canh phòng nghiêm ngặt bằng những triều khác, những chuyện trong hoàng cung đại nội này sớm đã không thể giấu được bách tính kinh thành.

    Hổ báo Đại Liêu thì nhăm nhăm chực chờ tiến công xuống phía nam, Lũng Hữu Quan rơi vào tay người Tây Hạ, Ba Thục nghĩa quân nổi dậy.

    Đừng nói là người dân bình thường, cho dù là quan lại trong triều cũng vô cùng lo sợ.

    Trong khi Tiêu Xước lui binh tại đất Tống, thì cũng đồng thời nhanh chóng lập kế hoạch phản kích, dựa vào sĩ khí đang mạnh liền hợp quân với các lộ binh mã tới cứu viện Nam Kinh, chuyển thủ sang công.

    Đại Tống trong cơn biển loạn đang phải đối mặt với cục diện quốc nội không yên.

    Lòng người rối loạn, hai mặt dùng binh đều là cường địch.

    Đối với chuyện quân quốc đại sự, Triệu Quang Nghĩa cũng có thể coi là một nhà lý luận quân sự, tuy còn kém xa những huynh đệ khác, nhưng nếu đàm luận chuyện quân sự, ông ta cũng có thể nói năng đâu ra đấy.

    Thái tử Nguyên Tá ngược lại không hiểu biết chút gì về quân sự, những thứ như Tam Cương Ngũ Thường, Hiếu Thê Nhân Nghĩa lại không thể mang ra mà đánh trận.

    May mắn là tuy y năng lực chưa tới, nhưng trong triều văn có Trương Bạc, võ có La Khắc Địch.

    Triệu Nguyên Tá là một người không có chủ kiến, tất cả đều thuận theo hai người kia.

    Vậy nên tạm thời cũng có thể sắp xếp ổn thỏa.

    Trương Bạc và La Khắc Địch, một tên không tu đường tư đức, vô ơn bạc nghĩa, một tên lòng dạ bất chính, sớm đã có ý định phản bội.

    Tuy nhiên luận tài cán, hai tên này quả thực rất giỏi không có gì để nói, cục diện trước mắt, cho dù trong lòng chúng nghĩ thế nào thì cũng đều phải tập trung tinh thần mà đối phó với giặc ngoại xâm trước, nếu như thật sự để người Khiết Đan tiến vào Trung Nguyên thì không còn là chuyện đùa được nữa.

    Sự việc đã đến nước này, hai người Trương - La đành thực tâm mà hợp tác với nhau, qua một hồi thảo luận quyết định đâng tấu lên Hoàng Thượng để Lý Kế Long, Lưu Triều Nhượng, Điền Trọng Tiến lần lượt đảm nhận chức vụ Bộ Thứ của Thương Châu, Doanh Châu, Định Châu, phòng thủ bảo vệ ba quan ải này.

    Vốn dĩ trước đó, đứng trước nguy cơ Lý Kế Long thọ mệnh một mình thống lãnh quân biên thùy.

    Nhưng lần này không phải là xuất chinh mà là phòng thủ, cho nên mỗi một quan ải trọng yếu cần có một chủ tướng mới có thể căn cứ vào tình hình địch ta mà kịp thời ra quyết định bất cứ lúc nào, nếu để một mình Lý Kế Long một mình nắm tất cả binh quyền là sợ rằng sẽ nhỡ mất việc lớn, chứ hoàn toàn không phải cố ý phân tán binh quyền của ông ta.

    Khi bắt đầu giao chiến, hai bên đều có những điểm mạnh yếu khác nhau, quân Tống tuy sĩ khí không cao, nhưng có lợi thế địa hình cho nên quân Liêu cũng không chiếm được bao nhiêu phần thắng thế.

    Tin tức quân tình truyền đến Đông Kinh, bách tính dần dần cũng an lòng, cảm thấy quân Tống tuy đã từng bại trận nhưng người Liêu có vẻ cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng.

    Tổng chỉ huy của quân Liêu Da Luật Hưu Ca là một thống soái thực sự, nhưng trước mắt vẫn chưa có ai có thể nhận ra sự bất phàm của y.

    Nước Tống khi tự kiểm điểm lại nguyên nhân Bắc phạt thất bại lần này, tuy ngoài mặt không ai nói, nhưng trong thâm tâm ai cũng cho rằng do tiên đế dùng binh sai lầm dẫn đến đại bại, Da Luật Hưu Ca lần này giành thắng lợi đa phần chẳng qua là gặp may mắn mà thôi.

    Thực ra cục diện giằng co trước mắt căn bản đã vượt ra ngoài sự dự tính của Da Luật Hưu Ca.

    Y vốn dĩ không coi trọng những sự thắng bại nhỏ bé này, mục tiêu của y là quân chủ lực của Tống quốc, điều y muốn là hạ thành tiến thẳng vào Trung Nguyên.

    Nhưng đây là việc không thể vội vã được, y đang đợi cơ hội, đồng thời cũng đang tự tạo ra cơ hội.

    Cơ hội đó, cuối cùng cũng đã tới.

    Sau khi hai bên giằng co được mấy ngày, Điền Trọng Tiến tạm thời ổn định được tình hình liền bắt đầu thử quay sang triển khai phản kích.

    Điền Trọng Tiến lui binh ra khỏi Kỳ Câu Quan, liên tiếp đánh bại mấy lộ quan Liêu, thậm chí thu hồi lại được Trác Châu.

    Thực ra Điền Trọng Tiến không hề mạo hiểm tấn công tùy tiện, chủ động xuất kích là ý của triều đình, bên ngoài thì nói là phải chặn địch ngay từ bên ngoài biên giới, nhưng nguyên nhân thực sự là do trước mắt lòng quân cùng như lòng dân đều đang dao động, quân Tống rất cần một trận thắng để vãn hồi tất cả.

    Chiến thắng của Điền Trọng Tiến truyền về thành Khai Phong, cả thành vui mừng rộn rã như đón năm mới, lòng dân rối loạn lâu nay tạm thời được ổn định lại.

    Triệu Nguyên Tá vui mừng khôn xiết, lập tức hạ chỉ, lệnh cho Lưu Đình Nhượng, Lý Kế Long, ba quân cùng tiến công, lấy lại những vùng đất đã mất.

    Trương Bạc, La Khắc Địch nghe tin vội vàng khuyên ngăn cho rằng không nên hấp tấp, cần hành động cẩn trọng tích nhiều trận thắng nhỏ thành trận thắng lớn.

    Triệu Nguyên Tá ngược lại không thể kiên nhẫn được nữa, y làm việc tuy do dự thiếu quyết đoán, nhưng một khi đã cho rằng là đúng thì lại cố chấp vô cùng, không ai có thể lay chuyển được.

    Thánh chỉ ban xuống, Lý Kế Long và Lưu Đình Nhượng vốn trước giờ vẫn án binh bất động lập tức phát binh, quyết đòi lại những lãnh thổ bị mất do Bắc phạt thất bại lần trước.

    Lưu Đình Nhượng và Lý Kế Long sau khi tiếp thánh chỉ, chỉ có thể y theo mà hành sự, tuy nhiên hai người đều là tướng lãnh mang trọng trách nặng nề cho nên sau một hồi bàn bạc quyết định sẽ hành sự cẩn trọng, để Lưu Đình Nhượng làm tiên phong, Lý Kế Long làm hậu quân, trước sau phối hợp, tiến hành phản kích.

    Kỳ thực theo ý của Lý Kế Long, trước mắt hành sự cẩn trọng từng bước là thỏa đáng nhất.

    Nhưng hiện nay những khó khăn của nước Tống không chỉ đến từ phía bắc quốc, áp lực phải chịu cũng không chỉ là về mặt quân sự.

    Một trận đại thắng, đòi lại những vùng đất mất vào tay bắc quốc trong lần bắc phạt thất bại trước đây.

    Đối với nước Tống mà nói thực sự vô cùng quan trọng, ý nghĩa của nó tuyệt đối không chỉ gói gọn trong chiến thắng của một trận chiến.

    Hơn nữa thánh chỉ có ý thôi thúc như thế, trong lòng hoàng thượng chắc cũng có phần muốn lấy lại thể diện cho tiên đế, hắn là một tướng lãnh, ăn bổng lộc của triều đình, lại là cậu của đương kim thánh thượng, luận về công về tư đều không nên phản đối, cho nên chỉ đành toàn lực phối hợp.

    *

    * *

    Da Luật Hưu Ca trước giờ vẫn giấu kín quân chủ lực, không để có bất kỳ tiếp xúc nào với quân Tống, bọn họ đều là kỵ binh, di chuyển thần tốc, vô cùng cơ động, thám báo của Tống quân rất khó phát hiện ra họ từ đó mà tìm hiểu được thông tin quân tình hữu dụng.

    Hơn nữa cờ hiệu của quân Liêu lại khá lộn xộn, quan sát từ xa rất khó nắm được tình hình cụ thể tỉ mỉ.

    Cho nên quân Tống từ đầu tới cuối không biết quân Liêu vẫn còn đang ém giấu một đạo quân chủ lực.

    Lưu Đình Nhượng tiến quân về phía Bắc trước, y tuy là tướng môn thế gia nhưng cũng không có mấy kinh nghiệm đánh trận, chưa từng giao chiến với người Liêu, trâu mới sinh thì không sợ hổ.

    Lưu Đình Nhượng dùng cái khí khái đó mà lãnh binh tiến công đến sông Hà Bắc.

    Vừa đúng lúc gặp phải bản bộ binh mã của Da Luật Hưu Ca giao chiến một hồi, quân Liêu không đánh mà lui.

    Ngay sau đó, Da Luật Hưu Ca cử sứ giả đến nói, sợ uy lực mạnh mẽ của quân Tống, có ý đầu hàng.

    Da Luật Hưu Ca tùy tiện phái một người đi, chẳng qua là có ý trêu chọc mà thôi, y cũng biết quân Tống không thể nào bị lừa, chẳng qua là có thể kéo dài thân chút thời gian, mục đích thực sự của y là đụ quân chủ lực của Lưu Đình Nhượng vào vòng bao vây.

    Đám quân địch hiện nay đối với y mà nói quá thực chưa đáng để ra tay, mấy con cừu non đó chưa đủ cho y lót dạ.

    Nhưng lại xảy ra một chuyện không thể ngờ nổi, Hạ Lệnh Đồ lại tin đó là thật, hắn không những tin mà còn vui sương ra mặt, chỉ đem theo vài thân binh đến đại doanh của Da Luật Hưu Ca để tiếp nhận sự đầu hàng của địch quân.

    Một trận Cao Lương Hà, Da Luật Hưu Ca đã đánh lui ba mươi vạn đại quân Tống, đuổi cho Triệu Quang Nghị chạy bán sống bán chết, vậy mà y chỉ thuận miệng nói một câu như vậy, hắn lại liền tưởng thật, cho rằng người ta đã khiếp sợ cái uy của hắn.

    Da Luật Hưu Ca đang ở trong doanh trại bàn luận kế sách với những tướng quân khác, nghe thân binh truyền báo tin đó thì giật mình, y không ngờ, một tướng quân nước Tống, lại có thể...

    Sao có thể ngu ngốc đến thế?

    Da Luật Hưu Ca đến lúc đó vẫn chưa tin lời của thân binh vào báo.

    Y đích thân chạy ra ngoài cửa trại, nhìn thấy Hạ Lệnh Đồ đương dương tự đắc ngồi trên ngựa, lại nghe hắn chính miệng nói ra thân phận, Da Luật Hưu Ca mới biết tên thân binh kia thực không phải là ăn no dửng mỡ dám cả gan đùa cợt với y.

    Da Luật Hưu Ca rơi vào tình thế dở khóc dở cười, lập tức kêu người trói tên thiếu niên ngây thơ kia lại.

    Nhìn bộ dạng đó của hắn Da Luật Hưu Ca vừa tức vừa buồn cười, nhưng cũng không sai người đánh cho hắn một trận.

    Tuy nhiên vị tướng tiên phong này đã tự đẫn xác tới, Da Luật Hưu Ca cũng không khách sáo với hắn nữa, trực tiếp sai quân bao vây đội quân tiên phong của Hạ Lệnh Đồ, một trận tiêu diệt sạch sẽ.

    Da Luật Hưu Ca vốn dĩ định dùng đám quân Tống này làm mồi câu.

    Lần này ra tay, chủ tướng Hạ Lệnh Đồ không có mặt, quân sĩ trên dưới không có người chỉ huy, chẳng một tên nào chạy thoát, kết quả cả đội quân tiên phong chẳng phát huy được tác dụng gì.

    Đại quân của Lưu Đình Nhượng đi đằng sau hoàn toàn không biết gì về việc này.

    Kết quả, Lưu Đinh Nhượng tự chui đầu vào vòng vây Da Luật Hưu Ca đã giăng sẵn, hơn mười vạn đại quân bao vây ba vạn người ngựa của Lưu Đình Nhượng không một khe hở.

    Lưu Đình Nhượng bố trận liều chết chống cự.

    Bộ binh quân Tống thiên hạ vô địch, giao chiến chính diện uy phong khắp nơi, quân Liêu từ đầu tới cuối chưa từng đột phá được phòng tuyến phòng ngự của Lưu Đình Nhượng.

    Lưu Đình Nhượng cử người phá vòng vây đi báo tin cho Lý Kế Long.

    Lý Kế Long hành quân đằng sau nghe được tin thì vô cùng thất kinh, phó tướng Tang Kính đến báo tin toàn thân đầy máu.

    Giọng nói khản đặc tâu: “Đại nhân, Lưu tướng quân đang cầm quân khổ chiến, nếu chậm trễ e rằng toàn quân sẽ bị tiêu diệt, xin người nhanh chóng phái binh cứu viện!”.

    Các tướng dưới trướng Lý Kế Long đều tức giận đỏ mắt, lần lượt xin được ra ứng chiến.

    Lý Kế Long đi đi lại lại, một lúc lâu sau mới quay đầu lại hỏi: “Quân Liêu có bao nhiêu người?”.

    Tang Kính thưa: “Theo như mạc tướng thấy, ít nhất không dưới mười vạn người.

    Lưu tướng quân đã cố cầm cự một ngày đêm, không thể trì hoãn thêm được nữa”.

    Lý Kế Long nheo nheo hai mắt, chậm rãi lắc đầu nói: “Nếu như ngươi đã thấy có mười vạn quân thì có nghĩa là trong tay hắn không chỉ có mười vạn, tại một vùng đất bằng phẳng, địch tấn công ba vạn bộ binh không có lấy một nơi hiểm yếu để phòng thủ.

    ậy mà ta có thể cầm cự được một ngày một đêm chưa bại?

    Cái này...”.

    Tạp Chiến nóng nảy, hai mắt đỏ ngầu, giận dữ hét lớn: “Lý Kế Long, ngươi nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ là khiếp sợ không dám ứng chiến”.

    Thân binh dưới trướng Lý Kế Long ấn đao tiến lại gần, quát: “To gan, ngươi nói gì?”.

    Lý Kế Long khoát tay, ngăn sự manh động của thuộc hạ, ngửa đầu thở dài nói: “Chúng ta trúng kế rồi, chạy đi cứu viện chẳng qua chỉ như thiêu thân lao đầu vào lửa, đi bao nhiêu chết bấy nhiêu, chúng ta vốn dĩ nên trấn quan tử thủ, vốn dĩ không nên chủ động xuất binh, vốn dĩ không nên chủ động xuất binh...”.

    Hắn bỗng nhiên quay người, lớn tiếng ra lệnh: “Truyền lệnh ba quân, hậu trận trở thành tiền trận, lập tức quay đầu rút quân!”.

    “Không được!

    Lý tướng quân, không thể được!”.

    Tang Chiến quỳ xuống khóc lóc: “Lưu đại nhân đang bị trùng vây, khổ sở chống đỡ.

    Ba vạn huynh đệ đang ngửa đầu trông ngóng chúng ta tới cứu viện, Lý tướng quân, không thể lui binh được!”.

    Lý Kế Long sắc mặt xanh mét, má run run giật mạnh vài cái, mắt nhìn hữu quân bị vây mà phải quay đầu tháo chạy, lòng y cũng như có đao cắt.

    Nhưng y biết, bây giờ tuyệt đối không phải là lúc dùng tình cảm để hành sự, y liền lớn tiếng quát: “Không nghe thấy mệnh lệnh của bản soái hay sao?

    Lập tức lui binh!”.

    Y bước đi vài bước, trầm giọng nói: “Giờ này lui binh e rằng đã muộn, không thể quay lại theo đường cũ được, rút lui theo hướng Lạc Thọ, có lẽ có thể dựa vào vị trí hiểm yếu của thành trì, mà bảo toàn được quân ta”.

    Y đau đớn than: “Chúng ta...

    Chúng ta không thể chịu nổi thêm một thất bại nào nữa”.

    *

    * *

    “Lý Kế Long đã lui binh?”.

    Da Luật Hưu Ca đang nóng lòng đợi Lý Kế Long tự chui đầu vào lưới nghe được tin này thì sững sờ một hồi lâu mới phản ứng: “Tiêu Thát Liệt, Da Luật Thiện, lập tức dẫn phục binh của các ngươi truy kích Lý Kế Long, nhất định phải giữ chân được hắn, đợi ta giải quyết xong Lưu Đình Nhượng sẽ lập tức dẫn quân đuổi theo”.

    Y vội vàng đi đến bên bản đồ. hỏi: “Lý Kế Long lui theo hướng nào?”.

    Thám mã bẩm báo: “Nhìn hướng đó, có lẽ là lui theo hướng Lạc Thọ mà quân Tống đang nắm giữ”.

    Da Luật Hưu Ca ngẩn người, khuôn mặt đang kích động dần dần bình tĩnh lại, ngón tay y mài qua lại trên bản đồ, cơ hồ như muốn đâm thủng một lỗ trên vị trí đánh đấu thành Lạc Thọ.

    Tiêu Thát Liệt sốt ruột hỏi: “Đại Vu Việt, chúng ta có phải nên lập tức lên đường?”.

    Da Luật Hưu Ca cười khổ một tiếng, lắc lắc đầu: “Không cần đuổi nữa, đuổi không kịp nữa rồi.

    Lý Kế Long, giỏi cho một Lý Kế Long!”.

    Ánh mắt y chuyển đến vị trí nơi Lưu Đình Nhượng đang cố tử thủ, ánh mắt lại đần trở nên lạnh lùng: “Mồi câu này, đã không còn tác dụng gì nữa, tiêu diệt nó đi!”.

    Trận Quân Tử Quan, Lưu Đình Nhượng dưới sự liều chết bảo vệ của bộ tướng thoát khỏi vòng vây, chỉ dẫn theo khoảng chục kỵ binh chạy về đất Tống, mấy vạn quân đều bị tiêu diệt, tin tức truyền về Đông Kinh Biện Lương.

    Triệu Nguyên Tá nghe như sét đánh bên tai, ngơ ngác ngồi trên ngự tọa, mặc cho quần thần nói gì, chỉ một mực im lặng không nói.

    Sau cùng đột nhiên đứng dậy, hạ chiếu cho dù bằng bất cứ giá nào, toàn quân phát kích phản công.

    Trương Bạc và La Khắc Địch vội vã khuyên ngăn.

    Sau đó, Da Luật Hưu Ca thừa thắng xông lên, một lần nữa bao vây Trác Châu, khổ chiến mấy ngày mấy đêm.

    Thành Trác Châu bị hạ, quân Tống trong thành bị ép đầu hàng, được Da Luật Hưu Ca tập hợp lại thành bảy doanh binh mã, phân tán vào đội ngũ của quân Liêu, cùng nhau hướng xuống phía Nam, trên đường công phá Kỳ Châu, Tân An, Tiêu Lang sơn trại, lại chiếm được Dịch Châu.

    Tin tức truyền tới Biện Lương, Triệu Nguyên Tá hoảng hốt, lại ra lệnh cho các quan ải đóng cửa thành cố thủ, không cho phép xuất chiến.

    La Khắc Định cho rằng, thế địch đang mạnh, đối đầu chính diện là điều không nên.

    Nhưng tình hình cụ thể còn phải xem thế địch mạnh yếu ở từng quan ải, triều đình ra lệnh đồng loạt tất cả các ải không được xuất chiến thì không được thỏa đáng, khiến cho Triệu Nguyên Tá giận dữ đùng đùng, cũng may Trình Vũ, Cô Diễm, Tống Kỳ cùng với các sủng thần thân tín của Triệu Quang Nghị lần lượt tấu thưa rằng lời của La Khắc Địch nói có lý, Triệu Nguyên Tá mới không trị tội của y.

    Tuy nhiên vẫn làm theo lời của y, hạ chiếu thư cho tướng lĩnh các biên ải.

    Ra khỏi ngọ môn, đã có ngựa chờ sẵn, La Khắc Địch xoay người nhảy lên ngựa, ngửa đầu lên trời mà thở dài, nước Tống đến cục diện như ngày hôm nay, y cảm thấy cũng chưa đến mức không thể vãn hồi.

    Nhưng vị hoàng đế này...

    Sáng nắng chiều mưa, hỉ nộ vô thường, tâm trạng thay đổi nhanh như trẻ con.

    Nói khóc là khóc nói cười là cười, rõ ràng là không hiểu việc quân sự nhưng cứ nhất định thích nhúng tay vào, hơn nữa một khi lên cơn cố chấp thì tuyệt nhiên không nghe ý kiến của bất cứ một ai, hoàng đế là đầu não của quốc gia, hành sự sao có thể khinh suất ngang ngạnh như thế?

    Hai đạo chiếu thư trước sau chỉ cách nhau có mấy ngày, mệnh lệnh lại hoàn toàn trái ngược, chỉ dựa vào điểm này đã đủ để làm tiêu tan dũng khí của quân sĩ biên ải.

    La Khắc Địch y làm gì có đủ khả năng thay trời đổi ngày.

    Triệu Quang Nghị đoạt được ngôi vị một cách không quang minh chính đại, con trai của hắn lên ngôi tính hợp pháp đương nhiên cũng có vấn đề.

    Nhưng trước mắt giang sơn Đại Tống đang nằm trong tay vị thiên tử trẻ tuổi thần trí không tỉnh táo này.

    Y có thể không quan tâm đến Triệu Quang Nghĩa phụ tử hai đời quân vương, nhưng giang san của người Hán sao có thể để lọt vào tay bọn người man di Khiết Đan, thân làm người chỉ huy quân đội nước Tống, y thực không biết nên làm sao cho phải?

    “La đại nhân...”.

    Phía sau có tiếng chân ngựa chạy đến, nhìn mũ mão của người trên ngựa có thể thấy đây là một võ tướng, vừa nhìn thấy La Khắc Địch người nọ liền ghim ngựa hành lễ.

    La Khắc Địch quay đầu nhận ra đó là ai, liền nhanh chóng đáp lễ: “Địch đại nhân”.

    Vị Địch Mộc Ti này tuổi khoáng bốn mươi, vốn là một vị tướng lĩnh trung cấp trong cấm quân, trước đây quân hệ với Tấn Vương Triệu Quang Nghĩa không gần không xa, nhưng so với rất nhiều tướng lĩnh cao cấp hồi đó không qua lại với thân vương thì có thể nói là thân thiết hơn rất nhiều.

    Triệu Quang Nghĩa thanh trừ không còn lấy một lão tướng nào, hắn cũng là từ đó được nâng đỡ, được thăng lên hàng tướng lĩnh.

    Người này bình thường trầm tĩnh, cẩn thận đường hoàng, La Khắc Địch cũng có vài phần kính trọng.

    “Đại nhân có phải đang rầu rĩ vì chuyện chiến sự ở biên ải?”.

    La Khắc Địch cười khổ sở: “Ngoài quan ải hiện giờ Trần Binh Hoàng Quan không lùi không tiến, không biết là có ý đồ gì.

    Giang Nam biến động không yên, lòng người kinh thành bất an!

    Tình hình như thế La mỗ thật là lực bất tòng tâm”.

    Địch Mộc Ti mỉm cười nói: “Đại nhân vũ dũng, hạ quan hiểu rất rõ.

    Nhưng việc quân lần này là nguy cơ nghiêm trọng nhất của triều ta từ khi lập quốc đến giờ.

    Cũng thật là làm khó cho đại nhân, thực ra...

    Đại nhân một mình rầu rĩ ở đây thì có được tác dụng gì.

    Sao không đi thỉnh giáo một phen?”.

    La Khắc Địch nói: “Thỉnh giáo, bản quan có thể thỉnh giáo với ai?”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 132: Qui Tâm

    Địch Mộc Ti miệng ho một tiếng, nói: “Nay đại nhân là người nắm giữ binh quyền quốc gia, nhưng luận quan chức vẫn chỉ là Xu Mật Viện Sứ, bên trên vẫn còn hai vị Xu Mật Sứ, Xu Mật Phó Sứ.

    Hai vị đại nhân vì đang bệnh phải ở nhà nghỉ ngơi tịnh dưỡng, theo lý thì không nên đến làm phiền, nhưng giờ là lúc quốc gia lâm nguy, những người thân làm thần tử như chúng ta làm sao có thể chỉ lo cho an nguy bản thân.

    Tào, Phan hai vị đại nhân thân kinh qua bách trận, dày dạn kinh nghiêm, có lẽ...

    Có thể cho đại nhân vài lời khuyên?”.

    “Sao cơ?”, ánh mắt La Khắc Địch dần sáng lên lộ ra vẻ trầm tư.

    Địch Mộc Ti mỉm cười, chắp tay nói: “Hạ quan cáo từ...”.

    “Cầu cứu Tào Bân, Phan Mỹ?

    Chỉ sợ đây là ý của Tào Bân, nhờ hắn chuyển lời...

    Hai vị lão tướng này sớm đã cáo lão về quê an hưởng tuổi già.

    Muốn ta tới đó, rốt cuộc là có ý gì?”.

    La Khắc Địch trầm tư một hồi, vốn muốn về nhà thỉnh giáo cha mình một chuyến, lúc này suy nghĩ lại thấy có chút dao động, cha y khán nhân vọng chính đều rất chuẩn xác.

    Nhưng về việc quân sự, ông cuối cùng vẫn chỉ là một văn nhân, có lẽ Tào Bân, Phan Mỹ hai vị khai quốc danh tướng này quả thật có diệu kế gì chăng?

    La Khắc Địch thúc ngựa tiến về phía trước mấy bước, đột nhiên lại ghim dây cương, giật mạnh đầu ngựa, hướng về phía quân hộ vệ nói: “Đi,Xu Mật Phủ!”.

    “Lão gia ở bên trong, La đại nhân, mời vào”.

    Lão gia nhân dẫn La Khắc Địch tới trước màn che rồi dừng bước nói.

    Phía trước là một phòng sưởi ấm, tường làm bằng đất vàng, nóc lợp cò tranh rất dày, có thêm mấy cửa sổ.

    Vừa có thể thông gió, vừa để ánh ánh sáng mặt trời chiếu vào.

    Đây thực tế là một vườn hoa.

    Là nơi gia chủ trồng hoa, phương bắc mùa thu và mùa đông rất lạnh, những gia đình giàu có đều xây nhưng phòng sưởi ấm như thế này.

    Tiếp khách ở nơi như thế này, vốn dĩ là không thích hợp, nhưng Tào Bân trên danh nghĩa vẫn là cấp trên của Là Khắc Địch, hơn nữa thân thế, uy danh cũng vượt bậc hơn.

    Cho nên tiếp vãn bối hoặc thuộc hạ ở nơi thế này cũng không có gì không thỏa đáng.

    Trong căn phòng có mùi đất bùn và mùi dạ cỏ lên men, có lẽ phía sau vẫn còn mấy gian phòng như thế này nữa đang trồng hoa tươi.

    La Khắc Địch nhẹ bước tiến vào phòng thì nhìn thấy một lão nhân mặc một chiếc áo khoác ngoài đang cắm cúi bên bồn hoa.

    Hoa cỏ trong phòng nhiều nhất là hoa cúc, cũng đúng lúc đang vào mùa, chủng loại hoa cúc rất nhiều, đóa này thì trắng muốt như tuyết, đóa thì vàng rực như mặt trời, đóa thì hợp bởi nhiều bông hoa nhỏ chen chúc như sao trên trời, đóa thì cánh mỏng như tơ nhưng lại tỏa ra một mùi thơm nồng nàn.

    La Khắc Địch dừng bước, nhìn vị Tào đại tướng quân đang chăm sóc hoa cỏ, nhìn ông ta chẳng khác gì một người bình thường, người không quen biết có lẽ sẽ tưởng nhầm ông ta là người chăm sóc vườn của Tào phủ, còn đâu khí khái của vị đại tướng quân một tay chỉ huy cả nghìn vạn quân từng tung hoành khắp bốn phương.

    Nhưng quốc gia đang nguy nan, xã tắc giang sơn nguy trong sớm tối, Tào Bân tuy đã không còn quan tâm đến việc triều chính, nhưng La Khắc Địch không tin ông ta không biết chút gì về tình thế thiên hạ hiện nay, ông ta thực sự có thể điềm tĩnh đến vậy sao?

    “Ti chức La Khắc Địch, tham kiến Xu Mật đại nhân”.

    La Khắc Địch hít sâu một hơi, tiến lên phía trước chắp tay thi lễ.

    Ông già mặc áo vải, thần thái ung dung quay đầu nhìn y, tay vẫn không rời khỏi bụi hoa trước mắt, cười ha ha nói: “Hóa ra là La viện sự, lão phu hưởng nhàn rỗi ở nhà đã lâu ngày, bạn bè đồng liêu cũng rất ít khi đi lại, hôm nay La đại nhân sao lại nhàn rỗi hạ cố đến thăm?”.

    Khuôn mặt tuấn tú của La Khắc Địch đã hơi nóng lên, tâm ý của vị lão thần vô cùng rõ ràng, Tào Bân thất thế, văn võ bá quan trọng triều tự nhiên đều cố ý tránh mặt.

    La Khắc Địch và ông từ trước đến nay chưa từng có giao tình gì, lúc này đương nhiên cũng chẳng có lý do gì để mạo hiểm thân cận.

    Nói ra, phủ môn của vị cấp trên này, y cũng là lần đầu tiên đặt chân đến.

    Nhưng trước mắt La Khắc Địch cũng chẳng thể để ý nhiều đến thế, liền nói thẳng vào vấn đề: “Xu Mật đại nhân, quốc gia đang nguy nan, nguy hiểm đã cận kề, đại nhân là trọng thần của quốc gia, làm sao có thể bàng quan đứng ngoài, nếu như quốc gia có nạn, tất cả mọi người đều không được yên ổn, huống hồ đâu chỉ có lê dân bá tính chịu khổ, chỉ e đến đại nhân cũng...

    Lần này ti chức đến đây là để thỉnh giáo đại nhân, nay tình thế như vậy nên làm sao cho ổn thỏa, xin đại nhân chỉ điểm cho”.

    Tào Bân ngừng tay, khẽ thở đài, đầu không ngẩng lên nhắm mắt mà nói: “La viện sự, ngày nay trong triều mỗi người đều có tính toán riêng, sĩ tử thứ dân thì hoang mang không có ngày được an bình, lại có mấy đại thương gia đấu đá nhau, làm cho nguyên khí quốc gia bị tổn thương nghiêm trọng, thế còn chưa hết, ngày nay Tây Hạ tập trung quân ở Hoàng Quan, Bắc Liêu thèm muốn Tam Quan, tình thế như vậy, ngài còn rõ hơn lão phu.

    Đừng nói lão phu chỉ là một tên võ phu, cho dù là Châu Công Y Doãn, Quản Trung Tiêu Hà, thậm chí Gia Cát Lượng sống lại cũng khó có thể xoay chuyển tình thế, cục diện tồi tệ hiện nay làm sao có thể vãn hồi?”.

    La Khắc Địch nói: “Lẽ nào bây giờ chỉ có thể ngồi chờ chết hay sao?”.

    Tào Bân chậm rãi nói: “Trừ phi...

    Nhanh chóng bình định, nội loạn, chấn chỉnh lại lòng dân, mới có thể chống lại giặc bên ngoài, bình định được thiên hạ”.

    La Khắc Địch cười khổ sở: “Xu Mật đại nhân, bình định nội loạn nói thì dễ, cái loạn trước mắt, không chỉ là do Quan Trung khởi binh, mà cho dù là chỉ do Quan Trung khởi binh thì cũng chẳng thể dẹp được chỉ trong sớm tối, huống hồ Bắc triều dấy binh tam quan, ép người quá đáng, đâu có thong dong chờ chúng ta ổn định sơn hà?”.

    Tào Bân cười nhẹ một tiếng nói: “Võ phu đúng vẫn là võ phu, chẳng nhẽ chỉ có thể dùng cách đánh hay sao?”.

    La Khắc Địch giật mình, vội vàng hỏi: “Vậy đại nhân có cao kiến gì chăng?”.

    Tào Bân im lặng không nói, La Khắc Địch vội vàng nói: “Lời đại nhân nói ra, chỉ lọt vào tai của ti chức, chuyện đại nhân và ti chức bàn bạc là chuyện riêng, sau khi rời khỏi căn phòng này, tất cả đều không được tính toán, đại nhân có lời gì xin cứ nói ra đừng ngại”.

    Tào Bân chậm rãi nói: “Kế sách cho cục diện hôm nay, chỉ có...

    Nghênh Kỳ Vương, phế đương kim hoàng thượng mới có thể ổn định lòng người, an định giang sơn”.

    Mặt La Khắc Địch lập tức biển sắc: “Nay đương kim hoàng thượng không mắc phải tội nghịch thiên, người làm thần tử sao có khinh suất mà nhắc đến phế truất, điều này có khác gì là phản nghịch?”.

    Tào Bân lạnh lùng nhìn y mà rằng: “Trong bảy đại tội mà Kỳ Vương nhắc đến, tội thứ nhất chính là giết vua, có huyết thư của tiên hoàng hậu làm chứng, ngài có tin hay không?”.

    La Khắc Địch im lặng không nói, hiển nhiên là đã tin, Tào Bân lại nói: “Đã như vậy, đương kim hoàng thượng đoạt ngôi bất chính, chúng ta làm vậy có gì không hợp tình hợp lý?”.

    La Khắc Địch trầm giọng nói: “Trong triều có những người như Trương Bạc, Tống Kỳ, Trình Vũ, Cổ Giao thao túng triều chính, tất cả đều là tâm phúc của tiên đế, việc phế lập quân vương đâu phải chuyện chơi, chỉ cần không cẩn thận một chút thì cả giang sơn sẽ chao đảo đại loạn, Bắc triều nhân cơ hội đó mà tấn công xuống phía nam thì cả Trung Nguyên sẽ lọt vào tay bọn chúng”.

    Tào Bân chậm rãi ngẩng đầu lên, khinh miệt mà cười: “Nhưng quân quyền, không nằm trong tay họ”.

    “Đại tướng quân biên ải Lý Kế Long tay nắm trọng binh trấn thủ biên ải lại là đương kim quốc cữu”.

    “Nhưng đương kim thánh thượng lại không phải là cháu ruột của hắn, hơn nữa đại nghĩa trước mắt, đi đâu về đâu, hắn nếu không ngốc thì cũng sẽ có lựa chọn.

    Việc phế lập quân vương lão phu cũng biết trọng đại đến mức nào, nhưng tình thế trước mắt đã không còn là việc mà đương kim hoàng thượng có thể xử lý được, không phế truất hoàng thượng nội loạn sẽ không dứt, không trả lại vương vị cho tử tôn của tiên đế lòng dân sĩ khí khó mà hồi phục, cục diện như vậy căn bản là không có lối thoát.

    Lý Kế Long nếu như hiểu đại nghĩa tất sẽ đứng về phía chúng ta, nếu không...”.

    Tào Bân nhẹ nhàng giơ tay lên, nhổ đi một cây cỏ bên trong bồn hoa, lạnh lùng nói: “Hắn tuy trong tay nắm trọng binh, trấn giữ tam quan, nhưng nếu muốn giết thì cũng chẳng qua chỉ như nhổ một ngọn cỏ mà thôi!”.

    La Khắc Địch sắc mặt dần dần thay đổi, Lý Kế Long vừa được đề bạt lên không lâu, trong quân vẫn chưa có tâm phúc của chính mình, từ trong lời của Tào Bân có thể thấy, lão hổ này tuy nhàn cư ở nhà, nhưng thời gian chưa lâu, móng vuốt vẫn hết sức sắc nhọn, tướng lãnh dưới trướng của Lý Kế Long chắc chắn có tâm phúc của ông ta, lúc cần thiết, ông ta có thể điều động những người này diệt trừ Lý Kế Long.

    Mặc cho ngươi có bản lĩnh lớn đến mức nào, có thể tránh được đường thương đâm thẳng trước mặt chứ cũng chẳng thể tránh nổi mũi tên đâm sau lưng, từ điểm này có thể thấy, đế vương tể tướng hay thương buôn tiểu tốt đều giống nhau, sinh mạng đều vô cùng yếu ớt.

    Hơn nữa lời của Tào Bân hiển nhiên còn có một tầng ý nữa, ông ta đã không còn là chỉ đưa ra kế sách cho La Khắc Địch, mà là có ý tham gia vào.

    Nói một cách chính xác hơn là vị đại tướng quân này đâu có chịu yên phận nhàn cư ở nhà trồng hoa nhổ cỏ, cục diện thiên hạ trước mắt sớm đã nằm gọn trong mắt ông ta, chỉ sợ rằng bốn vị đại tướng quân này thực ra sớm đã bắt đầu lập kế hoạch phế quân vương lập vua mới mất rồi.

    Nói như vậy, Địch Mộc Ti cũng là đồng mưu của ông ta, hôm nay hắn ta gợi ý cho y tìm đến Tào Bân xin thỉnh giáo, căn bản là kéo y vào đống lửa, hôm nay nếu không đồng ý chưa chắc đã có thể bước ra khỏi cánh cửa kia?

    Nghĩ đến đấy, La Khắc Địch không khỏi giật mình.

    Quả nhiên, Tào Bân nhìn chăm chú vào y, nghiêm giọng nói: “Chuyện nhà cũng như chuyện nước, chuyện nhà đã không yên thì lấy gì để trị quốc.

    Đương kim hoàng thượng đoạt vị bất chính đã làm mất lòng dân, tính tình lại thiếu quyết đoán, hay thay đổi bất thường khiến cho uy tín không còn.

    Bắc triều xâm lược, quốc gia nguy tại sớm tối.

    Kỳ Vương khởi binh ở Quan Trung, thiên hạ đã có điểm báo thay đổi, La tướng quân không nhân lúc này để lập công danh lẽ nào ngài muốn làm tội nhân của nước nhà hay sao?”.

    La Khắc Địch giật mình, do dự nói: “Lời của Xu Mật nói cũng có lý, nhưng sự việc trọng đại, ti chức cần phải...”.

    Tào Bân ngắt lời y, lạnh lùng nói: “Nếu đã như vậy, xin tướng quân hãy nhanh chóng quyết định, để lâu ắt sinh biến, Đại Tống ta đã không thể chờ được nữa rồi”.

    La Khắc Địch vốn dĩ cũng chẳng có lòng trung thành đối với phụ tử Triệu Quang Nghĩa, chỉ có điều y tuy không trung với vua nhưng lại trung với nước, cho dù hành động như thế nào cũng đều phải tính đến lợi hại cho quốc gia Đại Tống, hơn nữa tuy đương kim hoàng thượng đoạt vị bất chính nhưng dù sao cũng đã đăng cơ, ngồi lên long sàng, nếu như thực sự làm phản trong lòng y vẫn có chút cảm thấy không thỏa đáng.

    Lúc này bị Tào Bân hối thúc cuối cùng y cũng hạ quyết tâm, chắp tay cúi xuống nói: “La Khắc Địch nguyện theo Xu Mật đại nhân cùng hoàn thành việc lớn!”.

    La Khắc Địch và Tào Bân nói chuyện hồi lâu, sau khi trù tính kế hoạch chi tiết La Khắc Địch mới cáo từ ra về, Tào Bân ngược lại không tiễn, chỉ dõi mắt nhìn theo La Khắc Địch rời khỏi phòng, vỗ tay nhè nhè lên chậu đất mỉm cười.

    Lúc này từ căn phòng bên cạnh mới bước ra hai người, một người trên dưới năm mươi tuổi, mặt chữ điền, mày rậm miệng lớn, vẻ mặt uy nghi, rõ ràng là nhân vật chức cao vọng trọng, người này chính là đại soái Phan Mỹ.

    Sau khi khai quốc đã xuất chinh nam bắc, chiến công vô số, uy danh còn lớn hơn Tào Bân.

    Đi phía sau là một người lớn tuổi hơn một chút, quàng khăn vải, mặt mày thanh thoát, râu đã điểm hoa râm, khuôn mặt đoan chính, hai mắt sáng có thần khí, khiến người ta nhìn mà sinh kính nể.

    Chỉ có những người biết hắn mới hiểu không thể nhìn mặt mà bắt hình đong, coi lão già này là chính nhân quân từ, đến lúc bị lão bán đứng rồi còn chưa biết, có khi còn vui vẻ giúp hắn đếm ngân lượng, hắn chính là tên cáo già trong quan trường La Công Minh La lão gia.

    “La lão, đứa con trai này của ông, ông dẫn dắt nó há chẳng phải tốt hơn sao, cần gì phải tìm người gợi ý để nó đến tìm ta, thật khiến Tào mỗ toát mồ hôi lạnh, nhỡ mà con trai ông kiên quyết từ chối, thuyết phục không được, cũng chỉ đành trói nó lại đánh một trận, như thế không phải là hỏng hết hoa cỏ trong vườn của ta hay sao”.

    Đại kế đã thành công, Tào Bân trong lòng vô cùng thoải mái, vừa nhìn thấy hai người bước ra thì liền lên tiếng nói đùa.

    Hai người một văn một võ, Tào Bân vốn dĩ không có nhiều giao tình với lão hồ ly này, nhưng trước mắt cùng mưu đồ việc đại sự, còn là La Công Minh cầm đầu.

    Tình cảm giữa hai người nhanh chóng tăng lên trở thành một đôi bạn tri giao.

    La Công Minh vuốt râu mỉm cười nói: “Đứa con trai này của ta, tính tình ngang ngạnh thích tự làm khó mình, người làm cha như ta có nói hết lời cũng không bằng mấy câu của Tào đại tướng quân”.

    Ba người đồng loạt cười lớn.

    Cục diện thiên hạ hiện nay quả thật là không thể cứu vẫn được nữa, mà La Khắc Địch vốn có giao tình thâm sâu với Dương Hạo, đường muội của hắn lại là vương phi của Dương Hạo.

    Tương lai một khi thành nghiệp lớn, vị trí chính cung hoàng hậu chẳng thể rơi vào tay ai khác.

    Hơn nữa hắn yêu Đinh Ngọc Lạc, một khi đến cậy nhờ bên đó, giữa hai người lại càng không còn có gì trở ngại.

    Tình hình như thế, nhưng khi La Khắc Địch suy nghĩ nên quyết định như thế nào, tiêu chuẩn duy nhất của hắn lại chỉ có xem xét việc này có lợi cho giang sơn Đại Tống, có lợi cho bách tính muôn dân hay không, căn bản là không hề nghĩ đến với những điều kiện mà hắn có.

    Một khi liên kết với Tào Bân thì tiền đồ của hắn sẽ rạng rỡ đến mức nào.

    Một đứa con chính trực như thế, nếu như La Công Minh lấy thân phận của một người cha bắt hắn suy nghĩ quyết định từ góc độ gia đình và tiền đồ cá nhân hắn, không biết chừng sẽ hỏng việc?

    Chỉ có để Tào Bân là người ngoài, lấy quốc gia, thiên hạ ra làm lý do mà thuyết phục hắn thì hắn mới ngoan ngoãn mà nghe theo, người làm cha này cũng thật là nhọc lòng nhọc sức.

    Tuy nhiên tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ đều như nhau, giống như Triệu Quang Nghĩa âm mưu thâm hiểm, tuy cảm thấy con trai mình quá thẳng thắn xuẩn ngốc nhưng trong lòng thì vẫn rất mực yêu quý.

    Lão La cả đời giảo hoạt xảo trá, con trai tuy tính cách không giống lão, nhưng lão cũng vẫn mừng cho con.

    Bản thân có thể không phải là chính nhân quân tử, nhưng kẻ làm cha có ai không mong cho con mình là một người chính trực phẩm hạnh cao khiết kia chứ?

    Trong tình cảnh thiên hạ đại loạn, Quan Trung lại ban một đạo văn thông cáo thiên hạ, lần này là lấy danh nghĩa của Kỳ Vương.

    Vì Bắc triều xâm lược, Kỳ Vương điện hạ lo cho bá tính phải chịu khổ, tình nguyện gác lại chuyện nhà để tập trung cho việc chống địch trước.

    Công khai tuyên bố một ngày Bắc triều chưa rút quân Kỳ Vương sẽ không ra khỏi Hoàng Quan, như vậy hơn mười vạn cấm quân đang đóng ngoài thành Hoàng Quan có thể điều động đi tham gia đánh giặc ngoại xâm.

    Đây nhất định không phải là lời nói chơi, đã thông cáo khắp thiên hạ thì ai dám nuốt lời?

    Bây giờ cho dù Đại Tống rút toàn bộ quân đang đóng bên ngoài thành về không chừa một ai thì cũng không cần lo quân trong thành sẽ tấn công ra ngoài.

    Chỉ dựa vào hành động này, uy danh của Kỳ Vương đã lên cao như mặt trời giữa trưa, không còn ai có thể sánh kịp.

    Vốn dĩ vì bài văn chỉ ra thất tội trạng, rất nhiều bá quan thân sĩ và bách tính đã hướng về Kỳ Vương, lại thêm những thất bại liên tiếp sau đó của quân Tống hai vị tể tướng Triệu Phổ, Lô Đa Tốn công khai quy phục, khiến rất nhiều nơi quan viên đã bắt đầu ngầm hướng mắt đến Quan Trung.

    Đạo thông cáo kia vừa được ban bố, những người sáng mắt đều nhận ra, thay đổi triều đại đã là điều không thể tránh khỏi.

    *

    * *

    Tây thành Đông kinh Biện Lương, cảng An Châu, Đường phủ.

    Ba anh em nhà họ Đường đang ngồi với nhau, trên bàn bày đủ các loại sơn hào hải vị nhưng cả ba người đều không buồn động đũa, chỉ cúi đầu uống rượu.

    “Lần này.

    Chúng ta đầu quân sai...”.

    Đường Anh ngửa cổ. uống cạn chung rượu.

    Đường Dũng hừ một tiếng, im lặng không nói gì.

    “Cũng không đến nỗi quá tệ”.

    Đường Uy đột nhiên mỉm cười: “Ngày nay thế lực mạnh nhất chính là hai nhà Thôi Trịnh, Lô gia đã suy vong, những nhà khác cũng dần sa sút, ngày nay thì sao?

    Trịnh gia căn bản là sắp bị Thôi gia lật đổ”.

    Đường Dũng trầm giọng nói: “Nói thì nói như vậy, nhưng Trịnh gia bây giờ đã vin nhờ vào Bắc triều, sau lưng còn có một vương gia Khiết Đan, ngày nay thế lực người Khiết Đan đang lớn mạnh, chuyện Trịnh gia có thể chấn hưng lại như xưa là hoàn toàn có thể.

    Còn Thôi gia, quê nhà Thanh Châu đã bị người khác chiếm, nhưng người ta đã tạo căn cơ vững chắc bên Tây Hạ, giang sơn này chỉ cần lọt vào tay người Tây Hạ một nửa thì Trịnh Gia lại có thể làm lại từ đầu.

    Còn vị hoàng thượng mà chúng ta đang bảo vệ.

    Haha...!

    Trước đây nhìn cũng cảm thấy là một nhân vật không tầm thường, nhưng giờ sao càng nhìn càng thấy không ổn”.

    Đường Tam Nhi cười dài nói: “Một người tốt, chưa chắc đã có thể làm một hoàng đế tốt, lúc đầu chúng ta đi theo Triệu Quang Nghĩa, ai mà biết mạng ông ta lại ngắn ngủi như thế.

    Nhưng anh em ta cũng không cần quá thất vọng, tuy chúng ta nhìn nhầm người, nhưng muội muội của chúng ta thì đúng là có con mắt tinh đời”.

    Đường Tam Nhi vỗ vào đùi một cái, tóc dài tung bay, mặt cười dương dương tự đắc: “May mà chúng ta trước khi hành sự đã để lại một con đường có thể thối lui.

    Ai mà ngờ được chỉ một tri phủ Lô Châu bé nhỏ mà lại có phúc khí lớn như thế.

    May mà muội muội của chúng ta tháo hôn bỏ nhà ra đi, nếu thật gả cho Triệu Quang Nghĩa thì chúng ta đúng là đi đời.

    Bây giờ, muội muội là Vương Phi Tây Hạ, có được chỗ dựa lớn như thế, Đường gia chúng ta cho dù thế nào cũng sẽ không đến nỗi bị dồn tới bước đường cùng không lối thoát”.

    Đường Anh vẫn rầu rĩ nói: “Nói thì nói như vậy, nhưng tiểu muội nhiều lắm cũng chỉ có thể bảo đảm an toàn cho nhà chúng ta, còn có thể cho chúng ta được gì chứ?

    Cho dù có thể cho được, thì đệ có mặt mũi nào mà nhận?

    Mấy năm nay Đường gia chúng ta đã tốn quá nửa gia sản cho triều đình Đại Tống, tạo không biết bao nhiên chiến thuyền, tiền vốn còn chưa thu về được, sa sút là điều không thể tránh khỏi”.

    “Cũng chưa chắc”.

    Đường Tam Nhi mỉm cười nói: “Bây giờ đầu quân cho em rể, vẫn còn kịp”.

    Đường Anh lấy làm lạ hỏi: “Đầu quân?

    Đệ lấy cái gì để đi đầu quân?

    Lúc đầu người ta còn chưa thành sự nghiệp, Thôi gia đã chịu bỏ ra tiền của, bây giờ đương nhiên được báo đáp.

    Trước mắt Dương Hạo sắp đoạt được thiên hạ, một thương gia như đệ có thể giúp đỡ được gì cho người ta?

    Thêu hoa trên gấm, ai sẽ nhớ đến đệ?

    Không muốn bị người xem thường, chẳng lẽ đệ lại tặng thêm một muội muội nữa làm vương phi cho hắn?

    Nhưng muốn tặng thì cũng phải có mới tặng được chứ”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 133: Cung Biến

    Đường Tam Nhi trùng mắt, hừ một tiếng: “Thăng tiến nhờ vào phụ nữ thì có thể qua được mấy ngày?

    Cho dù chúng ta vẫn còn muội muội thì cũng không thể dùng cách ngu ngốc như thế.

    Trước mắt, nếu chúng ta muốn đầu quân cho em rể thì thế nào cũng phải có một cái lễ gặp mặt tương xứng, mà cái lễ gặp mặt ấy chúng ta không phải là không có”.

    Đường Anh, Đường Dũng vội vàng tiến tới gần hỏi: “Lão tam, huynh biết đệ có nhiều sáng kiến, mau nói xem”.

    Đường Tam Nhi tự tin nói: “Binh mã của Tây Hạ chủ yếu là kỵ binh.

    Nếu ra khỏi Hoàng Quan chỉ huy quân tiến về phía đông thì chỉ một ngày là tới nơi.

    Cho nên Quan Trung gần trăm năm nay bách nghiệp điêu linh không phát triển được, khả năng vận chuyển kém xa thời Tùy Đường, nếu như có người có thể cung cấp một số lượng thuyền bè lớn thì sao?”.

    Đường Anh Đường Dũng mắt lập tức ngời sáng, Đường Tam Nhi lại nói: “Cho dù là ai nắm được thiên hạ thì Giang Nam giàu có vẫn là nơi quan trọng nhất, nói như thế không thể không có thủy quân, mà quân của Tây Hạ chỉ thiếu có thủy quân mà thôi, nếu hắn thật sự trở thành bá chủ thiên hạ, muốn nắm được Giang Nam buộc phải xây dựng thủy quân, vậy thì làm sao có thể thiếu được những người chuyên chế tạo chiến thuyền, thông thuộc thủy vực Giang Nam như chúng ta?”.

    Đường Anh và Đường Dũng cùng thở ra, sắc mặt kích động, Đường Tam nói tiếp: “Triệu Quang Nghĩa bắc phạt, ba mươi vạn bộ binh hành quân, đoàn chở lương thực theo ngay đằng sau, chuyện lương thảo đương nhiên không phải lo.

    Nhưng em rể chúng ta lại nắm trong tay một lượng lớn kỵ binh, một khi chiếm được thiên hạ chắc chắn sẽ phải đối đầu với Bắc triều, đến lúc đó thiết kỵ tiến về phía Bắc, một ngày đi được ngàn ngàn dặm, đoàn quân sĩ vận chuyển lương thảo có mệt chết cũng chẳng theo kịp.

    Mỗi binh sĩ mang theo được chút ít lương thực như thế thì đánh trận thế nào?

    Hoặc là kỵ binh phải xuống ngựa, hành quân cùng bộ binh, hoặc là lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, hoàn toàn phải dựa vào lương thực cướp được của địch quân.

    Ba nghìn, năm nghìn, tám vạn, mười vạn người miễn cưỡng còn có thể làm thế được, đằng này mấy chục vạn binh mã, làm gì có tòa thành nào của Liêu Quốc có nhiều lương thực như thế mà cung cấp cho họ?

    Hơn nữa tinh binh của Đại Tống lúc đó há nào lại không dùng tới, lúc đó em rể chắc chắn là một tay điều khiển bộ binh, một tay điều khiển kỵ binh, như thế số lượng binh mã đúng là không thể đếm xuể.

    Tuyệt đối không thể chỉ dựa vào lương thực đoạt được của quân địch mà nuôi quân được, nếu như lúc đó có một số lượng lớn thuyền bè chở lương thực vũ khi khí giới công thành thì thế nào?”.

    Đường Anh Đường Dũng nhìn nhau, sự rầu rĩ nãy giờ đã biến đâu mất hết.

    Đường Tam mỉm cười: “Đại ca, cho dù thiên hạ có loạn thế nào chúng ta cũng không cần bối rối, cứ tiếp tục đóng thuyền, chiến thuyền đã đủ rồi, bắt đầu từ bây giờ dốc toàn lực đóng thuyền vận chuyển, tiền công cho thợ nhất định phải phát đủ để họ chuyên tâm mà làm việc”.

    Hắn trầm ngâm một lát, lại nói: “Thuyền vận chuyển đừng đóng quá lớn, đường thủy từ Quan Trung đến Biện Lương có nhiều chỗ nông, nước cạn bãi nhiều, nếu như muốn Bắc phạt, sông phương Bắc cũng hẹp mà nông cho nên cần đóng thuyền nhỏ, những thuyền này có thể dễ dàng đi trong dải nước nông, nhất định lúc đó sẽ rất hữu dụng”.

    “Hay hay hay, ta hiểu rồi”.

    Đường Anh gật đầu lia lịa.

    Đường Tam Nhi lại quay sang nói với Đường Dũng: “Nhị ca, huynh đích thân chủ trì, lập tức phái người tới các nơi, thông báo với tất cả các phân hiệu của chúng ta, dốc toàn lực thu mua lương thực”.

    Đường Dũng ngẩn người: “Lương thực?

    Lúc này đã qua vụ thu hoạch mùa thu nếu giờ thu mua lương thực nhất định sẽ phải chịu giá cao, chúng ta...”.

    Đường Anh ngược lại đã hiểu được ý của Đường Uy, lập tức ngắt lời hắn, cười, nói: “Lão nhị, đừng hỏi nhiều nữa, lão tam bảo thu mua lương thực tất có ý của đệ ấy.

    Đệ cứ làm theo, có bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, đừng lo đến chuyện tiền bạc, cho dù khuynh gia bại sản cũng phải toàn lực thu mua.

    Dân dĩ thực vi thiên, lương thực chính là gốc rễ để an định thiên hạ, cũng chính là hy vọng đứng lên của Đường gia chúng ta.

    Hơn nữa, hoàng đế không thể dùng binh đói, cho dù em rể trở thành hoàng đế, thì cũng không thể để binh sĩ uống gió Tây Bắc mà đi đánh trận được”.

    Đường Tam Nhi luôn miệng gọi “em rể”, giờ đến Đường lão đại cũng thuận miệng mà gọi theo.

    Đường Dũng vẫn có vẻ chưa hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu: “Được, đệ lập tức đi làm.

    Vậy...

    Lão tam, đệ cử đại ca và ta đi làm việc, vậy đệ làm gì?”.

    “Giúp!”.

    Đường Tam Nhi hất tóc ra sau, trầm giọng nói: “Đệ đương nhiên cũng phải đi Trường An một chuyến, bây giờ trên đường tới Trường An nhất định có rất nhiều người, nếu đi muộn, sợ là cho dù người ta là em rể thì chúng ta cũng chẳng có phân...”.

    *

    * *

    Trước ngự án tấu sớ chất cao như núi, cái nào cũng khẩn cấp, cái nào cũng cần phê chuẩn ngay.

    Tam quan khẩn tấu xin binh xin lương, Giang Nam khẩn tấu lòng dân xao động, Tứ Xuyên bẩm báo địa phương bất ổn, Mân Nam dâng tấu mùa màng thất bát, Khai Phong phủ dâng tấu vật giá kinh thành tăng cao, dân chúng bàn nhảm khắp nơi, hoàng thanh ti bẩm báo có kẻ lòng dạ bất chính lợi dụng nơi quyền thần hào môn thường lui tới là Thiên Kim Nhất Tiếu lâu để ngôn luận những lời đại nghịch bất đạo, quân tuần viện bẩm báo bắt được mấy tên say rượu xàm ngôn, vọng nghị triều chính, làm nhục tiên đế, thỉnh hạ chỉ nghiêm trị...

    Đều dâng tấu cấp báo.

    Chuyện nào chuyện nấy đều khiển hắn tâm lực tiều tụy, từ trước đến nay hắn chưa từng nghĩ rằng ngai vàng mà mọi người thì nhau tranh đoạt này hóa ra lại nhiều phiền phức như thế, tại sao vẫn có nhiều người không từ thủ đoạn bất chấp tất cả để có được nó?

    Triệu Nguyên Tá đầu đau như búa bổ, hắn bóp trán nhè nhẹ, cảm giác buồn nôn trào lên trong dạ, lúc này Tiểu Hoàng Môn nhẹ chân bước vào, nhỏ giọng bẩm báo: “Quan gia, Hoàng Thành Ti Chân Sở Qua có việc quan trọng hồi tấu”.

    Nếu đã là hồi tấu, có nghĩa là hắn đã đích thân ra chiếu dụ gì đấy, Triệu Nguyên Tá ngơ ngác ngẩng đầu, nghĩ cả nửa ngày cũng không nhớ ra đã ra mệnh lệnh gì cho Chân Sở Qua liền vẫy tay nói: “Cho hắn vào”.

    Chân Sở Qua nhanh chân bước vào điện, chắp tay hành lễ với Triệu Nguyên Tá miệng nói lớn: “Thần Hoàng Thành Ti Chân Sở Qua bái kiến...”.

    Triệu Nguyên Tá không còn kiên nhẫn liền ngắt lời hắn: “Được rồi, được rồi, ngươi...

    Đến gặp trẫm, muốn hồi tấu chuyện gì?”.

    Chân Sở Qua cung kính đáp: “Thánh thượng sai thần điều tra vụ án tiên đế bị hành thích, nếu có bất cứ tiến triển gì lập tức hồi báo,hiện giờ thần đã nắm được một số manh mối”.

    Triệu Nguyên Tá giật mình, lập tức đứng lên: “Nói đi, ngươi đã điều tra ra được gì rồi?”.

    Chân Sở Qua nói: “Dạ, thần đã tra hỏi từng thân binh thị vệ hộ giá xung quanh ngự trướng của tiên đế lúc bấy giờ, chỉ tìm được một điểm khả nghi, có một binh sĩ bị tàn phế một tay lúc bình thường hay đi qua đi lại quanh ngự trướng của tiên đế, khá thân quen với bọn thị vệ canh gác, nhưng sau khi tiên đế bị hành thích người này không còn xuất hiện nữa, lúc đầu các thị vệ trong cơn hoảng loạn không ai chú ý tới chuyện này, nhưng sau này nghĩ lại cảm thấy có rất nhiều điểm nghi hoặc”.

    Triệu Nguyên Tá nghe như sét đánh bên tai, thất kinh hỏi dồn: “Ngươi nói gì?

    Tên thương binh đó...

    Mất một tay?”.

    Triệu Nguyên Tá biết lúc trước thiên lao bị cướp là do mình, Bích Túc thoát nạn, Chân Sở Qua chính là người trong cuộc, cộng thêm những lời kể của ngự tiền thân binh, thực ra trong lòng sớm đã có tính toán, lúc này nhìn thấy biểu cảm trên mặt Triệu Nguyên Tá không khỏi thầm thở dài.

    Nhẹ nhàng gật đầu, từ trong tay áo từ từ lấy ra một bức tranh cung kính dâng lên nói: “Thần đã dựa theo lời miêu tả của thị vệ vẽ lại hình dáng hắn, xin mời quan gia xem”.

    Tiểu Hoàng Môn đi tới đón lấy bức tranh đưa lại cho Triệu Nguyên Tá.

    Triệu Nguyên Tá vừa mở ra xem chỉ nhìn thấy đôi mắt sắc lạnh như đao của người đó thì hình ảnh tên khâm phạm thích khách trước đây đã hiện ra ngay trước mắt, không khỏi kêu lên một tiếng, hai tay run run, bức tranh nhẹ nhàng rơi xuống đất.

    “Tra, điều tra ngay cho trẫm, đem bức hình này chiếu cáo thiên hạ, nhất định phải tìm ra hắn cho trẫm!”.

    Triệu Nguyên Tá nghiến răng, mắt lộ ra tia hung hãn, khiến cho Chân Sở Qua trong lòng phát lạnh, vội vàng đáp: “Vâng, thần đã dặn dò thuộc hạ, ngày mai sẽ đem chiếu cáo truyền tới tất cả các châu phủ trấn, chỉ cần tên thích khách đó vẫn còn ở trong lãnh thổ Đại Tống thì khó mà trốn được”.

    “Lãnh thổ Đại Tống...

    Hắn đã hành thích vua của một nước, bây giờ còn xuất hiện trong lãnh thổ Đại Tống hay sao?”.

    Ánh mắt hung hãn của Triệu Nguyên Tá chuyển thành một mảng mờ mịt, một hồi lâu hắn mới khoát tay, Chân Sở Qua vội khom người lui ra.

    Người Triệu Nguyên Tá bắt đầu run rẩy, kẻ giết phụ hoàng là Bích Túc, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, Bích Túc vốn dĩ là tử phạm của thiên lao, nếu như không phải hắn xông vào thiên lao, cho dù Bích Túc có bản lãnh lớn đến đâu cũng không thể thoát nổi.

    Phụ thân tại sao mà chết?

    Suy đến cùng, cái chết của phụ hoàng, hắn cũng không thoát khỏi trách nhiệm.

    Hắn đang trong cơn hối hận thì có một người nhẹ nhàng bước vào điện, không thông qua Tiểu Hoàng Môn bẩm báo trước mà có thể trực tiếp bước vào đây trừ Nội Thị Đô Tri Cố Nhược Lý thì không có người thứ hai.

    Cố Nhược Lý tiến đến bên Triệu Nguyên Tá thấp giọng bẩm: “Quan gia, lưỡng cung thái hậu cho mời”.

    Mẹ đẻ của Triệu Nguyên Tá là Lý Hiền phi, giờ hắn đã làm hoàng đế, mẫu thân đương nhiên trở thành thái hậu, cùng với chính cung hoàng hậu gọi là lưỡng cung thái hậu.

    Vừa nghe mẫu hậu tương triệu, thần sắc của Triệu Nguyên Tá tỉnh táo lên một chút, kinh ngạc nói: “Trẫm đang xứ lý công việc, thái hậu triệu kiến không biết có chuyện gì?”.

    Cố Nhược Lý đáp: “Lưỡng cung thái hậu nghe tin ngoài biên ải liên tiếp thua mấy trận, hình như cũng đã biết chuyện Kỳ Vương khởi binh, nghe nói lòng người trong thiên hạ dao động, bốn bề không yên cảm thấy vô cùng lo lắng, muốn triệu, kiến hoàng thượng để hỏi cho rõ”.

    Triệu Nguyên Tá nghe thể thì đột nhiên nổi giận: “Khốn kiếp, là ai đã đem chuyện bên ngoài kể cho hai vị thái hậu biết?

    Không phải ta đã dặn dò các ngươi, trước mặt thái hậu phải ngậm chặt miệng vào rồi hay sao?”.

    Cố Nhược Ly lùi ra sau một bước, lúng túng thưa: “Dạ, nhưng...

    Trong cung thái hậu nhiều người phức tạp, nô tì thực sự không biết là kẻ nào đã nhiều lời...”.

    Triệu Nguyên Tá tức giận phẩy tay một cái nói: “Tới Từ Thọ cung”.

    Triệu Nguyên Tá bản tính hiếu thuận, mẫu thân đã triệu kiến không thể không tới.

    Lập tức xuất cung, vội vàng đi tới hành cung của thái hậu.

    Triệu Nguyên Tá vừa đi, Địch Mộc Ti đã thân mang khôi giáp xuất hiện trước điện, hôm nay là phiên trực của hắn, ăn mặc như vậy xuất hiện ở đây cũng không có gì lạ.

    Chỉ là tinh thần hắn hôm nay có chút khác thường, bộ hạ gặp hắn lần lượt hành lễ.

    Bình thường hắn sẽ vui vẻ cười ha ha đáp lại vô cũng thân thiện, hôm nay ngược lại chi vội vã vẫy tay, đôi mắt hắn, chốc chốc lại nhìn về hướng đại nội như đang chờ đợi điều gi.

    Triệu Nguyên Tá tiến vào hậu cung, đột nhiên phát hiện thị vệ không phải đang khiêng hắn về hướng Từ Thọ cung, liền vội vã vỗ vỗ vào kiệu nói lớn: “Dừng lại dừng lại, đây là hướng đi đâu?”.

    Cố Nhược Ly vẫn đang đi bên cạnh đáp: “Thánh thượng, trong cung có kẻ muốn làm điều bất lợi với người, vì an toàn của hoàng thượng, xin hãy theo nô tì ra khỏi cung tạm lánh!”.

    Triệu Nguyên Tá vừa sợ vừa giận nói: “Cố Nhược Ly.

    Tên cẩu nô tài nhà ngươi muốn tạo phản sao?”.

    Cố Nhược Lý thưa: “Nô tỳ không dám, nô tỳ làm như thế này đều là vì hoàng thượng”.

    Hắn vừa nói vừa vội vàng xua tay, kiệu đi nhanh như gió chỉ một lát đã đi qua Các Kinh Điện Vũ, mỗi khi qua một cửa đều có thị vệ canh giữ.

    Nhìn tình hình có vẻ như đều đã nhận sự dặn dò của Cố Nhược Ly từ trước, vừa nhìn thấy bọn họ thì lập tức vội vàng mở cửa, căn bản là không để ý đến tiếng kêu của Triệu Nguyên Tá.

    Đi tới Đông môn, đến gần hướng hậu điện của cung Thái tử, chỗ này vắng vẻ bình thường ít có người qua lại, mặt đất tuy vẫn sạch sẽ, hàng ngày đều có người trong cung đến quét dọn nhưng trên tường đã mọc đầy cỏ mọc ra từ những khe tường.

    Giờ đã sắp tới mùa đông, cỏ trở nên héo úa, lay động leo lắt trong gió.

    Trước cửa đã đỗ sẵn mấy cỗ xe ngựa, từ xa đã ngửi thấy một mùi kỳ lạ theo gió đưa tới, may mà trời đã lạnh nên ngửi mùi cũng không quá nồng.

    “Quan gia, vì sự an toàn của người, nô tì đành để người chịu thiệt thòi một chút vậy”.

    Cố Nhược Lý khoát tay liền có mấy tên thị vệ thân tín cao to lực lưỡng cũng nhau bước tới, tóm chặt lấy Triệu Nguyên Tá, bịt chặt lấy miệng hắn sau đó kéo lên xe, xe trước xe sau đều xếp mấy chiếc bồn cầu, hóa ra đây là xe chuyên chờ đồ thải trong cung ra ngoài.

    Tiếp sau đó thì nghe tiếng cửa cung mở, bên ngoài lại có tiếng binh sĩ quát hỏi đòi kiểm tra thẻ bài, ngay sau đó thì liền mở cửa cho đi.

    Cố Nhược Lý ngồi bên cạnh Triệu Nguyên Tá lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lấy tay áo lau mồ hôi trán, lại mở rèm che nhìn ra bên ngoài.

    Triệu Nguyên Tá nộ trừng hai mắt nhìn thấy trong tay áo của Cố Nhược Ly có vật kim loại gì đó lấp lánh, cũng không biết là hắn giấu vũ khí để ứng biến chống địch hay là để tự sát nếu sự việc thất bại.

    Lúc này rèm cửa lại được nâng lên, bên ngoài có hơn mười người đàn ông cao lớn cưỡi ngựa đi theo bên hông xe, nhìn dáng vẻ thì không phải là cấm quân trong cung, người nào người nấy lưng đều đeo vũ khí hóa ra là người từ ngoài cung tới tiếp ứng.

    Thấy trong xe có người nhìn ra ngoài, một người trong số đám người đó trông có vẻ là thủ lĩnh liền hướng vế phía xe gật đầu mỉm cười, Cố Nhược Lý lúc này mới yên tâm hạ rèm xuống, đích thân tháo bịt miệng ra cho Triệu Nguyên Tá, cười nói: “Quan gia, nô tì đã đắc tội rồi”.

    Triệu Nguyên Tá bình thường hỉ nộ vô thường, tâm trạng dễ thay đổi, lúc này thân rơi vào tay địch, ngược lại cảm thấy rất bình tĩnh, hắn nhìn thẳng vào Cố Nhược Lý mà hỏi: “Đây là lệnh của hoàng đệ Đức Phương phải không?”.

    Cố Nhược Ly cười nói: “Kỳ Vương ở tận Quan Trung, nô tì làm sao mà gặp ngài ấy được, đây là kế sách của văn võ đại thần trong triều, nước nhà lâm nguy bất đắc dĩ phải làm vậy”.

    Triệu Nguyên Tá tức giận hỏi: “Có những ai?”.

    Cố Nhược Lý đáp: “Tào Bân, Phan Mỹ, La Khắc Địch...

    Ha ha, chúng ta đang đi tới phủ của Phan tướng quân, tới đó thánh thượng tự khắc sẽ hiểu”.

    Triệu Nguyên Tá thở ra một hơi, từ từ nhắm mắt lại.

    Chuyện này nếu đã có Phan Mỹ tham gia thì hắn không lo bản thân sẽ bị giết, Phan Mỹ con người này trên chiến trường chiến công hiển hách, là một võ tướng có tài, là một đại trượng phu chân chính, có những chuyện làm cũng có những chuyện không bao giờ làm.

    Nhớ trước kia hoàng bá phụ của hắn trong trận Trần Kiều binh biến, chỉ huy quân quay lại kinh thành bắt được hai con trai của Chu Thế Tổ Sài Vinh, chúng tướng đều khuyên nên nhổ cỏ tận gốc giết đi để phòng hậu họa, chỉ duy có Phan Mỹ im lặng, sắc mặt không vui.

    Triệu Quang Dận thấy vậy, cũng cảm thấy lấy giang sơn của người ta đã là quá đáng, giờ lại giết con nhỏ của người ta thì không hợp với đạo trời nên đã từ chối yêu cầu của chúng tướng.

    Đứa con trai thứ hai của Sài Vinh tuổi còn nhỏ lại được Phan Mỹ đem về nhà nuôi dưỡng, đối xử như con đẻ, đổi tên thành Phan Duy Chính, nay đã trở thành một võ tướng trẻ trong triều.

    Là một khai quốc công thần mà không sợ hoàng đế nghi kỵ, đích thân đem hoàng tử của triều trước về nuôi, một nhân vật như thế, từ cổ kim đến nay có được mấy người?

    Cho nên vừa nghe thấy Phan Mỹ cũng tham dự vào chuyện này, Triệu Nguyên Tá biết bản thân tất sẽ không bị cái họa sát thân, chỉ là...

    Đến Phan Mỹ cũng tham gia, lẽ nào hắn là một hoàng đế thất bại đến thế?

    “Được, được lắm, quốc triều vốn lấy được từ tay Thái Tổ, nay trả lại tay con trai của Thái Tổ, âu cũng là lẽ công bằng”.

    Triệu Nguyên Tá cười sầu thảm, sau đó thì liền nhắm mắt không nói gì nữa.

    Cửa cung vừa đóng, tên tiểu thị vệ Cố Nhược Ly để lại trong cung lập tức chạy đi báo cho Địch Mộc Ti hay biết tình hình.

    Theo như kế hoạch của các võ tướng, thượng sách là âm thầm khống chế hoàng thượng, sau đó khống chế cả triều đình, bước tiếp theo là liên hệ với Quan Trung, nếu như có biến thì sẽ thực hiện kế hoạch thứ hai.

    Địch Mộc Ti lợi dụng cơ hội đang phiên trực nhanh chóng diệt trừ người của Chỉ Sử, Đô Ngu Hầu, dùng vũ lực để khống chế triều đình.

    Nếu như như vậy mà cũng thất bại thì sẽ dùng đến kế sách cuối cùng, dùng binh quyền của Tào Bân, Phan Mỹ, La Khắc Địch điều động cấm quân tiến hành binh biến.

    Nhưng không có chiếu lệnh của hoàng thượng thì không thể điều động cấm quân được, ba vị tướng quân chỉ có thể dựa vào sức ảnh hưởng của mình đối với một số tướng lĩnh trong cấm quân.

    Trong tình hình lòng quân dao động, vương quyền sa sút, đại đa số tướng sĩ sẽ nghe theo lệnh điều động.

    Tuy nhiên đây chỉ là hạ sách, vì như thế sẽ có một trận huyết chiến với những tướng lãnh trung thành với hoàng thượng, cả thành ắt sẽ chìm trong khói lửa, như vậy không có lợi cho việc Kỳ Vương lên ngôi, càng không có lợi trong việc trấn an chúng tướng ngoài biên ải, đặc biệt là quốc cữu Lý Kế Long.

    Hiện giờ đã thành công khống chế Triệu Nguyên Tá, những việc còn lại cũng dễ sắp xếp hơn.

    Trong cung đã có Địch Mộc Ti ra mặt khống chế những quân sĩ không thuộc quyền điều khiển của ông ta, La Khắc Địch thì lập tức điểm tướng, những người do Triệu Quang Nghĩa cất nhắc không phải tâm phúc của hắn đều bị khống chế trong Xu Mật Viện.

    Tào Bân ra mặt trấn an cấm quân kinh thành.

    Phan Mỹ dẫn người đi bắt Trương Bạc, Trình Vũ, Tống Kỳ...

    Những văn thần như La Công Minh thì lựa lời thuyết phục Triệu Nguyên Tá thoái vị.

    Cách đây mười năm, Đông Kinh Biện Lương đã từng diễn ra màn kịch truyền nhượng như thế này rồi, đại khái là năm đời trở lại đây người Hán tự chém giết lẫn nhau, máu chảy thành sông, giết người quả thật quá tàn độc.

    Mười năm trước Triệu Khuông Dân binh biến đương quốc, căn bản không hề xảy ra cục diện chém giết, mọi cử động đều không có gì khác lạ, bình an, thuận lợi đã mưu đoạt được đại vị.

    Hôm nay, mười năm sau, một màn kịch giống hệt như thế lại được diễn ra một lần nữa.

    Thành Biện Lương, lại một lần nữa yên bình, không một tiếng động đổi chủ.

    Đông Kinh có biến, tin tức truyền tới Quan Trung, lập tức tạo nên một trận sóng gió lớn, đi theo sau tin mừng là một trận tranh chấp kịch liệt.

    Lúc này, Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn cũng đã tới thành Trường An, hai người này là trọng thần trụ cột của triều đình, kiến thức rộng rãi, kinh nghiệm phong phú.

    Hai vị Sử Bộ Thượng Thư và Xu Mật Quân Cơ của nước Đường cùng với hai đời Tể tướng của nước Tống đã có một trận tranh cãi kịch liệt.

    Trong mấy người này Tiêu Nghiễm,Từ Tiền, Lô Đa Tốn học vấn đều là tiến sĩ, Triệu Phổ tuy đọc sách ít, được xưng chỉ biết nửa bộ Luận ngữ, nhưng là người tự học thành tài, khả năng luận biện không hề thua kém ba người kia, kiến thức thậm chí còn vượt trội hơn.

    Bốn người này tranh cãi, đương nhiên là sẽ dẫn ra kinh cư điển tích, thiên mã hành không, người bên ngoài căn bản là không thể chen vào được.

    Dương Hạo thấy thế, liền quyết định giả câm giả điếc, ngồi đợi bốn người tranh cãi ra kết quả.

    Từ Huyền bị bệnh, tuổi tác đã lớn lại phải lặn lội đường xa, thời tiết lạnh giá, đến được Trường An thì đổ bệnh sốt âm ỷ, ho không dứt, thế mà vẫn trừng mắt vuốt râu, tình thế cấp bách thì đập bàn hét lớn, không thua kém bất cứ ai.

    Trọng điểm tranh luận của bốn người thực ra chỉ có: một là giờ để Tây Hạ vương Dương Hạo từ hậu đài bước ra sân khấu, trực tiếp tiếp nhận vương vị từ tay Triệu Nguyên Tá, hay là để cho Vĩnh Khánh công chúa tiếp tục đóng giả làm Kỳ Vương, đợi khi quyền lực trao qua thuận lợi thì mới do công chúa Vĩnh Khánh trao lại cho Dương Hạo.

    Ban đầu, họ chỉ tận đụng hết khả năng để giành được sự ủng hộ của các lão thần tiền triều của nước Tống, sau khi đánh bại được Triệu Quang Nghĩa thì lại đến Triệu Nguyên Tá, sau khi thuận lợi trao nhượng vương quyền thì chẳng ai có thể lật lại được nữa.

    Nhưng Tào Bân, Phan Mỹ là người thế nào?

    Không hành động thì thôi, một khi đã quyết tâm tới đầu quân dưới trướng thì không bao giờ chịu làm một thần tử tầm thường, bọn họ đều là anh hùng đương thời, không làm thì thôi mà đã làm ắt sẽ nên chuyện.

    Như vậy kế hoạch ban đầu của Dương Hạo đã bị đảo lộn, đầu tiên đo Kỳ Vương tiếp nhận vương quyền, sau đó lại truyền lại cho Dương Hạo, trong một khoảng thời gian ngắn như thế, giang sơn hai lần đổi chủ, Triệu Phổ và Lô Đa Tốn cho rằng làm như thế chẳng khác nào trò đùa trẻ con.

    Hiện giờ bọn họ đã không còn đường thoái lui, đã toàn tâm toàn ý mà phục vụ Dương Hạo.

    Đương nhiên, tiền đề là lời thề của Dương Hạo trước thiên địa quỷ thần, đồng ý ba điều kiện của họ, cũng là ba điều kiện mà Dương Hạo đã đồng ý với công chúa Vĩnh Khánh.

    Triệu Phổ nói: “Nếu như truyền qua truyền lại như thế, lòng người trong thiên hạ tất loạn, khó tránh có người sinh lòng dạ khác, nếu do công chúa tiếp nhận vương vị trước thì tất phải tới thành Biện Lương, ở đây người biết công chúa không nhiều, nhưng một khi chúng ta tới Biện Lương, thân phận của công chúa rất dễ bị bại lộ, danh tiếng đại nghĩa đang ở trong tay chúng ta, đến lúc đó ngược lại sẽ bị người khác nắm lấy điểm yếu...”.

    “Khụ khụ khụ...

    Khụ khụ khụ...”.

    Từ Huyễn ho đến nỗi mặt đỏ bừng, thở không ra hơi mà nói: “Triệu tướng nói vậy là sai rồi, theo như tôi thấy, nếu như trực tiếp tiếp nhận vương quyền mới là thất sách.

    Kỳ Vương kế vị, thiên hạ quy tâm, những tướng lĩnh ngoài biên thùy cũng sẽ không phản kháng, đợi cho thiên hạ nằm gọn trong lòng bàn tay, mới thong thả mà truyền vị thì có thể an định bốn bề.

    Hơn nữa binh mã của chúng ta hiện nay chưa ra khỏi Quan Trung một bước, lòng dân trong thiên hạ đều hướng về Kỳ Vương, chứ không phải hướng về hoàng đế của chúng ta, nếu lúc này hoàng đế mà ra mặt mới là vô cùng bất ổn”.

    Tiêu Nghiễm cũng nói: “Phải, Kỳ Vương đã ra công cáo từ trước, nói nếu một ngày Bắc triều không lui binh thì sẽ không ra khỏi Quan Trung một bước, chúng ta đúng lúc có thể lợi dụng điểm này, để Kỳ Vương nhận vương vị nhưng không tới Biện Lương đăng cơ, như vậy sẽ không lo thân phận bị bại lộ.

    Còn về phần Tào Bân, Phan Mỹ làm ra việc lớn như thế này thì đã không con đường lui nữa, cho dù bọn họ biết được sự thật đi nữa thì cũng chỉ đành giúp chúng ta giấu giếm mà thôi.

    Hoàng đế chúng ta vốn là thần tử của Tống Quốc, như vậy thì có thể để công chúa ban chiếu để hoàng đế chúng ta làm giám quốc, lãnh binh xuất quan, một khi nắm được hết binh quyền trong tay thì không còn gì phải lo nữa”.

    Lô Đa Tốn nói: “Hàm hồ, công chúa lấy thân phận Kỳ Vương để mượn quân của Tây Hạ, như vậy còn được.

    Nhưng bây giờ Triệu Nguyên Tá truyền ngôi, Kỳ Vương tại vị nhưng lại trốn ở Trường An, đến bá quan văn võ cũng không gặp.

    Ngược lại để cho hoàng đế chúng ta làm giám quốc, thống lãnh toàn bộ binh mã của Tống và Tây Hạ, bá quan văn võ sẽ nghĩ như thế nào?

    Binh sĩ sẽ nghĩ như thế nào?

    Cách giải thích duy nhất là Kỳ Vương chẳng qua chỉ là một con rối do hoàng đế chúng ta giật dây.

    Bắt đầu từ khi quân Tây Hạ ra khỏi Tiêu Quan thì tất cả đều đã vượt ra ngoài kế hoạch”.

    Từ Huyễn phản bác nói: “Lẽ nào trực tiếp để hoàng đế chúng ta tiếp nhận vương quyền thì không có người nghĩ như thế hay sao?”.

    Triệu Phổ khẽ cười đáp: “Thế thì đã sao?

    Đại cục đã định, một vài tin đồn phong thanh thì có thể làm được gì, lâu ngày tự khắc sẽ biến mất.

    Trong khi đó nếu chậm trễ việc đăng cơ, trong quá trình truyền ngôi qua lại, những tin đồn nghi ngờ sẽ ngày càng nhiều, triều thần nước Tống sẽ không chấp nhận việc hoàng đế chúng ta nhận vương quyền, ai mà biết sau lưng họ sẽ làm ra chuyện gì?”.

    Lúc này Đại Tống đang loạn, cho dù là ai đứng lên làm chủ thì việc đầu tiên cần làm cũng là kết hợp binh lực của hai nước Tống, Hạ, đẩy lùi sự xâm phạm của Bắc triều.

    Hoàng đế chúng ta nếu lấy thân phận Tây Hạ vương làm giám quốc, các tướng lĩnh Đại Tống có thể cúi đầu nghe lệnh sao?

    Trên dưới không đồng lòng, cờ hiệu vẫn phân Tống Hạ thì làm sao ngăn cản được binh mã của Bắc quốc?

    Thắng thì không sao, một khi thất bại, lúc đó còn mặt mũi nào mà tiếp nhận vương quyền.

    Thực ra tình hình hiện nay, cho dù là công chúa Vĩnh Khánh nhận ngôi trước, hay là Dương Hạo trực tiếp nhận vương vị đều có cái lợi cái hại.

    Trên danh nghĩa mà nói cho dù là dùng biện pháp mềm mỏng hay vũ lực để đoạt quốc thì cũng không thể thống nhất được cách nghĩ của tất cả mọi người trong thiên hạ.

    Làm được đến mức được người người ủng hộ, cũng không thể khiến tất cả mọi người thừa nhận mình là chính xác, cho dù thực sự là thánh hiền thì cũng không tránh khỏi có người nói này nói nọ.

    Từ hình tế trước mắt cho thấy, dùng thủ đoạn mềm mỏng để tránh được sự bật lại kịch liệt của nội bộ cũng sẽ để lại nhiều mầm hậu họa, khi chống lại ngoại địch sẽ gặp phải trùng trùng nguy hiểm.

    Nhưng nếu không trực tiếp nhận giang sơn từ trong tay Triệu Nguyên Tá, không trải qua chiến trận, thế hệ văn võ thần liêu Tống Quốc không có trải qua một quá trình sắp xếp phân rõ địch ta thì một khi huy động binh mã đến bắc triều, những kẻ có âm mưu đen tối, kẻ muốn rút lui sẽ ùn ùn kéo ra, một khi không cẩn thận phòng tránh thì tình hình sẽ cực kỳ nguy hiểm.

    Cho dù lựa chọn thế nào, cũng đều có cái lợi cái hại.

    Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn, Triệu Phổ, Lô Đa Tốn lập trường khác nhau, tự nhiên sẽ sinh ra tranh cãi.

    Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn vốn không có tình cảm với nước Tống, hơn nữa vì Tống diệt Đường, hại chết chủ cũ Lý Dục cho nên đối với nước Tống có hận thù rất sâu, họ chỉ hy vọng Dương Hạo có thể dùng cách thuận lợi nhất trở thành chủ của Trung Nguyên.

    Về chuyện làm như thế có hại gì cho nước Tống, hoặc vì chuyện đó mà chết bao nhiêu người bọn họ không quan tâm.

    Triệu Phổ và Lô Đa Tốn hy vọng Dương Hạo có thể một bước bước lên ngai vàng, lập tức tiếp nhận vương vị.

    Họ cho rằng đau dài không bằng đau ngắn, cho dù sẽ có một số người đứng ra phản kháng cũng có thể nhanh chóng giải quyết lực lượng chống đối, nếu không sự việc kéo dài càng lâu tổn thất sẽ càng lớn, lê dân bá tánh của Tống Quốc sẽ càng phải chịu khổ.

    Bọn họ dù sao cũng xuất thân là tể tướng của Tống triều, qua nhiều năm làm việc đương nhiên không muốn tâm huyết quả mình bỏ ra toàn bộ đổ sông đổ bể.

    Còn một nguyên nhân khó mở lời khác chính là: Dương Hạo một khi lập tức đăng cơ thì sẽ giống như đầu tiên là vào động phòng, sau đó bái đường, nương tử tuy đã vào tay rồi nhưng lại để đó chưa làm gì,c ũng không đến mức làm ra chuyện vừa đưa giai nhân vào động phòng liền ném bà mối qua cửa.

    Trước mắt vẫn phải quan tâm đến sự an nguy của công chúa Vĩnh Khánh, làm thế này sẽ có thêm nhiều hơn sự đảm bảo với việc hắn sẽ thực hiện ba lời hứa đó.

    Nếu không, tương lai nhỡ như Dương Hạo muốn bội tín nuốt lời thì bọn họ cũng không có cách nào thay đổi được.

    Vì họ đã cống hiến nhiều năm cho Triệu Khuông Dận và Tống quốc nên đương nhiên có cảm tình, giờ đây những điều mà họ có thể làm cho Đại Tống, làm vì con cháu Triệu Khuông Dận cũng chỉ có một chút chuyện này mà thôi.

    Dương Hạo từ đầu vẫn im lặng lắng nghe cả hai bên, phân tích cái lợi cái hại trong đó.

    Nghe đến đây, cuối cùng đã hạ quyết tâm, hắn ho nhẹ một tiếng, Triệu Phổ, Lô Đa Tốn, Tiêu Nghiễm, Từ Huyễn lập tức im lặng, cũng quay sang nhìn hắn, đến công chúa Vĩnh Khánh nãy giờ ngồi thờ ơ cũng hướng mắt sang hắn.

    Dương Hạo ho nhẹ một tiếng nói: “Ta thấy...

    Chúng ta hãy làm theo như lời Triệu tướng quốc đi!”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 134: Thiện Nhượng

    Tiếng đàn thánh thót vang xa, lá vàng rụng theo gió mang đến một khung cảnh tiêu điều.

    Liễu Đóa Nhi mặc một bộ đồ trắng ngồi dưới gốc cây, đẹp mỹ lệ tự nhiên như một đóa phù dung.

    Mười ngón tay thon dài lướt trên đây đàn, tiếng đàn thanh thoát bình thản, nhưng nào có ai có thể nghe thấy tiếng sóng đang cuồn cuộn trong lòng nàng.

    Ở Nhất Tiếu Lâu, vốn dĩ là nơi có thể nghe được những tin tức mà người ở những nơi khác không thể biết được.

    Trước đó những trọng thần trong triều như Trình Vũ, Tống Kỳ, Cố Diễm, Trương Bạc đột nhiên biến mất, trong lúc tin tức bị bưng bít đến người trong cung cũng không biết thì Liễu Đóa Nhi ở Nhất Tiếu Lâu vẫn nghe ngóng được một chút phong thanh, tiếp đó thì vị hoàng đế cũng có thể coi là người cần mẫn đột nhiên ngừng lâm triều, không gặp bất cứ ngoại thần nào.

    Trong dân gian bắt đầu nổi lên các kiểu phỏng đoán, lúc này Liễu Đóa Nhi dựa vào những tin tức thu thập được thì đã đoán ra sự việc được chín mười phần.

    Ngay tiếp đó, quan hệ giữa Biện Lương và Trường An ngày càng mật thiết, tin tức nàng biết được ngày càng nhiều, đến nay tất cả đều đã sáng tỏ, triều đình công bố đất nước ở trong thời điểm quyết định tồn vong, hoàng đế tự thấy bất lực không có cách nào để vãn hồi cục diện, đồng thời cũng thừa nhận Thất Tông Đại Tội do Kỳ Vương đưa ra đối với tiên đế, thường có câu nợ của cha thì con trả, hoàng đế bố cáo thiên hạ “Tội Kỷ Chiếu”, quyết định thoái vị nhượng quốc.

    Trường An Kỳ Vương cũng minh cáo thiên hạ, nói rõ việc mượn binh Tây Hạ để đi thảo phạt, hoàn toàn là vì thống nhất thiên hạ, trừ gian tế chứ Kỳ Vương không hề có ý tranh đoạt vương vị.

    Hơn nữa từ khi bắt đầu tới nay đều hoàn toàn dựa vào lực lượng của quân Tây Hạ, thêm nữa tự cảm thấy bản thân tuổi còn nhỏ, không có đủ năng lực để chèo chống giang sơn.

    Trước mắt đất nước đang đứng trước nguy cơ to lớn nếu như không có người đứng đầu thì khó bề dẹp yên.

    Cho nên vì lê dân bá tính nhất định phải nhanh chóng chọn ra một người tài đức để lên ngôi trị vì thiên hạ, hiện giờ người có năng lực đó không ai khác ngoài Tây Hạ Vương Dương Hạo, vì lẽ đó Kỳ Vương xin từ chối vương vị mà chuyển cho Tây Hạ Vương.

    Chiếu thư này ban chiếu khắp thiên hạ, nhất thời khiến cho tất thảy đều xôn xao, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì đây cũng là kết cuộc tất nhiên.

    Việc mượn thế lực bên ngoài để phục quốc từ xưa đã có.

    Ở thời Xuân Thu chiến quốc, giữa các chư hầu bất kể có tranh đầu như thế nào thì trên đầu vẫn còn ở một Chu thiên tử.

    Các chư hầu vẫn phái lo lắng cho thế gia mình, trừ phi họ có năng lực làm kẻ địch với cả thiên hạ, nếu không thật sẽ không dám khinh xuất xàm ngôn, còn bây giờ đã là lúc nào rồi chứ?

    Tiếng đàn ngân vang, mười ngón tay thanh mảnh của Liễu Đóa Nhi lướt trên dây đàn, một chiếc lá vàng trên cây từ từ rơi xuống vai nàng, Đóa Nhi giơ hai ngón tay nhẹ nhàng cầm lấy chiếc lá, khẽ thở dài một tiếng.

    Ngồi dưới tán cây, tinh thần vừa lo lắng vừa rối bời, nàng cũng không hiểu rõ mình đang nghĩ gì.

    Trong những suy nghĩ ngổn ngang của mình, điều mà nàng nhớ tới nhiều nhất chính là lúc trước, khi nàng mới đến Biện Lương, nàng bị người ta trao đổi mua bản, đi vào con đường cùng, nhưng lại được viện trưởng hỏa tình viện phủ Khai Phong ra tay tương trợ.

    Thắng trong cuộc thi hoa khôi, nổi danh một vùng, sau đó lại cùng hắn xây dựng Thiên Kim Nhất Tiếu lâu, rồi lại học ca hát ở hậu trái nhà hắn.

    “Đóa Nhi tỷ tỷ...”.

    Theo tiếng gọi, Tuyết Nhuận Song Kiều nắm tay nhau đi tới.

    Tuyết Nhược San tuy đã hơn hai mươi nhưng do chăm sóc kỹ lưỡng nên dung mạo chỉ như mười bảy mười tám, khi đến trước mặt Liễu Đóa Nhi liền cúi chào.

    Ba tuyệt sắc giai nhân đứng cạnh nhau thật khiến hoa nhường nguyệt thẹn, tuy lúc đó là hoàng hôn mùa thu ảm đảm cũng không thể lấp đi vẻ đẹp rực rỡ đầy sức sống của họ.

    Tuyết Nhược San nói: “Không biết tỷ tỷ gọi chúng muội tới có việc gì?”.

    Hiện tại Liễu Đóa Nhi là đại đương gia của Nhất Tiếu Lâu, người có thể gặp được nàng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Nhất Tiểu Lâu từ đầu tới cuối đều nằm trong vòng khống chế của nàng, không có bất cứ ai dám thử tranh đoạt với nàng, từ gia nhân cho tới quản sự tất cả đều là tâm phúc của nàng, có chút gió thổi cỏ lay cũng đừng hòng có thể giấu được nàng.

    Ai được khách ân sủng thế nào, kiếm được bao nhiêu tiền nàng không bao giờ nhúng tay.

    Nhưng những chuyện liên quan đến nội bộ, muốn thử thách thức quyền uy của nàng thì cho dù chỉ là chuyện bé bằng ngọn cỏ cũng sẽ lập tức bị trừng phạt nghiêm khắc.

    Cho dù là những đương gia xếp hàng thứ hai thứ ba như Tuyết Nhược San, Nhuận Kiều Ngọc gặp nàng cũng phải nể sợ mấy phần.

    “Không có gì, chỉ là có chút chuyện dặn dò các muội”.

    Đóa Nhi cười nhạt: “Gần đây tỷ cảm thấy không khỏe, có lẽ là tiết trời vào thu nên bị cảm lạnh, cơ thể mệt mỏi, lúc nào tinh thần cũng ủ rũ”.

    Nàng hướng mắt ra xa rồi nói tiếp: “Mấy năm nay các muội làm việc luôn thận trọng cẩn thận, cho nên ta muốn để các muội giúp ta gánh vác thêm một số chuyện”.

    Nhuận Kiều Ngọc vội cười nói: “Tỷ tỷ không khỏe thì hãy chuyên tâm nghỉ ngơi, những chuyện nhỏ nhặt tỷ không cần để tâm tới, những chuyện lớn bọn muội sẽ đến báo lại với tỷ hàng ngày là được”.

    Đóa Nhi thờ ơ nói: “Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi...”.

    Nhuận Kiều Ngọc và Tuyết Nhược San nhìn nhau rồi cùng nhẹ nhàng đáp: “Vâng”.

    Đóa Nhi từng nảy sinh tình cảm với Dương Hạo, hai người bọn họ từ nhỏ đã lăn lộn trong giang hồ sao lại không nhìn ra?

    Sau này, Đóa Nhi lại trở thành cấm thương của Triệu Quang Nghĩa, kỳ thực vẫn không thể quên Dương Hạo, điều này hai người họ cũng biết.

    Một bên là thiếu niên anh tuấn phong tình, một bên là ông già đen lùn thô lỗ, thiếu nữ lại đẹp như hoa như ngọc không hỏi cũng biết là sẽ thích bên nào.

    Tuy nhiên nếu nói về địa vị thì Dương Hạo kém xa Triệu Quang Nghĩa.

    Nhưng tình hình bây giờ đã khác, Dương Hạo sắp ngồi lên ngai vàng, trở thành thiên tử.

    Đặc biệt là Oa Nhi và Diệu Diệu, một người là đối thủ cạnh tranh trước đây của Đóa Nhi, một người là nha hoàn hầu hạ bên cạnh nàng, bây giờ đều sắp trở thành vương phi cao quý.

    Trong lòng Đóa Nhi giờ cảm thấy như thế nào, hai người cũng không dám nhiều lời bình luận.

    Đóa Nhi nói: “Chuyện trướng phòng từ hôm nay giao cho Nhược San phụ trách, việc nhân sự thì do Kiều Ngọc tiếp quản, bên các quản sự ta đã dặn dò rồi, lát nữa hai muội hãy qua đó xác nhận một chút”.

    “Vâng!”.

    Nhuận Kiều Ngọc đáp lời, rồi hơi chần chừ lại nói: “Nữ Nhi quốc...”.

    Đóa Nhi cười nhạt: “Bên Nữ Nhi quốc trước nay luôn tự thành một thể, lão Hắc và Trương Ngưu Nhi cũng coi như là những nhân vật biết đại thể, hai bên tự lo chuyện của mình.

    Chuyện của bên bọn họ chúng ta không nên nhúng tay vào”.

    “Vâng!”.

    Nghe ý của Đóa Nhi có vẻ đang thất vọng chán chường, nói không chừng sau này sẽ thật sự giao quyền bính cho mình.

    Nhuận Kiều Ngọc trong lòng hứng khởi nhưng không dám để lộ ra ngoài, khuôn mặt đẹp như hoa anh đào chỉ hơi ửng hồng lên.

    Đóa Nhi quay người, nhìn bóng nàng khuất dần Tuyết Nhược San đột nhiên thở dài một tiếng.

    Nhuận Kiều Ngọc mắt lộ ra vẻ tươi vui cười mà nói: “Vất vả bao năm cuối cùng cũng có ngày hái quả, gia nghiệp của Nhất Tiểu Lâu lớn như vậy, tỷ muội ta cuối cùng cũng có ngày được hưởng, đây là việc đại hỉ cớ sao đại tỷ lại thở dài?”.

    Tuyết Nhược San không lộ ra một chút vui mừng nào, nàng ta nhẹ nhàng mở lòng bàn tay đón lấy một chiếc lá vàng rơi, buồn bã nói: “Ngọc Nhi, tỷ tỷ... thấy rất mệt mỏi, thực sự muốn tìm một người tốt để phó thác cả đời, gả cho người ta cho xong”.

    “Sao cơ?”.

    Nhuận Kiểu Ngọc ngạc nhiên nhìn Tuyết Nhược San bước đi, hoàn toàn không đoán nổi trong lòng chị mình đang nghĩ gì.

    Nàng ta lúc này lòng đang hết sức vui mừng, tràn đầy ước mơ phú quý, giờ còn tâm trí đâu mà nghĩ đến người tỷ muội thân thiết bấy lâu đang nghĩ gì.

    *

    * *

    “Chiếu công cáo thiên hạ: trước đây vua Nghiêu truyền vị cho Ngu Thuấn, Thuấn lại truyền cho Vũ, thiên mệnh không phải chuyện thường, phải quy về người có đức.

    Hoàng bá phụ ta trong lúc nguy nan thụ mệnh Sài Chu, lập nên Triệu Tống.

    Hoài Liên tầm thường, trị quốc vô đạo, đất nước mất đi trật tự, đại loạn thế sự, xã hội điên đảo.

    May nhờ có Hạ vương anh minh thần võ, dẹp bão táp tứ phương, công đức trải dài tứ hải, bảo vệ tông miếu ta.

    Đại đạo thi hành, tuyển chọn được người hiền đức và năng lực, khắp tứ hải đều vui mừng.

    Dương vương Tây Hạ thiên tòng thánh đức, linh võ tú thế, một bậc anh tài, văn đức và võ công đều có, yêu vạn vật như yêu mình, vì phúc của dân như mình được phúc, hóa giải ưu lo của thế nhân.

    Trẫm tự thấy không đủ năng lực cai quản đất nước nên nguyện truyền ngôi cho Dương vương, thuận theo pháp Nghiêu truyền Thuấn, tất cả quân thần đều phải thực hiện đại lễ, túc thừa thiên mệnh”.

    Chiếu thư nhường ngôi dài hơn ba trăm chữ, giả lấy danh nghĩa của Triệu Nguyên Tá nhưng kỳ thực là tạo ra dưới ngòi bút của La Công Minh.

    Triệu Nguyên Tá là người ngu hủ, chí thành chí hiểu, ngai vàng này hắn căn bản là không muốn ngồi, muốn hắn nhường ngôi thì dễ nhưng muốn hắn thừa nhận lỗi lầm của phụ thân mình thì hắn tuyệt nhiên không chịu.

    Tuy nhiên La Công Minh cũng giữ thể diện cho hắn, trong chiếu thư nhường ngôi chỉ để hắn thừa nhận bản thân không có năng lực trị quốc chứ không có nửa chữ nhắc đến Thất Đại Tội.

    Dù sao trong công cáo gửi cho các châu phủ cũng đã có nói rõ rồi.

    La Công Minh làm như vậy vừa là giữ thể diện cho Triệu Nguyên Tá cũng là suy nghĩ cho Dương Hạo.

    Trước khi Dương Hạo nhận vương quyền đã đồng ý với Vĩnh Khánh công chúa ba điều kiện.

    Một là quốc hiệu không đổi, hai là tông miếu không đổi, thứ ba là đối xử từ tế với hoàng thất họ Triệu.

    Điều thứ ba không có gì khó, nhưng điều thứ nhất và thứ hai đối với đế vương mà nói quả thật khó mà nhẫn nhịn bỏ qua được.

    Quốc gia vẫn gọi là Tống, trong tông miếu hoàng gia, khai quốc hoàng đế vẫn bày linh vị của Triệu Khuông Dận, điều này đối với cổ nhân chú trọng hương khói thờ cúng mà nói là việc vô cùng trọng đại.

    Nhưng điều không thể chấp nhận đối với người khác với Dương Hạo lại không thành vấn đề.

    Hắn hoàn toàn không để tâm đến việc này, đối với hắn mà nói lợi ích thực tế quan trọng hơn nhiều so với một cái danh phận hư ảo vô hình.

    Huống hồ văn hóa của dân tộc Hoa Hạ, diễn biến qua hàng nghìn năm đạt đến trình độ cao nhất vào đời Tống, sự phát triển chính trị kinh tế, văn hóa, khoa học kỹ thuật thậm chí là quân sự của triều Tống còn có rất nhiều điểm đáng để lưu giữ và học hỏi.

    Thế nhân chịu ảnh hưởng của một bộ sách, coi Triệu Tống không đáng một xu, nhưng Dương Hạo ngược lại rất thích Tống triều.

    Sự giàu có, dân sinh kinh tế của triều Tống tiền vô cổ nhân, hậu vô lai dã, trong lịch sử trên dưới năm ngàn năm, quốc vận cũng có thể nói là rất dài.

    Với tư cách là một vương triều, đương nhiên triều Tống cũng không phải thập toàn thập mỹ, cho dù đến thời hiện đại ngày nay của Dương Hạo cũng không có quốc gia nào dám nhận là chế độ của mình không có chút khiếm khuyết nào.

    Dương Hạo cũng ít nhiều biết về những điểm tốt xấu còn tồn tại của triều Tống nên có tự tin có thể thay đổi nó, giữ lại cái tốt loại bỏ cái xấu tiếp tục duy trì triều đại này, hơn nữa sẽ khiến nó còn tốt đẹp hơn vốn có trong lịch sử, thậm chí trở thành quốc gia tồn tại lâu dài nhất từ thời Xuân Thu tới nay.

    Còn về việc chuyển linh vị của Triệu Khuông Dận, người mà Dương Hạo rất kính trọng ra khỏi tông miếu, hủy diệt vương triều nổi tiếng này để đổi thành một cái tên khác, Dương Hạo hoàn toàn không hứng thú.

    Cho nên hắn rất dễ dàng chấp nhận điểm này, trong khi đó đối với những người như Phan Mỹ, Triệu Phổ, Lô Đa Tốn, thậm chí với bách tính toàn thiên hạ mà nói là một điều cảm kích rất lớn, khiến hắn nhanh chóng có được lòng dân trong thiên hạ và sự ủng hộ của các tướng lĩnh quan viên, cục diện bất ổn của quốc gia nhanh chóng được ổn định.

    Dương Hạo lên ngôi, tự xưng là lấy thủy đức để thay thể hỏa đức, cho nên mũ mão long bào đến lễ kỳ đến dùng màu đen.

    Phương Bắc mùa đông nước màu đen, lúc đó lại đang đúng tháng mười.

    Dương Hạo sinh ra ở phương Bắc lại cộng thêm một số tin đồn trước đó trong dân gian cho nên không chỉ có bách tính tin tưởng vào thiên mệnh của Dương Hạo mà ngay cả các văn nhân sĩ từ, văn võ trong triều cũng tin đây là ý trời.

    ...[Thiếu Một Đoạn]...

    ... không nên đứng lên tranh công giành thưởng, lần này nếu không phải vì con trai lão và suy nghĩ cho gia tộc họ La thì lão cũng không ra tay.

    Tất cả trình tự của đại lễ cuối cùng cũng kết thúc, cho dù là Dương Hạo thì tinh thần và sức lực cũng mệt tới mức hoa mắt chóng mặt, về đến hoàng cung Dương Hạo ngồi xuống, thở dài một tiếng, nhìn xuống long bào đang mặc, nhớ lại dáng vẻ thất thần của Triệu Nguyên Tá, không kìm được mà thốt lên: “Nghiêu Thuấn thiện nhượng, nói cho cùng cũng chỉ là một trò chơi, giờ cuối cùng ta cũng đã thực sự được lĩnh giáo”.

    “Quan gia giờ nên xưng là trẫm, quy tắc là quy tắc, bất cứ ai cũng không được phép ở trên pháp luật, đây cũng chính là điều mà quan gia đã cảnh cáo chúng thần”.

    Đinh Thừa Tông mặt mày hồng hào rạng rỡ, đẩy xe lăn tiến vào: “Thần đã sớm nghĩ tới ngày hôm nay, nhưng không ngờ nó đã tới thật, không dám tin tưởng như chỉ là mơ, thiên mệnh đúng là khó đoán.

    Quan gia, không biết liệu có cần lập tức phái người đi đón hoàng hậu và hoàng tử không?”.

    “Không, không cần gấp, giờ việc đầu tiên cần làm, là đuổi giặc phương Bắc”.

    Đinh Thừa Tông ngẩn ra: “Điều này...

    Có vẻ không có mâu thuẫn gì với việc đón hoàng hậu và hoàng tử thì phải?

    Hơn nữa quan gia vừa mới đăng cơ, tiếp nhận lại tất cả bá quan văn võ của triều Tống, trung gian khó phân biệt, bây giờ sao không nhân lúc tình hình đang ổn định mà đón hoàng hậu và hoàng tử về”.

    Dương Hạo mỉm cười: “Bắc phạt thực ra chính là một cơ hội, cơ hội để nắm toàn bộ binh quyền, cơ hội để phân biệt trung gian, thông qua việc dẹp giặc ngoài mà chấn chinh nội bộ, cũng là cơ hội để dời đô”.

    Nếu như để lỡ mất thời cơ, thì việc này phải tốn mất năm mười năm mới hoàn thành được.

    Mà một khi kéo dài đến năm mười năm thì sợ rằng có một số chuyện muốn làm cũng làm không nổi nữa.

    Cho nên phải bắc phạt...

    Hơn nữa ta còn phải ngự giá thân chinh!”.

    Hắn mỉm cười quay đầu lại nói: “Bây giờ điều ta muốn biết nhất là, ta quyết định như vậy, thì Lý Kế Long sẽ lựa chọn như thế nào?”.

    Dương Hạo vừa mới lên ngôi đã muốn ngự giá thân chinh đánh trận, có vẻ như thiên tử Trung Nguyên ai cũng muốn tự mình lãnh binh, chỉ huy quân bắc phạt, Đông Kinh Biện Lương lại được một phen náo nhiệt, đâu đâu cũng rộn lên không khí chuẩn bị đánh trận.

    Của cải Triệu Khuông Dận tích trữ trong mười năm quả thật không nhỏ, lần trước Triệu Quang Nghĩa Bắc phạt dùng chiến thuật tấn công chớp nhoáng, tiến nhanh mà bại cũng nhanh, binh mã tổn thất một phần ba nhưng lương thực vũ khí thì tổn thất không lớn cho nên vẫn đủ để phát động một trận đại chiến mang tính toàn quốc nữa, trong ngoài thành Đông Kinh, binh mã đi lại thành đoàn, đi tới đâu cũng nhìn thấy quân đội mũ giáp chỉnh tề đi đi lại lại, không thì là từng đoàn dịch phu đang vận chuyên quân lương.

    Điều khác với trước đây là, trong khi bộ binh vội vã qua lại thì chốc chốc lại có một đội kỵ binh khoảng trăm nghìn người lộc cộc đi lướt qua họ như một trận gió.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 135: Thân Chinh

    Quân Tống vốn dĩ không có nhiều kỵ binh như vậy, đây đều là kỵ binh của Tây Hạ.

    Bộ binh của nước Tống thiên hạ vô địch, viễn chinh đến tận chân thành U Châu đánh cho sáu lộ viện binh của quân Liêu không còn manh giáp, chỉ là động lực ý chí không đủ, không có cách nào tiêu diệt triệt để quân địch, mở rộng thành quả chiến thắng, không thể nắm được thế chủ động trên chiến trường.

    Ngày nay đột nhiên có thêm lượng lớn kỵ binh được huấn luyện kỹ càng tinh nhuệ, ưu thế của ta địch không có, ưu thế của địch ta lại có, lần này bắc phạt kết quả như thế nào thật khiến người ta trông đợi.

    Cho dù vừa mới bại trận nhưng ít nhất các văn nhân sĩ tử vẫn giữ cái nhìn rất lạc quan đối với trận chiến lần này.

    Đường lớn ngõ nhỏ, câu lan tửu quán thường có thể nghe thấy bọn họ tính toán về phần thắng của Dương Hạo trong lần ngự giá thân chinh này.

    Đương nhiên, nếu như trận này thất bại thì e rằng sự tổn thất nghiêm trọng nhất đối với Trung Nguyên không phải về mặt vật chất, mà là về mặt tinh thần, từ nay về sau tướng lĩnh Trung Nguyên đều sẽ khiếp sợ người Liêu, sợ rằng sẽ không có can đảm để dụng binh với Bắc triều lần nữa.

    Trên sông Biện Lương, thuyền bè đi lại tấp nập không nghỉ, sông Biện nhờ công sức của Triệu Quang Nghĩa mà hình thành một đội chuyên vận chuyển quân lương, giờ thêm Đường gia không tiếc của cải ủng hộ, đóng thêm một số lượng lớn thuyền bè, đủ để đảm bảo quân lương cho quân đội Bắc phạt và các nhu cầu vận chuyển khác.

    Một chiếc thuyền nhỏ nhẹ nhàng lướt trên sông Biện, đèn của Nhất Tiếu Lâu rọi xuống lòng sông tạo nên những mảnh vỡ loang loáng.

    Cửa sau của Nhất Tiếu Lâu mở, vài người đi ra, phía trước là hai người hầu cầm đèn, ở giữa là ba người thân hình thon thả có lẽ là ba thiếu nữ trẻ.

    Trời đột nhiên có tuyết rơi nhẹ, cô nương đứng bên liền giương ô che lên đầu cho cô nương dáng vẻ uyển chuyển vai mang áo choàng ở giữa.

    Mấy người bước lên thuyền, sào chèo thuyền vừa đưa thuyền liền khẽ lay động rồi rời bờ, nhẹ nhàng trôi tới nơi xa.

    Cô nương dưới ô lúc nãy đứng ở mũi thuyền quay đầu hướng mắt về Nhất Tiếu Lâu đang đèn hoa sáng rực như chốn tiên cảnh, ngẩn ngơ mà nhìn một lúc lâu, rồi sau đó lại quay đầu nhìn theo hướng hoàng cung.

    Nhìn được một hồi lâu, người đẹp nơi mũi thuyền khẽ thở dài, lặng lẽ cúi đầu xuống.

    Tuyết bay lất phất giữa trời, nhẹ nhàng chạm vào da mặt lành lạnh, nhưng trên mặt đất lại tuyệt đối không thấy dấu vết gì.

    Con thuyền nhỏ vẫn tiếp tục lặng lẽ chạy về phía nam.

    Quân đội bắc phạt nối đuôi nhanh hành quân không dứt, bất kể ngày đêm.

    Vừa rồi lại có một đội quân đi qua, khoảng hơn năm nghìn người toàn bộ đều là kỵ binh, người nào người ấy khôi giáp chỉnh tề, đao gươm sáng loáng.

    Đội quân này tuy số lượng lớn nhưng xem tình hình thì chỉ là quân tiên phong, vì bọn họ đi qua chưa được bao lâu thì lại có một đội quân hỗn hợp lớn nối nhau hành quân đi qua không dứt.

    Lúc này là đêm khuya, quân đội đã bắt đầu xuất phát, đợi đến khi trời sáng, lão bách tính sau một đêm ngủ dậy mở cửa ra chỉ thấy đoàn quân hành quân từ đêm qua vẫn chưa đi hết.

    Hướng đầu nhìn về phía trước là một nhóm bộ binh, không mặc áo giáp, tay không cầm vũ khí, trông rất kỳ lạ, theo sau họ là một đội xe bò, cũng không biết là đang chở thứ gì.

    Đi ngay theo sau là một đội kỵ binh, cũng không mặc áo giáp, trên người chỉ mặc áo vải.

    Cưỡi trên những con ngựa cao to lực lưỡng, là loại bảo mã cao hơn chiến mã của Trung Nguyên đến một cái đầu, đi chầm chậm rất là nhàn nhã, cứ như không phải đi đánh trận mà là đi du sơn ngoạn thủy, ngay phía sau họ cũng là một đoàn xe bò chở đầy thứ gì đó, bên trên đều được đậy kín không biết là thứ gì.

    Lão bách tính chỉ cảm thấy kỳ lạ mà không biết hai đội quân này chính là đội quân thiết kỵ và mạch đao danh trấn Tây Vực của Dương Hạo.

    Nước Liêu cũng nổi tiếng về kỵ binh, lần này Dương Hạo quyết tâm Bắc phạt, sao có thể không đem theo thứ vũ khí mạnh hơn họ một bậc này.

    Vừa mới đăng cơ đã ngự giá thân chinh, hơn nữa còn lên ngôi bằng phương thức thiền nhượng vậy là đã dám bỏ kinh thành lại đằng sau lưng, điều này thể hiện tự tin có thể khống chế đế quốc Đại Tống của Dương Hạo, cũng khiến cho thần dân thiên hạ thấy được khí phách của hắn.

    Triệu Phổ, Lô Đa Tốn, Đinh Thừa Tông ở lại để duy trì việc triều chính.

    Triệu Phổ và Lô Đa Tốn vốn là tể tướng của nước Tống đối với cơ cấu chính trị quốc gia cũng như quan lại trên dưới đều nắm rõ như lòng bàn tay.

    Trong hai người họ bất cứ một người nào ở lại cũng đủ để duy trì sự vận hành bình thường của đất nước huống hồ là cả hai người.

    Trước đây giữa hai người cũng có tranh quyền đoạt lợi, đấu đá lẫn nhau nhưng ít nhất hiện tại bọn họ tuyệt đối sẽ đồng tâm hiệp lực, cùng duy trì tốt sự vận hành của đất nước.

    Trong thời gian đầu này, không thể tránh có những chức quan còn đang để trống, hai vị lão tể tướng được phục hồi chức cũ, rất nhiều cựu thần cũ vì có liên quan tới họ mà bị bãi chức nay cũng được phục chức lại.

    Những người này được phục chức dưới tay Dương Hạo đương nhiên sẽ phục vụ Dương Hạo.

    Dương Hạo giao đất nước vào tay hai vị tể tướng cũ cho thấy sự tín nhiệm đối với họ.

    Hành động này một mặt khiến cho văn võ bá quan yên lòng, một mặt có thể nhanh chóng ổn định cục diện khôi phục lại trật tự, cũng khiến hai vị tể tướng bắt buộc phải xây dựng lại bè phái.

    Dương Hạo lên ngôi chưa lâu nhưng đã bắt đầu vô thức sử dụng đế vương tâm thuật.

    Cái gọi là đất nước không kết bè kết phái, quan lại trên dưới không ai quan tâm tới thượng cấp mà một lòng trung thành với hoàng đế, Dương Hạo tuyệt đối không có cách nghĩ ngây thơ đáng buồn cười đó.

    Làm thủ lĩnh bấy lâu hắn đã dần dần ngộ ra rằng, không chia bè kết phái là điều không thể, có bè phái không có cái lợi ngắn hạn nhưng lại có cái lợi lâu dài.

    Tiếp tục vận hành như vậy chẳng bao lâu hai vị lão tể tướng đồng bệnh tương lân sẽ ngày càng phụ thuộc vào hắn.

    Còn Đinh Thừa Tông ở Biện Lương nhiệm vụ chủ yếu là trấn an Ba Thục, lôi kéo nghĩa quân Vương Tiểu Ba, ngoài ra thì vai trò duy nhất của hắn là khiến Triệu Phổ và Lô Đa Tốn có phần kiêng dè mà làm việc chăm chỉ.

    Lý Kế Long đã dâng tấu thể hiện lòng trung với Dương Hạo, tuy là có muộn hơn so với các quan viên khác.

    Triều đình đã đổi chủ, hai vị tể tướng tiền triều đều quy thuận Dương Hạo, Triệu Nguyên Tá cũng bố cáo thiên hạ tuyên bố nhường ngôi, địch quân phía Bắc lại áp sát giương mắt hổ lên mà nhòm ngó, đứng ở vị trí của Lý Kế Long tuy là tay nắm trọng binh nhưng thực sự là vô cùng xấu hổ.

    Tin truyền ngôi ở Đông Kinh truyền đến chưa lâu thì hắn nhận được thánh chỉ của Dương Hạo, khen ngợi biểu hiện của hắn trong trận đánh với quân Liêu, còn ban thưởng, đề bạt hắn làm thái tử Thiếu Bảo, lệnh cho hắn tiếp tục trấn thủ biên ải, đợi đại quân của triều đình tới cùng hợp lực mà phản công quân địch.

    Tiếp theo thì thư của Tào Bân, Phan Mỹ và một số hảo bằng hữu trong quân cũng lần lượt được gửi đến chỗ hắn.

    Sau đó thì người nhà của Lý gia tới, biết được tỷ nô vẫn là thái hậu, uy quyền nhà họ Lý vẫn không hề bị giảm sút.

    Đứa cháu hoàng đế vô dụng kia tuy bị phế truất nhưng cũng được phong làm Hạo Vương, thông thường mà nói, được phong đến công tước đã là đủ rồi, phong đến chức vương quả thật là gia ân.

    Lý Kế Long cũng là người sáng suốt, nhưng đối mặt với tình huống này cũng không biết nên làm thế nào?

    Muốn làm phản?

    Hắn có thể đi đâu, trừ khi là đầu quân cho bắc triều.

    Huống hồ tuy hắn không biết Tào Bân, Phan Mỹ đồng thời với việc gửi thư cho hắn thì đã dặn dò tâm phúc nếu như hắn có ý làm phản thì lập tức giết bỏ.

    Nhưng cũng biết bản thân mới trở thành thống soái, chưa có căn cơ gì trong quân đội, hắn là thần tử của hoàng thượng, trong tay cầm là ấn soái tướng sĩ đương nhiên là nghe lệnh hắn, nếu như hắn làm phản sẽ có bao nhiêu người nguyện đi theo hắn, đó cũng là một vấn đề.

    Lúc này kẻ địch trước mặt của Lý Kế Long chính là quân chủ lực của Da Luật Hưu Ca, áp lực mà hắn phải chịu quả thật không nhỏ.

    Dương Hạo ngự giá thân chinh, chẳng bao lâu nữa sẽ tới, những tướng Đại Tống như Tào Bân, La Khắc Địch, cùng với ba tướng của Tây Hạ là Thác Bạt Hạo Phong, Trương Sùng Nguy, Ngải Nghĩa Hải đã tới Nhạn Môn Quan, Dương Hạo thân chinh đem theo các tướng Dương Kế Nghiệp, Đồng Vũ, Lý Hoa Đình cùng đội kỵ binh và cấm quân do Phan Mỹ thống lĩnh.

    Dương Hạo vẫn còn nhớ, trong lịch sử.

    Dương Kế Nghiệp tại trận Nhạn Môn Quan chủ động xuất binh dụ địch, kết quả trúng phải mai phục của quân Liêu mà mất mạng, Phan Mỹ thân làm chủ soái sau khi đến giờ đã hẹn mà không thấy Dương Kế Nghiệp trở lại đã ra lệnh rút quân, từ đó mà bị oan.

    Cuốn “Dương gia tướng diễn nghĩa” của người đời sau đã biến Phan Mỹ từ một danh tướng khai quốc trở thành một kẻ cơ hội thăng tiến nhờ quan hệ, chuyên hãm hại trung lương.

    Dương Hạo tuyệt đối không hy vọng dẫm phải vết xe đổ đó, luận đến phong cách dùng binh, không ai có thể bì kịp Tào Bân.

    Cho nên hắn phái Tào Bân đi Nhạn Môn Quan, còn mình thì đích thân cũng với hai tướng còn lại đánh tới Bôn Đông thành.

    *

    * *

    Về phía Liêu Quốc xem ra không khí vẫn rất nhộn nhịp, đầu tiên là đại thắng đánh cho ba mươi vạn đại quân Tống không còn manh giáp, sau đó thì đến hoàng đế của nước Tống ngự giá thân chinh cũng chết trên đường tháo chạy.

    Tin tức truyền đến, cả nước Liêu vô cùng phấn chấn, ca hát gõ trống ăn mừng.

    Người Hán ở U Vân mười sáu châu còn sáng tác một bài hát, chế giễu quân Tống lúc tới thì khí thế ầm ầm, mà lúc về trốn chui như chuột chạy.

    Những người Hán đó sống ở Bắc triều đã lâu, lão bách tính ai cho họ cuộc sống an lành thì họ sẽ bảo vệ người đó, những thứ như quan niệm dân tộc chẳng thể coi như cơm mà lấy ra ăn, cũng chẳng đem lại lợi lộc gì.

    Bọn họ không quan tâm hoàng đế họ Triệu hay họ Da Luật, hoặc những người đọc sách lúc ngâm thơ ngắm trăng cứ lôi cố hương minh nguyệt ra mà nói nhưng đến lúc nước sôi lửa bỏng lại chẳng thấy đâu.

    Hiện giờ Bắc triều đối xử với họ không tệ, chính trị rõ ràng, địa vị của người Hán cũng ngày càng nâng cao.

    Cũng có khoa cử, cũng có thể vào triều làm quan, luật pháp cũng nghiêm cấm chuyện kỳ thị người Hán, bọn họ còn có gì không thỏa mãn?

    Ngày tết ở Liêu Quốc, Tiêu Xước lập tức luận công ban thưởng, có tội thì phạt, thưởng phạt phân minh.

    Tiếp theo quân Liêu thừa thắng xông lên, Tiêu Xước đích thân dẫn theo ấu chúa tới Nam Kinh U Châu đôn đốc chuyện vận lương, trận tiền nghênh địch thì giao cho Đại Vu Việt Da Luật Hưu Ca, thể hiện ý chí nhất định phải báo thù người Tống thậm chí là đánh chiếm cả phía Nam.

    Còn về phía Thượng Kinh, trải qua mấy bận thanh trừ đẫm máu, lại đang vào dịp tết, bà ta không nghĩ ra còn có thể xảy ra chuyện gì, còn có vấn đề gì nữa chứ?

    Mấy năm nay giết người còn ít hay sao?

    Ai còn có cam đảm mà ra mặt, toàn bộ tinh lực của nàng ta đều đặt cả ở phía trước.

    Da Luật Hưu Ca ở phía trước cũng đang phấn chấn tinh thần, dốc hết tâm sức.

    Đại trượng phu xây dựng đại nghiệp lưu danh sử sách, ngày hôm nay nếu không nắm lấy cơ hội thì còn chờ lúc nào?

    Da Luật Hưu Ca điều binh khiển tướng, tiến công dần từng bước, cũng lúc này cận vệ quân, Hàn Lỗ Đóa quân và Thiết Lâm quân cũng tập hợp tinh nhuệ tạo thành một đội quân chủ lực hơn tám vạn người, trở thành quân tinh nhuệ nhất sẽ trực tiếp đánh bại quân Tống.

    Lý Kế Long lui về trấn thủ Định Châu, cho quân chặn các ngả.

    Quân trấn thủ Định Châu chỉ có hơn mười vạn người, hầu hết đều là bộ binh, cũng có một đội kỵ binh, quân trang phòng bị còn tốt hơn Thiết Lâm quân của quân Liêu nhưng đội quân này của Tống quá ít, đây có thể coi là đội kỵ binh chủ yếu của Tống, tính cho tròn thì cũng chỉ có một nghìn người.

    Lý Kế Long luôn tìm cơ hội phản công, sau khi nghe được tin Dương Hạo ngự giá thân chinh, hắn liền từ bỏ ý định tiến công toàn lực phòng thủ, đợi quân chủ lực của Dương Hạo.

    Nhưng trong chiến trận, từ bỏ mảnh đất nào, tử thủ mảnh đất nào, nhất định chiếm được mảnh đất nào cần phải suy nghĩ cẩn trọng.

    Tuy trông có vẻ như rất tùy tiện nhưng thật ra tất cả đều nằm trong kế hoạch chuẩn bị phản công.

    Uy danh của hắn không phải được xây dựng trên nền của thành công mà là trên nền của thất bại.

    Một trận đại bại, quân Tống hoàn toàn đổ vỡ, bỏ chạy khắp phía, duy chỉ có quân của hắn và La Khắc Địch là không bị rối loạn, hơn nữa còn có thể lợi dụng địa hình để mai phục, yểm hộ cho đại quân rút lui, tránh được thương vong, từ đó mà thành danh.

    Nhưng sau đó Lưu Đình Nhượng trúng kế bị mai phục, hắn lại “thấy chết không cứu”, ngược lai nhất định lui binh khiến quân của Lưu Đình Nhượng bị tắm máu, cuối cùng Lưu Đình Nhượng chỉ dẫn được mười mấy kỵ binh chạy thoát.

    Tuy hắn dâng tấu giải thích rằng không lâu sau các binh sĩ trốn thoát lần lượt bẩm báo có chứng cứ rằng Da Luật Hưu Ca đích thực là lấy Lưu Đình Nhượng ra làm mồi nhử để dẫn đại quân vào mai phục, được Lưu lão tướng quân lượng thứ nhưng trong lòng Lý Kế Long vẫn rất khó chịu.

    Hắn hy vọng có thể thắng một trận, đánh bại Da Luật Hưu Ca để trả thù rửa hận.

    Phát binh từ Biện Lương, Dương Hạo tới Nhạn Môn Quan sớm hơn Tào Bân một bước, sau khi dựng trại thì cho gọi Lý Kế Long tới bàn đại sự.

    Lý Kế Long sau khi sắp xếp ổn thỏa chuyện phòng ngự ở Định Châu, chỉ dẫn theo mười mấy thân binh cưỡi ngựa đến tham kiến tân hoàng đế.

    Đến trước doanh trại nhìn thấy cờ bay phấp phới, quân doanh kéo dài đến mười dặm, đại quân hùng hậu, Lý Kế Long bất giác phấn chấn vô cùng, đặc biệt trong quân đâu đâu cũng nhìn thấy tuấn mã to lớn khiến hắn không thể dời mắt.

    Tự đáng thương cho chức quốc cữu của hắn, nắm quân tinh nhuệ ngoài biên cương vậy mà kỵ binh chỉ có chưa tới một nghìn, giờ nhìn khung cảnh trong doanh trại vạn mã kêu hí hoành tráng biết chừng nào.

    Như thế này thì không bao giờ còn phải lo về chuyện thua kém ngựa chiến so với quân Liêu nữa.

    Lần đầu tiên gặp Dương Hạo trong lòng Lý Kế Long rất thấp thỏm, hắn chậm trễ dâng tấu thể hiện lòng trung lại mang thân phận quốc cữu của cựu vương, không biết vị quan gia này sẽ có thái độ thế nào với hắn.

    Tuy nhiên thái độ của Dương Hạo khiến mọi nghi hoặc của hắn lập tức tiêu tan.

    Dương Hạo tuy không ra khỏi trại đón hắn, nhưng sau khi gặp thì thái độ hòa nhã.

    Vừa rồi nhìn thấy khí thế đại quân của Dương Hạo lại nhìn thấy Phan Mỹ cũng ở đó, Lý Kế Long hoàn toàn không cho rằng đây là kế hoãn binh không muốn lâm trận đổi tướng của Dương Hạo.

    Hắn ở Định Châu, quân chẳng qua chỉ có hơn vạn người, coi là tâm phúc lại chẳng có ai, với quân đội hùng mạnh của Dương Hạo căn bản không cần kiêng kỵ chuyện lâm trận đổi tướng.

    Cho dù có kiêng kỵ thì cũng phải xem đối phương là ai, nếu như muốn giải quyết hắn thì chỉ cần để Phan Mỹ ra tay.

    Dựa vào uy tín bao nhiêu năm qua trong quân đội của Phan Mỹ, thống lĩnh cấm quân biên ải, tuyệt đối tốt hơn hắn, hơn nữa còn không làm ba quân mất đi sĩ khí.

    Giờ nhìn thấy thái độ chân thành của Dương Hạo tất cả sự dè chừng của Lý Kế Long đều biến mất, trở nên thoải mái hơn, chúng tướng cùng nhau thảo luận việc quân, Lý Kế Long đem tình hình địch quân ra thuật lại chi tiết, không sót tiểu tiết nào.

    Sau khi thuật lại xong tình hình quân địch, Lý Kế Long nói: “Quan gia, quân Liêu trước nay ỷ vào kỵ binh hùng mạnh, di chuyển thần tốc, bắt nạt bộ binh chúng ta chậm chạp, khiến chúng ta chỉ có thể lấy trận pháp để nghênh địch.

    Lúc nãy thần vào doanh nhìn thấy quân ta chiến mã vô số, giờ công thủ đều dễ dàng, thần xin làm tiên phong, dẫn quân đánh bại bắc triều”.

    Dương Hạo sau khi nghe tả lại tình hình quân địch, thì trầm ngâm suy nghĩ, nghe hắn xin được ra trận thì nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Khanh gia, nghe ngươi nói về động tĩnh của quân địch, thì chúng vẫn luôn tiến quân từ từ.

    Cho dù mấy ngày trước triều ta cử hành nghi lễ truyền ngôi thì cũng không có hành động gì bất thường?”.

    Nói đến truyền ngôi, Dương Hạo rất thản nhiên, Lý Kế Long ngược lại có chút không tự tại, hắn hơi bối rối gật đầu nói: “Đúng là như thế”.

    Mặt Dương Hạo thoáng qua chút kỳ lạ, lẩm bẩm: “Lẽ nào...

    Trung Nguyên có biến, Bắc triều vẫn chưa biết?”.

    Lời vừa nói ra, Dương Kế Nghiệp và Phan Mỹ đều giật mình, Lý Kế Long sau một hồi kinh ngạc cũng tỉnh ngộ ra, hai mắt lộ ra vẻ rạng rỡ: “Cơ hội, có vẻ đã đến rồi!”.

    Đồng Vũ nhíu mày ngập ngừng hỏi: “Có thể như vậy sao?

    Việc lớn như thế, Bắc quốc giờ lại chưa có động tĩnh gì?”.

    Dương Hạo đáp: “Phản ứng của người Liêu đến nay, trẫm chỉ có thể phỏng đoán thôi, còn chân tướng thực sự, có lẽ chưa thể biết được Bắc triều có cho rằng việc thay vua đổi chúa sẽ ảnh hưởng lớn đến chiến cục biên ải hay không, tuy nhiên...

    Nếu đã có khả năng đó, ta sẽ thử xem sao”.

    Hắn cũng thực quá tin tưởng vào phán đoán của mình, quay lại phía Lý Kế Long hỏi: “Phía nước Liêu, tình hình ra sao rồi?”.

    Lý Kế Long đáp: “Mấy ngày này, thần đã giáp đánh với người Liêu hơn mười trận, còn tình hình của chúng, thần thực không nắm rõ.

    Xét từ tình hình thăm dò được, quân chủ lực của người Liêu ở Định Châu khoảng hai mươi vạn, chủ soái là Da Luật Hưu Ca.

    Từ những lần giao chiến trước, nhìn cờ hiệu xuất ra của địch ta có thể biết, tướng lãnh thống binh còn có Hàn Khuông Tự, Tiêu Can, Da Luật Ngân Đức, Tiêu Thát Lẫm...”.

    Dương Hạo “ừm...” một tiếng rồi lại hỏi tiếp: “Vậy phía Thượng Kinh nước Liêu tình hình thể nào?”.

    Lý Kế Long hơi chút kinh ngạc, thầm nghĩ: “Ta là tướng trấn thủ biên ải, có thể thăm dò được tình hình cơ bản của địch trong thời gian ngắn như vậy là đã tận sức lắm rồi.

    Phía Thượng Kinh nước Liêu tình hình ra sao, ta sao biết được chứ?”.

    Mặc dù trong lòng kinh ngạc nhưng Lý Kế Long vẫn đàng hoàng đáp: “Sau khi rút binh, thần đóng quân tại biên ải, điều binh khiển tướng cốt ngăn chặn địch xâm phạm, nên không dám lơ là chiến sự, còn về tình hình Thượng Kinh thần không thể biết được”.

    Dương Hạo mỉm cười nói: “Ngươi không biết nhưng trẫm lại biết, thái hậu và hoàng đế nước Liêu đã đích thân đến U Châu trấn thủ Nam Kinh, đôn đốc Da Luật Hưu Ca chiến đấu”.

    Lý Kế Long kinh ngạc: “Nói vậy, lần này Bắc triều đã cho là thật, không nghĩ là chỉ phản kích đơn thuần nữa rồi, họ muốn U Châu đại thắng, lại muốn xuất quân đánh một trận đại chiến.

    Thần vốn dự tính, đợi khi mưa tuyết nặng hạt, Bắc triều sẽ trì hoãn thế tấn công, Liêu đế đích thân tọa trấn Nam Kinh xem ra khó mà hữu hảo được”.

    Dương Hạo gật đầu, trong lòng đã đoán định được phần nào.

    Lý Kế Long không hề biết Tiêu thái hậu đã tới U Châu, như vậy Da Luật Hưu Ca không biết Triệu Nguyên Tá vừa đăng cơ đã nhường ngôi hoàng đế, tiếp đó Dương Hạo hắn không ngừng mà tiến quân thẳng tới biên ải, chuyện đó cũng không phải không có khả năng.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 136: Lương Tử Bên bờ Cao Lương

    Share by: Mộng Hoa Trang

    Nếu cẩn thận tính toán, Triệu Nguyên Tá đã nhường vị và Tiêu thái hậu trú chân tại U Châu, tiếp sau đó quân binh nước Liêu tiến quân về phía nam càng ngày càng nhiều, bại binh nước Tống và trú quân vốn có ở biên ải tập chung lại cộng thêm viện quân hậu phương không ngừng viện trợ.

    Như vậy vùng biên giới nối Ngõa Kiều quan đến Nhạn Môn quan bị vây kín từ đông sang tây, quân Tống sẽ như lâm đại địch, phòng ngự nghiêm ngặt, kiểm tra từng người đi lại, đến mức chim bay cũng khó lọt.

    Hơn nữa phòng tuyến này không có rùng rậm núi cao như vùng Lũng Hữu Hà Tây, mật thám đi dò xét có thể trèo đèo lội suối để tránh nơi quan ải.

    Ở nơi chiến tuyến này lại chỉ có thể dựa vào vài con sông nhánh rộng, nhưng quân doanh đóng trại dày đặc men theo mép sông, thuyền bè nhất loạt đều bị quản chế, đường cầu cũng bị phong tỏa, trên bờ lại đầy quân binh và dân tráng ngày đêm không ngừng tuần tra, quân Liêu có muốn cài gián điệp thông báo tin tức về cũng thực là việc không hề dễ dàng.

    Dương Hạo chỉ suy tính đến việc gián điệp hai nước Liêu Tống đưa tin báo sẽ gặp khó khăn lớn trong tình hình đó.

    Có thể sẽ đẫn đến tin tức bị ngắt đoạn hoặc tin báo chậm chạp chứ không nghĩ đến việc vào cái thời đại này, chưa hề có kẻ thống trị nào đặc biệt quan tâm đến công việc thám báo như hắn, không tiếc bỏ ra số của cải lớn để lập nên một cơ cấu thám báo rộng lớn trải khắp thiên hạ.

    Đặc biệt lại dựa theo điều kiện thám báo thời này mà sáng tạo ra cách đưa tin bằng bồ câu cốt để phục vụ cho triều chính.

    Đây thực là việc xưa nay chưa từng có, chỉ mãi đến thời Minh, mới xuất hiện đội quân cẩm y vệ danh tiếng lẫy lừng, năng lực thám báo của họ mới thực sánh bằng cơ cấu do thám của Dương Hạo.

    Ở thời bấy giờ, công việc tình báo của hai nước Tống Liêu cũng không mấy phát đạt.

    Tống Liêu chỉ lập ra một hoàng thành ti, tên gọi đó cũng chính là nhiệm vụ của chức quan, chủ yếu dò xét phạm vi ở một địa phương.

    Triệu Quang Nghĩa sau khi bị Dương Hạo lừa mấy lần chỉ do tin tức nhận được quá chậm chạp mới bắt đầu tiến hành tăng cường thu thập tin tình báo ở nam tuyến, về phương diện này nước Liêu lại kém hơn hẳn.

    Nước Liêu vốn không có binh chức chuyên làm nhiệm vụ gián điệp, những nội gián mà họ cử đi thăm dò đa phần là tướng lãnh, binh tướng dưới quyền được quan lớn phó thác, chỉ định đặc biệt đi làm một nhiệm vụ do thám nào đó.

    Họ trải qua thời gian dài làm nhiệm vụ nên có thân phận quan trọng nhất định đối với nước Liêu, sứ mệnh họ đảm nhiệm dường như chỉ có một, hoặc là do thám một tướng lĩnh, quan viên nước Tống hoặc lợi dụng thân phận yểm trợ, âm thầm vận chuyển những vật phẩm nước Liêu cần gấp thậm chí là những vật phẩm xa hoa cao quý cho bậc quyền thế sử dụng, rồi thì thông báo những tư tin tình báo lâu dài như các phương diện thiết lập quân sự, kinh tế, chính trị chứ họ không được huấn luyện hay chuẩn bị năng lực tình báo nhạy bén.

    Lúc này, nước Tống đã phát hiện ra sự thay đổi to lớn, còn nước Liêu lại hoàn toàn không biết.

    Trong tình thế đó, nếu đặt vào thời kỳ mà mọi sự đều dựa vào tình báo rồi mới đánh trận này, sẽ làm cho người ta khó hiểu nổi, nhưng ở thời bấy giờ là rất bình thường.

    Từ thời Trương Nghĩa phất cờ nổi dậy, Đôn Hoàng quy thuận nghĩa quân cùng tiến về đông, đánh chiến tới mười một châu của Hà Tây, vương quốc Thổ Phồn sụy đổ, cũng quy thuận nghĩa quân đánh đến gần Hạ Châu, lúc ấy triều đình Đại Đường tọa trấn Trường An ngay đó lại không hề hay biết.

    Mãi cho đến hai năm sau, Trương Nghĩa phái sứ thần đến Trường An, triều đình Đại Đường biết tin mới vô cùng thất kinh.

    Hoặc thời triều Đường thống trị Khuỳnh quốc xưng với triều Đường làm thần quốc, sau khi Đại Đường bị tiêu diệt hơn năm mươi năm sau, các nước chư hầu cùng tồn tại, triều đình không ngừng bị đổi phiên, vua trong chốc lát thành vị dân thường thì họ vẫn không hay biết gì, vẫn cho rằng Trung Nguyên là thiên hạ của Lý Đường.

    Bởi vậy, hai cực khác nhau, có thể thấy tin tức thời đó thực quá bị bế tắc, tình báo yếu kém quá mức.

    Triều đình nhiều nước xem nhẹ việc này, khác hẳn so với các quân quốc thời Xuân Thu chiến quốc.

    Nước Liêu cũng bố trí tai mắt do thám nước Tống nhưng không phải là nội gián tài giỏi gì, họ chỉ biết làm theo sứ mệnh được giao phó, không hề y thức được việc chính cục thay đổi, Biện Lương nhường vị sẽ có liên quan mật thiết tới chiến cục biên ải, hoặc họ y thức được điều đó nhưng vì biên ải canh phòng nghiêm ngặt, mọi địa đạo đều bị phong tỏa nên không có cách nào truyền tin đến Bắc quốc, thế nên họ cũng trở thành vô dụng.

    Nếu men ra biển hoặc đi vòng Nhạn Môn quan từ phía Tây, đi vào nội địa hoang vắng của Tây Hạ rồi phản hồi nước Liêu thì sao?

    Không có tiếp ứng, không thông địa lý, thêm vào đó quân binh tuần tra các châu lại nghiêm ngặt, à trong thời kỳ xã hội nông nghiệp, có đợi được họ đi vòng về báo tin cũng rất khó khăn, báo được tin cho chủ nhân thì cũng đến năm thìn bão lụt rồi.

    Vậy nên Da Luật Hưu Ca tới giờ vẫn cho rằng Triệu Nguyên Tá đương ngự đế, không hề hay biết sự biến đổi to lớn này.

    “Trận đánh bên sông Cao Lương, chúng ta trúng kế của Da Luật Hưu Ca lãnh thất bại thảm hại.

    Nay nếu trẫm đoán không lầm, chúng ta có thể đoán rằng, binh thế Bắc triều đương kiêu ngạo mình lớn mạnh, có thể đánh một trận làm giảm nhuệ khí của địch!

    Dùng kế của kẻ địch đánh lại chính địch!”.

    Dương Hạo khẳng định.

    Dương Kế Nghiệp ngẫm một lúc rồi nói: “Quan gia nói như vậy cũng rất có khả năng, nhưng đây chỉ là suy đoán của chúng ta, kế đó thực không khả dụng, cũng không thể hoàn toàn dựa vào kế đó được.

    Ta nên chuẩn bị hai kế sách, nếu chứng minh được Bắc triều sớm đã biết động tĩnh nước ta và chúng sẽ không trúng kế thì có thể lập tức thay đổi đối sách, theo khuôn tắc mà đánh thắng một trận”.

    Dương Hạo nói: “Nên làm như vậy...”.

    Hắn xem chừng đã hiểu ra, mỉm cười đáp: “Được thôi, vậy cứ dựa theo cách nghĩ đó, còn hành động thực tế như nào sẽ do ba người Phan tướng quân, Dương tướng quân và Lý tướng quân nghị định, trẫm chỉ yêu cầu các khanh phải nhanh chóng, chậm tức sinh biến!”.

    Thật nực cười, bên cạnh có Phan Mỹ, Dương Kế Nghiệp lại thêm cả chiến thần Lý Kế Long.

    Tuy Lý Kế Long mới xuất đạo, kinh nghiệm chiến trận ít ỏi, nhưng lại kiệt xuất hơn bất cứ tướng lĩnh tài giỏi nào bấy giờ bao gồm cả Da Luật Hưu Ca nước Liêu.

    Ba tướng lãnh kiệt xuất như vậy nhưng bây giờ mới dần danh nổi chót vót, có hai tướng Phan Dương sẽ luôn nắm được toàn cục, không cần lo lắng Lý Kế Long sẽ bồng bột mà gây sơ xuất gì.

    Nếu đã như vậy thì cần gì vị hoàng đế như hắn chế định chiến thuật như làm trò cười vậy.

    Nếu hắn lúc nào cũng vung chân múa tay can thiệp, các triều thân có thể sẽ không nghe theo, không cẩn thận lại trở thành Triệu Quang Nghĩa thứ hai.

    Sách lược đương nhiên phải chuyên chú, nếu dưới tay đã có nhân tài như vậy chi bằng cứ giao cho họ là được.

    Nếu đánh không thắng thì có đích thân ra tay cũng vô dụng.

    Kẻ khác nghi ngờ người mà không dùng, mà việc dùng người là bất nghi.

    Dương Hạo lại sớm đã định luận được năng lực của họ, đương nhiên biết làm một quân chủ nới tay lòng vòng.

    Phan Mỹ và Lý Kế Long không biết tâm ý của hắn, thấy quan gia tín nhiệm như vậy không khỏi cảm kích vô cùng, đâu dám có ý đồ nào khác, chỉ biết có cúc cung tận tụy.

    Trong chốc lát, một sách lược đã được ba vị minh tướng nhanh chóng vạch ra.

    Lúc này, ngoài doanh trướng mưa tuyết rơi vài hạt...

    Tuyết rơi nhè nhè từng hạt như từng mảnh ngọc vụn nhẹ bay.

    Sáng sớm, Da Luật Hưu Ca đã chọn ra tám vạn kỵ binh tinh nhuệ lệnh cho họ vượt qua sông Đường, bày trận thế phía ngoài thành Định Châu, mắng nhiếc khiêu chiến.

    Công thành không phải là sở trường của quân Liêu, qua mấy năm đầu chiến trận ở Ngân Châu, trong hoàn cảnh Chiết Tử Du và Chiết Duy Chính tiến binh công thành, họ đã bước đầu học được thuật công thành hiệu quả bằng khí giới của người Hán, ít nhiều cũng học được công thuật.

    Tuy nhiên, họ không thể tạo ra vũ khí giống như những khí giới công thành mà Dương Hạo sử dụng.

    Lần này quân Triệu Quang Nghĩa thua một cách nhanh chóng, vũ khí họ tạo ra đều vứt dưới chân thành U Châu, không kịp đem tiêu hủy.

    Quân Liêu lại khoái mã xâm phạm phía nam, lúc bị cản trở tại biên ải, đột nhiên nghĩ đến những binh khí mà Triệu Quang Nghĩa vứt lại sẽ hữu dụng cho mình, quân Liêu lập tức sai người vận chuyển số binh khí đó từ hậu phương tới.

    Ban đầu, Triệu Quang Nghĩa vì muốn nhanh chóng đến thành U Châu, liền dùng kế dụng nguồn tại chỗ, vừa công thành đánh viện quân, vừa nỗ lực ngày đêm chế tạo ra các loại binh khí như vậy.

    Bây giờ việc khó khăn lại là làm sao vận chuyển những binh khí đã lắp thành vừa nặng vừa to như vậy đến.

    Nay số vũ khí đó vẫn đang trên đường đưa đến, nhưng phải tới hai mươi mấy vạn quân đóng hạ, hao tổn biết bao quân lương nên không thể vừa làm vừa chờ như vậy được.

    Da Luật Hưu Ca mỗi ngày đều đem quân khiêu chiến trước cửa ải, không hề ngừng nghỉ.

    Nếu mỗi lần khiêu chiến quân Tống đều treo thẻ bài miễn chiến lên thì nhuệ khí quân Tống vừa mới bại trận xong lại càng thêm phần giảm sút, khi quân Liêu vận khí giới đến, quân Tống sẽ sợ đến mức chẳng còn tinh thần mà chiến đấu.

    Da Luật Hưu Ca tin tưởng Lý Kế Long là người thông minh, trong cảnh quân binh đại bại, đến hoàng đế cũng sợ mà trốn mất tăm hơi, Lý Kế Long lại vẫn có thể trấn tĩnh chỉ huy thoái binh như thường, cố gắng giảm thiểu tổn hại tới mức nhỏ nhất.

    Da Luật Hưu Ca cứ tin tưởng rằng, đây thực là kình địch, phải đánh cho hắn thua tới mức mất hết nhuệ khí, không còn chút dũng khí chiến đấu nào.

    Nhưng Lý Kế Long cũng đoán được phần nào ý đồ của hắn, nên không chỉ tiến hành bế quan ngự phòng mà còn thường xuyên tổ chức một số hội chiến, vẫn sử dụng trận pháp sở trường của quân Tống, trận pháp ngự địch, tức chủ định chỉ thủ không công.

    Nhưng thế thủ này ít nhiều cũng làm tăng nhuệ khí chiến đấu của quân binh hơn việc phòng ngự ở thế bị động bó buộc trong quan ải.

    Hôm nay, gió lớn, cờ hiệu bay phất phới, gió rít lên như có sấm sét.

    Cổng thành Định Châu mở rộng cánh, quân Tống từ từ xuất thành, nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên là, quân Tống vừa xuất thành không hề triển khai trận pháp thường dùng, chỉ chỉnh đốn đội ngũ qua loa rồi phát hiệu lệnh chủ động tấn công quân Liêu.

    Cơ sự này làm cho Da Luật Hưu Ca kẻ vốn lười biếng ngồi phía hậu trận phải đứng bật đậy, kinh ngạc mà nhìn về phía đối diện, chỉ thấy đội kỵ binh tinh nhuệ của quân Tống tiến bước tiên phong, tấn công mãnh liệt hướng tới quân mình, áp sát sau đó là quân chủ lực bài bố theo trùy hình.

    Đây không phải là giả vờ tiến quân, quân Tống thực đang liều mạng xông tới.

    “Cuối cùng cũng...

    Không chịu được rồi sao?”.

    Khuôn mặt Da Luật Hưu Ca chợt hiện lên nụ cười nham hiểm.

    Phía trước, tên bắn tới như mưa, kỵ binh quân Tống cứ thế ào ạt ngã ngựa, nhưng lại không một binh nào ghì dây cương rời hàng ngũ, Điền Mẫn chỉ huy sứ Tĩnh Tắc quân liền một mình phi ngựa lên trước dẫn đầu, dùng đại thương đột phá tiễn vây, tiếp tục xông vào trận địch.

    Bấy giờ quân Liêu bị đánh thủng một lỗ hổng, quân Tống lập tức tấn công vào bên trong, tranh thủ phá tan trận địch, mở rộng chiến quả.

    Da Luật Hưu Ca lớn tiếng cười ha hả, quát: “Cứ để quân Tống tiến tới.

    Truyền lệnh, quân Bì Thất, Thiết Lâm bao vây hai cánh chặt đường lui của địch.

    Chúng đã dám tiến công, vậy hôm nay ta sẽ giữ xác chúng tại đây”.

    Vừa nói, thị vệ liền dắt con ngựa ô sồ của hắn đến, Da Luật Hưu Ca nắm lấy dây cương nhảy lên lưng ngựa, ung dung ngồi yên vị rồi cầm lấy thanh đại thương, hung hăng chỉ tay về phía trước.

    Một thương này hắn giơ lên như vượt qua cả thiên binh vạn mã, dường như đang trực tiếp đâm thẳng mũi nhọn đến thân người của tướng lĩnh phía địch, hai chân hắn đạp một cái, vó ngựa vụt lên phi nước kiệu, Da Luật Hưu Ca nhảy sà tới như chớp, sát khí hằm hằm lao về tiền trận.

    Lý Kế Long cũng có mặt trong quân trận, Điền Mẫn lúc này thống lĩnh hơn ngàn quân tiến đánh lên trước, xé rách được trận tuyến của quân địch, còn Lý Kế Long bọc hậu, chỉ huy hơn vạn quân binh đánh tan lỗ hổng địch, chém giết vào tận lòng quân địch.

    Lý Kế Long giục ngựa cuồng nộ tiến đánh, kỵ binh Khiết Đan cứ thế ào ạt xông lên như nước Tương giang dâng trào, ánh mắt binh sĩ sắc bén như chim ưng bắt mồi, trước sau tiến quân dữ dội.

    Tiếng gào thét liên thanh, khí thế cường bạo như mãnh hổ, người ngựa ra sức chém giết, phía sau đó là đại thương chĩa mũi dày đặc, cứ thế từng mảng xuyên tới, đâm thẳng vào quân Liêu vừa ngã ngựa xuống đất đang nháo nhác như ong vỡ tổ.

    Giữa không trung tràn ngập tiếng gào thét, binh sĩ hai quân Tống Liêu tương tiếp, máu đổi bằng máu mà kịch liệt quyết chiến.

    Quân Tống lao vào trận địch, đối mặt với quân địch đông gấp tám lần mà không hề sợ hãi, điều này làm cho Da Luật Hưu Ca vừa mừng vừa sợ.

    Hắn kinh sợ vì không hiểu do đâu mà Lý Kế Long lại bị kích thích đến mức như vậy, gạt bỏ trận pháp vốn là sở trường của quân Tống để tiến hành đấu pháp liều mạng này, tức dám lấy ít địch nhiều.

    Hắn mừng vì binh lực hắn nhiều gấp tám lần địch, chỉ cần thôn tính đám quân chủ lực này thì chỗ tiểu quân thừa lại đang thủ thành đừng mơ mà giữ được Định Châu.

    Hắn cũng nghĩ đến việc liệu Lý Kế Long dùng hạ sách này có giở mưu trò gì sau đó, nhưng vừa nghĩ đến hắn đã gạt bỏ ngay qua nó.

    Tả ngạn Định Châu là Đường huyện, Đường huyện vốn đã rơi vào tay quân Liêu, muốn chạy thoát khỏi đây chỉ có duy nhất lối sơn cốc Gia Sơn.

    Hữu ngạn Định Châu là Kỳ Châu, Kỳ Châu tuy vẫn trong tay quân Tống nhưng cách xa đây tới khoảng trăm dặm, ở giữa lại là vùng đất bằng phẳng, quân Tống dù chỉ tháo chạy chưa tới mười mấy dặm cũng dễ dàng bị phát hiện, mà chúng có chạy kịp đến nơi cũng có thể làm gì được chứ?

    Tám vạn tinh binh của hắn đều là kỵ binh, quyền chủ động nằm trong tay, hắn muốn đánh là đánh, muốn đi là đi, quân Tống chỉ dựa vào đôi chân trần chạy bộ, lẽ nào định đi theo sau vó ngựa mà nhấm cát bụi?

    Vậy nên, trận đầu này, Da Luật Hưu Ca tiến đánh ác liệt không hề kiêng nể.

    “Giết!”.

    Da Luật Hưu Ca vừa lao lên trước chém giết quân Tống, hắn phi thẳng bốn thanh trường thương sắc nhọn.

    Một nhát đâm thẳng vào cổ họng quân địch, Da Luật Hưu Ca nhanh chân đạp ngựa xông đến, đột ngột rút thương về, hắn lại lao mũi nhọn hai thanh trường thương về phía trước, trên mũi thương máu tươi vẫn đang nhỏ giọt.

    Tay trái hắn ra sức vung mạnh trường thương thứ ba, áp chặt thanh thương thứ tư bên hông, theo đó mà hét lớn một tiếng, mũi thương lại đâm thẳng vào lồng ngực một tiểu binh phía địch, tên tiểu binh đang định giơ đao khiên lên đỡ nhưng không kịp.

    Da Luật Hưu Ca người ngựa hợp nhất, thanh thương đâm tới vừa chuẩn lại tàn nhẫn vô cùng, thương đâm xuyên cả khiên, rồi lật ngược khiên lại, Da Luật Hưu Ca lập tức thu thương về rồi phóng tới.

    “Phốc” một tiếng máu bắn tung tóe, tên tiểu binh ngã lăn xuống bụi đất.

    Lý Kế Long trong tay một bên thương một bên đao, thương phóng giết đao trảm gần, đánh đâu thắng đó.

    Lúc này chợt thấy đại tướng quân Liêu đánh tới, Lý Kế Long lại không hay biết đó là Da Luật Hưu Ca người danh tiếng nổi trội mà hắn vốn từng nghe đến.

    Tuy nhiên chứng kiến uy phong lẫm liệt này của hắn, tả hữu hai bên xung quanh đầy hộ vệ, hắn cũng đoán biết người này không hề tầm thường.

    Lý Kế Long không chút do dự, liền giục ngựa vọt lên trước, dựng thẳng trường thương mà đánh tới, tay nắm chặt bảo đao, lăm lăm sát khí.

    Trên đường lao tới, hắn không biết đã sát hạ bao nhiêu Liêu binh, hai tay hai binh khí cứ thế giáng xuống bổ đôi cản binh, đến hộ vệ của hắn cũng bị bỏ lại ở phía sau.

    Lý Kế Long không hét lên tiếng nào mà hùng hổ nhào đến như mãnh hổ xuống núi, hắn phi một thương đâm hướng vào ấn đường của Da Luật Hưu Ca, sát khí lạnh đến rùng mình, Da Luật Hưu Ca nhanh tay gạt thương lên đỡ: “Choang!”.

    “Keng!”.

    Một tiếng, thanh thương bị đẩy ra, Da Luật Hưu Ca đã đỡ được kịp thời, lúc này Lý Kế Long mới hét lớn một tiếng vang trời: “Giết!”.

    Lưỡi đao bên tay trái nhanh như chớp, chém thẳng vào cổ của Da Luật Hưu Ca, ánh đao vụt sáng làm người ta sợ đến hồn bạy phác tán, dáng người hắn nhanh nhẹn, ánh mắt trừng trừng lạnh lùng thực khiến địch kinh sợ.

    Da Luật Hưu Ca không kịp phóng thương đánh trả, hai chân kẹp chặt lấy ngựa, thân người dồn về một bên, lấy chuôi thương chặn lấy sống đao, thoát được hiểm đao mà Lý Kế Long vừa chém tới.

    Đao phong sắc bén bổ trúng vai hắn, giáp vai vỡ đôi, chém rách một mảng da thịt hắn, máu tươi cứ thế không ngừng chảy xuống.

    Yên ngựa bị lệch, Da Luật Hưu Ca nhịn đau mà ném thương đi, nhanh tay với lấy cung tên phía sau, liền rút tên giương luôn đây cung, dây vừa kéo căng, Da Luật Hưu Ca buông tay bắn thẳng tới phía lưng của Lý Kế Long.

    Lý Kế Long cũng chú ý động tĩnh phía sau thân mình, nên Da Luật Hưu Ca vừa hành động, hắn có thể lập tức ghì dây cương, phóng ngựa phi lên trước.

    Mũi tên lao đến chỉ kịp xuyên qua bán giáp, hắn đã nhanh chóng xoay ngựa chuyển mình, nghênh đón địch trả đòn.

    Da Luật Hưu Ca hét một tiếng lớn rồi nói: “Ta Da Luật Hưu Ca tướng lĩnh Liêu Quốc, tướng lĩnh Tống quốc ngươi là kẻ nào, hãy mau xưng tên!”.

    “Thì ra là mỗ thái tử thiếu bảo, được thị vệ binh mã hầu cận, ta vốn là thủ thành Định Châu, Lý Kế Long tướng quân!”.

    Da Luật Hưu Ca sáng mắt lên, nói tiếp: “Thì ra là ngươi, Lý tướng quân đã mạo hiểm mà tiến công, lẽ nào đã đi vào đường cùng khó thoát?”.

    Lý Kế Long đáp: “Da Luật tướng quân nổi danh một trận U Châu, tuy đã nghe danh trí nhưng chưa từng được biết dũng mãnh cỡ nào, nay xin được lĩnh giáo!”.

    Da Luật Hưu Ca cười lạnh lùng, hai bên viên tướng lại tiếp tục giao chiến, quân chủ lực nước Liêu nhanh chóng bao vây quân Tống, chém giết điên đảo mù mịt, cứ thế chiến đấu tới nửa canh giờ.

    Lúc này, cầu treo của thành Định Châu mới hạ xuống, cửa thành ầm ầm mở ra, từng đợt kỵ binh ào ra như ong vỡ tổ, Da Luật Hưu Ca đang trăm bề bộn chiến giờ không khỏi ngỡ ngàng kinh hãi.

    Quân Tống nếu có viện quân, hắn cũng không quá lo lắng, lúc này quân binh của hắn mạnh hơn hắn binh lực Lý Kế Long, hơn nữa đều là kỵ binh, quân Tống dù có viện quân thì cũng chỉ là đám cấm quân tiểu tốt tiếp viện, cùng lắm thì hắn bỏ qua kế hoạch thôn tính quân của Lý Kế Long.

    Nói chung hắn có thể tùy cơ ứng biến, có thể ung dung thoái lui.

    Nhưng bây giờ...

    Từ trong thành lao ra đều là kỵ binh, nhất loạt giáp áo đủ cả, đao thương sáng loáng, như cuồn cuộn không ngừng mà ào tới.

    Binh lực chia làm hai cánh, tiến sát đến vòng vây quân Liêu đang bọc quanh quân Lý Kế Long, phía trước đội quân có tiền cử một lá cờ hiệu tung bay, trên viết một chữ “Đồng”, quân binh cứ thế ùa ra không rõ là có đến bao nhiêu.

    Quân Tống lấy đâu ra nhiều kỵ binh đến vậy?

    Sao có thể như vậy được?

    Da Luật Hưu Ca dường như không tin nổi mắt mình, nhưng tiếng hét “giết!”

    đinh tai nhức óc cứ thế bủa vây của đoàn binh...

    Lại đang hiện lên rõ rệt, mắt thấy tai nghe, đây rõ ràng không phải là nằm mơ, Da Luật Hưu Ca trên mặt biến sắc, vội vàng nảy ý thoái lui.

    Đúng vào lúc này, phía bên phải lại vang lên tiếng hò hét giáng trời, một đại quân ầm ầm kéo đến từ hướng đi Kỳ Châu, đây cũng là một đội kỵ binh lớn.

    Nhưng điều đáng ngạc nhiên là, đoàn binh từ thành đô tới mặc giáo áo giống hệt với quân Liêu: Giáp yếm vạt trái, mũ da, đoàn binh này lại mặc giáo mũ đen.

    Trong tay đều cầm đại thương dài đến trượng tám, mũi thương nhọn sắc bóng loáng, cứ như thế đoàn binh rầm rập một nhịp tiến đến, khí thể hùng hổ thực làm quân địch khiếp đảm.

    “Ù...”.

    Lúc này tiếng kèn lệnh rít lên, mã đội đao thương giơ cao chạy đến như cuồng loạn, khung cảnh bấy giờ tựa như rừng thương nhọn hoắt, không có trống quân nhưng lại ù ù trống trận bởi tiếng vó ngựa hung hãn làm rung động cả mặt đất.

    Quân binh Lý Kế Long bị quân Liêu bao vây giờ mới hoan hỉ hô lớn: “Viện binh tới rồi, quân Liêu các ngươi đừng hòng chạy thoát!”.

    Quân Tống trong ngoài vòng vây đều hừng hực khí thế, tựa như long tinh hổ mãnh, quân Liêu lại rơi vào thế bị động, binh tướng cả thảy đều vô cùng kinh ngạc, đến nỗi thiết kỵ hỗn loạn không giữ vững được trận cước.

    Quân Liêu đã thua rồi, giống như Triệu Quang Nghĩa lơ là vốn tưởng đại thắng trong tầm tay lại hóa đại bại tại sông Cao Lương.

    Da Luật Hưu Ca cũng sẽ thất bại thảm hại như thế ở sông Tiểu Đường này.

    Quân Liêu bị đánh đuổi khỏi phía Bắc, phải liều chết chống cự, đánh lại thế phản công mãnh liệt của quân Tống để yểm hộ quân binh men theo cầu sông Tiểu Đường mà vượt sông thoát thân.

    Không ngờ binh mã vừa mới lội đến nửa sông thì xung quanh chợt nổi đầy cờ hiệu, một đội binh mã khác bất ngờ nhào đến tiến đánh, là binh bộ, tất cả đều là binh bộ, đây đích thị là đội cấm quân bộ chiến vô địch của nước Tống.

    Quân binh mặc áo choàng lụa, thắt lưng lụa trắng, đầu đội khăn trùm, tay chân quấn chặt sợi vải lam hoàng, tất cả đều đi giầy gai, đang nhanh chóng bày bố trận pháp mà quân Tống vẫn sử dụng.

    Mắt trận là một vị tướng lĩnh giáp áo chỉnh tề, uy phong lẫm liệt, bên lưng đeo một lá cờ lớn viết chữ “Phan”, đây chính là Phan Mỹ tức Phan Trọng Tuân.

    “Tả quân tiến lên!”.

    “Ầm!”.

    Tướng lĩnh hô một lệnh, cả binh đoàn nhanh chóng chuyển động, một tiếng “ầm” nhất... [Thiếu Một Trang]

    ...

    Đức trong lúc cấp bách vội lấy khiên ra chắn thân mình nhưng chiến ngựa hắn cưỡi đã bị trúng vài mũi tên, lúc này lại bị bắn thêm vài mũi trước ngực, con ngựa không thể tránh nổi mà “hí” lên một tiếng, ngã lăn ra đất.

    Da Luật Ngân Đức cũng bị kéo ngã lăn xuống, suýt nữa bị thân ngựa đè gẫy chân, hắn hoảng loạn mà quay đầu lại nhìn.

    Lúc này quân Liêu bị bắn hạ vô số, chết không dưới hai ngàn người.

    Hắn không khỏi căm phẫn, hai mắt đỏ ngầu lên, vội nghiến răng nhổ mũi tiễn đang cắm chặt vào xương mình ra, gượng người cưỡi lên một con chiếm mã vô chủ gần đó rồi quát lớn một tiếng: “Đánh sâu vào lòng quân Tống cho ta!”.

    “Oh đô...”.

    Quân Liêu hò hét lớn, chân thúc mạnh vào bụng ngựa, chạy nước rút mà lao tới phía quân Tống.

    Chỉ cần phá vỡ tiền trận, họ có thể xé rách được vòng vây đại trận của quân Tống, mở ra một con đường sống cho tán vạn quân tinh nhuệ của quân Liêu mình.

    Thấy quân Liêu hùng hổ xông tới, Phan Mỹ đưa tay phẩy râu một cái, thúc ngựa tiến lên.

    Quân binh hai bên cũng vượt lên yểm trợ ngang hàng cho hắn.

    Đội cung thủ bấy giờ cũng lập tức giản tán, đi hướng về hai phía tả hữu.

    Quân Liêu lúc này không còn tâm trí đâu mà nhìn nhận hướng lui của địch, chỉ liều mình xông lên trước.

    Họ cũng dự biết rằng đánh lên phía trước ắt hẳn còn có thương trận dày đặc đang chờ đợi, e sẽ tổn thất mất mấy trăm người nhưng vẫn gồng mình lao đến.

    Họ biết chỉ như vậy mới có hy vọng chọc thủng hàng phòng ngự của địch, nhưng có điều họ lại không hề nghĩ đến, sau khi đội cung thủ rời đi, đội quân xuất hiện phía sau họ lại là một đội binh cực kỳ cổ quái.

    Mỗi người đó đều cao hơn người thường một tầm lớn, vóc người vốn lực lưỡng, lại khoác thêm bộ giáp mũ chắc chắn vừa dày vừa nặng, đứng sừng sững phía trước, giống như từng bức tường đá xây gộp vào nhau.

    Tiếp đó, trong tay họ cầm những thanh trượng dài tới năm thước, đao dài bốn thước, hơn nữa lại là đao hai lưỡi, binh đao sắc bén được họ giơ lên bóng loáng, áp chế cả tinh thần của địch.

    “Đây là cái gì?”.

    Da Luật Ngân Đức thực có chút kinh ngạc, hắn vội nắm chặt trường thương trong tay khua một tiếng “keng” đâm thẳng vào giáp ngực một binh của đội quân quái lạ này.

    Một tiếng kêu rít tai kinh người, mũi thương đâm tới áo giáp gây ra một vết xước, sau đó mũi thương cực kỳ sắc nhọn của hắn lại bị trượt dài một vết trên thân giáp trơn bóng đó.

    Lúc này Da Luật Ngân Đức tận mắt chứng kiến một lưỡi đao vung ra chém đứt phăng đầu ngựa làm đôi, hắn vô cùng hoảng sợ: “Đây là thứ đao gì vậy?

    Lại lợi hại đến như vậy, sao có thể sắc bén đến mức ấy?”.

    Hắn vừa đến những câu đó trong đầu, chưa kịp giải đáp đã bị vài lưỡi đao sắc đó ào ạt giáng xuống người, phanh thân hắn ra thành từng mảng thịt đẫm máu.

    “Xoạt, xoᴮ..”.

    Lưỡi đao kỳ lạ cứ thế sáng loáng mà tiến tới, liên tiếp vung đòn như những cỗ máy nghiền lớn, nhét được cả người lẫn ngựa vào đó mà hỗn độn chém vụn ra, máu tươi bắn tung tóe.

    Lưỡi đao khiến cho quân địch từ xa đến gần đều hoảng loạn, sự uy hiếp đến rùng mình khác hẳn với những mũi trường thương thông thường, phương cách tấn công không chỉ là trảm đơn thuần, lưỡi đao vừa đâm sâu, vừa cắt xoáy lại thêm cả bổ và trảm.

    Đội quân này có phần ưu thế hơn quân đao truyền thống, được bảo vệ bởi lớp giáp dày, tuy động tác đánh ra chậm hơn chút nhưng trong cảnh quân địch bị bao vây hai cánh tả hữu, binh quân dùng thương và tiễn áp chế xung quanh, quân địch có nhanh đến mấy cũng không thể nào đánh lại họ, lúc này đây là một binh đội vô địch.

    Quân Liêu sợ hãi như hổ tuyết gặp lửa, bị quân Tống bao vây áp chế đến mức loạn cả quân trận, nháo nhác hỗn độn.

    Da Luật Hưu Ca uất hận ngụt trời, vì nhất thời khinh địch, vốn tướng địch lấy đâu ra được lượng lớn kỵ binh như vậy, lại có thêm cả một đao trận kỳ quái kiên cố đến vậy?

    Đường quay về bắc đã đứt, bất đắc dĩ, Da Luật Hưu Ca hắn đành phải lệnh tàn quân còn lại tiếp tục xông lên mở đường máu, hoảng loạn mà chạy trốn theo hướng tây.

    Đường huyện phía tây giờ vẫn đang do hắn nắm giữ, trước đây mấy tuần hương quân hắn vẫn đang áp đảo quân Tống, đánh cho quân Tống phải thủ thế cuộn mình, bây giờ lại phải chọn đường tháo chạy, mượn tường thành Đường huyện mà chống lại quân Tống, sau đó mới có thể mưu tính hậu kể.

    Tàn binh bại tướng cứ thế hoảng sợ mà nhắm thẳng phía tây tháo chạy, khó khăn lắm mới chạy tới soa khẩu Gia Sơn.

    Lúc này lại trông thấy phía trước cờ hiệu tung bay, kỳ thực sớm đã có một đội quân đợi ở đó.

    Tả ngạn sừng sững một đại kỳ, viết rõ một chữ “Lý”, chỉ là đề chữ “Lý” nhưng không phải là cờ hiệu của Lý Kế Long tướng trấn thành Định Châu.

    Hữu ngạn cũng cắm một đại ky, bên dưới đại ky tung bay là một bị lão tướng hai mắt đỏ ngầu, hung tợn trừng mắt nhìn đám quân Liêu lao đến như bọn lang sói đáng hận.

    Người này chính là Lưu Đình Nhượng, lão tướng duy nhất sống sót còn cả đoàn quân của ông đều bị diệt sạch trong trận đánh Quân Tử quan.

    Da Luật Hưu Ca không rảnh để quan tâm hai cánh binh này là của ai, ánh mắt của hắn chỉ trực nhìn vào đám kỵ binh chính diện trước mặt.

    Người ngựa quân địch phía chính diện đều cao lớn hùng tráng, thân ngựa cùng một sắc, cao hơn quân Liêu hẳn một cái đầu.

    Kỵ binh đều mặc giáp kín đáo, giáp ngựa cũng như thế mà trùm kín, trông giống như một đám mãnh thú dữ tợn kinh khủng.

    Một áp lực vô hình cứ thế sừng sững dựng lên, vồ vập đè nặng xuống đầu quân Liêu.

    Nguy hiểm!

    Một lời cảnh báo bồng vang lên trong đầu Da Luật Hưu Ca.

    Thình thịch!

    Thình thịch!

    Tiếng trống trận như xé gió, lão tướng Lưu Đình Nhượng lệnh cho thương trận phía trước, tiếng hét lớn đội lên.

    Đội kỵ binh thân nặng khải giáp nhanh chóng gương cao đại thương, thúc ngựa tiến lên.

    Lúc đầu chỉ chậm rãi nhẹ nhàng, sau đó nhanh chóng tăng tốc rồi lấy đà thúc ngựa tốc hành.

    Cả một khoảng đất xung quanh đều bị rung chuyển, tiếng ầm ầm long trời cứ thế ập tới.

    Lúc này dù có Dương Hạo ở đây, hắn có quát lớn một lệnh “Thu binh” thì bọn họ cũng không dừng lại được.

    Ba mươi vạn đại quân thảm bại tại Sông Cao Lương, trận chiến Quân Tử quan tiêu diệt sạch cả một đội quân, giờ đây dưới sự chứng kiến của vô số cô hồn binh lính, những đồng quân đại trượng phu lực lưỡng đang hùng hổ xông lên phía trước uy vũ mà đòi mạng trả mạng, đổ máu một lần nữa.

    Dương Hạo vung tay hô to: “Qua sông!

    Qua sông!”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 137:Oan Liểu Minh, Tình Nan Khước

    Da Luật Hưu Ca đại bại trong trận sơn khẩu Gia Sơn, tàn binh bại tướng hơn vạn người bị bao vây trùng điệp, họ vứt hết cờ trống chủ soái, toàn lực đột phá vòng vây phía tây mà tháo chạy về Đông Bắc, gắng sức trốn đến Bảo Châu.

    Lúc này, Dương Kế Nghiệp kẻ chưa hề lộ diện chiến trận đã thống lĩnh binh mã tập kích bất ngờ tại Đường huyện, chiếm lại Đường huyện và chờ đợi tin tức ở đó.

    Sau khi Lý Hoa Đình và Lưu Đinh Nhượng làm cho Da Luật Hưu Ca đại bại, hắn lập tức cho người đi báo tin.

    Biết tin Da Luật Hưu Ca thất bại, biết chắc địch sẽ chưa thể chặn đường rút lui của mình, Dương Kế Nghiệp vội xuất binh từ Đường huyện, đột chiến một trận thâu đêm, hai ngày trời liều mạng mới cướp được sơn nguyên Đại Mậu từ tay binh thục quân Tống.

    Chiếm lĩnh được thành trì này, quân Tống đã hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc của quân Liêu hai phía đông tây ở biên ải Tống Liêu, tiến vào Khắc Tây nhưng lại công Linh Khâu, đánh vào Linh Hổ ở giữa và tấn công cả Dịch Châu phía đông, tất cả đều làm bước tiến vững chắc cho cuộc phản kích này của quân Tống.

    Trận chiến này, quân Tống đã thu phục được Đường huyện, Đường Sơn, Vọng Đô và các thành trì quanh Bắc Binh, chém giết tới ba vạn bảy ngàn thủ cấp, chiếm được mấy ngàn đầu ngựa, bắt giữ mười hai danh tướng và hơn ba vạn bại binh quân Liêu, ngoài ra còn thu được vô số khí giáp và binh đao.

    Cũng giống như trận chiến trên sông Cao Lương, Da Luật Hưu Ca đơn giản chỉ tranh thủ một sai lầm nhỏ của Triệu Quang Nghĩa, thừa cơ đột phá và xé rách quân trận, xoay chuyển cả cục diện từ thế phòng ngự chuyển sang toàn lực phản công, nắm chắc thế chủ động.

    Dương Hạo cũng vậy, hắn sao có thể bỏ qua cơ hội hiếm có này chứ?

    Cuộc tổng phản công của quân Tống thực sự bắt đầu từ lúc tiến đánh ba vạn quân tinh nhuệ của quân Liêu trên sông Tiểu Đường, cuộc phản kích phát động từ đông sang tây, cả trận tuyến đều đồng loạt gương đao.

    Từ Nhạn Môn quan, Phủ Châu, Chúc Luân Xuyên, thậm chí cả chiến trường đông tuyến cũng nhập vào chiến đấu.

    Quân Tống trước giờ vốn công phòng nhất loạt, nổi tiếng về thế phòng ngự chắc chắn.

    Sau khi binh đoàn của Tây Hạ được thống nhất thành một thể, ngày đầu tiên tham trận đã huy động trận hình toàn quân công tiến.

    Ngày thứ hai, Dương Duyên Lãng cùng Đồng Vũ dẫn binh phát động tiến công Bảo Châu.

    Da Luật Hưu Ca từ lúc đánh thắng ở U Châu vẫn chưa bị đại bại thêm lần nào, quân tiên phong của hắn hùng mạnh nên mọi chiến sự đều bình ổn, hắn không khỏi sinh kiêu ngạo đắc thắng, kết quả là chuốc lấy thất bại thảm hại dưới thành Định Châu, rơi vào thế bại trận ảnh hưởng đến cả chiến cuộc.

    Lúc này, hắn đang rơi vào cảnh cùng đường nguy nan.

    Sau khi tháo chạy về Bảo Châu, hắn biết chắc quân Tống sẽ đuổi theo phía sau nêu lập tức bố trí phòng ngự, đồng thời tức tốc truyền lệnh đến quân Liêu các lộ, quyết định chuyển từ tấn công sang giữ thế phòng ngự toàn diện, dốc toàn lực bảo vệ thành trì đã chiếm được.

    Hắn cũng soạn một tấu thư, phái người phi ngựa nước kiệu đem về U Châu, vừa là để nhận tội vừa để tấu lại tình hình bất ngờ mà quân Tây Hạ hợp binh chiến trận cho thái hậu biết.

    Nước Tống nắm trong tay nhiều chiến mã, lại huấn luyện kỵ binh dụng xa như vậy, chỉ có thể giải thích bằng một cách duy nhất, từ một nguồn duy nhất.

    Da Luật Hưu Ca lúc đầu dẫn binh tới Chúc Luân Xuyên, từng giằng co đấu trận hồi lâu với quân Tây Hạ, hắn hiểu rõ về quân binh Tây Hạ.

    Cũng từng nghe qua nước Tây Hạ có tới hai đội binh giáp hùng mạnh, đao trận kỳ quái.

    Lúc này nghĩ lại, hắn cũng không tài nào hiểu nổi, hắn rốt cuộc đã gặp phải thứ quái lạ gì ở sông Tiểu Đường?

    Khi hắn biết tin Tây Hạ dụng binh ở Lũng Hữu, tin thám báo mới nhất hắn nhận được lúc đó là Dương Hạo đã xuất binh hướng đến Quan Trung.

    Trong tình hình này, nước Liêu đã chiếm được phía nam, ngoài việc thất bại ở U Châu hao tổn phần lớn nguyên khí, lại xảy ra hai việc lớn: Triệu Quang Nghĩa đột ngột băng hà, tiểu hoàng đế kế vị, nước Tây Hạ lại giao tranh trực tiếp với Đại Tống, tất cả việc này đều là cho Trung Nguyên rơi vào thế nguy nan, hai bên đều bị địch đánh phá.

    Tình thế bây giờ là thế nào vậy?

    Quân Tây Hạ sao lại hợp binh với quân Tống?

    Chúng kề vai sát cánh chiến đấu sao?

    Rốt cuộc Trung Nguyên đã xảy ra việc gì?

    Dương Duyên Lãng và Đồng Vũ đã dẫn binh tới chân thành Bảo Châu, không ngừng tiến công mãnh liệt.

    Sau khi quyết định dọn sạch vòng vây bên ngoài của địch, Đồng Vũ đích thân phô trương thanh thế tiếp tục công thành, còn Dương Duyên Lãng lặng lẽ chỉ huy quân binh rời khỏi Bảo Châu, chuyển sang tấn công các huyện trấn xung quanh vốn đang bị quân Liêu chiếm giữ.

    Đến đêm, Dương Duyên Lãng chiếm được Toại thành, lấy đây làm doanh cứ, đương nhiên doanh cứ này cũng vây chặn địch, trở thành cái gai trong mắt thành Bảo Châu.

    Da Luật Hưu Ca rất muốn nắm rõ sự việc, làm sáng tỏ mọi nghi hoặc, chỉ tiếc rằng thám báo phái đi thăm dò chiến trận không thể dò tra ra việc đại sự gì đã xảy ra phía nội bộ đối phương.

    Da Luật Hưu Ca đành phải truyền lệnh, phải bắt sống vài tên lính của quân địch.

    Đồng Vũ đang chỉ huy quân công thành, lại cố tình nới lỏng vòng vây, nên hắn dễ dàng bắt sống vài tên Tống binh.

    Thế nên, Da Luật Hưu Ca hắn nhanh chóng biết rõ biến sự, hiểu ra rốt cuộc thì Trung Nguyên giờ đã xảy ra chuyện gì?

    Đại sự này xảy ra ở Trung Nguyên, nhưng lại hoàn toàn bị che kín bởi vòng vây của đại quân Tây Hạ.

    Dương Hạo đã chặn kín nguồn tin báo, các tướng lĩnh và thủ quân biên ải nước Tống đều không hay biết gì, cho đến tận bây giờ cũng chưa chắc đã nắm rõ chân tướng sự thể.

    Nhưng binh quân của Đồng Vũ được điều từ Lũng Hữu đến Quan Trung, lại chuyển quân qua tam quan Biện Lương, ắt hẳn phải nắm rõ sự tình, lúc này hắn thực sự không khỏi kinh hãi.

    Nếu Đại Tống và Tây Hạ đã hợp nhất, vậy đâu chỉ binh lực tăng bội phần, khí thế chiến đấu của quân binh hung hăng ngất trời, điều đáng lo ngại là đại quân nước Tống tại Hoàng Sơn vốn đang đấu đầu với Tây Hạ sẽ trở thành quân của nước Tây Hạ, quay ngay đầu lại là công tiến quân Liêu, lúc này chỉ e mười vạn quân Liêu tại Nhạn Môn quan thực sẽ lâm nguy.

    Da Luật Hưu Ca hắn lập tức có một cảm giác, thế địch quá mạnh không kháng lại được, nếu chỉ dựa vào sức phòng ngự thực không đủ, muốn bảo toàn chiến cuộc, giữ chặt những châu huyện đã chiếm giữ cũng không có khả năng, bây giờ chỉ còn cách duy nhất “chủ động rút quân”, rút về địa phận nước Liêu may ra mới trụ nổi thế trận.

    Da Luật Hưu Ca nghĩ vậy liền hạ lệnh toàn quân rút lui, đồng thời ra lệnh cho toàn quân trấn thủ thành tức tốc chuẩn bị, ngày đêm đột phá vòng vây địch.

    Đại quân vây thành của Đồng Vũ lại phòng ngự chủ yếu ở bắc thành.

    Đến đêm, Da Luật Hưu Ca mở cửa tây thành, toàn quân đột ngột xông ra công kích trận địch, tiêu diệt vòng vây trọng yếu, rồi tháo chạy hơn mười dặm chuyển hướng chạy về phía bắc.

    Cùng ngày đó, Phan Mỹ dẫn quân đuổi đến Bảo Châu nhưng tiếc thay, Da Luật Hưu Ca đã cao chạy xa bay.

    Bách tính thành Bảo Châu đa số đều được bình yên vô sự, không bị quân binh Da Luật Hưu Ca chém giết giết hại gì.

    Việc này đương nhiên là do cuộc nam tiến của quân Liêu lần này chỉ đánh nhằm chiếm lĩnh lãnh thổ nước Tống, nên không giết hại bách tính địa phương, cũng là do cách dụng binh của Da Luật Hưu Ca, không cho phép bất cứ quân binh nào làm hại hà hiếp bách tính thường dân.

    Hắn thực là một vị anh hùng quang minh lỗi lạc, nhưng vì lợi ích quốc gia đôi bên mà trở thành đối địch, thật đáng tiếc là không có duyên tương hữu.

    Dương Hạo nghe tin đó cũng lấy làm tiếc, hắn tiếc một vị anh tài dũng tướng như vậy lại về phe đối địch mình, nhưng chỉ là tiếc nuối trong giây lát, bởi hắn có cả đại sự đang chờ đợi, chiến trận là phải công đánh toàn diện.

    Tuy phía Chúc Luân Xuyên, Phủ Châu và Nhạn Môn quan đã giành thắng lợi nhưng cũng không được thâm nhập trận địch quá sâu.

    Nhiệm vụ của họ chỉ là phô trương thanh thế, kìm chế binh mã Nam Viên của nước Liêu, Dương Hạo thực chất muốn tấn công chủ yếu... là vào phía Đông Bắc.

    *

    * *

    Tại dãy Kỳ Liên Sơn, núi non trùng điệp phủ đầy tuyết trắng, nay đang là trận tuyết khai mùa đầu tiên, tuyết rơi nặng hạt vô cùng.

    Chỉ trong một đêm, tuyết trắng tích đầy mặt đất, phủ kín khắp nơi, gió bắc gào thét hất tung mù mịt bụi tuyết, cứ thế nhằm vào cổ hay những chỗ hở ra của thân người mà luồn vào, cái lạnh len lỏi cắt đa cắt thịt.

    Trong hoàn cảnh như vậy, mọi dấu vết trên mặt đất đều bị thổi bay hết, muốn truy đuổi một đám người chỉ có mười mấy đầu binh như vậy thực không khác nào mò kim đáy bể, nhưng A Cổ Lệ không buông tay, trong lòng nàng giờ đây đang ngụt cháy uất hận.

    Nàng mặc một chiến bào nam nhân, áo khoác màu trắng cùng với quần trắng, bên ngoài lại khoác thêm tấm choàng lông dày dặn, trên đầu đội mũ da kín mít, lưng thắt loan đao, duy chỉ lộ ra một đôi mắt to tròn vẫn đang vương đầy bụi tuyết.

    Thúc ngựa đi tới một sườn núi, nơi này tuyết rơi không nhiều, A Cổ Lệ phi ngựa lên trước đăm chiêu nhìn cánh đồng tuyết trước mặt, cánh đồng trắng mịt mờ, che phủ cả bãi cỏ lẫn sông ngòi xung quanh, tất cả đều trắng xóa, trải dài xa tít.

    Phía sau nàng là đội kỵ binh gần nghìn người, họ đều được tư trang những choàng giáp mũ áo bằng lông dày dặn.

    Tuy nhìn qua có vẻ rời rạc nhưng thực chất lại ẩn dấu huyền cơ, hành động cực kỳ nhanh nhẹn, họ có thể tùy biến mà hợp nhất tổ hợp ba binh thành một cùng phối hợp chiến đấu, triển khai phương cách phòng ngự.

    Phía xa, một chấm người màu đen đang lao đến, rồi lại gần, càng lại gần hơn, nhìn kỹ hơn đó là một binh một ngựa.

    Kỵ binh lập tức phi ngựa vụt lên trước, chạy vội lên sườn núi bao bọc lấy phía trước A Cổ Lệ, hung dữ mà quất dây cương, mãnh ngựa cứ thế trường hí húc móng ngựa đến mức văng mảng tuyết khắp nơi.

    Gió cứ thổi, vút qua làm lay động cả tấm lông mũ trên đầu A Cổ Lệ, tấm thân nàng lại giống như một bức bạch ngọc chắc chắn, đứng vững tại đó, không hề nhúc nhích.

    “Báo, thuộc hạ đã dò xét được, Dạ Lạc Hột dẫn đi hơn hai mươi kỵ binh, giờ đã chạy thoát tới bộ lạc Lộc Ngưu”.

    A Cổ Lệ nhíu mày: “Bộ lạc Lộc Ngưu?

    Lẽ nào bộ tộc đó không biết mệnh lệnh của ta sao?

    Bất cứ bộ lạc nào dám thu nhận tên Dạ Lạc Hột, giết không tha!”.

    “Bẩm, biết...

    Họ đều biết, nhưng thủ lĩnh của bộ lạc Lộc Ngưu là Thiết Ma Kha vốn kết nghĩa huynh đệ với Dạ Lạc Hột, cho nên...”.

    A Cổ Lệ cười nhạt một tiếng: “Kết nghĩa huynh đệ ư?

    Chẳng qua chỉ là kẻ ngu ngốc bị hắn lợi dụng mà thôi!”.

    Nàng thúc mạnh cương ngựa, lớn tiếng quát: “Tiến lên, đột kích tộc Lộc Ngưu cho ta!”.

    Lúc này tại bộ lạc Lộc Ngưu, Dạ Lạc Hột đang yên lòng ung dung uống rượu dùng tiệc cùng với Thiết Ma Kha, vừa luận tình huynh đệ tri ân lại đàm chuyện mưu đồ Đông Sơn tái khởi, lúc ấy sẽ dựng hẳn một lâu các địa thế tốt, chỉ để bố trí chiêm trướng cho người anh em Thiết Ma Kha.

    Dạ Lạc Hột thực đang lấy lòng Thiết Ma Kha, bây giờ chí khí hùng tướng bất bại của hắn thực sự chẳng còn gì, mệt mỏi đến nỗi lăn ra đệm lông sói mà say giấc.

    Bên trong chiêm trướng bày biện đơn sơ, điều kiện sống của bộ lạc Lộc Ngưu cũng không mấy tốt đẹp nhưng trong trướng cũng rất ấm áp, đám lửa cháy hâm nóng cả gian trướng, đến lúc đám lửa tàn hơi cũng vẫn còn chút than hồng đỏ rực chiếu rọi cả trướng, mọi người đều đã ngủ say giấc.

    Đã bại lại bại thêm, rút lui lại phải lui thêm nữa, bây giờ còn có thể trốn chạy về đâu đây?

    Rốt cuộc vẫn không dựa vào La Đan được, binh mã của Dương Hạo vừa đến, La Đan hắn lập tức đầu hàng lại còn lén đâm sau lưng mình một đao.

    Cũng may lão tướng hắn đây trước giờ vẫn đề phòng bất trắc, không dám quá tín nhiệm kẻ nào, tuy diệt quân binh hắn đến mức thảm bại nhưng cũng chưa lấy được mạng hắn.

    Sau đó, hắn lại tiếp tục thất bại, binh mã trong tay càng ngày càng ít, chỉ còn nước trốn đến Tây Tạng.

    Dựa vào sự am hiểu của hắn quanh vùng hồ Thanh Hải trong hai năm qua, hắn liền mau chóng trốn thoát khỏi sự truy giết của ả A Cổ Lệ điên cuồng kia.

    Nhưng người phụ nữ đó lại ban lệnh khắp nơi: các tộc quanh vùng hồ Thanh Hải như tộc Hồi Hột, Thổ Phồn...

    Kẻ nào dám thu nhận hắn, tức đồng tội với hắn, giết không tha cả tộc.

    Thế là trong chốc lát, từ một đại hãn Hồi Hột cao quý, hắn trở thành thân phận đáng khinh: thân con chuột chui lủi đến đâu cũng bị người người đánh chửi.

    Hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng Thiết Ma Kha nhưng nếu không nhờ vả Thiết Ma Kha, đám quân hai mươi mấy đầu binh không lương thiếu ấm này của hắn sẽ phải bỏ xác nơi tuyết lạnh.

    Lúc này, hắn đã sắp xếp hơn hai mươi thân tín người của hắn canh phòng quanh trướng.

    Hắn nằm trong chăm ấm nhưng vẫn thầm nghĩ kế tháo chạy: “Nơi đây cũng không hề an toàn, ngày mai phải lập tức lên đường, cứ lấy chút lương thực rượu thịt từ Thiết Ma Kha rồi lên đường hành tây, xem ả nha đầu thối kia có đám truy đuổi đến nước Cao Xương không?”.

    Rốt cuộc thì lão tướng Dạ Lạc Hột hắn sau bao ngày ăn gió nằm xương, lo âu đến dứt ruột, khó khăn lắm mới tìm được nơi chợp mắt cuối cùng mới thoải mái duỗi mình, quên nỗi suy tư về bước đường phía trước mà ngủ một giấc.

    Lúc này, binh mã của A Cổ Lệ đã bí mật bao vây doanh trướng của bộ lạc Lộc Ngưu.

    Thực tế, với một bộ lạc sống cả đời trên thảo nguyên, chăn thả cừu dê, cuộc sống du mục ấy phải đấu tranh với cả trời, đất, thiên nhiên và con người để kiếm cái ăn, sống khổ cực, khí hậu vạn biến lại thêm lang sói thường trực tàn phá, các bộ lạc tranh đoạt lẫn nhau làm cho họ cực kỳ mẫn cảm, hình thành sự cảnh giác cao độ với mọi thay đổi hay biến chuyển xung quanh.

    Việc bao vây và đánh lén một bộ lạc như vậy thực không hề dễ dàng.

    Mà A Cổ Lệ cũng không muốn đánh lén, nàng muốn dùng kế đánh bất ngờ.

    Bấy giờ, chó chăn cừu của bộ lạc Lộc Ngưu điên cuồng cắn sủa, cả đám cừu dê bị làm náo động, cả tộc cũng bừng tỉnh, người người cảnh giác vơ lấy trường đao.

    Tiếng hô hét đồng thanh “giết” cứ thế vang lên từ tứ phía, vốn dĩ cảnh chém giết chỉ có tiếng người ngựa gào hét, giờ ở đây lại thêm tiếng khuyển cẩu cắn sủa, cừu dê náo loạn ầm ĩ, thiết ky của A Cổ Lệ đã xông hẳn vào bên trong.

    Đoàn binh đạp lên doanh trướng mà phi vào chiêm trướng, không có chút cơ hội nào cho đối phương kịp trở tay, một trận đại giết bắt đầu.

    Kỵ binh gào thét mà xông vào, người trong tộc vội vã mà sợ hãi chạy loạn tới tiếp đánh, chẳng để ý xem trong tay họ cầm là binh khí hay nông cụ gì.

    Từng toán binh mã lao tới rồi vụt qua đám người trong tộc.

    Lưỡi đao vút sáng, đầu người rơi như ngả rạ, máu bắn tung thành vệt, thi thể của họ đổ xuống chất đầy lên nhau, không có lấy một tiếng động nào nữa.

    Đêm khuya, trời tối đến mù mịt, thân mình còn không nhìn thấy đâu, lúc này tuyết trắng mới phát huy tác dụng của nó,c ả một vùng tuy lờ mờ nhưng vẫn có thể phân biệt được người với vật.

    Dưới lưỡi đao sắc bén của đại quân lại thêm đợi tiễn phóng tới, người ngựa tộc Lộc Ngưu chết trận liên tiếp, số phận của họ giống như bọn sơn dương, từng người từng người bị chém chết, sức phản kháng của họ chỉ là phần không đáng kể.

    Dạ Lạc Hột lúc này nửa mộng nửa tỉnh, đang mơ màng ngủ chợt nghe những tiếng kêu gào thảm thiết, hắn vội bật dậy chộp lấy thanh bội đao.

    “Chuyện gì xảy ra vậy?

    A Cổ Lệ đuổi đến rồi sao?

    Hay là có bộ lạc khác đến cướp phá?”.

    Dạ Lạc Hột trong lòng náo loạn, lo đến thắt tim.

    Mấy tên thị vệ tâm phúc của hắn quanh đó vội bước tới, trong tay cầm bó đuốc nói: “Đại hãn, có kẻ tập kích trong đêm!”.

    Dạ Lạc Hột nhảy dựng lên, bỗng một mũi tên bay thẳng vào cổng trướng, chỉ kịp nhìn thấy khoái mã phi tới, tiếng gào thét chém giết, đao thương hung ác lẫn lộn.

    Thiết Ma Kha cùng đám võ sĩ hộ thân phản kích lại, cầm đao mà xông ra đánh chém nhưng cũng chỉ là lao vào chỗ chết.

    Giết khí từ ngoài cứ thế gào thét mà đến, không cho họ chút cơ hội phản kích lại.

    Trong đêm, bóng người hỗn loạn, tiếng gào liên thanh, tuy Thiết Ma Kha và võ sĩ của hắn cũng dũng mãnh chống trả nhưng cuối cùng cũng lấy mạng đổi mạng.

    Đối phương bất ngờ tập kích, lại thêm quân binh đông mạnh, kết quả tức sẽ bị đánh bại thê thảm, việc chống trả lại cũng chỉ là hành động tự phát liều chết.

    Lúc này đã có người bắt được vài kẻ du mục của tộc Lộc Ngưu, họ tra hỏi chỗ trú của Dạ Lạc Hột, rồi có tiếng nhiều người lục đục rời lưng ngựa bước xuống, giương thẳng lưỡi đao bóng loáng áp giết đến gần chiêm trướng của Dạ Lạc Hột.

    Dạ Lạc Hột thực cũng muốn trốn chạy, nhưng do hắn vốn được tiếp đãi như trọng khách, được tiếp đãi nồng nhiệt và được ngụ tại chủ trướng nên ngựa của hắn không ở ngay ngoài trướng, nếu mạo hiểm xông ra ngoài thì lại gặp nguy hiểm càng lớn.

    Hắn chờ đợi và hy vọng rằng những kẻ cướp phá bên ngoài kia chỉ là một bộ tộc đói rét cùng quẫn nào đó bức quá gây chiến.

    Như vậy, hắn không chừng vẫn có cơ hội sống sót, dù A Cổ Lệ có hạ lệnh tiêu diệt hắn, thì hắn rốt cuộc vẫn là dòng dõi cửu tộc vương thị Hồi Hột đã lâu đời bá chiếm vùng hồ Thanh Hải này, các bộ lạc này đương nhiên cũng phải coi trọng huyết thống của hắn.

    Vương tử vẫn là vương tử, dù có rơi vào thế loạn lạc cũng không đến mức mất hết khí thế, đến mức có kẻ thần dân tộc Hồi Hột nào lại dám khinh nhục hắn.

    Nhưng hắn nhanh chóng sẽ hoàn toàn tuyệt vọng, mấy dũng sĩ đều lao tới đánh trả, họ lại bị hất tung ra, ầm một tiếng, cả tấm thảm bao lấy trướng bị lật đổ tung, hắn và mấy tên hộ vệ xung quanh thận trọng chui ra ngoài, quanh đó càng thêm nhiều người vây tới, từng người từng người áp sáp nhau thành vòng tròn tứ phía quanh hắn.

    Phía trước mặt Dạ Lạc Hột lập lòe vài bó đuốc, lửa cháy theo gió hừng hực rọi sáng xung quanh.

    Tuy mỗi người đối phương đều khoác áo trùm kín nhưng vẫn hiển hiện một bóng dáng nhỏ hơn hẳn ở chính giữa, nàng chỉ để lộ ra đôi mắt, nhưng Dạ Lạc Hột vừa nhìn thấy đã tái xanh mặt mày.

    “Ngươi trách ta sao?

    Trách ta?

    Cơ nghiệp Cam Châu khó giữ, vô số nhân tộc bỏ mạng nơi sa trường, người khác có thể chết được, lẽ nào ngươi lại không chết được?”.

    Tứ phía đều bị bao vây, dưới ánh đuốc từng con mắt trừng trừng nhìn hắn, những ánh mắt lạnh lùng hung giết xen lẫn vẻ khinh thường, lúc này Dạ Lạc Hột thực sự tuyệt vọng, hắn chẳng còn đường thoát nào nữa.

    A Cổ Lệ lặng dừng bước, lạnh lùng nói: “Vậy, ngươi ngầm phái A Lý về Cam Châu mưu đồ ám sát ta, xúi giục Hộc Lão Ôn và Tô Nhĩ Mạn phản bội, ngươi giải thích thể nào về việc này chứ, ngươi có thể chối được sao?”.

    Dạ Lạc Hột vừa cảm thấy nhục nhã vừa tức giận nói: “Ta là Đại hãn, là đại hãn Hồi Hột, tất cả đều là của ta, từ đồng cỏ, cừu dê, đến cả tính mạng của các ngươi...

    Vì đại nghiệp thì có cái gì ta không thể hy sinh được chứ?

    Ta muốn các ngươi sống thì các ngươi được sống, muốn các ngươi chết, các ngươi bắt buộc phải chết!

    Vì ta là đại hãn của các ngươi, là đại hãn, kẻ nào đám giết ta chứ?

    Kẻ nào dám giết ta?”.

    “Nhưng bây giờ không phải nữa!”.

    A Cổ Lệ lạnh lùng nói rồi chỉ ngón tay một cái, “vù vù vù...”, hàng loạt mũi tên được bắn tới tấp từ ngay phía sau nàng phi đến chỗ Dạ Lạc Hột.

    Chỉ trong phút chốc, mấy tên thị vệ bên người hắn đã bị bắn đầy mũi tên, nhanh chóng ngã ngục xuống đất, hắn cũng không thể tránh khỏi được trận tiễn vũ ác liệt này.

    A Cổ Lệ lặng nhìn thi thể Dạ Lạc Hột, ánh mắt lộ vẻ hết sức phức tạp.

    Lát sau, một phúc tướng lặng lẽ tới gần nàng: “Đại nhân, chúng ta làm gì bây giờ?”.

    A Cổ Lệ cởi bỏ tấm khăn che mặt, đôi môi hồng nhỏ nhắn của nàng chợt mấp máy: “Sau khi Dạ Lạc Hột thất bại, Ngả tướng quân sẽ vội vã rút quân rời đi.

    Nghe nói đại vương đang dụng binh với Bắc Liêu.

    Lũng Hữu vừa mới được thu phục, e là vẫn chưa bình ổn, chúng ta...

    Tạm thời cứ trấn thủ tại Lũng Hữu, phải bảo vệ tốt phía hậu viên cho đại vương”.

    “Tuân lệnh...

    Vậy xác của bọn chúng thì...?”.

    “Có nơi nào mà hoàng thổ lại không chôn người chứ?”.

    A Cổ Lệ rồi cũng lấy tay vuốt mắt thi thể của Dạ Lạc Hột, kẻ đã từng là nam nhân của nàng, trong mắt nàng giờ đây đã không còn chút bối rối nào, đôi mắt nàng lóe sáng trong như giọt nước.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 138:Súc Thế

    Mấy ngày này Triệu Phổ và Lô Đa Tốn đều bề bộn trăm việc, từ việc bình ổn triều đình và các vùng huyện trấn khác, khởi phục các chức quan lại và khôi phục quyền lực thống trị, khiển phái tiền lương rồi quân nhu, điều động dân phu và cả phụ chiến tăng quân...

    Chính sự nhiều vô kể khiến họ bận tối ngày.

    Nhưng sau khi nếm trải mùi vị bị phế khỏi tướng vị, cách quyền một thời gian dài, thì dù có bận mấy hai người họ vẫn cảm thấy tốt hơn hẳn, họ nguyện gánh chịu mọi vất vả.

    Định Thừa Tông xem ra lại nhàn hạ hơn hai người Triệu Lô, thực tế hắn cũng bận rộn như Triệu Lô nhị, chỉ là hắn đang bận những việc bí mật, không dễ để kẻ khác phát hiện ra.

    Trong nha phủ của hắn, mỗi này đều có binh đội mật gián xuất thần liên tục ra vào, đến một khắc đêm khuya cũng không ngừng.

    Dương Hạo thực đã chuyển toàn bộ lực lượng mật giám chủ yếu về nội cảnh nước Tống, tình hình và lòng dân khắp nơi, thái độ của quan địa phương với triều đình mới, chính luật mới hay tình hình tiền tuyến cũng như các phe phái tướng lĩnh trấn thủ các nơi, nơi nào nên dụng binh, kẻ nào đáng bị xử lý, người đáng được đề bạt, kẻ cần phải tăng cường giám sát...

    Tất cả đều được thu thập tấu báo tới đây, việc giám xét các quan lại đều có tốt lẫn xấu, trung thần gian nhân khó mà phân biệt.

    Dương Hạo bên ngoài rộng lượng bác ái, nhưng bên trong thực phải tốn biết bao công sức.

    Hắn buộc phải tốn công sức như vậy, nếu không giang sơn này khó mà giữ được, chỉ trong nháy mắt quyền lực sẽ hoàn toàn tan biến.

    Điều tra những việc mờ ám bất chính như vậy, giao cho chính đại ca thân thiết của mình thì Dương Hạo mới có thể yên tâm được.

    Mặc dù Đinh Thừa Tông bận rộn luôn tay nhưng hắn cũng vẫn hài lòng, huynh đệ của mình làm bá chủ thiên hạ mới thực là việc đại hỷ.

    Lúc này lại thêm một n vui nữa truyền tới, Diễm vương phi đã hạ sinh, hơn nữa lại là một vị hoàng tử.

    Trước đó không lâu, Oa Oa và Diệu Diệu cũng đã cùng hạ sinh, Oa Nhi sinh được một tiểu công chúa, Diệu Diệu lại sinh một hoàng tử, Dương Hạo lại có thêm tiêu hoàng tử, đã liên tục đón mừng hỷ sự, bây giờ Diễm vương phi hạ sinh thêm hoàng tử nữa, Dương Hạo lại có tới ba tiểu hoàng tử.

    Quả thực là điều đáng vui mừng, ở thời đại này, dù là bậc đế vương hay dân thường, cái sự ấu nhi chết non là việc thường xuyên xảy ra, có thêm con cháu thì lại càng yên tâm.

    Hắn vốn muốn có một nhi tử nối dõi, nhưng Dương Hạo cũng không có nhiều tử tôn nối dõi cho lắm nên hắn không tiện mở miệng.

    Chờ đến khi huynh đệ mình có thêm nhiều con nối dõi, hắn dự định sẽ xin Dương Hạo một đứa làm người nối dõi cho mình.

    Thực vậy, bấy giờ đối với người ta mà nói, nối dõi tông đường cực kỳ quan trọng, dù có nhìn xa trông rộng, tài cao đến mấy nhưng vẫn lo lắng không nguôi việc có con cháu phụng dưỡng lâm chung, chăm lo cúng tế.

    Sau một lúc hoan hỉ cực độ, Đinh Thừa Tông liền đích thân viết một phong thư, báo tin cho Dương Hạo, đồng thời phái người truyền tin đến Đường gia, gọi Đường gia tới thăm Hưng Châu.

    Hắn vừa làm xong việc, đang đặt lưng ngồi xuống nghỉ ngơi, chưa kịp uống hết chén trà thì Mã Diệc đã cấp tốc đi vào, mang theo một mật kiện trình lên cho hắn.

    Đinh Thừa Tông vội đặt chén trà xuống, sau khi nghiệm xem phong thư vẫn còn phong dấu, hắn mới bỏ ra đọc cẩn thận.

    “Bẩm, không ngoài dự liệu của quan gia, tên Vương Tiểu Pha này cũng có mưu đồ riêng, quan gia thu phục được thiên hạ, hắn tại Thục quốc liền lay động bất định, cứ kéo dài không chịu quy phục, chỉ e là có mưu đồ tự lập riêng”.

    “Ha ha, chỉ là một tên tọa trấn Quan Trung nhãi nhép mà cũng phải khiếp sợ.

    Bây giờ Ngải Nghĩa Hải đang chỉ huy quân binh tiến tới, tên Vương Tiểu Ba e là không dám lộng quyền.

    Ừm, hắn đã hạ cờ đầu hàng triều đình, sự vụ quan tước ắt có Triệu tướng và Lô tướng lo liệu, mà nhất định phải làm cho thật thỏa đáng.

    Các thủ hạ chúng ta phái đi giám sát hắn đã rút về, bây giờ lại thiếu người rồi!”.

    “Đúng vậy”.

    Tri huyện Đan Dương?

    Đinh Thừa Tông nhíu mày: “Các quan lại trong triều đều quy thuận quan gia, hắn chẳng qua chỉ là một tên quan huyện phụ mẫu lại dám ngang nhiên buông lời nhường vị h׮ xược.

    Hừm, mỗi ngày không hoang lạc thưởng tửu, gào khóc kêu la thì tụ họp tri kỷ rồi khiển trách mắng mỏ như kẻ điên dại...”.

    Mã Diệc vội đáp: “Đại nhân, có cần phái người đến trừng trị hắn...”.

    Đinh Thừa Tông nghĩ một lúc, lắc đầu nói: “Cứ mặc hắn, lúc cấp bách nhiều trọng vụ này, không cần lo việc khác.

    Chẳng qua chỉ là một tên điên cuồng, cứ mặc hắn náo loạn.

    Các ngươi có nghe nhìn thấy cũng mặc hắn không hành động gì, cứ để hắn lộ rõ bộ mặt phản tặc.

    Ta đã dự tính cả, với kẻ này, ta tin rằng Triệu tướng và Lô tướng sẽ giải quyết ổn thỏa”.

    Đinh Thừa Tông lấy tay vuốt cằm, như đã suy tính kỹ mà nói: “Tuy nhiên, qua việc này cũng có thể nhìn ra được, giang sơn này thực vẫn chưa được bình ổn.

    Lũng Hữu là nơi chúng ta khoái đao trảm loạn, nhanh chóng cổ vũ tinh thần để trấn đoạt được.

    Tình hình tại đó phức tạp, vốn là nơi chủng tộc phồn đa, việc tăng cường cai trị, trấn an địa phương không phải là việc dễ dàng giải quyết trong chốc lát, nó cần phải trấn trị trong thời gian đài.

    Giang sơn rộng lớn của nước Tống là do quan gia mượn danh nghĩa ‘Kỳ Vương’ đoạt lại, vậy sự việc càng thêm phức tạp, e rằng phải mất ít nhất mấy năm trời mới có thể ổn định được.

    Chúng ta cứ thu thập mật tin các nơi cho đầy đủ, đợi quan gia trở về Biện Lương, chúng ta sẽ bắt tay vào xử trị mọi việc”.

    Mã Diệc lại nói: “Vâng, chỉ không biết đại thúc...

    Khi nào thì đại thúc mới dừng việc bắc phạt?”.

    Mắt nàng sáng rực lên, đột nhiên tung tăng nhảy nhót mà nói: “Chi bằng...

    Ta cũng đến Tam Quan để giúp đỡ đại thúc đi”.

    Đinh Thừa Tông cười đáp: “Hồ đồ, con chỉ là thân phận nữ nhi, tới đó thì giúp được việc gì?

    Lẽ nào bảo con điều binh khiển tướng, xông pha trận mạc?

    Việc mật báo này lại không thể thiếu con được, nếu con làm việc này tốt, đại thúc Dương Hạo của con càng được nhẹ nhõm, như vậy là giúp được việc lớn rồi, lớn hơn cả việc con tới Tam Quan.

    Còn phía bắc...”.

    Đinh Thừa Tông trầm lắng: “Con yên tâm, tới lúc ngừng lại, quan gia hiển nhiên sẽ ngừng lại!”.

    “Ư”.

    Khuôn mặt Mã Diệc sụp xuống, vẻ mặt càng ủ rũ.

    Nàng đã quen với việc quanh quẩn bên cạnh Dương Hạo.

    Lúc Dương Hạo luận đàm chính sự, tiếp gặp quan viên, nàng đều trốn ở nơi bí mật thầm chăm chú theo dõi từng cử chỉ, lời nói của Dương Hạo.

    Nàng không quan tâm đến thứ khác, chỉ cần nhìn thấy hình dáng của hắn, nghe thấy tiếng hắn, trong lòng lấy làm mãn nguyện, an bình lắm rồi.

    Cũng giống như một con mèo con, trốn ở một nơi mà chủ nhân không nhìn thấy, chủ nhân cứ bận rộn qua lại, con mèo lại nằm cúi xuống mà nhìn.

    Tuy có chút lơ là như không chú ý đến, nhưng chỉ cần chủ nhân vừa rời khỏi là nó lập tức bật dậy, vội vàng chạy theo sau.

    Nàng đã không thể rời khỏi hắn được nữa, giống như cá không thể sống thiếu nước.

    Lần trước khi tiến hành mai phục Biện Lương cùng với Chiết Tử Du, Đinh Ngọc Lạc và Trúc Vận, nàng vẫn chưa có cảm giác nhớ nhung mãnh liệt đến như vậy.

    Thứ nhất, là do từ bé nàng đã được đại thúc Dương Hạo kể về câu chuyện bất dạ chi thành, đó chính là thành Biện Lương, nàng mong chờ được đến đó tận mắt trông thấy thành.

    Thứ hai nữa, có thể do nàng vẫn còn nhỏ tuổi, thích những nơi náo nhiệt, lại được đi cùng Trúc Vận tỷ tỷ, người mà nàng nói chuyện hợp ý hơn cả.

    Nhưng bây giờ chỉ có một mình nàng, Trúc Vận tỷ tỷ đã được gả cho đại thúc, còn nàng vẫn là nàng, một chú chó con nhỏ bé không chút nổi bật...

    *

    * *

    Da Luật Hưu Ca cấp báo tin đến U Châu, Tiêu Xước biết tin mà thất kinh, mặt mày tái sắc.

    Quân Tống thất bại bỏ chạy từ U Châu về phía nam, hao tốn binh lực gần tới gần mười vạn quân, trận chiến ở Quân Tử quan lại thiệt hại mất ba vạn nhuệ binh.

    Không tính đến đám quân thương vong, chỉ qua hai trận đại thắng, quân Tống đã tổn hao mất mười ba vạn quân, như vậy binh lực quân Liêu cũng có thể ngang ngửa với Tống, nhưng bất thành ở trận chiến sông Tiểu Đường, ba vạn quân Liêu tinh nhuệ đã bị thất bại, tháo chạy về chưa được tới một vạn người.

    Hoàng đế Đại Tống bấy giờ lại nhường vị giang sơn, số binh mã vốn bày bố ở Quan Trung để phòng bị quân Tây Hạ có thể được điều về phía bắc.

    Cùng lúc đó, binh mã Tây Hạ cũng kết hợp đi cùng tuyến với đội quân binh đó, như thế chỉ xét từ mặt binh lực cũng đã vượt xa quân Liêu, huống hồ giờ lại hợp nhất quân binh bộ và kỵ binh dũng mãnh, vừa phòng ngự tốt vừa tấn công, có kẻ nào có thể dễ dàng đánh bại được đây chứ?

    Tình thế thực quá nghiêm trọng, vẻ mặt của Tiêu thái hậu cũng biến sắc nghiêm trọng, ngay đến cả Lao nhi suốt ngày chỉ ham chơi bên cạnh nàng cũng nhận ra vẻ mặt bất an của mẫu thân mình, tiểu hoàng đế rất thông minh cứ nắm lấy tay mẫu thân.

    “Được, cứ làm như vậy đi, đồng thời hãy truyền lệnh ta cấp cho Ngũ Cáo Phi tám vạn quân bộ và kỵ binh Hán, nhanh chóng đi cứu viện Da Luật Hưu Ca”.

    Tiêu Xước nhẹ giơ tay chỉ vào tấm bản đồ rồi nói: “Những vùng đã chiếm lĩnh được từ tay quân Tống có thể vứt bỏ, nhưng lãnh thổ Liêu Quốc phải giữ cho kỳ được, một tấc đất cũng không được bỏ.

    Tây lộ hãy lấy Nhạn Môn quan làm ranh giới, nam lộ lấy Ngõa Kiều Quan của Hùng Châu, Ích Tân quan của Phách Châu, Kỳ Câu quan của Trác Châu ba cửa ải này làm ranh giới, quyết không cho quân Tống bước đến nửa bước!”.

    “Tuân chỉ!”.

    Hạ thần bên dưới vội vàng y lệnh phụng chỉ mà đi.

    Ngũ Cáo Phi cũng là một mãnh tướng của nước Liêu, thời vua Thế Tông từng là võ trạng nguyên của Đại Liêu, dưới trướng hắn đều là binh mã nhà Hán, binh bộ có tới năm vạn, kỵ binh ba vạn quân.

    Nếu luận về chiến lực lại rất dũng mãnh thiện chiến, không hề thua kém cấm vệ quân trong cung hay quân tộc trướng nhà Liêu.

    Người Hán ở phía bắc đã sớm hòa nhập vào cuộc sống chung với người Liêu, sống lâu đần thành quen.

    Người Hán ở vùng U Vân cũng nhanh nhẹn dũng cảm như các dũng sĩ tộc Khiết Đan, đám binh mã dưới tay Ngũ Cáo Phi này trước đây vốn đóng quân ở Tham Thánh Châu, là nơi từng xảy ra đại chiến Trác Lộc giữa hai hoàng đế Viêm Hoàng, giờ là vùng Hà Đông, thị khẩu của Trương gia, thuộc địa phận thượng lưu sông Vĩnh Định.

    Khi quân Liêu thi hành một nước hai thiết chế, quân Khiết Đan duy trì thiết chế vi dân, chiêu binh thời chiến như lệ thường, quân Liêu ngược lại thiết lập quân thường trực, đám quân người Hán này vì thế mà được rèn thiết quân chặt chẽ.

    Trong lần bắc phạt trước của Triệu Quang Nghĩa, khi tiến hành chiến đoạt U Châu, vì thế tiến công quá ư lợi hại, quân binh nhà Liêu phái đến đều là đội kỵ binh nghiêm chỉnh quân kỳ, được giáo luyện đầy đủ.

    Nhưng lần đó, Hán quân của Ngũ Cáo Phi được cử đi cứu viện là lần thứ ba, chưa kịp đến nơi thì Da Luật Hưu Ca đã đánh thắng trận, đánh đuổi quân Tống sợ phải rút khỏi Tam quan.

    Vậy nên đám binh mã đến sau này đành phải lưu lại U Châu, một là làm quân hộ tống bảo vệ cho thái hậu và hoàng đế, hai là một khi Tam Quan bị công phá, cần có đội bộ binh của quân Hán này trấn thủ vùng địa phương, thiết lập Chính Tạp Phủ.

    Quân binh của họ không chỉ có đội bộ binh là cánh quân tiên phong, mà tất cả đều là người Hán, có thể dễ dàng móc nối với người Hán quanh những vùng bị chiếm lĩnh.

    Ví như tình hình nguy hiểm như bây giờ, cũng có thể dễ dàng điều phái đám binh mã này lên phía tiền trận.

    Trầm ngâm trong chốc lát, Tiêu Xước lại hạ chỉ, nghiêm ý trách tội Da Luật Hưu Ca dám kiêu ngạo khinh xuất, làm cho địch có cơ hội áp chế lại đại quân, dễ dàng lật thế thắng bại.

    Sau đó nàng lại tiếp lời an ủi vài câu, lệnh cho hắn dốc sức chuyển đổi thế trận, ít nhất cũng phải giữ cho kỳ được thế giằng co ở Tam Quan.

    Sau khi dặn dò hạ thần truyền chỉ, Tiêu Xước lại chậm rãi ngồi xuống phía cẩm đôn, tay ôm lấy tấm ống tay sưởi, hai tay nàng khoanh vào trong ống, nhưng lúc này đôi tay ấy vẫn cứ lạnh ngắt dù đã ủ trong ống.

    “Dương Hạo hắn...

    Giờ đã trở thành thiên tử nước Tống, ta tránh được hắn càng xa càng tốt”.

    Tiêu Xước thở dài một tiếng, nét mày nhạt hiện trên mặt nàng, khuôn mặt có chút yếu ớt, mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn không ngừng đảo.

    Tâm tình nhi nữ trong chốc lát đều bị nàng khống chế hoàn toàn, lúc này chỉ hiện lên vẻ căm giận, lạnh lùng quyết đoán đến mức buốt giá.

    Từ góc độ nào đó có thể thấy nàng giống hệt với A Cổ Lệ, những nữ nhân sống trên vùng thảo nguyên cũng ngoan cường, cứng cỏi như lạc đà suốt đời vượt qua gió cát sa mạc.

    Ái tình tương thủy, khi ái tình tới, họ sẽ vứt bỏ tất cả để đi đến với tình yêu, không cần nghĩ đến đối phương có tiếp nhận tình cảm của mình hay không, cũng không nghĩ đến kết quả sẽ ra sao.

    Còn khi thứ tình yêu “thủy” đó rời khỏi họ, họ sẽ đóng chặt mình lại, cô độc hứng chịu mọi gió cát bão cát sa mạc, kiên cường tiếp tục sống, nếu vui sướng thì cười sảng khoái, khóc hết mình, yêu cũng hết mình giống như mặt nước mùa xuân, khi lại ngậm đắng cay quyết liệt lạnh lùng như băng tuyết mùa đông.

    Trong dòng máu của họ cũng giống như các nam nhi trên thảo nguyên, dũng cảm cương nghị, yêu ghét phân minh.

    Quân binh lộ tây của Đại Liêu đang tiến quân tới Nhạn Môn, lúc này họ vẫn chưa biết tin nam tuyến đã thảm bại, tín sứ thành nam đang hộc tốc thúc ngựa như điên như dại đuổi theo quân lộ tây, muốn nhanh chóng báo tin này đến cho họ: “Tống, Hạ đã hợp nhất”.

    Quân lộ tây nước Liêu đã sử dụng binh mã của Điệp Lạt lục viện bộ, cùng với một bộ phận tộc quân, quân Hán, quân Kinh Châu và quân nước Thục.

    Điệp Lạt lục viện bộ là đội binh mã tinh nhuệ nhất tây tuyến của nước Liêu, thiết chế binh dịch vẫn là dân binh hợp nhất truyền thống, nam đinh của cả bộ tộc đều được nạp vào làm dự binh và binh dịch, có trang bị đầy đủ khí giáp, chiến ngựa cho đến cung tiễn, phủ việt, hỏa thạch đao, kỵ cương.

    Còn những lộ binh mã khác chỉ có quân Hán là được lĩnh lương thảo, cho nên số lượng quân binh cũng không nhiều.

    Nhiều nhất là quân binh Kinh Châu, đa số đều là đinh tráng chuyển hộ của Phiền Hán.

    Riêng bảy huyện có mười bảy đội quân, các phủ, châu, thành của vùng tây Kinh nước Liêu tính ra, tổng số quân binh của Kinh Châu cũng tới hơn hai mươi vạn.

    Đương nhiên, lượng lớn binh mã như vậy, lương thảo thực cũng không cung cấp đủ.

    Nhưng quân Liêu có thể nhanh chóng gom được ra một đội quân như thế có thể coi là cực tinh nhuệ rồi, quân Kinh Châu tạm thời chỉ có tám vạn quân xuất binh.

    Tiết độ sứ Chương Quốc Quân, phò mã trị trung Tiêu Đốt Lý cùng với Lý Trọng Hối đô chỉ huy sứ Mã Bộ quân đều giữ trọng trách quân tiên phong lộ tây cho Đại Liêu, chỉ huy mười vạn đại quân, nhanh chóng tiến công Nhạn Môn quan.

    Họ muốn chớp lấy thời cơ, nhanh chóng tiến đánh, vì hành động nhanh nhẹn nên tín sứ của Da Luật Hưu Ca không thể đuổi kịp.

    Giờ Tiêu Đốt Lý và Lý Trọng Hối đã thống lĩnh mười vạn đại quân đằng đằng sát khí tiến đến Nhạn Môn quan.

    Tuy nhiên quân Tống ở Nhạn Môn quan đã được tăng cường binh mã, lại được bổ xung lượng lớn thiết kỵ Tây Hạ, do đích thân Tào Bân tiếp quản phòng ngự.

    Qua thám báo biết được động tĩnh của quân Liêu, Tào Bân lập tức định kế chiến đấu: Chủ động xuất quân tiến đánh, chặn địch ngay từ phía ngoài biên ải.

    Trước đây, khi đối mặt với cường địch, quân Tống rất ít khi sử dụng chiến lược này.

    Người phương bắc giỏi kỵ chiến, người phương nam lại giỏi việc trấn ngự thành trì.

    Đây cũng là điều đương nhiên, sở trường của hai bên cũng được hình thành do chính hoàn cảnh vị trí của họ.

    Cũng giống như binh mã vùng Giang Nam giỏi chiến thủy, nếu bắt họ cưỡi ngựa, đánh bộ binh quả thực là khó khăn.

    Dù có được luyện tập, cũng không thể hữu dụng, vì khó có binh đội nào chốc lát vừa cưỡi ngựa lại chốc lát đổi sang bơi thuyền?

    Ngươi giỏi cưỡi ngựa bắn cung, vậy đó là bản lĩnh của ngươi.

    Ta giỏi phòng ngự thành trì là bản lĩnh của ta.

    Nếu đến địa bàn của ta, ngươi sẽ khó mà thể hiện tài sức được!

    Chắc chắn phải dựa theo quy luật của ta, người Hán tinh thông vệc phòng ngự.

    Đây vốn là phương cách chiến đấu rất thành công của cả xã hội nông canh xuyên suốt từ hơn trăm ngàn năm nay, chứ không coi việc vứt bỏ thế mạnh của mình mà đi bắt chước địch hay liều lĩnh chạy tới biên ải liều mạng với địch mới là dũng cảm.

    Phòng ngự cũng dũng cảm phi thường hơn nhiều, điều này không có gì là hổ thẹn cả.

    Quân Liêu cũng quen với cách đánh này của quân Tống, quân lộ tây đã được chuẩn bị đầy đủ hơn hẳn quân lộ nam, lại mang theo vô số binh khí công thành mới đến đây.

    Uy phong bát diện mà hướng đến đánh phá Nhạn Môn quan.

    Lúc này, quân trễn giữ Nhạn Môn quan lại đột ngột xuất thành, bỏ lại hiểm quan phía sau mà phục đánh quyết chiến với đối phương.

    La Khắc Địch thống lĩnh bộ binh chủ lực của quân Tống, bày trận đón chờ địch ở cửa Bắc Nhạn Môn, Trương Sùng Nguy chỉ huy đội kỵ binh tinh nhuệ vòng qua đường khác bao vây chặn đánh từ phía sau địch, sử dụng lối đánh giống như Phan Mỹ dùng ở Nam tuyến, vẫn là chiến lệ lấy binh bộ và kỵ binh hỗn hợp để khắc chế kỵ binh của đối phương.

    Tiêu Đốt Lý và Lý Trọng Hối đem quân đến Nhạn Môn quan, lập tức chạm trán ngay đại quân của quân Tống, cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng họ vẫn đang hừng hực khí thế chiến đấu, đám quân đông đảo của quân Liêu còn đang khinh thường quân đối phương, không coi chúng ra gì trong mắt mình.

    Lúc này, lệnh khởi chiến được xuất ra, đại quân của La Khắc Địch mãnh liệt xông lên, hai bên dao thương xung khắc, chém giết lẫn lộn.

    Sau một hồi lâu, cục diện quân trận hỗn độn, kỵ binh quân Liêu hỗn chiến với bộ binh của quân Tống, bị mất đi khoảng không để lấy điểm cơ động, mất đi ưu thế, lúc này Trương Sùng Nguy mới giương cờ lộ binh, đột nhiên lao tới tấn công từ cánh bên và phía sau địch, quân Tống ở tiền trận lại càng được khích lệ, hung hăng đánh trả, toàn quân hợp lực phản kích.

    Quân Liêu bị quân Tống bao vây hai bên tả hữu mà xế nhỏ quân, cắt đoạn thành từng đám nhỏ, sau đó dùng bộ binh chủ lực tấn công diệt sạch, nuốt ngọn từng đám quân Liêu đã được chia cắt.

    Kết quả thắng bại đã được định đoạt ngay từ khi hai cánh quân Tống đột ngột xông tới công kích.

    Binh trận của bộ binh địch đang triển khai lượng lớn trước mặt quân Liêu, hai bên Tả Hữu lại bị vây cắt bởi đội kỵ binh tinh nhuệ, tình cảnh lúc này của quân Liêu thực giống như một mẫu mạch điền bị cắt phá.

    Trương Sùng Nguy phía xa thấy chỗ quân Liêu giương kỳ hiệu, biết ngay đây chắc chắn là chỗ của chủ soái.

    Hắn lập tức thống lĩnh quân đột phá lên trước, tiến thẳng về phía đại kỳ.

    Quân Liêu lại đang rơi vào thể hỗn loạn, nên không có binh tốt nào chú ý đến việc chặn đường tiến sâu của địch, kết quả bị hắn đánh thẳng vào tận trong lòng quân.

    Lúc thâm nhập vào Tống doanh vượt qua hai mươi vạn quân để truy sát Triệu Quang Nghĩa, Trương Sùng Nguy đã may mắn hơn Da Luật Hưu Ca.

    Lúc đó một là vào buổi đêm, đột nhiên có quân xâm nhập khiến cho quân Tống hoảng loạn, hai là Triệu Quang Nghĩa đã sớm chạy trốn cùng với đám nội thị cận vệ.

    Còn Da Luật Hưu Ca, khi xông đến Tống doanh, chỉ còn thấy trên hoàng kỳ che ô phủ lụa kín, bên trong trống trơn không có ai.

    Lúc này, chủ tướng nước Liêu là Tiêu Đốt Lý lại không thể chạy đi được, hắn mà đi thì mười vạn quân này làm thế nào?

    Trương Sùng Nguy xông vào Liêu doanh, giao chiến lại vừa đủ binh lực, chỉ một đao mà dễ dàng trảm được đầu của tiết độ sứ Chương Quốc Quân, phò mã thị trung Tiêu Đốt Lý, lúc này hắn còn chẳng biết họ là quan tướng gì.

    Nếu lúc sau không bắt được mấy tên binh tốt của địch để tra hỏi thì hắn vẫn chưa biết được thân thế mấy kẻ này.

    Thực tế là trong quan sử người Hán, họ thích lập công được tán dương, người Liêu lại quá trọng trí khí, đối với những trận chiến thất bại, chỉ đơn giản ghi chép vài điều, tuyệt đối không ghi chép lại tên tuổi những kẻ bại tướng quyền cao đã bỏ mạng hay bị làm tù binh vào sử sách.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 139: Hùng Bá Thiên Hạ

    Trương Sùng Nguy một đao chém chết phò mã Tiêu Đốt Lý, thực khiến cho tam công chúa Da Luật Tú của nước Liêu trở thành quả phụ.

    Lý Trọng Hối tiết độ sứ Mã Bộ quân xa xa nhận thấy quân trận thất thế khó đạt dục ý, thế địch cường mạnh, thế quân lại hỗn loạn bất định, hắn cũng bất đắc dĩ, phải chịu thế bị động mà theo hướng đại quân cố gắng vừa đánh vừa chạy, không kịp mà quan tâm tới Tiêu Đốt Lý.

    Tiêu Đốt Lý vừa chết, quân Liêu lại càng náo loạn, bị quân Tống chém giết tan tác, Lý Trọng Hối đành chỉ huy tàn quân vừa đánh vừa thoái lui.

    Lúc này chủ soái Da Luật Tà Chẩn thống lĩnh trung quân bọc hậu mới vội vàng đem quân đến viện trợ, tiếp ứng cho đám quân tiên phong tiền trận.

    Điểm lại tổn thất quân Liêu đã thương vong hơn quá nửa, trên vai của Lý Trọng Hối lại trúng thêm một mũi tên, hắn cắn răng rút ra rồi khó khăn lắm mới tới được chỗ của Da Luật Tà Chẩn báo cáo tình hình.

    Quân Liêu lộ nam chỉ còn một phương châm chiến lược duy nhất là cố gắng chặn đứng mũi tiến của quân Tống tại phía nam này, dựa theo phòng tuyến Tống Liêu trước đây mà xác định binh lực địch bày bố binh trận.

    Da Luật Hưu Ca đau đầu nhức óc suy nghĩ, hắn càng không dám coi thường quân địch, từ khi rút lui về Bảo Châu, hạn chế bị quân Tống quấy nhiễu, hắn chỉnh đốn lại cơ cấu quân binh, đồng thời chủ động nhường lại một số thành trì phòng ngự không mấy vững chắc cho địch, bố trí phòng ngự lại lần nữa.

    Con mắt nhìn nhận của Da Luật Hưu Ca thực rất sâu xa, hắn nhanh chóng phát hiện ra một điều, tuy bây giờ nước Tống có binh mã cường mạnh nhưng đại quân này vừa mới đặt chân tới trận tuyến, đặc biệt là quân Tây Hạ và cấm quân nước Tống, mỗi bên đều có thiết luật, thống soái riêng, việc thống nhất đầu não chỉ huy và thuộc bộ vẫn chưa thực đầy đủ và chắc chắn, đây chính là một điều kiện tốt có lợi cho quân Liêu.

    Hắn liền đánh vận động chiến trong thế phòng ngự, trước sau đều kết hợp kỵ binh tinh nhuệ, giao đánh với các mãnh tướng nước Tống như Long Cuồng phó chỉ huy sử kinh tự, Trương Sư thích sử Hùng Châu, Thôi Ngạn Tiến tiết độ sử Tam thành Hà Dương và cả Mễ Tín đô chỉ huy sử mã quân thị vệ.

    Trong trận giao chiến với Trương Sư của Hùng Châu, hắn đích thân thống lĩnh gần trăm thị vệ thân cận đột nhập vào lòng trận, chém ngã Trương Sư xuống ngựa!

    Nhưng ngay sau đó, Da Luật Hưu Ca đã cảm thấy thực sự bất an, hắn lại không hề phát hiện ra một điều nữa.

    Điều này lại do chính miệng một tướng lĩnh có kinh nghiệm lâu năm dâng tấu lại cho hắn, tuy có chút không chính xác cho lắm: Sự phối hợp giữa các ngả Quân Tống không chặt chẽ là thực, nhưng dựa vào thế đại thắng mà địch vừa giành được, quân Tống tuyệt đối sẽ có đủ thực lực để tiến hành tổng tiến công, có thể dễ dàng thừa cơ quân Liêu rơi vào bại thế chưa thể trụ vững mà chiếm lĩnh cả trận tuyến biên ải, đoạt lại những vùng đất quân Liêu chiếm được từ tay nhà Tống.

    Vậy hà cớ gì mà Dương Hạo lại chưa làm như thế, hắn đang chờ đợi điều gì chứ?

    Rất nhanh sau đó, Da Luật Hưu Ca đã hiểu rõ dụng ý của Dương Hạo, việc mà Dương Hạo định làm.

    Dương Hạo đang tập đại binh: từ mã quân, bộ quân, thuyền đội với số lượng lớn, gom thêm nhiều lương thảo, xe thồ cả trâu ngựa...

    Thanh thế to lớn như thế, trước đây chỉ có một lần duy nhất, đó là khi Triệu Quang Nghĩa tiến đánh trực điện, tấn công thẳng vào U Châu.

    Quân Tống rất ít khi hành động quân sự quy mô lớn khi thời tiết chuyển sang đông.

    Ngoài việc do vận chuyển không thuận lợi, còn có nguyên nhân chủ yếu: để khắc chế thiết kỵ quân Liêu, quân Tống đã chuẩn bị đội cung thủ lớn, dây cung được làm bằng dây da, như vậy thời tiết giá lạnh của phương bắc sẽ làm cho dây cung co lại không đủ lực mở cung.

    Điều này khiến quân Tống mất đi ưu thế chiến đấu lớn nhất, cho nên mùa đông vốn là những ngày thuận lợi cho kỵ binh bắc triều gây rối nam triều “kiếm chút lương thảo”.

    Nhưng nay, quân Tống đã bổ xung lượng lớn kỵ binh, giảm bớt cung thủ, nước Tống thực sự có thể triển khai thế tấn công quy mô lớn được rồi.

    Ngày mùng chín tháng mười một, là ngày trùng hầu sát bắc, có thể cúng tế, tháo rời, động thổ, xuất khởi qua cầu, khai thị đại cát.

    Dương Hạo đã lệnh cho Phan Mỹ làm thống soái, phong cho Lý Hoa Đình, Lưu Đình Nhượng và Đồng Vũ làm đại tướng, thống lĩnh hơn mười vạn quân, xuất binh từ Ngõa Kiều Quan Hùng Châu tấn công Quy Nghĩa, Phạm Dương;

    Lại cho Lý Kế Long làm thống soái, phong Điền Trọng Tiến, Thôi Ngạn Tiến và Mễ Tín làm đại tướng, thống lĩnh hơn mười vạn quân, xuất binh từ Cái Tân Quan Bá Châu, tấn công Vĩnh Thanh, An Thư;

    Hùng Châu và Bá Châu binh mã đều tề xuất, Dương Kế Nghiệp đích thân chỉ huy một binh đội, xuất binh từ Đại Mậu sơn, đoạt lấy Phi Hồ, tấn công vào Úy Châu.

    Bên phía quân lộ tây, tin tức Nhạn Môn Quan đại thắng vừa truyền tới.

    Dù cho phía bên đó có tin thắng trận hay không, Dương Hạo cũng đều chuẩn bị hạ lệnh xuất chinh.

    Tuy nhiên trọng điểm tiến công của hắn vẫn đang ở lộ nam, quân lộ tây chỉ là thực giả lẫn lộn.

    Nếu có thể khiến quân địch đại bại, lại có thể biến đánh nghi binh thành tiến công thực, rồi sẽ hội kích U Châu.

    Nếu chiến cục không thuận lợi, sẽ biến đánh thực thành đánh trận giả.

    Chỉ cần thành công trong việc áp chế binh mã tây bộ của quân Liêu là được.

    Bởi vậy quân binh ngả tây lộ do Tào Bân thống soái, La Khắc Địch và Trương Sùng Nguy được phong là tướng, xuất binh từ Nhạn Môn quan, đoạt lấy các châu Hoàn, S, Ứng và Vân Châu.

    Tháp Bạt Hạo Phong đã quay về Tây Hạ, hợp binh cùng với Dương Duyên Phổ đang trấn giữ Hoành Sơn, kết hợp với binh mã của Tào Bân hình thành kìm thế giáp công.

    Dương Hạo thả lòng vùng biên ải, nơi đang chiến tranh giằng co với Da Luật Hưu Ca, bỏ qua cả đám thiên quân của họ, nhân cơ hội quân Liêu vẫn chưa thích ứng với lối đánh binh bộ và kỵ binh lẫn lộn của quân Tống mà đánh thẳng vào U Châu.

    Hắn đã dựa vào thực lực hùng hậu để tiến quân, tất cả đều lộ ra giã tâm bá chiếm của hắn, tấn công địch cũng tức tự giúp mình, đây thực sự đã được mưu tính rõ ràng.

    Ngươi biết rõ mục đích của ta, nhưng ngươi không thể tiếp được chiêu, trong tay ta trấn giữ ngang dọc, lui hay tiến đã không còn do ngươi quyến định.

    Đối mặt với tình cảnh như vậy, dù ngươi có mưu trí đến đâu, văn thao võ lược đến mấy thì cũng chỉ còn một nước đi duy nhất là chịu đòn của ta, đừng mong có cách nào thoát được.

    Da Luật Hưu Ca mới vỡ lẽ, tức tốc tập kết binh mã ngăn cản mũi tiến của quân Tống đồng thời bẩm báo tình hình trấn thủ đến U Châu.

    Tiêu Xước biết tin, cũng đồng ý với ý định của Da Luật Hưu Ca, quyết định tận dụng địa hình có lợi vừa rộng vừa bằng phẳng và sở trường của kỵ binh, tập trung binh lực công phá quân lộ đông của quân Tống, sau đó di chuyển quân binh đánh bại địch, lệnh cho Ngũ Cao Phi hành quân mau chóng, đến thẳng Trác Châu cứu viện, lại lệnh cho Da Luật Mạt Chi ở Đông Kinh (Liêu Dương) đem quân đến viện trợ U Châu, đồng thời truyền lệnh phái Lâm Nha Hàn đem quân cứu viện La Khâu, còn Da Luật Tà thống lĩnh binh mã Sơn Tây, toàn quyền phụ trách chiến sự lộ tây.

    Cơn ác mộng của Da Luật Hưu Ca giờ mới thực sự bắt đầu.

    Huyết chiến máu lửa tại Trác Châu trong mười ba ngày, tử thi ngổn ngang, người chết vô kể.

    Đây thực sự là trận đại chiến công phòng ngang sức, không thể dùng đến bất cứ một âm mưu nào, tất cả đều dựa vào chiến lực, tinh thần chiến đấu, liều mình đánh trận bằng chính nhân mạng.

    Nhiều lần đứng trước lúc nguy cấp, Da Luật Hưu Ca đích thân đứng trên đầu thành chỉ huy.

    Lúc tả hữu bắn cung, lúc chính tay dùng trường thương, liều mình chiếu đấu hay lớn tiếng giận dữ gào thét, chống trả lại thế công mãnh liệt và tiếng hò hét ầm ĩ của của quân Tống.

    Trên dưới thành, xen lẫn màu trắng của tuyết là màu đỏ tươi của máu, màu đỏ loang lổ khắp nơi, rồi lan ra đóng thành mảng.

    Bên tai, những tiếng gió gào thét ác liệt không.

    Lại một trận đại chiến vừa kết thúc, Da Luật Hưu Ca đi tuần trên tường thành, giáp mũ của hắn bị đánh gẫy mất một mảng hộ tai, bên trong giáp tấm áo vẩn đục bẩn đến không chịu nổi.

    Sau lưng hắn vết máu loang lổ, giáp ngực của hắn đã bị đâm rách, hai bên cánh tay đều là vết tích đao chém.

    Thanh đại thương trong tay hắn dính đầy vệt máu khô, kết thành những mảng băng máu nhọn, đó là những vệt máu chưa kịp rỏ xuống đất đã bị gió lạnh đóng băng ngay tại chỗ.

    May mắn thay, tám vạn quân Hán của Ngũ Cao Phi đã đến kịp thời, bổ xung thêm binh lực cho hắn.

    Sau khi nam thành bị đột phá, Da Luật Hưu Ca liền lợi dụng nước giếng trong thành trộn thêm cỏ dại, chỉ trong nửa đêm đã tạo thành lớp tường băng vững trãi bao bọc bên ngoài, bốn phía tường thành đều dội thêm nước ngăn địch tiến vào, nước vừa dội lên lập tức đóng băng, tường băng sáng bóng như một thủy tinh thành vừa tròn lại vừa cứng, như vậy có thể chặn đỡ được quân địch đến tận lúc có viện quân.

    Chỉ trong một đêm, thành Trác Châu đã trở thành một thủy tinh thành, quân Tống lấy làm sợ hãi đặc biệt là Dương Hạo.

    Hắn cũng nhớ rằng thời trước nghe bình thư “Dương gia tướng”, đại soái Tam quan Dương Lục Lang khi đối mặt với quân Liêu khí thế hung hãn, trong lúc nguy cấp đã nghĩ ra diệu kế: Lấy nước hắt lên tường thành, tạo ra một tòa thành băng, sau đó bày bố ngưu trận, làm cho quân Liêu đại bại.

    Thực không ngờ, người Liêu cũng biết phương pháp này.

    Kỳ thực, dân du mục phương bắc sớm đã biết dùng băng để xây thành, việc này bắt đầu từ bao giờ thì không rõ, nhưng trong một số sử sách văn hiến thời Hán có ghi chép phương cách này.

    Lúc đó dân du mục phương bắc đã di dân từ vùng trời tuyết lạnh đến một nơi.

    Họ liền biết dùng nước trộn với cỏ và bùn đất để xây vài kiểu tường thành đơn giản, vừa phòng lang sói, che chắn gió lạnh, đến khi xuân tới lại tiếp tục di dân đến nơi khác vì khi thời tiết ấm hơn, tường thành tự nhiên sẽ tan ra, đây là điều rất đỗi bình thường.

    Nghĩ đến vị tiểu thuyết gia kia vì muốn làm nổi bật trí dũng của Dương Lục Lang nên mới viết rằng phương cách đó là diệu kế tuyệt vời độc nhất do chính Dương Lục Lang nghĩ ra.

    Trác Châu tuy giữ được, nhưng Cố An ngay gần đó đã bị quân Tống chiếm được.

    Như thế Trác Châu lại trở thành một tòa thành đơn độc, trước mắt tuy các thành trì vẫn còn nhưng việc giữ được bao lâu lại thực khó nói.

    Da Luật Hưu Ca cho rằng, không nên tính toán hơn thiệt được mất với quân Tống đang thế cường mạnh ngoài kia, nhưng thái hậu lại không nghe theo, bà dù gì cũng là nữ nhi, không tránh khỏi tính gia tử.

    Nước Tống viễn chinh tới đây, vận chuyển sẽ trở thành vấn đề khó khăn lớn, mục tiêu của họ là U Châu, đã vậy cứ lui giữ U Châu.

    Như thế, chiến tuyến của quân Tống có mở rộng ra, thì cũng có thể lợi dụng kỵ binh tập kích tuyến vận chuyển của địch.

    Còn U Châu, chỉ cần giữ chắc, U Châu sẽ không dễ để chiếm được.

    Chỉ cần yếu địa này không mất thì những chư châu khác sẽ không bị đe dọa, cuối cùng không cần tấn công quân Tống cũng tự rút lui.

    Thậm chí tự chuốc lấy một lần thất bại thảm hại chưa biết chừng.

    Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với các tướng, Da Luật Hưu Ca thu thập ý kiến của mọi tướng thành tấu biểu, phái người trình lên triều đình, cầu xin thái hậu tiệp nhận đồng thời khuyên thái hậu và ấu chúa nên rời về Thượng Kinh.

    Việc liên lạc giữa U Châu và Trác Châu chưa bị chặn đứng, vì quân Tống dùng thuật công thành tam vi nhất nghi, tức chặn tam lộ nhưng lưu lại cho một lộ sống, phía bắc vì thế không có binh mã vây thành.

    Da Luật Hưu Ca biết rõ cách làm của Dương Hạo, đây tức là Dương Hạo đang xem xét chủ tướng đối phương, ví như tương nghi, lấy hư thực đối phó địch, tương mãng, lấy dụ dỗ, lão thành để vây hãm.

    Nếu đại quân của hắn thực bỏ khỏi phía bắc, tức dọc đường ắt có mai phục, nhưng biết là một chuyện, có lúc biết rõ sự việc như trong lòng bàn tay, biết đây là bẫy nhưng vẫn cứ đâm đầu vào, đây chính là chỗ lợi hại của mưu kế này, ngươi có hiểu được, cũng chỉ có thể phá giải được bên ngoài, cũng không có cách nào mà giải quyết được.

    Tiêu Xước nhận được tẩu biểu của Da Luật Hưu Ca biết được tình hình tiền trận hết sức nguy hiểm, nếu không sớm quyết đoán e là Da Luật Hưu Ca và đại quân Trác Châu sẽ bị tiêu diệt sạch, phải rút đại quân đó trở về ngay lập tức, như thế ít nhất cũng giữ được một binh lực lớn bảo vệ mình.

    Sau khi bàn bạc với bá quan văn võ U Châu, Tiêu Xước chấp nhận ý kiến của Da Luật Hưu Ca lệnh cho hắn bỏ lại Trác Châu, dẫn quân về U Châu.

    Tuy nhiên, với y nghị thứ hai của hắn, bà không hề đồng ý.

    Lúc này đang là lúc nước Liêu rơi vào thế nguy hiểm loạn lạc nhất, nếu bà đưa hoàng đế về Thượng Kinh ngay lúc này cũng giống như là sơ hãi bỏ chạy, dù có biện hộ giỏi đến mấy cũng không thể phủ nhận được, việc này sẽ khiến lòng quân hoang mang, tất dẫn đến bại trận.

    Vậy nên, bà quyết định không thể rời khỏi U Châu.

    Xét từ lý trí mà nói, Tiêu Xước làm như vậy là đúng, nhưng trong tiềm thức, bà quyết định lựa chọn như vậy thực là có phần đáng trách.

    Bà dù sao cũng là một thiếu phụ nhẹ dạ, là thái hậu một nước đảm đương chính sự, bà thực vẫn chưa tu luyện đủ phẩm cách để trải qua được sóng gió cũng như vấn nạn này, bà thực đang đấu lại với Dương Hạo.

    Được lắm, khi ngươi lâm vào đường cùng, ta đã giúp ngươi, ngươi dâng thành cho Đại Tống, phản bội bắc triều, ta nhịn ngươi, bây giờ ngươi đoạt được thiên hạ Trung Nguyên, giống với tên phản tặc Triệu Nhị, ngươi không màng thể diện mà tranh đoạt lãnh thổ của ta, ta và con trai ngươi cứ ở đây.

    Ngươi cái tên không có lương tâm, ta tuyệt đối không nhượng bộ nửa bước, cùng lắm thì hai tử mẫu ta phơi xác tại thành U Châu này.

    Nhưng lúc này tình hình nước Liêu không mấy khả quan, khi Triệu Quang Nghĩa đại bại cũng là do nhà Liêu có chút may mắn.

    Rất nhiều quan lại, quý tộc thượng lưu nước Liêu sau khi nếm mùi trận chiến bắc phạt của quân Tống đều cho rằng, nếu Triệu Quang Nghĩa không bị tức chết, hắn mà bất chấp truy đuổi đến Biện Lương, thì giờ đây chưa chắc U Châu đã còn trong tay nhà Liêu.

    Vậy nên, lần này Dương Hạo tiến đánh, ý nghĩ bi quan cứ hiển hiện trong đầu họ, như thế nếu hai bên đánh nhau, nhiều tướng lĩnh của quân Liêu sẽ sớm trở nên nản trí.

    Dưới tình hình như vậy, Tiêu Xước cũng đành phải lo nghĩ xem liệu có nên cùng hòa đàm.

    Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, rồi cùng thương nghị với đại thần văn võ, Tiêu Xước quyết định điều binh tiến hành bảo vệ U Châu.

    Bà vừa cẩn thận cân nhắc, viết một bức quốc thư, phái sứ đưa đến cho hoàng đế Đại Tống Dương Hạo.

    Trực tiếp một đế một hậu vừa đấu đá chính sự vừa bắt đầu nói chuyện đạo lý.

    “Trẫm lấy làm vui mừng khi nghe tin đại vương lấy danh quân chủ Tây Hạ để thu phục cả Trung Quốc.

    Dưới chân hoàng đế bệ hạ có biết bao bách tính nguyện trí cung phụng, khắp thiên hạ người người không ngớt lời ca ngợi bệ hạ là bậc thánh hiền.

    Liêu Quốc và Tây Hạ vốn hữu hảo dài lâu, Liêu và Đại Tống cũng vẫn giữ hòa bình.

    Tuy nhiên họ Triệu hung ác âm thầm đem binh gây chiến, phá hủy điều ước, ngang nhiên bắc phạt, binh mã các lộ, bất danh bất nghĩa mà đoạt lấy, chuông trống gieo hò thảo phạt, dĩ thì dĩ niên, đất nước vì thế mà phải phát binh điều thuế vừa cung vừa phục dịch, phía đông từ Hải Đại, nam đến Du Giang, dân chúng thưa thớt, đâu đâu cũng tiêu điều hoang tàn, khổ cực khôn cùng.

    Thiên hạ khốn đốn, tuy Trung Quốc vốn nơi phú địa, qua năm nay há cũng thẩm đẫm khổ cực?

    Đặc biệt là bách tính hai bên biên ải, từ việc hưng binh xảy ra, tu sửa hết thành lũy, dâng cống ngũ lương, điều phối bách đoạn, đến tận các châu quận.

    Dân binh vong mạng tới quá nửa, bách tính khốn khổ không kêu được thành lời, quốc khố triều đình rỗng không, công tư cũng không tránh nổi.

    Bệ hạ nếu thực trị nước lấy dân làm gốc, xin hãy dừng binh để làm yên lòng bách tính, lấy ân huệ để thu phục thiên hạ.

    Trẫm thực chân thành cầu hảo Trung Quốc, nguyện kết tình hữu hảo vĩnh viễn, trường tồn muôn đời”.

    Sứ giả đem thư đến không phải là người ngoài, chính là Mặc đại nhân Mặc Thủy Ngân, Hồng lự tự nước Liêu.

    Dương Hạo nhận lấy quốc thư của Tiêu Xước, hồi âm lại nói: “Việc bắc phạt Hưng binh không phải do quần thần cầu đến.

    Thứ nhất là do quân Liêu đã tiến quân xâm phạm biên ải, thứ hai, chí tại U Yến hai châu địa, nếu không đạt được mục đích này, binh sư tất không oai hùng, thật không dám xem thường thoái lui”.

    Mặc Thủy Ngân không ngờ Dương Hạo lại nói thẳng thừng không chút che giấu như vậy, vội vàng trở về bẩm báo cho thái hậu.

    Thái hậu tức giận đến cắn chặt răng lại, không làm thế nào được với kẻ nam nhân đang chiếm cường thế như vậy, đành phải cố nén tức giận mà tái gửi quốc thư, liệt kê U Vân hai châu là thuộc sở, lần này bức thư lại dài hơn vạn chữ, Tiêu Xước cũng thật là người kiên cường, trong quốc thư chỉ nhất loạt tranh luận theo đạo lý, không xen chút tình cảm nữ nhi nào.

    Yến Vân mười sáu châu nghe nói tới thật lớn, nhưng rốt cuộc là lớn tới cỡ nào, ở nơi nào đây?

    Kỳ thực, Yến Vân mười sáu châu chính là một bộ phận của vùng Sơn Đông và phía bắc Hà Bắc bây giờ.

    Nếu nói về lịch sử sâu xa, thì từ rất lâu trước đây, nhà Vũ định Cửu Châu đã bao gồm cả vùng này.

    Nhưng đến trước thời Viên Hoàng, nơi đây đã có trú dân, còn muốn tra rõ vùng này thuộc binh tộc nào, e là khó mà biết được.

    Nếu nói từ cuối thời Đường, cuối thời Đường xưng hùng được phân nửa, hình thành cục diện lịch sử Ngũ Đại “Lương, Đường, Tấn, Hán, Chu” và mười nước “tiền Thục, hậu Thục, Ngô, Nam Đường, Ngô Việt, Mân, Sở, Nam Hán, Hán Bình và Bắc Hán”.

    Yến Vân mười sáu châu vốn của chính dân bản địa, sau đó rơi vào tay người Sa Đà thời Hậu Đường Trang Tông.

    Tiết độ sứ Hậu Đường Thạch Kính Đường muốn tạo phản mưu lập cơ đồ, liền dâng nơi đây cho nước Liêu, đồng thời nguyện làm “hoàng nhi” của nước Liêu.

    Hoàng đế nước Liêu là Da Luật Đức Quang đã đáp ứng nguyện vọng của hắn, đem năm vạn kỵ binh viện trợ Thạch Kính Đường.

    Nếu nói bị cắt nhường, vùng này thực được nhường lại từ tay ai đây?

    Trước khi nhường lại, vùng này lại thuộc chủ quyền của ai?

    Sau đó Sĩ đại phu người Hán, các nhà sử học đều nói Thạch Kính Đường đã lấy lãnh thổ vốn thuộc về người Hán để nhường lại cho tộc Khiết Đan nước Liêu.

    Theo đó mà nói, kỳ thực “U Vân mười sáu châu” này cũng không thuộc về người Hán, mà là của người Sa Đà, chứ không thể nói nó thuộc về triều Đường, triều đại vốn đã bị diệt vong từ lâu?

    Nước Tống kế thừa lại là y bát của Hậu Chu, lãnh địa chỉ gồm có vùng Hà Nam, rồi dựa vào quân sự mà tiêu diệt các triều như Thục, Đường, Ngô Viêt, Sở, Nam Hán, Nam Binh, Bắc Hán.

    Lúc đó, cũng không tỏ ý chiếm lấy Trung Nguyên làm tự cư, giương cờ “thu phục thất địa”.

    Triệu Quang Nghĩa dựng cờ hiệu thu phục lại thất địa, chỉ là vì muốn phô trương thanh thế.

    Điều này Dương Hạo hiểu rõ, Tiêu Xước cũng hiểu rõ.

    Tiêu Xước cho rằng nước Liêu chiếm lĩnh vùng đất này là điều đương nhiên, nhưng Dương Hạo cũng có cách nghĩ của riêng hắn.

    Vừa nhìn thấy bức quốc thư, bá quan văn võ của Dương Hạo hiển nhiên cũng không chịu thua bởi lý lẽ.

    Mỗi người đều hằm hè xắn tay đòi đấu lý với nước Liêu.

    Đương nhiên, cũng đồng thời tiến hành việc quân sự, Phan Mỹ ngờ rằng tài văn chương lý lẽ của quan văn khó thắng, hắn liền đưa ra ý kiến với Dương Hạo: Tốt nhất nên điều ra mấy đại học sĩ trong triều chơi trò bút giấy, người phương bắc vẫn còn kém xa lắm.

    Dương Hạo lắc đầu, trực tiếp cho gọi Mặc Thủy Ngân tiết độ sứ nước Liêu đến.

    Nói thẳng lời trước mặt hắn: “Yến Vân mười sáu châu trước đây sao lại thuộc về nước Liêu, sao lại không thuộc về Hán, Tấn, Đường hay Nam Bình?

    Bởi vì nước Liêu đã dựa vào bản lĩnh của mình để đoạt nó, người Hán chúng ta không có bán lĩnh chiếm lại, sự thực là như vậy.

    Còn những lời khác có nói đến đàng hoàng đĩnh đạc như thế nào đi nữa, cũng không thể che đậy thác từ được.

    Bây giờ, chúng ta đã có bản lĩnh đó rồi!

    Nên chúng ta sẽ đòi lại.

    Một nơi thuộc về ai?

    Ai đang chiếm lĩnh nó tức là thuộc về người ấy.

    Thiên hạ là của ai?

    Ai đoạt được nó là của người ấy.

    Như vậy Yến Vân mười sáu châu là của ai?

    Bắc triều nếu đánh bại được ta, vậy nó sẽ là của bắc triều.

    Trẫm vì sao hưng binh ư?

    Vì một vùng U Yến, nơi đây vừa dễ đánh lại vừa dễ thủ, lại là bình phong cho cả Trung Nguyên, việc được mất nó quan trọng mật thiết tới vận mệnh Trung Nguyên của trẫm.

    Nay trẫm binh lực đang cường thịnh không đoạt lấy nó lẽ nào để lại hậu họa về sau cho con cháu?

    Vậy nên trẫm phải đánh, việc này không thể thay đổi được”.

    Những lời này của Dương Hạo có thể dùng câu nói của Triệu Khuông để giải thích: “Ngọa tháp chi bàng, khởi dung tha nhân hàm thụy?” (Giường ta, há để kẻ khác năm ngủ?).

    Mặc Thủy Ngân nghe đến đây mặt mày tái mét, hoảng sợ mà chạy vội về U Châu.

    Tiêu Xước nghe xong cảm thấy đau khổ vô cùng, nhưng lại cảm thấy thêm phần hiểu mới về sự thẳng thắn và cường thế của Dương Hạo.

    Không sai, hai bên tranh đi tranh lại, kỳ thực là vì cái gì chứ?

    Nếu nơi này khói táng hoang tàn, không chút giá trị, các vị quân chủ Trung Nguyên liệu còn có ý định chiếm đoạt vùng U Yến này nữa không?

    Hôm nay lời nói của Dương Hạo lại khác xa với các vị chân đế đó, có thể xem như một vị nam tử hán quang minh lỗi lạc.

    Tiêu Xước nghiêm mặt, trợn tròn mắt nhìn, cắn răng một cái rồi vò nát quốc thư vừa nhận được từ Dương Hạo: “Hòa đàm vô vọng, vậy thì ta đánh!”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 140: Quân Hán tới vạn binh bất khả địch

    “Nay đại quân quân Tống phất cờ kéo quân trở lại, khí thế hùng hồn như chưa từng có, lại cộng thêm binh mã Tây Hạ, binh lực lại càng mạnh.

    Thế tử cho rằng, thái hậu và ẩu chúa trong tay chỉ dùng một tướng dũng như Da Luật Hưu Ca sao có thể đánh lại được cường địch?”.

    Người vừa nói là một người khoảng hơn ba mươi tuổi, diện mạo bình thường, không có nét gì nổi bật, duy chỉ có đôi mắt thực có thần sắc, lộ rõ vẻ khôn khéo hơn cả.

    Nếu là các nhân sĩ Trường An hoặc những người quen biết ắt hẳn đều nhận ra đó là Hồ Hỉ Nhi, quản sự trong phủ Tề Vương Triệu Quang Mỹ.

    Ngồi ngay hàng đầu là một đại hán cũng khoảng gần bốn mươi tuổi, thân người cao lớn, râu ria đầy mặt, đầu đội mũ quan, mặc một bộ hán phục.

    Tuy nhiên bộ y phục trông thật bó chặt vào thân hình to lớn của hắn, cảm giác như chỉ cần hơn chút cử động là đường chỉ sẽ rách toạc ra.

    Với vóc đáng này của hắn, nếu mặc một bộ Hồ phục vạt trái, đội mũ lông cừu, trông sẽ uy phong oai vệ hơn, còn bộ đồ Hán phục này, thực làm khiến cho người khác buồn cười.

    Người này tên là Da Luật Lưu Lễ Thọ, chính là Tống vương, Da Luật Hỉ Ấn thế tử.

    Tống vương Da Luật Hỉ Ấn từng bị liên quan đến âm mưu phản bội do Đức vương Da Luật Tam bày ra, sau đó bị cấm đặt chân tới U Châu.

    Vị thế tử Tống vương này bây giờ lại chính là người chỉ huy thực sự của cả bộ tộc này.

    Lưu Lễ Thọ khẽ vuốt râu, lắc đầu nói: “Lai giả bất thiện, kẻ đến thực có ác ý, đại trận do binh mã quân Tống bày ra đã đủ làm ta đau đầu, nay lại hợp lực với quân Tây Hạ, có thêm cả một đội kỵ binh vững mạnh.

    Quân Tống giờ đây giỏi công giỏi thủ, tiến thoái tùy ý thực khó đối phó.

    Còn Da Luật Hưu Ca, trận trước đại thắng đa phần là do dựa vào cách đánh trận lâu dài, dụ hoàng đế Đại Tống vào trận mai phục mà chiếm được lợi thế.

    Nếu luận về thực lực, quân binh nước Liêu ta...

    E là khó địch nổi người Tống”.

    Hồ Hỉ Nhi cười đáp: “Kỳ thực, nếu luận sự kiêu đũng, binh mã của bắc triều ta ai nấy từ bé cũng đã được tập luyện cưỡi ngựa bắn cung, lại tác chiến ngay trên lãnh thổ của ta, thực là có phần lợi thế hơn như vậy không cần phải quá sợ người phương nam.

    Chúng ta liên tiếp gặp phải thất bại, thực không phải do binh mã Bắc quốc quá ít mà là do thái hậu quá dựa dẫm vào Da Luật Hưu Ca, vốn có ý muốn kết duyên với hắn.

    Điều này thực mất thể diện hoàng thất, sẽ dẫn đến lòng dân nổi loạn, binh sĩ bất an”.

    Lưu Lễ Thọ vỗ đùi một cái, hưng phấn nói: “Đúng vậy, ngươi nói thật đúng lý, chính là như thế!”.

    Hồ Hỉ Nhi lại nói: “Lần này, Da Luật Hưu Ca làm tổn thất mất ba vạn nhuệ quân, nhưng hắn chỉ bị thái hậu chỉ trích đơn thuần, không có một sự trừng phạt chính thức nào, điều này chứng tỏ rõ rằng, thái hậu thiên vị hắn.

    Lần trước cũng vậy, U Châu bị bao vây, có hai tướng quân mang binh đến cứu viện muộn mất ba ngày, kết quả thì sao?

    Bị thái hậu hạ chỉ, chịu đòn roi trước mặt bàn dân thiên hạ, giáng chức xuống hai cấp.

    Vậy thử so sánh hai việc này xem, thái hậu thực là vì tư tình mà thường phạt bất minh, như vậy ai có thể kính phục đây?”.

    Lưu Lễ Thọ lớn tiếng nói: “Đúng vậy, đúng như thế, hừ!

    Ta đã biết rõ, ả ta xinh đẹp như hoa, tuổi trẻ nhưng lại ở góa, sao có thể chịu được cô đơn nơi khuê phòng!

    Đường đường một thái hậu tôn kính lại đi cầu hòa với một tên quan thần, khác nào bôi nhọ lên thanh danh của hoàng thất ta.

    Bây giờ những lời đồn đó có ở khắp nơi đầu đường trấn phủ, người nói qua kẻ nói lại, thật không thể lọt nổi tai.

    Ta mỗi lần nghĩ đến lại thấy thực sự xấu hổ.

    Hồ Hỉ Nhi cười thâm hiểm nói tiếp: “Tuy nhiên, thế tử cũng không cần phải quá nóng giận như vậy.

    Ngài không thấy là, điều này chính là cơ hội tốt cho chúng ta sao?”.

    Lưu Lễ Thọ ngẩn ra, vội vàng đáp: “Cơ hội, ngài nói thế là ý gì?”.

    Hồ Hỉ Nhi đáp: “Thái hậu và tên thần tử có tư tình, như vậy đã mất hết thể diện hoàng gia.

    Các hoàng thất, thủ lĩnh đại nhân của các bộ tộc tất nhiên sẽ oán trách trong lòng.

    Thái hậu không biết tự trọng, tức đã không còn tư cách làm mẫu nghi thiên hạ, ấu chúa lại trẻ người non dạ chưa hiểu việc chính sự, sao có thể nắm giữ được thiên hạ nhà Liêu đây?

    Trong tình hình như vậy, nếu thế tử nhân cơ hội phát binh, giơ tay triệu hiệu, ắt được ba quan văn võ ủng hộ.

    Như vậy chỉ cần bãi bỏ ấu chúa, để Tống vương thế tử lên ngôi?

    Trước đây Lưu Lễ Thọ vốn đã tham gia âm mưu phản loạn của Đức vương Da Luật Tam cùng với phụ thân mình, mưu đồ phản trắc sớm đã nhen nhóm trong đầu hắn, lúc ấy chỉ cần bọn hắn hành sự bí mật, thì đã không bị triều đình bắt được nhiều yếu điểm khi chưa thực bộc lộ hành phản.

    Thế nên chỉ có Tống vương bị nhốt lại, chưa bị liên lụy quá nghiêm trọng vào sự việc.

    Nếu có cơ hội cứu được phụ thân, sau đó tiếp tục tái phản, Lưu Lễ Thọ đương nhiên sẽ không do dự.

    Chỉ là Lưu Lễ Thọ lại do dự trong chốc lát, thở dài mà nói: “Việc thực đã không thành, thái hậu quả cao tay hơn nhiều.

    Trong mấy năm này, cả vùng Thượng Kinh đều bị ả ta nắm chắc không lọt chút quyền hành gì.

    Ta tuy vẫn là thủ lĩnh của bộ tộc nhưng lại không có chút quyền lực, ta thực không binh không quyền.

    Giờ tạo phản, ngươi bảo ta lấy gì để tạo phản đây?”.

    Hồ Hỉ Nhi mỉm cười đáp: “Thế tử nói như vậy là tự hạ thấp mình rồi, triều đình nước Liêu ta có biết bao trung binh nghĩa sĩ, chứng kiến thái hậu một tay thâu tóm quyền lực.

    Khống chế ấu chúa, quốc gia lại đang lâm nguy, kẻ nào lại không nghĩ tới việc tận trung báo nghĩa, phục đỡ chính nghĩa chứ?

    Nếu thế tử có lòng, tiểu nhân nguyện tiến cử một người, người này trong tay nắm giữ trọng binh, nếu có ý phò trợ thế tử, đại sự tất thành”.

    Lưu Lễ Thọ hai mắt nhắm lại, nghi hoặc hỏi: “Ưm!

    Ngươi vốn chỉ là một gã thương nhân, sao lại mưu cầu đanh lợi việc này?”.

    Hồ Hỉ Nhi cung kính đáp: “Cho dù có là địch quốc trù phú, thực cũng chỉ là một kẻ thương nhân ti tiện, tiểu nhân chỉ muốn hiến mưu xuất lực...

    Cống hiến chút tài khuyển mã phò trợ thế tử.

    Đến được ngày Tống vương ngài đăng cơ xưng đế, thế tử được được lên làm thái tử.

    Tiểu nhân...

    Như vậy tiểu nhân có thể thẳng lưng mà đường đường chính chính, có được thân phận đáng nể như Quách Tập, làm rạng danh tổ tiên, gây cơ đồ rộng mở cho con cháu sau này, như thế cũng là việc đáng làm cả đời thần”.

    Quách Tập là đại thần nhà Hán, khi đó được đương kim thái hậu tin dùng, nay được phong làm xu mật sứ Nam viện, kiêm chức chính sự lệnh, tiết độ sứ Phong Võ Định quân, là kẻ dưới một người đứng trên vạn người.

    Lưu Lễ Thọ nghe vậy liền bật cười: “Nếu phụ thân ta lên ngôi, tất sẽ phong cho ngươi chức quyền của Quách Tập.

    Ha ha, mau...

    Ngươi nói có kẻ tướng lĩnh nắm trọng binh trong tay nguyện giúp ta hoàn thành đại sự, lời này có thực không?

    Hắn là ai?”.

    Hồ Hỉ Nhi đứng thẳng người lên, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Vương huynh, thế tử cho hỏi, còn không mau ra bái kiến...”.

    Lời chưa dứt, một người đã nhanh chóng bước ra từ sau tấm bình phong, thân người khoác một bộ giáp đen, đầu đội mũ lông quạ tay cầm bội kiếm, nhìn diện mạo có vẻ chưa tới bốn mươi tuổi, khuôn mặt mày ngài sắc nhọn, anh tuấn cường tráng.

    Lưu Lễ Thọ cảm thấy kinh hãi, vội nhảy dựng lên, thất thanh nói: “Vương Quan Vũ!

    Vương chỉ huy sử ư?”.

    Vương Quan Vũ cung kính cúi người hành lễ, cao giọng nói: “Đúng là mạt tướng, mạt tướng Vương Quan Vũ chỉ huy sử quân Hán của Thượng Kinh, thần đã từng được yết kiến Tống vương thế tử”.

    Lưu Lễ Thọ được gặp người này không khỏi vừa mừng vừa sợ, thì ra đây chính là Vương Quan Vũ chỉ huy sử quân Hán của Thượng Kinh, dưới trướng có tới sáu vạn quân Hán trấn thủ Thượng Kinh.

    Nay chiến sự U Châu khẩn cấp, đến binh mã Liêu Dương ở Đông Kinh cũng bị điều đi.

    Quân cấm vệ cung, quân tộc trưởng ở Thượng Kinh cũng đi theo ngự giá, số binh mã lưu lại trấn thủ Thượng Kinh giờ do chính quân Hán làm chủ lực.

    Tiêu Xước vốn nghĩ rằng, lần mưu phản trước đây đều do Khiết Đan cầm quyền, có rất ít quân Hán cùng tham gia tạo phản, nàng nghĩ rằng để quân Hán ở lại trấn thủ Thượng Kinh là thỏa đáng nhất.

    Không ngờ Trịnh gia lại hoàn toàn có ý phản trắc, muốn mưu đồ đoạt vị tại nước Liêu này.

    Mấy vị tướng lĩnh quân Hán này đều xuất thân từ gia thế phương bắc.

    Thường dân bách tính người Hán trong mấy năm này cũng dần mở mày mở mặt, được lên làm quan chức.

    Trước đây, ngoài tộc Khiết Đan ra các tộc khác đều bị áp chế, con cháu người Hán bình thường đều không có quyền được học văn tập võ, nên chỉ có những nhà gia thế như vậy mới được giáo dục, được triều đình nhà Liêu trọng dụng.

    Đương nhiên, cũng hoàn toàn do xuất thân của họ nên dù là võ nhân, họ cũng chịu ảnh hưởng của văn hóa dân tộc mình, quan niệm truyền thống của người Hán, đối với họ, cuộc sống thường dân dù ở góa đơn độc, rồi tái giá cũng là chuyện bình thường, nhưng thái hậu lại là thân phận khác, chẳng phải là đấng tôn nghiêm cao quý sao?

    Thái hậu một nước lại dám có hành vi ấy, rõ ràng là loan luận bại đức, làm vấy bẩn lên phong tục dân tộc lâu đời, nhất định phải chịu sự khinh bỉ của bàn dân thiên hạ.

    Tin đồn Tiêu Xước và Da Luật Hưu Ca có tư tình, vốn chỉ là do vài tên nghiệp dư nghe ngóng từ Chiết Tử Du mà bày đặt thị phi, cố ý truyền đi khắp nơi.

    Vốn dĩ bách tính thiên hạ cực kỳ để ý chuyện tư tình nam nữ, chỉ cần có người truyền ra là họ sẽ ầm ĩ hết lên.

    Chuyện đồn đại qua tai nhiều người thường lại càng bị nói phóng đại lên, một người nói một khác, tin đồn ai ai cũng biết, đến lúc Vương Quan Vũ nghe được cũng tin là thật.

    Sau đó, Hồ Hỉ Nhi đã dùng quà các biếu xén để kết giao thâm tình, khéo léo dụ dỗ, dần thuyết thục được hắn, nói rằng Tiêu thái hậu không đoan chính, không có tư cách làm mẫu nghi thiên hạ, chỉ cần ta hưng binh phế truất, tất nhiên sẽ hợp ý tất cả các quý tộc hoàng thất.

    Được họ ủng hộ, việc này chắc chắn sẽ thành công, vì vậy hắn mau chóng biến thành kẻ đồng mưu với Hồ Hỉ Nhi.

    Có hai kẻ hạ thủ cùng bàn đại sự, Lưu Lễ Thọ nhất thời cảm thấy mừng rỡ, nhưng nghĩ lại lần chính biến trước bị thất bại, may mà lọt lưới nên mới thoát tội khi quân, hắn không khỏi thấy sợ hãi, hắn lo lắng hỏi: “Vương tướng quân, quân Hán trên dưới, ngươi có thể khống chế được hết không?

    Ngươi có biết rằng chỉ cần sơ xảy một chút là ta và ngươi đều sẽ bị chém đầu không?”.

    Vương Quan Vũ cười ha hả đáp: “Trong số các cánh quân Thượng Kinh, quân Hán ta trước giờ đều bị cấm vệ quân, quân tộc trưởng coi thường, các tướng sĩ cũng bị bọn chúng xa lánh kỳ thị, bởi vậy luônnhau đoàn kết, ky luận thống nhất, Vương mỗ hiểu rõ quân Hán của mình như lòng bàn tay, tuyệt đối tin rằng ‘quân Hán trên dưới như một’”.

    Vương Quan Vũ tự tin mà dứt khoát, giương giọng nói: “Các ngươi mau ra đây đi, cùng yết kiến thế tử...”.

    Sau tấm bình phong lớn, xuất hiện năm người đều mặc áo giáp đi ra, đó là: Lý Kiếm Bạch phó đô chỉ huy sử quân Hán của Thượng Kinh, Trinh Thiên Hạo chỉ huy sử Mã quân, Ác Duy chỉ huy sử Bộ quân, úy Trì Phong đô ngu hầu quân Hán và Chu Khí, sáu vị đại tướng nổi danh của quân Hán đều tập trung tại đây.

    Lưu Lễ Thọ vui mừng khôn xiết mà vỗ tay khen ngợi: “Thế này thì đại sự tất thành!”.

    Hồ Hỉ Nhi cười nham hiểm đáp: “Đây vẫn chưa đủ, tiểu nhân đã liên giao với cả mấy bộ lạc như Bạch Cam, ngoài ra cũng cử người đi thuyết phục bên phía Nữ Chân, Thất Vi, chỉ đợi mọi việc hoàn tất, thế tử có thể hành động, nhất cử mà chấn động cả thiên hạ”.

    Lưu Lễ Thọ nhìn lên trời cười to, không biết hắn đang mừng hay sợ nữa...

    *

    * *

    Tiêu Xước lại lần nữa phái Mặc Thủy Ngân đến đại doanh của quân Tống, lần này chỉ đem đến một hộp cẩm hạt.

    Bên trong chiếc tráp, có một mẩu giấy, bên trên vẩy mực tung tóe, chỉ ghi có sáu chữ: “Quân muốn chiến, ta sẽ chiến!”.

    Dương Hạo nhìn xong im lặng không nói gì, sau khi để Mặc Thủy Ngân quay về, mới trở vào thất phòng, tự mình cầm chiếc cẩm hạt mà trầm ngâm lúc lâu.

    Hắn lại nhẹ nhàng mở hộp ra, gỡ tờ giấy vẩy mực rồi mở tấm lụa phía dưới đáy hộp, bên dưới thực đã đặt sẵn những thứ đồ trang sức, từng chiếc từng chiếc một được lau bóng loáng xếp đặt đều đặn tỉ mỉ.

    Trang sức ánh sắc long lanh, có lẽ...

    Khi đêm khuya lúc mọi vật tĩnh lặng, Tiêu Xước thường hay lấy chúng ra ngắm nghía.

    Tại sao phải biệt ly?

    Trâm cài người tặng trên mái đầu...

    Tại sao lại nói điều ân cần?

    Hẹn thề một đôi sống chết...

    Tại sao lại ước hẹn?

    Chung tay đến trời biển...

    Tại sao lại kết ân tình?

    Mỹ ngọc nguyện một lòng...

    Tại sao lại xa cách?

    Để lòng này tương tư...

    Còn nhớ lần trước, Tiêu Xước đã giữ đến một nửa số trang sức, Dương Hạo hiểu rõ rằng nàng dùng nó để bày tỏ tâm ý của mình.

    Nàng đang hy vọng, sẽ có một ngày nào đó, chính tay Dương Hạo hắn sẽ đeo lên người nàng những thứ đồ trang sức đang thiếu mất một nửa này, nhưng...

    Quân muốn chiến, ta sẽ chiến!

    Dương Hạo thở đài một tiếng, trong lòng buồn bã: “Khoảng cách giữa hai chúng ta càng ngày càng lớn, có lẽ cả đời này cũng không còn cơ hội nữa rồi”.

    “Tâu...

    Da Luật Hưu Ca tập kết binh mã, đánh tới Trác Châu, hòng chạy về phía bắc!”.

    Dương Hạo vội đứng bật dậy, nỗi buồn lúc nẫy đã mau chóng biến mất, trên mặt hắn giờ đây đằng đằng sát khí!

    Quân Liêu đã rút lại binh lực, cố thủ Nam Kinh, theo như kế hoạch của Da Luật Hưu Ca, cứ cố thủ Nam Kinh, từ đó làm tiêu hao quân chủ lực của Dương Hạo.

    Như vậy, quân lộ trung của Dương Kế Nghiệp đang đơn độc chiến đấu và quân lộ tây của Tào Bân hiển nhiên sẽ không làm được gì.

    Chúng sẽ tránh việc tiên phong giao chiến cho đến khi hợp lực toàn quân, chúng sẽ không chủ động quyết chiến với hắn.

    Cuộc chiến bảo vệ U Châu lần thứ hai này, khi mưu đồ của Da Luật Hưu Ca bắt đầu, ba trong bốn vị vương gia trong vương phủ Khiết Đan là Da Luật Cảnh đại vương Nam viện, Bồ Nô Trữ đại vương Bắc viện, Trù Trữ Hề đại vương cùng với Bồ Lĩnh tuyên huy sử Bắc viện đã hội tụ tại U Châu của Nam Kinh nước Liêu này.

    Đồng thời, Da Luật Hưu Ca đã mệnh lệnh cho binh mã các lộ vừa đến tập kết tại U Châu vừa tiến hành đánh du kích quân địch, quấy nhiễu tuyến vận chuyển lương thảo quân dụng của quân Tống, bày bố các cuộc tập kích nhỏ quân Tống, di dời dân thường của các châu huyện quanh đó, thực hiện kế vườn không nhà chống.

    Nhưng đại quân của Dương Hạo lại hùng hổ tiến thẳng tới U Châu, căn bản không phân tán đóng quân ở những vùng huyện mà họ vừa chiếm lĩnh được, theo như Dương Hạo đã định, tấn công quân địch cũng tức là tự cứu được mình, ép cho địch phải lùi lại, binh mã tiền trận nước Liêu ắt không đánh mà lui.

    Dương Hạo hành động nhanh nhẹn, thoạt nhìn cứ ngỡ cách đánh hoàn toàn giống với Triệu Quang Nghĩa, nhưng lực cơ động lại cực khác nhau.

    Cùng một chiến thuật nhưng hiệu quả lại không giống, lực uy hiếp đến quân Liêu cũng lớn hơn hẳn.

    Quân Tống chỉ có một nhược điểm quy nhất, đại khái chính là vấn đề cung ứng lượng lớn lương thảo vào trận tuyến.

    Dương Hạo đã dùng cả bộ thủy hai đường vận chuyên lương thảo, theo sát sau đại quân.

    Phía đường thủy, trước có thuyền phá băng, sau là thuyền chuyên chở lại thêm binh đội hộ tống chặt chẽ.

    Nhưng có điều được vài quãng, thuyền phá băng vừa phá tan mặt băng dày, nước lại tiếp tục đóng tảng, không thể duy trì được tốc độ đã định, các binh sĩ buộc phải dùng chính sức mình di chuyển lương thảo trên tàu đi.

    Ngoài lương thảo ra còn có lượng lớn cỏ, họ đành phải chuyên chờ nó theo sau đó.

    Phía đường bộ, quân Tống dùng thêm nhiều lừa ngựa thồ vận, binh mã của Dương Hạo thậm chí đã vượt qua cả binh đội của quân Liêu đang quay về bảo vệ U Châu, nhưng Da Luật Hưu Ca vẫn lệnh cho họ vừa quay về U Châu vừa đánh du kích quân Tống, lấy kỵ binh tấn công vào tuyến vận lương cả thủy và bộ của địch.

    Trong lịch sử chiến tranh trong ngoài nước, cũng có những việc tuy rất nhỏ nhặt nhưng lại ảnh hưởng lớn thay đổi cả tình hình chiến cục.

    Trong hoàn cảnh hai phe vừa hành quân vừa tiến đánh này, dù chỉ là một vụ nổ pháo đạn đúng lúc.

    Trận mưa bão đột ngột, một lần giao chiến bất ngờ nằm ngoài dự liệu hay một đám binh sĩ ngộ chiến chỉ huy địch...

    Cũng rất quan trọng, may rủi đều đưa đẩy đến thắng bại.

    Vào chập tối một ngày, Lưu Bảo Huân quan hộ tống áp lương của quân Tống đã mạo hiểm vượt qua bão tuyết, vận chuyển trăm xe lương thảo bằng đường bộ đến Kỳ Môn câu.

    Khi đi đến đoạn vòng khúc hiểm trở, từ đâu ồ ra hơn ba nghìn quân binh Liêu Quốc, chúng đã mai phục dọc theo đường này rồi xông ra đánh chém.

    Trong cả lộ tuyến này, tả hữu trước sau đều đông nghịt quân Tống, nhưng quân Liêu lại quen thuộc địa hình, nên đã thừa cơ quân Tống sơ xuất đến đột kích.

    Lưu Bảo Huân ứng phó không xuể, không kịp xếp đặt xe thồ để cho bộ binh bày đại trận, hắn đành lệnh cho quân binh vội vàng vận chuyển xe lương vòng tròn mà chống lại quân Liêu, nhưng quân binh rơi vào thế bị vây hãm, quân Tống hoang mang khó mà trụ nổi công kích của quân Liêu.

    Quân Liêu tứ phía bủa vây, một trận chiến máu lửa tản ác xảy ra, Lưu Bảo Huân, Lưu Lợi Hiệp tào binh Khai Phong và cả Trung Thừa Khổng trung điện đều chết trận tại chỗ, binh tốt thương vong vô số, xe lương đều bị đốt sạch.

    Khó khăn lắm mới hành binh tới gần Kỳ Môn câu, Lý Hoa Đình và Lưu Đình Nhượng lúc này mới nhìn thấy đám khói mù mịt cách hơn mười dặm về phía bên phải, họ vội vàng dẫn quân lao đến.

    Đám quân Liêu này vừa thoát khỏi Thiên Quan, cũng chính là nơi Lưu Đình Nhượng gặp trúng mai phục của quân Liêu, ba vạn đại quân của hắn bị đánh cho tơi bời.

    Hắn vốn đã căm thù quân Liêu ngút trời, giờ lại chứng kiến cảnh quân lương tan tác thảm bại, hắn lại thêm hận đến tận xương tủy, lập tức lệnh cho đoàn quân tốc hành đuổi theo.

    Kỳ thật, trên cả chặng đường, quân Liêu đã lợi dụng việc dụng binh nhanh nhẹn, thông thuộc địa hình, dùng nó để bày trò đánh nhiễu quân địch.

    Thế nên việc truy kích là bất thành, Lý Hoa Đình vốn không muốn đuổi theo, hắn nghĩ rằng quân Liêu đột ngột công kích nhỏ lẻ như vậy chứng tỏ chúng đang kìm chế việc quân Tống kéo binh đến đánh U Châu, cũng đang tốc hành trở về, ắt sẽ sợ đối mặt trực diện đánh trận quyết chiến.

    Nhưng hắn lại không ngăn nổi Lưu Đình Nhượng vị lão tướng nước Tống đang sôi sục máu lửa này, đành phải theo đó mà dẫn quân truy kích.

    Thời tiết bấy giờ cũng không khả quan cho lắm.

    Cuộc truy đuổi rồi cũng truy được tới địch.

    Lúc này, tuyết lớn đang rơi, trời đất khắp nơi mù mịt, bóng đêm đang dần buông xuống.

    Hai người dẫn quân truy kích nhưng trên mặt đất đã dần mất hết tung tích của địch, họ giờ thực đã bị lạc đường, đám quân Liêu sớm đã cao chạy xa bay, còn họ thì hồ đồ chạy loạn về phía trước.

    Tuy nhiên, đúng lúc này, tại một thôn trang hẻo lánh ven sông, họ bắt gặp một đám quân Liêu khác đang trú quân.

    Đám quân Liêu trú quân ở đây không khỏi kinh ngạc mà tròn mắt há hốc mồm ra nhìn, đại quân quân Tống đột ngột từ đâu như trên trời đổ xuống, ào ạt tiến đánh.

    Thì ra, đám quân Liêu này đang áp vận lượng lớn khí giới công thành thu được dưới chân thành U Châu từ lần trước, chuẩn bị chuyển đến cho binh đội chuyển vận ở biên ải Tống Liêu.

    Đám quân này lúc trước đang định vận chuyển khí giới đi thì nghe tin Da Luật Hưu Ca đại bại, kế hoạch thay đổi, tạm thời chưa cần tới khí giới công thành.

    Việc tạm thời dừng tiến, làm đám quân này phải đóng quân tại yếu địa giao thông bắc nam, họ liền trú ẩn ở thôn trang hẻo lánh này, đợi chờ thế cục thay đổi.

    Nếu họ đem hủy hết số khí giới này là thỏa đáng nhất, nhưng người Liêu lại tiếc rẻ với họ mà nói, những khí giới tinh xảo như vậy nước Liêu khó mà tạo ra được, đây thực là bảo vật hiếm có.

    Những loại vũ khí mới mẻ như thế có giá trị lớn đối với họ, lợi dụng chúng họ sẽ có binh lực mạnh hơn nhiều, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, sao có thể hủy chúng được.

    Hơn nữa, đám quân Liêu này lại không nắm rõ được tình hình tiền tuyến, họ chỉ biết tin Da Luật Hưu Ca trúng kế dẫn đến đại bại, giờ đang thu hợp quân binh, định ý ghìm trận giằng co với quân Tống ở Tam Quan, họ nghĩ đợi xem tình hình rồi quyết.

    Không ngờ quân Tống không bị vướng quân binh ở biên ải, lại sẵn sàng chuẩn bị đánh thẳng tới U Châu, lại còn hành tốc đi lên trước cả quân Liêu ở biên ải.

    Tình hình vốn như thế, nhưng đám quân lại không nằm trong tuyến quân giáp trận, tin tức nhận được vốn đã thiếu sót, nếu muốn thăm dò hỏi tin cũng phải mất nhiều thời gian, cho nên hiện giờ vốn đã mất hẳn liên lạc với đầu quân.

    Theo lý mà nói, họ trú quân tại nơi thôn trang hẻo lánh, dù quân Tống lại nóng lòng tiến đánh U Châu, thần tốc hành binh chắc không hơi đâu mà vòng qua càn quét nơi hẻo lánh không chút đáng giá này, cũng sẽ không phát hiện ra những thứ khí giới này.

    Ai ngờ đâu, Lưu Đình Nhượng và Lý Hoa Đình lại mạo hiểm truy đuổi, lạc đến nơi đồng không mông quanh này, để rồi bắt gặp toán quân nhàn hạ này, kết quả quân Tống đánh bậy đánh bạ vào đây, bắt được cả người lẫn vật, đoạt được một loạt vũ khí.

    Có được số chiến lợi phẩm này, Lưu Đình Nhượng lấy làm mừng rỡ, lần đại chiến ở U Châu, vì gấp gáp rút lui, quân Tống gặp mai phục ở sông Cao Lương bị đánh tơi bời còn không kịp báo tin cho quân mình ở gần đó.

    Quân hắn thảm bại, mất hết sức chiến đấu, chỉ còn lại binh hậu cần và binh thợ, khả năng tự bảo vệ của đoàn quân cực thấp, nên bị sát hại tổn hao vô số.

    Hơn nữa bây giờ đang là mùa đông, dù binh thợ có nhanh tay đến mấy cũng không kịp tạo đủ số khí giới như lần trước được.

    Nay có đượcc số khí giới này, quân Tống sẽ được lợi vô cùng, công đánh quân Liêu sẽ dễ dàng hơn.

    Lưu Đình Nhượng vừa giải thích, Lý Hoa Đình liền ngạc nhiên mà vui mừng, trận loạn đánh này lại hóa kiếm được đại công!

    Ngay sau đó, Lý Hoa Đình vội vàng lênh quân áp tải những tù binh cùng với khí giới lên đường, nhưng lão tướng Lưu Đình Nhượng có phần suy nghĩ cẩn trọng hơn.

    Hắn biết được tầm quan trọng của những khí giới này, đối với người Liêu, thứ bảo bối này còn trọng yếu hơn cả quân lương, lại nói về trận đánh vừa nãy, hai phe đều đột ngột giao chiến, phía địch đã có vài binh tốt chạy trốn được, một khi chúng thoát về bên quân Liêu và báo lại cho chủ tướng, chúng sẽ đem quân trở lại tấn công quân ta cướp lại bằng được khí giới.

    Nghĩ vậy, hắn liền nhắc nhở Lý Hoa Đình, phải thông báo việc này cho chủ tướng quân lộ đông, để họ mang quân tiếp ứng.

    Lý Hoa Đình mới vỡ lẽ, lại lập tức phái người đi liên lạc với chủ soái, tín sứ vừa đi được nửa ngày, họ đã gặp được một đoàn quân khác đang tốc hành ngay sau, hỏi thăm tình hình mới rõ việc khí giới, nhận biết là việc trọng đại, đội binh này liền mau chóng hộ tống quân của Lý Đình Hoa lên đường, hành động nhanh nhẹn.

    Đến đêm quả nhiên có một đạo quân Liêu tới đột kích, có khoảng đến bảy ngàn quân, dẫn đầu là Tiêu Thát Lẫm.

    Hắn cũng là một mãnh tướng nước Liêu, văn thao võ lược, trí dũng song toàn, chứ không phải là loại dũng tướng tầm thường.

    Hắn cũng có ý chí tiến thủ cao, trước đây khi Da Luật Hưu Ca được thăng chức như bay hắn cũng không phục, đối với hắn mà nói, hắn giỏi không thua kém gì Da Luật Hưu Ca, nếu có kém cũng chỉ là không gặp may thôi.

    Vừa nghe tin quân Tống đoạt được khí giới, hắn biết là việc nghiêm trọng, thứ này vốn là vũ khí sắc bén nhất để công phòng thành trì về phương diện nào đó đủ để quyết định thắng bại.

    Thiếu thứ này, quân Tống sẽ khó mà công thành, quân Liêu sẽ bớt được gánh nặng.

    Kể cả hủy nó đi, quân Tống sai người chế tạo lại cũng phải mất nhiều thời gian, thậm chí không kịp mà hoàn thành.

    “Thật là ngu xuẩn, đống khí giới đó lúc nào cũng phải chất cỏ khô lên trên, nếu thấy bất lợi lập tức đốt hủy ngay, các ngươi gặp phải quân Tống lại chỉ lo thoát thân, đúng là dâng vào miệng địch mà!”.

    Dưới cơn thịnh nộ, Tiêu Thát Lẫm đã hạ lệnh chém chết mấy tên vừa tháo chạy về, tự mình dẫn quân đi truy sát quân Lý Hoa Đình, đồng thời hắn phái người đến báo tin cho binh mã các ngả phía vùng biên ải và cả đám quân đang truy đuổi quân chủ lực phía Dương Hạo của Tiêu Can và Hàn Khuông Tự.

    Binh mã của Lý Hoa Đình, Lưu Đình Nhượng và Đồng Vũ đánh một trận đẫm máu với quân của Tiêu Thát Lẫm, hai bên đều bị trọng thương.

    Quân Tống bảo vệ tới cùng chỗ khí giới, quân Tiêu Thát Lẫm lại càng không bỏ qua, hai bên không ngừng giằng co, vừa đánh vừa tiến, một mạch giao chiến tới tận chiều ngày thứ hai.

    Lúc này quân bộ điền trọng quân Tống đã biết tin cũng đem quân xông tới viện trợ, quân Tống giao chiến lại càng hưng phấn.

    Tiêu Thát Lẫm nhận thấy sắp không trụ được, đang định ra lệnh rút lui thì Tiêu Can và Hàn Khuông Tự đã dẫn quân đến, rốt cuộc cũng kịp lúc.

    Quân Liêu thấy thế lại càng hăng hái, hai bên thành ra ngang ngửa thế trận, lại tiếp tục giao chiến đến tận hoàng hôn rồi lại mải miết đánh chém đến nửa đêm.

    Lúc trận chiến đang hung hãn nảy lửa nhất thì Phan Mỹ đã nhận được tin báo, hắn tức tốc thống lĩnh quân binh quay lại cứu viện.

    Vì một lần bị quân Liêu cướp phá lương thực, làm cho lão tướng Lưu Đình Nhượng của quân Tống oán hận mà đuổi theo, lại bất ngờ đoạt được chỗ khí giới công thành này.

    Quân Liêu các ngả nghe tin lại lấy làm lo sợ, hộc tốc phản ứng lại, mong rằng kịp thời phá hủy đống khí giới này khỏi tay quân Tống trước khi đại quân của địch hợp lại.

    Kết quả chỗ khí giới của Triệu Nhị Thúc tạo ra lại trở thành một mồi lửa dẫn dụ cả đám thiêu thân chạy tới.

    Hai bên giao chiến đến tận khi trời sáng, giờ mới có ý định rút lại binh mã.

    Trên một vùng đồng bằng lớn, hai đám quân đen kịt đang giằng co, đến lúc nhìn lại thế trận, chủ tướng hai bên không khỏi kinh hãi.

    Khí giới trong tay quân Tống được bảo vệ chặt chẽ, họ đã bố trí binh tốt vây quanh bên trong, kỵ binh lập vòng vây bên ngoài, tránh cho quân Liêu nhảy vào phá hỏng.

    Tống binh lực bấy giờ khó mà tính được, chỉ nhìn qua đám kỵ binh, cũng phải đến hơn tám vạn.

    Còn đám quân Liêu, khắp nơi tụ đến cho nên đều là kỵ binh, đám quân của Tiêu Thát Lẫm, Tiêu Can và Hàn Khuông Tự cũng vậy, cứ thế đối diện mà đứng.

    Qua đó có thể nhận thấy cục diện thực đang thăng bằng, binh lực hai bên đa phần đều là kỵ binh, vị trí lại cùng trên bình nguyên trống trải.

    Vậy một khi xảy ra việc kỵ binh đối mặt kỵ binh, hai bên giằng co không phân thắng bại thì phải làm sao đây?

    Chỉ có một biện pháp duy nhất, quyết chiến!

    Tử chiến!

    Quân đoàn bộ binh giằng co thì có thể tự do rút lui, kỵ binh mà giao chiến như vậy, lại thêm địa hình xung quanh bằng phẳng không núi non, không thể vừa rút vừa chống đỡ được địch, kết quả chỉ có một cách duy nhất, chưa chết thì chưa dừng.

    Bởi vì, chiến mã dù có được huấn luyện tốt đến đâu thì vẫn chỉ là súc vật, không phải là người.

    Một khi thoái lui ắt rối loạn trận hình, nếu đối phương cũng là kỵ binh, như vậy sẽ được lợi mà toàn quân xông kích, kết quả bị giết hại cả loạt.

    Ai cũng không ngờ lại gặp phải một trận đánh như vậy, quân Liêu vốn đang né tránh quyết chiến với quân Tống để mau chóng trở về U Châu, lại biết rõ địa thế nước mình như lòng bàn tay, nên quân Tống muốn tìm quân Liêu quyết chiến cũng thực khó khăn.

    Nay nhờ chỗ bảo bối này lại xảy ra đại trận, binh mã không ngừng đổ bộ về đây.

    Ban đêm hỗn loạn đánh chém, đợi đến khi mặt trời rọi sáng mới vỡ lẽ, phát hiện ra vấn đề nghiêm trọng, việc quyết chiến đã không thể né tránh được.

    Vạn mã cùng hí vang tiếng, chiến trường chợt tĩnh lặng, Phan Mỹ đã dẫn quân đến, hùng hổ tiến đến như điên đại.

    Đang lúc mơ tưởng tìm được quân chủ lực của địch, tiêu diệt đến sạch sẽ trước khi xảy ra trận đại chiến ở U Châu hóa ra đã ở ngay trước mắt, có thể thực hiện nguyện vọng đó ở ngay đây.

    Cưỡi trên lưng ngựa bệ vệ, Phan Mỹ quất roi ngựa chi về phía đại quân quân Liêu, cao giọng quát: “Quân Liêu đã ngay trước mặt, tướng soái nào nguyện vì bản soái mà phá trận?”.

    “Mạt tướng nguyện đi!”.

    Lý Hoa Đình, Đồng Vũ đồng thanh nhận lệnh, hai người nhìn nhau một hồi, Đồng Vũ lại cười nói: “Lý tướng quân, quân của ngài chỉ có tới một vạn thiết kỵ, quân địch lại đông không dưới bảy vạn, trận này nên để Đồng mỗ ra tay!”.

    Lý Hoa Đình vẻ mặt hung hăng, sát khí đằng đằng nói: “Muốn diệt được địch, ắt dựa vào tướng, phá trận này Lý mỗ ta chỉ cần một vạn binh mã là đủ!”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 141:: Chỉ có thể chiến mà thôi.

    Share by: Mộng Hoa Trang

    "Các tướng sĩ.

    Liêu kị đang ở trước mặt. tùy ý chém giết, chặt đầu tướng cướp cờ hiệu, lập đại công hiển hách!"

    Lý Hoa Đình giơ cao thanh đao lên không trung, hô lên hiệu lệnh ngắn ngủi, rồi xông tới làm tiên phong hướng về phía quân Liêu.

    "Giết!"

    Hàng loạt đại thương đại thuần chĩa thẳng lên trời đi theo nó là những tiếng gào thét rầm vang, sĩ khí kị binh ngùn ngụt xông lên phía trước.

    "Giết!'

    Gần nghìn kị binh với vô số phi mã lại giơ đao sáng lóa cùng với hàng binh sĩ thứ hai lại hét lớn xông tói.

    "Giết!"

    "Giết!"

    "Giết!"

    Từng đội Tống kị dàn hàng theo hình chữ Khiết xông lên. hơn mười tầng quân Tống kị hình thành một đầu mũi tên cực đại, phi thẳng về trung quân của Tiêu Thát Lâm.

    Vừa nhìn thấy uy thế của Lý Hoa Đình.

    Phan Mỹ không khỏi vuốt râu khen ngợi: "Lý tướng quân thật là anh đũng!"

    "Hán nhi uy vũ, quân ta tất thắng!

    Hán nhi uy vũ, quân ta tất thắng!"

    Những tướng sĩ còn lại người giơ đao người giơ thuẫn, người giơ thương, hô lên những âm thanh vang dội làm chấn động lòng người, dùng tiếng hô của mình để làm tăng thêm sĩ khí chiến đấu cho chính mình.

    Mắt thấy Tống quân chỉ có hơn mấy trăm kị nhưng thế lại như hổ báo.

    Tiêu Thát Lâm tức giận thôi râu. nắm chặt cán trường thương hô to: "Nghênh địch."

    Khói bụi mịt mù. liên miên không đứt.

    Lý Hoa Đình mang theo một vạn thiết kị. thế như vũ bão, xông thẳng về bổn trận của Liêu quân, nhất thời người ngã ngựa đổ. tiếng chém giết tàn khốc vang lên.

    Sự tức giận lan tràn, tiếng hô gầm như sóng cuộn, cả một bình nguyên khắp nơi đều là chiến mã điên cuồng chạy, giữa không trung đêu là những mũi trường thương, lợi đao. cơ chiến chĩa thẳng lên. một vạn hán kị đã xông vào bổn trận Liêu quân, lại giống như một chảo dầu sôi đột nhiên bị đội một gáo nước lạnh vào, lập tức nổ tung tóe.

    Lúc này năm vạn kị binh bộ Đồng Vũ ở sau điện vẫn đứng yên không nhúc nhích, yên tĩnh như núi nhạc, tuyệt nhiên không có tiếng động, chỉ có chiến kì bay phấp phới, càng tăng thêm một áp lực vô hình, ai biết đến lúc nào thì bọn họ sẽ ùn lên như ong vỡ tổ chứ?

    Bởi vậy LÝ Hoa Đình khi lấy gần một vạn kị binh liều mạng xông vào bổn doanh quán địch đương nhiên là trong thời khắc xông vào đã phải bỏ ra sự hi sinh cực lớn. nhưng một khi đã đột nhập vào được địch quân thì lại như cá gặp nước, dũng mãnh vô địch, làm cho bôn trận Liêu quân trời long đất lở.

    "Đại vương đã lấy được thiên hạ.

    đại vương đã xưng thiên tử. hợp hai nước Tổng Hạ, dưới trướng danh tướng như mây.

    đại trượng phu không nhân lúc nàv lập được đại công, dũng cảm làm tiên phong, tranh công cầu chiến thì phải đợi đến lúc nào đâv?"

    Lý Hoa Đình thật sự đã liều mạng, phía sau có viện quân, không phải lo lắng gì cả. hắn chỉ cần tiến lên trước, tiến lên trước, phá vỡ. xé tan.

    Dẫn tất cả bộ binh trào lên như nước thủy triều.

    Cả bốn doanh Liêu quân như bị chấn động, theo quán tính, cả quân doanh Liêu quán như nước ớ trong một cái nồi lớn. lắc đi lắc lại. trận hình đại loạn.

    "Đồng tướng quân, thắng bại là ở thời khắc này, bộ quân của ngài có thể xông lên rồi!"

    Mắt thấy Lý Hoa Đình đã làm đại loạn trận hình Liêu quân, đã có cơ hội thừa dịp xông lên, lão tướng kinh nghiệm đầy mình.

    Phan Mỹ lập tức nắm bắt thời cơ.

    đứt khoát hạ lệnh.

    "Mạt tướng tuân mệnh!"

    Lời của Phan Mỹ vừa dứt thì Đồng Vũ. kẻ đã đứng chờ đợi sắp không thể kiềm chế được lập tức vui mừng đáp lời. giơ trường thương lên. hét lớn: "Huynh đệ. chớ để cho Lý tướng quân giành hết công lao. cho họ thấv thủ đoạn của huynh đệ chúng ta như thế nào đi.

    Giết!"

    "Giết!"

    Năm vạn kị binh lập tức chia làm hai lộ.

    Trình Kiểm Hình bao vây lấy chủ lực của Liêu quân, cùng lúc đó Tiêu Thát Lâm cũng hạ lệnh cho tướng lĩnh của hai bên cánh quân lập tức nghênh đón phục kích của Trình Nhạn Sí. cuộc xung kích như nước thủy triều, vũ tiễn, đao sơn, thương lâm hội tụ thành một bức tranh bi tráng.

    Liêu quân vừa lui vừa đánh, hơn nữa ba vị chủ soái Tiêu Thát Lâm.

    Tiêu Can.

    Hàn Khuông Tự quan châu, mỗi người có một bộ quân riêng, hiệu lệnh không thống nhất bằng Tống quân.

    Lý Hoa Đìrih và Đông Vù lại giống như con hồ đói.

    ào lên lập tức làm dao động cả Liêu quân.

    Chi trong chốc lát. cuộc thoái lui đã trở thành hỗn chiến, khí thế hoàn toàn thay đổi.

    Đại quân của hai người Lý Đông đã hình thành một áp lực đối với cả cục diện.

    Trận chiến đấu này có một ý nghĩa trọng đại trong lịch sử chiến tranh ngắn ngủi giữa Liêu và Tống, trong mấy trăm năm kéo dài về sau.

    Tống quốc không bao giờ còn có được một trận đấu đối kháng với ngoại địch bẳng lực lượng kị binh hoàn chỉnh như thế này.

    đây cũng là lần duy nhất, cũng là lần hoàn toàn thắng, vì thế nó luôn được học viện quân sự Đại Tống, tiền thân là Diễn Võ Đường Lô châu liệt vào làm ví dụ kinh điển về kị chiến, cũng theo đó mà rất nhiêu tướng lĩnh, hai bên Liêu Tống cùng với binh sĩ có biêu hiện kiệt xuất cũng được ghi chép lại vào trong sử sách.

    Mấy trăm năm sau. trong một bài giảng về tổng kết chiến dịch này.

    Hoa Mạn Thiên tiên sinh, người tư tâm giáo đâu của Diễn Võ Đường của Đại Tống đã giới thiệu như sau với học sinh:

    "Trong lịch sử, khi người Liêu gọi người Hán là Hán Nhi. người Hán cùng đã tự xưng như vậy. qua mấy mươi năm.

    Hán Nhi theo thói quen cũng truyền xưng cái tên này. nhưng sau khi phân chia nam bắc Hán nhân, người Tống từ đó đã tự xưng là người Hán. người Hán của Liêu quốc lại xưng là Hán nhi. mà lúc đó vẫn chưa phân thành như thế nàv.

    Vì vậy đột nhiên nghe thấv tiếng hô "Hán Nhi tất thắng", những nam nhân Hán gia ờ trong trận doanh Liêu quân cho dù về mặt tình cảm hay tâm lí từ lâu đã coi mình là người Liêu, vẫn cảm thấy một sự đả kích cực lớn trong lòng.

    Đặc biệt là tiếng hô của mấy vạn người, sự đả kích cường đại và sức chấn động đó không có cách nào đùng lời để hình dung được, những người Hán bắc quân với huyết mạch người hán bất giác mất đi đại khí.

    Điểm này đối với việc một vạn kị birih của Lý Hoa Đình xông vào địch trận mà nói.

    đã tạo ra một tác đụng không thể lường hết được.

    Có thể nói.

    đây là một ví dụ cực kì thành công về chiến lược đánh tâm lí.

    Ngoài ra. khi Liêu quán đang giữa đường lui về bảo vệ Nam Kinh, lại phát động phản kích cục bộ. với tình hình này bọn họ nên lựa chọn chiến thuật nhất kích không trúng, lập tức bòa. vì nếu một khi hình thành thế cục quyết chiến chính điện thì đối với những tướng sĩ Liêu quốc sớm đã không còn lòng chiến đấu mà nói sẽ là một việc vô cùng nguy hiêm. về điểm này người Liêu lại một lần nữa mắc sai lầm.

    Điểm thứ ba chính là. khi đó Phan Mỹ tướng quân, người thống soái các bộ tướng lĩnh đông lộ lại kịp thời trở về cứu viện, đích thân chỉ huy trận này. quân lệnh ban xuống, trên dưới nhất thể.

    Còn Liêu quốc lúc đó lại có tới ba vị tướng lĩnh Tiêu Can.

    Tiêu Thát Lầm.

    Hàn Khuông Tự, lân lượt chia nhau nắm giữ các lộ quân, quân giới và quyền lực thực sự của ba vị này cũng không phân cao thấp, nó đã tạo thành tình trạng quân ai người đó chiến, không có cách nào điểu động toàn quân đây cũng là một nhân tố quan trọng quvết định chiến bại trong cuộc chiến này.

    Đương nhiên tướng sĩ quân ta trên dưới một lòng, tác phong chiến đấu ngoan cường, đã phát huy tác dụng vô cùng lớn trong cuộc chiến này.

    Ngoài ra, còn có một nguvên nhân quan trọng khác, không cho phép các trò bỏ qua.

    đó chính là ánh hưởng của nhân tố ngoài dự đoán đối với chiến tranh.

    Ví dụ như trong trận chiến này. có một quan viên của nước ta làm tuyên phủ sứ ờ Giao Chi. lúc đó còn là một tiêu hiệu úv, tên là Đinh Phong.

    Đinh Phong trước đây là diêm đinh nhỏ bé ở Thục Trung, vì tham gia vào nghĩa quân của tướng quân Đồng Vù nên đã trớ thành một phân tử của cánh quân này.

    Trong lúc chiến đấu hắn đã bị thương, ruột lòi cả ra ngoài.

    Khi hắn không thể ngồi vững trên ngựa nữa. liền đưa tay lấy phục đao. chém đứt chân của con ngựa đang phi tới trước mặt. làm cho địch quán trên ngựa ngã xuống, sau đó Đinh Phong liền thuận thế chém đâu địch nhân đó. nhưng hắn hoàn toàn không ngờ rẳng kẻ bị hắn chém đầu đó lại chính là Yến Vương Hàn Khuông Tự của Liêu quốc.

    Hàn Khuông Tự là người Kế Châu Ngọc Điền.

    Hắn giỏi y thuật; hoàng hậu đời trước thương hắn như con.

    Hoàng đế Liêu quốc sau này là Da Luật Hiền cơ thể nhiều bệnh, mà Hàn Khuông Tự y đạo cao mình, vì thế hai người rất nhanh đã kết giao tình thâm hậu.

    đông thời hoàng hậu của Da Luật Hiển...khụ khụ... người nàv... chính là Tiêu thái hậu Liêu quốc, người đã để lại rất nhiều truyền thuyết ái muội với thánh tổ hoàng đế nước ta, bà ấy đã từng có hôn ước với con trai của Hàn Khuông Tự Hàn Đức Nhượng, nhưng khi Đức Vương mưu phản.

    Hàn Đức Nhượng đi tháp tùng theo Da Luật Hiển, rồi đỡ cho hắn một mũi lạnh tiễn, sau đó là mất mạng, cho nên để bù đắp lại. thêm nữa lúc đó Da Luật Hiển quả thật cũng thiếu tâm phúc, cho nên Hàn Khuông Tự đã được phong làm Yến vương.

    Đến đây ta đặc biệt nói rõ một chút.

    Các trò này. những truyền thuyết dân gian đó đều là đo sau khi kí hiệp định đình chiến, hai nước Liêu Tống qua lại mật thiết, nước ta đã viện trợ kinh tể cho nước Liêu, và những người đứng đầu hai nước thường qua lại với nhau, vì thế đã làm cho những học giả biên tập lịch sử nhiêu chuvện phát ngôn ra những lời hoang đường.

    Thánh tổ hoàng đế Văn Thành Võ Đức ta tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện như vậy.

    Trong chính sử hai nước Tống liêu, đối với những truvền thuyết này hoàn toàn không tìm ra một chút marih mối kiểm chứng nào.

    Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu còn viết ra rất nhiều truyền xướng biểu diễn khúc tấu có liên quan đến thánh tổ và Tiêu hậu.

    đây đều là những kẻ mê muội.

    Các học trò nàv. chớ có đem văn nghệ biến thành lịch sử nhé. chớ bị ảnh hưởng bởi những truyền thuyết dã sử này.

    Khụ khụ, thôi, chúng ta lại trở về chủ đề chính.

    Cái chết bất ngờ của Yến vương Hàn Khuông Tự đã làm cho lòng quân Liêu quốc đại loạn, vì thế càng làm cho quán Liêu đại bại nhanh hơn. từ đó mà cho cả chiến cục nhanh chóng nghiêng về phía quân ta. làm cho quân ta chi cần bỏ ra một ít thương vong mà đã đổi lấy được đại thắng.

    Các học trò. trên chiến trường một khắc vạn biến, chưa đến thời khắc cuối cùng thì cũng chưa thể nói được ai thắng ai bại. một nhân vật nhỏ. một sự kiện nhỏ. một tình huống bất ngờ đều có thể triệt để thay đổi chiến cục.

    -----oo0oo-----

    Chương 142: Tứ diện sở ca

    Đả tự : Bảo Ngọc --- 4vn.eu

    Sau đó, khi Hàn Khuông Tự chết.

    Tiêu quân như bị chặt đứt cánh tay.

    Tiêu Thát Lầm cũng bị thương, tất cà quân chủ lực hoặc bị giết hoặc bị bắt, diệt thương gần bảy phần, lúc này cũng có thể coi như là toàn thắng rồi. nhưng Tống quân vẫn không chịu buông tha.

    Tiêu Thát Lâm thống soái bôn bộ thoái lui khỏi trận chiến, dựa vào thời gian quý báu mà những binh sĩ trên chiến trường dốc hết sức dành được để nhanh chóng thoái lui, nhưng âm hồn Đồng Vũ không tiêu tan cứ bám mãi không buông.

    Liêu quân lui được mấy mươi dặm.

    đến một quả núi nhỏ. tên là Dương Giác sơn. dựa vào ưu thế cao của nó để chống lại sự công kích của Tống quân.

    Đồng Vũ hoàn toàn không chút sợ hãi. xông thẳng lên núi nghênh địch, một trận huyết chiến lại diễn ra.

    ép cho Liêu quân phải vứt bỏ Dương Giác sơn, tiếp tục thoái lui.

    Chỉ trong một ngàv chúng đã phải liên tiếp vứt bỏ bốn trận địa. mà Đồng Vũ lại luôn cắn chặt lấy chúng, chiến đấu mãnh liệt.

    Cuối cùng, Tiêu Thát Lâm chỉ còn hơn ba trăm quân chạy thoái từ trong sơn cốc ra. tất cả những binh sĩ yểm hộ cho chủ tướng thoát thân đểu trở thành tù binh của Tống quân.

    Tiêu Thát Lâm dẫn hơn ba trăm kị tàn binh bại thoát về u châu.

    Tiêu Xước nghe được tin thì lập tức nổi giận lôi đình, toàn bộ quân chủ lực kị binh này bị tiêu diệt sẽ làm tổn thương nghiêm trọng tới sĩ khí quán Liêu.

    Lần đại chiến này quân Liêu đã hoàn toàn bại. thảm bại, thiết kị mà quân Liêu luôn lấy làm kiêu ngạo giờ đã không còn là lợi khí đê khắc chế người Hán nữa. không khí bi quan từ trên xuống dưới của Liêu quân chỉ cần nghĩ cũng biết.”

    Trong lúc lòng người hoang mang, trên dưới bất an thì Dương Hạo lại dẫn bộ quân chủ lực ngày đêm chạy về dưới thành u châu, đến trước rất nhiều các đội quân cứu viện của u châu, tiến hành bao vây u châu thành, hình thành một hình thế hoàn toàn giống với Triệu Quang Nghĩa trước đây: Tống quân vây thành, viện quân vây Tống.

    Nhưng lần này Tống quán còn có thể bị bại sao?

    Đại quán vây chặt lấy thành, nhanh chóng cắm doanh trại Dương Hạo đích thân tuần tam quân sắp xếp tình báo. thông tấn, tập kết. bố trí. ngăn trận, tập kích và lương thảo, quân y. hậu cần...

    Trên đầu thành u châu.

    Tiêu Xước cũng đích thân tuần tam quân, cổ vũ sĩ khí.

    ở bên trái nàng có một viên hô tướng đi cùng, đây chính là Da Luật Hưu Ca.

    Tuần thị đến thành đông.

    Tiêu Xước liền đừng bước lại. giương cung lên chĩa xuống dưới thành, ngắm vào trận doanh cách xa thành mười dặm. phóng tên, tiếng người ngựa kêu thảm.

    Đột nhiên, ánh mắt Tiêu Xước bị thứ gì đó thu hút.

    Lọng vàng ô che, đó là nghi trượng của hoàng đế.

    Dương Hạo. hắn đang ớ dưới lọng vàng ô che đó. nhất định là Dương Hạo.

    Hai hàm răng trắng muốt của Tiêu Xước lập tức nghiến chặt lại. khuôn mặt xinh xắn như thủy ngọc Quan Âm lập tức đằng đằng sát khí.

    Chiếc võng lọng dưới thành đột nhiên cũng đừng lại. từ xa xa có thể nhìn thấy một tướng lĩnh mặc giáp bạc từ từ đi ra, đi về phía trước mấy bước, đứng lại. nhìn lên đầu thành.

    Hai bên khoảng cách rất xa nhau, không nhìn rõ được ngũ quan điện mạo. nhưng hai người hình như đểu có thể nhìn rõ được đáng vẻ đối phương, cứ đứng nhìn một lúc lâu như vậy. dường như vô số binh sĩ của hai bên cũng đêu cảm giác được sự giao thiệp vô hìrih giữa hai vị quân chủ. cả chiến trường đột nhiên vên tĩnh lại. chi có tiếng gió thổi vù vù. làm rung bay là đại kì. còn có mấy con ngựa không biết thời thức thỉnh thoảng lên kêu lên.

    Hai ánh mắt vượt qua quân doanh, vượt qua chiến hào, vượt qua tường thành, đan xen vào nhau, dao động, nhìn nhau rất lâu.

    Tiêu Xước đột nhiên phất tay. ném chiếc cung trong tay xuống đây. quay người bước đi.

    "Quyết tuyệt với quân, chỉ có chiến mà thôi, không còn gì để nói!"

    Chiến tranh, vì lợi ích mà nổi lên.

    Khi chiến tranh dưới thành u châu đang căng như dây đàn thì ở thượng kinh Liêu quốc lại một trận chiến vì lợi danh nổi lên.

    "Đại sự nếu thành thì các người sẽ đều trờ thành đại thần khai quốc.

    Da Luật Lưu Lễ Thọ ta không phải là kẻ keo kiệt, những người ở đâv đểu sẽ được phong thưởng.

    Xưng vương hay là xưng hầu chi còn xem mọi người có thể lập được bao nhiêu đại công cho bổn thế tử mà thôi."

    Trong phủ Lưu Lễ Thọ.

    Lưu Lễ Thọ mặt mày đỏ lựng, phấn chấn triệu tập hơn một tràm gia tướng tâm phúc, khảng khái nói. rồi hạ lệnh động viên trước trận chiến cuối cùng.

    Ngồi bên cạnh là Vương Quan Vũ đầu đội khôi giáp, uy phong bát diện.

    Da Luật Lưu Lễ Thọ khó khăn lắm mới kết thúc được buổi diễn thuyết. quay sang nói với Vương Quan Vũ: "Vương tướng quân, mời."

    Vương Quan Vũ thận trọng gật đầu.

    đứng dậy. tiến lên trước một bước, trầm giọng nói: "Kế hoạch hôm nay là như thế này, mã quân chỉ huy sứ Trình Thiên Hạo sẽ phụ trách đánh vào nha môn lưu thủ thượng kinh của Trừ Trất. giết chết Trừ Trất.

    đoạt lấy binh phù. không chế cung vệ quân thủ thượng kinh.

    Bộ quân chi huy sứ cẩu Ác Duy phụ trách khống chế hai nghìn cung đình nữ vệ..."

    Cẩu Ác Duy vừa nghe đã mừng ra mặt. hai nghìn cung đình nữ vệ đều là thân tín của Tiêu thái hậu. những nữ binh này đa phần là xinh đẹp trẻ tuổi. với binh thế hổ lang của hắn thì trận chiến này không biết sẽ đoạt về được bao nhiêu mỹ nữ kiều nương.

    Chưa cần nói đến việc phong thưởng, chỉ dựa vào điều này đám binh tướng dưới trướng còn không nhao nhao lên đòi làm tiên phong sao? cẩu Ác Duy vừa lo lắng bàn tính: "Ta cũng không cần quá nhiều . từ trong đám đó tuyên ra ba mươi người là được.

    Không, năm mươi mĩ nhân là được, tham quá không tốt, những cô nương còn lại để cho đám huynh đệ hưởng vậy" vừa khom người lĩnh mệnh.

    Vương Quan Vũ lại nói: "Phó đô chi huy sứ Lý Kiếm Bạch và hán quân đô ngu hầu úy Trì Phong và Chu Nghệ đang khống chế quản quân, lúc này chưa tói được, có điều việc nên làm ta đã dặn dò xuống dưới, phó đô chi huy sứ Lý Kiếm Bạch thống quân đánh hoàng cung, nhất định phải khống chế hoàng cung . hán quân đô ngu hâu Trì Phong và Chu Nghệ phụ trách khống chế bắc thành và tâv thành, còn về nam thành và đông thành..."

    Vương Quan Vũ mỉm cười: "Nam thành và đông thành vốn đang nằm dưới sự khồng chế của bộ lạc ta, không cần phải suy nghĩ nhiều.

    Điều ta muốn nói rõ một chút là một số nhân mã của bộ Bạch Can cũng sẽ tham dự hành động nàv. bọn họ phụ trách việc tạo hỗn loạn ở khắp các nơi trong thành khi sự biến, tùv ý tấn công phủ nha các nơi. châm lửa gây loạn khắp nơi. khi đó một số bộ tộc của các đại thần quyền quý có liên lạc với thế từ cũng sẽ hành động ngoại tuyến nhanh chóng tập kết ở thượng kinh, còn Thất Vĩ và Nữ Chân cũng sẽ đồng thời xuất binh, dụ chư binh biên quan, không để cho chúng về cứu viện thượng kinh.

    Chư vị. chúng ta đánh từ trong nội bộ làm cho chúng không kịp trở tav. tam lộ phía tây có Tống quân kìm hãm.

    đông bắc và tây bắc có Nữ Chân và Thất Vĩ hô ứng.

    đại sự tất sẽ thành."

    "Đại nhân, chúng ta cần phải làm những gì?"

    Một gia tướng tâm phúc của Lưu Lê Thọ tay nắm chặt đao. khí thế hung hãn hỏi.

    Lưu Lễ Thọ đứng ra nói: "Các ngươi sẽ cùng bổn thế tử đi đánh thiên lao. cứu vương gia. sau đó nhanh chóng đuổi đến đông cung, bao vây lấy hoàng thất, tông thân, chi võ bách quan ở lưu thủ thượng cung, phụ giúp phụ vương ta đăng cơ."

    Chúng tâm phúc vui ra mặt. rầm rầm đáp tiếng.

    Lưu Lễ Thọ và Vương Quan Vũ quay sang nhìn nhau, phất tay. hô lớn: "Xuất phát!"

    Da Luật Hưu Lễ Thọ đẫn hơn trăm danh tướng đi cùng hơn nghìn thân binh của hán quân đô chi huy sứ Vương Quan Vũ xông tới thiên lao. trong lúc đó. các nơi trong thành cũng đã phát động, khắp nơi là những màn chém giết thảm khốc.

    Thủ thiên lao chỉ là một số ngục lại ngục tốt. bọn họ cũng nghe thấv những tiếng chém giết kêu khóc từ trong thành truyền đến. lại không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

    Đang lúc hoang sợ bất an thì Lưu Lễ Thọ và Vương Quan Vũ thống binh đuổi giết tới, những ngục tốt thủ thiên lao này nào có thể đối kháng lại. thiên lao nhanh chóng bị công phá.

    Lưu Lễ Thọ và Vương Quan Vũ để lại một bộ phân quán binh thủ môn. nhanh chóng chém giết vào bên trong.

    Bọn họ không những muốn thả Tống vương ra mà còn muốn thả tất cả những ngựời bị nhốt trong đó ra. những người đó tất sẽ trở thành người kiên quyết bảo về tân chính quyền.

    Thông đạo sâu hút.

    Lưu Lễ Thọ trong lòng thương nhớ phụ thân, chân bước như bay, những phạm nhân hai bên lao phòng đã phát giác ra sự khác thường, người nào người nấy đều hưng phấn mà đập liên tục vào cửa lao. trong lúc hưng phấn cũng không biết đã gào thét những gì.

    Vương Quan Vũ đi sát theo hắn. trong lòng cũng đập loạn nhịp.

    Nếu như đã muốn ủng hộ Tống vương lên làm đế đương nhiên cần phải cứu Tống vương ra. việc này quả thực rất trọng đại. có điều hắn chủ động xin đến cứu Tống quân là vì còn có lí đo khác không muốn cho người khác biết.

    Phó chi huy sứ Lý Kiếm Bạch đánh hoàng cung tất có thể ăn được đầy túi. cướp được vô số kì chân dị bảo. cẩu Ác Duy đánh vào nữ quán tất sẽ chiếm được mĩ nữ, nhưng làm sao có công lớn bẳng cứu giá.

    Tuy nói công lao của hắn đã không thể chạy đi đâu được, nhưng đích thân xuất hiện trước mặt Tống vương thì chắc chắn sẽ để lại được ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng Tống vương, con đường làm quan của hắn đều sẽ trở nên bằng phẳng.

    Đang tiến vào trong thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng kêu thét.

    Lưu Lễ Thọ và Vương Quan Vũ vẫn không để tâm. chỉ nghĩ là mấy tên ngục tốt tàn dư đang ngoan cố chống lại. nhưng lập tức có người vội vã chạy tới. từ xa đã hô thất thanh: "Thế tử.

    đại tướng quân, đại sự không hav rồi. bên ngoài... bên ngoài có rất nhiêu binh mã cung vệ. có...có..."

    Lưu Lễ Thọ và Vương Quan Vũ đại kinh dừng bước, quay đầu nhìn thì thấy gia tướng đó vừa vội vã chạy tới trước mặt thì lập tức ngã xuống đất, trên lưng cắm ba lợi tiễn, sâu khoảng nửa thước, thật không ngờ hắn còn có thể chạy xa đến vậy.

    Lưu Lễ Thọ và Vương Quan Vũ quay sang nhìn nhau, không còn bận tâm tới việc nhanh chóng đi vào nơi sâu nhất đại lao để cứu Tống vương nữa mà lập tức quay người chạy đi như bay.

    ở cửa thiên lao. cấm quán cung vệ Liêu quốc sát khí đẳng đằng, đứng chặn phản quân ngay ở cửa. một vị tướng quán nhấc chiếc đại đao đẫm máu lên. từ từ bước tới phía thông đạo. máu trên đao cứ chảy tong tong xuống dưới đất.

    Bên cạnh hắn là một tên béo lùn với cái đầu đặc biệt to. trong tav tên béo lùn cầm một chùm chìa khóa lớn bước đi.

    "leng keng" mấv tiếng, hắn cắm chiếc chìa khóa vào trong chiếc cửa sắt lớn nặng nề thứ nhất, sau đó là chiếc cửa thứ hai, chiếc cửa thứ ba. cuối cùng là cửa lớn. lục đục trên góc tường một hồi, "rầm rầm rẩm" những tiếng động lớn vang lên. một hàng rào sắt từ trên không hạ xuống, cắm chặt chặn trước cửa. hàng rào đó mỗi tharih đều to chừng cô tay. nặng cà nghìn cân.

    "Tướng quân, đã xong rồi. cho dù chúng có thật sự là một bày sư tử thì cũng đừng hòng thoát ra khỏi đây. trừ phi chúng biến thành con ruồi."

    Đại đầu coi ngục cười hi hi. nói.

    Vị tướng quân mặt lạnh như tiền cũng nhếch mép cười, nói: "Tốt, đợi khi thái hậu hồi kinh phong thưởng xuống tất sẽ có phần của ngươi!"

    Đại đầu cười bồi nói: "Đây đều là công lao của đại nhân, tiểu nhân không dám tham công."

    Tướng quân mặt lạnh, vui vé vỗ vào vai hẳn. rồi chậm rãi quay đầu lại nhìn thì thấy Lưu Lễ Thọ và Vương Quan Vũ đứng cách sau bốn tấm cửa. sắc mật trắng bệch, hai tay nắm chặt lấy song sắt, hét lớn: "Chuyện gì thế này?

    Chuyện gì thế này?"

    Tướng quàn mặt lạnh cười lạnh lùng, cao giọng nói: "Phụng mệnh lệnh của lưu thủ Trà Trất đại nhân tập kích bắt phản loạn, các ngươi... cứ ờ vên trong đó mà đợi đi."

    "Không thể nào.

    Trà Trất sao có thể biết tiên tri?

    Hắn sao còn nhiều binh mã để điều động như thế?"

    Vương Quan Vũ mặt trắng bệch, kêu lên như bị điên.

    Tướng quân mặt lạnh, cười khẩy một tiếng, hai tay chắp sau lưng nói: "Việc nàv à. ngươi nên cảm ơn phó đô chi huy sứ của ngươi mới đúng, ngươi cho rằng bên cạnh ngươi thái hậu lại hoàn toàn không có một tâm phúc nào mà lại có thể yên tâm như vậv sao?"

    "Lý Kiếm Bạch?

    Lại là tên cẩu tặc Lý Kiếm Bạch hại ta."

    Vương Quan Vũ gào lên. rút đao ra điên cuồng chém, ánh lửa tóe ra. trường đao đứt đôi nhưng cửa sắc hoàn toàn không động.

    Tướng quân mặt lạnh xua tay hạ lệnh: "Phóng tiễn."

    "Vù vù vù..."

    Hàng loạt mùi tên bắn đi. phản quân trong lao chạy loạn tìm chỗ trốn, hoàn toàn không còn chút kiêu ngạo nào nữa.

    Phản loạn ở thượng kinh đã trở thành một trò khôi hài, phó đô chỉ huy sứ Lý Kiếm Bạch là nội gián mà Tiêu Xước đã bố trí bên cạnh vị thống lĩnh Hán quân Vương Quan Vũ. toàn bộ kế hoạch mưu phản này đã bị bại lộ.

    Tuy nói thượng kinh lưu thủ Trừ Trất trong tay binh lực có hạn. cũng không kịp thông báo cho Tiêu Xước để lại điều binh tới. nhưng dựa vào bản lĩnh tiên tri tiên giác, lại có nội ứng của Lý Kiếm Bạch, nên vẫn có thể nhanh chóng tiêu điệt đuợc phản loạn, thành thượng kinh là là một bãi chém giết sực mùi máu tanh, trừ lúc vừa mới bắt đầu Hán quán phát động trước, đã chiếm được ít nhiều thế thượng phong, nhưng ngay sau đó lại bị rớt ngay vào trận chém giết tàn khốc.

    Đặc biệt là hai nghìn nữ binh, người nào người nấy đều là những đại cô nương yểu điệu, nhưng giết người lại không chút mềm tay. còn hăng hơn so với nam nhân, cẩu Ác Duy phấn chấn tiên phong xông vào không doanh, đầu tiên là phóng hỏa khắp nơi. sau đó là lùng sục tìm kẻ địch, nhưng ngay sau đó hai nghìn con hổ cái ùn ùn kéo ra. bao vây lấy cẩu Ác Duy và đám thân tín của hắn. rồi cắn tan nát không chừa một kẻ nào.

    Phản loạn đã thành công được một nửa, hành động trọng nội thành thượng kinh tuy nhanh chóng đã bị dập tắt. nhưng Thất Vĩ và Nữ Chân vẫn kịp thời phát binh, chỉ có điều đã có sự nhắc nhớ trước của Trừ Trất. hành động của chúng không nhận được kết quả lớn lắm.

    Cùng lúc đó. những chấn động ở thượng kinh tuy đã nhanh chóng dẹp. nhưng quân phản loạn cầm đâu là những kẻ quyền quý do đích thân Lưu Lễ Thọ liên lạc, kẻ thì vì cuộc chiến Tống Liêu mà bất mãn với Tiêu Xước, kẻ thì muốn đoạt được lợi từ trong nguy hiểm, lại hừng hực khí thế nổi dậy.

    Bây giờ binh lực ở bình diện thượng kinh đã trống không, trận này vốn rất dễ có thể bình loạn, nhưng lại để lỡ mất thời cơ tốt nhất tiêu diệt chúng, làm cho chúng nhân dịp trào lên. vùng đất tâm phúc của Đại Liêu vốn đã không ổn lập tức rơi vào sự rung chuyển cực độ.

    Lúc này. hơn mười chiến thuyền đã từ đông lộ Sơn Đông Tống quốc xuất hải tới quản hạt Liêu Dương Phủ Đông Kinh thuộc Liêu quốc, rồi lên đất liền, đại quân tập kết. tiến vào Liêu Dương, nơi binh lực đang bị trống nghiêm trọng...

    Mười sáu châu Yến Vân.

    Dương Hạo cả đường tiến công, cả Doanh châu đã lần được vào tav Tống quốc, sau khi Dương Hạo vây binh ớ thành u châu, đầu tiên là đánh mấy trận đại chiến với viện quân ngoại vi. sau khi ép được viện quân rời xa một chút liền phái birih cắm chốt ờ những yếu đạo giao thông của u châu, điểm này lại chính là điểm mà lúc trước Triệu Quang Nghĩa không làm được.

    Triệu Quang Nghĩa muốn mô phòng cách đánh vây thành đánh viện của Lý Thế Dân, nhưng lại còn tự tin hơn nhiều Lý Thế Dân.

    Lúc trước Lý Thế Dân đánh Vương Thế Sung ở thành Lạc Dương, thì đâu tiên đã diệt sạch các châu hu vện xung quanh Lạc Dương, chiếm lấy yếu lộ mà viện quân tất phải đi qua. lại dùng thời gian một năm mới ép được Vương Thế Sung vào đường cùng, đành phải dẫn thái tử của hắn quân thần cùng hơn hai nghìn người mở thành đầu hàng, còn Triệu Quang Nghĩa lại bỏ qua việc nắm giữ các quan ải hiểm yếu xung quanh, để mặc cho viện quân Liêu quốc ra vào. cuối cùng đến trận ớ Cao Lương Hà đã trúng kế đại bại.

    vết xe đổ.

    Tống quân phất cờ trở lại sao có thể mắc lại những sai lầm đó.

    Dương Hạo vừa đến dưới thành u châu thì không đánh vội. việc đầu tiên mà hắn làm chính là diệt sạch các châu huyện xung quanh, chiếm mấy nơi yếu địa chiến lược, chỉ dùng lượng binh lực ít. dựa vào địa thế hiểm yếu để ngăn cản bước tiến của viện quân, hoàn toàn không đê cho chúng tiến sát được tói thành u châu.

    Thủ quân u châu ngay cả một bóng viện quân cũng không thấy, điều này đã đả kích lớn tới mức nào đối với lòng tin kiên thủ của họ chỉ cần nghĩ cũng biết.

    Lập tức.

    Lưu Đình Nhượng và Đồng Vũ áp vận khí giới công thành đuổi tới. hơn nữa những người thợ trong quán cũng đã nhanh chóng chế tạo ra một bộ phận vũ khí.

    đủ để phát động cuộc chiến công thành..

    Dương Hạo lúc nàv mới bắt đầu chính thức dụng binh với u châu.

    Lúc này. trời đông giá rét sắp đến. gió lạnh, gào thét, tuyết rơi lất phất, cả một màn trời u ám.

    Vì tam châu Doanh, Mạc.

    Trác đã vào tay Tống quân, hơn nữa dùng một lượng lớn xe trượt tuyết để vận chuvển nên việc cung cấp lương thảo không thành vấn đề. thời tiết mùa đông tuy lạnh giá nhưng chủ lực Tống quân được tồ họp thành từ binh Hà Nam. binh Hà Bắc và binh Hà Tây. cũng có thể đủ sức chịu đựng với cái giá lạnh, hơn nữa Tống quán ngàv đêm công thàrih. thủ quân trong thành chi có thể luôn túc trực kiên thủ trên đầu thành. không thoải mái bằng Tổng quân, hai bên đều rất gian khổ nhưng vẫn có thể chống đỡ được.

    Năm mới. quốc quân Tống quân Dương Hạo đón một năm mới trong đại doanh đối điện với địch.

    Vây thành đã hon hai tháng, qua tết Nguyên Tiêu.

    Dương Hạo liền bắt đâu chia binh đánh các châu, bộ tốt công thành, kị binh tập kích viện quân.

    Qua hơn một tháng.

    Thuận châu.

    Đàn châu liên tiếp vào tay một cách đễ đàng.

    Cứ như thế. sáu trong số bảy châu có giá trị chiến lược hiểm yếu nhất trong mười sáu châu Yến Vân thuộc hai cánh đông tây dãy Thái Hành Sơn đã vào tay Dương Hạo.

    Dương Hạo đã cắm chốt chặt được ớ sơn khẩu Thái Hành, thành u châu đã trờ thành cô thành.

    "Tây lộ quán đã đánh tới úy châu.

    Da Luật Tà Chần tập kết các lộ cung vệ quân.

    Tộc Trướng quân, Bì Thất quân, Kinh Châu quân, phản công toàn điện.

    Tào tướng quân nhận lệnh của quan gia.

    đã thu lại công thế. có điều binh mã Nam Viện Bắc triêu đã bị dẫn dụ ỡ bên ngoài Nhạn Môn. không còn có sức cứu viện u châu."

    "Mấy nơi hiểm ải quan trọng của con đường từ Thái Hành thông tới đông thành đã nằm hết trong tay chúng ta, bây giờ quân viện trợ duy nhất của Liêu quân chỉ có thể đến từ bắc lộ, chiến cục trước mắt đang có lợi với chúng ta.

    Có điều.

    Lý Thế Dân ngày trước có thể vây thành Lạc Dương trong vòng một năm. nhưng chúng ta không thể làm vậv."

    Phan Mỹ cười khổ nói: "Triệu tể tướng và Lô tể tướng trong thư có nói hi vọng quan gia có thể nhanh chóng kết thúc chiến sự ớ bắc cương thực ra đã suy nghĩ rất kĩ tới nhiêu mặt.

    Thời của Lý Thế Dân. thiên hạ vô chủ. chư hầu tự lập.

    Lý Thế Dân chiếm được Quan Trung, lại có Lý Uyên tọa chấn hậu phương, triều Tùy lại tích trữ lượng lớn lương thực, quốc khố dồi dào, dùng cho tới cuối năm Trịnh Quan cũng không hết.

    Còn chúng ta bây giờ lại không thể bằng được như thế, con dân Đại Tống hơn nghìn vạn, quốc sự phức tạp. nền tảng còn kém xa so với triều Tùy.

    Lũng Hữu mới quy phục, cần phải đốc sức gây đựng buôn bán; Ba Thục chiến tranh nhiều năm. chính kinh mục nát. cần phải khôi phục nguyên khí; quan lại các địa phương trong triều, cần phải được tiến hành điều chính trong hoàn cảnh chính cục ổn định.

    Có thể nói vây giờ nhìn thì như giang sơn đã ổn định, nhưng thực ra vẫn còn rất nhiêu vấn đề cần phải giải quvầ. bâv giờ vì trận đại chiến nàv mà tạm thời có thể bị áp chế. nhưng nếu những vấn đề này không nhanh chóng được giải quvết thì một khi có bất kì điêm nào xảy ra vấn đề lớn hơn thì tất cả các mầm họa ngầm khác cùng sẽ bị bộc phát."

    Dương Hạo chậm rãi gật đầu.

    Ý kiến của Triệu Phổ và Lô Đa Tốn không chỉ đại biểu cho ý kiến của hai người họ.

    đó là kết luận được hai vị tê tướng kiệt xuất phân tích, cùng với việc kết hợp nhiều ý kiến về tình hình của cả thiên hạ đưa ra.

    Trận bắc phạt này nếu như thắng lợi thì rất nhiều những vấn đề cần rất nhiều thòi gian, hao tốn rất nhiều tinh mới có thể giải quvá được đều có thể thuận lợi giải quyết nhờ thắng lợi to lớn trên mặt quán sự. một khi xuất hiện điều ngoài ý muốn thì tất cả sẽ rất khó giai quvết.

    Gia tăng các mâu thuẫn, đợi đến khi tất cả những mâu thuẫn này tự nhiên bộc phát thì tất cả sẽ không thể cứu vãn được.

    Lúc này. mục tiêu chiến lược của hắn sắp đạt được rồi việc tiến công với u châu trước mắt vẫn chưa có tiến triển gì. u châu là nam. kinh của Liêu quốc, lại là noi ờ của người HáĩỊ khu nông canh, lương thực của u châu vài ba năm cũng không có vấn đề gì. hơn nữa đây lại là địa bàn của Liêu quốc, lòng dân vẫn hướng về Liêu quốc, chưa cần nói người Hán Liêu quốc vốn đã không có cảm tình gì với quân Tống mà chính những dân chúng bình thường của Trung Nguyên cũng không có chút hứng thú nào với việc bắc phạt này.

    ** *

    Bây giờ vẫn còn khá tốt. chiến tranh nếu như biến thành tác chiến trường kì. thì sẽ tiêu hao lượng lớn tài lực, vật lực và quân lực, lượng lớn tướng sĩ tử thương.

    Khi không lập tức nhìn thấv hiệu quả lợi ích thực tế. thì gánh nặng của bách tính trong nước càng lúc càng nặng nề. người thân chết càng nhiều, đâu tiên bọn họ sẽ chán ghét chiến tranh, phản chiến, từ đó dần dần làm cho cả xã hội tầng tầng lóp lớp chống đối chiến tranh một cách tiêu cực.

    Cái gì mà vương soái bắc định Trung Nguyên, cái gì mà cuộc sống người Hán Bắc quốc đang ở trong lúc nước sôi lửa bỏng mong chờ vương sư giải cứu.

    Đích thân trải qua thòi đại này, chính mắt nhìn thấv. chírih tai nghe thấv tất cả đã làm cho Dương Hạo sớm đã hiểu được tiếng lòng của bách tính: Bách tính bình thường sẽ không bận tâm xem ngươi có võ công thập toàn hay không, giang sơn của ngươi có thống nhất, hay cương vực có mở rộng hay không, điều họ muốn chỉ là có thể sống một cách bình an, cuộc sống đầy đủ đây mới là hoàng đế tốt nhất trong lòng họ. chứ không phải là dùng mô hôi và máu của chính mình để nuôi ngươi.

    Dương Hạo cũng không hi vọng phải đốc hết binh lực để gây chiến, gây đến mức bách tính Liêu quốc ùn ùn kiến lập nghĩa quân, phất cờ kháng Tống, bách tính Tống quốc dùng đủ mọi cách để chống lại cuộc chiến mà triều đình phát động một cách tiêu cực, thậm chí là gây hỏa khắp nơi.

    đương cao nghĩa kì.

    Trong kế hoạch lúc đầu của hắn hoàn toàn chưa từng muốn tiêu diệt Liêu quốc.

    Giết một nghìn địch, tử tổn thương tám trảm binh mình, nếu thư đại thương nguyên khí mà có thể diệt được Liêu quốc thì cũng thôi, nhưng trên thực tế mục tiêu này không thê thực hiện được, thực lực của Liêu quốc không đễ làm cho người ta coi thường.

    Liêu quốc lần này địa bại một là do Tống hợp nhất, thanh thế lớn mạnh, làm cho Liêu quổc trở tay không kịp. trong giai đoạn đầu của chiến tranh hoàn toàn rơi vào thế bị động.

    Thứ hai là trên mặt chiến thuật cụ thể Tống quân vẫn đùng chiến thuật đánh nhanh để tập kích u châu, tập trung ưu thế binh lực, năm hướng thành một trảo, rồi đánh thăng vào nơi yếu hiểm, còn Liêu quân lại phản ứng chậm chạp, chiến tuyến bị kéo đài. nguồn binh bị phân tán.

    Thứ ba là công tác tình báo của Tống quân phát triển, có thể làm được việc biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng.

    Bất luận là động hướng của Liêu quân hay là địa hình tác chiến.

    Tống quân đều có được sự hiểu biết rõ ràng, ngược lại. quán Liêu ngay cả tình hình nội gián, thám mã đêu không có cách nào nắm bắt rõ được, không bại mói là lạ.

    Nhưng những mặt này chỉ cần Tiêu Xước có thể kiên trì cố thủ u châu thì có thể lợi dùng thời gian mà từ từ xoay chuyển tình thế.

    đặc biệt là sĩ khí lòng quán Liêu quốc, từ từ có thê bình tĩnh lại.

    Dương Hạo cũng đã có ý đàm phán từ trước, nhưng thời cơ chưa đến lúc phải đàm phán thì hoàn toàn chưa cần thiết, như vậy chỉ có lãng phí thời gian, mà lại không thê đạt được mục đích của mình.

    Liêu quốc sẽ. không đưa ra bất kì sự nhượng bộ nào trong thời gian đó. còn bây giờ...

    Bây giờ Thất Vĩ và Nữ Chân phải chăng đã đúng hẹn xuất binh?

    Hải quân của ta phải chăng đã xuất hiện sau địch?

    Những điều này là nhân tốt mấu chốt nhất trong việc đàm phán của ta.

    ---oo0oo---

    Dương Hạo chắp tay nhìn về phía xa xa, thở đài một hơi. sương mù mờ ảo tà tà bay. làm ẩn hiện thần sắc của hắn.

    Hải quán Tống quốc đã từ Tam Sơn Phổ lên bờ. bắt đầu tiến tới Liêu Dương Đông Kinh Liêu quốc, chủ lực Liêu Dương lúc này đã chạy về cứu viện cho u châu, ở phía đông bắc và chính bắc, lại là người Nữ Chân và người Thất Vĩ đang ngo ngoe nổi đậy. người Khiết Đan nghe tin xong vô cùng hoảng sợ.

    Đội Tống quân này là quân đội hỗn hợp cấu thành từ cấm quân Biện Lương và thủy sư nguvên Nam Đường, số người chưa tới ba vạn. vì vận birih trên biển và kị binh không nhiều nên Dương Hạo cũng chưa từng hi vọng bọn họ có thể tấn công đoạt được thành, thật sự chiếm linh đại hậu phương của người Liê cần phải biết rẳng người Liêu nam nữ già tré đểu thiện cưỡi ngựa bắn tên, bây giờ lực lượng to lớn đó vẫn chưa thực sự được phát động.

    Một khi người Liêu nhận thức được nguy cơ vong quốc đang ớ trước mặt thì lực lượng đáng sợ đó sẽ biến thàrih một con sóng che trời cực lớn.

    Liêu quân sẽ nharih chóng bổ sung được đội quân tràn đầy sinh lực.

    Dương Hạo xuất binh ở phía sau địch, tiến vào Liêu Dương, quán động dụng tuy là quân đội nhưng mục đích của hắn lại là muốn rải rác tin hiệu quốc gia sắp vong, tứ phương sớ ca cho Liêu quân ở u châu trong, đê cho bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng, duy chi có như vậy mói có khả năng đàm phán.

    Còn có gì có thể làm cho bọn họ chấn động hơn việc quân đội của nước khác xuất hiện ờ nơi mà bọn họ nghĩ rằng tuyệt đối sẽ không thê xuất hiện được?

    Yên Vân mười sáu châu là nơi tụ cư của người Hán. rất nhiều người Khiết Đan truyền thống vẫn sống du mục ở trên thảo nguyên nhưng không coi nơi đây là vườn nhà của mình, đây cũng chính là nguyên nhân rất nhiều quý tộc Khiết Đan đã kiến nghị vứt bỏ u châu khi Triệu Quang Nghĩa bao vây u châu, trờ về tự thủ nguvên cố. chứ không phải vì Triệu Quang Nghĩa vâv thành u châu, thoắt cái đã làm hù dọa được lá gan của tất cả người Liêu.

    u châu bị vây, đối vói rất nhiều quý tộc truyền thống Khiết Đan mà nói còn không có được cảm giác đau như cắt vào thịt, mà hoàng đế và thái hậu vẫn thủ ớ u châu, chi cần một khi u châu chưa bị phá thì bọn họ tuy đối sẽ không tuyệt vọng.

    Nhưng bây giờ. nếu như có một đội quân Tống đột nhiên xuất hiện ỡ phía sau lưng họ. nơi mà họ cho rằng đó là thạch bàn không thê phá vỡ, bức chắn tâm lí lập tức bị phá vỡ. giai cấp thế lực nòng cốt nàv sẽ bị lung lay.

    đám đại quv tộc bát thị Khiết Đan sẽ rơi vào khủng hoảng, mà sự đao động và khiếp sợ của chúng sẽ trực tiếp ảnh hướng đến quvết định của Tiêu Xước.

    Dương Hạo biết thiếu phụ xinh đẹp như hoa anh đào này vô cùng quyết đoán, đã quyết định thì sẽ không thay đổi. so với vô số hán tử còn dũng mãnh hơn nhiều, nếu như không phải làm lay động đến căn cơ của nàng, làm cho nàng cùng lúc phải chịu áp lực cả trong lẫn ngoài thì nàng tuvệt đối sẽ không khuất phục hắn.

    Nàng là loại nữ nhân nếu như hẳn rơi vào tay nàng, nàng thà chính tay một đao kết thúc tính mạng hắn. sau đó dùng cả đời để thương nhớ và đau khổ cũng quyết sẽ không khuất phục tình cảm. về điểm này thì nàng còn kiên cường hơn cả Chiết Tử Du.

    Đông kinh Liêu quốc lưu thủ hoang mang phái người truyền tin tới thượng kinh, thành viên trong hoàng thất ở thượng kinh nhận được tin này vô cùng hoang mang thất sắc. từ trong tấu báo của đông kinh lưu thủ. bọn họ không có cách nào hiểu hết được tình hình cụ thể không biết Tống quân có tổng cộng bao nhiêu người, đã chiến được bao nhiêu nơi. bọn họ chi biết lão gia nhà mình gia viên bao đời nhà mình bây giờ cũng đã xuất hiện bóng hình của Tống quân.

    Tây kinh khói lừa liên miên, đông kinh khói cũng ngút trời, nam kinh thập điện mai phục, thượng kinh dư âm phản loạn vẫn còn khắp nơi. họa trong họa ngoài, nước không còn là nước nữa.

    Đám quyền quý. thủ lĩnh, hoàng thất, tông thất thượng kinh, đặc biệt là những thành viên gia tộc Tiêu thị từ trước luôn kiên trì ủng hộ hoàn toàn đối với tất cả những quyết định của Tiêu Xước giờ cũng đã phải hạ giọng.

    Cuối cùng thượng kinh lưu thủ Trừ Trất đã đích thân chọn ra đại tướng tâm phúc, phi ngựa như bay đến u châu.

    Mệnh lệnh duy nhất mà vị đại tướng này nhận được chính là: Bổn lưu thủ thay mặt cho bát thị Khiết Đan, chư vương thượng kinh cùng tất cả văn võ đại thần giao cho ngươi hô phù kim tiễn, ngươi có thê điều động bất kì lộ binh mã nào cắm chốt ở ngoài u châu, chi cẩn có thê đột nhập được vào u châu, quân đội của ngươi có thể chết, ngươi cũng có thể chết, nhưng quân tình đông kinh và ý kiến của chư vị hoàng thất, tông thân, thủ lĩnh, quyển quý ở thượng kinh nhất định phải đưa đến được tay thái hậu."

    -----oo0oo-----

    Chương 143: Giảng Hòa

    Share by: Mộng Hoa Trang

    Binh mã trong thành U Châu vẫn đủ để bảo vệ cho thành này, lương thực trong thành U Châu cũng đủ để dùng trong ba năm.

    Nhưng trong ngoài ngăn cách, cái cảm giác bị dày vò vì không thể nhìn thấy bóng viện quân quả thật làm cho người ta có khó thể chịu được.

    Đặc biệt là hoàng đế và thái hậu đều ở U Châu.

    Nếu như một kẻ thống trị đế quốc ba năm trời không thể bắt được bất kỳ mối quan hệ nào với đám thần liêu trong đế quốc của hắn, thì thiên hạ này còn có thể khống chế trong tay hắn không?

    Tiêu Xước đang bị bao vây ở thành U Châu thực ra không hề lo lắng tới chiến sự trước mắt.

    Tống quân tuy kiêu dũng, nhưng U Châu thành với thân phận là nam kinh Liêu Quốc, lại có nàng và hoàng đế ở đây.

    Thêm nữa còn có Da Luật Hưu Ca, tuyệt đối không dễ dàng bị công phá, điều nàng lo bây giờ là ngoại tuyến, đế quốc mất đi kẻ thống trị có lẽ không cần tới ngoại địch cũng đã bị tan vỡ từ bên trong.

    Nam viện có văn thần Quách Tập, ở Vũ Tương có Da Luật Tà Chẩn, bắc viện có Thất Phưởng, đây đều là những thần tử đáng để nàng tin cậy.

    Nhưng sự phục tùng của thần liêu đế quốc đối với họ cũng sẽ bắt nguồn từ sự tín nhiệm của mình đối với họ, khi mình và cả đế quốc mất đi sự liên lạc, thì bọn họ rất khó có thể chấn an thần liêu, đặc biệt là...

    Đặc biệt là con chấu tông thất.

    Trong gia tộc Da Luật có rất nhiều nam nhi hổ lang, bọn họ vốn đã không phục tiểu hoàng đế.

    Nàng đã dùng toàn bộ công sức, máu và mồ hôi của mình mới có thể giữ vững đường chính quyền và quân quyền của đế quốc này, một khi bị cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài thì chưa cần tới ba năm, chỉ cần một năm đám hoàng thất tông thân nhất định sẽ nảy sinh lòng khác, ủng hộ lập tân chủ, vứt bỏ nàng và hoàng nhi.

    Vì thế Tiêu Xước vô cùng lo lắng.

    Nhìn lên bầu trời đầy sao sáng, Tiêu Xước buồn bã thở dài.

    Đêm vắng lặng, không gió, trên không trung lại là vô số các vì sao.

    Nàng không hận Dương Hạo, nàng là một kẻ thống trị ngồi ở vị trí của nàng, nàng biết lập trường của Dương Hạo, cũng biết tại sao hắn cần phải làm như vậy.

    Nếu như đổi nàng vào vị trí của hắn, nàng cũng sẽ đưa ra sự lựa chọn như vậy.

    Nhưng, cái dạ dày của Dương Hạo rốt cuộc là lớn đến đâu, cuộc chiến tranh này sẽ không đánh đến mức không thể cứu vãn được chứ?

    “Mẫu thân...”.

    Lao nhi dụi đôi mắt buồn ngủ chạy đến, phía sau còn có mấy cung tỳ đi theo.

    Tiêu Xước vội đi tới, bế nó lên, dùng áo choàng choàng lên người nó, sẵng giọng nói: “Không chịu ngủ cho ngoan, chạy ra đây làm gì.

    Nhìn con này, ngủ mà ra cả mồ hôi, mùa đông lạnh thế nào phải làm sao đây?”.

    Lao nhi làm nũng nói: “Mẫu thân, Lao nhi muốn ngủ với mẫu thân”.

    Tiêu Xước cốc vào trán nó một cái nói: “Lao nhi, con là hoàng đế của một nước, không giống như những đứa trẻ bình thường khác, mẫu thân còn có rất nhiều chuyện phải làm, con phải ngoan một chút”.

    “Vâng”.

    Lao nhi ngoan ngoãn đáp một tiếng, chớp chớp đôi mắt long lanh nghĩ ngợi, lại hỏi: “Mẫu thân đang nghĩ phải đánh bại Dương Hạo bằng cách nào ạ?”.

    Tiêu Xước mệt mỏi thở dài một hơi, Lao Nhi lại suy nghĩ tỉ mỉ một chút, tức giận nói:

    “Mẫu thân, tên đại ác nhân đó tại sao lại đánh chúng ta?

    Hắn thích đánh nhau sao?”.

    Tiêu Xước ôm lấy nó, chậm rãi đi xuống hành lang, những ngọn nến chiếu lên khuôn mặt của nàng, lúc ẩn lúc hiện: “Lao nhi, không có ai thích đánh nhau cả, có những lúc giống như nước chảy dần thành biển, phát triển đến một thời khắc nào đó đương nhiên sẽ phải đánh.

    Hôm nay hắn không đánh chúng ta thì một ngày nào đó ta sẽ đánh hắn, đây không phải là điều mà cá nhân đế vương có thể quyết định được”.

    “Đế vương, phúc có thiên hạ, quyền khuynh tứ hải, nắm trong tay sinh mạng của tất cả mọi người, duy ngã độc tôn, nhưng cái giá mà một hoàng đế phải trả là rất cao.

    Những chuyện người bình thường nghĩ không ra, nhìn không thấy con phải nghĩ ra và nhìn thấy.

    Con phải luôn đứng ở chỗ cao hơn những người khác, nhìn ra xa hơn, bước tới trước mặt con dân phải đại biểu cho lợi ích của họ, con mới có thể trở thành người mà mọi người đều ủng hộ.

    Nếu không, sẽ có một ngày, con hoặc người kế thừa của con sẽ bị bọn họ vứt bỏ.

    Giang sơn lung lay, đế quốc hưng vong, nói thẳng ra thực ra chỉ có nguyên nhân này, sau lưng lập trường bất đồng của người nắm quyền chính là ngọn núi tập đoàn lợi ích bất đồng.

    Nếu như con quay lưng lại với tập đoàn lợi ích của mình thì ngọn hậu sơn này sẽ lập tức biến thành lực lượng đè nát con, con sẽ rơi từ trên đỉnh núi xuống vực sâu thăm thẳm.

    Phải thuận ứng với lập trường của giai cấp mình, hoàng đế mới có thể muốn làm gì thì làm, những người khác cho dù có rơi vào thảm cảnh thì cùng lắm sẽ trở về cảnh áo vải, nhưng hoàng đế, chỗ đứng của hoàng đế quá cao, cho nên không có đường thoái lui”.

    Đạo lý này với một đứa trẻ như Lao nhi đương nhiên sẽ không hiểu lắm, nhìn vào đôi mắt ngây thơ trong sáng của con trai, Tiêu Xước lại thở dài, đêm nay rất yên tĩnh, thủ quân tuy rất mệt mỏi, nhưng chắc rằng Tống quân bên ngoài thành sẽ càng khổ sở hơn, đêm nay có lẽ sẽ không có chiến sự, ngủ với con trai một tối cũng được.

    Tiêu Xước nghĩ ngợi, nhẹ hôn lên trán đứa con trai, đang muốn ôm nó về phòng, thì đột nhiên nghe thấy hàng loạt những tiếng kêu gào chém giết, phá tan sự yên tĩnh của đêm đông.

    Tiêu Xước dừng bước, thầm thở dài: “Lại bắt đầu công thành rồi”.

    Đang muốn đưa con trai cho cung nữ, quay về đầu thành để xem xét, nàng đột nhiên phát giác ra đêm nay có gì đó khác thường, tiếng chém giết chỉ truyền đến từ phía bắc thành, ba phía thành khác vẫn yên tĩnh vô thanh, điều này hoàn toàn khác với cách tấn công cùng lúc tứ thành của Tống quân.

    Trong lòng Tiêu Xước đột nhiên nhất động: “Tình hình này có chút cổ quái, chẳng lẽ...

    Chẳng lẽ có viện binh tới, hơn nữa...

    Đã đột phá được phòng tuyến ngoại vi của Tống quân, tiến công tới thành U Châu?”.

    Vừa nghĩ đến đây, Tiêu Xước liền đưa con cho thị tì, vội vã chạy ra tiền đình.

    “Mẫu thân”.

    Lao nhi vẫn nuối tiếc gọi, Tiêu Xước hoàn toàn không còn tâm sức để ý, nàng ấn tay vào chuôi kiếm, một trận gió lại thổi qua tiền đình, tiếng chém giết đã làm tỉnh thị vệ trong phủ.

    Chiến mã sớm đã ở phía sau, Tiêu Xước quay người lên ngựa, phủ môn mở rộng, một đoàn người cùng cuồng mã phi ra, phi thẳng về phía bắc thành.

    Dưới bầu trời đầy sao, mặt đất ẩn hiện một màu xám, từ đầu thành nhìn xuống có thể nhìn thấy rõ từ phía xa đang có một đội quân đốt đuốc sáng như ngân hà đang áp sát về thành U Châu, từ những tiếng gào thét và những ngọn đuốc lay động có thể đoán ra một nửa sự kịch liệt của trận chiến.

    Da Luật Hưu Ca đứng ở lỗ châu mai lo lắng nhìn đội quân, thầm cầu khẩn cho bọn họ có thể đột phá được phòng tuyến Tống quân.

    Hắn không phải là không muốn mở thành tiếp ứng, những khối đã chắn cổng thành, đại gỗ phong môn sớm đã được chuyển đi, hơn ba nghìn thiết kỵ đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng đêm tối như thế này hắn không thể chắc chắn rằng ra thành có mắc bẫy của Dương Hạo hay không?

    Thái hậu và hoàng đế đều ở trong thành, hắn phải cẩn thận hơn nhiều.

    Thiết kỵ bên ngoài thành đang không tiếc hy sinh, để dựa sát vào thành U Châu, đao vung tứ phương, máu tuôn không ngừng, liên tục có những người ngã ngựa, có điều, lúc này mạng người chỉ như con chó, ai còn để ý đến sự sống chết của người khác.

    Một binh sĩ Liêu quân vừa khua đao chém tay một tên Tống quân thành hai đoạn thì lập tức một thanh trường mâu chém nhanh như chớp tới, đâm thẳng vào ngực của hắn, cho dù thần tiên cũng không thể cứu được.

    Những cảnh như thế này diễn ra ở khắp nơi, đao gơm khua điên cuồng tứ phía vô tình chém đứt tay gãy xương như cắt rau.

    Một người ngã xuống liền có nhiều người dẫm đạp lên, trở thành một thi thể không toàn vẹn.

    Sự hy sinh to lớn đổi lại là từng bước tiến gần hơn, tới thành U Châu, đội quân Liêu Quốc này giống như những con thiêu thân không biết sợ hãi, đạo nghĩa không thể chùn bước.

    Họ là tử sĩ, khi rời khỏi thành thượng kinh, thượng kinh lưu thủ Trừ Trất đã vinh danh họ vào trong hoa danh sách, sau đó còn tập hợp toàn bộ gia quyến của họ lại.

    Cho dù tất cả bọn họ đều chết ở đây, nhưng chỉ cần dùng phương thức bắn thư tín lên đầu thành, đem tình hình bên ngoài thông báo cho thái hậu nương nương biết tình thế cấp bách bây giờ ở đế quốc thì bọn họ người nào người đấy đều trở thành liệt sĩ.

    Hơn nữa còn là những liệt sĩ lập công bất thế với đại Liêu Quốc.

    Chỉ cần ngày nào Đại Liêu còn tồn tại thì con cháu hậu thế của họ đều có thể nhận được sự phụng dưỡng của triều đình, đây là lời thề trời đất của Trà Trất đại nhân và chư vị tông thân hoàng thất thương kinh, vương gia các lộ, thủ lĩnh các vùng.

    Còn nếu như bọn họ thất bại, cho dù là đã dốc hết sức lực thì toàn gia quyến đều bị xung nô, tuyệt đối không tha.

    Vì vậy, mỗi người đều dốc toàn mạng để đột tiến, công thế hung mãnh, tình hình này không hề thua kém lúc Dương Kế Nghiệp thống lĩnh tám nghìn tử sĩ xông tới đột kích Tống doanh, giết Triệu Quang Nghĩa.

    Những nơi Liêu quân đi qua, người ngựa chết ngổn ngang, đứt đầu lìa thân, máu tươi hòa với bùn đất, khắp mặt đất là màu máu, khó có thể nhận ra nổi địch ta, sự hy sinh to lớn cùng với dũng khí vong mạng này làm cho bọn họ càng tiến tới sát thành U Châu.

    “Chuyện gì vậy?”.

    Tiêu Xước chạy lên đầu thành, Da Luật Hưu Ca liền nói: “Thái hậu, dưới thành...”.

    Tiêu Xước lướt mắt nhìn, lại nói: “Tại sao không xuất thành tiếp ứng?”.

    Da Luật Hưu Ca khom người nói: “Tống quân giảo hoạt, thần sợ...”.

    Nói đến đâ, một Liêu quân đột phá vòng vây, chạy điên cuồng tới chân thành, mồm dùng tiếng Khiết Đan hét lớn.

    Vừa nghe rõ nội đung người đó hét, Da Luật Hưu Ca nhảy bật lên, quên mất cả việc kiến lễ với Tiêu Xước: “Mở cổng thành, tiếp ứng!”.

    Nói rồi hắn chạy như bay xuống thành, nhảy lên lưng ngựa, nắm chắc đại thương trong tay.

    Dưới thành Liêu quân sớm đã chuẩn bị ứng chiến, cổng thành vừa mở lập tức tiếng rầm rầm vang lên, cây cầu bắc sang bờ cũng từ từ hạ xuống, Da Luật Hưu Ca làm tiên phong, thống lĩnh thiết kỵ xông ra ngoài.

    Tên Liêu quân dưới thành chỉ kịp hét mấy tiếng liền trúng ngay một tiễn của Tống quân, ngã gục xuống đất.

    Da Luật Hưu Ca dẫn quân phi như tên bắn ra ngoài, một vài người khiêng tên lính lúc nãy về thành, còn những người khác thì nhanh chóng đi theo Da Luật Hưu Ca, xông tới trận doanh Tống quân.

    Đại doanh trung quân Tống quân, Dương Hạo một thân áo nhung, yên lặng đứng trên vọng lâu nhìn.

    Xa xa, đoàn quân Liêu Quốc giống như lưu huynh từ từ tụ hợp với binh mã tiếp ứng, Dương Hạo thầm thở phào.

    Cuộc chiến vây thành, nếu như duy trì quá lâu, đối với hắn cũng là gánh nặng không thể gánh nổi.

    Hắn mới tiếp nhận giang sơn Tống Quốc, hắn cần phải có một bước tiến để cùng cố đế vị, nhưng không phải là một trận chiến trường kỳ làm cho trời oán người than có thể làm lay động căn cơ của hắn.

    Bước nhảy lớn này có thể làm cho người trong cả nước hãnh điện, nhưng chiến tranh cũng có cái vốn của chiến tranh.

    Nếu như giống như Hán Vũ Đế trước kia, đem toàn bộ tích lũy mà hai đời tổ phụ khổ tâm gây dựng tiêu tốn sạch, đem nhân số cả nước chia ra bốn, năm phần, làm cho dân chúng phải bán vợ bán con, lưu lạc khắp nơi.

    Cái vốn bỏ ra là ruộng đồng của dân tộc, du mục của dân tộc.

    Vội quá không được, chuyện gì cũng phải có tốc độ ổn định.

    Thời Hán Vũ, giang sơn đã phải bỏ ra cái giá đáng kể.

    Tuy chiến tranh của ông ta làm cho dân linh lầm than, tiếng kêu oan khắp trời nhưng trí ít không có ai có thể lật đổ được sự thống trị của ông ta, còn Dương Hạo bây giờ thì rất khó nói.

    Nên kết thúc rồi, hy vọng...

    Lúc này sẽ không giống như một nữ nhân bình thường, tình cảm sẽ chiến thắng lý trí, cố chấp ngọc nát đá tan.

    Không, nàng sẽ không làm vậy.

    Vì...

    Nàng là Tiêu Xước.

    Nữ trung hào kiệt, nàng nhất định sẽ đưa ra sự lựa chọn sáng suốt nhất.

    “Rầm!”.

    Cánh cửa nặng nề đóng lại, Da Luật Hưu Ca máu me đầy người, giành được hơn một trăm tàn binh Liêu vội vã về thành.

    Những tiếng dao động dần dần bị dập tắt, rất nhanh trở về trạng thái yên tĩnh bình lặng, trên thành và dưới thành chỉ còn lập lòe những đốm sáng.

    Tin tức tín sứ thượng kinh chạy tới rất nhanh truyền đến khắp đường lớn ngõ nhỏ với một tốc độ truyền đạt không thể tưởng tượng nổi, quân tốt và bách tính trong thành không ai không biết.

    Đêm nay cũng không biết có bao nhiêu người hoàn toàn mất ngủ, yên lặng chờ.

    Mong tin tức, chờ mong tín sứ có thể mang tới tin tức tìm ra một con đường đưa họ thoát khỏi cảnh tuyệt vọng bây giờ.

    Dương Hạo đứng trên vọng lâu rất lâu rồi mới bước từ từ xuống.

    Hắn vừa xuống thì có một người chạy vội vượt qua cả mặt đám tướng lĩnh Tống quân, cung kính đỡ lấy hắn như sợ hắn sẽ ngã xuống vậy, ân cần tới mức làm cho người ta thấy lạnh cả người.

    Người này chính là đường thúc Ô Lâm Đài của thủ lĩnh An Xa cốt Châu Lý Chân của tộc Nữ Chân, chính là người đã nhờ Chiết Tử Du hiến kế.

    Dương Hạo mỉm cười, không phải vì sự ân cần của hắn mà cảm thấy dương dương tự đắc hay cảm thấy có gì đáng ghét vô sỉ.

    Bọn họ chính là như vậy, khi sợ ngươi, cần ngươi thì có thể cung kính trước ngươi, có thể cung phụng ngươi lên làm khả hãn, khi thực lực kém xa ngươi, bọn họ có thể thuần phục sát đất.

    Giống như người Nữ Chân đối với người Khiết Đan, người Mông Cổ đối với người Nữ Chân, nếu như nói về khả năng chịu đựng khuất phục thì bọn họ mới là truyền nhân chân chính của Câu Tiễn, bọn họ chỉ tôn trọng thực lực.

    “Quan gia muốn nghị hòa với người Liêu, tất nhiên sẽ phải suy nghĩ sâu xa, tiểu nhân không dám vọng nghị, có điều người Liêu không thể chịu nổi một kích trước thiên binh của quan gia.

    Nhưng đối với chúng thần mà nói chúng vẫn là kẻ địch không thể chiến thắng.

    Đến lúc đó người Liêu quay ngược nổi giận với Nữ Chân thần, vậy phải làm như thế nào mới tốt?

    Nữ Chân chúng thần phải thật tâm đầu hàng quan gia”.

    “Ngươi yên tâm...”.

    Dương Hạo mỉm cười: “Các ngươi phản lại Khiết Đan đương nhiên người Liêu sẽ gây áp lực để không thể sinh tồn.

    Nhưng trên đường trẫm bắc phạt, các ngươi đã xuất lực tương trợ, trẫm sao có thể bỏ mặc các ngươi, để cho các ngươi đối mặt với sự báo thù của người Liêu chứ?

    Ha ha ha, trẫm đã tính toán ổn thỏa cho các ngươi rồi, bây giờ thất châu Sơn Tiền trừ U Châu ra thì tất cả đã vào tay trẫm, sau khi nghị hòa thành công trẫm sẽ cho quân đến trấn thủ...”.

    Ô Lâm Đài do đự nói: “Chỉ sợ là...

    Nước xa không cứu được lửa gần”.

    Dương Hạo cười nói: “Trẫm vẫn chưa nói hết, các ngươi nếu đã bỏ Liêu theo Tống, nếu các ngươi bị người Liêu ức hiếp há chẳng phải là chém vào mặt trẫm hay sao?

    Trẫm bây giờ cho binh thẳng tiến vào Liêu Dương, sau khi nghị hòa sẽ không về nữa.

    Trẫm sẽ cho người trấn thủ ở khu vực biên cảnh giữa các ngươi và người Liêu, nếu như người Liêu có ý ức hiếp, trẫm sẽ tăng binh gần đó, các ngươi hoàn toàn không phải lo lắng về sự an toàn của mình”.

    Dương Hạo vừa đi vừa nói: “Trẫm đã lệnh cho triều đình căn cứ vào tình hình ở chỗ các ngươi mà điều chỉnh lại lượng cống vật mỗi năm.

    Các ngươi sinh tồn cũng không dễ, sẽ hết sức miễn giảm cống vật, bắc châu và Hải Đông Thanh thì miễn...”.

    Ô Lâm Đài vui ra mặt.

    Cảm kích vô cùng, tạ ơn liên hồi.

    Dương Hạo vỗ vỗ vào vai hắn, cười ha ha không nói.

    Phạm vi phân bổ của chư tộc Nữ Chân đa phần là ở Bột Hải quốc, cũng chính là vùng tỉnh Sơn Đông của hậu thế, nối liền với tộc Thất Vĩ.

    Nhiều năm qua, Nữ Chân tuy có dần dần quật khởi lên, nhưng dưới sự ức hiếp và có ý phân hóa của Liêu Quốc luôn không thể lớn mạnh nổi.

    Bọn họ đến bây giờ vẫn phải đau đầu vì việc ăn cho no mặc cho ấm, hoàn toàn không có khát vọng hay giác ngộ đối với quyền lực.

    Vì vậy việc Tống quốc cho đóng binh ở gần đó căn bản cũng không có ý đồ sâu xa gì.

    Nữ Chân Hoàn Nhan thị đã bị An Xa cốt thị tiêu diệt.

    A Cốt Đả Hoàn Nhân cũng mãi mãi không thể xuất thế, nhưng thời thế tạo anh hùng, anh hùng theo đó mà sinh ra, không có A Cốt Đả, chỉ cần hoàn cảnh này không đổi, tiến triển lịch sử không đổi, khi thời vận đã đầy đủ đương nhiên sẽ có người khôi phục lại tất cả những gì A Cốt Đả nên làm.

    Nhưng bây giờ chưa đến lúc đó, Dương Hạo chỉ cần ban chút ân huệ thì đã có thể kéo bọn họ lại rồi.

    Trong phủ Nam kinh lưu thủ U Châu đèn vẫn còn sáng rực, nhưng sắc mặt của tất cả các vị tướng soái đang ngồi ở đó lại còn ảm đạm hơn màn đêm bên ngoài phủ.

    Họ giống như một đoàn du khách bị lạc vào cô đảo, không thể nói rõ được ngày nào cơn sóng thần sẽ trào lên, cuốn bọn họ xuống đáy đại dương.

    Ngày mong, đêm mong, cuối cùng mong đợi được một chiếc thuyền đến, nhưng không ngờ chiếc thuyền đó lại còn nguy hiểm hơn cô đảo họ đang đứng.

    Vì...

    Nó đang dần dần chìm xuống.

    Thái hậu và hoàng thượng bị vây ở U Châu, cách tuyệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, đã mất đi sự khống chế với đế quốc của họ.

    Phái chủ hòa, phái đầu hàng ở thượng kinh đã chiếm được thế thượng phong, đây chính là điều đáng sợ nhất, so với dã tâm của đám quyền quý hoàng thất muốn nổi dậy còn đáng sợ hơn.

    Vì mấu chốt giải vây cho U Châu chính là nằm ở viện quân, mà viện quân cùng khinh trọng đều chịu hạn chế từ thượng kinh, thượng kinh một khi đổi hướng gió...

    Tiêu hậu mặt tái mét, trái tim như đóng băng, nàng vốn là người luôn tỉnh táo bình tĩnh, nhưng lúc này cũng không nghĩ ra được gì.

    Da Luật Hưu Ca đứng lên, tay nắm chặt bội kiếm, cánh tay gân xanh nổi lên như những con giun, nặng nề thở dốc.

    Lại đặt mông ngồi xuống tiếp, sắc mặt lo lắng bất định một lúc.

    Rồi dứt khoát đứng dậy, cắn răng một hồi.

    Lại ngồi xuống, cứ như thế năm lần bảy lượt.

    Đám tướng lĩnh trong đình đều kinh ngạc nhìn hắn, ngay cả ánh mắt của Tiêu Xước cũng quay về phía hắn.

    Lúc đầu, ánh mắt Tiêu Xước cũng có chút kinh ngạc, nhưng nhìn một hồi, mắt nàng lại như hiện lên một tia tỉnh ngộ, lại tiếp tục ảm đạm.

    Điều nàng đã đoán không sai, Da Luật Hưu Ca quả thật muốn bảo vệ nàng và Hoàng Thượng vứt bỏ U Châu, thoát ra khỏi vòng vây.

    Nhưng điều đó nguy hiểm như thế nào chỉ cần nghĩ cũng biết, số lượng tử sĩ chỉ cần nghĩ cũng đoán ra được.

    Chính vì vậy, Da Luật Hưu Ca suy đi tính lại, lại phủ quyết quyết định trong lòng mình.

    Hắn không sợ chết, nhưng hắn không thể gánh nổi trách nhiệm nếu như thái hậu và hoàng thượng có chuyện gì bất trắc.

    Nếu như hắn xuất hiện bên ngoài thành hắn còn có thể lợi dụng quyền lực để khống chế quân Tống rồi nghĩ cách tiếp, nhưng bây giờ hắn lại cũng đang ở trong thành.

    Đây chính là hổ lạc vào bình địa, rồng rơi xuống vũng bùn, nhưng cục thế ngoại tuyến đã hung hiểm đến mức này rồi, đã không thể kéo dài thêm được nữa.

    Nước, không thể một ngày không có vua, thái hậu và hoàng đế lại bị giam hãm ở đây mấy tháng rồi, hoàn toàn không có hy vọng thoát ra, so với việc nước mất đi vua có gì khác biệt?

    Rất lâu rất lâu, Da Luật Hưu Ca giọng trầm trọng nói: “Da Luật Tà Chẩn và Quách Tập đang ứng phó với Tống quân ở Phủ Châu và Nhạn Môn Quan, không thể giúp được cho phía bắc, Hán quân ở kinh sư mưu phản, đã phát hiện được tung tích của Tống quân ở đông kinh, thủ lĩnh bát thị Khiết Đan đã dần có ý rút lui thủ ở địa mạc, Thái hậu, U Châu chúng ta tuy nguy hiểm, nhưng nguy hiểm của thượng kinh quả thực giờ còn nghiêm trọng hơn U Châu.

    Thái hậu nếu còn không kịp thời trở về thượng kinh, nắm lại quyền thống trị thì việc Đại Liêu tan vỡ e là không thể tránh nổi”.

    Hắn đừng một chút, lại khó khăn nói: “Thái hậu, hay là thử cùng người Tống...

    Nghị hòa...”.

    Tiêu Thát Lẫm đứng bật dậy, phẫn nộ nói: “Đây là biện pháp tốt mà ngài nghĩ ra sao?”.

    Da Luật Hưu Ca lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Đại nhân có cao kiến gì?”.

    Tiêu Thát Lẫm vung cánh tay nói: “Viện quân không thể đến thì chúng ta xông ra ngoài”.

    “Xông ra ngoài?

    Dễ như thế sao?”.

    Da Luật Hưu Ca cũng tức giận, đứng phắt dậy: “Bộ đội chủ lực dưới thành U Châu chủ yếu là nhắm thẳng vào trong thành, độ khó của việc đột vi từ trong ra ngoài tất nhiên cũng sẽ tăng mấy lần.

    Khinh kỵ đột vi và bảo vệ thái hậu cùng hoàng đế sẽ vô cùng khó khăn.

    Quan trọng nhất chính là một lượng lớn viện quân đều bị vây bên ngoài mấy đạo quan ải.

    Xông vào U Châu tuy là khó, nhưng một khi đã vào thành thì sẽ dựa vào thành kiên trì mà được an toàn, còn nếu từ trong đột phá ra ngoài, chưa cần nói đến việc có thể đột phá thành công hay không, mà cho dù thật sự có thể thành công thì có thể thoát khỏi vòng vây truy đuổi cả chặng đường của Tống quân sao?

    Cần phải biết bây giờ thất châu Sơn Tiền trừ U Châu thành ra thì tất cả đều đã nằm trong tay Tống quân, hơn nữa bây giờ Tống quân cũng có một lượng lớn kỵ binh, chúng ta không có khả năng nhanh chóng thoát ra khỏi quân địch”.

    Tiêu Thát Lẫm mặt lúc xanh lúc đỏ, lúc tức giận, lúc muốn nói lại không nói, rất lâu, rất lâu, cuối cùng lại ngồi xuống.

    Luận về thân phận, Tiêu Thát Lẫm là tộc huynh của thái hậu, tuyệt đối tâm phúc, luận về võ dũng, hắn cũng là một trong tam đại hổ tướng của Đại Liêu, có thể ngang hàng với Da Luật Hưu Ca và nam viện đại vương Da Luật Tà Chẩn.

    Tiêu đại tướng quân không nói nữa thì những văn võ khác đương nhiên cũng không thể nói gì.

    Tiêu Xước mặt lạnh như nước mùa đông, trầm mặc rất lâu, mới hơi nheo mắt lại nói: “Tống quân binh phong chính nhuệ, bọn họ...

    Sẽ đồng ý nghị hòa sao?”.

    Lời này vừa nói ra, chúng văn võ trong lòng lập tức hiểu rõ, thái hậu vì áp trong ngoài đã thông qua ý định, đàm phán giải quyết chiến tranh rồi, thái hậu nếu đã định ra phương hướng thì dễ làm rồi.

    Trong đám thần tử dù sao cũng có nhiều kẻ ở trên cao, nhưng chiến hay hòa lại không phải là vấn đề mà họ có thể quyết định được, những loạn ngôn trước khi thái hậu chưa có thái độ rõ ràng về chiến hay hòa khó tránh sẽ trở thành cái thóp cho người ta, trong tương lai một khi bị người ta phản công thì sẽ vô cùng bất lợi.

    Bây giờ thái hậu đã thể hiện rõ thái độ, chúng thần liêu lập tức hoạt bát lên, ta nói ngươi nói, năm bảy cái miệng cùng ào ào thể hiện thái độ.

    Chỉ đáng tiếc đa phần những ý kiến đó chỉ như phẩy quạt, thực chất không có ích lợi gì.

    Tiêu Thát Lẫm là một viên tướng thuần túy, để cho hắn đánh trận thì được, còn những chuyện như thế này hắn hoàn toàn không phải người trong nghề, hắn chỉ có thể ngồi yên căng mắt nhìn mọi người bàn tính, càng nghe càng không hiểu.

    “Dương Hạo sẽ đồng ý nghị hòa”.

    Một âm thanh như một cái trùy đập tan những âm thanh hồn tạp đang ba vây nội đình, người nói chính là Da Luật Hưu Ca.

    Hắn bình tĩnh nói: “Thực hư của Tống Quốc chúng ta không hiểu rõ lắm.

    Nhưng từ hành động của Dương Hạo có thể đoán biết ra một chút.

    Theo vô số hành động để lại vết tích của hắn, có thể thấy người này quen với kiểu đầu cơ trục lợi, có thể dùng sự hy sinh nhỏ nhất để giải quyết vấn đề thì hắn sẽ không bỏ qua.

    Nói cho hay thì đây là hắn luôn vì bách tính dân sĩ, nói tồi một chút thì chẳng qua là do xuất thân và sự trải nghiệm của hắn quyết định, trừ phi đến lúc sinh tử tồn vong, nếu không tên thương cổ này tuyệt đối sẽ không bỏ ra toàn bộ vốn liếng tiền bạc của hắn”.

    Ai sẽ là người hiểu rõ một người nhất?

    Kẻ địch của hắn, nếu như kẻ địch này đồng thời còn là tình địch của hắn thì quả thật có thể thành tri kỷ rồi.

    Da Luật Hưu Ca nói: “Tống Quốc vừa thông qua thủ đoạn truyền nhượng đến ta hắn sao có thể rời xa trung tâm quyền lực của mình để đi du phạt ngoại quốc?

    Nếu như Dương Hạo không nhanh chóng kết thúc chiến tranh thì hắn sẽ không chịu nổi tổn thất, cả chiến cục sẽ bị thay đổi, chỉ là...”.

    Da Luật Hưu Ca hé ra một nụ cười khô: “Chỉ là chúng ta không có cách xác định hắn còn có thể chống đỡ bao lâu, còn chúng ta thì đã không thể chống đỡ được nữa rồi”.

    Cả đại đình đột nhiên trầm xuống, rất lâu, rất lâu, Tiêu Xước mới mở lời: “Mặc Thủy Hàn, sáng sớm ngày mai đến Tống doanh thỉnh kiến, bàn về chuyện nghị hòa”.

    *

    * *

    Dương Hạo được Phật sống Đạt La nhận định là Kim Cương Cống Bảo chuyển thế.

    Cái danh hiệu này đối với việc hắn thống trị chư bộ Tây Bắc và đoạt lấy sự ủng hộ của thế lực tông giáo có hiệu quả vô cùng to lớn.

    Cho nên Dương Hạo luôn cố tình tuyên truyền cho cái danh hiệu này.

    Nếu như quan gia đã là hộ pháp Phật gia, thì thủ hạ có người nào lại không ngoan ngoãn nghe theo, đương nhiên sẽ không có bất cứ hành động nào phá hoại tới chùa miếu.

    Vì thế những ngôi đền chùa đã từng bị binh họa tây kiếp một lần coi như sẽ không bao giờ gặp nạn kiếp lần hai.

    Đặc sứ Liêu Quốc Mặc Thủy Ngân bước vào tự miếu dưới sự dẫn đường của thị vệ cấm quân, trong miếu tuy trống không nhưng lại rất sạch sẽ, mặt đất được quét sạch, khắp các cửa sổ đều chăng rèm chinh tề, đi qua chung lâu liền tới một viện lạc vuông vắn, chính diện là Đại Hùng bảo điện, hai bên là tám đại kim La Hán.

    Liêu sứ Mặc Thủy Ngân được đưa vào một gian bên trái điện, trong điện này có bản tượng La Hán bị kéo đổ từ lần Tống quân bao vây U Châu để làm nơi nghỉ đêm cho đám thị vệ.

    Bây giờ đã được Dương Hạo cho người dọn dẹp sạch làm nơi nghỉ ngơi cho mình.

    Trong điện đốt mấy chiếc lò sưởi, hơi nóng tòa ra khắp gian phòng, vô cùng ấm áp như mùa xuân.

    Mặc Thủy Ngân đi từ ngoài vào, trên người vẫn mặc chiếc áo da chồn, đầu đội mũ da đuôi cáo, chân đi đôi giày da, trang phục quý giá, bước chân vững chắc, thần thái ung dung, hoàn toàn không nhìn ra vẻ thành U Châu đã rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan.

    Nhưng nếu như đã chủ động đến xin hòa thì thái độ có biểu hiện ung dung đến đâu cũng sao có thể che lấp được sự quẫn bách của họ?

    Dương Hạo nhìn thấy thần thái hắn, bất giác mỉm cười.

    Dương Hạo lúc này đang mặc thường phục, trông vô cùng tư văn nho nhã, phong độ công tử, hoàn toàn không nhìn ra đây là một kẻ thống trị Trang Nguyên, một vị quân chủ nắm trong tay mấy mươi vạn đại quân.

    Lúc này trong tay hắn chỉ cầm một chén rượu, ngồi bên cạnh chiếc sa bàn, yên lặng nhìn, thỉnh thoảng chi chỉ điểm điểm nói một hai câu thì có người đi tới, cắm một chiếc cờ nhỏ vào chỗ hắn chỉ, hoặc rút một chiếc cỡ nào đó ra.

    Mặc Thủy Ngân bước vào, lén lướt mắt nhìn, nhận ra đó là sa bàn địa đồ U Châu, lập tức giật mình, nhưng xung quanh có vô số con mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn nên hắn không tiện nhìn kỹ.

    Đột nhiên thấy Dương Hạo nhìn hắn, hắn liền vội vã tiến lên kiến lễ, nói: “Ngoại thần Mặc Thủy Hàn kiến giá hoàng đế Tống Quốc bệ hạ”.

    Dương Hạo liếc nhìn hắn một cái.

    Cười nói: “Mọi người đều là lão bằng hữu, hà tất phải khách sáo như vậy, đến đây đến đây, ngồi xuống”.

    Mặc Thủy Hàn đáp một tiếng, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn, nhân cơ hội nhìn trộm một chút sa bàn.

    Mắt thấy trên đó có hai loại cờ nhỏ màu đỏ và xanh, từ chỗ phân bố mà nói màu đỏ đại diện cho quân Tống, cờ xanh đại điện cho quân Liêu, nhìn thấy tứ diện U Châu tất cả các quan ải dày đặc đều cắm cờ đỏ, cũng chính là nơi viện quân Liêu Quốc đang bị vây.

    Cờ đỏ còn ẩn hiện ở một số nơi xuất hợp vi, Mặc Thủy Ngân bất giác toát mồ hôi hột.

    Dương Hạo mỉm cười: “Tiêu hậu phái ngươi đến, có chuyện gì muốn nói với trẫm sao?”.

    Mặc Thủy Ngân cả kinh, vội thu lại cái nhìn, quay sang nói về mục đích chính khi đến đây.

    “...

    Tần Thủy Hoàng phái Mông Điềm bắc kích Hung Nô, người Hồ không dám nam hạ nuôi ngựa, sĩ không dám cầm cung mà oán trách, kết quả thì sao?

    Hán Cao Tổ không phải là cũng gặp phải vòng vây Bạch Đăng giống như thế sao?

    Đến thời Hán Vũ Đế, dốc toàn lực đất nước, đem tất cả tiền bạc tiêu sạch, thì có thể làm gì chứ.

    Tùy Văn Đế hùng tài đại lược, chỉ cần thi triển một tiểu kế đã làm cho Đột Quyết đông tây phân cách, nội hao không ngừng, đến đời Đường lại đánh lại kéo, khó khăn lắm mới vùi dập được Đột Quyết, người Khiết Đan lại quật khởi...

    Bệ hạ trước mắt tuy đã chiếm thế thượng phong, nhưng muốn diệt được Liêu Quốc lại là chuyện tuyệt đối không thể làm được.

    Thảo nguyên đại mạc dù sao cũng là thiên hạ của người du mục.

    Ngoại thần cũng là người Hán, tuy làm thần tử của Liêu nhưng tuyệt đối không có ý làm kẻ thù với Trung Quốc.

    Theo ngoại thần thấy Tống Liêu láng giềng hòa hảo sẽ có lợi cho sự phát triển của cả hai nước...”.

    Thật là làm khó cho vị Mặc đại nhân này, hắn thao thao bất tuyệt hơn nửa canh giờ.

    Từ khi Bàn Cổ khai thiên lập địa giảng một mạch đến tam hoàng ngũ đế, Từ Vũ định Cửu Châu lại giảng đến Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ.

    Mặc Thủy Hàn vừa khảng khái trần thuật vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của Dương Hạo.

    Như thế có thể đoán biết một chút tâm ý của hắn, dựa theo đó mà thay đổi lời nói, cố gắng đả động hắn, thỉnh thoảng còn có thể tranh thủ liếc nhìn sa bàn, xem xem bố trí tường tận của Tống quân, hết sức ghi nhớ lại, nhất tâm tam dụng.

    Dương Hạo ngồi nghe, chốc chốc lại nhấp một ngụm rượu, không tỏ thái độ gì, chỉ lạnh nhạt một cách tự nhiên, rất khó có thể đoán biết được hắn đang nghĩ gì từ sắc mặt của hắn.

    Kỳ thật Dương Hạo cũng đang trông mong đàm phán hòa bình, bây giờ cố tình ra vẻ lạnh nhạt cũng chỉ là để có thể tranh được sự chủ động trong đàm phán mà thôi.

    o O o

    -----oo0oo-----

    Chương 144: Bảo Quang Chi Minh

    Share by: Mộng Hoa Trang

    Sự thắng bại trên chiến trường trong rất nhiều lúc thực sự có thể được quyết định bởi một nhân tố nào đó ngoài chiến trường.

    Dương Hạo cố tình để cho tín sứ của thượng kinh vào thành chính là vì để tăng khả năng đàm phán của mình.

    Bây giờ Tiêu Xước đang bị nhốt trong thành, hệ thống tình báo Liêu Quốc cũng còn xa mới bằng được Phi Vũ của hắn.

    Không có cách nào nắm vững được chính xác tỉ mỉ tình hình Tống quốc, điều này cũng là để Dương Hạo có thể nắm chắc khả năng ra điều kiện khi đàm phán.

    Trên thực tế, Dương Hạo cũng không có cách nào duy trì quá lâu.

    Sự tiêu hao của mấy vạn quân lớn tới mức không thể tưởng tượng được, chưa cần nói hắn là thụ thiền đương quốc, cho dù là tử kế phụ nghiệp, truyền thừa đại thống, thì vừa mới đăng cơ đã dốc toàn bộ tích lũy của đế quốc cũng là một chuyện vô cùng nguy hiểm, hắn không có khả năng tiếp tục mở rộng nữa, nhưng hắn vẫn muốn hết sức có thể bảo đảm được lợi ích trận chiến.

    Trận chiến này hắn đã lợi dụng lúc người Liêu chuẩn bị chưa được đầy đủ, nhanh chóng chiếm lĩnh và khống chế thất châu Sơn Tiền, sĩ khí và lòng dân đều phấn chấn, uy vọng cá nhân hắn cũng lên tới nguy phong, quyền uy tân triều càng được cùng cố, thông qua chiến tranh khống chế toàn bộ quyền lực vào trong tay.

    Đối với quan lại trong nước cũng thuận thế điều chỉnh một chút, ý đồ chính trị đã đạt được thì cũng đã đến lúc thu trận rồi.

    Đợi khi Mặc Thủy Hàn nói xong, Dương Hạo liền đặt chén rượu xuống, nghiêm mặt nói: “Nếu như thái hậu đã có thành ý hòa giải thì trẫm sao có thể từ chối, đàm phán hòa bình cũng được, mọi việc đều có thể nói, nhưng trẫm có một điều kiện, đây là điều kiện tiền đề để trẫm chấp nhận đàm phán, điều kiện này nếu không làm được thì tất cả miễn bàn”.

    Mặc Thủy Hàn nghiêm nghị đứng dậy nói: “Bệ hạ xin mời nói”.

    Từ ngày hôm nay Tống quân bắt đầu dừng sự tiến công với thành U Châu.

    Vừa đánh vừa nghị hòa là một cách, đình chiến mà nghị hòa cũng là một cách, dùng cách nào cũng có ý đô riêng của nó.

    Theo như Dương Hạo, sớm để cho quân dân U Châu đang rơi vào cảnh tuyệt vọng nhìn thấy một tia hy vọng càng dễ để cho họ đưa ra sự nhượng bộ.

    Sứ giả hai bên bắt đầu liên tục qua lại, chỉ có tầng lớp cao nhất của hai bên mới biết được họ đang đàm phàn những gì.

    Viện quân Liêu Quốc ở ngoại tuyến cũng đã biết việc quân chủ hai bên đang đàm phán, cả đế quốc Liêu từ đông đến tây, từ nam tới bắc toàn bộ đều bước vào trạng thái ngừng chiến, tất cả mọi người đều đang theo dõi về U Châu, đợi kết quả cuối cùng.

    Điều kiện đầu tiên của Dương Hạo chính là Liêu Quốc phải chính thức đóng dấu văn kiện cắt thất châu Sơn Tiền mà Tống quân đã chiếm lĩnh được, bao gồm cả U Châu đang nằm trong tay Liêu quân cho Tống Quốc, đây là đại tiền đề của cuộc đàm phán, điều này nếu như không làm được thì tất cả miễn bàn.

    Liêu Quốc lại đưa ra những điều kiện khác, Liêu Quốc có thể xưng thần với Tống, thực hiện các nghĩa vụ cống nạp với Tống, nhưng Tống Quốc phải lui ra khỏi lãnh thổ Liêu Quốc mà Tống đang chiếm giữ.

    Dương Hạo đã từng xưng thần với Tống Quốc, đối với việc thần phục hoàn toàn không có ý nghĩa này hiểu một cách sâu sắc hơn bất kỳ người nào, sao hắn có thể đồng ý?

    Dương Hạo không nói một lời, căn bản cũng không có gì để thương lượng, Mặc Thủy Hàn ấm ức quay về.

    Trải qua mấy lần thảo luận, Liêu Quốc lại đưa ra một phương án mới, hoàng đế Liêu Quốc có thể xưng nhi hoàng đế với hoàng đế Tống Quốc, hai nước vĩnh viễn kết phụ tử chi quốc và có thể đưa người của hoàng tộc tông thất đến Tống quốc để làm con tin, chư châu gần Liêu Quốc vĩnh viễn không đóng quân.

    Dương Hạo biết được điều này liền bật cười, cái gì mà phụ tử chi quốc, tiểu hoàng đế Liêu Quốc vốn là cốt nhục của hắn.

    Cái danh này nghe ra cũng được, nếu truyền đi khắp nơi thì có lẽ dân chúng Trung Nguyên sẽ vui vẻ phấn khởi, đủ để làm cho sĩ tử văn nhân Trung Nguyên kích động đến rơi nước mắt, đủ để tạo ra hào quang mà trước đây chưa từng có, nhưng nó nào có chút ý nghĩa thực tế nào?

    Lãnh thổ mà Thiên Khả Hãn đã từng thống ngự bây giờ ở đâu?

    Tử dân ở đâu?

    Thiền Vu, Khả Hãn những kẻ đã từng xưng Thiên Khả Hãn với hoàng đế Trung Nguyên đến khi Trung Nguyên vừa suy yếu lập tức quay lại, biến thành con lang con hổ, cắn cho Trung Nguyên một cái.

    Cái xưng hiệu này có lẽ đổi lại là một vị hoàng đế khác chắc sẽ cảm thấy vô cùng động lòng, nhưng đối với Dương Hạo mà nói nó so với cái mông cũng chẳng bằng.

    Da Luật Long Tự là con ruột của hắn, đây là sự thật vĩnh viễn không thể nói ra, như vậy đám hoàng đế tương lai của Liêu Quốc cùng với văn võ, tử dân sẽ mãi mai coi cái xưng hiệu “Nhi hoàng đế” này là một nỗi sỉ nhục vô cùng nặng nề, có cơ hội chúng nhất định sẽ lại khiêu chiến, rồi mỗi một kẻ lên kế vị của Liêu Quốc, từ lúc lập vị đến cuối đời, có lẽ ý nguyện lớn nhất của hắn chính là đánh bại Tống quốc, xóa bỏ đi cái xưng hiệu ô nhục này.

    Một đời kiêu hùng nào có kẻ nào không phải là người biết co biết duỗi chứ.

    Bọn họ có thể chịu đựng tất cả mọi nỗi ô nhục, nếm mật nằm gai để chờ đợi cơ hội phục thù.

    Câu Tiễn ngay cả việc vợ mình cũng phải đưa lên giường của kẻ thù, mình còn phải ăn phân của kẻ thù mà còn làm được, kết quả cuối cùng là gì?

    Đồng ý điều kiện không có chút ý nghĩa nào, chẳng qua chỉ là giúp người Liêu xác lập lên một mục tiêu vĩnh viễn coi người Tống là kẻ thù mà thôi.

    Đương nhiên, Tiêu Xước lại đưa ra điều kiện mà rất nhiều người thà vứt bỏ tính mạng cũng không chịu đồng ý này một mặt là có thể chịu được điều mà người ta không thể.

    Mặt khác cũng có thể là vì nghĩ rằng tình phụ tử sẽ làm động lòng hắn, hoặc cũng là muốn để cho đôi phụ tử không thể nhận nhau này có một thân phận để gặp nhau, cũng chưa chắc đã có ý định lâu dài như vậy.

    Nhưng Dương Hạo lại nhìn rất rõ, đáp ứng điều kiện này không khác gì xác định mối huyết hải thâm thù giữa hai nước.

    Đất tổ tông bị mất nếu như không thể lấy về được thì tử tôn hậu thế có thể mắt nhắm mắt mở, giả vờ câm điếc, nhưng nếu trực tiếp gắn vào mình cái danh hiệu “Nhi hoàng đế”, ngươi nói xem bọn họ sao có thể trốn tránh được?

    Sao có thể nhẫn nại được?

    Chỉ có loại cực phẩm Thạch Kính Đường mới có thể vô sỉ tới mức ấy.

    Sự qua lại giữa hai bên ngày càng nhiều, Tiêu Xước lại không chịu đưa ra thêm chút nhượng bộ nào, Dương Hạo cảm thấy cần phải dùng vũ lực để thúc đẩy một chút, làm cho triều đình Liêu Quốc vẫn đang còn tồn tại hoang tưởng phải tỉnh ra.

    Rồi một ngày, Dương Hạo lại phát binh tiến công với U Châu, ngoại tuyến cũng đồng thời phát động tiến công, Phan Mỹ đích thân chỉ huy, tiêu diệt một lộ viện quân Liêu, U Châu đại kinh, cuối cùng cũng bắt đầu xem lại điều kiện đàm phán mà lúc đầu họ cho không thể làm được: cắt đất!

    *

    * *

    Ngày mùng ba tháng ba là ngày gì?

    Ngày mùng ba tháng ba là ngày Nhân Tổ.

    Nghe nói ngày này là ngày Phục Ni và Nữ Nãi thành thân, nhân loại từ đây được sinh sôi nảy nở, vì thế Phục Ni được tôn xưng làm “Nhân Tổ Gia”, ngày này cũng trở thành ngày thiện nam tín nữ kỷ nhiệm Nhân Tổ.

    Ngày âm lịch mùng ba tháng ba cũng là ngày thọ đản của Chân Vũ đại đế đạo giáo, Chân Vũ đại đế sinh vào thời thượng cổ Hiên Viên, là chính thần chủ quản quân sự và chiến tranh của đạo giáo, vì thế này này cũng là ngày trọng đại của đạo gia.

    Ngày mùng ba tháng ba cũng là ngày thượng tị.

    Vào ngày này quan dân đều phải tắm rửa sạch sẽ, diệt trừ sâu bọ.

    Ngày mùng ba tháng ba cũng là lễ tình nhân của người Trung Nguyên, mùng ba tháng ba thời tiết trong lành, bên bờ nước Trường An có rất nhiều người ăn mặc sặc sỡ, áo xanh áo đỏ đi lại.

    Mùng ba tháng ba năm nay làm cho người ta vui mừng hơn những năm trước, vì hôm nay Liêu Tống hai nước cuối cùng cũng đạt được hiệp nghị, hai nước sẽ đến thành nam Bảo Quang Tự ký kết quốc thư.

    Trước một ngày, Tống quân bao vây thành đã lùi lại cắm doanh cách đó hai mươi dặm.

    Vừa sáng sớm, Tiêu Thát Lẫm và Dương Kế Nghiệp đã thống soái đội binh tinh nhuệ đến Bảo Quang Tự để phòng bị, chuẩn bị tốt tất cả cho buổi ký kết.

    Đến đúng giờ ngọ, nghi trượng của Dương Hạo và thái hậu, hoàng đế Liêu Quốc mới tiến vào Bảo Quang Tự.

    Trước cửa Bảo Quang Tự đã sắp xếp một cao đài để tiến hành tế cáo thiên địa, bước vào bên trong, đi thẳng tới trước chính diện sẽ thấy dưới đất đều được phủ thảm đỏ, ở cuối chính diện đặt một chiếc trà kỷ, tứ bảo văn phong, đầy đủ mọi thứ.

    Dưới sự bảo vệ của trọng thần thân tín, thủ lĩnh hai nước đi từ hai bên điện ra, bước vào hội trường.

    Dương Hạo liếc nhìn tiểu hoàng đế Liêu Quốc Da Luật Long Tự đang nắm tay Tiêu Xước.

    Tiêu hoàng đế mặc một bộ bào phục hoàng đế, còn nhỏ tuổi mà đã phải làm ra vẻ rất uy nghiêm, chỉ có điều...

    Dù sao nó vẫn chỉ là một đứa trẻ, thần sắc tức giận không thể che lấp được, quốc gia đại sự nó vẫn chưa thể hiểu, nó chỉ biết rằng cái kẻ trước mặt nó đã ức hiếp mẫu thân nó, làm cho mẫu thân nó lâu lắm rồi chưa nở một nụ cười.

    Dương Hạo nhìn nó, đột nhiên mỉm cười, tiểu hoàng đế lại trừng mắt lên nhìn hắn một cái, hừ một tiếng, rồi hất cằm lên.

    Dương Hạo lại mỉm cười, ánh mắt hơi hướng lên thì nhìn thấy Tiêu Xước.

    Tiêu Xước mặc một bộ y phục màu xanh lá cây, đai đeo bội kiếm, đầu đội mũ phượng, cao quý, kiều diễm.

    Thấy Dương Hạo đang nhìn mình, ánh mắt Tiêu Xước đột nhiên lóe lên sự hận thù, nàng hất mũi lên, dáng vẻ chẳng khác gì con trai bảo bối của nàng.

    Dương Hạo thầm cười khổ, thật sự hắn đã đắc tội với đôi mẫu tử này rồi.

    Đối với Tống Quốc mà nói vùng đất U Yên là tấm chắn phương bắc, có được vùng đất này rồi thì hệ thống phòng ngự hổ lang trên thảo nguyên sẽ được gia tăng, đối với quốc gia Trung Nguyên mà nói là quan trọng nhất, đối với bách tính đặc biệt là bách tính Giang Nam mà nói họ lại không lạc quan với việc triều đình thu phục U Yến.

    Vì nguyên nhân thủy thổ và khí hậu, phương nam luôn giàu có hơn phương bắc, cho nên thuế má của phương nam cao hơn phương bắc.

    Giang Nam giống như một nguồn cung ứng lương thực cần thiết dồi dào không dứt cho Biện Lương đông kinh và phương bắc.

    Nếu như cương vực lại mở rộng về phía bắc thì gánh nặng của họ lại nhiều hơn, tuy nói như vậy nhưng Giang Nam vẫn giàu có hơn phương bắc, có điều ai lại sợ tiền cắn vào tay chứ?

    Còn đối với Liêu Quốc mà nói, ý nghĩa của mười sáu châu Yến Vân lại không chỉ nằm ở mặt quân sự.

    Mười sáu châu Yến Vân là vùng nông canh chủ yếu của Liêu quốc, nó có tác dụng nông canh khá giống như tác dụng của Giang Nam với Tống Quốc, đồng thời mười sáu châu Yến Vân còn là khu vực tiếp giáp với Tống Quốc.

    Đây là con đường quan trọng để người Liêu hấp thụ văn hóa Trung Nguyên, dung nhập kinh tế Trung Nguyên.

    Nếu như mười sáu tỉnh Yến Vân tuột khỏi tay thì người Liêu sẽ lại quay trở lại cuộc sống du mục dựa vào nước, cỏ mà sống, chính thể đế quốc phong kiến cũng sẽ rất khó để duy trì.

    Lập quốc đã sáu mươi năm, nước Liêu vừa mới có chút hưng thịnh trên mặt kinh tế và văn hóa từ đây lại dẫm lên con đường xuống dốc.

    Mười sáu châu Yến Vân giống như huyết mạch kinh tế và nền tảng chính trị của Liêu Quốc, bây giờ Dương Hạo nhân lúc chính đàn Liêu Quốc dao động, quân sự thất bại, thái hậu và hoàng thượng bị nhốt để cứng đầu ép nàng nhượng lại thất châu Sơn Tiền, trong lòng Tiêu Xước sao có thể không hận.

    Thứ duy nhất nàng giành lấy được chính là về việc thần phục của Nữ Chân và Thất Vĩ, Dương Hạo đã chịu nhượng bộ.

    Trong kế nghị lúc đầu, Thất Vĩ và Nữ Chân đều nạp vào thần tử hạt hạ của Tống Quốc, sau đó sẽ phái binh đến đóng, người Nữ Chân không nhìn ra thâm ý trong đó, nhưng Tiêu Xước lại có thể nhìn thấy.

    Cuối cùng Dương Hạo cũng chịu nhượng bộ một bước, ước định Nữ Chân sẽ xưng thần với Tống, do Tống đóng quân, Thất Vĩ xưng thần với Liêu, do Liêu quản chế.

    Chia cắt người Nữ Chân và người Mông Cổ, theo như Dương Hạo nghĩ chỉ là để tránh bọn họ hợp lực quá lớn, còn đối với Tiêu Xước mà nói đây chính là sự bố thí duy nhất của hắn đành cho nàng.

    Nàng ngẩng đầu lên, ngăn cho những giọt nước mắt không trào ra, khi lại nhìn Dương Hạo, đồng tử của nàng đã có chút đỏ lên.

    Nhìn thấy dáng vẻ bị uất ức vô cùng nhưng vẫn tỏ ra kiên cường, Dương Hạo quả thật rất muốn bước tới, nắm lấy đôi vai gầy gò của nàng, thấp giọng an ủi mấy tiếng, nhưng...

    Nhưng hắn chỉ có thể cố gắng kìm chế trái tim, cười cười, chắp tay nói: “Xin mời ngồi”.

    Tất cả sớm đã nghị định rồi, ngay cả nội đung quốc thư đều đã được hai bên cẩn thận xem qua từng câu từng chữ, không cần phải bàn bạc nữa, chỉ cần cầm ấn dấu của đế vương hai bên đóng dấu vào là được rồi.

    Thứ Dương Hạo muốn là thất châu Sơn Tiền.

    Mười sáu châu U Vân, Thất châu Sơn Tiền, Cửu Châu Sơn Hậu, mười sáu châu này hợp lại tính ra khoảng mười hai vạn dặm.

    Thất châu Tiền Sơn dựa vào Yến Sơn và Thái Hành Sơn bắc chỉ là một lộ trường thành, ước tính nghìn dặm, phía bắc còn giới hạn với đại sơnm, trở thành một bức chắn thiên nhiên tác địa khu Hán tộc Trung Nguyên với địa khu dân tộc du mục bắc phương, vị trí chiến lược vô cùng quan trọng.

    Lúc này năm mới đã qua, Dương Hạo tuy vẫn chưa hoàn đô, nhưng niên hiệu đã định và ban bố khắp thiên hạ, năm nay là năm Vĩnh Hòa Nguyên, buổi hòa nghị lần này cho Tống Quốc chỉ đạo, vì thế hòa ước lấy niên hiệu Tống Quốc làm chuẩn, tất cả từ ký tên, đóng dấu, giao đổi quốc thư đều dùng cách của Tống Quốc.

    Mắt thấy đứa con trai bé nhỏ khó nhọc nâng chiếc ngọc tỷ nặng nề, dưới sự giúp đỡ của thị tì để đóng chiếc dấu đỏ lớn lên quốc thư, Tiêu Xước cảm thấy mũi cay cay, cuối cùng cũng không nhịn được mà lén rơi giọt lệ...

    Quốc thư đã ký xong rồi, vì hoàng đế Liêu Quốc tuổi còn nhỏ nên sẽ do thái hậu nhiếp chính lên tế trời.

    Dương Hạo và Tiêu Xước mỗi người dâng lên hòa ước của mình, từ từ đặt lên cao đài bằng đất, ca đài này còn cao hơn cả Hùng Bảo Điện một cái đầu, dãy bậc thang bên trái đều là thị vệ Liêu Quốc, còn bên phải là thị vệ Tống Quốc.

    Trên cao đài đặt một hương án, thảm đỏ trải hết mặt đất, trên đó ngoài hai người ra thì không còn một người nào khác, văn võ đại thần hai bên đều đứng cung kính dưới đài.

    Tiêu Xước tay dâng hòa ước, sắc mặt tái nhợt, đưa mắt nhìn một lượt tất cả, rất nhanh thôi, nơi đây sẽ mang họ Tống rồi.

    Nàng phải chấm dứt chiến tranh rồi dẫn thần dân của mình rời khỏi đây, có lẽ...

    Sẽ không có cách nào trở lại nữa.

    Dương Hạo hắng nhẹ một tiếng, nói: “Thái hậu, không đọc lời thề sao?”.

    Tiêu Xước cười lạnh, nói: “Dương Hạo, hôm nay ngài đã hoàn thành tâm nguyện, chắc là vui lắm nhỉ?”.

    Hai người dâng hòa ước, đặt trước hương án, thần sắc lạnh lùng, không thèm nhìn nhau.

    Dương Hạo trầm mặc một lúc, sâu kín thở dài nói: “Nếu như Tống Liêu đổi chỗ cho nhau, thái hậu sẽ làm thế nào?”.

    Tiêu Xước đúng là nhân kiệt một đời, nghĩ một lát trong lòng liền nhẹ đi nhiều, chỉ buồn bã nói: “Ngài dẫn binh thừa lúc ta khó khăn, ép ta cắt đất, người Trung Nguyên chẳng nhẽ có quyền được sống sung sướng, còn con cháu ta lại phải ăn gió nằm sương, dựa vào cỏ cây mà sống, đời đời nghèo khổ sao?”.

    Ánh mắt Dương Hạo hướng về phía mái hiên rộng lớn của Đại Hồng Bảo Điện, cũng không vui nói: “Ta có thể nói gì đây?

    Chúng sinh bình đẳng sao?

    Ngay cả trong mắt Phật tổ, một vị thần linh luôn nói rằng chúng sinh bình đẳng cũng có tam đạo thiên, nhân, A Tu La, tam ác đạo súc sinh, ác quỷ, địa ngục, trong đạo thiện ác lại có ba loại thượng trung hạ, huống hồ ta chỉ là một đế vương phàm trần?

    Ai có thể có đại thần thông để lo cho tất cả mọi người chứ?

    Ngay cả Tống Quốc ta, con dân nam bắc, con dân tây đông, con dân thành trác sơn thôn, họ đều là con dân Đại Tống, nhưng đâu phải ai cũng được hưởng cuộc sống ấm no đầy đủ, vinh hoa phú quy đâu?”.

    Dương Hạo thở dài một tiếng, lại nói: “Ta không muốn...

    Nhưng ta biết, hôm nay nếu như ta không lấy U Yến, thì đến một ngày nào đó Liêu Quốc quyết sẽ không thỏa mãn với U Yến.

    Nếu như không có U Yến thì Tống Quốc sẽ là vùng đất bằng phẳng, không có nơi hiểm yếu nào có thể chiếm cứ, cho dù tất cả dân nghèo có tòng binh, tiêu hao mười lần lực cũng không thể tự thủ được”.

    Tiêu Xước cười lạnh: “Lý do rất hay, ngài đoạt thức ăn của ta để nuôi miệng ngài đó lại là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?”.

    Dương Hạo cười nhạt, nói: “Ta từ trước đến giờ chưa từng nghĩ như vậy, ta cũng chưa từng có ý định lo cho bản thân mình.

    Nhưng tộc người Khiết Đan một khi gặp thiên tai, không còn sinh kế, liền muốn xâm nhập Trung Nguyên, đây là sự thật, đứng ở vị trí này ta phải tính trước cho mình một bước, là một đế vương ta cần phải làm vậy”.

    Tiêu Xước chỉ cười lạnh.

    Dương Hạo liếc nhìn nàng, hỏi: “Nàng...

    Đã từng nghe câu chuyện Hòa Trạch bao giờ chưa?”.

    Tiêu Xước hơi ngạc nhiên: “Hòa Trạch gì?”.

    Dương Hạo chậm rãi nói: “Đây là câu chuyện mà Phật tổ Thích Ca Mâu Ni đã giảng cho đệ tử của người nghe.

    Truyện kể rằng rất lâu về trước có một quốc gia rất lớn, trong một thôn trang gần quốc đô vương thành có người rất giàu có, nhân đinh vô số, con cháu đầy đàn, điền ruộng thênh thang, phòng xá vô kể.

    Có một hôm trạch tự bị bén lửa, nhưng con cháu trong nhà hoàn toàn không biết, vẫn ở trong đó chơi đùa.

    Có một người chạy tới nói cho họ biết nhà đang cháy, nhưng họ hoàn toàn không tin, vẫn chạy khắp nơi trong phòng chơi đùa.

    Người này bất kể nói như thế nào cũng không có ai tin hắn, vì vậy hắn liền nghĩ ra một cách, hắn bảo với những đứa trẻ rằng ở cổng thôn có người mang đến rất nhiều những động vật nhỏ trông cực kỳ kỳ lạ, còn có rất nhiều đồ chơi, nếu như không mau ra xem thì người đó sẽ mang đi mất.

    Những đứa trẻ đó nghe thấy vậy liền vội vã đi theo hắn.

    Khi bọn họ chạy ra ngoài trang viên thì cả trang viên đều cháy thành tro bụi, nhưng những đứa trẻ đó đều không bị thiêu chết, ở cổng thôn đương nhiên chẳng có con vật kỳ lạ nào, cũng chẳng có đồ chơi, người đó đã lừa những đứa trẻ, nhưng tính mạng những đứa trẻ đó được bảo toàn”.

    Tiêu Xước nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Có ý gì vậy?”.

    Dương Hạo nói: “Ý của ta là, thủ đoạn không quan trọng, kết quả mới là quan trọng.

    Nàng đừng chỉ nhìn xem thủ đoạn của ta có tốt hay không, sẽ có một ngày nàng sẽ hiểu được nỗi khổ của ta”.

    Tiêu Xước nhíu mày: “Có nỗi khổ gì sao?”.

    Dương Hạo vẫn nói tiếp: “Ta chỉ là một phàm nhân, phàm nhân không thể làm được việc chúng sinh bình đẳng, đối với người sẽ luôn xảy ra những bất hòa, ta không có một cách nào hoàn mỹ để cho tất cả mọi người tuyệt đối hài lòng, nhưng ta sẽ cố gắng...

    Ta muốn sống, cũng muốn để người khác được sống...”.

    Tính nhẫn nại của Tiêu Xước hoàn toàn đã hết sạch, ánh mắt như ngọn lửa nguy hiểm căng lên, giọng căm giận nói: “Rốt cuộc ngài đang nói cái gì?”.

    Dương Hạo nhíu mắt cười, nói: “Bây giờ ta có nói nàng cũng sẽ không tin...

    Nhưng sẽ có một ngày nàng sẽ hiêu”.

    “Sao cơ?”.

    o O o

    -----oo0oo-----

    145: Đại Kết Cuộc (Thượng + Hạ)

    Đại Tống vĩnh hòa năm năm.

    Dương Hạo đương quốc, trải qua năm năm phát triển, Kim Lăng lại khôi phục lại cảnh tượng phồn hoa thịnh vượng, hơn nữa còn giàu có hơn trước.

    Hai bờ Tần Hoài thuyền bè tấp nập, đêm xuống đèn chăng dọc hai bờ, thỉnh thoảng có tiếng thiếu nữ gần đó ngân nga một khúc nhạc, hòa với tiếng buôn bán nhộn nhịp.

    Trên đường cái dù các cửa hàng bán vải, bán trang sức, khăn trùm đầu, túi...

    Tiệm nào tiệm nấy dựng sát nhau thành hàng, đầy vẻ sung túc.

    Các cửa hàng cũng mọc lên như nấm theo những ngành nghề sản xuất mới hưng, Kim Lăng trăm nghiệp hưng vượng, sức sống bừng bừng.

    Lấy ngay tiệm bán vải cực lớn trước mặt này làm ví dụ, trong năm năm đã có tới ba lần mở rộng, vẫn cung không đủ cầu, tơ lụa ở đây đều là những loại cực phẩm quý giá, đa phần đều là để bán ra nước ngoài, bán cho phía bắc, Đại Lý ở phía nam, Giao Chỉ cũng cần, lượng khách lớn nhất có hai nơi, một là ở đông, một là ở tây.

    Phía tây là đại thương nhân họ Lý ở Diêm Châu Hà Tây, vị Lý công tử này xây dựng điểm buôn bán ở Kim Lăng, nhiều năm thu mua, những tơ lụa, gốm sứ qua tay hắn nghe nói đưa qua Thiên Trúc, Đại Thực, Đại Tần thậm chí là những quốc gia Tây phương, trong một năm lượng hắn thu mua rồi bán ra đạt đến một con số kinh người.

    Một đại khách hàng khác là đến từ phía đông, đi qua phía bên kia bờ biển là Nhật Bản, vị đại khách thương này họ Bích, khẩu âm Biện Lương, có điều thân phận thật sự của hắn luôn không có ai biết được, có người nói hắn là đại hải tặc cực giỏi, lý do là vì có rất nhiều lão đại ăn chặn trên biển hay mấy con sông đều phải cung kính trước mặt hắn.

    Lại có người nói hắn là con rể của một đại thủ lĩnh thuộc nước Nhật Bản, được thiên hoàng lệnh làm chư hầu, thế lực ở thượng quốc rất lớn, vì thế hắn mới có thể buôn bán được nhiều cực phẩm như vậy.

    Lý do là vì từng có hải thương nhìn thấy hắn dáng vẻ uy phong bát điện ở nước Nhật Bản.

    Còn có người nói con người này thực tế là tổng quản nội thị trong hoàng thất Đại Tống, lý do là vì hắn không có mọc râu, hơn nữa có người từng nhìn thấy hắn ra vào hoàng thành Đại Tống.

    Mọi người nói qua nói lại rất nhiều, cũng không biết rốt cuộc hắn có thân phận gì, kệ hắn.

    Người này tuy lai lịch bất minh nhưng vàng bạc của hắn không phải là giả.

    Theo sự phát triển hưng thịnh mấy năm nay của Đại Tống, thứ trên thị trường thiếu thốn không phải là vật tư mà là tiền mặt, tuy vàng bạc Tây Vực và Nam Dương không ngừng chảy vào, nhưng vẫn không thể đáp ứng được nhu cầu lưu thông vật tư, mà người này ở khắp các địa phương của Đại Tống đều có bạn làm ăn, khi giao hàng hóa đều dùng vàng bạc chi trả, vì thế hắn là người khách được quan phủ địa phương và thương gia hoan nghênh nhất.

    Buôn bán tơ lụa hưng vượng, theo đó mà các ngành trồng dâu nuôi tằm, dệt vải, nhuộm vải, thêu thùa, may y phục...

    Cũng không ngừng mở rộng, huống hồ quan gia đã liệt Hàng Châu vào danh sách năm cửa khẩu thông thương mậu địch lớn nhất.

    Thuyền đại hải do Đường gia chế tạo mỗi ngày không ngừng ra ra vào vào.

    Đâu chỉ có tơ lụa, gốm sứ mà ngay cả lá trà, trang sức, đủ các loại thương phẩm bây giờ đều cung không đủ cầu.

    Nghề nghiệp thủ công cũng tăng nhanh, mấy phường nhuộm vải của Thôi gia ở Giang Nam mỗi nơi chiêu mộ nhân công không dưới mấy nghìn người.

    Phường Kê Lung phồn vinh nhất Kim Lăng, một hàng bốn người đang chậm rãi đi, nhìn đông nhìn tây, xem ra có vẻ hết sức nhàn nhã, nhìn dáng vẻ bọn họ có lẽ là một đôi phu phụ và một đôi nô bộc.

    Đi phía trước là một nam tử khí độ ung dung chừng ba mươi tuổi, mặt như quan ngọc, mặt mày anh tuấn, nhìn qua cũng có được cảm giác khí phái.

    Bên cạnh hắn là một nữ tử xinh đẹp mặc bích la sam, thân dài ngọc lệ, eo nhỏ như liễu, đang đúng vào độ phong tình dung mạo thành thục nhất.

    Khuôn mặt có che một chiếc mạng mỏng, nhưng ngũ quan xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện càng làm lộ vẻ kiều mỹ của nàng.

    Đi sau hai người là đôi nam nữ mặc thanh y, nam tử khoảng trên dưới hai mươi tuổi, mặc trang phục nô bộc, trên vai đeo một cái túi, dáng đi chân tay rất hiên ngang.

    Người nữ tử mặc thanh y trên mặt cũng che một chiếc mạng mỏng, bước đi nhẹ nhàng, thân hình uyên chuyển, tuy quấn tóc kiểu nô bộc nhưng dáng vẻ của nàng trông còn cao quý ưu nhã hơn nhiều thiên kim khuê tú đại hộ.

    Bách tính Kim Lăng đã từng nhìn thấy nhiều quan viên, vừa nhìn thấy khí chất của bốn người này liền biết đó là người thuộc đẳng cấp tôn quý.

    Nhàn rỗi không có việc gì làm nên đi đạo phố phường, cho nên những người buôn bán hay lôi kéo khách cũng không dám chạy tới quấy rầy, bốn người cứ như thế mà đi, vô cùng tiêu diêu tự tại.

    Cả chặng đường chỉ thấy những cửa hàng đủ màu sắc sáng rực cả đường, mãn cả nhãn.

    Mỹ nhân mặc bích la sam đi sát bên cạnh quý nhân khoảng tam tuần, tươi cười bình phẩm những tiệm hàng bên đường: “Từ khi quan nhân cho mở các khoa khai công, lý khoa, nhân tài bách nghiệp có thể làm quan thì mấy năm nay cuộc sống của Đại Tống ta thay đổi không ngừng, mới mẻ thêm tầng tầng lớp lớp.

    Người qua người lại, nhà cửa mọc lên như nấm sau mưa.

    Quan nhân, chàng xem, chủ nhân cửa hàng này vừa mới chế ra một loại trang sức cực phẩm, hoa văn tinh xảo, tuy giá cả cực cao nhưng vẫn cung không đủ cầu”.

    Quý nhân tam tuần mỉm cười gật đầu, mỹ nhân liền che tay cười: “Thật là tốt, cuộc sống sung túc đường hoàng, tuy không sánh bằng sự trang nghiêm của Trường An, nhưng sự phồn hoa lại không hề kém, đặc biệt có phong vị Giang Nam, chuyến này đi quá không uổng”.

    Đôi mắt xinh đẹp của nàng chuyển chuyển con ngươi, cười khúc khích: “Đáng tiếc, Tử Du tỷ tỷ lại có mang rồi, không có phúc khí theo quan gia đi tuần thiên hạ.

    Hi hi, Tử Du tỷ tỷ thật là biết sinh, năm năm sinh ba đứa con trai, cứ như thế này mà sinh tiếp thì hai nhà Chiết Dương cộng lại thì người ta phải trố mắt mà nhìn rồi”.

    Quý nhân đó ho nhẹ một tiếng, cười khổ nói: “Cái này...

    Tử Du...

    Ha ha ha, Tử Du cũng thật quá biết sinh một chút.

    Thôi, sau này nên dùng song tu pháp nhiều một chút, nếu không cả đời này nàng ngay cả cung môn nhi cũng không được đâu”.

    Đôi nam nữ thanh y phía sau nghe thấy, không nhịn nổi mà trong mắt cũng lộ ra một ý cười.

    Bốn người tuần hành này đương nhiên chính là Dương Hạo, Trúc Vận, Mục Vũ và Mã Diệc.

    Trúc Vận cười nói: “Nhưng trong nhà phò mã lại liên tiếp sinh hai nữ nhi, làm cho La lão đầu buồn tới mức râu cũng rụng một nửa rồi.

    Muốn nạp thiếp cho phò mã, nhưng lại sợ chàng không vui”.

    Dương Hạo cười nói: “Nhà lão La con cháu đầy đàn, Khắc Địch không sinh con trai cũng không sao chứ?

    Ta thấy lão La cũng không buồn bực lắm như nàng nói.

    Khắc Địch nhậm chức lưu thủ U Châu kiêm quản chế binh mã ở Nữ Chân mới có ba năm, lão La cả ngày đi theo ta to nhỏ, muốn điều Khắc Địch về Trường An, nói ông ta muốn có thêm tiểu tôn nữ rồi”.

    Trúc Vận hừ một tiếng nói: “Lão La chi nói miệng thế thôi, đúng rồi...”.

    Nàng đột nhiên dừng bước, cười như không cười nhìn Dương Hạo: “Theo như thiệp biết, vị công chúa Da Luật Nhã đến bây giờ vẫn chưa gả cho ai, phò mã vừa đến U Châu là nàng ta lại tìm đủ cớ chạy tới, quan nhân phái phò mã đến thủ U Châu, nhưng chắc là không có ý định gì khác chứ?”.

    Dương Hạo xoa xoa mũi, cười khan nói: “Muội tử của ta là Đại Trường công chúa, cho dù Khắc Địch có thật sự nạp thiếp thì thân phận đối phương cũng không thể quá thấp, phải không?

    Việc này à, để xem duyên phận đi, tiếp theo như thế nào ta không quản được”.

    Trúc Vận bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, mắt thấy phía trước đã là ngã tư, Trúc Vận lại dừng bước, nói: “Quan nhân tuy đã lệnh cho nghi trượng đi từ từ ở sau, có điều tính đến thời điểm này có lẽ cũng nên tới rồi, chúng ta bây giờ về cung sao?”.

    Dương Hạo lắc đầu nhẹ, đứng trầm ngâm trong chốc lát nói: “Nàng về cung trước đi, nhiều năm không đặt chân đến Kim Lăng rồi, ta muốn đi một mình một chút”.

    Trúc Vận vâng một tiếng rồi xoay người đi, một đám người sớm đã đứng ở một góc, ăn mặc như văn sĩ từ đi tới nghênh đón.

    Trúc Vận lên xe, vừa vào bên trong ngồi xuống đột nhiên lại vén rèm cửa sổ lên, thò đầu ra ngoài, cười ranh mãnh nói: “Quan nhân, A Cổ Lệ sắp đến Kim Lăng rồi, chàng định...

    Làm gì người ta?”.

    “Cái gì mà làm gì?”.

    Trúc Vận hừ nhẹ một tiếng nói: “Tâm tư của người ta đối với chàng đến cả kẻ mù cũng nhìn ra, chàng biết mà chúng thiếp không biết sao?

    Người ta thay chàng củng cố Lũng Hữu, ổn định Cam Châu, bây giờ công đức đã viên mãn, lại giao đại quyền lại, tùy cho chàng phái đi làm quan.

    Một nữ nhi gia có thể có bao nhiêu tuổi xuân cơ chứ?

    Đông Nhi, Tử Du, còn có cả mấy tỷ muội Diễm Diễm đều đã gật đầu rồi, còn nếu như Dương đại quan nhân chàng thật sự có lòng dạ sắt đá thì coi như thiếp chưa nói gì đi”.

    Trúc Vận buông rèm xuống, một đoàn thị vệ bảo vệ xe ngựa rời đi, Dương Hạo lắc đầu cười, quay lại nhìn Mục Vũ, trầm giọng hỏi: “Việc ta giao cho khanh làm thế nào rồi?”.

    Mục Vũ liền tiến lên một bước, vừa đi vừa nói: “Tuân dặn dò của quan gia thần đã đưa thái tử và thái phó tiên sinh đến U Châu trước rồi.

    Thái tử rất thích nơi đó, trước khi ra khỏi Quan Trung thái tử còn khóc quấy cả ngày, nói là nhớ quan gia và hoàng hậu nương nương, bây giờ đã tốt hơn rồi.

    Ăn được, ngủ được, phò mã đã tặng cho thái tử một con ngựa nhỏ, thái tử tuổi tuy nhỏ nhưng về khả năng săn bắn lại không hề nhò”.

    Dương Hạo cười vui vẻ: “Thật là tốt, đọc trăm vạn cuốn sách cũng không bằng hành tẩu ngàn dặm được, tuyệt đối không thể để thái tử ở trong thâm cung quá lâu, nuôi dưỡng thành một kẻ đần độn như Tấn Huệ đế.

    Các hoàng tử khác sau này cũng sẽ làm như thế, mỗi một thái phó mỗi năm phải thay nhau đưa một hoàng tử đi, nửa năm sống trong cung, nửa năm ở bên ngoài, tạo thành một thông lệ”.

    Mục Vũ nói: “Vâng, sau đó thần đã đến thượng kinh, theo như lời quan gia dặn dò, dâng lên quốc thư và tư thư cho Tiêu hậu nương nương, có điều...

    Có điều dặn dò của quan gia, thần mới chỉ hoàn thành một nửa”.

    Dương Hạo nhíu mày, ngạc nhiên nói: “Hoàn thành một nửa, nghĩa là sao?”.

    Mục Vũ cười khổ nói: “Quan gia hẹn Tiêu hậu nương nương hội ngộ, thương lượng việc hai nước tiến thêm một bước mở rộng giao thương, thay đổi luật pháp mậu dịch, Tiêu hậu nương nương đã đồng ý rồi.

    Có điều thứ mà quan gia sai thần đưa cho Tiêu hậu nương nương, nương nương chỉ nhận một nửa”.

    “Sao cơ?

    Chỉ nhận một nửa?”.

    Mục Vũ nói, rồi lấy ra một hộp cẩm.

    Dương Hạo nhận lấy, mở ra nhìn, nhìn thật kỹ rồi lại nghĩ ngợi, dần dần lộ ra một nụ cười hiểu ý, lòng như đã mở cờ nói: “Khanh giữ hộp cẩm này cẩn thận, đợi khi trẫm hội ngộ với Liêu hậu nhất định phải mang theo”.

    Mấy năm nay, Tống Quốc hoàn toàn mở các thị trường giao thông buôn bán, bỏ hết chướng ngại ảnh hưởng tới việc giao thông hàng hóa, biên cảnh hai nước ngày càng hưng thịnh, chiếm một phần năm tổng lượng mậu địch của Tống Quốc, còn bên Liêu Quốc thậm chí còn đạt đến một phần hai.

    Lá trà, nồi sắt, vải...

    Lưu thông không chút chướng ngại, quan thuế rất thấp, hơn nữa Dương Hạo còn hết sức giúp đỡ cho bắc triều phát triển nông nghiệp và thủ công nghiệp.

    Tuy nói bắc triều trong mười năm cần phải cống nạp cho Tống triều đầy đủ số lượng ngựa, dê, nhưng ở mặt nào cũng có ưu đãi rất nhiều.

    Cửu Châu Sơn Hậu của Liêu Quốc là nơi tụ cư của người Hán, cũng là vùng nông canh lớn nhất của Liêu triều, bọn họ là những người thu hoạch lớn nhất về mặt trồng lương và kỹ thuật canh tác, đồng thời do xu thể phát triển biên cương ngày càng hưng thịnh mà bọn họ cũng là nhóm người được hưởng lợi nhiều nhất.

    Mấy năm nay, người Hán bắc triều với hoàn cảnh sống được cải thiện lớn cũng những bách tính chư tộc khác cũng đã có thiện cảm hơn nhiều đối với Tống Quốc, không còn lạnh lùng nhìn như kẻ địch nữa.

    Cho dù lúc trước hai nước là kẻ địch không độ trời chung, tình hình này có quan hệ rất mật thiết với những ngày tháng tốt đẹp ở hậu thế.

    Mục đích của Dương Hạo rất đơn giản, hắn muốn sống nhưng cũng muốn người khác được sống, nếu không mọi người dùng mong thái bình.

    Dương Hạo biết, dân tộc thảo nguyên phương bắc là những người bất khuất bất phục, giống như những người trên thảo nguyên ở Âu châu, hoàn cảnh sinh tồn khó khăn, chỉ có thể dùng cây cỏ và nhu phẩm, thịt động vật để đáp ứng nhu cầu sinh tồn.

    Họ chỉ có thể liên tục chuyển tới các vùng thảo nguyên khác để kiếm ăn khi thời tiết thay đổi.

    Bọn họ đã chinh phục được thiên nhiên, đồng thời cũng trở thành nô lệ của hoàn cảnh thiên nhiên.

    Khi đến lúc thiên nhiên khắc nghiệt khó có thể bảo toàn tính mạng thì bọn họ duy chỉ có con đường thông qua chiến tranh để đoạt lấy.

    Vậy có thể đến cướp đoạt ở đâu?

    Là nơi bắc cực nghèo khó và hoang vu sao?

    Đương nhiên là phải huy quân nam hạ, khách quan mà nói dân tộc thảo nguyên đã có tiền lệ từ lâu.

    Họ không ngừng xâm chiếm về phía nam, nhân tố chủ yếu quyết định không phải là dã tâm cá nhân của kẻ thống trị mà là quyết định của ông trời.

    Cho nên bọn họ hiếu chiến hơn người Trung Nguyên, thiện chiến hơn người Trung Nguyên, cũng không tính toán nhiều đến cái giá của chiến tranh như người Trung Nguyên, còn có cái giá nào quan trọng hơn sự sinh tồn chứ?

    Dương Hạo hy vọng việc văn hóa đồng hóa, kinh tế thẩm thấu, kỹ thuật nông canh được truyền bá có thể làm cho hoàn cảnh sinh tồn của bắc triều sẽ không thảm khốc như khi chiến tranh.

    Nếu như đã không có cách nào diệt được lang thì chi bằng biến lang thành cừu.

    Đối lập và áp chế không thể giải quyết được vấn đề, hy vọng có thể dùng những thủ đoạn khác để giải quyết chúng, ít nhất cũng giảm thiểu lượng lớn bắc nhân xâm phạm phương nam.

    Nếu như có một ngày con cháu hậu thế thật sự hủ bại, triều đình trở thành con quỷ chỉ biết nuốt mỡ dân hút máu dân thì triều đại thay thế ít nhất cũng sẽ là nhóm người văn minh, còn hơn là để một bầy người dã man kéo cả Trung Quốc thụt lùi lại.

    Đương nhiên, chiếm lĩnh được thất châu Sơn Tiền, không chế những yếu địa chiến lược, văn hóa kinh tế cùng lúc xâm lược và đồng hóa, đó là vì sự vững chắc của quốc gia sau này, nhưng việc nội bộ ổn vẫn quan trọng hơn tất cả.

    Điểm này không thể xem thường.

    Một lượng lớn vật tư sự sinh sống được chuyển vào bắc triều, đã cải thiện hoàn cảnh sống của họ.

    Bất kể thứ nào vừa được ra đời và phát triển ở Trung Nguyên thì rất nhanh đều được lưu hành đến cả bắc triều.

    Sự chấp nhận văn hóa, cải thiện kinh tế đang dần làm thay đổi tập tục, thói quen và tính cách của người bắc triều.

    Đồng thời, Tống Quốc đã cho cải cách lại trị, khoa cử, quân chế, mở rộng biển thông thương, giao du vạn quốc, dần dần xóa bỏ được những hủ tục tiêu cực, bảo thủ trong văn hóa.

    Đây là công trình trường kỳ, hoặc có thể phải cần có sự nỗ lực của mấy thế hệ, nhưng tác dụng của nó cực lớn.

    Dựa vào sự thông minh tài trí của người Trung Quốc, trong tương lai có thể tích cực mở rộng và phát triển tiếp tục.

    Cho dù một ngày hắn không còn nữa, cho dù một ngày con cháu hắn bất hiếu làm mất đi giang sơn.

    Thì người bị suy sụp chỉ có một họ một nhà hắn, còn dân tộc này vẫn sẽ ngày càng phát triển, sẽ không biến thành một hũ tương hỗn tạp.

    Liêu Quốc tuy mất đi thất châu Sơn Tiền, nhưng hoàn cảnh nội bộ quốc gia lại thay đổi rõ rệt, mỗi người đều cảm nhận được nó.

    Cho dù là mục dân bình thường cũng cảm thấy sự thay đổi cực đại sau khi kết hòa bình với Trung Nguyên, bọn họ cũng không còn đáng thương đến mức cái nồi sắt sứt cũng coi như gia bảo nữa.

    Vì mảnh đất Hà Tây và thất châu Sơn Tiền đã vào tay nên ngựa, bò dê Liêu Quốc không còn là thứ cầu cũng không được nữa, vì thế có thể vận chuyển vào với giá cả phải chăng, Trường An bắt đầu hưng vượng ngành nghề này, Quan Trung cũng bắt đầu phát đạt hơn.

    Đây là chuyện có lợi cho cả hai bên, Dương Hạo tin rằng với sự thông minh của Tiêu Xước có thể hiểu rõ được lợi và hại của chiến với hòa, có thể hiểu được nỗi khổ tâm của hắn, để đủ có thể giải được nối hận thù với hắn, thậm chí...

    Khụ khụ...

    Cả thứ trang sức mang trả lại một nửa này nữa, nàng ấy hy vọng...

    Mình sẽ chính tay đeo cho nàng ấy sao?

    Nhất thời Dương Hạo không nén nổi cảm khái mà thở dài.

    Mục Vũ khom người ho khan một tiếng, liếc nhìn thần sắc của Dương Hạo, lại nói: “Trên đường trở về thần đã đến Sùng Hiếu am, bí mật hội kiến Vĩnh Khánh điện hạ ở hậu am...”.

    Dương Hạo vội hỏi: “Nàng ấy nói sao?”.

    Mục Vũ nói: “Thần đã làm theo những gì quan gia đặn dò, khổ công khuyên điện hạ để tóc hoàn tục.

    Nhưng...

    Nhưng điện hạ không chịu, điện hạ nói chỉ nguyện làm thanh đăng cổ phật cho tới cuối đời để cầu phúc cho vạn dân trong thiên hạ.

    Điện hạ nói bây giờ người sống rất tốt, lòng rất thanh thản, Vĩnh Khánh công chúa đã báo được đại thù, giang sơn đã truyền lại, nên Vĩnh Khánh trước kia đã chết thật rồi, người bây giờ chỉ là một ni cô tiềm tâm tĩnh tu.

    Bảo chuyển lời tới quan gia về sau đừng phái người đến làm phiền người tĩnh tu nữa”.

    Dương Hạo trầm mặc một lúc, lại thở dài.

    Rồi họ lại đi tiếp, đi tới một thư viện Giang Nam, bây giờ đang là thời gian tổ chức khoa cử mùa xuân, ngũ đô đồng thời mở khoa khảo, chẳng trách sĩ tử trong thiên hạ đều lặn lội đường xa, tập trung hết ở Trường An.

    Sĩ tử ở mảnh đất Kim Lăng này cũng không ngoại lệ, họ ùn ùn kéo nhau đi ứng thi, người đông như trẩy hội.

    Dương Hạo thấy tình cảnh tấp nập như vậy không khỏi mỉm cười.

    Hắn đột nhiên nhớ tới cái ngày khi mới đến Biện Lương, chính là ngày hắn gặp Thôi Đại Lang, một ngày rất khó quên.

    Bây giờ Thôi gia trải qua sự tranh đấu ngầm với Trịnh gia, lực lượng ẩn nấp đã hoàn toàn bị bại lộ, qua sự truy tìm của mật vụ Phi Vũ, cộng thêm sự nổi dậy của Đường gia, Lý gia, lực lượng ngầm của Thôi gia đã hoàn toàn không còn tác dụng, không thể gây nổi cơn sóng nào nữa.

    Dương Hạo căn bản không có ý chèn ép Thôi thị, chỉ là hắn giờ đang đứng ở chỗ rất cao, khi nhìn thấy rộng hơn thì sẽ tiến hành tu chỉnh và thay đổi những lực lượng kinh tế đang làm lũng đoạn thị trường.

    Khi quốc gia cường thịnh, những thế lực đó sẽ trợ lực cho sự phát triển của quốc gia, nhưng khi quốc gia bên bờ diệt vong, thì nếu như không có chúng, quốc gia sẽ thoát được vận mệnh diệt vong.

    Đường gia, Lý gia, Thôi gia, thậm chí trong thất tông ngũ tính của Kế Tự đường bây giờ đều đã được bày lên đài, trở thành những kẻ nổi bật trong công thương nghiệp Tống Quốc, làm ăn thậm chí còn vươn ra cả hải ngoại, thông qua sự dẫn dắt của chính sách, Dương Hạo đã thành công biến những âm mưu gia thành xí nghiệp gia, dưới cờ của bọn họ đã có rất nhiều công xưởng cực lớn.

    Có lẽ sẽ có một ngày bọn họ trờ thành nguồn thu thuế lớn trụ cột của Đại Tống, thậm trí là những đại công ty liên doanh, trở thành những công ty có thể chế kinh tế, chính trị như các công ty Mỹ.

    Dương Hạo rất hy chúng có thể phát triển một cách toàn diện, có thể lột xác hoàn toàn.

    Trong đám sĩ tử, nhân gia, nô bộc, tiểu thương đang thì thầm to nhỏ, kẻ buồn người vui, có một tên ăn mày lưng còng đang chú ý quan sát tinh thần của đám sĩ tử.

    Kẻ nào mặt mày ù rũ, đau thương thì đương nhiên hắn sẽ không đến xin xỏ, nhưng chỉ cần thấy có kẻ mặt mày hớn hở là hắn lập tức mò tới, tươi cười chúc mừng, nịnh bợ vài câu.

    Người ta vui sẽ không để cho hắn đi với hai bàn tay không, ít nhiều cũng cho một chút gì đấy.

    Đột nhiên quay đầu lại, thấy Dương Hạo đang nhếch môi cười, tên ăn mày đó mắt sáng lên, vội vàng chạy tới, khi cách khoảng tám thước liền cúi đầu xuống, mở mồm cao giọng nói: “Chúc mừng lão gia, chúc mừng lão gia, kim bảng đề tên, ngư vượt long môn”.

    Mục Vũ vừa bực mình vừa buồn cười, bước lên một bước, mắng: “Cái đồ mắt mù, lão gia nhà ta...”.

    “Thôi, thôi”.

    Dương Hạo đẩy Mục Vũ ra, thấy tên ăn mày quần áo rách nát, mặt mày lấm lem, sau lưng có cái gì đó nhô lên.

    Hình như cột sống bị dị dạng, cho dù hắn có đứng thẳng cũng như đang cúi cung kính vậy, trông dáng vẻ rất đáng thương, Dương Hạo liền lấy trong áo ra một xâu tiền, đưa tới nói: “Cầm lấy đi”.

    Người đó vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một xâu tiền ánh vàng rực rỡ, không khỏi mừng rỡ như phát điên, khấu đầu nói: “Đa tạ đại gia.

    Đa tạ đại gia.

    Tiểu nhân chúc đại gia ngài...”.

    Hắn vừa nói vừa đưa tay ra nhận tiền, đột nhiên nhìn rõ mặt Dương Hạo, bất giác sắc mặt đại biến, như nhìn thấy quỷ, liền lùi lại, kêu mấy tiếng rồi như muốn bỏ chạy.

    Thấy ánh mắt khác thường của hắn, thị vệ ngầm trong đám đông sớm đã có sự cảnh giác, hắn vừa động một cái thì mấy đại hán mặc thường phục từ trong đám đông liền nhảy ra, vây chặt hắn ở giữa.

    Dương Hạo tay vẫn cầm xâu tiền, nhìn chằm chằm vào cái tên ân mày đang cúi gằm đầu xuống đất, ánh mắt như đang muốn lẩn tránh kia, ánh mắt Dương Hạo cũng dần dần ngưng trọng lại.

    Hắn đứng thẳng dậy, từ từ đi lại trước mặt tên ăn mày, trầm giọng nói: “Ngẩng đầu lên”.

    Tên đó run cả người lên, cằm dí sát xuống ngực, vì có cái bướu nên cơ thể như cong lại, nhìn rất giống một cái đầu hỏi không được tiêu chuẩn cho lắm.

    Dương Hạo lớn tiếng quát: “Ngẩng đầu lên”.

    Cơ thể hắn lại run lên, hai đầu gối nhũn ra, đột nhiên quỳ phục xuống đất, đầu liên tục đập xuống đất: “Đinh...

    Dương Hạo...

    Hoàng...

    Đại gia tha mạng, tha mạng.

    Nhìn tiểu nhân rơi vào bước đường này rồi, quý nhân ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho cái mạng chó của tiểu nhân.

    Tiểu nhân khấu đầu với ngài, khấu đầu với ngài, xin thứ tội...

    Xin thứ tội, là tiểu nhân đã sai, tiểu nhân đã gặp báo ứng, đại gia tha mạng...”.

    Tên đó khóc rống lên, khấu đầu đến nỗi chảy cả máu nhưng lại không dám dừng lại.

    Đám sĩ tử xung quanh hoảng sợ thất sắc, không biết tên ăn mày kia là ai, lại có quan hệ gì với vị công tử khí độ bất phàm kia.

    “Ngẩng đầu lên!”.

    Tên ăn mày không dám trái y hắn nữa, từ từ ngẩng đầu dậy, Dương Hạo nhìn hắn một lúc lâu mới thở dài một tiếng, từ từ bước lên phía trước hai bước, cái tên ăn mày bộ dạng giống như con chó kia sợ hãi nhưng không dám lùi lại.

    Dương Hạo nhẹ nhàng đặt xâu tiền lên vai hắn, lạnh lùng nói: “Người mà ngươi có tội nhất thực ra không phải là ta, mà là Nhạn Cừu”.

    Dương Hạo xoay người bước đi, đám sĩ tử đang há mồm trợn mắt đứng nhìn vội vàng tránh đường, đợi khi Dương Hạo và đám người thân cận rời đi, tên ăn mày đang quỳ dưới đất mới từ từ ngẩng đầu lên.

    Hắn ngẩn ra một hồi lâu, mới lắc lắc người, ánh mắt có chút mờ mịt.

    Khuôn mặt hắn bây giờ gầy guộc lấm lem, cáu bẩn và tang thương.

    Nếu như là người cực kỳ thân thuộc với hắn, lại biết rõ thân phận thật sự của hắn có lẽ còn có thể thấp thoáng nhìn ra dáng vẻ phong lưu năm đó của nhị công tử Đinh Thừa Nghiệp của Đinh gia Bá Châu.

    “Nhạn Cừu?”.

    Đầu hắn đã cứng nhắc, khó khăn lắm mới nhúc nhích được cái đầu, rồi dần dần nhớ đến cái tên cẩu nô tài ngày xưa đã từng ở bên hắn: “Nhạn Cừu?

    Sao ta lại có lỗi với Nhạn Cừu chứ?”.

    Gió thổi nhẹ nhẹ qua, Đinh Thừa Nghiệp vẫn đứng đó, đứng rất lâu, rất lâu, đột nhiên sống mũi cay cay, trong cơn gió, một hàng nước mắt chợt tuôn rơi...

    Dương Hạo không ngờ Đinh Thừa Nghiệp năm đó bị trúng tên sau lưng, rơi xuống hố phân lại không chết, nhưng đối mặt với tên ăn mày tàn phế này hắn thật sự không ra tay nổi, kết cục như thế này còn đau đớn hơn là giết chết hắn.

    Dương Hạo trầm mặt xuống, đi về phía trước, thấy thần sắc không vui của hắn, ngay cả Mục Vũ và Mã Diệc cũng không dám nhiều lời.

    Thư viện này thật lớn, khắp nơi đều là sĩ tử đang ngồi, Dương Hạo lần này đi cũng là muốn đến Tĩnh Tâm am.

    Tĩnh Tâm am là nơi tĩnh tu năm đó của Tĩnh Thủy Nguyệt.

    Từ sau khi Triệu Quang Nghĩa gặp thích khách, Bích Túc cũng lưu lạc không rõ nơi đâu.

    Cách đây không lâu, Dương Hạo đột nhiên nhớ tới Tĩnh Tâm am, liền phái người đến vùng lân cận dò hỏi, mới biết được am này đã đổi thành Tự Khố miếu.

    Tự danh vẫn là Tĩnh Tâm tự, còn Bích Túc đã xuất gia ở đây, lần này tuần Giang Nam, hắn cũng muốn thăm cố nhân một chút.

    Bước lên cây cầu gỗ Tần Hoài, người qua lại khá ít nhưng ở phía trước lại có rất nhiều sĩ tử tụ tập ở một chỗ, thỉnh thoảng lại có mấy giọng nói vang lên, xem lên tiếng léo nhéo của nữ tử.

    Dương Hạo hơi nhíu mày, từ từ đi tới, thị vệ sớm đã đi trước một bước, đẩy người ra, mở đường đi cho hắn.

    Đến phía trước đám người thì thấy có một thư viện, ngói xanh tường trắng, cánh cửa đỏ thắm, phía trên giữa cửa có một tẩm bảng viết: “Liên tử thư ngụ”.

    Dưới cửa có ba bậc đá, đứng sát cửa có một tiểu cô nương mặc áo màu phi thúy, mặt mày như tranh vẽ, khuôn mặt xinh xắn ửng đỏ, hai tay chống eo, tức giận trừng trừng nhìn đám sĩ tử trước mặt.

    Một lão hủ trong đám sĩ tử đó dung mạo thanh sáng, mái đầu đã đầy tóc mạc, tinh thần rất không vui.

    Ông ta mặc một trường bào thêu hoa văn hình mây, dáng vẻ làm cho người ta thấy cũng phải cung kính.

    Lão tiên sinh này vuốt râu, khinh thường nói: “Quan gia xướng đạo nữ học là có nỗi khổ trong lòng, Lục mỗ đương nhiên không dám phi lễ.

    Chỉ là Phật gia có câu ‘nhân văn giải nghĩa, tam thế phật oan’, quan gia xướng đạo nữ tử học chữ học văn, để giải ngu muội, chứ không phải thật sự muốn đám nữ nhân cô nương được lập triều đường như nam tử.

    Biết chữ cũng được, học văn cũng được...

    Những những nữ tử thông văn biết chữ mà có thể làm một đại nghĩa giả, hiên đức lại không nhiều, những người khác lại được khơ dậy dã tâm, thậm chí là nghĩ ra đủ mọi thứ, làm ra rất nhiều chuyện xấu, ngược lại chẳng bằng những kẻ không biết chữ.

    Cái này gọi là nam tử có đức là có tài, nữ tử vô tài mới có đức.

    Nhưng tiên sinh nhà cô nương lại đang dạy cái gì chứ?

    Hừ!

    Chính lược quốc sách cũng kệ thôi, nhưng ngay cả mấy điệu hát dân ca, tạp kỹ cũng đều dạy, thật là hoang đường.

    Trong ngũ luận, nam nữ có sự khác biệt, nam là trời, nữ là đất, nam nữ ai cũng nên về chỗ của người ấy, nam có tài mới làm nên nghiệp lớn, còn nữ chỉ cần thủ phụ đạo là được, đây mới là đạo lý.

    Nhưng tiên sinh nhà cô nương lại dạy toàn thứ linh tinh, đã làm mê hoặc dân chúng lại còn dám nói tương lai quan gia tất sẽ mở nữ khoa, lấy điều này để lừa gạt thế dân, lão phu quyết vì chính nghĩa, vì giới sĩ lâm Giang Nam quét sạch tà vọng”.

    Lão đầu này dẫn dắt những luận chứng luận cứ, thao thao bất tuyệt, đám chúng sinh nghe đều gật gật đầu.

    Dương Hạo lướt nhìn lão đầu, suýt nữa bật cười, đó chính là Lục Nhân Gia, cái lão già này nhiều năm không gặp, hóa ra lại đã khởi dạy ở Giang Nam, khó trách sĩ lâm Giang Nam không biết chuyện hắn ở Biện Lương bị mắng cho phun cả máu.

    Tiểu cô nương tức khí dậm chân: “Phì phì, lão bất tu, mồm thì nói có vẻ đường hoàng, nhưng một bụng lại toàn là thứ rác rưởi, ngươi biết tiên sinh nhà ta mỹ sắc hơn người, nên dùng đủ mọi thủ đoạn rắn mềm đều có, dùng hết rồi cũng không đoạt được nên mới quay lại báo thù”.

    Khuôn mặt già nua của Lục Nhân Gia liền đỏ lên, thẹn quá thành giận nói: “Nói bậy, nói bậy, lão phu là một người luôn hiển minh trong giới sĩ lâm Giang Nam.

    Tiểu cô nương như cô lại đám nhục mạ lão phu, sao lại có cái lý đó, mọi người xem xem, xem xem, một tiểu mữ tử rất ngoan ngoãn đã lại bị tiên sinh vô lương đó dạy hư rồi”.

    Đám sĩ tử đứng cạnh đều gật đầu, cho là đúng.

    Dương Hạo thấy cảnh này không khỏi thầm than: “Không biết tiên sinh của thư viện này là ai mà lại có tuệ nhãn nhìn ra việc ta xướng mở trưởng nữ là để một ngày nào đó sẽ mở nữ khoa, để cho nữ tử cũng sẽ dốc sức vì quốc gia như nam tử.

    Chỉ là xem tình hình này tuy thời Đường Tống, nữ tử đã tự do hơn nhưng muốn thay đổi quan niệm của mọi người vẫn là một việc khó khăn và lâu dài”.

    Hắn lại thở dài một tiếng nữa, đứng thẳng người đậy, bước ra nói: “Theo ta thấy những lời vị tiểu cô nương này nói rất có lý.

    Lục tiên sinh là có tiền khoa, nếu ngài thấy tiên sinh nhà người ta sắc nước hương trời thì mang đại vọng vong đại nghĩa, sẽ tìm đủ mọi cách để đoạt được, ta thấy đây đúng là bản chất làm người của ngài rồi”.

    Đúng lúc này, từ trong viện phát ra một giọng nói: “Lê Hương, đóng cửa vào đi, không cần phải để ý đến đám tục nhân đó nữa”.

    Đi theo giọng nói đó, một nữ tử yểu điệu đi khoan thai từ trong viện ra, nữ tử này mặc một bộ sa la y màu trắng bạc, dáng người thon thả trông như ngọc nhân bích thủy.

    Dương Hạo bước từ trong đám người ra, cười nhìn Lục Nhân Gia, nhưng vẫn chưa quay sang nhìn dáng vẻ nữ tử ấy.

    Nàng ấy vừa bước ra khỏi cửa đã nhìn thấy Dương Hạo, bất giác như sấm đánh ngay trước mặt, cả người cứng đơ lại, tay chân run run, rõ ràng là rất sợ hãi.

    Lục Nhân Gia nghe được có người đang chế nhạo mình, vô cùng tức giận quay đầu lại, vừa nhìn thấy Dương Hạo lập tức mặt biến sắc.

    Dương Hạo, kẻ ngày trước đã hại hắn thân bại danh liệt, bây giờ đã làm đương kim thiên tử.

    Hắn đương nhiên biết hôm nay Dương Hạo đứng ở đây chính là đang mặc thường phục vi hành, trong nhất thời vừa kinh vừa sợ.

    Cũng không biết nên quỳ xuống bái lễ, làm cho thân phận của hắn bị bại lộ hay là vờ như không biết.

    Nhưng bất kể như thế nào, giờ Dương Hạo ở đây thật sự ép hắn vào đường cùng, làm cho hắn không biết làm thế nào mới tốt.

    Những sĩ tử này vốn ồn ào quát lớn, đột nhiên nhìn thấy thần thái cổ quái của Lục tiên sinh, hình như đang sợ hãi cực độ.

    Liền ngậm mồm vào, kinh ngạc nhìn, Dương Hạo cười nói: “Những lời tiểu cô nương nói chắc là có chứng cớ.

    Với nhân phẩm của Lục tiên sinh có lẽ là có thể làm ra được ra những chuyện này, Lục tiên sinh, ngài còn gì để phản bác không?”.

    Lục Nhân Gia như gặp quỷ mị, thụt lùi vài bước, đột nhiên kêu lên mấy tiếng kỳ lạ rồi bỏ chạy.

    Thật không hổ danh hắn, tuổi đã lớn thế rồi mà lại chạy nhanh như thế, hồn bay phách lạc không biết chạy về hướng nào.

    Hắn chạy xông qua đám sĩ tử, đẩy ngã một người đang cầm một rổ đựng giấy, bút và nghiên mực, làm mọi thứ rơi xuống tung tóe.

    Dương Hạo cười lớn ha ha, tiến lên cúi người xuống nhặt giấy và bút lên, giọng trầm trầm nói: “Tiểu Vũ, đến đây, làm thư án cho ta”.

    Mục Vũ đáp một tiếng rồi cúi người xuống, Dương Hạo đặt tờ giấy lên lưng hắn, nhấc bút chấm mực, rồi như nghĩ ngợi gì đó.

    Tiểu cô nương Lê Hương đứng trên bậc thềm thấy vị công tử này chỉ mắng có một câu mà cái tên Lục tiên sinh kiêu căng đã phải sợ chạy bán sống bán chết, nên vô cùng kinh ngạc, nói: “Vị công tử này, ngài là ai, tại sao người họ Lục đó lại sợ ngài như vậy”.

    Dương Hạo cười nói: “Vị họ Lục đó ăn uống đánh bạc, nợ của ta rất nhiều ngân lượng, đương nhiên vừa thấy ta sẽ phải bỏ chạy rồi”.

    Hắn cười dài rồi nói, ánh mắt hơi di chuyển, đột nhiên nhìn thấy nữ tử bạch y đứng ở tiểu viện, thần sắc ngẩn ngơ, nữ tử đó biết hắn đã nhìn thấy mình liền nhích người một cái như muốn bỏ trốn, nhưng cuối cùng đánh miễn cưỡng đi về phía hắn.

    Tiểu cô nương ngây thơ kia vẫn chưa phát giác ra vị công tử này và tiên sinh nhà mình đang nhìn nhau, liền do dự gật đầu nói: “Hóa ra là như vậy, nếu như đã nợ người ta khoản lớn mà không trả được thì đành phải chạy thôi”.

    Dương Hạo cười lớn, nâng dịch giấy vừa viết bốn chữ lớn: “Kim Lăng nữ giáo”.

    Vừa rồi thấy hắn chỉ dùng một lời đã làm cho Lục lão tiên sinh, vốn được coi là một bậc đạo đức văn chương phải chạy mất dép, đám sĩ tử đó vừa kinh lại vừa nghi ngờ, không biết vị công tử khí độ bất phàm này có tài kinh thiên gì, lại làm cho dũng khí của Lục tiên sinh hoàn toàn biến mất khi đối diện với hắn.

    Thấy hắn muốn động bút, đám sĩ tử liền nín thở, mang tâm trạng kính nể yên lặng đợi hắn.

    Không ngờ bốn chữ Dương Hạo viết ra này lại hoàn toàn không có chút tài hoa nào, xấu đến mức người ta chẳng muốn nhìn, chúng sĩ tử suýt chút nữa ngã ngửa.

    Ngay cả tiểu cô nương này trên mặt cũng tỏ ra ngượng ngùng, có lòng muốn khen hắn mấy câu nhưng quả thật lương tâm không cho phép.

    Dương Hạo lại không bận tâm, hắn viết xong bốn chữ to dùng, liền nghiêng đầu thưởng thức, cười tự đắc, lại nói: “Tiểu Diệc”.

    Mã Diệc đáp một tiếng, lấy trong người ra một chiếc hộp vuông vức, mở ra, cầm ngọc ấn màu xanh ngọc bích, đóng một cái lên tờ giấy đó.

    Những thư sinh đứng bên cạnh liếc mắt nhìn, rõ ràng đó là “Vĩnh Hằng ngự bút”, họ không khỏi giật mình sợ hãi, lùi lại mấy bước, một lúc lâu mới kêu lên.

    “Soạt soạt soạt...”.

    Đám sĩ tử đã lấy lại phản ứng, vội vã quỳ xuống, mồm năm miệng mười hô lên, người có công danh thì xưng làm tiểu thần, người không có công danh thì xưng là thảo dân, ào ào bái thiên tử.

    Dương Hạo lại chỉ nhìn vào bạch y nhân đang đứng trong viện, Liễu Đóa Nhi hít một hơi, cố gắng trấn áp tim mình, rồi mới từ từ đi ra.

    Nhìn vào bốn chữ, trong mắt ẩn hiện một nụ cười: “Chữ của người...

    Vẫn xấu như vậy...”.

    Dương Hạo cũng mỉm cười nói: “Còn con người nàng lại hao gầy đi nhiều”.

    “Đại thúc, có mấy chữ viết này thì có thể đảm bảo sẽ không có ai đến quấy rầy bọn họ nữa phải không, còn có thể hưng chấn việc nữ tử hướng học phải không?”.

    Mã Diệc ngây thơ hỏi.

    Dương Hạo cười nói: “Việc đó là đương nhiên, nữ tử Giang Nam vốn có truyền thống học hành, huồng hồ đó còn là ngự bút do đích thân đại thúc viết.

    Lời của hoàng thượng chính là kim khẩu ngọc ngôn, không cho phép bất kỳ ai làm trái cho dù bản thân hoàng đế cũng không dễ dàng thu lại được thánh mệnh, nếu như có thêm bút tích thì càng được coi trọng, nhất ngôn cửu đỉnh, không có gì có thể làm trái được”.

    “Ừm”.

    Mã Diệc gật đầu, trong mắt đột nhiên lóe lên, không biết là đang nghĩ cái gì nữa.

    Đáng tiếc Dương Hạo đi ở phía trước nên chưa phát hiện ra, vẫn trầm ngâm nói: “Đúng vậy, luận về phong khí thói quen, Tây Bắc là một khối ngọc lớn, tùy cho ta điêu khắc, phổ biến dễ dàng.

    Còn trong những nơi khác thì Giang Nam là nơi phong khí mở cửa nhất, nên nếu muốn phát triển việc học, khoa khảo, chính vụ nghiệp của nữ tử thì nơi đây sẽ là nơi bắt đầu dễ dàng nhất.

    Ừm...

    Hãy giao việc này cho Liễu Đóa Nhi.

    Tiểu Diệc, ghi lại việc này, khi trở về gặp Kim Lăng lưu thủ thì gọi Liễu cô nương đến, ta muốn nàng ấy đồng ý gánh vác việc này”.

    Mã Diệc cắn cắn môi, mắt lại lóe lên, không biết đang nghĩ cái gì nữa, nghe Dương Hạo dặn dò liền vội vã gật đầu đáp tiếng, sau đó lại nhỏ tiếng hỏi Mục Vũ chuyện gì đó.

    Phía trước là Tĩnh Thủy am rồi, Tĩnh Thủy am trải qua chiến hỏa tàn phá giờ đã được tu sửa lại, chỉ là trên cửa am đổi chữ am thành chữ tự.

    Dương Hạo dừng bước, nhìn vào trong ngôi tự miếu không nói gì, một thị vệ liền nhẹ nhàng đi tới, bẩm báo nói: “Trụ trì tự này đang ở bên trong, có cần đuổi hết thiện nam tín nữ lui ra hết để quan gia gặp đại sư không ạ?”.

    Dương Hạo lắc lắc đầu: “Không cần kinh động, trẫm...

    Tự đi vào”.

    Trên đại điện, rất nhiều tín đồ phật gia đang chắp tay nghe giảng kinh, trên chiếc đệm hương bồ phía dưới tượng Phật Tổ có một vị tăng nhân cụt một tay đang ngồi khoanh chân, dùng giọng nói thanh thoát trong trẻo niệm kinh.

    Dương Hạo đứng yên lặng nhìn tên trộm năm xưa bây giờ đã hoàn toàn khác.

    Hắn cứ đứng đó nhìn, yên lặng lắng nghe, đôi mắt dần dần nhòa đi.

    Bích Túc cao giọng tuyên pháp, trong nháy mắt đã nhìn thấy Dương Hạo đang đứng ở một bên điện, hắn không kinh ngạc cũng không sợ hãi, không vui không buồn, chỉ cúi đầu làm lễ với Dương Hạo, rồi tiếp tục giảng kinh.

    Dương Hạo cũng chắp hai tay kiến lễ lại hắn, rồi từ từ lui ra, trong tai hắn như vẫn văng vẳng tiếng kinh trong trẻo thanh cao của Bích Túc...

    “Ừm” một tiếng, nhưng mỹ nhân vẫn chưa tỉnh giấc, chỉ vì chiếc gối dễ chịu dịch đi một chút nên trong lúc ngủ mơ mới phát ra một tiếng.

    Dương Hạo lật người ngồi dậy làm cho mỹ nhân có chút không thoải mái, hai hàng mi thanh tú của Trúc Vận nhíu nhíu lên, uể oải xoay người, cuốn chăn lại vào mình, chỉ để thò đầu ra.

    Dương Hạo mỉm cười vỗ một cái vào mông nàng, rồi lắc lắc đầu đứng dậy.

    Đêm nay sau khi uống mấy chén rượu và hoan lạc một trận, Trúc Vận thỏa mãn ngủ tiếp, nhưng hắn vẫn muốn tiện một chút nên đã khoác áo bào vào, rồi buộc hờ chiếc đai, bước ra ngoài bức bình phong.

    Nơi đây là hành cung của hắn, được tu sửa từ hoàng thất của nguyên Đường quốc, tẩm cung rất rộng, rất tiện để làm tiền hiên thiên điện.

    Trên vách tường cung có nhưng ngọn đèn hoa mai tỏa ra ánh sáng ấm áp.

    Dương Hạo mới ngủ dậy nên mắt vẫn mơ màng, vừa mới bước qua bức bình phong, chưa đi được mấy bước thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng người, hắn thấp thoáng thấy được người đó có khuôn mặt trái xoan, kiều diễm ướt át như một trái chín.

    Dương Hạo giật nảy người, vội buộc chặt đai áo lại, che đi hai chiếc đùi, giật mình nói: “Tiểu Diệc, đêm hôm khuya khoắt ngươi không ngủ chạy đến đây làm gì?”.

    Cẩu Nhi đã trưởng thành rồi, ít nhất là nó tự cho rằng mình đã trường thành.

    Một đại cô nương mười tám tuổi còn gì không hiểu chứ?

    Trước đây nó chỉ cần được ở bên đại thúc là được rồi, nhưng bây giờ...

    Thân làm thị vệ thân cận của Dương Hạo, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

    Từ nhỏ nó đã bắt đầu nghe lén những âm thanh đó, nhưng tiếng thở dốc đó, những tiếng kêu đau đớn nhưng đầy hoan lạc.

    Thậm chí...

    Nó còn nhìn trộm cảnh hai người quấn vào nhau, nghe nói đó là yêu tinh đánh nhau.

    Cẩu Nhi dần dần lớn lên, mỗi lần yêu tinh đánh nhau khiến cho ý loạn tình mê, nó rất hy vọng mình có thể là người nữ tử đang nằm trên giường và bị đại thúc ức hiếp đến chảy cả nước mắt nhưng lại vô cùng hoan lạc kia, nhưng...

    Nhưng đại thúc chưa bao giờ coi nó là một nữ nhân.

    Quan âm hợp thập, sở bái hà nhân?

    Cầu nhân chi bằng cầu mình.

    Cẩu Nhi quyết định chính mình sẽ động thủ, cơm no áo ấm, quyết định, đạp đổ đại thúc.

    Hành động ngay ngày hôm nay.

    Cẩu Nhi cắn răng, không để ý gì mà xông lên trước: “Hôm nay Cẩu Nhi thấy đại thúc đã rất...

    Phóng khoáng...

    Viết chữ cho Liễu cô nương, Cẩu Nhi...

    Cẩu Nhi cũng muốn đại thúc viết ký một cái tên...”.

    Lồng ngực Cẩu Nhi như nổi trống, hơi thở dồn dập, nhưng vẫn nói được hết câu, sau khi nói xong nó liền cầm bút và một tờ giấy được che một nửa bằng một miếng gỗ lại chạy tới.

    “Không phải chứ?

    Đang làm gì vậy?”.

    Dương Hạo vẫn chưa hết buồn ngủ, có điều cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng Cẩu Nhi đã nhanh chóng thúc giục.

    “Ký một chữ thôi mà, cho dù thể nào Cẩu Nhi vĩnh viễn cũng sẽ không thể hại mình đâu”.

    Dương Hạo cười bất đắc dĩ, lắc đầu bất đắc dĩ, nhận lấy bút, rất chăm chú viết tên mình lên nửa tờ giấy.

    “Đại thúc!”.

    Vừa nhìn thấy Dương Hạo ký tên xong, Cẩu Nhi vui mừng chảy nước mắt, đột nhiên nhảy lên, ôm chặt lấy Dương Hạo, rồi liếm vào mặt hắn như một con chó nhỏ.

    Đây là hành động mà Mã Diệc đã âm thầm học tập, người ta gọi đó là hôn nồng nhiệt.

    Dương Hạo ngẩn ra tại chỗ, để mặc cho cái lưỡi nhỏ của Cẩu Nhi liếm vào mặt mình, kinh ngạc nói: “Chuyện gì thế này?

    Xảy ra chuyện gì thế này?”.

    Cẩu Nhi nước mắt lưng tròng, nhưng sau đó lại phá lên cười, nó nắm chặt lấy cánh tay Dương Hạo, tay kia bỏ tấm gỗ ra, dương đương đắc ý giơ ra trước mặt hắn.

    Dương Hạo vừa nhìn lập tức hết buồn ngủ, tỉnh cả rượu, há mồm trợn mắt nhìn.

    Tờ giấy trong tay Cẩu Nhi lại là một tờ “hứa hôn văn thư” được in hoa văn uyên ương.

    “Cẩu Nhi, ngươi...

    Ngươi lại dám lừa đại thúc...

    Ngươi...”.

    “Nếu như đại thúc thấy không vui thì có thể đánh vào mông người ta mà”.

    Cẩu Nhi đắc ý cười, khuôn mặt dưới ánh đèn lập lòe càng trở nên xinh đẹp hơn, rõ ràng là một tiểu nữ nhân quyến rũ vô cùng.

    Dương Hạo đột nhiên phát hiện Cẩu Nhi, người luôn đi sát mình như hình với bóng, thật sự đã trường thành, trở thành một đại cô nương rất đáng yêu rồi.

    ~o~o~ HẾT TRỌN BỘ ~o~o~
     
    Back
    Top Dưới